Ngôn Tình Thiên Huyết Ly Tịch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,437,298
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thien-huyet-ly-tich.jpg

Thiên Huyết Ly Tịch
Tác giả: Ma Kar
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ma Kar

Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại

Giới thiệu:

Cổ nhân từng nói, ái tình là một thứ gì đó rất bé nhỏ, nó không so được non sông gấm vóc, không so được nợ nước thù nhà, không bì được hùng tâm tráng càng không thể bằng trung trinh với quốc gia.

Một đời người ngắn ngủi, ái tình thì lâu dài được bao?

Thế giới thì to lớn, ai sẽ chỉ một lòng một dạ với một người?

Nàng ấy là thất điện hạ của Hàn triều, Tài sắc vẹn toàn, tính cách thì cao ngạo, vô tình và tàn nhẫn, lâu nay chưa từng rời khỏi Hàn tiêu điện nhưng bổng nhiên xuất hiện tại Hoàng triều....

Hắn là một người sống hai mặt một mặt là Quỷ Đế từng khiến cho Quỷ khóc thần sầu Nỗi danh thiên hạ, Lãnh khốc và tuyệt tình, một mặt Tuyệt sắc chi vương, Tinh thông cằm kỳ thi hoạ, văn võ song toàn, khiến bao mỹ nhân thiên hạ đều phải suy lòng...​
 
Có thể bạn cũng thích !
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 1: 1: Chương 2


<b>Chương 1: Bắt đầu</b>

<b>

Vào một đêm ở Hàn triều, mưa to, gió lớn kèm theo tuyết rơi rất lạnh, bầu trời tối đen mặc dù là ban ngày. Ở hoàng cung, thái cực điện vị hoàng hậu đang lúc sinh con, người người chạy tới chạy lui. Cùng lúc này hoàng triều cũng có một sinh mạng mới ra đời ở hoàng cung vừa sinh ra tiểu công chúa đã mất mẹ vì sinh khó cô được người cha bồng trên tay và vài giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống.....

trở lại với Hàn triều cũng là một cô bé được ra đời với ánh mắt sắc bén lạnh lùng không khóc cũng không cười người mẹ cũng qua đời khi sinh vì mất máu nhiều ......

Ở trên một ngọn núi cao nào đó có hai người đứng cùng nhau, một người hắc y tóc đen, một người bạch y tóc trắng, trong rất mạnh hai người là Minh tôn và Thiên Tôn của đại lục địa Arqua này, minh tôn đang kiềm nén sức mạnh của một viên ngọc là Huyết ngọc.

- Hi vọng ngươi sẽ cứu được mọi thứ- Minh tôn dùng công lực tách ngọc ra thành hai miếng và đẩy đi xa\, còn Thiên tôn cũng ném mảnh ngọc đi.

- Sau này ngươi sẽ là người phán định mọi thứ - Thiên tôn cùng minh tôn quay lưng đi hai phía khác nhau...

14 năm sau.

Ở Hàn triều, Hàn Tiêu Điện một cô nương tóc xanh lam, mặc bạch y, kế bên là một cây sáo ngọc rất đẹp, đang ngồi nằm chán nản.

- ( xuất hiện) Muội sao vậy - Hàn vũ\, tứ điện hạ cầm cuốn sách đi đến.

- Cho muội ra ngoài chơi đi - Thiên Ly cười nhìn Hàn Vũ.

- Bên ngoài phức tạp lắm (gõ đầu Thiên Ly)\, ở Hàn Tiêu điện đi - Hàn Vũ bỏ đi.

Thiên Ly cũng đứng lên đi dạo xung quanh, mang theo cây sáo đi qua một gốc cây.

- " Hửm "- Thiên Ly phát hiện một mảnh ngọc xanh phát sáng. Cô đi đến lụm lên thì ngọc càng phát sáng lên...

- A.....a......aa - Thiên Ly la lên.

'Bụp' cô rơi xuống đất đến một khu rừng lớn.

- Cái gì đây? ( nhìn quanh) Ở bên ngoài sao không phải ở Hàn Tiêu điện à - Thiên Ly cười nhẹ thích thú mà quên một điều\, đây là lần đầu tiên nàng ra ngoài ở một nơi lạ\, như vậy làm sao mà có thể về được... Nàng vẫn chạy xung quanh tìm đường ra nhưng không được\, vẫn lạc bên trong..

- Chết tiệt\, sao không có đường ra vậy- Thiên Ly hậm hực nhưng vẫn đi. Một lúc sau nàng vô tình thấy một bầy yêu thú\, hung thú\, quỷ thú\, .... đang cắn xé nhau vì thứ gì đó. Nàng núp sau một gốc cây lớn\, chờ khi bọn chúng giết lẫn nhau và bị thương nặng Thiên Ly nhảy ra.

- Kiếm!- Thiên Ly tạo kiếm bằng băng chém chết hung thú cuối cùng. Xong rồi Thiên Ly lụm ngọc lên\, nhìn kỹ là mảnh ngọc hồi nãy và để ý thấy.

- Đây không phải là thiên ngoại ngọc chứ? Hèn gì các ngươi lại như vậy. Nó là của ta!- Ly cười nhẹ để ngọc vào người và đi tiếp...

<b>Chương 2</b>

Khi biết đây là một nơi xa lạ cô liền cải trang, thân mang hắc y thêm áo choàng đen bên ngoài để tránh nhận ra khi người của Hàn triều đến tìm.

.

Qua mấy ngày cuối cùng cũng ra khỏi khu rừng này, ra đến chân núi thiên ly gặp một vị tiều phu cô chặn đường hỏi
- Cho hỏi đây là ở đâu vậy- thiên ly
- Ở đây là Hoài sơn một ngọn núi của Hoàng triều- tiều phu
- vậy đây là Hoàng triều - thiên ly
- Phải, công tử đến từ nơi khác sau- tiều phu
- Phải, đa tạ - thiên ly bỏ đi
- " Hoàng triều sao nếu mình không lầm đây là một quốc triều trong ngũ triều ở Đại lục địa Arqua này" - thiên ly

°[đại lục địa Arqua là một lục địa hùng mạnh vì những người sống ở đây đều có thể tự luyện, nếu không tu luyện được không có tu vi được xem là phế vật, ở đây tu luyện gồm có võ sư, pháp sư, luyện sư, ảo sư, Hoán sư, theo từ cấp một đến cấp chín và các linh căn kim,mộc, thủy, hoả, thổ, băng, phong, lôi và 7 căn hiếm khác, mỗi người chỉ có một ca duy nhất, có song canh là thiên tài ( trừ một số người) bên cạnh thì cũng có các linh thú phòng thân, từ linh thú đến thần thú, ma thú, yêu thú, quỷ thú, hung thú,!.

tiền thì tính bằng lượng theo vàng, trăm, ngàn, triệu, vạn và nhiều các loại thảo dược, pháp bảo khác nữa! ! !.

.


Khi đi đến thành Hoài An thiên ly tìm kiếm trên người xem có mang tiền theo không
- "Hể không có tiền" haizz - thiên ly, không có tiền là vì lúc trước thiên ly sống trong cung muốn gì được nấy, cần tiền để làm gì nên bây giờ trở thành người nghèo rớt xác.

.

.

- không biết ở đây làm gì để kiếm tiền không ta - thiên ly thở dài, tiếp tục đi tiếp về phía trước, thấy có rất nhiều người đi tới đi lui trên bản cổng vào có khắc chữ " Nhiệm Linh " to lớn, vì nơi này là nơi kiếm tiền của các tu sĩ, các đội quân lính, cũng là nơi tập hợp các cao thủ ở Hoàng triều thường lui đến nhất, Nhiệm nghĩa là nơi nhận nhiệm vụ từ dễ đến khó mà kiếm tiền mà hoàng tộc, hay những người khác đề ra, Linh nghĩa là nơi này chỉ có thể đến nếu có linh căn và có thể tu luyện và có tu vi / thiên ly bước vào thấy nhiều người tranh giành nhau từ nhiệm vụ nhỏ đến nhiệm vụ dễ miễn là có thể kiếm tiền
- Nhiệm vụ lấy thú hạch của xà yêu ai nhận không tiền thưởng là 1 triệu lượng vàng ai nhận không - một người rao nhiệm vụ thấy ở đó không có người nên cô đi đến chỗ đó
- Ta nhận- ly lạnh giọng
- nhóc đây không phải là nhiệm vụ mà nhóc có thể nhận đâu, trẻ con nên về nhà đi- người rao nv => cô im lặng
- haha trông nhóc yếu vậy nên về đi - một người khác trong khá mạnh đi đến
- Êh cho ta nhiệm vụ đó đi - một người khác
- tránh ra nhóc- người khác nữa đẩy cô, ly tạo kiếm bằng băng vạch trên mặt hắn!
- xin lỗi lỡ tay - ly làm như vậy để cho bọn chúng đang nói gì và với ai tất cả im lặng cô lấy được trục nhiệm vụ rồi đi
=>.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 2: 2: Chương 3


