Khác Thí Thiên Đao FULL

Thí Thiên Đao Full
LXXX ( Chương 1976-2000 )


Chương 1976: Kẻ phá rối (2)

Đại Công Kê hét lên:

- Lại dám đánh lén Kê gia!

Nó vừa nói, vừa phun một ngọn lửa, đốt sạch kiếm khí kia.

Sở Mặc khiếp sợ, rõ ràng Đại Công Kê chỉ ở Chí tôn thế mà há miệng phun lửa lại có uy lực tương đương cấp Đại thánh.

Phương thức tu luyện của con gà này đúng là khó hiểu.

Cũng không biết nó kiếm được kỳ ngộ gì ở dưới đáy Thiên giới hải.

Ngọn lửa và kiếm khí và vào nhau, khắp bốn phía vang lên tiếng nổ.

Có vẻ Đại Công Kê yếu thế hơn nên thân hình nó bị đánh bay ra ngoài.

Mấy người phía ngoài đột nhiên phát động công kích mãnh liệt nhất.

Sở Mặc đang định ra tay thì thấy Cơ Khải vung một cái, toàn bộ La Thiên hoàng thành nháy mắt bày ra một tòa trận pháp, trực tiếp bao phủ hết thảy thiên địa.

Trận pháp được phân thành mười mấy tầng, bảo vệ toàn bộ hoàng thành, đồng thời phong ấn cả không gian và thời gian ở chỗ này luôn.

Tất cả bị ngưng đọng lại ngay tức khắc.

Sắc mặt Cơ Khải lạnh băng, thần niệm lại đồng một cái, pháp trận trực tiếp nghiền ép phía địch nhân.

Đoàng đoàng đoàng!

Các tu sĩ Đại thánh kia bị nổ tung.

Còn chưa nói được một câu đã bị pháp trận trấn áp rồi.

Mọi việc phát sinh quá nhanh.

Rất nhiều người còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra thì nó đã kết thúc rồi.

Cơ Khải hời hợt thu hồi đại trận, sau đó nói:

- Về uống rượu thôi.

Lời nói đúng là tràn đầy khí phách và sự ngang ngược.

Đây chính là nội tình, là thực lực của La Thiên hoàng thành.

Đại Công Kê vỗ cánh phành phạch, bay về chỗ Sở Mặc, miệng còn hùng hùng hổ hổ:

- Một đám vật nhỏ ngu ngốc, lần này đã biết lợi hại chưa?

Nó nói cứ như chính nó vừa giết hết địch nhân vậy.

Sở Mặc hơi cau mày, nhìn Cơ Khải nói:

- Chẳng lẽ... những người kia chỉ tới chịu chết à?

Bộ muốn thông qua phương thức đó khiến chúng ta thấy ghê tởm hay sao?

- Dĩ nhiên là không rồi.

Chẳng biết con khỉ xuất hiện bên Sở Mặc từ lúc nào, nó ngẩng đầu nhìn trời, cười lạnh:

- Hồng Hoang lão tặc, cho một đạo pháp thân giá lâm hoàng thành không sợ bị một gậy của ta đánh chết mất mặt hay sao?

Sở Mặc nhìn lên đỉnh đầu nhưng hắn hoàn toàn không cảm ứng được sự tồn tại của đối phương, thậm chí cả Thương Khung Thần Giám cũng không hề nhắc nhở hắn.

Sở Mặc không khỏi nhìn con khỉ, hắn tự biết bản thân mình còn kém nó rất nhiều.

Lời nói của con khỉ khiến không ít người khiếp sợ.

Không ngờ một pháp thân của cự đầu lại xuất hiện ở chỗ này.

Dù không phải là bản tôn nhưng pháp thân cũng không phải chuyện đùa, đủ để chấn động toàn bộ La Thiên đại vũ trụ.

Trên bầu trời đột nhiên vang lên thanh âm lạnh lẽo:

- Ta tưởng là ai, hóa ra con khỉ nhà ngươi cũng ở đây à.

Hừ, hôm nay coi như các ngươi may mắn, để ta coi ngươi có thể che chở đám người này đến khi nào?

Thanh âm này vang lên và biến mất ngay tức khắc.

Sở Mặc nhìn con khỉ hỏi:

- Lão đi rồi?

Con khỉ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, lại gãi gãi đầu nói:

- Lão giá kia khá quỷ quyệt, không tốt chơi tí nào?

Lúc này lại có một thanh âm u lãnh khác vang lên:

- Cơ Chí, còn lão Đế vương, các ngươi nghe cho kỹ: đám người các ngươi dám hãm hại hoàng tộc chính tông bọn ta, một ngày nào đó, chúng ta sẽ quay trở về lấy lại tất cả những gì thuộc về chúng ta.

Cơ Chí chính là tục danh của Đế vương đương thời.

Nghe tiếng người này, nhiều người trong hoàng tộc thay đổi sắc mặt.

Cơ Khải đứng bên Sở Mặc nhẹ giọng nói:

- Đấy là Cơ Đông Cổ, lão tổ thuộc dòng thứ nhất mạch, không nghĩ... lão cũng tới.

Sở Mặc hỏi:

- Lão lợi hại lắm à?

Cơ Khải gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Đế vương nói:

- Từ xưa đích thứ khác biệt.

Thứ xuất chính là thứ xuất, đừng mong là chính tông.

Cơ Đông Cổ, ngươi đã phản bội hoàng tộc, tự lập môn hộ, chúng ta vốn không muốn dây dưa với ngươi, để cho ngươi một con đường sống.

Nhưng nếu ngươi cứ u mê không tỉnh, dòng thứ nhất mạch ắt sẽ diệt vong.

- Hừ!

Lão kia khinh thường hừ lạnh.

Sau đó, lại có một đạo kiếm khí từ trên trời giáng xuống chém về phía Cơ Khải bên cạnh Sở Mặc.

- Ta giết truyền nhân của ngươi!

Lão kia nói, thanh âm tràn đầy sát khí.

Kiếm này tới quá đột nhiên, vừa nhanh vừa cấp.

Lại mạnh mẽ lôi đình, chỉ một đạo kiếm khí lại cho người ta cảm giác nó có thể xoay chuyển càn khôn.

Không ai nghĩ sau khi pháp thân của Hồng Hoang lão tổ rút đi, Cơ Đông Cổ lại đột nhiên xuất thủ với Cơ Khải.

Hồng Hoang lão tổ vốn đã bỏ đi lại quay lại xuất thủ tiếp với Cơ Khải.

Cùng lúc đó, có tới bốn năm đạo sát cơ từ trên trời rơi xuống đánh về chỗ Cơ Khải.

Đây chính là sát cục.

Không phải nhằm vào Sở Mặc mà nhằm vào người thừa kế của La Thiên hoàng tộc, hoàng trữ Cơ Khải.

Bọn họ muốn diệt tương lai của hoàng tộc.

Vì từ xưa đến nay chưa bao giờ có chuyện người thừa kế của hoàng tộc bị ám sát mà chết.

Hôm nay, Đế vương hầu như đem phần lớn công việc giao cho CơKhải xử lý.

Nên dù Cơ Khải còn chưa kế vị ở một khía cạnh nào đó mà nói, đã kế thừa được khá lớn khí vận của La Thiên hoàng tộc rồi.

Nếu Cơ Khải bị giết, toàn bộ khí vận của hoàng tộc đã bị đả kích trí mạng.

Đám người này tính toán quá tốt.

Lúc trước ném ra mấy tu sĩ Đại thánh đi tìm chết chẳng qua nhằm tung hỏa mù.

Vì muốn tìm thời cơ diệt Cơ Khải mà họ lại có thể hy sinh mấy tu sĩ Đại thánh, đúng là âm mưu quá mức thâm độc.

- Muốn chết à!

Con khỉ là người nổi giận đầu tiên.

Lúc nãy nó cảm giác được Hồng Hoang lão tổ rút đi, dù không nói nhưng vẫn có chút tự đắc.

Đường đường là cự đầu mà lại thối lưu trước mắt nó khiến nó khá hãnh diện.

Nhưng đối phương chẳng những trở lại, lại còn muốn dựng sát cục, thế mà nó không nhìn ra.

Con khỉ dùng đại thiết bổng trong tay, đập thật mạnh về một phía.

Cây thiết bổng nháy mắt dài đến triệu dặm, cứ như một cái trụ chống trời, đánh sập cả một mảng vũ trụ, khiến một kẻ lộ nguyên hình.

Người này chính là pháp thân của Hồng Hoang lão tổ.

Bất quá lão cũng không sợ, cầm một cây trường côn tương tự đánh nhau với con khỉ.

Đế vương nháy mắt kích hoạt pháp trận, bảo vệ khách khứa và hoàng thành, đồng thời sử dụng vương ấn đánh về phía công kích với Cơ Khải.

Mắt lão Đế vương lóe lên ánh sáng lạnh.

Năm đó ông thất bại trong việc đánh vào tổ cảnh, trên thực tế, nhờ được tổ tiên che chở, cũng không đến nỗi trọng thương sắp chết như ngoại giới đồn.

Ông một mực ẩn núp, chuẩn bị chờ thời cơ đánh vào tổ cảnh lần hai.

Nhưng hôm nay ông giận thật rồi.

Dù Cơ Đông Cổ là dòng thứ nhưng trong thân thể lão vẫn chảy huyếtmạch của Cơ thị.

Nếu không phải vì nể vì chuyện này, sao lão Đế vương có thể cho phép lão ta cao chạy xa bay chứ.

-----o0o-----

Chương 1977: Đột biến

Chương 1977: Đột biến

Vốn tưởng núi cao đường xa, từ đây khó có thể gặp gỡ.

Không ngờ chỉ trong nháy mắt lão ta lại cấu kết ngoại địch, muốn quay lại đoạt quyền soán vị.

- Chán sống rồi đây mà.

Lão Đế vương quát lên giận dữ, bay vút lên trời.

Trên người của ông tỏa ra khí tức tổ cảnh nhàn nhạt, ông đã gần đạt đến tổ cảnh, chỉ chưa đi độ thiên kiếp thôi.

Giờ phút này, ông phát huy hết khí vận của hoàng gia trên thân mình, chẳng mấy chốc đã có chiến lực của tổ cảnh.

Đế vương sử dụng vương ấn, muốn ngăn trở tất cả sát chiêu nhằm vào Cơ Khải nhưng chiến lực có hạn.

Bất quá ông chỉ là tu sĩ Đại thánh cảnh, lại bị trọng thương khi trước vì cứu giúp Sở Mặc.

Nên hiện tại, ông có hơi lực bất tòng tâm.

Mười mấy Đại thánh lão bối của hoàng tộc đều sử dụng pháp khí để bảo vệ Cơ Khải.

Đồng thời, Côn Đại thánh và các Đại thánh khác cũng xông ra, cùng con khỉ đánh với pháp thân của Hồng Hoang lão tổ.

Bọn họ không quan tâm đến Cơ Khải, đây là chuyện của La Thiên hoàng tộc.

Người bọn họ quan tâm chỉ có huynh đệ của họ là Sở Mặc mà thôi.

Vì Sở Mặc đã cứu con khỉ và Côn Đại thánh, bảy anh em bọn họ nợ Sở Mặc một ân tình quá lớn.

Nên chỉ cần Sở Mặc không sao, bọn họ cũng chẳng quản nhiều, còn việc cùng đánh Hồng Hoang lão tổ là theo bản năng.

Bảy anh em nhất trực đồng tâm.

Khương lão tổ và Đằng lão tổ vốn không công khai lộ diện mấy khi nay cũng xuất thủ, chặn lại công kích của đám người kia.

Tất cả chỉ phát sinh trong nháy mắt, quá nhanh, cũng quá bất ngờ.

Dù là Thánh nhân cũng khó mà phản ứng kịp, các tu sĩ Chí tôn còn đang ngơ ngẩn, nhưng vẫn cảm giác được sự thay đổi trong thiên địa.

Pháp trận hoàng thành mở ra, bảy Đại thánh vì thế mà không thấy trên trời đột nhiên có mấy đạo sát cơ ác liệt chém về phía Sở Mặc nhưng thật chất là đánh Cơ Khải.

Sự việc phát sinh nhanh đến nỗi một số tu sĩ Đại thánh cũng không phản ứng kịp.

Sở lão, Ma Quân và Phiêu Linh nữ đế phản ứng cực nhanh.

Trước tiên bọn họ trực tiếp gia nhập, sử dụng pháp khí bảo vệ tất cả người của Viêm Hoàng Đại Vực.

Trước sự kinh ngạc vui mừng gặp lại nhau sau lâu ngày xa cách, Ma Quân một mực ở bên con gái và Tiểu Điệp.

Động tác của Ma Quân cực nhanh, cực mạnh, bảo vệ vợ con sau đó trực tiếp vọt tới chỗ Sở Mặc, cũng biết những đòn đánh kia nhằm về Cơ Khải nhưng Ma Quân không ngần ngại vung đao.

Thật ra thì trừ con khỉ, người phản ứng nhanh nhất chính là Sở Mặc.

Đầu tiên hắn sử dụng Thương Khung Thần Giám định trụ thiên địa này.

Tốc độ của hắn còn nhanh hơn cả tốc độ của pháp trận.

Sau đó hắn còn dùng Hỗn Độn Hồng Lô ném cây thuốc được luyệnhóa từ ngón tay của tên cự đầu lúc trước ra đập vào đạo kiếm khí.

Tiếp theo đó những người còn lại mới phản ứng.

Thời gian như ngưng đọng.

Biểu tình trên mặt mọi người cũng khác nhau.

Thời gian đọng lại chỉ một lúc.

Thân hình của Sở Mặc trực tiếp nhào ra ngoài.

Trong nháy mắt, mọi thứ lại vận động.

Tiếng nổ lùng bùng khắp nơi.

Công kích về phía Cơ Khải đã bị ngăn cản hết.

Cơ Đông Cổ và những người khác đã bố trí rất hoàn mỹ, thậm chí không chê vào đâu được.

Lúc trước bọn họ đã xem xét đến lão Đế vương, đến Sở Mặc, đến pháp trận hộ thành, thậm chí cả Khương lão tổ và Đằng lão tổ nữa.

Vì thế mới bày sát cục.

Nếu không có con khỉ và bảy Đại thánh, hôm nay, Cơ Khải chắc chắn sẽ chết.

Dù con khỉ và bảy Đại thánh không để ý tới Cơ Khải nhưng bọn họ lại xuất thủ.

Uy danh của bọn họ quá thịnh, uy thế mãnh mẽ, áp đảo đám cự đầu.

Sau khi bọn họ xuất thủ, đáng lẽ công kích mạnh nhất nhằm vào Cơ Khải, công kích của Hồng Hoang lão tổ lại đang phải chống chọi với bọn họ.

Pháp thân của Hồng Hoang lão tổ gầm thét, vừa đánh nhau với conkhỉ và bảy huynh đệ của nó.

Đánh đến trời đất u ám.

Gần như bầu trời trên hoàng thành bị đánh cho sụp đổ.

Hồng Hoang lão tổ không hổ là cự đầu không bị hao tổn.

Công kích của lão khác hẳn so với Chung Thải Vân và lão tổ Dĩ Cập Hắc Ngư.

Hồng Hoang lão tổ đã mạnh hơn trước rất nhiều, dù chỉ là một phápthân cũng có pháp lực hùng mạnh, công kích khiến con khỉ và bảy Đại thánh chống đỡ khá khó khăn.

Nhưng ít ra, Cơ Khải vẫn được an toàn.

Thân thể tổ cảnh của Sở Mặc tản ra ánh sáng chói mắt, đại đạo trong cơ thể hắn ầm ầm vang dội, chiến lực của hắn hoàn toàn bộc phát.

Hắn cùng những người khác ngăn cản công kích đến Cơ Khải, sau đó lấy Thí Thiên, chém một đao chẻ củi về tên tu sĩ Đại thánh đỉnh cao của dòng thứ hoàng tộc.

Người nọ râu tóc bạc phơ, đối mặt với một đao của Sở Mặc cũng hoảng sợ kêu lên thất thanh.

Cơ Đông Cổ muốn qua hỗ trợ lại bị lão Đế vương đang tức giận đánh cho một quyền bay ra ngoài, hộc máu tại chỗ, lão sợ hãi nhìn lão Đế vương nói:

- Ngươi, ... ngươi lại không bị thương?

Lão Đế vương lạnh giọng:

- Hôm nay là đại hôn của con gái và con rể, của cháu ngoại ta, thế mà các ngươi dám phá rối.

Ta sẽ để các ngươi biết, đời này ta sẽ không hối hận.

Ta muốn cho con cháu ta một lễ vật, cũng cho đám phản nghịchcác ngươi một lễ vật thật lớn.

Khí tức trên người lão Đế vương đột nhiên tăng vọt, trên đầu kiếp vân đầy trời.

Người đứng xem bị dọa sợ chết khiếp.

Thậm chí cả pháp trận bảo vệ hoàng thành cũng bị dọa.

Lão Đế vương lại muốn đánh vào tổ cảnh lúc này ư?

Đúng là điên rồi.

Nhìn hôn lễ hoàng tộc phát sinh biến cố thành nhưbây giờ, không ai kịp chuẩn bị, thậm chí cả đám địch nhân cũng thấy rất bất ngờ.

Sở Mặc ngửa mặt lên trời cười to:

- Ông ngoại, con tới giúp ngài!

Hắn vừa nói vừa xông lên, nhào tới giết đám người Cơ Đông Cổ.

Chỉ một người lại đánh về phía một đám đại tu sĩ.

Huyết khí trên người hắn đầy ắp, hắn đi đến đâu, bầu trời bị nhuộm đỏ đến đấy.

Thí Thiên trong tay không ngừng chém ra đao bổ củi, chỉ một đao đãchém tên tu sĩ Đại thánh đỉnh cao của chi thứ thành hai khúc.

Tên tu sĩ còn chưa kịp kêu đã thân tử đạo tiêu, thần hình câu diệt.

Giữa trời chỉ còn hai nửa thi thể bắt đầu yên diệt.

Đây chính là đạo của Sở Mặc: sát đạo, ẩn chứa sức mạnh quy luật kinh khủng khiến thân thể đối phương nát bấy.

Dù là thân xác của Đại thánh cũng không chịu được.

Nên khi Sở Mặc vừa nói, hắn đã bổ đao thứ hai về phía Cơ Đông Cổ.

- Tinh quang sát!

Ánh đao sáng chói màu đỏ, huyết sắc đầy yêu dị.

Cơ Đông Cổ ở Đại thánh đỉnh cao, trên người cũng có hơi thở tổ cảnh nhàn nhạt, lão hoảng sợ vì hiện tại lão còn đang phải đối ứng với công kích và thiên kiếp kinh khủng của lão Đế vương.

-----o0o-----

Chương 1978: Lão Đế vương tấn thăng tổ cảnh

Chương 1978: Lão Đế vương tấn thăng tổ cảnh

Hành động điên cuồng của lão Đế vương khiến những người trên chiến trường khó mà tránh thoát.

Cứ thế, vô luận địch hay ta đều bị bao phủ trong phạm vi thiên kiếp tổ cảnh.

Đám người Cơ Đông Cổ quá bất ngờ, bọn họ cảm giác, lão Đế vương điên rồi.

Kiếp vân trong thiên kiếp tổ cảnh đều hình thành khá chậm nên đám người này đã có ý muốn rút lui, trước khi thiên kiếp sinh ra kịp thoát ly khỏi chiến trường.

Nhưng chiến đấu ở cấp bậc này đâu thể nói lui mà lui được.

Ít nhất, Sở Mặc cũng sẽ không để bọn họ dễ dàng rời đi.

Cơ Đông Cổ điên cuồng, giận dữ gào thét:

- Lão già kia, ngươi điên rồi!

Sở Mặc cười ha ha, lại chém tới một đao.

Cơ Đông Cổ không kịp né tránh, chỉ có thể giơ kiếm lên đỡ.

Rắc một cái, trường kiếm đứt gãy.

Sự sắc bén của Thí Thiên cộng thêm sức mạnh của Tinh quang sát đã giúp chựt đứt thanh kiếm này.

Sau đó, đao của Sở Mặc lại trực tiếp chém vào tay Cơ Đông Cổ.

Cánh tay của lão bị chặt đứt.

Trong chớp mắt khi cánh tay rơi xuống, một thân ảnh sặc sỡ bay vụt qua cướp luôn nó đi.

Đó chính là Đại Công Kê.

Giờ là lúc nào rồi mà vẫn còn có kẻ có tâm tư đi cướp đoạt chiến lợi phẩm chứ.

Hành động điên rồ của Đại Công Kê khiến đám người kia tức điên lên, cũng để vô số người choáng váng, tự nhủ: đây có thật làphượng hoàng trong truyền thuyết không, sao lại như cái đồ lưu manh đầu đường xó chợ thế chứ?

Đại Công Kê cười ha ha, để lại tàn ảnh trong không trung.

Sở Mặc trầm giọng quát:

- Sư phụ, ông nội, hai người lui vào chính giữa pháp trận hộ thành, tất cả mọi người đều lui đi, cả bảy Đại thánh nữa.

Ma Quân và Sở lão không do dự rút lui.

Bọn họ cũng biết sắp xảy ra chuyện gì, cũng biết Sở Mặc không sợ thiên kiếp nên ngay lập tức quay về trung tâm pháp trận hộ thành.

Đại Công Kê cào cào móng, móng nó còn đang nắm thật chặt cánh tay của Cơ Đông Cổ, vẻ mặt hài lòng nói:

- Chắc cái này cũng phải luyện được thành pháp khí chứ, không biết được bao nhiêu tiền đây?

- ...

Mọi người câm nín.

Sở Mặc lại hét lên lần nữa:

- Cậu, mau mở pháp trận đến mức lớn nhất, sử dụng toàn bộ khí vận của hoàng tộc đi.

Đế vương đáp ứng, thả đế vương ấn vào chính giữa pháp trận.

Khí vận La Thiên hoàng thành tích lũy bao nhiêu năm ầm ầm bạo phát.

Lực lượng này khiến mọi người sợ đơ ra.

Mặc dù mọi người đều đoán được hoàng tộc nội tình thâm hậu nhưng hiện tại mới biết, mình vẫn đánh giá thấp khả năng của hoàng tộc.

Gia tộc vạn cổ chấp chưởng khí vận của La Thiên đại vũ trụ có sức mạnh cực kỳ to lớn mà người thường không thể lường hết được.

Khi trận pháp vận hành tối đa, dù là cự đầu cũng không làm gì được trong một thời gian ngắn.

Chẳng qua Đế vương còn hơi nghi ngờ, tự hỏi sao Sở Mặc lại biết nhiều thế?

Có một số việc, thậm chí cả Cơ Thanh Vũ và hoàng trữ Cơ Khải cũng không biết, chỉ có Đế vương mới có tư cách biết.

Bất quá, ông âm thầm lắc đầu cảm thán, đứa cháu ngoại này của ông đúng là yêu nghiệt.

Cơ Đông Cổ bị chém đứt một tay, lại thấy Sở Mặc bình tĩnh chỉ huy đám người, giận điên lên mắng to:

- Tiểu súc sinh, ngươi nạp mạng đi!

Sở Mặc cười nói:

- Lão già kia, lời này để ta nói mới đúng.

Một lão già tiên phong đạo cốt đứng xa lạnh giọng nói:

- Sở Mặc...

Sở Mặc thậm chí không cần nhìn, chỉ dựa vào hơi thở và thanh âm cũng đủ để biết đó chính là Bắc Đẩu lão tổ.

- Lão gia hỏa, còn nhớ Tinh đồ chứ?

Sở Mặc vừa nói vừa vung đao chém Cơ Đông Cổ.

Vẫn là đao Tinh quang sát.

Sở Mặc đang đặc biệt đánh cho Bắc Đẩulão tổ nhìn.

Quả nhiên, Bắc Đẩu lão tổ bi phẫn, công kích kinh khủng như vậy đáng lẽ đã thuộc về lão.

Sở Mặc chém ra một đao, đồng thời còn ngưng tụ tinh thần quyết một nghìn thần văn thành chiến y mặc lên người.

Nháy mắt, người hắn sáng rực, khí tức cường đại khiến người khác nghẹt thở.

Chiến lực của hắn đã đạt đến Đại thánh đỉnh cấp, gần với cự đầu, trực tiếp áp chế Cơ Đông Cổ khiến lão không thể thở nổi.

Lão ta hoảng sợ.

Trước khi đến đây, lão cũng biết Sở Mặc rất mạnh, chiến lực mạnh mẽ, có thể đánh ngang với Đại thánh.

Nhưng đó chỉ là lời đồn, chưa tận mắt chứng kiến.

Hôm nay gặp mặt mới biết lời đồn không những không sai, mà còn có chút đánh giá thấp chiến lực của Sở Mặc.

Đâu phải Đại thánh đỉnh cấp, rõ ràng là cự đầu đến nơi rồi, hắn có khi còn đánh được một trận với một đại năng trẻ tuổi ý chứ.

Mà hắn mới tu đạo bao nhiêu năm, tính trước tính sau có khi chưa đến một trăm năm.

Sao trên đời này lại có một tên yêu nghiệt như vậy?

Cơ Đông Cổ vừa suy nghĩ vừa khởi động chân hỏa, lão đã nổi sát tâm.

Thậm chí, hiện tại lão còn quên mất kiếp vân thiên kiếp tổ cảnhđang ngưng tụ, lão chỉ muốn tru diệt Sở Mặc.

Lão biết rõ, nếu Sở Mặc không chết, sẽ có một ngày, dòng thứ của hoàng tộc sẽ bị diệt trên tay hắn.

Bắc Đẩu lão tổ cũng vọt tới chỗ Sở Mặc, bên cạnh đó còn có mười mấy tu sĩ Đại thánh đỉnh cấp nữa.

Có người của gia tộc Hồng Hoang lão tổ, cũng có dòng thứ của hoàng tộc.

Những người này hận Sở Mặc thấu xương, vừa ra tay đã giở sát chiêu.

Mọi thứ kể thì dài nhưng lại chỉ diễn ra trong nháy mắt.

Giọng nói của mọi người đều biến thành thần niệm hiện đầy trời nên nhìn qua thấy rất loạn.

Đa số người phía dưới lại không nghe được hết, không biết thế nào mà lần.

Chỉ có một số Thánh nhân cảnh giới cao thâm và Đại thánh mới có thể hiểu những người ở trên nói gì.

Lúc này, lão Đế vương đến bên Sở Mặc, cùng Sở Mặc đánh giết đám đại tu sĩ kia.

Ông là ông ngoại Sở Mặc nhưng hai người chưa từng trao đổi gì nhiều, nhưng giờ phút này, hai ông cháu nhìn nhau một cái, tự hiểu tâm ý của đối phương.

Sở Mặc chém ngang một đao, ánh đao quét đến hàng vạn lý.

Hai tu sĩ Đại thánh bị đao của Sở Mặc chém thành hai khúc, rơi xuống phía dưới pháp trận, nổ banh xác.

Bốn tiếng nổ vang lên đại biểu hai tu sĩ kia đã bị pháp trận hộ thành nghiền thành tro bụi.

Tinh khí từ người bọn họ đã bị pháp trận trực tiếp hấp thu.

Tiết tấu của trận đấu quá nhanh.

Nhanh đến nỗi người ở dưới không nhìn được rõ.

Hình ảnh bọn họ nhìn được là sự việc đã xảy ra được một lúc rồi.

Sở Mặc vung đao đánh quyền, chiến y thần văn đại đạo sáng loáng, cả người giống như một chiến thần chân chính, quét ngang thiên hạ.

Cơ Đông Cổ, Bắc Đẩu lão tổ và những người khác đều cảm thấy áp lực.

Bọn họ thấy khó tin, không cam lòng, bọn họ không phục.

Tại sao một tên tiểu tử tu đạo còn chưa đến một trăm năm lại có thể khiến các tu sĩ sống đến ngàn năm như bọn họ cảm thấy áp lực thế chứ?

Hoàn toàn không hợp với lẽ thường chút nào.

-----o0o-----

Chương 1979: Cự đầu trẻ tuổi (1)

Chương 1979: Cự đầu trẻ tuổi (1)

Lão Đế vương dùng một kích đánh nổ một tên Đại thánh trong gia tộc của Hồng Hoang lão tổ.

Trước khi chết, tên Đại thánh này không cam lòng hét lên:

- Tại sao... rõ ràng là năm đó ngươi bị thương nặng cơ mà... sao lại không chết chứ?

Gã vừa nói xong, cả người nổ tung, thân tử đạo tiêu.

Lão Đế vương sâu kín nói:

- Bởi vì lão tổ đem cơ hội sống sót truyền hết cho ta.

Ông vừa nói, kiếp vân đã hoàn toàn bao phủ cả khoảng trời.

Bảy Đại thánh và pháp thân của Hồng Hoang lão tổ đã sớm lùi ra xa.

Chẳng ai nguyện ý dính vào thiên kiếp này, tránh được càng xa càng tốt.

Cơ Đông Cổ và những người khác nghe lão Đế vương nói mà lạnh cả người.

Cuối cùng bọn họ cũng hiểu vì sao lão Đế vương lại mạnh như vậy.

Thì ra, lão tổ hoàng tộc đã chết thật rồi, hoàn toàn hóa đạo.

Tổ cảnh đại năng sau khi bị ám toán trong đại kiếp ba mươi sáu kỷ nguyên, không tự cứu mình mà đem tất cả 'Sinh' và 'Đạo' để lại cho hậu nhân của mình.

Hy sinh để lão Đế vương có cơ hội đánh vào tổ cảnh lần thứ hai.

Đây mới chính là sự che chở của tổ tiên!

Đây mới là huyết mạch truyền thừa, là sự vô tư thật sự!

Lão Đế vương nói xong không kìm nổi ngửa mặt lên trời rống giận:

- Lúc này ai có thể ngăn ta đánh vào tổ cảnh chứ?

Không ai ngăn được hết.

Không quá mười cự đầu còn sống.

Mà hai ba người năm xưa đã ám toán thủy tổ hoàng tộc và lão đế vương hiện còn đang bị trọng thương, quanh năm chịu phản phệ.

Còn sáu bảy người thì có Khương lão tổ ở tổ cảnh sơ kỳ, Đằng lão tổ cũng vào tổ cảnh nhưng vì một số nguyên nhân lại rơi xuống Đại cảnh đỉnh phong.

Bọn họ đứng ở trận doanh của hoàng tộc, không thể có chuyện xuất thủ can dự.

Lão tổ của Tuyết gia không xuất thế, không hỏi chuyện đời.

Lão tổ của Tử gia cũng lánh đời nhiều năm, không biết ở địa phương nào.

Còn mấy người thì không có cả gia tộc truyền thừa, độc lai độc vãng từ thời thượng cổ, hoàng tộc cũng không có tin tức của bọn họ, bọn họ cũng chẳng làm gì hoàng tộc.

Một số người có khả năng động thủ như Chung Thải Vân, Hắc Ngư, Tử lão tổ đều đã chết.

Hai ba người khác thì có muốn xuất thủ cũng không kịp.

Nên đời này, không ai có thể ngăn trở lão Đế vương đánh vào tổ cảnh nữa.

Khương lão tổ nhìn lão Đế vương, mỉm cười nói:

- Lại có thêm một vị đạo hữu rồi.

Đằng lão tổ đứng một bên than nhẹ.

Năm xưa ông cũng là một trong những cự đầu tổ cảnh nhưng hôm nay đã không còn cơ hội nữa.

Ông nhìn Khương Thải Nguyệt phía dưới, khẽ mỉm cười.

Ông không có cơhội nhưng tiểu cô nương kia nhất định sẽ có thể kế thừa y bát của ông, đánh vào tổ cảnh.

Đám người Cơ Đông Cổ bị giết đỏ mắt, giận dữ hét lên:

- Quyết không để lão già kia bước vào tổ cảnh được, chúng ta liều mạng đi.

Các tu sĩ Đại thánh đỉnh cấp cũng gầm lên:

- Mau ngăn cản lão!

Trong mắt lão Đế vương hiện rõ vẻ khinh miệt, ông vung tay lên, một lực lượng mạnh mẽ đánh thẳng lên trời, gây nhiễu loạn không gian, người ta có thể thấy mơ hồ con sông thời gian trên đó.

Trong con sông có vô số sinh linh đang liều mạng giãy dụa.

Trong đó cũng có người đang nhìn về phía này với ánh mắt lạnh lẽo đầy thâm ý.

Đám người Cơ Đông Cổ hoảng sợ thật sự.

Bọn họ không tiếc mạng sống để ngăn lão Đế vương đánh vào tổ cảnh không có nghĩa là bọn họ chấp nhận chết một cách vô nghĩa.

Khi vừa bị lực lượng kia đánh vào, Bắc Đẩu lão tổ kêu lên thảm thiết, trực tiếp bị hút vào trong dòng sông thời gian dài bất tận.

Sở Mặc kêu to:

- Trả lại Tinh đồ cho ta!

Hắn đưa tay muốn túm Bắc Đẩu lão tổ về.

Hành động này cực to gan, cũng cực bá đạo.

Bắc Đẩu lão tổ tức quá phun ra máu.

Nhưng lão cũng không có thời gian mà cằn nhằn vì thân thể lão đã sắp bị hút vào dòng sông thời gian mờ ảo kia, bị các sinh linh trong đó bắt lại.

Có sáu, bảy Đại thánh đỉnh cấp các khác cũng bị bắt vào cùng lão.

Bọn họ kêu lên thảm thiết, bị sinh linh trong đó xé nát.

Sở Mặc nhìn thấy cũng tê cả người.

Một sinh linh trong đó nhìn Sở Mặc đang muốn túm Bắc Đẩu lão tổ, giơ tay lên đánh một kích.

Chỉ nháy mắt, Sở Mặc cảm nhận được áp lực khủng khiếp.

Hắn lập tức thu tay về, sau đó kinh hãi phát hiện cả cánh tay của hắn lại bị đông thành tượng đá, chỉ cần gõ nhẹ một cái là bị nứt vỡ.

Bắc Đẩu lão tổ thảm thiết kêu:

- Sở Mặc, lão tổ có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi...Dòng sông thời gian hư hư thực thực tỏa ra khí tức vô thượng, cuốn bay các Đại thánh biến mất trong nháy mắt.

Ngay cả lão Đế vương cũng thấy ngẩn ngơ.

Dù ông là người đánh ra kích đó nhưng ông không nghĩ nó lại có uy lực đến vậy.

Ông nhìn kiếp vân trên bầu trời, hơi hiểu một chút.

Thiên kiếp của tổ cảnh đã khiến công kích của ông sinh ra dị biến, trong khoảnh khắc đó không biết đã xúc động đến địa phương nào.

Có lẽ kia chính là dòng sông thời gian trong truyền thuyết.

Cơ Đông Cổ định thừa lúc cánh tay của Sở Mặc bị đông cứng, xuất thủ với hắn.

Lão đắc thủ.

Sở Mặc trúng đòn, thân thể bị đánh bay ra ngoài, mồm khạc ra máu.

Dù có Thương Khung Thần Giám, Hỗn Độn Hồng Lô và chiến y thần văn hộ thể hắn vẫn bị thương.

Nhưng hắn chỉ bị đánh bay, còn Cơ Đông Cổ đã bị hắn đánh thẳng vào tim.

Cơ Đông Cổ kêu gào thê lương mà thảm thiết, cả người khô đét trong chớp mắt.

- Yêu đao!

Yêu đao...

Lão gầm thét, muốn tránh Thí Thiên nhưng không tránh được.

Từng đạo trên người lão biến mất càng lúc càng nhan, Thí Thiên hình thành một khu vực xung quanh lão, trong khu vực này, phép tắc về thời gian bị biến đổi.

Những người ngoài nhìn vào thì thấy ngắn nhưng bên trong đó thời gian đã chạy tương đương với mấy ngàn năm.

Lão bị hành hạ, đau khổ kêu lên.

Cuối cùng, thân thể lão hoàn toàn bị tiêu diệt.

Thí Thiên càng trở nên yêu dị, bay trở về tay Sở Mặc.

Sở Mặc cảm nhận được Thí Thiên thay đổi thời gian trong khu vực kia.

Hắn đã sớm tâm ý tương thông với Thí Thiên nên hắn biết rõ chuyện gì đã xảy ra.

Sở Mặc khẽ vuốt Thí Thiên, nhẹ giọng nói:

- Đây mới chính là ngươi đúng không?

Thí Thiên truyền cho Sở Mặc một luồng khí ấm áp, tựa như đáp lại: ta sẽ vĩnh viễn không làm vậy với chủ nhân.

Đúng thế, Thí Thiên chỉ nhận chủ chứ không phải chỉ nhận người cầm đao.

Sở Mặc biết thế, hắn lại liếc mắt nhìn Đại thánh của Hồng giacòn sót lại.

Đại thánh này có thể coi là người may mắn vì không bị hút vào dòng sông kia, cũng không trúng công kích của lão Đế vương và Sở Mặc, đến giờ vẫn không bị thương.

Tuy nhiên tên này cũng sắp hỏng mắt.

-----o0o-----

Chương 1980: Cự đầu trẻ tuổi (2)

Chương 1980: Cự đầu trẻ tuổi (2)

Y sắp sụp đổ rồi, y nhìn Sở Mặc, hoảng hốt nói:

- Ngươi... ngươi là ai?

Ngươi muốn làm gì ta?

Sở Mặc bĩu môi, sau đó ánh đao lóe lên, bổ đôi tên tu sĩ Đại thánh cuối cùng.

- Ta muốn giết ngươi.

Sở Mặc nói.

Kiếp vân giăng đầy hư không, hình thành quy luật chí cao vô thượng.

Vô số con rồng xuất hiện, bay tới bay lui.

Lão Đế vương ôn hòa nhìn Sở Mặc nói:

- Hài tử, ngươi cũng đi xuống đi.

Ta muốn bắt đầu độ kiếp.

Sở Mặc gật đầu nói:

- Ông ngoại, chúc người thành công!

- Ha ha ha...

Lão Đế vương cười to, sau đó biến mất, xuất hiện lại cách đó mấy triệu dặm, rồi lại lóe một cái, đi ra xa hơn...

Từng mảng kiếp vân theo đó biến mất ở cuối trời.

Từ khi bắt đầu ông đã tính toán hết.

Cái gì gọi là điên, là không thèm để ý, trước sau như một hoàn thành mục đích, là đây chứ đâu.

Ông chơi tâm lý chiến với đám người Cô Đông Cổ, xem thử kẻ nào chịu thua trước.

Kiếp vân trên bầu trời biến mất, lộ ra bầu trời đã bị vỡ nát thành mấy mảnh.

Đế vương nhìn trời, sau đó yên lặng vận hành trận pháp, từng đạo khí vận từ đó phóng lên cao, chữa trị các vết rách.

Khí vận rất thích hợp để tu bổ cho bầu trời.

Bầu trời thoáng cái khôi phục vẻ ban đầu.

Lần này, La Thiên hoàng tộc tiêu hao cực nhiều khí vận, ít nhất đã mất tích lũy đến mười kỷ nguyên.

Nhưng mọi thứ đều đáng giá.

Chỉ cần lão Đế vương bước vào tổ cảnh, ít nhận khí số của hoàng tộc sẽ còn kéo dài đến mấy triệu năm nửa, trước khi đại kiếp ba mươi sáu kỷ nguyên đến sẽ không có vấn đề gì.

Hơn nữa, sau khi chiến trường viễn cổ mở ra, vận thế của La Thiên hoàng tộc sẽ càng ổn định hơn, không ai có thể lay chuyển được.

Sở Mặc trở về với tư thế của một anh hùng.

Trong tâm khảm của con em nhất mạch trong hoàng tộc, sau trận chiến hôm nay, Sở Mặc đã có một địa vị khó ai bì kịp.

Tuy quy củ của hoàng tộc không cho phép truyền ngôi vị Đế vương cho hắn nhưng tương lai, dù Cơ Khải kế vị, địa vị của Sở Mặc trong lòng con em hoàng tộc có khi còn cao hơn cả Cơ Khải.

Cơ Khải biết điều này nhưng không hề ý kiến.

Thấy khóe miệng Sở Mặc còn chảy máu, Cơ Khải vội vàng tiến lên hỏi:

- Đệ đệ, ngươi không sao chứ?

Sở Mặc lắc đầu nói:

- Không sao, bình thường mà.

Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ một trái một phải đỡ lấy Sở Mặc, mặt đầy vẻ lo âu và đau lòng.

Cơ Thanh Vũ cũng muốn đến lại bị Sở Thiên Cơ kéo lại, nhẹ nhàng nói:

- Nhi tử đã trưởng thành rồi.

- Nhưng ta vẫn thấy đau lòng.

Cơ Thanh Vũ nhìn con trai nói.

Cơ Khải nghiêm túc:

- Ta nợ đệ một cái mạng.

Cơ Thánh không biết chui từ đâu ra nói theo:

- Ta cũng thế.

- Rồi rồi, người trong nhà không cần khách sáo thế.

Sở Mặc khoát tay, vẻ mặt có chút uể oải.

Mặc dù trong mắt người khác, trận chiến này kéo dài chưa đến một nén nhang, khá là ngắn.

Nhưng đối với những người ở cảnh giới như Sở Mặc, đánh như vậy cũng như đánh mấy năm rồi, khá là mệt mỏi, vì quy luật không gian và thời gian bị thay đổi, mỗi một kích đều tiêu hao rất lớn.

Nhìn thì có vẻ hắn rất anh dũng cơ hồ càn quét hết tu sĩ Đại thánh, nhưng thực tế, hắn cũng bị tiêu hao rất lớn về tâm thần, lực lượng và đạo hạnh cùng nhiều thứ khác.

Tổng hợp lại chính là tiêu hao cả tu vi, cả một phần sinh mạng của hắn.

Sở Mặc đã liều mạng để chiến đấu.

Người khác chỉ có thể thấy bề ngoài, chỉ một số ít tu sĩ cùng cảnh giới may ra có thể cảm nhận được.

Sở Mặc hít sau một hơi, nuốt xuống một viên đan dược, cảm thấy tinh thần tốt hơn một chút, nhìn mọi người cười nói:

- Tiệc cưới của ta vẫn chưa kết thúc phải không?

Mọi người hơi ngẩn ra, thầm nghĩ tên này cũng vui nha, thời điểm nào rồi mà còn nghĩ đến đám cưới.

Bất quá mọi người cũng chỉ sững sờ trong giây lát, sau đó đều cười lên.

Cơ Khải nói lớn:

- Dĩ nhiên, vừa mới bắt đầu mà, kết thúc gì chứ.

- Thế là được rồi, ta còn chưa mời rượu hết mà.

Sở Mặc nhìn Đế vương Cơ Chí, hỏi:

- Cậu, chúng ta tiếp tục được chứ?

Đế vương nở nụ cười ôn hòa, sang sảng gật đầu:

- Dĩ nhiên rồi.

Hôm nay là tiệc cưới của ngươi, cũng có thể coi là tiệc đón gió tẩy trần cho bảy vị Đại thánh, cũng là để mừng hoàng tộc chúng ta có thêm một vị cự đầu tổ cảnh nữa.

- Không sai...

Sở Mặc vừa nói, vừa kéo tay Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ, nhìn Đại Công Kê nói:

- Đi, đi uống rượu nào, trước uống rượu mừng của ta đã.

Đại Công Kê vui vẻ:

- Tiểu tử, Kê gia không kịp tham dự hôn lễ của ngươi nhưng dĩnhiên là phải uống rượu mừng của ngươi rồi.

Đến đây nào, không say không nghỉ.

Cơ Khải lại nói:

- Đúng đúng đúng... hôm nay, ngày mai, rồi ngày mốt, hoàng gia chúng ta thiết yến ba ngày ba đêm, uống đến say hết mới thôi.

Tất cả mọi người hưởng ứng:

- Không say không nghỉ.

Cả những người từng trở mặt với hoàng tộc, ở khoảnh khắc này cũng hào hứng uống.

Cả đám lại đi tới phía trên đại điện.

Nhưng lần này, ánh mắt của mọi người nhìn Sở Mặc, bao gồm cả lão tổ Khương gia, lão tổ Đằng gia, đều đã thay đổi hoàn toàn.

Người này chính là một cự đầu trẻ tuổi.

Dù hắn chưa tiến vào tổ cảnh, không phải vô thượng tồn tại chân chính nhưng tin rằng, sau ngày hôm nay, không ai có thể phản đối để Sở Mặc có danh hiệu này.

Hắn xứng đáng với bốn chữ: cự đầu trẻ tuổi.

Tiệc cưới bắt đầu nhộn nhịp vui vẻ.

Có vẻ như trận chiến lúc trước không khiến tân khách bị dọa mà còn khiến họ có thể buông bỏ bận tâm.

Hoàng gia trên có lão Đế vương tiến vào tổ cảnh, dưới có Sở Mặc cự đầu trẻ tuổi mới nổi, ở giữa còn có Đế vương và hoàng trữ Cơ Khải trầm ổn chấp chưởng, kiểu gì mà chẳng hưng thịnh chứ.

Nên tất cả người trong đại điện đều uống tận hứng, lớn tiếng bàn luận, hoàn toàn bỏ đi sự cẩn trọng lúc ban đầu.

Sở Mặc bưng rượu cùng Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đến mời rượu mọi người.

Đến chỗ nào hắn cũng nói chuyện một chút, mặc dù tốn côngtốn sức nhưng mọi người đều thấy vui vẻ.

Sau đó, Sở Mặc tới chỗ Na Y cười nhẹ, Na Y cũng mỉm cười đáp lại.

Liệt Ca đã khá lớn tuổi đứng cạnh Na Y, vẻ mặt tiếc nuối.

Bất quá từ lúc tiến vào Phiêu Miểu Cung, dù là Liệt Ca hay Na Y đều sống rất tốt, hai người cũng nghe nói mấy chuyện của Sở Mặc, càng biết bên người hắn có nhiều hồng nhan nhưng hắn lại chỉ lựa chọn Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y.

Điều này đã chứng minh cảm tình không thể cưỡng cầu.

Nên dù có chút tiếc nuối cho chị của mình, Liệt Ca vẫn nghĩ thông suốt, cũng không đi oán trời trách đất làm gì.

Na Y cũng vậy.

Nàng thích Sở Mặc, đến giờ vẫn còn thích nhưng nàng đã bỏ lỡ quá nhiều, nhất là trong những lúc hắn khó khăn nhất thì nàng lại không ở bên hắn.

-----o0o-----

Chương 1981: Không phải không bị đánh gục

Chương 1981: Không phải không bị đánh gục

Đến hôm nay, trí nhớ của nàng vẫn chỉ dừng lại ở khoảng thời gian trước, bị trống cả một đoạn dài, khó mà bù đắp được.

Sau khi nghe chuyện của hắn trong những năm gần đây, nàng càng biết mình và hắn không có cơ hội nào nữa.

Dù Sở Mặc mở miệng nàng cũng không đồng ý, cứ giữ lại đoạn tình khi còn niên thiếu trong lòng là tốt lắm rồi, không cần nói nhiều.

- Ta sẽ tu luyện đến cảnh giới cao mau thôi!

Na Y nói.

Sở Mặc gật đầu:

- Ta tin ngươi.

Sở Mặc tin một nữ vương trên thảo nguyên từng lãnh đạo quốc gia đứng vững trước gió táp mưa sa, trở nên lớn mạnh thì cũng có thể tiến tới điểm cao hơn.

Na Y bưng ly rượu, đỏ mặt nhìn Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y nói:

- Ta kính hai vị một ly.

Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ mỉm cười, gật đầu uống cạn.

Na Y nói:

- Các ngươi rất may mắn, cũng sẽ rất hạnh phúc.

Kỳ Tiêu Vũ cười cười:

- Ngươi cũng sẽ tìm được hạnh phúc của chính mình.

Kỳ Tiêu Vũ cũng không thân với Na Y lắm nhưng nàng đã sớm biết sự tồn tại của Na Y.

Nàng không ghét, cũng chẳng thích.

Nhưng nếu Sở Mặc muốn, thì cưới về cũng không sao.

Nàng không có tâm độc chiếm mạnh như Thủy Y Y.

Thủy Y Y có tính độc chiếm rất mạnh nhưng vì nàng là người đếnsau, nên vẫn quan hệ khá hòa hợp với Kỳ Tiêu Vũ.

Nhiều năm qua, hai nàng đã sớm thân như chị em, quan hệ như vậy khiến người ngoài phải ghen tị.

Sau đó, Sở Mặc lại đến mời rượu Lưu Vân và Lưu Phong.

Khi uống rượu, Lưu Phong cũng hơi tiếc nuối nhưng mọi người đều là người có thân phận, anh ta không thể thể hiện quá nhiều, chỉ nặng nề kéo Sở Mặc uống thêm vài ly.

Lưu Vân thì thản nhiên hơn nhiều.

Hôm nay, nàng một lòng hướng đạo, tâm tư khác đã phai nhạt, có thể bình thản đối diện với Sở Mặc.

Sở Mặc mời rượu hết các cố nhân mới mang hai vị phu nhân tới chỗ các bằng hữu.

Nhiều thanh niên tuấn kiệt ở La Thiên tiên vực cũng muốn làm quen với Sở Mặc, thậm chí có một số là Đại thánh trẻ tuổi.

Những người này từng đứng trên đỉnh cao ở Thí luyện tràng, giờ đã là nhân vật trụ cột quản lý việc trong gia tộc hoặc môn phái.

Đây mới chính là tầng lớp tinh nhuệ của La Thiên tiên vực.

Nếu tên yêu nghiệt như Sở Mặc không xuất hiện, chắc chắn hào quang của bọn họ sẽ càng rực sáng.

Bọn họ cũng từng không phục Sở Mặc nhưng đó là khi hắn mới quật khởi Thí luyện tràng.

Nhưng thời gian qua đi, ánh sángtrên người Sở Mặc càng ngày càng chói lóa, những người đó bắt đầu trầm mặc.

Rất ít người còn khinh thường hắn, trong đại điện này không có một ai giữ thái độ như thế rồi.

Bọn họ đối xử với Sở Mặc khá thân thiết.

Tiệc rượu cứ thế kéo dài.

Đêm xuống, con khỉ cùng các Đại thánh trở về.

Dù bảy Đại thánh không bị thương nhưng vẫn mệt mỏi.

Khi các Đại thánh này về, toàn trường vang lên tiếng khen vang dội.

Mọi người cùng nâng ly hét lớn:

- Cung nghênh bảy Đại thánh chém cự đầu trở về!

Hầu tử và đám Đại thánh nhìn nhau bối rối.

Khi trước họ đến cũng nhận được sự cung kính nhưng không giống như bây giờ, những người kia thật lòng tiếp nhận bọn họ.

Bọn họ cảm thấy, những người này đã coi bọn họ là người mình rồi.

Từ khi bảy Đại thánh quật khởi đều độc lai độc vãng.

Nhiều năm như thế chỉ có Sở Mặc là công nhận hết thảy bọn họ mà thôi.

Bề ngoài bọn họ có vẻ cao ngạo lạnh lùng, vì từ khi quật khởi, bọnhọ nhận được sự nghi ngờ, khen chê, rồi cả ánh mắt sợ hãi của người khác.

Lâu ngày, bọn họ cũng thấy chén ghét, dứt khoát không lui tới với ai nữa.

Tuy vậy, sâu trong nội tâm, bọn họ vẫn có khát vọng được người công nhận.

Sau khi tu luyện đến một cảnh giới nhất định, tất cả các sinh linh đều lựa chọn hóa thành hình người vì đây là hình thể cấp cao nhất.

Trong thân thể con người hàm chứa bí ẩn của vũ trụ, nếu có thể giải khai tất cả bí mật của bản thân chẳng khác nào đã có thể bước lên đỉnh cao của việc tu luyện.

Bất quá trước mắt, ngoại trừ người ở Thái thượng cảnh giới, không ai dám nói có thể biết hết bí mật trên cơ thể mình.

Nên mặc dù con khỉ vẫn cao ngạo duy trì hình dáng khỉ của nó nhưng trong lòng nó vẫn muốn trở thành loài người chân chính.

Đối mặt với tiếng hoan hô rung trời, con khỉ chỉ bối rối trong chốc lát, vì mặt đầy lông nên chẳng ai thấy biểu cảm của nó, còn bảy Đại thánh thì hơi đỏ mặt.

Bọn họ cũng hơi sững sờ, nhận lấy ly rượu từ tay thị nữ, cùng nâng ly uống cạn.

Tiếng hoan hô lại vang lên.

- Hầu Đại thánh uy vũ!

- Bảy Đại thánh thật uy vũ!

- La Thiên có bảy Đại thánh che chở thì sợ gì cường địch nào nữa chứ?

- Bảy Đại thánh chính là người nhà chúng ta!

- Chúng ta rất vinh dự khi có bảy Đại thánh!

Con khỉ nhìn Sở Mặc đang đi tới, chóng mặt truyền âm:

- Có chuyện gì thế, sao ta cảm giác bọn họ lại tự nhiên đón nhận bọn ta thế này?

- Thật ra thì mọi người đón nhận các ngài lâu rồi, chỉ không dám đến gần thôi.

Trận chiến hôm nay khiến mọi người nhiệt huyết sôi trào, uống thỏa thích, không khống chế men say nên mới thả lỏng như thế.

Sở Mặc cười truyền âm giải thích.

Con khỉ hiểu ra.

Đôi hỏa nhãn kim tinh không giấu được ý cười vui vẻ.

Nó truyền âm nói:

- Ngươi đoán pháp thân của Hồng Hoang lão tổ kia giờ thế nào?

- Bị các ngài đánh chết chứ thế nào nữa.

Sở Mặc nhàn nhạt nói.

Con khỉ liếc mắt:

- Ngươi chẳng thú vị tí nào.

Nếu không đánh chết chúng ta sao có thể trở về chứ.

Quan trọng là quá trình đó, ngươi hiểu không?

Khóe miệng Sở Mặc giật một cái, thầm nghĩ: thân phận như ngài cũng không cần phải khoe chuyện như vậy với ta có được không?

- Vậy Đại thánh nói một chút đi.

Lần này Sở Mặc không truyền âm nữa, mà trực tiếp hỏi nhỏ.

Con khỉ nhất thời phấn chấn, uống cạn một ly rượu, bắt đầu hào hứng kể lại làm thế nào mà nó với bảy huynh đệ vây giết được pháp thân của Hồng Hoang lão tổ.

Khi nó nói, rất nhiều người cũng hứng thú đến nghe, cuối cùng cả nửa điện chỉ còn lại thanh âm của con khỉ vang lên.

- Cự đầu không bị thương đúng là kinh khủng.

Chỉ là một pháp thân mà ép bảy huynh đệ ta nghẹt thở luôn, hơn nữa công kích cực kỳ mạnh mẽ.

Người ta nói không ngoa, cự đầu chỉ cần một ý niệm cũng có thể giết chết một Đại thánh.

- Bất quá bảy huynh đệ ta đâu phải người ăn chay chứ.

Chúng ta dùng sự ăn ý để phối hợp chém giết khiến lão loạn cả lên.

Cuối cùng, lão lại còn muốn chạy.

Đúng là ngây thơ.

Sao ta có thể để cho lão chạy chứ, ta dùng một gậy đập nát lão luôn.

Ha ha ha...

Con khỉ vừa nói vừa huơ tay múa chân, miệng to uống rượu, liên tục nâng ly với mọi người.

-----o0o-----

Chương 1982: Kẻ ở người đi (1)

Chương 1982: Kẻ ở người đi (1)

Dù nhìn hay không nhìn thấy nó, mọi người cũng nâng ly theo, kêu lên:

- Đại thánh uy vũ, Đại thánh vô địch, Đại thánh thật khí phách...Con khỉ cười hì hì uống rượu, sau khi nói xong, nó không nhịn được than thở:

- Uy vũ hay ngang ngược đều chẳng sao cả.

Lão vương bát đản đó mạnh thật đấy, chúng ta có thể đánh lại pháp thân của lão chứ nếu bổn tôn tới, bảy người bọn ta cũng chỉ chạy thôi.

Nhiều người nghe vậy lại trầm mặc.

Sở Mặc nói:

- Không sao, bảy người không đủ còn có chúng ta, còn có thiên thiên vạn vạn tu sĩ.

Nếu cự đầu là chúa tể thế giới này thì chẳng phải mọi chuyện đều sẽ phải theo họ ư.

Năm xưa, khi bọn họ xuất thủ ám toánlão tổ của hoàng tộc, hãm hại ông nội ta, chẳng phải đều phải chịu hậu quả.

Chung Thải Vân và con chuột kia bị đánh chết.

Lão tổ Hắc Ngư chìm xuống biển không dám ló đầu, không chừng chết rồi cũng nên.

Còn lại có ba tên thì chẳng phải cũng đang giãy dụa chịu báo ứng hay sao.

Nên cự đầu cũng không phải là thần, cũng không phải không bị đánh gục.

Lời của Sở Mặc rất có khí phách.

Nếu người khác nói sẽ bị giễu cợt nhưng từ miệng của Sở Mặc nói ra lại khiến người ta cảm thấy phấn chấn sục sôi.

Con khỉ lớn tiếng nói:

- Đúng vậy, còn có các ngươi, còn có thiên thiên vạn vạn sinh linh của La Thiên tiên vực nữa mà.

Tất cả người trong đại điện đồng thanh hô to: Uống.

Bọn họ cảm giác máu mình sắp sôi trào.

Cơ Khải nhìn Sở Mặc không nhịn được cười khổ, thầm nghĩ nếu Sở Mặc làm Đế vương còn tốt hơn mình rất nhiều.

Nhưng trải qua thời gian dài như vậy, Cơ Khải cũng biết tính khí Sở Mặc, biết biểu đệ của mình sẽ không tới cướp đoạt ngôi vị hoàng đế.

Dù có mời hắn ngồi hắn cũng cự tuyệt.

Tiệc rượu lại tiếp tục...

Tiệc cưới của Sở Mặc trở thành một buổi thịnh hội chân chính, đồng thời cũng mang lại chuyển biến to lớn cho toàn La Thiên tiên vực.

Không chỉ hoàng tộc mà toàn bộ La Thiên tiên vực cũng bước sang một thời đại hoàn toàn mới.

Không hẳn là toàn bộ nhưng những thế lực trước kia còn đang băn khoăn, đứng ở vị trí trung lập hay có chút địch ý với hoàng tộc, đã lựa chọn đứng về phía hoàng tộc rồi.

Chuyện này là chuyện đương nhiên.

Hoàng tộc có lão Đế vương đánh vào tổ cảnh, bảy Đại thánh lai lịch kinh người đứng cùng trận doanh đủ để người ta đưa ra lựa chọn.

Điều này đối với hoàng tộc là một chuyện tốt.

Sau khi lão tổ trùng kích thất bại hóa đạo, hoàng tộc đã phải chịu nhiều áp lực.

Đây cũng là nguyên nhân khiến năm đó họ phải hại chết vợ chồng Cơ Thanh Vũ, Sở Thiên Cơ còn Sở Mặc thì lưu lại tại nhân giới ở Viêm Hoàng Đại Vực.

Cũng may tất cả đau khổ đã qua, từ nay sẽ bắt đầu một thời kỳ mới.

Qua nghìn năm nỗi đau đó sẽ biến mất dần trên dòng sông thời gian.

Con người luôn không ngừng tiến về phía trước, nếu cứ quay đầu chẳng những ảnh hưởng tới tốc độ tiến lên mà còn ảnh hưởng đến tâm của chính họ.

Nhìn Sở Mặc mang theo hai phu nhân tới chỗ Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ trò chuyện vui vẻ, Đế vương cũng thật lòng vui mừng.

Dù con đường phía trước còn có chông gai, cũng có nhiều nhân tố bất định, không sao hết, bọn họ sẽ cùng nhau đối mặt.

Thịnh yến kéo dài suốt mấy ngày, mấy ngày này, mọi người đều chờlão Đế vương trở về.

Bên hoàng tộc còn có nhiều người đang đặc biệt chú ý đến động tĩnh của lão Đế vương, tùy thời đưa tin tức.

Mọi việc đều rất thuận lợi.

Không có cự đầu âm thầm xuất thủ.

Những cự đầu từng xuất thủ với lão tổ đều không thể xuất thủ lần nữa.

Còn mấy cự đầu kia thì không dám tùy tiện xuất thủ, họ sợ dẫm vào vết xe đổ của những người đi trước.

Bảy ngày sau, toàn bộ người trong La Thiên tiên vực đều cảm nhận phép tắc trong thiên địa có một sự thay đổi nho nhỏ.

Sau đó, bọn họ nhìn thấy một cảnh tượng cả đời khó quên.

Các loại dị tượng nháy mắt sinh ra.

Bầu trời rực sáng, mặt đất đầy sen vàng.

Toàn bộ La Thiên sôi trào.

Cõi đời này đã sản sinh ra nhiều cự đầu nhưng không mấy người thấy được khoảnh khắc họ thành đạo.

Hiện tại là cơ hội ngàn năm có một.

Mọi người cảm nhận được sự thay đổi của thiên địa.

- Đây chính là sức mạnh của cự đầu sao?

Tất cả mọi người nhìn dị tượng trên trời, tự nhủ trong lòng.

Sau khi lão Đế vương thành công bước vào tổ cảnh, ngài quay trở về.

Chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt mọi người.

Một cự đầu chân chính, vô thượng tồn tại cứ thế xuất hiện.

Trên người ngài không có bất kỳ uy áp nào cũng không có phát sáng, không có không khí lưu động, nhìn qua giống một ông lão thông thường, đứng yên nơi đó, vẻ mặt hiền hòa, không buồn không vui.

Ông khẽ gật đầu với mọi người sau đó biến mất.

Toàn bộ hoàng thành như sắp nổ tung.

Tổ cảnh đó!

Cuối cùng hoàng tộc lại có thêm một cự đầu tổ cảnh nữa.

Việc này đã thay đổi hoàn toàn thế cục của La Thiên đại vũ trụ.

Cự đầu trước chết, cự đầu mới xuất hiện.

Thiên hạ thái bình rốt cuộc lại nghiêng về phía hoàng tộc.

Đế vương kích động hô lớn:

- Tổ chức đại yến thôi!

Tiệc rượu kéo dài đến hai mươi ngày liền.

Cơ hồ tất cả khách mời đều khá hài lòng rời đi.

Bọn họ đã lấy đượccam kết của hoàng tộc.

Tuyết gia lúc trước còn đung đưa giờ cũng nghe nói có cự đầu xuất hiện, lão tổ Tuyết gia tự mình chúc mừng lão Đế vương, hơn nữa còn ra mật lệnh, Tuyết gia kết minh với hoàng tộc.

Mẫu gia của Tử Đạo, Tử gia cũng truyền tin, chúc mừng lão Đế vương vào tổ cảnh, sau đó kết minh với hoàng tộc.

Khương gia vốn có quan hệ thân mạt với hoàng tộc, không cần đến kết minh cái gì.

Lão tổ Khương gia và Đằng lão tổ chưa rời đi chính là vì muốn đợi lão Đế vương độ kiếp.

Các thiên kiêu đến từ tám đại vực gia nhập hoàng tộc từ trước cảm thấy kiêu ngạo về quyết định đúng đắn của mình.

Những người cuối cùng Sở Mặc đưa tiễn chính là thân bằng của hắn ở Viêm Hoàng Đại Vực.

Hắn vốn muốn bọn họ lưu lại nhưng đa số đều cự tuyệt.

Chỉ có những thân bằng mới sống lại ở lại chỗ này.

Thứ nhất, bọn họ đã chết rất nhiều năm, những người quen cũ đa phần đều không còn trên nhân thế.

Thứ hai, cảnh giới của bọn họ bị tụt lại quá nhiều, ở La Thiên tiên vực sẽ tăng cảnh giới nhanh hơn.

Những người khác như Hoàng Vô Song, Long Thu Thủy cũng chọn trở về.

Bọn họ nói:

- Chúng ta biết tâm tư của ngươi.

Nhưng Viêm Hoàng Đại Vực chính là cố hương của chúng ta.

Hôm nay nó không còn bị phong ấn nữa, dù trở về thì tốc độ tu luyện cũng chẳng chậm lắm.

Nguyệt Khuynh Thành và Thải Điệp Tiên tử lựa chọn ở lại.

Các nàng muốn tiếp tục đi theo Sở Mặc.

Phiêu Linh Nữ Đế, Sở Thanh, Tử Yên, Hồng Nguyệt lựa chọn trởvề.

Sau khi chân chính nhìn thấy sự phồn hoa trên thế gian họ cần lắng đọng một chút.

-----o0o-----

Chương 1983: Kẻ ở người đi (2)

Chương 1983: Kẻ ở người đi (2)

Phương Lan chọn ở lại.

Nàng có thể tu luyện nhanh hơn, ở bên sư phụ, một ngày nào đó có thể giúp được cho sư phụ mình.

La Tố cũng ở lại, mấy ngày trước, ông ta đã gặp được anh mình, La Quật.

La Quật đến khá muộn nhưng cuối cùng vẫn đến, gặp Sở Mặc, uống rất nhiều rượu, sau đó mang em trai mình gia nhập hoàng tộc, trở thành chiến sĩ của hoàng tộc, cũng có thể coi là tìm được phương hướng làm người mới.

Thanh long, Hỏa long chọn quay về Viêm Hoàng Đại Vực.

Tiểu bạch hổ thì ở bên Cơ Thánh.

Cơ Thánh cũng rộng rãi cho nó nhiều tài nguyên để tu luyện.

Sở lão và những Chí tôn ở Quy Khư cũng từ giã Sở Mặc.

Lần này Ma Quân lại chọn trở về vì Ma Quân đã thấy được thế giới bên ngoài, giờ muốn về với vợ con.

Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Trầm Ngạo Băng, Trầm Ngạo Sương, Hoa Tiểu Nha, Hoàng Họa, Lục Thiên Duyệt, Lục Thiên Kỳ, Bình Bình và những người khác ở Phiêu Miểu Cung cũng tới từ giã Sở Mặc.

Diệu Nhất Nương hơi lo lắng hỏi Sở Mặc:

- Ngươi sẽ tiến vào chiến trường viễn cổ sao?

Tất cả cũng lo lắng nhìn Sở Mặc.

Lần này các nàng đã được đại khai nhãn giới, thấy được những thứ mà có lẽ cả đời này nằm mơ cũng không thấy được, cũng học được rất nhiều điều.

Mỗi người đều có cảm ngộ mới, tin rằng đây là chuyện tốt với các nàng.

Nhưng các nàng cũng biết, Sở Mặc phải đối mặt với nguy hiểm mà các nàng không thể hình dung ra được.

Nếu cảnh giới đủ cao, chắc các nàng sẽ lựa chọn ở lại giúp Sở Mặc.

Nhưng hiện tại các nàng không giúp được gì vì Sở Mặc đã ở nơi rất caorồi.

Nếu các nàng ở lại có thể trở thành yếu điểm để địch nhân lợi dụng kiềm chế hắn.

Không ai muốn mình trở thành gánh nặng, đây là nguyên nhân cơ bản khiến họ lựa chọn quay về.

Sở Mặc nhìn mọi người, trầm ngâm một chút rồi nói:

- Chuyện này rất khó nói.

Nói thật, đến giờ ta vẫn chưa quyết định gì cả.

- Ngươi đồng ý với chúng ta, nếu không phải đi thì đừng đi có được không?

Diệu Nhất Nương nhẹ giọng nói.

- Hôm nay ngươi đã đứng ở vị trí cao hơn người nhưng vẫn có một số việc, không phải một mình ngươi có thể làm hết được.

Đồng ý với chúng ta, ráng sống cho tốt.

Sở Mặc gật đầu:

- Ta sẽ sống thật mạnh khỏe.

Từng người từng người ôm tạm biệt Sở Mặc.

Hổ Liệt vỗ vai Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Huynh đệ, bảo trọng nhé.

Sở Mặc hít sâu một hơi nói:

- Huynh cũng vậy.

Trước khi chia tay, Sở Mặc đưa cho mỗi người một viên Bất tử đan.

Con khỉ cho hắn một trăm viên, hắn đều chia ra ngoài.

Dù người ở lại hay rời đi, hắn đều đưa cho mỗi người một viên.

Dĩ nhiên hắn làm chuyện này một cách bí mật, hắn không muốn những người thân của mình bị phiền phức thêm nữa Hắn chỉ mong họ có thể sống lâu một chút, sống tốt hơn nữa mà thôi.

Mọi người cũng không cự tuyệt, yên lặng tiếp nhận.

Những người đến từ Viêm Hoàng Đại Vực cùng bước lên một chiến thuyền to lớn, dưới sự hộ tống của hoàng tộc, chậm rãi biến mất.

Ly biệt luôn khiến người ta thương cảm, dù Sở Mặc có cảnh giới cao nhưng vẫn có cảm giác buồn.

Giờ tách ra không biết khi nào mới gặp lại.

Năm tháng vô tình, bằng hữu tu vi có cao có thấp, không phải mọi người đều có thể thành Chí tôn hay có thể đi về phía cảnh giới cao hơn.

Bất quá vẫn còn tốt, vì tính theo thời gian tu đạo, mọi người hãy còn trẻ.

Nói đến chiến trường viễn cổ, Sở Mặc hơi do dự, hắn băn khoăn không biết có nên vào hay không.

Sau khi tất cả mọi người rời đi, Sở Mặc thu xếp ổn thỏa cho ông nội Phàn Vô Địch và đám người Hứa Phù Phù, hắn đi gặp hai người.

Chính là Giới Linh và Linh Vũ Vi.

Huyễn Thần giới vẫn còn tồn tại.

Lần này bọn họ trở về không lộ diện công khai, trước lúc tới, họ đã giao lại Huyễn Thần giới cho Diệu Nhất Nương, lưu lại cho lứa trẻ tuổi ở Viêm Hoàng Đại Vực một nơi để rèn luyện, cũng lưu lại cho Phiêu Miểu Cung một khối tài sản.

Đến giờ, Giới Linh và Linh Vũ Vi đã hoàn thành nhiệm vụ, trở về bên cạnh Cơ Thanh Vũ.

Sở Mặc cực cảm kích hai người.

Mặc dù không có danh phận thầy trò nhưng Sở Mặc đối với Giới Linh như đối với sư phụ của mình.

Khi hắn còn là thiếu niên, còn đang trưởng thành, Giới Linh và Linh Vũ Vi đã giúp hắn quá nhiều, ân tình nặng hơn núi.

Sở Mặc muốn cảm ơn bọn họ trước mặt mọi người nhưng hai người lại cản lại.

Hai người ở trong bóng tối quá lâu rồi, không muốn lộ diệncông khai nữa.

Giới Linh nhìn Sở Mặc cảm khái:

- Thiếu chủ đã trưởng thành rồi.

Ta không giúp được gì khi ở chiến trường viễn cổ.

Nói đến đi hay ở, ta nghĩ thiếu chủ nên đi gặp Hầu Đại thánh.

- Có đi hay không mấu chốt là ở ngươi thôi.

Con khỉ nói.

- Mặc dù chuyện này nguy hiểm nhưng cũng không nhất định là chuyện xấu.

Bất quá tiểu tử, ngươi vừa làm đám cưới, không ở bên kiều thê mà đi làm gì?

Sở Mặc cười cười:

- Nếu ta không đi thì có sao không?

Con khỉ lắc đầu nói:

- Chắc chẳng sao đâu.

Có rất nhiều người muốn lên Phong thầnbảng mà.

Ngươi không đi còn có vô số người tranh nhau đi ý.

- Không phải ngài đã nhắc nhở mọi người rồi sao?

Sở Mặc hỏi.

- Ngươi nghĩ mọi người đều tin à, mà những người thật sự muốn đi sẽ để ý đến nó chắc?

Lòng người vĩnh viễn không thể đoán hết được.

Sở Mặc lắc đầu bật cười, hắn cũng hiểu.

Sau đó, hắn lại ngẩng đầu nhìn hầu tử nói:

- Ngài nói chuyện của chiến trường viễn cổ là thật sao?

Đúng là do Thái thượng nói lại ạ?

Con khỉ lắc đầu:

- Đúng là Thái thượng và Phật đà đã từng nói với ta.

Nhưng họ cũng chỉ nói chỗ thông đạo rất nguy hiểm, lúc nào cũng có thể có chiến tranh.

Mà một khi phát động chiến tranh, tất cả sinh linh ở thông đạo không thể tránh khỏi, sẽ bị cuốn vào.

Nhưng cũng không phải cứ phụ thuộc vào nó.

Thật ra nơi nguy hiểm nhất có lẽ là chiến trường thượng cổ.

Chỗ đó quá tà môn.

Thật ra rất lâu về trước, trước khi bị trấn áp, ta đã từng vào một lần.

Đáng tiếc là ta không dám vào sâu, ở trong đó có cự đầu đã chết đi, khí tràng thì hỗn loạn, tùy tiện đụng vào có thể gặp một cự đầu đấy.

- Thật ra ta không muốn đi.

Sở Mặc nói suy nghĩ của mình.

Từ nhỏ đến lớn, hắn đã trải qua rấtnhiều gian khổ, khó khăn lận đận, từ Nhân giới lên Linh giới, Tiên giới, rồi vào Thiên giới.

Sau nữa là rời đi Viêm Hoàng Đại Vực, vào Thí luyện tràng, La Thiên tiên vực... những năm vừa qua không dễ dàng chút nào.

Nếu là người khác, có lẽ đã phó mặc cho số phận lâu rồi.

Nhưng dù gặp khó khăn thế nào, Sở Mặc vẫn yên lặng thừa nhận.

Hắn cực khổ tu hành cho tới cảnh giới ngày hôm nay không phải vì muốn thành thần thành thánh, mà chỉ vì thân nhân, vì tìm chân tướng.

Hôm nay cuộc đời hắn có thể coi là viên mãn.

-----o0o-----

Chương 1984: Mất tích

Chương 1984: Mất tích

Các thân nhân năm xưa vì hắn mà chết đã có thể sống lại.

Những người bạn bên cạnh hắn cũng có cơ duyên thuộc về riêng họ.

ViêmHoàng Đại Vực đã được gây dựng lại.

Hắn cũng tìm lại được người thân của mình.

Trải qua nhiều khổ nạn như vậy, hôn lễ trọng thể lần này có thể coi là biểu hiện rõ rệt nhất.

Cha mẹ, chú bác và những Chí tôn ở Quy Khư đã nở nụ cười.

Mẹ hắn ngạc nhiên mừng rỡ.

Kỳ Tiểu Vũ và Thủy Y Y vừa vui vẻ vừa cảm động.

Hắn đã có quá nhiều thứ.

Hơn nữa, khi tìm được ba viên huyết nguyệt ở Bắc Đẩu Đại Vực, Giám thần từng nói cho hắn rất nhiều chuyện.

Điều này khiến Sở Mặcmờ mịt, thấy có chút mâu thuẫn.

Hơn nữa, trải qua nhiều năm, hắn cũng mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút.

Con khỉ cũng không lấy làm bất ngờ vì sự lựa chọn của hắn, nó nói:

- Có một cuộc sống bình yên là chuyện rất tốt.

Sở Mặc hỏi:

- Vậy các Đại thánh có đi không?

- Đi chứ.

Con khỉ trả lời chắc như đinh đóng cột.

- Ta không muốn vào Phong thần bảng.

Huynh đệ chúng ta vào đó thứ nhất là vì muốn đột phá.

Thứ hai là ta muốn tìm Thái thượng và Phật đà.

Năm đó Phật đà phong ấn ta, ta đã biết thông đạo không phảichỗ gì tốt đẹp cho cam.

Phật đà không muốn ta đi nhưng ta nhất định phải đi.

Ngươi ở lại sống tốt nhé.

Sở Mặc gật đầu nói:

- Vậy ta chúc Đại thánh có thể giành được thắng lợi như mong muốn trên chiến trường.

Con khỉ cười cười:

- Nếu mấy lão bất tử kia dám đi, ta sẽ giúp ngươi diệt bọn họ.

Con khỉ nói xong liền cùng sáu Đại thánh rời đi.

Những thân nhân của Sở Mặc còn ở lại, vì cảnh giới còn thấp nênkhông hoàn toàn có thể dựa vào đan dược để nâng cao cảnh giới.

Nếu gấp gáp có thể phá hủy con đường sau này của họ.

Muốn có thành tích thì bọn họ phải cần cù.

Nguyệt Khuynh Thành và Thải Điệp Tiên tử khá hơn một chút nhưng cũng lựa chọn bế quan.

Sau khi yến hội kết thúc, Tử Đạo và Lưu Vân Phong cũng đã bế quan.

Bọn họ muốn bước vào Đại thánh trong một trăm năm tới.

Nhất thời, ngoại trừ ở với hai người vợ, Sở Mặc cũng không có quá nhiều chuyện phải làm.

Cuộc sống như vậy khá mới mẻ với hắn.

Ba người bọn họ không ở trong hoàng thành mà ở cách hoàng thành khoảng nửa ngày đường.

Bọn họ chọn một nơi sơn thủy hữu tình để định cư.

Nơi đây tinh khí rất nồng đậm, cảnh sắc xinh đẹp dị thường.

Sở Mặc xây một cái nhà thật to ở ven hồ.

Mỗi ngày ba người đánh đàn, chơi cờ câu cá, uống trà.

Hoàng thành đã có lão Đế vương trấn giữ.

Dù lời tiên đoán năm xưa có là thật thì hiện tại không có mấy cự đầu dễ dàng xuất thủ với Sở Mặc.

Cuộc sống trôi qua khá an nhàn.

Thỉnh thoảng, Đại Công Kê sẽ tới náo loạn một chút, thúc giục SởMặc mau chóng sinh một đứa bé cho nó mang đi chơi.

Dù không nói nhưng Kỳ Tiểu Vũ và Thủy Y Y cũng muốn có con.

Sở Mặc cũng cảm thấy mình nên có hài tử.

Đến cảnh giới này, muốn có con không phải chuyện dễ nhưng cũng không khó.

Không biết tại sao, hai cô gái lại chẳng có tí động tĩnh nào.

Sở Mặc chỉ có thể cảm khái.

Cái này đành tùy duyên thôi.

Đảo mắt đã hết một năm.

Chiến trường viễn cổ rốt cuộc mở ra.

Mặc dù lúc trước nghe con khỉ nói, nhiều người sợ hãi, lời của nó cũng được lan truyền khắp nơi nhưng hầu như vô dụng.

Giống như conkhỉ đoán, cõi đời khó đoán nhất là lòng người. có hàng ngàn hàng vạn tu sĩ từ các nơi đều đến chiến trường viễn cổ.

Không hẳn tất cả đều muốn vào chiến trường nhưng bọn họ cũng muốn tham dự nhìn ngắm một chút, dù chỉ từ xa, sự kiện lớn này.

Hoàng tộc lại khá an ổn, không có động tĩnh.

Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ cũng tới nơi này một chuyến.

Sau khi chắc chắn Sở Mặc không muốn đi, bọn họ mới yên lòng.

Đối với cha mẹ, con mình được yên ổn mới là chuyện quan trọng nhất, dĩ nhiên bọn họ không muốn Sở Mặc đi.

Sau khi chiến trường mở ra một tháng thì có tin truyền về.

Hàng vạn tu sĩ tiến vào chiến trường đã bị một sức mạnh kinh khủng hút vào.

Các tu sĩ yếu nhất cũng là ở Chí tôn.

Thế mà không ai có thể tránh được.

Toàn bộ La Thiên tiên vực khiếp sợ.

Nhiều người giờ mới nhớ tới lời con khỉ từng nói.

Cuối cùng họ cũng hiểu, chiến trường viễn cổ là nơi rất hung hiểm.

Vì có bao nhiêu người vào đi nữa, thì cuối cùng, chỉ có năm mươi người sống sót.

Tin tức này khiến cho các cự đầu cũng phải rợn tóc gáy.

Đây là cả vạn cả tỉ tu sĩ đó.

Mặc dù số này chẳng thấm vào đâu nhưng họ đều là lực lượng tinh nhuệ nhất, bị hút vào đồng nghĩa với cái chết.

Điều này quá tàn khốc.

Thủy Y Y và Kỳ Tiểu Vũ không nhịn được cảm khái.

- May mà ngươi không đi.

Thủy Y Y nói.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng:

- Lúc trước ta còn suy nghĩ làm thế nào để ngăn ngươi không đi.

Sở Mặc cười cười:

- Có các ngươi ở đây, sao ta đi được chứ.

Hai nàng cười vui vẻ.

Đêm nay Sở Mặc ở chỗ Kỳ Tiêu Vũ.

Tuy đãthành hôn được một năm nhưng chưa bao giờ có chuyện ba người ở chung phòng.

Sở Mặc cũng không muốn làm chuyện hoang đường như vậy.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Kỳ Tiêu Vũ thấy Sở Mặc đang ngẩn người.

Nàng cầm tay Sở Mặc nhẹ giọng hỏi:

- Sao thế?

Sở Mặc cau mày đáp:

- Ta mơ thấy không thấy Y Y đâu.

- Chắc là ác mộng thôi.

Nàng ở ngay cách vách mà.

Bất quá ngay sau đó, Kỳ Tiểu Vũ thay đổi sắc mặt, a lên một tiếng.

Sở Mặc hỏi Kỳ Tiêu Vũ:

- Không thấy đúng không?

- Ngươi biết rồi à?

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, sau đó mở rộng thần thức bao phủ không gian.

Hiện tại nàng đã là tu sĩ Đại thánh, thần thức có thể bao phủ cả một đại vực.

Nhưng điều khiến nàng lo lắng là nàng vẫn không thấy Y Y đâu, cứ như là biến mất rồi vậy.

- Chuyện gì thế này?

Kỳ Tiêu Vũ ngồi bật dậy, vẻ mặt bối rối.

Nàng biết chắc chắn Thủy Y Y không tự mình rời đi.

Làm gì có ai, hay có chuyện gì có thể làm cho nàng rời khỏi Sở Mặc chứ.

Nhưng ai có thể mang nàng đi đây?

Suy nghĩ lại thì thấy chuyện này quá kinh khủng.

Lúc này, Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên phát hiện Sở Mặc có điểm khác thường, nàng trực tiếp hỏi:

- Ca đang gạt ta chuyện gì đúng không?

Sở Mặc cười khổ:

- Ta biết lúc nãy không phải mộng.

Trong mộng, ta gặp một người.

Người đó mang Y Y đi, sau đó nói, nếu ta muốn gặp lại Y Y thìphải đến chiến trường viễn cổ.

- Cái gì, đến chiến trường á?

Ai mà thất đức đi làm chuyện như vậy chứ?

Sắc mặt Kỳ Tiêu Vũ rất khó coi.

Nàng không phải người đàn bà đố kị, nàng và Y Y như hai chị em.

Y Y xảy ra chuyện, nàng cực kỳ khó chịu, không kém Sở Mặc tí nào.

- Hiện tại ta đang suy diễn chuyện này.

Sở Mặc thở dài.

- Nhưng nếu vẫn không có đầu mối, ta cần đi gặp ông ngoại mộtchút.

-----o0o-----

Chương 1985: Ai ở sau lưng (1)

Chương 1985: Ai ở sau lưng (1)

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Ta đi với ngươi.

Chuyện đến nước này thì chỉ có lão Đế vương mới có thể cho họ một lời giải thích.

Không thể tưởng được, đối với chuyện này lão đế vương cũng đầu óc mơ hồ.

Ông ta cau mày, nhìn Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc ở trước mặt, trầm giọng nói:

- Nếu có Cự Đầu giáng lâm, ta sẽ cảm giác được.

Nếu đối phương xuất hiện không phải bản tôn, cháu cũng có thể phát giác được.

Có thể cháu cũng cho là đang nằm mơ... người này...

Lão đế vương cũng cau mày.

Ông ấy đã tiến vào Tổ Cảnh, loại cảnh giới này ở toàn bộ La Thiên Đại Vũ trụ cũng coi như là cao thủ vô thượng, đạo hạnh của ông ấy cũng tăng lên vô số lần.

Năng lực suy diễn và năng lực tính toán cũng mạnh mẽ đến mức khiến những tu sĩ dưới TổCảnh không thể theo kịp.

Nhưng chuyện này, một chút đầu mối ông ấy cũng không có!

Không có chút dấu vết nào có thể suy diễn được!

Đáng ra, chuyện như này đơn giản là không thể cũng không nên phát sinh!

- Đời này không nên có loại người như vậy.

Lão đế vương nói:

- Trừ phi là Thái Thượng thật sự.

Sở Mặc lắc đầu, nói:

- Điều đó lại càng không thể!

- Đúng vậy, không thể nào...

Lão đế vương trầm ngâm, đột nhiên nhướng chân mày, nói:

- Ta nhớ tới một người.

- Dạ?

Sở Mặc nhìn lão đế vương, đột nhiên hai người đồng thanh nói:

- Linh Thông thượng nhân!

Trong mắt của Lão đế vương bắn ra hai tia sáng chợt lóe lên rồi biến mất.

Nhìn Sở Mặc nói:

- Làm sao cháu có thế nghĩ đến hắn?

Sở Mặc trầm giọng nói:

- Năm đó tiên đoán là do ông ta, đại cuộc này cũng là do ông ta bày ra.

Nhưng sau đó ông ta lại biến mất, biến mất không thể giải thích được.

Nói là tọa hóa, lý do đó cháu nghĩ không mấy ai sẽ tin.

- Không, cháu sai rồi.

Năm xưa hắn tọa hóa dường như tất cả mọi người đều tin.

Nói chính xác, hắn đã loại trừ hai chữ "dường như" rồi.

Lão đế vương nói.

- Tại sao?

Mặt Sở Mặc đầy kinh ngạc.

Lão đế vương nói:

- Bởi vì Cự Đầu tọa hóa trời sinh dị tượng, xuất hiện hiện tượng trời khóc.

Đó là trời khóc thật sự, tất cả sinh linh có mặt cũng sẽ cảm ứng được loại đau thương đó.

Chủ ý là muốn thể hiện rằng thực sự tọa hóa, hóa đạo mà không phải là bị người ta đánh chết.

- Nói cách khác, năm xưa có rất nhiều người chính mắt nhìn thấy Linh Thông thượng nhân tọa hóa?

Sở Mặc hỏi.

- Trên thực tế, không lâu sau khi hắn đưa ra lời tiên đoán đó liền tọa hóa.

Lão đế vương nói:

- Chỉ có điều ta vẫn luôn hoài nghi, hắn chưa chết.

Ừ... nói chính xác thì hẳn là một hắn khác... còn sống!

- Một ông ta khác?

Sở Mặc hỏi.

Lão đế vương nhìn Sở Mặc, khẽ gật đầu.

Hô!

Sở Mặc thở dài, chuyện này đã hướng đến một khuynh hướng khác.

Ngay cả cao thủ Cự Đầu như ông ngoại cũng không có cách nào suy diễn ra.

Xem ra muốn cứu Thủy Y Y ra thì cũng chỉ có cách tiến vào chiến trường Viễn Cổ thôi.

Không chỉ riêng Sở Mặc không thích cảm giác bị người ta uy hiếp này, không ai là thích cảm giác này cả.

Kỳ Tiêu Vũ lo lắng nhìn Sở Mặc.

Thật lòng, nàng cũng hoàn toàn không muốn để Sở Mặc tiến vào chiến trường Viễn Cổ.

Trước đó mới vừa nói sẽ không đi vào, mới chớp mắt đã thay đổi rồi.

Vấn đề lớn nhất là đến bây giờ cũng chưa thể chắc chắn rốt cuộc Thủy Y Y ở chỗ nào!

Nàng ấy giống như tự nhiên mà biến mất vậy, không thể lần tìm được.

- Ta không nghĩ là cháu nên đi.

Lão đế vương chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Nếu quả thực giống như suy đoán của chúng ta, như vậy, ông ta tất nhiên còn âm mưu lớn hơn đang chờ.

Sở Mặc nói:

- Ông ta có thể không tiếng động bắt Y Y đi, muốn giết con há chẳng phải là giống như lấy đồ trong túi mình hay sao?

Đó là một chuyện quá rõ ràng, lão đế vương đương nhiên biết.

Nhưng ông ấy thật sự không muốn nhìn đứa cháu ngoại ưu tú như vậy của mình vừa mới an toàn đã lần nữa rơi vào vòng xoáy cực lớn đó.

- Nói không chừng, nếu như con không có hành động gì, một khắc chiến trường Viễn Cổ đóng kín, ông ta vẫn sẽ bắt con ném vào đó.

Sở Mặc nói.

Lão đế vương cười khanh khách, hồi lâu mới lên tiếng:

- Làm như vậy rõ ràng không phải là đang đào tạo cháu.

- Đúng vậy, dường như là đang nuôi dưỡng ấy.

Mặt Sở Mặc đầy tỉnh táo, nói:

- Trừ điều đó ra, cháu không nghĩ ông ta còn lý do nào khác cả.

- Nuôi dưỡng...

Miệng lão đế vương nghiền ngẫm kỹ hai chữ này, lại suy nghĩ về lời tiên đoán năm xưa, rốt cuộc thở dài một tiếng:

- Không nghĩ tới đến cảnh giới này rồi vẫn không biết phải làm sao.

Cái gọi là thành tiên thành đạo, kết quả lúc nào mới thật sự kết thúc đây?

Sở Mặc đứng lên, chậm rãi quỳ về hướng lão đế vương:

- Ông ngoại, xin người giúp con chăm sóc tốt cho Tiểu Vũ.

- Ca, ta, ta muốn cùng đi với huynh.

Kỳ Tiêu Vũ cũng quỳ xuống trước mặt lão đế vương:

- Xin ông ngoại tác thành.

Nàng biết Sở Mặc nhất định sẽ không đồng ý với nàng, cho nên nàng muốn xin lão đế vương làm chủ.

Lão đế vương thở dài, nếu như có thể, ông ấy thậm chí sẽ ngăn cản Sở Mặc đi chiến trường Viễn Cổ.

Không nói tới cục diện phía sau, ngay cả cao thủ cảnh giới như ông ta cũng không nhìn thấu, chỉ nói tới sự tàn khốc trong chiến trường Viễn Cổ thôi cũng đủ làm tất cả các trưởng bối có lý do ngăn cản hậu bối tiến vào rồi.

Kỳ Tiêu Vũ mặt đầy cầu khẩn nhìn lão đế vương.

Trong nháy mắt đó, lão đế vương chợt sắc mặt đại biến, trong cổ họng ông ấy phát ra một tiếng gầm gần như không thành lời.

Nhưng tiếng đó là một tiếng nổ ầm cực lớn!

Trên trời cao vô tận chợt truyền tới một luồng lực kinh khủng!

Sau đó lão đế vương phụt một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

Một cao thủ vô thượng lại dưới một kích thôi đã bị thương.

Điều nàyquả thực làm người ta vô cùng sợ hãi.

Tiếp đó, một cánh tay nhẹ nhàng hạ xuống từ trên trời, xuyên qua trùng trùng đền, tóm lấy Kỳ Tiêu Vũ vào trong tay, sau đó... nhanh chóng biến mất!

Tất cả mọi việc phát sinh quá đột ngột, nhanh đến mức không thể tưởng nổi.

Từ đầu đến cuối, Sở Mặc không phải là không muốn ngăn cản, mà là cơ bản không ngăn cản được!

Hắn nhanh chóng phát ra toàn bộ lực lượng, có Thương Khung Thần Giám cùng Hỗn Độn Hồng Lô và Thiên Tự Thần Văn trong cơ thể tiếp viện... nhưng vẫn vô dụng!

Hắn bị một loại lực lượng gắt gao áp chế.

Cơ bản là không thể nhúc nhích.

Lực lượng này Sở Mặc đoán tuyệt đối đã vượt qua lực lượng của Cự Đầu.

Bởi vì cho dù đối mặt với Cự Đầu Tổ Cảnh cũng không thể áp chếđược Sở Mặc đến mức này.

-----o0o-----

Chương 1986: Ai ở sau lưng (2)

Chương 1986: Ai ở sau lưng (2)

Sau đó, một thanh âm lạnh như băng nổ tung trong tinh thần của Sở Mặc:

- Không biết phải trái, nhát gan như chuột, rụt đầu rụt đuôi, quyết định một chuyện khó như vậy sao?

Cho là tìm một núi dựa là Tổ cảnh là có thể tránh phải tiến vào chiến trường Viễn Cổ à?

Quỷ nhát gan!

Hai người đàn bà của ngươi sẽ tới thông đạo!

Muốn gặp các nàng ta thì giết từ Chiến trường Viễn Cổ mà ra, ngoan ngoãn xuất hiện ở thông đạo đi!

Tiếp theo, lực lượng áp chế Sở Mặc không thể động đó trong nháy mắt đã biến mất.

Mặt Sở Mặc tái nhợt nhìn lão đế vương, lão đế vương cau mày, trầm giọng nói:

- Người này...

Thật là mạnh!

- Ông ngoại không nghe được lời nói của hắn sao?

Sở Mặc hỏi.

- Nói cái gì?

Lão đế vương hiển nhiên là không nghe được, mặt đầy nghi hoặc nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc lặp lại lời nói nổ tung trong đầu mình một lần.

Sắc mặt lãođế vương rất khó coi.

Mấu chốt là đến bây giờ, ông ấy cũng chưa tính ra được thân phận của đối phương.

Dù là đồng thời xuất hiện cùng ông ấy, sinh ra nhân quả nhưng vẫn không có cách nào suy diễn ra được.

Người này, giống như hoàn toàn không có ở cổ sử của La Thiên Tiên Vực vậy, không có chút dấu vết từng tồn tại nào.

- Hắn có thể... thật sự là tới từ bên kia... một Linh Thông thượng nhân khác.

Lão đế vương cuối cùng thở dài, mặt đầy nghiêm túc nói.

- Cháu phải đi chiến trường Viễn Cổ, sau đó tới thông đạo, mang cácnàng ấy trở lại.

Nếu cháu không dẫn được các nàng ấy trở lại vậy sẽ chôn xương luôn ở đó.

Sở Mặc nói như chém đinh chặt sắt, sắc mặt của hắn cũng đã hoàn toàn bình tĩnh.

Vốn là, chỉ có một mình Thủy Y Y biến mất, hắn cũng đã quyết định phải đi cứu Thủy Y Y ra.

Hôm nay lại thêm cả Kỳ Tiêu Vũ càng ép hắn không thể không đi.

Chiêu này quá cũ rồi nhưng lại hữu hiệu nhất!

Một người đàn ông, nếu như ngay cả người phụ nữ của mình cũngkhông bảo vệ được thì còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa?

Lúc này rồi, lão đế vương cũng không khuyên nữa.

Bởi vì chuyện cho tới bây giờ, cho dù là ông ấy cũng đã nổi giận, cũng muốn cùng Sở Mặc tiến vào chiến trường Viễn Cổ, bảo vệ cho đứa cháu ngoại này.

Nhưng còn chưa nói đã bị Sở Mặc từ chối.

- Ông ngoại, cháu muốn đi một mình!

Người không thể đi!

Bất kỳ người nào trong hoàng tộc đều không thể đi!

Thậm chí trước khi chiếntrường Viễn Cổ đóng lại, người cũng không được nói chuyện này ra.

Sở Mặc vẻ mặt thành thật nói.

Hắn dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ là lặng lẽ tới, không làm kinh động tới bất cứ ai.

Lão đế vương trầm ngâm một chút, ông ấy rất rõ dụng ý của cháu ngoại mình.

Hôm nay hoàng tộc đúng là không thể bỏ được sự trấn giữ của ông ấy.

Bởi vì không có ai biết những Cự Đầu có cừu oán với hoàng tộc, đã tiến vào chiến trường Viễn Cổ hay chưa.

Dù là chỉ còn lại một người chưa đi, như vậy chỉ cần ông ấy rời đi, hoàng tộc sẽ lần nữa đối mặt với nguy hiểm!

Cho nên, vì hoàng tộc, vì an ổn của toàn bộ La Thiên Đại Vũ Trụ, ông ấy cũng không nên rời đi.

- Cháu à...

Lão đế vương đau lòng nhìn đứa cháu ngoại số mệnh lận đận của mình, trong lòng cũng tràn đầy áy náy.

Đứa cháu mệnh khổ thiên phú trác tuyệt, vốn hẳn nên được hưởng thụ nhiều hơn một cuộc sống vui vẻmà không phải mới ở tuổi này đã phải gánh vác nhiều thứ vốn nó không gánh nổi đó.

Sở Mặc lại cười cười:

- Ông ngoại, người yên tâm đi.

Con nhất định sẽ hoàn hảo không chút vết thương dẫn hai cháu dâu của người trở về.

Lão đế vương đứng lên, đi tới nhẹ nhàng ôm Sở Mặc một chút, sau đó nói:

- Cháu ngoan, ông ngoại chờ cháu trở lại!

Còn nữa, tất cả người thân quen của cháu, ông ngoại cũng sẽ thay cháu chăm sóc tốt!

- Vậy được, ông ngoại, cháu cũng không từ biệt họ nữa.

Sở Mặc vừa nói vừa quỳ xuống với ông lão, dập đầu ba cái, sau đó thân hình chợt lóe lên rồi biến mất tại chỗ.

Lão đế vương ngồi ở đó yên lặng hồi lâu, mới chậm rãi than một tiếng:

- Cự Đầu?

Thật là châm chọc... vẫn chỉ là một con cờ mà thôi.

.....

Bên ngoài chiến trường Viễn Cổ, tinh vực mênh mông không một bóng người.

Bởi vì tất cả người tới nơi này đều bị lực lượng kinh khủng kia hút vào trong rồi.

Có người đi ra từ trong vô tận tinh hà, dùng thần thông nhìn thấy một màn đó rồi truyền lại tin tức.

Từ đó về sau dường như không ai dám tới nơi này nữa.

Sở Mặc một mình lên đường, trừ Lão đế vương ra, hắn không nói với bất kỳ ai.

Cha mẹ cũng vậy hay người quen bạn bè cũng thế, thậm chí ngay cả đồng bạn như Đại Công Kê hắn cũng không nói.

Một mình đi trong tinh hà hiu quạnh, tốc độ được hắn tăng lên tới mức cao nhất, so với tốc độ ánh sáng còn nhanh hơn vô số lần!

Lúc sắp tới chiến trường Viễn Cổ, Sở Mặc bất ngờ gặp một người cản đường.

Trên người của người này tản ra sự kiêu căng ngút trời, không chút nào che giấu mà phóng ra ngoài.

Nhìn thấy Sở Mặc, gã ta cười lạnh nói:

- Ngươi quả nhiên đã tới, không cần vào chiến trường Viễn Cổ chịu chết, ở đây, lão tổ ta đưa ngươi lên đường!

Đây là một Cự Đầu!

Đến nỗi là một Cự Dầu đang mang vết thương nặng, Sở Mặc cũng không hề cảm giác được.

Bởi vì đối phương quá mạnh mẽ!

Tới chính là bản tôn!

Người kia cả người kiêu căng ngập trời, thật sự có thể lật đổ cả vũ trụ mênh mông này, làm người ta cảm giác uy áp vô cùng to lớn.

Dường như ở trước mặt gã, chúng sinh chỉ là một con kiến hôi.

- Ngươi là ai?

Sở Mặc bình tĩnh nhìn người này chăm chú, xuyên thấu qua ánh sáng trên người gã ta, nhìn thấy khuôn mặt vừa trẻ tuổi vừa xa lạ, thản nhiên hỏi.

- Bảo Bình lão tổ!

Người này mặt lạnh nhạt nói.

- Bảo Bình?

Sở Mặc biết, đó chính là Cự Đầu đã từng ra tay ám toán lão tổ hoàng tộc, sau đó phải chịu phản phệ cực nặng.

Còn có hai người, một người tên là Thương Lam, một người tên làCửu Liệt.

Cự Đầu năm xưa ám toán lão tổ hoàng tộc, trưởng lão Chung gia Chung Thải Vân đã chết, đứa con của lão tổ Đại Lão Thử cũng đã chết.

Lão tổ Hắc Ngư vẫn luôn chưa biết tung tích.

Trước động tĩnh lớn như vậy ở Thiên giới, cộng thêm cả đạo hạnh của ông ta đã từng xuất hiện trên người của Sở Mặc.

Mặc dù Sở Mặc không nói với người khác nhưng lại âm thầm suy đoán, lão tổ Hắc Ngư có thể cũng đã chết.

Nếu không, đạo hạnh của ông ấy tại sao lại xuất hiện trên người mình?

Sau đó lại được hắn dùng để chém Huyết nguyệt, Đại Đạo mênh mông hung hãn đã tiêu tán trong biển Thiên giới, thành toàn cho vô số sinh linh trong biển Thiên giới vô tận.

-----o0o-----

Chương 1987: Chiến với Cự Đầu (1)

Chương 1987: Chiến với Cự Đầu (1)

Cho nên, nghiêm khắc mà nói, năm xưa ám toán lão tổ hoàng tộc, sáu Cự Đầu ám toán cả lão đế vương đã có một nửa phải nhận quả báo rồi.

Điều này cũng nói rõ, giữa Cự Đầu sinh ra lực lượng nhân quả vô cùng mạnh mẽ.

Loại nhân quả động trời đó bọn họ vẫn không cách nào tránh thoát được.

Cho nên, lúc này Sở Mặc rất bình tĩnh.

Hắn nhìn Bảo Bình, nhàn nhạt nói:

- Ngươi tới giết ta?

Ánh mắt Sở Mặc nhìn Bảo Bình giống như đang nhìn một con kiến hôi:

- Làm sao?

Không được sao?

Có di ngôn gì ngươi cứ nói đi.

- Ta nghĩ ngươi nên biết điều đi, ta chính là người được tiên đoán.

Sở Mặc nhìn Bảo Bình, vô cùng bình tĩnh nói:

- Ta chính là người có thể phá hỏng số mệnh của các người!

- Vậy thì sao?

Ngươi chết rồi đương nhiên tất cả sẽ kết thúc.

Bảo Bình lạnh lùng nói:

- Cho nên hãy thức thời một chút, ngươi vẫn nên tự tử đi.

- Ha ha ha ha ha

Sở Mặc bỗng nhiên cười to một trận:

- Làm sao?

Ngươi có phải sợ ra tay giết ta sẽ phải nhận cắn trả khinh khủng hơn cả trước đó hay không?

Có phải sợ bị lực lượng nhân quả đó nguyền rủa đến chết hay không?

- Ngươi...

Một nửa khuôn mặt nấp trong ánh sáng mờ ảo của Bảo Bình trong nháy mắt đã trầm xuống.

Gã ta là một cao thủ Cự Đầu vô thượng, sở dĩ xuất hiện ở nơi này, có tâm tư đứng đây nói những lời nhảm nhí đó vớiSở Mặc nguyên nhân cơ bản đúng như Sở Mặc nói.

Gã sợ!

Sợ nếu thật sự ra tay giết Sở Mặc thì sẽ ảnh hưởng đến thiên cơ lớn hơn!

Phải nhận sự cắn trả của lực lượng nhân quả khinh khủng hơn.

Trên người gã vốn đã phải mang thương thế rất nặng, chiến lực cả người mặc dù lợi hại hơn rất nhiều so với tu sĩ cảnh giới Đại Thánh, thể chất đã từng là chiến lực tột cùng nhưng vẫn bị suy yếu rất nhiều.

Nếu như chuyện hối hận nhất cuộc đời của sáu Cự Đầu tổ cảnh BảoBình bọn họ, chắc chắn là chuyện ra tay với lão tổ hoàng tộc.

Bởi vì năm đó cho dù bọn họ không ra tay, lão tổ hoàng tộc cũng chưa chắc có thể vượt qua được đại kiếp 36 kỷ nguyên.

Nhưng lúc đó bọn họ cũng đã ra tay rồi, kết quả cũng quả thật là đả kích trí mạng với lão tổ hoàng tộc.

Lão tổ hoàng tộc độ kiếp thất bại, thân chết đạo tiêu.

Bọn họ rốt cục cũng bị loại nhân quả kinh khủng đó cắn trả.

Cả người vết thương cho tới hôm nay cũng không có cách nào hóa giải hết được.

Cũng không phải chiến với Cự Đầu sẽ xuất hiện chuyện này, cũngkhông phải là lực lượng nhân quả cắn trả do đánh chết Cự Đầu.

Trên người lão tổ hoàng tộc mang khí vận của toàn bộ La Thiên Đại vũ trụ nhưng lại bị ngăn chở ở thời khắc mấu chốt khi độ kiếp.

Cho nên, lúc như thế bị chặn ngang, không phải nghĩ, chắc chắn sẽ có nhân quả lực lớn rồi.

Sở Mặc thì sao?

Trên người hắn mang theo lực lượng nhân quả chỉ e còn mạnh hơn!

Bởi vì lời tiên đoán kia!

Cho tới hôm nay, Linh Thông thượng nhân năm đó đưa ra lời tiên đoán kia rốt cục là thật hay giả, thật ra cũng không quá quan trọng.

Quan trọng chính là số mạng Sở Mặc đã gắn kết rất chặt với lời tiên đoán rồi.

Số mạng của những Cự Đầu bọn họ bởi vì năm xưa ra tay ngăn cản mà cũng gắn chặt với lời tiên đoán.

Một khi Sở Mặc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nếu những người không liên quan với họ ra tay thì còn đỡ, sẽ không có lực lượng nhân quả kinh khủng giáng lên người bọn họ.

Nhưng nếu người ra tay có quan hệ trực tiếp với họ, thậm chí là chính bọn họ... một khi Sở Mặc chết, như vậy lực lượng nhân quả cực lớn sẽ áp thẳng lên người bọn họ.

Bảo Bình đã phải chịu vết thương kinh khủng, gã cơ bản là không thể chịu được chuyện như vậy phát sinh lần nữa.

Nhưng muốn gã như vậy mà bỏ qua cho Sở Mặc, gã càng không cam lòng.

Cho nên gã chặn ở chỗ này, định dùng lực lượng tinh thần vô cùng khổng lồ của mình để trấn áp Sở Mặc một phen.

Bắt hắn phải tuyệt vọng, bắt hắn phải tự sát.

Như vậy, cho dù có lực lượng nhân quả hiển hóa trên người gã nhưng bởi vì Sở Mặc tự sát, không có liên quan trực tiếp gì đến gã nên gã cũng sẽ không bị nhân quả cắn trả.

Ít nhất... lực lượng cắn trả sẽ không quá mạnh mẽ.

Không thể nghi ngờ, vô số năm qua, Bảo Bình có thể nói vẫn luôn nghiên cứu điều này.

Bệnh lâu thành thầy thuốc.

Bảo Bình đã bị nhân quả cắn trả hành hạ vô số năm, đối với trình độ nghiên cứu về Nhân quả cũng đã đạt tới mức vô cùng cao thâm.

Một Cự Đầu giống như gã thì ở mặt này cũng không thể so được với gã.

Chẳng qua làm gã không ngờ được là Sở Mặc trưởng thành quá nhanh!

Lực lượng tinh thần của hắn cường đại như vậy!

Bị gã dùng tinh thần Tổ Cảnh trấn áp một lúc lâu lại vẫn thờ ơ!

Hơn nữa còn có năng lực phản kích và giễu cợt gã!

Điều này làm cho Bảo Bình cảm giác sắp điên đầu đến nơi, dường như sự nghiên cứu vô số năm qua của gã giống như sự cười nhạo cực lớn vậy.

Khi rốt cuộc gã phát hiện ra làm gì mới không phải chịu ảnh hưởng trực tiếp lại cũng phát hiện, cách của gã đã không thích hợp dùng cho Sở Mặc nữa rồi...

Đây mới là bi kịch lớn nhất trên đời!

Bảo Bình hít sâu một hơi, cố gắng làm mình bình tĩnh lại.

Gã còn có cách thứ hai nữa.

Nghiên cứu nhiều năm như vậy, gã không thể nào chỉ có một cách thôi được.

Mặc dù cách đó đối với gã có áp lực và tiêu hao cực lớn, nhưng chuyện đã tới nước này cũng chỉ có thể làm vậy thôi!

Bảo Bình lạnh lùng nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Nếu ngươi không chịu tự sát, không chịu cho mình một kết cục thống khoái, vậy... chỉ có thể để ta tự mình ra tay mà thôi.

Chỉ có điều nhãi con à, lão tổ ta tự mình ra tay, kiểu chết của ngươi sẽ rất khó coi đấy, cũng vô cùng đau khổ.

Lúc đang nói, trên người Bảo Bình đột nhiên sử dụng bảy bảy bốn mươi chín ngọn trường minh đăng.

Sau khi sử dụng bốn chín ngọn đèn, những ngọn đènchia ra bốn phương tám hướng của bầu trời.

Mỗi ngọn đèn đều có một viên Tinh Thần cực lớn.

49 ngọn đèn giống như bốn chín ngôi sao treo trên bầu trời, tản ra khí tức lạnh như băng, làm vũ trụ nơi này trong nháy mắt đã hóa thành một vực sâu.

Trong nháy mắt đã ngăn cách tất cả khí tức.

Bảo Bình nghiến răng nghiến lợi nhìn Sở Mặc:

- Tiểu súc sinh, ngươi thấy chưa?

Bốn mươi chín ngọn đèn kia chính là đèn bản mạng của lão tổ ta!

Nó có thể ngăn cản hoàn toàn lực lượng nhân quả của vũ trụ này.

Mặc dù chỉ có thể duy trì trong một canh giờ nhưng dùng để đối phó với ngươi đã đủ rồi.

Đang nói, Bảo Bình ra tay luôn với Sở Mặc.

Lần này, gã ta ra tay hoàn toàn không chút kiêng kỵ nào, một chưởng ra muốn trấn áp Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1988: Chiến với Cự Đầu (2)

Chương 1988: Chiến với Cự Đầu (2)

Một chưởng này giống như muốn trời sập đất vùi, mang theo uy áp tuyệt thế, cản tất cả đường chạy của Sở Mặc!

- Muốn đánh sao?

Sở Mặc tay cầm Thí Thiên, ánh sáng màu máu chiếu sáng cả bầu trời u ám đen nhánh.

Một ánh đao vô cùng ác liệt đâm về phía Bảo Bình đang ra chưởng.

Ánh đao Thí Thiên như muốn rạch cả bầu trời.

Khí tức sắc bén lại lạnh băng vô cùng kia khuấy động cả bầu trời hỗn loạn, tràn đầy sát cơ.

Trong lòng Bảo Bình chợt run lên.

Cảm giác này đã quá nhiều năm tháng gã chưa cảm nhận được rồi.

Tên tu sĩ trẻ tuổi cảnh giới Đại Thánh cả người đạo hạnh và chiến lực đã đạt tới mức làm Cự Đầu phải chấn động.

Nhưng càng như vậy, Bảo Bình cảng muốn ép Sở Mặc phải chết hơn.

Nếu không, một khi người trẻ tuổi này tiến vào được chiến trường Viễn Cổ rồi, ở nơi đó, sự trưởng thành của hắn sẽ càng nhanh hơn.

Nếu Sở Mặc trưởng thành thành một Cự Đầu tổ cảnh thực sự, như vậy trong bầu trời này sẽ không còn ai có thể trấn áp được hắn nữa.

Đến lúc đó mới là ngày thật sự bị thanh toán.

Đùng Đùng!

Cự chưởng hóa thành một ngọn núi to, trấn áp về phía Sở Mặc.

Ánh sáng của Thí Thiên vô cùng ác liệt, rốt cục đã đụng chạm với cự chưởng.

Trong cổ họng Bảo Bình kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay của gã ta chảy máu Cự Đầu tươi đẹp dị thường.

Tiếp đó, Thương Khung Thần Giám trên người Sở Mặc tản ra mười tia sáng vô cùng chói mắt.

Tia sáng này chiếu sáng cả hư không vũ trụ như một vực sâu vô tận.

Hỗn Độn Hồng Lô lại phát ra tiếng ông ông, bắt đầu luyện hóa luôn uy áp vô tận mà Bảo Bình thả ra.

Đối với Hỗn Độn Hồng Lô, không có thứ gì là không thể luyện hóa cả.

Bảo Bình quát to một tiếng, bàn tay bị thương vẫn trấn áp tiếp.

Thân thể Tổ Cảnh của Sở Mặc đã hơi không chịu nổi, xương cốt trên người hắn phát ra tiếng vang khi bị đè ép, bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ vụn.

Khóe miệng hắn tràn ra một t máu tươi, nhưng đôi mắt lại bắn ra hai tia thần quang.

Đó là tia sáng không chịu khuất phục.

Trên người hắn, chiến y xuất hiện Thiên tự thần văn phát ra đạo vận vô cùng.

Đó là ý chí vô địch thể hiện trên người Sở Mặc.

Sở Mặc tay cầm Thí Thiên, hung hăng chém về phía cự chưởng.

Ánh đao ác liệt vô cùng làm cự chưởng bị rạch một vết dài mấy vạn dặm.

Rất nhiều máu của Cự Đầu từ trên trời rơi xuống, hình thành một con sông máu, nhìn qua vô cùng yêu dị thê lương lại đẹp một cách lạnhlùng.

Nhưng lúc này, xương cốt trên người Sở Mặc rốt cuộc cũng bắt đầu nứt ra.

Miện Sở Mặc bắt đầu ho ra máu.

Trong đôi mắt của Bảo Bình bắn ra ánh sáng vô cùng điên cuồng.

49 ngọn đèn hoàn toàn phong ấn cả bầu trời.

Gã giận dữ hét lên:

- Tiểu súc sinh... chết đi cho ta!

- Tinh Qang Sát!

Sở Mặc lạnh lùng nói một câu, ngay lập tức có một luồng tinh thần lực cực lớn từ thân thể của hắn phát ra ngoài, sau đó trong phúc chốc đã va chạm với 49 ngọn đèn tinh thần.

Đùng!

Khắp hư không vũ trụ lạnh như băng thoáng chốc tràn đầy loại tinh thần lực này.

Sau đó, một đao của Sở Mặc hung hăng chém về phía cổ tay ra cựchưởng.

Rắc rắc!

Cổ tay to không biết bao nhiêu đó lại bị một đao của Sở Mặc chặt đứt.

Rất nhiều máu tươi giống như biển mà phun ra ngoài.

*Cả hai bên đều bị thương

Trong mắt của Bảo Bình lộ ra vẻ vô cùng khiếp sợ, đồng thời, loại đau đớn đó ngay cả Cự Đầu như gã cũng không cách nào chịu đựng được, kêu lên một tiếng thảm thiết không thuộc về mình, thê lương thét:

- Làm sao có thể?

Ngươi làm sao có thể động tới đèn bản mạng của ta chứ?

Sở Mặc cũng không nói chuyện.

Trên thực tế, thương thế của hắn bây giờ cũng vô cùng nghiêm trọng.

Một Cự Đầu dù đã bị hành hạ bởi lực cắn trả sâu thế nào thì thực lựccủa gã cũng tuyệt đối có thể làm tất cả sinh linh của thế gian này cảm thấy run sợ.

Nhất là khi Cự Đầu muốn liều mạng.

Bảo Bình thật sự bị sự mạnh mẽ của Sở Mặc làm sợ hãi, nhất là một khắc mà lực lượng trong cơ thể Sở Mặc lại có thể động đến đèn bản mạng của gã, Bảo Bình cũng đã quyết định cho dù như thế nào cũng phải hoàn toàn đánh chết người này ở đây.

Cho nên, dù một bàn tay đã bị chém xuống thì gã cũng trong nháy mắt lấy Đại Đạo vô thượng để sinh ra một bàn tay mới.

Sau đó, bàn taybị Sở Mặc chém xuống, còn cả máu như biển khơi mênh mông mãnh liệt hóa thành tinh khí vô tận, mắt thấy sẽ bị Bảo Bình thu hồi lại trong cơ thể.

Lúc này Sở Mặc lại điên cuồng vận hành tâm pháp Thiên ý ngã ý.

Chỗ cường đại của tâm pháp này là trong nháy mắt đã có thể thể hiện trọn vẹn, làm Cự chưởng và máu tươi của Bảo Bình hóa thành tinh khí vô tận, trong nháy mắt đã hút hết vào bên trong.

Bảo Bình thét lên giận dữ:

- Tiểu súc sinh... ngươi dám cướp đồ của ta!

- Lão thất phu, ông nội đây cướp của ngươi đấy!

Tiếng nói của Sở Mặc lạnh như băng, nổ ầm ở trên trời.

Sau đó, hắn lại lần nữa phun ra một ngụm máu tươi.

Đạo hạnh cuối cùng vẫn không bằng Bảo Bình.

Hắn chỉ đoạt được ba phần tinh khí, còn lại đều bị Bảo Bình lấy đi trong nháy mắt.

Cho dù là như vậy, Bảo Bình vẫn bị tức đến mức thất khiếu bốc khói.

Thất khiếu: 2 mắt, 2 lỗ mũi, 2 tai, miệng.

Gã bắt đầu điên cuồng vận toàn bộ pháp lực cường đại, muốn giếtchết Sở Mặc tại chỗ.

Mà ngay tại lúc này, một luồng khí tức lạnh như băng tới từ thiên ngoại, giống như một luồng gió lạnh băng.

Cả hư không vũ trụ đều bị 49 ngọn đèn hoàn toàn phong ấn, gió ở đâu ra vậy?

Bảo Bình đã nghiên cứu lực lượng nhân quả vô số năm trong nháy mắt đã run cầm cập!

Lực nhân quả!

49 ngọn đèn bổn mạng của ông ta lại bởi vì Sở Mặc động vào mà mất đi phong ấn hoàn toàn với Vũ trụ.

Nói cách khác, 49 ngọn đèn mặc dù vẫn là của Bảo Bình gã nhưng bởi vì bị Sở Mặc lợi dụng mà sinh ra lực nhân quả lớn.

Lực nhân quả vô cùng từ 49 ngọn đèn điên cuồng bắn ngược về, hơn nữa lập tức bắn ngược lên người gã ta.

Điều này làm Bảo Bình đã phải chịu lực nhân quả quấn thân đã lâu cả người như muốn chết luôn.

Trên người gã, đạo quả Cự Đầu tổ cảnh đang hiển hóa, muốn ngăn cản lực nhân quả ở ngoài.

Nhưng lại thất bại...

Bởi vì lực lượng nhân quả quá mạnh mẽ.

Mạnh đến mức ngay cả Sở Mặc cũng phải bất ngờ, hoàn toàn không nghĩ tới kết quả như vậy.

Bởi vì chỉ trong nháy mắt, trên người Bảo Bình đã bị một lực lượng tràng vực đen thui như mực bao phủ.

Phụt!

Lúc này, Bảo Bình phun ra một ngụm máu tươi.

Lực lượng trấn áp Sở Mặc cũng trong nháy mắt nhỏ đi rất nhiều.

-----o0o-----

Chương 1989: Lưỡng bại câu thương

Chương 1989: Lưỡng bại câu thương

Sở Mặc phát hiện ra phong tỏa của Bảo Bình với trời đất nơi đây trong nháy mắt đã xuất hiện một vết nứt.

Hắn xoay người muốn rời đi.

Lấy tốc độ thiên hạ vô song như hắn, chỉ cần trong nháy mắt đã có thể thoát khỏi vũ trụ này rồi.

Nhưng nhìn tràng vực màu đen bao phủ trên người Bảo Bình, Sở Mặc lại thay đổi chủ ý.

Vào lúc này, hắn hành động.

Không chạy trốn mà giơ Thí Thiên trong tay lên hung hăng chémmột đao về phía đầu của Bảo Bình.

Từ trước, bọn Hầu tử giết Cự Đầu một cách thống khoái như vậy, Sở Mặc đã sớm muốn học một chút!

Bảo Bình bị lực lượng nhân quả bao phủ chợt cảm nhận được luồng sát cơ vô biên đó thì cả người muốn giận điên lên!

Gã đường đường là một Cự Đầu lại phải đối mặt với một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh giết hại hay sao?

Điều này còn thiên lý hay không?

Vào lúc này, gã hoàn toàn nổi cơn thịnh nộ, thậm chí ngay cả lực lượng nhân quả quấn thêm trên người gã cũng không để ý.

- Hôm nay cho dù là thân vong đạo tiêu cũng phải hoàn toàn tiêu diệt ngươi ở nơi đây!

Bảo Bình gầm thét, sức lực cả thân mình trong nháy mắt đã tăng vọt, quy luật đại đạo vô tận hóa thành vô số sát cơ, tất cả đều quấn về phía Sở Mặc.

- Chết đi cho ta!

Bản thể của Bảo Bình cũng vào giờ khắc này hoàn toàn xuất hiện.

Lại là một con Bào Ngư cực lớn chiếm cứ cả phương trời.

Giáp xác phía trên người gã sinh ra rất nhiều phù văn Đại Đạo.

Những thứ đó đều là hình thành tự nhiên!

Khi tu vi của Bảo Bình càng ngày càng cao, lực lượng Đại Đạo ẩn chứa trong phù văn cũng càng ngày càng mạnh.

Hôm nay gã hoàn toàn nổi điên, cũng không thèm để ý đến việc giết Sở Mặc sẽ bị lực lượng nhân quả quấn thân như thế nào.

Trong chốc lát, đã hình thành sát trận bắt Sở Mặc lọt vào chính giữa nguy cơ tuyệt mệnh.

Đó là một nguy cơ sinh tử thật sự.

Một Cự Đầu dưới tình huống không quan tâm gì nữa, sát chiêu có thể phát ra thật sự có thể lật đổ cả vũ trụ.

Hôm nay, sát chiêu của gã chỉ nhằm vào một mục tiêu suy nhất.

Cho nên, trong phút chốc... cơ thể của Sở Mặc đã vỡ nát!

Vỡ thành vô số mảnh, hơn nữa mắt thấy sẽ bị Đại Đạo của Bảo Bình tiêu diệt sạch.

Một khi bị tiêu diệt hoàn toàn, như vậy, Sở Mặc cũng chỉ đành thân vong đạo tiêu mà thôi, hoàn toàn biến mất ở thế gian này.

Loại điên cuồng này của Bảo Bình vừa mang đến nguy cơ vô tận cho Sở Mặc, cũng làm cho chính gã phải chịu phiền toái lớn.

Bộ giáp xáccực lớn kia giống như một đại lục mênh mông vô bờ, giờ phút này cũng đang không ngừng xuất hiện vết nứt toác.

Mỗi vết nứt cũng ngang dọc triệu dặm tạo thành những vực sâu kinh khủng.

Trong miệng của con Bào Ngư cũng không ngừng phun ra máu tươi.

Nhưng sát ý của nó đối với Sở Mặc không giảm chút nào!

Đây là sự quyết tâm của Cự Đầu!

Không phải ngươi chết chính là ta chết!

Cho dù đến cuối cùng nó cũng sẽ bị lực lượng nhân quả này xé nát, nhưng không sao!

Gã còn có thủ đoạn có thể hoàn hảo không tổn hao mà sống lại lần nữa!

Đến lúc đó, gã sẽ ngồi đó mà tận hưởng tài nguyên và dùng thời gian ngắn nhất để trưởng thành!

Nhưng thứ này chính là chiêu cuối mà Bảo Bình để lại cho mình.

Cho nên trước mắt, gã có can đảm chịu đựng tất cả lực lượng nhân quả cũng muốn giết chết Sở Mặc!

Cơ thể của Sở Mặc đang không ngừng vỡ nát, không ngừng bị hủy diệt.

Chính giữa cơ thể hắn, tất cả đạo đài đều bị đánh vỡ, mỗi đạo đài đều đơn độc tồn tại, bồng bềnh trong hư không của vũ trụ.

Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô đều phát ra khí tức vô cùng mênh mông, liều mạng bảo vệ Sở Mặc.

Mười viên huyết nguyệt phía trên Thương Khung Thần Giám giờ phút này đều hiện thân, điên cuồng công kích con Bào Ngư kia.

Nhưng chiến lực của họ cơ bản quyết định bởi Sở Mặc.

Sở Mặc tới cảnh giới gì, bọn họ sẽ gặp phải phong ấn của cảnh giới đó.

Cho nên, mặc dù mười viên huyết nguyệt có thần thông thông thiêntriệt địa nhưng vào lúc này vẫn có cảm giác vô lực.

Đầu của Sở Mặc vẫn còn!

Đầu của hắn được Thiên tự Thần văn Tinh Thần quyết bảo vệ.

Lực Đại Đạo kinh khủng kia của Bảo Bình dường như muốn tiêu diệt cả thân thể của Sở Mặc, nhưng cái đầu lại được Tinh Thần quyết che chở.

Thí Thiên nổi điên!

Nó chém ra ngang dọc hàng trăm triệu đao, điên cuồng chém giết con Đại Bào Ngư này.

Rất nhiều máu tươi từ trong cơ thể con Bào Ngư chảy ra.

Trong hư không vũ trụ hỗn loạn xuất hiện từng dòng sông máu như thiên hà.

Mỗi dòng sông dài cũng cả mấy triệu dặm, thậm chí hơn mười triệu dặm!

Bảo Bình đang rống lên tức giận, muốn lấy mạng đổi mạng với Sở Mặc.

Khí tức cực lớn trên người gã rốt rít bay lên, đánh về phía Sở Mặc.

Nhưng tất cả đều bị Thí Thiên chém xuống, có một chút tới được gần cũng bị Thần Văn đánh nát.

Vũ trụ nơi này hoàn toàn bị đảo lộn.

49 ngọn đèn kia giờ phút này cũng bắt đầu liên tiếp nổ vỡ!

Điều này nói lên rằng sinh mạng của Bảo Bình rốt cuộc đã dần tiêu tán.

Thân thể của Sở Mặc cũng dường như hoàn toàn bị hủy diệt.

Cho dù là thân thể Tổ Cảnh cũng hoàn toàn không chịu nổi loại trấn áp Bảo Bình dùng đạo hạnh Cự Đầu cả đời này.

Duy nhất chỉ còn lại một cái đầu, còn có mấy đoạn chân tay cụt.

Bảo Bình gầm thét không cam lòng:

- Tại sao...

Tại sao ta vẫn không thể hoàn toàn hủy diệt ngươi!

Giờ phút này, Sở Mặc cũng đang chịu đựng sự đau đớn khó có thể tưởng được.

Thanh âm của hắn lạnh băng đến mức tột cùng:

- Bảo Bình... ngươi nghe cho kỹ đây.

Hôm nay nếu ta còn sống rời đi, ta nhất định sẽ tìm ra tất cả dấu vết của ngươi trên cõi đời này!

Nhất định sẽ bắt ngươi hoàn toàn tan thành mây khói!

- Ngươi đừng hòng!

Bảo Bình cười như điên nói:

- Ta đã chặt đứt tất cả nhân quả của thế gian này rồi!

Không sai, lão tổ ta chính là có chiêu sau cùng, nhưng không phải dựa vào ngươi có thể tìm ra được.

Sở Mặc cười nhạt:

- Ngươi đừng quên, ông nội đây có Thương Khung Thần Giám!

Hôm nay để lại cho ngươi một con dấu Nguyên Thần, một ngày nào đó tương lai sẽ tìm ra được ngươi!

Bảo Bình gầm thét:

- Chết đi cho ta!

Đang nói thì một lần nữa đạo tắc vô cùng phát ra từ trong bản thể cực lớn của Bảo Bình.

Đây là một kích mạnh nhất, cũng là một kích cuối cùng mà Bảo Bình có thể phát ra.

Hỗn Độn Hồng Lô và Thương Khung Thần Giám trong nháy mắt đã bao đầu của Sở Mặc lại, sau đó Thí Thiên cũng trở về.

Thiên tự thần văn ở bên trong cùng.

Bọn chúng thay Sở Mặc gắng gượng chịu một kích cuối cùng của Bảo Bình.

Nơi vũ trụ này bị trấn động nặng nề.

Dao động chiến đấu của nơi này thậm chí còn truyền ra tận cả triệu dặm bên ngoài.

-----o0o-----

Chương 1990: Niết bàn sống lại (1)

Chương 1990: Niết bàn sống lại (1)

Một vài người tu vi hơi yếu bị chấn động đến mức ho ra máu, sau đó vô cùng kinh hãi nhìn về phía Chiến trường Viễn cổ, không nhịn được mà kêu lên:

- Trời ơi... chiến trường Viễn Cổ bị hủy diệt rồi hay sao?

Hay là người ở bên trong xông ra ngoài?

Lão Đế vương ở hoàng thành La Thiên phía xa chợt có linh cảm, bấm ngón tay tính toán, trên mặt nhất thời có vẻ kinh hãi.

Thân hình ông ấy chơt lóe rồi biến mất ở hoàng thành.

Trong hư không mà Sở Mặc và Bảo Bình chiến đấu.

Trong chu vi mười tỷ dặm đã hoàn toàn bị hủy hoại, không còn gì nữa.

Hỗn Độn Hồng Lô và Thương Khung Thần Giám lẻ loi mỗi cái ở một hướng, Thí Thiên ở bên kia, vốn là ở trong mười bảy viên tình thần thì giờ đã bay về phía xa hơn.

49 ngọn đèn cũng đã sớm biến mất.

Bản thể Bào Ngư trăm vạn dặm của Bảo Bình cũng hoàn toàn biến mất.

Đầu của Sở Mặc lẳng lặng trôi lơ lửng ở giữa chiến trường, Thiên tự thần văn đã không thấy nữa.

Trong hư không đó bị đánh cho hoàn toàn diệt vong, sau đó tràng vực vô cùng kinh khủng, ngay cả đích thân Cự Đầu tới cũng khó mà tiến vào trong được.

Qua rất lâu sau.

Bóng dáng của lão đế vương rốt cục xuất hiện ở biên giới chiến trường.

Ông ấy nhìn một cái đã thấy đầu của cháu ngoại mình.

Lão đế vương không nhịn được kêu lên một tiếng tràn đầy bi thương:

- Mặc nhi...

Sở Mặc dường như nghe được một tiếng kêu gào từ viễn cổ, một khắc sau, hắn chậm rãi mở hai mắt ra, sau đó hắn nhìn thấy ông ngoại ở phía xa vô tận.

Lão đế vương đang tuôn ra tràng vực cùng áp lực không tưởng nổi, từng bước một đi về phía hắn.

Sở Mặc từ từ há mồm ra, kêu một tiếng:

- Ông ngoại...

Đừng tới đây.

Lão đế vương cũng không dừng bước mà vẫn đi về phía Sở Mặc.

- Ông ngoại, ở đây lực lượng nhân quả quá lớn, người đừng tới đây.

Có chậm một chút... cháu cũng không sao đâu.

Sở Mặc nói.

Lão đế vương làm sao không biết chứ?

Nhưng ông ấy thật sự đau lòng.

Trước đó ông ấy hoàn toàn không nghĩ tới thời điểm này vẫn còn có Cự Đầu phục kích để ra tay với Sở Mặc, hơn nữa còn là liều mạng để giết như thế này!

Ông ấy đã suy diễn ra người kia là Bảo Bình, là một trong những tử địch của hoàng tộc.

Nhưng lão đế vương không nghĩ ra, vì sao Bảo Bình lại điên cuồng như vậy?

Giết Sở Mặc thì sẽ thế nào chứ?

Chẳng nhẽngươi cũng không vì vậy mà gặp nạn hay sao?

Lúc này Sở Mặc bắt đầu vận đạo hạnh cả người.

Đạo đài của hắn đã hoàn toàn vỡ hết và biến mất rồi!

Nhưng Đạo của hắn vẫn còn đây.

Đạo hạnh của cả người đều ở trong đầu của hắn!

Cho nên, rất nhanh, Sở Mặc đã sinh ra được một thân thể mới.

Sau đó, hắn mặc thêm quần áo, ngồi xếp bằng trong hư không bắt đầu mở đạo đài trong thân thể mình, vừa suy diễn để sinh vạn vật.

Trong đan điền đầu tiên là xuất hiện một đạo đài, Thiên tự thần văn cũng lần nữa xuất hiện ở đó.

Chẳng qua là lần này, Thiên tự thần văn là thứ mà Sở Mặc dùng đạo của bản thân để suy diễn ra, đã mất đi ánh sáng vốn có.

Bảy viên tinh thần xuất hiện trên Thiên tự thần văn, nhìn qua cũng ảm đạm không ánh sáng.

Nhưng trên mặt Sở Mặc cũng không có vẻ gì là giận cả.

Hắn còn tiếp tục mở những đạo đài khác.

Trên cánh tay trái hắn mở đạo sấm sét.

Đạo đài trong nháy mắt hình thành đã có sấm sét quấn lên trên cánh tay Sở Mặc.

Lôi điện như rồng, Đại Đạo vô biên!

Lão đế vương đứng ở đó, mặt đầy kinh ngạc nhìn cháu ngoại mình.

Nếu nói một người khác cũng chết dưới tay Cự Đầu còn có thể giữ được một mạng đã coi như may mắn bằng trời, đạo hạnh cả người còn lại bao nhiêu thì phải xem tạo hóa.

Nhưng tình huống hôm nay của Sở Mặc cũng đã vượt ra khỏi nhận biết của ông ấy.

Hắn lại lấy đạo còn lại trong đầu, bắt đầu diễn hóa thànhđạo hoàn toàn mới thuộc về mình.

Tri thức ở trong đó đã vượt qua năng lực tính toán của Lão đế vương.

Ông ấy ngơ ngác nhìn cháu ngoại ngồi xếp bằng ở đó giống như một vị cổ thần.

Dù là chỉ còn lại một giọt máu cũng có thể lần nữa diễn hóa ra toàn bộ đạo hạnh của mình, cũng có thể khôi phục tất cả chiến lực.

Máu Cự Đầu trong thân thể Lão đế vương vào lúc này cũng sôi sục.

Khuôn mặt ông ấy kinh hãi lui về phía sau, lùi rất xa.

Bởi vì ông ấyđã bị ảnh hưởng!

- Lời tiên đoán kia...

Lão đế vương lẩm bẩm:

- Thật sự ứng nghiệm!

Sở Mặc thật sự là một dị số lớn nhất!

Sự tồn tại của hắn quả thật có thể làm hỏng toàn bộ đạo hạnh và vận may của Cự Đầu.

Ngay cả Lão đế vương có quan hệ cực kỳ gần gũi với Sở Mặc vẫn không thể tránh khỏi mà bị ảnh hưởng.

Nếu đổi lại là người ngoài thì sẽ như thế nào chứ?

Lão đế vương tiếp tục lui về phía sau, một hơi lui ra cả triệu dặm, đã lướt qua vô tận tinh hà, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Ông ấy đã tính toán ra, nếu không phải trong thân thể ông ấy có huyết mạch giống với Sở Mặc, cho dù là lui ra cả triệu dặm thì ông ấy cũng vẫn sẽ chịu ảnh hưởng!

- Điều này thật sự quá kinh khủng!

Lão đế vương khẽ nói.

Sở Mặc ngồi xếp bằng trong hư không bên kia, trên cánh tay phải đã tạo thành đạo đài Đạo chẻ củi.

Sát niệm ác liệt kia xuất hiện chính giữa đạo đài bên cánh tay phải.

Tiếp đó, ở ngực của hắn mở ra đạo Tổ Thụ.

Loại đạo này sau khi được Sở Mặc diễn hóa thì đã hoàn toàn vượt qua khỏi đạo Tổ Thụ cũ, biến thành đạo hoàn toàn thuộc về Sở Mặc.

Đạo đài của Đạo Tổ Thụ trong nháy mắt thành công mở ra thì chính giữa đạo đài trong ngực hắn xuất hiện một cây non nho nhỏ.

Cây Tạo Hóa!

Đây là Cây tạo hóa hoàn toàn thuộc về Sở Mặc.

Là Đạo Tổ Thụ của chính hắn tự sinh ra một cái cây.

Cái cây này dưới sự vận chuyển Thiên Ý Ngã ý của Sở Mặc thì bắt đầu hấp thu tinh khí vô tận của bốn phương tám hướng!

Tinh khí này sau khi tiến vào thân thể Sở Mặc thì bắt đầu chảy vào trong các đạo đài như nước của dòng sông.

Trên chân trái của Sở Mặc mở ra đạo đài của Cửu Tự Chân Ngôn.

Cửu Tự Chân Ngôn của Đạo gia trên đạo đài chậm rãi chuyển động.

Mỗi lần chuyển động cũng lóe lên tia sáng đạo chói mắt.

Trên đùi phải của Sở Mặc mở ra đạo đài của Lục Tự Chân Ngôn.

Lục Tự Chân Ngôn của Phật ra dường như lập tức gia cố đùi phải của Sở Mặc thành một thế giới vô cùng kinh khủng.

Trên bầu trời, kiếp vân giăng đầy.

Loại phương thức mở ra đạo đài này không khác gì niết bàn sống lại!

Cho nên, sẽ có thiên kiếp hạ xuống!

-----o0o-----

Chương 1991: Niết bàn sống lại (2)

Chương 1991: Niết bàn sống lại (2)

Chỉ có điều trong nháy mắt thiên kiếp sắp phủ xuống thì có ba luồng khí Hồng Mông cơ bản không biết từ nơi nào chợt xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Trong nháy mắt Sở Mặc còn chưa cảm ứng được chúng thì đã chui vào giữa đầu của Sở Mặc, tiến vào trong tinh thần của Sở Mặc rồi lập tức biến mất tăm không thấy bóng dáng.

Sở Mặc không cảm giác được gì cả!

Hắn hoàn toàn không biết có ba luồng khí Hồng Mông đã chui vào tinh thần của hắn.

Nhưng hắn lại có cảm giác dường như Đạo Vận của mình trong nháy mắt đã trở lên cường đại hơn nhiều!

Sở Mặc đúng lên, cánh tay trái nhắm thẳng lên bầu trời.

Đùng đùng!

Một tia sấm sét từ cánh tay trái của Sở Mặc đánh ra, hướng về phía kiếp vân trên trời cao.

Hắn lại đang phản công thiên kiếp!

Kiếp vân mới vừa hình thành giống như mãnh thú bị chọc giận, trong thời gian ngắn đã bắn xuống những tia sấm chớp vô cùng kinh khủng.

Uy lực của sấm sét đó đã gần tới cả thiên kiếp của Tổ Cảnh rồi.

Nhưng Sở Mặc lại điềm nhiên không sợ, mặt đầy bình tĩnh đưa cánh tay trái, nghênh đón không biết bao nhiêu thiên lôi đang giáng xuống.

Toàn bộ thiên lôi đều giáng thẳng lên cánh tay trái của Sở Mặc.

Cho dù nhìn từ tinh hà xa xôi, cả người Sở Mặc cũng giống như bị cả biển sấm sét bao phủ.

Lão đế vương hơi lo lắng nhìn.

Sự lột xác trên người Sở Mặc quá kinh hoàng, cũng quá nghịch thiên!

Thiên kiếp giáng xuống tuyệt đối là một loại rất kinh khủng.

Từ trước tới nay chưa từng nghe nói ai giống với Sở Mặc, sau khi bị đánh cho tàn phế lại còn có thể lột xác kiểu đó.

Thậm chí trong quá trình lột xác, ngay cả Cự Đầu cũng không thể tới gần hắn, nếu không sẽ bị lực lượng nhân quả kinh khủng quấn thân.

Điều này đối với Sở Mặc dễ như việc học của trẻ con vậy.

Hắn có thể lần nữa lấy hình thức của mình diễn hóa tất cả Đạo mình từng có nhưng lại không giống như ban đầu là bị động tiếp nhận rồi học nữa.

Những thứ Đạo của hôm nay đều triệt để không chút tạp chất hay tỳ vết mà thuộc về Sở Mặc hắn.

Trên bầu trời cao, tiếng sấm ầm ầm vang dội.

Uy lực của thiên kiếp ngay cả Cự Đầu tổ cảnh cũng không dám khinh thường.

Nhưng ở chỗ Sở Mặc đã hoàn toàn trở thành chất dinh dưỡng của đạo đài sấm sét của hắn, nhanh chóng giúp hắn khôi phục chiến lực vô biên.

Lúc này, ngay phía trên bầu trời vô tận đột nhiên xuất hiện một thanh niên ba mươi mấy tuổi.

Y đột nhiên xuất hiện ở đó nhìn quanh, trên khuôn mặt xấu xí mang theo sự khiếp sợ, trong miệng còn đang chặc chặc than thở.

Đầu thanh niên này thưa thớt vài cọng tóc vàng, đôi mắt hơi lồi ra, con ngươi cũng là màu vàng.

Da hơi đen, xương gò má cao vút, khóe miệng còn nở nụ cười bất cần đời, hứng thú nhìn một màn Sở Mặc độ kiếp.

Sau đó chặc chặc nói:

- Không tệ... thật không tệ!

Không hổ là... a a, vẫn ưu tú như vậy!

Năng lực này, vận may này thật làm người ta phải hâm mộ, ghen tị, trên đời vô song!

Có thể diễn hóa đạo của mình như vậy, thật là lợi hại!

Chỉcó điều đạo Hắc Ngư ở trên người ngươi, ta có thể nắm chắc ngươi trong tay được ba phần!

Con Bào Ngư này cũng thật độc, lại có thể bức được tiềm năng thật sự của ngươi ra, cũng coi như cái chết có ích rồi.

Cho nên ta cũng sẽ không dập tắt đường lui mà nó để lại.

A a ha ha!

Thanh niên đó lại nhìn xuống dưới một cái, sau đó thân hình chợt lóe, biến mất ở nơi đó.

Giống như trước giờ chưa từng xuất hiện.

Phía dưới, Sở Mặc cũng không biết, Linh Thông Thượng Nhân vẫn luôn chú ý đến hắn.

Dĩ nhiên, Linh Thông Thượng Nhân cũng khôngbiết Sở Mặc đã làm đạo Hắc Ngư biến mất trong cơ thể hắn, hơn nữa là biến mất hẳn!

Có lẽ, trên đời này vốn sẽ không có bất kỳ sinh linh nào có thể từ chối toàn bộ đạo hạnh của một Cự Đầu.

Nếu như ông ta có thể hiểu sâu Sở Mặc hơn thì có lẽ ông ta cũng sẽ không tự tin như vậy.

Mấy ngày sau, tinh - khí - thần cả người Sở Mặc lại lần nữa khôi phục trạng thái tột cùng như trước, thậm chí dường như có cảm giác tăng lên.

Cảm giác này chỉ có trong lòng Sở Mặc mới biết rõ nhất.

Nếu bây giờ hắn lại lần nữa đối kháng với loại Cự Đầu trọng thương như Bảo Bình, Sở Mặc nắm chắc một nửa, dưới tình huống mình bị trọng thương sẽ thành công đánh chết đối phương!

Tuyệt đối sẽ không chật vật như lần này nữa!

Sau đó, Sở Mặc thu hồi Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng lô.

Tất cả 10 viên huyết nguyệt đều đang ngủ say giống như bị phong ấn.

Sở Mặc biết, trước trận chiến đó, bọn nó đều tiêu hao quá lớn.

Hỗn Độn Hồng Lô cũng giống vậy, dường như tử khí đang lan tỏa.

Sở Mặc ngoắc tay thu hồi lại Thí Thiên.

Trở lại trong tay hắn, Thí Thiên truyền tới một cảm xúc vui sướng nhàn nhạt.

Chỉ có Thí Thiên vào lúc này vẫn duy trì lực lượng tuyệt đối, vẫn có thể cùng hắn sóng vai chiến đấu.

Sở Mặc hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi đi ra ngoài, đồng thời, hắn truyền âm cho lão đế vương:

- Ông ngoại, không cần lo lắng, cháu đã hoàn toàn khôi phục!

Người yên tâm đợi cháu trở về đi!

- Cháu à, cháu bảo trọng!

Thần thức của lão đế vương chập chờn, từ tinh hà cách xa vô tận truyền tới trong tinh thần Sở Mặc.

Sở Mặc không nói gì nữa, không chùn bước đi về phía cửa vào của chiến trường Viễn Cổ.

Rất nhanh, Sở Mặc đã đi tới phạm vi cửa vào của chiến trường Viễn Cổ, một loại hấp lực to lớn trong nháy mắt đã truyền tới.

Sở Mặc không có chút xíu kháng cự nào, ngược lại mà phối hợp phát ra hấp lực, lấy tốc độ nhanh hơn mà xông về phía cửa vào chiến trườngViễn Cổ.

Đồng thời, Sở Mặc đã bắt đầu vận chuyển pháp lực đạo chẻ củi, toàn bộ cánh tay phải tràn đầy lực lượng mênh mông.

Trên lưỡi đao Thí Thiên, tia huyết sắc đỏ tươi càng thêm đậm màu.

Tiếp đó, cảnh sắc trước mặt Sở Mặc biến đổi.

Hắn tiến vào chiến trường Viễn cổ.

Một khắc sau đã có trên trăm công kích hung hãn đánh về phía hắn.

Sở Mặc cười lạnh một tiếng, trong nháy mắt phát ra pháp lực đạochẻ củi.

Thí Thiên chém ngang một đao!

Keng!

Một ánh đao đỏ tươi như máu trong cả triệu dặm, có cả trăm thân ảnh đi ra.

Hư không lập tức bị chém ngang.

Tất cả bóng người bị ánh đao này chạm vào đều bị chia làm hai!

Tay cụt chân đứt, trong nháy mắt phủ đầy khắp nơi.

Huyết khí kinh người tràn ngập cả bầu trời.

Tiếng hét thảm nổi lên từ bốn phía.

Cả hư không thoáng chốc lâm vào cảnh tượng như sắp tận thế.

Trước khi Sở Mặc tiến vào đã chuẩn bị xong công kích, cho nên, công kích của hắn dường như là đồng thời tấn công với công kích của đối thủ.

Sở Mặc hôm nay trừ phi là đụng phải Cự Đầu, dưới Cự Đầu, còn ai có thể ngăn cản được hắn?

-----o0o-----

Chương 1992: Mảnh đất giết chóc thật sự (1)

Chương 1992: Mảnh đất giết chóc thật sự (1)

Đám tu sĩ của Bảo gia này cảm giác mình vô cùng xui xẻo.

Bọn họ tới tham gia náo nhiệt, nhưng lại bị hấp lực to lớn của chiến trường Viễn Cổ mạnh mẽ hút vào.

Cả gia tộc mấy trăm tu sĩ tới, yếu nhất đều đang ở cảnh giới Chí Tôn đỉnh.

Sau khi tiến vào chiến trường Viễn cổ rồi bọn họ cơ bản không biết mình nên làm cái gì.

Bởi vì ai cũng biết, cuối cùng chiến trường Viễn Cổ chỉ có thể có 50 người sống sót.

Cho dù bọn họ có năng lực chém giết tất cả mọi người trong chiến trường Viễn Cổ đi nữa, đến cuối cùng... cũng chỉ có thể thông qua việc giết lẫn nhau để chọn ra 50 người cuối cùng.

Mà giết sạch tất cả người trong chiến trường Viễn cổ, cơ bản là nói vớ vẩn!

Tiến vào trong chiến trường Viễn Cổ còn có cả sinh linh Cự Đầu nữa.

Bằng vào bọn họ, lấy đâu ra thực lực để giết sạch tất cả mọi người?

Loại tâm tình tuyệt vọng đó trong nháy mắt đã xuất hiện trong lòng mỗi tu sĩ của Bảo gia.

Bọn họ vì điều này mà sợ hãi và tức giận, quyết định tạm thời ở lại chỗ này, chờ lão tổ xuất hiện, sau đó dẫn bọn họ đại sát tứ phương!

Bởi vì trước kia, lão tổ Bảo gia từng nói ông ấy sẽ tiến vào chiếntrường viễn cổ, muốn bắt một người!

Đi theo sau lưng lão tổ, cho dù nói thế nào thì xác xuất sinh tồn của họ sẽ cao hơn nhiều lần, cho dù đến cuối cùng cần phải thông qua việc giết lẫn nhau để quyết định số người cuối cùng được ra, nhưng ít ra thì bọn họ sẽ không chết trước lúc đó.

Cho nên tất cả đám người đều thủ ở đây, một khi có người đi vào, bọn họ sẽ lập tức phát động công kích.

Mấy ngày này, sinh linh chết dưới công kích của họ như vậy cũng có khoảng mấy chục người rồi.

Lần này Sở Mặc đi vào, đám tu sĩ của Bảo gia cơ bản không chút do dự mà ra tay với Sở Mặc.

Nhưng lần này, bọn họ bị xui xẻo ngược lại rồi.

Cơ bản không nghĩ tới một cước đá lên tấm sắt, đối phương chẳng những không phải cá nạm, hơn nữa còn là một ma đầu hung thần ác sát đến vậy.

Trong nháy mắt đã đánh cho bọn họ phải tàn phế, gần như tất cả tu sĩ Bảo gia bị đánh vào vực sâu tử vong.

Một tên tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh, một cánh tay bị chém đứt, vành mắt sắp nứt mà gầm thét:

- Giết...

Giết hắn!

Đang nói thì một ánh đao ác liệt lại lạnh như băng thoáng qua, đầu của gã bay thẳng lên, đôi mắt còn trợn rất lớn, trong miệng đang kêu chữ giết.

Chỉ có điều rất nhanh, một chút thanh âm gã cũng không phát ra được nữa, bị đại đạo vô thượng của Sở Mặc nghiền ép, thân vong đạo tiêu.

Thời gian không tới một nén nhang, mấy trăm tên tu sĩ Bảo gia bị Sở Mặc giết không còn một mống.

Mấy người cuối cùng bị Sở Mặc đánh chết gầm thét vô cùng bi phẫn:

- Lão tổ Bảo gia chúng ta... tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Sở Mặc hơi ngẩn ra ngay sau đó trong mắt lóe lên vẻ hờ hững lạnh như băng, nhàn nhạt nói:

- Các ngươi hóa ra là hậu nhân của con Bào Ngư kia hả?

Nửa người nửa bào ngư?

Ta nói này, tại sao không hiện hình?

Đừng mong nữa, con Bào Ngư kia đã bị ta giết rồi.

- Không thể nào!

Một tên tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh của Bảo gia gào thét về phíaSở Mặc:

- Rốt cuộc ngươi là ai?

- Sở Mặc!

Sở Mặc vừa nói vừa giơ đao lên chém tên tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh đó thành hai khúc.

Lần này... tên tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh đó dần dần hiển hóa ra bản thể, thật ra chính là một con Bào Ngư lớn.

Hiển nhiên, huyết mạch trên người y khá thuần.

- Không biết ăn có ngon hay không...

Sở Mặc lầu bầu một câu, sau đó nhíu mày một cái rồi rời khỏi đó, đi sâu vào trong chiến trường Viễn Cổ.

Sau lưng để lại một đống thi thể lạnh như băng.

Đây chính là chiến trường Viễn Cổ, chính là tàn khốc như vậy.

Nơi này mới là trường săn thật sự.

Mỗi người đều là kẻ địch.

Chiến trường Viễn Cổ đã mở ra một thời gian rồi, cho nên Sở Mặc liên tiếp đi mấy ngày cũng không gặp được ai.

Nhưng thi thể... ngược lại gặp được rất nhiều.

Có khoảng hơn mười triệu!

Những thi thể đó đều sớm đã lạnh như băng, nhưng từ quần áo trang sức trên người bọn họ vẫn có thể nhìn ra, đám người này đều là tu sĩ các tộc tới từ La Thiên Tiên Vực.

Vẻ mặt của đa số những người đó đều tràn đầy sự không cam lòng và sợ hãi.

Bọn họ chỉ muốn xem náo nhiệt mà thôi, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ vì vậy mà phải nộp mạng.

Mỗi lần chiến trường Viễn Cổ mở ra, thời gian cách nhau cũng quá xa xưa.

Ngay cả là Cự Đầu đối với tin tức này cũng rất mơ hồ.

Nếu không, những người đó có lẽ sẽ có cơ hội may mắn tránh khỏi kiếp nạn.

Thật ra nếu bọn họ chọn tin tưởng hầu tử, tuy không quá tốt nhưng cũngcó thể tránh khỏi kiếp nạn lần này.

Những người trước đó tham gia hôn lễ của Sở Mặc dường như rất ít người xuất hiện ở chiến trường Viễn Cổ.

Nhưng thế lực của những người đó vẫn có khá nhiều người tiến vào nơi này.

Cho nên, có một số việc, giống như là mục tiêu định trước vậy.

Sở Mặc nhìn thi thể đếm không hết trôi lơ lửng trong hư không vũ trụ lạnh như băng, không nhịn được khe khẽ thở dài, sau đó tăng thêm tốc độ, đi về phía trước.

Chiến trường Viễn Cổ vô cùng khổng lồ.

Nơi này vốn là một cấm khu của La Thiên Tiên Vực, ngày nay lại thành một Đại Vực bị phong bế.

Diện tích nếu so với Tám Đại Vực dưới La Thiên Tiên Vực thì lớn hơn nhiều lần.

Thậm chí so với diện tích của La Thiên Tiên Vực cũng không kém nhiều lắm.

Ở một đầu khác của chiến trường Viễn Cổ, cho dù là ánh sáng cũng cần mấy chục năm mới đến được.

Ở giữa cách ngân hà vô tận, tinh vực và tinh hải.

Những sinh linh cao cấp mạnh mẽ nhất thế gian tốc độ hành động cũng vượt qua tốc độ ánh sáng gấp cả trăm ngàn lần, nhưng từ bên nàyđến bên kia, ít nhất cũng cần mấy thập niên!

Một chiến trường khổng lồ như vậy, trong vũ trụ toàn bộ La Thiên Đại Vực cũng chỉ giống như một giọt nước trong biển rộng mà thôi.

Toàn bộ La Thiên Đại Vũ trụ còn tràn đầy không gian chưa biết đến.

Những chỗ đó cho dù là Cự Đầu cũng không thể hoàn toàn đi hết được, càng không thể hiểu hết bí mật trong đó.

Sở Mặc đi ở đây đi suốt nửa tháng, rốt cuộc gặp một tu sĩ cường đại.

Trong thân thể của gã tản ra khí tức gần tới Tổ Cảnh, ở bên người hắn trong chu vi triệu dặm có cả mấy ngàn thi thể.

Ở chính giữa lại cóhơn một nửa người mang quần áo trang sức giống với tên đàn ông này như đúc.

-----o0o-----

Chương 1993: Mảnh đất giết chóc thật sự (2)

Chương 1993: Mảnh đất giết chóc thật sự (2)

Sở Mặc đi tới đây tùy ý suy diễn một chút đã biết có chuyện gì phát sinh.

Hắn hơi kinh ngạc nhìn tên tu sĩ này, không nghĩ tới đã lúc này mà lại giết chết toàn bộ tộc nhân của gã.

Sát tính này thật sự không khác gì sinh linh đã nhập ma.

Ít nhất, nếu như nơi này có tộc nhân của Sở Mặc, hắn sẽ chỉ liều mạng bảo vệ bọn họ.

Tuyệt đối sẽ không ra tay sát hại người mình!

Tu sĩ mạnh mẽ này cũng nhìn thấy Sở Mặc.

Trong ánh mắt của gã lóe lên sát cơ lạnh như băng, lạnh giọng nói:

- Trước khi giết chết những đồng tộc này, ta đã đồng ý với họ một khi gặp được ngươi, ta nhất định phải đánh chết ngươi.

- Ngươi biết ta?

Sở Mặc nhìn tên tu sĩ này một cái, cảm thấy rất lạ mặt, cho tới bây giờ chưa từng gặp.

- Sở công tử đại danh kinh người, làm sao lại không biết chứ?

Chẳng nhẽ ngươi không nhìn ra thân phận của ta?

Tên tu sĩ này hờ hững cười một tiếng:

- Trong thân thể ta có một phần huyết mạch giống với ngươi.

Sở Mặc nhìn tên tu sĩ đó:

là chi thứ hoàng tộc?

- Chi thứ?

Khóe miệng của tên tu sĩ nở nụ cười nhạt khinh thường:

- Nếu như không phải lão đế vương may mắn lần nữa tiến vào Tổ Cảnh, ai là chi tứ... thật đúng là không nói trước được đâu.

Sở Mặc cũng nở nụ cười khinh thường:

- Cõi đời này, không có nếu như.

- Đúng vậy, không có nếu như, cho nên, chúng ta hận!

Hận lão đế vương, cũng hận ngươi!

Hận không giết được các ngươi!

Tên tu sĩ đó lạnh lùng nói:

- Cái gì gọi là chi thứ?

Truyền thừa năm tháng vô tận của hoàng tộc, cho dù trong thân thể dòng chính sẽ nhất định có huyết mạch thuần khiết hay sao?

Thân thể bọn họ có huyết mạch hoàng tộc nhất định sẽ như thế sao?

Tất cả mọi người... ngươi và ta đều là một hậu duệ của tổ tiên hoàng tộc!

Dựa vào cái gì mà chúng ta phải là chi thứ?

Dựa vào cái gì mà chúng ta phải trở thành thuộc hạ?

- Những lời này ngươi nói với ta chẳng có chút ý nghĩa nào cả.

Sở Mặc nhàn nhạt nói.

- Đúng vậy, thực sự là không có ý nghĩa gì.

Tên tu sĩ này than thở một tiếng:

- Ta giết toàn bộ tộc nhân, hấp thu huyết mạch hoàng tộc của họ.

A a...

Bây giờ, không nói khoa trương chứ huyết mạch hoàng tộc Cơ thị trong thân thể ta chắc chắn không hề ít hơn chút nào so với bất kỳ một ai trong hoàng tộc.

Như vậy, bây giờ ta có thể coi là con cháu có huyết mạch thuần túy nhất rồi.

- Thông qua việc giết người thân của mình để hấp thu huyết mạch rồi làm mình trở nên mạnh hơn, cơ bản là một hành động cầm thú.

Ngươi tự sát đi, ta không muốn làm bẩn tay ta.

- Ha ha ha ha...

Sở công tử quả nhiên đủ thô bạo, chỉ có điều ngươi thật sự cho là ta dài dòng nửa ngày với ngươi là chỉ muốn tâm sự với ngươi thôi hay sao?

Tên tu sĩ chi thứ hoàng tộc mặt đầy giễu cợt nhìn Sở Mặc:

- Ngươi còn quá trẻ, mặc dù chiến lực quá mạnh nhưng chỉ số thông minh của ngươi có hạn!

Bây giờ ngươi cho dù muốn chạy cũng không trốn thoát được!

Đang nói thì một thân ảnh bay tới từ phương xa.

Trong thân thể của thân ảnh này tản ra khí thế kinh khủng, một đường đi tới, dọc đường các ngôi sao đều rối rít nổ tung.

Giữa bầu trờiđể lại một rãnh rất sâu, giống như một cây cầu xuất hiện dưới chân người này.

- Tiểu súc sinh Sở Mặc, cuối cùng cũng tìm được ngươi!

Hôm nay ngươi sẽ phải chết dưới tay Hồng Hoang lão tổ ta!

Đừng mong có thể chạy trốn!

Người này cách tinh hà xa vô tận đã phát hiện Sở Mặc, khí cơ phong tỏa luôn Sở Mặc, sau đó đạo âm phát ra ầm ầm.

Cự Đầu!

Một cự đầu thật sự!

Trong lòng Sở Mặc cực chấn động.

Hắn dĩ nhiên biết tên tu sĩ chi thứ hoàng tộc này muốn kéo dài thời gian làm gì.

Hắn cũng muốn xem gã ta rốt cuộc có thể tìm được ai tới giúp.

Nhưng lại không nghĩ tới, đối phương lại mời một Cự Đầu tới!

Xem ra, chi thứ hoàng tộc hẳn đã hoàn toàn đầu phục gia tộc Hồng Hoang rồi.

Tên chi thứ hoàng tộc này vô cùng đắc ý nhìn Sở Mặc, chỉ có điềumột khắc sau, mắt gã đã phải trợn to, trong sự không tưởng được mang theo cả sự sợ hãi vô tận.

Bởi vì Sở Mặc đã bổ một đao về phía y.

Đao này quá nhanh.

Khi gã ý thức được đao này đã bổ về phía mình, dù gã đã gần vào tổ cảnh nhưng nằm mơ gã cũng không nghĩ Sở Mặc có thể có can đảm ra một kích tất sát như thế này?

Chẳng lẽ hắn không sợ cự đầu phía sau gã ư?

- Lão tổ... cứu ta...

Đao đến trước mặt, lạnh thấu xương.

Tên tu sĩ Đại thánh đỉnh cấp của dòng thứ vừa mới kêu cứu đã bị chém.

Đầu gã bị bổ thành hai mảnh.

Người gã cũng bị phân thành hai, hai bên cân xứng đến khó tin.

Đao này quá hung hiểm.

Hồng Hoang lão tổ ở vô tận ngân hà cũng không nhịn được nheo mắt lại.

Nhưng lão vẫn không do dự ra tay với Sở Mặc.

Chết một tên hoàng tộc dòng thứ đầu quân vào gia tộc Hồng Hoang không khiến lão bận tâm, dù chính hậu nhân của lão chết lão cũng không thèm để ý.

Chuyện này lại tốt, lão đỡ phải động thủ.

Vì cuối cùng chỉ có năm mươi người có thể sống sót rời khỏi chiến trường.

Lão sẽ là một trong số đó, còn những người khác, lão chẳng quan tâm.

Sở Mặc lợi dụng lực lượng có được sau khi chém một tên dòng thứ của hoàng tộc, đạo hạnh hắn tăng lên cực hạn, hắn nhanh chóng bỏ chạy về nơi xa.

Hiện tại, Sở Mặc vẫn chưa đủ khả năng để đối đầu với một cự đầu, dĩ nhiên là phải trốn đi rồi.

Hồng Hoang lão tổ không chút hoang mang dùng thanh âm đại đạo nói:

- Sở Mặc, ngươi nhận mệnh đi, ngươi không thoát được đâu.

Sở Mặc không nói gì mà chỉ tập trung chạy.

Hắn không bận tâm quá nhiều.

Dù trước khi vào chiến trường Sở Mặc đã chuẩn bị tâm lý để đối mặt với cự đầu nhưng hắn vẫn chưa muốn chính diện giao tranh vào lúcnày.

Hắn cần thời gian để tăng tu vi của bản thân.

Ít nhất cũng cần ba hay năm năm nữa.

Với tu vi hiện tại, khi hắn muốn chạy, chỉ có loại khủng như cự đầu mới có thể đuổi kịp hắn.

Nhưng muốn tóm được hắn ngay cũng không phải việc dễ.

Hồng Hoang lão tổ không nghĩ Sở Mặc lại nhanh như thế, thậm chí có thể so với cự đầu tổ cảnh rồi.

Qua ba năm, Sở Mặc gặp rất nhiều tu sĩ, trên cơ bản cứ một đao làgiải quyết xong nên việc này hoàn toàn không ảnh hưởng đến tốc độ chạy trốn của hắn.

Trong quá trình chạy trốn, Sở Mặc cũng không ngừng củng cố đạo hạnh của mình.

Hắn đã tu luyện đến quyển năm của Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp, đã sắp có thể đánh vào tầng tiếp theo.

Sở Mặc không vội vì vội cũng chẳng làm được gì.

-----o0o-----

Chương 1994: Thiên Không lão tổ

Chương 1994: Thiên Không lão tổ

Hắn không vội, Hồng Hoang lão tổ lại nóng nảy.

Lão có thể cảm giác được Sở Mặc vừa chạy trối chết, lại vừa có thể tu luyện, không ngừng củng cố đạo hạnh.

Nếu cứ như vậy, chỉ vài thập niên nữa thôi, Sở Mặc thật sự có thể trùng kích lên tổ cảnh.

Đến lúc đó dù có thể giết Sở Mặc thì bản thân lão cũng phải chịu liên lụy to lớn.

Giết Sở Mặc trên chiến trường sẽ không lo có phản phệ lớn như ở ngoài.

Hồng Hoang lão tổ biết điều đó nên mới quyết định nhất thiết phải đuổi giết Sở Mặc.

Lại thêm một năm nữa, trong năm này, Hồng Hoang lão tổ đã có ba cơ hội suýt nữa tóm được Sở Mặc.

Sở Mặc đã gặp một đối thủ khá cường đại, hình như đối phương cũng không phải người của La Thiên tiên vực.

Tuy không phải cự đầunhưng chiến lực của người đó lại khá sít sao với Sở Mặc.

Giải quyết xong người này, Sở Mặc bị tiêu hao không hề nhỏ.

Lần gần đây nhất, Sở Mặc còn bị Hồng Hoang lão tổ đánh một chưởng, bị thương không nhẹ.

Nếu không phải nhờ lúc trước hắn chiếm được một gốc Chu tử Đại thánh thuốc từ một tu sĩ khác thì có lẽ hắn đã bị nguy hiểm lớn rồi.

Nhưng may mắn thay, hắn lại trốn thoát.

Đến năm thứ năm, rốt cuộc Sở Mặc cũng gặp nguy cơ to lớn.

Vì phía trước xuất hiện một cự đầu khác.

Khí tức của người tới cực kỳ cường đại, bao phủ phạm vi cả trămdặm, cả người rực sáng như một ngôi sao lớn khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Khi Sở Mặc phát hiện đối phương thì đối phương cũng biết Sở Mặc, thậm chí là biết sớm hơn hắn một chút.

Sau đó, người này trực tiếp đưa tay ra trấn áp Sở Mặc.

Đây là chiến trường viễn cổ, không có chỗ cho hai chữ nhân từ.

Ngoại trừ chính bản thân, tất cả người khác đều là kẻ địch.

Sở Mặc cười khổ, đúng là xui xẻo.

Giống như các tu sĩ lúc trướckhông tránh được công kích của hắn thì hiện giờ, đến lượt hắn không tránh được công kích của cự đầu này.

Sở Mặc không biết đối phương là ai, mà đối phương cũng thế.

Đòn đánh đầy sức mạnh đổ ập xuống.

Hư không bị sụp đổ, lún tụt xuống.

Sở Mặc cảm thấy thân mình như nứt ra rồi.

Đây còn là nhờ hắn niết bàn trọng sinh, đạo hạnh tăng lên chứ nếu là lúc trước, dính một kích của cự đầu, thân thể chả nát vụn rồi.

Sở Mặc hộc máu.

Đúng lúc này, Hồng Hoang lão tổ đuổi giết Sở Mặc cũng chạy đến.

Lão đến một cái liền cảm nhận được khí tức của người kia.

Hồng Hoang lão tổ không nói gì, nháy mắt quay đầu rờ đi, không hề do dự.

Lão không có nhiều áp lực lắm khi truy sát Sở Mặc nhưng lúc này, lão cũng không muốn đấu với một cự đầu khác.

Lão biết, Sở Mặc chắc chắn bị phế.

Đã bị rơi vào phạm vi thần thức của cự đầu thì cơ bản không có cơ hội sống sót.

Tên cự đầu bên này cũng ngẩn ra, bất quá thấy Hồng Hoang lão tổ rời đi, y cũng không có hành động gì.

Hồng Hoang lão tổ không muốn đấu với y lúc này, đồng dạng y cũng không muốn có xung đột với lão.

Chiến trường viễn cổ dường như đã hình thành một quy tắc ngầm, thống nhất tự hiểu giữa các cự đầu.

Trong này, chủ yếu họ sẽ thanh lý toàn bộ các sinh linh ở dưới cự đầu.

Khi đã giết hết mà vẫn còn hơn năm mươi người thì chiến tranh giữa các cự đầu mới chân chính bộc phát.

Hiện tại còn chưa tới thời điểm đó.

Vốn cự đầu kia trước khi Hồng Hoang lão tổ đến đã muốn giết SởMặc.

Nhưng y khá bất ngờ vì không ngờ tu sĩ còn chưa vào tổ cảnh này bị trúng một kích lại không chết, nhìn qua, cũng không bị nguy hiểm đến tính mạng.

- Ồ, ngươi từ đâu đến thế?

Cự đầu này dùng sức mạnh thần thức khóa vào Sở Mặc, mở miệng hỏi, không tiếp tục ra tay nữa.

Sở Mặc vừa phun máu, áp lực lại quá nặng nề khiến hắn phải cố lắm mới nói được:

- La Thiên tiên vực.

- La Thiên tiên vực à?

Chưa nghe bao giờ.

Bản tọa đến từ Tử La thiên vực, ta là Thiên Không lão tổ.

Tên cự đầu tự giới thiệu mình, sao đó lại hỏi:

- Ngươi có bằng lòng về dưới trướng của ta hay không?

- Ngài không giết ta ư?

Sở Mặc hơi bất ngờ, không rõ vì sao tự nhiên Thiên Không lão tổ lại không tiếp tục hạ sát thủ với hắn.

- Toàn bộ chiến trường viễn cổ không có đến năm mươi cự đầuđâu.

Thiên Không lão tổ chậm rãi nói.

- Nên số cự đầu này cũng chẳng chiếm hết được năm mươi vị trí trong Phong thần bảng.

Ngươi trúng một kích của ta mà không chết, cũng không bị thương nặng, chứng tỏ ngươi là tu sĩ trẻ tuổi có thiên phú cường đại.

Bản tọa là người ái tài nên không muốn giết ngươi.

Nếu ngươi nguyện ý về dưới trướng của bản tọc, bản tọa có thể cam đoan không những không giết mà còn bảo vệ ngươi, tương lai, khi ngươi độ kiếp sẽ hộ pháp giúp ngươi, đến lúc cuối sẽ mang ngươi cùng tiến vào thông đạo.

Sở Mặc nhất thời trầm mặc.

Hắn không muốn chết, hắn còn chưacứu được Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y, hắn không dám chết.

Vừa rồi hắn còn suy nghĩ làm thế nào có thể chạy thoát khỏi phạm vi thần thức của người cự đầu này, thậm chí còn sẵn sàng dốc hết tiềm năng của bản thân, dù chỉ có ba, bốn phần cơ hội hắn cũng muốn thử chạy trốn.

Nhưng không ngờ Thiên Không lão tổ lại không giết hắn mà còn muốn chiêu mộ hắn.

- Thế nào, ngươi không muốn à?

Giọng Thiên Không lão tổ lạnh băng.

Đúng là ông cũng có lòng yêu tài, nhưng ông cũng lại biết khá nhiều về thông đạo.

Khi tiến vào đó, dù là cự đầu cũng chưa chắc có thể một tay che trời.

Nếu bên người khôngcó người có thể tin, hành động cô độc thì rất khó chống đỡ.

Bất quá, nếu thanh niên này không thức thời, ông cũng không ngại ngoan độc đánh chết một gã thiên kiêu.

Đây là chiến trường viễn cổ, việc giết người là quá bình thường.

- Không phải vãn bối không muốn mà là...

Sở Mặc trầm ngâm.

- Vãn bối không muốn tiền bối bị liên lụy, càng không muốn nói dối.

- Ồ, ngươi liên lụy ta á?

Thiên Không lão tổ không ngờ hỏi lại.

Sở Mặc gật đầu.

- Đúng thế, ở La Thiên tiên vực, có một số cự đầu đang muốn giết vãn bối.

Người vừa rồi là Hồng Hoang lão tổ, lão đã truy sát vãn bối... nhiều năm rồi.

Ngoài ra còn có hai người cự đầu nữa cũng muốn giết vãn bối.

Thiên Không lão tổ không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.

Với tu vi của ông dĩ nhiên có thể phân biệt được Sở Mặc đang nói thật hay nói dối, ông hơi khiếp sợ, nhìn Sở Mặc hỏi:

- Ngươi đã làm gì mà nhiều cự đầu muốn giết ngươi thế chứ?

Sở Mặc nghĩ một chút, quyết định nói thật vì Thiên Không lão tổ cũng không phải người của La Thiên đại vũ trụ.

- Có một lời tiên đoán nói rằng một ngày nào đó sẽ có một người phá hủy hết đạo hạnh khí số của các cự đầu ở La Thiên tiên vực, khiến họ ngã xuống.

Mà có khả năng, vãn bối chính là người trong lời tiên đoán kia.

Sở Mặc cười khổ nói.

-----o0o-----

Chương 1995: Bách Nhân bảng

Chương 1995: Bách Nhân bảng

- Còn có chuyện này sao?

Thiên Không lão tổ giật mình, lập tức mở mắt thần, nhìn vào Sở Mặc, muốn xem thấu hắn.

Ông có một thụ nhãn giấu ở mi tâm.

Nhìn một lúc ông cũng không thấy trên người Sở Mặc có gì dị thường.

Muốn thôi diễn, nhưng hai người đến từ hai thế giới khác nhau nên không thể thôi diễn được.

Bất quá, lời của Sở Mặc khiến ông hơi do dự.

Được một viên chiến tướng lại đắc tội mấy cự đầu liền, có vẻ không có lợi cho lắm.

Nhưng người như vậy mà giết thì cũng đáng tiếc.

Thiên Không lão tổ hiếm có lúc nào lại do dự thế này.

Lúc này Sở Mặc nhìn Thiên Không lão tổ, ôm quyền nói:

- Tiền bối muốn giết ta thì dễ như trở bàn tay.

Nhưng đúng như tiền bối nói, trên chiến trường không có đến năm mươi cự đầu, có lẽ sẽ có dị biến.

Nếu tiền bối tha cho vãn bối, coi như vãn bối thiếu tiền bối một mạng.

Nếu tương lai, tiền bối có cần, vãn bối xin dốc toàn lực giúp tiền bối một lần.

- Ngươi nói cũng có lý.

Thương Không lão tổ nhìn Sở Mặc, dứt khoát thu hồi tinh thần thức và uy áp.

Với cảnh giới và trình độ như ông có thể quyết định sự việc rất nhanh.

Không có gì là hối hận hay không hối hận.

Ông biết, hiện tại giết thanh niên này thì cũng chẳng khác gì giết một người bình thường.

Ông tuyệt đối tự tin, lần tiếp theo gặp Sở Mặc, ông vẫn có năng lực trấn áp.

Như vậy không bằng tha cho hắn một lần.

Để một thanh niên tiền đồ vô lượng nợ mình một mạng cũng không chắc là chuyện xấu.

Hơn nữa, ông cũng thấy hứng thú với lời tiên đoán kia, giữ lại mạng cho người này không chừng sẽ có nhiều chuyện thú vị.

Vì thế, Thiên Không lão tổ dứt khoát tha cho Sở Mặc.

Sở Mặc chính thức thở phào nhẹ nhõm, nhìn Thiên Không lão tổ ômquyền:

- Cảm tạ tiền bối thành toàn, vãn bối sẽ khắc ghi ân tình này trong tâm khảm.

- Ngươi đi đi.

Thiên Không lão tổ nói, thân hình cũng dần biến mất vào hư không.

Sở Mặc cũng xoay người ly khai.

Cuộc gặp mặt với Thiên Không lão tổ cho Sở Mặc sự nhắc nhở, trong chiến trường viễn cổ hắn có thể gặp nhiều cự đầu hơn so với ngày thường rất nhiều.

Mặc dù La Thiên tiên vực có cự đầu, nhưng đa phần họ đều khônghiện thân, cũng không dễ dàng xuất thủ.

Nhưng trong này thì khác, cự đầu tổ cảnh trực tiếp biến thành sát thủ.

Thiên Không lão tổ tha cho hắn một lần không có nghĩa là cự đầu khác cũng sẽ tha cho hắn.

Hơn nữa, nếu Hồng Hoang lão tổ biết hắn còn sống, chắc chắn sẽ tiếp tục truy sát hắn.

Sở Mặc vừa đi rất nhanh vừa nghĩ: phải mau chóng trùng kích tổ cảnh.

Muốn đặt chân được trên chiến trường viễn cổ, nhất định phải trở thành cự đầu chân chính.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu vận dụng Phong thủy thần thông, thôi diễntoàn bộ không gian vũ trụ.

Thần thức của hắn bao phủ không gian rất xa, mới tìm được một ngôi sao có vẻ thích hợp.

Đây là một ngôi sao lớn, đã không còn sự sống từ rất lâu rồi.

Xung quanh nó lại có gió lốc cuộc xoáy mạnh mẽ.

Ngay cả Sở Mặc cũng phải tốn mấy ngày mới có thể dùng thần thức thăm dò hết ngôi sao này.

Cự đầu có thể dùng thần thức bao phủ khắp tinh không vô tận nhưng chưa chắc sẽ chú ý tới một ngôi sao như vậy.

- Ta sẽ bế quan tu luyện ở đây thôi.

Sở Mặc thầm nghĩ, bay đến chỗ ngôi sao.

Càng tiếp cận, Sở Mặc càng cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của cơn lốc.

Dù hắn có thân thể tổ cảnh cũng có chút cảm giác vượt quá sức chịu đựng.

Sở Mặc lập tức mở chiến y thần văn, men theo một ngọn gió trung tâm trực tiếp đáp trên mặt ngôi sao.

Sau đó, hắn tiến vào trong lòng ngôi sao.

Ngôi sao này rất lớn, ước chừng đến vạn lý.

Trong phiến tinh hà này, tuy nó không phải ngôi sao lớn nhất nhưng cũng không quá nổi bật.

Mấy chỗ kiểu này khiến người khác dễ lãng quên, hơn nữa mức độác liệt trên bề mặt của nó không phải chỗ thích hợp để tu luyện. thông thường sẽ không ai nghĩ có người trốn vào trong này tu luyện.

Bên trong ngôi sao gió êm sóng lặng, không khí không hề lưu chuyển càng đừng đừng nói gì đến có tinh khí.

Nhưng hiện tại Sở Mặc cũng không cần đến năng lượng lắm mà cần sự lĩnh ngộ.

Hắn chọn chỗ này vì nó rất thích hợp với hắn.

Sở Mặc gần như đứng ở trung tâm của ngôi sao.

Nếu muốn vào sâu nữa, dù ở cảnh giới của hắn cũng rất khó khăn.

Áp lực kinh khủng đã đành, độ cứng của lớp nền cũng cực cao.

Sở Mặc mở một không gian nho nhỏ trong này, sau đó vung tay xóa hết dấu vết của mình, muốn thu liễm khí cơ, cân bằng hòa hợp với ngôi sao này.

Trừ khi có cự đầu ngồi nghỉ ở đây, dùng thần thức cẩn thận thăm dò thì mới có thể phát hiện hắn.

Sở Mặc rất hài lòng với chỗ này, trực tiếp ngồi xuống, bứt đầu quá trình ngộ đạo.

Thời gian thấm thoát, tám năm trôi qua.

Lại có vô số sinh linh bỏ mạng trên chiến trường.

Thật ra đến năm thứ ba, đa phần tu sĩ tiến vào chiến trường đã bịchết gần hết, chỉ còn một số ít giống Sở Mặc, tìm một chỗ trốn.

Nhưng không phải người nào cũng có thể giống Sở Mặc, tìm được một chỗ biến thái như vậy.

Người chết ngày càng nhiều, chẳng còn mấy người dưới cự đầu có thể sống sót.

Toàn bộ chiến trường viễn cổ đầy hơi thở tang tóc, lạnh băng, máu tươi lênh láng, chẳng khác nào chốn luyện ngục.

Đến năm thứ bảy, những người sống sót đột nhiên nhận được một bảng danh sách hiện ra trong óc.

Danh sách này có một trăm cái tên.

Không ai biết tại sao nó từ đâu tới và hiện vào trong tâm trí mỗi người bằng cách nào.

Nhưng mọi người đều ý thức được, sắp đến thời khắc cuối cùng rồi.

Có hàng tỉ sinh linh đã bước vào chiến trường viễn cổ, chỉ ngắn ngủi khoảng mười năm đã gần như chết sạch, chỉ còn đúng một trăm người.

Nhiều tu sĩ cường đại cấp tốc dùng thần thức tra duyệt những người có tên trên danh sách.

Bọn họ không nhìn người phía sau mà nhìn những người có tên phía trên mình.

Vì những người có tên ở phía đầu đều là những người có hung danhlớn, cự đầu chân chính trên chiến trường viễn cổ những năm gần đây.

Nói cách khác, bảng danh sách này được sắp xếp theo chiến lực.

Như vậy, những người đứng ở vị trí dưới năm mươi cái tên đầu có thể chính là nhóm sẽ bị diệt trừ.

Trong số đó có mấy cự đầu, sau khi nhìn toàn bộ danh sách, đều phải ngẩn ra.

Sở Mặc bất thình lình đứng thứ bảy mươi sáu trong Bách Nhân bảng.

- Hắn còn chưa chết sao?

Hồng Hoang lão tổ cả kinh, lão thấy rất bất ngờ.

Năm đó, chính mắt lão đã trông thấy Sở Mặc xông vào phạm vi thần thức của cự đầu kia, cũng nhìn thấy người cự đầu đó xuất thủ đánh hắn.

Chẳng lẽ đến thế rồi mà hắn còn sống được sao?

Đúng là bất khả tư nghị mà.

Sắc mặt của Hồng Hoang lão tổ rất khó coi.

Sở Mặc chưa chết, lão còn không an lòng.

Khi bảng danh sách xuất hiện trong đầu, lão bắt đầu thôi diễn phương vị cụ thể của Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1996: Mười năm bế quan (1)

Chương 1996: Mười năm bế quan (1)

Ở một mảnh trời khác trong chiến trường viễn cổ, Thương Lam lão tổ đang đuổi bắt một cự đầu khác từ một ngôi sao.

Thương Lam lão tổ vừa vung chưởng đánh nát ngôi sao, sau đó bay thẳng tới chỗ cự đầu.

Đúng lúc đó, bảng danh sách xuất hiện.

Đáng lẽ chưởng lực của Thương Lam lão tổ sẽ giáng xuống thì lại hơi bị dừng một chút.

Tuy đối phương đã hộc máu nhưng liều chết đánh một kích mạnh nhất, nhân cơ hội trốn ra xa cả tỉ dặm, thân ảnh tiêu thất trong vũ trụ.

Thương Lam lão tổ không đuổi kịp.

Nhìn qua, Thương Lam lão tổ còn khá trẻ, vẻ ngoài chỉ khoảng ba mươi tuổi nhưng thực tế lại là một cự đầu chân chính.

Y cau mày nghiền ngẫm, miệng lẩm bẩm:

- Sở Mặc à... nghe quen thế nhỉ.

Không ngờ hắn có thể tránh được nhiều kiếp nạn như thế, thành công leo lên Bách Nhân bảng.

Bất quá, ngươi nghĩ người như ngươi có thể sống sót sao, đúng là ngây thơ...

Vừa nói, y lại vừa thôi diễn.

Nhưng thiên cơ về Sở Mặc khá mơ hồ, muốn tìm được hắn trong thời gian ngắn không hề dễ dàng.

Thương Lam lão tổ cũng không để ý.

Chỉ khi nào chiến trường viễn cổ còn lại năm mươi người thì mới có Phong thần bảng, thời gian không quá quan trọng.

Ở một chỗ khác, Cửu Liệt lão tổ vừa đánh chết một tu sĩ Đại thánh.

Chiến lực của tên vừa bị đánh chết cũng không tốt lắm, còn chẳng đỡ được một kích của Cửu Liệt lão tổ.

Tuy nhiên, người này lại có khả năng hòa vào một thể với bất cứ thứ gì.

Vì thế mà lừa gạt thần thức của Cửu Liệt lão tổ.

Cửu Liệt lão tổ cơ bản không nghĩ trên ngôi sao kia có người.

Lão chỉ làm theo thói quen.

Cơ hồ là mỗi khi chiến trường viễn cổ mở ra, qua một thời gian, các cự đầu đều sẽ làm một cái gì đấy.

Vì đúng là có vài người, dù dò cũng khó mà tìm ra được.

Lúc Cửu Liệt lão tổ dùng một kích đánh bể ngôi sao mới phát hiệntrên đó có tu sĩ vô tình bị lão đánh chết.

Nhưng Cửu Liệt lão tổ không vui, vì chẳng qua chuyện này chỉ là chuyện trùng hợp.

Vì thế, khi danh sách hiện ra trong đầu lão, ánh mắt của Cửu Liệt lão tổ lạnh băng, miệng cười nhạt nói:

- Sở Mặc vẫn còn sống à...

Nhất định phải giết hắn.

Gần như cùng lúc có ba cự đầu sinh ra sát tâm với Sở Mặc.

Bọn họ không hề muốn che giấu mà còn cố ý phóng thích sát khí.

Thậm chí họ còn mong Sở Mặc có thể cảm nhận được sát khí của họ, sinh ra cảm ứng.

Như thế họ sẽ dễ dàng tìm được tung tích của Sở Mặc, sau đó trực tiếp đánh giết.

Sát khí rất rõ ràng, những người ở gần một chút đều cảm nhận được nó nhưng không ai nghĩ nó nhằm vào mình.

Thật ra trong lúc Hồng Hoang lão tổ, Thương Lam lão tổ và Cửu Liệt lão tổ phóng thích sát khí, cũng có bảy tám cự đầu khác đang giải phóng sát khí của mình, có điều mục tiêu rõ ràng hơn thôi.

Sở Mặc cũng cảm nhận được khi ba sát khí kia xẹt qua người hắn, ba cự đầu kia đều nhằm vào hắn.

Nhưng hắn lại như hòa vào viên tinh thể, không có chút phản ứng nào.

Không phải cảnh giới của Sở Mặc cao thâm đến nỗi có thể thờ ơ với sát khí của ba cực đầu mà vì trong những năm gần đây, hắn không ngừng ngộ đạo, tu luyện tinh thần quyết đến cảnh giới cực cao.

Bảy ngôi sao trong cơ thể hắn cũng được tu luyện, lần thứ hai hoàn chỉnh đại đạo quang huy.

Tinh thần lực đã giúp Sở Mặc che giấu tất cả khí tức.

Vì thế, khi sátkhí của ba cự đầu kia xẹt qua, Sở Mặc vừa cảm ứng được một cái, tinh thần lực trong cơ thể hắn lập tức phong ấn nó lại, khiến nó hóa điệu trong nháy mắt.

Vì thế khi ba lão tổ cùng phóng thích sát khí đều vẫn không thu được gì.

Cả ba đều cảm thấy khó chịu.

Chuyện này nằm ngoài dự liệu của bọn họ.

Mấy người đều thầm nghĩ, chẳng lẽ phải để tên tiểu súc sinh kia tránh thoát kiếp nạn, thành công có tên trên Phong thần bảng, trở nên bất tử bất diệt ư?

- Không, không thể để như vậy được.

Ba cự đầu đồng thời nghĩ.

Dù thế nào Sở Mặc cũng phải chết.

Vì lời tiên đoán kia có thể là thật lắm chứ, mà nếu không thật, thì ân oán giữa bọn họ đã thành nhân quả rất lớn rồi, muốn bọn họ ngừng tay là không thể nào.

Đương nhiên, khi Sở Mặc vào tổ cảnh, hắn cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

Sở Mặc ở Đại thánh đã được người ta coi là cự đầu, có thực lực đánh ngang với bọn họ.

Trong ba người họ thì có hai người bị thương, nếuđánh với Sở Mặc khi hắn ở tổ cảnh thì sao có thể có kết quả tốt được.

Không những phải giết Sở Mặc mà phải giết hắn càng nhanh càng tốt.

Nếu như dùng thần thức không tìm được hắn thì sẽ hủy diệt hết tinh thần trong chiến trường.

Đó là đại kiếp nạn chân chính.

Từ khi chiến trường viễn cổ mở ra lần nào cũng xuất hiện kiếp nạn.

Nhiều tu sĩ Đại thánh hoặc nửa bước vào cự đầu trong tình hình không biết địch ta thế nào thường chọn một ngôi sao làm nơi ẩn thân, mong muốn may mắn có thể đến với mình.

Chỉ cần có thể ẩn giấu đến lúc người chết đủ hết thì bọn họ đã thành công rồi.

Sau đó, họ sẽ có tên trên Phong thần bảng, có thể vào thông đạo, có tấm thân bất tử bất diệt, ra khỏi tam giới, không ở trong ngũ hành.

Thật ra mỗi lần cũng có vài người may mắn nhưng chỉ rất ít.

Đa phần người đi trốn đều trở thành vật hy sinh.

Bọn họ bị cự đầu đánh nát nơi ẩn thân, hơn phân nửa không có năng lực đánh trả, trực tiếp ngã xuống, thân tử đạo tiêu.

Sang năm thứ chín, Sở Mặc còn ngồi ngộ đạo nhưng giờ đã đến điểm tới hạn.

Hắn biết chậm nhất trong vòng một năm, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể đi vào thiên kiếp tổ cảnh.

Hắn không sợ thiên kiếp.

Nhưng nếu độ kiếp ở đây sẽ không biết có bao nhiêu người âm thầm ra tay với hắn.

Vì đây là chiến trường viễn cổ, là nơi không có nhân quả.

Dù có cũng sẽ bị áp chế tạm thời, mà sau khi sống được đến lúc kết thúc, có tên trong Phong thần bảng, trở thành vị thần bất tử bất diệt thì có quả báo cũng chẳng ảnh hưởng gì lắm.

Nên có thể nói, chiến trường viễn cổ đúng là nơi để giết người.

Hầu hết sinh linh đều có sự ác ý nhất định.

Veo một cái, lại có vài đạo thần thức đảo qua ngôi sao Sở Mặc đangở.

Sở Mặc chậm rãi mở mắt.

Thời gian gần đây ngày càng có nhiều người chú ý tới chỗ này.

Sở Mặc biết nếu tiếp tục ở lại, dù người ta không phát hiện ra hắn thì ngôi sao này cũng sẽ bị đánh nát.

Vì thế, sau khi bế quan mười năm, Sở Mặc đi ra.

Tinh thần lực vẫn phong ấn tất cả khí tức trên người hắn.

Trừ phi có người nhìn thấy hắn nếu không chỉ dùng thần thức thì sẽ chỉ thấy ngôi sao mà thôi.

Sau khi Sở Mặc đi được vài ngày, trên Bách Nhân bảng đã biến mất thêm hơn hai mươi cái tên.

Tốc độ nhanh khiến người líu lưỡi.

-----o0o-----

Chương 1997: Mười năm bế quan (2)

Chương 1997: Mười năm bế quan (2)

Danh tự của Sở Mặc từ vị trí bảy mươi sáu tăng lên đứng thứ năm mươi ba.

Thứ tự ở đây rất vi diệu, chỉ cần nỗ lực một chút, là một trong năm mươi người cuối cùng thì có thể an toàn rồi.

Tên của hắn sẽ lập tức có trên Phong thần bảng.

Đến lúc đó, ngoại trừ cự đầu sẽ cũng không có mấy ai dễ dàng ra tay với Sở Mặc nữa.

Khi Sở Mặc đi qua một phiến tinh vực lớn, hắn nhìn thấy rất nhiều tu sĩ đã chết, thân thể lạnh băng, máu của bọn họ cũng gần như đã chảykhô nhưng thân thể lại còn thần tính, cả người tỏa ra sát khí đáng sợ.

Dù là Chí tôn nếu bị nhiễm sát khí này thì tám chín phần mười sẽ không chịu nổi.

Nếu may mắn sống sót, đạo hạnh có lẽ sẽ tan thành mây khói.

Nhưng sát khí này chẳng làm gì được Sở Mặc.

Tuy hôm nay hắn không được đến mức vạn pháp bất xâm nhưng không có mấy thứ có thể ảnh hưởng hắn.

Những người kia khi sống chưa chắc làm gì được hắn chứ đừng nói là giờ chết rồi.

Cũng trong hôm đó Sở Mặc đột nhiên cảm ứng được tận nơi phươngxa trong vũ trụ có người đang chiến đấu, đồng thời có cả tiếng rống giận.

Nghe tiếng đó, Sở Mặc nhất thời ngẩn ra vì hắn nhận ra đó chính là tiếng của hầu tử.

Sở Mặc không hề do dự bay về hướng đó.

Tốc độ của hắn cực nhanh, thậm chí ảnh hưởng luôn đến không gian thời gian của vũ trụ.

Mọi thứ như được rút ngắn lại, mỗi lần hắn di chuyển lại đi được rất xa.

Tuy vậy, Sở Mặc mất nửa ngày mới tới nơi.

Sở Mặc đó hắn nhìn thấy một cảnh khiến linh hồn hắn cũng phải run rẩy.

Hầu tử cầm đầu thất Đại thánh đang chiến đấu kịch liệt với một cựđầu, mà người này không ai khác chính là Hồng Hoang lão tổ.

Ngoại trừ hầu tử, sáu Đại thánh còn lại đều bị thương rất nặng.

Trên người Hồng Hoang lão tổ cũng có vết thương nghiêm trọng, chiến lực của lão ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.

Mà điều đáng sợ nhất là Sở Mặc cảm ứng được, trong hư không xa xôi có ít nhất ba bốn cự đầu nữa đang ngồi xem chiến.

Mặc dù bọn họ không phóng xuất khí tức cường đại nhưng cũng không tận lực thu liễm, thờ ơ lạnh nhạt nhìn tình cảnh phía trước.

Khôngai biết được suy nghĩ của đám người này thế nào.

Sở Mặc cũng không biết nhưng hắn không nghĩ nhiều như vậy.

Không nói đến việc hắn có thù với Hồng Hoang lão tổ, thất Đại thánh đang gặp khó khăn, dù không biết hắn cũng phải xuất thủ.

Hắn cầm Thí Thiên, trực tiếp xông về phía Hồng Hoang lão tổ.

Sở Mặc vừa xuất hiện, Hồng Hoang lão tổ đã phát hiện hắn, lão quát lên:

- Tiểu súc sinh, ngươi tới thật đúng lúc, hôm nay ta sẽ cho các ngươi chết một thể luôn.

Sở Mặc không nói một lời.

Đối mặt với loại cự đầu như thế này, thời gian một câu nói có thể quyết định mấy lần sinh tử.

Đối mặt với Hồng Hoang lão tổ, Sở Mặc chỉ có một hành đồng duy nhất, đó giơ đao chém.

Mười năm trước Sở Mặc bị lão đuổi ngay sau mông truy sát, mười năm sau, Sở Mặc đã có biến hóa rất lớn.

Mà Hồng Hoang lão tổ... lại vẫn thế.

Cự đầu rất khó tinh tiến.

Vì bọn họ đã quá mạnh rồi.

Nhưng Sở Mặc vẫn còn không gian phát triển to lớn.

Mặc dù hắn chưa đột phá tổ cảnh nhưng cảnh giới chưa đủ để thể hiện hết sự tiến bộ của hắn.

Ánh đao sáng loáng, kinh diễm tứ phương, trực tiếp xé mở hư không, ẩn chứa sát khí vô tận hướng về mi tâm của Hồng Hoang lão tổ mà chém.

Hầu tử cười ha ha, cầm đại thiết bổng đập thẳng vào lão, vừa hung ác lại bá đạo.

Từ khi con khỉ này sinh ra từ tảng đá đến giờ, nó chưa bao giờ thay đổi bản tính.

Lục Đại thánh khác cũng cùng lúc đánh về phía Hồng Hoang lão tổ.

Tất cả đều dùng sát chiêu.

Các cự đầu dang quan chiến đột nhiên giao lưu với nhau, rất ngắn ngủi.

- Hồng Hoang lâm nguy rồi!

- Dĩ nhiên!

- Ừ.

- Nhìn đi.

Họ nói rất ngắn gọn, giọng nói lại bí ẩn, người ngoài cơ bản không cảm ứng được.

Đối mặt với một đao kinh thiên của Sở Mặc, Hồng Hoang lão tổ vừa thẹn vừa giận.

Chỉ một đám tu sĩ Đại thánh lại có thể ép lão đến nước này cơ chứ.

Nghĩ đến bốn phía còn cự đầu đang xem chiến, Hồng Hoang lão tổ triệt để thể hiện, triển khai hết đạo hạnh của mình.

Trong nháy mắt, thực lực của lão tăng vọt.

Pháp lực lớn bao nhiêu, thân thể to ra bấy nhiêu.

Loáng một cái thân hình của lão gần như chiếm hết cả khoảng vũ trụ.

Tựa hồ vũ trụ này có khi còn không đủ để chứa được lão, trở nên nhỏ bé đến đáng thương.

Một đao của Sở Mặc cũng ẩn chứa đạo to lớn, hắn vẫn chém về phía đầu của Hồng Hoang lão tổ.

Xoát một tiếng, đao tiếp xúc với đỉnh đầu khiến toàn vũ trụ bị chấn động.

Cái đầu trên thân thể to lớn của Hồng Hoang lão tổ trực tiếp bị vạch ra một rãnh lớn, suýt nữa thì chém trúng mi tâm.

Máu chảy như suối, đỏ rực ngân hà.

Cũng trong lúc đó, một ngón taycủa lão đã đặt tại ngực của Sở Mặc.

Ngực hắn nháy mắt xuất hiện một lỗ thủng lớn.

Huyết nhục xương cốt ở trong phút chốc bị tiệt diệt.

Đúng vào lúc này, thiết bổng của con khỉ cũng đánh đến, ầm ầm đập vào đầu của Hồng Hoang lão tổ, khiến nó bị lõm hẳn xuống, máu chảy ào ào, óc văng cả ra ngoài.

Nhưng tay kia của Hồng Hoang lão tổ cũng đặt tại người của con khỉ, thân thể nó trực tiếp bay ra ngoài, thoáng cái tiêu thất trong vũ trụ.

Công kích của lục Đại thánh cũng đánh trúng các chỗ yếu hại của Hồng Hoang lão tổ.

Côn Đại thánh cầm Hải thần xoa, trực tiếp đâm vào giữa bụng, khiến máu văng tung tóe.

Bàng Đại thánh trở về bản thể, cơ thể che khắp vũ trụ, dùng móng vuốt chộp vào lưng lão, khiến người lão có thêm hai lỗ máu.

Miêu Đại thánh thì dùng móng vuốt chộp vào sườn lão, khiến nơi đó huyết nhục mơ hồ.

Ngưu Ma Đại thánh đánh trúng một kích vào đầu gối lão, khiến xương lão vỡ nát.

Tuyết Giao Đại thánh đánh vào ngang lưng lão, người ngoài có thể nghe được tiếng xương vỡ vụn.

Hồ Thiên Đại thánh trực tiếp thi triển pháp thuật để công kích, khiến người Hồng Hoang lão tổ tràn đầy vết thương.

Dù là cự đầu, đối mặt với công kích mãnh liệt như vậy cũng không khỏi tru lên, sau đó lục Đại thánh cũng bị bay ra.

Cả sáu đều khạc ra máu, bị thương rất nặng nhưng trên người vẫn tràn ngập chiến ý, căn bản không hề nao núng sợ hãi.

Hồng Hoang lão tổ gầm thét.

Vừa rồi các Đại thánh như người điên, đánh khiến lão bị thương rất nặng, khiến lão khó mà chịu đựng được.

Dù vết thương kia nháy mắt có thể phục hồi như cũ nhưng cũng khiến lão bị trả giá lớn, lão đã bị mất một phần mười khí huyết.

Một phần mười khí huyết của cự đầu cực kỳ kinh khủng.

Trong tình huống bình thường, dù chỉ một giọt máu của cự đầu cũng có thể giết chết một Đại thánh.

Thế mà tám người này vây công lại khiến lão bị mất luôn một phần mười khí huyết.

-----o0o-----

Chương 1998: Điên rồi

Chương 1998: Điên rồi

Vết thương trên người Sở Mặc cũng khôi phục rất nhanh, thậm chí nhìn qua cứ như không bị thương.

Hắn không đổi sắc mặt, tiếp tục tấn công, giơ đao lên chém tiếp.

Hầu tử cũng từ phía xa trở về, giơ đại thiết bổng, cười ha ha:

- Lão bất tử, bên nào cũng bị thương rồi.

Để xem hôm nay ai là người cười cuối cùng nào!

Vết thương trên người lục Đại thánh cũng nhanh chóng khôi phục, bọn họ càng thêm hung mãnh, khí thế hừng hực.

Bọn họ không phải là tu sĩ, trong xương cốt đều có hung tính và dã tính.

Đối mặt với đối thủ đáng sợ như Hồng Hoang lão tổ, nếu không bức hết năng lực của mình thì chỉ có một con đường chết.

Nơi này là chiến trường viễn cổ, nếu không cố gắng thì sẽ chết.

Nên họ thỏa thích phóng xuất hết dã tính, hung tính trong người mình.

Lại thêm một vòng công kích nữa, Hồng Hoang lão tổ đã mất hai phần mười khí huyết.

Nhưng bảy Đại thánh và Sở Mặc cũng bị hao tổn rất lớn, thậm chí nhiều hơn cả Hồng Hoang lão tổ.

Bất quá tám người như điên rồi, thậm chí cả hầu tử cũng không buồn gào rú nữa, vô thanh vô tức nâng thiết bổng đánh vào thân thể to lớn của Hồng Hoang lão tổ.

Sở Mặc ngay lập tức đánh lên, không nghỉ tí nào.

Đấu pháp kiểu này đúng là không muốn sống, muốn đồng quy vu tận.

Nhưng các cự đầu đang quan chiến lại đồng ý với đấu pháp như vậy.

Đây là cách duy nhất để đánh chết Hồng Hoang lão tổ.

Muốn thắng, chỉ có liều mạng.

Đối mặt với đối thủ như cự đầu, âm mưu quỷ kế hay bẫy rập gì đều trở nên quá ngây thơ.

Vì tuyệt đối không có khả năng thành công.

Hồng Hoang lão tổ tức lắm rồi.

Nguyên bản chống lại bảy Đại thánh đã khiến lão đau đầu.

Bọn chúng đâu phải người, đánh cứ như người điên.

Cự đầu kiêng nể chúng không phải không có căn cứ.

Hiện tại, mẹ nó... lại thêm một tên điên nữa.

Sau khi công kích ba lần liên tiếp, khí huyết của Sở Mặc cũng bị tiêu hao đến sáu phần.

Mà bảy Đại thánh cũng không kém bao nhiêu.

Còn Hồng Hoang lão tổ, cũng bị đánh mất sáu phần khí huyết.

Nếu cứ tiếp tục, dù có thể đánh chết tám người này thì Hồng Hoang lão tổ cũng bị khô kiệt hết khí huyết.

Nếu như ở La Thiên tiên vực, lão cũng chẳng lo lắm.

Nhưng vấn đề nơi này là chiến trường viễn cổ, nguy cơ tứ phía, sát khí ngập tràn.

Ngay cả cự đầu cũng có khả năng ngã xuống.

Nếu lão không tìm tra, an tĩnh ẩn nấp thì chắc chắn lão có thể có tên trên Phong thần bảng.

Nhưng cừu hận đẩy người ta tới vực sâu muôn trượng.

Dù tám người kia chết thì chính lão cũng không có kết cục tốt được.

Không nói đâu xa, các cự đầu đang quan chiến kia có bỏ qua nhân quả để đánh chết một cự đầu khác hay không cũng khó nói lắm.

Chí ít, Hồng Hoang lão tổ nghĩ, nếu là lão, chưa chắc lão đã bỏ qua.

Cự đầu như bọn họ không để tâm lắm đến tài nguyên của tu sĩ Đại thánh nhưng tài nguyên trên bất cứ cự đầu nào cũng có thể khiến người đỏ mắt.

Nhìn tám người kia chuẩn bị công kích tiếp, trong tâm Hồng Hoang lão tổ có chút sợ hãi.

Lão thực sự không muốn đổi mệnh với đám người điên này.

Bất quá, lão tĩnh lại rất nhanh, giờ là lúc không có đường lui.

Chỉ chớp mắt một cái, cả hầu tử và Sở Mặc đều nhìn nhau, cảm ứng được, bản thân người kia đã có thể đánh tan gông cùm xiềng xích, xông đến tổ cảnh.

Sáu Đại thánh khác không rút đi mà càng điên cuồng đánh về phía Hồng Hoang lão tổ hơn.

Vèo vèo hai tiếng, hai người một trước một sau chạy tới.

Vốn bọn họ đã chuẩn bị xuất thủ, Thương Lam lão tổ đưa tay đánh về phía Sở Mặc nhưng khi cảm ứng được thiên kiếp, bọn họ lập tức dừng lại.

- Hai tiểu vương bát đản kia điên rồi!

Thương Lam lão tổ hét lên, xoay người rời đi.

Dù trên chiến trường viễn cổ không kết nhân quả nhưng không ai nguyện ý đối mặt với thiên kiếp tổ cảnh.

Nó là sát kiếp chân chính.

Ở địa phương đầy oán niệm và sát khí như thế này thì thiên kiếp lại càng kinh khủng.

Các cự đầu nguyên bản đứng ngoài thảnh thơi quan chiến thấy vậy trực tiếp lui về phía sau.

Thiên kiếp cấp bậc này, lại còn là hai sinh linh cùng độ kiếp, bọn họ không muốn bị dính vào tí nào.

Hồng Hoang lão tổ muốn điên rồi.

Nếu là bình thường, dù hầu tử hay Sở Mặc trùng kích thiên kiếp, lão có khả năng âm thầm xuất thủ ngăn chặn, dù là ở chiến trường viễn cổ cũng chẳng sao, trong đầu lão có cả vạn biện pháp.

Nhưng lén lút và chính diện chống lại thiên kiếp tổ cảnh khác nhau một trời một vực.

Có thể hạ độc thủ từ xa nhưng khoảng cách này thìkhó lắm.

Lão đã muốn bỏ đi.

Trong thân thể lão chỉ còn lại bốn phần khí huyết, thực lực đã giảm xuống nhiều.

Nếu trong tình huống này còn chống lại thiên kiếp của hai gã vào tổ cảnh, lão không có lòng tin mình còn sống mà rời khỏi chỗ này.

Sáu Đại thánh cũng như phát điên, muốn dùng mạng kéo lão lại.

- Cút hết cho ta.

Hồng Hoang lão tổ rít gào, đánh bay toàn bộ sáu Đại thánh.

Một kích này khiến lão lại mất nửa thành khí huyết, hiện tại, lão chỉ còn có hơn ba thành khí huyết.

Thừa dịp đánh bay sáu Đại thánh, lão xoay người bỏ chạy.

Cửu Liệt lão tổ còn đang do dự, thấy thế, cũng xoay người rời đi.

Vốn lão ta còn muốn âm thầm hãm hãi Sở Mặc nhưng tình huống hiện giờ quá nguy hiểm.

Hiện tại bọn họ vẫn ở trong phạm vi thiên kiếp tổ cảnh, máu trong người họ đã bắt đầu sục sôi.

- Chết tiệt!

Cửu Liệt lão tổ cắn răng mắng.

Hồng Hoang lão tổ không tốt số như thế.

Vì Sở Mặc kéo theo kiếp vân đầy đầu, chợt gầm thét lao về phía lão.

Thanh đao huyết sắc yêu dị chém ngang hư không, tạo nên một vạch đỏ rực rỡ.

Vạch sáng này đi đến đâu, trời cao trực tiếp bị chém rách đến đấy.

Chẳng mấy chốc nó sẽ chém vào trước mặt Hồng Hoang lão tổ.

Hồng Hoang lão tổ kinh hãi hét lên:

- Sao lại thế được chứ?

Lão chợt phát hiện Sở Mặc đột nhiên khôi phục toàn bộ khí huyết.

Dù là Hồng Hoang lão tổ, nhìn thấy cảnh tượng này cũng thấy quá yêu tà.

Có phải lão nhìn lầm không?

Đối chiến với cự đầu, bị tiêu hao quá nửa khí huyết, thế mà thoáng một cái đã có thểkhôi phục như lúc ban đầu?

Người này rốt cuộc là cái quái gì chứ?

Tinh thần lực trong thân thể Sở Mặc bắt đầu khởi động.

Bảy ngôi sao câu động ra vô số tinh thần trong vũ trụ.

Tất cả tạo thành sức mạnh, rót vào thân thể Sở Mặc.

Giờ khắc này, tinh thần quyết được Sở Mặc sử dụng ở mức cực hạn.

Tinh thần trên chiến trường vốn tràn đầy đau thương, đáng lẽ cần nhiều thời gian mới có thể thanh lọc.

Nhưng mỗi lần chiến trường mở ra lại có người ngã xuống.

Tinh thần cũng có linh, chúng nó cực hận đám cự đầu.

-----o0o-----

Chương 1999: Thiên kiếp tổ cảnh

Chương 1999: Thiên kiếp tổ cảnh

Chúng nó coi Sở Mặc như thân nhân của mình.

Vì thế mà chọn đứng về phía Sở Mặc.

Mất sáu phần rồi khôi phục hết có là gì, giờ phút này, dù có hao hết khí huyết Sở Mặc cũng có thể khôi phục trong nháy mắt như thường.

Thiên thời địa lợi như thế không có gì là khó.

Đao của Sở Mặc đã chém trúng vai của Hồng Hoang lão tổ.

Cánh tay của lão cứ thế bị chặt đứt.

Cùng lúc đó, một đạo thiên lôi màu vàng tím cực kỳ đáng sợ bổ xuống người Sở Mặc.

Đồng thời cũng có tám đạo thiên lôi khác đánh về phía sáu Đại thánh, Hồng Hoang lão tổ và hầu tử.

Bất quá, sáu đạo thiên lôi đánh về phía sáu Đại thánh bị Sở Mặc nhanh chóng dùng pháp thần, ảnh hưởng quy tắc không gian thời gian, tiếp được trên người hắn.

Sau đó, sáu Đại thánh đều biến mất.

Bọn họ đã bị Sở Mặc thu vào thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Thiên lôi bổ xuống người Hồng Hoang lão tổ, khiến lão lảo đảo.

Thiên kiếp cũng đánh xuống người hầu tử.

Thiên kiếp của nó cũng có màu vàng, chia làm ba đạo, một xuống nó, một xuống Sở Mặc, một...

đánh về phía Hồng Hoang lão tổ.

- A...

Hồng Hoang lão tổ bị thiên lôi đánh cho lảo đảo thêm, thân thể tiêu hao ngày càng nhiều.

Trong nháy mắt, lão phân thân thành ngàn người, muốn thoát khỏi vũ trụ này ngay tức khắc.

Nhưng thiên lôi cũng tách ra thành nghìn đạo, bổ xuống từng phápthân của Hồng Hoang lão tổ.

Ngàn vạn tôn pháp thân đồng thời thổ huyết, đúng là cảnh tượng nghìn năm có một.

Lúc này hầu tử không công kích Hồng Hoang lão tổ nữa mà toàn lực độ kiếp.

Không ai có thể đảm bảo lúc này không có người âm thầm xuất thủ ngăn trở Sở Mặc với hầu tử.

Việc đến nước này, nghĩ cũng chẳng làm gì.

Nếu xuất thủ, dù là ai, cũng sẽ trở thành tử địch cả đời.

Cừu hận này không dễ hóa giải.

Sở Mặc căn bản chẳng buồn để ý đến thiên kiếp, mang theo Thí Thiên, điên cuồng đuổi theo chém Hồng Hoang lão tổ.

Hành động này dọa sợ không ít cự đầu.

Ngay cả bọn họ khi trước độ kiếp cũng không dám lớn mật như vậy.

Mỗi đạo thiên lôi màu tím vàng kia có thể khiến một tu sĩ Đại thánh cảnh thổ huyết mà chết.

Dù là tổ cảnh cự đầu bị trúng một cái cũng sẽ hảo tỮ một lượng lớn khí huyết.

Khí huyết bằng năng lượng.

Năng lượng chính là đạo hạnh.

Mà đạo hạnh là tất cả những gì bọn họ có.

- Người thanh niên này... thật sự rất hung mãnh...

Một gã cự đầu đã thối lui đến rất xa, ở khu vực an toàn, không nhịnđược cảm khái.

- Tuấn kiệt trẻ tuổi như vậy thật hiếm thấy.

Một khi hắn quật khởi thì ai ngăn được hắn chứ?

Một cự đầu khác lẩm bẩm.

Thiên Không lão tổ nhìn vòm trời hỗn loạn cũng thấy kinh ngạc, thầm nghĩ: xem ra lúc trước ta làm việc thiện, tương lai không chừng có lợi ích không tưởng rồi.

Làm việc phải nhìn đại cục không câu nệ tiểu tiết, xem ra thì thoảng, cũng không phải là nhìn toàn diện mà đúng hết được.

Mặt Thiên Không lão tổ lộ vẻ trầm tư.

Thương Lam lão tổ và Cửu Liệt lão tổ khó khăn thoát khỏi thiên kiếp, chạy đến khu vực an toàn, vốn đang định xuất thủ phá hoại lại thấy Sở Mặc mặc kệ thiên kiếp điên cuồng đuổi theo chém Hồng Hoang lão tổ.

Cả hai bị sợ ngây người.

Tình huống quái gì thế này?

Tiểu tử kia tu luyện cái gì mà lại không sợ thiên kiếp thế tổ cảnh chứ?

Nếu Sở Mặc nói cho bọn họ biết thứ hắn tu luyện chính là Tị lôi bí quyết, chắc không chỉ Thương Lam và Cửu Liệt mà ngay cả các cự đầu khác cũng sẽ phát điên.

Một thần thông nho nhỏ như Tị lôi bí quyết sao có thể giúp tránh được tử kim thiên lôi được chứ?

Nói đùa à.

Dù là ai thì khi đã đạt tới cấp cự đầu cũng không nghĩ trên thế gian này có người có thể thành công tu luyện lôi đình chi đạo, lại mở ra lôi đình đạo đài trong cơ thể.

Nếu biết, họ cũng phải rồ lên thôi.

Vì thế kiểu gì Sở Mặc cũng sẽ không bị thiên kiếp đánh chết.

Hắn không sợ thiên kiếp tổ cảnh, cũng không sợ thiên kiếp Thái thượng...

Các loại thiên kiếp khác cũng chỉ là râu ria mà thôi.

Đây mới gọi là nghịch thiên trong truyền thuyết.

Thiên kiếp đại diện cho thiên ý, người không sợ thiên kiếp chẳng phải không sợ thiên ý hay sao?

Thương Lam lão tổ và Cửu Liệt lão tổ thật sự không dám ra tay đánh lén Sở Mặc lúc này.

Bọn họ nhìn nhau, cùng làm một động tác, đó là xoay người rời đi.

Đúng thế, bọn họ bỏ đi không thèm nhìn lại.

Ai nói chỉ có Đại thánh hay chưa vào cự đầu thì mới được trốn.

Bọn họ cũng có thể trốn mà.

Nếu không thể trêu vào, chúng ta trốn đi không được sao?

Hai cự đầu từng thụ thương, không hề do dự, cũng không cần traođổi, cùng ăn ý rời đi.

Sau đó, bọn họ sẽ trốn ở chỗ Sở Mặc không tìm được, chờ đến lúc chiến trường còn năm mươi người, Phong thần bảng xuất hiện, bọn họ sẽ thuận lợi lên bảng.

Sở Mặc tìm được ai thì đó là vận số của hắn, còn hắn muốn làm gì ai cũng mặc kệ.

Từ nay về sau, bọn họ nhìn thấy Sở Mặc sẽ trốn đi luôn.

Cự đầu bốn phía nhìn Thương Lam và Cửu Liệt lão tổ lưu khai đều im lặng, cũng không gây phiền phức, không phát biểu ý kiến vì đổi lại là bọn họ thì cũng sẽ làm như vậy.

Sở Mặc nhìn chằm chằm vào thiên lôi, lại bắt đầu điên cuồng công kích.

Sở Mặc từng phải chạy trối chết khi bị Hồng Hoang lão tổ truy sát, không có khả năng hoàn thủ.

Nhưng sau mười năm, trong khi đối với thiên kiếp tổ cảnh, Hồng Hoang lão tổ cũng chỉ còn ba phần khí huyết, Sở Mặc không hề do dự muốn giết lão.

Rầm rầm rầm!

Thiên kiếp không ngừng đánh xuống tất cả người trong phạm vi của nó.

Sở Mặc không cần đến pháp khí, không hề kháng cự.

Mỗi đạo thiênlôi đánh xuống là giúp rửa tội cho đạo đài của hắn một lần, đồng thời bổ sung khí huyết cho hắn luôn.

Uy lực thiên kiếp càng ngày càng mạnh, đã có thiên lôi tử kim sắc đầy uy lực đánh vào người Sở Mặc.

Các thiên lôi này đánh còn kinh khủng hơn trước.

Vì chúng nó có chiến lực vô song.

Đối mặt với thiên kiếp mạnh mẽ này, Sở Mặc cũng không khỏi tạm dừng truy sát Hồng Hoang lão tổ, bắt đầu chăm chú ứng phó.

Nhưng Hồng Hoang lão tổ không có cơ hội thở dốc, lão chỉ còn ba phần khí huyết nhưng vẫn phải đối mặt với đống thiên kiếp kia.

Hơnnữa, vì cảnh giới của lão cao nên thiên kiếp cũng đánh xuống mạnh hơn so với Sở Mặc.

Hồng Hoang lão tổ phun một búng máu, quá nửa là vì bị Sở Mặc chọc tức.

