Cập nhật mới

Khác Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400215860-256-k592810.jpg

Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng
Tác giả: khaihao53
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Bộ truyện Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng là tác phẩm của Trần Văn Văn kể về cuộc đời của Doanh Chính (Tần Thủy Hoàng) vị Hoàng Đế đầu tiên của triều đại Trung Hoa người đã thống nhất 7 nước chư hầu Hàn, Triệu, Ngụy, Yên, Sở và Tề..



thienhadenhathoang​
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng
Chương 1 Tiếng khóc trong Thành Hàm Đan


Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng

Chương 1: Tiếng Khóc Trong Thành Hàm Đan

Hàm Đan, kinh đô nước Triệu, mùa đông năm 259 trước Công Nguyên.

Chiến sự biên cương ngùn ngụt, tiếng trống trận vọng về làm cả kinh thành bao phủ trong lo âu.

Trong phủ Triệu Cơ, một tiếng khóc trẻ thơ vang lên, xé toạc đêm giá lạnh.

Đứa trẻ đỏ hỏn ấy mang dòng máu của hai thế giới: cha nó là Doanh Dị Nhân, con tin nước Tần bị giam giữ nơi Triệu; còn mẹ nó, Triệu Cơ, từng là vũ nữ trong phủ Lã Bất Vi, nay trở thành chính thất của Dị Nhân.

Căn phòng mờ tối, Triệu Cơ mệt mỏi tựa đầu vào gối, mồ hôi đẫm trán.

Bên ngoài, Lã Bất Vi bước vào, đôi mắt sáng rực như đang nhìn thấy trước cả thiên hạ.

"Chúc mừng công tử," một gia nhân thì thầm, "là một nam hài."

Lã Bất Vi khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên thành nụ cười khó đoán.

Hắn nhìn đứa bé đang khóc trong nôi:

> "Đứa trẻ này... sẽ là quân cờ quan trọng nhất trong ván cờ thiên hạ của ta."

Triệu Cơ yếu ớt gọi:

"Chính nhi... con ta, tên nó sẽ là Chính.

Mong một ngày, nó có thể tự quyết định vận mệnh của chính mình."

Nhưng chẳng ai biết, ngay giây phút ấy, số phận của đứa trẻ đã bị cuốn vào cơn lốc lịch sử.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng
Chương 2 Thành trì trong lửa


Chương 2: Thành Trì Trong Lửa

Những năm tháng ấu thơ của Doanh Chính không hề êm ả.

Ở Hàm Đan, hắn là "đứa con lai Tần - Triệu", kẻ bị khinh bỉ, chế giễu.

Quý tộc Triệu coi thường hắn, thường gọi sau lưng:

> "Đứa nhãi này là con tin, sớm muộn cũng chẳng còn chỗ đứng."

Doanh Chính, khi mới 5 - 6 tuổi, đã nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình, trong lòng bùng lên ngọn lửa:

"Có một ngày, ta sẽ để các ngươi quỳ xuống trước mặt ta."

Nhưng vận mệnh nghiệt ngã không cho hắn thời gian nuôi dưỡng tuổi thơ.

Năm 257 TCN, Tần vương Chiêu Tương Vương hạ lệnh đại tướng Vương Hột đem binh công phá Hàm Đan.

Chiến sự kéo dài, máu đỏ nhuộm cả tường thành.

Trong thành, người Triệu căm hận, tìm giết hết người Tần.

Gia đình Doanh Chính rơi vào vòng nguy hiểm.

Người Triệu lùng bắt con tin để tế trời.

Tiếng hò hét, tiếng chém giết rền vang ngoài phố.

Triệu Cơ ôm chặt đứa con, mặt trắng bệch.

Lã Bất Vi đã phải dốc hết mưu trí và vàng bạc để che giấu, cuối cùng tìm được đường đưa mẹ con Doanh Chính thoát khỏi thành.

Giữa biển lửa, tiếng trẻ thơ vẫn vang vọng:

> "Mẹ ơi... tại sao họ muốn giết chúng ta?"