Dù biết cách kiếm tiền nhưng lại không biết đường đi vừa đi vừa mở giấy nhiệm vụ ra xem
- Thiên tịch cốc- nơi mà thiên ly đến thực hành nhiệm vụ
Cũng may lúc trước Đại ca thiên ly tặng cô một quyển linh trục biết mọi thứ trên trời dưới đất cô gọi đó là Toạ mật
lấy toạ mật ra xem hướng dẫn và đi theo đó cuối cùng cũng đến, thiên ly một mình đi thẳng vào trong cốc, vừa đi vừa hái trái dại ăn để đỡ đói, trong lúc leo lên cây hái trái ăn cô nghe thấy
- Thả ta ra, thả ta ra - giọng một cô gái đầy sợ hãi khóc lóc bên cạnh là hai người đàn ông cười
- Công chúa à ngoan ngoãn đi sao khi huynh làm phò mã sẽ săng sóc cho muội mà- một trong hai tên đó nói cười bắt lấy cô gái nắm chặt hai tay cô gái, còn cô khóc lóc cầu xin tha mạng, Vèo một cây đao bằng băng bay trúng tay tên đó chảy máu
- Là ai- hai tên hoảng hốt
Thiên Ly đáp xuống
- ng....ngươi là ai - tên bên cạnh tên bị thương
- ai cho ngươi phá hoại chuyện tốt của lão tử chứ- tên bị thương

cô gái chạy đến sao lưng thiên ly trông rất sợ hãi
- Thiếu....th...!thiếu hiệp cứu tôi họ...!muốn làm..nh..ục tôi- cô gái khóc
- tên kia ngươi khôn hồn thì mao biến khỏi đây đi nếu không ta sẽ cho ngươi không chỗ chôn thân đó hahaha- tên bị thương
- Cô nương ta lạc đường, ( quay lưng lại phía sau) cô chỉ đường tà,ta sẽ giúp cô- thiên ly
- cứu ta...!ta sẽ giúp....!ngài- cô gái
- được- thiên ly
quay mặt lại, hai tên kia đã lấy kiếm ra chuẩn bị đánh từ lâu
- không muốn chết thì biến- thiên ly
- ..yaaa- hai tên kia cằm kiếm lên muốn giết thiên ly, trong nháy mắt họ lại ngã xuống bởi một vết cắt trên cổ sở thiên ly làm, máu trên kiếm băng của thiên ly vẫn từ từ rơi xuống từng giọt..

từng giọt
xử lý xong Ly quay lại với cô gái kia
- không sao chứ- thiên ly
- Đa tạ ngươi đã cứu ta - cô gái, ly cởi áo choàng ra khoác cho cô gái
- ơ...đa tạ - cô gái
Lúc này hai người nhìn vào khuôn mặt của nhau và đầy vẻ ngạc nhiên
- sao..sao mặt của ngươi lại giống ta vậy- cô gái hốt hoảng chạy quanh ly nhìn kĩ
- ai biết, - thiên ly dù muốn hỏi nhưng lại không
- cô tên là gì vậy- cô gái đó đứng trước mặt Ly
- Hàn....Ly- thiên ly
- ta là Huyết tịch - cô gái
- chỉ đường- Ly quay mặt lại đi phía trước, Huyết tịch chạy theo
một lúc sao, đi khá lâu, thiên ly cứ cảm thấy có gì đó đang theo dõi hai người nảy giờ.....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 3: 3: Chương 4


thiên ly cứ cảm thấy có gì đó đang theo dõi hai người từ nảy giờ,!.

.

bổng cô kéo Huyết tịch bay lên chỗ một cành cây, rồi nhảy xuống
- cứ ở yên đó- thiên ly tạo kiếm
- ờ!.

ừm- huyết tịch tóm chặt cây
Càng lúc càng gần, xuất hiện một con trăn lớn há miệng ra ăn thiên ly, Ly nhảy lên cao,
- " Xà yêu à, lớn quá" - thiên ly

Xà yêu dùng đuôi đánh cô, ly tạo khiên chắn cản lại
- " phải đánh nhanh thắng nhanh mới được" - Ly tạo ra hàng loạt những thanh kiếm bằng băng rồi tiến đến chém Xà yêu
- " vạn kiếm tàn đao" - ly Sử dụng chiêu thức này, Xà yêu bắt đầu chảy máu khắp thân, rồi định chạy trốn khỏi hì Ly đâm một kiếm ngay tim khiến cho nó chết tại chỗ, xác xà yêu bay vào bảng nhiệm vụ, xong Ly đến chỗ cây chỗ Huyết tịch trốn
- Nhảy xuống- Thiên ly ngẩn lên nói
- không!.

ta sợ- Huyết tịch ôm chặt cây
- Vậy ta đi đây- Thiên ly quay người đi
- Êh! Êh ngươi đợi ta với- Huyết tịch nhắm mắt nhảy xuống, thì thấy bản thân rơi xuống từ từ nhẹ nhàng, đáp xuống mở mắt ra thấy Ly đang dùng phép thuật hệ gió
- đa tạ ngươi- Huyết tịch
sau đó hai người lại tiếp tục đi, phía ra ngoài rừng,

- ha, Hàn ly ta thấy ngươi không phải là người ở đây ruốt cuộc ngươi đến từ đâu vậy sao lại giống ta như vậy- Huyết tịch hỏi
- Quỷ môn quan- Thiên ly
- ngươi!.

.

ngươi là người chết hèn gì lại giống ta vậy, nhưng mà ngươi mạnh thật đấy, hay là ngươi đến nơi ta ở đi - Huyết tịch
- có phải có gì cần giúp không, không biết ta là tốt hay xấu lại mời ta đi- Thiên ly cười
- phải, ta là công chúa ở đây nhưng lại không tu luyện được, tuy ta cố gắng học hết cằm kỳ, thi hoạ, nhưng họ vẫn xem thường ta, chế nhạo ta! ta không thể chịu đựng được nữa lúc trước họ đánh ta tiểu Hoàn vì đỡ cho ta mất mạng, lần này thì muốn làm nhục ta, nên ta cần ngươi giúp hai ta, khuôn mặt rất giống nhau nên sẽ không bị phát hiện, ngươi giúp ta ngươi muốn gì cũng được- Huyết tịch nhìn Ly hai mắt đầy nước mắt
- được " dù gì cũng không nơi ở cũng không muốn về Hàn triều"- Thiên ly
- ( cười) đa tạ ngươi trước vậy - Huyết tịch hai tay dụi mắt cố gắng cười
- Nhưng ta không muốn bị người khác phát hiện ta ở Hàn triều nên ta sẽ cải trang, cũng không thích bị ép buộc nhớ đó- Thiên ly cười nhẹ
- Được, ngươi yên tâm ta sẽ không nói với ai đâu, cũng không tiếc lộ chuyện ngươi ở đây, hứa đó- Huyết tịch
Bàn bạc xong mọi chuyện, chuyện vẹn cả đôi đường, giúp được hai người nhưng không biết sẽ ra sao vì không thể đoán trước được tương lai.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 4: 4: Chương 5


Đi một lúc lâu sau
- Hàn ly hình như đi vào rừng sâu hơn thì phải- huyết tịch mệt mỏi là rào.

Ngôn Tình Cổ Đại
- không phải đi ra sao - Hàn ly quay lại nói
- haizz nếu đi ra, chúng ta đi lâu vậy chí ít cũng gặp được vài người mà, sao đi nảy giờ lại không gặp ai hết- huyết tịch
- Hồi nảy cô nói chỉ đường giờ có khác gì ta đâu- Hàn ly
- !.

- huyết tịch
bên kia cách đây không xa có một người bị thương rất nặng ở cạnh là hai người thân cận chăm sóc, nhìn thấy hai nàng đi qua, một trong hai tên đó, cằm kiếm bắt huyết tịch
- hai người là ai- Xuyên Nguyên bắt huyết tịch
- ! có gì từ từ nói ngươi vỏ kiếm trước đi- huyết tịch bị kiếm kè cổ
- Ngươi giết cô ta tên đó ( chỉ người bị thương) cũng không sống nổi đâu- Thiên ly
- (chạy đến) ý cô nương là cô có thể cứu công tử phải không- Mật lâm hối hả
- phải- thiên ly cười

- Xuyên Nguyên bỏ kiếm xuống ( hướng nhìn Ly) cô xin hãy cứu công tử tôi đi- Mật lâm
Nguyên bỏ kiếm xuống
- phù, tưởng là bỏ mạng rồi- huyết tịch thở dài
xong, bốn người đến chỗ người bị thương ngồi kế gốc cây toàn thân đầy máu, tay trái còn cằm một thanh kiếm nhìn rất quý giá
- khụ!.

khụ - Bạch Dạ Kỳ nhị hoàng tử Bạch triều
- sắp chết rồi, cứu làm gì- thiên ly
- cô nương hãy cứu công tử cô muốn gì cũng được- Mật Lâm nhìn Dạ Kỳ ủ rũ
- Mật!.

Lâm.

.

ngươi làm gì vậy- Dạ kỳ cố nói

- ( quỳ xuống) cô nương xin cô hãy cứu lấy công tử- Xuyên Nguyên
- Hàn ly, để ta cứu nếu ngươi không cứu- Huyết tịch ngồi xuống xem vết thương của Dạ kỳ
- ( liếc huyết tịch) cô làm được.

.

không- Dạ kỳ
- ta từng học qua y thuật dù không cứu được cũng giúp ngươi cằm máu- huyết tịch cởi áo Dạ kỳ ra thấy một vết thương lớn máu rất nhiều rồi băng bó cho Dạ ly
- " thao tác rất nhanh, huyết tịch này như vậy mà không tu luyện được sao"- Hàn ly
xong, vết thương lớn được cằm máu, mọi thứ đã xong
- ngươi không được cử động mạnh, trong vài ngày, nghỉ ngơi hợp lý - huyết tịch căn dặn
- đa tạ cô nương cứu công tử (đưa lên) đây là một chút lòng thành mong cô nương nhận lấy- Mật Lâm đưa một túi tiền lớn
- không, không cần - huyết tịch từ chối
- các ngươi chỉ đường cho bọn ta xuống cốc này được không- thiên ly
- đi hướng đó ( chỉ hướng ngược lại hai người) cứ đi thẳng là xuống cốc- Mật lâm
- đa tạ- huyết tịch
hai người lại tiếp tục đi hướng ngược lại để xuống sơn cốc
- Xuyên Nguyên, Mật lâm hải người biết người cứu ta nàng ta là ai không- Dạ kỳ
- điện hạ thần không biết- Xuyên Nguyên lắc đầu
- trông rất quen - Mật lâm.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 5: 5: Chương 6


Buổi tối hôm đó hai người mới rời khỏi được khu rừng này, sau khi nhận tiền của nhiệm vụ xong
- Vào cung ta chơi đi - Huyết tịch cười
- ừmk - Thiên ly khoác áo choàng đen bên ngoài.

Đam Mỹ Hài
- bị phát hiện không vui đâu- thiên ly
- ừmk, đi theo ta - huyết tịch chạy đi trước, thiên ly đi theo sau
Đến Hoàng Tịch Phủ nơi ở của Huyết tịch
- Vào đi- huyết tịch kéo thiên ly đi vào, mọi người trong phủ hình như không vui, không tôn trọng huyết tịch cũng không cúi đầu trước huyết tịch, Tịch kéo thiên ly vào trong phòng đóng cửa phòng lại
- Hàn ly ngươi đừng ngạc nhiên vậy, người ở đây xem thường ta,khi ta không từ luyện được,!.