Các cự đầu đối với Sở Mặc cảm thán không thôi, Hồng Hoang lão tổ đứng gần càng thấy rõ Sở Mặc không quan tâm tới mấy thiên kiếp trước.

Giờ khi xuất hiện thiên kiếp có thể đánh cướp, Sở Mặc mới bắt đầu nghiêm túc, muốn tự thân tôi luyện chiến lực và đạo hạnh.

Tuy hai bên đối chọi gay gắt nhưng chỉ như kiểu luận bàn, cũng có hung hiểm nhưng những thiên kiếp mạnh mẽ này cũng không ảnh hưởng gì nhiều lắm tới Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 2000: Tiến hóa cánh tay trái (1)

Chương 2000: Tiến hóa cánh tay trái (1)

Ngược lại, Hồng Hoang lão tổ bị đánh tả tơi, thân thẻ bị thương nặng.

Đả kích như vậy là quá lớn đối với cự đầu như lão.

Không gian và thời gian trở nên hỗn loạn, dòng sông thời gian xuất hiện mờ ảo ở bên.

Các sinh linh trong đó đưa mắt nhìn ra ngoài.

Nhưng khi chúng thấy Sở Mặc lại lộ vẻ khiếp sợ, không dám tin thế gian này lại có người cóthể độ kiếp như thế.

Một số sinh linh vẫn còn tham lam, đưa tay định bắt Sở Mặc và Hồng Hoang lão tổ lại bị thiên lôi tử kim sắc đánh xuống phải rụt về.

Chúng vội vàng ẩn vào dòng sông, không dám hiện thân trêu chọc thiên kiếp nữa.

Mấy sinh linh không công kích được Sở Mặc thì đưa mắt sang phía Hồng Hoang lão tổ.

Nếu vẫn mạnh như cũ, Hồng Hoang lão tổ có thể không sợ đám sinh linh này, tối đa chúng chỉ ngang cảnh giới với lão, chiến lực dù phân caothấp nhưng sao chứ?

Bây giờ lại khác.

Hiện tại khí huyết của lão còn rất ít.

Vừa phải ứng phó với sinh linh thiên kiếp, thiên lôi tử kim sắc đã khiến lão rất chật vật, giờ lại bị đám sinh linh trên sông kia công kích thì lão sẽ cách cái chết không còn xa nữa.

- Biến đi!

Hồng Hoang lão tổ rống giận, đạo hạnh hóa thành phép tắc đánh về phía dòng sông và Sở Mặc.

Bất quá loại tồn tại bí ẩn như thế sao có thể để một cự đầu bình thường như lão ảnh hưởng.

Một sinh linh trong đó cầm một cây chiến kích, hung hăng đâm về phía Hồng Hoang lão tổ

Ầm một tiếng, dòng sông thời gian đột nhiên xuất hiện một trận lốc, thậm chí ảnh hưởng đến cả các sinh linh trong thiên kiếp.

Các sinh linh thiên kiếp nổi giận, vọt vào giữa dòng sông.

Dòng sông mờ ảo thoáng cái mất hút.

Hồng Hoang lão tổ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đúng lúc này, Sở Mặc lại mang Thí Thiên chém tới.

Viu một cái, chém bay đầu của Hồng Hoang lão tổ.

Sở Mặc nắm chặt cơ hội lúc cơ thể mạnh mẽ nhất để chém.

Lẽ ra cự đầu như Hồng Hoang lão tổ sẽ không bị Sở Mặc đánh lén như vậy nhưng dòng sông thời gian đã ảnh hưởng quá nhiều đến lão, khi nó biến mất, lão mới hơi buông lỏng.

Kết quả bị Sở Mặc nhất kích đắc thủ.

Sở Mặc chém đầu Hồng Hoang lão tổ xong cũng không công kích tiếp vì hắn biết chắc chắn lão ta sẽ xồ đến.

Nên hắn vừa đắc thủ, lập tức chạy luôn ra xa.

Hồng Hoang lão tổ quả thật điên rồi.

Đường đường là cự đầu hoàn hảo mà bị người ta chém mất cả đầu.

Đạo hạnh của lão vì một đao này của Sở Mặc mà cũng chỉ còn có một phần.

Giờ phút này, lão không cần tính toán gì nữa, chỉ cần sống tiếp nếu không...

Cho nên, lúc này Hồng Hoang lão tổ đã hoàn toàn điên cuồng!

Không thể không nói, trước đó có mấy Cự Đầu xem cuộc chiến và suy diễn rất chuẩn.

Bọn họ mặc dù không dự liệu được chuyện thiên kiếp của Sở Mặc, nhưng cũng đã thành công tính ra kết cuộc của Hồng Hoang lão tổ.

Cũng không phải là những Cự Đầu đó mạnh hơn Hồng Hoang Lão tổ nhiều gì, chỉ có thể nói dễ đoán người khó đoán được về mình.

Hồng Hoang lão tổ cho dù mạnh mẽ như thế nào đi nữa, nhưng lúc đối mặt với thiên cơ của bản thân vẫn khó có thể tính toán rõ ràng mỗimột chi tiết được.

Rất nhiều thứ đều mông lung, mơ hồ thậm chí là không thể nhận ra!

- Ha ha ha ha...

Hồng Hoang lão tổ điên cuồng truy kích phía sau Sở Mặc, nở nụ cười kinh khủng lành lạnh không gì sánh được:

- Tiểu súc sinh, muốn bắt lão tổ ta thân vong đạo tiêu... ngươi nghĩ ngươi có thể chết yên lành được hay sao?

*Thân vong đạo tiêu: Cơ thể chết, đạo cũng tiêu tan

Sở Mặc cơ bản không nói gì mà chỉa vào biển thiên lôi tử kim sắc, nhanh chóng bỏ chạy về một phía.

Hồng Hoang Lão tổ rõ ràng thể hiện không muốn sống nữa, hắn cũng không muốn chôn cùng!

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hồng Hoang Lão tổ đang điên cuồng công kích.

Đối mặt với thiên kiếp kinh khủng của Tổ Cảnh, đối mặt với sinh linh sinh sinh ra từ thiên kiếp, Hồng Hoang lão tổ làm như không thấy, vẫn muốn đồng quy vu tận với Sở Mặc.

Lại nói, có thể bức ép một Cự Đầu tổ cảnh đến mức này cũng đủ làm Sở Mặc kiêu ngạo.

Ngay cả những Cự Đầu đứng ở khu vực an toàn cũng không nhịnđược mà thổn thức, thậm chí trong lòng còn dâng lên một cảm giác may mắn nhàn nhạt.

May mà người thanh niên này không phải là kẻ địch của mình!

Vốn là bọn họ không có bao nhiêu hứng thú ra tay với Sở Mặc, bây giờ lại càng không có.

Cho dù cuối cùng chiến trường Viễn Cổ chỉ còn lại 51 người thì Sở Mặc vẫn sẽ dừng lại ở tầng chuẩn Cự Đầu này, vài tên Cự Đầu cũng chưa chắc sẽ chọn ra tay với Sở Mặc.

Khả năng lớn hơn là bọn họ sẽ đi đánh chết Cự Đầu bị thương nặng như Thương Lam và Cửu Liệt.

Cùng với việc không ngừng tăng lên của sinh linh thiên kiếp, cùng cả việc liều lĩnh thiêu đốt tinh hoa bản mạng của Hồng Hoang lão tổ để công kích Sở Mặc, trên người của Sở Mặc rốt cục cũng bị thương.

Tuy là bị thương không nặng nhưng ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tốc độ của hắn.

Chỉ có điều lúc này, thiên kiếp Tổ Cảnh của Sở Mặc cũng đã bắt đầu kết thúc.

Bên kia thiên kiếp Tổ Cảnh của Hầu Tử cũng đã gần kết thúc.

Chỉ cần hai người họ đều thành công độ kiếp, tiến vào Tổ Cảnh, như vậy Hồng Hoang Lão tổ sẽ phải chết không thể nghi ngờ.

Hơn nữa sẽ chết mà không thể nào hồi sinh được nữa!

Hồng Hoang lão tổ đương nhiên hiểu rõ điểm này.

Đôi mắt của ông ta bắn ra tia sáng lạnh như băng, bỗng nhiên chậm rãi nói:

- Ta vốn tên là Hồng Hoang, hào là Hồng Hoang lão tổ, sống đã 26 kỷ nguyên từ Cổ tộc Hồng Hoang, đến nay đã sống 3 triệu năm.

Đã nhìn thấy nhiều tang thương của thế gian này, đã giết vô số thiên kiêu nữa.

Cả đời này, ta từng vinh quang từng vô địch, tung hoành ngang dọc La Thiên Tiên Vực.

Ngay cả năm đó ám sát lão tổ hoàng tộc cũng không vì vậy mà bị nhân quả quấn thân.

Đáng trách, ngày hôm nay lại bại trong tay kẻ yếu nhược như ngươi.

Thật là sự sỉ nhục lớn nhất cuộc đời ta.

Ngay trong nháy mắt âm thanh đại đạo của Hồng Hoang lão tổ truyền tới khu vực an toàn, những Cự Đầu xem cuộc chiến cũng hơi rùng mình, sau đó bọn họ không chút do dự... lùi xa hơn về phía hư không.

Bởi vì bọn họ đều đã biết Hồng Hoang lão tổ muốn làm gì!

Ông ta muốn tự bạo!

Một Cự Đầu tự bạo có thể làm cả vũ trụ này bị hủy diệt hay không, điều này thực sự không ai biết như thế nào.

Bởi vì trước đó chưa từng có Cự Đầu nào làm như vậy.

Thân là cao thủ Tổ Cảnh khẳng định sẽ luôn lưu lại cho mình một đường lui.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXXI ( Chương 2001-2025 )


*9:27pm 26-5-19*

Chương 2001: Tiến hóa cánh tay trái (2)

Nói ví dụ như để lại một giọt máu dùng pháp khí đỉnh cấp bảo vệ ở chỗ nào đó.

Ngay cả Cự Đầu có ngã xuống, chỉ cần giọt máu tươi này còn đó thì trong tương lai, một ngày nào đó, giọt máu tươi vẫn có cơ hội sống lại.

Lúc sống lại mặc dù sẽ hoàn toàn quên mất mình là ai, quên tất cả, nhưng lúc tu luyện tuyệt đối là thiên kiêu cao cấp nhất thế gian này!

Nếu quả thật còn có thể như thế, vậy thì sẽ có hy vọng trở thành một Cự Đầu lần nữa.

Hơn nữa, đến tổ Cảnh rồi sẽ nhớ lại tất cả ký ức.

Đến lúc đó Cự Đầu đó chẳng khác nào là "ông ta" lần nữa sống lạicả!

Thế gian này đã thấy không ít ví dụ, có Thương Lam và Cửu Liệt thật ra đều à Cự Đầu sống lại lần thứ hai đó.

Chỉ có điều bọn họ vẫn chưa chính miệng thừa nhận, cũng không ai có thể phán đoán thật giả chuyện này.

Chỉ khi nào tự bạo thì đồng nghĩa với việc xóa bỏ tất cả vết tích tồn tại của mình ở thế gian này.

Ngay cả giọt máu lưu lại cũng sẽ nháy mắt khô cạn, không còn nữa.

Chết kiểu này là một kiểu chết thảm thiết nhất.

Trừ phi hận thù sâu đến mức tột đỉnh, trừ phi hoàn toàn không muốn sống nữa, nếu không sẽ không ai chọn kết quả như thế.

Sở Mặc cũng ý thức được Hồng Hoang lão tổ muốn làm gì, trong lòng của hắn cũng vừa sợ vừa giận.

Nhưng lại biết nhất định phải ngăn cản ông ta!

Đúng lúc này, bảy viên Tinh Thần trong thân thể Sở Mặc lần nữa phát ra tiếng vù vù.

Tiếp đó, Thiên tự thần văn trong đạo đài của đan điền cũng bắt đầu mơ hồ nổ vang tiếng Đại Đạo.

Giữa đôi bên lập tức cộng hưởng, không, không phải đôi bên mà là ba bên!

Sở Mặc kinh ngạc nhìn, có một tấm bản đồ xa xưa... từ trong đầu của Hồng Hoang lão tổ giãy ra, sau đó bay thẳng về phía Sở Mặc.

Hồng Hoang lão tổ rít lên một tiếng phẫn nộ:

- Không!

Thất Tinh trận đồ!

Vậy mà là Thất Tinh trận đồ đã biến mất rất nhiều năm.

Sau khi bị Bắc Đẩu lão tổ lấy đi thì trở thành chí bảo biến mất hoàn toàn.

Sở Mặc đã từng một lần cho rằng nó đã bị Bắc Đẩu lão tổ phá hủy, bởi vì cho tới bây giờ Hồng Hoang lão tổ chưa hề nhắc tới chuyện này với hắn.

Không nghĩ tới, tấm Thất Tinh trận đồ này lại thật sự ở trong tay Hồng Hoang lão tổ.

Nhưng mà ban đầu, Hồng Hoang lão tổ vốn không coi tấm Tinh đồ này vào đâu.

Dù sao đến cấp độ của ông ta rồi, ngay cả những thứ đến từ Thông đạo, ông ta cũng không cần như Bắc Đẩu lão tổ, coi nó trở thành chí bảo.

Hơn nữa một mình Thất Tinh trận đồ thật sự là không có lợi ích gì.

Suy diễn từ bản đồ này thậm chỉ chẳng có chút lợi ích nào.

Nhưng tấm bản đồ này đối với Sở Mặc thật sự quá quan trọng!

Thất Tinh trận đồ xoạt một cái bay vào giữa đan điền Sở Mặc, thoáng cái đã biến mất không thấy đâu.

Nhưng trong phút chốc, bảy viên Tinh Thần trong đan điền của Sở Mặc, từ Thiên Xu đến Diêu Quang... trong nháy mắt sinh ra một loại liên hệ thần bí.

Tinh thần quyết điên cuồng vận chuyển, một công pháp mới xuất hiện trong tinh thần Sở Mặc.

- Bắc Đẩu Tinh trận!

Sở Mặc khẽ quát một tiếng, chỉ thấy bảy viên Tinh Thần phát ra ánh sáng chói mắt, trong nháy mắt bay ra từ thân thể của Sở Mặc, sau đó bao vây đầu của Hồng Hoang lão tổ vào giữa.

Bảy viên tinh thần này đều có liên hệ gì đó, tạo thành một sự trói buộc không thể phá vỡ.

Bắc Đẩu Tinh trận vừa ra, tinh thần do Chu Thiên tinh vực sở hữu trong nháy mắt đã bắn ra tinh thần lực nhiều hơn không biết bao nhiêu lần, rót vào giữa pháp trận.

Loại uy áp to lớn này trấn áp đầu của Hồng Hoang lão tổ ở giữa.

Không thể động đậy chút nào!

Ngay cả một luồng thần niệm cũng không thoát ra được.

Hồng Hoang lão tổ đã chuẩn bị cả thân đạo hạnh cũng sẽ mất hết, không để lại bất kỳ đường lui nào, muốn cùng với Sở Mặc quy vutận, muốn ngay cả Hầu Tử cũng phải nổ chết, muốn làm toàn bộ sinh linh trong chiến trường Viễn Cổ...

đều bị nổ chết.

*Đồng quy vu tận: Cùng bị hủy diệt, cùng chết

Bắt mọi người phải chôn cùng mình!

Nhưng ông ta không nghĩ tới là trong nháy mắt cuối cùng... vậy mà lại thất bại trong gang tấc!

Nếu như...

ông ta không muốn trước khi chết được thoải mái cái miệng một chút, như vậy bảy viên Tinh Thần trong thân thể Sở Mặc cũng chưa chắc sẽ có phản ứng kịch liệt như vậy.

Bản Tinh đồ cũng sẽkhông thể giãy khỏi uy áp của mình mà bay ra ngoài.

Đương nhiên, cũng sẽ không thể tạo thành pháp trận kinh khủng để vây khốn mình như này được.

Mà không có pháp trận tinh thần khủng bố này, thế gian này ai cũng không thể ngăn ông ta tự bạo được nữa.

Nói cho cùng, dù cho đến cảnh giới như Cự Đầu rồi, trong nháy mắt thật sự đối mặt với cái chết vẫn sẽ có do dự, không có ngoại lệ!

- Ta hận!

Hồng Hoang lão tổ rống lên một tiếng vô cùng bi phẫn.

Nhưng tiếng rống giận dữ của ông ta thậm chí không thể xuyên qua được Bắc Đẩu Tinh trận.

Bên ngoài cơ bản là không nghe được, ông ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Sở Mặc một bên hấp thu thiên lôi tử kim sắc, một bên đại chiến với sinh linh sinh ra từ thiên kiếp.

Những Cự Đầu từ Chu Thiên đều thở dài một hơi.

Trong chớp mắt vừa rồi, đám Cự Đầu Tổ Cảnh này hầu như đều đổ mồ hôi lạnh cả người, bị dọa không hề nhẹ.

Tất cả Cự Đầu nhìn về phía Hồng Hoang lão tổ bị vây trong Tinh Trận hầu như đều sắc mặt bất thiện.

Cho dù vừa rồi Sở Mặc không giết ông ta thì bọn họ cũng tuyệt đối không bỏ qua tên điên này!

Vậy mà lại muốn kéo mọi người phải chôn cùng ông ta!

Quả thực là không biết sống chết!

Một ngày nào đó muốn tìm cơ hội tiến vào La Thiên Tiên Vực, sau đó hủy diệt toàn bộ ấn ký của Hồng Hoang lão tổ lưu lại trên đời này!

Về phần hậu nhân của ông ta... càng không cần phải nói làm gì!

Người như thế, phải làm huyết mạch của ông ta triệt để bị đứt đoạn luôn đi!

Sở Mặc còn đang đại chiến với sinh linh thiên kiếp.

Hắn cũng bị thương, vết thương không nhẹ, nhưng lúc này tâm tình của hắn lại cũngvô cùng thoải mái.

Trên cánh tay trái của hắn đã chứa đầy lực sấm sét, cả cánh tay trái đã bắt đầu tiến hóa.

Loại biến hóa này ngay cả bản thân Sở Mặc cũng cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Bởi vì hắn cũng không biết sau khi hấp thu không ít lực sấm sét, đạo đài sấm sét lại còn cùng tiến hóa với cánh tay trái của hắn như thế.

Thân thể của hắn sớm đã là thân Tổ cảnh!

Tiến lên phía trước một bước... chẳng phải là cảnh giới Thái Thượng sao?

Suy đoán này khiến Sở Mặc cũng phải giật mình!

Mặc dù chỉ là một cánh tay trái, nhưng đó cũng đã quá nghịch thiên rồi nhỉ?

-----o0o-----

Chương 2002: Thiên lôi màu vàng (1)

Chương 2002: Thiên lôi màu vàng (1)

Hồng Hoang lão tổ bị Bắc Đẩu Tinh trận vây khốn đã bị kinh hãi đến mức tột đỉnh, không ai thấy rõ hơn ông ta.

Về biến hóa trên người Sở Mặc, từng chút từng chút ông ta đều thấy vô cùng rõ ràng.

Ông ta biết, thanh niên trước mặt ông ta này có thể nói là một thanh niên trẻ tuổi sắp bước vào Tổ cảnh, trở thành Cự Đầu thật sự.

Từ đây về sau này, hắn sẽ không còn là một Cự Đầu trẻ tuổi nữa, mà là một CựĐầu chân chính!

Nhưng sự biến hóa của cánh tay trái của Sở Mặc vẫn khiến Hồng Hoang lão tổ cảm thấy chấn động... theo đó là cảm giác bất lực!

Cánh tay trái của hắn...

Lại đang tiến hóa tiến lên Thái Thượng!

Lúc này, một cánh tay trái của Sở Mặc đã biến đổi hoàn toàn thành tử kim sắc.

Lúc này, sinh linh sinh ra từ thiên kiếp tản ra khí tức cái thế, đánh về phía Sở Mặc.

Sở Mặc huy động cánh tay trái, lấy lực sấm sét hung hăng tung ra một chưởng.

Ầm!

Tên sinh linh thiên kiếp to lớn tản ra khí tức cái thế đó bị quất bay, nổ ầm!

Đùng đùng!

Cuối cùng còn có một tia sấm sét màu vàng tinh khiết đánh xuống.

Một màn này làm chấn động tất cả người xem.

Thiên lôi màu vàng tinh khiết!

Chưa ai từng nhìn thấy.

Thiên kiếp Thái Thượng chưa ai từng thấy nó dạng gì, nhưng dưới tình huống đó đều là những cao thủ Cự Đầu.

Khi bọn họ thành đạo Tổ cảnh, một thiên kiếp cuối cùng là dạng gì, bọn họ hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Ầm!

Bên Hầu tử lúc này cũng có thiên lôi cuối cùng giáng xuống.

Tử kim sắc!

Vẫn là tử kim sắc!

Chỉ là lớn tới mức không gì sánh được!

Giống như một cột trụ chống cả vòm trời vậy!

Nhưng màu sắc của nó lại không hề khác với thiên lôi Tổ cảnh trước đó, đều là tử kim sắc thuần túy, nhìn qua lóa mắt không gì sánh được, phóng ra khí tức tạo hóa cái thế.

Nhưng so sánh với thiên lôi màu vàng thuần túy ở bên kia thì nhất thời có cảm giác thua kém.

Chỉ có điều lúc này Hầu Tử cũng không có tâm tư đó.

Nó cười điên cuồng, giơ cây côn lớn trong tay lên nghênh đón một đạo thiên lôi cuối cùng.

Thành đạo cũng muốn cùng với binh khí của mình!

Bất chợt, thân hình Hầu tử bị thiên lôi tử kim sắc hoàn toàn bao phủ.

Chỉ có điều, chỉ một khắc sau đó, chỗ của nó nhất thời phát ra một luồng uy áp vô tận.

Mang theo khí tức Đại Đạo, tản về bốn phía bên dưới.

Con sông thời gian lần nữa xuất hiện bên người của Hầu tử, nhưng lúc này không có bất kỳ sinh linh nào dám ra tay với Hầu tử.

Sinh linh có mặt đều vẻ mặt hâm mộ mà nhìn.

Thậm chí có thể thấy rõ ràng khát vọng trong ánh mắt của bọn họ.

Đó đều là những sinh linh độ kiếp Tổ cảnh thất bại trong con sông thời gianBọn họ lưu lại trong con sông đó, những năm tháng vĩnh viễn bị nguyên tắc áp chế.

Tổ cảnh!

Cự Đầu!

Hầu tử do trời sinh đất dưỡng này rốt cục đã thành đạo Tổ cảnh thuộc về riêng nó.

Nhưng ở bên kia, thiên lôi màu vàng tinh khiết vẫn chưa tản đi!

Nó dường như không có chút uy áp nào, dường như chỉ à một cột trụ màu vàng tinh khiết chống thẳng lên trời, đứng sừng sững giữa bầu trời.

Nhưng tất cả Cự Đầu trong lòng lại sinh ra cảm giác muốn cúng bái!

- Đây đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra vậy?

- Người thanh niên này, thiên kiếp Tổ cảnh... vậy mà lại có dị biến kiểu này!

Quá kinh người!

Thật sự là quá kinh người!

- Loại dị biến này rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào?

- Ta chưa từng nghe nói trên đời này lại có thiên kiếp Tổ cảnh như thế này...

Ở nơi xa xôi vô tận, những Cự Đầu đang nói to nói nhỏ với nhau.

Bọn họ không chút nào che giấu nội tâm khiếp sợ của mình...

điều đó cơ bản cũng không có cách nào để che dấu.

Sở Mặc cầm trong tay Thí Thiên, đứng ở giữa thiên lôi màu vàng tinh khiết, đang luyện hóa!

Vừa luyện hóa Thí Thiên, cũng vừa luyện hóa chính hắn!

Sau đó hắn lấy Thương Khung Thần Giám ra, từ rất xa đánh về phía Hầu tử.

Sau đó sáu Đại Thánh trong nháy mắt xuất hiện bên cạnh Hầu tử.

Trên người Hầu Tử nhất thời tản ra khí tức Đại Đạo vô cùng, bao phủ cả sáu huynh đệ lại.

Trong giây lát, Thương Khung Thần Giám lại bay về, bay vào giữa thiên lôi màu vàng tinh khiết, cũng đang được luyện hóa.

Hỗn Độn Hồng Lô cũng đang tiếp nhận loại rèn luyện này.

- Ha ha, thiên lôi... cho tới hôm nay ta mới chợt phát hiện, vốn dĩ ta lại ước ao loại cơ duyên như này!

Trong mắt Thiên Không lão tổ có khát vọng hiếm có không gì sánh được, nhìn Sở Mặc ở trong thiên lôi màu vàng, ánh mắt trở nên càng thâm thúy, càng xa xăm hơn.

Thiện duyên này kết rất đáng giá!

Đạo đài lôi đình(sấm sét) trên cánh tay trái của Sở Mặc vẫn đang tiến hóa, chưa hề dừng lại.

Đầu của Hồng Hoang Lão Tổ bị Bắc Đẩu Tinh Trận vây khốn lúcnày rốt cục kêu lên một tiếng tuyệt vọng:

- Vì sao?

Tại sao lại như vậy?

Vì sao một người mới tu đạo được trăm năm... lại có số mệnh như này?

Kiếp trước của ngươi là ai?

Là ai?

Là ai?

Đáng tiếc, tiếng kêu của ông ta hoàn toàn bị Bắc Đẩu Tinh Trận phong ấn.

Những Cự Đầu phía bên ngoài cơ bản không nghe được, không phải, e là bọn họ bị chấn động đến mức muốn tìm cái chết!

Tu đạo trăm năm... trăm năm?

Điều này sao có thể chứ?

Đến cuối cùng, Sở Mặc cảm giác cánh tay trái của mình rốt cục lột xác lần cuối cùng.

Hắn ở giữa thiên lôi màu vàng tinh khiết gầm lên một tiếng.

Sau đó, giơ cánh tay trái lên tung một chưởng về phía Hồng Hoang Lão tổ đang ở trong Bắc Đẩu Tinh Trận.

Ầm!

Đầu của Hồng Hoang Lão Tổ bị đập vỡ!

Máu của Cự Đầu, óc của Cự Đầu, xương của Cự Đầu... tất cả nổ náttừ trong Bắc Đẩu Tinh Trận.

Hư không vũ trụ kia bị đánh thành một lỗ hổng to lớn.

Sau đó hoàn toàn bị hủy hoại!

Một đời Cự Đầu, tu sĩ Tổ Cảnh đã sống hơn 3 triệu năm.

Ngay lúc đó, thân vong đạo tiêu.

Về phần hậu chiêu của ông ta, có thể ngày nào đó quật khởi hay không thì không ai biết được, cũng không ai có thể suy diễn được.

Nhưng vào thời khắc này, ông ta đã chết!

Toàn bộ Bắc Đẩu Tinh trận, vèo một cái bay vào giữa tia sáng thiên lôi màu vàng tinh khiết.

Hiện tại, Hầu tử đã che chở sáu huynh đệ chạy tới khu vực an toàn, sau đó vẻ mặt trấn động nhìn thiên lôi màu vàng tinh khiết có thể nhìn thấy từ rất xa kia, không nhịn được mà mắng một câu:

- Biến thái à?

- Đạo hữu nói có đạo lý.

Một Cự Đầu đúng ở một hướng khác, vẻ mặt thiện ý mỉm cười nhìnHầu tử.

- Đạo hữu sao...

Viền mắt hầu tử đột nhiên hơi ươn ướt, nó thầm nghĩ: Rốt cục vẫn không phải con Bát Hầu rồi!

-----o0o-----

Chương 2003: Thiên lôi màu vàng (2)

Chương 2003: Thiên lôi màu vàng (2)

- Chúc mừng đạo hữu!

- Chúc mừng đạo hữu!

Lại có vài tia thần niệm từ phía khác truyền tới, tất cả đều tràn đầy thiện ý.

Hầu tử biết, nó đã thành đạo, thành đạo Tổ Cảnh rồi!

Từ giờ trở đi, con đường trước mặt nó đã trở nên rộng mở không gì sánh được.

Tuy là không dám nói từ nay về sau sẽ toàn là con đường bằng phẳng, nhưng ít ra... nó đã thật sự đứng giữa Đại Vực này, trở thành một thành viên của bọn họ.

Cho nên nó cười ha ha một tiếng:

- Cám ơn chư vị đạo hữu!

Sáu Đại Thánh khác tuy là không nói chúc mừng hay lời vô ích gì thêm, bởi vì giữa huynh đệ chúng nó không cần, nhưng ánh mắt nhìn vềphía Hầu tử lại khó nén vẻ hâm mộ và mất mác.

Hầu tử nghiêm túc nói:

- Bảy huynh đệ chúng ta đồng tâm, hôm nay là ta, ngày mai sẽ là các cậu!

Sáu Đại Thánh đều gật đầu.

Tổ cảnh đó... ai không muốn chứ?

Lúc này, thiên lôi tinh khiết màu vàng ở nơi xa bắt đầu chậm rãi nhạt dần.

Thân thể Sở Mặc đắm chìm trong thiên lôi, trên người mặc dù tỏa rauy thế như biển nhưng chẳng biết tại sao đã thăng đến Tổ Cảnh rồi..

Hầu tử đã trở thành Cự Đầu nhưng vẫn như trước nghĩ, lúc này Sở Mặc giống như một vương giả vô địch!

Đúng vậy, là vương giả trong Cự Đầu!

Cảm giác này, trong lòng sáu Đại Thánh càng thêm mãnh liệt!

Miêu Đại Thánh lầu bầu:

- Meo meo, thế nào mà ta cảm giác bây giờ ta muốn quỳ lạy tiểu tử kia vậy?

- Ta cũng có cảm giác thế đấy.

Tuyết Giao Đại Thánh nói.

- Ta cũng có!

Ngưu ma Đại thánh nói.

- Đều giống nhau...

Côn Đại Thánh cười khổ nói:

- Tiểu tử kia...

Thật là đồ ngoại tộc!

Cảm giác giống nhau cũng dâng lên trong lòng những Cự Đầu này.

Khi ánh sáng màu vàng tinh khiết kia tản đi, bóng dáng của Sở Mặc trong nháy mắt xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Trong đầu những sinh linh còn sống trong chiến trường Viễn Cổ, bảng danh sách trực tiếp xảy ra biến đổi nghiêng trời lệch đất.

Tên của Sở Mặc là đệ nhất!

Thương Lam lão tổ và Cửu Liệt lão tổ chẳng biết đã chạy bao xa rồi, ở trong nháy mắt này đều trợn tròn mắt, sau đó đứng ngẩn ở nơi đó.

Lại sau tiếp... hai người bọn họ vậy mà đều phun ra một ngụm máu tươi!

Vết thương đạo trên người trở nên nặng hơn!

Uy thế!

Đây là uy thế của Sở Mặc!

Bởi vì nhân quả quấn thân, cho dù là ở trong chiến trường Viễn Cổ này, bọn họ vẫn không thể hoàn toàn chạy trốn được.

Chỉ là uy thế phát ra trên người Sở Mặc thôi cũng đủ làm vết thương đạo của bọn họ trở nên càng thêm nghiêm trọng.

- Xong rồi!

Thương Lam lão tổ sắc mặt tái nhợt.

Từ khi thành đạo Tổ cảnh tớinay, ông ta chưa bao giờ có cảm giác tuyệt vọng như này bao giờ!

Ông ta là Cự Đầu Tổ Cảnh!

Là cao thủ đỉnh cấp thật sự có thể tung hành toàn vũ trụ!

Ông ta cho tới nay vẫn chưa gặp phải chấn động gì quá lớn.

Không ai có thể làm dao động đạo tâm của ông ta.

Nhưng hôm nay, đạo tâm của ông ta đã dao động.

Cho tới nay, ông ta vẫn tin tưởng vững chắc cho tới nay không có ai làm gì được ông ta.

Vốn là vương tay là có thể đụng tới, thậm chí một vài thứ không để ý lắm cũng trong nháy mắt trở nên rất xa xôi, dường như cuộc đời này khó có thể có cơ hội tới gần lần nữa.

Thương Lam lão tổ sợ ngây người!

Ông ta biết đó là chuyện gì!

Là cảnh giới của ông ta...

đang rơi xuống thấp!

- Không... không thể như vậy!

Không nên như vậy!

Đạo của ta.. cố định... không ai có thể làm dao động đạo tâm của ta!

- Không!

Phụt...!

Thương Lam lão tổ lần thứ hai phun ra một ngụm máu tươi, giữa ngụm máu đó không biết chứa bao nhiêu đạo của ông ta.

Cho nên ông ta đưa tay ra, luyện hóa ngụm máu đó thành một viên huyết đan, sau đó dùng lực nuốt vào.

Chỉ có điều ngay sau đó lại càng có nhiều máu tươi bao hàm cả đạo hạnh của ông ta phun ra từ miệng ông ta.

Cho dù ông ta áp chế như nào cũng cơ bản không khống chế được

Cảnh giới của ông ta dường như thoáng cái đã rơi xuống cảnh giới Đại Thánh.

Bên kia, tình huống của Cửu Liệt lão tổ hầu như giống hệt ThươngLam lão tổ.

Những Cự Đầu này đã chịu đủ nhân quả quấn thân, vết thương đạo dằn vặt vô số năm, trong quá trình cảnh giới nhanh chóng tụt xuống thì cảnh giới còn lại của những người này duy trì sát biên Tổ cảnh, nhưng cũng lung lay sắp đổ.

Ông ta bắt đầu điên cuồng nuốt vào miệng những thiên tài địa bảo!

Hầu như thoáng cái, tất cả thiên tài địa bảo trên người đều được nuốt vào trong bụng, sau đó điên cuồng luyện hóa chúng!

Rốt cục, ông ta ổn định lại cảnh giới của mình, khiến cảnh giới của mình khó khăn lắm mới dừng lại ở sát biên giới cảnh giới Tổ cảnh.

Một thân vết thương đạo cũng càng thêm nghiêm trọng, bất cứ lúc nào đều có thể rơi vào nguy hiểm.

Lúc này, gã đưa mắt nhìn Thương Lam lão tổ ở một bên.

Thương Lam lão tổ đã hoàn toàn thành cảnh giới Đại Thánh trong nháy mắt đã cảm nhận được nguy cơ từ bên người.

Ông ta nhìn về phía Cửu Liệt lão tổ, trong ánh mắt cũng không có quá nhiều sợ hãi, ngược lại, ông ta đã bình tĩnh lại.

Bởi vì khi cảnh giới bị hạ xuống đã làm đạo hạnh phức tạp vô số năm của ông ta... triệt để biến mất!

- Cửu Liệt, giết ta, đối với ngươi cũng không có ý nghĩa gì, đúng không?

Thương Lam lão tổ nói rồi lấy một vật trên người ra, để nó bay về phía Cửu Liệt.

Ông ta trầm giọng nói:

- Đây là tất cả tài nguyên của ta, tích tụ cả đời đều ở đây rồi, bây giờ là của ngươi.

Sâu trong đôi mắt của Cửu Liệt có một tia hổ thẹn, chỉ có điều cũng chỉ là thoáng qua mà thôi.

Gã nhìn Thương Lam lão tổ, đưa tay nhận lấy pháp khí kia:

- Ta không giết ngươi...

Thương Lam lão tổ khom người thi lễ với Cửu Liệt:

- Cám ơn ngươi, Cửu Liệt đạo hữu!

Chỉ có điều trong nháy mắt đó, Cửu Liệt đã ra tay.

Gã chém ra một đao, trong nháy mắt đã chém đầu Thương Lam xuống.

- Mượn đầu ngươi dùng một lát!

Cửu Liệt nói.

- Ngươi...

Cả người Thương Lam muốn điên luôn, muốn tự bạo lại trong nháy mắt đã bị phong ấn đầu rồi.

- Thật xin lỗi đạo hữu, ta không giết ngươi nhưng cũng không thể bỏ qua cho ngươi được.

Mong là đầu của ngươi có thể làm cho Sở công tử thỏa mãn mà tha cho ta một mạng.

Cửu Liệt nói xong thì ném đầu của Thương Lam lão tổ vành mắt đang muốn nứt ra vào trong không gian pháp khí thuộc về gã.

-----o0o-----

Chương 2004: Bốn phương tới chúc mừng (1)

Chương 2004: Bốn phương tới chúc mừng (1)

Sở Mặc lẳng lặng dừng trên hư không, cảm nhận đạo Tổ Cảnh.

Trước đó, thần thức của hắn, tinh thần lực của hắn đều đã từng tiếp xúc với đạo của Tổ Cảnh, thậm chí thân thể hắn từ rất nhiều năm trước đã trở thành thân thể tổ cảnh... nhưng tiếp xúc được, cảm nhận được với chính mình có nó hoàn toàn là hai loại cảm giác.

Đây như một cây đao ngươi thấy từ rất xa, ngươi nhìn thấy hình dáng của nó, đã biết hình dạng của nó, từ trên lưỡi đao mỏng như cánh ve của nó... thậm chí cảm nhận được cả sự sắc bén của nó, nhưng trước khi thanh ác đao này ở trong tay mình, ngươi cũng không biết đến tột cùng nó có bao nhiêu sắc bén, chỉ khi ngươi có được nó, nó trở thànhđao của ngươi, ngươi cùng nó chiến đấu mới có thể thật sự hiểu rằng đến tột cùng là nó có bao nhiêu sắc bén.

Chính là cảm giác như vậy!

Cho nên, khi Sở Mặc thật sự bước chân vào cảnh giới này, chuyện đầu tiên hắn phải làm chính là cảm ngộ đạo của mình đến tột cùng mạnh bao nhiêu!

Hắn đã đã làm.

Trong nháy mắt hắn thành đạo đã đập nát bấy đầu của Hồng HoangLão Tổ!

Một chiêu đó mang theo lực lượng chỉ có Cự Đầu thật sự mới có thể đánh ra!

Ở trong nháy mắt đó, hắn đã hiểu, nhưng còn lâu mới đạt đến mức tinh thông cảnh giới.

Cho nên, hắn vẫn đang muốn tiếp tục cảm ngộ, tiếp tục lĩnh ngộ tầng đạo này của Tổ cảnh, đồng thời trong quá trình lĩnh ngộ này làm mình không ngừng trở nên cường đại hơn.

Lúc này, Hầu tử dẫn theo sáu Đại Thánh bay về phía Sở Mặc.

Là đồng bọn, là hậu bối được công nhận, đám huynh đệ Hầu tử tuy là ước ao tới cảnh giới của Sở Mặc hôm nay nhưng càng nhiều hơn là một sự vui mừng từ tận đáy lòng.

- Ha ha ha, chúc mừng cậu, một đạo thiên lôi cuối cùng thật sự là uy vũ, chưa bao giờ từng nhìn thấy trước đây, cậu đã khiến ta đây được mở mang kiến thức rồi.

Hầu tử đi tới, cười hì hì nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn Hầu tử, sau đó nhìn thiết bổng nó khiêng trên vai, vừa cười vừa nói:

- Cây gậy này của huynh cũng biến thành màu vàng rồi...

Hầu tử thu nhỏ cây thiết bổng lớn trong tay lại, đùa giỡn vài cái trong tay, cười hì hì nói:

- Ta đây dùng thiên kiếp Tổ cảnh để rèn luyện nó, nó theo ta cùng nhau vượt qua thiên kiếp Đại Thánh, nó chính là một bảo bối thật sự, bây giờ ngay cả pháp khí Tổ cảnh nó cũng có thể một gậy đánh nát!

Sở Mặc gật đầu:

- Ở trong tay của huynh, nó nhất định là không gì không phá được.

Hầu tử vẻ mặt đắc ý.

Lúc này, Côn Đại Thánh, Tuyết Giao đại thánh, Bằng Đại Thánh, Miêu Đại thánh, Hồ Thiên Đại Thánh và Ngưu Ma đại thánh, sáu huynh đệ Đại Thánh đều chúc mừng Sở Mặc, đồng thời cũng cảm ơn Sở Mặc vừa rồi cứu bọn chúng.

- Người một nhà, đừng nói hai câu đó!

Chúng ta đều là bạn bè.

Sở Mặc nghiêm túc nói.

- Đúng vậy, sau này chúng ta sẽ là người một nhà!

Hầu tử đối với thái độ này của Sở Mặc quả thực là vô cùng thỏa mãn.

Trong lòng sinh linh cao ngạo như nó, một tu sĩ nhân loại muốn nhận được sự tán thành của nó là quá khó khăn.

Nhưng một ngày nó đã nhận ai rồi, vậy vĩnh viễn cũng sẽ không thay đổi.

Nhất là Sở Mặc lại rấthiểu cách đối nhân xử thế, điểm đó mới làm Hầu tử thoải mái nhất.

Sau đó, trong hư không truyền tới từng đợt dao động của Cự Đầu đang đi tới, không phải có ý định phóng ra chiêu gì dọa người mà là cảm ứng bản năng với những tu sĩ khác.

Sở Mặc và Hầu tử ngẩng đầu nhìn bốn phía, trong mắt Hầu tử có tia sáng sắc bén lóe lên, Sở Mặc cười lắc đầu.

Những Cự Đầu đó nếu như muốn ra tay sẽ không chờ tới bây giờ.

Bọn họ hôm nay chắc chắn không muốn tìm phiền toái.

Thật ra Hầu tử cũng hiểu đạo lý này, chỉ là cho tới hôm nay, nó vẫn không có thói quen giao tiếp với người khác.

Nhìn thấy có người tới gần, nó theo bản năng làm làm ra tư thế phòng ngự.

Đầu tiên xuất hiện trước mặt Sở Mặc là Thiên Không lão tổ.

Chỉ là lúc này, thái độ của Thiên Không Lão tổ với Sở Mặc hoàn toàn khác với năm đó:

- Đạo hữu đã lâu không gặp?

Chúc mừng!

Lần này, trên người Thiên Không lão tổ không có bất kỳ khí thế hay hào quang nào, nhìn qua hơn 50 tuổi, ăn mặc là đạo bào màu xanh, vẻ mặt nho nhã tiên phong đạo cốt chắp tay về phía Sở Mặc, sau đó chắptay về phía Hầu Tử:

- Chúc mừng vị đạo hữu này, đã đứng vào hàng ngũ Tổ cảnh!

Sở Mặc thấy Thiên Không lão tổ, trên mặt lộ ra vẻ cảm kích không phải giả vờ mà xuất phát từ đáy lòng.

Trước đó, nếu không phải Thiên Không lão tổ thả hắn một lần, như vậy ngày hôm nay hắn tuyệt đối không thể đứng ở chỗ này để trở thành một Cự Đầu Tổ cảnh được.

Cho nên, Sở Mặc nghiêm túc thi lễ với Thiên Không lão tổ:

- Tiền bối quá khách khí, ân tình trước đó của tiền bối, vãn bối vẫn khắc ghi trong lòng.

Thiên Không lão tổ khoát tay chặn lại:

- Đều là chuyện đã qua, hôm nay chúng ta đều đứng vào hàng ngũ Tổ cảnh rồi, xưng hô đạo hữu với nhau là được rồi.

Hầu tử cũng ôm quyền về phía Thiên Không lão tổ:

- Cảm ơn!

Nó không có cảm giác gì quá lớn với Thiên Không lão tổ.

Hầu tử là vậy, yêu ghét rõ ràng, cho dù đã thành Cự Đầu Tổ cảnh, tính cách vốn có cũng không hề thay đổi.

Từ một hướng khác lại có 4 Cự Đầu tới chúc.

- Chúc mừng hai vị đạo hữu đã thành đạo, ta tên là La Lan.

Một cô gái tướng mạo vô cùng xinh đẹp đi về phía Sở Mặc mở miệng chúc mừng.

Cự Đầu tổ cảnh nữ tính tên là La Lan này không nhìn ra bao nhiêu tuổi, bởi vì dáng vẻ nàng ta rất đẹp, dường như là loại đẹp không thể soi mói được gì.

Khí chất của nàng rất dịu dàng, làm cho người ta có cảm giác rất thân thiết.

Nhưng Sở Mặc lại biết, tất cả đều là biểu hiện giả dối mà thôi.

Cự Đầu đã thành đạo Tổ cảnh không có ai là đóa Bạch liên hoa cả.

Chỉ có đối mặt với những tu sĩ đồng cấp lấy lòng, Sở Mặc đương nhiên sẽ không từ chối.

Hắn vừa cười vừa nói:

- Cảm ơn La Lan đạo hữu.

Tại hạ Sở Mặc!

Sở Mặc thái độ cũng rất tự nhiên, không có chút nào câu nệ.

Đối mặt với Thiên Không lão tổ là đối với người mình thiếu nợ ân tình, ân không giết... nghe thì có chút lạ nhưng đừng quên đây là nơi nào!

Ở nơi này, người yếu mà gặp phải kẻ mạnh không bị giết thực sự phải cảm kích!

Còn là ân tình rất lớn nữa.

Nhưng đối với những Cự Đầu khác, thái độ của Sở Mặc sẽ bình thường rất nhiều.

Sẽ không có ý định đắc tội, lại không tận lực lấy lòng.

-----o0o-----

Chương 2005: Bốn phương tới chúc mừng (2)

Chương 2005: Bốn phương tới chúc mừng (2)

Trước khi bước vào cảnh giới này, Sở Mặc còn có dũng khí đánh một trận với Cự Đầu, càng không nói tới cảnh giới hôm nay của hắn, đương nhiên càng không sợ khiêu chiến.

Hầu tử tuy là không quá thích giao tiếp với những người khác nhưng những lúc thế này, lo cho những huynh đệ bên cạnh bị thất lễ nên cười híp mắt đáp lại La Lan.

- Chúc mừng hai vị đạo hữu, tên ta là Thiên Thu!

Một người thanh niên cao to, tướng mạo anh tuấn không gì sánh được.

Cách ăn mặc của gã là trường sam màu đen, quần áo là chiến y cực phẩm, trên mặt mơ hồ có vô số ký hiệu Đại Đạo như ẩn như hiện.

Khí chất của Thiên Thu có chút trong trẻo nhưng lạnh lùng, cho dù là lúc chúc mừng nhìn qua cũng rất nghiêm túc.

- Chúc mừng hai vị đạo hữu, tên ta là Thanh Cổ.

Tướng mạo của Thanh Cổ cũng vô cùng anh tuấn, chẳng qua nhìn qua tuổi tác của y lại như ngoài bốn mươi, ăn mặc trường sam màu xanh nhạt, khí tức toàn thân vô cùng nho nhã.

Nếu xuất hiện ở nơi khác, người bình thường cũng sẽ không liên hệ gã ta với một Cự Đầu Tổ cảnh, thật ra càng giống một tiên sinh dạy học hơn.

- Chúc mừng chúc mừng, tên ta là Huyền Huyền...

Thấy được Cự Đầu Tổ cảnh này, Sở Mặc hơi buồn cười.

Bởi vì đây là một người béo, đứng ở đó cao không hơn Hầu tử là bao, nhưng độ rộng của cơ thể... cũng là mười Hầu tử không bằng được.

Giống như một quả cầu thịt vậy!

Chỉ có điều tên mập này có ngũ quan rất rõ ràng, không mập mạp đến mức trên mặt thịt chen chúc che cả mắt.

Ngũ quan của y nhìn rất bình thường, chỉ có điều khi so với thân thể của y thì lại quá không bình thường.

Nhìn vào làm người ta có cảm giác vui vẻ không nói rõ được.

Nhưng Sở Mặc lại biết, tên Cự Đầu mập mập tên là Huyền Huyền này nhất định là tu luyện một loại công pháp rất đặc thù mới dẫn tới thân thể y biến thành như vậy.

Hơn nữa đoán chừng y cũng rất hưởng thụcảm giác hiện tại.

Nếu không, đối với một Tổ cảnh muốn làm mình nhìn được anh tuấn tiêu sái, ví dụ như Thiên Thu và Thanh Cổ thì không khó chút nào, cơ bản không coi ra gì.

Sở Mặc đều trả lễ, thái độ rất khách khí, cũng không có bao nhiêu sự xa cách.

Thiên Thu nói:

- Thật ra còn muốn chúc mừng đạo hữu trở thành người đứng đầu trong Bách Nhân bảng nữa.

- Đúng vậy, đạo hữu vừa bước vào Tổ cảnh đã có thể có chiến lựcbậc này, thật khiến người ta sợ hãi than thở!

Thanh Cổ nói.

Vẻ mặt La Lan ôn hòa nói:

- Nhưng thật ra ta càng cảm thấy danh sách này sinh ra để dành cho đạo hữu vậy.

- Không sai, ta cũng cho là như vậy.

Thiên Không lão tổ mở miệng.

Đến cảnh giới này rồi, đã qua thời kỳ cạnh tranh khí phách.

Muốn cạnh tranh thì phải cạnh tranh làm sao sống được lâu.

Ngay cả ThiênThu cũng không hề có ý châm chọc nào.

Mọi người đều cùng cấp bậc, sau đó cả nhóm cùng leo lên Phong Thần bảng.

Lại nói, phải có cơ duyên cực lớn mới ở chung một chỗ.

Dưới tình huống không có bất kỳ xung đột lợi ích nào đương nhiên không ai lại tùy tiện đi trêu chọc đắc tội một cao thủ không hề kém mình.

- Là trời cho sao?

Thiên Thu chợt nhíu mày, sau đó hời hợt nói:

- Quản nó làm gì, cứ kệ nó đi.

Bây giờ trên Bách Nhân bảng còn lại...

ừm?

Còn lại 51 người?

Thiên Thu nói, tinh thần mọi người đều hơi chấn động một chút.

Chỉ còn lại năm mươi mốt người!

Hôm nay cách hôm chiến trường Viễn Cổ mở ra đã qua mười mấy năm.

Đối với người thường, mười mấy năm đã coi như là một đoạn thời gian rất dài, nhưng đối với những đại tu sĩ này thì vài chục năm thực sự không coi vào đâu.

La Lan nói:

- Nhanh như vậy...

Chỉ còn lại 51 người sao?

Lúc này chiến trường Viễn Cổ tốc độ quyết định chỉ tiêu dường như nhanh hơn so với chúng tatưởng ấy.

Thanh Cổ nói:

- Ta còn tưởng rằng, dù thế nào cũng phải mấy trăm năm nữa...

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng: Mấy trăm năm...

Ta từ lúc sinh ra cho tới nay cũng chỉ mới trăm năm thôi!

Mấy trăm năm... nhiều quá rồi đó!

Đây là điều khác biệt lớn nhất khi sinh ở thế tục và sinh ra ở giới tu hành.

Cho dù đã trở thành một Cự Đầu thật sự thì một vài phương thức tư duy của Sở Mặc vẫn dựa theo thói quen hình thành khi còn bé.

Thiên Không lão tổ nói:

- Mấu chốt là hiện tại chỉ còn lại 51 người, chỉ cần ít hơn 1 người nữa, Phong Thần bảng sẽ xuất hiện, chúng ta cũng sẽ thành công!

Nguyên nhân vừa rồi mọi người chấn động tinh thần cũng chính bởi vì điều này.

Phong Thần bảng muốn xuất thế!

Những người này, lập tức thành thần!

Sáu Đại Thánh liếc mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được sự vui mừng.

Dưới sự che chở của Hầu tử, dưới sự giúp đỡ ở giai đoạn cuối của Sở Mặc... bản thân chúng nó không nghĩ tới vậy mà tất cả đều đến được cấp độ này!

Mấy tên Cự Đầu kia tuy nhìn qua không để bọn chúng vào mắt nhưng có Hầu Tử và Sở Mặc ở đây, tuyệt đối sẽ không ra tay với chúng.

Nói cách khác, chúng nó bây giờ trên cơ bản cũng đã thành công lên được Phong Thần bảng.

Gần như đã ra ngoài tam giới, không còn thuộc ngũ hành nữa.

Hầu tử xông vào chiến trường Viễn Cổ vì một chấp niệm trong lòng: muốn gặp lại Thái Thượng và Phật đà, muốn trợ giúp bọn họ.

Nhưng sáu Đại Thánh xông vào chiến trường Viễn Cổ vì thực sự muốn thành thần!

Chúng nó đương nhiên ước ao được giống như Sở Mặc và Hầu tử, có thể có được thiên phú Tổ cảnh.

Thế gian này không phải sinh linh nào cũng có thiên phú như thế.

Rất nhiều chuyện không phải ngươi nỗ lực là nhất định có thể có được thu hoạch tương đương với mức độ ngươi nỗ lực.

Chúng đã không thèm nghĩ tới chuyện lúc nào mới có thể thành công bước vào Tổ cảnh, sinh linh trong thế gian có ai không muốn trường sinh bất diệt?

Cho nên, lên được Phong Thần bảng là lựa chọn duy nhất, là mong muốn của chúng.

May là chúng nó có một huynh đệ thân thiết như Hầu tử, có một người bạn nhiệt huyết lại trượng nghĩa như Sở Mặc.

Thiên Không lão tổ nói:

- Thời điểm này, ta nghĩ chúng ta đợi là được rồi.

La Lan gật đầu:

- Nếu có thể không tạo sát nghiệt, ai lại không muốn?

Thiên Thu và Thanh Cố đều cười cười không nói gì.

Những người có mặt ở đây, từng người từng người, ai lại không có sát nghiệt chứ?

Đương nhiên bọn họ cũng sẽ không đi cười nhạo La Lan, bởi vì La Lan nói cũng là lời thật lòng.

Giết chóc không có ý nghĩa cũng không phải là suy nghĩ của bọn họ.

Hầu tử nói:

- Có thể trụ được tới giờ, ngay cả tu sĩ cảnh giới Đại Thánh cũng chắc chắn có được bản lĩnh cao cường.

Cho nên, nhìn qua chỉ còn lại một nhưng trong vũ trụ rộng lớn mênh mông, muốn giảm đi một người đoán chừng cũng không dễ dàng như vậy.

-----o0o-----

Chương 2006: Chém vỡ thần cách

Chương 2006: Chém vỡ thần cách

Đang nói thì một luồng dao động nhàn nhạt chợt lóe lên rồi biến mất.

Toàn bộ mọi người đều nao nao.

Trong con ngươi của Sở Mặc lập tức bắn ra hai tia sáng sắc bén, thân hình của hắn vèo một cái đã biến mất.

Trong tinh thần của đám người kia truyền đến thanh âm lạnh như băng của Sở Mặc:

- Việc giết chóc này, để ta đi!

Tia dao động kia vừa uất hiện, Sở Mặc cũng đã cảm ứng được.

Sóng dao động đó thuộc về Cửu Liệt lão tổ!

Không nói đến thù hận sâu đậm của Cửu Liệt lão tổ, nhưng cừu hận của ông ta đối với toàn bộ hoàng tộc La Thiên... lại quá sâu!

Năm đó ám toán lão tổ hoàng tộc dẫn đến lão tổ độ kiếp thất bại sau màn độc thủ cũng có phần của Cửu Liệt!

Tuy là Sở Mặc không biết là rõràng Cửu Liệt đã chạy rồi vì sao còn dám trở về, sau đó lại chạy, nhưng đó cũng chẳng sao cả.

Giết gã ta rồi, cái gì cũng chấm dứt hết!

Một tuyệt thế thiên kiêu vừa tấn thăng Tổ cảnh, một Cự Đầu tổ cảnh đã thành đạo nhiều năm nhưng phải chịu vết thương đạo dằn vặt cũng khá lâu nay đã giảm xuống cảnh giới Đại Thánh.

Đôi bên giao chiến, Cửu Liệt tất bại!

Đó là một chuyện không hề khó đoán chút nào.

Bởi vì Sở Mặc lúc chưa thành đạo cũng đã bằng vào chiến lực của cảnh giới Đại Thánh đỉnh mà có thể làm loại Cự Đầu như gã bị thươngrồi!

Trong lòng Cửu Liệt cũng đã thích nghi với hoàn cảnh.

Gã thật không nghĩ tới, Bách Nhân bảng nhanh như vậy đã chỉ còn lại có 51 người.

Trước đó gã nghĩ mang theo đầu của Thương Lam tới gặp Sở Mặc sẽ không thể hoàn toàn hóa giải nhân quả cực lớn với Sở Mặc, nhưng ít ra Sở Mặc sẽ không ra tay với gã.

Nhưng lại không nghĩ rằng trong nháy mắt gã tới đây, vốn Bách Nhân Bảng còn hơn 60 người thoáng cái đã mất đi cả gần chục người!

Chỉ còn lại 51 người!

Như vậy, gã lại xuất hiện trước mặt Sở Mặc, bên người Sở Mặc lại có sinh linh không có ý tốt như Hầu Tử, gã sẽ có kết quả gì tốt chứ?

Chỉ cần không ngốc là có thể nghĩ ra được, giết chết gã, năm mươi người đã đủ.

Phong Thần bảng sẽ xuất thế!

Cho nên, phản ứng của Cửu Liệt lão tổ cũng cực nhanh.

Khi gã phát hiện ra bách Nhân bảng nay chỉ còn 51 thì xoay người rời đi.

Nhưng gãvẫn không thể nào tránh được thần thức của mọi người.

Dường như là trong nháy mắt, thân hình Sở Mặc cũng đã xuất hiện trong phạm vi thần thức của Cửu Liệt lão tổ xuất hiện, đồng thời truyền ra thần niệm lạnh như băng:

- Cửu Liệt, ngươi còn trông cậy việc trốn tránh được hay sao?

Cửu Liệt lão tổ không nói câu nào.

Không có gì có thể nói!

Giống với Sở Mặc năm đó, liều mạng mà chạy, lấy đạo hạnh toàn thân đều dùng tăng tốc độ!

Bởi vì gã chỉ còn lại con đường trốn chạy này.

Gã đang đánh cuộc, trong chiến trường Viễn Cổ này sẽ có người chết trước gã.

Chỉ cần danh sách còn lại 50, Phong Thần bảng sẽ xuất hiện, đến lúc đó, Sở Mặc cũng sẽ không còn ý muốn giết gã nữa.

Nhưng gã đã xem thường quyết tâm giết gã của Sở Mặc.

Bởi vì cho dù như thế nào, Sở Mặc cũng sẽ không bỏ qua cho gã!

Cho dù bây giờ cũng chỉ còn có 50 người, cho dù Phong Thần bảng đã xuất thế, lại giết thêm Cửu Liệt sẽ tạo ra nhân quả cực lớn thì Sở Mặc cũng tuyệt đối không bỏ qua cho gã.

Trong thân thể hắn nếu chảy huyết mạch hoàng gia thì hắn sẽ không có đạo lý gì để buông tha cho loại kẻ thù như Cửu Liệt.

- Ngươi trốn không thoát, Phong Thần bảng cho dù bây giờ xuất hiện khắc tên của ngươi lên đó thì ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Thần niệm lạnh như băng của Sở Mặc bao phủ khắp hư không vũ trụ, mang đến áp lực cực lớn cho Cửu Liệt lão tổ.

Cửu Liệt lão tổ không biết đáp lại thế nào.

Gã lấy đầu của Thương Lam lão tổ ra, giơ lên không trung:

- Sở công tử, ta đã thay công tử giết kẻ thù lớn Thương Lam của ngài rồi, giữa ta và ngài cũng không có thâm cừu đại hận gì, ngài đừng giết ta!

Trong nháy mắt Cửu Liệt lão tổ lấy đầu của Thương Lam ra còn cởicả phong ấn.

Gã vẫn đang kỳ vọng Thương Lam còn lại cảnh giới Đại Thánh có thể mang đến chút phiền phức cho Sở Mặc.

Cho dù là một chút... cũng được rồi!

Nhưng gã lại không nghĩ tới, trong nháy mắt đầu của Thương Lam lão tổ bay ra đã gầm lên giận dữ:

- Sở công tử!

Dùng tốc độ nhanh nhất giết lão phu đi!

Oan có đầu nợ có chủ, ngươi giết ta...

Ta không oán!

Nhưng nhất định phải giết Cửu Liệt!

Năm đó ám toán lão tổ hoàng tộc, hắn là tích cực nhất!

- Ngươi thứ đáng chết này!

Cửu Liệt lão tổ bị tức muốn sôi máu, nhưng dưới chân cũng khônghề dừng lại mà thân hình nhanh chóng biến mất giữa ngân hà.

Sở Mặc ngay cả một lời vô ích cũng không nói, một chiêu đã đánh vỡ đầu của Thương Lam lão tổ, thần hình câu diệt, thân vong đạo tiêu!

*Thần hình câu diệt: Thân thể không còn, cả thân xác và tinh thần

Cần gì phải nói nhảm nhiều chứ?

Các người đều là đại địch sinh tử của ta!

Một người cũng đừng mong chạy được!

Thương Lam lão tổ đại khái cũng không nghĩ tới Sở Mặc sẽ dứt khoát như vậy.

Tuy là ông ta đã không còn muốn sống nữa, nhưng cho dù là lúc đang bị phong ấn, ông ta cũng biết Nhân bảng 100 nay chỉ cònlại 51 người!

Nếu như Sở Mặc hận Cửu Liệt lão tổ hơn, ra tay chém giết Cửu Liệt lão tổ, như vậy không phải ông ta sẽ được sống tiếp sao?

Còn lại một cái đầu thôi thì sao?

Cảnh giới giảm xuống còn cảnh giới Đại Thánh thì sao?

Chỉ cần lên Phong Thần bảng, đó chính là thần!

Là thần thật sự!

Nhưng ông ta hoàn toàn không nghĩ tới, quyết tâm giết bọn họ của Sở Mặc lại mạnh mẽ như thế!

Thật ra ngẫm lại cũng đúng, nếu như bọn họ có cơ hội giết Sở Mặc, sẽ bỏ qua thiên kiêu trẻ tuổi này sao?

Chắc là sẽ không.

Trong nháy mắt Sở Mặc giết Thương Lam lão tổ, vòm trời khắp vũ trụ, một loại khí tức trong nháy mắt đã xuất hiện che phủ toàn bộ Chiến trường Viễn Cổ!

Sau đó, trong tinh thần Sở Mặc, Nhân bảng trong nháy mắt đã thay đổi hình dạng.

Hóa thành một danh sách xưa cổ hoàn toàn tạo thành từ ký hiệu Đại Đạo.

Vị trí cao nhất của bảng danh sách ghi ba chữ cổ thần văn Phong Thần Bảng!

50 tên, tất cả đều lóe lên ánh vàng, hóa thành thần văn Đại Đạo xuất hiện trên bảng danh sách!

Sau đó trên vòm trời cũng xuất hiện một cái bảng cực lớn màu vàng che phủ toàn bộ Chiến trường Viễn Cổ.

Tên của 50 sinh linh sống trên Chiến trường Viễn Cổ xuất hiện trên dánh sách!

Sở Mặc thoáng cái đã biết chuyện gì xảy ra!

Thương Lam lão tổ không chết!

Ông ta bị Cửu Liệt lão tổ chém đầu phong ấn nhưng ở chiến trường Viễn Cổ... coi như sinh linh còn sống trong chiến trường Viễn Cổ.

-----o0o-----

Chương 2007: Cửa đá xanh (1)

Chương 2007: Cửa đá xanh (1)

Cho nên, người thứ 51... ngoài ra cũng có thể là Thương Lam lão tổ.

Điểm ấy, thậm chí ngay cả Cửu Liệt lão tổ đều không nghĩ tới!

Nói cách khác, trước đó gã chết chết hẳn Thương Lam lão tổ không phải mọi việc đã kết thúc rồi sao?

Cho nên nói, ngay cả đến cảnh giới như Tổ cảnh hay cao thủ vô thượng rồi cũng vẫn sẽ có lúc sơ sót.

Lúc này, một sức mạnh to lớn vô biên như biển từ trên bảng màu vàng phủ xuống, rót vào giữa thân thể 50 sinh linh còn sống trong chiến trường Viễn Cổ.

Loại sức mạnh to lớn này quả thực cường đại vô thượng!

Một khắc lực lượng đó rót vào thân thể của 50 sinh linh, trên người tất cả mọi người đều phát ra một sự khí thế và uy nghiêm khó có thể tưởng được.

Tiếp đó, trong tinh thần mỗi người cũng xuất hiện một vật giống như Thạch anh cổ xưa.

Mặc dù không có bất kỳ giải thích nào nhưng hôm nay, toàn bộ 50 sinh linh sống trong chiến trường Viễn Cổ cũng không cần giải thích gì nữa.

Bọn họ thoáng cái đã hiểu đây là vật gì.

Thần cách!

Dùng thứ này để ngưng tụ thần lực, phóng ra thần uy!

Uy lực của nó vượt xa khỏi đạo đài!

Sự tồn tại của nó cũng là điều mà những sinh linh mạnh mẽ này hoàn toàn không có cách nào giải thích.

Nhưng cho dù là ai cũng biết, vào giờ khắc này... bọn họ đã thành thần!

Trở thành thần linh mà Phong Thần bảng thật sự công nhận!

Đúng lúc này, Cửu Liệt lão tổ ở ngay phía trước Sở Mặc không nhịn được ngửa mặt lên trời cười ha hả:

- Ha ha ha ha ha ha ha ha hắc...

Ha ha ha ha!

Tiếng cười kia, thật đắc ý, tràn đầy khoái ý cũng tràn đầy sự điên cuồng:

- Sở Mặc...

Sở công tử...

Ha ha ha ha, tới giết ta đi!

Phong Thầnbảng đã ra, bản tôn đã thành thần!

Bất tử bất diệt, ở ngoài cả tam giới, không còn ở ngũ hành...

Sở công tử, thế nào?

Tuy rằng bản tôn ngay từ đầu không nghĩ tới điều này, chỉ có điều đây là thiên ý, đây là số mệnh!

Sở Mặc đứng ở nơi đó, không nói gì.

Thân hình của hắn dường như cũng hơi lay động, khóe miệng đang tràn ra một tia máu tươi.

Hắn đang Trảm Đạo!

Vừa rồi, trong nháy mắt thần cách xuất hiện trong đầu hắn, hắn độtnhiên như nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.

Những chuyện cũ đó đã trải qua những năm tháng rất lâu rồi, tự nó hành thành một con sông thời gian rất dài.

Ngay cả cảnh giới như Sở Mặc cũng không có cách nào thoáng cái tính toán được tất cả mọi thứ, không có cách nào để phân tích thấu triệt hết tất cả.

Nhưng điều này cũng không gây trở ngại việc phản cảm với thần cách của hắn, dường hư là một bản năng.

Sở Mặc dùng luôn Trảm Đạo.

Mà lần này chẳng những là Trảm Đạo, chín viên Huyết Nguyệt khác cũng trong nháy mắt dùng toàn bộ năng lực rót vào thân thể của Trảm Đạo.

Một đao!

Thần cách vỡ vụn!

Ùng ùng!

Khối thần cách vừa mới hình thành này trực tiếp nổ nát trong tinh thần của Sở Mặc.

Vỡ thành vô số những mảnh nhỏ.

Mỗi mảnh vụn đều bao hàm uy diệt thế.

Mỗi một mảnh vụn dều đang điên cuồng rít gào.

Như là đang gầm lên giận dữ, như là không dám tin, thế gian này lạicó người dám cự tuyệt ý chí của thần!

Vậy mà có người thật sự làm như vậy.

Vô số mảnh thần cách nhỏ dung nhập vào trong tinh thần của Sở Mặc, khó có thể triệt để hủy diệt hoàn toàn.

Nhưng Trảm Đạo vẫn đang điên cuồng chém thần cách tiếp!

Sở Mặc bị trọng thương nhưng kỳ quái là cảnh giới của hắn chẳng những không chút nào ảnh hưởng mà ngược lại còn tăng lên!

Thật là quỷ dị!

Sở Mặc không kịp nghĩ nhiều, Thí Thiên đao trong tay hướng về phía Cửu Liệt lão tổ.

- Mệnh?

Thanh âm của Sở Mặc trầm lạnh:

- Mạng của ngươi vẫn phải chết mà thôi!

Một đao này của hắn trong nháy mắt đã chém ra.

Bên kia Cửu Liệt lão tổ đã có thần lực có nằm mơ cũng không nghĩ tới, Sở Mặc đã chém nát thần cách của hắn.

Gã càng không nghĩ tới SởMặc vẫn sẽ ra tay với gã.

Cho nên, gã không hề phòng bị.

Cũng không thể phòng bị được.

Càng cảm thấy không cần phòng bị.

Gã đã thành thần!

Gã bất tử bất diệt!

Gã ngoài tam giới, không còn trong ngũ hành!

Gã làm sao sẽ chết được?

Sau đó, gã đã chết!

Đầu của gã bị một đao của Sở Mặc bổ ra, đao phong vô song của Thí Thiên lại bổ trên thần cách của Cửu Liệt, một đao bổ xuống, thần cách từ một phân thành hai, sau đó thì vỡ nát, ngay cả đầu của Cửu Liệt lão tổ cũng bị nổ luôn.

Thân thể của Cửu Liệt lão tổ cũng bị Sở Mặc một đao bổ ra.

Thân vong đạo tiêu, thần hình câu diệt!

Không biết đây có phải vị thần đầu tiên chết trên chiến trường Viễn Cổ hay không, nhưng một đao này của Sở Mặc quả nhiên là quá mức kinh thế hãi tục!

Đám Hầu tử lúc chạy tới nơi này thì vừa hay nhìn thấy một màn đó.

Tất cả mọi người bị chấn động, cho dù bọn họ đã ngưng tụ thần cách thành thần thật sự!

Nhưng vẫn bị sự hung hãn của Sở Mặc dọa sợ.

Hầu tử vẻ mặt khiếp sợ nói thầm:

- Thế nhân nói ông đây là chích Bát hầu, không sợ trời không sợ đất, thế gian không ai là không sợ ta đây.

Thật ra không phải, ta vẫn sợ hãi.

Tiểu tử này... mới thật sự là không biết sợ là gì!

Sáu Đại Thánh tốc độ xuất hiện ở nơi này hơi chậm một chút, chỉ có điều tất cả cũng bị sợ ngây người.

Khóe miệng Thiên Không lão tổ co quắp kịch liệt, đột nhiên ông ta kinh hãi hô:

- Sở Mặc đạo hữu... ngài chọc vào đại họa rồi, ngài, ngài đã không còn trên Phong Thần bảng nữa!

- Không, hắn trước tiên không lên Phong Thần Bảng để giết một thần đã.

La Lan yếu ớt nói, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc tràn đầy sự khó tin.

Nàng ta không rõ tại sao phải làm chuyện như vậy, nhưng nàng ta có thể đoán được tám chín phần mười là Sở Mặc đã từ chối thần cách rồi.

Nếu không, vì sao trên toàn bộ Phong Thần bảng ngoại trừ Sở Mặc ra thì tất cả mọi người đều có?

Không có đạo lý gì Phong Thần Bảng lại loại Sở Mặc ra ngoài!

Thiên Thu nói:

- Có phải vì Sở Mặc đạo hữu ra tay với thần nên xúc phạm pháp tắc hay không?

Thanh Cổ lắc đầu:

- Là tự mình Sở Mặc đạo hữu từ chối mà.

Tên mập Huyền Huyền kia vẫn luôn trầm mặc không nói.

Y nhìn Sở Mặc, cau mày nhưng trong lòng thì đang như dời non lấp bể.

Y không tin nguyên nhân là vì Sở Mặc ra tay với một vị thần mà bị hủy bỏ tư cách thành thần.

Y thuận theo suy đoán của Thanh Cổ, là chính Sở Mặc từ chối!

Nhưng tại sao hắn là muốn từ chối?

Trên bảng vàng che hết toàn bộ chiến trường Viễn Cổ chỉ còn lại 48 tên.

Tên của Cửu Liệt lão tổ và Sở Mặc đều biến mất ở trên đó.

Lúc này, Sở Mặc phụt một tiếng, lần thứ hai phun ra một ngụm máu tươi.

Chỉ có điều khí thế trên người lại lần nữa tăng lên vài phần.

-----o0o-----

Chương 2008: Cửa đá xanh (2)

Chương 2008: Cửa đá xanh (2)

Cảnh giới của hắn đã từ ban đầu là Tổ cảnh nhảy vọt tới mức Tổ cảnh trung kỳ.

Một màn này lần nữa làm đám người chạy tới xem sợ ngây người.

Tiếp theo lại có một màn quỷ dị nữa xảy ra.

Hai nửa thần cách vốn bị Sở Mặc một đao bổ đôi của Cửu Liệt vậy mà lại bay về phía Sở Mặc.

Trên mặt hai nửa thần cách phát ra tiếng rít gào điên cuồng của Cửu Liệt:

- Ta là thần...

Ngươi dám chém ta?

Sở Mặc mặt không thay đổi giơ tay lên chém tiếp một đao.

Hai nửa thần cách biến thành bốn khối.

Tiếp theo, thoáng cái Sở Mặc đã chém ra hơn vạn đao.

Chỉ có điều nhìn qua vẫn chỉ như một đao.

Nhưng dưới mắt những người có mặt... bây giờ phải nói là những tân thần(thần mới xuất hiện), tất cả đều thấy rõ trong nháy mắt Sở Mặc đã chém ra hơn vạn đao, làm thần cách của Cửu Liệt lão tổ bị chém thành mấy vạn mảnh vụn!

Trong thân thể Sở Mặc cũng phát ra khí tức to lớn.

Khí tức này mang theo sự hủy diệt vô cùng, nó hủy diệt không phải là sinh cơ(đường sống) mà là đạo!

Khi khí tức này vừa ra, ngay cả đám tân thần như Hầu tử cũng không nhịn được mà lui ra xa, vẻ mặt chấn động nhìn Sở Mặc.

Dưới khí tức này, thần cách của Cửu Liệt lão tổ vỡ thành vô số khối, trong giây lát đã biến mất không còn một mống.

Sau đó, cảnh giới của Sở Mặc lần nữa tăng lên, mặc dù không tăng nhiều như lần đầu nhưng cũng có thể làm cho khí thế trên người Sở Mặc lại lần nữa tăng rõ rệt.

- Đây...

đây là có chuyện gì vậy?

- Điều này cũng quá kinh người rồi!

- Chẳng lẽ thần giết thần... còn có thể cướp được thần cách của đối phương sao?

Mọi người nhìn nhau một cái, không khỏi theo bản năng mà tránh xa đối phương một chút, giữ vững một khoảng cách an toàn.

Bởi vì sự thật nếu thật là như vậy, vậy thì đơn giản là thật đáng sợ!

Tuy là giới tu hành vẫn có việc chém giết đối phương cướp đoạt đạo quả của đối phương, nhưng điều đó cũng không dễ dàng.

Đạo quả cả đờicủa một sinh linh nào có dễ mà bị người khác cướp đoạt như vậy?

Hơn nữa, cho dù là Cự Đầu tổ cảnh mà muốn tùy tiện cướp đoạt đạo quả của người khác thì cũng sẽ dễ dàng phải nhận nhân quả cực lớn!

Nhưng Sở Mặc thay đổi lại rõ như ban ngày mà bọn họ có thể nhìn thấy.

Bản thân Sở Mặc cũng cảm thấy rất kỳ quái.

Hắn cũng không cảm giác mình đang cướp đạo quả của Cửu Liệt.

Trên người của hắn càng không nhiễm bất kỳ nhân quả gì có liên quan đến Cửu Liệt.

Cửu Liệt cũng đã chết, chết không thể sống lại, thân vong đạo tiêu, thần hình câu diệt.

Nhìn thoáng qua đám Hầu Tử, Sở Mặc từ trong mắt của Hầu Tử và sáu Đại Thánh khác thấy được sự quan tâm và lo lắng.

Từ trong mắt những người khác lại thấy được những tia sáng phứ tạp.

Kể cả Thiên Không lão tổ và năm tên Cự Đầu cảm giác, hôm nay với Sở Mặc càng nhiều hơn là cảnh giác.

Đúng lúc này, bảng vàng che trên đỉnh đầu trong nháy mắt đã run lên, tiếp theo, một lực lượng vô cùng truyền tới.

Đám Thiên Không lão tổ cũng tốt mà đám Hầu tử cũng thế, hay là những sinh linh còn sống trên chiến trường Viễn Cổ cũng vậy, tất cả đều bị hút vào bảng lớn màu vàng.

Hầu Tử rống to về phía Sở Mặc:

- Huynh đệ... cậu bảo trọng!

Huynh đệ!

Đúng vậy, vào giờ khắc này, hầu Tử đã thật sự coi Sở Mặc trở thành huynh đệ của mình.

Nó quá lo lắng cho tương lai của Sở Mặc.

Nhưng thời gian quá gấp, cơ bản không cho nó cơ hội ở lại hỏi dò.

Lực lượng vô cùng đó dường như cố ý tránh xa Sở Mặc, lúc hút tất cả 48 sinh linh kia vào trong bảng vàng, trong nháy mắt bảng vàng đã biến mất không còn bóng dáng nữa.

Chiến trường Viễn Cổ bị phong ấn vào giờ khắc này cũng đã hoàn toàn mở ra.

Vị trí của Sở Mặc là vị trí trung tâm nhất.

Ở chỗ này trừ hắn ra, chỉ còn thần cách của Cửu Liệt đã bị chém thành hai khúc, tản ra sát khí thấu xương không gì sánh được.

Loại sát khí này cho dù là Cự Đầu bị nhiễm cũng sẽ bị thương nặng.

Bởi vì đây là sát khí của thần thật sự.

Nhưng sát khí đó đối với Sở Mặc cơ bản là không có bất cứ uy hiếp nào, thậm chí cũng giống với lực lượng từ trên bảng vàng phủ xuống, cũng có ý muốn tránh xa khỏi Sở Mặc.

Cứ như hắn không tồn tại vậy!

Sở Mặc cứ như vậy, sừng sững ở chỗ đó.

Lúc này, trên Thương Khung Thần Giám, thanh âm hư nhược của Trảm Đạo truyền tới:

- Làm thật đẹp.

Nói xong lời này, toàn bộ Thương Khung Thần Giám đều ngủ say.

Sở Mặc có thể cảm giác được, lần này sự tiêu hao của chúng vô cùng nghiêm trọng.

Bởi vì ngay cả thế giới của Thương Khung Thần Giám cũng bị ảnh hưởng nhất định.

Cũng may còn có thể duy trì vận chuyển bình thường.

Lúc này, một cánh cửa vô cùng đột ngột xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Cánh cửa do hai phiến đá cổ xưa cấu thành.

Chẳng biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, cửa đá có chút sứt mẻ, hoa văn vốn khắc trên mặt trên đã không còn rõ nữa.

Hoa văn vô cùng đơn giản, thậm chí mới nhìn qua còn có cảm giác hơi vụng về, công nghệ làm cho người ta cảm thấy như là trẻ con tùy ý vẽ lên.

Cho dù là ai đối mặt với cánh cửa này thì e rằng cũng không cảm giác được chút khí tức Đại Đạo nào.

Nhưng trong lòng Sở Mặc lại rùng mình, nhìn chăm chú vào hai cánh cửa đá.

Sau đó, từ đó hắn cảm nhận được một loại khí phách mộtchân thành, một nhiệt huyết còn có cả một duy ngã độc tôn nữa!

Người chế tác cửa đá đúng là một cao thủ cái thế vô song!

Trong lòng của Sở Mặc bị chấn động cực lớn.

Quả nhiên là bị chấn động thật rồi!

Lúc này, cửa đá yên lặng mở ra, bên trong, một loại khí tức tang thương nhất thời đập vào mặt.

Cả cảnh tượng đều hỗn độn, không nhìn rõ thứ gì cả.

Sở Mặc hơi do dự một chút, mang theo Thí Thiên, cất bước đi vào.

Sau khi đi vào, bên trong vẫn là một không gian hỗn độn.

Sở Mặc triển khai thần thức lại phát hiện mình không hề cảm giác được bất kỳ vật gì.

Dường như đây là một thế giới không có gì cả, một nơi không có bất cứ thứ gì cả.

Quay đầu lại đã phát hiện hai cánh cửa đá đã biến mất, dường như cho tới giờ chưa hề xuất hiện vậy.

Sở Mặc hít sâu một hơi, rồi bình tĩnh lại.

Nếu sợ hãi, thậm chí ngay cả chiến trường Viễn Cổ hắn cũng không nên bước vào.

Lập tức, hắn đi sâu vào bên trong.

Đi lần này chính là rất nhiều năm...

....

Thế giới Thông đạo.

Một đại thế giới vô cùng huyền bí.

Ở đây có rất nhiều tu sĩ thực lực mạnh mẽ kinh khủng, cho dù là một sinh linh thành niên cũng có uy áp diệt thế.

Nhưng điều kiện tiên quyết là, bọn họ cần ra khỏi thế giới Thông đạo mới có thể thật sự phô diễn ra thần uy của mình.

-----o0o-----

Chương 2009: Lối đi thế giới (1)

Chương 2009: Lối đi thế giới (1)

Ở trong Thế giới Thông đạo, ngay cả tu sĩ Tổ cảnh cũng sẽ bị lực lượng quy tắc của nơi này áp chế.

Lực lượng quy tắc của thế giới này thực sự quá mạnh mẽ, cường đại đến mức khiến sinh linh lần đầu tiên tiến vào nơi này cảm thấy không biết làm sao.

Ở nơi thật sự của bọn họ, một bước 1 tỷ dặm, cả triệu dặm thậm chílà gấp đôi.

Ở thế giới đó, bọn họ thật sự là chúa tể!

Nhưng đến nơi này, cũng không là gì cả.

Một Cự Đầu Tổ cảnh, một bước nghìn vạn dặm đã coi như một loại rất mạnh rồi.

Muốn dùng một chiêu phá vỡ một Đại Vực càng không thể nào.

Nước của thế giới này chảy từ trên núi xuống, dùng lời của những lão nhân trong thế giới Thông đạo nói thì: Ở đây rất chân thực.

Mỗi một ngọn núi đều có thần lực bảo vệ, ngay cả tu sĩ Tổ cảnh muốn dùng một chiêu để hủy diệt một ngọn núi cũng không hề dễ dàng.

Cho nên, chiến đấu trong thế giới Thông đạo, mức độ hủy diệt với thế giới này cực nhỏ.

Không giống những vũ trụ khác, tu sĩ cảnh giới Đại Thánh là có thể hủy diệt một đại lục.

Ở đây, tu sĩ cảnh giới Đại Thánh muốn làm vỡ một tảng đá lớn cũng phải dốc toàn lực.

Tất cả đây cũng không có nghĩa là đây là một thế giới cấp thấp, ngược lại, cấp độ của thế giới này cao đến mức chúng sinh trong thếgian khó có thể tưởng được

Bởi vì nơi này, cần loại quy luật này.

Nếu không, nó đã sớm sụp đổ.

Nếu là giống như các vũ trụ khác, một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh thậm chí còn có thể đánh chìm một đại vực.

Không biết đã bao nhiêu năm tháng trước, lối đi thế giới đã không còn tồn tại nữa rồi.

Cho nên, theo dòng thời gian dài, các vị đại năng trong truyền thuyết liền cùng nhau ra tay tạo nên quy luật của thế giới này.

Thậm chí là cao thủ cảnh giới Tổ Cảnh khi tới đây cũng bị những quy tắc này áp chế.

Thoạt nhìn, đây cũng không phải là một thế giới hoàn hảo, cao thủ tổcảnh đến đây cũng chịu sự áp chế của quy tắc.

Dường như còn chẳng bằng xưng vương xưng bá ở thế giới cũ của bản thân.

Nhưng trên thực tế, cho dù tất cả các cao thủ tổ cảnh đã biết rõ quy tắc của lối đi thế giới này, cũng đều vẫn muốn tới.

Các sinh linh bên dưới tổ cảnh lại càng tranh nhau vỡ đầu!

Bởi vì một khi bước vào thế giới này, là sẽ bất tử bất diệt, ngưng tụ tư cách thần chân chính.

Trở thành vị thần toàn năng bao phủ cả vũ trụ!

Mà phương thức tiến vào lối đi, mặt ngoài chỉ có một cách là qua chiến trường viễn cổ.

Nhưng năm tháng tích lũy dài vô tận, lối đi thế giới cũng bắt đầu có tu sĩ bản địa xuất hiện.

Bọn họ đều là con cháu đời sau, do những tu sĩ trước kia từng đi vào đây sinh sôi nảy nở.

Nhóm người này cũng tự cho bản thân là chủ nhân của lối đi thế giới.

Thế giới này khổng lồ vô tận, không ai biết điểm cuối của nó nằm ở đâu.

Mặc dù nó được gọi là lối đi, nhưng sinh linh có thể tới nơi này đều biết, lối đi là một con đường nối hai thế giới liền nhau.

Nhưng nghe nói ngay cả vị thái thượng kia cũng rất khó tính ra đượcđâu mới là lối đi nối liền hai thế giới.

- Trong năm tháng dài vô tận tới nay, lối đi thế giới liền có rất nhiều loại nguy cơ tồn tại.

Đám người cùng con khỉ này sau khi bị một cái bảng màu vàng lớn hút vào thì đi tới lối đi thế giới đó thành công.

Ở chỗ này, bốn mươi tám người may mắn kia liền nhìn thấy một đám người tự xưng là người của gia tộc thần cổ.

Phụ trách tiếp đãi người may mắn đi ra từ chiến trường viễn cổ lần này.

Một người phụ trách giải thích vài chuyện liên quan đến lối đi thếgiới cho những người may mắn.

Thoạt nhìn người phụ trách này rất trẻ, cũng rất xinh đẹp!

Xinh đẹp đến nỗi không vướng một hạt bụi trần, nàng là tiên tử chân chính.

Trên người không mang chút mùi vị khói lửa nhân gian.

Tình tình có vẻ cũng rất dịu dàng, không hề thanh cao.

Giọng nói tuy ôn hòa nhưng lại khiến người ta không sinh ra chút ý khinh nhờn nào.

Không thể nhìn ra được số tuổi thực sự, cũng không nhìn ra được cảnh giới chân thực của nàng.

- Nguy cơ thứ nhất là nguy cơ thế giới có nguy cơ sụp đổ rất nguy hiểm từ xưa tới nay.

Đây không phải đang nói giỡn, mà là sự thực!

Một khi lối đi sụp đổ, thì mọi vũ trụ mà nó nối liền cũng chịu hủy diệt cùngvới nó.

Đúng, chính là chôn vùi.

Cho nên, đến loại cảnh giới như Thái Thượng thì cần phải thay phiên nhau đi trấn thủ tám phương của lối đi.

Dĩ nhiên, vị cao nhân cảnh giới này cũng rất ít khi gặp được trong lối đi.

Cô gái giảng giải cho mọi người bằng giọng nói nhẹ nhàng.

- Nguy cơ thứ hai đến từ bên ngoài lối đi...

Trong đám con khỉ kia có một cao thủ cảnh giới tổ cảnh, không nhịn được nói chen vào:

- Bên ngoài?

Bên ngoài thông đạo còn có thế giới khác sao?

Cô gái khẽ mỉm cười:

- Thế giới vĩ đại, rộng lớn vô ngần, đương nhiên bên ngoài lối đi cũng có thế giới khác, cũng có sinh linh tồn tại.

Trước tiên không cần vội vã hỏi như vậy được không?

Nghe ta nói đã.

Mặc dù các vị cũng là những sinh linh bá chủ một vùng vũ trụ, nhưng nếu đã đi tới thế giới này, thì cũng cần phải biết đây là thế giới thế nào.

Đúng không?

Tên đại lão cảnh giới tổ cảnh kia đỏ mặt, đã không biết bao lâu chưa có ai dám nói chuyện với y như vậy rồi.

Mà y lại cứ không thể nào nổi cơn được.

Tuy không sao nhìn ra cảnh giới của người phụ nữ này, nhưng đám người bên cạnh kia tùy tiện một ai đều tỏa ra khí thế vô cùng dũng mãnh!

Bất cứ ai đều là tu sĩ cự phách cảnh giới tổ cảnh!

Đám người mới tới thế giới này thậm chí còn có chút im lặng, thầm nói trong lòng, không phải cự phách tổ cảnh là người nhìn thấu vạn vật trên thế gian, thong dong đạm mạc mới đúng sao?

Cớ gì lại tỏa ra hơi thở dũng mãnh ngang ngược như thế được?

Cô gái nói tiếp:

- Nếu như nói lối đi thế giới này của chúng ta kết nối rất nhiều vũ trụ, mỗi một lối đi chân chính cũng nối liền hai thế giới với nhau, tạo nên một mạng lưới vũ trụ rộng lớn...

Như vậy, ở bên ngoài lối đi còn có vô số vũ trụ giống như của chúng ta đang tồn tại.

Mà không gian ngăn cách giữa các vũ trị với nhau được gọi là vùng tối.

Đó là một không gian hư vô, loại sinh linh nào cũng có, sinh linh các ngươi từng gặp, nghe nóitới, hoặc chưa từng nghe thấy, nhìn thấy...

đều hiện hữu.

Môi trường trong vùng tối rất khắc nghiệt, điều kiện sinh tồn hết sức khó khăn.

Nhưng cũng lại tạo nên vô số sinh linh mạnh mẽ!

Ở đó không có quy luật, chỉ có phá hoại, không có tình cảm, chỉ có giết chóc!

Sinh linh ở nơi đó căm ghét mọi thứ đẹp đẽ!

Trong đầu óc bọn họ đều chỉ có phá hoại cùng giết chóc!

-----o0o-----

Chương 2010: Lối đi thế giới (2)

Chương 2010: Lối đi thế giới (2)

Thần sắc mọi người đều trở nên lắng xuống.

Cô gái nhìn mọi người, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc hơn:

- Một khi để cho những sinh linh kia tìm ra khe hở, tiến vào lối đi thế giới của chúng ta, thì một màn tàn sát kinh khủng sẽ tiến hành.

Lúctrước ta đã nói rồi, bản thân lối đi thế giới đã không ổn định, thời xưa cũng từng xuất hiện rất nhiều lần nguy cơ sụp đổ rồi.

Cho nên mới có các bậc cự phách xuất hiện bắt tay, cùng tạo nên quy luật của thế giới.

Mới có các thánh thượng đi trấn thủ tám phương.

Nhưng cho dù là vậy, vẫn sẽ có rất nhiều cá lọt lưới.

Đám cá lọt lưới này... chính là nguy cơ và kẻ địch lớn nhất của chúng ta!

Cô gái nói đến đây, hơi ngừng lại một chút nhìn mọi người, bỗng nhiên, thái độ đột ngột chuyển biến:

- Nói thí dụ như lần này vốn dĩ các ngươi phải có năm mươi tu sĩ hùng mạnh xuất hiện, nhưng giờ lại thiếu hai.

Căn cứ ghi chép trên bảng Phong Thần, chúng ta tính ra... một người trong số đó đã tự chém bỏ tưcách thần của mình, sau đó, hắn lại giết một tu sĩ thành thần khác.

Hắn đã phạm phải tội lớn!

Tiến vào Thanh Thạch môn.

Nhưng hắn không biết là, sau khi hắn bước qua Thanh Thạch môn, nơi mà hắn sẽ xuất hiện lại chính là vùng tối!

Bây giờ, hẳn hắn đã biến thành một người chết rồi.

Lời này vừa ra, sắc mặt của mọi người liền khác nhau.

Mấy cự phách xuất thân từ La Thiên Tiên Vực đều có vẻ mặt tiếc nuối nhàn nhạt.

Cho tới giờ họ chưa từng có bất cứ nhân quả nào với Sở Mặc, thậm chí còn chưa từng gặp mặt.

Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới sự tán thưởng của họ dành cho Sở Mặc.

Hôm nay nghe nói Sở Mặc tự chém bỏ thần cách của mình, tiến vào Thanh Thạch môn...

Mà phía sau Thanh Thạch môn lại chính là vùng tối.

Đây hầu như đã chẳng khác nào bị lưu đày rồi!

- Tại sao tự chém bỏ thần cách của mình lại xem như phạm phải tội lớn?

Đột nhiên con khỉ hỏi.

Cô gái ôn hòa nói:

- Tự chém thần cách tương đương với việc từ chối lời kêu gọi của lối đi.

Các ngươi đều là bá chủ của các vùng vũ trụ, có trách nhiệm và nghĩa vụ cống hiến sức mạnh của bản thân cho lối đi!

Đây chính là việccuối cùng mà ta muốn nói với các ngươi, lần này các ngươi đã may mắn trở thành một thành viên trong gia tộc cổ thần.

Nhưng hắn, lại giết một người trong gia tộc, đây không phải là tội lớn thì là gì?

- Lý do này có chút chưa ổn thỏa.

Cho tới nay con khỉ chưa từng là người có tính khí tốt gì cho cam, đôi mắt hỏa nhãn kim tinh của nó bắn ra ánh nhìn lạnh lẽo, hướng về cô gái:

- Thứ nhất, trong chiến trường viễn cổ, không ai biết là không được phép giết thần, lúc đó chúng ta lại càng chẳng biết gì tới gia tộc thần cổ, thứ ba, cho dù bây giờ chúng ta đã biết rồi, nhưng ai từng nói là sẽ đồng ý trở thành thành viên trong gia tộc thần cổ?

Đoạn thoại này của con khỉ khiến không ít tay cự phách có mặt lúc đó thầm khen ngợi, những câu nói đó quả đúng ý họ rồi.

Bất kể người phụ nữ này có nói hay tới đâu, nhưng hầu như trong những cự phách có mặt ở đây không một ai chịu nể mặt!

Đã đều từng là bá chủ một vùng vũ trụ, dựa vào đâu mà vừa tới thế giới này liền phải nghe theoquy định chẳng biết từ đâu ra do các ngươi nói?

Dựa vào đâu mà ta chưa đồng ý mà đã phải làm thành viên trong gia tộc nhà các ngươi?

Ai quy định?

Nhưng mà những lời này của con khỉ cũng khiến cho không ít ngườibên cạnh cô gái kia tỏ vẻ tức giận.

Từ trong hơi thở ngang ngược kia còn để lộ chút sát cơ.

Đương nhiên con khỉ cũng cảm ứng được, nhưng căn bản là nó chẳng hề quan tâm!

Khi nó còn ở cảnh giới Đại Thánh, ngay cả cự phách cũng chẳng coi ra gì.

Hôm nay nó còn đã là cự phách tổ cảnh, đời này sinh linh nào được nó nể trọng lại càng chẳng còn mấy.

Cho nên, khi cảm nhận được sát cơ trên thân những người kia, trong đôi mắt của con khỉ liền bộc ra chiến ý mãnh liệt chỉ trong nháy mắt!

Nhưng bởi vì bên cạnh còn có sáu người anh em, nên con khỉ cũng chưa lên cơn ngay.

Cô gái cười lắc đầu một cái, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ:

- Mấy lý do mà ngươi nói, thứ nhất, không biết không có nghĩa là được làm, thứ hai, khi ấy các ngươi không biết, nhưng không sao, bây giờ các ngươi đã biết rồi, thứ ba, đây không phải là vấn đề các ngươi có biết hay không, mà đây chính là quy tắc!

Con khỉ cười nhạt:

- Quy tắc của ai định ra?

- Tất cả gia tộc cổ trong lối đi cùng nhau lập ra quy tắc.

Thật ra lần nào cũng có tu sĩ tổ cảnh không phục giống như ngươi.

Nhưng cuối cùng, bọn họ đều chết cả.

Một giọng nói lành lạnh truyền tới, có người đàn ông trẻ tuổi tướng mạo hết sức anh tuấn đi từ trong đám người ra.

Những người khác tự động dẹp ra cho y một con đường, thần sắc nhìn về phía người đàn ông này tràn ngập cung kính.

Cô gái nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn này liền hơi khẽ cau mày, nói:

- Cổ Đông, ngươi tới đây làm gì?

- À, ta sợ chị gái thân yêu của ta không xử lí được chuyện bên này liền tới đây xem qua một chút, quả nhiên... chị gái thân yêu của ta ơi, thực sự là ngươi quá mềm yếu rồi.

Như vậy là không được.

Gã đàn ông anh tuấn tên Cổ Đông vừa nói, vừa lạnh lùng nhìn về phía con khỉ:

- Đừng tưởng tổ cảnh là cảnh giới to tát ra sao, mở to đôi mắt khỉ của ngươi ra mà nhìn, người ở đây có ai không phải là tổ cảnh?

- Vậy thì sao?

Con khỉ cười nhạt, mặt đầy coi thường.

- Đủ rồi!

Cô gái bỗng quát một tiếng, sau đó nhìn về phía Cổ Đông:

- Đây là chuyện của ta, mời ngươi lập tức rời đi!

Cổ Đông nhoẻn miệng cười, dường như chẳng chút để ý tới cơn giận của chị mình, bĩu môi, sau đó nói:

- Không biết ơn lòng tốt của người khác, tùy ngươi, dù sao ngươi cũng chỉ còn cơ hội lần này.

Ta chẳng có gì ngoài kiên nhẫn!

Nói xong, Cổ Đông liếc nhìn đám tu sĩ tổ cảnh kia, nhàn nhạt nói:

- Chọn chủ nhân cũng phải chọn lấy người có thể giúp các ngươi phát triển được.

Theo nhầm chủ, đám cự phách tổ cảnh đã từng vùng vẫy thiên hạ các ngươi cũng chỉ đành trở thành bầy kiến đi chịu chếtthôi.

Suy nghĩ cho kỹ đi!

- Cút!

Rốt cuộc cô gái cũng nổi giận ——

Cổ Đông cũng không xoay đầu lại liền rời đi, khoát khoát tay với phía sau:

- Cút đây, chị gái thân yêu!

Trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô gái đỏ lên vì phẫn nộ, nhìn những người bên cạnh vẫn đang đưa mắt nhìn theo bóng lưng của Cổ Đông, trong con ngươi có chút bất lực nặng nề thoảng qua.

-----o0o-----

Chương 2011: Thần cách có vấn đề (1)

Chương 2011: Thần cách có vấn đề (1)

Sau đó, nàng hít một hơi thật sâu, nhìn mọi người nói:

- Ta không lừa gạt các ngươi, cũng đều nói thật cả, ta cũng sẽ không ra sức đi hại các ngươi.

Các ngươi từng là sinh linh ở cấp độ báchủ một vũ trụ, trong thời gian ngắn có thể còn chưa thích ứng được.

Ta sẽ cho các ngươi thời gian.

Con khỉ nhìn cô gái, nhàn nhạt nói:

- Chúng ta sẽ tự đi tìm hiểu thế giới này.

Còn về thời gian thì không cần ngươi cho.

Trước giờ ta chưa từng làm bá chủ một phương, cũng không hứng thú gì với điều đó.

Càng chẳng muốn tham gia vào bất cứ một thế lực nào.

Cho nên, tạm biệt.

Con khỉ vừa nói vừa nhìn sáu người anh em bên cạnh:

- Các ngươi muốn ở lại không?

- Dĩ nhiên là ngươi đi đâu chúng ta đi đó rồi.

Mặc dù Côn đại thánh không phải cự phách tổ cảnh như con khỉ, nhưng sự cứng cỏi trong xương cốt thì không kém hơn con khỉ chút nào, hơn nữa xưa nay bảy anh em họ luôn một lòng.

Làm sao để con khỉ đi một mình được.

Cô gái than thở một tiếng:

- Còn ai muốn đi?

Trong đội ngũ bốn mươi tám người, tu sĩ đại thánh, tính cả lục đại thánh là có mười sáu người cả thảy.

Hôm nay, mười tu sĩ kia trừ lục đại thánh nhất tề đi tới đứng bên cạnh con khỉ ra.

Phàm là tu sĩ tới tổ cảnh, dù là ở trong thế giới có quy luật mạnh mẽ này, sự kiêu ngạo từ trong cốt tủy cũng không phải dễ dàng bị người ta trấn áp.

Sở dĩ mười đại thánh kia không cử động, cũng không phải là đồng ý gia nhập gia tộc thần cổ, mà là đang bận đứng xem!

Bọn họ có thể sống sót từ trong chiến trường viễn cổ... thì trừ cảnh giới ra cũng không kém hơn những cự phách khác cái gì.

Nhưng cảnh giới chính là một khuyết điểm thiên nhiên vô cùng lớn, đối mặt với đám tu sĩ tỏa ra hơi thở tổ cảnh ngang ngược bên cạnh cô gái kia, bọn họcũng chỉ còn cách im lặng.

- Có nhiều người muốn rời khỏi như vậy... rất tốt, rất tốt!

Cô gái dường như rất tức giận, ngực phập phồng kịch liệt, nàng trực tiếp lấy một món pháp khí ra, đó chính là một tấm lệnh bài.

Lệnh bài vô cùng cổ xưa, bên trên khắc nhiều thần văn.

Cô gái lập tức vận hành pháp khí, niệm mấy câu thần chú.

Lúc này, kể cả con khỉ, lục đại thánh, còn có những cự phách tổ cảnh kia đều cảm thấy bản thân đau đầu như sắp nứt, thần lực toàn thân bịtrấn áp trong nháy mắt!

Trừ sự đau đớn cùng cực ra thì còn không có chút sức lực nào!

Đạo hạnh mênh mông hào hùng khắp toàn thân căn bản không thể thi triển ra được mảy may!

- Thần cách... thần cách kia... có vấn đề!

Con khỉ ôm phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

- Là thần cách có vấn đề... chết tiệt!

Thiên Không lão tổ nhỏ giọng gầm thét.

- Đây là một âm mưu động trời!

Có cự phách gào lên.

Đám cự phách tổ cảnh này có nằm mơ cũng không ngờ, kết quả chờ đợi được sau khi phí hết công sức, trải qua năm tháng vô tận, tru diệt vô số sinh linh lại là như vậy.

Thế giới này thực sự khiến bọn họ quá thất vọng!

Quy luật áp chế, sinh linh cùng cảnh giới hoành hành, thậm chí hôm nay... còn đánh mất cả tự do!

Thần cách lúc trước khiến họ nhảy cẫng lên hoan hô, giúp họ bất tử bất diệt... lại là một thủ đoạn để kẻ khác khống chế họ.

Đến giờ phút này, trong tâm khảm cả đám cự phách đang đau đớn chỉ có một ý niệmduy nhất: Có phải Sở Mặc đã sớm lường tới kết quả này rồi, nên mới thà tự chém bỏ thần cách, chịu lưu đày tới vùng tối... cũng không tiến vào lối đi thế giới hay không?

Nhưng mấy người con khỉ lại không có ý nghĩ này, bọn họ tin tưởng nhân phẩm của Sở Mặc!

Sở Mặc tự chém bỏ thần cách nhất định là vì có nguyên nhân khác!

Mà tuyệt đối không phải là vì đã biết trước tình huống trong lối đi.

Nhưng bây giờ suy nghĩ những vấn đề này đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Thê thảm nhất là lục đại thánh, cảnh giới của bản thân họ cũng chưa đạt đến tổ cảnh, hôm nay thần cách bị khống chế, cảm giác đau đớn này khiến họ sống không bằng chết.

Nếu như lúc này có ai đến giúp họ chém một đao để chết cho dứt khoát, bọn họ nhất định sẽ mang ơn vô cùng.

Cô gái cũng không vận hành lệnh bài quá lâu, thấy lục đại thánh sắp chết đến nơi.

Nàng liền ngừng lại, sau đó nói một cách xa xăm:

- Các ngươi đừng hận ta, muốn trách chỉ trách các ngươi không thấy rõ tình thế.

Mỗi lần bảng phong thần mang người tới đều có rất nhiều sinh linh không nghe lời, thứ lòng dạ độc ác đều xử tử luôn mấy người.

Ta sẽ không giết các ngươi, nhưng các ngươi cũng chớ nên trêu chọc ta.

- Tại sao... sẽ như vậy?

Một tên cự phách vẫn còn giữ nỗi sợ trong lòng, mặt đầy đau đớn nhìn cô gái.

Lúc này cô gái nói với vẻ mặt vô cùng thành khẩn:

- Lối đi bảng phong thần do mấy thế lực thay nhau nắm giữ, quy luật trên lệnh bài, kể cả hết thảy trên bảng phong thần đều là do những cổ tộc lớn năm xưa quy lập ra quy tắc trên lối đi viết nên.

Ta chỉ là một người thi hành.

Các ngươi cũng thấy rồi, bên ta cũng có người quấy rối.

Cho nên ta hy vọng các ngươi có thể phối hợp với ta.

Ta chỉ có một lệnh bài này, cũng chỉ có cơ hội này!

Hay nói cách khác, sau này các ngươi chính là thuộc hạ của ta!

Nếu các ngươi phối hợp với ta, đương nhiên tasẽ cho các ngươi đãi ngộ tương ứng cùng với sự tôn trọng.

Cho nên... kính nhờ!

Vừa đánh vừa xoa...

Những cự phách có mặt hầu như đều muốn phát điên!

Thủ đoạn này...

đã không biết bao nhiêu năm bọn họ không chơi thủ đoạn này rồi.

Hôm nay lại bị người khác lôi ra.

Con khỉ lấy tay xoa đầu, nhìn sáu người anh em vẫn còn đang đau đớn không chịu nổi, nó không nói gì.

Cũng không nhảy dựng lên nữa.

Nhưng lại thề trong lòng, dù thế nào cũng phải chém bỏ thần cách trong óc!

Đồng thời, cũng phải giúp sáu người anh em chém bỏ!

Cự phách có cùng ý tưởng như con khỉ cũng có khối người.

Đừng nói là loại cự phách đã từng xưng bá vũ trụ như bọn họ, dù là người phàm cũng không mấy ai đồng ý bị khống chế phải không nào?

Sinh tử bị người khác nắm trong tay, thì còn tôn trọng gì đáng nói?

Đó chẳng phải là chuyện vớ vẩn sao?

Như là xem thấu ý nghĩ trong lòng những người này, cô gái lại nói:

- Về chém bỏ thần cách, các ngươi cũng đừng nghĩ đến nữa, nếunhư trong nháy mắt khi thần cách buông xuống mà chém bỏ thì còn có tỷ lệ thành công một nửa.

Nhưng bây giờ chém bỏ thần cách thì các ngươi chỉ có thể thân tử đạo tiêu!

Nếu các ngươi muốn chết thật... vậy thì ta cũng không ngăn được!

Lần này, toàn bộ mọi người đều im lặng.

Mười đại thánh lúc trước không có chút động tác nào nhìn về phía những cự phách này với ánh mắt tràn ngập đồng tình, nhưng trong lòng lại vô cùng phẫn nộ và vui vẻ!

Tuy nhiên không có chút nào cười trên sự đau khổ của người khác.

-----o0o-----

Chương 2012: Thần cách có vấn đề (2)

Chương 2012: Thần cách có vấn đề (2)

Lúc này, Thiên Không lão tổ trầm giọng nói:

- Nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì chúng ta cũng sẽ không lựa chọn thân tử đạo tiêu.

Nhưng nếu bị ép quá mức, thì thân tử đạo tiêu lại có đáng gì?

Chúng ta đều đã sống qua thời gian mấy triệu năm, chuyện từng mắt thấy tai nghe không phải thứ mà ngươi có thể tưởng tượng nổi.

Tiểu cô nương, ngươi cũng không cần làm thủ đoạn gì vừa đấm vừa xoa.

Mặc dù mạng sống của chúng ta nằm trong tay ngươi, không có nghĩa là chúng ta vĩnh viễn sẽ không phản kháng.

Dù là mọi sinh linh tiến vào lối đi đều là như vậy thôi.

Dẫu sao chúng ta cũng có kiêu ngạo của bản thân mình.

Loại lớn lên trong lối đi như các ngươi không thể hiểu nổi đâu.

Cho nên, đừng có thật sự cho rằng chúng ta là thuộc hạ của ngươi.

Chúng ta không phải đám tùy tùng kia của ngươi.

Thiên Không lão tổ vẫn là có chút huyết tính, thật ra bất kỳ tu sĩ nào ở nơi này đều là có huyết tính!

Lời này vừa ra, khuôn mặt đám tùy tùng bên cạnh cô gái liền trở nên lạnh lẽo.

Một tu sĩ tỏa ra hơi thở tổ cảnh ngông cuồng trong số đó lạnh lùng nói:

- Đừng nói nhảm nữa, có dám đánh một trận hay không?

Thiên Không lão tổ cười nhạt, nhìn về phía cô gái.

Cô gái bị lời nói của Thiên Không lão tổ làm cho im lặng, thấy người bên cạnh muốn chiến đấu với Thiên không lão tổ, nhất thời sắc mặt của nàng lộ vẻ khó xử.

Lúc này, tên tu sĩ tổ cảnh kia lạnh lùng nói:

- Băng băng tiểu thư, chuyện này không liên quan đến ngươi, một tên nhà quê từ dưới lên cũng dám cười nhạo chúng ta?

Ta phải cho y nhìn một chút lợi hại, ngươi yên tâm đi, ta sẽ không giết chết y.

Thiên Không lão tổ cười cười nhìn cô gái:

- Chỉ cần ngươi đừng động đến thần cách của ta.

Cô gái suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý:

- So tài một chút vậy, đừng để thương vong tính mạng.

Sau đó mọi người trực tiếp tản ra để lại cho hai người một khoảng trống lớn.

Rồi, tên tu sĩ tỏa ra hơi thở tổ cảnh ngang ngược trực tiếp ra tay, đấm một quyền về mặt của Thiên Không lão tổ.

Một quyền này mang theo khí thế rào rạt, bầu trời còn bị đánh ra một luồng khí xoáy!

Đám người con khỉ bấy giờ chỉ hơi sửng sốt một chút, ngay sau đó liền cười khổ, loại quy tắc biến hóa này thật không quen mà!

Đổi làm trước kia, cuộc chiến đấu giữa hai cự phách khiến cho vũ trụ cũng phải dao động!

Nhưng tại đây, lại chỉ có thể đánh ra một luồng khí xoáy thôi ư?

Lúc này Thiên Không lão tổ cũng cử động!

Uy danh của y thực sự không phải là được mạ vàng, cũng càng không phải là do người khác thổi phồng lên!

Y vừa ra tay liền đánh tới một đòn!

Nếu là lúc trước, đòn này có thể nhẹ nhàng phá nát một chòm sao, khiến hàng tỉ sinh linh tan thành mây khói trong nháy mắt.

Nhưng vào thời khắc này, lại chỉ có thể đánh ra một vết rách sáng bạc trong hư không!

Còn đáng sợ hơn nhiều so với... luồng khí xoáy của đối phương!

Cho nên, kể cả trên mặt cô gái lẫn người bên cạnh nàng đều lộ ra vẻ khiếp sợ!

Thực vậy, trước kia họ từng nghe nói, những tu sĩ tổ cảnh tới từ các vũ trụ kia đều từng là bá chủ một phương, cũng được gọi là cự phách.

Nhưng sâu trong nội tâm, thực ra bọn họ cũng không quá coi trọng những người đó.

Đám người ngay cả thế giới mình đang sống cũng không rõ ràng, sao có thể xem như cự phách?

Hơn nữa, tổ cảnh là cự phách?

Thế thì Thái Thượng được gọi là gì?

Trên Thái Thượng lại được gọi là gì?

Cho nên, chẳng qua là đám ếch ngồi đáy giếng mà thôi.

Nhưng lúc này, họ cũng không dám coi đám người kia là ếch ngồi đáy giếng nữa.

Tu sĩ tổ cảnh này sao có thể đánh rách cả hư không thế chứ?

Đây là lối đi thế giới đấy!

Uỳnh!

Tu sĩ tỏa ra hơi thở tổ cảnh ngang ngược bên cạnh cô gái trực tiếp bị Thiên Không lão tổ đánh văng ra ngoài, điên cuồng hộc máu trong không trung, hung hăng ngã đè lên một ngọn núi cách xa mấy ngàn dặm.

Ầm ầm!

Ánh sáng thần thánh trên ngọn núi kia lóe lên, lại khiến y bắn ngược trở về.

Tên tu sĩ này rơi mạnh xuống đất, nửa ngày không bò dậy nổi.

Lúc này, ánh mắt cô gái nhìn về phía Thiên Không lão tổ và những người khác đã thay đổi hoàn toàn rồi!

Trở nên cuồng nhiệt cực kỳ!

Nàng khẽ mỉm cười hướng về phía lão tổ Thiên Không:

- Chúc mừng, quả nhiên rất mạnh mẽ!

Thứ khống chế thần cách của các ngươi chính là lệnh bài trong tay ta.

Ta có thể cam đoan với các ngươi, ta sẽ không dễ dàng đi vận dụng lệnh bài này.

Nếu các ngươi chịu giúp ta làm việc, đương nhiên ta sẽ đối đãi với các ngươi như khách quý rồi!

Cổ Băng Băng quả thực là bị lực chiến của Thiên Không lão tổ đánh động, trăm nghe không bằng một thấy!

Nếu đám người này đều có thực lực như vậy, cho họ thêm chút tôntrọng và đãi ngộ thì có sao?

Tình hình tranh quyền đoạt lợi của thế hệ trẻ gia tộc thần cổ tương đối nghiêm trọng.

Giống như tên Cổ Đông vừa rồi, là em trai cùng cha khác mẹ với Cổ Băng Băng, nhưng giữa đôi chị em này không có lấy chút xíu tình cảm nào.

Lần này, lệnh bài phong thần bị rơi vào tay Cổ Băng Băng, lại khiến không biết bao nhiêu người trên dưới gia tộc thần cổ bất mãn.

Nhưng lại không có cách nào, Cổ Băng Băng được lão tổ yêu thích vô cùng, mặc dù cha nàng chẳng yêu thương nàng nhiều lắm, nhưng ý chỉ của lão tổ thì không ai có thể cãi lại.

Tuy nhiên nếu lấy được lệnh bài phong thần thì chẳng khác nào phải gánh lấy trách nhiệm nặng nề và to lớn!

Nhất định nàng phải mang được đám người này đến chiến trường của lối đi.

Chiến đấu với đám sinh linh luồn vào đây từ vùng tối.

Loại chiến đấu này khá tàn khốc, còn dễ dàng thiệt mạng.

Nhưng nếu có thể thắng lợi trở về, thì địa vị của nàng trong gia tộc sau này... cũng không ai có thể lay chuyển được!

Đám người con khỉ cùng Thiên Không lão tổ nhìn nhau một cái, đều không biết phải làm sao.

Đánh ra chút oai phong rồi, nhưng có ích gì.

Xem ra, hôm nay không thay đổi được kết quả số mạng mình bị nắm giữ trong tay người khác rồi.

Lúc này, bọn họ đều cùng nhớ tới Sở Mặc.

Bởi vì cho tới giờ, bọn họ cũng không biết tột cùng làm thế nào mà Sở Mặc có thể chém bỏ thần cách của mình.

Nếu là hắn có phương pháp... thì bất kể giá nào cũng phải gặp lại được Sở Mặc!

......

Sở Mặc cảm thấy mình đã đi lại trong vùng không gian hỗn độn này rất nhiều ngày rồi, nhưng phía trước vẫn mông lung như cũ.

Nếu khôngphải đạo tâm của hắn vô cùng vững chắc, sẽ không dễ dàng nghi ngờ bản thân, thì thậm chí còn sẽ cho rằng mình đang dậm chân tại chỗ!

-----o0o-----

Chương 2013: Vùng tối

Chương 2013: Vùng tối

Bởi vì dù có đi về phương hướng nào, đi bao xa, bao lâu, cảnh tượng của bốn phương tám hướng vẫn y hệt nhau.

Nhưng hắn vẫn không hề dừng bước, kiên định đi theo một phương hướng, một mực tiến về phía trước.

Mỗi một bước, hắn cũng không dừng việc tu luyện bản thân.

Trong quá trình này, mười vầng trăng máu trong Thương Khung Thần Giám cũng đang nhanh chóng khôi phục.

Sở Mặc phát hiện, tốc độ khôi phục của Thương Khung Thần Giám có quan hệ chặt chẽ với tốc độ tiến bộ của hắn.

Nếu như tu vi của hắntiến bộ nhanh, thậm chí Thương Khung Thần Giám còn không cần sức mạnh bên ngoài trợ giúp liền có thể khôi phục nhanh chóng rồi.

Sở Mặc không tính toán ngày tháng, bởi vì tính toán thời gian ở nơi này sẽ chẳng có bất cứ ý nghĩa gì, hắn vừa đi vừa không ngừng chém bỏ mọi tạp chất trong cơ thể.

Sau khi bước vào cảnh giới này, rốt cuộc Sở Mặc cũng hiểu được mười vầng trăng máu mạnh ở điểm nào rồi.

Theo cảnh giới ngày càng cao của hắn, mười vầng trăng máu cũng sẽ ngày càng mạnh.

Uy lực có thểphát huy ra cũng ngày càng lớn.

Nói thí dụ như Như Ý và Tị Họa, hai vầng trăng máu này hỗ trợ lẫn nhau, tỏa ra hơi thở tang thương, giúp Sở Mặc nhận ra được may mắn và tai họa sắp xảy đến.

Nhưng nay chúng đều vô cùng an tĩnh, bởi vì dường như chỗ này không có điều gì xảy ra cả.

Sở Mặc cũng từng hỏi mười vầng trăng máu về việc có liên quan đến lối đi, trừ Giám Thần, Trảm Đạo cùng Quy Nhất có chút hiểu biết về lối đi ra, thì bảy vầng trăng máu còn lại chẳng biết bao nhiêu chuyện về nơi đó.

- Chủ yếu là vì thời gian thành đạo không giống nhau.

Giám Thần giải thích cho Sở Mặc:

- Năm đó ngài sáng tạo ra mười vầng trăng máu thực ra chủ yếu là để chuẩn bị thoát khỏi lối đi.

Cho nên, đừng thấy Thương Khung Thần Giám rất có tiếng ở La Thiên Tiên Vực mà lầm, trong lối đi, cực ít người biết đến sự tồn tại của nó.

Người biết đến năng lực của chúng ta... lại càng hầu như không tồn tại!

- Ta còn chưa biết rốt cuộc năm đó đã có chuyện gì xảy ra.

Sở Mặc nói.

Giám Thần cười khổ nói:

- Khi đó chúng ta cũng mới có linh trí, trí nhớ với rất nhiều chuyện đều chưa sâu sắc, mặc dù biết một ít chuyện, nhưng trên trí nhớ đều cócấm chế.

Trảm Đạo cùng Quy Nhất cũng vậy.

Giọng nói của Quy Nhất truyền tới:

- Đúng vậy, đúng là như vậy.

Rất nhiều trí nhớ của chúng ta đều bị người ta đặt cấm chế.

Trảm Đạo nói:

- Chính xác, là ngay thời khắc chúng ta vừa rời khỏi lối đi liền bị người ta phong ấn!

Nhưng mà thủ đoạn của ngài cũng rất nghịch thiên, đủ để giúp chúng ta giữ lại một chút trí nhớ.

Cho nên khi ngài muốn chém vỡ cái thần cách kia, chúng ta mới có thể lập tức ủng hộ ngài một cách điên cuồng như vậy.

- Nếu không thì sao?

Sở Mặc hỏi.

- Nếu không, thì ngài sẽ bị khống chế!

Trảm Đạo thở dài:

- Thật may là chém bỏ được thứ kia.

Nhưng mà cũng vì vậy mà động chạm đến quy tắc rất lớn, cho nên ngài mới tới nơi này.

- Đây là đâu?

Sở Mặc cau mày hỏi.

Đây là lần đầu tiên hắn liên hệ với những vầng trăng máu kia trong mấy ngày vừa qua.

- Đây cũng là vùng tối.

Giám Thần nói:

- Nhưng rốt cuộc đây là chỗ nào thì chúng ta cũng không rõ lắm.

Sở Mặc gật đầu một cái, có thể biết được nhiều việc như vậy qua miệng bọn họ đã là rất không dễ dàng rồi.

Bây giờ hắn đã biết, bảng Phong Thần chẳng phải thứ gì tốt đẹp, đây là điều mà đích thân hắn đã trải nghiệm.

Lúc trước, Giám Thần đã từng nói, trên bảng Phong Thần, những sinh linh kia cũng hoàn toàn không muốn được ghi tên lên.

Mà bảng Phong Thần là một tấm bảng chiến do thần linh cao cấp trong lối đi chế tạo ra, trong đó tràn ngập mùi vị âm mưu.

Đây là một bốcục vô cùng lớn!

Nhưng hôm nay Sở Mặc còn chưa nhìn ra, rốt cuộc bố cục này nhắm vào điều gì.

Bao gồm cả đạo kỳ lạ của Hắc Ngư lão tổ, kể cả lời tiên đoán của Linh Thông thượng nhân trước kia.

Hết thảy những điều này đều có liên hệ với nhau, ván cờ này đã nằm trong lòng Sở Mặc, cũng đã lộ ra một đầu kim.

Còn về cả ván cờ là hình thái gì, có lẽ phải chờ tới một ngày hắn chân chính tiến vào lối đi mới có thể biết được.

Nếu đã biết nơi này gọi là vùng tối, trái tim của Sở Mặc lại càngthêm vững vàng.

Sương mù dày đặc ắt sẽ có một ngày tan đi, mọi chân tướng rồi cũng sẽ bại lộ.

Chỉ cần hắn có một đạo tâm kiên định, thì nhất định hắn có thể cứu được hai người vợ của mình.

Nhất định là như vậy!

Những ngày kế tiếp, Sở Mặc vẫn một mực cô độc đi tới phía trước, yên lặng tu luyện.

Bắc Đẩu tinh trận trong thân thể đã bắt đầu thành hình, chiếm cứ phía trên trung tâm của đan điền, dâng trào sức mạnh mênh mông.

Hàng ngàn chữ thần vờn quanh bốn phía Bắc Đẩu tinh trận, lóe ra ánh sángchói lọi.

Theo tinh thần quyết mà Sở Mặc không ngừng tu luyện, độ sáng của ngàn chữ thần kia cũng không ngừng biến đổi.

Cánh tay trái của Sở Mặc thoạt nhìn không khác gì người bình thường, nhưng thực ra chỉ có trong lòng Sở Mặc rõ ràng nhất, đạo đài lôi đình bên trên cánh tay trái đã tiến vào một cảnh giới vô cùng huyền diệu!

Sớm vượt qua bậc tổ cảnh, nhưng Sở Mặc còn chưa dám chắc là đã bước vào lĩnh vực Thái Thượng hay chưa.

Nhưng hắn cũng đã lĩnh ngộ được đạo pháp hết sức cao thâm từ đó rồi!

Từ khi Sở Mặc tiến vào vùng tối tới nay, sự tăng tu vi nhanh như vậy không thể không kể tới cánh tay trái này.

Đạo chẻ củi trên tay phải... cũng là thủ đoạn tấn công chính của Sở Mặc, đã tiến bộ cực xa.

Trên đạo đài này xuất hiện một lưỡi đao màu máu nhàn nhạt.

Đó là Thí Thiên!

Nó đã in tinh phách lên đó!

Chín chữ của Cửu Tự Chân Ngôn trên chân trái chậm rãi xoay tròn, tản ra đạo vận bàng bạc.

Chín chữ này chính là nguồn gốc sản sinh ra đại đạo.

Đây là một loạicội rễ của phép tắc.

Mặc dù đến hôm nay, Sở Mặc vẫn chưa hoàn toàn truy tìm được toàn bộ ảo diệu trong đó, nhưng hắn vẫn đang cố gắng một mực.

Chưa từng bỏ rơi việc tu luyện Cửu Tự Chân Ngôn.

Lục Tự Chân Ngôn trên chân phải hẳn được coi như loại đạo mà Sở Mặc yếu nhất.

Đó là căn bản để sinh ra Phật Pháp, giống Cửu Tự Chân Ngôn, là cội rễ của phép tắc.

Lục Tự Chân Ngôn chân chính có uy năng vô cùng vô tận!

Sở Mặc đã từng nghĩ tới việc truyền nó lại cho tiểu hòa thượng Hư Độ, nhưng từ đầu tới cuối Hư Độ đều không chịu nhận, khăng khăng rằng bản thân không hợp để tu luyện loại thần thông này.

Bây giờ cònchưa biết tiểu hòa thượng đó đã chạy đi đâu.

Dù sao Sở Mặc đã rất nhiều năm rồi không gặp Hư Độ rồi.

-----o0o-----

Chương 2014: Tộc một mắt (1)

Chương 2014: Tộc một mắt (1)

Lúc trước khi Sở Mặc gây dựng lại đại vực Viêm hoàng cũng từng dùng thần thức bao phủ khắp nơi để tìm người quen cũ, nhưng vẫn không thể phát hiện ra tung tích của Hư Độ.

Nói không chừng tiểu hòa thượng đó đã sớm rời khỏi đại vực Viêm Hoàng rồi.

Ngược lại Sở Mặc cũnglo lắng cho y lắm, Phật môn có rất nhiều pháp môn mạnh mẽ, vô cùng thâm diệu.

Độ mạnh yếu của họ hoàn toàn phụ thuộc vào trình độ tinh thông phật pháp, không có quan hệ lớn lao với cảnh giới.

Hôm nay xem ra muốn tìm người thừa kế Lục Tự Chân Ngôn trong thời gian ngắn hẳn sẽ rất khó khăn.

Sau khi Sở Mặc phát hiện ra sự huyền ảo của nó thì cũng không từ chối nữa, bắt đầu tu luyện một cách nghiêm túc.

Bên trên đạo đài tổ thụ phía ngực, cây tiểu thụ miêu kia đã trưởng thành rất nhiều, nhánh cây trông giống như sừng rồng vậy, thoạt nhìn đã hiện ra hình dáng ban đầu.

Đạo cây tổ thụ, chủ yếu là một loại đạo hấp thu, có thể hấp thu hết thảy tinh khí sinh mạng ở hư không vũ trụ xung quanh!

Nếu như Sở Mặc muốn cướp đoạt, thì gần như hắn có thể hóa thân thành Ma Vương trong nháy mắt, đem tinh khí sinh mạng của tất cả những người có tu vi thấp hơn hắn hút khô!

Nhưng làm vậy chẳng những sẽ sinh ra nhân quả to lớn, mà cũng không tốt lắm cho đạo hạnh bản thân.

Nói tóm lại là hại nhiều hơn lợi.

Cho nên nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Sở Mặc cũng sẽ không vận dụng thủ đoạn này.

Trong thời khắc mấu chốt, đạo tổ thụ cũng có thể chuyển thành một ngón đòn tấn công.

Chẳng qua so với những thủ đoạn công kích khác của Sở Mặc thì uy lực của nó phải nói là kém hơn nhiều.

Cho nên SởMặc gần như cũng không dùng đến.

Hôm nay, Sở Mặc đang tu hành chủ yếu sáu loại đạo.

Trên thực tế, đại đạo có ngàn vạn, dù là loại nào, nếu tu luyện đến tận cùng cũng sẽ không yếu.

Chẳng qua là những đạo mà Sở Mặc tu luyện có tầng lớp kéo dài hơn, tương lai sáng lạn hơn mà thôi.

Để đem những đạo hạnh này tạo thành lực chiến mạnh mẽ cùng tu vi thâm hậu, thì cần phải dựa vào chính hắn.

Sở Mặc không tính toán thời gian một cách cụ thể mà chỉ làm đại khái thôi, hẳn là hắn đã đi được hơn một năm trong cái nơi này rồi, có lẽsắp thoát ra được.

Phía trước đã không còn mờ mịt nữa!

Một tinh vực xa lạ xuất hiện trước mắt hắn.

Tinh vực này vô cùng bát ngát, trên bầu trời vẫn có sương mù mông lung bao phủ.

Mờ mờ.

Vùng tối!

Nơi này mới thực sự là vùng tối!

Chẳng qua là sinh linh đầu tiên mà hắn gặp không thân thiện cholắm.

Vừa thấy mặt, đối phương đã định giết hắn rồi!

Thậm chí Sở Mặc còn không biết vật này xuất hiện từ đâu ra.

Hình dạng của nó hết sức xấu xí, hình người nhưng làn da lại như cá sấu, hơn nữa chỉ có một con mắt duy nhất giữa hai chân mày, lồi ra bên ngoài.

Trên đầu lác đác vài sợi lông thưa thớt, toàn thân tỏa ra mùi tanh hôi, mang hơi thở đại thánh đỉnh cao, trong nháy mắt khi nhìn thấy Sở Mặc, nó liền giương nhanh múa vuốt nhào tới, trong con mắt duy nhất ở chính giữa bắn ra một chùm sáng!

Khiến Sở Mặc giật mình là chùm sáng này đã có uy lực tổ cảnh!

Một quái vật đại thánh đỉnh cao, tùy ý đánh ra một đòn...

đã có uylực tổ cảnh?

Điều này thực sự rất ngoài sức tưởng tượng, ngay cả Sở Mặc khi còn ở đại thánh đỉnh cao cũng không dám nói có thể tùy tiện đánh ra đòn công kích cấp bậc này.

Trong nháy mắt thân hình Sở Mặc biến mất tại chỗ.

Đòn công kích uy lực tổ cảnh kia trực tiếp bị Sở Mặc nhanh chóng né được.

Loại tốc độ này cũng khiến quái vật kia lấy làm kinh hãi, phản ứng của nó cũng cực nhanh, thấy một đòn không trúng liền bỏ chạy ra xa trong nháy mắt.

Nhưng ngay khi nó mới lùi ra sau được chừng trăm triệudặm, thì bỗng chốc cảm thấy trong thân thể dâng lên một cảm giác lạnh như băng.

Giống như bị một sinh linh còn kinh khủng hơn để mắt tới!

Con quái vật rống to, âm thanh khó nghe tới tận cùng!

Nhưng âm thanh này giống như đạt tới trình độ tổ cảnh trung kỳ.

Đại Thánh thông thường sẽ bị vỡ nát thân thể bởi tiếng rống này trong nháy mắt.

Sau khi gầm một tiếng, quái vật cảm thấy sự lạnh lẽo trong cơ thể đãbiến mất.

Nhưng nó vẫn chưa yên tâm hẳn, làn da như da cá sấu kia bắt đầu đỏ lên, thoắt cái như thể đã được một tầng dung nham bao phủ.

Bầu không khí chung quanh bị nung nóng rực, tản ra năng lượng cực kỳ bỏng rát.

Làm xong hết thảy những điều này, con quái vật bắt đầu lùng sục khắp nơi.

Lúc này, Sở Mặc đang ở trên đỉnh đầu quái vật, nhìn nó với đôi mắt lạnh lùng.

- Ngươi là cái gì?

Tại sao lại tấn công ta?

Sở Mặc truyền một luồng thần niệm ra.

Nhất thời quái vật thét to một tiếng, vồ móng vuốt thẳng tới hướng Sở Mặc.

Móng vuốt kia sắc bén vô cùng, lóe lên ánh sáng lạnh như băng, tản ra sát cơ nồng đậm!

Keng!

Sở Mặc vừa nhấc tay liền chém một đao, trực tiếp chém lên móngvuốt của quái vật nọ.

Rắc rắc!

Một tiếng xương vỡ giòn giã vang lên, sau đó, con quái vật liền kêu la thảm thiết.

Móng vuốt của nó bị Sở Mặc chém nát rồi!

Đạo hạnh mênh mông của Sở Mặc cũng trực tiếp làm vỡ vụn một cánh tay của con quái vật!

Chớp mắt quái vật đã trọng thương, sau đó xoay người bỏ chạy!

Keng!

Thí Thiên lần nữa rền vang.

Lần này, một cánh tay khác của quái vật lại bị Sở Mặc chém rụng.

- Nếu ngươi hoàn toàn không thể giao lưu được, vậy thì đi chết đi!

Thần niệm lạnh như băng của Sở Mặc đè nặng lên cả không gian.

Nhất thời, quái vật liền đỗ lại ở đó, nơm nớp lo sợ, nó hiểu rõ, vốn dĩ nó không thể chạy thoát nổi.

Hôm nay nó gặm phải cục xương cứng rồi.

- Thượng tiên tha mạng, thượng tiên tha mạng!

Quái vật quay người lại, hai cánh tay đã được dùng đạo hạnh cho mọc như cũ, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc tràn đầy sợ hãi.

- Ngươi là sinh vật gì?

Vì sao lại tấn công ta?

Sở Mặc hỏi.

- Ta... ta là sinh linh tộc một mắt, đi ra săn thú, vô tình đụng phải thượng tiên, xin thượng tiên tha mạng!

Trong thần niệm chập chờn của con quái vật này tràn đầy sợ hãi.

Nhưng Sở Mặc có thể cảm nhận được, dường như đối phương cũng không sợ hãi tới mức ấy.

Hẳn là còn có thủ đoạn gì chưa thi triển ra.

- Ta chỉ đi ngang qua đây, muốn biết nơi này có những sinh linh gì?

Mau nói tỉ mỉ cho ta.

Tròng mắt Sở Mặc lạnh như băng, đạo hạnh hùng mạnh toàn thân trấn áp khắp người quái vật từ đấu chí cuối, khiến nó gần như không thể nào thở nổi.

Quái vật không do dự, trực tiếp nói:

- Đây là phía Tây của vùng tối, là lãnh địa của tộc một mắt chúng ta.

Phía Nam là địa bàn của Tam Diệp thiên tôn, phía Bắc là đất của Xích Xà lão tiên, phía Đông do Huyết Hà đại tôn trấn giữ.

-----o0o-----

Chương 2015: Tộc một mắt (2)

Chương 2015: Tộc một mắt (2)

Cái gì mà thiên tôn, lão tiên, cái gì đại tôn... cho tới này Sở Mặcchưa từng nghe nói tới những loại cảnh giới này.

Nhưng cũng có thể đó chẳng qua chỉ là một tên gọi mà thôi.

- Lối đi ở nơi nào?

Sở Mặc hỏi.

- Lối đi?

Quái vật một mắt dùng con mắt vừa to tướng vừa xấu xí của nó nhìn chằm chằm Sở Mặc, do dự một hồi mới lên tiếng:

- Ta không biết.

- Thế thì ngươi đi chết đi!

Sở Mặc vừa nói, vừa giơ Thí Thiên trong tay lên.

- Đừng giết mà!

Ta nói!

Ta nói!

Một mắt sợ tới nỗi run bắn lên, nói liên mồm:

- Thượng tiên đừng giết ta, để ta nói hết!

Dưới lời trình bày của một mắt, rốt cuộc Sở Mặc biết vùng tối nơi này là đâu rồi.

Không gian ngăn cách giữa các vũ trụ, nơi chân chính nằm ngoài tam giới.

Cho nên trong tình huống bình thường, sinh linh nơi này sẽ không bao giờ chết.

Nhưng vùng tối tràn ngập âm mưu và giết chóc, phản bội và toan tính lại càng bình thường như cơm bữa.

Bởi vì sinh linh nơi này không chết, nên sẽ ngày càng nhiều.

Vốn dĩ bản thân vùng tối đã vô cùng khan hiếm tài nguyên.

Đây không phải là một vũ trụ hoàn chỉnh, mà là vùng ven của rất nhiều vũ trụ.

Nhiều nơi rộng rãi vô biên như một đại vũ trụ mênh mông.

Nhưng nhiều nơi lại hẹp tới nỗi chỉ rộng có mấy ngàn dặm, bốn phương tám hướng của vùng tối chính là bức vách của các vũ trụ khác!

Loại vách đó không ai có thể đánh thủng.

Ít nhất trong nhận biết của một mắt thì bức vách đó là không ai phá thủng được.

Vùng tối không thể hòa vào trong những vũ trụ đó, con đường đi vào duy nhất của các sinh linh trong vùng tối chính là lối đi đã có chút tàn tạ kia.

Lối đi từ vùng tối vào có tổng cộng năm khe hở.

Năm khe hở này bị năm thế lực chia nhau nắm giữ trong tay.

Năm thế lực này có bốn cái mà một mắt vừa nói, thế lực thứ năm là do một lão tổ được gọi tên Đại Cước Tà Tôn khống chế.

Chiếm cứ phần trung tâm của vùng tối.

- Người mạnh nhất là ai?

Sở Mặc hỏi.

- Mạnh nhất là lão tổ Đại Cước Tà Tôn, nó chiếm cứ trung tâm vùng tối, là nơi có tài nguyên sung túc nhất vùng tối.

Ở nơi đó... có một kẽ hở, có thể cho sinh linh tổ cảnh và bên dưới tổ cảnh tiến vào chính giữa lối đi, cướp đoạt tài nguyên.

Một mắt nói.

- Yếu nhất là ai?

Sở Mặc lại hỏi.

Một mắt nói:

- Yếu nhất... chính là tộc một mắt chúng ta.

Tộc một mắt chúng ta không có ai mạnh cả...

Nói đến đây, nó liền im miệng không nói, nhìn Sở Mặc mặt đầy cảnh giác.

- Các người thường xuyên tiến vào lối đi ư?

Sở Mặc chuyển chủ đề.

Một mắt nói:

- Không sai, cứ cách mấy năm khi số lượng người trong chủng tộc chúng ta nhiều hết chỗ chứa, thì sẽ ồ ạt tấn công về hướng lối đi một lần.

Sống thì có thể mang nhiều tài nguyên về, chết thì coi như giảm bớt dânsố.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn một mắt nói:

- Những lời ngươi nói...

đều là thật chứ?

Một mắt vỗ ngực cam đoan:

- Đều là thật!

Nào dám nói dối thượng tiên?

- Được, ngươi đi chết đi!

Sở Mặc vừa nói, Thí Thiên trong tay chợt lóe, một đao bổ đôi một mắt này.

- Ngươi... nói không giữ lời...

Lời một mắt còn chưa dứt thì đã chết rồi.

Sở Mặc cười lạnh một tiếng, hắn cũng không tin tên một mắt này nói về chuyện ai mạnh ai yếu, nếu hắn thực sự tin rằng tộc một mắt là nơi yếu nhất mà lỗ mãng xông vào, sợ rằng sẽ bị đánh tàn trong nháy mắt!

Có thể sống sót ở nơi như thế này, lại còn trở thành thế lực bá chủ một phương, nào có yếu?

Nhưng Sở Mặc cũng có thể phân biệt được đại khái lời của một mắt nói đâu là thật đâu là giả.

Nhưng vẫn phải giết nó, đây là một tai họangầm lớn, không thể giữ lại.

Sau khi giết con một mắt này, Sở Mặc bắt đầu bước về phía tộc một mắt.

Hắn sẽ không xông vào, nhưng vẫn cần xác định thực hư một chút rồi mới tính.

Một mắt nói có tổng cộng năm khe hở, để người khác tiến vào lối đi.

Sở Mặc đoán năm khe hở này không dễ dàng qua như vậy được.

Nếu không, kẻ mạnh bên kia lối đi sao không đánh ngược trở lại?

Hoàn toàn tiêu diệt những sinh linh trong vùng tối này?

Bất kể thế nào, bắt buộc là phải tới lối đi.

Bởi vì Kỳ Tiêu Vũ cùngThủy Y Y vẫn đang ở nơi đó.

Sở Mặc cảm thấy ưu thế lớn nhất của mình bây giờ chính là không ai biết chính xác hắn đang ở đâu.

Dù thế nào cũng phải lợi dụng tốt ưu thế này mới được.

Đi trong hư không mười mấy ngày, không gặp được sinh linh nào khác, rốt cuộc Sở Mặc thấy được nơi xa xa mờ mờ sâu trong vũ trụ, có một tòa thành thật lớn vắt ngang chỗ đó.

Tản ra khí thế vô cùng khoáng đạt.

Tòa thành này giống như một con quái vật đầu tiên tại vùng tối, kiếntrúc bên trong có hình thù quái lạ, hầu như không có nóc nhà nào là giống nhau.

Các loại sinh linh bay từ bốn phương tám hướng tới tòa thành lớn.

Sở Mặc đứng nhìn từ xa xa, sau đó thân thể hắn trực tiếp xảy ra biến đổi, hóa thành hình dáng người trong tộc một mắt, nghênh ngang bay về hướng tòa thành.

Dọc theo đường đi, Sở Mặc gặp vô số sinh linh tộc một mắt, cao thấp mập gầy, cảnh giới mạnh yếu khác nhau, nhưng đều xấu xí như nhau.

Cũng không sinh linh nào chú ý nhiều đến Sở Mặc.

Đây là hang ổtộc một mắt, ở đây hầu như không thấy bóng dáng sinh linh khác.

Đương nhiên cũng không ai ngờ tới, sẽ có người dám giả mạo tộc một mắt mà xông vào đây.

Sở Mặc phát hiện, đại đa số những sinh linh tộc một mắt đều là cảnh giới đại thánh, cảnh giới thánh nhân rất nhiều, thấp nữa... thì hầu như không có, tổ cảnh cũng thưa thớt vô cùng.

Đi vào trong thành, Sở Mặc phát hiện sinh linh một mắt tổ cảnh bắt đầu nhiều lên.

Nhưng mỗi sinh linh một mắt tổ cảnh đều có đội hình rất lớn, tiền hộ hậu ủng, ngồi trên chiến xa, rêu rao khắp thành phố.

Dọc đường đi, những sinh linh một mắt cảnh giới đại thánh hay thánh nhânđều né tránh rối rít.

Có người không kịp né nhẹ thì bị quở trách, nặng thì phải chịu đòn.

Cả tòa thành tràn ngập một hơi thở hung ác và máu lạnh, không có lấy một tia cảm tình.

Sở Mặc đi, mắt thấy phía trước có một đội ngũ của một mắt tổ cảnh, không phi trong không trung mà lại hoành hành trên đường phố.

Một phái nữ một mắt trong số đó chỉ có tu vi thánh nhân, tay dắt một đứa trẻ một mắt, thoạt nhìn đứa trẻ kia vô cùng yếu ớt, xem ra chỉ cócảnh giới Chân Tiên.

Nếu ở thời xưa tại đại vực Viêm Hoàng, cảnh giới Chân Tiên cũng không coi như yếu.

Thậm chí nếu đổi thành bây giờ cũng không tính yếu.

Dựa theo tỉ lệ mà nói, tu sĩ cảnh giới này cũng không gặp nhiều.

Nhưng ở đây, Chân Tiên lại là sinh linh thuộc hàng cực kỳ yếu.

-----o0o-----

Chương 2016: Mông Nã tướng quân (1)

Chương 2016: Mông Nã tướng quân (1)

Trong mắt Sở Mặc, cô gái một mắt kia đương nhiên xấu thậm tệ.

Nhưng trong mắt đồng tộc, có lẽ nàng lại có một sức hút độc đáo nào đó.

Vì vậy, khi kẻ mạnh một mắt tổ cảnh kia nhìn thấy sinh linh một mắt phái nữ nọ, trong con mắt duy nhất của nó liền bắn ra tia hưng phấn, vung tay lên.

Thuộc hạ bên cạnh nó lập tức trực tiếp xông lên, bắt mộtmặt phái nữ kia tới.

Một mắt phái nữ kia thét lên chói tai:

- Đừng...

Đứa trẻ mà nàng dắt theo cũng khóc thét lên, hơn nữa trong mắt còn trực tiếp bắn ra một luồng sáng, tấn công hướng đại thánh một mắt đang muốn bắt mẹ nó đi.

- Hê hê...

Trong con mắt của tên một mắt đại thánh cũng bắn ra luồng sáng giống y như vậy, chớp mắt đã đánh tan tia sáng do đứa trẻ một mắt bắn ra, hơn nữa còn đem đứa trẻ một mắt đó đánh thành vụn cám!

Người phụ nữ một mắt gào khóc kinh thiên động địa, nhưng tất cả các một mắt khác đi ngang qua đều làm ngơ, mặt mày lạnh lùng mắtnhìn thẳng như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

Lúc này, người phụ nữ một mắt kia không hiểu sao lại thấy Sở Mặc đang đi tới, trong con mắt duy nhất toát ra vẻ khẩn cầu:

- Cứu ta với...

Trên khuôn mặt biến thành tộc một mắt của Sở Mặc không biểu lộ bất cứ điều gì, nhưng trong lòng lại có chút co quắp.

Bất cứ là chủng tộc nào nếu đã có trí khôn, thì chung quy vẫn còn chút cảm tình.

Nhưng trong lòng Sở Mặc vẫn hơi do dự.

Ngay vào lúc này, một đòn tấn công bắn về phía Sở Mặc!

Kẻ ra tay, chính là quái vật một mắt đại thánh đang bắt giữ người phụ nữ kia.

Sở Mặc chợt lách người, đòn tấn công vốn sẽ rơi lên thân hắn liền đánh trúng một dãy nhà.

Một quầng sáng nhàn nhạt từ trong dãy nhà hơi chớp lên, đòn công kích này trực tiếp biến mất như vô hình.

Kiến trúc trong thành này đều có trận pháp hùng mạnh bảo vệ.

Nếu không, đòn tấn công vừa rồi đã đủ để làm tan nát cả tòa thành rồi.

Sau đó, trong tai Sở Mặc vang lên giọng nói lạnh như băng của mộtmắt kia:

- Cút!

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn tên một mắt đó, hình dáng hiện giờ của hắn cũng là một gã một mắt xấu xí.

Trong con mắt to lồi ra ngoài bắn một chùm sáng chói lòa về phía trước.

Lấy cảnh giới hiện nay của hắn mà muốn bắt chước ngón nghề của một sinh linh tộc một mắt là chuyện vô cùng đơn giản.

Ầm!

Tia sáng này nháy mắt đánh trúng đầu của một tên một mắt cảnh giớiđại thánh.

Nó cũng làm động tác tránh né nhưng hiển nhiên là không thoát được đòn này của Sở Mặc.

Ầm một cái, đầu của một mắt đại thánh này bị đánh bể hơn nửa, té rầm trên mặt đất chết ngay lập tức.

Trên đường phố cổ kính, một loạt quái vật một mắt đứng chết trân nhìn Sở Mặc với vẻ vô cùng khiếp sợ.

Tuy nói việc giết chóc ở đây là rất bình thường, nhưng dám tấn côngsinh linh trong đội ngũ do một mắt cao thủ tổ cảnh trấn giữ... thì lại thật hiếm có.

Quả nhiên một đòn này của Sở Mặc chẳng khác nào chọc phải tổ ong vò vẽ vậy.

Ít nhất có mười mấy quái vật một mắt trong đội ngũ này lập tức nổi cơn tam bành, phát động tấn công mãnh liệt với hắn.

Lúc này, sinh linh một mắt phái nữ kia nhân cơ hội trực tiếp trốn mất, nhưng cũng không ai để ý tới nó.

Mười mấy luồng sáng trực tiếp bắn về phía Sở Mặc, những một mắt khác trên đường cuống cuồng né tránh, sợ bị vạ lây.

Thân hình Sở Mặc tả xung hữu đột, trong lúc né tránh, hắn cũng đánh trả liên tục.

Từng ánh sáng toát ra bắn về phía bè lũ một mắt đang tấn công hắn.

Mặc dù hắn chỉ dùng một cách tấn công duy nhất này, nhưng thủ đoạn của hắn quá ác liệt, cảnh giới lại cao hơn những một mắt kia quá nhiều.

Cho nên gần như chỉ trong chớp mắt, đám một mắt tấn công hắn liền người chết kẻ bị thương, không một ai có kết cục tốt.

Rất nhiều một mắt đứng xem phía xa xa cũng bị dọa cho có chút ngẩn ngơ, cho đến giờ bọn họ chưa từng thấy đồng tộc nào hung hãn như vậy.

Thực sự quá mạnh mẽ rồi.

Nói ra, đồng tộc một mắt mạnh mẽ như vậy nhất định phải có đông đảo tùy tùng tiền hô hậu ủng bên cạnh.

Chưa gặp loại nào như Sở Mặc vậy, một mình đi lại trên đường, không hợp một cái liền đánh thẳng cánh, còn đánh mạnh tay như vậy?

Từ đầu chí cuối, một mắt tỏa ra hơi thở tổ cảnh ngồi trên chiến xa vẫn không động đậy.

Nó cũng không tấn công Sở Mặc, mà chỉ dùng một con mắt nhìn Sở Mặc với vẻ vô cùng hứng thú.

Cuối cùng, khi đám tùy tùng bên cạnh nó đã chết mười mấy tên, lúc này nó mới vỗ tay một cái, trên khuôn mặt khó coi lộ vẻ tươi cười:

- Không tệ!

Giết hay lắm!

Nhất thời Sở Mặc ngẩn ra, đối phương chỉ dùng thần niệm chập chờn.

Trên thực tế, đến sinh linh cấp Chí Tôn thì dù là đồng tộc hay dị tộc, trao đổi giao tiếp giữa hai bên chủ yếu sẽ dùng cách như thần niệm.

Bởi vì đây mới là cách giao lưu nhanh nhất, nhanh hơn dùng tiếng nói rất nhiều.

Sở Mặc trợn con mắt duy nhất nhìn đối phương.

Trong cái nhìn của rất nhiều một mắt đồng tộc, cử chỉ này của Sở Mặc rất giống kiểu ngôngcuồng, như đang định gây hấn.

- Lá gan lớn thật, dám nhìn Mông Nã tướng quân như vậy...

- Xem thân thủ của hắn hình như rất mạnh, hẳn là không sợ Mông Nã tướng quân mấy nhỉ?

- Nói bừa, trong tòa thành này của chúng ta có mấy ai dám trêu chọc Mông Nã tướng quân nào?

Rất nhiều sinh linh một mắt trên đường đều âm thầm dùng thần niệm trao đổi, sau đó nhìn Sở Mặc đầy hưng phấn.

Bọn họ muốn biết rốt cuộcMông Nã tướng quân sẽ xử lí kẻ gan lớn tày trời này như thế nào.

- Đám phế vật này đến một tên địch cũng không đối phó nổi, thật là làm ta mất mặt.

Dũng sĩ trẻ tuổi, ta rất coi trọng ngươi, hãy đi theo làm thuộc hạ của ta đi!

Sinh linh tộc một mắt tổ cảnh ngồi trên chiến xa công khai để toát ra một thần niệm dao động.

Nó đang mời chào Sở Mặc.

Màn này khiến không ít sinh linh một mắt khác vô cùng hâm mộ.

Có thể được Mông Nã tướng quân mời chào thì tương lai sẽ vô cùng sáng lạn!

Sở Mặc lại không đồng ý ngay, mà là tản ra một luồng thần niệm lạnh như băng:

- Đi theo ngươi thì ta có lợi ích gì?

Mông Nã tướng quân ha ha cười to, thần niệm của nó cũng chập chờn tràn đầy vui vẻ:

- Tài nguyên!

Số lượng lớn tài nguyên tu luyện!

Chỉ cần đi theo bổn tướng quân, bổn tướng quân có thể thỏa mãn mọi yêu cầu của ngươi!

- Ta muốn đến lối đi.

Sở Mặc không chút do dự thả thần niệm ra.

Hắn đã phát hiện bọn một mắt này tàn nhẫn thích giết chóc, hơn nữa còn vô cùng máu lạnh và xảo quyệt.

Nhưng cũng là cực kỳ thẳng thắn.

Nói thí dụ như con một mắt tổ cảnh trước mặt.

Nó nói rất trực tiếp, không hề giấu diếm mục đích.

Muốn Sở Mặc thành thuộc hạ của nó.

-----o0o-----

Chương 2017: Mông Nã tướng quân (2)

Chương 2017: Mông Nã tướng quân (2)

Thỏa mãn mong muốn, là thủ đoạn đơn giản nhất để lấy lòng người khác.

Mông Nã tướng quân hơi ngẩn ra nhìn Sở Mặc:

- Dũng sĩ trẻ tuổi, vì sao ngươi phải tới nơi đó?

Sở Mặc trầm mặc, không trả lời.

Con mắt duy nhất của Mông Nã tướng quân quan sát Sở Mặc đầy hứng thú, trên thực tế, trong lòng nó cũng đang vô cùng kinh ngạc, không biết một mắt hùng mạnh này là ở đâu ra?

Bầy đàn tộc một mắt rất khổng lồ, hơn nữa tốc độ sinh sôi cực nhanh.

Nói ra, không tới mấy năm, bọn họ sẽ sinh sôi rất nhiều tộc nhân, sau đó đến khi không chống đỡ nổi nữa, thì hoặc là khuếch trương đi cướp địa bàn của những thế lực khác, hoặc là... phái quân đội tới lối đi, giết, cướp... là mục đích duy nhất của họ!

Mục đích duy nhất của sinh linh vùng tối khi tiến vào lối đi chính là cướp đoạt tài nguyên, thuận tiện ra tay phá hoại.

Không phải là họ khôngmuốn sinh sống lâu dài trong lối đi, dù sao môi trường nơi đó cũng tốt hơn vùng tối gấp nhiều lần.

Nhưng đó là điều không thể!

Bởi vì lực lượng trong lối đi không phải là thứ mà họ chống lại được.

Rất nhiều năm về trước, các thế lực lớn trong vùng tối đã từng bắt tay với nhau một lần, muốn hoàn toàn tấn công vào lối đi, chiếm lĩnh nơi đó.

Nhưng sinh linh có thể đi qua lại chỉ có tổ cảnh.

Cuộc chiến kia vô cùng thảm khốc.

Lối đi tổn thất nặng nề, nhưng vùng tối còn thiệt hại... nghiêm trọng hơn!

Gần như là chết sạch sành sanh!

Số sinh linh có thể trốn về vùng tối vạn người chưa được một!

Vì vậy đại đa số sinh linh trong vùng tối hễ nhắc tới lối đi là biến sắc.

Chủ động yêu cầu tới lối đi như Sở Mặc tuy không nói là không có, nhưng lại cực kỳ ít ỏi.

- Được rồi, ta đồng ý với ngươi, lần đại chiến sau sẽ mang ngươi theo!

Mông Nã tướng quân do dự một chút liền đồng ý.

Quả thực nó không tìm ra được bất kỳ sơ hở nào trên người Sở Mặc, càng không nhận ra đây là một mắt giả.

Mỗi lần trước khi tiến vào lối đi, bọn họ đều tổ chức tổng động viên.

Cổ động những sinh linh cảnh giới cao tham chiến.

Bởi vì vốn dĩ người còn sống trở về và mang theo nhiều tài nguyên... chủ yếu đều là những sinh linh cảnh giới cao kia!

Hôm nay lại có một sinh linh trong vùng tối chủ động yêu cầu đến lối đi như Sở Mặc, Mông Nã tướng quân có cầu còn chẳng được.

Nó cũng không sợ một mắt trẻ tuổi này giở trò gì.

Trên thực tế, không ai trong tòa thành này có thể qua mặt được Mông Nã tướng quân nó.

Ngược lại là những một mắt bên cạnh Mông Nã tướng quân đều trợntrừng mắt nhìn Sở Mặc.

Không phải bởi vì Sở Mặc mới giết đồng bạn của họ, bọn họ chẳng thèm để ý tới điều này.

Mà là bởi vì dường như Sở Mặc rất được Mông Nã tướng quân yêu thích!

Đó mới là việc khiến họ khó chịu!

Mặt Sở Mặc đầy cao ngạo, cũng không quan tâm tới những một mắt kia.

Hắn càng như vậy Mông Nã tướng quân càng vui vẻ.

Dẫu sao nếu để một sinh linh tổ cảnh bên cạnh mình có vây cánh quá lớn thì nó mới càng bất an.

Cứ như vậy, Sở Mặc đi theo Mông Nã tướng quân trở lại phủ của nó.

Quả nhiên Mông Nã tướng quân rất coi trọng Sở Mặc, trực tiếp phân cho Sở Mặc một gian nhà khá lớn.

Bên trong có có hơn trăm một mắt được coi như mỹ nữ tuyệt sắc ở đó chờ được tùy thời gọi tới.

Đối mặt với ý tốt này của Mông Nã tướng quân, Sở Mặc cũng chỉ có thể ghi nhận trong lòng... những cô gái một mắt kia hắn còn không có hứng thú liếc nhìn một cái.

Mấy ngày sau khi đi tới đây, Sở Mặc dần dần hiểu rõ vài chuyện.

Tòa thành này là một trong trăm tòa thành lớn nhất thuộc tộc một mắt.

Thành chủ là một cao thủ tổ cảnh đỉnh cao.

Sở Mặc từng gặp từ xamột lần khi đi theo Mông Nã tướng quân, từ luồng dao động trên người đối phương, Sở Mặc không nắm chắc có thể hoàn toàn đánh bại được nó.

Mông Nã tướng quân cũng từng nhắc nhở Sở Mặc, cẩn thận thành chủ, đừng đi dây vào nó, nếu không sẽ chết rất khó coi.

Còn về Mông Nã tướng quân cũng có thể xếp hạng ba bốn trong tòa thành này.

Coi như là một đại nhân vật chân chính.

Kẻ mạnhtừng tiến vào lối đi ba bốn lần, lập được nhiều chiến công hiển hách.

Thủ lĩnh toàn bộ tộc một mắt cũng là người mạnh nhất, được gọi vớicái tên Độc Mục đại tôn.

Theo lời của Mông Nã tướng quân chính là, một ý niệm của Độc Mục đại tôn đủ để nó chết trăm lần!

Không cần phải nói, đó là một sinh linh mạnh mẽ cảnh giới Thái Thượng!

Với kẻ cấp bậc này, đương nhiên là Sở Mặc sẽ tránh càng xa càng tốt, càng sẽ không đi chọc vào.

Ngoài ra bốn cự phách kia, Tam Diệp thiên tôn, Xích Xà lão tiên, Huyết Hà đại tôn cùng Đại Cước tà tôn đều là sinh linh cảnh giới Thái Thượng cả.

Ở vùng tối này, họ chính là bá chủ một phương chân chính.

Cho tới nay không ai dám trêu chọc.

Mông Nã tướng quân cũng nói cho Sở Mặc biết, đã không biết bao lâu rồi năm người mạnh nhất chưa từng xuất hiện, họ không thiếu thốn tài nguyên, cho tới nay cũng chẳng thích đi lo chuyện tranh giành của bên dưới.

Chỉ cần không quá đáng quá mức, chạm tới giới hạn của họ thì sẽ không có bất kỳ chuyện gì.

Sở Mặc hỏi Mông Nã tướng quân:

- Tướng quân, thế gian này còn có sinh linh nào cao cấp hơn những vị hùng mạnh đó không?

Mông Nã tướng quân nghe câu hỏi, gãi đầu một cái nói:

- Ta nghĩ là có.

Nhưng mà cũng chưa ai từng gặp, không phải sao?

- Ta nghe nói, lối đi sắp sụp đổ, tướng quân biết là có chuyện gì không?

Sở Mặc hỏi.

Mông Nã tướng quân liếc nhìn Sở Mặc:

- Mông Nhất, ta thật sự rất tò mò, vì sao ngươi lại chú ý tới chuyện bên lối đi như vậy?

Cái tên Mông Nhất này là do Mông Nã tướng quân ban cho hắn.

Trên thực tế, sinh linh tộc một mắt rất hiếm người có tên.

Những ngườicó tên đều là quý tộc với thân phận địa vị cực cao.

Cho nên, sau khi Mông Nã tướng quân biết Sở Mặc không có tên liền vui vẻ không thôi.

Bởi vì điều này rõ ràng cho thấy Sở Mặc có xuất thân thấp hèn, không dễ dàng phản bội nó.

Chỉ cần nó có thể cho Sở Mặc đầy đủ lợi ích mà Sở Mặc muốn, thì hắn sẽ một mực đi theo nó!

Đây chính là một thuộc hạ cấp tổ cảnh, ở cùng cảnh giới với mình.

Trong tộc độc nhãn, có thể sánh ngang hàng với tướng quân!

Nói ra thì thật vẻ vang biết bao?

Cho nên, để tỏ lòng coi trọng với Sở Mặc, Mông Nã tướng quân liềntrịnh trọng dùng cái tên "Nhất" đặt cho Sở Mặc.

Người vốn mang tên Mông Nhất còn vì vậy mà yêu cầu muốn quyết đấu với Sở Mặc.

Kết quả là bị một tia sáng của Sở Mặc bắn qua, đánh cho mù mắt.

Hoàn toàn bị phế bỏ.

Mông Nã tướng quân chẳng những không trách tội, mà lại còn càng thêm yêu thích Sở Mặc!

-----o0o-----

Chương 2018: Tấn công tộc Xích Xà

Chương 2018: Tấn công tộc Xích Xà

Sở Mặc càng mạnh, đắc tội với càng nhiều người, thì nó càng vui vẻ!

Chỉ có như vậy mới cho thấy, Sở Mặc đi theo nó không phải là để cướp đoạt quyền hành.

Quy luật nơi vùng tối này không khác lắm so với Ma giáo của nhânloại.

Không sợ ngươi giết chóc, không sợ ngươi có năng lực.

Trấn áp được thì trấn áp, không trấn áp được thì giết.

Sở Mặc làm bộ do dự ở đó một hồi, mới lên tiếng:

- Người nhà của ta... còn ở lại trong lối đi, ta muốn cứu bọn họ ra.

Mông Nã tướng quân căn bản không hoài nghi, sinh linh vùng tối mỗi lần tấn công vào lối đi nhiều lắm, không dưới trăm tỉ tỉ, nhưng có thể sống sót, sợ là còn chưa đến con số mấy ngàn!

Những tu sĩ trong lối đi thực sự hận sinh linh trong vùng tối đến thấu xương!

Thấy một người giết một người, tuyệt đối sẽ không nương taychút nào.

- Mặc dù ta không muốn đả kích ngươi, nhưng vẫn phải nói cho ngươi, tỷ lệ bọn họ còn sống gần như không có.

Mông Nã tướng quân nhìn Sở Mặc:

- Mông Nhất, cảnh giới của ngươi rất cao, lực chiến cũng rất mạnh mẽ, ngươi có từng muốn... làm tướng quân hay không?

Sở Mặc lắc đầu, mặt đầy thành khẩn:

- Tướng quân, ta không có ý muốn này.

Quả thực là không có, Sở Mặc vô cùng thành khẩn.

Làm tướng quâncái thá gì!

Ai muốn ở lại cái tộc một mắt này làm tướng quân chứ?

- Không có chí khí!

Mông Nã tướng quân liếc mắt nhìn Sở Mặc, cười mắng một câu, nói:

- Ngươi không cần lo lắng ta sẽ vì vậy mà đề phòng ngươi, nếu như có một ngày nào đó ngươi vượt qua ta, ta làm thuộc hạ của ngươi cũng chẳng có gì.

- Thật sự không có.

Sở Mặc lại lắc đầu thêm lần nữa.

Mông Nã tướng quân lắc đầu một cái, trong lòng có chút đắc ý, bụngbảo dạ: Nếu ngươi thực sự có ý nghĩ này, dù ngươi có là Mông Nhất... ta cũng phải trừ bỏ ngươi!

Thoắt cái Sở Mặc đã ở lại chỗ của Mông Nã tướng quân hơn một tháng.

Mặc dù tài nguyên trong vùng tối rất cằn cỗi, nhưng đó chỉ là với những sinh linh cấp thấp mà thôi.

Đối với sinh linh cấp bậc tổ cảnh mà nói, bọn họ vĩnh viễn chẳng thiếu tài nguyên.

Mông Nã tướng quân rất coi trọng Sở Mặc, cho nên chia cho Sở Mặc cấp bậc nhận tài nguyên rất cao.

Rất nhiều tài nguyên tu luyện thậm chíSở Mặc còn chưa từng gặp.

Có thể nói tất cả đều là cực phẩm!

Tại sao tu sĩ nào cũng muốn vươn tới tầng cao hơn?

Ngay cả tổ cảnh cự phách cũng không thể ngoại lệ, nguyên nhân chính là ở nơi này!

Thế giới ở tầng cao hơn có tài nguyên cao hơn, giúp tốc độ tu luyện của họ trở nên nhanh hơn!

Hôm ấy, Mông Nã tướng quân đi tham gia một buổi họp, sau khi trở về, sắc mặt của nó không được dễ coi cho lắm, lửa giận bừng bừng.

Đầu tiên liền đi tìm Sở Mặc.

- Mông Nhất, chuẩn bị một chút, đi chiến đấu cùng ta!

Sở Mặc hơi ngẩn ra, nhưng trong con mắt duy nhất lại bắn ra vẻ hưng phấn:

- Đi lối đi hả?

- Đừng có cả ngày chỉ nghĩ đến lối đi.

Mông Nã tướng quân liếc nhìn Sở Mặc một cái:

- Lũ con cháu của Xích Xà lão tiên chán sống, mấy hôm trước giết sạch một tòa thành của chúng ta, cướp mọi tài nguyên bên trong.

Đúng là điên, coi tộc một mắt chúng ta là kẻ yếu sao?

Rõ là tự tìm chết!

Chúng ta đánh trở lại!

Sở Mặc vừa nghe thấy không phải lối đi, nhất thời có chút hết hứng thú, miễn cưỡng gật đầu một cái:

- Được rồi...

- Tiểu tử ngươi cũng không cần sốt ruột, nếu như ta không lầm, thời gian tấn công lối đi... cũng sắp tới rồi.

Mấy năm gần đây con cháu tộc một mắt sinh sôi quá nhiều, tài nguyên cũng tiêu hao khủng khiếp.

Phía Xích Xà lão tiên bên kia hẳn là không khác mấy.

Nếu không bọn họ cũng chưa điên đến mức cướp thành của chúng ta.

Mông Nã tướng quân nói rồi lại cười rằng:

- Một vài một mắt khác không ưa ta muốn gạt bỏ ta liền ném trận chiến này cho ta.

Nhưng ta cũng không sợ mấy thứ này, đánh thắng...chúng ta cũng sẽ đoạt được rất nhiều tài nguyên!

Nghe nói có tài nguyên, Sở Mặc mới miễn cưỡng lên tinh thần.

Không thể không nói, với Sở Mặc, tài nguyên nơi vùng tối này cũng là tương đối khá rồi.

Sau khi nghỉ ngơi dưỡng sức mấy ngày, Mông Nã tướng quân mang theo đại quân lập tức xuất chinh.

Trong hư không, Sở Mặc đi theo bên cạnh Mông Nã tướng quân quay đầu nhìn một cái, số chiến sĩ tộc một mắt sau lưng ít nhất phải lên tới một ngàn tỉ!

Tối om om, đứng chật kín một mảng không gian vũ trụ.

Sở Mặc không nhịn được tặc lưỡi, trong lòng nói nhiều chiến sĩ như vậy mà mới chỉ là quân đội của một vị tướng bên trong một tòa thành.

Nếu toàn bộ tộc một mắt đánh vào lối đi, thì còn có bao nhiêu sinh linh chứ?

Dù là giữa những sinh linh này phần lớn cũng chỉ có cảnh giới Chí Tôn, nhưng số lượng nhiều như vậy cũng đủ để khiến da đầu người khác run lên rồi.

Mông Nã tướng quân không dạy dỗ, cũng không có động tác dưthừa, trực tiếp đánh chiến xa, nhào tới tấn công một tòa thành thuộc phạm vi thế lực của Xích Xà lão tiên.

Trước đó đã điều tra kỹ càng rồi.

- Tòa thành kia là một tòa thành hơi yếu trong phạm vi thế lực của Xích Xà lão tiên.

Muốn vào mé bên trong phạm vi thế lực của Xích Xà lão tiên thì phải đi qua rất nhiều tòa thành.

Kể cả lúc tiến vào có thể lặng lẽ vượt qua nhiều nơi, nhưng một khi chiến tranh nổ ra, tin tức này sẽ bị truyền đi.

Đến lúc đó, chúng ta muốn về sẽ không dễ dàng như vậy nữa.

Cho nên, người bình thường sẽ không nghĩ rằng ta có gan tới tòa thành kia.

Nhưng ta lại cứ muốn đi!

Trong con mắt duy nhất của Mông Nã tướng quân toát ra vẻ đắc ý.

Sở Mặc hỏi:

- Vậy lúc đi chúng ta phải làm thế nào?

Mông Nã tướng quân mặt đầy máu lạnh nói:

- Sống được bao nhiêu thì sống!

- ...

Sở Mặc nghẹn lời, hắn còn tưởng rằng Mông Nã tướng quân có thủ đoạn khác, nào ngờ y là muốn hy sinh đám tốt thí một mắt kia, để tàn sát một tòa thành của đối phương!

Mông Nã tướng quân nhìn Sở Mặc một cái, bỗng nhiên nói:

- Mông Nhất, ngươi không giống các một mắt khác trong tộc.

Trong lòng Sở Mặc khẽ động, nhìn Mông Nã.

Mông Nã tướng quân nói:

- Ngươi là loại... một mắt có lương tâm vô cùng hiếm có trong tộc một mắt.

Nói xong, Mông Nã tướng quân lại nói:

- Ta cũng đã từng là một mắt có lương tâm, nhưng sau đó, lại không có.

Có lương tâm, đừng nói là khắp vùng tối, kể cả ngay trong tộc một mắt ngươi cũng sẽ không sống nổi!

Muốn sống khỏe, sống lâu, thìphải đem mọi thứ như lương tâm, thương hại vứt bỏ hết!

Nhưng mà ta không ngại ngươi có lương tâm, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn đi theo ta, ta không cần biết ngươi từ đâu ra, thậm chí có phải sinh linh tộc một mắt hay không!

Ta cũng sẽ trọng dụng ngươi, cất nhắc ngươi, để ngươi đạt được những gì ngươi nên có!

-----o0o-----

Chương 2019: Gây họa lớn (1)

Chương 2019: Gây họa lớn (1)

Sở Mặc nghĩ thầm: Chẳng lẽ người này nhìn ra ta không phải người tộc một mắt rồi?

Nghĩ đi nghĩ lại một chút thì không thể nào.

Mông Nã tướng quân là kẻ rất đa nghi, nó còn vô cùng máu lạnh.

Nếu nó phát hiện ra Sở Mặc không phải tộc một mắt mà là ngoại tộc trà trộn vào, chỉ sợ đã sớm ra tay rồi.

Ý niệm này chợt lóe qua trong lòng Sở Mặc, hắn gật đầu một cái:

- Ta biết rồi, tướng quân.

Cho tới này, trước mặt Mông Nã tướng quân, Sở Mặc luôn mang hình tượng một kẻ kiệm lời, cho nên, Mông Nã cũng không trách.

Mang theo đại quân, đi ra một lối đi hết sức bí mật, nhắm thẳng tới tòa thành là mục tiêu lần này.

Đi trên con đường đó, Sở Mặc cũng đã cảm giác được, bên phía Xích Xà lão tiên nhất định là có nội gián của Mông Nã.

Nếu không làm sao có thể tìm ra một con đường chuẩn xác như vậy được?

Nửa tháng sau, một tòa thành có khí thế khoáng đạt, kích cỡ không thua gì tòa thành cổ của Mông Nã tướng quân xuất hiện trước mặt bọn họ.

Trong nháy mắt khi đại quân của Mông Nã tướng quân xuất hiện, nhất thời từ tòa thành kia liền dâng lên một trận pháp to lớn, đồng thời rất nhiều sinh linh hình người bay từ trong thành ra.

Thoạt nhìn có chút bối rối, hẳn là nằm mơ cũng không ngờ quân đội tộc một mắt lại có thể tiến sâu vào nơi này như vậy.

Mông Nã tướng quân cười lên đầy nanh nọc:

- Giết!

Cướp!

Ai còn sống trở về kẻ đó liền thăng quan phát tài!

Thật là lời động viên chiến trận thẳng thừng!

Sở Mặc than thở trong lòng, một người một ngựa trực tiếp giết qua.

Mông Nã tướng quân vô cùng hài lòng với phản ứng của Sở Mặc, theo sát phía sau, cũng xông lên phía trước.

Tòa thành này của đối phương dù cũng có thể coi như kịp thời phản ứng, nhưng là quá muộn, căn bản là không kịp mở ra trận pháp phòng ngự một cách hoàn toàn.

Cộng thêm có loại sinh linh mạnh khủng khiếp như Mông Nã cùngSở Mặc công kích.

Thời gian không tới một nén nhang, trận pháp phòng ngự của tòa thành này liền bị phá hỏng.

Vô số sinh linh trong thành lao ra, hai bên nháy mắt liền quần thảo thành một đám.

Huyết chiến, không có bất cứ trao đổi dư thừa nào!

Mông Nã tướng quân liên tục hét lên điên cuồng, mỗi lần ra tay liền lấy đi bao nhiêu sinh mạng.

Những chiến sĩ tộc một mắt khác cũng không yếu thế chút nào.

Họ đến với sự chuẩn bị kỹ càng, đánh với thuộc hạ chưa kịp phản ứng của Xích Xà lão tiên thật dễ như chơi.

Cuộc chiến đấu giữa hai bên chỉ vừa mới bắt đầu... thắng lợi đã nghiêng hẳn về phía tộc một mắt.

Tiếng hò hét, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng rống giận cùng tiếng gầm gừ... những âm thanh hỗn loạn đan vào nhau rung động cả vòm trời!

Trong nháy mắt mùi máu tanh xộc thẳng lên hư không vũ trụ.

Bầu trời rộng lớn có thể chứa hết trăm tỉ tỉ sinh linh bỗng chốc đã bị nhuộm thành một màu đỏ.

Mấy tên sinh linh tộc Xích Xà tản ra hơi thở tổ cảnh mạnh mẽ rối rít hiện nguyên hình thành từng con rắn khổng lồ đỏ rực, đánh về hướngMông Nã tướng quân.

Sở Mặc trực tiếp đứng ở bên cạnh Mông Nã tướng quân, đánh chết những sinh linh tộc Xích Xà đang điên cuồng xông tới kia.

Lại nói, đại đa số sinh linh tộc Xích Xà đều hóa thành hình người, điều này khiến cho Sở Mặc phải nhìn hình dáng xấu xí của tộc một mắt đã lâu cảm thấy vô cùng thân thiết.

Xem ra không phải thẩm mỹ của mọi nơi trong vùng tối đều kém như vậy.

Nhưng hắn ra tay lại không chút do dự, rất dứt khoát, rất quả quyết... cũng vô cùng ác liệt!

Một tên sinh linh tộc Xích Xà tổ cảnh rống giận đánh về phía Sở Mặc.

Sở Mặc nhấc chân liền tung ra một cước!

Từ khi bước vào tổ cảnh, đây là lần đầu tiên hắn được chiến đấu sảng khoái như vậy, đối phương lại còn là một... cự phách tổ cảnh!

Cảm giác này, thực sự là quá thoải mái!

Một cước của Sở Mặc trực tiếp dẫm lên mặt của đối phương.

Đem nguyên cái đầu của sinh linh tộc Xích Xà chưa hiện ra bản thể này đạp cho nát bấy!

Một đòn của đối phương cũng nện lên ngực của Sở Mặc vô cùng tàn bạo.

Nhưng bị một cánh tay trái của Sở Mặc ngăn lại.

Đồng thời, sức mạnh sấm sét kinh khủng vô cùng kia nháy mắt truyền từ cánh tay tráiSở Mặc đánh vào trong thân thể đối phương.

Một cánh tay của cự phách tổ cảnh tộc Xích Xà này trực tiếp nát tươm!

Kế tiếp... chính là thân thể nó!

Đường đường một cự phách tổ cảnh, tồn tại tối cao vô thượng, vừa đối mặt đã bị Sở Mặc đánh hỏng thể xác!

Nguyên thần của cự phách tổ cảnh tộc Xích Xà này trốn ra, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc đầy rung động, phong cách và phương thức chiến đấu này vô cùng gần với loài người.

Lũ ngu ngốc tộc một mắt kia nào có được thủ đoạn công kích mạnh mẽ ngông nghênh như vậy?

Nhưng Sở Mặc cũng không chờ nó nói thêm điều gì, giơ tay liền đánh thêm một quyền!

Một quyền này thế lớn lực trầm, móng vuốt nhìn xấu xí vô cùng kia của tộc một mắt nắm lại thành đấm, tung ra sức mạnh có thể đánh bật cả một vũ trụ!

Uỳnh!

Một quyền này nổ bung ra trong nguyên thần của cự phách tổ cảnh tộc Xích Xà.

Trực tiếp đánh nát nguyên thần của nó.

Khi nguyên thần kia rống giận, muốn tổ hợp lại, thì trên người Sở Mặc có một món pháp khí bay thẳng ra, điên cuồng hấp thu những mảnh vụn nguyên thần đó.

Hỗn Độn Hồng Lô!

Luyện hóa!

Sức mạnh kinh khủng đó khiến nguyên thần của cự phách tổ cảnh tộc Xích Xà gần như sợ tới hồn xiêu phách lạc!

Hồn vía lên mây!

Gầm thét lên rằng:

- Ngươi không phải tộc một mắt... rốt cuộc ngươi làai?

Tiếng gầm thét đó dù vang lên trong chiến trường đang chém giết rung trời này cũng vẫn truyền tới tai khắp mọi người.

Vô số tộc một mắt giận dữ mắng to.

- Mẹ nó!

Mông Nhất chính là dũng sĩ tộc một mắt chúng ta!

- Nó không phải tộc một mắt chẳng lẽ tên quỷ xấu xí như ngươi là tộc một mắt?

- Tộc Xích Xà xấu xí kia... chớ có dùng âm mưu quỷ kế của các ngươi!

- Nhất định là nói bậy nói bạ!

Tiếng mắng chửi nối nhau vang lên, kinh động cả vòm trời.

Tên cự phách tổ cảnh tộc Xích Xà kia dù muốn phản bác thì cũng hết cơ hội rồi.

Bởi vì chỉ khoảnh khắc, mọi mảnh vỡ nguyên thần của nó đã bị Sở Mặc thu hết vào trong Hỗn Độn Hồng Lô mà luyện hóa!

Nó liều mạng xông ra, nhưng lại bị đạo của Sở Mặc áp chế gắt gao.

Bên kia Mông Nã tướng quân liếc nhìn Sở Mặc một cái thật sâu, nhưng cũng không nói gì, mà vẫn đang chiến đấu cùng mấy đối thủ như cũ.

Đột nhiên, một tên cao thủ tổ cảnh tộc Xích Xà hung hăng đánh một đòn trúng vai Mông Nã.

Đó là một loại công kích bằng đạo mãnh liệt.

Mông Nã hộc máu tại chỗ, bị thương không nhẹ.

-----o0o-----

Chương 2020: Gây họa lớn (2)

Chương 2020: Gây họa lớn (2)

Mấy cự phách tộc Xích Xà khác không chút do dự nhân cơ hội này tế pháp khí mạnh nhất của bản thân ra, dốc hết sức bình sinh.

Muốn đemchủ soái của quân đoàn tộc một mắt giết chết tại nơi này!

Sức phòng ngự của tòa thành này rất mạnh, ít nhất mạnh hơn lúc trước Mông Nã tướng quân nói cho Sở Mặc.

Có lẽ, Mông Nã cũng bị nội gian gài bẫy rồi.

Nhưng bây giờ không phải là lúc truy cứu vấn đề này.

Sở Mặc nhìn Mông Nã đang rơi vào tình cảnh nguy hiểm, không chút do dự, trực tiếp lấy Thí Thiên ra, chân đạp Hỗn Độn Hồng Lô đang luyện hóa cự phách tổ cảnh tộc Xích Xà, đầu treo Thương Khung Thần Giám, chiến y ngàn chữ thần bảo hộ, trực tiếp vọt tới hướng Mông Nã.

Rắc rắc!

Một đao chém lên vai một tên cự phách tổ cảnh tộc Xích Xà đang chuẩn bị tấn công Mông Nã.

Nhát đao này trực tiếp chém tên cự phách tổ cảnh đó làm đôi!

Loại công kích này thực sự quá kinh khủng!

Ngay là Mông Nã đã quen nhìn cảnh ra tay hung ác cũng bị kích thích, cơ bắp trên mặt hung hăng co quắp vài cái.

Bất kể người này là ai, nhưng lực chiến đó... thực sự quá kinh khủng!

Nhưng lúc này mông Nã không hơi sức đâu mà lo lắng tới mấy vấn đề này, y cũng bộc phát ra toàn bộ năng lượng của bản thân, bắt lấy đầu của một tu sĩ cự phách tổ cảnh khác, vẻ như muốn lấy mạng đổi mạng!

Đao của Sở Mặc chém lên chi trước của tên cự phách tộc Xích Xà này, tay trái của hắn phóng ra vầng sáng màu vàng chói lóa, hung hăng quất về phía một tên cự phách tộc Xích Xà khác.

Tát bay đối phương, cơ thể y liền vụn nát giữa không trung!

Chỉ còn lại nguyên thần hoảng hốt chạy trốn, nhìn Sở Mặc không dám nói nửa câu, điên cuồng phi về hướng bên trong thành.

Lúc này, Mông Nhị, Mông Tam cùng các cự phách tổ cảnh tộc một mắt khác cũng nhao nhao ùa tới.

Bọn họ cản hai tên cự phách tộc Xích Xà còn lại.

Ầm ầm!

Một đòn liều mạng của Mông Nã tướng quân liền khiến đối thủ bị thương nặng, gần như trực tiếp bị đánh tàn phế!

Cảnh giới này rất khó chết, nhưng chiến đấu cùng cảnh giới mà muốn phân thắng bại có thể phải kéo dài mấy chục năm hoặc rất nhiều năm, cũng có thể như thế này, chỉ chốc lát đã định ra sống chết!

Mông Nã tướng quân lấy sự trọng thương của bản thân làm cái giá, trực tiếp đánh chết cự phách tổ cảnh này của tộc Xích Xà.

- Tiểu vương gia chết rồi!

- Tiểu vương gia chết rồi!

- Người tộc một mắt đã giết chết tiểu vương gia rồi!

Trong lúc nhất thời, chiến trường liên tiếp vang lên những tiếng kêu la thất thanh kinh hoàng.

Mà tiểu vương gia trong miệng bọn họ cũng khiến Mông Nã sợ ngây người.

Mắt thấy có ngày càng nhiều cự phách tổ cảnh bay từ trong thành ra, nhào tới bên này.

Sở Mặc bấy giờ hét lớn một tiếng:

- Tướng quân, còn không mau đi, chần chờ gì nữa?

Vành mắt Mông Nã trừng to như muốn nứt, trong con mắt duy nhất kia đã vằn lên tơ máu, nó trọng thương rồi, nhìn chằm chằm những sinhlinh tổ cảnh tộc Xích Xà đang bay từ trong thành ra, cắn răng một cái, trực tiếp chạy trốn về phương xa.

Sở Mặc cùng các sinh linh tổ cảnh tộc một mắt khác theo sát phía sau, phá không mà đi.

Đám sinh linh tộc một mắt còn lại hoàn toàn chịu tai ương, bị đám sinh linh tộc Xích Xà đang giận không kiềm nổi vọt vào chiến trường, điên cuồng chém chết!

Trận giết chóc này kéo dài rất nhiều ngày.

Đến cuối cùng, đại quân một ngàn tỉ do Mông Nã tướng quân mang theo bị giết sạch sẽ!

Chân chính chạy trốn ra được không tới một trăm tên!

Hơn nữa, trong quá trình đuổi giết không ngừng nghỉ của sinh linh tổ cảnh tộc Xích Xà, lại thêm hai ba chục người nữa bỏ mạng.

Dọc đường lại có cao thủ tộc Xích Xà tại các thành trì khác điên cuồng lao ra ngăn cản.

Sở Mặc che chở cho Mông Nã trốn ra khỏi địa bàn tộc Xích Xà, quãng đường đi đến cuối cùng, tính cả Sở Mặc, bên người Mông Nã tướng quân chỉ còn sót lại hơn ba mươi người.

Cự phách tổ cảnh, tính cả Sở Mặc cùng Mông Nã cũng chỉ có mười.

Sau khi đến địa bàn tộc một mắt, Mông Nã tướng quân rên xiết khóc to.

Quân đội một ngàn tỉ kia có chết sạch nó cũng không đau lòng, bởi vì mấy thứ đó bản thân đã được coi như vật tiêu hao rồi.

Không chết trên chiến trường này thì tương lai cũng sẽ chết trên lối đi.

Cho nên, sự sống chết của các một mắt kia Mông Nã không quan tâm chút nào.

Y quan tâm là những thân vệ bên cạnh y kìa!

Ước chừng có hơn ba ngàn một mắt tạo nên một đội quân thân vệ, đây mới là cánh quân mà nó coi trọng nhất!

Trong đội thân vệ này, yếu nhất cũng phải có tu vi đại thánh đỉnh cao.

Cự phách một mắt cấp tổ cảnh có trên trăm người!

Nhưng bây giờ, kể cả y, số tổ cảnh cũng chỉ còn mười, đại thánh cũng có mỗi hơn hai mươi.

Có thể nói, về cơ bản trận chiến này đã đốt hết sạch của nả của y!

Dù trở lại trong thành, tầng lớp cao cấp cũng sẽ không nhẹ nhàng gì mà tha cho nó.

Nhất là lần nay, nó còn gây họa lớn.

Câu tiểu vương gia của sinh linh tộc Xích Xà lúc trước trực tiếp dọa cho nó sợ gần chết, sau đó, trong quá trình không ngừng chạy trốn, rốtcuộc nó cũng hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

Nội ứng của nó cũng không bán đứng nó, quả thật dựa theo thực lực của đại quân Mông Nã, nhất định có thể chiếm được tòa thành kia.

Dù quá trình có không suôn sẻ, nhưng kết quả cuối cùng ắt không khác được.

Nhưng thật không may là, đúng dịp một tên đời sau ruột thịt của Xích Xà lão tiên đi đường tắt tới tòa thành đó nghỉ ngơi dưỡng sức.

Thấy có người dám đánh tới nơi này, tên tiểu vương gia tộc Xích Xà kia trực tiếp nổi hứng, mang theo mỗi vài ba tên tùy tùng liền đã vọt ra.

Ban đầu tất cả sinh linh tộc Xích Xà cũng không coi ra sao, tiểuvương gia muốn đánh cho đỡ buồn tay thì cứ để nó đánh là xong.

Nhưng ai ngờ bên cạnh Mông Nã lại có loại yêu nghiệt như Sở Mặc, đánh chết tu sĩ cùng cảnh giới dễ dàng như cắt dưa hấu vậy.

Đến khi những kẻ mạnh trong tộc Xích Xà kịp nhận ra tiểu vương gia lâm nguy thì đã không còn kịp rồi.

Mông Nã cũng đủ nhẫn tâm, lấy sự trọng thương của bản thân để trực tiếp đánh chết tiểu vương gia!

Đây thật đúng là chọc thủng trời!

Chẳng những tạo thành họa lớn cho tộc một mắt, mà với tất cả sinh linh tộc Xích Xà trong tòa thành này...

đó cũng là tai ương ngập đầu!

Có trời mới biết Xích Xà lão tiên có nổi điên lên hay không?

Trong lòng Mông Nã cũng hiểu rõ, lần này nó coi như lụn bại triệt để, hoàn toàn không có cơ hội xoay người rồi!

Thậm chí nó còn có thể tính đến, nếu như nó dám trở lại trong thành tộc một mắt... thì đầu tiên sẽ bị người ta khống chế.

Sau đó, tộc một mắt sẽ đưa nó qua chỗ tộc Xích Xà không chút do dự, để khiến chuyện này lắng xuống.

Người thân, tài nguyên của nó... cũng sẽ bị tịch thu, bồi thường cho vương tộc tộc Xích Xà.

-----o0o-----

Chương 2021: Trốn về phía trung tâm (1)

Chương 2021: Trốn về phía trung tâm (1)

Một câu thôi, nó nguy rồi!

Hoàn toàn bại rồi!

Những tùy tùng bên cạnh nó chắc chắn cũng không ai có kết cục tốt.

Nhất là... bên cạnh mình vẫn còn một thứ khác người thế kia.

Khóc đủ rồi, Mông Nã nhìn Sở Mặc, con mắt duy nhất đỏ bừng, nó nói:

- Cảm ơn ngươi, anh em, không có ngươi, Mông Nã ta sao có cơ hội thoát ra được.

Bất kể ngươi là ai, cuộc chiến này đều không can hệ gì đến ngươi.

Là ta làm ngươi bị liên lụy vào.

Sở Mặc nhìn Mông Nã:

- Hậu quả rất nghiêm trọng sao?

Mông Nã than thở một tiếng, cười khổ nói:

- Sao chỉ là nghiêm trọng?

Nói đúng ra, hiện giờ ta đã mất tất cả rồi!

Không có người thân, không có tài nguyên, không có thân phận địa vị gì!

Bây giờ tộc Xích Xà đang hận không thể lột da ta, tộc một mắt... nhất định cũng đang tìm ta muốn phát điên.

Vừa nói, nó vừa nhìn Sở Mặc cùng các tùy tùng khác:

- Các ngươi cũng đi đi, đi càng xa càng tốt! vùng tối rất lớn, nơi có thể để cho người ẩn nấp rất nhiều, đi đi, đừng quay trở lại!

Ta cảm thấychỗ của Đại Cước tà tôn rất có thể sẽ chứa được các ngươi.

Nhất là ngươi...

Nó nhìn Sở Mặc:

- Với thực lực của ngươi thì ở đâu cũng không lo kiếm sống!

Sở Mặc nhìn Mông Nã nghiêm túc nói:

- Chúng ta cùng đi!

Những tùy tùng khác của Mông Nã cũng quỳ xuống rối rít:

- Tướng quân, chúng ta cùng sống, cùng chết!

Trong con mắt Mông Nã thoảng qua chút cảm động, tiếp đó nó lắcđầu:

- Đi?

Có thể đi đâu được chứ?

Sở Mặc nhìn Mông Nã một cái, nói:

- Lối đi.

Mông Nã hít sâu một hơi nhìn Sở Mặc:

- Nếu như là trước hôm nay ngươi nói với ta những câu này, nhất định ta sẽ cảm thấy ngươi muốn hại ta.

Nhưng bây giờ ta đã mất tất cả, nguyên nhân gây nên hết thảy lại là chính ta, không trách được người khác.

Nếu tiếp tục ở lại vùng tối, hẳn ta sẽ phải chết không thể ngờ.

Nhưng nếu tiến vào lối đi... nói không chừng, sẽ còn một con đường sống!

Mông Nã vừa nói vừa nhìn về phía những tùy tùng khác của mình:

- Các ngươi thấy sao?

Những sinh linh tộc một mắt này đều đồng loạt gật đầu:

- Hết thảy nghe theo tướng quân!

Một tên sinh linh tộc một mắt tổ cảnh nói:

- Lần này là ngoài ý muốn, nhưng kết quả chúng ta lại không gánh vác nổi, hôm nay chúng ta đều nghe theo tướng quân, dù mất tất cả, nhưng nếu ở lại đây, chúng ta cũng không còn đường sống.

Mông Nhất nói đúng, chúng ta đến lối đi đi!

Đến bên kia có lẽ cũng khó thoát khỏi cái chết.

Nhưng ít ra, còn tốt hơn chết ở vùng tối nhiều.

Mông Nã gật đầu thở dài một tiếng, trong lòng nó vừa bất đắc dĩ, vừa tràn đầy căm hận.

Hận những tên khốn kiếp trong tộc một mắt kia giao nhiệm vụ này cho nó.

Cũng hận tên tiểu vương gia tộc Xích Xà kia, nhất định là ăn no rửng mỡ.

Ngươi nói không dưng ngươi tới tòa thành đó làm gì?

Ngươi đi cũng được, nhưng không hiểu là nhà giàu dẫm phải gai mùng tơi sao?

Ngươi đường đường là một đại quý tộc cao cấp nhất tộc Xích Xà, sao lại lao ra chiến trường như vậy.

Cho dù ngươi ra chiến trường... trước khi chiến đấu, sao không tự báo ra tên tuổi của mình?

Những thứ thuộc hạ đáng chết vô liêm sỉ kia của ngươi sao không gọi lấy một câu tiểu vương gia?

Kể cả chỉ cho Mông Nã ta một chút nhắc nhở, thì hậu quả cũngkhông đến nỗi này, thậm chí còn có cơ hội biến chuyện xấu thành chuyện tốt ấy chứ!

Sao đến lúc chết rồi mới nhớ ra gọi một câu tiểu vương gia?

Mẹ nó!

Chết rồi thì còn nói làm gì?

Trong lòng Mông Nã tràn đầy oán giận, thật giống như biển trào sóng cuộn vậy.

Nhưng bây giờ nói những chuyện này đã chẳng có ý nghĩa gì rồi.

Chuyện tới nước này thì chỉ đành đi tới đâu hay tới đó.

Mông Nã nhìn Sở Mặc, lại nhìn mọi người một cái, trầm giọng nói:

- Cửa tiến vào lối đi tổng cộng cũng chỉ có vài cái.

Trong đó, cửado tộc một mắt nắm giữ thì đừng mơ tới nữa.

Nhất định bọn họ sẽ canh phòng nghiêm ngặt, không để cho chúng ta có bất cứ cơ hội lợi dụng nào.

Cửa chỗ tộc Xích Xà... cũng đừng nghĩ đến.

Bây giờ chúng ta thù sâu như biển, một khi phát hiện ra nửa bóng người tộc một mắt chúng ta, nhất định sẽ lại nổ ra một cuộc chiến kinh thiên động địa.

Cho nên, muốn vào lối đi, chúng ta chỉ còn lại ba con đường.

Sở Mặc gật đầu một cái, nói:

- Không sai, chỉ còn lại cửa do ba thế lực Tam Diệp thiên tôn phía Nam, Huyết Hà đại tôn phía Đông, Đại Cước tà tôn ở giữa là tiến vào được.

Mông Nã nói:

- Có thể loại bỏ chỗ của Tam Diệp thiên tôn, cả vùng tối chỉ có thế lực của Tam Diệp thiên tôn là nhân tộc, bọn họ... coi thường tộc một mắt nhất.

Một tên thuộc hạ của Mông Nã, cảnh giới tổ cảnh nói:

- Tướng quân, mặc dù Tam Diệp thiên tôn coi thường tộc một mắt nhưng cũng chưa chắc đã coi thường chúng ta mà.

- Vì sao?

Mông Nã nhìn nó.

- Hôm nay có thể coi như chúng ta đã phản ra khỏi tộc một mắt rồi, toàn bộ tộc một mắt cũng sẽ coi chúng ta như kẻ thù vậy.

Nếu bây giờ chúng ta muốn mượn đường, thì phía Tam Diệp thiên tôn...

Lời còn chưa dứt thì đã bị Mông Nã cắt đứt, nó cười khổ nói:

- Đừng mơ tới điều này, không thực tế.

Dù Tam Diệp thiên tôn coi thường tộc một mắt chúng ta thế nào đi chăng nữa, cũng tuyệt đối sẽ không vì mấy người chúng ta mà trở mặt với toàn bộ tộc một mắt đâu.

Mông Nã nói tiếp:

- Huyết Hà đại tôn...

đó là một sinh linh rất lạnh lùng, cho tới giờ nó cũng chưa từng liên hệ gì với những thế lực khác, nên chỗ của nócũng không cần nghĩ tới nữa.

Hôm nay, có lẽ người duy nhất có thể trợ giúp chúng ta chính là Đại Cước tà tôn rồi!

Thông qua sự tự thuật của Mông Nã, Sở Mặc cũng hiểu được cặn kẽ hơn tin tức về mấy thế lực trong vùng tối rồi.

Tam Diệp thiên tôn là nhân tộc, lãnh địa của y hẳn là nơi thái bình nhất trong vùng tối, nhưng cũng chỉ là tương đối so với vùng tối mà thôi.

So với những nơi như La Thiên Tiên Vực là hoàn toàn không thể sánh bằng.

Cũng chỉ có từng cảm nhận thấy không khí của vùng tối, mới thật sựhiểu được hai chữ hòa bình đáng quý thế nào.

Huyết Hà đại tôn rất lạnh lùng, lãnh địa của y cũng tràn ngập sự băng giá.

Cho tới giờ không ngừng tàn sát lẫn nhau.

Mỗi sinh linh có thể tồn tại được trên lãnh địa của Huyết Hà đại tôn đều có bản lĩnh độc đáo riêng.

Lãnh địa của Xích Xà lão tiên lại càng chẳng cần nói rồi, người tộc Xích Xà bẩm sinh đã thích chiến đấu.

Đánh với người khác, đánh với chính mình.

Gần như không có cảnh tượng thái bình.

Có thể nhìn thấy ánh sáng ngày hôm sau đã là tâm nguyện lớn nhất trong lòng mỗi sinh linh tộc Xích Xà rồi.

-----o0o-----

Chương 2022: Trốn về phía trung tâm (2)

Chương 2022: Trốn về phía trung tâm (2)

Nơi trung tâm của Đại Cước tà tôn đại khái không khác lắm so với chỗ của Tam Diệp thiên tôn, so ra thì an ninh hơn các chỗ còn lại một chút.

Nhưng cuộc chiến tranh giành tài nguyên cũng xảy ra hàng ngày.

- Năm xưa Đại Cước tà tôn từng nảy sinh mâu thuẫn kịch liệt với lão tổ tộc một mắt chúng ta.

Nghe nói cuộc chiến đấu giữa hai bên khi ấy còn đã ảnh hưởng đến sự an nguy của lối đi.

Một khi lối đi hoàn toàn sụp đổ thì cả đại vũ trụ đừng ai hòng được tốt đẹp.

Vùng tối chính là nơi phải đứng mũi chịu sào.

Cho nên, sau đó hai bên liền ngừng chiến, cũng bởi vậy mà các cự phách nơi vùng tối mới ký kết hiệp định ngưng chiến.

Mối quan hệ giữa các sinh linh cao cấp nhất kia mới tạm coi như ổn thỏa.

Nhưng thực tế, mối thù giữa hai bên vẫn còn đó.

Mông Nã nói:

- Nhưng mà Đại Cước tà tôn rất thú vị, trên lãnh địa của nó có đủ mọi loại sinh linh hỗn tạp, trong đó cũng có không ít tộc một mắt.

Cho nên hẳn là tới đó chúng ta sẽ an toàn.

Nhưng mà trước đó chúng ta còn cần chuẩn bị một chút, không thể cứ qua đó trắng trợn như vậy được.

Mông Nã vừa nói, thân hình liền mông lung mờ ảo, sau đó, tướng mạo của nó xảy ra biến đổi không nhỏ.

Mặc dù Sở Mặc thấy vẫn là một mắt, nhưng những tộc một mắt khác đều ở đó mà khen ngợi rầm rầm.

- Tướng quân như bây giờ đã không thể lộ ra hình dáng vốn có rồi!

- Không chút tì vết nào!

- Chẳng có sơ hở gì!

- Tướng quân uy vũ!

Sở Mặc:

- ...

Sau đó, dáng vẻ của tất cả một mắt có mặt ở đó đều xảy ra thay đổi.

Dù sao trong mắt Sở Mặc có biến thế nào cũng xấu.

Ừ, xấu như cũ.

Cuối cùng, những một mắt này đưa mắt nhìn về phía Sở Mặc, một tên một mắt tổ cảnh nói:

- Mông Nhất, chỉ còn ngươi thôi, ngươi cũng phải biến đổi, lúc trước khi chiến đấu với tộc Xích Xà ngươi là người mạnh nhất, dáng vẻ của ngươi ắt cũng bị nhiều người nhớ trong lòng!

Sở Mặc có chút im lặng, suy nghĩ một chút, thân hình hắn bắt đầu xảy ra thay đổi.

Sau đó, một thanh niên vóc dáng thật cao, ngọc thụ lâm phong xuất hiện trước mặt bầy một mắt này.

- A!

- A?

- Hả?

- Loài người?

- Trời ơi... sao xấu thế?

Đánh giá của một mắt cuối cùng khiến Sở Mặc có cảm giác không nói nên lời.

Xấu xí?

Ông đây đã đẹp trai vô địch thiên hạ rồi có được không?

Giao lưu giữa chủng tộc khác nhau thật khó khăn.

Đám thuộc hạ của Mông Nã nhìn Sở Mặc biến từ một mắt thành loài người cũng không có cảm giác gì lớn.

Bởi vì trong lòng bọn họ, Mông Nhất dù là tộc một mắt hay loài người cũng được, đều là người của mình.

Mọi người đều từng vào sinh ra tử với nhau, thứ tình cảm này hoàntoàn có thể vượt qua ranh giới chủng tộc.

Mông Nã cũng không thấy quá kinh ngạc, chẳng qua trong lòng chỉ hơi cảm khái.

Nó nghĩ Sở Mặc hẳn là chủng tộc khác trà trộn vào tộc một mắt, nhưng lại chưa từng cho rằng Sở Mặc sẽ là loài người.

Nếu không có trận biến cố này, có lẽ nó sẽ nghi ngờ mục đích mà Sở Mặc đến bên cạnh nó, nhưng bây giờ những điều này đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Bởi vì mọi người đã đều là châu chấu trên cùng một sợi thừng.

Mặc dù Mông Nã là tộc một mắt nhưng nó không phải ngu si.

Nó rấtrõ ràng, bây giờ Sở Mặc có thể bỏ đi.

Người ta lắc mình một cái biến thành loài người, thậm chí còn có thể nghênh ngang đi qua địa bàn tộc Xích Xà.

Dù sao với thực lực của hắn thì cũng không mấy người trong tộc Xích Xà ngăn được.

Nhưng hắn lại không đi, vẫn ở lại bên cạnh mình, chỉ là ân tình tình này thôi, Mông Nã cũng nhận rồi.

- Xin lỗi, tướng quân, lúc trước ta lừa ngươi.

Tên thật của ta là Sở Mặc, ta là loài người.

Sở Mặc nói với vẻ mặt đầy thành khẩn.

Mông Nã vỗ vai Sở Mặc:

- Cái này thì có gì, anh em, ta cũng hiểu.

Mỗi sinh linh đều có nỗi khổ riêng.

Mặc dù ngươi luôn lừa gạt chúng ta nhưng lại chưa từng làm chuyện gì có lỗi với chúng ta cả.

Sau đó, Mông Nã mang theo bọn Sở Mặc bắt đầu tiến về hướng địa bàn của Đại Cước tà tôn.

- Phạm vi của vùng tối rất rộng, rộng đến đâu ta cũng không nói được.

Bởi vì rộng quá nên có dùng tốc độ ánh sáng thì mấy chục tỉ năm cũng chưa đi hết cả vùng tối.

Mặc dù tốc độ của chúng ta nhanh hơn ánh sáng rất nhiều, nhưng chúng ta cũng không thọ lâu như vậy, có thể thămdò hết mọi bí mật của vùng tối.

Đối mặt với câu hỏi của Sở Mặc, Mông Nã cười khổ nói:

- Cho nên thực ra vùng tối mà chúng ta đang sống, chẳng qua cũng chỉ là một phần nhỏ của vùng tối mà thôi.

- Cho nên nói, nơi khác trong vùng tối, cũng có khả năng có sinh linh khác tồn tại, cũng có kẽ hở tiến vào lối đi?

Sở Mặc hỏi.

- Trên lý thuyết thì là như vậy, nhưng cũng có nhiều vùng tối không có sinh linh nào tồn tại.

Có bao nhiêu khe hở tiến vào lối đi thì cũng chưa ai tính ra được.

Mông Nã nói:

- Dù sao chắc chắn phải có rất nhiều.

Lối đi là một nơi vô cùng quan trọng, nó nối liền rất nhiều vũ trụ thật và vũ trụ phản chiếu.

- Có thể phân biệt được đâu là vũ trụ thật đâu là vũ trụ phản chiếu không?

Sở Mặc cảm thấy thật tò mò với việc này.

Cái này giống như hai cánh của con bướm vậy, ai có thể nói rõ cánh nào của con bướm mới là cánh thật, cánh nào lại chỉ là hình ảnh phản chiếu qua gương.

Không ai nói rõ được!

Cho nên, đối mặt với câu hỏi bất bình thường này của Sở Mặc, Mông Nã cũng chỉ có thể trợn to mắt, lắc đầu nói:

- Không biết, ta còn chưa từng tới loại vũ trụ nào hết, anh em, ngươi hỏi khó ta rồi!

Vừa nói vừa nhìn hướng đám tùy tùng của mình.

- Cũng hỏi khó ta!

- Cả ta nữa!

- Uyên bác như ta mà cũng không biết.

Sở Mặc:

- ...

Chung sống với nhau thời gian dài như vậy, dần dần Sở Mặc cũng phát hiện ra, sinh linh trong vùng tối, ít nhất là những tộc một mắt bên cạnh hắn này, đều không phải là hoàn toàn không có tí xíu tình cảm nào, cũng không tàn nhẫn tới nỗi chẳng để ý tới hết thảy.

Chỉ có thể nói rằng, môi trường sống đã tạo nên cho họ nguyên tắc xử sự như thế.

Nhưng trên cơ bản, những một mắt này không thể được tính như loại ác ma không điều ác nào không làm.

Cho nên, có rất nhiều khi, sự thật chính là như vậy, không biết rõ sẽ tạo nên biết bao mâu thuẫn cùng hiểu lầm.

Tuy nhiên cõi đời này cũng có rất nhiều sinh linh có năng lực hiểu rõ hoặc bản thân đã hiểu rõ nhưnglại cố ý giả bộ hồ đồ.

-----o0o-----

Chương 2023: Tà thành (1)

Chương 2023: Tà thành (1)

Chuyến đi này của Sở Mặc cùng Mông Nã có tổng cộng hơn ba mươi sinh linh, dọc đường đi hầu như không gặp nguy cơ gì.

Thậm chí còn không thấy được bao nhiêu sinh linh chủng tộc khác.

Mông Nã giải thích:

- Đại đa số thời gian, sinh linh trong vùng tối hầu như sẽ không rời khỏi thành trì mình sống quá xa, nếu không sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

Chỉ có những sinh linh mạnh mẽ chân chính trong vùng tối mới dám phiêu bạt khắp nơi.

Chuyến đi này của bọn họ coi như cũng thuận lợi để tiến vào lãnh địa của Đại Cước tà tôn.

Một tháng sau, dưới sự hướng dẫn của Mông Nã, mọi người đi tới tòa thành lớn nhất trong lãnh địa của Đại Cước tà tôn.

Mỗi một tòa thành trong vùng tối đều to lớn khổng lồ như một lục địa, tỏa ra khí thế hào sảng vô cùng, nhưng gần như mọi tòa thành đều không có tên.

Tòa thành này là một ngoại lệ.

Tên nó là Tà thành.

Nghe nói trong tòa thành này bố trí rất nhiều truyền tống trận, có thể vận chuyển tới rất nhiều nơi trong vùng tối.

Nhưng không phải ai cũng dùng nổi những truyền tống trận này.

Ít nhất như Mông Nã đã không còn gì trong tay hôm nay, có dốc hết tài nguyên toàn thân cũng chỉ có thể dùng được năm ba lần.

Dĩ nhiên là không nỡ lãng phí ở đây được.

Trong Tà thành quả nhiên có thể nhìn thấy sinh linh của rất nhiều chủng tộc khác nhau.

Thậm chí Sở Mặc còn thấy không ít loài người.

Cảm giác này quả thực rất thân thiết.

Đời người vốn cô độc, nên mới sống tập thể.

Quá lâu không gặp đồng tộc, cảm giác cô độc này sẽ ngày càng mãnh liệt.

Nhưng tính tình loài người trong vùng tối hầu như đều rất lạnh nhạt, không thích giao thiệp với người khác.

Nhìn thấy Sở Mặc, ánh mắt dò xét của mọi người cũng chỉ là thoáng đảo qua thân hắn mà thôi.

Lúc này, Mông Nã dùng thần niệm nói với một mình Sở Mặc:

- Ở đây ta còn có một người bạn lâu năm, chúng ta có thể tới đó nhờ vả y trước đã.

- Người mà cũng có bạn?

Sở Mặc nhìn Mông Nã đầy hoài nghi.

Mông Nã không nhịn được lườm lườm, cả giận nói:

- Sao ta lại không thể có bạn?

Sở Mặc bĩu môi, hắn thật khó mà tưởng tượng nổi, bạn của Mông Nã sẽ là một sinh linh thế nào.

Không lâu sau, một dáng người gầy yếu, toàn thân trên dưới đều bị nón lá rộng vành che khuất, xuất hiện trong một góc xa xa.

Mông Nã thấp giọng nói:

- Đi!

Cả đoàn ba mươi mấy người chia thành vài tổ, tất cả đều âm thầm đi theo sau dáng người gầy yếu phía xa xa kia, tiến vào một viện lớn hết sức cổ xưa, thậm chí có chút hoang tàn đổ nát.

Tường viện rất cao, chừng mấy chục trượng, hơn nữa bên trên cũng có trận pháp bảo vệ bao phủ.

Dù bay lên trời, thần thức cũng sẽ bị trận pháp ngăn trở.

Đây gần như là dạng kiến trúc tiêu chuẩn trong mỗi tòa thành tại vùng tối rồi.

Sau khi đám người đi vào, bóng người gầy yếu kia gỡ nón lá xuống, để lộ ra một gương mặt thanh tú.

Người này, vậy mà lại là loài người!

Không phải là do sinh linh loài khác hóa thành con người, mà là một con người chính cống.

Cho nên, Sở Mặc hơi kinh ngạc.

Lúc này, người phụ nữ kia thấp giọng nói:

- Mông Nã tướng quân là ân nhân của ta, đã từng cứu mạng ta.

Thoạt nhìn dường như nàng đang giải thích với Sở Mặc, có lẽ nhìn thấy một con người đi bên cạnh Mông Nã tướng quân khiến nàng cũng cảm thấy kỳ quái.

- Ngươi có thể gọi ta là Trinh.

Cô gái nhìn Sở Mặc nói.

Sở Mặc gật đầu một cái:

- Ta tên là Sở Mặc.

Mông Nã tướng quân nhìn cô gái nói:

- Trinh, ngươi đã nghe nói chuyện liên quan tới ta chưa?

Trinh gật đầu một cái:

- Nghe nói rồi, phía bên tộc Xích Xà đã sắp phát điên, đang phái nhiều cao thủ tìm kiếm tung tích tướng quân khắp nơi.

Tộc một mắt mới công khai tin tức nói tướng quân tự ý tấn công thành trì tộc Xích Xà, còn sát hại tiểu vương gia tộc Xích Xà, tội không thể tha, muốn phối hợp tộc Xích Xà cùng nhau lùng bắt tướng quân.

Mông Nã hừ một tiếng, kết cục này đã nằm trong dự liệu của y rồi.

Đám thuộc hạ kia của y dù đều đã nghĩ tới loại kết cục này, nhưng trên mặt vẫn đều lộ ra vẻ giận dữ.

Tộc Xích Xà tìm tung tích của bọn họ thì cũng thôi, nhưng hành vi liều mạng phủi sạch quan hệ của tộc một mắt lúc này thật khiến người khác xem thường.

Nhưng đây chính là vùng tối, không có đạo lý gì đáng kể, càng chẳng có bao nhiêu tình cảm.

- Chúng ta tới đây có thể mang phiền toái tới cho ngươi không?

Sở Mặc nhìn cô gái thanh tú hỏi.

Trinh lắc đầu một cái:

- Năm đó tướng quân đã cứu mạng ta, cái mạng này của ta lúc nào cũng có thể trả lại cho tướng quân.

- Không nên nói như vậy, chúng ta cũng chỉ là tạm thời dừng chân ở đây một lát thôi, sau này tìm được cơ hội, chúng ta sẽ tiến vào lối đi!

Dường như Mông Nã vô cùng tin tưởng Trinh, không hề giấu diếm nàng.

Trinh nghe thấy hai chữ lối đi, nhất thời hai mắt sáng lên, có chút kinh ngạc:

- Các ngươi muốn đến lối đi?

Mông Nã có chút buồn bã nói:

- Vùng tối đã không còn chỗ cho chúng ta sinh tồn rồi, chỉ có thể tới lối đi thử thời vận một chút.

Trinh nói:

- Ta nghe nói gần đây Tà Tôn lão tổ đang lên kế hoạch tấn công lối đi đấy, có lẽ...

Vừa nói, nàng lại vừa lắc đầu lẩm bẩm:

- Như vậy không được, một khi đại quân tấn công, phía bên lối đi cũng sẽ phản ứng lại, ắt sẽ có rất nhiều kẻ mạnh chờ sẵn bên kia.

Đến lúc đó đương nhiên sẽ nổ ra một trận huyết chiến, mà bất luận kết quả ra sao, cũng sẽ không ích lợi gì cho chúng ta cả.

Vừa nói, Trinh vừa ngẩng đầu lên nhìn Mông Nã:

- Cho nên, nhất định phải tiến vào lối đi trước khi đại quân đến.

- Trước khi đại quân đến hẳn sẽ có trinh sát đi trước.

Trinh nhìn Sở Mặc có chút khen ngợi:

- Không sai, nhưng mà... những trinh sát kia đều là nhóm kẻ mạnhtinh nhuệ nhất dưới tay Tà Tôn lão tổ, là tâm phúc của y.

Muốn xâm nhập vào đội ngũ của họ sẽ không dễ dàng như vậy đâu.

- Ngươi có cách nào không?

Sở Mặc đã nhìn ra, dường như Trinh có chút thế lực trong tòa thành này.

Trinh suy nghĩ một chút:

- Mấy ngày nữa, tướng quân của quân đội Xích Hậu sẽ mừng thọ, khi ấy chúng ta có thể nghĩ cách tặng chút lễ vật cho vị tướng quân kia.

Nếu như có thể đánh động nó, thì chưa biết chừng nó có thể sắp xếp cho chúng ta vào đội trinh sát.

- Chúng ta?

Mông Nã nhìn Trinh:

- Chẳng lẽ ngươi định...

Trinh gật đầu một cái:

- Ta ở lại vùng tối đã đủ lâu rồi, nếu như có thể, ta cũng muốn rời khỏi nơi này.

Mặc dù bên lối đi cũng tàn khốc như vậy, nhưng ta nghĩ vẫn còn tốt hơn vùng tối phải không nào?

- Nhưng là ngươi ở đây...

-----o0o-----

Chương 2024: Tà thanh (2)

Chương 2024: Tà thanh (2)

Mông Nã khẽ cau mày.

Trinh lắc đầu, khẽ thở dài:

- Mọi thứ ở đây của ta đều phải dựa trong điều kiện những đại nhân vật kia không đến gây khó dễ cho ta, một khi có người để mắt tới ta, thì có lẽ hết thảy của ta sẽ tan biến như bong bóng trong nháy mắt!

Vừa nói, Trinh lại cười cười:

- Được rồi, không nói đến cái này nữa, ta đã chuẩn bị xong lễ vật rồi.

Mấy hôm nay các ngươi cứ ở yên đây, chớ đi lung tung.

Chờ tin tức của ta.

Trinh nói xong, sau khi thu xếp ổn thỏa cho cả đám thuộc hạ của Mông Nã tướng quân liền lại đội chiếc nón lá rộng vành kia nhanhchóng rời đi.

Trong phòng.

Mông Nã nói với Sở Mặc có chút cảm khái:

- Không ngờ một hành động thiện ý trong lúc vô tình của ta năm xưa, lại đổi lấy loại báo đáp như hôm nay thế này.

Sở Mặc nhìn Mông Nã, khẽ cau mày nói:

- Ngươi chắc chắn nàng đáng tin?

- Nàng là đồng tộc của ngươi.

Mông Nã đùa đùa với Sở Mặc.

Sở Mặc lắc đầu một cái, nhẹ giọng nói:

- Tướng quân, ta muốn ngươi phải hiểu rõ một chuyện, tộc Xích Xà bị chết một tiểu vương gia đấy, vì tìm được chúng ta nhất định họ sẽ treo giải thưởng với giá trên trời.

Nhưng Trinh hoàn toàn không nói chuyện này với chúng ta, ngược lại còn cảnh cáo chúng ta, đâu đâu cũng có người tìm chúng ta, không cho chúng ta rời khỏi nơi này...

Sắc mặt Mông Nã có chút khó coi, y nhìn Sở Mặc:

- Không thể chứ?

- Tướng quân thật sự là sinh linh trong vùng tối sao?

Sở Mặc cười cười:

- Ơn cứu mạng ở vùng tối...

đáng giá lắm sao?

- Không đáng giá.

Mông Nã có chút ủ rũ, nói:

- Vậy ngươi nói xem phải làm sao bây giờ?

- Nếu không chúng ta len lén chạy ra ngoài, sau đó mới thăm dò tin tức được chứ?

Sở Mặc nói.

Mông Nã gật đầu một cái:

- Được, nghe ngươi.

Hai người có tu vi tổ cảnh muốn rời đi nơi này mà thần không biết quỷ không hay cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Thậm chí, đến thuộc hạ cùng tộc một mắt của Mông Nã cũng không nhận ra được tướng quân của họ và Sở Mặc đã rời đi.

Kết quả, trước cổng, Mông Nã nói với sắc mặt khó coi:

- Tại sao có thể như vậy?

Một trận pháp, đã được bố trí.

Một khi Sở Mặc và Mông Nã xôngqua, ắt sẽ động tới trận pháp này.

Sở Mặc nói:

- Có lẽ... là một cách tự vệ của nàng.

