Ngôn Tình Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng

Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 40: Chương 40


Nhưng dù sao đây cũng là quyết định được đưa ra tạm thời, sớm hơn nửa năm so với thời gian dự kiến, nhiều nội dung trong game vẫn chưa được bổ sung đầy đủ, mặc dù mới mở máy chủ hai ngày nhưng đã nhận được hàng nghìn lượt phản hồi.
Nội dung thảo luận tăng ca ngày đầu tiên là mọi người phải theo sát những thôn tân thủ nhiều lỗi, cố gắng giải quyết những vấn đề nhỏ, những vấn đề không thể giải quyết được thì báo lên, bổ sung phản hồi của người chơi, chờ đợi bản cập nhật tiếp theo để sửa chữa.

Nhưng mỗi lần có vấn đề mới nảy sinh đều khiến người ta đau đầu hồi lâu, bởi vì nếu bên này không giải quyết kịp thời, đợi người chơi khiếu nại thì sẽ bị coi là sai sót của họ.
Dù mới chỉ là ngày đầu tiên, nhưng mọi người đã đạt đến cảnh giới nghe thấy lỗi là biến sắc.
"Nhưng người này cũng quá mạnh." Cậu béo lẩm bẩm, hôm qua đã phát hiện ra có người bỏ xa mọi người rất nhiều, hôm nay khoảng cách lại càng lớn, mặc dù không thể xem thông tin cụ thể của người chơi, nhưng hắn cảm thấy người này chính là người hôm qua.
"Đừng quan tâm nữa nữa." Cô gái nhắc nhở cậu ta, "Chú ý những chỗ khác đi."

"Không sao, để tôi xem chút nữa." Cậu béo xua tay, hắn muốn xem người này có thể lên được cấp nào.

Vì quá tập trung nên tiếng ho khan của cô gái bên cạnh cũng bị hắn bỏ qua.
Qua một lúc, cậu béo cảm thấy bầu không khí xung quanh có chút không đúng, đột nhiên có một linh cảm không lành, lặng lẽ quay đầu lại nhìn, lập tức sợ hãi quay người lại.

Giây tiếp theo, nhìn thấy hai dấu chấm than màu đỏ trên màn hình trước mặt,hắn biết là xong đời.
"Cô ấy là người của quân đội à?" Người phía sau hỏi.
"Không phải." Cậu béo biết người đó muốn hỏi gì, thành thật lắc đầu.

"Cô ấy có tham gia nghiên cứu không?" Người nọ tiếp tục hỏi.
"Không có." Cậu béo lại lắc đầu, trong lòng đã biết mình tiêu đời rồi, quân nhân và đội ngũ nghiên cứu cần được chú ý đặc biệt, những người khác thì không cần thiết phải đối xử đặc biệt, vừa rồi hắn lại vì theo dõi người ta mà bỏ bê công việc.
"Trừ nửa tháng lương." Người đối diện nói xong lại nhìn lên màn hình một cái rồi mới rời đi.
"Robot mình nhắm đến lần trước vẫn chưa mua được." Đối phương vừa đi, cậu béo liền bắt đầu kêu gào, ở tinh cầu chủ, người có thể ăn như hắn không nhiều.

May mà trong căn hộ có một đống robot, mỗi robot đều biết làm một món ăn.
Nhưng lâu rồi, hắn ngán tận cổ mấy món robot nấu, lại vừa mới chấm được một em robot nhà bếp mới toanh.

Lương tháng này định cầm đi rước em nó về, ai dè lão đại phang cho một nhát trừ mất nửa tháng lương.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 41: Chương 41


“Ai bảo cậu lơ đãng? Tôi nhắc bao nhiêu lần rồi, thôi, tập trung vào làm đi, đừng để sai sót gì, qua hai hôm nữa là rảnh rang.

" Cô bạn bên cạnh khuyên nhủ, cô cũng không ngờ cậu bạn lại mải mê tới mức phớt lờ cả lời nhắc nhở của mình.

“Tôi thấy cô ấy lên cấp nhanh quá, lực chiến sắp đặt 1000 rồi kìa, đợi cô ấy lên cấp nữa thì cân cả team năm người luôn.

Không phải game thiết lập là không tiết lộ thông tin ra ngoài sao? Sao cô ấy cái gì cũng biết vậy?” Cậu béo vẫn thấy sai sai, “Miểu Miểu, cậu nói xem, cô ấy lên núi việc đầu tiên lại là rút tiền, có phải đã biết trên núi có sơn tặc rồi không?”
“Chắc là đoán được.

" Miểu Miểu phỏng đoán.

“Sao cô ấy đỉnh thế nhỉ?" Cậu béo lại kêu gào thảm thiết, "May mắn thì thôi đi, lại còn thông minh nữa, game thôi mà cũng phân biệt đối xử à?”
“Sếp chỉ nói game không lỗi là được, cậu lo lắng cô ấy lực chiến cao làm gì.

” Đồng nghiệp bên cạnh lên tiếng.

“Thế này cũng quá mạnh rồi, nạp tiền cũng không mạnh được thế này đâu.

” Cậu béo lẩm bẩm, tay vẫn không ngừng thao tác, giải quyết hai vấn đề vừa xuất hiện.

“Làm việc cho đàng hoàng đi, biết đâu lúc cậu vào game cũng bá đạo như thế.


“Tôi không thể nào như thế được, cả đời cũng không thể nào.

” Cậu béo lắc đầu, “Thôi, xem người khác chơi vậy.


“Đừng xem nữa, lát nữa sếp ra lại trừ lương đấy.

” Cô bạn nhắc nhở.

“Haiz, cậu nói xem, cùng là người với nhau, sao lại khác biệt đến thế cơ chứ?”

Thời Miên không biết những chuyện diễn ra ở những nơi khác, cô đang bận leo núi.

Ngọn núi nhìn từ xa không cao, nhưng leo lên mới biết là cao thật, cô cảm giác mình đã leo được mười phút rồi mà ngẩng đầu lên nhìn vẫn còn cao chót vót.

Vị trí mà trưởng thôn đưa cho lại ở khá sâu trong núi, Thời Miên đành phải tiếp tục leo lên.

Game không chỉ thiết lập mùa hè mà nhiệt độ cũng là nhiệt độ mùa hè, lúc làm nhiệm vụ không thấy nóng lắm, nhưng sức lực cần dùng để leo núi và ngồi xổm bên sông bắt vịt rõ ràng không cùng một đẳng cấp.

Leo được 20 phút, Thời Miên đi tới một phiến đá phẳng, định ngồi xuống nghỉ một lát.

Lần này vừa ngồi xuống, cô đã cảm thấy xung quanh có gì đó không ổn, rõ ràng lúc nãy trong núi vẫn còn tiếng chim hót, vậy mà bây giờ lại chẳng có gì, chỉ có tiếng gió thoảng qua.

Thời Miên biết, NPC mới sắp xuất hiện rồi.

Sẽ ở hướng nào đây? Thời Miên nghĩ ngợi một lúc, đột nhiên cảm thấy sau lưng có một luồng gió lạnh, lập tức nhảy khỏi tảng đá sang bên cạnh.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 42: Chương 42


Thời Miên không đứng dậy mà tiếp tục lăn người theo tư thế vừa rồi, tuy bị ngã một cái nhưng cũng né được đòn tấn công từ phía sau.

Đánh hụt một chiêu, tên sơn tặc cầm gậy sau lưng ngẩn người ra.

Thời Miên lùi về sau hai bước mới đứng dậy, cuối cùng phát hiện ra thiết lập của NPC này hình như có vấn đề, đầu óc không linh hoạt.

Thấy hắn ta đứng im tại chỗ, Thời Miên cẩn thận di chuyển ra sau lưng hắn, dùng hai nắm cỏ vừa nhặt được siết chặt cổ hắn: "Nói! Anh là ai?"
"Cướp, cướp của!" Tên NPC lắp bắp nói.

Đúng như cô dự đoán, Thời Miên đánh rớt cây gậy trong tay hắn: “Ai phái anh tới đây cướp bóc?”
“Đại vương trên núi.


Thời Miên phát hiện tên sơn tặc này thật sự hơi ngốc, hỏi gì cũng nói, hơn nữa còn không giống trưởng thôn phải tốn tiền mua chuộc, còn có chuyện nào tốt hơn chuyện này nữa sao? Thời Miên trực tiếp kéo hắn ta đến bên tảng đá, bảo hắn ta ngồi xổm xuống, cô ngồi xuống rồi bắt đầu hỏi chuyện.

“Tên?”
“Đại Ngốc.


Thời Miên thầm nghĩ, quả nhiên người như tên, hỏi gì đáp nấy, cô tiếp tục hỏi: “Đại vương sai anh tới đây làm gì?”
“Cướp của.


Đột nhiên nhớ ra vừa nãy đã hỏi câu này rồi, Thời Miên đổi câu khác: “Trên núi các ngươi có bao nhiêu người?”
“Bốn.

"
Bốn người, Thời Miên nhìn thanh HP trên đầu hắn ta - 250.

Lượng HP này, Thời Miên cảm thấy mình có thể cân cả bốn: "Đại vương lợi hại không?”
“Lợi hại.

"
“Trên núi các người có thứ gì tốt không?” Nếu không có thì lần này cứ xuống núi thẳng luôn, coi như mười đồng xu đưa cho trưởng thôn là vứt đi.

“Trên núi có mỏ than.


“Hả?” Thời Miên giật mình, không ngờ một tên sơn tặc lại có mỏ than trong nhà, nhưng mà, nấu ăn chẳng phải cần tới nhiên liệu sao?
Quả nhiên là quà trên trời rớt xuống, Thời Miên thậm chí hoài nghi có phải thôn trưởng có ý tốt nên mới đưa phó bản này cho cô không.

“Vậy anh có biết đào mỏ không?” Thời Miên hỏi.

“Biết, tôi đào mỏ là giỏi nhất cái núi này đó.

” Gã to xác bỗng nhiên kiêu ngạo.

“Đừng có manh động, ngồi xổm xuống.

” Thời Miên giữ hắn lại hỏi thêm vài vấn đề, bảo hắn dẫn mình đến chỗ đào mỏ.

Lực chiến của đại vương trên núi này không rõ là bao nhiêu, Thời Miên quyết định có cơ hội sẽ solo với hắn, chỉ là trước khi đánh nhau có thể mang một ít đồ về trước.

Áp gã to xác đến nơi, Thời Miên bảo hắn đào.

“Thấy cái rương này không? Hôm nay không đào đầy rương thì không được về.

” Thời Miên vừa hỏi xong, vị trí ba người còn lại trên núi cách khá xa đây, NPC trừ phi có tình huống đặc biệt thì không thể rời khỏi vị trí của mình, cho nên hiện tại cô rất an toàn.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 43: Chương 43


“Nhanh lên! Còn chậm chạp như vậy là tôi đánh đấy.

” Thời Miên vung vung cây roi vừa nhặt được trên đường tới đây.

NPC quả nhiên run rẩy, lập tức bắt đầu đào mỏ than.

Đồ đối phương đào được đều bỏ vào rương, Thời Miên trực tiếp lấy từ trong rương ra bỏ vào ba lô.

Dù sao cô cũng đã học được cách mở rộng ba lô rồi, Thời Miên cảm thấy hôm nay có thể bội thu.

[[Cá nhân] Hệ thống: Chúc mừng bạn nhận được một khối than tinh luyện.

]
Đang bỏ đồ vào thì đột nhiên nhận được một thông báo như vậy, Thời Miên ngẩn người, mở ba lô ra xem.

Vài ô đầu tiên đều là than đá bình thường 10 viên một nhóm, ô cuối cùng là một khối than tinh luyện lẻ loi.

Thời Miên mở phần mô tả.

[[Than tinh luyện] Than tinh luyện hiếm thấy, dùng nó để chế biến món ăn ngon khiến người ta khó có thể cưỡng lại, dùng nó để rèn vũ khí thì vô cùng sắc bén.

]
Tức là vừa có thể rèn vũ khí lại vừa có thể nấu ăn, Thời Miên quyết định lát nữa sẽ tiếp tục nhặt thêm.

NPC vẫn đang miệt mài đào, dù sao trò chơi và hiện thực cũng khác nhau, hiện thực đào mỏ cần phải xuống dưới lòng đất mấy chục mét, còn ở đây, trên núi mở một cái lỗ là có thể đào được rồi.

Thời Miên bỏ hết than đá trong rương vào ba lô, tổng cộng lấy được hai khối than tinh luyện, hơi ít, bây giờ còn một tiếng nữa là đến giờ offline, Thời Miên dự định đợi đến 20 phút trước khi offline mới bắt đầu xuống núi.

Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Thời Miên đi dạo xung quanh, nơi này cách chỗ thôn trưởng cung cấp một khoảng, lại kết hợp với vị trí mà gã to xác vừa nói, Thời Miên đột nhiên phát hiện tọa độ mà thôn trưởng đưa chính là sào huyệt của sơn tặc.

Có lẽ đợi sau này lực chiến cao hơn nữa có thể đến đây, Thời Miên nghĩ, gần đây không có gì hữu dụng, cho dù Thời Miên muốn thu thập cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Đúng lúc Thời Miên đang đau đầu không biết nên làm gì thì NPC vốn đang chuyên tâm đào mỏ than lên tiếng.

“Đào hết rồi.


“Cái gì hết rồi?” Thời Miên nhìn thoáng qua cái rương bên cạnh, rõ ràng chưa đầy.

“Không còn mỏ nữa.

” NPC đáp.

Thời Miên nhìn về phía hắn đang đứng, bên trong đúng là trống không, lúc nãy đến đây rõ ràng còn nhìn thấy mỏ than lộ ra.

Còn có giới hạn nữa sao? Thời Miên nhìn ba lô của mình đã mở rộng thêm mười ô, hiện tại vẫn chưa đầy, than tinh luyện cũng chỉ có ba khối, có chút thất vọng, vốn tưởng rằng có thể kiếm lời một phen.

“Vậy thôi, ngày mai tôi lại đến.

” Đồ vật trong game đều làm mới theo thời gian, Thời Miên không biết quặng mất bao lâu sẽ được làm mới, nhưng mà có thể hỏi, nghĩ đến đây Thời Miên trực tiếp hỏi hắn, “Khi nào thì mới có lại?”
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 44: Chương 44


“24 tiếng sau.

” NPC sẽ không nói dối, nghiêm túc trả lời.

“Được.

” Thời Miên mở sổ ghi chú ra, đánh dấu địa chỉ này, ghi chú thời gian.

Sổ ghi chú là do [Tương Lai] chuẩn bị để tránh người chơi bỏ lỡ thời gian diễn ra sự kiện, chỉ là hiện tại cấp bậc quá thấp, hoạt động nào cũng không thể tham gia, nhiều nhất chỉ có thể nhận phần thưởng đăng nhập.

Cho nên sổ ghi chú của Thời Miên trống không, đây là việc đầu tiên được ghi vào.

Chuyện khác tạm thời không cần ghi lại, Thời Miên quyết định mang than tinh luyện trong ba lô đi tìm thợ rèn, nhân tiện tăng độ thiện cảm.

Cùng là làm nhiệm vụ, thợ rèn có độ thiện cảm cao cho cô một cái búa có thể tự mình khảm đá trang bị, thôn trưởng có độ thiện cảm thấp lại lừa cô đến sào huyệt của sơn tặc, Thời Miên cảm thấy mình đã nhìn thấu trò chơi này rồi.

Lúc Thời Miên về đến chân núi thì trời đã muộn, nửa tiếng còn lại cũng chẳng làm được nhiệm vụ gì, cô chợt nhớ đến cây búa mà thợ rèn đưa cho.

Lúc đó, ông ta có nói qua cho cô cách cường hóa trang bị nhưng cô chưa thực hành bao giờ, cũng không chắc là mình làm được hay không.

Tìm được chỗ vắng người dưới chân núi, Thời Miên lấy đá cường hóa, búa và vũ khí ra.

Nhớ lại cách thợ rèn gõ búa, cô cầm lấy cây búa, tay kia đặt đá cường hóa lên vũ khí, rồi thử gõ nhẹ một cái.

[Cường hóa thành công, nhận được công kích +2, phòng ngự +2, chiến lực +30]
Nghe thấy động tĩnh, Thời Miên cúi đầu nhìn con dao găm trong tay, phần giới thiệu được làm mới bên cạnh vẫn chưa biến mất.

[Dao găm (Trắng) (cấp 3): Công kích +5, phòng ngự +5]
[[Thế giới] Thông báo: Chúc mừng người chơi ** đã học thành công kỹ năng cường hóa, nhận được một phần quà cường hóa - lớn]
Lại là quà lớn, Thời Miên phát hiện ra trò chơi này thật hào phóng, nếu như trưởng thôn không âm hiểm như vậy thì tốt hơn rồi.

Công kích tăng 1 thì chiến lực tăng 10, phòng ngự tăng 1 thì chiến lực tăng 5, vậy là cường hóa một lần sẽ tăng 30 chiến lực, cường hóa chỉ cần gõ một cái là được, đơn giản hơn làm nhiệm vụ nhiều, Thời Miên dứt khoát lấy hết đá cường hóa trong ba lô ra, gõ đều từng cái một.

[Cường hóa thành công! ]
[Cường hóa thành công! ]
[Cường hóa thành công! ]
!
Gõ được vài cái, Thời Miên định tiếp tục thì tay trái sờ vào khoảng không, trên tảng đá đã hết đá cường hóa.

Nhớ lúc làm nhiệm vụ hình như đào được không nhiều lắm, cô kiểm tra thời gian online, còn hơn nửa tiếng.

Từ đây đến chỗ đào đá cường hóa chỉ có mấy trăm mét, chưa đến 5 phút là đến nơi, Thời Miên không muốn lãng phí thời gian còn lại, quyết định đến đó đào đá.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 45: Chương 45


Đá cường hóa dễ đánh hơn quái nhiều, dù sao một cái đứng im tại chỗ, một cái chạy lung tung.

Mãi đến khi đào hết sạch sẽ chỗ đá cường hóa có thể nhìn thấy bằng mắt thường xung quanh, Thời Miên mới dừng lại.

Nhìn xung quanh một lượt, tuy người không nhiều lắm, nhưng thi thoảng vẫn có người đến bắt thú săn, Thời Miên quyết định quay lại chỗ cũ.

Vẫn là chỗ chân núi tốt hơn, dù sao người thường cũng không biết có chỗ này, nếu không phải trưởng thôn thì cô cũng không thể nào đến đây, Thời Miên ngồi xuống tảng đá bên cạnh nghỉ ngơi một lát, sau đó đứng dậy tiếp tục gõ.

Trong lúc gõ, cô còn đang nghĩ đến chuyện nhiệm vụ, cô đã hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến thứ 7, bây giờ thanh kinh nghiệm đã đi được hơn nửa, nếu có thể nhận nhiệm vụ chính tuyến thứ 8 thì có thể lên cấp.

Chỉ là không biết trưởng thôn có muốn giao hay không, Thời Miên quyết định lát nữa sẽ đến hỏi rồi mới offline, nhanh một chút thì 10 phút là có thể chạy đến đầu thôn.

Ngay lúc Thời Miên đang nghĩ đến nhiệm vụ thì đột nhiên nghe thấy một tràng âm thanh thông báo.

[Cường hóa thành công, nhận được công kích +2, phòng ngự +2, chiến lực +30]
[Trang bị thăng cấp thành công, nhận được công kích +10, phòng ngự +10, chiến lực +150]
[[Thế giới] Thông báo: Chúc mừng người chơi ** đã thăng cấp vũ khí thành công, chiến lực tăng mạnh, nhận được rất nhiều phần thưởng, mong các người chơi tiếp tục cố gắng!]

Lúc mới bắt đầu cường hóa đã có thông báo rồi, nhưng tất cả đều là cường hóa thành công, thăng cấp này là lần đầu tiên Thời Miên nghe nói đến, trực tiếp xem vũ khí.

Vũ khí hiện tại đã thay đổi rất nhiều so với một ngày trước, hôm qua lúc trưởng thôn đưa cho cô, chiến lực chỉ có 15, nhưng bây giờ, Thời Miên nhìn một cái.

Con số “435” to đùng khiến Thời Miên ngẩn người, cô biết cường hóa rất có tác dụng, nhưng không ngờ tác dụng lại lớn đến vậy, nhưng mà không chỉ là cường hóa, hình như thăng cấp một lần cho chiến lực còn nhiều hơn?
Thời Miên lật xem tin nhắn của mình, định xem lại nhật ký trò chuyện, nhưng điều đầu tiên nhìn thấy là nhật ký trò chuyện trong thế giới.

[[Thế giới] Đói Rồi Cho Xin Miếng Cơm: Thăng cấp vũ khí? Game này còn có chức năng này nữa hả? Sao tui hổng biết?]
[[Thế giới] Đoán Xem Tui Là Ai: Chắc là có đấy, không phải nói có tổng cộng 6 bậc sao, xem ra đã có người tìm được cách thăng cấp rồi]
[[Thế giới] Kẻ Nghèo Rớt Mồng Tơi Ở Tinh Cầu Chủ: Lại là một người chơi nạp tiền rồi]
[[Thế giới] Quái Nhỏ Không Sợ Người: Ông bạn lầu trên cũng có thể nạp tiền, có mấy ai ở tinh cầu chủ mà nghèo rớt mồng tơi chứ? Nhanh chóng lấy khí phách của đại gia ra dọa người ta đi!]
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 46: Chương 46


[[Thế giới] Kẻ Nghèo Rớt Mồng Tơi Ở Tinh Cầu Chủ: Đừng có dùng phép khích tướng, tui thật sự nghèo, đến giờ vẫn còn kẹt ở cấp 3 chưa lên được đây này.

]
[[Thế giới] Quái Nhỏ Không Sợ Người: Nhiệm vụ này khó quá, không nạp tiền không qua được]
[[Thế giới] Đoán Xem Tui Là Ai: Ban đầu game tạo ra để rèn luyện mọi người, ai ngờ cuối cùng lại thành ra thế này]
[[Thế giới] Đói Rồi Cho Xin Miếng Cơm: Thôi, cứ coi như phòng tập thể hình miễn phí vậy, nói chung tập luyện ở đây cũng khá tốt]
[[Thế giới] Đoán Xem Tui Là Ai: Ý kiến hay đấy, không tốn tiền, làm xong nhiệm vụ còn kiếm được tiền, chuyện tốt thế này ở nơi khác không có đâu]
……

Chỉ có vài dòng đối thoại, Thời Miên lướt qua một lượt, nhưng cũng có chút tò mò, đáng lẽ ra người ở thôn Tân Thủ không ít như vậy, lúc cô đến cũng gặp vài người rồi, sao người phát ngôn lại chỉ có ba, bốn người thế này?
Thời gian gấp rút, Thời Miên không kịp nghĩ nhiều, lọc tin nhắn một lượt, chỉ xem thông báo của hệ thống, lúc này mới biết nguyên nhân vũ khí có sức chiến đấu cao như vậy.

Nhưng mà đã thăng lên cấp bậc gì rồi? Thời Miên có chút tò mò, nhấn mở vũ khí để xem thuộc tính.

[Dao găm (Lục) (cấp 0): Công kích +29, Phòng ngự +29, Chiến lực +435]
[Vũ khí phổ thông, tư chất vũ khí: 1]
Hàng phía sau là thông tin không có trước khi thăng cấp, Thời Miên suy nghĩ một chút, chẳng lẽ vũ khí phổ thông còn có phân loại khác? Nhìn như vậy thì phổ thông chắc là cấp thấp nhất, nhưng mà hiện tại cấp bậc của cô còn thấp, đây là vũ khí duy nhất, muốn tìm trang bị cao cấp hơn có lẽ phải đợi phó bản hoặc nhiệm vụ khác.

Cho đến bây giờ, phần thưởng nhiệm vụ chỉ có ba món trang bị là giày, dao găm và trường bào, những trang bị khác đều không có, đáng lẽ ra trang bị Tân Thủ không nên ít như vậy, xem ra phải nhanh chóng làm nhiệm vụ tiếp theo, thu thập đủ trang bị.

Một trang bị dù cường hóa thành công đến đâu cũng không bằng vài trang bị cộng lại.

Nhưng mà số đá cường hóa còn lại, Thời Miên không định sử dụng ngay bây giờ, vũ khí là vũ khí phổ thông, nâng cấp đến mức độ này đã hoàn toàn đủ dùng, đá cường hóa sẽ được làm mới định kỳ, hiện tại người khác còn chưa bắt đầu đào, cô có thể nhặt được, sau này thì sẽ không dễ tìm như vậy, vẫn nên giữ lại một ít cho trang bị mới.

Dù sao thứ có thể cường hóa không chỉ có vũ khí, còn có trang bị khác, ví dụ như đôi giày dưới chân cô.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 47: Chương 47


Nghĩ đến đây, Thời Miên đột nhiên nhớ tới một chuyện, giày có thể tăng thêm khả năng di chuyển?
Vậy sau khi cường hóa có phải chạy nhanh hơn không! Thời Miên ngẩng đầu nhìn thời gian, còn lại 15 phút, quyết định cường hóa giày trước.

Nếu thật sự như cô suy đoán, sau này làm nhiệm vụ chạy tới chạy lui còn có thể tiết kiệm được không ít thời gian.

Nghĩ là làm, Thời Miên nhấn tháo gỡ, cầm đôi giày trong tay, dựa theo cách cường hóa dao găm vừa rồi mà cường hóa.

[Cường hóa thành công, nhận được Công kích +2, Phòng ngự +2, Tốc độ di chuyển +2, Chiến lực +35]
Xem ra tốc độ di chuyển không có tác dụng, Thời Miên cường hóa ba lần liền dừng lại.

[Giày chiến đấu (Bạch) (cấp 3): Công kích +7, Phòng ngự +7, Tốc độ di chuyển +7, Chiến lực +105]
Lúc trang bị xong, cô phát hiện cả người mình dường như nhẹ nhõm hơn vừa nãy.

Thời Miên thử chạy hai bước, không dùng sức đã sải được bước dài, thời gian online không còn nhiều, Thời Miên dứt khoát thu dọn đồ đạc đi tìm trưởng thôn.

Thực ra Thời Miên càng muốn tính sổ chuyện lão ta dụ mình vào ổ trộm, nhưng bây giờ không được, ít nhất phải đợi cô rời khỏi thôn Tân Thủ đã.

Trò chơi này NPC phát nhiệm vụ có liên quan đến độ thiện cảm, Thời Miên quyết định trước không đắc tội với trưởng thôn, đợi sau khi lợi dụng xong rồi tính tiếp.

Trên diễn đàn nói cấp 10 rời khỏi thôn Tân Thủ, nhưng mà cấp 10 cũng có thể mở Gia Viên, nếu Gia Viên chỉ có thể đặt trong thôn thì nhất định cần trưởng thôn đồng ý, xem ra ngày báo thù của cô phải hoãn lại rồi.

Nhưng mà nghĩ đến mười ô được mở rộng trong ba lô và một đống than đá, Thời Miên cảm thấy tạm tha cho lão ta cũng được, ngoài mặt không thể trả thù không có nghĩa là sau lưng không thể ra tay!
Thời Miên còn chưa nghĩ ra cách nào đã chạy đến nhà trưởng thôn, tốc độ này đúng là nhanh hơn hôm qua không ít, chỉ là đến nơi mới phát hiện cửa nhà trưởng thôn đóng chặt.

Không đúng, mặc dù xung quanh có không ít thôn Tân Thủ, nhưng người chơi ở thôn Tân Thủ này cũng không ít, với tư cách là NPC phát hành nhiệm vụ, ông ta không thể tùy ý chạy lung tung được.

“Trưởng thôn, mở cửa!” Trước cửa không có ai, Thời Miên trực tiếp đi qua gõ cửa.

“Ai đấy?” Bên trong có một giọng nói già nua hỏi.

“Người chơi, tìm trưởng thôn.

” Cảm giác người bên trong hẳn là người lớn tuổi, giọng điệu của Thời Miên cũng bớt gay gắt hơn.

“Ông ấy không có nhà, mai cô quay lại nhé!”, người bên trong đáp.

“Được rồi.

" - Ban đầu cô cũng chỉ định ghé qua xem có nhận được nhiệm vụ nào không, nên khi không có cũng chẳng thất vọng lắm, quyết định tìm chỗ nào đó để thoát game.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 48: Chương 48


Nghĩ đến nhà trưởng thôn cũng gần nhà thợ rèn, hay là ghé qua xem Thiết Đản có ở đó không nhỉ? - Mỗi lần cậu nhóc đó giao nhiệm vụ toàn là một chuỗi dài, lên cấp còn dễ hơn mấy nhiệm vụ khác nhiều.
Thế là cô nàng quyết định ghé qua đó trước khi thoát.
Đi được nửa đường, Thời Miên bỗng nhớ ra điều gì đó, lập tức quay đầu chạy về chỗ cũ.
Lúc cô chạy về đến nhà trưởng thôn thì người trong sân vẫn chưa mở cửa hẳn, chỉ hé một khe nhỏ để nhìn ngó xung quanh.

Thấy Thời Miên quay lại, ông ta vội vàng đóng cửa, vì quá nhanh nên quên mất mình đang làm gì, chỉ nghe thấy một tiếng “Rầm”...
Thời Miên: “...”
Dù biết đối phương chỉ là NPC, cô vẫn thấy tội cho ông ta một giây.

Trông ông ta thảm hại đến mức, cô bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đáng sợ quá hay không.
Nhưng cô cũng không đến nỗi quên mất chuyện bị lừa, liền đạp cửa xông vào: “Giờ thì biết sợ rồi chứ gì?”
“Vô Triều Vô Mộ sao, chuyện này… Nó là có nguyên do cả đấy!” - Vừa nhìn thấy cô vào, trưởng thôn vừa lắc lắc cái đầu bị kẹp đau điếng, cố gắng giải thích.
“Được, vậy ông nói xem nó có nguyên do gì?” - Thời Miên đi thẳng vào sân rồi đảo mắt nhìn xung quanh.
Tuy thiết lập của game chỉ là một ông lão bình thường, nhưng nhìn vào cái sân này là biết ngay ông ta rất biết hưởng thụ.

Giữa sân có một cái hồ nhỏ, trong hồ trồng rất nhiều hoa sen, giờ đã bắt đầu kết hạt.
Bên hồ còn có một cái ghế đẩu, cô có thể tưởng tượng ra cảnh lúc không có ai, ông ta ngồi câu cá, hóng gió ở đây, ngày nào cũng ung dung tự tại.
Cách đó không xa là một cái chòi nghỉ mát, bên trong bàn ghế bằng đá đầy đủ cả.

Đối diện với cổng chính là một dãy nhà.

Gần đây, những ngôi nhà cô nhìn thấy đều là kiểu kiến trúc cổ, nhà trưởng thôn cũng vậy.

Cửa chính mở toang, chỉ nhìn kích thước thôi cũng biết sống ở đây thoải mái hơn cái căn hộ studio hơn 30 mét vuông của cô nhiều.
“Chuyện là… là…” - Trong lúc Thời Miên quan sát, trưởng thôn cố gắng tìm một lý do hợp lý, nhưng lục tung cả kho dữ liệu cũng không thấy câu trả lời nào cho tình huống này.
“Nào, chúng ta ngồi đây nói chuyện.” - Thời Miên chẳng khách sáo chút nào, đi thẳng vào chòi nghỉ mát, tìm một cái ghế rồi ngồi xuống.

Dù sao thì thời gian online cũng không còn nhiều, cô không định đi đâu khác nữa, cứ bàn bạc với ông ta xem sao, còn nếu không được thì cứ offline, mai tính tiếp.
“Được… được.” – Trưởng thôn ngồi xuống đối diện cô.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 49: Chương 49


“Ông nhìn xem tay tôi này, đen sì như thế này, để trốn thoát khỏi ổ sơn tặc, ông có biết tôi đã phải đào bao nhiêu than không?” - Thời Miên đưa tay ra cho ông ta xem, thầm nghĩ cái trò chơi này thật là không biết điều, rõ ràng là thế giới ảo, than mà dính vào tay cũng bị đen.

“Cái này…” – Trưởng thôn á khẩu, theo như thiết lập thì cô phải bị bọn sơn tặc giam giữ hai ngày mới đúng.

NPC chỉ biết những thông tin trong phạm vi quản lý của mình, vậy nên ông ta không hề biết chuyện gì đã xảy ra trên núi, trong kho dữ liệu lại không có cách đối phó, đành phải câu giờ.

“Nào, chúng ta tính tiếp nhé, ông lừa tôi lên núi, có phải là lãng phí thời gian lên cấp của tôi không? Suýt chút nữa thì bị người ta g**t ch*t trên núi, chuyện này có phải nên bồi thường không? Còn bị người ta bắt làm lao động miễn phí nữa chứ, tiền công thì ông phải trả đấy!” - Thời Miên liên tục đặt ra ba câu hỏi, khiến ông ta không kịp trở tay.

“Không…" Trưởng thôn lắc đầu.

Chưa kịp nói hết câu Thời Miên đã ngáp một cái rõ to, dù sao cũng chạy gần ba tiếng đồng hồ rồi.

Ngáp xong, cô thuận tay đặt lên bàn đá bên cạnh.

“Rắc…"
Nghe thấy tiếng động, Thời Miên cúi đầu xuống nhìn, không biết là do bàn đá kém chất lượng hay do cô vừa rồi dùng lực quá mạnh, mà cái bàn đá đang yên đang lành bỗng vỡ làm đôi.

Rút tay về trong sự ngại ngùng, Thời Miên tự nhủ nhất định không phải do mình, mà là do cái bàn quá mỏng manh.

Cái chòi này không che được nắng, bàn đá thì ngày ngày hứng chịu mưa gió nên đã bị phong hóa, chỉ là trùng hợp thay mình lại chạm vào nó mà thôi.

“Bồi thường! Tôi bồi thường ngay đây!” Trưởng thôn run rẩy nói, sợ rằng giây tiếp theo mình sẽ chung số phận với cái bàn đá.

Thời Miên định nói gì đó thì thôi, thản nhiên ho một tiếng: "Bồi thường thế nào?"
“Bồi thường…” - Lúc này, trưởng thôn cũng không biết quyết định thế nào, đành hỏi - “Cô muốn gì nào?”
Thời Miên hơi do dự một chút, [Tương Lai] tuy chỉ là trò chơi nhưng ai cũng biết tiềm năng phát triển sau này rất lớn, nếu trưởng thôn đã hỏi rồi, hay là mình thử đưa ra yêu cầu?
Nhưng mà độ thiện cảm là một vấn đề, Thời Miên trước tiên liếc nhìn danh sách bạn bè, độ thiện cảm của trưởng thôn thì không thay đổi, nhưng mà cái cột sợ hãi 60 đằng sau là sao?
Trò chơi này không phải là quá chân thật sao? Thời Miên không rõ giới hạn ở đâu, nhưng mà có được là tốt rồi, nếu có thể lừa trưởng thôn một vố hình như cũng không thiệt!
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Trữ Hàng
Chương 50: Chương 50


"Xem ở thành ý của ông.

" Thời Miên thản nhiên nói.

"Tôi sẽ trả cho cô ba mẫu đất!" Trưởng thôn vẻ mặt thống khổ nói.

"Nếu không phải tôi thông minh chạy ra được thì bây giờ còn đang ở trên núi đấy, tự do của tôi chỉ đáng giá ba mẫu đất thôi sao?" Thời Miên cảm thấy vẫn có thể mặc cả được.

"Vậy thêm cái nhà này nữa! Của cải khác tôi không còn!" Trưởng thôn ôm lấy ngực.

Chỉ là biểu cảm này có chút giả trân, Thời Miên phát hiện cho một căn nhà còn không đau lòng bằng ba mẫu ruộng, trong lòng nghi ngờ, chẳng lẽ lại có âm mưu gì sao?

"Biểu cảm giả quá, cái nhà này có phải là phần thưởng gì không?" Thời Miên vẻ mặt nghi ngờ nhìn ông ta chằm chằm, cô luôn cảm thấy trưởng thôn không rộng rãi như vậy, trừ khi có lý do bất đắc dĩ nào đó mới phải đưa cho cô.

"Ặc," Không ngờ lại bị cô đoán trúng, trưởng thôn lại bắt đầu vuốt râu, biểu cảm cũng không còn vẻ đau lòng như vừa rồi, "Chúc mừng cô trở thành người chơi đầu tiên ở khu Tân Thủ đạt mốc 1000 lực chiến, phần thưởng là một căn nhà, ba mẫu ruộng tốt.

"
"Vậy còn chuyện sơn tặc thì sao?" Thời Miên hỏi.

"Chuyện sơn tặc đó! " Trưởng thôn vuốt râu hai cái, vừa định lên tiếng thì đột nhiên trước mặt không còn ai, nhìn trái nhìn phải, phát hiện người thật sự offline rồi, buông tay lẩm bẩm một tiếng, "Phần thưởng hậu hĩnh như vậy còn chưa đủ sao? Sao còn muốn bồi thường nữa chứ.

"
Thời Miên cũng bị việc offline đột ngột dọa giật mình, nhưng sau đó lo lắng ập đến, thời gian chơi game hôm nay không còn một chút nào, tuy giữa chừng có thông báo nhưng đã bị cô tắt đi.

Nghĩ đến vừa rồi mình còn đang mặc cả với trưởng thôn, không biết đến ngày mai online ông lão còn thừa nhận hay không.

Nhưng nếu là thật thì căn nhà kia là của cô sao? Nghĩ đến lại có chút mong chờ.

Ngôi nhà lý tưởng trước đây của Thời Miên chính là kiểu này, nhưng cô không ôm hy vọng, chỉ cần có một sân nhỏ và một gian bếp nhỏ là tốt rồi, không ngờ niềm vui bất ngờ đến đột ngột như vậy.

Nghĩ đến đây, Thời Miên không định ở trong khoang game nữa, trực tiếp bò ra, vệ sinh sạch sẽ nằm trên giường lăn qua lăn lại, sau đó bắt đầu xem tin tức trên diễn đàn.

Thông báo trên cùng đã lâu như vậy vẫn được ghim, xem ra phải đợi đến khi nào có thông báo tiếp theo mới được thay thế, Thời Miên thành thạo lướt xuống các bài đăng bên dưới.

Loại bỏ những bài than phiền, loại bỏ những bài phản ánh lỗi game, Thời Miên chỉ xem các tin tức nhỏ về mọi mặt.

[Cuối cùng cũng đợi được tin tức hữu ích, nghe nói người chơi có lực chiến cao nhất khu Tân Thủ có phần thưởng đặc biệt!]
 
Back
Top Dưới