- Huyết tịch chưa nói hết câu thì
- Để ta lo cho, đảm bảo trong thời gian ngắn, trong phủ ai không cúi đầu trước ngươi sẽ không yên đâu- Thiên ly cười
- Nhưng cô không biết quy tắc trong cung liệu có gì thì sao- huyết tịch lo lắng

- " ta sống trong cung sao không biết được" không sao- thiên ly
- vậy đa tạ cô trước- huyết tịch cười
- ta đi dạo làm quen chút đây- Thiên ly bước ra ngoài lấy thân phận của huyết tịch, cô như vậy không ai nhận ra là vì từ khi cô đến Hoàng triều tóc cô đã thành màu đen, cô đi qua nhiều con đường vắng lặng, không một bóng người, đến một khoảng đất trống thấy một người mặc bạch y đang tàn sát một nhóm người bạch y trong phút chốc lại biến thành màu đỏ của máu
- đây là kết cục của việc cứng miệng đó- người đó nói
còn cô thấy một người còn sống định cằm kiếm đâm hắn từ sau, cô tạo ra thanh dao băng nhỏ bay đến lấy mạng tên đó
- hở- người đó quay lại thấy cô rất ngạc nghiên
- Cảm ơn ta đi nếu không ngươi đã chết rồi- thiên ly
- không ngờ cô lại thẳng tay giết người vậy - người đó là Huyền Tử Hiên ngũ hoàng tử Huyền triều
- không thẳng tay hơn ngươi đâu- thiên ly quay mặt đi trước sự ngỡ ngàng của Tử Hiên
____Sáng hôm sau____
Thiên ly đi dạo trong Hoàng Tịch Phủ, ở hoa viên
- nè tối qua công chúa đem người ngoài vào phủ đó - người hầu thứ 1
- đúng là không biết liêm sỉ- người hầu thứ hai
- Nghe nói là cô ta lén lúc hẹn hò với người khác trong Thiên Tịch cốc đó- người hầu thứ ba

- Hoàng triều ta sao lại có một công chúa như vậy chứ- người hầu thứ hai
- Nói xong chưa- thiên ly xuất hiện
- A!.

.

nè cô dám hù bọn tôi sao- người hầu thứ 1
- cô muốn chết sao- người hầu thứ ba
chát thiên ly tát người hầu thứ ba một bạt tay lên mặt
- hình như bọn ngươi quên rằng ta là công chúa rồi- thiên ly cười
- cô! cô dám- người hầu thứ 1 định đánh cô thì bị cô bóp cổ đến chết
- công chúa tha mạng, công chúa tha mạng- hai người còn lại đập đầu cầu xin
- xử lý xác đi nếu ta còn nghe thấy một lời nào bình luận về ta nữa các ngươi cũng biết kết cục rồi đó- thiên ly quay mặt đi
- " đáng sợ quá có.

.

có phải là công chúa không"- người hầu thứ hai.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 6: 6: Chương 7


Hôm nay là ngày vô cùng trọng đại đối với Hoàng triều vì hôm nay là ngày mà Nhị hoàng tử Bạch triều và Ngũ hoàng tử Huyền triều ghé thăm giao lưu với Hoàng triều, Lúc này mọi người ở cửa thành đoán tiếp, Ở Hoàng Tịch Phủ thiên ly ngồi trên nóc phủ uống rượu
- Không biết hoàng tử gì đó trông như thế nào nữa, mà khiến cho cả hoàng thất Hoàng triều đích thân tiếp đón- thiên ly
- Ta cũng thắc mắc lắm rồi, phải đi xem mới được- thiên ly ở vai xuất hiện một đôi cánh và bay đi
______Ở Cửa thành, Hoàng triều____
Từ xa có vài con ngựa và một xe ngựa chạy đến trong rất uy nghiêm, đến chỗ mọi người hai người trong xe ngựa đi xuống xe, một người mặc bạch y trông rất nhã nhặn, lịch thiệp, là Huyền Tử Hiên, một người mặc y phục màu tím trông hơi lạnh lùng là Bạch Dạ kỳ
- Hai vị hoàng tử đã đến - hoàng thượng cha của huyết tịch
- Đã làm phiền các vị tiếp đón- Tử Hiên cúi đầu cung kính
- " là người hôm đó bị thương, liệu hắn có nhận ra mình không"- huyết tịch lo lắng
- Hai vị hoàng tử đi đường xa có lẽ đã mệt mỏi rồi hay là đến Hoàng cung nghĩ ngơi - Y nhược, Nhị công chúa cùng cha khác mẹ với huyết tịch.

đam mỹ hài
- Làm phiền Nhị công chúa rồi- Tử Hiên cười nhẹ
- chắc vị đây ( chỉ huyết tịch) là tam công chúa phải không- Dạ Kỳ cười
- " hắn nhận ra rồi" à ừm!.

phải- huyết tịch gãi đầu
- Đúng là phế vật mà trả lời cũng không xong một câu nữa- Y Nhược
- " tam công chúa đã cứu mạng điện hạ sao có thể là phế vật chứ" - Mật lâm
Ở trên tường thành thiên ly ngồi nhìn từ trên
- "Thì ra là hai tên đó, trùng hợp rất trùng hợp"- thiên ly cười

- Mời hai vị hoàng tử vào thành- triệu lữ, triệu thái sư hoàng triều
- đã làm phiền- Tử Hiên
Tất cả mọi người đều đi vào trong thành lúc này chỉ còn huyết tịch lo lắng vẫn chưa đi vào, Thiên ly thấy vậy nhảy xuống
- Nè, người ta vào hết rồi đó- Thiên ly
- Cô cũng đến sao, Hàn ly nếu, Nhị Hoàng tử Bạch triều hỏi ta sao lại đến thiên tịch cốc thì phải làm sao- Huyết tịch
- Lo cái gì chứ, chính ngươi đã cứu hắn một mạng đó, hắn sẽ không làm khó ngươi đâu- thiên ly
- Sao cô chắc chắn vậy- huyết tịch
- không tốt sao, mà nghe này ngươi nên tránh xa hai tên Hoàng tử đó càng xa càng tốt- thiên ly
- Tại sao- huyết tịch
- không có gì,mau đi nhanh đi chút là người ta bỏ ngươi lại đó- thiên ly cười
- được rồi, ta vào ngay- huyết tịch chạy theo cho đuổi kịp những người khác
- Ở ngoài vui hơn ta nghĩ nhiều đấy, Lúc trước không ra khỏi hoàng cung Hàn triều được quả là sự tiếc nuối lớn nhất của Hàn Thiên Ly ta! haizz - thiên ly lắc đầu thở dài.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 7: 7: Chương 8


Buổi tối hôm đó ở Hoàng cung Hoàng triều mở tiệc tiếp đãi hai vị hoàng tử kia, các quan văn, quan võ đều đến đông đủ, có người ca múa ồn ào, nhộn nhịp
- Tam công chúa ta kính người một Ly- Tử Hiên giơ ly rượu trong tay lên uống cạn
Huyết tịch cũng giơ lên uống cạn
- Phụ Hoàng hay là nhân lễ tiệc này, hay là cho mọi người thì tài với nhau đi- Y Nhược cười nham hiểm nhìn về phía huyết tịch
- Ý hay, cứ làm theo lời con muốn đi - Hoàng thượng cười
- Tam công chúa nếu ta nhớ không lầm thì cô ấy tình thông nhiều thứ phải không, hay là hãy đi lên biểu diễn hoặc là tấu một đoạn nhạc cho mọi người cùng thưởng thức đi - Triệu Tâm, con gái Triệu thái sư
- phải đó tam muội, " cho ngươi bẻ mặt trước hai vị hoàng tử để xem, cô còn giả ngốc được không" - Y Nhược cười
- Phụ Hoàng, Tịch nhi sức khỏe không tốt cho muội ấy biểu diễn e là! - Hoàng Luân, Đại hoàng tử Hoàng triều
- Con, nói đúng Tịch nhi sức khỏe không tốt hay là cho người khác đi - Hoàng thượng
- Không được, phụ hoàng hiếm lắm mới có bữa tiệc vui như vậy, cho muội ấy lên biểu diễn để mọi người biết rằng, tam công chúa tuy là phế vật không tu luyện được, nhưng vẫn biết chút ít về cằm kỳ thi hoạ- Y Nhược nhõng nhẽo
- Tịch nhi con thấy sao- Hoàng thượng
- Huyết Tịch cung kính không bằng tuân lệnh- huyết tịch, có vài người mang một cây đàn đến, để trước mặt cô, hai bàn tay để lên cây đàn nhẹ nhàng lướt qua, một giai điệu vô cùng động lòng người, rất êm tai, có lúc buồn tủi lại có lúc vui mừng, có lúc đau thương cũng có lúc hạnh phúc,
_____Ở Thành Hoài An_____
một người đang ngồi trên nóc nhà của một người nào đó, đang nhăm nhe một cây kẹo hồ lô trong tay
- " Ngọt quá - thiên ly
Ở bên dưới thì rất ồn ào, có một đám người chạy qua hình như là đang rất vội, mỗi người đều cầm theo trên tay một cây kiếm
, cô thấy hơi lạ nên chạy theo xem, đến một nơi rất lạnh được mọi người gọi là Hàn Điện,
Thiên ly trèo lên cây để xem có chuyện gì
- Nhất định phải bắt được nó- bàn tán
- Nó là của ta- bàn tán
! ! blabla!.

- GRẦM- một con chim lớn xuất hiện khiến những người ở dưới không trụ vững mà văng ra xa
- Là Ảnh Linh, mau bắt nó- bàn tán
- Ha,sau này có ảnh linh là linh thú không sợ những người cấp cao nữa rồi- bàn tán! !
- GRẦM, " Hôm nay ta lại có thức ăn nữa thì hahaha "- Ảnh Linh
- Chỉ là một con chim xanh thôi cần gì mà loạn vậy chứ- thiên ly
- GRÀO - Ảnh Linh vung cánh khiến hai phần ba người kia văng xa trúng cây ói máu
- A!.

