Võng Du Thiên Đạo Hệ Thống

Thiên Đạo Hệ Thống
Chương 777 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Đẹp Trai Thì Mới Có Nhiều Đứa Yêu



Chương 777 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Đẹp Trai Thì Mới Có Nhiều Đứa Yêu

Mặt trời dần dần xuống núi khi những tia sáng dần dần tắt ngấm vào trong màn đêm. Nằm trên mặt đất tinh tẫn người vong Khúc Dương cùng với cả Lưu Chính Phong hận không thể có thêm thời gian để giao phối à nhầm giao lưu âm nhạc.

“Chính Phong hiền đệ, cuối cùng di nguyện của chúng ta cũng hoàn thành. Hiện tại liền nên mệnh danh cho cuốn nhạc phổ này thôi. Ngươi đến đề danh đi.” Khúc Dương ánh mắt mãn nguyện nhìn cái này nhạc phổ.

“Vậy đa tạ Khúc đại ca, ta liền không khách khí. Quyển nhạc phổ này… là ta sau khi rời khỏi giang hồ cùng với Khúc đại ca sáng tác ra, vậy thì liền gọi là Khúc Lưu Giao Hợp Phổ đi.” Lưu Chính Phong lập tức đè nghị nói.

“Hảo, hảo cái tên rất hay, rất có ẩn ý. Hiền đệ ngươi quả nhiên thông minh.” Khúc Dương vỗ tay khen ngợi nói.

“Cái đếch gì thế? Thế quái nào lại là Khúc Lưu Giao Hợp Phổ?” Diệp Thần mắt đều trợn tròn, chẳng lẽ hắn can thiệp vào tạo ra cái gì đó hiệp ứng hồ điệp? Không có tiếu ngạo giang hồ khác thì tiếu ngạo đâu phải là tiếu ngạo đâu?

“Hai lão không biết xấu hổ. Vẻ vang lắm mà đem đặt tên nhạc phổ như vậy.” Phong Thanh Dương cùng vói Lệnh Hồ Xung khinh bỉ cái ánh mắt ném đếm.

“Hầy, chúng ta hiện tại đã được khai sáng thấm nhuồn tư tưởng của Diệp công tử đây. Hiện tại đều sắp chết, liêm sỉ để làm cái gì?” Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong đều cảm thấy da mặt mình trước khi chết quả nhiên đủ trâu chó.

“Liêm con mẹ ngươi chứ sỉ? Liền chọn cái tên khác đi.” Diệp Thần dùng côn gõ vào hai người đầu tức giận gầm lên. Lão tử bao nhiêu cái tốt không học, hết lần này đến lần khác học theo lão tử cái xấu. À mà, mình có cái gì tốt đâu nhỉ? Hắn làm người khốn nạn hắn rõ hơn ai hết.

“Ta thấy cái tên này rất tốt đâu.” Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong một bộ ủy khuất nói. Bọn họ tác phẩm đặt thế nào trả được.

“Tốt cái rắm, về sau cái quyển nhạc phổ đậm chất đam mỹ này còn truyền cho ai được? Các ngươi đặt tên thế, ai thèm muốn?” Diệp Thần tức giận nói. Lão tử tiền đều nhanh bay đâu.

“Ách, cũng đúng… Khúc đại ca, chúng ta vẫn là đổi cái tên.” Lưu Chính Phong gật đầu đồng ý. Họ đều sắp chết, quyển này nhạc phổ không thể để thất truyền, đây là hai người họ công sức đâu.

“Hầy, đành vậy nhưng tên gì thì thích hợp?” Khúc Dương một bộ đăm chiêu nghĩ.

“Cái này...” Lưu Chính Phong cũng rơi vào thế bí suy nghĩ.

“Không cần nói nhiều, ta đã nghĩ tốt tên, liền gọi Tiếu Ngạo Giang Hồ đi.” Diệp Thần lập tức thay hai cái đầu đất này quyết định nói.

“Tiếu Ngạo Giang Hồ? Diệu… cái tên này… diệu...” Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong lập tức ánh mắt tỏa sáng. Cái tên này rất hợp với giai điệu của bản nhạc phổ này. Không kiêu mà ngạo, tên rất hay.

Hai người nhanh chóng đề tên lên quyển nhạc phổ sau đó liền thở dài, hơi thở nhỏ nhoi còn lại khiến họ ngồi tại trên mặt đất yếu ớt.

“Lệnh Răng Hô huynh đệ… quyển nhạc phổ này là chúng ta cả đời tinh hoa, chúng ta thời gian không còn nhiều. Quyển phổ này không thể thất truyền… ngươi có thể hay không...?” Khúc Dương cầm quyển phổ muốn giao cho Lệnh Hồ Xung.

“Khúc Dương lão đầu ngươi cứ yên tâm đi, quyển nhạc phổ này cứ giao cho ta. Ta đảm bảo sẽ đem nó bán được giá. Coi như là cháu gái ngươi của hồi môn.” Diệp Thần đưa tay ra cầm lấy một đầu trước khi Lệnh Hồ Xung kịp đi lên cầm lấy.

Khúc Dương cố giữ lấy cái này nhạc phổ, đừng đùa, đưa quyển nhạc phổ này cho tên khốn khiếp này. Hắn còn hận không thể lập tức tẩu tán đi, tinh hoa cả đời của bọn họ không phải thứ để mua bán được hay không?

“Phựt… lão đầu ngươi yên tâm chết đi, ta biết ngươi đối với nó còn lưu luyến, ngươi yên tâm. Đợi về sau, ta bán được tiền liền đốt cho ngươi chục cân tiền giấy, ở dưới đó thoải mái tiêu sài, quyển nhạc phố này vẫn là để ta thay ngươi thu lưu.” Diệp Thần đem quyển nhạc phổ dựt mạnh sau đó hớn hở ném vào trong hệ thống.

“...” Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong cả Phong Thanh Dương lẫn Lệnh Hồ Xung đều trừng mắt nhìn Diệp Thần cướp ngày trắng trợn.

“Vẫn là thôi đi, ngươi giữ cũng được. Hầy, chỉ là ta cháu gái… ngươi đừng bạc đãi nó là được.” Khúc Dương cuối cùng vẫn là chấp nhận. Dù sao họ đánh không lại, cướp không được, còn chửi… tên này da mặt có gắn giáp phản đòn đi, chửi không thấm ngược lại còn tự rước lấy nhục. Nhạc Bất Quần bị tức chết chính là một ví dụ.

“Yên tâm đi, ta sẽ hảo hảo đối đãi nàng, về sau đến ngày giỗ của ngươi đều để nàng vui vẻ cười trước mặt ngươi. Ngươi yên tâm.” Diệp Thần vỗ ngực đảm bảo nói.

“...” Khúc Dương mặt đều hắc. Hắn cảm thấy tên này lời nói thật sự rất có độc.

“Thời gian của hai người các ngươi còn lại một phút, có gì muốn trăn trối thì trăn trối nốt đi. Ta nói hai người các ngươi nếu như có cái gì quỹ đen vẫn là sớm sớm chút đem ra, ta sẽ miễn cưỡng nhận lấy, tiện thể tiêu hộ cho.” Diệp Thần nhìn hai người chân thành nói.

“Cảm ơn ngươi lòng tốt, nhưng chúng ta hiện tại đều rút khỏi giang hồ, tài sản đã không còn nữa. Ngươi cũng không cần mơ tưởng.” Khúc Dương cùng Lưu Chính Phong đều muốn bật dậy đánh tên này một trận. Tiêu tiền của chúng ta còn muốn chúng ta cảm ơn, ha ha, dù ta có chết ta cũng không để cho ngươi biết ta cất tiền ở đâu.

“Không sao dù sao thì cháu gái ngươi khẳng định biết. Một lát ta đem thi thể Lưu Chính Phong đi ra ngươi nhà hắn khẳng định chuộc.” Diệp Thần không có vấn đề đáp.

“Ngươi...” Khúc Dương trừng mắt sau đó liền mất.

“Khúc đại ca… Khúc đại ca… ngươi sao rồi...” Lưu Chính Phong lay người Khúc Dương hoản hốt sau đó cũng phun ra một ngụm máu nằm lên Khúc Dương thi thể chết theo.

“Khúc Dương tiền bối, Lưu Chính Phong tiền bối...” Lệnh Hồ Xung cúi đầu thương cảm.

“Yên nghỉ.” Phong Thanh Dương thở dài lặng yên nhìn hai cái này thi thể.

“Người đều mất, đem đi an nghỉ đi.” Diệp Thần nhìn hai cái này người sau đó liền quay người rời đi.

“Ngươi không phải nói là...” Phong Thanh Dương ngạc nhiên, như vậy không giống tiểu tử này chút nào.

“Khúc Dương là Phi Yên gia gia, trước khi nghĩ đến tiền, ta càng quan trọng nữ nhân bên cạnh mình hơn. Còn về Lưu Chính Phong...” Diệp Thần có chút im lặng nhìn lên trời.

“Hầy, xem ra chúng ta đều có lúc nghĩ sai về hắn. Hắn vẫn thật lương thiện.” Lệnh Hồ Xung cùng Phong Thanh Dương đều có chút cảm thấy áy náy.

“Hắn thê tử cùng với nữ nhi xinh đep vậy, ta giúp bọn họ, bọn họ khẳng định là hắc hắc...” Diệp Thần trong lòng thầm nghĩ vô liêm sỉ ý nghĩ. Nếu như Lưu Chính Phong biết tên này định cho hắn cắm sừng còn cả nữ nhi của hắn cũng không buông tha, nhất định sẽ đội mồ sống lại đi.

Trời tối đều đến, Phong Thanh Dương đều nhanh chóng bái biệt rời đi, Diệp Thần đều dẫn hai cái thiếu nữ cùng Lưu Chính Phong gia quyến vào một cái tửu quán qua đêm.

Trời đều quá nửa đêm, canh ba đều lên, từ phòng của Lưu Chính Phong gia quyến, Diệp Thần thoải mái ung dung đi ra ngoài nghĩ trở về mình căn phòng. Quả nhiên nha, nữ nhân tại đám tang luôn luôn yếu ớt rất dễ bị hắn lợi dụng đâu.

Hắn vốn định tiện thể ghé qua phòng Nghi lâm cùng với Khúc Phi Yên nhưng cuối cùng vẫn là không đi. Dù sao hai nữ nhân sau khi khóc một hồi thương tâm đều đi ngủ,hắn không nỡ đánh thức các nàng.

“Lộc cộc...” Vào lúc Diệp Thần đang tính làm một giấc, đột nhiên bên ngoài cửa vang lên tiếng động.

“Diệp huynh ngươi còn thức hay là không?” Lệnh Hồ Xung gõ cửa hỏi.

“Ta nói Lệnh Răng Hô ngươi không cút trở về Hoa Sơn Phái còn ở đây làm cái rắm? Lão tử mặc dù cũng tính đến Hoa Sơn nhưng lần này tuyệt đối sẽ không cho ngươi đi nhờ xe.” Diệp Thần bất bình xua đuổi nói.

“Diệp huynh ta lần này đến là… do sư nương ta mách bảo.” Lệnh Hồ Xung ái ngại đáp.

“Tiểu Ninh bảo ngươi đến tìm ta? Tìm ta có chuyện gì? Lão tử cũng không có sở thích đặc biệt. Ta nói ngươi đừng qua đây biết không?” Diệp Thần một bộ đầy đề phòng nói.

“Ta cũng không có sở thích đặc biệt.” Lệnh Hồ Xung xấu hổ nói.

“Thế ba canh giờ sáng ngươi qua tìm ta làm cái rắm hả? Có biết giờ này người ta đều đã ngủ không?” Diệp Thần bực mình nói.

“Vừa rồi ta thấy Diệp huynh từ phong Lưu tiền bối gia quyến đi ra, ngươi nào có đã ngủ say?” Lệnh Hồ Xung bất bình nói.

“Khụ, ta chỉ là quan tâm người ta một chút. Dù sao Lưu phu nhân cùng nàng nữ nhi vừa mới mất đi phu quân cũng là phụ thân. Ngươi biết đấy...” Diệp Thần lập tức không biết xấu hổ nói.

“Diệp huynh ngươi không cần phải nói nữa, ngày hôm nay ta đến đây có một việc muốn nhờ huynh.” Lệnh Hồ Xung nhìn Diệp Thần vô cùng nghiêm túc nói.

“Nhờ vả? Xin lỗi ta cái gì cũng không biết. Không hẹn gặp lại.” Diệp Thần liền muốn đóng cửa.

Đúng lúc này, Lệnh Hồ Xung lập tức quỳ trên mặt đất dập đầu khóc thảm thương nói : “Diệp sư phụ ngày hôm nay ngươi làm gì với mẹ con Lưu thị ta đều nhìn thấy cả. Thậm chí còn có thể an ổn trong nhà gia thất, làm ơn hãy chỉ cho ta tán gái chi thuật đi. Bao nhiêu năm qua, sư muội một mực đối với ta bảo trì khoảng cách. Ta… thật sự không thể tiếp cận nàng. Hiện tại, ta dung mạo… hầy, còn có tương lai sao?”

“Tán gái chi thuật? Ta nói Lệnh Răng Hô đầu ngươi bị kẹp cửa đi, đây chính là bản năng đàn ông. Còn phải để tay dạy?” Diệp Thần đều cảm thấy mộng bức nói. Nữ nhân nha, không phục chính là làm cho phục. Chỉ một cái tiểu sư muội mà thôi, nàng không theo ngươi, ngươi liền dùng thôi tình dược có được không? Từ cổ trí kim người làm việc lớn đều phải biết không từ thủ đoạn. Thấy thằng nhân vật chính nào trong tiểu thuyết biết liêm sỉ khi tán gái chưa?

“Cầu sư phụ thu nhận ta. Ngày hôm nay ta nhìn thấy ngươi từ phòng Lưu thị đi ra, ta đã hiểu ý của sư nương. Ngươi nhất định muốn dạy ta. Nếu không ta sống không còn ý nghĩa gì nữa.” Lệnh Hồ Xung khóc lóc cầu xin.

“Sống không có ý nghĩa nữa? Vậy liền chết đi, sống làm mẹ gì cho chật đất? Biết tương lai bất động sản đắt đỏ thế nào không? Nếu như ai cũng có ý thức tự sát như ngươi thì quả nhiên là thế giới này có phúc. Mẹ nó, làm như lão tử sợ ngươi. Đến thử một chút, lâu lâu không xem phim kinh dị ngươi tự sát. Ta chỉ cho ngươi hoặc là treo cổ, hoặc mổ bụng, hoặc nhảy lầu. cũng có thể uống thuốc độc.” Diệp Thần liền tận tình ủng hộ.

“Sư phụ...” Lệnh Hồ Xung khóc không ra nước mắt, ta chỉ là nói cho có lệ mà thôi.

“Hầy, thôi được rồi. Ta sẽ dạy ngươi. Đừng lên đi. Chúng ta xuống lầu lại nói. Ta chỉ ngươi bí quyết.” Diệp Thần vẫn là thở dài dẫn theo Lệnh Hồ Xung xuống dưới lầu ngồi xuống.

“Sư phụ ngươi uống trà.” Lệnh Hồ Xung nịnh nọt đem trà rót mời Diệp Thần uống.

“Ừm, ngươi thích ngươi tiểu sư muội?” Diệp Thần nhìn Lệnh Hồ Xung hỏi.

“Đúng, đúng thích vô cùng.” Lệnh Hồ Xung liên tục gật đầu thừa nhận.

“Ngươi có tiền sao?” Diệp Thần nhìn Lệnh Hồ Xung nghi hoặc hỏi.

“Không có nha, hôm nay ta đều phải ngủ chuồng ngựa.” Lệnh Hồ Xung buồn bã nói.

“Không tiền còn nghĩ tán gái? Còn tiền học phí của ta nữa? Ngươi còn tán cái rắm. Ta đi ngủ.” Diệp Thần liền lập tức nghĩ quay đầu rời đi.

“Sư phụ đừng nha, ta có thể trả góp được sao?” Lệnh Hồ Xung lập tức ôm lấy Diệp Thần chân cầu xin.

“Được, vậy ngươi nói bố ngươi làm gì? Mẹ ngươi làm chi? Nói một chút ta nghe.” Diệp Thần liền thở dài ngồi lại nói.

“Ta từ nhỏ đã mồ côi, lần trước không phải đã nói sao?” Lệnh Hồ Xung gãi gãi đầu nghi hoặc.

“Lệnh Răng Hô, đời này ngươi cứ như vậy độc thân cẩu đi, ngươi hết thuốc chữa rồi.” Diệp Thần liền lần nữa nghĩ rời đi.

“Sư phụ đừng nha, nguoi khẳng định có cách.” Lệnh Hồ Xung cầu xin nói.

“Vậy ta hỏi ngươi câu cuối. Ngươi cảm thấy mình nhan sắc thế nào?” Diệp Thần mở miệng hỏi.

“Có thể là rất soái đi, dù sao ta cũng cảm thấy mình rất đẹp trai.” Lệnh Hồ Xung liền nghĩ nghĩ nói.

“Lệnh Răng Hô ngươi bệnh so với ta tưởng nghiêm trọng. Mặt của ngươi như vậy, chó còn chẳng thèm ngửi đi.” Diệp Thần không chút nào che giấu nói.

“...” Lệnh Hồ Xung đều muốn ủy khuất, còn không phải bị ngươi đánh biến dạng sao.

“Hầy ta nói cho ngươi biết bí quyết tán gái chỉ có hai chữ thôi. Chính là… Đep Trai. Cha ông ta có câu đẹp trai thì mới có nhiều đứa yêu biết hay không hả?” Diệp Thần dạy bảo nói.

“...” Lệnh Hồ Xung đều im lặng không lên tiếng.

“Nếu không đẹp trai thì nhà phải giàu, không giàu thì phải nhà mặt phố, bố làm to, mẹ thủ kho, muốn là có. Hiểu không? Nhìn ngươi ngoài sổ hộ nghèo có tác dụng ra Trần Duy Hưng ra thì chẳng có tác dụng gì cả.” Diệp Thần lắc đầu nói.

“Trần Duy Hưng là chỗ nào?” Lệnh Hồ Xung nghi hoặc hỏi.

“Ách, đó là một nơi… dành cho người có học tìm hiểu nhân loại võ công cao thâm, như là Lão Hán Đẩy Xe Bồ, Tiên Cô Hút Cần Sa, Thượng Đế Bế Quan m, Đào Sâu Nút Cạn. Khi nào ngươi có tiền thì có thể đến đó học.” Diệp Thần mở miệng nói.

“Nơi đó, thật sự phồn hoa như vậy? Về sau đợi ta có tiền nhất định đến đó học võ công.” Lệnh Hồ Xung gật đầu nói.

“Đợi về sau lại nói.” Diệp Thần mở miệng cười đáp.

“Sư phụ chẳng lẽ không có cách nào sao?” Lệnh Hồ Xung mở miệng hỏi.

“Không phải không có cách, được rồi, ngươi nói thử ngươi gặp sư muội ngươi thường nói cái gì?” Diệp Thần nghi hoặc hỏi.

“Chính là… buối sáng thì… chào buổi sáng, sau đó hỏi nàng…. à ờ, ăn cơm chưa… đi vệ sinh chưa...” Lệnh Hồ Xung mở miệng nói.

“Tiểu nhị đến.” Diệp Thần lúc này cắt ngang Lệnh Hồ Xung câu nói gọi tiểu nhị.

“Khách quan gọi đồ?” Tiểu nhị nhanh chóng chạy đến nói.

”Tiểu nhị ngươi mau đong cho vị huynh đệ này mười lít nước mắm nam ngư hảo hạn, nhớ phải nguyên chất con cá cơm.” Diệp Thần cẩn trọng nhắc nhở nói.

“Yên tâm đi đại gia, gì chứ riêng nước mắm của quán đảm bảo hảo hạn đúng còn cá cơm. Đại gia còn muốn gọi thêm món gì sao?” Tiểu nhị gật đầu nói.

“Đúng rồi thêm một bịch muối trắng , nhớ là phải loại cực mặn đấy.” Diêp Thần liền gọi thêm đồ nói.

“Đại gia ngươi chờ, ta lập tức dọn lên.” Tiểu nhị lập tức rời đi chuẩn bị.

“Cái này...” Lệnh Hồ Xung mặt đều mộng.

“Không có gì cứ tự nhiên, đợi ngươi ăn hết uống hết thì gọi ta nói chuyện cho bớt nhạt. Vậy nhá, muốn tán gái trước tiên nghĩ chịu khổ. Nhớ kỹ uống hết đừng để chừa một giọt. Đây là ta đang huấn luyện ngươi đâu.” Diệp Thần vỗ vai của Lệnh Hồ Xung sau đó tin tưởng rời đi.

Nhanh chóng tiểu nhị liền đem Diệp Thần gọi đồ đều bầy ra. Mời Lệnh Hồ Xung thưởng thức.

“Cái này… thật phải uống hết sao?” Đưa tay nếm một chút nước mắm Lệnh Hồ Xung cả người đều run rẩy rùng mình. Hắn nói chuyện như thế nhạt? Cần uống nước mắm để mặn lên?.
 
Thiên Đạo Hệ Thống
Chương 778 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Lâu Rồi Không Gặp Nhậm Doanh Doanh



Chương 778 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Lâu Rồi Không Gặp Nhậm Doanh Doanh

Trời sáng bắt đầu, Lưu Thị người nhà dẫn theo người của mình bắt đầu rời đi tính toán quy ẩn thoát khỏi giang hồ chỉ để lại nữ nhi của nàng bên cạnh hắn. Diệp Thần cũng không có ngăn lại, dù sao cũng chỉ là tình một đêm giữa hai bên không có tình cảm gì đặc biệt. Càng không có chuyện cần nói, hắn cũng không phải toàn bộ nữ nhân đều muốn thu vào trong tay áo mình. Lưu phu nhân nàng trong lòng đầu chỉ có Lưu Chính Phong, hắn hà tất phải giữ lại.

“Đa tạ công tử thu lưu. Ta về sau liền muốn đi theo công tử.” Lưu cô nương đối với Diệp Thần tràn đầy cảm kích ngưỡng mộ nói.

“Lưu cô nương ta sẽ đối xử tốt với ngươi. Hiện tại, Phi Yên cùng Lưu cô nương vốn dĩ quen biết, cha ngươi và nàng gia gia lại là bạn đồng âm. Ta mong Lưu cô nương có thể chiếu cố Phi Yên một chút. Tuy bên ngoài nàng không có việc gì nhưng ta biết nàng trong lòng rất buồn.” Diệp Thần tay không biết xấu hổ ôm lấy Lưu cô nương eo nói.

“Công tử yên tâm, ta sẽ chú ý.” Lưu cô nương mặt khẽ đỏ một chút liền gật đầu nói.

Hai người bước vào trong khách điếm lúc, Lưu cô nương liền đi lên bên trên thăm một chút Khúc Phi Yên tình hình. Nghi Lâm lúc này đã sớm dạy chuẩn bị chút đồ đến sư phụ nàng chôn cất nơi thắp nén nhang.

“Sư phụ… xin hãy nhận ta Lâm Bình Chi một lạy.” Lúc này một cái nam tử thanh niên lập tức chạy đến trước mặt hắn quỳ trên mặt đất muốn lạy hắn bái sư.

Không để hắn bái mình, Diệp Thần lập tức đưa đến một chân đem Lâm Bình Chi cằm đỡ lại : “Mặc dù ta rất thích kẻ khác sùng bái ta, nhưng nếu là bái sư thì ta không nhận.”

“Diệp sư phụ ngươi làm ơn hãy nhận ta làm đệ tử đi. Lâm Bình Chi ta có thể vì ngài làm mọi việc.” Lâm Bình Chi cầu xin nói.

“Tự sát thử cái cho ta coi. Bên kia có cái cột. Ngươi chết xong ta sẽ dạy ngươi.” Diệp Thần nhún vai thản nhiên nói.

“Cái này… Diệp sư phụ ta cần phải học võ công. Cha mẹ ta bị Dư Thương Hải hắn hành hạ hiện tại đã bị giết chết, nhờ ân công ngươi mà ta mới không bị Nhạc Bất Quần lừa gạt, ngươi còn giúp cha mẹ ta báo thù. Ta thật lòng muốn bái ngươi vi sư.” Lâm Bình Chi cầu xin nói.

“Ta không rảnh dạy dỗ đệ tử. Cũng không có ý tứ nhận cái gì đệ tử.” Diệp Thần thản nhiên mở miệng đáp.

“Diệp sư phụ, ta cầu xin ngươi. Ta muốn sống sót không cần sợ hãi. Ta đã nghĩ thật kỹ, muốn tồn tại trên giang hồ, nhất định phải biết võ công. Cầu xin ngươi, ta thật muốn hảo hảo sống tiếp.” Lâm Bình Chi ánh mắt đều mau lệ nói.

“Ngươi sống hay chết liên quan mắc mớ gì ta? Muốn học võ công liền đi bái người khác.” Diệp Thần mặc xác hắn nói.

“Không thể nha, bất cứ cái nào danh môn chính phái nhất định sẽ lợi dụng ta để tìm Tịch Tà Kiếm Phổ bí tịch. Ta không muốn trở thành họ quân cờ.” Lâm Bình Chi lắc đầu than thở nói. Dù hắn có bái vào đi nữa, để dễ bề không chế, mấy tên đó sẽ không cho hắn học cái gì cao thâm võ công đâu.

“Vậy không phải còn có ma giáo sao? Ngươi đế đó bái nha. Ma giáo nơi đó, vũ lực vi tôn, mà cũng chẳng có tên nào trong ma giáo quan tâm ngươi là cái gì họ Lâm.” Diệp Thần liền lười biếng nhắc nhở.

“Ta không muốn trở thành ma giáo nhân đâu, Tại ma giáo bên trong ta nghe nói đều phải uống Tam Thi Não Thần Đan để bị người ta không chế. Cho dù chết cũng chết không được tử tế.” Lâm Bình Chi cũng thở dài đáp.

“Thế này cũng không được, thế kia cũng không xong? Vậy ngươi tự lập môn hộ, lúc đó ngươi thích làm gì thì làm. Chúng ta không có sư đồ duyên, vĩnh biệt.” Diệp Thần dứt khoát mặc kệ Lâm Bình Chi kể khổ. Dạy ngươi… xin lỗi ta không rảnh.

“Diệp sư phụ đừng bỏ đi, ta cầu xin ngươi ngươi nhận ta làm đệ tử đi mà. Chỉ cần ngươi nhận ta làm đệ tử, ta cái mạng này liền hiến cho ngươi. Ngươi bảo ta làm cái gì, ta liền làm cái đó.” Lâm Bình Chi ôm lấy Diệp Thần cái chân không buông nói.

“Buông ra, chúng ta không thuộc về nhau. Ta đã nói bao nhiêu lần rồi. ngươi và ta vốn không có thầy trò duyên phận, ngươi đi tìm cái khác cao nhân đến dạy đi.” Diệp Thần lười biếng hất ra Lâm BÌnh Chi nói.

“Sư phụ ta...” Lâm Bình Chi khóc không ra nước mắt nói.


“Đừng gọi ta là sư phụ.” Diệp Thần lớn giọng nói.

“Ta...” Lâm Bình Chi lúng túng không biết nên thế nào xưng hô.

“Ngươi không phải muốn nhận ta là sư phụ sao? Được, ta cho ngươi một cơ hội, ngươi thấy tên nát rượu à nhầm nát mắm bên kia không? Ngươi đếm sờ hắn một hồi, ôm hắn một hồi, rồi hôn hắn một hồi, quyến rũ hắn yêu ngươi. Làm xong, ta nhận ngươi làm đệ tử.” Diệp Thần liền nghĩ đến cái ác thú vị vấn đề kêu Lâm Bình Chi đi tán tỉnh Lệnh Hồ Xung.

“Sư phụ ta là… nam nhân.” Lâm Bình Chi lúng túng nói.

“Ta biết, ta cũng đâu có mù, chẳng lẽ ngươi là nữ nhân hay sao?” Diệp Thần nhìn Lâm Bình Chi đầy mặt khinh thường nói.

“Ngươi cũng biết ta là nam nhân, còn kêu ta đi quyến rũ cùng phái nam nhân.” Lâm Bình Chi mắt đều trợn tròn.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Làm hay không làm? Không làm thì cút.” Diệp Thần nhìn Lâm Bình Chi do dự liền nói.

“Sư phụ ta… ta không làm là được.” Lâm Bình Chi nghĩ một hồi liền quyết định nói. Việc này quả thật so với tự sát còn khó hơn rất nhiều.

“Không làm được? Một chút chuyện nhỏ không làm được thì sao làm được chuyện lớn? Nếu không làm được thì tốt nhất đừng có làm phiền ta.” Diệp Thần lập tức đuổi đi Lâm Bình Chi nói.

“Hừ, Diệp sư phụ… cho ta thời gian suy nghĩ. Đợi khi ta nghĩ kỹ sẽ quay lại.” Lâm Bình Chi cắn răng nhìn Diệp Thần căm tức ý nghĩ cuối cùng vẫn là rời đi.

“Tốt nhất là đừng quay lại.” Diệp Thần mở miệng khinh bỉ nói.

Đem đuổi đi Lâm Bình Chi, hắn lại lần nữa chán nản không có gì đùa nghịch, Diệp Thần ngồi tại trên bàn khách điếm rút ra điếu thuốc vừa hút vừa mở ra Tiếu Ngạo Giang Hồ bản nhạc phổ xem thử : “Thì ra là như thế, hửm… ừm...”

“Cộc...” Lúc này, một cái che mặt nữ nhân không rõ tuổi tác, bên cạnh đi theo một cái râu ria nam tử ngồi xuống trước bàn của hắn.

“Hai vị bằng hữu, chỗ này đã có người ngồi rồi.” Diệp Thần mắt không rời khỏi nhạc phổ nhướng mày nói.

“Ngươi nói cái gì chứ?” Cái này tráng hán tức giận đập tay xuống bàn đối với Diệp Thần lớn tiếng nói.

“Xèo… xèo...” Diệp Thần đem thuốc lá dí tại trên bàn tay của Lục Trúc Ông đập trên bàn một bộ không thèm để ý vô cùng thản nhiên.

“A… tiểu tử khốn. Ta muốn giết ngươi… ư…” Lục Trúc Ông ôm lấy bàn tay kêu lên đau đớn nổi điên lập tức bị Diệp Thần túm lấy tóc đập xuống bàn đem chiếc bàn vỡ làm đôi bất tỉnh nhân sự, hắn có chết cũng không tin được người trẻ tuổi này có tốc độ cùng sức manh nhanh như vậy.

“Ồn ào.” Diệp Thần lần nữa rút ra điếu thuốc chân gác tại Lục Trúc Ông trên đầu bắt đầu đưa ngón tay sử dụng nội lực thiêu đốt điếu thuốc.

“Trúc Ông đừng hành xử không lễ phép như vậy. Lần này phiền công tử bỏ qua cho. Ta nguyện ý bồi tội.” Cái này nữ nhân lập tức kinh hô giọng khàn khàn già trẻ khó phân nói. Không nghĩ tới ở đây lại có thể gặp được cao thủ như vậy. Lần này khẳng định phải lôi kéo hắn về phía mình.

“Nói dễ nghe nhỉ? Ngươi theo ta một đêm, ta liền tha cho hắn, thế nào? Không phải ngươi muốn bồi tội sao? Đây liền là cơ hội.” Diệp Thần có chút hứng thú đặt xuống nhạc phổ nói.

“Công tử thật là nói đùa. Ta chỉ là một cái già cả người, làm sao có thể lọt vào ngươi pháp nhãn đâu.” Cái này nữ nhân lập tức khẽ cười nhưng giọng mang theo hàn ý lạnh người nói.

“Con người ta không có cái gì giỏi. Chỉ có hai thứ, một là thưởng hoa, hai là uống rượu.” Diệp Thần mở miệng khiêm tốn nói.

“Có liên quan gì?” Nữ nhân không hiểu lắm nói.

“Nếu như chính mình chuyên ngành nữ nhân học đều nhận không ra, ta còn sống để làm cái gì?” Diệp Thần tự tin đáp.

“Ngươi khẳng định sau lớp màn này là một cái nữ nhân mà không phải là một cái bà lão xấu xí sao?” Nữ nhân này tràn đầy hiếu kỳ nói. Tại sao hắn có thể nhận ra nàng được chứ.

“Một bà lão xấu xí… có thể có được bàn tay nhỏ nhắn trẻ đẹp thế này sao? Nếu là thế ta cũng thật sự rất tò mò ngươi rốt cuộc làm như thế nào tới.” Diệp Thần nhanh như chớp đưa tay ra hướng nàng tay sờ sờ nắn nắn vẻ mặt đê tiện nói.

Cái này nữ nhân nhanh chóng thu tay vào tức giận đưa tay hướng Diệp Thần mặt theo bản năng muốn đánh lên lập tức bị hắn lần nữa bắt được tay sờ nắn thêm lần nữa.

“Đôi tay nhỏ này có cần manh động thế không chứ? Ngươi cái này sắc nữ có tin ta hô lên phi lễ không hả? Đồ biến thái.” Diệp Thần hôn lên nàng bàn tay ngửi nàng mùi hương thơm trên cơ thể nói.

“Ngươi… ngươi mới là đồ biến thái, dâm tặc, buông tay ta ra.” Nữ nhân không tiếp tục giả giọng liền phát ra âm thanh vô cùng dễ nghe, muốn hất Diệp Thần tay đi ra lập tức bị hắn kéo vào trong ngực của hắn.

“Buông ta ra...” Cái này nữ nhân tức giận hét lên nói.

“Tiểu Doanh Doanh ngoan nào, nam nhân nhà mình… sợ cái gì chứ?” Diệp Thần liền đưa nàng chấn an nói.

“Ngươi… ngươi thế nào biêt ta tên?” Nhậm Doanh Doanh lập tức ngay người sợ hãi.

“Mới có gần mười năm không găpj, Tiểu Doanh Doanh đã quên mất đại soái ca ca rồi. Thật sự là khiến ca ca đau lòng quá đi.” Diệp Thần quay đầu sang một bên giả bộ than thở buồn bã nói.

“Ngươi nói linh tinh cái gì, ta vốn chưa từng gặp ngươi. Mười năm trước cái gì chứ?” Nhậm Doanh Doanh đều hồ đồ không nhớ ra, dù sao khi đó nàng còn quá nhỏ.

“Tiểu Doanh Doanh nha tiểu Doanh Doanh thật sự là khiến đại ca ca mất hứng, không biết năm đó ngươi nhìn ta si mê thế nào đâu. Chẳng lẽ đại ca ca thật sự già rồi, không đi vào pháp nhãn của Tiểu Doanh Doanh nhà ta nữa sao? Hay nói ta đã không phải đồ ăn của tiểu muội muội nữa rồi?” Diệp Thần sờ lên cằm của Nhậm Doanh Doanh cười cợt nói.

“Là… là ngươi…” Nhìn thấy Diệp Thần lưu manh dáng dấp, Nhậm Doanh Doanh nhanh chóng nhận ra.

“Lâu rồi không gặp, Tiểu Doanh Doanh...” Diệp Thần kéo nàng cái cằm nhìn nàng ân cần nói.

“Không...” Nhậm Doanh Doanh lập tức cảm thấy rùng mình lạnh xương sống khi nhớ lại năm đó. Cái tên khốn nạn này sao lại ở đây, còn trẻ như vậy, hắn không phải chêt rồi sao? Chính là tại mật thất của Đông Phương Bất Bại… hay là nói… là ma?.
 
Thiên Đạo Hệ Thống
Chương 779 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Tửu Làm Nhân say, Mỹ Nhân Cũng Có Thể Làm Nhân Say.



Chương 779 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Tửu Làm Nhân say, Mỹ Nhân Cũng Có Thể Làm Nhân Say.

Mắt nhìn thấy Nhậm Doanh Doanh không tiếp tục giả bộ, Diệp Thần phất nhẹ canh tay đem nàng mũ che mặt đánh bay ra đằng sau chiêm ngưỡng nàng dung mạo đẹp đẽ, mỹ nhân như ngọc đầu ngước ra, hoa nhường nguyệt thẹn, mắt lưu vân, môi anh đào, mày lá liễu, ngoái đầu nhìn cười một tiếng đủ khiến lòng tâm hắn say mê.

“Chẳng lẽ… hắn là ma sao?” Nhậm Doanh Doanh cả người đều phát run suy nghĩ ngồi trong lòng Diệp Thần sợ hãi. Dù nàng có là thánh cô của Nhật Nguyệt Thần Giáo thì cũng sẽ sợ ma có được không.

“Ta không phải là ma.” Diệp Thần gõ vào nàng cái đầu đáp.

“Hắn… hắn đọc được ta suy nghĩ?” Nhậm Doanh Doanh kinh ngạc khi biết Diệp Thần nghĩ cái gì.

“Ta không đọc được ngươi suy nghĩ.” Diệp Thần vui vẻ trả lời nói.

“Rõ ràng ngươi đọc được, còn dám nói không?” Nhậm Doanh Doanh đều cảm thấy bực tức nói.

“Ta là đoán, không phải đọc. Ai kêu đại ca ca như vậy quan tâm Tiểu Doanh Doanh đâu, chỉ cần Doanh Doanh nghĩ đến, ca ca đều sẽ nghĩ đến.” Diệp Thần trêu chọc nàng nói.

“Ngươi… là người sống sao?” Nhậm Doanh Doanh nghi ngờ hỏi.

“Ngươi thử hôn ta một cái, không phải sẽ biết hay sao?” Diệp Thần muốn chiếm nàng tiện nghi đưa tay nhấc nàng cằm nói.

“Dâm tặc.” Nhậm Doanh Doanh nhìn Diệp Thần tức giận.

“Đối với nữ nhân bên ngoài, ta hôn nàng đương nhiên là dâm tặc, nhưng ta đối với nữ nhân của mình dâm đãng một chút, sao có thể gọi là dâm tặc được?” Diệp Thần cười đáp.

“Ai là ngươi nữ nhân?” Nhậm Doanh Doanh mặt đều đỏ ửng nói.

“Mẫu thân của ngươi đều đem ngươi gả cho ta, chẳng lẽ ngươi quên sao? Hiện tại, ta cùng ngươi động phòng, cũng là chuyện kinh thiên địa nghĩa.” Diệp Thần nhìn nàng thản nhiên đáp.

“Ta… chúng ta còn chưa có bái đường… không phải sao? Chuyện lớn như vậy, nhất định muốn phải từng bước làm. Động phòng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, ngươi không cần để ý quá như vậy chứ.” Nhậm Doanh Doanh biết mình không thoát liền giọng con kiến xấu hổ nói.

“Bái đường là chuyện lớn, động phòng là chuyện nhỏ, chuyện nhỏ không làm được, thì nói gì đi làm việc lớn. Mà cha mẹ ta có nói câu, cái gì dễ thì lên làm trước. Cái gì khó để sau.” Diệp Thần liền cười đáp tay cũng sờ lên nàng cái eo thon một lần.

Nhậm Doanh Doanh mắt đều muốn trừng, cái tên này thế nào lại vô liêm sỉ đến như vậy chứ? Như vậy cũng nói được sao? : “Ách, ta… ta hôm nay… đến đúng rồi đến ngày. Thật không được.”

“Thật là đến ngày sao? Thế nào mỗi khi ta muốn cái nào nữ nhân, họ đều sẽ đến ngày chứ? Trùng hợp quá không phải sao?” Diệp Thần ánh mắt nghi ngờ trêu chọc. Hắn đương nhiên là biết nàng nói láo rồi.

“Thật, ta làm sao có thể dám lừa gạt ngươi chứ? Đại ca ca ngươi có thể buông ta ra sao? Ngày hôm nay ta có chút khó chịu đâu.” Nhậm Doanh Doanh nịnh nọt nói.

“Khó chịu sao? Nhưng mà… thế nào ta lại không thấy ngươi giống như khó chịu đâu. Ta thấy Tiểu Doanh Doanh nằm tại trong lòng ca ca… vô cùng thoải mái hưởng thụ nha.” Diệp Thần bá đạo nói.

“Đâu… đâu có chứ? Có sao?” Nhậm Doanh Doanh bộ mặt đầy nghi hoặc hận không thể cắn tên này một ngụm.

“Đương nhiên là có, chẳng lẽ… Tiểu Doanh Doanh sẽ nghi Diệp ca ca sẽ nói sai sao? Hay là Tiểu Doanh Doanh chê đại ca ca già rồi, không xứng với ngươi?” Diệp Thần lời nói lạnh nhạt mang theo chút hàn ý tay khẽ bóp vào nàng cái eo khiến Doanh Doanh có một chút đau đớn nho nhỏ hỏi.

“Không… không thể nào, làm sao có thể chứ? Đại ca ca vẫn là Doanh Doanh đại ca ca, một chút cũng không có già, ai dám nói ta ngồi trong lòng đại ca ca không thoải mái. Ta chẳng qua chỉ sợ đại ca ca để ta ngồi, sẽ mệt thôi.” Nhậm Doanh Doanh cả người đều đau có chút lạnh run nói. Cái tên này nhất định là ma quỷ vậy mà dám ra tay với nàng.

“Tiểu Doanh Doanh quả nhiên là nghe lời và quan tâm ta, nghe lời nữ nhân, biết quan tâm nữ nhân đại ca ca mới thích đâu. Tuy nhiên không cần phiền Doanh Doanh phiền lòng, đại ca ca mặc dù yếu ớt nhưng đối với bao thóc nửa tạ vẫn có thể dễ dàng nâng lên được.” Diệp Thần nhìn nàng ý vị cười cượt đáp.

“Nửa… nửa tạ sao?” Nhậm Doanh Doanh mặt đều nhanh hắc, nàng cũng không có béo đến vậy có được không.

“Mặc dù đại ca ca không che Doanh Doanh, nhưng mà Tiểu Doanh Doanh béo như vậy, nên giảm cân. Tránh về sau đi theo bên cạnh ca ca, làm mất mặt.” Diệp Thần thản nhiên nói.

“Hì hì, nhất định rồi.” Nhậm Doanh Doanh nghiến răng nghiến lợi đáp. Hừ, béo? Ta rất béo sao? Một chút cũng không có nha, biết bao nhiêu nam tử trên đời muốn được ta ngồi lên không hả? Đi theo ngươi, ngươi còn hội ngại mất mặt hay sao.

“Tiểu Doanh Doanh ngày hôm nay đến tìm đại ca ca có việc gì sao?” Diệp Thần vào chủ đề chính hỏi.

“Ách, đại ca ca ta có thể… mượn nhạc phổ của ngươi mấy ngày được sao?” Nhậm Doanh Doanh nhìn chằm chằm trong người Diệp Thần nhạc phổ “Tiếu Ngạo Giang Hồ” nói.

“Mượn nhạc phổ? Doanh Doanh muốn nó sao?” Diệp Thần cầm trên tay “Tiếu Ngạo Giang Hồ” nhạc phổ hỏi.

“Muốn… muốn, đại ca ca sẽ cho ta mượn sao?” Nhậm Doanh Doanh lập tức vui mừng nói.

Diệp Thần nhìn nàng cười cười xoa xoa nàng đầu nói : “Tiểu Doanh Doanh rất ngoan, hôm nay cũng rất làm đại ca ca hài lòng.”

“Vậy thì...” Nhậm Doanh Doanh tuy có ghét người khác sờ đầu mình nhưng vẫn nhịn xuống. Lấy được nhạc phổ thực hiện đại đồ, cho hắn sờ một chút có tính sao.

“Đéo.” Diệp Thần vô liêm sỉ không chút nào lưu tình cho Nhậm Doanh Doanh mừng hut.

“Tại sao chứ?” Nhậm Doanh Doanh tức giận không hiểu.

“Đéo thích, tâm trạng không tốt, có vấn đề?” Diệp Thần lườm lườm Nhậm Doanh Doanh nói, cái này cô nàng cố tình mượn hắn nhạc phổ để cứu tên Nhậm Ngã Hành đây mà. Hắn ghét người gài bẫy hắn.

“...” Nhậm Doanh Doanh thầm cắn răng sau đó bất bình tức giận : “Ngươi vô liêm sỉ, hừ, có mỗi quyển nhạc phổ cũng keo kiệt.”

“Ta chính là keo kiệt thì làm sao? Ngươi còn không phải vẫn phải gả cho ta? Vậy nên ngươi đương nhiên phải nghe ta nói.” Diệp Thần không biết xấu hổ đáp.

“Ta mới không gả cho ngươi. Thì tại sao phải nghe ngươi.” Nhậm Doanh Doanh tức giận nhổ nước bọt nói.

Diệp Thần ánh mắt lấp lóe sát tay không biết từ khi đặt tại Nhậm Doanh Doanh trên cổ bóp chặt khiến nàng khó thở : “Tiểu Doanh Doanh nói cái gì cơ, đại ca ca dạo này tai có chút lẫn nghe không có rõ. Ngươi thử nói lại cho ta cái? Hay là Tiểu Doanh Doanh cho rằng ta cưng chiều ngươi như vậy, không nỡ… sát ngươi đâu?”

“Khụ… ta…. ta… ta… chỉ là… chỉ nói đùa...” Nhậm Doanh Doanh đều cảm thấy tử vong khí tức sợ hãi nói.

“Tiểu Doanh Doanh ta không phải không muốn cho ngươi mượn. Chẳng qua ta chỉ sợ ngươi quá đơn thuần, sẽ bị người khác làm hại mất.” Diệp Thần bỏ ra nang cái cổ vừa đánh nàng phải vừa cho nàng một cái bánh, dạy vợ phải dạy từ từ.

“Ta chỉ là một cái nữ nhân… khụ… ai… ai lại muốn lợi dụng ta chứ?” Nhậm Doanh Doanh không tin tưởng đáp.

“Giang hồ tiêu điều, ân oãn bất liễu, nhân qua chiêu, tiếu tàng đao. Hảo hán không đợi, quân tử không ra. Ai đúng ai sai. người thắng người thua cũng chỉ có thiên không mới thấu. Ngươi còn không hiểu sao Tiểu Doanh Doanh?” Diệp Thần sờ nàng mái tóc bảo ban nói.

“Ta vẫn là không tin.” Nhậm Doanh Doanh không chịu tin tưởng nói. Nàng mới không ngu ngốc cho kẻ khác lợi dụng.

“Lời nói của nam nhân chẳng lẽ lại không có trọng lượng với Tiểu Doanh Doanh như thế sao?” Diệp Thần nhìn nàng cười đáp.

“Không hẳn là tất cả nam nhân. Nhất là nó tới từ một kẻ… quyến rũ nữ nhân bằng cách lừa gạt nói muốn cưới người ta.” Nhậm Doanh Doanh châm biếm nói, ngươi còn vừa mới định giết ta đâu. Với lại, đừng cho rằng ta không biết ngươi và Đông Phương Bất Bại ở giữa có cái gì, nhiều năm vậy, ta cuối cùng cũng biết qua nương của ta Đông Phương thúc thúc không đúng phải gọi Đông Phương thẩm thẩm mới đúng, nàng là nữ nhân đâu.

“À… ngươi không tin đại ca ca vì mối quan hệ của ta vớ Giáo chủ của Nhật Nguyệt Thần Giáoi Đông Phương Bất Bại Đông Phương Bạch chứ gì?” Diệp Thần liền hiểu hiểu ra nói.

“Nhưng như thế chứng tỏ ngươi không điều tra không hề cặn kẽ về chuyện này rồi. Ta không hề có ý phá vỡ lời hẹn với nàng.” Diệp Thần vẻ mặt có chút thở than nói.

“Chỉ là… tình hình giờ… không cho phép ta thực hiện lời hứa đó… ta đối với nàng… yêu không được, bỏ không được, quên không được, với không đến... nhưng rồi có một ngày… khi ngày năm tháng ấy, thời gian lúc đấy, có quay lại… về lơi đây… ta chắc chắn sẽ nói ra...” Diệp Thần có chút tịch liễu đáp.

Vào lúc này tại ngoài cửa lắng nghe, vẫn đi theo hắn từ núi Hằng Sơn đến giờ Đông Phương Bạch nước mắt lưng tròng đứng bất động.

“Mà tại sao ta phải giải thích chuyện này với Tiểu Doanh Doanh chứ nhỉ?” Diệp Thần cười như không cười hỏi.

“Ách, không nói chuyện này, chúng ta lâu ngày gặp lại lên uống chút gì đó đi.” Nhậm Doanh Doanh nghĩ đến cái gì lập tức cười nói.

“Uống cái gì đó? Có chút ý tứ, ta cũng có ý này.” Diệp Thần gật đầu nói.

“Tiểu nhị, mau mang rượu tới đây.” Nhậm Doanh Doanh lập tức hô lên, sau đó để tiểu nhị đem rượu đều dọn đi ra.

“Để ta cho ngươi rót rượu.” Nhậm Doanh Doanh đem bình rượu nắp mở sau đó nhanh tay cho một chút thuốc bột vào bên trong. Đây là nàng từ Bình Nhất Chỉ nơi đó lấy được thuốc mê đâu. Theo như hắn nói, chỉ cần uống vào chưa đến hai chén, dù là võ lâm đại cao thủ cũng sẽ lập tức ngã gục.

“Hừ, ngươi cứ đợi đó.” Nhậm Doanh Doanh đều muốn cười lớn đem rượu rót cho Diệp Thần.

“Đại ca ca uống rượu nha, ta kính ngươi.” Nhậm Doanh Doanh cầm chén đưa cho Diệp Thần nói.

“Ta nói Doanh Doanh rượu này ngươi sẽ không bỏ độc vào chứ?” Diệp Thần ý vị thâm trầm nói.

“Làm… làm sao có thể chứ? Điều này là không có khả năng.” Nhậm Doanh Doanh đều giật mình sau đó nhanh chóng chối bỏ. Nếu để hắn biết nàng làm vậy, không biết có giết nàng hay không.

“Ta tin tưởng Doanh Doanh sẽ không hại ta, nếu không mười cái mạng của Tiểu Doanh Doanh cộng lại cũng không đủ đền đâu.” Diệp Thần cười nửa đùa nửa uy hiếp nói.

“Đúng đúng vây, ta còn chưa muốn làm quả phụ đâu.” Nhậm Doanh Doanh đành đâm lao theo lao nói.

“Tửu này thật thơm, nhưng mà uống một mình vô cùng tẻ nhạt.” Diệp Thần nhấc lên chén rượu sau đó lại đặt xuống lắc đầu nói.

“Ách, để ta uống cùng ngươi.” Nhậm Doanh Doanh lập tức nhanh trí đem rượu rót vào chén sau đó đưa lên với Diệp Thần cạn chén uống vào nói. Sau đó, còn cố ý đưa chén rượu đã hét cho hắn thấy, để giảm bớt hắn nghi ngờ.

“Ồ? Nếu như đã vậy. Ly rượu này ta nhất định phải uống rồi.” Diệp Thần gật đầu sau đó cầm lên ly rượu bắt đầu uống vào.

Nhìn thấy thế Nhậm Doanh Doanh trong lòng đều nhanh cười nở hoa, Đại ca ca nha đại ca ca lần này ngươi nhất định sống dở chết dở đối với ta. Trong đầu nàng đều nhanh nghĩ ra rất nhiều cách hành hạ Diệp Thần. Nàng thông minh đã sớm uống thuốc giải liền không sợ hãi.

“Tửu tuy ngon, nhưng xem ra mỹ nhân càng ngon hơn.” Diệp Thần ngậm rượu trong miệng sau đó lập tức đối với Nhậm Doanh Doanh nàng môi hôn đến truyền sang.

“Ngươi… ngươi thế nào lại không uống?” Nhậm Doanh Doanh đều nhanh khóc không ra nước mắt. Lừa người không được còn mất năm gạo.

“Ta uống rượu hay uống ngươi đều không phải như nhau sao?” Diệp Thần bộ dạng thản nhiên đáp.

“Không giống.” Nhậm Doanh Doannh tức giận nói.

“Có chỗ nào không giống?” Diệp Thần nhìn nàng đầy nghi hoặc hỏi.

“Cái gì đều không giống, rượu là rượu, ta là ta, giống ở chỗ nào?” Nhậm Doanh Doanh bực tức nói.

“Tửu có thể làm nhân say, mỹ nhân cũng có thể làm nhân say.” Diệp Thần cười cợt đáp.

“Ngươi nói mỹ nhân có thể làm nhân say? Được, ta cùng ngươi chơi.” Nhậm Doanh Doanh đem ly rượu rót đầy đổ vào trong miệng sau đó liền đối với Diệp Thần môi hôn lên truyền rượu vào trong.

“Ực,... Tiểu Doanh Doanh ngươi vậy mà phi lễ đại ca ca đâu.” Diệp Thần uống vào rượu khẽ cười nói.

“Hừ, thì sao?” Nhậm Doanh Doanh bực tức nói, nàng coi như hi sinh cho chó gặm một miệng vậy. Đợi hắn say, mọi thứ đều dễ nói.

“Rượu rất thơm, mỗi tội quá nhẹ. Tiếp đến chén nữa thế nào? Nhưng mà… ngươi vẫn phải dùng cách cũ cho ta uống.” Diệp Thần không biết xấu hổ hói.

“Được.” Nhậm Doanh Doanh đồng ý, bị gặm cũng đã bị gặm, gặm thêm lần nữa cũng là.

Sau khi bốn đến năm chén đi qua, Nhậm Doanh Doanh tiện nghi đều bị chiếm đủ, nàng nhìn Diệp Thần vẫn không có một chút này say rượu. Ngược lại, hoàn hảo giống như chưa có uống qua tửu.

“Ngươi thế nào lại không say chứ?” Nhậm Doanh Doanh bất bình nói. Chẳng lẽ Bình Nhất Chỉ đưa cho ta là thuốc giả sao? Hắn đối với ta phụ thân vẫn một mực khá trung thành, thế nào lại phản bội ta được.

“Ta nói rồi thưởng hoa, thưởng tửu. Ta thiên hạ đệ nhất.” Diệp Thần không có ý tứ đáp.

“Tửu lượng ngươi có cao thì sao, cái này bình rượu đã bị ta… khụ khụ bị ta rót, ngươi không phải mỹ nhân sẽ khiến ngươi say sao?” Nhậm Doanh Doanh lỡ lời liền nhanh chóng vụng về che giấu nói.

“Ta nói mỹ nhân có thể làm ta say, nhưng không nói trên bàn tửu, mà là ở trên giường đâu.” Diệp Thần xấu xa nhìn nàng nói.

“...” Nhậm Doanh Doanh xấu hổ đỏ mặt không có nói gì.

“À đúng rồi, đại ca ca thế mà quên mất, ta vốn định cho ngươi xem cái này đâu. Ngươi xem.” Diệp Thần từ trong ngực lấy ra một gói thuốc đem nó đặt lên bàn nói.

“Phụt...” Đang uống rượu Nhậm Doanh Doanh đều lập tức đem rượu phun ra, cái này gói thuốc chính là nàng gọi thuốc vừa rồi đem ra đổ vào trong rượu đâu. Thế nào lại còn nguyên vẹn chưa bóc để đây vậy.

“Thật không có ý tứ, đây là ca ca vừa mới luyện chế độc dược. Vừa rồi đại ca ca lúc kéo ngươi vào ngươi gói thuốc cùng ta gói thuốc đều rơi xuống đất, nhưng mà Doanh Doanh yên tâm, ta đã tế nhị để thuốc lại vào trong túi cho ngươi rồi. Chẳng qua… giờ ta mới nghĩ ra, có khí nào ta nhầm hai gói thuốc với nhau không nhỉ?” Diệp Thần lúc này tỏ ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ nói.

“Ngươi… ngươi nói là nhầm...” Nhậm Doanh Doanh mặt đều đen lại, hắn rõ ràng là cố tình chỉnh nàng có phải hay không. Hắn từ nãy đến giờ vẫn không có say, nhất định là hắn để nhầm.

“Không có vấn đề gì đâu, dù có nhầm thì cũng không sao. Dù sao chúng ta cũng không có uống phải, Doanh Doanh nói đúng không?.” Diệp Thần lắc đầu cười nói.

“Đúng… đúng… mà đại ca ca… Ngươi… ngươi nói đó là độc dược gì?” Nhậm Doanh Doanh lập tức cả người đều run rẩy nói..

“Thôi Tình Dược.” Diệp Thần cười mở miệng nói ra ba chữ.

“Thôii… thôi tình… dược? Là có phải là...” Nhậm Doanh Doanh mặt đều muốn đen.

“Chính là loại thuốc ngươi nghĩ. Nhưng mà yên tâm, thuốc này ăn không có tác dụng, ngửi cũng không, chỉ khi nào pha với rượu uống mới dần dần phát huy tác dụng. Đầu tiên đầu sẽ cảm thấy hơi choáng, sau đó mắt cảm thấy hơi hoa hoa...” Diệp Thần bắt đầu nhún vai nói.

“Có… có giải dược sao?” Nhậm Doanh Doanh đầu óc đều nhanh choáng váng sợ hãi nói.

“Đương nhiên là có. Rất đơn giản, chỉ cần một cái nam nhân giúp là được rồi.” Diệp Thần thản nhiên trả lời.

“Nam… nam… nhân?” Nhậm Doanh Doanh đều mau khóc, vốn chỉ muốn lừa hắn uống say dạy hắn một trận trộm đi “Tiếu Ngạo Giang Hồ” nhạc phổ. Thế nào lại tự mình hại mình thế này.

“Đúng thế, Doanh Doanh ngươi làm sao vậy?” Diệp Thần nhìn Doanh Doanh nghi ngờ nhìn mặt Nhậm Doanh Doanh đều nhanh đen lại..
 
Thiên Đạo Hệ Thống
Chương 780 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Tỷ Muội Nhận Nhau



Chương 780 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Tỷ Muội Nhận Nhau

Cảm thấy mình đầu có cảm giác đau nhức, sau đó chân tay liền có chút bủn rủn. Chưa đầu ba giây nàng lập tức tại trên bàn rượu ngã xuống nằm bất tỉnh ngáy o o.

“Đồ ngốc, chỉ vài thứ thuốc thứ phẩm này làm sao có thể làm khó được ta. Bình Nhất Chỉ nha Bình Nhất Chỉ, ngươi chế thuốc so với Hoàng Dược Sư còn kém xa lắm.” Diệp Thần lắc đầu thở than. Quả nhiên thời đại này không chỉ võ công cả y thuật cũng xuống dốc không phanh.

Bế lên Nhậm Doanh Doanh lên trên phòng của mình, Diệp Thần liền đem đồ của nàng cởi đi ra, không lưu lại mảnh vại, sau đó giúp nàng đắp chăn lên. Tiện thể đổ chút thuốc đỏ lên bên trên. Cuối cùng liền đặt quyển “Tiếu Ngạo Giang Hồ” nhạc phổ lên trên bàn cho nàng sau đó rời đi.

“Đợi đến khi Tiểu Doanh Doanh tỉnh lại hẳn sẽ tức hộc máu đi.” Diệp Thần khẽ cười một cái sau đó liền đi ra khỏi phóng

Lúc này tại chỗ hắn ngồi uống rượu lúc nãy đã được dọn dẹp tử tế, ngồi ngay ở chỗ đó chỉ có một cái ăn mặc nam tử y phục đỏ người ngồi rót rượu. Diệp Thần hoàn toàn không xa lạ gì hình ảnh của nàng chỉ lẳng lặng đi đến ngồi xuống cũng tự ý cầm bìn rượu rót vào mình cái chén.

“Chỗ ngồi này đã có người ngồi rồi.” Đông Phương Bạch nhìn Diệp Thần ánh mắt không đổi nói.

“Ta biết. Nhưng một người ngồi hai chén rượu, ngươi không phải đợi ta sao?” Diệp Thần gật đầu đem ly rượu uống vào nói.

“Rượu này là rượu của ta.” Đông Phương Bạch lần nữa nhắc nhở.

“Ta biết. Tửu có ba loại, tửu chi âm, tử này uống cùng bạn hiền. Tửu chi thù, rượu này uống cùng tử thù.” Diệp Thần lần nữa thừa nhận gật đầu tiếp tục nâng ly rượu uống hai chén nói.

“Còn loại thứ ba, ngươi không biết sao?” Đông Phương Bạch nhìn chống tay lên cằm đôi mắt đẹp lấp lánh nhìn hắn.

“Ta biết. Loại thứ ba, tửu chi ái, chỉ uống cùng người trong tâm, một ly rượu một ái phi.” Diệp Thần tay có chút dừng lại cuối cùng vẫn nhấc lên chén rượu nghĩ uống.

Đông Phương Bạch lúc này lập tức đưa quạt đi ra đỡ lấy tay Diệp Thần cản hắn lại nói : “Ly rượu thứ ba ngươi không đáng uống. Cũng uống không đúng người.”

“Ta biết. Nhưng Diệp Thần ta, một ly rượu, một người bạn, một kẻ thù, một ái phi. Ly rượu này ta nhất định phải uống.” Diệp Thần tay vẫn từ tốn đưa ly rượu lên uống nhưng lập tức bị Đông Phương Bạch đánh đổ chén rượu.

“Ta nói rồi ngươi không đáng uống ly rượu này, Diệp Thần năm đó ngươi ba lần bỏ ta rời đi, cũng giống như ly rượu này, hất đi rồi không thể muốn là có thể lấy lại.” Đông Phương Bạch ánh mắt có chút đỏ có yêu có hận có giận có bi nói.

Vào giờ phút này nàng đã trả lại bao nhiêu kiên cường cho tháng năm. Không yêu một người không ái một ai, không vào địa phủ không tại nhân gian chỉ tại giang hồ muốn một câu trả lời.

“Ta triền miên bỏ mặc hồng nhan bạc đầu mặc năm tháng chảy trôi, lúc hiểu ra đã đi qua bao nhiêu ngày tháng, ta chỉ muốn không bỏ lỡ hồng nhan, mong không phụ bạc tháng năm còn lại. Chỉ xin ngươi bỏ lại thắng thua cho ngày hôm qua, năm tháng trôi chầm chậm, tay nắm tay bầu bạn, đường dài đằng đằng mình kề bên.” Diệp Thần nhìn nàng thở dài nói.

“Ngươi chính là đáp án của ta, tình yêu đưa chúng ta vượt qua hoạn nạn. Có đôi, có nhau dù vận mệnh có đổi dời, cũng mãi ở bên ngươi.” Diệp Thần đưa tay nắm lấy Đông Phương Bạch cánh tay nói.

“Muộn rồi… ta… đã muộn rồi. Rốt cuộc những năm nay ngươi đi đâu chứ?” Đông Phương Bạch lắc đầu đem tay thu lại nói. Nàng… nàng không thể chấp nhận hắn thêm lần nữa, nàng sợ hãi nếu chấp nhận lần nữa, hắn sẽ lại rời đi lần nữa.

“Một chiếc thuyền lá, ta làm rời bỏ để ngao du, tiêu tiêu dao dao thiên địa, tự do tự tại.” Diệp Thần liền nói dối, hắn cũng không thể để nàng biết cái gì đi.

Diệp Thần nhìn nàng lắc đầu đáp : “Ta đi bốn phương, có những lời ta chưa từng nói ra vẫn giấu trong lòng. Ta phát hiện chẳng màng vĩnh viễn là trong như thế nào. Đời này được ở bên ngươi đã chẳng cầu chi. Sánh vai cùng bước tới chân trời, ngắm bình minh đến tận chiều tà. Nơi nào có ngươi nơi đó mới là nhà.”

“,,,” Đông Phương Bạch ngồi lên trên ghế rót rượu im lặng không lên tiến, trong lòng nàng đang rất dối bời.

Diệp Thần cũng ngồi xuống giúp nàng rót : “Để ta.”

Đông Phương Bạch cũng không từ chối chỉ lẳng lặng ngồi một bên.

“Đi một đoạn đường dài, ta thấy mây… dù bay đến đâu thì mưa cũng sẽ không rời. Hoa có nở đẹp đến mấy thì vẫn quyến luyến với đất. Còn ta đã sớm quen thói một mình đến rồi đi, càng quen tình nguyện say một mình rồi tỉnh. Nhân sinh mấy ngàn vạn dặm, chưa từng trông mong điều gì, một thân xông thiên địa, mới tận hứng, Không nghĩ tới vì vậy trái tim của ngươi mà giá băng, ta không tin số mệnh có lẽ cũng là do số mệnh, khiến chúng ta vừa gặp gỡ vừa chia ly. Diêp Thần rót ly rượu đưa cho nàng nói.

“Lần này trở về… còn rời đi sao?” Đông Phương Bạch lẻ loi nói.

“Sẽ rời đi...” Diệp Thần gật đầu thừa nhận nói.

“...” Đông Phương Bạch im lặng không lên tiếng.

“Vẫn một chiếc thuyền, không biết có ai nguyện cùng ta tiêu diêu? Thiên địa này độc một mình thì sớm muộn cũng lão, không bằng cùng một mình thích một ngày tiêu dao?” Diệp Thần nhìn Đông Phương Bạch đáp. Cụng chén rượu hồng, nhân gian vốn dĩ tình ái khó cầu. Tương tư đã khổ, đa tình càng khổ hơn. Những năm qua nàng khổ nhiều rồi.

“Ta đi với ngươi.” Đông Phương Bạch nước mắt đều rơi ra, đây là lần đầu tiên… hắn muốn đem theo rời đi.

“Ngươi tha thứ cho ta?” Diệp Thần nhìn Đông Phương Bạch vui mừng nói.

“Nằm mơ… ngươi bắt ta đợi lâu như vậy. Ta tuyệt đối không dễ dàng như vậy tha thứ cho ngươi.” Đông Phương Bạch trừng mắt nói.

“Ta đương nhiên sẽ bồi thường cho ngươi.” Diệp Thần liền an ủi nàng nói.

“Vậy ngươi tính bồi thường thế nào đâu?” Đông Phương Bạch lúc này liền hỏi.

“Lần thứ nhất rời bỏ ngươi, ta tặng ngươi một cái phu quân, lần thứ hai rời bỏ ngươi ta tặng ngươi nhi tử tương lai một cái phụ thân. Lần thứ ba rời bỏ ngươi...” Diệp Thần nhìn nàng ý cười nói.

“Ẹ, hai cái đầu ta mới không cần. Cái thứ ba là gì đâu.” Đông Phương Bạch lè lưỡi nói.

“Cái thứ ba… tặng ngươi một người muội muội?” Diệp Thần miệng khẽ nhấc lên vệt cười đắc ý nói.

“Muội muội?” Đông Phương Bạch có chút nghi ngờ.

“Nhưng năm qua ngươi không phải đều tìm ngươi muội muội sao? Quên ước định giữa chúng ta rồi?” Diệp Thần tay cầm lên đồng tiền học phí năm đó nói.

“Muội muội ta… nàng thật còn sống sao? Ngươi tìm thấy nàng? Nói cho ta, nàng ở đâu, ta liền tha thư snguoiw.” Đông Phương Bạch lập tức bám vào Diệp Thần vui mừng nói. Đây là song hỉ lâm môn đâu. Hắn trở về, muội muội nàng cũng sẽ trở về, hạnh phúc đến quá đột ngột.

“Còn sống, còn rất ngoan đâu. Ta nói muội muội ngươi và ngươi rõ ràng cùng một mẹ sinh thế nào lại khác nhau như vậy chứ? Một người thì ngoan ngoãn, một cái thì...” Diệp Thần lắc đầu thở than nói.

“Ngươi nói vậy có ý gì hả? Ta làm sao?” Đông Phương Bạch có chút tức giận nói.

“Không có gì. À mà nàng về rồi kia, chính là Nghi Lâm.” Diệp Thần mắt thấy Nghi Lâm trở lại lập tức vui vẻ nói.

“Nghi Lâm...” Đông Phương Bạch nhìn thấy hình dáng tiểu ni cô đi đến trước mặt nàng cả người đều run rẩy. Máu mủ tình thâm khiến nàng nước mắt đều không kìm lại được.

“Muội muội… ta tìm ngươi cực khổ lắm đâu.” Đông Phương Bạch đi lên đem Nghi Lâm ôm vào lòng khóc rống.

“Tỷ… tỷ sao? Thật là Đông Phương Bạch tỷ tỷ sao?” Nghi Lâm cả người bỗng nhiên run rẩy. Nàng rất nhanh nhớ lại cái hơi ấm ấm áp từ cái ôm này.

“Muội muội cuối cùng ngươi cũng nhớ ra ta rồi.” Đông Phương Bạch khóc lóc thảm thương.

“Tốt, hai cái tỷ muội nhận nhau liền tốt. Hầy,...” Diệp Thần thở dài nhìn hai người tỷ muội đùm bọc nhau.

“Đi chúng ta sang một bên nói chuyện.” Đông Phương Bạch kéo Nghi Lâm sang một bên nói chuyện.

“Muội muội những năm qua ngươi sống ra sao rồi?” Đông Phương Bạch quan tâm hỏi.

“Tỷ tỷ ta được Hằng Sơn phái sư phụ nhận nuôi. Còn tỷ tỷ ngươi sống ra sao? Có tốt không, ngày có ăn đủ ba bữa không?” Nghi Lâm quan tâm nói.

“Thật ra… tỷ tỷ là...” Đông Phương Bạch cũng không có giấu diễm thân phận chậm rãi kể lại.

“Tỷ tỷ ngươi thật là Đông Phương Bất Bại sao?” Nghi Lâm kinh ngạc nói. Đây chính là mọi người trong phái tuyền ma đầu vạn người muốn giết. Ấy vậy là nàng thân tỷ ty ruột.

“Cái đó không quan trọng nữa, nếu ngươi không thích, mai ta liền rời khỏi giáo phái trở lại chăm sóc ngươi.” Đông Phương Bất Bại mở miệng đáp.

“Mà đúng rồi tỷ tỷ ngươi còn chưa có nhận biết ta tướng công đúng không?” Nghi Lâm lập tức nghĩ ra gì đó nói.

“Tướng công? Nghi Lâm ngươi đã bái đường thành thân?” Đông Phương Bạch kinh ngạc cảm thấy đau tim, muội muội mình nhỏ hơn nàng bao nhiêu tuổi, còn là ni cô đều đã thành thân. Mình và tên khốn chết tiệt kia thì vẫn chưa đâu vào đâu.

“Tỷ tỷ sao vậy? Tưởng tỷ phải nó chúc mừng chứ?” Nghi Lâm nghi hoặc hỏi.

“Ách, đương nhiên sẽ chúc mừng. Mà hắn là người như thế nào?” Đông Phương Bạch nghi ngờ hỏi. Nếu tên đó chỉ vì muội muội nàng sắc đẹp, nàng liền đào mả chôn hắn ngay.

“Tướng công ta là người rất tốt, hắn có rất nhiều tên ta cũng không nhớ rõ đâu là hắn tên thật nữa. Ta chỉ nghe hắn biệt danh cái gì thương gia Túng Thiếu Tiền.” Nghi Lâm liền thành thật nói. Từ khi quen nàng một đường đi, Diệp Thần sài rất nhiều cái tên. Cả tên thật của hắn, mọi người cũng rất ít khi gọi, nàng cũng chỉ gọi tướng công mà thôi. Hình như trên xe Phong tiền bối có gọi một lần mà nàng không nhớ ra.

“Nhiều tên? Còn Túng Thiếu Tiền? Không phải lừa đảo chứ? Muội muội ngươi nói hắn có cái tên nào ấn tượng không?” Đông Phương Bạch dò hỏi.

“Không đâu tướng công là người rất tốt. Huynh ấy nói rằng phụ mẫu rất hay ốm đau nên cần rất nhiều tiền để chăm sóc. Ngoài điều đó ra thì chẳng có điểm gì để chê cả, võ công cũng rất giỏi nữa.” Nghi Lâm liền giải thích.

“Hửm? Nếu vì lý do phụ mẫu thì cũng có thể… chấp nhận được.” Đông Phương Bạch gật gù đầu tạm chấp nhận cầm chén rượu lên tính uống vô.

“À đúng rồi, tướng công có một điều rất thú vị, hắn nói hắn từng là một con mèo. Còn có biệt danh là Miêu gia nữa. Tướng công ngoài ra mặc quần áo vô cùng tệ, đều phải để người giúp đâu.” Nghi Lâm đột nhiên nghĩ ra điều thú vị nói.

“Phụt… khụ khụ...” Đông Phương Bạch cả bụng rượu đều đem phụn ra ho khù khụ. Cái này… nghe quen à nha.

“Tỷ có sao không vậy?” Nghi Lâm quan tâm hỏi han.

“Cái người tướng công mà muội gặp, có phải không hắn từng nói hắn họ Diệp?” Đông Phương Bạch ánh mắt đều đằng đằng sát khí.

“À, đúng rồi hình như là họ Diệp đó.” Nghi Lâm gật đầu nói.

“Có phải hắn thích mặc bạch y, chưa tính đến thi thoảng nói mấy từ rất kỳ lạ. Còn nữa, hắn uống rượu như nước lã, hay thích gây chuyện thị phi, làm những điều lạ lùng?” Đông Phương Bạch lập tức hỏi dồn dập.

“Đúng… đúng nha, tỷ tỷ chẳng lẽ gặp qua tướng công sao?” Nghi Lâm nghi ngờ hỏi.

“Hai tỷ muội các ngươi đang làm cái gì đó?” Diệp Thần lúc này bước ra quan tâm hỏi.

“Tướng công… là ngươi giúp ta tìm tới tỷ tỷ sao? Ngươi thật tốt.” Nghi Lâm đôi mắt ửng đỏ nhìn Diệp Thần nói.

“Đúng là ta nha.” Diệp Thần gật gù đáp.

“Tướng công?” Đông Phương Bạch cả người đều tức giận lẩm bẩm.

“Tiểu Bạch ngươi làm sao vậy?” Diệp Thần quan tâm hỏi.

Đông Phương Bạch từ trong túi áo rút ra một đồng ngân trâm kim thêu nghiến răng nghiến lợi : “Cái đồ hán gái kia. Ngươi...dám dụ dỗ của muội muội của ta hả?”

“Hả? gì cơ?” Diệp Thần không hiểu lắm nhưng mà tiếp đó… có vẻ sẽ không mấy tốt đẹo lắm đâu.

Đoàng… một tiếng nổ lớn vang lên.

“Tỷ tỷ ngươi bình tĩnh lại.”

“Đông Phương Bạch ngươi bình tĩnh đừng đùa sẽ chết người đấy.”

“Đồ hám gái chết tiệt.”.
 
Thiên Đạo Hệ Thống
Chương 781 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Đấu Y Bình Nhất Chỉ



Chương 781 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Đấu Y Bình Nhất Chỉ

“Khụ khụ, cái này Đông Phương Bạch thật sự ra tay không biết lặng nhẹ, còn tốt ta chạy kịp nếu không thì không biết sẽ có chuyện lớn gì xảy ra nữa đâu.” Diệp Thần nhanh chóng chạy khỏi tửu quán, nhưng có lẽ hiện tại hắn đã bị tách khỏi nhóm đi. Tuy nhiên Đông Phương Bạch lợi hại vậy, nữ nhân của hắn ở bên cạnh nàng hoàn toàn không có lo lắng về vấn đề nguy hiểm.

“Thế nào lại có mùi hôi như vậy chứ?” Diệp Thần ngửi thấy một mùi khó ngửi tới gần suy nghĩ.

“Diệp đại ca,...” Lệnh Hồ Xung từng đằng sau cất tiếng gọi.

“Đừng có lại gần ta.” Diệp Thần lập tức nhanh chóng cách xa.

“Ta,... ta làm theo ngươi lời nói uống hết đống nước mắm đó. Nấc… hiện tại… nấc Tiểu sư muội nàng sẽ thích ta hay sao?” Lệnh Hồ Xung cảm giác mình một trận khát khô họng nhưng càng uống nước thì miệng càng mặn hơn đâu.

“Móa nó, thảo nào ta ngửi thấy ngươi hôi như vậy. Ngươi thật đem đống nước mắm cùng túi muối ăn hết?” Diệp Thần cảm thấy một hồi kinh dị, Lệnh Hồ Xung nha Lệnh Hồ Xung ngươi không muốn như vậy ngây thơ có được không. Ta chỉ là đùa ngươi một chút mà thôi.

Bí kíp tán gái gia truyền, thằng nào ngu tuôn ra ngoài. Lão tử truyền cho ngươi, về sau ngươi tán hết lão tử nữ nhân thì làm sao bây giờ.

“Diệp đại ca… ngươi không phải là… lừa ta, muốn chỉnh ta đấy chứ?” Lệnh Hồ Xung nghi ngờ mặt đều nghệt ra nói.

“Làm gì có, làm sao có thể chứ? Ta là con người như vậy sao?” Diệp Thần đương nhiên thà chết không nhận.

“Vậy ngươi có thể dạy rồi ta sao?” Lệnh Hồ Xung lập tức mở miệng đi đến gần Diệp Thần nói.

“Này này, nam nam thụ thụ bất thân, ngươi tránh xa ta một chút.” Diệp Thần lập tưc bịt mũi lùi ra xa hơn, đừng đùa, chỉ cần Lệnh Hồ Xung bây giờ há miệng không cần nói, nữ nhân liền chạy xa ngàn mét còn tán cái rắm. Kiếp này ngươi cùng với nữ nhân gần như vô duyên rồi.

“Diệp huynh hiện tại chúng ta muốn đi đâu đây? Hay trước trở về phái Hoa Sơn thế nào?” Lệnh Hồ Xung liền đề nghị hỏi.

“Về phái Hoa Sơn? Ý kiến không tồi, nhưng trước tiên cần đi gặp một người trước đã.” Diệp Thần gật đầu nói.

“Đi gặp một người? Ai?” Lệnh Hồ Xung nghi ngờ hỏi.

“Gặp kẻ giúp ngươi chỉnh dung, tiện thể hắn có thể giúp ta vài việc, hắn tên là Bình Nhất Cẩu, chuyên gia bán cao da chó cùng đánh bả. Hắn tính ra được ta nửa cái chân truyền.” Diệp Thần cân nhắc nhìn lên trời đám mây nói.

“Hắt xì,.. vừa rồi là có ai đó nhắc đến ta sao? Tự dưng sao cảm thấy lạnh người vậy nhỉ?” Bình Nhất Chỉ cả người đều không khỏi lạnh run. Năm đó, hắn quyết định quy ẩn rút khỏi Nhật Nguyệt Thần Giáo rời đi. Một phần vì Nhậm Ngã Hành không nghe hắn khuyên can tập luyện Hấp Tinh Đại Pháp, còn một phần liền là vì Miêu gia, hắn cùng với con mèo này chơi đấu y thuật, với sự tự tin của bản thân, cùng sự kiêu ngạo hắn đại bại.

Đương nhiên người bại phải nghe lời kẻ thắng, hắn tại giang hồ danh tiếng bắt đầu bán cao da chó hiệu Bình Nhất Chỉ thì thôi đi. Nhưng hết lần này đến lần khác, còn mèo khốn nạn đó lại đem thuốc của hắn bớt một chút kiếm chút đỉnh tiền, sau đó lại sửa một chút dược liệu đểu vô, còn nói với giang hồ chỉ cần dán một cái cao da chó hiệu Bình Nhất Cẩu liền có thể cải tử hồi sinh, mẹ nó loại thuốc đểu này không chết người còn tốt, còn cái tử hồi sinh cái rắm.

Tuy hắn phải đối, nhưng con mèo chết tiệt đó lại nói. Sài xong chết rồi, hẳn là phải đi dầu thai, không phải cải tử hồi sinh là cái gì. Ngươi đều thua ta y thuật, so với ta am hiểu sao? Ngu còn bày đặt dấu dốt. Thành ra người dùng thuốc của hắn đều không chết cũng tàn.

Từ đó hắn Bình Nhất Chỉ cái gì cứu một mạng người thì giết một người liền chuyển thành Bình Nhất Cẩu, bệnh là người, sài hắn thuốc cẩu cũng không bằng, mẹ nó, đó còn chưa tính hắn cả một cắt tiền cũng không có đi. Rời khỏi phái sau khi, còn bị chủ nợ đòi đến nhà, hiện tại ăn bữa nay còn phải lo bữa mai.

“Bình Nhất Cẩu, ngươi ra đây cho ta, ngày hôm nay ngươi nhất định phải khám chữa cho ta.” Lúc này từ bên ngoài vang lên tiếng của Lam Phượng Hoàng, cái cô gái này chính là chưởng môn của Ngũ Độc Giáo.

Năm đó chính là bị thương nhẹ ở trên mặt một chút, cùng lúc đó hắn quảng cáo cao da chó. Dán một cái là khỏi, dán một cái có thể cứu một mạng cái gì, nàng liền đem ra dùng. Hiện tại thì tốt rồi, mặt đều lưu lại thẹo lớn, ngày ngày đều đến tìm hắn đòi sổ sách. Nhưng hắn cũng rất bất đắc dĩ nha, hắn đã thề trước mặt của con mèo chết tiệt đó cả đời sẽ lại không chữa cho ai, để hắn ngừng tay không tiếp tục bán cao da chó hiệu Binh Nhất Cẩu. Trừ phi Miêu gia lại hiện, để đấu thêm lần nữa, nếu hắn thắng thì không sao, còn không hắn cả cuộc đời còn lại đừng nghĩ động thủ cứu người.

“Ngươi trở về đi, ta hiện tai đã không tiếp tục chữa bệnh nữa rồi.” Bình Nhất Chỉ lắc đầu từ chối nói.

“Bình Nhất Cẩu ngươi không phải giang hồ nói giết một người liền cứu một người sao? Ta đi giúp ngươi sát nhân, ngươi liền cứu ta.” Lam Phương Hoàng chủ động yêu cầu nói.

“Đó đã là quá khứ rồi. Ta đã hứa với một người, cả đời này sẽ không lại cứu người.” Bình Nhất Chỉ lắc đầu đáp.

“Ngươi nói xem đó là ai, ta giúp ngươi giết hắn.” Lam Phượng Hoàng tức giận lóe lên sát khí.

“Vẫn là thôi đi, ta cũng không muốn ngươi giết hắn. Nhưng nếu ngươi muốn có thể thử, ta không cản, ngươi thành công… ta giúp ngươi. Nhưng ta nghĩ ngươi sẽ khó mà sống sót được.” Bình Nhất Chỉ lắc đầu từ chối nói. Cả đời này hắn sợ hãi nhất chính là Miêu gia, khâm phục nhất cũng là, mà khinh bỉ nhất cũng là. Trên đời này hắn dám khẳng định chỉ có Miêu gia y thuật khiến hắn tâm phục khẩu phục.

“Rốt cuộc kẻ đó là ai? Nguy hiểm vậy sao?” Lam Phương Hoàng tò mò, bao nhiêu lần rồi, Bình Nhất Cẩu đều không cho nàng biết tên kẻ đó.

“Nếu như đã hỏi thì ta liền nói cho ngươi đi, hắn chính là…” Bình Nhất Chỉ chưa kịp nói hết câu lúc này từ đằng sau Lam Phương Hoàng vang lên một tiếng nói.

“Là ta.” Diệp Thần tiếng nói vang lên đi về phía trước, mắt nhìn thấy Diệp Thần, cả người Bình Nhất Chỉ đều nhanh chóng run lên cầm cập sau đó ngã xuống về đằng sau đầy sợ hãi.

“Miêu… miêu gia...” Bình Nhất Chi lẩm bẩm không tin vào mắt mình. Hắn là một trong số ít người biết Miêu gia hình dạng thật đâu.

“Lâu lắm rồi không gặp Bình bình gì ấy nhỉ?” Diệp Thần lập tức có chút quên tên.

“Là Bình Nhất Chỉ.” Bình Nhất Chỉ nhắc nhở nói trong lòng có chút bực tức, hắn coi người là hắn cả đời này đối thủ lại đối với hắn tên cũng không nhớ, thật sự vô cùng vô cùng đau lòng.

“À, nhớ rồi, là Bình Nhất Cẩu đây mà.” Diệp Thần lập tức à lên một tiếng nhớ ra.

“...” Bình Nhất Chỉ không có lên tiếng trả lời. Kẻ thua phải nghe lệnh kẻ thắng, năm đó đổ ước chính là vậy. Hắn thua, hắn phải nhận.

“Ngươi chính là kẻ đó?” Lam Phượng Hoàng nhìn Diệp Thần ánh mắt có chút mê giai. Nàng là miêu cương nữ tử, đối với nam nhân có lòng sở hữu rất lớn. Hoàn mỹ gương mặt còn bá khí như vậy nam nhân khiến nàng rất chú tâm.

“Tiểu mỹ nữ nếu như ngươi tìm là tướng công, người đó đương nhiên là ta.” Diệp Thần mở miệng trêu ghẹo ghé sát vào tai nàng nói.

“Mỹ… mỹ nữ sao?” Lam Phương Hoàng bị Diệp Thần trêu chọc mặt đều nhanh đỏ. Từ lúc gương mặt nàng bị hủy đến giờ, chưa từng có nam tử nào nói qua câu này, còn chưa tính đến họ đều tránh nàng như tránh tà đâu. Mang tiếng là chưởng môn Ngũ Độc giáo đến giờ còn chưa tìm dược áp trại tướng công.

“Đương nhiên là mỹ nữ, ngươi xinh đẹp như vậy. Bổn gia rất thích, có hứng thú theo ta về làm nương tử thế nào?” Diệp Thần đề nghị nàng nói.

“Ngươi… ngươi không sợ vết sẹo trên mặt ta sao?” Lam Phương Hoàng lấy xuống khăn che mặt để lộ vết sẹo dài ánh mắt lo lắng nói. Nếu không có vết thẹo này, nàng quả thật là một mỹ nữ dung mạo hiếm có cực phẩm loại kia, nhưng từ khi bị thương sau khi, nam nhân đối với nàng luôn tỏ ra vô cùng chán ghét.

“Chỉ là một vết sẹo nhỏ, ta muốn nó biến mất, chính là biến mất. Chỉ cần ngươi trở thành ta nữ nhân là được.” Diệp Thần hoàn toàn không đem cái này vết thẹo để trong lòng nói.

“Ngươi biết ta là ai sao? Còn dám nói như thế?” Lam Phương Hoàng cười đáp. Dù sao nàng cũng là giáo chủ của Ngũ Độc Giáo đâu.

“Vậy ngươi biết ta là ai sao? Chỉ cần bổn gia muốn người xa đâu cũng cướp. Ngươi không phục cũng phải phục.” Diệp Thần bá đạo lên tiếng.

“Bá đạo nam nhân… ta thích.” Lam Phương Hoàng ánh mắt có chút thích thú. Tại nàng miêu cương nơi, nữ nhân làm chủ, nam nhân ở đó vô cùng ẻo lả, sống tại trung nguyên lâu năm. Đối với nam tử Miêu cương nàng vô cùng khinh thường.

Bình Nhất Chỉ tại một bên tới gần Diệp Thần hừng hực chiến khí : “Miêu gia, ngươi cùng ta tới đấu một lần nữa.”

Trong thời gian qua, hắn đã tiến bộ không hề nhỏ, mặc dù hắn cảm thấy vẫn chưa đủ sức nhưng hắn vẫn muốn liều.

“Năm đó thua trận ngươi vẫn chưa hết ý chí sao?” Diệp Thần nhìn Bình Nhất Chỉ coi thường nói.

“Ta sẽ không bao giờ lần nữa chịu thua.” Bình Nhất Chỉ đối với y thuật của mình chấp nhất nói.

“Không, ngươi sẽ thua. Bởi vì hôm nay, bổn gia muốn nghiền nát cái ý chí viển vong của ngươi ra cám.” Diệp Thần tự tin mở miệng đáp.

“Vậy ta liền tạ ơn.” Bình Nhất Chỉ gật đầu cảm kích, hắn biết miêu gia đồng ý hắn lần nữa tái đấu.

“Trước khi đấu, vẫn quy tắc cũ.” Diệp Thần liền nhắc nhở Bình Nhất Chỉ nói.

“Ta biết, nếu như ta thua tự đoạn một tay từ nay về sau không tiếp tục chữa bệnh, tùy ngươi giao phó.” Bình Nhất Chỉ liền đem mình cánh tay đặt cược.

“Thú vị, lần trước ngươi còn nợ ta một cánh tay đâu, nhanh như vậy liền có dũng khí muốn tặng thêm ta một cai?” Diệp Thần nhìn Bình Nhất Chỉ cười đáp.

“Lần này ta sẽ thắng lại.” Bình Nhất Chỉ sờ mình cánh tay năm đó được miêu gia khai ân cho giữ lại giúp hắn điều chế cao da chó hàng dởm bán ra ngoài.

“Cánh tay của ngươi ta không cần, lần này ta có việc muốn giao cho ngươi.” Diệp Thần lắc đầu nói.

“Việc muốn giao cho ta? Lại muốn ta điều chế thuốc lâu? Nếu vậy thì ta thà dâng mình cánh tay còn hơn.” Bình Nhất Chỉ nghi ngờ dứt khoát. Hắn danh tiếng cả đời đều sắp học, y sư chính là vô cùng quan trọng mình tài năng y học danh tiếng.

“Yên tâm, ta không lại bắt ngươi chế thuốc cho ta. Ta chỉ cần ngươi ở chỗ ta mua một bộ y điển, nó sẽ giúp ngươi y thuật tay nghề tăng lên.” Diệp Thần liền dụ dỗ nói.

“Giá phải trả là gì?” Bình Nhất Chỉ đương nhiên không tin tưởng kẻ này nói.

“Mạng của ngươi, nhưng bù lại kiến thức y học cả đời ngươi tìm kiếm. Ngươi sẽ được biết đến, chỉ là… thời gian của ngươi không nhiều mà thôi.” Diệp Thần khẽ cười mở miệng nói.

“Ta đồng ý.” Bình Nhất Chỉ liền gật đầu đồng ý nói.

“Vậy thì chúng ta liền bắt đầu so tài. Ta nhưng chuẩn bị cho ngươi vật thí nghiệm đâu.” Diệp Thần liền võ tay một cái, Lệnh Hồ Xung cách xa hắn trăm mét liền đi ra.

Lam Phương Hoàng lập tức bịt mũi vào đầy ghét bỏ : “Mùi gì lại thúi như vậy.”

“Hắn liền là ngươi phải chữa trị người. Còn Tiểu Lam Phượng liền để ta chữa cho nàng.” Diệp Thần sờ Lam Phương Hoàng mái tóc nói.

Lam Phượng Hoàng lúc này mặt liền đỏ ửng lên. Hắn vậy mà muốn thật cho nàng chữa trij sao. Phải biết vết sẹo của nàng thoạt nhìn đơn giản nhưng đã sài qua thuốc dởm còn lâu như vậy, chưa tính đến nàng là luyện độc người, toàn thân đại đa số có độc. Vết thương này cũng không dễ vậy chưa, nếu không nàng sớm đã tìm bừa một cái đại phu rồi.

“Được, ta liền giúp cái này người chưa trị, chỉ có điều… ai lại ra tay ác như vậy. Đem mặt hắn đánh thành bình tọa. Người này nhất định là cao thủ đi, từng vết đạp chuẩn xác như vậy, đem xương mặt hắn đều đánh phẳng mà còn khiến hắn không chết. Quả nhiên kỳ tích.” Bình Nhất Chỉ kinh ngạc nói.

Lệnh Hồ Xung có chút u oán nhìn Diệp Thần, đây chính là hung thủ đâu. Hiện tại, ta thế nào lại bị ngươi đem ra làm chuột bạch cho người ta so tài vậy.

“Khụ… hắn chính là chẳng may đi đường đụng phải tường mà thôi.” Diệp Thần không biết xấu hổ liền nói..
 
Thiên Đạo Hệ Thống
Chương 782 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Kết Thúc Tiếu Ngạo



Chương 782 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Kết Thúc Tiếu Ngạo

Hai bên thi triển một hồi đấu y không có chút nào kịch tính, Lệnh Hồ Xung khuôn mặt hoàn toàn sửa không có được, ngược lại, Diệp Thần chỉ đến một chút thuốc bột đem bôi lên Lam Phương Hoàng khuôn mặt sau đó lau đi liền khiến vết thẹo biến mất như chưa từng xuất hiện qua.

“Ta thua... rồi. Ta vẫn không thể bằng ngươi. Miêu gia ngươi thành công.” Bình Nhất Chỉ thở dài mang theo vẻ mặt vô cùng thất vọng về bản thân mình.

“Từ trước đến giờ ta đã từng chưa thành công qua sao? Ngươi vẫn yếu kém như vậy, y thuật không phải dựa vào chăm chỉ luyện tập cùng tìm tòi là lên được, nó còn phải dựa vào xem ngươi là ai. Không phải nhân vật chính thì đừng cố quá thành quá cố, phải có giác ngộ của nhân vật phụ.” Diệp Thần nhìn Bình Nhất Chỉ không có chút nào đếm xỉa nói.

“Bình tiên sinh, ngươi đừng như vậy, dù sao thì ta so với Lam Phượng Hoàng cô nương tình trạng có thể thua rất nhiều. Ngươi không muốn bi quan.” Lệnh Hồ Xung tiến lên an ủi nói.

“Không đâu, ta thật sự thua lớn lắm, Tốc độ chữa bệnh, biện pháp chữa bệnh, thủ đoạn … ta đều thua. Ta vốn dĩ cho rằng ta có thể gần đánh kịp hắn năm đó trình độ, nhưng hiện tại… vẫn là còn kém lắm.” Bình Nhất Chỉ lắc đầu thở dài nói, đối với Lệnh Hồ Xung hắn hoàn toàn vô pháp chữa trị, xương tay xương chân gẫy có thể nối lại, nhưng xương mặt thì khác, đập sẽ chết người đâu.

“Vậy ta cũng không có nói nhiều, hiện tại quyển sách này nên là ngươi.” Diệp Thần đưa quyển y thuật cho Bình Nhất Chỉ thêm một bản hợp đồng.

Vốn muốn tìm bút cùng điểm chỉ đồ, nhưng không nghĩ tới ngón tay của hắn lập tức bị đứt ra một chút, một giọt máu từ trên ngón tay hắn nhỏ xuống trên tờ giấy cuối cùng biến thành một đạo đồ án kỳ lạ.

Diệp Thần đưa tay ra đem hợp đồng thu vào bên trong, sau đó giao hàng cuối cùng liền kéo theo Lam Phương Hoàng rời đi, trước khi rời đi hắn còn thiện tâm nhắc nhở : “Ngươi còn một ngày thời gian.”

“Một ngày sao? Đầy đủ.” Bình Nhất Chỉ tiếp thu những kiến thức y học trong đầu bắt đầu học tập. Hắn thật sự vô cùng thích thú, đối với một y sư, y thuật là thứ hấp dẫn chí mạng.

“Diệp huynh, Bình Nhất Chỉ tiên sinh hắn… không sao chứ?” Lệnh Hồ Xung mắt thấy Bình Nhất Chỉ trở lên điên cuồng sợ hãi hỏi.

“Chỉ còn một ngày thời gian để sống, đối với không khuất phục số mệnh như hắn. Nhất định sẽ sử dụng kiến thức y thuật vừa học được để tự cứu bản thân.” Diệp Thần liền đoán ra được Bình Nhất Chỉ muốn làm cái gì.

“Hắn là thần y nha, lại có thêm y thuật kiến thức, hắn sẽ làm được sao?” Lam Phượng Hoàng tò mò muốn biết, Bình Nhất Chỉ là muốn nghịch thiên cải mệnh sao?

“Vô dụng, nếu như thứ hắn đối mặt là bệnh, có thể hắn sẽ có cách, nhưng thứ hắn đối mặt không phải bệnh mà là mệnh. Nghịch thiên cải mệnh, nhân đinh thắng thiên nhiều lắm nhưng đó là đặc quyền của nhân vật chính, hắn không phải.” Diệp Thần lắc đầu thành thành thật thật đáp.

Một ngày sau đó, tin tức Bình Nhất Chỉ thần y đột tử cứ như vậy vang vọng khắp toàn bộ khắp nơi.

Còn về Nhậm Doanh Doanh, sau khi nàng tỉnh dạy việc đầu tiên liền là hoảng sợ. Còn tốt có Đông Phương Bất Bại bên cạnh gần đó quan tâm nàng.

“Tiểu Doanh Doanh ngươi rốt cuộc tỉnh, ngươi trốn xuống núi đi một cái là biền biệt mấy năm đâu. Còn tốt chúng ta ở đây phát hiện ra ngươi. Mẫu thân ngươi nhưng rất nhớ ngươi.” Đông Phương Bạch đối với Nhậm Doanh Doanh rất tốt nói.

“Đông Phương thúc thúc ta… Oa… oa...” Nhậm Doanh Doanh đột nhiên khóc lớn lên, đã lâu lắm rồi nàng mới khóc lớn thế này.

“Tiểu Doanh Doanh ngươi không khóc, ai bắt nạt ngươi? Ta liền khiến hắn sống không bằng chết.” Đông Phương Bạch đảm bảo an ủi nói.

“Chính là một cái gia hỏa tên Diệp Thần, hắn đem ta… thân xử nữ...” Nhậm Doanh Doanh nói đến đây lần nữa khóc lớn.

“Khụ,.. Tiểu Doanh Doanh ngươi đừng lo lắng, ngươi vẫn là xử nữ thân. Cái này chỉ là máu giả.” Đông Phương Bạch liền hiểu ra vấn đề an ủi nói.

“Là máu giả sao? Nhưng ta… ta cũng bị hắn xem quang đâu.” Nhậm Doanh Doanh có chút tỉnh táo phát hiện nhìn thấy thân thể mình không mặc quần áo lập tức khóc rồng.

“Đừng khóc, hắn để lại quyển nhạc phổ này cho ngượi, chẳc hẳn bồi thường đi.” Đông Phương Bạch ném tới “Tiếu Ngạo Giang Hồ” nhạc phổ nói.

“Nhạc phổ…” Nhậm Doanh Doanh lập tức cầm lấy nhạc phổ vui mừng.

Đông Phương Bạch thấy thế liền âm tầm thở dài thành thật nói : “Tiểu Doanh Doanh năm đó xảy ra quá nhiều việc, ta biết ngươi vẫn luôn hận ta, phụ thân của ngươi bị ta nhốt lại, ngươi không cần hao tốn tâm sức, ngày mai ta hạ lệnh ngươi đến đón phụ thân ngươi trở lại đi, thù hận này… đến đây coi như chấm dứt.”

“Đông Phương thúc thúc… ngươi nói là thật sao?” Nhậm Doanh Doanh nghi ngờ hỏi. Nàng thật không dám tin.

“Hừ, ngươi còn nghi ngờ ta. Đông Phương thúc thúc từ trước tới giờ còn không phải vì thương ngươi mới giữ ngươi bên cạnh, ngươi nghĩ ta không biết ngươi tại sau lưng ta làm cái gì sao?” Đông Phương Bạch gõ nàng cái đầu nói.

“Ngươi… ngươi đều biết.” Nhậm Doanh Doanh xấu hổ, nàng luôn nghĩ mình hành động cẩn thận, không nghĩ tới.

“Ngươi vẫn quá thật thà rồi, ngươi cho rằng một cái thánh cô không có võ công gì, lại được giáo phái người phò trợ sao? Hướng tả sứ hắn chưa từng xuất hiện qua, ngươi không biết hắn đã bị ta giết sao? Nếu không phải ta cố tình giúp đỡ ngươi, cái chức thánh cô này ngươi nghĩ ngồi là ngồi được dễ dàng vậy? Tiểu Doanh Doanh nha, ngươi vẫn quá trẻ tuổi, không biết giang hồ hiểm ác.” Đông Phương Bạch có chút khinh bỉ nói.

“Đa tạ Đông Phương thúc thúc.” Nhậm Doanh Doanh liền đa tạ sau đó liền vui vẻ hơn. Bởi vì nàng cảm thấy Đông Phương thúc thúc mặc dù có xấu tính hơn một chút nhưng vẫn vô cùng quan tâm nàng.

“Không cần đa tạ ta, ngươi nhưng là ta nhìn lớn đi lên đâu.” Đông Phương Bạch lắc đầu nói.

Sau khi Diệp Thần trở về, Nhậm Doanh Doanh tạm thời cáo biệt đi đón nàng phụ thân. Diệp Thần thì dẫn theo nữ nhân đi Hoa Sơn phái dạo một lượt, cuối cùng đem Ninh Trung Tắc cùng toàn thể nữ nhân thu thập một thể. Ma Nhạc Linh San hành thích hắn bất thành cũng bị hắn đem ra chơi đùa cuối cùng thành người của hắn toàn tâm toàn ý theo hắn mà đi.

Lệnh Hồ Xung sau khi biết tin lập tức hóa điên, nhan sắc mất, tiền bạc mất, tư tưởng tồi tàn, tiểu sư muội cũng mất luôn. Sau đó dứt khoát từ trên Hắc Mộc Nhai nhảy xuống, tưởng như được nhân vật chính kỳ ngộ, ai dè nhảy cái chết cờ mờ nó luôn.

Còn về Lâm Bình Chi, hắn trở về Lâm gia lấy Tịch Tà Kiếm Phổ lúc bị Tả Lãnh Thiền bắt được. Sau đó giết chết, Tịch Tà Kiếm Phổ liển rơi vào Tả Lãnh Thiền tay.

“Nhậm tiểu thư… Nhậm giáo chủ đại nhân hắn… đã tại lúc chuyển đến nơi này để chúng ta giam giữ… đã tử rồi.” Giang Nam Tứ Hữu liền thở dài nói.

“Đông Phương Bất Bại giết ta phụ thân?” Nhậm Doanh Doanh tức giận hàn ý dâng lên.

“Thật ra… lần đó đến giết Nhậm giáo chủ không phải Đông Phương giáo chủ. Mà la… Nhậm phu nhân. Phu nhân có nói nếu như tiểu thư tìm được đến đây liền nói cho nàng biết.” Giang Nam Tứ Hữu liền cáo chi nói.

“Mẫu thân… là nàng sao? Không thể nào mẫu thân làm sao có thể...” Nhậm Doanh Doanh không tin tưởng sau đó lại cảm thấy hợp lý vô cùng. Năm đó chuyện thật sự xảy ra nhiều lắm. Mẫu thân và phụ thân cũng không hề hòa hợp như nàng nghĩ.

Sau khi trở về giáo phái Nhật Nguyệt Thần Giáo, nàng cũng được mẫu thân của mình nói rõ ràng, năm đó khi nàng đủ lớn sau khi. Mẫu thân nàng vốn muốn nói cho nàng sự thật không nghĩ tới nàng liền bỏ trốn xuống núi. Còn phụ thân nàng, do Đông Phương thúc thúc quá mềm yếu tính tình, nên mẫu thân liền thay hắn làm để bảo vệ chính nàng cùng nữ nhi, mọi chuyện Đông Phương thúc thúc vẫn không hề hay biết.

Trải qua tiếp đó một tháng thời gian, Tả Lãnh Thiền tu luyện đại thành Tịch Tà Kiếm Phổ lập tức xông phá Hắc Mộc Nhai bên trên muốn giết Đông Phương Bất Bại bị Diệp Thần cản lại.

“Trước kia ta có thể sợ ngươi, nhưng hiện tại thì không. Năm đó mối thù, Miêu gia, ngươi phải chết. Ta so với đám ngũ nhạc còn lại thông mình hơn nhiều, hừ, ta biết cách lợi dụng đoàn quân bất bại này, dù ngươi có ba đầu sáu tay cũng không ngờ tới đi.” Tả Lãnh Thiền ẻo lả dáng dấp quát sau đó một đoàn quân thây ma sau lưng hắn theo lệnh hắn muốn xông lên.

Diệp Thần ngáp một tiếng khẽ thở dài : “Ngươi quên sức mạnh này là ai ban cho ngươi sao? Ngươi thông minh hơn thì đã làm sao? Chó muốn cắn chủ chắc.”

Đoàn quân thây ma lập tức toàn bộ đều tại trên mặt đất bất tỉnh. Chết không thể chết lại.

“Ngươi ngươi… có gan thì cùng ta so kiếm.” Tả Lãnh Thiên kinh nghi nói.

“Được đến đây ta sợ ngươi.” Diệp Thần rút ra một thanh kiếm khiêu khích.

“Ngươi sẽ hối hận.” Tả Lãnh Thiền xông lên tấn công Diệp Thần đao kiếm lóe ra ánh sáng tốc độ vô cùng nhanh, kiếm đến nhanh chạm đến Diệp Thần cổ.

Pằng… tiếng đạn nổ bắn đi ra.

Diệp Thần ném kiếm sang một bên đưa súng lên miệng khẽ thổi một cái khinh bỉ : “Đồ ngu.”

Bốn ngày sau, tại trên Hắc Mộc Nhai đỉnh, một đám cái lễ thành thân diễn ra vô cùng náo nhiệt, đêm động phòng vào một cái liền bảy ngày bảy đêm sau mới kết thúc.

Buổi sáng tỉnh lại, nhìn chúng nữ tại trên mình giường lớn, Diệp Thần khẽ thở dài bước ra ngoài nhìn lên trời khẽ lẩm bẩm : “Xem ra… chuyện gì xảy ra ở Hắc Mộc Nhai liền sẽ kết thúc tại Hắc Mộc Nhai đâu.”

“Thời gian đã không còn kịp, thế giới đại chiến đã diễn ra. Ngươi cần phải gian cuộc chiến.” Cửu Tử lúc này liền xuất hiện bên người của hắn nói.

“Thời gian đều đến rồi sao? Nhưng ta trước tiên muốn trở lại ta thế giới xem một lần.” Diệp Thần khẽ thở dài nói, xuyên qua hai thế giới, hắn muốn xem thế giới của mình một lần trước khi rời đi.

“...” Cửu Tử không có lên tiếng chỉ lắc đầu thở dài như đang che giấu điều gì.

“Có chuyện gì xảy ra sao?” Diệp Thần nghi ngờ không hiểu hỏi.

“Ta đưa ngươi trở về ngươi liền sẽ biết.” Cửu Tử lắc đầu khẽ nói. Sau đó đưa Diệp Thần rời đi, vào lúc này Tiếu Ngạo giang hồ thế giới liền biến mất xuất hiện tại trong Vô Tự Thiên Thư bên trong..
 
Thiên Đạo Hệ Thống
Chương 782 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Kết Thúc Tiếu Ngạo



Chương 782 : Tiếu Ngạo Giang Hồ-Kết Thúc Tiếu Ngạo

Hai bên thi triển một hồi đấu y không có chút nào kịch tính, Lệnh Hồ Xung khuôn mặt hoàn toàn sửa không có được, ngược lại, Diệp Thần chỉ đến một chút thuốc bột đem bôi lên Lam Phương Hoàng khuôn mặt sau đó lau đi liền khiến vết thẹo biến mất như chưa từng xuất hiện qua.

“Ta thua... rồi. Ta vẫn không thể bằng ngươi. Miêu gia ngươi thành công.” Bình Nhất Chỉ thở dài mang theo vẻ mặt vô cùng thất vọng về bản thân mình.

“Từ trước đến giờ ta đã từng chưa thành công qua sao? Ngươi vẫn yếu kém như vậy, y thuật không phải dựa vào chăm chỉ luyện tập cùng tìm tòi là lên được, nó còn phải dựa vào xem ngươi là ai. Không phải nhân vật chính thì đừng cố quá thành quá cố, phải có giác ngộ của nhân vật phụ.” Diệp Thần nhìn Bình Nhất Chỉ không có chút nào đếm xỉa nói.

“Bình tiên sinh, ngươi đừng như vậy, dù sao thì ta so với Lam Phượng Hoàng cô nương tình trạng có thể thua rất nhiều. Ngươi không muốn bi quan.” Lệnh Hồ Xung tiến lên an ủi nói.

“Không đâu, ta thật sự thua lớn lắm, Tốc độ chữa bệnh, biện pháp chữa bệnh, thủ đoạn … ta đều thua. Ta vốn dĩ cho rằng ta có thể gần đánh kịp hắn năm đó trình độ, nhưng hiện tại… vẫn là còn kém lắm.” Bình Nhất Chỉ lắc đầu thở dài nói, đối với Lệnh Hồ Xung hắn hoàn toàn vô pháp chữa trị, xương tay xương chân gẫy có thể nối lại, nhưng xương mặt thì khác, đập sẽ chết người đâu.

“Vậy ta cũng không có nói nhiều, hiện tại quyển sách này nên là ngươi.” Diệp Thần đưa quyển y thuật cho Bình Nhất Chỉ thêm một bản hợp đồng.

Vốn muốn tìm bút cùng điểm chỉ đồ, nhưng không nghĩ tới ngón tay của hắn lập tức bị đứt ra một chút, một giọt máu từ trên ngón tay hắn nhỏ xuống trên tờ giấy cuối cùng biến thành một đạo đồ án kỳ lạ.

Diệp Thần đưa tay ra đem hợp đồng thu vào bên trong, sau đó giao hàng cuối cùng liền kéo theo Lam Phương Hoàng rời đi, trước khi rời đi hắn còn thiện tâm nhắc nhở : “Ngươi còn một ngày thời gian.”

“Một ngày sao? Đầy đủ.” Bình Nhất Chỉ tiếp thu những kiến thức y học trong đầu bắt đầu học tập. Hắn thật sự vô cùng thích thú, đối với một y sư, y thuật là thứ hấp dẫn chí mạng.

“Diệp huynh, Bình Nhất Chỉ tiên sinh hắn… không sao chứ?” Lệnh Hồ Xung mắt thấy Bình Nhất Chỉ trở lên điên cuồng sợ hãi hỏi.

“Chỉ còn một ngày thời gian để sống, đối với không khuất phục số mệnh như hắn. Nhất định sẽ sử dụng kiến thức y thuật vừa học được để tự cứu bản thân.” Diệp Thần liền đoán ra được Bình Nhất Chỉ muốn làm cái gì.

“Hắn là thần y nha, lại có thêm y thuật kiến thức, hắn sẽ làm được sao?” Lam Phượng Hoàng tò mò muốn biết, Bình Nhất Chỉ là muốn nghịch thiên cải mệnh sao?

“Vô dụng, nếu như thứ hắn đối mặt là bệnh, có thể hắn sẽ có cách, nhưng thứ hắn đối mặt không phải bệnh mà là mệnh. Nghịch thiên cải mệnh, nhân đinh thắng thiên nhiều lắm nhưng đó là đặc quyền của nhân vật chính, hắn không phải.” Diệp Thần lắc đầu thành thành thật thật đáp.

Một ngày sau đó, tin tức Bình Nhất Chỉ thần y đột tử cứ như vậy vang vọng khắp toàn bộ khắp nơi.

Còn về Nhậm Doanh Doanh, sau khi nàng tỉnh dạy việc đầu tiên liền là hoảng sợ. Còn tốt có Đông Phương Bất Bại bên cạnh gần đó quan tâm nàng.

“Tiểu Doanh Doanh ngươi rốt cuộc tỉnh, ngươi trốn xuống núi đi một cái là biền biệt mấy năm đâu. Còn tốt chúng ta ở đây phát hiện ra ngươi. Mẫu thân ngươi nhưng rất nhớ ngươi.” Đông Phương Bạch đối với Nhậm Doanh Doanh rất tốt nói.

“Đông Phương thúc thúc ta… Oa… oa...” Nhậm Doanh Doanh đột nhiên khóc lớn lên, đã lâu lắm rồi nàng mới khóc lớn thế này.

“Tiểu Doanh Doanh ngươi không khóc, ai bắt nạt ngươi? Ta liền khiến hắn sống không bằng chết.” Đông Phương Bạch đảm bảo an ủi nói.

“Chính là một cái gia hỏa tên Diệp Thần, hắn đem ta… thân xử nữ...” Nhậm Doanh Doanh nói đến đây lần nữa khóc lớn.

“Khụ,.. Tiểu Doanh Doanh ngươi đừng lo lắng, ngươi vẫn là xử nữ thân. Cái này chỉ là máu giả.” Đông Phương Bạch liền hiểu ra vấn đề an ủi nói.

“Là máu giả sao? Nhưng ta… ta cũng bị hắn xem quang đâu.” Nhậm Doanh Doanh có chút tỉnh táo phát hiện nhìn thấy thân thể mình không mặc quần áo lập tức khóc rồng.

“Đừng khóc, hắn để lại quyển nhạc phổ này cho ngượi, chẳc hẳn bồi thường đi.” Đông Phương Bạch ném tới “Tiếu Ngạo Giang Hồ” nhạc phổ nói.

“Nhạc phổ…” Nhậm Doanh Doanh lập tức cầm lấy nhạc phổ vui mừng.

Đông Phương Bạch thấy thế liền âm tầm thở dài thành thật nói : “Tiểu Doanh Doanh năm đó xảy ra quá nhiều việc, ta biết ngươi vẫn luôn hận ta, phụ thân của ngươi bị ta nhốt lại, ngươi không cần hao tốn tâm sức, ngày mai ta hạ lệnh ngươi đến đón phụ thân ngươi trở lại đi, thù hận này… đến đây coi như chấm dứt.”

“Đông Phương thúc thúc… ngươi nói là thật sao?” Nhậm Doanh Doanh nghi ngờ hỏi. Nàng thật không dám tin.

“Hừ, ngươi còn nghi ngờ ta. Đông Phương thúc thúc từ trước tới giờ còn không phải vì thương ngươi mới giữ ngươi bên cạnh, ngươi nghĩ ta không biết ngươi tại sau lưng ta làm cái gì sao?” Đông Phương Bạch gõ nàng cái đầu nói.

“Ngươi… ngươi đều biết.” Nhậm Doanh Doanh xấu hổ, nàng luôn nghĩ mình hành động cẩn thận, không nghĩ tới.

“Ngươi vẫn quá thật thà rồi, ngươi cho rằng một cái thánh cô không có võ công gì, lại được giáo phái người phò trợ sao? Hướng tả sứ hắn chưa từng xuất hiện qua, ngươi không biết hắn đã bị ta giết sao? Nếu không phải ta cố tình giúp đỡ ngươi, cái chức thánh cô này ngươi nghĩ ngồi là ngồi được dễ dàng vậy? Tiểu Doanh Doanh nha, ngươi vẫn quá trẻ tuổi, không biết giang hồ hiểm ác.” Đông Phương Bạch có chút khinh bỉ nói.

“Đa tạ Đông Phương thúc thúc.” Nhậm Doanh Doanh liền đa tạ sau đó liền vui vẻ hơn. Bởi vì nàng cảm thấy Đông Phương thúc thúc mặc dù có xấu tính hơn một chút nhưng vẫn vô cùng quan tâm nàng.

“Không cần đa tạ ta, ngươi nhưng là ta nhìn lớn đi lên đâu.” Đông Phương Bạch lắc đầu nói.

Sau khi Diệp Thần trở về, Nhậm Doanh Doanh tạm thời cáo biệt đi đón nàng phụ thân. Diệp Thần thì dẫn theo nữ nhân đi Hoa Sơn phái dạo một lượt, cuối cùng đem Ninh Trung Tắc cùng toàn thể nữ nhân thu thập một thể. Ma Nhạc Linh San hành thích hắn bất thành cũng bị hắn đem ra chơi đùa cuối cùng thành người của hắn toàn tâm toàn ý theo hắn mà đi.

Lệnh Hồ Xung sau khi biết tin lập tức hóa điên, nhan sắc mất, tiền bạc mất, tư tưởng tồi tàn, tiểu sư muội cũng mất luôn. Sau đó dứt khoát từ trên Hắc Mộc Nhai nhảy xuống, tưởng như được nhân vật chính kỳ ngộ, ai dè nhảy cái chết cờ mờ nó luôn.

Còn về Lâm Bình Chi, hắn trở về Lâm gia lấy Tịch Tà Kiếm Phổ lúc bị Tả Lãnh Thiền bắt được. Sau đó giết chết, Tịch Tà Kiếm Phổ liển rơi vào Tả Lãnh Thiền tay.

“Nhậm tiểu thư… Nhậm giáo chủ đại nhân hắn… đã tại lúc chuyển đến nơi này để chúng ta giam giữ… đã tử rồi.” Giang Nam Tứ Hữu liền thở dài nói.

“Đông Phương Bất Bại giết ta phụ thân?” Nhậm Doanh Doanh tức giận hàn ý dâng lên.

“Thật ra… lần đó đến giết Nhậm giáo chủ không phải Đông Phương giáo chủ. Mà la… Nhậm phu nhân. Phu nhân có nói nếu như tiểu thư tìm được đến đây liền nói cho nàng biết.” Giang Nam Tứ Hữu liền cáo chi nói.

“Mẫu thân… là nàng sao? Không thể nào mẫu thân làm sao có thể...” Nhậm Doanh Doanh không tin tưởng sau đó lại cảm thấy hợp lý vô cùng. Năm đó chuyện thật sự xảy ra nhiều lắm. Mẫu thân và phụ thân cũng không hề hòa hợp như nàng nghĩ.

Sau khi trở về giáo phái Nhật Nguyệt Thần Giáo, nàng cũng được mẫu thân của mình nói rõ ràng, năm đó khi nàng đủ lớn sau khi. Mẫu thân nàng vốn muốn nói cho nàng sự thật không nghĩ tới nàng liền bỏ trốn xuống núi. Còn phụ thân nàng, do Đông Phương thúc thúc quá mềm yếu tính tình, nên mẫu thân liền thay hắn làm để bảo vệ chính nàng cùng nữ nhi, mọi chuyện Đông Phương thúc thúc vẫn không hề hay biết.

Trải qua tiếp đó một tháng thời gian, Tả Lãnh Thiền tu luyện đại thành Tịch Tà Kiếm Phổ lập tức xông phá Hắc Mộc Nhai bên trên muốn giết Đông Phương Bất Bại bị Diệp Thần cản lại.

“Trước kia ta có thể sợ ngươi, nhưng hiện tại thì không. Năm đó mối thù, Miêu gia, ngươi phải chết. Ta so với đám ngũ nhạc còn lại thông mình hơn nhiều, hừ, ta biết cách lợi dụng đoàn quân bất bại này, dù ngươi có ba đầu sáu tay cũng không ngờ tới đi.” Tả Lãnh Thiền ẻo lả dáng dấp quát sau đó một đoàn quân thây ma sau lưng hắn theo lệnh hắn muốn xông lên.

Diệp Thần ngáp một tiếng khẽ thở dài : “Ngươi quên sức mạnh này là ai ban cho ngươi sao? Ngươi thông minh hơn thì đã làm sao? Chó muốn cắn chủ chắc.”

Đoàn quân thây ma lập tức toàn bộ đều tại trên mặt đất bất tỉnh. Chết không thể chết lại.

“Ngươi ngươi… có gan thì cùng ta so kiếm.” Tả Lãnh Thiên kinh nghi nói.

“Được đến đây ta sợ ngươi.” Diệp Thần rút ra một thanh kiếm khiêu khích.

“Ngươi sẽ hối hận.” Tả Lãnh Thiền xông lên tấn công Diệp Thần đao kiếm lóe ra ánh sáng tốc độ vô cùng nhanh, kiếm đến nhanh chạm đến Diệp Thần cổ.

Pằng… tiếng đạn nổ bắn đi ra.

Diệp Thần ném kiếm sang một bên đưa súng lên miệng khẽ thổi một cái khinh bỉ : “Đồ ngu.”

Bốn ngày sau, tại trên Hắc Mộc Nhai đỉnh, một đám cái lễ thành thân diễn ra vô cùng náo nhiệt, đêm động phòng vào một cái liền bảy ngày bảy đêm sau mới kết thúc.

Buổi sáng tỉnh lại, nhìn chúng nữ tại trên mình giường lớn, Diệp Thần khẽ thở dài bước ra ngoài nhìn lên trời khẽ lẩm bẩm : “Xem ra… chuyện gì xảy ra ở Hắc Mộc Nhai liền sẽ kết thúc tại Hắc Mộc Nhai đâu.”

“Thời gian đã không còn kịp, thế giới đại chiến đã diễn ra. Ngươi cần phải gian cuộc chiến.” Cửu Tử lúc này liền xuất hiện bên người của hắn nói.

“Thời gian đều đến rồi sao? Nhưng ta trước tiên muốn trở lại ta thế giới xem một lần.” Diệp Thần khẽ thở dài nói, xuyên qua hai thế giới, hắn muốn xem thế giới của mình một lần trước khi rời đi.

“...” Cửu Tử không có lên tiếng chỉ lắc đầu thở dài như đang che giấu điều gì.

“Có chuyện gì xảy ra sao?” Diệp Thần nghi ngờ không hiểu hỏi.

“Ta đưa ngươi trở về ngươi liền sẽ biết.” Cửu Tử lắc đầu khẽ nói. Sau đó đưa Diệp Thần rời đi, vào lúc này Tiếu Ngạo giang hồ thế giới liền biến mất xuất hiện tại trong Vô Tự Thiên Thư bên trong..
 
Thiên Đạo Hệ Thống
Chương 783 : Tiểu Kết Cục Đồng Nhân Đại Chiến



Chương 783 : Tiểu Kết Cục Đồng Nhân Đại Chiến

Tại trở lại thế giới của mình lúc, Diệp Thần xuất hiện tại trong Mộ Dung gia nhà. Khung cảnh khắp nơi đều khiến hắn trở nên sợ hãi, tất cả mọi nơi đều có một màu trắng xóa.

“Đây là… khăn tang? Mộ Dung lão đầu chết rồi?” Diệp Thần lập tức ngẩn người suy đoán.

“Diệp… Diệp Thần… ngươi trở về? Thật tốt quá ngươi trở lại.” Vào lúc này Mộ Dung lão gia tử tiếng vang lên cắt đứt Diệp Thần suy đoán.

“Lão đầu tử, sao nhà chúng ta lại toàn khăn tang như vậy chứ? Có ai mất sao? Mà tay của ngươi...” Diệp Thần nhìn lão đầu tử phát hiện hắn mất đi một bên cánh tay hỏi.


“Hầy, cánh tay này mất thì sao chứ... gia môn bất hạnh… những đứa trẻ đó cũng... thật đáng thương, ngươi trở về liền tốt, có thể báo thù cho nàng...” Mộ Dung lão gia tử lúc này đau thương quá độ sau đó liền khóc lớn.

“Ngươi sao vậy, ai mất chứ? Tiên nhi nàng đi đâu rồi?” Diệp Thần có chút nghi vấn không hiểu. Sau đó liền đứng dạy đi đến gần đó đám tang nơi, tại trên đó bầy rất nhiều các tấm ảnh của những nữ nhân hắn không thể quen thuộc hơn. Tất cả đều là nữ nhân của hắn, không thiếu một ai.

“Tiên… Tiên nhi… Thiên Nhi… còn có… thỏ con,... Tử Hà,... tất cả các ngươi.” Diệp Thần cả người đều nhanh xui lợ quỳ ngay tại trên mặt đất không tin tưởng nhìn những thứ trước mặt của mình. Nước mắt từ mắt của hắn chảy ra lăn dài trên mi.

“Trong lúc ngươi rời đi… bọn họ đã không may chết, cả đứa con trong bụng của Tiểu Tiên… cũng hầy...” Mộ Dung lão gia tử thở dài an ủi Diệp Thần.

“Là ai… ai làm… nói cho ta biết.” Diệp Thần đột nhiên trở lên lạnh một cách lạ kỳ nói.

Mộ Dung lão tử tử đều cảm thấy có chút run sợ, lần đầu tiên hắn cảm thấy lạnh lẽo như vậy, nhiệt độ xung quanh đều muốn nhanh giảm đi xuống.

“Người đó là… Korito Oba.” Mộ Dung lão gia tử lắc đầu thở dài nói.

“Không thể nào, Oba san nàng… không thể nào đâu.” Diệp Thần không tin tưởng lắc đầu.

“Ngày hôm đó, sau khi người biến mất gần một tuần. Korito Oba nàng… đã quay lại đây với một thanh kiếm màu đen. Sau đó ra tay sát hại tất cả mọi người,thậm chí… tại trên trường học, nàng đã truy sát toàn bộ những nữ nhân ngươi quen biết. Ta đã cố ra tay ngăn cản nhưng nàng… vô cùng mạnh ta… cùng vì vậy mất đi một cánh tay.” Mộ Dung lão gia tử liền kể lại sờ mình tay phải đã mất đi nói.

“Thanh kiếm đen, không thể nào… nàng...” Diệp Thần tuyệt đối không dám tin tưởng nói.

“Làm sao sai được chứ, ta tận mắt mình chứng kiến,... chứng kiến Tiên Nhi bé bỏng của ta… bị chính ả dùng kiếm đâm xuyên ngực tắt thở. Ta tuyệt đối không có nhìn sai. Tiên nhi của ta… đều bị ả giết, ngươi còn ở đó không tin tưởng, ngươi còn là con người sao?” Mộ Dung lão gia tử tức giận nói.

“Ta...” Diệp Thần không biết nên nói gì. Chỉ lẳng lặng nhìn những bài vị trên đó.

“Những nữ nhân đó đều là hết mực yêu thương ngươi. Ngươi tại sao có thể?” Mộ Dung lão gia tử tự vỗ ngực nói.

“Thật là Oba san làm sao? Tại sao nàng phải làm như vậy chứ?” Diệp Thần không tin tưởng vào tai của mình.

“Cạnh… cạnh...” Vào lúc này, tiếng bước chân vang lên, người bước vào trong nhà không ai khác liền là…

“Ngươi còn dám đến đây?” Mộ Dung lão gia tử tức giận quát lớn.

Korito Oba không có trả lời chỉ là tay cầm theo thanh kiếm đen hất một cái đem Mộ Dung lão gia tử đánh sang một bên, bước vào bên trong phòng nhìn thấy Diệp Thần ngồi đó : “Tiểu tử… ngươi quay lại rồi.”

“Oba san… rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra. Cho ta một câu trả lời.” Diệp Thần tay đều run run có thể thấy hắn vô cùng phẫn nộ. Thậm chí lý trí một phần đã bị thù hận che đi mắt.

“Là ta… đã giết các nàng.” Korito Oba nhìn Diệp Thần ánh mắt không chút nào che giấu nói, ngược lại còn cười.

Diệp Thần nghe thấy vậy lập tức xông tới đem cổ của Korito Oba bóp cổ nhấc lên trên không quát lớn : “Ngươi… tại sao lại là ngươi… tại sao làm như vậy… tại sao chứ? Họ đã làm gì sai.”

“Không có gì cả,... chỉ là… ta muốn ngươi chỉ thuộc về ta mà thôi.” Korito Oba nụ cười vẫn trên môi mặc kệ cho Diệp Thần tấn công đáp.

“Ngươi… ta...” Diệp Thần tức giận siết chặt tay, Korito Oba hơi thở đều yếu ớt., hắn liền lập tức mềm lòng buông tay.

“Tiểu biến thái ngươi… mềm lòng sao?” Korito Oba cười sảng khoái nói.

“Câm miệng cho ta.” Diệp Thần tức giận nghiến răng, hắn thật sự không biết làm gì cho phải, vào lúc đó… hắn không thể ra tay.

“Hận thù… đúng như vậy, hận ta đi, ta không muốn ngươi quên ta dễ dàng như vậy đâu, để ta nói cho ngươi biét nhé Tiểu Diệp tử, ngươi không phải muốn tìm ra người giết hại cha mẹ mình sao? Ta biết đấy...” Korito Oba đi lại gần ôm lấy hắn ghé sát tai vào trong tai của Diệp Thần nói nhỏ.

“Ngươi biết...” Diệp Thần ngạc nhiên nói.

“Đương nhiên ta biết chứ, khi đó cha mẹ của ngươi tai lưỡi kiếm của ta chút hơi thở cuối cùng. Ngươi nói xem, ta có thể không biết hay sao?” Korito Oba khẽ mỉm cười ma quỷ hỏi.

“Ngươi nói láo… không thể là ngươi… Không thể nào đâu.” Diệp Thần không tin tưởng nói.

“Đó là sự thật, ta giết phụ mẫu ngươi, hiện tại còn giết chết cả những nữ nhân mà ngươi yêu thương. Ta cảm thấy thật sự rất buồn cười khi mà… khi Tiên Nhi lão bà của ngươi trước khi chết còn liên tục khóc lóc gọi tên ngươi đâu, cả cha mẹ của ngươi nữa, thật sự khiến ta rất vui vẻ.” Korito Oba sờ lên Diệp Thần khuôn mặt nói.

“Ngươi...” Diệp Thần nghiến răng hắn thật sự muốn giết chết cái này nữ nhân. Nghĩ liền làm, bàn tay hắn lập tức xuất thủ muốn giết chết Korito Oba.

Chẳng mấy chốc cánh tay của hắn lập tức xuyên thủng lồng ngực nàng, trái tim nàng đều nhanh vỡ vụn.

Korito Oba miệng khẽ mỉm cười hôn lên môi của hắn nói : “Đừng quên ta, người mang lại niềm đau khổ cho ngươi… tuyệt đối đừng quên ta.”

Sau đó nàng liền mất tại ngay trong lòng hắn chết đi. Diệp Thần nhìn đến bàn tay của mình dính đầy máu lập tức sợ hãi.

“Oba san… ngươi tại sao phải làm như vậy chứ?” Diệp Thần ôm lấy lạnh ngắt Korito Oba không hiểu sau đó lại nhìn lên bài vị bức ảnh bên trên những nữ nhân của hắn còn có hắn hai đứa con chưa ra đời.

Khi Korito Oba mất đi, nụ cười của nàng giống như được giải thoát vậy. Hăn thật sự không hiểu, rõ ràng nàng đã giết bọn họ, tại sao.. còn cầu xin sự tha thứ. Hắn không hiểu, chẳng lẽ chỉ vì yêu hắn nên muốn giết tất cả những người bên cạnh hắn sao.

“Tiểu thụ… chúng ta phải rời đi.” Cửu Tử xuất hiện từ trong bóng tối cất tiếng nói.

“Nói cho ta biết, ta biết ngươi biết hết thẩy. Là nàng làm thật sao?” Diệp Thần lạnh băng vô thần khuôn mặt hỏi.

“Là nàng làm, phụ mẫu lẫn những nữ nhân đó đều là nàng.” Cửu Tử thừa nhận nói.

“Tại sao chứ?” Diệp Thần không hiểu hỏi. Vì yêu? Hắn không tin. Korito Oba không phải loại người như vậy.

“Còn về lý do sao? Chỉ có nàng mới biết được lý do thật sự đi.” Cửu Tử lắc đầu thở dài nói nhìn cái này nữ tử/.

“...” Diệp Thần im lặng không lên tiếng trả lời. Thật là nàng sao?

“Nhưng mà… ta biết một điều rất rõ ràng ở nàng.” Cửu Tử khẽ lắc đầu chạm vào Diệp Thần bả vai nói.

“Điều gì chứ?” Diệp Thần nghi hoặc hỏi.

“Oba san mà ngươi nói ấy, thứ đè chặt lên con người ấy, ngươi và ta không hiểu được đâu.” Cửu Tử liền thành thật nói ra mình suy nghĩ nói.

Diệp Thần không biết nói gì, nhưng mà… Oba san mất đi để lại trong lòng hắn một dấu hỏi chấm rất lớn. Rốt cuộc tại sao nàng phải làm như vậy chứ?

“Muốn biết câu trả lời sao?” Cửu Tử nhìn Diệp Thần thẫn thờ nói.

“Muốn.” Diệp Thần gật đầu nói.

“Nếu như vậy thì ngươi nên tham gia rồi đấy.” Cửu Tử đưa cho Diệp Thần một chiếc chìa khóa nói.

“Đây là...” Diệp Thần không hiểu, nhưng nhìn sang giữa không trung xuất hiện một cách cửa.

“Đem cánh cửa mở ra đi, tiếp theo đó sẽ là một cuộc chiến vô cùng kham khổ đâu, chúng ta sẽ tại trong cuộc chiến huấn luyện cho ngươi. Chỉ cần ngươi chiến thắng, điều ước sẽ được thực hiện, mọi chuyện sẽ trở về như cũ. Muốn biết sự thật, ngươi cần phải tiến về phía trước. Khi cánh cửa mở ra ngươi sẽ không thể quay trở lại đâu. Có thể sẽ chết thật đấy.” Cửu Tử mở miệng nói đi theo bên cạnh Diệp Thần.

Cầm chìa khóa trên tay Diệp Thần im lặng một lúc sau đó vẫn tiến tới mở ra cánh cửa đáp : “Ta còn gì để mất hay sao? Nếu có thể cứu được tất cả bọn họ câu trả lời ta muốn, vậy.. cược một phen.”

Cánh cửa sau khi cắm chìa khóa lập tức tự động mở ra, ánh sáng chiều vào trước mặt cửa hắn. Bươc qua cánh cửa, hắn lập tức thấy mình tại trên tự do rơi xuống vô cùng nhanh chóng, hoàn toàn không thể sử dụng bất kỳ năng lực gì.

Cùng lúc này, tại bên cạnh cùng xung quanh hắn cũng xuất hiện rất nhiều cánh cửa khác nhau. Sau đó cũng có rất nhiều người rơi xuống. Tại đó, hắn có loáng thoáng nhìn thấy được ba cái người vô cùng rõ ràng.

Một cái mập bàn tử khốn nạn biến thái bộ mặt tay đang kết một loại ấn kỳ quái. Một đứa nhóc miệng còn hôi sữa nhưng lại tinh ranh lạ kỳ tay cầm một chiếc búa. Và một cái nữ nhân mà không đúng nam nhân mà à ờ nói thế nào nhỉ, nói cung người này vô cùng lúng túng trên tay cầm một chiếc card màu đen vô cùng kỳ bí có kỳ hiệu kỳ lạ.

Ba người còn lại cũng có chút ý đến hắn, bọn họ lẫn nhau ở giữa đều cảm nhận được thực lực không tầm thường.

Tại xa xa đằng xa, bốn người đều có thể nhìn thấy được vô số các võ đài vô cùng lớn. Ở đó còn có đề bốn cái chữ : “Đồng nhân… đại chiến?”.
 
Back
Top Dưới