Triệu Cơ chỉ ôm con, đôi mắt ngấn lệ, không thể trả lời.

Nhưng trong tim đứa bé, hạt mầm thù hận và khát vọng quyền lực đã được gieo xuống.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng
chương 3 Lên ngôi 13 tuổi


Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng

Chương 3: Lên Ngôi Ở Tuổi Mười Ba

Năm 247 TCN.

Hàm Dương, kinh đô nước Tần.

Sau khi Doanh Dị Nhân (tức Tần Trang Tương Vương) băng hà, triều đình lập Doanh Chính, khi ấy mới mười ba tuổi, kế vị ngôi vương.

Buổi lễ đăng cơ, trời đổ mưa lớn.

Sấm chớp giáng xuống như thử thách vị vua non trẻ.

Triều thần quỳ dưới bậc thềm, đồng thanh hô vang:

> "Vạn tuế!

Vạn tuế!

Vạn vạn tuế!"

Đứa trẻ mười ba tuổi, khoác long bào rộng thùng thình, bước lên ngai vàng lạnh lẽo.

Ánh mắt hắn không còn ngây thơ, mà là một vẻ trầm mặc, sâu thẳm, như chứa cả bầu trời giông bão.

Trước mặt hắn, Lã Bất Vi - thừa tướng quyền thế nhất nước Tần - chắp tay khom lưng, khóe môi thoáng một nụ cười kín đáo.

"Bệ hạ," Lã Bất Vi cất giọng ôn tồn, "từ nay người là quân chủ của thiên hạ.

Nhưng việc nước rộng lớn, xin hãy giao cho thần tạm thời xử lý, để bệ hạ an tâm học tập, dưỡng thành minh chủ."

Những lời lẽ ấy nghe thì cung kính, nhưng ẩn sau là sự chiếm đoạt thực quyền.

Cả triều đình đều biết: vua chỉ là hình thức, mọi quyết sách nằm trong tay Lã thừa tướng.

Doanh Chính ngồi im lặng.

Bàn tay hắn siết chặt tay ngai, lạnh lẽo như thép.

Trong lòng hắn vang lên một ý niệm:

> "Ngươi có thể coi ta là con cờ, nhưng một ngày nào đó, ta sẽ lật cả bàn cờ này."

---

Hậu cung nổi sóng

Trong cung, Triệu Cơ - thái hậu, mẹ của Doanh Chính - ngày càng xa cách con trai.

Sau nhiều năm bị ràng buộc, bà tìm đến sự an ủi nơi Lão Ai, một kẻ đẹp trai phong lưu.

Nhờ sự nâng đỡ của thái hậu, Lão Ai dần có quyền lực, nắm binh trong tay, thậm chí sinh ra lời đồn đoán mờ ám.

Triều đình xôn xao, nhưng trước sự bảo hộ của thái hậu và sự làm ngơ khôn khéo của Lã Bất Vi, không ai dám nói.

Chỉ có Doanh Chính, khi nghe tin ấy, đôi mắt hắn thoáng hiện tia lửa căm hận.

Hắn hiểu: cả ngai vàng, cả mẹ ruột, tất cả đều bị người khác thao túng.

---

Vị vua thiếu niên

Đêm ấy, trong tẩm điện, Doanh Chính đứng trước gương đồng.

Hắn tự nhủ:

"Ta là vua.

Ta không thể yếu đuối.

Chỉ có kẻ mạnh mới sống sót trong thiên hạ này."

Ngoài trời, gió thổi qua Trường Hàm, cuốn tung lớp bụi cát.

Trong lòng thiếu niên mười ba tuổi ấy, một cơn bão cũng đang hình thành - một cơn bão sẽ quét sạch mọi thế lực chắn đường hắn.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng
chương 4 Nắm Quyền


Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng

Chương 4: Nắm Quyền

1.

Sóng gió trong cung

Năm 238 TCN.

Doanh Chính khi ấy 21 tuổi, đã không còn là thiếu niên non trẻ.