.

á!.

chạy mau chim ăn thịt người chạy mau- bàn tán
- chạy!.

chạy.

.

mau - tất cả chạy tán loạn đi, Ảnh Linh Linh đến ăn toàn bộ những người chết ở đấy, Thiên ly nhảy xuống
- Nè, còn chim xanh kia ngươi muốn hồi phục pháp lực mà ăn người sao - thiên ly cười

- "Nhóc con ngươi nhìn ra sao "- Ảnh Linh
- ừk- thiên ly
- " ngươi có thể nói chuyện với ta"-Ảnh Linh
- ừk- Ly
- Ngươi là người của Huyết tộc- Ảnh Linh
- ừk- ly
- GRÀO- Ảnh Linh bay lên rồi bay xuống tấn công Ly
- ngươi sao vậy- Ly hét
- Grào, - Ảnh Linh
Ảnh linh tạo ra một cơn mưa bằng lông vũ cứng cứ bay đến chỗ cô
- muốn chết sao-thiên ly, cắn tay mình chảy máu nhỏ giọt xuống đất, bỗng nhiên chỗ có và ảnh linh đứng có một vòng lửa bao trùm, Ảnh Linh Grào thét trông rất đau đớn
- ta, ta sai rồi!.

.

chủ nhân!.

hãy tha cho tôi - ảnh linh
vòng lửa biến mất,
- sao lại không đánh nữa- thiên ly
- Người đúng là người Huyết tộc rồi- ảnh linh
thiên ly quay mặt đi, ảnh linh cứ đi theo sau
- Đừng đi theo ta- Ly
- Người đánh bại ta, người là chủ nhân của ta- ảnh linh
- Có nữa sao- Ly
!.

.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 8: 8: Chương 9


Trở lại với Hoàng cung, huyết tịch đàn xong ai nấy đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi cô
- không ngờ tam công chúa lại đàn hay như vậy, thật khiến ta khâm phục- Tử Hiên cười
- Tử Hiên, huynh cũng là người học đàn mà, huynh có thể thi tài cùng với công chúa không- Dạ kỳ cười nhìn tử Hiên
- Hai vị hoàng tử quá lời rồi, Huyết tịch biết thân không tu luyện được nên học chút đàn để giết thời gian thôi - Huyết Tịch
- " Sau cô ta lại đàn hay như vậy " Phụ Hoàng, Y Nhược có lời muốn nói về Tam muội- Y Nhược đến chỗ Hoàng thượng cười nhẹ
- Là chuyện gì liên quan tới Tịch nhi- Hoàng thượng vẻ mặt nghiêm túc
- Phụ Hoàng tha lỗi cho hà nhi nói thẳng, trong triều hiện nay có tin đồn là tam muội dẫn một người đàn ông lạ mặt vào ở Hoàng Tịch Phủ, hơn nữa còn dây dưa với hắn ở Thiên Tịch cốc nữa đó - Y Nhược cười nham hiểm
- ( tức giận, đập bàn) chuyện này là sao Tịch nhi- Hoàng thượng
- " Mình nhớ hôm đó cứu mình là hai cô nương mà, có đàn ông đâu"- Dạ kỳ
- ( khóc nhẹ) không phải vậy đâu, người nghe con giải thích- huyết tịch

- hứ, Thân phận là công chúa lại làm ra chuyện như vậy, sau này Hoàng triều này còn mặt mũi với các đại Triều khác sao - Hoàng thượng
- Phụ Hoàng người hãy nghe Tịch nhi giải thích đi -Hoàng luân
- Hoàng thượng, cho phép ta được nói vài lời- Dạ kỳ
- nói- Hoàng thượng
- Ai cũng biết là Tam công chúa không từ luyện được, vậy làm sao công chúa có thể đến Thiên tịch cốc một nơi nguy hiểm nữa là khác, và ai mà ngốc đến mức lại dây dưa với nhau ở một nơi như vậy, - Dạ kỳ phân tích
- Còn nữa, nếu ta là tam công chúa nếu dây dưa với người khác thì nên chọn một nơi mà không để người khác biết- Tử Hiên
- mọi chuyện là sao - Hoàng thượng
- con không biết, lúc đó khi tỉnh lại con đã ở trong Thiên Tịch cốc, may mắn được một người đang lạc đường ở đó đi ngang qua giúp - huyết tịch
- Ha, không có lửa thì làm sao có khói- Y Nhược
- Nhị công chúa sao người chắc người đó là nam nhân, hay là người đã gặp qua rồi- Dạ kỳ

- không có, - Y Nhược cãi lại
- phụ hoàng lời con nói đều là thật- Huyết Tịch
- Phụ Hoàng, nếu tam muội có nhân chứng thì mới có thể tin được- Y Nhược
Dạ kỳ ra hiệu bằng mắt cho Xuyên Nguyên, Hiểu Ý Dạ kỳ Xuyên Nguyên bước lên
- Hoàng thượng, tam công chúa mong người thứ lỗi- Xuyên Nguyên
- ý ngươi là sao - Hoàng thượng
- Lúc ở Thiên tịch cốc, tôi không biết người là công chúa nên đã đắt tội với người- Xuyên Nguyên
- Không sao- Huyết Tịch
- Hoàng thượng nếu muốn nhân chứng thì Mật Lâm xin làm nhân chứng cho công chúa - Mật lâm bước lêm
- thôi, chuyện này bỏ qua đi nếu là hiểu lầm thì thôi, không truy cứu nữa- Hoàng thượng
- Phụ Hoàng- Y Nhược
- Thôi đi, Y Nhược phạt con đi chép kinh thư một trăm lần cho ta, sau này đổ oan cho người khác nữa sẽ không nhẹ vậy đâu- Hoàng thượng
- Phụ! Hoàng" Huyết Tịch " - Y Nhược nhìn Huyết Tịch như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy! !.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 9: 9: Chương 10


Hai ngày sau hôm đó
Thiên ly bắt Huyết Tịch luyện kiếm để có thể tự bảo vệ mình khi cô không có ở đây
- cằm cho chắc vào, không phải là muốn trả thù sao, không cằm kiếm được sao trả thù được- Thiên ly thấy Huyết Tịch hơi rung rẩy
- Nhưng mà ta không thể luyện được mà- Huyết Tịch
- Được hay không, không phải là một câu nói là quyết định được mà là bản thân cô có cố gắng hay không- Thiên ly
có một hầu nữ chạy vào bẩm báo
- Công chúa, Nhị công chúa đã đến đây- hầu nữ, Huyết Tịch ra dấu tay cho hầu nữ đó lui xuống
- Chắc tỷ ấy, lại đến gây chuyện đó, làm sao đây- Huyết Tịch
Thiên ly cởi áo choàng của mình khoát lên cho Huyết Tịch
- Cứ để cho ta- Thiên ly cười
Y Nhược dẫn theo hai nha hoàng đi theo, đến chỗ hai người

- Huyết Tịch từ khi nào ta đến đây mà cô không cúi đầu hành lễ vậy- Y Nhược
- Vậy từ khi nào Y Nhược ngươi đến phủ người khác sủa mà còn muốn người khác hành lễ nữa à- Thiên ly cười nhẹ
- cô....!tốt thôi hôm nay ta đến để dạy dỗ cho ngươi biết đắt tội với ta là nhận hậu quả gì- Y Nhược biến ra một cây roi dài
- vậy hôm nay ta cũng nên dạy cho ngươi biết vào nhà người ta lớn giọng vậy sẽ có kết cục như thế nào- thiên ly bẻ một nhánh cây kế đó
Y Nhược vung roi đánh Ly, nhưng không trúng, mà ngược lại bị Ly đánh vào mặt một roi in dấu
- cô...!dám đánh ta - Y Nhược tức giận
Ly không nghe vẫn tiếp tục vung tay đánh Y Nhược càng lúc lực đánh càng mạnh, đánh từ trên xuống dưới toàn thân của Y Nhược bây giờ đều là vết đánh do cây roi của Ly tặng cho
- công chúa điên rồi dám đánh nhị công chúa- hai nha hoàng của Y Nhược cảng Ly nhưng lại cùng bị đánh
- đây là hậu quả dám lên mặt trước ta này, sỉ nhục ta này,để xem ai cứu được ngươi- Ly
- Tam công chúa điên rồi, còn đánh người nữa - nhà hoàng
- Huyết Tịch cô dám đánh ta....ta sẽ nói cho phụ hoàng trị tội cô đó- Y Nhược la lên.

Thử đọc t????????yệ???? khô????g q????ả????g cáo tại + TR????MT R????????Ệ????.v???? +
- vậy ta phải đánh ngươi chết tại đây thôi nếu không ngươi lại nói ta này nọ thì không tốt lắm- Ly cười
- Vậy...!cô chuẩn bị chết đi....!Tuyết Miêu ra đây ( cấp 3)- Y Nhược là hoán sư cấp 4 hệ băng
Tuyết Miêu hiện ra đối diện với Ly, cô cười văng cây roi qua một bên
- Chỉ là linh thú cấp 3 mà dám đứng trước ta sao- Ly liếc nhìn Tuyết Miêu, Tuyết Miêu rung rẩy sợ hãi
- Cắn xé cô ta đi Tuyết Miêu- Y Nhược cười
- Biến- Ly, Tuyết Miêu quay mặt cắn cổ áo Y Nhược bỏ chạy
- nhanh vậy- Ly
- ( nhìn) hai ngươi còn không mau cút- Ly quát hai nha hoàng kia, hai cô rất nhanh chạy thoát thân
- Hàn ly, nếu phụ hoàng truy cứu chuyện này thì sao - Huyết Tịch lo lắng
- ngươi tạm mang thân phận ta đi còn chuyện này cứ để ta lo- Ly
....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 10: 10: Chương 11


Ở Hoàng Cung, lúc này Y Nhược đang khóc lóc người đầy vết thương
- Phụ! Hoàng xin hãy làm chủ cho hà nhi -Y Nhược
- ( đập bàn) chuyện này là sao Tịch nhi,sao con lại ra tay đánh nhị tỷ con vậy - Hoàng thượng tức giận
- Huyết Tịch sao cô lại đánh Nhược nhi vậy, xem đi người đầy vết thương- Hoàng hậu bây giờ, đang quát cô
- ( thay đổi sắc mặt, nghiêm túc) trước khi trị tội ta, Hoàng thượng ta hỏi nếu một người tự ý vào nhà người ta gây sự đáng tội gì- Thiên ly
- đánh 10 roi đây là luật của Hoàng triều ta- Hoàng thượng
- vậy, Y Nhược ngươi đến phủ ta làm loạn ta đánh ngươi đúng hay sai- Thiên ly cười
- Ai làm loạn phủ ngươi chứ ta có ý tốt.