- Không được... hiện giờ ta vô cùng thấp thỏm.

Mông Nã nhìn Sở Mặc:

- Nghĩ cách, chúng ta ra ngoài!

- Bọn họ thì sao?

Sở Mặc ám chỉ những thuộc hạ của Mông Nã tướng quân.

Trong mắt Mông Nã thoáng qua chút giằng xé:

- Nếu như Trinh không có mưu đồ khác, đương nhiên bọn họ sẽ an toàn.

Nếu như có... cũng không ai thoát nổi!

Lời này thực ra cũng là sự thật.

- Cho nên, chúng ta đi ra ngoài trước, dò hỏi rõ ràng tình hình bên ngoài.

Nếu như... nàng thật sự có vấn đề, thì bọn Mông Nhị cũng không phải vật trang trí.

Mông Nã vẫn là rất dứt khoát, nhanh chóng hạ quyết định.

Sở Mặc gật đầu, sau đó, hắn lấy Thí Thiên ra, nói với Mông Nã:

- Động tác phải nhanh!

Đang nói chuyện, Sở Mặc liền giơ tay chém ngay một đao!

Ánh đao lóe lên, nháy mắt chém trận pháp rách ra một kẽ hở.

Tốc độ của nhát đao này quá nhanh, cũng quá ác liệt, cho nên cả trận pháp đều không kịp có bất kỳ phản ứng nào!

Hai người Sở Mặc cùng Mông Nã trực tiếp hóa thành hai hạt bụi chui ra qua cái khe kia.

Sau đó, hai người bắt đầu vào trong thành.

Một giờ sau, hai người họp mặt, sắc mặt đều cực nghiêm nghị, nhìn nhau một cái liền hiểu hết tất cả, không phải nhiều lời.

Bởi vì hai người, đều đã nắm rõ tình hình bên ngoài.

- Không quá lạc quan.

Sở Mặc nói.

- Phiền phức lớn rồi!

Mông Nã than thở. ——

Địa vị của tiểu vương gia mà Mông Nã giết chết khá cao, không chỉ là đời sau ruột thịt của Xích Xà lão tiên, mà còn là con rể tương lai của một viên đại tướng dưới trướng Đại Cước tà tôn!

Vùng tối tràn đầy giết chóc, âm mưu và toan tính.

Nhưng đối với các sinh linh tầng lớp cao mà nói, giữa hai bên đều phải giữ mối liên hệ, đương nhiên hôn nhân cũng là một trong số đó.

Loại hôn nhân này thường sẽ chỉ phát sinh giữa các sinh linh có thân phận địa vị khá được tôn sùng mà thôi.

Như Mông Nã, mặc dù có thân phận và địa vị không thấp trong tộcmột mắt, nhưng vẫn chưa có loại tư cách này.

Tin tức này khiến Sở Mặc cũng phải cảm thấy nhức đầu, thực khó giải quyết.

Vốn cho là đất của Đại Cước tà tôn sẽ là một nơi "quá cảnh" lý tưởng, ai ngờ chỗ này cũng là đầm rồng hang hổ!

Thật quá nguy hiểm!

Bởi vì vị đại tướng dưới quyền Đại Cước tà tôn kia dù có tâm tư ra sao, thì nhất định cũng phải giữ thể diện cho tộc Xích Xà.

Một khi MôngNã dám lộ diện ở nơi này, thứ chờ đợi y nhất định là vạn quân cùng trấn áp!

- Đáng chết!

Sắc mặt Mông Nã vô cùng khó coi, y suy tính hồi lâu, sau đó thở dài một tiếng:

- Anh em, ta không thể tiếp tục liên lụy tới ngươi nữa, ngươi nên đi đi.

Ngươi là loài người, đến đâu cũng lẫn vào được.

Chỉ cần từ nay về sau mai danh ẩn tích, sau đó tìm cơ hội lọt vào quân đội, thì nhất định sẽ có cơ hội trở lại lối đi.

Nhưng ta không được, ta đã hết hy vọng rồi.

Sở Mặc nhìn Mông Nã, cười lắc đầu một cái:

- Tướng quân, ta hỏi ngươi một vấn đề.

Mông Nã hơi ngẩn ra:

- Vấn đề gì?

Sở Mặc nói:

- Cảnh giới như của tướng quân trong khắp vùng tối được coi như cao hay thấp?

Mông Nã nói không chút do dự:

- Nếu một chọi một, chỉ cần những bậc cự phách kia không ra tay, thì ta chẳng sợ ai cả!

Không dám nói là vô địch, nhưng ít ra... sinh linhcó thể đấu một mình với ta cũng không nhiều.

- Tướng quân biết không, ở vũ trụ trước kia của ta, cảnh giới như của tướng quân, chỉ tổ cảnh thôi cũng đã được gọi là cự phách.

Những cự phách trong vùng tối hiện nay như Độc Mục đại tôn, Tam Diệp thiên tôn, Xích Xà lão tiên, Huyết Hà đại tôn và Đại Cước tà tôn ở vũ trụ trước kia của ta đã là cao cấp nhất rồi.

Mông Nã nhìn Sở Mặc mặt đầy khiếp sợ:

- Anh em... ngươi, ngươi không phải sinh linh trong vùng tối?

Ngươi đến từ những vũ trụ khác?

Sở Mặc gật đầu một cái:

- Đúng vậy, là ta vô tình đi lầm vào vùng tối, nơi ta vốn phải đến, hẳn là lối đi.

Giữa chừng... xảy ra chút chuyện không may.

Mông Nã nhìn Sở Mặc với vẻ mặt rõ như đang nói ta chưa đừng đi học nhưng ngươi cũng đừng có lừa ta:

- Cái này mà cũng đi nhầm được?

Sở Mặc cười khổ nói:

- Từng nghe nói đến chiến trường viễn cổ chưa?

-----o0o-----

Chương 2025: Bán đứng

Chương 2025: Bán đứng

Mông Nã gật đầu một cái:

- Dĩ nhiên là từng nghe nói đến, tu sĩ vùng tối đã đánh nhau với tu sĩ lối đi trong suốt năm tháng dài vô tận rồi, nếu không có gì ngoài ý muốn, thì hẳn sẽ còn đánh tiếp nữa.

Trong lối đi có rất nhiều tu sĩ, nhất là những tu sĩ tham chiến hầu như đều tới từ chiến trường viễn cổ.

Ta còn nghe nói, sự tàn khốc trên chiến trường viễn cổ không thua kém gì so với vùng tối.

Một ngàn tỉ sinh linh cho tới cuối cùng chỉ có thể còn lại mấy chục.

Mà mấy chục người này...

Mông Nã nói đến đây nhìn Sở Mặc một cái.

Sở Mặc cười cười:

- Thần cách bị ta chém bỏ rồi.

Mông Nã trực tiếp ngơ ngẩn, vừa rồi nó chính là định nói tới cái này.

Nó ngơ ngác nhìn Sở Mặc:

- Thật ư?

Sở Mặc nói:

- Dĩ nhiên, nếu không ta hẳn là đã bị bảng phong thần cuốn vào lối đi rồi, chứ sao lại vào trong vùng tối được?

- Ta biết, rốt cuộc ta biết rồi... ngươi là đi qua Thanh Thạch môn!

Mông Nã nhìn Sở Mặc có chút kích động:

- Có phải không?

- Sao chứ?

Sở Mặc nhìn Mông Nã.

Mông Nã mặt đầy kích động nói:

- Thanh Thạch môn...

đây chính là trong truyền thuyết, thứ này chỉ người có đại vận khí mới nhìn thấy được.

Qua Thanh Thạch môn có thể xuất hiện trực tiếp ở một vũ trụ hoàn toàn mới.

Nơi đó sẽ không có quá nhiều giết chóc, càng không có máu tanh kinh khủng, cũng không có cuộc sống ngày ngày lo sợ nơm nớp...

Sở Mặc cảm thấy không biết nên nói gì nhìn Mông Nã, nói thật, dù tìm thế nào đi chẳng nữa, hắn cũng không thấy khí thế cự phách tổ cảnhnên có từ trên thân thể quái vật một mắt của Mông Nã.

Nhắc tới những vũ trụ kia, mặt Mông Nã tràn đầy khao khát.

Hồi lâu, mới nhìn Sở Mặc:

- Ý ngươi là, ngươi sống sót trong chiến trường viễn cổ, sau đó khi thời khắc thần cách buông xuống, ngươi liền chém bỏ nó?

Sở Mặc gật đầu một cái:

- Đúng.

- Kẻ mạnh đây mà!

Mông Nã không nhịn được nhìn Sở Mặc đầy khen ngợi:

- Thật là lợi hại!

Sự quyết đoán này không phải ai cũng có thể có đâu.

Nhất là trong tình huống ngươi không biết cái gì cả như vậy.

Ngươi là người đầu tiên tự chém thần cách mà ta biết đến đấy.

Sở Mặc cười một tiếng sau đó nói:

- Thực ra thì trước kia ta cũng không hoàn toàn nói láo với tướng quân, quả thật ta có hai người thân yêu nhất bị bắt vào trong lối đi...

- Đám lối đi khốn kiếp!

Một đám súc sinh.

Không có lấy một kẻ tốt đẹp!

Mặt Mông Nã đầy phẫn hận nói:

- Thông qua chiến trường viễn cổ, họ khống chế số lượng nhữngkẻ mạnh trong các đại vũ trụ khác, rồi lại thông qua chiến trường viễn cổ, tuyển ra những thứ được gọi là thần kia, tới ngăn cản sinh linh trong vùng tối.

Ngược lại họ thành ngư ông được lợi.

Đáng tiếc những thứ được gọi là thần kia chỉ có sau khi tiến vào lối đi, mới có thể sáng tỏ tình cảnh của họ.

Nhưng khi đó hết thảy đã muộn rồi.

Chỉ có thể chấp nhận số mạng bị người ta khống chế mà thôi!

Mông Nã vừa nói vừa than thở:

- Nói đi thì cũng phải nói lại, bên vùng tối này cũng chẳng có kẻ nào tốt đẹp.

- ...Sở Mặc nhìn Mông Nã có chút cạn lời, đột nhiên hắn cảm thấy người này cũng thật thẳng thắn đáng yêu.

Tuy nhiên, với những vị thần bị khống chế mà Mông Nã nói, Sở Mặc cũng có chút cảm xúc.

Nhớ tới những cự phách tổ cảnh từng xưng bá một phương như con khỉ cùng lục đại thánh, còn có La Lan, Thiên Thu, Thanh Cổ cùng Huyền Huyền, sau khi đến lối đi lại phát hiện bản thân bị người ta khống chế, bọn họ cam tâm không?

Nhất là sinh linh có tính nết như con khỉ kia, một cây gậy sắt đánh lật tung thiên hạ, không sợ trời không sợ đất, tính khí đó mà sẽ chấp nhận bị người ta khống chế?

Trong lòng Sở Mặc thầm nói: Con khỉ, hy vọng các ngươi có thể kiềm chế một chút, nếu tương lai có ngày ta tiến được vào lối đi, chắc chắn sẽ tìm đến các ngươi, chém bỏ thần cách trên người các ngươi.

Để các ngươi lại được tự do!

Khắp lối đi, trừ hai người vợ của mình, người mà Sở Mặc lo lắng nhất chính là bảy người bọn con khỉ.

Những người còn dư lại cũng không nằm trong mối quan tâm của Sở Mặc.

Lúc này, Mông Nã đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt y nháy mắt hết sức khó coi, dùng thần niệm truyền âm cho Sở Mặc:

- Mau thay đổi dung mạo, chia nhau hành động, liên lạc sau, đimau!

Đang nói chuyện, Mông Nã đã biến mất không thấy.

Sở Mặc không cảm ứng được gì nhưng lại biết, có chuyện rồi!

Ngay sau đó hắn biến khuôn mặt mình thành hình dạng khác, hơi thở toàn thân cũng thay đổi triệt để.

Sở Mặc nắm trong tay rất nhiều loại đạo, tùy tiện đổi sang loại nào thì khí thế trên thân hắn cũng sẽ khác nhau.

Sau đó, Sở Mặc đi về một phương hướng khác.

Lúc này, trên đường phố xuất hiện một số lượng lớn tu sĩ tỏa ra hơi thở đại thánh, bên trong còn có vài người mang khíthế tổ cảnh, toàn thân tràn ngập khí huyết.

Tất cả đều hướng tới nhà của Trinh.

Tốc độ của họ khá nhanh, hơn nữa Sở Mặc thấy, không chỉ những sinh linh này, nơi mà thần thức của hắn quét qua phát hiện, cả tòa thành có rất nhiều hơi thở mạnh mẽ bùng nổ, cũng đang xông tới hướng nhà của Trinh.

Quả nhiên mà...

Sở Mặc than thở trong lòng, Mông Nã vẫn là quá ngây thơ!

Quả nhiên là Trinh đã phản bội Mông Nã.

Cái này Sở Mặc cũng đã đoán trước rồi.

Dẫu sao hôm nay, khắp vùng tối, Mông Nã đã không còn đất dung thân.

Giết chết đời sau ruột thịt của Xích Xà lão tiên đã quyết định kết cục của Mông Nã rồi.

Còn nói muốn qua kẽ hở để tiến vào lối đi...

đây lại là một nhiệm vụ khá gian nan.

Vùng tối nơi này chỉ có năm kẽ hở, mà năm kẽ hở này không phải được mở ra quanh năm.

Còn cần có cao nhân dùng thủ đoạn thông thiên mới mở nổi.

Thế nên dù là xông đến chỗ kẽ hở để tiến vào lối đi, cũng không phảichuyện dễ dàng.

Nhóm người Mông Nã gần như chính là lên trời xuống đất đều là ngõ cụt.

Chớ thấy bọn họ cũng có tu vi cực cao, nhưng thực sự vẫn không tìm được nơi dung thân trong vùng tối!

Dưới tình huống này, thực sự rất khó để Trinh còn có thể nguyện trợ giúp Mông Nã một lòng một dạ.

Chuyện như phản bội trước giờ cũng chỉ là để xem giá có đủ cao hay không mà thôi.

Trinh là một người phụ nữ có thế lực, hiển nhiên nàng đã lấy được thứ nàng mong muốn trong thời gian ngắn nhất.

Nhiều sinh linh mạnh mẽ như vậy lao thẳng tới chỗ nàng, gần như đem đám thuộc hạ của Mông Nã bắt gọn một mẻ!

Chính là Mông Nã nhận được báo hiệu của thuộc hạ mình mới vội vã chạy.

Còn đám thuộc hạ của Mông Nã, không cần nghĩ nữa, chẳng ai sống được.

Cho dù giờ còn sống, thì cũng chỉ là miếng mồi được đối phương giữ lại nhằm tìm ra Mông Nã và Sở Mặc mà thôi.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXXII ( Chương 2026-2050 )


Chương 2026: Thiệp mời kỳ lạ (1)

Sở Mặc đi trên đường phố, hoàn toàn thu liễm hơi thở bản thân.

Tướng mạo của hắn bây giờ cũng cực kỳ bình thường, nhìn đám binhlính mạnh mẽ đang dùng ánh mắt lạnh như băng dò xét mỗi người qua đường trên phố.

Trong lòng Sở Mặc có hơi rùng mình.

Nhưng cũng không tuyệt vọng.

Ba ngày sau.

Sở Mặc nhận được tin tức, những thuộc hạ kia của Mông Nã đều bị xử tử hết.

Những sinh linh tộc một mắt đó cũng đủ trung thành với Mông Nã, và cũng đủ nghĩa khí với bạn bè, không hề để lộ thân phận của Sở Mặc.

Nhưng Trinh lại đã sớm bán đứng tên cũng thân phận loài người của Sở Mặc không chút do dự.

Đến Mông Nã tướng quân nàng còn bán đứng, thì sao còn để cho Sở Mặc thoát đây?

Nhưng mà, ba ngày này trôi qua, mặc cho những đại quân kia có lục soát cỡ nào thì cả Mông Nã và Sở Mặc đều như bốc hơi vậy.

Hoàn toàn chẳng thấy tăm tích.

Ngày thứ tư, Sở Mặc nghe được tin Trinh đã chết.

Người phụ nữ rất có thế lực kia bị người ta yên lặng giết chết, treo xác trên cửa Tây của Tà thành.

Phía Tây Tà thành chính là địa bàn tộc một mắt.

Là Mông Nã làm!

Loại thủ đoạn và năng lực này khiến Sở Mặc có chút khiếp sợ.

Dưới sự lùng bắt của cả thành, lại vẫn tìm được Trinh, hơn nữa còn giết chết nàng, sau đó đem thi thể Trinh treo trên cổng thành thị uy.

Không thể không nói, tuy không là đồng tộc nhưng Sở Mặc cảm thấy tính cách Mông Nã cực kỳ hợp với hắn.

Nếu như có khả năng, ta phải cứu y một mạng!

Sở Mặc nghĩ trong lòng. ——

Lại qua mấy ngày, không khí trong thành đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều.

Dẫu sao đây cũng là địa bàn của Đại Cước tà tôn, không phải đất của Xích Xà lão tiên.

Vị tướng quân kia coi như cũng đã rất giữ thể diện cho Xích Xà lão tiên rồi.

Tiểu vương gia tộc Xích Xà đã chết, nếu cuộc hôn nhân này không có gì biến đổi, thì hoặc là thay người khác, hoặc là hủy bỏ.

Cho nên, sự đuổi giết Mông Nã và Sở Mặc cũng sẽ chuyển từ sáng qua tối.

Phỏng chừng sẽ chỉ có sinh linh tộc Xích Xà mới một mực nhớ trong lòng, không bỏ qua mối thù này mà thôi.

Lúc này, Sở Mặc đã hóa thành một ông già chừng trên dưới năm mươi tuổi, toàn thân tiên phong đạo cốt.

Hắn đem đạo vận của Cửu TựChân Ngôn thả ra ngoài, đi trên đường chính là sẽ khiến vạn người nhìn chăm chú.

- Người này tới từ chỗ Tam Diệp tiên tôn sao?

- Con người này...

đạo vận thật mạnh!

- Hẳn là tu sĩ loài người bên Tam Diệp tiên tôn, thoạt nhìn rất mạnh.

Phàm là người nhìn thấy Sở Mặc đều sẽ âm thầm đánh giá một phen.

Trang bị toàn thân Sở Mặc trông cũng rất phô trương.

Người mặc đạo bào màu xanh, phía sau đạo bào thêu hình thái cực kim tuyến bằng thần kim.

Chất liệu của đạo bào cũng không tầm thường, toàn bộ đều do nguyên liệu cao cấp chế thành.

Bộ quần áo này gần như đã tiêu phí hết toàn bộ tài liệu cao cấp mà hôm nay Sở Mặc có thể lấy ra!

Trên đầu hắn được búi lên bằng cây trâm màu xanh biếc.

Cây trâm kia thoạt nhìn như được làm từ ngọc, nhưng phía trên lại có tinh huy lấp lánh.

Nhìn kỹ lại mới thấy, hóa ra là do một ngôi sao màu xanh luyện thành!

Lúc này, Sở Mặc đang đi tới một phủ đệ vô cùng cổ xưa trong thành.

Tới cửa, hắn bị ngăn lại.

- Tiền bối có thiệp mời không?

Một tu sĩ loài người cảnh giới thánh nhân bước từ cửa ra, khi nhìn thấy Sở Mặc, sửng sốt hồi lâu mới lên tiếng đáp lời.

Nơi này là phủ đệ của Tạ Tà tướng quân... chính là đại thống lĩnh quân trinh sát dưới quyền Đại Cước tà tôn.

Vị tướng quân có thực quyền chân chính!

Y là thuộc hạ tâm phúc của Đại Cước tà tôn, ngay cả cái tên cũng làdo Đại Cước tà tôn tự ban thưởng.

Trong tên còn có một chữ "tà", đây là chuyện khiến Tạ Tà tướng quân cảm thấy tự hào nhất.

Hôm nay là sinh nhật y.

Còn sinh nhật bao nhiêu tuổi thì Sở Mặc thực sự không biết.

Đoán là phần lớn người đến chúc mừng cũng không biết nốt.

Như những sinh linh mạnh mẽ này, nếu cứ một năm lại đón sinh nhật một lần... thì cả đời sẽ phải tổ chức sinh nhật không biết mấy triệu lần.

Cho nên, bình thường sẽ chọn một số lớn, để chúc mừng sinh nhật mình, thí dụ như... mười hai kỷ nguyên, ba mươi sáu kỷ nguyên...Thường thì sau khi độ kiếp cũng chúc mừng linh đình một phen.

Còn Tạ Tà tướng quân đây ăn mừng là sinh nhật đại kiếp hay tiểu kiếp, thì cũng không rõ lắm.

Nói ra, trừ khi là tâm phúc chân chính, nếu không sẽ không ai đi nói ra bên ngoài.

Dù sao cứ biết là sinh nhật là được rồi.

Sở Mặc lắc đầu một cái, mặt đầy ôn hòa nói:

- Tại hạ chẳng qua là nghe thấy đại danh của Tạ Tà tướng quân, biết y muốn tổ chức sinh nhật, muốn tới chúc mừng một phen, thuận tiện xin một ly rượu uống mà thôi.

Tên tu sĩ loài người cảnh giới thánh nhân này có thể cảm nhận được rõ ràng đạo vận hùng mạnh không chút che giấu trên người Sở Mặc, biết đây là một vị cao thủ cực giỏi.

Cũng không dám đắc tội, lập tức cáo lỗi một tiếng xin phép vào bên trong thưa chuyện.

Sở Mặc lẳng lặng đứng đó, cũng không vội vàng.

Nhìn những bậc huân quý tay cầm thiệp mới từ khắp nơi tìm tới Tà thành, trên mặt duy trì nụ cười nhàn nhạt từ đầu đến cuối.

Thậm chí trong số khách mời, Sở Mặc còn nhìn thấy mấy tên sinh linh mạnh mẽ tộc Xích Xà, mỗi tên đều có hơi thở tổ cảnh.

Chẳng qua biểu hiện gương mặt họ rất nghiêm túc, không có lấy nửa nụ cười.

Cái chết của tiểu vương gia gây chấn động cả tộc Xích Xà, tạo nên một ảnh hưởng vô cùng tồi tệ.

Nơi tàn khốc như vùng tối thực ra cũng có quy tắc ngầm.

Rất ít sinh linh dám giết những nhân vật có thân phận quý tộc chân chính.

Nếu không, dù là ai ra tay, mọi sinh linh có quan hệ với y đều không sống được!

Phải chịu sự đuổi giết không ngừng nghỉ của giới quý tộc!

Cho nên những năm gần đây, vô cùng hiếm gặp sinh linh quý tộc trong vùng tối tử vong.

Thân phận cao quý như tiểu vương gia tộc XíchXà... lại càng rất nhiều năm rồi chưa từng có một.

Phàm là người biết sự thật bên trong cũng sẽ lắc đầu than thở, một mặt, những người không liên quan ít nhiều cũng sẽ cười trên sự đau khổ của người khác.

Cảm thấy tên tiểu vương gia tộc Xích Xà kia rõ là tự mình tìm đến cái chết.

Đang yên đang lành lại đi liều mạng với người ta, kết quả xui xẻo bỏ mạng, trong lòng mọi người ngầm đặt cho Mông Nã nay đã hoàn toàn nổi danh danh hiệu kẻ xui xẻo đỉnh cao.

Quả thực là quá xui xẻo, chỉ là đi một tòa thành của tộc Xích Xà đánh cướp, trả thù sự tàn sát của tộc Xích Xà với một thành phố của tộc một mắt trước đó thôi, kết quả lại gặp phải chuyện đen đủi như vậy.

Từđây phải chết tha hương.

Có thể nói hai bên đều chẳng có kết cục tốt.

Đều là kẻ xui xẻo!

-----o0o-----

Chương 2027: Thiệp mời kỳ lạ (2)

Chương 2027: Thiệp mời kỳ lạ (2)

Ánh mắt của mấy sinh linh tộc Xích Xà cũng quét qua người Sở Mặc một chút, nhưng ngay sau đó liền dời mắt đi.

Xem ra cũng không để tâm đến Sở Mặc.

Mặc dù đạo vận trên người Sở Mặc rất mạnh, nhưng nhắc tới vùng tối này, sinh linh tổ cảnh cũng không phải là ít, vốn chưa tính là hiếm.

Chẳng qua chỉ là một người tu hành tương đối mạnh mà thôi, không đáng chú ý quá mức.

Lúc này, tên tu sĩ loài người cảnh giới thánh nhân kia chợt xuất hiện trước mặt Sở Mặc, trong tay y còn cầm một tấm thiệp mời.

Thấy Sở Mặc, mặt đầy khiêm nhường:

- Để tiền bối đợi lâu rồi, quản sự trong phủ quá bận rộn, không thể tự ra nghênh tiếp, đặc biệt dặn dò tiểu nhân mang tới cho ngài một tấm thiệp mời.

Sau khi tiền bối đi vào có thể tùy ý.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, vốn hắn tưởng rằng sẽ gặp chút trắc trở, những lại không ngờ người trong phủ rất khai sáng, không hề có gì như kiểm tra thân phận, còn đưa ra một tấm thiệp mời.

Sở Mặc gật đầu một cái, tiện tay đón lấy thiệp mời, thiệp mời vừa tớitay, trong tinh thần Sở Mặc liền hiện ngay ra một bức bản đồ toàn phủ.

Mỗi nơi có chức năng gì đều được đánh dấu rõ ràng.

Trừ sân sau ra, mọi nơi đều tùy tiện mở rộng chào đón khách khứa.

Phủ Tạ tướng quân rộng lớn vô cùng, bên trong giống như một thế giới thu nhỏ vậy, cho nên cũng sẽ không lo việc người đến quá đông mà gây ra chật chội.

Có tấm thiệp mời này, thì khách khứa lui tới thuận tiện rất nhiều.

Sở Mặc nói thầm trong lòng: Không biết trong phủ các đại nhân vật vùng tối có đều phục vụ chu đáo như vậy hay không.

Lúc này, hắn lại nhạy cảm phát hiện, một đám huân quý Tà thành vừa đi ngang qua nhìn về phía tấm thiệp mời trong tay hắn với ánh mắt kinh ngạc.

Sở Mặc nhìn lướt qua, phát hiện thiệp mời trong tay mấy người đó có màu sắc hơi khác của mình.

Thiệp mời của những người đó đều là màu tím viền vàng, còn trong tay Sở Mặc lại là màu xanh nạm vàng.

Chẳng lẽ thiệp mời của ta là để dành cho khách vãng lai?

Sở Mặc nghĩ thầm, nhưng mà nhìn ánh mắt của những người đó lại không quá giống.

Sở Mặc cũng không lo lắng nhiều, liều mình một cái, dù sao đã tới, cứ vào là được.

Kết quả sau khi hắn đi vào phủ tướng quân thì lại phát hiện thấy có một vấn đề.

Mặc dù rất nhiều người không cầm thiệp mời, nhưng thoạt nhìn lại đều có người phụ trách tiếp đón đặc biệt.

Cái gọi là phụ trách tiếp đón đặc biệt chính là không cho phép bọn họ đi dạo lung tung khắp nơi!

Nhìn tấm thiệp mời trong tay này, Sở Mặc khẽ nhíu mày một cái, lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa.

Lúc này, nơi sâu nhất trong phủ Tạ tướng quân, sân trong phủ không tiếp khách.

Hai người đang ngồi bên trong ngôi nhà phong cách cổ xưa.

Ngồi trên là một quầng sáng, có thể thấy là một hình người, nhưng vốn dĩ không nhìn rõ tướng mạo.

Dưới, là một thanh niên vóc dáng thật cao, thoạt nhìn chỉ mới ba mươi mấy tuổi.

Nếu như có người trong Tà thành nhìn thấy thanh niên này nhất định sẽ vô cùng tôn kính, bởi vì thanh niên này chính là đại tướng quân Tạ Tà, quản lý trông coi đội trinh sát và quân đội tinh nhuệ dưới trướng Đại Cước tà tôn!

Còn với vầng sáng kia, nếu mà để người Tà thành thấy, nhất địnhkhông nói hai lời sẽ quỳ sụp xuống đất mà bái lạy, miệng hô vang lão tổ!

Bởi vì vầng sáng này chính là một pháp thân của Đại Cước tà tôn!

Khắp Tà thành, giữa trăm tỉ tỉ sinh linh, số sinh linh từng gặp vầng sáng này sợ rằng còn chưa tới một trăm người.

Lúc này, bỗng nhiên thanh niên kia mở miệng:

- Dường như hắn cảm thấy có chỗ không đúng rồi.

Ánh sáng cười cười:

- Người này rất nhạy cảm, nếu không nhận thấy không đúng mớilà không bình thường.

- Chẳng qua chỉ là một thứ liều mạng bị tộc Xích Xà đuổi giết mà thôi, sao ngài phải coi trọng hắn như vậy?

Trên mặt thanh niên mang theo chút khó hiểu.

Dường như y rất thoải mái khi đối mặt với Đại Cước tà tôn.

Người ngoài không biết, chứ thực ra y là đệ tử chân truyền của Đại Cước tà tôn!

Tình cảm giữa hai người thân như cha con!

- Hắn giống như ngươi.

Ánh sáng mở miệng nói.

- Hả?

Tạ Tà cau mày nhìn ánh sáng:

- Ý của ngài là?

- Đúng, chính là ý đó.

Ánh sáng gật đầu một cái.

- Vậy thì thật thú vị.

Trên mặt Tạ Tà cũng để lộ ra vài phần hứng thú, nói:

- Ta còn tưởng cõi đời này chỉ có ta sẽ hành động điên cuồng như vậy, tự chém bỏ thần cách bản thân, bước vào Thanh Thạch môn tới vùng tối nữa chứ.

- Ta cũng từng cho là chỉ có mình ngươi.

Ánh sáng mở miệng.

Tạ Tà suy nghĩ một chút:

- Vậy ý của ngài là?

- Giúp hắn một chút.

Ánh sáng cười nói:

- Nếu có thể gây thêm chút cản trở cho lối đi, sao lại không làm?

- Cũng đúng, nếu người như vậy mà về lối đi, dù bản thân hắn muốn yên bình nhưng những thứ khốn kiếp trong lối đi kia tuyệt đối sẽkhông bỏ qua cho hắn đâu.

- Tìm kiếm đường thông thiên đến đâu rồi?

Ánh sáng đột nhiên hỏi.

Trên mặt Tạ Tà lộ ra vẻ như đưa đám, thở dài nói:

- Không có bất cứ đầu mối cũng như tung tích nào, sau lần xuất hiện năm xưa đến giờ liền không có chút dấu vết.

- Chuyện thế này thì cứ xem cơ duyên đi.

Cho nên bây giờ lối đi cũng chưa thể bị hủy diệt được.

Ánh sáng nói với giọng nhàn nhạt, sau đó nhìn Tạ Tà:

- Ngươi đi đi, không cần ở đây với ta, đi gặp tên tiểu tử đó một chút, nếu hắn thức thời, thì ngươi giúp hắn một tay, cho hắn thêm chút đồ tốt.

Tốt nhất... là có thể thuận tiện gây phiền toái cho tộc Xích Xà.

- Được, ngài yên tâm đi, ta biết nên làm thế nào.

Tạ Tà vừa nói, đứng lên hành lễ với ánh sáng một cái, sau đó bước ra ngoài.

Trong phòng, ánh sáng dần trở nên nhạt bớt, để lại một hơi thở dài nhè nhẹ:

- Đâu đâu cũng là ván cờ, cõi đời này... tiên từ đâu tới?

Sở Mặc tùy tiện tìm một nơi yên tĩnh ngồi xuống, quan sát bố trí trong Tạ phủ, từ lớn như toàn thể kiến trúc đình đài lầu các, tới nhỏ như một vật trang hoàng, đều có thể thấy chủ nhân nơi này cũng chẳng phải một kẻ vũ phu.

Bản chất, hẳn là một người rất có đầu óc.

Tiệc rượu chính thức còn chưa bắt đầu, nhưng các loại trái cây và đồ uống quý trọng đã bắt đầu cung ứng không hạn chế rồi.

Sở Mặc tùy tiện ăn một trái cây chưa từng gặp, cảm thấy tinh thần đột nhiên chấn động.

Cảm giác ngọt ngào kia thấu tận tâm can.

Tiếp đó chính là một luồng khí nóng hôi hổi tản vào trong khắp ngõ ngách cơ thể.

- Đúng là đồ tốt!

Sở Mặc không nhịn được khen trong lòng một tiếng.

-----o0o-----

Chương 2028: Một Tử Đạo khác (1)

Chương 2028: Một Tử Đạo khác (1)

Một quả loại trái cây này lại đủ để tích lũy cho Sở Mặc tu luyện Thiên Ý Ngã Ý trong vòng bảy ngày.

Đủ thấy mức độ quý giá thế nào rồi.

Bởi vì tốc độ tu luyện của Sở Mặc vốn dĩ đã nhanh hơn các tu sĩ khác quá nhiều.

Đổi thành những tu sĩ cùng cảnh giới khác, một quả trái cây này phải đủ để cho họ vùi đầu tu luyện hai mươi ngày!

Mà đây, còn phải là tu sĩ cấp bậc như tổ cảnh.

Một trái cây như vậy, nếu là cho người thường, sẽ khiến tu vi của y nháy mắt tăng từ chưa có gì lên đến Chân Tiên.

Hơn nữa còn không đểlại chút ảnh hưởng nào không tốt.

Sức mạnh cùng tu vi thì có thể tăng lên như vậy, nhưng sự lĩnh ngộ cùng hiểu sâu về đạo lại cần thời gian tích lũy.

Dĩ nhiên, còn cần cả thiên phú nữa!

Đạo, cũng không phải là ai cũng lĩnh ngộ được.

Ở La Thiên Tiên Vực, loại trái cây này tuyệt đối cũng có thể coi như loại cao cấp, cực phẩm.

Có thể nhìn thấy trong vùng tối đã khiến người ta hơi giật mình.

Tạ phủ lại dùng nó để cung ứng không hạn chế cho nhiều khách mời, khoản chi này quả thực lớn đến kinh người.

Sở Mặc nếm nếm các loại trái cây khác, mỗi loại lại có một mùi vịkhác nhau, nhưng đều ngon vô cùng, năng lượng bên trong cũng không kém nhiều.

Sở Mặc nói thầm trong lòng: Xem ra, vị Tạ Tà tướng quân này chẳng những có phong cách, mà còn là một nhà giàu khá có tài lực!

Đang suy nghĩ, bên cạnh có người nhẹ giọng nói:

- Đạo hữu đi một mình ư?

Không ngại việc ta ngồi đây chứ?

Nghe giọng nói này, Sở Mặc chợt ngẩn ra, ngẩng đầu lên theo bản năng, mới nhìn một cái, trong lòng đã dâng lên cơn sóng gió ngập trời!

Bởi người này thực sự quá đỗi quen thuộc với Sở Mặc!

Tử Đạo!

Có thể nói từ khuôn mặt cho tới giọng nói, rồi còn khí chất trên người, gần như giống Tử Đạo y đúc!

Thậm chí ánh mắt hai bên cũng cực kỳ giống nhau!

Có thể nói, thời khắc này khi nhìn thấy y, hắn đã coi y là Tử Đạo rồi.

Nhưng ...

đây vốn dĩ không thể là Tử Đạo được!

Làm huynh đệ kết bái với nhau, Sở Mặc nay phải biết rõ y đang ở đâu hơn ai hết.

Y đang ở cùng với bọn Lưu Vân Phong, có khi còn đang bế quan tu luyện ấy chứ.

Hơn nữa, tốc độ tu luyện của y có nhanh đến thế nào đi chăng nữa, cũng không có khả năng đạt tới... cấp tổ cảnh như bị trước mắt này!

Không tệ, vị "Tử Đạo" này là một cự phách tổ cảnh chân chân chính chính!

Trong lòng Sở Mặc vô cùng rung động, bởi vì trong nháy mắt hắn đãnghĩ tới một khả năng —— vũ trụ khác!

Nếu chuyện thật sự giống như hắn nghĩ vậy, thì Sở Mặc cũng không biết nên làm sao.

Giết người này?

Tử Đạo huynh đệ kết nghĩa của mình có ổn không?

Thật là như vậy sao?

Sợ rằng trừ vị Linh Thông thượng nhân kia... không ai có thể nói rõ.

Cứ nhớ tới Linh Thông thượng nhân đang ẩn nấp đâu đó như hình với bóng theo dõi chính mình, Sở Mặc liền có cảm giác toàn thân không thoải mái.

Mấu chốt là, Sở Mặc căn bản không tính ra, bây giờ vị Tử Đạo nàyxuất hiện trước mặt hắn là do trùng hợp hay một dạng ám chỉ.

Cảnh giới như Sở Mặc bây giờ thì bất cứ ý tưởng nào cũng chỉ xuất hiện trong nháy mắt như điện xẹt, thậm chí là trong một phần vạn cái nháy mắt.

Trong mắt vị Tử Đạo này, chẳng qua Sở Mặc chỉ là ngẩng đầu lên nhìn y một cái, sau đó, mỉm cười với y.

- Dĩ nhiên có thể.

Sở Mặc nói.

Người giống Tử Đạo như đúc trước mắt này cũng lộ ra một nụ cười, ngồi đối diện Sở Mặc, sau đó, đôi mắt lộ ra ánh sáng ôn hòa, nhìn Sở Mặc:

- Đạo hữu, chẳng biết tại sao nhìn thấy ngươi ta lại có một cảm giác quen thuộc, tựa như chúng ta đã gặp ở đâu rồi.

- Ồ?

Sở Mặc cười cười.

Vị trước mắt đang dùng sóng riêng để giao lưu với hắn.

Hay nói cách khác, y cũng không muốn có người nghe được câu chuyện giữa cả hai.

- Từ khi ta đi tới nơi quỷ quái này...Người này giải thích bằng thần niệm:

- Cho tới giờ đã hơn mười năm, chỉ mỗi thấy ngươi, ta mới bất chợt có cảm giác này.

Cho nên, đạo hữu chớ trách ta đường đột.

- Không đâu, ta thấy đạo hữu ngươi cũng rất thân thiết.

Sở Mặc cũng dùng thần niệm nói, sau đó hỏi:

- Chẳng lẽ đạo hữu từ bên ngoài tới?

Người này gật đầu rất thẳng thắn:

- Ta tới từ một nơi gọi là La Thiên Tiên Vực.

- ...Sở Mặc chớp mắt mấy cái:

- Vũ trụ khác?

- Đúng, khác hoàn toàn cái nơi quỷ quái này.

Người này cười khổ nói:

- Ta cũng không ngờ sẽ gặp phải chuyện này.

- Ha ha, ngươi nói như vậy không sợ người khác nghe được mất hứng sao?

Sở Mặc cười đáp lại.

- Dĩ nhiên ta sẽ không nói với họ như vậy.

Người này nhíu mày, động tác đó cũng khiến Sở Mặc cảm thấy hoang mang, thực sự như đang đối mặt với Tử Đạo vậy.

Trừ tu vi, mọi phương diện khác người này quả thực quá giống với Tử Đạo!

Tướng mạo không nói, giống y hệt, ngay cả cảnh giới như Sở Mặc cũng không tìm thấy chút xíu khác biệt.

Khí thế, hơi thở, khí chất trên người... cũng đều tương đồng.

Giọng nói, vẻ mặt, cử chỉ, thậm chí ngay cả vài động tác nhỏ, thí dụ như thói quen nhíu mày... cũng hoàn toàn như nhau!

Thật sự... quá giống!

Cho dù hôm nay Sở Mặc đã thành cự phách tổ cảnh chân chính, liếc thấy chuyện như vậy cũng chỉ có thể cười khổ trong lòng.

Loại đạo này... hắn thật không hiểu.

Không biết cảnh giới Thái Thượng, có giải thích được đây là chuyện gì không.

- Cũng vậy, dù sao ta không phải người vùng tối.

Sở Mặc nói.

Trên mặt người này lộ vẻ vui vẻ, sự thẳng thắn của y rốt cuộc đã đổi lấy được sự thẳng thắn của vị trước mắt này.

Trên thực tế, y cũng hoàn toàn không hiểu nổi đây là cảm giác gì.

Nhìn thấy vị này chỉ cảm nhậnđược một sự thân thiết khó hiểu.

Tựa như, người này là anh em của y vậy!

- Ta tên Tử Đạo.

- Ta tên Sở Mặc.

Hai người nói xong, đều đối mặt với nhau cười một tiếng.

Nhưng nụ cười trong lòng Sở Mặc, là rất khổ sở, cũng không biết phải làm sao.

Chuyện hắn lo lắng nhất, vẫn cứ xuất hiện!

Chính hắn là một ngoại lệ, nhưng hiển nhiên...

Tử Đạo không phải ngoại lệ.

Tử Đạo vẫn ngày ngày sinh sống trong cái vũ trụ phản chiếu của La Thiên Tiên Vực kia... chỉ là tình cờ xuất hiện trước mặt hắn như vậy mà thôi.

Hơn nữa, nếu so về tu vi, cảnh giới thì cao hơn Tử Đạo huynh đệ kết nghĩa của hắn quá nhiều!

- Ta cảm thấy, chắc giữa chúng ta có rất nhiều chuyện có thể trao đổi.

Tử Đạo nói.

- Ừ, nếu có thời gian và cơ hội, ta cũng muốn trò chuyện với ngươi một phen.

Sở Mặc nghiêm túc gật đầu.

Bất kể thế nào, nếu chuyện này đã xảy ra, thì cần phải tìm hiểu cho rõ.

Dù thế nào, hắn cũng không thể để người anh kết nghĩa Tử Đạo của mình phải chịu bất cứ tổn thương gì.

-----o0o-----

Chương 2029: Một Tử Đạo khác (2)

Chương 2029: Một Tử Đạo khác (2)

Lúc này, bất chợt nghe thấy trong đám người truyền tới từng tiếng hoan hô.

- Tạ tướng quân vạn thọ vô cương!

- Chúc mừng ngày sinh nhật của Tạ tướng quân!

- Chúc mừng tướng quân!

- Chúc mừng tướng quân!

Từng đợt chúc tụng khách sáo vang lên trong miệng nhiều người.

Sở Mặc cùng "Tử Đạo" nhìn nhau một cái, đưa mắt trao đổi, sau đó nhìn về hướng âm thanh bên kia.

Chỉ thấy một thanh niên tướng mạo anh tuấn, mang nụ cười ấm áp trên mặt, sải bước đi ra.

Bên người hắn còn có mấy cô gái cực kỳ xinh đẹp đi theo.

Hẳn là thê thiếp của y.

- Đây chính là Tạ Tà, một đại nhân vật rất có quyền thế.

- Tử Đạo" dùng thần niệm nói với Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu một cái, đột nhiên hắn phát hiện, dường như vị Tạ Tà tướng quân kia đang đi về hướng của hắn.

Theo bản năng, hắn nhìn xung quanh một cái.

Vị trí này của hắn coi như là một chỗ tương đối vắng vẻ, các sinh linh tới chúc thọ từ nhiều nơi cũng không tính nhiều.

Lúc này, "Tử Đạo" dùng thần niệm nói với hắn:

- Hình như là nhằm vào ngươi.

Sở Mặc cũng có chút kỳ quái, lòng nói chẳng lẽ bản thân bại lộ rồi?

Nhưng lại cảm thấy không giống lắm, nếu thật sự bại lộ, người có thân phận địa vị như Tạ Tà không nên để mình chạy tới trước mặt y thế này rồi mới phải.

Càng không có khả năng để xảy ra cảnh tượng nào khó coi trong bữa tiệc của y.

Đó không phải tự gây khó dễ cho mình ư?

Coi như thật sự muốn ra tay, thì chắc cũng phải chờ mình rời khỏi Tạ phủ mới làm.

- Cảm ơn chư vị bằng hữu hôm nay tới đây góp vui với Tạ mỗ, mọi người cứ ăn uống thỏa thích.

Rượu... là rượu ngon, thức ăn, cũng là thức ăn ngon!

Hết thảy đều cung ứng thoải mái cho mọi người, chúcmọi người có một đêm vui vẻ!

Trong giọng nói của Tạ Tà tràn đầy một sức cổ động mãnh liệt, dù là sinh linh tổ cảnh nghe xong cũng đều sẽ có một cảm giác máu nóng trào dâng.

Tạ Tà lại nói:

- Ta còn có người bạn cần chiêu đãi riêng một chút, mọi người cứ ăn uống thỏa thuê trước đi, chờ lát nữa ta sẽ ra chung vui với mọi người!

Lúc này, những người hầu thị nữ kia trong Tạ phủ bắt đầu bưng từng mâm lớn di chuyển giữa tiệc rượu.

Trên mâm, các loại món ăn ngon và quý tỏa ra hương thơm mê người.

Nhất thời, không khí nơi này sôi động hẳn lên!

Sinh linh vùng tối hiểu biết Tạ Tà một cách chân chính đều rõ ràng, chớ thấy vị tướng quân này thường xuyên cười vui vẻ với mọi người mà lầm.

Trên thực tế, con người y cũng như cái tên mang một chữ "tà" vậy, khá là ma quái!

Cho nên, y nói gì, mọi người cứ nghe là được.

Nếu người nào dám gây phiền toái cho y, nói thí dụ như: Khách khứa chúng ta đến mà ngươi lại nói ngươi có người bạn cần chiêu đãi riêng?

Đây rõ là xem thường chúng ta mà!

Đổi làm người khác hẳn còn có thể thu được một lời giải thích.

Nhưng với Tạ Tà có thể y sẽ đột nhiên đâm ngươi một đao.

Y mới không thèm để ý ngươi là tới ủng hộ hay phá hoại!

Sau đó cười híp mắt hỏi ngươi:

- Câu giải thích này được không?

Hiểu thấu chưa?

Đương nhiên hiểu thấu, người cũng bị đâm thấu rồi!

Trước kia không phải chưa từng xảy ra chuyện này, cho nên khi Tạ Tà nói có bạn tốt cần chiêu đãi riêng, mọi người đều thể hiện ra thái độ vô cùng thông cảm.

Nhưng phải nói là không tò mò chút nào là không thể.

Rốt cuộc ai... có thể được người với thân phận địa vị như Tạ Tà gọi là bạn.

Sau đó, tất cả mọi người cùng nhìn thấy, Tạ Tà đi tới trước mặt ông già chừng năm mươi tuổi tiên phong đạo cốt kia, khẽ mỉm cười:

- Đạo hữu, chúng ta nói chuyện riêng, thế nào?

Tử Đạo khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc mang theo chút ân cần.

Bởi vì không ai có thể nhìn ra tâm tư Tạ Tà từ trong biểu hiện này của y.

Nếu tâm tư Tạ Tà dễ đoán như vậy, người như y đã không tính là "tà" được rồi.

- Được.

Sở Mặc thản nhiên, dùng thần niệm đáp lại.

Cười híp mắt, đạo vận lưu thông khắp toàn thân khiến không ít người vừa mới gặp hắn đều có chút há hốc miệng, lòng nói ở đâu ra một tu sĩ có thần vận như vậy?

Khí chất cùng hơi thở trên người Sở Mặc cùng với tràng vực tổ cảnhnhàn nhạt cũng coi như vô cùng hiếm thấy trong vùng tối.

Nơi tràn đầy chém giết, máu tanh, âm mưu như vùng tối, bất cứ thứ gì tốt đẹp cũng đều dễ bị người ta xé xác trước tiên!

Nơi này, không cần sự tốt đẹp!

Chỉ cần giết hại là đủ rồi.

Sở Mặc nhìn "Tử Đạo" trấn an y bằng một ánh mắt.

Nói thật, Sở Mặc chỉ làm điều này theo bản năng mà thôi.

Sau khi kịp phản ứng lại, trong lòng hắn cũng tràn đầy cảm giác phức tạp.

Dù vị này có giống Tử Đạo thế nào đi chăng nữa thì chung quy cũng không phải Tử Đạo!

Y là một người khác!

Một người khác với sự tồn tại hoàn toàn độc lập.

Hơn nữa, một khi truyền thuyết kia thành sự thực, chưa biết chừng, hắn và vị Tử Đạo này... sẽ trực tiếp trở mặt thành thù, đứng ở phe đối lập.

Hy vọng thực sự không giống như trong truyền thuyết.

Sở Mặc suy nghĩ trong lòng.

Tạ Tà đi mãi đi mãi, tùy tùng bên người càng ngày càng ít, cho đến cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình Sở Mặc.

Sau đó, hai người đi tới một gian nhà trông có vẻ rất bình thường.

Đẩy cửa ra mới phát hiện, gian nhà này, lại là một thế giới thu nhỏ độc lập, hơn nữa, còn có sức mạnh trận pháp chập chờn.

Sở Mặc hơi cảm ứng một chút, ngay cả sinh linh tu vi tổ cảnh như hắn cũng không sao dùng thần thức xuyên qua được.

Sở Mặc cũng không sợ hãi, để Tạ Tà tiến vào trước.

Khép cửa, Tạ Tà khẽ mỉm cười với Sở Mặc:

- Không còn cách nào khác, chỉ có thể nói chuyện với ngươi ở nơi này, nếu không, thì cả Tà thành này... cũng không được yên.

Mí mắt Sở Mặc giật giật, không nói gì, nhưng lại có cảm giác bí mật của mình bị người ta nhìn thấu vậy.

- Ta cũng là đến vùng tối bằng cách qua Thanh Thạch môn.

Tạ Tà nói thẳng, gần như là trực tiếp vào vấn đề.

Đôi mắt y nhìn Sở Mặc, sắc mặt vô cùng nghiêm túc:

- Nhưng thời gian ta tới đây sớm hơn ngươi.

Ta rất may mắn, không lâu sau khi tới vùng tối liền gặp Tà Tôn lão tổ, sau đó, ta bái ylàm thầy.

Thành đệ tử thân truyền của y.

Thoắt cái... mấy kỷ nguyên đã trôi qua rồi.

Mấy kỷ nguyên, đó chính là mấy trăm ngàn năm!

Nhìn người thanh niên trông vẫn rất anh tuấn trẻ tuổi này trước mặt, trong lòng Sở Mặc vô cùng rung động.

- Là sư phụ cho ta hết thảy trong vùng tối, bao gồm địa vị, danh tiếng, tài nguyên... tất cả những thứ đó.

Nếu không có sư phụ, ta nghĩ ta đã bỏ mạng trong đại kiếp rồi.

Tạ Tà nói.

-----o0o-----

Chương 2030: Tạ Tà

Chương 2030: Tạ Tà

- Đại kiếp?

Trong lòng Sở Mặc càng rung động nhìn Tạ Tà:

- Ngươi đã vượt qua đại kiếp?

Tạ Tà gật đầu một cái:

- Mặc dù đại kiếp rất kinh khủng, nhưng cũng không phải không có cách nào.

Tuy nhiên nếu ta đoán không lầm, loại đại kiếp này... hẳn còn cách ngươi rất xa.

Ngươi thực sự rất trẻ tuổi.

Thành đạo sớm hơn ta năm xưa quá nhiều!

Năm đó khi ta thành đạo đã gần trăm ngàn tuổi.

Mà ngươi, cùng lắm chắc chỉ mấy ngàn tuổi thôi nhỉ?

Thật là thiên tài mà!

Với tu vi và thân phận địa vị như Tạ Tà, thường ngày sợ rằng vốn sẽkhông đi khen ngợi ai.

Nhưng nếu như y biết thực ra Sở Mặc mới xấp xỉ trăm tuổi, có lẽ sẽ sợ ngây người.

Khắp giới tu hành, cho tới giờ chưa gặp loại người tu luyện có tốc độ như Sở Mặc.

Chỉ là thời gian trăm năm, chỉ là thời gian bế quan ngộ đạo bình thường của một tu sĩ mà thôi.

Nhưng thứ mà mọi người theo đuổi cả đời như "đạo", với Sở Mặc mà nói lại chẳng khác nào sinh ra đã biết.

Bẩm sinh đã thân thuộc với các loại đạo rồi.

Đây mới thực sự là thiên phú, không so sánh được.

- Tạ tướng quân làm sao lại biết thân phận của ta?

Sở Mặc cười khổ nói:

- Ta còn cảm thấy ta ngụy trang rất tốt.

Lúc nói chuyện, Sở Mặc để dáng vẻ của mình khôi phục lại trạng thái bình thường.

Một thanh niên ngọc thụ lâm phong xuất hiện trước mặt Tạ Tà.

Đã bị người ta đoán ra rồi, tiếp tục giữ dáng vẻ tiên phong đạo cốt kia cũng chẳng có ý nghĩa gì.

- Ta lớn tuổi hơn ngươi rất nhiều, ngươi có thể gọi ta một tiếng Tạ huynh, ta gọi ngươi hiền đệ là được.

Tạ Tà nhìn Sở Mặc.

- Ta tên Sở Mặc.

Sở Mặc nói.

- Sở hiền đệ.

- Tạ huynh.

Sau đó hai người nhìn nhau cười một tiếng.

Tạ Tà tỏ ý mời Sở Mặc ngồi, nói:

- Là những năm gần đây sư tôn một mực tìm kiếm đường thông thiên.

Cho nên mới chú ý tới vùng tối này nhiều hơn một chút.

Do vậyngay từ lúc Sở hiền đệ bước chân vào vùng tối, sư tôn đã cảm nhận được rồi.

Đồng thời sư tôn cũng nhìn thấy Thanh Thạch môn kia.

Có thể hiền đệ không biết, Thanh Thạch môn kia cất giấu một bí mật tày trời.

Những năm gần đây, ta với sư tôn vẫn luôn tìm kiếm tin tức và đầu mối liên quan đến Thanh Thạch môn, nhưng tất cả vẫn còn quá mơ hồ.

Sở Mặc khẽ cau mày:

- - Ta cũng không biết...

- Điều này chúng ta đều hiểu...

Tạ Tà cười nói:

- Trước khi tiến vào vùng tối, hẳn Sở hiền đệ còn chưa biết có nơinày tồn tại.

Sở Mặc thẳng thắn gật đầu một cái.

Hắn quả thực là không biết điều đó.

Trên thực tế, đến lối đi hắn cũng không biết cho lắm.

Tạ Tà nói:

- Hiền đệ là tu sĩ thứ hai tiến vào vùng tối qua Thanh Thạch môn trong những năm gần đây, trùng hợp ở chỗ, hiền đệ cũng là loài người.

Nơi như vùng tối mang cho người ta cảm giác lớn nhất chính là máu tanh, tàn khốc, lạnh như băng, vô tình, tràn ngập mưu mô.

Dù sao... gần như không có chút hình tượng tích cực nào.

Thực tế cũng là như vậy.

Tuyệt đại đa số sinh linh trong vùng tối đều như thế.

Nhưng không phảilà tất cả.

Sở Mặc gật đầu một cái, Mông Nã cũng không giống những sinh linh vùng tối khác cho lắm.

Vị Tạ Tà này, trước mắt còn chưa biết là hay bạn, nhưng quả thực cũng khác sinh linh trong vùng tối.

Tạ Tà nói:

- Ta đoán chắc là hiền đệ muốn vào lối đi phải không?

Sở Mặc gật đầu một cái:

- Đúng vậy, ta có mấy người bạn cùng độ kiếp chung, nhưng bọn họ cũng không tự chém thần cách mà lựa chọn tiến vào lối đi.

Nhưngbây giờ mới biết thần cách kia có vấn đề lớn.

Cho nên ta phải đi cứu bọn họ.

Hơn nữa... lúc trước vô tình bị cuốn vào một trận thị phi.

- Chuyện bên tộc Xích Xà chứ gì?

Hiền đệ yên tâm đi, chuyện này để vi huynh lo.

Bao gồm cả người bạn Mông Nã kia của ngươi ta cũng sẽ bảo vệ cho.

Các ngươi có thể lựa chọn tiến vào lối đi, nhưng dù ở lại vùng tối thì sau này tộc Xích Xà cũng không dám gây khó dễ cho các ngươi.

Tạ Tà nói.

- Tại sao Tạ huynh lại tốt với ta như vậy?

Sở Mặc nghi ngờ hỏi.

- Muốn nghe lời thật không?

Hay lời giả?

Tạ Tà cười.

- Lời thật thì sao?

Lời giả thì sao?

Sở Mặc hỏi.

- Lời giả thì dĩ nhiên là những thứ mà hiền đệ có thể nghĩ đến.

Ví dụ như chúng ta cùng là con người, bản chất đều rất ngang tàng, tự chém thần cách, đi tới nơi như vùng tối.

Có thể gặp nhau coi như là có duyên.

Tạ Tà cười nói:

- Thật ra thì lời này cũng không hẳn xem như dối trá, nhưng không tính là nguyên nhân chủ yếu mà ta giúp hiền đệ.

- Ừ.

Sở Mặc gật đầu, khá đồng ý với lời giải thích của Tạ Tà.

- Còn về lời nói thật thì phải chia ra làm vài điểm.

Tạ Tà nói:

- Thứ nhất, giữa lối đi và vùng tối là mối quan hệ vĩnh viễn không thể nào chung sống hòa bình được.

Chúng ta cần sinh linh lối đi tiêu diệt bớt sinh linh vùng tối, như là cỏ dại, quá nhiều.

Nhất định phải cứ lâu lâu lại diệt một đám.

Mà lối đi cũng cần phương thức này để tiêu hao bớt... cái gọi là thần tiến vào từ các nơi nối nhiều đại vụ trụ với nhau.

Tạ Tà nhìn Sở Mặc cười nói:

- Có thể ngươi còn chưa biết, những vị thần kia đều bị khống chế bằng bảng Phong Thần.

Muốn tự chém thần cách gần như là không thể.

Bởi vì làm vậy sẽ khiến thần hình bị diệt hết!

Thân tử đạo tiêu triệt để!

Ta nghĩ, thứ mà các sinh linh tu luyện qua năm tháng dài đằng đẵng muốn cầu... không phải là điều này.

Sở Mặc yên lặng gật đầu, bây giờ chuyện hắn lo lắng nhất chính là có phải Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đều ở lối đi thật không, nếu như ở đó, thì trên người các nàng có thứ như thần cách không?

Còn nữa, dựa theo cách nói của Tạ Tà, những tồn tại tối cao trong lối đi cũng không phải dạng tốt đẹp gì!

Bọn họ dùng cuộc chiến đấu vớivùng tối để tiêu hao bớt những thứ gọi là thần trên bảng phong thần.... dù vì bất cứ mục đích gì, thì làm như vậy tuyệt đối không thể được coi là quang minh chính đại.

Tạ Tà nói:

- Sư tôn tính ra hẳn hiền đệ muốn vào lối đi, cho nên giúp hiền đệ chẳng khác nào đả kích lối đi.

Chuyện như vậy sao lại không làm?

Sở Mặc cười khổ, vẫn không tránh được bị xem như con cờ sao?

Bao giờ thì mới được làm người đánh cờ?

Dù không được làm người đánh cờ... cũng phải cố gắng để có năng lực lật tung cả ván cờ!

Tạ Tà nói tiếp:

- Nguyên nhân này không phải chủ yếu, thật ra thì dù là sư tôn hay ta đều không quan tâm lắm việc giúp hiền đệ gây cho lối đi bao nhiêu phiền toái.

Nguyên nhân chủ yếu, cũng chính là điểm thứ hai, người như hiền đệ là có vận khí lớn.

Sư tôn hy vọng có thể tạo mối duyên lành, mong một ngày có thể nhờ hiền đệ mà tìm ra đường thông thiên chân chính!

-----o0o-----

Chương 2031: Ngươi từng cảm ứng thấy chưa? (1)

Chương 2031: Ngươi từng cảm ứng thấy chưa? (1)

- Hả?

Sở Mặc nhìn Tạ Tà có chút giật mình, trong lòng nói đường thông thiên là nơi nào?

Tạ Tà nhìn Sở Mặc mặt đầy thản nhiên, còn nói ra một chuyện khiến Sở Mặc vô cùng khiếp sợ:

- Căn cứ sự suy diễn theo dòng thời gian cực dài của sư tôn, chúng ta hẳn là cùng một trứng.

- ...

Sở Mặc hoàn toàn hết chỗ nói, ánh mắt hắn ít nhiều có chút đơ ra, nhìn Tạ Tà:

- Trứng?

Tạ Tà nói với vẻ mặt thành thật:

- Nói chính xác là thế này.

Sư tôn kể, không gian chúng ta đang ở, bao gồm lối đi, bao gồm rất nhiều vũ trụ mà lối đi liên kết, cũng bao gồm vùng tối... còn cả các vũ trụ khác nữa, hẳn là đều bị bọc trong một quả trứng.

Dĩ nhiên, quả trứng này cũng không phải quả trứng chân chính, mà chỉ là một cách hình dung mà thôi.

Sở Mặc lẳng lặng nghe, hắn cảm thấy cách nói này thật mới mẻ.

- Trong thời gian rất dài, từ đây, sư tôn đã từng mấy lần xuyên qua vùng tối thăm dò nhiều vũ trụ, lần xa nhất ngài đi những mười triệu năm!

Sau đó dùng thần thức gần như vô cùng thăm dò qua bờ bên kia.

Nói tới đây, trên mặt Tạ Tà cũng lộ vẻ rung động và không thể tin nổi.

Cảnh giới thái thượng quá cao thâm.

Đạo cùng pháp nắm giữ trong tay chưa tới cảnh giới đó thì không thể nào tính toán cùng suy diễn được.

- Thực ra vũ trụ là có ranh giới.

Tạ Tà nói:

- Chiến trường viễn cổ mà chúng ta ở, về mặt nào đó chúng là khu vực biên giới, hoặc là nói một vạch ngăn cách.

Sau đó dùng một loại lực lượng vĩ đại vô thượng mang sinh linh vào lối đi thông qua bảng phong thần.

Vào lối đi thì chẳng khác nào đã rời khỏi vũ trụ cũ của mình.

Nhưng bảng phong thần là do con người làm nên, chứ Thanh Thạch môn... lại không phải.

Sở Mặc cau mày nói:

- Trên Thanh Thạch môn cũng có dấu vết con người điêu khắc mà.

Tạ Tà lắc đầu một cái:

- Nếu như ta nó đó là do bàn tay tạo hóa mài giũa nên thì ngươi có tin không?

Sở Mặc trợn to hai mắt, lắc đầu một cái:

- Rất khó tin!

- Nhưng đây là sự thực.

Hay là nói, ý chí đạo trời bên trong cái trứng này của chúng ta cũng là một "người".

Là "người" này, đã tạo ra Thanh Thạch môn.

Tạ Tà vừa nói vừa than nhẹ:

- Cụ thể ta cũng không có cách nào suy diễn được, cuộc đời nàycủa ta coi như đã vô vọng bước vào cảnh giới Thái Thượng rồi.

Dựa theo sự giải thích của sư tôn, chúng ta chỉ có nhảy ra không gian đại vũ trụ này, vượt qua cái trứng kia mới có thể thật sự hiểu được, nơi chúng ta ở rốt cuộc là thế giới thế nào.

- Cái này quá cao thâm.

Sở Mặc cười khổ.

Đến cảnh giới này, nếu chưa thoát khỏi những ân oán tình thù kia mà muốn hắn truy tìm loại đạo tối cao vô thượng đó gần như là không thể nào.

- Là quá cao thâm.

Tạ Tà cũng cười lên:

- Nhưng nói ra, loại theo đuổi này của sư tôn hẳn mới chính là thứ mà tu sĩ chúng ta nên truy tìm.

Nếu không cuộc đời vô bờ bến, chỉ cố thủ một mảnh đất này, lại cô đơn biết bao?

Sở Mặc im lặng, vấn đề như vậy thực sự có chút nặng nề.

- Có lẽ Thanh Thạch môn này là điểm mấu chốt để lao ra khỏi trứng.

Tạ Tà nhìn Sở Mặc:

- Ta là không còn hy vọng được gặp lại Thanh Thạch môn nữa rồi, nhưng ngươi thì vẫn còn cơ hội.

- Sao ngươi lại không có hy vọng?

Sở Mặc nhìn Tạ Tà, có chút không hiểu, cho tới giờ hắn chưa từng cho rằng tổ cảnh là điểm cuối trong đạo của hắn.

Người như Tạ Tà tuyệt đối cũng là một nhân vật kinh tài tuyệt thế thực sự, sao lại thiếu lòng tin như vậy?

Tạ Tà chỉ vào đầu của mình:

- Nó nói cho ta!

Sở Mặc nhất thời không biết nói gì.

Hắn có chút hiểu ra, đến tầng như tổ cảnh liền có năng lực tính toán.

Một khi tinh thần đã mở mang hết cỡ, thì nếu muốn tiếp tục mở rộng tiến lên là không thể nào!

Trừ khi lấy được cơ duyên nghịch thiên.

Nhưng với sinh linh như tổ cảnh mà nói, dạng cơ duyên nào mới được tính là nghịch thiên?

Một luồng khí hồng mông... cũng không được tính!

Cho nên Sở Mặc chỉ đành cười khổ.

Đến lời an ủi cũng không thể nói ra miệng được.

Tạ Tà cười lắc đầu một cái:

- Bản thân đã sớm nhìn thông suốt rồi, không sao hết.

Tồn tại như tổ cảnh ở bất cứ vũ trụ nào cũng có thể được coi như cự phách.

Hùng cứ một phương vũ trụ, giữ lấy vận khí vô tận, tuổi thọ gần bảy mươi hai kỷ nguyên, gần ngàn vạn năm!

Như vậy đã không ngắn rồi!

Ngắn ư?

Quả thực là không ngắn.

Với một sinh linh bình thường mà nói, có thể sống lâu hơn ngàn vạn năm đã coi như một kỳ tích sống chân chính rồi!

Nói ra, trong hư không vũ trụ, tùy tiện một ngôi sao nào đều có thời gian hình thành mấy tỉ năm.

Mà loại này thông thường chỉ được mọi người gọi là một ngôi sao trẻ!

Còn những lục địa trôi nổi trong vũ trụ mênh mông kia thì lại càng lâu đời, có một số thậm chí còn tồn tại mấy ngàn thậm chí mấy tỉ năm rồi!

Cho nên, dù là loại tồn tại như tổ cảnh, với lịch sử cổ xưa của khắp cả vũ trụ mà nói, chỉ là cực kỳ không đáng kể.

Chỉ đến cảnh giới như Thái Thượng, trên lý thuyết là đã bất tử bất diệt mới có thể chân chính làm được việc thọ cùng trời đất.

Nhưng cuộc trò chuyện sau này với Tạ Tà nói cho Sở Mặc biết, thật ra thì thái thượng cũng chưa bất tử bất diệt chân chính.

Y nói, sư tôn của y là Đại Cước tà tôn tới giờ đã sống qua hơn năm chục triệu năm, tínhra hẳn đã được hơn phân nửa sinh mạng rồi!

- Tuổi thọ của thái thượng là... một trăm triệu năm ư?

Sở Mặc thực sự khiếp sợ.

- Căn cứ những gì sư tôn tính toán, cùng với một số chuyện ngài đã trải qua thì là như vậy.

Tạ Tà cười nói:

- Cho nên câu nói cuộc sống vô bờ như vậy, chỉ là tương đối mà thôi.

Đó mới là nguyên nhân chân chính vì sao sư tôn muốn rời khỏi cái trứng này.

Ngài muốn biết, vì sao sinh linh có suy nghĩ độc lập lại tồn tại.

Vừa nói, Tạ Tà vừa nhìn về phía Sở Mặc:

- Ngươi ta đều là kẻ từ chối lời kêu gọi của lối đi, chém bỏ thần cách của bản thân.

Ngươi còn có hy vọng bước vào cảnh giới thái thượng, sư tôn muốn kết mối duyên lành này thực ra có mục đích là muốn tương lai khi hiền đệ bước vào cảnh giới thái thượng có thể thông báo cho ngài một tiếng.

Bởi vì căn cứ theo sự tính toán của ngài, thì hẳn là Thanh Thạch môn còn sẽ xuất hiện thêm một lần nữa.

Căn cứ theo một số tin tức cổ xưa mà sư tôn tìm được có ghi rõ, Thanh Thạch môn xuất hiện hai lần sẽ mang một sinh linh tới nơi xa lạ chân chính.

Mà nơi đó, theo các loại dấu hiện cho thấy, là bên ngoài trứng.

-----o0o-----

Chương 2032: Ngươi từng cảm ứng thấy chưa? (2)

Chương 2032: Ngươi từng cảm ứng thấy chưa? (2)

Sở Mặc không nhịn được hít một ngụm khí lạnh, nhưng vẫn là cóchút nghi hoặc:

- Chắc thế gian này có không ít sinh linh cảnh giới thái thượng tồn tại.

Chẳng lẽ nói, khi họ độ kiếp thái thượng chưa từng gặp Thanh Thạch môn sao?

- Không có.

Tạ Tà nói:

- Bất cứ một thái thượng nào con sống trên đời này... cũng chưa từng gặp Thanh Thạch môn.

Cánh cửa này... không phải ai cũng nhìn thấy!

Nhưng sinh linh nào có thể thấy được một lần, thì khi đến kiếp thái thượng hẳn còn sẽ gặp được lần hai!

Sở Mặc gật đầu một cái, đến đây rốt cuộc hắn đã hiểu được nguyên nhân vì sao Tạ Tà và Đại Cước tà tôn sau lưng y lại giúp mình không vụ lợi như vậy.

Thanh Thạch môn... mới là căn bản!

Cộng thêm việc giữa hai bên không có bất cứ mâu thuẫn lợi ích nào, cho nên sau khi Đại Cước tà tôn và đệ tử y là Tạ Tà phát hiện ra một chút bí mật của Sở Mặc, cũng không lợi dụng điểm yếu của người khác để uy hiếp gì, mà còn có lòng tốt cực kỳ, muốn cung cấp cho Sở Mặc nhiều trợ giúp.

Với Sở Mặc mà nói, hắn cũng vui vẻ kết loại duyên lành này vậy.

Nếu không cần thiết, ai muốn gây thù chuốc oán khắp nơi?

Ai muốn kẻ địch đâu đâu cũng có?

Cuộc trò chuyện giữa hai bên cũng không kéo dài quá lâu, trước sau chỉ khoảng nửa tiếng.

Tạ Tà cũng giới thiệu cho Sở Mặc thêm nhiều tin tức cặn kẽ liên quan tới vùng tối, khiến Sở Mặc biết thêm rất nhiều bí mật của nơi này.

- Cho dù là loại tồn tại như chúng ta, được cho là thần thức có thể bao trùm khắp toàn bộ không gian vũ trụ, vẫy tay có thể hủy diệt một ngôi sao.

Chúng ta có năng lực ngao du vũ trụ, thậm chí còn có thểxuyên qua hàng loạt vũ trụ, nhưng trên thực tế, có thể chúng ta cũng chưa thể thông suốt được bí mật của một ngôi sao bên cạnh mình.

Tạ Tà thở dài nói:

- Đạo không chỗ nào không có mặt, đạo hư vô lại huyền diệu, mờ mịt khó giải thích.

Đại đạo chân chính là vô cùng.

Cho dù đã tới cảnh giới như chúng ta, cho rằng bản thân đã rất thông thấu một loại đạo, nhưng trên thực tế chỉ là mới vừa nhập môn mà thôi.

- Đúng vậy, so sánh với dòng sông thời gian mà nói, những sinh linh như chúng ta thực sự là nhỏ nhặt, không đáng kể.

Sở Mặc gật đầu nói.

Tạ Tà bỗng nhiên nói:

- Đúng rồi, người trước mặt ngươi vừa rồi, ngươi phải cẩn thận với y một chút.

- Hả?

Sở Mặc hơi ngẩn ra.

- Người kia đến từ lối đi.

Sắc mặt Tạ Tà trở nên nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Y rất mạnh!

Có thể xuyên thấu qua vách của lối đi.

Chắc đi tới vùng tối được mấy năm rồi, nhưng bởi vì y vẫn rất tuân thủ bổn phận không làm ra chuyện gì khác người, cho nên chúng ta cũng không phátsinh xung đột gì với người này.

Nhưng người này, không đơn giản!

Sở Mặc nghĩ thầm, sao chỉ là không đơn giản, lai lịch của y quả thực là quá kinh người!

Nhưng loại chuyện như thế này Sở Mặc không muốn chia sẻ trực tiếp với Sở Mặc.

Vì vậy, Sở Mặc đổi đề tài, nhìn Tạ Tà hỏi:

- Tạ huynh hiểu gì nhiều về vụ trụ phản chiếu không?

Tạ Tà hơi ngẩn ra:

- Vũ trụ phản chiếu?

Ý ngươi là... hai không gian vũ trụ hoàn toàn giống nhau được nối nhau bởi lối đi vô hình?

Sở Mặc gật đầu một cái.

Tạ Tà nói:

- Cái này ta có nghe sư tôn nói tới một chút, sư tôn nói, đó là mặt trái mặt phải.

- Mặt trái mặt phải?

Sở Mặc tỉ mỉ phân tích ý trong lời nói của Tạ Tà.

- Đúng, ta cũng không nói ra được cụ thể về hiện tượng này.

Nhưng ta biết một chút, mặt trái mặt phải không thể đụng nhau, một khi chạm mặt, ắt sinh tai ương lớn.

Hẳn là hai bên đều sẽ bị chôn vùi.

Tạ Tà nói.

- Không thể cùng tồn tại sao?

Sở Mặc hỏi.

- Dựa theo giải thích của sư tôn, ngài cũng từng tìm kiếm một bản thân khác.

Bởi vì sư tôn có cảm ứng.

Cảm giác được hình như trên đời này hẳn còn tồn tại một bản thân khác.

Nhưng đến cuối cùng sư tôn bỏ qua việc tìm kiếm. bởi vì căn cứ theo tính toán của sư tôn, cuộc gặp mặt giữa hai người là một trận tai nạn lớn.

Tạ Tà nói:

- Còn nói có thể gặp trong lối đi hay không thì thật khó mà nói.

Nhưng gần như không có tiền lệ.

Nói ra, ví dụ như ta...Tạ Tà đứng lên, nhẹ giọng nói:

- Ta hôm nay đã là tu sĩ tổ cảnh, như vậy thì chẳng khác nào ta có vận số mạnh mẽ.

Như vậy, một ta khác cho dù cũng thông minh như ta vậy, nhưng bởi vì đã bị ta chiếm hết số mạng, cho nên dù y có thiên phú tốt cỡ nào, gần như cũng không thể nào có thành tựu như ta được.

Ngược lại, nếu như cuộc đời này, ta thấp kém không có gì, liều sống liều chết chỉ có thể trở thành một tu sĩ cảnh giới đại thánh.

Như vậy, một ta khác... có thể đã trở thành một tu sĩ tổ cảnh thậm chí còn cao hơn rồi!

Đây là sự giải thích của sư tôn cho ta.

Nhưng cụ thể thế nào, bởi chưa từng có tiền lệ nên ta cũng không dám chắc.

Tạ Tà nhìn Sở Mặc:

- Cõi đời này thực ra vẫn còn tồn tại một khả năng khác!

- Ồ?

Sở Mặc nhìn Tạ Tà.

Tạ Tà nói:

- Bất kể có bao nhiêu vũ trụ, ngươi vẫn là độc nhất vô nhị!

Loại này, được mọi người gọi là ngoại lệ.

Vừa nói, Tạ Tà nhìn Sở Mặc cười nói:

- Năm xưa sư tôn đã từng nghi ngờ ta là một ngoại lệ, nhưng sau đó ta lại sinh ra cảm ứng, cảm nhận được sự tồn tại của một ta khác.

Chonên, ta không phải ngoại lệ.

Nhưng ngươi...

đã từng có cảm ứng chưa?

Từng có cảm ứng chưa?

Đương nhiên là chưa từng có!

Rất lâu trước kia cũng có người từng nói Sở Mặc là ngoại lệ rồi.

Sở Mặc cười khổ lắc đầu:

- Chưa từng, cho tới nay ta chưa từng cảm giác được trên cõi đời này còn có một ta khác đang tồn tại.

Tạ Tà hít sâu một hơi, trong mắt thoáng qua vệt khác thường, y nóicó chút hưng phấn:

- Nếu như sự thực có thể chứng minh, ngươi thật sự là một ngoại lệ, như vậy... nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ngươi mới là người có khả năng trưởng thành chân chính.

Bởi vì vận khí vốn thuộc về hai người, lại đều là của ngươi!

Sở Mặc suy nghĩ một chút nói:

- Bây giờ không có cảm ứng không có nghĩa là sau này cũng không có.

Chuyện như vậy rất khó nói.

- Cho nên ta mới nói, cho tới giờ chúng ta chưa từng nắm giữ được đạo chân chính.

Chúng ta chẳng qua chỉ là một đám sinh linh mạnhhơn các sinh linh thông thường khác mà thôi.

Tạ Tà cười lắc đầu, sau đó kết thúc cuộc trò chuyện với Sở Mặc.

Hôm nay dù sao cũng là sinh nhật của y, quá lâu không ra mặt cũng không tốt.

Y đã hẹn với Sở Mặc, chờ sau khi sinh nhật y kết thúc thì sẽ sắp xếp cho Sở Mặc và Mông Nã tiến vào lối đi.

-----o0o-----

Chương 2033: Âu Dương Phỉ? (1)

Chương 2033: Âu Dương Phỉ? (1)

Với người khác mà nói, tiến vào lối đi là chuyện muôn vàn khó khăn, nhưng với người có thân phận địa vị như Tạ Tà thì cũng không khó.

Sở Mặc lần nữa quay lại đại sảnh buổi tiệc, phát hiện Tử Đạo đã không còn ở đó nữa.

Trong lòng Sở Mặc ít nhiều có chút tiếc nuối, hắn còn muốn tìm hiểu kĩ hơn một chút về chuyện ở vũ trụ của Tử Đạo.

Hắn muốn biết, trong La Thiên Tiên Vực kia của Tử Đạo có phải cũng có hoàng tộc họ Cơ, trong hoàng tộc cũng có một vị Cơ Thanh Vũ hay không?

Nàng có gả cho Sở Thiên Cơ chứ...

Còn có rất nhiều chuyện mà hắn muốn biết nữa.

Nhưng hắn tìm khắp phòng khách của buổi tiệc mà không tìm thấy bóng dáng Tử Đạo đâu.

Hình như y đã rời đi rồi.

Sau khi Sở Mặc trở về lần nữa liền nhận được ánh mắt hâm mộ của không ít người.

Có thể được Tạ Tà tướng quân mời đi trò chuyện riêng lâu như vậy trong vùng tối này cũng không được mấy người!

Rất nhiều sinh linh đang âm thầm suy đoán xem ông già tiên phong đạo cốt này rốt cuộc là ai.

Không sai, Sở Mặc lại đổi trở về bộ trang phục trước kia.

Mặc dù có Tạ Tà bảo đảm, nhưng hắn cũng không muốn gây rắc rối.

Nhất là ngay trước mặt nhiều người tộc Xích Xà như vậy.

Cả bữa tiệc đều được tiến hành trong không khí hết sức vui vẻ.

Tuy nhiên, khi buổi tiệc diễn ra được hơn nửa, một đại nhân vật trong Tà thành đứng dậy, lớn tiếng nói:

- Có rượu có thịt nhưng không có gì mua vui, thật hơi nhạt nhẽo.

- Ô Long tướng quân muốn cái gì mua vui?

Tạ Tà nhìn y cười nói.

- Tạ Tà tướng quân, chỗ ta có mấy con người rất đẹp, các nàng nhảy múa khá giỏi.

Hay là ta cho các nàng nhảy một bài, mua vui cho mọi người, thế nào?

Ô Long tướng quân cười nói.

Sở Mặc âm thầm quan sát, tên Ô Long tướng quân này thoạt nhìn khoảng hơn bốn mươi tuổi, thân hình lực lưỡng, mặt đầy râu quai nón, trên đầu có một chiếc sừng màu lam sẫm.

Thoạt nhìn hẳn là một sinh linh giống giao long.

Mặc dù hóa thành hình người, nhưng đoán chừng là cho rằng cái sừng kia rất đẹp nên cũng không ẩn đi.

Lúc này, trong óc Sở Mặc bất chợt có thần niệm của Tạ Tà truyền tới:

- Người này chính là kẻ... suýt chút nữa trở thành cha vợ của tiểu vương gia tộc Xích Xà xui xẻo kia, nguyên hình của nó là một con hắc giao.

Trong lòng Sở Mặc khẽ động, nhưng trên mặt lại tỉnh bơ.

Tạ Tà dùng thần niệm công khai cười nói:

- Nhảy múa ư?

Nhất định vũ nương do Ô Long tướng quân tìm tới là cực tốt.

- Vậy tiểu đệ liền bêu xấu.

Ô Long tướng quân vừa nói vừa vỗ tay bôm bốp.

Lúc này, có người từ bên ngoài trực tiếp mang một đám các cô gái xinh đẹp vào.

Mỗi một người đều có thể coi như tuyệt sắc.

Vóc người cao gầy, da thịt trắng nõn, trên người đều tỏa ra hơi thở cấp thánh nhân.

Những cô gái này vậy mà không ai có cảnh giới thấp hơn thánh nhân!

Biểu cảm trên gương mặt các nàng cũng không dễ nhìn, liếc cái là hiểu thật ra các nàng đều không tình nguyện.

Ánh mắt Sở Mặc đảo qua các nàng, khi nhìn thấy người cuối cùng, hắn trực tiếp ngây người, trong lòng như cuộn trào cơn sóng dữ!

Sao lại là nàng?

Lại là một người quen!

Vô cùng quen thuộc!

Nhưng quan hệ với Sở Mặc cũng không phải là tốt... thậm chí còn có chút thù oán!

Âu Dương Phỉ!

Năm xưa khi Sở Mặc mới vào sân thí luyện cũng nghe tới đại danhcủa nàng, sau đó mới biết giữa Âu Dương Phỉ và Tử Đạo từng có chuyện cũ.

Nhưng sau đó nàng lại lựa chọn đi theo bên cạnh Chung Thánh.

Sau khi Chung Thánh bị Sở Mặc chém thì Âu Dương Phỉ cũng biến mất.

Sau đó, Sở Mặc chưa từng nghe thấy bất cứ tin tức nào liên quan đến Âu Dương Phỉ.

Hoặc là đã trở về gia tộc của mình, hoặc là len lén trốn đi tìm nơi chữa thương.

Hôm nay gặp lại gương mặt quen thuộc đó ở vùng tối, trong lòng Sở Mặc vô cùng chấn động!

Cảm giác này so với việc Sở Mặc gặp được người có khuôn mặt giống Tử Đạo như đúc thì còn mãnh liệt hơn!

Âu Dương Phỉ trước mắt này tuyệt đối không phải người mà Sở Mặc quen biết, bởi vì Âu Dương Phỉ này lại là một cự phách tổ cảnh!

Chẳng qua là tu vi toàn thân bị người ta phong ấn hoàn toàn.

Không biết thua bởi tay ai mà cảnh giới này vẫn phải làm tù binh.

Dĩ nhiên, đây không phải nguyên nhân chủ yếu khiến Sở Mặc cảm thấy chấn động, hắn gặp một Tử Đạo tổ cảnh ở đây, lại gặp một Âu Dương Phỉ tổ cảnh, điều này dường như... nói rõ một vấn đề lớn!

Rốt cuộc vũ trụ của ai mới là phản chiếu!

Giống như suy đoán của Đại Cước tà tôn, hai vũ trụ giống nhau là một mặt trái một mặt phải.

Nhưng ai mới là mặt phải?

Ai là mặt trái?

Tin chắc rằng bất cứ phe nào cũng sẽ khăng khăng rằng chỗ mình mới là mặt phải!

Nhưng bây giờ, Sở Mặc hơi đau buồn khi phát hiện ra một thực tế, đó là: Dù bản thân hắn thực sự là một ngoại lệ, nhưng rất có thể... tất cả mọi người quen thuộc bên cạnh hắn, những người thân bạn tốt của hắn kia... tất cả đều là loại... không đủ vận số, khó thành đại đạo mà Tạ Tànói!

Hắn đã lên tổ cảnh, lại không sợ thiên kiếp.

Dù tương lai không thành thái thượng, thì ít nhất cũng có tuổi thọ ngàn vạn năm.

Nhưng nếu tất cả mọi người bên cạnh hắn đều không thể thành đại đạo tổ cảnh, há chẳng phải trong tương lai, hắn chỉ đành trơ mắt ra mà nhìn tất cả mọi người bên cạnh hắn lần lượt chết đi sao?

Đến cuối cùng, mọi người quen bạn tốt của hắn không còn một ai.

Chỉ có mỗi hắn sống sót, nhìn từng nấm mồ, cảm nhận nỗi cô đơn vô tận.

Loại cảm giác này thực sự quá đáng sợ.

Chỉ mới nghĩ qua thôi đã thấy chua xót rồi.

Cảm giác của Sở Mặc đối với Âu Dương Phỉ khác này cũng không phải là tốt, ở La Thiên Tiên Vực của mình, Âu Dương Phỉ đã bỏ Tử Đạo để theo Chung Thánh.

Nhưng điều này cũng không thể nói rõ Âu Dương Phỉ ở thế giới khác cũng rời bỏ Tử Đạo như vậy.

Màn trước mắt này khiến Sở Mặc hiểu ra, Âu Dương Phỉ bị bắt mớilà nguyên nhân căn bản khiến Tử Đạo xuất hiện ở đây!

Y muốn cứu Âu Dương Phỉ!

Có lẽ ngay cả Tạ Tà cũng không biết điều này.

Cự phách tổ cảnh cũng thế, cự phách thái thượng cũng thế.

Dù mạnh đến đâu cũng không có khả năng biết được mọi chuyện.

Có lẽ giống như Tạ Tà nói vậy, chúng ta có thể ngao du vũ trụ, có thể hủy thiên diệt địa, nhưng trên thực tế, đến một ngôi sao trẻ cũng có khối bí mật mà ta không biết.

Có nên giúp bọn họ hay không?

Thực ra Sở Mặc là một người rất quả quyết, hắn hiếm khi có lúc do dự như vậy

Tử Đạo muốn cứu Âu Dương Phỉ khỏi đây không thể ngờ đó chỉ là nói mơ, chưa nói những cự phách tổ cảnh mạnh như Tạ Tà và Ô Long, trong chính giữa sảnh bữa tiệc cũng có ít nhất mấy chục tổ cảnh!

-----o0o-----

Chương 2034: Âu Dương Phỉ? (2)

Chương 2034: Âu Dương Phỉ? (2)

Đây, đều là sinh linh bên vùng tối!

Đứng trên góc độ của Sở Mặc, lúc này hắn hẳn là nên hoàn toàn dùng trái tim lạnh, mặc cho Tử Đạo và Âu Dương Phỉ tự sinh tự diệt, tốt nhất là Tử Đạo này bị chém chết luôn càng hay.

Như vậy người huynhđệ kết nghĩa của hắn là Tử Đạo liền an toàn!

Hoàn toàn an toàn!

Trước sau không dính chút nhân quả nào với Sở Mặc!

Còn sự sống chết của Âu Dương Phỉ hắn càng không cần quan tâm.

Tuy nhiên, sâu trong nội tâm dường như có một giọng nói đang không ngừng nhắc nhở Sở Mặc: Ngươi không thể như vậy!

Chân tướng sự thật chưa chắc đã như ngươi nghĩ, họ nói hai người gặp mặt thì sẽ bị hủy diệt, gặp tai nạn lớn... chưa hẳn đã đúng!

Có lẽ Linh Thông thượngnhân... là một ví dụ!

Nghĩ tới đây, lòng Sở Mặc dần dần vững lại.

Sau đó, hắn dùng thần niệm truyền âm cho Tạ Tà:

- Có thể bảo đảm cho cô gái đi cuối cùng kia không?

Tạ Tà hơi ngẩn ra, y không nghĩ là Sở Mặc vừa thấy đã yêu cô gái kia.

Mặc dù cô gái đó vô cùng xinh đẹp, nhưng đã tu luyện tới cảnh giới như bọn họ, sắc đẹp vĩnh viễn chỉ là để tô hoa điểm lá mà thôi, chứ không thể thành chủ đề.

Nhưng y cũng không hiểu động cơ của Sở Mặc.

- Ngươi biết nàng?

Tạ Tà mặc dù đã quyết định giúp Sở Mặc và Mông Nã, nhưng điều này không có nghĩa là y đồng ý giúp cả những người khác.

Giúp Mông Nã là còn nể mặt Sở Mặc rồi.

Một cô gái tổ cảnh như vậy hẳn Ô Long cũng khá coi trọng.

Người ta là tới chúc thọ, mang mỹ nhân bảo bối ra để chúc mừng, nếu y mở miệng đòi lấy, nhất định sẽ khiến Ô Long bất mãn.

Cho nên, nếu không có lý do đặc biệt, y hoàn toàn không muốn để ý tới chuyện này.

Mặc dù y chẳng "tà" với Sở Mặc một chút nào, rất bình thường.

Nhưng bản tính ma quái từ xương tủy kia của y... là đã thấmvào máu, xâm nhập vào linh hồn.

Y cảm thấy có chút không thoải mái với việc Sở Mặc tùy tiện nhờ vả này.

Nhưng cũng còn chưa tới mức để y nổi cơn.

Đối với Sở Mặc, y cũng không muốn nổi cơn.

- Cô gái này, hình như là một đôi tình nhân với người mà ngươi vừa nhắc ta phải cẩn thận.

- Thế thì liên quan gì tới chúng ta?

Tạ Tà không đợi Sở Mặc nói xong đã cắt lời Sở Mặc.

Đã lớn đến đâu rồi, mà người mình mới nhắc nhở hắn phải cẩn thận hắn lại đi giúp người ta?

Lại nói tiếp, sao ngươi biết bọn họ là tình nhân?

Chỉ bởi vì họ cùng tới từ lối đi?

Tạ Tà căn bản không nghĩ ra được vì sao Sở Mặc lại đoán ra cô gái này là tình nhân của người kia, bây giờ y chỉ xem xem trong lòng có thoải mái không.

Sở Mặc trầm lặng một chút, vốn dĩ hắn định nói rõ tình huống cho Tạ Tà biết, nhất định Đại Cước tà tôn cũng sẽ cảm thấy vô cùng hứng thú về chuyện này!

Thậm chí còn có thể ngồi lại với nhau để cùng nghiên cứu.

Nhưng thái độ lạnh nhạt của Tạ Tà với chuyện này lại khiến Sở Mặc không còn hứng thú nói thêm với y nữa.

- Thôi, Tạ huynh không cần phải để ý đến.

Sở Mặc trả lời một câu.

Lần này Tạ Tà không đáp lại, trong lòng y cảm thấy Sở Mặc đúng là rỗi việc nên tự kiếm chuyện cho mình!

Thật cho rằng ta là đệ tử thân truyền của sư tôn liền chí cao vô thượng ở đây sao?

Sư tôn ngài cũng không thể giết sạch mọi người chứ?

Dù ta là đệ tử của ngài thì làm gì cũng vẫn cần cẩn thận, nếu không sẽ bôi nhọ danh tiếng của sư tôn.

Nếu như không vì sư tôn, ta sẽ chẳng thèm đi để ý đến ai!

Tạ Tà cảm thấy Sở Mặc hơi quá đáng, nhưng cũng không biết bản thân y đã bỏ lỡ điều gì.

Rất nhiều năm sau, khi y biết chân tướng vài chuyện, hối hận cũng không còn kịp nữa.

Sở Mặc cũng không tức giận, Tạ Tà cũng chẳng nợ hắn cái gì, trên thực tế hắn mới nói xong câu nói kia với Tạ Tà liền cảm thấy hối hận rồi.

Dù không có sự giúp đỡ của y chẳng lẽ bản thân còn không thể vào lối đi sao?

Sở Mặc ta... từ xưa tới nay đã từng gặp rất nhiều quý nhân, cũng nhận được rất nhiều trợ giúp.

Nhưng càng nhiều hơn, là dựa vào chính mình!

Ta có tay có chân, không phải chống nạng, chẳng nhẽ còn không điđược ư?

Thứ như tính khí, trước nay Sở Mặc chưa từng thiếu.

Lúc này, đám nữ tử diễm lệ từng người từng người bị uy hiếp bắt buộc leo lên sân khấu.

Sân khấu này treo giữa không trung, là một kết giới trong suốt vô hình.

Tất cả nữ tử đứng ở trên đó, tất cả đều được thấy rõ ràng.

Không ít tu sĩ nhân tộc Hôi Địa có mặt ở đó đều nhịn không được mà trầm trồ khen ngợi.

Bên kia Ô Long tướng quân cũng có vẻ đắc ý, loại thủ đoạn nhỏ này đối với bất luận tu sĩ nào ở đây đều dễ dàng.

Nhưng có thể nghĩ đến dùng phương thức này lại không có mấy người.

- Âu Dương Phỉ.

Trong con ngươi tuyệt đẹp tràn đầy lửa giận nàng đường đường là tu sĩ Tổ cảnh, không ngờ bị đám người rác rưởi của Hôi địabắt khiêu vũ.

Cảm giác này chẳng khác nào sống không bằng chết.

Hết lần này tới lần khác nàng muốn chết cũng không làm được!

Một thân tu vi hoàn toàn bị phong ấn, thủ hạ của Ô Long tướng quân còn uy hiếp nàng rằngnếu như dám không ngoan ngoãn nghe lời lên đài biểu diễn, thì sẽ cởi hết đồ của nàng, sau đó ném vào kết giới trong suốt trên không trung, ai cũng có thể thấy.

Thủ đoạn này đối với một người con gái quả thực là ác độc không gì sánh được.

Nhưng không thể không nói, rất có tác dụng.

Trong lòng ÂuDương Phỉ tràn ngập khuất nhục, đứng trong kết giới, nhìn vô số sinh linh không đếm hết ở các tộc khác nhau ở trong đại sảnh, trong đầu hơi choáng váng.

Lúc này, trong tinh thần thức hải của Âu Dương Phỉ và những người con gái khác cùng truyền đến âm thanh lạnh băng của thủ hạ Ô Long tướng quân:

- Lấy lại tinh thần, múa tốt vào, múa tốt vào, nói không chừng tướng quân vui sẽ để cho các người làm thiếp cho nhân vật lớn nào đó!

Đừng cảm thấy như vậy là bôi nhọ các ngươi.

Đối với các ngươi đó mới là lối ra tốt nhất!

Đừng có suy nghĩ đến việc như trở về quê nhà các ngươi.

Chuyện này là không thể nào!

Đặc biệt là ngươi, Âu Dương Phỉ.

Cáikhối thần cách thảm hại trong đầu ngươi, cho dù trở về Thông đạo, vận mệnh của ngươi cũng không tốt hơn ở đây đâu?

Thủ hạ của Ô Long tướng quân cũng là một nữ nhân nhân tộc, nhưng nàng ta rất lạnh lùng, vô cùng vô tình.

Nhưng câu cuối cùng nàng nói, làm Âu Dương Phỉ sinh ra kíchđộng không nhỏ.

Nàng đương nhiên không cam lòng tùy ý trở thành thê thiếp của một đại nhân vật trong Hôi Địa này.

Nhưng nếu trở về Thông đạo bên đó, cũng đồng nghĩa với đường chết!

-----o0o-----

Chương 2035: Nói giá đi

Chương 2035: Nói giá đi

Hai người nàng và Tử Đạo, trăm cay nghìn đắng rốt cục từ trong chiến trường viễn cổ chém giết ra ngoài.

Cho rằng lên được Phong Thầnbảng, từ nay về sau nhảy ra ngoài Tam giới, không trong ngũ hành, trở thành thần thật sự, sau này có thể sóng đôi sánh lứa, tiêu diêu tự tại.

Sau khi đến Thông đạo mới đột nhiên hiểu rõ, đây vốn dĩ là một âm mưu to lớn!

Để bọn họ mừng rỡ như điên khi nhận được thần cách, tất nhiên là thủ đoạn để kiểm soát tính mạng họ.

Mặc dù lúc đó người kia cầm Phong Thần Bảng tự vỗ ngực đảm bảo, nói đây là quy tắc Thông đạo, thực tế sẽ không ảnh hưởng tới họ.

Nhưng lúc đó, có mấy người phản kháng ngay tại chỗ bị xử tử, đã gây ra một chấn động rất lớn với Âu Dương Phỉ và Tử Đạo!

Cái gì gọi là không ảnh hưởng gì tới họ?

Là bọn họ ngoan ngoãn nghe lời ... mới không ảnh hưởng gì tới họ!

Như vậy có khác gì nô lệ đâu?

Chúng ta trăm cay nghìn đắng, ngày đêm tu hành.

Trong thế giới của bản thân, toàn bộ đều là nhân vật anh hùng đỉnh thiên lập địa, tất cả đều là thiên chi kiêu tử đích thực.

Khó khăn lắm mới thành thần, lẽ nào chính là vì đến làm nô lệ thông đạohay sao?

Tử Đạo lúc đó còn an ủi nàng, trước tiên đừng quá phô trương, sau này suy nghĩ cách giải quyết vấn đề này.

Kỳ thực, cho dù là Âu Dương Phỉ hay là Tử Đạo, trong lòng họ đều rất rõ, làm gì có cách nào!

Cái thứ Phong Thần Bảng này, đã tồn tại vô số Kỷ Nguyên.

Mãi cho đến ngày hôm nay còn tồn tại, thông qua chiến trường Viễn cổ, triệu hồi tu sĩ Tổ cảnh thân kinh bách chiến của họ, trở thành nô bộc của đại nhân vật trong Thông đạo!

Điều này nói rõ, trong thông đạo này tồn tại sức mạnh căn bản không thể lay động!

Tử Đạo với Âu Dương Phỉ lúc đó đích thật là không nhịn được, nhưng không ngờ tới chuyện liên quan đến tính mạng lại xảy ra.

Tu sĩ cầm trong tay lệnh bài Phong Thần, đến từ một nơi gọi là Lạc Thủy gia tộc.

Đợi sau khi đám người này đến đó, một đại nhân vật rất có quyền thế trong gia tộc Lạc Thủy đã chọn trúng Âu Dương Phỉ, muốn Âu Dương Phỉ trở thành thiếp của gã!

Âu Dương Phỉ đương nhiên không thể nào đồng ý.

Tử Đạo càng không thể đồng ý, cho nên hai người thương lượng: cương quyết đào tẩu.

Bọn họ đã quen thuộc với một vài tình hình trong Lạc Thủy gia tộc, giả vờ hứa với người đó, sau đó thông qua cơ hội ra ngoài lần này, hai người đánh bất ngờ, giết người cướp lệnh bài phong thầnsau đó trực tiếp đào tẩu.

Hai Cự Đầu Tỏ cảnh dưới tình huống bất chấp tất cả, năng lực phát ra tất nhiên là kinh người.

Bọn họ đánh nứt một khe bị phong ấn, xông thẳng tới bên Hôi Địa.

Nhưng bởi vì lúc đi qua khe nứt này, hai người bị dòng nước trong khe nứt cuốn đi nên bị tách ra.

Về phần Tử , chín năm trước đã theo một khe nứt khác tiến vào Hôi Địa.

Khe nứt đó của gã thuộc về loại tùy duyên xuất hiện, vì vậy may mắn không gặp phải sinh linh Hôi Địa canh giữ khe nứt đó.

Âu Dương Phỉ bởi vì ở trong khe nứt vật lộn mấy năm, bị trọng thương.

Sau khi tiến vào Hôi Địa bên này, gặp phải thủ hạ Ô Long tướng quân trấn thủ Hôi Địa và lối ra vào của khe nứt.

Một trận huyết chiến, Âu Dương Phỉ chém giết không ít thủ vệ Ô Long tướng quân, cuối cùng vẫn bị bắt lại.

Tử Đạo từ sau khi vào Hôi Địa thì khắp nơi đi tìm nơi Âu Dương Phỉ rơi xuống, cuối cùng gã mới hiểu được: gã và Âu Dương Phỉ có lẽ trong khe nứt đó đã gặp phải pháp tắc, thời gian khác nhau.

Cho nên gã đến sớm hơn một chút.

Cứ như vậy, Tử Đạo ở lãnh địa Đại Cước Tà Tôn tìm kiếm hơn chín năm.

Mãi cho đến gần đây mới nghe tin tức của Âu Dương Phỉ.

Điều mà gã cảm thấy đắng cay nhất là gã không có năng lực đi cứu Âu Dương Phỉ!

Chín năm này, Tử Đạo vẫn luôn nghiên cứu khối lệnh bài phong thần, nhưng mặc cho hắn nghiên cứu như thế nào cũng không thể nào từ trong thẻ bài này lấy được tin tức hữu dụng.

Chỉ có thể suy đoán cao thủ chế tạo ra thẻ bài này tuyệt đối phải cao hơn Tổ cảnh.

Như vậy, hẳn là cũng chỉ có Thái thượng.

Trong lòng Tử Đạo cũng rất đau khổ.

Nếu như năm xưa có thể chịu đựng mê hoặc của Phong Thần bảng, không đi chiến trường Viễn cổ, vậy thì, gã và Âu Dương Phỉ tuyệt đối sẽ là cao thủ cấp cao nhất trong La Thiên tiên vực!

Cự Đầu trẻ tuổi thật sự!

Nhưng mà lúc này, mới hiểu ra đạo lý đó quả thật là đã muộn rồi.

Nghĩ lại, những Cự Đầu của La Thiên Tiên Vực không vào chiếntrường Viễn cổ, Tử Đạo cũng vậy hay là nay bị người phong ấn tu vi, bị bắt đứng trong kết giới trong suốt nhảy múa cho bọn sinh linh Hôi Địa như Âu Dương Phỉ cũng thế, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ.

Lúc này, nhạc khúc vang lên, một đám nữ tử đứng ở trong kết giới trong suốt bắt đầu nhảy múa.

Những người này toàn bộ đều là những người tu luyện cường đại, cho dù trước giờ chưa từng học vũ đạo, nhưng với tu vi của nàng, muốn có vũ đạo tuyệt vời cũng là một chuyện rất dễ dàng.

Những nữ tữ Thánh cảnh bên trên kết giới trong suốt cũng là nhữngtù binh bị Ô Long tướng quân bắt.

Chỉ là những tù binh này đều đến từ các thế lực khác trong Hôi Địa, không giống như Âu Dương Phỉ, nhân tộc đến từ Thông đạo.

Âu Dương Phỉ đứngcùng với những nữ tử bị khống chế, nhạc khúc vang lên liền nhẹ nhàng nhảy múa.

Lúc này, trong đám người, có một đôi mắt nhìn Âu Dương Phỉ không chớp.

Gã cũng đang giấu đi sự phẫn nộ trong lòng.

Gã là Tử Đạo!

Mười năm trước chín năm từ biệtrốt cục gã đã gặp lại người yêu của mình rồi.

Trong lòng của gã kích động vô cùng, đồng thời cũng đầy sợ hãi.

Ngay cả Cự Đầu tổ cảnh cũng vẫn tràn ngập sự sợ hãi!

Trong lòng gã hiểu rất rõ, chỉ cần gã dám ra tay, vậy thì chết là cái chắc!

Âu Dương Phỉ ... có chết hay không, rất khó nói, nhưng kết cục thì không tốt lắm.

Rất có thể ... làm cho người khống chế nàng, Ô Long tướng quân, giận dữ.

Nhưng nếu không ra tay, cứ đứng đó nhìn?

Nhìn người phụ nữ của mình ... trong kết giới thông suốt khiêu vũ cho đám cặn bã Hôi Địa?

Đây là sự kiêu ngạo của tu sĩ đỉnh cao khiến cho trong lòng Tử Đạo như là bị ngàn vạn kim châm đâm vào vậy.

Rất đau!

Lúc này, trong tinh thần của Tử Đạo truyền đến một dao động thần niệm thấp:

- Cậu đừng kích động, ta giúp cậu nghĩ cách, không chừng sẽ có cách giải quyết chuyện này.

Thần sắc Tử Đạo bất động, nhưng trong lòng đang trào lên sóng gió động trời.

Là Sở Mặc!

Tu sĩ nhân tộc đạo cốt tiên phong đầu tiên và gã gặp.

Nhưng đây vốn không phải vấn đề, vấn đề là, ta đã cải trang trang phục khác, che giấu bản thân.

Hắn sao có thể nhận ra ta?

Càng quan trọng hơn là, hắn sao biết quan hệ giữa ta và Âu Dương Phỉ?

Đây là chuyện gì?

-----o0o-----

Chương 2036: Thay hình đổi dạng (1)

Chương 2036: Thay hình đổi dạng (1)

- Bây giờ cậu ra tay không thể nào có bất kì kết cục tốt được, Tạ Tà tướng quân cũng sẽ không tha cho cậu.

Trước yên lặng quan sát biến động, được không?

Tin ta, ta không hại cậu đâu.

Hơn nữa, nếu sau này có thời gian, chúng ta nhất định sẽ nói chuyện với nhau.

Tiếng nói của Sở Mặc tiếp tục truyền đến.

Tử Đạo không biết làm thế nào nên nhẹ nhàng gật đầu, thậm chí gã không dùng thần niệm để trả lời.

Không muốn kinh động bất kì ai.

Không biết tại sao, trong lòng gã lại có một niềmtin mù quáng với Sở Mặc.

Đây đối với một tu sĩ Tổ cảnh quả thực là một chuyện không thể ngờtới!

Sở Mặc nói muốn nói chuyện với gã, thật ra, gã càng muốn nói chuyện với Sở Mặc.

Gã rất muốn biết, tất cả mọi chuyện rốt cuộc là thế nào.

Trong kết giới trong suốt, những nữ tử đang nhảy múa kia cuối cùng cũng dừng lại.

Toàn bộ trong đại sảnh yến hội truyền đến những tiếng trầm trồ khen ngợi.

Trên mặt Ô Long tướng quân, cũng có vẻ tươi cười.

Có thể dùng cách này để thêm chút điểm sáng cho buổi thọ yến của Tạ Tà tướngquân làm cho y vô cùng hài lòng.

Ai cũng biết Tạ Tà là ái tướng của Đại Cước Tạ Tôn Lão tổ, nghe nói còn có quan hệsâu xa hơn nữa.

Nhưng rốt cuộc đến mức độ nào, không ai biết cả.

Dù sao, ở trên lãnh thổ này, kết giao với Tạ Tà là một chuyện cần thiết.

Nhưng mà lúc này, trong đại sảnh yến hội đột nhiên vang lên một âm thanh thô lỗ:

- Ê, Ô Long huynh đệ, những cô gái này bán như thế nào?

Những cô gái đứng trong kết giớisắc mặt đều hơi đổi.

Đặc biệt là ÂuDương Phỉ, trong lòng càng hận ghê gớm.

Nhưng không có cách nào, chỉ có thể xanh mặt đứng ở đó.

- Liệp Thần, những cô nương này của ta... không phải là để bán.

Ô Long nhìn thoáng qua người nọ, cười tủm tỉm nói.

Một người nam tử tướng mạo vô cùng xấu xí nhỏ con, ngồi trên bàn cách Ô Long không xa, đĩnh đạc nói:

- Chẳng qua là một đám tù binh mà thôi, ta nghe nói, đứa con gái đó là từ Thông đạo chạy ra?

Ta thích cô ta!

Ô Long, cho cái giá đi, ta muốn cô ta!

Tạ Tà lúc này nhớ lại những lời Sở Mặc nói với mình trước đây, nói muốn giữ lại người con gái này.

Nhưng mà, trong lòng gã thực sự hơi không đồng ý.

Chẳng qua chỉ là một cô gái xinh đẹp từ Thông đạo đi ra, tên này sao không có tiền đồ như vậy?

Lúc bản thân mình còn khó bảo toàn lại còn thèm mỹ sắc?

Còn cố ý bịa ra chuyện nàng có thể là người yêucủa một người gì mà nhắc hắn cẩn thận?

Quả thật là ...

Bởi vì những lời này của Sở Mặc, Tạ Tà hơi xem thường Sở Mặc.

Nghĩ Sở Mặc thật sự là không biết tình thế.

Hắn thật sự cho rằng nơi này là vũ trụ nơi hắn từng xưng hùng sao?

Nơi này là Hôi Địa!

Cho dù gã, Tạ Tà, phía sau có Đại Cước Tạ Tôn làm chỗ dựa vững chắc, cũngkhông dám tùy ý làm bậy!

Ngươi một tiểu tử bị Xích Xà tộc truy sát, còn dám chõ mỏ vào chuyện khác?

Còn có thể có tâm tư khác?

Thật sự đủ lắm rồi!

Cũng được, hiện tại để ngươi nhìn thấy được mặt tàn khốc của Hôi Địa.

Tạ Tà không làm gì cả, cười tủm tỉm ở đó xem náo nhiệt.

Ô Long ngồi ở chỗ đó, trên mặt là vẻ nửa cười nửa không, sau đó nhàn nhạt nói:

- Liệp Thần, ngươi xác định, ngươi thực sự muốn mua nàng ta?

- Ô Long, ngươi khi chê ta mua không nổi sao?

Liệp Thần cười lạnh nói:

- Trong Tà thành này, hình như chưa có cái gì ta không mua nổi?

- Nàng ta đắt đó, bởi vì, ta đã quyết định đưa nàng ta cho Tà Tôn lão tổ, để cho nàng ta trở thành thị nữ của Tà Tôn lão tổ.

Ô Long cười ha hả nói.

Trên mặt Liệp Thần đột nhiên có vẻ không cam lòng, những người ngồi ở bên cạnh gã trên mặt cũng lộ ra vẻ tức giận.

Đây quả thực là nói bậy!

Nếu như Ô Long thực sự muốn dâng nàng ta cho Tà Tôn Lão Tổ trước, sao có thể ép nàng lên kết giới trong suốt nhảy múa cho mọi người xem chứ?

Tuy nói đây không phải là nhục nhã gì lớn lắm, nhưng nếu như cô nàng đó sau này thực sự trở thành thị nữ của Tà Tôn Lão Tổ, đối với Ô Long chưa chắc là một chuyện tốt.

Nhưng gã thà rằng nói như vậy cũng không nguyện bán người con gái này cho hắn ta.

Điều này khiến cho trong lòng Liệp Thần cảm thấy vô cùng phẫn nỗ.

Liệp Thần nhìn Ô Long lạnh lùng nói:

- Không nể mặt đúng không?

- Ừ, không nể mặt.

Ô Long trả lời cực kỳ thẳng thắn.

Điều này làm cho Sở Mặc hơi đờ ra.

Hắnkhông hiểu.

Những đại nhân vật là cao thủ thật sự ở Hôi Địa, đều là đại tướng dưới trướng của Đại Cước Tà Tôn, chẳng lẽ sẽ bởi vì chuyện này mà trở mặt sao?

Bộp!

Liệp Thần đập cái bàn trước mặt một cái, cười lạnh nói:

- Ô Long, ông đây khó chịu ngươi đã lâu, dám đánh một trận hay không?

Thua thì lão tử đem Thiên Ma Tán cho ngươi, thắng ...

ông đâykhông những muốn nữ nhân đó, còn muốn Kim Cương Kiếm của ngươi!

Ô Long ha hả cười:

- Tốt, ta đồng ý!

Đám người trong phòng khách yến hội nhất thời xôn xao cả lên.

- Thiên Ma tán...

đó là pháp khí mạnh nhất của Liệp Thần tướng quân, Thiên Ma Tán tung ra, tất cả đều tránh xa!

- Vật Chí tà ...

Liệp Thần trước giờ cũng không đem ra để cho người xem.

Chẳng lẽ, Liệp Thần thật sự coi trọng nữ nhân đó?

Ta thấy cô tarất xấu!

Một Hôi Địa Đại Lão không phải người nói thầm.

- Ta cũng cảm thấy nàng ta rất khó coi, có lẽ trong thẩm mỹ của nhân loại, như vậy rất đẹp chăng?

Thật khó hiểu!

Một đại lão Hôi Địa không phải người nói.

- Thiên Ma Tán ... thực sự là thứ tốt!

- Kim Cương Kiếm cũng không tệ!

- Tuy rằng không tệ nhưng không bằng Thiên Ma Tán!

Nghe tiếng nghị luận trong đám người, trong ánh mắt của Sở Mặc lóe ra tia sáng nhàn nhạt.

Lúc này, Liệp Thần với Ô Long đều đã bay lên giữa không trung trên phòng khách yến hội.

Lúc này, Liệp Thần nhìn Tạ Tà nói:

- Tướng quân, trận chiến này coi như giúp vui cho người!

Đến đây, mở pháp trận ra, nhìn ông đây làm thế nào để tóm được rắn nhỏ này!

Ô Long tướng quân cười nhạt liên tục, cũng không nói nhiều, lấy một cây trường kiếm kim quang lóe sáng trong không gian trữ vật ra.

Kim Cương Kiếm!

Một pháp khí tổ cấp đỉnh cao.

Tạ Tà nói:

- Hai vị đều là huynh đệ, đánh thì đánh, đừng có nghiêm túc quá mức.

Nói xong, hai tay gã trực tiếp kết ấn, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một pháp trận rất mạnh.

Pháp trận này tản ra dao động khiến cho Sở Mặc có cảm giác bị áp chế.

Không biết vô ý hay cố tình, Tạ Tà nhìn lướt về phía Sở Mặc.

Giống như cảnh cáo!

Sở Mặc vẻ mặt không biểu cảm, yên tĩnh ngồi ở đó.

-----o0o-----

Chương 2037: Thay hình đổi dạng (2)

Chương 2037: Thay hình đổi dạng (2)

Liệp Thần và Ô Long lúc này đã bị vây trong thế giới nhỏ vô cùng độc lập, có pháp trận phong ấn xung quanh.

Tiểu thế giới của bọn họ kỳ thực vô cùng rộng lớn, là một không gian cực lớn.

Đoàn người phía dưới yến hội có thể nhìn rõ được cuộc chiến của hai người ở bên trong.

Nói ra thì dùng phương thức này để chúc mừng ngày sinh thần của Tạ Tà, cũng thật là đủ mới mẻ.

Bởi vì cuộc chiến của hai bên vốn không thật sự làm nơi này rối loạn lên.

Sở Mặc bây giờ mới hiểu tại sao Tạ Tà không những không quản, ngược lại còn hoàn toàn cảm thấy vui vẻ.

Đồng thời, hắn đối với tính cách trở mặt vô tình của những sinh linh trong Hôi Địa càng hiểu rõ hơn.

Sự chú ý của tất cả mọi người lúc này đều tập trung vào không trung, thế giới nhỏ của hai người đó.

Âu Dương Phỉ và đám nữ nhân thì bị một nữ tử lạnh lùng xinh đẹp dẫn đi, đi về phía góc của đại sảnh yến hội.

Sở Mặc trong lòng khẽ động, truyền thần niệm với Tử Đạo:

- Không nên ra tay lúc này.

Tử Đạo vừa nãy gần như là đã hơi không kiềm chế, chỉ đành ngồi xuống.

Nhìn tiểu thế giới trong không trung, nếu như không phải trong lòng luôn nhớ Âu Dương Phỉ, gã đối với trận chiến này cũng rất hiếu kì, cũng muốn xem thử xem hai Cự Đầu Tổ cảnh đánh thế nào.

Lúc này, trong tiểu thế giới giữa không trung.

Liệp Thần từ trong người lấy ra một cây dù màu đen, cây dù này không mở ra, cạnh dù vô cùng sắc bén, lóe ra những mũi nhọn lạnh lùng.

Liệp Thần dùng cây dù đó chỉ vào Ô Long.

Một làn khí màu đen đột nhiên hóa thành ánh sáng sắc bén, bắn thẳng về phía Ô Long!

Bắt đầu rồi sao?

Khóe miệng Sở Mặc mấp máy, không ngờ bọn họ nói đánh là đánh.

Ô Long bên kia cũng trực tiếp lấy ra Kim Cương Kiếm, chém xuống Liệp Thần.

Keng!

Một tiếng va chạm cực lớn trong nháy mắt truyền ra bên ngoài.

Dù cho có kết giới pháp trận cách trở, tiếng nổ này vẫn khiến cho âmthanh xôn xao của những người có mặt trong đại sảnh yến hội hơi lắng xuống.

Ô Long và Liệp Thần trong nháy mắt đã xông vào nhau, nhìn bộ dạng đó làm gì giống luận bàn?

Rõ ràng là cược mạng!

Hơn nữa, là loại cược mạng sống chết thật sự!

Sở Mặc một bên nhìn, một bên tính toán trong lòng: Năng lực đánh nhau siêu mạnh, pháp lực cũng được, đạo hạnh mạnh, tổng hợp chiến lực, mạnh hơn tu sĩ tổ cảnh từng thấy ở La Thiên Tiên Vực một chút.

Nhưng mà, chỉ là một chút thôi.

Nếu thật sự là đấu sống chết, cuối cùngai thắng ai thua cũng rất khó nói.

Tại vũ trụ của La Thiên Tiên Vực, hầu như tất cả Cự đầu trẻ tuổi sẽ chiến đấu không ngừng, có thể nói mỗi Cự Đầu cuối cùng sẽ trổ hết tài năng, tất cả thân kinh bách chiến.

Kinh nghiệm chiến đấu phong phú cực độ.

Nhưng mà, sau khi đến cảnh giới Cự Đầu, thông thường mà nói, chiến đấu tàn khốc gần như là biến mất trong thế giới bọn họ.

Nhưng ở Hôi Địa không giống như vậy, thật sự không giống như vậy!

Cự Đầu Tổ cảnh ở đây, vẫn giống như tu sĩ tu vi không được cho làđỉnh cao, nói đánh là đánh, nói giết là giết!

Trên người khí thế uy nghiêm vốn không đủ, chỉ thấy sát khí trên người họ, đó cũng là những thứ mà Cự Đầu tổ cảnh trong không gian vũ trụ La Thiên Tiên Vực sánh không được!

Cho nên, tổng hợp lại, đích thực mạnh hơn một chút so với những Cự Đầu của La Thiên Tiên Vực.

Giữa không trung, cuộc chiến đấu trong tiểu thế giới đã đến hồi gay cấn!

Song phương cùng thi triển thần thông và pháp lực, cách đấu thuậtvà đạo hạnh, toàn bộ đều dùng đến mức xuất thần nhập hóa.

Kiểu chiến đấu mạnh mẽ lại khủng bố này khiến tất cả sinh linh phía dưới đều nhiệt huyết sôi trào.

Bởi vì chủng tộc không giống nhau, quan điểm thẩm mỹ cũng sẽ có sự khác biệt.

Nhưng tất cả sinh linh các chủng tộc khi đối mặt với đại chiến, trong cơ thể đều máu huyết dâng trào... giống nhau!

Sở Mặc lúc này lén nhìn về hướng đám nữ tử, nhìn thuộc hạ của Ô Long tướng quân đang canh giữ Âu Dương Phỉ và đám nữ tử đó tinh lực gần như đều tập trung quan sát trận chiến phía trên.

Lúc này, Sở Mặc ở trong đám người nhìn thấy một thân ảnh!

Mông Nã!

Tên này lúc này đã hóa thành hình người, nhìn vào thuận mắt hơn nhiều.

Cũng giấu khí tức trên người rất tốt.

Trừ Sở Mặc ra, thật đúng là không ai phát hiện ra kẽ hở.

Một đạo thần niệm của Sở Mặc truyền qua:

- Mông Nã tướng quân, đừng lộ ra vẻ gì kỳ lạ.

Mông Nã quả nhiên mặt không biểu cảm, mắt chăm chú nhìn vàotiểu thế giới trong không trung, thậm chí còn la ó cùng với mọi người.

- Huynh có tìm được khe nứt để ra không?

Bây giờ phòng ngự còn mạnh không?

Sở Mặc dùng thần niệm hỏi.

- Tìm được rồi, không mạnh lắm, đại bộ phận cường giả đều chạy đến đây hết rồi!

Mông Nã thần sắc không động trả lời.

- Vậy, hai chúng ta, có nắm chắc đánh vào được, sau đó làm nứt được kết giới ra không?

Sở Mặc hỏi.

- Hơi khó, nhưng mà nửa nén hương cũng đủ rồi, bây giờ đích thực là cơ hội tốt.

Cậu giấu mình thật ghê gớm, ta tìm cậu lâu lắm rồi!

Mông Nã trả lời.

- Được, vậy bây giờ huynh đến bên đó đợi ta, ta đi ra đó sau!

Sở Mặc nói.

Thần niệm của Mông Nã có chút dao động:

- Bây giờ làm luôn?

- Làm!

Sở Mặc rất thẳng thắn.

Mông Nã là sinh linh Hôi Địa lớn lên ở đây, đối diện với sự dứt khoát của Sở Mặc, y rất hài lòng.

- Được!

Mông Nã lặng yên đứng dậy, đi ra bên ngoài.

Toàn bộ đại sảnh yến hội cũng có không ít người đi qua đi lại, mọi người đang nhìn cuộc chiến của Ô Long và Thần Liệp, căn bản là không chú ý Mông Nã rời khỏi.

Một nhân vật nhỏ mà thôi, không có bao nhiêu người quan tâm đến bọn họ.

Sở Mặc thì khác, bởi vì trước đây hắn đã được Tạ Tà tiếp kiến đơn độc, cho nên, nhất cử nhất động của hắn tất cả mọi người sẽ chú ý.

Nhưng mà Sở Mặc có cách của mình, trên chân trái của hắn, trong đạo đài Cửu Tự Chân Ngôn, trận tự bí quyết trong nháy mắt được hắn đẩy đến mức tận cùng.

Trong giây lát, hắn biến ra một gương mặt khác, cũng cùng thời gian, hắn vận hành Lục Tự Chân Ngôn bên chân phải.

Một luồng khí tức nhàn nhạt bi thương tản ra từ trên người hắn.

Một bước!

Chỉ có một bước mà thôi, Sở Mặc đã từ một lão giả đạo cốt tiên phong biến thành một tu sĩ khổ cực mặc áo tang.

Tu sĩ khổ cực như vậy, trong cả đại sảnh yến hội, tuy số lượng không nhiều, nhưng cũng có hơn mười mấy người.

Sở Mặc trong nháy mắt đã thay hình đổi dạng!

Thực lực của hắn thực sự quá mạnh mẽ, không đề cập đến tuổi tác, hắn mạnh đến nghịch thiên!

Hắn thân mang nhiều loại Đại Đạo, sau đó mỗi loại Đại Đạo đều có thể tu luyện đến cảnh giới cao cấp, trong toàn bộ lịch sử giới tu hành, đó tuyệt đối là một kỳ tích!

-----o0o-----

Chương 2038: Giết đi vào (1)

Chương 2038: Giết đi vào (1)

Không khoa trương mà nói, thế gian này không ai được như hắn!

Trong giây lát, Sở Mặc hoàn toàn biến hóa diện mạo và khí tràng trên người.

Lúc này sự chú ý của mọi người đều tập trung vào trận đấu, căn bản là không để ý sự biến hóa này.

Hơn nữa, trước khi Sở Mặc bắt đầu hành động cũng đã tính ra kết quả rồi!

Cho nên, hắn làm vô cùng tự nhiên trôi chảy, căn bản không có chỗ nào làm người khác hoài nghi.

Thậm chí ngay cả Tử Đạo vẫn luôn nhìn chằm chằm vào hắn, trong giây lát ấy, cũng sinh ra một loại ảo giác: Sở Mặc sao đột nhiên biến mất rồi?

Tử Đạo vẻ mặt kinh hãi, vô cùng chấn động.

Hắn cũng là một Cự Đầu Tổ Cảnh!

Tuy rằng gã cho rằng giữa tu sĩ cùng cảnh giới với nhau có chia ra thực lực cao thấp, nhưng mà đây quá khoa trương rồi?

Ngay cả dưới mắt của gã mà Sở Mặc vẫn có thể rõ ràng biến thành một người khác.

Sau đó, càng khoa trương hơn nữa ở chỗ một hình dạng lão già đạo cốt tiên phong của Sở Mặc, sau giây phút hốt hoảng không ngờ lại xuất hiện ở đó!

Im lặng ngồi ở đó, ngửa đầu, nhìn tiểu thế giới trong không trung đang chiến đấu càng ngày càng kịch liệt!

Quả thực là gặp quỷ rồi!

Tử Đạo trong giây lát thậm chí còn hoài nghi phán đoán của chính mình.

Bởi vì gã đích thật là nhìn thấy Sở Mặc đứng lên, đi lên phía trước, một bước bước lên thì biến thành một người khác.

Sau đó, gã nhìn thấy một lão già đạo cốt tiên phong không ngờ vẫn ngồi yên lặng ở chỗ đó.

Phân thân, biến hóa... những thần thông này, đối với tu sĩ cảnh giới này mà nói không tính là một chuyện khó.

Nhưng nếu muốn làm giống như việc Sở Mặc làm trước mặt mọi người ... hoàn toàn là thần khôngbiết quỷ không hay, thực sự không dễ dàng!

Càng quan trọng hơn là hóa thân của Sở Mặc ngồi ở đó, khí tức trên người và cả tràng vực trên người cũng không có bất kì biến hóa gì!

Ít nhất, trong mắt những Cự Đầu cảnh giới tổ cảnh như Tử Đạo là không có bất kì biến hóa gì!

Một phân thành hai!

Không một khuyết điểm!

Miệng Tử Đạo không khỏi hơi hơi há ra, gã bây giờ vô cùng nghi ngờ đôi mắt và phán đoán của mình.

Mà để gã xác định tất cả đều là thật, là một đạo thần niệm đột nhiên truyền vào trong tinh thần thức hải:

- Cậu bây giờ lập tức đứng dậy, đi đến cửa đại điện đợi ta.

Sau đó, Tử Đạo nhìn tu sĩ nghèo khổ mặc áo tang kia, trước mặt vô số đại nhân vật, từ từ, đi về phía góc tường bên kia.

Tử Đạo ngay lúc này, trong sâu thẳm nội tâm có một sự kích động mãnh liệt, thiếu chút khiến gã rơi lệ!

Thậm chí gã còn có kích động muốn tiến lên, cầu xin Sở Mặc đi cứu Âu Dương Phỉ!

Không thân chẳng quen, Sở Mặc sao mà giúp ta?

Ta sao có thể báo đáp được ân tình này của hắn?

Cho dù là lấy mạng của ta... ta sẽ cam tâm tình nguyện sao?

- Đừng kích động, ta có cách, cậu chỉ cần dựa theo lời ta nói mà làm.

Ta và cậu có tình bạncố tri, chuyện này, sau này rồi nói.

Thần niệm Sở Mặc dao động, truyển vào trong tinh thần thức hải của Tử Đạo.

Tử Đạo vừa cảm động, vừa nghi hoặc, liều mạng tìm trong ký ức của mình.

Gã muốn biết người mà gã cảm thấy quen thuộc rốt cuộc từng gặp ở đâu?

Lúc này, đại sảnh yến hội, mọi người đều trầm trồ khen ngợi.

Bởi vì cuộc chiến của Ô Long và Liệp Thần quả thực là quá kịch liệt rồi!

Chiến lực của song phương không khác nhau lắm, Ô Long có thể mạnh hơn một chút, nhưng Liệp Thần có Thiên Ma Tán.

Lúc này Thiên Ma Tán đã mở ra, tản ra lực lượng lạnh lẽo kinh khủng, không ngừng oanh tạc Ô Long.

Ô Long cũng không cam lòng tỏ ra yếu kém, Kim Cương Kiếm trong tay gã uy mãnh vô cùng.

Ầm ầm đùng!

Trong tiểu thế giới không ngừng vang lên tiếng nổ, cảnh tượng đó thậm chí khiến người ta hoài nghi, tiểu thế giới này rốt cuộc có thể chống đỡ được các chiêu thức của hai Cự Đầu tổ cảnh này hay không.

Gần như lúc nào cũng có thể bị phá vỡ, sau đó là trời sập xuống đỉnh đầu mọi người.

Loại cảm giác căng thẳng và kích động này khiến cho sinh linh của cả đại sảnh yến hội đều có cảm giác nhiệt huyết sôi trào.

Đủ những tiếng gào, thét vang lên, tất cả sinh linh đều hưng phấn.

Ngay cả Tạ Tà, trên khuôn mặt tà mị cũng lộ ra vẻ hưng phấn.

Không ai chú ý tới tu sĩ khổ cực do Sở Mặc hóa thân, càng không ai chú ý Tử Đạo thay đổi hình dạng lặng lẽ rời khỏi phòng khách yến hội.

Khi Sở Mặc đi qua nữ tử thuộc hạ của Ô Long đang coi chừng Âu Dương Phỉ và đám con gái, những nữ tử trước đây cực kì lạnh lùng đang vô cùng cuồng nhiệt nhìn tiểu thế giới, la lớn:

- Tướng quân!

Giết hắn đi!

Sở Mặc đi ngang qua bọn họ, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn!

Không nói đùa chứ, ai dám ở đây gây chuyện thì cái mạng nhỏ của người đó không giữ được!

Âu Dương Phỉ một chút tâm tư xem náo nhiệt cũng không có, trong lòng nàng chỉ còn lại bất lực, phẫn nộ và thê lương.

Cảm giác mà vận mệnh không do bản thân làm chủ khiến tâm tư nàng chết lặng.

Lúc này, một đạo thần niệm đột nhiên truyền tới tinh thần thức hải của nàng.

- Âu Dương Phỉ, đừng sợ, ta tới cứu cô.

Âu Dương Phỉ tuy rằng tu vi bị phong ấn nhưng chung quy cũng là tu sĩ tổ cảnh, trong lòng tuy rằng đầy khiếp sợ nhưng biểu hiện trên mặt không có biến hóa gì hết.

Chỉ liếc nhìn Sở Mặc, trừng mắt nhìn iểu hiệnrằng nàng đã hiểu.

Sau đó, Sở Mặc đi ngang qua người Âu Dương Phỉ.

Như là một trận gió thổi qua, Âu Dương Phỉ đột nhiên biến mất không thấy nữa, nhưng sau đó, nàng hoàn toàn không tổn hại gì xuất hiện ở đó.

Vẫn là một bộ dạng nguội lạnh, cúi đầu, không nhúc nhích.

Trong nháy mắt đó, nữ tử gương mặt cuồng nhiệt đang xem thì hơi nghi ngờ nhìn qua bên này.

Nhưng mà nàng chỉ thấy một gã tu sĩ nghèo khổ mặc áo tang từ từ rời khỏi.

Nữ tử canh gác lơ đểnh bĩu môi, tiếp theo tiếp tục quay đầu xem cuộc chiến trong tiểu thế giới.

Sở Mặc vẻ mặt bình tĩnh đi về hướng lối ra của đại điện.

Súc địa thành thốn!

Một bước đã đi đến lối ra, sau khi đi ra cổng thì nhìn thấy Tử Đạo đứng ở đó.

Sở Mặc trực tiếp truyền một đạo thần niệm tới:

- Người tới tay rồi, đi theo ta.

Hai thân ảnh, gần như đã biến mất ở đó.

Bên ngoài cũng có không ít sinh linh của Hôi Địa tụ tập, thân phận địa vị của bọn họ không đủ tư cách vào phòng khách yến hội nên đều tụ tập ở bên ngoài, cũng vô cùng tập trung nhìn lên kính tượng thần thông cực lớn trên bầu trời.

Trong kính tượng cũng đang chiếu ra trận chiến đấu của Ô Long tướng quân và Liệp Thần tướng quân!

Bầu không khí bên ngoài, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn trong đại sảnh.

Còn có cả cá cược, tiếng trầm trồ khen ngợi, tiếng chửi bới nhaukhông dứt bên tai.

-----o0o-----

Chương 2039: Giết đi vào (2)

Chương 2039: Giết đi vào (2)

Căn bản không ai để ý tới hai bóng người là Sở Mặc và Tử Đạo đang từ từ biến mất.

Đồng thời, trong đầu của Sở Mặc đã xuất hiện tiếng của Mông Nã, chỉ Sở Mặc đi như thế nào.

Rất nhanh, Sở Mặc dẫn theo Tử Đạo đã đi ra bên ngoài Tà thành, sau đó, hai bóng người dùng toàn lực chạy vù đi.

Mấy tỷ dặm trong tinh không trong chớp mắt xẹt qua hai bóngngười.

Sau đó, Sở Mặc nhìn thấy thân ảnh của Mông Nã.

Thấy Sở Mặc còn dẫn theo 1 người theo, Mông nã ít nhiều kinh ngạc.

- Bằng hữu của ta.

Sở Mặc không giải thích nhiều.

Mông Nã cũng không hỏi lại, dẫn theo hai người Sở Mặc và Tử Đạo đi về phía hư không.

Nơi đó có một kết giới, ba người đều cảm nhận được sự tồn tại của kết giới.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ, kết giới này căn bản là không ngăn cản được ba người.

Sau khi vượt qua, ba người liền thấy ở đây không ngờ cũng có một thần thông kính tượng, một đám sinh linh Hôi Địa đang tụ lại cuồng nhiệt hô to hô nhỏ nhìn cuộc chiến của Ô Long và Liệp Thần.

Ba người nhìn thấy cuộc chiến đấu đã vào hồi kết, hai Cự Đầu Tổcảnh trên người toàn là vết thương, hơn nữa rõ ràng cảm giác được Liệp Thần tướng quân dường như chiếm thế thượng phong!

Bởi vì sắc mặt Ô Long vô cùng khó coi, giống như là đã chịu không ít thiệt thòi.

Đối mặt với ba người đột nhiên xông vào bên đây, sinh linh bên này nhìn thấy vết nứt đều ngây người ra.

Còn chưa đợi chúng nó há mồm hỏi, Sở Mặc, Tử Đạo và Mông Nã đã ra tay rồi.

Hiện tại thời gian quý báu hơn bất cứ cái gì!

Đừng thấy Tà Thành cách đây mấy tỷ dặm, nhưng đối với với cường giả chân chính, căn bản không là gì cả.

Ba Cự Đầu tổ cảnh cùng nhau ra tay, tạo thành sát thương thật sự là không gì sánh được.

Phụ trách canh giữ ở đây chỉ có một sinh linh Hôi Địa tổ cảnh, còn lại toàn bộ đều là cảnh giới Đại Thánh đỉnh.

Bình thường sức mạnh ở đây tuyệt đối không yếu như vậy, nhưng hôm nay bởi vì là ngày sinh thần của Tạ Tà, tất cả đều chạy đi mừng thọ hết rồi!

Nếu là Thông đạo bên kia có người dám đánh qua, người canh giữ bên đây trước tiên phát tín hiệu.

Nhưng ai cũng không ngờ tới, Thông đạo bên đó không ai đánh qua, ngược lại nội bộ Hôi Địa có vấn đề.

Giết đám người đó mà không có ai kịp trở tay!

Cự Đầu tổ cảnh phẫn nộ rít gào, trực tiếp đánh nát ba công kích!

Sở Mặc, Tử Đạo và Mông Nã, ba người căn bản không cần nói chuyện, dùng công kích cực mạnh đánh thẳng vào sinh linh tổ cảnh đó.

Dao động do công kích sinh ra trực tiếp đánh bại sinh linh cảnh giới Đại Thánh.

Một kích này, sinh linh Hôi Địa Tổ cảnh liền bị trọng thương, nhưng gã vẫn kịp đưa ra tín hiệu cầu cứu.

Nhưng mà, cũng không có ý nghĩa gì.

Bởi vì đòn thứ hai của ba người Sở Mặc, trực tiếp đánh cho bọn họ tan xương nát thịt!

Đường đường sinh linh Tổ cảnh, hai người đã triệt đế đánh cho tàn phế.

Tuy rằng không chết nhưng đã mất đi toàn bộ chiến lực.

Ba người Sở Mặc cũng không đuổi tận giết tuyệt, không quan tâm đến bọn họ nữa.

Dưới sự dẫn đầu của Mông Nã, đánh thẳng vào khe nứt kia.

Ba người cùng ra tay!

Thí Thiên trong tay Sở Mặc trực tiếp chém ra một ánh đao vô cùng sắc bén.

Một đao chém xuống, phong ấn bị nứt ra một lỗ lớn!

Tử Đạo và Mông Nã đều ngây người ra.

- Đi!

Sở Mặc hét lớn một tiếng, xông vào bên trong.

Mông Nã vào Tử Đạo cắn răng, cùng xông qua bên kia.

Cái khe bị Sở Mặc chém nứt khép lại lần nữa.

Ở đây chỉ còn lại một sinh linh tổ cảnh Hôi Địa nguyên thần không trọn vẹn rít gào:

- Địch tấn công!

Địch tấn công!

Địch tấn công!

Cùng lúc đó, đại sảnh yến hội bên kia đã bắt đầu xuất hiện rối loạn!

Tin tức khe hở gặp phải tập kích đã truyền tới rồi!

Cuộc chiến giữa Ô Long tướng quân và Liệp Thần tướng quân cũng đã phân thắng bại.

Liệp Thần tướng quân với một chiêu ưu thế đã áp chế Ô Long tướng quân, trở thành người thắng cuộc của trận chiến đấu này.

Kết giới bên kia có động tĩnh, Ô Long tướng quân vốn dĩ đã phẫn nộ và buồn bực trong chốc lát đã biết chuyện gì xảy ra.

Đôi mắt gã như muốn ăn tươi nuốt sống, nhìn chằm chằm vào Liệp Thần, ha hả cườilạnh nói:

- Hay cho Liệp Thần nhà ngươi, tâm cơ ngươi thật sâu mà!

Liệp Thần tướng quân giành được thắng lợi, không những lấy được Kim Cương Kiếm trong tay Ô Long tướng quân mà còn giành được một mỹ nhân như hoa như ngọc, quan trọng là nữ tử này còn là tu sĩ Tổ cảnh, dùng làm lò, như vậy là tốt nhất rồi.

Tâm tình của y quả thực là sung sướng chưa bao giờ có.

Nhưng mà trong nháy mắt, y cũng biết khe nứt đã xảy ra chuyện.

Nhưng mà thế thì sao chứ?

Chuyện như thế này cũng không phải chưa bao giờ xảy ra, luôn có một số sinh linh không ở Hôi Địa nổi nữa, muốn xông qua khe nứt về lại Thông đạo.

Với Liệp Thần tướng quân thì loại hành vi này quả thực là đầu óc hỏng hết rồi!

Sinh linh Hôi Địa không sống nổi ở Hôi Địa, đến thông đạo có thể sống sao?

Quả thực là chuyện cười cho thiên hạ.

Hơn nữa thông đạo lại không phải do y quản, xảy ra chuyện cũng là họa của Ô Long tướng quân, bản thân gã ta tự mà gánh.

Lại không ngờ rằng Ô Long tướng quân thua rồi không những không đưa Kim Cương Kiếm cho y, ngược lại còn hắt chậu nước bẩn này cho y, Liệp Thần tướng quân tức giận:

- Tiểu Xà, ngươi nói chuyện cho rõ ràng, ta làm gì mà tâm cơ sâu chứ?

Khu vực ngươi quản xảy ra vấn đề thì liên quan gì đến ta?

Ô Long tướng quân cười lạnh nói:

- Ngươi dùng trận chiến đấu lôi kéo ta, sau đó cho bên đó có cơ hội tuyệt vời, còn dám nói chuyện này không phải âm mưu của ngươi?

- Ngươi nói láo!

Liệp Thần tướng quân cả giận nói:

- Thua không dậy nổi thì nói thua không dây nổi!

Con rắn khốn kiếp nhà ngươi!

Ô Long tướng quân cười nhạt:

- Chuyện này ta sẽ báo lên Tà Tôn Lão Tổ, xin ý kiến người để định đoạt!

- Báo thì báo, mẹ nó, ông đây trời sinh chịu không được oan ức này!

- Đi!

Ô Long tướng quân cười nhạt.

- Đi thì đi!

Liệp Thần tướng quân cũng cười nhạt.

Y không tin là chuyện này cóliên quan gì đến y, dựa vào cái gì mà đổ chậu nước bẩn này lên người y?

Muốn giáng tội cho y, nằm mơ đi!

Vèo!

Vèo!

Hai Cự Đầu tổ cảnh vừa mới đánh xong một trận, giống như hai con Công Kê, thân ảnh biến mất tại chỗ.

Cả đại sảnh yến hội càng ngày càng hỗn loạn.

Tất cả mọi người đang suy đoán rốt cuộc thì ai to gan đến thế, không ngờ thừa cơ hội này xông ra khe nứt.

Nhưng mà, nắm bắt thời cơ này quả thực là tuyệt vời!

Cũng khó trách Ô Long tướng quân hoài nghi Liệp Thần tướng quân, đổi lại là bọn họ thì cũng sẽ có hoài nghi như vậy.

-----o0o-----

Chương 2040: Giận dữ nhưng không thể giải tỏa

Chương 2040: Giận dữ nhưng không thể giải tỏa

Hơn nữa đối phương làm như vậy, đồng thời cũng đánh cho Tạ Tà tướng quân một cái tát, bởi vì do thọ yến của người nên phòng ngự ở khe nứt mới trở nên trống rỗng.

Những thủ vệ canh giữ khe nứt đến tham gia thọ yến của Tạ Tà cũng vô cùng bất an, lúc sự việc diễn ra bọn họ đã nhanh chóng trở về.

Một thọ yến long trọng bởi vì chuyện này làm cho bầu không khí trở nên cứng ngắc.

Khi Tạ Tà biết đến tin tức, đầu tiên là nhìn về phía "Sở Mặc".

Bởi vì trực giác cho gã biết, chuyện này không thể nào thoát khỏi liên quan với Sở Mặc!

Cảm nhận được sự chú ý của gã, "Sở Mặc" bên kia cười với Tạ Tà.

Tạ Tà hơi không tin triển khai thần niệm, bao phủ về phía Sở Mặc.

Sau đó, Tạ Tà biến sắc, thần niệm đột nhiên thu hồi lại.

Tất cả đều có thể hoàn thành trong nháy mắt, người khác căn bản không có cảm giác gì, chỉ cảm giác là sắc mặt của Tạ Tà tướng quân rất khó coi.

Lúc này, trong góc phòng, thuộc hạ của Ô Long tướng quân đang xem chừng tù binh và Âu Dương Phỉ đột nhiên kêu lên một tiếng kinh hãi, tuy rằng ngắn nhưng đủ khiến người ta chú ý.

Ngay cả Tạ Tà trong lòng cũng giật mình, nhìn về hướng đó.

Chỉ thấy nữ thủ hạ của Ô Long tướng quân nắm cổ áo của "Âu Dương Phỉ", cả giận nói:

- Ngươi là ai?

Trên mặt Âu Dương Phỉ nở nụ cười trào phúng, sau đó thân người biến thành một làn khói, biến mất không tung tích!

- Chết tiệt!

Nữ thủ hạ Ô Long tướng quân phẫn nộ, gầm lên một tiếng/

Có người ngang nhiên dám dưới mí mắt của nàng ta hoán đổi Âu Dương Phỉ thật đi, đổi sang một thế thân giả không thể nào giả đượcnữa, trong đầu nàng ta đột nhiên xuất hiện bóng dáng người mặc áo tang nọ.

Thế nhưng lúc này, muốn đi tìm người kia căn bản là không có khả năng!

Nàng ta đột nhiên ngây ngốc tại chỗ, sắc mặt tái nhợt.

Bởi vì nàng ta đã nghĩ tới kết cục của mình.

Ô Long tướng quân tức giận chắc chắn sẽ không tha cho nàng ta, chắc chắn sống không bằng chết!

Nghĩ vậy, nữ tử này đã chọn tự sát ngay tại chỗ.

Một hóa thân tu sĩ tổ cảnh dẫn đến hậu quả tương đối kinh người.

Toàn bộ phòng khách yến hội trong nháy mắt tràn ngập khí tức bi thương, tinh khí Đại Đạo vô cùng giống như cơn lốc, thiếu chút nữa đã đánh nát cả phòng khách yến hội!

Không ít người tu vi hơi yếu một chút phun máu tại chỗ, bị trọng thương.

Đứng mũi chịu sào ... là những nữ tử Thánh cảnh, bọn họ chốc lát đã hóa thành bụi, chết không thể nào sống lại được nữa.

Trên mặt Tạ Tà lộ ra sắc mặt giận dữ, mở pháp trận ra, sau đó liên tục kết ấn, cố gắng lấu lực lượng đạo để tăng lực phong ấn kết giới.

Tất cả Cự Đầu tổ cảnh trong đại sảnh cùng ra tay, trợ giúp Tạ Tà trấn áp lực lượng này.

Dựa vào một mình Tạ Tà, chắc chắn là không trấn áp được.

Lúc này, Ô Long tướng quân và Liệp Thần tướng quân đột nhiên xuất hiện trong phòng khách.

Sắc mặt hai người hơi khó coi, bọn họ ngay cả Đại Cước Tà Tôn cũng không gặp được.

Chỉ là bị một thần niệm răn dạy rồi bị đuổi trở về.

Kết quả, sau khi trở về, Ô Long tướng quân liếc mắt nhìn thấy thuộc hạ của mình lựa chọn tự sát hóa đạo, gã gần như trong giây lát đã nổi điên lên!

Trong giây lát hiểu rõ được tiền căn hậu quả, Ô Long tướng quân kêu lên một tiếng rít gào kinh thiên động địa:

- Là ai?

Ai tính toán ta?

Mau cút ra đây!

Bên kia khi Liệp Thần tướng quân hiểu rõ nhân quả, nhịn không được ha hả cười nhạt:

- Ô Long, ngươi nợ ta Kim Cương Kiếm, một nữ nhân tổ cảnh xinh đẹp.

Nói xong, Liệp Thần tướng quân xoay người bỏ đi.

Còn lại Ô Long tướng quân đang phát điên, một khí thế Tổ cảnh muốn phá nát thiên địa!

Tạ Tà trầm giọng nói:

- Ô Long, bình tĩnh một chút!

- Ta làm sao bình tĩnh được!

Tròng mắt Ô Long đỏ ngầu, trong khoảng thời gian này, thật ra tâm tình của gã vẫn luôn không vui.

Đầu tiên đám hỏi gã tương đối coi trọng bị thất bại.

Vì đám hỏi này, gã đã bỏ ra rất nhiều, một khi hôn sự thành công vậy thì địa vị ở Đại Cước Tà Tôn tất nhiên sẽ tăng lên, ít nhất sẽ mạnh hơn bây giờ mạnh nhiều.

Kết quả tên tiểu vương gia với tên đầu óc có bệnh kia, thiên kim người ta ra trận giết địch bị người bắn giết.

Chuyện hôn sự này tuyên cáo ngưng lại, bởi vì tên tiểu vương gia căn bản không tìm được ngườinào thích hợp!

Sóng gió chuyện đó vừa mới qua, kết quả lại xảy ra chuyện này.

Khe nứt mà gã trấn thủ bị người khác công phá, một sinh linh tổ cảnh bị đánh cho phế.

Nữ tù binh gã rất thích không ngờ thần không biết quỷ không hay bị cướp đi.

Sốt ruột chính là gã còn không biết là ai làm.

Nhưng có thể đoán ra được, người đánh vỡ khe nứt tám chín phần là có liên quan!

- Đây là một âm mưu!

Ô Long tướng quân lạnh lùng nói:

- Ta nhất định sẽ tra ra manh mối!

Cho dù là ai, liên quan tớichuyện này thì ta cũng sẽ không tha cho hắn!

Nói xong thì xoay người rời đi.

Thậm chí chưa chào hỏi Tạ Tà.

Đây là phong cách của sinh linh Hôi Địa, khách khí và lễ phép là thứ thỉnh thoảng đem ra dùng mà thôi.

Tạ Tà cũng không nói gì, chỉ truyền thần niệm cho Sở Mặc:

- Ngươi đi theo ta!

Tạ Tà cũng đi rồi!

Cả yến hội, sau khi trải qua cao trào, lại trải qua phong ba, đến cuốicùng ... buồn bã chia tay.

Chính trong phòng đó, Tạ Tà phẫn nộ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?

Sở Mặc, ngươi không thấy ta đối với ngươi quá tốt sao?

Sao ngươi không đi hỏi thăm xem Tạ Tà ta là người như thế nào?

Ngươi ... ngươi cả ta mà cũng dám tính toán?

- Ta nào có tính toán tướng quân?

Sở Mặc vẻ mặt bình tĩnh mỉm cười nói.

- Ngươi ngươi ngươi...

Tức chết ta!

Cuộc đời Tạ mỗ cho tới bây giờ đều là tính toán người khác, cho tới bây giờ chưa từng bị ai tính toán!

Ngươi còn dám không thừa nhận?

Tạ Tà nhìn Sở Mặc ở trước mắt, trong lòng gã rất rõ, Sở Mặc lúc này đã đến Thông đạo rồi!

Cho dù gã làm khó người trước mặt, căn bản cũng không có ý nghĩa gì!

- Nếu ta thật sự tính toán tướng quân, sẽ không để lại thân pháp ở đây đâu.

Sở Mặc nhàn nhạt nói rằng:

- Chuyện này hiện tại bất luận kẻ nào nhìn vào cũng chỉ là một vụ án không thể giải quyết rõ ràng, cùng lắm cũng chỉ có thể tra đến chuyệncó liên quan đến Mông Nã, có liên quan đến tướng quân nhắc ta cẩn thận, có liên quan đến nữ tử bắt tù binh của Ô Long tướng quân.

Nhưng bất luận ra sao cũng không tra đến tướng quân.

Tạ Tà giận đến mức trợn tròn mắt lên, nhưng gã không thể không thừa nhận, Sở Mặc nói là thật, bởi vì thân pháp mà Sở Mặc để lại căn bản không chút kẽ hở nào, đích thực là không ai dám chỉ trích gã.

-----o0o-----

Chương 2041: Một điều bí ẩn (1)

Chương 2041: Một điều bí ẩn (1)

- Nhưng ngươi tại sao phải làm như vậy?

Ta đã đảm bảo với ngươi cho ngươi thuận lợi cùng với Mông Nã đi qua Thông đạo.

Ngươi tại sao không đợi?

Tạ Tà vẻ mặt bất đắc dĩ, trong bụng giận dữ nhưng không thể giảitỏa được.

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Chuyện này vốn là muốn nói với tướng quân.

Nhưng tướng quân không cho ta cơ hội.

Bất kể nói như thế nào, ta phải cảm ơn Tạ tướng quân.

Trước đây chuyện ta đồng ý, vẫn còn tính, nếu như có một ngày ta thật sự có thể có may mắn bước đến cảnh giới Thái Thượng, khi độ kiếp sẽ mời Tạ Tôn tiền bối đến.

Chuyện đến bây giờ, trong lòng Tạ Tà có chút bất mãn cũng chỉ có thể chịu đựng.

Hành động của Sở Mặc khiến gã không thoải mái lại không thể nào phát tiết.

Người ta chỉ là dùng sự thực nói với gã mộtchuyện: không có Tạ Tà ngươi, Sở Mặc ta vẫn có thể đi.

Sở Mặc nhìn Tạ Tà đang trầm mặc, mỉm cười:

- Tướng quân, chúng ta ... hẹn ngày gặp lại!

Tạ Tà trợn mắt nhìn Sở Mặc, nổi giận đùng đùng nói:

- Nếu gặp lại ở Thông đạo, ta sẽ ra không lưu tình đâu!

Đến lúc đó hy vọng ngươi còn sống, không bị đám người trong Thông đạo kia giết chết!

- Ha ha ha, cảm tạ tướng quân quan tâm.

Sở Mặc cười nói.

- Ai quan tâm ngươi?

Ta hận không thể ...

Nói đến đây, Tạ Tà phẫn nộ ngậm miệng.

Y không dám nói ra câu nói kia.

Bởi vì sư tôn của y không những hy vọng Sở Mặc sống, hơn nữa còn hy vọng Sở Mặc có thể sống tốt, sớm đột phá mới có cơ hội tìm được con đường lên trời!

- Cho nên, tạm biệt.

Sở Mặc nói, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, nhìn Tạ Tà nói tiếp:

- Xin tướng quân làm người tốt thì làm cho trót, mở khe nứt bên đó rộng ra chút...

- Ngươi...

Tạ Tà giận sôi lên, nhưng không làm thế nào được.

Nếu như không buông tha pháp thân này của Sở Mặc rời đi, cứ để hắn tiếp tục ở đây, nói không chừng sẽ lại phá hoại làm ra việc gì đó liên lụy tới y.

Tuy rằng tiếp xúc với Sở Mặc chỉ có một ngày, nhưng Tạ Tà cũng chịu đủ rồi!

Y nghĩ, so với tên Sở Mặc này, y không có "tà" chút nào cả!

Sở Mặc mới tà!

Lấy lý do quan sát, Tạ tà dẫn theo đại đội nhân mã đi một chuyến đến khe nứt, sau đó nói là kiểm tra phong ấn rồi đuổi tất cả mọi người ra ngoài.

Lúc này mới hung tợn nhìn Sở Mặc:

- Nhanh cút đi!

Pháp thân của Sở Mặc ôm quyền nói với Tạ Tà:

- Tướng quân, sau này gặp lại!

- Cút cút cút!

Tạ Tà bụng đầy lửa giận, hoàn toàn không nhìn đến tên này nữa.

Lúc này đây, gã thực sự bị kế sách này làm đau đầu, bởi vì truy cứu ra, tất cả chuyện này kỳ thực ngọn nguồn đều do gã!

Nếu như Ô Long biết sự thật của chuyện này, cho dù có Tà Tôn Lão Tổ áp chế cũng sẽ trở mặt với gã.

Sinh linh Hôi Địa khác gã cũng đã đắc tội một đống.

Ví dụ như toàn bộ Xích Xà tộc...

Cho nên, mau đuổi tai tinh này đi.

......

Sở Mặc dẫn theo Tử Đạo và Mông Nã, vừa mới vào khe nứt Đại Đạo đã cảm nhận được một lực lương cuồng bạo, có cảm giác khiến cho người ta tê dại!

Lực lượng quá mạnh, thế nên Sở Mặc đang hoài nghi mỗi lần sinh linh Hôi Địa tấn công vào Thông đạo, không biết bao nhiêu chết trong khe nứt này rồi?

Không cần nói ... chắc chắn là một con số không thể tưởng tượng được.

Trong khe nứt này, còn có pháp tắc thời gian tương đối mạnh đang lưu động.

Mỗi một lần, ba người đều kinh hãi mà thoát được.

Đến cuối cùng, ba người cũng qua được khe nứt, nhìn thấy kết giới bên dưới.

- Cẩn thận một chút, bên kia có cao thủ canh giữ!

Tử Đạo truyền thần niệm cho Sở Mặc.

Sở Mặc trả lời một câu:

- Xuống dưới thì ra tay ngay!

......

Thông đạo bên này, biên giới lạnh lẽo, phía trên vòm trời có một kếtgiới cực lớn.

Phía trên kết giới chính là một vết nứt cực lớn, vết nứt nối thẳng với Hôi Địa.

Ở đây bị toàn bộ Thông đạo coi là cấm địa, là đất của điềm xấu.

Phần lớn lực lượng tu sĩ trấn áp ở đây, trong những tu sĩ này, người tu vi tổ cảnh có đến mười mấy người, còn có mấy vạn tu sĩ cảnh giới Đại Thánh làm tùy tùng, đóng quân ở chỗ này.

Những tu sĩ Đại Thánh cảnh đó toàn bộ đều sinh ra từ Thông đạo.

Nhưng bọn họ, cũng hầu như đều là hậu nhân tu sĩ tổ cảnh của Phong Thần bảng.

Bọn họ vừa sinh ra, đã có thần cách, tốc độ tu hành cực nhanh.

Nhưng đồng thời cũng phải chịu khống chế của Phong Thần bảng.

Đối với số mệnh này, phẫn nộ trong lòng họ ít hơn những Cự Đầu tổ cảnh một chút.

Nhưng cũng tràn đầy oán niệm.

Nếu như sinh linh Hôi Địa không tấn công qua, ngày tháng của bọn họ còn tốt chút một chút.

Hoàn cảnh ở đây tuy rằng rất ác liệt, cái lạnh giá này ngay cả tu sĩ Thánh cảnh cũng không thể chịu đựng.

Nhưng dù sao cũng sẽ không mất đi tính mạng.

Một khi có lượng lớn sinh linh Hôi Địa xông qua, vậy thì không cần nói rồi, đại đa số bọn họ sẽ chết.

Cho nên, trong lòng bọn họ vô cùng căm giận, mục tiêu đầu tên tất nhiên là những gia tộc mạnh trong Thông đạo, thứ hai ... tất nhiên là sinh linh Hôi Địa.

Cổ tộc trong Thông đạo, bọn họ tất cả đều không thể gây chuyện, chỉ đành phát tiếtlửa giận lên những sinh linh Hôi Địa.

Nhìn thấy một người giết một người, tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ khả năng gì!

Quách Tú là một đại thống lĩnh gia tộc Hàn Hăng cổ tộc.

Y là người không có thần cách, thuộc về chi thứ của Hàn Băng gia tộc.

Tu vi của y ở ba vạn năm trước đạt đến Tổ cảnh, sau đó liền trở thành một thống lĩnh, mang theo "thần" canh giữ ở cực bắc giá lạnh này.

Mấy năm nay, dựa vào chiến công, y lên tới vị trí đại thống lĩnh.

Dưới trướng khoảng chừng hơn 30 ngàn người, trong đó có sáu Tổ cảnh, cảnh giới Đại Thánh hơn 28 ngàn người.

Còn có hơn hai nghìn tu sĩ sơ kì đến hậu kì cảnh giới Đại Thánh, chuyên phụ trách hậu cần.

Y phụ trách kết giới dài hơn trăm triệu dặm.

Toàn bộ kết giới dài trăm triệu dặm, khe nứt phía trên phong ấn.

Mấy ngày gần đây, Quách Tú luôn cảm thấy tâm thần không yên.

Y thường triệu kiến sáu thống lĩnh dưới trướng, cũng chính là sáu "Thần" Tổ cảnh đến cùng nhau nghị sự.

Sáu "Thần" đó đã trải qua ma luyện, sớm đã giấu lửa giận sâu trong lòng, cũng là nhận mệnh rồi.

Không nhận mệnh ... thì phải làm thế nào?

Chẳng lẽ còn có thể tạo phản hay sao?

Nếu như không có thần cách chết tiệt trong đầu, tạo phản cũng tạo phản rồi, cho dù thất bại chí ít cũng có thể kéo theo tấm đệm lưng.

Nhưng bọn họ hiểu, một khi bọn họ sinh ra dị tâm, đại tướng quân cầm lệnh bài sẽ tuyệt đối không nhân từ chút xíu nào với bọn họ.

-----o0o-----

Chương 2042: Một điều bí ẩn

Chương 2042: Một điều bí ẩn

Vị đại tướng quân kia là Quách Xương, một thân cảnh giới, nghe nói đã đến hậu kì Tổ cảnh, trấn thủ khe nứt phong ấn mấy trăm tỷ dặm.

Quách Xương là một người hùng mạnh thực sự!

Y là đệ tử dòng chính của Hàn Băng gia tộc, chiến công hiển hách, tính tình bá đạo, thường ngày không nói cười tùy tiện.

Cho dù là Quách Tú thấy y cũng phải khúm núm, thành thực.

Người khác thấy Quách Xương giống như là chuột thấy mèo vậy.

Có thể nói, thần cách tồn tại làm toàn bộ não cũa những Cự Đầu tổ cảnh có thần cách, toàn bộ đều biến thành cái xác không hồn.

Nhiều năm qua, bọn họ thiếu chút quên mất bản thân mình uy phong trong vũ trụ như thế nào.

Càng không nhớ được dáng dấp bọn họ khi ngang tàng tung hoành ngang dọc.

Ở đây núi tuyết kéo dài vô tận, một bên là núi giống như một con rồng đang ngủ đông trong nơi biên thùy cực lạnh lẽo này.

Bình thường, ở đây rất yên tĩnh, gần như không nghe được âm thanhgì.

Trên người Quách Tú khoác áo khoác da cừu, đứng ở cửa động phủ, ngẩng đầu nhìn về phía phong ấn trên bầu trời, lẩm bẩm:

- Nếu có người có thể làm hỏng hoàn toàn khe nứt đó thì tốt biết bao?

Một thiếu nữ nhìn qua chỉ khoảng 17- 18 tuổi đứng bên cạnh y, cười hì hì nói:

- Đại thống lĩnh sao lại nằm mơ ban ngày nữa rồi?

Quách Tú quay người lại, nhìn với cặp mắt cưng chiều, giơ tay nhéomũi của nàng ấy:

- Dao Dao, sao lại chạy ra đây?

Ở đây lạnh lắm!

- Ngươi ta không sợ lạnh!

Dao Dao cười rộ lên, hai mắt như hai ánh trăng non hình lưỡi liềm, nũng nịu nói:

- Người ta cũng là tu sĩ cảnh giới Đại Thánh nha!

- Ừ, đúng vậy, cảnh giới Đại Thánh...

Tiểu công chúa của chúng ta lớn nhanh như vậy rồi!

Quách Tú nở nụ cười ôn hòa.

Quách Dao Dao, con gái út của đại tướng quân Quách Xương

Cũng là đứa con Quách Xương thương yêu nhất.

Nàng là người duy nhất có thể làm Quách Xương nở nụ cười.

Nàng nói nàng muốn ngôi sao trên trời, Quách Xương cũng không có chút do dự nào xông lên cửu tiêu, lấy ngôi sao trở về, biến thành ngôi sao nhỏ tặng cho con gái.

Nhưng thân phận của nàng hơi phức tạp.

Nàng là nửa thần nửa người.

Mẹ của nàng là một Cự Đầu tổ cảnh tới từ vũ trụ nối liền tới Thông đạo!

Người được lên Phong Thần bảng, trong đầu có thần cách.

Phụ nữ bên cạnh Quách Xương rất nhiều, đều là gia tộc Hàn Băng dốc lòng chọn người yêu cho y.

Tùy tay chọn một người cũng là thiên tư quốc sắc, cũng đều có thiên phú rất cao.

Nhưng chẳng biết vì sao, Quách Xương lại thích một cô gái trong đầu có thần cách.

Chuyện này năm đó từng gây sóng to gió lớn trong gia tộc Hàn Băng.

Quách Xương thiếu chút là bị phế bỏ, nghe nói cuối cùng còn kinh động tới lão tổ gia tộc Hàn Băng.

Lão tở đích thân lên tiếng, chuyện này mới trấn áp được.

Nhưng Quách Xương cũng trả một cái giá rất lớn, cuộc đời này gần như không có hy vọng trở về gia tộc.

Chỉ có thể trấn thủ ở đây.

Nếu không thì với thân phận con cháu dòng chính Hàn Băng gia tộc sớm đã được trở về rồi.

Tuyệt đối không mãi ở nơi nguy hiểm này.

Quách Xương cũng đủ kiên cường, dùng cái giá này đổi lại bình an cho vợ con mình

Nhưng mà Quách Dao Dao thì không được Hàn Băng gia tộc thừa nhận.

Nói đùa gì chứ?

Một thiếu nữ có nửa thần cách trong đầu quả thực lànỗi sỉ nhục cực lớn đối với cổ tộc như Hàn Băng gia tộc!

Nếu như không phải con gái Quách Xương, nếu như không phải Quách Xương cố gắng bảo vệ, sợ là sớm đã bị giết rồi.

Quách Xương không phải chưa từng muốn chém đi thần cách trong đầu của vợ và con gái mình, nhưng y căn bản là không có cách nào!

Lại nói tiếp, toàn bộ Hàn Băng gia tộc cũng không có người có năng lực này!

Cũng là bởi vì chuyện này, Quách Xương biết được một bí ẩn kinh người.

Đó chính là, cổ tộc trong Thông đạo ngày nay, trong tay mỗi cổ tộc đều có một số lượng lớn người trên Phong Thần bảng, nhưng không ai có năng lực trảm đi thần cách!

Thái Thượng Cổ Tổ cũng không được!

Phong Thần bảng rốt cuộc là thế nào tới, lực lượng Phong Thần bảng là từ đâu đến, thần cách rốt cuộc là như thế nào?

Đến nay thật ra không ai nói rõ được.

Từ xa xưa, Thông đạo gần như đã xuất hiện chỗ đứt gãy.

Dù sao, toàn bộ cổ tộc Thông đạo toàn bộ đều tuân theo quy tắc.

Cách bao nhiêu năm, sẽ có một Phong Thần bảng khởi động chiến trường cổ xưa ... từ trong vũ trụ kêu gọi kẻ mạnh đến.

Dùng những kẻ mạnh này để trấn thủ khe nứt, chiến đấu với sinh linh Hôi Địa.

Vòng đi vòng lại, tựa như vòng tuần hoàn thật lớn.

Không ai có thể thay đổi sự thật này.

Không ai có thể đổi, cũng không ai dám thay đổi.

Quách Xương đã từng nghe bí văn cấm kỵ trong Thông đạo, thực ra cũng không tính là bí văn, mà là một chuyện cấm kỵ!

Trong Thông đạo đã từng có một thiên tài kinh tài tuyệt diễm, cố gắng nghiên cứu chế tạo ra pháp khí trảm thần cách, sau đó ... thiên tài đó biến mất.

Gia tộc của thiên tài đó trong một đêm trở thành bình địa, ngay cả cố tổ cảnh giới Thái thượng cũng thân vong đạo tiêu!

Chuyện này được cho là một trong những điều cấm kỵ lớn nhấtThông đạo.

Nhắc cũng không dám nhắc đến.

Nhưng có một việc Quách Xương có thể xác nhận.

Thái thượng không phải là người mạnh nhất trong Thông đạo!

Tuyệt đối không phải!

Nếu không sẽ không giải thích được sự biến mất của gia tộc của thiên tài.

Càng không cách nào giải thích được toàn bộ bí mật ẩn giấu trong thần cách và Phong Thần bảng.

Nhưng tất cả, tựa như một điều bí ẩn.

Bao phủ toàn bộ Thông đạo.

Quách Dao Dao sinh ra ở đây, lớn lên ở đây.

Nàng và Quách Tú cũng cùng thế hệ, trên danh nghĩa là huynh muội nhưng nàng dường như là một nữ nhi được Quách Tú nuôi lớn.

Cho nên cô ấy từ nhỏ đã rất thân với Quách Tú, cho tới bây giờ vẫn vậy, vô cùng ỷ lại Quách Tú.

Thậm chí có lúc ngay cả Quách Xương cũng hơi ghen tỵ, nhưng chẳng làm được gì.

- Ca, huynh nói xem có phải đột nhiên sẽ có người lao tới từ kết giới bên kia không?

Quách Dao Dao nhìn kết giới kiên cố trên trời cao, tò mò hỏi.

- Đương nhiên rồi.

Quách Tú đầu tiên là cưng chiều nhìn thoáng qua Quách Dao Dao, sau đó vừa cười vừa nói:

- Nếu không ca ca quanh năm trấn thủ ở đây không phải không có ý nghĩa gì sao?

- Huynh nói xem bọn họ tại sao lại muốn tới bên chúng ta?

Ở nhà của mình không tốt hay sao?

Quách Dao Dao đúng là vẫn còn là một thiếu nữ.

Quách T bảo vệ nàng ấy quá tốt, cơ bản không để nàng phải nhìn thấy bất kỳ một màn máu tanh nào.

Chỉ có điều, ở nơi như thế này, cho dù là ai sớm muộn gì cũng phải trải qua chuyện như thế.

Đó là điều khó có thể tránh khỏi.

Thời khắc mấu chốt, ngay cả đại tướng quân Quách Xương cũng phải lên trận chiến đấu như vậy.

-----o0o-----

Chương 2043: Quách Dao Dao

Chương 2043: Quách Dao Dao

Mấy người Quách Tú và Quách Xương cho tới giờ cũng không quá quan tâm và nguyện ý tiếp nhận sự thật này, mong Quách Dao Dao cả đời đều có thể không buồn không lo, vui vẻ sống.

Thế giới này rốt cục là lớn bao nhiêu, rốt cục u ám bao nhiêu, rốt cục là có bao nhiêu bí mật... có bao nhiêu chuyện không vu vẻ gì, tại sao phải biết chứ?

Tại sao phải hiểu chứ?

Nhưng sự tò mò của mọi người cuối cùng cũng lớn nên.

Hôm nay, tiểu nha đầu hoàn toàn đơn thuần đang dần lớn lên.

Trong lòng Quách Tú khẽ thở dài một tiếng, nói:

- Bên đó tài nguyên rất thiếu thốn, hoàn cảnh sinh tồn rất tàn khốc, vô cùng hiểm ác đáng sợ, không đề phòng một chút là sẽ chết ngay.

Cho nên, sinh linh ở bên kia đều rất khát vọng tài nguyên của bên chúng ta.

- Vậy chúng ta vì sao không thể để bọn họ tới đây?

Đôi mắt to trong veo như nước của Quách Dao Dao nhìn Quách Tú, vẻ mặt không giải thích được:

- Để bọn họ đi tới, mọi người sống chung hòa bình không được haysao?

Quách Tú thấy buồn cười, nói với một đúa trẻ việc này, muốn để nàng hoàn toàn hiểu được hiển nhiên là rất khó khăn.

Chỉ có điều y cũng không vội, chỉ vừa cười vừa nói:

- Số lượng bọn họ nhiều lắm, nếu như tất cả đều có thể đến đây thì tài nguyên bên này của chúng ta cũng sẽ bị bọn họ chiếm giữ hết cả.

Hơn nữa thả bọn họ tới, bọn họ cũng cũng sẽ không cảm kích chúng ta, bởi vì hoàn cảnh sinh tồn của bọn họ nên họ sớm đã đánh mất nhân tính, trong lòng của họ không có hai chữ "tốt đẹp", có... cũng chỉ là phá hoại!

Không ngừng, không nghỉ phá hoại.

- Tại sao có thể như vậy?

Trong đôi mắt to của Quách Dao Dao dâng nên nỗi đau thương.

- Sinh linh ở bên kia đa phần đều không phải loài người.

Quách Tú nói rồi hai mắt đột nhiên nghiêm trang, trầm giọng nói:

- Dao Dao, muội mau trở về... trở lại trong pháp trận.

Bên kia có động tĩnh!

Quách Dao Dao theo bản năng ngẩng đầu, nhìn bầu trời cao trên đỉnh đầu.

Chỉ thấy kết giới vô hình kia đã bắt đầu có vô số đợt sóng gợn nổi lên, dường như mặt hồ tĩnh lặng bị gió thổi qua vậy, từng đợt rung động khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

- Mau trở về!

Quách Tú nói rồi triển khai thần thức, rống to:

- Các huynh đệ...

Có người xâm phạm, chuẩn bị chiến đấu!

Chuẩn bị chiến đấu!

Trên thực tế đã có rất nhiều tu sĩ phụ trách cảnh giới đã phát hiện tình huống này, thần niệm liên tiếp cảnh báo.

- Có sinh linh của Hôi Địa xâm lấn!

- Chuẩn bị chiến đấu.

- Mọi người tiến hành chuẩn bị chiến đấu!

Quách Dao Dao lúc này không giống với trước kia trước tiên trở về trong pháp trận phòng ngự mà nói một cách nghiêm túc:

- Ca, muội không muốn đi trốn.

Muộn muốn tận mắt nhìn một trận chiến đấu kiểu này rốt cục là như thế nào!

- Dao Dao, điều đó không được...

Quách Tú chưa nói xong đã bị Quách Dao Dao cắt ngang:

- Ca, muội biết các huynh đều đang bảo vệ muội, nhưng muội đã trưởng thành.

Chuyện như này sớm muộn gì muội cũng phải tham giavào.

Muội cũng là một phần tử của nơi này, đừng coi muội là trẻ con mà đuổi đi thế, được không?

- Thế nhưng...

Quách Tú vẫn hơi chần chờ.

Đây cũng không phải chuyện đùa, sinh linh trong Hôi Địa tuyệt đối sẽ không cần biết ngươi có thân phận gì.

Một ngày có sinh linh cường đại của Hôi Địa giết tới, như vậy đừng nói là Quách Dao Dao, ngay cả Quách Tú y cũng bất kỳ lúc nào đều có thể ngã xuống!

- Ca, muội chỉ nhìn thôi, muội sẽ không gây phiền toái thêm cho huynh.

Một ngày nào đó phát sinh nguy hiểm thì muội sẽ trở lại trướctiên.

Quách Dao Dao vẻ mặt kiên định nói.

- Nghìn vạn lần không nên chạy loạn!

Nhìn kết giới trên đỉnh đầu càng ngày càng chấn động mạnh, lòng Quách Tú cũng không nhịn được mà nhảy dựng lên.

Y có thể cảm nhận được sinh linh tới từ Hôi Địa tuyệt đối không phải kẻ yếu.

Y chỉ có thể bắt đầu lớn tiếng chỉ huy, khiến tu sĩ Tổ cảnh này đều lên hết bầu trời cao.

Một khi phát hiện bóng dáng của sinh linh Hôi Địa thì lập tức không tiếc bất cứ giá nào để hạ gục!

Từng bóng dáng từ bốn phương tám hướng bắt đầu bay lên trời cao, giống như từng tia sáng, nhìn qua vô cùng đẹp mắt.

Quách Dao Dao cũng thấy tâm trạng chập chờn.

Nàng lớn như vậy vẫn là lần đầu tiên thấy được cảnh tượng này, thực sự làm người ta cảm thấy kích động.

Đôi mắt của Quách Tú gắt gao nhìn chăm chú về phía dao động lớn nhất.

Y cảm thấy căng thẳng trong lòng... càng ngày càng mãnh liệt hơn!

Có thể làm một tu sĩ Tổ cảnh sinh ra cảm giác như vậy đủ để chứng minh, mức đọ nguy hiểm của sinh linh tới từ bên kia.

Bây giờ Quách Túthậm chí có hơi hối hận đã không mạnh mẽ đưa Dao Dao đến khu vực an toàn.

Nhưng lúc này còn muốn làm gì khác hiển nhiên đã không còn kịp rồi!

Ùng ùng!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa, thanh âm đánh về phía bát hoang.

Trong trời đất cũng chỉ còn lại một giọng nói, trừ cái đó ra thì cho dù thanh âm gì... cũng không nghe được!

Tu sĩ vừa mới xông lên trời cao, mấy tu sĩ tổ cảnh thì còn may, nhưng những tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh trong nháy mắt đều như mất đi lực khống chế, từ trên trời rơi cả xuống!

Vậy mà lại bị một tiếng vang lớn đánh rơi rụng!

Tiếp đó, trên kết giới xuất hiện một cái khe rất lớn.

Chiều dài cái khe đến mấy ngàn vạn dặm.

Kết giới cường đại do Quách Tú tạo ra, bảo vệ Quách Dao Dao ở bên trong không cho thanh âm kia xâm phạm tới nàng.

Cho nên, Quách Dao Dao cũng không bị chấn động quá lớn.

Nhưng lại chợt xuất hiện một tia sétàm nàng nhìn đến ngây người.

Đây là lực lượng thật sự của sinh linh ở Hôi Địa sao?

Trong lòng Quách Dao tràn đầy sự chấn động.

Xuyên qua tia sấm sét, nàng thậm chí có thể thấy được cảnh tượng hỗn độn ở bên trong, giống như một vùng đất hỗn loạn vậy.

Đủ loại lực lượng đang tung hoành bên trong.

Cảnh tượng này tuy chỉ trong nháy mắt nhưng cũng đủ khiến thiếu nữ như Quách Dao Dao lưu lại ấn tượng cả đời khó quên.

Ba thân ảnh từ trong khe cùng vọt ra ngoài.

Mấy tu sĩ Tổ cảnh không nói hai lời, bay thẳng đến phía ba thân ảnh đó để chém giết.

Ở chỗ Quách Tú tổng cộng có sáu tu sĩ Tổ Cảnh như vậy.

Lúc này trực tiếp xuất hiện năm tên, còn lại tên kia cũng vẫn đang chú ý ở đó.

Năm Cự Đầu tổ cảnh đồng thời công kích, hung mãnh đến mức khó có thể tưởng được.

Ngay cả ở trong Thông Đạo này có quy tắc khác nhưng công kích này vẫn khiến trời đất biến sắc!

Không nghĩ tới chu vi quanh ba thân ảnh này lại có một tràng vực không gì sánh được.

Tràng vực là do mấy pháp khí cường đại liên hợp lại để hình thành.

-----o0o-----

Chương 2044: Thả bọn họ đi! (1)

Chương 2044: Thả bọn họ đi! (1)

Bên này tu sĩ có chuẩn bị, nhưng ba người xông tới làm sao lại không có chuẩn bị được chứ?

Một kích của năm Cự Đầu Tổ cảnh đánh thẳng vào mặt trên của tràng vực.

Ba người Sở Mặc cùng với Tử Đạo và Mông Nã hầu như trong nháy mắt năm tên Cự Đầu ra tay cũng đã ra tay rồi!

Một kích của đối phương không khiến ba người họ để ý, nhưng phản kích của ba người họ cũng làm năm người đối phương quá sợ hãi!

Bởi vì lực lượng của ba người này đều quá mạnh!

Lực lượng của Tử Đạo có thể hơi yếu một chút, nhưng lực lượng củaSở Mặc và Mông Nã thực sự quá kinh khủng.

Mông Nã mấy lần đánh tới đều không tổn hao gì mà còn sống trở về, là kẻ mạnh thật sự, cũng vô cùng hiểu rõ bên Thông đạo có lực lượng như thế nào.

Cho nên công kích của gã căn vô cùng chuẩn xác.

Dưới một kích đã đánh bay một tên Cự Đầu.

Cũng không nhìn thêm cái nào mà đánh về phía hai người khác.

Sở Mặc mặc dù không cảm nhận được quy luật của bên Thông đạo này nhưng Tử Đạo và Mông Nã đều đã nhắc nhở hắn trước rồi.

Đối với áp chế của quy tắc, Sở Mặc cơ bản không quan tâm!

Tốc độ hắn quật khởi quá nhanh, hơn nữa cách chiến đấu của hắn lại không hề gián đoạn.

Cho dù chiến đấu kiểu gì hắn cũng chỉ cần một chưởng.

Áp chế của quy tắc Thông đạo đối với Sở Mặc hoàn toàn không có bất kỳ tác dụng nào.

Thí Thiên trong tay trong nháy mắt đã chém ra hai ánh đao băng lãnh đến vô cùng, bức lui hai tên Cự Đầu Tổ cảnh.

Ùng ùng!

Lúc này, chiêu thứ hai của Mông Nã cũng đã đánh về phía mục tiêu thứ hai của gã, bức lui tên Cự Đầu Tổ cảnh.

Cảnh giới của Tử Đạo yếu hơn Sở Mặc và Mông Nã nhưng cũng không đến nỗi nào.

Đó cũng là cường giả chân chính tới từ vũ trụ, nếu không năm đó cũng không thể dưới sự truy sát của gia tộc Lạc Thủy mà dẫn Âu Dương Phỉ trốn tới đây.

Cho nên, khi Sở Mặc và Mông Nã thoải mái bức lui hai đối thủ, Tử Đạo cũng đã đánh bay đối thủ còn lại ra ngoài.

- Chỉ có năm?

Sở Mặc còn hơi nghi ngờ.

Tử Đạo buồn bã nói:

- Sẽ nhanh chóng nhiều hơn thôi!

- Đi!

Mông Nã dùng thần niệm thấp giọng quát dẹp đường.

Lúc này, thần thức vô cùng cường đại của Sở Mặc đã thu tình huống phía dưới vào trong đầu.

Hắn liếc mắt đã nhìn thấy Quách Tú ở phía xa, cũng nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp bên người Quách Tú.

- Đó là một đại nhân vật.

Sở Mặc nhìn Quách Tú, nói với Mông Nã và Tử Đạo.

Hai người thoáng cái liền hiểu suy nghĩ trong lòng Sở Mặc, trước tiên khống chế được đại nhân vật đã!

Loại ăn ý này của ba người thật sự quá mạnh mẽ!

Quách Tú ở bên kia khi Sở Mặc nhìn về phía gã thì cũng đã cảm thấy không ổn.

Gã lớn tiếng nói với Quách Dao Dao ở bên người:

- Dao Dao, muội nhanh chóng trở lại đi!

Quách Dao Dao có cảnh giới Đại Thánh, nhưng chưa từng có chút kinh nghiệm thực chiến nào, cơ bản không cảm nhận được loại khí tức nguy hiểm đang tới gần.

Lúc này, nàng mới nói ra một câu:

- Người của chúng ta...

Bị đánh bại?

- Muội...

Lúc này, Quách Tú trong lòng tràn ngập hối hận, sớm biết như vậy còn không bằng ngay từ đầu đưa nàng trở về rồi.

Bây giờ, đã chậm!

Mặc dù Thông đạo không giống với những nơi khác, áp chế người tu hành rất mãnh liệt.

Nhưng cự ly này cơ bản không cho phép Quách Tú kịp có phản ứng gì cả.

Ba người Sở Mặc cũng đã vọt tới!

Năm tên tu sĩ Tổ cảnh bị đánh bay trước đó, còn có tên tu sĩ Tổ cảnh thứ sáu lúc này đều điên cuồng bay về phía bên này.

Quách Tú và Quách Dao Dao nếu như có mệnh hệ nào, bọn họ cũng không muốn sống nữa.

Nhưng tốc độ của Sở Mặc thực sự quá nhanh, ánh mắt cũng quá độc!

Lại nói, Sở Mặc xông tới thì chạy thẳng về phía Quách Tú.

Khí tức Vương giả trên người Quách Tú quá dày đặc, vừa nhìn qua đã biết không giống với những Cự Đầu Tổ cảnh khác.

Trên người hầunhư trầm lặng, không cảm giác được bất kỳ khí tức cấp cao nào.

Mà Quách Tú lại không giống, đứng ở đó uy nghiêm trầm lắng, vừa nhìn đã biết là một đại nhân vật.

Lúc này, Quách Tú phạm vào một sai lầm cực lớn.

Vừa rồi biểu hiện của gã quá để ý tới Quách Dao Dao.

Khả năng của Tử Đạo tuy hơi yếu hơn nhưng ánh mắt của Sở Mặc và Mông Nã là loại gì chứ?

- Tiểu cô nương kia... quan trọng hơn!

Trong ánh mắt của Mông Nã xuất hiện tia băng lãnh.

Y là sinh linh thật sự sinh ra từ Hôi Địa, thậm chí không phải tộc người, đối với sinh linh trong Thông đạo đều tràn ngập sự thù hằn.

Cho nên đi tới thông đạo, y mới là một viên đạn không hề cố kỵ gì.

Sở Mặc lại dùng thần niệm nhắc nhở:

- Bây giờ huynh không tính là sinh linh của Hôi địa!

Không nên làm họ bị thương.

Mông Nã cũng tỉnh ngộ trong nháy mắt, nở nụ cười áy náy với SởMặc:

- Vậy... bắt nàng ta!

Ầm!

Ầm!

Sở Mặc và Mông Nã đều ra một chiêu đánh về phía Quách Tú.

Bản thân Quách Tú có cố kỵ, hơn nữa một mình đối mặt với hai Cự Đầu Tổ cảnh mạnh mẽ, khí thế yếu đi không ít.

Nhưng lúc này lại không cho phép gã lui ra sau nửa bước nào, chỉ có thể kiên trì, cứng rắn chốngđỡ... nhận một chiêu của Sở Mặc và Mông Nã.

Tử Đạo thật ra cũng không kém bao nhiêu!

Sở Mặc và Mông Nã thần niệm câu thông, gã cũng nghe được.

Cho nên, gã nhận luôn việc đánh về phía Quách Dao Dao.

Lúc này, Quách Tú quả thực là tức giận đến mức tột cùng, gầm thét bằng thần niệm:

- Bắt nạt một tiểu cô nương mà được à?

Nhưng không ai nghe gã!

Quách Dao Dao, tiểu cô nương chưa từng có kinh nghiệm chiến đấu nào vào giờ khắc này lại biểu hiện một mặt tỉnh táo vô cùng.

Nàng ấy giơ tay lên ra một chưởng.

Một khí tức lạnh như băng đánh thẳng về phía Tử Đạo.

- Ai u, không tồi nha!

Tử Đạo thật sự hơi giật mình.

Một tiểu cô nương cảnh giới Đại Thánh vậy mà có thể đánh ra một chiêu không yếu hơn Tổ cảnh là bao, ngay cả gã cũng chỉ có thể tạm tránh ánh đao, tránh sang một bên.

- Người xấu!

Quách Dao Dao tức giận quát một tiếng.

Chỉ có điều cảnh giới dù sao cũng kém quá nhiều, Tử Đạo chớp mắt một cái đã đến trước mặt nàng ấy, một phát khống chế tiểu cô nương này trong tay.

Sau đó lạnh lùng nói với Quách Tú tròng mắt đã muốn nứt ra:

- Ngừng tay đi, vị tướng quân này.

- Các ngươi...

Các ngươi vô sỉ!

Quách Tú thực sự muốn điên lên.

- Đều vô sỉ cả, lời như vậy không cần nói nữa, cùng một ý nghĩa.

Tử Đạo nhàn nhạt nói.

Lúc này, sáu Cự Đầu tổ cảnh cũng đều bay lại đây, ra tay với ba người Sở Mặc.

Nhưng bọn họ trước tiên cũng đã nhìn thấy Quách Dao Dao đang bị khống chế.

Trong lòng cả đám đều có kích động muốn xông tới đám sinh linh tới từ Hôi Địa này.

-----o0o-----

Chương 2045: Thả bọn họ đi! (2)

Chương 2045: Thả bọn họ đi! (2)

Chửi Quách Tú ầm lên trong lòng: Con mẹ nó ngươi có ngu hay không hả?

Vậy mà lại để tiểu tổ tông này chạy tới quan chiến?

*Quan chiến: Quan sát trận chiến

Sáu Cự Đầu Tổ cảnh thậm chí đành nhắc nhở Quách Tú trước tiêndừng tay.

Trước đó Quách Tú đã là người đầu tiên phạm sai lầm, giờ đây trong sáu Cự Đầu Tổ cảnh lại có thêm người thứ hai sai cực nghiêm trọng.

Hành động của bọn họ đã nói đầy đủ ra rằng thiếu nữ này là một người rất quan trọng.

Có thể nhìn là biết được, bọn Quách Tú cũng nhất định phải phạm sai lầm này.

Bởi vì Quách Dao Dao...

Thật sự quá quan trọng!

Nếu nàng thật sự bị làm sao, không cần nói nhiều, Quách Xương sẽ điên mất!

Có thể làm toàn bộ biên cương vô này lật ngược lại!

Đến lúc đó, thậm chí ngay cả gia tộc Hàn Băng cũng không có cách nào đè chuyện này xuống.

Sở Mặc vừa nhìn cảnh tượng này thì nhất thời vui vẻ, sau đó nhìn thoáng qua thiếu nữ Quách Dao Dao đầy mặt là sương lạnh, nói với Mông Nã:

- Dễ hơn so với tưởng tượng của chúng ta một chút!

Mông Nã cũng hài lòng.

Chuyện như này, là chuyện mà mấy lần y qua Thông đạo đều chưa bao giờ gặp.

Y gật đầu:

- Quả thực là dễ dàng!

Hai người cũng không trao đổi một cách giấu diếm, mọi người đều "nghe" được rất rõ ràng, sắc mặt của bọn họ đều vô cùng xấu.

- Thả nàng ra, nàng ấy còn là một đứa trẻ!

Quách Tú hít sâu một hơi, nhìn ba người Sở Mặc:

- Ta thả các người đi!

- Chúng ta không phải là sinh linh Hôi Địa ác độc sao?

Mặc Mông Nã không thay đổi nói:

- Làm sao có thể thả nàng ta ra được?

- Ngươi... các người muốn thế nào mới thả nàng ấy ra, nói một điềukiện đi.

Để đổi mạng của nàng?

Quách Tú nói.

- Ca!

Quách Dao Dao vẻ mặt tức giận nói:

- Huynh đừng như vậy!

Đừng nên thỏa hiệp với đám người xấu này!

Mông Nã cười nói:

- Bằng hữu à, ngươi suy nghĩ nhiều rồi.

Mạng của tiểu cô nương này rõ dàng có giá hơn các người nhiều.

Không đổi!

Phụt!

Quách Tú tức đến mức phun thẳng ra một ngụm máu tươi.

Sở Mặc ở một bên nói:

- Ngươi cũng không cần cấp, chúng ta thật ra không có ác ý như các người vẫn nghĩ.

Nếu không, bọn ta tới không chỉ có ba, mà là hàng trăm triệu sinh linh của Hôi Địa rồi.

Ngực Quách Tú phập phồng, sáu Cự Đầu Tổ cảnh đều nhìn Sở Mặc.

Bọn họ đương nhiên nhìn ra được Sở Mặc là một Nhân tộc, hơn nữa còn là một tộc rất cường đại, nhưng không hiểu Sở Mặc muốn làm gì.

- Chúng ta tới nơi này cũng chỉ như đi qua một con đường mà thôi.

Cô gái này trước tiên chúng ta dẫn đi đã.

Chờ chúng ta tới được khu vực an toàn rồi sẽ tự khắc thả nàng ấy.

Sở Mặc nhìn Quách Tú:

- Chúng ta sẽ không thương tổn tới nàng, cũng không muốn xung đột gì với các người cả.

Ngươi có thể hiểu ý của ta không?

- Ta có thể hiểu, nhưng ta không làm chủ được.

Quách Tú thở dài một tiếng, nhìn Quách Dao Dao vẻ mặt tự trách, sau đó nói:

- Người duy nhất có thể làm chủ, chỉ có đại tướng quân của chúng ta.

- Ồ, hắn đã tới.

Sở Mặc nhàn nhạt nói.

Lúc này, trên trời phía xa truyền tới một tiếng hừ lạnh:

- Thả bọn họ đi!

- Cha!

Quách Dao Dao đột nhiên kêu to một tiếng, vẻ mặt anh dũng không sợ nói:

- Không cần lo cho con, giết mấy người xấu này đi!

...

Quách Tú....

Sở Mặc.

...

Mông Nã.

...

Tử Đạo.

....

Sáu Cự Đầu tổ cảnh.

Mọi người đều im lặng nhìn Quách Dao Dao.

Quách Dao Dao hoàn tòan là vẻ mặt nghi hoặc nhìn mọi người, trong lòng nói sao vậy?

Lẽ nào ta nói không đúng sao?

Lẽ nào ta biểu hiện thiếu anh dũng sao?

Vì sao tất cả mọi người nhìn ta như vậy?

Ánh mắt này thật kỳ quái?

Im lặng giống những người này còn có cả đại tướng quân Quách Xương.

Ông ta bây giờ nghĩ trong lòng, không phải con gái đặt mình trong hiểm cảnh, cũng không phải trách móc gì Quách Tú.

Tuy là ông ấy lạnhlùng nhưng cũng không phải một người vô tình.

Nếu không thì ông ta làm sao lại sủng ái đưa con gái mà người khác đều xem thường như vậy?

Trong lòng ông ta bây giờ ý nghĩ đầu tiên cũng là: Năm đó ông ta thực sự sai rồi!

Đây vốn là một nơi nguy hiểm!

Nguy hiểm có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Nhưng ông ta lại đưa đứa con gái ông ta sủng ái nhất đến nơi này, để những sinh linh đó bồi dưỡng nó thành một đóa tiểu bạch hoa.

Đơn thuần đến ngu ngốc!

Nếu như để nó từ nhỏ biết tới chỗ hung hiểm của nơi này, nếu để nàng sớm hiểu rõ đây là một thế giới như thế nào thì tin là vừa rồi... lời nói đó nó cho dù thế nào cũng sẽ không nói ra miệng?

Trong lòng Quách Xương nghĩ, sau đó thở dài một tiếng, đi tới nơi này, từ trên trời giáng xuống.

Còn có mười mấy tu sĩ trên người tản ra khí tức Tổ cảnh ở bên cạnh ông ta, nhìn chằm chằm ba người Sở Mặc.

- Đừng có làm tổn thương con gái của ta, ta thả cho các người đi.

Quách Xương trầm giọng nói.

Ông ta nhìn ba người Sở Mặc, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Sở Mặc, cặp mắt như chim ưng, trong con ngươi bắn ra hai tia sáng sắc bén.

Thân là một tướng quân quanh năm trấn thủ ở khe nứt, Quách Xương cũng vô cùng độc ác, liếc mắt đã nhìn ra trung tâm của ba người là Sở Mặc.

Ông ta nhìn Sở Mặc, vẻ mặt trầm ổn lạnh giọng nói:

- Nếu như con gái của ta bị một chút thương tổn thậm chí chỉ thiếu một sợi tóc thôi...

Mấy người các ngươi, ta chắc chắn truy giết đến chân trời góc biển, tận cùng vũ trụ mới thôi!

Cho dù phía sau các người có lực lượng chống lưng mạnh bao nhiêu, ta đều sẽ không bỏ qua cho cácngười!

Nói xong, Quách Xương nhìn về phía con gái mình, thanh âm nhu hòa nói:

- Dao Dao, không phải sợ, có cha ở đây rồi!

- Vâng, cha, con mới không sợ mấy người xấu này đâu!

Quách Dao Dao tuy rằng chống chế, nhưng mặt mày lại không chút vẻ sợ hãi nào.

- Được, không hổ là con gái của Quách Xương ta.

Quách Xương nói, nhìn thoáng qua hai bên:

- Thả bọn họ đi.

- Tướng quân...

Một tu sĩ Tổ cảnh hơi chần chừ nói:

- Nói như vậy...

Gia tộc bên kia?

- Ai dám nói ra nói vào!

Quách Xương lạnh lùng nói:

- Ta giết kẻ ấy!

Tên tu sĩ Tổ cảnh khóe miệng hơi giật giật, ngậm miệng lại.

Hiển nhiên, y biết rõ tính tình tướng quân nhà mình, những lời đó không phảichỉ nói xuông.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Quách Xương, sau đó nhìn Tử Đạo và Mông Nã nói:

- Chúng ta đi thôi!

Quách Xương nhìn Sở Mặc, do dự một chút, sau đó nói:

- Đi về phía đông nam.

Sở Mặc nhìn Quách Xương, không nói gì.

Quách Xương nói:

- Chỉ có hướng đó mới an toàn.

Ta không phải là vì sống chết của các ngươi, ta là vì con gái của ta.

Sở Mặc gật đầu:

- Được!

-----o0o-----

Chương 2046: Đưa trở về (1)

Chương 2046: Đưa trở về (1)

Sau đó, ba người dẫn theo Quách Dao Dao, đi thẳng về hướng đó.

Đám người Quách Tú muốn đi theo lại bị Quách Xương ngăn cản.

Quách Tú hơi không hiểu nên nhìn Quách Xương:

- Tướng quân... nhỡ đâu bọn họ...

- Đúng vậy tướng quân, sinh linh Hôi Địa không thể tin được!

- Tướng quân, chúng ta dù sao cũng phải theo sau bảo vệ tiểu thư an toàn...

Quách Xương giơ tay lên, ngăn lời của mọi người, nói:

- Bọn họ sẽ không làm thương tổn đến nó.

Nói xong, Quách Xương xoay người rời đi.

Để lại một đám tu sĩ Tổ Cảnh hai mặt nhìn nhau, toàn bộ đều ngẩn người ở đó.

Với cảnh giới của bọn họ và những điều hiểu về sinh linh Hôi Địa cũng tính không ra Quách Dao Dao có bao nhiêu an toàn.

Đại tướng quân lấy đâu ra lòng tin chứ?

Quách Xương đương nhiên sẽ không nói với bọn họ ông ta nhìn thấy thanh đao lóe lên rồi biến mất của Sở Mặc.

Đúng vậy, chính là cây đao kia!

Thí Thiên!

Nó lại đã trở về!

Lần thứ hai xuất hiện ở thế giới Thông đạo.

Cây đao kia cũng chỉ có nằm trong tay người đó mới phát huy được uy lực như thế này nhỉ?

Nghĩ đến thời gian trước ông ta thấy được tin tức truyền tới từ bên gia tộc Cổ Thần, 50 người trên Phong Thần Bảng chỉ còn có 48 người.

Một người trong đó đã thành thần lại bị người ta một đao chém chết!

Sau đó vị sát thần kia còn chém cả thần cách của mình, bước chân vào cửa đá, không còn tung tích nữa.

Từ cổ chí kim, mặc dù có cách nói trong nháy mắt xuất hiện thần cách là có thể chém rụng xuống được, nhưng trên thực tế, sự thành công đó lại lác đác chẳng có mấy, thậm chí hầu như không có ai dám thử làm vậy.

Bởi vì thời gian đó đang chìm trong sự may mắn khi được thành thần, người nào sẽ chém rụng thần cách của mình chứ?

Từ trước đến nay cũng chỉ có hắn... mới có thể làm được như vậy nhỉ?

Quách Xương suy nghĩ trong lòng, sau đó nhìn về phía mà con gáibiến mất, trên mặt cũng không có quá nhiều lo lắng, ngược lại thì thần sắc lại có điều suy nghĩ.

...

Ba người Sở Mặc dẫn theo Quách Dao Dao nhanh chóng cách xa biên thùy vô cùng mênh mông lạnh lẽo đó.

Ba ngày sau, bọn họ đã tiến vào khu vực thành Lục Thụ.

Ở đây đã coi như thoát khỏi phạm vi thế lực của Quách Xương.

Từ đầu đến cuối, Quách Xương cũng không phái người nào theo đuôi họ.

Dọc đường bọn họ càng không bị ngăn cản.

Cứ như vậy một đường đi thẳng đến nơi này.

Sở Mặc ở chỗ này, dừng bước.

Quách Dao Dao vẻ mặt cảnh giác nhìn hắn:

- Tên khốn kia, ngươi muốn làm gì?

Sở Mặc cười cười:

- Còn nhớ đường về không?

Quách Dao Dao nhìn thoáng qua cảnh sắc chung quanh, lẩm bẩm:

- Ở đây cũng đẹp đấy, ta lần đầu tiên thấy một nơi đẹp như vậy.

...

Mấy người Sở Mặc đều cạn lời, lòng nói nha đầu này mức độ không tim không phổi đã đến mức nhất định, người bình thường không phải là đối thủ.

Dưới tình huống này lại còn có tâm tình ngắm phong cảnh?

Nói rồi Quách Dao Dao nhìn Sở Mặc, nói tiếp:

- Tên khốn các người dự định thả ta đi hả?

- Đúng vậy, cha cô là người giữ đúng lời cam kết, chúng ta đương nhiên cũng sẽ tuân thủ lời hứa hẹn, thả cô đi.

Sở Mặc nói.

- Nhưng mà ta không muốn trở về!

Quách Dao Dao nhìn Sở Mặc nói:

- Tên khốn kia, cho ta đi chơi với các người một thời gian rồi lại về nhà có được không?

...

Đầu Sở Mặc đầy vạch đen nhìn Quách Dao Dao:

- Tiểu nha đầu, chúng ta đều là người xấu tội ác tày trời...

- Thôi đi, các người không giống với sinh linh Hôi Địa.

Đừng chorằng ta cái gì cũng không biết.

Quách Dao Dao có chút đắc ý nhìn Sở Mặc:

- Thật ra các người đều trốn từ bên Hôi Địa tới đúng không?

Sở Mặc bĩu môi, nhàn nhạt nói:

- Vậy thì sao?

Từ bên kia trốn tới thì nhất định là người tốt à?

- Chí ít ta cảm giác được các người cũng không xấu.

Quách Dao Dao nói.

- Cô quá ngây thơ rồi, không có người xấu nào lại viết chữ "xấu" lên mặt mình cả.

Sở Mặc nói rồi khoát tay:

- Cô đi nhanh đi.

- Không, ta không đi!

Quách Dao Dao trợn to hai mắt, vẻ mặt đắc ý nói:

- Các người không cho ta theo, ta cũng không trở về nhà, ta còn muốn trốn đi để cha ta không tìm được ta.

Sau đó ông ấy nhất định sẽ cho rằng các người đã hại ta.

Đến lúc đó ông ấy khẳng định sẽ truy giết các người đến tận cùng thế giới!

Bắt các người không có đất dung thân!

....

Cả ba người đều triệt để hết chỗ nói.

Sở Mặc nhìn Quách Dao Dao như nhìn một đứa ngu:

- Tiểu nha đầu, cô nghĩ rằng chúng ta sợ điều đó sao?

- Hì hì, vậy giết ta đi!

Vẻ mặt Quách Dao Dao lại không quan tâm, nói:

- Lại nói, trên đời này ngoại trừ cha mẹ và Tú ca ra thì cũng chẳng có mấy ai để ý đến ta, đều ước gì ta chết sớm một chút cho đỡ chướng mắt.

Sở Mặc, Tử Đạo và Mông Nã ba mặt nhìn nhau, đều khó có thể hiểu được.

Thế nào lại gặp phải một tiểu nha đầu phản bội như vậy, còn là một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh nữa...

- Nếu không, chúng ta cứ đi đi thôi, bỏ nàng ta lại đây là được.

Mông Nã lấy tràng vực ra, dùng thần niệm nói chỉ để cho Sở Mặc và Tử Đạo nghe thấy.

- Cũng được, chúng ta đi, tiểu nha đầu này ở một mình sợ hãi thì đương nhiên sẽ về nhà thôi.

Tử Đạo nói.

Bây giờ y rất nóng lòng muốn gặp được người yêu Âu Dương Phỉ của mình, nào có tâm tư đi quản tiểu cô nương phản bội này chứ?

Sở Mặc nói:

- Nhỡ đâu nàng ta không về nhà thì sao?

Thật sự xảy ra chuyện gìngoài ý muốn thì cha nàng ta chắc điên lên mất!

Đến lúc đó, phiền phức của chúng ta sẽ vô cùng vô tận đấy.

- Thật là một phiền phức!

Sớm biết vậy thì đã bỏ nàng ta ở nửa đường cho rồi.

Mông Nã đã hơi tức giận.

Sau đó, y thẳng thắn hiện ra bản thể, lấy hình tượng Độc Nhãn tộc của mình xuất hiện trước mặt Quách Dao Dao, cười gằn nói:

- Đã lâu chưa được ăn người rồi!

- A!

Quách Dao Dao quả nhiên bị hoảng sợ, kêu lên một tiếng chói tai, lui về phía sau vài bước.

Mông Nã cười gằn nói:

- Không muốn chết thì cút nhanh lên!

Quách Dao Dao ngưng thần, sau đó vẻ mặt tò mò đi lên phía trước, vươn tay qua sờ vào con mắt to lớn duy nhất của Mông Nã:

- Ai nha, thật kỳ quái, ngươi là tộc Độc Nhãn sao?

Ta chỉ thấy trên sách cổ thôi, giờ mới lần đầu tiên nhìn được tận mắt.

...

Mông Nã trong nháy mắt đã đen mặt, mở tràng vực Tổ cảnh đẩy Quách Dao Dao ra xa.

Quách Dao Dao vẻ mặt ủy khuất:

- Làm gì chứ, đẩy người ta như vậy, người ta hiếu kỳ mà!

Mông Nã lúc này cũng hận điên!

Tiểu cô nương này giết không thể giết, nhưng mặc kệ ở đây cũng không được, đơn giản là một phiền phức cực to!

-----o0o-----

Chương 2047: Đưa trở về (2)

Chương 2047: Đưa trở về (2)

Lúc này, Sở Mặc nói:

- Các huynh chờ ở đây, ta đưa nàng ấy trở về.

- Không được!

Mông Nã và Tử Đạo cùng kêu lên.

Tử Đạo nói:

- Điều đó quá nguy hiểm!

Trong ánh mắt của gã tràn ngập chân thành.

Lúc này, gã thật sự không nghĩ đến an nguy của Âu Dương Phỉ mà thật sự là suy nghĩ vì Sở Mặc.

Mông Nã cũng nói:

- Cậu trở lại chẳng khác nào tư chui đầu vào lưới.

Sở Mặc cười nói:

- Ta chẳng qua là tới từ bên Hôi Địa thôi, ta không phải là sinh linh Hôi Địa, có gì mà chui đầu vào lưới chứ, nói hết ra là được rồi.

Nói rồi Sở Mặc tiện tay búng ngón tay.

Bên kia, Quách Dao Dao cơ bản không kịp phản ứng gì cả người đã bị phong ấn lại.

Sau đó bị Sở Mặc ném vào trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Sau đó, Âu Dương Phỉ được Sở Mặc thả ra.

Vừa thấy được thê tử đã chia cách nhiều năm, vành mắt Tử Đạo trong nháy mắt đã đỏ lên.

- Phỉ nhi!

Tiến lên ôm lấy Âu Dương Phỉ.

Âu Dương Phỉ cũng hơi mơ hồ, chẳng qua khi nhìn thấy Tử Đạo thì trên mặt của nàng cũng xuất hiện vẻ vui mừng, nước mắt liền chảy xuống.

Mông Nã hơi đờ ra nhìn Sở Mặc, trong lòng nói tại sao lại thêm một người?

Một lát sau, Âu Dương Phỉ đã biết rõ có chuyện gì xảy ra.

Nàng thi lễ nghiêm túc nói với Sở Mặc:

- Cảm tạ công tử đã ra tay cứu giúp.

Sở Mặc cười cười:

- Không cần khách khí như vậy.

Tử Đạo nghiêm túc nói:

- Sở huynh, lời thừa ta không nói nhiều.

Cái mạng của vợ chồng chúng ta sau này sẽ là của Sở huynh!

Nói rồi, Tử Đạo lấy một cái lệnh bài ở trên người ra ném cho Sở Mặc:

- Đây là lệnh bài Phong Thần, mặt trên có phương thức nắm trongtay thần cách của vợ chồng chúng ta, còn có cách thức nắm trong tay thần cách của 48 tu sĩ khác nữa.

Ta ngu dốt, có trong tay thứ này đã hơn mười năm cũng không hiểu rõ lắm.

Chỉ có điều hôm nay, ta giao nó cho huynh..

Mạng của chúng ta cũng là của huynh.

Sở Mặc nhận lệnh bài Phong Thần, dùng thần thức dò xét một chút, mặt trên quả nhiên có 50 đạo thần thức cường đại đang dao động.

Chỉ có điều muốn tiếp tục tra xét lại bị lực lượng thượng cổ đẩy lùi.

Nhưng Sở Mặc lại có thể cảm giác được, vật này là thực!

Thật sự là lệnh bài Phong Thần!

- Cứ như vậy mà giao nó cho ta sao?

Sở Mặc im lặng nhìn Tử Đạo.

Đây thật sự là mạch máu của cậu ta đó!

- Hai cái mạng của vợ chồng chúng ta đều là do huynh cứu.

Nếu huynh muốn hại chúng ta hà tất phải phí công sức như vậy?

Sở Mặc gật đầu, nói:

- Yên tâm, vấn đề thần cách của các người ta có lẽ có cách giải quyết.

Chỉ có điều tất cả chờ ta trở lại rồi nói đi.

Chúng ta bây giờ trước tiên cởi phong ấn cho Âu Dương Phỉ đã.

Sau đó, Sở Mặc cùng với Mông Nã và Tử Đạo cùng ra tay, mởphong ấn trên người của Âu Dương Phỉ.

Một lần nữa có lại sức lực và cảm giác tự do khiến Âu Dương Phỉ không nhịn được mà lệ rơi đầy mặt, tràn ngập cảm kích với Sở Mặc và Mông Nã.

Trong nháy mắt nàng nhìn thấy Mông Nã cũng đã biết có chuyện gì xảy ra.

Trước đó chuyện Mông Nã giết tiểu vương gia Xích Xà tộc đã truyền đi khắp cả Hôi địa.

Âu Dương Phỉ tuy là thực lực bị phong ấn nhưng tai không bị phong ấn, cũng có thể nghe thấy.

- Công tử, ngài thực sự muốn đưa tiểu cô nương này trở về sao?

Âu Dương Phỉ nhìn Sở Mặc nói:

- Chỉ e đối phương sẽ không dễ để công tử tùy ý rời đi đâu.

Tử Đạo cũng nói:

- Không sai, tên Quách Xương kia vừa nhìn đã biết là một người cực kỳ lãnh huyết vô tình, nếu như huynh trở lại...

Mông Nã cũng lo lắng nhìn Sở Mặc.

Trước ba người, hiện tại bốn người.

Không hề nghi ngờ, Sở Mặc chính là trung tâm của bọn họ.

Nếu như Sở Mặc gặp phải ngoài ý muốn gì, như vậy tiếp theo bọn họ ngay cả người tâm phúc cũng mất luôn.

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Yên tâm đi, ta không có nguy hiểm gì.

Tên Quách Xương là một người biết thời thế.

- Năm đó chúng ta phải trốn ở Thông đạo cũng từng nghe nói về ông ta.

Nói ông ta là một người vô cùng lãnh huyết nhưng lại không hề bá đạo...

Trên mặt Âu Dương Phỉ tràn ngập lo lắng.

Nàng không biết tại sao khi nhìn thấy Sở Mặc thì có cảm giác tim đập nhanh không hiểu rõ.

Dường như... hơi sợ Sở Mặc vậy.

Cảm giác này rất kỳ quái, chẳng biết tại sao.

Lấy năng lực suy diễn của Tổ cảnh cũng không suy diễn được bất kỳ điều gì.

Nhưng Sở Mặc là ân nhân cứu mạng của nàng, nàng thực sự không hy vọng Sở Mặc gặp phải bất kỳ ngoài ý muốn nào.

Sở Mặc khoát khoát tay:

- Yên tâm, ở đây chờ ta 10 ngày.

10 ngày sau nếu ta không về, vậy thì các người cứ rời khỏi đây trước.

Ta còn sống nhất định sẽ tìm được các người.

Có câu, thật ra Sở Mặc cũng không nói với bất kỳ ai.

Từ lúc bước vào Thông đạo, trong lòng Sở Mặc đã không hiểu sao sinh ra một suy nghĩ trong đầu:

- Ta đã trở về!

Chẳng những có ý nghĩ như vậy, hơn nữa, hắn dường như đối với thế giới này vô cùng quen thuộc và thấu hiểu.

Nói ví dụ như Quách Xương bảo hắn đi về phía Đông nam, hắn cũng không phải hoàn toàn tín nhiệm Quách Xương.

Nhưng trong đáy lòng đã có một thanh âm nói cho hắn biết: Thật sự nên đi về hướng đó!

Cuối cùng Sở Mặc vẫn trở về, bởi vì loại cảm giác quen thuộc vớithông đạo một cách quái dị này khiến hắn cũng hơi hoài nghi, sự thật chẳng lẽ người trong Thông đạo có thể chuyển thế, sống lại ở La Thiên Đại Vũ Trụ sao?

Trong lòng Sở Mặc thực sự không ủng hộ và chấp nhận cách nói này, bởi vì hắn thấy đó quả thực là quá bịa đặt.

Không nói đến thế gian thật sự có luân hồi hay không, cho dù thật sự có thì thế nào lại phát sinh trên người mình chứ?

Nếu như mình thật sự là một tu sĩ trong Thông đạo thì tại sao muốn bỏ qua tài nguyên tốt như vậy trong Thông đạo để đi luân hồi chuyển thế?

Ăn no rửng mỡ à?

Nhưng bây giờ rất nhiều dấu hiệu ở đây đều cho thấy cách nói này không có lửa làm sao có khói?

Như vậy, trong lòng Sở Mặc nghĩ hắn nhất định phải hiểu rõ chuyện này rốt cuộc là từ đâu mà đến.

Trước hết bắt đầu từ Quách Xương là được rồi.

Bởi vì Sở Mặc rất rõ ràng cảm giác được, Quách Xương đối với hắn dường như có loại tín nhiệm rất đặc thù!

Đó không phải là trực giác, đó là một sự thật!

Không cần Âu Dương Phỉ và Tử Đạo họ nói Quách Xương là người thế nào, Sở Mặc cũng có mắt, cũng sẽ nhận biết được.

Hắn tin, nếu như dẫn Quách Dao Dao đi không phải là hắn, Quách Xương chắc chắn sẽ không yên tâm mà rời đi như thế.

Như vậy vấn đề là vì sao ông ta lại tin tưởng ta như vậy?

-----o0o-----

Chương 2048: Lại chém thần cách (1)

Chương 2048: Lại chém thần cách (1)

Căn cứ vào mấy vấn đề này, hơn nữa Quách Dao Dao thật sự là một phiền phức rất lớn, cho nên Sở Mặc quyết định mạo hiểm trở lại, gặp Quách Xương một lần!

Lúc này, Sở Mặc dùng tốc độ cao nhất chạy đi, chỉ dùng hai ngày hắn đã về tới nơi lạnh giá đó.

Sau đó Sở Mặc mở thần thức ra, liên lạc với Quách Xương.

Bên kia hầu như trong nháy mắt đã đáp lại, hơn nữa có vẻ vô cùngkinh ngạc:

- Tại sao ngươi lại trở lại?

- Hộ tống con gái của ông về.

Sở Mặc đáp lời.

Bên kia dường như hơi ngạc nhiên, chỉ có điều lập tức giống như hiểu ra cái gì nên trả lời lại một câu cho Sở Mặc.

- Chờ ta!

Mấy canh giờ sau, Sở Mặc gặp được Quách Xương.

Lúc này, chỉ có một mình Quách Xương tới.

Hơn nữa, cách ăn mặc của ông ta là thường phục, ngay cả dáng dấp cũng đã có thay đổi không nhỏ.

Tin là ngay cả người quen biết ông ta như Quách Tú cũng chưa chắc có thể liếc mắt một cái đã nhận ra ông ta.

Quách Xương mặc dù không có cách nào che giấu đạo và tràng vực trên người ông ta, nhưng ngụy trang một chút như này vẫn không có vấn đề gì cả.

Nhìn thấy Sở Mặc, trước tiên, Quách Xương cũng không hỏi con gái của mình ở đâu, chỉ nhìn sâu Sở Mặc:

- Quả nhiên là cậu vẫn trở về!

Một câu nói này, trong lòng Sở Mặc nhấc lên sóng to gió lớn.

- Ông quả nhiên là biết ta!

Sở Mặc cũng không quanh co mà vẻ mặt nghiêm túc nhìn Quách Xương.

- Sở công tử cái thế vô song, anh kiệt trong Thông đạo ai chẳng biết?

Trên mặt Quách Xương nở nụ cười:

- Sở Công tử đã từng là một anh kiệt cái thế quân lâm thiên hạ!

- Đã từng?

Ta cũng họ Sở?

Sở Mặc cười khổ một cái.

- Sở thị...

Đã từng là vương tộc của Thông đạo, là cổ tộc đứng đầu.

Chỉ có điều từ năm công tử luân hồi, dòng dõi vương tộc đột nhiên bị hủy diệt chỉ trong thời gian ngắn.

Mọi người, tất cả đều bị diệt, bao gồm cả một Thái Thượng lão tổ trong vương tộc.

Quách Xương thẳng thắn nói không chút giấu diếm, kể hết ra chuyện cũ năm xưa.

- Trên thực tế, chuyện này ở Thông đạo không coi là bí mật gì.

Nhưng là một điều cấm kỵ, người có can đảm đề cập tới không nhiềulắm.

Quách Xương nhìn Sở Mặc đang trầm mặc, nhẹ giọng nói:

- Rất nhiều người biết chuyện đều nói Sở công tử động vào đại cấm kỵ, tự biết khó thoát được kiếp nạn cho nên chọn luân hồi tu luyện lại từ đầu.

- Đại tổ?

Sở Mặc nhìn Quách Xương.

Quách Xương nói:

- Thái Thượng siêu việt nắm trong tay cao thủ của Thông đao, đương nhiên, ta chưa từng gặp, chỉ là nghe nói thôi.

- Trên đời này quả thực sẽ có cảnh giới cao hơn cả Thái Thượng sao?

Sở Mặc nhìn Quách Xương, cảm giác không thể tin nổi.

Cảnh giới như Thái Thượng đã làm kẻ khác không thể tưởng được rồi.

Với Tổ cảnh... hoàn toàn không có cách nào để biết được đạo của Thái Thượng cả.

Rất khó tưởng được, Đại tổ Thái Thượng siêu việt... sẽ là cao thủ bậc nào.

- Ngay cả là Thái thượng cũng không chạy thoát được vũ trụ mênh mông, cũng không thể thật sự thọ cùng trời đất.

Nếu nói bất tử bất diệt, ra ngoài tam giới, không còn trong ngũ hành chẳng qua là một nguyệnvọng tốt đẹp của tu sĩ mà thôi.

Quách Xương nhàn nhạt nói:

- Trên thực tế, tuổi thọ của một ngôi sao từ trước đến nay ít nhất đều có mấy tỉ năm, thậm chí có ba ngôi sao từ xa xưa cũng đã có sinh mệnh cả mấy nghìn tỷ.