Vóc dáng hắn cao lớn, ánh mắt cứng rắn, giọng nói đã dày và lạnh lùng.

Trong triều, Lã Bất Vi vẫn nắm thực quyền.

Ngoài hậu cung, Lão Ai – tình nhân của Thái hậu Triệu Cơ – ngày càng lộng hành.

Y được phong tước, ban quân, thậm chí còn dám kết bè cánh, mưu đồ dựng con riêng làm vua.

Một đêm đầu xuân, trong phủ Lão Ai, tiếng rượu ca vang vọng.

Y cười lớn, râu tóc rối bời nhưng thần sắc đắc chí:

> “Tiểu hoàng đế kia chỉ là hư danh.

Ngày nào đó, ta mới là kẻ thực sự nắm thiên hạ.”

Lời nói ấy lọt đến tai Doanh Chính.

Nghe xong, hắn chỉ im lặng, nhưng ánh mắt lóe lên sát ý.

2.

Biến loạn Lão Ai

Cơ hội đến vào chính năm ấy.

Lão Ai, say mê quyền lực, nổi loạn trong cung.

Đêm tối, tiếng trống dồn dập, quân của Lão Ai định xông vào cung cướp ngôi.

Nhưng Doanh Chính đã chuẩn bị sẵn.

Đám cấm vệ trung thành dưới trướng hắn bất ngờ phản kích, máu nhuộm đầy thềm đá.

Trên ngai vàng, Doanh Chính lạnh lùng hạ lệnh:

> “Giết!”

Tiếng chém giết vang dậy khắp Hàm Dương.

Lão Ai bị bắt, cả họ tộc bị tru di.

Triệu Cơ, vì nhục nhã, bị buộc phải rời xa chính trường, sống ẩn dật cho đến cuối đời.

Đêm ấy, Doanh Chính ngồi một mình trong tẩm điện, mưa xuân rơi rả rích.

Hắn ngẩng đầu, khẽ thở:

> “Từ nay, thiên hạ này… chỉ có một vua.”

3.

Sự thất thế của Lã Bất Vi

Sau biến loạn Lão Ai, thanh thế của Lã Bất Vi cũng dần lung lay.

Vốn là kẻ kiến lập công lao giúp Doanh Chính, hắn từng nghĩ mình sẽ vĩnh viễn giữ vị trí thừa tướng.

Nhưng Doanh Chính đã trưởng thành, và không còn chỗ cho kẻ cầm quyền thứ hai.

Một ngày, trong đại điện, Doanh Chính nghiêm giọng hỏi:

> “Thừa tướng, khanh đã làm nhiều công lao.

Nhưng hôm nay thiên hạ là của Doanh gia, không phải của bất kỳ ai khác.

Khanh hiểu ý trẫm chứ?”

Lã Bất Vi nhìn vào đôi mắt sáng quắc của vị vua trẻ, trong lòng thoáng run.

Hắn hiểu, thời đại của mình đã kết thúc.

Không lâu sau, Lã bị ép rời khỏi Hàm Dương, cuối cùng uất hận mà chết nơi lưu đày.

4.

Vị vua thật sự

Khi ấy, Doanh Chính mới 22 tuổi.

Nhưng hắn đã dẹp yên loạn hậu cung, loại bỏ ngoại thích, gạt bỏ thừa tướng quyền lực.

Từ nay, quyền hành tập trung vào một người – chính là Tần Vương Chính.

Trong triều, quần thần dập đầu, không ai dám ngẩng mặt.

Ngoài biên cương, tiếng vó ngựa Tần dần vang vọng, báo hiệu thời khắc thiên hạ thống nhất đang đến gần.

Đêm đó, Doanh Chính đứng trên lầu cao Hàm Dương, nhìn về phía đông – nơi sáu quốc vẫn chia cắt.

Áo bào đen tung bay trong gió.

> “Thiên hạ sẽ không còn chia lìa.

Chỉ có một vương triều.

Và ta – chính là người lập nên nó.”
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng
Chương 5 Thiên hạ trong tay


Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng

Chương 5: Thiên Hạ Trong Tay

1.

