Ánh sáng mờ ảo từ đèn chùm pha lê rải xuống, lấp lánh như sương bạc.
Trong tiếng nhạc dương cầm dìu dặt, những giai điệu vừa du dương vừa xa hoa, tiếng cười nói đan xen tạo nên bức tranh rộn ràng, náo nhiệt.
Phía ngoài, buổi tiệc chỉ là lớp vỏ hào nhoáng.
Bên trong, từng ánh mắt, từng nụ cười đều chất chứa tính toán.
Giới thượng lưu khi đã bước chân vào ván cờ này thì hạnh phúc chẳng còn chỗ đứng, chỉ còn lại quyền lực và lợi ích chồng chất.
Ai nắm tay ngươi hôm nay, ngày mai có thể trở mặt cắn xé.
Thiện lương nếu còn chỉ là thứ xa xỉ.
Du Nhã chống cằm, ánh mắt lười nhác quét qua một vòng.
Những lời tâng bốc ngọt như mật, những nụ cười tiêu chuẩn... tất cả lọt vào tai nàng chỉ là giả dối.
Trong thương trường, ai còn tin vào chân tình thì sớm muộn cũng trở thành con mồi bị hút cạn.
Nàng hiểu rõ, bản thân cũng chỉ là quân cờ mà gia tộc đẩy ra ngoài, sống vì hai chữ "lợi ích".
Giữa lúc nàng muốn thoát khỏi vòng vây, một giọng gọi trong trẻo vang lên sau lưng:
Cao tiểu thư.
Âm sắc mang chút dè chừng, rồi lại thoáng nghịch ngợm, tựa như đang cố ý chọc ghẹo:
Không Hình như cô còn chưa mời rượu tôi thì phải?
Du Nhã khẽ cau mày.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám dùng giọng điệu ấy với nàng.
Nàng xoay người, vừa thoáng kinh ngạc vừa giữ nét bình thản.
Người đứng đó mặc sơ mi trắng đã hơi sờn, quần dài giản dị, khuôn mặt không quá xuất chúng nhưng nụ cười lại rực rỡ, ánh mắt hẹp dài lóe lên sự chân thành hiếm thấy.
Nàng hỏi, giọng mềm nhưng lạnh:
-Cô là tiểu thư nhà nào?
Người kia cong môi, khóe mắt ẩn ý cười đùa:
-Tôi là... người yêu của cô.
Cả hội trường lập tức im phăng phắc, sau đó ầm lên tiếng cười nhạo.
Ai cũng nhìn Hứa Tư Danh như trò hề, kẻ ngốc dám mơ trèo cao.
---
Ánh sáng của đèn chùm pha Lê hắt lên những khuôn mặt đang mỉm cười méo mó , cay nghiệt gủa giới thượng lưu, có tên còn cười ngặt nghẻo đến mức không còn lịch thiệp như trước.
Có người còn hỏi lớn:
-Cô nghĩ mình là ai mà đòi là người yêu của Cao tiểu thư vậy hả ?
Hứa Tư Danh thấy mọi người đang chế giễu mình thì mỉm cười nhưng lại thốt ra câu nói ngây thơ đến mức ai cũng không ngờ tới:
- Với tư cách là người yêu cô ấy thật lòng thôi
CCó kẻ bật cười khinh miệt, giọng lồng lộng
Câu nói rơi xuống, cả phòng tiệc bùng nổ tiếng cười lớn hơn, ầm ĩ đến mức át cả tiếng nhạc.
Những ánh mắt nhìn nàng không khác gì nhìn một kẻ điên, một con gà con ngơ ngác giữa bầy phượng hoàng kiêu sa.
Hứa Tư Danh mỉm cười đưa ly rượu sát Cao Du Nhã hơn ngỏ ý muốn mời cô
-Cao Tiểu thư, mời cô
Nàng khẽ liếc xuống ly rượu mà kẻ ngốc kia cầm trong phút chốc nụ cười lạnh lẽo chợt thoáng qua khóe môi Du Nhã, như một nhát dao mỏng lướt trên da thịt.
Cô chẳng buồn che giấu sự khinh bỉ, bàn tay thon dài đưa lên, đoạt lấy chiếc ly trong tay kẻ si tình.
Không kịp để đối phương phản ứng, chất lỏng đỏ thẫm đã bị hất thẳng xuống.
Rượu tràn ra như máu, văng tung tóe rồi chảy dọc theo gương mặt nhợt nhạt.
Mùi nồng cay xộc vào mũi, len qua khóe mắt, bỏng rát đến mức khiến người ta vô thức run lên.
Tiểu thư nhà họ Cao xoay lưng rời đi, vạt váy khẽ tung theo nhịp bước, bóng lưng thẳng tắp, kiêu sa như chẳng hề vướng bận bụi trần.
Mỗi bước chân nàng rời khỏi sảnh tiệc đều khiến những ánh mắt xung quanh thêm si mê, ngưỡng vọng.
Trái lại, ở giữa tâm điểm ánh sáng, chỉ còn lại một hình bóng chật vật.
Người vừa bị hắt rượu ngẩng đầu, mái tóc đen ướt sũng dính bết vào gò má.
Dòng chất lỏng đỏ sẫm hòa cùng máu từ vết thương trên trán, từng giọt rơi xuống nền gạch sáng bóng, tạo nên những vệt loang khiến cảnh tượng càng thêm thảm hại.
Tiếng cười bật ra, lúc đầu là vài tiếng rúc rích, sau đó dồn dập như bầy quạ đói xúm vào xác chết.
Có kẻ thẳng thừng buông lời châm chọc:
- Loại rác rưởi này mà dám nhận mình là người yêu của Cao tiểu thư?
Nực cười!
Một thiếu niên mặc lễ phục cười ngặt nghẽo, chỉ tay:
- Nhìn xem, ngay cả việc làm tiểu thư vui vẻ cũng không làm nổi, còn mơ trèo cao!
Những tiếng nhạo báng nối tiếp nhau, giống như từng lưỡi dao cùn cắm vào người, không giết chết ngay, chỉ khiến da thịt rỉ máu, để nỗi nhục nhã gặm nhấm đến tận xương.
Cô cố gắng gượng mở mắt nhưng sức lực chẳng đủ, đầu óc quay cuồng, mắt đau rát đến mức chỉ thấy một màu đen đặc.
Nàng vẫn cắn răng, nụ cười méo mó nhưng kiên định hiện lên nơi khóe môi.
- Tôi... tôi chỉ là một kẻ thật lòng yêu cô ấy mà thôi...
Dáng vẻ chật vật ấy làm mọi người xung quanh gợi lên hứng thú bắt nạt kẻ yếu của kẻ giàu.
Một người ăn mặt lịch thiệp trông rất chửng chạc trước mặt Cao Du Nhã bước lên bây giờ nhoẻn miệng cười châm chọc cô, tay cầm khăn giấy như có ý giúp mà đưa cho cô , Hứa Tư Danh khẽ nheo mắt thành một khe nhỏ thấy có người đưa khăn giấy cho mình theo bản năng nghiêng người cầm lấy, bàn tay run run định cầm lấy , thì tên kia đã rụt tay lại, Hứa Tư Danh đang nghiêng người với tới khăn giấy thì bỗng thấy trống không , không với được gì ngoài không khí , rồi cô loạng choạng ngã nhà ở xuống dưới đất, người đàn ông kia như biết mà cố tình cô sẽ Nhã xuống đất nên lùi lại vài bước , rồi nhăn mày tỏ vẻ ghét bỏ : chó mãi là chó sao biến thành phượng hoàng, kẻ thân phận còn không rõ , nghèo nàn, hèn hạ như mày đứng trước bên cạnh , còn làm bẩn mắt Cao tiểu thư, thân phận như vậy mà đòi trèo cao sao?
Ha ha ha!!!
Nói hay lắm ngụy thiếu gia
Phải phải!!!
Anh ngụy nói đúng , ai có thể xứng tầm với Cao Tiểu thư hơn anh Ngụy đây?
Ngụy Thiếu gia nhướn mày:"Vậy sao, nếu vậy mang tên hèn hạ này ra ngoài ngay cho bổn thiếu gia , thật xúi quẩy
Nói rồi còn phủi phủi tay như vừa chạm đến thứ gì dơ bẩn không chịu được mà khịt mũi.
Cả đám thiếu gia , tiểu thư hùa theo nịnh nọt, mắng chửi người đang nằm dưới đất thảm hại :
Thật nực cười, loại rác rưởi như mày còn dám trèo cao sao ?
Tiếng cười liên tiếp vang lên , như đang sỉ nhục sự hèn mọn và tình yêu của cô gái ở trước mặt , dẫm đạp lên sự tự tôn cuối cùng của cô.....
Hứa Tư Danh còn nằm sóng soài dưới đất , một tay hướng lên muốn chườm người dậy, tay kia lấy đà chân thì vắt xuống chéo trên dưới , lúc trước đầu cô đập mạnh xuống đất , đầu váng mắt hoa trời như xoay vòng, mắt đau rát như không mở nổi, mọi thứ chìm vào bóng tối cô chỉ nghe được loáng thoáng lời chế nhạo của mấy người kia , cái gì mà chó không thành phượng hoàng, không xứng, trèo cao gì đó.
Mặc dù rời rạc nhưng cô biết những lời đó là chế nhạo mình , khi đang cố gượng dậy thì cô cảm giác có một lực nào đó, kẹp chặt hai bên tay Hứa Tư Danh, lực đạo mạnh đến mức cô bị chấn kinh thêm lần nữa , máu trên trán với rượu hòa lẫn , đã không phân biệt được máu hay rượu nữa, từng giọt chất lỏng đỏ sẫm rơi xuống sàn nhà màu trắng bóng loáng hình ảnh ấy có chút đáng sợ.
Hai tên vệ sĩ không biết vậy cũng không nương tay cứ thế cô được kéo ra ngoài, bộ dáng vặn vẹo khập khiển .
Hai tên vệ sĩ mặt mày khinh khỉnh nhìn Hứa Tư Danh từ đầu đến chân rồi bắt đầu nói những lời tục tiễu
Gã đàn ông thứ nhất , đôi mắt tam bạch hơi nhướn trông rất quỷ dị , như quỷ đội lớp người, mặt mày gớm ghiếc, bắt đầu nói chuyện với gã cao to phía sau :
-Con nhỏ này cũng được phết đấy
Tên thứ hai dáng vẻ cao to , đôi mắt hình tam giác nhìn chằm chằm vào cô, nhếch mép cười gian trá đáp lại gã kia:
-Ông chủ đã đồng ý, chúng ta mang cô ta đến khu vắng vẻ chơi chết cô ta!
Cả hai cùng cười vang như không để ý Hứa Tư Danh sẽ nghe những lời ghê tởm ấy mà còn thoải mái bàn luận xem cô sẽ ra sao dưới tay bọn chúng
Hứa Tư Danh nửa tỉnh nữa mê , biết mình sắp sửa sẽ ra sau, nắm tay siết chặt ,cô không để bọn chúng làm như vậy được
Khu này Camera kiểm soát rất nghiêm ngặt nhưng âu cũng là khu thượng lưu ai sẽ quan tâm kẻ hèn mọn như cô chứ, có bảo vệ cũng không thấy đâu nếu có thì chắc chắn cũng sẽ mặc kệ cô thôi, nếu không thoát được cô coi như chết chắc , phải tìm cách, tìm cách như thế nào mới được hiện tại mắt cô cay xè ngoại trừ bóng tối cô chẳng thấy gì cả nếu như bị hỏng giác Mạc cuộc đờ cô cũng không xong làm sao đây!
Cô gấp đến nổi mặt mày đã tái nhợt ngày càng tái hơn, ngay giây phút mà sắp sửa bị kéo đi ,Hứa Tư Danh thúc mạnh cụ trỏ về phía tên cầm đầu ngay khi chúng còn chưa kịp đề phòng thì vùng mạnh về phía tên thứ hai .
Hai gã bị phản đòn phản ứng chậm một nhịp , nhân lúc đó Hứa Tư Danh khập khiễng chạy một mạch, đầu óc quay cuồng cô biết không thoát được rồi , chạy chưa được bao xa thì bọn chúng đuổi kịp vồ lấy cọp như hai con hổ dữ đang săn mồi , khi sắp bị tóm gọn cô không biết mình đã lao ra làn đường ,ánh mắt cô mơ màng không ý thức được vấn đề nghiêm trọng đến mức nào , ánh sáng từ trong khe mắt nhoáng lên, mắt cô nhắm nghiền lại buông xuôi .
Một tiếng động rầm vang lên , hứa Tư Danh bị hất văng ra xa , trời đất đảo lộn , dần dần coi không nghe gì nữa. bóng tối từ từ bao phủ trong giác mạc, mọi thứ như tách biệt với cô , Hứa Tư Danh dần dần hôn mê đi trong giữa cơn đau ở mắt , tứ chi ,lẫn những tiếng ồn ào của đám đông.