Về phần những lục địa cực lớn phiêu diêu trong các vũ trụ càng có khả năng tồn tại cả trăm tỷ năm thậm chí là hơn cả trăm tỷ năm.

Trên đó chôn giấu bao nhiêu bí ẩn xa xưa, ai có thể biết hết được?

Vũ trụ vô biên vô hạn, ngay cả có là cao thủ Thái thượng cũng khó có thể chạm vào bí mật nòng cốt chân chính đó.

Nhưng, đến cảnh giới Đại Tổ cảnh rồi mới có thể biết một, hai?

Sở Mặc trầm mặc, trong lòng cười gượng.

Dựa theo cách nói củaQuách Xương, hắn đã từng vô cùng uy phong... thậm chí ngay cả cấm kỵ Đại tổ cũng có thể động vào?

- Là chém thần cách sao?

Sở Mặc nhìn Quách Xương hỏi.

Quách Xương gật đầu:

- Đúng là chuyện đó.

Nói rồi, ánh mắt của Quách Xương sáng quắc nhìn Sở Mặc:

- Cậu bây giờ đã thành công?

Sở Mặc hơi mờ mịt nhíu mày:

- Đúng vậy, chắc là có thể!

- Thật tốt quá!

Vẻ mặt Quách Xkinh hỉ, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

- Chúng ta làm một giao dịch đi!

- Giao dịch?

Sở Mặc kỳ quái nhìn Quách Xương.

- Cậu giúp ta chém rơi nửa khối thần cách trên người con gái ta, sau đó lại giúp ta chém rơi khối thần cách chết tiệt trong đầu của thê tử ta... ta có thể cung cấp cho Cậu số lượng lớn tài nguyên, cho cậu sự che chở bảo hộ, cho cậu ở nơi biên thùy vô cùng lạnh lẽo này an tâm tu luyện.

Ta dám đảm bảo ở trên địa bàn của ta, trừ phi có Đại Tổ giáng lâm, nếu không thì ai cũng không động được đến cậu!

Quách Xương nhìn Sở Mặc:

- Ta còn có thể nói cho cậu những chuyện của cậu mà cậu muốn biết, chuyện mà ta biết!

Cho dù chuyện có cơ mật như thế nào, chỉ cần ta biết ta sẽ không giấu cậu!

Sở Mặc có thể cảm giác được lúc Quách Xương nói những lời đó, tâm tình rất kích động, hơn nữa khí tức trên người gã tràn đầy sự chân thành, không chút nào dối trá.

Sở Mặc cũng tin, vào lúc này lời nói của Quách Xương cũng đều là lời thật lòng.

Hắn suy nghĩ một chút, nói:

- Ta có thể giúp ông, nhưng ta sẽ không ở lại đây.

Quách Xương nhìn Sở Mặc:

- Bản thân ta cho tới giờ không sợ chút phiền phức nào.

Đều là nhân vật đứng đầu vô cùng thông minh, không cần Sở Mặc nói Quách Xương đã hiểu nguyên nhân mà Sở Mặc không ở lại nơi này của gã.

- Không, ta sợ.

Sở Mặc cười nói:

- Ông tốt nhất là có thể xử lý sạch sẽ tin tức bọn ta xuất hiện.

Nếu không, ông phiền, ta cũng phiền!

Quách Xương suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu đồng ý:

- Được rồi, ta đồng ý!

Sau đó, Quách Xương dẫn theo Sở Mặc, đi tới một nơi khá bí ẩn.

Mẹ của Quách Dao Dao - nữ nhân gã yêu nhất, giới thiệu cho Sở Mặc.

Đây là một người phụ nữ nhìn qua không đẹp đến nỗi làm người takinh diễm, nhưng nhìn kỹ lại đẹp tuyệt sắc vô song.

Một khí chất dịu dàng, cử chỉ đoan trang, vừa nhìn đã tràn đầy phong phạm.

Nữ tử Tổ cảnh này cho dù khi nghe tin Sở Mặc có thể giúp bà ấy chém thần cách thì cũng không có vẻ gì kinh ngạc.

Chỉ ôn nhu nhìn Quách Xương:

- Thật ra, thế nào cũng được.

Ý của bà ấy rất đơn giản, chỉ cần ta ở bên cạnh chàng, ta cũng sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào!

Lệnh bài Phong Thần ở trên tay của chàng, chàng cũng sẽ không hại ta, ta có gì phải lo lắng chứ?

Nhưng thái độ của Quách Xương lại vô cùng kiên quyết, đó chính là thần cách chết tiệt trong đầu của thê tử phải chém bỏ!

-----o0o-----

Chương 2049: Lại chém thần cách (2)

Chương 2049: Lại chém thần cách (2)

Còn có con gái của gã nữa!

Cũng phải chém bỏ!

Gã không quan tâm thần cách chết hay sống trong đầu của tu sĩ, nhưng vợ, con gái vủa gã lại phải được tự do!

Tự do theo một ý nghĩa thật sự!

Trước kia gã không làm được, không tìm được người có năng lực này đương nhiên vẫn không nói chuyện này ra.

Nhưng bây giờ gã gặp được người có thể chém thần cách, như vậy chuyện này nhất định phải hoàn thành trước tiên!

Vạn nhất... ngược lại Sở Mặc bị đánh chết, hắn tìm ai để khóc đây?

Cũng không thể nói là Quách Xương ích kỷ, thực ra đó mới là bản năng của sinh linh!

Sau đó, Sở Mặc thả Quách Dao Dao ra.

Thấy được cha mẹ, Quách Dao Dao quả thực hơi không dám tin vào mắt của mình, vẻ mặt tức giận hô với Sở Mặc:

- Tên khốn kiếp... ngươi ngươi ngươi... ngươi xấu lắm!

- Dao Dao, không được vô lễ.

Quách phu nhân - thê tử của Quách Xương vẻ mặt ôn hòa nhìn con gái của mình.

- Mẹ... hắn là tên khốn kiếp!

Người ta đã muốn đi với bọn họ du xuân thưởng hoa vài ngày rồi mà...

Quách Dao Dao đi tới bên cạnh mẫu thân, kéo tay của mẫu thân làm nũng.

Quách Xương hơi đồng tình nhìn thoáng qua Sở Mặc.

Bây giờ gã rốt cuộc đã hiểu được vì sao Sở Mặc lại mang nó trả lại rồi.

Đổi lại là gã chỉ e cũng làm y như vậy...

Đây quả thực là một phiền phức cực lớn, luôn mang theo chắc chắn là không được, bỏ mặc không quản... nhỡ đâu nàng gặp phải cái gì ngoài ý muốn thì chắc chắn tất cả xấu xa sẽ đổ lên đầu Sở Mặc.

- Phiền đạo hữu rồi!

Quách Xương nói với Sở Mặc.

- Hắn là tên khốn kiếp!

Phiền hắn cái gì chứ?

Quách Dao Dao vẫn vẻ mặt không cam lòng, trong lòng rất không thoải mái.

- Dao Dao!

Quách phu nhân hơi không vui nhìn con gái của mình.

Quách Dao Dao lúc này mới quệt mồm, vẻ mặt ta rất không vui, thở phì phò đi tới ngồi xuống một bên.

Sau đó, Quách phu nhân bình tĩnh nhìn Sở Mặc:

- Trước tiên bắt đầu từ ta đi.

- Chuyện gì?

Chuyện gì xảy ra?

Quách Dao Dao vẻ mặt kinh ngạc.

Quách phu nhân nhìn thoáng qua ái nữ( con gái yêu) của mình, ôn nhu nói:

- Sở công tử muốn giúp chúng ta chém thần cách.

- A?

Trong nháy mắt, mắt Quách Dao Dao sáng lên, sau đó nàng nhỏ giọng lầm bầm một câu:

- Thật sao?

Nói vậy ta có phải có thể đi gặp ông bà rồi không?

Vành mắt Quách Xương đỏ lên, nghiêm mặt hổ:

- Thấy bọn họ làm gì không hả?

Bọn họ không thích con!

Quách Dao Dao lại ngồi đó cười khúc khích, như là không nghe thấy lời nói của cha mình, lẩm bẩm:

- Thật tốt quá, cũng đã bao nhiêu năm rồi ta chưa về nhà.

Bọn họ sẽ rất vui, sẽ nhận ba người chúng ta...

Sở Mặc nhìn Quách phu nhân:

- Quá trình sẽ có chút... khó chịu, kiên nhẫn một chút!

Quách phu nhân cười cười, nói:

- Yên tâm đi, năm xưa ta cũng là từng bước tu luyện mà tới, từ một tiểu tu sĩ đến tu sĩ Tổ cảnh, trải qua rất nhiều mưa gió khó khăn.

Sở Mặc gật đầu, những gì Quách phu nhân nói, hắn đều biết rõ.

Sau đó, hắn lấy Thương Khung Thần Giám, triệu hoán Trảm Đạo ra.

Mười viên huyết nguyệt đồng loạt phát ra ánh sáng vô lượng.

Trên người của Trảm Đạo.

Ngồi trong động phủ, Trảm Đạo nhẹ vung tay lên, một lực lượng Đạo khó tưởng được bao phủ về phía Quách phu nhân.

Sở Mặc vào trong động phủ ra tay giúp Quách phu nhân chém thần cách cũng là đang thử thăm dò!

Pháp trận trong phủ này ngay cả Thái Thượng cũng khó mà tìm được.

Lực lượng pháp trận vô cùng mạnh mẽ, đây cũng là cách thức cực mạnh mà Quách Xương bảo vệ vợ của gã.

Sở Mặc muốn thử một chút xem ở đây giúp Quách phu nhân chém thần cách có thể có phản ứng gì hay không.

Nếu không có, vậy thì tốt rồi!

Sau này hắn hoàn toàn có thể giúp cho nhiều người chém được thần cách.

Về phần Quách Xương là đệ tử của gia tộc Hàn Băng, từ một khắcquyết định kia, gã cũng đã ở trên cùng một chiếc thuyền với Sở Mặc rồi!

Chuyện như vậy nếu gã vẫn không nói ra thì chắc chắn là phải tìm đường chết.

Hơn nữa Sở Mặc có thể cảm giác được rõ ràng, từ trong đáy lòng của Quách Xương, loại máu phản bội cũng nhiều vô số.

Tuy là bản thân không có thần cách, là một thành viên trong quần thể vì lợi ích mà làm việc, nhưng chính gã... dường như lại hoàn toàn không ủng hộ.

Vậy là đủ rồi!

Trảm Đạo ra tay chém vào thần cách của Quách phu nhân.

Hai cha con Quách Xương và Quách Dao Dao đều mặt khẩn trương mà nhìn.

Trong lòng bọn họ đều đang trông đợi.

Quách Dao Dao không dám nói tiếng nào, rất sợ quấy rầy Sở Mặc.

Trong lòng nàng nghĩ nếu thật sự chém được thần cách thì sẽ thật sự được tự do!

Cho dù là người phàm hay tu sĩ, sinh linh nào cũng vậy, việc hướng tới tự do mới là động lực lớn nhất để bọn họ làm mọi chuyện.

Quách phu nhân kêu lên một tiếng đau đớn, một tia máu tươi chảy từ miệng ra nhưng trên người bà ấy lại đột nhiên phát ra một khí tràng cực mạnh.

Nguồn sống cực lớn phát ra từ trong thân thể Quách phu nhân.

Loại tinh – khí – thần này cho dù là Quách Xương hay là Quách Dao Dao đều chưa bao giờ thấy được trên người bà đấy.

Khí tràng thật sự thuộc về Cự Đầu Tổ cảnh, vào lúc này lần nữa về lại trên người của Quách phu nhân.

Trên mặt Trảm Đạo có vẻ uể oải.

Nhưng thần cách bị chém vỡ đó lại hóa thành lực lượng cuồn cuộn không ngừng rót vào trong thân thể củaTrảm Đạo.

Cho nên, chỉ trong nháy mắt, Trảm Đạo lại có thần thái sáng láng, gật đầu với Sở Mặc rồi hóa thành một tia sáng, trở lại bên trong Thương Khung Thần Giám.

Thương Khung Thần Giám lại yên lặng bay vào trong thân thể của Sở Mặc.

Toàn bộ trong phủ tràn đầy khí tức an tĩnh.

Mấy người đều không nói gì, tất cả đều nhìn Quách phu nhân.

Một lúc lâu, Quách phu nhân mới thở phào một cái, nhẹ giọng nói:

- Cũng đã quên mất...

Tự do là cảm giác thế nào rồi.

- Mẹ!

Quách Dao Dao nước mắt rơi như mưa, thoáng cái nhào vào lòng của Quách phu nhân.

Vành mắt Quách Xương đỏ bừng, bỗng nhiên quỳ một gối với Sở Mặc:

- Cảm tạ đại ân của Sở công tử.

- Xin nhanh chóng đứng lên.

Sở Mặc vội đi qua đỡ vai Quách Xương lên, sau đó nói:

- Chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.

- Một cái nhấc tay của công tử cũng đã là tâm nguyện của ta rồi.

Quách Xương vẻ mặt cảm kích nói:

- Trong thời nay cũng chỉ có công tử mới có năng lực trời cho này.

Những người khác, ngay cả cao thủ Thái thượng cũng không làm được điều đó.

- Ta nữa ta nữa.

Quách Dao Dao vẻ mặt lo lắng nhìn Sở Mặc:

- Còn có ta nữa!

Quách Xương nhìn thoáng qua con gái của mình, rất hiếm khi nghiêm túc nói:

- Con vội cái gì?

Để Sở công tử nghỉ ngơi một chút.

-----o0o-----

Chương 2050: Ta muốn thay đổi tất cả!

Chương 2050: Ta muốn thay đổi tất cả!

- À... xin lỗi, ta quên mất.

Quách Dao Dao lắp bắp rồi xin lỗi Sở Mặc.

Sở Mặc khoát tay:

- Không sao, chúng ta bắt đầu bây giờ đi.

Nói rồi lần nữa triệu Trảm Đạo ra.

Quách Dao Dao có một nửa thần cách.

Một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh trên lý thuyết thì thần cách của nàng hẳn là dễ chém nát hơn thần cách của Quách phu nhân.

Nhưng trên thực tế lại không phải vậy.

Nửa thần cách... cũng không nói lên rằng thần cách của Quách Dao Dao chỉ lớn có nửa như thế.

Mà thần cách của nàng ấy có tinh thần lực ngưng tụ cùng những thứ khác, trở thành một thần cách hoàn chỉnh, nằm ngay trong tinh thần của nàng.

Nếu là thần cách hoàn chỉnh vậy đơn giản là Trảm Đạo trực tiếp ra tay chém là xong.

Nhưng thần cách của Quách Dao Dao lại cần phải bóc tơ bóc kén, khi chém tới thần cách mà không thể động tới những tinh thần lực ngưng kết ở xung quanh.

Bởi vì nếu động đến những chỗ đó, trên người Quách Dao Dao sẽ xảy ra biến đổi như thế nào ai cũng không biết được.

Khi biết tình huống này ngay cả Quách Xương cũng hơi do dự.

Gã là một người quyết đoán, phu nhân của gã cũng cũng rất quả quyết.

Đều là Cự Đầu tổ cảnh, ai mà chưa từng trải qua sóng to gió lớn?

Cho nên, cơ bản không cần do dự lâu khi quyết định chuyện gì cả, cứ làm là được!

Nhưng hôm nay liên quan đến con gái của họ, điều này làm hai người hơi do dự.

Chỉ có điều, Quách Dao Dao kế thừa tính cách quả quyết của cha mẹlại vô cùng kiên định:

- Sở công tử, xin ngài giúp ta chém thần cách này, có gì ngoài ý muốn xảy ra cũng tuyệt đối không oán hận công tử ngài!

- Dao Dao..

Quách Xương nhìn con gái của mình, hơi chần chừ.

- Cha, mẹ, hai người không cần nói gì nữa.

Tâm ý con gái đã quyết.

Thứ này con gái nhất quyết muốn bắt nó phải biến mất.

Cho dù chết con gái cũng không muốn vĩnh viễn sống trong ánh mắt kỳ thị của người khác.

Quách Dao Dao vẻ mặt kiên quyết nói.

Quách phu nhân nhẹ nhàng vuốt đầu của con gái, ôn nhu nói:

- Được, nếu như con đã nghĩ xong thì cứ làm như vậy đi.

Nói rồi nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Sở công tử, lần này... thực sự quá làm phiền ngài rồi.

Quách Xương lấy ra một đống lớn dược liệu, mỗi một cây đều bị phong ấn phù triện rất lớn, chỉ có điều vẫn có mùi thuốc rất nhạt bay lên từ đó.

Sở Mặc nhìn thấy thì mí mắt nhảy lên, bởi vì giữa những dược liệu này, kém nhất...

đều là cấp tiên dược!

Còn có mấy cây là đại thánh dược nữa!

- Những thứ này không tính là đồ tốt gì, muốn cảm tạ ân tình của Sở công tử cũng còn chưa đủ.

Quách Xương vẻ mặt thành khẩn nhìn Sở Mặc:

- Có thể để công tử dùng khôi phục tiêu hao một chút.

Tiêu hao?

Có tiêu hao sao?

Đương nhiên là có... chỉ có điều cũng là tiêu hao của Trảm Đạo.

Hơn nữa Sở Mặc cũng phát hiện lúc Trảm Đạo chém được thần cáchcũng sẽ hấp thu hết được lực lượng có trong thần cách, dùng để bù vào sự tiêu hao to lớn đó.

Về phần lúc Trảm Đạo hấp thu những mảnh nhỏ của thần cách có thể bị nguy hiểm hay không, Sở Mặc tạm thời chưa cảm giác được.

Nghĩ chắc là không có vấn đề gì quá lớn.

Đối với bản thân Sở Mặc hoàn toàn không hề tiêu hao chút nào, cho nên đối mặt với thiện ý của Quách Xương, Sở Mặc muốn từ chối.

Nhưng Quách Xương lại vô cùng kiên quyết, đến cuối cùng Sở Mặcchỉ có thể nhận lấy.

Như vậy có thể làm Quách Xương an tâm, Sở Mặc cũng thật sự rất cần những đại dược đỉnh cấp đó.

Đại dược ở thời khắc mấu chốt đều là thứ giữ mạng.

Cho dù đối với tu sĩ Tổ cảnh như hắn cũng là như vậy.

Sau đó, Trảm Đạo ra tay lần nữa.

Nhưng lần này, toàn bộ quá trình lại giằng co tròn ba ngày.

Trong ba ngày, ba người Sở Mặc, Quách phu nhân và Quách Xương không rời nơi này nửa bước.

Toàn bộ quá trình cũng không trao đổi gì, tất cả đều nhìn quá trình Trảm Đạo chém thần cách của Quách Dao Dao.

Mấy lần trong đó, trên mặt của Trảm Đạo trở lên vô cùng tái, khí tức trên người cũng trở lên vô cùng suy yếu.

Chín viên huyết nguyệt khác đều liều mạng rót năng lượng vào người Trảm Đạo, cứ như vậy cũng vẫn có cảm giác chưa đủ.

Lúc này, Sở Mặc chỉ có thể tự mình ra tay.

Trong quá trình thậm chí còn ăn một cây tiên dược.

Là cả gốc!

Đối với lần này, Sở Mặc cũng chỉ có thể may mắn có cây tiên dược của Quách Xương cung cấp, nếu không... sẽ thật sự hơi phiền phức.

Ba ngày sau, nửa thần cách trong tinh thần của Quách Dao Dao rốt cục thành công được tách ra, còn lại một nửa lực lượng tinh thần ngưng kết cùng thần cách đương nhiên vì vậy mà biến mất trong đầu nàng

Toàn bộ quá trình thật ra khá thống khổ.

Mức độ đau đớn thậm chí còn vượt qua cả đau đớn mà Quách phu nhân phải chịu.

Nhưng tiểu cô nương chưa hề trải qua gió táp mưa sa này, toàn bộ quá trình vẫn cắn chặt răng, cho dù đau đến bất tỉnh cũng không kêu tiếng nào.

Loại năng lực nhẫn nại này ngay cả Sở Mặc cũng phải nhìn với ánh mắt khác xưa.

Đến cuối cùng, Quách Dao Dao liên tiếp phun ra mấy ngụm máu tươi, giữa mỗi ngụm máu tươi đều ẩn chứa rất nhiều dấu vết thần cách.

Trảm Đạo dường như hoàn toàn không có hứng thú gì với những dấu vết thần cách này, cơ bản không hấp thu.

Cho nên tất cả đều được Quách Dao Dao dùng cách ói máu để phun ra.

Những mảnh nhỏ và dấu vết thần cách từ trong máu tươi của Quách Dao Dao phun ra, trong nháy mắt xuất hiện trong phủ thì hóa thành mộtlực lượng vô hình, dường như muốn đi giải phong ấn.

Sắc mặt của Quách Xương, Sở Mặc và Quách phu nhân đều đồng thời thay đổi, đều biết quyết không thể để những mảnh nhỏ và dấu vết thần cách đó rời khỏi nơi này!

Ba người đồng thời ra tay trực tiếp luyện hóa.

Dùng hai canh giờ, rốt cục mấy thứ này đã được luyện hóa sạch!

Cuối cùng, ba người đồng thời thở phào nhẹ nhõm, sau đó liếc mắt nhìn nhau, trên mặt đều nở nụ cười.

Lúc này, Quách Xương và Quách phu nhân cùng với Quách Dao Dao, một nhà ba người quỳ một gối với Sở Mặc, cảm ơn tất cả những gì Sở Mặc đã làm cho họ.

Sở Mặc vội nâng ba người dậy.

Quách Dao Dao hơi suy yếu, được Quách phu nhân dẫn đi nghỉ ngơi.

Chỉ có điều nha đầu này hiển nhiên vẫn nhớ Sở Mặc.

Mỗi một bước đi đều được mẹ lôi đi, cuối cùng nhìn về phía Sở Mặc, thần sắc trong đôi mắt khiến Sở Mặc thậm chí hơi không dám đối mắt với nàng ấy.

Mối tình đầu của tiểu cô nương này hình như là hắn mất rồi!

Quách Xương lại như không nhìn không biết cái gì, cơ bản không nói mà chỉ kéo Sở Mặc, nói với Sở Mặc rất nhiều chuyện.

Bao gồm cả cổ tộc Sở gia đã từng vô cùng mạnh mẽ trong Thông đạo, bao gồm cả phân bố thế lực trong Thông đạo.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXXIII ( Chương 2051-2075 )


Chương 2051: Coi như chưa từng nghe (1)

Mấy cổ tộc đó đến nay vẫn rất mạnh mẽ, nói ví dụ như gia tộc Cổ Thần, gia tộc Lạc Thủy, ví dụ như chỗ gia tộc Hàn Băng của Quách Xương cùng với gia tộc Minh Hà vậy.

Giữa những người đó đương nhiên cũng bao gồm cả Sở công tử cái thế vô song là kiếp trước của Sở Mặc mà đến giờ hắn không dám xácnhận kia.

Quách Xương còn nói rất nhiều với Sở Mặc, gã cũng không thích vật như Phong Thần bảng, nghĩ rằng vật như thế tồn tại đơn giản là đang làm nhục tất cả tu sĩ trong thiên hạ.

Sinh linh tu luyện tới Tổ cảnh rồi trong máu thịt không phải đều chảy xuôi huyết mạch kiêu ngạo sao?

Những thiên chi kiêu tử đó làm sao có thể bị người ta coi như nô bộc để sai khiến?

Nhưng đừng nói là gã, ngay cả những cổ tộc cấp cao trong Thông đạo như Hàn Băng gia tộc, Lạc Thủy gia tộc, Cổ Thần gia tộc và MinhHà gia tộc cũng không có năng lực thay đổi tất cả!

Càng không nói tới những cổ tộc này từ trên xuống dưới hầu như không ai nguyện đi thay đổi chuyện này cả.

Dù sao, bọn họ là người ăn theo lợi ích từ đó, tại sao lại muốn thay đổi?

Đối với điều này, Sở Mặc cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cười gượng, nhưng trong lòng lại thề: Ta muốn thay đổi tất cả!

Thoát khỏi sự khống chế của Phong Thần bảng, năng lực này trong Thông đạo ngày nay là vô cùng hiếm có.

Một khắc mọi người tiếp nhận thần cách xuất hiện thời gian còn chưa nhiều, không ai có thể ra tay chém thần cách, nhưng cơ bản cũng sẽ không có tu sĩ nào đã thành thần nhiều năm rồi lại có thể chém rụng thần cách ở trong đầu.

Năng lực này quá nghịch thiên!

Thậm chí ngay cả một khắc thần cách mới xuất hiện mà chém luôn, dưới cái nhìn của vô số tu sĩ, thủ đoạn vừa gan dạ sáng xuốt lại có phần quyết đoán đó nghịch thiên đến mức kỳ cục.

Dù sao, trước khi biết thần cách là đồ bỏ đi, có mấy người sẽ từ chối nó?

Sẽ quyết tuyệt bỏ đượcloại mê hoặc "ra ngoài tam giới không trong ngũ hành", bất tử bất diệt?

Cho dù sinh linh nào có trí tuệ cũng sẽ không cự tuyệt!

Không phải là không có ai hoài nghi trước đó Sở Mặc không biết chút gì, nhưng loại nghi ngờ đó ngay cả chính bọn họ đến cuối cùng đều từ bỏ.

Bởi vì quá không đáng tin rồi!

Sinh linh nắm giữ bí mật đó vĩnh viễn cũng sẽ không nói ra.

Huống hồ, từ Thông đạo vào vũ trụ cũng đâu đơn giản như vậy.

Cánh cửa kia... không phải ai cũng có thể tìm thấy.

Mà sau khi đi qua Thông đạo, những tu sĩ bị thần cách khống chế càng không có cơ hội thoát được "gôngcùm", một lần nữa trở lại vũ trụ của mình.

Thậm chí đi qua khe nứt tiến vào Hôi Địa cũng cũng thiếu hiện thực rất nhiều.

Cho nên tin tức này một ngày bị truyền đi, toàn bộ Thông đạo đều sẽ bạo động.

Quách Xương và Quách phu nhân đều hiểu đạo lý đó.

Quách Dao Dao cái hiểu cái không, nhưng dưới việc mẹ mình chăm chú nói như vậy, nàng ấy cũng đã hiểu phần nào.

Không nói đến tình cảm nhàn nhạt trong lòng của thiếu nữ với Sở Mặc thì cho dù không có chút tình cảm đó, tính tình của nàng ấy cũng không thể bán đứng ân nhân của mình được.

Quách Xương là một hán tử chân chính.

Gã không trịnh trọng bảođảm cái gì với Sở Mặc, chỉ là bảo Sở Mặc nhất định phải cẩn thận, đặc biệt không nên khinh địch để lộ ra việc hắn có bản lĩnh chém thần cách.

- Sẽ làm cho cả Thông đạo... long trời lở đất!

Trước khi không có lực lượng tuyệt đối thì nghìn vạn lần không nên làm chuyện này, không nên ngây thơ cho rằng cậu có thể chém vỡ thần cách của tu sĩ thì bọn họ sẽ biết ơn cậu từ đáy lòng.

Chỉ cần có một người bán đứng cậu thì cậu sẽ xong đời!

Cho nên nhất định phải nhớ lời của ta, nghìn lần vạn lần không nên lúc chưa có lực lượng tuyệt đối mà để lộ ra bản lĩnh này của cậu.

Quách Xương vẻ mặt thành thật nhìn Sở Mặc:

- Về phần ta, cậu yên tâm đi, ta sẽ dọn sạch vết tích những nơi cậuxuất hiện ở đây.

Sở Mặc gật đầu.

Quách Xương làm vậy chẳng những đang bảo vệ Sở Mặc mà cũng đang bảo vệ chính gã!

Sở Mặc cũng tin nơi biên thùy lạnh giá này, năng lực của bản thân Quách Xương đủ để xóa sạch vết tích của bọn họ.

Sau đó, Sở Mặc cáo biệt Quách Xương, không làm kinh động Quách phu nhân và Quách Dao Dao.

- Sở công tử, lời thừa ta cũng không muốn nói nhiều, cậu nhất định phải bảo trọng bản thân, tương lai...

Quách Xương do dự một chút, lập tức, trong mắt lóe lên tia ngoan tuyệt:

- Nếu thật sự có ngày đó, Quách mỗ sắp xếp ổn thỏa cho vợ con rồi chắc chắn sẽ vì cậu mà thịt nát xương tan cũng không từ!

- Có câu nói này của Tướng quân thật sự đủ rồi!

Sở Mặc ôm quyền, chào từ biệt Quách Xương.

Trên đường rời khỏi, trong lòng Sở Mặc cũng cảm khái: Thông đạo và Hôi Địa tuy là không quá giống nhau, nhưng sự tín nhiệm giữa người và người cũng cực kỳ khó có được.

Hắn cứu vợ con của Quách Xương cũng là một sự mạo hiểm rất lớn.

Nếu như Quách Xương không phảiloại người giống như hắn nghĩ, nói như vậy, bây giờ hắn đã thân trong nhà tù, thậm chí sẽ bị một đám Cự Đầu Tổ cảnh vây giết rồi.

Sở Mặc không sợ khi đấu với một tu sĩ Tổ cảnh, nhưng nếu đối mặt một đám tổ cảnh thì cũng rất khó nhằn.

May là, Quách Xương là một người thật sự trượng nghĩa, hiểu được lòng biết ơn, cũng là một hán tử chân chính.

Có một người bạn như vậy, mạo hiểm một chút cũng đáng giá!

Khi Sở Mặc quay về tới nơi thì Tử Đạo, Âu Dương Phỉ và Mông Nã nhìn thấy hắn, tất cả đều thở dài một hơi.

Mông Nã cười nói:

- Nếu như cậu vẫn không trở lại, hai người bọn họ chắc muốn chém giết qua đó quá!

Tử Đạo nói:

- Nói như huynh không vội ấy!

Mông Nã nhức đầu:

- Ta sợ chết...

Âu Dương Phỉ ở một bên che miệng cười khẽ, bầu không khí này nàng thực sự rất thích.

Làm cho nàng có cảm giác trở lại năm còn trẻ, lúc tu luyện.

Khi đó, đồng bọn bên cạnh đều đơn thuần như vậy, nhiệt huyết như vậy, nhìn qua thậm chí còn có sự trượng nghĩa và ngây ngốc.

Nhưng bầu không khí đó từ khi cảnh giới không ngừng tăng lên thì cũng ngày càng ít đi.

Khi nàng và Tử Đạo bước vào chiến trường Viễn cổ thì chưa từng có bầu không khí này.

Mông Nã tuy là không phải loài người, thậm chí bản thể của y hình dạng xấu lậu, còn hơi dọa người, nhưng ở đây y là bạn bè của bọn họ!

Là người thân thiết của họ.

Nhất là Mông Nã rất thoải mái, mấy ngày Sở Mặc đưa Quách Dao Dao về đã nói với họ rất nhiều chuyện.

Bao gồm cả những chuyện khi y còn là tướng quân ở tộc Độc Nhãn, không giấu diếm gì cả.

-----o0o-----

Chương 2052: Coi như chưa từng nghe (2)

Chương 2052: Coi như chưa từng nghe (2)

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đều không phải là người thường, cũng không bởi thế mà coi thường Mông Nã.

Các vi kỳ chủ mà thôi.

Lãnh huyết vô tình tàn nhẫn thích giết chóc...

Những tính tình đó thực ra đều không phải trời sinh, phần lớn là do hoàn cảnh sống tạo thành.

Cho nên, trong mấy ngày Sở Mặc rời đi, giao tình giữa ba người đã ấm lên nhanh chóng, đã thành bạn tốt.

Với những sinh linh đã có cấp bậc Tổ cảnh thì điều đó quả thực là cực khó có được.

Mà trung gian gắn kết, vẫn là Sở Mặc.

Ba người bọn họ thật ra rất hiểu, nếu như Sở Mặc thực sự không về được, bọn họ phỏng chừng vẫn sẽ rời xa nhau.

Hôm nay Sở Mặc bình an trở về, ba người đương nhiên đều vô cùng vui mừng.

Sở Mặc nhìn ba người, do dự một chút, sau đó nói:

- Có chuyện ta muốn trưng cầu ý kiến của hai người một chút.

- Có cái gì cứ nói đừng ngại.

Tử Đạo ôn hòa nói.

- Đúng vậy, có lời gì nói thẳng là được.

Âu Dương Phỉ mỉm cười nói.

Sở Mặc suy nghĩ một chút, nói:

- Là như thế này, ta bây giờ có năng lực chém vỡ thần cách của hai người...

- Cái gì?

Tử Đạo vẻ mặt khiếp sợ nhìn Sở Mặc.

- Hả?

Âu Dương Phỉ ánh mắt đờ đẫn nhìn Sở Mặc.

Mông Nã nhìn Sở Mặc, vẻ mặt chấn động nói:

- Cậu có biết những lời này của cậu có ý nghĩa như thế nào hay không?

Sở Mặc nhẹ nhàng gật đầu:

- Đương nhiên, truyền đi e rằng ta sẽ chết.

- Vậy mà cậu còn nói!

Mông Nã tức giận nhìn Sở Mặc:

- Nhiều năm nay cậu vẫn chưa biết được hết những hiểm ác ở đời hay sao?

Còn nói cậu ưu tú rồi chỉ số thông minh cao, dùng ở đâu hết vậy?

Đầu óc để đâu rồi?

Nhìn Mông Nã đang tức giận, Sở Mặc không khỏi nở nụ cười:

- Huynh sẽ bán đứng ta sao?

- Đương nhiên sẽ không!

Mông Nã cả giận nói:

- Hai người bọn họ cũng sẽ không!

Nhưng vấn đề là hai người bọn họ một ngày trong đầu không còn thần cách mà bị người ta nhận ra, chuyện này của cậu sẽ giấu được bao lâu?

Mà cậu có bản lĩnh lớn thếnào cũng không thể tránh được sự truy sát của toàn bộ đại nhân vật của Thông đạo được.

Chuyện này coi như ta chưa từng nghe thấy!

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ sau khi qua khỏi sự chấn động ban đầu thì trên mặt cũng có vẻ nghiêm trang.

Tử Đạo nhìn Sở Mặc:

- Đúng vậy, những lời này chúng ta coi như cho tới bây giờ chưa từng nghe thấy.

Âu Dương Phỉ ôn nhu nói:

- Lệnh bài Phong Thần của chúng ta ở trong tay công tử, công tử cũng sẽ không hại chúng ta.

Về chuyện thần cách, sau này hãy nói đi.

- Chúng ta không chém bây giờ!

Tử Đạo vẻ mặt kiên định, nói như chém đinh chặt sắt.

- Ừ, không chém.

Âu Dương Phỉ chăm chú nhìn Sở Mặc, nói.

Mông Nã nghe xong lời đó thì yên lặng thu hồi chú năng trên 2 pháp khí của mình.

Vừa rồi nếu là Tử Đạo và Âu Dương Phỉ nói bất kỳ câu nào sai, y có thể sẽ ra tay giết chết bọn họ!

Làm không được cũng phải làm!

Bởi vì chuyện này quá hệ trọng!

Sở Mặc nhìn thoáng qua Mông Nã, Âu Dương Phỉ và Tử Đạo không cảm nhận được tâm tình của y nhưng Sở Mặc lại biết rất rõ.

Hắn nói rất chân thành:

- Mông Nã, nói thật lòng, từ khi ta bước vào giới tu hành cho tới hôm nay bạn bè cũng không nhiều.

Toàn bộ cộng lại cũng không quá trăm người.

Nhưng khi ta đã coi mọi người là bạn bè của ta thì mới có thể như vậy.

Nếu không, ta sẽ không nói ra chuyện này.

Mông Nã nói:

- Ta đương nhiên biết, nhưng cậu có biết không, ở Hôi Địa, hai chữ Bạn Bè là không đáng tiền nhất.

Nó chỉ xếp hạng sau cùng.

- Ở đây lại không phải Hôi Địa.

Sở Mặc nói.

- Không khác gì nhiều.

Mông Nã nhìn Sở Mặc cũng nghiêm túc nói:

- Cho dù như thế nào, loại chuyện đáng sợ như vậy, sau này cậu đừng nên nói nữa thì hơn.

Trừ phi có một ngày, lực lượng của chúng ta có thể tạo lên phong vân, trấn áp thiên hạ.

Đến lúc đó, cậu trở lại làm chuyện này... như thế cậu chính là một Đại năng trong vũ trụ, vị thầnduy nhất.

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ cũng ở một bên gật đầu.

Tử Đạo nhìn Sở Mặc:

- Thực sự là bị huynh hù chết, chuyện này trước tiên cứ như vậy đi.

Sở Mặc cười cười:

- Các huynh nếu ngay điều này cũng không chịu được, vậy chuyện kế tiếp này ta nên nói thế nào với mọi người đây?

- Đừng nói nữa...

Tử Đạo nhìn Sở Mặc, liên tục xua tay:

- Nghìn vạn lần đừng nói, chúng ta tuy là cảnh giới giống nhau nhưng năng lực chịu đựng không giống đâu.

Nếu huynh thật sự muốn nói thì cũng chờ khi huynh có thể nắm chắc, ngày đó hãn tính.

Được không?

Âu Dương Phỉ ở một bên cũng dùng sức gật đầu:

- Đúng vậy đúng vậy, chúng ta nhát gan...

Hai Cự Đầu tổ cảnh nói mình nhát gan, cảnh tượng này thật làm người ta hơi buồn cười.

Chẳng qua trong lòng Tử Đạo và Âu Dương Phỉ, chuyện này quả thật là không hề buồn cười chút nào.

Chuyện từ miệng Sở Mặc nói ra đều làm người ta cảm thấy quá sợ hãi.

Cái gì gọi là có thể chém rụng thần cách?

Muốn hù chết người hay sao?

Sau đó, bốn người đi tiếp về nơi xa hơn.

Mông Nã hóa thành một đại hán râu quai nón, cao lớn vạm vỡ, vẻ mặt hung ác, vừa nhìn đã biết không phải dạng hiền lành gì.

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ cũng thay đổi hình dạng của mình, chỉ có điều vẫn là nam anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong, nữ phương hoa tuyệt đại kinh diễm khuynh thành.

Hai người đứng cùng nhau, cho dù làai cũng phải than một tiếng: Thật là một đôi tuyệt thế bích nhân!

Bích nhân: người ngọc

Sở Mặc lại hóa thành hành dạng của một thanh niên bình thường, tóc bạc phiêu dật làm khí chất trên người hắn thêm vài phần thần bí.

Đầu tóc bạc này lúc Sở Mặc bước vào Tổ cảnh hắn đã cố tình thay đổi.

Cho nên, tóc thật của hắn vẫn là trắng như tuyết!

- Hình dạng này của huynh nếu như ra ngoài mê hoặc tiểu cô nươngchắc chắn là rất lợi hại.

Tử Đạo nhìn hình dạng của Sở Mặc hôm nay, cười nói.

- Gương mặt của ta phổ thông như này sẽ không có tiểu cô nương nào thích đâu, nhưng cậu thì... anh tuấn lồng lộn như thế, cậu phải cẩn thận chút nhe!

Sở Mặc cười đáp lời.

- Tiểu cô nương bây giờ thích nam nhân trên người mang theo vài phần tang thương cơ!

Mông Nã ở một bên nói:

- Ví như ta đây nè!

Nói rồi còn đắc ý giơ mặt như lão hổ ra.

Sở Mặc vẻ mặt cạn lời nói:

- Có bản lĩnh thì huynh hiện bản thể ra đi!

Mông Nã trợn mắt:

- Cậu là đang công kích người thân đấy à!

- Vậy thì huynh cũng phải là "người" mới được!

Tú Thủy sơn trang.

Núi cao thần bí, sóng biếc dập dờn.

Một kiến trúc cổ kính lâu đời tọa lạc bên hồ.

Bên hồ có một bến tàu nhỏ, mấy chiếc thuyền con đang neo ở đó.

-----o0o-----

Chương 2053: Tú Thủy sơn trang (1)

Chương 2053: Tú Thủy sơn trang (1)

Một lão giả tiên phong đạo cốt đang lẳng lặng ngồi ở đầu bến tàu thả câu.

Trời rất âm u, một ngọn gió cũng không có, cho nên mặt nước rất yên tĩnh, dường như một cái gương vậy.

Bóng của lão giả còn đội cả mũ che nắng, đang cầm cây gậy trúc.

Ánh mắt của lão giả nửa mở nửa khép, nhìn qua cực kỳ nhàn nhã.

Một màn này cho dù là xuất hiện ở đâu cũng sẽ được người ta cho rằng là một lão nhân hưu nhàn, duy chỉ có ở đây là sẽ không.

Bởi vì nơi này là Tú Thủy sơn trang.

Toàn bộ Thông đạo, là nơi thần bí nhất.

Trên mặt nước yên tĩnh chợt gợn lên, nói rõ phía dưới có cá đang đớp mồi.

Nhưng lão giả lại thờ ơ, không hề có chút ý nghĩ muốn làm gì cả.

Lão nhẹ giọng nói:

- Câu cá nhỏ gọi là hưu nhàn, câu cá lớn cần nhờ vận may.

Loại cá không lớn không nhỏ này rất đáng ghét, thực vô vị, thật đáng tiếc... aiz, vốn là một việc rất bình thường, vì sao đến chỗ hắn lại trở nên không bình thường thế này?

Các ngươi nói xem, hắn dựa vào cái gì mà luân hồi chuyển thế, còn có thể sớm giác ngộ lời tiên tri như vậy?

Dựa vào cái gì ở chiến trường Viễn cổ có thể dùng năng lực của mình chém rụng thần cách của bản thân hắn?

Thành phần bất hảo à?

Đây không phải làchuyện mà sinh linh chúng ta khát vọng được sở hữu nhất hay sao?

Giống như câu cá vậy, câu cá lớn thực sự cần vận may, bởi vì cá quá lớn có thể dễ dàng giãy thoát khỏi lưỡi câu.

Mà người câu cá lại không thể dùng thủ đoạn đặc thù, ví dụ làm nước khô hết, ví dụ như dùng một cái lưới lớn phóng ra... ngay cả lao cũng không thể dùng được.

Làm khô nước... người ta nói, không chừng còn có thể hóa rồng bay lên trời.

Phiền phức thật!

Thực sự là phiền phức!

Ta là người mở tiệc cũng không thể đến tự lật bàn của mình.

Các người nói xem?

- Hừ!

Một tiến hừ lạnh vang lên ở sau lưng lão giả không xa.

Trên ghế chỗ đó có hai nữ tử phương hoa tuyệt đại đang ngồi.

Một người ăn mặc quần áo màu đen, da thịt trắng như tuyết, chân mày thon thả như tranh, môi anh đào mũi quỳnh, mái tóc rũ xuống vai, xinh đẹp tuyệt trần không gì sánh được.

Một cô gái khác mặc cả người là quần áo trắng, búi tóc vấn lên cao, cổ trắng thon dài, trong đôi mắt xinh đẹp lóe ra tia sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, hừ lạnh một tiếng rồi cười lạnh nói:

- Ông lợi hại như vậy sao không đi mà bắt hắn, muốn giết cứ giết, nghĩ thế nào thì làm thế đó, ai có thể ngăn cản được ông?

Lão giả lắc đầu:

- Lời ấy sai rồi, lão phu là người chơi cờ, là người thiết yến, cũng là người ngồi đây câu cá... tại sao lại làm bàn cờ của mình bị lật, phá hủy quy tắc được?

Nữ tử mặc áo đen cười lạnh nói:

- Nói thật dễ nghe, cũng chẳng qua là vì ông mãi không đi tới được bước kia, người ông muốn khoản đãi còn chưa tới, con cá ông muốn câu còn chưa lớn!

- Ha ha ha, thông minh, thông minh!

Thật là quá thông minh.

Lão giả vẻ mặt vui vẻ cười rộ lên:

- Không hổ là tộc Tinh Linh muôn đời vô song, Thất Khiếu Tâm duynhất thiên địa.

Thực là ưu tú, lão phu rất thích loại con gái như cô!

- Bị loại người như ông thích, ta sẽ rất buồn nôn.

Cô gái áo đen chính là Kỳ Tiêu Vũ đã biến mất, bĩu môi, không chút nào sợ sẽ làm lão nhân này tức giận.

Linh Thông Thượng Nhân!

Cường giả vô thượng có thể tùy ý xuất hiện ở Thông đạo và La Thiên Đại Vũ Trụ.

Linh Thông Thượng Nhân cười cười, bỗng nhiên nói:

- Hai người các ngươi biết không?

Hai người các ngươi vốn là một thể, là một người.

Thế nào, có phải bị tin này làm sợ hãi không?

Thậm chí không có cách nào có thể chấp nhận được?

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y nhìn nhau một cái, sau đó đồng loạt trợn mắt.

Linh Thông Thượng Nhân đưa lưng về phía các nàng, nhưng như là rất rõ sự mờ ám giữa hai nàng, cười nói:

- Các cô không hề có bất kỳ cảm giác tâm linh tương thông nào là bởi vì các cô năm đó bị tách ra rất triệt để!

Dường như là từ một người từ chỗ tính cách mâu thuẫn hoàn toàn tách ra.

Cho nên hai người các côkhông có cách nào để phủ nhận cả.

Đây cũng là nguyên nhân cơ bản vì sao hồng nhan tri kỷ bên người Sở Mặc nhiều như vậy nhưng cuối cùng hắn lại chỉ chọn hai người các ngươi.

Aiz, nhoáng cái đã qua những năm tháng vô tận rồi!

Luân hồi...

Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ đều trầm mặc.

Các nàng đã bị bắt tới đây rất lâu rồi, từ lúc ban đầu không biết đây là đâu, càng về sau thì càng không có ai để ý tới điều đó nữa.

Rồi đến gần đây Linh Thông Thượng Nhân trở về, hôm nay là lần đầu tiên nói chuyện với hai người họ.

Hai nàng đều là người có trí tuệ, tuy là thân bị giam trong tù, mất đi tự do nhưng trong lòng lại đều vô cùng trấn định.

Kết quả nghiêm trọng nhất đơn giản là chết thôi.

Nếu không thể thay đổi cái gì, như vậy vì sao phải sợ hãi để làm người ta khinh thường?

- Hai người các cô cũng không cần giả vờ trấn định.

Thật ra các người đều không hiểu được lòng mình!

Linh Thông Thượng Nhân thở dài, trên người tản ra khí tức thê lương.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cảnh giới không cao sâu như vậy, trong nháy mắt đã bị lây nhiễm khí tức thê lương đó, trong lòng tuy là cực hận Linh Thông Thượng Nhân nhưng lúc này lại có cảm giác không kìm chế được: Lão nhân này... dường như rất cô độc, rất tịch mịch, cũng rấtđáng thương.

Nhưng Kỳ Tiêu Vũ phản ứng nhanh hơn một chút.

Trái tim của nàng rất lợi hại!

Quả nhiên là vạn pháp bất xâm.

Thanh âm lạnh như băng của nàng vang lên:

- Có ý gì?

Cảnh giới cao thâm đến khó có thể tưởng tượng lại dùng loại thủ đoạn nhỏ này để ảnh hưởng đến chúng ta?

Khí tức thê lương trên người Linh Thông Thượng Nhân trong nháy mắt đã bị thu hồi, lão hơi áy náy cười cười:

- Xin lỗi, không phải cố ý muốn dùng phương thức này để ảnh hưởng tới các cô.

Ta nói rồi, ta sẽ không làm thương tổn các cô.

Chíhướng lớn của ta các người không hiểu được.

Vị phu quân của các người cũng không thể lý giải được.

Không sao, cho dù ở nơi nào, cho dù người ở thế giới nào, có vài người từ nhỏ đã bị người ta hiểu lầm rồi.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đều cười nhạt không nói.

Linh Thông Thượng Nhân cũng không thấy lạ, lão yếu ớt nói:

- Đã từng một lần ta cho rằng, ta chắc là một dị số.

Là cao thủ duy nhất trong biển đại năng.

Bởi vì tốc độ tu luyện của ta thật sự quá nhanh!

Nhanh đến mức trước ta chưa từng có ai có thể giống như ta, trưởng thành nhanh như vậy.

-----o0o-----

Chương 2054: Tú Thủy sơn trang (2)

Chương 2054: Tú Thủy sơn trang (2)

- Càng về sau, ngày ta bước vào cảnh giới Đại Thánh, ta cảm nhận được trên đời này... dường như còn có người giống ta đang tồn tại!

Ta rất sợ hãi, rất không yên, cũng rất phẫn nộ.

Ta muốn hỏi ông trời... vì sao?

Vì sao lại xuất hiện tình huống này?

Vì sao trên đời này lại có người giống như ta tồn tại?

Nhưng ông trời sẽ không cho ta đáp án.

Giống như người tu hành nói vậy.

Nói cần không ham lợi ích mới có thể có được kết quả tốt một chút!

Không có ai sẽ tự nhiên cho ngươi lợi ích miễn phí cả.

- Về sau, ta bước chân vào Tổ cảnh, ta có thể cảm giác được người kia cũng đã bước chân vào Tổ cảnh.

Điều đó quả thực... các cô biết ta thống khổ thế nào không?

Còn có người giống ta cũng sẽ đau đớn vàkhốn khổ y như thế.

Loại mạnh mẽ này giống như từ một người chia thành hai người vậy.

Khác hoàn toàn với việc hai người các cô tự nguyện từ một phân thành hai.

Khi đó ta bắt đầu tìm kiếm đáp án cho chuyện này.

Vì thế ta trước một bước tiến vào Thông đạo.

Không nghĩ tới thần cách chết tiệt lại khống chế ta!

Linh Thông Thượng Nhân ngồi ở đó yếu ớt nói, giọng nói rất nhạt, dường như đang nói chuyện của người khác.

Nhưng Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ, cũng nghe rất nghiêm túc.

Bởi vì trong lời nói của Linh Thông Thượng Nhân bao hàm bí mật rất lớn!

- Chuyện như này làm sao có thể nhẫn nhịn được!

Vì vậy, ta nghĩ hết cách muốn chém thần cách.

Nhưng bất đắc dĩ là ta phát hiện toàn bộ Thông đạo vậy mà không ai có thể giải quyết vấn đề đó!

Đây quả thực làm người khác phải chấn kinh!

Nơi này là Thông đạo!

Là nơi hội tụ tất cả những tu sĩ tinh nhuệ nhất của các đại vũ trụ.

Vì sao không ai có thể giải quyết vấn đề này?

Nếu không ai có thể giải quyết, như vậy, Phong Thần Bảng làm sao lại tới được?

Ai chế ra?

Vì sao ở trong tay mấy cổ tộc lớn đều có số lượng lớn Phong Thần Bảng?

Hai nàng ngồi đó vẫn lẳng lặng nghe, không nói chen vào.

Nhưng vẻ chấn động trong mắt cũng càng ngày càng mạnh.

Nhìn nhau một cái đều thầm nghĩ: Chẳng nhẽ trước đó lão nói không giải thích được đều làthật?

Là đang nói phu quân?

Cái gì mà chuyển thế, cái gì mà chém thần cách... vốn là có liên quan đến điều này?

Linh Thông Thượng Nhân thở dài một tiếng:

- Ta đã lẳng lặng điều tra chuyện này rất nhiều năm cho đến khi cảnh giới của ta lên một bậc thang mới, trước đó nói rồi, ta là một thiên tài tu luyện chân chính!

Ta bước chân vào Thái thượng.

Lúc này lại nghe nói trong vương tộc Sở thị có một thiên kiêu tuyệt đỉnh, hắn mới có thể giải quyết vấn đề của ta.

Bởi vì hắn đang đặc biệt nghiên cứu làm sao để chém được thần cách, vì vậy ta phải đi tìm hắn.

Kết quả là không lâu lắm đã nhận được tin hắn đã bị buộc tới nơi sơn cùng thủy thận... người hạ độc thủ phía sauàn ngay cả Thái Thượng nhìn thấy cũng phải runrẩy.

Khi đó, ta mới biết được, dòng nước ngầm trong Thông đạo lại sâu tới mức này.

Vì thế ta đề nghị hắn luân hồi chuyển thế, đồng thời chỉ cho hắn một con đường sáng.

Hai tiểu nha đầu các cô lúc đó vẫn là một người, lựa chọn tách từ một thành hai cùng đi với hắn.

Đao Thần khí của hắn còn chưa hoàn toàn nghiên cứu chế tạo xong... tất cả đều đi cùng hắn!

Sau đó, ta tìm cơ hội hại chết người giữ lệnh bài Phong Thần để khống chế người của ta.

Đồng thời ta còn không ngừng dùng ý niệm để câu thông với người đó, ta báo cho hắn biết sự thật.

Muốn hắn đi chết.

Bởi vì hắn sẽ hoàn toàn có năng lực bước vào chiến trường Viễn cổ đồng thời trở thành thần.

Một ngày hắn làm được như vậy, chúng ta tất nhiên sẽ gặp mặt, trong truyền thuyết... cuộc gặp này gọi là Song Song Yên Diệt*! *Đôi bên cùng chết.

- Đê tiện!

Thủy Y Y lẩm bẩm một câu.

- Ngươi thì biết cái gì?

Linh Thông Thượng Nhân hơi tức giận nói:

- Ta và hắn đều là ta!

Giống như phân thân vậy.

Nếu hắn ở vị trí này của ta, ta cũng sẽ chọn tự sát!

Bởi vì muốn thành toàn... chính mình!

Trước khi hắn chết sẽ bày ra một kết cục cực lớn, gài bẫy Cự Đầu của La Thiên Đại Vũ Trụ.

Các người biết là tại sao không?

Linh Thông Thượng Nhân lạnh lùng nói:

- Bởi vì đám người La Thiên Đại Vũ trụ bị hãm hại đó đều là bằng hữu của ta!

Linh Thông Thượng Nhân thở dài:

- Đại khái các người không nghĩ ra được, người âm mưu giống như ta cũng sẽ có bằng hữu, đúng không?

Ai mà chưa từng trẻ người non dạ?

Ai mà lúc còn trẻ không có mấy bằng hữu chứ?

Thủy Y Y lạnh lùng nói:

- Ông không phải là muốn giết bọn ta hay sao?

- Không, sẽ không, tuyệt đối sẽ không.

Linh Thông Thượng Nhân thở dài nói:

- Ta biết, các cô nghe ta nói nhiều bí mật như vậy nhất định sẽ nghĩtại sao ta lại muốn nói nhiều như vậy với các cô, vì sao... lại muốn nói với các cô nhiều bí mật mà ngay cả đa số sinh linh trong Thông đạo cũng không biết.

Có phải nói xong rồi sẽ diệt khẩu các người hay không?

Thực sự không đâu.

Bởi vì...

Linh Thông Thượng Nhân xoay người, nhìn hai nàng nói:

- Bởi vì các cô...

Quên đi, nói các cô cũng sẽ không tin.

Nói như thế này đi, ta với các người... là tình bạn cố tri.

Ta hại ai...

Cũng sẽ không hại các cô.

- Nói thật dễ nghe!

Có bản lĩnh thì thả chúng ta đi.

Thủy Y Y liếc mắt.

Linh Thông Thượng Nhân lúc này, bỗng nhiên xoay người, nhàn nhạt nói:

- Ta đã từng nhốt các người sao?

Hai nàng nhìn nhau một cái, toàn bộ đều hơi ngẩn người.

Linh Thông Thượng Nhân nói tiếp:

- Các cô suy nghĩ cho kỹ chút, từ khi tới nơi này, các người đã phải chịu khổ sở bao giờ chưa?

Hai nàng theo bản năng lắc đầu.

Đích thật là không có.

Người bên trong Tú Thủy sơn trang này không nhiều lắm, hầu như chỉ có một vài hạ nhân và người hầu, còn có mấy thủ vệ nữa.

Nhưng ngay cả thị nữ yếu nhất cũng có tu vi Đại Thánh.

Đối với hai người bọn họ rất khách khí, thậm chí còn kính nể.

Nhưng vấn đề là cho dù là Kỳ Tiêu Vũ hay Thủy Y Y đều là người thông minh tuyệt đỉnh, rất rõ là có trốn cũng không thoát.

Cho nên cho tới bây giờ chưa hề muốn chạy trốn.

- Vậy sao không suy nghĩ đi?

Không ai bắt các người, không ai phong ấn tu vi của các người, các người muốn đi đâu, có ai nói chữ không hay sao?

Con ngươi thâm thúy của Linh Thông Thượng Nhân nhìn hai nàng, nhàn nhạt nói:

- Ngay cả muốn rời khỏi Tú Thủy Sơn trang cũng sẽ không có ai ngăn cản các người.

- Ông nói thật à?

Thủy Y Y nhìn Linh Thông Thượng Nhân, đột nhiên cảm giác được hơi không hiểu lão già này.

-----o0o-----

Chương 2055: Ta chỉ nghe nói tới sáu Đại Thánh

Chương 2055: Ta chỉ nghe nói tới sáu Đại Thánh

- Ông rốt cuộc muốn làm gì?

Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng hỏi.

- Chuyện ta cần làm vô cùng đơn giản, để cho phu quân các cô nhanh chóng trưởng thành, sau đó giúp ta chém thần cách!

Lão phuđường đường là một tu sĩ cảnh giới Thái Thượng lại không thể làm chủ sự sống chết của mình, điều đó không phải chê cười hay sao?

Linh Thông Thượng Nhân vẻ mặt đương nhiên, nói.

- Ông coi đây là chê cười, nếu như vậy, vì sao ông không ra mặt nói cho hắn biết?

Thủy Y Y bác bỏ nói.

- Nói thẳng cho hắn biết mới là chê cười.

Linh Thông Thượng Nhân nói:

- Có một số việc, các cô không hiểu được.

- Chúng ta đương nhiên không hiểu... chỉ có điều ông đã nói chúng ta có thể tùy ý rời khỏi, vậy chúng ta sẽ đi ngay bây giờ!

Ông đường đường là cao thủ cảnh giới Thái Thượng, sẽ không nói không giữ lời chứ?

Thủy Y Y nhìn Linh Thông Thượng Nhân nói.

- Đương nhiên nói giữ lời.

Linh Thông Thượng Nhân nói:

- Chỉ có điều ta không đề nghị các cô rời đi.

- Ha ha

Kỳ Tiêu Vũ vẻ mặt trào phúng.

Linh Thông Thượng Nhân nói:

- Các người rời khỏi Tú Thủy sơn trang thì nửa bước cũng khó mà đi.

Cảnh giới này của các cô ở La Thiên Tiên Vực cũng không dám nói là đứng trong hàng ngũ đỉnh cấp, ở Thông đạo này... càng không coi vào đâu cả.

Hơn nữa, bây giờ các cô rời đi thì có thể đi đến đâu?

Sở Mặc cái tên khốn đó... hắn cũng không ở Thông đạo!

- Ông không được nói hắn như vậy!

Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ cùng căm tức nhìn Linh Thông Thượng Nhân.

- Thực sự là...

Thực sự là...

Con mẹ nó!

Khóe miệng của Linh Thông Thượng Nhân co quắp, một lúc lâu lại thở dài một tiếng:

- Các người cứ an tâm ở nơi này tu luyện đi.

Tý nữa ta sẽ bảo người đưa tài nguyên cùng với hệ thống phương thức tu luyện cho các cô.

Nếu muốn đi ra ngoài cũng có thể, lúc nào lên đến Tổ cảnh đỉnh... lúc đó hãn nghĩ đến việc này.

Linh Thông Thượng Nhân nói rồi thân hình lóe lên, biến mất tại chỗ.

Nếu không phải cần câu còn đó, phao trong nước còn dang dập dềnh chìm nổi, thậm chí có người sẽ cho rằng lão ta chưa bao giờ xuất hiện.

- Rốt cuộc lão ta có ý gì?

Thủy Y Y nhìn Kỳ Tiêu Vũ, vẻ mặt ng hoặc.

Kỳ Tiêu Vũ cũng là vẻ mặt mờ mịt, hoàn toàn không hiểu Linh Thông Thượng Nhân tại sao lại muốn làm như vậy.

- Lão nói với chúng ta nhiều như vậy, rốt cuộc là có ý gì chứ?

Thủy Y Y nói thầm:

- Nếu lão không có ác ý, vì sao đối đãi với phu quân của chúng ta như vậy?

Đưa ra lời tiên đoán kia là lão đã hại bao người mà!

Kỳ Tiêu Vũ khẽ gật đầu một cái:

- Thực sự là hại không ít người, nhưng suy nghĩ kỹ một chút thìdường như cũng không hại gì đến phu quân chúng ta?

- Hình như... hơi có lý.

Thủy Y Y nói, còn nói thêm:

¬ - Không nên không nên, chúng ta không được trúng gian kế của lão già đó.

Nhỡ đâu... nhỡ đâu...

Nhỡ đâu nửa ngày, Thủy Y Y cũng không thể nói xong, bởi vì chênh lệch cảnh giới của song phương thật sự quá lớn!

Đây không phải là một chút chênh lệch thôi, e rằng trước đó không ai nghĩ ra được Linh Thông Thượng Nhân lại là một cao thủ cảnh giớiThái Thượng.

Chuyện như này thật sự không cần khoác lác, cơ bản không cần thiết phải giấu diếm.

Lúc này, bỗng nhiên có một thị nữ cảnh giới Đại Thánh cười cười, từ rất xa gọi hai nàng:

- Hai vị tiểu thư, lão gia phân phó đưa công pháp tu luyện và tài nguyên cho hai tiểu thư, còn bảo ta đốc thúc hai vị tiểu thư tu luyện.

Kỳ Tiêu Vũ:

...

Thủy Y Y:...

Hai nàng đầu đầy hắc tuyến, mặt im lặng nhìn nhau.

Cảm giác này làm sao lại giống... một phụ thân nghiêm khắc mà từ ái vậy?

Cảm giác này...

Thật là lạ!

- Hừ, đi, đi xem, xem lão già đó rốt cuộc đang giở trò quỷ gì!

Thủy Y Y kéo Kỳ Tiêu Vũ đứng dậy.

Chỉ có điều khi nhìn thấy công pháp và tài nguyên tu luyện này, hai nàng lại đều sợ ngây người, ngốc ở đó.

Thủy Y Y nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Thật sự muốn bồi dưỡng chúng ta thành Tổ cảnh sao?

Tiên dược, đại thánh dược cả đôi bày ở đó, dùng phù triện đặc thù phong ấn.

Mỗi bộ công pháp đều là cổ kinh chân chính, bày ở đó, mặt trên còn tản ra đạo vận vô cùng.

Còn có mấy bình đan dược, mặt trên của mỗi bình đều dùng phù triện phong ấn lại.

Thử thần thức một chút là có thể biết những đan dược này có cônghiệu như thế nào.

Hai nàng không phải là loại không có kiến thức, nhưng nói thật, tài nguyên tu luyện xa xỉ như vậy, đời này các nàng vẫn là ít thấy.

Linh Thông Thượng Nhân, lão rốt cuộc muốn muốn làm gì?

...

Nhóm 4 người Sở Mặc lúc này đã di chuyển đến trong sơn lĩnh, cách xa nơi biên giới cực lạnh đó.

Liên tiếp đi đã gần tháng, không biết đã đi được khoảng cách bao xa.

Thế giới Thông đạo thật sự là quá lớn.

Sinh linh ở đây cũng không biết bao nhiêu mà đếm, đủ loại sinh linh đều có.

Bốn người thậm chí còn gặp phải một con ong mật Tổ cảnh đỉnh, khí tức trên người của nó phát ra làm người ta cảm thấy run rẩy.

Chỉ có điều đôi bên cũng không giằng co hay phát sinh xung đột, thậm chí con ong mật kia còn chỉ dẫn cho bọn họ một con đường, mộtcon đường thông với thành của nhân loại.

Sau đó rất bình tĩnh đi cùng họ mấy ngày rồi mới cáo từ rời đi.

- Chúng ta bây giờ phải làm gì?

Không có thể suốt ngày lục đục với nhau, không có nguy hiểm tứ phía bất cứ lúc nào cũng có thể phải chết...

Mông Nã đi tới nơi này lại thấy không quen.

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ cũng đều vẻ mặt mờ mịt nhìn Sở Mặc.

Lệnh bài Phong Thần ở chỗ Sở Mặc, hai người cũng không cần phải lo lắng sẽ gặp phải nguy hiểm gì.

Ở đây cũng không phải lãnh địa của Lạc Thủy gia tộc, hai người cũng không sợ bị người khác nhận ra.

Nếu tuluyện...

đến cảnh giới của bọn họ sẽ bế quan suốt năm, sẽ tìm kiếm dược liệu mạnh để luyện đan.

Muốn tăng cảnh giới lên cũng không phải chuyện một sớm một chiều có thể hoàn thành.

Cho nên tất cả họ đều nhìn Sở Mặc, không biết nên làm gì.

Sở Mặc nhìn mấy người, nói:

- Đầu tiên, ta muốn biết lần này Phong Thần Bảng là gia tộc nào nắm trong tay.

Sau đó, ta muốn tìm vài người.

Tử Đạo, Mông Nã và Âu Dương Phỉ nhất thời vẻ mặt kinh hãi nhìn Sở Mặc.

Cảnh giới của ba người đều rất cao, năng lực tính toán quámạnh mẽ, thoáng cái đã tính ra Sở Mặc muốn làm gì.

Khóe miệng Tử Đạo giật giật:

- Không phải là huynh muốn cứu bằng hữu của huynh ra đấy chứ?

Cứ như thế, tin huynh có thể chém vỡ thần cách còn bảo mật được hay sao?

-----o0o-----

Chương 2056: Gọi nàng là Sở Sở (1)

Chương 2056: Gọi nàng là Sở Sở (1)

- Đúng vậy, điều đó quá nguy hiểm.

Âu Dương Phỉ nói.

Mông Nã nói:

- Muốn có được tin tức của bọn họ thì không có vấn đề.

Nhưng vấnđề là... nếu như huynh muốn giúp họ thoát khỏi khổ ải, vấn đề sẽ rất lớn.

Sở Mặc cười gượng lắc đầu:

- Ta còn chưa đến mức lỗ mãng như vậy, nhưng ít ra trước tiên ta phải xác định bọn họ được an toàn.

Mông Nã nói:

- Chúng ta mới trở về từ Hôi Địa không lâu, nếu như tính sai một bước, bên Hôi Địa xâm lấn khả năng sẽ rất nhanh đấy.

Sở Mặc hiểu ý của Mông Nã, nói:

- Cho nên, ta mới muốn nhanh chóng tìm được bọn họ.

Tử Đạo trầm mặc, đột nhiên hỏi:

- Người này bọn ta quen không?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Tử Đạo.

Hắn chỉ biết chuyện này sớm muộn gì cũng phải đối mặt!

Chuyện ngày hôm đó hắn muốn nói bị Tử Đạo và Âu Dương Phỉ sợ hãi mà ngăn lại, nhưng tới giờ, Sở mặc nghĩ cái gì đến sẽ phải đến, chuyện cần đối mặt thì ai cũng không trốn được.

Âu Dương Phỉ trầm mặc cúi đầu.

Hiển nhiên, nàng cũng không phải cái gì cũng không biết.

Mông Nã ở cùng họ nhiều ngày như vậy, chuyện như này luôn có thể cảm nhận được chút gì đó.

Nhất là ngay từ đầu Sở Mặc đã giúp Tử Đạo, giúp Âu Dương Phỉ... dưới cái nhìn của Mông Nã, nếu như không có gì sâu xa thì cơ bản không thể nào!

Sở Mặc tuy rằng rất trượng nghĩa, nhưng cũng không phải người đại từ đại bi gì.

Dưới tình huống bản thân cũng có nguy hiểm cực lớn lại còn muốn mạo hiểm cứu Âu Dương Phỉ.

Sở Mặc nhìn Tử Đạo, cười cười:

- Cậu biết bảy Đại Thánh không?

- Bảy đại thánh?

Tử Đạo cau mày nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nhìn Âu Dương Phỉ, lắc đầu:

- Chưa từng nghe thấy!

Âu Dương Phỉ lẩm bẩm:

- Ta chỉ từng nghe sáu Đại Thánh thôi.

Sau đó lại đếm trên đầu ngón tay, đếm từng ngón từng ngón, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, nhưng giọng nói cũng mang theo vài phần lắp bắp.

Bởi vì nàng cũng không rõ lắm, những thứ nàng nói đại biểu cho cái gì.

- Côn Đại Thánh, Bằng Đại Thánh, Miêu Đại Thánh, Tuyết Giao ĐạiThánh, Ngưu Ma Đại Thánh, Hồ Thiên Đại Thánh.

Chỉ có điều đã là chuyện cực kỳ lâu trước đây rồi.

Họ là những cường giả cùng vào chiến trường Viễn cổ với chúng ta, cũng đã đột phá Tổ cảnh, trở thành Cự Đầu chân chính.

Âu Dương Phỉ nói.

Mỗi lần Âu Dương Phỉ nói đến một cái tên, tim Sở Mặc lại nhảy lên một lần, cuối cùng, hắn ngẩng đầu nhìn Âu Dương Phỉ:

- Mọi người chưa từng nghe về Hầu Đại Thánh?

- Hầu Đại Thánh?

Âu Dương Phỉ nghi hoặc nhìn Sở Mặc, sau đó nhìn Tử Đạo.

Hai người đồng thời lắc đầu:

- Chưa từng nghe đến.

Tử Đạo lẩm bẩm:

- Không lẽ cũng là một dị số?

Dị số: Nhân tố bất ngờ

- Đúng vậy.

Điều này cũng đã chứng tỏ Tử Đạo và Âu Dương Phỉ thật ra cũng ý thức được Sở Mặc biết bọn họ, không, biếtmột "bọn họ khác".

Nhưng Sở Mặc cũng là một dị số, cơ bản không thể tồn tại trong thế giới đó của bọn họ.

Nói đến đây, Sở Mặc nói tiếp:

- Bởi vì dù thế nào đi nữa, vấn đề này vẫn cần phải giải quyết.

Thật ra ta thấy rất bình thường.

Xưa nay, bao năm tháng trôi qua, chẳng lẽchưa có ai gặp được một "mình khác" trong Thông đạo sao?

Tử Đạo nói:

- Theo ta biết là thế này, hai người giống nhau có thiên phú giống nhau, tính tình cũng tương tự nhau.

Nhưng do hoàn cảnh và số phận có chỗ khác nhau, cho nên, đạt tới cảnh giới khác nhau, sự chênh lệch của đôi bên sẽ càng lớn

Lý luận này thật xằng bậy.

Nhưng gã vẫn hỏi:

- Lẽ nào không có ngoại lệ?

Ví dụ như, hai người cùng trong vũ trụ, đều rất may mắn, đột phá cảnh giới giống nhau, sau đó cả hai đều tới chiến trường Viễn cổ, tiến vào Thông đạo.

Chuyện này chẳng lẽ chưatừng xảy ra?

Tử Đạo lắc đầu:

- Ta cùng Phỉ nhi đi vào Thông đạo chưa lâu, chưa từng nghe đến chuyện này.

Âu Dương Phỉ gật đầu, nàng hơi nóng lòng muốn xem người giống mình đó là như thế nào.

Nếu không phải Tử Đạo nói trước, có khi nàng đã hỏi rồi.

Dù sao bọn họ không phải kẻ ngu, Sở Mặc tử tế với họ như vậy, không thể chỉ là quan hệ bèo nước gặp nhau.

Nhất là thường ngày, đôilúc Sở Mặc lại tỏ ra cực kỳ quen thân với hai người, hiểu rõ hai người tới mức Tử Đạo cũng hơi kinh ngạc.

Tử Đạo chưa hề kể chuyện mình đã từng trariq qua cho Sở Mặc, hắn làm sao có thể biết.

Bây giờ, nghi ngờ đã được chứng tỏ.

Đều là cao thủ Tổ cảnh, hơn nữa còn biết về kính tượng vũ trụ, trước đây, Tử Đạo cũng rất nhiều lần nghĩ đến một ngày gặp được người giống với mình, lúc đó cảnh tượng sẽ thế nào?

Có khi nào hai người sẽ hòa làm một, hay sẽ tiếp tục là hai người tách biệt?

Thật ra, mấy vấn đềnày, tu sĩ nào đạt đến cảnh giới Đại Thánh đều sẽ suy nghĩ tới.

Cho nên, hôm nay gặp được một người quen biết cả hai người giống nhau, Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đều hoảng hốt, nhưng cũng hơi tò mò.

Có thể kìm nén nhiều ngày như thế, đối với hai người cũng là không dễ dàng gì.

Sở Mặc nhìn Tử Đạo, than nhẹ:

- Ta cùng người giống với cậu kết nghĩa huynh đệ, cũng có một người huynh đệ kết nghĩa nữa tên Lưu Vân Phong.

Cậu biết người này không?

Tử Đạo cười khổ, nói nhỏ:

- Đó là người huynh đệ tốt của chúng ta từ ngày nhỏ, làm sao có thể không biết?

- Vân Phong hả?

Quen, quen.

Âu Dương Phỉ nói:

- Ba người chúng ta là anh em tốt từ nhỏ.

Hừ, hai người bọn họ lúc kết nghĩa với nhau lại không có ta ở đó.

Sở Mặc không nói gì, lòng lại nói:

- cô nương, nếu cô biết được người giống với cô là người thế nào, không biết còn cười nổi không đây?

Lúc này, Âu Dương Phỉ nhìn Sở Mặc, bình tĩnh lại, nói:

- Nói đi, công tử, người giống với ta là người thế nào?

Thật ra ta thấy được mỗi lần công tử gặp ta đều bộc lộ cảm xúc phức tạp, như là có ý kiến với ta vậy.

Ta không nghĩ vấn đề là ở ta, như vậy chỉ có thể là ở người giống với ta.

Sở Mặc thở dài, nói:

- Thật ra, đời ta khá lận đận, lúc ta bước vào La Thiên Tiên Vực cũng còn khá nhỏ.

Nhưng Hoàng tộc Cơ thị trong La Thiên Tiên Vực là gia tộc của ông ngoại ta.

- Hoàng tộc Cơ thị?

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đều tỏ ra khiếp sợ.

Tử Đạo nói:

- Không ngờ Hoàng tộc Cơ thị lại là gia tộc của ông ngoại công tử.

Vậy mẹ của công tử...

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Mẹ ta là Cơ Thanh Vũ.

- Trưởng công chúa?

Âu Dương Phỉ kêu lên, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

- Công tử, mau cho ta xem khuôn mặt thật, ta phải nghiêm túc nhìnmột chút.

Từ đầu đến cuối, Sở Mặc luôn ngụy trang giấu đi khuôn mặt, chưa từng lộ ra khuôn mặt thật, nghe Âu Dương Phỉ nói thế liền gật đầu, lộ ra hình dạng vốn có.

-----o0o-----

Chương 2057: Gọi nàng là Sở Sở (2)

Chương 2057: Gọi nàng là Sở Sở (2)

Âu Dương Phỉ và Tử Đạo đồng thời kinh hãi kêu lên.

Âu Dương Phỉ nói:

- Nếu công tử sớm lộ ra khuôn mặt này, ta đã nhận ra rồi.

Thật sự rất giống với Trưởng công chúa!

Tử Đạo ở bên kia cũng gật đầu:

- Đúng vậy, quá giống!

- Nói cho ta chút chuyện đi.

Sở Mặc không vội nói những điều hắn biết.

Tử Đạo nhìn thoáng Âu Dương Phỉ một lát.

Âu Dương Phỉ yếu ớt nói:

- La Thiên Tiên Vực khá đơn giản, Cự Đầu bên đó tất cả đều sống yên ổn với nhau, không hề xung đột.

Trong La Thiên Tiên Vực, mấy đại gia tộc không tính Hoàng tộc thì là Tử gia, Âu Dương gia, Lưu gia.

- Lưu gia?

Lưu Vân Phong?

Sở Mặc nhịn không được thốt lên.

Hắn vô cùng kinh ngạc:

- Lưu Vân Phong vừa là người trong La Thiên Tiên Vực, vừa là đệ tử của Hạo Nguyện Tông trong Thiên Cương Đại Vực, một trong tám vực lớn nhất?

- Hạo Nguyệt Tông trong Thiên Cương Đại Vưc?

Âu Dương Phỉ kinh ngạc:

- Ta biết Đại Vực này, cũng biết tông môn này, nhưng Lưu Vân Phong là người của Lưu gia trong La Thiên Tiên Vực, đâu phải người của Thiên Cương Đại Vực?

Nói xong, Âu Dương Phỉ vung tay, trong không khí liền xuất hiện hình ảnh Lưu Vân Phong:

- Hắn đây.

Sở Mặc cười khổ gật đầu:

- Giống hệt nhau, nhưng có vẻ là hai người khác nhau.

Điều này nói lên rằng, hai người đối lập nhau, ngoại hình y hệt nhau, nhưng bản chất lại khác nhau.

- Đúng vậy!

Âu Dương Phỉ và Tử Đạo cũng hưng phấn hẳn, dùng sức gật mạnh đầu.

Ngay cả đồ ngốc, lúc này chắc chắn cũng sẽ cảm thấy hăng hái khónhịn, như là đang sắp vạch trần một bí mật to lớn.

Âu Dương Phỉ nói tiếp:

- Trong biển Thiên Giới, phía bắc có Chung gia, Tuyết gia, Hắc Ngư tộc có Hắc Ngư lão tổ, Tử gia có Tử lão tổ, phía nam có Cửu U cổ tộc.

Theo lời kể của Âu Dương Phỉ, bố cục La Thiên Tiên Vực dần dần trở nên rõ ràng.

Cơ bản thì không khác mấy so với La Thiên Tiên Vực chỗ Sở Mặc ở, nhưng cũng có những điểm khác nhau.

Ví dụ như Lưu gia, Lưu Vân Phong, khi hắn còn ở La Thiên Tiên Vực kia thì không tồn tại.

Mà Lưu Vân Phong cũng là một thiên tài từ trong rác rưởi mà nổi bật.

Chờ chút..

Nổi bật ngay trong rác rưởi..?

Sở Mặc hơi nhíu mày.

Trên đời tuy có không ít tu sĩ đỉnh phát triển từ nơi tầm thường, nhưng so với những thiên tài từ các gia tộc lớn thì không đáng kể gì.

Lưu Vân Phong có thiên phú rất cao, thật sự không giống như những nhóc con bình thường.

Sở Mặc không hiểu rõ về La Thiên Tiên Vực.

Có khi, Lưu Vân Phong, người anh em kết nghĩa của hắn, có khi thật sự từng là đệ tử trong La Thiên Tiên Vực.

- Hoàng tộc Cơ thị, là chủng tộc cực mạnh ở nơi chúng ta ở.

Mạnh nhất.

Hoàng tộc lão tổ, năm xưa vượt qua kiếp nạn lớn ba mươi sáu kỷ nguyên, pháp lực, đạo hạnh phi thường.

Trưởng công chúa ngày còn nhỏ rất nghịch ngợm, một lần du ngoạn ở Viêm Hoàng Đại Vực- một trong tám vực lớn nhất- quen biết được Sở Thiên Cơ, một người trẻ tuổi lỗi lạc.

Âu Dương Phỉ nói, cẩn thận nhìn Sở Mặc.

Suy cho cùng, chuyện này cũng liên quan đến cha mẹ của người ta!

Sở Mặc lộ ra nét mặt kỳ quái:

- Họ có con?

- Có.

Âu Dương Phỉ rất chắc chắn gật gật.

Tử Đạo nói:

- Là một cô gái, tên Sở Sở, cũng là một niềm kiêu hãnh của trời cao.

Đúng rồi, nàng cũng cùng chúng ta tiến vào Thông đạo.

Sở Mặc khiếp sợ!

Âu Dương Phỉ nói:

- Nàng và huynh thật sự rất giống nhau.

Đều có vẻ đẹp có một không hai!

Sở Mặc tiếp tục đờ đẫn.

Hắn nghĩ cũng không ra, trong vũ trụ, mẹ còn gả cho cha, sau đó lại còn sinh ra một người con gái.

Có nghĩa là Sở Sở, cũng là người đối lập với mình sao?

Vì cha mẹ mình, trừ mình cũng đâu có sinh thêm ai.

Nhưng số phận, thật thần kỳ, luôn khiến con người không thể tưởng tượng ra.

Hai người trong cùng vũ trụ, cùng khoảng thời gian, chưa chắc đãhoàn toàn giống nhau.

Lúc này, tại hoàng thành trong La Thiên Tiên Vực.

Sở Thiên Cơ đã biết con trai cùng hai người con dâu mất tích, cũng nghe từ lão Đế vương biết được tình hình, nhưng cũng không dám nói cho vợ.

Bởi, Cơ Thanh Vũ đang mang thai lần nữa.

Sở Mặc tổ chức cho cha mẹ lễ thành hôn, từng nói đùa rằng nhớ sinh thêm một người em.

Hôm nay, lời nói ấy đã thành sự thực.

Cơ Thanh Vũ ngay sau đó mang thai, đến giờ đã được mấy tháng.

Với cảnh giới của những người ở đây, đương nhiên đã sớm biết, cũng suy đoán sẽ là một đứa con gái.

Sở Thiên Cơ tuy lòng đầy tâm sự, nhưng trước mặt Cơ Thanh Vũ luôn giả như không hề có chuyện gì xảy ra.

Cơ Thanh Vũ muốn nói vài lời oán thán với con trai, nhưng còn nhớ nhung nhiều hơn.

Lúc mang thai con gái, Cơ Thanh Vũ càng thấy có lỗi với Sở Mặc.

Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng hoàn thành trách nhiệm của một ngườimẹ với Sở Mặc.

- Nhóc con thối này, lâu vậy rồi cũng không đến thăm chúng ta!

Thật đúng là quá đáng!

Cơ Thanh Vũ quệt mồm, trông như một thiếu nữ trẻ nghịch ngợm.

Sở Thiên Cơ cười nói:

- Nó cũng đã cưới vợ gầy dựng cơ nghiệp rồi, còn chăm sóc hai người vợ nữa chứ!

- Nhưng cũng không thể có vợ liền quên mẹ!

Cơ Thanh Vũ nói.

- Không nói nữa, không nói nữa, đến cảnh giới chúng nó, một lần bế quan kéo dài mấy trăm năm cũng là bình thường.

Sở Thiên Cơ cố gắng che giấu.

- Mấy trăm năm!

Vậy thì em gái nó thành cụ già rồi!

Ta bất chấp, khi em gái nó ra đời, nó nhất định phải tới!

Cơ Thanh Vũ nói.

- Được, được, nó nhất định tới.

Sở Thiên Cơ âm thầm lau mồ hôi, sau đó nói:

- Hay là chúng ta nghĩ tên cho con gái đi?

- Được, Được.

Quả nhiên, Cơ Thanh Vũ quên béng chuyện đang nói, vui mừng nói:

- Con gái chúng ta tất nhiên là sắc nước hương trời, có một không hai, là người con gái làm rung động người xung quanh.

Gọi nàng là Sở Sở đi!

Thông đạo.

Dưới ngọn núi lớn, bốn người Sở Mặc đang bàn bạc.

Âu Dương Phỉ nói:

- Sở Sở là một thiên tài thực sự, nàng sinh ra là để tu luyệt.

Thật sự không nghĩ nàng có quan hệ sâu xa như vậy với huynh.

- Nàng chắc là em gái ta.

Sở Mặc nói.

Âu Dương Phỉ cười:

- Nói về tuổi tác, người ta phải lớn hơn huynh ấy!

Sở Mặc lắc đầu:

- Những chuyện thế này không thể chỉ dựa theo tuổi tác mà tính, quy luật về thời gian của hai vũ trụ hẳn là có sự khác nhau.

Tử Đạo tán thành quan điểm này.

Sau đó, Tử Đạo và Âu Dương Phỉ ánh mắt chăm chú nhìn phía Sở Mặc.

Tuy không nói, nhưng ý thì rất rõ:

- Chúng ta đã kể rồi, đến huynh?

Sở Mặc nhìn Âu Dương Phỉ, cười khổ:

- Quan hệ giữa cô và Chung Thánh thế nào?

Âu Dương Phỉ "a" một tiếng, ánh mắt hơi dại ra:

- Người đối lập của ta chẳng lẽ đi theo Chung Thánh?

Nàng..

Nàng có mắt mà không tròng sao!

-----o0o-----

Chương 2058: Hỗ trợ lẫn nhau

Chương 2058: Hỗ trợ lẫn nhau

Tử Đạo cũng mặt dại ra, nói:

- Chẳng lẽ ở thế giới kia của công tử, Chung Thánh rất xuất sắc?

Là thiên tài trẻ tuổi?

Sở Mặc nhìn đôi người yêu trước mặt, cười khổ:

- Xuất sắc?

Coi như cũng xuất sắc đi!

Nhưng cũng không xuất sắc đến thế...

Bởi tên kia... bị ta chém!

Ha ha!

Mông Nã bên kia cười không kìm chế nổi.

Sau đó, Mông Nã nói với ba người:

- Không có gì không có gì, các người không cần để ý đến ta làm gì, ta chỉ muốn cười thôi.

Ha ha ha ha ha...

Xưa nay chưa thấy chuyện nào tốt như vậy.

Hai vũ trụ lại có hai người có liên hệ trực tiếp với nhau!

Cảm giác thế này thật sự rất kỳ lạ, nói thật, ta cảm thấy rất ngưỡng mộ, thật mong thế giới này có một "ta" khác!

Ba người Sở Mặc tất cả đều liếc mắt một cái, rồi không thèm để ý đến y nữa.

Âu Dương Phỉ lúc này cũng phì cười:

- Chém tốt lắm!

Chung Thánh hắn ta dù ở đâu cũng không phải người tốt, không hiểu nổi tại sao người đối lập kia của ta lại hợp ý loại người như thế nữa!

Tử Đạo nhìn Sở Mặc, nói:

- Trong vũ trụ ta sống, Chung Thánh từng có ý muốn tranh giành Phỉ nhi của ta.

Nhưng khổ nỗi hắn lại quá yếu ớt!

Sở Mặc bỗng nghĩ ra một điều.

Hắn nhìn Tử Đạo hỏi:

- Huynh họ Triệu?

Tử Đạo thản nhiên:

- Đúng, cha ta là Cửu công tử dòng chính của Triệu gia thuộc La Thiên Tiên Vực, mẹ ta là Thập Lụccông chúa dòng chính Tử gia.

Hai người đã đính hôn từ nhỏ.

Tên đầy đủ của ta là Triệu Tử Đạo.

Tử Đạo nói tới đây, bất an nhìn Sở Mặc:

- Công tử, có chuyện gì huynh nói luôn đi, cứ úp úp mở mở làm người ta bất an!

- Điểm khác nhau rất nhiều, điểm giống cũng nhiều.

Sở Mặc lẩm bẩm, sau đó nhìn Tử Đạo

- Tử Đạo ở thế giới kia là đại ca kết nghĩa của ta, cha mẹ thì cũng giống cậu, nhưng... lại rất phức tạp.

Sở Mặc kể cho Tử Đạo toàn bộ những chuyện hắn được biết.

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ nghe được đều trợn mắt há mồm, không thể tin nổi lại có chuyện như vậy.

Sở Mặc nhìn Âu Dương Phỉ:

- Âu Dương Phỉ kia mà ta biết, luôn đi theo Chung Thánh, còn từng sỉ nhục đại ca kết nghĩa Tử Đạo ngay trước mặt ta.

Còn nói rồng khôngở chung với rắn, bảo hắn biến khỏi mắt.

Âu Dương Phỉ:

- ...

Tử Đạo:

- ...

Hai người không còn gì để nói!

Một lúc lâu, Âu Dương Phỉ lắp bắp nói:

- Mù nặng lắm rồi..

Tử Đạo cũng chết lặng lẩm bẩm:

- Muội còn nói thế hả?

Âu Dương Phỉ sẵng giọng:

- Nàng ta đâu phải ta!

À...

Ít nhất nàng không đại diện cho ta!

Tử Đạo kéo tay Âu Dương Phỉ, cười nói:

- Giữa hai chúng ta còn cần nói thêm gì sao!

- Ừm...

Âu Dương Phỉ nhỏ nhẹ đáp.

Mông Nã nhìn không nổi, nói:

- Hai người các ngươi chớ diễn kịch đằm thắm trước mặt ta, còn nhiều việc chưa nói rõ ra đâu nhé!

Người này, tất cả chuyện này đều không liên quan đến y, nhưng y vẫn cố ý hóng hớt.

Sở Mặc lại kể rất nhiều chuyện, rất nhiều người.

Ví dụ như La Lan cùng vào chiến trường Viễn Cổ với hắn, cả Thiên Thu, Thanh Cổ, Huyền Huyền...

Ví dụ như câu chuyện về Thiên Không lão tổ...

Tất nhiên những chuyện này cũng không phải đều về La Thiên Tiên Vực.

Vì vậy Tử Đạo và Âu Dương Phỉ cũng chưa từng nghe tới.

Nhưng hai người cũng biết đến một số người ở vũ trụ kia.

Ví dụ như Thương Lam, Cửu Liệt, Bảo Bình, Chung Thải Vân, Hồng Hoang lão tổ, bọn họ cũng có biết, nhưng cũng chỉ là nghe đến thôi.

- Những người này..

Đều là Cự Đầu Tổ cảnh ở thế giới kia sao?

Nghĩa là, hai người đối lập, số mệnh cũng khác nhau!

Tử Đạo nói

- Những người này ở thế giới chúng ta cũng có danh tiếng, nhưng không tới mức như vậy!

Họ đều là những tu sĩ lớn tuổi mới đạt tới Thánh cảnh, không ai có thể tới Tổ cảnh.

Ta từng gặp Chung Thải Vânmột lần, là trưởng lão Chung gia, tính cách cũng khá được.

- Đúng, Chung Thải Vân trưởng lão tính cách thật sự rất tốt, khi Tử Đạo đánh Chung Thánh nhừ tử, hắn yếu đuối chạy về mách Chung gia, Chung Thải Vân đã tát Chung Thánh hai tát, mắng hắn là đồ không biết xấu hổ...

Âu Dương Phỉ nhớ lại, phì cười lần nữa.

Sở Mặc nghe xong không nói gì, kể cho bọn họ nghe ân oán giữa hắn và Chung Thải Vân.

Nói đến đoạn Chung Thải Vân bị bảy sáu Đại Thánh và Hầu Tử lúc đó đang ở Thánh cảnh chém đầu, mang đến chúc mừng đám cưới Sở Mặc, Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đều tiếc hận thở dài.

Một cảm giác thật kỳ lạ!

Giống như khi ngươi rất thích một người, nghĩ rằng người này tốt.

Sau đó, đột nhiên có người nói cho ngươi rằng trong thế giới khác cũng tồn tại người như vậy, nhưng rất xấu xa.

Quá kỳ lạ, làm người ta khó tiếp thu nổi.

Ngay cả một đám Cự Đầu Tổ cảnh có đạo hạnh, pháp thuật thần thông, năng lực tính toán đều siêu mạnh, nhưng với chuyện thế này vẫn sẽ có cảm giác kỳ dị!

Hơn nữa, còn mang theo cảm giác số phận thật thần kỳ.

- Huynh đã kết hôn?

Âu Dương Phỉ kinh ngạc:

- Nương tử là ai?

Tử Đạo cũng rất tò mò chuyện này.

- Ta có hai người vợ..

- Hai người?

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đều trợn mắt.

- Muốn nghe không hả?

- Muốn, muốn!

Sở Mặc liếc mắt:

- Một người là Kỳ Tiêu Vũ, một người là Thủy Y Y, đều là người của Viêm Hoàng Đại Vực.

Bỗng Sở Mặc nghĩ đến, Viêm Hoàng Đại Vực ở vũ trụ kia, chắc là không bao giờ gặp kiếp nạn...

Nói cách khác, xưa nay ở đó không hề tồn tại Thiên giới, Tiên giới, Linh giới và Nhân giới hủy hoại vũ trụ.

Quả nhiên, Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đều lắc đầu:

- Chưa nghe đến bao giờ.

Bốn người ngồi nói chuyện rất lâu, đều tò mò về thế giới của nhau.

Nhất là đối với Tử Đạo và Âu Dương Phỉ ở vũ trụ kia, hai người đều rất tò mò.

Đương nhiên Mông Nã cũng rất tò mò.

- Tử Đạo bây giờ chắctu luyện trong hoàng tộc, cảnh giới... chắc là Thánh cảnh.

Ta nghĩ cho dù hắn đạt tới Đại Thánh cảnh cũng không có vấn đề gì.

Sở Mặc nói:

- Còn Âu Dương Phỉ, sau khi Chung Thánh chết nàng liền biến mất, chắc là trở về gia tộc tu luyện!

Tử Đạo thở dài:

- Chắc tối đa hắn cũng chỉ đạt tới Đại Thánh cảnh đỉnh.

Số phận là vậy.

Âu Dương Phỉ nói:

- Xem ra hai chúng ta là may mắn nhất.

Sở Mặc gật gật, nhưng lại lắc đầu:

- Các ngươi may mắn, nhưng số phận bọn họ chưa chắc chỉ dừng lại ở Đại Thánh cảnh đỉnh.

Thấy hai người nhìn mình, Sở Mặc nói:

- Ta vẫn cảm thấy chuyện này còn rất nhiều bí mật, nếu khám phá...

Có thể sẽ làm mọi chuyện thay đổi.

Tất nhiên, hiện chúng ta chưa đủ khả năng làm vậy.

Nhưng ta tin rằng đến một ngày chúng ta sẽ làm được!

- Ta cũng tin, khi nhìn thấy người đối lập mình chưa chắc sẽ phải chết.

-----o0o-----

Chương 2059: Cổ Băng Băng (1)

Chương 2059: Cổ Băng Băng (1)

Tử Đạo nghiêm túc nói:

- Chuyện này, khi trở về chúng ta phải điều tra cho rõ.

Ta không tin cả Thông đạo qua bao năm tháng chưa từng có chuyện như thế xảy ra!

Âu Dương Phỉ nói:

- Lịch sử trong Thông đạo thật ra có gián đoạn.

Nếu không mọi người đã biết được bí mật của Phong Thần Bảng!

Sở Mặc gật gật:

- Đối với thời gian, tu luyện dù có ngàn vạn năm tuổi thọ, cũng chỉ là một đợt bọt sóng nhỏ trong dòng sông, không thể đạt tới đạo.

Chỉ có người nhảy ra khỏi dòng sông mới có thể được giải thoát.

Mông Nã đợi mãi cũng đã có lúc để chen miệng:

- Ta cũng từng gặp lúc con sông thời gian xuất hiện, khung cảnh rất đáng sợ, người trong đó luôn muốn bắt ta vào dòng sông đó.

Ta cũng chưa từng thấy có người nào có thể thoát khỏi dòng sông đó.

Tử Đạo nói:

- Có thể đưa tay ra bắt huynh cũng đã rất kinh khủng rồi!

Chắc chắn cảnh giới bọn họ đã vượt qua Tổ cảnh!

- Đúng.

Sở Mặc cũng tán thành quan điểm này.

Trong sông thời gian có rất nhiều bí mật.

Thực lực bọn họ bây giờ còn chưa thể biết được bí mật trong đó.

- Trước mắt cũng đã biết bản thân không phải là duy nhất.

Kỳ lạ là ta cũng không cảm thấy mất mát.

Nếu có thể, khi gặp nàng ta sẽ nói cho nàng, ánh mắt ngươi thật quá kém, kém xa ta!

Âu Dương Phỉ vừa nói vừa cười vang.

Tử Đạo ôn hòa nói:

- Ta lại cảm thấy chuyện này tuy kỳ lạ nhưng lại rất thú vị.

Nếu có thể, ta rất muốn làm bạn với người đối lập của ta.

Lúc này, Mông Nã thốt lên:

- Nếu không phải chết đi mà là dung hợp vào nhau thì sao?

Ba người Sở Mặc đều ngẩn ra.

Ngay sau đó, Tử Đạo cười:

- Nếu là dung hợp cũng không sao, đều là ta mà thôi, theo lời công tử nói, người đối lập của ta có tính cách, cách xử sự, thậm chí sở thích và giới tính đều giống ta.

Đều là một người, dung hợp thì đâu có sao?

Âu Dương Phỉ chê bai nói:

- Ta thì không!

Mắt người đối lập của ta quá kém!

Sau đó, mọi người đều cười rộ lên.

Cảm giác khi nói chuyện về một bản thân khác vừa mới mẻ, vừa kỳ lạ.

Cuối cùng, Sở Mặc nói:

- Biết những chuyện này rồi, đã đến lúc chúng ta phải vạch trầnnhững bí mật này.

Cho nên, bây giờ chúng ta còn cần làm rất nhiều chuyện!

Thời gian gần đây hầu tử và đám huynh đệ của nó không được tốt lắm.

Chúng nó tự do từ nhỏ, đã bao giờ gặp tình cảnh thất bại thế này đâu?

Nhất là hầu tử, nó luôn tiêu diêu tự tại, ngay cả Phật đà và Thái thượng cũng không làm gì được nó.

Về sau vì nó gây chuyện quá lớn và cũng vì một số nguyên nhân mà nó mới bị trấn áp một khoảng thời gian.

Thời gian đó khiến nó trưởng thành.

Mặc dù đạo hạnh không tăng bao nhiêu nhưng nó hiểu được nhiều về ý nghĩa của sự sống và sinh mệnh.

Cảm ngộ này chính là thứ mà người tu hành cần có.

Nếu không bị trấn áp, với bản tính của nó sẽ chẳng bao giờ đi tự hỏi vấn đề này.

Sở dĩ nó chưa bao giờ chân chính oán hận Phật đà vì tronglòng nó rất tôn kính ngài.

Nhưng tình cảnh bây giờ khác hẳn với lúc trước chỉ cần trong đầu còn thần cách, nó sẽ vĩnh viễn không có tự do.

Nếu không phải còn sáu huynh đệ ở đây, dù liều mạng nó cũng muốn đánh cược, nhưng nó còn lo cho bọn họ.

Lục Đại thánh cũng thấy khó chịu.

Bản chất bọn họ đều khá ương bướng, thích tự do giống con khỉ, thậm chí với họ, tự do còn quan trọng hơn cả đạo hạnh và sinh mệnh.

Hiện tại bảy người bị vây ở đây, dù không bị giống nô lệ mặc ngườiđánh chửi, cũng không bị ngược đãi, Cổ Băng Băng còn cho bọn họ rất nhiều tài nguyên mà trước giờ họ còn chưa gặp để tu luyện nhưng bọn họ vẫn không vui.

Cổ Băng Băng mang bốn mươi tám người có tên trên Phong thần bảng tới Cổ Thần lĩnh.

Nơi đây chính là lãnh địa của gia tộc họ Cổ, cũng là đất phong của đích nữ gia tộc, Cổ Băng Băng.

Cổ Băng Băng không hẳn là người xấu.

Đám hầu tử cũng không hận tiểu cô nương kia.

Điều khiến họ căm hận nhất chính là cái nguyên tắc chó chết của Phong thần bảng, quá hại người mà.

Vì thế, các sinh linh mạnh mẽ tuy không có thái độ tốt với Cổ Băng Băng nhưng cũng khônglàm gì nàng.

Mỗi ngày tiểu cô nương phải xử lý rất nhiều việc.

Thân là đích nữ của gia tộc Cổ thần, nàng được hưởng thụ rất nhiều thứ nhưng cũng phải gánh một trách nhiệm to lớn.

Hiện gia tộc còn chưa phân công nhiệm vụ cho nàng nhưng một khi nhận được thông báo thông đạo có động tĩnh, nàng nhất định phải dẫn đám người kia và một lượng lớn chiến sĩ của gia tộc lên chiến trường.

Sau một hồi chiến tranh, không ai dám chắc có bao nhiêu người có thể còn sống trở về.

Cổ Băng Băng đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn hơi khẩn trương.

Nàng đã trải qua rất nhiều rèn luyện, khổ chiến.

Tuy tuổi còn trẻ cũng được coi la thân kinh bách chiến.

Nhưng việc lĩnh quân tham gia chiến tranh đối với nàng vẫn có tính khiêu chiến rất lớn.

Bất quá, nàng cũng không trốn tránh.

Nàng là con dòng chính, nàng hiểu việc mình phải làm.

Khiến nàng thấy bất đắc dĩ nhất lại là đệ đệ cùng cha khác mẹ Cổ Đông, y cứ tìm cớ quấy rầy.

Bề ngoài thì có vẻ sau khi thất bại trong việc tranh đoạt quyềnchưởng quản lệnh bài Phong thần bảng, Cổ Đông mới bắt đầu gây chuyện nhưng Cổ Băng Băng biết đệ đệ cùng cha khác mẹ này của nàng có suy nghĩ lệch lạc, y muốn có nàng.

Nàng liều chết không theo nên mới dẫn đến tình trạng như hôm nay.

Dù ở đâu thì cũng khó mà chấp nhận chuyện loạn luân như thế.

Cổ Băng Băng là con gái, không thể nói chuyện này ra miệng được.

Vốn Cổ Đông cất giấu tình cảm kia rất kỹ, không cho ai biết, nhưng sau khi thấy tỷ tỷ phản ứng quyết liệt như vậy lại thể hiện ngày một trầm trọng hơn.

Cổ Đông cũng là một tu sĩ ưu tú, dù còn trẻ nhưng đã ở tổ cảnh.

Trong thế hệ trẻ của gia tộc Cổ thần, danh vọng của y cực cao.

Nhiềuthuộc hạ của Cổ Băng Băng cũng có hảo cảm với y.

Điều này khiến Cổ Băng Băng rất khó xử.

Đám tu sĩ mạnh mẽ trên Phong thần bảng có vẻ khá yên lặng nhưng ai biết khi nào thì xảy ra chuyện.

Nội ưu ngoại hoạn khiến Cổ Băng Băng hơi nhụt chí.

Nhưng nàng là một người kiên cường, gặp khó khăn sẽ không dễ dàng thối lui.

Không khí của Cổ Thần lĩnh không tốt lắm nên mọi người có chút cảm giác bị dày vò.

Dù có nhiều tài nguyên nhưng các tu sĩ cường đại trên Phong thần bảng lại hầu như mất hết động lực tu luyện.

Bước ngoặt xuất hiện.

Cổ Băng Băng nhận được lệnh mang theo đám người Phong thần bảng đến một phần lãnh địa của gia tộc Cổ thần tên là Thương Cổ Đại thành.

-----o0o-----

Chương 2060: Cổ Băng Băng (2)

Chương 2060: Cổ Băng Băng (2)

- Thương Cổ thành chủ xảy ra vấn đề, cần phải có người thay thế.

Ngươi qua bên đó làm thành chủ, nhất định phải xử lý tốt chuyện ở đó.

Nhớ kỹ, không nên chỉ nhìn việc lớn mà còn phải để ý các việc nhỏ nữa.

Tiền thành chủ đã ở bên đó mấy vạn năm, toàn bộ người trong thành đều có thiên ty vạn lũ quan hệ với ông ta.

Nên nhiệm vụ lần này sẽ rất gian khổ, nó vừa là cơ hội, lại vừa là khảo nghiệm với ngươi.

Ngươi dẫn đám người ở Phong thần bảng qua kia một chút cũng tốt nhưng nhất định phải thật chú ý.

Nếu bên kia có thái độ bất hảo, tước đoạt lệnh bài Phongthần của ngươi, ngươi chắc chắn sẽ mang danh vô năng cả đời đấy.

Một vị trưởng lão trong gia tộc Cổ thần vốn ủng hộ Cổ Băng Băng, đã tranh thủ dặn dò nàng.

- Tuy nhiều người nghĩ việc này khó nhằn nhưng ta lại nghĩ như vậy sẽ tốt hơn việc ngươi trực tiếp mang đám người kia ra chiến trường.

Trưởng lão nói thẳng.

Cổ Băng Băng gật đầu, vẻ mặt cảm kích:

- Ta biết thúc tổ muốn tốt cho ta.

Băng nhi rất cảm kích thúc tổ đã dẫn dắt và chỉ điểm Băng nhi từ đó đến nay.

- Từ trước đến nay gia tộc Cổ thần đều do nam giới làm chủ, rất ít khi xuất hiện nữ hài tử ưu tú như ngươi.

Trong mắt ta, gia tộc Cổ thần cần có sự thay đổi, cần có người con gái trẻ tuổi như ngươi hỗ trợ xử lý.

Nữ nhân xử lý mọi việc thường nhu hòa hơn, sẽ xây dựng hình tượng tốt cho gia tộc.

Nhưng ngươi cũng phải nhớ kỹ, nhu hòa cũng cần tùy đối tượng, tùy nơi, tùy lúc.

Ví dụ như với Cổ Đông thì...

Trưởng lão ôn hòa nói.

Cổ Băng Băng hơi giật mình, bất an nhìn trưởng lão nói:

- Thúc tổ à...

- Ngươi không phải nói nhiều.

Thúc tổ đã sống nhiều năm nhưvậy, sớm nhìn thấu mọi chuyện trên thế gian.

Nếu Cổ Đông còn khiêu khích ngươi, ngươi cứ hung hăng xử lý nó.

Dù nó có là đệ đệ của ngươi thì cũng đừng dung túng hay thu liễm.

Ngươi không biết, nhiều người đang âm ầm nhìn ngươi đó.

Ta vốn không muốn nói cho ngươi, muốn ngươi tự hiểu nhưng giờ ta phát hiện, ta đã sai rồi.

- Thúc tổ...

Băng nhi đã khiến ngài phải thất vọng.

Cổ Băng Băng cúi đầu, nhẹ giọng nói.

- Ý ta không phải thế.

Có một số việc, ngươi còn quá trẻ, chưa có kinh nghiệm, dĩ nhiên sẽ không biết xử lý thế nào.

Ta nói ta sai vì đáng lẽ ta nên sớm nói cho ngươi biết, chứ không phải chuyện gì cũng đểngươi phải tự hiểu ra.

- Thúc tổ...

Con ngươi của Cổ Băng Băng ngấn lệ.

- Con à, chuyện này cứ nghe ta.

Dưới trướng của ngươi có một lực lượng mạnh thế sao ngươi không sử dụng chứ?

Ta nói rồi, tùy người mà đối xử.

Nếu đối với ai ngươi cũng như thế thì nhất định gia tộc sẽ nghĩ ngươi là người mềm yếu.

Trưởng lão nói xong đưa cho Cổ Băng Băng một lệnh bài, nói tiếp:

- Đây là thành chủ lệnh của Thương Cổ thành.

Đợt này ngươi sẽ phải hoàn toàn dựa vào đám tu sĩ Phong thần bảng kia.

Nhớ kỹ, ngoạitrừ bọn họ, gia tộc sẽ không trợ giúp gì cho ngươi đâu.

Đến đó rồi, ngươi chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.

Con đường này sẽ gian khổ đấy, ngươi hiểu không?

- Thúc tổ, Băng nhi hiểu.

Xin ngài yên tâm, Băng nhi sẽ không để ngài thất vọng.

Cổ Băng Băng khom người thi lễ với trưởng lão, trong lòng đầy cảm kích.

Trưởng lão cũng có vẻ vui mừng.

Mặc kệ thế nào thì đứa bé này vẫn là một đứa có nhân phẩm rất tốt.

Thiên phú của nàng tốt, năng lực quản lý lại xuất sắc.

Đây mới chính là nguyên nhân khiến các trưởng lão coitrọng nàng.

Nàng chỉ cần thêm một chút cơ hội để rèn luyện, và một chút vận khí.

Nhiệm vụ này đối với Cổ Băng Băng đúng là không dễ tí nào.

Trưởng lão không nói thẳng nhưng Cổ Băng Băng có thể tưởng tượng được tình trạng của Thương cổ thành.

Nàng không có kinh nghiệm không có nghĩa là nàng không có đầu óc, nếu không, sao nàng có thể nắm giữ lệnh bài chưởng quản Phong thần bảng.

Sau khi trưởng lão đi, việc đầu tiên Cổ Băng Băng làm là vận dụngquan hệ cá nhân, trực tiếp tìm hiểu tin tức liên quan đến thành chủ Thương Cổ thành.

Trong lãnh địa của Cổ thần gia tộc có khoảng hơn vạn tòa thành như Thương Cổ thành.

Vì thế không phải tin tức nhỏ to nào cũng truyền đến chỗ Cổ Băng Băng.

Nếu muốn biết, phải đi tìm hiểu chi tiết, mà muốn tìm hiểu phải có nhân mạch và khả năng.

Cổ Băng Băng không thiếu mạng lưới giao thiệp, cũng chẳng ngại cái khoản phí tổn nho nhỏ này, chẳng mấy chốc, nàng đã có tin tức mình muốn.

Nhìn tin tức trong tay, Cổ Băng Băng nhức đầu.

Giờ nàng mới hiểu vì sao trưởng lão bình thường ít nói lại dặn đi dặn lại nàng như thế.

Tình hình ở Thương Cổ thành cực kỳ phức tạp.

Đứng lúc này đột nhiên có tiếng người thô lỗ truyền đến:

- Tỷ tỷ yêu quý của ta, nghe nói ngươi muốn đi làm thành chủ hả.

Ha, nếu có người ở đó thì tốt lắm đó.

- Cổ Đông!

Lửa giận chợt bùng phát trong lòng Cổ Băng Băng.

Cổ Đông đã đi vào trong nhà, đuôi lông mày nhíu nhíu, cười hì hì nhìn Cổ Băng Băng nói:

- Tỷ tỷ à, có cần đệ đệ giúp ngươi một tay không?

Thương Cổ thành chẳng tốt lành gì, ngoài có đạo tặc, trong có một mớ bòng bong từ vô số năm.

Chức thành chủ của ngươi có khi chỉ mang tính chất tượng trưng thôi.

Sợ rằng lần này ngươi phải để gia tộc thất vọng rồi.

Cổ Đông vừa nói vừa dùng thần niệm, khiến cho toàn bộ người ở Cổ Thần lĩnh nghe thấy tiếng.

Không ít người hoảng sợ khi nghe thấy hai chữ đạo tặc Toa Lan.

Cho tới bây giờ thông đạo không phải là chốn tiên cảnh gì, càng không phải là thế ngoại đào nguyên nào đó.

Chỗ này có rất nhiều sinh linh mạnh mẽ.

Tuy không phải chỗ nào cũng có sinh linh ở tổ cảnh nhưng tổ cảnh ở đây cũng chẳng thấm vào đâu.

Thông đạo bất ổn, tùy thời lại có sinh linh từ ngoài tiến vào phá hoại.

Trong thông đạo, trừ những đại tộc cổ xưa còn có các thế lực khác nữa.

Đạo tặc Toa Lan là một thế lực gồm các sinh linh tương đối nguy hiểm.

Tuy nhiên, so sánh với đại tộc vẻ ngoài đạo mạo bên trong mục nát, phương thức hành động của đạo tặc Toa Lan trực tiếp hơn.

- Chúng ta không tạo ra tài nguyên tu luyện mà chúng ta là người sở hữu nó.

Đây chính là câu khẩu hiệu của đạo tặc Toa Lan.

Nó biểu hiện hết sự kiêu ngạo, cuồng vọng và khát máu của nhóm thế lực này.

Lẽ ra một thế lực như vậy sẽ không thể tồn tại ở thông đạo.

Chỉ cần các cổ tộc lớn đồng tâm hiệp lực thì có thể tiêu diệt bọn họ rồi.

Không nói đến nhiều cổ tộc, chỉ cần một cổ tộc như Cổ thần gia tộc cũng có thể dễ dàng tiêu diệt bọn họ.

Nhưng làm như vậy sẽ bị tổn thất rất lớn.

Bất cứ đại tộc nào cũng không nguyện bị tổn thất như vậy, dù gia tộc được cho là Thần, nắm giữ Phong thần bảng cũng thế.

-----o0o-----

Chương 2061: Cút hết cho ta

Chương 2061: Cút hết cho ta

Bọn họ phải nhờ những người ngoại lai có tên trên Phong thần bảng trợ giúp vì không thể khoanh tay đứng nhìn các sinh linh khác xâm lấn lãnh địa của mình.

Đạo tặc Toa Lan thì khác.

Bọn họ chưa bao giờ chủ động đối kháng chính diện với đại tộc, tuy thỉnh thoảng sẽ có xung đột như cướp đoạt một ít tài nguyên tu luyện của các tu sĩ nhưng vẫn biết chừng mực, chưa bao giờ làm các cổ tộc lớn thật sự tức giận.

Nguyên nhân thứ hai là bọn họ rất thông thạo địa hình ở thông đạo.

Bọn họ tự biết giới hạn, nếu bị theo dõi gắt gao sẽ biết điều mà khi được buông lỏng thì sẽ lấn tới một chút.

Kiểu tiêu hao đánh du kích như thế này thì người thiệt chỉ có thể là các cổ tộc lớn.

Trong thông đạo cũng không thiếu mấy kiểu thế lực như đạo tặc Toa Lan.

Bọn họ có thể tồn tại cũng vì mấy nguyên nhân kể trên.

Các thế lực nhỏ không dám trêu vào họ, thế lực lớn lại lười dây dưa.

Thành chủ tiền nhiệm của Thương Cổ thành có một hiệp nghị vớiđạo tặc Toa La, vốn dĩ trước đó nhóm đạo tặc này hầu như không xâm phạm vào Thương Cổ thành.

Nhưng giờ thì khác, thành chủ Thương Cổ thành vì tham lam tài nguyên tu luyện, kết bè kéo cánh, đã bị gia tộc Cổ thần xét xử, hiệp nghị kia tự nhiên hết hiệu lực.

Thương Cổ thành trong mắt đạo tặc đã trở thành một con dê béo.

Hơn nữa, có khả năng thành chủ tiền nhiệm vì ghi hận với thành chủ kế nhiệm, có thể để lại cửa sau cho nhóm đạo tặc kia.

Nội ứng ngoại hợp, hậu quả khó mà tưởng được.

Chỉ cần là người có đầu óc đều có thể nghĩ tới, căn bản chẳng cần Cổ Đông nói thì Cổ Băng Băng cũng biết.

Thực tế, Cổ Băng Băng còn thu được nhiều tin tức hơn.

Tình huống ở Thương Cô thành còn phức tạp hơn Cổ Đông nói.

Nhưng Cổ Băng Băng muốn đi xử lý từng chuyện một, từ từ mà làm chứ không muốn tất cả thuộc hạ của mình biết đến tình hình này.

Khi trước nếu Cổ Đông nói như vậy, Cổ Băng Băng sẽ chỉ làm mặt lạnh quát biến đi.

Nhưng hôm nay, nàng nhìn chằm chằm Cổ Đông, không nói tiếng nào, khiến Cổ Đông hơi hoảng sợ.

- Cổ Băng Băng, ngươi muốn làm gì?

Cổ Đông cảnh giác nói.

Cổ Đông cũng là một tu sĩ, khá nhạy cảm với sự biến đổi, hôm nay y cũng cảm thấy Cổ Băng Băng khác với bình thường.

- Ngươi đạt được mục đích rồi đúng không?

Cổ Băng Băng lạnh lùng hỏi.

- Ồ, mục đích của ta là gì nào?

Cổ Đông vừa nói vừa giơ hai tay lên, bước lui về phía sau, đi ra bên ngoài, ý muốn thể hiện mình không có ác ý.

- Ngươi còn không biết ngươi muốn gì sao?

Cổ Băng Băng giữ nguyên nét mặt áp sát hỏi.

- Ta không rõ ngươi muốn nói gì.

Ta chỉ vì muốn tốt cho ngươi, muốn giúp ngươi mà thôi.

Ngươi việc gì phải thế chứ?

Cổ Đông ủy khuất.

Cổ Băng Băng không muốn nói nhảm nữa, trực tiếp dùng thần niệm truyền lệnh:

- Bắt Cổ Đông lại cho ta.

Nàng dùng thần niệm truyền lệnh cho thủ hạ trong gia tộc chứ khôngtruyền cho bốn mươi tám người trên Phong thần bảng.

Trong số thủ hạ đó cũng có sáu người tổ cảnh, hơn ba mươi người ở Đại thánh cảnh.

Nhưng những người nhận được mệnh lệnh đều cùng không nhúc nhích.

Mắt Cổ Băng Băng lạnh lên, nàng trực tiếp quát:

- Mau giáo huấn thật mạnh cái tên tùy ý xông vào Cổ thần lĩnh này cho ta!

Khi nghe thấy lời Cổ Băng Băng, cả đám bộ hạ và bốn mươi tám người ở Phong thần bảng đều ngạc nhiên.

Cổ Đông không nhịn được cười ha ha:

- Tỷ tỷ yêu quý của ta muốn làm gì?

Muốn đánh ta sao?

Ngươi định làm a buồn cười chết à?

Ngươi nhìn đi, xem có ai động thủ hay không?

Mặt Cổ Đông lạnh đi, nhìn Cổ Băng Băng nói:

- Cổ Băng Băng, ai dạy ngươi làm thế.

Bất quá, ngươi nhớ kỹ, trước mặt ta, Cổ Băng Băng vĩnh viễn chỉ là một người phụ nữ.

Lệnh bài Phong thần là một vật rất trọng yếu, sao lại có thể để trong tay một người như ngươi chứ?

Ngươi không đủ tư cách.

- Ta ra lệnh, tất cả những người là thuộc hạ của ta lập tức bắt CổĐông lại cho ta.

Chỉ cần không đánh chết, mọi việc còn lại ta gánh hết.

Thanh âm của Cổ Băng Băng lạnh đi.

- Nếu là người của ta thì động thủ đi!

- Ta xem ai dám!

Cổ Đông phẫn nộ quát.

Đúng lúc này xuất hiện một thân ảnh nhanh hơn ánh sáng nháy mắt xuất hiện trước mặt Cổ Đông, đưa lên đánh y một phát.

Đòn đánh quá nhanh.

Nhanh đến nỗi một người tổ cảnh như Cổ Đông cũng không có khả năng tránh thoát.

Cái tát bốp một tiếng, cực kỳchói tai.

Tiếp đến lại có sáu người nhìn giống hết nhau, trực tiếp công kích Cổ Đông.

Các tu sĩ trên Phong thần bảng nhìn nhau, trực tiếp xuất thủ.

Bọn họ vốn đang nghẹn một cục tức, không thể phát tiết với Cổ Băng Băng, nay lại có chỗ trút thì quá tốt.

Cơ hồ chỉ trong chớp mắt, Cổ Đông đã bị đánh nhìn không ra hình người.

Đường đường một tu sĩ tổ cảnh thiếu chút nữa bị phế bỏ.

Cổ Băng Băng cũng mấy lần định nói dừng lại nhưng nàng nhịn được.

Nàng biết nếu nàng nói vậy sau này nàng không thể nắm giữ đám người ở Phong thần bảng, hoàn toàn mất đi sự tín nhiệm của bọn họ.

Đây là một đám từng đứng ở đỉnh cao của thế giới, bọn họ đều có chừng có mực.

Không phải nàng đánh cuộc mà đây là sự thật.

Đám người kia đúng là rất đúng mực, không có lòng riêng đánh Cổ Đông, nếu muốn phế y, nhưng chỉ sau một kích, nhìn Cổ Đông cũng không còn hình người.

Nếu không dùng linh dược đỉnh cấp dưỡng một hai năm, y mơ tưởngcó thể từ trên giường đứng lên.

Sau một kích, đám người kia thu tay, dáng vẻ bệ vệ đứng phía sau Cổ Băng Băng.

Đến giờ phút này Cổ Băng Băng có cảm giác mở mày mở mặt.

Chỉ một thoáng, nàng muốn khóc lên nhưng đã nhịn lại.

Nàng nhìn về phía sáu tu sĩ tổ cảnh và ba mươi mấy tu sĩ Đại thánh mà gia tộc phân cho nàng.

Những người đó giật mình, cứ như không biết chuyện gì vừa xảy ra.

Cổ Đông là ai?

Y chính là cậu ốm con dòng chính của gia tộc Cổ thần đó.

Thế mà lại bị một đám "nô bộc" đánh cho tí thì phế, nhìn khôngnhận ra luôn.

Chuyện gì thế này?

Hiện tại bọn họ tuyệt đối không có cảm giác mình chống lệnh chủ nhân vì tới nay, tuy Cổ Băng Băng biểu hiện mình là người mạnh nhất nhưng trong lòng họ, nàng vẫn chỉ là một con nhóc thôi.

Tiểu nha đầu kia có gì đáng sợ đâu.

Vì thế, bọn họ nhìn Cổ Băng Băng, ánh mắt có chút trách cứ.

Trong đó có một tu sĩ tổ cảnh không nhịn được mở miệng nói:

- Tiểu thư, ngươi làm vậy thì biết ăn nói sao với lão gia, với ngườitrong gia tộc đây?

- Đúng vậy, Cổ Đông là thiếu gia.

Thiếu gia bị đánh như vậy, chúng ta nhất định phải nghiêm phạt...

- Tiểu thư, ngài quá lỗ mãng.

- Đám chó các ngươi có phải có bệnh hay không?

Có người thẳng thắn phát tiết lên đám người hầu tử.

-----o0o-----

Chương 2062: Giết! (1)

Chương 2062: Giết! (1)

Cổ Băng Băng lạnh lùng, chưa nói gì.

Đám người kia dần cảm giác có gì đó không thích hợp, ngượng ngùng ngậm miệng.

- Cút hết cho ta!

Thanh âm của Cổ Băng Băng rất lạnh, nhưng tuyệt đối không có vẻ kích động mà nàng cực kỳ bình tĩnh, thậm chí không buồn tốn hơi thừa lời.

Nàng cũng không nói: ta ăn nói thế nào với lão gia, với gia tộc là chuyện của ta, mắc mớ gì tới các ngươi.

Như thế chẳng quá để họ thọc mạch thêm.

Nàng cũng không nói Cổ Đông đáng bị đánh, các ngươi không có quan hệ, nếu có phạt thì chỉ phạt nàng thôi.

Nàng lại càng không nói: ta không phải người lỗ mãng, chỉ là vì bị ép đến vách núi rồi, nếu còn lui sẽ bị ngã xuống.

Nàng cũng không nói bọn họ dám cãi mệnh lệnh của nàng, giữ lại cũng chỉ vô dụng.

Nàng không nói lời thừa thãi, trực tiếp nói họ cút đi.

Đây là bốn chữ mà từ nhỏ đến lớn, Cổ Băng Băng nói quyết đoán nhất.

Sau khi nói ra, nàng cảm giác trong đầu có một tầng vô hình bị phá sập, các ý niệm trở nên thông thấu hơn.

Chưa bao giờ nàng có cảm giác thoải mái như vậy.

- Biến đi, thuận tiện mang theo phế vật này.

Không phải các ngươi vẫn muốn trở thành thủ hạ của y sao?

Giờ cơ hội tới rồi đấy.

Mau cút nhanh đi!

Người nói không phải Cổ Băng Băng mà là Thiên Không lão tổ.

Đôi mắt của ông đầy vẻ cuồng ngạo, những thủ hạ kia của Cổ Băng Băng không ai dám nhìn thẳng lại.

Thậm chí không ai có can đảm nói Thiên Không lão tổ vượt giới hạn.

Thiên Không lão tổ sâu kín nói:

- Ồ, không đi à?

Còn muốn mở tiệc vui vẻ tiễn đưa chắc?

Hay các ngươi chờ Băng tiểu thư hạ lệnh thì mới đi?

- Dựa vào cái gì chứ?

Rốt cuộc cũng có một người khôi phục tinh thần, nhìn Thiên Không lão tổ phản bác.

Vì nếu không nói, bọn họ sẽ thật sự bị đuổi đi.

Bọn họ muốn làm thủ hạ của Cổ Đông đến mức nào không quan trọng, mà quan trọng là nếu hôm nay bọn họ bị Cổ Băng Băng đánh đuổi thì sau này sẽ không ai nhận bọn họ nữa.

Ai lại nguyện ý nhận một đám không nghe mệnh lệnh của chủ nhân chứ?

Dù ngươi có ưu tú, có cường đại, có lợi hại đến mấy mà không nghe lời thì cũng chẳng để làm gì.

Bọn họ hiểu nhưng bọn họ không nghĩ, Cổ Băng Băng mềm yếu từ trước đến giờ sẽ có lúc mạnh mẽ như thế này.

Thoáng cái, cả đám đều luống cuống.

- Chúng ta... chúng ta đã có chút sai.

- Không, tiểu thư, chúng ta sai rồi nhưng có nguyên nhân mà.

Nếu là người khác, chỉ cần ngài hạ lệnh, chúng ta sẽ nghe theo.

Nhưng đây là thiếu gia, là đệ đệ của ngài, sao chúng ta có thể như vậy chứ...

Một số người vẫn chưa bỏ được mặt mũi, muốn mạnh mẽ biện giải một chút.

Một số người thấy tình cảnh không ổn liền mềm giọng xin lỗi.

Nhưng tất thảy đều không có ý nghĩa.

Cổ Băng Băng bình tĩnh quay người lại nhìn hầu tử nói:

- Hầu đạo hữu, từ nay trở đi, ngaiif chính là Hầu tướng quân của Cổ Băng Băng.

Lại nhìn về Thiên Không lão tổ:

- Thiên Không đạo hữu, ngài là Thiên Không tướng quân.

Hai vị là tả hữu tướng quân của ta, là hộ vệ đệ nhất của ta.

Sắc mặt của Cổ Băng Băng vẫn rất bình tĩnh.

- Hai người có thể thay thế ta xử lý, tùy cơ ứng biến.

Trừ khi sự tình trọng yếu liên hệ đến sự sinh tử tồn vong của gia tộc, nếu không đều do hai vị toàn quyền làm chủ.

- Bốn mươi sáu vị đạo hữu khác, nếu có một ngày Cổ Băng Băng có thể quát tháo phong vân, các ngươi chính là bốn mươi sáu thân vệ của ta.

Nếu ta đứng ở đỉnh cao, quyết sẽ không để các ngươi phải ở lưngchừng núi.

Ta không thể làm chủ chuyện của Phong thần bảng nhưng ta có thể đảm bảo, chỉ cần một ngày lệnh bài Phong thần còn trong tay ta, ta sẽ hậu đãi các vị như như khách quý.

Nói đến đây, mặt Cổ Băng Băng đỏ lên, nàng

đang rất xúc động.

Có thể nhìn ra lời nàng nói là thật lòng, phát ra từ tâm can.

Thiên Không lão tổ nhìn hầu tử, hầu tử nhìn lại.

Sau đó, Thiên Không lão tổ nói:

- Nếu tiểu thư đối đãi bọn ta như vậy, bọn ta chắc chắc sẽ coi tiểu thư là tri kỷ.

Đám người ở Phong thần bảng đều là những người đứng đầu một thế giới, đến chết họ cũng sẽ không bỏ phần kiêu ngạo có từ trong cốt tủy.

Ngươi coi ta như khách quý, ta sẽ coi ngươi là tri kỷ.

Chứ không phải làm nô bộc của ngươi.

Đơn giản chỉ vậy thôi.

Dù ngươi có nắm trong tay vận mệnh của chúng ta, trong lòng chúng ta vẫn bất khuất.

Nếu là trước kia mà nghe lời này, Cổ Băng Băng sẽ thấy không thoải mái.

Nhưng hiện tại nàng lại cười, chăm chú gật đầu nói:

- Một lời đã định.

Thiên Không lão tổ, hầu tử và những người khác cùng đồng thanh:

- Một lời đã định.

Bọn họ cũng hiểu, tất cả sinh linh trên Phong thần bảng đều muốn tranh thủ cho mình điều kiện tốt nhất.

Đó là được bình đẳng, ít nhất là tương đối bình đẳng.

Chứ còn muốn sao được nữa?

Không lẽ muốn chém hết các thần hay sao?

Nếu một ngày kia, bọn họ có khả năng chém được thần, lấy được tự do, bọn họ sẽ rất cảm kích Cổ Băng Băng.

Có thể sẽ không ở lại bêncạnh nàng nhưng tối thiểu đều thiếu nàng một nhân tình.

Bọn họ hiểu điều đó, người thông tuệ như Cổ Băng Băng cũng hiểu.

Vì thế nàng thấy thỏa mãn.

Nàng phát hiện, chỉ cần thay đổi suy nghĩ một trước, đường đi phía trước sẽ có thể khác hoàn toàn, có thể tươi sáng hơn rất nhiều.

Không, chính xác mà nói là cực kỳ nhiều.

Sáu tên tu sĩ tổ cảnh và ba mươi mấy Đại thánh nghe thế trợn tròn mắt.

Bốn mươi tám người trên Phong thần bảng và Cổ Băng Băng lại kýkết minh ước ngay trước mắt họ.

Một nhóm không được cổ tộc ở thông đạo công nhận lại có thể ký kết minh ước tương đối bình đẳng ư?

Bọn họ sợ hãi, bọn họ bất an, bọn họ khó chịu.

Nhưng thế thì làm sao?

Hành động của Cổ Băng Băng có thể gây nên sóng to gió lớn nhưng lại không quan hệ gì tới họ.

Hầu tử khua thiết bổng trong tay, lạnh lùng nói:

- Còn chưa cút à, muốn đánh nhau sao?

Một tu sĩ Đại thánh cảnh trực tiếp quỳ xuống trước mặt Cổ Băng Băng:

- Tiểu thư, ta sai rồi, thật sự sai rồi.

Cầu tiểu thư thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, đừng đánh đuổi chúng ta.

- Tiểu thư, ta cũng sai rồi.

Lại thêm một người quỳ xuống.

- Tiểu thư, ta sai rồi.

- Tiểu thư, ta sai rồi.

Liên tiếp có tiếng quỳ xuống.

Loáng cái đã có hơn nửa tu sĩ Đại thánh cảnh quỳ rồi.

Sáu tu sĩ tổ cảnh mặt đỏ tới mang tai, nhìn cảnh trước mắt, không nói nên lời.

- Còn ai nghĩ mình đã sai nào?

Nhìn ánh mắt Cổ Băng Băng, các tu sĩ Đại thánh còn lại đồng loạt quỳ xuống.

Dù cam chịu hay không, bọn họ vẫn quỳ.

- Sáu người các ngươi cút đi!

Cổ Băng Băng cao giọng.

- Tiểu thư... chúng ta...

Một tu sĩ tổ cảnh băn khoăn, lão thật sự rất khó quỳ xuống.

-----o0o-----

Chương 2063: Giết! (2)

Chương 2063: Giết! (2)

Thật ra đám tu sĩ Đại thánh cảnh cũng có người không muốn quỳ, nhưng bọn họ biết rõ, nếu làm lớn chuyện, dù Cổ Băng Băng có bị nghiêm phạt nhưng chắc chắn, bọn họ sẽ bi thảm hơn.

Đường đường đích nữ của gia tộc Cổ thần lại bị một đám thủ hạ khi dễ, thể diện gia tộc ở chỗ nào chứ?

Tu sĩ tổ cảnh cùng lắm là bị sung quân đến chỗ hoang vắng rối loạn, nhưng có thể, bọn họ sẽ bị thanh lý.

Nên tình nguyện hay không cũng phải quỳ xuống hết.

Cổ Băng Băngnhìn Thiên Không lão tổ và hầu tử nói:

- Phế bọn họ đi.

- Tiểu thư... chúng ta đi!

Mặt tên tu sĩ tổ cảnh đen sì, con ngươi lạnh băng đầy hàn ý.

Lão không buồn che giấu, các tu sĩ khác cảnh giới cao thâm cũng không thèm che giấu.

Bọn họ thật sự hận.

Đường đường là tu sĩ tổ cảnh lại bị đuổi, quá nhục nhã.

- Giết lão đi!

Cổ Băng Băng nhàn nhạt nói.

Vù!

Hầu tử vung thiết bổng đập thật mạnh.

Thiên Không lão tổ còn xuất thủ nhanh hơn.

Mỗi người đều là cự đầu chân chính, có thể trấn áp một phương.

Hầu tử triển khai công kích, tiến hành khống chế.

Tuy trong thông đạo, tu sĩ tổ cảnh không phát huy được sức công phá khiến vũ trụ lung lay nhưng cũng đủ kinh thiên động địa.

Tên tu sĩ tổ cảnh kia hoảng sợ rống to, lấy ra một pháp khí muốn bỏchạy.

Pháp khí kia bị một gậy của hầu tử đánh cho nổ tung.

Sau đó, thiết bổng lại trực tiếp đánh vào đầu của tên đó.

Đúng lúc này, sáu Đại thánh cũng đánh tới.

Đã trải qua biết bao sóng gió, hôm nay, dù sáu Đại thánh chưa đột phá tổ cảnh nhưng chiến lực thì tương đương với cự đầu rồi.

Chẳng mấy chốc, thân thể của tu sĩ kia bị đánh nát, đạo hạnh bị phế, chỉ còn nguyên thần định chạy trốn, lại bị Thiên Không lão tổ đánh cho vỡ vụn.

Hầu tử trừng mắt nhìn Thiên Không lão tổ nói:

- Lão đầu chết tiệt chỉ giỏi chiếm tiện nghi!

Thiên Không lão tổ cười nhẹ:

- Đa tạ đa tạ...

Toàn bộ Cổ thần lĩnh tĩnh mịch trong nháy mắt.

Cổ Đông bị đánh đến hỏng người rên rỉ thống khổ:

- Cổ Băng Băng, ngươi điên... rồi!

- Một phế nhân thì không có tư cách khoa tay múa chân trước mặtta.

Cổ Băng Băng lạnh lùng nói.

Sau đó, nàng nhìn năm tên tu sĩ tổ cảnh còn lại;

- Biến, mang tên phế vật Cổ Đông này biến khỏi Cổ thần lĩnh đi!

Năm tên tu sĩ tổ cảnh không còn do dự nữa, mang theo Cổ Đông trốn ra xa.

Ba mươi mấy tu sĩ Đại thánh cảnh thành thật quỳ như cũ.

Giờ khắc này, bọn họ cực kỳ chấn động.

Nguyên lai nữ nhân này lại ngoan tuyệt, đáng sợ như thế.

Nàng thực sự dám giết người.

Đường đường tu sĩ tổ cảnh lại bị giết đơn giản thế.

Đám nô bộc Phong thần bảng kia chẳng lẽ cũng điên rồi sao.

Bọn họ không gia tộc Cổ thần có thể tùy thời thu hồi lệnh bài Phong thần hay sao?

Bọn họ không sợ bị trả thù sao?

Lúc này, hầu tử đột nhiên nói:

- Còn chẳng chịu nổi một cú.

Thiên Không lão tổ gật đầu:

- Muốn thì năm tên kia lưu lại cũng được.

Đến Cổ Băng Băng nghe thế cũng không biết nói gì.

Nàng thở dài, nhìn Thiên Không lão tổ, hầu tử và mọi người, hơi quỳ gối nói:

- Mọi người đã cực khổ rồi.

Xin mọi người ở lại chỗ này trong chốc lát, ta phải đi bẩm báo lên gia tộc.

Xin mọi người yên tâm, ta sẽ tự chịu toàn bộ trách nhiệm.

Hầu tử cười hắc hắc:

- Không cần phải thế Băng tiểu thư, nếu ngươi nguyện ý, chúng ta nguyện mở một đường máu cùng ngươi đi bất cứ đâu.

Cổ Băng Băng cảm động, lập tức khẽ cười:

- Chư vị đạo hữu hãy tin ta, ta sẽ không để mọi người thất vọng đâu.

Yên tâm đi, việc này không phải việc gì to tát.

Cổ Băng Băng nói xong, hơi nhắm mắt, bắt đầu dùng thần niệm liên lạc với một số người trong gia tộc.

Giờ khắc này, trên người nàng có một loại khí thế khiến cho ba mươi mấy Đại thánh còn đang quỳ bị sợ ngây người vì bọn họ chỉ thấy trên đại nhân vật chân chính của gia tộc Cổ thần mới có loại khí thế đó.

Ngay cả các trưởng lão quyền cao chức trọng cũng chưa chắc đã có đâu.

Băng tiểu thư dường như tái sinh, dùng thủ đoạn lôi đình để lập uy, lại thu nạp được bốn mươi tám sinh linh trên Phong thần bảng đến bên cạnh mình.

Khiến họ phải thay đổi tâm thức, chí ít, trước khi có lối ra thích hợp hơn, bốn mươi tám người này tuyệt đối không rời bỏ Băng tiểu thư.

Mà đâu dễ gì có lối ra tốt hơn cho người ở trên Phong thần bảng chứ?

Vì thế lúc này, không chỉ uy danh của Cổ Băng Băng được lan truyền khắp gia tộc, nàng có thêm một lợi thế nữa là thu nhận được bốn mươi tám tâm phúc chân chính.

Các sinh linh có thể lên Phong thần bảng, đi vào thông đạo đều là những sinh linh ít khi tâm phục khẩu phục ai, đa phần dùng hành động chứng minh.

Dù hơi lỗ mãng, thậm chí có chút ngốc nghếch nhưng thực tế lại rất cao minh.

Tên Cổ Đông xui xẻo tự nghĩ mình thông minh thế mà lại phạm phải sai lầm nghiêm trọng, trở thành đối tượng để Cổ Băng Băng lập uy.

Từ nay về sau, không cần biết Cổ Băng Băng thế nào, Cổ Đông cũng bị phế rồi.

Cổ Băng Băng dùng thần thức câu thông với người trong gia tộc, sau đó thả lỏng cười, nói với hầu tử và Thiên Không lão tổ:

- Tả tướng quân, hữu tướng quân, mọi người hãy về nghỉ tạm đi.

Không phải các ngươi nghiện chiến đấu lắm sao, chỉ một lát đến Cổ Thương thành thì tha hồ mà chiến.

Hầu tử cười ha ha:

- Ta thích nha!

Mắt Thiên Không lão tổ lóe lên, cười nhạt:

- Ta chưa từng ngại chiến nhé.

Bốn mươi tám người tự động trở lại động phủ của mình để nghỉ ngơi.

Cổ Băng Băng hình như chợt nhớ tới ba mươi mấy tu sĩ Đại thánh cảnh đang quỳ, kinh ngạc nói:

- A, sao các ngươi còn quỳ ở đây thế?

Ta quên béng mất, xin lỗi nhé.

Đám người oán thầm: quên cái đầu ngươi, rõ ràng muốn ra uy với ta.

Xin lỗi gì chứ, giờ ai dám nói gì đâu.

Một tu sĩ Đại thánh cảnh, là thống lĩnh trong đám tu sĩ vội vàng nói:

- Băng tiểu thư, lần này là do chúng ta sai.

Nhưng xin tiểu thư yên tâm, từ nay về sau chúng ta biết mình nên làm thế nào.

Nếu còn sai phạm, không cần tiểu thư nói, chúng ta sẽ tự nghiêm phạt.

- Tiểu thư, chúng ta biết sai rồi.

- Đúng vậy, chúng ta biết sai rồi ạ.

Cổ Băng Băng cười ôn hòa:

- Vậy thì đứng lên đi.

Nếu là khi trước Cổ Băng Băng cười vậy, đám tu sĩ sẽ biết nàng đang cần dùng họ, cần nhờ vả họ, nhất định sẽ tỏ thái độ.

Nhưng lúc này, khi thấy Cổ Băng Băng cười, các tu sĩ lại thấy cực kỳ cảm động.

Sau khi bọn họ đứng lên, người thủ lĩnh đến chỗ Cổ Băng Băng, ômquyền nói:

- Tiểu thư xem trước đây chúng ta là thân vệ của ngài...

-----o0o-----

Chương 2064: Các ngươi ầm ĩ xong chưa?

Chương 2064: Các ngươi ầm ĩ xong chưa?

Bọn họ đang muốn tranh quyền.

Dĩ nhiên phải tranh rồi.

Không biết lúc nào cái đám nô bộc Phong thần bảng kia lại có thể chiếm giữ vị trí trọng yếu trong lòng Cổ Băng Băng đâu.

Nếu sau này mà lập được công, Cổ Băng Băng sao có thể để vị trí ngon lành cho bọn họ chứ.

Từ nhỏ đến lớn, tài nguyên tu luyện của bọn họ là từ gia tộc Cổ thần, chính là vì vị Cổ Băng Băng trước mặt mà có được.

Nếu như nói đám tu sĩ như Sở Mặc, hầu tử, Thiên Không lão tổ đềulà tu sĩ hoang dã, trải qua phong ba bão táp mà lớn lên thì bọn họ chỉ như vịt nuôi trong nhà, sung sướng êm đềm không phải lo về tài nguyên tu luyện.

Nếu để bọn họ đi tranh đoạt tài nguyên giống bọn Sở Mặc, bọn họ chắc chắn sẽ chết thảm.

Còn để đám Sở Mặc đi nịnh nọt chủ nhân thì càng không thể, trong khung bọn họ đều là kẻ kiêu ngạo.

Cổ Băng Băng nhìn thoáng qua những người này, nhàn nhạt nói:

-

Sau này các ngươi là thị vệ của ta.

Bất quá sau khi đến Thương Cổ thành, ta sẽ điều chỉnh lại chức vị một lần nữa.

Ta biết trong lòng các ngươi nghĩ gì.

Nhưng ta cũng muốn nói, trên đời này không có chuyệnchẳng làm gì mà được hưởng, đừng nghĩ ta tốt với bọn họ mà các ngươi cố tình làm khó, không cần thiết.

Chỉ cần các ngươi có thể làm giống như bọn họ, ta sẽ không bạc đãi các ngươi.

Trước các ngươi muốn gì, ta có thể đáp ứng nhe thế, ta có thể đưa cho các ngươi tài nguyên tu luyện tốt nhất.

Nhưng ta hy vọng chuyện như ngày hôm nay sẽ không tái diễn.

Ta còn trẻ người non dạ, có thể bị các ngươi bắt chẹt một chút, sau này không có chuyện đó nữa đâu.

Cổ Băng Băng nói xong, mặt không đổi sắc bước đi.

Ba mươi mấy tu sĩ khổ sở nhìn nhau.

Tất cả đều do bọn họ tự làm tự chịu.

Nhân quả báo ứng, ai cũng biết.

Chỉ không hiểu vì sao tiểu nha đầuđơn thuần, có chút tự phụ này lại trưởng thành nhanh như thế?

Trong đại sảnh của gia tộc Cổ thần lúc này cũng đang rất căng thẳng, hiếm mà thấy một đám trưởng lão cãi nhau.

Trưởng lão vừa mới liên hệ với Cổ Băng Băng cười lạnh nhìn trưởng lão dựng râu đối diện nói:

- Thế nào, ngươi nghĩ là quá phận à, ta chẳng nghĩ thế?

- Thế còn không phải quá phận thì thế nào mới gọi là quá phận chứ?

Thân là tỷ tỷ lại muốn đánh đệ đệ mình gần chết.

Dù chúng ta có tài nguyên cũng phải tĩnh dưỡng ít nhất hai năm.

Huynh đệ tương tàn a!

Ngươi nói cho ta nghe, thế này còn nói không quá thì thế nào mới quá chứ?

Trưởng lão râu tóc dựng đứng nói:

- Thế còn chưa hết, nàng lại có gan dám giết một tu sĩ tổ cảnh của gia tộc kìa.

Tu sĩ tổ cảnh chính là tài sản to lớn của gia tộc Cổ thần đó.

Bồi dưỡng một tu sĩ tổ cảnh tốn bao nhiêu tiền của, gia tộc tín nhiệm giao cho nàng làm hộ vệ, nàng lại còn dám chỉ huy một đám nô bộc Phong thần bảng đánh giết người trong nhà, còn gì là thiên lý nữa chứ?

Gia chủ, ngài phải phân xử công bình đi!

Trưởng lão này tức giận rống lên, nhìn về một vị trung niên đang ngồi ở chủ vị.

Người này vẫn tùy ý để những người khác cãi lộn hơn nửacanh giờ rồi.

Hiện tại, tất cả chia làm ba phái.

Một phái đứng về phía Cổ Băng Băng, cho rằng nàng làm đúng, Cổ Đông cũng đâu có chết.

Hơn nữa, mọi người đều biết hành vi của Cổ Đông.

Chẳng qua chỉ dạy dỗ một chút, tĩnh dưỡng hai năm, coi như cho y một bài học thôi.

Còn tên tổ cảnh kia là tự muốn chết.

Trước kháng mệnh, sau còn không biết hối hận, như thế còn đâu tôn nghiêm của con vợ cả nữa?

Như thế chẳng phải sẽ để lại uy hiếp ư?

Còn chuyện dùng sinh linh trên Phong thần bảng cũng có sao đâu.

Toàn bộ thông đạo, bất cứ người nào có trong tay lệnh bài Phong thần đều mong có thể nắm giữ được các tu sĩ kiêu ngạo này.

Dù Cổ Băng Băng dùng thủ đoạn gì, khế ước bình đẳng hay thủ đoạn khác cũng không quan trọng, nàng thànhcông là được.

Một phái đứng về phía Cổ Đông, cho rằng tuy Cổ Đông có sai lầm lớn, nhưng gia tộc sẽ trừng trị y.

Người là tỷ tỷ lại có thể hạ độc thủ với đệ đệ mình như vậy là người không có thân tình, thủ đoạn độc ác.

Người như thế, sau này ở chức vị cao thì ai có thể nói sẽ xảy ra chuyện gì.

Còn tu sĩ tổ cảnh kia nữa, chỉ vì không hợp nàng trực tiếp giết luôn.

Trong mắt nàng còn có gia tộc không cơ chứ?

Còn có trưởng lão, đại cục không cơ chứ?

Về tình về nghĩa, nàng làm vậy đều sai, phải bị trừng trị, tu hồi lệnh bài Phong thần.

Còn đám người trên bảng kia, nhất là cái con khỉ và Thiên Không lão tổ, đều là phần tử hiếu chiến, quyết không thể lưu.

Đây chính là căn nguyên của sự phản bội.

Phái thứ ba là phái trung lập, đứng giữa lúc thì ngậm miệng, lúc thì ba phải, khi lại khuyên răn, không muốn dính vào ai.

Cổ Băng Băng hay Cổ Đông đều là con của đại gia chủ.

Bọn họ làm sai thì cha bọn họ xử lý, ngoại nhân nói gì đều không tốt.

Người ở phái này không phải không biết đạo lý nhưng không có cách nào, bọn họ đã hiểu sai nhiều chuyện từ nhiều năm trước rồi.

Lúc này, vị trung niên ngồi ở vị trí chủ vị đột nhiên mở mắt, ánh măt còn mờ mịt như chưa tỉnh ngủ hỏi:

- Ô, các ngươi ầm ĩ hết chưa?

À không, đã thương lượng xongchưa?

Hai bên đang cãi nhau đều câm nín, nhất là phái đứng về phía Cổ Đông.

Nhưng vị này chính là gia chủ, bọn họ không dám làm càn.

Nhìn gia chủ như vậy mà cho rằng ông ta là người vô hại thì quả là sai lầm.

Thấy mọi người trầm mặc, người trung niên nhàn nhạt nói:

- Thật ra chuyện này cũng đâu phải chuyện lớn.

Ông nhìn trưởng lão râu tóc dựng đứng nói:

- Lúc trước ngươi còn nói Cổ Băng Băng quá mềm yếu, khôngthích hợp với Cổ Thương thành, giờ không phải nàng đã mạnh mẽ rồi hay sao?

Người trung niên lại nói:

- Cổ Đông Ni, nhi tử của ta muốn ăn đòn thôi.

Lúc này vị trưởng lão râu tóc dựng đứng trực tiếp thu hồi khí thế muốn đánh nhau trên người, chán nản ngồi xuống.

Lão biết, gia chủ nói như vậy cũng đồng nghĩa với việc quyết định chuyện này rồi.

Người trung niên lại nói:

- Nó đáng đánh đòn ra sao, các vị đều hiểu, không hiểu thì thôi ta cũng sẽ không giải thích.

Còn chính với nghĩa làm gì, trong mắt nó không có vị tỷ tỷ kia.

Người của gia tộc Cổ thần lại không coi tình thânlà gì thì đáng bị đánh.

- Tên tu sĩ tổ cảnh kia chết thì thôi.

Bồi dưỡng gã cần tài nguyên thì giờ lấy lại thôi, xét nhà gã là được mà.

Ta tin có khi thu về hơn cả trăm lần ý.

Còn vì sao mà gã chết, ha ha, các ngươi nghĩ gã không đáng chết sao?

-----o0o-----

Chương 2065: Không đánh không vui!

Chương 2065: Không đánh không vui!

Người trung niên cười sang sảng, có vẻ rất hài lòng.

Các vị trưởng lão theo Cổ Đông, nhất là trưởng lão râu tóc dựng lên kia đều thấy lạnh cả người, sâu trong nội tâm bọn họ thấy rất bất an vì họ biết, gia chủ đã hơi nổi giận rồi.

Hơn nữa, theo ý của gia chủ có vẻ không để ý tên tu sĩ tổ cảnh đã chết mà thậm chí còn muốn nhổ tận gốc căn cơ của gã.

Không phải vì bảo vệ nữ nhi mà là cho toàn bộ những ngoại thích, bàng chi, những người phụ thuộc gia tộc Cổ thần một đòn cảnh cáo trí mạng.

Để xem bọn họ còn dám trêu chọc con vợ cả nữa không?

- Gã đáng chết ạ.

Trưởng lão râu tóc dựng đứng đổi giọng.

Lão không thể không thay đổi quan điểm.

Chuyện này đã chạm đến giới hạn của gia chủ, nếu không xử lý, chẳng phải về sau tu sĩ nào cũngcó thể dễ dàng khi dễ đệ tử đích xuất hay sao?

Những người ở đây có thể khác nhau về chức vị nhưng đều là dòng đích của gia tộc Cổ thần, là người chân chính hưởng lợi ích.

Vì thế, sau khi gia chủ kết luận, đám người nháy mắt thống nhất mục tiêu.

Tất cả đều muốn xử lý triệt để tên đáng chết kia.

- Ta đã hồ đồ rồi, tên kia đúng là đáng chết.

Gia chủ anh minh!

- Aiz, ta cũng vậy, thật sự là già rồi mà...- Gia chủ anh minh!

- Gia chủ thánh minh!

Các trưởng lão trong đại sảnh lại hòa thuận vui vẻ.

Người trung niên ho nhẹ một tiếng, cả đám an tĩnh lại.

- Không sao, lần này Băng Băng làm khá lắm.

Người trung niên híp mắt nói, sau đó không quay đầu mà nói tiếp:

- Ta không hy vọng nhìn thấy người nào trong đây ở Thương Cổ thành đâu.

Có không ít người thấy lạnh sống lưng, lạnh hơn vô số lần so với lúc gia chủ cười ha ha.

Không bao lâu sau khi hội nghị kết thúc, Cổ Băng Băng đã nhận được tin, trên khuôn mặt bình tĩnh có nét vui mừng nhàn nhạt.

Thị nữ bên cạnh theo Cổ Băng Băng từ nhỏ vui mừng nói:

- Chúc mừng tiểu thu.

Xem ra mọi việc đều do chúng ta, nếu cố gắng, không phải không thể có cơ hội.

- Đúng vậy.

Cổ Băng Băng nhìn thị nữ nói:

- Thông tri Tả tướng và Hữu tướng quân, sắp phải chiến đấu rồi.

Vẫn quy định cũ không cần đánh chết hẳn, còn thế nào cũng được.

Thị nữ hơi ngẩn ra:

- Tiểu thư, ngài đang nói mê sảng à.

Nhìn vào hội nghị vừa rồi, ai lại dám đến gây phiền phức lúc này chứ?

Cổ Băng Băng cười thanh lãnh:

- Nha đầu ngốc, ngươi quên mẫu thân của Cổ Đông, vị dị nương của ta đó rồi sao?

Thị nữ ngẩn ra, mặt hơi khó coi, tức giận nói:

- Sao bà ta dám chứ?

- Không có gì nàng dám hay không dám.

Bất quá ta cũng muốn để cho nàng hiểu, ta cũng chẳng ngán gì đâu.

Cổ Băng Băng vừa đứng lên, vừa nhìn thị nữ nói:

- Đi lấy chiến giáp với trường thương của ta lại đây.

- Tiểu thư, không phải là ngài định...

Thị nữ hơi sợ hãi.

- Để cho thủ hạ, huynh đệ phải bán mạng không phải tính cách của ta...Trong vòng một ngày nàng đã có sự thay đổi lớn, khiến nàng thành thục hơn.

Trận phong ba này cũng triệt để kích hoạt sự kiệt ngạo trong người nàng.

Sau một lát, có một đám hơn một trăm người đang bay đến chỗ này.

Tất cả đều hùng hùng hổ hổ.

Cầm đầu là một giai nhân tuyệt sắc, tay cầm trường kiếm, khuôn mặt tươi cười lạnh băng, nhìn Cổ thần lĩnh, phẫn nộ quát lên:

- Mau bắn nát, đập hết bọn người này cho ta, không được tha cho bất cứ kẻ nào!

Có chuyện gì Hà Phương Phương ta sẽ gánh chịu hết.

- Ngươi gánh không nổi đâu di nương của ta!

Cổ Băng Băng mặc khôi giáp, cầm trường thương, nháy mắt xuất hiện giữa hư không.

- Tiểu tiện nhân chết tiệt, ngươi lại dám hạ độc thủ với đệ đệ của ngươi, ngươi còn mặt mũi gặp ta sao?

Hà Phương Phương tức giận quát.

- Ngươi thấy ngươi nháo như vậy thì thú vị lắm à?

Cổ Băng Băng nhàn nhạt nói.

- Ta họ Cổ nhé.

- Ngươi...Hà Phương Phương thiếu chút nữa tức ngất đi, liếc mắt nói:

- Không cần vô nghĩa, nếu hôm nay không đánh chết cái loại tiểu tiện nhân nhà ngươi, lão nương quyết không bỏ qua.

- Ngươi cũng đừng nói ta dĩ hạ phạm thượng nhé.

Phụ thân, nếu ngài không quản, ta sẽ giết nàng.

Cổ Băng Băng nhàn nhạt nói.

Một câu nói khiến tất cả rung động.

Đám tu sĩ đi sau Hà Phương Phương trước vốn hung hăng nay lại xìu xuống.

Bọn họ chẳng hề có áp lực tâm lý khi đến Cổ thần lĩnh, giết một chútnô bộc của Phong thần bảng.

Nhưng đối mặt với vị đích nữ như Cổ Băng Băng, bọn họ có chút sợ như khi đứng trước bà cô kia...

Dù sao người ta cũng là con vợ cả, người ta họ Cổ đó.

Hà Phương Phương chỉ là một phu nhân, dù sau lưng có Hà gia, cũng có thể coi là một đại tộc ở thông đạo nhưng căn bản không cùng tầng lớp với gia tộc Cổ thần được.

Hà gia còn không có Phong thần bảng đâu.

Thấy Cổ Băng Băng không chút do dự giải quyết dứt khoát ân oán cá nhân, Hà Phương Phương và đám tu sĩ đi theo đều hơi hoảng.

Hà Phương Phương giận điên lên nói:

- Tiểu tiện nhân... ngươi dám...

Hầu tử và Thiên Không lão tổ cũng bay đến.

Bọn họ đứng phía sau Cổ Băng Băng, không nói xen vào, nhưng khí thế còn mạnh hơn với ba mươi tu sĩ Đại thánh đỉnh phong.

Vì đám tu sĩ kia cố kỵ quá nhiều.

Ngược lại, các tu sĩ trên Phong thần bảng chẳng băn khoăn gì hết.

Bọn họ có cục tức to đùng, phải tìm cơ hội mà đại náo, nên lựa chọn đứng về phía Cổ Băng Băng.

Cùng lắm thì liều mạng với nàng ta thôi, đâu có sao?

Với sức mạnhcủa bọn họ sao lại không kiếm được chỗ đặt chân chứ?

Vì thế, đám tu sĩ hoang dại này chẳng hề lấn cấn.

Trong mắt bọn họ, Hà Phương Phương dù ở tổ cảnh, nhưng cả người đầy kẽ hở, chẳng chịu nổi một kích.

Đừng nói tu sĩ tổ cảnh, có khi một trong sáu Đại thánh hoặc một người trong bọn họ cũng có thể vây chặt nàng ta trong một nén nhang.

Cổ Băng Băng nhàn nhạt nói:

- Di nương, ta nói lần cuối, ngươi nghe cho kỹ.

Giờ ngươi có hai sự lựa chọn.

Thứ nhất quay về, ta sẽ không coi có chuyện này phát sinh.

Thứ hai, chỉ cần vừa chiến, ta có thể đâm trúng ngươi ở thương đầu tiên.

Không phải ta chê cười ngươi nhưng trong một chiêu, nếu không phải ta đâm ngươi thì chính là ngươi đâm ta rồi.

- ...

Hà Phương Phương tức đến trắng mặt, có cảm giác muốn hộc máu.

Dù thế nào nàng cũng không nghĩ tiểu nha đầu đơn thuần thiện lương, mềm yếu, kiêu ngạo đến mức hơi tự phụ thường ngày lại có thể thay đổi nhiều như vậy.

Nàng mang theo người hung hăng đến đây, không muốn làm gì Cổ Băng Băng vì nàng vẫn tự biết sức mình.

Nhưng nàng muốn giết con khỉ với Thiên Không lão tổ kia, để xả giận cho con nàng.

Hiện tại, Cổ Băng Băng như một pho tượng nữ chiến binh bá đạo mạnh mẽ, khí thế cường hãn, khiến Hà Phương Phương có cảm giác hít thở không thông, rơi vào yếu thế.

-----o0o-----

Chương 2066: Sở Mặc nổi giận (1)

Chương 2066: Sở Mặc nổi giận (1)

Chuyện gì thế này?

Tiểu tiện nhân kia ăn nhầm cái gì mà biến thành như vậy?

Hiện tại, Hà Phương Phương cảm giác đâm lao phải theo lao.

Cổ Băng Băng thật sự quá cường thế.

Cường thế đến mức không cho nàng có bất cứ đường nào để lui.

Có phải nó điên rồi hay không?

Lúc này, trong hư không truyền đến một thanh âm lười biếng:

- Nháo thế được rồi, quay về đi.

Người nói chính là gia chủ.

Các tu sĩ đi theo Hà Phương Phương mềm cả chân, tí nữa thì từ trên trời rơi xuống.

Trước họ có nghe nói gia chủ đứng về phía Cổ Băng Băng, nhưng Hà Phương Phương cũng nói không sao.

Chẳng qua chỉ đi giáo huấn mấy nô bộc trên Phong thần bảng thôi, đâu sao đâu chứ.

Bọn họ tin vậy, nhưng họ cũng biết, họ đã bị Hà Phương Phương gài bẫy.

Gương mặt Hà Phương Phương lúc trắng lúc đỏ, đột nhiên khóc ầmlên:

- Ngươi bắt nạt ta, khi dễ mẹ con chúng ta...

Ta... ta về nhà mẹ ta đây.

Vừa nói lại vừa giậm chân một cái, xoay người rời đi.

Đám tu sĩ phía sau nàng hai mặt nhìn nhau, bất quá sau một lát cũng đuổi theo.

- Phu nhân... chờ chúng ta chút...

- Phu nhân muốn đi đâu thế?

- Phu nhân, xin ngài bớt giận.

- ...

Hầu tử im lặng nói thầm:

- Thế là không đánh nữa à?

- Đúng là chán, thế là xong à...

Ngưu Ma Đại thánh co giật miệng, mặt khó chịu.

Nó muốn đến để đánh nhau, nhanh chóng tăng cảnh giới của mình đến tổ cảnh, sau đó có thể thuận tiện nhìn xem lúc độ kiếp có thể bổ nát cái đám thần cách trên đầu kia không.

Kết quả chuyện cứ như vậy chấm dứt.

Các sinh linh Phong thần bảngkhác thấy vậy cũng không thoải mái.

Không đánh chẳng vui gì hết.

Ba mươi mấy tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh lúc này xem như hoàn toàn phục bọn người điên trên Phong Thần bảng rồi.

Thế này làm sao là một đám tu sĩ được?

Đây rõ ràng là một đám sát nhân cuồng!

Khó trách toàn bộ đại nhân vật bên trong Thông đạo này thực chất xem thường những sinh linh trên Phong Thần bảng, cho rằng bọn họ là một đám nô bộc, là một đám cá chờ được câu lên nhưng không có một ai...

Không muốn lấy được càng nhiều lệnh bài Phong Thần, không có một ai không muốn có càng nhiều "Thần" này.

Cổ Băng Băng vừa cười vừa nói:

- Yên tâm đi, muốn chiến đấu sẽ có cơ hội.

Chúng ta lập tức có cơ hội rồi!

Chuẩn bị một chút, hiện tại chúng ta sẽ đi Thương Cổ Thành!

Về sau, đó chính là địa bàn của chúng ta!

Ở nơi đó, sẽ do chúng ta định đoạt!

Bên dưới Cổ Thần lĩnh, thiếu nữ phương hoa tuyệt thế đang hăng hái đến mức dáng vẻ toàn thân dường như phát sáng, giống như một bức tranh, vĩnh viễn tồn tại trong trái tim mọi người.

Cùng lúc đó, đoàn người của Sở Mặc rốt cục cũng đi tới nơi lần nàybọn họbước vào Thông đạo, nhìn thấy tòa thành đầu tiên.

Tòa thành này rất lớn, cũng rất cổ xưa, tản ra khí tức tang thương.

- Thương Cổ Thành?

Nơi này là địa bàn của gia tộc Cổ Thần?

Làm sao lại loạn như vậy?

Tử Đạo cau mày, nhìn bên ngoài thành một đám người hỗn loạn không chịu nổi, thì thào nói.

- Thực sự là hơi loạn, lẽ ra thế lực như gia tộc Cổ Thần bên tronglãnh địa phải có cấp thành lớn, cho dù như thế nào cũng không phải là cái dạng này.

Đã vào thông đạo một thời gian, Âu Dương Phỉ cũng cảm thấy giật mình với cảnh tượng này.

Lúc này, chỉ thấy một đội tu sĩ cưỡi dị thú, ước chừng mười mấy người ầm ầm từ bên trong Thương Cổ Thành giết đi ra.

Những tu sĩ đó tất cả đều mặc giáp trụ cùng khôi giáp, mang theo pháp khí đen kịt và mặt nạ băng lãnh, không cách nào thấy rõ ràng tướngmạo của bọn họ.

Nhưng những người này trên người đều tản ra bên ngoài một luồng khí tức tàn nhẫn khát máu.

Loại khí tức nàyvô cùng hống hách, hơn nữa đám người kia cưỡi đám dị thú dữ tợn kinh khủng làm bọn họ giống như một Ma thần.

- Toa Lan đạo tặc giết tới, chạy mau!

- Chúng ta đều đã trốn ra ngoài, bọn chúng làm sao còn đuổi?

Từng đợt tiếng kêu khóc truyền đến, vô số người chạy về bốn phương tám hướng.

Mười mấy tu sĩ cưỡi dị thúlại là không nói một lời, trực tiếp ra tay.

Những nơi đi qua, trên đất lưu lại khắp nơi toàn là thi thể.

Mùi máu tanh nồng dâng lên, bên ngoài Thương Cổ Thành máu chảy thành sông.

Sở Mặc cùng Tử Đạo, Âu Dương Phỉ và Mông Nã, bốn người nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

- Thành của gia tộc Cổ Thần, thế mà cũng có người dám cuồng vọng như vậy sao?

Tử Đạo cảm giác đầu óc của mình hơi không đủ dùng.

Bọn hắn đứng rất xa, bên kia, mười mấy tu sĩ cũng không phát hiện sự tồn tại của bọn hắn, vẫn còn đang đồ sát những người từ trong thành trốn ra ngoài.

Đồ sát: giết người hàng loạtNhững người đó cũng không phải đều là tu sĩ cường đại, hơn phân nửa tu vi đều không cao, nhìn qua hẳn là bách tính bình dẫn bên trong Thương Cổ Thành.

- Quá đáng!

Đám người này tại sao có thể như vậy?

Gương mặt xinh đẹp của Âu Dương Phỉ bị chọc giận đến trắng bệch, sau đó nhìn Tử Đạo nói:

- Chúng ta mặc kệ không quản sao?

Mông Nã ở một bên thấp giọng nói:

- Ta nghĩ, khi chưa biết rõ ràng trước đó phát sinh cái gì, tốt nhất vẫnlà không nên lo chuyện bao đồng.

Đối với Mông Nã, sinh linh thuần túy tới từ Hôi Địa thì chuyện như này nhìn nhiều thành quen, không có gì không ổn cả.

Chết một đám phế vật vô dụng thôi.

Nếu chuyện này cũng nhịn không được, ở Hôi Địa có thẻ ngay cả một ngày cũng không thể sinh tồn được.

Gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ?

Khả năng đao của ngươi còn chưa rút ra hết cũng đã bị người ta chém chết!

Âu Dương Phỉ có thể tu luyện tới cảnh giới ngày hôm nay, đương nhiên cũng không được coi là thiện nam tín nữ gì, nếu có người trêu chọc nàng, nàng cũng sẽ rút đao chém người.

Nhưng vấn đề là, cuộc chiến này đều là có nhân quả!

Người không phạm ta ta không phạm người, đây là tôn chỉ của đại đa số tu sĩ.

Bên ngoài Thương Cổ Thành đây coi là gì?

Hiển nhiên là đơn phương đồ sát!

Trong lòng Sở Mặc cũng là tức giận dâng lên cuồn cuộn.

Cảnh tượng nàyhắn cũng không đứng nhìn được.

Dù là tu luyện tới cảnh giới ngày hôm nay hắn vẫn không cách nào nhịn được cảnh tượng vô cớ ức hiếp người nhỏ yếu này.

Nhất là giữa đám người chạy trốn kia còn có rất nhiều đứa trẻ ngây thơ, người già và phụ nữ, căn bản không có năng lực phản kháng.

Nhữngngười này cảnh giới cao nhất cũng chưa tới cấp Chí Tôn.

Đối với phàm nhân, sự tồn tại của bọn họ giống như thần.

Nhưng ở trong Thông đạo này, đối với bọn trộm cướp, những người gia, phụ nữ và trẻ con này... chỉ là phàm nhân!

Một nữ tử lớn tiếng cầu xin:

- Giết ta đi, giết ta đi, đừng thương tổn con của ta, nó còn nhỏ cái gì cũng đều không hiểu, nó vẫn còn nhỏ!

-----o0o-----

Chương 2067: Sở Mặc nổi giận (2)

Chương 2067: Sở Mặc nổi giận (2)

Tên cưỡi dị thú cực lớn cầm trong tay trường đao, cả người đều là mùi máu tanh, sau mặt nạ nở một nụ cười băng lãnh.

Sau đó, gã giương trường đao trong tay lên.

Giơ lên cao rồi, chém về phía nữ nhân cùng với đứa trẻ.

Một đao này nếu như bổ xuống, hai mẹ con đều phải chết đầu một nơi thân một nẻo.

Nữ nhân liều mạng cầu xin, đứa trẻ đã sợ đến choáng váng, trốn ở trong ngực nữ nhân, một tiếng cũng không dám khóc.

Nhưng tên cướp đó lại không chút nào nương tay, trường đao trong tay hung hăng chém xuống.

Gã dường như đã có thể nhìn thấy cảnh tượng máu thịt văng khắp nơi, sau đó hai cái đầu bị chặt rơi xuống.

Gã thích nhất... chính là cảnh tượng đó.

Kích thích!

Có thể làm cho tất cả khí huyết trên người của gã đều sôi trào.

Cảm giác này, khỏi phải nói có bao nhiêu sảng khoái!

Trong nháy mắtkhi hạ đao xuống, tên Toa Lan đạo tặc dường như nhìn thấy có một vệt ánh sáng từ xuất hiện trước mắt, sau đó, gã cảm giác được toàn thân khí huyết sôi trào.

Có một linh cảm truyền khắp đầu của gã.

Sau đó, tên này cái gì cũng không biết nữa.

Đứa trẻ trốn ở trong ngực nữ nhân lại trừng to mắt, nhìn cái đầucủangười xấu sắp giết chết nó cùng mẹ nóbay lên cao!

Đứa trẻ bị dọa sợ đến thét lên một tiếng, nhắm mắt lại, sau đó nước mắt từng giọt từng giọt lớn, theo hai mắt đang nhắm chặt của nó chảy xuôi xuống, Đứa trẻ mở miệng ra...

Muốn khóc.

Tử Đạo, Âu Dương Phỉ cùng Mông Nã thậm chí không phát hiện Sở Mặc biến mất như thế nào!

Là tu sĩ có cùng cảnh giới, điều đó làm bọn họ vô cùng chấn động đồng thời lại có một cảm giác thất bại to lớn.

Mà Sở Mặc, một đao kia chém xuống đầu của tên cướp rồi thẳng thắn đâm lao thì phải theo lao, cả người như là một vị thần hạ phàm, cầm trong tay trường đao Thí Thiên yêu dị huyết sắc, trong nháy mắt, đã chém ngã mười mấy tên cướp!

Một đao một người, gọn gàng dứt khoát.

Hơn nữa nhanh đến mức độ khó mà tin nổi!

Mười mấy thành viên của Toa Lan đạo tặc mặc dù không có cao thủ Tổ Cảnh, nhưng tất cả đều là tu sĩ cảnh giới Đại Thánh.

Bọn chúng cả đời này giết người thành tính, một thân chiến lực vô cùng cường hãn không nói, khả năng cảm ứng nguy hiểm căn bản không phải người bình thường có thể so sánh.

Dù cho là những đại gia tộc kia bên trong có tu sĩ Tổ Cảnh, cũng không nhạy cảm hơn bọn chúng được.

Nhưng đối mặt với đao của Sở Mặc, đám tu sĩ cường hãn này lại không có một ai có thể né tránh!

Chờ đến khi đám Tử Đạo cùng Mông Nã xông tới đây, mười mấy Toa Lan đạo tặc đều đã bị Sở Mặc một mình chém chết.

Sự yêu tà của Thí Thiên căn bản là không có cách nào diễn tả bằng ngôn từ.

Một đao hạ xuống, chẳng những bỏ mình...

Mà lại hồn diệt, đạo tiêu!

Căn bản không có một con cá nào có thể lọt lưới!

Toàn bộ bên ngoài Thương Cổ Thành, hoàn toàn tĩnh mịch, ngàn vạn người trốn ra tất cả đều ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.

Đến giờ, bọn họ vẫn có một cảm giác rất không chân thật.

Nghĩ tất cả trước mắt đều giống như là mộng ảo.

Lúc này, bên ngoài Thương Cổ Thành rốt cục truyền đến một tiếng trẻ con khóc.

Oa!

Toàn bộ thế giới giống như là trong nháy mắt sống lại.

Sau đó, đám người kia nháy mắt mấy cái, lại phát hiện ở đây đã không còn bóng dáng kia nữa.

Một vài người có tu vi cảnh giới Đế chủ miễn cưỡng nhìn thấy ba tàn ảnh lóe lên một cái rồi biến mất.

- Cổ Thần gia tộc có đại năng tới cứu chúng ta!

- Chúng ta được cứu rồi!

- Toa Lan đạo tặc chết tiệt, giết chết bọn súc sinh đó, mẹ ơi, người chết không nhắm mắt!

- Con của ta, con nhắm mắt lại đi, các đại nhân của gia tộc Cổ Thần đã tới sẽ giết sạch bọn cường đạo!

Bên Trong Thương Cổ Thành, trên đường phố rộng rãi dường nhưnhìn không thấy một người đi đường nào, muôn người đều đổ xô ra đường, đã vô cùng quạnh quẽ..

Mấy tu sĩ Tổ Cảnh mạnh mẽ, dường như cũng mặc trang phục giống với những người bị Sở Mặc giết, đang cùng mấy tên tu sĩ Tổ Cảnh khác giằng co.

Trong tòa thành lớn mênh mông còn có mười mấy tên cướp tạo thành đội ngũ đang cướp bóc bốn phía.

Sở Mặc vọt lên không trung, thấy rất rõ ràng.

Những đội ngũ cướp kia có mục đích tương đối rõ ràng, tốc độ cướp bóc nhanh đến mức tận cùng.

Hơn nữa, tất cả bọn chúng đều cố ý bỏ qua vài chỗ.

Mà những chỗ đó, tất cả đều có khí tức cực mạnh phát ra nhưng lại không có ai đứng ra ngăn cản.

- Một đám súc sinh!

Sở Mặc lạnh lùng mắng một câu.

Cũng không biết là mắng những tên Toa Lan đạo tặc hay là mắng những đại tộc trong thành thấy chết mà không cứu.

Sở Mặc xuất hiện, phá vỡ thế giằng co của đám tu sĩ Tổ cảnh.

Một tên Toa Lan đạo tặc pháp khí mặt nạ màu đen là tu sĩ Tổ Cảnh vô cùng lạnh lùng, âm hiểm nhìn Sở Mặc:

- Bớt lo chuyện người khác đi, hiện tại cút xa một chút, đám người vừa mới bị ngươi giết chết đều là thủ hạ của ta, ta có thể coi như không thấy.

Sở Mặc không nói chuyện, giơ tay liền là một đao.

Một ánh đao màu máu trong nháy mắt xé gió mà tới, sau một khắc liền xuất hiện ở trước mặt tên tu sĩ Tổ Cảnh..

Tên tu sĩ Tổ cảnh gầm lên giận dữ, trên người của gã phát ra một luồng khí thế hùng hồn, sau đó giơ tay bổ ra một đao.

Keng!

Đao gãy, cánh tay cũng gãy, nửa đoạn thân thể cũng đứt lìa!

- A!

Tên Toa Lan đạo tặc Tổ cảnh này rống lên một tiếng kinh thiên, thân thể trong nháy mắt khựng lại, sau đó vô cùng kinh hãi nhìn Sở Mặc, dường như không thể tin được người này có năng lực một đao chém đứt cơ thể của mình.

Sở Mặc lại không cho gã bất kỳ cơ hội nào đã ra tay lần nữa.

Lúc này, Toa Lan đạo tặc Tổ Cảnh khác đều kịp phản ứng, rống giận, đánh thẳng về phía Sở Mặc.

Khiến cho Sở Mặc khiếp sợ không gì sánh nổi chính là trước đó mấy tu sĩ Tổ cảnh giằng co với Toa Lan đạo tặc thế mà...

Cũng tấn công về phía hắn!

- Cái này...

Sở Mặc cả người đều có chút bối rối.

Nhưng động tác của hắn lại không hề chậm, lui lại, trong nháy mắt đã cách xa mấy vạn dặm, đứng trong hư không, nhìn đám người đang tấn công về phía hắn.

Biểu cảm trên mặt Sở Mặc trở nên vô cùng băng lãnh.

Hắn hiểu ra những người này trước đó chẳng qua là ở đó giả vờ mà thôi!

- Cho ai nhìn?

Đương nhiên là cho một số người trong gia tộc Cổ Thần nhìn!

Lẽ ra Sở Mặc không nên quản một số việc.

Bởi vì giữa hắn và gia tộc Cổ Thần trong tương lai tất có tranh chấp.

Nếu đã đi cùng đám Hầu Tử thì không có khả năng không có chút mâu thuẫn nào với Cổ Thần gia tộc.

Nhưng bây giờ, Sở Mặc đã thật sự nổi giận!

-----o0o-----

Chương 2068: Toa Lan đạo tặc (1)

Chương 2068: Toa Lan đạo tặc (1)

Nhìn bảy tám tu sĩTổ Cảnh xông tới, khóe miệng của hắn nở nụ cười băng lãnh mà tàn nhẫn.

Nếu là như vậy, thì chết hết cho ta!

Ầm!

Bảy tám pháp khí Tổ Cảnh bay thẳng về phía Sở Mặc.

Sở Mặc tiện tay vung một đao!

Chẻ củi!

Ầm ầm ầm!

Ba pháp khí Tổ cảnh bị một đao của Sở Mặc chém cho vỡ nát.

Trong hư khôngcũng bị ảnh hưởng không nhỏ.

Cánh tay của Sở Mặc cũng bị chấn động, hơi tê tê.

Nhưng hắn lại không hề để ý, cánh tay trái của hắn trong nháy mắt đã biến thành màu hoàng kim(vàng).

Sau đó, sấm sét ầm ầm từ cánh tay trái của hắn bắn ra ngoài!

Một hàng rào điệnbao phủ cả bảy, tám tu sĩ Tổ Cảnh ở bên trong.

Cho dù bọn chúng đã từng vượt qua thiên kiếp Tổ Cảnh, nhưng uy lực của sấm sét này lại mạnh hơn nhiều so với thiên kiếp Tổ Cảnh.

Ngay tại chỗ có hai tu sĩ Tổ Cảnh kêu thảm rồi rơi xuống từ trên bầu trời.

Còn lại sáu tu sĩ Tổ Cảnh đều bị đánh cho trọng thương.

- Đạo Sấm sét này... rất kinh khủng!

Một tên Tổ Cảnh tu sĩ đã trọng thương hét lớn một tiếng.

Sau đó, bị Sở Mặc một đao chặt đầu.

- Trên đao sát đạo càng nhiều.

Sở Mặc lạnh lùng nói.

Lúc này, mấy người Tử Đạo, Âu Dương Phỉ cùng Mông Nã đã nhào lên.

Đối mặt với cuộc chiếnnày, Mông Nã quả thực thuận buồm xuôi gió.

Tử Đạo cùng Âu Dương Phỉ năm đó cũng là từng bước một thành tài.

Cho nên căn bản không nói bất kỳ lời dư thừa nào.

Đi thẳng vào giết chóc.

Trước Sở Mặc một mình một đao giết đám người kia đến hồn phi phách tán.

Hôm nay lại thêm ba người, đám tu sĩ Tổ Cảnh này thoáng cái đã bị đánh cho bối dối.

Toa Lan đạo tặc có bốn gã tu sĩ Tổ Cảnh tình cảnh hơi tốt chútnhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.

Đối mặt với bốn người Sở Mặc như hung thần ác sát, bọn chúng rất nhanh đã rơi vào thế hạ phong tuyệt đối.

Một tên Toa Lan đạo tặc tu sĩ Tổ Cảnh p rống lên một tiếng rung trời:

- Ngươi có biết ngươi đang đối địch với ai không hả?

Đắc tội với Toa Lan đạo tặc, ngươi sẽ không có chốn dung thân trong Thông đạo này đâu!

- Toa Lan đạo tặc khi nào mà đã lợi hại hơn các đại cổ tộc rồi?

Mông Nã Nhịn không được châm chọc một câu, sau đó đập bàn tay qua:

- Bớt nói nhảm, chết đi!

Ầm!

Trong hư không, lần thứ hai phát ra một tiếng nổ thật to.

Lúc này, Thương Cổ Thành sớm đã dựng lên pháp trận phòng ngự ngăn cản sự chấn động mạnh mà cuộc chiến bên này mang tới.

Một màn này cũng làm cho đám Sở Mặc tức giận không nhẹ.

Thương Cổ thành rõ ràng có năng lực phòng ngự cực mạnh, lại để cho một đám Toa Lan đạo tặc cảnh giới Đại Thánh đỉnh ở trong thành tùy ý chém giết, đây rõ ràng là cố ý!

Chỉ có điều những chuyện đó mấy người Sở Mặc cũng lười đi quản, chỉ muốn có thể giúp đỡ bách tính vô tội bên ngoài thành một chút.

Không đến thời gian một nén hương, Toa Lan đạo tặc đã hoàn toàn không chống nổi, mấy tu sĩ Tổ Cảnh của Thương Cổ Thành càng không chịu nổi.

Bọn chúng tu luyện tới cảnh giới này, chiến lực đương nhiênkhông kém, đạo hạnh pháp lực cũng cực sâu, nhưng bọn chúng lại chưa từng trải qua cuộc chiến nào kinh khủng như này.

Một nam một nữ nhìn qua như người yêu thì còn bình thường một chút, nhưng hai nam tử khác thì lại quá kinh khủng!

Một người chiến lực vô song, lúc giơ tay nhấc chân có uy năng khó tưởng được.

Nhất là cánh tay trái của hắn lại có thể khống chế đạo sấm sét!

Điều đó quả thực là khó mà tưởng nổi!

Bọn họ chưa bao giờ gặp phải tu sĩ kiểu này!

Mắt thấy không thể là đối thủ của mấy người này, những tên tu sĩ Tổ cảnh của đạo tặc Toa Lan cùng với hai tu sĩ Tổ cảnh của Thương Cổ thành đều có ý muốn chạy trốn.

Nhưng không phải bọn chúng muốn đi thì đi.

Sở Mặc dùng mấy tên Tổ Cảnh tu sĩ để tôi luyện kỹ năng chiến đấu của chính mình, tôi luyện đạo của mình.

Hắn muốn càng thêm quen thuộc toàn bộ lực lượng của bản thân.

Cơ hội chiến đấu thế này, hắn sẽ không bỏ qua.

Sở Mặc càng đánh càng hăng, đến cuối cùng, dường như là mộtngười địch với ba tên tu sĩ Tổ Cảnh.

Mặt khác ba người kia đánh với ba tên tu sĩ Tổ Cảnh còn lại.

Về phần hai tu sĩ Tổ cảnh trước đó bị Sở Mặc từ trong hư không đánh rơi, tất cả đều đã sớm mất đi năng lực chiến đấu.

Ở phía dưới kéo dài hơi tàn, trông cậy vào đồng bọn phía trân có thể cứu bọn họ.

Ầm!

Nắm tay trái của Sở Mặc hung hăng đánh vào bụng một tên Toa Lanđạo tặc.

Một quyền này mang theo vô tận Đạo sấm sét đánh xuyên thẳng qua tên tu sĩ Tổ Cảnh.

Đạo Sấm sét mãnh liệt, điên cuồng phá hư thân thể tên Toa Lan đạo tặc đó.

Cơ thể Tổ cảnhdưới sự oanh kích của Đạo sấm sét trong nháy mắt đã bốc lên sương mù.

Cả người dường như trong nháy mắt đã bị uy lực kinh khủng của Đạo sấm sét đánh thành tro bụi.

- A!

Tên Toa Lan đạo tặc tru lên một tiếng không phải người.

NguyênThần bỏ cơ thể, vọt ra, gào thét về phía Sở Mặc:

- Toa Lan đạo tặc sẽ không bỏ qua cho các ngươi!

Sở Mặc đưa tay vung một đao!

Thí Thiên lập tức chém Nguyên Thần của tên Toa Lan đạo tặc thành hai đoạn.

Tiếp theo, Sở Mặc lại lấy pháp lực vô thượngbắt đầu luyện hóaNguyên Thần của gã.

Bên kia hai tên tu sĩ Tổ Cảnh thừa cơ xoay người bỏ chạy.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn, cũng không đuổi theo, bởi vì hắn còn cần luyện hóa Nguyên Thần tên tu sĩ Tổ Cảnh này, cũng muốn hỏi một vài thứ.

Ba người Mông Nã, Tử Đạo cùng Âu Dương Phỉ, lúc này cũng đánhđối thủ của mỗi người đến trọng thương.

Bên kia ba tên tu sĩ Tổ Cảnh đều điên cuồng trốn về phía xa.

Tu sĩ đã cảnh giới này, muốn đánh chết hắn hoàn toàn kỳ thật không dễ, mỗi ngườiđều lưu lại cho mình một đường lui.

Có thể có được chiến tích này, dưới cái nhìn của Tử Đạo cùng Âu Dương Phỉ đã rất không dễ dàng.

Bọn hắn bên này chỉ có bốn người, đối phương lại có tám người.

Song phương ở cùng một cảnh giới còn có thể đánh đối phương tới mức này thật sự có thể coi là một trận đại thắng làm cho người ta rung động.

Nhưng Mông Nã lại có chút bất mãn.

Y bay thẳng xuống dướiđánh chết luôn hai tên tu sĩ Tổ cảnh đang cố kéo dài hơi tàn.

Sau đó, lấy đi tất cả pháp khí cùng pháp khí trữ vật trên người bọn chúng.

Đây là chiến lợi phẩm, không lý nào lại không muốn!

Tám tu sĩ Tổ cảnh, trong đó có bốn Toa Lan đạo tặc, chạy trốn ba người, tu sĩ bên Thương Cổ thành chạy trốn được hai người.

Sở Mặc không ngừng luyện hóa Nguyên Thần tên Toa Lan đạo tặc này, khuôn mặt hắn băng lãnh, không nói một lời.

Nhìn tư thế kia hoàntoàn là muốn triệt để luyện hóa Nguyên Thần của tên đạo tặc Toa Lan.

-----o0o-----

Chương 2069: Toa Lan đạo tặc (2)

Chương 2069: Toa Lan đạo tặc (2)

Tên Toa Lan đạo tặc rốt cục cảm nhận được sự sợ hãi vô ngần, từ trước cho tới bây giờ đều chỉ có gã đối xử với người khác như thế, chưa từng nghĩ tới Nguyên Thần bị người luyện hóa, đạo hạnh biến mất từng chút, ý thức từ từ không rõ lại là một quá trình khủng bố như vậy.

- Cho ta chết thống khoái!

Đừng luyện hóa ta như thế!

Tên Toa Lan đạo tặc cũng là một người rất cứng rắn, Nguyên Thần của gã gào thét về phía Sở Mặc.

- Muốn chết thống khoái một chút?

Cũng được, nói ra tất cả tiền căn hậu quả, nói ra bí mật của Toa Lan đạo tặc các ngươi!

Sở Mặc nhìn Nguyên Thần của gã cũng không luyện hóa, từ tốn nói.

- Ngươi đừng có mơ!

Nguyên Thần tên Toa Lan đạo tặc này gầm thét lên:

- Toa Lan đạo tặc chắc chắn sẽ báo thù cho ta!

Sở Mặc từ tốn nói:

- Cũng được, một lát sẽ luyện hóa sạch ý thức của ngươi, chính ta cũng có thể biết được tất cả bí mật của ngươi!

- ...

Tên đạo tặc Toa Lan này có chút sợ hãi, bởi vì gã biết, tên ác độc này thực sự nói thật.

Chỉ cần luyện hóa sạch sẽ ý thức, như vậy Nguyên Thần của gã liền biến thành một loại tinh thần thể vô cùng tinh khiết.

Tất cả bí mật bên trong, người ta nhìn một cái đều không sót thứ gì!

Nhưng quá trình nàyvới gã mà nói lại không cách nào chịu đựng nổi!

Duy trì tinh thần tỉnh táo để chậm rãi chết đi, hơn nữa còn phải chịu tra tấn không cách nào chịu được, cho dù thân là Toa Lan đạo tặc, người đã từng bị vô số tra tấn, nhưng khi thật sự bị như vậy lại vẫn cảm nhận được sợ hãi vô ngần.

- Ngươi muốn biết cái gì?

Ta nói.

Sau đó, cho ta một cái chết thống khoái, đừng luyện hóa ta.

Gã trầm mặc, cắn răng nói.

- Nói ra tất cả những gì ngươi biết!

Sở Mặc nói.

Lúc này, Tử Đạo, Âu Dương Phỉ cùng Mông Nã cũng đều đã đến chỗ này.

Mông Nã bĩu môi, nói:

- Phiền phức, không bằng chậm rãi luyện hóa, sau đó dùng thần thức tìm tòi, biết tất cả mọi chuyện.

Vạn nhất tên khốn này nói láo thì làm sao bây giờ?

Sở Mặc trong nháy mắt liền hiểu ý của Mông Nã, như có điều suy nghĩ gật gật đầu:

- Huynh nói đúng.

Tên đạo tặc Toa Lan muốn điên người, cầu khẩn nói:

- Đừng đừng đừng, tuyệt đối đừng tiếp tục luyện hóa, các ngươi như thế luyện hó, a đến cuối cùng ý thức của ta biến mất, rất nhiều ký ức cũng biến mất theo.

Ta chắc chắn sẽ không nói láo, hỏi cái gì ta nói cái đó!

Nếu như Nguyên Thần có thể rơi lệ, tên này phỏng chừng đã lệ rơi đầy mặt.

Thấy hù dọa cũng đủ rồi, Sở Mặc nhìn tên này hỏi:

- Nói xem, các ngươi ở đâu ra, sao to gan như vậy, dám chạy đến lãnh địa của gia tộc Cổ Thành để cướp đoạt?

Tên này u oán nhìn Sở Mặc, trong lòng tại kêu rên: các ngươi ngay cả điều này cũng không biết, chỉlà một đám thuần túy đi ngang qua?

Đây không phải là ăn no rửng mỡ à?

Chẳng lẽ các ngươi không sợ đạo tặcToa Lan trả thù sao?

Trong lòng nghĩ như thế, nhưng đến miệng lại không dám nói ra, mấy người này ngoại trừ đôi tình nhân kia còn tốt một chút, hai người còn lại đơn giản là ác ma, so với đám Toa Lan đạo tặc còn đáng sợ hơn!

- Thành chủ Thương Cổ Thành từng có hiệp nghị với chúng ta, Toa Lan đạo tặc chúng ta sẽ không tới nơi này gây phiền toái, nhưng gần đây, thành chủ xảy ra chuyện.

Y bởi vì tham nhũng, kết bè kết cánh cùngnuôi dưỡng tư binh nên ánh một đống lớn tội danh, bị Cổ Thần gia tộc xét xử.

Sau đó, hiệp nghị giữa Toa Lan đạo tặc chúng ta cùng Thương Cổ Thànhđương nhiên cũng không còn giá trị nữa.

Chúng ta muốn thừa dịp hỗn loạn, cướp một mẻ lớn.

Tử Đạo ở một bên hỏi:

- Vậy tại sao trong Thương Cổ thành nhiều tu sĩ như vậy, đối với hành vi của các ngươi lại làm như không thấy?

Tên Toa Lan đạo tặc nói:

- Bọn họ đều là người của thành chủ tiền nhiệm...

Tại sao phải quản chuyện này chứ?

Thành nhủ tiền nhiệm đã đi, nghe nói tân thành chủsắp lên nhậm chức, còn mang theo bốn mươi tám cường giả trên Phong Thần bảng.

Bọn họ đều bàng quan, căn bản không muốn quản chuyện như này.

Dù sao chúng ta sẽ không cướp đoạt nhà của bọn họ.

Tân thành chủ, bốn mươi tám cường giả trên Phong Thần bảng.

Tới từ Cổ Thần gia tộc!

Mấy người Sở Mặc nhất thời nhìn nhau một cái, đều đang thầm nghĩ trong lòng: Có trùng hợp như vậy hay không chứ?

Nhóm người đó không phải cùng Sở Mặc bước vào chiến trường Viễn cổ rồisau đó cuối cùng còn lại 48 người hay sao?

Nói như vậy, đám Hầu tử chẳng phải cũng ở trong đội ngũ đó hay sao?

Sở Mặc bất động thanh sắc hỏi:

- Đạo tặc Toa Lan các ngươi là một thế lực như thế nào?

Lực lượng bên trong như thế nào?

Tên này đờ đẫn nhìn Sở Mặc, rốt cục nhịn không được, vô cùng cay đắng mà hỏi:

- Đám người các ngươi ngay cả đạo tặcToa Lan cũng không biết?

Mông Nã cười lạnh nói:

- Các ngươi rất nổi tiếng sao?

Tại sao phải biết các ngươi?

- Chúng ta...

Đích thực là rất nổi danh.

Tên Toa Lan đạo tặc này bây giờ chỉ còn oán niệm vô tận, tâm nói mình làm sao lại bị mấy người này chặn giết ở đây chứ?

Đơn giản là cực kỳ không may!

Tiếp theo, tên này nóihết tất cả chuyện nội bộ trong tổ chức của bọnhọ.

Gã căn bản cũng không xem như là bán tổ chức, bởi vì những tin tức này dường như là hoàn toàn công khai!

Cả Thông đạo mấy đại cổ tộc, đều hiểu vo ocunfg rõ với lực lượng Toa Lan đạo tặc.

Cuối cùng, Sở Mặc cho người này một cái chết thống khoái.

Gã mang theo vài phần thỏa mãn cùng vô tận oán niệm mà chết.

Sau đó, Sở Mặc nhìn Tử Đạo cùng Mông Nã:

- Chúng ta hình như lại gây tai hoạ rồi?

Tử Đạo cười khổ không nói, trong lòng tự nhủ đây đã không chỉ đơngiản là gây tai hoạ?

Nghe xong tên Toa Lan đạo tặc giới thiệu tổ chức của bọn chúng, với người hơi nhát gan, chỉ e đều bị sợ vỡ mật.

Tổ chức Toa Lan đạo tặc lực lượng cũng không phải chỉ cường đại, mà là vô cùng cường đại!

Bằng không, bọn chúng làm sao có thể ở nơi như Thông đạo mà tung hoành nhiều năm như vậy?

Đã tồn tại những năm tháng vô tận.

Tuy nói những cổ tộc kia không muốn chấp nhặt với cùng Toa Lan đạo tặc, nhưng sự thực không phải bởi vì Toa Lan đạo tặc đủ mạnh haysao?

Có một loại người mà ngươi có đánh chết ta, ta cũng có thể từ trên người ngươi cắn đi mấy miếng thịt, bào mòn hết lực lượng của ngươi!

Nếu không, đoán chừng bọn chúng đã hoàn toàn diệt vong từ nhiều năm về trước.

Mông Nã lại không quan tâm lắm, cười cười:

- Kỳ thật chuyện như vậy Hôi Địa mỗi ngày đều phát sinh đầy.

Không có gì lớn cả, gây đại hoạ thì gây đại hoạ đi.

- Huynh nghĩ thoáng đấy.

-----o0o-----

Chương 2070: Sẽ không bỏ qua

Chương 2070: Sẽ không bỏ qua

Sở Mặc cười cười:

- Nếu như thế lực này không phải tàn nhẫn ác liệt như vậy, ngay cả người già trẻ em cũng không buông tha, chúng ta thật ra có thể cùng hợp tác với bọn họ một lần.

Mấy người có mặt đều hiểu ý tứ của Sở Mặc.

Hoàn toàn chính xác, đứng trên lập trường của bọn họ xác thực không hẳn là giúp đỡ Cổ Thần gia tộc.

Chỉ có điều, bất cứ chuyện gì đều chạy không khỏi hai chữ "đạonghĩa".

Nếu như bọn họ có thể vì lợi ích của bản thân mặc cho Toa Lan đạo tặc cướp bóc giết người trong Thương Cổ Thành, điều đó cũng đã mất đi đạo nghĩa.

Nói như vậy, có gì khác với

những tu sĩ đóng cửa ở trong Thương Cổ Thành?

- Chúng ta chặn ở đây một ngày, đoán chừng cũng đắc tội với không ít đại nhân vật trong Thương Cổ Thành.

Tử Đạo cười trêu ghẹo.

- Đúng, những người kia hiện tại không chừng đã oán hận chúng tarồi, chê chúng ta xen vào việc của người khác.

Âu Dương Phỉ nói.

- Không quan tâm, chúng ta thu thập một chút rồi vào thành!

Sở Mặc nói, thân hình chậm rãi biến hóa, biến thành một thanh niên nam tử cực kỳ thông thường phổ thông, đi thẳng về phía Thương Cổ Thành.

Tử Đạo, Âu Dương Phỉ cùng Mông Nã cũng nhao nhao thay đổi dung mạo của mình, đi theo sau lưng Sở Mặc và đông đảo bách tính chưa tỉnh hồn cùng nhau quay về Thương Cổ Thành, ồ ạt đi vào.

Lúc này.

Bên trong Thương Cổ Thành, ngay cạnh phủ thành chủ, trong một trạch viện rất lớn.

Trong đại sảnh nghị sự, truyền đến một tiếng gầm phẫn nộ:

- Bọn hắn đến cùng là ai?

Tra rõ ràng cho ta!

Có phải là người bên Cổ Thần gia tộc phái tới hay không?

Đáng chết.

Bọn hắn đã làm rối loạn tất cả bố trí của chúng ta!

- Toa Lan đạo tặc hiện tại chỉ e đã hận chết chúng ta...

Một tiếng nói khác yếu ớt vang lên.

- Hận?

Bọn họ tổn thất một tu sĩ Tổ cảnh, chúng ta lại chết hai người!

Chúng ta tìm ai hận đây?

Thanh âm tức giận nói.

- Chúng ta tìm Cổ Thần gia tộc hận!

Lúc đầu một vẫn luôn yên ổn, chúng ta ở Thương Cổ Thành này hàng năm cống lên thuế phú cũng không ít.

Ngày bình thường đủ loại hiếu kính cũng không kém chút nào.

Cổ Thần gia tộc lại vẫn có người không hài lòng, vẫn cắn chặt chúng takhông thả.

Thật sự là đáng giận!

Người thứ ba lên tiếng, nói chuyện chính là một nữ tử.

- Bây giờ nói những điều đó thì có ý nghĩa gì?

Tranh thủ thời gian tra rõ ràng, đến cùng là ai chen chân vào giữa.

Tiếng nói tức giận kia cũng dần dần tỉnh táo lại, thanh âm của y trở nên vô cùng băng lãnh:

- Bất kể là ai, nhất định phải bắt bọn hắn trả giá đắt!

Bằng không, Toa Lan đạo tặc nói không chừng lại giận chó đánh mèo, tìm đến chúng ta tính sổ.

- Ta nghe tên tu sĩ trốn về được nói rằng bốn người kia chiến lực đều khá kinh khủng, nhất là một nam tử trong đó cánh tay trái vậy mà có thể phóng ra lực sấm sét, ta hoài nghi, đó là một sinh linh tu luyện đạo sấm sét!

Thanh âm cô gái truyền đến.

Sau đó, trong phòng có không ít người phản bác.

- Không thể nào?

Trên đời này nào có thể có sinh linh tu luyện đạo sấm sét được?

- Đúng vậy, ta cũng chưa từng nghe nói.

- Nói không chừng đó là một loại pháp khí vô cùng cường đại.

- Ừm, ta cũng cho là như vậy.

Toàn bộ trong đại sảnh ước chừng có mười mấy người, những ngườinày mạnh nhất là mấy người đều là tu sĩ tu vi Tổ Cảnh, những người khác cũng đều là tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh.

Nơi này là Lỗ gia của Thương Cổ Thành.

Lỗ gia không tính là đại tộc, chỉ có thể coi đây là một thế lực lớn trong Thương Cổ Thành.

Bên trong cả Thông đạo, cũng chỉ là hạng vô danh.

Chỉ có điều ở chỗ của bọn chúng lại có được địa vị cùng quyền thế cực cao.

Trước mặt thành chủ tiền nhiệm có quan hệ lợi ích khá sâu.

Người nhà họ Lỗ ở trong Thương Cổ Thành cho tới bây giờ đều đi ngang.

Nhưng sau khi thành chủ tiền nhiệm bị Cổ Thần gia tộc xử lý, địa vị củabọn họ cũng bắt đầu trở nên lúng túng.

Bọn họ đều đã nghe nói, người mới tới thay thành chủ là con cháu từ Cổ Thần gia tộc.

Từ điểm này có thể cảm giác được Cổ Thần gia tộc lần này rất quyết tâm.

Hẳn là muốn cai trị lại Đại Thành cổ xưa này.

Mà bọn họ, giống như là khối u ác tính trong thành, ở chỗ này nhiều năm thâm căn cố đế.

Tân thành chủ đến đây dùng việc thu thập bọn họ để lập uy, quả thực là không thể thích hợp hơn.

Nội bộ Lỗ gia không phải là không có người đề nghị kết giao với tân thành chủ, nhưng loại đề nghị này, ngay đầu tiên đã bị phủ quyết.

Căn bản cũng không có khả năng thành công.

Bởi vì quan hệ giữa họ và thành chủ tiền nhiệm thật sự là quá sâu!

Chỉ cần tân thành chủ không phải người ngu, liền nhất định sẽ không có bất kỳ giao tình gì với bọn họ.

Có hoàn cảnh khó khăn như thế còn có mấy gia tộc khác bên trong Thương Cổ Thành, thế là, bọn họ quyết định liên hợp lại, cho tân thành chủ một chiêu phủ đầu, bắt nàng ta phải nhìn sắc mặt mình một chút!

Muốn tòa thành cổ này hoàn toàn trở thành một cục diệt rối rắm.

Muốn bắt thành này thủng trăm ngàn lỗ.

Tân thành chủ tới, chắc chắn sẽ phải sứt đầu mẻ trán.

Muốn thu thập xong cục diện rối rắm này chí ít cần thời gian mười mấy năm.

Muốn trùng tu tòa thành cổ này, chắc chắn phải hợp tác với những gia tộc bọn họ!

Đến lúc đó, bọn họ chẳng những sẽ an toàn, còn có thể có tư cách đàm phán điều kiện với tân thành chủ.

Đối với Toa Lan đạo tặccũng nhận được ích lợi thật lớn.

Trong tòa thành cổ này, một bình dân bách tính nào cũng đều là người tu luyện.

Để cho bọn chúng cướp đoạt có thể mang đi bao nhiêu tài nguyên?

Chắc chắn là một số lượng khó mà lường được.

Điều đó cũng ngang với cục diện cả hai cùng c lợi.

Đến cuối cùng bị thiệt thòi cũng chỉ có những bách tính và thế lực nhỏ bên trong Thương Cổ Thành cùng thành chủ tân nhiệm mà thôi.

Chỉ có điều, những người kia chết sống thế nào thìcó quan hệ gì với bọn họ đâu?

Từ lâu dài có thể thấy, bọn họ cũng có thể nhờ lần này mà hợp tác thân thiết hơn vớiToa Lan đạo tặc.

Trong tương lai, thành chủ tân nhiệm nếu còn muốn động đến bọn họ, vậy có thể lại lần nữa cấu kết với Toa Lan đạo tặc nội ứng ngoại hợp, cho tân thành chủ một vố nhớ đời!

Tất cả mọi thứ đều là kế hoạch rất hoàn mỹ, dường như không chê vào đâu được.

Cả Thương Cổ Thành, những người có năng lực chống lại Toa Lan đạo tặc, tất cả đều không ra tay.

Còn lại những người khác, chỉcó thể mặc cho làm thịt.

Đương nhiên, bọn họ cũng không ngốc đến mức trắng trợn hợp tác với Toa Lan đạo tặc.

Trước đó lúc Sở Mặc đến nơi này, nhìn thấy bốn tên tu sĩ Tổ Cảnh giằng co với Toa Lan đạo tặc chính là mấy tu sĩ của gia tộc lớn từ Thương Cổ thành.

-----o0o-----

Chương 2071: Toa Lan (1)

Chương 2071: Toa Lan (1)

Giằng co mà thôi, giả vờ một chút cho người khác xem chúng ta không phải là không cố gắng, chúng ta cũng phái người ra chống cự.

Nhưng lực lượng của chúng ta chỉ có thể ngăn cản bốn người mạnh nhất của đối phương.

Còn lại, chúng ta cũng ngăn không được, chỉ có thể bảođảm nhà mình không bị cướp.

Đúng vậy, đây chính là một tấm màn che, ai cũng biết, nhưng cho dù tân thành chủ có hỏi khó, bọn họ cũng có câu trả lời tương ứng.

Tuyệt đối không nghĩ tới đã bố trí tốt như thế lại bị bốn tên không biết từ đâu xuất hiện khấy đến nhão nhoẹt.

Toa Lan đạo tặc phái ra mấy tu sĩ cảnh giời Đại Thánh đỉnh tạo thành đội ngũ chừng hơn trăm người, một người cũng không thể còn sống trở về.

Bốn tu sĩ Tổ Cảnh, một sinh sinh bị người ta đánh chết, ba người chạy trốn trở về.

Tất cả đều thân chịu trọng thương.

Cái này ***...

Quả thực là gặp quỷ rồi!

Bốn người Sở Mặc lăn lộn ở trong đám người, cùng nhau vào Thương Cổ Thành.

Bọn hắn xem như một nhóm vào thành tương đối sớm, sau đó nhìn thấy trong thành không biết từ đâu xuất hiện đại đội nhân mã, bắt đầu thiết lập trạm chặn đường.

ở chỗ cửa thành đã bị phá hỏng.

Bị cản ở bên ngoài, bách tính của Thương Cổ Thành đều muốn điên rồi, tất cả mọi người đều phẫn nộ.

- Đối với lần này, thủ lĩnh đứng đầu thiết lập trạm giới nghiêm nói:Trong các ngươi có gian tế của Toa Lan đạo tặc, nhất định phải cẩn thận điều tra mới có thể thả các ngươi vào thành!

- Thối lắm!

Chúng ta đều là người của Thương Cổ Thành, ở đâu ragian tế chứ?

- Thực là nói bậy nói bạ, trước đó lúc Toa Lan đạo tặc đột kích, tại sao ngay cả bóng dáng của các ngươi đều không thấy?

- Các ngươi là cái thá gì?

Các ngươi là quân bảo vệ thành sao?

Có tư cách gì chặn đường chúng ta?

- Quá đáng thật!

Tân thành chủ...

Ngài làm sao còn chưa tới vậy?

Bốn người Sở Mặc cùng Mông Nã, Tử Đạo, Âu Dương Phỉ đứng cách cửa thành không xa, nhìn đám tu sĩ đã thiết lập trạm.

Nhìn nhau một cái đều đoán ra đám người này hẳn là muốn tìm ra bọn họ đây.

Xem ra, bốn người bọn hắn ngày hôm nay trong lúc vô ý, thực sự đã làm hỏng việc lớn của rất nhiều người.

Đến mức đối phương sắp giận đến điên lên, vậy mà lại thiết lập trạm ở cửa thành, bắt đầu chặn đường kiểm tra người vào thành.

Nhìn đám người bị ngăn trở bên ngoài thành, Sở Mặc mặt không thay đổi quay người lại, đi vào bên trong Thương Cổ Thành.

Ba người Mông Nã cùng Tử Đạo, Âu Dương Phỉ, cũng đi vào trong thành.

Lúc này, đã không cần bọn họ ra mặt nữa.

Những người kia thiết lập trạm kiểm tra, nhiều nhất chỉ có thể gây nên sự phẫn nộ của dân chúng, cũng không gây ra nhiễu loạn lớn.

Bọn họ hẳn là cũng không có can đảm điên cuồng giết người ở cửa thành.

Nếu không, tân thành chủ tới chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ.

Sự thực là hiện tại cũng sẽ không bỏ qua.

Cổ Băng Băng nhận được tin tức bên Thương Cổ Thành truyền tới, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy sương lạnh, cắn răng nói:

- Một đám súc sinh, một người ta cũng sẽ không bỏ qua cho các ngươi!

Cổ Băng Băng lặng yên đến chỗ Thương Cổ Thành mà trước đó lão quản gia đi mở đường biết được từ đầu đến cuối chuyện đã diễn ra, cả người tức đến mức tý thì ói máu.

Nàng đương nhiên có thể nghĩ đến mình lần này vào Thương Cổ Thành phải đối mặt với cái gì, cũng đã chuẩn bị tâm lý trường kỳ chiến đấu với đám người kia trường kỳ.

Nhưng nàng còn đánh giá thấp trình độ vô sỉ của đám người đó.

Vậy mà lại hợp tác với Toa Lan đạo tặc dẫn sói vào nhà, muốn phá hỏng toàn bộ Thương Cổ Thành.

Nếu không phải trong lúc đó đột nhiên xuất hiện bốn người, ThươngCổ Thành chỉ ephải luân hãm.

Nếu là như thế, chờ Cổ Băng Băng đến Thương Cổ Thành, đối mặt chính là một cục diện cực kỳ rối rắm.

Coi như nàng tới từ Cổ Thần gia tộc đi nữa, coi như trong tay nàng nắm giữ rất nhiều tài nguyên cùng nhiều mối quan hệ.

Nhưng muốn cải tạo cục diện rối rắm này, không có ba năm hay năm năm thì khỏi nghĩ tới.

Trong lòng Cổ Băng Băng đã bắt đầu thống hận mấy gia tộc bên trong Thương Cổ Thành đến mức nhất định, đồng thời, nàng cũng cực kỳ cảm kích với bốn người thần bí đã giải cứu Thương Cổ Thành.

Rất muốn tìm bốn người kia, ở trước mặt nói lời cảm tạ.

Đồng thời, trong nội tâm nàng cũng nghĩ nếu như có thể, nàng muốn hợp tác cùng bốnngười kia!

Đương nhiên kết quả tốt nhất là có thể thu bốn người đó dưới trướng.

Chỉ là khả năng này quá nhỏ, đổi lại là một trưởng lão trong Cổ Thần gia tộc ra mặt thì còn có cơ hội.

Nhưng bằng vào Cổ Băng Băng, gần như không có khả năng thành công, chí ít nàng bây giờ còn không được.

- Tất cả mọi người, tăng tốc!

Cổ Băng Băng phân phó, sau đó gọi Hầu tử cùng Thiên Không lão tổ gọi vào, giải thích chuyện bên kia với họ.

Hầu tử cùng Thiên Không lão tổ cũng không có bao nhiêu hứng thú với với sự khổ sở của những dân chúng vô tội trong Thương Cổ Thành.

Dốc lòng lắng nghe, cũng chẳng qua là cho Cổ Băng Băng mặt mũi mà thôi.

Hai người bọn họ đều vô cùng có hứng thú với bốn người thần bí kia.

Đặc biệt là khi họ nghe nói trong đó có một tu sĩ mạnh nhất, cánh tay trái có thể hóa thành màu vàng kim, đánh ra lực sấm sét kinh khủng vô song.

Hầu tử cùng Thiên Không lão tổ thiếu chút nữa thì ngừng cả hô hấp!

May mắn kinh nghiệm của hai người bọn họ đều vô cùng phong phú, cũng không có lộ ra sơ hở gì.

Nhưng ở sâu trong nội tâm, hầu tử cũng vậy mà Thiên Không lão tổ cũng thế, tất cả đều dâng lên sóng to gió lớn!

Cánh tay trái màu vàng kim!

Đạo sấm sét!

Trên đời này, ngoại trừ người dám ở chiến trường Viễn Cổ tự chém thần cách, dám vung đao giết thần ra, bọn họ không nghĩ ra còn có người thứ hai tồn tại!

Mặc dù ngoại trừ Sở Mặc ra còn có ba người khác.

Nhưng điều đó cũng không quan trọng!

Chỉ cần Sở Mặc ở Thương Cổ Thành là đủ rồi!

Trong lòng Thiên Không lão tổ còn có rất nhiều nghi hoặc, ví dụ như Sở Mặc không phải đã bước vào Thanh Thạch Môn, tiến vào Hôi Địa rồi sao?

Hắn là thế nào từ Hôi Địa trở về?

Lại ví dụ như, Sở Mặc lần nàytrở về vì sao lại xuất hiện ở nơi như Thương Cổ Thành?

Làm sao lại trùng hợp như vậy?

Chẳng lẽ trước đó hắn đã biết Cổ Băng Băng muốn dẫn bọn Hầu tử đi Thương Cổ Thành tiền nhiệm hay sao?

Trong lòng Hầu tử căn bản không có những ý nghĩ đó, không hề có!

Nó căn bản không quan tâm Sở Mặc là thế nào trở về từ Hôi Địa, cũng không quan tâm Sở Mặc là làm sao biết Thương Cổ Thành đồng thời đuổi tới đó.

Nó chỉ tin tưởng một chuyện: Sở Mặc xuất hiện tại Thương Cổ Thành, chắc chắn là vì cứu bảy huynh đệ chúng nó!

-----o0o-----

Chương 2072: Toa Lan (2)

Chương 2072: Toa Lan (2)

Thật sự là huynh đệ tốt!

Trong lòng Hầu tử có một dòng nước ấm dâng lên.

Ngay cả nhìn tiểu nha đầu Cổ Băng Băng, cũng trở nên càng thêm thuận mắt.

Nghĩ đến Sở Mặc nếu xuất hiện ở đó, như vậy thì nhất định có cách để bọn chúng được tự do.

Nếu như vậy liền thuận tay giúp tiểu nha đầu một lần, cũng không sao.

Kỳ thật, tiểu nha đầu này cũng thật không dễ dàng gì, mấu chốt là con người nàng khá ổn.

- Băng tiểu thư, cô không cần lo lắng nhiều chuyện như vậy.

Đơn giản chỉ là một bọn trộm cướp, đám người kia cho dù không để chúng ta vào mắt cũng không dám không để Cổ Thần gia tộc vào mắt.

Cho nên, chuyện này chỉ cần chúng ta xuất hiện tại Thương Cổ Thành, hẳn là liền có thể giải quyết được.

Mặt khác, những người trong Thương Cổ Thành càng không cần lo lắng, toàn bộ lực lượng của bọn họ hợp lại cũng không bằng mấy người chúng ta.

Đến lúc đó, thẳng thắn dùng thủ đoạn trấn áp là được!

Loại rác rưởi đó giữ lại chướng mắt.

Hầu tử nói.

- Đúng, những điều đó ta cũng đều hiểu, nhưng nếu trấn áp hết bọn họ, tòa thành này... phải hoạt động như thế nào?

Cổ Băng Băng khẽ nhíu mày nói.

- Trấn áp bọn chúngnhư là chém đi khối u ác tính trên người, trongquá trình đó chắc chắn là sẽ có khó khăn nhất thời.

Nhưng nếu như không trấn áp bọn chúng, tòa thành này sớm muộn sẽ hỏng hẳn.

Thiên Không lão tổ nói:

- Về phần đảm bảo sự hoạt động của một tòa thành, ha ha, Băng tiểu thư, điều này hoàn toàn không cần phải lo lắng.

Bốn người chúng ta có người đã từng làm chủ của cả gia tộc chí ít có nhiều hơn một nửa.

Mặc dù chúng ta đều đã quá nhiều năm không quản lý kinh doanh nhưng muốn làm cho một tòa thành cấp tốc hoạt động lại vẫn là không khó.

Cổ Băng Băng nhìn Thiên Không lão tổ, trên mặt lộ ra vẻ cảm động, nói khẽ:

- Cảm tạ, cảm tạ các vị, ta không có cách nào thay đổi vận mệnh cácvị bị thần cách khống chế, nhưng nếu quả thật có cái khả năng đó, ta nguyện ý trả lại cho các vị tự do!

Lời này thật ra đã coi như là đại nghịch bất đạo, Những người của Cổ Thần gia tộc bên cạnh Cổ Băng Băng sắc mặt đều trở nên hơi thiếu tự nhiên.

Nhưng đối với mọi người Hầu tử cùng Thiên Không lão tổ, lời nói này của Cổ Băng Băng lại làm cho bọn họ cảm thấy trong lòng ấm áp.

Hơn nữa trong lòng Hầu tử cùng Thiên Không lão tổbiết rõ, bây giờ Sở Mặc tám chín phần mười đã trở về rồi!

Đến lúc đó...

Hầu tử cùng Thiên Không lão tổ nhìn nhau một cái, đều hiểu tâm ý của đối phương.

Đến lúc đó nếu thật sự chém vỡ thần cách, nhận được tự do cũng phải giúp nha đầu này một tay.

Một đoàn người, nhanh chóng bay về phía Thương Cổ Thành.

CổBăng Băng tâm lo tình thế bên kia, thậm chí lúc nửa đường đi qua các thành lớn khác đều không chút nào dừng lại.

Lời nói dịu dàng từ chối những đại thành chủ mở tiệc chiêu đãi, một đường phi nhanh.

Trong lòng Cổ Băng Băng hiểu rõ, nếu như nàng có thể thành công đặt chân ở Thương Cổ Thành, hoàn toàn đứng vững gót chân, như vậy trong tương lai, địa vị của nàng ở trong toàn bộ Cổ Thần gia tộc, đều trở nên cực kỳ đáng tôn sùng.

Nếu như, nàng thất bại ở Thương Cổ Thành như vậy, đến lúc đó nghênh đón nàngchắc chắn là vô tận trào phúng và đồn đại.

Cho nên, trước mắt những chuyện này nàng đều không để ở trong lòng.

Chỉ có làm tốt chuyện chính mình nên làm mới có thể thật sự nhận được sự tôn trọng!

Đến cuối cùng, đội ngũ của Cổ Băng Băng thậm chí chia làm ba nhóm.

Nhóm đầu tiên là Cổ Băng Băng cùng Hầu tử, Thiên Không lão tổ và một đám tu sĩ Tổ Cảnh.

Đội thứ hai là 48 tu sĩ cảnh giới Đại Thánh trên Phong Thần bảng, tốc độ của bọn họ so với tu sĩ Tổ Cảnh có chútchênh lệch.

Nhưng cũng không bị cách quá xa.

Nhóm thứ balà hộ vệ cảnh giới Đại Thánh bên người Cổ Băng Băng.