Cỗ máy chiến tranh Tần quốc

Sau khi Doanh Chính nắm trọn quyền, triều chính Tần vận hành như một cỗ máy thép khổng lồ.

Pháp gia được trọng dụng, luật pháp nghiêm minh, quân đội huấn luyện khắc nghiệt, nông dân sản xuất để nuôi chiến tranh.

Trong triều, Lý Tư – một môn đồ của Hàn Phi – được Doanh Chính thu dùng, trở thành cánh tay lý luận.

Ngoài chiến trường, những danh tướng như Vương Tiễn, Mông Điềm, Lý Tín sẵn sàng xuất chinh.

Tần quốc như con hổ rình mồi, chỉ chờ vồ lấy thiên hạ.

---

2.

Diệt Hàn – bước đầu khai cục (230 TCN)

Quốc lực Hàn vốn yếu, đất hẹp, dân ít.

Tần quân tiến công ào ạt, chưa đầy một năm, Hàn vương xin hàng.

Ngày Hàn quốc diệt vong, Doanh Chính đứng trên thành Hàm Dương, chắp tay ra lệnh:

> “Từ nay, Hàn chỉ là một quận của Tần.”

---

3.

Nuốt Triệu – mối thù cũ (228 TCN)

Triệu quốc – nơi Doanh Chính sinh ra, cũng là nơi hắn từng bị khinh miệt.

Nỗi hận ấy vẫn còn nguyên.

Năm 228 TCN, đại tướng Vương Tiễn dẫn binh đánh Triệu, công phá Hàm Đan.

Triệu vương hàng, con cháu vương thất bị bắt.

Một hôm, Doanh Chính đi qua cung cũ Hàm Đan.

Những bức tường đá lạnh lẽo, nơi hắn từng là đứa bé bị gọi là “con tin Tần”.

Hắn dừng lại, lặng lẽ vuốt tay lên phiến tường, trong lòng vang vọng:

> “Các ngươi từng khinh ta.

Nay cả thiên hạ này, thuộc về ta.”

---

4.

Ngụy, Sở, Yên, Tề – từng bước quét sạch

225 TCN: Tần công phá kinh đô nước Ngụy bằng kế dẫn nước sông Hoàng Hà, khiến thành Đại Lương ngập chìm.

Ngụy vương đầu hàng.

223 TCN: Tần đại phá nước Sở, bắt Sở Vương.

Đây là trận chiến khốc liệt nhất, nhưng cuối cùng, Sở – cường quốc từng một thời hùng mạnh – cũng bị diệt.

222 TCN: Tần đánh Yên, bắt Yên vương.

221 TCN: Nước Tề cô lập, không dám kháng cự, cuối cùng mở cổng thành đầu hàng.

---

5.

Thiên hạ thống nhất

Năm 221 TCN, sáu quốc chư hầu bị diệt sạch, Trung Hoa lần đầu tiên trong lịch sử thống nhất dưới một ngọn cờ.

Trong điện Hàm Dương, bá quan quỳ rạp.

Lý Tư dâng tấu:

> “Bệ hạ công lao cái thế, sáu quốc bình định, thiên hạ nhất thống.

Từ xưa đến nay chưa từng có.

Xin bệ hạ bỏ hiệu Vương, xưng là Hoàng Đế, để thiên hạ biết đây là công nghiệp muôn đời.”

Doanh Chính lặng đi giây lát.

Rồi hắn chậm rãi đứng dậy, ánh mắt sắc như gươm, cất giọng vang vọng khắp điện:

> “Từ nay, trẫm là Hoàng Đế, hiệu Tần Thủy Hoàng!

Thiên hạ chỉ có một chủ, muôn dân chỉ có một vua!”

Tiếng hô “Vạn tuế” rung chuyển cả Hàm Dương.

Ngoài trời, gió cuốn bụi cát tung bay.

Thiên hạ lần đầu tiên quy về một mối.

