Ngôn Tình Thích Thầm Bé Nhút Nhát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,283,523
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thich-tham-be-nhut-nhat.jpg

Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Tác giả: 夏小李
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: 夏小李

Dịch và edit: 011

Giới thiệu:

Tôi vô tình bắt gặp hoa khôi đang tỏ tình, đối tượng là chủ tịch hội học sinh nổi danh lạnh lùng, cao ngạo.

“Trường học không cho phép trang điểm, Lâm Tinh lớp 2 năm ba trừ một điểm. Không mặc đồng phục đúng quy định trừ một điểm, đeo hoa tai trừ ba điểm.”

Nói xong, Cố Bắc xoay người rời đi, không nhìn hoa khôi lấy một cái.

Hoa khôi tức giận không có chỗ xả, phá hỏng mái tóc gọn gàng của tôi, tôi khó xử nhìn cô ấy: “Trường học không cho phép để đầu tóc bù xù.”

Ngữ khí của hoa khôi đặc biệt hung dữ: “Mày đi, mày cũng đi tỏ tình với Cố Bắc, không thể để một mình tao bị trừ điểm.”

Nhưng không ai ngờ được, Cố Bắc luôn quý chữ như vàng, vậy mà lại rất nghiêm túc nói đồng ý.​
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 1


1

Nắng của ngày hôm nay vô cùng chói mắt, có một cái bóng lớn che trước mặt tôi.

Hoa khôi trường Lâm Tinh mang một khuôn mặt lạnh lùng đánh giá tôi: “Năm ba, lớp 8? Thấy tôi bị từ chối, cô rất vui vẻ đúng không? Có phải cảm thấy tôi cũng chỉ có thế thôi, Cố Bắc còn không chịu nhìn tôi lấy một cái?”

Tôi cúi đầu không nhìn cô ấy, tôi không muốn chọc phải phiền phức, mà Lâm Tinh có tiếng là không dễ chọc: “Không có, tôi không có cảm thấy như vậy đâu.”

Lâm Tinh đánh giá từ đầu đến chân của tôi một lượt, tôi lớn lên rất thanh tú, tóc búi thành búi tròn, vừa nhìn đã thấy không có khí chất.

Tôi mặc đồng phục chỉnh tề, trong lớp thì gần như không có cảm giác tồn tại.

Lâm Tinh không thèm che dấu mà đánh giá, trong mắt cô ấy lóe lên mà tôi nhìn không hiểu được: “Nhưng hôm nay cô thấy tôi tỏ tình bị từ chối, làm tôi rất khó chịu, cô nói xem phải làm sao bây giờ?”

Tôi thở dài trong lòng, cũng do tôi xui xẻo, chỉ muốn đi WC kết quả lại đụng phải hiện trường tỏ tình của hoa khôi.

Cô ấy trang điểm tinh xảo đứng dưới gốc cây, Cố Bắc đi ngang qua, Lâm Tinh dùng một tay ngăn cậu ấy lại, cầm một bức thư tình được chuẩn bị tỉ mỉ trên tay.

Ánh mặt trời chiếu đến, cô ấy ngẩng mặt, cần thận nói thích với Cố Bắc.

Thật lòng mà nói, xem màn này đến một nữ sinh như tôi còn rung động.

Nhưng Cố Bắc cầm một quyển sách trong tay, biểu cảm lãnh đạm, trong đôi mắt đen láy không có cảm xúc gì. Cậu ngước mắt lên, tầm mắt dừng trên đôi môi gợi cảm của hoa khôi.

Giọng nói lạnh lùng vang lên: “Trường học không cho phép trang điểm, Lâm Tinh lớp 2 năm ba trừ một điểm. Không mặc đồng phục đúng quy định trừ một điểm, đeo hoa tai trừ ba điểm.”

Nói xong, Cố Bắc xoay người rời đi, cũng không nhìn hoa khôi lấy một cái.

Không chỉ tôi, ngay cả Lâm Tinh cũng sững sờ tại chỗ: “M* kiếp.”

Cô ấy vừa chửi thề thì nhìn thấy tôi.
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 2


2

Lâm Tinh vừa nén giận vuốt tóc, vừa vẫy tay gọi tôi đến.

Xong rồi, một màn mất mặt như thế bị tôi nhìn thấy, tôi nhất định chịu không nổi.

Quả nhiên, cô ấy muốn tôi cũng phải đi tỏ tình, hơn nữa phải diễn ra trước mặt toàn trường.

“Không thể để ông đây mất mặt một mình, mà tôi cũng không làm khó cô, cô cũng đi tỏ tình cho tôi, giữa trưa hôm nay ở nhà ăn đi.”

Tôi còn chưa kịp gật đầu, hoa khôi đã khom lưng đặt tay lên vai tôi: “Đừng có dở trò, chị đây xem em đấy.”

Vừa nói, cô ấy vừa thuận tay lấy đi chiếc lá cây trên đầu tôi, sau đó đém búi tóc gọn gàng của tôi tháo ra.

Mái tóc dài rơi xuống, tôi kinh ngạc muốn đem tóc búi lên lần nữa, Lâm Tinh đè tay tôi xuống, vén tóc của tôi ra sau tai: “Đừng búi, như này mới đẹp.”

Tôi khó xử nhìn cô ấy: “Nhưng mà…… để như này lúc ăn cơm không tiện, hơn nữa trường học không cho xõa tóc, sẽ bị trừ điểm.”

Lâm Tinh mắt trợn trắng, đặc biệt hung dữ: “Ông đây bảo không được búi là không được búi, không thể để một mình tôi bị trừ điểm được.”
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 3


3

Cố Bắc là học sinh có tiếng nhất ở tỉnh.

Trừ việc gia thế tốt, cậu là người đẹp nhất mà tôi từng thấy. Cậu ấy khác tôi, tính cách của cậu rất lạnh lùng, chỉ một ánh mắt cũng làm người ta sợ hãi.

Chỉ cần trong cuộc thi có tên cậu ấy, thì cái tên ấy nhất định sẽ đứng đầu.

Chủ tịch hội học sinh là cậu ấy, niên cấp đệ nhất là cậu, vị trí đứng đầu là cậu ấy, ngay cả học sinh ưu tú đại diện cho toàn tỉnh cũng là cậu.

Cố Bắc trong mắt tôi là nhân vật đứng ở trên đỉnh kim tự tháp, tôi chỉ nhìn thôi cũng sợ bị phát hiện, nói tôi là đứa không biết lượng sức mình.

Tôi và cậy ấy hoàn toàn khách nhau.

Tôi tên Hạ Vãn, tên cũng không có ý nghĩa đặc biệt gì, chỉ vì tôi sinh ra vào buổi tối.

Có lẽ do ảnh hưởng từ gia đình, tính tình tôi trời sinh đã mềm mỏng.

Bố mẹ tôi li dị từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi theo bố, mẹ gả cho người khác đối tốt với bà.

Ngày rời nhà đi, bà nói bà vẫn sẽ yêu tôi.

Nhưng bắt đầu từ ngày đó, bà đã thành mẹ của người khác, không rảnh mà quan tâm đến tôi.

Bố cưới người khác, dì đưa theo em trai em gái chuyển vào, tôi lại một lần nữa trở thành người ngoài cuộc.

Vì không để bị bọn họ chán ghét, tôi nỗ lực trở nên ngoan ngoãn, mọi thứ đều chiều theo ý của bọn họ.

Bố mỗi lần đi công tác về đều sẽ mang theo quà, nhưng ông chỉ mang về hai phần, là chị nên theo lẽ thường tình tôi phải nhường cho em trai và em gái.

Tôi nhìn người trước đây trong lòng tôi vốn vô cùng vĩ đại, không nhịn được đem câu hỏi trong lòng nói ra: “Vì sao ngay từ đầu bố không mua ba phần ạ? Rõ ràng bố biết là có ba đứa con. Bố, có phải ngay từ đầu đã không có phần của con?”

Giọng nói của tôi mềm mại nhẹ nhàng, ngay cả khi đặt câu hỏi tôi cũng chẳng kiên định.

Nhưng bố vẫn cầm món quà sửng sốt một lúc lâu.

Đây là lần đầu tiên tôi ngỗ nghịch với ông ấy.

