Cập nhật mới

Ngôn Tình Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng

Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 160: Chương 160


Sau đó Nguyễn Phỉ khóc.

Mặc dù lời nói của Du Sương thực sự không mấy dễ nghe nhưng phần lớn cư dân mạng vẫn đứng về phía cô nàng.

[Hay là Nguyễn Phỉ đi học thêm diễn xuất đi? Khóc giả tạo quá, tôi xem mà đau đầu.]

[Hóa ra không chỉ mình tôi thấy cô ta khóc giả à?]

[Cười chết, giờ ai mà không biết bộ mặt thật của Nguyễn thị chứ. Nghe nói mấy công ty chủ chốt của Nguyễn thị đều bị Hoắc thị thâu tóm rồi.]

[Ủa. Ban đầu Nguyễn gia và Hoắc gia còn là thông gia cơ mà. Sao lại thành ra thế này?]

[Có lẽ là do Nguyễn Phỉ khóc giả tạo quá.]

[Ha ha ha Ảnh hậu thật ngầu. Nhưng mà… có ai đi tìm Nguyễn Kiều mua bùa hộ mệnh chưa? Có hiệu nghiệm không?]

[Không ai làm đứa ngốc đó đâu.]

[Trời, còn có người không biết năng lực của Nguyễn Kiều à? Giới nhà giàu ở Yến Kinh, cơ bản đều là khách hàng của Nguyễn Kiều, cô ấy lợi hại lắm, không đùa đâu.]

[Không ai biết à? Chuyện nhà họ Lận có liên quan đến cô ấy đấy.]

[Ừm, Phương Hiểu Phong sụt ba mươi cân cũng là do cô ấy cứu đấy.]

[Chết thật, thật không vậy?]



Nguyễn Kiều lướt bình luận, phát hiện mấy cư dân mạng này lạc đề nhanh thật. Ngay lập tức chuyển sang tài khoản Weibo của mình, thấy ngay 99+ tin nhắn riêng, cô chớp mắt, vội lục tìm túi gấm.

Vẫn làm ít quá.

*

Gần đến chiều tối, cuối cùng Hoắc Nam Châu cũng ra khỏi phòng họp, trợ lý Trương đi theo sau nhỏ giọng nói: “Tổng giám đốc Hoắc, có cần đặt nhà hàng cho ngài không ạ?”

Hoắc Nam Châu: “Tạm thời không cần.”

Anh đẩy cửa phòng làm việc ra, ánh mắt liếc thấy Nguyễn Kiều lại ngoan ngoãn nằm trên bàn vẽ bùa. Thấy cô chăm chú như vậy, Hoắc Nam Châu cũng không làm phiền, chỉ dặn trợ lý Trương đến giờ tan làm thì tan làm, rồi đóng cửa phòng làm việc lại.

Trăng lên đầu cành liễu, mãi đến khi người ê ẩm, Nguyễn Kiều mới buông bút lông trong tay xuống. Nhìn nhiều quá nên trước mắt cô mờ mờ, Nguyễn Kiều xoa xoa mắt, quay đầu nhìn lại. Đập vào mắt đầu tiên là ánh đèn sáng rực ngoài cửa sổ, rồi nhìn sang bên cạnh là đôi mày thanh tú tĩnh lặng của người đàn ông đang cúi mắt xem tài liệu.

Nguyễn Kiều chớp chớp mắt, vô thức cảm thán trong lòng—— Người đàn ông này đẹp trai thật.

“Vẽ xong rồi à? Đói bụng chưa?”

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, Nguyễn Kiều mới giật mình nhận ra bây giờ đã rất muộn rồi. Cô cúi đầu nhìn đồng hồ, sắp tám giờ rồi, mà Hoắc Nam Châu trong suốt thời gian đó hoàn toàn không làm phiền mình, hai người cứ thế ở đây đến tận bây giờ.

Cô xoa xoa bụng, cong mắt hỏi: “Chúng ta đi ăn ở đâu?”

“Anh đặt đồ Quảng Đông rồi, ở gần đây thôi. Thu dọn đồ đạc rồi đi ăn thôi.”

Nguyễn Kiều đương nhiên là đồng ý. Vừa đứng dậy khỏi sàn nhà vừa thu dọn đồ đạc, nghĩ bụng dù sao ngày mai cũng phải đến đây, thế là tiện tay gửi luôn ở đây của Hoắc Nam Châu. Người đàn ông thấy vậy, bỗng nhướng mày: “Phí gửi đồ là bao nhiêu?”
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 161: Chương 161


“Anh còn tính phí gửi đồ nữa à?”

Nguyễn Kiều vô cùng kinh ngạc, không thể tin nổi.

Phòng làm việc của Hoắc Nam Châu rộng thế này, để mấy tờ giấy bùa và chu sa của cô cũng chẳng chiếm bao nhiêu chỗ. Hơn nữa, hai người là quan hệ gì chứ, sao còn tính phí gửi đồ? Thật là xa lạ!

Cô gái nhỏ nhìn anh với vẻ trách móc nhưng Hoắc Nam Châu lại không hề nao núng. Người đàn ông đi đến bên cô, thân hình cao lớn khom người xuống, tạo thành một bóng râm bao trùm lấy Nguyễn Kiều. Nguyễn Kiều đột nhiên cảm thấy nguy hiểm, giây tiếp theo, ngón tay thon dài của Hoắc Nam Châu đã giữ lấy cằm cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vu.ốt ve làn da mềm mại mịn màng của cô gái, đôi mắt người đàn ông tối sầm như đêm khuya.

Hoắc Nam Châu nhìn đôi môi đỏ mọng gần trong gang tấc, khẽ hỏi: “Anh đã ở bên em lâu như vậy, em có nên thưởng cho anh một chút không?”

Nguyễn Kiều: “?”

Hoắc Nam Châu, anh còn biết xấu hổ không, là anh bắt em ở bên anh mà!

Nguyễn Kiều trợn tròn mắt, định phản bác nhưng đột nhiên dừng lại. Đôi môi mỏng của người đàn ông bất ngờ áp lên cánh môi mềm mại của cô, nhẹ nhàng nghiền ngẫm, trong khoang mũi tràn ngập mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng trên người đàn ông. Mùi hương đó như muốn làm người ta ngất ngây, Nguyễn Kiều đột nhiên nhận ra chân mình hơi mềm nhũn, cô rên lên một tiếng, định nói cho Hoắc Nam Châu biết nhưng người đàn ông đã nhân cơ hội tiến vào.

Trong khoảnh khắc, môi lưỡi quấn lấy nhau, không khí bị cướp sạch, Nguyễn Kiều chỉ cảm thấy hơi thở khô nóng phả vào mặt mình vừa nóng bỏng vừa mơ hồ, mang theo một chút mùi vị không thể nói thành lời.

Ngón tay cô không tự chủ được nắm chặt lấy áo sơ mi của người đàn ông, cơ thể đột nhiên quay cuồng, khi mở mắt ra thì đã bị Hoắc Nam Châu đè lên ghế sofa.

Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vang lên bên tai: “Ngoan, vừa rồi là phần thưởng, tiếp theo là phí gửi đồ.”

Lần đầu tiên Nguyễn Kiều ở gần một người đàn ông như vậy, nụ hôn mạnh mẽ đó hoàn toàn bộc lộ sự thô bạo của Hoắc Nam Châu. Nguyễn Kiều bị tước đoạt không khí, lông mi khẽ run, cô muốn lùi lại, muốn thoát khỏi lòng bàn tay của Hoắc Nam Châu nhưng rõ ràng Hoắc Nam Châu không định cho cô cơ hội này.

Cho đến khi mắt cô mờ đi, đuôi mắt đọng nước, hơi thở ngày càng gấp rút, người đàn ông đang đè lên Nguyễn Kiều mới hơi buông lỏng một chút. Đôi lông mày của Hoắc Nam Châu in dưới ánh đèn càng thêm thanh tú, đôi mắt sâu thẳm đó không giống như vẻ bình tĩnh thường ngày, trong đáy mắt có một dụ.c vọ.ng khiến Nguyễn Kiều chỉ cần chạm vào là muốn rụt lại.

Ngón tay thon dài của Hoắc Nam Châu khẽ chạm vào vành tai mềm mại của cô gái, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt ửng hồng của cô, nhìn đôi mắt đẫm nước, có chút đáng thương, tâm trạng tốt đến không ngờ. Hoắc Nam Châu nghĩ, giờ phút này bắt anh đưa ra một hợp đồng trị giá hàng chục tỷ anh cũng sẵn sàng.
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 162: Chương 162


“Em còn đứng dậy được không?”

Giọng nói của người đàn ông trầm khàn, lại pha chút cảm giác hoàn toàn khác so với bình thường, khiến chân Nguyễn Kiều gần như mềm nhũn.

Vì vậy——

Cô không đứng dậy được.

Nguyễn Kiều nhìn anh với vẻ mặt chính đáng, ngón tay chỉ vào mũi anh, hận hận mắng: “Giả vờ giả vịt, thừa nước đục thả câu!”

Hoắc Nam Châu nhướng mày.

Đây là đang mắng anh vừa rồi hỏi thừa nước đục thả câu.

Anh nhịn cười, cúi người bế người trên ghế sofa lên, lòng bàn tay ấm áp luồn qua sau lưng cô gái, qua lớp vải mỏng, anh như cảm nhận được làn da mịn màng không tì vết. Cảm giác sung sướng đến chết người khi hôn lại ập đến, Hoắc Nam Châu chỉ có thể từ từ thở phào nhẹ nhõm, ôm Nguyễn Kiều rời khỏi văn phòng.

Nguyễn Kiều nghĩ rất hay, giờ đã muộn như vậy, là một công ty còn tính là nhân văn, Tập đoàn Hoắc thị luôn tan làm đúng giờ. Vì vậy, lúc này trong công ty ngoài hai người họ chắc chắn không còn ai khác. Cho đến khi Nguyễn Kiều nhìn thấy trợ lý Trương vội vã ở cửa thang máy.

Khi hai đôi mắt chạm nhau, đầu óc Nguyễn Kiều chỉ toàn là—— Chết tiệt, sao anh ta lại ở đây?

Trợ lý Trương cũng giật mình, anh ta chỉ đơn giản muốn quay lại lấy một tài liệu, ai ngờ lại có thể gặp được tổng giám đốc và phu nhân tổng giám đốc về nhà muộn như vậy. Điểm mấu chốt là phu nhân tổng giám đốc được ôm trong lòng, đôi môi đỏ mọng, vừa mới bị người ta hái sạch!