.

đến thăm ai ngờ ngươi cằm roi đánh ta - Y Nhược khóc lóc
có một tên lính chạy vào quỳ xuống bẩm báo
- Bẩm Hoàng thượng, Kỳ vương tử và Hiên vương tử cầu kiến- tên lính đó
- Truyền vào- Hoàng thượng, Lính chạy ra ngoài
- Ngươi chắc chắn ngươi nói thật chứ- Thiên ly cười
- Ý cô là Nhược nhi đến gây sự với cô sao- Hoàng hậu
- Phải- Thiên ly
Huyền Tử Hiên và Bạch Dạ Kỳ đi vào

- khấu kiến Hoàng thượng, hoàng hậu, hai vị công chúa- Hiên, Kỳ cúi người
- Bình thân- Hoàng thượng
- " xảy ra chuyện gì vậy"- Tử Hiên nhìn xung quanh có lẽ đã hiểu được mọi người nên mỉm cười nhẹ
- " vui đây" - Dạ kỳ che miệng cười
- Huyết Tịch dù gì Y Nhược cũng là tỷ tỷ cô mà cô ra tay mạnh vậy sao- Triệu Tâm đỡ Y Nhược
- ( quay mặt hướng Triệu Tâm) To gan, ai cho ngươi xen vào chuyện của ta- Thiên ly liếc
- " Ánh mắt này.

.

có thật là Huyết Tịch không.

.

"-Triệu tâm rung rẩy
- Ruốt cuộc, cô có nhận tội đánh Nhược nhi không- Hoàng hậu
- Phải, là ta đánh, nhưng ta có câu hỏi- thiên ly cười
- Hỏi gì- Hoàng thượng
- Chẳng lẽ một Hoán sư cấp 4, cộng với Tuyết Miêu cấp 5 lại không đánh lại một phế vật như ta sao- Thiên ly cười

- Chuyện này, Nhược nhi! - Hoàng thượng quay sang nhìn Y Nhược
- Chắc là Nhược nhi nhường cô thì sao.

.

- Hoàng hậu biện minh thay Y Nhược
- Vậy, ngươi dám thề là ngươi không gây chuyện ở Hoàng Tịch Phủ không- thiên ly
- Thề thì thề, ta không gây chuyện sợ gì chứ- Y Nhược đứng lên đi ra ngoài điện, còn thiên ly lặng lẽ đưa một cánh tay ra sau lưng
- ( đưa bà ngón tay giơ lên cao) Ta Y Nhược nếu đến gây chuyện ở Hoàng Tịch Phủ thì!.

thì sét đánh!.

tại! đây- Y Nhược càng nói giọng càng nhỏ
- Tốt- thiên ly búng tay ở sau, trời hoang mây trắng đột nhiên xuất hiện sấm sét, rầm rộ
- Có lẽ ông trời cũng không tin ngươi, " Ha muốn đấu với ta sao, Huyết tộc ta đều kiển thời tiết là khỏi nói đó"- Thiên ly cười
- Mẫu hậu!.

.

- Y Nhược Rung rẩy ngã vào Hoàng hậu
- " Rõ ràng là nàng ấy, tạo sấm sét mà"- Dạ kỳ
!.

.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 11: 11: Chương 12


__Sau khi chuyện Y Nhược được giải quyết xong, thì trong cung cũng náo nhiệt lên như hằng năm vào đúng ngày hôm nay, Hoàng thất và các quan lại trong cung nếu có nữ nhi thì cho tham gia lễ đua thuyền ở Đầm Nguyệt Sen 1 mặt là để vui, 2 mặt là thị đua thực lực xem người nào mạnh hơn người nào!.

___
Sáng hôm nay thời tiết rất tốt, không nắng, mát mẻ, nhưng cũng hơi chút lạnh
- Y Nhược, người nghĩ xem liệu ả ta có tham gia không vậy- Triệu Tâm cười nói
- Nếu cô ta tham gia, thì ta sẽ khiến cô ta không dám nhìn người khác hahaha- Y Nhược
Ở bên kia Huyết Tịch đứng một mình nhìn những hoa sen trên hồ
- Tam công chúa đang nhìn gì vậy- Dạ kỳ hỏi thăm
- (quay lại, hành lễ,) Kỳ vương tử, tôi đang nhìn những đóa hoa sen bây giờ thì tươi như vậy, chút nữa có lẽ sẽ thế nào- Huyết Tịch buồn bã
- Không ngờ Công chúa lại lo cho đám hoa đó, vậy cô có tính tham gia không- Dạ kỳ cười
- ! Chưa biết, vậy Vương tử tôi xin cáo từ- Huyết Tịch đi khỏi
- xuyên Nguyên, Mật Lâm hai người thấy có gì lạ không- Dạ kỳ quay hỏi
- Điện hạ, người nói khác là sao - Xuyên Nguyên
- Điện hạ, người nói đúng, công chúa đã đánh nhị công chúa, là một người rất ngạo mạng, có thể nói là rất vô tình, còn công chúa này thì nói chuyện nhẹ nhàng, không chút sát khí - Mật lâm giải thích

- Mà!.

.

Tử Hiên huynh ấy đâu rồi - Dạ kỳ tìm xung quanh
Lúc này các cô gái thay nhau xuống đầm tìm vị trí xuất phát mỗi đội hai người
- (ở trên thuyền) ôh huyết tịch sao muội không xuống vậy- Y Nhược cười
- Y Nhược người đừng nói vậy chứ như cô ta ai mà dám cùng đội chứ- Triệu Tâm
- ( buồn) hai người cứ chơi đi muội không khỏe- Huyết Tịch nắm chặt hai tay
- Tịch nhi con cũng chơi đi- Hoàng thượng
- Phụ Hoàng! con.

.

- Huyết Tịch
- Chơi- Thiên ly xuất hiện kéo Huyết Tịch nhảy xuống thuyền
- Aa! - Huyết Tịch la lên
- Người đó là ai- Hoàng Luân
- à!.

ca đây là Hàn ly một người bạn của muội- Huyết Tịch
- Ngươi là ai gặp phụ hoàng còn không chào- Y Nhược
- không bắt chào ta là nể tình lắm rồi còn muốn ta chào sao- Thiên Ly lẩm bẩm
- Ngươi nói gì tên kia - Y Nhược
- Ta nói tại sao lại có một con chó sủa không biết mệt chứ- Thiên Ly cười
- " Nàng ta là ai vậy " Ngươi có biết không Dạ kỳ - Tử Hiên quay hỏi
- Không, mà nói cho Nhị công chúa vậy chắc thân phận không tầm thường đâu- Dạ kỳ cười
- Ngươi, ngươi ý! ngươi bổn công chúa là chó sao - Y Nhược tức giận
- Hả, đổ oan à!.

nảy giờ ta nói chung chung ngươi tự nhận mình là chó sao - thiên ly cười, huyết tịch che miệng cười
- Ngươi,! ! - Y Nhược.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 12: 12: Chương 13


Sau khi mọi thứ chuẩn bị xong hầu như ai cũng có đội cùng chơi, ai ai cũng thắc mắt thiên ly là ai? tại sao lại cùng đội với Huyết Tịch chứ?!.

.

__ Ở trên bờ
- Luân nhi con biết người kéo Tịch nhi tên gì không- Hoàng thượng
- Vâng, phụ hoàng còn chỉ biết nàng ta tên là Hàn Ly- hoàng luân
__ Cuộc đua thuyền hằng năm bắt đầu, người chơi chú ý luật là không được dùng tay chèo hoặc là thứ khác __ một người đứng ra làm trọng tài
- Hàn ly ta không biết bơi đâu đó- Huyết Tịch
- ưk" ta cũng biết bơi đâu, tại thấy vui vui nên muốn chơi thôi " - thiên ly
__ Xuất phát__trọng tài hô to
Từng đội thuyền xuất phát nhưng rất ít thuyền rời khỏi điểm xuất phát được, vì rất ít người thuộc hệ Thủy điều khiển nước, trong những đội thuyền đi trước có thuyền của Y Nhược vì cô ta hệ Băng
- Đi thôi - Thiên ly, thuyền cô cũng xuất phát theo
- Êh!.