Nhìn biểu tình kinh ngạc của ông, tôi định thần lại, cười nói: “Cho em trai, em gái đi, con là chị không thích những thứ này.”

Tôi chết lặng mà nói, tôi sớm đã hình thành thói quen rồi, bởi vì tôi sợ bọn họ cảm thấy tôi không ngoan, sợ bọn họ không thích tôi, sợ cái nhà này sẽ chẳng còn vị trí nhỏ nào cho tôi.
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 4


4

Nơi trút giận là biệt danh mà các bạn cùng lớp đặt cho tôi.

Tôi trong lớp nổi danh là đứa nhút nhát, ai cũng đều có thể bắt nạt tôi.

Mọi người không vui, tôi trở thành nơi trút giận được mọi người công nhận.

Có lẽ tôi đã quen nhẫn nhục chịu đựng, ở độ tuổi vốn nên tùy ý tùy hứng, tôi lại mặt mày cẩn thận từng chút một.

Bọn họ tính toán muốn thấy tôi trong bộ dạng đáng thương khóc lóc thút thít, nhưng để bọn họ thất vọng rồi, tôi cười ha hả mỗi ngày, giống như không tim không phổi.

Bởi vì thế giới của tôi đã đủ tăm tối rồi, tôi đang nỗ lực để ánh sáng tiến vào, thế giới này lớn như vậy, tôi không tin không có người yêu tôi.

Cho nên, ngày nào tôi cũng đều đắm chìm ở thế giới của riêng mình, sống nghiêm túc và lạc quan, đêm tối lại gẫn, tôi vẫn sẽ mong chờ vào ngày mai.

Nhưng Cố Bắc thì khác, từ trước đến nay cậu ấy luôn ưu tú, cuộc sống của cậu ấy luôn tươi sáng và rộng mở, là người mà tôi có quăng 8 cái sào cũng không với tới.

Nhưng Lâm Tinh quá mức hung dữ, lúc cô ấy đe dọa tôi đã cẩn thận mà gật đầu đồng ý.

Những tiết học tiếp theo, một chữ tôi cũng nghe không vào.

Cách thời gian ăn trưa càng gần, thì tôi càng khẩn trương.

Chính là thời gian phải tỏ tình với Cố Bắc, tuy rằng khẳng định kết quả sẽ bị từ chối, nhưng cùng người như Cố Bắc có một chút xíu quan hệ thôi, cũng làm tôi cảm thấy sợ hãi

Ngay cả hoa khôi được nhiều nam sinh theo đuổi như Lâm Tinh còn thất bại, một cái ánh mắt còn không cho, thì tôi lấy đâu ra lá gan mà dám tiến lên?

Nhưng tôi lại nghĩ đến khuôn mặt hung dữ của Lâm Tinh, ở trường học có rất nhiều tin đồn về cô ấy, cô ấy là người mà tôi tuyệt đối không thể trêu vào.

Kệ đi, mất mặt thì mất mặt, Lâm Tinh tức giận mới càng đáng sợ.
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 5


5

Vì vậy, lúc mà nhà ăn có nhiều người nhất, tôi dưới ánh mắt lạnh lùng ra hiệu của Lâm Tinh, đi đến chỗ Cố Bắc đang ngồi, rồi đứng yên trước bàn của cậu ấy.

Tôi hít sâu một hơi, nhẹ nhàng mở miệng gọi tên của cậu: “Bạn học Cố Bắc.”

Nghe được âm thanh của tôi Cố Bắc ngẩng đầu, ánh mắt nhàn nhạt nhìn tôi.

Nhịp thở của tôi không chịu khống chế trở nên căng thẳng, tôi thề, cậu ấy thực sự là người đẹp nhất mà tôi từng thấy từ bé đến lớn.

Tôi không có tiền đồ sững sờ tại chỗ, Cố Bắc hình như hơi chau mày lại, cậu trầm giọng nói: “Có việc gì sao?” Âm thanh chầm thấp chậm rãi mang theo lễ phép và xa cách.

Ngay tại lúc tôi đang do dự, ánh mắt của tôi va phải ánh mắt đang nhìn đến đây của Lâm Tinh, cô ấy mang theo sự phức tạp mỉm cười, phát hiện tôi nhìn cô ấy, thì liền nâng ngón tay mảnh khảnh chỉ vào hai mắt của mình.

Lâm Tinh không tiếng động mà mở miệng, tôi thấy rõ khẩu hình của cô ấy, cô ấy đang nói “Tiếp tục”.

Cố Bắc là người mà mặc kệ đi đến đâu cũng là tiêu điểm của sự chú ý, lúc này đã có rất nhiều người nhìn về phía này.

Tôi căng da đầu, do dự mở miệng: “Cố, bạn học Cố Bắc, cậu, chào cậu, tôi, tôi là Hạ Vãn lớp 8 năm ba.”

Cố Bắc không nói gì, mà tôi không biết lấy đâu ra dũng khí, nói chuyện to hơn so với ngày thường: “Tôi thích cậu!”

Nhà ăn đột nhiên yên tĩnh lạ thường, mặt tôi bắt đầu đỏ bừng.

Đôi mắt Cố Bắc đen nháy, cậu nhìn thẳng vào tôi, siết chặt bàn tay đang cầm đũa.

Trong lòng tôi yên lặng cầu nguyện, nhanh lên đi, từ chối tôi nhanh lên, tôi thực sự muốn thoát khỏi cái nơi đầy rẫy thị phi này.

Trước khi mọi người muốn chê cười tôi, thì giọng nói lạnh lùng vang lên, cẩn thận mà nghe thì có lẽ còn mang theo sự khẩn trương khó nén lại, cậu nói: “Được.”

Không kịp nghĩ nhiều, tôi vội nói ra những lời tôi đã chuẩn bị để chuộc lỗi: “Không, không sao đâu bạn học Cố Bắc, cậu không cần…… hả? A? Được?”

Khuôn mặt tôi tràn đầy kinh ngạc, tôi cảm thấy chắc bàn thân nghe nhầm.

Nhưng Cố Bắc người luôn quý chữ như vàng, nhìn tôi rất nghiêm túc mà nói lại một lần nữa: “Được, chúng ta ở bên nhau.” Sau đó đứng dậy.

Cậu không quan tâm ánh mắt kinh ngạc của mọi người, động tác tự nhiên mà nhận lấy khay đồ ăn của tôi, rồi đặt xuống bên cạnh cậu.

Tôi ngơ ngác nhìn Cố Bắc, chàng trai 1m85 bị tôi nhìn chăm chú không tự nhiên mà quay đầu đi, đưa tay đẩy chiếc kính nửa gọng màu bạc, tai nổi lên màu hồng đầy khả nghi.

Còn nữa.

011: màn chào sân của Cố Alaska =))) tôi trở thành chủ trang trại tó!!
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 6


6

Tôi cùng Cố Bắc ở bên nhau, dưới sự chứng kiến của mọi người trong nhà ăn. Nhân vật không thể chạm đến trong lòng tôi, trở thành bạn trai tôi.

Tôi nhìn quanh nhà ăn, Lâm Tinh người lúc nãy vẫn còn ở đó bây giờ đã không thấy bóng dáng.

Dưới ánh mắt tò mò đánh giá của mọi người, Cố Bắc đã yên lặng ăn xong cơm, sau đó đứng dậy đi đâu mất.

Mọi người xung quanh khẽ xì xào bàn tán: “Bạn học Cố Bắc bỏ rơi cậu ấy sao? Không phải bọn họ vừa mới ở bên nhau à?”

“Vừa nãy chắc bạn học Cố Bắc nói đùa thôi. Cậu ấy là nam thần đấy, sao có thể ở bên nhau với nữ sinh kia, tôi còn không biết cậu ta là ai cơ, nhìn qua cũng chẳng nổi danh đâu.”

Tôi nhẹ nhõm thở dài một hơi, bởi vì tôi cũng cảm thấy như vậy, may mắn bạn học Cố không quá để ý.

Tôi đã nghĩ như vậy, nhưng giây tiếp theo, Cố Bắc đã cầm theo một hộp sữa chua quay lại. Yên lặng mở ra, rồi đặt xuống bên cạnh khay đồ ăn của tôi.

Mọi người lại há hốc mồm một lần nữa, còn tôi “thụ sủng nhược kinh” (được sủng ái mà lo sợ), vừa hay cậu ấy mua đúng vị tôi thích, mỗi lần ăn cơm xong tôi đều uống nó.