Bọn họ thì bỏ khoảng cách rất xa, đó là một chuyện nhỏ, làm cho những tu sĩ cảnh giới đại thánh đó ý thức được đám "nô bộc" trên Phong Thần Bảng mà bọn họ vẫn luôn không để vào mắt thật ra có thể chèn ép cả bọn họ!

Cổ Băng Băng dẫn theo những người này hùng hùng hổ hổ, đuổi tới Thương Cổ Thành thì phát hiện cả tòa Thương Cổ Thành đều âm u đầy tử khí.

Tu sĩ cảnh giới như họ cảm ứng vô cùng mạnh với khí cơ.

Mộttòa thành, rốt cục là sinh cơ bừng bừng hay là âm u đầy tử khí, bọn họ liếc mắt là có thể nhìn ra.

Thương Cổ Thành đã trải qua một trận náo loạn, mặc dù không hoàn toàn luân lạc thành một tòa thành chết nhưng trong thành lại là lòng người bàng hoàng.

Từ trên xuống dưới đều vô cùng bất an.

Không biết vận mệnh của bọn họ sẽ như thế nào.

Đúng lúc này, phía chân trời xa vô tận giữa hư không có rất nhiều người ngựa đang dùng ánh mắt lạnh như băng, nhìn chăm chú vàoThương Cổ Thành.

Bọn họ rất yên lặng, không có động tĩnh gì càng không có chút khí tức nào phát ra.

Đây là một đội nhân mã, có mấy ngàn!

Người cầm đầu, là một nữ tử có làn da trắng nõn, tướng mạo cực đẹp.

Nàng ăn mặc váy màu lửa đỏ, bên hông thắt một dây lụa màu vàngnhạt phác hoạ đường nét eo thon vô cùng tinh tế.

Trên tai của nàng đeo hai vòng tai lớn, mày liễu, mắt phượng, khoác áo choàng thanh tú.

Cho dù ai gặp đều nhịn không được trong lòng thầm khen một tiếng: Thật là một giai nhân tuyệt sắc!

Nhưng sau lưng nàng, hơn ba ngàn người lại không có một ai dám nhìn nữ tử này nhiều thêm một lần.

Thậm chí ngay cả len lén nhìn một chút...

Cũng không dám!

Tên của nàng làToa Lan!

Không có ai biết nàng năm nay bao nhiêu tuổi, chỉ biết là Toa Lan đạo tặc là do nàng xây dựng lên.

Cảnh giới của nàng đến tột cùng sâu bao nhiêu dường như cũng không có ai biết, bởi vì từ xưa tới nay chưa từng có ai thấy nàng thất bại.

Toa Lan gần đây rất tức giận, tâm tình vô cùng không tốt.

Chỉ là một tòa Thương Cổ Thành thôi, nàng cũng không quá mức để vào mắt.

Tuy nói tài nguyên của cả tòa Thương Cổ Thành cộng lại cũng là một con số kinh người, cũng tuyệt đối có thể để cho nàng đỏ mắt.

Nhưng nàng vẫn không phải đặc biệt để ý.

Bởi vì trong tay Toa Lan đạo tặc cũng không thiếu tài nguyên tu luyện.

Cho nên, đối mặt với thỉnh cẩu của những gia tộc bên trong Thương Cổ Thành, nàng cũng chỉ phái ra bốn tên tu sĩ Tổ Cảnh tượng trưng, còn có khoảng năm tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh.

- Tùy tiện cướp đoạt một bút là được rồi, những gia tộc kia mặc dùđều đưa lên trọng lễ nhưng chúng ta cũng không phải đao trong tay bọn họ, không đáng phải vì bọn họ đi giết người.

Đây là trước khi đám người kia lên đường, Toa Lan đã căn dặn.

Nhưng không nghĩ tới chính là đám người kia không những thua lại còn gặp nạn!

-----o0o-----

Chương 2073: Cứng rắn (1)

Chương 2073: Cứng rắn (1)

Trên trăm tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh, thế mà một người cũng chưa trở lại!

Bốn tu sĩ Tổ Cảnh bị người ta đánh chết một người, làm trọng thương ba người.

Những điều đó thật ra cũng không phải là điều làm Toa Lan tức giận nhất, mà làm cho Toa Lan giận không nhịn được là đám người nàng phái đi dám vi phạm quy tắc ngầm không cho phép tùy ý đánh giết kẻ yếu của Toa Lan đạo tặc hình thành vô số năm rồi, không cho phép tuỳ tiện ra tay với người già và trẻ em!

Đúng vậy, đây là một quy tắc ngầm, trên quy tắc của Toa Lan đạotặc cũng không viết rõ.

Dù sao bọn họ là cường đạo!

Cũng không phải hảo hán thay trời hành đạo, viết cái này làm gì?

Nhưng vô số năm qua, tất cả thành viên của Toa Lan đạo tặc đều vẫn tuân theo quy tắc ngầm này.

Bọn họ hung tàn, bọn họ băng lãnh, bọn họ khát máu, bọn họ khốnnạn.

Bọn họ thậm chí việc ác bất tận, nhưng là bọn họ dường như chưa hề đụng vào quy tắc ngầm đó!

Hôm nay, bốn tên Tổ Cảnh mang theo hơn một trăm tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh là thành viên của Toa Lan đạo tặc, vậy mà lại ở Thương Cổ Thành công khai tru diệt những dân chúng vô tội.

Điều đó không khác gì đã cho hình tượng của Toa Lan đạo tặc một cái bạt tai nặng nề!

Mặc dù Toa Lan đạo tặc cho tới bây giờ không có hình tượng gì.

Nhưng dù sao, trước đó, trong mắt bách tính bình thường, bọn họ cũng không tà ác đáng sợ như vậy.

Cho nên Toa Lan rất phẫn nộ.

Nàng thậm chí không hỏi ba thành viên Tổ cảnh trốn về kia đến cùng vì cái gì lại làm như thế mà hạ lệnh xử tử ba người đó.

Chuyện như này còn cần hỏi sao?

Hiển nhiên là những gia tộc bên trong Thương Cổ Thành cho bọn chúng đầy đủ lợi ích rồi!

Các ngươi đã dám không chút do dự lấy lợi ích đó, vậy thì cũng đừng trách ta đối với các ngươi tâm ngoan thủ lạt.

Toa Lan là lãnh tụ tuyệt đối của toàn bộ tổ chức Toa Lan đạo tặc, lời nói của nàng chính là ý chỉ, ý chí của nàng chính là toàn bộ ý chí của Toa Lan đạo tặc.

Sau khi xử tử ba tên Cự Đầu, sự tức giận của Toa Lan lây sang cả những gia tộc bên trong Thương Cổ Thành.

Một đám thành sự không có bại sự có thừa lại dám dùng vhieeu bài Toa Lan đạo tặc làm đao trong tay các ngươi?

Đã các ngươi bất nhân trước như vậy, cũng đừng trách Toa Lan ta bất nghĩa.

Nhưng Toa Lan lại không nghĩ rằng, Cổ Băng Băng sẽ đến nhanh như vậy.

Thế mà so với nàng đoán còn sớm hơn mười ngày!

Xa xa, nhìn thấy nhóm người kia hạ xuống Thương Cổ Thành, khuôn mặt mị hoặc của Toa Lan nở nụ cười lạnh như băng:

- Một con nhóc thôi, vừa hay, cho ngươi một bài học nhớ đời!

Ta nhân cơ hội này những gia tộc dám lợi dụng người của ta, bọn chúngcũng là cái đinh trong mắt tiểu nha đầu ngươi, nhưng bọn chúng lại là người Thương Cổ Thành.

Ta xem ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?

Toa Lan giống như nghĩ đến việc cực khoái trá, trên mặt nở nụ cười vui vẻ.

Sau đó, nàng khẽ quát một tiếng:

- Đi!

Lần này thành viên Toa Lan đạo tặc đi theo Toa Landường như là toàn bộ thành viên nòng cốt của Toa Lan đạo tặc.

Chỉ là tu sĩ Tổ Cảnh đã có hơn bảy mươi người.

Còn lại hơn hai ngàn chín trăm người, tất cả đều cảnh giới Đại Thánh, đại đa số đều đã tiến vào cảnh giới Đại Thánhhậu kỳ thậm chí là đỉnh cấp.

Không chỉ có như thế, những người này đều thân kinh bách chiến, thuộc về loại tu sĩ cảnh giới mặc dù chưa tới Tổ Cảnhnhưng chiến lực cũng là của cao thủ chân chính.

Đều là người thường thấy cảnh tượng máu thịt bầy nhầy!

Đám người này thật ra đều là tu sĩ sống hoang dại sinh ra và lớn lên trong Thông đạo.

Toa Lan đạo tặc không thiếu tiền, cũng không thiếu tài nguyên, bòi dưỡng với người mới, cho tới bây giờ đều không hề tiếc.

Những ngườinày cực kỳ trung thành với Toa Lan dường như không thể phản bội nàng.

Trừ phi Toa Lan chết, nhưng Toa Lan chưa từng bại, làm sao sẽ chết?

- Còn có một việc.

Toa Lan vừa bay trong hư không vừa trầm giọng nói:

- Bốn tên khốn kia một khi xuất hiện tung tích của bọn hắnthì đừng giết, ta muốn bắt sống!

Người của ta cho dù phạm sai lầm cũng chỉ có thể để Toa Lan ta xử tử, bọn hắn có tư cách gì mà giết?

Chốc nữa lãonương nhất định chiêu đãi bọn hắn cho tốt, để bọn hắn hiểu rõ kết quả khi đắc tội lão nương!

Rất nhiều người đều không nhịn được mà run run, không khỏi yên lặng trong lòng mặc niệm cho bốn kẻ quấy rối kia.

Đắc tội toa Lan đại tỷ thật không có bất kỳ kết cục gì tốt.

Đây cũng không phải là nói giỡn.

- Tuân mệnh!

Hơn ba ngàn người ầm ầm đáp ứng.

Giờ khắc này, toàn bộ Toa Lan đạo tặc đều tuôn hết khí thế ra ngoài.

Cả hư không lập tức truyền đến một cỗ ba động khủng bố!

Sự chấn động đó lập tức truyền đến Thương Cổ Thành xa xôi.

Đám người Cổ Băng Băngdường như lập tức cảm ứng được.

Thương Cổ Thành không ai ra nghênh tiếp đám người Cổ BăngBăng, lão quản gia mở đường ngược lại muốn ra nghênh tiếp nhưng lại bị Cổ Băng Băng truyền âm cản lại.

Lão quản gia là một ám vệ, Cổ Băng Băng không muốn bắt y lộ diện.

Phủ thành chủ ở Thương Cổ Thành, cũng không có một ai ngay cả một người hầu cũng không có!

Đoán chừng thành chủ mới tới như Cổ Băng Băng cũng coi như quá thất bại.

Đường đường xuất thân từ Cổ Thần gia tộc, tới nhận chức thành chủ cả tòa thành vậy mà không ai ra nghênh tiếp.

Mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự thấy được cảnh này, trong lòng Cổ Băng Băng vẫn cảm thấy rất khó chịu, mũi cũng ê ẩm.

Thiên Không lão tổ trầm giọng nói:

- Băng tiểu thư, không cần phải nghĩ nhiều như vậy, tất cả khó khăn ngày hôm nay đều là kinh nghiệm quý báu trong đời cô, chút khó khăn đó không tính là gì.

Lúc này, khí tràng bên Toa Lan đạo tặc hoàn toàn bùng nổ, giương nanh múa vuốt đánh tới bên này.

Cổ Băng Băng vừa mới được Thiên Không lão tổ an ủi, tâm tư hơi ấm áp một chút lập tức biến thành băng lãnh.

Trong nháy mắt nàng đã phẫn nộ, triệt để phẫn nộ!

Khinh người quá đáng!

Trong đầu nàng chỉ còn lại có bốn chữ này!

Nàng tới đây nhậm chức, nội bộ một người nghênh tiếp cũng không có; bên ngoài lại có cường địch xâm lấn.

Cổ Băng Băng trong nháy mắt có cảm giác cực kỳ kích động.

Nhưng nàng chung quy cũng là chủ tướng, không thể không tự kiềm chế được.

Hít sâu một hơi, nàng u lãnh nhìn về phía bên kia.

Thực tế là, lúc này cả tòa Thương Cổ Thành chỉ là nhìn bề ngoài bình tĩnh, nhưng kỳ thật lại cuồn cuộn sóng ngầm.

Không biết bao nhiêu ánh mắt đang nhìn chằm chằm bọn họ.

Lúc này, đám người Toa Lan đạo tặc đã bay đến nơi.

Tốc độ của bọn chúng khá nhanh, có thể nói tới vô ảnh đi vô tung.

-----o0o-----

Chương 2074: Cứng rắn (2)

Chương 2074: Cứng rắn (2)

Toa Lan đứng trên hư không nhìn phủ thành chủ.

Nhìn Cổ Băng Băng, sau đó lại nhìn về phía đámHầu tử cùng Thiên Không lão tổ một chút, lập tức bĩu môi:

- Tiểu cô nương, ngươi không cần dùng khuôn mặt kẻ thù giết cha để nhìn ta, ta không tới vì ngươi!

Ta hôm nay muốn tiêu diệt các gia tộc trong Thương Cổ Thành các ngươi!

- Muốn diệt bọn họ, trước tiên bước qua xác ta.

Chuyện đã tới nước này, Cổ Băng Băng ngược lại đã hoàn toàn bình tĩnh.

Nàng không lấy chuyện Cổ Thần gia tộc ra dọa đám người này.

Bởivì không có ý nghĩa.

Đối phương hiển nhiên là biết thân phận của nàng, nhưng lại vẫn không kiêng nể gì cả.

Vậy đã nói rõ, người ta cũng không sợ hãi Cổ Thần gia tộc.

- Ô ô u, tiểu cô nương, nghe lời nói của ngươi, sự nũng nịu của ngươi ta thấy mà yêu, tỷ tỷ đâu có giết người mà ngươi không bỏ được đâu?

Ngươi nha đầu ngốc này, ngươi có biết tỷ tỷ là vì ngươi dọn sạch chướng ngại hay không thế?

Trên khuôn mặt mị hoặc của Toa Lan nở một nụ cười làm điên đảo chúng sinh:

- Tỷ tỷ cũng không cần ngươi cảm kích, chỉ cần ngươi sống chết mặc bây là được rồi.

Cho đến giờ phút này, những gia tộc vẫn âm thầm quan sát trong Thương Cổ thành mới thấy sợ hãi.

Bọn họ thế mới biết, Toa Lan tự mình giá lâm lại là muốn diệt mấy gia tộc bọn họ!

Vốn bọn họ đều muốn xem náo nhiệt, muốn nhìn Toa Lan làm sao gây khó dễ cho Cổ Băng Băng.

Ai từng nghĩ, mục đích thực sự của Toa Lan lại là bọn họ!

Hiện tại, chỉ cần Cổ Băng Băng nhẹ nhàng gật đầu một cái, như vậy, những gia tộc của bọn họ xem như hoàn toàn bị phế rồi.

Toàn bộ Thương Cổ Thành, lực lượng của mấy gia tộc cộng lại ở trước mặt Toa Lan đạo tặc, chỉ sợ cũng sống không qua một canh giờ.

Điều đó được hay sao?

Trong chốc lát, có mấy chục thân ảnh từ các nơi của Thương Cổ Thành, có người la lớn:

- Toa Lan tiểu thư, đây là một hiểu lầm!

- Đúng vậy đó ztoa Lan tiểu thư, chúng ta đối với ngài vẫn rất luôn tôn kính, xưa nay không dám trêu chọc!

- Toa Lan tiểu thư...

- Toa Lan...

Cổ Băng Băng cắn môi dưới, dường như muốn cắn nát cả môi!

Sắc mặt của nàng tái nhợt.

Bên cạnh đámHầu tử và Thiên Không lão tổ cũng đều phẫn nộ.

Ở trong lòng của họ mặc dù xưa nay coi mình là thành viên của Cổ Thần gia tộc nhưng mắt thấy đám người này vô sỉ đến mức này, đi khúm núm với thủ lĩnh của một đám cường đạo, lại coi như không thấy Cổ Băng Băng.

Cảm xúc phẫn nộ trong nháy mắt lấp kín trái tim mỗi người bọn họ.

Toa Lan cười ha ha, trên mặt không che giấu chút nào, nhìn Cổ Băng Băng:

- Tiểu nha đầu, ngươi nhìn thấy không?

Đây chính là một đám vô sỉ mà ngươi thề sống chết bảo vệ, có ý nghĩa sao?

Bọn người bay từ trong Thương Cổ Thành ra ngoài, mỗi người đều sắc mặt khó coi, thậm chí có chút tái nhợt nhưng lại không lên tiếng.

- Có ý nghĩa hay không, đó là việc của ta.

Cổ Băng Băng nói:

- Nếu trước khi ta đến nhận chức ngươi làm chuyện này, ta còn vỗ tay khen hay, thậm chí trong lòng âm thầm cảm tạ ngươi thay ta giải quyết nhiều phiền toái như vậy.

Những cấp cao của đại tộc trong Thương Cổ Thành giờ phút này sắc mặt càng khó coi hơn.

Mặc dù trong lòng bọn họ biết rõ, Cổ Băng Băng chắc chắn hận bọn họ tận xương.

Nhưng nói thẳng ra kiểu này quảnhiên là không cho bọn họ con đường quay đầu.

- A, tiểu nha đầu cô có chút ý tứ.

Toa Lan nhìn Cổ Băng Băng, trong mắt lóe lên dị sắc.

Đại khái là không nghĩ tới một tiểu cô nương trẻ tuổi dám ngay trước mặt đám người này nói ra những lời ấy.

Điều này nhất định phải cần dũng khí.

Người bình thường không nói ra miệng được.

- Nhưng là, ta hiện tại đã tới.

Bọn họ nếu là người Thương Cổ Thành, như vậy cho dù có đáng chết bao nhiêu cũng đều là chuyện củathành chủ ta.

Không cần Toa Lan tiểu thư ngươi tới giúp ta.

Cổ Băng Băng bình tĩnh nhìn Toa Lan, không kiêu ngạo không tự ti nói lời nói này.

- Ta nghĩ, có chuyện ngươi còn không biết rõ.

Toa Lan nghe xong, cười một tiếng, từ tốn nói:

- Đó chính là...

Ở chỗ này, quả đấm của tỷ tỷ ta lớn nhất, thực lực của tỷ tỷ ta mạnh nhất!

Cho nênkhông tới phiên ngươi làm chủ.

Cổ Thần gia tộc, Toa Lan ta không muốn chọc vào, nhưng nha đầu ngươi tin không, tỷ tỷ cho dù ngày hôm nay đánh ngươi thành tàn phế, Cổ Thần gia tộc cũng không vì ngươi... mà điều động cao thủ tới giết tỷ tỷ.

Bởivì như vậy, không đáng!

Cổ Băng Băng nhìn Toa Lan:

- Ngươi cũng không cần nói nhảm nhiều như vậy, ngày hôm nay ở toà Thương Cổ Thành này, chỉ cần Cổ Băng Băng ta còn một hơi thở thìkhông có chỗ cho Toa Lan ngươi làm chủ!

Cứng rắn!

Cực kỳ cứng rắn!

Không cứng rắn không được!

Bởi vì nàng một khi mềm yếu, như vậy cơ bản không có về sau, Cổ Thần gia tộc lập tức sẽ triệu nàng rời khỏi đây.

Đường đường là xuất thân từ Cổ Thần gia tộc, đối mặt với một đám cường đạo thế mà cũng không dám đứng thẳng sống lưng, đơn giản chính là phế vật!

Cổ Băng Băng không muốn làm phế vật, nàng cũng không phải là phế vật.

Cho nên, giờ phút này nàng đã không thèm đếm xỉa gì nữa, cho dù chết cũng không thể cúi đầu!

- Vậy thì đánh thôi, không có gì đáng nói nữa.

Toa Lan giống như cười mà không phải cười nhìn thoáng qua Cổ Băng Băng, sau đó nàng giơ một tay lên cao.

Chỉ cần cánh tay này hạ xuống, như ba ngàn Toa Lan đạo tặc tinh nhuệ phía sau nàngsẽ xông thẳng lên giết chóc.

Lúc này, Hầu tử cùng Thiên Không lão tổphóng thích ra khí thế toàn thân cực kỳ mạnh mẽ.

Bốn sáu tu sẽ trên Phong Thần bảng cũng đều không chút yếu thế phóng ra khí tràng trên người.

Đi theo Cổ Băng Băng tới có hơn ba mươi hộ vệ cảnh giớiThánh đỉnh, đối mặt với tình huống này cũng chỉ có thể cắn răng không thèm đếm xỉa.

Bởi vì bọn họ dám lui ra phía sau nửa bước, chờ đợi bọn họ chính là lôi đình vạn quân của toàn bộ Cổ Thần gia tộc!

Toàn bộ Thương Cổ Thành thoáng chốc, phong vân vần vũ.

Bầu không khí cứng ngắc đến cực hạn.

Trong nháy mắt có thể nổ ra một trận chiến máu chảy thành sông!

Đúng lúc này, Toa Lan đột nhiên cười hì hì:

- Nha đầu, ngươi thật ngang ngạnh, giống tỷ tỷ ta lắm.

Nếu không, chúng ta trao đổi điều kiện, thế nào?

Mọi người, hầu như đều thở dài một hơi!

Bao gồm cả đám thành viên đạo tặc Toa Lan ở phía sau lưng, trong lòng bọn họ cũng nghĩ như vậy.

Bón họ cướp từ trước đến nay đều là kiểu ép buộc, lấy thịt đè người, giống như gió cuốn mây tan, sau đó rời đi như gió.

Cuộc chiến này quyết định không phải là ép buộc.

Đám tu sĩ khí tràng cường đại bên cạnh Cổ Băng Băng không thể bao biện như vậy.

Sinh linh này đều đã từng là Cự Đầu và bá chủ một phương vũ trụ, không thể giống với "tiểu hoa" lớn lên trong Thông đạo được.

-----o0o-----

Chương 2075: Người này còn cứng rắn hơn cả người kia (1)

Chương 2075: Người này còn cứng rắn hơn cả người kia (1)

Cổ Băng Băng không nói.

Toa Lan nói:

- Mấy ngày trước có 4 người giết một thành viên Tổ cảnh nhóm đạo tặc Toa Lan, ba Tổ cảnh bị thương nặng, còn giết hơn 100 thành viên đạo tặc Toa Lan cảnh giới Đại Thánh đỉnh.

Chỉ cần ngươi giao 4 người đó ra đây, chuyện ngày hôm nay coi như thôi.

Tỷ tỷ đảm bảo với ngươi, sau này một ngày ngươi còn ở Thương Cổ thành này, tỷ tỷ tuyệt đối sẽ không động đến Thương Cổ thành của ngươi!

Hơn nữa, các ngươi không phải tiến cống chút tài nguyên nào!

- Trước đây phải tiến cống?

Cổ Băng Băng vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

- Không phải ngươi cho là?

Toa Lan cười nhạt.

- Quả thực là sỉ nhục!

Cổ Băng Băng nói, sau đó nàng nhìn Toa Lan:

- Muốn đánh thì đánh đi, 4 người kia ta không biết bọn họ là ai, cũng không biết bọn họ ở đâu, nhưng cho dù biết ta cũng sẽ không giao cho ngươi!

Bởi vì bọn họ giúp ta chặn một đại kiếp của Thương Cổ thành ta.

Ta cảm ơn bọn họ còn không kịp, làm sao lại giao họ cho kẻ địch được chứ?

- Ngươi thật sự nghĩ vậy?

Ánh mắt của Toa Lan trở nên nguy hiểm:

- Chẳng lẽ ngươi cho là...

Toa Lan ta không dám đấu sao?

- Đánh thì đánh, không nên nói nhảm nhiều như vậy!

Hầu tử ở một bên nói.

Trong đôi mắt của Toa Lan trong giây lát bắn ra hai tia sáng sắc bén, hóa thành hai thanh lợi kiếm chém về phía Hầu tử:

- Ồn ào!

Hỏa nhãn kim tinh của Hầu tử trong nháy mắt đã mở ra đồng thời bắn ra 2 tia thần quang, làm hai thanh lợi kiếm bắn ra từ mắt Toa Lan nát bấy, lạnh lùng nói:

- Đừng tưởng rằng ngươi là vô địch, nữ nhân!

Toa Lan cười ha ha, tay đang giơ lên rất cao trong nháy mắt đã rơi xuống.

Trong quá trình đó, tia máu đỏ tươi chợt sáng lên, chém thẳng về phía cánh tay của Toa Lan.

Tiếp đó, Toa Lan dường như ngay một động tác phòng ngự cũng không kịp làm, cũng có thể nói nàng ta cơ bản không muốn làm bất kỳ hành động gì, dường như hoàn toàn không nhìn thấy tia huyết sắc đó.

Trên thực tế, những người khác cũng không thấy được.

Nhanh!

Quá nhanh!

Nhanh đến mức tột đỉnh!

Loại nhanh chóng đó ảnh hưởng đến cả quy tắc thời gian.

Cánh tay của Toa Lan... trong nháy mắt đã rơi xuống.

Sau đó một thân ảnh xuất hiện trước mặt Toa Lan, một đao đầy máu đặt ngang trước mặt Toa Lan.

Một thanh âm trầm thấp vang lên:

- Tất cả dừng tay.

Hầu tử và Thiên Không lão tổ, sáu Đại Thánh, còn cả La Lan, Thiên Thu, Thanh Cổ và đám Huyền Huyền nữa, còn có rất nhiều người trênPhong Thần bảng, trong nháy mắt thấy được bóng dáng đó thì đều hoàn toàn ngây người.

Sở Mặc!

Hắn thực sự ở đây!

Hơn nữa... hắn vậy mà đã tới!

Vậy mà lại hiện thân!

Hắn vậy mà lại giúp đỡ Cổ Băng Băng, một chiêu đã chế trụ ToaLan.

Đây là tình huống gì?

Ngay cả Sở Mặc trước đó đã đoán ra tám, chín phần mười là Hầu Tử và Thiên Không lão tổ ở đây thì lúc này đầu óc cũng hơi không đủ dùng.

Bởi vì theo bọn họ, Sở Mặc thật không có lý do ra tay.

Chỉ cần hắn hiện thân, Cổ Băng Băng sẽ nhất định đoán ra hắn là ai.

Đến lúc đó thì làm sao còn ở chung?

Làm sao mà cảm tạ?

Còn đối địchà?

Với tính cách của Sở Mặc, nhất định sẽ dẫn đám bằng hữu Hầu Tử đi.

Ở trong này quan hệ phức tạp, ngay cả hầu Tử cũng không nhịn được mà vò đầu.

Cổ Băng Băng cũng giật mình, nàng nhìn tu sĩ trẻ tuổi chợt lao tới đó, tim treo ngược lên, tiếp đó là vẻ mặt kinh sợ.

Toa Lan là người dễ dàng bị khống chế như thế sao?

Đừng thấy nàng ta có khuôn mặt mị hoặc chúng sinh, đó chỉ là biểu hiện giả dối mà thôi!

Nàng ta là một thủ lĩnh cường đạo bướng bỉnh từ trong xương cốt!

Loại tàn nhẫn và băng lãnh đó đã rót vào máu ngấm vào linh hồn của nàng ta rồi.

Toa Lan chẳng biết đã trải qua bao nhiêu cuộc chiến, chiến lực ngay cả cao thủ của gia tộc Cổ Thần cũng không dám khinh địch, coi thường.

Nhưng thanh niên này vậy mà cứ như vậy lao ra ngoài.

Hơn nữa...

Hoàn toàn thành công!

Thực sự thành công!

Điều này thật khó mà tin được!

Thời gian dường như dừng lại vào giờ phút này.

Mọi người đều sững sờ ở đó.

Đám thành viên Toa Lan đạo tặc cũng đều ngây ra như phỗng, không dám động.

Thần minh đại tỷ trong lòng bọn họ... cứ như vậy mà bị người ta bắt rồi?

Điều này là thật sao?

Là thật sao?

Toàn bộ quá trình nói ra hình như rất dài, nhưng trên thực tế chỉ là tia chớp lóe lên trong nháy mắt, không, ngay cả nháy mắt cũng không tới!

Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt có một tia sáng màu máu máu lóe lên sau đó là cảnh Sở Mặc chế trụ Toa Lan.

Thậm chí ngay cả bản thân Toa lan cũng không nghĩ tới sẽ như vậy, nhưng nàng ta cũng không hoảng loạn.

Kinh nghiệm nhiều năm sinh tử làm nàng ta trong nháy mắt đã ổn định lại tâm tình của mình.

Thần niệm nàng ta khẽ động, một cánh taymọc ra giống như củ sen lộ ra bên ngoài, trắng noãn trơn bóng, nhìn cũng không giống với cánh tay rơi dính đầy bụi dưới đất của nàng ta.

Ầm!

Cánh tay kia của ả rơi xuống bên ngoài Thương Cổ thành nổ lên tiếng ầm ầm, hình thành một hố sâu vô cùng lớn.

Một tiếng vang rất lớn làm rất nhiều người mới phục hồi lại tinh thần, vẻ mặt hoảng sợ nhìn cảnh tượng này.

Sau đó, đôi mắt đẹp của Toa Lan nhìn mặt của Sở Mặc, lạnh lùngnói:

- Muốn uy hiếp ta?

Giết ta đi!

Các huynh đệ, giết bọn chúng cho ta!

- Làm như ta không dám vậy?

Thí Thiên trong tay Sở mặc nhẹ nhàng nhấn một cái trên cổ của Toa Lan, một tia máu đỏ tươi trong nháy mắt chảy ra ngoài.

Đây cũng không phải vết cắt tầm thường.

Mặt trên của Thí Thiên ẩn chứa lực lượng sát đạo vô cùng lớn, coi như là hoàn toàn khống chế Toa Lan.

Toa Lan không nhịn được kêu lên một tiếng đau đớn, trên khuôn mặt bình tĩnh có vẻ giận dữ.

- Dừng tay!

- Không được làm thủ lĩnh của bọn ta bị thương.

- Chuyện gì cũng từ từ...

đừng làm hại nàng ấy!

Thành viên Toa Lan đạo tặc sau lưng Toa Lan nhất thời xao động, không ai ra tay, tất cả đều căng thẳng nhìn Sở Mặc.

Ở sau lưng Toa Lan thậm chí bọn họ còn đặt cho Toa Lan một biệt hiệu, là "nữ vương bò cạp".

Nhưng bọn họ vẫn nghĩ cho Toa Lan, không muốn Toa Lan bị chút tổn thương nào.

Toa Lan tức đến mặt cười tái nhợt, căm tức nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, ta nhớ mặt ngươi rồi!

- Có thể để cho đường đường thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc nhớ mặt cũng là một chuyện tốt.

Sở Mặc nhàn nhạt nói.

- Ngươi muốn làm gì?

Đưa ra điều kiện của ngươi đi!

Toa Lan nhìn Sở Mặc, nhàn nhạt nói.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXXIV ( Chương 2076-2100 )


Chương 2076: Người này còn cứng rắn hơn cả người kia (2)

- Chỉ có điều ngươi uy hiếp ta, lại đả thương ta, ngươi nhớ kỹ, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Ta từ nhỏ đến lớn còn chưa có ai có thể bắt nạt ta như vậy!

Toa Lan hiểu rõ ràng, chỉ cần nàng ta bị khống chế ở đây, đám huynh đệ phía sau nàng ta chắc chắn sẽ không ra tay.

Nàng ta mặc dù hơi tức giận những người đó không nghe lời, nhưng nhiều hơn là một sự vui mừng.

Điều này nói rõ rằng đám huynh đệ sinh tử này thực sự coi Toa Lan nàng trở thành người nhà mình.

Cho nên, lúc nàng tỉnh táo lại cũng không yêu cầu huynh đệ ở phía sau mạnh mẽ ra tay nữa, cũng không muốn tiếp tục ở đây mất mặt xấu hổ, có chuyện gì thì giải quyết chuyện đó là được rồi.

- Dẫn theo người của cô từ đâu tới thì quay về đó.

Về phần sau đó cô có muốn tới tiếp hay không chẳng có chút quan hệ nào với ta.

Nhưng, tốt nhất là có thể bắt những thủ hạ của cô, tu Đạo cũng có nguyên tắc, giết bình dân bách tính để làm gì?

Sở Mặc nhàn nhạt nói.

Toa Lan cười lạnh một tiếng, liếc mắt:

- Giết ai mắc mớ gì tới ngươi?

Lúc này, một lão giả phía sau Toa Lan nhìn Sở Mặc, vẻ mặt thành thật giải thích:

- Đạo tặc Toa Lan chúng ta chưa bao giờ làm chuyện sát hại bình dân bách tính, trước lần này là do bọn họ thấy Thương Cổ thành có mấy đại gia tộc có lợi ích quá lớn, một mình một lối.

Ngoại trừ thành viên Tổcảnh bị các người giết ra, ba người trốn về đã bị xử tử.

Ngươi có thể khinh thường đám cường đạo như chúng ta, nhưng đừng có nói xấu chúng ta.

Chúng ta dù sao cũng có quy củ của mình.

- Giải thích với hắn làm gì?

Toa Lan quát một tiếng, mặt mất hứng.

Theo nàng, Toa lan đạo tặc làm như thế nào, làm cái gì, người ngoài cơ bản không có tư cách khoa tay múa chân.

Cổ Băng Băng lúc này đưa mắt nhìn về phía mấy tầng lớp cao cấp của đại gia tộc Thương Cổ thành, nhìn trên mặt những người đó đều là vẻ lúng túng.

Toa Lan đạo tặc cơ bản cũng không quan tâm cảm nhận của bọn họ, ngay trước mặt họ vạch trần chuyện đó.

Lão giả sau lưng Toa Lan nói:

- Thủ lĩnh, chúng ta không thể cõng tiếng xấu này được!

Toa Lan hừ một tiếng, rốt cuộc âm thầm chấp nhận.

Sở Mặc gật đầu:

- Các ngươi làm như thế nào không liên quan đến ta.

Vừa rồi nói chẳng qua là một đề nghị thôi.

Dù sao, "nhân tiện tự có thiên thu"*.

*Ý chỉ người làm việc ác sẽ sớm gặp phải quả báo- Ngươi mới tiện!

Toa lan căm tức nhìn Sở Mặc, đôi mắt như muốn phun lửa.

Đừng thấy mạng của nàng ta còn đang bị Sở Mặc nắm trong tay nhưng nàng ta lại dường như không chút sợ hãi, vẫn cường ngạnh không gì sánh được như cũ.

- Có đồng ý hay không?

Sở Mặc không để ý đến sự phản kích của Toa Lan, nhàn nhạt nhìn nàng ta.

- Ta...

Toa Lan lạnh lùng nhìn Sở Mặc, ánh mắt của nàng ta đủ để khiếnmột Đại Thánh bị đông lại thành băng!

Nhưng đối với Sở Mặc thì không có bất cứ tác dụng gì.

Ngực Toa Lan phập phồng kịch liệt, nói:

- Đồng ý!

Sở Mặc tiện tay thu hồi Thí Thiên, không chút dây dưa.

Hành động này thật ra khiến đám người phía sau Toa Lan đồng thời thở dài một hơi, không khỏi nhìn Sở Mặc với ánh mắt khác.

Cho dù ai đều có thể nhìn ra, hiện ở chỗ này lực lượng của Toa Lan mới là mạnh nhất.

Cứ như vậy thả Toa Lan ra, nhỡ mà Toa Lan lật lọng, vậy hắn sẽ làm sao?

Dù sao, bọn họ cũng là cường đạo!

Cường đạo làm sao đi nói đạo lý được?

Nói đạo lý bẫy người là thương nhân!

Cườngđạo chưa bao giờ nói đạo lý.

Nhưng Sở Mặc lại dứt khoát thu đao lại.

Sự tự tin này... khiến vô số người chấn động.

Thành viên của Toa Lan đạo tặc cũng không làm hành động gì làm người ta coi thường.

Toa Lan cũng không lật lọng.

Nàng ta chỉ lạnh lùng nhìn Sở mặc, trên cổ máu tươi đang chảy xuôi, sát ý trên Thí Thiên quá mạnh, vết thương nếu không khống chế thì khó mà khép lại được.

- Ta đã nhớ kỹ ngươi rồi!

Toa Lan nhìn Sở Mặc nói, sau đó đưa mắt nhìn sang Cổ Băng Băngở một bên:

- Tiểu cô nương, nếu cô không thể dọn dẹp đám bụi bặm chồng chất này, chuyện này... vẫn chưa xong đâu!

Cổ Băng Băng cũng là vẻ mặt cứng rắn, nói:

- Vậy thử xem.

Nàng cũng chưa nói đây là chuyện của Thương Cổ thành ta, không liên quan gì với ngươi mà là dứt khoát cứng rắn khiêu khích lại.

Một người càng cứng rắn hơn người kia!

Toa Lan nhìn thoáng qua Cổ Băng Băng, sau đó lại thâm sâu sâu nhìn thoáng qua Sở Mặc rồi không nói hai lời, xoay người rời đi.

[tiếng bước chân], ba nghìn đạo tặc Toa Lan lặng yên không tiếng động rời đi trong nháy mắt, trong giây lát đã biến mất trong khoảng không của Thương Cổ thành, đi rất dứt khoát không chút do dự.

Ánh mắt của Sở Mặc hơi híp lại, cảm giác Toa Lan đạo tặc không giống cường đạo, ngược lại càng giống một đám tinh binh được huấn luyện nghiêm chỉnh hơn!

Đám ô hợp ở đây không thể so sánh được.

Cổ Băng Băng quỳ gối thi lễ với Sở Mặc:

- Cảm ơn đạo hữu lần thứ hai ra tay cứu giúp, sau này Băng Băng sẽ trịnh trọng cảm tạ.

Bây giờ xin thất lễ, trước tiên ta phải xử lý một chuyện.

Lúc này, mấy cấp cao của các gia tộc trong Thương Cổ thành đã muốn lại gần lôi kéo làm quen.

Toa Lan đạo tặc đã rút lui, nhưng hôm nay Toa Lan đã ăn một vố để đời như vậy, muốn liên thủ lần nữa gần như không thể.

Trong lòng họ chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, chắc chắn đang hận họ thấu xương.

Dù sao, chuyện này là do họ mà nên.

Cho nên, lúc này thật sự nếu khôngnhận được sự tha thứ của thành chủ tân nhiệm Cổ Băng Băng thì sau này, bọn họ ở Thương Cổ thành đừng mong có căn cơ sâu đậm, chỉ e nửa bước cũng khó mà đi.

Không nghĩ tới là Cổ Băng Băng cơ bản không cho chúng bất kỳ cơ hội lôi kéo làm quen nào, lớn tiếng hạ lệnh:

- Bắt đám nghịch tặc dám cấu kết với trộm cướp muốn hủy thành Thương Cổ này lại cho ta!

Nếu ai dám phản kháng, giết không tha!

- Cổ tiểu thư...

- Hiểu lầm rồi!

- Đừng như vậy...

Đám tu sĩ trong Thương Cổ thành rốt cục đã luống cuống.

Bọn chúng bối rối nhìn Cổ Băng Băng.

Bên này, đám Hầu tử và Thiên Không Lão tổ cũng mặc kệ, nhào qua họ như lang như hổ.

Những sinh linh trên Phong Thần bảng đã bị đè nén thời gian quá dài, đa số bọn họ trước đó đều không thích đánh nhau, cũng đã nhiều năm không đánh nhau rồi.

Nhưng bây giờ trong lòng đều tràn ngập tức giận.

Cho nên, khi Cổ Băng Băng hạ lệnh một tiếng, lấy Hầu Tử vàThiên Không lão tổ dẫn đầu mà tràn lên giết.

Phản kháng?

Không phản kháng?

-----o0o-----

Chương 2077: Muốn chống ngoại trước phải an nội

Chương 2077: Muốn chống ngoại trước phải an nội

Khi những đại gia tộc trong Thương Cổ thành còn chưa kịp quyết đoán thì công kích kinh khủng cũng đã ập tới.

Đa số tu sĩ bay lên từ trong Thương Cổ thành đều là tinh nhuệ trong các đại gia tộc.

Bọn họ không thể trơ mắt nhìn những đại nhân vật của gia tộc mình cứ như vậy mà bị đánh chết.

Dưới sự ra lệnh của Cổ Băng Băng, một trận huyết chiến đã triểnkhai trong nháy mắt.

Những sinh linh trên Phong Thần Bảng thật sự quá mạnh mẽ.

Ngay cả những tu sĩ cảnh giới Đại Thánh khi chến đấu cũng làm người khác cảm thấy chấn động.

Hầu tử một gậy đã đập một tên tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đến nát bấy, thân thể hay Nguyên Thần, đạo hạnh đều bởi một gậy này mà hoàn toàn hủy diệt!

Chiến lực của Thiên Không lão tổ siêu quần vô cùng.

Ông ấy trongđám Cự Đầu tổ cảnh coi như là đứng đầu.

Không cho đối thủ cơ hội đầu hàng, không tới thời gian một chung trà, đại nhân vật của mười mấy đại tộc trong Thương Cổ thành cùng với tinh nhuệ của những đại tộc nhào vào đều đã bị diệt!

48 sinh linh trên Phong Thần bảng, mỗi người đều toàn thân máu tanh, sát khí ngập trời.

Trong bọn họ có không ít người cũng bị thương, thậm chí thương thế còn không nhẹ nhưng không một ai nhăn mặt nhíu mày!

Cổ Băng Băng thừa cơ hạ lệnh:

- Khống chế mấy gia tộc đó cho ta, bắt toàn bộ mọi người lại, không nhận phong ấn... giết chết tại chỗ!

Thật ác độc!

Sở Mặc nhìn thoáng qua Cổ Băng Băng, sau đó nhìn đám sinh linh Hầu Tử.

Trong lòng hiểu ra, cô bé này đối với bọn họ hẳn là không tệ lắm.

Trước đó ba mươi mấy tu sĩ cảnh giới Đại Thánh lúc này rốt cục cũng xông lên trước.

Nếu như bọn họ không biểu hiện một chút thìkhông bao lâu sau, chỉ e bọn họ sẽ hoàn toàn bị 48 sinh linh trên Phong Thần Bảng thay thế bọn họ.

Toàn bộ Thương Cổ thành nhất thời loạn đến gà bay chó sủa.

Những đại gia tộc kinh doanh trong Thương Cổ thành vô số năm không phải dễ dàng chịu thua như vậy chứ?

Mỗi gia tộc thật ra đều có có lực lượng khá cường đại.

Nhưng bọn họ đều không trở tay kịp khi Cổ Băng Băng đánh tới.

Ai cũng không nghĩ rằng tiểu cô nương thành chủ mới đến này trước đó không hề có tin tức gì cũng không có bất kỳ lai lịch nào lại có thể cứng rắn, còn gan dạ sáng suốt như thế.

Mệnh lệnh đột ngột đó của Cổ Băng Băng theo Sở Mặc thật sự rất lợi hại.

Rất nhiều người đều cho rằng nàng ta trước khi chưa đứng vững gót chân cơ bản không có khả năng hành động gì.

Còn phải đề phòng bên ngoài nhận sự trả thù của Toa Lan đạo tặc.

Dưới cái nhìn của bất kỳ ai, bọn họ hẳn là nên ổn định lại tình thế, sau đó sẽ trấn an những đại gia tộc ở trong thành, lợi dụng lực lượng của bọn họ để đối kháng với Toa Lan đạo tặc.

Hầu như không ai có thể nghĩ tới Cổ Băng Băng lại quyết đoán như vậy, cơ bản không quan tâm tới những đại tộc trong Thương Cổ thành.

- Muốn chống ngoại trước phải an nội.

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc, cười nhẹ:

- Mong tiên sinh sẽ không cảm thấy Băng Băng lỗ mãng.

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Đây là chuyện của Cổ tiểu thư, chỉ có điều ta lại nghĩ như vậy rất tốt.

Bây giờ đang có cục diện rối rắm, cho dù có tô son trát phấn như thế nào đi nữa thì nội bộ cũng loạn.

Còn không bằng hoàn toàn hủy bỏ rồi xây dựng lại.

Mắt Cổ Băng Băng sáng lên, nở nụ cười vui vẻ:

- Được rồi, còn chưa biết tôn tính đại danh của tiên sinh là gì, tiên sinh đã giúp chúng ta hai lần.

Băng Băng cảm kích trong lòng.

Lúc này, phía dưới tiếng kêu rung trời, rống lên liên tục.

Kiến trúc trong những đại tộc không ngừng sập xuống, không ngừng nổ ầm ầm.

Còn có tiếng người kêu khóc, tiếng gầm và tiếng kêu đau đớn.

Nhưng Cổ Băng Băng lại không chút để ý, nàng chỉ cần nhìn kết quả là được!

Nàng cũng tin, đám người ở bên cạnh nàng tuyệt đối có thể phá hủy được những thứ đó.

Đã nhịn lâu như vậy rồi, vừa lúc mượn cơ hội lần này để bọn họ phát tiết một trận đi!

Sở Mặc nhìn Cổ Băng Băng, cười cười, nói:

- Ta nghĩ, Cổ tiểu thư nhất định không muốn nghe tên của ta đâu.

- Hả?

Cổ Băng Băng hơi không hiểu nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Lẽ nào tiên sinh ở trong Thông đạo này có ác danh gì sao?

Ta thấy tiên sinh không giống người như thế.

Cổ Băng Băng một câu tiên sinh mà không phải công tử, cũng không phải đạo hữu, muốn hạ thấp tư thế của mình.

Theo nàng, một người có thể một chiêu chế trụ được nữ nhân Toa Lan cường thế như vậy tuyệt đối xứng đáng với tiếng xưng hô đó.

Hơn nữa, trong lòng nàng còn có một suy nghĩ.

Nếu như có thể, nàng muốn thu người này vào dưới trướng.

Chỉ cần có hắn ở đây, cơ hội đấu với Toa Lan đạo tặc lại chắc thêm vài phần.

Không, không phải vài phần... mà là rất nhiều.

- Đoán chừng chỉ có trong lòng Cổ Tiểu thư mới có ác danh như vậy.

Sở Mặc cười nói:

- Ta là Sở Mặc.

- Sở tiên sinh... hả?

Ngài nói... ngài là ai?

Vẻ mặt Cổ Băng Băng ngạc nhiên nhìn Sở Mặc.

Thoáng cái nàng đã nghĩ tới 48 người trên Phong Thần Bảng!

Hai người ít đi đó, một bị giết chết, người giết lại chém thần cách của mình, bước vào cửa đá, đã tiến vào Hôi Địa.

Nhưng người trước mắt này... nói hắn tên là Sở Mặc?

Lẽ nào là Sở Mặc kia?

Điều này sao có thể?

Cổ Băng Băng thoáng cái đã nhớ tới lúc người này xuất hiện dường như tướng quân ở bên trái và bên phải của nàng đều hơi kích động.

Lúc đó nàng còn tưởng rằng là loại kích động khi thấy được viện binh, bây giờ nghĩ lại, cũng không phải!

Chẳng lẽ lúc Sở Mặc chém vỡ thần cách ở chiến trường viễn cổ, bước vào cửa đá cũng không vào Hôi Địa?

Mà là cũng vào Thông đạo?

Đầu Cổ Băng Băng hơi rối loạn, thậm chí nàng không biết làm saomà nghĩ nữa.

Nàng là thật không nghĩ tới chuyện lại như thế này.

Một người đã giúp nàng hai lần, rõ ràng là người có ân với nàng lại là người "phản bội" trên Phong Thần bảng!

- Tiên sinh thật hay nói đùa...

Cổ Băng Băng cảm giác tốc độ tim đập của mình nhanh thêm vài phần.

Sở Mặc lắc đầu:

- Cổ tiểu thư, ta không hay nói đùa.

Trên thực tế, ta cũng hiểu sựphức tạp trong chuyện này.

Chỉ có điều cũng phải nói, ta và Cổ tiểu thư chưa nói tới có ân oán gì, dù sao lúc đầu lúc Phong Thần Bảng mới ra, sinh linh trong chiến trường Viễn Cổ đều cho là chuyện cực lớn.

Ta chém vỡ thần cách, cũng không phải là biết trước tin tức gì.

Cổ Băng Băng hít sâu một hơi để cho mình tỉnh táo lại, sau đó nói:

- Đúng vậy, chuyện này, đích thực là không trách được các người.

Lại nói, là do Thông đạo bất nghĩa trước.

Thế nhưng lúc đầu tiên sinh bước vào cửa đá không phải là nên đến Hôi Địa sao?

-----o0o-----

Chương 2078: Hợp tác vui vẻ (1)

Chương 2078: Hợp tác vui vẻ (1)

Sở Mặc gật đầu:

- Là ở Hôi Địa, chỉ có điều ta lại đánh từ Hôi Địa trở về....

Vẻ mặt Cổ Băng Băng khiếp sợ nhìn Sở Mặc, nói thật đơn giản!

Từ Hôi Địa đánh về!

Không nói đến cái khe kia có bao nhiêu khổ sở, chỉ nói tới những đại thế lực trong Hôi Địa thôi, trông coi khe nứt đó cực chặt chẽ.

Có một nhân loại như Sở Mặc ở trong Hôi Địa hoàn hảo không chút hao tổn sống sót ra được, bản thân chính là một kỳ tích.

Đó quả nhiên là một cường giả đỉnh cấp!

Cổ Băng Băng thầm nghĩ trong lòng, sau đó, nàng ngẩng đầu, nhìnSở Mặc:

- Tiên sinh đi tới Thương Cổ thành này, nói vậy... không phải là vừa khớp sao?

Sở Mặc vẻ mặt thản nhiên gật đầu:

- Đúng vậy, sinh linh trên Phong Thần bảng có bằng hữu của ta, ta vốn định cứu họ đi.

Dù sao trong lòng bọn họ nhất định là không muốn bị ràng buộc sự tự do như vậy.

Cổ Băng Băng cười gượng, gật đầu:

- Sở tiên sinh nói rất đúng, không ai nguyện bị ràng buộc sự tự do cả.

- Nhưng ta có thể cảm giác được, Cổ tiểu thư đối với bọn họ cũng không tệ lắm.

Sở Mặc nói.

- Ta coi họ như người của ta.

Cổ Băng Băng nghiêm túc nói:

- Sở tiên sinh, ngày hôm nay cuộc nói chuyện giữa hai chúng ta, Băng Băng có thể bảo đảm sẽ không có người thứ ba biết được.

Nhưng Sở tiên sinh có thể đảm bảo những người đó sẽ không tiết lộ bí mật của ngài ra ngoài sao?

Băng Băng cảm ơn tiên sinh, sẽ không hại tiên sinh.

Nhưng Băng Băng không đảm bảo được toàn bộ Cổ Thần gia tộc cũng sẽ giống ta.

Sở Mặc nhìn Cổ Băng Băng, không nói gì.

Hắn biết, đối phương chắc chắn còn lời phía sau.

Cổ Băng Băng nghiêm túc nói:

- Tiên sinh xem có được không nhé?

Ngài và những bằng hữu của ngài tạm thời ở lại chỗ này giúp ta.

Đương nhiên, ta sẽ không bắt các vị hỗ trợ không công.

Cho dù thân phận, địa vị hay tài nguyên tu luyện.

Chỉ cần ta có, ta nhất định sẽ mang hết tới cho các ngài.

Sau đó, về thân phận của Sở tiên sinh sau này ta sẽ nghĩ cách.

Ngài thấy được không?

Vẻ mặt Cổ Băng Băng thành khẩn nhìn Sở Mặc:

- Ta thật sự cần sự giúp đỡ của ngài, đồng thời ta nghĩ, ta cũng có thể có chỗ giúp được tiên sinh.

Trong Thông đạo này, ta không dám nói ta có năng lực bao nhiêu, nhưng ít ra, cho tiên sinh một nơi để che chở Băng Băng vẫn có thể làm được.

Lúc này, dưới Thương Cổ thành đột nhiên truyền tới sự chấn động cực mạnh.

Một bóng dáng bỗng nhiên lăng không mà lên, xông về phía Cổ Băng Băng liều chết.

Một luồng thần niệm che toàn bộ Thương Cổ thành đồng thời truyềntới.

- Tiện nhân... muốn tiêu diệt mấy gia tộc chúng ta sao?

Cho dù ngươi là ai, cùng chết đi!

Tiếp đó, bóng dáng này từ trong cơ thể phát ra khí tức hủy diệt kinh thiên động địa.

Khí tức đó khuếch tán ra bên ngoài từng luồng dao động vô hình, tản ra nhiệt lượng kinh người.

Đầy trong trời đất cả người giống như một thái dương đang thiêu đốt.

- Hắn muốn tự bạo?

Trên khuôn mặt vẫn luôn bình tĩnh của Cổ Băng Băng cũng khôngkhỏi xuất hiện vẻ khiếp sợ, ít nhiều cũng giật mình.

Dù sao cảnh tu sĩ tự bạo này nàng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Từ trong nháy mắt người này xông lên hắn cũng đã hành động!

Hắn lấy hai pháp khí Hỗn Độn Hồng Lô và Thương Khung Thần Giám ra.

Lúc trước khi độ thiên kiếp Tổ cảnh, hai pháp khí này cũng đã từng tế luyện lần nữa.

Phẩm cấp mặc dù không tăng lên lần nữa nhưng uy lực càng cường đại hơn so với trước.

Lúc này, Cổ Băng Băng nói thầm một tiếng truyền tới tai Sở Mặc, khóe miệng Sở Mặc nở nụ cười gượng, thầm nghĩ: Phản ứng như côđoán chừng thật sự phải cùng chết với người ta.

Keng!

Thí Thiên chém ra một đao, ánh sáng màu máu nở rộ rực rỡ.

Hai pháp khí mạnh mẽ vừa lên xé không mà tới, cố định thân ảnh kia, bắn ra lực lượng bàng bạc khó mà tưởng được.

Tia huyết sắc kia xẹt thẳng qua người tên tu sĩ, nhất thời chém thân thể gã thành hai nửa.

Nhưng đại giới mà tên tu sĩ này lập ra để tự bạo trong nháy mắt đã sinh ra thân thể mới.

Lúc này, cái giá gã phải trả là đạo hạnh của bản thân đã mất một phần ba.

Bị Thí Thiên chém rồi mà muốn sinh ra lần nữa cũng không đơn giản.

Sát đạo phía trên bầu trời điên cuồng phá tan mọi thứ, bao gồm cả đạo của đối phương.

Không phải trước đó Toa Lan phẫn nộ như vậy nhưng cuối cùng vẫn nhịn hay sao?

Cũng là bởi vì Sở Mặc quá kinh khủng!

Tên tu sĩ đó không nghĩ tới trong nháy mắt tổn thất một phần ba đạo hạnh, gã gầm lên giận dữ:

- Đánh không lại các ngươi, chẳng lẽ còn không chết được sao?

Lực lượng trên người gã vẫn rất kinh người.

Mắt thấy sẽ nổ, một khi đã nổ đừng nói Cổ Băng Băng và Sở Mặc trên bầu trời, ngay cả toàn bộ Thương Cổ thành cũng sẽ bị hủy diệt.

Tu sĩ Tổ cảnh muốn thiêu đốt đạo hạnh cả người, lực sát thương đó tuyệt đối làm người ta phải kinh hãi, kinh khủng như tận thế vậy!

Mặc dù đạo hạnh của người này chỉ còn hai phần ba nhưng uy lựcđó... vẫn kinh khủng tuyệt luân.

- Không, ngươi chết thì được nhưng ngươi không nổ được!

Thần niệm của Sở Mặc nhàn nhạt truyền ra ngoài.

Hắn dùng chân trái đạp một cước, đồng thời vận hành Cửu Tự Chân Ngôn ảnh hưởng đến không gian và thời gian của nơi này.

Một cái bóng của dòng sông thời gian nhàn nhạt hiện lên, xuất hiện bên người tu sĩ muốn tự bạo đó.

Tiếp đó, một cước của Sở Mặc đá thẳng lên thân thể của tên tu sĩ này.

Ầm!

Một cước đã đá tên đó rơi vào trong dòng sông thời gian.

Trên hư không xuất hiện một tia sáng, thân ảnh người đó liền biến mất vô tung.

Tất cả đây chỉ là trong nháy mắt mà thôi.

Cổ Băng Băngho đến lúc này mới nói nửa câu sau của nàng ra:

- Đi mau!

Nàng muốn biểu đạt ý là: Hắn muốn tự bạo, đi mau!

Nhưng chờ khi lời của nàng nói xong hết, hơn nữa còn dùng thần niệm truyền đi thì bên Sở Mặc đã giải quyết vấn đề rồi.

Một tu sĩ tổ cảnh bị hắn một đao chém thành hai đoạn, sau đó một cước đá vào trong dòng sông thời gian, vĩnh viễn không thể về được!

Người kia có thể sẽ không chết, nhưng bị dòng sông thời gian thôn phệ, gã sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi dòng sông đó.

Ở đây, gã sẽ không chết mà mãi bất diệt, vĩnh viễn sống ở đó.

Nói không chừng vận may tốt, trong những năm tháng vô tận gã còn có cơhội thấy cảnh sắc bên ngoài sông thời gian.

Dù sao thời gian là một thứ bất khả xâm phạm nhất trên đời này.

Không ai có thể thật sự nắm được thời gian trong tay.

Chí ít là ở đây không có.

Vẻ mặt Cổ Băng Băng đờ đẫn nhìn Sở Mặc, lẩm bẩm:

- Lần thứ ba...

đây là lần thứ ba ngài giúp ta, hơn nữa lần này, còn là ân tình cứu mạng nữa.

-----o0o-----

Chương 2079: Hợp tác vui vẻ (2)

Chương 2079: Hợp tác vui vẻ (2)

Sở Mặc cười nhẹ:

- Đâu có, chỉ cần Cổ tiểu thư không chê ta cho cô lệnh bài Phong Thần thiếu hai người là tốt rồi.

Sở Mặc nói, thầm nghĩ trong lòng: Sau đó có thể sẽ ít hơn nữa!

Ngay cả là hợp tác, cũng nhất định phải thành lập trên cơ sở tự do và bình đẳng, không có bình đẳng, không có tự do, nói hợp tác sẽ làm cho người ta cười đến rụng răng.

Cổ Băng Băng nao nao, lập tức nhoẻn miệng cười, lắc đầu:

- Đi thôi, chúng ta nên xuống xem một chút.

Sau khi tên tu sĩ Tổ Cảnh bị Sở Mặc một cước đá vào dòng sông thờigian, những cao tầng còn xót lại của mấy đại gia tộc trong Thương Cổ thành rốt cục đã tuyệt vọng.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ bên cạnh Cổ Băng Băng lại có một nhân vật kinh khủng như vậy giúp đỡ.

Đầu tiên là bức lui Toa Lan đạo tặc, hôm nay ra tay lần nữa đã hoàn toàn đánh cho họ phải tuyệt vọng.

Những người còn lại của mấy gia tộc đó đều từ bỏ việc chống cự.

Đầu hàng!

Đầu hàng!

Đầu hàng!

Toàn bộ đầu hàng!

Một quý tộc nổi tiếng trong Thương Cổ thành bị phong ấn toàn bộ tu vi, trong nháy mắt đã trở thành tù nhân.

Toàn bộ quá trình không tới hai canh giờ.

Từ đầu đến cuối, Cổ Băng Băng cũng không tự mình ra tay, chỉ đứng cùng Sở Mặc trên hư không lẳng lặng nhìn.

Ngoại trừ lần nguy cơ trước ra, Cổ Băng Băng vẫn biểu hiện tương đối bình tĩnh.

Loại trấn tĩnh nàyngay cả Sở Mặc cũng hơi kính phục.

Mấy ngày nay hắn cũng không phải không hiểu gì.

Trước khi Cổ Băng Băng tới, toàn bộ Thương Cổ thành cũng đã truyền ra đủ loại tin tức của Cổ Băng Băng.

Từ trên xuống dưới Thương Cổ thành đủ kiểu không coi trọng Cổ Băng Băng.

Bởi vì nàng không có khả năng có thể động tới những đại gia tộc đã thâm căn cố đế ở Thương Cổ thành, cũng không thể có cách gì với Toa Lan đạo tặc hung hãn được.

Ngược lại, Toàn bộ Thương Cổ Thành trước khi Cổ Băng Băng tới đều tràn đầy sự bi quan.

Những đại gia tộc đó thật ra rất vui vẻ, cho rằng một tiểu nha đầu không chút kinh nghiệm tới là một kết quả hoàn mỹnhất.

Nếu một lão gia có kinh nghiệm phong phú tới thì mới làm người ta đau đầu.

Kết quả là Cổ Băng Băng tới, đầu tiên là đánh lui Toa Lan đạo tặc thế công rào rạt, ngay cả thủ lĩnh của Toa Lan đạo tặc, người giống như thần trong lòng rất nhiều người như Toa Lan cũng đánh mất một tay ở đây.

Cánh tay kia bây giờ còn đang lẳng lặng nằm trong hố lớn ngoài thành nữa.

Mặc dù ra tay không phải Cổ Băng Băng nhưng đó thì có làm sao?

Bách tính trong Thương Cổ thành muốn là một kết quả mà thôi!

Bọn họ chỉ muốn sống sinh hoạt yên bình.

Về phần người ra tay là ai, điều đó quan trọng sao?

Một chút cũng không quan trọng!

Bọn họ chỉ nhìn thấy rằng Cổ Băng Băng tới thì Toa lan đạo tặc liền bị giết chạy về.

Thế là đủ rồi!

Không nghĩ tới, vui mừng lớn hơn còn ở phía sau.

Cổ Băng Băng vậy mà có thể cứng rắn đến mức này, hạ lệnh tiêu diệt mấy gia tộc trong thành.

Hành động này của nàng đoán là dưới cáinhìn của vô số người không khác gì điên rồi.

Nếu thật sự có thể diệt hết gia tộc đó, hoàn toàn đả kích được bọn họ nhưng Thương Cổ thành thì làm sao bây giờ?

Toàn bộ Thương Cổ thành có tám phần mười sản nghiệp là nằm trong tay những gia tộc này.

Những gia tộc đó một khi bị diệt, Thương Cổ thành hầu như cũng không khác gì bị sụp đổ.

Nhưng Cổ Băng Băng vẫn làm như vậy.

Không có một chút do dự!

Hơn nữa, nàng nhận được thắng lợi cuối cùng!

Thấy những thành viên nòng cốt trong mấy gia tộc đó toàn bộ bị phong ấn, trong nháy mắt áp giải ra ngoài Thương Cổ Thành, cả tòa thành... trong nháy mắt đã sôi trào.

Thương Cổ thành vô cùng lớn, trong thành có khoảng hơn một tỷ cư dân.

Ngẫm ra thì một tòa cổ thành chiếm diện tích lớn như vậy, tất cả mọi người đều hoan hô thì sẽ là cảnh tượng như thế nào?

Tiếng hoan hô rung trời!

Dường như chấn động đến mấy ngày liền.

Những thành viên gia tộc đã đầu hàng, cả đám sắc mặt như tro tàn.

Cho tới hôm nay bọn họ rốt cục đã hiểu, vốn là hình tượng của họ trong thành đã thối đến mức độ này rồi.

Cho tới bây giờ, trong lòng rất nhiều người mới hối hận, trước đó bọn họ gieo "nhân", sớm đã hoàn toàn mất đi nhân tâm của toàn bộ dân của Thương Cổ thành.

Sau đó, hôm nay, "quả" xuất hiện, toàn bộ tâm của dân trong Thương Cổ thành trong nháy mắt đã chuyển tới người của Cổ Băng Băng.

Mà tất cả là do tận tay họ dâng lên!

Mấy người của đại tộc thật sự rất nhiều, sản nghiệp cũng cực nhiều!

Không nói khoa trương, nếu thực sự thanh lý toàn bố tài sản của những đại gia tộc đó không chỉ hoàn toàn có thể làm cho toàn bộ Thương Cổ thành rực rỡ hẳn lên, chí ít có thể giúp Cổ Băng Băng trong mấy năm hoàn toàn không cần lo về tài nguyên.

Nhưng đó... vẫn chỉ là tài phú mà mấy gia tộc đó biểu hiện ra trong Thương Cổ thành mà thôi, nếu đào sâu thì chắc chắn còn có thể đào được nhiều đồ hơn nữa.

Sở Mặc và Cổ Băng Băng vào trong Lỗ gia - một trong những đại gia tộc lớn nhất trong Thương Cổ thành, nhìn những tài nguyên chưa kịp chở đi trong kho hàng của Lỗ gia cũng không nhịn được mà líu lưỡi.

Những gia tộc thâm căn cố đế thật là có nhiều tài nguyên!

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc, mỉm cười nói:

- Thế nào?

Sở Mặc gật đầu, nhìn Cổ Băng Băng:

- Mong chúng ta hợp tác vui vẻ.

Cổ Băng Băng cười tươi như hoa:

- Tiên sinh là ân nhân cứu mạng của Băng Băng, hợp tác giữa chúng ta nhất định sẽ vui vẻ không gì sánh được.

Chuyện đã như thế này chỉ còn các công việc sau cùng.

Thiên Không lão tổ nói không sai.

48 tu sĩ trên Phong Thần Bảng có thể nói ngoại trừ mấy người Hầu Tử ra thì hầu như tất cả đều đã từng nắm trong tay một phương vũ trụ.

Những người như họ không phải chỉ biết ở nơi chỉ huy cao cao tại thượng, bọn họ đều đã từng là người ở tầng chót đi lên.

Đối với quản lý một tòa thành như vậyLúc này cũng đã có người bắt đầu phát pháp chỉ chiêu mộ nhân tài, đưa ra đãi ngộ tương đương, đồng thời hứa hẹn chỉ cần làm tốt là sẽ có cơ hội trở thành một thành viên của gia tộc Cổ Thần.

Sức dụ dỗ của điều kiện này quá hấp dẫn, đủ loại lợi ích làm người ta vô cùng động tâm, dù sao đây cũng là thế giới của người tu luyện, tài nguyên tu luyện ai cũng cần.

Chỉ cần cho tài nguyên tu luyện phong phú chắc chắn sẽ có người đồng ý làm việc cho ngươi.

Nhưng điều cuối cùng này đã không chỉ làm người ta động tâm nữa, mà là làm người ta phải đỏ mắt!

-----o0o-----

Chương 2080: Bình định Thương Cổ thành (1)

Chương 2080: Bình định Thương Cổ thành (1)

Ở trong vùng đất này có một ngọn núi dựa vô cùng cường đại và vô cùng quan trọng: Cổ Thần gia tộc, đương nhiên là núi dựa của những nhân tài kiệt xuất nhất.

Đừng thấy hiện tại Cổ Thần gia tộc nắm giữ Thương Cổ thành trong tay xuất hiện vấn đề nhỏ, nhưng bất kỳ một người tinh mắt nào cũng có thể nhìn ra được chút vấn đề nhỏ đó không đáng kể chút nào.

Chỉ là một lần đau bụng mà thôi.

Cho dù năng lực của Cổ Băng Băng nàng không đủ, đến cuối cùng bị triệu về Cổ Thần gia tộc nhưng bên Thương Cổ thành, Cổ Thần gia tộc vẫn sẽ tiếp tục phái một thành viên có lực lượng mạnh mẽ tới quản lý.

Cho nên, nếu có thể trở thành thành viên của Cổ Thần gia tộc chẳngkhác nào ôm được một cái chân lớn.

Từ nay về sau cũng không cần lo lắng bất cứ chuyện gì nữa.

Cho nên, điều kiện này vừa đưa ra, vốn trước cửa phủ thành chủ có thể giăng lưới bắt chim được(vắng vẻ) nhất thời xuất hiện rất nhiều tu sĩ.

Những tu sĩ đó về mặt tu vi chưa chắc là đặc biệt lợi hại, nhưng đối với những phương diện khác lại tương đối am hiểu, thậm chàcó thể nói là sở trường.

Nói thí dụ như, có người đặc biệt am hiểu cách thanh lý và phân loại tài sản, có người lại đặc biệt am hiểu các loại khoản mục, còn có người rất rành việc xây dựng thành.

Nói ngắn gọn, đủ loại nhân tài trong thời gian ngắn ngủi chưa tới một canh giờ đã chật ních một đường cái rộng bên ngoài phủ thành chủ.

Cổ Băng Băng sợ đến ngây người.

Trước đó nàng không phải không muốn chiêu mộ nhân tài.

Dù sao, giết chết mấy đại gia tộc, việc hoạt động của thành vẫn không thể dừng lại được.

Phải cần số lượng lớn nhân tài để bổ sung vào, nhưng nàng cũng gần như hết đường xoay chuyển, nghĩ lòng người Thương Cổ thành ngày nay đang bàng hoàng, có thể có bao nhiêu người tán thành người mới tới làm thành chủ như nàng chứ?

Nhưng nàng đã xem thường tia sáng trên người nàng phát ra, cũng xem thường uy lực của bốn chữ "Cổ Thần gia tộc" rồi!

Về điều này vẫn là do Thiên Không lão tổ tiền trảm hậu tấu, trước đó cơ bản không nói gì với Cổ Băng Băng.

Cổ Băng Băng lúc biết được cũng không nghĩ gì.

Chỉ là một thân phận thành viên của Cổ Thần gia tộc mà thôi, thực sự chằng là gì.

Cổ Thần gia tộc cho tới nay đều vô cùng khát cầu với nhân tài ưu tú.

Là con cháu dòng chính của Cổ Thần gia tộc, Cổ Băng Băng thậm chí có thể đồng thời triệu tập hàng tỷ người, cho bọn họ thân phận thành viên Cổ Thần gia tộc.

Sau đó, những người này chính là người của Cổ Băng Băng nàng.

Mà Cổ Thần gia tộc đối với chuyện như này cơ bản không can thiệp vào, hoàn toàn ủy quyền.

Sau đó, 48 thành viên trên Phong Thần bảng bắt đầu phân đi các tỳ chức, thậm chí không cần ai phân phó, ai nên làm gì đều tự đi làm.

Chớ thấy bọn họ thân ở chức vị cao vô số năm làm cho người khác cảm thấy cao cao tại thượng, không có chút lực hành động.

Trên thực tế, đám người đó một ngày muốn hành động thì năng lực của bọn họ mới là độc nhất vô nhị, mới là mạnh nhất trên đời!

Có người chuyên phụ trách xử lý những thành viên của đại gia tộcđầu hàng, cũng không phải phong ấn rồi là không sao.

Những người mang tội ác tày trời đáng giết phải giết, đáng phế phải phế, cho những bách tính Thương Cổ thành, cho Cổ Thần gia tộc một công đạo.

Đâu có đạo lý ngươi đầu hàng là không có chuyện gì nữa?

Tội không đáng chết thì sẽ phế bỏ, sẽ qua một vài cổ pháp để phế bỏ mạch máu những người đó.

Nói ví dụ như nắm trong tay Nguyên Thần của bọn họ.

Sau đó bắt những người này thành đầy tớ, đi làm một số chuyện lặt vặt.

Những người già và trẻ em thì có thể không phải làm, nhưng cũng vẫn sẽ trở thành nô bộc.

Thế giới của người tu luyện cũng là được làm vua thua làm giặc!

Không có gì oán trách, cũng không ai đồng tình với họ.

Bởi vì những điều đó đều là do bọn họ tự chuốc lấy.

Có thể trong đó có rất nhiều người là vô tội, nhưng khi tộc của bọn họ làm ác bọn họ lại không đứng ra ngăn cản, bọn họ đều vẻ mặt vui vẻ hưởng thụ những lợi ích mà tộc họ mang lại cho họ.

Cho nên, khi gia tộc rơi vào tay giặc, bọn họ cũng sẽ phải chịu chung số phận.

Nhất định sẽ có vài con cá lọt lưới, nhưng không sao.

Mấy gia tộc trong Thương Cổ thành từ hôm nay trở đi cũng đã thực sự trở thành lịch sử rồi.

Không đến bao nhiêu năm nữa sẽ không còn ai nhớ đến họ.

Có lẽ chỉ có mấy con cá lọt lưới chạy được đó mới có thể nhớ tới chuyện này ở trong lòng, ghi hận Cổ Băng Băng, ghi hận Cổ Thần gia tộc.

Nhưng điều đó cơ bản không có ý nghĩa gì cả.

Khi gia tộc bọn họ đang thịnh, ngay cả Cổ Băng Băng cũng không đánh lại được huống chi nói đến sau khi lưu lạc.

Cho nên, những con cá lọt lưới đó sau cùng hoặc là mai danh ẩn tích, sau đó rời xa khỏi phạm vi thế lực của Cổ Thần gia tộc... sống thế chođến già.

Nửa tháng sau, toàn bộ Thương Cổ thành rực rỡ hẳn lên.

Những chỗ trước đây bị cuộc chiến phá hủy sớm đã được tu sửa hoàn tất.

Vốn phủ thành chủ hoang sơ lãnh tĩnh thì nay cũng trở nên vô cùng náo nhiệt.

Bởi trong phủ thành chủ có vô số thành viên của mấy gia tộc trong Thương Cổ thành, rất nhiều người thậm chí đã từng là thành viên nòng cốt!

Hôm nay lại trở thành hạ nhân trong phủ thành chủ, làm những chuyện nhỏ nhặt nhất.

Đây cũng không phải Cổ Băng Băng yêu cầu mà là những thành viên của mấy gia tộc đó khóc lóc cầu xin.

Trong lòng bọn họ không hận sao?

Đương nhiên hận!

Vốn được lơ lửng trên mây, nay lại lưu lạc nơi bụi rậm, làm sao lại không hận được?

Nhưng hận thì có tác dụng gì?

Bọn họ không thể thay đổi được hiện thực này!

Nếu như những người đó phân tán đến những nơi khác của ThươngCổ Thành hoặc là dứt khoát chọn lưu vong thì vận mạng của họ sẽ thê thảm không chịu nổi.

Càng nghĩ, đám người bọn họ lại bi ai phát hiện, lối ra tốt nhất của bọn họ là ở lại phủ thành chủ!

Cho nên, vô số người để có được một chân vào phủ thành thủ đã tranh nhau túi bụi.

Thậm chí ngay cả một vài đại nhân vật cấp trưởng lão cũng liều mạng tự tiến cử, nói mình có bản lĩnh gì, có thể đảm nhiệm được công việc gì.

Sau đó, chỉ cần một miếng cơm ăn là được.

Nếu như vậy, Cổ Băng Băng cũng biết thời biết thế, thông báo tuyểnthêm một nhóm người vào phủ thành chủ làm việc.

Năng lực của nhóm người này cho dù ai cũng có thể nói là đỉnh cấp.

Bọn họ cũng kỳ vọng trong lòng, một ngày kia có thể được Cổ Băng Băng thưởng thức, nói không chừng còn có cơ hội đông sơn tái khởi.

-----o0o-----

Chương 2081: Bình định Thương Cổ thanh (2)

Chương 2081: Bình định Thương Cổ thanh (2)

Lại nói, khả năng này cũng không phải không có.

Dù sao, Cổ Băng Băng cũng không có ân oán trực tiếp gì với mấy đại gia tộc này, đổi lại là một người khác thì cũng sẽ như vậy.

Cổ Băng Băng không phụ lời hứa mà nàng đã từng hứa, những thànhviên trên Phong Thần bảng đều nhận được các loại phong thưởng.

Tài nguyên, có cả đống.

Ghi chép của mấy đại gia tộc về tài nguyên khiến Cổ Băng Băng - người thường thấy tài phú của Cổ Thần gia tộc cũng phải giật mình không thốt lên lời.

Chức quan... muốn gì?

Thương cổ Thành vô cùng lớn.

Ngoại trừ tòa thành lớn này, dưới Thương Cổ thành còn có trên 100 thành nhỏ, hơn vạn trấn nhỏ hơn.

Về phần thành trấn nhỏ hơn có quá nhiều, vô số kể!

Trong phạm vi thế lực của toàn bộ Thương Cổ thành có thể phóng ra trong phạm vi mấy tỷ dặm!

Cho nên, muốn trở thành bá chủ một phương vô cùng dễ.

Cổ Băng Băng cũng làm như thế.

Phong thưởng, phong quan, đất phong!

Nàng phong ra ngoài hơn hai mươi người trong 48 người trên PhongThần bảng!

Hơn hai mươi người này đều là cao thủ Tổ cảnh... các năng lực cho dù là ai cũng mạnh hơn của nàng vô số lần.

Cổ Băng Băng biết rõ điều này trong lòng.

Trên yến hội tiễn đưa, nàng nghiêm túc nói:

- Giống như ta đã từng bảo đảm với các vị, các vị không phụ ta, ta tất sẽ không phụ các vị.

Các vị vĩnh viễn đều là khách quý của Cổ Băng Băng ta.

Nàng phong đám người đó ra ngoài, chỉ cần không phát sinh chiếntranh, hoặc có lẽ sẽ có chiến tranh nhưng Cổ Băng Băng cũng sẽ không chiêu binh.

Như vậy, đám người này có thể vẫn an ổn ở nơi bọn họ làm bá chủ.

Cổ Băng Băng thậm chí có thể đoán được không lâu nữa phạm vi thế lực của Thương Cổ thành sẽ hoàn toàn rực rỡ hẳn lên.

Mà đó chính là thành tích của Cổ Băng Băng nàng.

Nàng là người đầu tiên trong cả Thông đạo này làm được như vậy.

Còn Phong Thần bảng cầm trong tay tất cả đều vững vàng khống chế những người có trên lệnh bài, cơ bản sẽ không cho phép bọn họ rời đinửa bước.

Đối với lần này, Âu Dương Phỉ ít nhiêu cảm khái, nói:

- Năm đó nếu như người của Lạc Thủy gia tộc cũng có thể đối xử với chúng ta như thế, ta nghĩ chúng ta chắc chắn sẽ không trốn đi.

Trên mặt Tử Đạo nở nụ cười gượng, gật đầu:

- Cho nên, vị Cổ tiểu thư này thực sự rất lợi hại, cũng rất quyết đoán.

Mông Nã ở một bên nói:

- Thật ta ta nghĩ lợi hại hơn là Sở Mặc...

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đồng thời gật đầu, đối Sở Mặc, bọn họ bây giờ đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục rồi.

Trước đó bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, Sở Mặc sẽ ở vị trí này.

Hôm nay, hắn đã trở thành người nổi tiếng và quyền lực nhất bên cạnh Cổ Băng Băng.

Toàn bộ Thương Cổ thành vô số người đều phát hiện ra chuyện này.

Thành chủ của bọn họ cho dù đi tới đâu, bên cạnh cũng có một thanh niên tướng mạo thường thường đi theo.

Vốn cho là người thanh niên đó là thị vệ, nhưng rất nhanh mọi người đã phát hiện ra cơ bản là không phải.

Cổ Băng Băng vô cùng tôn trọng người thanh niên đó.

Có chuyện gì cũng phải thấp giọng thương lượng với người thanh niên đó một phen.

Nhìn thần thái của hai người cũng không phải là người yêu.

Như vậy, đáp án chỉ có thể có một, người thanh niên đó là người mà Cổ Băng Băng tín nhiệm nhất.

Dần dần, về thân phận của Sở Mặc cũng bị một số người truyền ra.

Tuy rằng không biết tên, nhưng mọi người đều biết hắn là người đánh tan thành viên Toa Lan đạo tặc bên ngoài Thương Cổ thành, vạn dân, sau đó lại đuổi tu sĩ Tổ cảnh vô cùng quan trọng với Toa Lan đạo tặc đi!

Mọi người cũng biết, trước đó vài ngày, hắn một đao chém vào cánh tay của thủ lĩnh Toa Lan của Toa Lan đạo tặc, là công thần làm Toa Lan đọa tặc phải thối lui.

Mọi người còn biết hắn đã têu diệt tên tu sĩ có âm mưu tự bạo kéo toàn bộ Thương Cổ thành cùng bị phế theo.

Đó là một cường giả nghịch thiên chân chính!

Hắn rất thần bí!

Không có ai biết hắn đến từ đâu.

Nhưng hôm nay toàn bộ Thương Cổ thành có chín phần mười người trong thành biết tới sự tồn tại của Sở Mặc.

Hơn nữa, bản thân Sở Mặc không nghĩ tới là hắn ở trong mắt, trong lòng người của Thương Cổ Thành, uy vọng gần như chỉ đứng sau thành chủ Cổ Băng Băng, xếp vị trí thứ hai!

Hơn nữa cũng chỉ kém một chútmà thôi.

Nếu như Cổ Băng Băng không có hai thân phận là Thành chủ và con gái của Cổ Thần gia tộc, như vậy, uy vọng của nàng ở trong Thương Cổ thành này nhất định sẽ thua xa so với Sở Mặc.

Đối với điều đó, Cổ Băng Băng dường như không để ý, Sở Mặc... càng không thèm để ý.

Hầu tử và sáu Đại Thánh đều ở lại bên cạnh Cổ Băng Băng, Thiên Không lão tổ cũng ở lại.

Đồng thời ở lại còn có La Lan, Thiên Thu, Thanh Cổ và Huyền Huyền, mấy người biết không ít bí mật của Sở Mặc.

Trong lòng bọn họ đều nghĩ cuộc sống hiện tại đã rất ổn.

Dù sao muốn tài nguyên có tài nguyên, muốn thân phận địa vị cũng chẳng thiếu gì.

Đương nhiên, nếu như có thể chém nát thần cách, hoàn toàn khôi phục tự do thì càng hoàn mỹ hơn.

Cho dù thần cách đã nát, khôi phục sự tự do thì những người này cũng không muốn lập tức rời khỏi Cổ Băng Băng.

Cùng lúc đó, Cổ Băng Băng thật sự không làm họ thất vọng, quả nhiên đối đãi với họ nhưkhách quý.

Về những mặt khác, đây là Thông Đạo, rời khỏi đây bọn họ có thể đi đâu?

Toàn bộ Thông đạo đều bao chùm dưới sự ảnh hưởng của mấy đại cổ tộc, cho dù tới chỗ nào cũng không thể lại giống như trước, trở thành bá chủ một phương, một đạo thần niệm là có thể nắm trong tay toàn bộ vũ trụ, những ngày như thế đã một đi không trở lại rồi.

Tâm tình hối hận này sẽ rất ít khi xuất hiện trong đầu những người đó.

Bởi vì đều là người thông minh nhất trên đời này, nếu như hối hận có ý nghĩa thì bọn họ nhất định đến cuối cùng liều mạng mà hối hận.

Mấu chốt là hối hận cũng không có nghĩa gì, hối hận cũng không thể làm lại được.

Chỉ e bọn họ nhảy vào dòng sông thời gian cũng không thể nhảy ra từ thượng du.

Đã như vậy thì tại sao không nhìn về phía trước?

Không quay đầu lại.

Sở Mặc cũng không thử chém vỡ thần cách của bọn họ, bởi vì Cổ Băng Băng lén tiết lộ với Sở Mặc một chuyện có liên quan.

Nàng tuyrằng không biết Sở Mặc có năng lực chém vỡ thần cách nhưng nói cho Sở Mặc không nên nói ra thân phận của mình, không nên thử đi giúp người khác chém vỡ thần cách.

Vừa là không thể thành công, mặt khác, Cổ Thần gia tộc cách một thời gian sẽ có sứ giả đặc biệt đến kiểm tra lệnh bài Phong Thần.

Điều đó không đơn thuần là nhằm vào Cổ Băng Băng mà là bất cứ người nào bị giữ trên lệnh bài Phong Thần cũng sẽ bị kiểm tra.

-----o0o-----

Chương 2082: Tin tức về Sở Sở

Chương 2082: Tin tức về Sở Sở

Một ngày mà bọn họ phát hiện tình trạng dị thường thì sẽ trước tiên báo cho gia tộc.

- Cho nên, tiên sinh, cho dù ngài thật sự có năng lực đó cũng tuyệt đối tuyệt đối... không nên để lộ ra ngoài.

Trừ phi... một ngày kia ngài có thể khiến tất cả mọi người trong thiên hạ kiêng kỵ năng lực của ngài.

Nếu không, cho dù ngài có thế lực ngang với Cổ tộc cũng không được.

Cổ Băng Băng nói lời nói này rất nghiêm túc, rất thành khẩn.

Cuối cùng nàng chỉ lên trời:

- Bởi vì, thiên ngoại hữu thiên* mà!

*Ngoài trời còn có trời cao hơn, người tài còn có người tài hơn.

Sở Mặc nhớ lại lời nói của Quách Xương, gật đầu.

Trong lòng âmthầm thở dài: Gánh nặng đường xa!

Nhưng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu tìm các loại tư liệu, đồng thời cũng bảo Cổ Băng Băng đi tìm.

Hắn muốn biết hai sinh linh trong kính tượng vũ trụ một ngày gặp nhau đến cuối cùng sẽ phát sinh chuyện như thế nào.

- Chuyện này rất khó nói, ta có nghe nói một chút chuyện có liên quan.

Cổ Băng Băng cau mày:

- Thế nào, ngài đã gặp người như vậy sao?

Hay là nói... chính ngài?

Nói rồi Cổ Băng băng không nhịn được khẽ cười nói:

- Thật ra ta nghĩ chắc chắn không phải tiên sinh ngài, người như tiên sinh trên thế gian tối đa chỉ có một thôi.

- Cô đừng khoa trương như vậy, ta hơi ngượng đấy.

Sở Mặc cười gượng, sau đó nói:

- Không phải là ta, là người khác, bằng hữu của ta, nhưng mà ta đã gặp "một họ khác".

Cổ Băng Băng suy nghĩ một chút, nói:

- Chẳng nhẽ là Tử Đạo và Âu Dương Phỉ à?

Sở Mặc gật đầu:

- Đúng vậy.

- Chuyện này vậy mà có thể phát sinh dưới mắt của ta, thực sự làm người khác cảm thấy ngạc nhiên.

Trên mặt Cổ Băng Băng không khỏi có vẻ hiếu kỳ, sau đó nàng nói:

- Chuyện như hai người trong kính tượng vũ trụ gặp nhau nhất định sẽ có tình trạng đặc thù phát sinh.

Ta đã từng nhìn thấy trên cổ điển của gia tộc, có người nói có mấy loại kết quả, hơn nữa không ai có thể biết trước sẽ là loại nào...

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc:

- Kết quả thứ nhất là hủy diệt!

Giống như băng với lửa gặp nhauđương nhiên phải cùng chết, song song hóa đạo.

Mà kết quả này cũng là thường thấy nhất.

Kết quả thứ hai là dung hợp, cũng có nghĩa là độ phù hợp giữa hai người vô cùng cao, tính tình cũng hầu như giống nhau như đúc, những kinh nghiệm cũng không khác nhau lắm, như vậy có thể sẽ xuất hiện hiện tượng dung hợp.

Lúc dung hợp một tính cách là chính, một tính cách là phụ.

Ừm, nói thế có hơi phức tạp, thật ra quen rồi thì sẽ không sao cả.

Giống như một người có rất nhiều tính cách bất đồng với nhau vậy.

Ta nghe nói, đến cảnh giới Thái Thượng rồi thật ra cũng có thể chém "tam thi", một là "thiện thi", một là "ác thi", còn lại là bản ngã.

Đó thật ra cũng đã chia làm ba rồi.

Đương nhiên, trong Thông đạo có không ít cao thủ Thái thượng, Cổ Thần gia tộc của chúng ta cũng có, nhưng ta còn chưa từng thật sự thấy được người thành công chém tamthi.

Kết quả thứ ba là lúc gặp mặt sẽ không phát sinh việc gì ngoài ý muốn cả.

Anh sống cuộc sống của anh, ta sống cuộc sống của ta...

điều này hiển nhiên là kết quả tốt nhất, nhưng lịch sử từ xưa tới nay của Thông đạo... hừm, là lịch sử mà chúng ta đã biết.

Cổ Băng Băng dừng một chút, nhìn Sở Mặc nói:

- Lịch sử Thông đạo đã từng xuất hiện sự đứt đoạn.

Trong đó từng có năm tháng vô tận không có bất kỳ ghi chép nào.

Khả năng... có liên quan đến chuyện này.

Cổ Băng Băng chỉ lên đỉnh đầu, sau đó nói:

- Cho nên Phong Thần Bảng, lệnh bài Phong Thần... còn có rất nhiềuchuyện ngay cả cao thủ cảnh giới Thái thượng cũng không thể giải thích một cách hoàn hảo.

Sở Mặc nghe thế thì nghiêm túc gật đầu, thở phào một cái, sau đó nói:

- Lẽ nào không có cách nào để khiến kết quả thứ ba trở thành phổ biến sao?

Đôi mi thanh tú của Cổ Băng Băng cau lại, sau đó lắc đầu, nói:

- Dường như... không có.

Nói rồi nàng lại nói tiếp:

- Chỉ có điều ta nghĩ, chuyện như này chắc chắn sẽ có cách.

Chỉ cần có thể tìm ra nguyên nhân mà kính tượng vũ trụ hình thành hẳn là có thể giải quyết vấn đề này.

Còn nữa, vừa rồi không phải ta đã nói sao?

Lịch sử Thông đạo đã từng bị đứt đoạn, như vậy, ở trong Thông đạo chắc chắn có một vài chỗ có thể tìm ra một chút tin từ tiền sử.

Những tin tức đó rất khó phá giải, ngay cả cao thủ cảnh giới Thái Thượng cũng cần những năm tháng vô tận để suy diễn những tin tức đó mới có thể thu hoạch được vài thứ.

Chỉ có điều giữa những tin tức đó thường có bí mật kinh người.

Nếu như có thể tìm được những tin tức tiền sử này đồng thời thành công phá giải nó, ta nghĩ có thể cũng có cách để thực hiện điều này.

- Tuy rằng khó nhưng đáng để thử.

Sở Mặc nói.

Cổ Băng Băng cười híp mắt gật đầu:

- Thật ra đối với việc này ta cũng rất hiếu kỳ.

Ta nghĩ ta có thể giúp ngài làm việc này.

Sở Mặc nói:

- Trước tiên cám ơn cô.

Cổ Băng Băng lắc đầu:

- Tiên sinh có đại ân với ta, nghìn vạn lần đừng nói hai chữ "cámơn" này.

- Được rồi, ta muốn tìm một số người, cô có thể giúp ta tra tìm một chút được không?

Nhưng ta không muốn kinh động đến bất cứ ai.

Sở Mặc nói.

Qua những ngày ở chung, Sở Mặc coi như đã hiểu hoàn toàn Cổ Băng Băng, biết nàng là một người tin cẩn.

Cổ Băng Băng gật đầu:

- Muốn không làm kinh động đến bất cứ ai thì có chút khó khăn, chỉ có điều cũng không sao, ta có thể thông qua quan hệ với những nhân sĩđể làm nhiễu loạn một vài đường nhìn của người có tâm, sau đó lặng lẽ tìm kiếm là được.

Sau đó, Sở Mặc báo tên của sáu Đại Thánh khác, Sở Sở, Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ cho Cổ Băng Băng.

Sau đó rất thản nhiên nói:

- Sở Sở là người trong kính tượng vũ trụ của ta... muội muội của ta.

Nàng và sáu Đại Thánh hẳn là ở trong Lạc Thủy gia tộc.

Mà Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ là thê tử của ta, ta tới Thông đạo cũng bởi vì các nàng bị người ta bắt tới.

Cổ Băng Băng cảm thấy rất kinh ngạc với việc trên đời này còn sáu Đại Thánh khác.

Dù sao sáu Đại Thánh cũng là người dưới trướng của nàng, đó là sáu cao thủ Tổ cảnh tuyệt đỉnh tùy thời có thể trùng kích, nghĩ không ra trong lối đi này đã có sáu cao thủ Tổ cảnh rồi.

- Thông thường mà nói, hai người trong kính tượng vũ trụ số mệnh chắc chắn sẽ có chỗ khác nhau, giống nhau là 1 người có thành tựu cao, một người thành tựu thấp, có lẽ thành tựu của hai người đều thấp, nhưng nếu thành tựu của hai người cùng cao thì... rất hiếm có.

-----o0o-----

Chương 2083: Không có tảng đá như thế (1)

Chương 2083: Không có tảng đá như thế (1)

Cổ Băng Băng nói:

- Lạc Thủy gia tộc sao?

Sở Sở... cái tên này sao ta nghe hơi quen tai nhỉ?

Để tý nữa ta hỏi lại, nhất định có thể nhận được tin tức.

Sau đó, nàng nhìn Sở Mặc:

- Không nghĩ tới tiên sinh đã thành hôn.

Sở Mặc mỉm cười:

- Đúng, ta rất yêu các nàng.

- Các nàng ấy có một phu quân như ngài nhất định cũng rất hạnh phúc.

Cổ Băng Băng nói, hơi nghi ngờ hỏi:

- Tiên sinh vừa nói... các nàng là bị người ta bắt vào?

Ai lại có bản lĩnh lớn như vậy?

Có thể tùy ý ra vào cả vũ trụ?

Theo ta được biết toàn bộ Thông đạo cũng chỉ có cao thủ cảnh giới Thái thượng mới có nănglực này.

Chỉ có điều đường đường là Thái Thượng... tại sao lại làm chuyện như thế chứ?

Sở Mặc cười gượng nói:

- Ta cũng không biết.

Hắn mặc dù rất tín nhiệm Cổ Băng Băng nhưng cảm giác bốn chữ Linh Thông Thượng Nhân này ngay cả ở Thông đạo cũng có thể là cấm kỵ.

Nếu ngày nào đó nói ra miệng rất có thể sẽ có biến đổi ít người lường trước được.

- Được rồi, chuyện này ta cũng sẽ lưu ý dùm tiên sinh.

Cổ Băng Băng có thể cảm giác được về chuyện của hai người vợ củaSở Mặc hắn cũng chưa nói hết, nàng cũng có thể hiểu được và không hỏi nhiều.

Mấy ngày sau, Cổ Băng Băng hào hứng tìm Sở Mặc:

- Tiên sinh, có tin của Sở Sở.

- Thật sao?

Trên mặt Sở Mặc cũng không khỏi vui mừng, vội vàng hỏi:

- Nàng ở đâu?

- Ngài đừng vội.

Cổ Băng Băng để Sở Mặc ngồi xuống trước, sau đó nói:

- Lại nói tiếp cũng rất trùnh hợp, ta ở bên Lạc Thủy gia tộc có một tỷ muội tốt, nàng ấy tên là Lạc Lạc.

Chúng ta từ nhỏ đã hay chơi cùng nhau, cảm tình vô tùng tốt.

Ngày đó ngài nói tên Sở Sở ở Lạc Thủy gia tộc, ta thoáng cái đã nghĩ tới Lạc Lạc.

Sau khi trở về liên lạc với Lạc Lạc thử, bảo cô ấy giúp ta tra một chút.

Kết quả là Sở Sở lại thực sự ở gia tộc Lạc Thủy!

Nàng ấy cùng từ chiến trường viễn cổ vào Thông đạo với Tử Đạo và Âu Dương Phỉ!

Còn nữa, sáu Đại Thánh cũng có tin tức.

Bọn họ cũng ở Gia tộc Lạc Thủy, chỉ có điều thời gian họ vào sớm hơn một chút.

Sở Mặc thở phào một cái, mấy người hắn muốn tìm, sáu Đại Thánh và Sở Sở thì tương đối dễ tìm.

Bởi vì bọn họ đều cùng nhau vào Thôngđạo với Tử Đạo và Âu Dương Phỉ, cũng chính là một nhóm bên Lạc thủy gia tộc.

Lúc này, Cổ Băng Băng nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Chỉ có điều muốn đưa Sở Sở ra... cũng không dễ đâu.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn Cổ Băng Băng, nhíu mày:

- Ý gì?

Cổ Băng Băng thở dài, nhẹ nói:

- Lạc Lạc nói với ta rằng gần đây Sở Sở hay qua lại cùng một công tử dòng chính bên Lạc gia, quan hệ có vẻ rất thân thiết.

- Hả?

Sở Mặc nhìn Cổ Băng Băng, hơi hơi hiểu được ý của nàng.

Cảm xúc của Sở Mặc đối với Sở Sở vẫn còn hơi phức tạp.

Hắn luôn nghĩ, cha mẹ thật sự của hắn tất nhiên là Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ ở thế giới kiacủa hắn.

Nhưng, rõ ràng Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ ở La Thiên Tiên Vực... cũng là cha mẹ của hắn, dù giải thích thì rất dài dòng phức tạp, thậm chí không thể nói cho rõ ràng.

Như vậy, con của cha mẹ hắn sinh ra, chị gái hay em gái cũng đều là người nhà của hắn.

Có lẽ, do trong vũ trụ có cái gọi là kính tượng, nói về khía cạnh người nhà, tuy xét trên phương diện máu mủ ruột thị thì không được đúng, nhưng trên phương diện tâm hồn chắc chắn có liên quan!

Nói cách khác, làm sao dám chắc chỉ có cùng một khoảng không, cùng một khoảng thời gian mới có thể sinh ra liên hệ như thế?

Nếu thật sự là người thân, Sở Mặc chắc chắn sẽ lo đến.

Nếu nàng thật sự có một người tốt để thuộc về, ngược lại, cũng là chuyện tốt.

Nhưng Sở Mặc vẫn quyết định trước tiên phải gặp Sở Sở một lần.

Hắn thật ra không hề lo việc khi hai người gặp nhau sẽ xảy ra chuyện gì không may, bởi họ không phải là một người đồng nhất, đến giới tính còn khác nhau.

- Lạc Lạc nói, nàng ta cũng không biết nhiều về quan hệ giữa bọn họ, chỉ biết là công tử Lạc gia đó đang nắm giữ Phong Thần Lệnh.

Nàng ta còn hỏi ta lý do muốn theo dõi người đó nữa, nhưng bị ta tìm bừa lýdo giải thích.

Nhưng nàng ta có nhắc đến Tử Đạo và Âu Dương Phỉ.

Cổ Băng Băng khẽ thở dài:

- Những đệ tử thế gia, cổ tộc này chẳng ai là người ngu cả.

Nàng ta biết ta nắm giữ một Phong Thần Lệnh, chắc cũng sẽ biết Phong Thần Bảng bên ta lại mất đi hai người.

Nhưng ta có quan hệ rất tốt với nàng ta, ta chắc chắn nàng ta sẽ không tra ra ta.

Sở Mặc gật đầu, tại Thông đạo này hắn cũng chưa có kẻ thù nào đặc biệt, trừ Linh Thông Thượng Nhân hiện vẫn đang bí mật ẩn núp trong bóng tối, có khi lại đang ở Cổ Thần gia tộc của Cổ Băng Băng.

Nhưng chỉ cần duy trì quan hệ tốt với Cổ Băng Băng, chắc chắn Cổ Băng Băng cũng sẽ không chơi khăm hắn.

Dù là tu sĩ thì trước khi làm việc cũng phải nhìn xem lợi hay hại.

Nếu là chuyện hại nhiều hơn lợi thì sẽ chẳng ai muốn làm cả.

- Nàng ta chắc đã nghĩ đến chuyện của sáu Đại Thánh rồi, nhưng nàng ta lại không nói gì cả.

Cổ Băng Băng than nhẹ:

- Thật ra Lạc Lạc l một cô gái tốt, nhưng lại không gặp may.

Nếu có cơ hội, ta vẫn muốn giúp nàng một ít.

- Sao?

Sở Mặc khó hiểu nhìn Cổ Băng Băng.

Cổ Băng Băng nói:

- Lạc Lạc bị bệnh, bệnh đó không trị khỏi được, cũng không chết được, nhưng....

Nói tới đây, mắt nàng đỏ hoe, không nói nên lời.

Sở Mặc cũng không hỏi thêm nữa, vì chuyện này có khi còn liên quan đến nhà người ta, vì thế không tiện hỏi đến cùng làm gì.

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc, chuyển chủ đề:

- Như thế, ngài cũng nên đi gặp bên Lạc Thủy gia tộc.

Chưa nói đến chuyện khác, Sở Sở cũng là một nguyên nhân lớn rồi.

Còn sáu Đại Thánh...

Nếu có cơ hội gặp mặt thì tốt, nếu không sau này sợ không cócơ hội gặp.

Như vậy mới gọi là vui vẻ chứ.

Sở Mặc gật đầu nói:

- Nếu thế, ta nghĩ đầu tiên phải tìm cơ hội gặp sáu Đại Thánh đã.

Cổ Băng Băng suy nghĩ rồi gật đầu:

- Được, cũng phải nói cho rõ ràng.

Với lại...

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc, nói:

- Ngài đã cứu ta ba lần, ta nghĩ, quan hệ chúng ta hẳn là bạn bè?

Chúng ta cũng nên trợ giúp lẫn nhau, tin tưởng lẫn nhau mới phải chứ?

Sở Mặc nhìn Cổ Băng Băng:

- Cổ tiểu thư...

- Không cần câu nệ thế đâu, gọi Băng Nhi là được.

Cổ Băng Băng mỉm cười:

- Bạn tốt của ta ai cũng gọi ta như thế.

- Vậy ta gọi ngươi là Băng Băng nhé.

Sở Mặc cười khổ trong lòng, như bạn bè đều gọi như thế?

Không thể nào..

Xưng hô Băng Nhi quá thân mật rồi!

-----o0o-----

Chương 2084: Không có tảng đá như thế (2)

Chương 2084: Không có tảng đá như thế (2)

Nói thật, đừng nhìn Cổ Băng Băng bây giờ chưa bộc lộ tình ý rõ ràng, nhưng Sở Mặc đã hơi ngờ ngợ.

Chưa nói đến việc hắn hiểu con gáibao nhiêu, nhưng hắn chắc chắn khi một người con gái hoàn toàn tin tưởng một người, thì cũng sắp chạm tới ranh giới kia rồi.

- Tùy ngươi thôi.

Cổ Băng Băng cười, hỏi tiếp:

- Chúng ta nên tin tưởng nhau trong mọi việc, phải không?

Sở Mặc gật gật:

- Ta cũng nghĩ thế.

- Thế là tốt rồi, ta muốn hỏi một chuyện, nhưng trước đây không tiện hỏi vì hơi đột xuất. nhưng bây giờ ta nghĩ hỏi cũng không sao cả.

Cổ Băn Băng nói rất chậm, rất nhỏ, vẫn luôn nhìn Sở Mặc:

- Ngươi thật sự có thể trảm thần cách sao?

Sở Mặc cười cười:

- Ngươi nghĩ sao?

- Ta nghĩ là...

Có.

Cổ Băng Băng nói xong, dè dặt nhìn Sở Mặc.

Nàng thật ra cũng đã suy đoán cẩn thận, tuy không thể xác định rõ ràng.

Nàng hỏi chỉ để chờ câu thừa nhận của Sở Mặc mà thôi.

Nàng hơi sợ Sở Mặc sẽ phủ nhận, vì sự phủ nhận đó chẳng khác nào không hoàntoàn tin tưởng nàng!

Nàng mong muốn Sở Mặc có thể tin tưởng nàng, vì bây giờ nàng đã hoàn toàn tin tưởng Sở Mặc.

Ba lần giúp đỡ, hai lần cứu mạng, ơn nghĩa nặng tới vậy, nếu nàng còn không hoàn toàn tin tưởng Sở Mặc thì chắc chắn đầu óc bị nhúng nước rồi.

Nhưng dù tin tưởng hay là trợ giúp nhau, nàng cũng hy vọng không chỉ nàng, mà Sở Mặc cũng như thế.

Sở Mặc gật đầu:

- Ngươi nói có nghĩa là có.

- Oa!

Cổ Băng Băng hưng phấn hét lên một tiếng, may mà căn phòng này có pháp trận để cách âm, nếu không có khi bên ngoài nghe được sẽ hiểu nhầm mất.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tràn ngập vẻ hưng phấn và hài lòng, nhìn Sở Mặc:

- Người tài giỏi nhất đời!

Ít nhất cũng là người tài giỏi nhất Thông đạo này!

- ...

Sở Mặc không biết nói gì, nhìn Cổ Băng Băng cười khổ:

- Sau đó thì sao?

- Sau đó?

Sau đó cái gì?

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc:

- Không có sau đó.

Chỉ là ta tò mò thôi.

- ...

Được rồi.

Suy nghĩ của con gái đúng là rất khó hiểu.

Cổ Băng Băng chăm chú nhìn Sở Mặc, nói nhanh:

- Sở huynh, ngươi yên tâm, Cổ Băng Băng ta thề với trời, tuyệt đối không để lộ chút bí mật nào của người, nếu vi phạm, vạn kiếp bất phục!

Sở Mặc dở khóc dở cười nhìn Cổ Băng Băng:

- Lại còn thề độc nữa sao.

Sở tiên sinh cũng trở thành Sở huynh rồi.

Sở Mặc nghĩ bản thân không thể tiếp tục ở lại đây nữa, ít nhất là không thể tiếp tục ở đây một mình với Cổ Băng Băng nữa.

Cô nương này bây giờ đã có suy nghĩ hơi nguy hiểm rồi.

- Ta tìm sáu Đại Thánh nói chuyện đây.

Sở Mặc nói xong liền lập tức chạy trối chết.

Trong phòng, Cổ Băng Băng lấy tay che mặt, trên mặt đỏ bừng thẹn thùng:

- Ai nha, ta vừa mới làm gì vậy?

Có lẽ nào hắn phát hiện tình cảm của ta dành cho hắn rồi?

Làm sao đây trời?

Có lẽ nào hắn đang thầm chê cười ta không nha..

Cổ Băng Băng dù vốn trong nội tâm cứng rắn tới thế nào, tính tình cường thế ra sao, cuối cùng vẫn chỉ là một cô gái nhỏ, với ân nghĩa ba lần giúp đỡ, hai lần cứu mạng của Sở Mặc làm sao không nảy sinh tình cảm?

Làm sao không nảy sinh cảm tình yêu đương?

Cho nên, khi đối mặt với Sở Mặc, nàng có khi lại rất thành thậtkhông hề giấu diếm.

Nhưng nàng lại sợ, sợ tình cảm của nàng dành cho Sở Mặc bị người ta xem thấu.

Cho nên mới kiềm chế lại một chút.

Sau khi Sở Mặc tách khỏi Cổ Băng Băng, hắn liền đi tới nơi Hầu Tử và sáu Đại Thánh đang ở lại, gọi cả bảy người cùng đi vào một căn phòng kín, mở ra pháp trận phong ấn căn phòng.

Hầu Tử nhìn Sở Mặc, cười:

- Chuyện gì?

Sao thần thần bí bí thế làm gì?

Định giúp chúng ta trảm thần cách sao?

Sáu người kia cười hì hì nhìn Sở Mặc, không ngừng trêu chọc SởMặc.

- Sắp có chuyện tốt cùng Cổ tiểu thư hả?

Côn Đại Thánh nhe răng chọc.

- Nghe nói, ai dà, gần đây Cổ tiểu thư đi rất là gần ngươi nha, cô bé thích ngươi mất rồi nha.

Ngưu Ma Đại Thánh vẻ mặt đểu cáng nói.

- Nhóc thối, ngươi đã có hai người vợ rồi đấy, thật là quá hoa tâm rồi, chẳng tha ai gì cả.

Bằng Đại Thánh hấp háy mắt.

- Không sao không sao, vợ càng nhiều càng tốt mà, cũng chứng minh năng lực của hắn cực kỳ tốt.

Tuyết Giao Đại Thánh chen vào.

- Ai nha, long tính vốn dâm mà...

Miêu Đại Thánh thở dài sầu não.

- Ừ, ta cũng định nói vậy.

Hồ Thiên Đại Thánh nói.

Mấy anh em cười đùa ầm ỹ, không đợi Sở Mặc nói lời nào đã thúc Sở Mặc một cú.

Sở Mặc cười như không cười, nhìn bọn họ quậy, cũng không nói gì, cho bọn họ tùy ý nói bậy.

Cuối cùng, Hầu Tử đã chơi chán, liền ho khan một tiếng:

- Hèm, ngươi tìm chúng ta chắc là có chuyện quan trọng, thôi mau bàn chuyện chính.

Đến lúc này, sáu Đại Thánh mới ngậm miệng, làm bộ đứng đắn nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn Hầu Tử nói:

- Ngươi nhìn thấy Tử Đạo và Âu Dương Phỉ không?

Hầu Tử nao nao, gật đầu:

- Nhưng bọn họ không phải Tử Đạo và Âu Dương Phỉ.

Hai tên nhóc đó ta đều gặp rồi, nhất là Tử Đạo, đâu phải người anh em kia của ngươi.

Người tên Âu Dương Phỉ kia cũng không đi cùng Chung Thánh!

Nét mặt sáu Đại Thành lúc này đã trở nên nghiêm túc hơn, vì bọn họ cảm giác được chuyện có chút khó giải quyết rồi.

Sở Mặc nhìn Hầu Tử:

- Không nghĩ ngươi kỹ tính đến thế, đến chuyện nhỏ như thế cũng để ý.

Hầu Tử ha ha cười:

- Đương nhiên, ta là người tài giỏi đến đâu cơ chứ!

Khụ, nhóc, ngươi cười nhạo ta đấy à!

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Thôi không đùa nữa, nói nghiêm túc thôi, Tử Đạo và Âu Dương Phỉ mà các ngươi thấy chính là người sinh ra từ kính tượng vũ trụ.

Họ cùng tiến vào Thông đạo cùng... sáu Đại Thánh khác, không, đúng hơn là sáu Tổ cảnh,.. giống hệt các ngươi!

Sở Mặc nói, nghiêm túc nhìn sáu Đại Thánh.

Sáu Đại Thánh lập tức ngây người.

Chuyện kính tượng vũ trụ bọn họ cũng biết từ lâu, nhưng vấn đề là họ chưa từng nghĩ đến có một ngày họ sẽ có một bản sao của chính mình.

Hầu Tử nhìn Sở Mặc, hoa chân múa tay, lo lắng khôn nguôi:

- Ta thì sao?

Ta thì sao?

Bản sao của ta đâu??

Sở Mặc có chút thương cảm nhìn Hầu Tử:

- Nghe nói, ngươi sinh ra từ trong một tảng đá?

Hầu Tử nháy nháy mắt, nhe răng nói với Sở Mặc:

- Thế thì làm sao?

Sở Mặc nhìn Hầu Tử:

- Bên thế giới kia không có tảng đá như thế đâu.

Hầu Tử không nói gì, nhìn Sở Mặc, sau đó thì thầm:

- Nói cách khác, trong cả thế gian này chỉ có một mình ta thôi?

Trên mặt Hầu Tử không hề có chút vui mừng nào, còn có vẻ mặt bi thương cô quạnh.

Trong trời đất, hầu hết sinh linh đều có truyền thừa, có nguồn gốc, lai lịch, kể cả là thực vật cũng vậy.

Chỉ có Hầu Tử là rất đặc biệt, không thể tìm được lai lịch thật sự.

-----o0o-----

Chương 2085: Cho nên chúng ta mới không phải thần

Chương 2085: Cho nên chúng ta mới không phải thần

Trong một tảng đá không biết tồn tại qua bao nhiêu tháng năm, hắn ta mới đầu chỉ mới có linh trí, yên lặng lắng nghe bên ngoài.

Lắng nghe chuyện trời đất, lắng nghe chuyện con người, cũng lắng nghe những tồn tại mạnh mẽ trên đời.

Hắn ta cũng không rõ tại sao hắn ta có thể nghe.

Cho nên, Hầu Tử khi còn là một tảng đá cũng đã bắt đầu tu luyện trong vô thức.

Cuối cùng, đến một ngày, hắn ta nghĩ mình đủ mạnh mẽ rồi, liền phá vỡ tảng đá, thoát ra thế giới bên ngoài.

Lúc ấy, trong suy nghĩ của hắn ta tất cả đều mờ mịt không rõ ràng, không biết gì, không nghĩ gì.

Tuy rằng đã nghe chuyện khắp đất trời trong bao nhiêu năm, nhưng hắn ta vẫn không biết sự đời, không hiểu chuyện gì.

Sau này, hắn ta ở cùng Thái Thượng và Phật Thích Ca Mâu Ni, chung sống rất lâu, rất nhiều năm, nhưng tính tình vẫn cực kỳ xấu.

Nhưng trong lòng, hắn ta cũng rất quyến luyến Thái Thượng và Phật Thích Ca Mâu Ni, không muốn rời xa.

Hắn ta không hiểu cảm giác có cha mẹ sẽ thế nào, nhưng hắn ta đã mang toàn bộ tình cảm của mình dành cho Thái Thượng và Phật Thích Ca Mâu Ni.

Hai người là sư phụ của hắn ta trong thời gian rất lâu, cũng là người thân cận nhất của hắn ta.

Sau lại gặp sáu Đại Thánh, từ đó bảy anh em tới đâu cũng có nhau, đồng cam cộng khổ, gây rắc rối khắp nơi, dần dần tích lũy nên tình cảm sâu đậm như bây giờ.

Cho nên mới nói, Hầu Tử vốn không có tình cảm, tâm của hắn là đá.

Dù là đá thần, cũng vẫn chỉ là đá, vẫn cứ không có tình cảm mà thôi.

Nhưng Hầu Tử hôm nay đã trải qua nhiều chuyện trên đời, cũng gặp nhiều bể dâu thế gian.

Thật ra hắn ta luôn hy vọng, trên đời còn có bản sao của mình, đến lúc ấy, hắn ta sẽ hỏi rất nhiều rất nhiều: Dạo gần đây, ngươi đã làm những gì?

Ở thế giới kia của ngươi có Thái Thượng và Phật Thích Ca Mâu Ni không?

Nhưng Sở Mặc lại nói với hắn ta rằng ở thế giới kia không có tảng đá nào như thế cả.

Được!

Không sao!

Vậy cứ như thế đi!

Ta vốn là người được trời đất sắp sẵn là sẽ mãi cô độc, lẻ loi một mình.

Sở Mặc nhìn Hầu Tử nói:

- Bên thế giới kia cũng không có bản sao của ta.

Hầu Tử nói:

- Nhưng ngươi vẫn có cha mẹ, có rất nhiều cha mẹ.

- ...Sở Mặc đầu đầy vạch đen, quyết định không cãi vặt với Hầu Tử.

Hắn nhìn sang sáu Đại Thánh vẫn đang trầm lặng.

Sau một lúc lâu, Côn Đại Thánh nói:

- Nếu thế, vũ trụ của chúng ta mới là bản sao của vũ trụ kia, là bản sao của những người kia.

Bằng Đại Thánh nói:

- Ta muốn nhìn thấy bản sao của ta.

- Nhưng tại sao lúc chúng ta tới Thông đạo lại không còn cảm ứng được việc này nữa?

Tuyết Giao Đại Thánh nói.

Miêu Đại Thánh hấp háy mắt:

- Có lẽ nào là vì thần cách trong óc chúng ta không?

Mọi người đều sửng sốt, nhìn về phía Miêu Đại Thánh.

Miêu Đại Thánh lắc đầu:

- Ta đoán thế thôi, đừng tin ngay thế chứ.

- Ta lại nghĩ chuyện này có khả năng là thật...

Tuyết Giao Đại Thánh ngập ngừng.

- Ta cũng thấy có chút căn cứ hợp lý đấy chứ!

Hồ Thiên Đại Thánh lẩm bẩm:

- Rất nhiều người trong Thông đạo nói, lịch sử của Thông đạo từng có gián đoạn.

Các ngươi nghĩ xem, biết đâu lại là thật?

Rằng tại Thông đạo ngày xưa, có một nơi mà kể cả Phong Thần Bảng, thần cách, thậm chí cả Phong Thần Lệnh.. cũng không dùng để hãm hại người trong Thông đạo?

Mà là để giải quyết chuyện đau đầu này?

- Nói bậy!

Hầu Tử nói:

- Nếu chỉ có thần cách thì còn có thể chấp nhận, ví dụ như, trong óc chứa thần cách chẳng khác gì bổn nguyên thay đổi, khi gặp bản sao củamình cũng không gặp chuyện không may.

Nhưng vấn đề hiện tại là, Phong Thần Lệnh rõ ràng là để người ta điều khiển, sao có thể vì giúp chúng ta mà được tạo ra!

Sở Mặc cũng trầm ngâm:

- Đúng thế.

Nếu chỉ có thần cách và Phong Thần Bảng thì còn có thể nghĩ là báo đán ân tình, nhưng có thêm Phong Thần Lệnh thì chắc chắn không phải là thế.

- Con mẹ nó, tuy là Băng tiểu thư bây giờ đối xử chúng ta rất tốt, nhưng trong đầu có chứa thứ vớ vẩn như thế thật sự ngứa ngáy khó chịu mà!

Ngưu Ma Đại Thánh nói thầm.

Sở Mặc đương nhiên hiểu ý Tử Đạo.

Muốn sinh tồn trong Thông đạo, muốn thật sự vạch trần một bí mật, nhất định phải có ít nhất một thế lực cường đại, như vậy mới có tiếng nói, có uy quyền.

Phải làm!

Muốn làm, tất nhiên nếu không có năng lực cũng đừng mơ có ai nghe theo mình!

Thật là suy nghĩ không thực tế mà.

Sở Mặc bây giờ đã thành công xây dựng hình ảnh tốt đẹp trong mắt Cổ Băng Băng, Tử Đạo cũng lờ mờ đoán được, Cổ Băng Băng chắc là đã biết rất nhiều điều về Sở Mặc.

Nếu đến thế rồi mà Cổ Băng Băng vẫn dám trọng dụng Sở Mặc, dám tin tưởng thân cận với hắn, đã đủ để chứng minh Cổ Bawg Băng có thể sẽ trở thành người nhà sau này rồi!

Tuy Tử Đạo không trêu chọc Sở Mặc vì chuyện này giống sáu Đại Thánh, tuy hắn ta cũng hay đùa giỡn cùng Sở Mặc, nhưng trong lòng cùng đã biết quan hệ của Sở Mặc và Cổ Băng Băng đã thân thiết hơn một chút rồi.

Việc lợi dụng cảm tình người khác có nghĩa là trong khi không có tình cảm gì đối với họ lại cứ giả như có để làm những điều có lợi cho mình.

Nhưng người con gái thông minh như Cổ Băng Băng khi gặp phải người con trai thẳng thắn thật thà như Sở Mặc, sao có thể không rung động?

Cho nên, việc hai người kết duyên cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Nhưng Tử Đạo cũng không nói ra suy đoán này, Sở Mặc sẽ tự biết phải làm thế nào, không cần hắn ta phải dạy dỗ bày mưu.

Nhất là chuyện tình cảm nam nữ, người ngoài không nên xen vào làm gì.

Nhưng Tử Đạo lại nhắc nhở Sở Mặc nhất định phải biết nắm lấy cơ hội thành lập thế lực.

Vì đó là thứ giúp họ có thể có địa vị trong Thông đạo!

Chỉ khi họ có một thế lực mạnh mẽ ủng hộ, họ mới có thể không lo lắng gì khi đối mặt những cổ tộc lớn kia trong tương lai.

Nhưng Sở Mặc cũng không hiểu, vụ vương tộc họ Sở kia là thế nào?

Phạm vi mà hắn biết nhỏ hơn những người khác rất nhiều!

Trên Thái Thượng là Đại Tổ, theo lời của Quách Xương, trong cả Thông đạo cũng chỉ có một Đại Tổ.

Vị Đại Tổ này hẳn là nơi bắt nguồn của mọi bí mật trong cả Thông đạo này.

Thần cách cái gì, Phong Thần Bảng cái gì, Phong Thần Lệnh cái gì, chiến trường cổ xưa cái gì!

Lịch sử thông đạo từng xuất hiện gián đoạn cái gì?

Chẳng sao cả, chắc chắn vị kia đều biết được nội tình trong đó.

Đối với tồn tại lớn mạnh đến thế, sợ rằng dù tất cả các cổ tộc trong Thông đạo liên hợp lại cũng không phải đối thủ của hắn!

Nhưng điềunày cũng không phải là lý do để không thành lập một thế lực thuộc về bản thân mình!

-----o0o-----

Chương 2086: Nhất Phương cổ thành

Chương 2086: Nhất Phương cổ thành

Muốn thành lập một thế lực, trước tiên không thể lấy thân phận thật của mình cho thiên hạ biết được.

Quách Xương có thể chỉ nhìn thanh đao Thí Thiên mà nhận ra Sở Mặc, thế người khác thì sao?

Những người đã gặp qua Sở công tử của vương tộc họ Sở thì sao?

Chẳng lẽ bọn họ lại không nhận ra?

Sở Mặc cũng không muốn công khai cho tất cả mọi người rằng hắn đã quay lại.

Dù hắn đã đạt đến Tổ cảnh, nhưng vẫn không thể tìm lạiđược ký ức của kiếp trước.

Vương tộc họ Sở rốt cuộc là vì sao mà bị diệt vong, vị Sở công tử kia vì sao lại bị ép phải lựa chọn luân hồi?

Hắn chưa thể biết được.

Cũng không thể chưa có gì chắc chắn đã khẳng định bản thân mình kiếp trước là tồn tại kinh khủng như thế.

Biết đâu lại không phải!

Dù sao mọi chuyện đều còn cần điều tra rất nhiều.

Tính chuyện khác đi.

Trên người Sở Mặc vẫn còn một phần bản đồ Cổ Băng Băng đưa cho, còn có tín vật Cổ Băng Băng thường mang theo bên người.

CổBăng Băng cũng không tiễn Sở Mặc ra về, chắc là ngại ngùng không dám gặp Sở Mặc.

Nhưng tín vật bên người này của Cổ Băng Băng cũng đã đủ để chứng minh tình cảm của Cổ Băng Băng đối với Sở Mặc.

Tuy không nói ra thật rõ ràng, nhưng Sở Mặc biết tín vật này, có khi sẽ có giá trị sử dụng rất lớn khi cần thiết.

Mảnh địa đồ này cũng rất quý giá, không phải ai cũng có thể có, mảnh địa đồ đó đã tồn tại từ rất lâu rồi.

Nhìn sự rộng lớn của các quốc gia thời đó trên bản đồ, diện tích.. ai dà, thật là lớn.

Sở Mặc cũng phải cảm thán không ngớt.

Những cổ tộc này mới là đầu sỏ trong Thông đạo!

Nếu chỉ nhìn mảnh bàn đồ này, chắc chắn không ai nghĩ trong Thôngđạo này còn có một người mạnh mẽ hơn tất cả đứng đằng sau.

Bởi vì trên bản đồ, hầu như không có chỗ nào không phải là lãnh địa của các cổ tộc.

Nhưng cũng có hơn mười nơi lại được đánh dấu đỏ ghi chữ Cấm địa, Nguy hiểm.

Sở Mặc cũng phát hiện, toàn bộ Thông đạo thật sự bao chứa hai vũ trụ.

Một tên là Hoàng Thiên Vũ Trụ, vũ trụ kia... cũng tên là Hoàng Thiên Vũ Trụ!

Từ những thông tin trong mảnh bản đồ cổ xưa này, trong biển tinh thần của Sở Mặc hình thành một bản đồ hư không thật lớn, trong đó tấtcả đều tồn tại dưới dạng hình lập thể.

Thông đạo đúng là có hình hẹp dài, nhưng nó thật ra cực kỳ rộng lớn!

Phải rộng hơn của La Thiên Đại Vũ Trụ.

Nhưng nó còn dài hơn nhiều!

Độ dài ấy...

Sở Mặc tính rồi, với cảnh giới hiện tại của hắn mà chạy với tốc độ tối đa không ngừng nghỉ đi xuyên Thông đạo, từ đầu này sang đầu kia..

Chắc là mất cả một trăm năm!

Thật sự rất dài!

Sau đó, Sở Mặc lại phát hiện, tương ứng với hai cái La Thiên Vũ Trụ vị trí tầm ở giữa Thông đạo, chia làm hai bên.

Nhưng thông đạo nối liền hai vũ trụ cũng chỉ được biển diễn bằng một đường biên mờ ảo.

Đường biên mờ nhạt này..

Phải chăng nghĩa là người ta cũng chưa xác định đúng?

Trừ La Thiên Đại Vũ Trụ chia làm hai bên sườn Thông đạo, còn có hơn một ngàn vũ trụ đối lập với nhau, phân bố rất gần nhau, gần như là tập trung tại cùng một địa điểm.

Tro đất trong Thông đạo và vạn vật trong vũ trụ cùng kết hợp hình thành vô số dải đất hẹp dài, cấu tạo hết sức phức tạp.

Nhìn bao quátgiống như một cái mạng nhện rất lớn!

Dù là La Thiên Đại Vũ Trụ hay là những vụ trụ không gian trong La Thiên Đại Vũ Trụ, mỗi vũ trụ nhìn qua giống như một cá thể đơn độc, nhưng nếu dùng tinh thần hình thành nên một mô hình lập thể giống Sở Mặc, sẽ nhìn thấy trong biển những vũ trụ chi chít nhau còn chia làm hai sườn Thông đạo, từng vũ trụ đều có hình giống quả trứng, bao chứa vô vàn sinh linh.

Sở Mặc bỗng nhớ lại điều Tạ Tà từng nói.

- Vũ trụ chúng ta đang sống, cả Thông đạo này nữa, tất cả, đều cùng tồn tại trong một quả trứng, Chẳng nhẽ, những vũ trụ này, và cả Thông đạo, tro đất...

Đều ở trong một quả trứng?

Nếu thế quả trứng kia cũng có một Thông đạo?

Nghĩ tới đây, ai cũng sẽ cảm thấy đau đầu.

Sở Mặc đột nhiên nhớ ra, khi hắn đọc kinh Phật, trên đó có ghi:

- Một bông hoa là một cuộc đời, một chiếc lá là một cõi Phật.

Còn có một câu nữa:

- Giới tử nạp tu di"!

Hừm!

Sở Mặc thở phào một cái, sau đó cau mày, chuyện kiểu này nếu nghĩ cho rõ thì sẽ kéo dài đến vô cùng vô tận, không có điểm cuối.

- Không, không đúng, có lẽ phải nói là một vòng tuần hoàn vô tận.

Sau đó, hắn gạt phắt đi, không nghĩ thêm gì nữa, vì những suy nghĩ thế này rất đang sợ, nếu ngày nào cũng cố gắng suy đoán suy đoán không ngừng, có khi sau đó sẽ nghi ngờ, liệu có khi nào vạn vật trong trời đất chỉ là hư ảo.

Tiếp đó, Sở Mặc chuyển mắt nhìn về hai Hoàng Thiên Vũ Trụ cách rất xa nhau, hai vũ trụ này, hình như lại lớn hơn rồi.

Trên bề mặt còn có vầng sáng nhàn nhạt toát ra nữa.

Chứng tỏ, thời gian chế tác tấm bản đồ này thì Hoàng Thiên Vũ Trụlà một mốc rất quan trọng cần được chú ý.

Nói cách khác, chúng nó chắc chắn có chỗ hơn bình thường.

Càng nghiên cứu tấm bản đồ này, hắn càng nhìn thấy sự đặc biệt của tấm bản đồ, cũng càng cảm giác được sự huyền diệu của thế giới này.

Người đã chế tác nên tấm bản đồ này chắc ít nhất cũng là một Thái Thượng?

Nó dù sao cũng không phải vật bình thường, vậy mà Cổ Băng Băng lại dễ dàng đưa cho ta.

Nàng thật là một người coi trọng ân tình.

Trong lòng Sở Mặc thì nghĩ vậy, nhưng vẫn đang bay về phía Lạc Thủy gia tộc.

Cả quãng đường đi cũng mất thời gian một năm.

Cổ Thần gia tộc và Lạc Thủy gia tộc cách nhau rất xa, trên đường còn gặp một vài cổ tộc nhỏ hơn, nhưng Sở Mặc không làm kinh động bất kỳ cổ tộc nào, chỉ dựa theo con đường tr bản đồ mà đi đến mục tiêu ban đầu.

Hắn muốn gặp Sở Sở trước đã!

Trước đây Cổ Băng Băng có nói với hắn rằng Sở Sở đang ở bên trong Nhất Phương Cổ Thành của Lạc Thủy gia tộc.

Còn quan hệ rất thân mật với một công tử dòng chính của Lạc Thủy gia tộc.

Trong danh sách đẳng cấp của Lạc Thủy gia tộc, Nhất Phương Cổ Thành chắc đứng khoảng vị trí thứ một trăm.

Cũng có nghĩa là đẳng cấp của nó so với Thương Cổ Thành mà Cổ Băng Băng đang nắm giữ còn cao hơn một chút.

Khi Sở Mặc đi đến Nhất Phương Cổ Thành, hắn cũng bị sững sờ một phen.

Trên đường đi, hắn gặp đủ loại thành thị: gặp một tòa thành cổ sừng sừng tại một mảnh đất toát ra vẻ tang thương u uất, còn gặp cả một tòa thành lớn phiêu phù trong bầu trời từ ngàn xưa.

Tuy Sở Mặc đã đi rất nhiều nơi trong La Thiên Tiên Vực, cũng đã nhìn thấy rất nhiều hoàng thành rộng mênh mông có chu vi hàng tỉ dặm.

Nhưng tòa thành trước mắt này là tòa thành lớn nhất Sở Mặc từng thấy!

-----o0o-----

Chương 2087: Lạc Phi Hồng (1)

Chương 2087: Lạc Phi Hồng (1)

Thật sự rất rộng lớn!

Nó tọa lạc trên mặt đất, nhưng cảm giác như cao đến chọc trời vậy.

Dù Sở Mặc vẫn đang lơ lửng trên không trung rất cao, nhưng vẫn không thể nhìn đến phần cuối của tòa thành.

Nó phải có chu vi ít nhất là..

Mười ức dặm!

Tường thành lại càng cao ngất, đến mức gây cho người ta cảm giác như là cắt ngang bầu trời vậy!

Thế giới giữa bên trong tường thành và bên ngoài..

Hoàn toàn khácnhau!

Trên cửa thành cổ xưa khắc đủ loại thần thú cổ, dáng dấp dữ tợn, hình khắc rất sống động.

Sở Mặc chắc chắn, khi được pháp lực rót vào, những thần thú này sẽ sống lại, hóa thành hung thú thật sự vang danh đất trời.

Từ trên tường thành, hắn dễ dàng cảm nhận được một cỗ pháp lực mạnh mẽ đang dao động.

Thật chắc chắn: Pháp trận của nó vẫn luôn trong trạng thái hoạt động!

Sở Mặc cũng hơi kinh hãi, một tòa thành rộng lớn đến vậy, chỉ tínhgiá trị cho pháp trận hoạt động thì cần bao nhiêu tài nguyên?

Đến cả Thương Cổ Thành cũng chỉ có lúc có chiến tranh mới khởi động pháp trận mà thôi..

Sự chênh lệch này quả thật quá lớn!

Hầu hết tu luyện giả ở đây đều cưỡi đủ loại thuyền chiến, phi bằng kiếm lớn, chiến xa cổ xưa... bay ra bay vào nhộn nhịp.

Tuy có lính canh cửa thành, nhưng không ai để tâm đến sự ra vào của họ cả.

Từ đó có thể thầy, đây là một tòa thành mở, không hạn chế ra vào.

Tòa thành có đẳng cấp như Nhất Phương Cổ Thành này trong Lạc Thuy gia tộc cũng được coi là chủ thành rồi, có rất nhiều cường giả kinh khủng.

Cho nên, chắc cũng không có kẻ thù nào có lá gan đến đây làm loạn.

Sở Mặc thầm nghĩ, nhưng vẫn rảo bước đi vào trong thành.

Lúc đi vào, Sở Mặc mới phát hiện nơi này không hề giống với bất cứ nơi nào hắn gặp trước đây!

ất nhiều tòa nhà và công trình mọc lên cao vút những tưởng chạm đến tầng mây.

Cảm giác thật sự khác so với lúc nhìn từ trên cao xuống!

Tiếp đó, giữa những công trình lại có vô số thuyền chiến, kiếm phi và xe chiến hòa vào nhau tấp nập nhìn như những con kiến đi qua lại.

Những tu sĩ cảnh giới thấp hơn mà nhìn thấy, có khi sẽ có cảm giác đầu váng mắt hoa cũng nên.

Sau đó Sở Mặc lại phát hiện ra một vấn đề: Những người ở trên cao thì địa vị của họ lại càng cao.

Dù là ăn mặc hay khí chất vô tình phát ra đều cao hơn những người thấp hơn nhiều.

Trong mắt Sở Mặc phát ra ánhsáng, nhìn về phía dưới tối tăm.

Quả nhiên, lúc nhìn xuống những người đi tới đi lui ở phía dưới, thì tất cả bọn họ đều không có cảnh giới cao thâm gì.

Thậm chí Sở Mặc còn nhìn thấy những thanh niên ở kỳ Nguyên Anh đang đi trên đường phố, không hề phát hiện ra ánh mắt những người phía trên cao nhìn xuống mình.

Trong lòng Sở Mặc than nhẹ:

- Xem ra, dù là chỗ nào thì cũng có chênh lệch giai cấp!

Tuy Thương Cổ Thành rất lớn, nhưng vẫn không giống nơi đây.

SởMặc nhìn công trình cao nhất trước mặt, thầm nghĩ:

- Những người trên phía cao kia mà muốn lên tới đó chắc cũng phải mất thời gian bay lên khá lâu?

Nếu chưa đủ thực lực chắc bay không nổi quá.

Cổ Thành này rất lớn, cao đến vô tận, lại có lồng phòng ngự lớn vô tận giống như một cái bát lớn trùm lên toàn bộ Nhất Phương Thành vậy.

Cho nên, những ngọn gió mạnh ở trên cao không thể thổi tới bên trong thành.

Nhưng cũng bởi vì thế, lượng năng lượng mà lồng phòng ngự kia tiêu tốn cũng rất nhiều, có khi là một con số không thể tưởng tượng nổi.

Sở Mặc lắc đầu, lại lục trong trí nhớ những điều trong tấm bản đồ.

Mảnh địa đồ rất lớn, khi tinh thần của Sở Mặc vừa chạm nhẹ đến nó liền tản ra một lực lượng nhè nhẹ bao trùm lên hình ảnh tòa thành trong quá khứ.

Sau đó, trên bản đồ liền có thay đổi, vốn đang hiển thị một biển vũ trụ san sát nhau trở thành bản đồ phóng đại của tòa thành này trong nháy mắt!

Mỗi một con phố, mỗi một tòa nhà đều hiển hiện trong tinh thần của Sở Mặc không sót gì.

- Thật thần kỳ!

Sở Mặc trong lòng thầm khen.

Trong lòng lại nhớ đến trước kia Cổ Băng Băng từng nhắc đến nơi ở của tên công tử dòng chính Lạc Thủy gia tộc.

Sau khi xác định vị trí trên bản đồ, Sở Mặc liền lập tức lao đến.

Vẫn cách khá xa!

Tên công tử Lạc Thủy gia tộc ở trong trung tâm Nhất Phương Thành.

Hắn ta không phải thành chủ, nhưng thành chủ ở đây là thuộc hạ của hắn ta.

Tên công tử này, tên Lạc Phi Hồng, cực kỳ nổi tiếng trong những tinh anh trẻ tuổi của Lạc Thủy gia tộc.

Năm nay hắn mới hơn bốn trăm tuổi, cũng đã tiến vào Tổ cảnh từ một trăm năm trước.

Cũng là thiên tài hiếm thấy trong lịch sử Lạc Thủy gia tộc rồi.

Lạc Phi Hồng cũng khá anh tuấn, thường mặc quần áo màu trắng, tóc buông xõa đi khắp nơi.

Ít khi có người nhìn thấy hắn khắc khổ tu luyện, nhưng cảnh giới của hắn vẫn tăng lên rất nhanh.

Thật là một thiên phú ai cũng không dám mơ tưởng!

Lạc Phi Hồng đang tu luyện một loại đạo luân hồi, có người nói trong Lạc Thủy gia tộc, đạo pháp này cũng chưa có ai tu thành trongsuốt mười mấy kỷ nguyên.

Đến đời của Lạc Phi Hồng thì đã không còn ai dám tu luyện nữa.

Cũng không phải do đạo pháp này không tốt, mà thật ra nó còn rất cao siêu!

Nếu có thể tu luyện đến cảnh giới cao có thể còn hiểu được về những bí mật luân hồi.

Nhưng muốn tu thành đạo pháp cao siêu này thật sự quá khó khăn, trong Lạc Thủy gia tộc cũng chỉ có một người đời trước tu luyện đạo luân hồi, cũng tu luyện đến nửa cuối của đạo pháp, có chiến lực cực kỳ mạnh mẽ, hầu như chưa từng thất bại bởi ai.

Trước khi Lạc Phi Hồng tiến vào Tổ cảnh, lựa chọn tu luyện đạo Luân Hồi, cũng có rất nhiều bậc trên trong gia tộc khuyên bảo hắnkhông nên mạo hiểm tu luyện đạo pháp này, nếu sai lầm không chỉ là lãng phí thời gian, mà cũng gây áp lực tinh thần không nhỏ.

Thậm chí họ còn liên lạc Lạc Thủy lão tổ, tất cả đều không đồng ý cho Lạc Phi Hồng tu luyện đạo pháp hiếm người tu thành này.

Nhưng Lạc Phi Hồng vẫn kiên quyết giữ nguyên ý kiến, không nghe lời bọn họ, lựa chọn đạo Luân Hồi.

Đến bây giờ, qua một trăm năm hắn đã tu luyện đến gần cuối đạo Luân Hồi!

Chỉ cần nhấc tay, lực lượng của Luân Hồi cũng đã đủ cho kẻ địch rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Chuyện này cũng khiến cho Lạc Phi Hồng vượt qua anh họ Lạc Phi Hổ, chính thức trở thành người mạnh nhất trong đám người trẻ tuổi.

Thậm chí, vô số nhân vật già cả trong gia tộc cũng không phải là đối thủ của hắn, chỉ có thể nhìn theo dấu chân và bóng lưng của hắn, càng đuổi theo càng cách xa.

Cho nên, thiên tài như Lạc Phi Hồng dù đi tới đâu, làm những gì cũng sẽ thu hút rất nhiều người quan tâm đến.

Nhưng gần đây, rất nhiều người tò mò về Lạc Phi Hồng, vì gần đây có tin đồn nói Lạc Phi Hồng bỗng dung thích một tu sĩ của Phong Thần Bảng đến từ hai bên sườn Thông đạo.

-----o0o-----

Chương 2088: Lạc Phi Hồng (2)

Chương 2088: Lạc Phi Hồng (2)

Cụm từ tu sĩ của Phong Thần Bảng liền trở thành từ ngữ rất hay nhắc đến của tất cả nhân vật lớn trong các cổ tộc, thậm chí cả các nô bộc.

Đương nhiên cũng còn một số cái tên khác, ví dụ như Chiến nô, chiến phó...

Dù sao cũng chỉ là nô lệ!

Cho dù tu sĩ đó đã từng tài ba đáng ngưỡng mộ đến đâu, chỉ cần cótên trên Phong Thần Bảng, chẳng khác nào người đó đã hoàn toàn mất đi tự do!

Khối thần cách quản lý trong biển tinh thần của một người sẽ là dấu vết sỉ nhục, sỉ nhục mãi mãi!

Hơn nữa, thần cách còn có tác dụng ức chế tu vi.

Chỉ cần nó được áp đặt xuống sẽ khiến tu sĩ cảm thấy một cảm giác hoàn toàn mới, như là được bứt phá khỏi tam giới, ngũ hành vậy.

Giống như là được thay da đổi thịt!

Chỉ lúc tiến vào Thông đạo, cảm giác này sẽ dần dần biến mất, trởthành gánh nặng, tốc độ tu luyện tụt giảm không phanh!

Tất nhiên sự thay đổi của thần cách cũng là cả một quá trinh dài, không phải một lúc mà biểu hiện ra.

Cho nên ngay cả những tu luyện giả tài ba cỡ như Hầu Tử hay Thiên Không lão tổ cũng chưa phát hiện ra chuyện này.

Cổ Băng Băng tất nhiên là có biết, nhưng cũng không thể nói ra!

Vì nàng không đủ sức thay đổi mọi chuyện, cũng không dám thay đổi!

Cho nên, nàng chỉ có thể cố hết sức cung cấp cho họ nhiều tài nguyên hơn nữa, nếu tốc độ tu luyện chậm lại, thì dùng tài nguyên kéolên, cố gắng cứu vớt.

Tóm lại, tu sĩ có thần cách trong biển tinh thần, sống trong Thông đạo, kể cả là có địa vị gì trong gia tộc, trong Thông đạo, trong mắt những nhân vật lớn hiểu thấu mọi chuyện thì đều giống như nô bộc, nô lệ, không thể sánh bằng bọn họ.

Dưới tình huống như thế, Lạc Phi Hồng, một người thiên tài ngàn năm khó gặp trong Lạc Thủy gia tộc, lại xem trọng một người con gái thuộc Phong Thần Bảng?

Dù người nữ nhân đó có đẹp tới đâu, khí chất cao quý đến đâu, địa vị cao quý đến đâu, tài năng đến đâu đi nữa thì những trưởng lão trong Lạc Thủy gia tộc cũng sẽ không cho phép!

Cũng đừng hi vọng sẽ được chúc phúc gì cả, đó là một ước mơ viển vông rồi.

Việc này và việc Lạc Phi Hồng năm xưa lựa chọn tu luyện đạo Luân Hồi hoàn toàn khác nhau, cho nên có rất nhiều người phản đối không ngớt, thậm chí còn có người được cử đi ám sát người con gái hắn thích.

Điều này làm cho Lạc Phi Hồng cực kỳ giận dữ, tự ra tay giết chết hai người sát thủ Lạc Thủy gia tộc phái ra kia, sau đó cùng cô gái kia đi đến Nhất Phương Thành trốn phiền phức.

Ở nơi này, là lãnh địa hắn hoàn toàn điều khiển, thành chủ ở đâychính là thủ hạ thân tín của hắn.

Nói cách khác, hắn muốn rời khỏi vương thành của Lạc Thủy gia tộc, tìm kiếm yên tĩnh thanh tịnh.

Cùng lúc đó, trong lòng Lạc Phi Hồng vẫn có suy nghĩ muốn tìm cách trảm thần cách!

Hoàn toàn tiêu diệt thần cách!

Hắn thật sự rất yêu cô gái đó, tất cả tình cảm đều dành trọn cho nàng.

Trước khi gặp nàng, hắn chưa hề rung động bao giờ, luôn từ chối những đám hỏi gia tộc đề xuất, cũng may, thân phận và địa vị của hắn rất đặc biệt nên không có ai ép buộc hắn cả.

Chỉ là, người Lạc Thủy gia tộc nằm mơ cũng không ngờ, Lạc Phi Hồng mắt cao đến trời như thế, cuối cùng lại lựa chọn một cô gái Phong Thần Bảng!

Mất mặt!

Sỉ nhục!

Quá nhục nhã!

Mất hết thể diện!

Không nói ngoa, trong suy nghĩ của Lạc Thủy gia tộc, chẳng khác nào bị ăn một cái tát.

Không phải bọn họ không dám làm Lạc Phi Hồng tức giận, lúc này mới phái người đi ám sát cô gái kia.

Cô gái đó, tên là Sở Sở, Sở Sở trong sở sở động nhân (xúc động lòng người).

- Sở Sở, muội đang nhìn gì thế?

Tại trung tâm Nhất Phương Thành, trên tầng cao nhất của tòa nhàcao nhất, có một cô gái váy màu lam, nhan sắc khuynh thành đang yên lặng đứng trước cửa sổ, nhìn về nơi xa.

Phía sau nàng là một người con trai mặc đồ màu trắng, mặt mũi rất anh tuấn, trên mặt mang theo nét cười ôn hòa, dịu dàng hỏi.

Cô gái liền quay đầu lại, giọng nói trong trẻo nhưng mười phần lạnh lẽo:

- Lạc công tử, buông tha ta đi.

Người đàn ông hơi nhướn lông mày, giật mình, âm thanh vẫn rất dịu dàng nhưng mười phần kiên quyết:

- Không.

- Cần gì phải vậy?

Thật ra huynh biết phải không, ta không hề thích huynh, ta chỉ có lòng biến ơn, chứ không có tình cảm nam nữ.

Huynh không cần phải vì ta mà chống đối cả gia tộc, huynh không còn nhỏ nữa, làm như thế có đáng hay không huynh cũng biết rõ rồi.

Cô gái nhỏ nhẹ nói.

- Đáng hay không đáng là chuyện của ta.

Ta thấy đáng, có nghĩa là đáng.

Người đàn ông nói không xúc động, đi tới cạnh cô gái, nhìn về phía xa, tiếp tục nói:

- Vì đất nước có thể giơ cao tay dù chết không tiếc, vì hồng nhan, cũng có thể đối chọi thế giới, lật ngược đất trời.

Chỉ cần ta muốn mà thôi.

Cô gái cười nhạt:

- Huynh biết mà?

Chiêu này của huynh vô dụng thôi, ta sẽ không bao giờ cảm động mà thay đổi ý kiến.

Người đàn ông cũng cười:

- Sở Sở, có lúc ta cũng nghi ngờ, có lẽ nào muội sinh ra từ một tảng đá không?

Ta đối xử với muội như thế, tại sao muội không hề rung động chút nào?

- Ta tất nhiên không phải được sinh ra từ một tảng đá, ta có cha, có mẹ, có tình cảm.

Chỉ là ta không thích huynh mà thôi, đâu có gì kỳ lạ?

Giống như ngươi thôi, trước đây huynh đã từ chối bao nhiêu cô gái rồi?

Khuôn mặt Sở Sở dù nhìn nghiêng vẫn mỹ lệ vô cùng, nàng cũng đang nhìn về cảnh phương xa.

- Ngươi mặc cảm vì khối thần cách trong đầu sao?

Lạc Phi Hồng than nhẹ:

- Chuyện này, không phải không thể thay đổi.

Hơn nữa, trong đám tu sĩ trong Phong Thần Bảng các muội, trừ hai người đã trốn đi, chỉ có mình muội biết trong tay bậc trên của Lạc Thủy gia tộc không còn nắm giữ lệnh bài Phong Thần.

Ta từng điều tra rồi, không phát hiện chút tungtích nào về khối Phong Thần Lệnh kia cả.

Nếu có thể tìm được nó, ta sẽ tìm tên của muội, xóa nó đi!

Sở Sở mìm cười:

- Huynh đang khoác lác đấy à?

*Câu này xuất phát từ điển tích Ngô Tam Quế vì Trần Viên Viên mà khởi xướng chiến tranh.

Câu gốc: Trùng quan nhất nộ vi hồng nhan. (nguồn: Internet)

Trên mặt của Lạc Phi Hồng nở nụ cười cứng đờ:

- Sở Sở, ta sao có thể đả thương sự tự tôn của người khác chứ?

Tốt xấu gì ta cũng...

- Huynh cũng là một thiên tài khá hiếm có trong toàn bộ gia tộc Lạc Thủy... trong toàn bộ lịch sử, đúng không?

Sở Sở cười nói tiếp.

Vẻ mặt Lạc Phi Hồng bất đắc dĩ nhưng trong ánh mắt cũng xuất hiện vẻ sủng nịnh:

- Ta đã nghiên cứu lệnh bài Phong Thần của người khác rồi.

Nguyên liệu chế thành lệnh bài Phong Thần đó cũng không phải bất kỳ một kim loại nào trên thế giới này.

Muốn bị phá hủy chắc chắn sẽ rất khó.

Từ trước đến nay còn chưa nghe nói ai có thể thành công được.

-----o0o-----

Chương 2089: Trùng quan nhất nộ (1)

Chương 2089: Trùng quan nhất nộ (1)

- Vậy không phải xong rồi sao?

Sở Sở nói.

- Gì mà xong?

Lạc Phi Hồng nhướng mày, nghiêm túc nói:

- Người khác không làm được không có nghĩa là ta cũng không làm được.

- Được, vậy cho dù huynh có thể làm, nhưng huynh đã nghĩ tới một việc chưa?

Lệnh bài Phong thần đó có liên quan trực tiếp tới thần cách, bao gồm cả Phong Thần Bảng nữa.

Nếu ngày nào đó bị phá hủy, huynh nghĩ sẽ phát sinh biến đổi như thế nào?

Sở Sở nhìn thoáng qua Lạc Phi Hồng, yếu ớt nói.

- Điều đó theo như ta suy diễn, hẳn là không thành vấn đề.

Lạc Phi Hồng nói:

- Gần đây ta vừa nhận được tin tức, tin tức này có ít nhiều liên quantới muội đấy.

- Dạ?

Sở Sở nhìn thoáng qua Lạc Phi Hồng.

Lạc Phi Hồng nói:

- Bên Cổ Thần gia tộc gần đây có nhận người bên La Thiên Đại Vũ Trụ, nhận nhóm tu sĩ trên chiến trường Viễn Cổ.

Vốn là có 50 người, nhưng kết quả chỉ còn 48 người xuất hiện ở Thông đạo.

- Ồ?

Sở Sở nghe thấy người bên La Thiên Đại Vũ Trụ thì trên mặt củanàng rốt cục cũng hơi động, nhìn Lạc Phi Hồng:

- Sau đó thì sao?

Vẻ mặt Lạc Phi Hồng tỏ ra khoe khoang, vừa cười vừa nói:

- Sau đó ta nghe được hai người ít đi đó, một người bị người kia giết chết!

Hơn nữa chính là lúc mà thần cách xuất hiện bị người ta chém chết!

- Trời ơi... lúc đó rồi còn có người ra tay sao?

Chẳng nhẽ không sợ sẽ xuất hiện dị biến à?

Sở Sở hơi giật mình.

Tu sĩ ra tay giết người nguyên nhân rất đơn giản.

Đơn giản là ân oán tình cừu mà thôi.

Có vấn đề là ở trên chiến trường Viễn cổ, dưới tình huống đã quyết định chỉ tiêu 50 người lại còn dám ra tay giết người, cái giá phải trả rất đắt!

Lá gan cũng quá lớn rồi!

- Không hề sinh ra dị tượng nào!

Lạc Phi Hồng rất chắc chắn nói:

- Vấn đề then chốt là người ra tay giết người ngay trước lúc giết đã tự chém mình một đao...

- Hả?

Vẻ mặt Sở Sở giật mình nhìn Lạc Phi Hồng:

- Hắn có bệnh à?

- Hắn họ Sở, tên Mặc.

Lạc Phi Hồng nở nụ cười xấu xa nhìn Sở Sở:

- Nói không chừng là thân thích của muội đó.

Sở Sở không nhịn được liếc trắng mắt:

- Nói tin huynh nhận được!

Dáng dấp của Sở Sở quả thực là vô cùng đáng yêu, Lạc Phi Hồng cũng phải hơi đờ ra.

Sở Sở trừng mắt, nói:

- Huynh nhanh nói nốt đi, đừng có lằng nhằng, thừa nước đục thả câu thì cút cho muội!

- Ha ha

Lạc Phi Hồng cười ha ha vài tiếng, lại nói tiếp, Sở Sở có thể đả động đến gã chính là do... tình yêu thật sự.

Trừ Sở Sở ra, Lạc Phi Hồng chưa từng gặp phải người phụ nữ nào nói gã như vậy.

Cho dù là đàn ông, dám dũng cảm nói với gã như vậy cũng hầu như không có.

- Ta nói, ta nói.

Thấy ánh mắt Sở Sở hơi đổi, Lạc Phi Hồng vội vàng nói:

- Hắn tự chém một đao lên mặt trên của thần cách.

Sắc mặt của Sở Sở nhất thời trở nên nghiêm túc, nhìn Lạc Phi Hồng:

- Thật sao?

Vì sao hắn lại phải làm như vậy?

- Chuyện này chắc chắn là thật đó, đây là chuyện truyền ra từ trong Cổ Thần gia tộc.

Nhưng vì sao hắn phải làm vậy thì ta cũng không biết.

Ta nghĩ hắn đã sớm biết chuyện thần cách không ổn.

Khi ở trong hư không, có quy tắc hạn chế nên ở trong vũ trụ này cơ bản không ai có thể nói ra chuyện này.

Lạc Phi Hồng nói:

- Vì sao Sở Mặc làm như vậy đã không còn quan trọng nữa, quan trọng là... hắn thành công rồi!

- Thành công rồi?

Trong lòng Sở Sở nhất thời chấn động, dường như hơi vui mừng.

Điều này làm nàng ấy cảm thấy hơi kỳ quái, chỉ có điều lại lập tức bình thường trở lại.

Đã có người thành công chém vỡ thần cách của mình, như vậy hẳn là cũng có năng lực chém vỡ thần cách của người khác!

Trong lòng nàng ấy chấn động hẳn là bởi nguyên do này?

Cũng chỉ có thể giải thích như thế.

Nếu không, chẳng phải Sở Mặckia thật là thân thích của nàng?

Tới từ kính tượng vũ trụ, họ của một người có thể giống với rất nhiều người khác.

Cho tới giờ Sở Sở vẫn không nghĩ rằng một ngày kia nàng ấy có thể nhìn thấy người thân của mình tới từ thế giới kia.

Bởi vì mong muốn này thực sự quá xa vời.

- Đúng, hắn đã thành công rồi!

Chỉ có điều bởi vì đã chém vỡ thần cách, chặt đứt liên hệ với Phong Thần bảng nên hắn cũng không vào Thông đạo mà là vào cửa đá, tám, chín phần mười đã bị đưa vào Hôi Địa.

Lạc Phi Hồng hơi tiếc nuối nói:

- Nếu như có thể gặp được người đó, ta nhất định xin hắn giúp muội chém thần cách của muội.

Trên mặt của Sở Sở cũng có vài phần tiếc nuối, lập tức lắc đầu nói:

- Cho dù hắn có thể làm thì ta cũng sẽ không đồng ý.

- Vì sao?

Vẻ mặt Lạc Phi Hồng kinh ngạc nhìn Sở Sở.

- Bởi vì, ta không muốn hại người.

Sở Sở nhàn nhạt nói:

- Huynh không cảm thấy năng lực có thể chém vỡ thần cách khôngnên xuất hiện trong Thông đạo này sao?

- Thì sao chứ?

Lạc Phi Hồng cười lạnh nói:

- Ta vẫn nghĩ bằng vào những cổ tộc này hoàn toàn có năng lực bồi dưỡng thành viên và đệ tử của gia tộc, bồi dưỡng rồi cũng không kém nhiều so với những tu sĩ của đại vũ trụ đó.

Vì sao lại không qua chiến trường Viễn Cổ bắt sinh linh sau đó khống chế họ?

Sinh linh có thể tu luyện tới cảnh giới Thánh cảnh đều là con cưng của trời đất này.

Bọn họ không nên mất đi sự tự do!

Một tu sĩ mất đi sự tự do thật sự chẳng khác nào mất đi bản thân mình!

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lạc Phi Hồng thậm chí khuôn mặt còn hơi kích động, Sở Sở ít nhiều thất thần, chỉ có điều lại lập tức nhẹ giọng nói:

-

Sau này lời nói như vậy tốt nhất là đừng đi nói lung tung.

- Ta mới không sợ... hả?

Muội quan tâm ta sao?

Nhất thời vẻ mặt của Lạc Phi Hồng trở nên hài lòng, biểu hiện trên mặt nhìn qua thậm chí hơi nhảy nhót, nhe răng cười nói:

- Sở Sở, ha ha Sở Sở, ta biết rồi, muội...

- Huynh câm miệng!

Sở Sở hung tợn nói, nhưng nhìn qua thì ít nhiều vẫn hơi lo lắng.

Lạc Phi Hồng hài lòng như không nhìn thấy gì, nhìn Sở Sở nghiêm túc nói:

- Sở Sở, muội yên tâm đi, qua thời gian nữa ta tự mình tới Hôi Địa.

- Hả?

Huynh muốn đi Hôi làm gì?

Sở Sở kinh ngạc hỏi.

- Ta đi tìm Sở Mặc, dù có lên trời xuống đất, ta cũng muốn tìm ra được hắn!

Sau đó ta sẽ lấy bản mạng Nguyên Thần ra thề, tuyệt đối sẽ không bán đứng hắn, để hắn có thể giúp muội chém thần cách.

Vẻ mặt Lạc Phi Hồng nghiêm túc nói:

- Dù sao khối lệnh bài Phong Thần đó đã đánh mất, chém thần cáchcũng không ai biết.

Đến lúc đó, gia tộc nếu lại ép ta thì ta sẽ dẫn muội cao chạy xa bay!

Bằng vào lực lượng của chúng ta, đến nơi nào mà chẳng sống được chứ?

-----o0o-----

Chương 2090: Trùng quan nhất nộ (2)

Chương 2090: Trùng quan nhất nộ (2)

- Huynh thực sự không cần như vậy đâu.

Sở Sở cười gượng nói:

- Huynh suy nghĩ quá lý tưởng hóa rồi.

- Ta mặc kệ!

Cả đời này ta còn những năm tháng vô tận phải vượt qua, nếu không thể cùng sống với người mình thích thì còn không bằng chết đi!

Thần thái của Lạc Phi Hồng kiên quyết, nói rất nghiêm túc.

Lúc này, Sở Sở phải thừa nhận, nàng ấy thực sự động lòng rồi.

Đúng lúc này trong lòng của Sở Sở chẳng biết vì sao lại đột nhiên khựng lại một chút, sau đó nàng ấy nghe được một tiếng nói dù chưa bao giờ được nghe nhưng lại quen thuộc vô cùng.

Thanh âm đó vang lên trong lòng nàng ấy, khiến nàng ấy chấn động kinh ngạc ngây người tại chỗ.

- Sở Sở, ta là Sở Mặc.

Chỉ có sáu chữ đó nhưng dường như là một ngọn núi nặng nghìn cân đặt lên đầu Sở Sở.

Cho nên trong lòng nàng mới khựng lại trong chớpmắt.

Tu sĩ tu vi Tổ cảnh cảm ứng với khí cơ mạnh mẽ vô cùng.

Cũng chỉ trong nháy mắt, Lạc Phi Hồng đã phóng ra tràng vực vô cùng cường đại bảo vệ Sở Sở ở trong.

Sau đó, cả người gã tức giận xông lên, rít lên một tiếng:

- Tên khốn nào của Lạc Thủy gia tộc, không buông tha phải không?

Ép ta phải phản gia tộc phải không?

Ầm!

Toàn bộ bầu trời vang lên một tiếng nói mang theo đạo ù ù.

Thanh âm đó bao chùm trong vòm trời mang theo vô tận lửa giận, bốc cháy ở bầu trời trên đỉnh đầu.

Lửa giận biến hóa!

Lạc Phi Hồng đã tức đến muốn phát điên.

Một tiếng nói này trong khoảnh khắc đã làm chấn động vô số người, quả nhiên muốn hù chết người ta.

Chẳng biết bao nhiêu thân ảnh thoáng cái đã từ bốn phương tám hướng bay tới, đi thẳng về phía trung tâm tòa thành.

Những người này đều là thuộc hạ của Lạc Phi Hồng.

Bọn họ chỉ trung thành với một mình Lạc Phi Hồng.

Nếu như Lạc Phi Hồng thực sự muốn phản gia tộc Lạc Thủy, cho dù tiền đồ hoàn toàn u ám thì bọn họ cũng sẽ không chút do dự cùng nhau phản với gã.

- Phi Hồng công tử làm sao vậy?

- Chắc chắn là tiểu thư Sở Sở đã xảy ra chuyện!

- Cũng chỉ có Sở Sở tiểu thư mới có thể khiến hắn phẫn nộ như thế được.

- Ai, có đáng không?

- Phi Hồng công tử thật là một người si tình...

Trng nháy mắt, toàn bộ tòa thành đều bị kinh động.

Không biết bao nhiêu người bắt đầu bàn tán xôn xao cả lên.

Sở Sở ngơ ngác nhìn Lạc Phi Hồng:

- Huynh, huynh làm gì thế?

Ta đâu có chuyện gì đâu?

Nói rồi trên gương mặt xinh đẹp của Sở Sở xuất hiện từng rặng mây hồng.

Trùng quan nhất nộ vi hồng nhan(đã giải thích ở trên), cô ấy trước đó đã cảm nhận được rồi nhưng cũng không mạnh như lần này.

Lạc Phi Hồng nhìn Sở Sở, cơn giận còn chưa tiêu tan:

- Sở Sở, muội không phải sợ!

Cho dù tất cả mọi người trên thế gian chĩa đầu mâu về phía muội thì ta sẽ đấu với tất cả mọi người.

Sở Sở vừa cảm động vừa buồn cười, dở khóc dở cười nhìn Lạc Phi Hồng, nhẹ truyền âm nói:

- Nhanh bảo tất cả mọi người rút đi, người tới là Sở Mặc!

- Hả?

Lạc Phi Hồng sợ ngây người tại chỗ, không dám tin nhìn Sở Sở.

Phải biết rằng hai người họ mới rồi còn đang bàn về người này.

Mới rồi gã còn đang muốn thề nữa, muốn lên trời xuống đất tìm ra Sở Mặc để giúp Sở Sở chém vỡ thần cách.

Sau đó...

Sở Mặc đã tới!

Vẻ mặt Lạc Phi Hồng như kiểu "muội đang đùa ta hả" nhìn Sở Sở.

Sở Sở rất nghiêm túc gật đầu:

- Nhanh sắp xếp một chỗ nào đấy đi, ta không muốn bất kỳ ai nhìn thấy hắn!

- Được.

Lạc Phi Hồng cũng là một người khá quả quyết, lấy luôn thần niệm để hạ lệnh cho mọi người lui về.

Chưa xong, gã lại dùng thần niệm vô cùng băng lãnh nói vang vọng trong toàn bộ bầu trời như sấm sét giáng xuống:

- Xin báo cho một số người, đừng có cố mà khiêu khích sự nhẫn nại của ta nữa!

Gia đây không có nhiều sự nhẫn nại để chơi với các người nữa đâu!

Muốn chết thì đến đây.

Không biết bao nhiêu người trong Nhất Phương thành cũng đang âm thầm nghi hoặc, thậm chí còn có chút ấm ức: Rốt cuộc ai là kẻ đã ra tay?

Ai dám không biết sống chết đi gây chuyện trên địa bàn của Hồng Nhạn công tử?

Chẳng lẽ là gian tế ngoại lai?

Muốn cố ý khơi mào lửa giận của Hồng Nhạn công tử?

Làm cho y sinh ra oán hận sâu sắc với gia tộc?

Đúng rồi, nhất định là như vậy.

Không được, phải mau mau báo cáo chuyện này lên trên.

Dựa theo tính tình cứng rắn không gì sánh được của Hồng Nhạn công tử, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, nói không chừng thật sự một ngày nào đó y tức nước vỡ bờ thì hỏng.

Tại một gian phòng cực lớn bên trong tòa nhà cao chót vót, Sở Sởchăm chú nhìn Lạc Hồng Nhạn không nói gì.

Lạc Hồng Nhạn nhún nhún vai tỏ vẻ không sao cả:

- Vừa vặn cho bọn họ một bài học.

- Được rồi, nhưng bây giờ ngươi phải sắp xếp cho ta một chỗ ở, còn nữa, ngươi không được tới.

Sở Sở nói.

- Vậy không được!

Lạc Hồng Nhạn lo lắng nhìn nàng:

- Ta lo lắng!

Sở Sở cười cười:

- Yên tâm đi, bây giờ ta biết hắn là ai rồi.

- Không phải là Sở Mặc sao?

Được rồi, cuối cùng thì sao mà hắn liên lạc được với ngươi?

Lạc Hồng Nhạn cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

Sở Sở vươn tay, tự chỉ vào trái tim mình.

Lạc Hồng Nhạn nhìn đăm đăm mà phát đờ ra.

Sở Sở cả giận nói:

- Nhanh cút đi sắp xếp chỗ ở cho ta!

- Được, được, được bây giờ ta đi!

Lạc Hồng Nhạn hấp ta hấp tấp chạy mất.

Nếu để người ngoài thấy cảnh này nhất định sẽ cảm thấy không thể tin nổi.

Hồng Nhạn công tử kiêu ngạo, Hồng Nhạn công tử ngang tàng từ trong cốt tủy, Hồng Nhạn công tử mặt không hề đổi sắc trước bất cứ người khác phái nào... vậy mà cũng có một mặt như thế?

Cho nên mới nói, hết thảy những gì được cho là cao ngạo, không quan tâm, hờ hững...

đều có nguyên nhân căn bản là chưa đủ thích màthôi.

Hành động của Lạc Hồng Nhạn rất nhanh, trực tiếp sắp xếp xong xuôi cho Sở Sở một nơi bí ẩn.

Nơi ấy nên được coi là... nơi an toàn nhất trong Nhất Phương thành rồi.

Vị trí ngay bên dưới phủ thành chủ, được bao quanh bởi hơn ba vạn trận pháp, cho dù là thần niệm cảnh giới thái thượng cũng không thể phá giải trong thời gian ngắn được.

Hơn nữa, vừa chạm vào trận pháp, thì lập tức báo động sẽ vang lên.

- Nơi đó rất an toàn, hơn nữa, nếu hắn muốn hại ngươi thì trốn không thoát được đâu!

Lạc Hồng Nhạn nói như đang dâng bảo vật vậy.

- Ta cảnh cáo ngươi, không được nhúng tay lung tung vào việc này.

Hắn là người thân nhất của ta!

Sở Sở nói với Lạc Hồng Nhạn bằng vẻ mặt rất nghiêm túc và thận trọng.

- Cậu em vợ của ta sao ta lại hại hắn được?

Lạc Hồng Nhạn vỗ ngực cam đoan.

-----o0o-----

Chương 2091: Là anh hay là chị?

Chương 2091: Là anh hay là chị?

- Ai nói hắn chắc chắn nhỏ tuổi hơn ta...

Nói đến đây, sắc mặt nàng nhất thời đỏ bừng, trợn mắt trừng Lạc Hồng Nhạn một cái.

Lúc này Lạc Hồng Nhạn lại đang vui tới quên hết trời đất, đến họ của mình là gì cũng sắp quên mất rồi, nhưng cũng không dám thừa thắng xông lên.

Y biết cô bé này dễ xấu hổ, ép quá kết quả sẽ hoàn toàn ngược lại.

Cho nên, y cố nén niềm vui trong lòng, nghiêm túc mang theo Sở Sở bay về hướng phủ thành chủ.

- Làm sao ngươi thông báo cho hắn được?

Lạc Hồng Nhạn cố ý nói lảng sang chuyện khác, hỏi Sở Sở.

- Cảm ứng tâm linh.

Lúc này, trên gương mặt Sở Sở cũng tràn đầy cảm xúc phức tạp.

Từ đầu đến cuối, Sở Mặc cũng chỉ nói với nàng sáu chữ, nhưng nàng dường như lại hiểu hết tất cả vậy.

Thậm chí nàng còn biết cha mẹ Sở Mặc cũng chính là cha mẹ của nàng!

Đây tuyệt đối là một loại cảm ứng thần kỳ không gì sánh nổi!

Lúc trước nàng cũng không tin có chuyện như vậy, thậm chí với việc như vũ trụ phản chiếu có một "bản thân" khác cũng không hề để ý.

Dưới con mắt của nàng, mỗi sinh linh trên đời đều là có một không hai!

Tại sao lại có thể có một "bản thân" khác được?

Nhưng chuyện xảy ra ngày hôm nay ít nhiều cũng đã khiến nhận thức của nàng bị dao động.

Rõ ràng bọn họ còn chưa từng gặp mặt, theo lý thuyết họ chắc chắn chẳng có quan hệ gì, nhưng làm sao lại có loại cảm ứng tâm linh thần kỳ thế được?

Sao lại có cảm giác thân thiết như vậy chứ?

Hai người tronghai vũ trụ hoàn toàn độc lập, nếu muốn nói có quan hệ huyết mạch, thì đúng là ăn ốc nói mò!

Nhưng đây là chuyện gì xảy ra?

Tu luyện tới cảnh giới này rồi thì Sở Sở cũng biết, thật ra dấu vết truyền thừa trong linh hồn còn xa xưa hơn huyết mạch nhiều.

Bởi vì huyết mạch có thể đoạn tuyệt, nhưng linh hồn... lại vĩnh viễn chẳng mất đi.

Cho dù là những tu sĩ thân tử đạo tiêu, nguyên thần tan biến, thoạt nhìn hoàn toàn đã bị xóa khỏi thế giới này.

Nhưng trên thực tế, căn cứtheo suy đoán của những nhân vật hàng đầu, chân linh của họ có thể còn vảng vất đâu đó trong thế gian.

Vẫn còn cơ hội luân hồi như cũ.

Chỉ là không biết sau khi luân hồi sẽ biến thành dạng gì mà thôi.

Hơn nữa, sau khi luân hồi cũng không thể nhớ nổi kiếp trước.

Thực sự, thì như một sinh linh hoàn toàn mới.

Vấn đề luân hồi quá thâm ảo, đương thời cũng không có mấy ai cao siêu về lĩnh vực này.

Tính ra thì cái vị bên cạnh nàng này cũng đã được tính là người có nghiên cứu về luân hồi rồi.

Nhưng cũng chỉ mới như vậy.

Lúc này Sở Mặc cũng đang rất kích động, cảm giác này thực sự quá thần kỳ.

Cảm ứng tâm linh còn chuẩn xác hơn thần thức, hơn nữa... còn an toàn!

Trong nháy mắt khi hắn nhận được lời đáp lại của Sở Sở, cảm giác chí thân nháy mắt tràn ngập cả linh hồn.

Phảng phất như lập tức khắc sâu lên linh hồn hắn vậy.

Sở Mặc đi về hướng phủ thành chủ.

Phủ thành chủ cũng rất to lớn.

Nhưng so với toàn bộ Nhất Phương thành mà nói thì cũng chưa là gì.

Tuy nhiên được vô số trận pháp bao quanh, người ngoài căn bản khó lòng nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

Sở Mặc giáng từ trên trời xuống, hạ lên mặt đất, trực tiếp đi tới cổng phủ thành chủ.

Ngoài cửa không có lấy một người gác cổng, cứ mặc cho Sở Mặc đi thẳng vào trong phủ như vậy.

Mà lúc này, trong phủ thành chủ đã là không một bóng người!

Đây là sức mạnh của Lạc Hồng Nhạn!

Y dùng thời gian ngắn nhất trực tiếp đuổi cút hết thảy mọi sinh linh còn hơi thở.

Bây giờ, trong phủ thành chủ cơ bản là trống không!

Thậm chí chính bản thân y cũng không đi vào, đưa Sở Sở tới nơi thì y liền rời đi.

Bởi vì Sở Sở đã nói không cho phép y ở đây, nếu cần thiết thì tự nàng sẽ chủ động liên hệ với y.

Đây không phải là không tin tưởng y, mà ngược lại, Lạc Hồng Nhạn hiểu rõ lần gặp gỡ với Sở Mặc của Sở Sở có ý nghĩa trọng đại thế nào!

Nếu để lộ phong thanh gì thì sẽ gặp phiền phức lớn.

Cho nên, nhất định y phải tự mình trấn thủ, phải triệu tập người đi càn quét khắp Nhất Phương thành một lần!

Thuận tiện đánh cho những con chuột đang núp trong bóng tối kia một trận ra trò, cho những kẻ đó biết, Lạc Hồng Nhạn y không phải kẻ dễ bị bắt nạt!

Lạc Hồng Nhạn xưa nay vẫn vậy, đối với y, tình huống có bất lợi thế nào, y cũng đều có thể tìm ra cách để biến chúng thành có lợi.

Chuyện như trả đũa thì lại là càng làm càng quen, không chút xa lạ.

Sinh ra trong gia tộc lớn siêu tại lối đi này, nếu không có năng lực sinh tồn cơ bản nhất, thì vốn không có cách nào sống thoải mái được.

Lúc này, Sở Sở đang đợi ở cửa vào đường hầm dưới phủ thành chủ.

Trong lòng nàng cũng đang rất thấp thỏm, cảm giác này trước kia nàng chưa từng có!

Nhớ năm đó khi vẫn còn ở La Thiên Tiên Vực, nàng còn từng nói đùa với cha mẹ rằng, nếu tương lai có ngày nàng gặp được một cặp vợ chồng giống cha mẹ y như đúc, thì cần phải làm gì bây giờ?

Lúc đó Cơ Thanh Vũ mẹ nàng liền cười nói:

- Thì phải gọi mẹ chứ sao!

Sở Sở cười nói:

- Vậy nếu mẹ thì là mẹ, nhưng cha không phải thì sao?

Liền thiếu chút nữa bị Sở Thiên Cơ ở bên cạnh đánh cho nát mông, mắng nàng nha đầu thối.

Đúng vậy, lúc đó thì vẫn còn có thể cười đùa, bởi vì hai vũ trụ cách nhau rất xa, hơn nữa không phải ai cũng có thể vào nơi như lối đi.

Cho dù thực sự gặp được một "bản thân" khác trên đời này, thì khả năng đó cũng có tỷ lệ rất nhỏ, thậm chí gần bằng không.

Lại nói, thực ra Sở Sở có chút nhớ cha mẹ của mình.

Thậm chí nàng còn muốn tìm cách truyền tin trở về: Ngàn vạn lần chớ vào chiến trườngviễn cổ!

Đáng tiếc, đây gần như là chuyện không thể nào!

Nhưng để cho nàng cảm thấy có chút an ủi là, cha mẹ nàng từng nói chỉ muốn làm một đôi thần tiên quyến lữ.

Mặc dù đột phá tới tổ cảnh thì cũng không vào chiến trường viễn cổ.

Thực ra tu sĩ như vậy cũng không hiếm thấy.

Không phải ai cũng muốn tiến lên phía trước không ngừng nghỉ.

Đại vũ trụ La Thiên của Sở Hắc kia không phải cũng có tu sĩ Tổcảnh không chịu bước vào chiến trường viễn cổ sao.

Sau đó, Sở Sở liền gặp Sở Mặc.

Lần đầu tiên khi nhìn thấy Sở Mặc, Sở Sở chợt có cảm giác như muốn khóc.

Giống!

Quá giống!

Nếu không phải trên người hắn tràn ngập hơi thở mạnh mẽ, hai đầu lông mày hơi thô hơn, thì thậm chí Sở Sở còn có cảm giác như đang soi gương nữa!

- Gọi chị đi.

- Gọi anh đi.

Hai người thực sự có thần giao cách cảm, chỉ trong chớp mắt khi lần đầu thấy nhau, đã trăm miệng một lời nói ra câu nói như vậy.

Sau đó, hai người đều ngẩn ra.

Nhìn nhau một lúc lâu sau, Sở Sở giang hai cánh tay trước:

- Ôm cái đã.

-----o0o-----

Chương 2092: Huynh muội (1)

Chương 2092: Huynh muội (1)

Sở Mặc cũng giang hai cánh tay.

Sau đó, hai người nhẹ nhàng ômmột hồi.

Cái ôm này không liên quan gì tới tình cảm.

Chỉ là biểu đạt một nỗi cảm khái trong lòng.

Bọn họ không biết chuyện như vậy trước kia có từng xảy ra trong lối đi chưa, nhưng ít ra là họ chưa từng nghe nói đến.

Điều này phải cần duyên phận thế nào, mới có thể thúc đẩy cuộc gặp mặt ngày hôm nay chứ!

Sở Sở mang theo Sở Mặc trực tiếp tiến vào giữa trận pháp dưới đất bên dưới phủ thành chủ.

Sau đó, dựa theo cách làm mà Lạc Hồng Nhạn bày cho, trực tiếp khởi động mọi trận pháp.

Hơn ba vạn tầng trận pháp hoàn toàn vận hành!

Nơi này liền biến thành một thế giới đóng kín tuyệt đối!

Sở Mặc dùng thần niệm dò xét một cái, phát hiện ra trận pháp này khủng bố không gì sánh nổi, khoảnh khắc liền cảm thấy áp lực khó lòng tưởng tượng.

- Đừng khinh địch đi thăm dò.

Đây là nơi an toàn nhất trong cả tòa thành này.

Cả lối đi ước chừng cũng... không tìm được nơi nào an toàn hơn chỗ này nữa rồi.

Sở Sở nói.

Sở Mặc nhớ tới động phủ nọ của Quách Xương, thầm nghĩ: Vẫn có chứ!

- Tính tuổi tác thì nhất định ta là chị ngươi!

Sở Sở vẫn còn cảm thấy khúc mắc chuyện này.

Nàng cho rằng đây là chuyện cần phải làm rõ ràng.

Bởi hơn hai trăm năm nay nàng rất muốn có thêm một em trai hay em gái, nhưng đáng tiếc chính là nàng vẫn luôn lẻ loi một mình.

Tuy quan hệ của nàng với đường muội Sở Thanh rất tốt, nhưng chung quy lại vẫn không phải là chị em ruột, còn kém một tầng.

- Không thể tính như vậy.

Sở Mặc nói.

- Sở Thanh có phải chị họ ngươi không?

Sở Sở hỏi.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, sau đó lập tức gật đầu:

- Là chị họ ta.

- Nàng là em họ ta!

Sở Sở đắc ý nói.

Sở Mặc không nhịn được giật giật khóe môi nhìn Sở Sở:

- Không không không, không được tính như thế, cha mẹ ở thế giới kia của ngươi cũng không gặp phải trở ngại gì, khác biệt rất lớn với thế giới của ta.

- Ngươi nói đi.

Lúc này Sở Sở đã dùng vẻ mặt của chị gái để nói chuyện.

Chị ngươi là em gái ta!

Thì ngươi không phải em trai ta thì là gì?

- Lúc mẹ ta sinh ta mới hai mươi mấy tuổi.

Sở Mặc từ tốn nói.

Trong nháy mắt, Sở Sở liền choáng váng, ngơ ngác nhìn Sở Mặc:

- Tính như thế mà cũng được ư?

- Đương nhiên.

Vẻ mặt Sở Mặc vô cùng đắc ý.

Sở Sở nhìn Sở Mặc với vẻ mặt câm nín:

- Không phải nên tính theo tuổi tác sao?

Sở Mặc làm ra bộ dạng cao thâm:

- Thời gian là gì?

Lĩnh vực thời gian khá thâm ảo, dù là tu sĩ đã thành đạo cũng khó lòng nghiên cứu triệt để sự thần bí ẩn chứa trong thời gian.

Cho nên khi Sở Mặc ném vấn đề này ra liền khiến cho Sở Sở hơi sửng sốt, sau đó mới nói:

- Thời gian...

đương nhiên là năm tháng trôi qua.

Đây là quá trình.

Nói thí dụ như ta muốn lớn lên thì dùng bao nhiêu ngày...

Nói đến đây, Sở Sở cũng có chút không nói được nữa.

Bởi vì khái niệm "ngày" thì mỗi vũ trụ lại đều khác nhau!

Nói thí dụ như nơi lối đi này, một ngày trong lối đi dài đằng đẵng.

Trên bầu trời của lối đi có rất nhiều mặt trời.

Cái gọi là mặt trời chẳng qua chỉ dùng để nói tới những ngôi sao tỏa ra nhiệt lượng nói chung.

Khái niệm mỗi ngày này dù cứ tính mặt trời mọc rồi lặn là một ngày, nhưng vị trí khác nhau thì thời gian một ngày dài ngắn cũng không giống nhau.

Nói thí dụ như năm xưa khi Sở Mặc còn ở nhân giới của đại vực Viêm Hoàng, một ngày chẳng qua chỉ gồm mười hai canh giờ.

Khi đó, từ lúc mặt trời mọc lên, lặn xuống rồi lại mọc lên chính là mười hai canh giờ.

Nhưng khi Sở Mặc tới Linh giới, thì thời gian một ngày cũng đã kéo dài vô hạn rồi.

Khả năng đã biến thành bốn mươi tám canh giờ so với nhân giới.

Nhưng trên thực tế, Linh giới vẫn gọi một ngày là có mười hai canh giờ.

Rồi tới Tiên giới, thời gian này lại càng dài, sau đó là Thiên giới, thời gian một ngày càng thêm dài dằng dặc.

Cho nên, nhân giới mới vẫn cứ lưu truyền một câu nói cổ: Một ngày trên trời bằng một năm tại nhân gian.

Nhưng ở Thiên giới, người ta vẫn chỉ gọi một ngày là có mười hai canh giờ mà thôi.

Tuy nhiên, so với nhân giới, mỗi một canh giờ đều dài hơn rất nhiều.

Nhưng khi ngươi đã sống lâu trong môi trường này rồi thì cũng không cảm thấy một ngày dài như vậy nữa.

Ngay cả người tu hành tu vi cao thâm cũng không thể nào lý giảitriệt để sự cao thâm ẩn chứa trong thời gian được.

Lại nói nơi như lối đi, một ngày ở đây thậm chí sẽ dài bằng mấy năm thậm chí là mấy chục năm so với nhân giới khi xưa của Sở Mặc!

Sở Sở xạm mặt nhìn Sở Mặc, bĩu môi nói:

- Ý ngươi là, cha mẹ nào khi sinh chúng ta càng trẻ thì người đó càng lớn?

- Ừ, đúng đúng đúng, ý của ta chính là như vậy.

Sở Mặc cười híp mắt nhìn Sở Sở:

- Gọi anh đi.

Sở Sở dở khóc dở cười nhìn Sở Mặc:

- Ngươi muốn làm anh đến vậy sao.

- Ta rất muốn làm anh ngươi.

Sở Mặc nói với vẻ sâu xa.

Sở Sở bỗng sửng sốt, nhẹ nhàng nhìn Sở Mặc, rồi êm giọng nói:

- Được, vậy cứ coi như ngươi là anh đi, về sau ngươi phải bảo vệ ta.

Ca ca!

- Em gái ngoan, ca ca nhất định sẽ bảo vệ ngươi!

Sở Mặc thành thật nhìn Sở Sở.

Sở Sở cười khúc khích:

- Có anh... có vẻ cũng không tệ.

Thực ra từ nhỏ ta luôn nghĩ, phải chi bản thân có một người anh trai.

Lúc nào cũng mơ mộng rằng, nếu có anh trai thì tốt biết bao, hắn có thể bảo vệ ta, cưng chiều ta, còn có thể chắn gió che mưa cho ta.

Mặc kệ có bất cứ chuyện gì, hắn cũng xông lên ngăn đằng trước.

Mà ta thì chỉ cần ngoan ngoãn theo đuôi anh trai là được rồi.

Nói đến đây, Sở Sở khẽ than một tiếng:

- Lúc mẹ sinh ta thì theo tuổi tác lúc đó đã hơn một trăm tuổi rồi.

Ngươi biết rồi đấy, người tu luyện cũng không coi trọng tuổi tác cho lắm.

Sở Mặc suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nói:

- Hình như bây giờ... mẹ cũng hơn một trăm tuổi thì phải.

- Mẹ bên kia?

Sở Sở giương đôi mắt to tròn nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc như có điều cần suy nghĩ nói:

- Trước khi ta rời khỏi La Thiên Tiên Vực có cử hành một buổi lễ kết hôn.

Là ta cùng cha mẹ đồng thời làm, bọn họ cũng phải vượt qua rất nhiều trắc trở, năm đó khi cha mẹ ở bên nhau thì chưa từng mặc áo cưới.

Sau đó, hai anh em họ ngồi đó, Sở Mặc bắt đầu giảng giải cho Sở Sở nghe những gì mình đã trải qua.

Sở Sở lẳng lặng nghe, trên mặt lúc thì lộ ra vẻ lo lắng, lúc thì oán giận, đôi khi lại mỉm cười thật vui.

Đối với sự phản bội của dòng thứ hoàng tộc, sự tiên đoán tại thế giới kia, cùng với những gì mà Sở Mặc gặp phải sau này, Sở Sở đều tỏ ra giận dữ mãnh liệt.

-----o0o-----

Chương 2093: Huynh muội (2)

Chương 2093: Huynh muội (2)

Nàng nói:

- Ở phía ta thì tuy dòng thứ hoàng tộc cũng không phải thứ gì tốtđẹp, nhưng bởi vì chỗ đó của ta cũng chẳng có lời tiên đoán chết tiệt kia, cho nên hoàng tộc vẫn mạnh hơn nhiều.

Mặc dù dòng thứ rất đáng ghét, nhưng căn bản là không có khả năng gây nên sóng gió gì.

Nói xong những chữ cuối cùng, Sở Mặc nhìn Sở Sở nói:

- Trong hôn lễ của cha mẹ, ta từng đề nghị với họ lại sinh thêm cho ta một em trai hoặc em gái.

Nếu như thực sự họ sinh ra một em gái thì...

Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Tám chín mươi phần trăm tên nàng là Sở Sở!

- Ngươi có cảm giác này ư?

Sở Mặc nhìn Sở Sở hỏi.

- Trước thì không có, nhưng thời gian gần đây... thì bắt đầu có.

Sở Sở nhẹ giọng nói:

- Ta đã từng cho rằng bản thân là một ngoại lệ, bởi vì dù tới cảnh giới gì ta cũng không có loại cảm ứng này.

Nhưng gần đây, ta bắt đầu có chút cảm ứng nhàn nhạt.

Nhưng vốn không nghĩ tới vấn đề kia.

Ngươi đã nói như vậy, thì ta hiểu rồi.

Ca ca, ngươi mới là ngoại lệ!

Sở Mặc cười khổ gật đầu:

- Ngoại lệ... cũng không phải cái gì tốt.

Sau đó, hai người liền ở đó trao đổi nhiều tin tức và kiểm chứng với nhau.

Tuy hôm nay mới là lần đầu tiên họ gặp mặt, nhưng lại như anh em nhiều năm rồi vậy.

Hoàn toàn không có chút ngăn cách khi hai người xa lạ lần đầu thấy nhau.

Hơn nữa, hai bên còn tự có sự tin tưởng lẫn nhau tuyệt đối.

Đó là một sự cộng hưởng từ linh hồn!

Sở Mặc nói ra một suy đoán trong lòng:

- Quy tắc thời gian trong lối đi chắc chắn khác với thời gian của mỗi đại vũ trụ.

Nói không chừng, chúng ta chính là người trong vương tộc họ Sở chuyển thế đấy.

Nếu không, thì sao có thể có loại thân thiết từlinh hồn như vậy được?

Sở Sở cũng có chút tán thành phán đoán này.

Nàng nói:

- Vương tộc họ Sở trong lối đi thì ta cũng từng nghe nói đến rồi, lúc đó phảng phất như có một loại rung động từ sâu trong linh hồn vậy, rất khó chịu.

Sở Mặc gật đầu:

- Ta cũng thế.

Sở Sở nói:

- Ở thế giới chúng ta...

Linh Thông thượng nhân là một sự tồn tạirất rất cổ xưa, chí ít phải là người của mấy vạn kỷ nguyên trước đấy!

Với Sở Mặc, tin tức này cũng tràn đầy chấn động, bởi vì trước kia không ai nghĩ Linh Thông thượng nhân lại là một tồn tại cổ xưa như vậy.

Dù sao thì, ở thế giới của hắn, Linh Thông thượng nhân chỉ là một tổ cảnh cự phách thời cận đại mà thôi.

Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Cho nên ngươi nói, quy tắc thời gian ở hai vũ trụ hoàn toàn khác nhau cũng có thể nhìn từ đó mà thấy.

Đây cũng là lần đầu tiên Sở Mặc biết Linh Thông thượng nhân lại làtồn tại xa xưa như thế ở một đại vũ trụ La Thiên khác.

Nói như vậy, y vào lối đi, rồi lại vào đại v La Thiên của mình, ảnh hưởng tới Linh Thông thượng nhân ở đó, làm cho y hóa đạo chết đi, cùng không tính là lạ lẫm rồi.

Dù sao cảnh giới của hai bên cách xa nhau một trời một vực!

Còn có một điểm, nếu thực sự Linh Thông thượng nhân chỗ Sở Sở là xa xưa như vậy, thì cảnh giới của y... hầu như có thể khẳng định là phải vượt qua tổ cảnh, ít nhất là một thái thượng!

Thậm chí trong lòng Sở Mặc còn suy đoán: Không biết lão tổ trong miệng rất nhiều người kia... liệu có phải Linh Thông thượng nhân hay không?

Nhưng ngẫm lại, Sở Mặc cảm thấy không khả năng cho lắm: Nếu thực sự Linh Thông thượng nhân là lão tổ, thì cần gì phải chạy tới thế giới kia của mình mà sắp xếp cục diện đó?

Loại tồn tại thế này muốn làm gì thì không phải chỉ cần một ý nghĩ trong đầu là được sao?

- Nếu kẻ địch của ca ca thực sự là Linh Thông thượng nhân thì khả năng sẽ có phiền phức lớn.

Ta hiểu biết rất ít về y.

Chỉ là vô tình đọc được những ghi chép về y trong tàng kinh các của hoàng tộc năm xưa thôi.

Quá xa xôi rồi, tư liệu lưu lại cực kỳ ít ỏi.

Nhưng nhân vật như vậy vì sao lại muốn gây khó dễ với ca ca chứ?

Đây là điều không nên mà?

Sở Sở cau mày.

Lúc này, Sở Mặc bỗng nhiên nói:

- Về vương tộc họ Sở trong lối đi thì ngươi biết bao nhiêu?

Câu nói này dường như đánh thức Sở Sở, Sở Sở kinh ngạc thốt lên:

- Vương tộc họ Sở trong lối đi đến nay gần như đã trở thành một truyền thuyết rồi!

Thời gian hẳn rất lâu đời, lúc ta nghe mọi người nói tới thì cũng cảm thấy đó là chuyện của vô số năm về trước cơ.

Sở Mặc lẩm bẩm nói:

- Lịch sử trong lối đi từng có đứt đoạn, nhưng ta lại có một loại cảm giác, dường như lịch sử và thời gian của lối đi có vẻ bị người ta cố ý bóp méo.

Thậm chí còn có rất nhiều sự việc, chúng ta càng đi sâu tìmhiểu thì lại càng cảm thấy hỗn loạn.

- Ta cũng có cảm giác này, quả thực giống như một mớ bòng bong, làm người ta có cảm giác như muốn nổi điên.

Sở Sở nói.

- Vậy không thèm nghĩ nữa!

Sở Mặc nhìn Sở Sở:

- Chuyện này còn quá xa vời với chúng ta, hiện tại cũng chưa phải là lúc chúng ta có khả năng đánh vỡ.

Bây giờ, ta chuẩn bị giúp ngươi chém bỏ thần cách!

- A?

Không được... giờ chưa chém bỏ được.

Sở Sở trực tiếp từ chối.

Sau đó nói:

- Trước kia ta không biết ngươi là ca ca của ta, là người thân nhất của ta trên đời này.

Cho nên ta mới nghĩ bất luận dùng cách nào cũng phải chiêu mộ ngươi, ta cũng muốn chém bỏ thần cách.

Nhưng ngươi là người thân nhất của ta thì ta không thể làm như vậy được.

- Ngươi sợ bị người ta phát hiện?

Sở Mặc hỏi.

Sở Sở gật đầu:

- Đúng, đây không phải chuyện đùa, việc ngươi sở hữu khả năngchém bỏ thần cách này với mọi cổ tộc trong lối đi mà nói thì đều như cái gai trong thịt!

Thử hỏi bây giờ tu sĩ trong lối đi có bao nhiêu người là tu sĩ trên bảng Phong Thần chứ?

Tuy rằng bọn họ bị hết thảy các cổ tộc trong lối đi khinh thường, nhưng trên thực tế lại phải gánh vác trọng trách nặng nề không sánh được.

Quân chủ lực ngăn cản sinh linh trong vùng tối xâm nhập chính là chúng thần trên bảng Phong Thần!

Nếu để cổ tộc và những tu sĩ bảng Phong Thần biết ngươi có năng lực này, sẽ gây nên hậu quả thế nào?

- Ta sẽ gặp phải sự truy sát của hết thảy cổ tộc.

Sở Mặc cười cười:

- Đồng thời cũng sẽ được hết thảy các sinh linh bảng Phong Thầncoi như là đấng cứu thế.

Hai bên...

đều tạo nên áp lực cực lớn.

- Đúng, nhưng cũng không hoàn toàn là như vậy, ngẫm lại xem vương tộc họ Sở bị diệt hết như thế nào!

Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Ta đoán trong chuyện này, không chỉ có tầng lớp cao trong lối đi can thiệp... mà toàn toàn bộ mấy cổ tộc cũng đều có phần!

Chẳng qua thời gian quá lâu rồi nên không còn ai biết rõ tình hình năm xưa thôi.

-----o0o-----

Chương 2094: Về luân hồi (1)

Chương 2094: Về luân hồi (1)

Sở Mặc nhìn Sở Sở hỏi:

- Chuyện giữa ngươi với cái tên công tử con dòng chính nhà họ Lạc lại là thế nào?

- Y sao... y đang theo đuổi ta.

Mặt Sở Sở đỏ ửng, nhẹ giọng nói:

- Ta còn chưa đồng ý, nhưng mà, y là người tốt, có thể tin tưởng được.

- Ngươi chắc chắn?

Sở Mặc nhìn Sở Sở.

Sở Sở gật đầu:

- Chắc chắn, trước kia vì để ta chém bỏ thần cách, khôi phục tự do, y thậm chí còn từng dùng nguyên thần bản mạng thề sẽ không bán đứng ngươi.

Khóe miệng Sở Mặc giật giật một cái:

- Cũng đâu cần y thề...

- Đúng mà, ngay cả ta cũng không ngờ, đột nhiên ta lại có thêm một ca ca nhỏ tuổi hơn.

Sở Sở vẫn có chút oán trách với chuyện này, lúc đầu nàng là muốn làm chị chắc rồi.

Có một em trai để thương yêu... thực ra cũng không tệmà!

- Tốt nhất là ngươi ngoan ngoãn làm em gái đi.

Sở Mặc vừa cười vừa nói.

- Vậy bây giờ ta gọi y qua, cho các ngươi làm quen?

Sở Sở thử thăm dò nhìn Sở Mặc:

- Thực ra ta thấy, con người y... cũng không tệ.

- Động lòng?

Sở Mặc hỏi.

Sở Sở hơi gật đầu:

- Có chút chút.

Nói mãi, nàng liền đem cuộc trò chuyện giữa hai người trước khi Sở Mặc đến kể lại một lần.

Sở Mặc nghe vậy gật đầu:

- Nói thế thì người này cũng khá đấy.

Cứ gọi y tới làm quen một chút!

Sau đó, Sở Sở trực tiếp dùng thần niệm gọi Lạc Hồng Nhạn.

Bên kia Lạc Hồng Nhạn sắp chờ tới nóng ruột nóng gan rồi, vò đầu bứt tai, mặc dù y đã đoán được giữa Sở Sở và Sở Mặc vô cùng có khả năng tồn tại một mối quan hệ cực kỳ gần gũi, nhưng dù sao đấy chỉ là đoán.

Nếu vạn nhất tên Sở Mặc kia nảy sinh ý đồ xấu xa thì sao?

Mặc dù trận pháp nơi phủ thành chủ cực kỳ mạnh mẽ, nhưng y vẫn lo lắng khôn tả.

Cho nên, sau khi sắp xếp xong vài việc, y liền đứng chờ ngoài cửa phủ thành chủ với vẻ mặt vô cùng lo lắng.

Sau khi nhận được thần niệm truyền âm của Sở Sở, thần thái toànthân Lạc Hồng Nhạn liền thay đổi, rực rỡ tungay, trên mặt cũng lộ vẻ hài lòng.

Vội vã chen vào phủ thành chủ sau đó theo lối đi trận pháp tiến vào lòng đất.

Lối đi trận pháp này cũng chỉ có mình y nắm giữ.

Ngay cả thành chủ Nhất Phương Thành... cũng không biết tới nó.

Lạc Hồng Nhạn vừa tiến vào thì nhìn Sở Sở trước tiên, thấy nàng cười vui tíu tít không hề giống như có chuyện, lúc này y mới thở phào một hơi, sau đó đưa mắt nhìn sang Sở Mặc:

- Sở công tử, tại hạ Lạc Hồng Nhạn.

Sở Mặc cười nhìn thoáng qua Lạc Hồng Nhạn:

- Ngươi nên gọi ta là anh trai.

Sở Sở ở bên cạnh trợn trắng mắt, chưa từng thấy ai gấp gáp đem bán muội muội như vậy.

Nhưng trong lòng lại có một chút ngọt ngào.

Cảm giác có anh trai đúng là không tệ!

Đầu tiên Lạc Hồng Nhạn hơi ngẩn ra, theo bản năng nhìn thoáng qua Sở Sở ở bên cạnh.

Mặt Sở Sở đỏ bừng, nhẹ giọng nói:

- Hắn quả thực là anh ta.

Một niềm vui khôn tả trào dâng khắp toàn thân Lạc Hồng Nhạn, mặt y nở ra nụ cười toe tóe.

Sau đó, vị thiên tài tuyệt thế xưa nay hiếm của gia tộc Lạc Thủy này chắp tay thi lễ với Sở Mặc một cách vô cùng luồn cúi, lớn tiếng kêu lên:

- Ca ca, xin nhận cái cúi đầu này của tiểu đệ!

Phương thức xuất hiện của vị anh vợ này có hơi thần kỳ, nhưng không sao, anh vợ không phản đối mà!

Đối với một Lạc Hồng Nhạn đang nóng lòng mong được mọi người chúc phúc mà nói, đây quả thực là một món việc vui quá đỗi!

Những người trong gia tộc kia không chúc phúc thì có ngại gì?

Anhvợ của gia cũng gật đầu rồi!

Trên đời này còn ai có thể ngăn cản gia cưới Sở Sở đây?

Sở Mặc cười đỡ Lạc Hồng Nhạn dậy, ấn tượng đầu tiên cũng không tệ lắm.

Sau đó, Lạc Hồng Nhạn liền không chờ kịp mà hỏi:

- Ca, thực sự ngài có thể chém bỏ thần cách sao?

Nếu là thật thì cầu xin ngài giúp Sở Sở chém bỏ thần cách trong đầu đi!

Yên tâm, tiểu đệ nhất định sẽ giữ kín bí mật này, nếu như nói ra, thì tiểu đệ sẽ bị nát vụn nguyên thần mà chết!

Uy lực mở miệng thành pháp thuật của tu sĩ tổ cảnh càng thêm mạnh!

Nhưng Lạc Hồng Nhạn vốn dĩ không để ý, y trực tiếp để lời thề sinh ra.

Trong con ngươi của Sở Sở ở bên cạnh bao trùm một màng hơi nước.

Bất kể cô gái nào nếu có thể gặp một người đàn ông yêu nàng như vậy cũng là một việc rất khó khăn, rất may mắn.

Càng chưa nói Lạc Hồng Nhạn còn là một thanh niên ưu tú.

Sở Mặc nhìn Sở Sở, Sở Sở khẽ lắc đầu:

- Không, ca ca, chưa cần chém bỏ thần cách của ta ngay, ta sợ chuyện này truyền ra ngoài.

Tấm lệnh bài phong thần kia còn chưa biết tung tích.

Vẻ mặt Lạc Hồng Nhạn vô cùng cứng rắn nói:

- Ai dám tới gây sự với ta?

Ai dám gây sự với ngươi?

Sở Sở khẽ lắc đầu:

- Không, ta không muốn bất cứ ai bị liên lụy vào.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lạc Hồng Nhạn, từ tốn nói:

- Lệnh bài phong thần, nằm trong tay ta.

- A?

- Cái gì?

Hai người Sở Sở cùng Lạc Hồng Nhạn đều hoàn toàn đờ đẫn, ngây dại nhìn Sở Mặc.

- Sao có thể?

Sở Sở hoàn toàn không thể tin nổi.

Lạc Hồng Nhạn cũng nhìn Sở Mặc với vẻ nghi hoặc, chậm rãi nói:

- Để ta bình tĩnh đã...

Ca ca ngươi tự chém bỏ thần cách của mìnhtrên chiến trường viễn cổ, sau đó tiến vào vùng tối qua Thanh Thạch môn.

Bây giờ lại từ vùng tối trở về...

Lẽ nào, ngươi gặp Tử Đạo và Âu Dương Phỉ trong vùng tối?

Sở Sở cũng kinh ngạc nhìn Sở Mặc:

- Ca ca, ngươi gặp bọn họ?

Bọn họ có khỏe không?

Năm xưa Sở Sở cũng là bạn tốt với Tử Đạo và Âu Dương Phỉ.

Mấy năm nay luôn rất lo lắng cho an nguy của bọn họ.

Sở Mặc gật gật đầu nói:

- Quả thực là ta gặp được bọn họ, ta còn đem họ dẫn về lối đi, hiệnnay bọn họ rất an toàn.

Nhưng bọn họ cũng không chém bỏ thần cách.

Kể cả mấy người bạn khác của ta cũng không chém bỏ thần cách.

Bọn họ đều có chung một nỗi lo như vậy.

- Ta cũng có ý này, bây giờ thì không cần rồi.

Sở Sở nhìn Sở Mặc, chăm chú nói:

- Ta không muốn các ngươi bị dính líu vào bởi việc này.

Lạc Hồng Nhạn có chút kích động nói:

- Thật tốt quá, thật sự tốt quá!

Nếu tấm lệnh bài phong thần kia nằm trong tay ca ca thì Sở Sở liền an toàn tuyệt đối rồi!

Ca ca, nhất định ngài phải giữ tấm lệnh bài này thật kỹ.

Ngàn vạn lần đừng để xảy ra bấttrắc gì.

Nếu không lại gần Lạc Thủy gia quá thì họ sẽ có cảm ứng đấy.

- Yên tâm đi, ta sẽ giữ gìn nó thật kỹ.

-----o0o-----

Chương 2095: Về luân hồi (2)

Chương 2095: Về luân hồi (2)

Sở Mặc gật đầu đồng ý, sau đó nhìn Lạc Hồng Nhạn:

- Được rồi, trong nhóm cùng vào lối đi với Sở Sở có sáu sinh linh không phải tu sĩ loài người, theo thứ tự là Côn, Bằng, Miêu, Ngưu, Tuyết Giao cùng Hồ Ly, họ đang ở nơi nào?

Hồng Nhạn ngươi có cách nào dẫn họ tới đây không, ta có việc muốn nhờ họ một chút.

- Họ?

Lạc Hồng Nhạn suy nghĩ một chút sau đó nói:

- Có hơi khó khăn bởi vì hình như là họ bị phân tán ra, thế nhưngmượn họ dùng một chút chắc cũng không vấn đề.

Dù sao bọn họ cũng cần nể cái mặt này của ta.

Lúc này Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Ca ca quen họ?

- Ta quen một "họ" khác.

Sở Mặc nói.

Vẻ mặt Lạc Hồng Nhạn khiếp sợ nói:

- "Họ" khác?

Chuyện như vậy... thực sự xảy ra sao?

- Sao vậy?

Trong lối đi chưa từng có ghi chép nào về chuyện tương tự sao?

Ta còn đang định hỏi ngươi đây này.

Sở Mặc nói.

- Không phải, từng có ghi chép, nhưng mà quá hiếm hoi.

Lạc Hồng Nhạn nói:

- Chuyện như vậy nói ra thì không có khả năng phát sinh, trong hai vũ trụ tương ứng, mỗi sinh linh gần như đều có một bản thân đối ứng ở vũ trụ khác.

Bí mật trong đó thì ta cũng không hiểu, nhưng ta chủ yếu tu đạo luân hồi.

Ít nhiều cũng có lý giải của riêng mình đối với chuyện này.

- Vậy ngươi thử nói qua xem.

Sở Mặc nhìn Lạc Hồng Nhạn, hắn cũng cực kỳ tò mò về chuyện này.

- Hiện tượng này, hẳn có liên quan tới luân hồi.

Lạc Hồng Nhạn nói rất chậm, cau mày, từ từ giảng giải:

- Bất cứ sinh linh nào, kể cả người kỳ thực không phải chỉ có một hồn phách, thông thường mà nói, người là có ba hồn bảy vía, mà mấy sinh linh còn lại cũng đều có hai hồn sáu phách, ít hơn con người một hồn một phách.

Cho nên nói, người... là sinh linh may mắn nhất trên đời này.

Cũng là sinh linh phù hợp với tu luyện nhất.

Nhưng khi luân hồi chuyển thế, ba hồn bảy vía sẽ bị tách ra.

Cái này cũng giải thích được vì sao, có một số người chuyển thế lại thành sinh linh khác.

Nói thí dụ như, đời này là người...

đời sau cũng có thể là trâu ngựa.

Đương nhiên, mặt này còn dính líu đến đại đạo nhân quả cao thâm hơn.

Ta cũng không hiểu nhiều về nhân quả.

Nhưng gần như có thể khẳng định chắc chắn một điều, không có bất cứ sinh linh nào khi luân hồi chuyển thế có thể giữ hồn phách nguyên vẹn.

Bởi vì nếu như vậy, hắn sẽ là vừa sinh ra đã biết tất thảy!

- Sinh ra đã biết tất thảy?

Sở Mặc cùng Sở Sở đều nhìn Lạc Hồng Nhạn có chút nghi hoặc.

- Đối với sinh ra đã biết.

Lạc Hồng Nhạn thành thật nói:

- Chính là nói một bộ hồn phách hoàn chỉnh luân hồi chuyển thế.

Như vậy, ngay thời khắc hắn sinh ra liền đã biết hết căn nguyên trước sau.

Biết hết mọi việc kiếp trước của mình!

Loại này... quá yêu nghiệt!

Căn bản không tồn tại trên thế gian.

Cho nên mới nói, sinh linh chuyển thế thường phải tách hồn phách ra.

Chia vào hai vũ trụ tương ứng.

Sau đó, hai vũ trụ này liền có hai người giống nhau như đúc.

Bởi vì vốn dĩ hồn phách của họ là nhất thể, cho nên khi tu luyện tới một mức độ nhất định, lúc hồn phách của họ lại hoàn chỉnh, thì sẽ sinh ra một loại cảm ứng.

Cảm giác trên đời này còn có một bản thân khác.

Sở Mặc cùng Sở Sở đều nghe đến đờ đẫn, hoàn toàn chính xác, tri thức trong đó quá thâm ảo rồi.

Đây chính là bọn họ, nếu đổi làm ngườithường thì sẽ càng thêm mơ hồ.

- Những thứ này đều là suy đoán của ta, chắc là gần với sự thực nhất.

Lạc Hồng Nhạn chăm chú nói:

- Bởi vì ta từng nghiên cứu ghi chép về vụ việc hai bên gặp mặt trong lối đi.

Nói ra loại gặp mặt này sẽ có ba khả năng.

Lạc Hồng Nhạn nhìn hai người:

- Loại thứ nhất, chôn vùi, đây cũng là loại thường gặp nhất, loại thứ hai, dung hợp, hai người gặp mặt liền hợp thành một thể mà không thể chống cự được.

Sau đó, ngươi sẽ phát hiện, hai người kia hợp làmmột không có chút cảm giác bài xích nào, tựa hồ bọn họ ban đầu chính là một người vậy, loại thứ ba là bình yên vô sự, trở thành hai cá thể độc lập, giống như, ừm... giống như anh chị em song sinh vậy!

Mỗi bên tự có cuộc sống của riêng mình!

- Ngươi cũng có nghiên cứu về cái này?

Sở Mặc nhìn Lạc Hồng Nhạn bằng ánh mắt sáng quắc.

Lại nói, với Sở Mặc thì bí mật này quan trọng không gì sánh được!

Với Sở Sở cũng vậy!

Bởi vì bọn họ đều có quá nhiều người cần quan tâm, bị vấn đề này quấy nhiễu.

Hiện tại có thể không sao, nhưng cuối cùng vẫn sẽ phải chịu ảnh hưởng.

Trừ khi, vĩnh viễn ở lại vũ trụ của mình, mãi mãi không rời khỏi, và không bao giờ gặp mặt.

Lạc Hồng Nhạn nói:

- Chưa nói là nghiên cứu được bao sâu, mà chỉ là tính toán một chút...

Thời khắc này, dường như Lạc Hồng Nhạn đang biến thân thành một giáo sư uyên bác, thần sắc chuyên chú cực kỳ.

Sở Sở ở bên cạnh nhìn Lạc Hồng Nhạn không chớp mắt.

Đổi thành bình thường, Lạc Hồng Nhạn đã sớm sung sướng cợt nhả rồi.

Nhưng lúc này, y thế mà không chú ý tới Sở Sở đang quan sát bản thân.

Sở Mặc âm thầm gật đầu trong lòng: Phải có tinh thần chuyên chú như vậy mới có thể đạt được thành tựu cao hơn.

Lạc Hồng Nhạn nói:

- Ta liên hệ chuyện này với đại đạo luân hồi mà ta tu luyện, liền phát hiện một việc đặc biệt thú vị.

Mặc dù không có chứng cứ xác thực, nhưng các ngươi có thể tham khảo kết luận này một chút.

Sở Mặc gật đầu:

- Xin chỉ giáo!

Lúc này Lạc Hồng Nhạn đã quên mất việc lấy lòng anh vợ rồi, chăm chú nói:

- Về loại thứ nhất là chôn vùi, trải qua nghiên cứu tỉ mỉ của ta với chuyện này phát hiện một điểm giống nhau.

Đó chính là... cảnh giới củahai bên thực sự quá bình quân rồi!

Thậm chí những tiểu tiết cũng rất tương tự.

Đương nhiên, đây chỉ là một chi tiết nhỏ trong nghiên cứu.

Điểm mấu chốt chân chính, cũng chính là tính toán của ta, có thể là trong quá trình hai bên trưởng thành, sức mạnh bồi bổ hồn phách quá tương tự... thậm chí là giống nhau như đúc!

- Nói vậy là sao?

Sở Mặc hỏi.

- Ngươi thấy đấy, như ta vừa nói, hầu như mọi sinh linh khi luân hồi đều không thể mang toàn bộ hồn phách theo, nói thí dụ như, vốn dĩ ba hồn bảy phách thì một nửa mang theo hai hồn ba phách, một nửamang theo một hồn bốn phách.

Như vậy, trong quá trình trưởng thành sau này của họ, theo tu vi không ngừng cao thâm hơn... dần dần hồn phách sẽ lại được bổ sung đầy đủ thành ba hồn bảy phách.

Nhưng đây là một quá trình tương đối dài.

Hơn nữa, không phải ai cũng có thể bổ sung đủ ba hồn bảy vía sau khi hết thọ.

Rất nhiều người thậm chí cả đời cũng không thể bổ sung thêm một nửa!

-----o0o-----

Chương 2096: Con người tên tiểu tử này không tệ

Chương 2096: Con người tên tiểu tử này không tệ

Lạc Hồng Nhạn ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Sở Sở:

- Nói thí dụ như Sở Sở, có chuyện ta vẫn chưa từng nói với nàng.

- Hả?

Sở Sở sửng sốt một chút nhìn Lạc Hồng Nhạn:

- Có ý gì?

- Xin lỗi, thực ra ta có lén dùng đại đạo luân hồi nhìn hồn phách của ngươi...

Lạc Hồng Nhạn có chút xấu hổ, không dám nhìn ánh mắt của Sở Sở:

- Ta không có ác ý gì, ta chỉ là muốn biết ngươi có phải người duy nhất kia không... thực sự đấy Sở Sở, ta không có ác ý, ngươi nhất định chớ nóng giận.

Sở Sở trừng to mắt nhìn Lạc Hồng Nhạn:

- Ngươi có thể dùng đại đạo luân hồi để nhìn hồn phách của người khác?

Thấy phản ứng của Sở Sở, Lạc Hồng Nhạn càng căng thẳng, nhìn Sở Sở với vẻ mặt cầu khẩn, sau đó lại nhìn Sở Mặc, dùng ánh mắt ra hiệu không ngừng.

Trong lòng Sở Mặc cảm thấy buồn cười, hắn biết rõ căn bản Sở Sở không hề tức giận.

Chỉ là Lạc Hồng Nhạn để ý quá nên bị loạn mà thôi.

Sở Sở thấy Lạc Hồng Nhạn không trả lời liền nổi giận:

- Hỏi ngươi đấy!

- A?

Hỏi ta cái gì?

Lạc Hồng Nhạn sợ đến giật bắn người.

Sở Mặc không nhịn được cười thầm, trong lòng nói, ngươi như vậy... sau này chẳng phải sẽ bị nha đầu kia chèn ép gắt gao sao?

Ngoài miệng Sở Mặc lại nói:

- Nàng không giận ngươi, chỉ định hỏi ngươi có thật là dùng đại đạo luân hồi xem hồn phách ngươi khác được không thôi?

- À à à, làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng là ngươi nổi giận nữa chứ.

Lạc Hồng Nhạn thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Có thể có thể, nhưng mà cũng không phải linh nghiệm cho lắm, ta phải thử mấy lần...

Nói đến đây lại nơm nớp nhìn Sở Sở.

Sở Sở dở khóc dở cười nói:

- Ngươi nói mau, sau lại thế nào, còn ngập ngừng như vậy ta đánh ngươi đấy!

- Được được được, ngươi không giận là tốt rồi, ta nói ta nói.

Rốt cuộc Lạc Hồng Nhạn cũng vững tin rằng Sở Sở không tức giận, thở phào một cái rồi mới nói:

- Hồn phách của Sở Sở cũng không hoàn chỉnh, nói cách khác, chỗ La Thiên Tiên Vực của Sở Mặc ca còn có một nàng khác tương ứng.

Phù!

Trên mặt Sở Sở lộ ra vẻ thoải mái.

Sau đó, liếc mắt lẫn nhau một cái.

Sau đó, huynh muội hai người lé mắt nhìn Lạc Hồng Nhạn.

Lạc Hồng Nhạn lại càng hoảng sợ:

- Làm sao vậy?

Có phải ta nói gì sai rồi hay không?

- Không có không có, ngươi nói rất đúng, bản lĩnh này của ngươi không tệ đâu!

Sở Mặc tán thưởng từ tận đáy lòng.

Thấy anh vợ tương lai khen ngợi, nhất thời Lạc Hồng Nhạn liền đắc ý vô cùng.

Lúc này, đột nhiên Sở Sở ở bên cạnh xa xăm nói:

- Đủ rồi đấy, sau này không cho dùng bản lĩnh này nữa, ta bảo ngươi dùng mới được dùng, biết chưa?

Lạc Hồng Nhạn gật đầu liên tục, nào có không đồng ý chứ?

Trong lòng y sắp cảm kích Sở Mặc chết mất!

Bởi vì mấy hôm Sở Mặc đến, quan hệ giữa y và Sở Sở đột nhiên tiến triển mạnh!

Làm cho y không dám tin đây là thật.

- Này, ngươi đừng có cười ngớ ngẩn như thế nữa.

Ngươi mau nói tiếp đi.

Sở Sở nói.

- Về nguyên nhân tại sao hai bên bị chôn vùi, giống như ta nói vậy, quá trình trưởng thành và tu luyện của họ quá mức giống nhau.

Cho nên, hồn phách được bồi bổ cũng khá tương tự.

Cứ như vậy, khi hai bên gặp mặt sẽ nảy sinh trùng lặp.

Loại trùng lặp này dẫn tới đạo bị xung đột vô hình, bất cứ cảnh giới nào... cũng đều khó có thể chịu đựng.

Cho nên mới xảy ra sự chôn vùi.

Lạc Hồng Nhạn lần nữa vào trạng thái, nói rành mạch.

- Loại thứ hai, dung hợp... loại này khá dễ giải thích, chính là trong quá trình trưởng thành đều không tự bồi bổ hồn phách của mình, mà chỉ là không ngừng làm hồn phách vốn có mạnh mẽ hơn...

Đương nhiên, đạo lý trong này ta cũng không thể giải thích rõ ràng.

Nhưng hiện tượng này nhất định là có tồn tại!

Lạc Hồng Nhạn nói:

- Điều này dẫn tới trừ việc hồn phách vốn có mạnh lên, thì hồn phách hai bên cũng không sinh ra bất cứ thay đổi nào.

Như vậy, ngày gặp lại nhau, hồn phách hai bên sẽ hút lẫn nhau, hợp thành ba hồn bảy phách một lần nữa!

Thân thể hai bên cũng dung hợp lại một cách hoàn hảo!

Hiện tượng này tuy cực kỳ hiếm thấy nhưng cũng không phải không có.

Mặc dù đây đều chỉ là suy đoán của ta, nhưng ta cũng không nói bừa, mà dựa trên những căn cứ nhất định.

- Còn nói tới loại thứ ba, mỗi người đều khỏe mạnh, căn cứ này ta đã thấy có ghi chép lưu lại, nên hẳn là như thế.

Hai người đối ứng, mỗi người đều bồi bổ lại hồn phách một cách hoàn hảo.

