Trường Ninh cung buổi sớm mai chìm trong làn khói trầm hương dịu nhẹ.
Tuyết đã ngừng rơi, nhường chỗ cho những tia nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa chạm trổ, phủ một lớp hào quang lên bóng dáng thanh lãnh của Lâm Uyển Ninh.
Vị mẫu nghi thiên hạ ngồi lặng lẽ bên án thư, đôi mắt như sương khói mùa đông vẫn không rời khỏi bức họa "Đại mạc hoàng hôn".
Uyển Ninh vốn là người tinh thông thi họa, nàng nhìn thấy trong những nét bút dứt khoát kia không phải là sự ủy mị của một kẻ phế vật, mà là một linh hồn khoáng đạt, một tầm nhìn vĩ đại.
Nét vẽ mạnh mẽ như muốn phá vỡ xiềng xích, nhưng ẩn sâu trong đó lại có sự cô độc đến nao lòng.
"Nương nương, ngài đã nhìn bức họa này suốt hai canh giờ rồi."
Tố Tâm khẽ khàng châm thêm trà nóng, thanh âm đầy lo lắng.
Lâm Uyển Ninh khẽ thở dài, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên mặt giấy: "Tố Tâm, ngươi nói xem, một kẻ mười năm chỉ biết rượu chè và kỹ nữ, làm sao có thể vẽ ra một vùng thảo nguyên hào hùng đến nhường này?
Trong tranh có khí phách, có tâm thế che chở thiên hạ...
Đây không phải là nét vẽ của vị An Vương mà chúng ta vẫn biết."
"Hoàng hậu nương nương đang bận tâm về vị 'phế vật' vương gia kia sao?
Thật hiếm thấy nha."
Một giọng cười lảnh lót, mang theo sự kiều mị và phong tình vạn chủng vang lên từ phía cửa.
Tô Nguyệt Nhi bước vào, mỗi bước đi như hoa sen nở rộ, đôi mắt hồ ly lấp lánh sự tinh quái.
Nàng vận một bộ cung phục màu đỏ hỏa tinh xảo, tôn lên làn da trắng nõn nà.
Nguyệt Nhi liếc nhìn bức tranh, ban đầu định buông lời mỉa mai, nhưng khi chạm phải khí thế của bức họa, nàng bỗng khựng lại.
Một sự tò mò nảy sinh trong lòng vị sủng phi vốn luôn nắm giữ trái tim quân vương.
"Nguyệt Nhi, muội đến thật đúng lúc."
Lâm Uyển Ninh điềm đạm nói, uy nghi không thể xâm phạm, "Ta định đích thân đến An Vương phủ thăm bệnh, muội có muốn đi cùng không?"
Tô Nguyệt Nhi chớp mắt, nụ cười càng thêm quyến rũ: "Chuyện thú vị thế này, sao muội có thể bỏ qua?
Muội cũng muốn xem thử cái vẻ 'thoát thai hoán cốt' của hắn là thật hay giả."
An Vương phủ, nắng bắt đầu hanh vàng trên những lối đi nhỏ.
Ở sân sau, không khí lại vô cùng yên bình và tươi sáng.
Thẩm Từ đang cùng Thanh Trúc và một vài lão nô cũ cải tạo lại khu vườn bỏ hoang.
Nàng không mặc vương bào lộng lẫy, chỉ vận một bộ y phục bằng vải thô màu xám tro gọn gàng, tay áo xắn cao để lộ đôi tay trắng ngần nhưng đầy sức sống.
Nàng đang cầm một chiếc xẻng nhỏ, trực tiếp ngồi xuống nền đất ẩm, tỉ mỉ tách những mầm thuốc quý ra khỏi lớp đất cũ.
"Thanh Trúc, nhớ kỹ, rễ cây cũng giống như lòng người."
Thẩm Từ vừa làm vừa ôn tồn giảng giải, giọng nói trầm ấm như tiếng đàn cổ, "Nếu ngươi gượng ép nó vào một vùng đất không phù hợp, nó sẽ héo úa.
Phải dùng sự chân thành để bồi đắp, đất sẽ không phụ công người."
Thanh Trúc đứng bên cạnh mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho người tri kỷ mười mấy năm qua của mình.
Nàng khẽ đưa khăn thấm mồ hôi trên trán Thẩm Từ, hai người trò chuyện vui vẻ, không khí vô cùng ấm áp, bình dị.