Tôi cẩn thận cầm hộp sữa chua lên uống một ngụm: “Cảm ơn bạn học Cố.”

Bây giờ, Cố Bắc đã ngồi xuống lại bên cạnh tôi, cậu không được tự nhiên mà tránh ánh mắt của tôi, từ cổ đến tai đều đỏ bừng rồi: “Nên làm.”

Tôi vừa ăn cơm vừa nghĩ, bạn học Cố đang xấu hổ à? Chắc không phải đâu, trong rất nhiều hoạt động lớn của trường, cả trong nhiều lần diễn thuyết trước toàn trường cũng chưa từng thấy mặt cậu ấy đỏ như thế.

Chẳng lẽ cậu ấy bị dị ứng? Nên mới đỏ như thế? Chắc hẳn rất nghiêm trọng, đỏ đến tận cổ rồi……

Tôi còn đang nghĩ loạn, Cố Bắc vẫn yên lặng ngồi bên cạnh tôi, giờ tôi mới chậm nhận ra, cậu ấy đang đợi tôi ăn cơm!

Phát hiện ra việc này tôi vội tăng tốc độ, từng miếng từng miếng một nhét vào trong miệng mình.

Cố Bắc thấy thế, theo bản năng giơ tay rồi lại dừng lại một chút, do dự đắn đo rồi vỗ vỗ lưng tôi: “Ăn từ từ thôi, không phải vội.”

Tôi sợ tới mức giật cả mình, mọi người đồn đại rằng bạn học Cố là người rất nghiêm khắc, tính tình cũng không tốt cho lắm, những người trong hội học sinh đều rất sợ cậu.

Cậu ấy vừa nói như thế, có phải thật ra là muốn ám chỉ tôi ăn nhanh lên không? Tôi sao mà dám để chủ tịch hội học sinh phải chờ tôi ăn cơm, lập tức đặt khay đồ ăn xuống: “Tớ no rồi.”

“Ăn no rồi? Thật sự ăn no rồi à?” Cố Bắc không tin hỏi tôi, tôi điên cuồng gật đầu với cậu ấy.

Cố Bắc chau mày: “Uống sữa chua đi, sau này nên ăn nhiều hơn, cậu ăn quá ít.” Nói xong, cậu ấy bưng cả khay đồ ăn của tôi lẫn của cậu một cách tự nhiên.

Tôi lặng lẽ đi theo sau Cố Bắc, rất nhiều người nhìn tôi với ánh mắt đầy hâm mộ, ra bên ngoài, Cố Bắc để tôi đứng dưới bóng râm.

Tôi rất muốn nói cho cậu ấy biết đây chỉ là một trò đùa, nhưng khi nhìn thấy cậu ấy nghiêm túc rửa khay đồ ăn cho tôi, tôi không dám.

Cậu ấy nhập vai quá nhanh, cũng không xa lạ tý nào. Bây giờ nói cho cậu ấy, tôi chịu không được, so với việc bị trừ mất vài điểm còn làm tôi khó chịu hơn.

Nhưng tôi cũng thật sự không hiểu được, đến hoa khôi Cố Bắc còn từ chối, sao lại đồng ý lời tỏ tình của tôi? Tốt xấu gì Lâm Tinh còn có một bức thư tình, tôi thì đến thư tình cũng không có!
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 7


7

Tôi rất sợ Cố Bắc, khi ở cùng Cố Bắc cũng vô cùng thận trọng, bởi vì trong suy nghĩ của tôi, tôi và cậu ấy thực sự không phải người cùng một thế giới.

Tôi tự ti à? Tất nhiên là không, tôi chỉ cảm thấy chắc chắn là tôi không xứng với cậu.

Nhưng nghe đồn cậu ấy không có tình người nhưng đối với tôi lại có rất nhiều kiên nhẫn, tôi nghĩ cậu ấy nhìn ra được tôi bất an, nhưng cậu ấy không nói ra, chỉ yên lặng đối xử với tôi rất tốt.

Chưa từng có ai đối xử tốt với tôi như vậy, cho nên với tôi việc này có sự cám dỗ quá lớn.

Tính tình cậu ấy lạnh lùng như vậy nhưng sẽ nhỏ giọng dỗ dành tôi rất lâu chỉ vì để tôi ăn nhiều thêm mấy miếng cơm, cậu ấy sẽ chú ý tới mỗi một động tác nhỏ của tôi sau đó giúp tôi chuẩn bị tốt trong vài giây, mỗi lần lúc đi kiểm tra lớp tự học cậu ấy sẽ đi đến bên cạnh tôi rồi lấp đầy ngăn bàn của tôi bằng những món đồ ăn vặt.

Thật kỳ lạ, dường như cậu ấy biết tất cả sở thích của tôi, mỗi lần mang đồ ăn vặt đến đều vừa hay là đồ tôi thích.

Từ lớp 1 đến lớp 8, cách nhau 3 tầng lầu. Ngay cả mọi người cũng ngạc nhiên khi mỗi ngày Cố Bắc đều tới giúp tôi lấy nước ấm đúng vào giờ giải lao của tiết thứ ba.

Tôi không muốn để cậu ấy chạy xa như thế, rất nhiều lần nói với cậu rằng tôi có thể tự làm, nhưng Cố Bắc cố chấp gần chết.

Tôi hỏi cậu: “Vì sao phải đối tốt với tớ như thế?”

Cố Bắc cười nhẹ một cái, đôi mắt đen láy như chỉ có thể nhìn thấy mình tôi: “Tớ nên đối xử với cậu thật tốt, Vãn Vãn, cậu không biết được, tớ đã chờ giây phút này từ rất lâu.”

Cậu ấy không hề giống Cố Bắc mà tôi biết.

Tôi từ lúc bắt đầu không biết nên làm gì đến việc chậm rãi hình thành thói quen, Cố Bắc rất vừa lòng với việc này.

Vài ngày trước hôm cậu ấy phải đi thi, cậu ấy kéo góc áo tôi dặn tôi hết cái này đến cái kia, giống y như một người cha già.

Rõ ràng trước đây không có cậu ấy tôi ở một mình vẫn ổn, nhưng dường như dù có thế nào thì cậu cũng chẳng yên lòng.

“Bạn học Cố, cậu giống y như cha già ấy.”

Nhìn thấy ánh mắt trêu ghẹo của tôi, cậu ấy hình như mới kịp phản ứng lại, không được tự nhiên giải thích: “Xin lỗi, không tự giác được coi cậu như em bé.”

Tôi nhẹ nhàng nói với cậu ấy: “Yên tâm đi thi đấu đi, tớ có thể tự chăm sóc mình mà.”

“Ừ.”

Còn tiếp

011: Ngọt ngào hông? Cơm tó ngon hông???? Cố Alaska chất lượng hông???
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 8


8

Cố Bắc đi thi, không có cậu ấy tôi có chút không quen.

Có Cố Bắc che chở thiếu chút nữa tôi đã quên, tôi là Hạ Vãn, là nơi trút giận của cả lớp.

Người đã có thói quen bắt nạt tôi, có thể dễ dàng bỏ qua cho tôi như thế sao?

Quỹ lớp dùng để mở tiệc bị mất, tới khi lớp trưởng hỏi, thì mấy người ngồi phía sau gọi tên tôi.

“Hình như hôm qua tôi thấy Hạ Vãn rất muộn mới rời khỏi trường.”

“Ừ, ừ, hình như tôi cũng thấy.”

“Chính là cậu ta rồi, chung quy lớp mình trừ cậu ta ra, thì làm gì còn ai thiếu ít tiền đấy?”

Lại là “Hình như”, cái từ mà dùng để dễ dàng định tội người khác, không cần chứng cứ, cũng luôn có người tin tưởng.

Giống như bây giờ, mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía tôi.

Ánh mắt đó giống như đang nói, Hạ Vãn thừa nhận đi, chính là cậu đã lấy.

Mấy nam sinh nữ sinh ngồi ở hàng ghế phía cuối phòng học cong môi nhìn tôi, bọn họ là nhóm dẫn đầu lớp học, trong nhà có tiền, có thế, từ năm đầu đã lập thành một nhóm, lấy việc bắt nạt người khác làm thú vui.