Trên đời này làm gì còn chuyện gì xấu hổ hơn thế này.

Trợ lý Trương chớp chớp mắt, giả vờ cầm điện thoại áp vào tai, cố ý nói lớn: “Cái gì? Ồ, hình như ở đây sóng không tốt lắm, tôi ra hành lang nói chuyện với anh, ngay bây giờ, ngay bây giờ.”

Sau đó chạy mất dạng.

Nguyễn Kiều: “…”

Vẻ mặt cô phức tạp, lại ngẩng đầu nhìn Hoắc Nam Châu đang ôm mình mặt không đổi sắc, da mặt của người đàn ông này dày hơn cô nhiều. Nhưng cũng phải thôi, dù sao cũng là cấp trên của người ta, phải có chút bản lĩnh này. Nhưng khi nghĩ đến tình cảnh bây giờ của mình bị người khác nhìn thấy, Nguyễn Kiều vẫn rất khó chịu.

Dưới ánh mắt hơi ngạc nhiên của Hoắc Nam Châu, Nguyễn Kiều giơ tay vòng qua gáy người đàn ông, cắn một cái vào cằm anh.

Hoắc Nam Châu cảm nhận được chút đau, từ từ nhướng mày, nhìn thẳng vào cô gái, anh vừa cười vừa hỏi: “Đóng dấu?”

Nguyễn Kiều: “Không được sao?”

Nụ cười trên khóe môi Hoắc Nam Châu dần trở nên sâu xa, không hiểu sao dáng vẻ đó lại khiến Nguyễn Kiều hơi chột dạ. May là Hoắc Nam Châu nhanh chóng thu lại cảm xúc, chỉ nói: “Tất nhiên là được.”



Từ nhà hàng trở về, Hoắc Nam Châu đưa Nguyễn Kiều đến trước cửa nhà Trình Lê ở Vọng Tây Lâu. Nguyễn Kiều giơ tay định mở cửa xe thì mới phát hiện cửa xe vẫn khóa, cô quay đầu nhìn Hoắc Nam Châu, thấy Hoắc Nam Châu đang nhìn cô bằng ánh mắt có chút cười khác thường: “Em đóng dấu lên cằm anh. Có qua có lại, anh cũng nên đóng dấu lên em chứ?”
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 163: Chương 163


Nguyễn Kiều: “?”

Không đợi Nguyễn Kiều từ chối, nụ hôn của người đàn ông đã mang theo mùi gỗ nhàn nhạt cuốn đi hết không khí xung quanh. Nhưng lần hôn này lại hoàn toàn khác với lần trước, đôi môi mỏng của Hoắc Nam Châu lướt qua cằm cô, nhẹ nhàng m.út một cái. Đúng lúc Nguyễn Kiều tưởng anh cũng sẽ cắn một cái thì anh lại chuyển hướng.

Một lúc sau, khi Nguyễn Kiều mặt đỏ bừng, khóe môi khẽ rê.n rỉ thì hoạt động đóng dấu này mới kết thúc.

Cô hoàn hồn lại, vội vàng dùng hai tay kéo chặt lấy cổ áo đang lỏng lẻo, sau đó lại hung hăng mắng một câu: “Không biết xấu hổ!”

Hoắc Nam Châu dùng ngón tay véo má cô: “Hôn bạn gái mình thì sao lại gọi là không biết xấu hổ được.”

Người đàn ông thỏa mãn trở nên dễ nói chuyện hơn, rất chủ động mở cửa xe cho Nguyễn Kiều, kèm theo một câu: “Ngủ ngon. Sáng mai anh đến đón em.”

Nguyễn Kiều hừ một tiếng, quay người đi.

Nhưng khi đi đến cổng lớn, cô quay đầu lại thì thấy cửa sổ chiếc Maybach màu đen hạ xuống, ánh mắt Hoắc Nam Châu xuyên qua khu vực đó dừng lại trên mặt cô, khi nhận ra cô quay đầu lại, trong mắt anh rõ ràng lộ ra vài phần ý cười. Nguyễn Kiều dùng ngón tay bấu chặt vào túi xách, cuối cùng cũng không nhịn được cong môi, nói khẽ một câu chúc ngủ ngon.

Cô khó có thể diễn tả cảm giác này nhưng trong lòng tràn đầy, vô cùng lưu luyến khi phải chia xa.

Rõ ràng ngày mai họ còn phải gặp nhau.

Ngón tay vô thức sờ môi, cô đứng ở cửa cau mày. Cho đến khi tiếng cảm thán của Trình Lê vang lên, người phụ nữ chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây bó sát người nửa nằm trên lan can cầu thang, cười tủm tỉm nhìn cô: “Nhìn xem, cô gái nhỏ vì một nụ hôn mà mất hồn mất vía.”

Khuôn mặt trắng nõn của Nguyễn Kiều nhanh chóng ửng hồng: “Chị Lê!”

Trình Lê xua tay: “Ôi chị hiểu mà. Lần đầu yêu đương đều thế cả nhưng chị không ngờ Hoắc Nam Châu cũng là lần đầu yêu đương nhưng hình như anh ta cái gì cũng biết nhỉ? Mùi tình yêu nồng nặc lan tỏa khắp căn nhà của con chó độc thân này!”

Vừa dứt lời, Nguyễn Kiều nhìn cô chăm chú hai lần, giọng nghiêm túc: “Đừng vội, một nửa của chị sắp đến rồi.”

Trình Lê: “…… “

Nguyễn Kiều chớp mắt vô tội: “Thật đấy.”



Tin tức của Nguyễn Phỉ treo trên top tìm kiếm mãi không xuống, cô ta tức đến chết, mỗi ngày thầm gọi hệ thống cả chục lần. Nhưng gần đây cô ta thấy rõ ràng hệ thống xuất hiện ngày càng ít. Kể từ lần liên lạc trước, hệ thống đã đủ năm ngày không liên lạc với cô ta. Tối nay, cô ta gọi hệ thống một cách không cam tâm, không ngờ đối phương lại xuất hiện.

Nhưng tình hình rõ ràng không ổn.

Giọng nói của hệ thống bị ngắt quãng nghiêm trọng, tiếng ồn ào khó nghe, đối mặt với sự nghi ngờ của Nguyễn Phỉ, nó cũng không trả lời ngay mà ngược lại nói: “Cốt truyện sụp đổ nghiêm trọng, chúng tôi dự định từ bỏ nơi này.”

Nguyễn Phỉ lập tức sững sờ.
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 164: Chương 164


Từ bỏ nơi này là có ý gì?

Hệ thống muốn đi? Sau khi đi rồi cô ta phải làm sao?

Nguyễn Phỉ tức đến bốc hỏa, trong căn phòng yên tĩnh, cô ta mắng ầm lên: ” Ý anh là gì? Bây giờ anh muốn rời đi ư? Anh đi rồi thì tôi phải làm sao? Bây giờ tôi thế này anh bảo tôi phải làm sao?”

Hệ thống tỏ ra rất vô tình: “Cô phải làm gì thì làm. Tôi không giúp cô được nữa.”

Nói ra thì ngay cả nó cũng thấy kỳ lạ, nó đã rất cố gắng để Hoắc Nam Châu chết nhưng sự thật là đã trôi qua một thời gian dài như vậy, Hoắc Nam Châu vẫn sống khỏe mạnh. Và dữ liệu gần đây cho thấy, đối phương không chỉ sống tốt bây giờ mà sau này cũng sẽ sống tốt, điều này cũng có nghĩa là ngay cả khi chúng tốn thêm công sức và thời gian hơn cũng không thay đổi được gì.

Nhìn khuôn mặt tức giận đến mức dữ tợn của Nguyễn Phỉ, hệ thống buông lại một câu cuối cùng: “Tự lo lấy thân.”

Sau đó, bất kể Nguyễn Phỉ có gọi hệ thống thế nào nữa cũng không thấy đối phương xuất hiện.

Nguyễn Phỉ đột nhiên quét cốc trên bàn xuống đất.

Tiếng động lớn khiến những người đang ngủ trong biệt thự giật mình. Ưu Sương giật mình tỉnh giấc, sợ hãi. Cô nàng lấy điện thoại ra xem, thấy nhóm trò chuyện trên WeChat đang nhấp nháy chấm đỏ, cô nàng bấm vào xem thì thấy các nghệ sĩ khác của chương trình tạp kỹ đang phàn nàn.

[Trời ơi, Nguyễn Phỉ có bị bệnh tâm thần không vậy. Sao cô ta cứ thích nửa đêm không ngủ lại đập phá đồ đạc thế? Tôi ngủ ở phòng bên cạnh cô ta mà như sống dở chết dở.]

[Tôi ở cách cô ta bốn phòng mà còn nghe thấy, sắp bị cô ta làm cho suy nhược thần kinh rồi.]

[Nói thật, chương trình sau có thể hợp tác đuổi cô ta đi không.]

Ưu Sương biết tiếng động lớn vừa rồi từ đâu mà ra, không nhịn được trợn mắt, sau đó lên Weibo, đăng một bài viết.

Ưu Sương V: Nửa đêm bị đánh thức mấy lần, cú đêm cũng không chịu nổi.

Cô nàng chỉ định than thở chứ không định nhắm vào ai. Nhưng những nghệ sĩ khác của chương trình tạp kỹ đều theo dõi ảnh hậu này, vừa thấy cô nàng đăng Weibo là biết cô nàng đang nói gì, lập tức bấm thích.

Cư dân mạng thấy cảnh này đều khá bất ngờ nhưng rất nhanh có người phát hiện ra điều bất thường.

Chương trình tạp kỹ có mười người, trong đó Ưu Sương đăng Weibo, tám người bấm thích. Vậy thì người còn lại… không phải là người gây ra tiếng ồn chứ? Mọi người nhìn vào danh sách theo dõi, khi thấy cái tên ‘Nguyễn Phỉ’ thì thực sự không thấy lạ chút nào.
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 165: Chương 165


Mà ngay bên dưới chủ đề do Ưu Sương dẫn dắt, rất nhanh có người phát hiện ra một bài đăng hot, người đăng là một cư dân mạng có ID là Tráng Tráng Miêu, xem thông tin Weibo của người này có thể thấy cô ấy có vẻ là nhân viên của chương trình tạp kỹ mà Ưu Sương tham gia và ngay cùng thời điểm ngày hôm qua, cô ấy đăng một bài Weibo than thở rất thẳng thắn:

Cô nào đó có hết chưa vậy, nửa đêm đập đồ trong phòng, tiếng động lớn vô cùng, còn phải đền tiền nữa chứ! Vấn đề là cô cũng không chịu lấy tiền, còn bắt ê-kíp chương trình chúng tôi đền. Ai đến đuổi cô tiểu thư này đi đi, ông lớn nào mà mắt kém đến mức nâng đỡ loại người này vậy! Cứu với cứu với cứu với!