Vị hoàng đế trẻ tuổi, từng bị gọi là “con tin Tần”, nay đã trở thành người mạnh nhất Trung Hoa.
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng
Chương 6 Đê Quốc và Bóng Đen


Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng

Chương 6: Đế Quốc và Bóng Đen

1.

Đế chế được xây dựng

Sau ngày thiên hạ quy về một mối (221 TCN), Tần Thủy Hoàng không dừng lại ở chiến tranh.

Ông bắt đầu xây dựng một đế chế thống nhất, nhằm vĩnh viễn xoá bỏ loạn lạc chư hầu.

Chữ viết: Ông lệnh Lý Tư thống nhất văn tự, lấy “tiểu triện” làm chữ chung, từ đó muôn dân cùng một ngôn ngữ.

Tiền tệ: Thống nhất tiền đồng hình tròn, lỗ vuông; đơn vị cân, thước đo cũng quy về một chuẩn.

Giao thông: Xây dựng hệ thống đường lớn, “Xa đạo” thẳng tắp từ Hàm Dương tỏa đi khắp thiên hạ, đủ để sáu ngựa song hành.

Phòng thủ: Lệnh các tướng nối liền những đoạn tường thành của sáu nước cũ, hình thành Vạn Lý Trường Thành sơ khai, ngăn quân Hung Nô phương Bắc.

Thủy lợi: Cho đào Kênh Trịnh Quốc, tưới tiêu cho vùng Quan Trung, biến đất hoang thành ruộng phì nhiêu.

Cả thiên hạ vận hành như một guồng máy khổng lồ.

Dưới bàn tay sắt thép, trật tự được thiết lập.

---

2.

Bóng đen bất tử

Nhưng giữa lúc vinh quang, trong lòng Tần Thủy Hoàng lại trỗi dậy một nỗi sợ: cái chết.

Đêm dài trong cung A Phòng, ông nhiều lần bừng tỉnh.

Ánh đèn mờ hắt lên khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt đỏ ngầu.

Ông nhìn bàn tay mình: mạnh mẽ, nhưng rồi cũng sẽ héo tàn.

Ông tự nhủ:

> “Ta thống nhất thiên hạ, lẽ nào lại không thể chiến thắng sinh tử?”

Các phương sĩ như Từ Phúc được triệu vào cung, hứa hẹn có tiên dược ở hải đảo Bồng Lai, Phương Trượng, Doanh Châu – nơi thần tiên trường sinh ngụ ở biển Đông.

Tần Thủy Hoàng cấp hàng ngàn trai gái, thuyền lớn vượt biển đi tìm.

Nhưng tháng ngày trôi, chỉ có tin đồn, chẳng thấy tiên dược quay về.

---

3.

Bàn tay sắt

Để giữ vững đế chế, Tần Thủy Hoàng cai trị cực nghiêm.

Lý Tư dâng kế: “Thi thư bách gia là mầm loạn, xin đốt bỏ, chỉ giữ pháp luật và sử Tần.”

Vậy là xảy ra đốt sách chôn nho: sách bị thiêu, học giả chống đối bị chôn sống.

Khắp thiên hạ, ai cũng phải cúi đầu.

Đế chế Tần hùng mạnh, nhưng trong im lặng đã chất chứa oán hận.

---

4.

Cái bóng trong lòng đế vương

Có những đêm, khi triều thần lui hết, Tần Thủy Hoàng ngồi một mình trong cung, nhìn ngọn đèn dầu lay lắt.

Ông nhớ đến tuổi thơ bị khinh rẻ ở Hàm Đan, nhớ đến ngày bị gọi là “con tin Tần”.

Rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, thiên hạ rộng lớn nằm dưới chân.

Nhưng trong sâu thẳm, nỗi lo sợ vẫn không tan:

> “Trẫm có thể thống nhất muôn dân, nhưng không thể thống nhất cái chết…”
 
Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng
chương 7


Thiên Hạ Đệ Nhất Hoàng

Chương 7: Cái Chết Trong Chuyến Tuần Du

1.

Thiên tử rong ruổi

Năm 210 TCN.

Tần Thủy Hoàng khi ấy đã 49 tuổi.

Trải qua bao chiến dịch, thân thể ông hao mòn, bệnh tật ập đến.

Nhưng lòng ham muốn trường sinh bất lão càng thôi thúc mạnh mẽ.

Ông cho đoàn xe khổng lồ tuần du khắp thiên hạ: từ Quan Trung vượt ra phía Đông, đến Trường Lăng, rồi lên Bắc Hải.

Phương sĩ Từ Phúc từng hứa hẹn “có đảo tiên Bồng Lai, có tiên dược bất tử”, khiến ông nuôi hy vọng.

Dọc đường, trăm quan hầu hạ, xe ngựa nối dài, kho tàng theo sau.

Nhưng trong đêm, chỉ có tiếng gió vi vu, bóng đế vương cô độc giữa hàng nghìn người.

> “Trẫm đã có cả thiên hạ,” ông lẩm bẩm, “nhưng sinh mệnh lại ngắn ngủi như ngọn đèn trước gió...”

---

2.

Điềm dữ ở Sa Khâu

Khi đoàn tuần du tới Sa Khâu (nay thuộc Hà Bắc), bệnh tình Tần Thủy Hoàng trở nặng.

Ông nằm trong xe ngọc, sắc mặt tái nhợt.

Thái y dập đầu xin tấu:

> “Bệ hạ... bệnh này không thể chữa.”

Đế vương cau mày, giọng khàn khàn:

> “Không thể chữa?

Trẫm có thể diệt lục quốc, mà lại thua một cơn bệnh ư?”

Ông gượng dậy, nhìn ra cửa xe, nơi cát vàng cuồn cuộn, gió thổi rát da.

Trong lòng bỗng chốc dấy lên nỗi tuyệt vọng: tiên dược không có, thần tiên không thật, tất cả chỉ là hư ảo.

---

3.

Di chiếu trong tuyệt vọng

Biết mình khó qua khỏi, Tần Thủy Hoàng viết di chiếu bí mật, truyền ngôi cho thái tử Phù Tô – người con trưởng đang trấn thủ phương Bắc cùng tướng Mông Điềm.

Nhưng trời không chiều lòng người.

Di chiếu ấy lọt vào tay gian thần Triệu Cao, kẻ nắm quyền giám chế xa giá.

Triệu Cao mưu cùng Lý Tư, sửa đổi di chiếu, đưa Hồ Hợi – con thứ – lên ngôi, mở đầu bi kịch cho nhà Tần.

---

4.

Cái chết bí mật

Một ngày tháng 7, Tần Thủy Hoàng trút hơi thở cuối cùng trong xe ngọc tại Sa Khâu.

Cái chết ấy được giữ kín.

Triệu Cao sợ loạn, lệnh quần thần giả vờ rằng hoàng đế vẫn sống.

Xác ông được giấu trong quan tài bọc dầu cá, trên xe chất đầy cá ướp để át mùi tử khí.

Đoàn xa giá vẫn tiếp tục hành trình về Hàm Dương, trên đường đi, dân chúng vẫn quỳ lạy tung hô “Hoàng đế vạn tuế” – nào ngờ người trong xe đã vĩnh viễn không còn.

---

5.

Lăng mộ vĩnh hằng

Về tới Hàm Dương, tin dữ mới công bố.

Tần Thủy Hoàng được an táng tại Lăng Tần (nay là Lệ Sơn, Thiểm Tây).

Lăng mộ được xây suốt hàng chục năm, bên trong chứa cơ quan, sông thủy ngân, và đội quân đất nung bất tử canh giữ.

Ngọn núi nhân tạo ấy đứng sừng sững giữa đất Quan Trung, như bóng ma vĩnh viễn của đế chế Tần.

---

6.

Hậu âm

Cái chết của Tần Thủy Hoàng khép lại một thời đại: thời đại của máu, thép, và tham vọng vô hạn.

Ông đã làm điều không ai trước đó làm được: thống nhất thiên hạ.

Nhưng ông cũng để lại một đế quốc sắt đá, thiếu lòng người, và nhanh chóng sụp đổ chỉ sau hai đời.

Trong sử sách, người đời vừa kính vừa sợ, vừa ca tụng vừa nguyền rủa.

Nhưng một điều chắc chắn:

> Tên của Tần Thủy Hoàng – vị Hoàng đế đầu tiên của Trung Hoa – sẽ bất diệt cùng lịch sử.

Đến đây, ta đã đi trọn cuộc đời Tần Thủy Hoàng.

Nguyên văn (Sử ký – Tần Thủy Hoàng bản kỷ):

> 天下共苦戰鬬不休,以有侯王。賴宗廟,天下初定,又復立國,是樹兵也,而求其寧息,豈不難哉!廷尉議是。

Dịch nghĩa:

“Thiên hạ khổ vì chiến tranh không dứt, là do có các chư hầu vương hầu.

Nay nhờ tông miếu, thiên hạ mới vừa định yên, mà lại dựng các nước (phong chư hầu) thì tức là tự gây ra binh đao.

Lúc ấy lại mong được yên nghỉ, há chẳng khó sao!

Đình úy (Lý Tư) nói rất đúng.”

Ý nghĩa lịch sử:

Đây là lúc Tần Thủy Hoàng quyết định không phân phong thiên hạ theo lối cũ (chư hầu vương hầu cát cứ) mà thi hành chế độ quận huyện – quyền lực tập trung tuyệt đối về trung ương.

Ông nhận ra nguyên nhân mấy trăm năm Chiến Quốc là do “chư hầu cát cứ”, mỗi nước nuôi binh riêng, chiến tranh liên miên.

Vì vậy, thay vì chia đất phong cho công thần và hoàng thân, ông lập quận huyện, do quan lại triều đình bổ nhiệm và thay đổi bất kỳ lúc nào.

Đây là nền tảng của chế độ trung ương tập quyền suốt hơn 2000 năm phong kiến Trung Hoa.

Lời Kết: Công Tội Thiên Thu

Tần Thủy Hoàng – Doanh Chính – từ một đứa trẻ sinh ra giữa thời loạn, đã từng bước leo lên đỉnh cao quyền lực, rồi trở thành Hoàng đế đầu tiên của thiên hạ.

Ông xóa bỏ chế độ chư hầu cát cứ kéo dài hàng trăm năm, đặt nền móng cho một quốc gia trung ương tập quyền, thống nhất cả về chính trị, luật pháp, ngôn ngữ, tiền tệ, và đường sá.

Đó là những thành tựu mang tính nền tảng, khiến lịch sử Trung Hoa mãi về sau không bao giờ quay lại thời loạn chư hầu.

Nhưng cũng chính ông, với sự nghi kỵ quá mức, với những chính sách hà khắc, lao dịch nặng nề, và cơn khát bất tử vô vọng, đã gieo mầm cho sự bất mãn lan rộng.

Khi ông chết đi, đế chế tưởng chừng vững chắc lại sụp đổ nhanh chóng, chưa đầy hai mươi năm sau khi khai quốc.

Người đời sau nhìn ông với hai mặt:

Công: mở ra kỷ nguyên thống nhất, xây dựng thể chế còn ảnh hưởng hàng nghìn năm.

Tội: bạo chính, khắc nghiệt, đốt sách chôn nho, khiến triều đại diệt vong chóng vánh.

Có lẽ, như sử gia Tư Mã Thiên từng than thở:

> “Công lao của Tần Thủy Hoàng, trăm đời không thể che lấp; nhưng tội lỗi của ông, nghìn năm khó thể dung tha.”

Dẫu yêu hay ghét, tên tuổi của Tần Thủy Hoàng vẫn bất diệt cùng lịch sử.

Ông là hiện thân của quyền lực tuyệt đối, của tham vọng vô biên, và của bi kịch muôn đời: "Có thể thống nhất thiên hạ, nhưng không thể thống nhất lòng người".

Tác giả Tr.VV
 
Back
Top Bottom