Đam Mỹ Thích Một Con Mèo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thích Một Con Mèo
Chương 40: 40: Đi Chơi 1


Đi học cũng được một thời gian, nhưng Tiêu An hời hợt xa cách làm cho Trạch Lan không để ý không được.

Tuy hai bên đã làm hòa với nhau rồi, nhưng Trạch Lan luôn cảm thấy hời hợt xa cách với Tiêu An.

Trạch Lan nói chuyện với Tiêu An cũng không nhiều, toàn là do bản thân tự đi bắt chuyện trước, nếu không tuyệt đối Tiêu An cũng im lặng.

Phải chăng do lớn lên, tính cách Tiêu An thay đổi không giống với hồi nhỏ không? Trạch Lan vẫn là thích Tiêu An của hồi nhỏ nhất, tuy cả hai bây giờ đều cùng là một mà thôi.
Tiết này lớp được nghỉ, cả bọn sát lại tám chuyện với nhau, số còn lại thì lén trốn tiết đi net hết, trong lớp cũng không còn quá nhiều, đa số chỉ con gái là chịu ở lại.
Trương Nghi Niên đổi chỗ để qua ngồi buôn chuyện với Trạch Yến Nhu.

Nói chuyện say sưa ăn ý không ai chen vào được.
Trạch Yến Nhu quay sang nói với nhóm bạn của mình, “Nè mọi người ơi, thứ bảy này chúng ta đi chơi không hở?”
Trạch Lan lướt điện thoại nghe thế liền hỏi: “Đi chứ, em và Nghi Niên tính xong rồi sao?”
Trần Tiểu Cường lướt điện thoại tìm kiếm cũng lẫy giờ, “Ê này, có một khu vui chơi mới mở đó, đi không hở?”
Trạch Yến Nhu và Trương Nghi Niên gật đầu ‘đi’.
Tiêu Thừa Minh cũng nghe được, cũng hứng thú muốn xin nhập hội, “Này này, cho tôi đi chơi ké với được không? Tôi mới về nước, nên cũng còn nhiều cái chưa quen, muốn đi chơi nhiều một chút cho biết.”
Cả bọn nghe vậy ‘ồ’ lên ngạc nhiên.
Trương Nghi Niên bất ngờ hỏi: “Ầy, vậy trước giờ là cậu ở nước ngoài hả?”
“Đúng rồi, tôi mới về chưa được bao lâu, nên vẫn chưa có thời gian đi đâu chơi nhiều.” Tiêu Thừa Minh điệu bộ chán nản: “Mà mỗi lần đi chơi thì chỉ có một mình, nên cũng không được thích thú cho lắm.”
Cả nhóm Trạch Lan lại thêm bất ngờ về người bạn mới Tiêu Thừa Minh này.
“Tôi thì được thôi, nhưng còn mấy người kia thì không biết sao ấy.

Cậu hỏi thử bọn họ xem.” Trương Nghi Niên tự nhiên có cơ hội nhảy đến mặt liền tươi như hoa, nhưng cô vẫn không thể tự quyết định được, như vậy lộ liễu quá còn gì.
Trương Nghi Niên nhìn bạn thân của mình Trạch Yến Nhu với ánh mắt thành khẩn cầu xin, ám chỉ rất rõ ràng.
Gật đầu nhanh lên đi!
Tất cả đều chông chờ vào Trạch Yến Nhu hết.
Trạch Yến Nhu tủm tỉm, chỉ nhìn ánh mắt là đã hiểu ý Trương Nghi Niên ngay, “Được nè, có thêm người đi thì sẽ vui hơn nhiều.”
Cả bọn không ai nói gì trừ Trạch Yến Nhu, xem ra là đã đồng ý hết rồi.

Thấy thế Trạch Lan cũng muốn rủ Tiêu An: “Này này, cậu ấy đi nữa nha.”
Tiêu An ngồi giải đề nhưng tai vẫn luôn nghe, vốn cậu không có ý định tham gia góp vui, và cũng không hề có ý định muốn đi chơi với ai hết.

Không ngờ lại bất ngờ được Trạch Lan lại rủ đi, nhất thời Tiêu An dừng bút chưa biết trả lời sao.
Tiêu Thừa Minh nhìn người anh trai của mình suốt ngày chỉ học và học chỉ thấy nhàm chán hết hứng, nghe Trạch Lan nói xong, giọng điệu cậu chắc chắn mà khẳng định: “Anh ấy không đi đâu, cậu đừng rủ rê gì cho tốn công tốn sức.

Dễ mất hứng lắm.”
Tiêu An không nhanh không chậm mà đồng ý ‘Được’.
Tiêu Thừa Minh thế mà lại nói sai bét, cậu trả lời vừa rồi cứ như trời giáng vào lỗ tai của cậu.
“Đi rồi này.” Trạch Lan nói: “Cứ thế đi nhé.”
“Vậy là có thêm hai bạn mới đi, được quá ha Nghi Niên.” Trạch Yến Nhu phấn khích khi có hai Tiêu An và Tiêu Thừa Minh đi chơi cùng, tốt số lắm mới làm quen được với hai người bạn mới này, sao mà chịu nổi đây trời.
Trương Nghi Niên có chút xíu ngượng ngùng nhìn.
Trần Tiểu Cường hỏi: “Ê mà khoan đã, tôi thắc mắc xíu cái, Tiêu An cũng là bạn thân của cậu, lẽ nào hai người cũng cùng ở nước ngoài với nhau?”
Tiêu Thừa Minh nghe vậy thì cười phá lên đập bàn, “Má vãi đạn thật chứ! Chắc là do cùng tuổi nên mới vậy sao.