Hàn ly! - huyết tịch la vì thuyền bọn cô cứ lắc lư không ngừng
- " Muốn thắng sao " có ta ở đây đừng hòng Ta là Triệu Tâm ra lệnh quỷ sử ở dưới nước mau đánh lật thuyền của Huyết Tịch cho ta - Triệu tâm dùng phép thuật cô ta là Pháp sư cấp 2
Thuyền hai người cứ lắc qua lắc lại, nhiều lần Huyết Tịch xuýt té xuống đầm nhưng may tóm chặt được tay thiên ly nên không ngã
- Muốn chơi xấu à- Thiên ly cười nhẹ,
- Hàn ly sau thuyền ta cứ lắc lư vậy- huyết tịch lo lắng
ở dưới nước có một con cá lớn đang bơi dần đến há miệng lớn định đớp hai người,thiên ly vội kéo Huyết tịch bay lên không trung chiếc thuyền vỡ tan tành khiến mọi người hốt hoảng
- Quái vật- huyết tịch
- Huyết thuật, thuật điều khiển cùng chơi - thiên ly cười
Con cá to lớn đó chuyển sang hướng thuyền của Y Nhược
- Hả - Y Nhược, Triệu Tâm hoảng hốt
- Bay lên - Y Nhược kéo Triệu Tâm bay lên
__Ở trên bờ cũng hoảng hốt không kém__
- Sao lại có con cá lớn như vậy, Người đâu mau hoảng cuộc thi lại - hoàng thượng hạ lệnh
- " E là có người triệu hồi" - Tử Hiên suy ngẫm
- Là cô làm phải không - Triệu Tâm chỉ vào mặt Thiên ly quát
- Ta không triệu hồi con thú xấu xí này ra nha- thiên ly
- " Xấu xí sao" cô có triệu được không mà nói - Triệu Tâm
- Hàn ly cô đừng gây chuyện với họ không tốt đâu - Huyết Tịch
- Nếu cô gây chuyện Y Nhược đây không sợ đâu - Y Nhược
4 người đáp xuống mặt nước cả đầm đều đóng băng
- Hàn ly- Huyết Tịch
- Muốn đánh à - thiên ly cười
- Hôm nay ta phải dạy cho ngươi biết đắt tội với ta có hậu quả gì - Y Nhược biến ra roi
- Tốt - thiên ly

Y Nhược lao vào đánh thiên ly, Ly cũng tránh
- Phụ Hoàng không xong rồi Y Nhược lại đánh người - Hoàng luân
- Xem tỉ thí vậy vui hơn đó - Dạ kỳ cười
- " Người này ruốt cuộc là ai di chuyển nhẹ nhàng nhưng lại rất nhanh "- Hoàng luân
- kiếm - thiên ly tạo kiếm bằng băng cứng chém Y Nhược vài chém
- khụ! khụ!.

hôm nay ngươi phải chết - Y Nhược đánh, hai người bay lên bờ đánh
- Hàn ly.

đừng đánh nữa - Huyết Tịch
- Tuyết Miêu ra đây - Y Nhược Triệu Tuyết Miêu ra
- Nhược nhi.

.

- hoàng thượng
- Hàn ly hay là người bắt con nào đó đấu với ta đi nếu hoán sư như ta đánh một người bình thường như ngươi chẳng phải ta mất mặt lắm sao - Y Nhược cười, thiên ly suy nghĩ

- Y Nhược người đừng đề cao cô ta quá - Triệu Tâm cười
- Ha, hạ ngươi cần gì thú nảy giờ tại không có gì chơi nên ta mới không hạ ngươi ngay thôi - thiên ly cười
- Ngươi nói gì- Y Nhược
- Nếu ngươi muốn đấu thú như vậy cũng được thôi, lúc trước ta vô tình bắt gặp một con chim thú để nó đấu được không ta - thiên ly
- Hay là ngươi không triệu ra sợ thua sao - Y Nhược
- Nơi này nhỏ quá, tránh ra - Thiên ly quát những người xung quanh ra xa
- Ra đây đi - Ly, một nguồn gió lớn từ trên cao một con chim lớn che phủ cả bầu trời
- Là! Ảnh Linh- bàn tán
- Sao có thể - Dạ kỳ
- Tuyết Miêu sao đấu nổi với Ảnh Linh chứ - Tử Hiên
Tuyết Miêu rung rẩy sợ hãi biến mất
- Ảnh! Linh! - Y Nhược ngã xuống đất sợ hãi
- Không đấu nữa sao - thiên ly.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 13: 13: Chương 14


khoảng vài ngày sau mọi chuyện lắng đi, nhưng chuyện Ảnh Linh một linh thú cao ngạo, tàn nhẫn nhất đã nhận chủ đã truyền khắp Thành hầu như ai ai cũng biết
Lúc này ở Hoàng Tịch Phủ trên nóc phủ một người tóc đen dài mặc y phục màu xanh kế bên là một áo choàng đen đang ngồi thổi tiêu một mình
Tiếng tiêu nhẹ nhàng, vu vương, nhưng nghe lại rất êm tai, động đến lòng người, mang nỗi buồn nhớ người, nhớ một người cao ngạo, nhớ một người dịu dàng, một người tài giỏi, và một người vô tình nhất
- " khi nào mới gặp lại người " - thiên ly cằm tiêu nhảy xuống nhưng không quên mang áo choàng đen bên ngoài
Trong hoa viên Hoàng tịch phủ Huyết Tịch đang ngồi trên ghế đá pha trà, thiên ly đi đến ngồi xuống uống trà
- Đang nhớ một người nào sao - Huyết Tịch cười có ý châm chọc
- phải - thiên ly
- Cô thích người đó sao, chắc người đó là người vô cùng tài giỏi nhĩ - huyết tịch cười
- phải, chính người đó dạy ta thổi tiêu, tặng ta cây tiêu này, dạy cho ta nhiều thứ có thể nói là ta rất muốn vượt qua người đó- Thiên ly
- Sư phụ vậy là cô yêu sư phụ cô rồi - huyết tịch
- yêu, ngươi nghĩ đi đâu vậy chứ, võ học không xong lại có thời gian nghĩ chuyện lung tung như vậy - Thiên ly cười

- Không phải sao, (cười) hơi bán tin đấy- huyết tịch
Bên ngoài có một nha hoàn chạy vào thông báo
_ Công chúa, hai vị vương tử đến thăm người
- Mời vào - huyết tịch cười che miệng bên cạnh thiên ly tức giận u ám
- Cười nữa là cho ngươi căm luôn đó- thiên ly hầm hực
- Tuân lệnh ( rót ly trà) mời Hàn ly cô nương - huyết tịch
- Tốt, - thiên ly cười
Từ bên ngoài Bạch Dạ Kỳ, Huyền Tử Hiên đi vào
- Công chúa - Dạ kỳ
- ( cúi người, chào) Kỳ vương tử, Hiên Vương tử- Huyết Tịch
- Còn vị này là - Tử Hiên chỉ vào Thiên Ly

- Vô Danh- Thiên ly quay mặt đi hướng khác
- Xin lỗi, Hàn ly hơi khó gần chút nhưng cô ấy tốt lắm - Huyết Tịch
- Tam công chúa, điện hạ muốn nhờ người xem vết thương của người đã lành chưa- Mật Lâm
- " Rõ ràng là điện hạ tìm không được lý do đến đây mà, với người học võ ngư người thì vết thương đã khỏi lâu rồi " - Xuyên Nguyên bỉu môi
- Ta thấy ngài khỏi rồi mà - Huyết Tịch
- ( ôm Vết thương) đau! còn đau lắm - Dạ kỳ ngồi xuống ghế
- Công chúa người nên xem chút đi, nếu không tên nào đó sẽ làm phiền ta không yên đâu- tử hiên cười nhẹ
- Huyết Tịch nhà có khách vậy ta đi chơi chút đây- Thiên ly đứng lên đi
- Đừng gây chuyện là được,( quay sang Dạ Kỳ) Kỳ vương tử vậy ngài đi với ta xem vết thương- huyết tịch!.

.

.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 14: 14: Chương 15


- Hàn ly cô nương, tử hiên cũng đang rảnh không biết có thể đi cùng cô nương được không - Tử Hiên biện cớ
- Ta quen đi một mình - thiên ly đứng lên
- Tại hạ sẽ không làm phiền cô nương đâu - tử hiên cười nhẹ
Hàn ly bước đi, Tử Hiên cũng theo sao ra đến thành Hoài An
- " Haizz, một triệu lượng vàng trong mấy ngày ta đã dùng hết rồi, hôm nay không có tiền phiền nhất là tên theo đuôi này " Haizz - thiên ly thở dài
- ( để ý) cô nương thở dài chuyện gì vậy - Tử Hiên hỏi thăm
- không liên quan đến ngươi - thiên ly giọng lạnh lùng
- " Lạnh lùng vậy, ta chỉ hỏi thăm thôi"- Tử Hiên lắc đầu
Hai người đi chút nữa, đi vào Ngân Lầu nơi này có thể bán đấu giá những thứ khác nhau,cho mọi người cùng đấu giá
- Vương tử,( nhìn Tử Hiên) ngươi vào trước đi ta sẽ vào sao - Thiên Ly
- Vậy ta vào đợi cô nương trước, - Tử Hiên cười nhẹ rồi đi vào trong
Còn cô thì đến gặp người đấu giá
- " Áo choàng đen, chẳng lẽ là ngài ấy " Đại nhân ngài có việc gì sao - Phạm Cần, chủ Ngân Lầu này có tiếng trên Lục địa Arqua này với nhiều chi nhánh khác nhau trên lục địa nghe nói là nắm trong tay 2/4 trữ lượng vàng trong Hoàng triều cả Hoàng thượng cũng phải nể mấy phần

- Ta muốn đấu giá - thiên ly
Ở bên Huyền Tử Hiên khi đi vào với phong thái nho nhã, khuôn mặt tuyệt mĩ, bạch y gọn gàng, với khuôn mặt tỏ ra vẻ lạnh lùng đi lên lầu tìm chỗ ngồi cũng đã khiến bao trái tim của những tiểu thư ở đây rung động
- hình như là Hiên vương tử đó - bàn tán.

.

- Ngài ấy đẹp quá đi- bàn tán.

.

- Ước gì được làm Hiên vương phi - bàn tán.

.

! !.

.

( những cô gái ở đây bàn tán về tử hiên đủ điều đến nỗi anh muốn đi về)! !
Một người mặc thanh y nhưng lại được áo choàng đen bên ngoài, xung quanh tỏa ra ít hàn khí, khiến người ta không dám lại gần, Thiên ly bước đến chỗ bàn Tử Hiên ngồi được hắn rót mời ly trà
- Cô đến rồi - Tử Hiên mời trà cười nhẹ
- Ưk- thiên ly lạnh giọng
Ở dưới sân khấu đấu giá một cô gái đem lên một vật được phủ khăng đỏ lên kế người đấu giá
- không biết đây là vật báo gì đây- những người đấu giá dưới sân khấu bàn tán!
- hay là bảo vật nào đó - bàn tán!
Ở trên sân khấu
- Các vị đây là một đơn dược cấp cao được một vị cao thủ ở Hoàng triều ta mang ra đấu giá Toàn kỳ đan là tên gọi của với mức giá là 500 lượng vàng - Diên liên ( có thể gọi là MC)
- Sao chứ toàn kỳ đan lừa người sao - bàn tán
- Toàn kỳ đan có thể nói là tiên đơn sao lại có người đấu giá chứ- bàn tán!.

