Khác Thiên kim nan đào

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
401043858-256-k936689.jpg

Thiên Kim Nan Đào
Tác giả: lacan67
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thiên kim khuynh thành, phú quý như mây, nhưng tình duyên lại mỏng tựa khói sương.

Đào hoa một kiếp, hương sắc tàn phai, có yêu tất có hận, có gặp tất có biệt.

Cõi hồng trần rộng lớn, thiên kim nan đào - khó thoát lưới tình, khó tránh vận mệnh.

---

thể loại: bách hợp , đô thị tình duyên, duyên trời tác hợp, tình hữu độc chung, tiểu ngược

Cp chính :
Trần Du Nhã × Hứa Tư danh



bhtt​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thiên Quan Tứ Phúc
  • [BHTT - QT] Công chúa của ta sống lại - Hoặc Hứa...
  • [TRANS] THIÊN LÝ GIANG SƠN ĐỒ - TÔN CAM LỘ
  • [ĐM] Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn -...
  • PHƯỢNG TÙ HOÀNG - Phần 1 Full - Thiên Y Hữu Phong
  • Sử thượng đệ nhất Phật tu - Thanh Khâu Thiên Dạ
  • Thiên Kim Nan Đào
    Chương 1: Buổi tiệc


    Ánh sáng mờ ảo từ đèn chùm pha lê rải xuống, lấp lánh như sương bạc.

    Trong tiếng nhạc dương cầm dìu dặt, những giai điệu vừa du dương vừa xa hoa, tiếng cười nói đan xen tạo nên bức tranh rộn ràng, náo nhiệt.

    Phía ngoài, buổi tiệc chỉ là lớp vỏ hào nhoáng.

    Bên trong, từng ánh mắt, từng nụ cười đều chất chứa tính toán.

    Giới thượng lưu khi đã bước chân vào ván cờ này thì hạnh phúc chẳng còn chỗ đứng, chỉ còn lại quyền lực và lợi ích chồng chất.

    Ai nắm tay ngươi hôm nay, ngày mai có thể trở mặt cắn xé.

    Thiện lương nếu còn chỉ là thứ xa xỉ.

    Du Nhã chống cằm, ánh mắt lười nhác quét qua một vòng.

    Những lời tâng bốc ngọt như mật, những nụ cười tiêu chuẩn... tất cả lọt vào tai nàng chỉ là giả dối.

    Trong thương trường, ai còn tin vào chân tình thì sớm muộn cũng trở thành con mồi bị hút cạn.

    Nàng hiểu rõ, bản thân cũng chỉ là quân cờ mà gia tộc đẩy ra ngoài, sống vì hai chữ "lợi ích".

    Giữa lúc nàng muốn thoát khỏi vòng vây, một giọng gọi trong trẻo vang lên sau lưng:

    Cao tiểu thư.

    Âm sắc mang chút dè chừng, rồi lại thoáng nghịch ngợm, tựa như đang cố ý chọc ghẹo:

    Không Hình như cô còn chưa mời rượu tôi thì phải?

    Du Nhã khẽ cau mày.

    Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám dùng giọng điệu ấy với nàng.

    Nàng xoay người, vừa thoáng kinh ngạc vừa giữ nét bình thản.

    Người đứng đó mặc sơ mi trắng đã hơi sờn, quần dài giản dị, khuôn mặt không quá xuất chúng nhưng nụ cười lại rực rỡ, ánh mắt hẹp dài lóe lên sự chân thành hiếm thấy.

    Nàng hỏi, giọng mềm nhưng lạnh:

    -Cô là tiểu thư nhà nào?

    Người kia cong môi, khóe mắt ẩn ý cười đùa:

    -Tôi là... người yêu của cô.

    Cả hội trường lập tức im phăng phắc, sau đó ầm lên tiếng cười nhạo.

    Ai cũng nhìn Hứa Tư Danh như trò hề, kẻ ngốc dám mơ trèo cao.

    ---

    Ánh sáng của đèn chùm pha Lê hắt lên những khuôn mặt đang mỉm cười méo mó , cay nghiệt gủa giới thượng lưu, có tên còn cười ngặt nghẻo đến mức không còn lịch thiệp như trước.