Sau đó, đạo mà họ tu luyện cùng hoàn toàn khác nhau, quá trình trải qua cũng khác nhau!

Đồng thời, đã tu luyện đạo của mình tới một trạng thái gần như hoàn hảo.

Mà hồn phách của họ cũng cực kỳ hoàn chỉnh, gần như đã đầy đủ.

Cho nên sau khi hai người như vậy gặp nhau cũng sẽ không dẫn tới bất cứ sự tiêu cực nào.

Đồng thời, vốn họ có nguồn gốc từ cùng một bộ hồn phách, nên tâm linh hai người sẽ tương thông, sự cộng hưởng linh hồn này còn mạnh hơn anh chị em song sinh nhiều!

Sau khi nói xong, Lạc Hồng Nhạn nhìn hai người, trên mặt mangtheo chút đắc ý:

- Giải thích của ta cũng được chứ?

- Được, đương nhiên là được!

Sở Mặc trực tiếp khen ngợi:

- Tuy ngươi nói là phán đoán, nhưng ta cũng có thể cảm giác được, đây là loại lý giải gần với sự thật nhất.

Ngươi thử nhìn ta xem... hồn phách của ta, như thế nào?

Bởi vì có quá nhiều chứng cứ cho thấy hắn là một ngoại lệ, cho nên Sở Mặc cũng vô cùng tò mò, rốt cuộc hắn có phải ngoại lệ hay không.

Lạc Hồng Nhạn gật đầu bằng lòng, sau đó hơi nhắm mắt lại, hai tay bắt đầu kết ấn, một luồng dao động vô hình tỏa ra từ trên cơ thể y.

Luồng dao động này vô cùng nhẹ, Sở Mặc cũng chính là vì theo dõi Lạc Hồng Nhạn thi triển từ đầu thì mới cảm ứng được đôi chút.

Nếu không, hắn vốn dĩ không cảm ứng được chút xíu nào.

Sau đó, Lạc Hồng Nhạn hộc cái phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lung lay như muốn đổ.

Nhất thời khiến Sở Mặc cùng Sở Sở sợ hết hồn, lo lắng nhìn Lạc Hồng Nhạn.

- Không sao không sao, khụ khụ...

Lạc Hồng Nhạn nhìn Sở Mặc với vẻ u oán:

- Ta không nhìn được... chỉ thấy một biển sấm sét màu vàng, suýt chút nữa là bị sét đánh rồi... làm ta sợ muốn chết!

Biển sét màu vàng?

Sở Mặc hơi hơi nhếch lông mày, nhớ tới lúc bản thân độ kiếp có một tia chớp cuối cùng màu vàng óng.

Hắn nhìn Lạc Hồng Nhạn hơi áy náy:

- Ta không ngờ lại như vậy.

- Không trách ngươi, ta cũng không ngờ tới... lúc trước xem bất cứ sinh linh nào cũng không có chuyện như vậy.

Đây cũng là chứng tỏ ca ca ngươi lợi hại, không phải ai cũng có thể nhìn thấu ngươi.

-----o0o-----

Chương 2097: Dã tâm của Sở Sở (1)

Chương 2097: Dã tâm của Sở Sở (1)

Lạc Hồng Nhạn hơi hổn hển, nói:

- Không phải ta khoác lác chứ nếu ta đã không nhìn thấu, thì một thái thượng cũng chưa chắc đã nhìn thấu được!

Bởi vì về phương diện tu luyện đại đạo luân hồi, ta có năng lực khá mạnh đấy.

Sở Sở hơi nhíu mày, có chút không đành lòng, nhưng cũng không tiện biểu lộ quá rõ ràng, liền nói:

- Ngươi có cần nghỉ ngơi chút không?

Lạc Hồng Nhạn cười nói:

- Không sao không sao, ta chạy trốn nhanh.

Sở Mặc nói:

- Không sao là tốt rồi.

Nói như vậy, nếu ngươi có thể thấy sáu hồn phách của họ, sau đó lại nhìn hồn phách sáu người bạn của ta, liền có thể tính ra được nếu họ gặp nhau sẽ xảy ra kết quả thế nào rồi phải không?

Lạc Hồng Nhạn gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm túc hiếm có:

- Nếu như lý luận của ta không sai, thì nhất định là như vậy, nhưng chuyện thế này không thể thử một cách qua quýt được...

Nếu như người không liên quan thì thôi, ta thực sự cũng muốn nhìn tận mắt xem sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng những người này đều là bạn của ca ca ngươi, đương nhiên chúng ta không thể cẩu thả như vậy.

Mặc dù thế, gọi họ tới xem một cái thì vẫn được!

Sở Sở bên cạnh tỉnh táo nói:

- Có thể thế này... chúng ta nói rõ với sáu bọn họ, cho họ tự lựa chọn.

Gặp hay không gặp ta tin họ mới là người có quyền lên tiếng nhất chứ?

Sở Mặc cùng Lạc Hồng Nhạn liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy cũng nên như vậy.

Nếu bản thân họ cũng không thèm quan tâm thì đương nhiên họ cũng không có gì để nhiều lời rồi.

Lạc Hồng Nhạn đứng lên nói:

- Ca ca và Sở Sở tạm thời chịu ấm ức chút, ở lại đây một thời gian ngắn, ngay bây giờ ta sẽ đi sắp xếp, nhất định mang người tới cho cácngươi!

Nói đến đây Lạc Hồng Nhạn trực tiếp lao ra hấp ta hấp tấp.

Mấy vạn tầng trận pháp bên dưới phủ thành chủ vẫn hoạt động.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Sở Sở:

- Con người tên tiểu tử này không tệ!

Sở Sở nhìn thoáng qua Sở Mặc, sắc mặt hơi mang chút thẹn thùng:

- Ca ca ngươi chớ nói ta nữa, ngươi kể chuyện của ngươi với các chị dâu đi.

Ngươi thử nói tên các nàng xem ta có biết các nàng hay không?

Sở Mặc biết con gái thường dễ xấu hổ nên cũng không chọc ghẹo nàng tiếp nữa, nói:

- Ngươi có hai chị dâu, một người tên là Kỳ Tiêu Vũ, tộc Tinh Linh, một người tên Thủy Y Y, là con gái nhà họ Thủy trong đại vực Viêm Hoàng.

- Không tệ đấy, thế mà còn có một tộc Tinh Linh!

Ừm, ta nghe nói qua về tộc Tinh Linh rồi, tính tình của các nàng cũng đều vô cùng cao ngạo, không kết hôn với người tộc khác.

Kỳ Tiêu Vũ... tên này ta chưa từng nghe nói đến.

Không dám nói chắc chắn là không có, nhưng có thể vào mắt ca ca thì cô gái này hẳn cũng không quá yếu.

E rằng, nàng cũng là một ngoại lệ đấy.

Sở Sở vừa cười vừa nói:

- Còn như nhà họ Thủy trong đại vực Viêm Hoàng... quan hệ giữa Thủy gia và Sở gia trước nay vẫn rất tốt... nhưng cho tới giờ chưa từng nghe thấy có ai tên là Thủy Y Y.

- Có khi nào tên ở hai vũ trụ khác nhau không?

Sở Mặc nhìn Sở Sở:

- Có khả năng này không?

Sở Sở lắc đầu nói:

- Hẳn là không có, dựa theo cách nói của Lạc Hồng Nhạn, thì đây là hiện tượng do nhiều nhân tố như luân hồi, số mệnh, nhân quả tổng hợp lại với nhau mà sinh ra.

Cho nên nói, không chừng hai chị dâu mà ca ca tìm cho ta, đều là ngoại lệ.

Sở Mặc cười khổ nói:

- Cái gì mà ngoại lệ hay không ngoại lệ, chỉ cần tìm được các nàng là tốt rồi.

Sở Sở nhẹ giọng an ủi:

- Ca ca yên tâm đi, người tốt sẽ được trợ giúp.

Từ đầu đến cuối ta luôn cảm thấy, đối phương chưa chắc đã thực sự ôm một ác ý lớn để dẫn ca ca vào ván cờ này.

Bởi vì nếu như y muốn giết ca ca, hẳn ca ca sẽ không có sức chống cự.

Bất kể là trước đây hay hiện tại đều như vậy.

Với cái nhìn này của Sở Sở, Sở Mặc cũng đồng tình.

Nơi đây thực sự hoàn toàn có khả năng tồn tại một ván cờ chưa phá giải được.

Nhưng dù là tốt hay xấu, cảm giác làm người trong cuộc bị coi như quân cờ không hề làm cho người ta thấy thoải mái chút nào.

Tựa như Tử Đạo và Âu Dương Phỉ, còn có Sở Sở ở trước mặt.

Nguyên nhân bọn họ không chịu chém bỏ thần cách chính là vì không muốn làm liên lụy chính mình.

Chứ cũng không phải là không muốn chém bỏ.

Chỉ sợ tất cả bọn họ đều vô cùng tin tưởng Sở Mặc, biết lệnh phong thần nằm trong tay Sở Mặc thì họ sẽ không gặp phải bất cứ nguy hiểm nào, nhưng đối với thần cách trong đầu chính mình quả thực là vẫn không thích.

Ở nơi này, Sở Mặc cùng Sở Sở hai người lại đàm luận rất nhiều chuyện mà họ từng trải qua từ nhỏ đến lớn.

So sánh với những trải nghiệm trắc trở của Sở Mặc, quá khứ của Sở Sở đơn giản hơn rất nhiều.

- Từ nhỏ đến lớn ta đi đến đâu thì đều là con cưng chân chính.

Lúc ở đại vực Viêm Hoàng, ta là công chúa Sở gia, hầu như mọi người đều vây quanh ta, coi ta là trung tâm.

Cho nên... không thể nói là không có kinh nghiệm chiến đấu, nhưng thực sự rất yếu.

- Sau đó, lại vào La Thiên Tiên Vực, những người trong hoàng tộc cũng đều rất nuông chiều ta, Cơ Khải ca, Cơ Thánh ca đều đối xử với ta rất tốt, ông ngoại và cậu thì càng không cần nói.

Nghe thấy những cái tên quen thuộc như Cơ Khải, Cơ Thánh, Sở Mặc có một loại cảm giác rất huyền diệu.

Rõ ràng đều là người mình quen thuộc vô cùng, nhưng lại xuất hiện trong một vũ trụ khác.

- Giữa ta và Cơ Thánh còn sinh ra biết bao hiểu lầm đấy, gã đó năm lần bảy lượt muốn giết ta...

Sở Mặc cười cười kể lại một số ân oán năm xưa giữa hắn và Cơ Thánh.

Sở Sở nghe mà trợn mắt há miệng, luôn miệng kêu thật khó lòng tưởng tượng.

Sở Sở nói:

- Xem ra hai vũ trụ mặc dù có nhiều nét tương đồng lớn, nhưng các chi tiết nhỏ lại khác nhau rất nhiều.

Sức chiến đấu của ta cũng là đạt được trong sân thí luyện.

Khi đó ta mai danh ẩn tích, lặng lẽ vào sân thí luyện.

Nếu không tất cả mọi người sẽ cưng chiều ta, nhường nhịn ta.

Sớm muộn cũng có ngày ta phải tới một nơi hoàn toàn lạ lẫm, khi đó nếu không ai che chắn cho ta ta biết phải làm sao bây giờ?

Sở Mặc gật đầu, hắn rất hiểu loại suy nghĩ này của Sở Sở.

Sở Sở nói:

- Ta cố ý làm cho bản thân trở nên rất xấu, đi vào sân thí luyện, dùng thời gian năm năm tại đó trực tiếp trở thành đệ nhất trên thiên bảng...

Hì hì, ta có lợi hại không?

- Lợi hại!

Vẻ mặt Sở Mặc thành thật:

- Ca ca chỉ mất hai năm!

- ...

-----o0o-----

Chương 2098: Dã tâm của Sở Sở (2)

Chương 2098: Dã tâm của Sở Sở (2)

Sở Sở không kìm được trợn trắng mắt, không thèm để ý đến người anh trai không ra dáng này, nói tiếp:

- Sau đó, ta không nge lời cha mẹ khuyên, vào chiến trường viễn cổ...

Ở đó, ta mới thực sự biết thế nào là tàn khốc, là giết chóc.

Thì ra, sân thí luyện được coi là cối xay thiên tài chưa tính là gì.

Nơi như chiến trường viễn cổ mới thực sự là lò mổ.

Hàng tỉ sinh linh ồ ạt tràn vào, cuối cùng lại chỉ còn năm mươi.

Ha ha, đúng là nực cười, còn nói là thuật đại đạo chứ.

Sở Mặc cười khổ:

- Đại đạo năm mươi, thiên diễn bốn mươi chín, nhân độn chỉ còn một....

- Đúng vậy, người bố trí ván cờ này mới là kẻ khủng bố chân chính, quả thực là đã dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

Phương pháp cao minh, làm người ta khó lòng tưởng tượng.

Ta luôn cảm thấy, chuyện nàycó liên hệ chặt chẽ với mấy cổ tộc lớn trong lối đi.

Hôm nay ngoài miệng thì họ nói vô tội, nói cái gì mà lịch sử lối đi đã xuất hiện đứt đoạn.

Nhưng trong mắt ta, lợi ích của ai thu về lớn nhất, thì người đó đáng nghi nhất!

Sở Sở nói.

- Ta cũng nghĩ vậy, nhưng muốn tra rõ thực sự quá khó khăn.

Mấy cổ tộc lớn trong lối đi không dễ bị lay chuyển như vậy đâu

Sở Mặc nói.

- Thực ra cũng chưa chắc, ngươi thấy Lạc Hồng Nhạn rồi đấy?

Y là thiên kiêu xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Thủy.

Nhưng lúc trướcgiọng rống của y ngươi còn nhớ chứ?

Sở Sở nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc suy nghĩ một chút không nhịn được cười nói:

- Lúc đó y đang mắng người ta, nói gia tộc Lạc Thủy là con rùa rụt đầu...

- Ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?

Sở Sở cười rộ lên.

- Có chút kỳ quái, người trẻ tuổi này cũng mạnh mẽ đấy, tức giận lên đến bản thân cũng mắng.

Sở Mặc nói như thật.

- ...

Vẻ mặt Sở Sở không nói gì:

- Không phải cái này, ý của ta là, chẳng lẽ ca ca không thấy, thế hệ trẻ của những cổ tộc này không quá tán thành chuyện bảng phong thần sao?

Sở Mặc thở dài một tiếng:

- Nhưng ngươi cần phải hiểu muội muội ngốc ạ, cuối cùng họ vẫn sẽ trưởng thành, trở thành người được lợi cuối cùng.

Không ai dễ dàng đi đập chén cơm của mình như thế đâu.

- Sẽ có.

Sở Sở nói đầy tin tưởng:

- Theo ta biết, trong toàn bộ thế hệ trẻ bên trong Lạc Thủy gia có ít nhất phân nửa người ưu tú là công khai ủng hộ Tử Đạo cùng Âu Dương Phỉ chạy trốn... nếu không vì sao họ lại có thể chạy trốn thuận lợi như vậy được?

Nếu tất cả mọi người đều phản đối nghiêm túc, thì hai người bọn họ cơ bản là không còn đường trốn!

Đúng rồi, ngươi không nghe sai đâu, hơn phân nửa ủng hộ công khai!

- Tại sao lại như vậy?

Sở Mặc cảm thấy có chút kỳ quái.

- Thứ nhất, tất cả sinh linh trên bảng phong thần đều quá mạnh.

Trước mặt những sinh linh trên bảng phong thần, những con cháu dòng chính cổ tộc như bọn họ đều có cảm giác bản thân rất vô dụng.

Loại cảm giác này với những sinh linh kiêu ngạo mà nói là rất khó chịu.

Đáng châm chọc nhất là, sinh linh mạnh mẽ như vậy lại bị người ta cầm tù không được tự do!

Sở Sở cười lạnh nói:

- Người tu luyện sau khi đạt tới cảnh giới nhất định, thì tâm tình đại khái đều như vậy.

Sự ưu ái cho tự do thậm chí còn vượt qua rất nhiều loại quyền lợi.

Đây cũng là lý do vì sao chỗ vũ trụ chúng ta hầu như không thấy nô lệ.

- Thứ hai, tác dụng lớn nhất của những sinh linh bảng phong thần đối với các cổ tộc kia mà nói, chính là để ngăn chặn sự xâm lấn của sinh linh vùng tối.

Ngươi biết đấy, thanh niên thì thường nhiệt huyết.

Đối với chuyện như ép buộc lên chiến trường thường cảm thấy rất khó coi, dưới con mắt của họ, anh hùng chân chính là phải dám liều chết hùng hồn dù không bị ai ép bức.

Cho nên, với sinh linh trong bảng phong thần, bọn họ là có thương hại, nhưng đây không phải là điểm mấu chốt.

Sở Sở cười lạnh nói:

- Mấu chốt nhất chính là, lệnh bài phong thần... thì có hạn, nó chỉ có thể nằm trong tay một số ít người.

Tiếp đó, những sinh linh trên bảng phong thần là những lực lượng rất mạnh.

Nhiều người thực ra cũngmuốn mời chào nhân tài như vậy.

Nhưng không còn cách nào...bọn họ đều bị những người có lệnh bài phong thần giữ rịt trong tay.

Nhưng nhóm chúng ta là ngoại lệ!

Bởi vì tên khốn nắm giữ lệnh bài phong thần kia đã chết!

Lúc trước ta cũng hoài nghi không biết lệnh bài phong thần có bị bọn Tử Đạo cầm đi không.

Nhưng hiện giờ có thể chắc chắn, đúng là có chuyện như vậy.

Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Tổng hợp mấy lý do ở trên lại, gia tộc Lạc Thủy cũng thế, cổ tộc khác cũng thế, đại đa số thế hệ trẻ trong đó đều không thích bảng phong thần.

Sở Mặc nhớ tới cách nói của Quách Xương và Cổ Băng Băng, lại thấy thái độ của Lạc Hồng Nhạn, rốt cuộc cũng có chút tin tưởng, hẳn sự việc đúng như Sở Sở nói.

Nếu vậy, thì mục tiêu kia của hắn không chừng thực sự có cơ hội thực hiện được.

Sở Sở nói tiếp:

- Hơn nữa, các cổ tộc đều tương đối thoáng với việc các thế hệ trẻ bên dưới tự lập thế lực riêng.

Cũng không cố ý đi chèn ép.

Bởi vì...

đây coi như là trồng cây gây rừng.

Tốt nhất đến cuối cùng cả cánh rừng này đều phải là của nhà mình!

Nếu không chỉ có một cây đại thụ trơ trọi, cho dù có lớn thì cũng ngăn được bao nhiêu mưa gió chứ?

Sở Mặc gật đầu.

- Cho nên mặt này thì có hy vọng rồi.

Ca ca, về sau chúng ta tự lôi kéo một đám người lập thành thế lực đi!

Thực ra ta đã sớm nghĩ tới việc này rồi.

Đẩy Lạc Hồng Nhạn lên phía trước, cho y làm thủ lĩnh.

Đầu tiên là thế lực này cần liên kết những thiên kiêu trong thế hệ trẻ của các cổ tộc lớn.

Cùng chung chí hướng.

Sau đó, lấy những tu sĩ trên bảng phong thần làm cơ sở, chém bỏ thần cách cho họ, thì có không cầu xin họ cũng tự thuần phục chúng ta.

Chỉ cần có một phần ba thôi thì thế lực này của chúng ta cũng đã rất khủng khiếp rồi!

Sở Sở như thể nhớ ra chuyện gì đó rất hay, vừa cười vừa nói:

- Đến lúc đó, các cổ tộc lớn nhất định sẽ phát điên, cáu giận, muốnchèn ép chúng ta, sau đó họ sẽ đột nhiên phát hiện, chèn ép chúng ta thực chất chính là chèn ép người nhà của họ!

Sở Sở nhìn Sở Mặc, nói có chút hưng phấn:

- Cho nên, đến cuối cùng chỉ còn lại một khả năng!

Đó chính là... những cổ tộc kia đành cố mà nuốt trái đắng, dù có muốn hay không cũng phải chấp nhận thế lực này tồn tại và phát triển!

Sau đó, ca ca liền ở sau lưng, thao túng hết thảy.

Hoàn toàn không cần đứng ra.

Đến lúc đó, chúng ta có thể gây sóng gió một cách chân chính!

-----o0o-----

Chương 2099: Chiều lên tận mây xanh (1)

Chương 2099: Chiều lên tận mây xanh (1)

Sở Mặc có chút im lặng nhìn muội muội dang vô cùng hưng phấn, cuối cùng thấy nàng càng nói càng thái quá, không nhịn được liền dội cho một gáo nước lạnh:

- Ngươi xác định là ca ca có thể đứng sau lưng nắm giữ toàn cục?

Mà không phải đến ngày chuyện thành công bị đá văng ra ngoài?

Hoặc là khi việc còn chưa thành liền bị người ta bán đứng, sau đó bị những cổ tộc này truy sát?

- Không phải không phải.

Sở Sở thành thật nhìn Sở Mặc:

- Không phải như ngươi nghĩ, phải thần bí!

Phải thần bí ấy!

Một hơi liền nói ba lần, Sở Sở nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Ca, tuy rằng chúng ta chỉ mới gặp mặt, nhưng ta thấy ta rất hiểu ngươi.

Trong bản chất của ngươi quá kiêu ngạo, bất cứ chuyện gì đều khó lòng khiến ngươi cúi đầu.

Hơn nữa, bất kể làm gì đều có một khí thế vượt quá tưởng tượng người khác.

Dù hành động nào cũng quang minh chính đại.

Nhưng thật ra, như vậy là không được, không có nghĩa lúc nào cũng có thể trót lọt.

Trên đời này, không thể phủ nhận việc tu sĩ phẩm cấp cao đều có tấm lòng rộng rãi, đức tính cao thượng.

Nhưng tương tự... yêu ma quỷ quái cũng không thiếu!

Sở Sở hít một hơi thật sâu, sau đó thở ra, nhìn Sở Mặc:

- Cho nên, lúc cần dùng thủ đoạn thì phải dùng!

Làm chuyện lớnkhông câu nệ tiểu tiết, càng không cần để ý đến quá trình.

Kết quả nếu chúng ta thắng... mới là tốt nhất!

Sở Mặc không nhịn được cười nói:

- Sở Sở, ngươi biết không, cho tới nay, người khác đều bị ca ca lừa như vậy.

- Thôi đi.

Sở Sở liếc Sở Mặc một cái:

- Đây không phải là lừa dối, đây là nói thật.

Để ta làm đi!

Ca ca, hiện tại ta đã biết rồi, trách nhiệm trên vai ngươi nặng thế nào.

Ngươi phải tìm được chị dâu, phải đối mặt với Linh Thông thượng nhân cònchưa biết là bạn hay thù, lại phải tra xét hung thủ hại vương tộc họ Sở năm xưa.

Còn càng phải đề phòng....

Vị đó!

Sở Sở không dám nói ra hai chữ lão tổ, chỉ là dùng ngón tay chỉ lên trời.

- Không chỉ vậy, ngươi còn có rất nhiều việc ràng buộc và cần quan tâm, bạn của ngươi, chuyện của ta, còn chuyện của nhiều người khác nữa.

Cho nên ngươi nhất định phải san sẻ gánh nặng này, giao cho chúng ta.

Không thể chuyện gì cũng do mình ngươi gánh được.

Như vậy, ngươi sẽ sụp đổ mất.

Sở Sở có chút cảm xúc dâng trào nói:

- Nói không chừng, trong nhân quả, hai huynh muội chúng ta cũng từng là huynh muội trong thời kỳ khi xưa của vương tộc họ Sở.

Nếu không... vì sao lại thân thiết như vây?

Nếu không... vì sao linh hồn lại sản sinh cộng hưởng?

Sở Mặc cười cười:

- Yên tâm đi, thực ra ta cũng không quật cường như vậy, có người cùng chia sẻ đương nhiên không thể tốt hơn.

Nhưng kiến nghị này của ngươi ta thấy phải suy xét kỹ càng đã rồi hẵng nói.

- Ca ca cảm thấy không đáng tin cậy?

Sở Sở cười híp mắt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu:

- Ta cảm thấy ngươi cũng không ngây thơ như vậy, lòng người mới là thứ phức tạp nhất trên đời này, ngươi muốn liên kết con em trong các cổ tộc, làm cho tương lai các cổ tộc đó phải dè chừng, thì khi chọn người nhất định phải chọn con cái dòng chính.

Hơn nữa địa vị không thể thấp quá.

Cứ như vậy, sao ngươi có thể cam đoan đến cuối cùng bọn họ lại chấp nhận một người như ta tồn tại?

Trên mặt Sở Sở lộ ra nụ cười thần bí, nhẹ giọng nói:

- Ca ca không cần đứng ra, từ đầu đến cuối đều không cần đứng ra.

Chuyện này cứ giao cho ta đi!

Nếu để ta đi đánh nhau thì không đáng tin lắm, nhưng để ta làm chuyện này ta thấy nhất định có thể làm được.

Được rồi ca, ngươi mới trở về từ vùng tối, có phải các sinh linh vùng tối lại bắt đầu rục rịch rồi không?

Sở Mặc nhìn Sở Sở, có chút không hiểu nha đầu kia định làm gì.

Nhưng vẫn gật đầu nói:

- Đúng vậy, hẳn là chẳng mấy chốc nữa thôi những sinh linh vùng tối sẽ đánh tới.

- Vậy thì trận chiến đầu tiên của chúng ta liền bắt đầu từ đây!

Ca ca, ta sẽ đưa ngươi tôn lên thành một thủ lĩnh tinh thần.

Sau đó ngươi cần làm gì thì cứ đi mà làm.

Chỉ đến lúc cần thiết, ca ca chém bỏ thần cách của mấy người là được.

Và trong quá trình này ta cam đoan ca canhất định sẽ an toàn.

Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Còn một việc nữa, ca ca, với quyền lực, ngươi có dã tâm không?

Sở Mặc lắc đầu:

- Không có, nhưng mà ngươi có.

- Hì hì...

Sở Sở không nhịn được bật cười, có chút xấu hổ nhìn Sở Mặc nói:

- Ca ca nhìn ra thì cứ nhìn ra, sao còn phải nói chứ?

Nói đến đây, hơi thở trên người Sở Sở liền thay đổi, than nhẹ mộttiếng:

- Năm xưa khi ta vào chiến trường viễn cổ thực ra là vì không muốn tiếp tục ở lại La Thiên Tiên Vực.

Bởi vì ta sợ ta sẽ bị diệt vong.

Ta muốn đứng ở đỉnh cao nhất trên thế gian này, thành nữ vương chân chính!

Chứ không phải vĩnh viển chỉ là một nha đầu điên rồ trong mắt mọi người!

Vào lúc này, hơi thở tỏa ra trên người Sở Sở khác hẳn so với ban nãy.

Nhưng dường như Sở Mặc cũng không hề cảm thấy kỳ quái, giữa hai người có cảm ứng tâm linh, thực ra ngay từ đầu, hắn đã cảm ứng được sự không cam lòng nằm dưới chân người khác của Sở Sở rồi.

- Không ngờ rằng, sau khi vào lối đi mới phát hiện, bản thân vậy mà lại lọt vào một cạm bẫy lớn, còn nói gì tới giấc mộng nữ vương?

Có thể yên lành làm một cô gái đã là hy vọng xa vời rồi.

Thực sự Hồng Nhạn là người tốt, y chẳng có dã tâm hay ý đồ xấu nào.

Thoạt nhìn giống như là một công tử nhàm chán thích lang bạt.

Y luôn thích ta, mà thực ra không phải ta không động lòng.

Nhưng trước ngày hôm nay, ta vốn dĩ không dám đồng ý với y.

Bởi vì ta hoàn toàn không có bất cứ năng lực tự vệ nào.

Mạng của ta, còn bị người khác nắm chặt trong tay....

Giọng nói của Sở Sở rất nhẹ nhưng Sở Mặc lại có thể cảm nhận được nỗi bi thương trong lòng của nàng.

- Thế nhưng bây giờ lại khác.

Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Giữa ta và ca ca có cảm ứng tâm linh rất thần kỳ, ta có thể cảm giác được ca ca không có loại dã tâm này, nếu là có, muội muội sẽ nguyện một lòng phụ tá ca ca trở thành vua thế giới!

Nhưng ca ca không có, thế thì xin nhờ ca ca giúp muội muội, đứng ở nơi cao nhất thế giới này!

Chúng ta chỉ có sở hữu thế lực như vậy, mới vạch trần được tất thảy, khám phá mọi bí mật, mới có thể... báo thù cho gia tộc xưa của chúng ta!

Sở Mặc lẳng lặng nhìn Sở Sở, cảm ứng tâm linh giữa hai người liên hệ vô cùng chặt chẽ, hắn biết, những lời này của Sở Sở đều là những gìtrong lòng nàng chân chính muốn nói.

Cùng với điều đó, hẳn là nàng chưa từng thổ lộ điều này với ai.

Cũng chỉ trước mặt hắn, mới dám yên tâm mà lớn mật nói ra.

-----o0o-----

Chương 2100: Chiều lên tận mây xanh (2)

Chương 2100: Chiều lên tận mây xanh (2)

Bởi bọn họ, bẩm sinh đã thân cận với nhau, bởi bọn họ, tuyệt đối sẽ không bán đứng đối phương.

Sở Mặc cười đứng lên, đi tới trước mặt Sở Sở nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, sau đó nói:

- Tiểu muội của ta muốn làm nữ vương, anh trai như ta đây đương nhiên phải dốc lòng ủng hộ rồi.

Sở Sở vươn hai cánh tay, ôm thắt lưng Sở Mặc, sau đó vui vẻ dùng khuôn mặt cọ cọ vào lòng hắn, một lúc lâu sau mới buông ra, lùi lại hai bước, dùng sức vung nắm đấm.

- Có muốn chém bỏ thần cách luôn lúc này không?

Sở Mặc nhìn Sở Sở:

- Thực ra dù có chém cũng không sao.

- Không được, bây giờ chưa chém được.

Vẻ mặt Sở Sở rất nghiêm túc:

- Bây giờ còn chưa tới lúc, không thể đánh rắn động cỏ.

Thực ra ta biết, thần cách ở lâu trong đầu sẽ ảnh hưởng tới tu luyện.

Nhưng khôngsao, thời gian rất lâu mới bị.

Mà hiện tại, ta cũng không cần có cảnh giới quá cao.

- Vậy được rồi.

Thấy Sở Sở kiên quyết, Sở Mặc gật đầu:

- Chính ngươi phải cẩn thận, tấm lệnh bài phong thần kia có cần đưa cho ngươi hay không?

- Đừng, ca ca cứ nắm lệnh bài trong tay, đừng đưa cho ai!

Sở Sở nói:

- Đợi gặp hết bọn Côn Bằng... ca ca hãy đi trước, ta sẽ nói chuyện với Hồng Nhạn về việc này, nhất định y sẽ ủng hộ ta.

Có y chống đỡ, mọi việc trong giai đoạn đầu liền có thể triển khai thuận lợi rồi.

Còn như ca ca, sau khi trở về thì chỉ cần làm một chuyện, chính là chuyên tâm tìm kiếm hai vị chị dâu.

Còn có, nếu ca ca thực sự gặp phải Linh Thông thượng nhân...

Nói đến đây, Sở Sở hơi ngừng lại một chút, sau đó tiếp:

- Đừng đánh nhau với y, ta tin tưởng, y bày ra một ván cờ lớn như vậy, hẳn không phải là để hại người khác.

- Được, ta đồng ý với ngươi.

Hai chị dâu của ngươi vẫn còn ở trên tay y mà, ta cũng không thể đi trêu chọc y quá.

Sở Mặc cười nói.

Sau đó, Lạc Hồng Nhạn vội vã trở về, nói cho Sở Mặc cùng Sở Sở biết mọi việc đã chuẩn bị xong, ở đây đợi vài hôm thì không còn vấn đề gì nữa rồi.

Sở Sở nhìn Lạc Hồng Nhạn nói:

- Được, mấy người này tới thì cũng không cần trả lại nữa.

- Hả?

Lạc Hồng Nhạn hơi ngẩn ra, nhưng lập tức ánh mắt lại lộ vẻ hưng phấn:

- Được được!

- ...

Sở Mặc ở một bên thấy thật hết chỗ nói, hắn không tin Lạc Hồng Nhạn là kẻ ngu dốt có thể bị phụ nữ đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Người có nghiên cứu sâu sắc về luân hồi như vậy, sao lại là đồ ngốc được?

Nhưng màn trước mắt này thực sự khiến người ta câm nín.

Đây chính là sức mạnh tình yêu ư?

Sức mạnh duy nhất khiến sinh linh trong toàn vũ trụ, bất kể chủng tộc, bất kể tu vi trở nên điên cuồng?

Sở Sở cũng xạm mặt lại nhìn Lạc Hồng Nhạn, hơi tức giận:

- Ngươi không hỏi ta lấy họ làm gì?

- Mặc kệ đi.

Lạc Hồng Nhạn ngang ngược nói:

- Lấy mấy ngời của họ thì sao?

Cho dù gạt lấy không trả thì thế nào?

- Nếu như ta muốn thành lập một thế lực hoàn toàn mới thì sao?

Đến lúc ấy sẽ đối đầu với tất cả các cổ tộc lớn trong đó có cả Lạc Thủy Gia nữa?

Sở Sở cười híp mắt hỏi.

- Ồ, thật tốt quá, ta đã sớm muốn làm như vậy rồi!

Nhưng mà luôn không có cơ hội, hơn nữa... hơn nữa...Lạc Hồng Nhạn có chút ngượng ngừng nói:

- Ta không có năng lực đó.

- ...

Lúc này Sở Mặc cảm thấy triệt để hết chỗ nói rồi.

Đến giờ hắn đã nhìn được, tên tiểu tử Lạc Hồng Nhạn này không phải ngu ngốc, mà là trong bản chất của y quá mức ngông cuồng, tràn đầy địch ý với bất cứ loại cường quyền nào, dù cường quyền này chính là nhà y.

Hơn nữa Lạc Hồng Nhạn thực sự... quá thích Sở Sở rồi.

Quả thực muốn cưng chiều nàng lên tận mây xanh.

Sở Mặc có thể cảm nhận được rõ ràng, loại thích này, là thích thật... không pha tạp bất cứ yếu tố nào.

Chỉ sợ là sự nuông chiều này, cộng thêm tính tình Sở Sở, thì về sau tên đáng thương đó sẽ bị bắt nạt gắt gao.

Nhưng mà cũng có thể trong lòng người ta lại muốn hưởng thụ cảm giác này cũng nên.

Chí hướng của Sở Mặc là không thèm để ý tới những thứ như quyền lực địa vị, hay danh tiếng.

Cũng không phải là hắn mơ cao xa điều gì, mà chỉ có thể nói là chí hướng của hắn không nằm ở đó.

Nhưng hắn cũng không ngại Sở Sở có loại dã tâm như thế, Sở Sở là tỷ tỷ cũng thế, muội muội cũng thế, hiển nhiên đều là người có linh hồn thân thiết nhất với hắn trên đời này.

Vốn dĩ Sở Mặc còn đang suy nghĩ xem nếu như thành lập một thế lực, thì đẩy ai đứng ra lèo lái sẽ thích hợp hơn một chút.

Giống như Phiêu Diêu Cung ở đại vực Viêm Hoàng lúc trước vậy.

Hắn vốn chẳng muốn đứng ở vị trí bị ngàn con mắt dõi theo.

Sở Mặc từng cân nhắc tới Tử Đạo, nhưng sau đó lại bỏ qua.

Bởi vìTử Đạo là kẻ đang bị gia tộc Lạc Thủy truy nã.

Tin rằng dù phía gia tộc Lạc Thủy bên kia có độ lượng thế nào, chỉ sợ cũng không

nhịn được chuyện như vậy.

Sở Mặc cũng từng cân nhắc đến Cổ Băng Băng, nếu như bây giờ không có lựa chọn nào thích hợp hơn, thì Cổ Băng Băng cũng có thể.

Nhưng là trải nghiệm của Cổ Băng Băng vẫn quá ít, hơn nữa, sẽ rất khó khăn nếu nàng muốn rời khỏi gia tộc cổ thần.

Hiện giờ có Sở Sở, đương nhiên không cần lo lắng tới việc cần chọn ai.

Cho nên, với Sở Mặc mà nói thì đây chính là kết quả tốt nhất rồi.

Chuyến đi tới gia tộc Lạc Thủy này có thể nói thêm một em gái như Sở Sở là thu hoạch tốt nhất của hắn.

Càng hay hơn chính là còn bắt cóc được một tên Lạc Hồng Nhạn không theo lẽ thường này.

Người kia, nhìn từ góc độ nào cũng đều là một thiên kiêu tuyệt thế chân chính.

Nhất là sự nghiên cứu với đạo luân hồi thì khẳng định có thể liệt vào hạng nhân vật trâu bò trong lối đi này.

Nhân tài như vậy nói thật thì đúng là loại có thể may mắn mới gặp được chứ không phải cầu xin mà có được.

Nếu như không phải vì y thích Sở Sở, thích đến mức bất chấp tất cả, thì thực sự Sở Mặc không cóbao nhiêu lòng tin giữ được nhân tài như vậy ở bên cạnh mình.

Hiện giờ chỉ còn lại sáu vị bên này.

Sở Mặc chuẩn bị để đến lúc đó Lạc Hồng Nhạn sẽ xem hồn phách của họ, sau đó nếu có cơ hội thì lại để cho Lạc Hồng Nhạn nhìn hồn phách của Lục đại thánh bên kia.

Đồng thời, cũng để cho mười hai người của cả hai bên đưa ra lựa chọn.

Khi ấy, sẽ tìm ra một biện pháp phù hợp nhất, xử lý chuyện này.

Tốc độ của sáu người Côn, Bằng, Miêu, Hồ Ly, Ngưu, Tuyết Giao tới đây còn nhanh hơn một chút so với dự đoán của Sở Mặc.

Từ đây cũng có thể thấy được địa vị của

Lạc Hồng Nhạn trong gia tộc LạcThủy.

Mượn đám sinh linh với thân phận có chút nhạy cảm như vậy mà không gặp phải một chút cản trở nào.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXXV ( Chương 2101-2125 )


Chương 2101: Khởi đầu

Thực ra, tuyệt đại đa số những người có thân phận địa vị cực kỳ cao trong gia tộc Lạc Thủy đều đang rất cẩn thận để nhằm dỗ lấy vị thiên tài tuyệt thế này.

Lạc Hồng Nhạn đủ tư cách khiến họ đi dỗ, tài năng của y quá xuất chúng, mà qu trọng nhất là, y không có dã tâm!

Đây mới là nguyên nhân căn bản khi y vừa lên tiếng mọi người lại nể mặt y.

Một người có năng lực hùng mạnh tới cùng cực, lại không có bất cứ dã tâm nào, người không phải kẻ ham mê quyền thế thì có ai mà không thích chứ?

Nhưng mà, nếu như người đó biết Sở Sở sau lưng Lạc Hồng Nhạn có tâm tư này, nhất định sẽ trực tiếp đập bàn chửi đổng.

Đáng tiếc là, họ không biết.

Sáu sinh linh tổ cảnh Côn, Bằng, Miêu, Hồ Ly, Ngưu, Tuyết Giao sau khi tới đây cũng không hiểu ra sao.

Họ không biết bản thân tới đây làm gì, thậm chí trước khi gặp nhau còn không biết các huynh đệ khác của mình cũng tới.

Sau khi gặp mặt, sáu bọn họ đều rất vui vẻ, nhưng trong lòng lại càng thêm nghi hoặc.

Vị Hồng Nhạn công tử đại danh đỉnh đỉnh này mượn họ tới là để làm gì?

- Nghe nói Sở Sở cô nương luôn ở bên cạnh Hồng Nhạn công tử, chẳng lẽ là Sở Sở cô nương gọi chúng ta tới?

Côn hóa thành dáng dấp của một thanh niên tuấn tú, hơi cau mày nói.

- Hẳn là... không thể nào.

Miêu ở bên cạnh nói:

- Chúng ta với Sở Sở cô nương đâu có mối giao tình này?

- Đoán làm cái gì?

Lát nữa chẳng phải sẽ biết sao?

Bây giờ tình huống như chúng ta dù có xấu hơn nữa thì xấu đến đâu được chứ?

Ngưu ở bên cạnh chen vào.

- Lão ngưu nói đúng, đừng suy nghĩ nhiều như vậy.

Tuyết Giao hóa thành một chàng trai ngọc thụ lâm phong, vừa cười vừa nói.

Không lâu sau, khi một người thần bí đưa họ tới không gian trong lòng đất dưới phủ thành chủ được bao trùm bởi mấy vạn tầng trận pháp, rốt cuộc họ cũng hiểu được mục đích mà họ được gọi tới.

Nhìn hình bóng của lục đại thánh do Sở Mặc phóng ra giữa không trung, sáu sinh linh tổ cảnh bên này đều sợ đến ngây người.

Nhìn mấy hình bóng kia với vẻ mặt đờ đẫn, sau đó lại ngây ngốc nhìn về Sở Mặc.

Sở Mặc mỉm cười:

- Tại hạ Sở Mặc, ra mắt các vị!

Ngưu lão tổ nhìn Sở Mặc với vẻ mặt xúc động:

- Ngươi là vị Sở công tử kia ư?

Năm sinh linh tổ cảnh mạnh mẽ khác cũng nhìn Sở Mặc vô cùng kinh ngạc:

- Ngươi chính là vị Sở công tử tự chém bỏ thần cách kia?

- Chuyện này đã lan đi rồi sao?

Sở Mặc nở nụ cười bất đắc dĩ.

- Đương nhiên, bao nhiêu năm nay lác đác chẳng có mấy sinh linh tự chém bỏ thần cách, từ chối lên bảng phong thần trong chiến trường viễn cổ, Sở công tử chính là một trong số đó.

Côn lão tổ nói.

- Lại nói tiếp, từ thời khắc chúng ta nghe được tin tức này liền cảm thấy vô cùng tò mò và hâm mộ Sở công tử.

Hơn nữa, sau khi suy đoán xem Sở công tử đến từ đâu, liền nghĩ Sở công tử hẳn là một ngoại lệ.

Bởi vì bên kia của chúng ta cũng không hề có thiên tài nào tên Sở Mặc.

Chí ít là... chưa từng nghe nói đến.

Hồ Ly lão tổ vừa cười vừa nói.

Sở Mặc cười cười:

- Hồ Ly lão tổ biết Hàn Nguyệt đao không?

- Đó là một trong những thánh khí mà ta từng chế tạo...

Hồ Ly lão tổ nhìn Sở Mặc có chút kinh ngạc:

- Sao Sở công tử lại biết?

Sở Mặc nói:

- Ta còn có thời gian từng dùng Hàn Nguyệt đao nữa đấy.

Tiếp đó, Sở Mặc cũng không thừa nước đục thả câu, trực tiếp đưa mối quan hệ sâu xa giữa hắn và Lục đại thánh kể lại một lượt.

Đươngnhiên là cũng bao gồm con khỉ không tồn tại ở thế giới của sáu vị trước mắt này.

Sau khi Sở Mặc nói xong, sáu vị lão tổ là sinh linh không phải người đều rung động tới mức mãi lâu sau không hề nói chuyện.

Một lúc sau, Ngưu lão tổ mới lên tiếng:

- Tuy là vẫn cảm nhận được trên đời còn một bản thân khác, và cũng biết trên đời thực sự có chuyện như vậy.

Nhưng khi chuyện đó thực sự xảy đến với mình, thì vẫn cảm thấy rất thần kỳ.

Nói thật, ta cũng rất muốn gặp "ta" kia, cùng với "các ngươi" kia.

Mấy vị khác cũng đều gật đầu:

- Nếu như không lo lắng sẽ xảy ra bất trắc, chúng ta cũng muốn thử gặp mặt.

Hồ Ly lão tổ nói:

- Không ngờ sáu chúng ta ở thế giới kia còn có thêm một huynh đệ, ta cũng rất muốn gặp nó một lần.

Sở Mặc cười nói:

- Nhất định có cơ hội.

Hiện giờ, ta định để cho Lạc Hồng Nhạn nhìn xem hồn phách của các ngươi, các ngươi thấy sao?

Vừa rồi Sở Mặc đã giảng giải lại một lần cho họ nghe về loại suy đoán kia của Lạc Hồng Nhạn.

Đương nhiên sáu vị lão tổ đều gật đầu đồng ý, họ không phải loại không biết điều, Sở Mặc đây rõ ràng là đang giúp họ.

Sống lâu như vậy, tu luyện lâu như vậy mà điều này cũng không hiểu thì đúng là sống uổng.

Sau đó, Lạc Hồng Nhạn mang Sở Sở đi cùng.

Sáu vị lão tổ nhìn Sở Sở, sau đó lại nhìn Sở Mặc, liền có cảm giác như bừng tỉnh ngộ Đều nghĩ thầm trong lòng: Thảo nào mới gặp Sở Mặcthì đã thấy quen vô cùng.

Mấu chốt là khí thế nam tính trên người Sở Mặc quá đậm, hơi thở tỏa ra hoàn toàn khác với Sở Sở.

Nhất thời họ cũng không liên tưởng tới điều này.

Bây giờ sau khi thấy Sở Sở, liếc mắt liền nhận ra hai người này quá đỗi giống nhau!

Lạc Hồng Nhạn cũng không nói nhảm, trực tiếp thi triển các loại đại đạo luân hồi, xem hồn phách của sáu sinh linh kia.

Lập tức, y nhớ kỹ trạng thái sáu hồn phách này, sau đó gật đầu với Sở Mặc:

- Ca, ta đã nhớ chắc rồi.

Ca?

Sáu lão tổ hoàn toàn đờ đẫn nhìn Sở Mặc cùng Lạc Hồng Nhạn.

Sau đó lại nhìn Sở Sở, dường như đã hiểu ra chút gì.

Sau đó, Lạc Hồng Nhạn nhìn Sở Mặc nói:

- Ta muốn đi Thương Cổ thành với ngươi một chuyến.

Chuyện này... ta có chút không chờ được!

Trên đời này có người ham mê võ nghệ, tập võ thành cuồng.

Loại như Lạc Hồng Nhạn, thuần túy chính là cuồng học thuật.

Cái gọi gãi đúng chỗ ngứa là đây, lúc trước khi chưa có ý định này, y một khắc cũngkhông muốn rời xa Sở Sở.

Nhưng sau khi thấy rõ hồn phách của sáu lão tổ rồi, nhất thời trong đầu liền sinh ra sự sốt ruột muốn đi xác nhận và giải quyết chuyện này.

Ý nghĩ này vừa sinh ra liền không thể cản lại.

Đối với mong muốn này của Lạc Hồng Nhạn đương nhiên sáu vị lão tổ sẽ ủng hộ mạnh mẽ.

Bởi vì họ cũng muốn biết, sau khi gặp mặt một "chính mình" khác, sẽ có chuyện gì xảy ra.

Sở Sở ít nhiều có chút không quá vui mừng, dù sao nàng cũng mới xác định được những chuyện mình cần làm, cần có Lạc Hồng Nhạnchống đỡ mới được.

Lần này Lạc Hồng Nhạn đi sẽ không nhanh về lắm.

-----o0o-----

Chương 2102: Anh vợ uy vũ (1)

Chương 2102: Anh vợ uy vũ (1)

Sở Mặc nhìn Sở Sở vừa cười vừa nói:

- Ngươi cũng không cần gấp quá với chuyện này.

Hiện tại có rất nhiều ánh mắt đang dòm chừng các ngươi, đừng để ý đồ của mình lộ ra quá sớm.

Sở Sở suy nghĩ một chút, sau đó cũng hiểu được ý của Sở Mặc, liền nhoẻn miệng cười:

- Vậy được rồi, tạm thời ta liền đợi ở đây.

Vừa vặn có sáu người bạn cũ, cộng thêm sự phòng ngự của Nhất Phương thành cũng không ai có thể gây bất lợi cho ta.

Lạc Hồng Nhạn nhìn Sở Sở kinh ngạc nói:

- Ngươi sẽ không đi cùng ta sao?

- Bên này còn một đống việc, ta đi với ngươi làm gì?

Sở Sở liếc Lạc Hồng Nhạn một cái.

Lạc Hồng Nhạn nói:

- Đi đàm phán với Cổ Băng Băng ấy!

Chuyện chúng ta cần làm không phải là rủ mấy người có cấp bậc như Cổ Băng Băng chơi cùng sao?

- ...Sở Sở không biết nói gì nhìn Lạc Hồng Nhạn, sau đó vỗ trán một cái:

- Sao ta lại không nghĩ tới chứ?

Sở Mặc cũng có chút không biết nói gì, nhìn thoáng qua vẻ mặt bất cần của Lạc Hồng Nhạn, nghĩ thầm: Người này tuy có vẻ không tim không phổi, cực kỳ ngỗ ngược, nhưng trên thực tế lại thông minh đến nỗi khiến người ta khiếp sợ.

Còn khiến người ta không hề cảnh giác bởi vì... tên này thực sự quá bê bối rồi.

Bê bối tới mức không ai có thể nảy sinh ra chút cảnh giác nào với y.

Nhưng...

đây mới là điểm kinh khủng nhất của y nhỉ?

Sở Mặc nghĩthầm: Chỉ mong... y có thể vẫn duy trì trạng thái này.

Nếu có một ngày người như vậy mà sinh ra tâm tư khác, thì đúng là một trận tai nạn.

Sau đó, mọi người liền quyết định luôn, sáu vị lão tổ tiếp tục canh giữ tại Nhất Phương thành.

Sau đó, Lạc Hồng Nhạn mang theo Sở Sở, đi cùng Sở Mặc lặng yên tới Thương Cổ thành!

Đời sau, vô số người đều suy đoán, liên minh kinh khủng kia rốt cuộc ban đầu gây dựng thế nào.

Một cô gái tới từ vũ trụ phía dưới, làm sao mà làm được hết thảy.

Cho dù có Lạc Hồng Nhạn chống đỡ, nhưng cũng lý nào mà để hết thảy con cháu dòng chính thiên tài của các cổ tộc bái phục chứ?

Ít ai biết rằng... chuyến đi Thương Cổ thành không được người đời sau ghi chép lại này, mới là... khởi đầu chân chính của liên minh khủng bố kia.

Bấy giờ, liên minh khủng bố đời sau kia mới chỉ có một dáng dấp mơ hồ.

Thậm chí, trong lòng nữ vương Sở Sở lóa mắt ở tương lai ... cũng chưa có gì thành hình cụ thể.

Chuyến đi này xem như là lần đầu tiên Sở Sở chân chính xa nhà kể từ khi tới lối đi.

Cộng thêm bên cạnh nàng có hai người quan trọng nhất, nàng cũng ít nhiều có chút hưng phấn.

Thỉnh thoảng trên mặt sẽ toát ra dáng vẻ của một cô bé.

Rất khác vẻ nghiêm túc của tu sĩ tổ cảnh trong suy nghĩ của mọi người.

Ba người đều hóa trang thật cẩn thận.

Không phải là ăn mặc rất đẹp, mà là thoạt nhìn thấy rất bình thường.

Thậm chí Lạc Hồng Nhạn còn lấy mấy món pháp khí ra chia cho mỗi người một cái.

- Thứ này dùng để khiến cho người khác cảm giác tu vi của chúng ta chỉ dừng lại ở kỳ đại thánh.

Một thứ rất tiện dụng, vũ khí tốt để bẫy kẻ khác.

Lạc Hồng Nhạn nhe răng cười nói:

- Ta tự luyện chế ra.

- Ngươi còn biết luyện khí?

Sở Mặc cầm món pháp khí này, dựa vào dao động bên trên có thểcảm ứng được đây là một món tổ khí.

- Ai mà không biết luyện khí chứ?

Vẻ mặt Lạc Hồng Nhạn như muốn nói đây là việc đơn giản cực kỳ.

- ...

Sở Mặc có chút câm nín.

Trong lòng nói cũng đúng, tu sĩ đến cảnh giới này rồi nhất định đều sẽ am hiểu luyện khí, luyện đan, trận pháp.

Nhưng vấn đề là sẽ rất khó nói có thể luyện chế ra pháp khí tương ứng với trình độ của bản thân hay không.

Chí ít, hắn là không luyện ra được những món đồ nhỏ tinh xảo thế này.

Sở Sở ở bên cạnh nhìn hai người bọn họ, trên mặt cười tủm tỉm, vẻ rất hài lòng.

Vài ngày sau, ba người bị một sinh linh toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh như băng của tổ cảnh đỉnh cao cản lại giữa không trung.

Dáng dấp của thứ này không khác người lắm, nhưng cực kỳ xấu xí, đầu trọc, không có lông mi, toàn thân cũng thô ráp vô cùng.

Trên người chỉ mặc một bộ quần áo đơn giản chế từ da thú, cũng không tính là một bộ, miễn cưỡng coi như có thể gọi là nội y.

Trên mấy món da thú còn tản ra hơi thở tổ cảnh!

- Thứ này tuyệt đối không phải người!

Lạc Hồng Nhạn kinh ngạc nhìn sinh linh này.

- Nó rất mạnh.

Sở Sở nghiêm túc nói.

Sở Mặc không nói hai lời, trực tiếp rút Thí Thiên lao tới.

Một ánh sáng màu máu lóe lên, chém rụng một cánh tay của nó.

- Gào gừ!

Sinh linh không phải người này triệt để nổi giận, hơi thở lạnh lẽo càng tuôn ra ngùn ngụt, hầu như muốn làm đông cứng cả không gian này!

Sở Mặc lại chém một đao nữa.

Một cánh tay khác của nó cũng rụng nốt.

- Gào gừ!

Sinh linh này phun ra một luồng sáng màu lam sẫm, cả không trung liền ngưng đọng, đến thời gian dường như cũng bị đông cứng!

Dãy núi trải dài mênh mông trực tiếp hóa thành một sa mạc băng vô tận.

Lạc Hồng Nhạn lớn tiếng nói:

- Cẩn thận!

Đồng thời lại không thể không lùi lại phía sau, bởi vì cái lạnh này dường như muốn khiến linh hồn của họ cũng đông lại.

Sở Sở cắn răng, muốn xông lên phía trước, lại bị Lạc Hồng Nhạn lôi về:

- Không muốn sống nữa à!

- Ca...

Sở Sở hô lớn một tiếng.

Tiết tấu chiến đấu quá nhanh, tốc độ ra tay của Sở Mặc cũng quá nhanh, hai người bọn họ căn bản là không thể cản lại.

Ầm!

Giây lát, trên người Sở Mặc bỗng nổ ra một luồng khí huyết động trời, khí thế như một vầng mặt trời.

Sức nóng vô hạn!

Khoảnh khắc đã xua tan mọi cái lạnh giá xung quanh.

Sau đó, nhát đao thứ ba của hắn trực tiếp chém ra.

Răng rắc!

Một tiếng xương vỡ giòn giã.

Sinh linh hình người xấu xí trực tiếp bị Sở Mặc chém thành hai khúc.

Nguyên thần kinh khủng kia vốn muốn bỏ chạy, nhưng lại bị sát ý ngập trời trực tiếp đánh tan.

Ba nhát đao này, cùng với sự công kích khủng khiếp của sinh linh hình người, hết thảy chỉ diễn ra và kết thúc trong một hơi thở.

Cuộc chiến đã chấm dứt!

Sở Mặc liếc một cái, tìm thấy chiếc nhẫn nằm trên ngón tay của sinh linh không phải người, trực tiếp dùng bạo lực để mở ra, phát hiện đây là một thế giới thu nhỏ chuyên dùng để trữ vật.

Bên trong các tài nguyên cực phẩm chồng chất như núi!

- Không tệ, coi như là có thu hoạch.

Sở Mặc lầu bầu một câu, sau đó lại nhặt lấy mảnh da thú bị hắnchém thành hai khúc trên thân thể đang dần hiện nguyên hình của sinh linh không phải người kia.

Những thứ này đều là bảo bối mà, không thể lãng phí lung tung được.

Lúc này nhìn lại thì thấy, hóa ra sinh linh không phải người mà hắn đánh chết lại là một con chuột.

Nếu như là hươu hoặc một động vật khác thì còn có thể thu hoạch thêm...chứ chuột thì thôi vậy.

-----o0o-----

Chương 2103: Anh vợ uy vũ (2)

Chương 2103: Anh vợ uy vũ (2)

Sở Mặc nhìn số máu tổ cảnh đang dần dần đọng lại thành một hồ máu cảm thấy có chút đáng tiếc.

Khả năng mấy vạn năm nữa cũng không có sinh linh nào dưới tổ cảnh có thể tới gần nơi này rồi.

Máu chuột... có chút kinh.

Nhưng đây chẳng qua chỉ là do tâm lý mà thôi.

Sở Mặc cũng hiểu, tuy nhiên, hắn vẫn ưa sạch sẽ.

Đang phân vân, Lạc Hồng Nhạn mặt đờ đẫn đã dẫn theo Sở Sở mặt chấn động tới rồi.

Lạc Hồng Nhạn nhìn Sở Mặc:

- Ca, lực chiến của ngươi kinh khủng thế?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lạc Hồng Nhạn:

- Ai mà không biết chiến đấu chứ?

Lạc Hồng Nhạn:

- ...

Sở Sở thì suýt chút nữa cười tới chảy nước mắt.

Trong lòng nói, vị ca ca này thật đúng là, vừa mới bị Lạc Hồng Nhạn chặn họng một câu, mà ngoảnh đi ngoảnh lại đã tìm cơ hội trả thù rồi.

Lạc Hồng Nhạn cũng chỉ có thể vò đầu cười hềnh hệch vài tiếng, lẩm bẩm:

- Ai cũng có sở trường riêng...

Ai cũng có sở trường riêng...

Vừa nói, y vừa chỉ vào thi thể con chuột rơi trên mặt đất tạo thành một hố sâu, còn có hồ máu bên dưới thi thể đó, nhìn Sở Mặc nói:

- Ca, này cũng là đồ tốt mà!

Sinh linh tổ kỳ đỉnh cao, dù để ăn hay luyện đan đều là cực phẩm!

- Ọe...

Sở Sở mặt trắng bệch thoáng nhìn qua trách móc Lạc Hồng Nhạn:

- Ngươi từng ăn thứ này sao?

Bình thường Lạc Hồng Nhạn có chút lơ mơ, nhưng y cũng khôngngốc, nhìn thấy biểu tình của Sở Sở, sao có thể thừa nhận mình từng ăn thứ này?

Lắc đầu như trống bỏi:

- Không có không có, ta chỉ nghe nói thôi.

Sở Sở nói:

- Thật ghê tởm!

- Ừ ừ đúng đúng.

Lạc Hồng Nhạn một bộ ngươi nói gì cũng đúng, nhưng ánh mắt lại tràn ngập tiếc nuối.

Nói thật lòng, y thật sự không cảm thấy sinh linh đã tu luyện tới tổ cảnh như vậy đáng ghét ở điểm nào.

Mỗi một tấc thân thể kia...

đều là tinh túy mà!

Sở Mặc nhìn rõ, không nhịn được cười nói:

- Ném bỏ thì đúng là đáng tiếc thật, vậy đi Hồng Nhạn, ngươi cất đi trước đã, ngươi dùng để nghiên cứu, đương nhiên không thể để ý là có ghê hay không rồi.

Ngươi thấy sao?

Lúc này Lạc Hồng Nhạn nhìn Sở Mặc với vẻ vô cùng cảm kích, trong lòng nói thật đúng là anh vợ yêu quý của ta!

Vội vã dứt khoát phong ấn thi thể con chuột tổ cảnh khổng lồ kia, sau đó lại thận trọng thu hồi hồ máu còn lại.

Sở Sở thì lại tỏ vẻ chán ghét, bĩu môi.

Sở Mặc ở bên cạnh nói:

- Để thứ này ở lại đây cũng là tai họa, phàm là sinh linh đi ngang nơi này mười phần có chín đều sẽ gặp tai ương.

Chúng ta coi như cũng đã làm một việc tốt.

Lúc này, Sở Sở mới miễn cưỡng gật đầu nói:

- Vậy được rồi...

Sau đó, ba người tiếp tục lên đường, lúc này, Sở Sở cũng thế, Lạc Hồng Nhạn cũng thế đều cảm thấy tràn trề hy vọng vào tương lai.

VốnLạc Hồng Nhạn biết những sinh linh tới đây từ các vũ trụ khác đều là thiên kiêu chân chính, lực chiến cực kỳ hùng mạnh, nhưng xưa nay chưa từng gặp ai kinh khủng như Sở Mặc vậy.

Ba đao... chỉ có ba nhát đao liền chém chết tươi một sinh linh không phải người đang ở tổ cảnh đỉnh cao.

Thậm chí còn không cho đối phương bao nhiêu cơ hội phản ứng lại.

Đây cũng không phải do con chuột lớn kia quá yếu, từ khi thấy nó biến thành hình người, khoác trên mình da thú của sinh linh tổ cảnh, liền biết đây là một mãnh thú chân chính.

Nhưng trước mặt Sở Mặc dường như lại yếu ớt đến không đỡ nổi một đòn.

Đối với số liệu liên quan đến sức mạnh, Lạc Hồng Nhạn luôn luôn rất mẫn cảm, hơn nữa năng lực tính toán về mặt này cực tốt.

Y nhớ lại kẻ mạnh nhất trong thế hệ trẻ gia tộc Lạc Thủy, không cần nói, y là mạnh nhất thì cũng không phải là đối thủ của Sở Mặc.

Nhưng ở những kẻ mạnh thế hệ trước, y vậy mà cũng không thể tìm ra bất cứ một tu sĩ tổ cảnh nào có thể chống lại Sở Mặc!

Quả thực, gia tộc Lạc Thủy quá khổng lồ, rất nhiều tu sĩ y cũng chưa từng thấy họ ra tay.

Nhưng tổng hợp lại để phân tích và tính toán một chút, Lạc Hồng Nhạn liền trực tiếp đưa ra một kết luận.

Từ Lạc Thủy gia cho tới cả lối đi, sợ rằng không ai cùng cảnh giới mà đánh bại được Sở Mặc.

Hơn nữa... ta còn sắp cưới muội muội của hắn.

Nghĩ vậy, trong lòng Lạc Hồng Nhạn không khỏi cảm thấy may mắn, tình cảm của y với Sở Sở là một lòng một dạ... chỉ riêng anh vợ này thôi... y đã đủ chịu rồi.

Lúc trở về, Sở Mặc... lại lựa chọn một con đường khác, bởi vì hắn hoàn toàn không muốn để bại lộ tung tích của mình.

Nếu như quay đi quay lại chỉ có một con đường, thì nói không chừng sẽ bị ai đó để ý tới.

Hắn không muốn tự tạo phiền phức cho mình, cũng càng không muốn để Sở Sở và Lạc Hồng Nhạn dính phải phiền phức không đáng có.

Cho nên, đường trở về phải đi vòng hơi xa, đồng thời, cũng gặp phải nhiều sinh linh hơn so với lúc đi một chút.

Tuy nhiên dọc theo con đường này, suốt một năm tính theo thời gian tại lối đi, Sở Sở cùng Lạc Hồng Nhạn gần như chưa từng phải ra tay.

Hết thảy sinh linh tổ cảnh gặp phải đều bị Sở Mặc bao trọn.

Phàm là có chút ý đồ thù địch, liền không nói hai lời nhắm thẳng một đao đi qua.

Sau đó, hai người Sở Sở và Lạc Hồng Nhạn cũng chỉ cần chờ để dọn dẹp chiến trường phía sau.

Dọc theo con đường này, các loại tài nguyên tu luyện trực tiếp đủcho hai người nhặt mỏi tay.

Đến Lạc Hồng Nhạn cuối cùng cũng phải bái phục rồi, luôn miệng kêu anh vợ uy vũ, đương nhiên, là chỉ dám hô thầm trong lòng.

- Gia tộc Lạc Thủy có một đoàn đội chuyên môn làm nhiệm vụ này.

Trong mỗi đoàn đội đều có chí ít mười tu sĩ tổ cảnh trở lên, hơn ba mươi tu sĩ đại thánh.

Cứ như vậy, mà tài nguyên cùng con mồi săn bắt được trong một năm cũng không nhiều bằng chúng ta thu hoạch trong một tháng.

Còn nữa, những đoàn đội này cũng có gặp phải thương vong.

Dù sao những con mồi cao cấp này đều không phải là những con thú nhỏ vô hại, chúng đều là đầu sỏ một phương!

Rất hung dữ, tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết.

Tùy tiện cổ tộc nào nếu có mấy loại người như caca ngươi, sợ rằng cao tầng có nằm mơ cũng phải cười tỉnh.

Sở Sở cười lạnh nói:

- Cổ tộc hủ nát trong lối đi có thể xuất hiện người như ca ca ta?

Đừng có nằm mơ!

Lạc Hồng Nhạn nhức đầu:

- Được rồi, tự chúng ta đi thành lập một cái, sau đó lật đổ bọn họ là được.

- Đúng, đây mới là điều ta muốn!

Sở Sở nói một cách thẳng thắn.

Sở Mặc giật giật khóe miệng, trong lòng nói muội muội mình đúng là người có dã tâm trời sinh!

Nếu bản thân mà có đối thủ như vậy ước chừng cũng sẽ rất đau đầu.

Hiện giờ hắn lại cảm thấy có chút thương thay cho mấy cổ tộc trong lối đi này.

-----o0o-----

Chương 2104: Cuộc chiến ngôn ngữ (1)

Chương 2104: Cuộc chiến ngôn ngữ (1)

Những cổ tộc cao cao tại thượng kia sợ là hiện giờ có nằm mơ cũng không nghĩ tới, bọn họ đã bị người ta dòm ngó, biến thành mục tiêu nhất định phải bị lật đổ và thay thế.

Hơn một năm, rốt cuộc Sở Mặc cũng về tới địa phận của Thương Cổ thành.

Sau đó, hắn âm thầm liên lạc với Cổ Băng Băng.

Biết Sở Mặc trở về, Cổ Băng Băng cực kỳ hài lòng, đồng thời, nhận được lời nhắn của Sở Mặc, đã bí mật rời khỏi Thương Cổ thành, tới gặp ba người Sở Mặc.

Sau khi gặp mặt, Cổ Băng Băng mới biết vậy mà đại nhân vật trẻ tuổi của gia tộc Lạc Thủy là Lạc Hồng Nhạn cũng theo Sở Mặc tới!

Sau khi chào hỏi lẫn nhau, Cổ Băng Băng quan sát Sở Sở, sau đó lại nhìn Sở Mặc.

Không khỏi kinh ngạc vì hai người quá giống nhau!

- Thực ra khi còn bé chúng ta từng gặp mặt hai lần.

Lạc Hồng Nhạn nhìn Cổ Băng Băng:

- Ta nhớ khi đó ngươi hay đi cùng với Lạc Lạc, ương bướng lên khiến ngay cả trưởng lão Lạc Thủy gia cũng phải đau đầu.

Cổ Băng Băng nhìn thoáng qua Lạc Hồng Nhạn từ tốn nói:

- Theo ta được biết, dường như hơn phân nửa chuyện xấu mà Lạc Lạc làm đều là do ngươi đứng sau xúi bẩy thì phải?

- Nói bậy!

Đây rõ là nàng nói xấu ta!

Lạc Hồng Nhạn phủ nhận liên tục:

- Chuyện như vậy sao ngươi nghe nha đầu kia nói được, nàng rất gian xảo, ta từ bé đã thích nghiên cứu các loại.

Chẳng có chút hứng thú nào với phá hoại cả.

Cổ Băng Băng cười ha hả, một bộ ta tin ngươi mới là lạ.

Nói giỡn vài câu, mấy người dần trở nên nghiêm túc.

Trong lòng Cổ Băng Băng tuy cảm thấy kỳ quái vì sao Sở Mặc lại mang theo hai người bọn họ, nhưng vẫn biết hai người này đến đây không phải là để đi chơi.

Có thể dùng thời gian một năm, vượt qua lãnh thổ vô số quốc gia để tới đây chắc chắn là có chuyện cực kỳ quan trọng.

- Có chuyện gì cứ nói thẳng là được.

Sự tin tưởng của ta với Sở công tử là không hề nghi ngờ.

Giữa ta và Lạc Lạc cũng là chị em tốt nhất, mặc dù không có quan hệ sâu với Hồng Nhạn công tử, nhưng cácngươi đã đi cùng nhau thì ta cũng chọn lựa tin tưởng.

Còn như Sở Sở cô nương thì lại càng không phải nói.

Đây là lần đầu chúng ta gặp mặt, và cũng là bắt đầu cho tình bạn của chúng ta.

Nói đến đối nhân xử thế, loại công chúa được bồi dưỡng ra từ cổ tộc như Cổ Băng Băng tuyệt đối không kém.

Đương nhiên, Sở Sở và Lạc Hồng Nhạn cũng không kém!

Nhưng thực ra trong lòng mấy người đều biết, lời nói này của Cổ Băng Băng không phải khách sáo, càng không phải xã giao.

Đến thân phận địa vị như họ rồi, nói gì làm gì đều phải tính toán kỹ.

Có thể thành thật với nhau khi mới chỉ gặp mặt một lần như vậy nói lên một vấn đề, đó chính là tin tưởng!

Tin tưởng tuyệt đối!

Sở Sở không khỏi nhìn thoáng qua Cổ Băng Băng, nàng biết là ca ca nàng còn hai vị chị dâu.

Nhưng thoạt nhìn vị trước mắt này, hình như cũng có ý với ca ca nhỉ?

Không phải một chút mà là rất nhiều!

Cổ Băng Băng thích ca ca của ta!

Sở Sở nhìn trộm Sở Mặc, lại phát hiện Sở Mặc không có vẻ gì là thích Cổ Băng Băng cả.

Trong lòng nàng cũng hiểu một chút, thấy hơi tiếc cho Cổ Băng Băng, đồng thời cũng thấy vui cho ca ca của mình.

Cái này chỉ có thể nói rõ, sức hút của ca ca quá lớn, ai gặp cũng thích!

- Có một việc muốn cùng Cổ tiểu thư...

- Gọi Băng Băng là được rồi, đều là bạn cả.

Cổ Băng Băng mỉm cười cắt lời.

- Ừ, có một việc muốn nói với Băng Băng ngươi.

Lúc trước ca ca đã nói với ta, có thể tin tưởng Băng Băng tuyệt đối.

Sở Sở tinh tế khen Cổ Băng Băng một phen, liền thấy mặt nàng đỏ bừng, sau đó nói:

- Chúng ta muốn thành lập một thế lực, một thế lực lớn đến mức có thể chống lại mọi cổ tộc!

Thậm chí, một ngày nào đó trong tương lai có thể trấn áp toàn bộ cổ tộc.

Đi thẳng vào vấn đề!

Không có chút qanh co nào!

Đổi thành người bình thường thì thật đúng là khó có thể cảm thụ được sự trực tiếp này của Sở Sở.

Nhưng Cổ Băng Băng có thể.

Bởi vì nàng không phải người bình thường.

Cũng bởi vì sâu trong nội tâm của nàng đã sớm có suy nghĩ này, thậm chí cũng từng nói qua với Sở Mặc.

Cho nên, thoạt nhìn Cổ Băng Băng cũng không quá kinh ngạc, chỉ hơi nhíu mày nhìn Sở Sở nói:

- Thời cơ đã chín muồi chưa?

Sở Sở nói:

- Chúng ta không hành động thì thời cơ vĩnh viễn sẽ không chín muồi, thậm chí còn mãi mãi không xuất hiện!

Bởi vì... những cổ tộc kia không phải vẫn không hề sứt mẻ suốt bao nhiêu lâu nay sao?

- Không phải, những cổ tộc kia không phải không có chút sứt mẻ nào.

Cổ Băng Băng khẽ lắc đầu, nhìn thoáng qua Sở Sở, lại liếc nhìn Lạc Hồng Nhạn:

- Nói vậy chắc Hồng Nhạn công tử cũng rõ ràng, tuy không hoànhảo, nhưng cổ tộc rất mạnh!

Sức mạnh của họ là thứ mà con cháu dòng chính như chúng ta không biết, cũng không sao biết được!

Lạc Hồng Nhạn gật đầu:

- Đúng, điều này chúng ta đều hiểu.

- Cho nên ta hỏi, ý của thời cơ chín muồi là muốn biết, chúng ta có gì rồi?

Chúng ta cần làm gì?

Nếu thực sự chúng ta làm thì dẫn tới điều gì?

Có thể có bao nhiêu người ủng hộ chúng ta.

Cổ Băng Băng nói, nhìn thoáng qua Sở Mặc ở bên cạnh.

Sở Mặc gật đầu.

Cổ Băng Băng nhất thời liền hiểu, bèn nói tiếp:

- Uhm, nói cách khác, hiện nay chỗ dựa lớn nhất của chúng ta chính là những sinh linh trong vũ trụ khác bị cuốn vào bảng phong thần, phải không?

- Đây chỉ là một trong số đó.

Đối mặt với sự tấn công trong những vấn đề Cổ Băng Băng nêu ra, phản ứng của Sở Sở rất có khí thế, hoàn toàn không bị hỏi khó.

Nàng nói:

- Những sinh linh trên bảng phong thần chỉ là trụ cột, quen loại sinh hoạt này rồi, thậm chí bọn họ còn sinh ra đời sau có một nửa, một phần tư, một phần tám thậm chí là một phần mười sáu thần cách.

Có thểnói họ đã chân chính hòa tan vào những cổ tộc kia, cũng đã quen với thần cách trong đầu.

- Nếu như vậy, dựa vào đâu mà họ có thể trở thành trụ cột cho chúng ta?

Cổ Băng Băng cũng nháy mắt trở nên nghiêm túc, bởi vì nàng cảm thấy Sở Sở rất có tư cách trở thành đối thủ hoặc đồng bọn của mình.

- Bởi vì trong lòng bọn họ sẽ vẫn mãi cảm thấy không cam tâm.

Nếu có một ngày, họ có cách chém bỏ thần cách trong đầu, thì sẽ không có ai từ chối!

Mặc dù sau khi chém bỏ thần cách, họ có tiếp tục sống ở chỗ cũ không thì ... lại là chuyện khác.

Sở Sở cười nhạt, vẻ mặt tự tin nói:

- Một chuyện khác cần... người như Băng Băng ngươi làm!

- Người như ta?

Cổ Băng Băng hỏi:

- Tại sao ta không làm một con dòng chính cổ tộc được tôn sùng không gì sánh được, mà lại đi gia nhập vào một thế lực khác, đối đầu với chính gia tộc của mình?

-----o0o-----

Chương 2105: Cuộc chiến ngôn ngữ (2)

Chương 2105: Cuộc chiến ngôn ngữ (2)

Thực ra trong bản chất Cổ Băng Băng vẫn có chút cảm xúphản nghịch, giống như Lạc Hồng Nhạn.

Xét đến cùng chỉ có thể nói, những cổ tộc này quá khổng lồ rồi!

Dù là con cháu dòng chính, thì cũng bị hạnchế và cản trở nhiều.

Trong đầu họ không có thần cách, nhưng thực tế cũng không được hoàn toàn tự do!

- Không phải đối đầu, mà là hợp tác!

Sở Sở cười nói:

- Chúng ta muốn thành lập thế lực này không phải là tổ chức gì cả mà là một liên minh!

Một liên minh thoạt nhìn rất phân tán!

Nó rời rạc đến đâu?

Rời rạc đến mức bất cứ cổ tộc nào phát hiện ra chuyện này cũng chỉ miễn cưỡng cười hai câu: Cố gắng mà làm, giống như đang nhìn trò chơi của bọn trẻ con vậy!

Muốn cho những đại nhân vật kia không có chút tâm tư nào đi chèn ép, thậm chí còn cổ vũ, ủng hộ chúng ta!

- Liên minh?

Trong mắt Cổ Băng Băng sáng lên.

Giọng nói có chút áp bức của nàng trở nên mềm mại hơn.

Ngồi đó, trầm tư suy nghĩ về tính khả thi.

Lúc này hai người Sở Mặc và Lạc Hồng Nhạn đều đã thở dài một hơn, ánh mắt nhìn nhau tràn đầy thoải mái.

Chuyện như vậy thường là cuộc chiến giữa hai người đàn ông, nhưng hôm này, hai người đàn ông như họ lại hoàn toàn chỉ có thể làm nền.

Ngồi đó nhìn hai nàng chiến đấu.

Trong quá trình này, họ cũng không nhịn được cảm thấy có chút sốt ruột.

Thật sợ hai nha đầu kia không đàm phán thành công dẫn tới cãi vã.

May mắn may mắn!

Thoạt nhìn, cuối cùng Sở Sở cũng đã đả động được Cổ Băng Băng.

- Nếu như liên minh thì có rất nhiều cách làm.

Ta hiểu nội dung cốt lõi ngươi muốn nói rồi.

Lúc này, ánh mắt Cổ Băng Băng sáng lên liên tục, nhìn Sở Sở:

- Ngươi là một thiên tài!

Khuôn mặt Sở Sở có chút hồng lên, dường như hơi ngượng ngùng, nhưng thực tế trong lòng lại đắc ý cực kỳ: Ừ ừ đúng đúng đúng, chính là như vậy, ngươi thật tinh mắt!

Chỉ riêng vì việc này thôi ta sẽ giúp ngươi tác hợp với ca ca!

Cổ Băng Băng đương nhiên không thấy thế giới nội tâm rực rỡ của Sở Sở, nàng nói tiếp:

- Quả thực cổ tộc quá lớn, mỗi cổ tộc đều như vậy, lớn đến làm người ta chết lặng.

Cũng lớn tới mức khiến người ta không còn ý chí tiến thủ.

Có rất nhiều con cháu dòng chính ưu tú không thể thể hiện hết năng lực của mình.

Lại không thể thực sự tạo phản, đối đầu với gia tộc.

Lạc Hồng Nhạn chen vào một câu:

- Quan trọng nhất là không làm được.

Phụt!

Sở Sở ở bên cạnh suýt chút nữa phì cười.

Sở Mặc đã sớm quen phong cách nói chuyện của Lạc Hồng Nhạn rồi.

Cổ Băng Băng thì không quen với Lạc Hồng Nhạn như vậy, nhưng nàng thân với Lạc Lạc!

Thực ra tính tình của Lạc Lạc cũng y như vậy.

Không nhịn được nhìn thoáng qua Lạc Hồng Nhạn bĩu môi:

- Còn nói là ngươi không giống Lạc Lạc, chỉ ưa nghiên cứu!

- Ăn ngay nói thật mà.

Lạc Hồng Nhạn ấm ức nói.

- Hoàn toàn chính xác, cũng là bởi vì không làm được, nếu không sợ là sớm có không biết bao nhiêu người sẽ tạo phản rồi.

Cổ Băng Băng nói, tự mình cũng không nhịn được cười rộ lên.

- Một cổ tộc khổng lồ chỉ riêng số lượng con cháu dòng chính thôi đã lớn đến kinh người.

Quá nhiều người, người ưu tú cũng quá nhiều.

Hơn nữa quan hệ giữa rất nhiều con cháu đồng lứa đều xa lạ và căng thẳng vô cùng, mỗi người lại có ý đồ riêng.

Cổ Băng Băng nói không nhịn được nhớ tới đệ đệ mình Cổ Đông.

Đó là một ví dụ hết sức sinh động.

Tuy là đệ đệ cùng cha khác mẹ, nhưng lại không có chút tình thânnào với nàng.

- Đúng vậy, thực ra với cổ tộc mà nói, dù đệ tử bên dưới thực sự ạo phản hoặc ra ở riêng, hơn phâm nửa cũng đều không quan tâm.

Bởi vì sự tạo phản này sẽ bị trấn áp nhanh chóng.

Những người ra ở riêng gần như không ai có thể vững gót.

Cho nên, cổ tộc khổng lồ liền giống một đế quốc to lớn.

Những chư hầu bên dưới có tranh chấp ầm ĩ thế nào bọn họ cũng hoàn toàn không quan tâm.

Lạc Hồng Nhạn từ tốn nói.

Nếu Lạc Hồng Nhạn nghiêm túc thì những gì mà y có trong đầu tuyệt đối không thể kém hơn nhân tài xuất sắc nhất một chút nào, nếu không ngôi vị đệ nhất trong thế hệ trẻ của Lạc Thủy gia tộc mà y có sẽ không được nhiều người tán thành như vậy.

Đệ nhất... không phải chỉ cần có lực chiến mạnh nhất là được.

Sự nhận thức và khống chế của họ với thời cuộc, sự nắm bắt tâm lý kẻ khác tuyệt đối phải giỏi nhất và cao cấp nhất.

Rất nhanh, Cổ Băng Băng bắt đầu cùng Sở Sở chăm chú tham khảo bàn bạc xem phương án ban đầu thiết lập liên minh này thế nào.

Đều là người biết làm việc, tuyệt đối không do do dự dự, chậm chạp lề mề.

Khi bọn họ ý thức được việc này khả thi hơn năm mươi phần trăm, thì sẽ hành động ngay lập tức.

Sở Mặc thở phào một cái, trong lòng nghĩ chuyện này hẳn sẽ thành công!

Ngay từ đầu Sở Mặc đã biết lợi ích của liên minh này rồi!

Hắn không muốn đứng ra phía trước, nhưng trên thực tế, hắn mới là hạt nhân chính!

Thậm chí cách như liên minh cũng là do hắn đề nghị trước.

Nhưng hắn tuyệt đối sẽ không khoe khoang cái gì, thậm chí hắncũng sẽ không nói với Cổ Băng Băng.

Hai nàng vừa thảo luận liền hết một ngày!

Trong quá trình này, Sở Mặc cùng Lạc Hồng Nhạn chỉ có thể yên lặng xách mấy con thú tổ cảnh từ trong không gian trữ vật ra, yên lặng làm thịt dùng lửa nướng.

Cuối cùng, mùi thơm khiến cơn đói cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người kia, kế tiếp, bốn người cùng ăn ngấu nghiến.

- Ngon thật!

Khóe miệng Cổ Băng Băng bóng mỡ, kinh ngạc nhìn mấy người nói:

- Cái này lấy đâu ra vậy?

Đây ít nhất phải là thịt của bốn loại mãnh thú tu vi tổ cảnh ấy chứ?

Lạc Hồng Nhạn thoáng nhìn qua Sở Mặc, yếu ớt nói:

- Chúng ta một đường đều tiêu diệt mãnh thú tổ cảnh, lúc đầu là tìm loại có ý đồ thù địch.

Nhưng sau đó sát khí trên người Sở ca quá nặng, không che giấu được, ngay cả pháp khí có thể áp chế tu vi đến đại thánh của ta cũng không che giấu được...

Vì vậy, gần như liền không có mãnh thú tổ cảnh nào dám tỏa ra ý đồ thù địch.

Sau đó, Sở ca bắt đầu kiếm cớ.

- ...

Cổ Băng Băng câm nín nhìn Sở Mặc, sau đó nhìn Lạc Hồng Nhạn:

- Sau đó thì sao?

- Sau đó.. sau đó đương nhiên là khiêu khích đủ kiểu!

Lạc Hồng Nhạn nói:

- Nói thí dụ như, sao ngươi dám nhìn đểu ta?

Ánh mắt của ngươi kiểu gì vậy?

Ngươi bất mãn với ta đúng không?

Sau đó đấu võ, đánh chết, lại thí dụ như ngươi cản đường ta, mặt ngươi quá xấu ảnh hưởng đến tâm trạng của ta.

Ngươi quá đẹp rồi, ta muốn ăn ngươi...

Sau đó đấu võ, đánh chết.

- ...

-----o0o-----

Chương 2106: Duyên phận to lớn

Chương 2106: Duyên phận to lớn

Cổ Băng Băng thiếu chút nữa liền phun thịt trong miệng ra ngoài, trợn mắt há miệng nhìn Sở Mặc:

- Những việc này thực sự do ngươi làm?

- Khụ khụ...

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lạc Hồng Nhạn, sau đó uống một hớp rượu, vừa cười vừa nói:

- Nào có nghiêm trọng như vậy, nhưng mà, đúng là chúng có địch ý mãnh liệt với ta.

- Ca, đó là mãnh liệt đề phòng có được không?

Sát khí của ngươiđúng là kinh thiên động địa, có thể hù chết người đó!

Ai thấy mà không sợ đây?

Sở Sở cũng không nhịn được ở bên cạnh nói chen vào.

Vẻ mặt Cổ Băng Băng vô cùng tiếc nuối:

- Ây da, thật là, lần sau có chuyện như vậy thì phải mang ta theo với chứ.

Đúng là vui ghê!

- ...

Mấy người còn lại đều không còn lời nào để nói.

Sau đó, Lạc Hồng Nhạn nhún nhún vai nhìn Sở Sở:

- Thấy chưa, ta đã nói với nàng rồi, đây chính là tâm tính của con em cổ tộc trong lối đi này.

Ai nấy đều chán đến chết!

Cổ Băng Băng trợn to hai mắt:

- Cái này vui mà!

Nói thật, có lúc ta cực kỳ muốn đi làm đạo tặc giấu mặt!

Khi ấy ta còn coi Toa Lan đạo tặc là thần tượng cơ, một lòng muốn làm một đạo tặc giấu mặt.

Sau đó liền bị cha ta mắng cho một trận...

Mấy người cũng không nhịn được mà cùng cười rộ lên, Lạc Hồng Nhạn nói:

- Chuyện này ta đã từng làm không ít, đúng rồi, nói đến Toa Lanđạo tặc, hình như hang ổ của nàng... cũng gần đây?

Sở Mặc cũng nhìn về phía Cổ Băng Băng:

- Hai năm qua Toa Lan không tới gây phiền phức cho ngươi sao?

- Phái không ít thám tử tới, đang tìm tung tích của ngươi khắp nơi.

Cổ Băng Băng cười hì hì nói:

- Người ta nhớ mặt ngươi rồi.

- Ồ, còn có chuyện đó sao?

Nhất thời vẻ mặt Sở Sở liền hưng phấn lên:

- Nói nhanh nói nhanh!

Cổ Băng Băng nhìn thoáng qua Sở Sở:

- Các ngươi biết vì sao ta tin tưởng hắn không?

Lạc Hồng Nhạn lắc đầu:

- Không biết, đúng ra... quan hệ của các ngươi không tốt như vậy mới đúng.

Sở Sở ở bên cạnh nói:

- Ngươi cứ nói trực tiếp là ca ca ta với Băng Băng vốn nên là kẻ địch cho nhanh không được à?

Cổ Băng Băng cười gật đầu:

- Đúng vậy, hoàn toàn chính xác, là đối địch, khó khăn lắm ta mới giành được một tấm lệnh bài phong thần, kết quả, vừa thấy mặt liền thấy phát mộng, sao lại chỉ có bốn mươi tám người?

Sau khi đọc ghi chép trên bảng phong thần mới biết được chân tướng sự thật.

Lúc đó, ta thực sự thấy hận người này.

Cổ Băng Băng nói với Sở Sở:

- Ta nói như vậy ngươi không ngại chứ?

- Không sao không sao, ngươi nói đi, sau đó thì thế nào?

Sở Sở mặt đầy tò mò.

- Sau đó...

Cổ Băng Băng cười cười, bắt đầu kể lại duyên phận giữa nàng và Sở Mặc.

- Nếu như quả thực để đám người kia thành công, thì sau khi ta tới Thương Cổ thành sẽ chỉ gặp một tình trạng rối rắm.

Căn bản không có sức đi xử lý những gia tộc kia.

May mà có Sở công tử, hắn mang Tử Đạo và Âu Dương Phỉ tới...

Nói đến đây, Cổ Băng Băng không nhịn được cười nhìn Lạc Hồng Nhạn:

- Chính là hai vị trốn khỏi Lạc Thủy gia các ngươi...- Ngươi không cần giải thích, ta đều biết.

Vẻ mặt Lạc Hồng Nhạn cảm thấy phiền muộn, thật mất mặt.

Người chạy trốn khỏi nhà mình, nhưng bây giờ người ta lại vui vẻ mạnh khỏe sống ở đây.

- Ha ha, hắn mang theo hai bọn họ, còn có một tướng quân trong vùng tối nữa, phá hết âm mưu của mấy gia tộc và Toa Lan đạo tặc tại Thương Cổ thành.

Chuyện này, chẳng khác nào giúp ta một việc lớn.

Cổ Băng Băng nói.

Mặc dù đã biết một số việc Sở Mặc từng trải qua, nhưng khi nghe Cổ Băng Băng kể lại cặn kẽ, Lạc Hồng Nhạn vận không nhịn được nhìn SởMặc đầy bội phục.

Sở Sở nghĩ thầm: Nếu ca ca đứng ra, trở thành người được ngàn vạn người chú ý, nhất định sẽ làm tốt hơn ta!

Không nói chuyện khác, chỉ riêng việc một sinh linh trong vùng tối, hơn nữa lại còn là một đại tương quân, cam lòng đi theo ca ca thôi đã đủ để cho vô số người há hốc miệng vì kinh ngạc rồi.

Lạc Hồng Nhạn cũng rất bội phục chuyện này, đồng thời cảm thấy vô cùng hứng thú với tướng quân tộc một mắt kia.

Cổ Băng Băng nói tiếp:

- Rồi Toa Lan mang theo hơn ba ngàn quân tinh nhuệ của đạo tặc Toa Lan đánh tới Thương Cổ thành, họ chỉ nói là muốn đánh mấy gia tộc lớn bên trong thôi.

Đúng là họ định làm vậy, nhưng trước mặt ta như thế thì chẳng khác nào đang vả vào mặt ta!

Dù ta cũng muốn tiêu diệt những gia tộc kia, những sao có thể do họ ra tay được!

Sở Sở nói:

- Đây không phải là vả vào mặt, đây là có ý muốn bẫy chết người khác.

Nếu như làm chuyện này trước mặt ngươi, vậy thì thành chủ như ngươi... sẽ trở thành thành chủ đoản thọ nhất từ trước tới nay, hơn nữa còn bị bêu xấu mãi mãi.

Cả đời đều không gột rửa được.

Trừ khi có mộtngày ngươi diệt được hết Toa Lan đạo tặc.

- Đúng vậy, lúc đó ta liền quyết tâm, dù chết ngay tại chỗ cũng phải đánh tới cùng!

Cổ Băng Băng nhớ lại cảnh tượng lúc đó liền có chút thổn thức, nhìn thoáng qua Sở Mặc ở bên cạnh nhẹ giọng nói:

- Khi đó lại là hắn trực tiếp vọt thẳng ra chém rụng một cánh tay của Toa Lan, sau đó... khống chế y ngay lập tức.

Các ngươi đã từng nghe nói đến việc Toa Lan phải chật vật như vậy bao giờ chưa?

Chuyện này Sở Mặc cũng không kể lại cho Sở Sở và Lạc Hồng Nhạn chi tiết như vậy, nếu không, ít nhiều cũng có chút nghi vấn là nói quá.

Cho nên, khi hai người nghe được câu chuyện cụ thể liền sợ ngây người, thậm chí còn khiến họ chấn động hơn cả việc một mình Sở Mặc dùng ba đao chém chết sinh linh tổ cảnh đỉnh cao.

Sinh linh không phải người tổ cảnh, thì lực chiến ắt không bằng con người.

Ở cảnh giới nhất định, nếu cùng cấp thì con người thường không phải đối thủ của sinh linh không phải người.

Nhưng tới thánh nhân, đại thánh... thậm chí là cao như tổ cảnh... thì trừ phi có cơ duyên cực lớn, đật được cổ kinh đỉnh cấp chân chính, thì bình thường sinh linh không phải người không phải đối thủ của con người cùng cấp.

Cho nên, khi Sở Mặc ba đao chém chết một sinh linh tổ cảnh đỉnh cao, mạnh thì mạnh thật, nhưng không gây chấn động cho họ bằng việc dùng một chiêu khống chế Toa Lan.

Toa Lan là ai?

Tên tuổi nàng sợ còn vang dội hơn gia chủ hay những cao tầng của các cổ tộc kia nhiều!

Dù sao nếu nói đến gia chủ mấy cổ tộc thì có thể còn có người không biết.

Nhưng nếu nhắc tới thủ lĩnh đạo tặc Toa Lan... thì gần như không ai không biết.

- Mạnh như thế cơ á?

Khóe miệng Lạc Hồng Nhạn giật giật:

- Còn đáng sợ hơn so với tưởng tượng của ta...

Sở Sở nhìn Sở Mặc, ước đoán lực chiến của ca ca mình lại được nâng thêm một bậc.

Bên dưới thái thượng, nếu một chọi một gần như không ai là đối thủ của ca ca mình.

-----o0o-----

Chương 2107: Linh hồn hoàn chỉnh (1)

Chương 2107: Linh hồn hoàn chỉnh (1)

Cổ Băng Băng cười tủm tỉm nói:

- Đó là lần đầu tiên ta gặp Sở công tử, nhưng lại là lần thứ hai hắn giúp ta, cũng là lần đầu tiên hắn cứu ta!

- Không nghiêm trọng tới vậy.

Sở Mặc cười khổ nói.

- Có chứ.

Cổ Băng Băng chăm chú nói:

- Nếu ngày đó ngươi không xuất hiện, chắc chắn ta sẽ chết dưới tay Toa Lan.

Cho dù trong tay ta có pháp khí để ta chạy trốn an toàn, nhưng trong tình huống đó, nhất định ta sẽ không trốn!

Lạc Hồng Nhạn và Sở Sở đều nghiêm túc gật đầu.

Việc như vậy thực sự không có con đường thứ hai.

Bởi vì đây là một chuyện thị phi lớn!

Sở Mặc cười cười, không phản bác thêm nữa.

Cổ Băng Băng nói:

- Lần thứ ba giúp đỡ, cũng là lần thứ hai cứu ta... liền xảy ra ngay sau khi Toa Lan đạo tặc rút lui.

Đó là lần nguy hiểm nhất, có lẽ các ngươi sẽ cảm thấy, hẳn Toa Lan sẽ không thực sự giết ta, hoặc nếu ta liều mạng, thì cũng không chết.

Nhưng lần thứ ba này, nếu không có Sở công tử, thì ta chết chắc rồi.

Sau khi Cổ Băng Băng kể lại quá trình Sở Mặc cứu nàng lần thứ ba, hai người Sở Sở và Lạc Hồng Nhạn gần như ngây ngẩn.

Hầu như không nói ra lời.

Một lúc lâu sau, Sở Sở nhẹ giọng nói:

- Lãng mạn thật... cái này cần bao nhiêu nhân quả và duyên phận chứ?

- Ừ, đúng là cần duyên phận lớn.

Vẻ mặt Lạc Hồng Nhạn vô cùng thành thật.

Cổ Băng Băng cười tươi như hoa, rất hài lòng.

Vốn Toa Lan đang phái người đi tìm kiếm Sở Mặc, chuyện giúp cho duyên phạn của nàng ấy và Sở Mặc như thế, Cổ Băng Băng sao có thể không vui?

Trong lòng, nàng quả thực biết ơn Sở Sở và Lạc Phi Hồng rất nhiều, thật thông minh!

Tinh ý quá!

Lần này, Sở Mặc làm như không hiểu.

Cổ Băng Băng cũng không tiếp tục tấn công.

Nàng biết rõ không thể ép buộc quá mạnh mẽ.

Chuyện này, tốt nhất là phải chậm rãi, mềm mỏng.

Không cần gấp gáp.

Đã bước vào cảnh giới này, cũng đã thấu hiểu sự đời rồi.

Dù bên ngoài nàng tỏ ra tâm tính của mình đơn thuầnnhư bé gái, nhưng tu sĩ đạt đến Tổ cảnh có ai là thực sự ngây thơ?

Cho nên, Cổ Băng Băng thông minh nói sang chuyện khác, kể cho Sở Mặc về những thay đổi của Thương Cổ Thành hai năm qua.

Nói chung, Thương Cổ Thành hai năm nay phát triển khá tốt.

Khi Cổ Băng Băng mới tới, nhờ thủ đoạn khắc nghiệt mà ở trong nội bộ gia tộc đều rất khen ngợi.

Tất nhiên rồi, không thể khoan hồng cho kẻ phản bội!

Với kẻ thù bên ngoài, cũng không thể tỏ ra yếu thế được.

Toa Lan đạo tặc bị đánh lui, phần nhiều là nhờ công lao của Cổ Băng Băng!

Nhưng có nhiều người trong Cổ Thần gia tộc cảm thấy rất tò mò về những tu sĩ thần bí kia, tìm đủ cách để hóng hớt tình hình bọn Sở Mặc.

Lần này, Cổ Băng Băng đã chuẩn bị cả rồi.

Nàng sắp xếp cho Tử Đạo và Âu Dương Phỉ trở thành một đôi người yêu thăm thú khắp nơi trong Thông đạo, Mông Nã thì trở thành một tu sĩ mạnh mẽ thần bí không phải loài người.

Còn Sở Mặc lại trở thành một cường giả có một không hai, rồng thần thấy đầu không thấy đuôi.

Thực tế, không chỉ Toa Lan đạo tặc đang tìm kiếm Sở Mặc mà Cổ Thần gia tộc và những người thuộc các cổ tộc lớn khác cũng đang lùng sục gắt gao.

Cường giả có một không hai đến thế, ai mà không muốn lôi kéo?

Cũng may mà Sở Mặc đã đi rồi, nếu không, dù hai năm nay hắn không bị lộ thân phận cũng sẽ phiền không chịu nổi.

- Bây giờ khá hơn rồi, qua hai năm, bọn họ không tìm nổi chút manh mối nào về huynh, cũng không moi được tin tức nào từ 48 thân tín của ta.

Đến đây, Cổ Băng Băng tỏ ra tiếc nuối:

- Thật ra nếu lúc đầu mà không có nhiều kẻ phản bội ở cạnh ta đến thế thì tin Sở công tử tự chém thần cách đã không lộ ra ngoài, khiến cho cả Thông đạo đều biết!

Thật phiền phức!

- Chuyện này cũng không có cách giải quyết.

Dù là người xuất sắc tới đâu cũng sẽ phạm phải sai lầm khi còn trẻ.

Sở Sở cười thoải mái:

- Ít ra, chuyện như thế sau này sẽ không còn xảy ra lần nữa!

Cổ Băng Băng nói:

- Đương nhiên là không bao giờ!

Ngày thứ hai, Cổ Băng Băng gọi bảy huynh đệ Hầu Tử bí mật tới động phủ bí mật.

Bây giờ, tuy Thương Cổ Thành có rất nhiều gian tế và mật vụ cài vào đây, nhưng Cổ Băng Băng đã hoàn toàn khống chế được.

Làm việc để bọn chúng không biết dễ như trở bàn tay.

Bảy huynh đệ Hầu Tử đến nơi, gặp được bọn Sở Mặc thì tất cả đều cực kỳ vui mừng.

Hai năm dù không dài nhưng họ vẫn luôn nhớ mong Sở Mặc.

Nhớ vì tình bạn giữa mọi người.

Sở Mặc giới thiệu từng người với nhau, sau đó tóm lược tình hình cho bảy huynh đệ Hầu Tử.

Hầu Tử nhìn các huynh đệ của mình, chuyện này nó cũng không nên nói nhiều.

Sáu Đại Thánh cũng không có ý kiến, đều hi vọng Lạc Phi Hồng nhanh chóng nghĩ ra phương án xử lý.

Hủy diệt..

Chuyện này đương nhiên không ai muốn làm.

Dung hợp..

Cũng không hay, tuy cũng khả thi nhưng vẫn có rủi ro.

Dù từng là một linh hồn hoàn chỉnh (ba hồn bảy vía), nhưng đến giờ đều đã có tư duy, tính cách riêng!

Chuyện này hoàn toàn khác với thuật phân thân thành muôn vàn người đến cuối cùng vạn pháp(pháp thân/phân thân) hợp thành một!

Cho nên, tốt nhất là gặp nhau, sau đó trở thành người nhà, thân thiết hơn cả anh em một nhà, anh em sinh đôi!

Giống như Sở Mặc và Sở Sở vậy...

Mọi người đều ước mong như thế.

Lạc Phi Hồng liền khởi động Luân Hồi Đại Đạo, tập trung kiểm tra tình trạng hồn phách của sáu Đại Thánh.

Dù sao thì sáu người cũng chưa bước vào Tổ cảnh nên rất dễ dàng kiểm tra.

Nhưng sự thật lại không phải vậy!

Lạc Phi Hồng kiểm tra Côn Đại Thánh mất rất nhiều thời gian.

Sau đó, gã lau mồ hôi lạnh, lẩm bẩm:

- Không đúng..

Thật bất thường?

Côn Đại Thánh vẻ mặt bất an nhìn Lạc Phi Hồng.

Sở Mặc hỏi luôn:

- Làm sao vậy?

Lạc Phi Hồng nhíu mày, lắc đầu:

- Hồn phách của Côn đạo hữu đã hoàn chỉnh rồi!

Hoàn toàn đầy đủ!

Kỳ lạ...

Côn đạo hữu Tổ cảnh kia không hề bổ sung thêm hồn phách, vẫn giống với trước kia, chỉ khác là lực của hồn phách vô cùng mạnh mẽ.

Nhưng Côn đạo hữu cảnh giới Đại Thánh đã bổ sung hoàn chỉnh rồi!

Đã đủ ba hồn bảy vía!

Kỳ tích!

Kỳ tích!

Lạc Phi Hồng tò mò nhìn mấy người:

- Đạo hữu đã từng gặp chuyện gì?

Sáu huynh đệ nhìn nhau, sau đó nhìn Hầu Tử.

Mọi người cũng bắt chước, nhìn về phía Hầu Tử.

Hầu Tử vô tội hấp háy mắt:

- Ta đâu có làm gì!

- Hầu huynh, ta vừa nhớ ra một chuyện.

Miêu Đại Thánh cau mày, nói:

- Huynh nhớ không?

Lần đi gặp Thái Thượng, cây bàn đào ở đó...

- Đệ đang nói về cái cây đào già keo kiệt ấy ư?

Hầu Tử nhe răng cười:

- Nhớ, nhớ chứ.

-----o0o-----

Chương 2108: Linh hồn hoàn chỉnh (2)

Chương 2108: Linh hồn hoàn chỉnh (2)

Miêu Đại Thánh nói tiếp:

- Vậy huynh có nhớ sau khi chúng ta trộm đào, Thái Thượng nói gì không?

Hầu Tử suy nghĩ, sau đó nói:

- Nhớ chứ..

Nói gì mà, đám nhóc trộm nhiều quả bàn đào vậy, thế mà lại thành ra chuyện tốt!

Lợi cho các ngươi rồi!

Hầu Tử nói:

- Chuyện tốt?

Nghĩa là nhận được linh hồn hoàn chỉnh?

Trong động phủ không ai nói gì!

Tất cả mọi người đều kinh ngạc!

Những người ở đây, có ai không thông minh tuyệt đỉnh?

Chỉ cần manh mối ít ỏi như vậy, ai ở đây cũng có thể hiểu được rất nhiều chuyện!

Nhưng giờ, bọn họ đều phải giật mình!

Bởi vì chuyện này quá kinh người!

Ăn đào của cây đào già kia có thể bổ sung lại linh hồn?

Nghĩa là gì? là chỉ cần tìm được cây đào già đó, chuyện hai người đối lập trong vũ trụ gặp nhau sẽ phải chết sẽ không cần lo lắng nữa!

Quá kinh khủng!

Có loại đào thần kỳ đến thế ư?

- Bình tĩnh, bình tĩnh..!

Sở Mặc hít sâu, nhìn mọi người:

- Đợi Phi Hồng kiểm tra kỹ lưỡng đi đã.

Mọi người đừng vui mừng sớm.

Cứ cho là kiểm tra xong, sáu người họ đều có linh hồn hoàn chỉnh cũng chưa chắc là do ăn được đào.

Cứ cho là do ăn đào thì chúng ta tìmcây đào già đó ở đâu?

Hầu Tử nói:

- Không sai.

Thái Thượng tuy không nói nguồn gốc của cây đào già kia, nhưng ta đoán, Thái Thượng cũng rất tôn kính cây đào già đó.

Nói cách khác, cây đào đó chưa chắc đã ở cảnh giới thấp hơn Thái Thượng.

Nhưng nó lại để bọn ta hái đào, chắc là do nhìn thấy được nghĩa là có duyên?

Nên tặng quả coi như là thưởng duyên?

Sáu huynh đệ gật đầu liên tục.

Hôm nay, họ đã không còn là mấy nhóc con xấu xa.

Tất nhiên hiểu được nhân quả.

- Dù sao, nếu có thể chứng minh chuyện này sẽ có ý nghĩa rất lớn đối với toàn thế giới.

Sở Sở nói.

Nhưng trong lòng Sở Mặc vẫn suy nghĩ:Theo lời Hầu Tử, Thái Thượng lúc đó đã biết chuyện này rồi.

Lấy sự từ bi của Thái Thượng, tại sao ông ta không làm gì cả?

Hay là không thể làm?

Không dám làm?

Nhưng đây cũng chỉ là suy đoán của Sở Mặc, không hề nói ra.

Sau bao nỗ lực, Lạc Phi Hồng cũng kiểm tra xong sáu huynh đệ Đại Thánh.

Đến phút cuối, Lạc Phi Hồng vẫn cố gắng kiểm tra nốt trong ánhmắt hi vọng của Hầu Tử.

Chuyện này đối với Lạc Phi Hồng cũng là một sự tiêu hao rất lớn.

Nhưng Lạc Phi Hồng không tức giận, trái lại trong ánh mắt của gã còn rất hưng phấn!

Thứ nhất, do gã vừa phát hiện một bí mật lớn.

Thứ hai, dù kiểm tra như vậy rất tốn sức, nhưng đối với Luân Hồi Đại Đạo của gã cũng rất có lợi!

Bằng Đại Thánh, hoàn chỉnh.

Ngưu Ma Đại Thánh, hoàn chỉnh.

Miêu Đại Thánh, hoàn chỉnh.

Tuyết Giao Đại Thánh, hoàn chỉnh.

Côn Đại Thánh, hoàn chỉnh.

Hồ Thiên Đại Thánh, hoàn chỉnh.

Hầu Tử...

Hoàn chỉnh!

Bảy người từng ăn đào của cây đào già kia, linh hồn đều ở trạng thái hoàn chỉnh!

Ba hồn, bảy vía, hoàn mỹ làm người ta kinh ngạc!

Nhất là hồn phách của Hầu Tử, có thể là do nó là người đối lập, không những hoàn chỉnh ba hồn bảy vía, mà sức mạnh hồn phách cũng cường đại chưa từng thấy!

Trừ hồn phách của Sở Mặc là Lạc Phi Hồng không thể xem nổi, thì hồn phách của Hầu Tử là mạnh nhất!

- Đây chắc chắn là một phát hiện to lớn!

Lạc Phi Hồng hưng phấn nói:

- Dù bây giờ chưa thể hoàn toàn xác định đây là hiệu quả của cây đào già, nhưng tính tỷ lệ, nếu như các ngươi chưa gặp kỳ ngộ gì, khả năng này chiếm đến chín phần mười!

Cổ Băng Băng nghiêm túc nói:

- Ta lấy bản mạng Nguyên Thần để thề, những gì hôm nay nghe thấy, nhìn thấy, không bao giờ nói ra ngoài.

Nếu vi phạm, hồn bay phách tán, trọn đời không được siêu sinh!

Lúc này, tất cả những người kia đều sực tỉnh, tất cả đồng thanh ở đâylập lời thề.

Chuyện này thật sự rất quan trọng!

Quan trọng như khả năng trảm thần cách Sở Mặc vậy!

Không nói ngoa, biết được hai bí mật này, trong tương lai, liên minh của họ chắc chắn sẽ trở nên cực kỳ lớn mạnh!

Vượt qua các cổ tộc kia hay không chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi!

Nhưng điều kiện đầu tiên, là bây giờ phải giữ bí mật!

Không thể để lộ ra ngoài, nếu không, tất cả đều sẽ chết hết!

Kể cả dòng chính của các cổ tộc như Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng cũng không tránh khỏi!

Cho nên, ai cũng cần lập lời thề, kể cả Sở Mặc.

Khi mọi người đã thề xong, Sở Sở nói:

- Hầu ca ca, có thể tìm được vị Thái Thượng kia không?

Hầu Tử ngẩn người, lập tức gật gật đầu:

- Thái Thượng rất khó tìm được, theo như ta biết, chắc là trấn thủ ở nơi nào đó của Thông đạo, nhưng.. cũng chỉ là suy đoán của ta thôi.

Có thể tìm được hay không, ta cũng không dám chắc chắn, nhưng cũng có thể thử xem.

- Tốt rồi.

Chuyện này phải nhờ Hầu ca ca rồi.

Sở Sở cười ngọt ngào, thật lòng cảm ơn.

Hầu Tử ngượng ngùng gãi đầu:

- Ta nói trước, không chắc tìm được ông lão đó đâu.

Dù tìm được cũng không chắc cây đào già kia sẽ ở cùng lão.

Nhưng ta sẽ cố gắng.

- Chuyện này cố gắng hết sức là được.

Sở Mặc nói:

- Nếu chỉ đơn giản như vậy thì vấn đề đã được giải quyết lâu rồi.

Nhưng chuyện này trước giờ vẫn không thay đổi.

Có lẽ nó phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng.

Mọi người đều gật đầu.

Sau đó, họ cùng tụm lại, bàn bạc kế hoạch sau này.

Chủ yếu là Sở Sở và Cổ Băng Băng nói, mọi người nghe, thỉnh thoảng bổ sung vài lời.

Bàn bạc suốt một đêm, đến bình minh hôm sau cũng coi như xong xuôi.

Lạc Phi Hồng dẫn Sở Sở trở về Lạc Thủy gia tộc.

Họ đã rời đi quá lâu, cần phải trở về rồi.

Nhất là Lạc Phi Hồng, nếu không.. rất dễ làmngười ngoài nghi ngờ.

Sáu Đại Thánh cũng nhận được kết quả như ý.

Vì theo Lạc Phi Hồng phỏng đoán, sau này dù họ nhìn thấy người đối lập mình cũng không xảy ra chuyện gì cả.

Vì hồn phách của bọn họ đã hoàn chỉnh rồi.

Kết quả này đối với sáu người đối lập chắc chắn cũng là kết quả đáng mơ ước rồi.

Tất nhiên, phỏng đoán của Lạc Phi Hồng còn phải xem xét nhiều.

Trước mắt, không nên mạo hiểm gặp mặt nhau làm gì.

Lạc Phi Hồng và Sở Sở từ biệt rồi rời đi.

Trước khi đi, Sở Sở còn kéo kéo tay Sở Mặc, lưu luyến không dứt.

- Ca, huynh phải giữ gìn sức khỏe, cẩn thận.

Tuy huynh rất mạnh mẽ, nhưng trên đời còn có nhiều người mạnh mẽ hơn huynh!

Sở Mặc gật đầu:

- Ta sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe.

- Cố gắng tìm được hai chị dâu của muội nữa.

Sở Sở khẽ cười:

- Cổ Băng Băng cũng là người tốt...Sở Mặc nhìn nàng một cái:

- Chuyện người lớn muội quan tâm làm gì!

- Hừm, nói đến tuổi tác, ta còn lớn hơn huynh!

Sở Sở không nhịn được mà nói một câu hờn dỗi, trừng mắt với Sở Mặc một cái, sau đó cười mãi không dứt.

Sau khi phất tay với đám Cổ Băng Băng thì, bay đi cùng Lạc Phi Hồng, thoáng cái đã biến mất.

-----o0o-----

Chương 2109: Manh mối

Chương 2109: Manh mối

Hầu Tử cũng rời đi.

Nó là người nóng vội, chuyện đã đồng ý sẽ lập tức đi làm ngay.

Nhưng, ngay trước khi Hầu Tử rời đi, Sở Mặc nghiêm túc đề nghị đểhắn chém thần cách cho bọn họ.

Hầu Tử và sáu huynh đệ Đại Thánh lại từ chối.

Hầu Tử nghiêm nghị nói:

- Huynh vừa mới nói là trước đó huynh đã giúp hai người trảm thần đúng không?

- Đúng.

Sở Mặc gật đầu.

Hầu Tử nói:

- Chờ mấy năm nữa, nếu mọi chuyện đều ổn thỏa thì giúp chúng tacũng được!

Tuy chỉ có người nắm giữ lệnh bài Phong Thần mới biết chuyện này, nhưng huynh đừng quên Băng tiểu thư chưa thể khống chế được Phong Thần Bảng!

Vị Quách tướng quân trước kia huynh từng trợ giúp đang nắm giữ lệnh bài Phong Thần, Phong Thần Bảng cũng ở trong tay hắn!

Sở Mặc gật đầu.

Đây là một vấn đề.

Sau khi trảm thần cách, đến tám, chín phần mười người được trảm sẽ biến mất khỏi Phong Thần Bảng.

Cùng một thời điểm mà xảy ra chuyện lớn như thế, làm sao mà che giấu được?

Hầu Tử nhìn Sở Mặc:

- Chúng ta đều là bạn tốt, lòng tốt của huynh chúng ta đều hiểu.

Nhưng phải chờ.

Chờ tới ngày chúng ta không phải kiêng dè bất kỳ ai!

Lúc đó ta sẽ là người đầu tiên nhờ huynh trảm thần cách chết tiệt này cho ta!

Hầu Tử nói, hiên ngang bay lên, biến mất.

Nó và Thái Thượng cùng với Phật Thích Ca Mâu Ni chắc chắn có liên hệ đặc biệt nào đó.

Tuy nó nói không chắc sẽ tìm được, nhưng nó đã chắc chắn trong lòng rằng sẽ tìm thấy.

Chỉ là, chỉ tìm được Thái Thượng thì cũng không có ý nghĩa lớn lắm.

Cây đào già kia mới là thứ quan trọng nhất.

Hơn nữa, Hầu Tử hiểu rõ, mọi người cũng hiểu rõ một việc: Cứ cho là tìm được cây đào già cũng không chắc đã tìm được câu trả lời mà bọn họ mong muốn!

Giống như Sở Mặc đã nói vậy, người vừa mạnh mẽ vừa từ bi như Thái Thượng, đã biết rõ quả của cây đào già đó có thể giải quyết rắc rối nhưng vì sao không làm từ sớm?

Tại sao phải tới khi Hầu Tử và sáu Đại Thánh nhờ số trời run rủi mới trộm được đào, tình cờ giải đáp được bí ẩn?

Có điều, tốt xấu do người quyết định.

Tất cả mọi người đều hi vọng sẽ có kết quả tốt đẹp.

Nếu không có ai làm việc này thì nguy cơ này sẽ mãi mãi tồn tại.

Dù không làm được, cũng muốn biết cho rõ ràng, không thể mãi giậm chân tại chỗ!

Sáu Đại Thánh cũng rời đi ngay sau đó.

Họ tới một cách bí ẩn, rời đi cũng theo một cách bí ẩn.

Trong động phủ chỉ còn lại hai người Cổ Băng Băng và Sở Mặc.

Cổ Băng Băng nhẹ nhàng hất tóc ra sau, vô tình hơi quyến rũ lại phong tình vô cùng thu hút, nhìn Sở Mặc cười:

- Lần này huynh quay về có ý định gì chưa?

Sở Mặc nhìn Cổ Băng Băng.

Cổ Băng Băng nói tiếp:

- Chúng ta đã bàn bạc rồi, giai đoạn này chưa cần huynh phải làm gì cả.

Chúng ta làm là đủ rồi.

Ở các cổ tộc chúng ta đều có ảnh hưởng nhất định, vì vậy, việc gây dựng liên minh cũng không khó.

Cái khó là làm nó phát triển lớn mạnh kìa.

Dù là bổ sung cho đủ hồn phách tạo thành linh hồn hoàn chỉnh, hay là trảm thần cách, giúp "Bán thần" trên PhongThần Bảng được tự do, cũng đều là những chuyện lớn.

Thật ra, nếu được lựa chọn, ta cũng không muốn cho huynh mạo hiểm như thế.

Không đợi Sở Mặc nói, Cổ Băng Băng nói tiếp:

- Cho nên, ta phải nghĩ biện pháp, trước tiên là liên lạc với người nắm giữ lệnh bài Phong Thần và Phong Thần Bảng, còn phải chắc chắn người đó sẽ không phản bội chúng ta.

Như vậy, chắc là cần phải thề độc mới được!

Sở Mặc gật đầu, nhìn Sở Băng Băng:

- Cô vất vả rồi.

- Cũng là vì chính ta thôi.

Cổ Băng Băng yếu ớt nói:

- Ta có thể thấy được, Sở Sở có lòng tham, cũng có dã tâm.

Thật ra đây cũng là chuyện tốt.

Chúng ta chưa từng lên kế hoạch lớn như thế, cũng chưa từng nghĩ sẽ làm chuyện lớn đến thế.

Để nàng khống chế toàn bộ, không còn gì tốt hơn!

Sở Mặc gật đầu.

Chuyện Sở Sở làm bạn với Cổ Băng Băng hắn không thấy khó hiểu tí nào.

- Còn một việc.

Thật ra ta không muốn nói, nhưng ta biết, ta nên nói cho huynh nghe.

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt mang theo chút u oán nhàn nhạt.

- Ừ?

Sở Mặc khó hiểu nhìn nàng.

- Ta...

Hình như biết được một ít tin tức về 2 người vợ của huynh.

Cổ Băng Băng cuối cùng vẫn nói.

- Cái gì???

Sở Mặc bàng hoàng nhìn Cổ Băng Băng:

- Thật sao?

Cổ Băng Băng cười khẽ:

- Ừ.

Cũng là tình cờ thôi.

Huynh biết đấy, Cổ Thần gia tộc rất lớn, con đàn cháu đống, năng lực nắm bắt thông tin tất nhiên rất kinh khủng.

Quyền hạn của ta ở Cổ Thần gia tộc cũng chưa tính là cao cấp, nên còn chưa đủ tư cách nhận được nhiều tin tình báo.

Nhưng nhờ vào sự giúp đỡ của huynh, ta đã có chỗ đứng ở Thương Cổ Thành, lại chiến thắng Toa Lan đạo tặc nên ta được gia tộc khen ngợi rất nhiều, bỏ đi ba chữ* "thành chủ tạm thời", thưởng cho ta chức vụ Thành chủ chính thức của Thương Cổ Thành!

*Ba chữ "đại thành chủ: 代城主"

- Chúc mừng, chúc mừng!

Trên mặt của Sở Mặc nở nụ cười vui vẻ.

- Cảm ơn.

Cổ Băng Băng mỉm cười:

- Sau khi trở thành Thành chủ Thương Cổ Thành, gia tộc lại tăng cho ta quyền hạn lên hai cấp.

Nhẽ ra trở thành Thành chủ cũng chỉ có thể tăng lên một cấp, nhưng việc đẩy lùi Toa Lan đạo tặc, dẹp yên Thương Cổ Thành là công lao rất lớn, giống như là làm kinh sợ các thế lực bên trong, đem lại vinh quang cho Cổ Thần gia tộc vậy!

Vì thế ta được tăng lên hai cấp.

Ta có thể biết được càng nhiều tin tình báo hơn.

Sở Mặc lẳng lặng nghe nhưng trong lòng không hề bình tĩnh.

Hắnvất vả trăm cay ngàn đắng tiến vào Thông đạo, cũng không phải để thành lập nên một thế lực hay vạch trần những bí mật động trời, mà chỉ là muốn cứu hai người vợ của mình!

Đây mới là chuyện hắn thật sự muốn làm!

Cổ Băng Băng nói:

- Ngay trước khi ra trận, ta nhận được tình báo nói rằng trong khu vực trung tâm Thông đạo có nơi tên Tú Thủy sơn trang, xưa nay đều rất thần bí, không ai có thể tiếp cận, người bên trong cũng không qua lại với bên ngoài.

Nhưng gần đây, đột nhiên có người ra khỏi đó, tìm người thuộc Cổ Thần gia tộc để đổi tài nguyên tu luyện.

Nhưng những tàinguyên tu luyện kia lại không phải là cao cấp cho lắm...

Tới đây, Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc:

- Không cao cấp, cũng không phải là nói về phẩm cấp, mà là những tài nguyên tu luyện này chỉ dành cho tu sĩ cảnh giới Đại Thánh sử dụng!

Người đó yêu cầu rất cao, đòi tất cả tài nguyên tu luyện đều phải đạt nhất phẩm.

Haha, huynh biết không?

Ta nhìn danh sách cũng không nói nên lời!

Bởi trong số chúng, có một số thứ mà ngay cả ta trước kia cũng không được dùng!

Tài nguyên tu luyện bọn họ dùng để trao đổi lại càng cao cấp hơn: Tất cả đều là tài liệu đỉnh cấp.

Vụ trao đổi này, Cổ Thần gia tộc thật sự rất có lợi.

Nhưng Cổ Thần gia tộc ta đều cảm thấy kỳ lạ, nên báo lại với cấp trên.

Cổ tộc nào cũng vậy thôi, khi gặp chuyện kỳ lạkhông thể làm rõ, sẽ báo lên cấp trên không hề giấu diếm, đề phòng có chuyện phát sinh.

Có khi còn có người biết được nguyên do!

-----o0o-----

Chương 2110: Suy đoán (1)

Chương 2110: Suy đoán (1)

Cổ Băng Băng nói một hơi dài, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Thông tin này, ta nghĩ trừ ta cũng sẽ không ai thấy có gì không bình thường.

Thật ra những tin tức thế này thì ngày nào cũng có.

Ta chỉ cảm thấy lạ là khi trao đổi, lúc chúng ta hỏi người của Tú Thủy sơn srang thì họ nói là để cho hai vị tiểu thư tu luyện!

Sở Mặc nghe vậy, nhíu mày nhìn Cổ Băng Băng:

- Nếu chỉ có thế cũng không đủ nói lên vấn đề gì quá lớn?

Cổ Băng Băng gật đầu:

- Tất nhiên, ta trở về điều tra một vài thông tin liên quan tới Tú Thủy Sơn Trang lại phát hiện thêm những manh mối khác.

Sở Mặc nhìn Cổ Băng Băng:

- Còn manh mối nào nữa?

Cổ Băng Băng gật đầu:

- Đừng đánh giá thấp năng lực thu thập tình báo của cổ tộc.

Dù hầu như cổ tộc nào cũng thối nát không chịu nổi, nhưng nội tình cũng rất hùng hậu.

Đây cũng là lý do tại sao chuyện chúng ta thành lập liên minh cần phải thật bí mật.

Chính là vì tránh khỏi sự soi mói của người có tâm.

Nhưng chuyện huynh trở về, phải thật cẩn thận!

Yên tâm đi, toàn Thương Cổ Thành đều được chúng ta kiểm soát hoàn toàn rồi, sẽ không có tin tức lọt ra ngoài.

Cổ Băng Băng nói:

- Lúc ta tìm kiếm thông tin về Tú Thủy Sơn Trang, ngẫu nhiên phát hiện ra lịch sử xa xưa của nó rất kinh khủng, đã tồn tại ba vạn kỷ nguyên rồi.

Hả!

Sở Mặc không nhịn được hít sâu, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Cổ Băng Băng.

Ba vạn kỷ nguyên?

Một tu sĩ Tổ cảnh sống được bao nhiêu kỷ nguyên là tối đa?

Nếu không phải Thái Thượng, dù sống lâu thế nào đi nữa cũng chỉ có thể sống khoảng 72 kỷ nguyên là cùng thôi!

Đạt 72 kỷ nguyên, nếu tu sĩ Cự Đầu Tổ cảnh không thể đột phá cảnh giới cao hơn, hoặc lựa chọn tự phong ấn mình, trở thành một trong những người ẩn mình trong gia tộc.

Tới khi gia tộc gặp nguy, họ sẽ thức tỉnh, cống hiến nốt một chút sức mạnh còn lại!

Khi đó, tu sĩ Tổ cảnh kia chắc chắn không còn sợ phải chết.

Vì chếtđối với họ nhẹ như lông hồng!

Sống thêm trăm ngàn năm hay chết sớm trăm ngàn năm cũng đâu khác nhau?

Hoặc, sẽ nghĩ cách luân hồi chuyển kiếp.

Nhưng khi luân hồi sẽ không còn ai nhớ được chuyện cũ, đó thật sự cũng là một chuyện bi ai.

Giống như rất nhiều người đều cảm thấy kiếp trước của Sở Mặc chắc chắn là vị "Sở công tử có một không hai" thần bí trong Thông đạo.

Nhưng thực tế, dù thật hay không, Sở Mặc cũng không nhớ được ký ức kiếp trước.

Dù muốn thức tỉnh thì thức tỉnh thế nào?

Không ai biết cả.

Tu sĩ Tổ cảnh nhiều nhất sống được hơn bảy mươi kỷ nguyên, đó đã là rất thọ rồi.

Nhưng Tú Thủy Sơn Trang lại tồn tại hơn ba vạn kỷ nguyên?

Điều này nói lên cái gì?

Tú Thủy Sơn Trang là thế lực thế nào?

Họ chưa bao giờ qua lại cùng thế giới bên ngoài, cực kỳ thần bí!

Cổ Băng Băng nói tiếp:

- Sau đó, ta lại tiện thể điều tra năm mà vương tộc Sở thị bị chôn vùi hoàn toàn..

Huynh cũng biết, thông tin này cũng là thông tin cấm.

Nếu là quyền hạn như trước đây, ta cũng không đủ tư cách điều tra!

Lúc điều tra, ta phát hiện ra vấn đề: năm vương tộc Sở thị bị hủy diệt, hẳn là mườimấy kỷ nguyên trước.

Quá xa xưa rồi.

Sở Mặc cười khổ:

- Rất xa xưa, là chuyện từ trăm vạn năm trước đây!

Nhưng vương tộc Sở thị kia và Tú Thủy Sơn Trang có liên quan gì tới nhau?

Cổ Băng Băng nói:

- Nhìn qua, giữa hai thế lực cách nhau rất nhiều năm.

Nhưng trước khi vương tộc Sở thị diệt vong một khoảng thời gian, Tú Thủy Sơn Trang từng có một người thần bí xuất hiện, tới vương tộc Sở thị một lần.

Chuyện này rất bí ẩn, cấp bậc bí mật rất cao.

Ta dù đang ở cấp bậc bây giờ cũng rất cố gắng mới có thể tìm được.

Cấp bậc của Cổ Băng Băng hiện giờ cũng không phải là thấp, ở trong toàn Cổ Thần gia tộc cũng coi là nhân vật đứng đầu.

Nàng lại nói mình chỉ miễn cưỡng có tư cách điều tra, nghĩa là độ bảo mật của tin này cực kỳ cao.

- Tin này chưa được đặt lên mức Tuyệt mật là vì người thần bí ở Tú Thủy Sơn Trang kia gần đây không hề có tung tích.

Cho nên, chuyện này cũng chỉ là ngẫu nhiên, trở thành bọt sóng nhỏ trong biển lớn tin tức, chìm xuống tầng chót trong tình báo của Cổ Thần gia tộc.

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc:

- Huynh cũng biết, lịch sử của Thông đạo từng có gián đoạn, nhưng khi nào bắt đầu hình thành Thông đạo thì không ai biết cả.

Nhưng mộtnơi tồn tại được ba vạn kỷ nguyên tới bây giờ mà lại không hề có tiếng tăm, quá bất thường!

Sở Mặc gật đầu.

Cổ Băng Băng nói:

- Tiếp đó, ta lại điều tra thời gian Cổ Thần gia tộc hình thành, kết quả là tầm bốn vạn kỷ nguyên trước đây, thủy tổ của gia tộc Cổ Thần đã thành lập nên gia tộc này.

- Nói cách khác, Cổ Thần gia tộc đã tồn tại trong Thông đạo hơn năm tỷ năm?

Sở Mặc nhẹ giọng nói.

Cổ Băng Băng gật đầu:

- Đến ta cũng phải hoảng sợ.

Hơn năm tỷ năm!

Đã bao nhiêu thế hệ trôi qua!

Cổ tộc - thật không hề cường điệu, quá cổ xưa rồi.

Trở lại trọng tâm câu chuyện.

Sau khi phát hiện những điều này, ta liền nghĩ, chủ nhân của Tú Thủy Sơn Trang là ai?

Tại sao trải qua vài tỷ năm rồi mà họ lại ít xuất hiện tới vậy?

Thời gian dài như vậy...

Họ mới là gia tộc lánh đời thật sự!

Trong ghi chép ít ỏi về những lần xuất hiện có nói, lần đầu tiên là tới vương tộc Sở thị, lần hai, cũng là lần cuối cho tới giờ, là lần trao đổi tài nguyên Tổ cảnh lấy tài nguyên cho cảnh giới Đại Thánh!

Cổ Băng Băng nói tới đây, nhìn Sở Mặc:

- Mà hai người vợ của huynh thời gian trước chẳng phải bị người của La Thiên Đại Vũ Trụ mang đi đấy thôi?

Tu vi của họ chính là cảnh giới Đại Thánh!

Mà người mang các nàng đi, có thể tiến vào La Thiên Đại Vũ Trụ, chắc chắn là Thái Thượng!

Tú Thủy Sơn Trang rất thần bí, nhưng ta đoán ở đó chắc chắn có Thái Thượng!

Hiện giờ, huynh vẫn không thấy sự liên quan giữa hai việc ư?

- Nhưng theo ta biết, kể cả Thái Thượng cũng không bất tử, không thật sự bất tử bất diệt.

Thọ nguyên của Thái Thượng, chừng... không đến một ngàn kỷ nguyên thôi mà?

Sở Mặc nhìn Cổ Băng Băng:

- Mà Tú Thủy Sơn Trang cô nhắc đến thì đã tồn tại được ba vạn kỷ nguyên rồi...

Bởi trước đây Tạ Tà đã từng nói, sư tôn Đại Cước Tà Tôn của gã đã sống được năm chục triệu năm, thọ nguyên qua nửa rồi.

Chứng minh rằng, thọ nguyên của Thái Thượng cũng không tới một ngàn kỷ nguyên!

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc:

- Huynh không biết chuyện Thái Thượng có thể sống hơn mười đời sao?

- ...Sở Mặc nhìn Cổ Băng Băng, giật mình lắc đầu:

- Không biết!

Cổ Băng Băng than nhẹ, nói:

- Là sự thật đấy!

Đạt đến cảnh giới Thái Thượng tuy không được bất tử bất diệt,

nhưng họ cũng dễ dàng lựa chọn luân hồi.

Hơn nữa, họ đều là dị số của vũ trụ này!

-----o0o-----

Chương 2111: Suy đoan (2)

Chương 2111: Suy đoan (2)

Sở Mặc kinh ngạc nhìn Cổ Băng Băng:

- Ý gì?

- Ý ta là, không có ai biết những Thái Thượng kia đã sống được baonhiêu năm!

Cổ Băng Băng thở dài:

- Người có thể từ Tổ cảnh đột phá Thái Thượng, thật ra rất hiếm có!

Có thể nói, giữa Tổ cảnh và Thái Thượng có một cái đê lớn!

Cái đê này..

đủ ngăn trở vô số người.

Nhưng chỉ cần có thể đi qua cái đê này, đạt tới Thái Thượng thì có nghĩa có thể tung hoành thế gian!

Hết thọ nguyên có thể lựa chọn luân hồi, dù luân hồi tới vũ trụ nào cũng không quan trọng, kể cả là mất đimột chút hồn lực, xuất hiện người đối lập của mình trong vũ trụ cũng không sao!

Ngược lại, họ đều có cách để mau chóng tìm lại ký ức kiếp trước, rồi dùng thời gian ngắn nhất tu luyện lần nữa, lại làm Thái Thượng!

Vì thế, dù huynh gặp rất nhiều tu sĩ đạt đến Tổ cảnh, nhưng đâu có gặp ai vào đến Thái Thượng đâu?

Thậm chí, trước khingười đó đạt đến cảnh giới Thái Thượng, dù huynh gặp được hắn ta cũng không hề biết được!

- Theo cô nói, chủ nhân của Tú Thủy Sơn Trang rất có thể là Thái Thượng?

Một người đã luân hồi vài chục lần?

Sở Mặc vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

- Ta đoán vậy đấy.

Vì Tú Thủy Sơn Trang quá bất thường!

Cổ Băng Băng nghiêm túc nói:

- Một nơi tồn tại ba vạn kỷ nguyên, không thể không có chút tiếng tăm nào trong Thông đạo.

Nếu nơi đó không có sức mạnh, không có nhân vật mạnh khủng bố trấn giữ, chắc chắn đã bị cổ tộc khác tiêu diệt.

Thật ra thì bất kỳ nơi nào tồn tại hơn một nghìn kỷ nguyên ở Thông đạo đều không hề đơn giản.

Sở Mặc nhìn Cổ Băng Băng, không nói gì.

Không thể không nói, tu sĩ đạt đến cảnh giới này đều có trí nhớ mạnh mẽ đến mức làm người ta sợ hãi.

Năng lực suy đoán cũng không thể đánh giá thấp được.

Bọn họ thậm chí có thể tính được quỹ tích vận hành của vũ trụ mênh mông!

Nhưng năng lực phân tích mạnh mẽ của Cổ Băng Băng cũng khiến Sở Mặc kinh ngạc.

Nếu là hắn, chưa chắc đã tìm được giao điểm then chốt của hàng ngàn hàng vạn tin tức chồng chéo lên nhau.

Cổ Băng Băng nhìn vẻ mặt của Sở Mặc liền hiểu hắn đang nghĩ gì, liền cười:

- Thật ra không thần kỳ như huynh tưởng đâu.

Huynh không biết nguồn gốc tình báo của cổ tộc.

Tuy đây là chuyện bí mật, nhưng nói cho huynh thì không sao cả: Đó là một pháp trận lớn, chuyên dùng để xử lý tin tình báo!

Dù là tin tức gì chỉ cần báo lên chỗ đó, sẽ không bao giờ mất đi, trừ phi.. pháp trận bị hủy!

Nhưng chuyện như thế, chỉ cần cổ tộc chưa diệt vong, pháp trận sẽ không bao giờ xảy ra vấn đề.

Khi muốn điều tra, chỉ cần nghĩ trong đầu muốn tìm kiếm gì, trong đó sẽ cung cấp tất cả thông tin liên quan truyền đến chuyện đó.

Theo đó, mọi chuyện đều trở nên đơn giản hơn nhiều.

Hơn nữa, thuận lợi nhất là chỉ cần huynh đủ quyền hạn, người khác sẽ không thể biết huynh đã tìm kiếmthông tin gì!

- Thì ra là thế.

Sở Mặc rung động, thầm nghĩ: dù là như thế, nhưng muốn suy đoán thành thục như Cổ Băng Băng chắc chắn không dễ.

Ví dụ như, làm sao nàng điều tra được tin về Tú Thủy Sơn Trang để phân tích?

Chắc chắn là chỉ có thể tìm kiếm trong đống tin tức vô tận kia!

Nỗ lực này, là một ân tình lớn của nàng đối với Sở Mặc!

Tuy ngoài miệng hắn không nói gì nhưng trong lòng luôn nhớ kỹ.

- So với ân tình huynh dành cho ta, chuyện nhỏ này không tính vàođâu cả.

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc, khẽ cười.

Nàng rất thông minh, tất nhiên có thể hiểu được suy nghĩ của Sở Mặc thông qua biểu hiện trên mặt.

Nàng nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Ta chỉ muốn giúp huynh sớm tìm được hai nàng.

Tất nhiên, những điều trên chỉ là suy đoán của ta, chưa chắc là sự thật.

Chỉ là, ta cảm thấy giữa hai việc đó có quan hệ tới nhau mà thôi.

- Tin tức này với ta mà nói rất quan trọng!

Sở Mặc cảm kích nhìn Cổ Băng Băng.

Cổ Băng Băng thầm than nhẹ trong lòng, sau đó mỉm cười:

- Tú Thủy Sơn Trang cách chúng ta chừng hai năm đi đường.

Nếu sử dụng truyền tống trận, chắc mất ba tháng sẽ tới.

Lại lần nữa đi trong Thông đạo, trong lòng Sở Mặc vẫn chan chứa bùi ngùi xúc động.

Mạng lưới tình báo tốt, tin tức có được tất nhiên sẽ rất nhiều.

Những lời Cổ Băng Băng nói với hắn tuy chỉ là suy đoán và phân tích của nàng, nhưng không thể phủ nhận những tin tức đó Sở Mặc bây giờ không thể đủ sức nắm giữ!

Ba vạn kỷ nguyên trước đã có một sơn trang, trải qua vô số năm đều trầm lặng không hề gây chú ý, vẫn tọa lạc tại nơi ấy, không ai tới gây chuyện, cũng không có người từ trong đó đi ra ngoài.

Từ mấy tỷ năm trước tới giờ luôn luôn khiêm tốn không ra oai vớiai.

Cho dù như vậy cũng vẫn bị Cổ Băng Băng tra xét được thông tin.

Trong việc này, tất nhiên một phần do tài năng ưu tú của Cổ Băng Băng, nhưng phần còn lại, đã đủ thể hiện ra chỗ đáng sợ của cổ tộc!

Dùng từ đáng sợ để hình dung những cổ tộc này, cũng không hề quá trớn.

Sở Mặc cuối cùng cũng hiểu ra vì sao những đệ tử cổ tộc dòng chính dám làm những hành động xấu xa một cách công khai.

Mà hành động nào cũng đủ để phải chết.

Ví dụ như Lạc Phi Hồng, nếu ở La Thiên Tiên Vực, chắc chắn sẽđược tập trung bồi dưỡng phát triển vì tương lai của gia tộc sau này, đối xử như với bậc nòng cốt trong gia tộc.

Nếu gã dám ra ngoài làm việc lung tung, công khai rống lên:

- Lạc Thủy gia tộc khốn kiếp!

Đồ nhát cáy!Chắc cũng sẽ bị những nhân vật cấp trên giải quyết.

Nhưng chịu trách nhiệm chắc chắn chẳng đáng là bao!

Trong mắt cổ tộc trong Thông đạo, gã cùng lắm chỉ là một tên hậu bối không được dạy dỗ nên người.

Dù trên dưới trong cổ tộc đều không đồng ý chuyện giữa gã và Sở Sở, thậm chí đã có người đi ám sát Sở Sở.

Nhưng thật ra, trong Lạc Thủy gia tộc, chuyện kiểu này không đáng kể chút nào.

Không hề có người thật sự có quyền lực mở lời trách mắng, cũng không thật sự truy cứu chuyện này.

Tiếp đó, trong mắt Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng bọn họ, việc xây dựng liên minh liên kết những con cháu dòng chính của các đại cổ tộc lại, đối chọi với cổ tộc cũng không phải việc gì quá lớn.

Bởi nội tình của những cổ tộc này quá hùng hậu, chẳng bao giờ để tâm đến việc chơi đùa nhỏ của đám nhóc kia làm gì.

Tất nhiên, nếu liên minh này có thể trở thành một con quái vật lớn có thể sẽ khiến các thế lực lớn chú ý.

Nhưng tại thời điểm ban đầu này, chẳng mấy người chú ý tới chuyện của bọn họ cả.

Ngược lại, Sở Mặc, Lạc Phi Hồng, Cổ Băng Băng đều hành động rất cẩn thận.

Sâu trong nội tâm của họ hoàn toàn không đồng ý việc Sở Mặc trảm thần cách cho những người bạn kia ngay thời điểm này, vì năng lực của Sở Mặc đang làm dao động căn cơ của những cổ tộc lớn!

-----o0o-----

Chương 2112: Vạn Sơn pháp trận

Chương 2112: Vạn Sơn pháp trận

Thế lực có khổng lồ hơn nữa cũng không chịu nổi năng lực nghịch thiên của Sở Mặc.

Nhưng cũng bởi thế lực của các cổ tộc quá lớn, lớn đến mức người trong cổ tộc hoàn toàn không để ý tới sự tồn tại của người như Sở Mặc.

Có lẽ, chỉ có người kế vị của các cổ tộc mới có thể xem Sở Mặc nhưđối thủ!

Những người như Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng đều muốn làm đồng minh của Sở Mặc, lập nên một thế lực mới, tốt nhất là thế lực đó phải lớn mạnh hơn cả gia tộc của mình!

Trước đây Sở Mặc còn nghĩ việc này chẳng khác gì phản bội, nhưng giờ thì hắn hiểu rồi.

Chuyện này chẳng phải phản bội gì cả, chỉ là bọn họ muốn đột phá đến cảnh giới cao hơn, có được Đạo cao hơn!

Nói thẳng ra, đó là số phận!

Sở Mặc cũng chỉ suy đoán thông qua biểu hiện của Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng lúc họ gặp nhau mà thôi.

Thật vậy, tầm mắt và lượng tin tức nắm giữ được của Sở Mặc chắc chắn không bằng con cháu dòng chính của cổ tộc lớn như Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng.

Đây là chuyện về năng khiếu, Sở Mặc sao có thể sánh bằng.

Nhưng ở phương diện đầu óc và khả năng tính toán, Sở Mặc không hề thua kém bọn họ chút nào!

Thậm chí có những việc Sở Mặc còn mạnh hơn bọn họ rất nhiều.

Tuy Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng đến giờ vẫn không nói điều gì liên quan tới nó, nhưng Sở Mặc vẫn có thể luận ra.

Những tin tức này chính là những điều Sở Mặc đúc kết từ những lời Cổ Băng Băng nói với hắn!

Dù việc này không hề liên quan gì đến việc Cổ Băng Băng nói!

Nhưng vẫn có thể biết được vài suy nghĩ trong đầu nàng.

Nàng nói cảnh giới Thái Thượng có thể sống hơn mười đời!

Có thể lựa chọn chuyển kiếp!

Nhưng muốn trở thành Thái Thượng cũng có trở ngại to lớn vô cùng!

Giữa Tổ cảnh và Thái Thượng không phải là khe nứt, mà là một cáiđê lớn!

Trong Thông đạo, bất kỳ cổ tộc nào cũng có vài vị, thậm chí hơn mười vị Thái Thượng.

Nghe có vẻ nhiều, nhưng so với toàn dân số của cổ tộc thật sự quá ít ỏi!

Tại sao lại thế?

Theo Sở Mặc, thực ra là do số mệnh!

Một cổ tộc có số mệnh được tích lũy trong trăm triệu năm, nếu mang ra đo đếm chắc chắn rất lớn.

Nhưng toàn bộ số mệnh này đều đượcnhững Thái Thượng kia điều khiển trong tay.

Tài nguyên tu luyện của thế hệ sau trong gia tộc chắc chắn luôn luôn đủ đầy.

Trong gia tộc, luôn có một hệ thống hoàn thiện chuyên dùng để đào tạo thế hệ sau của gia tộc!

Nếu đủ tài năng, ví dụ như Cổ Băng Băng vậy, dùng thời gian ngắn đến cảnh giới Tổ cảnh cũng không phải khó khăn gì cho lắm.

Nhưng muốn tiến tới cảnh giới cao hơn không chỉ cần tài nguyên tu luyện, mà còn cần vận mệnh, may mắn!

Đối với chuyện này, Sở Mặc biết hắn không hề có ít hơn so với bọnCổ Băng Băng và Lạc Phi Hồng.

Thậm chí con đường Sở Mặc đã đi, chuyện Sở Mặc đã trải qua còn nhiều hơn bọn họ, cho nên, hắn biết rõ về chuyện này hơn nhiều.

Nhưng hắn không hề ghét bỏ chuyện như vậy.

Bọn họ muốn thành lập liên minh khổng lồ có thể cùng tranh giành số mệnh với các cổ tộc kia, với Sở Mặc chỉ có lợi không có hại, lại còn có thể giải quyết vụ Phong Thần Bảng, tại sao không làm?

Sở Mặc tìm truyền tống trận mà Cổ Băng Băng đã nhắc đến.

Bây giờ chỗ này khá vắng lặng, trong phạm vi hàng triệu dặm không có ai cả.

Truyền tống trận này cũng rất cổ xưa, thậm chí có chút cũ nát.

Nhìn qua, Sở Mặc còn nghi ngờ cái truyền tống trận này còn có thể dùng hay không.

Cũng may, theo phương pháp cổ Cổ Băng Băng chỉ dẫn, Sở Mặc đã kích hoạt thành công truyền tống trận.

Một ánh hào quang sáng lên, thân hình của Sở Mặc liền biến mất giữa tầng núi non trùng điệp mênh mông.

Cổ Băng Băng đã nói với Sở Mặc, những truyền tống trận cổ xưa này thật ra có rất nhiều trong Thông đạo, nhưng người có thể sử dụng nó lại không còn nhiều.

Hơn nữa, Sở Mặc còn được nàng nhấn mạnh, khibị kẻ địch đuổi giết không được sử dụng truyền tống trận.

Hành động đó thật chẳng khác nào chỉ đường cho giặc.

Ba tháng sau.

Thân ảnh Sở Mặc cuối cùng cũng xuất hiện ở trong Thông đạo.

Nơi đây chỉ toàn núi non trùng điệp, mênh mông vô tận, không có điểm kết thúc.

Núi non tản ra khí thế khoáng đạt, cực kỳ hào hùng.

Sở Mặc xem lại tấm bản đồ cổ xưa kia trong tinh thần thức hải của mình, sau đó xác định lại tọa độ của Tú Thủy sơn trang.

Cách vị trí hiện tại của hắn không tới nửa ngày đi đường.

Nhưng Sở Mặc cảm giác rõ ràng, nơi núi đồi này dường như chứa một thế khó có thể tưởng tượng.

Hắn cũng không biết làm sao để diễn tả.

Thần thức cũng không cảm ứng được điều gì không ổn.

Cũng không cảm giác được nguy cơ đe dọa.

Nhưng với phong thủy thần thông của Sở Mặc, hắn luôn cảm giác có điều không đúng.

Cho nên, hắn đứng yên không nhúc nhích, dùng phong thủy thần thông để di chuyển một vùng núi non sông nhỏ ở đây.

Trong nháy mắt, một tiếng ầm ầm vang ra!

Cả ngàn dặm núi non mênh mông trong khoảnh khắc trở nên giống hệt nhau.

Một pháp trận tựa như do thiên nhiên hình thành lên, vây Sở Mặc bên trong nhưng không hề tấn công hắn.

Sở Mặc vẫn đứng yên không nhúc nhích, tập trung cảm thụ mọi thứ xung quanh.

Tuy pháp trận này đã khởi động nhưng Sở Mặc vẫn không thể nhậnra dấu tích nào chứng minh pháp trận này do con người làm ra!

Dường như là do hắn tự chuốc họa vào thân, khi di chuyển núi non nơi này lại vô ý ảnh hưởng đến linh mạch của nó, sau đó vô tình kích hoạt pháp trận do thiên nhiên hình thành vậy.

Nhưng Sở Mặc chắc chắn sự thật không phải là như thế.

Chắc chắn là có lý do!

Nghĩ kỹ lại thì Tú Thủy Sơn Trang dựa vào đâu để sống bình yên vô sự trong suốt ba vạn kỷ nguyên trong Thông đạo – nơi cường giả nhưmây này?

Chẳng lẽ chỉ dựa vào một vị Thái Thượng thần bí kia?

Chắc chắn không đủ!

Sở Mặc cũng không hoảng loạn, hắn kiên nhẫn tìm lối thoát ra ngoài.

Bởi pháp trận này giống như một lời cảnh cáo, nhắc nhở đầy thiện ý vậy.

Không hề có chút sát khí nào cả.

Khi Sở Mặc đang phán đoán tình hình, phía xa có một bóng ngườixuất hiện.

Một thiếu niên nhìn qua khoảng mười bảy mười tám tuổi, da ngăm đen nhưng mặt mũi không hề xấu xí, mắt to, mày rậm, mặc quần áo bằng vải thô.

Sở Mặc mở hai mắt ra, nhìn về phía người thiếu niên đó.

Vừa nhìn thì trong lòng hắn đã cảm thấy kinh hãi.

Bởi khí thế trên người thiếu niên đó cực kỳ mạnh mẽ, phải đạt tới cảnh giới Tổ cảnh.

Trên người có khí vận Đại Đạo.

Nhìn thấy Sở Mặc, người thiếu niên dừng lại ở xa, lạnh lùng quát:

- Người lạ kia, đây không phải là nơi ngươi nên tới, mau rời khỏi đây!

Quay người lui về phía sau, ngươi sẽ tìm được đường ra.

- Chào cậu.

Sở Mặc mỉm cười nhìn thiếu niên:

- Pháp trận này là các cậu bày ra?

- Ngươi không có tư cách hỏi câu hỏi này.

-----o0o-----

Chương 2113: Ta biết huynh sẽ đến mà! (1)

Chương 2113: Ta biết huynh sẽ đến mà! (1)

Người thiếu niên nghiêm túc đáp lời, cảnh giác nhìn Sở Mặc:

- Mau rời khỏi đây!

Đối với Sở Mặc, người thiếu niên này cùng lắm là có chút mạnh mẽ, nhưng đối với người thiếu niên này, người đàn ông anh tuấn da rất trắng này chẳng khác gì một vị Ma thần có sức mạnh kinh khủng!

Tên thiếu niên này cũng không gặp nhiều người bên ngoài, trong cả đời gã chưa gặp tới mười người của thế giới bên ngoài.

Nhưng người đàn ông trước mắt gã là người đầu tiên gây áp lực nặng nề đến mức này cho gã.

Ở trên người Trang Chủ, gã và mọi người chưa bao giờ cảm giác được cái gọi là áp lực.

Nhưng trong suy nghĩ của mọi người trong trang, Trang chủ cao cả như một vị thần vậy.

Mà người đàn ông da trắng trước mắt gã, tuy với gã thì hắn không thể nào sánh bằng Trang chủ, nhưng vẫn mang đến áp lực cực kỳ lớn.

Hơn nữa, không biết tại sao khi gặp người này, gã lại có cảm giácchán ghét cực kỳ mãnh liệt từ đáy lòng dâng lên.

Không biết diễn tả thế nào, nhưng gã cực kỳ ghét người trước mắt này.

Sở Mặc nhìn người thiếu niên, than nhẹ một tiếng:

- Người huynh đệ, cậu nên học cách nói chuyện hòa nhã hơn đi.

Lúc đang nói chuyện, Sở Mặc cũng hành động!

Không ai lại nghĩ Sở Mặc sẽ ra tay vào lúc đó.

Tên thiếu niên này càng không nghĩ đến!

Khi gã thấy thân hình Sở Mặc biến mất, gã cảm giác không ổnnhưng gã chưa kịp phản ứng gì thì một thanh đao dài màu đỏ ngòm tản ra hơi thở yêu dị đã kề ngang cổ gã.

Thân thể của thiếu niên lập tức cứng lại, một sức mạnh bàng bạc nháy mắt ngưng tụ trong thân thể gã, chưa dám phát ra ngoài.

Gã giương đôi mắt hoảng sợ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi làm sao có thể hành động linh hoạt như thế trong Vạn Sơn pháp trận?

Sao có thể?

- Tình huống bây giờ ngươi không còn là người hỏi nữa rồi, ta mới là người được quyền hỏi.

Sở Mặc cười ôn hòa:

- Đắc tội rồi!

Nói xong, một sức mạnh kinh khủng phát ra từ Thí Thiên đao lập tức kiềm chế hoàn toàn tu vi của tên thiếu niên!

- Ngươi..

Ngươi...

Tên thiếu niên tức đến phát điên.

Gã thậm chí còn chưa thể ra chiêu nào mà đã bị người ta khống chế rồi!

Nếu chuyện này lộ ra chắc chắn gã sẽ bị người trong sơn trang cười nhạo đến chết mất.

Nhưng gã không dám chống lại, thanh đao kia cũng không đơn giản kề cổ muốn chém đầu gã mà thôi.

Trên đó phát ra khí tức yêu dị tuyệt đối có thể khiến gã trong nháy mắt phải thân vong đạo tiêu!

Gã có thể nhận thấy độ kinh khủng của sức mạnh đó, nên không dám chống lại mà ngoan ngoãn chịu cảnh bị Sở Mặc khống chế.

Tên thiếu niên cố nén nhịn tức giận và sợ hãi, căm tức nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đừng mong ta sẽ tiết lộ tin gì cho ngươi, ta sẽ không nói bất cứ điều gì cả!

- Được, chẳng sao cả.

Ta cũng không định hỏi ngươi điều gì.

Sở Mặc cười cười, sau đó lại cau mày, tập trung cảm thụ thứ tên là Vạn Sơn pháp trận theo lời tên thiếu niên.

Pháp trận này đúng là rất kỳ diệu.

Ban nãy tên thiếu niên ngạc nhiên cũng là bình thường.

Bởi nếu không hiểu phương thức hoạt động của pháp trận này thì sẽ khốn khổ đến mức nửa bước cũng khó đi.

Nhưng Sở Mặc đã nghiên cứu phong thủy thần thông rất lâu rồi, pháp trận này lại còn hoàn toàn hoạt động dựa trên phép phong thủy.

Cho nên Sở Mặc không hề gặp khó khăn gì cả, tuy ở trong pháp trận vẫn có thể hành động như thường.

Nhưng hắn càng nghiên cứu Vạn Sơn pháp trận này càng thầm ngạc nhiên trong lòng.

Bởi pháp trận này quá quen thuộc, quen thuộc đến mức khó hiểu!

- Sao lại thế được?

Trên mặt Sở Mặc cũng tỏ ra kinh ngạc.

Pháp trận này thật sự rất giống phong thủy thần thông – sở trường của hắn!

Không, không phải là rất giống, đúng hơn phải là có cùng nguồn gốc!

Tất nhiên, người dựng nên pháp trận này cao tay hơn Sở Mặc hiện giờ rất nhiều.

Ít nhất, với năng lực của hắn bây giờ thì không thể bày một pháp trận thế này.

Nhưng hắn bày không nổi không có nghĩa là xem không hiểu!

Chỉ cần cho hắn chút thời gian, hắn chắc chắn sẽ đi ra ngoài suôn sẻ, nhẹ nhàng!

Nhưng vấn đề là người bố trí trận thế..

Đến cùng là ai?

Đây là lãnh thổ của Tú Thủy sơn trang, người bố trí trận thế này chắc chắn là một cao thủ trong Tú Thủy sơn trang.

Thậm chí rất có thể làvị trang chủ huyền bí kia!

Tú Thủy sơn trang từng cử người tới vương tộc Sở thị một lần trước khi cả tộc bị hủy diệt.

Lần gần nhất người trong Tú Thủy sơn trang đi ra ngoài là để trao đổi tài nguyên tu luyện.

Đổi lấy tài liệu cao cấp nhất chỉ có cảnh giới Đại Thánh mới sử dụng...

- Ta còn nhớ Đại Công Kê từng nói, phong thủy thần thông được một tiền bối tên Vạn Sự Thông truyền lại.

Vị Vạn Sự Thông kia được đồn là biết hết mọi chuyện (vạn sự) trên thế gian, hành động không theo quy luật gì cả, nhưng Đại Công Kê cũng nói đạo hạnh của y lúc đó rất cao thâm kia mà?

Còn nói, với cảnh giới của Đại Công Kê cũng khôngthể nhìn rõ được sức mạnh của vị kia?

Sau khi so sánh một hồi lâu, Sở Mặc chọn tin tưởng vế thứ hai.

Hắn càng ngày càng cảm giác lời tiên đoán đã ảnh hưởng đến La Thiên Đại Vũ Trụ rất lâu và những bí ẩn đầy rẫy trên người cuối cùng cũng sắp lộ ra chân tướng.

Người thiếu niên nhìn Sở Mặc, vẻ mặt xanh đen đầy vẻ giận dữ gầm gừ:

- Ngươi cứ ở đấy mà lảm nhảm cái gì?

Mau thả ta ra!

Nếu không ngươi sẽ không sống yên đâu!

Sở Mặc không nhịn nổi cười, thầm nghĩ:

- Thật sự là một tên nhóc ngây thơ, chưa nói đến không có tí kinh nghiệm chiến đấu nào mà còn không hiểu chút gì về chuyện đời.

Thật là giống tờ giấy trắng.

Hắn lạnh nhạt nhìn tên thiếu niên:

- Ta tới cầu hôn.

Có khi sau này ta lại thành cô gia(chồng của con gái trang chủ) của Tú Thủy Sơn Trang các ngươi cũng nên.

- Nằm mơ ban ngày!

Hai vị tiểu thư của Tú Thủy Sơn Trang chúng ta...

Gã nói đến đây thì chợt ngậm miệng, sau đó vô cùng tức giận nhìn Sở Mặc:

- Ngươi..

Ngươi lại bẫy ta?

Tuy gã ngây thơ nhưng cũng không ngốc đến độ không có thuốc chữa.

Gã bỗng nghĩ ra, trong vô số con mắt của người trong Thông đạo, Tú Thủy dơn trang luôn là một điều bí ẩn khôn lường, nhưng người trước mặt này sao có thể biết được Tú Thủy sơn trang có hai vị tiểu thư?

- Ha ha.

Ta còn biết tên các nàng đấy?

Một người họ Kỳ, tên Kỳ Tiêu Vũ, người kia họ Thủy, tên Thủy Y Y.

Thế nào?

Nói đúng chứ?

Sở Mặc bình tĩnh nhìn gã, tuy ngoài mặt cực kỳ lạnh nhạt nhưng thật ra trong lòng đang vô cùng khẩn trương hồi hộp!

Nếu mà sai..

Thì thật sự rất thất vọng!

Mà theo Sở Mặc quan sát, khả năng đoán sai.. có vẻ rất cao!

-----o0o-----

Chương 2114: Ta biết huynh sẽ đến mà! (2)

Chương 2114: Ta biết huynh sẽ đến mà! (2)

Bởi dù trên người hắn có số mệnh cực kỳ lớn lại thêm cả huyết nguyệt Như Ý bổ sung vào, nhưng nơi này lại là Thông đạo, không phải La Thiên Đại Vũ Trụ!

Vận may trên người hắn, ở đây làm sao có thể vẫn mạnh mẽ như cũ được?

Thiếu niên da ngăm trước mặt hắn liền trợn mắt, há hốc mồm nhìn Sở Mặc, sau đó gã liên mồm thề thốt phủ nhận:

- Nói bậy!

Ngươi nói đến ai?

Ta đâu có biết!

Trên mặt Sở Mặc cuối cùng cũng hé ra nụ cười.

Nụ cười này là cười một cách thư thái, vui vẻ.

Không ngờ, thật sự không ngờ, có nằm mơ cũng không ngờ!

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y lại thật sự đang ở Tú Thủy sơn trang, lại còn không biết thế nào mà trở thành hai vị tiểu thư trong Tú Thủy sơn trang!

- Đi nào, chúng ta đi đến Tú Thủy sơn trang thôi.

Sở Mặc nói, tay xách gã thiếu niên bay thẳng ra bên ngoài.

Lát sau, bóng dáng của Sở Mặc liền xuất hiện ở dải đất bên ngoàiVạn Sơn pháp trận.

Gã thiếu niên bị hắn xách trong tay hoàn toàn ngây ngốc: Dù là gã đã sống ở đây từ nhỏ đến lớn, nhưng đã vào trong Vạn Sơn pháp trận cũng không thoải mái bằng tên nam tử tóc trắng này!

Chuyện này, chuyện này, chuyện này...

Chuyện gì đang xảy ra?

Lẽ nào tên tóc trắng này cũng là người của Tú Thủy sơn trang?

Không, không thể!

Tuyệt đối không thể!

Lão tổ đã từng nói Tú Thủy Sơn Trang mỗi đời chỉ có từng đó người, không hề có ghi chép nào nói đến tên tóc trắng này!

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Thiếu niên lạnh giọng hỏi, chỉ tiếc là trong tình huống này thì gã hỏi cũng không còn khí thế nữa.

Sau khi Sở Mặc rời khỏi Vạn Sơn pháp trận, một tiếng ầm ầm nổ vang, sau đó Vạn Sơn pháp trận lại yên ắng như cũ.

Sở Mặc ngoái đầu nhìn lại, núi non mênh mông đằng sau vẫn còn y nguyên, đầy đủ, nhìn qua còn tưởng chẳng hề có thay đổi gì.

Sở Măc than nhẹ một tiếng, thầm nghĩ:

- Thật lợi hại, pháp trận này đối với mình không hề gây khó khăn, nhìn thì rất dễ dàng phá giải, nhưng mấu chốt là bởi vì nó có cùng nguồngốc với phong thủy thần thông mình tu luyện mà thôi!

Nếu người bị nhốt ở trong mà không tu luyện phong thủy thần thông, chắc chắn đây sẽ là một cơn ác mộng!

Tuy Vạn Sơn pháp trận sẽ không chủ động tấn công người bên trong, nhưng nếu muốn ra ngoài e là kể cả tu sĩ Tổ cảnh đỉnh cũng khó có thể ra được.

Chỉ có thể ngồi đợi người trong Tú Thủy sơn trang mang ra ngoài hỏi tội thôi.

Gã thấy Sở Mặc không đáp lời, còn bồi thêm:

- Ngươi sẽ không tìm được Tú Thủy sơn trang đâu!

Sở Mặc nhìn về phía trước, vẫn toàn là núi non mênh mông vô tận, sương mù bốc lên mù mịt, trên mỗi dãy núi tựa như đều phát ra ánh sáng trắng.

Cả sương mù và ánh sáng trắng thần thức đều không thể nhìn xuyên qua được, nếu bước vào trong sẽ có cảm giác không thể xác định phương hướng.

Nghe lời gã nói, Sở Mặc không nói gì chỉ cười cười, sau đó dùngphong thủy thần thông bước từng bước về phía trước, khi thì bước quanh co, khi thì lùi lại, cứ thế bước đi rất mạch lạc trong ánh mắt kinh ngạc của tên thiếu niên.

Sau thời gian không tới một nén hương, Sở Mặc liền thoát khỏi chỗ này.

Cảnh tượng trước mắt là một cảnh cực kỳ thường gặp.

Một cái hồ nước xanh biếc đối với tu sĩ thì rất nhỏ, nhưng trong mắt người thường thì rất lớn chắn tầm mắt Sở Mặc.

Ở bờ bên kia có một bến tàu nhỏ, có vài chiếc thuyền con đậu sát bên.

Bên cạnh đó là những gian phòng ốc cổ xưa.

Ở đằng sau bến tàu thấp thoáng vài bóng cây già.

Phía xa là một ngọn núi rất đẹp.

Nó nhìn cũng không cao lớn, gây cho người ta cảm giác rất thoải mái.

- Chọn địa điểm tốt lắm.

Sở Mặc nhẹ giọng nói.

Chỗ thế này tìm trong cả Thông đạo cũng là hiếm có rồi.

Tuy nhìn thì bình thường, nhưng chỉ cần ai hiểu một chút về phongthủy cũng có thể biết đây là một vùng đất vô cùng trù phú!

Không phải nó có linh mạch, chỉ là nó là một vùng đất trù phú, đơn giản vậy thôi.

Tìm một nơi như thế còn khó khăn hơn tìm linh mạch nhiều!

Gã thiếu niên bị Sở Mặc xách trong tay vẫn trợn mắt lên, ngơ ngác nhìn Sở Mặc.

Gã sắp mất khả năng tư duy rồi.

Người này.. người này làm sao có thể dễ dàng đi vào Tú Thủy sơn trang như thế được?

Lão tổ từng nói dù là Thái Thượng mà không được hướng dẫn thì cũng không thể vào được dễ dàng cơ mà?

Bên ngoài pháp trận kia, dòng sông, smù.. mỗi một thứ đều có tác dụng ngăn trở và gây khó khăn rất lớn.

Nhưng tại sao tên tóc trắng này cứ như đi trên đất bằng thế này...

Ánh mắt của Sở Mặc lướt qua hồ nước, nhìn sang bờ bên kia.

Bỗng dưng trong hốc mắt lại hơi ẩm ướt.

Kỳ Tiêu Vũ đang ngồi dưới một gốc cây cổ thụ, tay cầm một quyển cổ kinh, tập trung nghiền ngẫm.

Nàng và Thủy Y Y đều không hiểu vì sao Linh Thông Thượng Nhânlại đối xử tốt với hai nàng như thế, cung cấp kinh thư cao cấp, còn cung cấp cả tài nguyên tu luyện.

Nhưng đã đến chỗ này rồi thì thôi, cũng đâu có ra được, tốt nhất là nhân lúc này tăng tu vi đến Tổ cảnh.

Trên thực tế, mấy năm nay cảnh giới của nàng và Thủy Y Y cũng tăng lên rất nhiều.

Bây giờ hai người đều đã đạt đến cảnh giới Đại Thánh đỉnh, thậm chí đã bước nửa bước tới Tổ cảnh.

Tốc độ tu vi tăng tiến này, nàng trước đây chưa bao giờ dám mơ ước.

Kỳ Tiêu Vũ ngồi ở đó, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, cảmgiác như có ai đó đang nhìn nàng chằm chằm vậy, liền theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn sang bên kia bờ hồ.

Trong nháy mắt, nàng liền ngây dại!

Trợn tròn mắt, không tin nổi vào mắt mình!

Nàng thậm chí còn nghĩ mình bị ảo giác, ra sức dụi mắt, sau đó lại nhìn phía bên kia lần nữa.

Hắn vẫn còn ở đó!

Nàng thậm chí có thể thấy vành mắt hắn đỏ lên.

- Tiêu Vũ...

Lúc này, một tiếng gọi nhẹ nhàng từ sau lưng truyền tới.

Thủy Y Y đang mặc một bộ đồ màu trắng đi đến, theo bản năng nhìn theo ánh mắt của Kỳ Tiêu Vũ nhìn sang phía đối diện.

Sau đó, Thủy Y Y cũng ngây dại đứng yên chỗ cũ.

- Phu quân...

Giọng Thủy Y Y run run, nước mắt rơi lã chã.

Kỳ Tiêu Vũ kéo tay Thủy Y Y, nhưng trên mặt thì nở nụ cười không gì sánh nổi.

Cười tươi như hoa!

- Ta đã biết là huynh sẽ đến mà!

Nói những lời này không phải chỉ để khách sáo mà nó xuất phát từ sự quan tâm thật lòng.

Chỉ có Kỳ Tiêu Vũ mới có niềm tin mãnh liệt, dù ở La Thiên Tiên Vực hay Thiên Giới Hải.

Thậm chí cả Thủy Y Y yêu Sở Mặc mãnh liệt cũng không có được lòng tin như vậy.

Không phải nàng không tin Sở Mặc sẽ đến cứu các nàng mà nàng sử dụng lý trí để phân tích, chuyện này xác suất rất thấp, dù sao đây là thông đạo chứ không phải La Thiên Tiên Vực.

-----o0o-----

Chương 2115: Người trẻ tuổi, ngươi thua rồi!

Chương 2115: Người trẻ tuổi, ngươi thua rồi!

Đến cuối cùng nàng có chút tuyệt vọng, không nghĩ Sở Mặc có thể thành công xông tới trong thời gian ngắn như thế.

Nhưng bây giờ, Sở Mặc lại tới rồi, bộ dáng thoái mái ung dung không giống người vất vả xông vào.

Lại mang theo một tiểu tử da đen, lướt sóng mà đến, khí tràng và thần vận cực kỳ tiêu sái.

Loáng một cái hắn đã đứng cạnh hai nàng, sau đó cầm vật trong tay tên nhóc da đen, để xuống đất.

Phong ấn trên người nhóc này lập tức giải khai.

Nó nổi giận gầm lên:

- Không cho phép khi dễ hai vị tiểu thư!

Vừa hét, nó vừa lập tức ra chiêu đánh Sở Mặc.

Tu vi tổ cảnh, lại còn đánh trong trạng thái tức giận, sức mạnh tuyệt đối kinh dị.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cơ bản không kịp hô ngừng, nháy mắt hoa dung thất sắc.

Sở Mặc lại thuận tay phẩy một cái:

- Đi qua bên kia chơi đi...

Sau đó tên nhóc kia đúng là đi chơi vì nó bị đánh bay ra, dù không bị thương nặng nhưng không có năng lực đánh trả nữa.

Mà đấy là Sở Mặc đã hạ thủ lưu tình rồi.

Sở Mặc giang tay, mỉm cười nói:

- Ta rất nhớ các ngươi.

Hai nàng không nhịn được nhào vào lòng Sở Mặc, ba người ôm nha thật chặt.

Những người trong sơn trang nghe tiếng đuổi đến nhìn thấy đều trợn mắt há mồm, không biết có nên xuất thủ hay không.

- Ta tới đón các ngươi về nhà.

Sở Mặc nhẹ giọng.

- Mau buông hai vị tiểu thư ra ngay!

Tên thiếu niên da đen nóng mặt, lại muốn xông lại công kích Sở Mặc.

Sở Mặc nói nhỏ một tiếng, hư không trực tiếp bị ngưng đọng.

Thân thể tên thiếu niên kia bị giam ở không trung, khí tức màu bạc lưu động quanh thân nó nhưng nó vẫn không thể nhúc nhích.

Sở Mặc tựa tiếu phi tiểu hỏi:

- Ngươi thích hai vị tiểu thư à?

Mặt Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y hơi đỏ lên, không nhịn được trừngmắt nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đừng bắt nạt nó nữa, nó không tệ đâu.

Tên nhóc đỏ mặt, không nói ra lời.

Thực tế, khi nhìn thấy hai vị tiểu thư nhào vào lòng nam tử áo tóc trắng nó đã hiểu hết rồi.

Toàn bộ người trong Tú Thủy sơn trang đều biết hai vị tiểu thư này có phu quân.

Bọn họ cũng biết tên nhóc kia ai mộ hai vị tiểu thư.

Chẳng qua giờ nhìn chính chủ xuất hiện, lại nhìn phản ứng của hai vị kia thì đã đủ rồi.

Nhưng tên nhóc da đen không cam lòng.

Nhìn thấy hai vị kia ở bên nam tử tóc trắng, nó cảm giác như mình bị rắn độc cắn một phát.

Trong lòng tức giận, nó làm một hành động đến chính nó cũng không nghĩ đến.

Hiện tại, tâm tư của nó bị nam tử kia vạch trần, nó cực kỳ xấu hổ.

Một thanh niên tu vi tổ cảnh rồi mà còn giận dữ nhìn Sở Mặc, vành mắt đỏ lên, nhìn thế nào cũng chỉ giống một tiểu hài tử đơn thuần.

Sở Mặc cũng chẳng buồn trêu nó nữa, từ tốn nói:

- Hai vị tiểu thư là thê tử của ta.

Hiện tại ta tới đây vì muốn mangcác nàng về.

- Không được!

Tên nhóc cả giận nói.

- Nếu lão tổ không nói, đừng ai mong mang hai vị tiểu thư đi.

Những người trong Tú Thủy sơn trang rốt cuộc lấy lại tinh thần, xúm về phía Sở Mặc.

Một lão phụ trong đó nói:

- Tiểu tử, lão thân biết ngươi có quan hệ không tệ với hai vị tiểu thư.

Nhưng ngươi không thể mang các nàng đi, nhất định phải chờ lão gia trở về quyết định mới được.

Sở Mặc thầm nghĩ: lão già kia mà về thì ta có thể mang các nàng đi sao?

Hiện tại không có vị đầu sỏ kia ở đây ta có thể mang đi dễ dàng biết bao nha.

Hắn nhìn lão phụ nói:

- Lão nhân gia, ngài không cần nói nhiều.

Hai người họ là thê tử của ta.

Ta phải vượt rất nhiều gian khổ mới tới được đây để cứu các nàng.

Vì thế hôm nay dù là ai đứng ra ngăn ta cũng sẽ mang các nàng đi.

- Ta giết ngươi!

Thiếu niên da đen tức giận nhìn Sở Mặc quát lớn.

- Nếu ngươi nói ít một chút có khi sẽ đáng yêu hơn đó.

Sở Mặc nhìn nó, rồi lại nói với Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y:

- Chúng ta đi thôi!

- Dạ.

Hai nàng gật đầu, không hề do dự.

Người trong Tú Thủy sơn trang rất tôn kính, khách khí với các nàng, cũng thường cung cấp tài nguyên tu luyện cao cấp nhất.

Mặc dù các nàng không biết nhiều nhưng các nàng biết mấy thứ đó thực sự có giá trị.

Các nàng cũng không phải không biết cảm ơn, nhưng cũng không tính toán vì sao Linh Thông thượng nhân lại đưa các nàng đến đây.

Nhưng sau khi nhìn thấy Sở Mặc, các nàng nhất định sẽ đi với hắn, không muốn thương lượng gì hết.

Không đi cùng nam nhân của mình mà ở lại chỗ này làm gì chứ?

Lúc này, đột nhiên có một trung niên trông khá trầm mặc đi ra nhìn Sở Mặc nói:

- Đứng ở lập trường của ngươi hẳn có thể dẫn hai vị tiểu thư đi.

Nhưng chúng ta lại không thể để ngươi làm như vậy.

Nếu không, khi lão gia trở về chúng ta sẽ bị trách phạt.

Chúng ta đánh một trận đi.

Nếu ngươi thắng thì...

Người trung niên còn chưa nói xong, tên thiếu niên da đen đã ngắtlời:

- Không được, tất cả mọi người lên hết đi.

Phải giết...

Nó còn chưa nói hết, nam tử trung niên đã nhìn chằm chằm nó bằng ánh măt sắc bén, rồi trầm giọng nói:

- Một vừa hai phải thôi.

- Ta...

Nó không cam lòng, mắt tràn đầy lửa giận, ánh nhìn Sở Mặc cũng tràn đầy oán độc.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn tên thiếu niên nói:

- A Cường, cảm ơn ngươi đã chiếu cố chúng ta trong thời gian vừa qua.

Nhưng hắn là phu quân của chúng ta, nếu ngươi có địch ý với hắn, đừng trách chúng ta coi ngươi là kẻ thù.

Thủy Y Y gật đầu:

- Ngươi chưa từng trải, chúng ta không giận ngươi.

Nhưng ngươi phải biết thu liễm tâm tình của mình.

Chúng ta là nữ nhân của hắn, hắn là phu quân của chúng ta.

Tên thiếu niên đỏ mặt, mắt tràn ngập đau thương, nó không nhịn được gầm lên giận dữ sau đó xoay người bỏ đi.

- Được rồi, ngươi đồng ý đề nghị của ta không?

Người trung niên nhìn Sở Mặc nói:

- Ta là người mạnh nhất ở đây.

Nếu ngươi đánh bại ta, sẽ không ai có thể ngăn ngươi được nữa.

Sở Mặc nhìn người trung niên hoàn toàn không có khí tức gì, trực tiếp gật đầu nói:

- Ta đồng ý.

Hắn biết người trung niên này rất mạnh, thậm chí là cực kỳ mạnh nhưng hắn không sợ hãi.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y lo lắng nhìn Sở Mặc, đồng thanh nhẹgiọng:

- Phu quân cẩn thận nhé.

Người trung niên cười khổ nói:

- Mời!

Vừa nói, người này vừa bay thẳng lên trời cao.

Sở Mặc nhìn thoáng hai người, hơi gật đầu ý bảo hai người yên tâm.

Sở Mặc cũng cảm giác được hai nàng không bị bất cứ sự ngược đãi nào ở đây.

Nhìn qua, người chỗ này đều rất tôn kính các nàng.

Hắnkhông lo gì nữa, phi lên trời, đứng đối diện với người trung niên.

Người trung niên nhìn Sở Mặc, chợt thở dài nói:

- Phong thái của công tử vẫn như năm nào.

Sở Mặc từ tốn:

- Ta không hiểu ngươi đang nói gì.

- Không cần hiểu đâu.

-----o0o-----

Chương 2116: Tiểu Cường điên cuồng (1)

Chương 2116: Tiểu Cường điên cuồng (1)

Người trung niên cười cười:

- Công tử ra tay đi.

Sở Mặc không lấy Thí Thiên ra mà trực tiếp đánh một chưởng về phía người trung niên.

Chưởng lực của Sở Mặc rất mạnh mẽ.

Công kích mãnh liệt, chứa đầy đại đạo pháp tắc đánh về phía người trung niên.

Sở Mặc tuyệt đối không chỉ mạnh về đao.

Cất đao đi, hắn vẫn là cường giả tuyệt thế ngạo nghễ trên thế gian.

Người trung niên không dám lơ là, hai tay để ngang, đồng dạng xuất ra sức lực mạnh mẽ.

Bầu trời phát ra tiếng vang thật lớn.

Sở Mặc cùng người trung niên đều bị lui về phía sau.

Sở Mặc cảm giác khí huyết bốc lên, ngay lập tức hắn vận hành ThiênÝ Ngã Ý, áp chế xao động trong người, khí thế trực tiếp bộc phát.

Ánh mắt người trung niên sáng loáng, quát lớn:

- Đánh!

Chỉ một chữ nhưng ẩn chứa vô tận huyền cơ của trời đất.

Lực lượng sức mạnh từ bốn phương tám hướng tràn đến, hình thành một thế công mãnh liệt đánh về phía Sở Mặc.

Bảy ngôi sao trong đan điền của Sở Mặc xoay tròn, tinh lực cuồn cuộn theo đó được cuốn vào trong thân thể Sở Mặc, phát ra sức mạnh tolớn.

Lực lượng đại đạo tung hoành trong thân thể hắn.

Có thể nói Sở Mặc đã hóa thành một bậc thầy về đánh nhau chỉ trong một thời gin ngắn.

Mỗi kích hắn đánh ra đều mang sức mạnh đại đạo to lớn.

Rầm rầm rầm!

Sở Mặc và người trung niên đã đánh được mấy hiệp, bất phân thắngbại.

Những người ở Tú Thủy sơn trang kinh hãi nhìn trận chiến.

Cuối cùng họ cũng hiểu vì sao người trung niên lại muốn một mình xuất thủ.

Thanh niên tóc trắng này quá kinh khủng.

Dù tất cả bọn họ cùng tiến lên cũng không phải là đối thủ của người ta, thậm chí còn bị trọng thương.

Vì lão gia từng nói, phía dưới Thái thượng, hầu như tiên hữu không thể có chiến lực mạnh bằng người trung niên.

Thế mà giờ khắc nàyngười trung niên lại gặp đối thủ.

Chiến lực của thanh niên tóc trắng kia không kém hơn người trung niên là bao, thậm chí, khí huyết trên người hắn còn sung túc hơn.

Người này quá đáng sợ.

Lại thêm mười mấy hiệp nữa.

Hai bên đánh nhau rất kịch liệt, thực tế, hai người cũng vận dụng đạo hạnh của mình đến cực hạn rồi.

Mỗi một kích hai người đánh ra đều ẩn chứa rất nhiều pháp thuật thiên biến vạn hóa.

Đến hiệp thứ mười chín, mắt của người trung niên sáng lên, vỗ vào vai Sở Mặc một cái, đồng thời truyền một đạo thần niệm:

- Người trẻ tuổi, ngươi thua rồi!

Nhưng sau đó, người trung niên khiếp sợ vì lúc này một tay của Sở Mặc lại đang đặt trước trái tim của y.

Lực lượng này đáng sợ như mãnh thú hồng thủy khiến người ta trở tay không kịp, dù còn chưa thể hiện nhưng ai cũng có thể tưởng tượng được uy lực của nó.

Một kích của y cũng đánh trúng vai Sở Mặc, tiếng xương vỡ vang lên.

Ai cũng nghe thấy.

Sắc mặt của Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y tái nhợt.

Các nàng mím chặtmôi, cực kỳ lo lắng người trung niên sẽ hạ sát thủ.

Nhưng sau đó, hai người lại vui mừng.

Vì người trung niên nói xong câu đó trực tiếp ngậm miệng, mặt lộ vẻ khiếp sợ.

Lúc này các nàng mới nhìn thấy tay Sở Mặc đã đặt trước ngực của người trung niên nhưng hắn chưa đánh xuống.

Toàn bộ người Tú Thủy sơn trang ngẩn ra.

Bọn họ rất ít kinh nghiệm rèn luyện, nhưng bọn họ không ngu nên dĩ nhiên họ nhìn ra được ngườitrung niên đã thua.

Đây chính là người mạnh nhất ngoài lão gia, thế mà lại thất bại.

Sau một lát, vẻ mặt người trung niên vẫn đầy khiếp sợ, nhưng y khổ sở trầm giọng nói:

- Ta thua rồi!

Đích xác là ông đã thua rồi.

Đấu tay đôi chưa đến hai mươi hiệp đã bị người ta đánh bại, hơn nữa vừa nhìn đã biết đối phương có khả năng khống chế thu phóng cực tốt.

Một kích ông vừa đánh Sở Mặc không phải ông cố ý muốn hạ xuống khi thấy Sở Mặc không đánh mà vì ông không thể thu tay kịp.

Nên mặc dù thất bại, cũng rất đau khổ nhưng y vẫn kính trọng và biết ơn người thanh niên này.

- Ta đã thua, cảm ơn ngươi hạ thủ lưu tình.

Sở Mặc cười cười:

- Cũng cảm ơn các ngươi đã chiếu cố vợ ta trong thời gian vừa qua...

- Ngươi định làm gì?

- Ngươi muốn làm gì?

Hai thanh âm tràn đầy tính chất vấn vang lên, ngắt lời Sở Mặc.

Đôi mắt của Sở Mặc nháy mắt bắn ra hai đạo thần quang lạnh băng về phía phát ra âm thanh.

Không biết lúc nào thiếu niên da đen A Cường lại đột nhiên nhô ra, thành công khống chế Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y.

Trên người nó lúc này có một loại hơi thở nguy hiểm, đôi mắt cùng đầy điên cuồng.

Người của Tú Thủy sơn trang bị dọa sợ luôn.

- A Cường, ngươi đang làm gì thế?

- Mau buông hai vị tiểu thư ra!

- A Cường ngươi đừng làm sai nữa!

- Ngươi điên rồi à A Cường?

Một đám người nhao nhao quát.

Sau khi Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y vừa hỏi lập tức bị A Cường dùng pháp lực trấn áp không cho nói gì nữa.

Sở Mặc chưa nổi giận, nhưng ánh mắt của hắn lạnh băng.

Người trung niên lại tức giận nói:

- Mau buông hai vị tiểu thư ra.

- Các ngươi đều là một đám hùa theo người ngoài, sao ta lại phải thả các nàng ra chứ?

A Cường điên cuồng hét lên.

- Từ ngày hai vị tiểu thư đến đây, ta đã thích các nàng rồi.

Đây là lỗi của ta sao?

Ta đối với các nàng rất tốt, giúp các nàng nhiều nữa.

Ta giảng kinh, đổi tài nguyên cho các nàng tu luyện.

Trong Tú Thủy sơn trang này đâu ai nguyện ý đi tiếp xúc với đám người thế tục không sạchsẽ kia chứ?

Chỉ có A Cường này đi thôi.

Ngoại trừ ta, làm gì có ai trong sơn trang này tốt với các nàng hơn chứ?

Lão tổ đã nói sẽ cho ta hai nữ tử đẹp nhất trên đời làm vợ.

Người lão tổ nói nhất định là hai vị tiểu thư này.

Thế mà các ngươi chẳng những không giúp ta lại còn đi giúp người ngoài nữa.

Người trung niên bị tức đến suýt ngất, y lạnh lùng nhìn A Cường nói:

- Ta thấy ngươi điên rồi.

- Đúng thế.

Ta điên rồi đấy.

Người nào muốn cướp nữ nhân của ta, ta liều mạng với kẻ đó.

A Cường liên tục gật đầu.

Vừa nói, nó vừa nhìn Sở Mặc phía trên cao.

Nó cười đắc ý, vươn tay muốn sờ mặt Kỳ Tiêu Vũ nhưng bị ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của nàng dọa, nên chung quy không dám đặt tay xuống.

Nó ngẩng đầu nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi có bản lãnh thì tới đây, xem ta nhanh hay ngươi nhanh hơn.

- Ngươi muốn thương tổn các nàng à?

Thanh âm của Sở Mặc rất bình tĩnh, nhưng thực sự, hắn nổi giận rồi.

Nguyên bản hắn chẳng có ấn tượng gì tốt với Linh Thông thượng nhân.

Chỉ vì thiết hạ đại cục mà lại hãm hại vô số người, hại cả hắn, khiến đường hắn đi gập ghềnh gian khổ.

Đã thế lại còn bắt hai vị thê tử của hắn nữa.

Nói là thâm cừu đại hận cũng không ngoa đâu.

Nhưng sau khi tới Tú Thủy sơn trang, thấy tình huống hai nàng tốt hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều, hận ý của hắn mới vơi bớt.

-----o0o-----

Chương 2117: Tiểu Cường điên cuồng (2)

Chương 2117: Tiểu Cường điên cuồng (2)

Hắn căn bản không muốn hạ sát thủ với những người ở đây nếu không lúc nãy hắn đã không do dự đập nát trái tim của người trung niên rồi.

Nhưng hiện tại, hắn thật sự nổi giận.

Tu sĩ A Cường kia nhiều lần khiêu khích hắn, đầy địch ý với hắn, không những mơ ước Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y mà còn bắt hai nàng làm con tin.

Sở Mặc đã động sát tâm.

- Đến bây giờ ta cũng không muốn thương tổn các nàng, ta thương các nàng còn không được.

Nhưng sự sống chết của các nàng ở trong tay của ngươi.

Nếu ngươi muốn các nàng chết, ngươi cứ tới đây.

Nếu muốn các nàng sống, ngươi mau cút đi, cút khỏi Tú Thủy sơn trang, vĩnh viễn đừng có quay lại.

Chỉ cần ngươi trở về, ta sẽ giết các nàng.

Nhìn A Cường cực kỳ điên cuồng.

Sở Mặc tính toán một chút xem có bao nhiêu phần trăm có thể trực tiếp giết được A Cường.

Nhưng Sở Mặc lại lo tên thiếu niên này điên rồi, liều lĩnh muốn kéo hai người cùng chết.

Chiến lực của nó tuy không làm sao nhưng rõ ràng cảnh giới rất cao, tuy khuôn mặt thiếu niên nhưng nó cũng chưa chắc đã là một đứa bé.

Trong giới tu hành này có bao nhiêu người là thiếu niên đâu chứ.

Mà kiểu người này một khi điên lên thì sức phá hoại khó mà đỡđược.

Sở Mặc cũng không phải không có nắm chắc.

Toàn bộ Tú Thủy sơn trang đều được bố trí theo Phong thủy thần thông.

Phép này có chung nguồn gốc với Phong thủy thần thông Sở Mặc tu luyện.

Nói cách khác, Sở Mặc dễ dàng sử dụng lực lượng của nơi này để cho A Cường một kích trí mạng trong nháy mắt.

Nhưng thế đồng nghĩa với việc hoàn toàn mặt với Tú Thủy sơntrang vì dù nói thế nào, tên thiếu niên điên cuồng kia cũng là một thành viên của nơi này.

Lúc này, người trung niên lại lặng lẽ truyền âm cho Sở Mặc nói:

- Ngươi đừng vội, cứ để ta giải quyết.

Người trung niên nói xong trực tiếp hạ xuống đi về phía A Cường.

- Trần Chí tiên sinh, người đứng tới nữa.

Người cũng đừng khuyên ta.

Tên tiểu bạch kiểm tóc bạc kia chính là ác nhân.

Thế mà các ngươi còn đứng về phía hắn.

Ta sẽ không thương lượng gì với các ngươi đâu.

Khí tức trên người A Cường càng trở nên đáng sợ hơn.

Mặc dù Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đã gần bước vào tổ cảnh nhưng vẫn còn có chênh lệch rất lớn với người ở tổ cảnh thật sự.

Hiện tại, bị áp lực lớn như thế, sắc mặt hai người tái nhợt, đến thở cũng khó khăn.

Người trung niên đứng lại, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn A Cường nói:

- Ngươi làm chuyện này có từng nghĩ đến lão gia không?

Một câu nói trực tiếp đánh trúng chỗ hiểm, khiến A Cường thất thần.

Chỉ một nháy mắt cũng đủ để Sở Mặc quyết định xuất thủ.

Hẳn không thể cho phép thê tử của mình bị bất cứ kẻ nào uy hiếp.

Nhưng bất chợt, một đạo thanh âm lạnh lùng trong trẻo đột nhiên truyền vào tai hắn:

- Tiểu vương bát đản, xem ngươi làm chuyện tốt gì này.

Ngươi đừng di chuyển, ta thu thập nó cho.

Thanh âm kia khiến tinh thần thức của Sở Mặc như có sấm vang chớp giật.

Toàn bộ tinh thần thức của hắn chỉ còn lại giọng nói này thôi.

Đây chính là giọng của Linh Thông Thượng Nhân.

Mặc dù chưa từng thấy nhưng Sở Mặc biết đối phương là người nào.

A Cường chợt giận dữ hét:

- Ta trung thành và tận tâm với lão tổ như thế, chưa từng nghĩ sẽ phản bội lão tổ.

- Ngươi đối xử với hai vị tiểu thư như vậy, ngươi có nghĩ đến suy nghĩ của lão gia sao?

Người trung niên khẽ nhíu mày, mắt lóe lên một chút kinh hãi mà không ai nhìn thấy, thanh âm trở nên ôn hòa hơn:

- A Cường, ngươi chính là vãn bối trẻ tuổi nhất trong sơn trang, chúng ta đều là trưởng bối nhìn ngươi lớn lên.

Ngươi buông tay đi, hai vị tiểu thư đi đâu với ai sẽ do lão gia quyết định.

Ngươi muốn cưới vợ, lão gia sẽ giúp ngươi...

- Không...ta sẽ cưới hai người họ.

Đừng ai nghĩ ngăn được ta.

Lão tổ cũng thế.

Ta đem gạo nấu thành cơm rồi thì ai làm gì được ta?

Trên người ta có vô số tài nguyên tu luyện, cùng lắm thì ta mang hai nàng đi theo gia tộc Cổ thần.

Đến lúc đó, dù là lão tổ cũng không làm gì được ta.

Ta đã đi ra ngoài, thế giới bên ngoài tốt hơn thế giới của chúng ta ở đây rất nhiều.

Nếu không phải biết Linh Thông thượng nhân đã trở về, chắc chắn Sở Mặc đã xuất thủ rồi.

Hắn đi xuống, nhìn tên nhóc điên cuồng kia, ánh mắt tràn đầy vẻ thương hại.

Một tên nhóc đáng thương chưa từng có va chạm với xã hội, nhìn thấy thế giới phồn hoa bên ngoài đã động tâm rồi.

Dù hôm nay Linh Thông thượng nhân không trở về, Sở Mặc cũng tuyệt đối sẽ đánh nó thành cặn bã.

Người trung niên cũng biết thượng nhân đã về, nghe A Cường nói thế, ông không khỏi bi ai, biết A Cường xong rồi.

Nhưng dù sao cũng nhìn A Cường lớn lên, người trung niên có hơi không đành lòng.

Nênông cố gắng nỗ lực.

Hít sâu một hơi, người trung niên lại nói:

- Hài tử, làm sai không cần sợ.

Thế giới bên ngoài phồn hoa thế, ngươi thích nó cũng không sao, nhưng ngươi không thấy xấu hổ với sự bồi dưỡng của lão gia hay sao?

A Cường cười như điên:

- Ha ha ha, Trần Chí tiên sinh, ngài là một trong những sư phụ của ta.

Nhưng nói đến bồi dưỡng, ta cũng muốn nói một chút.

Ở thông đạo này có bao nhiêu người dưới 500 tuổi có thể trở thành tỏ cảnh chứ?

Vì sao lão tổ lại bồi dưỡng ta mà không phải bồi dưỡng người khác?

Vì tađáng giá đó.

Những người chưa bao giờ rời khỏi Tú Thủy sơn trang như các ngươi thật đáng thương, các ngươi vĩnh viễn không biết thế giới bên ngoài đặc sắc như thế nào.

Lão tổ là thần trong mắt chúng ta nhưng với người ngoài thì không.

Ở bên ngoài còn nhiều người có cảnh giới như lão tổ lắm.

Trần Chí thở dài lắc đầu ngao ngán, ông biết tia hy vọng cuối cùng đã mất.

Dù lão gia rộng lượng đến mấy cũng tuyệt đối không tha cho hành động phản bội của A Cường, đừng nói là trước giờ lão gia không phải người rộng lượng.

Động tác của A Cường chính là tự tìm đường chết không hơn.

Trần Chí nói:

- Nếu hiện tại ngươi buông hai vị tiểu thư, quỳ xuống nói xin lỗi, ta nghĩ lão gia có thể châm chước, về mặt tình cảm có thể hiểu được hành động của ngươi.

Trần Chí nói đến đây, toát mồ hôi lạnh vì ông đang thay lão gia làm chủ.

Qua biết bao nhiêu năm tháng, không ai có thể hiểu rõ lão gia hơn ông.

Bất quá A Cường vẫn không nghe.

Thậm chí, nó không hiểu lời nhắn nhủ của Trần Chí, hoàn toàn không hiểu Trần Chí đang muốn nói lão gia đã trở về.

Nó cười nhạt nói:

- Quên đi, các ngươi cứ ở đây cả đời đi.

Ta muốn ra, muốn nhìn thế giới bên ngoài.

A Cường nhìn Sở Mặc, lạnh lùng nói:

- Ngươi còn cưa cút đi à?

Ngươi đang chờ cái gì thế?

Mau cút đi, nếu không ai cũng không cứu được hai người họ đâu.

-----o0o-----

Chương 2118: Các nàng là con gái ngươi thật à?

Chương 2118: Các nàng là con gái ngươi thật à?

Lúc này, lão phụ nói chuyện lúc trước vẻ mặt bi ai, nhìn A Cường nói:

- Đứa nhỏ ngốc nghếch, ngươi nghĩ ngươi có thể phong ấn hai vị tiểu thư cả đời sao?

Ngươi biết lúc nào các nàng sẽ đồng ý theo ngươi chứ?

- Má Ngô, ngài không phải nói nhiều.

Ta nghe người bên ngoài nói, chỉ cần khiến nữ nhân thành người của ngươi rồi thì ngươi có đuổi các nàng cũng không đi.

Cùng lắm, thì ta phế bỏ toàn bộ tu vi của cácnàng là được...

Rầm một cái, thân thể của A Cường bị đánh bay ra ngoài đến hàng chục trượng.

Nửa gương mặt của nó đã biến mất.

Một lực lượng đã chính xác đánh bay nửa gương mặt của nó, khiến máu me be bét, lộ cả xương.

A Cường bối rối.

Lúc này, sau khi khí thế đè ép bị tiêu tan, Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y gấp gáp chạy về phía Sở Mặc.

- Phu quân!

Hai người đồng thanh nói.

Thân hình của Sở Mặc cũng bị đánh bay.

Hắn hộc máu nhưng vẫn tiếp đất an toàn.

Sau đó, Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cảm thấy một sức mạnh vô hình giam lại.

Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, người Tú Thủy sơn trang nhìn thấy cung kính quỳ rạp xuống:

- Cung nghênh lão gia trở về.

Một lão giả tiên phong đạo cốt từ trên trời giáng xuống, chỉ có điều trên mặt lão tràn đầy sát khí.

A Cường ngu người, ngay cả nói cũng không nói được nửa câu, thân thể run rẩy không ngừng.

Lúc này, người trung niên quỳ dưới đất nói:

- Lão gia...- Ngươi muốn xin cho nó à?

Lão giả không nhìn Trần Chí mà nhàn nhạt nhìn A Cường đã té xuống đất.

- Nó... nó nhất thời... mê đầu...

Trần Chí nói, oa một tiếng hộc máu nhưng ông cắn răng, cố nói nốt.

Lão giả nhìn thoáng qua Trần Chí nói:

- Nể tình ngươi theo ta nhiều năm, ta tha cho ngươi lần này nhưng ngươi nhớ kỹ, không có lần sau đâu.

A Cường đột nhiên gào khóc:

- Lão tổ, ta đã sai rồi, ngài tha cho ta...

Sở Mặc đứng nhìn hai nàng bị bình chướng ngăn lại, không nói được một lời, bay đến.

Lão giả lại phẩy tay một cái, Sở Mặc lại bị đánh bay.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y không nhịn được kêu:

- Phu quân!

Đôi mắt lão giả lạnh lẽo nhưng không nhằm vào Sở Mặc đang cố tập tễnh đi tới chỗ hai người kia nữa mà nhìn vào A Cường.

- Ngươi còn nhớ những lời ngươi vừa nói không?

Thanh âm lão giả rất bình thản nhưng với A Cường, nó lại thấy giọng điệu này đáng sợ hơn bất cứ thứ gì.

- Lão tổ, không phải ngài nói sẽ đi rất lâu sao?

Tuy A Cường đơn thuần nhưng nó không ngu.

Nó ở cùng lão tổ nhiều năm, cũng biết một chút tính cách của lão tổ.

Nó biết mình đã không có hy vọng.

Nó nói nhiều lời đại nghịch bất đạo như vậy thì làm sao lão tổ có thể tha cho nó.

- Nhiều năm à?

Lão tổ lạnh lùng nhìn nó nói:

- Có người muốn hại nữ nhi của ta, chẳng lẽ ta lại giống một tên vô năng đến vợ mình cũng không trông được?

Một câu nói kinh thiên động địa.

Người trong Tú Thủy sơn trang sợ ngây người.

Thì ra hai vị tiểu thư này chính là tiểu thư thật, đúng là nữ nhi của lão gia.

Cái này có chút bất khả tư nghị.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cũng sợ ngây người.

Các nàng có thể cảm nhận được một chút tình cảm khác biệt trên người Linh Thông thượngnhân nhưng khó mà tin lời ông ta nói là sự thật.

Với thân phận, tu vi, địa vị như của Linh Thông thượng nhân cũng không cần phải nói dối.

Sở Mặc là người khiếp sợ nhất.

Hắn đờ đẫn nhìn Linh Thông thượng nhân, thầm nghĩ sao hai người kia lại có thể là nữ nhi của lão ta được chứ.

Dù nghĩ thế nào cũng không có khả năng.

A Cường triệt để choáng váng, không nói gì nữa, tê liệt ngã xuống, mất hồn luôn rồi.

Trước kia nó đã làm gì chứ?

Nó dám ép buộc hai nữ nhi ruột thịt của lão gia.

Thì ra vì thế mà lão gia bắt bọn họ gọi hai nàng là tiểu thư.

Đây mới chính là công chúa của Tú Thủy sơn trang.

Linh Thông thượng nhân nhìn mọi người đang sửng sốt, xong nhìn A Cường nói:

- Ngươi là người duy nhất đi qua Tú Thủy sơn trang trong nhiềunăm qua.

Những người ở đây đều là cô nhi ta mang từ bên ngoài về, thậm chí, Trần Chí còn là do ta nuôi lớn.

Trấn Chí và Má Ngô cùng vài lão bối nữa đỏ mắt nói:

- Ân tình của lão gia, trọn đời chúng ta không dám quên...

Linh Thông thượng nhân thở dài:

- Không phải ta muốn nói ân tình gì, chỉ cần không muốn thành thù thôi.

A Cường thoi thóp xấu hổ.

- Thế giới bên ngoài rất phồn hoa nhưng tràn đầy nguy hiểm.

Tú Thủy sơn trang là một chốn cực lạc, không phải ta không muốn cho các ngươi xuất thế mà vì không muốn hại các ngươi.

- Lão gia đúng là vì muốn tốt cho chúng ta, mới không để chúng ta đến chỗ không sạch sẽ đó.

Một đám người Tú Thủy sơn trang nói.

Linh Thông thượng nhân đầy phức tạp nói:

- Các ngươi nói vậy vì các ngươi chưa thấy thế giới kia thôi.

Thật ra ta cũng không trách các ngươi muốn vào đời.

Thế nhưng...

Ông nhìn A Cường nói:

- Ngươi chớ nên uy hiếp nữ nhi của ta...

- Ta... ta không biết mà lão tổ...

A Cường thì thào, như đang tự biện giải, hay nói lên tiếng lòng của mình:

- Nếu biết, có đánh chết ta cũng không dám...

- Không, ngươi dám.

Linh Thông thượng nhân liếc mắt nhìn nói:

- Ngươi biết hai người họ chính là tiểu thư của Tú Thủy sơn trang, ngươi dám làm thế thì còn chuyện gì mà ngươi không dám làm nữa chứ?

- Không, không phải như thế...

A Cường biện giải.

Linh Thông thượng nhân không muốn nghe nữa, vung tay một cái, A Cường cứ thế biến mất, cả người hóa thành vô số đạo ánh sáng, biến mất trong hư không.

- Còn gì để nói đâu.

Linh Thông thượng nhân thở dài, nhìn ba người Sở Mặc đang thâm tình nhìn nhau qua bình chướng, vẻ mặt chán ngán nói:

- Ba người các ngươi đi theo ta.

Những người khác làm gì thì làm đi.

Linh Thông thượng nhân nói xong bay thẳng đến một căn phòng cũ trong sơn trang.

Bình chướng ngăn cách mấy người Sở Mặc nháy mắt biến mất.

Ba người liếc nhìn nhau, sau đó đi tới chỗ Linh Thông thượng nhân.

Mấy người trong sơn trang thấy Linh Thông thượng nhân đi rồi mới từ từ đứng lên, có chút đau thương nhìn về phía A Cường đã biến mất, cuối cùng chỉ có thể thở dài.

Sau khi đi vào phòng, Sở Mặc phát hiện căn phòng thiết kế rất đơngiản.

Có một cái bàn, vài cái ghế, hoàn toàn bình thường, thoạt nhìn không khác nhà của gia đình trong thế tục là bao.

Thậm chí đến pháp trận cũng không có.

- Ngồi đi.

Linh Thông thượng nhân ngồi xuống một cái ghế, vẻ mặt phức tạp nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, ngươi không nên xuất hiện ở đây vào lúc này.

Sở Mặc nhìn Linh Thông thượng nhân nói:

- Ta phải cứu thê tử của ta.

- Ngươi không có năng lực bảo vệ các nàng thật tốt.

Linh Thông thượng nhân nói rất bình thản:

- Hiện tại các nàng đi theo ngươi thì chỉ có con đường chết.

-----o0o-----

Chương 2119: Giật mình (1)

Chương 2119: Giật mình (1)

- Chúng ta nguyện ý.

Kỳ Tiêu Vũ đồng thanh nói.

Thủy Y Y dùng sức gật đầu.

Linh Thông thượng nhân nhìn bọn họ, hơi bất đắc dĩ nói.

- Ngươi tới rồi thì hỏi đi.

- Các nàng thật sự là con gái của ngài sao?

Sở Mặc chưa hỏi chuyện của mình mà hỏi chuyện của hai nàng trước.

- Dĩ nhiên, sao lão phu nói đùa chuyện này được chứ?

Linh Thông thượng nhân có chút minh bạch, nhìn hai nàng nói:

- Nguyên bản các nàng là một người, chỉ là ở hời điểm khác nhau, đi yêu ngươi mà thôi.

- ...

Sở Mặc câm nín.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y lần thứ hai nghe nói các nàng là cùng một người, vẫn không thể tin được.

- Năm xưa, trước khi Sợ thị vương tộc hủy diệt, nữ nhi của ta có gặp được cái vị cái thế vô song Sở công tử trong truyền thuyết kia.

Lời của Linh Thông thượng nhân có chút châm chọc, nhưng càng nhiều sự thương cảm.

- Nhất kiến chung tình a... từ vạn cổ tới nay.. sự việc như thế lại nảy sinh trên người con ta.

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu vương bát đản nhà ngươi, trừ thông minh một tí, dáng dấpđẹp một tí, ta thấy ngươi chẳng có ưu điểm gì cả.

Sở Mặc giật giật khóe miệng.

Nếu Linh Thông thượng nhân thật sự là phụ thân của hai nàng, chẳng phải hắn chính là con rể của Tú Thủy sơn trang hay sao?

Bị nhạc phụ chửi thế này, dường như chỉ có thể nhẫn nhịn.

Không phải không nhẫn nhịn, cơ bản là đánh không lại thôi...

Sở Mặc thở dài không nói gì.

Linh Thông thượng nhân trầm mặc một chút mới nói:

- Ngươi gặp một mối nguy rất lớn nên ngươi đầu thai luân hồi.

Không nghĩ tới, nữ nhi của ta lại ngốc nghếch đi theo ngươi.

Khi lão phu phát hiện đã không còn kịp nữa, chỉ có thể giúp hai người đi vào cùng một vũ trụ.

Vì chuyện này mà ta phải gánh một nhân quả cực lớn, cũng khiến một số người cảnh giác.

Ta không thể không bố trí, giấu Kỳ Tiêu Vũ ở Linh giới, để Thủy Y Y ở Thiên giới.

Sau đó, ta lại phát hiện ra vài người bạn tốt của ta có nhân quả cực đại, tương lai sẽ gặp mặt nhưng gặp mặt, thì nhất định bị chôn vùi.

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi đừng tưởng lão tổ hoàng tộc là do ta hại chết.

Lão là bằng hữu của ta, hiện vẫn còn sống tốt ở một La Thiên đại vũ trụ khác đó.

Sở Mặc trầm mặc, hắn biết chuyện này từ chỗ Sở Sở rồi.

Sở Mặc nhớ lại lúc trước:

- Có rất nhiều chuyện theo ý ta, nhìn thì có vẻ tràn ngập âm mưu quỷ kế nhưng chưa chắc đã hoàn toàn xấu...

Hắc Ngư lão tổ đã từng nói thế.

- Còn việc kia thì đúng là việc xấu.

Linh Thông thượng nhân thản nhiên thừa nhận.

- Đáng tiếc lại bị ngươi khám phá.

- Còn những chuyện khác thì sao, về vấn đề cơ duyên của ta nữa?

Sở Mặc không dây dưa vấn đề kia nữa mà hỏi tiếp.

- Cơ duyên á?

Do số mệnh của ngươi thôi.

Lão phu cũng không đoán được hết.

Lão thật không ngờ nữ nhi của lão đã phân thành hai rồi mà vẫn còn yêu ngươi.

Đúng là số mệnh.

Mà càng không ngờ ngươi lại học được Phong thủy thân thông.

Vốn dĩ chỉ có mình lão phu mới biết loại pháp thuật này.

Chỉ có thể nói, số mệnh ngươi quá cường đại, cường đại đến mức lão phu cũng không có khả năng thôi diễn được.

Linh Thông thượng nhân thở dài.

- Ngài biết Đại Công Kê không?

Sở Mặc nhàn nhạt hỏi.

- Con gà kia á, ta biết.

Linh Thông thượng nhân nói.

- Một phân thân của ta từng nhìn thấy nó rồi.

- Vạn Sự Thông là ngài phải không?

Sở Mặc lại hỏi.

- Đúng thế.

Ta để lại Phong thủy thần thông, nhưng lúc đó ta không nghĩ ngươi có thể gặp được nó.

Ta chỉ muốn lưu lại cái gì ở thế giới kia mà thôi.

Không nghĩ nhân quả đúng là khó lường, nếu như không tu luyện đến cảnh giới cao sẽ khó mà học được nó.

Ấy thế mà lại lợi cho tên nhóc nhà ngươi.

Giờ đến đây, Tú Thủy sơn trang chẳng khác nào nhà ngươi rồi.

Linh Thông thượng nhân hơi buồn bực.

- Ban đầu nó cũng là nhà của ta mà.

Sở Mặc cười nói.

- ...Linh Thông thượng nhân trừng mắt.

- Đúng là không biết xấu hổ, đừng nghĩ ta nói cho ngươi nhiều chuyện như thế có nghĩa là ta chấp nhận ngươi rồi nhế.

- Ngài cứ nói đi, có quá nhiều chuyện ta chưa biết, đoán thì mệt quá.

Sở Mặc nói.

Linh Thông thượng nhân yếu ớt thở dài:

- Chỉ có thể nói thế gian này không thiếu người thông minh.

Đúng là ta không biết ngươi sẽ đến tìm ta lúc này.

Ta vốn định để các nàng tu luyện đến tổ cảnh đỉnh phong sẽ để các nàng đi.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y nhìn nhau, thấy trong mắt đối phương có sự mờ mịt, cũng có sự cảm động.

Dù Linh Thông thượng nhân nói thật, sâu trong nội tâm, hai người cũng khó mà hoàn toàn chấp nhận sự thật, luôn cảm thấy sự việc quá ly kỳ, không thể xảy ra.

Sở Mặc nhìn Linh Thông thượng nhân nói:

- Sinh linh có cảnh giới Thái thượng có thể sống hơn mười thế kỷ thật ạ?

Linh Thông thượng nhân gật đầu:

- Xem ra vào thông đạo mấy năm, ngươi biết được nhiều ghê đấy.

Đúng thế, ta chính là một trong những lão bất tử sống hơn mười kiếp kia.

Sau khi Linh Thông thượng nhân thừa nhận, Sở Mặc cảm thấy chuyện này vẫn có chút bất khả tư nghị, hắn lại hỏi:

- Thông đạo tồn tại lâu hơn cả Thái thượng sao?

Linh Thông thượng nhân cười cười, chuyển đề nói:

- Ngươi nghe ở đâu thế?

- Ngài nói đi, từ đâu tới không quan trọng.

Sở Mặc nói.

- Vậy thì kể từ rất lâu trước đi.

Linh Thông thượng nhân dựa vào ghế, nhẹ nhàng vung tay lên, trước mắt mấy người lập tức xuất hiện một bức tranh.

Trong tranh có một thôn trang nhỏ.

Ở đó có một thằng nhóc tuấn tú, đang cười hì hì, chạy tới chạy lui.

Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y thấy thôn trang này rất quen.

- Đây không phải là Tú Thủy sơn trang sao?

Kỳ Tiêu Vũ thì thào.

- Mặc dù hơi khác một chút nhưng về cơ bản là giống nhau m.

Thủy Y Y cũng khẽ gật đầu.

Thôn trang này đích xác rất giống Tú Thủy sơn trang.

Sau đó, hình ảnh chạy nhanh hơn.

Tiểu nam hài nhanh chóng lớn lên, sống hạnh phúc cùng người nhà của mình.

Nhưng sau đó, mây gió ập đến.

Phụ thân của bé xuất môn, một đi không trở lại.

Các trưởng bối trong nhà bé trai tu vi chỉ tầm Chân tiên, Đế chủ, còn chưa đến Chí tôn.

Sau khi phụ thân đứa bé mất, họ liền đuổi đứa bé và mẹ nó ra khỏi nhà.

Nhìn đến đây, đám người Sở Mặc hơi trầm mặc.

Linh Thông thượng nhân nói:

- Sự việc không như các ngươi nghĩ đâu.

Hình ảnh thay đổi, sau khi đứa bé và mẹ nó bị đuổi đi không lâu, đột nhiên có một đoàn tu sĩ mạnh mẽ tiến đến sơn trang.

Bọn họ gặp ai giết người đó, sơn trang nháy mắt thành biển máu.

- A...Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y không nhịn được hô lên.

Sở Mặc cũng im lặng hơn, hắn có thể cảm giác được chuyện xảy ra lúc đó.

-----o0o-----

Chương 2120: Giật mình (2)

Chương 2120: Giật mình (2)

Hình ảnh lại thay đổi.

Thằng bé lớn lên, trở thành một thanh niên ngọc thụ lâm phong nhưng lại không vui vẻ.

Anh ta không có phụ thân cũng chẳng có thân nhân, chỉ có mẫu thân của mình.

Vì muốn báo thù, anh ta cố gắng tu luyện, đi khắp nơi bái sư học nghệ.

Hình ảnh thay đổi cực nhanh.

Cuối cùng, thằng bé năm xưa đã trưởng thành, trở thành một đại tu sĩ Chí tôn.

Anh ta muốn về nhà nhìnmẹ mình một chút rồi mới đi báo thù.

Không nghĩ tới, chờ đợi anh ta lại chỉ có một ngôi mộ lẻ loi.

Mẹ của anh ta chẳng sống được bao lâu đã chết.

Các vị hương thân giúp đỡ mai táng.

Người thanh niên quỳ gối trước mộ của mẫu thân khóc lớn một hồi, sau đó lên đường báo thù.

Thời gian thấm thoát thoi đưa.

Khi hình ảnh dừng lại chỉ còn bóng hình một ông lão tóc bạc trắng đang ngồi đờ ra trước một ngôi mộ.

Ông lão tóc trắng kia gần như giống hệt Linh Thông thượng nhân.

- Đây là trí nhớ về đời thứ nhất của ta.

Linh Thông thượng nhân khẽ than, sau đó lại để bọn họ nhìn tiếp.

Cảnh giới của ông lão đó đã đến Thánh nhân.

Ông bắt đầu ngao du khắp nơi.

Trong lúc đó, cảnh giới của ông không ngừng tăng lên, tu vi cũng trở nên cực kỳ cao thâm.

Cuối cùng, ông cũng vào Tổ cảnh.

Sau đó, Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y thấy Linh Thông thượng nhân tiến vào chiến trường viễn cổ.

- A...

Hai nàng hoảng hồn hô lên, sau đó cùng nhìn Linh Thông thượng nhân.

Nội tâm Sở Mặc cũng tràn đầy khiếp sợ:

- Khi đó đã có chiến trường viễn cổ rồi ạ?

Linh Thông thượng nhân nhẹ nhàng gật gật, ý bảo bọn họ xem tiếp.

Trong chiến trường viễn cổ, Linh Thông thượng nhân tung hoành càn quét, cuối cùng trở thành người đứng đầu Phong thần bảng.

Có thể thấy được vẻ mặt vui sướng của ông lúc đó cũng không khác gì so với các sinh linh về sau có tên trên bảng.

Hình ảnh lại chuyển, Linh Thông thượng nhân đi tới thông đạo.

Nhìn trang phục của gia tộc tiếp đãi Linh Thông thượng nhân, Sở Mặc khẽ nhíu mày vì hắn không nhận ra đây là cổ tộc nào hết.

Trong hình ảnh, nhiều tu sĩ bên người Linh Thông thượng nhân phẫn nộ, có người xuất thủ tại chỗ, nhưng có một điểm không ngoại lệ, tất cả những sinh linh xuất thủ đều chết thảm.

Linh Thông thượng nhân có vẻ khá bình tĩnh, thậm chí không thấy sự phẫn nộ tí nào.

Năm tháng đi qua, Linh Thông thượng nhân vẫn rất trầm mặc, chiến đấu với khôi địa sinh linh, địch nhân của gia tộc kia.

Mỗi lần, ông đều xông lên phía trước, hạ thủ độc ác, chiến lực cũng ngày càng mạnh hơn.

Ông lại còn rất chuyên tâm tu luyện, nên dù bị áp chế, ông vẫn cố gắng tu luyện đến được Thái thượng.

Cuối cùng, ông đã thành công.

Mang theo thần cách của mình, đột phá đến cảnh giới Thái thượng.

Khi đó gia tộc kia rất hưng phấn vì một Thái thượng như Linh Thông thượng nhân vẫn bị họ nắm trong tay.

Bất quá, cổ tộc đó cũng cho Linh Thông thượng nhân rất nhiều đãi ngộ, coi ông như lão tổ.

Bọn họ thừa nhận với Linh Thông thượng nhân là không có cách giải trừ hết thần cách.

Có vẻ Linh Thông thượng nhân cũng không trách tội bọn họ.

Ở chung nhiều năm như vậy, dù có chút không thoải mái ban đầu ra, từ đầu đến cuối cũng không có chuyện gì.

Tuy ông muốn giết cái thần cách kia đi nhưng cũng không trách tội gia tộc này.

Nhưng không nghĩ vận rủi một lần nữa lại đến.

Khi Linh Thông thượng nhân bước vào Thái thượng được mười năm, cổ tộc mà ông ở lại bị chết hết sạch trong một đêm.

Một cổ tộc lớn như thế, có đến mấy chục tỉ đệ tử.

Thế mà không có một người sống sót.

Linh Thông thượng nhân lúc đó cũng gần như chết đến nơi, có một vệt sáng đánh trúng người ông, sau đó, nó rút đi tất cả đạo hạnh của ông.

Gần như chỉ thêm một tích tắc, Linh Thông thượng nhân sẽ tan thành mây khói.

Ba người Sở Mặc nhìn thấy cảnh này sửng sốt, nhìn Linh Thông thượng nhân giờ đang ngồi ngay ngắn ở bên.

Linh Thông thượng nhân hất cằm ý bảo họ xem tiếp.

Bọn họ lại thấy một hình bóng nhàn nhạt, có vẻ như là linh hồn, nó mờ mịt nhìn xung quanh một chút sau đó bay đi trong nháy mắt.

Hình ảnh thay đổi.

Lại một tiểu nam hài xuất hiện ở một thôn trang giống với Tú Thủy sơn trang.