.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 15: 15: Chương 16


Khi mọi người ở Ngân Lầu nghe nói có người mang đấu giá Toàn kỳ đan ai ai cũng không tin, Toàn kỳ đan là đơn dược cấp cao hiếm có dù là luyện dược giỏi nhất Hoàng triều cũng chưa chắc đã luyện được nó có thể chữa khỏi mọi loại bệnh, có thể giúp tu luyện được tăng lên từ hai đến ba cấp, nếu linh thú cấp dưới năm ăn được có thể đột phá lên cấp chín hoặc cấp mười trở thành linh thú mạnh mẽ
- lừa người phải không - Bàn tán!
- Ruốt cuộc là ai đã đấu giá - bàn tán!
- Chuyện này,!.

ngài ấy đã không cho tiết lộ thân phận nên chúng tôi không thể tiết lộ cho mọi người biết, nhưng ngài ấy đã đoán trước được là mọi người không tin nên đã cho thử một viên trước - Diên liên cười
Có khoảng hai người khiêng vào một cái cây đã chết, lá rụng không còn, thân cây mục rỗng, xác định đã là đã chết
- Mọi người xem đây,( chỉ vào cây) đây là một cái cây đã hoàn toàn chết mọi người nhìn kĩ đây,( bỏ một viên Toàn kỳ đan vào một chén nước, đan lập tức tan ra, cô lắc một hồi, tưới vào rễ cây) tôi đã tưới lên cây nước pha với toàn kỳ đan để xem công dụng của nó - Diên liên.

Cập‎ ????hật‎ tr????yệ????‎ ????ha????h‎ tại‎ ﹍‎ Тr????mt‎ r????yệ????.????N‎ ﹍
mọi người trở nên im lặng chăm chú hướng về sân khấu nhìn kĩ cái cây,!.

.

Không ngờ từ một cái cây đã chết nó đã từ từ xanh lên ???? trở nên to lên, lá mộc đầy cây, thậm chí nó còn ra hoa kết trái vươn lên cao vút ( may mà Ngân Lầu xây dựng lên cao năm sáu tầng nên không bị cây đâm xuyên thủng) mọi người vô cùng ngạc nhiên
- tôi trả giá 600 lượng vàng- bàn tán!
- 800 lượng vàng- bàn tán!.

- 900 lượng vàng - bàn tán!
- ( cằm ly trà nhếch môi) thật không ngờ Toàn kỳ đan lại đem đi đấu giá, chắc người đấu giá đó ngốc lắm chăng - Tử Hiên cười nhẹ
- " không hiểu tại sao ta muốn đập tên này một trận quá " Ngốc sao - Thiên Ly cười trừ.

.

- phải - tử hiên
Ở dưới
- 2500 lượng vàng - bàn tán.

.

- Ta ra giá 5000 lượng vàng - Y Nhược từ đâu hét lớn
- là công chúa đó - bàn tán.

.

- 6000 lượng vàng - Triệu Tâm cũng xuất hiện
- ( nhìn lại bất ngờ quát) Triệu Tâm ngươi dám tranh giành với ta sao - Y Nhược
- Công chúa cái gì ta cũng nhường cho người được nhưng toàn kỳ đan này thì không được rồi ta cũng muốn có nó - triệu tâm cười
- vậy ta sẽ cho ngươi biết nó là của bổn công chúa, 8000 lượng vàng - Y nhược
- Người! 9000 lượng vàng - triệu tâm tức giận
- 1 triệu lượng vàng - Y Nhược cười đắc ý
- " cô đừng đắc ý " 1 triệu 300 lượng vàng - triệu tâm
- Ngươi! 1 triệu 500 lượng vàng- Y Nhược
- vui rồi đây - Thiên Ly
- 1 triệu 600 lượng vàng- triệu tâm
- 1triệu 800 lượng vàng- Y Nhược
- 2 triệu lượng vàng - triệu tâm
- " lên chậm quá " 150 triệu lượng vàng - thiên ly quát
- ( bất ngờ) cô cũng muốn nó sao - tử hiên
- Hàn ly,.

.

cô " nếu Tuyết Miêu có toàn kỳ đan Thì Ảnh Linh là cái gì chứ "170 triệu lượng vàng- Y Nhược
Trong lúc này không ai ngoài Huyền Tử Hiên thấy được nụ cười đầy nham hiểm của Hàn thiên ly cô như thế nào!.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 16: 16: Chương 17


Khi thấy nụ cười của thiên ly, Tử Hiên đã suy nghĩ kĩ lại, mọi thứ và hình như cũng đã nghĩ ra điều mà mình thắc mắc
- ( cười hiểm) Hàn ly cô nương cô cũng gian xảo lắm đó - tử hiên cằm ly trà đưa lên miệng
- Vương tử quá khen - thiên ly tặng cho một câu suýt chút là Tử Hiên phung hết trà đang uống ra ngoài
- " khen sao " ( cười) cô nương quá lời - Tử Hiên
- 200 triệu lượng vàng - triệu tâm cười đắc ý
- wa, toàn kỳ đan quả nhiên lợi hại, số tiền đã lên đến 200 triệu lượng vàng - Diên liên nói to
- 230 triệu lượng vàng - Y Nhược
Quả thật ở Ngân Lầu ai ai cũng khâm phục những người có tiền có thế, số tiền mua của toàn kỳ đan vẫn tăng lên như diều gặp gió, số tiền này mà bù vào ngân khố của triều đình để giúp đỡ những người gặp nạn thì giúp cũng được vài huyện cơm nó áo ấm, vậy mà hai đại tiểu thư đây lấy ra như nước mà không biết Long hổ tranh đấu, Ngư ông đắc lợi
- 300 triệu lượng vàng - Y Nhược cười đắc ý vì biết con số này Triệu Tâm không thể
- " chết tiệt dù là thái sư nhưng số tiền lớn như vậy cha không thể, mà Y Nhược lại dùm nó để mua toàn kỳ đan" - triệu tâm không cam tâm
- 330 triệu - một giọng lạnh lùng hét lên khiến cả ngân lầu ngước mắt lên nhìn

- Là Đoàn công tử, người mệnh danh là người luyện dược sư đệ nhất Hoàng triều sao - bàn tán...!
- là Đoàn công tử - bàn tán...
- Ngài ấy cũng đến vậy toàn kỳ đan là thật rồi - bàn tán....
mọi người đều xôn xao vì chuyện này
- Ai vậy - thiên ly khẽ hỏi tử hiên
- Là Đoàn luyến Minh là luyện dược sư cửu tinh chính sao được mệnh danh là luyện dược sư tài giỏi nhất thiên hạ, đơn dược mà hắn ta luyện được đều là những đơn dược có thể khiến cho Hoàng triều này có thể nổi sóng, hắn ta tuy nho nhã nhưng nếu đắc tội hắn thì cả Hoàng thượng Hoàng triều này cũng không thể cứu được - Tử Hiên giải thích cặn kẽ cho thiên ly
- ôh, thú vị đây, là thiên tài đệ nhất luyện dược sư cũng đến mua đấu giá toàn kỳ đan,đối đầu với công chúa Y Nhược thú vị rất thú vị - thiên ly cười cô nói vậy vì cô cũng biết Triệu Tâm không thể nào có số tiền lớn thế này để đối đầu với hai người không chịu thua kia
- " là hắn sao, Đoàn luyến Minh hắn cũng muốn toàn kỳ đan...tuy phụ hoàng nể hắn nhưng toàn kỳ đan ta không thể nhường ngươi được " 350 triệu lượng vàng- Y Nhược cười nhẹ không ít nham hiểm
- Nếu công chúa đã muốn toàn kỳ đan vậy Luyến Minh cũng không thể tranh giành, vậy Luyến Minh xin bỏ cuộc - Đoàn luyến Minh cười nhẹ cúi đầu
- Vậy là toàn kỳ đan thuộc về công chúa Y Nhược với giá là 350 triệu lượng vàng một số tiền khá lớn - Diên liên công bố.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Khuynh Thế Phồn Hoa
2.

Tác Giả Cũng Đến Cướp Nữ Chủ
3.

Người Tình Của Sói
4.

Bác Sĩ Lục! Em Đừng Hòng Chạy
=====================================
.....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 17: 17: Chương 18


Toàn kỳ đan được dấu giá với giá rất cao lên tới 350 triệu lượng vàng bởi Y Nhược
Lúc này Y Nhược cười đắc ý còn triệu tâm thì không thấy đâu có lẽ đã đi mất, còn thiên ly đứng cười khẽ cong môi, Tử Hiên cũng phải chịu thua trước con người gian xảo này
- Cô không sợ mọi người phát hiện cô là người luyện được toàn kỳ đan sao - Tử Hiên đứng lên đi đến cạnh thiên ly
- Vậy ngươi nghĩ một người ngốc như ta sợ bị phát hiện lắm sao - Thiên ly quay mặt đối diện tử hiên
- Ta không có ý đó " sao lại nhớ dai vậy chứ " - Tử Hiên cố gắng giải thích
___ Ở dưới __
- Chúc mừng Công chúa đấu giá được toàn kỳ đan với giá 350 triệu lượng vàng - Diên liên
- Còn phải hỏi sao, người thứ bổn công chúa muốn ai dám tranh giành - Y Nhược đắc ý
__ Sau khi đấu giá xong, Y Nhược tìm cách để gặp được người đã luyện ra đơn dược cấp cao toàn kỳ đan này,
- " ruốt cuộc người đó là ai mà được giữ bí mật vậy " ta không tin bổn công chúa không gặp được người đó - Y Nhược chạy tứ phía đi tìm
Ở chỗ hai người đang ngồi, Diên liên và Phạm Cần đi đến
- Hàn ly đại nhân, Hiên vương tử- Diên liên hành lễ cúi người chào cô và Tử Hiên
- Hàn đại nhân ( cúi người) Phạm Cần khấu kiến Hiên vương tử - Phạm Cần cúi đầu chào

- Miễn lễ, phạm lão gia ông không cần hành lễ như vậy - tử hiên, phạm cần đứng thẳng
- tạ ơn vương tử - phạm cần
- ( hai tay đưa cho thiên ly một thẻ vàng của Ngân Lầu) Hàn ly đại nhân đây là số tiền của người đấu giá từ Toàn kỳ đan - Diên liên đưa cho thiên ly
- ( cằm lấy) đa tạ - thiên ly lạnh giọng
- Cô tính sao, với số tiền lớn như vậy - Tử Hiên nhìn cô
- Phạm lão gia, ông giúp ta như vậy ta phải báo đáp ông thế nào - thiên ly quay người sang hướng Phạm Cần cố ý bơ câu nói của Tử Hiên
- Hàn ly đại nhân không cần khách sáo, hôm nay vì Toàn kỳ đan của ngài mà Ngân Lầu nhiều khách hẳng lên, lão đây phải cảm ơn Đại nhân mới đúng - Phạm Cần cúi người nói
- ! ! Vậy, nếu phạm lão gia đã nói như vậy, thì có thể giúp Hàn ly một chuyện được không - thiên ly lạnh nói, tử hiên khá tò mò về chuyện của thiên ly
- Chuyện gì vậy - Tử Hiên thắc mắc
- Đại nhân cứ nói nếu giúp được, Phạm Cần sẽ cố gắng hết sức cố gắng thực hiện - Phạm Cần
- Ta nhờ ông trông coi dùm một tên phiền phức, hắn cứ nói suốt khiến cho ta rất bực - thiên ly ý cô là chỉ Tử Hiên
- " phiền phức không phải ta chứ " - tử hiên
- Cho hỏi người đó là ai vậy Đại nhân - Phạm Cần

- xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, người đó là! Hiên vương tử Huyền Tử Hiên - thiên ly cười nhẹ
- ( cười,) chuyện này đại nhân, có lẽ ( ngập ngừng)!.

.

lão phu! không giúp được ngài rồi.

.

- phạm cần cười nhẹ
- phải đó lão ta không giúp cô được đâu, chỉ có một cách là cô nói chuyện với ta nhiều đi là không thấy phiền nữa - Tử Hiên cười nho nhã
Thiên ly đứng lên, đi xuống lầu, muốn rời khỏi Ngân Lầu, tử hiên đuổi theo cô đi xuống! !.

.

.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 18: 18: Chương 19


Rời khỏi Ngân Lầu Tử Hiên lại tiếp tục bám theo thiên ly
- Hàn ly - tử hiên chạy đến cạnh cô
- Sao cô đi nhanh vậy chứ, đợi ta với - Tử Hiên cười
- " Giờ làm gì đây, tiền thì có rồi, "! ( suy nghĩ) Nè, ngươi biết nơi nào nhiều thảo dược không - Thiên ly dừng lại hướng về tử hiên hỏi
- Ở Hoàng triều này, ta có nghe nói có ba nơi rất nhiều thảo dược hiếm nhưng nó lại rất là nguy hiểm- Tử Hiên cười nói
- Nơi nào - Thiên Ly lạnh giọng nói
- một là Hiên viên sơn rừng trúc lâm, hai là Ngọc trùng phong nơi được biết có đi không có về, ba là Rừng Nguyệt Quang rất bí hiểm và là một nơi có tin đồn là nơi này có ma thú ăn thịt người - Tử Hiên giải thích cặn kẽ
- " Hiên viên sơn rừng trúc lâm, Ngọc trùng phong mình đã đọc sách biết được không ít về hai nơi này với năng lực của mình thì không có gì đáng nguy hiểm, nhưng mà Rừng Nguyệt Quang là nơi nào mình chưa từng nghe nói qua hay là trong sách cả ca ca cũng chưa từng nói cho mình biết " Rừng Nguyệt Quang là nơi nào - Thiên ly gương mặt rất tò mò
- Nghe nói là! (nhìn thấy thiên ly tò mò tử hiên cười)! dừng lại ở quán trà kia đi ( phía trước hai người có quán trà bán quen đường) ta sẽ nói cho cô nghe - tử hiên chỉ vào quán trà cười

- đi - thiên ly hai người đi đến ngồi vào quán trà
ông chủ quán trà đi đến chỗ hai người phủi ghế lao bàn mời hai người ngồi
- mời khách quan ngồi - ông chủ, hai người ngồi xuống đối diện với nhau
- Cho hỏi khách quan hai vị dùm gì - ông chủ cúi người hỏi
- Cho hai bọn ta hai ly trà và một bình trà - tử hiên mặt lạnh nhìn ông chủ đó nói
- Hai vị đợi chút - ông chủ rời đi
- Nói - thiên ly lạnh giọng
- Rừng Nguyệt Quang là một nơi vô cùng lạnh lẽo, âm u,nghe nói ở đó có một ma thú đang sống ai bước vào cũng bị ma thú đó ăn thịt,Ma thú đó sức mạnh khiến những người thuộc cửu tinh cũng không dám chọc giận, cũng không dám làm phiền đến hắn nghĩ ngơi, nhưng khu rừng đó có một điều khiến ai cũng muốn biết câu trả lời là những người tu luyện dưới 3 sao đều không có thể vào được khu rừng đó, lúc trước có vài người đạt cấp cửu tinh muốn thách thức con ma thú đó nên đã đi vào rừng Nguyệt Quang ba ngày sau có khoảng năm bộ xương người ở dưới Rừng Nguyệt Quang và được xác định là những người đã đi lên rừng lúc đó, cũng từ khi đó năm năm ma thú lại bắt Hoàng triều nộp mạng người nếu không hắn sẽ sang bằng hoàng triều này!.

- Tử Hiên giảng cho cô nghe
ông chủ đi đến đưa hai người trà
- mời hai vị - ông chủ rời đi
- Mạnh vậy sao - thiên ly rót trà
- năm nay đúng thời điểm năm năm đó, không biết ai là người hiến mạng đây - tử hiên cười
- Ai cũng được " ta phải đến đó " - thiên ly
- Thấy cô rất muốn đi đó - Tử Hiên nhìn cô!.

.

.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 19: 19: Chương 20


Tối hôm đó mọi thứ trở nên vắng lặng đi, Huyết Tịch bây giờ cũng ngủ yên giấc, còn thiên ly vẫn ở trên nóc phủ ngắm cảnh bầu trời đêm
- Haizz( thở dài) lúc trước khi ta như vậy là Tiểu Bạch Long và A Hổ luôn ở cạnh ta cùng uống với ta Hàn Băng Tiếu ( tên một loại rượu) bây giờ sao rất muốn uống nó vậy - Thiên ly cười trừ
Thiên ly nhảy lên, Ảnh Linh xuất hiện cô đáp xuống người Ảnh Linh
- chủ nhân, người muốn đi đâu - Ảnh Linh có thể liên thông suy nghĩ với thiên ly nếu muốn
- Ảnh Linh, đưa ta đến nơi nào mà có thể uống rượu, ngắm cảnh ban đêm tốt nhất, ngươi đừng để lạc đường đó - thiên ly cười nhẹ
- Người yên tâm,- Ảnh Linh bay lên rất cao và bay rất nhanh,!.

.

Bay một lúc sau!.

Ảnh Linh đưa thiên ly đến một nơi rất tuyệt, cảnh quan tuyệt đẹp nhất là vào giờ này ban đêm, ánh trăng chiếu xuống dòng sông ngày trước mắt xung quanh là nhiều cây hoa cao, vững chắc, bông hoa nở đầy cây ????,????,????,????,????,????,????️,????, rất đẹp,thiên ly ngồi xuống dựa vào một gốc cây xung quanh đất chỗ cô ngồi là đầy những cánh hoa rơi, thiên ly bỏ áo choàng xuống, cô sử dụng một ít phép thuật biến tóc cô trở lại màu xanh lam, một hình dáng như trước của cô, và lấy rượu ra uống, uống rượu ngắm trăng liệu còn thứ gì tuyệt hơn vậy nữa, phong cảnh tuyệt vời như vậy nhưng chỉ có một người một thú ở đây, rất đáng tiếc
Thiên ly khẽ cười nhẹ rồi một hơi uống cạn bình rượu
- Mỹ tửu, cảnh đẹp thật đáng động lòng người trần - thiên ly cười
Thiên ly biến ra cây sáo ngọc mà đã cùng cô Dịch chuyển từ Hàn triều của Hàn Huyết Quốc đến Hoàng triều, Hoàng Thiên Quốc này, cô cằm cây sáo ngọc trong tay, khẽ đưa lên môi thổi, tiếng sáo vu vương trầm bổng, khiến người ta nhớ về những người truy kỉ cùng ta sinh tử có nhau, sau khi thiên ly độc tấu được một lúc
Cùng lúc đó, một tiếng đàn vang lên hợp tấu với tiếng sáo của thiên ly, một âm thanh rất tuyệt vang lên, pha lẫn tính mọi thứ của những người Cao ngạo, lạnh lùng, tàn nhẫn, vô cùng lãnh khốc,!.

.

- " Âm thanh rất tuyệt, rất giống thúc thúc, ruốt cuộc người đó là ai " - Thiên ly vừa thổi vừa suy nghĩ
Một lúc sau, Thiên Ly bỏ sáo xuống không thổi nữa thì cũng là lúc tiếng đàn đó dừng lại,
Một người nam nhân hình dáng quen thuộc, Bạch y, khuôn mặt lạnh lùng, là một người không ai có thể biết được có lúc tàn nhẫn vô tình, giết người không ghê tay, lại có lúc nho nhã, dịu dàng khiến ai ai cũng phải rung động không ai khác chính là Hắn Huyền Tử Hiên,
Hắn ta đứng bên kia dòng sông nhìn về hướng cô, hai người đối diện mắt nhìn thẳng vào nhau, một người thanh y mang tiêu lạnh lùng, một người bạch y mang cầm lãnh khốc,
Thiên ly khẽ văng hũ rượu trong tay ném qua chỗ hắn như một lời chào, hắn chụp được nhìn rượu cười nhẹ,khi ngẩn mặt nhìn lại thì cô đã biến mất
- Ta sẽ uống rượu này, nàng mời ta nhất định sẽ uống hết,! Hàn ly - Tử Hiên phát hiện ra cô là Hàn ly vì cậu thấy Ảnh Linh bên cạnh cô một con chim lớn!.

.

! !.
 
Back
Top Bottom