Bọn họ nói có, vậy thì là có.

Tôi nhìn bọn họ đang treo lên ánh mắt đắc ý, bọn họ thật sự nhìn thấy người cuối cùng đi khỏi phòng học là tôi sao? Đương nhiên là không.

Có thể lý do để bọn họ dễ dàng nói ra những lời như vậy là bởi vì mọi người trong lớp học đều biết, tôi luôn là người ra về muộn nhất.

Trong nhà tôi không có bất kỳ mối quan hệ nào có thể vì tôi mà chuẩn bị, vậy nên tôi phải cố gắng nỗ lực hết mình cho kỳ thi đại học.

Tôi muốn có một tương lai tốt đẹp, bọn họ coi thường hành vi của tôi, họ không cần lo lắng về tương lai nên họ coi thường những nỗ lực như vậy.

Mà mỗi ngày tôi đều học đến muộn trở thành người rời đi cuối cùng, đấy lại trở thành chứng cứ cho bọn họ chụp mũ lên đầu tôi.

“Hạ Vãn là đồ ăn trộm tiền.”

Mọi người ngầm thừa nhận.

Tôi nhìn lớp trưởng đang đứng trên bục giảng, nói từng câu từng chữ: “Tôi là người cuối cùng rời khỏi lớp, nhưng tôi không trộm, kiểm tra camera giám sát đi.”
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 9


9

Lớp trưởng nhìn tôi, ánh mắt hối lỗi.

Cậu ta còn chưa nói gì, thì một nữ sinh trong nhóm nhỏ kia đã đứng lên, vừa đi về phía tôi, vừa chậm rì rì nói: “Cậu cũng biết phải kiểm tra camera, thì lớp trưởng chẳng lẽ không biết à? Tiếc là, không biết ai đã xóa sạch những video giám sát ngày hôm qua rồi.”

Nữ sinh đặt tay lên trên vai tôi: “Hạ Vãn đừng tự bào chữa cho bản thân nữa, là cậu trộm.”

Tôi nhìn cô ta một cái, trong ánh mắt của nữ sinh là sự giễu cợt không thèm giấu.

Lớp trưởng không dám nhìn vào ánh mắt dò hỏi của tôi, chỉ lặng lẽ gật đầu: “Đúng, đúng vậy, video giám sát không biết tại sao bị người ta xóa mất rồi, cho nên tôi chỉ có thể lên trên lớp hỏi mọi người.”

“Đây không phải là số tiền nhỏ, nhất định phải tìm về được, nếu không không biết giải thích với thầy thế nào.”

Nhìn lớp trưởng né tránh ánh mắt của tôi, trong lòng tôi đã hiểu rõ, chẳng phải video giám sát nào bị xóa cả, mà là cố ý muốn tôi đội nồi.

Nữ sinh rất hài lòng với thái độ của lớp trưởng, cười càng to: “Hạ Vãn, nếu cậu thật sự khó khăn, là bạn học với nhau mọi người sẽ giúp cậu, nhưng sao cậu có thể đi ăn trộm?”

“Cố Bắc là người ưu tú như vậy sao có thể thích cậu được? Cậu ấy mà biết nhất định sẽ rất thất vọng về cậu.”

Mọi người trong lớp học xì xào, nếu là trước kia, tôi chắc là sẽ không phản kháng. Nhưng hiện tại, tay tôi nắm lại, đứng dậy hất tay nữ sinh kia khỏi vai tôi.

Tôi lạnh mặt lấy cặp sách ra khỏi ngăn bàn, mở khóa kéo ra, tiếng đồ dùng sách vở rơi xuống bàn đem mọi tiếng xì xào ngừng lại.

Hiện tại, tất cả đồ trong cặp sách của tôi nằm tràn trên bàn.

“Đây là tất cả mọi thứ trong cặp sách của tôi, nhìn kỹ xem có số tiền mà các người nói không?”

Trong phòng học im lặng trong nháy mắt, nhóm nhỏ ngồi ở phía sau kia cười phá lên.

Có nam sinh ngạc nhiên nói: “Âyyy, lần này biết tức giận rồi à?”

Tiếng cười càng lúc càng lớn, những người khác cũng cười theo. Tôi không có tiền đồ mặt bắt đầu đỏ lên, cuối cùng đến cổ cũng đỏ rực.

Lần đầu tiên tôi phản kháng lại đổi lấy loại kết quả như này.

Ánh mắt nữ sinh trở nên lạnh lùng: “Phản kháng cái gì? Hừ, trở thành bạn gái của Cố Bắc nên cảm thấy bản thân khác biệt à? Mày xứng sao?”

Tôi nhìn cô ta cố chấp mở miệng: “Tôi không trộm.”

“Lớp học ngoại trừ mày thì ai cần ăn trộm? Trong lớp có người thứ hai không đủ điều kiện để tham gia các cuộc hội họp à? Hạ Vãn, mày nói thử đi? Tìm được người thứ hai à?”

Trong lớp học lại vang lên tiếng xì xào, tôi lại nghe thấy rất rõ ràng.

“Đúng, chắc là Hạ Vãn rồi. Trước kia quần áo đã cộc rồi cậu ta vẫn còn mặc, cũng không thấy cậu ta mua mới.”

“Tôi cũng thấy vậy, mỗi một bộ quần áo của cậu ta hình như đều đã rất cũ, hơn nữa, giày của cậu ta hình như cũng rất cũ, giống như đã được người khác mặc qua rồi ấy.”

……
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 10


10

Nghe những lời đó, trong lòng tràn ra cảm giác bất lực.

Đúng thế đấy, lời bọn họ nói đều là sự thật. Trong lớp trừ tôi ra, mọi người đều không ai giống như thiếu tiền cả.

Tôi thực sự là người nghèo nhất lớp.

Từ khi còn nhỏ, tôi đã không còn mua quần áo hay giày dép mới, tất cả đồ đạc của tôi đều là của em gái không cần, không mặc nữa.

Rõ ràng tôi mới là chị cả trong nhà, nhưng từ trước đến nay lại chỉ có thể mặc quần áo thừa của em kế. Cho dù tôi cao hơn em ấy một chút, nhưng chỉ cần em ấy là nũng, bố sẽ nhíu mày rồi nói tôi:

“Vãn Vãn, con là chị, hiểu chuyện một chút, em gái không muốn mặc đồ thừa của con.”

Lúc đó tôi không để bụng, tôi cảm thấy chỉ cần còn mặc được là được, nhưng tôi không ngờ đây lại trở thành lý do để bọn họ nghi ngờ tôi.

Tôi không biết nên làm thế nào giải thích cho bản thân, cũng không ai bằng lòng tin tưởng tôi, mọi người cũng chẳng quan tâm cái gọi là chân tướng. Bọn họ chỉ hy vọng có một người đứng ra đội nồi để kết thúc trò hề này.

Tôi chỉ có thể lặp lại một lần, rồi lại một lần: “Tôi nói, không phải tôi! Tôi không trộm! Hôm đó tôi chỉ ở lại để làm đề, tôi không trộm số tiền kia.”

Hàng ghế phía sau có nam sinh cười, hỏi tôi: “Không phải cậu, thì cậu đỏ mặt làm gì? Đây không phải là đang chột dạ à?”

Trán tôi lấm tấm mồ hôi, tôi càng ngày càng sốt ruột.

Tôi là người mà sẽ đỏ mặt khi sợ hãi khi bị hoài nghi, dù không phải mình làm. Tôi không khống chế được việc mặt mình đỏ lên, cũng chẳng thể cãi lại, giờ phút này, tôi vô cùng bất lực.

Đột nhiên, “Rầm!” Một tiếng, cửa sau bị người bên ngoài đá tung ra.

Phòng học tĩnh lặng, tầm mắt của mọi người vô thức nhìn về phía cửa.

Lâm Tinh cầm trong tay bình sữa chua, khuôn mặt xinh đẹp bây giờ tràn đầy sự thù địch. Cô ấy không nói gì, làm trò trước mặt mọi người, đi đến bàn của nam sinh vừa mới nói chuyện: “Tránh ra.”

Ngay khi nam sinh kia đứng dậy, trong mắt Lâm Tinh mang theo sự tàn nhẫn, nhấc chân đá vào bàn học của cậu ta.

Còn tiếp

011: Sự nhút nhát cam chịu của bé Vãn là do hoàn cảnh từ bé của bé Vãn. Có ý định chửi bé Vãn tôi xóa cmt r block đấy!!
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 11


11

Trong phòng học lớn như thế, khu bàn cuối trở nên hỗn loạn, nhưng lại không có ai dám nói một lời.

Lâm Tinh chậm rãi đi về phía tôi, dừng lại bên cạnh tôi, mở hộp sữa chua trong tay rồi đưa cho tôi.

Tôi nhẹ nhàng gọi cô ấy: “Lâm Tinh.”

Cô ấy khom lưng đặt từng đồ vật của tôi vào trong cặp sách, cũng không nói gì khác, chỉ bảo: “Uống sữa chua đi.”

Xếp gọn gàng cặp sách cho tôi xong, Lâm Tinh kéo tôi đi.

Đi ngang qua nữ sinh đứng bên cạnh khi nãy, cô ấy dừng lại, lạnh lùng đánh giá nữ sinh kia một lượt, rồi lại hừ lạnh một tiếng, cô ấy dùng âm lượng mà cả lớp có thể nghe thấy, nói:

“Có chứng cứ, thì mày hãy nói. Không chứng cứ thì giữ mồm giữ miệng cho sạch sẽ vào, đừng có “hình như” với ông đây, cẩn thận ông đây kiện mày tội vu khống đấy.”

Mọi người trong lớp đều rất sợ Lâm Tinh, mọi người không ai dám ngăn cản càng không ai dám dị nghị.

Trong lớp học vô cùng yên tĩnh, Lâm Tinh lôi kéo tôi, có một cái ghế chắn đường, Lâm Tinh nhấc chân đá nó ra xa, tiếng ghế đập mạnh vào bàn dọa mọi người trong lớp giật mình.

Cô ấy đưa tôi ra sau sân thể dục rồi ngồi xuống, tôi uống sữa chua, ngẩng đầu nhìn cô ấy.

Vừa rồi Lâm Tinh còn hung dữ muốn chết mà bây giờ cậu ấy lại phát sầu vì không biết phải an ủi tôi thế nào: “Cậu không cần phải buồn vì bọn người đó, không đáng đâu, tôi cũng không biết nên an ủi cậu kiểu gì.”

Tôi vẫy vẫy tay, muốn bảo cô ấy rằng, tôi không sao: “Bạn học Lâm, cậu không cần lo lắng cho tôi đâu, tôi quen rồi.”

Trong mắt Lâm Tinh hiện lên một tia đau lòng: “Bọn nó thường xuyên bắt nạt cậu như vậy à?”

Tôi nhẹ nhàng gật đầu, Lâm Tinh bùng nổ ngay tại chỗ: “M* nó! Một đám khốn nạn, một đám giỏi giả vờ giả vịt, chuyện của cậu chưa bao giờ được nhắc đến ở bên ngoài lớp học đấy. Ông đây bây giờ phải đi xử gọn bọn nó!”

Vừa nói vừa xắn tay áo lên muốn đi đánh nhau, tôi vội vàng kéo cô ấy lại: “Bạn học Lâm, không được manh động, nhất định không được manh động! Đánh nhau sẽ bị ghi tội đấy! Đừng để bị ghi tội vì tôi.”
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 12


12

Lâm Tinh bị tôi kéo lại cũng dần dần bình tĩnh, nhưng cậu ấy vẫn tức đến ngứa răng.

Tôi vỗ vỗ lưng để cô ấy hạ hỏa, cười hì hì với cô ấy: “Bạn học Lâm, không đừng giận.”

Lâm Tinh thở dài: “Sao cậu lại tốt tính như vậy hả, bọn họ bắt nạt cậu, cậu không biết phản kháng lại hả? Sợ bọn họ thế cơ à?”

Tôi lắc đầu: “Tôi không sợ bọn họ tẹo nào, thậm chí tôi còn thấy hành động đó như trò hề ấy, rất ấu trĩ.”

“Vậy vì sao cậu không phản kháng? Cậu cứ im lặng để bọn họ bắt nạt như thế, ngoại trừ người ở trong lớp cậu, thì bên ngoài không ai biết gì hết, thì người khác làm sao mà biết để bảo vệ cậu?”

Tôi nhìn hộp sữa chua trên tay, uống từng ngụm nhỏ, bình tĩnh giảng giải cho cô ấy: “Bởi vì một khi nổi lên xung đột với bọn họ, sẽ trở nên rất hỗn loạn, thầy mà biết nhất định sẽ mời bố mẹ học sinh đến trường để nhắc nhở.”

Lâm Tinh không cho là vậy: “Vậy thì mời thôi!”

Tôi cười cười, lắc đầu: “Không thể mời phụ huynh được, bọn họ sẽ có cha mẹ chống lưng cho, nhưng tôi thì không. Tôi không có người chống lưng cho tôi, tôi cũng không muốn sẽ mang thêm phiền phức về cho bố mẹ.”

Lâm Tinh sửng sốt một lúc lâu, sau đó cô ấy nhẹ nhàng đưa tay đặt lên đầu tôi, chầm chậm vuốt v e mái tóc của tôi: “Tôi chống lưng cho cậu. Sau này mà có người bắt nạt cậu, thì đừng có ngốc nghếch mà chịu trận, trực tiếp đánh trả, có xảy ra chuyện gì thì tính lên đầu tôi, nghiêm túc đấy.”

Gió thổi qua tóc của Lâm Tinh, trong trường có rất nhiều lời đồn không tốt về Lâm Tinh, nhưng lúc này cô ấy trong mắt tôi, là nữ sinh xinh đẹp nhất, tỏa sáng nhất.

Tôi hơi ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lâm Tinh: “Bạn học Lâm.”

“Làm sao?”

Tôi cong cong đôi mắt: “Cảm ơn cậu.”

Lâm Tinh hình như không để ý lắm: “Không có gì, nên làm. Cố Bắc đi thi, nên tôi bảo vệ cậu.”

Nghe thấy tên của Cố Bắc, tôi hỏi theo bản năng: “Cậu và Cố Bắc?”

Lâm Tinh nhận ra cái gì đó, ảo não “Chậc” một tiếng, giải thích: “Ý tôi là, cậu yếu đuối như vậy, mà bạn trai cậu không có ở đây, tôi tiện tay bảo vệ cậu một tý là việc nên làm, chuyện nhỏ thôi.”

“Ra là như thế.”

Lâm Tinh ngây ngốc nhìn tôi, gật đầu, cô ấy giải thích tiếp: “Mà cậu cũng yên tâm đi, tôi không có hứng thú với Cố Bắc, cậu ta lạnh lùng như tảng băng ấy, cứng nhắc lại còn không có tình người, còn không cho đi cửa sau lúc nào cũng trừ điểm, khả năng cũng chỉ có cậu thích được.”

Lâm Tinh thuộc như lòng bàn tay các khuyết điểm của Cố Bắc, cô ấy nói hết cho tôi.

Cô ấy kể ra một điểm, thì tôi liền phủ định.

“Không phải, bạn học Cố Bắc là người rất tốt, hơn nữa rất nhiều nữ sinh thích cậu ấy.”

Lâm Tinh nghe tôi nói về ưu điểm của Cố Bắc biểu tình phức tạp, cô ấy cầm lấy cặp sách của tôi, đưa tay choàng lên vai tôi: “Đi, tôi đưa đưa cậu về nhà, chỗ thầy giáo tôi sẽ xin nghỉ hộ cậu, cậu về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi.”
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 13


13

Buổi tối đến, điện thoại đúng giờ kêu lên.

Cố Bắc đi thi vẫn sẽ luôn gọi điện thoại cho tôi mỗi ngày, tuy cậu ấy là người gọi điện, nhưng thường là cậu ấy nghe tôi nói chuyện.

Tôi sẽ kể cho cậu ấy nghe dù là chuyện nhỏ nhất, cho dù có nhàm chán đến cực điểm, lúc tôi yên lặng thì ở đầu bên kia cậu ấy sẽ nhẹ nhàng nói với tôi: “Vãn Vãn, tớ đang nghe.”

Di động dựa vào bên tai tôi, giọng nói của cậu lại chạm vào nơi sâu nhất trong trái tim tôi.

Tôi, đã quen với sự tồn tại của Cố Bắc.

Đêm nay, tôi vẫn nói chuyện với cậu ấy như mọi ngày, chỉ là lúc tôi còn đang lải nhải, cậu ấy đột nhiên lại gọi tên tôi:

“Vãn Vãn.”

Tôi dừng lại: “Ơi?”

Gió mang theo giọng nói của cậu ấy dừng lại bên tai tôi: “Có phải có chuyện gì xảy ra không?”

Tôi sửng sốt một lát, cậu đã phát hiện những cảm xúc mà tôi cho rằng mình đã giấu đi rất tốt.

Đầu bên kia điện thoại, giọng nói của Cố Bắc mang theo sự tội lỗi: “Vãn Vãn, mấy ngày này tớ cách cậu rất xa, cho nên cậu có gặp phải chuyện gì thì tớ cũng khó để biết được, nhưng tớ hy vọng cậu không cần giữ trong lòng một mình.”

“Tớ là bạn trai của cậu, cậu có thể yêu cầu với tớ chuyện gì cũng được.”

Mũi tôi nghèn nghẹn, cần thân hỏi cậu: “Bạn học Cố, nếu có người nói với cậu tớ là đồ ăn trộm, cậu có tin không?”

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc trong giây lát, tôi thấp thỏm chờ bản tuyên án từ Cố Bắc.

“Hạ Vãn.”

“Ơi.”

“Tớ sẽ không đánh giá cậu qua lời nói của người khác, tớ chỉ tin lời cậu nói, người khác nói gì tớ không quan tâm.”

Tôi ngơ ngác sờ vào lồ ng ngực mình, ở đó đang đập vô cùng dữ dội.

Chưa bao giờ có người thiên vị tôi một cách trắng trợn như vậy, lúc này đây tôi lại chẳng biết phải làm sao. Rõ ràng tôi có bố có mẹ, nhưng lại tìm không được một nơi thuộc về mình, tìm không thấy một ngôi nhà chỉ thuộc về tôi.

Nhưng bây giờ, hình như cũng có người sẽ thiên vị tôi vô điều kiện.

Tôi sụt sịt một tẹo, rồi nhẹ giọng nói: “Bạn học Cố, tối nay tớ hơi mệt, cậu nghỉ ngơi sớm một chút nhé. Cậu đừng nên suy nghĩ bậy bạ, tớ thì gặp chuyện gì được cơ chứ? Hôm nay chỉ có như thế thôi, cậu nghỉ ngơi cho thật tốt, lúc thi cố lên!”

Tôi nói dối, tôi không muốn Cố Bắc lo lắng cho tôi.

Đầu bên kia điện thoại không đáp lại, tôi lo lắng siết chặt di động.

Rất lâu sau Cố Bắc mới nói: “Vãn Vãn, cậu cũng nghỉ ngơi sớm một chút.”

Tôi nhẹ nhõm thở dài một hơi, nói chúc ngủ ngon rồi mới yên tâm cúp máy.
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 14


14

Nhờ có Lâm Tinh, buổi sáng đi học, lớp học không có ai dám công khai nói tôi là ăn trộm.

Chỉ là mọi người gần như ngầm hiểu, không nói chuyện với tôi, không cho tôi đề cương, cũng không thu bài tập của tôi.

Nhìn thấy tôi sẽ ghét bỏ rồi né tránh, sau đó nhỏ giọng nói với đồng bọn của mình: “Đen đủi, lại đụng phải đồ ăn trộm.”

Ai cũng như vậy, bọn họ cho rằng làm như vậy tôi sẽ đầu hàng, cho rằng như vậy có thể làm cho tôi xin mọi người tha thứ.

Bọn họ nghĩ nhiều rồi, tôi cũng chẳng làm sai, cũng chẳng phải tôi ăn trộm, nên tôi cũng chẳng phải khóc! Dựa vào cái gì muốn tôi phải đầu hàng? Tôi muốn giống như người bình thường, càng không như bọn họ mong muốn.

Không cho tôi đề cương tôi tự mình đi lấy, không thu bài tập của tôi thì tôi tự mình đi nộp, buổi chiều tan học tôi vẫn ở lại học đến cuối cùng mới rời đi.

Lúc thu dọn xong cặp sách, chuông di động vang lên, tên Cố Bắc hiện lên trên màn hình.

Chưa đến buổi tối, sao Cố Bắc đã gọi cho tôi rồi?

Tôi nhận điện thoại, đưa điện thoại tới gần tai.

“Tớ nghe?”

“Vãn Vãn,” đầu bên kia điện thoại Cố Bắc dừng một chút rồi mới nói “Ngày hôm nay thế nào?”

Tôi xiết chặt điện thoại di động trong tay, không biết vì sao, tôi đã kiên cường vượt qua một ngày nhưng lúc này lại cảm thấy vô cùng uất ức.

Tôi nhỏ giọng nói: “Khá ổn.”

Trong điện thoại truyền đến tiếng Cố Bắc đi lên cầu thang, ở chỗ cậu ấy thi có cấp cho thí sinh ký túc xá, chắc cậu đang trên đường về phòng.

Nhưng đầu bên kia điện thoại đột nhiên nói: “Vãn Vãn, quay đầu.”

Tôi ngơ ngác quay đầu lại, một bóng dáng quen thuộc đứng ở cửa phòng học, mấy ngày không gặp, cậu vẫn đẹp như thế. Nhưng chỉ nhìn thoáng qua, tôi liền lập tức quay lại không nhìn cậu ấy nữa.

Bây giờ mắt tôi vô cùng sưng đỏ, rõ là không muốn khóc, tôi không muốn cậu ấy thấy bộ dáng yếu đuối của tôi.

Nhưng Cố Bắc, cậu ấy không hề mất kiên nhẫn, cậu cứ lẳng lặng đứng ở đó, âm thanh dịu dàng truyền qua di động chui vào lỗ tai tôi, lại kiến trái tim tôi loạn nhịp một chút lại một chút.

Cậu ấy gọi tên đầy đủ của tôi: “Hạ Vãn, khi muốn khóc thì không cần nhịn.”

Nhịn cả một ngày, tôi cũng không nhịn được nữa, khoang mũi nghẹn lại: “Cậu làm cái gì đấy!”

Cố Bắc cầm di động, khuôn mặt lạnh lùng bây giờ lại dịu dàng muốn chết, cậu ấy nhẹ nhàng nói: “Tôi muốn ôm cậu, được không?”
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 15


15

Chiều nay, trong phòng học vắng người, tôi ôm Cố Bắc khác rất lớn.

Cậu ấy xoa tay cho tôi, tôi người làm như không có chuyện gì vượt qua cả một ngày, thật ra dựa vào việc nắm chặt lòng bàn tay để vượt qua, nếu không tôi không có cách nào khác ép xuống sự nhút nhát ở trong lòng.

Mà lòng bàn tay tôi đã trầy xước sưng đỏ.

Tôi sụt sịt hỏi cậu: “Không phải cuộc thi còn rất nhiều ngày à? Sao cậu đã về rồi?”

Cố Bắc giơ tay lau nước mắt của tôi: “Sợ cậu âm thầm chịu đựng nỗi buồn, mà tớ không đến ôm cậu được.”

Cậu ấy khom lưng, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Vãn Vãn, tớ sẽ chống lưng cho cậu, chuyện này để tớ tới giải quyết.”

Cố Bắc luôn bình tĩnh, giây phút này bàn tay cậu ấy đặt trên vai tôi đang run rẩy, run rất nhỏ, đến mức khó nhận ra.

Cậu ấy đang cố nén cảm xúc của mình.

Cố Bắc là người lý trí nhất mà tôi đã từng gặp, cho nên tôi tin cậu cấu sẽ có biện pháp giải quyết tốt nhất, nhất định sẽ không làm ra chuyện gì khác người.

Cặp sách của tôi do Cố Bắc cầm, cậu ấy không hỏi vì sao tôi xảy ra chuyện lại không nói cho cậu biết, cũng không hỏi tôi sao lại nói dối.

Cậu ấy chỉ lẳng lặng nắm lấy tay tôi, để tôi đi ở phía bên trong.

Còn nữa.

011: Bé Vãn chắc là bé Cố lý trí chưa???? "Cậu không có chỗ dựa bọn tôi làm chỗ dựa cho cậu" Ụ w Ụ xỉu 7 ngày 7 đêm.
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 16


16

Ngày hôm sau, hội bàn sau đều đến muộn.

Lúc bọn họ đến lớp cũng đã gần 10 giờ rồi, biểu tình trên mặt thì đều vô cùng đau khổ.

Sau khi chạm phải ánh mắt của tôi, trong mắt bọn họ hiện lên sợ hãi. Tuy rằng chuyện này làm tôi cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Ai ngờ, vừa tan học, bọn họ lại chủ động đi đến văn phòng giáo viên.

Không lâu sau đó, tôi cũng bị thầy gọi đến văn phòng.

Trong văn phòng, thầy tức giận đến mức cả người phát run, vỗ bàn: “Làm bậy! Sao các em có thể bắt nạt bạn học như thế hả? Đừng tưởng chủ động đi nhận sai là có thể bỏ qua chuyện này, các em nhất định phải xin lỗi bạn hoc Hạ Vãn!”

Tôi chầm chậm đi vào văn phòng, từ lời nói của thầy tôi đã hiểu đại khái, bọn họ vậy mà lại thẳng thắn thừa nhận việc bắt nạt tôi.

Hóa ra số tiền kia là bọn họ lấy dùng để ăn chơi, trong nhà bọn họ rất có tiền, số tiền này căn bản bọn họ không để vào mắt. Dùng tiền xong rồi vu oan lên đầu tôi, là do một nữ sinh trong nhóm của bọn họ phân phó.

Vì thích Cố Bắc, cho nên cô nữ sinh kia nhìn tôi càng thấy không thuận mắt, muốn dùng chuyện này để đuổi tôi ra khỏi trường. Mà việc đấy đối với nhóm người bắt nạt tôi cũng chỉ là tiện tay, bọn họ không hề nghĩ ngợi đã đồng ý.

Nhìn thấy bóng dáng của tôi, giọng điệu của thầy dịu đi đôi chút: “Bạn học Hạ Vãn đã tới. Thầy đã biết chuyện bọn họ bắt nạt em, nhất định sẽ phê bình nghiêm khắc.”

Mà nhóm người đó trước đây cực kỳ kiêu ngạo trước mặt tôi, bây giờ lại xin lỗi tôi tới tấp hy vọng tôi sẽ tha thứ cho bọn họ.

Thầy đập bàn: “Chuyện này rất nghiêm trọng, thầy định thông báo cho phụ huynh của các em đến trường nói chuyện.”

Nhìn thầy chuẩn bị gọi điện thoại, tim tôi đột nhiên nhảy thót lên một nhịp, muốn gọi điện thoại cho bố tôi ư? Ông ấy mà đến trường chắc sẽ chỉ cảm thấy là do tôi không hiểu chuyện nhỉ?

Tôi nắm chặt tay, đôi mắt dán vào bàn tay đang nhấn số điện thoại của thầy, đột nhiên, một tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang động tác của thầy.

Mọi người vô thức nhìn qua, một người đàn ông anh tuấn trong bộ vest và đôi giày da.

Thầy nhìn anh ấy, vội vàng đứng dậy chào: “Ngài Cố, sao anh lại tới đây?”
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 17


17

Người đàn ông trẻ tuổi nhấc chân tiến vào, trên mặt rõ ràng mang theo ý cười, chỉ là ý cười đấy lại không chạm đến đáy mắt, mang đến cảm giác áp chế bức bách.

Anh ấy đứng lại bên cạnh tôi, giọng nói hiền hậu vang lên trên đỉnh đầu tôi: “Đứa nhỏ trong nhà bị bắt nạt, tôi phải tới để nghe một lời giải thích.”

Người đàn ông vươn tay về phía thầy: “Chào thầy, tôi là Cố Đình, phụ huynh của Hạ Vãn.”

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh ấy, từ khuôn mặt cứng rắn đó, tôi nhìn thấy bóng dáng của Cố Bắc.

Thầy thụ sủng nhược kinh nắm lấy tay của người đàn ông: “Tôi tất nhiên là biết ngài Cố, nhưng không phải anh là anh trai của Cố Bắc sao? Sao lại là phụ huynh của Hạ Vãn?”

Người đàn ông thu tay, thản nhiên nói: “Vãn Vãn và Cố Bắc nhà tôi có quan hệ rất tốt, thầy cảm thấy tôi không đảm đương nổi vị trí anh trai của Vãn Vãn sao?”

Thầy vội gật đầu: “Xứng đáng, xứng đáng, dĩ nhiên là được rồi. Ngài Cố yên tâm, mấy đứa trẻ nghịch ngợm này, tôi đã nghiêm khắc phê bình bọn nhỏ, bọn chúng cũng đã xin lỗi bạn học Hạ Vãn rồi……”

Biểu tình của Cố Đình nhàn nhạt, ngón tay vuốt v e chiếc đồng hồ trên tay, trực tiếp ngắt lời thầy nói: “Chỉ phê bình thôi sao?”

Thầy dừng lại một chút, lau mồ hôi trên trán: “Ý của ngài Cố là……”

Cố Đình khẽ cười một tiếng, đưa tay vỗ vỗ bả vai tôi: “Vãn Vãn ra ngoài trước đi, anh trai có chuyện muốn nói với thầy của em.”

Tôi còn đang sững sờ, thì Lâm Tinh không biết chui ra từ chỗ nào đưa tôi đi.

Bên ngoài văn phòng, Lâm Tinh hài lòng nhìn người đàn ông bên trong.

“Bạn học Lâm, ngài ấy, anh ấy……”

Lâm Tinh tiếp lời tôi: “Anh trai ruột của Cố Bắc, thế nào? Đẹp trai phải không?”

Tôi gật gật đầu, nghiêm túc trả lời: “Đẹp trai, nhưng không đẹp trai bằng Cố Bắc.”

Lâm Tinh không nói nên lời: “Ừ phải rồi, Cố Bắc nhà cậu đẹp trai nhất! Nhưng mà lần này, Cố Bắc nhà cậu đúng là làm ra chuyện lớn!”

“Chuyện lớn? Chuyện lớn gì?” Lâm Tinh thấy vẻ mặt nghi hoặc của tôi “Không thể nào, cậu không biết à?”

Cô ấy duỗi tay chỉ đám người đang cúi đầu trong văn phòng: “Cậu nhìn bọn họ đi, bị như thế hình như là do tối qua bị Cố Bắc đánh đến sợ.”

Trong lòng tôi kinh sợ, Cố Bắc đánh nhau! Sao cậu ấy có thể đánh nhau được? Cậu ấy chính là Cố Bắc đấy.

Nhìn thấy vẻ mặt của tôi như thế, Lâm Tinh ghé sát vào tôi: “Có phải bây giờ cậu đang nghĩ người như Cố Bắc sao có thể đánh nhau đúng không?”

Tôi gật đầu.

Lâm Tinh tiếp tục nói: “Không chỉ cậu, tôi cũng bị dọa đến nhảy dựng luôn ấy, ngày hôm qua không ngăn cậu ta lại! Thì sao tôi có thể thấy lần đầu tiên cậu ta tức giận như thế, cậu ta luôn bày ra bộ dáng không quan tâm cái gì, lần này là trực tiếp gọi điện cho từng người bọn họ, gọi tới.”

“Tôi cũng không biết cậu ta lấy số điện thoại từ đâu ra, bọn kia nhận được điện thoại cũng không dám không tới. Tôi thấy nhiều người như thế, sợ Cố Bắc nhà cậu đánh không lại nên đi theo. Cậu đoán xem?”

Tôi lo lắng nhìn cô ấy, tim bị nhảy lên đến tận cổ họng: “Làm sao?”

Lâm Tinh vẻ mặt đắc ý: “Siêu cừ luôn, căn bản Cố Bắc chẳng cần đến tôi. Gỡ kính xuống cho tôi cầm rồi khai chiến luốn, nhiều người như thế lại đánh không lại một mình Cố Bắc, Cố Bắc nhà cậu lợi hại thật.”

“Tối hôm qua, lúc đánh nhau, toàn bộ quá trình cậu ta cũng chẳng có cái biểu cảm gì, cho tôi cảm giác cậu ta làm rất nhẹ nhàng ấy, nhưng những nắm đấm rơi xuống thì siêu tàn nhẫn!”