Ba người Sở Mặc nhìn mà rùng mình một cái.

Bọn họ bị giật mình rồi.

Đường đường một Thái thượng lại bị một đạo ánh sáng đánh trúng, không có chút năng lực phản kích nào, sau đó mất đi toàn bộ đạo hành tu vi, hóa thành một u hồn đi chuyển thế đầu thai.

Trong thiên hạ chưa chắc đã có người tin có chuyện như thế này.

Dù là sinh linh ở tổ cảnh, gặp tình huống như vậy cũng không dám tin.

Loại tồn tại nào mà có thủ đoạn kinh khủng như thế chứ?

Hình ảnh không ngừng luân chuyển, luân hồi cứ thế tuần hoàn.

Mỗi lần cố sự có thể khác nhau nhưng kết cục lại giống nhau.

Toàn bộ hình ảnh chạy đi chạy lại hai mươi lần.

Ba người Sở Mặc ngẩn cả ra, sự đồng tình đối với Linh Thông thượng nhân dần biến thành cường liệt.

Họ có thể cảm giác, trong quá trình này, linh hồn Linh Thông thượng nhân càng ngày càng mạnh.

Bất quá cũng chẳng có tác dụng gì, vì dù linh hồn có mạnh bao nhiêu, bị thần cách ảnh hưởng thì số phận vẫn cứ bii thảm như thế.

Tu luyện đến Thái thượng rồi chết đi, rồi nhập luân hồi rồi lại bắt đầu tu luyện...

Trong phòng có thể nghe được tiếng kim rơi, yên tĩnh ở mức đáng sợ.

Từ hình ảnh kia có thể thấy được Linh Thông thượng nhân đã trải qua một thời gian rất dài.

Từ khi bắt đầu đời thứ hai, ông đã thành lập Tú Thủy sơn trang.

Sau đó, mỗi lần luân hồi, ông lại trở về đúng chỗ này.

Trong hình, khi Linh Thông trở về Tú Thủy sơn trang, ông đều cau mày, cảm thấy quen thuộc nhưng lại không hiểu vì sao.

Cũng từ đời thứ hai, sau khi tiến nhập thông đạo, Linh Thông thượng nhân nhanh chóng thoát khỏi người chưởng quản lệnh bài phong thần sau đó tiến vào tu luyện trong Tú Thủy sơn trang.

Đến Thái thượng lại vẫn lạc.

Mấy đời tuần hoàn cứ như bị nguyền rủa bởi một lời nguyền đáng sợ.

Vì từ đầu đến cuối, họ đều không thấy bất cứ kẻ địch nào.

Chỉ một đạo hào quang xuất hiện, mọi thứ liền kết thúc.

Tình cảnh trong ký ức lại biến trở về thời điểm mười mấy kỷ nguyên về trước.

Đời đó, tốc độ tu luyện của Linh Thông thượng nhân chậm lại.

Ông cũng không tu luyện tới cảnh giới Thái thượng như các đời trước.

Ông gặp một nữ tử cực kỳ xinh đẹp.

Hai người ở cùng một chỗ, sau đó sinh ra một cô nương phấn điêu ngọc mài.

Một nhà ba người, cộng thêm một cô nhi Linh Thông thượng nhân thu nuôi, sống trong Tú Thủy sơn trang êm đềm vui vẻ.

Nhìn thấy cô bé trong hình, mắt Linh Thông thượng nhân có chút ấm áp.

-----o0o-----

Chương 2121: Luân hồi tuần hoàn

Chương 2121: Luân hồi tuần hoàn

Đạo lữ của Linh Thông thượng nhân trong hình ảnh là một tu sĩ ở tổ cảnh, nàng tựa hồ rất lo lắng về thần cách trong đầu Linh Thông thượng nhân.

Sau đó, nàng đề nghị Linh Thông thượng nhân đến vương tộc Sở thị.

Nếu có một nơi có thể giải được thần cách thì đó chính là Sở thị.

Vì thế, Linh Thông thượng nhân dẫn theo nữ nhi mười sáu, mườibảy tuổi của mình đến vương tộc Sở thị.

Tiện thể nói luôn, khi Sở Mặc vừa thấy cô gái kia, hắn cảm giác rất quan thuộc.

Nàng giống như Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y gộp lại vậy.

Một vẻ đẹp thanh thuần, lại ngây thơ.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y nhìn thấy người thiếu nữ kia thì cũng trầm mặc.

Đời này, Linh Thông thượng nhân sống rất khiêm tốn, bí ẩn.

Đến vương tộc Sở thị, ông gặp một thanh niên.

- A...

Nhìn thầy người này, cả Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cùng hét lên kinh hãi, nhìn về phía Sở Mặc.

Hai người giống nhau như đúc, không khác Sở Mặc hiện tại tí nào.

Điểm khác biệt duy nhất chính là khí chất và màu tóc.

Trong hình ảnh, Sở công tử kia tóc đen, khí tức phi thường ôn nhuận, thoạt nhìn chính là một công tử quý tộc chân chính.

Bên cạnh Sở công tử này còn có một thiếu nữ rất đẹp.

Sở Mặc nhìnthấy cô gái kia, không nhịn được cười khổ.

Người đó chính là Sở Sở.

Đúng thế, kiếp trước hai người là huynh muội.

Bảo sao kiếp này lại có cảm giác tâm linh cộng hưởng, thân cận từ tận tâm hồn.

Sở Mặc im lặng xem tiếp.

Trong hình, Linh Thông thượng nhân và Sở công tử nói chuyện rất nhiều, cũng rất vui vẻ.

Cuối cùng, Sở công tử đưa bọn họ đi, thiêu nữ mà Linh Thông thượng nhân nắm tay còn cẩn thận quay lại nhìn Sở công tử, lưu luyễn không muốn rời đi, phất tay chào thiếu nữ bên cạnh.

Hình ảnh lại thay đổi.

Nữ nhi của Linh Thông thượng nhân mộtmình lặng lẽ đến vương tộc Sở thị.

Hình ảnh này rất ngắn.

Linh Thông thượng nhân giải thích:

- Với thủ đoạn của ta chỉ có thể ngược dòng tìm được một chút ký ức, không có tình tiết cụ thể khi tiểu nữ gặp gỡ Sở công tử.

Ta nghĩ chẳng qua cũng chỉ là chút chuyện tình yêu nam nữ thôi.

Lần đầu tiên gặp Sở công tử, công tử từng nói với ta rằng đang nghiên cứu cách thức xử lý tận gốc thần cách.

Khi đó, ta rất nóng lòng nhưng lại quên không nhắc nhở hắn rằng phải cẩn thận.

Có một đôi mắt chí cao vô thượng đang trông chừng các sinh linh trong thông đạo, có thể nghiên cứu cách chặt đứt thần cách nhưng phải chú ý an toàn, nếu không được thì luân hồi đi.

Linh Thông thượng nhân thở dài nói:

- Nào ngờ ta nhất ngữ thành sấm, chẳng bao lâu, Sở công tử thật sự phải đi luân hồi.

Sau một thời gian, toàn bộ vương tộc Sở thị không biết vì sao mà tan thành mây khói.

Cả thông đạo, rồi cả cổ tộc đều kín tiếng, không hề nhắc tới vấn đề này.

Cũng chính lúc đó, ta rốt cuộc biết có một số chuyện không được thích hợp.

- Có lẽ vì ta đã luân hồi rất nhiều lần nên linh hồn ta bị đánh dấu.

Ngược lại, khi ta ý thức được có điều bất thường, ta bắt đầu lưu lại tư liệu, dùng các tư liệu này để xác minh rất nhiều chuyện.

Nhưng ta không tính đến, nữ nhi của ta, sau khi biết Sở công tử vào luân hồi, dĩ nhiên cũng đi theo.

Ta không thể không thi triển thủ đoạn nghịch thiên, táchhồn phách của nàng thành hai người đưa vào thế giới của Sở công tử đến.

Nhưng luân hồi quá huyền ảo, không ai nghĩ tới phải đến mười mấy kỷ nguyên sau mọi người mới có thể gặp mặt.

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc, lại nhìn Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y:

- Trong thời gian này, ta đã tu luyện đến Thái thượng một lần nữa rồi.

Sở Mặc nghe đến vậy hít sâu nói:

- Nên ta chính là Sở công tử còn hai người bọn họ là con gái của ngài à?

- Đúng thế.

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc nói:

- Từ lần luân hồi đó đến đời này, sau khi trở lại Tú Thủy sơn trang, biết hết tiền căn hậu quả, ta bắt đầu bố trí, kể cả các việc ở La Thiên đại vũ trụ nữa.

Sau đó, ta muốn khống chế ngươi, không muốn ngươi bị chú ý sớm quá.

Nhưng có một số việc không phải muốn mà được.

Bây giờ có thể ngươi đã thu hút sự chú ý của một số tồn tại rồi.

Sở Mặc hỏi:

- Vì sao đời này ngài vẫn còn mạnh khỏe vậy?

Linh Thông thượng nhân nói:

- Ngươi có thể thấy ta ở Thái thượng sao?

- Ngài che mắt thiên cơ ư?

Sở Mặc kinh ngạc.

- Ta che mắt thiên cơ đó.

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc, từ tốn nói:

- Hơn nữa ta có rất nhiều phân thân, bố trí sắp xếp nhiều thứ trong vũ trụ.

Ta không trực tiếp ảnh hưởng ở chiến trường viễn cổ nhưng ta khống chế cho vũ trụ này không có quá nhiều tu sĩ tổ cảnh.

Như vậy, thời gian chiến trường mở ra sẽ dài hơn.

Đồng thời, ta gửi gắm hy vọng vào ngươi, hy vọng một ngày nào đó ngươi có năng lực chém thần cách.

- Như thế đến bây giờ ngài vẫn còn thần cách phải không?

Sở Mặc hỏi.

Linh Thông thượng nhân gật đầu:

- Không sai, nó đi kèm hồn phách của ngươi.

Một khi nhiễm phải thì vĩnh viễn đừng mong vứt bỏ nó.

- Hiện tại ta đã có thể chém thần cách rồi.

Hơn nữa ta cũng đã chém nó trong tinh thần thức của ta rồi.

Sở Mặc nghiêm túc nói.

Linh Thông thượng nhân lắc đầu:

- Ngươi thật sự chém được thần cách ư?

Nó khắc sâu trong linh hồn như một loại bản năng trước khi nó phủ vào thần thức của ngươi ngươi đã chém nó rồi.

Nhưng ngươi không chém được thần cách của ta đâu, ít nhất hiện tại thì không.

- Vì sao vậy?

Vì chênh lệch cảnh giới quá nhiều ạ?

Sở Mặc hỏi.

- Đúng thế, khi đến cảnh giới Thái thượng, ngươi có thể chém được thần cách của ta.

Linh Thông thượng nhân khẽ thở dài:

- Nhưng nếu ngươi đến Thái thượng rồi ngươi sẽ bị mấy vị kia đểmắt tới.

- Bị để mắt thì sao chứ?

Linh Thông thượng nhân cười khổ:

- Ngươi thấy ta đó, biết thế nhưng vẫn rơi vào vòng luân hồi luẩn quẩn.

- Không chỉ có ta mới lên Thái thượng theo con đường đó mà.

- Nhưng ngươi họ Sở.

Cả cái thông đạo này, từ xưa đến nay chỉ có mình ngươi có bản lĩnh này thôi.

Người kia năm đó có thể hủy diệt Sởthị một lần rồi, hiện tại, cũng có thể trấn áp ngươi lần nữa.

Ngươi không phải hoài nghi năng lực của người đó.

- Như vậy thì sao ngài lại trăm phương ngàn kế dẫn ta đến thông đạo chứ?

Ta muốn ngài nói thật.

- Ngươi muốn nghe nói thật sao.

Điều ta muốn chính là khi ngươi vào Thái thượng, ngươi hãy trảm ta một đao.

Ngươi chỉ có cơ hội trảm duy nhất một lần thôi.

Sở Mặc lập tức hiểu được ý của Linh Thông thượng nhân.

Linh Thông thượng nhân lại nói:

- Nhưng ta vẫn thấy rất mâu thuẫn.

Tuy đó là số mệnh của ngươi, ta chỉ thúc đẩy nó thôi nhưng ta lại thương cho con gái ta.

- Chẳng qua việc này sẽ không thể ngăn cản được mà.

Sở Mặc thản nhiên nói.

-----o0o-----

Chương 2122: Cầu Phật (1)

Chương 2122: Cầu Phật (1)

Linh Thông Thượng Nhân thở dài:

- Hoàn toàn chính xác, không còn cách nào ngăn cản, thậm chí cho tới hôm nay ta cũng không biết đối phương rốt cuộc là sinh linh, là một ý chí hay là cái gì khác.

Có vài người gọi nó là Đại Tổ, cho rằng nó là sinh linh siêu việt hơn cả Thái thượng.

Nhưng ta cũng không cho là vậy.

Tuy là ta không biết nó là gì nhưng cảm giác rằng sớm muộn cũng có một ngày ta phải chống lại nó.

Sở Mặc trầm mặc:

- Bởi vì ta nghiên cứu ra phương pháp chém được thần cách, cho nên, một ngày ta bước vào cảnh giới Thái thượng hoặc là ta chém đượcthần cách của các đại tu sĩ thì nhất định sẽ bị nó phát hiện, đúng không?

Linh Thông Thượng Nhân gật đầu:

- Không sai.

- Hoàn toàn không có những khả năng khác sao?

Thủy Y Y rốt cục nhịn không được, mở miệng hỏi.

Đôi mắt Kỳ Tiêu Vũ sáng như sao nhìn Linh Thông Thượng Nhân, cũng là vẻ mặt chờ đợi.

Linh Thông Thượng Nhân gật đầu, lại lắc đầu, sau đó nói:

- Mấy năm gần đây ta phát hiện chút đầu mối khác, là thông qua Hôi Địa mới phát hiện ra.

- Hôi Địa?

Tinh thần Sở Mặc chấn động.

- Không sai, bên Hôi Địa cũng đã từng xuất hiện một con đường thông thiên.

Linh Thông Thượng Nhân nghiêm túc nói:

- Hình như con đường kia... là con đường tắt duy nhất mà chúng ta có thể rời khỏi vũ trụ này.

Chỉ có điều con đường đó quá mịt mờ, cơ bản là không biết tìm ở đâu.

- Ta đã từng nghe nói tới con đường đó, bên Hôi Địa còn có sinh linh hy vọng được đi qua, đến tìm con đường thông thiên đó.

Sở Mặc nói.

- Đó là vì bọn họ không biết người như thế nào mới có thể đi qua được.

Linh Thông Thượng Nhân từ tốn nói:

- Nếu như biết cũng sẽ không nghĩ như vậy.

Sở Mặc cười gượng nói:

- Ngay cả kẻ địch là ai cũng không biết, cảm giác đó thực sự là làm người ta cảm thấy khó chịu.

Linh Thông Thượng Nhân nói:

- Qua nhiều năm ta tìm kiếm cùng suy diễn như vậy, dù sao vẫn có thể tìm được một chút quy luật.

Mặc dù ta đang che mắt thiên cơ cực lớn nhưng thật ra vẫn hơi bất an.

Bởi vì ta cảm thấy nó hình như sắp xảy ra chuyện gì.

Nếu không... cho dù ta có che mắt đại thiên cơ thì nó cũng có thể tìm tới ta.

- Đây cũng là nguyên nhân ngài vội vã muốn ta trưởng thành sao?

Sở Mặc hỏi.

- Đúng, bởi vì ta lo ta sẽ không chịu được lâu nữa.

Hơn nữa, ta cũng rất muốn biết đến tột cùng nó là cái gì!

Chỉ cần có thể để ta hoàn toànchém được thần cách, ta sẽ nhất định tìm cho ra!

Linh Thông Thượng Nhân nói.

- Vì sao ngài không xin những Thái thượng còn sống giúp đỡ?

Sở Mặc nhìn Linh Thông Thượng Nhân hỏi.

- Vẫn còn sống?

Linh Thông Thượng Nhân nở nụ cười bất đắc dĩ:

- Cậu nói cho ta biết ai vẫn còn sống?

- Lão tổ Cổ tộc đó, trong đầu bọn họ còn không có thần cách...

Sở Mặc nói:

- Ngài không phải là ngay cả điều đó cũng không biết chứ?

- Trong đầu bọn họ không có thần cách, nhưng làm sao cậu biết họ vẫn còn sống?

Linh Thông Thượng Nhân nhìn Sở Mặc:

- Cậu nghĩ quá đơn giản!

Theo ta biết, cả Thông đạo này, Thái Thượng vẫn còn sống đến giờ chỉ có hai người, một vị cứ gọi là Thái Thượng, đã từng xuất hiện một cách ngắn ngủi ở La Thiên Đại Vũ Trụ kia của cậu, dường như để lại đạo Nho chân chính.

Một người khác tên là Phật Đà, cũng xuất hiện ngắn ngủi trong La Thiên Đại Vũ Trụ, cũngđể lại chút truyền thừa.

Nói đến đây, bọn họ xuất hiện ở đó hình như có liên quan đến cậu.

Linh Thông Thượng Nhân nhìn Sở Mặc:

- Bây giờ hai người họ vẫn sống, Thái Thượng trấn phía đông, phụ trách chưởng quản tử khí phía đông; Phật Đà trấn tây, chưởng quản tịnh thổ cực lạc.

Bọn nọ nếu bị nguy hiểm thì cả Thông đạo sẽ bị đổ sụp.

Cả vũ trụ cũng sẽ bị chôn vùi.

Cho nên, hai người họ không xảy ra chuyện gì, cũng không ai dám để họ gặp chuyện không may.

Ta từng thử đi tìm họ nhưng không tìm được.

Linh Thông Thượng Nhân nói:

- Hai vị đó đều rất thần bí, địa vị hẳn rất lớn.

Có đại trí tuệ khó có thể tưởng được, cùng với cao thủ vô thượng kia chắc là không có quan hệ gì.

Còn mấy Thái thượng lão tổ của mấy cổ tộc mặc dù không có thần cách nhưng bọn họ tối đa cũng chỉ có thể sống một nghìn kỷ nguyên mà thôi.

Đến một khắc thọ tận, đạo hạnh của họ vẫn sẽ bị mất đi như cũ.

Cho nên bọn họ cũng chỉ hơi may mắn hơn ta chút mà thôi.

- Nói cách khác, thật ra cả thông đạo này ngoại trừ hai người ngài nói ra thì tất cả sinh linh cảnh giới Thái thượng đều có vận mệnh giống nhau.

Sở Mặc cảm thấy khó có thể tin được.

- Không chỉ là Thái thượng, Tổ cảnh cũng vậy.

Chỉ cần trong đầu có thần cách thì đều giống nhau.

Linh Thông Thượng Nhân nói:

- Đây cũng là lý do vì sao thần cách trong đầu các tu sĩ Tổ cảnh càng tu luyện lên cao thì tu vi càng chậm lại.

Sau khi họ chết, thần cách đã tràn đầy sẽ rời đi.

Thần cách trong linh hồn... trọn đời bất diệt.

Sau khi luân hồi sẽ lần nữa đi lên con đường đó.

Điểm này Tổ cảnh và Thái thượng đều có vận mệnh giống nhau.

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng: Nếu dựa theo cách nói của Linh Thông Thượng Nhân chẳng phải nói cả Thông đạo này đều nằm trong tay một cao thủ cái gì cũng không biết đấy sao?

Linh Thông Thượng Nhân nhìn Sở Mặc:

- Cho nên, kẻ thù thật sự cũng không phải những cổ tộc kia đâu.

Nhưng nếu bây giờ cậu trảm thần cách của nhiều người trên Phong Thần bảng thì bọn họ cũng sẽ không bỏ qua cho cậu.

Bởi vì nếu như vậy, coi như cậu đã động đến quyền lợi của họ...

ừm... quyền lợi cơ bản trước mắt!

Sở Mặc cười gượng, vô lực nói:

- Vậy ta còn có thể làm gì?

- Khổ tu!

Đồng thời chuẩn bị đầy đủ, chuẩn bị để mình có thể luân hồi chuyển thế.

Sau đó khi cậu tu luyện tới cảnh giới Thái Thượng thìlập tức chém ta một đao.

Linh Thông Thượng Nhân nhìn Sở Mặc:

-

Sau này, ta sẽ giúp cậu sắp xếp con đường luân hồi.

Đồng thời, nếu như không có thần cách ràng buộc, ta sẽ xông thẳng một đường tiến lên!

Ta muốn nhìn thử rốt cuộc là thứ gì đang làm rối loạn vận mệnh của chúng ta!

Trên mặt của Linh Thông Thượng Nhân có vẻ kiên quyết.

Cho dù ai phải nhiều lần luân hồi như vậy e rằng cũng đều phải sụp đổ.

Còn có thể giữ được sự tỉnh táo chỉ có thể nói tâm lý của Linh Thông Thượng Nhân rất mạnh.

- Nếu như thất bại thì sao?

Sở Mặc nhìn Linh Thông Thượng Nhân.

- Chúng ta cũng chỉ có thể cùng nhau luân hồi mà thôi.

Linh Thông Thượng Nhân thản nhiên nói rồi nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y:

- Sau đó, hai nha đầu sẽ chăm sóc thêm cha vợ của cậu.

- Ngài nhận rồi?

-----o0o-----

Chương 2123: Cầu Phật (2)

Chương 2123: Cầu Phật (2)

- Không nhận có ý nghĩa gì sao?

Sở Mặc nháy mắt mấy cái, nhìn thoáng qua Linh Thông Thượng Nhân, Linh Thông Thượng Nhân bĩu môi.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y theo bản năng nhích lại gần Sở Mặc, có vui mừng nhưng nhiều hơn cũng là lo lắng.

- Tại sao lại như vậy?

Kỳ Tiêu Vũ hỏi.

- Bỗng nhiên cảm thấy ván cờ này thật ghê gớm, thật mệt mỏi.

Thủy Y Y nói.

- Còn không bằng làm người bình thường, trăm năm luân hồi, chỉ sống cả đời vui vẻ là được.

Kỳ Tiêu Vũ than nhẹ.

Trong phòng sau đấy hoàn toàn tĩnh mịch.

Một lát sau, Sở Mặc cười nói:

- Sợ cái gì, đối mặt thì phải đối mặt thôi.

Linh Thông Thượng Nhân tán thưởng nhìn Sở Mặc:

- Không sai, trốn tránh không có bất cứ ý nghĩa gì, chỉ có thể đối mặt thôi.

Sở Mặc hỏi:

- Đối mặt với tình huống này, nhóm lão tổ Thái thượng của cổ tộc có tâm tình như thế nào chứ?

- Muốn đánh phá, chẳng còn cách nào.

Luân hồi- sống chết đều không được tự do.

Linh Thông Thượng Nhân nhìn Sở Mặc:

- Cho nên hầu như tất cả sinh linh cảnh giới Thái Thượng đều muốn tìm kiếm con đường thông thiên.

Nói rồi, Linh Thông Thượng Nhân yếu ớt thở dài:

- Trên đời này khắp nơi đều là phàm, ở đâu ra tiên chứ?

- Thật sự có tiên sao?

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng hỏi.

- Ta muốn là có.

Linh Thông Thượng Nhân nói:

- Người còn thì có thể tìm ra.

Sở Mặc nhìn Linh Thông Thượng Nhân, bỗng nói:

- Bây giờ ta muốn thử xem có thể chém được thần cách của ngài hay không.

Linh Thông Thượng Nhân lắc đầu:

- Quá sớm!

- Vậy bây giờ phải làm gì?

Sở Mặc đột nhiên cảm giác hơi vô lực.

- Tu luyện, chờ.

Trong đôi mắt của Linh Thông Thượng Nhân có vũ trụ mênh mông đang diễn hóa:

- Một ngày nào đó sẽ làm được!

Haiz!

Sở Mặc thở dài một cái nhìn Linh Thông Thượng Nhân:

- Ngài đang ký thác tất cả hy vọng vào ta sao?

- Đúng.

Linh Thông Thượng Nhân rất thản nhiên gật đầu.

- Nếu như lần này ta không đến thì sao?

Sở Mặc hỏi.

- Chờ cậu tu luyện tới cảnh giới kia ta đương nhiên sẽ đi tìm cậu, giải thích tất cả với cậu, bây giờ chẳng qua là nói trước thôi.

Linh Thông Thượng Nhân từ tốn nói:

- Mặc dù không thể khống chế toàn cục nhưng ở trên bàn cờ này, ta đã là con cờ không phải muốn vứt là vứt nữa.

Lão nhìn Sở Mặc:

- Cậu cũng không phải! nhưng cậu nguy hiểm hơn ta.

- Tượng và Phật Đà là người biết rõ tình hình?

Sở Mặc đột nhiên hỏi.

- Có thể.

Linh Thông Thượng Nhân trầm ngâm một lúc, nhẹ giọng nói:

- Ta luôn cảm thấy bọn họ quá mức thần bí.

Tung tích khó tìm, có thể là đang cố tình ẩn nấp.

- Ta muốn đi tìm Phật Đà hỏi cho rõ ràng.

Giữa hai lông mày của Sở Mặc lộ ra vẻ kiên nghị:

- Cứ bị động chờ như vậy ta không cam lòng.

Linh Thông Thượng Nhân do dự thật lâu, rồi gật đầu nói:

- Đã như vậy thì cậu thử một lần đi.

- Chúng ta đi chung với huynh.

Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y trăm miệng một lời.

- Không được.

Sở Mặc cùng Linh Thông Thượng Nhân đồng thời mở miệng nói.

- Hai nàng ở lại đây chuyên tâm tu luyện.

Trong đầu của các nàng không có thần cách, cho dù tu luyện tới cảnh giới Thái thượng, để duy trì cân bằng, vị kia sẽ không lập tức ra tay với các nàng.

Có trên triệu năm thọ nguyên để sống.

Sở Mặc chăm chú nhìn hai nàng:

- Một ngàn kỷ nguyên này, ta nghĩ chuyện này chắc cũng đã giải quyết rồi.

Một nghìn kỷ nguyên có thể giải quyết hay không, Sở Mặc không biết, nhưng hắn vẫn không muốn hai nàng đi theo cạnh hắn để chịu khổ, chịu nguy hiểm.

- Theo huynh, tất cả những gì phải trải qua khổ cũng là ngọt.

Kỳ Tiêu Vũ nói.

- Không có chàng, cả thế giới đều u ám.

Thủy Y Y nói.

- Cho nên, để bọn ta đi theo huynh đi!

Hai nàng nhìn Sở Mặc, miệng đồng thanh nói.

Linh Thông Thượng Nhân ở một bên không nhịn được mà thở dài một tiếng:

- Mà thôi, sống thì sống cho thẳng thắn, chết cũng chết thật oanh liệt.

Đi đi.

Sở Mặc nhìn Linh Thông Thượng Nhân, nghiêm túc cúi đầu:

- Tiền bối...

- Tiền bối?

- Nhạc phụ đại nhân!

- Ừ.

- Chuyến này cầu Phật nguyện từ nay về sau ta sẽ không che thiênnhãn trong lòng ta, nguyện cho toàn bộ chúng sinh đều thoát khỏi bể khổ, được siêu thoát.

Sở Mặc nói rồi nghiêm túc cúi đầu với Linh Thông Thượng Nhân.

Linh Thông Thượng Nhân sửng sốt một chút, lập tức vô cùng nghiêm túc gật đầu với Sở Mặc.

- Bảo trọng!

Sở Mặc bái Linh Thông Thượng nhân, đó là vãn bối bái trưởng bối.

Linh Thông Thượng Nhân bái lại Sở Mặc cũng là nhận lời thề lần này của Sở Mặc.

Sở Mặc không bị động đợi vận mệnh mà chọn chủ động ra tay.

Lời thề lần này của hắn giống như một chí nguyện lớn.

Chí nguyện lớn này sau khi thề có ý nghĩa là Sở Mặc từ nay về sau sẽ không còn bất kỳ đường lui nào nữa.

Nếu lùi lại cho dù che mắt trời chôn vùi tâm tư thì chúng sinh vẫnphải chịu lầm than.

Nhân quả này quá lớn!

Không ai có thể chấp nhận được!

Nhưng điều này lại chính là quyết tâm của Sở Mặc, vẫn luôn vậy, chưa bao gờ thay đổi.

Hai người Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y vẻ mặt vui mừng theo Sở Mặc rời khỏi Tú Thủy sơn trang.

Một khắc sắp chia tay, Linh Thông Thượng Nhân rốt cục cũng không nhịn được lấy mấy pháp khí ra đưa cho mỗinàng, lại lặng lẽ dặn dò vài câu.

Nhìn thấy một màn này, trong lòng Sở Mặc cũng rất xúc động.

Chuyện trên đờily kỳ như thế.

Trước hôm nay, hắn cho tới giờ chưa từng nghĩ kẻ địch lớn nhất của mình, một bóng ma bao phủ hắn rất nhiều năm vậy mà đột nhiên có những quan hệ sâu xa đó với hắn.

Những thủ đoạn kia của Linh Thông Thượng Nhân khi chưa tới cấp bậc đủ, nhìn qua thì vô cùng tàn khốc, thậm chí là vô cùng lãnh huyết.

Ván cờ lão bày ra có thể nói trong toàn bộ giới tu hành của La Thiên Đại Vũ Trụ đã tồn tại rất nhiều năm.

Nhưng sau khi đến cấp bậc kia quay đầu nhìn lại lại phát hiện, phía sau sự tàn khốc máu lạnh lại mang theo vài phần ôn nhu, nhiều hơn nữa... là một sự bất đắc dĩ sâu đậm.

Thế gian này người nào thật sự được tự do chứ?

Những đại tu sĩ trong đầu không có thần cách thì bọn họ thật sự tiêu diêu tự tại sao?

Sống đến cuối tuổi thọ của mình vẫn sẽ phải đối mặt với việc đạo hạnh bị lấy đi, sau đó luân hồi chuyển thế tu lại từ đầu?

Cả Thông đạo, ngay cả cao thủ cao cấp nhất thì trong lòng thật ra cũng tràn ngập sự bất đắc dĩ?

So ra, Sở Mặc thực sự chỉ là một tiểu nhân vật thôi.

Cảnh giới của hắn chưa đạt đến cấp bậc đó, tầm mắt cũng không cao xa như của Thái thượng... nhưng số mệnh lại đưa hắn đẩy tới vị trí đó.

Mặc dù muốn trốn tránh cũng không thể trốn được.

-----o0o-----

Chương 2124: Tiêu Vũ độ kiếp

Chương 2124: Tiêu Vũ độ kiếp

Cho nên, cũng chỉ có thể đối mặt!

Cũng chỉ có sinh linh đã đến cấp bậc đó mới có thể thật sự hiểu: sự bất đắc dĩ trên thế gian cho dù khi nào, nới đâu, thật ra cũng không thật sự biến mất.

Một vài khi ngẫm lại, ban đầu lúc còn ở nhân giới, người phàm chỉ có thể sống vài thập niên là tối đa, cả đời tuy ngắn ngủi nhưng cũng rất đặc sắc.

Tuổi thọ của con bướm chỉ có vài ngày, dưới cái nhìn của nhân loại, cảm giác đó quả thực quá bi thương, tràn ngập thương cảm.

Nhưng ai dám nói hồ điệp không được vui vẻ?

Bởi vì mấy ngày thôi đối với nó đã là trọn đời.

Tâm tình hôm nay của Sở Mặc thật ra đã rất bình tĩnh.

Hai thê tử bên người, quá trình tìm được các nàng mặc dù có khúc triết nhưng so với hắn tưởng tượng thì dễ dàng hơn rất nhiều.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cũng vô cùng hài lòng.

Hai nàng từ lúc bị Linh Thông Thượng Nhân dẫn đi đã quá lâu không được hài lòng như bây giờ.

Cũng chỉ có ở bên cạnh Sở Mặc các nàng mới cảm thấy hài lòng, mới cảm thấy an tâm.

Cho nên, sống hay chết, vấn đề đó dưới cái nhìn của các nàng tuy cũng quan trọng nhưng đều xếp phía sau Sở Mặc.

Nếu không được ởcạnh Sở Mặc, các nàng sống không bằng chết.

- Nghe nói Phật Đà trấn thủ phương tây.

Ta từng xem một tấm bản đồ cổ nói rằng Phương tây có một đại vũ trụ mênh mông, tên là Hoàng Thiên Đại Vũ Trụ.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng nói:

- Nghe nói nền văn minh của đại vũ trụ đó vô cùng xán lạn, trong Thông đạocó rất nhiều cường giả tuyệt thế xuất thân từ vũ trụ đó.

Thủy Y Y nói:

- Về sau có cơ hội, ta muốn đi các vũ trụ một vòng, nhìn phong cảnh những nơi đó xem rốt cuộc có gì khác nhau.

- Ừm, ta cũng muốn, chúng ta cùng nhau đi, có được không?

Kỳ Tiêu Vũ nói rồi nhìn về phía Sở Mặc.

Sở Mặc cưng chiều cười, nói:

- Các nàng bảo đi đâu thì đi đó.

- Hy vọng những chuyện phức tạp rắc rối này có thể giải quyết nhanh chút.

Như vậy chúng ta có thể vui vẻ sinh sống rồi.

Kỳ Tiêu Vũ nói rồi bản thân lại không nhịn được mà than nhẹ một tiếng, cười gượng nói:

- Đáng tiếc sẽ không theo ý chúng ta được.

Thủy Y Y cười nói:

- Chỗ nào an lòng, đó chính là nhà.

Đúng vậy, chỗ nào làm mình an lòng, đó chính là nhà.

Cho dù ở đâu, cho dù phải đối mặt với cái gì, chỉ cần an lòng thì có thể vui vẻ mà sống.

- Lại nói này, hai nàng tin lời nói của Linh Thông Thượng Nhân sao?

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y hỏi.

- Phu quân thì sao?

Kỳ Tiêu Vũ nháy nháy con ngươi linh động, chăm chú nhìn Sở Mặc.

- Ta thì nguyện tin.

Sở Mặc nói.

- Ta hơi mờ mịt, bởi vì việc này với ta thực sự quá ly kỳ.

Cái gì mà kiếp trước kiếp sau, ai mà nhớ được kiếp trước của mình, ai có thể biết trước kiếp sau của mình đâu?

Nhưng chỉ bởi cảnh giới của người đó không đủ mà thôi.

Thủy Y Y khẽ cười nói.

- Kiếp trước cũng tốt, kiếp sau cũng vậy, thật ra chúng ta sống vì hiện tại.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nói, sau đó cười, nói tiếp:

- Cho nên ấy à, trong mắt ta, sống tốt đời này là đủ rồi.

Thật sự tới được cảnh giới như thái thượng lại phải cân nhắc cao hơn, lại muốn bày đủ các thủ đoạn ra, ta cảm thấy quá mệt mỏi.

Thật ra chẳng bao lâu sau, Kỳ Tiêu Vũ cũng vậy mà Thủy Y Y cũng thế, đều là dạng "ngực có gò đủ khe", nhân trung anh kiệt quắc thước chẳng thua đấng mày râu.

Nhưng bất cứ chuyện gì đều có một quá trình nhận thức và tiếp nhận.

Một ngày vượt qua phạm vi nhận thức thì cảm giác mệt mỏi đó sẽ như tới điểm giới hạn.

Thật ra những năm gần đây, Sở Mặc chẳng phải là đang cố gắng chống đỡ đấy sao?

Hắn sao lại không muốn quên tất cả, nghỉ ngơi một lần cho khỏechứ?

Giống như lúc vừa đại hôn với Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y, hắn cũng nghĩ chỉ cần được nghỉ ngơi một thời gian, vui chơi với hai người vợ của mình, sống những ngày sinh hoạt bình thản lại ấm áp, đáng tiếc...

- Nhưng cuối cùng chúng ta vẫn ở cùng với nhau rồi.

Thủy Y Y cười khoác một cánh tay của Sở Mặc:

- Cảm giác này thật rốt.

Kỳ Tiêu Vũ khoác lên cánh tay còn lại của Sở Mặc, ba người phi hành trong hư không giống như thần tiên quyến lữ.

Thông đạo rất lớn.

Lãnh thổ quốc gia vô biên.

Đoạn đường này ba người đều rất vui vẻ, cũng không cảm thấy mệt.

Bọn họ đều cố ý tránh những đại thành của nhân loại, một đường đi về phía Tây.

Ở trên đường đã từng gặp phải một vài sinh linh mạnh mẽ chặn đường, trên cơ bản Sở Mặc đều giao cho hai nàng giải quyết.

Các nàng giải quyết không hết, lại do Sở Mặc ra tay.

Thậm chí còn thu phục một con chim thần Tổ cảnh.

Đó là một con chim ưng khổng lồ toàn thân là lông màu lam.

Sau khi thu nhỏ lại dang hai cánh ra chỉ còn dài hơn mười trượng, dẫn theo ba người bay về hướng tây.

Càng đi về phía tây, người càng thưa thớt.

Đến cuối cùng, mười ngày nửa tháng, trên lộ trình bay xa vô tận cũng không nhìn thấy dấu vết của con người.

Sinh linh mạnh mẽ lại càng ngày càng nhiều.

Con ưng Tổ cảnh khổng lồ ban đầu không phục lắm, tìm đủ lý do muốn chạy trốn hoặc là không phối hợp.

Chỉ có điều sau hai lần bị Sở Mặc đánh thì cũng đàng hoàng hơn.

Hơn nữa, Sở Mặc cũng đã đồng ý với nó, làm xong chuyện này sẽ lại trở lại nơi gặp được nó, thả nó đi.

- Phải cẩn thận, bên này trong những đầm lớn vô tận có rất nhiềusinh linh quỷ dị.

Chúng nó chưa chắc có cảnh giới cao tuyệt đối nhưng đều có năng lực đáng sợ.

Con ưng khổng lồ nhắc nhở Sở Mặc.

- Ta biết rồi.

Sở Mặc gật đầu, vẻ mặt cũng nghiêm trang thêm vài phần.

Thật ra chuyến hành trình về Tây này muốn tìm Phật Đà hỏi bí mật là một chuyện, chuyến này cũng là một hành trình tu luyện của Sở Mặc.

Đến cấp bậc như Tổ cảnh, lĩnh ngộ với đạo càng ngày càng sâu, tầm mắt cũng nhất định rất mênh mông.

Đây không phải việc mà bế quanbao nhiêu năm là có thể làm được.

Còn đến tột cùng là có thể gặp được Phật Đà như ý nguyện hay không, trong lòng Sở Mặc cũng không quá chú trọng.

Chuyện như thế rất khó nói, nếu duyên phận đã đến, nói không chừng cứ đi là có thể gặp.

Nếu như không có duyên, cho dù ở đó chờ trăm năm vạn năm cũng chưa chắc có thể gặp được.

Cho nên trong lòng Sở Mặc thật sự rất thản nhiên, không có quá nhiều dục vọng và cầu khẩn.

Từ trước tới nay chính là tính tình này mà hắn có thể tự mình làmmọi chuyện, cố gắng tự mình đi xử lý.

Thật sự không làm được thì có người hỗ trợ tuy tốt, nhưng nếu không có, hắn cũng sẽ không quá thất vọng.

-----o0o-----

Chương 2125: Sinh linh cường hãn (1)

Chương 2125: Sinh linh cường hãn (1)

Từ Nhân giới đi lên, thật ra vẫn luôn là vậy.

Ba người, ngồi con ưng khổng lồ, đi lần này chính là năm năm.

Lần này, Sở Mặc thậm chí không sử dụng cả Truyền tống trận.

Bởi vì những nơi này quá vắng lặng.

Một khi sử dụng truyền tống trận, chỉ cần người hơi có tâm là nhất định có thể thông qua truyền tống trận để tìm được bọn họ.

Năm năm qua đi, đạo hạnh của Sở Mặc có sự tinh tiến, nhưng hắn cũng không cố gắng để tăng nhanh.

Dùng nhiều thời gian hơn để giúp hai nàng tăng tu vi lên, bình thường cũng hay dừng lại giảng đạo cho hai nàng.

Con ưng khổng lồ màu lam cũng được nhờ.

Lúc Sở Mặc giảng đạo cũng không cố ý tách nó ra.

Có thể gặp nhau coi như là có duyên.

Biểu hiện của con ưng khổng lồ cũng khá nhu thuận, Sở Mặc sẽ không để ý mà cho nó chút lợi ích.

Điều đó đối với con ưng khổng lồ thật ra đã không phải chỉ một chút lợi ích nữa rồi.

Nó là linh vật trời sinh, sinh ra đã có cảnh giới cao hơnso với nhân loại nhiều.

Đồng thời, chủng tộc của nó cũng có truyền thừa riêng của mình.

Pháp thuật thần thông gì đó nó cũng biết không ít.

Nhưng đối với nhân tộc có hệ thống tu luyện hoàn chỉnh thì những thứ đó so với công pháp của chủng tộc có vẻ quá thiếu thốn.

Chúng nó khi chiến đấu thường lợi dụng sức mạnh của bản thân để đối đầu mà không dùng đạo hạnh và pháp lực cường đại.

Sở Mặc giảng đạo cũng không phải nói về công pháp chiến đấu.

Trên thực tế, trong vô số năm trưởng thành, sinh linh giống như con ưng khổng lồ này cũng không thiếu năng lực chiến đấu.

Chúng nó thiếu là năng lực lĩnh ngộ Đại Đạo của trời đất này.

Mà Sở Mặc cũng giảng điều đó.

Mấy năm cũng đủ cho con ưng khổng lồ đó thành lập mối quan hệ tương đối hòa thuận với ba người Sở Mặc.

Không ngừng nghe làm con ưng khổng lồ thậm chí có cảm giác không muốn rời khỏi nam nhân tóc bạc này, cảm thấy có thể mãi ở bên cạnh hắn, nghe hắn nói, chiến đấu với hắn dường như cũng là một chuyện không tồi.

Đến năm thứ chín, Kỳ Tiêu Vũ rốt cuộc muốn đột phá.

Cảnh giới của nàng vốn cao hơn Thủy Y Y không ít, năng lực lĩnh ngộ của nàng cũng không kém Sở Mặc chút nào.

Cho nên khi có đầy đủ tài nguyên tu luyện, cùng với việc Sở Mặc không ngừng giải thích bên người, tốc độ tăng tu vi của Kỳ Tiêu Vũ khá nhanh.

Sắp độ kiếp.

Kỳ Tiêu Vũ vừa cười vừa nói:

- Ở đây độ kiếp cũng sẽ không tự dưng bay tới một tấm Phong Thần bảng gì đó chứ?

Thủy Y Y nghiêm túc nói:

- Tỷ đùa chẳng buồn cười chút nào, đừng nói lung tung, chúng ta chỉ cần bình an là được.

Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y nhẹ nhàng ôm một cái, hai nàng có cảm tình rất sâu đậm.

Cho dù Linh Thông Thượng Nhân chưa nói các nàng vốn là một thì quan hệ giữa hai nàng cũng đã vô cùng ăn ý.

Sở Mặc nhìn Lỳ Tiêu Vũ:

- Có nắm chắc không?

Kỳ Tiêu Vũ gật đầu:

- Yên tâm đi, nắm chắc rồi.

Nói rồi, vẻ mặt Kỳ Tiêu Vũ thả lỏng, phất tay một cái, sau đó tung người phi lên trời cao.

Lập tức, nàng bắt đầu dùng toàn lực thoát khỏi gông cùm xiềng xích của Tổ cảnh.

Điều đó có tu sĩ cả đời chưa từng hy vọng mở được gông cùm, thì dưới sự tấn công của Kỳ Tiêu Vũ trong nháy mắt đã sụp đổ!

Một nguồn sức mạnh mênh mông lập tức tràn ngập toàn thân Kỳ Tiêu Vũ.

Huyết khí kinh thiên phát ra ngoài.

- Tổ cảnh thực sự rất mạnh mẽ!

Thủy Y Y ít nhiều hâm mộ, nói.

- Nàng cũng nhanh thôi.

Sở Mặc nghiêm túc nói.

Thủy Y Y lại không hề nói gì khiêm tốn, bởi vì trong lòng nàng cũng rõ không tới mười năm nữa, nàng chắc chắn cũng sẽ tấn công Tổ cảnh.

Lúc này, kiếp vân xuất hiện bốn phía trên bầu trời, hầu như bao phủ cả bầu trời cao.

Ở nơi đây vẻ hoang tàn vắng lặng, bọn Sở Mặc đã mấy năm chưa nhìn thấy bóng người nào khác.

Trên bản đồ cổ vẫn đang đi hướng tây, cũng có một đoạn đường rất dài, rất dài là không có thành thị của loàingười.

Cả vùng đất này, chưa nói là cấm khu, nhưng cũng không an toàn.

Cho nên thông thường, ngoại trừ một vài cường giả Tổ cảnh đặt chân tới ra, người bình thường đều sẽ không xuất hiện ở đây.

Cho nên, Sở Mặc cũng yên lòng, to gan để Kỳ Tiêu Vũ độ kiếp ở đây.

Ầm ầm!

Trên bầu trời trong giây lát giáng xuống một tia sét màu tím.

Thiên kiếp Tổ cảnh của Kỳ Tiêu Vũ bắt đầu rồi.

Ngay từ đầu, Sở Mặc còn hơi bận tâm, nhìn bóng dáng đơn bạc của Kỳ Tiêu Vũ đứng trong hư không đón nhận thiên kiếp kinh khủng đó, trong lòng Sở Mặc vẫn ít nhiều hơi ê ẩm.

Nhưng Sở Mặc cũng biết, các nàng kiên cường hơn nhiều so với hắn nghĩ.

Nhiều năm không ở cạnh hắn như vậy, các nàng thật ra đã sớm học được cách tự làm tất cả mọi việc.

Khi thiên kiếp không ngừng giáng xuống, thế giới này cũng hoàn toàn bị bao phủ trong tràng vực của thiên kiếp Tổ cảnh.

Sở Mặc dẫn Thủy Y Y và con ưng khổng lồ trốn tới một khu vực an toàn, nhìn sang bên đó.

Con ưng khổng lồ không nhịn được nói:

- Thật ước được như những sinh linh các người, chẳng những có đủ loại cổ kinh để tu luyện, còn có nhiều pháp khí mạnh mẽ như thế.

Thiên kiếp kiểu này đối với chúng ta bình thường là cửu tử nhất sinh.

Nhưng nhân loại các người lại ung dung đối mặt như vậy.

Đang nói thì mấy tia chớp của thiên kiếp hung hăng bổ về phía KỳTiêu Vũ khi chưa lấy pháp khí ra.

Thân hình Kỳ Tiêu Vũ hơi lảo đảo một cái, làm cho Thủy Y Y thét lên một tiếng kinh hãi.

Chỉ có điều rất nhanh, Kỳ Tiêu Vũ đã ổn định thân mình, tuy là khoảng cách vô cùng xa xôi nhưng cũng có thể cảm giác được khí tràng trên người nàng càng ngày càng mạnh, đã đạt tới cấp độ Tổ cảnh!

Nhưng thiên kiếp vẫn chưa dừng thì chưa coi là tu sĩ Tổ cảnh thật sự.

Chỉ có điều dựa theo tình thế này, Kỳ Tiêu Vũ vượt qua thiên kiếp Tổ cảnh chắc là không có khó khăn gì.

Thời gian trôi qua từng chút một, thiên kiếp trên bầu trời cũng ngày càng hung mãnh.

Nhưng cho tới giờ, Kỳ Tiêu Vũ vẫn không lấy ra bất kỳ pháp khí nào để chống lại.

Thủy Y Y ở một bên khẽ cười nói:

- Chúng ta đều chịu ảnh hưởng rất sâu của chàng, thích dùng thiên kiếp để rèn luyện thân thể.

Khóe miệng Sở Mặc giật giật, nói:

- Ta và các nàng không giống nhau.

Con ưng khổng lồ ở một bên lại líu ríu nói:

- Nhân loại các người thật biết điều, chúng ta không phải sinh linh loài người nên không có cách nào, chỉ có thể chọn cơ thể chống đối trực tiếp với thiên kiếp.

Các người rõ ràng có rất nhiều pháp khí mạnh mẽ, vì sao lại không sử dụng chứ?

Thân thể rèn luyện cường đại nhưng trước mặt pháp khí càng mạnh mẽ hơn thì cũng không gánh nổi.

- Có lẽ đây là thiếu cái gì thì muốn có cái đó, nhỉ?

Thủy Y Y cười nói.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXXVI ( Chương 2126-2150 )


Chương 2126: Sinh linh cường hãn (2)

Lúc này, giữa hai chân mày Sở Mặc bỗng nhiên nghiêm túc, nhìn thoáng về phía xa trên bầu trời.

Tiếp đó, Sở Mặc trầm giọng nói:

- Mọi người chờ ở đây!

Khi đang nói, thân hình Sở Mặc cũng đã biến mất tại chỗ.

Sau một khắc, hắn đã xuất hiện bên ngoài hàng tỉ dặm.

Bên này, con ưng khổng lồ vẻ mặt dại ra, lẩm bẩm:

- Tốc độ này...

Quá nhanh!

Nó và Thủy Y Y cũng không nhận thấy bất kỳ điều gì dị thường, nhưng tiếp đó bọn họ đã thấy một tia sáng chói mắt màu da cam bắn về phía Kỳ Tiêu Vũ đang độ kiếp.

Mà Sở Mặc vừa hay xuất hiện trên con đường tia sáng da cam phóng tới, cho người ta cảm giác như hắn vẫn luôn ở đó cản trở vậy.

Keng!

Thí Thiên ngâm lên một tiếng vang dội, bổ thẳng một đao về phía ánh sáng màu da cam chói mắt đó.

Trên vòm trời, trong giây lát như đã xảy ra một trận nổ mạnh kịch liệt vậy, phát ra ánh sáng rực rỡ chói lòa.

Sau đó, luồng dao động khuếch tán ra bốn phương tám hướng, quét ngang trong hư không.

Vốn hẳn phải nhằm về phía Kỳ Tiêu Vũ thì đều bị Sở Mặc cản lại.

Sắc mặt Sở Mặc cực lạnh giá, quát một tiếng:

- Muốn chết!

Mang theo Thí Thiên xông tới.

Trong bầu trời cực kỳ xa xôi chỉ có một ngón tay đưa ra.

Ngón tay kia vĩ đại vô cùng, giống như một cái cột trụ trời lớn đánh về phía Sở Mặc.

Khí thế đó giống như muốn di chết một con kiến hôi.

Sở Mặc xoay Thí Thiên bổ thẳng về phía ngón tay đó.

Thí Thiên phát ra một ánh sáng đỏ lòm xuyên từ nam chí bắc, mang theo khí tức bén nhọn chém qua.

Tốc độ của ngón tay quá nhanh.

Hơn nữa cơ bản không nhìn tia sáng đỏ lòm kia mà tiếp tục ép về phía Sở Mặc.

Phụt!

Vào lúc này, ánh sáng đỏ ngòm rốt cục cũng chém vào trên ngón tay.

Một vết thương đạo vô cùng lớn trong nháy mắt đã xuất hiện trên ngón tay đó, sinh linh bị Thí Thiên một đao chém thành một vết thương sâu như vậy.

Rất nhiều máu tươi chảy ra từ ngón tay.

Đối phương dường như không nghĩ tới một đao đó lại sắc bén đến mức này, lại có thể chém ngón tay của y bị thương.

Cánh tay kia bị chấn động một chút, rồi nắm thành quả đấm đập về phía Sở Mặc.

Ầm!

Trên bầu trời cao vô tận vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Trong thân thể của Sở Mặc, rất nhiều khớp xương sau một kích đó đã vỡ vụn ra.

Phụt một tiếng phun ra một búng máu tươi.

Thân thể của hắn cũng bay thẳng tới chỗ Kỳ Tiêu Vũ đang độ kiếp.

Lúc này, một bóng người vèo một cái xuất hiện ở nơi mà Sở Mặc vốn đang đứng.

Bóng dáng kia quá cao lớn, hầu như khắp bầu trời cũng phải thất sắc.

Dường như vùng trời đó sắp không thể chứa nổi y nữa.

Trong thân thể của y có ánh sáng vô tận phát ra ngoài, cơ bản là không thấy rõ tướng mạo của y, thậm chí ngay cả nam hay nữ cũng không nhìn ra được.

Y giơ cánh tay còn đang chảy máu lên, một chưởng hung hăng đánh về phía thiên kiếp.

Thủy Y Y và con ưng khổng lồ thậm chí tới giờ cũng không phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, một câu cũng chẳng thể nói.

Mắt nhìn bàn tay nhỏ máu đó sẽ đập vào giữa thiên kiếp, bóng dáng của Sở Mặc lại lần nữa lao tới.

Lần này, tay phải của hắn vẫn cầm ThíThiên, một đao bổ về phía bàn tay khổng lồ.

Đồng thời, toàn bộ cánh tay trái của hắn đều biến thành màu vàng kim, trở lên vĩ đại không gì sánh được.

Thậm chí còn liều mạng với thân ảnh của đối phương.

Nhìn qua thì vô cùng không cân đối, dường như là một con kiến chợt dài ra một cái chân còn lớn hơn nhiều lần so với chân voi.

Mặt trên của cánh tay màu vàng còn có tia chớp màu vàng đang vờn quanh.

Đánh thẳng về chính giữa ánh sáng chói lòa đang bao phủ quanh bóng người đó.

Răng rắc!

Một đao Thí Thiên vẫn chém về phía bàn tay khổng lồ đó.

Cây đao này rất sắc bén, nó có thể dễ dàng để lại một đao sâu không lường được trên bàn tay đó.

Nhưng bàn tay kia cũng quá lớn!

Ẩn chứa đạo cũng quá mạnh mẽ!

Cho nên, mặc dù vết thương nhìn rất kinh khủng nhưng trên thực tế, đối với cả bàn tay lại hoàn toàn không coi là vết thương trí mạng gì.

Nó vẫn trấn áp về phía vùng kiếp vân.

Nhưng cánh tay trái màu vàng kim của Sở Mặc cũng làm cho thân ảnh đó hơi kinh ngạc, lần đầu tiên nhẹ kêu lên một tiếng.

- Đây là cái gì?

Sau đó, bóng người trong ánh sáng vươn một tay trái ra để ngăn cản.

Răng rắc!

Ùng ùng!

Sức mạnh sấm sét vô tận từ một quyền trên cánh tay trái của Sở Mặclàm cánh tay trái của đối phương bị đánh cho cả xương cũng vỡ ra... thiếu chút thì bị vỡ nát!

- A!

Thân ảnh trong ánh sáng đó chắc là nằm mơ cũng chẳng ngờ được đối phương là tu sĩ Tổ cảnh lại có thể tấn công ra một chiêu kinh khủng như vậy.

Một chiêu đó... hoàn toàn vượt qua cấp độ mà một tu sĩ Tổ cảnh có thể sở hữu, đã đạt tới cảnh giới Thái thượng!

Thân ảnh này lảo đảo lùi về phía sau, mang theo bàn tay nhỏ máu rútlui ra một chút.

Nhưng Sở Mặc cơ bản không có ý buông tha cho y.

Thí Thiên ở trong tay trong chốc lát đã chém ra hơn trăm vạn đao!

Đạo hạnh của đối phương cũng khá khủng bố.

Bàn tay lớn đó đã bị Thí Thiên chém cho máu thịt be bét, rất nhiều chỗ lộ ra cả xương trắng lành lạnh.

Nhưng lại thu về như cũ, chỉ là lần này, bàn tay đó cũng bị thương không nhẹ.

Cánh tay trái của Sở Mặc sau khi tấn công một chiêu thì lại lần nữa đánh ra hơn vạn quyền.

Có lẽ phương thức đánh nhau như Sở Mặc, sinh linh thần bí đó đã nhiều năm chưa từng gặp phải.

Thông thường, nào có sinh linh tổ cảnh nào có thể phản kháng được chiêu tấn công của y?

Ngay cả thở cũng khó mà xuôi.

Cho nên, thời khắc này, nhân vật mạnh mẽ đó ít nhiều bị đấu pháp hung tàn của Sở Mặc làm cho mơ hồ.

Chưa đợi phục hồi lại tinh thần thì một đợt tấn công mới kinh khủng hơn lại giống như thủy triều, cuộn trào mãnh liệt dâng tới.

Phát giận!

Phẫn nộ!

Giận không kềm chế được!

Nhân vật toàn thân được bao phủ trong ánh sáng mạnh mẽ đó đã hoàn toàn nổi giận.

Trong cổ họng rít lên một tiếng như dã thú gầm thét, sau đó Đại Đạo trong thân thể được vận lên, khôi phục thương thế trên người.

Một chiêu vô cùng hung hăng lần nữa đánh về phía Sở Mặc.

Lần này, công kích của y đi qua nơi nào thì cả bầu trời cũng bị sụt xuống.

Nơi này là Thông đạo, có quy luật vô cùng cao, có thể đánh bầu trời bị sụt lún đủ để chứng minh sự khủng bố của y.

Trong thân thể Sở Mặc lúc này cũng phát ra tia sáng vô tận.

Nhiều năm tích lũy, rốt cục vào lúc này hoàn toàn phát ra ngoài.

Khí lực mạnh mẽ của hắn dưới công kích kinh khủng đó tuy là đầu khớp xương đang vỡ vụn, nhưng hoàn toàn không có nguy cơ bị hủy diệt.

Hai mắt Sở Mặc đỏ đậm, bảy viên Tinh thần trong đan điền trongnháy mắt cũng phát ra sức mạnh vô cùng.

-----o0o-----

Chương 2127: Lòng còn sợ hãi (1)

Chương 2127: Lòng còn sợ hãi (1)

Đó là mấy chục tỷ năm tích lũy lại.

Sức mạnh này chỉ có tự những viên Tinh thần đó... mới có thể thật sự phóng ra ngoài.

Hợp thành Thiên Tự Thần Văn - tinh thần quyết, hình thành một bộ chiến y rực rỡ chói mắt bảo vệ cơ thể Sở Mặc.

Bầu trời trong nháy mắt hoàn toàn bị đắm chìm vào trong trận chiến!

Lúc này, trên vòm trời xa xôi vang lên những tiếng sấm liên tiếp, cả mảng lớn sấm sét giáng xuống, biểu thị thiên kiếp Tổ cảnh của Kỳ Tiêu Vũ đã chuẩn bị kết thúc.

Nhân vật mạnh mẽ cả người được phủ trong ánh sáng vội vàng hấp tấp muốn tiến về phía Sở Mặc, muốn cướp Kỳ Tiêu Vũ đang trong thiên kiếp ra.

Sở Mặc không nói một lời, cũng hoàn toàn thể hiện ra toàn bộ chiến lực của mình.

Mặc dù không phải đối thủ của nhân vật mạnh mẽ này nhưng đối phương muốn bước qua hắn thì nhất thời không làm được!

Sinh linh đó nổi giận.

Mỗi chiêu của y đều làm cả bầu trời phải khiếp sợ, làm nơi này vốn đã hỗn loạn càng trở lên loạn cào cào cả lên.

Đến cuối cùng, ngay cả con sông thời gian cũng bị y đánh tới.

Bởi vì đạo hạnh của đôi bên đều quá cao, cho nên xuất hiện con sông thời gian này hoàn toàn khác với trước kia Sở Mặc đã từng thấy.

Lần này dòng sông thời gian nhìn qua vô cùng rõ ràng, đa số sinh linh ở bên trong đều có thể nhìn rõ được.

Có sinh linh cường đại hình người sừng sững đứng trên đỉnh triều, cầm Thanh Đồng Cổ Mâu đã rỉ sét, ánh mắt u lãnh nhìn về phía Sở Mặc.

Xem ra, muốn tùy thời để ra tay.

Có quái vật đang lăn lộn trong dòng sông thời gian, như là một con cá cực kỳ lớn, thân nó dài đâu chỉ triệu dặm thôi?

Cả người như ẩn như hiện, tản ra luồng sóng hùng hồn lại khủng bố.

Đối với dòng sông thời gian, mỗi tu sĩ đều có lý giải của riêng mình.

Nhưng có một điều được tất cả mọi người công nhận.

Đó là phàm là sinh linh xuất hiện trong dòng sông thời gian đều đã từng thực sự tồn tại.

Bọn họ bây giờ chắc chỉ còn lại một dấu ấn ở lại trong dòng sông thời gian, nhưng uy lực của dấu ấn đó lại không hề yếu hơn khi họ còn đỉnh cao.

Cho nên, một ngày gặp trên dòng sông thời gian, hầu như sinh linh nào cũng sẽ rất cẩn thận kiêng dè.

Nhưng cao thủ toàn thân tỏa ra ánh sáng này lại giống như không thèm để ý, chuyên tâm muốn đột phá vòng phong tỏa của Sở Mặc, nhằm về phía Kỳ Tiêu Vũ.

Bởi vì nếu không ra tay nữa, một khi Kỳ Tiêu Vũ hoàn toàn vượt qua thiên kiếp thì mất đi ý nghĩa rồi.

Y muốn cướp là cướp đạo quả khi độ kiếp kìa!

Con sông thời gian rất dài rất dài trong hư không, không thể nhìn thấy điểm cuối.

Sinh linh ở trong đó cũng không biết bao nhiêu mà đếm.

Mỗi người trên người đều tản ra sóng khí tức dao động làm người tacảm thấy chấn động.

Cao thủ toàn thân tản ra ánh sáng gầm thét, muốn ép Sở Mặc vào trong dòng sông thời gian.

Một khi bị kéo vào đó thì sẽ hoàn toàn biến mất trên đời này.

Sở Mặc cũng không phải chưa từng thấy.

Cho nên, hắn nghiến răng, liều mạng chống lại, cơ bản không bị dồn về phía dòng sông thời gian.

Đúng lúc này, từ bên trong dòng sông thời gian, đột nhiên có một người đàn ông trung niên cả người mặc long bào vàng óng.

Người đàn ông kia giống như đế vương ở nhân gian, tản ra ánh sáng vô tận lại lạnh như băng, cầm một tỳ ấn ở trong tay, đánh thẳng về phía người toàn thântản ra ánh sáng.

Thấy bóng người đó, toàn thân Sở Mặc cũng run lên.

Tuy là từ trước tới nay chưa từng gặp nhưng trong lòng lại trong giây lát có cảm giác huyết mạch tương liên.

Hoàng tộc thuỷ tổ sao?

Tâm trạng Sở Mặc cũng run lên.

Ầm!

Cái tỳ ấn kia đánh thẳng vào người toàn thân tỏa ra ánh sáng, nổ ầm một tiếng.

Cơ thể của tên đó khẽ run lên, tiếp đó, ánh sáng trên cơ thể y trở nên hơi mờ đi, sau đó rốt cục cũng lộ ra đường nét của y.

Tuy là vẫn không thấy rõ tướng mạo lắm, nhưng có thể nhìn ra đó không phải là người!

Là một con quái vật hình người toàn thân là vảy màu đen huyền.

Sau khi bị tỳ ấn nổ trúng, con quái vật hình người đó rít lên mộttiếng, một chiêu đánh về phía người trung niên mặc long bào.

Bóng dáng kia soạt một cái, lùi về trong dòng sông thời gian.

Từ đầu đến cuối không hề nói câu nào.

Nhưng trong lòng Sở Mặc lại vô cùng cảm động, mắt của hắn ứa nước, rất muốn nói chuyện với sinh linh đó.

Nhưng hắn biết, sinh linh này sẽ không liên hệ với hắn.

Bởi vì một ngày như vậy sẽ bị nhiễu loạn toàn bộ thời không.

Chỉ tùy tiện ra thôi đã có nguy hiểm cực lớn.

Cho nên, Sở Mặc chỉ có thể thừa dịp công kích của đế vương làm sinh linh hình người trong nháy mắt lơi lỏng mà lần nữa huy động sứclực toàn thân, muốn dùng pháp khí hung ác công kích sinh linh hình người.

Ùng ùng!

Lúc này, một tia sấm sét màu vàng kim cuối cùng dị thường vĩ đại giáng từ trên trời xuống, bổ thẳng về phía Kỳ Tiêu Vũ.

Cho đến lúc này, Kỳ Tiêu Vũ mới lấy pháp khí cổ ra, giống mư một mặt gương nhỏ đối kháng với tia sấm sét đó.

Ầm.

Thiên lôi đánh thẳng vào mặt trên pháp khí cổ hình gương, pháp khí chợt trầm xuống phía dưới, rơi xuống mấy ngàn dặm.

Nhưng ở trên đỉnh đầu cách Kỳ Tiêu Vũ hơn trăm dặm...

đã dừng lại.

Chùm sấm sét ở phía xa như đã bổ hết lên người Kỳ Tiêu Vũ.

Thủy Y Y bị dọa không nhẹ, con ưng khổng lồ cũng dùng cánh ôm lấy ngực của mình, sau đó nhìn về phía Sở Mặc.

Con ưng khổng lồ thầm nghĩ trong lòng: Nhân loại này... thậm chí ngay cả sinh linh cảnh giới Thái thượng cũng có thể chống cự được, thật mạnh mẽ đến mức không gì hơn nổi.

Chiến y thần văn trên người Sở Mặc lóe ra ánh sáng vàng.

Trong cơthể của hắn, tinh thần lực bàng bạc làm cho ngay cả đối diện với sinh linh cảnh giới Thái Thượng cũng nửa khắc không làm gì được.

Dòng sông thời gian cũng ngày càng rõ ràng.

Trên bầu trời vô cùng mênh mông dường như chịu ảnh hưởng của dòng sông thời gian, bắt đầu xảy ra một chút dị biến.

Thậm chí sinh linh vốn rất yếu, ngẫu nhiên đi qua chỗ dòng sông thời gian lộ ra cũng trong nháy mắt trở nên mạnh mẽ.

Ầm!

Một tia sấm sét cuối cùng tan thành mây khói.

Trên trời cao xuất hiện dị tượng cực mạnh, quấn lấy cơ thể Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nhàng phiêu dật.

Kỳ Tiêu Vũ rốt cục đã vượt qua thiên kiếp Tổ cảnh, thành công bước vào Tổ cảnh.

Lúc này, sinh linh mọc toàn vảy mày đen trên mình lạnh lùng nhìn thoáng qua Sở Mặc, một câu cũng không nói, xoay người rời đi.

Vù!

Dòng sông thời gian biến mất.

Bên trong có sinh linh nỗ lực bò ra ngoài, trong nháy mắt dòng sông thời gian biến mất, sinh linh đó bị nghiền nát...

Cả bầu trời cao vẫn vô cùng hỗn loạn.

Sở Mặc lẳng lặng đứng ở nơi đó, một lúc lâu cũng không hề nhúc nhích.

-----o0o-----

Chương 2128: Lòng còn sợ hãi (2)

Chương 2128: Lòng còn sợ hãi (2)

Cho đến khi quy luật mạnh mẽ của trời đất khôi phục lại cho nơi này, cho đến khi Kỳ Tiêu Vũ chạy về phía này, cơ thể của Sở Mặc mới khẽ động.

Chiến y thần văn trên người trong nháy mắt hóa thành vô số thần văn, bay lại trong đan điền của hắn.

Sau đó, Sở Mặc phụt một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

Sinh linh cảnh giới Thái thượng cũng không phải tu sĩ cảnh giới Thái thượng, quả thực quá kinh khủng!

Nếu như không phải vì bảo vệ Kỳ Tiêu Vũ, Sở Mặc tuyệt đối sẽ không chống đối chính diện như thế.

Một ngày mà gặp phải chạy được bao xa thì sẽ chạy.

- Phu quân... chàng không sao chứ?

Trên người Kỳ Tiêu Vũ tản ra dao động của Tổ cảnh, nhất thời còn khó có thể thu liễm.

Trên mặt nàng cũng chẳng có bao nhiêu vui sướngmà tràn đầy lo lắng.

Mới rồi mặc dù đang độ kiếp nhưng nàng vẫn biết rõ bên cạnh xảy ra chuyện gì.

Tuy nói giữa phu thê không cần lời nói khách sáo gì để cảm ơn, nhưng trong lòng Kỳ Tiêu Vũ, tình cảm ấm áp cũng đang dâng đầy.

- Đừng lo lắng.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ, nhẹ lắc đầu.

Lúc này, Thủy Y Y và con ưng khổng lồ màu lam rốt cục cũng chạy tới.

Vẻ mặt con ưng khổng lồ kích động nhìn Sở Mặc, nói:

- Ngài vậy mà có thể đẩy lùi được Ô Long sơn chủ... thực khó tưởng tượng được!

- Ô Long sơn chủ?

Sở Mặc hơi nhướng mày.

- Nó là một sinh linh tồn tại trong truyền huyết, là bá chủ của thế hệ này.

Cho tới nay ta đều cho rằng đó là một truyền thuyết, không nghĩ tới nó lại thật sự tồn tại, hơn nữa... mạnh mẽ vậy.

Nếu không phải là ngài, ngày hôm nay nàng ấy sẽ gặp nguy hiểm rồi.

Con ưng khổng lồ nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ, cảm khái.

- Nó thật sự rất mạnh.

Sở Mặc hít sâu một hơi nói.

Tuy là xương trong cơ thể đã bị gãy và thương thế cũng được hắn khống chế rồi, nhưng trên thực tế vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, không thể dễ dàng vậy được.

Chỉ có điều việc này Sở Mặc cũng không định nói ra, chỉ làm hai nàng lo lắng hơn mà thôi.

- Vì sao nó lại ra tay lúc đó?

Chẳng lẽ không sợ bị thiên kiếp quấn thân?

Còn nữa, vì sao sau khi thiên kiếp chấm dứt thì nó rời đi?

Nó muốn làm gì?

Vẻ mặt Thủy Y Y kỳ quái hỏi.

- Trong truyền thuyết, Ô Long sơn chủ sinh ra từ tinh túy đất trời, từkhi nó sinh ra lấy các loại sức mạnh làm thức ăn.

Thức ăn nó thích nhất chính là các loại sinh linh đang độ kiếp.

Thông qua việc khống chế các sinh linh tới toàn bộ đạo hạnh và sức mạnh của đối phương.

Còn thiên kiếp, nó chắc là không sợ.

Con ưng khổng lồ màu lam nói rồi nhìn về phía Sở Mặc:

- Nhưng không nghĩ tới ngài cũng không sợ thiên kiếp!

Uy lực của thiên kiếp này cho dù là ai, chỉ cần nhiễm phải sẽ chẳng có kết quả gì tốt.

- Nói như vậy, mục đích của nó, chỉ là sinh linh đang độ kiếp.

Một khi sinh linh may mắn độ kiếp thành công thì hầu như nó cũng sẽ không ra tay nữa?

Thủy Y Y hỏi.

- Tin tức trong trí nhớ truyền thừa của ta là như vậy.

Nhưng hôm nay cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy sinh linh này, nó thật đáng sợ.

Con ưng màu lam khổng lồ cảm thán, nó cũng rất may mắn, may mắn nó trước đây khi độ kiếp không gặp phải con kia.

- Nếu quả thật là như thế thì còn tốt.

Chỉ e nó cứ như âm hồn bất tán quấn lên chúng ta thôi.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng nói.

- Yên tâm đi, trong khoảng thời gian ngắn, ta không phải độ kiếp.

Thủy Y Y hơi giật mình.

Nàng cũng không muốn chuyện như thế, một lần là đủ rồi.

Nhỡ mà Sở Mặc xuất hiện việc gì ngoài ý muốn, các nàng có hối hận cũng không kịp.

- Rời khỏi nơi này rồi nói sau.

Sở Mặc nhìn phía Ô Long sơn chủ rời đi, như có suy nghĩ, nói.

Thứ này hình như còn kinh khủng hơn cả con ưng khổng lồ màu lam nói.

Dù sao cũng là sinh linh cảnh giới Thái thượng, nếu không phải là ngay từ đầu đã bị Sở Mặc đánh cho mơ hồ sợ hãi thì đoán chừng sau cũng không dễ làm nó rút đi như vậy.

Lúc nó đi dường như không hề có chút không cam lòng nào, dứt khoát biến mất.

Sở Mặc rất lo lắng, chuyện này còn chưa kết thúc.

Cho nên, hắn chuẩn bị nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Thời gian mấy năm tiếp theo vẫn gió êm sóng lặng, không có gì phát sinh.

Thậm chí ngay cả sinh linh Tổ cảnh cũng chưa từng xuất hiện.

Trong lòng mọi người rốt cục cũng đều thở phào nhẹ nhõm.

Cảm thấy khả năng đã ra khỏi lãnh địa của Ô Long sơn chủ kia, chỉ có điều trong lòng còn sợ hãi.

Mà lúc này, Thủy Y Y cuối cùng cũng đã gần đột phá điểm giới hạn, cũng không thể tiếp tục kìm hãm nữa.

Đã tới điểm giới hạn, nếu tiếp tục trì hoãn không đột ph thì sẽ là một việc bất lợi với tương lai tu hành của Thủy Y Y.

Người tu hành đều chú ý việc nước chảy thành sông, chú ý đạo pháp tự nhiên.

Giống như Sở Mặc đã từng liều mạng kiềm hãm đạo cơ cũng là tiến hành trước điểm giới hạn.

Một ngày tới điểm giới hạn rồi thì sẽ không thể tiếp tục chờ đợi nữa.

Nên đột phá, sẽ đột phá!

- Y Y đừng lo, mấy năm trôi qua rồi, vật kia muốn tới thì đã tới.

Hơnnữa trước đó chúng ta đều chịu nổi, không có đạo lý gì lúc này lại không chịu được.

Kỳ Tiêu Vũ nói.

Sở Mặc cũng gật đầu:

- Không có chuyện gì đâu Y Y, nàng yên tâm độ kiếp đột phá đi, chúng ta sẽ thay nàng ngăn cản tất cả nguy hiểm.

- Không phải ta sợ ta nguy hiểm, ta sợ mọi người bị nguy hiểm

Thủy Y Y nhẹ giọng nói.

Sở Mặc cười nói:

- Lúc ta ở Hôi Địa đã từng gặp một người gọi là Ô Long tướng quân, người đó cũng rất mạnh.

Hơn nữa lúc đó hoàn cảnh của ta không khác gì bị bầy sói vờn quanh...

Sở Mặc cười nói cho hai nàng việc hắn làm thế nào lừa dối để cứu một Âu Dương Phỉ khác rồi thành công chạy về Thông đạo từ lãnh địa của Tà Tôn.

Thủy Y Y cực kì thông minh, đương nhiên biết Sở Mặc đang dùng cách nói chuyện này để giảm áp lực cho nàng.

Không thể không nói, chiêu này của Sở Mặc thật sự có tác dụng.

Tưởng tượng đến cảnh tượng lúc đó một chút, phải nói thực sự là nguy hiểm hơn tình cảnh hiện tại nhiều.

Sở Mặc nói:

- Các nàng biết không, lúc đó nếu ta bị lộ thân phận, cho dù có Tạ Tà đứng ra giúp ta thì cũng không có tác dụng gì.

Sinh linh Hôi Địa rất mạnh, nhất định có thể xé xác ta.

Thế nhưng nếu bấy giờ ta lần nữa xuất hiện ở đó, có thể... ta vẫn sẽ không phải là đối thủ của những sinh linh khủng bố nơi đó, nhưng chúng nó còn muốn dễ dàng giết ta thì nhất định sẽ phải trả giá cực lớn.

Nếu như ta không muốn chiến đấu với họ, bọn họ không thể giữ ta ở lại được.

-----o0o-----

Chương 2129: Rốt cục ngươi là ai?

Chương 2129: Rốt cục ngươi là ai?

Mấy câu nói nói ra rất nhẹ rất nhạt, nhưng trong đó lại tràn đầy sự tín niệm vô địch của Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn hai nàng, vừa liếc nhìn chăm chú con ưng khổng lồ màu lam...

đã nhiều năm như vậy, con ưng khổng lồ màu lam này có lẽ đã thành đồng bạn của bọn họ.

- Sinh linh trong thế gian, một trong những nhược điểm lớn nhất là tự tin, một trong các ưu điểm lớn nhất... cũng là tự tin.

Sở Mặc cười nói:

- Mấy năm nay, ta cũng không phải không có tăng tiến.

Xem đi, nếu như Ô Long sơn chủ xuất hiện lần nữa, ta đối phó có lẽ dễ hơn nhiều so với lần trước.

Thủy Y Y dịu dàng nhìn Sở Mặc, rốt cục quyết định độ kiếp đột phá!

Một khắc nàng bước lên không trung, toàn bộ đất trời trng nháy mắt gió thổi mây vần.

Khi nàng bắt đầu huy động sức mạnh trong cơ thể, tấn công gông cùm Tổ cảnh thì trên trời cao, kiếp vân nổi lên bốn phía!

Răng rắc!

Tia sấm sét Tổ cảnh đầu tiên ầm ầm giáng xuống.

Trên không trung xa vô tận, bóng dáng toàn thân tản ra ánh sáng đúng hẹn mà tới.

Quả nhiên vẫn tới!

Thời gian mấy năm cũng không thể làm Ô Long sơn chủ bỏ qua việc truy sát họ.

Ô Long sơn chủ cũng đủ kiên trì, vậy mà có thể cứng rắn chịu đựng hôm nay mới xuất hiện.

Chỉ có điều lúc này, con ưng khổng lồ màu lam nói:

- Chúng ta cùng đi!

Sở Mặc lắc đầu:

- Không phải, hai người... chuẩn bị đánh lén đi!

- Đánh lén?

Trong đôi mắt của con ưng khổng lồ màu lam nhìn Sở Mặc chằm chằm:

- Ô Long sơn chủ biết rõ sự hiện hữu của chúng ta, phải đánh lén như nào?

Sở Mặc cười ha ha một tiếng:

- Nó nhất định cho rằng các người cũng không dám ra tay.

Trong đôi mắt của con ưng khổng lồ màu lam bắn ra tia sáng sắc bén:

- Đã nhiều năm như vậy, ta nghe cậu giảng đạo vô số lần cũng khôngphải không thăng tiến chút nào.

Thân hình Sở Mặc lóe lên xuất hiện trên không cả triệu dặm, lại lóe lên xuất hiện ở càng xa hơn, đón đầu Ô Long sơn chủ.

Lần này, Sở Mặc dẫn luôn Thiên Tự Thần Văn, ngưng thành chiến y cường đại.

Trên đỉnh đầu là Thương Khung Thần Giám, chân đạp Hỗn Độn Hồng Lô, cầm trong tay Thí Thiên.

Trên cánh tay trái, kim quang lóe sáng.

Sở Mặc không hề khoa trương.

Những năm gần đây, hắn đã tiến vào một lĩnh vực hoàn toàn mới trong việc tu luyện.

Cảnh giới của hắn, cũngđã vọt vào Tổ cảnh đỉnh.

Khoảng cách với thái thượng tuy là còn rất xa, nhưng so với lần trước gặp phải Ô Long sơn chủ thì mạnh mẽ hơn nhiều.

- Đến đây đi, cho ta xem thử mấy năm qua ngươi có chút tiến bộ nào không.

Sở Mặc nói rồi cánh tay trái vung lên, đánh thẳng về phía Ô Long sơn chủ.

Grao!

Gặp lại kẻ thù đặc biệt đỏ mắt.

Ô Long sơn chủ thấy Sở Mặc khí thế cả người rốt cuộc lại tăng lên vài phần.

Đạt tới trạng thái cao nhất.

Chỉ có điều trong nháy mắt song phương đánh chính diện, Ô Long sơn chủ đột nhiên phân thành hai, một Ô Long sơn chủ khác xông thẳng về phía Thuy Y Y đang độ kiếp.

Thân hình Sở Mặc cũng vô cùng tự nhiên phân thành hai, đuổi theo phân thân kia của Ô Long sơn chủ.

Nhấc chân đạp một cước.

Cửu Tự Chân Ngôn sau một cước này của Sở Mặc thì ầm ầm bạo phát.

Sức mạnh Đại Đạo mênh mông đó đối lập với công pháp và thần thông của Ô Long sơn chủ, có năng lực khắc chế cường đại.

Phân thân của Ô Long sơn chủ dường như đã hạ quyết tâm, không muốn dây dưa với Sở Mặc nữa, liều mạng chống đỡ một cước đó của Sở Mặc cũng muốn nhằm về phía Thủy Y Y.

Nhưng nó nằm mơ cũng không nghĩ tới một cước này của Sở Mặc lại quá hung tàn!

Một cước này của hắn thực sự không chỉ có sức lực vô song, càng nhiều hơn là Đại Đạo vô thượng của Cửu Tự Chân Ngôn.

Trước khi vận tự quyết...

Sở Mặc bất động như núi, phân thân kia cũng dừng sững ở đó, dường như đã cắm rễ trên không trung, cho dù là ai cũng không thể lay động được hắn.

Càng tu luyện tới cảnh giớicao, Sở Mặc có thể từ trong chân kinh Cửu Tự Chân Ngôn này phát hiện ra tiềm năng cường đại dường như cả cuộc đời cũng không phát hiện hết ra được.

Quyết chữ "Binh", năng lượng mênh mông.

Đa phần tinh khí của đất trời trong nháy mắt quyết chữ "Binh" vận hành cũng đã chui vào trong cơ thể của Sở Mặc, sau đó lại trong nháy mắt nhảy trúng cái chân của Sở Mặc.

Sau khi đạp một cước ra, toàn bộ nện trên thân thể của Ô Long sơn chủ.

Một kích này như một cái búa tạ đập gãy những khớp xương của phân thân Ô Long sơn chủ.

Nhưng cũng còn chưa kết thúc.

Quyết chữ "Đấu", vũ trụ cộng hưởng theo.

Lúc này Ô Long sơn chủ đã có kinh nghiệm hơn nhiều.

Nó chống lại được tràng vực kinh khủng áp bách tới, muốn lấy tràng vực cường đại hơn để trấn áp Sở Mặc đến không thở nổi.

Mà khi Sở Mặc vận quyết chữ " Đấu" của Cửu Tự Chân Ngôn, trong nháy mắt đã liên hợp với vũ trụ này, gây nên cộng hưởng với toàn bộ vũ trụ.

Ô Long sơn chủ cho dù có mạnh tới đâu thì cũng không có năng lực đối kháng với toàn bộ vũ trụ.

Cho nên, tràng vực mạnh mẽ đến mức làmngười ta run sợ của y trong nháy mắt đã bị Sở Mặc phá hỏng.

Thậm chí không thể phát lực chút nào tới thân thể của Sở Mặc.

Lần này, Ô long sơn chủ đến có chuẩn bị.

Sở Mặc... sao lại không có chứ?

Sở Mặc vận hành quyết chữ "Giả", khôi phục năng lực độc nhất vô nhị, hồi phục lại cơ thể mình trước khi chưa bị thương.

Cấp bậc chiến đấu quá quan trọng.

Bởi vì cũng không ai dám cam đoan sau một khắc mình sẽ không bị thương.

Một khi bị thương dĩ nhiên sẽ ảnh hưởng đến chiến lực.

Sở Mặc lại vận quyết chữ "Giai", thần niệm cảm ứng kinh khủngtrong thời gian ngắn đã hoàn toàn phong tỏa Ô Long sơn chủ và phân thân của y lại.

Điều này cũng cực kỳ quan trọng, bởi vì lấy cấp bậc như sinh linh của Ô Long sơn chủ, muốn không bị một tu sĩ Tổ cảnh phong tỏa thì có vô số cách.

Nói vậy, một chiêu qua rất có thể đánh chúng chỉ là một tàn ảnh mà thôi.

Nhưng dưới sự tập trung của quyết chữ "giai", cho dù là sinh linh cảnh giới Thái thượng cũng không thể nào che giấu được.

Cửu Tự Chân Ngôn là Sở Mặc hoàn thành trong nháy mắt.

Cho nên, tự quyết của Sở Mặc ẩn tàng khí tức bản thân một cách hoàn mỹ.

Đại Đạo đó làm Ô Long sơn chủ cảm thấy sợ hãi và muốn điên lên.

Bởi vì trong thần thức của y, Sở Mặc vậy mà đã biến mất.

Y đã không thể tìm được tung tích của Sở Mặc.

Điều này quá đáng sợ.

Đáng sợ hơn là tiếp đó, uy lực của Liệt Tự quyết bắt đầu thể hiện ra.

Thời gian và không gian nơi này trong nháy mắt đã nằm trong tràng vực của Sở Mặc.

Cho nên, dòng sông thời gian vừa muốn xuất hiện đãbiến mất không thấy tăm hơi nữa.

-----o0o-----

Chương 2130: Gặp phật (1)

Chương 2130: Gặp phật (1)

Bởi vì thời gian trong không gian này đã bị Sở Mặc nắm trong tay.

Tuy là còn chưa khống chế hoàn toàn, nhưng thế cục đó đã quá bất lợi với Ô Long sơn chủ rồi.

Tu sĩ loài người này chính là tu sĩ nhân loại nắm giữ Đại Đạo chí cao.

Thủ đoạn này cho dù những sinh linh còn lại bên kia cũng khó có thể sánh bằng.

Quyết chữ "Tiền" làm cho nguyên tố ngũ hành nơi này đều tập trungvề phía Sở Mặc.

Tất cả nguyên tố ngũ hành đều hóa thành từng pháp trận hung ác, rồi sau đó hình thành một sát trận thật sự!

Một sát trận ngũ hành hoàn hảo!

Vô cùng khủng bố.

Quyết chữ "hành" sau cùng những năm gần đây Sở Mặc rốt cục cũng có thu hoạch, mặc dù không thể đạt được trạng thái thiên- nhân hợp nhất nhưng cũng đã thấy được đạo.

Thân hình của hắn theo ý nghĩ có thể trong nháy mắt xuất hiện ở bất kỳ một nơi nào mà thần thức có khả năng chạm tới.

Nằm trong trạng thái Cửu Tự Chân Ngôn này dường như là vô địch.

Tiêu hao của nó đương nhiên là một con số kinh người, nhưng năng lượng dự trữ trong cơ thể Sở Mặc đủ để chống đỡ được loại tiêu hao lớn này.

Vì thế, Sở Mặc không hề lo lắng về cuộc chiến về sau.

Phân thân của Ô Long sơn chủ bị một cước này của Sở Mặc đánh cho bay ra ngoài.

Sau đó, phân thân của Sở Mặc như bóng với hình điên cuồng tấn công.

Đáng thương cho Ô Long sơn chủ lại lần nữa bi kịch.

Rõ ràng cảnh giới của y cao hơn Sở Mặc rất nhiều, hơn cả một cảnh giới lớn.

Lý giải về đạo cũng hoàn toàn hơn Sở Mặc.

Thân thể mạnh mẽ cũng không yếu hơn thân thể Tổ cảnh của Sở Mặc là bao, nhưng kết quả... bị Sở Mặc mạnh mẽ đánh bẹp.

Phân thân như vậy, bản tôn... cũng giống vậy!

Chiến lực cả người của Sở Mặc so với lần trước tỷ thí với Ô Long sơn chủ lại tăng lên rõ rệt.

Dưới cái nhìn của Ô Long sơn chủ, nhân loại này... nhất định là một tên biến thái.

Từ năm tháng vô tận tới nay, những đại tu sĩ nhân loại mà y từng giết quả thực là ngàn vạn, nhưng chưa từng có ai đáng sợ như người này.

Trong cơ thể hắn dường như có sức mạnh vô cùng vô tận.

Đạo hạnh của hắn, thần thông của hắn, pháp thuật của hắn... tất cả đều cao hơn tu sĩ cùng cảnh giới nhiều, có cảm giác làm người ta vô lực.

Lúc này, Sở Mặc lạnh lùng nhìn Ô Long sơn chủ, nâng đùi phải của hắn lên.

Lục Tự Chân Ngôn sau khi đùi phải Sở Mặc đạp một cước về phía bản tôn của Ô Long sơn chủ thì ầm ầm bạo phát.

Loại Phật lực độc nhất vô nhị này nhìn có vẻ công chính bình thản, thật ra khủng bố vô song.

Phân thân của Ô Long sơn chủ soạt một cái trở lại trên người bản tôn, hợp với bản tôn từ hai thành một.

Sau đó, sinh linh khủng bố đó rốt cục không nhịn được mở miệng:

- Rốt cục ngươi là ai?

Chân phải Sở Mặc hung hăng đá vào mặt của Ô Long Sơn Chủ vĩ đại.Bịch! một tiếng, thân thể cao lớn của Ô Long Sơn Chủ liền bay vèo ra ngoài.

- Bây giờ, ta là Phật gia nhà ngươi!

Tiếp theo, chân trái lại lưu loát đá một cái nữa theo sau chân phải, động tác cực kỳ mạnh lạc trôi chảy, sức mạnh cực kỳ lớn!

- Cái đá này là của Đạo gia nhà ngươi!

Sau đó, trái màu vàng kim xoay tròn một vòng, mang theo sức mạnh sấm sét tát mạnh lên mặt Ô Long Sơn Chủ, tạo thành hình bàn tay lớn đỏ tươi.

Cái tát quá mạnh mẽ, cắt đứt luôn cả tiếng gầm gừ của gã.

- Cái tát này là cho cơn giận của đại gia nhà ngươi!

Cuối cùng, Sở Mặc dùng tay phải cầm lấy Thí Thiên, hung hăng chém tới.

Một đao này được chém ra khiến cho cả đất trời đổi sắc hãi hùng, chém ra một luồng hào quang màu đỏ ngòm cùng sát ý vô tận cực kỳkinh khủng, sắc bén đến mức không gì sánh được.

Theo bản năng, Ô Long Sơn Chủ liền giơ cánh tay lên chắn, trong nháy mắt rót toàn bộ pháp lực vào cánh tay khiến nó trở nên cứng rắn hết mức!

Rắc rắc!

Ánh đao màu đỏ ngòm của thanh đao tuyệt thế Thí Thiên lập tức chém rụng cánh tay của Ô Long Sơn chủ, khiến nó rơi xuống đất đầy bụi bẩn.

Xương cốt dù cứng rắn đến không thể tưởng tượng nổi cũng không thể chống đỡ được dưới sự sắc bén của Thí Thiên!

Ô Long Sơn Chủ kêu lên một tiếng thảm thiết, âm thanh vang xa tưởng như vô tận.

Đường đường là một người ở cảnh giới Thái Thượng lại bị Sở Mặc – một tu sĩ Tổ cảnh đỉnh – chém rụng một cánh tay.

Chuyện này dù là người ngu nghe được cũng sẽ cười gã thối mũi!

Đây không chỉ là một chuyện không thể tin nổi, mà là không thể nào xảy ra trên đời!

Thân thể khổng lồ tưởng như chạm trời của Ô Long Sơn Chủ lập tứcnhạt đi, gần như chỉ trong nháy mắt đã chỉ còn lại một tàn ảnh nửa trong suốt.

Dù gã sẽ không thật sự bị giết chết, nhưng chắc chắn sẽ thất bại ê chề!

Thua trước Sở Mặc – một tu sĩ loài người thậm chí thấp hơn gã một cảnh giới cực kỳ lớn.

Nếu gã còn tiếp tục đánh nữa, cũng có thể gã sẽ khiến sức chịu đựng của Sở Mặc kiệt quệ, từ đó mà thắng cuộc bằng sức mạnh kinh khủng của gã.

Vấn đề là gã có thể kiên trì được đến khi ấy không?

Cho nên, sau khi Ô Long Sơn Chủ liên tục bị ăn hành liền hơi nản chí.

Đường đường một Thái Thượng, lại có thể bị Sở Mặc làm cho sợ hãi mà lui!

Hơn nữa, bây giờ không phải là giả bộ rút lui đợi một lát sẽ quay lại, mà là thật sự rời đi, không quay lại nữa!

Ở những nơi sâu nhất trong vũ trụ vẫn có thể nghe thấy tiếng gầm gừ tràn ngập giận dữ và không cam lòng của Ô Long Sơn Chủ.

Chuyện này, mất mặt chỉ là vấn đề nhỏ, xấu hổ không còn chí tiến thủ mới là chuyện lớn!

Có lẽ, dù là bất kỳ ai cùng cảnh giới như thế mà bị một người cảnh giới thấp hơn mình áp chế hoàn toàn như thế cũng đều có phản ứng như vậy!

Sở Mặc ngoắc ngoắc tay, lưu loát thu cánh tay của Ô Long Sơn Chủ ban nãy bị chém xuống kia vào bên trong Thương Khung Thần Giám.

Thứ này rất tốt!

Tinh khí ẩn chứa bên trong nó phong phú như không có giới hạn vậy, dù với tu sĩ nào thì cũng là nguyên liệu nấu ăn cao cấp!

Con ưng khổng lồ màu lam bên kia từ chỗ mai phục đi tới cùng Kỳ Tiêu Vũ, vẻ mặt vẫn hết sức kinh hãi.

Lần đối chiến Ô Long Sơn Chủ này tại sao lại chênh lệch lớn với trận trước đến thế?

Thì ra Sở Mặc hắn vẫn luôn giấu tài!

Con ưng khổng lồ màu lam nhìn Sở Mặc, sau đó thốt lên:

- Chủ nhân!

Ta hi vọng có thể đi theo ngài từ giờ về sau!

Sở Mặc nhìn con ưng một cái:

- Đi theo ta sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.

Có thể sẽ chết đấy.

- Không sao cả.

Chỉ khi đi theo cường giả tuyệt thế như ngài, ta mới có thể thật sự trưởng thành.

Nếu không, ta mãi mãi chỉ là một sinh linh chỉ tạm được coi là mạnh mẽ, mãi mãi không thể trở thành cường giả chân chính.

-----o0o-----

Chương 2131: Gặp phật (2)

Chương 2131: Gặp phật (2)

Con ưng khổng lồ màu lam thành khẩn nói.

Từ sự thất bại của Ô Long Sơn Chủ, nó đã hiểu ra rất nhiều thứ.

Sinhlinh không phải thuộc loài người, càng tu luyện đến cảnh giới cao càng chênh lệnh lớn so với tu sĩ loài người cùng cảnh giới mình.

Cho nên, muốn thật sự có thành tựu, muốn làm chuyển đất rung trời, thì nhất định phải tìm được cho mình một chủ nhân tài giỏi thấu đạt.

Có sự tự nguyện góp sức của con ưng khổng lồ màu lam kia, Sở Mặc cũng rất vui lòng.

Mấy năm nay, hắn cũng đối xử rất tốt với nó, giảng kinh, truyền đạo, chưa bao giờ cấm nó nghe, chưa bao giờ nói dối nó, thậm chí còn kể cho nó nghe rất nhiều bí mật.

Con ưng khổng lồ màu lam ấy cũng là một sinh linh có tình cảm, nó đã coi Sở Mặc như thầy.

Trước đây, nó cũng đã dự định sẽ mãi mãi đitheo Sở Mặc, nhưng trận chiến hôm nay mới làm nó hoàn toàn hạ quyết tâm.

Lúc này, bên kia, thiên kiếp Tổ cảnh của Thủy Y Y cũng đã tiến đến giai đoạn giữa.

Không có sự quấy rầy của Ô Long Sơn Chủ, quá trình độ kiếp của Thủy Y Y diễn ra rất thuận lợi suôn sẻ.

Sau cùng, khi trải qua lượt thiên kiếp cuối cùng, Thủy Y Y thành công bước chân vào cảnh giới Tổ cảnh.

Trong thân thể nàng tỏa ra khí thế mạnh mẽ, quanh thân là đạo vận nồng đậm.

Trên trời sinh ra các hiện tượng lạ mang đến điềm lành, tinh khí không ngừng rót vào trong thân thể Thủy Y Y.

Thủy Y Y lẳng lặng đứng trong không trung, giữa đôi mắt sáng của nàng sinh ra cảnh tượng vũ trụ vô cùng mênh mông.

Tuy tốc độ thay đổi rất chậm, nhưng cũng nói lên đạo hạnh của nàng lại phát triển thêm một cấp độ!

Trong lòng Thủy Y Y tràn ngập xúc động, sự biết ơn đối với Sở Mặc cũng khó bút nào tả đươc.

Dù Sở Mặc là chồng nàng, nhưng trước giờ, hắn cũng đã giúp nàng quá nhiều rồi!

Có thể nói, nếu không gặp được Sở Mặc, đến hôm nay có khi nàng vẫn chỉ đang nỗ lực tiến đến cảnh giới Chí tôn, cũng sẽ không thể rời khỏi Viêm Hoàng Đại Vực nổi.

Nhớ tới lời của Linh Thông Thượng Nhân, Thủy Y Y đong đưa ánh mắt, nhìn Kỳ Tiêu Vũ phía kia một cái.

Đúng lúc, hai người như có thần giao cách cảm vậy, Kỳ Tiêu Vũ cũng nhìn lại nàng.

Hai người liền nhìn nhau, cười một tiếng!

Kiếp trước.. chắc hẳn hai nàng thực sự là một người!

Để kiếp này trở thành vợ chồng ái ân, cùng làm bạn, đi cùng hắn suốt đời.

Cảm giác này, thật tốt, thật sự quá tốt!

Thời gian thấm thoắt trôi, đã qua mười mấy năm rồi.

Ba người mộtưng bây giờ đã đến rất gần phía tây Thông đạo.

Những năm gần đây, dọc đường, bọn họ gặp rất nhiều sinh linh đủ hình dạng, có sinh linh ác ý muốn cướp đoạt tài nguyên của bọn họ, thậm chí muốn ăn thịt bọn họ, nhưng cũng có sinh linh có ý tốt, nghĩ rằng gặp được là có duyên, liền khoản đãi thật tình.

Họ cũng gặp thêm rất nhiều kẻ địch, giết rất nhiều sinh linh không phải loài người cực kỳ mạnh mẽ, nhưng cũng gặp thêm rất nhiều bè bạn, thậm chí có một số người muốn cùng đi với Sở Mặc.

Sở Mặc đều đồng ý với họ, nếu sau này có thể trở về, nếu có thể gặpnhau ở chỗ cũ năm xưa sẽ đi chung một đường.

Cuối cùng, sau hai mươi lăm năm ba người Sở Mặc đi từ Tú Thủy Sơn Trang, cuối cùng họ đã đến cuối Thông đạo.

Ở đây hoàn toàn hoang sơ, trong phạm vi vài tỷ dặm chỉ toàn là sa mạc, không thấy có sinh linh sinh sống.

Nhìn xa hơn cũng chỉ thấy bầu trời vũ trụ vô tận.

Bầu trời của vũ trụ rất khác những chỗ khác, không có một ngôi sao nào, chỉ có hỗn độn và những hàng rào kết giới nhiều không biết bao nhiêu.

- Phật đang ở đâu chứ?

Con ưng khổng lồ màu lam nói, vẻ mặt mờ mịt tối tăm.

Sở Mặc hít sâu một hơi, hơi nhắm mắt, sau đó liền nói:

- Phật, đang ở đây!

- Đâu?

Ở đâu?

Ngay cả Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đều mờ mịt không hiểu.

- Trong tâm.

Sở Mặc chậm rãi nói.

Trong thân thể hắn cũng đã bắt đầu phát ra vầng sáng nhàn nhạt, mộtvòng ánh sáng từ phía sau lưng Sở Mặc phát ra nổi bật.

Nhìn qua, sau đầu Sở Mặc giống như là mang theo một đồ vật đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt vậy.

Hai người một ưng, tất cả đều trưng ra bộ mặt nghệt ra vì ngạc nhiên.

Nói về Phật, con ưng không hiểu chút gì cả, cho nên nó không hiểu ý của chủ nhân là thế nào.

Nhưng nó có thể cảm nhận được trên người Sở Mặc có hơi thở cực kỳ nhân từ, dù rất mờ nhạt!

Quái lạ?

Trên đường chủ nhân đã giết chết bao nhiêu sinh linh trongtâm có suy nghĩ ác độc, hắn cũng không phải người có lòng từ bi, tại sao có thể có hơi thử từ bi thế kia?

Hai người Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ đương nhiên hiểu về Phật hơn so với con ưng kia, khi thấy thế đều mang vẻ mặt rung động.

Các nàng bỗng nhiên nhận ra, lúc này dáng vẻ của Sở Mặc cực kỳ giống một vị Phật!

Đúng lúc này, trong hư không vũ trụ tràn ngập hỗn độn bỗng nhiên xuất hiện bóng dáng một người, tuy rất nhạt nhòa.

Bóng người đó hoàn toàn là do hào quang mà thành, sau đầu cũng có một quầng sáng rất lớn.

Hơn nữa, hơi thở từ bi trên người bóng người kia phát ra nồng đậm hơnnghìn vạn vạn lần so với Sở Mặc!

Nồng đậm nhất có thể!

Đối mặt với bóng người này, không ai có thể sinh ra chút sát ý nào!

Thậm chí còn có cảm giác muốn quỳ xuống cúi đầu!

Cảm giác là từ sâu trong tâm tưởng sinh ra mà không phải do ai khống chế, nội tâm thật sự muốn cúi đầu trước bóng người kia.

Sở Mặc lẳng lặng đứng yên, nhìn bóng người kia sau đó khom ngườithi lễ, nói:

- Đệ tử Sở Mặc bái kiến Phật Đà.

- Cõi đời này không hề có Phật.

Một âm thanh hùng vĩ tràn đầy từ bi từ vũ trụ hư không xa xôi vọng lại.

- Ngài chính là Phật.

Sở Mặc nói.

- Phật là pháp, Phật là lý, ta không phải pháp, không phải lý.

Vì thế, ta không phải Phật.

Âm thanh hùng vĩ kia lại vọng lại, hơi thở từ bi ùn ùn kéo đến.

Sở Mặc không nói gì thêm về vấn đề này nữa, mà hỏi:

- Đệ tử muốn biết, vì sao lại tồn tại Phong Thần Bảng, vì sao lại có thần cách, vì sao sinh linh lại không có được tự do?

Tất cả những điều này là vì nguyên do gì?

Trong hỗn độn, bóng người kia trầm mặc hồi lâu, sau đó nói:

- Chúng sinh đều phải trải qua khổ đau.

Sở Mặc hỏi:

- Vậy con phải làm sao đây?

- Muốn làm gì, liền làm như thế.

Sở Mặc lại hỏi tiếp:

- Vì sao năm xưa vương tộc họ Sở lại bị diệt chỉ trong một đêm?

Nếu ta giúp những sinh linh kia trảm thần cách thì những tồn tại tối cao phía trên có tức giận hay không?

Những câu hỏi này khi hỏi ra đã rất mạo hiểm, thậm chí để lộ ra bí mật của mình.

Lý do Sở Mặc gian khổ đi suốt thời gian qua cũng không phải chỉ để hỏi sự thật, mà hắn muốn xin vài lời dẫn dắt.

-----o0o-----

Chương 2132: Chúng sinh đều phải trải qua khổ đau (1)

Chương 2132: Chúng sinh đều phải trải qua khổ đau (1)

Hơi thở từ bi đã hoàn toàn bao trùm sa mạc mênh mông, bằng mắt trần vẫn có thể thấy rõ một số lượng lớn thực vật màu xanh biếc đang mau chóng sinh sôi và lớn lên.

Trong nháy mắt, nơi vắng lặng này đã trở thành một ốc đảo tràn trề sức sống!

Sức mạnh của Phật thật sự sâu không thể dò.

Nhưng Sở Mặc lại có cảm giác ý định ban đầu của sức mạnh từ bi này cũng không phải là muốn làm cho hoang mạc mênh mông trở thành ốc đảo đầy sức sống, mà là đang... cản trở một thứ gì đó!

Đến cảnh giới hiện tại của hắn chỉ cách Thái Thượng một bước nhỏ, có thể cả đời cũng không thể vượt qua, cũng có thể vượt qua bất cứ lúc nào.

Nhưng dù sao đi nữa, sự cảm ứng của Sở Mặc đối với đại vận hay nhân quả đều vượt xa người thường.

Sau khi Sở Mặc hỏi xong những lời đó, trong hư không hỗn độn, bóng người rất cao lớn kia trầm mặc rất lâu, giống như đang suy tư, cũng giống như không muốn trả lời.

Sở Mặc cũng không hỏi tiếp mà đứng yên chỗ đó, kiên nhẫn đợi.

- Đối với một thế giới gần như đã khô kiệt này, nếu chỉ tìm được con đường đó thì cũng không có ý nghĩa gì cả.

Cuối cùng, sau rất lâu, bóng người kia lại mở miệng trả lời.

Lúc này, không còn có thâm ý nào chưa bộc lộ rõ nữa.

Dù người kia không trả lời thẳng thắn vấn đề Sở Mặc hỏi, nhưng lại nói cho Sở Mặc một chuyện.

Sở Mặc nghiêm túc tập trung nghe.

Hắn nghe rõ, con đường kia chỉ có thể là con đường thông thiên mà toàn bộ sinh linh ở cảnh giới Thái Thượng đều muốn tìm ra.

- Chúng sinh đều phải trải qua khổ đau, nếu muốn thoát khỏi khổ đau mà đi tìm niềm vui thì cần có nghị lực rất lớn, sự nhẫn nại rất lớn, và cũng phải trả giá rất nhiều.

Chúng sinh tất cả đều có nguồn gốc, có bản năng.

Thần cách là do ** mà thành. (chẳng biết ** là gì, nguyên gốc tác giả cũng ghi như vậy).

Mỗi sinh linh thật ra đều có thần cách, hoặc công khai hoặc giữ bí mật, nhưng đều tồn tại cả.

Trên mặt Sở Mặc có vẻ khiếp sợ.

Hắn không thể tưởng tượng được Phật Đà.. chính xác hơn, là một vị Phật Đà tồn tại mờ ảo như vậy lại có thể nói ra một đáp án như thế.

Người đầu tiên nói rằng chúng sinh đều phải trải qua khổ đau, còn nói chúng sinh đều có **... ** là cái gì, chính là thần cách sao?

Hoặc công khai hoặc bí mật?

Có ý gì?

Công khai.. chẳng lẽ ý nói đến thần cách của những tu sĩ Phong Thần Bảng?

Vậy bí mật... là chỉ những sinh linh tu luyện trên thế gian sao?

- Phong Thần Bảng không phải tự nhiên mà có.

Nó sinh ra là do nămxưa có một cường giả tuyệt thế, hiện đã luân hồi, muốn thay đổi tình cảnh này, cho nên mới chế tạo rất nhiều Phong Thần Bảng, Phong Thần Lệnh, nhờ vào thủ đoạn cao cường mà ngưng tụ nên thần cách rõ rsfng có hình thái trong đầu của sinh linh, chống lại lẽ trời, nỗ lực tránh thiên cơ xảy đến.

Con ưng khổng lồ màu lam đầy vẻ khó hiểu, mờ mịt.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cũng rất chăm chú lắng nghe.

Sở Mặc cũng nghe rất nghiêm túc.

- Thông đạo tóm lại là thế giới như thế nào, tất cả những bậc hiền triết đều luôn suy nghĩ.

Có lẽ đã có người từng ra khỏi Thông đạo nhưng cũng không quay lại, cho nên Thông đạo là thế giới ra sao, tuy có rất nhiều giả thuyết nhưng lại không hề có đáp án chính xác.

Sự diệt vong của vương tộc họ Sở cũng không phải là ý trời, mà là do những cổ tộc trong Thông đạo gây nên.

Nắm đấm của Sở Mặc siết chặt lại.

Hắn thật sự không nghĩ Phật Đà sẽ trả lời câu hỏi này của hắn.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cũng cực kỳ căng thẳng.

Nói thế, kẻ thù của Sở Mặc chính là tất cả cổ tộc trong Thông đạo này sao?

- Phía trên Thái Thượng liệu có tồn tại..

Đại Tổ hay không?

Sở Mặc cảm nhận được hơi thở kia vẫn từ bi vô cùng, mới hỏi đến vấn đề này.

- Chưa từng có.

Phật Đà lập tức trả lời đầy chắc chắn.

Điều này lại làm Sở Mặc giật mình.

Trước đây, không chỉ Quách Xương và một vài đệ tử của cổ tộc, thậm chí cả Linh Thông Thượng Nhân – một người siêu việt đến mức như thế – cũng đều nói rõ thật sự có một vị tối cao như vậy.

Phong Thần Bảng, lệnh bài Phong Thần, thần cách...

Ngọn nguồn của tất cả những thứ này đều tới từ nơi đó.

Nhưng bây giờ, lời nói ấy lại bị Phật Đà phủ nhận hoàn toàn!

Vậy tóm lại là nên tin vào ai?

Theo bản năng, Sở Mặc cảm thấy nên tin tưởng Phật Đà.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy cực kỳ khó tin.

- Vì sao?

Hắn không nhịn được hỏi tiếp.

- Bậc hiền triết đã chế tác nên Phong Thần Bảng, lệnh bài Phong Thần kia đã gặp nạn rồi.

Trong âm thanh to lớn tràn ngập từ bi kia còn mang theo sự tiếc nuối nhàn nhạt, lại như đang hồi tưởng xa xăm.

Sở Mặc mất rất lâu mới có thể nghĩ ra lời để nói, trầm mặc hồi lâu rồi nói:

- Vậy toàn bộ những chuyện này, kể cả chuyện vương tộc họ Sở bị diệt vong, đều là do những cổ tộc trong Thông đạo sao?

- Đúng.

Sở Mặc hít sâu một hơi:

- Luân hồi nhiều lần, mỗi lần trước khi luân hồi thì đạo hạnh đều biến mất, vì sao lại như vậy?

- Cũng là do.. chúng sinh đều phải trải qua khổ đau.

Thân xác chết đi, đạo tan biến.

Cát bụi rồi cũng trở về cát bụi, đất trở về với đất, điều này cũng là điều bình thường, không đúng sao?

Âm thanh hùng vĩ nói tới đây còn hỏi ngược lại.

Sở Mặc đứng tại chỗ cau mày, trong đầu lúc này chỉ toàn là những lời Phật Đà vừa nói.

Thân xác chết đi, đạo tan biến.

Cát bụi trở về cát bụi, đất trở về với đất, điều này không phải bình thường sao?

Nếu thật sự không có Đại Tổ, như thế toàn bộ đều có vẻ thật bình thường?

Nhưng vấn đề là theo lời Linh Thông Thượng Nhân nói, chỉ cần hắn bước vào cảnh giới Thái Thượng, đạo hạnh của hắn sẽ bị sụp đổ hoàn toàn!

- Vậy sau khi chết, đạo sẽ tan đi đâu?

Sở Mặc hỏi.

Lúc này, Phật Đà lại trầm mặc thật lâu, sau đó mới sâu kín nói:

- Trời.

Sở Mặc cau mày, trong lòng rất không bình tĩnh, không thể bình tĩnhnổi, bỗng nhiên hắn chợt nảy ra một ý:

- Đạo trở về trời, vậy người có tài sẽ không bị hủy diệt?

Đúng chứ?

- Đúng.

Sở Mặc "phù" một tiếng, thở phào một cái.

Hắn cuối cùng cũng hiểu một chút, dù là sinh linh nào, mạnh mẽ đến đâu, tu luyện đến cảnh giới gì, dù là Thái Thượng cũng sẽ có ngày thân xác chết đi, đạo tan biến.

Đến lúc ấy, đạo hạnh cũng sẽ trở về với trời.

Vậy có nghĩa là đạo hạnh từ trời mà ra!

Cho nên mới nói, cát bụi về với cát vụi, đất về với đất.

Đây mới là sự cân bằng thật sự của thế gian này.

Ở nơi này không hề có sinh linh bất tử, không hề có tồn tại nào là vĩnh hằng.

-----o0o-----

Chương 2133: Chúng sinh đều phải trải qua khổ đau (2)

Chương 2133: Chúng sinh đều phải trải qua khổ đau (2)

Chẳng biết tại sao, sau khi biết hết mọi chuyện, Sở Mặc lại có cảm giác nhẹ nhõm.

Ít nhất, kẻ thù của hắn không còn là một nhân vật bí ẩn.

Thật ra không biết gì mới vĩnh viễn đáng sợ.

Luôn là như thế.

Dù kẻ thù của hắn là tất cả cổ tộc trong Thông đạo, hắn cũng không sợ hãi bao nhiêu.

Phật đã nói rất rõ, bậc hiền triết năm xưa vì muốn chống lại thiên cơ mới chế ra vật chống lại ý trời như Phong Thần Bảng, sau đó mới phân phát cho các cổ tộc dùng nó kêu gọi những tu sĩ cường đại trong toàn vũ trụ, tiếp đó lại dùng lệnh bài Phong Thần điều khiển bọn họ.

Cùng lúc, người đó cũng có thể luôn luôn nắm mọi sinh linh toàn vũ trụ trong lòng bàn tay!

Bởi vì, muốn rời khỏi vũ trụ này, trừ phi ngươi là Thái Thượng, nếu không... chỉ có thể đi qua chiến trường Viễn cổ.

Cho nên, nắm giữ Phong Thần Bảng và lệnh bài Phong Thần chẳng khác nào nắm giữ toàn bộ sinh linh trong vũ trụ này.

Sau đó, nếu trong những sinh linh này xuất hiện người có tài năng nghịch thiên có thể đột phá đến Thái Thượng, rồi cũng sẽ bị Thiên đạo nghiền ép.

Bởi, thần cách chắc chắn không tha cho những người đạt đến Thái Thượng!

Nó sẽ làm Thiên đạo tưởng nhầm sinh linh kia đã đi đến đoạn cuối sinh mệnh!

Thật sự là sâu xa!

Một trù tính sâu xa, một tính toán khủng khiếp!

Có thể chế được vật như Phong Thần Bảng, theo Sở Mặc, chỉ có thể là Thái Thượng, thậm chí Đại Tổ mới có thể làm được.

Theo đà mà nghĩ, Linh Thông Thượng Nhân thật sự là quá siêu việt, sau khi biết được rất nhiều chuyện lại có thể quyết đoán dừng cảnh giới của mình ở một trạng thái cực kỳ đặc biệt.

Trên lý thuyết, y đã đạt đến Thái Thượng, nhưng y lại lừa gạt thần cách của mình, làm cho thần cách đó tưởng nhầm y vẫn chỉ là Tổ cảnh!

Cho nên thần cách của y chưa hề gây sức ép cho y!

Nhờ vậy mà y mới có thể sống vô lo vô nghĩ, hoàn hảo không sứt mẻ cho đến bây giờ!

Sở Mặc cuối cùng cũng hiểu rõ, nhưng trong lòng không khỏi có phần thổn thức.

Hắn không nhịn được hỏi:

- Ta có thể tùy ý đi trảm thần cách cho những sinh linh kia sao?

Sở Mặc lại hỏi lại.

Lúc này đây, Phật Đà trả lời lập tức:

- Đây là điều rất tốt, đương nhiên có thể.

Nhưng ngươi sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.

Sở Mặc rất hiểu "rất nhiều nguy hiểm" là chỉ cái gì, vì nếu hắn thật sự tùy ý trảm thần cách cho mọi sinh linh, tất nhiên sẽ làm các cổ tộc tức giận, làm như thế chẳng khác gì phạm đến quyền lợi của các cổ tộc đó cả.

Sẽ chẳng có cổ tộc nào lại cho phép hành động đó của hắn.

Cho nên hắn cần phải hành động cẩn thận, như lời của Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng nói vậy, chỉ có nắm giữ Phong Thần Bảng và lệnh bài Phong Thần mới có thể trảm thần cách của những sinh linh tương ứng!

Trên đời này, cơ bản không hề có cái gọi là Đại Tổ.

Người năm xưa chế tác Phong Thần Bảng đã gặp nạn rồi.

Người đó thật sự đã mang đến cho sinh linh toàn vũ trụ một tai họa vô cùng lớn!

Tuy gã chắc chắn là một nhân vật cực kỳ mạnh mẽ, nhưng Sở Mặc vẫn rất oán hận gã.

Hắn liền hỏi:

- Tóm lại, ai đã chế nên vật phi thường như Phong Thần Bảng?

Để lại tai họa vô cùng nghiêm trọng cho hậu thế?

Trên người Phật Đà phía đối diện tản ra hơi thở từ bi vô cùng nồng đậm.

Người bỗng cười lên một tiếng:

- Đây là nhân quả mà thôi.

Đời trước gây nợ, đời sau phải hoàn trả.

Đây là trách nhiệm của ngươi.

Ngươi hiểu không?

Hiểu không?

Đương nhiên là không hiểu!

Lời của Phật Đà có thâm ý gì?

Trên đường trở về, Sở Mặc còn liên tục hỏi Kỳ Tiêu Vũ và Thủy YY:

- Lời của Người là ám chỉ điều gì?

Cái gì gọi là đời trước gây nợ?

Đời trước của ta?

Chẳng lẽ việc đó là do vương tộc họ Sở làm?

Sao có thể?

Sau khi Phật Đà nói xong câu kia liền biến mất.

Sở Mặc cũng không thử tìm lại lần nữa.

Vì hắn biết, hắn có thể nhìn thấy Phật chủ yếu là do hắn tu luyện Lục Tự Chân Ngôn, cho nên cũng giống như đệ tử của Phật.

Nếu không Phật Đà sẽ không gặp hắn, càng không chỉ bảo cho hắn dù chỉ một điều!

Sở Mặc cũng hơi tiếc nuối, hắn chưa kịp hỏi về chuyện ba hồn bảyphách, vì sao lại xuất hiện hiện tượng hai vũ trụ khác nhau lại rất tương đồng nhau.

Xem ra, chuyện này chỉ có thể đợi Hầu Tử thông báo kết quả tìm hiểu rồi.

Nhưng thu hoạch của một chuyến này cũng đã cao hơn dự đoán của Sở Mặc.

Quá bội thu!

Không uổng công hắn trải qua bao cực khổ trên đường trong suốt hai mươi năm.

Thật là xứng đáng!

Ít nhất, bây giờ Sở Mặc cũng đã hoàn toàn hiểu rõ một chuyện mà đến Linh Thông Thượng Nhân cũng không dám chắc chắn.

Không hề tồn tại Đại Tổ!

Không có tồn tại nào cao hơn Thái Thượng!

Khi tìm được con đường kia, có thể làm cho bản thân rời khỏi đau khổ, tìm được vui vẻ, nhưng nếu không tìm được, mãi mãi chúng sinh vẫn sẽ chìm trong khổ đau!

Cho nên, từ trong lời của Phật, Sở Mặc cũng đã suy đoán ra vài điều.

Có vẻ như nếu muốn giúp nhiều người rời khỏi thế giới này hơn, hoặc thay đổi thế giới này hoàn toàn, là khả thi!

Có cơ hội!

Có cách!

Nghị lực thật lớn, nhẫn nại thật lớn, trả giá thật nhiều!

Lời ấy ám chỉ gì?

Chắc phải về sau mới hiểu được.

Thông đạo cuối cùng là thế giới như thế nào, đến Phật Đà cũng chưa thể kết luận chính xác.

Cũng có thể Phật Đà có suy đoán riêng của mình.

Sở Mặc thậm chí đoán rằng, Phật Đà đã từng thấy con đường kia, mà vị Thái Thượng canh giữ phương Đông chắc cũng đã gặp rồi!

Nhưng hai người đó cũng không đi lên con đường đó, với nghị lực, nhẫn nại và trả giá không ai sánh bằng của họ mà lại chấp nhân ở lại thế giới đã gần như khô kiệt này!

Chỉ vì..

Chỉ đường dẫn lối cho chúng sinh!

Đây mới thật sự là từ bi.

Sở Mặc rất kính nể, nhưng bây giờ hắn không làm vậy được.

Bởi bây giờ hắn vẫn phải đương đầu với nguy cơ bốn phía, kẻ thù xung quanh.

Sự diệt vong của vương tộc họ Sở cũng không phải do tồn tại nào cao hơn làm!

Chỉ là bị người ta cố ý thần bí hóa để che giấu chân tướng sự thật mà thôi!

Vu oan lên đầu một vị không hề tồn tại..

Đại Tổ!

Cho tới muôn đời sau, vô số người vẫn tin vào điều này.

Lịch sử từ ngàn xưa của Thông đạo vì sao lại có gián đoạn, chuyệnnày đối với Sở Mặc không còn quan trọng nữa.

Những cổ tộc này vì Sở công tử ở kiếp trước đã nghiên cứu ra pháp khí siêu việt có thể trảm đạo, phạm vào căn cơ bọn họ mới ra tay với toàn bộ vương tộc họ Sở!

Sở công tử kiếp trước chắc hẳn lựa chọn luân hồi chuyển kiếp cũng vào lúc đó!

-----o0o-----

Chương 2134: Trảm thần cách cho ta đi! (1)

Chương 2134: Trảm thần cách cho ta đi! (1)

Sở Mặc đã hiểu hết tất cả như thế, theo lời Phật, đúng là "quả" của hắn, là trách nhiệm của hắn.

Thế nhưng. vì sao lại là ta?

Bởi vì kiếp trước ta nghiên cứu ra trảm đạo sao?

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Ta nghĩ, lời Phật Đà nói chắc là có ý như vậy.

Thủy Y Y cũng gật đầu:

- Ta cũng nghĩ thế.

- Các nàng cho rằng... vị nghiên cứu ra Phong Thần Bảng là tổ tiên của ta?

Tổ tiên của vương tộc họ Sở?

Khóe miệng Sở Mặc hơi giật giật, không dám tin hỏi.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nói:

- Phu quân, chàng quên rồi sao, họ đều là cổ tộc trong Thông đạonhưng dòng họ Sở trong Thông đạo cũng là vương tộc!

Những lời này giống như một dòng điện chạy thẳng vào đầu Sở Mặc!

Dòng họ Sở trong Thông đạo cũng là vương tộc!

Là hoàng thất!

Thông đạo là một nơi như thế nào?

Là trung tâm thật sự của cả vũ trụ to lớn mênh mông vô bờ!

Ở đây hội tụ mọi cường giả tuyệt thế trong vũ trụ!

Gia tộc có thể được xưng là vương tộc trong nơi như thế này, gia tộc đó mạnh mẽ đến mức nào?

Sở Mặc cũng khó có thể tưởng tượng.

Nhưng chắc chắn, vương tộc họ Sở sẽ mạnh hơn những cổ tộc kia!

Cho nên, Sở Mặc vẫn luôn nhầm lẫn, cũng chỉ vì sự diệt vong của vương tộc họ Sở diễn ra quá chớp nhoáng!

Một gia tộc cực kỳ lớn, cực kỳ mạnh mẽ lại chỉ trong một đêm mà diệt vong.

Cả một gia tộc tất cả đều chết hết, không còn một người nào còn sống!

Chuyện như thế dù là ai điều tra cũng sẽ không nghĩ cổ tộc là ngườilàm ra sự việc này.

Việc đổ oan lên đầu một Đại Tổ, dù không hề có chứng cứ, thật sự là lựa chọn không thể nào tốt hơn nữa.

Giống như sinh linh đã đạt đến cảnh giới Thái Thượng chỉ cần lật tay là có thể hủy diệt một gia tộc có vô số Tổ cảnh vậy, cứ thế mà suy ra, một Đại Tổ - lớn mạnh trên cả Thái Thượng – muốn tiêu diệt một gia tộc có Thái Thượng bảo vệ chẳng phải rất dễ dàng?

Sở Mặc cũng vẫn tin vào lời nói ấy, lại không nghĩ đến kẻ thù thật sự vẫn là ở đó.

Tất cả cổ tộc lại liên kết lại, tung ra tin đồn dối trá lòe bịp cả thiên hạ!

Thậm chí, việc lịch sử của Thông đạo có từng bị gián đoạn hay không cũng chưa thể xác định mà còn cần xem xét lại cũng nên!

Bởi vì, chỉ có cách hủy đi phần lớn ghi chép trong một giai đoạn lịch sử nhất định, làm mọi người tin vào sự tồn tại của vị Đại Tổ kia mới có thể hoàn toàn che giấu hành vi phạm tội tày đình của bọn họ.

Sở Mặc thở phào.

Trong lòng hắn ít nhiều có thêm chút bi thương.

Nếu như chuyện thật sự giống lời Phật Đà nói, Phong Thần Bảng, lệnh bài Phong Thần, cả thần cách đều là từ vương tộc họ Sở mà ra, như thế, nguồn gốc của mọi tội ác cũng là từ vương tộc họ Sở mà ra!

Đây chính là nguyên nhân dẫn tới mọi chuyện!

Cho nên, vị hiền triết kia mới gặp nạn.

Cho nên, vương tộc họ Sở những đời sau mới bị diệt vong.

Thật sự, tất cả đều chỉ là một vòng tuần hoàn nhân quả hoàn chỉnh!

Người đối nghịch với trời...

Rồi cũng sẽ bị trời trừng phạt.

Nếu thế, Sở Mặc cũng không có lý do gì để tiêu diệt các cổ tộc, vì vương tộc họ Sở mà báo thù rửa hận.

Tất cả mọi việc đều có nguyên nhân của nó mà thôi.

Nhưng kể cả Sở Mặc có thể cho qua mối thù này, thì hắn vẫn phải thay đổi thế giới này.

Giống như lời thề hắn từng thề vậy: Hắn phải thay đổi mọi thứ!

Phải giúp những sinh linh bị thần cách khống chế tìm được tự do!

Sống cho đến khi nào cát bụi về với cát bụi là chuyện của bọn hắn!

Muốn thực hiện lời thề này, chắc chắn phải chống lại những cổ tộckia!

Nghĩ đến đây, Sở Mặc cười khổ.

Tuy mục đích đã khác trước, nhưng kết quả...

Thật ra cũng chẳng hề khác nhau.

Nhưng, vì nguyên nhân khác nhau, có thể kết quả.. cũng sẽ khác nhau.

Con ưng khổng lồ màu lam đập đôi cánh khổng lồ, bay lượn trên bầu trời.

Đột nhiên nó cất tiếng hỏi:

- Chủ nhân, sau này chúng ta sẽ đối đầu với những cổ tộc kia?

Chống lại bọn họ?

- Đúng vậy

Sở Mặc đáp lại:

- Ngươi sợ à?

- Cũng hơi sợ một chút.

Con ưng thẳng thắn thừa nhận, sau đó nói suy nghĩ của mình không che giấu chút nào:

- Bọn họ quá mạnh mẽ!

Những cổ tộc đó đang điều khiển cả Thông đạo!

Nhưng chỉ cần đi theo chủ nhân, ta lại không thấy sợ nữa.

- Sẽ chết đấy.

Sở Mặc nói.

- Cát bụi lại về với cát bụi.

Chết có gì đáng sợ.

Con ưng nói rành mạch.

Cũng có thể con ưng chỉ vô tình nói ra câu ấy, nhưng cũng làm cho Sở Mặc trầm mặc thật lâu.

Rất nhiều người sợ hãi, rất nhiều sinh linh sợ hãi, thậm chí Linh Thông Thượng Nhân cũng sợ hãi, cũng bất lực.

Nói thẳng ra, đó chỉ là nỗi hèn nhát của bản thân mỗi người mà thôi.

Kể cả Linh Thông Thượng Nhân – một người có tài năng lay động trời đất – khi được Sở Mặc đề nghị trảm thần cách mà vẫn cẩn thận từchối.

Y sợ Đại Tổ sẽ ra tay!

Nhưng mà, làm gì có Đại Tổ.

Đôi lúc, sự thật lại làm người ta cảm thấy không còn lời nào để nói.

Trên đường đi, Sở Mặc nhớ ra lời hứa xưa kia, liền y theo lời hứa, giúp hơn trăm sinh linh rời khỏi quê hương của họ, đến trung tâm Thông đạo.

Đó là một đội ngũ khổng lồ, thực lực cũng mạnh mẽ khó có gì sánh nổi.

Trên đường đi về cũng rất thuận lợi.

Hầu như không gặp phải sinh linh không có mắt nào đến quấy rối.

Sở Mặc vẫn không sử dụng truyền thống trận, vẫn rất khiêm tốn che giấu thực lực, tránh khỏi khu vực hoạt động của loài người.

Khi bóng người bọn họ xuất hiện tại Tú Thủy Sơn Trang lần nữa, mọi thứ ở nơi đây hầu như chẳng có gì thay đổi.

Đi một chuyến, nháy mắt đã qua hơn bốn mươi năm rồi.

Khi Linh Thông Thượng Nhân nhìn thấy bọn họ rất vui mừng.

Sở Mặc thấy y, liền nói ngay một câu:

- Trên đời không tồn tại Đại Tổ.

Linh Thông Thượng Nhân liền bị sợ đến ngây người, đứng ngẩn ra như hóa thành tượng đá.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y hơi giận nhìn Sở Mặc, mang ý trách móc Sở Mặc nói quá đường đột.

Đối với tồn tại ở cảnh giới như Linh Thông Thượng Nhân, việc cố gắng thay đổi suy nghĩ đã duy trì bao nhiêu năm tháng là một việc rất khó.

Ít nhất cũng phải cần một đoạn thời gian để thích nghi.

Nhưng SởMặc lạilàm thế, trái lại còn dứt khoát đi thẳng vào vấn đề.

Không như dự liệu của mọi người, Linh Thông Thượng Nhân cũng không hỏi gì cả mà chỉ yên lặng đứng yên một chỗ, không hề nhúc nhích.

Sau một hồi lâu, y cười gượng.

Sau đó, tiếng cười càng lúc càng lớn.

- Ha ha ha ha...

Ha ha ha ha ha ha ha ha!

Ha ha ha!

Cười đến mức chảy cả nước mắt, sau đó "ộc" một tiếng, phun ra máu.

- Người có sao không?

-----o0o-----

Chương 2135: Trảm thần cách cho ta đi! (2)

Chương 2135: Trảm thần cách cho ta đi! (2)

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y một người bên trái một người bên phải lập tức vọt đến, đỡ lấy Linh Thông Thượng Nhân.

Sau đó, hai người liếc mắt nhìn nhau.

Sâu trong nội tâm, các nàng đã công nhận người này là người cha kiếp trước của các nàng.

Rung động đến từ sâu trong tâm hồn này sao có thể làm giả được.

Linh Thông Thượng Nhân lắc đầu:

- Con gái tốt, con gái tốt, cha không sao cả, cha chỉ là quá vui mừng...

Nói xong, Linh Thông Thượng Nhân không nhịn được trào ra nước mắt.

Sở Mặc cũng hơi thổn thức.

Vào lúc này, giữ yên lặng là một phương pháp an ủi tốt nhất hắn có thể dành cho Linh Thông Thượng Nhân.

Bởi vì, chỉ cần một câu nói ấy của Sở Mặc là đủ, không cần thêm một lời giải thích nào cả.

Mọi thứ liên quan y đều có thể liên tưởng, phán đoán được!

Rất lâu sau, Linh Thông Thượng Nhân thở dài:

- Hóa ra ta lại bị đám khốn kiếp của mấy cổ tộc lớn kia lừa gạt thê thảm đến thế!

Một Đại Tổ thậm chí không tồn tại..

đã lừa ta qua bao nhiêu lần luân hồi rồi?

Thậm chí ta còn bày ra bao nhiêu sắp đặt, gây ra nhân quả nhiều như thế.

Tốt, tốt lắm..!

Cứ chờ đấy, ta sẽ tìm các ngươi tính sổ sau!

Chờ đó!

Linh Thông Thượng Nhân nói, đôi mắt nhìn phía Sở Mặc:

- Đến đây, nhóc con, trảm thần cách cho ta đi!

Quả quyết.

Dứt khoát!

Chuyện này nếu không có ràng buộc vô hình kia thì còn gì phải do dự nữa?

- Tấm Phong Thần Bảng và lệnh bài Phong Thần của ngài giờ đâu rồi?

Sở Mặc nhìn Linh Thông Thượng Nhân, hỏi.

- Ở đây.

Linh Thông Thượng Nhân xòe tay ra, trong bàn tay liền xuất hiện một tấm Phong Thần Bảng cổ xưa và một khối lệnh bài Phong Thần.

- Những sinh linh trong này trừ ngài ra, còn ai còn sống không?

Sở Mặc hỏi.

Linh Thông Thượng Nhân gật đầu:

- Trong đây, tính cả ta thì có ba mươi sáu người còn sống.

Nói xong, ông ấy nhìn Sở Mặc:

-

Sau này ta sẽ tìm tất cả bọn họ, phiền cậu trảm thần cách cho tất cả!

Sở Mặc gật gật đầu.

Trong mắt Linh Thông Thượng Nhân lộ ra vẻ vui mừng, nhìn Sở Mặc:

- Yên tâm, nhóc con, dù kẻ thù của cậu là cả Thông đạo này, ta cũng sẽ đứng về phía cậu, sẽ không cho phép bất kỳ sinh linh, bất kỳ nhân vật nào gây khó khăn cho cậu!

Trong một tiểu thế giới chỉ có hai người Sở Mặc và Linh Thông Thượng Nhân.

Hắn sẽ phải trảm thần cách tại đây.

Sở Mặc triệu hồi Trảm Đạo, lại triệu hồi chín viên Huyết nguyệt, nâng Thương Khung Thần Giám lên tới đỉnh đầu, dưới chân đạp Hỗn Độn Hồng Lô, lấy Thí Thiên trấn số kiếp nơi này.

Linh Thông Thượng nhân nghiêm túc sử dụng mười mấy món pháp khí cổ, lấy chúng để định trụ trong tiểu thế giới này.

Chuyện này, bọn họ cũng đã có niềm tin tuyệt đối nhưng vẫn phải cẩn thận ứng phó.

Sau khi Trảm Đạo xuất hiện thì cười với Sở Mặc, sau đó thân hình biến đổi, hóa thành một cây đao bay đến tay Sở Mặc.

- Lần hạ đao này, cậu trảm đi!

Chín viên huyết nguyệt đều hóa thành hào quang, bay đến cây đaoTrảm Đạo hóa thành!

Tức thì, cây đao liền tỏa ra khí tức Đại Đạo, mà khí tức này cũng là khí tức Sở Mặc chưa bao giờ cảm thụ được.

Lúc này, sâu trong linh hồn hắn cũng xuất hiện rung động nhẹ.

Hắn cuối cùng cũng đã hiểu!

Lúc này, tuy Sở Mặc không còn nhớ chuyện ở kiếp trước nhưng cũng đã cảm thụ được một chút lực lượng luân hồi.

Trong nơi nào đó ở linh hồn bị phong ấn của hắn, nơi mười viên huyết nguyệt hóa thành một thể... hóa thành cây đao, trong nháy mắt ấy, nơi linh hồn hắn bị phongtỏa liền hơi buông lỏng.

Sau đó, Sở Mặc giơ cây đao đó lên, chém về phía mi tâm của Linh Thông Thượng Nhân.

Ngay trong nháy mắt đó, lệnh bài Phong Thần và Phong Thần Bảng vốn đang ở trên người Linh Thông Thượng Nhân liền đồng thời xuất hiện, phát ra hai luồng sức mạnh khổng lồ không gì sánh được bay thẳng đến phía Sở Mặc!

Hẳn là muốn ngăn cản Sở Mặc trảm thần cách cho Linh Thông Thượng Nhân!

Keng!

Thí Thiên phát ra một tràng tiếng kêu, một cảm xúc phẫn nộ khônggì sánh được phát ra từ Thí Thiên.

Sau đó, một ánh sáng màu hồng xuất hiện!

Phong Thần Bảng vỡ đôi, lệnh bài Phong Thần vỡ nát!

Trong nháy mắt đó, ở rất nhiều nơi trong Thông đạo, vài sinh linh Tổ cảnh bỗng nhiên kêu to một tiếng, hai tay ôm đầu, đau nhức trong nháy mắt phát ra khiến cho bọn họ cảm thấy như muốn chết đi.

Nhưng chỉ trong nháy mắt sự đau nhức đó lại qua đi, sau đó bọn họ liền cảm giác thân thể nhẹ nhàng hơn rất nhiều, giống như là gông xiềngbị đánh vỡ vậy!

- Chuyện gì đã xảy ra?

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Thần cách vẫn còn nguyên, nhưng sự trói buộc lại dường như đã biến mất...

Những sinh linh này đều vô cùng khiếp sợ nhưng cũng không hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra.

Trong tiểu thế giới.

Phong Thần Bảng dù bị cắt thành hai nửa nhưng vẫn phát ra khí tức kinh khủng, dường như muốn dính hai nửa lại vào nhau một lần nữa, nhưng dưới những nhát chém liên tục của Thí Thiên lại bị vỡ thành vô số mảnh nhỏ!

Cuối cùng, bị một ngọn chân hỏa từ trên người Sở Mặc lao ra, cứng rắn đốt nó đi!

Khối Phong Thần Lệnh vỡ nát kia cũng bị Thí Thiên hấp thụ!

Mà lúc này, một đao của Sở Mặc đã chém đến mi tâm của Linh Thông Thượng Nhân, chém tới khối thần cách kia.

Két!

Một tiếng vang lanh lảnh, khối thần cách kia đầu tiên là nứt ra một khe hở nhỏ.

Trên mặt Linh Thông Thượng Nhân lộ ra vẻ đau đớn, nhưng cả người cũng không có phản ứng nào khác.

Tiếp đó...Két két két két két!

Một tràng tiếng vang giòn giã liên tiếp vang lên từ trong tinh thần của Linh Thông Thượng Nhân.

Sau đó, khối thần cách kia... liền bể nát!

Vô số mảnh vỡ nhỏ từ các ngõ ngách trong tinh thần vô cùng mênh mông của Linh Thông Thượng Nhân, giống như là có sinh mạng, ý thức được mối nguy khủng khiếp đã đến, dường như muốn trốn đi!

Lúc này, thanh đao hóa thành từ Trảm Đạo trong tay Sở Mặc nháymắt chém ra hơn một triệu nhát!

Mỗi một đao đều chém về phía đầu Linh Thông Thượng Nhân, tuy đao vô cùng chân thật nhưng lại không tạo ra bất kỳ tổn thương nào cho đầu Linh Thông Thượng Nhân.

Chỉ có trong tinh thần của y... mới chịu lực sát thương không gì sánh nổi!

Chém... chính là chém khối thần cách đã bể nát này!

Khi chém nát đến một mức nhất định, cây đao từ Trảm Đạo hóathành kia liền bắt đầu cướp giật và hấp thu những mảnh vỡ thần cách đó!

Bên ngoài, trong Tú Thủy Sơn Trang.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đều mang vẻ mặt lo âu đứng chờ.

Hai nàng đều cảm thấy hơi bất an, thậm chí hơi oán giận một già một trẻ kia đã quyết định quá nóng vội, không kịp cho người ta phản ứng.

-----o0o-----

Chương 2136: Lấy oán trả ơn?

Chương 2136: Lấy oán trả ơn?

Nhưng suy nghĩ kỹ thêm, chuyện thế này cũng không phải là trò đùa của Sở Mặc và Linh Thông Thượng Nhân.

Dù bàn bạc ra sao, bố trí thế nào, cuối cùng... cũng vẫn là kết quả giống nhau mà thôi.

Con ưng khổng lồ màu lam cùng những sinh linh quyết đi theo Sở Mặc khi gặp trên đường kia đều đang tụ tập trong Tú Thủy Sơn Trang, đối với nơi xa lạ này đều cảm thấy rất tò mò.

Giống vậy, những người trong Tú Thủy Sơn Trang cũng rất tò mò về những sinh linh đến từ bên ngoài này.

Hai bên rất nhanh đã tiếp xúc với nhau.

Nếu họ đều là những tộc người bên ngoài kia, lúc này có khi đề phòng lẫn nhau còn nhiều hơn.

Trong tiểu thế giới, vẻ đau đớn trên mặt Linh Thông Thượng Nhân càng ngày càng rõ ràng.

Thần cách của ông ta đã ăn sâu bén rễ qua vô số năm tháng.

Tuy mỗi một lần luân hồi đều có một thần cách mới sinh ra, nhưng trong đời này Linh Thông Thượng Nhân cũng đã sống quá quá lâu.

Cảnh giới của ông ta cũng quá cao!

Trước đây, dù đã dùng đủ mánh khóe để lừa gạt thần cách nhưng sức chống đỡ của thần cách trong đầu ông ta cũng hoàn toàn hơn hẳn những sinh linh Tổ cảnh khác.

Sắc mặt Sở Mặc cũng bắt đầu trở nên tái nhợt.

Hắn tiêu hao quánhiều!

Số lượng lớn Đại dược đỉnh cấp bắt đầu bay vào trong miệng của hắn, các loại đan dược đã luyện chế xong cũng uống vào liên tục, nhưng vẫn không theo kịp tốc độ tiêu hao.

May là trong cơ thể hắn còn có bảy viên Tinh thần, còn có vài cây nhỏ, khi đến lúc mấu chốt vẫn sẽ dành cho Sở Mặc trợ giúp lớn nhất.

Mắt thường thấy được sắc mặt Sở Mặc từ trắng chuyển đỏ, lại từ đỏ chuyển thành trắng.

Trong toàn bộ quá trình, bên tiểu thế giới yên tĩnh không có lấy một âm thanh.

Hoàn cảnh lúc này nhìn qua thật sự kỳ quái như vậy.

Một đống lớn pháp khí đủ loại đủ dạng treo ở khắp nơi áp chế toàn bộ số mệnh của tiểu thế giới.

Một thanh niên tóc trắng vung thanh đao có vẻ vô cùng sắc bén trong tay, chém mạnh về phía một lão già tiên phong đạo cốt, trong chốc lát đã chém được mấy trăm ngàn đao!

Toàn bộ quá trình đều diễn ra liền mạch, tiêu hao của Sở Mặc cũng càng lúc càng lớn.

Cuối cùng, Sở Mặc cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Nhưng mảnh vỡ thần cách trong tinh thần của Linh Thông Thượng Nhân cũng ngày càng ít đi!

Ha!

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý mà Sở Mặc chủ động vận hành bắt đầu hấp thu hàng loạt tinh khí bên trong tiểu thế giới.

Đây cũng là chuyện đã chuẩn bị xong từ trước.

Trong tiểu thế giới này của Linh Thông Thượng Nhân chứa một lượng tinh khí lớn đến mức khó có thể tưởng tượng, theo tâm pháp củaSở Mặc không ngừng vận hành, toàn bộ tinh khí đều ùa đến phía Sở Mặc.

Những mảnh vỡ thần cách trong tinh thần của Linh Thông Thượng Nhân cuối cùng cũng bị Trảm Đạo chém sạch sẽ!

Ngay cả những mảnh vỡ vô cùng nhỏ cũng bị cây đao Trảm Đạo hóa thành hấp thụ.

Vào thời khắc mọi thứ kết thúc, Sở Mặc không hề giữ một chút hình tượng phong độ nào, đặt mông ngồi trên mặt đất, toàn bộ cơ thể cũng đã mệt đến tê liệt, không hề nhúc nhích.

Linh Thông Thượng Nhân thì yên lặng đứng một chỗ, dường như đang cảm thụ cái gì đó.

Sau một lúc lâu, y chậm rãi mở hai mắt ra.

Trong đôi tròng mắt có tinh quang vô tận lóe lên, nhìn qua đúng là chói mắt hết sức.

Y nhìn về phía Sở Mặc đang ngồi bệt dưới đất, tinh quang dần dần thu lại, cuối cùng lại hóa thành cực kỳ ôn hòa.

- Nhóc con, cám ơn cậu.

Y nói.

- Được rồi.

Sở Mặc gật đầu.

- Ừm, cậu đã rất mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi ở đây cho thật tốt đi đã!

Linh Thông Thượng Nhân nói, tay nhẹ vung lên, những pháp khí trong hư không kia trong nháy mắt biến mất.

Sau đó, thân hình của y cũng biến mất.

Sở Mặc hơi cau mày, cảm thấy có điều bất thường, liền lập tức đứng lên muốn rời khỏi tiểu thế giới này.

Đúng lúc đó, "ông" một tiếng, vô số pháp trận trong toàn bộ tiểu thế giới liền sáng lên!

Một sắp xếp thô sơ đơn giản như thế lại có tác dụng không ngờ!

Tất cả pháp trận đều chồng lên nhau, phát ra uy áp vô tận khiến Sở Mặc bị áp chế ở một chỗ, đến cả đi đứng, cử động...

đều vô cùng khó khăn!

Sở Mặc sửng sốt, tức giận quát lên:

- Người có ý gì đây?

Thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân chậm rãi truyền đến:

- Năng lực của cậu quá nghịch thiên, nếu xuất hiện thế gian chắc chắn sẽ gây nên đuổi giết vô cùng thảm khốc.

Nhóc con, ta chỉ muốn tốt cho cậu thôi!

Chuyện cậu phải làm, ta chắc chắn sẽ giúp cậu hoàn thành.

Khi trở về, ta sẽ đưa những người đó đến gặp cậu, cậu chỉ cần giúp bọnhọ trảm thần cách thôi, những việc khác để ta thay cậu chống đỡ!

- Linh Thông Thượng Nhân, ông lấy oán trả ơn sao?

Sở Mặc lạnh giọng nói.

- Nhóc con, có rất nhiều chuyện không hề đơn giản như cậu nghĩ.

Ta không hề có ác ý, cậu đừng hiểu lầm.

Âm thanh của Linh Thông Thượng Nhân vẫn rất ôn hòa như trước.

- Hiểu lầm?

Sở Mặc cười lạnh một tiếng, lúc này hắn cũng đã bình tĩnh hoàn toàn, trên mặt nở nụ cười mỉa mai vô cùng.

Hắn thầm nghĩ:

- Ta thật là khờ, một người có thể sắp đặt một âm mưu vạn cổ đến nay làm sao có thể là một người lương thiện đây?

- Đúng vậy, là hiểu lầm.

Thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân tiếp tục truyền đến.

- Đừng làm tổn thương Tiêu Vũ và Y Y.

Sở Mặc thở dài nói.

- Hai nàng là con gái của ta, tại sao ta lại làm chúng nó tổn thương?

Thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân truyền đến:

- Cho dù cậu có tin hay không, ta cũng không hề lừa cậu, những gì tanói với cậu đều là sự thật.

Với tính tình của cậu, nếu để cậu rời khỏi đây sợ rằng chẳng mấy chốc cả Thông đạo sẽ biết đến năng lực này của cậu.

Đến lúc đó, toàn bộ cổ tộc sẽ đuổi giết cậu.

Hai cô con gái của ta sẽ phải gánh chịu hậu quả!

Cho nên, nhóc con, cậu phải im lặng chờ đợi ở đây, tĩnh tâm tu luyện!!

Bên trong tiểu thế giới này có tinh khí vô tận, là điều kiện tốt cho cậu tu luyện.

Có lẽ sẽ cô đơn trống vắng, nhưng sẽ... có lợi ích lớn đối với cậu!

Sở Mặc lúc này cũng đã bình tĩnh lại.

Dù Linh Thông Thượng Nhân có thiện ý hay ác ý, nhưng việc y giam cầm hắn vẫn là chuyện thật như sắt thép, không cần phải cãi cọ thêm nữa.

Sở Mặc hơi nhắm mắt lại, việc làm này của Linh Thông Thượng Nhân khiến ác ý hắn dành cho thế giới này lại càng thêm rõ ràng hơn mấy phần.

Hắn chợt nhớ tới lời Linh Thông Thượng Nhân từng nói về Phật Đà.

- Có lẽ là đang cố ý trốn ta?

Trốn ông để làm gì?

Chẳng lẽ Phật đà lại sợ ông sao?

Hay là trốn ông... vì không muốn thấy ông?

Sở Mặc khẽ thở dài.

Chúng sinh đều phải trải qua khổ đau?

Đều là tự mình rước vào.

Bên ngoài.

Tú Thủy Sơn Trang.

-----o0o-----

Chương 2137: Gặp nguy (1)

Chương 2137: Gặp nguy (1)

Trong nháy mắt khi thân ảnh của Linh Thông Thượng Nhân xuất hiện, đất trời lung lay!

Loại cảnh giới như y, một khi không còn trói buộc của thần cách, khí tức phát ra chắc chắn là kinh thế hãi tục.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đầy xúc động vọt đến, nhưng chỉ thấy được một mìnhLinh Thông Thượng Nhân, sắc mặt hai nàng trở nên trắng bệch.

- Sở Mặc đâu?

Kỳ Tiêu Vũ hỏi.

Linh Thông Thượng Nhân nhìn hai nàng:

- Chẳng lẽ hai người các con không muốn chúc cha đã hoàn toàn thoát khỏi sự điều khiển của thần cách sao?

- Phu quân của ta đâu?

Thủy Y Y lập tức lạnh mặt, giọng lạnh lẽo hỏi.

Lúc này Linh Thông Thượng Nhân cũng thu lại vẻ vui mừng trên mặt, chầm chậm nói:

- Hai đứa con gái các con, trong lòng hai con chồng lớn hơn tất cả, phải không?

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đều mang vẻ mặt tất nhiên gật đầu, cực kỳ ăn ý.

- Tốt, tốt, các con đã muốn thấy hắn đến thế, ta đây sẽ đưa các con đi gặp.

Linh Thông Thượng Nhân nói, tay vung lên.

Trong nháy mắt, thân ảnh Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y liền biến mất trong hư không.

- Còn cả bọn chim thú các ngươi nữa.

Linh Thông Thượng Nhân nói, cũng liền sau đó đưa những sinh linh không phải con người đi theo Sở Mặc đưa vào bên trong tiểu thế giới.

Làm xong hết mọi chuyện, trong con ngươi Linh Thông Thượng Nhân bắt đầu xuất hiện một vũ trụ lớn vô cùng mênh mông.

- Một thế lực vượt qua tất cả cổ tộc do ta đứng đầu sẽ được thành lập.

Y nói rồi thân hình biến đổi, hóa thành một thanh niên tóc trắng, chính là vẻ ngoài của Sở Mặc.

Đến cả tràng vực trên người cũng giống như đúc!

Sau khi hóa thành hình dạng Sở Mặc, Linh Thông Thượng Nhân bĩu môi, lẩm bẩm một câu:

- Không quen cho lắm, nhưng không sao, sau này...

Tất cả mọi thứ đều nhờ ta mà nên!

Người đời căn bản không hiểu, con đường thông thiên cần một tòa pháp trận lớn vô cùng...

Chỉ có thể mở!

Không có thế lực, lấy đâu ra tài nguyên?

Không có tài nguyên, sao có thể xây tòa pháp trận kia được?

Hít sâu một hơi, trên khuôn mặt anh tuấn của Sở Mặc do Linh Thông Thượng Nhân biến thành nở một nụ cười thản nhiên:

- Tình hình... cho đến hôm nay mới chính thức hoàn mỹ.

Chỉ tiếc congái của ta thà ở lại cùng hắn cũng không muốn theo ta.

Không sao...

Sẽ có một ngày ta cho các con rời khỏi lồng giam kia, các con vẫn sẽ cảm kích ta.

Linh Thông Thượng Nhân nói rồi tiện tay vung nhẹ một cái, toàn bộ Tú Thủy Sơn Trang liền tiêu tan thành mây khói.

Kể cả những người trong Tú Thủy Sơn Trang cũng biến mất.

Từ nay về sau, trên đời này không còn Tú Thủy Sơn Trang nữa.

Bên trong tiểu thế giới bị vô số pháp trận phong ấn kia, Sở Mặc rất nhanh cảm nhận được sự không ổn định, lại kinh ngạc phát hiện Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đã xuất hiện trước mặt hắn.

Không lâu sau, đám ưngkhổng lồ màu lam và các sinh linh mà hắn thu nhận trên đường cũng xui xẻo xuất hiện ở đây.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, sau đó cười gượng.

Kết quả này dù rất tồi tệ rồi, nhưng cũng chưa đến nỗi bết bát nhất.

Ít ra Linh Thông Thượng Nhân cũng không làm gì bọn họ.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y thấy Sở Mặc liền chạy như bay đến, vẻ mặt tràn đầy phẫn nộ và đau thương.

Đến nước này, các nàng đã hoàn toàn hiểu rõ, tất cả mọi chuyện đều là sắp đặt của Linh Thông Thượng Nhân!

Những người trẻ tuổi bọn họ dù thông minh không gì sánh được, nhưng cuối cùng vẫn bị Linh Thông Thượng Nhân lừa dối.

- Phu quân, xin lỗi, là chúng ta đã gây rắc rối cho chàng.

Trong đôi mắt vốn trong veo của Thủy Y Y cũng đã xuất hiện hơi nước, nhẹ giọng nói.

- Không nên nói như thế, ít ra chúng ta vẫn được ở chung với nhau.

Sở Mặc nắm bàn tay hơi lạnh của Thủy Y Y, mỉm cười nói.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Có khi nào ông ta đã sớm biết mọi chuyện?

Nhưng vẫn lừa gạtchúng ta?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ông ta không biết.

Nhớ tới những lời Phật Đà từng nói, Sở Mặc nhịn không nổi thở dài trong lòng.

Linh Thông Thượng Nhân người này thật sự quá phức tạp.

Người như thế cơ bản không thể sử dụng thiện ác để đánh giá y một cách đơn giản.

Chỉ có thể nói, sau khi trải qua vô số lần luân hồi, sâu trong nội tâm y đã hoàn toàn bỏ qua cái gọi là tình cảm.

Vì thực hiện mục đíchtrong lòng, có thể liều lĩnh!

Cho nên khi y được nghe Sở Mặc nói thế gian không hề có Đại Tổ, tất cả mọi chuyện đều là âm mưu của cổ tộc, y liền không hề do dự giam lỏng Sở Mặc ở đây.

Hận thù đối với những cổ tộc trong Thông đạo của y làm y không muốn đứng phía sau Sở Mặc, yên lặng trợ giúp Sở Mặc, mà muốn tự thân ra tay, lật đổ tất cả cổ tộc!

Có thể y còn có tính toán khác, nhưng những điều này không phải là suy nghĩ của Sở Mặc.

Một khi hai người đối mặt bàn bạc chuyện này, chắc chắn sẽ phát sinh mâu thuẫn.

Đến lúc ấy, những ý tưởng trong lòng Linh Thông Thượng Nhân chưa chắc đã dễ dàng thể hiện ra.

Con ưng khổng lồ màu lam cùng những sinh linh không phải con người đi đến, tất cả đều rất mệt mỏi nhưng lại không cảm thấy bị Sở Mặc liên lụy, mà là không ngờ được sẽ bị giam lại.

Vô số pháp trận bên trong tiểu thế giới này đều được mở ra tạo thành một nhà tù thật lớn, giam giữ những sinh linh bên trong không thể rời đi.

Sở Mặc nhìn mọi người một cái, sau đó nói:

- Không cần nghĩ đến cái gì nữa, tĩnh tâm tu luyện thôi!

Nói xong, hắn liền khoanh chân ngồi xuống, yên lặng bắt đầu tu luyện.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đau lòng nhìn Sở Mặc.

Hắn vì giúp Linh Thông Thượng Nhân mà đã làm nhiều như thế.

Mười mấy năm bôn ba bên ngoài, cuối cùng mới có thể cởi ra trói buộc lớn nhất trên người Linh Thông Thượng Nhân, nhưng cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế, dù là ai sợ là đều cảm thấy muốn điên lên.

Nhưng hắn không hề, thậm chí không hề nói một câu oán hận.

Nhưng càng như vậy càng làm cho hai nàng cảm thấy không cam lòng cho hắn, không nỡ thay hắn.

Càng nhiều hơn là sự bất đắc dĩ.

Đến cảnh giới như Linh Thông Thượng Nhân, muốn áp chế bọn họ thật sự không cần thủ đoan quá phức tạp, chỉ là một suy nghĩ trong đầu mà thôi.

Mấy tháng sau.

Một ngày, phía trên tiểu thế giới bất chợt mở ra một cánh cửa, sau đó có một bóng người từ trên trời giáng xuống.

Đây là một tu sĩ nhìn qua rất già nua, nếp nhăn trên mặt dường như có ngàn con kênh giăng đầy.

Đôi mắt cũng đã hơi vẩn đục.

Tóc thì rối cào cào, quần áo trên người cũng đã có chút cũ rách.

Nhưng tràng vực trên người lão lại làm cho sinh linh bên trong tiểu thế giới rung động.

Tổ cảnh đỉnh!

Đây là một tu sĩ lớn tuổi mạnh mẽ.

Thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân vang lên trong đầu Sở Mặc.

- Nhóc con, trảm thần cách cho ông ta.

-----o0o-----

Chương 2138: Gặp nguy (2)

Chương 2138: Gặp nguy (2)

Sở Mặc ngồi yên không nhúc nhích, lúc này, một hình ảnh trong ký ức xuất hiện trong tinh thần của Sở Mặc.

Sở Mặc anh tuấn trẻ tuổi đầu tóc bạc trắng đang cùng Cổ Băng Băng chuyện trò vui vẻ.

Nhìn chung quanh, chắc nơi này là một nơi khá bí mật.

Sở Mặc nhíu mày, sắc mặt liền trở nên băng lạnh.

Hắn không thể ngờ Linh Thông Thượng Nhân vậy mà giả dạng hắn, chạy đến chỗ Cổ Băng Băng.

- Nhóc con, ngoan ngoãn nghe theo lời ta.

Thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân tiếp tục truyền đến, không có chút uy hiếp.

Cực kỳ bình thản.

Nhưng trong lòng Sở Mặc lại lần nữa dâng lên căm giận ngút trời.

Hắn truyền lại một thần niệm:

- Nói thế nào đi nữa thì ta cũng coi ông là bậc cha chú, ông làm như vậy có phải quá quá đáng không?

- Không hề quá đáng.

Linh Thông Thượng Nhân thản nhiên nói:

- Quan niệm của cậu và ta không hề giống nhau.

Cậu muốn thành lập một thế lực để phá vỡ cổ tộc kia, ta lại muốn thông qua thế lực này tiêu diệt toàn bộ cổ tộc, sau đó.. rời khỏi Thông đạo.

Nhóc con, cậu cứ tạo cho mình nền tảng tốt trước đã.

Sở Sở cũng là một đứa trẻ khá ưu tú.

Cậu yên tâm, ta sẽ làm tốt hơn cậu.

- Tóm lại là ông muốn làm gì?

Sở Mặc lạnh lùng hỏi.

- Giúp bọn họ thành lập thế lực, sau đó thế lực đó sẽ làm việc cho ta, tiêu diệt toàn bộ cổ tộc, thiết lập một tòa pháp trận tối cao, rời khỏiThông đạo!

Linh Thông Thượng Nhân vẫn luôn cho người khác cảm giác cực kỳ thẳng thắn.

Y cũng không cần phải nói khoác làm gì.

Bởi vì y cực kỳ tự tin vào pháp trận đang cản trở Sở Mặc của mình!

- Để thực hiện tâm nguyện này, ta có thể hi sinh con gái của mình, ta có thể dành vô số năm để bố trí!

Ta đã đợi ba chục ngàn kỷ nguyên rồi, bây giờ đã đến lúc thu về thành quả!

Trong thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân mang theo vài phần xúc động.

- Hi sinh con gái của mình?

Sở Mặc hỏi:

- Ông có ý gì?

- Năm xưa là ta cố tình cho nó gặp cậu, khiến nó thích cậu.

Dưới sự ảnh hưởng và trợ giúp của ta, cậu mới lựa chọn luân hồi.

Đừng nghi ngờ gì, ta thật sự đã cứu cậu một mạng.

Sau khi cậu luân hồi, con gái của ta lại muốn tự sát, ta mới giúp đỡ nó một phân thành hai, đưa vào trong La Thiên Đại Vũ Trụ.

Lúc đó ta cũng đoán được trong hai người họ ít nhất cũng có một người có duyên phận với cậu, đồng thời sinh ra.

Không ngờ kết quả còn hoàn mỹ hơn ta nghĩ, hai người bọn họ đời này vẫn làm vợ cậu như cũ.

Thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân không nhanh không chậm, bình tĩnh nói.

- Nói cách khác, trong lòng ông, trên đời này, người nào ông cũng có thể hi sinh, đúng không?

- Đến thời điểm mấu chốt thì đúng là như vậy.

Ngay cả bản thân... ta cũng có thể hi sinh.

Linh Thông Thượng Nhân nói.

- Nếu thế, ông không phải vừa mới biết gần đây, mà là lúc bắt đầu từ ba chục ngàn kỷ nguyên trước, ông thật ra đã biết rất nhiều chuyện, đồng thời bắt đầu sắp đặt mọi chuyện.

Nhưng lúc đó lại không có ai có năng lực trảm thần cách, nên ông chỉ có thể chờ đợi.

Phải không?

Sở Mặc hỏi.

Linh Thông Thượng Nhân im lặng một lúc lâu, sau mới đáp:

- Không sai.

- Với đạo hạnh và kiến thức uyên bác của ông, sao ông lại không biết Đại Tổ không hề tồn tại?

Vấn đề này vẫn luôn làm Sở Mặc cực kỳ nghi ngờ.

- Ta thật sự không biết việc này!

Trong thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân lại xuất hiện một chút oán thán hiếm hoi:

- Nếu ta biết trước thì ta đã thu lưới từ rất nhiều năm trước rồi!

Về vấn đề này chỉ có thể nói sức ảnh hưởng của cổ tộc trong Thông đạo quá mạnh mẽ mà thôi!

Để tạo ra giả tưởng này, bọn họ thậm chí liên hợp lại hãm hại chính gia tộc mình... cố gắng phá hủy tất cả sách cổ thời đại viễn cổ, tạo thành hiện tượng giả là lịch sử của thông đạo từng bị gián đoạn.

Trong lòng Sở Mặc lúc này cũng hơi hiểu ra rồi.

Vương tộc họ Sở năm xưa hẳn đã bắt đầu suy tàn từ khi vị tổ tiên chế ra Phong Thần Bảng kia gặp nạn.

Tất cả Phong Thần Bảng và lệnh bài Phong Thần đều bịnhững cổ tộc chia chác hết.

Sau đó, vương tộc họ Sở tuy bề ngoài vẫn mạnh mẽ không ai bằng như trước, nhưng thực tế lại hoàn toàn bị các cổ tộc kia khống chế.

Điều này cũng giải thích vì sao mười mấy kỷ nguyên trước vương tộc họ Sở lại bị hủy diệt trong một đêm!

Bởi vì trong vương tộc họ Sở xuất hiện một Sở công tử kinh tài tuyệt diễm!

Thậm chí còn được sinh linh trong Thông đạo tung hô là "Sở công tử có một không hai"...

Lúc đó cổ tộc trong Thông đạo liền nhận ra sự tồntại của vị Sở công tử này uy hiếp cực lớn đến địa vị của bọn họ!

Thậm chí hắn còn có thể là tồn tại ngang với vị tổ tiên vương tộc họ Sở kia!

Cho nên, trong một đêm, vương tộc họ Sở liền bị diệt hoàn toàn.

Dù họ có Thái Thượng che chở vẫn không thể may mắn thoát khỏi.

Chỉ có thể nói, trên đời này khắp nơi đều tồn tại sắp đặt, tính toán!

Có những âm mưu thậm chí trước khi nó bắt đầu, có thể ẩn giấu trong năm tháng vô tận, không ai có thể nhận ra!

Đến một ngày nó bắt đầu, thì cũng không có ai có thể ngăn cản.

Những âm mưu này đều là theo xu thế chung của thế giới mà thôi.

- Vậy nên, nhóc con, thế giới này có rất nhiều chuyện không giống như cậu nghĩ.

Không đơn giản như thế, càng không dễ dàng như thế.

Ta đã rất thẳng thắn với cậu rồi, cũng rất khoan dung, đến một ngày cậu sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ta.

Trong thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân tràn ngập sự hiền từ.

Sự trao đổi của hai bên hoàn toàn là sự nối liền thần niệm, tuy có vẻ mất rất nhiều thời gian nhưng thực ra chỉ là thời gian trong nháy mắt mà thôi.

Lúc này, ánh mắt Sở Mặc nhìn về phía ông lão nhìn có vẻ cực kỳ rách rưới kia.

- Cậu... có thể giúp ta trảm thần cách sao?

Ông lão nhìn Sở Mặc, trong mắt tràn đầy vẻ không tin tưởng.

Cái gì mà Sở công tử độc nhất vô nhị, ông ta chưa từng nghe đến bao giờ.

Ông ta chỉ có thể cảm giác, nơi này giống như một nhà tù, nhốt thanh niên tóc trắng này.

Hắn là ai thì lão cũng không biết.

Hắn rất nổi tiếng sao?

Vì sao đại ca lại truyền thần niệm đến cho mình, dẫn mình đến đây?

Chỉ trong nháy mắt khi ông lão nghèo túng đang suy nghĩ lung tung.

Sở Mặc giơ tay lên.

Một đao.

Tràng vực trên người lão giả trong nháy mắt bùng nổ, giận dữ quát lên:

- Tiểu tử, ngươi dám?

Tinh - khí - thần trên người lão giả thoáng cái đã thay đổi hoàn toàn, giống như một con cự long (rồng lớn) mới thức tỉnh.

Phản ứng của lão đúng là nhanh đến khó tin.

Trong nháy mắt khi Sở Mặc ra tay, lão thực ra cũng đã chuẩn bị đánh trả.

-----o0o-----

Chương 2139: Liên Minh Tinh Anh (1)

Chương 2139: Liên Minh Tinh Anh (1)

Nhưng sau một khắc, toàn bộ động tác của lão dừng lại.

Bởi vì lão nghe được trongtinh thần của mình, khối thần cách quấy nhiễu lão bao nhiêu năm phát ra âm thanh tan vỡ!

Trên mặt lão giả, ánh mắt chấn động đến không tin nổi, vẻ mặt đờ đẫn nhìn Sở Mặc.

Thậm chí ngay cả sự đau nhức truyền tới từ trong tinh thần, lão cũngtheo bản năng coi thường.

Thần cách của một tu sĩ Tổ cảnh đỉnh, Sở Mặc rất nhanh đã hoàn toàn chém nát, hủy diệt, tiếp đó, sức mạnh bàng bạc trong thần cách bị Trảm Đạo hấp thu.

Lúc thần cách của lão giả này hoàn toàn bị chém nát, trên người lãomạnh mẽ phát ra một loạikhí thế hoàn toàn kháctrước!

Khí thế kia, vậy mà như là rất viên mãn.

Sở Mặc nhìn ánh mắt của lão giả mang theo vài phần kinh ngạc.

Thần cách này, lại sắp bước vào tu sĩ cảnh giới Thái thượng!

Khó trách lão lại phản ứng nhanh như thế!

Chẳng trách Linh Thông Thượng Nhân đưa lãovào đầu tiên.

Thì ra là thế!

Có điều, đúng lúc này, Trảm Đạo đã rất lâu không nói chuyện bỗng truyền tới tinh thần của Sở Mặc một thần niệm.

- Phụ thân, không có gì phải lo lắng, hấp thu lực lượng đủ rồi, mười người chúng ta sẽ có năng lực phá vỡ tiểu thế giới (thế giới nhỏ) này!

Nói xong, Trảm Đạo lại im lặng trở lại, một chút âm thanh cũng không cónữa.

Nhưng trong lòng Sở Mặc cũng đã nổi lên sóng to gió lớn!

Tiểuthế giới này, không có lực lượng ở cấp bậcThái thượng kia thìđừng mơ tưởng.

Sở Mặc ngay cả suy nghĩ thử nghiệm một chút cũng không dám nghĩ tới.

Không nghĩ tới, Trảm Đạo lại có năng lực như vậy.

Lần đầu tiên, Sở Mặc cảm thấy phảicảm tạ bản thân ở kiếp trước có năng lực chế ra món pháp khí này, quả thật là có một không hai!

Lúc này, lão giả kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

Nhìn hồi lâu, lúc này mới khom lưng thi lễ một cái, nói:

- Mặc dù không biết ngươi là ai, nhưng thật sự cảm ơn ngươi, ngươi đã giúp ta chém nát thần cách, phá đi ràng buộc bấy lâu.

- Hắn chưa nói với ngươi sao?

Sở Mặc nhìn lão giả.

Lão giả khẽ nhíu mày:

- Ngươi đang nói đến Linh Thông đại ca?

Linh Thông đại ca...

Quả nhiên là anh em với Linh Thông Thượng Nhân.

- Hắn chỉ nói với ta rằng hãy đi tới nơi này, sẽ có người giúp ta chém nát thần cách.

Nhưng, tại sao ta cảm giác chỗ này hơigiống.. nhà tù?

Lão giả lẳng lặng nhìn Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Yđang đứng cáchđó không xa, sau đó lại nhìn đến hơn trăm sinh linh phía xa, vẻ mặt nghi hoặc.

- Đây chính là nhà tù.

Sở Mặc cười cười.

Trong ánh mắt lão giả, liền lộ ra vẻ lúng túng.

Lãobây giờ đã hiểu được một chút.

Chắc hẳn đại ca đã tìm được người trẻ tuổi có được năng lực nghịch thiên này làm việc cho đại ca.

Quả nhiên, lúc này, một đạo thần niệm truyền tới tinh thầncủa lão giả, dạy lãolàm thế nào rời khỏi tiểu thế giới này, tiếp đó sẽ tới đâu chờ.

Sau đó, lão giả mang vẻ mặt áy náy nhìn Sở Mặc:

- Người trẻ tuổi, thật có lỗi, ta không thể dẫn ngươi ra ngoài cùng.

Nhưng lần sau gặp lại đại ca, ta sẽ cầu xin tha cho ngươi.

Ta cảm thấy được nhân phẩm ngươi rất tốt.

Lão giả nói rồi phất tay với Sở Mặc một cái, thân ảnh lão từ từ nhạt đi.

- Nhóc con, làm không tệ.

Thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân truyền tới.

Sở Mặc từ tốn nói:

- Dạy từng người tiến vào nơi này phương pháp rời đi như vậy, không sợ bọn họ sẽ nói cho ta biết à?

- Mỗi phương pháp rời đi của mỗi người đều khácnhau.

Nhóc con, ngươi yên tâm, vấn đề này ta suy nghĩ chu đáo hơn ngươi nhiều.

Thần niệm của Linh Thông Thượng Nhân vẫn rất bình thản.

- Được rồi, ta phải đi làm việc, Cổ Băng Băng làm việc hơi chậm, ta muốn nhắc nhở nàng ta.

Làm việc gì ta cũng không thích lề mề dây dưa.

- ...

Sở Mặc xạm mặt, không nói gì.

Từ đầu đến cuối, Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Ycũng chưa từng liếc mắt nhìn sang, tựa như cái gì cũng không biết.

Sở Mặc liền hiểu ra, tiểu thế giới này so với tưởng tượng của hắn còn phức tạp hơn.

Nhưng từ trong miệng lão giả kia, hắn biết được một tin rất quan trọng: tiểu thế giới này rất có khả năng không bị Linh Thông Thượng Nhân mang theo bên người!

Suy đoán này trong cuộc sống về sau, được Sở Mặc hoàn toàn xác nhận.

Theo thời gian trôi qua, tu sĩ tiến vào tiểu thế giới này cũng ngàycàng nhiều.

Qua mười năm, đã có hơn ngàn người tiến vào tiểu thế giới!

Từ điểm này có thể nhận ra, Linh Thông Thượng Nhân thật ra đã sớm có sắp đặt.

Sở Mặc nhớ đến lúc hắn ở thiên giới, trên La Thiên Tiên Vực, Linh Thông Thượng Nhân từng cố gắng làm cho Hắc Ngư lão tổ tan vào trong thân thể hắn.

Đó hẳn là một trong những thủ đoạn khống chế của Linh Thông Thượng Nhân.

Tuy thực ra bản thân mình luôn duy trì cảnh giác với Linh Thông Thượng Nhân, nhưng thực tế, đây là một âm mưu quang minh chính đại, là một cái bẫy chết.

Căn bản không có phương pháp giải quyết.

Trừ phi Sơ Mặc hoàn toàn từ bỏ Kỳ Tiêu Vũ và ThủyY Y.

Nếu không, sớm muộn sẽ phải đối mặt với Linh Thông Thượng Nhân.

Một khi hai bên gặp mặt, với thực lực của Linh Thông Thượng Nhân, muốn chế trụ Sở Mặc căn bản không cần phí chút sức nào.

Nếu như toàn bộ sự sắp đặt này, chuyện duy nhất Sở Mặc làm sai chính là hắn không nên đi gặp Phật Thích Ca Mâu Ni, càng không nên báo cho Linh Thông Thượng Nhân biết thế gian không tồn tại Tổ cảnh.

Đây chính là sai lầm duy nhất của Sở Mặc.

- Về sau, sẽ không tiếp tục như vậy nữa.

Sở Mặc thầm nghĩ.

Từ khi Trảm Đạo nói một lần thì không mấy khi nói chuyện nữa.

Sở Mặc cũng không hỏi tới, bởi vì chỉ cần ngày đó tới, nhất định Trảm Đạo sẽ tự nói.

Sở Mặc cùng Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y ở bên trong tiểu thế giới xây một căn nhà, sống ở đó.

Những sinh linh phi nhân loạiđều an tĩnh tu luyện.

Dù đây là một nhà tù, nhưng tinh khí trong này lại khá nồng đậm Sinh linh tu luyện trong đây nhiều như vậy cũng không xảy ra hiện tượng khô kiệt linh khí.

Lúc này, bên ngoài Thông Đạo, thế giới vẫn khá an tĩnh, bình yên.

Nhưng trên thực tế, từng đợt sóng ngầm đang yên lặng nổi lên.

Càng ngày càng nhiều đệ tử cổ tộc thuộc nhánh chính rời xa gia tộc, dẫn đội đi thi hành rất nhiều nhiệm vụ.

Nhưng trên thực tế, những ngườitrên Phong Thần Bảng trong lúc vô tình đều bị chém nát thần cách, hoàn toàn khôi phục tự do!

Hầu như tất cả những người bị chém nát thần cách đều hoàn toàn không biết ai đã trợ giúp họ.

Bởi vì khi họ tiến vào bên trong tiểu thế giới sẽ bị phong ấn hoàn toàn các giác quan, ngay cả giác quan thứ sáu cũng bị phong ấn.

Nhìn không thấy, nghe không được, không thể ngửi, tất cả cảm ứng đều hoàn toàn biến mất!

Sau đó, sau khi ra ngoài liền phát hiện thần cách của mình đã biếnmất!

-----o0o-----

Chương 2140: Liên Minh Tinh Anh (2)

Chương 2140: Liên Minh Tinh Anh (2)

Cảm giác mừng rỡ đến phát điên như vậy, cộng thêm quá trình bị chém nát thần cách quá thần bí đều làm cho những người vốn mang theo thần cách, đối với người đứng sau chuyện này cảm động đến rơi nước mắt.

Bọn họ không hề biết tên họ người đó, chỉ biết, người kia xưng "đại ca".

Từ đó, "đại ca" là cái tên toàn Liên Minh Tinh Anh kiên quyết ủng hộ!

Đại ca bọn họ giúp họ giải trừ ràng buộc lớn nhất, nhưng cũng khôngđòi hỏi được đền đáp gì, thậm chí không can thiệp đến lựa chọn của bọn họ.

Chỉ là đề xuất với bọn họ có thể lo choLiên Minh Tinh Anh.

Sau khi bọn họ hiểu rõ ràng, phát hiện ra Minh Chủ của Liên Minh Tinh Anh là một người con gái vô cùng cường đại (mạnh mẽ).

Sau lưng nàng là Lạc Thủy Gia Tộc, là tuyệt thế thiên tài, người xuất sắc nhất thế hệ trẻ, Lạc Phi Hồng.

Đồng thời còn có nhân tài gần đây mới xuất hiện thuộc Cổ Thần Gia Tộc, Thương Cổ Thành Chủ - Cổ Băng Băng.

Ngoài ra còn có rất nhiều đệ tử cổ tộc nhánh chính hỗ trợ cho người con gái này.

Sự tồn tại của Liên Minh Tinh Anh, toàn bộ cổ tộc đều biết đến.

Nhưng không có bất cứ cổ tộc nào biểu hiện địch ý (thái độ thù địch) với Liên Minh Tinh Anh.

Thậm chí những tu sĩ mang thần cách đã bị chém nát, khi gia nhập Liên Minh Tinh Anh cũng không gặp cản trở gì.

Một thế lực cường đại như vậy đang không ngừng phát triển, những người từng ở trên Phong Thần Bảng đã bị chém nát thần cách, khi gia nhập Liên Minh Tinh Anh không hề kháng cự!

Vậy nên, những năm gần đây, trong hơn ngàn tu sĩ Tổ cảnh bị chém nát thần cách, chỉ có chưa đến mười người lựa chọn yên lặng ở ẩn.

Nhưng bọn họ dù ở ẩn, tất cả đều giữ kín như bưng bí mật chuyện chém nát thần cách.

Coi như không nghĩ cho "đại ca", họ cũng cần suy nghĩ cho bản thân mình!

Chuyện này, một khi bị truyền ra, người gặp xui xẻo đầu tiên chính là bọn họ.

Cho nên, dù cả Thông đạo giờ đây cuồn cuộn sóng ngầm, có nhiều người thuộc Phong Thần Bảng bị chém nát thần cách, nhưng tin tức này bị phong tỏa cực kỳ chặt chẽ!

Đồng thời, Liên Minh Tinh Anh cũng đang trong giai đoạn phát triểncực kỳ mạnh mẽ.

Trong thời gian hơn mười năm ngắn ngủi, Liên Minh Tinh Anh đã tụ tập gần như tất cả đệ tử cổ tộc có trong Thông đạo.

Chỉ tính đám người đó cũng có hơn bảy trăm người.

Nghe nhân số dường như cũng không nhiều, trong thời gian mười năm chỉ phát triển tới vậy.

Nhưng nếu như biết tới lai lịch và thân phận hơn bảy trăm người này, suy nghĩ như vậy sẽ không còn!

Trong đám người kia, dù là ai, trong gia tộc họ đều có thể nói là tinh anh bậc nhất.

Dù không bằng Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng nhưng cũng không chênh lệch quá lớn.

Mỗi người, phạm vi ảnh hưởng, đều là những con số kinh người.

Hơn bảy trăm thành viên nòng cốtnày, kém nhất đều có thể khống chế được cả trăm nghìnsinh linh.

Cho nên, sau khi lực lượng to lớn này hợp lại, sức mạnh đóngay cả cổ tộc có nội tình to lớn khó có thể tưởng được cũng không thể hoàn toàn hiểu được sự tồn tại của bọn họ.

Nhưng, những nhân tố hình thành nên liên minh này lại quá kỳ lạ!

Nó bao gồm hầu như tất cả đệ tử cổ tộc nhánh chính, hơn nữa, quan hệ của Liên Minh Tinh Anh với các cổ tộc đều duy trì quan hệ khá tốt đẹp.

Cho dù có chút cảnh giác, nhưng lúc này, cũng sẽ không có ai động tới nó.

Đây chính là điều Linh Thông Thượng Nhân mong muốn.

Cũng là mong muốn của những người kia.

Thật ra, cục diện này, cũng là mong muốn trước đây của Sở Mặc!

Cho nên, qua nhiều năm như thế, hầu như chưa bao giờ Linh Thông Thượng Nhân lộ mặt, thành công lừa gạt tất cả mọi người.

Danh hiệu "Đại ca" cũng dần dần thay thế cho cái tên Sở Mặc.

Trở thành thần của rất nhiều người!

Năm tháng như thoi đưa, thoáng cái đã qua hai mươi năm.

Liên Minh Tinh Anh đã phát triển thành một thế lực khá kinh khủng.

Minh Chủ Liên Minh, vẫn là nữ tử vô song, thủ đoạn mạnh mẽ kia.

Thậm chí ngoài thành viên nòng cốt ra, không mấy người biết tên nàng, dù biết cũng không dám gọi thẳng.

Thần cách của Sở Sở lại chưa hề bị trảm.

Nhưng dù là Lạc Thủy Gia Tộc, giờ đây cũng không thể dùng thái độ trước đây đối đãi với Sở Sở.

Dù muốn hay không, bọn họ đều phải thừa nhận Sở Sở là một người con gái thật sự giỏi giang, một nữ tinh anh (người tài hiếm thấy), ưu tú đến độ làm người khác phải khen ngợi thực lòng!

Mấy năm trôi qua, Liên Minh Tinh Anh vẫn không có động tĩnh gì lớn.

Giống như đây chỉ là một liên minh đã tan rã.

Thành viên trong liên minh ngày thường người nào làm việc nấy, qua rất lâu mới gặp nhau một lần.

Đối với đa số người thuộc Phong Thần Bảng, chuyện đệ tử dòng chính bị mang đến Liên Minh Tinh Anh, các đại cổ tộc trong Thông đạo cũng không phải không có phản ứng gì.

Nhưng theo tình báo truyền đến, những người này cũng không có bất kỳ biến hóa (thay đổi) nào.

Không có phản kháng, không có trốn tránh.

Tất cả mọi thứ đều như đã trở thành quá khứ.

Qua một khoảng thời gian thái bình quá lâu, dù là ai cũng sẽ cảm thấy chết lặng.

Những cổ tộc lớn cũng vậy, họ căn bản không nghĩ đến giờ đây đa phần người thuộc Phong Thần Bảng đã được trảm thần cách, hoàn toàn khôi phục tự do.

Hôm nay, Thương Cổ thành chợt náo nhiệt hẳn.

Hầu Tử đã biến mấtgần bảy tám chục năm đột nhiên quay về!

Hầu Tử trở về cũng không làm nhiều người biết tới.

Đầu tiên nó dùng thần thức liên lạc với Sở Mặc.

Kết quả, đến khi gặp "Sở Mặc" vẫn không thể dùng thần thức liên lạc với hắn!

Hầu Tử trước nay đều rất thông minh, trước nay nó đều không phải là người ngu ngốc.

Với tình huống này, Hầu Tử thế nhưng không biểu hiện gì bất thường, luôn kề vai sát cánh với Sở Mặc, thân thiết vô cùng.

Linh Thông Thượng Nhân có năng lực muôn đời, đương nhiên suy nghĩ hơn người.

Cũng hiểu rõ Hầu Tử không kém Sở Mặc.

Nếu như không phải thần thức lúc đầu không cách nào kết nối, Hầu Tử đã thực sự coi Linh Thông Thượng Nhân y thành Sở Mặc.

Thật sự là áo tiên không thấy vết chỉ khâu, hoàn hảo không chút tỳ vết!

Hầu Tử nghĩ, điều này cũng quá tà môn rồi!

Y so với Sở Mặc còn cường đại (mạnh mẽ) hơn rất nhiều, tại sao lại đóng giả Sở Mặc?

Y muốn làm gì?

Sau đó, Hầu Tử nghe được Cổ Băng Băng kể lại mà biết chuyện xảy ra suốt mấy năm nay.

Nghe nói đã có hầu hết người thuộc Phong Thần Bảng được trảm thần cách.

Hầu Tử lúc đó vẻ mặt thật sự rất hài lòng!

Sau đó, liền hỏi:

- Người anh em, cậu làm như vậy, không sợ...

Hầu Tử nói, dùng ngón tay chỉ lên trời.

Sở Mặc cười cười:

- Dù là chuyện gì rồi cũng có người phải làm.

Hiện giờ ta không làm, về sau cũng sẽ có người làm.

- Nói hay lắm!

Hầu Tử khen ngợi, sau đó nhìn cổ Băng Băng:

- Sáu huynh đê của ta đâu?

Thần cách của bọn họ thì sao?

-----o0o-----

Chương 2141: Hầu Tử trở về

Chương 2141: Hầu Tử trở về

Cổ Băng Băng nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt mang theo chút xót thương.

Sở Mặc hắn từ khi quay về không hề nhắc đến hai người vợ của hắn, cũng không kể chuyện đã xảy ra, cũng trở thành trầm mặc ít nói.

Theo nàng suy đoán đến tám mươi phần trăm là hai người vợ hắn đã có chuyện xảy ra, tạo thành tổn thương tinh thần không nhỏ đối với Sở MặcCho nên, nàng cũng không hỏi thêm.

Những năm gần đây, nàng ấy luôn duy trì tình cảm với Sở Mặc nhưcũ, nhưng hắn luôn luôn duy trì khoảng cách với nàng ấy.

Cho đến bây giờ, Cổ Băng Băng đã hơi tuyệt vọng rồi.

Lúc này, "Sở Mặc" nói:

- Sáu người họ tính cách hơi lộ liễu một chút.

Nhóm người thuộc Phong Thần Bảng chúng ta còn rất nhiều người chưa được trảm thần cách.

Bởi vì... chuyện này rất dễ gây chú ý.

Hầu Tử gật đầu:

- Cũng phải, cậu nghĩ chu đáo lắm.

Nhưng trong lòng thì lạnh băng!

Nhiều năm như thế, nhiều người như thế đều đã được trảm thần cách rồi, điều này nói lên cái gì?

Chỉ có hai khả năng.

Một, Sở Mặc thật sự còn sống, bị người đóng giả này khống chế rồi.

Hai, Sở Mặc thật sự, người anh em của Hầu Tử hắn ta, đã mất, nhưng năng lực trảm thần cách của hắn đã bị người đóng giả kia chiếm lấy.

Hầu Tử rất nhanh suy tính, cảm thấy khả năng thứ hai có xác suất xảy ra cực kỳ cực kỳ nhỏ.

Cả thế giới Thông đạo, từ muôn đời tới nay mới xuất hiện một thiêntài vô song như Sở Mặc nghiên cứu ra phương pháp trảm thần cách.

Năng lực này, nếu như những người khác có thể lấy được một cách đơn giản thì đã có người nghĩ ra từ lâu rồi.

Như vậy, giờ lại nảy sinh ra vấn đề kế tiếp: Người đóng giả Sở Mặc là ai?

Tại sao y có thể giả trang giống đến độ mình và sáu người huynh đệ đều không phân biệt nổi thật giả.

Nếu bản thân Hầu Tử không dùng thần thức liên lạc cùng Sở Mặc thì cũng không thể phát hiện ra vấn đề.

Cảnh giới của Hầu Tử đã gần đạt đến Thái Thượng.

Mấy năm nay, nó cũng gặp được cơ duyên (vận may).

Tâm trí cũng thay đổi cực lớn.

Cho nên, nó liền lập tức đoán ra, người giả trang Sở Mặc này chỉ có thểlà Linh Thông Thượng Nhân!

Tất cả suy tính trên đều trong nháy mắt diễn ra trong đầu Hầu Tử.

Ngay cả khi Linh Thông Thượng Nhân đang đối diện với Hầu Tử cũng không thể biết được Hầu Tử đang nghĩ gì.

Lúc này, Cổ Băng Băng ân cần hỏi:

- Hầu Tử ca, chuyến này đi huynh có thu được kết quả gì không?

Có gặp được Thái Thượng không?

Hầu Tử nghe vậy liền thở dài, cười khổ nói:

- Gặp được chứ.

- Gặp được... thì tại sao vẫn mang vẻ mặt như vậy?

Cổ Băng Băng cảm thấy có chút nặng nề.

Hầu Tử nói:

- Đã gặp được Thái Thượng nhưng không gặp được cây đào già đó.

Thái thượng nói, cây đào già..

đã rời đi rồi.

- Có khi nào Thái Thượng có ý khác?

Linh Thông Thượng Nhân ngồi bên kia hỏi.

Hầu Tử gật gật:

- Thái Thượng nói, chuyện như thế vốn là lẽ trời.

Nếu có người đãđến hạn thọ nguyên (kỳ hạn được sống) nhưng vẫn có thể giữ gìn linh hồn hoàn chỉnh, chẳng khác nào là một tồn tại bất tử bất diệt (không thể chết, không thể bị phá hủy).

Thái Thượng nói, thế giới này không hề có thứ gì là bất tử bất diệt.

Trừ phi, hoàn toàn rời khỏi thế giới này.

Nhưng Thái Thượng cũng nói, việc rời khỏi thế giới này hoàn toàn... hầu như không thể thành công.

- Như vậy...

Cổ Băng Băng cười khổ.

- Tuy đã đoán được sẽ thế này, nhưng vẫn thất vọng một chút.

Linh Thông Thượng Nhân ngồi bên kia lại từ tốn nói:

- Cũng không cần phải thất vọng, vì như thế thì sinh mệnh mới có ý nghĩa.

Nếu thế, chúng ta chỉ cần tiếp tục thúc đẩy Liên Minh Tinh Anh càng thêm lớn mạnh là được.

Ta nghĩ, sớm muộn chúng ta sẽ làm được điều đó.

Cổ Băng Băng gật đầu, cười nhẹ, nhìn "Sở Mặc" mà nói:

- Giờ đây sức mạnh của chúng ta so với những đại cổ tộc thì còn kém hơn, nhưng với các cổ tộc còn lại thì đã gần như không có đối thủ.

Huynh xem, đến Toa Lan đạo tặc đều không còn hoạt động nhiều nữa.

Nghe nói, họ đã suy nghĩ đến việc rời đi rồi.

- Rời đi?

Linh Thông Thượng Nhân cười lạnh:

- Liên Minh Tinh Anh từ khi thành lập đến nay đều yên lặng phát triển thế lực, ta nghĩ cũng nên xuất ra một chút thực lực.

Như vậy, liền bắt đầu từ Toa Lan đạo tặc đi.

- Huynh muốn chiến với Toa Lan đạo tặc?

Cổ Băng Băng ngẩn người.

Linh Thông Thượng Nhân gật gật:

- Cô thấy sao?

Cổ Băng Băng gật đầu thật mạnh:

- Hay lắm, ta muốn tiêu diệt đám đạo tặc này đã lâu rồi!

Hầu Tử ngồi phía kia, thầm nghĩ: Nếu như đây thật sự là Sở Mặc, hắn sẽ làm như vậy sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, Hầu Tử phát hiện, dù là Sở Mặc chắc chắn cũng sẽ lựa chọn giống như vậy!

Có khi, dù là Sở Mặc cũng không thể làm tốt hơn người này!

Quá quái đản (kỳ lạ) rồi!

Hầu Tử cuối cùng cũng thấy hơi hoảng sợ.

Nó nhìn Cổ Băng Băng và Sở Mặc, nói:

- Ta đã rời đi lâu quá rồi, thật nhớ đến sáu người huynh đệ của ta, ta đi gặp bọn họ một chút!

Nói xong, Hầu Tử cáo biệt, thân hình lóe lên dần dần biến mất trong hư không.

Cổ Băng Băng than thở một chút:

- Nhiều năm như vậy còn tưởng có thể nghe được tin tốt từ Hầu Tử, không nghĩ tới..

Aiz!

Linh Thông Thượng Nhân nhìn Cổ Băng Băng nhưng trong lòng lạihơi cảnh giác, vì y cảm giác được, Hầu Tử không đủ nhiệt tình với y!

Có gì đó không bình thường!

Tuy Hầu Tử cũng cùng hắn kề vai sát cánh, nhìn thật thân thiết, nhưng dựa theo quan hệ giữa Hầu Tử và Sở Mặc, nếu Hầu Tử muốn gặp sáu huynh đệ kia hẳn sẽ gọi họ tới đây.

Chứ không như bây giờ, chủ động rời đi.

Lẽ nào..

Hắn ta đã biết được gì đó?

Linh Thông Thượng Nhân hơi bất an.

Nhưng nghĩ lại, hẳn là khôngcó gì bất trắc.

Bởi, đã nhiều năm như thế, danh hiệu "đại ca" y âm thầm sắp đặt nên đã trở nên thâm căn cố đế (không gì có thể thay đổi) trong lòng rất nhiều người.

Y thật ra không sợ đám trẻ tuổi Cổ Băng Băng, Sở Sở và Lạc Phi Hồng.

Một đám trẻ con dễ dàng bị y điều khiển trong lòng bàn tay.

Y thật sự kiêng kỵ (lo sợ) chỉ có người đạt đến cảnh giới Thái Thượng trong những cổ tộc kia!

Chỉ có tồn tại như thế mới có thể làm y thật sự kiêng kỵ, khiến y đến bây giờ cũng

không dám có động tĩnh quá lớn.

Liên Minh Tinh Anh này còn cần tiếp tục điều chỉnh, cần trải qua nhiều cuộc chiến tranh, tôi luyện thế lực.

Thời gian này, theo Linh Thông Thượng Nhân tính toán đại khái cần khoảng vạn năm!

Lợi dụng tài nguyên của Liên Minh Tinh Anh và thời gian vạn năm, bồi dưỡng chiến lực tầm cỡ Thái Thượng!

Đúng vậy, không thể chỉ cần tài nguyên bồi dưỡng mà có thể sinh ra một Thái Thượng.

Còn cần thiên phú tuyệt đỉnh mới có thể thành công.

Vả lại, trên đời này được bao nhiêu người có thể khống chế người thuộc cảnh giới Thái Thượng?

-----o0o-----

Chương 2142: Hầu Tử biến mất (1)

Chương 2142: Hầu Tử biến mất (1)

Đạt đến cảnh giới như thế sẽ không ai muốn bị điều khiển bởi người khác!

Cho nên, bồi dưỡng nên tu sĩ sở hữu chiến lực ngang tầm Thái Thượng là lựa chọn tốt nhất.

Phương pháp này, Linh Thông Thượng Nhân đã sớm có chuẩn bị.

Nói cách khác, sắp đặt từ muôn đời của y so với Sở Mặc, y càng thích hợp làm chuyện này hơn.

Cho nên, Linh Thông Thượng Nhân tuyệt đối không cho phép kế hoạch y ấp ủ bấy lâu bị bất cứ ai phá hỏng.

Cho dù là con gái của y!

Cho nên y chỉ có thể mang hai cô con gái của y đến cạnh Sở Mặc!

Bây giờ do Hầu Tử có thể sẽ có chuyện xấu xảy ra.

Linh Thông Thượng Nhân thầm nghĩ:

- Hầu Tử ngươi tốt nhất là biết thời thế một chút.

Nếu không... ta không ngại giết thêm một tuyệt thế thiên kiêu đâu!

Nhưng điều Linh Thông Thượng Nhân hoàn toàn không tưởng được là Hầu Tử vậy mà biến mất!

Sau khi Hầu Tử cáo từ rời đi, không nói gì liền mất dạng, toàn Thương Cổ Thành đều không có chút dấu tích!

Đến cả Linh Thông Thượng Nhân bản lĩnh bực nào, dùng mọi thủ đoạn, sử dụng bản lĩnh cao cường tra xét, suy diễn phán đoán...

Đều không thể tìm ra chút manh mối!

Điều này khiến y vừa lo sợ vừa tức giận!

Tên Hầu Tử chết tiệt kia...

đến cùng là đang ở đâu?

Nó muốn làm gì?

Y hiện tại đã chắc chắn Hầu Tử nói dối!

Nó khi gặp Thái Thượng chắc chắn có thu hoạch lớn!

Nếu không, chắc chắn không thể biến mất hoàn toàn như thế!

Linh Thông Thượng Nhân vẫn không thể biểu hiện gì bất thường.

Y hiện tại còn cần Liên Minh Tinh Anh thực hiện những điều y đã bố trí.

Rất cần!

Linh Thông Thượng Nhân tập trung thần thức ở sáu người huynh đệ kia của Hầu Tử, Tử Đạo và và Âu Dương Phi.

Vậy mà cũng không thu được gì!

Hầu Tử căn bản không đi tìm bọn họ.

Linh Thông Thượng Nhân giả như không có chuyện gì xảy ra, tìm đến Cổ Băng Băng, ra vẻ tùy ý hỏi:

- Hầu Tử đi đâu rồi?

- Ai biết đâu?

Cổ Băng Băng còn tùy ý hơn, nói:

- Hầu Tử hắn ta trước nay đều tùy ý rời đi không nói gì cả.

Dù là Tả Tướng Quân của ta nhưng thật ra ta cũng không thể quản lý được hắn.

Cũng không chừng do lần này đi mà không thu hoạch được gì, hắn ta ngượng ngùng mà không dám gặp chúng ta thôi.

Cổ Băng Băng nói, nhìn Linh Thông Thượng Nhân:

- Sở Mặc, ta đã nói cho bên Liên Minh kế hoạch chiến với Toa Lan đạo tặc, bọn họ rất ủng hộ, dạo gần đây, họ thường uyên tới đây hỏi han.

Chỉ cần tới lúc đó ra lệnh một tiếng sẽ lập tức phát động tấn công!

Linh Thông Thượng Nhân thở dài, chỉ có thể gật đầu.

Trong lòng cực kỳ buồn bực.

Hầu Tử bỗng dưng biến mất làm y cảm giác thật bấtan.

Nhưng nghĩ lại, Sở Mặc còn đang bị vây trong tiểu thế giới của mình, vô số pháp trận bên ngoài.

Dù là Thái Thượng có xông vào cũng không chiếm được lợi.

Không nói Hầu Tử không thể tìm đến, dù có tìm được cũng không thể đi vào.

Hơn nữa, bên trong tiểu thế giới kia, pháp trận lại càng nhiều vô kể.

Đi vào chắc chắn khó thoát!

Thủ đoạn trải qua vô số năm sắp đặt như thế, Linh Thông Thượng Nhân cũng không tin trên đời có ai có thể phá giải được.Không ai có thể cản trở ta" Linh Thông Thượng Nhân thầm nghĩ.

Sau đó, gật gật đầu với Cổ Băng Băng:

- Tốt.

Bắt được Toa Lan đạo tặc chưa biết chừng lại thu được số lớn tài nguyên, rất có lợi cho sự phát triển của Liên Minh Tinh Anh chúng ta.

Cổ Băng Băng cũng lộ ra nét vui mừng:

- Qua nhiều năm như thế cuối cùng cũng tới lúc Liên Minh chúng ta tỏa sáng!

Linh Thông Thượng Nhân cười cười:

- Hôi Địa đang suy tính tấn công chúng ta.

Vậy cũng tốt, dịp để chúng ta được chiến đấu còn rất nhiều!

...

Hầu Tử rời khỏi Thương Cổ Thành, trong chớp mắt liền bay qua mấy tỉ dặm, đồng thời trên đỉnh đầu Hầu Tử hiện lên bát quái đồ.

Trong lòng nó không khỏi nhớ đến lời dặn Thái Thượng nói lúc chia tay.

- Thông đạo cần chúng ta trấn thủ, cũng chỉ có ta với Phật Đà...

Mới có thể ngăn chặn sự sụp đổ của Thông đạo.

Muốn rời khỏi Thông đạo chỉ có thể tìm được con đường thông thiên.

Nhưng con đường ấy, hoàntoàn là Thiên đạo tạo nên, không người nào có thể biết.

Muốn tìm ra con đường kia đòi hỏi Đạo cực phi thường.

Đạo là đạo, nhưng cũng không là đạo.

Đại Đạo, huyền diệu khó có thể giải thích.

Dù là chúng ta cũng khó mà thấu hiểu hoàn toàn.

Nhưng, thế gian này muôn màu, luôn có thiên tài ra đời tạo ra hào quang sang chói.

Sở công tử chính là người như thế, nhưng số phận hắn lại gập ghềnh.

Con đường chông gai, khó mà tự do.

Lần này ngươi trở về phải nghe theo tiếng lòng của mình.

Không gặp được hắn cũng không cần đi tìm hắn.

Cứ bảo vệ bản thân, rồi ngươi sẽ gặp được hắn.

Hầu Tử lúc ấy vẫn không hiểu Thái Thượng có ý gì.

Cho đến bây giờ, hắn ta mới hiểu.

Khi Thái Thượng nói vậy, cũng đã nhìn thấu kiếpnạn của Sở Mặc, nhưng lại dặn dò nó không nên đi tìm Sở Mặc, đồng thời bảo vệ tốt bản thân.

Đi đến đâu mới là bảo toàn chính mình?

Hầu Tử nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có chỗ của Sở Sở!

Cùng lúc, nó cũng nghĩ đến việc có nên nói cho Sở Sở chuyện này.

Nó sợ khi Sở Sở biết, có khi lập tức phát khùng, dẫn binh tấn công Thương Cổ Thành.

Nhưng nếu vậy toàn bộ Liên Minh Tinh Anh sợ rằng sẽ lập tức tanrã!

Nhưng nếu không nói, Hầu Tử lại sợ rằng đến một ngày hàng giả kia ngồi vững với thân phận Sở Mặc, đến khi Sở Mặc trở về cũng sẽ không ai tin tưởng.

Hầu Tử chỉ vào Thái Cực đồ, phong ấn toàn bộ khí tức trên người mình, triển khai toàn bộ cảnh giới điên cuồng bay đi.

Cuối cùng, dùng thời gian mấy năm, nó đến được Lạc Thủy gia tộc.

Nhưng Hầu Tử không đi thẳng vào mà hóa thành một người trungniên gầy gò, tướng mạo bình thường.

Sau một ngày, cuối cùng Hầu Tử cũng gặp được Sở Sở.

Bởi, từ trước, giữa hai người đều có thần thức để liên lạc.

Sở Sở gặp Hầu Tử thì cực kỳ ngạc nhiên.

Năm xưa, gặp Hầu Tử một lần ở trong động phủ bên ngoài Thương Cổ Thành, sau đó liền mỗi người mỗi ngả.

Nàng ấy biết Hầu Tử đang tìm gặp Thái Thượng, không ngờ lại đi tìm nàng ở đây.

Giờ đây, Nhất Phương Thành sớm đã là đại bản doanh (chỗ đóng quân) của Liên Minh Tinh Anh.

Người ở đây toàn bộ là người trong Liên Minh Tinh Anh.

- Hầu Tử ca, người sao bỗng dưng tới đây?

Sở Sở gặp Hầu Tử vẫn rất vui vẻ, cũng rất khách khí.

Nàng biết, Hầu Tử là một trong những người bạn tốt nhất của ca nàng.

Hầu Tử nhìn Sở Sở:

- Cô dẫn binh tới Thương Cổ Thành rồi?

Sở Sở nghe vậy liền hiểu đã có vấn đề.

Lập tức nghiêm túc, nhìn Hầu Tử:

- Đúng vậy, Băng Băng nói rằng muốn chiến với Toa Lan đạo tặc, ta cũng đang muốn tìm cơ hội luyện binh một chút trước khi người Hôi Địa chưa đánh tới đây.

Chỉ khi trải qua chiến tranh thực sự mới có thểtrưởng thành nhanh chóng.

Có vấn đề gì?

-----o0o-----

Chương 2143: Hầu Tử biến mất (2)

Chương 2143: Hầu Tử biến mất (2)

Hầu Tử nhìn Sở Sở:

- Cô có thể chắc chắn khi nghe được tin này sẽ không phát khùng đánh mất lý trí chứ?

- Đương nhiên.

Sở Sở tập trung nhìn Hầu Tử.

- Được rồi.

Liên quan tới ca của cô.

Hầu Tử nhìn Sở Sở, không do dự nói thẳng nghi ngờ, phân tích và phán đoán trong lòng.

Sở Sở trừ ban đầu hơi xúc động thì vẫn luôn yên lặng nghe.

Đến cuối cùng, nàng gật đầu, nói:

- Chẳng trách.

Mấy năm nay ta cũng không phải không nghi ngờ gì, nhưng vì lần trước gặp gỡ chúng ta cũng đã ước định (hứa hẹn) cẩn thận, ca ta trong tối, ta ở ngoài sáng.

Những năm gần đây, hầu hết những người thuộc Phong Thần Bảng, từng người được trảm thần cách.

Tuy quá trình thật sự huyền bí nhưng ta nghĩ đây là điều tốt.

Nếu không, rất dễ bị bại lộ.

Nhưng không nghĩ tới trong việc này lại có vấn đề.

Sở Sở rất bình tĩnh, chí ít nhìn qua nàng vô cùng bình tĩnh, không làm gì bất thường.

Trên khuôn mặt tuyệt sắc kia hoàn toàn là sự bình tĩnh.

Hầu Tử hơi lo lắng nhìn Sở Sở, cũng không thúc giục.

Hồi lâu, Sở Sở ngẩng đầu, nhìn về phía Hầu Tử:

- Hầu Tử ca, theo phân tích của huynh, ca của ta chắc chắn còn sống, nhưng hẳn là không được tự do.

Hầu Tử gật gật đầu:

- Ta cũng nghĩ vậy.

- Nhưng ta hiểu rõ tính cách ca của ta.

Ta nghĩ hẳn là Hầu Tử ca cũng hiểu.

Sở Sở nói.

Hầu Tử hơi ngẩn ra, lập tức nói ra:

- Hắn không phải loại người có thể bị uy hiếp!

- Không phải.

Nói đúng hơn là huynh ấy không phải loại người có thể bị uy hiếp một cách đơn giản.

Sở Sở nói:

- Ca của ta quá lương thiện, hơn nữa, trong lòng hắn, tình thân, tình bạn, tình yêu luôn nặng vô cùng.

Ngay sau khi huynh đi tìm Thái Thượng, huynh ấy đã đi tìm Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y rồi.

Những tin này là Cổ Băng Băng nói cho ta.

Sở Sở nói rồi kể hết cho Hầu Tử những tin tức kia.

Sau khi nghe xong, Hầu Tử hơi kích động nói:

- Cũng có thể chắc chắn người giả dạng ca của cô là Linh Thông Thượng Nhân!

Mà phương pháp hắn sử dụng để khống chế Sở Mặc tám chín phần mười là dùng hai người chị dâu của cô!

Sở Sở gật đầu:

- Nhưng Linh Thông Thượng Nhân là tồn tại thần kỳ đến bực nào, tại sao hắn phải làm như thế?

Sở Sở nói rồi đi tới đi lui trong phòng.

Một lát, nàng dừng lại, nhẹ giọng nói:

- Ta hiểu rồi.

Hầu Tử nhìn Sở Sở.

Sở Sở nói:

- Vì tài nguyên phong phú cùng thế lực to lớn!

- Ý gì?

Hầu Tử mù mờ hỏi.

Vì theo nó nghĩ, người cường đại như Linh Thông Thượng Nhân sao có thể là người thiếu hụt tài nguyên.

- Việc hắn làm, thực ra giống với chuyện ca của ta muốn làm.

Cho nên, nhiều năm như thế, chúng ta cũng không thấy khác thường.

Nhưng ta gần như có thể khẳng định, mục đích của hai người họ chắc chắn khácnhau.

Linh Thông Thượng Nhân đã từng sắp đặt từ rất lâu.

Toan tính của hắn chắc chắn rất to lớn.

Bây giờ, hơn một nửa Liên Minh Tinh Anh là thuộc quyền điều khiển của ta.

Nhưng những người được trảm thần cách này lại tin tưởng ca ca của ta hơn.

Không, đúng hơn là "đại ca".

Sở Sở nói từng câu từng chữ rõ ràng, nhíu mày.

Nàng hiếm khi làm thế, trừ phi đang rất hoang mang, không biết nên làm gì.

- Giờ chúng ta phải làm sao?

Hầu Tử lúc này cũng đang khổ não.

Linh Thông Thượng Nhân thuộc cảnh giới rất cao, họ không phải làđối thủ của y.

Hiện tại, nếu vạch trần âm mưu của y, Liên Minh Tinh Anh không chỉ có nguy cơ bị sụp đổ mà còn có khả năng bị tất cả cổ tộc trong Thông đạo chèn ép.

Chắc chắn không có cổ tộc nào có thể dễ dàng tha thứ việc có thế lực điều khiển những người có địch ý mạnh mẽ với bọn họ tồn tại.

Thế nhưng họ không biết, trên thế gian lại tồn tại người có khả năng chém nát thần cách.

Nếu không lật tẩy âm mưu của y, vậy làm thế nào mới có thể cứu Sở Mặc?

Cứu hắn rồi, lại làm thế nào mới có thể nhanh chóng không đánh mà thắng giải quyết dứt điểm chuyện này?

Nói tóm lại, đây là một phiền phức cực kỳ lớn.

Hết sức khó xử lý!

Qua hồi lâu, Sở Sở thở phào, nhẹ giọng:

- Hắn nếu có âm mưu to lớn đến thế, vậy khẳng định trong thời gian ngắn chưa thể hoàn thành.

Như vậy, chúng ta hiện giờ không cần làm gì!

Tất cả như bình thường!

Huynh cũng không cần nói ra việc hôm nay tới đây!

Ta sẽ phái một đội thân tín đến Tú Thủy Sơn Trang tìm hiểu.

Cũng sẽ sắp xếp người tin cậy được vào nhóm người đến lượt trảm thần cách, xem thử có thể thu hoạch tin tức có giá trị hay không.

Chúng ta có thể để bọn họ truyền tin qua.

Hầu Tử gật đầu:

- Việc này ổn đấy.

...

Bên trong tiểu thế giới, Sở Mặc qua nhiều năm bế quan đột nhiên cảm giác được một chút khác thường.

Hắn liền tiến vào trạng thái sẵn sàng dung hợp.

Quan trọng nhất, hắn mấy năm nay tĩnh tâm tu luyện, cuối cùng đột phá tới Thiên Ý Ngã Ý Tâm Pháp quyển thứ năm.

Thiên Ý Ngã Ý Tâm Pháp này, quyển cuối cùng là: trời là ta, ta cũng là trời.

*Vạn đao quy nhất: Tất cả đạo hợp thành một(dung hòa đạo)

Ngay cả Sở Mặc cũng không thể khẳng định vì sao hắn đến được cảnh giới này.

Có thể là do bế quan tu luyện gần trăm năm.

Hai người vợ cùng chung sống làm hắn yên tâm, bình thản đến một mức độ nhất định, lúc này mới có thể đột phá quyển cuối Thiên Ý Ngã Ý.

Qua thời gian gần trăm năm, Sở Mặc hiểu rõ hắn hoàn toàn không thể ra khỏi tiểu thế giới này!

Vô số pháp trận mạnh mẽ ngăn cản.

Chưa nói là hắn, dù là Thái Thượng cũng không thể hoàn toàn phá giải những pháp trận kia để rời đidễ dàng.

Cho nên, dù ban đầu hắn rất tức giận, bây giờ cũng không còn tức giận gay gắt như vậy nữa.

Chỉ còn cảm thấy nguội lạnh.

Hắn cảm thấy cách làm việc Linh Thông Thượng Nhân thật sự không còn gì để nói nữa.

Nhưng Sở Mặc cũng không tuyệt vọng, vì Linh Thông Thượng Nhân không định giết hắn.

Thậm chí y còn cho phép Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y và Sở Mặc gặp Phật Đà, dọc đường thu được thần thú, chim thần gì y đều đưa tới tiểu thế giới này.

Sở Mặc cũng không còn sự áy náy mãnh liệt đối với hai nàng và mọi người nữa.

Mấy năm nay, trừ việc thỉnh thoảng lại trảm thần cách cho một vàingười, Sở Mặc thật sự vô dục vô cầu (không có tham vọng, ước muốn gì).

Cũng có thể là suy nghĩ như vậy đã giúp hắn đạt được thành tựu hôm nay.

Quyển Thiên Ý Ngã Ý thứ năm thật sự mạnh mẽ đến mức làm người ta khó có thể tưởng tượng.

Trước đây, hắn phải tu luyện gần nửa ngày mới tích lũy tinh khí được, giờ đây, chỉ cần một lần hô hấp tự nhiên như bình thường đã đủ rồi!

Quá kinh khủng!

Chỉ có tu sĩ đến được cấp bậc thứ như hắn, mới có thể hiểu rõ ràng sự cường đại của nó.

-----o0o-----

Chương 2144: Vạn đạo quy nhất

Chương 2144: Vạn đạo quy nhất

Sau khi tâm pháp đột phá quyển Thiên Ý Ngã Ý thứ năm, trong thân thể Sở Mặc cuối cùng đã xuất hiện chấn động sau nhiều năm không thay đổi gì.

Là một dấu hiệu bắt đầu của sự dung hòa.

Vạn đạo quy nhất!

Câu nói này, chắc chắn tu sĩ đã vượt qua Thánh cảnh đều hiểu.

Nhưng hiểu được và làm được là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Chưa đạt đến cảnh giới Thái Thượng, không ai có thể làm được!

Bởi, miễn cưỡng thúc ép dung hợp cũng không thể khiến cho vạn đạo quy nhất được!

Ví dụ như, đạo sấm sét và Đạo chẻ củi của Sở Mặc, hai Đạo này hoàn toàn khác nhau, vậy làm sao mới có thể dung hòa?

Không nắm bắt được thời điểm thì không thể!

Nhưng chỉ cần thấu hiểu được thì sẽ phát hiện ra điều này cũng không khó.

Biết, là biết.

Không biết, là không biết.

Sở Mặc mở mắt, mắt bắn ra thần quang.

Thân thể của hắn cũng bắt đầu xuất hiện sự hấp dẫn khó diễn tả bằng lời.

Sau đó, sự hấp dẫn đó lan ra toàn thân Sở Mặc, tỏa ra khắp nơi.

Cuối cùng, chúng kết thành một vầng sáng thần thánh, trong nháy mắt tản ra khỏi thân thể hắn!

Lúc này, toàn bộ tiểu thế giới đều bất ngờ!

Đầu tiên là Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đều mở to mắtnhìn Sở Mặc, ánh mắt đầy rung động.

Bị nhốt ở đây lâu như vậy, đạo hạnh hai nàng đều tăng lên rất nhiều.

Nhưng so với bên ngoài thì cũng không khác nhiều.

Vì trong lòng hai nàng vẫn còn sự xấu hổ sâu sắc.

Cảm giác này, Sở Mặc cũng không thể an ủi.

Hai nàng không thể nghĩ thông được!

Rõ ràng đều là người một nhà, vì sao không thể ở chung một chỗ yên lành?

Có rắc rối tại sao không thể bình tĩnh nói chuyện?

Vì sao lại làm như thế này?

Sự tức giận của hai nàng còn mãnh liệt hơn Sở Mặc nhiều.

Cho nên, các nàng không mấy tiến bộ so với trước đây.

Nhưng đến hôm nay, hai nàng mới phát hiện sự tiến lên của Sở Mặc quá kinh khủng!

Toàn thân phát ra ánh sáng thần thánh kia nói lên điều gì?

Không lẽ hắn sắp đạt đến cảnh giới Thái Thượng?

Trên người Sở Mặc, vạn đạo đang không ngừng dung hòa.

Vạn đạo quy nhất, vạn pháp thống nhất, khiến lực hấp dẫn trên người hắn trở nên rõ ràng.

Tất cả thần thú ở phía xa đều bị rung động không nói nên lời.

Sau cùng, thần thú bị ảnh hưởng bởi ánh sáng thần thánh phát ra trên người Sở Mặc, đều quỳ rạp xuống.

Đây là sự tôn trọng dành cho người mạnh mẽ nhất!

Cuối cùng, tất cả thần thú đều quỳ rạp xuống.

Khung cảnh này kéo dài trong suốt một năm!

Trong một năm này, Sở Mặc cũng không bị bất kỳ thứ gì quấy rầy.

Không có người thuộc Phong Thần Bảng nào tiến vào tiểu thế giới.

Linh Thông Thượng Nhân cũng không nói gì với Sở Mặc.

Dường như là trời định, dưới hoàn cảnh không có thứ gì quấy rầy, Sở Mặc đã hoàn thành tất cả.

Sau một năm, khí tức trên người Sở Mặc hoàn toàn thu lại.

Sau đó, hắn chậm rãi mở mắt, trong đôi mắt kia là sự yên tĩnh và tinh khiết yên lặng như nước.

Nhìn về phía hai nàng, trên mặt Sở Mặc lộ ra nét cười.

Nụ cười thật thuần khiết, sạch sẽ.

- Phu quân!

Hai nàng cùng kêu lên, tập trung nhìn Sở Mặc, mắt đỏ hoe.

- Nhiều năm như vậy, hai người vẫn không nghĩ thông được sao?

Sở Mặc ôn hòa cười:

- Thật ra, đây chưa hẳn là điều xấu.

Nếu ta sống ở bên ngoài chưa chắc ta đã có thời gian tu luyện nhiều đến thế.

Cũng không thể có được thành tựu hôm nay.

Dừng một chút, Sở Mặc nói tiếp:

- Nếu sống bên ngoài, chưa chắc ta có thể làm tốt hơn y.

- Nhưng ông ta vì sao không nói rõ?

Lại dùng cách làm này?

Kỳ Tiêu Vũ vẫn oán hận Linh Thông Thượng Nhân rất nhiều, tức giận nói.

Linh Thông Thượng Nhân cũng không biết, đối với Kỳ Tiêu Vũ, ông ta là người đầu tiên Kỳ Tiêu Vũ thật sự kính trọng, coi như bậc trưởng bối!

Nàng thật sự rất quyến luyến ông ta.

Kỳ Tiêu Vũ kiếp này là người của Tinh Linh Tộc.

Nàng từ nhỏkhông hề có cha, mẹ đúng nghĩa.

Lịch sử Tinh Linh Tộc luôn là như thế.

Trước đây, Kỳ Tiêu Vũ cảm thấy như vậy rất bình thường.

Vì nàng là tinh linh, không thể giống các chủng tộc khác, có cha mẹ.

Nhưng suy nghĩ này sau khi gặp Linh Thông Thượng Nhân đã thay đổi.

Hóa ra, kiếp trước ta có cha, có mẹ!

Cha ta là tu sĩ cấp cao nhất, mẹ ta là người con gái đẹp nghiêng nước nghiêng thành!

Cho dù không biết mẹ đang nơi nào, nhưng ta rất nhớ mẹ.

Đây là suy nghĩ của Kỳ Tiêu Vũ, nhưng nàng che giấu rất tốt, không bao giờ biểu lộ ra.

Cho nên, ngay cả Thủy Y Y và Sở Mặc cũng không biết Kỳ Tiêu Vũ có suy nghĩ này.

Yêu thương càng sâu đậm, hận thù càng nặng nề.

Cách làm của Linh Thông Thượng Nhân thật sự đã khiến Kỳ Tiêu Vũ tổn thương.

Tổn thương tâm hồn vừa mới biết yêu thương chưa lâu.

Vì vậy, dù đã qua gần trăm năm, Kỳ Tiêu Vũ vẫn chưa từng tha thứcho Linh Thông Thượng Nhân.

Đến hôm nay, khi Sở Mặc nói những lời này, Kỳ Tiêu Vũ mới phát tiết oán hận trong lòng.

Sau đó, bỗng nàng nhận thấy sự oán hận đã giảm đi nhiều.

- Chuyện như thế này, dù nói rõ hay không, cũng không khác nhau.

Sở Mặc mỉm cười:

- Vì hôm nay ta đã hiểu và ngộ ra được rồi.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đều có vẻ cân nhắc.

Hai nàng có phần thấu hiểu.

Đúng.

Sở Mặc giờ đã tỉnh ngộ!

Nếu Sở Mặc không tỉnh ngộ, làm sao hiểu và tha thứ cho Linh Thông Thượng Nhân được?

Nếu hắn cả đời không hiểu được, cũng sẽ chịu sự kìm hãm của Linh Thông Thượng Nhân cả đời!

Đây là có thù, hơn nữa còn là thù lớn!

Vì thế, oán và ơn, đôi lúc rất gần nhau.

Như thiện và ác vậy.

Trong suy nghĩ của người trưởng thành, đa phần không rõ ràng, không phải không thế này thì sẽ là thế kia..

Linh Thông Thượng Nhân thật ra đã nhiều năm chưa nói chuyện cùng Sở Mặc.

Hai bên dường như đã ngầm hiểu.

Y không quấy rối Sở Mặc tu luyện, hắn cũng sẽ phối hợp trảm nhân cách cho người tiến vào đây.

Hai bên cứ thế duy trì thế cân bằng.

Nhưng sự cân bằng này rồi sẽ bị phá vỡ.

Sở Mặc biết, Linh Thông Thượng Nhân cũng biết.

Việc này, phải xem năng lực của ai hơn rồi.

Dễ nhận thấy, ở mặt này, Linh Thông Thượng Nhân hoàn toàn tự tin!

Từ khi đoán ra Hầu Tử có thể đã biết được điều gì đó, Linh Thông Thượng Nhân không hề đưa người vào tiểu thế giới nữa.

Y giờ đây đang chuẩn bị cho cuộc chiến với Toa Lan đạo tặc!

Sự điều động binh tướng trong Thành Cổ Thành, Toa Lan đạo tặc đã nhận ra.

Nhưng trước nay, Toa Lan đạo tặc luôn ngang bướng vô cùng, không hề sợ hãi, thậm chí tạm ngừng tất cả hoạt động, bắt đầu điều động nhân lực.

Toa Lan đạo tặc là tổ chức lâu đời, căn cơ sâu đến đâu sợ khó ai biết hết.

Tin tức các gia tộc biết được, chưa chắc đã là sự thật.

Toa Lan đạo tặc đã sống sót trong Thông đạo nhiều năm như thế, sao có thể chỉ có tiếng mà không có miếng?

-----o0o-----

Chương 2145: Thái thượng đây sao? (1)

Chương 2145: Thái thượng đây sao? (1)

Hơn nữa, gần đây trong Thương Cổ Thành truyền ra một tin đồn.

Nói rằng, người năm xưa bị đao chặt đi một cánh tay cũng không phải là thủ lĩnh thật sự của Toa Lan đạo tặc.

Tuy nàng được gọi là Toa Lan nhưng thực tế nàng chỉ là thiếu chủ hiện thời của Toa Lan đạo tặc!

Đời thủ lĩnh nào của Toa Lan đạo tặc cũng được gọi là Toa Lan!

Thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc đời này là một Thái Thượng!

Là một tu sĩ vô cùng khủng bố!

Tin đồn này dường như là có người cố tình truyền ra, trong thời gian rất ngắn đã lan rộng Thương Cổ Thành.

- Không cần lo lắng, bọn họ cố tình dọa nạt bên ngoài thôi.

Linh Thông Thượng Nhân rất bình tĩnh đối với chuyện này.

Cho dù thật sự có Thái Thượng ở đó thì sao?

Người khác không biết, nhưng y biết, y cũng là Thái Thượng!

Hơn nữa, tu sĩ đạt đến cảnh giới thâm sâu như Linh Thông ThượngNhân cơ bản không sợ đối thủ cùng cảnh giới.

Có lẽ, khi y thể hiện cảnh giới thật của bản thân sẽ xuất hiện tin đồn không hay.

Nhưng không sao cả.

Cổ Băng Băng đã sắp đặt cho y thân phận cực kỳ hoàn hảo.

Thân phận này không có quan hệ nào tới Sở Mặc!

Thậm chí qua trận chiến này, y còn có thể thoát khỏi cái tên Sở Mặc, trở thành một tu sĩ mạnh mẽ vô cùng mà vẫn có được sự ảnh hưởng đối với Liên Minh Tinh Anh, trở thành "Đại ca" chân chính!

Đến lúc đó, dù bọn Hầu Tử, Lạc Phi Hồng, Sở Sở và Cổ Băng Băng phát hiện ra y không phải Sở Mặc cũng không thể làm gì y nữa!

Thậm chí, bọn họ còn phải chủ động cùng y che giấu sự thật này!

Nếu không, Liên Minh Tinh Anh sẽ phải sụp đổ hoàn toàn!

Khi đó, dù là ai cũng không có lợi.

Cổ Băng Băng gật đầu, nhìn Linh Thông Thượng Nhân nói:

- Đợi chín ngày nữa, khi đó mọi người đều đã vào vị trí sẵn sàng, lúc đó chúng ta phát động tấn công!

Nhưng huynh không thể đi được..

Linh Thông Thượng Nhân gật đầu, nhìn Cổ Băng Băng nói có thâm ý:

- Đến thời khắc quyết định ta sẽ ra tay.

Cổ Băng Băng có chút vội vã, nói:

- Không thể được!

Tuyệt đối không thể!

Thân phận của huynh không thể bị bại lộ!

Nói xong, Cổ Băng Băng mím nhẹ môi, nhìn Linh Thông Thượng Nhân:

- Tuy ta không biết rõ chuyện gì đã xảy đến với huynh năm đó, nhưng, Sở Mặc.. ta không muốn huynh gặp chuyện không may!

Linh Thông Thượng Nhân có vẻ cảm động, khẽ gật gật:

- Được, cô yên tâm.

Chín ngày sau, số lượng lớn tu sĩ từ Thương Cổ Thành bay ra ngoài, số lượng phải đến mấy vạn, ùn ùn chém giết về hướng Toa Lan đạo tặc.

Những tu sĩ này đều là tinh anh trong tinh anh của Liên Minh Tinh Anh, dù là ai cũng có chiến lực khá mạnh mẽ.

Sức mạnh mạnh mẽ thế này, dù vây đánh thế lực nào cũng đều sẽ gây tổn thương nặng nề.

Hang ổ của Toa Lan đạo tặc rất yên tĩnh, dường như không có dấu hiệu nào báo hiệu một cuộc chiến sắp diễn ra.

Nhưng trong khoảnh khắc mấy vạn tu sĩ từ Thương Cổ thành tới nơi, một khí tức kinh khủng bao phủ vạn dặm, tạo nên một cơn bão kinh người, cuồn cuộn hướng tới tu sĩ trong Liên Minh Tinh Anh!

Ầm!

Tại trận đã có mấy trăm người phun máu, ngã xuống từ trên bầu trời.

Sau đó, một âm thanh vô cùng lạnh lẽo vang lên từ hang ổ của ToaLan đạo tặc:

- Hỡi người trong Liên Minh Tinh Anh, mau cút về!

Bổn tọa không muốn giết nhiều người, nếu không biết thức thời, bổn tọa sẽ giết sạch toàn bộ các ngươi!

Thái Thượng.!

Quả nhiên là Toa Lan đạo tặc có Thái Thượng!

Hơn nữa, ra tay không hề đắn đo.

Dù không trực tiếp ra tay đánh chết tu sĩ của Liên Minh Tinh Anh nhưng chỉ cần như vậy, cũng đủ để làm tất cả mọi người khiếp sợ!

Bên phía Liên Minh Tinh Anh, những đệ tử dòng chính của cổ tộc đang dẫn đầu cũng bị chấn động.

Dưới suy nghĩ của họ, dù Toa Lan đạo tặc có Thái Thượng cũng không thể ra tay khinh địch đến thế chứ!

Cảnh giới Thái Thượng không phải xưa nay đều quy ẩn trong nội môn hay sao?

Bên Toa Lan đạo tặc không hề có một ai khác lộ mặt!

Chỉ một Thái Thượng phô diễn ra sức mạnh của hắn ta mà đã đủ khiến đám tu sĩ Liên Minh Tinh Anh khiếp sợ.

Họ nghĩ nếu chỉ rút lui nhục nhã như vậy thì cũng quá vô dụng rồi!

Đã chuẩn bị lâu như thế, triệu tập nhiều người như thế, vốn muốn tôi luyện thông qua chiến trận, vui vẻ nhẹ nhàng, cũng để tuyên bố cho thế giới rằng Liên Minh Tinh Anh đã nổi dậy.

Một trận chiến cực kỳ quan trọng!

Toàn bộ tu sĩ Liên Minh Tinh Anh đều cảm thấy nặng nề.

Nhưng một đòn phủ đầu này làm bọn họ trở nên choáng váng.

Mọi người trố mắt nhìn nhau.

Lòng nghĩ, thế thì đánh thế nào nữa?

Thái Thượng còn ở đó giống như cánh cửa thép vững chắc chặn bọn họ lại.

Tu sĩ Tổ cảnh mà liều lĩnh xông lên chắc chắn thương vong nghiêm trọng!

Đây không phải kết quả mà Liên Minh Tinh Anh mong muốn!

Họ muốn luyện binh, muốn ra oai, cũng không muốn chiến đấu quyết sinh tử!

Một đệ tử cổ tộc cũng là một tướng quân của Liên Minh Tinh Anh cả giận nói:

- Bọn người Toa Lan đạo tặc các ngươi nhút nhát đến mức khôngdám đi ra đánh một trận sao?

- Tên kia, chớ nói nhảm, có bổn tọa ở đây đủ để giải quyết vạn mã thiên quân các ngươi rồi!

Trong âm thanh lạnh lẽo kia mang theo ý giễu cợt:

- Tâm tư thì xấu xa, đừng có ra vẻ cao thượng như thế, nếu có một đội quân lớn như các ngươi bây giờ vây đánh cổ tộc của các ngươi, cổ tộc các ngươi sẽ phản ứng thế nào?

Chẳng lẽ cũng phái đội quân lớn y như thế đánh trận sao?

Ha.

Ngây thơ!

Tên tướng quân Liên Minh Tinh Anh này giận dữ, nhưng trong lòng thì đã hơi có cảm giá á khẩu không nói nên lời.

Không biết nói cái gì chophải.

Tất cả tướng quân của Liên Minh Tinh Anh, bao gồm những tu sĩ kia, đều nhìn về phía Cổ Băng Băng.

Thân là Phó Minh Chủ của Liên Minh Tinh Anh, Cổ Băng Băng lúc này cần phải có quyết định ứng phó.

Bên Toa Lan đạo tặc chắc chắn không chính diện đánh nhau.

Chỉ một Thái Thượng, ngoài ra, không có người nào ra!

Ý muốn làm nhục đám người Liên Minh Tinh Anh, muốn cho họ biết khó mà lui!

Nếu đánh nhau thật, đại quân mấy vạn tu sĩ Tổ cảnh bên này chưa chắc đã không chọi lại được một tên Thái Thượng.

Nhưng nếu vậy chắc chắn chỉ có một kết quả: Cả hai cùng thiệt hại!

Dù là ai cũng không có lợi!

Lúc này, một âm thanh thanh thúy của một cô gái từ bên Toa Lan đạo tặc vang lên, mang theo ý giễu cợt:

- Muốn dùng chúng ta để luyện binh?

Muốn dùng chúng ta để ra oai thiên hạ?

Cổ Băng Băng ơi là Cổ Băng Băng, đã trăm năm rồi, ta còn nghĩ ngươi sẽ thông minh hơn!

Ngươi thật sự để ta thất vọng rồi, nămxưa khi ngươi vừa tới Thương Cổ Thành cũng không kém cỏi như bây giờ!

Phí công ta vẫn rất coi trọng ngươi, đánh giá ngươi rất cao.

Các ngươi chẳng lẽ nghĩ ai cũng ngu si như các ngươi sao?

Toa Lan!

-----o0o-----

Chương 2146: Thái thượng đây sao? (2)

Chương 2146: Thái thượng đây sao? (2)

Cổ Băng Băng thoáng cái liền nhận ra, giọng nói này là của Toa Lan!

Cùng lúc, sắc mặt nàng cũng biến đổi liên tục, lúc trắng lúc đỏ, suy nghĩ bị người ta nhìn thấu, lại còn dùng cách này để nói ra!

Ngươi nói người ta vô lại cũng được, vô sỉ cũng chẳng sao, người ta vẫn sẽ làm vậy.

Hơn nữa, người ta tại sao phải làm theo dự tính của các ngươi?

Chấp nhận thất bại lớn chỉ để giúp Liên Minh Tinh Anh các ngươi ra oai thiên hạ?

Thật ngây thơ đến mức khiến người ta phải cười nhạo!

Chẳng lẽ cứ thế mà rút lui?

Thật là đầu voi đuôi chuột, quá nhục nhã mà!

Lúc này, ở bên Toa Lan đạo tặc, âm thanh của Toa Lan lại vang lên đầy lạnh lẽo:

- Người năm xưa chặt một cánh tay của ta đâu?

Mau lăn ra đây!

Hắn không phải rất lợi hại sao?

Mau ra đây đánh với Thái Thượng của chúng ta một trận!

Lần này Cổ Băng Băng cuối cùng cũng hiểu vì sao Toa Lan đạo tặc có thể tồn tại trong Thông đạo nhiều năm như thế, mà còn sống dễ chịu tới thế.

Người ta trước giờ hóa ra toàn trực tiếp đẩy Thái Thượng ra chắn, dùng Thái Thượng đè bẹp quân đội địch cũng đủ đối phó với bao nhiêu đại quân rồi, có bao giờ chính diện đối đầu!

Đạt đến cảnh giới Thái Thượng rồi có ai không tiếc danh dự?

Có ai sẽ để quân dưới trướng mình quyết chiến sinh tử?

Cho nên, đối với Toa Lan đạo tặc, có người như thế chính là một viên thuốc an thần!

Dù là kẻ địch nào cũng chơi tất!

Cổ Băng Băng cả giận nói:

- Toa Lan, có bản lĩnh thì tự đứng ra mà thách đấu với hắn.

Nói như ngươi ai chẳng nói được?

Toa Lan lạnh lẽo nói:

- Cổ Băng Băng, việc ngươi làm hôm nay đã hoàn toàn chọc giận Toa Lan đạo tặc chúng ta.

Liên Minh Tinh Anh các ngươi nữa.

Các ngươi nghe cho kỹ, từ nay về sau, các ngươi chính là kẻ địch lớn nhất của Toa Lan đạo tặc ta!

Cẩn thận đấy!

Ngày hôm nay, hoặc nhóm cácngươi cùng nhau xông lên, đánh cuộc một lần xem có thể đánh bại Thái Thượng duy nhất của chúng ta hay không, cũng có cơ hội đấy chứ, sau đó lại gọi thêm người tới, có khi Toa Lan đạo tặc chúng ta lại bị tiêu diệt!

Như thế thì Liên Minh Tinh Anh các ngươi sẽ tỏa sáng trong cả Thông đạo rồi!

- Phó minh chủ, giết sạch chúng đi!

Một tên tướng quân của Liên Minh Tinh Anh mang thân phận cổ tộc dòng chính nói, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, vẻ mặt kiên quyết không lui.

- Phó minh chủ, đánh!

Không cần do dự nữa!

- Phó minh chủ, mau ra lệnh!

Chúng ta nóng máu lắm rồi!

- Phó minh chủ, mau ra lệnh đi!

Có lẽ Toa Lan rất giỏi trong việc châm biếm người khác, dễ dàng khiến đám người này nổi giận.

Bọn họ trước giờ chưa bao giờ thiếu sự khát máu và lòng can đảm!

Bên kia, trong hang ổ Toa Lan đạo tặc, Toa Lan cười nhạt, khóe miệng chứa đựng vẻ khinh thường.

Ả cố tình chọc giận bọn người kia, vì Toa Lan đạo tặc không chỉ có một vị Thái Thượng!

Mà là...

Hai vị!

Hai vị Thái Thượng này, một người là thủ lĩnh đời trước, một người là thủ lĩnh đương nhiệm.

Đạt đến cảnh giới Thái Thượng, ai cũng có bí mật của mình, không ai có thể biết được.

Giữa các tu sĩ cùng cảnh giới, ít khi họ có thể phát hiện ra sự tồn tại của nhau.

Hơn nữa, Toa Lan đạo tặc tuy tiếng tăm rất nổi, nhưng bọn họ làmviệc quá thông minh, chưa bao giờ thật sự làm các cổ tộc lớn mạnh tức giận, cũng không để những người mạnh bậc nhất lộ mặt, lại càng không bao giờ đi tàn sát hàng loạt người dân trong thành.

Chuyện đẫm máu như thế sẽ khiến người người căm ghét.

Giống như lần trước ở Thương Cổ Thành vậy.

Những thành viên của Toa Lan đạo tặc hôm đó chiếm lợi bẩn thỉu, khi trở về đều bị chém sạch.

Ranh giới đó, bọn họ sẽ không bao giờ vượt qua!

Cho nên, Toa Lan đạo tặc thật ra rất mạnh mẽ.

Dù không bằng đượccác cổ tộc kia nhưng cũng không phải là hạng ai cũng có thể trêu vào.

Liên Minh Tinh Anh chọn Toa Lan đạo tặc làm cái bia ngắm, thật ra có hơi ngu xuẩn.

Thật ra, Sở Sở thân là Minh chủ cũng không tán thành.

Nhưng thông tin truyền tới đã nói rằng ca ca nàng và Cổ Băng Băng đều đã đồng ý.

Tuy Sở Sở còn rất nhiều câu hỏi nhưng cũng không tiện mở miệng phản đối nữa.

Cổ Băng Băng hơi do dự.

Nàng rất hiểu, nếu hôm nay nàng gật đầu, một trận chiến đẫm máu sẽ diễn ra.

Cứ cho là họ có thể làm Toa Lan đạo tặc tổn thương nặng nề, thậm chí không phục hồi lại nổi, nhưng đối với Liên Minh Tinh Anh cũng rất khó nhằn!

Phải chịu một đả kích rất lớn!

Đúng lúc này, trên không phía xa truyền đến một âm thanh nhàn nhạt:

- Có người nhớ tới ta sao?

Ta tới rồi đây.

Cổ Băng Băng vội ngoảnh lại, ánh mắt có vẻ lo lắng vô cùng.

Nàng không thể tưởng được Sở Mặc lại xuất hiện lúc gay go này!

Nhưng trên mặt nàng lại có vẻ không tin nổi.

Vì uy áp trên người Sở Mặc rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đến không ngờ!

Khí tức này...

Sức mạnh này..

Đây..

Là Thái Thượng!

Cổ Băng Băng trợn tròn mắt.

Con cháu dòng chính ở cổ tộc bên trong Liên Minh Tinh Anh cũng trợn tròn mắt.

Mấy vạn tu sĩ Tổ cảnhLiên Minh Tinh Anh, cũng đều trợn tròn mắt!

Sở Mặc vì sao đã bước vào cảnh giới Thái thượng?

Cổ Băng Băng trợn mắt há hốc mồm, trong lòng hoàn toàn không thể tin được điều này lại là sự thực.

Con cháu dòng chính ở cổ tộc và mấy vạn Tổ cảnh đại quân trong liên minh này lại há hốc mồm cùng với vô cùng chấn động và kinh hỉ, vì họ lại có Thái thượng!

Y là ai vậy?

Lẽ nào chính là "Đại ca"thần bí kia?

Tại thời khắc này, danh vọng của Linh Thông Thượng Nhân, trong nháy mắt đạt đến một trạng thái cao nhất!

Y lựa chọn thời cơ xuất hiện quá vi diệu!

Tại thời khắc tất cả mọi người đều tuyệt vọng, tại thời khắc tất cả mọi người quyết định dù liều mạng cũng phải cùng Toa Lan đạo tặc nhất quyết tử chiến, Linh Thông Thượng Nhân xuất hiện, toàn thân tản ra khí tức của cảnh giới Thái Thượng!

Đây đối với tất cả mọi người bên trong Liên Minh Tinh Anh, thậm chí bao gồm cả Cổ Băng Băng đã tạo thành sự chấn động...

Đúng là quá lớn!

Trừ điều đó ra, y ở bất kỳ thời gian nào thể hiện ra cảnh giới của bản thân cũng không hữu dụng bằng giờ phút này.

Những người xuất thân là con cháu trong cổ tộc có người nào chưa từng thấy Thái thượng?

Ngày bình thường bọn họ nhìn thấy những lão tổ đạt cảnh giới Thái thượng sẽ kích động như vậy sao?

Sẽ hưng phấn như vậy sao?

Sẽ giống như bây giờ, xúc động đến lệ rời đầy mặt sao?

Sẽ ở sâu trong nội tâm đối với vị "Đại ca" thần bí trong truyền thuyết lập tức sinh ra vô tận cảm kích sao?

Sẽ không!

Đương nhiên sẽ không!

Tuyệt đối sẽ không có khả năng!

-----o0o-----

Chương 2147: Đây mới là Sở Mặc! (1)

Chương 2147: Đây mới là Sở Mặc! (1)

Tại thời khắc này, tâm tình của Cổ Băng Băng bỗng nhiên lạnh lẽo.

Nàng lập tức nhớ tới vài ngày trước nhận được một chút tin tức bên phía Sở Sở truyền đến.

Lúc ấy nhìn vào không có bất kỳ cảm giác gì, nhưngbây giờ nghĩ đến lại làm cho Cổ Băng Băng có cảm giác mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Phong mật thư kia chỉ có Phó minh chủ cùng với thành viên có cấp bậc cao trong Liên Minh Tinh Anh xem mới có thể hiểu

Kỳ thật, hiện tại toàn bộ Liên Minh Tinh Anh cũng chỉ có hai vị Phó minh chủ, một người là Cổ Băng Băng, một người là Lạc Phi Hồng.

Ngôn ngữ được sử dụng trên mật thư là ám hiệu giữa ba người.

Bên trong mật thư kia, Sở Sở nhắc nhở Cổ Băng Băng đối với người bên cạnh nên cẩn thận một chút.

Lúc ấy Cổ Băng Băng cũng không để ý lắm, nguyên nhân là tất cả mọi người bên cạnh nàng đều là người tuyệt đối có thể tín nhiệm!

Nhưng có thể làm cho Sở Sở trịnh trọng gửi đến mật thư như vậy cũng có thể nói, Sở Sở nhất định nắm giữ một chút tin tức nàng không biết.

Vậy Sở Sở vì cái gì lại không nói rõ?

Lúc ấy Cổ Băng Băng thậm chí đặt ánh mắt hoài nghi lên trên người Hầu Tử.

Nguyên nhân là những năm này chỉ có một mình Hầu Tử, sau khi trở về lại lặng yên biến mất.

Nàng hoàn toàn không nghĩ tới người mà Sở Sở nhắc nhở nàng cẩn thận, lại sẽ là...

Sở Mặc!

Không, người này... không có thể nào là Sở Mặc!

Nghĩ vậy, Cổ Băng Băng trong lòng hoàn toàn lạnh lẽo!

Nàng nhìn thân ảnh tản ra khí tức Đại Đạo thuộc về cảnh giới Thái thượng đó, phóng thẳng tới phía trước.

Sao đó, toàn bộ đại quân Liên Minh Tinh Anh bắt đầu hoan hô rầm rộ đến chấn động cả bầu trời!

Thanh âm này đơn giản là kinh thiên động địa!

Rung chuyển mây xanh!

Trong lòng của Cổ Băng Băng lạnh như băng.

Người này nhiều năm như vậy sử dụng trăm phương ngàn kế, hóa ra mục đích thực sự của y lại là Liên Minh Tinh Anh!

Y cũng không phải là Sở Mặc!

Bởi vì tâm tư của Sở Mặc cơ bản không đặt ở tổ chức này.

Bằng không, năm đó cũng không vui vẻ giao chuyện này cho Sở Sở cùng với nàng.

Nói chi, Sở Mặc mặc dù được xem như một thiên tài tu luyện, nhưng căn bản cũng không có khả năng trong thời gian một trăm năm ngắn ngủi từ Tổ cảnh đột phá đến Thái thượng.

Điều này quá nghịch thiên rồi!

Thậm chí cho tới bây giờ nàng chưa từng thấy "Sở Mặc" nghiêm túc tu luyên!

Cổ Băng Băng nhớ tới "Sở Mặc" từng đề xuất để chính mình tiến đánh Toa Lan đạo tặc.

Nhớ tới trước khi xuất phát "Sở Mặc" nói những lời kia.

Nàng rốt cuộc đã hiểu, nàng bị người này lợi dụng một cách triệt để rồi.

Người này tám chín phần mười là tên giả mạo.

Nhất định yđã sớm biết bên phía Toa Lan đạo tặc có tu sĩ cảnh giới Thái thượng.

Cũng nhấtđịnh đã sớm tính toán đối phương có thể sẽ chống cự Liên Minh Tinh Anh.

Sau đó, ở thời điểm sĩ khí của Liên Minh Tinh Anh thấp nhất, y xuất hiện!

Xuất hiện với ánh sáng tỏa ra khắp người!

Thật sự là tâm kế hay!

Thật sự là giỏi tính toán!

Thật sự là lòng dạ thâm sâu!

Thực sự là...

Lợi hại!

Nhìn thân ảnh kia thậm chí không quay đầu liến nàng một cái, bỗng nhiên Cổ Băng Băng có cảm giác bất lực.

Giờ này khắc này, nàng có thể vạch trần y sao?

Làm sao vạch trần?

Nói y không phải Sở Mặc?

Toàn bộ Liên Minh Tinh Anh, mọi người đều nhận ra người đó là "đại ca" thần bí!

Sở Mặc là ai?

Cho nên, coi như giờ phút này Cổ Băng Băng có thể liều lĩnh đi vạch trần tên giả mạo này, nhưng người ta chỉ cần mấy câu nói là có thể đẩy lui được nàng, thậm chí có thể làm cho nàng lâm vào tình trạng á khẩu không trả lời được!

Người này, qua trăm năm, nhìn như cái gì cũng không làm.

Nhưng lại có thể làmlực ảnh hưởng của bản thân dung nhập hoàn toàn vào Liên Minh Tinh Anh.

Bởi vì y là Sở Mặc, cho nên, cho dù là Cổ Băng Băng hay là Sở Sở, hai nữ nhân thông minh tuyệt đỉnh cơ bản là không chútphòng bị nào.

Ngày hôm nay, y thông qua thủ đoạn này để đẩy danh vọng của mình lên một mức độ cao đến không thể tưởng.

Từ ngày hôm nay về sau, địa vị của người này ở trong Liên Minh Tinh Anh đã không người nào có thể rung chuyển

Trong mắt Cổ Băng Băng có sự đau thương cùng chấn động mãnh liệt.

Không nghĩ tới, các nàng nỗ lực nhiều năm như vậy để gầy dựngLiên Minh Tinh Anh, kết quả lại là làm quà cho một người ngay cả thân phận cũng không biết.

Không, thân phận của người này, vẫn có thể tìm ra được.

Trình độ thông minh của Cổ Băng Băng cũng không kém Sở Sở.

Cho nên, Sở Sở có thể lập tức đoán được chuyện này, Cổ Băng Băng càng có thể đoán được.

Chớ nói chi là lúc trước tin tức liên quan tới Tú Thủy Sơn Trang là nàng cung cấp cho Sở Mặc.

Một khi nghĩ đến chuyện này, Cổ Băng Băng đột nhiên lại vô cùng hối hận.

Lúc này, "Sở Mặc" đã đi tới hang ổ của Toa Lan.

Một tràng vực vô cùng mãnh liệt từ trên người y tỏa ra áp chế tràng vực của đối phương.

Cứ như vậy, từng bước một, đi tới hang ổ của Toa Lan.

- Toa Lan, nghe nói ngươi nhớ ta?

Ta tới rồi.

Ở nơi này của các ngươi, ai muốn cùng ta chiến đấu?

Toàn bộ hang ổ của Toa Lan đạo tặc hoàn toàn tĩnh mịch.

Ngay cả tràng vực thuộc về cảnh giới Thái thượng dương như cũng lập tức trở nên yếu đi rất nhiều.

Chỉ có điều, vào lúc này một tràng vực khác cũng cảnh giới Thái thượng từ phương xa phát ra một thanh âm rét lạnh, truyền đến:

- Đạo hữu, muốn đánh một trận sao?

Hai vị!

Lần này, đừng nói là nhóm người Cổ Băng Băng bị chấn động đến trợn mắt há hốc mồm, ngay cả Linh Thông Thượng Nhân cũng giật nảy mình!

Y không phải muốn điều đó!

Y hoàn toàn không nghĩ tới, cũng không suy diễn ra nơi này của Toa Lan đạo tặc lại có hai Thái Thượng!

Đúng là gặp quỷ rồi!

Y muốn lấy phương thức này để ra sân nâng cao danh vọng của y trong Liên Minh Tinh Anh.

Sau đó, ngăn được tu sĩ Thái thượng bên phía Toa Lan đạo tặc.

Làm cho các thành viên của Liên Minh Tinh Anh sau khi nhận hết sự đè nén cùng nhục nhã sẽ thoải mái đi tàn sát ổ cường đạo này!

Đây mới là việc y muốn làm!

Nhưng bây giờ, bên phía Toa Lan đạo tặc thế mà có thể xuất hiện hai Thái thượng!

Lại nói, lấy sự kiêu ngạo của Linh Thông Thượng Nhân, cho dù có hai Thái Thượng, y cũng không sợ.

Nhưng mà một khi liều mạng đánh một trận, y khẳng định sẽ bị thương thậm chí phải chịu vết thương hết sức nghiêm trọng.

Điều này khác với kế hoạch lúc trước không đánh mà thắng, không ra một chiêu đã làm danh vọng của bản thân y đạt tới đỉnh cao nhất.

Nhất là bên phía Toa Lan đạo tặc, nếu có thể xuất hiện thêm một Thái Thượng thứ hai, như vậy người thứ ba có thể sẽ xuất hiện hay không?

-----o0o-----

Chương 2148: Đây mới là Sở Mặc!

Chương 2148: Đây mới là Sở Mặc!

Từ xưa tới nay, Linh Thông Thượng Nhân hiểu rõ Thông đạo này có thể nói không ai bằng.

Cho dù là những cổ tộc nắm giữ vô cùng vô tận tin tức tình báo đều chưa chắc có thể biết được nhiều bí mật như y.

Y có thể nắm giữ và hiểu rõ hầu như tất cả những bí mật của các cổ tộc.

Đối với Toa Lan đạo tặc, loại "Thế lực nhỏ" như này thì Linh Thông Thượng Nhân chưa hề thật sự để chúng vào mắt.

Y thấy thế lực nhỏ này có thể còn sống sót chỉ dựa vào mưu lợi mà thôi!

Tựa như một con ruồi, nếu như không làm cho người ta ghét thì cũng không có quá nhiều người sẽ đuổi theo đánh nó khắp nơi.

Ai từng nghĩ ở trong mắt y chỉ là một thế lực nhỏ, một con ruồi nhỏ... lại xuất hiện hai Thái thượng?

Ngay lúc Linh Thông Thượng Nhân đang trầm mặc thì tu sĩ lúc trước cảnh giới Thái thượng lại lạnh lùng nói:

- Ta nghĩ y muốn tới bắt nạt chúng ta.

Muốn ngăn cản ta, sau đó dùng mấy vạn đại quân tinh nhuệ hoàn toàn san bằng Toa Lan đạo tặc.

Chủ ý này vừa tốt lại tinh diệu nhường nào chứ?

Ta vô cùng bội phục.

Cho nên, sư tôn, chuyện này không có gì đáng nói mà?

Chúng ta hai sư đồ liên thủ lại giết chết y.

- Ừm, đồ nhi phân tích có lý.

Thái thượng vừa xuất hiện lúc sau trả lời một câu, sau đó từ tốn nói:

- Tới đi, đạo hữu, nếu đã tới cũng đừng có nhăn nhăn nhó nhó.

Chúng ta nhất quyết tử chiến đi!

Giờ phút này, Linh Thông Thượng Nhân giống với Cổ Băng Băng lúc trước, đều tiến thối lưỡng nan!

Nếu y xoay người rời đi, như vậy công sức bố trí sắp xếp vô số năm đương nhiên sẽ thất bại trong gang tấc.

Nếu ngang nhiên ứng chiến, như vậy bản thân sẽ chịu trọng thương.

Không thể nào tránh né.

Dường như trong nháy mắt, Linh Thông thượng nhân đã quyết định, y từ tốn nói:

- Đánh thì đánh.

chỉ có điều, vừa mới nói xong câu đó, sắc mặt của Linh Thông Thượng Nhân bỗng nhiên đại biến, thất thanh nói:

- Cái này...

Làm sao có thể?

Bên trong hang ổ của Toa Lan đạo tặc bỗng nhiên xuất hiện hai bóng người, nhưng bọn họ không phóng tới Linh Thông Thượng Nhân, mà là bay thẳng lên trời cao, nhìn về một hướng khác.

Trên mặt cũng xuất hiện vẻ khiếp sợ.

Phía mà bọn họ nhìn qua cũng cùng phía với vị trí mà Linh Thông Thượng Nhân đang đứng trong Thông đạo này.

Cổ Băng Băng cùng tất cả mọi người không ai cảm nhận được bất kỳ chỗ dị thường nào.

Nhưng nhìn phản ứng của những người đó cũng có thể cảm nhận được, dường như sẽ phát sinh một chuyện lớn.

Tất cả mọi người nhìn hơn nửa ngày rốt cục mới nhìn thấy, một thân ảnh mặc đạo bào màu xanh, tóc bạc trắng phiêu nhiên như tiên bướctừng bước một từ vị trí đó đi tới.

Cổ Băng Băng sợ ngây người!

Trong mắt của nàng hiện lên sự kinh hoảng, thất thanh nói:

- Sở...

Làm sao có thể là huynh?

Người tới, là Sở Mặc!

Những con cháu cổ tộc trong Liên Minh Tinh Anh cùng đại quân gồm mấy vạn tu sĩ Tổ Cảnh cũng trợn tròn mắt.

Bọn họ trợn mắt há hốc mồm nhìn người kia đang đi tới.

Sau đó, nhìn lại người vừa mới làm cho trong lòng của bọn họ dâng lên cảm giác sùng bái đến tột đỉnh.

Giống nhau như đúc!

Hai người này, giống như huynh đệ song sinh!

Nhìn qua không có bất kỳ điểm nào khác nhau!

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Xảy ra chuyện gì?

Sở Mặc từng bước một đi tới.

Nhìn thấy Cổ Băng Băng trên mặt tràn đầy rung động, hắn nở một nụ cười nhàn nhạt.

Lập tức, Cổ Băng Băng rơi lệ.

Đây mới là Sở Mặc!

Đúng vậy, trước đó khi chưa nhìn thấy Sở Mặc thì cảm giác Linh Thông Thượng Nhân là Sở Mặc.

Tràng vực, khí tức, thậm chí đạo vận trên người đều không có bất kỳ chỗ nào không phải.

Tướng mạo cùng thanh âm càng giống nhau như đúc, không có ai hoài nghi.

Nhưng một khắc khi nhìn thấy Sở Mặc thật xuất hiện trước mặt, Cổ Băng Băng đã nhận ra Sở Mặc thật.

Nàng có thể tuyệt đối xác định, hiện tại người ở trước mặt này mới thật sự là Sở Mặc!

Từ biệt mấy năm, khí vận trên người hắn lại khác biệt rất lớn so với trước đây!

Đúng vậy, đây mới là thay đổi vốn có của một thiên tài tu luyện chân chính!

Mà không phải giống tên đã giả mạo Sở Mặc, hơn một trăm năm không có bất kỳ thay đổi nào.

Đó là bởi vì đạo của y đã sớm thành hình nên cơ bản sẽ không có bất kỳ sự thay đổi nào nữa!

Nhưng Sở Mặc lại không giống như vậy.

Hắn vẫn luôn có tốc độ tăng lên rất cao.

Hơn một trăm năm qua, hắn làm sao có thể không có một chút xíu thay đổi nào?

Ta thật là ngu!

Cổ Băng Băng hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Sở Mặc và oán giận chính mình.

Rõ ràng sớm phát hiện được chổ bất thường, vì sao lại không phát hiện ra?

Đây không phải ngu ngốc thì là gì?

Cổ Băng Băng hít sâu một hơi, trên mặt nở nụ cười xán lạn với Sở Mặc.

Lúc này, Sở Mặc chạy tới trước mặt Linh Thông Thượng Nhân.

Sắc mặt của Linh Thông Thượng Nhân lúc trắng lúc xanh.

Y hoàn toàn không nghĩ tới Sở Mặc có thể trốn thoát ra khỏi pháp trận kia được.

Thậm chí đến bây giờ y cũng không nghĩ ra được làm sao Sở Mặc thoát ra ngoài.

Nhưng chuyện này đã không còn quan trọng nữa.

Sở Mặc đã trở về rôi!

Hơn nữa, khí tràng của hắn đã hoàn toàn không thua kém bất kỳ một Thái Thượng nào cả.

Trong mắt Linh Thông Thượng Nhân có thần quang lóe lên.

Y không thể nhìn thấu cảnh giới cùng cấp độ bây giờ của Sở Mặc!

Điều này sao có thể được?

Cho dù Sở Mặc thật sự bước vào cảnh giới Thái thượng cũng không thể làm cho y nhìn không thấu hắn như thế chứ?

Bên này, Linh Thông Thượng Nhân khiếp sợ cùng chấn động, thì trong lòng hai tên tu sĩ Thái thượng của Toa Lan đạo tặc ở phía đối diện lại hoàn toàn lạnh lẽo!

Tràng vực trên người người thanh niên vừa tới này làm bọn họ không cách nào nhìn thấu, nhưng có thể xác định chiến lực của hắn tuyệt đối không thua huynh đệ song sinh của hắn!

Đúng vậy, ở trong mắt hai tên tu sĩ Thái Thượng phía Toa Lan đạo tặc thì hai người đối diện kia rõ ràng là một đôi huynh đệ song sinh!

Cái người đến sau lại làm bọn họ càng thêm kiêng kị!

Bởi vì bọn họ dường như có thể cảm nhận được khí tràng sắc bén đến cực hạn từ trên người hắn!

Loại khí tràng này là loại mà tu sĩ thân kinh bách chiến chân chính mới có.

Quá rõ ràng rồi!

Vốn là tình thế hai chọi một, trong chớp mắt liền biến thành hai đấuhai.

Ưu thế bên phía Toa Lan đạo tặc không còn sót lại chút nào.

Bên phía Liên Minh Tinh Anh mặc dù đều khiếp sợ nhưng bọn họ cũng không có gì lo lắng, ngược lại còn hơi hưng phấn!

Lúc này, bọn họ mới hiểu rõ hóa ra đại ca trong lòng bọn họ không phải một người, mà là hai người!

-----o0o-----

Chương 2149: Đánh toa Lan đạo tặc

Chương 2149: Đánh toa Lan đạo tặc

Sở Mặc cười híp mắt nhìn Linh Thông Thượng Nhân, không có ý vạch trần y, nói:

- Những năm này ông vất vả rồi.

Trong lòng Linh Thông Thượng Nhân hừ một tiếng, bình tĩnh nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc lại quay đầu nhìn hai tên Toa Lan đạo tặc cảnh giới Thái thượng.

Từ tốn nói:

- Không phải muốn đánh sao?

Hai đấu hai, rất tốt.

Ai đến đánh với ta một trận đây?

- Ta đến!

Tên Toa Lan đạo tặc cảnh giới Thái thượng lúc trước đã phóng ra tràng vực trầm giọng nói rồi bay thẳng lên trời cao.

Linh Thông Thượng Nhân nhìn bóng lưng của Sở Mặc, có vẻ cân nhắc.

Chỉ có điều, trên mặt y lập tức hơi cười cười.

Nhìn tên Toa Lan đạo tặc cảnh giới Thái thượng đó, từ tốn nói:

- Đạo hữu, đến đấu!

Tên Toa Lan đạo tặc Thái Thượng lão tổ đó, trong mắt có vẻ bất đắc dĩ, trầm giọng nói:

- Ngươi muốn chiến thì chiến, nhưng trước khi phân thắng bại ta không hy vọng nhìn thấy phía dưới máu chảy thành sông.

Lần này Linh Thông Thượng Nhân chuyển ánh mắt về phía Cổ Băng Băng.

Ánh mắt của y hơi kỳ quái, như đang trưng cầu ý kiến, cũng rất có ý tứ.

Có thể nói, ánh mắt này của y tương đương với việc cho Cổ Băng Băng mặt mũi rất lớn!

Dựa vào danh vọng mà y vừa mới có được cùng với cảnh giới Thái thượng của y, cho dù tự quyệt định thì những người trong Liên Minh Tinh Anh cũng không có bất cứ mâu thuẫn nào.

Cổ Băng Băng ít nhiều hiểu ra nguyên nhân khi Sở Mặc trở về lại không vạch mặt mà chấp nhận sự tồn tại của Linh Thông Thượng nNhân.

Thậm chí làm người khác cảm giác hắn chấp nhận chuyện bọn hắn là huynh đệ song sinh.

Linh Thông Thượng Nhân cũng không có ý vạch mặt, thậm chí thông qua phương thức này để biểu đạt thiện ý.

Được rồi, có chuyện gì, kết thúc trận chiến này rồi nói sau!

Trong lòng Cổ Băng Băng thở dài một tiếng, sau đó phấn chấn tinh thần nhìn tên Toa Lan đạo tặc cảnh giới Thái thượng, từ tốn nói:

- Nể tình ban đầu hai Thái thượng các người không đại khai sát giới chúng ta, chúng ta sẽ không công kích trước khi các ngươi tỷ thí phân thắng bại.

Chỉ có điều, ta cũng có một điều kiện.

- Nói

Tên lão tổ cảnh giới Thái thượng phía Toa Lan đạo tặc bình tĩnh nhìn Cổ Băng Băng, ánh mắt như giếng cổ không chút gợn sóng.

Dường như không chịu sự ảnh hưởng từ đại thế của đại quân trước mặt.

- Chúng ta cũng không mong muốn thấy cảnh sinh linh đồ thán.

Cổ Băng Băng thản nhiên nói:

- Không bằng thẳng thắn một chút.

Nếu trận chiến này như các ngươi thắng, như vậy từ nay về sau, Liên Minh Tinh Anh giải tán.

Nguyên nhân là ngay cả một đám cường đạo cũng đánh không lại, cái liên minh này cũng không có ý nghĩa để tồn tại nữa.

Lời nàyCổ Băng Băng làm cho rất nhiều người đều sững sờ.

Chỉ có điều, những tên tử đệ đến từ cổ tộc rất nhanh đã nghĩ thông suốt.

Hoàn toàn chính xác, nếu như ngay cả Toa Lan đạo tặc cũng không có cách nào nắm bắt được, vậy liên minh này cũng thật không có giá trị tồn tại.

Cho nên, mặc dù trong lòng bọn họ có chút không thoải mái, nhưng lại có thể tiếp nhận được cách nói này của Cổ Băng Băng.

Nhưng Linh Thông Thượng Nhân lại từ trong giọng nói của Cổ Băng Băng nghe ra được một ý khác.

Không khỏi thầm mắng ở trong lòng: tiểu nha đầu thối tha, chẳng phải lừa ngươi một trăm năm thôi sao?

Còn lúc này rồi, lại còn trả thù ta một lần nữa hả?

Quyết định này của Cổ Băng Băng rõ ràng là đã nhìn thấu tâm tư của Linh Thông Thượng Nhân.

Y muốn toàn bộ Liên Minh Tinh Anh, thông qua phương thức này buộc y phải dốc hết toàn lực đánh bại đối thủ!

Đồng thời, cũng là phòng ngừa trong lúc chiến đấu, Linh Thông Thượng Nhân ngáng chân Sở Mặc!

Chuyện này trời mới biết có phát sinh hay không?

Trên cơ bản thì hiện tại Cổ Băng Băng cũng không hề tín nhiệm Linh Thông Thượng Nhân.

Lão tổ Toa Lan đạo tặc nghe vậy khẽ giật mình, trên mặt nở nụ cười khổ:

- Vậy nếu chúng ta thua thì từ đây về sau thế gian sẽ không có Toa Lan đạo tặc nữa chứ gì?

Cổ Băng Băng gật gật đầu:

- Nếu các ngươi đều thua, Toa Lan đạo tặc còn có ý nghĩa tồn tại sao?

- Điều này không công bằng!

Đột nhiên một bóng người từ phía dưới bay lên, chính là Toa Lan!

Ánh mắt của nàng ta băng lãnh, nhìn Cổ Băng Băng:

- Đề nghị này của ngươi không công bằng!

Cổ Băng Băng khoát khoát tay:

- Người lớn nói chuyện, tiểu hài tử không nên xen vào.

Bởi vì lúc này, Cổ Băng Băng đã hiểu Toa Lan cơ bản không phải là thủ lĩnh của Toa Lan đạo tặc, cũng tuyệt đối không phải là lão già đã sống lâu năm.

Rõ ràng là một tiểu nha đầu cùng tuổi với nàng, trước đó lại giả thần giả quỷ lừa gạt được nàng.

Cho nên thái độ của Cổ Băng Băng đối với Toa Lan không có một chút thân thiện nào.

Toa Lan giận dữ, nói:

- Toa Lan đạo tặc đã tồn tại ở thế gian này bao nhiêu năm tháng, há lại vì một câu của loại người như ngươi liền giải tán?

Cổ Băng Băng, nếu ngươi không phục thì bảo người của ngươi phóng ngựa tới, ta sẽ dùng sự thật nói cho ngươi biết, mấy vạn đại quân của ngươi một người cũng đừng hòng ra khỏi vùng đất này!

Toa Lan đạo tặc chúng ta cho dù chết hết cũng không chấp nhận giải tán, không chấp nhận kết quả như vậy!

Người của chúng ta vẫn còn, hồn của chúng ta vẫn còn, nhiệt huyết của chúng ta vẫn còn ở đó...

Ngươi có tư cách gì bắt cho chúng ta giải tán?

Lời nói này của Toa Lan như chém đinh chặt sắt, phía dưới hang ổ của Toa Lan, lúc trước vẫn luôn trầm mặc bỗng nhiên vang lên một loạt tiếng thét gào thấu cả trời xanh!

- Người của chúng ta cònđâu! hồn của chúng ta còn đây!

Nhuyết của chúng ta còn đây!

Chẳng qua là đánh một trận thôi!

- Chẳng qua là đánh một trận thôi!

- Chẳng qua là đánh một trận thôi!!

Huyết khí tận trời, tiếng rống giận dữ rung chuyển cả vòm trời.

Khiến thiên địa cũng phải biến sắc.

Sắc mặt của Cổ Băng Băng hơi khó coi.

Nàng đã biết, nàng bị Toa Lan lợi dụng!

Vốn là nàng muốn thông qua trận chiến này của Linh Thông Thượng Nhân với đối phương, sau đó không đánh mà thắng, trấn áp toàn bộ Toa Lan đạo tặc.

Đến khi chuyện này truyền đi, nhất định sẽ làm cho danh vọng của toàn bộ Liên Minh Tinh Anh được tăng lên mạnh mẽ!

Có hai tu sĩ thần bí cảnh giới Thái Thượng có thể trấn áp được Toa Lan đạo tặc.

Làm Liên Minh Tinh Anh trong nháy mắt đã thành chủ đề bàn tán của toàn bộ Thông đạo!

Đến lúc đó, thu hoạch lớn nhất chính là toàn bộ Liên Minh Tinh Anh, là một liên minh chỉnh thể, mà không phải riêng một người nào đó!

Cổ Băng Băng cũng có rất nhiều thủ đoạn, có thể chuyển hướng bàn luận của mọi ngườitới người của Liên Minh Tinh Anh.

Nàng có năng lực này, rất nhiều nhóm cấp cao trong liên minh cũng đều có!

-----o0o-----

Chương 2150: Chiến đấu Thái thượng (1)

Chương 2150: Chiến đấu Thái thượng (1)

Nhưng bên phía Toa Lan người ta cũng không ngốc, cơ bản là không chịu loại ước định này, khơi dậy huyết tính của toàn bộ các thành viên trong Toa Lan đạo tặc.

Cổ Băng Băng thở dài trong lòng.

Nàng biết, trận đại chiến này xem ra không thể tránh khỏi.

Lập tức quyết định, nói:

- Đã như vậy không có gì để nói nữa.

Tiền bối, thật đáng tiếc...

Cổ Băng Băng nói rồi vung tay lên:

- Các huynh đệ!

Một đám cường đạo đã hoành hành trong Thông đạo này những năm tháng vô tận.

Người vô tội bị bọn chúng giết chết thi cốt có thể chất thành núi! tài nguyên bị bọn chúng cướp đi, cũng không biết bao nhiêu.

Ngày hôm nay, Liên Minh Tinh Anh của chúng ta ở chỗ đây thay trời hành đạo, tiêu diệt bọn chúng!

- Diệt bọn chúng!

- Diệt bọn chúng!

- Diệt bọn chúng!

Cổ Băng Băng khơi dậy nhiệt huyết của tất cả tu sĩ trong Liên Minh Tinh Anh.

Linh Thông Thượng Nhân nhìn đối thủ của mình, bĩu môi:

- Lựa chọn làm cường đạo cũng đừng trách có người thay trời hành đạo.

Tới đi, đạo hữu, để ta nhìn cho kỹ: ngươi có tư cách gì có thể đánh với ta!

Tên Toa Lan đạo tặc cảnh giới Thái Thượng lão tổ đó ngửa mặt lên trời thở dài, sau đó từ tốn nói:

- Đã như vậy thì đánh đi, không có gì đáng nói nữa.

Toa Lan đạo tặc nếu có thể tồn tại nhiều năm như vậy cũng không thể mặc cho người ta ức hiếp làm thịt.

Ầm ầm!

Lúc này, trong vòm trời truyền đến một trận rung động kinh thiên động địa.

Một mảng lớn trên bầu trời đổ sụp xuống, đủ loại pháp tắc hỗn loạn bay tứ tán!

Bên kia Sở Mặc cùng tên tu sĩ Thái Thượng khác đã giao thủ!

Giữa các tu sĩ đạt cảnh giới này, khi chiến đấu sẽ làm kinh thiên động địa.

Dù cho là ở Thông đạo có đại đạo pháp tắc thì vẫn có thể làm chấn động cả bầu trời!

Tên thái thượng cùng Sở Mặc đối chiến có khí thế làm toàn bộ bầu trời đều rung động theo.

Trong thân thể của gã cũng phát ra ánh sáng vô cùng!

Thái Thượng!

Đủ loại Đại Đạo vô cùng mênh mông bao phủ cả trời đất.

Song phương giao chiến ở chỗ này, lại ảnh hưởng đến cả phía vô tận xa xôi.

Cả Thông đạo không biết có bao nhiêu năm chưa từng có cuộc chiến đấu nào ở cấp bậc này rồi.

Song phương tiện tay ra một chiêu cũng có thể đánh nát cả một khu vực.

Mặc dù đều bay đến chín tầng trời nhưng khí tức trong lúc hai bên chiến đấu lại vẫn trấn áp cả vùng Thông đạo và những đại vực ở phía xa vô tận.

Chỉ trong phút chốc, không biết có bao nhiêu sinh linh khó mà có thể động đậy một cái, thậm chí ngay cả thở dốc cũng trở nên hơi lao lực.

Chỉ có điều thân ảnh của hai bên cách Thông đạo càng ngày càng xa, không ngừng bay về phía trên vòm trời.

Ở phía trên cùng, nơi đó tồn tại không biết bao nhiêu kết giới dày cả vạn dặm.

Nhưng dưới sự chấn động trong lúc chiến đấu của hai người, kết giới kia cũng bắt đầu tản ra từng gợn sóng, khuếch tán dần rộng hơn.

Chiến lực của Sở Mặc lại tăng lên tới mức làm người ta kiếp sợ.

Trong lúc hắn giơ tay nhấc chân đều có vô số Đại Đạo vô hình đang lưu chuyển.

Song phương vừa giao thủ, thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc phía đối phương đã hiểu thanh niên tóc trắng này không phải Thái Thượng!

Nhưng chiến lực của hắn lại hoàn toàn đạt tới tiêu chuẩn cảnh giới Thái Thượng.

Loại người như thế, trước nay Toa Lan chưa bao giờ gặp được!

Thậm chí trong quá khứ, gã cũng chưa từng nghe nói.

Trong lòng của gã không khỏi chấn động.

Gã rất không cam lòng.

Một tên tu sĩ trẻ tuổi còn chưa tới cảnh giới Thái thượng vậy mà có thể cùng gã chiến đấu đến mức có thể ngang nhau về thế lực.

Thậm chí tới một mức độ nào đó, đối phương lại có thể nắm trong tay tiết tấu của cuộc chiến, chèn ép gã trong khi chiến đấu.

Trên người gã đương nhiên còn có tuyệt kỹ chưa thi triển ra.

Nhưng đối phương chẳng nhẽ không có hay sao?

Toa Lan nổi giận gầm lên một tiếng, ra chiêu trước!

Phía sau gã có tiếng lanh lảnh kinh thiên động địa.

Một cây trường kích thanh đồng tản ra đạo vận vô hạn cùng với một khí tức cực kỳ sắc bén bắn về phía Sở Mặc.

Một kích này quả thực muốn hủy diệt cả bầu trời nơi này.

Thanh trường kích thanh đồng này vô cùng nặng.

Những chổ nó đi qua đều sụp đổ ầm ầm.

Mang theo một lực lượng thời gian mạnh mẽ đâm thẳng về phía Sở Mặc!

Bầu trời dường như bị ngưng lại, chỉ còn lại cây trường kích này.

Xung quanh thân thể của Sở Mặc, lực thời gian cũng vô cùng vô tận!

- Người trẻ tuổi, ngươi vẫn chưa bước vào đến cảnh giới này, cấp độ của vạn đạo quy nhất, ngươi không hiểu...

Tên thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc hiện nay truyền đến một đạo thần niệm cực kỳ băng lãnh.

Trên mặt của Sở Mặc nhất thời nở một nụ cười thần bí.

Tiếp theo, thân thể của hắn từng khúc từng khúc vỡ nát, sụp đổ!

Tựa như một người được làm bằng sứ, trong nháy mắt bị giáng một đòn nặng nề...

Vỡ nát thành vô số khối vụn.

Một cảnh tượng này làm cho ánh mắt của Toa Lan lộ ra vẻ khó tin.

Gã vô cùng hoảng sợ nhìn thân thể của Sở Mặc đang vỡ vụn.

Sau đó nhìn thấy chỗ cây trường kích của gã xuyên qua lập tức xuất hiện ở nơi xa xôi vô tận.

Lúc này, thân thể đã vỡ thành vô số khối vụn của Sở Mặc trong nháy mắt tụ hợp lại, một lần nữa hóa thành một thân ảnh cao to.

Trên người khoác lên chiến y, chân đạp một cái lò luyện đan vô cùng to lớn, trên đầu lơ lửng một vật giống như một tấm gương thần giám.

Cánh tay trái giống như được tạo ra từ hoàng kim, cảm giác một lực lượng kinh khủng đang tràn ngập, phía trên có vô số tia chớp như một con rồng đang vờn quanh.

Cánh tay phải... cầm một thanh trường đao huyết sắc.

Trong nháy mắt khi nhìn thấy cây đao kia, mí mắt của Toa Lan... bỗng nhiên nhảy một cái, lúc này gã nghĩ đến một người!

- Là ngươi!

Cái thế vô song...

Trong mắt Toa Lan bắn ra vẻ hoảng sợ.

Gã rốt cuộc hiểu ra vì sao Liên Minh Tinh Anh lớn mạnh như vậy, cũng rốt cuộc hiểu vì sao Liên Minh Tinh Anh có nhiều tu sĩ trên Phong Thần bảng như vậy!

Rõ ràng là người này đã trở về!

Hắn đã biến mất mười mấy kỷ nguyên, bên trong Thông đạo, người biết được chuyện này đều cho là hắn đã chết!

Hắn làm sao có thể trở về?

Hơn nữa...

Làm sao có thể cường đại đến cảnh giới này?

Trường kích thanh đồng của gã vẫn còn ở phía kia, trong vùng trời xa xôi vô tận.

Một kích vừa rồi của gã hầu như là ngưng kết toàn bộ sức mạnh.

Mà hành động này của Sở Mặc nằm ngoài dự liệu của mọi người!

Hắn lại có thể làm cho thân thể trong nháy mắt vỡ nát, thoát khỏi việc bị thời gian trấn áp, chạy thoát một kích kia!

Sau đó, sự phản kích của hắn lại kinh người như vậy, bén nhọn như vậy!
 
Thí Thiên Đao Full
LXXXVII ( Chương 2151-2175 )


Chương 2151: Chiến đấu Thái thượng (2)

Toa Lan mắt thấy thanh thanh trường đao huyết sắc yêu dị trong tay Sở Mặc đang hung hăng chém về phía gã.

Trong ánh mắt của gã có vẻ vô cùng hoảng sợ!

Cây đao kia...

để lạicho người ta ký ức quá sâu!

Năm đó, cây đao kia tạo ra quá nhiều sự chóc, có vô số sinh linh trong Thông đạo đã phải bỏ mạng dưới cây đao đó.

Bây giờ, nó thế mà lại xuất hiện!

Vẫn nằm trong sự khống chế của Sở công tử cái thế vô song!

- Không!

Toa Lan gầm lên kinh thiên động địa.

Pháp thân của gã lập tức trở nên vô cùng to lớn!

Đầu đội kết giới trong Thông đạo, chân đạp mặt đất rộng lớn trong Thông đạo.

Gã đưa tay ra một chưởng chụp thẳng về phía tia sáng mà Sở Mặc vừa chém ra.

Cả một vùng đất đai vạn dặm trong Thông đạo đều rung động theo.

Không biết có bao nhiêu đại năng bị kinh hãi, từ nơi bế quan lao ra.

Trong nháy mắt bay lên trời nhìn về phía Thương Cổ thành xa xôi.

Bàn tay của Toa Lan bị một vùng ánh sáng bao bọc, trong nháy mắt bổ ra, cùng bị bổ ra còn có thân thể của Toa Lan!

Nhìn tổng quát lịch sử của cả Thông đạo này chỉ sợ cũng không có có bao nhiêu Thái Thượng bị người ta mạnh mẽ bổ ra.

- Ngươi so với lúc trước...

Lợi hại hơn!

Tên thủ lĩnh hiện tại của Toa Lan đạo tặc vô cùng kinh hãi tạo lại thân thể.

Cảnh giới này rất khó bị giết chết, nhưng nhục thể của gã bị bổ ra, bị trọng thương.

Cây đao này quá mức yêu tà, phía trên ẩn chứa vô tận sát đạo quá ác liệt, ác liệt đến mức tu sĩ cảnh giới Thái Thượng cũng phải sợ hãi!

Trường kích thanh đồng trong nháy mắt bay trở về nằm trong tay tên thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc.

Gã cũng phát ra toàn bộ sức mạnh bắt đầu điên cuồng đánh giết!

Bởi vì gã biết người này là ai!

Mười mấy kỷ nguyên trước đó, vị Sở công tử cái thế vô song!

Ở trong đoạn lịch sử của cả Thông đạo này, vị Sở công tử đó một người một đaođánh cho vô số cường giả trong cả Thông đạo phải tức nghẹn, đánh tới hầu như không ai dám cùng với hắn đánh một trận!

Về sau, hắn biến mất!

Không biết bao nhiêu người trong Thông đạo, tất cả đều thở dài một hơi.

Hắn thành Đạo chính là vào những năm tháng đó.

Mặc dù chưa từng thấy tận mắt phong thái của vị Sở công tử cái thế vô song, nhưng trong tai lại nghe được rất nhiều truyền thuyết thuộc về hắn!

Về sau, Sở thị vương tộc bị hủy diệt, vị Sở công tử kia cũng biến mất, thanh yêu đao đó cũng theo hắn cùng nhau biến mất.

Về sau, có tin tức truyền đến nói vị Sở công tử kia phạm vào cấm kỵ, bị Đại tổ tiêu diệt!

Càng về sau...Liên quan tới Sở thị vương tộc, liên quan tới vị Sở công tử kia liền thành một chủ đề rất kiêng kỵ.

Trăm vạn năm sau, đã dường như không có ai đề cập đến hắn nữa.

Giống như là bị lãng quên bên trong dòng sông thời gian.

Bây giờ, hắn lại xuất hiện!

Mang theo chiến lực so với lúc trước càng hung hiểm hơn, vẫn như cũ cầm trong tay thanh trường đao yêu dị màu máu, xuất hiện ở trước mặt gã.

Khỏi cần nói, cả Thông đạo, rất nhanh...có thể sẽ lại phải gặp cảnh thiên hạ đại loạn!

Toa Lan rất kinh hãi, cũng rất phẫn nộ, gã căm tức nhìn Sở Mặc:

- Kẻ thù của ngươi không phải là chúng ta, đến tìm chúng ta gây phiền phức, ý muốn như thế nào?

- Hàng ta, hoặc là...

Chết!

Thần niệm của Sở Mặc vô cùng cường thế.

Giống như chiến lực của hắn bây giờ, cường đại đến tột đỉnh.

- Ngươi muốn thu phục một Thái Thượng?

Bên trong ánh mắt của thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc tràn ngập vẻ không dám tin, nhìn Sở Mặc như đang nhìn một tên ngốc:

- Từ vạn cổ đến nay, ngươi đã từng gặp một Thái Thượng đầu hàng chưa?

- Vậy thì bắt đầu từ ngươi!

Sở Mặc nói rồi cánh tay như đúc bằng vàng ròng có một tia sét như một đầu rồng đang vờn quanh, đột nhiên chụp về phía cơ thể của Toa Lan.

Toa Lan sử dụng thanh đồng trường kích để đỡ.

Keng!

Một tiếng nổ vang ầm ầm.

Dưới bầu trời này, ở bên trong kết giới dày vô tận này, ầm ầm vang lên.

Toa Lan rống to, có vẻ rất đau đớn.

Thân thể của gã khét lẹt!

Vô tận lực sấm sét lập tức chui vào trong thân thể của gã làm nhục thể của gã xém chút đốt thành than!

Toa Lan xoay chuyển huyền công, làm cho thân thể của mình khôi phục bình thường.

Sau đó nghiến răng nghiến lợi cùng Sở Mặc chiến đấu.

Gã thà chết cũng không nguyện đầu hàng người khác!

Nếu không, từ vạn cổ đến nay, có quá nhiều cổ tộc đã từng mời chào bọn họ.

Đề ra điều kiện cùng đãi ngộ quả thực tốt đến mức làm cho người ta không có lời nào để nói.

Nào có giống Sở Mặc, dùng chiến lực mạnh mẽ đểbuộc gã đầu hàng?

Chớ nói chi là mỗi một thời đại Toa Lan, thực chất bên trong xương cốt là một loại kiệt ngạo cùng kiêu hãnh, còn có huyết tính đều là của người mạnh nhất!

Đại chiến đang tiếp tục.

Kết giới phía trên kia không biết dày bao nhiêu cũng bị cuộc chiến giữa hai người làm cho bị hủy cả vạn dặm.

Kết giới kia là do pháp tắc hóa thành.

Cuộc chiến bình thường, đừng mơ tưởng làm thương tổn tới nó một chút xíu nào.

Một khi đụng vào kết giới cũng sẽ nhận lại lực phản ngược khủng khiếp.

Nhưng hai người này, cơ bản không không để ý, điên cuồng chiến đấu.

Ở phương xa vô tận, Linh Thông Thượng Nhân cùng Toa Lan đời trước cũng đã hoàn toàn triển khai chiến đấu.

Mức độ chiến đấu giữa bọn họ cũng hung tàn không kém chút nào bên này.

Đến cảnh giới này rồi không có kẻ nào yếu cả!

Chỉ có cường giả tương đối mà thôi!

Linh Thông Thượng Nhân cùng Toa Lan đời trước đồng thời đang chú ý cuộc chiến bên phía Sở Mặc.

Mắt thấy Sở Mặc đánh hầu như áp chế thủ lĩnh Toa Lan hiện tại, thủ lĩnh Toa Lan đời trước lòng nóng như lửa đốt.

Gã cũng đã biết Sở Mặc là người thế nào, căm tức nhìn Linh Thông Thượng Nhân:

- Người kia là Sở công tử cái thế vô song, còn ngươi là ai?

- Ta chính là ta.

Linh Thông Thượng Nhân nhàn nhạt nói.

Mỗi khi giơ tay nhấc chân đều mang theo đạo vận vô cùng vô tận, nhìn không giống hung tàn như Sở Mặc nhưng thực tế, uy lực không hề nhỏ chút nào!

- Sở công tử chỉ có một người, ngươi cũng không phải hắn!

Ngươi đến cùng là ai?

Toa Lan đạo tặc chúng ta cùng Sở thị vương tộc không oán không thù, kẻ thù của các ngươi cũng không phải chúng ta!

Thủ lĩnh Toa Lan đời trước thấy Sở Mặc công phạt Toa Lan đạo tặc như vậy liền cảm thấy phẫn nộ cùng bất đắc dĩ.

Linh Thông Thượng Nhân trả lời, dường như là cùng lúc với Sở Mặc:

- Hoặc là đầu hàng, hoặc là chết.

Nào có nhiều lời để nói như vậy?

Trong những năm tháng vô tận, người bị các ngươi vô cớ cướp đoạt tài nguyên có phải nên hỏi một câu vì cái gì hay không?

Phía dưới.

-----o0o-----

Chương 2152: Cuộc chiến ác liệt với Toa Lan (1)

Chương 2152: Cuộc chiến ác liệt với Toa Lan (1)

Trên vùng đất của Thông đạo, hang ổ của Toa Lan đạo tặc phát sinh giết chóc máu tanh vô cùng kinh khủng.

Cổ Băng Băng cùng Toa Lan lao vào đánh nhau.

Dường như chỉ trong phút chốc, vùng đất này đã bị san phẳng.

Đây là một trận chiến chân chính, song phương không ai hạ thủ lưu tình.

Toa Lan đạo tặc có thể tung hoành trên mảnh đất này trong những năm tháng vô tận cũng không phải chỉ biết ngồi không.

Bên này Liên Minh Tinh Anh mặc dù kinh nghiệm chiến đấu hơi kém một chút, nhưng thắng ở chỗ có nhiều tu sĩ cảnh giới cao thâm, tăng thêm nhân số bên phía Liên Minh Tinh Anh, rất đầy đủ.

Cho nên cuộc chiến lâm vào trạng thái giằng co.

Cổ Băng Băng cùng thiếu chủ của Toa Lan chiến đấu tương đối kịch liệt.

Tính tình của thiếu chủ Toa Lan vô cùng cuồng dã, chiến đấu cũng tương đối điên cuồng.

Cổ Băng Băng từ nhỏ xuất thân cổ tộc, các loại kỹ xảo chiến đấu cùng phép thuật thần thông thì càng không cần phải nói.

Nhưng so kinh nghiệm chiến đấu với thiếu chủ Toa Lan thì chênh lệch không ít.

Cho nên, cuộc chiến giữa đôi bến ngay từ đầu là thiếu chủ toa Lan đang áp chế Cổ Băng Băng.

Nhưng thời gian trôi qua, Cổ Băng Băng cũng dần thích ứng với cuộc chiến.

Sau khi chịu vài vết thương, Cổ Băng Băng ngược lại đã hoàn toàn bị kích thích ra huyết tính trong xương cốt của mình.

Keng!

Toa Lan cầm trong tay hai thanh loan đao, chém thẳng về phía đầu và bên hông Cổ Băng Băng.

Hai thanh loan đao kia đều lóe ra tia sáng lạnh như băng, mang theo sát khí vô tận.

Cổ Băng Băng tay cầm một thanh trường kiếm, cũng là một binh khí cấp bậc Tổ khí.

Hung hăng đâm về phía mi tâm của Toa Lan.

- So hung ác với ta sao?

Hai đầu lông mày của Toa Lan hiện lên một vòng sát khí.

Hai thanh loan đao không chút nào ngừng lại, tiếp tục chém về phía Cổ Băng Băng.

Trường kiếm của Cổ Băng Băng trước tiên đâm đến mi tâm của Toa Lan.

Mũi kiếm vô cùng sắc bén, sát khí rét lạnh đâm rách mi tâm của Toa Lan.

Nhưng cùng lúc đó, một thanh loan đao của Toa Lan cũng đã chém tới chiếc cổ trắng ngần của Cổ Băng Băng, một thanh loan đao khác cũng xuất hiện bên hông của nàng.

Song phương... không ai có ý nghĩ thu tay lại!

Coong!

Đương đương!

Ba tiếng nổ.

Chỗ mi tâm của Toa Lan xuất hiện một pháp khí cổ xưa.

Chỉ lớn bằng đầu móng tay nhưng chặn được một kiếm này của Cổ Băng Băng.

Đồng thời trên đầu Cổ Băng Băng cũng mọc ra một cái mặt nạ, cũng là một pháp khí có sức phòng ngự cường đại.

Trên người xuất hiện một bộ chiến y.

Công kích của đôi bên đều hung hăng bổ xuống.

Phốc!

Cổ Băng Băng phun ra một ngụm máu tươi.

Phụt!

Toa Lan cũng phun ra một ngụm máu.

Sau đó đôi bên nhìn thẳng vào mắt nhau, ánh mắt lạnh như băng.

- Giết!

- Chết đi!

Hai nàng cùng nhau kêu khẽ, lại lần nữa tấn công đối phương.

Sáu vị Đại Thánh gầm thét tập hợp lại một chỗ, hung hăng chém giết đối thủ của mình.

So sánh với rất nhiều thành viên của Liên Minh Tinh Anh chưa đủ kinh nghiệm chiến đấu thì kinh nghiệm của bọn họ lại vô cùng phong phú.

Năm đó ở La Thiên Tiên Vực đi theo Hầu Tử, chẳng khác nào một đường đánh giết mà lên.

Đối với chuyện chiến đấu, bọn họ so với nhóm cường đạo Toa Lan không thua kém chút nào.

Tuyết Giao đại thánh hiện ra bản thể.

Khí lực kinh khủng kia tản ra uy áp vô tận, trấn áp một đám thành viên đều có cảnh giới Đại Thánh của Toa Lan đạo tặc ở đó.

Móng vuốt của nó vô cùng sắc bén, tùy ý vạch một cái...đã mở ngực phanh bụng một tên đạo tặc cảnh giới Đại Thánh, ngã từ trên trời xuống.

Miêu Đại Thánh hóa thành một con mèo lớn màu vàng, hình dáng chỉ một trượng lại vô cùng linh hoạt.

Mỗi một chiêu đều có thể để lại một vết thương kinh khủng trên người kẻ thù.

Trên mảnh đất này, máu tanh nổi lên bốn phía, từng mảng mây máu bay lên.

Tiếng hô "Giết" rung trời!

Trên trời cao vô tận, bên trong kết giới của thông đạo, Sở Mặc cùng thủ lĩnh Toa Lan đang chiến đấu, cũng đã đi vào hồi cuối.

Sở Mặc đao trước nhanh hơn đao sau, mỗi một đao đều mang Đại Đạo vô tận.

Đánh tới hiện tại, đạo của hắn đã hoàn toàn áp chế Đạo của đối phương.

Chiến lực của hắn cũng hoàn toàn áp chế tên thổ phỉ đã hoành hành nhiều năm này!

Cái gì gọi là đại năng trẻ tuổi chân chính, đó chính là Sở Mặc!

Thời gian hắn tu đạo cơ bản không thể so với đối phương.

Nhưng số mệnh trên người hắn cùng với cơ duyên, đạo hạnh, chiến lực, pháp thuật thần thông, cho dù là cái nào đều vượt xa đối phương cả một cái đầu.

Cho nên, đừng nhìn thủ lĩnh hiện nay của Toa Lan đạo tặc có cảnh giới cao hơn Sở Mặc, nhưng so với thực lực tổng hợp lại bị Sở Mặc đè bẹp!

Gã gầm thét liên tục, vô cùng không cam lòng, nhưng lại không thể thay đổi kết cục này.

Đây mới thật là bị người áp chế, là thật sự lực bất tòng tâm.

Không phải ngươi muốn liều mạng là có thể làm cho đối phương bị trọng thương.

Thậm chí ngay cả cơ hội liều mạng, Sở Mặc cũng không cho gã!

Thật muốn điên lên!

Thủ lĩnh hiện tại của Toa Lan cho tới bây giờ chưa từng thấy tu sĩ nào giống như Sở Mặc.

Bịch!

Cánh tay trái của Sở Mặc lại một lần nữa đánh về phía vai phải của tên thủ lĩnh Toa Lan.

Ở nơi đó lần nữa đểlại một mảng lớn khét lẹt.

Lực sấm sét này làm cho thủ lĩnh hiện tại của Toa Lan đạo tặc vô cùng đau khổ.

Keng!

Thí Thiên chém ngang, để lại một vết thương thật sâu trên người đối phương.

Toàn thân Sở Mặc đẫm máu, có máu của chính hắn, cũng có máu của đối phương.

Nhưng máu của đối phương thì nhiều hơn một chút.

Bây giờ trong đôi mắt của hắn tràn đầy sát khí vô tận.

Tiếp theo, hai người bắt đầu đấu pháp!

Đây cũng là hành động bất đắt dĩ của thủ lĩnh Toa Lan.

Đánh cận chiến căn bản gã không phải là đối thủ của thanh niên này.

Các loại thần thông, từ hai người tấn công về phía đối phương.

Kết giới phía trên bị hai người hủy diệt càng ngày càng nhiều.

Quy tắc của thiên địa ở nơi này nhìn qua đều trở nên vô cùng hỗn loạn.

Nếu có tu sĩ Đại Thánh xuất hiện ở đây, trong nháy mắt sẽ bị lực lượng này nghiền nát tại chổ.

Dù là tu sĩ tổ cảnh cũng khó mà chịu đựng được.

Tuy Sở Mặc chưa tới cảnh giới Thái thượng nhưng ở chổ này lại hành động như thường.

Tiến thối có độ.

Đánh tới hiện tại, năng lượng trong cơ thể hắn cũng không có cảm giác suy yếu, chớ nói chi hy vọng của thủ lĩnh Toa Lan đã hoàn toàn cạn kiệt.

Ở bên kia, cuộc chiến của Linh Thông Thượng Nhân với thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc đời trước cũng từ đầu đều đánh ngang tay.

Cho tới giờ đã đơn phương áp chế!

-----o0o-----

Chương 2153: Cuộc chiến ác liệt với Toa Lan (2)

Chương 2153: Cuộc chiến ác liệt với Toa Lan (2)

Linh Thông Thượng Nhân thực lực quá mạnh mẽ.

Cho dù là đạo hạnh hay chiến lực đều không phải thủ lĩnh đời trước của Toa Lan có thể so sánh được.

Y muôn đời sắp đặt tính toán không phải đơn giản là người chỉ có đầu óc.

Vô tận năm tháng tu luyện làm cho Linh Thông thượng nhân ở bất kỳ phương diện nào đều vượt qua đối thủ cùng cảnh giới.

Thành cao thủ chân chính, ngạo nghễ thế gian từ vạn cổ tới nay.

Oanh!

Một thần thông cường đại của Linh Thông Thượng Nhân đánh tới.

Thần thông đó vậy mà hóa thành từng mảnh cung điện nhỏ san sát nối tiếp nhau sắp hàng chỉnh tề, xuất hiện trong hư không.

Trong chớp mắt đã bao vâ thủ lĩnh đời trước của Toa Lan đạo tặc lại.

Cửa ra vào của mỗi một tòa cung điện đều có sinh linh vô cùng cường đại đứng gác.

Khuôn mặt của bọn họ lạnh lùng, trên người bọn họ sát khí thấu trời.

Cùng nhau công kích về phía thủ lĩnh đời trước Toa Lan đạo tặc.

Thủ lĩnh đời trước của Toa Lan nổi giận gầm lên một tiếng, phân thân ngàn vạn, đồng thời thi triển ra đạo hạnh của bản thân, muốn phá giải thần thông của Linh Thông Thượng Nhân.

Nhưng tiếp theo gã đã phát hiện đạo hạnh của đối phương quá sâu!

Tùy tiện ngưng kết vùng cung điện này, cơbản không phải là hư ảnh và huyễn tượng, mà là tồn tại vô cùng chân chính, vô cùng chân thực!

Thậm chí ngay cả sinh linh trong cung điện kia cũng toàn bộ đều thật sự tồn tại, không phải là giả tưởng!

Hô!

Thủ lĩnh đời trước của Toa Lan rốt cục nhịn không được, ở sâu trong nội tâm liên hệ với một cao thủ cổ lão:

- Cổ tổ, xin ngài rời núi giúp ta, nếu không Toa Lan nhất mạch...sẽ bị đoạn tuyệt từ đây!

Ầm!

Vô số công kích đánh thẳngvào trên người tên thủ lĩnh này, làm thân thể của gã bị đánh bay.

Cao thủ cảnh giới Thái Thượng cũng không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

Máu này, một giọt có thể hủy diệt một tên tu sĩ Tổ Cảnh!

Rống!

Đột nhiên ở vô tận xa xôi, trong hư không vang lên một tiếng rống giận dữ.

Tiếp theo, một sự chấn động mênh mông tấn công về phía này.

Linh Thông Thượng Nhân cũng nao nao, chỉ có điều trong mắt của y lộ ra một vẻ đùa cợt, thân hình lập tức xuất hiện ở bên cạnh tên thủ lĩnh kia thuận tay chém xuống.

Bàn tay của y...

Trong nháy mắt hóa thành vũ khí bén nhọn nhất thế gian.

Một chưởng thôi đã chém đầu của tên thủ lĩnh Toa Lan đời trước xuống.

Rầm rầm rầm!

Trên bầu trời truyền đến một thanh âm vỡ nát.

Cao thủ cảnh giới Thái Thượng thế mà bị người ta trảm rơi đầu.

Cảnh tượng này dẫn tới thiên tượng liên tiếp xảy đến.

Linh Thông Thượng Nhân một tay nắm lấy đầu lâu của tên đạo tặc, sau đó, hung hăng ném cái đầu đó về phía phương xa đang chấn động.

Ầm!

Cái đầu này bay qua bên kia lại bị nổ tung!

Nguyên thần của tên Toa Lan đạo tặc này vô cùng chật vật lao ra, một lần nữa ngưng kết lại thành hình dáng của gã, nhưng khí tức trên người, cũng đã yếu đi vô số lần!

Thân thể Thái thượng của gã cũng đã bị phế bỏ!

Đầu lâu đã nổ tung!

Kết quả này, làm cho người ta không biêt nói gì.

Linh Thông Thượng Nhân đúng là quá cường thế.

Sau khi cái đầu kia nổ tung, bên kia lần nữa truyền đến một tiếng rít gào, chỉ có điều lần này, bên trong tiếng gầm gừ đó lại mang theo một tia thống khổ.

Cổ Tổ của Toa Lan đạo tặc còn chưa kịp ra tay cũng đã bị thương!

Trận chiến này hầu như hoàn tòa phát ra năng lực mà Linh Thông Thượng Nhân tích lũy trong những năm tháng vô tận.

Uy lực đó đủ khiến cho bất kỳ một sinh linh nào đều phải chấn động, run rẩy.

Sau khi cứ bị người ta áp bức, lại lần nữa ra tay, lực lượng trong nháy mắt phát ra làm cho toàn bộ vùng vũ trụ này đều chấn động theo.

Bên phía Sở Mặc cũng đánh tên thủ lĩnh còn lại tới mức dường như không có sức mà đánh trả.

Sau đó, Sở Mặc thuận tay vung một đao chém tới đầu lâu của gã.

Một đao đó quá mức hung ác, hủy diệt một phần Nguyên Thần của tên thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc.

Bầu trời này, dường như bị trận chiến đấu này làm cho tan tác hoàn toàn.

Cự Đầu cảnh giới Thái Thượng gặp nạn, cảnh tượng này, ở trong cả Thông đạo đã rất nhiều năm chưa từng xuất hiện.

Lần trước, đã có đến mười mấy kỷ nguyên trước, một lão tổ Thái Thượng của Sở thị vương tộc bị sinh sinh đánh chết.

Một lần đó, làm toàn bộ sinh linh trong Thông đạo này chấn động đến cạn lời.

Mười mấy kỷ nguyên về sau, lại một lần nữa phát sinh trận chiến của cảnh giới Thái Thượng.

Hủy diệt cả một bầu trời, cũng làm cho hai tên lão tổ cảnh giới Thái Thượng gặp nạn.

Có rất ít người biết, mỗi một đời thủ lĩnh của Toa Lan đạo tặc, cho dù là nam hay nữ, đều gọi là Toa Lan.

Dù là sau khi từ chức, tên gọi này cũng sẽ không thay đổi.

Ý nghĩa đây là một loại truyền thừa, cũng là một loại văn hóa đặc hữu của tổ chức Toa Lan đạo tặc.

Ngày hôm nay, tổng cộng có ba tên Toa Lan, hai lão tổ cảnh giới Thái Thượng đều đã gặp nạn.

Mặc dù không chết đi nhưng đã mất đi sức chiến đấu, dũng khí cũng đã đi xuống.

Còn lại thủ lĩnh nhiệm kỳ kế của Toa Lan cũng bị Cổ Băng Băng hung hăng bức ép đến mức không thể hoàn toàn thi triển ra toàn bộ thần thông.

Sau khi tên Cổ Tổ Toa Lan xuất hiện thì cục diện trên chiến trường vẫn không có bất kỳ thay đổi nào.

Tên Cổ Tổ kia cũng không phải là người mà là một con quái vật khổng lồ, so ra còn lớn hơn một con Cổ thú.

Vừa ra tới nơi đã bị Linh Thông Thượng Nhân dùng đầu lâu của thủ lĩnh Toa Lan đánh cho một cái, bị thương nhẹ, cũng khơi dậy huyết tính, xông lên chiến đấu với Linh Thông Thượng Nhân.

Thủ lĩnh đời trước cùng thủ lĩnh hiện tại của Toa Lan đạo tặc đều chỉ còn lại nguyên thần đã bị thương, mặc dù đã sinh ra cơ thể mới nhưng chiến lực kém xa so với trước kia!

Một mình Sở Mặc đối chiến với hai người bọn họ.

Trận đại chiến này đã khiến cho hầu hết những cổ tộc trong thông đạo phải quan tâm.

Ở thế giới trong Thông đạo, khoảng cách mặc dù xa xôi nhưng tin tức được truyền đi lại có rất nhiều biện pháp, có thể chớp mắt là tới.

Cho nên, trận chiến bên này đã kinh động rất nhiều người

Thậm chí ngay cả một vài lão tổ cấp Cự Đầu, cũng rối rít xuất quan, chú ý tới trận chiến đấu này.

- Toa Lan đạo tặc có thể ở thông đạo tung hoành nhiều năm như vậy, há lại là một đám tiểu hài tử hồ đồ, thế lực của chúng có khả năng bị tiêu diệt sao?

- Bên trong Toa Lan đạo tặc có một tên đầu lĩnh đã đạt cảnh giới Thái Thượng, có khả năng không chỉ tồn tại một người.

Đám tiểu hài tử này sợ là phải chịu thua thiệt.

-----o0o-----

Chương 2154: Liên Minh Tinh Anh nổi dậy (1)

Chương 2154: Liên Minh Tinh Anh nổi dậy (1)

- Không biết trời cao đất rộng, một đám nhóc con, làm ra cái gì Liên Minh Tinh Anh, thật là làm cho người cười chết.

Nếu không phải là Liên Minh Tinh Anh này vẫn luôn thành thật thì sớm đã bị chèn ép đến chết rồi.

- Ở Thông đạo này đã có quá nhiều năm yên tĩnh rồi, xuất hiện một số việc mới mẻ cũng là chuyện tốt.

Bây giờ trận chiến này mới chính thức bắt đầu, rất nhiều đại nhân vật đang đánh giá.

Chỉ có điều khi thời gian không ngừng trôi qua, đánh giá của rất nhiều người dần dần thay đổi.

- Thế lực của đám nhóc này dường như rất lợi hại?

- Toa Lan đạo tặc hình như đã xuất hiện hai vị đầu lĩnh cảnh giới TThái Thượng?

Đám nhóc đang giao chiến mà bọn họ lại xuất hiện?

- Cái gì?

Liên Minh Tinh Anh bên này cũng xuất hiện hai tu sĩ cảnh giới Thái Thượng?

Bọn họ là từ nơi nào xuất hiện?

Vì sao trước đó chưa từng có ai báo cáo chuyện này?

- Tra, hiện tại tra rõ ràng cho ta, tu sĩ cảnh giới Thái Thượng bên phía Liên Minh Tinh Anh rốt cuộc là người nào, bọn họ có lai lịch gì.

Lập tức tra rõ chuyện này!

Đám nhóc đó hình như không phải là đang chơi đùa.

- Đến khi hai đầu lĩnh cảnh giới Thái Thượng bên phía Toa Lan đạo tặc trước sau thay phiên gặp nạn, cả vùng Thông đạo đã bị chấn động.

- Nhanh tra rõ, chuyện này có phải thật hay không?

- Hai tu sĩ Thái Thượng bên phía Liên Minh Tinh Anh là người nào, còn chưa tra ra sao?

Các ngươi là một đám rác rưởi sao?

Nuôi các ngươi để làm gì?

Ttin tức tình báo tại sao lại không tra ra tin tức của hai người?

Đi đến các cổ tộc khác tìm hiểu cho ta.

Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Tồn tại hai gã tu sĩ cảnh giới Thái Thượng xuất hiện ở Liên Minh Tinh Anh.

Hơn nữa sức chiến đấu của bọn họ, nghiền ép tu sĩ Thái Thượng bên phía toa Lan đạo tặc.

Tin tức này, rốt cục làm cho vô số người cảm thấy bất an.

Thậm chí là hoảng sợ!

Một đám nhóc mà bọn họ chưa từng để vào mắt lại tạo thành một thế lực ưu việt như vậy, lại tồn tại cả tu sĩ Thái Thượngmà bọn họ lại hoàn toàn không biết gì cả.

Đây quả thực để cho bọn họ không có cách nào tiếp nhận được.

- Tình báo của cổ tộc lẽ nào xảy ra vấn đề?

- Hiện tại lập tức liện lạc với đệ tử của gia tộc ta ở trong Liên Minh Tinh Anh... cái gì?

Bọn họ đang chiến đấu, liên lạc không được?

Vậy cũng phải liên lạc cho ta!

Ta muốn biết bọn họ đến cùng đang làm cái gì?

Cái gì?

ở trong Liên Minh Tinh Anh có đa số sinh linh trên Phong Thần bảng?

Chuyện gì xảy ra?

Nói rõ ràng cho ta!

Thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều đại nhân vật trong cổ tộc bắt đầu cảm thấy hoảng sợ.

Bởi vì bọn họ đột nhiên phát hiện, trong lúc vô tình, thế lực thành lập chỉ trên dưới một trăm năm này đã làm bọn họ hoảng sợ khi biết về lực lượng cũng như căn cơ của thế lực đó!

Hơn nữa, đa số sinh linh đã lên Phong Thần bảng, con cháu trong gia tộc được bọn họ mang vào Liên Minh Tinh Anh, sự thật này cũng làm cho rất nhiều người cảm thấy phẫn nộ.

- Bọn họ đến cùng muốn làm gì?

Muốn tạo phản sao?

Có lão tổ cấp cao trong cổ tộc vỗ bàn nói.

- Chúng ta hình như...

đã hơi xem thường dã tâm của đám nhóc con này rồi...

- Có dã tâm không sợ, mấu chốt là Liên Minh Tinh Anh bây giờ có nằm trong lòng bàn tay của chúng ta hay không?

- Minh chủ của Liên Minh Tinh Anh là một cô gái.

Sau lưng nàng ta là Lạc Thủy gia tộc - Lạc Phi Hồng.

Nghe nói, nữ tử đó là trước kia từ một vũ trụ bên dưới phi thăng lên.

- Nữ tử đó tên là Sở Sở, trong đầu của nàng ta còn có thần cách ...

Một Bán thần sở hữu thần cách lại có thể khống chế Liên Minh Tinh Anh?

Hơn nữa, ở trongthế lực này lại tồn tại người có thể trấn áp tu sĩ Thái Thượng?

Các ngươi nói cho ta biết, đây là chuyện gì xảy ra?

Vì sao chúng ta chưa từng nhận được tin tức có liên quan?

Theo tình báo càng ngày càng cặn kẽ, các đại nhân vật ở cổ tộc cũng càng ngày càng phẫn nộ, thậm chí còn hơi sợ hãi.

May mắn là những "Bán thần" trên bảng Phong Thần bây giờ đều còn nằm trong sự khống chế của con cháu trong gia tộc của bọn họ.

Nếu không, bọn họ nhất định sẽ càng thêm sợ hãi cùng tức giận.

Chỉ có điều cho dù là như thế, tổ chức Liên Minh Tinh Anh sau trận chiến này bị quá nhiều người theo dõi.

Thế nhưng, hai người có thể trấn áp Thái Thượng tu sĩ rốt cuộc là người nào lại từ đầu đến cuối không có một cái đáp án tinh chuẩn.

Tất cả cổ tộc đều đặt áp lực này cho cổ thần gia tộc.

Ai bảo Cổ Băng Băng vẫn luôn ở trong tổ chức chứ?

Đối diện với mấy biến cố đột nhiên xuất hiện, cổ thần gia tộc cũng vẻ mặt ủy khuất.

Sau đó báo cho các gia tộc khác biết, chuyện này chúng ta biết so với các ngươi cũng không nhiều lắm.

Sau trận chiến này, nhất định là phải hỏi rõ ràng.

Thậm chí còn có một vài thành viên cấp tiến cổ tộc kiến nghị hiện tại áp dụng các biện pháp trấn áp với Liên Minh Tinh Anh.

Nhưng đề nghị này, dường như trong nháy mắt nói ra đã bị đè chết rồi.

Nguyên nhân rất đơn giản, toàn bộ Liên Minh Tinh Anh ngoại trừ người minh chủ làm cho tất cả mọi người khó chịu ra, những thành viên cao cấp khác đều xuất thân từ các cổ tộc, cũng đều là con cháu dòng chính trong các cổ tộc.

Trấn áp Liên Minh Tinh Anh sao?

Đó không phải là trấn áp đệ tử của mình à?

Bọn họ hiện tại chỉ muốn xác định hai chuyện: thứ nhất, đến cùng Liên Minh Tinh Anh đang trong tay ai; thứ hai, hai người có thể trấn áp tu sĩ Thái Thượng rốt cuộc có lai lịch thế nào!

Bên sào huyệt của Toa Lan đạo tặc, cuộc chiến vẫn còn đang tiếp tục!

Sở Mặc một mình đối mặt với hai Nguyên Thần của hai thủ lĩnh hai đời của toa Lan đạo tặc.

Hắn lấy một chọi hai nhưng không hề ở thế hạ phong.

Bên kia Linh Thông Thượng Nhân đối mặt với Cổ Tổ của Toa Lan đạo tặccũng chiếm ưu thế tuyệt đối.

Trận chiến đấu này, trong thời gian một hơi thở thôi cũng có thể sẽ phát sinh biến hóa lớn.

Liên Minh Tinh Anh tổn thất không nhỏ, có rất nhiều tu sĩ Tổ cảnh, bỏ mình.

Nhưng có nhiều tu sĩ Tổ cảnh qua loại khảo nghiệm sinh tử này sẽ đều trở nên càng thêm hung tàn cùng dũng mãnh.

Toa Lan đạo tặc nói về số lượng là một tình thế hoàn toàn bất lợi.

Tu sĩ cường đại mà bọn họ có thể đưa ra được so sánh với Liên Minh Tinh Anh hoàn toàn không thể sánh bằng.

Cho nên, dù là một mạng đổi một mạng, nhưng bên phía Toa Lan đạo tặc cũng là đổi không nổi.

- Sở công tử, lẽ nào hôm nay ngươi thật muốn liều mạng sao?

-----o0o-----

Chương 2155: Liên Minh Tinh Anh nổi dậy (2)

Chương 2155: Liên Minh Tinh Anh nổi dậy (2)

Thủ lĩnh đời trước của toa Lan đạo tặc nhìn Sở Mặc, trong đôi mắt là ngọn đang thiêu đốt.

Trong lòng của gã vô cùng phẫn nộ.

Nếu như sớm biết kết quả như thế này, như vậy, hoặc là ngay từ đầu sẽ không đánh.

Hoặc là, ngay từ đầu liền đánh thức Cổ Tổ!

Cổ tộc của Toa Lan đạo tặc là một con Cổ thú, có địa vị rất lớn, cũng rất thần bí.

Nó đã sống qua vô tận năm tháng.

Ở cực kỳ lâu trước đây liền chạy tới phần cuối của sinh mệnh.

Nhưng nó lựa chọn Phong ấn bản thân, xem như là căn cơ của cổ tộc, trấn áp trong sào huyệt của Toa Lan đạo tặc.

Ngày hôm nay lúc mới bắt đầu trận chiến tranh này, hai gã thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc đều chưa từng nghĩ, bọn họ thực sự sẽ cần thức tỉnh Cổ Tổ.

Cổ Tổ một khi xuất thế, cũng không có cách nào phong ấn lần nữa.

Nói cách khác, cho dù kết quả sau cùng của trận chiến này như thế nào, Cổ Tổ của toa Lan đạo tặc...

Đều chắc chắn vẫn bị hủy diệt.

Đây là một tin tức làm người ta vô cùng đau thương, cũng làm cho hai thủ lĩnh của hai đời Toa Lan đạo tặc cảm thấy phẫn nộ.

Đến nay, bọn họ vẫn không hiểu nổi, Liên Minh Tinh Anh tại sao lựa chọn lấy Toa Lan đạo tặc để lập uy.

Lẽ nào là bởi vì khoảng cách gần nhau sao?

Nếu thật là muốn lập uy, các ngươi có thể tùy tiện đi tiêu diệt một cổ tộc cỡ trung, cũng còn hơn so với tiêu diệt toa Lan đạo tặc mà!?

Đương nhiên, đó chỉ là ý nghĩ phẫn nộ trong đầu của bọn chúng mà thôi.

Trong lòng bọn chúng cũng không phải không hiểu, người ta làm như vậy nhất định là có đầy đủ lý do.

Nhưng lý giải không có nghĩa là tiếp thu.

Cho nên, thủ lĩnh đời trước của toa Lan đạo tặc, căm tức nhìn Sở Mặc:

Thật sự muốn cá chết lưới rách thì các ngươi cũng đừng nghĩ có kết quả tốt.

- Các ngươi có thể bỏ cuộc đầu hàng.

Sở Mặc nói rằng.

- Nằm mơ giữa ban ngày!

Hai đời thủ lĩnh của toa Lan đạo tặc cùng gầm lên, cùng nhau tấn công về phía Sở Mặc.

Trong thân thể Sở Mặc đạo đã dung hợp.

Trong trận chiến này dung hợp càng sâu càng triệt để hơn.

Điều đó... cũng là điều mà Sở Mặc ần.

Chỉ có cuộc chiến như thế mới có thể làm Đạo của hắn thành thục hơn, mới có thể dung hợp một cách hoàn toàn.

Sở Mặc thi triển ra tinh thần quyết, mỗi một đao đều mang theo vô cùng vô tận tinh thần lực.

Tu sĩ mạnh mẽ có thể đánh tan một ngôi sao dễ như trở bàn tay, nhưng không có người nào có thể dễ dàng lấy được lực lượng như vậy từ trong tinh thần.

Sở Mặc có thể.

Chiến đấu đến cuối cùng, cả người Sở Mặc hầu như là một pho tượng chiến thần Mỗi chiêu của hắn đều có thể đánh ra sức mạnh không cách nào ngăn trở được.

Ầm!

Thủ lỉnh của Toa Lan đạo tặc lại một lần nữa bị Sở Mặc đánh bay.

Thủ lĩnh đời trước nhân cơ hội này để lại một vết thương trên người Sở Mặc

Nhưng vết thương này, ngay cả chính gã cũng cảm thấy tiêu tan nhuệ khí

Quá nông rồi!

Nhìn qua giống như là hoàn toàn không chịu bất kỳ vết thương nào.

Đừng nhìn bây giờ bộ dáng của Sở Mặc thật kinh người, thoạt nhìn máu me khắp người, vô cùng đáng sợ.

Nhưng trên thực tế, vết thương trên người Sở Mặc so với hai người bọn họ đều nhẹ hơn nhiều.

Đánh lâu như vậy, ngay cả thân thể của hắn...

Cũng chưa từng vỡ một lần!

Chịu chút nội thương, đối với cảnh giới này của bọn họ tính là cái gì?

Hai gã Thái Thượng tu sĩ đầu lĩnh đã bị thương, điên cuồng chiến đấu với Sở Mặc.

Bên phía cuộc chiến của Linh Thông Thượng Nhân cùng Cổ Tổ của Toa Lan đạo Cổ Tổ, vẫn dùng một phương thức nghiền ép!

Trận chiến đấu này, vẫn duy trì liên tục đến chín ngày sau đó!

Ở trong quá trình này, đã có rất nhiều tu sĩ từ các nơi trong Thông đạo, đi tới nơi này, từ rất xa quan sát cuộc chiến.

Bọn họ không dám tới gần, bởi vì một khi tới gần, chính bọn nó cũng có thể bị cuốn vào.

Cuộc chiến này cũng sắp kết thúc.

Toa Lan đạo tặc tử thương vô cùng nghiêm trọng, mười không còn một!

Bên phía Liên Minh Tinh Anh tổn thất cũng không nhỏ, chỉ có điều tương đối mà nói lại có thể tiếp nhận được.

Trận chiến đấu này làm cho cả Liên Minh Tinh Anh lấy ra toàn bộ khí thế.

Làm cho tất cả mọi người đều chấn động theo.

Lúc trước bọn họ nhìn Liên Minh Tinh Anh không hợp mắt lắm nhưng sau khi kết thúc trận chiến này, tổ chức này trực tiếp trở thành "Tân quý" của Thông đạo.

Linh Thông Thượng Nhân lần nữa đánh nát thân thể tên Cổ Tổ của toa Lan đạo tặc.

Nguyên thần của gã trốn ra được, vô cùng hận thù nhìn Linh Thông Thượng Nhân, tựa như muốn hoàn toàn làm Nguyên Thần của mình nổ tung vậy.

Nhưng bị Linh Thông Thượng Nhân dùng vài món pháp khí trấn áp lại.

Cuối cùng bị Linh Thông Thượng Nhân lấy đi.

Nguyên thần của hai thủ lãnh hai đời Toa Lan đạo tặc, ngay lúc nguyên thần của Cổ Tổ bị trấn áp đều chạy toán loạn.

Đến đây, cuộc chiến trên bầu trời mới đi vào hồi kết.

Một mảng vũ trụ lớn trực tiếp bị hủy diệt.

Kết giới tỷ vạn dặm cũng bị phá tan tành.

Cuối cùng, kết cục của ba sinh linh cảnh giới Thái Thượng phe Toa Lan đạo tặc chính là bị Linh Thông thượng nhân trấn áp lấy mất nguyên thần cổ tổ, nguyên thần đại lĩnh chạy trốn mất tăm.

Cùng với sự kết thúc của trận chiến giữa các cao tầng, những thành viên Toa Lan bên dưới triệt để mất hết ý chí chiến đấu.

Một lượng lớn thành viên Toa Lan lựa chọn tự sát.

Thật đúng vớicâu nói kia, cho dù chết... bọn họ cũng không muốn bị bắt làm tù binh.

Càng không muốn bị ai thu làm thuộc hạ.

Trận đại chiến này cũng chân chính kết thúc.

Tuy nhiên thiếu chủ Toa Lan, người con gái xinh đẹp tuyệt trần nhưng bụng dạ độc ác này lại không lựa chọn tự tử.

Bởi vì trong sào huyệt của đạo tặc Toa Lan còn có rất nhiều người nhà của những thành viên trong đạo tặc.

Một cách tương đối, những người đó đều là sinh linh yếu ớt.

Đừng nói đến Liên minh Tinh Anh, dù chỉ là lực lượng của Thương Cổ thành cũng đủ để giết chết họ rồi.

Cho nên, nàng không thể chết được, nhất định nàng phải tìm cho những sinh linh này một con đường sống.

- Cố Băng Băng, ta muốn dùng cái chết của ta để đổi lấy một cơ hội sống cho những trẻ em, người già và phụ nữ này.

Toa Lan cũng dừng tay lại, đứng đó, toàn thân be bét máu, nhìn Cố Băng Băng.

Cố Băng Băng từ tốn nói:

- Trên đời này nào có ai thực sự vô tội?

Càng đừng nói tới thành viên đạo tặc Toa Lan các ngươi, bọn họ thực sự vô tội sao?

Sắc mặt Toa Lan rất khó coi, nhìn Cố Băng Băng:

- Ý của ngươi chính là muốn đuổi tận giết tuyệt?

-----o0o-----

Chương 2156: Sự bất đắc dĩ của cổ tộc

Chương 2156: Sự bất đắc dĩ của cổ tộc

Cố Băng Băng nói:

- Đúng thế.

- Tốt, rất tốt, nếu vậy thì cũng không còn gì để nói nữa.

Toa Lan trực tiếp truyền âm, gọi mọi người ra cùng chiến đấu.

Lúc này nàng cũng hiểu, dù thế nào, Toa Lan đạo tặc đều đã là chạy trời không khỏi nắng rồi.

Nếu bọn họ thắng, thì còn không dám thực sự đều giết hết đám concháu dòng chính các cổ tộc trong Liên Minh Tinh Anh.

Nhưng họ thất bại...

đây chính là sự thực.

Xem mà vô cùng chua xót, nàng không có cách nào thay đổi được.

Bởi vì, đây là chiến tranh.

Cuối cùng, thiếu chủ Toa Lan chết trong chiến trận, toàn bộ đạo tặc Toa Lan bị tiêu diệt.

Có thể, đạo tặc Toa Lan vẫn còn chút tàn dư được sớm đưa tới các nơi, mai danh ẩn tích và lẩn trốn.

Nhưng thế lực từng tung hoành tại thế giới trong lối đi vô số năm đạo tặc Toa Lan này đã bị tiêu diệt triệt để trong trận chiến kia!

Tam đại Toa Lan, hai người trốn được, còn một người mất mạng.

Trận chiến này trực tiếp gây rúng động cả thế giới lối đi.

Cũng từ trận chiến đó, Liên minh Tinh Anh chính thức trỗi dậy!

Đồng thời, Sở Sở và Lạc Hồng Nhạn cũng lập tức chạy tới bên này sau khi trận chiến kết thúc.

Bọn họ lại lần nữa mang tới mấy vạn tinh nhuệ thuộc Liên minh Tinh Anh.

Bởi vì chưa kịp phản ứng, các cổ tộc cũng chưa biết phải đối xử thế nào với Liên minh Tinh Anh.

Do vậy, con đường này họ đi rất thông thoáng.

Khi ấy, hai lực lượng gộp vào nhau, toàn bộ Liên minh Tinh Anh cũng chân chính thành hình.

Về phần lực lượng mà họ có thể bức xạ ra được, lại càng là trị số kinh người.

Sau cuộc chiến, cả Sở Mặc và Linh Thông thượng nhân cùng biến mất.

Có quá nhiều người muốn tìm ra hai bọn họ, nhưng dù là Cố BăngBăng cũng chỉ nhận được một câu truyền âm của Sở Mặc: Ta có việc, muốn giải quyết với Linh Thông thượng nhân, vậy từ biệt một thời gian ngắn, phía Liên minh Tinh Anh bên này, ngươi thương lượng với Sở Sở sửa sang một chút.

Chuyện sinh linh trên bảng phong thần được chém bỏ thần cách sợ là cũng không giấu được bao lâu.

Các ngươi không cần gánh chịu, có chuyện gì trực tiếp đổ cho Linh Thông thượng nhân là được.

Cố Băng Băng còn muốn liên lạc thêm với Sở Mặc, nhưng phía Sở Mặc bên kia không đáp lại.

Chỉ suy nghĩ trong khoảnh khắc, Cố Băng Băng liền hiểu, dù khôngcó Linh Thông thượng nhân thì thời gian này Sở Mặc cũng không nên xuất hiện tại nơi như Thương Cổ thành.

Lần này Liên minh Tinh Anh gây nên động tĩnh lớn như vậy, đến Toa Lan đạo tặc cũng bị đào hang ổ.

Chắc chắn sẽ khiến cả lối đi chú ý, trận chiến này cũng nhất định sẽ được ghi lại như một trong những trang sử nổi bật của lối đi.

Làm nhân vật then chốt trong đó, đương nhiên sẽ được quan tâm nhất rồi.

Nhưng đây không phải là điều Sở Mặc mong muốn, có lẽ chỉ là mong muốn của Linh Thông thượng nhân, nhưng dù Sở Mặc trở về... cũng sẽ không cho Linh Thông thượng nhân cơ hội này nữa.

Về mặt này, Cố Băng Băng vẫn rất am hiểu.

Nàng lập tức sắp xếp xong mọi việc, tuyên truyền trận chiến này như là chiến thắng chung của toàn Liên minh Tinh Anh.

Đối với câu hỏi của gia tộc cổ thần và các cổ tộc khác về hai vị Thái Thượng, Cố Băng Băng đều trả lời là không biết.

Chỉ nói đó là hai kẻ mạnh thần bí, lai lịch không rõ ràng lắm, chỉ là hợp tác cùng với họ mà thôi.

Nàng cung cấp tài nguyên, hai vị kia che chở cho Liên minh Tinh Anh.

Đây cũng là nguyên nhân mà hai vị kia không xuất hiện ngay từ đầu.

Cách giải thích này của Cố Băng Băng đương nhiên không đủ đểthỏa mãn những cổ tộc kia.

Thậm chí rất nhiều tầng lớp cao trong gia tộc cổ thần cũng tỏ vẻ hoài nghi với câu trả lời của Cố Băng Băng.

Thậm chí có một luồng ý kiến rất mãnh liệt, yêu cầu triệt tiêu mọi chức vụ của Cố Băng Băng trong gia tộc cổ thần, gọi nàng trở về.

Nhưng rất nhanh chóng, ý kiến này đã bị chặn lại.

Đùa gì thế?

Hiện giờ Cố Băng Băng dễ chọc vào như vậy sao?

Cho dù triệt tiêu hết mọi chức vụ của nàng thì thế nào?

Chẳng nhẽ nàng sẽ về gia tộc ngay ư?

Không, nàng sẽ không!

Bởi vì nàng nay là phó minh chủ của Liên minh Tinh Anh!

Trong tay nàng nắm giữ nhiều tài nguyên và quyền lực, hơn xa chức vụ thành chủ Thương Cổ thành mà gia tộc cổ thần có thể cho!

Vì lẽ đó, người đưa ra đề nghị kia thuần túy chỉ là vì không muốn nhìn thấy Cố Băng Băng sống tốt, có ý đồ cá nhân khó nói mà thôi.

Tình huống trong các cổ tộc còn lại cũng không khác mấy.

Những ý kiến nhắm vào đệ tử giữ chức vụ cao trong Liên minh Tinh Anh đềukhác nhau.

Tuy nhiên, người có thể chân chính quyết định vận mệnh của những đệ tử kia cũng không có mấy ai.

Bởi vì những đệ tử kia, tùy tiện một ai đều là con vợ cả dòng chính trong gia tộc!

Thân phận địa vị đều tương đối cao.

Cuối cùng, một tháng sau khi trận chiến kia đã đi qua, rốt cuộc những cổ tộc kia cũng đưa ra phản ứng đầu tiên nhắm vào Liên minh Tinh Anh.

Đó chính là: Không ủng hộ, cũng không phản đối!

Kết quả này thực chất tương đương với ngầm chấp nhận rồi.

Tuy nhiên, trong bóng tối, sự quản chế đối với Liên minh Tinh Anh đã tăng lên so với trước kia rất nhiều bậc rồi.

Đồng thời, mỗi cổ tộc đều âm thầm đưa ra yêu cầu đối với mỗi đệ tử nhà mình có mặt trong Liên minh Tinh Anh: Cố gắng leo lên!

Cho dù không thể trở thành phó minh chủ, nhưng ít ra cũng phải trở thành một trưởng lão tay nắm quyền to!

Đồng thời, về minh chủ của Liên minh Tinh Anh là Sở Sở thì lại có hai luồng ý kiến trái chiều.

Một trong số đó chính là, rất nhiều cổ tộc cho rằng họ không thểchấp nhận việc thế lực kinh khủng như vậy, lại được nắm giữ trong tay một tu sĩ phi thăng từ vũ trụ bên dưới lên được.

Nhất là người này còn là một bán thần có thần cách trong đầu!

- Cái này quá tệ rồi!

Quả thực là một loại sỉ nhục với Liên minh Tinh Anh!

Rất nhiều người đều tán thành ý kiến đó, nhưng lại không mang tính quyết định.

Một ý kiến khác đến từ gia tộc Lạc Thủy.

Một trong những gia tộc cổ xưa nhất lối đi kia lại đưa ra thái độ bao dung không gì sánh được vớisự kiện này.

Bọn họ rất ủng hộ Sở Sở quản lý thế lực mới nổi kia!

Lý do rất đơn giản, cũng rất thẳng thắn.

- Thứ nhất, Sở Sở là con dâu gia tộc Lạc Thủy chúng ta, với gia tộc Lạc Thủy mà nói, nàng là người một nhà.

- Thứ hai, từ đầu tới cuối, Sở Sở luôn duy trì một khoảng cách nhất định đối với gia tộc Lạc Thủy, nàng độc lập, về cơ bản, nàng hoàn toàn độc lập với hết thảy cổ tộc.

Cho nên để nàng làm minh chủ sẽ dễ dàng phối hợp mọi mối quan hệ hơn.

Nếu giao vị trí minh chủ này cho bất cứ một con cháu dòng chính của cổ tộc nào, thì những cổ tộckhác...đều sẽ không đồng ý, trực tiếp phản đối.

-----o0o-----

Chương 2157: Đạo bất đồng! (1)

Chương 2157: Đạo bất đồng! (1)

Hai lý do này trực tiếp không gì sánh được, không chút che lấp nào.

Người ta đã nói công khai, Sở Sở là con dâu Lạc Thủy gia tộc, không hề giấu diếm.

Sau đó, lại đưa ra yếu tố mấu chốt nhất.

Chức vị minh chủ này chỉ có Sở Sở con dâu Lạc gia làm là ổn nhất!

Rất nhiều người mới nghe, theo bản năng đều muốn phản bác.

Tuy nhiên suy nghĩ kỹ một chút lại thấy không có gì để tranh cãi nữa.

Sở Sở là đạo lữ của Lạc Hồng Nhạn, thực ra mọi người đều biếtchuyện này rồi.

Chỉ là họ không ngờ đột nhiên gia tộc Lạc Thủy lại thay đổi thái độ, trực tiếp đồng ý thôi!

- Thật là một đám cáo già!

Không biết bao nhiêu người đều đang âm thầm chửi bới nói gia tộc Lạc Thủy không biết xấu hổ.

Bởi vì một nguyên nhân là, dù gia tộc Lạc Thủy thẳng thừng như vậy, thừa nhận thân phận của Sở Sở, nhưng chính Sở Sở... lại chưa từng thừa nhận!

Cho nên, Lạc Thủy gia tộc mới có thể nói rằng, Sở Sở là người độclập với hết thảy cổ tộc.

Điểm này... cũng không sai!

Mặc dù như vậy, nhưng các cổ tộc vẫn cảm thấy rất không thoải mải.

Ai cũng biết, bất kể Sở Sở có thừa nhận hay không thì thân phân của nàng cũng không thể nào thay đổi được.

Con dâu gia tộc Lạc Thủy, dù không thiên vị gia tộc Lạc Thủy hết mình, thì cũng sẽ không tùy tiện đi đối địch.

Hơn nữa, việc như trong đầu còn có thần cách...

đây có phải là vấnđề không?

Đã bao năm như vậy, người trên bảng Phong Thần dù là bán thần nhưng bọn họ cũng đã chứng minh được giá trị của bản thân mình.

Dù gì cũng phải xem thời thế chứ?

Cho nên, chuyện này cứ cãi tới cãi lui mà tạm thời vẫn chưa giải quyết được gì.

Bởi vì dù là các cổ tộc còn lại hay là gia tộc Lạc Thủy đều hiểu rất rõ, bọn họ không có cách gì hay để đối phó với Liên minh Tinh Anh cả!

Có thể diệt trừ sao?

Ở trong đó có số lượng lớn con cháu nhà mình, lại còn đều là con dòng chính.

Đương nhiên cũng không thể bỏ mặc làm ngơ, nhưng nên làm thế nào?

Cũng chỉ đành cố gắng cho con em nhà mình chiếm địa vị cao hơn trong Liên minh Tinh Anh rồi.

Kết quả này dường như có hơi uất ức.

Nhưng mà hết cách rồi.

Ai bảo họ tới giờ mới phát hiện ra giá trị của Liên minh Tinh Anh chứ?

Lúc trước mọi đại nhân vật hầu như chỉ cho rằng Liên minh Tinh Anh là thế lực nhỏ, trò chơi do bọn trẻ con bày ra thôi.

Mặc dù thanh thế lớn, nhưng thực tế chỉ là tổ chức rời rạc, có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.

Kết quả một trận đại chiến, tiêu diệt luôn đạo tặc Toa Lan.

Khiến vô số người sợ hãi.

Đương nhiên, còn nhiều người muốn tìm ra hai kẻ có năng lực trấn áp Thái Thượng kia nữa.

Kết quả, ngoại trừ đáp án về một "đại ca" thần bí ra, thì chẳng còn tin tức nào có ích!

Cổ Băng Băng bày bố tại Thương Cổ thành lâu như vậy cũng không phải không có chút thu hoạch nào!

Mặc dù Sở Mặc cho rằng, tin tức một số lượng lớn sinh linh trên bảng Phong Thần được chém bỏ thần cách không giữ bí mật được.

Nhưng dưới sự cố gắng của Cổ Băng Băng, vậy mà lại chặn được!

Khó mà nói có thể chặn được bao lâu, nhưng ít ra, lúc này vẫn chưa bại lộ.

Cũng chỉ có thể nói, tuy người thông minh trong các cổ tộc nhiều vôsố kể, nhưng họ lại quá tự tin!

Đã nhiều năm như vậy, không còn bao nhiêu người nhớ được cái tên Sở Mặc nữa.

Cái gì mà Sở công tử cái thế vô song... từ lâu nay đã bị chìm vào quên lãng rồi.

Cho dù là do chính hai đại thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc đã bỏ trốn kia đi nói, thì ước chừng cũng chẳng có mấy ai tin tưởng họ.

Có thể nói vận may của Liên minh Tinh Anh quả thực là rất tốt.

Bởi vì không quá lâu sau trận chiến này, sinh linh vùng tối vốn đã anphận suốt một thời gian dài... lại xâm lăng với quy mô lớn!

Lần này, toàn bộ sinh linh trong lối đi thuộc cổ tộc, gần như chỉ trong nháy mắt đều tập trung sự chú ý về phía những sinh linh vùng tối kia.

Nếu như nói việc Liên minh Tinh Anh tiêu diệt Toa Lan đạo tặc là một thắng lợi lớn, vậy thì, lần thứ hai đánh bại sinh linh vùng tối... là một chiến công vĩ đại!

Tầm quan trọng của hai bên không thể so sánh được.

So với sự xâm lấn của sinh linh vùng tối, những chuyện khác thực sự đều là chuyện nhỏ.

Thời gian quay trở lại ngày chiến tranh kết thúc.

Sở Mặc trực tiếp truyền âm cho Linh Thông thượng nhân:

- Chúng ta có nên nói chuyện tử tế một lần không?

- Được.

Linh Thông thượng nhân trực tiếp đồng ý.

Sau đó, hai người họ đồng thời rời khỏi chỗ kia, cách xa Thương Cổthành, bay ra mười tỉ dặm.

Tới một nơi vắng vẻ mới dừng chân lại.

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc:

- Làm sao ngươi ra được?

- Một đao chém rách thế giới thu nhỏ kia, liền đi ra.

Sở Mặc từ tốn nói.

- Chỉ thế thôi ư?

- Chỉ thế thôi.

- Không thể nào!

Linh Thông thượng nhân lắc đầu, đôi mắt lộ ra ánh sáng thâm thúy, nhìn Sở Mặc:

- Trên thế giới thu nhỏ kia ta có để lại thần thức của mình, ngươi không thể nào đi ra thần không biết quỷ không hay mà không làm kinh động tới ta được.

- Ngươi nói... là nó ư?

Sở Mặc giơ tay lên, một bóng mờ bất chợt xuất hiện trước mặt Linh Thông thượng nhân.

Cái bóng kia trực tiếp hóa thành dáng dấp của Linh Thông thượngnhân, sau đó biến thành một tia sáng vọt vào bên trong biển tinh thần của y.

- Ngươi... thế mà có thể cầm giữ thần trí của ta?

Không khiến ta phát hiện?

Ánh mắt Linh Thông thượng nhân để lộ vẻ nguy hiểm, nhìn Sở Mặc:

- Ngươi làm thế nào?

- Ngươi nói rồi còn gì, ta là Sở công tử cái thế vô song.

Sở Mặc cười cười:

- Làm việc này khó lắm sao?

- Suýt chút nữa ngươi làm hỏng hết mọi kế hoạch của ta!

Linh Thông thượng nhân căm tức nhìn Sở Mặc.

Thực sự y không nghĩ tới, Sở Mặc sẽ thoát ra ngoài vào lúc này, hơn nữa, lực chiến có vẻ đã tăng lên tới cấp bậc Thái Thượng rồi.

Đây là một yêu nghiệt chân chính, hơi sơ sảy là sẽ gây ra phiền phức ngập trời.

- Cần gì phải lôi ta vào trong kế hoạch của ngươi chứ.

Sở Mặc bình tĩnh nhìn Linh Thông thượng nhân:

- Còn nữa, ta không rõ lắm về mục đích của ngươi, nhưng mục đích của ta lại rất đơn giản, ta muốn tìm ra sự thực về việc vương tộc họ Sở bị tiêu diệt năm xưa, ta muốn đòi lại công bằng cho tất cả những người thân của ta đã bị liên lụy.

- Ngươi tìm được sự thực kia chưa?

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu:

- Tìm được rồi.

Linh Thông thượng nhân thở dài nói:

- Có vẻ như ta đã quá coi thường ngươi, nhưng mà, ngươi thấy, năng lực của ngươi có thể chống lại kẻ địch kia sao?

- Thế gian này không có đại tổ.

Vương tộc họ Sở bị hủy diệt đương nhiên do các cổ tộc này làm.

-----o0o-----

Chương 2158: Đạo bất đồng! (2)

Chương 2158: Đạo bất đồng! (2)

Sở Mặc nhìn Linh Thông thượng nhân:

- Liên minh Tinh Anh có thể tiêu diệt Toa Lan đạo tặc, cũng có thể đi đối phó với sinh linh vùng tối.

Nhưng họ lại vĩnh viễn không thể chân chính chống lại mọi cổ tộc.

- Ngươi hiểu là tốt rồi!

Ngươi có biết ta muốn làm gì không?

Linh Thông thượng nhân lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta không biết.

Mưu đồ của ngài quá lớn, ta không hiểu.

- Ha, ta muốn làm ra con đường kia!

Việc đã đến nước này, Linh Thông thượng nhân cũng không giấu giếm thêm điều gì nữa:

- Chỉ có con đường kia mới là cách chân chính rời khỏi thế giới này, muốn làm ra con đường kia thì cần có tài nguyên, là số lượng lớn không tưởng, phải có thế lực như Liên minh Tinh Anh chèo chống.

Đồng thời, ta cũng muốn diệt hết các cổ tộc.

Cho nên, hai chúng ta vẫn có cơ hồi ngồi lại đàm phán về chuyện hợp tác một chút.

- Không, ta sẽ không hợp tác với ngươi.

Sở Mặc nhìn Linh Thông thượng nhân:

- Ta không tin ngươi được.

- Tầm phào!

Linh Thông thượng nhân trực tiếp nổi giận, căm tức nhìn Sở Mặc:

- Ta từng hãm hại ngươi bao giờ chưa?

- Không ít lần rồi.

Sở Mặc ngay thẳng đáp lại:

- Ta không biết vì sao ngài lại có thể nói ra câu này.

- Nếu ta thực sự bẫy ngươi, ngươi sẽ có được lực chiến như vậy chỉ trong vòng trăm năm ngắn ngủi thôi sao?

Nếu không đoán sai, thì đạo hạnh của ngươi đã bắt đầu vạn đạo hợp nhất, cũng đã bắt đầu vạn phápquy tông rồi.

Trong lúc nhấc tay nhấc chân đều đã mang khí thếThái Thượng.

Đây mà gọi là ta bẫy ngươi sao?

Linh Thông thượng nhân tức giận nhìn Sở Mặc.

- Nếu như không có sự khống chế của ngươi trong trăm năm nay, có thể ta quả thật không đạt được cảnh giới này nhanh như vậy.

Sở Mặc gật đầu nhìn Linh Thông thượng nhân:

- Nhưng cũng có thể ta chỉ cần năm mươi năm thôi là đã đạt tới cảnh giới này rồi.

Nếu như ngươi thương lượng trước với ta, chưa chắc ta sẽ từ chối đề nghị của ngươi.

Nhưng ngươi không làm vậy, ngươi trực tiếp dùng thủ đoạn cưỡng ép.

Từ thời khắc kia trở đi, ngươi đã cho ta thấy bộ mặt của một kẻ mạnh thế nào.

Cho nên ta sẽ không hợp tác với ngươi, cũng sẽ không liên quan gì tới ngươi hết.

Sở Mặc nói, bình tĩnh nhìn Linh Thông thượng nhân:

- Nể mặt Tiêu Vũ cùng Y Y, phía bên Liên minh Tinh Anh ta sẽ không vạch trần ngươi, thậm chí có thể để họ phối hợp với ngươi.

Nhưng ta sẽ không tham dự vào nữa.

Về sau, sinh linh trên bảng Phong Thần, ngoài số ít huynh đệ của ta, ta sẽ không quan tâm tới bất cứ kẻ nào.

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc:

- Ngươi làm như vậy là không được.

- Ta không thấy vậy.

Sở Mặc nói.

- Chém bỏ thần cách của mọi sinh linh trên bảng Phong Thần không phải là mong muốn của ngươi sao?

Giọng của Linh Thông thượng nhân mềm mỏng lại, bây giờ y đã không thể nào trấn áp Sở Mặc được nữa.

Y biết rõ Sở Mặc dám theo y tới đây, nghĩa là hắn có niềm tin tuyệt đối vào việc có thể rời đi bất cứ lúc nào.

- Muốn giải quyết chuyện này, không phải là chém bỏ thần cách của mọi sinh linh, mà là triệt để diệt những cổ tộc này.

Sở Mặc nói:

- Nhưng chuyện đó thì ta sẽ tự làm.

- Dùng sức mạnh của một người vĩnh viễn đừng nghĩ tới việc thành công.

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc, cuối cùng cắn răng một cái nói:

- Tiểu tử, đã nói tới mức này rồi, ta cũng bằng lòng một việc với ngươi.

Từ hôm nay trở về sau, ta tuyệt đối sẽ không lại bẫy ngươi, lừa ngươi, sắp đặt cuộc sống của ngươi nữa.

Ta có thể dùng ngyên thần bản mạng để...

Lời còn chưa dứt đã bị Sở Mặc cắt ngang:

- Tiền bối, ngài là tiền bối của ta, hôm nay ta tìm ngài cũng không phải vì muốn tính toán nợ nần gì với ngài.

Càng không phải muốn dùngnăng lực của mình để uy hiếp ngài cái gì.

Rất nhiều chuyện chúng ta đã đi hai con đường ngay từ lúc bắt đầu, cho nên, không cần cùng nhau làm gì rồi.

Linh Thông thượng nhân nghẹn lời, tuy y đã báo cho Sở Mặc biết cuối cùng y muốn làm gì, nhưng có thể cảm nhận được, Sở Mặc vẫn không hứng thú lắm với mấy chuyện này.

Sở Mặc quá trẻ!

Một tu sĩ chưa tới ba trăm tuổi đã gần đạt tới Thái Thượng.

Thực sự hắn có rất nhiều thời gian để đi xử lý mọi việc.

Hắn nói hắn muốn phábỏ những cổ tộc này, trong mắt Linh Thông thượng nhân, đây hoàn toàn là kẻ ngốc nói chuyện điên rồ, không có chút khả năng thành công nào.

Nhưng ngẫm lại tuổi của Sở Mặc, không chừng... hắn thực sự có cơ hội thành công thì sao?

Nhất là Sở Mặc đã từng gặp Phật đà.

Trong truyền thuyết, Phật đà tuyệt đối không nói dối, biết đâu, Phật đà đã nói gì với hắn?

Linh Thông thượng nhân suy nghĩ trong lòng, cuối cùng thở dài một tiếng nhìn Sở Mặc, có chút bất đắc dĩ nói:

- Vậy, cuối cùng ngươi định làm gì?

Nói cho ta biết được không?

- Được chứ.

Sở Mặc nhìn Linh Thông thượng nhân:

- Ta muốn gây dựng lại vương tộc họ Sở!

- Điều này...

Linh Thông thượng nhân trợn tròn hai mắt nhìn Sở Mặc, y muốn xác nhận xem có phải Sở Mặc đang nghiêm túc không.

Bởi vì ý nghĩ này còn càng không thiết thực hơn việc cho Liên minh Tinh Anh đối đầu tử chiến với cổ tộc!

Quả thực là không đáng tin tới cực điểm rồi!

- Cảm thấy không đáng tin?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Linh Thông thượng nhân, sau đó cười cười:

- Có phải theo ý ngươi, một khi ta để lộ tin tức này ra, thì sẽ có vô số cổ tộc lập tức phái đại quân tới đây chinh phạt, đem ngôi sao bé tẹo này đập tan luôn, phải không?

- Ngươi còn biết cơ đấy?

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc không biết nói gì.

- Bọn họ không dám.

Sở Mặc nhàn nhạt, nói ra bốn chữ.

- Dựa vào đâu chứ!

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc:

- Vì sao người ta lại không dám?

Ngươi cho ta một lý do xem nào?

- Không cho.

Sở Mặc nói, chắp tay về phía Linh Thông thượng nhân:

- Ngài muốn khống chế Liên minh Tinh Anh, thực hiện tâm nguyện của ngài, vậy ngài cứ thử xem đi.

Thực sự, dù ta có nói với Sở Sở, bảo nàng phối hợp với ngươi, nhưng cuối cùng ngài sẽ phát hiện ra, Liên minh Tinh Anh tuyệt đối không phải là của ngài.

Nó có thể là của Sở Sở, cũng có thể là của Lạc Hồng Nhạn và Cổ Băng Băng.

Nhưng duy chỉ có ngài là không thể.

Bởi vì khi ý đồ này của ngài lộ ra... hết thảylão tổ Thái Thượng các cổ tộc, đều sẽ không buông tha cho ngài.

Linh Thông thượng nhân im lặng nhìn Sở Mặc:

- Vì sao ta lại phải cho họ biết?

- Sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ biết.

Sở Mặc nói:

- Trong thế lực này, dù danh vọng cá nhân của ngài có cao hơn nữa, vượt qua mọi người, cũng chẳng ích gì.

Gốc rễ của nó, chung quy vẫn bắt nguồn từ cổ tộc.

Linh Thông thượng nhân nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đang hoài nghi...lòng quyết tâm đối phó với các cổ tộc của ta?

-----o0o-----

Chương 2159: Ủng hộ

Chương 2159: Ủng hộ

- Không phải không phải không phải, ta không nghi ngờ nỗi hận và lòng quyết tâm của ngài chút nào.

Nếu có cơ hội trực tiếp tiêu diệt cổ tộc, thì ngài ắt sẽ chẳng do dự đâu.

Sở Mặc nhìn Linh Thông thượng nhân, chậm rãi nói:

- Thế nhưng, so với mục đích cuối cùng kia mà nói... thì mọi ân oán, thù hận vốn chẳng đáng bàn tới.

Cho nên, trong mắt ta, ngài vĩnh viễn sẽ không thể chân chính tranh chấp gay gắt với những cổ tộc kia.

Sở Mặc nhìn Linh Thông thượng nhân:

- Cho nên tiền bối ạ, đạo của chúng ta, bất đồng.

Để lại một câu đạo bất đồng, Sở Mặc trực tiếp rời đi, không ai biết được hắn đi đâu cả.

Linh Thông thượng nhân về lại Thương Cổ thành, sau khi nói chuyện một phen rất lâu với Cố Băng Băng, Linh Thông thượng nhân khôi phục diện mạo sẵn có, y trở thành minh chủ danh dự của Liên minh Tinh Anh.

Trong một đêm không quá dài, Tử Đạo, Âu Dương Phỉ, Mông Nã, con khỉ, lục đại thánh cùng nhóm sinh linh đã từng chiến đấu với Sở Mặc trên chiến trường viễn cổ năm xưa, đều chém nát thần cách!

Lại qua một thời gian, thần cách của Sở Sở đang trên đường mang đại quân tới cùng những người hầu cận bên cạnh nàng, đều vỡ nát.

Chuyện này, thần không biết quỷ không hay.

Ngoại trừ đương sự, không một ai biết tới.

Thậm chí Sở Sở còn chưa kịp nói được với Sở Mặc mấy câu, Sở Mặc đã đi rồi.

Mà lúc này, vô số sinh linh vùng tối đang ồ ạt tràn vào thông qua mấy khe nứt trên lối đi.

Liên minh Tinh Anh cũng tiếp nhận vụ làm ăn đầu tiên sau khi liên minh được thành lập.

Các cổ tộc lớn đồng thời bỏ ra rất nhiều tiền, thuê Liên minh Tinh Anh đi trấn thủ một kẽ hở trong số đó!

Vụ làm ăn này Liên minh Tinh Anh đã nhận.

Với họ mà nói, khoản tài nguyên này tới rất đúng lúc.

Cộng thêm lượng tài nguyên kinh người lấy được trong lần tiêu diệt Toa Lan đạo tặc trước, bây giờ, Liên minh Tinh Anh đã coi như một tổ chức cực kỳ giàu có rồi.

Tuy thời gian thành lập rất ngắn, thoạt nhìn gốc gác cũng rất nông.

Nhưng bọn họ chẳng thiếu tiền bạc của nả chút nào.

Thậm chí, số lượng tài sản của họ còn khá kinh người!

Hai món lợi này Sở Sở chỉ giữ lại một nửa, một nửa toàn bộ bỏ ra cho những tu sĩ tham gia tiêu diệt đạo tặc Toa Lan, mỗi người đều có một lượng tài nguyên tu luyện rất lớn.

Nếu người chết có người thân, cũng nhận được trợ cấp với số lượng tương đương.

Có thể nói, vốn dĩ trận chiến ấy giúp Liên minh Tinh Anh chân chính có được kinh nghiệm đầu tiên.

Sau trận chiến, sự trợ cấp của Sở Sở dành cho hết thảy người tham chiến cùng các tu sĩ chết đi, đã giúp liên minh này sinh ra một sức ngưng tụ hùng mạnh!

Tu sĩ trên thế gian này ai mà không muốn có nhiều tài nguyên tu luyện tốt hơn nữa?

Bọn họ muốn tăng cảnh giới của mình thì cũng phải dựa vào tài nguyên.

Bây giờ Liên minh Tinh Anh đã trực tiếp tạo lập được một chế độ hoàn chỉnh, đãi ngộ của bọn họ thậm chí còn tốt hơn những con cháu dòng chính trong cổ tộc nhiều!

Một thế lực như vậy, chắc chắn sẽ được lòng người hướng về.

Tuy nhiên với những người như Sở Sở, Cố Băng Băng, cùng Lạc Hồng Nhạn mà nói, tiếc nuối lớn nhất của họ chính là Sở Mặc.

Sở Mặc chưa tính là đi mà không nói, trước lúc ấy, hắn còn chém bỏ thần cách cho bạn bè mình không chút do dự.

Sau đó, để lại vài lời nhắn cùng đề nghị, liền biến mất.

Ngay cả Sở Sở cùng không biết rốt cuộc hắn đã đi đâu.

Hẳn là Linh Thông thượng nhân biết đấy, nhưng cũng chẳng ai đi hỏi.

Đối với hành động mà Linh Thông thượng nhân đã làm trong những năm nay, kể cả Cố Băng Băng, không ai muốn tha thứ cho y cả.

Mặc dù không rõ cụ thể đã xảy ra những chuyện gì, nhưng bọn họ đều biết, trong trăm năm này, Linh Thông thượng nhân luôn áp chế Sở Mặc, đồng thờivây hãm Sở Mặc, buộc hắn phải làm việc cho y.

Nếu như không phải lần này Sở Mặc trở về nói cho họ vài việc, thì Sở Sở cũng vậy, Cố Băng Băng cũng thế, tất cả bọn họ đều sẽ không chào đón Linh Thông thượng nhân.

Dù cho y là một kẻ mạnh tuyệt thế chân chính.

Dẫu Liên minh Tinh Anh có đang cần một kẻ mạnh như vậy trấn giữ, bọn họ cũng sẽ vẫn từ chối.

Lời nhắn và đề nghị mà Sở Mặc để lại cho bọn Sở Sở và Cố Băng Băng rất đơn giản: Người này không thể dùng thiện ác, đúng sai để suy đoán được, y rất phức tạp, nhưng ít ra y vẫn có chút ý nghĩa cho Liên minh Tinh Anh.

Nếu y đã có thể giả làm ta trong thời gian trăm năm, thìcứ để y ở lại đi.

Có y, sự triển khai Liên minh Tinh Anh sẽ vững chắc hơn một chút.

Tuy nhiên, cố hết sức đừng để y khống chế tài nguyên của Liên minh Tinh Anh.

Loại đề nghị này của Sở Mặc cũng không hẳn là hãm hại Linh Thông thượng nhân.

Trên thực tế, con số tài nguyên mà Linh Thông thượng nhân cần khá kinh khủng.

Ví dụ như lượng tài nguyên thu được từ chỗ đạo tặc Toa Lan này, thực ra y cũng chưa coi ra gì cho lắm.

Điều mà Linh Thông thượng nhân mong muốn, chính là biến thế lực Liên minh Tinh Anh này, trở thành thế lực mạnh nhất trong lối đi!

Cũng chỉ có vậy, tương lai y mới có thể chân chính thực hiện được điều y mong muốn.

Trước đó, y cũng có đủ kiên nhẫn.

Đây giống như một cuộc cạnh tranh công bằng, cái cần cạnh tranh chính là sự khống chế đối với Liên minh Tinh Anh.

Nếu như nhiều năm sau đó, Linh Thông thượng nhân có thể triệt để nắm giữ toàn bộ Liên minh Tinh Anh trong tay, vậy thì đó cũng chính là bản lĩnh của y.

Nếu như đến những người chân ướt chân ráo như Sở Sở và Cố Băng Băng mà y cũng không khống chế được, vậy chỉ có thể nói rằng, nănglực của y chưa đủ.

Đây không phải là việc dựa vào vũ lực, nếu chỉ là dựa vào vũ lực, thì bây giờ bất cứ một cổ tộc nào đều có thể trấn giữ Linh Thông thượng nhân và cả Liên minh Tinh Anh một cách dễ dàng.

Lúc này, việc sinh linh vùng tối xâm lăng cũng là một cơ hội luyện binh vô cùng tốt cho Liên minh Tinh Anh.

Tuy rằng đám người Sở Sở có chút phiền muộn vì việc Sở Mặc rời đi, nhưng nhiều hơn là trạng thái thả lỏng.

Tuy nhiên, bên Thương Cổ thành cũng có người rời đi.

Tử Đạo, Âu Dương Phỉ, Mông Nã, con khỉ, lục đại thánh trực tiếp cáo từ Cố Băng Băng, rồi, Thiên Không lão tổ cũng từ đó mà rời đi.

Theo sát Thiên Không lão tổ là bọn La Lan, Thiên Thu, Thanh Cổ cùng Huyền Huyền.

Đối với việc bọn họ rời đi, Cố Băng Băng cũng không hỏi han gì nhiều, thậm chí còn giúp họ tạo ra một điều kiện rời đi khá bí mật.

Nàng rất rõ ràng, hẳn là những người này đi theo Sở Mặc.

Nếu như... nàng không phải nàng, như vậy, nói không chừng lúc này nàng cũng đã đi theo Sở Mặc rồi.

-----o0o-----

Chương 2160: Đám người kia không dễ chọc đâu (1)

Chương 2160: Đám người kia không dễ chọc đâu (1)

Đây là một loại tín nhiệm.

Người ta nói phải có trước có sau, tuy Sở Mặc rất trẻ tuổi, những sinh linh ở đây dù là loài người hay không phải người, nếu tính theo tuổi tác thì tùy tiện một ai đều lớn hơn Sở Mặc rất nhiều, nhưng bọn họ cũng không ngại đi theo bên cạnh một "vãn bối trẻ tuổi".

Đối với người tu hành mà nói, cái này không mất mặt chút nào.

Thậm chí, chuyện như kiểu một tu sĩ già mấy ngàn năm tuổi, gọi một tu sĩ mấy trăm tuổi là thầy cũng khá thường gặp trong giới tu hành.

Người giỏi hơn làm thầy, hầu hết thời điểm, một câu chỉ bảo của người thầy, có thể thắng mười năm khổ sở tu luyện.

Càng chưa nói ân tình mà Sở Mặc dành cho bọn hắn còn nặng hơn thầy trò.

Nếu nói là ân cứu mạng cũng không hề ngoa.

Mà những người lựa chọn đi theo Sở Mặc sớm nhất, cũng đã trở thành nòng cốt của Sở Mặc trong lối đi.

Sở Mặc chưa từng nghĩ tới muốn thành lập một thế lực khổng lồ tới cỡ nào, nếu muốn như vậy, thì hắn đã không rời khỏi Liên minh Tinh Anh rồi.

Nhưng hắn muốn xây dựng lại vương tộc họ Sở, dựa vào sức một mình cũng là vô cùng khó khăn, bây giờ có nhiều người đi theo cạnh hắn như vậy, tin chắc quá trình đó sẽ thoải mái hơn rất nhiều.

Cho nên Sở Mặc cũng chẳng khách sáo gì với đám người kia, mang theo bọn họ đi thẳng một mạch về hướng đông.

Phế tích của vương tộc họ Sở, nằm ở phía Đông Bắc của cả lối đi.

Vốn dĩ tỷ vạn dặm sơn hà nơi đó, đều thuộc về vương tộc họ Sở.

Cùng với sự sụp đổ chỉ trong một đêm của vương tộc họ Sở trong mười mấy kỷ nguyên trước, mười mấy tỷ vạn dặm núi sông này theo thời gianđã bị mấy cổ tộc chia nhau hết rồi.

Đất vô chủ, ai chiếm mà chẳng được.

Sẽ không ai để nó bị bỏ hoang như vậy.

Chỉ có đất tổ của vương tộc họ Sở cho tới nay mới vẫn là phế tích.

Theo truyền thuyết, đó là nơi từng bị đại tổ tấn công, tràn ngập hơi thở mơ hồ.

Cộng thêm sự tôn kính mà mấy cổ tộc kia dành cho vương tộc họ Sở, vì vậy, đã trải qua mấy trăm vạn năm, nơi này cũng không có ai đến quấy rối.

Lúc đoàn người Sở Mặc còn cách phế tích của vương tộc họ Sởkhoảng nửa ngày đường, liền bị một đoàn người ngăn lại ngoài ý muốn.

- Ai?

Đây là lãnh địa của cổ tộc Đông Phương, người không nhiệm vụ mau lùi lại.

Người nói chuyện là một tu sĩ trung niên, hơi thở vờn quanh thân đang ở bậc tổ cảnh.

Y có chút cảnh giác nhìn đám người trước mắt.

Không nhìn ra tu vi Sở Mặc sâu hay cạn, nhưng có thể cảm giác được hắn là hạt nhân của đám người kia.

Được mọi người vây vào chính giữa.

Bọn Tử Đạo, Âu Dương Phỉ, Mông Nã, Thiên Không lão tổ, con khỉ, La Lan, Thiên Thu, Thanh Cổ cùng Huyền Huyền thoạt nhìn đã thấy không đơn giản.

Không nói đến hơi thở hùng mạnh trên thân họ, chỉ đơn thuần nhìn khí chất của họ thôi đã thấy rất khác so với tu sĩ bình thường rồi.

Tuy rằng hơi thở dao động trên người lục đại thánh hơi yếu hơn một chút, nhưng khí thế của họ, lại chẳng yếu chút nào!

Sở Mặc cũng không cho Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y xuất hiện vào lúc này, toàn bộ những sinh linh không phải người đều đang yên tĩnh tu luyện trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Tuy là hắn chưa từng muốn thành lập một thế lực lớn, nhưng trên thực tế, chỉ dựa vào lực lượng bây giờ của hắn thì đã có thể san bằng rất nhiều gia tộc rồi.

- Đạo hữu, ta không có ác ý, chỉ muốn mượn không phận nơi này để đi ngang qua thôi.

Thiên Không lão tổ trực tiếp tiến lên phía trước, chắp tay nói với người trung niên này.

Trên thực tế, phản ứng của người trung niên thuộc cổ tộc Đông Phương này có chút thái quá.

Việc người như bọn Sở Mặc đi ngang qua không trung thuộc địa phận các cổ tộc nhiều không kể xiết.

Người ta lạikhông phải muốn tới bên trong cổ tộc gây rối, cớ gì mà không cho người ta đi qua.

Cũng không phải sơn tặc: đường này là ta mở, cây này do ta trồng...

Tuy nhiên Thiên Không lão tổ vẫn rất khách sáo, không muốn gây chuyện.

Người trung niên thuộc cổ tộc Đông Phương nghe vậy khẽ cau mày, sau đó nhìn về phía đám người kia nói:

- Mảnh lãnh thổ này hoàn toàn thuộc về cổ tộc Đông Phương chúng ta, các ngươi nói muốn đi ngang qua, không biết định đi tới nơinào?

Tính tình con khỉ lại không tốt như vậy, nó có chút muốn nổi cơn.

Nhưng Âu Dương Phỉ lại âm thầm ngăn cản:

- Hầu ca, chớ tức giận.

Sau đó, Âu Dương Phỉ mỉm cười, đi từ phía sau tới, khẽ hành lễ với người trung niên:

- Đạo hữu, chúng ta sẽ không dừng lại trên lãnh thổ của cổ tộc Đông Phương, còn định đi đâu... thì vấn đề này hơi khó nói.

Lúc này, một tu sĩ tổ cảnh thoạt nhìn rất trẻ tuổi lạnh lùng mở miệng:

- Không gì mà không nói ra được, các ngươi đã đi sâu vào lãnh thổ của cổ tộc Đông Phương...

Y còn chưa dứt lời, Sở Mặc liền lên tiếng.

Trước đây hắn đã từng biết đến cổ tộc Đông Phương rồi, tuy rằng không rõ ngọn ngành lắm, nhưng lại biết rằng, sau khi vương tộc họ Sở sụp đổ, cổ tộc Đông Phương này là cổ tộc đầu tiên nhanh chóng thâu tóm một vùng ranh giới rộng lớn vốn thuộc về vương tộc họ Sở, xem như là nhà chiếm lợi lớn nhất trong số các cổ tộc kia.

Vì vậy, đối với cổ tộc Đông Phương này, Sở Mặc không thấy có hảo cảm gì.

- Mảnh đất dưới chân các ngươi này, trăm vạn năm trước còn chưa phải của các ngươi.

Sở Mặc từ tốn nói:

- Chúng ta không muốn dính líu phiền phức, không có nghĩa là chúng ta sợ phiền phức.

- Lời này của ngươi là có ý gì?

Tu sĩ tổ cảnh trẻ tuổi kia trực tiếp xù lông, căm tức nhìn Sở Mặc:

- Ngươi muốn khiêu khích cổ tộc Đông Phương?

- Phiền nhất là loại người như ngươi.

Sở Mặc nói xong, đánh thẳng tay.

Người bên cổ tộc Đông Phương nhất thời lâm vào náo loạn.

Vô số pháp khí, phép thuật bay về hướng Sở Mặc.

Trái lại đám người bên Sở Mặc chỉ cười hì hì xem cuộc vui, không hề có ý định ra tay giúp đỡ.

Bởi vì căn bản là không cần!

Đây chính là yêu nghiệt có thể đánh bại cả đầu sỏ cảnh giới Thái Thượng của đạo tặc Toa Lan, chỉ với đám người của cổ tộc Đông Phương này sao làm gì hắn được?

Quả nhiên, một chuỗi tiếng nổ đùng đùng đoàng đoàng kết thúc, đám người bên cổ tộc Đông Phương kia toàn bộ há miệng trợn mắt.

Pháp khí mà họ sử dụng đều đã vỡ vụn!

Những phép thuật công kích mà họ tung ra thậm chí còn chẳng làm lay động nổi một cọng lông măng của thanh niên tóc trắng kia!

Cái này thì quá mức rồi chứ?

Dù là một tổ cảnh đỉnh cao cũng không dám nói có thể nhẹ nhàng đỡ được trận công kích vừa rồi của họ đâu đấy?

Lẽ nào thanh niên tóc trắng này, lại là một Thái Thượng?

Không thể...

Tuyệt đối không thể nào!

Một tay Sở Mặc chộp tới tên tổ cảnh trẻ tuổi kia.

- Thả ngài ấy ra!

-----o0o-----

Chương 2161: Đám người kia không dễ chọc đâu (2)

Chương 2161: Đám người kia không dễ chọc đâu (2)

- Không được động đến thiếu gia của chúng ta!

- Thả thiếu gia của chúng ta ra!

- Mau thả ra!

Lúc này đám người bên cổ tộc Đông Phương mới phản ứng kịp, nhao nhao quát lớn, căm tức nhìn Sở Mặc, đòi Sở Mặc thả người trẻ tuổi trong tay ra.

Thiếu gia?

Trong bất cứ một cổ tộc nào, số thiếu gia và tiểu thư đều nhiều không đếm xuể.

Chớ nói là con cháu dòng chính, dù là trong những nhánh phụ, ngườitrẻ tuổi có địa vị khá cao trong gia tộc cũng được gọi là thiếu gia và tiểu thư như thế.

Cho nên, Sở Mặc cũng không quan tâm lắm.

Người trẻ tuổi kia bị hắn vẩy tay một cái đã bắt được, bản thân cũng có chút sợ hãi, tuy nhiên chưa hoàn toàn mất đi dũng khí, nhìn Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Tiểu tử, hôm nay ngươi gây họa lớn rồi đấy!

- Ngươi còn dám lảm nhảm thêm một câu nữa, ta bẻ cổ ngươi.

Sở Mặc nói một câu u ám.

Người thanh niên dường như còn muốn nói gì, nhưng khi thấy sự lạnh lẽo trong ánh mắt của Sở Mặc liền biết điều mà ngậm miệng lại.

Bởi vì y phát hiện, có vẻ người thanh niên tóc trắng này không phải đang nói giỡn.

- Ngươi chớ có phạm sai lầm, tốt nhất là mau thả thiếu gia của chúng ta ra, nếu không... ngươi sẽ gặp phiền phức lớn đấy!

Khí thế của người trung niên đã có chút suy yếu, nhưng xem ra cũng chưa biết sợ cho lắm.

Hơn nữa không cần đoán cũng biết, nhất định y đang lặng lẽ liên lạc với cứu viện để chạy qua đây giúp đỡ.

Sở Mặc thở dài, quay đầu nhìn mọi người một cái:

- Các ngươi nói xem, bốn phía đều là ung nhọt như vậy, có thể an lành mà phát triển được sao?

Con khỉ cười lạnh nói:

- Giết chết hết không phải là xong rồi hả?

Mông Nã cũng ở bên cạnh chêm vào:

- Đại đa số tình huống nói đạo lý chẳng ích gì đâu.

- Bởi vì kẻ ti tiện chỉ biết sợ nắm đấm, khuất phục là được.

Ngưu đại thánh buồn bực nói.

- Vồ chết đi!

Miêu đại thánh chưa bao giờ sợ phiền phức.

Toàn bộ đám người cổ tộc Đông Phương đều ngây dại, trong lòng bắt đầu sợ hãi, thầm nói rốt cuộc mình đang trêu chọc phải loại người nào đây?

Lúc đầu ai nấy trông có vẻ thật khiêm tốn, chỉ khi nào phát sinh mâu thuẫn mới lộ ra bộ mặt bạo lực như vậy?

Thanh niên tổ cảnh bị Sở Mặc nắm trong tay cũng đờ ra, ở cổ tộc Đông Phương, thân phận của y chưa tính là đệ tử cao quý lắm, chỉ là một thiếu gia chi thứ, nhưng nhiều năm qua, y cũng đã nuôi dưỡng thành thói quen muốn gì được nấy trên lãnh địa của mình rồi.

Hôm nay ngăn trở đám người kia chẳng qua chỉ là do quá rảnh rỗi, định tác oai tác quái một phen mà thôi.

Lại không ngờ, gặm phải cục xương cứng.

Hơn nữa, ung nhọt?

Phát triển?

Mấy chữ kia rơi vào trong tai người của cổ tộc Đông Phương cũng cảm thấy có chút bí ẩn.

Đám người kia từ đâu ra?

Bọn họ muốn làm gì?

Từ bao giờ mà cổ tộc Đông Phương lại có hàng xóm như vậy chứ?

- Rốt cuộc các ngươi là ai?

Người trung niên coi như trầm ổn, tỉnh táo nhìn Sở Mặc.

- Là ai thì cũng không can hệ gì nhiều tới các ngươi, chúng ta không muốn gây chuyện thị phi.

Nhớ cho kỹ, lần này chỉ là cảnh cáo.

Sở Mặc tiện tay ném trả người trẻ tuổi lại cho cổ tộc Đông Phương.

Đối phương không nghĩ tới người thanh niên tóc trắng kia nói ném liền ném, vội vàng không kịp chuẩn bị, nhưng mà vẫn có hai người trực tiếp ra tay muốn đỡ lấy thiếu gia của bọn họ.

Hai tu sĩ tổ cảnh đồng thời ra tay định đón lấy thiếu gia của mình, nhưng không ngờ trên người thiếu gia của họ dường như lại mang theomột nguồn sức mạnh thần kỳ không gì sánh được, trực tiếp hất văng bọn họ ra xa.

Sau đó, họ chỉ có thể trơ mắt nhìn thiếu gia của mình bị ném văng ra mấy triệu dặm.

Lăn lăn lóc lóc trong không trung.

Không biết lộn bao nhiêu vòng cuối cùng cũng dừng lại được.

Dường như vì lăn nhiều quá nên choáng, còn hẫng chân rơi xuống đất một chút, nhưng sau đó lại phản ứng kịp, ổn định thân mình, lập tức bay về phía bên này.

- Chúng ta đi thôi.

Sở Mặc thở dài.

Còn chưa tới cửa nhà đã gặp chó dữ giữa đường, tâm trạng quả thực hơi khó chịu.

Một đám người bay thẳng về phương xa.

Trong nháy mắt, tên trẻ tuổi kia đã quay về, hình như muốn chửi ầm lên, nhưng bị người trung niên dùng mắt trừng lên ngăn lại.

- Thiếu gia, chớ kích động.

Người trung niên nói:

- Đám người kia không dễ chọc đâu!

- Chúng ta cứ nhường đường vậy sao?

Người thanh niên cả giận nói:

- Bọn họ là cái thá gì chứ?

Dựa vào đâu mà dám ngang ngược trên địa bàn cổ tộc Đông Phương nhà chúng ta như vậy?

Người trung niên có chút lúng túng nói:

- Điều này... thực ra không tính là ngang ngược, khắp giới tu hành việc đi ngang đường như vậy là rất bình thường.

Mấy người bên cổ tộc Đông Phương còn lại đều không dám chen lời.

Bởi vì một đòn vừa rồi khiến họ trực tiếp mất đi lòng tin đối đầu vớiđám người kia.

Thậm chí họ còn không thấy rõ vì sao pháp khí của mình lại bị vỡ nát!

Người thanh niên cắn răng nói:

- Đuổi theo họ, ta lại muốn xem xem bọn họ tài cán cỡ nào, muốn đi đâu?

Dám lớn lối như vậy?

Người trung niên ít nhiều có chút bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, bởi vì y cũng rất tò mò về lai lịch của đám người kia.

Nhỡ đâu họ làm chuyện gì gây bất lợi cho cổ tộc Đông Phương thì họ cũng có thể biết trước được.

Vì vậy, giữa đám người cổ tộc Đông Phương này liền chia ra một vài người bám theo bọn Sở Mặc từ đàng xa.

Nhưng lần này họ cũng không dám ngang nhiên đứng ra ngáng đường.

- Bên kia có hai người bám theo chúng ta, có muốn đuổi đi không?

Thiên Thu nhìn Sở Mặc hỏi.

Bộ dáng của Thiên Thu rất anh tuấn, thoạt nhìn có chút lạnh lùng, bình thường cũng ít nói.

Năm xưa, ở trong đại vũ trụ La Thiên của mình y từng là một bá chủ chân chính.

Mặc dù thoạt nhìn tình tính y có vẻ xa cách, nhưng thực tế thì tuyệt đối chẳng phải kẻ hiền lành.

- Để họ theo là được.

Sở Mặc lắc đầu nói:

- Chúng ta muốn gây dựng lại trên phế tích này thì sớm muộn gì cũng phải giao thiệp với họ.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc biểu lộ tâm tư của mình trước mặt mọi người.

Con khỉ hơi ngẩn ra nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi muốn gây dựng lại vương tộc họ Sở trên nền phế tích này?

Những người khác cũng đều nhìn Sở Mặc với vẻ mặt giật mình, họ tới lối đi cũng đã lâu rồi, đương nhiên không còn ở trạng thái không biết gì nữa.

Tuy sự hiểu biết về vương tộc họ Sở không tính nhiều, nhưng chí ít đã từng nghe nói tới.

Tuy Sở Mặc cũng mang họ Sở, nhưng trừ một số ít người, những người khác thực sự chưa từng nghĩ rằng Sở Mặc còn có quan hệ dính líu gì tới vương tộc họ Sở.

-----o0o-----

Chương 2162: Bầy tôi già nua và con chó già

Chương 2162: Bầy tôi già nua và con chó già

Sở Mặc nhìn mọi người một cái, gật đầu:

- Nơi đó, từng là nhà của ta.

Ký ức từ đời trước dù chưa thức tỉnh, nhưng càng tới gần chốn cũ của vương tộc họ Sở, trong lòng Sở Mặc lại càng cảm thấy nặng nề.

Một cảm giác rung động mang theo sự đau thương vô tận nhàn nhạt chất chứa trong linh hồn.

Đây là một cảm giác rất kỳ diệu.

Thực ra người bình thường cũng có cảm giác này, nói thí dụ như đi tới một nơi xa lạ, nhưng nháy mắt lại có cảm giác vô cùng thân thuộc, sâu trong nội tâm cũng sẽ sinh ta xúc động to lớn.

Đối với tu sĩ mà nói, cảm giác này lại càng rõ ràng hơn.

Thêm nữa, trong lòng họ cũng có thể tự tính toán ra được đó là vì sao.

Mọi người không nhịn được hít sâu một hơi, kinh ngạc nhìn Sở Mặc, thật lâu mà không nói nổi thành lời.

- Không phải là các ngươi sợ rồi đấy chứ?

Sở Mặc thuận miệng nói đùa một câu.

Lúc này, tất cả mọi người cùng cười ồ lên.

Mông Nã nói:

- Ngày xưa ta từng là đại tướng quân của vùng tối kia!

Ngụ ý muốn nói, có cái gì mà ta chưa từng thấy?

Còn biết sợ sao?

Mấy người La Lan, Thiên Thu, Thanh Cổ, Huyền Huyền, Thiên Không lão tổ, cùng con khỉ với lục đại thánh đều không biết nhiều về quá khứ của Mông Nã.

Tuy rằng từng nghe Mông Nã ngẫu nhiên đề cập tới, nhưng lại không rõ cụ thể.

Cho nên toàn bộ đều có chút giật mình.

Không ngờ Mông Nã thực sự không nói đùa, y đúng là sinh linh vùng tối.

Con khỉ nói:

- Trước giờ ta đây vẫn không có duyên gặp chữ sợ.

Côn đại thánh nói:

- Không sợ.

Bằng đại thánh cười:

- Sợ cái gì?

Miêu đại thánh cười nhạt:

- Ta từng chết một lần.

Hồ Ly đại thánh nói:

- Ta không thích cuộc sống nhiều tính kích thích, nhưng ta chưa bao giờ sợ hãi trở ngại.

Tuyết Giao đại thánh mặt không hề thay đổi:

- Sợ quái gì.

Ngưu đại thánh ồm ồm nói:

- Đang chán vì không có gì làm đây.

Thiên Không lão tổ nhìn La Lan, Thiên Thu, Thanh Cổ và Huyền Huyền một cái, cười nói:

- Năm chúng ta đều từng là người đứng đầu một vũ trụ, chúa tể lãnh thổ vô tận.

Cùng nhau từ trẻ tới nay, đánh trận nhiều vô số kể, không có gì đáng sợ.

La Lan mỉm cười:

- Quả thế.

Thiên Thu gật đầu.

Thanh Cổ nói:

- Thực sự không sợ.

Khuôn mặt mập mạp của Huyền Huyền khi cười rộ lên rất tức cười, y nói:

- Công tử thật biết nói đùa...Được rồi, không ai sợ, sợ cái gì chứ?

Nếu nói là sợ thật, thì sẽ không đồng ý chém bỏ thần cách, nếu như sợ thật, thì sẽ không rời khỏi Cổ Băng Băng!

Dù sao Cổ Băng Băng thân là con gái cưng gia tộc cổ thần, địa vị thân phận cực cao, giờ còn làm phó minh chủ Liên minh Tinh Anh, nhìn sao cũng thấy đi theo Cổ Băng Băng vừa an toàn lại bảo đảm hơn theo Sở Mặc nhiều.

Nhưng mọi người vẫn tới không chút do dự.

Ngay cả việc Sở Mặc muốn làm gì họ cũng không hỏi nhiều thêm một câu!

Cho nên, sợ cái gì chứ?

Sợ chết ư?

Tất cả mọi người đều không sợ.

- Đi thôi.

Sở Mặc cũng cười rộ lên.

Đất tổ vương tộc họ Sở, ranh giới tỷ vạn dặm, một đống hoang tàn.

Thời gian trăm vạn năm thấm thoắt trôi qua, biển cả nương dâu đã trải qua vô số trận luân hồi, nơi đây đã sớm không còn vẻ phồn hoa năm xưa nữa.

Khả năng trăm vạn năm trước, trên ranh giới tỷ vạn dặm này đã từng có cung điện rộng rãi trải dài, thịnh vượng không gì sánh được.

Nhưng bây giờ, ngay cả một đoạn tường đổ cũng không thấy.

Chỉ có thể thi thoảng bắt gặp một góc kiến trúc tan hoang vẫn còn trận pháp bảo vệ trong vài cây cổ thụ chọc trời.

Yên lặng kể lại sự huy hoàng năm xưa.

Tới nơi đây, tâm trạng của tất cả mọi người không hiểu sao đều trở nên có chút nặng nề.

Cảm giác tang thương của bề dày lịch sử cùng một chút thê lương le lói trong trái tim.

Mặc dù họ chẳng có chút quan hệ nào với nơi này, nhưng vẫn bị hơi thở kia nhuộm lên như cũ.

Sở Mặc rất bi thương.

Từ sau khi tới đây, bước chân trên mảnh đất này, đã mấy ngày hắn không mở miệng nói chuyện rồi.

Hai tu sĩ cổ tộc Đông Phương bám đuôi họ tới đây dừng lại ở rất xa, vốn không dám bước chân vào "vùng đất dữ" kia.

Trí nhớ kiếp trước của Sở Mặc cũng chưa thức tỉnh, nhưng khi đi trên mảnh đất này thì chưa bao giờ thôi bi thương.

Còn có sự ấm áp cùng thân thuộc nhàn nhạt không ngừng đánh vào trái tim hắn.

Nơi đây, đã từng là quê hương hắn, nơi hắn sinh ra và lớn lên.

Trăm vạn năm trước, nơi đây đã từng cất chứa mọi vui buồn của hắn.

Rốt cuộc, đám người họ đi sâu vào trong di chỉ vương tộc họ Sở, tới trước một cung điện đổ nát.

Một giọt lệ rơi khỏi khóe mắt Sở Mặc.

Thậm chí bản thân Sở Mặc cũng không ngờ, tới đây, thấy cung điện này, hắn vậy mà lại rơi lệ.

Nước mắt trong suốt, rơi trên chốn tang thương, lập tức vỡ tan, lặng yên thấm sâu vào trong đất.

Gâu!

Một tiếng chó sủa già nua bất chợt vang lên phía sau cung điện đổ nát.

Tiếp theo một bóng dáng màu nâu đất lao tới như luồng sáng, có vẻ muốn tấn công.

Mọi người toàn bộ đều ngẩn ra, giật nảy mình.

Vừa định phản kích lại thì cái bóng màu nâu đất đã đột ngột rơi xuống, đứng trước mặt Sở Mặc.

Đây là một con chó già nua.

Quả thực quá già rồi!

Lông trên người sắp rụng hết một nửa, hơn nữa răng trong miệng nó mười phần cũng chỉ còn một thoạt nhìn có chút buồn cười.

Nhưng trên người con chó già ấy lại tản ra dao động hùng hồn.

Đây là một con chó già đã tu luyện đắc đạo thành công!

Con chó già rụng hết răng lông thưa thớt đứng trước mặt Sở Mặc, ngơ ngác nhìn hắn.

Sau đó, tự cặp mắt đã đục ngầu của nó lã chã rơi lệ.

Trong nháy mắt, nước mắt rơi như mưa!

Gâu!

Tiếng chó sủa này hoàn toàn khác với tiếng sủa uy hiếp hồi nãy.

Tiếng sủa này như thể gặp lại người thân, tràn ngập sung sướng.

Chẳng biết tại sao, trong tim mọi người dâng lên một cảm giác đau lòng khôn tả.

Ầm!

Một cơn sóng phảng phất tới từ sâu trong linh hồn lập tức dồn lên đầu Sở Mặc.

Sở Mặc chậm rãi ngồi xổm xuống, vươn bàn tay có chút run rẩy đưa về phía con chó già màu nâu đất móm răng và lông thưa thớt.

- Đại hoàng, là ngươi sao?

Gâu!

Nước mắt của con chó già lại càng chan chứa, dường như nó còn có chút ngượng ngùng, nhăn nhó đi về hướng Sở Mặc.

Cuối cùng đem đầu dụi dụi vào lòng bàn tay Sở Mặc.

Nước mắt nó nhoáng cái đã ướt tay hắn.

Trong lòng đám người phía sau như thể bị tan chảy, đều vô cùng cảm động.

Hai cô gái dù đã từng làm bá chủ một phương vũ trụ là La Lan cùng Âu Dương Phỉ, vào giờ khắc này cũng không nhịn được trực tiếp rơi lệ.

Nhà tan, vẫn còn một con chó già canh giữ, chưa từng rời đi.

-----o0o-----

Chương 2163: Nhà (1)

Chương 2163: Nhà (1)

Dù trải qua luân hồi chuyển thế, vẫn chỉ cần liếc mắt đã được chủ của mình.

Phần ân tình này, tình nghĩa này đủ để khiến trời đất và vạn vật sinh linh cảm động.

Bọn con khỉ cũng không phải sinh linh loài người, toàn bộ không nhịn được ngoảnh mặt đi nơi khác, vành mắt có chút hồng hồng.

Con khỉ nháy mắt nhớ tới thời gian khi còn ở bên Thái Thượng năm xưa, lục đại thánh cũng cùng nhớ lại tuổi trẻ của chúng.

Thời gian trôi qua, có ai còn nhớ ngôi nhà ban đầu của mình?

Nơi đó biến thành dạng gì, ai có hay?

Phải chăng nửa đêm tỉnh giấc, mới giật mình thấy trong giấc mộng?

Một đám tu sĩ tu luyện tới cảnh giới cực cao, bị một con chó già trên mảnh đất di chỉ của vương tộc họ Sở làm cho cảm động.

Thậm chí loại đầu sỏ trước giờ chưa cúi đầu như Thiên Không lão tổ lúc này cũng đỏ hoe hai mắt.

- Khụ khụ...Phía sau cung điện đột nhiên truyền tới từng tiếng ho khan già nua, sau đó, một giọng nói dường như vọng về từ vạn cổ mang theo chút không dám tin vang lên.

- Thiếu gia... là ngài đã về nhà đấy ư?

Vào thời khắc này, sâu trong linh hồn Sở Mặc hoàn toàn bị một luồng ký ức tới đột nhiên chiếm lấy.

Trước mắt hắn phảng phất phỏng chiếu lại hình ảnh từ vạn cổ xưa!

Hình ảnh kia rất hỗn loạn, cũng rất nhập nhòe, dường như có thể tanbiến bất cứ lúc nào.

Nhưng chỉ thoáng cái, Sở Mặc đều nhớ lại tất cả rồi!

Lúc này, một ông già mặc áo xám trông như bộ xương khô chậm rãi đi ra từ phía sau cung điện.

Ông quả thực đã quá già nua rồi, như thể có thể chết đi bất cứ lúc nào.

Ánh mắt dường như đã không nhìn thấy gì nữa, bước đi rất thong thả, nhưng áo sống lại vô cùng ngăn nắp, sạch sẽ, đầu tóc bới gọn, cố định bằng một cây trâm.

Tuy là già tới tột đỉnh, nhưng lại mang theo hơi thở ưu nhã tuyệt thế mà mọi người chưa từng thấy!

Vốn dĩ không thể nhìn ra cảnh giới của ông, nhưng sau trăm vạn năm trôi qua, mặc cho cảnh giới có cao đến đâu, thì sẽ còn lại mấy chốc thời giờ?

Trong số trí nhớ hỗn loạn mà Sở Mặc mới thức tỉnh lại có chút ấn tượng về ông già này.

Đây là một bầy tôi của vương tộc họ Sở!

Chỉ là, vị bầy tôi trong trí nhớ của Sở Mặc, hình như không phải như vậy...

Người bầy tôi già dùng sức mở to đôi mắt dường như đã không còn nhìn thấy gì hướng về phía Sở Mặc, sau đó khuôn mặt già nua ưu nhã, thong dong không gì sánh được kia nháy mắt lộ vẻ kích động:

- Thiếu gia!

Thiếu gia!

Thực sự là ngài, đúng là ngài rồi, ngài đã trở về, ngài đã trở về rồi.

Người bầy tôi già run rẩy đi về hướng Sở Mặc, sau đó chậm rãi quỳ rạp xuống đất, cung kính dập đầu một cái.

Lúc này mới dùng đôi tay khô héo như vuốt ưng che mặt khóc nức nở không thành tiếng.

Cuối cùng không nhịn nổi mà gào lên khóc to.

Sở Mặc vỗ vỗ đầu con chó già, sau đó tới chỗ người bầy tôi già, đỡ ông dậy, ôm lấy ông một cái.

- Đúng vậy, lão bá, ta đã trở về!

Nói xong, nước mắt của Sở Mặc cũng chảy xuôi xuống.

Vào thời khắc này, trí nhớ của hắn rốt cuộc thức tỉnh triệt để rồi.

Hắn của trước kia, chính "Sở công tử cái thế vô song" theo lời mọi người đã từng gọi người bầy tôi già này như vậy.

Người bầy tôi ôm chặt lấy Sở Mặc, y đã từng bế thiếu gia của y, đã từng dạy vỡ lòng cho thiếu gia, cùng thiếu gia nghe kinh.

Thậm chí khi thiếu gia đi lừa các bé gái khác, y còn từng giúp hắn bày mưu tính kế...

Y là lão bá của thiếu gia, là bầy tôi của vương tộc họ Sở!

Vương tộc lụn bại, tất cả mọi người đều chết.

Chỉ còn có y cùng con chó này sống sót như một kỳ tích.

Bọn họ có thể sống sót không phải vì may mắn.

Trên thực tế, mấy trăm vạn năm trước, vương tộc họ Sở không có một ai là may mắn!

Mọi sinh linh bị hủy diệt toàn bộ chỉ trong vòng một đêm!

Y có thể còn sống, bởi vì khi ấy y cùng đại hoàng vốn đang không có mặt ở vương tộc họ Sở.

Mà là được thiếu gia phái đi một nơi rất xa tìm kiếm mỏ quặng hiếm.

Bọn họ thoát được một kiếp!

Đến khi họ nghe được tin tức kia đã là chuyện của rất lâu sau rồi.

Khi đó Sở công tử cái thế vô song đã biến mất, vương tộc họ Sở cũng đã diệt vong.

Nhiều năm sau, người bầy tôi già mới dám mang theo đại hoàng trở về đây.

Sau khi quay về lại chỉ thấy cảnh đổ nát của vương tộc họ Sở, mộtngười một chó khóc lớn hồi lâu.

Sau đó liền quyết định ở lại đây không rời đi nữa.

Bởi vì họ tin tưởng một ngày nào đó thiếu gia của họ sẽ quay lại!

Nhất định sẽ về tới đây, tìm lại bọn họ!

Đây không phải là mơ mộng hão huyền, mà là y biết bí mật của thiếu gia.

Biết thiếu gia nhất định sẽ trở về!

Chỉ là không ngờ, lần đợi này cần tới trăm vạn năm!

Đại hoàng cũng từ một con chó cường tráng trở thành như hôm nay, không có lông, không còn răng, cũng không còn sức.

Mà y, cũng từ một vị phong độ nhanh nhẹn, nho nhã năm xưa, trở thành như vậy, sắp sửa mục nát, kéo dài hơi tàn.

Nhưng rốt cuộc y cũng chờ được!

Đại hoàng cũng chờ được!

Chờ được thiếu gia của họ quay về!

Lúc này, cùng với cái phất tay của Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ, Thủy Y Y, con ưng khổng lồ màu lam cùng hơn một trăm sinh linh không phải người nháy mắt xuất hiện tại vùng đất này.

Mặc dù trước kia cũng đã biết đến sự tồn tại của họ, nhưng đámngười Tử Đạo, Âu Dương Phỉ cùng bọn con khỉ vẫn giật mình hoảng sợ.

Tuy bọn Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y vẫn một mực ở lại trong thế giới của Thương Khung Thần Giám, nhưng các nàng vẫn biết hết thảy mọi việc xảy ra bên ngoài.

Bởi vì Sở Mặc còn để lại cho các nàng một cánh cửa.

Cho nên, sau khi đi ra, Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y cũng đã nhòa lệ.

Các nàng sớm cảm động tới không nói nổi thành lời, cho dù gặp lại con khỉ cùng lục đại thánh quen thuộc, cùng với Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đã khiến các nàng tò mò rất lâu, nhưng các nàng cũng chưa chào hỏingay mà chỉ lo khóc đỏ hoe mắt.

Đó chính là nguyên nhân căn bản mà Sở Mặc bỏ qua Liên minh Tinh Anh, bỏ qua sự hợp tác với Linh Thông thượng nhân để quay lại đây!

Bởi vì từ khi Trảm Đạo thu được đầy đủ sức mạnh, trong nháy mắt khi dùng một đao chém rách thế giới thu nhỏ kia, trong lòng Sở Mặc cũng đã có một giọng nói vang lên.

Chỉ hai chữ thôi, về nhà!

Hơn nữa Sở Mặc có một trực giác mạnh không gì sánh nổi, chỉ cầnhắn trở lại di chỉ vương tộc họ Sở nơi đây, dù hắn có làm bất cứ chuyện gì thì cũng sẽ đều được tổ tiên phù hộ.

-----o0o-----

Chương 2164: Nhà (2)

Chương 2164: Nhà (2)

Điều này thoạt nghe thì có chút mơ hồ, dù sao vương tộc họ Sở cũng đã diệt vong được trăm vạn năm.

Nhưng thực tế, thứ mà người tu hành tin tưởng nhất... lại chính là trực giác này!

Nếu ngay cả âm thanh số mệnh họ nghe cũng không hiểu, thì họ căn bản còn không có tư cách bước chân vào giới tu hành.

Con chó già đại hoàng móm răng trụi lông vẫn canh giữ bên cạnh Sở Mặc, một bước không rời, căn bản là không thèm quan tâm đến ai khác.

Duy chỉ có với Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y là đại hoàng còn thấy cóchút nghi ngờ, vòng quanh các nàng hai vòng, sau đó ve vẩy cái đuôi, liền trở về bên cạnh Sở Mặc.

Cũng không biết là nó đã nhận ra thân phận kiếp trước của hai vị này, hay là nhận ra thân phận nữ chủ nhân đời này của họ.

Người bầy tôi già thực ra cũng đưa mắt về phía Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y mấy lần, nhưng không nói gì thêm.

Trực tiếp sắp xếp cho đám đông.

Chớ nhìn y chỉ có một mình, chớ thấy y đã già tới mức này, nhưng sắp xếp công việc vẫn đâu vào đấy, bình tĩnh, hơn nữa, phong độ ưu nhãtrên người y còn khiến người ta không kiềm hãm được mà sinh lòng cảm phục.

Di chỉ vương tộc họ Sở quá lớn rồi, nơi này là khu vực trung tâm nhất, hầu như mọi kiến trúc đều có trận pháp hùng mạnh bảo vệ.

Năm xưa dù bị phá vỡ, nhưng sức mạnh của những trận pháp kia vẫn còn.

Cho nên rất nhiều cung điện còn cho người ở vào được.

Cuối cùng sau khi sắp xếp ổn thỏa cho mọi người, người bầy tôi già gọi riêng Sở Mặc vào trong một tòa cung điện đổ nát.

Đại hoàng nằm sấp bên chân Sở Mặc, người bầy tôi ngồi đối diện SởMặc.

Vốn dĩ có nói sao y cũng không chịu ngồi xuống, bảo rằng lý nào lại có chuyện bề tôi ngồi ngang hàng với thiếu gia.

Cuối cùng, vẫn là Sở Mặc phải trừng mắt nói, vương tộc họ Sở đã mất rồi, thiếu gia của ngươi cũng là linh hồn đã luân hồi.

Ngươi không ngồi thì ta đây cũng đứng.

Lúc này, người bầy tôi kia mới ngồi xuống một cách khó khăn, nhưng cái mông vẫn chỉ ghé vào một chút.

Mặc dù cung điện đã tan hoang vô cùng, nhưng ngọn đèn dầu trên vách tường vẫn sáng như cũ, tuy không sáng trưng lên, cả tòa cung điện hơi tối, nhưng cũng không âm u.

Ngồi ở đây, Sở Mặc có loại cảm giác an lòng khó tả.

Cảm giác này là thứ hắn chưa từng có trong quá khứ.

Lưng người bầy tôi ưỡn rất thẳng, nhìn Sở Mặc chậm rãi nói:

- Trong thời gian trăm vạn năm qua, có rất nhiều người của cổ tộc tới nơi này tìm bí mật.

Nhưng mà... họ đều không thể thành công.

Di chỉ vương tộc nơi này có một nguồn sức mạnh thần bí, mỗi khi những người đó tiến vào đây, dù là cảnh giới gì, kể cả là thái thượng thìđều bị sức mạnh kia bám lấy, sau đó... cảnh giới bắt đầu hạ xuống.

- Có chuyện như vậy sao?

Sở Mặc hơi chút giật mình, đồng thời cũng lại tò mò vì sao bản thân và những người đó không có chuyện gì.

- Thiếu gia là công tử dòng chính của vương tộc, là đại công tử chính tông!

Đương nhiên các tổ tiên phải nhận ra linh hồn của ngài rồi.

Những người bên cạnh ngài được ngài che chở, đương nhiên cũng không sao.

Nhưng những người khác thì không may mắn như vậy.

Trên mặt người bầy tôi già lộ ra nụ cười đùa cợt:

- Bọn họ đều cảm thấy vương tộc họ Sở đã hoàn toàn diệt vong, triệt để biến mất trên thế gian rồi.

Nhưng sao bọn họ lại hiểu được chân lý luân hồi?

Đạo trời có luân hồi, kết thúc là nhân quả.

Nhân quả của vương tộc họ Sở đã hết rồi, nhưng nhân quả xuất hiện do những ngườiđó ra tay diệt vương tộc họ Sở... vẫn còn tồn tại.

Người bầy tôi già nói, trực tiếp lấy một bản ghi chép tay thật dầy ra đưa cho Sở Mặc:

- Đây là toàn bộ nhân quả do lão viết nên từ vô tận năm tháng nay.

Thiếu gia đọc xem, cũng có thể hiểu được rất nhiều việc.

Đại hoàng lẳng lặng nằm đó, tựa đầu bên chân Sở Mặc, hơi khép hờ hai mắt, không hé răng.

Dường như vô cùng tận hưởng cảm giác có chủ nhân ở bên cạnh vậy.

Sở Mặc nhận lấy bản chép tay, không lật xem ngay, mà nhìn ngườibầy tôi già:

- Lão bá, trạng thái của ngài và đại hoàng... hình như không được tốt lắm, chỗ ta đây còn có rất nhiều linh dược.

Người bầy tôi già cười híp mắt xua tay:

- Không sao, ta cùng đại hoàng kéo dài hơi tàn vô số năm, dù không có thuốc hay gì thì cũng chưa chết ngay trong thời gian ngắn được đâu.

Chúng ta còn phải thấy thiếu gia trưởng thành, thấy vương tộc họ Sở tái hiện trên thế gian, còn phải thấy những kẻ thù xưa kia lần lượt ngã xuống.

Không thấy những thứ này, chúng ta cũng chưa nỡ chết.

Lúc này, đại hoàng mở mắt, chớp chớp đôi con ngươi già nua, nhìnSở Mặc sủa một tiếng, tỏ ra đồng ý.

Sở Mặc nở nụ cười, lấy một đống thuốc quý trong người ra, nói:

- Cứ dùng trước đi, các ngươi đều là người nhà của ta, ta không muốn thấy các ngươi như vậy, trong lòng ta rất khó chịu!

Thấy những vị thuốc quý này, trên mặt người bầy tôi già cũng không tỏ ra cảm thấy kỳ quái hay kích động, làm nô bộc của vương tộc, y còn đã từng biết nhiều tài nguyên tu luyện tốt hơn.

Nhưng y vẫn rất mừng rỡ, nhận lấy mấy thứ này.

Mũi đại hoàng giật giật, sau đó nhe răng về hướng Sở Mặc, lộ ra vẻtươi cười, sau đó trực tiếp tha đi một bụi thuốc lớn, đuôi quay tít.

- Đã lâu lắm rồi nó chưa vui vẻ như vậy.

Người bầy tôi nhìn bóng lưng đại hoàng, hơi xúc động nói:

- Ta cũng vậy.

Thực ra những vị thuốc quý này chúng ta đều có thể tìm được, cũng có năng lực giành được.

Nhưng không gặp thiếu gia, làm việc này chẳng có ý nghĩa gì.

Sở Mặc gật đầu thật mạnh:

- Ta đã trở về rồi!

Sau này các ngươi sẽ không cô đơn nữa.

......

Dạo này tâm trạng của Sở Sở có chút đi xuống.

Thậm chí trong mấy cuộc họp của liên minh đều tỏ ra bồn chồn.

Nàng rất hiểu nguyên nhân cảm xúc của mình.

Nàng nhớ ca ca, cũng rất nhớ nhà.

Trong nháy mắt khi ký ức của Sở Mặc thức tỉnh, trí nhớ của nàng... cũng liền thức tỉnh theo.

Trong đầu nàng xuất hiện vô số hình ảnh xa lạ, nhưng với nàng mà nói thì không còn hình ảnh nào quen thuộc hơn.

Hình ảnh kia rất sứt mẻ, giống như ảo ảnh một luồng sáng mơ hồ, nhưng cũng là đòn đả kích to lớn với nàng.

Lập tức nàng liền hiểu ra, nhất định ca ca đã về tới nhà rồi!

Nàng cũng rất nhớ nhà.

Nỗi nhớ cồn cào trước nay chưa từng có!

Nhất là sự quyến luyến sau khi ký ức thức tỉnh càng khiến cho tâm tình của nàng khó lòng bình tĩnh lại được.

Cho tới thời khắc này, nàng cũng hoàn toàn hiểu được vì sao ca canhất quyết rời đi.

-----o0o-----

Chương 2165: Nguyên do (1)

Chương 2165: Nguyên do (1)

Một mình nàng ngồi trong phòng, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt:

- Ca, mặc dù huynh muội ta tâm tư tương thông, nhưng chưa chắc ngươi đã biết ta đang suy nghĩ điều gì.

Đời trước ngươi chính là ca ca ta, ta lớn lên dưới sự che chở một mực của ngươi.

Đời này, tuổi tác của ngươi nhỏ hơn ta nhiều như vậy, nhưng lại vẫn cứ đòi làm ca ca của ta.

Đúng vậy, ngươi chính là ca ca của ta!

Đời nào cũng thế!

Nhưng đời này muội muội không muốn tiếp tục chẳng làm nên trò trống gì, muội muội cũng muốn chống một mảnh trời, tới giúp ngươi!

Giúp lấy chúng ta... tìm về hết thảy những gì của chúng ta trước kia.

Đúng vậy, nhất định ta có thể làm được!

Bởi vì dã tâm đời này của ta... chính là lời hứa mà tađã nói ra ở kiếp trước.

Nhà, với bất cứ kẻ nào mà nói đây đều là nơi quan trọng nhất, là gốc rễ, là nguồn cội.

Quanh đi quẩn lại, luân hồi vô tận, Sở Mặc lại về nhà.

Gần đây nội bộ cổ tộc Đông Phương có chút rục rịch, bởi vì bọn họ đã thu được một tin tức kinh người: Trên di chỉ đã yên lặng suốt trăm vạn năm nay của vương tộc họ Sở, có một đám người xuất hiện!

Nếu là trong quá khứ, tin tức này cũng chưa tính là kinh người tới đâu.

Trăm vạn năm nay, số người len lén chạy tới di chỉ vương tộc họ Sở tìm bảo vật nhiều không kể xiết.

Mặc dù trên di chỉ vương tộc họ Sở có sức mạnh ngăn trở thần kỳ, thì cũng không cản nổi lòng tham tìm báu vật của những người đó.

Bởi vì ai cũng biết, vương tộc họ Sở đã bị diệt vong chỉ trong một đêm!

Một vương tộc cổ xưa khổng lồ như vậy, sự huy hoàng của nó vượt xa tất cả những cổ tộc trên thế gian.

Một gia tộc như thế sao có thể thiếu tài phú chứ?

Mức tài phú nhất định sẽ là một con số khiến cho tất cả mọi người phải rung động!

Cho nên, trăm vạn năm nay, đừng nói là bên ngoài, kể cả nội bộ cổ tộc Đông Phương cũng từng có vô số người từng bước chân trên mảnh đất đổ nát kia.

Nhưng khiến cho bao nhiêu người thất vọng là, trên mảnh đất tràn ngập lực cản này họ còn chẳng thể tìm ra nổi một cọng lông.

Không tìm được bất cứ một vật nào có giá trị!

Cho dù là một món pháp khí hỏng cũng không từng thấy!

Cũng chính sự thật này mới khiến hầu như mọi người cùng tin tưởng, vương tộc họ Sở bị hủy diệt trong tay... vị "đại tổ" thần bí trong truyền thuyết.

Mọi thứ, nhất định đều bị hủy diệt trong chớp mắt!

Nếu không làm sao ngay cả một món đồ giá trị cũng chưa từng khai quật ra được?

Thực tế, gần mấy kỷ nguyên nay đã không còn ai mạo hiểm tới di chỉ vương tộc họ Sở nữa rồi.

Cho nên, đám sinh linh bất thình lình xuất hiện trên di chỉ vương tộc họ Sở này khiến rất nhiều người trong cổ tộc Đông Phương đều cảm thấy vô cùng giật mình.

Nhất là tin tức do người trẻ tuổi từng có xung đột với Sở Mặc kia báo lên càng khiến cho người ta khiếp sợ.

Những chữ "ung nhọt gây dựng lại" do thanh niên tóc trắng cầm đầu nọ nói ra.

Đây hiển nhiên không phải là người thám hiểm đến thử vận may tầm thường, người này, rõ ràng là muốn cắm rễ lại đây!

Bọn họ là ai?

Bọn họ từ đâu tới?

Bọn họ muốn làm gì trên di chỉ của vương tộc họ Sở?

Mấy vấn đề kia lập tức được gửi lên bàn của các đại nhân vật trong cổ tộc Đông Phương, khiến họ có chút đau đầu.

Bởi vì gần đây vừa vặn là lúc sinh linh vùng tối bắt đầu xâm lấn.

Cổ tộc Đông Phương thân làm một cổ tộc trong lối đi đương nhiên cũng phải góp chút sức.

Mặc dù kẽ hở cách chỗ họ rất xa, nhưng bọn họ lại không thể giả bộ không biết điều này.

Cho nên, cổ tộc Đông Phương vừa mới phái quân đội tinh nhuệ trong gia tộc đi xong.

Đương nhiên, đa phần là các "bán thần" trên bảng phong thần rồi.

Trong mắt những cổ tộc kia, tác dụng của những sinh linh trên bảng phong thần chính là dùng vào việc này.

Họ chết bao nhiêu người những cổ tộc kia cũng sẽ không thèm chớp mắt lấy một cái.

Tuy nhiên lần xâm lăng này của sinh linh vùng tối có quy mô lớnhiếm thấy trong lịch sử cận đại.

Cho nên, bên phía cổ tộc Đông Phương cũng nhận được tin tức, muốn họ phái thêm nhiều con em trong tộc đi qua.

Thực ra loại chiến tranh này hao tốn rất lớn, số người chết cũng rất nhiều.

Thế nhưng, đây cũng là cơ hội tốt nhất để nổi danh!

Rất nhiều con cháu dòng chính cổ tộc cũng đều đang chờ đợi một cơ hội như thế.

Nếu có thể sống sót qua cuộc chiến này, lại giết vô số địch, có tài chỉ huy, thì địa vị tương lai của họ trong gia tộc đương nhiên cũng sẽ nước lên thì thuyền lên thôi.

Địa vị trong cổ tộc đồng nghĩa với quyền lực và tài nguyên.

Tu sĩ không có quyền lực và tài nguyên thì mãi mãi chỉ có thể nằm ở tầng chót của thế giới này.

Cho nên, trong cổ tộc chưa bao giờ thiếu những người có can đảm ra chiến trường.

Bên phía cổ tộc Đông Phương đương nhiên cũng vậy.

Cho nên, trong thời gian này, gần như đây là thời điểm mà trong gia tộc Đông Phương vắng bóng người nhất.

Lúc này, chỗ vương tộc họ Sở đã yên ắng cả trăm vạn năm đột nhiên có động tĩnh.

Tuy là số người của họ cũng không nhiều, những vị con cháu gia tộc cùng người bên cạnh y đã chứng nhận, thực lực người thanh niên tóc trắng kia khá khủng bố.

Tu sĩ tổ cảnh trước mặt hắn thậm chí còn không có cơ hội ra tay!

Hơn nữa, họ còn có thể xây dựng vườn tược trên đất vương tộc họ Sở đó... mà không chịu bất cứ lực cản nào?

Vấn đề này liền lớn rồi!

Không phải hơi lớn... mà là quá lớn!

- Phụ thân, ta đi một chuyến đi!

Tự mình tìm hiểu lai lịch của bọn người đó... cùng với việc, họ muốn làm gì.

Một thanh niên mày kiếm mắt sáng chắp tay hành lễ với gia chủ đương đại của cổ tộc Đông Phương, cao giọng nói.

Thanh niên này tên Đông Phương Vọng, xem như người nổi bật trong thế hệ trẻ của

cổ tộc Đông Phương.

Mặc dù không là người ưu tú nhất, nhưng mọi khía cạnh đều khiến người ta hài lòng.

Trong đám con trai trưởng cũng có danh vọng không nhỏ.

Lúc này vốn y định ra chiến trường ngăn cản sinh linh vùng tối, nhưng lại bị cha y, gia chủ Đông Phương Thắng ngăn trở.

Trong mắt Đông Phương Thắng, thứ mà con trai y am hiểu không phải mang binh đánh trận, mà là xử lý các việc trong gia tộc, năng lực rất mạnh về mặt trao đổi, phối hợp.

Bây giờ vị trí gia chủ đời kế tiếp còn chưa được xác định, vẫn còn nằm trong sự khảo sát của Đông Phương Thắng cùng các trưởng lão.

Tuy nhiên, dựa vào năng lực cá nhân của Đông Phương Vọng, làm gia chủ còn hơi khó, nhưng làm thành viên trong đoàn trưởng lão là không hề khó khăn.

-----o0o-----

Chương 2166: Nguyên do (2)

Chương 2166: Nguyên do (2)

Cho nên, Đông Phương Thắng cũng muốn con trai được hun đúc nhiều hơn, vì vậy mới giữ y lại bên cạnh.

Thấy Đông Phượng Vọng chủ động đứng ra, Đông Phương Thắng gật đầu:

- Được, ngươi mang theo pháp khí hộ thân đi đi.

Tới đó nhất định phải cẩn thận.

Cố hết sức không phát sinh xung đột với họ, tốt nhất là tìm hiểu được thân phận và lai lịch của đám người kia.

Đông Phương Vọng gật đầu:

- Con biết rồi, phụ thân, thực ra trong lòng con có một suy đoán.

- Ngươi nói đi.

Đông Phương Thắng hiền lành nhìn con trai.

- Có thể hành động như thường trên di chỉ vương tộc họ Sở, thoạt nhìn không có chút lực cản nào, chỉ sợ... chỉ có đệ tử nội bộ của vương tộc bọn họ.

Cộng thêm thanh niên tóc trắng kia đã từng nói là gây dựng lại, con đoán, hắn chắc là đời sau của vương tộc họ Sở.

Đông Phương Vọng nói.

Đông Phương Thắng gật đầu:

- Ngươi phân tích khá có lý, nhưng vẫn phải tự đi xác nhận một chút.

- Vậy con đi đây!

Cách làm việc của Đông Phương Vọng cũng không thuộc loại lề mề, nói đi liền đi, trực tiếp lên đường.

Đông Phương Thắng đứng một mình trong phòng.

Nội tâm y không sao bình tĩnh lại được, thậm chí nổi lên sóng gió ngập trời.

Có một số việc tuyệt đại đa số người trong cổ tộc Đông Phương không biết, nhưng gia chủ như y, lại là rõ ràng nhất!

Tựa như mấy gia chủ các cổ tộc còn lại, đều hiểu rõ trong lòng vì sao vương tộc họ Sở bị hủy diệt!

Bởi vì chuyện này, chính là vụ huyết án động trời do mấy cổ tộc bắttay nhau tạo nên!

Cái gì mà đại tổ?

Trên đời này lấy đâu ra đại tổ?

Có lẽ có, nhưng lại chưa ai thấy!

Cả lối đi, hai vị mạnh nhất một canh phương Tây một giữ phương Đông, không hỏi chuyện thế gian.

Còn dư lại chính là những lão tổ thái thượng trong các cổ tộc rồi.

Cho nên, cái gì mà đại tổ tức giận tiêu diệt vương tộc họ Sở, đó chẳng qua là một lời dối trá lừa gạt cả thế giới mà thôi!

Hết thảy những người biết được sự thực hoặc là đã không còn trên đời, hoặc chính là... số rất ít người trong cổ tộc.

Làm kẻ được lợi, bọn họ mãi mãi sẽ không nói ra sự thật này.

Tuy là Đông Phương Thắng chưa từng tham gia vụ huyết án năm xưa, nhưng y làm gia chủ, thì lại biết rõ từ đầu đến cuối vụ huyết án kia!

Rõ ràng hơn... bất cứ kẻ nào!

Căn nguyên của vụ huyết án này... chính là do vị Sở công tử cái thế vô song kia đưa tới.

Có lời đồn hắn đã nghiên cứu thành công ra loại pháp khí có thể chém bỏ thần cách.

Đồng thời, căn cứ chuyện do rất nhiều người tiết lộ, Sở công tử đã chém bỏ thần cách của mười mấy sinh linh trên bảng phong thần thành công.

Sinh linh trên bảng phong thần này, chính là người do vương tộc họ Sở nắm trong tay!

Chuyện này trước hết là do nội bộ vương tộc họ Sở truyền ra.

Bởi vì trong nội bộ vương tộc họ Sở cũng có rất nhiều người phản đối!

Bọn họ cho rằng Sở công tử làm vậy rõ ràng là không để ý tới lợi ích của gia tộc, sao lại muốn giải phóng hết mọi nô bộc của gia tộc?

Điều này sao có thể?

Đây chẳng phải là xằng bậy sao?

Cho nên, những phản đối đầu tiên là do nội bộ vương tộc họ Sở truyền ra.

Nhưng không biết sao tin tức này vậy mà lại bị truyền ra ngoài.

Hơn nữa, dùng tốc độ không ai tin nổi lan ra khắp cả lối đi.

Ở vạn cổ trước kia, đó đã là vô số kỷ nguyên trước rồi, vương tộc họ Sở đã từng xuất hiện một vị tài năng tuyệt thế.

Vị này thực ra chính là hình mẫu của "đại tổ" mà sau này các cổ tộc kia hư cấu ra.

Còn về vị tổ tiên vương tộc họ Sở kia tột cùng đã tới bậc đại tổ kia thì ai cũng khó mà nói.

Nhưng có một điều, sinh linh thái thượng trong thiên hạ không ai là đối thủ của y.

Những tổ tiên của các cổ tộc trong lối đi này, hầu hết đều là thuộc hạ của vị tổ tiên vương tộc họ Sở kia.

Cũng chính là tùy tùng!

Đây mới thực sự là bí mật.

Trong các bộ phận cổ tộc tại lối đi, trừ những lão tổ cảnh giới thái thượng ra, thì chỉ có gia chủ các đời mới có tư cách biết bí mật này.

Vị tổ tiên vương tộc họ Sở kia nghiên cứu ra bảng phong thần với mục đích ban đầu là muốn chống lại đạo trời, chống lại luân hồi!

Mặc dù đến cảnh giới như bọn họ đã có thể làm chủ được luân hồi, sau khi luân hồi vân trỗi dậy được, nhưng là không cam lòng với số mạng này.

Dưới con mắt của họ, chỉ cần vào luân hồi là có nguy cơ.

Đạo trời khó lường, ai biết sau này gặp phải biến cố thế nào?

Càng chưa nói là trong quá trình luân hồi, lỡ bất cẩn sẽ bị chia đôilinh hồn, sẽ có chuyện như trở thành hai người trong hai vũ trụ, mỗi người xuất hiện một chính mình.

Dù là thái thượng cũng khó lòng ngăn chặn triệt để chuyện này.

Cho nên, tổ tiên vương tộc họ Sở, vị thiên tài tuyệt diễm kia nghiên cứu ra bảng phong thần cùng lệnh bài phong thần, cũng với một loại đại đạo huyền ảo, ngưng tụ ra thứ như thần cách, nỗ lực chống lại cả đạo trời!

Đồng thời, y đem một lượng lớn bảng phong thần, lệnh bài phong thần phân phát cho những tùy tùng kia của mình.

Muốn thông qua vạn cổ bày một ván cờ, cuối cùng chống lại đạo trời, tránh bị luân hồi, đạt mục đích bất tử chân chính.

Quả thực bảng phong thần cùng lệnh bài phong thần đạt được thành công lớn!

Vì bọn họ... có thể tạo ra thần!

Nhưng hành động này của họ, lại bị trời phạt.

Vị tổ tiên vương tộc họ Sở kia gặp nạn trong nháy mắt.

Tu vi đã khủng bố tới mức kia, mà không tránh khỏi thân tử đạo tiêu.

Đây, là nguyên do của hết thảy!

Cũng là khởi nguồn của sự loạn lạc trong lối đi.

Vô số năm sau khi vị tổ tiên vương tộc họ Sở kia gặp nạn, những cổ tộc trong lối đi này đều rất ngoan ngoãn.

Đồng thời, họ cũng phát hiện ra sự kỳ diệu của bảng phong thần.

Chính là có thể khống chế hết thảy thiên tài đỉnh cấp của các vũ trụ bên dưới, dùng họ chống lại cuộc xâm lăng của sinh linh vùng tối!

Điều đó đã giảm mạnh sự hao tổn của các cổ tộc!

Phải biết rằng trước đây, đều là các con em trong cổ tộc tự mình ra trận.

Mỗi cuộc đại chiến đều thương vong vô số!

Đây cũng là nguyên nhân vì sao trong quãng thời giản kia cả lối đi không thể nào phát triển một cách chân chính được.

Có bảng phong thần, có lệnh bài phong thần, vấn đề này liền được giải quyết một cách sạch đẹp!

Những tu sĩ phi thăng từ vũ trụ bên dưới lên mỗi người đều từng là bá chủ một phương, kiêu ngạo khó thuần phục, lực chiến hùng mạnh.

Chắc chắn là chiến sĩ hoàn hảo nhất!

Tuy nhiên, cả một thời gian dài kia, vẫn không ai dám bất kính với vương tộc họ Sở.

-----o0o-----

Chương 2167: Bí mật cấp cao (1)

Chương 2167: Bí mật cấp cao (1)

Cùng lúc đó, những nhân vật già cả trong các cổ tộc cũng đang rất biết ơn ân tình

của vị tổ tiên vương tộc họ Sở kia, dù sao cũng từng là thuộc hạ của người đó.

Mà vương tộc họ Sở... lại là vương tộc duy nhất trong cả lối đi!

Mặt khác, cũng là vì những người đó rất sợ vị tổ tiên vương tộc họ Sở kia... ngày nào đó sẽ luân hồi trở lại!

Điều này mới là nguyên nhân cơ bản khiến họ không dám bất kínhvới vương tộc họ Sở!

Nếu họ làm ra hành động bất thường nào, vị tối cao vô thượng kia luân hồi trở về, có khả năng họ sẽ đều trợn tròn mắt.

Cho nên, năm tháng dài vô tận, cứ như vậy mà từ từ trôi qua.

Thời gian đó lâu tới mức nhiều người lần lượt chết đi, việc rất nhiều người biết rõ mọi chuyện dần dần trở thành bọt sóng nhỏ bị bao trùm trong những cơn sóng lớn của lịch sử.

Dưới sự khống chế của các thái thượng tại mỗi cổ tộc, những chuyện xưa này dần dần bị lãng quên.

Rốt cuộc, mười mấy kỷ nguyên trước, vương tộc họ Sở bất chợt xuất hiện một vị thiên tài!

Đó là thiên tài chân chính, tuyệt đối có thể được xem như thiên kiêu tuyệt thế!

Danh hiệu Sở công tử cái thế vô song cũng không phải do vương tộc họ Sở tự đặt ra, mà là hầu như tất cả mọi người trong lối đi đều công nhận!

Hắn quá xuất sắc!

Lẽ ra nơi như lối đi trước nay đều không thiếu các loại thiên tài.

Nhưng không một ai có thể sánh bằng Sở công tử.

Hắn tựa như một viên minh châu sáng chói mắt, dù là thứ gì, hắn chỉ học qua là biết.

Trận pháp, luyện khí, chế dược... còn đủ loại ly kỳ cổ quái khác, không loại nào là hắn không giỏi!

Người như thế nhất định chính là con cưng của trời!

Kiến thức của hắn cũng uyên bác pha tạp tới mức độ khiến người taníu lưỡi!

Sau khi danh hiệu Sở công tử cái thế vô song xuất hiện không bao lâu sau, trừ các cổ tộc trực thuộc vương tộc họ Sở ra, các lão tổ cảnh giới thái thượng liền tụ tập một chỗ, bí mật mở cuộc họp kín.

Lúc đó, thứ được ghi chép truyền lại chỉ có các gia chủ cổ tộc mới đủ tư cách đọc!

Bởi vì dù là chuyện bí mật đến đâu cũng sẽ có người có tư cách biết.

Nếu không, ngày nào đó khi gia tộc gặp nạn, có khả năng tất cả mọi người đều không hiểu ra sao, lòng đầy oan ức.

Loại chuyện như vậy là tuyệt đối không được phép tại các cổ tộc này!

Cho nên, Đông Phương Thắng có tư cách đọc được ghi chép về lần hội kín kia.

Trong mắt người khác, hầu hết lão tổ thái thượng các cổ tộc cùng ngồi lại một chỗ để bàn luận một việc là trường hợp khiến họ khó lòng tưởng tượng nổi.

Nhưng trên thực tế, chỉ có loại người chân chính nắm được tình hình như Đông Phương Thắng mới hiểu.

Bầu không khí lúc đó căng thẳng tộtđộ, những lão tổ thái thượng trước kia cao quý không gì sánh nổi, lúc đó đều sắp sốt ruột tới phát điên rồi!

Bởi vì lúc đó họ cùng tính toán, tính ra được một việc.

Vị Sở công tử cái thế vô song kia, tám chín mươi phần trăm chính là lão tổ thiên tài từng nghiên cứu ra bảng phong thần xuất hiện tại vương tộc họ Sở... cũng là chủ cũ của những lão tổ thái thượng bọn y!

Nhưng hắn chắc chắn không phải người chuyển thế!

Điều này các lão tổ thái thượng khi ấy đã xác định rồi.

Bởi vì nếu là người chuyển thế, với năng lực vị chúa công kia của họ, không thể nào không thức tỉnh thần hồn.

Càng không thể nào tạo nên danh tiếng lớn như vậy trước khi đủ hùng mạnh.

Bọn họ cho rằng, vị Sở công tử kia chính là một đóa hoa bỉ ngạn trở về từ cõi chết!

Cái gì gọi là hoa bỉ ngạn thì trên bản ghi chép hội nghị không giải thích.

Cho tới nay, đạo hạnh tổ cảnh đỉnh cao như Đông Phương Thắng cũng chưa hiểu được.

Dựa theo lý giải có chút khiên cưỡng của y thì hẳn là giống như hai người trong vũ trụ phản chiếu vậy.

Vị Sở công tử kia, có thể là... một người khác của tổ tiên vương tộc họ Sở mới xuất hiện tại vạn cổ sau.

Tuy nhiên, chính y cũng hiểu, lời giải thích này có chút gượng ép.

Hẳn là không vững chắc.

Lúc đó, sự xuất hiện của vị Sở công tử kia đã mang tới chấn động to lớn cho tất cả các cổ tộc trong lối đi.

Nhưng điều khiến các cổ tộc kia thực sự sợ hãi là, hành động mà vị Sở công tử kia gây ra.

Hắn vậy mà đi nghiên cứu phương pháp xử lý chuyện chém bỏ thần cách!

Hơn nữa còn thành công!

Cùng lúc, hành động này của hắn đã làm dao động tới quyền lợi căn bản của hết thảy cổ tộc trong lối đi.

Mặc dù, quyền lợi này chính là do vị tổ tiên của vương tộc họ Sở kia cho.

Nhưng vào lúc ấy, ai còn đi nhớ tới chuyện này?

Ai sẽ nhắc lại chuyện này chứ?

Thứ gì cho đi rồi thì là của người khác!

Dù là người cho đi muốn tự hủy diệt món quà này cũng không thể!

Bởi thứ hắn muốn hủy diệt, đã là đồ của người khác rồi!

Cho nên, các lão tổ thái thượng trong lối đi lại lần nữa họp lại với nhau để bàn bạc.

Cũng chính sau lần hội nghị đó, lối đi phát sinh thay đổi lớn, vương tộc họ Sở hủy diệt, lịch sử lối đi bị sửa đổi, rất nhiều sự thật gần như bị chôn vùi.

Nhưng khiến cho các lão tổ thái thượng cảm thấy bất an là, từ trước khi vương tộc họ Sở bị tiêu diệt, vị Sở công tử cái thế vô song kia đã biến mất mà thần không biết quỷ không hay!

Sau lại có truyền thuyết nói hắn cảm thấy có nguy hiểm, liền tự sắpxếp cho bản thân đi luân hồi rồi!

Món pháp khí có thể chém bỏ thần cách đã biến mất!

Cây đao kia của hắn cũng không thấy đâu!

Cũng có người nói, thật ra Sở công tử bị một bộ phận trong vương tộc họ Sở bí mật xử tử!

Bởi vì pháp khí chém bỏ thần cách do hắn nghiên cứu ra cũng làm tổn hại nghiêm

trọng tới lợi ích của vương tộc họ Sở.

Cho dù hắn là thiên kiêu trẻ tuổi ưu tú nhất, gia chủ đời kế tiếp của vương tộc họ Sở thì loại hành vi này cũng không thể chấp nhận được!

Dù sao có nói thế nào, Sở công tử đều đã biến mất.

Triệt để biến mất khỏi thế giới lối đi.

Bây giờ, mười mấy kỷ nguyên, thời gian trăm vạn năm trôi qua.

Trong toàn lối đi đã sớm khôi phục an ổn năm xưa.

Ngoại trừ gia chủ cổ tộc như Đông Phương Thắng, cùng các lão tổ thái thượng, người chân chính biết rõ bí mật về vương tộc họ Sở đã là không còn mấy.

Biết được toàn bộ sự thực... càng gần như không có!

Cho nên, bây giờ trên di chỉ vương tộc họ Sở có một đám người xuất hiện, xem bộ dáng kia là muốn gây dựng lại vương tộc họ Sở.

Đối vớingười trẻ tuổi như Đông Phương Vọng mà nói, đây có thể chỉ là đời sau của vương tộc họ Sở tìm về xây dựng lại.

Khả năng trong lòng cũng không bị kích động cho lắm.

Thậm chí còn hơi áy náy vì vương tộc họ Sở bị "đại tổ" hủy diệt xong, họ còn đi chia nhau lãnh thổ của vương tộc họ Sở.

-----o0o-----

Chương 2168: Bí mật cấp cao (2)

Chương 2168: Bí mật cấp cao (2)

Làm kẻ được lợi, cổ tộc Đông Phương nhất định là có chút áy náy.

Chưa biết chừng, dựa theo tính cách thích kết bạn của Đông Phương Vọng thì lại còn có thể về đề nghị gia tộc trả lại một khoảnh cho người ta.

Nhưng việc nào có đơn giản như vậy?

Nếu như người xuất hiện ở nơi đó đơn thuần chỉ là một đời sau của vương tộc họ Sở, thì Đông Phương Thắng cũng sẽ không chút do dự cắt ra một mảng ranh giới lớn, thậm chí còn cung cấp cho họ rất nhiều tài nguyên cùng sản vật!

Để họ xây dựng lại gia tộc, cho vương tộc họ Sở xuất hiện lại lần nữa trên thế gian.

Nhưng vấn đề ở chỗ, nếu như người trở về là Sở công tử năm xưa thì sao?

Nếu là hắn thật... thì phải xử lý thế nào?

Lại giết hắn lần nữa ư?

Thái thượng có thể không phải gánh chịu nhân quả, vì vậy không sợ việc giết Sở công tử lần nữa.

Chỉ là lần này Sở công tử để họ giết dễ dàng như vậy sao?

Đông Phương Thắng chậm rãi đi lại trong phòng.

Đầu óc y đang rất hỗn loạn, thậm chí còn không biết có nên báo chuyện đó cho lão tổ thái thượng của gia tộc vào lúc này hay không.

Do dự hồi lâu, Đông Phương Thắng vẫn quyết định quan sát thêm một thời gian hẵng nói.

Việc không thể xác định mà tùy tiện báo cho lão tổ chỉ chứng minh y chưa đủ chín chắn thôi.

Thân phận cùng tuổi tác như y mà bị lão tổ đánh giá một câu như vậy thì cũng sẽ không chịu nổi.

......

Đông Phương Vọng ngồi trên lưng một con rồng to lớn màu lam.

Con rồng thân dài chừng nghìn trượng, toàn thân tỏa ra hơi thở mãnh liệt.

Đây là một sinh linh đại thánh, mặc dù chưa tới tổ cảnh nhưng lực chiến lại không yếu chút nào.

Nhất là sự khống chế đối với thuộc tính hàn băng thì dù là tu sĩ chuyên môn tu luyện thuộc tính này cũng chưa chắc đã bằng nó.

Tính tình Đông Phương Vọng rất sảng khoái, thuộc về loại dù có tính toán, cũng không thiếu mưu kế, tuy nhiên lại rất ít khi dùng.

Y càng thích kết bạn hơn.

Người của Liên minh Tinh Anh trước kia từng gặp y, nhưng bởi vì y quá nhiều việc, địa vị trong gia tộc đã rất cao, cộng thêm dã tâm của y cũng không lớn tới mức như vậy nên liền từ chối.

Nhưng chuyện này cũng không cản trở việc y trở thành bạn của Lạc Hồng Nhạn, Cổ Băng Băng.

Đối với đạo lữ của Lạc Hồng Nhạn là Sở Sở, y cũng không dùng ánh mắt khác thường để đối đãi với nàng như con cháu dòng chính các cổ tộc khác.

Y thực sự bội phục Sở Sở!

Một cô gái, xuất thân thấp hèn...

đúng vậy, trong mắt những con cháu cổ tộc, việc tới từ vũ trụ bên dưới chính là tượng trưng cho xuất thân thấp hèn, bần hàn.

Nhưng lại có thể gây dựng nên cơ đồ lớn như thế, nắm chắc một liên minh trong lòng bàn tay.

Thì đã đủ nói lên năng lực của nàng rồi.

Đông Phương Vọng còn từng mời những cao tầng trong Liên minh Tinh Anh kia nếu rảnh rỗi thì ghé qua cổ tộc Đông Phương chơi.

Lúc này, vương tộc họ Sở xuất hiện động tĩnh lớn như vậy, với Đông Phương Vọng mà nói, thật sự không đáng bận tâm.

Giống như suy nghĩ của cha y là gia chủ Đông Phương Thắng, đối với sự xuất hiện của đám người kia, Đông Phương Vọng cảm thấy phần nhiều là hiếu kỳ.

Rất nhanh, Đông Phương Vọng ngồi trên thân rồng màu lam xuấthiện tại sát biên giới của di chỉ vương tộc họ Sở.

Y không tùy tiện xông vào, mà trực tiếp dùng thần niệm, truyền âm nói:

- Tại hạ Đông Phương Vọng của gia tộc Đông Phương, tới thăm!

Lúc này, từ giữa phế tích vương tộc họ Sở có giọng nói không kiên nhẫn truyền ra:

- Cái gì mà Đông Phương Vọng với không Vọng?

Không biết, không biết!

Đi đi đi, đừng tới đây gây phiền!

Đông Phương Vọng ngồi trên thân rồng, lúng túng ra mặt, đồng thời cũng thấy hơi tức giận, nhưng lại cố nhịn nói:

- Tại hạ không có ác ý, chỉ là muốn thăm hỏi chủ nhân nơi này một chút...

- Chủ nhân nơi này không tiếp khách!

Không tiếp khách!

Giọng nói mất kiên nhẫn kia tiếp tục vang lên.

Sau đó, giọng nói trong trẻo lạnh lùng của một cô gái truyền tới:

- Chúng ta không có qua lại gì với gia tộc Đông Phương, cũng không muốn trèo cao.

Cho nên, mời ngươi trở về đi.

Lúc này trên mặt Đông Phương Vọng rốt cuộc lộ vẻ nghiêm trọng, nhận thấy việc hơi khó giải quyết.

Phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của y!

Mặc dù đối phương không lộ ra nhiều địch ý với y, nhưng hiển nhiên cũng không chào đón chuyến viếng thăm này của y.

Nhớ lại cách xưnghô ung nhọt lần trước, đột nhiên Đông Phương Vọng cảm thấy có chút oan ức.

Y ngồi trên thân rồng màu lam, cau mày nói:

- Cho dù năm xưa gia tộc Đông Phương chiếm một ranh giới rộng lớn của vương tộc họ Sở, nhưng gia tộc Đông Phương không chiếm thì người khác cũng sẽ chiếm.

Năm xưa vương tộc họ Sở bị hủy diệt trong một đêm, hung thủ cũng không phải gia tộc Đông Phương.

Nếu các ngươi thực sự là đời sau của vương tộc họ Sở cũng đừng hận lây gia tộc Đông Phương chúng ta.

Lần này tới thăm là muốn kết bạn, xem có thể trợ giúp gì cho các vị hay không.

Cách nói như ung nhọt, Vọng.... khó lòng chấp nhận.

Lúc này, một con khỉ vóc dáng thấp bé bất chợt nhảy từ chỗ sâutrong di chỉ ra, vai vác cây gậy vàng chói lọi, tức giận nhìn Đông Phương Vọng mắng nhiếc:

- Nói lắm thế?

Các ngươi không phải hung thủ thì ai là hung thủ chứ?

Sau đó, lại có thêm càng nhiều sinh linh đi từ sâu trong di chỉ xuất hiện, khí thế ai

nấy đều vô cùng mãnh liệt.

Nhất thời Đông Phương Vọng có chút biến sắc, kinh ngạc nhìn những sinh linh không phải người này.

Nghĩ thầm trong lòng: Tình báo sai à, không phải nói tất cả bọn họ mới chỉ khoảng mười mấy người thôi sao?

Làm sao lại lên tới hơn một trăm thế này?

Hơn nữa, thoạt nhìn aicũng rất không tầm thường.

Đây là một thế lực mạnh mẽ đấy!

Nếu đứng trên góc độ toàn bộ gia tộc Đông Phương thì đúng là không sợ bọn họ, nhưng giờ trong gia tộc đang rất vắng vẻ, trên cơ bản đều lên chiến trường đánh sinh linh vùng tối rồi.

Thứ hai, cho dù là không có chuyện như sinh linh vùng tối, thì muốn triệt để tiêu diệt thế lực này cũng chẳng dễ dàng gì.

Nhất định gia tộc Đông Phương sẽ trọng thương!

Đây cũng giống việc vì sao đạo tặc Toa Lan có thể tung hoành trong lối đi nhiều năm như vậy, không khác một con nhím, tuy chưa hẳn làmạnh mẽ, nuốt chửng chỉ cần một ngụm, nhưng chung quy vẫn khó tránh bị đâm lỗ chỗ.

Cho nên, cho dù cha y là Đông Phương Thắng thấy thế lực này cũng chưa dám nói đánh là đánh.

Con rồng lam mà Đông Phương Vọng cưỡi càng tỏ ra bồn chồn.

Bởi vì trong đám sinh linh không phải người vừa đi ra này, tùy tiện một ai cũng có khí thế khủng bố đủ để nghiền ép nó.

Suy nghĩ kia thoáng qua trong đầu Đông Phương Vọng, sau đó y nói:

- Ta không phải đến để gây sự, ta thực sự muốn quen biết với quýchủ nhân.

-----o0o-----

Chương 2169: Ra chiến trường thôi!

Chương 2169: Ra chiến trường thôi!

Con khỉ còn định nói gì, nhưng bