Cập nhật mới

Ngôn Tình Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 380


Tên côn đồ rú lên một tiếng, sau đó bịt cái mũi ngã chổng vó trên mặt đất.

Người qua đường thấy vậy định tiến lên đỡ tên côn đồ, nhưng khi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người của anh ta thì họ lại vội vàng đẩy người này ra, trên mặt cũng lộ ra vẻ “hiểu rõ”, thế là chỉ đứng ở một bên hỏi: “Nè cậu kia, cậu không sao chứ?”

Tên côn đồ bỏ bàn tay đang bịt mũi ra, sau đó hé miệng phun hai cái răng cửa ra ngoài, người qua đường sợ hết hồn hết vía, vội đi vòng ra trước mặt nhìn anh ta một cái, sau đó hoảng sợ kêu lên: “Trời đất ơi, mũi cậu bị gãy rồi kìa! Tôi thấy cậu bị thương không nhẹ đâu, tốt nhất cậu nên đi bệnh viện khám thử xem như thế nào.”

Tên côn đồ không buồn ngó ngàng gì tới lời nói của người qua đường, cú va này đã khiến anh ta hoàn toàn tỉnh táo lại.

Anh ta ngẩng đầu nhìn về phía trước, khi thấy trước mặt là một bức tường thì lập tức bò dậy s* s**ng nó, vừa sờ vừa kinh hoàng hỏi: “Lối vào đâu? Lối vào đâu mất rồi?! Anh đại của tôi… bạn bè của tôi… mọi người đâu cả rồi?!”

Eo ôi, người này uống rượu xỉn quá rồi hay gì vậy trời?

Người qua đường thấy thế thì nhanh chóng lùi về sau hai bước, khó kiểu hỏi: “Lối vào nào, có phải cậu uống nhiều quá nên nhớ nhầm không? Chỗ này làm gì có đường!”

“Không thể nào! Không thể nào!” Tên côn đồ hoảng tới mức vã cả mồ hôi lạnh, anh ta chỉ vào vách tường trước mặt, lắp bắp nói với người qua đường: “Có mà! Ban nãy có đường thật mà! Lúc nãy... nơi này có một con hẻm nhỏ, còn có một người phụ nữ đi ra nói muốn dẫn bọn tôi vào, bạn… bạn của tôi đều đi vào trong đó hết rồi!”

“Tôi thấy cậu uống nhiều quá nên ngáo rồi đấy.” Người qua đường lắc đầu, tức giận giơ tay chỉ về phía bức tường bên cạnh anh ta: “Đó là tấm poster mà!”

Người qua đường không rỗi hơi để ý đến anh ta nữa, chỉ vừa bỏ đi vừa nói vọng lại: “Cậu mau về nhà đi, đừng lảng vảng ở bên ngoài nữa.”

Nói xong thì lắc đầu rời đi, trong miệng còn lẩm bẩm: “Ôi, người trẻ tuổi bây giờ thật là.”

Tên côn đồ nhìn theo hướng mà người qua đường chỉ, lập tức thấy được tấm poster mà đối phương nói.

Anh ta lập tức đứng chết trân tại chỗ.

Trên tấm poster vẽ lối vào một con hẻm nhỏ, một người phụ nữ xinh đẹp đứng ở đầu hẻm, hai ngón tay kẹp một cây thuốc lá, khói thuốc chầm chậm bốc lên cao, bộ dáng trông rất là nhàn nhã.

Trong con hẻm nhỏ phía sau lưng cô ấy có ánh đèn đường mờ nhạt, những nơi ánh đèn chiếu vào thì không có gì cả, nhưng nếu cẩn thận quan sát thì sẽ thấy, tại chỗ giao nhau của ánh đèn và bóng đêm dường như có… những khúc chân tay cụt đang nằm ở đó.

Càng nhìn kỹ sẽ càng phát hiện một số thứ như thật như giả ở bên trong, sau đó, tên côn đồ đột nhiên nghe thấy tiếng nước sền sệt truyền đến bên tai.

Nghe như... Nghe như tiếng máu đang chảy ra vậy.

Giây tiếp theo, một bàn tay đột nhiên duỗi ra từ trong bóng đêm, nhưng khi vừa chạm đến ánh đèn đường thì lại bị một thứ gì đó kéo ngược trở về, chỉ còn để lại một vết máu nhàn nhạt trên mặt đất.

“Á á á!” Tên côn đồ sợ tới mức liên tục lùi về phía sau, thậm chí còn tự vấp té và ngã lăn quay trên mặt đất.

Anh ta ba chân bốn cẳng bò dậy, dùng giọng nói kỳ quái do bị gãy mất hai cái răng rú lên: “Quỷ! Quỷ! Có quỷ!”

Những người đi đường xung quanh thấy thế thì né như né tà, không ngừng chỉ chỉ trỏ trỏ, ai nấy đều cảm thấy là do anh ta xỉn quá nên hóa rồ.

Chờ anh ta đi rồi, Tô Tái Tái mới chậm rãi bước ra, cô cười cười nhìn về hướng tên côn đồ bỏ chạy, sau đó nghiêng đầu nói với người giấy nhỏ: “Người nọ cũng may phết nhỉ?”

Nói xong, cô mới vươn tay gõ vài cái lên tấm poster trên vách tường.

Đến khi bỏ tay xuống, chiếc vòng tay đang có mười bảy viên ngọc đen đã biến trở về mười chín viên như ban đầu.

Người phụ nữ trên tấm poster vẫn còn đó, nhưng cô ấy đã không còn sự linh động và có hồn như ban nãy nữa.

Tô Tái Tái nhìn tấm poster lần cuối rồi mới xoay người rời đi, nhưng mới vừa đi được mấy bước thì chuông điện thoại lại vang lên.

Người gọi tới là Chu Phổ.

“Alo, cháu chào thầy Chu ạ.” Tô Tái Tái nghe điện thoại, cô vừa bước đi trên lề đường vừa chào hỏi với người ở đầu dây bên kia.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 381


[Tiểu Tái đó à...] Giọng nói của Chu Phổ khá uể oải, như thể vừa bị tàn phá một cách dữ dội vậy.

Tô Tái Tái thấy thế thì không khỏi dừng bước, cô nghiêm túc nghĩ một lát rồi hỏi: “Sao thế ạ? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi ư?”

Cô không hỏi “có phải bé ngỗng nghịch ngợm hay gây sự gì không”, bởi vì cô biết bé ngỗng nhà mình rất ngoan và rất biết nghe lời.

[Là bé ngỗng nhà cháu gây chuyện chứ sao nữa.]

“...”

À ừm...

Tô Tái Tái yên lặng gãi má, cười nói: “Bé ngỗng đã làm gì ạ?”

…Được rồi, cô quyết định rút lại câu nói ban nãy.

Chu Phổ thở dài, tỉ mỉ kể lại chuyện của hình nhân bằng giấy.

Tô Tái Tái nghe xong không khỏi câm nín che mặt lại.

…Khụ, cô lỡ quên mất chuyện này.

“Thế… thế mọi người có sao không ạ?” Tô Tái Tái hỏi lại, cô nghĩ một lát rồi bổ sung: “Không ấy cháu sang đó một chuyến nhé?”

[Không cần đâu. Mọi người đều ổn cả.] Chu Phổ nói, ông ấy quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bốn con hình nhân bằng giấy đang vây quanh Nghiêm Thanh, chăm chú nhìn đóa hoa sặc sỡ được gấp bằng giấy trên tay của ông ấy.

Cảnh tượng này… vừa đáng sợ lại vừa có chút buồn cười.

Chu Phổ quay đầu lại tiếp tục trò chuyện với Tô Tái Tái: “ Hình như chỉ lỡ hù dọa một người đang dắt chó đi dạo mà thôi, còn lại không sao hết. Bác cũng có gọi điện cho Ngô Hạo rồi, hẳn là sẽ ổn thôi.”

[Vậy là tốt rồi.] Tô Tái Tái nói: [À đúng rồi thầy Chu, phiền bác đưa điện thoại cho bé ngỗng giùm cháu.]

“Được thôi.” Chu Phổ gật đầu gọi Tô Hồng Bảo tới, sau khi đưa điện thoại cho cậu ấy thì đi tới bên cạnh Nghiêm Thanh, cùng bốn con hình nhân bằng giấy nhìn ông ấy gấp hoa.

“Tiểu sư thúc...” Tô Hồng Bảo khúm núm gọi người ở đầu dây bên kia.

Tô Tái Tái cười nói: [Sư thúc nói con nghe nè tiểu sư điệt, lần sau con phải cẩn thận hơn một chút nhé. Đám thầy Chu lớn tuổi hết rồi, không chịu nổi những cú sốc quá lớn đâu.]

“Con biết rồi.” Tô Hồng Bảo gật đầu.

[À đúng rồi. Đã dùng bùa tìm được người qua đường kia chưa?] Tô Tái Tái hỏi lại.

Việc này cũng dễ thôi, chỉ cần tìm được người qua đường bị dọa lần trước, nhân lúc buổi tối khiến người nọ tưởng mình chỉ gặp phải ác mộng là được rồi.

Tô Hồng Bảo nghe xong thì đột nhiên nhớ tới cái gì, thế là cậu ấy lùi về sau vài bước, thấp giọng nói: “Tiểu sư thúc, hôm nay con cảm thấy có gì đó không đúng lắm.”

[Ồ? Không đúng chỗ nào?]

“Hình như có kẻ đang theo dõi đám người bác Chu hay sao ấy.” Tô Hồng Bảo dừng một chút rồi lại nói: “Tiểu sư thúc, có khi nào mục tiêu của bọn họ là cỏ Vọng Bắc Đông không?”

[Cũng không chừng.] Tô Tái Tái trầm ngâm: [Hôm nay con cho hình nhân bằng giấy canh gác kỹ vào, ngày mai sư thúc sẽ tới xử lý cỏ Vọng Bắc Đông.]

Tránh cho đêm dài lắm mộng.

“Vâng ạ.” Tô Hồng Bảo gật đầu.

Hai người lại nói chuyện phiếm với nhau một lát rồi mới cúp điện thoại.

Tô Tái Tái cầm di động lắc lư mấy cái rồi mới đưa cho người giấy nhỏ để nó tiếp tục chơi game, còn mình thì đi về phía Đại học Đế Đô.

Về phần là kẻ nào theo dõi Chu Phổ… chờ ngày mai cô đến chỗ ông ấy rồi tính sau.

Dù sao đám Đại Vi cũng phải sang đó, vừa hay tiện đường.

Ngày hôm sau, Đại Vi vừa mới đi ra Huyền Học Viện, còn chưa kịp ra khỏi cổng của Đại học Đế Đô thì cô ấy đã nghe thấy đám học sinh đi ngang qua bàn tán với nhau về tin tức mới nhất.

“Ê ê, mấy cậu biết tin gì chưa? Hôm qua cửa hàng trưởng của tiệm kem sau phố đã bị người ta trùm bao tải sấp mặt đó!”

“Gì? Thiệt hay giả vậy? Tớ biết người đó, thấy ghét dữ lắm luôn á.”

Hả?!

Đại Vi dừng bước, cô ấy im lặng quay đầu nhìn về phía Tô Tái Tái.

Khúc Nhiên thấy thế thì khó hiểu hỏi: “Đại Vi, cậu sao thế?”

Đại Vi không để ý tới cô ấy mà chỉ nhìn Tô Tái Tái - người đang trưng ra vẻ mặt vô tội nhìn mình - sau đó cười trừ hỏi: “Tiểu Tái, em nghe thấy gì không? Hôm qua cửa hàng trưởng bị người ta trùm bao tải đó.”

“Em nghe chứ.” Tô Tái Tái gật đầu than thở: “Ôi, nhất định là do một người tốt bụng đã làm chuyện này, làm chuyện tốt mà còn không để lại tên họ, thật đáng quý.”

Để chị dỏng tai lên nghe em nói nhăn nói cuội tiếp ha!

Đại Vi yên lặng nhìn Tô Tái Tái, trên mặt thiếu điều muốn viết thẳng hai chữ “không tin”.

Là ai, là kẻ nào đã từng nói với chị rằng mọi người đều là học sinh, làm chuyện này là không tốt, hả?!

Em đúng là đồ lừa đảo mà!

Tô Tái Tái: ?

Tô Tái Tái nhìn đàn chị Đại với ánh mắt vô tội, như thể hoàn toàn không rõ vì sao cô ấy lại nhìn mình như thế.

Bởi vì cô chỉ là một đàn em năm nhất ngây thơ vô tội thôi mà.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 382


Mặc dù Tô Tái Tái không thừa nhận, nhưng Đại Vi có thể khẳng định chắc chắn là do cô lén lút làm.

... Hứ, đã nói là đi đánh người cùng với nhau vậy mà cô lại lén đi chụp bao bố trước.

Đừng bàn đến võ đức!

"Tiểu Tái, những chuyện như thế này lần sau em nhất định phải gọi chị nhé." Đại Vi không cam tâm nhắc nhở Tô Tái Tái.

Tô Tái Tái nghe xong, sau khi cô thở dài rồi mới thốt ra những lời nói ý vị sâu xa: "Đàn chị Đại, như thế không ổn. Chúng ta đều là học sinh, không thể làm những chuyện như thế này."

Sau khi dừng một chút cô lại nghiêng đầu nhìn Đại Vi, tiếp tục nói: "Hãy để đó cho người có lòng tốt, làm việc thiện nhưng không muốn lưu danh lo đi."

"..." Còn lâu chị mới tin em.

Đại Vi yên lặng liếc mắt nhìn Tô Tái Tái, một lúc sau mới cụp mắt lại nhỏ giọng trả lời: "Chị cũng có thể làm việc tốt không cần để lại tên tuổi mà."

Cô ấy là học sinh của Huyền Học Viện, chỉ số võ lực không thể so với Cổ Võ Viện nhưng cũng tương đối hơn người bình thường, vậy cũng có thể tính là "người luyện võ" chứ?

Tệ lắm thì... đến lúc đó lại kéo theo Diện Diện nhà Khúc Nhiên cũng ổn mà.

Cùng lắm là sau khi về thì thay cho nó hơn một tháng dầu máy thôi.

"Chị?" Tô Tái Tái nghe Đại Vi nói xong, quay đầu nhìn về phía cô ấy.

Sau khi nhìn một lượt đánh giá từ trên xuống dưới lại cười: "Đàn chị Đại, chị làm... chắc hẳn không chỉ muốn lưu danh mà lúc về còn phải ghi tội."

Khúc Nhiên ở một bên nghe vậy thì không nhịn được mà phì cười, khiến cho Đại Vi tức giận, quay lại trừng mắt với người bạn tốt của mình, nham hiểm đe dọa: "Khúc Nhiên! Cậu có tin cậu mà còn cười nữa tới lúc về tớ đánh Diện Diện nhà cậu không?!"

"Hả?" Khúc Nhiên nghe thế thì nhìn Đại Vi, suy nghĩ rồi mới hỏi lại: "Cậu nói cậu bị Diện Diện đánh hả?"

"..." Đại Vi trừng mắt, cảm thấy hai người này bây giờ quá xấu xa mà.

Hứ. Thật bực mình.

Ba người vừa cười nói vừa đi ra bên ngoài trường học, chỉ vừa đi đến cổng ra vào đã lập tức nghe thấy một tiếng gọi "Chị Tái Tái!" ngọt ngào.

Tô Tái Tái nhìn lại tìm theo tiếng gọi, thấy người nhảy xuống xe chạy về phía cô đang đứng, không phải Chung Tử Ngang thì là ai.

"Chị Tái Tái, chị muốn đi ra ngoài à? Em đưa chị đi nhé." Chung Tử Ngang nhảy đến trước mặt Tô Tái Tái, sau khi chào hỏi với Khúc Nhiên và Đại Vi thì quay sang bắt chuyện với cô.

Khiến cho Khúc Nhiên cùng Đại Vi không khỏi nhướng mày, nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc.

... Nếu không phải trước đó Chung Tử Ngang tham gia ghi hình Huyền Linh Sư, các cô ấy đã biết cậu ấy là một cậu ấm bướng bỉnh thì bây giờ chỉ nhìn sơ qua chắc hẳn đã tưởng cậu ấy là một đứa bé ngoan ngoãn rồi.

Ừ. Bởi vậy mà có thể thấy được đàn em của các cô ấy chính là một vũ khí lợi hại.

Nhìn đi, cậu ấm bướng bỉnh như thế cũng được dạy dỗ thành bé ngoan.

"Cậu chủ nhỏ, sao hôm nay cậu rảnh rỗi ghé thăm nơi đây vậy?" Tô Tái Tái có hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Chung Tử Ngang, cười nói: "Chị còn tưởng rằng cậu đã đi tìm nhóm người Đại Khôn Hào đi chơi nữa đó."

Vừa nói đến đây, Chung Tử Ngang tỏ ra có chút mất hứng, hơi bĩu môi: "Vốn dĩ em định đi tìm nhóm anh Khôn Hào chơi game, em còn cố ý dậy thật sớm nữa đó, ai mà biết mẹ em lại bảo em cùng đi đến nhà họ Phụng với bà ấy"

Khi Chung Tử Ngang nhắc đến "nhà họ Phụng" không biết liên tưởng đến ai mà trừ vẻ mất hứng trên mặt ra lại còn xen lẫn sự ghét cay ghét đắng với người đó.

Dừng một chút lại nói tiếp: "Cho nên em không thể tạo nhóm với mấy người anh Khôn Hào, cũng may cái đồ quỷ sứ chán ghét đó không ở nhà, nếu không bây giờ em vẫn phải chơi chung với nó đấy."

Chung Tử Ngang cau mũi một cái, nói đến mà trong lòng vẫn còn thấy sợ.

Cậu ấy dừng lại một chút rồi lại phấn chấn hơn, nhìn ba người Tô Tái Tái nở nụ cười: "Em nghĩ đằng nào cũng phải đi ngang qua cổng trường của các chị nên đến thử vận may, không ngờ rằng có thể gặp thật.

Chị Tái Tái, dù sao bây giờ em đi về cũng vô vị lắm, chỉ có một mình em ở nhà thôi. Mọi người muốn đi đâu vậy, có thể đưa em đi cùng với được không?"

Bởi vì có liên quan với Tô Tái Tái nên mối quan hệ hiện tại của Chung Tử Ngang và Đại Khôn Hào cũng không tệ.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 383


Cho nên cũng nhờ cậu ta mà cậu ấy biết được Tô Tái Tái là học sinh của Đại học Đế Đô.

Vì vậy mà cậu ấy mới chạy đến đây.

... Nói đến mức như vậy, quả giống như một đứa trẻ ba không thương, mẹ không yêu đầy đáng thương.

Tô Tái Tái nghe xong, cùng trao đổi ánh mắt với hai người kia, đợi đến khi Khúc Nhiên và Đại Vi gật đầu cười thì mới quay về phía Chung Tử Ngang, thở dài đồng ý: "Được thôi."

Nhưng cô lại bổ sung thêm trước tiếng reo hoan hô của câụ ấy: "Nhưng mà em đi theo thì không được nghịch ngợm, phải nghe lời biết không?"

"Không sao đâu!" Chung Tử Ngang cam đoan.

"Vậy thì được, đi thôi." Tô Tái Tái cười, nhìn về phía Khúc Nhiên và Đại Vi: "Coi như là chúng ta được hưởng lợi từ cậu chủ nhỏ, tiết kiệm được tiền bắt xe."

Bốn người bọn họ lại lên xe, trên đường lái xe đến nhà Chu Phổ, Đại Vi tò mò hỏi Chung Tử Ngang: "Chị nói này cậu chủ nhỏ, em vừa mới nhắc đến nhà họ Phụng... là nhà họ Phụng kia à?"

Chung Tử Ngang nhăn cái mũi, có chút tức giận: "Ngoại trừ bọn họ thì còn ai nữa."

Nói xong, cậu ấy lập tức nhìn về phía Đại Vi cười "hì hì" rồi nói: "Chị Tiểu Vi, không phải em nói chị đâu..."

"Chị biết." Đại Vi cười, sau khi đưa tay xoa tóc cậu ấy thì nói với sự ngạc nhiên: "Chính là vừa nghe đến tên nhà họ Phụng, chị đột nhiên cảm thấy khoảng cách giữa mình và dòng họ đứng đầu... Cũng không cách nhau quá xa."

Khúc Nhiên là người nhà họ Mễ nên đương nhiên cũng từng nghe nói về nhà họ Phụng. Cho nên hiện tại thấy Đại Vi nói như vậy, cô ấy cũng chỉ cười cười.

Nhưng Tô Tái Tái thì ngược lại, vẻ mặt mông lung: "Nhà họ Phụng? Nhà họ Phụng nào?"

"Tứ đại gia tộc không phải Bách, Tiền, Mễ, Thẩm sao?"

Sao bây giờ lại lòi ra thêm một nhà họ Phụng ở đâu ra nữa đây.

Lời của cô vừa thốt ra đã khiến ba người kia cùng nhau sửng sốt.

"Tiểu Tái, em không biết nhà họ Phụng hả?" Đại Vi nhìn Tô Tái Tái hỏi, rất là kinh ngạc.

Tô Tái Tái lắc đầu: "Rất ghê gớm à?"

Lời còn chưa dứt đã thấy Đại Vi liên tục gật đầu: "Chứ sao nữa, đúng là rất ghê gớm."

Sau khi dừng lại một chút, cô ấy mới thể hiện biểu cảm "ai bảo chị là đàn chị của em chi?" rồi nhanh chóng xích lại gần Tô Tái Tái, bắt đầu chế độ tám chuyện: "Nào, nào, để chị kể chuyện phiếm cho em nghe... Khụ, chị đang nói là nhà họ Phụng này, cũng nổi tiếng như nhà họ Trác."

Ngay lúc Đại Vi đang tám chuyện với Tô Tái Tái về nhà họ Phụng, Mễ Nhã đang ngồi ngoan ngoãn và lễ phép trong sảnh nhà họ Phụng, nghe thím họ của mình tán gẫu với bà chủ của nhà họ Phụng - Bối Trân, đến khi thím họ bắt đầu khoe khoang về cô ta thì lại tỏ vẻ ngượng ngùng.

"Đứa cháu họ này của tôi vẫn luôn rất hâm mộ bà Phụng. Cho nên lần này, khi nghe nói bà bị thương thì ngay lập tức nhờ bạn rất thân của nó ở Luyện Đan Viện làm cho bà thuốc bôi đấy." Bà Mễ vừa nói vừa nhìn về phía mu bàn tay của Bối Trân, hỏi thăm ân cần.

"Không biết hai ngày nay bà Phụng dùng cảm thấy hiệu quả thế nào?"

Bối Trân nghe vậy thì hơi gật đầu: "Rất tốt, ngay cả vết thương cũng lành nhanh hơn khi sử dụng các loại thuốc bôi khác nhiều." Nghỉ một chút lại nhìn về phía Mễ Nhã, nhẹ nhàng gật đầu với cô ta: "Cô Mễ có lòng rồi."

Mễ Nhã nghe vậy, thụ sủng nhược kinh liên tục khoát tay: "Bà Phụng, bà khách sáo quá rồi, tôi cũng chỉ tốn chút sức mà thôi."

Sau khi ngừng lại, cô ta thận trọng lấy ra một cái hộp gấm đặt ở trên bàn trà rồi mở miệng: "Nếu bà Phụng cảm thấy thuốc có hiệu quả thì mong bà hãy nhận đan dược này."

"Đây là... ?" Bối Trân thấy thế thì ngờ vực nhìn về phía Mễ Nhã và thím họ của cô ta.

"Ôi chao, nhất định là đồ tốt của Huyền Học Viện." Thím họ thấy thế thì cười nói, dừng một chút nhìn về phía Mễ Nhã rồi nói tiếp: "Tôi cũng chưa từng thấy qua, chi bằng... Bà Phụng cứ mở ra xem thử, để tôi cũng có thể nhìn cùng?"

Thím họ vừa nói vừa cầm lấy hộp gấm đưa đến trước mặt bà Phụng.

Bối Trân thấy vậy, thản nhiên rũ mắt xuống nhìn qua mà không nhận lấy, bà ấy chỉ ra hiệu rằng tay mình bị thương nên mỉm cười nói: “Xin lỗi, tay của tôi không tiện lắm, hay là để bà Mễ mở ra giúp tôi nhé.”

“Hả? À… Được thôi.” Sau khi nghe vậy, người thím họ sửng sốt nhìn Mễ Nhã rồi gật đầu, mỉm cười mở hộp gấm cho Bối Trân.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 384


Bà ta cũng thò đầu nhìn xem, sau khi nhìn thấy mười viên đan dược màu vàng trắng sáng bóng tròn vo nằm bên trong, bà ta lập tức “ôi chu choa” khoe khoang: “Những viên thuốc này khác với những viên tôi đã thấy trước đây, nó giống như… ngọc mỡ cừu vậy.”

Dứt lời, người thím họ lại nhìn sang Mễ Nhã và hỏi: “Mễ Nhã à, những viên thuốc này của cháu có công dụng gì vậy?”

Mễ Nhã đương nhiên biết người thím họ đang đưa chủ đề nói chuyện cho mình, nên cô ta mỉm cười lên tiếng, trông như thể đang giải thích cho thím họ, nhưng thực ra là đang nói cho Bối Trân nghe.

“Đây là Mỹ Dung Hoàn, có tác dụng tốt vô cùng.”

Cô ta dừng lại, để có thể thuyết phục được Bối Trân, cô ta còn nghiêng mặt qua để bà ấy chú ý đến má của mình, cô ta nói tiếp: “Lúc trước, cháu vô tình bị cứa vào mặt, vốn tưởng rằng chắc chắn sẽ để lại sẹo, nào ngờ sau khi uống viên thuốc này vào, bây giờ gần như không hề có sẹo. Bà Phụng hãy nhìn xem?”

Mễ Nhã vừa nói vừa đưa người về trước, để Bối Trân nhìn thấy kỹ hơn: “Bây giờ chỉ còn vết nho nhỏ mà thôi.”

“Đúng là vậy thật.” Bối Trân quan sát cẩn thận khuôn mặt của Mễ Nhã rồi kinh ngạc nhìn những viên thuốc, sau đó đưa tay nhận lấy hộp gấm: “Không ngờ những viên thuốc này lại có tác dụng tốt như vậy.”

Dừng một chút, bà ấy ngẩng đầu lên nhìn hai người họ rồi cười nói: “Cảm ơn hai người, hai người đúng là có lòng mà.”

Thành công rồi!

Mễ Nhã và thím họ thấy Bối Trân tự mình nhận lấy nó, họ vui mừng khôn xiết, mỉm cười xua tay liên tục: “Không, không, đây là điều chúng tôi nên làm mà.”

Bối Trân cười, trở tay đưa hộp gấm cho người giúp việc đứng bên cạnh rồi lại nhìn Mễ Nhã và thím họ, nói: “Thường ngày tôi cũng không có bạn bè gì, khi nào hai người rảnh thì thường đến nhà họ Phụng chơi nhé.”

Lời nói này tương đương với việc bà ấy đã thừa nhận Mễ Nhã và người thím họ, nên cả hai đều mừng như điên, đáp lời liên tục.

Sau khi trò chuyện một hồi, vẻ mặt của Bối Trân trông thoải mái hơn vừa nãy, người thím họ mới nhìn quanh, mỉm cười nói: “Bà Phụng, sao không thấy cậu Cảnh vậy? Vừa nãy khi đến đây, tôi và Mễ Nhã đã nhìn thấy bà Chung và cậu út Chung. Chẳng lẽ cậu ấy đã đi chơi với cậu Chung rồi à?”

“À, Cảnh Nhi đã theo chú ba đến thành phố C rồi.” Bối Trân rũ mắt xuống nhàn nhạt nói: “Có lẽ phải hai ngày sau mới về.”

“Tử Ngang vốn định đến chơi với Cảnh Nhi, nhưng trẻ con mà, khi bạn không có ở đây thì cũng không chịu ngồi yên lúc nào. Thế là bà Chung đã dẫn cậu ấy rời đi.”

Hóa ra là vậy.

Mễ Nhã và thím họ hiểu chuyện gật đầu.

Mễ Nhã thậm chí còn cười nói rằng: “Em trai của bạn cùng lớp với cháu cũng như vậy, không thích ở chung với đám người lớn bọn cháu, nói là chơi với bọn cháu không vui.”

“Đúng vậy.” Bối Trân cười: “Cảnh Nhi nhà cô cũng vậy, nó nói ở cùng với cô không vui.”

Bà ấy dừng lại rồi thở dài: “Cũng tại sức khỏe của cô không được tốt lắm, mất đi rất nhiều cơ hội ở bên nó.”

Mễ Nhã và thím họ nhìn nhau rồi vội vàng cười nói: “Không sao, bọn trẻ lớn lên rồi sẽ hiểu được những chuyện này mà.”

Dừng một chút rồi nói thêm: “Nếu bà rảnh rỗi muốn tìm người để nói chuyện thì có thể gọi cho chúng tôi.”

“Cũng được.” Bối Trân gật đầu, sau đó lại nói thêm: “Chú ba thường ngày cứ lo lắng cho sức khỏe của tôi, đến người khác cũng lo lắng theo nên hiếm khi có người đến làm phiền tôi.

Nhưng lần này vô tình bị thương ở tay lại trong cái rủi có cái may. Có phải không? Ngoài đám người bà Chung ra thì hai người là người thứ hai đến thăm tôi.”

Khi nói đến đây, Bối Trân cười: “Sau này tôi lại có thêm người để chuyện trò rồi, vết thương này cũng coi như không bị thương vô ích.”

Nghe vậy, Mễ Nhã và thím họ đều đồng ý gật đầu và cùng cười.

Nhưng Mễ Nhã lại ngầm khẳng định được một chuyện thông qua lời nói của Bối Trân.

Đó chính là không có người lạ nào khác xuất hiện trước mặt Bối Trân trong mấy ngày qua, cho nên đám người Chu Phổ chưa có liên lạc gì với nhà họ Phụng.

Xem ra sau khi về nhà, cô ta có thể nói lại chuyện này với ba, để ông nội rút những người đã được sắp xếp theo dõi xung quanh biệt thự Chu Phổ về.

Để tránh việc bị phát hiện sau một thời gian trì hoãn quá lâu.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 385


Mặt khác. Ở thành phố C, nhà họ Bạch.

Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã không thể ngờ rằng một ngày nào đó, mình lại có thể làm quen được với người của nhà họ Phụng.

Hơn nữa đối phương còn là tự mình đến gặp.

Điều này khiến hai người họ đâu chỉ thấy vừa mừng vừa lo, hơn nữa còn là hết sức lo sợ.

Vì vậy, ngay cả ly nước trái cây trong tay Phụng Cảnh cũng do Hứa Tần Nhã tự mình vào bếp, canh chừng người giúp việc chuẩn bị rồi bà ta tự mình mang đến phòng khách mà hoàn toàn không cần người khác động tay vào.

Bà ta vừa đặt xuống vừa cười nói: “Nào, cậu Cảnh, chẳng phải vừa nãy cậu nói muốn uống nước trái cây sao? Mau thử xem đi?”

Bà ta dừng một hồi rồi lại nhìn sang Phụng Hồng Bác - ông ba Phụng đang ngồi trên sofa, bà ta cười nịnh nọt: “Tôi đã dặn người giúp việc chỉ lấy phần giữa của mỗi quả cam sành, nên chắc chắn là ngọt.”

Phụng Hồng Bác cười ha hả gật đầu: “Bà Bạch thật chu đáo.”

Dừng lại, ông ta lại nhìn Phụng Cảnh đang dính lấy bên cạnh mình rồi lại nhìn Hứa Tần Nhã nói: “Nó chỉ là một đứa trẻ, kêu cái gì mà cậu Cảnh chứ, bà gọi nó là Tiểu Cảnh đi.”

Lời nói này khiến Hứa Tần Nhã xua tay liên tục và luôn miệng nói: “Không dám, không dám.”

Phụng Hồng Bác nghe vậy lắc đầu, nhìn bà ta và Bạch Văn Liên đang ngồi bên cạnh mình, nghiêm túc nói: “Năm đó ông hai Bạch có ơn với tôi nên hai người đương nhiên là xứng đáng được như vậy rồi.”

Dừng một hồi, ông ta lại thở dài nói: “Chỉ là hồi đó ông hai Bạch nói rằng không muốn quan tâm đến chuyện đời và muốn ở ẩn. Vì thế tôi cũng không tiện đến quấy rầy nữa, dù gì cũng có rất nhiều đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào nhà họ Phụng, lỡ như vì tôi mà khiến cho ông hai Bạch gặp phải tai bay vạ gió thì đó chính là lỗi của tôi.”

“Về sau nhà họ Phụng lại xảy ra một loạt chuyện nên mãi đến giờ tôi mới đến thăm.” Khi nói đến đây, Phụng Hồng Bác khẽ gật đầu với Bạch Văn Liên rồi lắc đầu thở dài: “Điều này thực sự khiến tôi cảm thấy rất áy náy.”

Hành động này của ông ta khiến Bạch Văn Liên kinh ngạc đứng dậy, vội vàng cùng Hứa Tần Nhã cúi đầu khom lưng với ông ta, nói: “Đâu có, đâu có.”

Dáng vẻ nịnh nọt của hai vợ chồng khiến Phụng Hồng Bác nở ra một nụ cười hơi kỳ lạ khi hai người họ không nhìn thấy.

Ánh mắt của ông ta như muốn thiêu đốt mà lại có chút lạnh lùng.

Nhưng đây chỉ là chuyện xảy ra trong chớp mắt, vào giây tiếp theo khi đám người Bạch Văn Liên ngẩng đầu lên thì ông ta lại là một ông ba Phụng tốt bụng.

“Ôi dào, đừng khách sáo như vậy, mau ngồi xuống, ngồi đi.” Phụng Hồng Bác kéo tay Bạch Văn Liên để ông ta ngồi xuống ghế sofa, vỗ nhẹ vào tay ông ta rồi lại nhìn sang Hứa Tần Nhã đang ngồi bên cạnh.

Phụng Hồng Bác cười ha hả nói: “Tôi cũng không biết tại sao, mặc dù hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp hai vợ chồng, nhưng tôi lại có... cảm giác như thể chúng ta biết nhau vậy.”

Vừa nói xong, Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã đưa mắt nhìn nhau một cái, lại nhìn về phía Phụng Hồng Bác cười nói: “Ông Phụng à, nói ra có thể ông không tin. Nhưng… thật ra vợ chồng chúng tôi cũng vậy đó, không biết sao, dù chỉ mới gặp ông thôi nhưng lại cảm thấy hết sức quen thuộc.”

Phụng Hồng Bác nghe thế, vỗ vào tay của Bạch Văn Liên rồi cười “ha hả”, giống như cực kỳ vui mừng, liên tục gật đầu nói: “Tôi tin chứ. Nếu vậy thì…”

Ông ta trầm ngâm một lát, sau đó nhìn về phía hai vợ chồng Bạch Văn Liên, nói: “Đừng gọi tôi là ông Phụng gì đó nữa, tôi gọi hai người là cháu trai, với cháu dâu, hai người gọi tôi một tiếng chú là được rồi.”

Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã sắp bị miếng bánh từ trên trời rơi xuống làm cho bất tỉnh mất rồi, hai người nhìn nhau với ánh mắt sáng rực, sau đó vội vàng gật đầu, lưu loát gọi một tiếng “Chú”.

Cách gọi thân thiết như thế này đúng là chẳng khác gì người thân trong nhà cả.

Phụng Hồng Bác cười nhếch môi, nhìn thoáng qua Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã, âm thầm quan sát biểu cảm mừng rỡ trên khuôn mặt của bọn họ rồi mới mở miệng nói: “Hôm nay có hơi gấp gáp.”

Ông ta khựng lại một lúc, sau đó vừa nhìn về phía Phụng Cảnh đang rầu rĩ ngồi chơi đùa một mình, vừa mở miệng giải thích: “Sức khoẻ của mẹ Cảnh Nhi không được tốt cho lắm, nên hôm nay chỉ có chú ghé thăm nhà họ Bạch thôi, đợi khi nào hai đứa có thời gian thì đến nhà họ Phụng ở thủ đô chơi, chú mời hai đứa ăn cơm.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 386


Thấy hai người họ liên tục gật đầu, lúc này ông ta mới đổi chủ đề, như thể chợt nghĩ đến điều gì đó: “Nói ra thì… chú nhớ ông hai Bạch cũng có một ngôi nhà ở thủ đô. Ông ấy còn từng mời chú tới chơi nữa, nhưng tiếc là vẫn chưa có dịp. Không biết bây giờ ngôi nhà đó còn không nữa?”

Phụng Hồng Bác nhìn về phía hai người Bạch Văn Liên, dừng một chút lại nói: “Nhiều năm như vậy rồi cũng không biết có cần sửa chữa hay không, nhà họ Phụng ở thủ đô cũng có chút dư dả, nếu cần thì thật ra chú cũng có thể giúp đỡ.”

“Ôi chao, sao có thể làm phiền chú được chứ.” Hứa Tần Nhã vui vẻ không thôi, kể hết mọi chuyện cho Phụng Hồng Bác nghe: “Cách đây không lâu mẹ cháu đã gọi thợ qua sửa chữa nhà cũ của chú hai rồi, bây giờ…”

Hứa Tần Nhã ngập ngừng một chút, lại tiếp tục cười nói: “Bà ấy đã giao cho đứa nhỏ trong nhà rồi.”

“Ồ?” Trong mắt của Phụng Hồng Bác loé lên một tia sáng, nhìn hai người rồi gật đầu: “Đúng ha, tuổi này của hai đứa chắc là con cái cũng sắp mười chín rồi hả? Hiện tại đứa nhỏ đang học ở đâu?”

“Dạ, con bé đang học ở Luyện Đan Viện của Đại học Đế Đô!” Hứa Tần Nhã vội vàng mở miệng nói: “Tên là Bạch Ngữ Dung.”

“Cái con bé này… lúc nào cháu gọi điện thoại cho nó, nó cũng luôn bảo không có thời gian, muốn tranh thủ học tập, hiếm khi ra ngoài vận động lắm.” Hứa Tần Nhã giở vờ than thở, dừng một lát lại cười nói: “Mà giờ thì tốt rồi, có chú ở thủ đô, con bé cũng xem như có thêm một nơi để đi.”

Còn về Tô Tái Tái… xì, bà ta sẽ không cho con nhỏ này có cơ hội tiếp cận nhà họ Phụng đâu!

Trước đó chẳng phải nói bản thân không phải người nhà họ Bạch sao?

Được lắm, sau này nhà họ Bạch sẽ nhờ nhà họ Phụng mà phất lên như diều gặp gió, đến lúc đó cũng đừng có hối hận, đi theo nịnh hót cầu xin bà ta giúp đỡ!

Hứa Tần Nhã nghĩ bụng, âm thầm cười giễu cợt.

Phụng Hồng Bác nghe thế, lộ ra sự kinh ngạc, nhìn về phía vợ chồng họ “chà chà” một tiếng lại nói: “Vậy tương lai sau này của đứa trẻ này chắc là sẽ sáng lạng lắm đây, không tệ không tệ. Bạch Ngữ… Dung sao?”

Ông ta lẩm nhẩm cái tên này, sau đó gật đầu nhìn về phía hai người họ, cười nói: “Chờ sau khi chú trở về, nhất định sẽ chăm sóc con bé thật chu đáo.”

Câu “chăm sóc thật chu đáo” của Phụng Hồng Bác nói nghe thật nhẹ nhàng, thậm chí còn có phần… không hợp với độ tuổi này của ông ta chút nào.

Nhưng Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã đều không nghe ra, bởi họ đang bận kìm nén sự ngạc nhiên và vui sướng trong lòng, không ngừng nói cảm ơn Phụng Hồng Bác vì đã đồng ý chăm sóc cho Bạch Ngữ Dung trong tương lai.

Thậm chí hai vợ chồng còn nhịn không được mà nhìn nhau một cái, bắt đầu tưởng tượng ra cảnh bọn họ được mọi người hâm mộ, vây quanh, tranh nhau nịnh hót lấy lòng.

Phụng Hồng Bác lẳng lặng quan sát dáng vẻ vui mừng khôn xiết của hai người họ, khóe miệng không khỏi cong lên.

Sau khi trò chuyện thêm một lúc, Phụng Hồng Bác nói có việc phải làm, thế là dẫn theo Phụng Cảnh nói lời tạm biệt với hai người Bạch Văn Liên.

Lúc đứng cạnh xe thì mới nhớ tới hỏi thăm bà nội Bạch.

Vừa nói xong nụ cười trên mặt của Bạch Văn Liên phai nhạt đi một chút, nhịn không được thở dài: “Dạo gần đây mẹ cháu không được khoẻ lắm, cũng không biết có phải do lớn tuổi hay không, mà bà ấy rất thích ngủ. Cho nên cháu đã đưa bà ấy đến bệnh viện để điều dưỡng rồi.”

Nụ cười trên mặt của Hứa Tần Nhã cũng vụt tắt, buồn bã cúi đầu nhìn vòng ngọc trên tay mình, im lặng không nói gì.

Như thể bà ta cũng đang vô cùng lo lắng cho bệnh tình của mẹ chồng vậy.

Phụng Hồng Bác nhìn bà ta một cái, sau đó quay sang nhìn về phía Bạch Văn Liên: “Thì ra là vậy, người lớn tuổi hay bị thế đó. Không chỉ riêng gì bà Bạch đâu, chú cũng vậy thôi.”

Ông ta còn chưa dứt lời, Hứa Tần Nhã lập tức cười nói: “Sao có thể chứ, chú càng già càng dẻo dai mà.”

“Đúng, đúng đó.” Bạch Văn Liên ở một bên gật đầu phụ họa.

Khiến Phụng Hồng Bác phá lên cười ha hả.

Cho tới khi xe của nhà họ Phụng đã chạy đi xa, Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã vẫn còn đứng tại chỗ rướn cổ lên, liên tục vẫy tay tạm biệt, sau đó mới đi vào nhà.

Hai vợ chồng lập tức trở về phòng ngủ nói chuyện mà chỉ có hai người họ biết.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 387


“Thật không ngờ rằng chú hai không những từng giúp Chu Phổ, mà còn giúp cả ông ba Phụng nữa.” Bạch Văn Liên đóng cửa lại xong, vừa xoay người đi tới chỗ Hứa Tần Nhã, vừa nói.

Ông ta vui mừng không tả nổi.

“Đúng vậy.” Hứa Tần Nhã vẫn còn có chút ngơ ngác, luôn cảm thấy giấc mộng đẹp này có hơi không chân thật.

Một lúc sau, dường như sực nhớ tới điều gì đó, bà ta vội ngẩng đầu nhìn về phía chồng mình, hỏi: “Sao hồi nãy anh không nhắc đến chuyện của công ty? Nếu nói ra thì chắc chắn là ông ba Phụng đã giúp đỡ rồi.”

“Haiz, em vội gì.” Bạch Văn Liên tùy ý vẫy tay, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh rồi bắt chéo chân, ngón tay gõ vài cái lên trên tay vịn, mở miệng nói: “Nếu khi nãy mà anh nhắc đến việc này thì làm sao có thể gia tăng tình cảm với ông ba Phụng đây? Việc này phải chờ đến khi thân thiết hơn rồi mới mở lời được.”

“Thậm chí là…” Bạch Văn Liên dừng lại một lát, cười nói: “Ông ba Phụng biết được tin tức này từ chỗ khác, sau đó chủ động trợ giúp cho chúng ta thì càng tốt.”

Bạch Văn Liên đã bỏ rất nhiều công sức để có thể ký kết hợp đồng với nhà họ Chung, đặc biệt là vì để thuận lợi gặp được người nhà họ Chung mà ông ta đã phải cắn răng làm vài vụ mua bán thua lỗ cùng với họ hàng xa của nhà họ Chung - Chung Trần Thuận - người đã bị “chuyển” đến công ty con ở thành phố C của tập đoàn nhà họ Chung.

Cũng vì để Chung Trần Thuận trở nên ưu tú hơn ở nhà họ Chung, như vậy thì khi Chung Trần Thuận giới thiệu ông ta, lời nói của anh ta mới càng có thêm trọng lượng.

Tuy nhiên, Chung Trần Thuận lại là người có lòng tham không đáy, không chỉ muốn chiếm lợi ích trong việc mua bán, mà còn muốn Bạch Văn Liên cho anh ta thêm một vài phúc lợi riêng nữa.

Đúng thật là ỷ vào việc có cây đại thụ là nhà họ Chung che chở rồi tác oai tác oái.

Cho nên hiện nay nhà họ Bạch đang bị tổn thất nặng nề, hơn nữa bởi vì Tô Tái Tái mà ông ta lại bỏ lỡ vụ làm ăn quan trọng nhất.

Có thể nói là dã tràng se cát biển Đông.

Dạo này Bạch Văn Liên vì chuyện đi vay tiền mà phát sầu. Thậm chí ông ta còn đi tìm mấy ngân hàng đen để vay mượn tiền hai lần.

Nghĩ vậy, Bạch Văn Liên ngược lại cảm thấy may mắn vì bà nội Bạch đang bị bệnh.

Nếu như bà ấy biết ông ta dám vay mượn tiền ở ngân hàng đen thì đoán chừng không phải chỉ mấy lời mắng chửi là có thể giải quyết mọi chuyện.

Vào lúc ông ta không biết nên làm thế nào thì Phụng Hồng Bác tìm tới.

Bạch Văn Liên chính là mượn danh tiếng của Phụng Hồng Bác, cho dù Phụng Hồng Bác không giúp đỡ, nhưng chỉ cần vào lúc thích hợp, ông ta cho thấy bản thân quen biết với Phụng Hồng Bác, như vậy cho dù là ngân hàng đen hay là bạn bè khác trong giới làm ăn đều sẽ thoải mái với ông ta hơn.

Thế nên Bạch Văn Liên nhanh chóng cảm thấy nhẹ nhõm mà đã lâu không cảm nhận được.

Cuối cùng tối nay ông ta cũng có thể ngủ một giấc thật ngon.

Hứa Tần Nhã nghe ông ta nói thế cũng gật đầu phụ họa, cảm thấy lời của Bạch Văn Liên rất có lý.

Dừng lại một chút, lại có vấn đề mới xảy ra: “Vậy ai đã để lộ tin tức này ra với ông ta?”

Bạch Văn Liên cười đắc ý: “Em quên ông ta vừa mới nói muốn chăm sóc Ngữ Dung sao?”

Hứa Tần Nhã đột ngột hiểu ra, vừa gật đầu vừa cười.

Chắc là vì đang rất vui mừng cho nên bà ta không cẩn thận nói lộ ra: “Không ngờ chú hai của anh chết đi còn có thể giúp chúng ta một ân tình lớn như thế, sớm biết thế lúc trước…”

Hứa Tần Nhã chưa nói hết lời, sắc mặt Bạch Văn Liên lập tức thay đổi, nhỏ giọng cắt lời: “Em nói bậy cái gì đó!”

Hứa Tần Nhã nhanh chóng im bặt, giật mình vì bản thân nói lỡ miệng. Bà ta ngại ngùng đứng như trời trồng nhìn chồng mình.

Bạch Văn Liên nhanh chóng đứng dậy, đi tới cửa phòng ngủ, mở cửa ra, nhìn về phía hành lang dò xét cẩn thận, xác định không có người giúp việc nào đi qua, cũng không có bóng dáng người nào khác.

Lúc này ông ta mới đóng cửa lại, bước nhanh tới trước mặt Hứa Tần Nhã, nhỏ giọng trừng mắt nhìn bà ta, nói: “Không phải chúng ta đã thống nhất vĩnh viễn không nói chuyện này ra ngoài sao?”

“Em…” Hứa Tần Nhã đuối lý, nhỏ giọng lẩm bẩm hai câu: “Em, em chỉ là vui mừng quá, nên… Lỡ miệng một chút.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 388


“Sau này em tuyệt đối không được vui mừng rồi lỡ miệng, đây là mạng người, là chuyện quan trọng đấy!” Bạch Văn Liên trầm giọng, nghiêm nghị cảnh cáo Hứa Tần Nhã.

Hứa Tần Nhã hơi không phục nói: “Được rồi, anh yên tâm đi. Đã hai mươi năm rồi, chú hai của anh giờ chắc cũng chỉ còn một đống xương trắng, có thể điều tra ra chuyện gì chứ? Hơn nữa, em còn cố tình tìm ba lấy ít đồ, tuyệt đối không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đâu!”

Bạch Văn Liên lạnh lùng cười, cảnh cáo Hứa Tần Nhã: “Bình thường chỉ là việc nhỏ, anh không cãi nhau với em, nhưng em đừng quên còn có Lục Bộ!”

“Chuyện mà các ban ngành bình thường không xử lý được thì đã có Lục Bộ xử lý. Tới lúc đó, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, không chỉ có anh và em, còn có nhà họ Hứa nữa!”

Nhắc tới việc nhà họ Hứa sẽ bị liên lụy, lúc này Hứa Tần Nhã mới trở nên yếu thế, bà ta cười lớn, kéo tay Bạch Văn Liên, lấy lòng nói: “Em biết, em biết rồi. Anh yên tâm, em hứa tuyệt đối sẽ không có lần sau. Được không? Anh yên tâm đi!”

Hứa Tần Nhã im lặng một chút, ngẫm lại cũng thấy hơi sợ, bà ta vội vàng hỏi Bạch Văn Liên: “Lúc nãy bên ngoài thật sự không có ai chứ?”

“Không có ai.” Vốn dĩ Bạch Văn Liên đang vui vẻ, nhưng vì Hứa Tần Nhã lỡ miệng nói ra, tâm tình ông ta lúc này không tốt lắm.

Sau khi tức giận nói xong câu đó, ông ta đi ra ngoài: “Anh tới công ty, hơn nữa chắc tối nay cũng đã có lịch trình rồi, buổi tối sẽ không về nhà ăn cơm.”

Hứa Tần Nhã gật đầu, bà ta nhìn Bạch Văn Liên đã kéo mở cửa ra, không yên lòng hỏi lại một lần nữa: “Anh có chắc chắn không?”

Bạch Văn Liên dừng bước, nghiêng đầu tức giận nói với bà ta: “Đừng nói là không có ai, tới quỷ cũng không có con nào.”, sau đó đóng cửa rời đi.

Hứa Tần Nhã nghe ông ta khẳng định thế ôm lấy ngực, thở phào ngồi xuống ghế sô pha.

Người không có.

Nhưng quỷ… Không chắc chắn là không có nha ~

Nữ quỷ vẫn luôn dán sát người vào vách tường cạnh cửa chậm rãi ngẩng đầu, mơ hồ lộ ra tròng mắt trắng, tròng mắt mảnh mai như cây kim nhanh chóng chuyển động loạn xạ trong hốc mắt.

Một lúc lâu sau, nó chậm rãi nghiêng đầu, thay đổi góc độ, từ khe hở của những sợi tóc, lạnh lùng âm u nhìn chằm chằm Hứa Tần Nhã ngồi trên ghế sô pha, khóe miệng nứt ra nụ cười dữ tợn.

Nó không chỉ nghe thấy mà còn nhớ rõ toàn bộ để báo lại cho cô chủ!

Nữ quỷ nghĩ thế, u ám nhìn Hứa Tần Nhã chăm chú, rồi chậm rãi lùi lại, đi xuyên qua vách tường, không thấy tăm hơi đâu hết.

Tới khi nó biết mất, Hứa Tần Nhã ngồi trên ghế sô pha không biết suy nghĩ gì đột nhiên hoàn hồn, bà ta giật mình, quay đầu lại nhìn về một hướng.

Quay đầu nhìn một lúc, bà ta lại cảm thấy kỳ quái về hành động này của mình, lầm bẩm một câu: “Mình đa nghi quá rồi à?” Bà ta xoa cổ, đứng dậy, chuẩn bị thay quần áo ra ngoài đi dạo phố.

Ở một bên khác, Chung Tử Ngang đi theo ba người Tô Tái Tái tới nơi.

Vốn dĩ cậu chủ nhỏ sau lưng Tô Tái Tái nhảy cẫng lên một cái vui vẻ, nhưng khi thấy Tô Tái Tái nhìn qua rồi vẫy tay với một cậu trai trẻ ngồi xổm bên bờ ruộng, cười gọi “bé ngỗng”, cậu ấy lập tức không còn vui vẻ, giống như bầu trời bỗng nhiên có thật nhiều mây đen.

Cậu ấy quên mất người gọi là “bé ngỗng” này!

Tô Hồng Bảo nghe giọng, quay qua nhìn Tô Tái Tái, nhìn thấy cô thì vẫy vẫy tay.

Khi ba người họ đi tới gần, Tô Hồng Bảo tuần tự gọi tên từng người một, sau đó nhìn Chung Tử Ngang đang lén lút ló đầu ra nhìn cậu ấy từ sau lưng Tô Tái Tái.

Trong chớp mắt khi bốn mắt nhìn nhau, cậu chủ nhỏ Chung Tử Ngang nhanh chóng “Hừ!” một tiếng, quay đầu đi, không nhìn Tô Hồng Bảo nữa.

Tô Hồng Bảo mở to mắt nhìn Chung Tử Ngang, có hơi mờ mịt.

Cậu ấy có thể xác định đây là lần đầu tiên gặp đối phương, không có lý do gì mà có xích mích với người ta cả.

Tô Tái Tái cũng để ý thấy động tĩnh của người sau lưng, cô dở khóc dở cười quay đầu nhìn lại: “Này… Cậu chủ nhỏ, cậu có phản ứng gì đấy?”

Cô vừa nói vừa mở lớn bàn tay, “Bộp” một phát nắm lấy đầu Chung Tử Ngang, xoay cái đầu đang nhìn đi nơi khác của cậu ấy lại: “Bé ngỗng nhà chị đáng yêu lại đẹp trai như thế, dáng vẻ này của cậu, nếu để người khác nhìn thấy… Trông giống như đang ghen tỵ vậy ~”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 389


“…” Tô Hồng Bảo.

À, tức là…

Bây giờ cậu ấy đã biết rõ sự đối địch của đối phương với mình đến từ đâu rồi.

Tô Hồng Bảo im lặng nhìn Tô Tái Tái, hoàn toàn im lặng.

Thế nhưng Tô Tái Tái vẫn tính tiếp tục khoác lác khoe khoang bé ngỗng nhà mình: “Nào, chào hỏi với bé ngỗng nhà chị đi. Đúng rồi, cậu phải gọi em ấy là anh trai. Vậy thì gọi là anh bé ngỗng đi. Đợi lát nữa nó dẫn cậu đi chơi, cậu nhất định sẽ thích được người đáng yêu, đẹp trai nhất nhà chị…”

“…” Tiểu sư thúc có thể đừng tiếp tục kéo thù hận cho cậu ấy được không?

Tô Hồng Bảo nhìn Chung Tử Ngang sắp tức giận tới nỗi biến thành cá nóc rồi, trước khi đối phương tức điên với mình, cậu ấy nhanh chóng đi tới trước, giải thoát đỉnh đầu của Chung Tử Ngang khỏi tay Tô Tái Tái, cắt ngang câu nói “gây thù chuốc oán” của tiểu sư thúc.

Sau đó cười với Chung Tử Ngang, nói: “Anh biết cậu. Tiểu sư thúc nhà anh khi gọi điện thoại cho anh có nói tới cậu. Nói cậu tuổi nhỏ nhưng hiểu chuyện, còn rất ngoan, bảo anh sau này, nếu có cơ hội nhất định phải làm quen với cậu.”

“… Hả?” Chung Tử Ngang nghe mà sửng sốt, bộ dáng ương ạnh biến mất ngay.

Chung Tử Ngang chớp mắt nhìn Tô Hồng Bảo, sau đó lại liếc mắt sang nhìn Tô Tái Tái, sau đó hỏi: “Chị Tái Tái… nói về tôi như thế hay sao?”

“Tất nhiên rồi.” Tô Hồng Bảo cười gật đầu: “Sư thúc còn bảo là cậu có rất nhiều ưu điểm, bảo tôi nên học hỏi theo cậu. Tôi nghe mà không vui chút nào hết.”

Tô Hồng Bảo vừa mới dứt lời, Chung Tử Ngang đã kiêu ngạo hất cằm: “Chị Tái Tái còn khen tôi chơi game giỏi nữa đó.”

Dừng một lát, cậu ấy quay sang nhìn về phía Tô Hồng Bảo, nói: “Thế cậu có biết chơi game không thế? Nếu tôi có thời gian thì dẫn cậu đi cùng.”

“À đúng.” Tô Hồng Bảo gật đầu: “Tôi chưa chơi game bao giờ. Sau này mong cậu chỉ dẫn nha.”

“Cũng có chút lòng thành đấy.” Chung Tử Ngang kiêu ngạo vỗ ngực, sau đó lại trộm nhìn Tô hồng Bảo vài lần. Chẳng hiểu sao cậu ấy lại thấy người trước mặt… cũng không tồi đến thế.

Nghĩ tới đây, Chung Tử Ngang ngượng ngùng vươn tay, vừa ngượng ngùng lại thích ra vẻ kênh kiệu mà nói: “Tôi tên là Chung Tử Ngang.”

“Xin chào.” Tô Hồng Bảo cười, duỗi tay nắm lấy tay cậu ta: “Tôi tên là Tô Hồng Bảo.”

“Ưm. Tôi biết.” Chung Tử Ngang dừng lại đôi chút nói: “Anh Ngỗng.”

Anh ngỗng…

Tô Hồng Bảo nghe Chung Tử Ngang gọi mình thế thì súyt chút nữa lại giận dỗi, vất vả lắm mới giữ nguyên được nụ cười với bạn mới quen, gật đầu thu tay lại.

Chẳng qua đến cuối vẫn không nhịn được, ai oán trừng mắt nhìn Tô Tái Tái.

Tiểu sư thúc, nhờ ơn người mà giờ ai ai dưới chân núi cũng gọi con là bé ngỗng rồi đó!

… người là đầu sỏ đó người biết không?

Bé ngỗng dỗi lắm rồi đó.

Chung Tử Ngang nhìn xung quanh thấy toàn là đồng với ruộng, dường như chẳng có gì là thú vị cả thì nhíu mũi nhìn về phía Tô Hồng Bảo hỏi: “Chỗ này thì mình chơi được cái gì không ạ?”

“Ừm…” Tô Hồng Bảo nghĩ nghĩ, chỉ vào bên cạnh cậu ấy rồi nói: “Không thì cậu hái hộ tôi chút rau dưa đi? Nếu cậu thích thì ăn luôn cũng được.”

Chung Tử Ngang nghe tới đây thì nhíu mày: “Tôi không ăn thứ gì chưa được rửa đâu.”

Cậu ấy vừa dứt lời thì đã bị gõ đầu, hé miệng kêu “Ai da” một tiếng, đưa tay lên che đầu cùng Tô Hồng Bảo ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tái Tái.

“Chị Tái Tái, sao chị lại đánh em.”

“Ai bảo cậu kiêu ngạo cơ.” Tô Tái Tái cười, duỗi tay ấn lên trán cậu ấy nói: “Không ăn đồ chưa được rửa thì tự mình rửa là được rồi.”

Cậu chủ nhỏ vô vùng tủi thân.

Tô Hồng Bảo thấy thế thì nhanh chân chạy tới chặn cái tay đang tiến tới của tiểu sư thúc, nói: “Thôi được rồi mà…” Tô Hồng Bảo ngừng lại, quay qua nhìn Chung Tử Ngang, tay chỉ vào nhà kính to đùng ở đằng kia rồi cất lời: “Ở đó có rổ đấy, cậu đi lấy đi.”

Chung Tử Ngang gật đầu, cảm kích nhìn Tô Hổng Bảo, nhíu mày nhìn Tô Tái Tái hừ một tiếng rồi che đầu chạy đến chỗ nhà kính kia.

“Ha…” Tô Tái Tái phì cười, chỉ vào bóng dáng đang chạy trốn của Chung Tử Ngang cáo trạng với Tô Hồng Bảo: “Bé ngỗng ơi, cậu ta lầm bầm sư thúc kia, con mau đi đánh cậu ta đi.”

Tô Hồng Bảo nghe xong thấy tức lắm: “Tiểu sư thúc, người đừng làm loạn nữa.” Dứt lời vẫn không nhịn được mà thở dài.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 390


Không biết sư tôn có thường xuyên cảm thấy mệt hết cả lòng như mình không.

Cơ mà không đợi Tô Hồng Bảo phỏng đoán về sư tôn mình chưa từng gặp mặt sẽ có tâm trạng gì khi đối mặt với tiểu sư thúc thì lại bị Tô Tái Tái gõ đầu.

“Bé ngỗng, con thay đổi rồi.” Tô Tái Tái gõ cái cốc còn không quên nói lời cảm thán, lắc đầu thở dài: “Trước kia con vô cùng đáng yêu lại còn ngoan ngoãn nữa.”

Tô Hồng Bảo xoa cái trán không đau lắm, tức giận nói: “Tiểu sư thúc, người đừng có kể xấu con đấy nhé.”

“Ơ? Ai nói xấu gì con?” Tô Tái Tái đi theo sau Tô Hồng Bảo, vừa đi vừa chân thành cất lời: “Bé ngỗng nhà ta ấy mà, trong lòng sư thúc là một chàng thiếu niêu vừa đáng yêu vừa đẹp trai lại còn ngoan ngoãn nữa. Cơ mà sư thúc là người ăn ngay nói thật, người khác ghen ghét con là vì hâm mộ con đó.”

“Rồi rồi, con biết rồi.” Tô Hồng Bảo chẳng thèm quay đầu mà đi thẳng.

Tô Tái Tái duỗi tay đuổi theo, mắt đầy ý cười nhìn hai bên tai đỏ bừng của Tô Hồng Bảo, ra vẻ khó hiểu mà hỏi mãi: “Ô kìa? Bé ngỗng sao lại không quay lại nhìn tiểu sư thúc lại còn tự dưng đi nhanh hơn thế? Con có việc gì gấp lắm hả?

À… Sư thúc biết rồi, muốn kiếm cậu chủ nhỏ dạy con chơi game hả? Ở trong lòng sư thúc ấy mà, tuy con chưa biết chơi game cơ mà sư thúc tin con là người thông minh lanh lợi đáng yêu nên có thể học rất nhanh, đánh rất giỏi, không khác gì tiểu sư thúc của con hết!”

“Được rồi mà tiểu sư thúc ơi, đủ lắm rồi ạ!” Tô Hồng Bảo được khen đến mức tai đỏ như máu.

Tiểu sư thúc thật là… Hừm!

╭/(/╯/^/╰/)/╮

——

Chung Tử Ngang chạy tới chỗ nhà kính nào có biết lúc mình đi rồi xảy ra chuyện gì đâu. Nếu không thì cậu ấy sẽ nghĩ: “Ôi anh ngỗng trông dữ quá đi à, chắc không phải người tốt rồi.” ╮(╯▽╰)╭

“Ô? Chung Tử Ngang đó hả.” Thẩm An đứng ở ngay bên cạnh hàng rào quay đầu cười nói với cậu ấy: “Em đi theo Tiểu Tái tới đây hả?”

“Dạ, anh Tiểu An ơi, em tới lấy rổ ạ.” Chung Tử Ngang gật đầu.

“À, ở đằng kia nhé, em tự lấy đi, giờ anh đang hơi bận nên không lấy giúp được.” Thẩm An chỉ vào đống rổ đằng kia, cười nói.

Chung Tử Ngang gật đầu rồi đi về chỗ kia.

Thẩm An nhìn theo bóng dáng của cậu ấy, thu tay ôm lấy bình thủy tinh Ôn Phục Tử, lấy miếng vải đen đã chuẩn bị từ trước che vội lại để đảm bảo nó sẽ không bị ánh mặt trời chiếu vào.

Sau đó Thẩm An mới cất cái bình trong túi nilon, thấy không còn vấn đề gì nữa thì mới xách tới nhà họ Nghiêm.

Bước tới cửa nhà kính, Thẩm An như nhớ ra cái gì mới quay đầu về phía Chung Tử Ngang gọi với theo: “Chung Tử Ngang, em cẩn thận chút đừng có làm hỏng mấy gốc thảo dược nho nhỏ đó nha.”

“Dạ, em biết rồi.” Chung Tử Ngang đáp lại.

Lúc này Thẩm An mới gật đầu, yên tâm bước ra khỏi nhà kính.

Chung Tử Ngang lấy được rổ xong, chuẩn bị bước ra khỏi nhà kính thì đột nhiên ngừng bước chân.

Cậu ấy quan sát xung quanh, nhớ ra đây là lần đầu tiên mình bước tới chỗ này thế là cầm điện thoại ra, giơ lên thật cao, tạo dáng chụp ảnh “tanh tách”.

Viết đúng hai chữ “Thăm vườn” xong đăng lên vòng bạn bè.

Làm xong thì cậu ấy cất điện thoại đi, bước ra khỏi nhà kính, vui vẻ chạy tới chỗ Tô Hồng Bảo.

Tô Tái Tái với Tô Hồng Bảo đã ngồi xổm chờ ở đó rồi, đang nghĩ xem sao cậu ấy lại ra ngoài này chậm tới thế, thì thấy cậu ấy bước ra đây.

Hai sư thúc sư điệt ngồi xổm ở đó cùng nhau quay đầu nhìn về phía cậu ấy, cười vẫy tay.

“Cậu chủ nhỏ, cậu đi nhanh đi.”

Chung Tử Ngang vừa muốn đáp lại thì đột nhiên ngừng bước chân, nhìn chằm chằm vào Tô Hồng Bảo, đột nhiên “ơ?” một tiếng.

Mới nãy cậu ấy không để ý, giờ mới phát hiện hình như Tô Hồng Bảo có hơi quen mắt.

Giống như là… đã từng gặp ở đâu đó.

Nhưng mà nghĩ mãi không ra.

“Cậu chủ nhỏ, sao cậu lại ngẩn người ra thế? Mau qua đây.” Tô Tái Tái lại thúc giục.

Cô thấy cậu ấy ngơ ngẩn nhìn Tô Hồng Bảo thì cười nói đùa: “Sao thế? Có phải đột nhiên phát hiện anh Ngỗng không chỉ cao hơn cậu, lại còn ngoan ngoãn chọc người yêu mến phải không?”

“Tiểu sư thúc!” Người mau ngừng ngay cái hành vi kéo thù hận của người lại nhá!

Tô Tái Tái cười ha hả, thấy Tô Hồng Bảo ngượng tới mức đỏ mặt, duỗi tay khò khè cô.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 391


Chờ Tô Hồng Bảo gục mặt xuống sửa sang lại tóc tai xong thì mới đưa tay lên chào Chung Tử Ngang, ý bảo cậu ấy mau tới đây.

Chung Tử Ngang: ?

Vốn dĩ Chung Tử Ngang có chút bực dọc nhưng nhìn thấy anh Ngỗng cũng không khác gì mình bị Tô Tái Tái xoa tóc thành ổ gà thì tâm lý trở nên cân bằng lại, vui vẻ chạy tới chỗ hai người.

Đúng lúc đó, Phụng Cảnh – cậu chủ nhỏ nhà họ Phụng mới rời khỏi nhà họ Bạch không lâu, bật máy nhàm chán lướt mạng.

Mà Phụng Hồng Bác ngồi ở đằng sau xe nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ xe, không biết suy nghĩ cái gì.

Phụng Hồng Bác ngắm nhìn khung cảnh phố phường lao vun vút ngoài cửa sổ, nhớ lại vẻ mặt nịnh nọt của hai vợ chồng Bạch Văn Liên ban nãy, để rồi không kiềm được mà hừ nhẹ một tiếng.

Bao nhiêu năm trôi qua, thật không ngờ hai người đó vẫn vô tích sự y như trước.

Trớ trêu thay kế hoạch của mình lại bị hủy trong tay hai kẻ như vậy, thật là khiến con người ta vừa tức, vừa không cam lòng mà!

Phụng Hồng Bác từ tốn hít sâu một hơi, lại thở ra thật chậm rãi. Cũng may, tuy quá trình có hơi lắt lẻo, nhưng kết quả nhận được tại thời điểm này cũng xem như khả quan.

Phụng Hồng Bác vừa nghĩ, vừa quay đầu nhìn Phụng Cảnh đang ngồi bên cạnh mình, cắm cúi chơi điện thoại.

Đứa nhỏ mới bảy, tám tuổi ngoan ngoãn ngồi ở ghế sau, đôi chân ngắn cũn cỡn không chạm đất khẽ đong đưa, tự mình mua vui cho bản thân, thoạt nhìn chẳng có vẻ gì là đa mưu túc trí cả.

“Tiểu Cảnh nè, hai hôm trước mẹ cháu bất cẩn cắt trúng tay, nên là sau khi về cháu có thể qua ở với mẹ vài ngày không?” Phụng Hồng Bác xoa đầu Phụng Cảnh, hiền từ hỏi.

Nghe vậy, Phụng Cảnh lập tức tỏ vẻ không vui, đặt điện thoại xuống, sau đó bĩu môi từ chối: “Cháu không đi! Ông ba à, cháu không qua đó ở đâu.”

“Hây da, đứa nhỏ này, bà ấy là mẹ cháu cơ mà!” Nghe có vẻ như đang dạy bảo, nhưng giọng Phụng Hồng Bác lại chẳng có tí gì là trách móc, hệt như một người giơ cành liễu mềm oằn, trợn trừng mắt giả vờ muốn đánh vậy.

Mặc dù Phụng Cảnh được Phụng Hồng Bác nuông chiều từ nhỏ, nên nhiễm cái thói ngang ngược, bướng bỉnh, coi trời bằng vung, nhưng cậu bé cũng rất thông minh.

Thấy thái độ này của Phụng Hồng Bác thì lập tức hiểu ngay là ông ta không có giận mình, bèn nhích lại gần, dựa sát vào người Phụng Hồng Bác làm nũng: “Ông ba ơi, không phải cháu không muốn đi thăm mẹ, mà là…”

Cậu chun mũi, bực bội than vãn: “Mà là mỗi lần qua chỗ mẹ chơi, quản gia với dì lúc nào cũng nhắc nhở cháu phải đi đứng thật nhẹ nhàng, không được làm ồn tới mẹ, rồi còn phải ngoan ngoãn, nghe lời… Hầy, phiền chết đi được ấy.”

Mỗi lần nói đến chuyện này là Phụng Cảnh lại thấy buồn bực, bắt đầu vung chân đá lung tung để phát tiết cảm xúc. Đế giày của cậu cọ qua chiếc ghế da, để lại mấy vệt bùn đất.

Dám làm ra hành động thế này, chưa bàn tới con cháu của những gia đình có gia giáo như nhà họ Phụng, dù chỉ là đứa nhỏ ở gia đình bình thường thôi cũng sẽ bị bố mẹ khiển trách là vô giáo dục, sau đó dạy nó phải ngồi ngay ngắn, không được lộn xộn.

Nhưng Phụng Hồng Bác lại chỉ mỉm cười nhìn cậu bé, khẽ lắc đầu chứ không nói gì nặng lời cả.

Tất nhiên tài xế của nhà họ Phụng cũng nghe được rõ ràng rành mạch cuộc đối thoại giữa hai ông cháu.

Chú ấy lặng lẽ quan sát tình hình phía sau qua gương chiếu hậu, sau đó vội vàng dời mắt, thầm lắc đầu thở dài trong lòng.

Đạp bẩn ghế chỉ là chuyện nhỏ, trước kia Phụng Cảnh từng làm ra rất nhiều trò đùa quá đáng, tới cả người hầu như họ cũng cảm thấy không thể chấp nhận nổi, vậy mà Phụng Hồng Bác lại bật cười, nói một câu “Tiểu Cảnh còn nhỏ” rồi nhẹ nhàng đẩy chuyện này sang một bên.

Nhưng trên đời cũng có không ít người lớn tuổi cư xử như Phụng Hồng Bác, vì vậy chuyện ông ta cưng chiều Phụng Cảnh quá mức cũng không phải có gì lạ.

Chỉ mong sau này, khi cậu Cảnh trưởng thành sẽ ngoan ngoãn hơn vậy.

Mà suy cho cùng thì đây là chuyện riêng của nhà họ Phương, chẳng liên quan gì tới một người hầu làm công ăn lương như chú ấy cả.

Nghĩ tới đây, tài xế lập tức tập trung tinh thần, nghiêm túc hoàn thành tốt công việc của mình.

Kỳ thật lúc Phụng Cảnh còn nhỏ từng thường xuyên nhớ mong Bối Trân, muốn tới tìm bà ấy.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 392


Nhưng trẻ con lại rất hiếu động, một hai lần còn đỡ, chứ lần nào mới vừa đòi qua thăm mẹ là lại có một đống người vây quanh lải nhải, dặn dò đủ kiểu, về lâu về dài tất nhiên sẽ khiến Phụng Cảnh cảm thấy phiền lòng.

Mà hai mẹ con lâu ngày không gặp, tình cảm chắc chắn sẽ nhạt dần, giờ biến thành người khác muốn cậu đi, nhưng bản thân cậu lại không thích đi.

“Hầy.” Phụng Hồng Bác thở dài, sờ đầu Phụng Cảnh, an ủi: “Cũng không thể trách mẹ cháu được, lúc cháu còn nhỏ, bố cháu không may gặp chuyện, qua đời, mẹ cháu vừa phải chăm sóc cháu, vừa giải quyết việc kinh doanh của nhà họ Phụng, vất vả lâu ngày đâm ra đổ bệnh, cộng thêm trong lòng mẹ cháu luôn nhớ mong anh trai cháu nên mãi cũng không khỏe lại được.”

Nói tới đây, Phụng Hồng Bác không nhịn được mà thở dài, lắc đầu cảm thán: “Nếu anh trai cháu còn sống thì tốt rồi, như thế mẹ cháu sẽ vui hơn một chút, sức khỏe cũng khá lên nhiều.”

Phụng Cảnh mới bảy, tám tuổi, nghe thấy ông ba lại nhắc tới người anh trai chưa từng gặp mặt kia thì phiền không chịu nổi, trên mặt lập tức để lộ vẻ mất hứng, bĩu môi cầm điện thoại vừa đặt xuống lên, tính mượn cớ chơi điện thoại để Phụng Hồng Bách không có cơ hội nói tiếp đề tài đó nữa.

Tiếc thay hình như Phụng Hồng Bác đã rơi vào dòng chảy ký ức, không hề để ý tới thái độ khó chịu ra mặt của Phụng Cảnh, hồn nhiên kể tiếp: “Hồi đó cháu còn chưa ra đời, ông từng gặp anh trai cháu vài lần, thằng bé vừa thông minh, vừa ngoan ngoãn, còn rất vâng lời, tiếc là…”

Ông ta tạm dừng, thở dài.

“Hừ!” Nghe xong, Phụng Cảnh quay đầu Phụng Hồng Bác, nói móc: “Tiếc là anh ta chết mất rồi đúng không? Nhưng cháu chẳng thấy tiếc chút nào, bởi nếu anh ta còn sống, người ông ba thích nhất sẽ là anh ta chứ không phải cháu.”

Nói đoạn, cậu bé nghỉ vài giây, rồi bổ sung: “Vậy tính ra anh ta chết cũng tốt.”

Nghe tới đây, không chỉ tài xế bị dọa, mà tới Phụng Hồng Bác cũng phải lên tiếng quở trách: “Tiểu Cảnh! Sao cháu có thể ăn nói như vậy về anh của mình chứ?!”

“Cháu…” Phụng Cảnh thấy Phụng Hồng Bác giận thật thì hốc mắt lập tức đỏ ửng lên, khóe miệng trề xuống như sắp khóc.

Dù thế, mặt mày Phụng Hồng Bác cũng không tươi lên chút nào, vẫn sa sầm quát: “Sau này không được nói anh trai như vậy nữa, biết chưa? Nhất là lúc ở trước mặt mẹ cháu đấy.”

Nước mắt Phụng Cảnh lập tức lăn dài, trông đáng thương vô cùng.

Cậu bé thút tha thút thít hét lên: “Thế thì mọi người đừng có nhắc tới anh ta trước mặt cháu nữa! Chỉ tổ khiến cháu càng ghét anh ta hơn thôi, nghe càng nhiều thì hận càng sâu!”

Vừa nói, cậu bé vừa đá chân tới lui thật mạnh, như thể sắp nằm vật xuống sàn khóc lóc ăn vạ tới nơi vậy.

“Cháu…”

Phụng Hồng Bác trừng mắt, đang định nói gì đó thì cậu bé bỗng khóc toáng lên.

Vừa khóc, Phụng Cảnh vừa kêu gào: “Người mẹ thích nhất là anh trai, giờ tới ông ba cũng thích anh trai nhất, chẳng ai thương Tiểu Cảnh cả, chẳng thà để Tiểu Cảnh chết quách đi cho rồi, chết coi như hết mà!”

Nói xong, cậu bé vươn tay, tính lau mặt.

Thấy vậy, Phụng Hồng Bác vội nắm lấy tay cậu bé, ngăn không cho cậu chà hỏng mặt mình, đồng thời vừa an ủi, vừa dỗ dành: “Làm gì có chuyện đó, ông ba thích Tiểu Cảnh nhất mà, đừng khóc, nín nào, cháu ngoan đừng khóc nha.”

Dứt lời, ông ta định vươn tay lau nước mắt cho Phụng Cảnh, nhưng khi thấy cậu bé khóc tới chảy luôn cả nước mũi thì lập tức bẻ lái, rút khăn ra đưa cho Phụng Cảnh: “Cháu là đàn ông đội trời đạp đất mà, nào, tự mình lau nước mắt đi, thật là…”

Phụng Hồng Bác vừa nói, vừa bật cười nhìn Phụng Cảnh, tựa như một người ông hiền từ, khả ái.

Phụng Cảnh tự mình lau sạch nước mắt nước mũi, đôi mắt ửng đỏ nhìn về phía Phụng Hồng Bác: "Vậy ông ba ơi, có đúng là ông chỉ thích mình Tiểu Cảnh không?"

"Đương nhiên rồi, đương nhiên ông chỉ thích mỗi Tiểu Cảnh thôi." Phụng Hồng Bác cười nói.

"Vậy... Nếu anh trai còn sống thì sao? Nếu anh trai vẫn còn sống thì ông sẽ thích cháu hay anh ấy ạ?" Phụng Cảnh bĩu môi hỏi.

Phụng Hồng Bác nghe thế thì thở dài, đưa tay xoa đầu của cậu ấy rồi đáp: "Đứa nhỏ ngốc này, sao anh trai của cháu có thể còn sống đây? ... Haiz."

Ông ta ngừng một chút lại nói tiếp: "Tóm lại, ông thích Tiểu Cảnh. Cháu đã vừa lòng với đáp án này chưa?"

Phụng Cảnh nghe vậy mới cười tươi gật đầu, vui vẻ "Ừm!" một tiếng.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 393


Phụng Hồng Bác nhìn thấy Phụng Cảnh vừa khóc rồi lại cười như thế thì ôm lấy cậu ấy mà nói: "Vừa nãy con đang xem gì đó? Cho ông ba xem thử một chút nhé?"

"Là bạn bè của cháu." Phụng Cảnh giơ cao cái điện thoại, ríu rít nói: "Anh Tử Ngang vừa mới đăng một tấm ảnh, cháu chưa kịp xem nữa."

"À, vậy cháu mở đi, chúng ta xem cùng với nhau." Phụng Hồng Bác cười nói.

"Vâng ạ!"

Nghe thấy hai ông cháu ngồi ở đằng sau đã làm hòa, trò chuyện lại, lái xe thở phào, tiếp tục chuyên tâm lái xe.

Thế nhưng mà... Chẳng biết tại sao, rõ ràng chính người lái xe cũng hiểu rất rõ lời nói vừa rồi của ông ba là để an ủi Phụng Cảnh, nhưng... Câu nói "Sao anh trai của cháu có thể còn sống đây?" kia lại khiến cho ông ta cảm thấy ớn lạnh một cách vô cớ.

Thật là khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

Lái xe nhún nhún vai, cho câu chuyện nhỏ này vào quên lãng.

Mà đúng lúc này, Phụng Hồng Bác kinh ngạc kêu "A?" một tiếng.

Ông ta nhìn chằm chằm tấm hình Chung Tử Ngang tự sướng kia, ánh mắt nhạy bén nhìn hình ảnh thấp thoáng phía sau.

Sau khi bế Phụng Cảnh rồi đặt qua một bên thì ông ta lại mở lời với cậu ấy: "Tiểu Cảnh, con cho ông coi kỹ tấm hình này một chút đi."

"Dạ." Phụng Cảnh gật đầu, để cho Phụng Hồng Bác cầm lấy điện thoại của mình, rồi nhấn vào bức hình chụp, phóng to. Ông ta lập tức thấy rõ nửa cây thảo dược mà Chung Tử Ngang vô ý chụp được.

Cái cây này. . . Đúng là cỏ Vọng Đông Bắc!

Ánh mắt Phụng Hồng Bác trở nên sắc bén, ông ta lập tức nhìn về phía Phụng Cảnh, lên tiếng một cách từ ái, ôn tồn: "Tiểu Cảnh, cháu giúp ông gọi điện thoại hỏi thăm anh Tử Ngang của cháu bây giờ đang đi chơi ở đâu, đợi sau khi chúng ta về tới nơi lại đi tìm cậu ấy chơi chung được không nào?"

Phụng Cảnh nghe nói vậy thì hai mắt tỏa sáng, gật đầu đồng ý.

Ánh mắt Phụng Hồng Bác sáng rực dõi theo, trong lòng ông ta có chút kích động.

Lại là cỏ Vọng Đông Bắc. Nếu như có thể có được loại thảo dược này, vậy không phải thực lực của ông ta có thể nâng cao thêm một tầm nữa sao?!

Quá tốt rồi.

Phụng Hồng Bác nghĩ ngợi như thế.

Ở một bên khác, trong sân biệt thự.

Nhân lúc Tô Hồng Bảo đang hướng dẫn Chu Phổ làm thế nào để hái cỏ Vọng Đông Bắc, Tô Tái Tái lại dẫn Chung Tử Ngang đi lựa dưa hấu.

Đến khi đã lựa được xong xuôi, Tô Tái Tái dễ dàng ôm mỗi tay mỗi quả, khiến cho Chung Tử Ngang kinh ngạc đến mức không kiềm được mà há hốc miệng ra.

Toát ra biểu cảm "Chị Tái Tái thật là lợi hại!".

"Hả? Đã chuẩn bị xong chưa?" Tô Tái Tái ôm hai trái dưa đi đến nhà kính, Chung Tử Ngang rất ân cần, chủ động chạy "lộc cộc" đến phía trước, vén tấm bạt che nhà kính lên trước giúp Tô Tái Tái.

Vô cùng ngoan ngoãn.

Sau khi Tô Tái Tái khen ngợi cười với cậu ấy một tiếng thì quay đầu nhìn về phía nhóm người Tô Hồng Bảo.

"Ừm, chuẩn bị xong hết rồi." Tô Hồng Bảo gật đầu.

Một chặp lại nói thêm: "Tiểu sư thúc, "Tiêu Mễ" vẫn còn chưa chín lắm, chi bằng hai ngày nữa hẳn thu hoạch?"

Tô Tái Tái vừa mới đặt trái dưa hấu lên bàn, dặn dò kỹ càng để Chung Tử Ngang đi lấy dao, sau khi nghe Tô Hồng Bảo nói thì nhìn về "Tiêu Mễ" ở một bên, đang muốn gật đầu nhưng lại không kìm lòng mà trầm ngâm.

Chu Phổ và Thẩm An đang bỏ cỏ Vọng Đông Bắc vào bình thủy tinh mà Tô Hồng Bảo đã dặn trước, mới vừa làm xong, quay đầu lại thì bắt gặp Tô Tái Tái đang vuốt cằm, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

"Sao thế?" Chu Phổ hết nhìn cô rồi lại nhìn Tô Hồng Bảo, tưởng rằng Tiêu Mễ có vấn đề gì.

Tô Hồng Bảo lắc đầu, ra hiệu mọi người đừng nói chuyện, đợi xem Tô Tái Tái nói thế nào.

"Ừm." Tô Tái Tái trầm ngâm một lúc lâu, quay đầu nhìn về phía Chu Phổ, vỗ tay một cái nói: "Thầy Chu đến cắt dưa hấu được chứ?"

Câu nói vừa được thốt ra, ngoại trừ Tô Hồng Bảo, những người còn lại đều sửng sốt.

... Không phải chứ, bạn học Tô, chuyện trọng điểm bây giờ là chuyện cắt dưa hấu sao?

Thế nhưng Tô Hồng Bảo lại gật đầu nói: "Vậy để con đi múc nước rửa tay cho bác Chu."

Thẩm An mặc dù không hiểu mô tê gì, nhưng nghe cậu ấy nói như vậy cũng lập tức kịp nói câu "Để anh đến giúp".

"Tiểu Tái, tại sao lại biến thành cắt dưa hấu rồi vậy?" Đại Vi đứng ở một bên, ôm cái bình chứa rễ cỏ Vọng Đông Bắc, tỏ vẻ không hiểu.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 394


Tô Tái Tái cười, ngón tay đặt ở trên môi: "Đợi lát nữa mọi người sẽ biết thôi."

... Được thôi.

Đại Vi và Khúc Nhiên nhìn lẫn nhau, nhún nhún vai.

"Ai? Sao cậu chủ nhỏ vẫn chưa quay về nhỉ?" Tô Tái Tái vừa mới nói dứt câu với bọn họ, quay đầu nhìn về hướng Chung Tử Ngang đã đi thì vừa lúc trông thấy cậu ấy vừa nghe điện thoại vừa đi về phía mình.

Rõ ràng trên mặt đầy vẻ không kiên nhẫn, nhưng giọng điệu lại rất nhẫn nại.

Tô Tái Tái thấy vậy thì rất ngạc nhiên.

… không ngờ vẫn còn có người khiến cậu chủ nhỏ không thể bộc lộ sự tức giận của mình?

Quả nhiên núi cao còn có núi cao hơn. Một con gấu còn có một con gấu nhỏ hơn.

"Vậy cũng được, chờ em về rồi nói sau... . Ừ, gặp lại sau." Chung Tử Ngang nói xong, cúp điện thoại một cách dứt khoát, trên mặt còn lộ ra vẻ thở phào, khiến cho Đại Vi ở một bên cực kỳ tò mò.

"Cậu chủ nhỏ, ai vậy?"

Chung Tử Ngang rất phiền não lắc đầu, dáng vẻ chẳng buồn nói bất cứ chuyện gì.

Chỉ đưa dao gọt trái cây cho Tô Tái Tái: "Chị Tái Tái."

"Ừm." Tô Tái Tái gật đầu, sau khi nhận lấy thì để qua một bên.

Đúng lúc Thẩm An cũng đã lấy được một chậu nước bê vào đây, theo lời Tô Tái Tái nói để cho Chu Phổ rửa sạch sẽ tay.

"Tiểu Tái, sau đó thì sao?" Sau khi Chu Phổ lau khô tay mình xong thì cũng không biết phải làm gì tiếp.

Tô Tái Tái chỉ chỉ dưa hấu một bên, nói vô cùng nhẹ bâng: "Đương nhiên là cắt dưa hấu rồi."

Dừng một chút rồi lại nói cười an ủi Chu Phổ: "Thầy, không có việc gì, thầy chỉ cần cắt giống như bình thường là được rồi."

Chu Phổ thấy Tô Tái Tái cũng không có lời dặn dò nào khác nên nhìn về phía Nghiêm Thanh, đối phương cũng chỉ gật đầu với ông ấy. Thấy vậy ông ấy mới cầm lấy dao gọt trái cây, chuẩn bị cắt dưa hấu.

Khi con dao sắp cắt trái dưa hấu, Phụng Cảnh cầm điện thoại nhìn về ánh mắt sáng rực của Phụng Hồng Bác: "Ông ba, anh Tử Ngang bảo bọn họ đang ở sân biệt thự."

Sân biệt thự?

Phụng Hồng Bác nhắm lại mắt, sau khi gật đầu mới ra lệnh cho người lái xe: "Lái xe nhanh một chút, chúng ta lập tức quay về Thủ Đô!"

"Vâng."

Cùng lúc đó, Tô Tái Tái tiện tay cầm một miếng dưa hấu đã được cắt gọn, nhìn những hạt dưa hấu rải rác trên bàn, vừa lặng lẽ gật đầu vừa cắn một miếng dưa hấu.

Sau khi nuốt xuống mới nói với đám người Chu Phổ: "Đừng chờ thêm hai ngày nữa chi, Tiêu Mễ bây giờ thu hoạch được rồi, mặt khác..."

"Mặt khác?" Nghiêm Thanh hỏi lại.

Tô Tái Tái nhìn về phía ông ấy và Đại Vi: "Đàn chị Đại, hôm nay lập tức bắt đầu luyện kim châm của thầy Nghiêm thôi."

"À? Gấp như thế sao?" Đại Vi nghe vậy thì hoảng hốt: "Nhưng.. Nhưng mà bây giờ chị còn chưa có chuẩn bị gì hết đó."

"Không sao." Tô Tái Tái cười: "Lần này em sẽ ở bên cạnh để quan sát."

Đại Vi nghe cô nói thế mới hơi yên lòng.

Tô Tái Tái nói xong lại nhìn về phía Khúc Nhiên: "Đàn chị, chị giúp tụi em xin nghỉ hai ngày nhé."

"Được." Khúc Nhiên gật đầu.

"Tiểu sư thúc, con cũng sẽ hỗ trợ." Tô Hồng Bảo nói.

Tô Tái Tái khẽ lắc đầu, nhìn Tô Hồng Bảo nói: "Bé ngỗng, con ở lại đây để hỗ trợ đi."

Tô Hồng Bảo muốn nhắc nhở Tô Tái Tái chuyện gì đó, nhưng vừa mới há mồm chưa kịp lên tiếng, Tô Tái Tái đã cười với cậu ấy một tiếng để trấn an: "Yên tâm, sư thúc nhớ rồi."

... Tiểu sư thúc, đừng tưởng là con không biết sư thúc là kiểu dù mỗi lần đều biết nhưng vẫn thích cố tình phạm phải.

Nhưng hiện tại Tô Hồng Bảo phải ở đây, cậu ấy cảm thấy mình cũng không thể nào trông nom Tô Tái Tái, chỉ có thể kìm nén bực bội nhắc nhở cô: "Sư thúc nhớ nhớ lấy lời mình đã nói, nếu không tới lúc quay về con sẽ đi mách tội đấy."

"Biết rồi, nhóc mách lẻo." Tô Tái Tái cười, gõ nhẹ một cái lên đầu Tô Hồng Bảo.

... Hứ. Còn không phải do tiểu sư thúc ép con sao.

Tô Hồng Bảo sờ đầu, kiêu ngạo lẩm bẩm trong lòng.

Tô Tái Tái nói xong, nhìn về phía Chu Phổ: “Thầy Chu, có lẽ trong vài ngày tới thầy sẽ gặp phải một vài rắc rối, nhưng cũng không lớn. Cho nên cháu chỉ nhắc thầy Nghiêm tránh đi thôi.”

Chu Phổ gật đầu, nhớ đến mấy việc mà Tô Tái Tái vừa dặn dò thì lại mở miệng hỏi: “Là nhắm vào cỏ Vọng Bắc Đông sao?”

“Chắc là vậy.” Trên quẻ bói chỉ đồ vật.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 395


Nhưng rốt cuộc là loại đồ vật như thế nào thì Tô Tái Tái hoàn toàn không thể xác định được.

“Vậy thì lạ thật.” Thẩm An nghe thế, nhìn xung quanh: “Chúng ta đã bố trí camera khắp nơi nhưng không hề phát hiện ra có chỗ nào bất thường cả? Hơn nữa...”

Anh ấy nói được nửa chừng thì dừng lại, nhìn Tô Hồng Bảo một cái rồi lại nói tiếp: “Hơn nữa sau khi bé ngỗng đến thì đáng lẽ ra phải càng không có xảy ra sơ suất gì mới đúng.”

Mặc dù Thẩm An còn chưa nói hết, nhưng Chu Phổ và Nghiêm Thanh đều đã hiểu được ý của anh ấy, chỉ có ba người Khúc Nhiên là đứng một bên thắc mắc không thôi.

Có điều Thẩm An vừa dứt lời, Tô Hồng Bảo đã lên tiếng.

“Không phải đâu, thật ra luôn có người núp ở xung quanh theo dõi bác Chu và bác Nghiêm đó.”

“???!” Chu Phổ và Nghiêm Thanh.

——Sao họ lại không biết nhỉ?!

Tô Hồng Bảo nhìn trái nhìn phải rồi bổ sung: “Nhưng bọn họ chỉ giám sát thôi chứ không có ý định đến gần, nên cháu mới mặc kệ bọn họ đấy ạ.”

“???!!” Thì ra là vậy?!

Ba người Chu Phổ đồng loạt giật mình lùi về phía sau. Vừa kinh ngạc vừa có chút xấu hổ.

Hóa ra trong lúc mà mình không hề hay biết gì... họ đã được bé ngỗng - đứa trẻ nhỏ tuổi nhất ở đây bảo vệ sao?!

“May mà có bé ngỗng.” Thẩm An mỉm cười xoa đầu của Tô Hồng Bảo.

Tô Hồng Bảo được khen thì có hơi xấu hổ, khuôn mặt đỏ bừng cả lên.

Tô Tái Tái nhìn thấy dáng vẻ này của tiểu sư điệt nhà mình thì không nhịn được mà cười khúc khích.

-----

Ở lối vào của quán bar dưới lòng đất, Ngô Hạo và phụ tá A Lai vừa bước xuống xe thì thành viên của Lục Bộ đã tiến lại gần nghênh đón họ.

“Đội trưởng, đội phó.”

“Sao rồi?” Ngô Hạo gật đầu, vừa đi vào trong vừa hỏi tình hình.

Đội viên lắc đầu: “Hỏi người xung quanh thì không có ai biết tại sao những người này lại nằm ở đây. Hơn nữa camera giám sát ở gần đó lại tình cờ bị hư hai ngày nay rồi, cho nên không điều tra được gì cả. Vì thế mà bên phía họ mới chuyển vụ án này cho Lục Bộ của chúng ta giải quyết.“

“Trùng hợp vậy sao?” A Lai nghe thế, vừa hỏi vừa nhìn về phía Ngô Hạo.

Đội viên cũng gật đầu: “Đúng vậy, tôi và những người khác cũng cảm thấy chuyện này quá là trùng hợp.”

Anh ấy dừng một chút, ngượng ngùng gãi đầu rồi lại nói: “Tôi vốn không muốn làm phiền đến đội trưởng, nhưng không ngờ anh lại đích thân đến đây.”

“Vừa lúc ở gần đây nên tôi tiện đường ghé qua xem thử luôn.” Ngô Hạo trả lời, không hề cảm thấy đây là chuyện phiền phức gì.

Dù sao thì anh ấy cũng là một người đáng thương bị phái đi mua đồ ăn vặt cho đứa bé quỷ.

Đợi khi tiến lại gần, từng tiếng gọi “đội trưởng” lần lượt vang lên, Ngô Hạo vừa gật đầu vừa đi vào sâu bên trong, đến khi thấy rõ dáng vẻ của đám người đó thì không khỏi sửng sốt.

Anh ấy đứng cứng đờ tại chỗ một lúc rồi mới quay đầu lại nhìn về phía đội viên, hỏi: “Bọn họ bao nhiêu tuổi?”

“Thấy trong căn cước công dân để... người lớn nhất cũng chỉ mới có hai mươi lăm tuổi thôi.” Đội viên gãi đầu.

“Hai mươi lăm ư? Nói bọn họ năm mươi hai tuổi tôi cũng tin nữa đấy.” Phụ tá A Lai đứng kế bên cảm thán, nhìn chằm chằm mấy người đang ngồi dựa vào chân tường.

Những người đó vô cùng gầy ốm, hốc mắt trũng sâu, đôi má hóp lại. Cả người chỉ có da bọc xương, hơn nữa tóc cũng gần như bạc trắng.

Bọn họ giống như khúc gỗ mục, ngồi đó với đôi mắt đờ đẫn, dáng vẻ cứ như đã mất hết hồn phách, trông chẳng khác nào một thây ma biết đi.

Đợi khi đội viên tốt nghiệp từ Luyện Đan Viện đứng lên, Ngô Hạo mới mở miệng hỏi: “Thế nào rồi?”

Đội viên cau mày, nghi hoặc lắc đầu: “Không có vết thương ngoài da, chỉ là... tiêu hao quá nhiều năng lượng và đói bụng nên mới thành ra như vậy.”

“Nói một cách đơn giản thì...” Đội viên có chút ngượng ngùng, nhìn Ngô Hạo một cái rồi lại tiếp tục phân tích: “Có lẽ chính là... bất tỉnh do kiệt sức?”

“Chà... may mà bọn họ vẫn còn trẻ đó.” A Lai có hơi ngạc nhiên, mở miệng giễu cợt: “Nếu không thì sẽ không biến thành dáng vẻ năm mươi mấy tuổi như bây giờ, mà đã trực tiếp được chôn cất luôn rồi nhỉ?”

Có điều A Lai vừa mới châm chọc xong, Ngô Hạo đã lập tức quay sang trừng mắt nhìn anh ấy một cái, thế là anh ấy nhanh chóng tự tát vào miệng rồi im bặt.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 396


“Đội trưởng, chúng ta phải mau chóng đưa bọn họ đến bệnh viện ngay thôi, kéo dài quá lâu sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy.” Đội viên tốt nghiệp từ Luyện Đan Viện lên tiếng đốc thúc.

“Được, vậy cô thu xếp đi.” Ngô Hạo gật đầu.

Sau khi cô ấy rời đi thực hiện nhiệm vụ thì Ngô Hạo lại nhìn về phía đội viên dẫn đường cho mình khi nãy: “Nếu đã không tra được camera của hai ngày qua, vậy thì tua lại của những ngày trước đó đi. Bọn họ đột ngột xuất hiện ở đây chắc chắn phải có lý do chứ, à với lại nhớ mở rộng phạm vi giám sát luôn.”

“Vâng.” Đội viên đáp.

Ngô Hạo quay sang nhìn A Lai, nói: “Vụ án này cậu phụ trách nhé, nếu không có vấn đề gì thì giao cho bộ phận bình thường là được.”

“Tôi hiểu rồi.” A Lai gật đầu.

Trước đây cũng không phải là chưa từng gặp loại chuyện như vầy.

Có đôi khi một số kẻ xui xẻo thường xuất hiện ở những nơi mà đáng lẽ ra họ không nên xuất hiện. Cộng thêm thời điểm thích hợp nữa thì chẳng phải là sẽ gặp được chuyện kỳ quái rồi hay sao.

Tình huống giống thế này đến cuối cùng chỉ có thể ghi chép lại hồ sơ rồi lưu trữ trong Lục Bộ thôi.

“Đội trưởng, anh đi đâu thế? Có cần tôi đưa anh đi không?” A Lai đi theo phía sau Ngô Hạo, hỏi.

“Không cần đâu, cậu giải quyết chuyện ở đây trước đi.” Ngô Hạo giơ tay bắt taxi, mở cửa xe phía sau ra rồi nói với phụ tá: “Tôi ra ngoài mua chút đồ ăn vặt ấy mà.”

Không đợi A Lai trả lời, Ngô Hạo đã vẫy tay, lên xe rời đi.

Đến khi xe chạy đi xa, A Lai mới hoàn hồn, có hơi nghi hoặc gãi đầu rồi lẩm bẩm: “Đội trưởng thích ăn vặt từ khi nào vậy ta?”

Sau khi suy nghĩ mãi mà vẫn không ra kết quả, anh ấy nhún vai xoay người đi vào trong.

Tất nhiên, người thích ăn đồ ăn vặt không phải là Ngô Hạo mà là đứa bé quỷ mới đến nhà bọn họ.

Lúc Ngô Hạo xách theo hai cái túi lớn đựng đầy đồ ăn vặt trở về nhà họ Ngô đã là chuyện của một tiếng sau.

Anh ấy sắp bước tới gần sảnh chính rồi nhưng lại không hề nghe thấy tiếng gà bay chó sủa như mọi khi, ngay lúc anh ấy đang thắc mắc “Hôm nay thằng bé quỷ ngoan như vậy à?” thì giây tiếp theo anh ấy nhìn thấy Tô Tái Tái đang ngồi ở đó, uống trà và trò chuyện cùng với Ngô Thẩm Văn và Ngô Lục Lục.

Còn về đứa bé quỷ...

Không thể tin được là nó đang quét nhà!

Ngô Hạo nhìn đứa bé quỷ đang ngoan ngoãn cầm cây chổi đi ngang qua mình, quét sàn một cách nghiêm túc thì lộ ra vẻ mặt không dám tin.

Có lẽ là do cái nhìn của Ngô Hạo quá mức trắng trợn, cho nên sau khi đứa bé quỷ đi ngang qua thì không quên ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn anh ấy một cái.

Kiêu ngạo quay đầu đi, “hừ!” một tiếng

Nhìn cái gì mà nhìn?! Chưa từng thấy cảnh đứa bé đáng thương khuất phục trước “thế lực tà ác” à?!

Ngô Hạo chớp chớp mắt, cảm thấy đáng tiếc vì máy ảnh không thể ghi lại cảnh tượng này.

Dù sao thì kể từ khi rước đứa bé quỷ này về nhà thì không phải là náo nhiệt nữa.

Mà là có thêm một ông con chuyên đi phá phách thì đúng hơn!

Anh ấy đã vác theo hai cái quầng thâm mắt bự hơn một tuần nay rồi đây!

Thế mà bây giờ đứa bé quỷ này lại đang ngoan ngoãn quét nhà á?!

... Hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây à?

Hay là cuối cùng anh ấy đã mất ngủ nhiều đến mức bắt đầu xuất hiện ảo giác luôn rồi?

Ngay lúc Ngô Hạo hoài nghi nhân sinh thì Tô Tái Tái đang ngồi trong sảnh chính dường như cũng nhận ra điều đó, cô quay đầu nhìn về phía Ngô Hạo đang đứng.

“Ồ? Đàn anh Ngô về rồi à?”

… Ơ. Thì ra không phải là ảo giác.

Mà là do thằng nhóc ranh này đã gặp phải "đại ma vương".

Sau khi hiểu ra sự việc, Ngô Hạo lại một lần nữa sải bước đi về phía sảnh chính.

Anh ấy vừa đi, vừa gật đầu với Tô Tái Tái rồi gọi một tiếng “cô Tô”.

Chỉ có người ngoài không biết chuyện Ngô Lục Lục đi theo Tô Tái Tái học tập thôi chứ người trong nhà đều đã biết ráo trọi.

Hơn nữa nơi này là nhà họ Ngô, anh ấy không có gì phải ngần ngại khi gọi Tô Tái Tái một tiếng “cô Tô” cả.

“Tôi thấy đàn anh Ngô cứ gọi tôi là đàn em thì hơn.” Tô Tái Tái cười tủm tỉm nói.

“Vậy được, đàn em.” Ngô Hạo gật đầu.

Chờ Ngô Hạo ngồi xuống, Ngô Thẩm Văn mới mở miệng hỏi: “Sao con đi lâu quá vậy?”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 397


Không phải Ngô Thẩm Văn muốn trách móc gì, ông ấy chỉ cảm thấy đáng tiếc vì Ngô Hạo về trễ quá nên đã bỏ lỡ mất cơ hội được học hỏi từ Tô Tái Tái mà thôi.

“Lúc con đang đi thì có đội viên gọi điện thoại tới, nói là có sự cố xảy ra trên đường Hoàn Diễm cho nên con phải qua đó xem thử.”

Ngô Hạo thành thật đáp, hoàn toàn không chú ý đến khi anh ấy nhắc tới “đường Hoàn Diễm”, bàn tay đang giơ chén trà đến bên môi chuẩn bị uống của Tô Tái Tái chợt khựng lại.

“Sự cố? Đã xảy ra chuyện gì ư?” Ngô Lục Lục hỏi.

“Cũng không phải chuyện lớn gì.” Ngô Hạo dừng một chút, sau đó kể lại đầu đuôi câu chuyện cho những người ở đây nghe.

Ngô Lục Lục gật đầu, trả lời một cách chắc nịch: “Nhất định là mấy người này đã vô tình làm phật lòng ai rồi.”

“Sao chú út lại nghĩ như thế ạ?” Ngô Hạo nghe xong thì nghiêm túc nhìn về phía Ngô Lục Lục: “Cháu còn tưởng là do mấy người này xui xẻo thôi chứ.”

Nhiều năm lang bạt bên ngoài của Ngô Lục Lục không hề lãng phí, ông ấy bắt đầu tỉ mỉ phân tích cho cháu trai của mình: “Nếu ngay cả người của Lục Bộ bọn cháu cũng không phát hiện một chút dấu vết nào để lại thì chứng tỏ con lệ quỷ này không phải hạng xoàng.

Mà một con lệ quỷ mạnh mẽ như thế nếu đã ra tay hại người thì làm sao mà lại để sót người sống cho được, đúng không?”

Có lý.

Ngô Hạo gật đầu.

Từ trước đến nay, trong số những con lệ quỷ và ác quỷ mà anh ấy biết, con nào con nấy đều muốn sống chết tới cùng với bọn họ.

Làm gì có chuyện chúng sẽ ra tay “dịu dàng” như lần này chứ.

“Nếu vậy thì ai là người có năng lực làm ra chuyện này nhỉ?” Ngô Thẩm Văn lấy làm khó hiểu, sau khi cẩn thận suy ngẫm hồi lâu vẫn không nhớ ra ở thủ đô có ai có thể làm được như vậy, thế là quay sang hỏi Ngô Lục Lục: “Em trai, em có nhớ ra ai phù hợp với những điều kiện này không?”

Ngô Lục Lục nghe xong chỉ biết cười khổ: “Anh cả à, mấy năm nay em đi đây đi đó chủ yếu là nghe người ta nói thôi chứ sao mà có cơ hội gặp được một người tài ba như thế.”

Mới vừa nói xong, ông ấy đột nhiên “a” một tiếng, sau đó đần mặt nhìn Ngô Thẩm Văn như thể vừa sực nhớ ra cái gì.

Không chỉ có ông ấy, Ngô Thẩm Văn và Ngô Hạo cũng đã ngờ ngợ ra gì đó.

Ba người im lặng, sau đó đồng thời quay đầu lại nhìn đứa bé quỷ - con quỷ bình thường không sợ trời không sợ đất bây giờ lại ngoan ngoãn đứng một bên quét rác, kế đó lại quay sang nhìn Tô Tái Tái - người đã im lặng ngồi uống trà nãy giờ không hó hé câu nào.

“...” Ba người nhà họ Ngô đã hiểu ra tất cả.

“Hửm?” Tô Tái Tái ngẩng đầu nhìn về phía ba người, sau đó hoang mang chớp mắt, như thể không hiểu vì sao bọn họ lại nhìn chằm chằm mình như vậy.

Ngô Lục Lục híp mắt nhìn cô, một hồi lâu mới hỏi: “Tôi nói này cô giáo nhỏ, gần đây cô có... từng đi ngang qua đường Hoàn Diễm không?”

Vừa dứt lời, Tô Tái Tái lập tức đặt chén trà xuống, nhíu mày hỏi: “Hả? Hoàn nào? Diễm nào? Hổng có biết.”

Không hề biết. Không nghe qua. Đừng hỏi tôi.

“...” Ngô Lục Lục híp mắt lại.

Quá đáng ngờ!

“Tiểu hữu à.”

“Hở?” Tô Tái Tái tròn xoe mắt nhìn Ngô Lục Lục, thậm chí còn chớp chớp mắt ra vẻ vô tội: “Sao vậy đại sư Ngô?”

“Cô nói xem... Vì sao mấy người kia lại biến thành như vậy?” Ngô Lục Lục nhướng mày hỏi.

“Chuyện đó hả...” Tô Tái Tái hạ chén trà xuống, nghiêm túc nhìn về phía Ngô Hạo: “Có lẽ là vì bọn họ là người xấu, cho nên có một người tốt bụng thích làm việc tốt nhưng không để lại tên họ đã đứng ra dạy dỗ từng người họ một chút xíu mà thôi?”

“Một chút xíu?” Ngô Lục Lục lặp lại.

Thật là chỉ có chút xíu không? Mỗi người đều biến thành ông già hết rồi kìa.

“Thật mà, chỉ có một xíu xiu thôi.” Tô Tái Tái nhún vai: “Chỉ cần quyết tâm thay đổi bản thân, bồi bổ chừng một hai năm là ổn ngay mà.”

Rồi đấy, sự thật đã sáng tỏ.

Ngô Lục Lục và Ngô Thẩm Văn nhìn nhau, cười lắc đầu.

Ngô Hạo cũng không ngốc, anh ấy không nói gì, chỉ lấy điện thoại ra gọi cho phụ tá A Lai của mình, thấy bên kia vừa nhấc máy là nói ngay: “A Lai, cậu trả vụ án này lại cho phòng ban của người thường xử lý đi.”

[Ơ?] A Lai hoang mang: [Đội trưởng, bên mình không điều tra nữa sao ạ?]
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 398


“Ừ.” Ngô Hạo đáp lời, anh ấy dừng một lát rồi ngẩng đầu nhìn sang Tô Tái Tái - người đang cầm chén trà chậm rãi nhấm nháp - cuối cùng rũ mắt nói: “Bọn họ chỉ bị một người tốt bụng thích làm việc tốt nhưng không để lại tên họ đứng ra dạy dỗ một chút xíu mà thôi. Cậu rút quân về đi.”

[À... vâng.] A Lai gật đầu: [Tôi biết rồi đội trưởng.]

Ngô Hạo “ừ” một tiếng, lúc này mới cúp điện thoại.

Làm xong chuyện này, anh ấy lại nhìn về phía Tô Tái Tái đang nghiêm túc uống trà, thở dài bảo: “Đàn em à, nếu sau này có cơ hội, phiền em nói với người bạn thích làm việc tốt nhưng không để lại tên họ đó một câu được không, bảo người đó là “có việc gì thì phải tìm chú cảnh sát trước đã”.”

Tô Tái Tái đặt chén trà xuống, cô nghiêm túc gật đầu, biểu cảm như đang nói “đàn anh nói đúng lắm”: “Đàn anh nói rất có lý, cũng may trong số bạn bè của tôi không có ai giống vậy hết.”

“...”

Rồi rồi, có đánh chết cũng không nhận là mình làm đúng không.

“Cũng trễ rồi, tôi còn có việc nên đi trước nhé.” Tô Tái Tái đặt chén trà xuống rồi gật đầu nói với ba người.

Khi đối diện với Ngô Hạo, cô còn cúi người thêm một lần rồi cười tủm tỉm nói: “Đàn anh vất vả rồi.”

Ngô Hạo gật đầu, nói thật thì anh ấy cũng không giận gì cho cam.

“Để tôi tiễn cô.” Ngô Lục Lục vừa mở miệng vừa đứng dậy đi theo Tô Tái Tái ra bên ngoài.

“À.” Đi được nửa đường, Tô Tái Tái như sực nhớ tới chuyện gì, thế là quay đầu lại cười tủm tỉm với Ngô Hạo: “Suýt nữa thì quên mất.”

Cô vừa nói vừa duỗi tay vào mũ choàng, một viên ngọc màu lục lam bất ngờ bay ra, vừa hay bị Tô Tái Tái bắt lấy.

Nói thật, hành vi này giống như có thứ gì ở bên trong quăng viên ngọc ra cho cô vậy.

Ngô Lục Lục không khỏi tò mò nhìn thoáng qua mũ choàng của Tô Tái Tái.

Trước kia ông ấy luôn cảm thấy mũ choàng của Tô Tái Tái đang ẩn giấu một bí mật nào đó, quả thật không khác gì túi thần kỳ của Doraemon cả.

“Đàn anh, nhận lấy nè.” Tô Tái Tái vừa nói vừa vứt viên ngọc qua cho Ngô Hạo, chờ anh ấy chụp được thì cô mới mở miệng nói tiếp: “Cám ơn anh.”

Nói xong, không chờ Ngô Hạo và Ngô Thẩm Văn kịp phản ứng lại, cô đã vẫy tay cùng đi ra ngoài với Ngô Lục Lục.

Tuy Ngô Lục Lục cũng tò mò không biết Tô Tái Tái cho cháu trai mình thứ gì, nhưng ông ấy nhìn xung quanh một lát xong vẫn quyết định tiễn cô đi trước rồi tính tiếp.

Dù sao sau khi trở về ông ấy cũng có thể xem mà.

Ngô Thẩm Văn nhìn về phía con trai, thấy anh ấy ngẩn người nhìn thứ trong tay thì tò mò hỏi: “Tiểu Hạo, Tiểu Tái cho con cái gì thế?”

“Ba ơi…” Ngô Hạo chậm rãi nhìn về phía Ngô Thẩm Văn: “Ba nói xem... Nếu bây giờ con đuổi theo xin đàn em nhận con làm đồ đệ thì chú út có mắng con vì đã làm rối vai vế của chú ấy không?”

“Hở?” Sao tự nhiên lại bẻ cua qua chuyện nhận đồ đệ thế này?

Tuy rất hoang mang nhưng Ngô Thẩm Văn biết nguyên do dẫn tới chuyện này chính là thứ mà Tô Tái Tái tặng, thấy con trai không đáp, ông ấy quyết định tự mình tìm hiểu tới cùng.

Ngô Thẩm Văn vừa đến gần Ngô Hạo vừa nói: “Đâu đâu, để ba xem là thứ gì mà lại khiến con sốt ruột đi nhận sư phụ như thế, hiếm đến thế thật sa...”

Ngô Thẩm Văn đang nói dở, nhưng ngay khi thấy rõ hạt ngọc quỷ trong tay của Ngô Hạo thì nửa câu còn lại lập tức kẹt cứng trong cổ họng của ông ấy.

Hiếm ư?

Quá hiếm luôn ấy chứ!

“Ba, hai mắt của ba sáng rỡ luôn rồi kìa.” Thấy biểu cảm của ông ba nhà mình, Ngô Hạo chậm rãi mở miệng trêu.

Ngô Thẩm Văn?

Ngô Thẩm Văn còn chẳng thèm liếc mắt nhìn sang con trai lấy một cái mà nhìn chằm chằm vào hạt ngọc quỷ trong tay Ngô Hạo rồi chuyển tầm mắt, luyến tiếc mở miệng: “Tiểu Hạo à, dạo này ba già rồi nên có hơi nhòe mắt.

Con có thể đưa cho ba nhìn xem hạt ngọc quỷ trông như thế nào không? Ô kìa, thằng mất nết này, mày lùi ra xa là có ý gì hả?”

Ngô Thẩm Vân duỗi tay còn chưa kịp chạm tới hạt ngọc quỷ kia thì đứa con ngoan của ông ấy lại “lộc cộc” lùi ra chỗ khác.

“Ba, con là con trai ba.” Ngô Hạo nhìn ba mình, chậm rãi mở miệng nói: “Nên đương nhiên là con biết ba đang nghĩ cái gì.”

Ba đừng nghĩ cầm hạt ngọc quỷ của đàn em cho con cất vào két sắt trong phòng sách của ba.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 399


“Ô cái thằng này, nghĩ linh ta linh tinh cái gì không biết.” Ngô Thẩm Vân nhíu mày, tiếp tục nói: “Ba là người như thế hay sao?”

“...” Hóa ra ba không phải người như vậy hay sao.

Lần này Ngô Hạo còn chẳng thèm đáp lại nữa mà yên lặng nhìn Ngô Thẩm Văn.

Ngô Hạo nhìn chăm chú quá làm cho Ngô Thẩm Văn ngượng ngùng cứ như là âm mưu đã bị vạch trần thật.

Ông ta vẫy tay, lòng rối bời mà phất tay, miệng nói: “Được rồi, được rồi, thế có cho ba xem không?”

… Cái này cũng không khác gì mấy.

Ngô Hạo gật đầu, lại gần Ngô Thẩm Văn. Anh ấy cẩn thận nhấc từng ngón tay chụm như vỏ sò để cho Ngô Thẩm Văn và mình cùng quan sát.

“Ba ơi, theo ba thì lần này con có luyện khí thành công không ạ?” Ngô Hạo vô cùng kích động.

“Ba nghĩ là có thể đó.” Ngô Thẩm Văn cũng kích động.

Con trai làm việc ở Lục Bộ, tỷ lệ gặp phải nguy hiểm cao hơn ông ấy biết bao nhiêu lần. Nếu có thể luyện khí thành công thì sự an toàn sẽ được đảm bảo phần nào.

Cơ mà…

“Con trai à, hạt ngọc quỷ chất lượng tốt như thế này, con không thấy…” Ngô Thẩm Văn xoa tay, ánh mắt ánh lên vẻ thèm nhỏ dãi: “Chẳng phải con chỉ cần nửa hạt là có thể thành công mà?”

Thế thì nửa viên còn lại… Hê hê hê…

“...” Bái bai!

Ngô Hạo yên lặng nhìn ba mình, tay vội khép lại như vỏ trai, quay người rời đi.

Để lại Ngô Thẩm Văn với đầy dấu chấm hỏi.

“Ai nha! Ba chỉ nói thế thôi mà Tiểu Hạo? Nếu không thì một phần ba cũng được.”

“...” Thôi thôi.

——

“Đúng rồi, đại sư Ngô, ông đã đưa lì xì cho đàn chị Viên Tuế chưa ạ?” Tô Tái Tái cất lời hỏi.

“Tất nhiên là rồi.” Ngô Lục Lục gật đầu: “Hơn nữa tôi còn cho con bé gấp đôi cơ mà.”

Khựng lại đôi chút, Ngô Lục Lục ra vẻ tò mò hỏi Tô Tái Tái: “Tiểu hữu này, cô bảo tôi đưa bao lì xì phải chăng là vì… liên quan đến chuyện cô tìm tôi mượn bao tải kia đúng không?”

Hôm nay ông ấy đến trường học thì nghe thấy có người bị người ta trùm bao tải đánh.

“À cái đó ấy ạ…” Tô Tái Tái hơi nghiêng người, cong ngón tay hơi nghiêng đầu: “Ông cứ coi như mình hảo tâm làm chuyện tốt không lưu danh sử sách, hồi báo cho cô ấy đi.”

Thần bí cổ quái.

Thôi thôi, ông ấy không hỏi nữa đâu.

Ngô Lục Lục giận dỗi phất tay, dừng lại đôi chút rồi nói: “Nói chung là cô cứ yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng nghiên ngẫm cuốn sách mà cô đưa tôi. Cái khác… Tôi cũng sẽ để ý tới Viên Tuế kia.”

“Nhà họ Đồng có là cái thá gì đâu.” Ngô Lục Lục kiêu ngạo nói: “Tôi cũng chẳng phải anh tôi, kẻ nào mà dám trêu chọc đệ tử của tôi thì tôi sẽ khiến cho bọn họ ăn không hết phải gói đem về nữa cơ.”

Được, không hổ là đại sư Ngô.

Tô Tái Tái nghe xong thì giơ ngón cái tán thưởng ông ấy.

“Thế thì tôi đi trước đây, có chuyện gì thì hai ngày nữa tôi về rồi nói tiếp.”

“Được.”

Ngô Lục Lục gật đầu, nhìn Tô Tái Tái ngồi lên xe nhà họ Thẩm rồi mới quay người rời đi.

Cho tới khi họ quay về đến nhà chính thì không thấy Ngô Hạo đâu mà chỉ có mỗi Ngô Thẩm Văn ngồi đó, chân bắt chéo, chậm rãi thưởng trà.

Ngô Thẩm Văn thấy Ngô Lục Lục vào nhà thì đến mí mắt cũng chẳng thèm nâng lên, mở miệng: “Về rồi đấy à?”

Ngô Lục Lục gật đầu, liếc nhìn xung quanh rồi hỏi: “Anh cả, Tiểu Hạo đâu?”

Ông ấy nào có biết tiểu hữu mới vừa rồi tặng cháu trai mình cái gì đâu.

“Ồ, chắc là trốn đi vui một mình rồi.” Ngô Thẩm Văn vẫn giữ dáng vẻ thần bí kia, chờ Ngô Lục Lục ngồi xuống bên cạnh mình, duỗi tay bưng chén trà đến bên miệng, nhìn ông ấy.

Trộm đi vui vẻ á?

“Tiểu hữu tặng cho thằng bé đồ gì tốt mà làm cho thằng bé phải trộm đi vui một mình thế kia?” Ngô Lục Lục cười, lắc đầu rung đùi đắc ý, ra vẻ “người từng trải” mà cất lời: “Giờ Tiểu Hạo chưa trải sự đời mấy, sau này biết nhiều chuyện rồi thì sẽ không xử sự như thế nữa.

“…” Ừm, nói không sai.

Ngô Thẩm Văn nhấp chén trà, chẳng buồn liếc mắt.

Ngô Lục Lục đang tính thổi phồng thêm dăm ba câu thì Ngô Thẩm Văn lại mở miệng.

“Em trai à, Tiểu Tái tặng cho Ngô Hạo một hạt ngọc quỷ đấy.”

Ngô Lục Lục ậm ừ gật đầu, bưng tách trà lên uống.

Ngay sau đó…

“Phụt!”

Cũng may Ngô Thẩm Văn nhân lúc Ngô Lục Lục uống trà đã hơi nhích đi, trộm rút mấy tờ giấy.

Giờ phút này vừa hay giơ khăn giấy lên lau đống nước trên mặt sau đó ghét bỏ duỗi tay đưa khăn giấy cho Ngô Lục Lục.
 
Back
Top Bottom