Cổng Trắng – nơi cuối cùng chia ranh giới giữa Elyon và cõi Trần – từng là nơi thiêng liêng nhất dưới Trời Cao.
Bao đời nay, người canh giữ nơi ấy là Sariel – Thiên thần Gác Cổng, người không bao giờ bước qua cũng chẳng bao giờ quay lưng lại.
Một đôi mắt nhìn lên Trời, một đôi mắt nhìn xuống nhân gian.
Sariel từng được xưng tụng là "Thiên thần Trung lập", vì lòng không nghiêng về chiến tranh hay hòa bình, không phán xét cũng không xá tội.
Nhưng trong những năm tháng gần đây – khi Lời Chúa trở nên vắng bóng – sự im lặng ấy trở thành tra tấn.
Đứng giữa hai thế giới, Sariel bắt đầu nghe cả hai tiếng gọi cùng lúc: ánh sáng và bóng tối.
Và rồi, đêm đó, Eli – đứa trẻ mang giấc mộng lạ – bước đến trước Cổng Trắng.
"Cháu... không biết mình là ai," Eli nói, tay nắm một cành olive khô.
Sariel cúi xuống, nhìn vào mắt đứa trẻ, và thấy một điều chưa từng có: một linh hồn chưa bị quyết định.
Không thuộc về Thiên đàng, cũng chưa rơi vào vực sâu.
Một linh hồn đứng giữa, như chính Sariel.
"Họ gọi cháu là 'kẻ được chọn'.
Nhưng cháu không hiểu...
được chọn để làm gì," Eli nói, giọng nhỏ như gió.
Sariel quay mặt đi.
Trên thiên giới, tiếng kèn chiến trận đã bắt đầu ngân lên lần nữa.
Và phía dưới – Sheol – ánh sáng lạ bỗng bùng lên từ trong bóng tối.
Ánh sáng không mang hy vọng, mà mang lời dụ dỗ.
"Có lẽ... cháu được chọn để lựa chọn," Sariel thì thầm.
Và rồi, lần đầu tiên kể từ khi được tạo dựng, Sariel mở Cổng Trắng từ phía trong.
Sự kiện ấy làm Thiên giới chấn động.
Trong Điện Chính, nơi các Tổng thiên thần hội họp, Raphael đập gậy xuống sàn đá:
"Phản bội.
Một thiên thần đã phản bội lệnh của Trời Cao.
Cổng Trắng không bao giờ được mở nếu không có lệnh của Chúa."
"Nhưng Chúa đã không nói gì," Uriel đáp, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
Michael cau mày: "Không nghe thấy không có nghĩa là không có Lời."
Gabriel bước lên, nét mặt lo âu.
"Sariel... không phải là kẻ dễ lung lay.
Nếu người ấy mở cổng, ắt phải có lý do."
Raphael nhìn Gabriel, rồi nhìn Michael.
"Chúng ta không thể để điều này tạo tiền lệ.
Nếu Sariel được tha thứ, ai sẽ là kẻ phản bội kế tiếp?"
"Lucifer từng là thiên thần được yêu mến nhất," Michael nói lạnh băng.
"Sự tha thứ đã từng là khởi đầu của thảm họa."
Phía dưới, trong Sheol, Lucifer cười – tiếng cười lan như sóng xung kích.
Hắn đã cảm nhận được khe nứt trong hàng rào Thiên giới.
Đứa trẻ Eli – một con người – đã bước qua, và kẻ Gác Cổng đã mở đường.
"Cảm ơn ngươi, Sariel," hắn nói trong gió, "ngươi không sa ngã... ngươi chỉ mệt mỏi."
Lucifer quay về đại sảnh nơi các thống lĩnh quỷ tụ hội.
"Ta không cần kéo quân đánh cổng.
Chúng ta chỉ cần gọi họ về phía mình."
Mammon cười khinh khỉnh: "Ngươi định thuyết phục thiên thần bằng lời ư?
Bằng triết lý?"
"Không," Lucifer nói, ánh mắt bừng lửa, "ta sẽ cho họ thấy sự thật."
Trong một góc trời, Sariel đứng giữa bão tố đang nổi lên.
Elyon không còn là miền bất động.
Gió đã bắt đầu thổi, trời đã bắt đầu sấm.
Từ xa, Uriel bay tới.
"Vì sao ngươi làm vậy, Sariel?"
Sariel im lặng một lúc lâu, rồi đáp:
"Vì ta nhìn thấy chính ta trong thằng bé đó.
Nó không có ai chỉ đường, chỉ có hai tiếng gọi trái chiều."
Uriel nhìn thẳng vào mắt Sariel.
"Và ngươi nghĩ ngươi giúp nó bằng cách mở ra cả hai con đường?"
Sariel đáp, giọng trầm:
"Ta không mở đường cho bóng tối.
Ta chỉ ngừng làm người gác cổng của một lối duy nhất."
Uriel quay đi, ánh mắt đong đầy bất an.
Trong chính điện, các thiên thần họp khẩn.
Michael rút kiếm, giơ cao:
"Sariel đã phạm tội mở cổng Thiên giới không có mệnh lệnh.
Theo luật từ thuở khởi nguyên, người đó phải bị đưa ra ngoài biên giới ánh sáng."
Gabriel khẽ kêu lên: "Không!
Hãy để y được nói!"
Raphael lắc đầu: "Không còn thời gian.
Lucifer đã động binh."
Và thế là, lần đầu tiên sau thời đại khởi nguyên, một Thiên thần được dẫn đi giữa vòng vây kiếm sáng – không phải để vinh danh, mà để bị lưu đày khỏi ánh sáng.
Sariel không chống cự.
Khi Michael đi bên cạnh, Sariel chỉ hỏi một câu:
"Ngươi có chắc đây là điều Chúa muốn không?
Hay đây chỉ là điều ngươi nghĩ Ngài đã muốn?"
Michael không đáp.
Khi Sariel rơi xuống, ánh sáng tan dần khỏi đôi cánh.
Nhưng thay vì hóa đen như Lucifer, cánh của y trở thành xám tro – màu của những kẻ không còn niềm tin, nhưng vẫn giữ lòng trắc ẩn.
Gabriel nhìn theo, thầm nghĩ:
"Một thiên thần sa ngã vì lòng tốt... liệu có tội hơn một thiên thần trung thành mà nhắm mắt?"
Còn Eli, đứa trẻ nhỏ, giờ đây lang thang giữa ranh giới trời – đất – vực sâu.
Trong tay nó là cành olive khô, và trong tim là câu hỏi chưa lời đáp.
Ở phía xa, một giọng nói vang lên – không phải từ Elyon hay Sheol, mà từ chính Eli:
"Nếu một ngày ta phải chọn bên, liệu có bên nào là thật sự của ta?"