    Có người còn hỏi lớn:

    -Cô nghĩ mình là ai mà đòi là người yêu của Cao tiểu thư vậy hả ?

    Hứa Tư Danh thấy mọi người đang chế giễu mình thì mỉm cười nhưng lại thốt ra câu nói ngây thơ đến mức ai cũng không ngờ tới:

    - Với tư cách là người yêu cô ấy thật lòng thôi

    CCó kẻ bật cười khinh miệt, giọng lồng lộng

    Câu nói rơi xuống, cả phòng tiệc bùng nổ tiếng cười lớn hơn, ầm ĩ đến mức át cả tiếng nhạc.

    Những ánh mắt nhìn nàng không khác gì nhìn một kẻ điên, một con gà con ngơ ngác giữa bầy phượng hoàng kiêu sa.

    Hứa Tư Danh mỉm cười đưa ly rượu sát Cao Du Nhã hơn ngỏ ý muốn mời cô

    -Cao Tiểu thư, mời cô

    Nàng khẽ liếc xuống ly rượu mà kẻ ngốc kia cầm trong phút chốc nụ cười lạnh lẽo chợt thoáng qua khóe môi Du Nhã, như một nhát dao mỏng lướt trên da thịt.

    Cô chẳng buồn che giấu sự khinh bỉ, bàn tay thon dài đưa lên, đoạt lấy chiếc ly trong tay kẻ si tình.

    Không kịp để đối phương phản ứng, chất lỏng đỏ thẫm đã bị hất thẳng xuống.

    Rượu tràn ra như máu, văng tung tóe rồi chảy dọc theo gương mặt nhợt nhạt.

    Mùi nồng cay xộc vào mũi, len qua khóe mắt, bỏng rát đến mức khiến người ta vô thức run lên.

    Tiểu thư nhà họ Cao xoay lưng rời đi, vạt váy khẽ tung theo nhịp bước, bóng lưng thẳng tắp, kiêu sa như chẳng hề vướng bận bụi trần.

    Mỗi bước chân nàng rời khỏi sảnh tiệc đều khiến những ánh mắt xung quanh thêm si mê, ngưỡng vọng.

    Trái lại, ở giữa tâm điểm ánh sáng, chỉ còn lại một hình bóng chật vật.

    Người vừa bị hắt rượu ngẩng đầu, mái tóc đen ướt sũng dính bết vào gò má.

    Dòng chất lỏng đỏ sẫm hòa cùng máu từ vết thương trên trán, từng giọt rơi xuống nền gạch sáng bóng, tạo nên những vệt loang khiến cảnh tượng càng thêm thảm hại.

    Tiếng cười bật ra, lúc đầu là vài tiếng rúc rích, sau đó dồn dập như bầy quạ đói xúm vào xác chết.

    Có kẻ thẳng thừng buông lời châm chọc:

    - Loại rác rưởi này mà dám nhận mình là người yêu của Cao tiểu thư?

    Nực cười!

    Một thiếu niên mặc lễ phục cười ngặt nghẽo, chỉ tay:

    - Nhìn xem, ngay cả việc làm tiểu thư vui vẻ cũng không làm nổi, còn mơ trèo cao!

    Những tiếng nhạo báng nối tiếp nhau, giống như từng lưỡi dao cùn cắm vào người, không giết chết ngay, chỉ khiến da thịt rỉ máu, để nỗi nhục nhã gặm nhấm đến tận xương.

    Cô cố gắng gượng mở mắt nhưng sức lực chẳng đủ, đầu óc quay cuồng, mắt đau rát đến mức chỉ thấy một màu đen đặc.

    Nàng vẫn cắn răng, nụ cười méo mó nhưng kiên định hiện lên nơi khóe môi.

    - Tôi... tôi chỉ là một kẻ thật lòng yêu cô ấy mà thôi...

    Dáng vẻ chật vật ấy làm mọi người xung quanh gợi lên hứng thú bắt nạt kẻ yếu của kẻ giàu.

    Một người ăn mặt lịch thiệp trông rất chửng chạc trước mặt Cao Du Nhã bước lên bây giờ nhoẻn miệng cười châm chọc cô, tay cầm khăn giấy như có ý giúp mà đưa cho cô , Hứa Tư Danh khẽ nheo mắt thành một khe nhỏ thấy có người đưa khăn giấy cho mình theo bản năng nghiêng người cầm lấy, bàn tay run run định cầm lấy , thì tên kia đã rụt tay lại, Hứa Tư Danh đang nghiêng người với tới khăn giấy thì bỗng thấy trống không , không với được gì ngoài không khí , rồi cô loạng choạng ngã nhà ở xuống dưới đất, người đàn ông kia như biết mà cố tình cô sẽ Nhã xuống đất nên lùi lại vài bước , rồi nhăn mày tỏ vẻ ghét bỏ : chó mãi là chó sao biến thành phượng hoàng, kẻ thân phận còn không rõ , nghèo nàn, hèn hạ như mày đứng trước bên cạnh , còn làm bẩn mắt Cao tiểu thư, thân phận như vậy mà đòi trèo cao sao?

    Ha ha ha!!!

    Nói hay lắm ngụy thiếu gia

    Phải phải!!!

    Anh ngụy nói đúng , ai có thể xứng tầm với Cao Tiểu thư hơn anh Ngụy đây?

    Ngụy Thiếu gia nhướn mày:"Vậy sao, nếu vậy mang tên hèn hạ này ra ngoài ngay cho bổn thiếu gia , thật xúi quẩy

    Nói rồi còn phủi phủi tay như vừa chạm đến thứ gì dơ bẩn không chịu được mà khịt mũi.

    Cả đám thiếu gia , tiểu thư hùa theo nịnh nọt, mắng chửi người đang nằm dưới đất thảm hại :

    Thật nực cười, loại rác rưởi như mày còn dám trèo cao sao ?

    Tiếng cười liên tiếp vang lên , như đang sỉ nhục sự hèn mọn và tình yêu của cô gái ở trước mặt , dẫm đạp lên sự tự tôn cuối cùng của cô.....

    Hứa Tư Danh còn nằm sóng soài dưới đất , một tay hướng lên muốn chườm người dậy, tay kia lấy đà chân thì vắt xuống chéo trên dưới , lúc trước đầu cô đập mạnh xuống đất , đầu váng mắt hoa trời như xoay vòng, mắt đau rát như không mở nổi, mọi thứ chìm vào bóng tối cô chỉ nghe được loáng thoáng lời chế nhạo của mấy người kia , cái gì mà chó không thành phượng hoàng, không xứng, trèo cao gì đó.

    Mặc dù rời rạc nhưng cô biết những lời đó là chế nhạo mình , khi đang cố gượng dậy thì cô cảm giác có một lực nào đó, kẹp chặt hai bên tay Hứa Tư Danh, lực đạo mạnh đến mức cô bị chấn kinh thêm lần nữa , máu trên trán với rượu hòa lẫn , đã không phân biệt được máu hay rượu nữa, từng giọt chất lỏng đỏ sẫm rơi xuống sàn nhà màu trắng bóng loáng hình ảnh ấy có chút đáng sợ.

    Hai tên vệ sĩ không biết vậy cũng không nương tay cứ thế cô được kéo ra ngoài, bộ dáng vặn vẹo khập khiển .

    Hai tên vệ sĩ mặt mày khinh khỉnh nhìn Hứa Tư Danh từ đầu đến chân rồi bắt đầu nói những lời tục tiễu

    Gã đàn ông thứ nhất , đôi mắt tam bạch hơi nhướn trông rất quỷ dị , như quỷ đội lớp người, mặt mày gớm ghiếc, bắt đầu nói chuyện với gã cao to phía sau :

    -Con nhỏ này cũng được phết đấy

    Tên thứ hai dáng vẻ cao to , đôi mắt hình tam giác nhìn chằm chằm vào cô, nhếch mép cười gian trá đáp lại gã kia:

    -Ông chủ đã đồng ý, chúng ta mang cô ta đến khu vắng vẻ chơi chết cô ta!

    Cả hai cùng cười vang như không để ý Hứa Tư Danh sẽ nghe những lời ghê tởm ấy mà còn thoải mái bàn luận xem cô sẽ ra sao dưới tay bọn chúng

    Hứa Tư Danh nửa tỉnh nữa mê , biết mình sắp sửa sẽ ra sau, nắm tay siết chặt ,cô không để bọn chúng làm như vậy được

    Khu này Camera kiểm soát rất nghiêm ngặt nhưng âu cũng là khu thượng lưu ai sẽ quan tâm kẻ hèn mọn như cô chứ, có bảo vệ cũng không thấy đâu nếu có thì chắc chắn cũng sẽ mặc kệ cô thôi, nếu không thoát được cô coi như chết chắc , phải tìm cách, tìm cách như thế nào mới được hiện tại mắt cô cay xè ngoại trừ bóng tối cô chẳng thấy gì cả nếu như bị hỏng giác Mạc cuộc đờ cô cũng không xong làm sao đây!

    Cô gấp đến nổi mặt mày đã tái nhợt ngày càng tái hơn, ngay giây phút mà sắp sửa bị kéo đi ,Hứa Tư Danh thúc mạnh cụ trỏ về phía tên cầm đầu ngay khi chúng còn chưa kịp đề phòng thì vùng mạnh về phía tên thứ hai .

    Hai gã bị phản đòn phản ứng chậm một nhịp , nhân lúc đó Hứa Tư Danh khập khiễng chạy một mạch, đầu óc quay cuồng cô biết không thoát được rồi , chạy chưa được bao xa thì bọn chúng đuổi kịp vồ lấy cọp như hai con hổ dữ đang săn mồi , khi sắp bị tóm gọn cô không biết mình đã lao ra làn đường ,ánh mắt cô mơ màng không ý thức được vấn đề nghiêm trọng đến mức nào , ánh sáng từ trong khe mắt nhoáng lên, mắt cô nhắm nghiền lại buông xuôi .

    Một tiếng động rầm vang lên , hứa Tư Danh bị hất văng ra xa , trời đất đảo lộn , dần dần coi không nghe gì nữa. bóng tối từ từ bao phủ trong giác mạc, mọi thứ như tách biệt với cô , Hứa Tư Danh dần dần hôn mê đi trong giữa cơn đau ở mắt , tứ chi ,lẫn những tiếng ồn ào của đám đông.
     
    Thiên Kim Nan Đào
    Chương 2 : vì sao tôi phải Bồi thường


    Toàn thân đau nhức.

    Vừa thử nhấc nhẹ cánh tay, một cơn đau buốt lập tức lan từ cánh tay ra tứ chi.

    Mắt nhắm nghiền, nhưng ý thức vẫn còn rất rõ.

    Cô cảm nhận được trên mắt mình đang bị quấn một lớp vải dày.

    Trong lòng khẽ hít một hơi lạnh.

    “Ta còn chưa muốn bị mù đâu…”

    Theo phán đoán, giờ này Hứa Tư Danh đang ở bệnh viện… hay là trong nhà xác?

    Ý nghĩ vừa lóe lên đã bị chính cô gạt phắt đi.

    Cô còn cảm giác, còn đau mà chắc không đến mức đó đâu… nhỉ?

    Tự trấn an xong, ký ức về những chuyện trước đó lại tràn về, khiến sống lưng cô lạnh buốt.

    Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh hai tên súc sinh kia, đám thiếu gia, thiên kim, mất dạy.

    Cô thầm “hỏi thăm” chúng bằng những lời lẽ yêu thương, trìu mến nhất , thân thương nhất dành cho chúng.

    Thuận tiện góp vui, cô còn “nhảy disco” theo từng nhịp đầy nghệ thuật đặc quyền của Hứa Tư Danh.

    Nói thật, nếu cái “bản hòa âm” này mà lọt ra ngoài,

    chắc chắn cô sẽ bị đám nhà giàu kia chôn sống

    trước khi kịp nói xong câu thứ hai.

    Giờ phút này, trong đầu cô chỉ toàn là:

    những suy nghĩ tục tĩu,

    những cách xả stress từng tên một,

    với điều kiện duy nhất:

    Phải còn cái mạng này để tiễn vong chúng chết sớm.

    Chậc.

    Tâm hồn này…

    đúng là đen tối thật rồi.

    Cuối cùng, sau một vòng tự đấu tranh nội tâm đầy kịch tính,

    cô đi đến kết luận thực tế nhất:

    Do cô xui xẻo.







    “Á á á, tôi không cam tâm!!

    Bất công!!

    Bất công quá!!!!”

    Gương mặt vẫn điềm tĩnh.

    Phản ánh nội tâm đang dậy sóng.

    Đoạn....

    Cánh cửa phòng bệnh khẽ bật mở, kêu két lên một tiếng.

    Tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà vang lên nhịp đều

    êm ái, đầy dứt khoát, mang theo cảm giác thể hiện quyền uy rất rõ.

    Hứa Tư Danh khẽ nhíu mày.

    Giày cao gót?

    Trong bệnh viện?

    Y tá, bác sĩ, điều dưỡng — ai lại mang giày cao gót?

    Suy luận còn chưa dứt, tiếng bước chân đã tiến lại gần.

    Rất gần.

    Chính xác là dừng ngay phía đối diện giường.

    Giờ đây, thứ duy nhất Hứa Tư Danh có thể dùng để “quan sát” thế giới

    chỉ còn lại thính giác.

    Mắt thì vừa đau, vừa rát, lại còn bị quấn băng dày cộm.

    Cảm giác bất lực và khó chịu đè nặng lên thần kinh.

    Một giọng nữ vang lên, lạnh và rõ:

    “Cô là Hứa Tư Danh, đúng không?”

    Câu hỏi phá vỡ không gian yên lặng.

    Chỉ để xác nhận thân phận cô?

    Hứa Tư Danh khẽ nhăn mày, khó chịu nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh:

    “Vâng.

    Tôi là Hứa Tư Danh.”

    “Tôi là thư ký của cô Trần.

    Xin cô hợp tác.”

    Giọng nói khách sáo, lịch sự , nhưng lại đầy xã cách ấy lại khiến sống lưng Hứa Tư Danh lạnh buốt.

    Một người lạ hoắc.

    Xông vào phòng bệnh.

    Xác nhận danh tính.

    Rồi xin “hợp tác”.

    Cảm giác nguy hiểm quá rõ ràng.

    Cô nuốt khẽ một ngụm nước bọt.

    “Được rồi.

    Xin cô nghe điều khoản bồi thường sau đây.

    Điều thứ nhất…”

    “Khoan đã.”

    Hứa Tư Danh cắt ngang, giọng trầm xuống:

    “Bồi thường sao tôi phải bồi thường?”



    cô hứa cô thật sự vẫn chưa hiểu vấn đề sao ?”

    Giọng nói người kia vẫn lịch sự nhưng có chút lạnh hơn lúc nãy.

    “xin cô hợp tác, đôi bên cùng có lợi.”

    Hứa Tư Danh hơi chau mày một cái thật nhẹ không lộ sơ hở, cô mím môi thành một đường thẳng.

    “tôi biết.”

    “được vậy bắt đầu từ khoảng thứ nhất, cô đã lao ra làn đường một cách tự tiện như vậy , đó là sai luật giao thông, lúc ấy tiểu thư nhà chúng tôi đang chạy xe với tốc độ đúng quy định nhưng cô không quan sát đường bất cẩn lao ra làn đường gây ra tại nạn, dù không nguy hiểm gì cho cô và cao tiểu thư nhưng xe mà cao tiểu thư cầm lái bị xước một mảng sơn , cô với Tư cách người chịu Pháp lý phải chịu bồi thường cho khoảng đấy. ”

    Dù có đầu đau như búa bổ , nhưng hứa Tư Danh rốt cuộc cũng đã hiểu chuyện gì xảy ra với mình, thì ra là như vậy , bảo sao trước khi ngất, hứa Tư danh cảm thấy mình bị hất ra xa đập mạnh xuống lớp nhựa đường thô ráp lõm chỗm, đúng là xui xẻo.

    Bà cố tổ của xui xẻo là hứa Tư Danh mà quan trọng ai là người xui xẻo hơn mới tông trúng nàng , hứa tư danh nhíu mày hàng ngàn câu hỏi lẩng quanh.

    “vậy...vậy phải bồi thường bao...nhiêu?”

    “khoảng bị xước xe bị trầy một mảng , dòng xe trần tiểu thư là Porsche 911 GT3 RS nên chi phí sơn và phục hồi khoảng trước , khoảng 30 triệu....”

    Giọng cô ta vẫn điều điều không cảm xúc như đó là điều hiển nhiên , quả thật đó là điều hứa Tư Danh cần thực hiện.

    “Cái gì 30...30 triệu á”

    Hứa Tư Danh cảm thấy trời đất đảo lộn, 30 triệu sao cô có tiền mà trả chứ, cô vẫn còn đống nhờ học bổng và tiền đi làm phục vụ bàn để sống từng ngày, ngày cả xấp 5 triệu còn chưa cầm trên tay lấy đâu ra 30 triệu.

    “Mà người tông tôi là ai vậy...”

    Hứa Tư Danh cố tình chuyển chủ đề tiền nông sang người cầm lái chiếc Porsche 911 GT3 RS tên cao tiểu thư gì đó đi thấy chữ tiểu thư trong miệng người kia là biết là thứ khó đụng vào rồi, hứa Tư danh thật sự biết cách thứ thu hút những thứ đắt tiền lao vào nàng theo nghĩa đen mà.

    Người kia ho nhẹ vài tiếng ,rồi thốt ra câu chữ như muốn đẫm nát người đối diện.

    “Cao Tiểu Thư , Cao Du Nhã. ”

    Ầm ầm, đầu Hứa Tư Danh không còn tiếp nhận thêm thông tin gì nữa , như muốn ngất đi vậy

    “- Cái... cái gì ? , ý cô là người tông tôi là Cao tiểu thư á....”

    Thì ra là vị Tổ Tiên ấy.

    “Là cô lao vào xe tiểu thư mới đúng. ”

    Người dùng giọng điệu không mặn không nhạt nhắc nhở.

    “Chậc, thì cứ coi là vậy đi”

    Một tai họa bỗng nhiên rớt xuống đầu nàng, còn vụ hai tên vệ sĩ muốn cưỡng bức cô còn chưa nói ấy .

    “Vậy cô khi nào bồi thường?”

    Không thể tránh được mà.

    “ừm...à thì....”

    Hứa Tư Danh lắp bắp nói ,mồ hôi rịn ra trán lạnh buốt.

    “Việc này có thể thương lượng không...tôi..tôi vì quá yêu Cao tiểu thư nên mới nóng vội..chạy lại muốn ôm cô ấy!”

    Hứa Tư Danh dõng dạc đánh liều nói, chuyện gì khó có cảm tình lo mà...

    Thư kí khựng đi một nhịp , còn có lẽ là cạn lời với Thái độ có phần lố lăng và liều lĩnh của nàng, một cái cớ quá...tệ.

    Cô cũng biết chuyện hứa Tư Danh đã làm trong buổi tiệc hôm quá với Cao Tiểu thư , thật là thất lễ dám chạy đến ôm đùi tiểu thư nhà nàng , ké fame sao, hừ đừng có mơ.

    Trần ân Nghi khẽ nhếch mép cười lạnh, nói:

    “Rốt cuộc là yêu tiểu thư hay là có ý đồ...khác.”

    Trần Ân Nghi châm biến nói , hãy biết rằng người làm thư kí cho cấp Cao rất giỏi che giấu cảm xúc nhưng với Hứa Tư Danh , Trần Ân Nghi cũng không muốn cho nàng ta một sắc mặt tốt , đồ mặt dày.

    Trần Ân Nghi mắng trong đầu một tiếng.

    “Tình cảm của tôi dành cho cô ấy là thật lòng , tôi nguyện chết vì cô ấy , nguyện vì cô ấy mà móc hết ruột gan để chứng minh lòng thành...”

    Hứa Tư Danh ra vẻ phô Trương đong đầy tình cảm nói , nàng diễn xuất chân thực đến nỗi , nếu không có vụ tiền nông kia Trần Ân Nghi sẽ tin tên điểu cán này thật sự thật lòng với tiểu thư nhà nàng.

    Sắc mặt Trần Ân Nghi càng ngày càng đen, cô sầm mặt nghĩ nghĩ một hồi rồi đáp thô thiển một câu.

    “Vậy thì bán thận của cô thể hiện lòng thành đi. ”

    “Không thì thành nói suông mất, có rất nhiều cách để chứng minh lòng thành đó.”

    Trần Ân Nghi bồi thêm một câu.

    Hừ , để tôi xem cô còn diễn đến khi nào.

    Trong ngành của cô, nếu ăn nói như vậy sẽ bị mọi người đánh giá là EQ thấp, bao năm nay cô sống trong vỏ bọc của Nhã nhặn, lịch sự nào ai biết con người thật của cô, khi nói chuyện với tên mặt dày này , cô mới lấy đá chọi đá trực tiếp để lộ sơ hở con người thật của mình cho đối phương, quả thật không nên.

    Trần Ân Nghi hơi hối hận , việc cô để lộ còn người thật không biết có bị tên mặt dày này đi rêu rao không nhỉ, có truyền đến tai tiểu thư không, có ảnh hưởng đến Danh tiếng không, nếu để lộ tiểu thư sẽ bị nói là mắt nhìn kém mất.

    Dù chỉ là đồn thổi cũng không được , bất cứ thứ gì liên quan ảnh hưởng xấu đến tiểu thư, dù chỉ là một phần nhỏ cũng không được, cô không cho phép chuyện đó xảy ra.

    Trần Ân Nghi nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp, cô ta ho khẽ vài tiếng.

    Đến lượt Hứa Tư Danh bối rối, trời má con mày chịu chơi thiệt , bán thận là mất nửa cái mạng rồi , bán buôn cái gì nữa.

    “- Hừm , không đến mức phải bán thận đi chứ. ”

    “Vậy thì đền bù đi. ” Trần Ân Nghi đáp lạnh tạnh, nhóc còn muốn đấu với chị sao nằm mơ đi.

    “Ấy , nhưng mà hiện tại tôi đang bị thương rất nặng đó, mắt cũng chẳng thấy ánh sáng đâu cả ,sao tôi tin cô được lỡ đâu cô tống tiền. ”

    “Tống tiền?”

    Trần Ân Nghi nghiến răng , nghiến lợi bật thốt.

    Cô nghĩ cô có tiền để tôi tống sao , câu này nghĩ trong đầu không nói được, nhịn , nhịn, một điều nhịn 9 điều lành.

    “Đúng đó nha, hiện tại tôi đâu biết cô đâu, cô chỉ nói là thư kí của tiểu thư trần , tôi sao biết được thật giả.”

    Nàng lương lẹo nói .

    “Lỡ đâu , người tông tôi là Cao tiểu thư thật, nhưng có người giả thành cô ấy đòi tôi bồi thường , thì lúc đó tính sao đây, tôi biết cao tiểu thư khoan dung , độ lượng chắc chắn sec không chấp vặt những chuyện như này , nên tôi mới thật lòng yêu cô ấy đến điên dại....”

    “Cô , Cô...” cái người này biết mình chắc chắn là trợ lí của tiểu thư mà lại ngu xuẩn nói mấy câu này đúng là mặt dày.

    Sắc mặt Trần Ân Nghi càng ngày càng ngày đặc quánh lại , cô không quên tức giận vì đó là Thái độ thiếu chuyên nghiệp trong kinh doanh, ai nổi giận trước người đó thua , thua thảm hại.

    Cô mấp máy môi định phản bác thì một giọng nói quen thuộc đẩy cửa bước vào tiếng giày cao gót nện xuống trong không gian căng thẳng càng tăng thêm lạnh lẽo.

    “Tiểu tiểu...thư ”Trần Ân Nghi bật thốt.
     
    Back
    Top Dưới