Cư dân mạng: “…”

Vì vậy, đến khi Nguyễn Phỉ tức điên người dậy vào sáng hôm sau, mạng đã náo loạn cả lên. Cô ta đẩy cửa ra, mặc một chiếc váy trắng, đối mặt với ống kính, trước tiên là chào khán giả rất dịu dàng, sau đó lại nói: “Tối qua ngủ không ngon lắm, dậy muộn. Ơ… nhưng chỉ có mình dậy thôi sao? Chị Ưu Sương với mọi người chưa dậy ạ?”

Chương trình tạp kỹ thường bắt đầu ghi hình từ sáng sớm. Nhưng do thời gian thức dậy của mỗi khách mời không giống nhau nên thời gian mở phát sóng trực tiếp của mỗi phòng cũng không giống nhau.

Nguyễn Phỉ biết chương trình này khá hot nên đã cố tình dậy sớm hơn một chút. Đến lúc đó, những người hâm mộ của các nghệ sĩ khác không có chỗ đi sẽ đến phòng phát sóng trực tiếp của cô ta, như vậy lượng người xem phòng phát sóng trực tiếp của cô ta sẽ tăng lên.

Nghĩ đến đây, cô tiến lại gần xem số lượng người xem trực tiếp.

Có hơi bất ngờ, đã lên đến tận một triệu người!

Mắt Nguyễn Phỉ sáng lên ngay lập tức.

Phải biết hôm qua khi cô ta xảy ra xung đột với Ưu Sương, số lượng người xem phòng phát sóng trực tiếp cũng chỉ mới là bảy mươi vạn, vì phần lớn mọi người đều ở phòng phát sóng trực tiếp của Ưu Sương. Nếu không phải phòng phát sóng trực tiếp của Ưu Sương quá chậm thì họ cũng chẳng đến đây.

Nụ cười trên mặt Nguyễn Phỉ vừa mới nở rộ thì đã nhìn thấy mấy dòng bình luận thoáng qua.

[Thành thật hỏi một câu, cô có bị bệnh không? Đã đi khám ở bệnh viện chưa? Nhà tôi có người làm ở bệnh viện tâm thần, cần tôi giúp cô xin một suất không?]

[Nghe nói kim chủ của cô là một vị cao tầng nào đó của Thiên Ảnh à? Chậc, cao tầng nhà họ ít nhất cũng phải bốn mươi tuổi rồi, cô đúng là không kén chọn nhỉ.]

[Ha ha ha tôi chỉ vào cười cô thôi.]

Nguyễn Phỉ lập tức sa sầm mặt, mím môi, nhìn dòng bình luận: “Tôi không biết các người đang nói gì.”

[Đừng giả vờ nữa, cái trò tiểu bạch liên của cô diễn kém lắm. Trong mắt chúng tôi, cô chẳng khác gì một con hề em gái ạ, đừng nghĩ rằng scandal cũng là bạo, người dựa vào scandal mà nổi tiếng trước kia đã vào tù rồi.]

Nguyễn Phỉ biết mình không được mọi người ưa thích nhưng lúc này những dòng bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp thật sự không thể nào nhìn nổi, cô ta lạnh mặt định tắt bình luận thì tầm mắt lại bắt gặp một dòng bình luận sặc sỡ với thái độ kiêu ngạo lướt qua——

[Các chị em xem tiểu bạch liên diễn ở đây làm gì, mau vào Weibo đi, Hoắc Nam Châu Nguyễn Kiều, cặp tổng giám đốc – tiểu kiều thê này ngọt ngào quá!]
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 166: Chương 166


Nguyễn Kiều nằm mơ cũng không ngờ trên đời lại có chuyện xấu hổ đến vậy.

Tối hôm qua Hoắc Nam Châu bế cô ra khỏi văn phòng ở tòa nhà công ty Hoắc thị, không chỉ có một mình Trương trợ lý nhìn thấy họ, còn có cả phóng viên và máy quay.

Kết quả là sáng nay vừa đến tòa nhà Hoắc thị, cô đã nhận ra ánh mắt mọi người nhìn mình vô cùng phấn khích. Gần đây cô cũng đã quen mặt ở tòa nhà Hoắc thị, nhân viên gần như đều biết mối quan hệ của cô và Hoắc Nam Châu. Mặc dù trong thời gian rảnh rỗi, nhóm chat làm việc của nhân viên toàn là tiếng la hét gán ghép tổng giám đốc với minh tinh nhưng bên ngoài thì mọi người đều rất yên tĩnh.

Cho đến lần này, Hoắc Nam Châu và Nguyễn Kiều, hai nhân vật chính vô tình bị chụp được ảnh.

Thư ký Cố nhìn thấy Hoắc Nam Châu và Nguyễn Kiều cùng nhau đến phòng tổng giám đốc, ánh mắt nhìn Nguyễn Kiều bỗng trở nên sâu xa, từng ánh mắt đưa tình khiến Hoắc Nam Châu không thể nhìn nổi. Người đàn ông lạnh lùng liếc cô ta một cái, mặt không biểu cảm lùi lại một bước, ngăn cách tầm mắt của hai người.

Thư ký Cố: “…”

Không phải chứ, tính chiếm hữu của Hoắc tổng nhà họ dữ dội đến vậy sao?

Con gái với con gái đưa mắt đưa tình thì sao!

Đây chẳng phải là thao tác cơ bản, thao tác bình thường sao?

Nhưng Nguyễn Kiều lại thấy không ổn, cô đẩy Hoắc Nam Châu vào phòng làm việc, đóng sầm cửa lại, tự mình quay người đi vào phòng thư ký, thấy ánh mắt mọi người đều tập trung vào mình, Nguyễn Kiều như bị bầy sói dữ nhìn chằm chằm, sau lưng nổi cả một lớp da gà. Cô do dự lùi lại một bước, không nhịn được hỏi: “Sao mọi người lại nhìn tôi như vậy?”

Mấy vị thư ký trong phòng thư ký ôm mặt, từng khuôn mặt xinh đẹp đều nở nụ cười sâu xa: “Còn không phải vì Kiều Kiều và Hoắc tổng quá ngọt ngào sao! Ôi trời, em chưa từng thấy Hoắc tổng dịu dàng như vậy!”

Những thư ký khác cũng gật đầu: “Quá đỉnh!”

Nguyễn Kiều: “…”

Mười phút sau, mặt mày Nguyễn Kiều u ám cầm điện thoại quay lại phòng làm việc của Hoắc Nam Châu. Người đàn ông đang cúi đầu nhìn tài liệu, nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy đôi mắt cô gái nhỏ vô hồn và đờ đẫn, như hồn ma phiêu đến bên ghế sofa, sau đó “Bịch.” một tiếng vùi đầu vào gối ôm.

Hoắc Nam Châu khựng lại, bình tĩnh hỏi: “Sao vậy?”

Nhưng ánh mắt lướt qua chiếc máy tính đang mở, những bức ảnh về anh và Nguyễn Kiều hiện lên đầy đủ. Bức ảnh chụp rất mờ nhưng không khó để nhận ra lúc đó anh đang bế công chúa Nguyễn Kiều vào xe. Sau đó, anh dùng một tay chống cửa xe, cúi người hôn lên má mềm mại của cô gái.

Đóng máy tính lại, Hoắc Nam Châu bước tới ngồi xuống bên cạnh cô gái nhỏ, những ngón tay thon dài cuốn lấy mái tóc đen của cô, giọng người đàn ông pha chút cười, nhẹ giọng hỏi: “Không vui sao? Là vì chuyện lên hot search à? Để anh bảo họ gỡ hot search xuống.”
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 167: Chương 167


Giọng nói của Hoắc Nam Châu vẫn dễ nghe như mọi khi.

Hay đến mức khiến Nguyễn Kiều không kiềm chế được mà nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra trên chiếc ghế sofa này vào đêm qua.

Tai đỏ bừng, Nguyễn Kiều véo lấy vành tai nóng hổi rên lên một tiếng: “Không kịp nữa rồi.”

Hoắc Nam Châu: “Ừm?”

Nguyễn Kiều như muốn chết luôn: “Mọi người đã nhìn thấy ảnh anh bế em đi rồi.”

Nhìn cũng chẳng sao nhưng khả năng tưởng tượng của đám cư dân mạng này thật sự quá mạnh. Thư ký Cố đã chia sẻ cho cô một bài đăng trên Weibo, một blogger có tên Thám tử tin đồn hăng hái phân tích cho cư dân mạng——

Vào lúc 10 giờ đêm Hoắc Nam Châu vẫn chưa tan làm, hơn nữa còn phải bế Nguyễn Kiều xuống lầu là gì?

Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?

Hiện tại có thể Nguyễn Kiều vẫn nhớ rõ từng chữ từng câu bình luận dưới bài đăng trên Weibo đó:

“Chơi trò công sở!”

“Nếu đi ngang qua thì đừng bỏ lỡ, @cp đại lão đã dùng tốc độ và chất lượng cao vẽ xong một bức tranh, mọi người nên vào xem đi, thích quá thích quá!”

“Tiểu thuyết đồng nhân liên quan mới ra lò, chân thành mời các fan cp Nam Kiều vào xem!”

Nguyễn Kiều: “…”

Càng nghĩ càng thấy xấu hổ.

Cô ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo chút vô tội và tủi thân, hỏi Hoắc Nam Châu: “Anh nói xem, nếu em nói với họ là tối qua chúng ta về muộn chỉ vì em mê vẽ bùa, không thể tự thoát ra được, họ sẽ tin không?”

Đôi mắt của Hoắc Nam Châu nhìn chằm chằm Nguyễn Kiều, đáy mắt phản chiếu khuôn mặt buồn rầu của Nguyễn Kiều. Anh giơ tay lên, những ngón tay thon dài nâng cằm cô gái, giọng nói trầm thấp pha chút không rõ ý: “Vậy, em không ngại công khai sao?”

Nguyễn Kiều chớp mắt.

Cô chậm chạp phản ứng lại, Hoắc Nam Châu tưởng cô như vậy là vì giới truyền thông đã công khai mối quan hệ của họ. Cô gạt tay Hoắc Nam Châu ra, xoa xoa cằm nhỏ giọng nói: “Chúng ta yêu nhau thì bị người khác biết cũng chẳng sao, vấn đề là ở đây sao? Không phải thế!”

Hoắc Nam Châu cười một tiếng, vỗ đầu cô: “Vậy thì em có thể giải thích thử xem.”

Nguyễn Kiều nhìn anh với vẻ không tin.

Đúng như dự đoán, Hoắc Nam Châu lại bổ sung thêm một câu: “Nhưng anh thấy họ sẽ không tin đâu, trừ khi em đưa đoạn băng giám sát cho họ xem.”

Nguyễn Kiều: “…”



Vì trong lòng vẫn còn thấy ngại, thậm chí Nguyễn Kiều còn không đến nhà ăn của công ty để ăn trưa, cuối cùng là trợ lý Trương mang lên. Ăn trưa xong, Nguyễn Kiều vẫn quyết định phải vùng vẫy một phen, chụp ảnh những lá bùa hộ mệnh mà mình đã vẽ rồi đăng lên, nghiêm túc gõ chữ: Mọi người, lá bùa hộ mệnh của mọi người tôi đã vẽ gần xong rồi, đến lúc đó sẽ sớm gửi cho mọi người nhé.

Tin tức về Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu vừa tung ra, ngay cả người mù cũng có thể nhận ra mối quan hệ của hai người này không bình thường. Cư dân mạng hóng hớt nhiệt tình, liên tục hỏi han ở dưới bài đăng chính thức của Hoắc thị——chủ tịch của các người và Nguyễn Kiều thật sự ở bên nhau sao?
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 168: Chương 168


Đáng tiếc là bài đăng chính thức của Hoắc thị rất kín tiếng, không nói một lời.

Cư dân mạng tiếc nuối ra về, sau đó lại chú ý đến Weibo của Nguyễn Kiều. Điều bất ngờ là, Nguyễn Kiều thực sự đã đăng Weibo! Điều bất ngờ hơn nữa là, bài đăng trên Weibo của Nguyễn Kiều lại chẳng liên quan gì đến tin đồn bát quái ngày hôm nay.

Nhưng dù vậy, cư dân mạng vẫn nhiệt tình để lại bình luận.

“Sao thế, chắc chắn phải nhấn mạnh đến hôm qua hả?”

“Tôi buồn cười chết mất thôi hahaha, nhấn mạnh đến hôm qua là có ý gì mà mọi người không hiểu sao? Hahaha!”

“Biết rồi biết rồi, biết là tối qua chị với Hoắc tổng về muộn như vậy là vì vẽ bùa. Thậm chí còn vì vẽ bùa mà mệt lả, không còn sức, không đứng dậy nổi, thế là Hoắc tổng bế chị xuống lầu.”

“Cái gì? Vẽ bùa? Có thời gian đó thì chị đi hôn Hoắc tổng nhiều hơn không phải tốt hơn sao!”

“Mặc dù em cũng đặt hàng rồi nhưng em mong là chị cũng đừng vì vẽ bùa mà hắt hủi Hoắc tổng. Em chỉ muốn ăn đường thôi hí hí”

“Hoắc tổng: Tôi còn không quan trọng bằng bùa giấy sao?”

Nguyễn Kiều: “…”

Phần lớn thái độ cư dân mạng đều có thay đổi không nhỏ đối với Nguyễn Kiều, đặc biệt là sau khi được Nguyễn Phỉ làm nền, còn hai minh tinh lớn như Phương Hiểu Phong, Du Sương cũng liên lạc với người đứng đầu fanclub, mong là họ đối xử tử tế với Nguyễn Kiều một chút. Nhưng dù vậy, vẫn có không ít lời lẽ ác ý.

“Cười chết mất. Đã bị chụp được ảnh thân mật như vậy rồi, Hoắc thị cũng không thừa nhận, Nguyễn Kiều cô đúng là không ra gì nhỉ?”

“Trước kia thì phủ nhận liên tục, giờ thì chẳng phải vẫn ở bên nhau sao. Làm bộ làm tịch thế.”

“Thật là tiện. Cô vì mất đi cái đùi to là nhà họ Nguyễn nên mới đổi sang dựa vào kim chủ là Hoắc Nam Châu sao? Tỉnh lại đi, tổng giám đốc như người ta sao thèm ngó ngàng đến cô.”

“Vợ của Hoắc Nam Châu phải là môn đăng hộ đối chứ? Cô là cái thá gì? Chỉ có một khuôn mặt đẹp thì có ích gì? Hoắc Nam Châu muốn phụ nữ, người đẹp hơn cô gấp trăm lần cũng đều sẵn sàng chủ động dâng hiến.”

“…”

Nguyễn Kiều cau mày nhìn những bình luận này, nếu như những bình luận trước đó khiến cô nóng mặt thì những bình luận lúc này lại khiến cô bình tĩnh lại. Tức giận sao? Thì cũng không tức giận lắm. Chỉ là đột nhiên Nguyễn Kiều nhận ra cô hoàn toàn không cần quá chú trọng đến ánh mắt của người khác, cũng không cần phải cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ.

“Chát.” Cô đập một cái vào bàn, Nguyễn Kiều vẽ một mạch mười lá bùa hộ mệnh, mười lá bùa ước gì được nấy, mười lá bùa biến hóa.

*

Chớp mắt đã đến tối. Nguyễn Kiều vẫn theo thường lệ trở về nhà của Trình Lê, kết quả vừa đẩy cửa ra đã phát hiện cửa chính bị khóa, Nguyễn Kiều còn chưa kịp tìm Trình Lê để hỏi cho rõ ràng thì đã nghe thấy người đàn ông phía sau lười biếng nhướng mày: “Hôm nay Trình Lê đi nước ngoài xem show rồi.”
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 169: Chương 169


Nguyễn Kiều quay đầu nhìn Hoắc Nam Châu.

Hoắc Nam Châu nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm, khóe môi cong lên cười nhạt: “Cho nên có lẽ em phải về nhà với anh rồi.”

Nguyễn Kiều: “???”

Nguyễn Kiều nhìn Hoắc Nam Châu, lại nhìn số điện thoại của Trình Lê trên điện thoại, vẫn không cam lòng mà nhắn cho Trình Lê. Đối phương trả lời rất thản nhiên, quang minh chính đại lại lý lẽ hùng hồn: Không phải là tạo không gian riêng cho hai người sao? Ngoan nào bảo bối, về nhà với Hoắc Nam Châu đi. Yên tâm, lần đầu tiên em về nhà anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ không ăn thịt em đâu.

Nguyễn Kiều mặt lạnh, quay người đi về hướng khác: “Em thấy em vẫn về nhà thôi, mặc dù ồn ào một chút.”

Nhìn vành tai đỏ ửng của cô gái nhỏ, Hoắc Nam Châu cụp mắt che đi ý cười trong đó.

Anh biết là quá nhanh rồi.

Vì vậy hôm nay cũng không thực sự nghĩ đến chuyện đưa Nguyễn Kiều về nhà, chỉ đơn giản là muốn trêu cô mà thôi.

Sự thật chứng minh, cô gái nhỏ của anh đáng yêu vô cùng.

Đưa Nguyễn Kiều vào biệt thự, anh đứng tại chỗ đợi một lúc, một căn phòng tối om nào đó trên tầng hai bỗng sáng đèn, tiếp đó một cánh cửa sổ bị đẩy ra, Nguyễn Kiều thò nửa người ra, vẫy tay với anh.

Hoắc Nam Châu nói: “Ngủ ngon.”

Khoảng mười giờ tối hôm đó, Tập đoàn Hoắc thị đã chia sẻ lại một tài khoản Weibo mới lập, ID của tài khoản Weibo này rất đơn giản dễ hiểu, chỉ có ba chữ ‘Hoắc Nam Châu’. Còn bài đăng mới nhất đồng thời cũng là bài đăng duy nhất của anh là một bức ảnh Nguyễn Kiều đang ngủ.

Cô gái nằm trên ghế sofa, khuôn mặt nhỏ dưới ánh sáng yếu ớt vừa trong trẻo lại vừa rực rỡ, đôi môi đỏ mọng, ẩn chứa chút ngây thơ khó thấy.

Còn ở góc cạnh bức ảnh, một bàn tay đàn ông đặt trên ghế sofa.

Ý tuyên bố rõ ràng như vậy.

Đào Đào là fan ruột của Nguyễn Kiều, vẫn luôn quan tâm đến chuyện tình cảm của Nguyễn Kiều. Trước đây, giới truyền thông đã chụp được Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu nhiều lần, mặt ngoài thì cô nàng hô hào những người hâm mộ “Bình tĩnh bình tĩnh, đừng làm phiền Kiều Kiều.” nhưng sau lưng lại tích cực đẩy thuyền CP.

Cho đến hai ngày vừa rồi, giới truyền thông đã tung ra bức ảnh Hoắc Nam Châu bế Nguyễn Kiều lên xe. Cô nàng bị bạn bè gọi đi xem ảnh, hét lên suốt hai mươi phút, sau đó ngón tay run rẩy lưu lại những bức ảnh mờ không khác gì ảnh ghép.

Cái ôm công chúa đầy mơ hồ như vậy, cùng với phong cách làm việc trước đây của Hoắc Nam Châu đều khiến Đào Đào nhận ra rằng có thể hai người họ là thật. Cô nàng vô cùng phấn khích, chỉ chờ hai người công khai thừa nhận. Nhưng cô nàng không ngờ rằng, dù là Hoắc Nam Châu hay Nguyễn Kiều dường như đều không có ý định như vậy. Không chỉ vậy, trên mạng còn xuất hiện những lời lẽ vô cùng khó nghe, hạ thấp Nguyễn Kiều không ra gì.

Đào Đào dẫn fan hâm mộ lên chửi một trận tơi bời.

Đang chửi hăng say, cô nàng bất ngờ phát hiện ra những thủy quân đó đột nhiên im bặt. Đào Đào sờ mặt mình, nghĩ thầm chẳng lẽ uy lực cãi nhau của mình vẫn không giảm đi như xưa, trực tiếp đẩy bay mất đám thủy quân? Kết quả nhìn kỹ, cô nàng liền nhìn thấy bức ảnh mà Hoắc thị chia sẻ lại.
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 170: Chương 170


Đào Đào: “!!!”

Chết tiệt!

Đẩy thuyền thành công rồi!!

Vội vàng chạy đến Weibo đã được xác thực của Hoắc Nam Châu, gần như tất cả cư dân mạng đã đang định cư ở đây rồi.

“Ối trời!! Ai bảo Hoắc Nam Châu chỉ đùa giỡn với Nguyễn Kiều chứ!”

“Đây là công khai thật rồi à? Ngọt ngào quá đi!”

“Ê hê, vậy viên hồng ngọc đấu giá lần trước thực sự là tặng cho Nguyễn Kiều à?”

“Cảm ơn, đã đẩy thuyền thành công.”

“Á á á tại sao chỉ để lộ một bàn tay mà lại thấy h.am m.uốn vậy!”

“Thật sự thừa nhận rồi à. Người như Hoắc Nam Châu cũng có thể tùy tiện công khai tình yêu sao? Những gia đình giàu có như thế này không phải đều là môn đăng hộ đối sao…”

“Mình cũng thấy vậy. Có khả năng là Nguyễn Kiều đã mang thai rồi nên Hoắc Nam Châu không còn cách nào khác ngoài công khai hay không?”

“Cái gì mà, cha mẹ Hoắc Nam Châu cũng không phải là người dễ sống chung đâu. Nguyễn Kiều gả vào nhà giàu này gian nan lắm đây.”

“Mấy người phía trước sao còn lo nhiều hơn cả Nguyễn Kiều thế.”

“…”

Đào Đào liếc mắt qua những bình luận này, không nhịn được mà trợn mắt. Nhưng những lời nói mất vui này lại rơi vào lòng cô nàng khiến cô nàng không khỏi suy nghĩ lung tung, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng. Đợt trước cô nàng còn thấy một tin tức có liên quan, năm năm trước một ngôi sao nữ gả vào nhà giàu bị phanh phui là không hòa hợp với chồng đại gia, từ năm thứ hai sau khi kết hôn đã ly thân rồi.

Mà nguyên nhân chỉ là cô ấy cãi nhau với mẹ chồng, mẹ chồng bảo cô ấy cút đi, chồng đại gia đứng về phía mẹ chồng.

Đào Đào nhìn vào thông tin liên lạc của Nguyễn Kiều, cuối cùng vẫn không hỏi đến chuyện riêng tư của cô, chỉ cầu mong Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu có mối quan hệ tốt đẹp với gia đình.

*

Sáng hôm sau, Hoắc Nam Châu và Nguyễn Kiều mới đến công ty không lâu, Nguyễn Kiều lại thấy các cô thư ký có vẻ mặt trêu chọc, Nguyễn Kiều do dự một lúc, trực tiếp hỏi: “Hôm nay lại có chuyện gì vậy?”

Thư ký Cố nghe vậy cũng thấy ngạc nhiên: “Chị không biết tổng giám đốc Hoắc đã công khai tình cảm của anh ấy và chị sao?”

Nguyễn Kiều: “???”

Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra, cúi mắt nhìn, chủ đề # Hoắc Nam Châu Nguyễn Kiều công khai tình cảm# vẫn đứng đầu bảng tìm kiếm, sau cả một đêm chữ “HOT.” đằng sau vẫn chưa biến mất. Nguyễn Kiều vừa kinh ngạc lại xen lẫn chút vui mừng không rõ nguyên do, cô liếc nhìn Hoắc Nam Châu vẫn bình tĩnh như không, vội mở dùng tit, vừa nhìn đã thấy bức ảnh cô đang ngủ.

Cô không hề biết Hoắc Nam Châu đã chụp lúc nào.

Gương mặt trắng nõn dần ửng hồng, Nguyễn Kiều vội thoát khỏi Weibo. Theo Hoắc Nam Châu vào văn phòng, thấy anh nhanh chóng ký vào tài liệu mà trợ lý Trương đưa, cô lén thò nửa đầu ra khỏi ghế sofa, giơ điện thoại lên và nhấn nút chụp ảnh. Tiếng “Tách.” đột ngột vang lên, trong không gian yên tĩnh trở nên vô cùng rõ ràng.
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 171: Chương 171


Biểu cảm của Nguyễn Kiều cứng đờ.

Sau khi bị cánh truyền thông chụp được cảnh Hoắc Nam Châu bế cô xuống lầu thì lần này lại xảy ra một sự kiện khiến cô muốn độn thổ nữa rồi——

Cô chụp lén mà quên tắt tiếng.

Nguyễn Kiều chỉ còn cách rụt đầu lại, cố ý chụp vài bức ảnh bàn trà. Quay lại nhìn thấy ánh mắt vừa cười vừa không cười của Hoắc Nam Châu, cô nhỏ giọng nói: “Em chỉ chụp đại thôi.”

Hoắc Nam Châu cũng không có ý định vạch trần cô, chỉ cười khẽ đáp một tiếng.

Nguyễn Kiều xoa mũi, không nói thêm gì nữa.

Không khí trong văn phòng rất hòa thuận, cũng rất yên tĩnh, Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu đều đắm chìm trong công việc của mình, cho đến khi trợ lý Trương gõ cửa đi vào, nói với Hoắc Nam Châu: “Tổng giám đốc Hoắc, bà cụ đến rồi.”

Động tác ký tên của Hoắc Nam Châu khựng lại, Nguyễn Kiều ngồi bên cạnh cũng dừng động tác vẽ bùa.

Bà cụ đến với khí thế hừng hực, tay còn chống gậy, mặt căng như dây đàn đi thẳng vào văn phòng, một đường gặp những nhân viên thì không thèm nhìn lấy nửa con mắt. Những nhân viên thì thấy vậy, không nhịn được mà nhìn nhau. Bà cụ họ Hoắc đến công ty ít đến đáng thương, lần này lại đột nhiên xuất hiện… Còn cố tình chọn lúc tổng giám đốc Hoắc công khai tình cảm.

Nghĩ thế nào cũng thấy ẩn ý sâu xa.

Có người nhỏ giọng hỏi: “Không phải là bị đám cư dân mạng đó nói trúng rồi chứ, người nhà tổng giám đốc Hoắc không ưng Nguyễn Kiều à? Tôi thấy Nguyễn Kiều rất tốt mà.”

“Hí, lúc này Nguyễn Kiều còn đang ở trong văn phòng tổng giám đốc Hoắc. Không có chuyện gì chứ?”

Lời đối thoại của hai người lọt vào tai trợ lý Trương, anh ta không vui lật mắt, vỗ vai hai người một cái, nói một câu “Các người tưởng là phim truyền hình hào môn à” rồi quay người rời đi, vội vàng đi tìm Hoắc Nam Châu.

Bà cụ đến công ty, nghi là muốn tìm Nguyễn Kiều gây chuyện, chuyện này rất nhanh đã truyền đến tai mọi người trong công ty, cuối cùng không biết thế nào, lại ầm ĩ đến cả trên Weibo. Có người đăng bài nói rằng mình có một người bạn làm việc ở Hoắc thị, sáng nay bà cụ họ Hoắc hớt ha hớt hải, khí thế hừng hực xông vào tòa nhà Hoắc thị, có lẽ lúc này đang mắng Nguyễn Kiều như tát nước vào mặt.

Những fan CP Nam Kiều đang tích cực đẩy thuyền: “…”

Những cư dân mạng thích hóng hớt, còn không có ý tốt: “!”

Trong nhất thời, trên Weibo lại xảy ra một trận gió nổi mây phun.

Nhưng không ai ngờ được là bà cụ họ Hoắc đẩy mạnh cửa ra, hét lớn một tiếng: “Thằng nhóc thối, yêu đương cũng không nói, cũng không dẫn Kiều Kiều về nhà, mày suốt ngày làm cái gì vậy!”

Hoắc Nam Châu: “…”

Nguyễn Kiều: “…”

Bà cụ xả một tràng lửa giận vào Hoắc Nam Châu nhưng ý tứ trong lời nói đều là Hoắc Nam Châu không dẫn Nguyễn Kiều về nhà ăn cơm, để bà cụ trông mong mòn mỏi lâu như vậy. Chỉ là lửa giận của bà cụ đến nhanh cũng đi nhanh, quay đầu nhìn thấy Nguyễn Kiều, nụ cười không nhịn được nở trên mặt, nắm tay cô gái nhỏ, mở miệng liền là một câu “Ủi, con chịu thiệt rồi.”
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 172: Chương 172


khóe mắt Nguyễn Kiều giật giật, cũng không nhịn được mà cười: “Không thiệt.”

Bà cụ ừ một tiếng, ý cười và sự hài lòng trong đôi mắt không thể che giấu. Trước kia bà cụ đã muốn ghép đôi Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu, bây giờ hai đứa trẻ này thực sự đến với nhau, trong lòng bà cụ vui không kể xiết.

Bà cụ nhìn thời gian, lúc này còn sớm, bèn nói: “Đi, Kiều Kiều. Mẹ dẫn con đi mua sắm!”

Nguyễn Kiều há miệng, nhất thời không biết có nên đáp lời hay không.

Dù sao thì bà cụ đã tự nhận là mẹ rồi.

Hoắc Nam Châu liếc nhìn Nguyễn Kiều trợn tròn mắt, đè nén ý cười lộ ra ở khóe môi, gật đầu với Nguyễn Kiều: “Hai người đi đi, trưa nay con đặt một nhà hàng, đón hai người đi ăn cơm.”

Bà cụ rất hài lòng: “Đúng, trưa chúng ta lại ăn cùng nhau một bữa cơm.”

Xác định xong lịch trình tiếp theo, bà cụ liền dẫn Nguyễn Kiều trực tiếp đi thang máy chuyên dụng đến bãi đậu xe, bảo tài xế đưa họ đến tòa nhà gần nhất. Bà cụ cũng đã lâu rồi không đến trung tâm thương mại, lúc này nhìn trái nhìn phải, thấy cái gì cũng tốt, thấy mấy chiếc váy đẹp liền gọi Nguyễn Kiều qua thử.

Nhân viên bán hàng là người có đôi mắt tinh tường, liếc mắt đã nhận ra Nguyễn Kiều, ánh mắt chuyển qua chuyển lại giữa Nguyễn Kiều và bà cụ, nghe bà cụ liên tục xưng “Mẹ”, trong lòng đoán rằng không biết đây có phải là mẹ của Nguyễn Kiều không? Cô ta đang nghĩ thì thấy bà cụ vẫy tay với mình. Nhân viên bán hàng đi tới, nụ cười vừa nở trên mặt, liền nghe bà cụ khí thế hừng hực nói: “Xem thử số đo của Kiều Kiều nhà chúng tôi, những bộ đồ vừa vặn thì mua hết!”

Nhân viên bán hàng: “!”

Cô ta có vẻ không thể tin nổi: “Ý bà là mua hết những bộ đồ vừa cỡ của cô Nguyễn ạ? Có cần thử đồ không ạ?”

Bà lão phẩy tay: “Kiều Kiều nhà chúng tôi được cái trời phú, mặc gì cũng đẹp.”

Nhân viên bán hàng cười tươi hơn: “Hai người chờ chút nhé, có thể hơi mất thời gian, tôi sẽ bảo người pha trà.”

Nào ngờ bà cụ lại nói: “Không cần, cô cứ gói trước, chúng tôi sang bên kia xem đã. Kiều Kiều, đi thôi.”

Nguyễn Kiều: “…”

Nguyễn Kiều đột nhiên nhận ra rằng “Đi mua sắm.” trong miệng bà cụ nên dùng từ “Càn quét.” để diễn tả mới chính xác hơn, cô đè chặt hàng lông mày giật giật, hạ giọng nói: “Bác gái, không cần mua nhiều đồ cho con như vậy đâu.”

“Gọi gì mà bác gái, xa lạ thế, gọi là mẹ.” Bà cụ vỗ vỗ tay cô, vẻ mặt và giọng điệu đều khá cảm khái: “Mẹ đã sớm nghĩ, nếu có một ngày Nam Châu đưa con về nhà thì tốt biết mấy, tiếng mẹ này má đợi lâu lắm rồi.”

Tai đỏ bừng, trong ánh mắt chờ mong của bà cụ Nguyễn Kiều có vẻ hơi ngượng ngùng, mãi một lúc sau mới bật ra được một tiếng “Mẹ.” Bà cụ lập tức cười tươi như hoa: “Đã gọi mẹ một tiếng rồi, vậy thì phải mua đồ.”

Nói xong lại quay sang nhìn nhân viên bán hàng: “Yên tâm, chúng tôi ở bên kia, chắc chắn không bỏ đơn đâu!”
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 173: Chương 173


Nhân viên bán hàng mỉm cười: “Chúc hai người mua sắm vui vẻ.”

Đợi đến khi bà cụ và Nguyễn Kiều đi khỏi, nhân viên bán hàng mới hạ giọng hét lên một tiếng. Hôm nay cô ta gặp may mắn gì thế này, vậy mà lại gặp được khách hàng lớn như vậy. Không chỉ vậy, tiện thể còn biết được một bí mật nhỏ – trên mạng đều đồn Nguyễn Kiều không được hai vị trưởng bối nhà họ Hoắc yêu thương nhưng nghe lời bà cụ kia nói thì bà lão kia rõ ràng là mẹ của Hoắc Nam Châu.

Còn gọi là không được yêu thương sao?

Rõ ràng là yêu thương vô bờ bến mà thôi!



Cuối cùng là Nguyễn Kiều phải nắm chặt tay bà cụ, nói với bà cụ thực sự cô không cần nhiều quần áo và trang sức như vậy, bà cụ mới đầy tiếc nuối mà thôi.

Bà cụ thở dài: “Con bé này, còn khách sáo gì với mẹ, mấy bộ đồ này mỗi ngày mặc một bộ, cũng chỉ mặc được ba bốn tháng, chẳng nhiều chút nào.”

Nói xong lại tự lắc đầu: “Nhưng mà cũng đúng, vẫn nên đặt may đo. Kiều Kiều thích mặc sườn xám không? Bên này mẹ có một thợ may già làm sườn xám đẹp lắm, lúc đó bảo ông ấy may cho con mấy bộ.”

Lúc Hoắc Nam Châu vừa đặt chân đến tòa nhà, đã nghe được một câu như vậy.

Ánh mắt của người đàn ông không kiêng nể gì lướt qua vòng eo mềm mại của cô gái, thậm chí anh có thể nhớ lại cảm giác bóp lấy vòng eo thon thả đó, cụp mắt cười, Hoắc Nam Châu nói: “Gu của mẹ tốt thật.”

Bà cụ thấy anh tới, lại nghe lời này thì lập tức cười khẽ một tiếng: “Đương nhiên rồi.”

Lại trợn mắt: “Thật là có lợi cho thằng nhóc bẩn thỉu này.”

Ăn trưa xong, Hoắc Nam Châu để tài xế đưa bà cụ về nhà, sau đó lại đưa Nguyễn Kiều về công ty. Vừa bước chân vào thang máy, Nguyễn Kiều như đột nhiên nhận ra có chuyện không ổn, bỗng dừng bước dùng ánh mắt hơi kỳ lạ nhìn người đàn ông phía sau.

Hoắc Nam Châu bị nhìn chằm chằm đột ngột như vậy, bước chân dưới chân khựng lại, nghiêng đầu nhìn cô gái trước mặt, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy?”

Nguyễn Kiều chớp mắt với anh: “Anh có phát hiện ra không, vừa nãy anh đến đón em và bác gái đi ăn, em không đi cùng anh.”

Trong dự định ban đầu của Nguyễn Kiều, cô định đưa bác gái đến nhà hàng trước, sau đó mới đi đón Hoắc Nam Châu. Mặc dù hơi phiền một chút nhưng dù sao cũng là vì sự an toàn tính mạng của Hoắc Nam Châu. Nhưng hôm nay Hoắc Nam Châu đột ngột xuất hiện, Nguyễn Kiều suýt nữa thì quên mất——

Anh đã tự mình đến.

Hơn nữa nhìn dáng vẻ thì có vẻ như không xảy ra loại tai nạn xe cộ kỳ quái nào cả.

Bị Nguyễn Kiều nhắc nhở như vậy, hiển nhiên Hoắc Nam Châu cũng nhận ra điều này. Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại nhưng khi ngẩng lên thì chỉ nhắc nhở: “Phải gọi là mẹ.”

Nguyễn Kiều: “…”

Hoắc Nam Châu nhướng mày với cô, đôi mắt đen láy sâu thẳm của người đàn ông như mang theo ý cười trêu chọc, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần của Nguyễn Kiều ửng hồng, anh dựa nửa người vào thành thang máy lạnh ngắt, dáng vẻ không giống với vẻ lạnh nhạt trước mặt người ngoài, mà mang theo chút nhàn nhã và lơ đãng, trêu chọc: “Lúc ăn cơm không phải đã gọi mấy tiếng rồi sao? Sao giờ lại không gọi nữa? Mẹ biết sẽ buồn đấy.”
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 174: Chương 174


Nguyễn Kiều không ngờ Hoắc Nam Châu lại chú trọng vào điểm này, đằng này cô còn bị anh nói đến mặt đỏ tai hồng. Xoa xoa vành tai mềm mại và nóng bừng, cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đây là trọng điểm sao? Trọng điểm không phải là vấn đề an toàn của anh sao?”

Hiển nhiên Nguyễn Kiều còn muốn nói gì đó nhưng Hoắc Nam Châu thấy cô vẫn đứng chắn ở cửa thang máy, liền giơ tay nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào lòng mình, dùng ngón tay bóp bóp lòng bàn tay mềm mại của Nguyễn Kiều, mới khá bất đắc dĩ nói: “Nói như vậy thì cũng đúng nhưng mà… ai có thể nói chắc chắn về xác suất an toàn được. Kiều Kiều, em không thể vì anh an toàn một lần mà cho rằng anh ra ngoài một mình là lần nào cũng an toàn được. Em có biết những thương nhân thận trọng và hành sự cẩn thận như chúng ta, gặp trường hợp này sẽ làm gì không?”

Nguyễn Kiều bị anh nói đến ngây người, ngây ngốc hỏi: “Làm gì?”

Đôi môi mỏng của Hoắc Nam Châu nở một nụ cười nhàn nhạt: “Tất nhiên là tiếp tục ở bên cạnh anh, đảm bảo anh thực sự an toàn rồi.”

Nguyễn Kiều: “…”

Mặc dù lúc này Nguyễn Kiều hơi ngốc nhưng cô vẫn nhận ra, ý của Hoắc Nam Châu chính là thời gian tới cô phải tiếp tục theo anh.

Cô gái nhỏ tỏ vẻ như có điều suy nghĩ, Hoắc Nam Châu lặng lẽ tăng thêm lực: “Lỡ như ngày mai anh tự đến công ty, trên đường lại xảy ra tai nạn xe cộ thì sao?”

Nguyễn Kiều: “… Anh nói đúng.”

Hơn nữa… họ mới chỉ yêu nhau được vài ngày.

Khi ánh mắt Nguyễn Kiều chạm đến đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông thì đột nhiên có chút căng, thẳng liếc sang bên cạnh. Nguyễn Kiều nghĩ, có lẽ Hoắc Nam Châu không biết rõ, thật ra cô cũng rất thích ở bên anh. Mặc dù phần lớn thời gian hai người ở trong văn phòng đều làm việc riêng, khá yên tĩnh nhưng bầu không khí như vậy cũng đủ khiến Nguyễn Kiều say mê.

Mà cho dù Hoắc Nam Châu không nói như vậy, cô cũng sẽ tiếp tục làm cái đuôi nhỏ của anh.

Nhưng chuyện này, chắc không cần để Hoắc Nam Châu biết đâu nhỉ?

Chiều gió trên mạng lại đổi hướng.

Nguyên nhân là có người đăng tải một đoạn video, trong video Nguyễn Kiều mặc váy ngắn đen kiểu tiểu thư, đi cùng một bà cụ mặc sườn xám. Bà cụ tuy đã lớn tuổi nhưng qua đôi mắt và khí chất vẫn có thể thấy khi còn trẻ được bà cụ không phải người tầm thường.

Mà cáo để mọi người lại chú ý hơn là một loạt hành động của bà cụ.

Đoạn video ghi lại rất rõ câu nói đầy khí thế của bà cụ: “Mua hết đi!”

Cư dân mạng: “???”

“Người bên cạnh là Nguyễn Kiều đúng không? Vậy thì câu hỏi đặt ra là, bà cụ này là ai?”

“Mua hết đi cũng thật là bá đạo quá đi mất.”

“Khoan đã, nhìn bối cảnh trong video thì đây có vẻ là quầy hàng của HJ đúng không? Mua hết cả cửa hàng này thì không phải phá sản sao?”

“Haha, tôi có mặt ở đó, may mắn được nghe câu nói này.”

“Ý là gì? Vì không được lòng cha mẹ chồng nên Nguyễn Kiều nổi giận mua quần áo, muốn quẹt thẻ của Hoắc Nam Châu cho hả giận?”
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 175: Chương 175


“Tôi chỉ nói nhỏ một câu thôi nhé, bà cụ kia là mẹ của Hoắc Nam Châu.”

“Bạn trên nói thật không vậy?”

“Chết tiệt, đúng thật là bà ấy! Tôi vừa tìm kiếm Tập đoàn Hoắc Thị, trên đó thật sự có mục Baidu bách khoa của bà cụ này!”

“Vậy là… vừa rồi mất trang tin lá cải nói Nguyễn Kiều không được hai vị trưởng bối nhà họ Hoắc thừa nhận, quay đầu hai vị trưởng bối nhà họ Hoắc lại cùng Nguyễn Kiều đi mua sắm trong trung tâm thương mại? Đòn phủ đầu này, mặt mũi các trang tin lá cải còn nguyên vẹn không?”

“Cười chết mất thôi. Hay là tôi nói một câu nhé, có thể các bạn không biết, trước khi Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu ở bên nhau, bà cụ nhà họ Hoắc đã mong Hoắc Nam Châu cưới Nguyễn Kiều về nhà. Không giống như @Nguyễn Phỉ, bà cụ thật sự không có chút thiện cảm nào với cô ta.”

“Thật hay giả vậy! Vậy là có thể bà lão đã ép buộc Hoắc Nam Châu cưới Nguyễn Kiều? Thực ra tình cảm của Hoắc Nam Châu và Nguyễn Kiều không tốt như vậy?”

“Bạn trước có bị làm sao không?”

Sức tưởng tượng của cư dân mạng quả thực vô biên. Trước kia khi hai vị trưởng bối nhà họ Hoắc không xuất hiện, một số người vẫn luôn cho rằng Nguyễn Kiều không được họ yêu quý. Bây giờ có tin tức tiết lộ rằng bà lão đã sớm muốn Nguyễn Kiều trở thành con dâu của mình, thế là lại suy diễn ra rằng Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu công khai ở bên nhau là do bị bà lão ép buộc.

Nguyễn Kiều lập tức trợn trắng mắt, thấy cư dân mạng càng nói càng quá đáng, lời lẽ ám chỉ gần như miêu tả bà cụ như một mụ phù thủy độc ác, Nguyễn Kiều không thể chịu đựng được nữa.

Cô nằm dài trên ghế sofa ở văn phòng, ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp nhìn trộm Hoắc Nam Châu. Thấy anh đang cúi đầu nghiêm túc duyệt văn kiện, cô vội rụt đầu lại, sau đó cầm điện thoại lên.

Chẳng bao lâu sau, cư dân mạng đang nhiệt tình thảo luận về Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu phát hiện Nguyễn Kiều cuối cùng đã đăng Weibo trở lại. Hơn nữa lần này Weibo không còn giống như lần trước, khiến họ vui mừng hụt hẫng nữa. Nguyễn Kiều đăng một bức ảnh, có vẻ hơi giống với bức ảnh công khai của Hoắc Nam Châu, trong ảnh Hoắc Nam Châu ngồi trên ghế với đôi lông mày điềm tĩnh, ngón tay thon dài của người đàn ông cầm một cây bút thép màu đen, biểu cảm tuy nhàn nhạt nhưng không khó để nhận ra sự nghiêm túc của anh.

Là dáng vẻ Hoắc Nam Châu đang làm việc.

Đào Đào cầm bức ảnh, vui mừng suýt rơi nước mắt.

Bây giờ Hoắc Nam Châu, bà cụ nhà họ Hoắc và Nguyễn Kiều đều đã có những biểu hiện tương ứng, phải chăng chứng tỏ tình yêu của Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu không hề có yếu tố xấu nào xen vào.

Như vậy cô nàng có thể thoải mái gặm CP rồi chứ!

Đào Đào đăng một loạt dấu chấm than để thể hiện sự phấn khích của mình, rồi run rẩy tay xem bình luận của những cư dân mạng khác. Quả nhiên phần lớn cư dân mạng đều có trạng thái giống cô nàng.
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 176: Chương 176


“Được rồi các chị em, đừng suy diễn nữa. Cặp đôi tổng giám đốc và minh tinh này không phải quá ổn sao? Cần gì phải nghĩ ra đủ thứ linh tinh!”

“A a a a kswl! Ngọt ngào quá đi mất! Một người đăng ảnh ngủ, một người đăng ảnh làm việc, tuyệt quá.”

“Đã xem phỏng vấn trước đây của Hoắc Nam Châu, anh ấy rất ghét bị làm phiền khi làm việc, Nguyễn Kiều có thể chụp được kiểu ảnh này đủ để chứng minh rằng mối quan hệ của họ rất tốt.”

“Tránh hết ra cho tôi! Nhân viên của Hoắc Thị tôi đây sắp nghẹn rồi! Tổng giám đốc của chúng tôi và Kiều Kiều là tuyệt phối! Không chấp nhận bất kỳ phản bác nào. Tổng giám đốc rất dính người, ngày nào cũng đưa Kiều Kiều đến công ty. Bây giờ trong công ty chúng tôi còn ai dám nói chưa có chữ ký và bùa hộ mệnh của Kiều Kiều?”

“Cười chết mất, nhân viên của Hoắc Thị tôi đây xin xác nhận, là thật. Tiện thể đăng một bức ảnh chụp chung của tôi và Nguyễn Kiều, he he.”

“Thật ra tôi không nghi ngờ gì về chuyện Nguyễn Kiều và Hoắc Nam Châu hẹn hò. Hơn nữa tôi còn theo dõi tin tức hot mấy ngày nay, chỉ có thể nói, một số thủy quân vẫn luôn dẫn dắt dư luận [mỉm cười]”

“A! Tôi thấy tổng giám đốc Hác trong ảnh chụp chung! Anh ấy ở vị trí gần cửa, nhìn ánh mắt đó có vẻ như đang nhìn Nguyễn Kiều thì phải, dịu dàng quá đi.”

Nguyễn Kiều: “???”

Cái gì? Còn có bức ảnh như vậy sao?

Nguyễn Kiều nhanh chóng lưu ảnh lại rồi phóng to, nheo mắt nhìn kỹ mới phát hiện cư dân mạng đúng là có đôi mắt tinh tường. Lúc đó cô chụp ảnh chung với các nhân viên trong công ty, Hoắc Nam Châu đứng ở bên cạnh, có lẽ vô tình bị chụp vào. Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, toàn thân toát lên vẻ thanh tú vô song, chỉ có đôi mắt là nhìn thẳng vào Nguyễn Kiều, dường như ngay cả sự lạnh lùng giữa hai lông mày cũng giảm đi đôi phần.

Nhưng Nguyễn Kiều rõ ràng nhớ rằng thời gian, trong văn phòng của nhân viên, cô không gặp Hoắc Nam Châu.

Cho nên…

Có phải anh lo lắng cô không hòa hợp với nhân viên nên đã lén chạy đến xem cô không?

Nghĩ đến khả năng này, trái tim Nguyễn Kiều ấm áp hẳn lên. Cô lại không nhịn được lặng lẽ ngước mắt nhìn Hoắc Nam Châu, lại phát hiện lúc này người đàn ông không xem tài liệu nữa, mà ngẩng đầu nhìn cô. Như vậy, hai người vừa vặn nhìn nhau. Ánh mắt của Hoắc Nam Châu lướt qua chiếc điện thoại trong tay cô, đáy mắt thoáng ý cười.

Có lẽ Nguyễn Kiều còn chưa biết rõ, sau khi anh lập tài khoản Weibo, trong danh sách theo dõi chỉ có một người, chính là cô.

Cho nên, Nguyễn Kiều vừa đăng Weibo, anh đã biết hết.

Anh ngẩng điện thoại lên dưới ánh mắt dõi theo của Nguyễn Kiều, chia sẻ lại Weibo của cô.

Nguyễn Kiều: “…”

Không đợi cô nói gì, Hoắc Nam Châu đã vẫy tay với cô, nhỏ giọng dỗ dành: “Kiều Kiều, lại đây.”

Nguyễn Kiều chớp chớp mắt, hỏi một câu ‘làm gì’ nhưng bước chân lại đi rất nhanh, đã rất tự nhiên đi đến bên cạnh Hoắc Nam Châu. Hoắc Nam Châu nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, ý cười trong mắt càng sâu hơn. Tay nắm lấy vòng eo mềm mại thon thả dưới lòng bàn tay, nhẹ nhàng kéo một cái liền ấn người vào trong lòng.
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 177: Chương 177


Một tay Hoắc Nam Châu ôm lấy cô, còn khẽ cười bên tai cô: “Chụp ảnh đẹp lắm, lần sau có thể quang minh chính đại chụp.”

Nguyễn Kiều đỏ mặt, nhéo vành tai nhỏ giọng nói: “Anh chụp cũng đẹp lắm.”

Hoắc Nam Châu rất tự nhiên tiếp nhận lời khen này nhưng lại không buông Nguyễn Kiều ra, mà nói: “Những phương diện khác cũng cần tiến bộ một chút.”

Nguyễn Kiều: “Gì cơ?”

Hơi thở của Hoắc Nam Châu lập tức phủ lên, Nguyễn Kiều rất nhanh liền bị nụ hôn của anh làm cho loạn nhịp, chỉ có thể bị động tiếp nhận sự bá đạo này. Cô ngửa đầu một chút, bị Hoắc Nam Châu bóp eo ấn trên bàn làm việc rộng lớn, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang bên tai: “Ví dụ như hôn.”

Nguyễn Kiều bị hôn đến choáng váng, mãi đến khi về nhà chân vẫn còn mềm nhũn, gần như lơ lửng trở về phòng. Cô nằm bò trên giường, cầm điện thoại mở tin nhắn được ghim trên đầu, gửi cho Hoắc Nam Châu một biểu tượng cảm xúc.

Rồi hỏi: Ngày mai thật sự đến nhà cũ ăn cơm sao?

Hoắc Nam Châu: Không muốn đi sao?

Nguyễn Kiều chống mặt, cũng không phải là không muốn đi, chỉ thấy ngượng ngùng.

Cô chọt chọt màn hình, còn chưa trả lời, tin nhắn dỗ dành của Hoắc Nam Châu đã đến: Đừng căng thẳng.

Nguyễn Kiều: [Biểu tượng cảm xúc dạng bắt chéo chân, bình tĩnh]

Hoắc Nam Châu thấy vậy không khỏi cong môi cười nhẹ.

Đêm khuya Vọng Tây Lâu trở nên yên tĩnh, gió ngoài cửa sổ thổi từng trận lay động bóng cây loang lổ, miệng Nguyễn Kiều nói chúc ngủ ngon, thực tế vẫn đang lang thang trên các diễn đàn lớn nhỏ. Ngày mai đến nhà cũ thực ra là để ra mắt nhưng sự việc xảy ra đột ngột quá, đến cả quà Nguyễn Kiều cũng chưa chuẩn bị, lúc này cô đành phải để tâm vào đó, xem thử có thể kiếm được món đồ nào tốt không.

Kết quả là lề mề xem mãi, cuối cùng chỉ có thể thở dài đi tìm Trình Lê, Trình Lê nghe xong nỗi băn khoăn của Nguyễn Kiều, lập tức trợn trắng mắt: “Có gì mà phải tặng, ông bà họ đồ tốt gì mà chưa từng thấy, em cũng không cần phải bận tâm. Theo chị thì, với những người già như họ, em tặng họ mấy món đồ nhỏ được khai quang, họ sẽ thích.”

Nguyễn Kiều nghe xong, thấy rất có lý. Nỗi lo lắng trên mặt cuối cùng cũng tan biến, cô vội vàng gửi cho Trình Lê một biểu tượng cảm xúc thích, kết quả tin nhắn thoại mới nhất của đối phương lại nhảy ra: “Nhưng mà, chị thấy ông bà thích cháu trai cháu gái hơn.”

Nguyễn Kiều: “…”

Trình Lê: “Ha ha ha.”

Trình Lê dường như có thể tưởng tượng ra biểu cảm của Nguyễn Kiều lúc này, chắc chắn là đầy vạch đen. Cô ta nhịn cười, gửi cho Hoắc Nam Châu ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện của hai người.

Trước đây Trình Lê và Hoắc Nam Châu cũng không liên lạc nhiều, sau này quen biết Nguyễn Kiều, mối liên hệ mới trở nên chặt chẽ hơn. Trình Lê chống cằm đếm trong lòng, xem Hoắc Nam Châu sẽ xuất hiện sau mấy giây——

Ý nghĩ như vậy vừa nảy ra, trên màn hình đã hiện lên một dấu chấm câu mang tính biểu tượng trước.
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 178: Chương 178


Hoắc Nam Châu:....

Hoắc Nam Châu: Đừng trêu cô ấy.

Trình Lê nhìn thời gian, ừm, mười giây, Hoắc Nam Châu đúng là có bản lĩnh.

Cô ta nói: Tôi đây là đứng ở góc độ của ông bà, chân thành đề nghị.

Hoắc Nam Châu: Có thời gian lo lắng cho ông bà, sao không nghĩ cho bản thân mình.

Trình Lê:?

Hoắc Nam Châu: Kiều Kiều nói cô đang đến lúc đào hoa nở rộ, vận đào hoa sắp đến rồi.

Trình Lê:!!!

Chết tiệt! Nguyễn Kiều giấu cô ta mà nói linh tinh gì thế!

Trình Lê định hỏi Nguyễn Kiều nhưng vừa cầm điện thoại lên, cửa phòng đã bị gõ, giọng nói ôn hòa của người giúp việc ngoài cửa truyền đến: “Cô Trình, đến giờ rồi.”

Cô ta chỉ có thể tiếc nuối đáp một tiếng, tạm thời bỏ qua Nguyễn Kiều.

*

Sáng sớm thứ bảy, Hoắc Nam Châu không cần đưa Nguyễn Kiều đi làm. Nhưng dù vậy, Nguyễn Kiều vẫn ôm theo chiếc túi nhỏ của mình đến trước cửa biệt thự của Hoắc Nam Châu, bấm chuông cửa. Còn sớm, người đàn ông vẫn mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, chiếc quần dài tay dài màu tối khiến anh toát lên vẻ tùy tiện và lười biếng nhàn nhạt.

Cửa vừa mở, ánh mắt Nguyễn Kiều như dán chặt vào người anh, đôi mắt đẹp mở to, ánh mắt không kiềm chế được lướt qua cổ áo rộng của người đàn ông, từ xương quai xanh và gáy, cuối cùng vì ngượng ngùng chỉ có thể miễn cưỡng dời đi tầm mắt. Cô siết chặt chiếc túi trong tay, ánh mắt lơ đãng: “Em không làm phiền anh chứ?”

Hoắc Nam Châu đưa cô vào nhà, phòng khách đã tràn ngập ánh nắng, có cảm giác ấm áp. Anh nghiêng đầu, đôi môi mỏng cong lên: “Không làm phiền.”

Lúc này Nguyễn Kiều mới hài lòng.

Hoắc Nam Châu nhìn thấy đôi mắt cô sáng lên, quay người đi vào bếp rót một cốc sữa: “Ăn sáng chưa?”

“Ăn rồi, hôm nay đến tìm anh có chút chuyện. Anh đi cùng em đến chợ đồ cổ gần đây nhé, em đi chọn một món quà, thế nào?”

“Không cần phiền phức vậy đâu.” Dưới ánh mắt ngạc nhiên của Nguyễn Kiều, Hoắc Nam Châu vẫy tay với cô, đưa cốc sữa vào lòng bàn tay cô gái, rồi kéo người lên phòng kho ở tầng hai. Đẩy cửa phòng kho ra, Nguyễn Kiều bị mọi thứ trước mắt làm cho choáng váng, những món đồ quý giá dường như tràn ngập tầm mắt, lọ hoa và bình đựng được bày tùy ý, phủ một lớp màng chống bụi, trên một chiếc bàn bên cạnh đặt không ít hộp tinh xảo, nhìn là biết bên trong đựng đồ tốt.

Trên đầu Nguyễn Kiều chậm rãi hiện ra một dấu hỏi.

Hoắc Nam Châu liền nói thẳng: “Cứ tùy ý chọn hai món mang đến nhà cũ là được.”

Anh thường không ở đây, trước đây biệt thự Vọng Tây Lâu này của anh vốn để trống, bên trong dùng để chứa một số món đồ đấu giá được.

“Ngọc bích thế nào?”

Nghe thấy câu hỏi vang lên bên tai, Nguyễn Kiều im lặng hai giây, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nhưng đây là đồ của anh mà, không phải của em.”

Nguyễn Kiều nghiêm túc bổ sung: “Là em phải mang quà ra mắt cơ mà.”

“Đồ của anh chẳng phải là của em sao?” Hoắc Nam Châu cúi người nhìn chằm chằm vào mắt cô, cảm giác áp bức đột ngột khiến Nguyễn Kiều sửng sốt.
 
Thiên Kim Giả Dựa Vào Huyền Học Bạo Hồng
Chương 179: Chương 179


Không biết từ khi nào, thắt lưng cô đã dựa vào chiếc bàn bên cạnh, hai bên đều là những hộp đồ quý. Cô từng chút ngả người về sau, Hoắc Nam Châu cũng từng chút tiến lại gần, cho đến khi cơ thể mềm mại của Nguyễn Kiều căng ra thành một đường cong, cô vội vàng đưa tay ôm lấy cổ Hoắc Nam Châu, trừng đôi mắt tròn xoe, vẻ mặt ấm ức: “Eo không ổn rồi.”

Hoắc Nam Châu thuận thế ôm lấy thắt lưng cô, cúi người xuống, mũi chạm mũi cô, không nhịn được cười khẽ: “Vậy sao em lại trốn?”

Hoắc Nam Châu tùy ý gạt những đồ vật trên bàn, bế Nguyễn Kiều lên để cô ngồi trên mặt bàn. Anh ôm Nguyễn Kiều kéo cô đến trước mặt mình, để hai chân cô khẽ quấn lấy eo anh, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên cằm cô: “Không cần trốn, cũng không cần phân biệt rõ ràng như vậy. Kiều Kiều, anh là bạn trai em, sau này là chồng em, chúng ta sẽ là một gia đình. Ông bà họ vốn không cần tặng gì, chỉ cần ăn một bữa cơm là được. Nhưng nếu em muốn chính thức một chút thì cũng không sao.”

Nguyễn Kiều bị anh hôn đến nỗi hơi thở hỗn loạn nhưng vẫn nhớ phản bác anh: “Vốn dĩ phải chính thức một chút chứ. Em thấy mọi người lần đầu ra mắt phụ huynh đều rất chính thức. Hay là thế này, em mua cho anh được không?”

Như sợ Hoắc Nam Châu tức giận, cô vội vàng nói thêm: “Chỉ một lần này thôi, đây là quà em tặng cho họ, là tấm lòng của em.”

Hoắc Nam Châu nhướng mày.

Anh không nói được cũng không nói không được, sau đó ánh mắt lướt qua đôi môi đỏ mềm mại của cô gái, rồi xuống dưới là xương quai xanh trắng nõn mịn màng. Hôm nay Nguyễn Kiều mặc cũng rất tùy ý, áo sơ mi nữ kiểu dáng đơn giản, cổ áo có viền ren nhưng thuộc loại rộng rãi. Cô có dáng người mảnh khảnh nên xương quai xanh càng thêm tinh xảo, càng thêm quyến rũ.

Ánh mắt Hoắc Nam Châu dần nhuốm màu d.ục vọ.ng sâu thẳm.

Một lúc sau, anh mới đáp một tiếng: “Được.”

Mắt Nguyễn Kiều sáng lên nhưng giây sau lại nghe người đàn ông nói: “Những thứ ở đây đều là đồ đấu giá, anh đã bỏ không ít tâm tư và tiền bạc, Kiều Kiều định mua bằng bao nhiêu tiền?”

Nguyễn Kiều: “…”

Nguyễn Kiều đột nhiên nhớ đến viên hồng ngọc tự nhiên trị giá hơn một tỷ mà Hoắc Nam Châu tặng cô.

Cô hít một hơi, rồi nhìn lại những chiếc hộp ngọc bích trên bàn, trong mắt đã nhuốm màu kinh ngạc và sợ hãi. Mặc dù bây giờ cô đã có tiền nhưng cũng không có nhiều đến mức này——

Đây phải bán cô đi mới mua nổi chứ?

Nghĩ đến đây, cô không khỏi thăm dò cẩn thận: “Cái rẻ nhất ở đây anh mua bao nhiêu tiền?”

Hoắc Nam Châu như suy nghĩ nghiêm túc, rồi tùy ý chỉ vào một trong những chiếc hộp: “Cái kia, khoảng hai trăm triệu.”

Nguyễn Kiều: “…”

Cô đột nhiên cảm thấy có lẽ mình đã đưa ra một quyết định sai lầm.

Cuối cùng cô lấy đâu ra dũng khí mà cho rằng mình có thể mua được những thứ ở đây của Hoắc Nam Châu? Anh ấy là tổng giám đốc Hứa nổi tiếng, còn cô là cái gì? Cô chỉ là một kẻ đáng thương kiếm tiền bằng cách bán bùa chú.
 
Back
Top Bottom