Giữa lúc đó, Lâm Uyển Ninh và Tô Nguyệt Nhi cùng đoàn cung nhân bước vào vườn sau.
Khoảnh khắc Lâm Uyển Ninh nhìn thấy Thẩm Từ đứng dưới gốc cây mai già, nắng xuyên qua kẽ lá chiếu lên sườn mặt tuấn tú đang mỉm cười với một lão nô già, nàng bỗng cảm thấy hơi thở mình khựng lại.
Thẩm Từ lúc này không hề có chút dáng vẻ của một Vương gia cao ngạo, mà giống như một vị trích tiên thanh sạch, thoát tục.
"Thẩm Từ tham kiến Hoàng hậu nương nương, Quý phi nương nương."
Nàng đứng dậy, phủi bụi trên tay áo rồi hành lễ một cách ưu nhã.
Lâm Uyển Ninh nén sự ngạc nhiên, đôi mắt sương khói nhìn xoáy vào Thẩm Từ: "An Vương, ngươi đường đường là thân ngọc lá vàng, sao lại đích thân làm công việc của kẻ hạ nhân thế này?
Chẳng lẽ vương phủ đã thiếu người đến mức ấy?"
Thẩm Từ mỉm cười, nụ cười ấm áp khiến trái tim người đối diện vô thức dịu lại: "Bẩm nương nương, đất không chê người bẩn, người sao lại chê đất hèn?
Trị một khu vườn cũng giống như trị một quốc gia, nếu gốc rễ không sạch, hoa lá dù rực rỡ cũng chỉ là phù du.
Bản vương tự mình làm, chính là để hiểu rõ căn cơ của mảnh đất này."
Tô Nguyệt Nhi tiến gần lại phía Thẩm Từ, đôi mắt hồ ly nheo lại: "Vậy Vương gia nói xem, trồng hoa trồng cỏ thì có liên quan gì đến đạo lý trị quốc?"
Thẩm Từ thản nhiên đáp: "Cây cỏ cũng có đặc tính.
Có loài ưa nắng, có loài chịu râm, giống như nhân tài trong thiên hạ.
Nếu gượng ép tất cả theo một khuôn mẫu, vườn sẽ tàn, nước sẽ nguy.
Kẻ làm chủ phải biết đặt đúng người vào đúng chỗ, bón đúng thứ họ cần.
Đó chẳng phải là đạo trị quốc sao?"
Lâm Uyển Ninh đứng lặng đi, tâm trí nàng chấn động mạnh mẽ.
Những lời nói ấy không chỉ đơn thuần là đạo lý sách vở, mà nó mang theo sự trải đời, một sự thấu triệt mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ vị hoàng thân quốc thích nào, kể cả Hoàng đế.
Nàng nhìn vào đôi bàn tay vẫn còn lấm lem bùn đất của Thẩm Từ, rồi nhìn lại đôi mắt phượng trong vắt của nàng, một cảm giác thán phục nhen nhóm, đan xen với một sự rung động lạ lùng.
"Vương vương gia nói về việc bón đúng thứ họ cần..."
Lâm Uyển Ninh khẽ tiến lên một bước, tà áo phượng bào lướt trên cỏ mềm, giọng nàng thấp xuống nhưng đầy vẻ suy tư, "Vậy nếu là một nhành sen muốn nở giữa mùa đông băng giá, người sẽ bón thứ gì?"
Thẩm Từ nhìn thẳng vào đôi mắt sương khói của Hoàng hậu, nhận ra ẩn ý về sự cô độc của nàng giữa cung đình.
Nàng không vội trả lời, mà thong thả bước đến bên một gốc mẫu đơn chưa nở, nhẹ tay phủi lớp tuyết còn sót lại trên cành.
"Bẩm nương nương, sen vốn nở mùa hè, nếu ép nó nở mùa đông là nghịch thiên địa.
Nhưng nếu tâm người trồng đủ ấm, dùng sự thấu hiểu làm nước, dùng lòng bao dung làm nắng, thì dù không nở hoa, nhành sen ấy vẫn sẽ xanh tốt, chờ đợi một mùa xuân rực rỡ hơn bất cứ ai."
Câu trả lời như một dòng suối ấm rót vào trái tim vốn đóng băng bấy lâu của Uyển Ninh.
Nàng sững sờ, cảm thấy như toàn bộ nỗi lòng mình bấy lâu nay đã bị người thiếu niên trước mặt này nhìn thấu chỉ qua một câu ẩn dụ.
Tô Nguyệt Nhi thấy không khí trở nên thâm trầm, liền lướt tới giữa hai người, nụ cười hồ ly đầy vẻ khiêu khích nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tò mò không giấu giếm: "Vương gia thật khéo miệng.
Nhưng nói thì dễ, làm mới khó.
Muội thấy vương phủ này vẫn còn xơ xác lắm, người định bao giờ thì cho chúng muội thấy hoa nở đây?"
Thẩm Từ không hề lúng túng trước sự tấn công của Quý phi, nàng khẽ nghiêng đầu, phong thái phong lưu thoát tục: "Hoa nở cần thời gian, cũng như chân tình cần thử thách.
Nếu Quý phi nương nương không chê, sau khi mùa đông này qua đi, mời nương nương lại ghé thăm.
Lúc đó, bản vương sẽ đích thân hái nhành hoa đẹp nhất tặng người."
Nguyệt Nhi ngẩn người, nụ cười trên môi nàng bỗng chốc trở nên chân thật hơn.
Nàng nhận ra mình không thể dùng vẻ mị hoặc thường ngày để áp chế người này.
Thẩm Từ đứng đó, giữa bùn đất và gió tuyết, nhưng lại tỏa ra một thứ hào quang thanh sạch, khiến kẻ khác phải tự giác thu lại sự ngạo mạn.
Buổi chiều dần tàn, Thẩm Từ mời hai vị mỹ nhân vào đình nghỉ mát.
Nàng đích thân pha trà gừng mật ong.
Động tác của nàng uyển chuyển, đôi tay thanh mảnh rót trà không một tiếng động, mùi thơm dịu ngọt lan tỏa.
"Trà này tuy không quý bằng trà trong cung, nhưng có thể giữ ấm tâm can."
Thẩm Từ đưa chén trà cho Uyển Ninh, ngón tay hai người vô tình chạm nhẹ.
Một luồng điện chạy qua, khiến Lâm Uyển Ninh vội vã thu tay, nhưng đôi mắt nàng lại không nhịn được mà nhìn vào đôi tay vừa chạm vào mình.
Khi đoàn xe ngựa của cung đình bắt đầu chuyển bánh rời khỏi vương phủ, Lâm Uyển Ninh ngồi bên trong, tay vẫn vô thức vân vê chiếc khăn lụa thêu hoa sen.
Nàng vén một góc rèm che, nhìn lại bóng dáng Thẩm Từ vẫn đang đứng lặng lẽ bên gốc mai, tà áo xám tro bay nhẹ trong gió chiều.
Nàng không tự hứa sẽ bảo vệ hay coi Thẩm Từ là tri kỷ ngay lập tức.
Trong thâm tâm Uyển Ninh lúc này chỉ là một sự dao động nhẹ nhàng nhưng dai dẳng.
Nàng nhận ra, vị An Vương "phế vật" trong lời đồn hóa ra lại là một ẩn số đầy lôi cuốn.
Một kẻ có thể nói về đạo trị quốc thông qua việc làm vườn, có thể pha một chén trà ấm lòng giữa ngày đông lạnh, chắc chắn không phải là hạng người tầm thường.
"Thẩm Từ... ngươi rốt cuộc là đang mưu tính điều gì, hay thực sự chỉ muốn làm một nhành lan thanh cao giữa chốn bụi trần?" – Uyển Ninh thầm nghĩ, một cảm giác tò mò mà nàng chưa từng có với bất kỳ nam nhân nào trước đây bắt đầu nhen nhóm.
Ở phía đối diện, Tô Nguyệt Nhi cũng không còn vẻ lả lơi.
Nàng nhìn ra cửa sổ, đôi mắt hồ ly hiện lên tia sáng kỳ lạ.
Nàng thích những thứ đẹp đẽ, nhưng nàng càng thích những thứ bí ẩn.
Sự điềm tĩnh của Thẩm Từ hôm nay giống như một lớp sương mù che phủ một kho báu, khiến nàng nảy sinh ham muốn được là kẻ đầu tiên lột bỏ lớp sương mù đó.
Xe ngựa xa dần, để lại một An Vương phủ trầm mặc dưới nắng chiều, nhưng trong lòng hai vị mỹ nhân quyền lực nhất, hình ảnh về một "người trồng hoa" thanh tao đã âm thầm chiếm một góc nhỏ, chờ ngày nở rộ.