Các cậu thử nhìn lại hai người bọn tôi kĩ đi, xem có thấy gì giống không hả?”
Cả bọn cùng nhau nhìn một hồi.
“Hai người đều cùng họ với nhau nè...” Trạch Yến Nhu suy đoán: “Ê khoan khoan đã nha, nhìn kĩ thì cũng có nét giống giống nhau á nha.

Ôi má ơi! Thừa Minh cậu đừng nói với tôi rằng hai người là anh em với nhau á.”
Tiêu Thừa Minh gật đầu vì may cũng có người nhìn ra rồi, “Tôi tưởng tất cả mọi người đã nhìn ra rồi cơ.

Bộ trông bọn tôi khác nhau lắm à?”
Cả đám vẫn chưa ai nghĩ đến điều này, tuy Tiêu An và Tiêu Thừa Minh là anh em, nhưng lại trông không quá giống nhau khi không để ý, nên chưa ai nghĩ đến cái khả năng này.
Trạch Lan nhìn chằm chằm vào mặt Tiêu An rồi quay sang nhìn Tiêu Thừa Minh một lần nữa.
“Sao hả?” Tiêu An nói: “Cậu cũng không thấy giống nhau sao?”
“Không đâu, nhìn kĩ thì đúng là có thấy giống thật đó.” Trạch Lan nói: “Còn nếu mà nhìn sơ qua thì sẽ không nhận ra luôn đấy, Thừa Minh là em cậu sao?”

Thái độ này của mọi người không khiến Tiêu An thấy gì lạ, “Cậu và mọi người nhìn không ra là phải rồi, mình và Thừa Minh là anh em cùng cha khác mẹ.”
Trạch Lan nghe xong gật đầu ‘ồ’.
Tiêu Thừa Minh bị cú sốc khi lẫy Tiêu An chịu đi chơi làm cho giật mình.

Thế quái nào mà anh cậu lại đồng ý đi chơi dễ dàng thế?
“Này nha, Trạch Lan cậu thế mà giỏi thật đấy, thế mà lại rủ được anh trai ngàn vàng của tôi đi chơi được đấy, tôi nể lắm luôn.” Tiêu Thừa Minh bày đặt thở dài, “Cứ mỗi lần mà tôi rủ anh ấy ra ngoài, là phải rủ mãi anh ấy mới chịu đi đấy.”
Trạch Lan không ngờ lại có chuyện như thế, “Chắc tại do tôi may mắn nên rủ được đấy thôi.”
Không phải là may mắn, chỉ cần là Trạch Lan mở lời, dù chuyện gì Tiêu An cũng đều sẽ đồng ý.
Mọi người cứ thế ngồi nói chuyện rất vui vẻ với nhau, còn lúc này thì Tiêu An cũng ngưng giải đề cùng Trạch Lan nói chuyện riêng.
Trạch Lan nói: “Hôm bữa mình nói chúng ta sẽ nói chuyện với nhau, nhưng mà vẫn chưa nói được gì hết.”
Tiêu An chống tay lên cằm, “Cậu nói đi, mình nghe.”
Trạch Lan suy nghĩ nên nói gì trước, cuối cùng vẫn chưa hỏi những chuyện mình chưa biết, “Mình thấy cậu khác lắm.”
Tiêu An nhướn mày, “Không có, mình vẫn như vậy mà.”
Trạch Lan lắc đầu, “Cậu khó gần hơn trước, mình thấy vậy đó.” Lại tiếp tục: “Cậu nói chuyện còn ít hơn trước nữa, mình cảm thấy xa cách quá, cậu không giống như hồi nhỏ.

Mình cảm thấy chúng ta sẽ không được như xưa nữa.”
Tiêu An sao mà ngờ đến Trạch Lan có suy nghĩ như thế, cậu thật sự cũng không hề để ý đến bản thân.

Từ sau khi mà xa Trạch Lan, từ đó Tiêu An bắt đầu thay đổi tính cách rất rõ, nhưng có lẽ bản thân của Tiêu An là người luôn không nhận ra được thay đổi này.
“Sẽ như xưa mà.” Tiêu An nói: “Mình đã quen như vậy rồi, bản thân cũng không hề ý thức được.”
Trạch Lan nói: “Trước đây cậu vốn không như vậy, mình thích cậu của hồi nhỏ hơn.”
Tiêu An như được ăn một viên kẹo ngọt ngào, trên môi cong lên một nụ cười rất nhẹ, “Vậy cậu thích mình của hồi nhỏ, chứ không thích mình của bây giờ sao?”
Trạch Lan nói: “Không phải, nên nói sao bây giờ đây ta.

Tóm lại là mình thấy hồi nhỏ cậu dễ thương hơn đấy.”
Trạch Lan không hề biết lời nói này lại khiến Tiêu An thấy như chìm vào một bể đường.

Dễ thương sao?
Nếu nói dễ thương thì chỉ có Trạch Lan mới là dễ thương nhất thôi.
****
Hôm đi chơi cả bọn hẹn nhau tụ tập lúc chín giờ sáng ở trung tâm mua sắm rồi bắt đầu xuất phát, một điều trùng hợp chính là Tiêu An và Trạch Lan cả hai lại mặc áo khoác cặp.

Nguyên đám không khỏi nhìn chằm chằm mà đổ dồn ánh mắt nghi ngờ nhìn vào Tiêu An và Trạch Lan.
Trạch Yến Nhu nói: “Nè nha, hai người này rủ nhau mặc đồ đôi đúng không hả? Ai không biết còn tưởng hai người đi hẹn hò với nhau đấy.”
Trạch Lan đâu có ngờ thế mà lại trùng hợp đến như thế chứ, lúc đến đây cậu mới để ý đến luôn, “Chỉ là trùng hợp thôi, em nói cái gì mà hẹn hò thế Nhu Nhu.”
Tiêu An tâm trạng tốt lên rất rõ, mặc dù không thích Trạch Yến Nhu chút xíu nào vì hay nhõng nhẽo này nọ đủ kiểu suốt ngày với Trạch Lan, nhưng mà lời nói này rất vừa tai của cậu.
Tiêu Thừa Minh thấy hôm nay tâm trạng anh mình thế mà lại rất tốt.

Không lẽ anh của cậu thật sự thích một trong hai cô bạn này sao ta?
Khu vui chơi này mới mở không lâu nên khách đến rất đông, nhìn rất nhộn nhịp.
Trạch Yến Nhu và Trương Nghi Niên đua nhau đi chụp hình tạo đủ dáng đủ kiểu.
Trần Tiểu Cường vội cản lại, “Hai cậu chụp gì mà nhiều thế hả? Lần nào đi chơi chụp cũng không chán sao?”
Trạch Yến Nhu mặc kệ vẫn say sưa bấm chụp hình, “Ê này, giờ chúng ta chụp chung một bức với nhau đi mọi người ơi.”
Tiêu An không định vào chụp hình chung vì cậu trước giờ không thích biểu hiện cảm xúc ra bên ngoài.
Trạch Lan đi được vài bước nhưng lại không thấy Tiêu An đi bèn quay lại nắm lấy tay của Tiêu An kéo đi luôn, “Mau đi chụp hình thôi nào.”
Tiêu An nhìn tay Trạch Lan đang nắm lấy tay của mình mà đi theo không nói gì.
Đã vào trong khung hình hết, Trương Nghi Niên cầm điện thoại chụp, “Mọi người sẵn sàng nha.

Một...!hài...!ba, cười lên!”
Ai cũng cười hết chỉ Tiêu An là không, lúc đó ánh mắt vốn nhìn vào màn hình điện thoại của Tiêu An chỉ nhìn vào mỗi Trạch Lan.
Trương Nghi Niên và Trạch Yến Nhu xem lại hình ưng ý cực kì, lại còn muốn chụp thêm nhưng bị Trần Tiểu Cường cản.
Trương Nghi Niên cảm khái nói: “Này mà đăng lên chắc hơi bị nhiều người trầm trồ luôn á nha.

Ai cũng đẹp hết trơn á.”
Không chụp hình nữa, Trương Nghi Niên và Trạch Yến Nhu dẫn đầu mọi người đi chơi.
Trạch Yến Nhu và Trương Nghi Niên đến trò gắp thú trước, cả hai phấn khởi chơi đầu tiên nhưng kết quả lại thảm không nhìn nổi.
Gắp toàn trượt nhưng mà vẫn gắp.
Tình hình này xem ra làm ơn lên đại một con thú nhồi bông nào đó dùm hai cô đi.
Trạch Yến Nhu gắp mãi không được nên quay sang kêu Trạch Lan gắp giúp mình, “Anh gắp cho em đi, em gắp hoài mà không được.

Chán quá đi mất thôi, cái trò này nhất định là có gian dối chắc luôn rồi.”
Trạch Lan định đi lại gắp cho Trạch Yến Nhu, nhưng lại nghĩ lại, vẫn là nên để lại cơ hội này tốt nàycho Trần Tiểu Cường thì thích hợp hơn nhiều, “Em nhờ Tiểu Cường gắp đi, cậu ta gắp giỏi hơn anh đấy.”
Trạch Yến Nhu giọng điệu ra lệnh nói: “Cậu gắp cho tôi nhanh lên đi.

Không gắp được là không xong với tôi đâu đấy.”
Trần Tiểu Cường được đề nghị như thế bỗng vui vẻ hẳn, “Nhu Nhu heo đứng mà xem tôi thể hiện này, nhớ nhìn mà học hỏi đấy nhé.”
Trạch Yến Nhu ‘hứ’ không quan tâm.
Trần Tiểu Cường nói thế thôi, nhưng mấy lần đầu vẫn chẳng được suôn sẻ gì, lúc này bèn sinh ra chút hơi mất mặt rồi, cậu cũng gãi đầu loay hoay.

Thì ra không dễ như những gì cậu tưởng tượng mà, khi lẫy còn hùng hổ thể hiện với Trạch Yến Nhu nữa.
Sắp mất mặt đến nơi rồi.
Trạch Yến Nhu bĩu môi: “Đấy nhá, cậu cũng không hơn gì tôi đâu mà chê tôi nha.”
Trần Tiểu Cường đang tập trung gắp, “Cậu yên đi nào, bằng mọi giá tôi sẽ gắp được cho cậu mà.”
Trạch Yến Nhu cũng rất mong muốn Trần Tiểu Cường sẽ gắp được cho cô.

Thật may, loay hoay mấy lần thì lần này đã gắp được một con cáo nhỏ với gương mặt tức giận lên.
Trạch Yến Nhu mãn nguyện cầm lấy con thú bông mà thích thú, “Trời ơi! Cảm ơn cậu nhiều lắm lun!”
Tiêu Thừa Minh thấy thời cơ có vẻ tới rồi nên cũng đi ra đó gắp thử, “Để tôi thử xem sao nào.”
Tiêu Thừa Minh nghĩ cũng dễ dàng lắm nhưng khi gắp rồi mới biết khó hơn mình tưởng rất nhiều.

Nhìn dáng vẻ chờ mong của Trương Nghi Niên nhìn, cậu cũng cố gắng tập trung phải gắp cho bằng được mới thôi.

Thất bại không ít lần thì cũng thành công gắp được một con vịt bông màu vàng lên.
Trương Nghi Niên vỗ tay khen, “A!! Được rồi nè!”
Tiêu Thừa Minh đưa con vịt bông mới gắp được cho Trương Nghi Niên kêu cô cầm lấy.
Trương Nghi Niên gương mặt hơi xấu hổ, “...Ò, cảm ơn cậu nhiều.”
Trạch Yến Nhu thấy còn Trạch Lan và Tiêu An chỉ đứng xem trò vui thôi, bèn nói: “Sao anh không gắp thử đi, vui lắm á, thử đi mà anh.

Nếu gắp được thì cho em nè.”
Tiêu An nắm chặt tay, cậu vô thức liếc sang Trạch Yến Nhu.
Mỗi lần Trạch Lan nói chuyện với Trạch Yến Nhu thì luôn là gương mặt vui vẻ, Tiêu An rất đố kị và ghen tị, đã thế cả hai xưng anh em suốt với nhau, Tiêu An mỗi lần nghe đều muốn điên cả lên! Ánh mắt sắc bén nhìn Trạch Yến Nhu càng thêm đáng sợ..
 
Thích Một Con Mèo
Chương 41: 41: Đi Chơi


Tiêu An thấy vậy thì giành lên trước, cậu sợ Trạch Lan sẽ gắp được.
Trạch Lan nghe vậy thì để cho Tiêu An lên gắp.
Tiêu An nhắm trúng ngay con mèo bông kia.

Đúng một lần duy nhất, Tiêu An gắp lên được luôn.

Cả đám mở mồm khen không ngớt.
Tiêu Thừa Minh nói: "Anh đúng là trâu bò thật đấy, cái gì cũng kinh hết.

Không ngờ ngay cả đến mấy cái trò như này mà anh cũng giỏi nữa chứ."
Tiêu An không để ý lời tâng bấc này của Tiêu Thừa Minh, cậu đi lại chỗ của Trạch Lan, sau đó đưa con mèo bông trắng tinh mới gắp được để lên tay Trạch Lan.
"Cho mình sao?"
Tiêu An gật đầu không nói gì.
Trạch Lan là con trai sẽ không thích mấy cái này như con gái, còn tính là sẽ cho Trạch Yến Nhu nữa, nhưng mà nhìn thái độ của Tiêu An nhìn cậu như đang mong chờ, nếu Trạch Lan mà đem con mèo bông cho Trạch Yến Nhu, Tiêu An sẽ nổi giận.

Tiếp đến mọi người nhẩn nha đi đến những chỗ vui chơi có trên bản đồ cầm trên tay, có rất nhiều trò chơi nhưng cả đám chỉ chọn những trò vui và thú vị.

Đa số mấy trò ở khu vui chơi ai cũng biết qua hết rồi.

Ở khu vui chơi không thiếu mấy chỗ bán đồ ăn, đặc biệt là mấy thứ ăn nhanh như là kem.
Đi qua chỗ bán kem, Trạch Yến Nhu muốn ăn, "Ăn kem đi này, lần trước chúng ta mua mà không kịp ăn gì hết à."
Trần Tiểu Cường cười khẩy nhìn về phía Trạch Yến Nhu, "Cậu ăn vừa vừa thôi, coi chừng thành heo như lời tôi nói đấy."
Trạch Yến Nhu lấy tay nhéo lỗ tai của Trần Tiểu Cường đáng ghét, "Đồ khó ưa này, có tin tôi nhéo đứt lỗ tai của cậu không hả?"
Trần Tiểu Cường tay giữ lại lỗ tai đang bị nhéo trông thật đau khổ, "...A a, đau...!đau.

Cậu bỏ ra đi, tôi không nói gì hết mà.

Mau bỏ ra coi, đau quá đi con lợn này."
Trương Nghi Niên nhìn hai người này như vậy thì cười.
Tiêu An vẫn luôn thấy lạ vì sao Trạch Lan lại không ghen được chứ? Dù sao thì người yêu của mình như vậy với người khác, dù có là bạn thân của nhau thì cũng không nên có thái độ thoải mái đến vậy chứ.

Trái lại nhìn Trạch Lan còn rất vui vẻ xem trò vui là đằng khác.

Phải chăng là do Trạch Lan dễ tính nên mới không quan tâm nhiều đến như thế?
Trương Nghi Niên cùng Trạch Yến Nhu và Trần Tiểu Cường đi mua kem, mọi người hỏi hương vị của nhau rồi đi mua.
Tiêu An chọn matcha giống như Trạch Lan, cậu biết thế nào Trạch Lan cũng sẽ chọn hương vị yêu thích thôi, quả nhiên là không hề thay đổi chút nào.
Kem mua về được chia đều cho mọi người.
Tiêu Thừa Minh tính trả tiền thì bị từ chối.
Trương Nghi Niên lắc đầu, "Cậu chắc không biết rồi, đi chơi bọn này mấy vụ tiền bạc không có lấy tiền của nhau, ai tiện tay thì trả, lần sau thì người khác trả, cứ như vậy đó.

Còn mấy việc chung tiền để trả thì do nhiều tiền, nên mới cùng chung thôi."
Tiêu Thừa Minh vẫn thấy ngại không nhận nổi.

Hã????‎ ????ì????‎ đọc‎ ????????a????g‎ chí????h‎ ở‎ ~‎ ????‎ ????‎ ù‎ ????‎ ????‎ ????‎ u‎ ????‎ ệ‎ ????.V????‎ ‎ ~
Trần Tiểu Cường nói: "Cứ đà này thì còn đi chơi dài dài với nhau, tôi thấy hợp tính với cậu phết ấy chứ.

Cứ nhận đi, lần sau thì đến cậu trả, thế nào hả?"
Nghe nói như vậy Tiêu Thừa thoải mái hơn mà nhận.
Tiêu An vốn khôn thích ăn ngọt, vì Trạch Lan hỏi nên cậu cũng trả lời đại.

Mọi người vừa đi vừa ăn kem, chỉ có Tiêu An cùng Trạch Lan là đi ở cuối.
Thấy Tiêu An không ăn kem, Trạch Lan hỏi: "Sao cậu không ăn đi? Kem mà tan hết là sẽ không ngon đâu."
"Mình không thích ăn ngọt." Tiêu An nói: "Ăn không quen, nên chắc sẽ bỏ đi."
Trạch Lan thích ngọt nên đã ăn xong kem của mình, "Sao lại bỏ đi như vậy? Sẽ lãng phí lắm, cậu không thích ăn vậy thì đưa đây mình ăn cho nè."
Tiêu An đưa kem cho Trạch Lan.
Tiêu An nhìn cây kem ốc quế mình ăn, bây giờ Trạch Lan đang ăn, bỗng cảm thấy vui vẻ lên hẳn, "Này, cho mình một miếng đi, mình cũng muốn ăn nữa."
Trạch Lan vui vẻ cầm kem rồi đưa lên miệng cho Tiêu An luôn, Tiêu An cắn một miếng kem ngay chỗ mà Trạch Lan vừa mới cắn xong, "Bây giờ thì ngon hơn nhiều rồi."
Trạch Lan nghe vậy không có để ý lắm mấy lời này, "Ngon hơn thì cậu ăn nữa đi này."
Tiêu An vui vẻ lại ăn thêm một miếng nữa, cách Trạch Lan cầm kem đưa cho như vậy khiến Tiêu An thích vô cùng, ăn xong miếng này Tiêu An cũng không ăn thêm nữa.
Trạch Lan nói: "À đúng rồi, mình xém quên chuyện quan trọng này luôn.

Dì sao rồi á?"
"Mẹ của mình sau khi chuyển đi được một thời gian, cả nhà mình qua Mỹ sống.

Mẹ cũng đã được làm phẫu thuật, bây giờ mẹ đã khỏe rồi, không có gì đáng lo lắng hết." Tiêu An nói: "Cảm ơn cậu đã quan tâm."
Trạch Lan nghe vậy thì an tâm, cậu nhớ ngày đó vẫn chưa gặp dì để thăm bệnh nữa, thì mọi chuyện sau đó xảy ra thật bất ngờ khiến cậu không ngờ đến được, "Thật may quá, vậy còn em trai của cậu."
Trạch Lan trong lúc nói chuyện bỗng cảm thấy hình như hơi nhiều chuyện, "À, mình không có ý nhiều chuyện đâu."
Tiêu An không để ý gì, "Có cơ hội mình sẽ nói cho cậu biết hết mọi chuyện xảy ra."
"Ừm." Trạch Lan nói: "Đúng rồi, mình nghe Thừa Minh nói là cái gì cậu cũng giỏi hết, thật không hả?"
Tiêu An không có phủ nhận, cũng không từ chối: "Chỉ thường thôi.

Thừa Minh nó nói cậu đừng có tin hết.

Toàn phóng đại quá mức."
Trạch Lan nghe thế biết mọi chuyện đều là thật rồi, "Thường của cậu là gì chứ, hồi nhỏ cậu đã rất giỏi rồi mà.

Mình không tin đâu, cậu đừng khiêm tốn quá nha."
Tiêu An nghĩ đến chuyện Trạch Lan cùng Trạch Yến Nhu lại xưng hô anh em với nhau, luôn cảm thấy xưng hô đó cực kì khó nghe, cậu không muốn nghe.

Cố gắng lấy hết can đảm của bản thân ra, hai tay Tiêu An không tự chủ được nắm chặt lại, giọng nói cố gắng kìm lại hết cảm xúc xuống mà vang lên: "Cậu thích Trạch Yến Nhu sao?"
Trạch Lan đáp rất vô tư: "Mình thích chứ, em ấy dễ thương mà, sao mình lại không thích cho được cơ chứ."
Trong lòng mặc dù đã biết sẵn cái đáp án đó là gì rồi, nhưng Tiêu An vẫn cố hỏi cho bằng được, cậu chỉ muốn nghe từ chính miệng của Trạch Lan nói ra thôi.
Quá rõ ràng rồi mà.
Bản thân rốt cuộc trông chờ gì.
Tuy đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước rồi, nhưng Tiêu An sao mà chấp nhận được điều này chứ.

Tiếng cả đám vui vẻ nói chuyện liên tục với nhau, tâm trí Tiêu chỉ dừng lại mà hỗn loạn, trong đầu cứ là câu nói không ngừng vọng lại của Trạch Lan.

Thật đáng ghét làm sao.
Mọi chuyện cứ phải là như thế này sao?
Tiêu An dừng lại, gương mặt vốn chẳng còn một chút vui vẻ nào, vẻ hờ hững lại trở về trên gương mặt, cậu nói: "Các cậu đi chơi đi, tôi có việc phải về trước."
Nói rồi chẳng để ai phản ứng, Tiêu An đã vội rời đi ngay.
Tiêu Thừa Minh đang hợp chuyện với Trần Tiểu Cường vô cùng, khi Tiêu An nói thế bèn ngớ cả người ra.

Anh mình đang không rời đi như vậy chả lẽ có chuyện gì rồi, Tiêu Thừa Minh bỗng hết hứng ngang, vội muốn đi theo hỏi chuyện gì, "Cảm ơn mọi người vì buổi đi chơi hôm nay, tôi cũng có việc phải về trước đây.

Khi khác chúng ta lại đi chơi tiếp vậy.

Bái bai."
Trương Nghi Niên biểu cảm tiếc nuối.

Còn Trạch Yến Nhu cũng hơi mất hứng, "Ơ...!sao mọi người lại đi rồi, đang chơi vui mà ta."
Trương Nghi Niên tiếc nuối, "Tôi muốn chơi lâu hơn mà bà."
Trần Tiểu Cường nói: "Thôi, vậy chúng ta tiếp tục chơi thôi.

Cũng như cũ thôi mà, có gì đâu."
Trạch Lan không biết sao Tiêu An đanh không lại rời đi nhanh như vậy, trước khi rời đi, cậu thấy được sắc mặt của Tiêu An rất là tệ.
...
Tiêu Thừa Minh nhanh chóng lên xe taxi cùng với Tiêu An, thấy gương mặt của anh mình thì bị dọa cho sợ.

Lẽ nào anh của cậu ghen thật, lẽ nào anh thật sự thích Trạch Yến Nhu hoặc là Trương Nghi Niên? Hôm nay Tiêu Thừa Minh nhất định phải hỏi thử xem rốt cuộc là như thế nào.

Lỡ đâu anh cậu thích ngay Trương Nghi Niên và đang ghen với cậu không trời?
Có là thế!
Tuy sợ Tiêu An là thế, nhưng hỏi thì Tiêu Thừa Minh vẫn phải hỏi, "Này, có phải là anh thích Trạch Yến Nhu hoặc là Trương Nghi Niên không?"
Tiêu An quay sang nhìn bằng ánh mắt cảnh cáo, "Anh không thích."
Tiêu Thừa Minh nghe vậy vẫn còn ngờ ngợ mà ngờ vực hỏi lại cho chắc: "Anh nói có thật không đấy?"
Tiêu An mất kiên nhẫn: "Nghĩ vớ vẩn gì thế? Anh không phải loại người mới gặp mà đã thích.

Lần sau bớt hỏi lại mấy câu tào lao như thế đi.

Phiền."
Tiêu Thừa Minh nghe Tiêu An nói như vậy thấy rất chi là có lý, trước giờ anh cậu có để ý đến ai đâu mà, bao nhiêu gái xinh muốn làm quen anh còn chả thèm nhìn nữa cơ.

May quá là không thích Trương Nghi Niên cũng không thích Trạch Yến Nhu.

Ủa khoan, thế thì vì sao lại nổi giận giữ tợn như muốn giết người thế chứ?
Có một trăm lá gan cũng không dám hỏi thêm nữa..
 
Thích Một Con Mèo
Chương 42: 42: Nhẹ Nhõm


Trong giờ học trên lớp, Trạch Yến Nhu cứ luôn thấy khó chịu đau bụng suốt từ sáng đến giờ.

Buổi sáng thì cô còn bị đau một chút, sao đến giờ cảm thấy lại đau dữ hơn mà chẳng hề đỡ chút nào.
Trần Tiểu Cường bên cạnh thấy Trạch Yến Nhu nhăn mặt từ đầu buổi đến giờ lo lắng hỏi: “Cậu bị làm sao thế?”
Trạch Yến Nhu ôm bụng mặt rất khó chịu, “Tôi đau bụng, chắc là do đau bao tử quá, chắc một tí nữa là đỡ thôi.”
Trần Tiểu Cường thường ngày hay trêu trọc Trạch Yến Nhu, nhưng thật ra là vì thích cô nên cậu mới như vậy.

Trần Tiểu Cường quan tâm Trạch Yến Nhu từng li từng tí, nhìn cô như vậy cậu cũng không sao yên lòng được.

Chốc chốc Trần Tiểu Cường lại quay sang thử xem Trạch Yến Nhu có đỡ hơn chưa, nhưng đều vẫn thấy cô ôm bụng như thế.

Trạch Yến Nhu gắng gượng được một lúc thì lúc sau gục xuống bàn, mặt mày thì tái mét lấm tấm mồ hôi.
Trần Tiểu Cường bên cạnh hết sức lo lắng, thấy Trạch Yến Nhu gục xuống liền gọi hỏi: “Nhu Nhu, cậu có sao không? Tôi đưa cậu lên phòng y tế nha.”
Hỏi nhưng không thấy trả lời lại, Trần Tiểu Cường càng lo lắng hơn, cậu đỡ Trạch Yến Nhu lên thấy gương mặt tái mét ngất xỉu như thế liền hoảng hốt gọi cô.
Mọi người bị chú ý bởi tiếng gọi nên quay sang chỗ bên này nhìn.
“Nhìn kìa, là máu á.”
Sau đó là một trận lùm xùm với nhau.
Trần Tiểu Cường nghe vậy mới để ý đến và thấy máu ở trên ghế Trạch Yến Nhu, cậu vội lấy áo khoác của mình quấn vào váy của Trạch để che đi rồi vội vàng bế cô lên phòng y tế.
Trương Nghi Niên lo cho Trạch Yến Nhu cũng liền xin phép cô lên phòng y tế.

Trạch Lan thấy Trạch Yến Nhu bị như vậy cũng có ý định muốn xin cô đi xem sao, nhưng nghĩ lại cũng kì, biết được lí do đó rồi, cậu là con trai lên phòng y tế cũng không tiện.

Nhìn Trạch Lan lo lắng cho Trạch Yến Nhu như thế, Tiêu An không nhịn được mà nắm chặt lấy tay mình.
Trạch Lan lẩm bẩm: “Không biết em ấy có sao không? Nhìn mặt mày tái mét hết luôn.”
Cây bút trong tay Tiêu An kêu một cái rắc.

Lại là Trạch Yến Nhu, lúc nào cũng là Trạch Yến Nhu.

Sao lúc nào cũng là cô ta vậy?
Trạch Lan lại nói: “Có Tiểu Cường và Nghi Niên rồi, Nhu Nhu sẽ không sao đâu.

Cả hai người này thế mà lại càng có cơ hội hơn nữa.”
Tiêu An tâm trạng đang rối bời, nghe Trạch Lan nói như vậy thì có thay đổi một chút, “Cậu nói có cơ hội là sao? Ý cậu là...”
Trạch Lan nói: “Thì chính là cơ hội cho Tiểu Cường và Nhu Nhu đấy.”
Tiêu An nghe vậy không khỏi giật mình, không tin vào những gì đã nghe được, cậu ngờ vực mà hỏi lại: “Cậu nói như vậy là có ý gì?”
Trạch Lan: “Thì là Tiểu Cường và Nhu Nhu sẽ càng thêm hiểu rõ nhau hơn đó.”
Tiêu An ngạc nhiên nhưng vẫn chưa hiểu ý của Trạch Lan rõ ràng, “Ý của cậu là sao? Cậu không phải thích Nhu Nhu sao? Tại sao lại nói như vậy chứ?”
Trạch Lan nghe Tiêu An nói như vậy, vài giây sau cậu liền ôm bụng cười, “Này, cậu nói cái gì vậy hả Tiêu An?!”
Trạch Lan cười không ngừng vì bản thân mới nghe được một điều vô cùng bất ngờ, nghe giọng điệu này là cậu biết Tiêu An đã hiểu lầm mọi chuyện giữa cậu và Nhu Nhu chắc rồi.
Thấy Trạch Lan cười như vậy hai tay Tiêu An đang nắm chặt từ từ nới lỏng ra.
Trạch Lan bèn ngừng không cười nữa để nói chuyện, “Trời đất ơi! Nhu Nhu là em họ của mình mà, cậu sao lại nói như thế cơ chứ?”
Tiêu An nghe được câu trả lời thì trong lòng liền nhẹ nhõm hẳn ra, một nút thắt lại được gỡ ra, lòng cậu nhẹ nhõm rất nhiều, gương mặt của Tiêu An hiện lên ý cười rất rõ, “Cậu nói là sự thật sao?”
“Mình đùa cậu làm gì chứ? Cậu đó nha, cậu làm mình buồn cười lắm đó.” Trạch Lan đúng là mới ngưng cười xong, sau khi nghe Tiêu An nói như vậy cậu thật đúng là muốn cười nữa mà.
Thì ra là từ trước đến giờ đều do chính Tiêu An tự hiểu lầm mọi chuyện hết mà ra, thật ra Trạch Lan và Trạch Yến Nhu chỉ là anh em họ với nhau mà thôi.

Cậu đúng là ngu ngốc thật, sao hồi nhỏ lại không chịu hỏi Trạch Lan mọi chuyện cho đàng hoàng mà đã tự tiện suy đoán lung tung hết mọi chuyện.

Đúng là bản thân đã bị ghen tị làm cho mất đi cả lý trí hết rồi.

Nào có ai mà để cho người yêu của mình cùng người khác đùa giỡn rồi đè lên người của nhau, nào có ai chấp nhận được người yêu của mình thân thiết với người con trai khác, rồi nào có ai chấp nhận để cho người khác bế người yêu của mình như vậy cơ chứ.

Thì ra xưng anh em không phải cả hai đang hẹn hò gì với nhau, mà thật sự bọn họ là anh em nên mới xưng như vậy.
Nghĩ đến đây, Tiêu An cảm thấy mình đúng thật là rất ngu ngốc không sớm nghĩ ra, cả hai cùng họ với nhau mà.
Thật ngu ngốc đến mức không chấp nhận được!
Trạch Lan thấy biểu hiện của Tiêu An như vậy liền rất tò mò, “Cậu đừng nói với mình...!là cậu tưởng mình Nhu Nhu là người yêu với nhau đấy nha.”
Tiêu An thản nhiên thừa nhận ‘ừm’.

Trạch Lan nghe vậy lại lấy tay bịt miệng lại không để bản thân vì thế mà cười nữa, “Ha ha ha! Cậu đúng là làm mình cười chết mất thôi!”
Tiêu An nhìn nụ đó của Trạch Lan mà lòng nhẹ nhõm hẳn, bất kể cậu có bao nhiêu bực tức đi nữa, thì nụ cười đó như là một liều thuốc giải xoa dịu hết mọi thứ.

Cậu chỉ muốn nhìn mãi, nhìn mãi nụ cười này.

Từ bây giờ cậu sẽ có cơ hội hơn với Trạch Lan, cũng đỡ phải lo lắng có trở ngại gì ảnh hưởng đến mà lo lắng.

...

Trương Nghi Niên về lại kí túc xá rồi chạy lên lại phòng y tế, cô giúp cho Trạch Yến Nhu thay xong đồ và xử lý xong xuôi mọi chuyện, thấy bạn của mình không có gì đáng lo lắng cả, nên cô phải én ngay đi để giành không gian riêng tư cho hai con người này.

Tình cảnh bây giờ nhìn kiểu nào thì cũng đều rất thuận lợi để cho Trạch Yến Nhu và Trần Tiểu Cường nói lời thật lòng với nhau, đúng kiểu đậm chất mấy bộ tiểu thuyết cô từng đọc trên mạng.
Trương Nghi Niên: “Cậu ở đây chăm sóc cho Nhu Nhu nha, tôi về lớp trước đây.”
Trần Tiểu Cường gật đầu.
Trạch Yến Nhu bị đau bụng thì đã rõ lí do, lúc này Trần Tiểu Cường cầm túi nước nóng trên tay, Trạch Yến Nhu cũng đã tỉnh lại đang chống tay ngồi dậy định đi xuống giường.
Trần Tiểu Cường vội đi lại, “Cậu đi đâu thế? Ở yên trên giường đi.”
Trạch Yến Nhu nghe vậy cũng ngồi trên giường không xuống.
Trần Tiểu Cường lấy túi nước nóng để chườm bụng cho cô, thử đi thử lại trên tay mấy lần, sau khi thấy không quá nóng cậu mới chườm vào bụng cho cô.

Mọi hành động đều rất mực quan tâm, Trần Tiểu Cường làm mọi thứ rất nhẹ nhàng.
Trạch Yến Nhu không lẽ mù hay sao mà không thấy được Trần Tiểu Cường đang lo lắng cho mình như vậy.

Bế cô lên phòng y tế, trong lúc mê man cô đã thấy được trên mặt của Trần Tiểu Cường rất lo lắng.

Còn có hôm đi chơi nữa, không hề hỏi hương vị kem của cô mà đã mua, hôm đi chơi ở khu vui chơi nữa.

Không phải chỉ có mỗi như vậy đâu, mà còn rất nhiều lần khác cũng đều như vậy nữa.

Rất nhiều điều làm cho Trạch Yến Nhu càng thêm khẳng định được, Trần Tiểu Cường suốt ngày trêu chọc cô, liệu rằng cũng là vì thích cô chăng?
Nghĩ xong, cô mạnh dạn nói: “Cậu đừng làm như vậy nữa, tôi còn tưởng là cậu đang thích tôi đấy.”
Tay đang chườm nước nóng của Trần Tiểu Cường dừng lại, hình như lẫy giờ cậu quan tâm lo lắng hơi quá rồi, cậu liền đưa cho Trạch Yến Nhu tự chườm.

Thấy bản thân mình lẫy giờ rất thừa thải, lỡ đâu Trạch Yến Nhu không thích thì sao?
Nghĩ đến, gương mặt Trần Tiểu Cường lại không mấy vui vẻ tí nào, “Vậy cậu tự làm đi, tôi đi trước đây.”

Trạch Yến Nhu vội nói: “Khoan đã.”
Trần Tiểu Cường dừng lại, cậu quay đầu lại hỏi có chuyện gì.
Trạch Yến Nhu: “Tôi muốn cậu chườm cho tôi.”
Trần Tiểu Cường nghe vậy thì cũng ngồi lại mà chườm cho cô.
Trạch Yến Nhu thấy Trần Tiểu Cường không nói gì hết, bèn nói: “Tôi hỏi cậu cái này nha, tôi có thích một người, vậy bây giờ tôi nên làm sao để theo đuổi được người ta đây?”
Tay Trần Tiểu Cường ngừng lại, gương mặt cậu không vui một xíu nào nhưng vẫn cố bình thường như không có chuyện gì.

Cậu cọc cằn nói: “Cậu hỏi tôi làm gì? Tôi không biết chuyện đó.”
Trạch Yến Nhu: “Cậu là con trai nên tôi mới hỏi cậu nên làm sao đấy.”
Trần Tiểu Cường đã không vui thì chớ, nhưng vẫn cố ngồi đây mà trả lời Trạch Yến Nhu: “Thì cậu cứ mạnh dạn mà tỏ tình với tên đấy đi, không được thì thôi.”
Nói xong Trần Tiểu Cường mới cảm thấy lời của mình vừa nói đúng thật sai rồi, Trạch Yến Nhu như vậy thì tên nào mà lại không đồng ý hay để ý chứ?
Điên mất!
Trạch Yến Nhu: “Được rồi, cảm ơn cậu, tôi sẽ nói với người đó.”
Trần Tiểu Cường khó chịu ở trong lòng, cũng tại cái miệng thối này, tại sao thiếu gì thứ cậu không nói, lại đi kêu Trạch Yến Nhu đi tỏ tình với tên khốn kia.

Trần Tiểu Cường muốn đi nhưng vì được kêu ở lại chườm nước nóng giúp, nên cậu cố ngồi lại ở đây mà không đi.
Trạch Yến Nhu đắn đo một lúc, mạnh dạn nói: “...Tôi thích cậu đó!”
Trần Tiểu Cường đang bận mình trong những suy nghĩ không vui, khi nghe thấy lời này thì liền giật mình, cậu tưởng bản thân đã nghe nhầm rồi nên vội hỏi lại ngay: “Cậu nói cái gì đấy?!”
Trạch Yến Nhu nói lại từng chữ một: “Tôi nói là tôi thích cậu đó.”
Trần Tiểu Cường nghe như vậy vui sướng trong lòng muốn nhảy lên ngay, gương mặt cậu vui vẻ lên hẳn vội hỏi lại: “Cậu nói là thật chứ?”
Trạch Yến Nhu thấy biểu hiện như vậy của Trần Tiểu Cường thì cảm thấy rất có hy vọng, “Tôi đùa cậu làm gì, vậy...!vậy cậu có thích tôi không hả?”
Trần Tiểu Cường gãi đầu rồi gật đầu.

Nói xong cả hai mặt đỏ như trái gấc không biết nói gì thêm..
 
Back
Top Bottom