“Cậu nhìn bọn người trong văn phong mặt mũi thì lành lặn, nhưng dưới lớp quần áo đấy không biết có bao nhiêu vết thương đâu. Nhưng bọn nó bắt nạt người khác thành thói quen, cũng nên cho bọn nó nếm thử sự đau khổ!”

Không chờ Lâm Tinh nói xong, tôi đã muốn đi, Lâm Tinh giữ tôi lại: “Cậu làm gì đấy? Định đi đâu?”

“Tôi muốn đi đến lớp của Cố Bắc tìm cậu ấy.”

“Cậu ta hôm nay không tới lớp, có đi cũng tốn công.”

Tôi lo lắng ra mặt: “Hả, có phải bị thương rất nghiêm trọng không?”

Lâm Tinh đưa cho tôi một địa chỉ: “Nghiêm trọng cái rắm, trên mặt có chút trầy xước thôi, cậu ta sợ cậu nhìn thấy sẽ giận nên không dám đến trường.”

Tôi cầm lấy địa chỉ liền chạy ra khỏi trường học: “Lâm Tinh, cảm ơn!”

Giây phút này, tôi không quan tâm sao Lâm Tinh lại quen thuộc với Cố Bắc như thế, bây giờ tôi chỉ muốn gặp Cố Bắc, tận mắt nhìn thấy cậu ấy không xảy ra chuyện gì.
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 18


18

Khi đứng trước cửa nhà Cố Bắc, tôi hít sâu mấy hơi mới ấn chuông cửa nhà Cố Bắc, đây là lần đầu tiên tôi thấy một căn biệt thự xa hoa như vậy.

Ra mở cửa là một dì, bà ấy chắc là mẹ của Cố Bắc, một người phụ nữ ưu nhã.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp bà ấy, tôi hại Cố Bắc bỏ thi để về tìm tôi, bố mẹ của cậu chắc rất có thành kiến với tôi.

“Dạ, chào dì ạ.” Tôi rụt rè đứng ở cửa.

Mẹ Cố Bắc thấy quần áo của tôi bị tôi vò sắp nát, không nhịn được bật cười: “Là Vãn Vãn à?”

Giọng nói dịu dàng đến lạ, bà ấy không ghét tôi.

Tôi thận trọng gật đầu: “Dì, con tới tìm Cố Bắc ạ.”

Dì đưa tôi vào, cúi người tìm dép cho tôi: “Nó ở trên tầng, để dì đưa con lên.”

Dì đưa tôi đến cửa phòng của Cố Bắc, thấy tôi có chút khẩn trương, dì trực tiếp mở cửa phòng ra đẩy tôi vào.

Trong phòng, Cố Bắc đang đọc sách, nghe thấy có động tĩnh thì ngẩng đầu.

Không ngờ được lại là tôi, Cố Bắc vội vàng bỏ sách xuống đứng lên: “Vãn Vãn, sao cậu lại đến đây?”

Cậu ấy đi về phía tôi, trên khóe mắt cậu ấy có vết bầm, nhưng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của cậu.

“Xin lỗi.”

“Xin lỗi!”

Tôi và cậu ấy cùng lúc nói xin lỗi, Cố Bắc sửng sốt một chút, tôi tiếp tục nói: “Xin lỗi, tớ không nên giấu cậu để cậu lo lắng. Xin lỗi, tớ hại cậu bỏ thi. Xin lỗi, tính cách của tớ mâu thuẫn như thế gây cho cậu rất nhiều phiền phức……”

Tôi còn chưa nói xong, Cố Bắc đã nhanh chân đi tới ôm tôi vào lòng, cậu ấy nhẹ nhàng vuốt tóc tôi một lần rồi lại một lần: “Không, cậu không cần phải xin lỗi vì tính cách của cậu, cậu cứ là chính mình đi, để cho tớ làm quen với cậu.”

Nghe được những lời của cậu, tôi lại không có tiền đồ để hốc mắt đỏ lên, người như tôi có tài đức gì mà gặp được người tốt như thế.

Tôi từ trong lồ ng ngực của cậu ấy ngẩng đầu lên: “Xin lỗi, lúc trước tỏ tình với cậu là Lâm Tinh bảo tớ tới. Sau đấy cậu đối với tớ quá tốt, cho nên tớ không muốn nói cho cậu biết nữa.”

Cố Bắc ôm lấy tôi càng chặt: “Tớ nên cảm ơn cô ấy, nếu không chỉ dựa vào sức của tớ sẽ không theo đuổi được cậu.”

“Cậu và Lâm Tinh?”

“Tớ không không dám nói cho cậu biết, tớ với Lâm Tinh biết nhau, cô ấy là hàng xóm nhà tớ, lớn lên với nhau từ nhỏ, cô ấy yêu thầm anh trai tớ.”

Ra là thế, hóa ra mọi chuyện đều có lời giải thích.

Còn nữa.

011: Đã đặt biệt danh thì không sai =)) Alaska đã cắn thì chỉ có đau!!! Lâm Tinh là tình địch của tui đó quý dị!!!!!
 
Thích Thầm Bé Nhút Nhát
Chương 19


19

Nhóm nhỏ trong lớp giải tán, nhờ có Cố Đình ra mặt, những người tham gia chuyện này bị đuổi học rồi.

Nhìn bọn họ rời đi tôi cũng không cười nhạo bọn họ, cũng không nói gì cả. Tôi có càng nhiều chuyện quan trọng hơn phải làm, không điều gì hiện tại có thể cản bước chân tôi.

Tôi và Cố Bắc quen nhau vào năm ba trung học, thi đại học sắp đến gần, mục tiêu của tôi càng thêm mà rõ ràng.

Cố Bắc vô cùng ưu tú, tôi và cậu có sự chênh lệch quá lớn, muốn sánh vai cùng cậu ấy khả năng không quá cao, nhưng tôi vẫn sẽ cố gắng nỗ lực để kéo gần khoảng cách giữa tôi và cậu ấy.

Tôi không muốn cậu ấy phải dừng lại để đợi tôi, vì tôi tin tưởng bản thân nhất định có thể đuổi kịp cậu.

Tôi rất kiên định đi trên con đường này, dưới ánh sáng, tôi muốn được sống là chính mình.

May mà, kết quả cuối cùng không phụ sự cố gắng của tôi, cậu thi đậu vào trường đại học tốt nhất, mà thành tích của tôi cũng đủ để đỗ vào một trường đại học trọng điểm không tồi.

Nhưng tôi và cậu không học cùng một thành phố, bốn năm đại học ở nơi đất khách, tôi và cậu ấy là cặp đôi mọi người không coi trọng nhất.

Nhưng cặp đôi mà mọi người không coi trọng đó đã chuẩn bị kết hôn.

Một hôn lễ long trọng, hôn lễ của tôi và Cố Bắc.

Từng tấm thiệp mời được gửi đi, không có một bạn học nào nhận được thiệp mời của chúng tôi mà không kinh ngạc. Đến cả thầy giáo cũng không ngờ được, đứa nhỏ nhút nhát nhất ở trường trung học lại kết hôn với học sinh ưu tú nhất.

Mà Cố Bắc trong mắt mọi người luôn lạnh lùng xa cách, vào ngày hôn lễ diễn ra cậu ấy khóc không thành tiếng, không dùng đến micro vẫn nói rõ dàng cho toàn bộ hội trường nghe thấy.

Cố Bắc nói với tôi: “Khi lại gần em, anh không dám hi vọng xa vời vào kết quả. Nhưng anh nghĩ anh cũng có đủ kiên nhẫn, em lùi một bước, anh sẽ tiến lên một bước.”

“Hiện tại, Hạ Vãn, anh phải nói với em, lòng tham của anh đối với em không chỉ có như thế đâu.”

Tôi không nói gì, chỉ là nghiêm túc anh.

Bây giờ dùng có bất kỳ từ ngữ nào, cũng đều không thể miêu tả cảm xúc của tôi, nước mắt của tôi rơi xuống từ giọt, từng giọt.

Cố Bắc cúi đầu, cẩn thận lại thành kính đặt môi hôn lên những giọt nước mắt của tôi.

Đêm đó, nóng bỏng và mỹ lệ.

Cố Bắc ngủ rồi, còn tôi đứng dậy mở quyển nhật ký của mình ra.
 
Back
Top Bottom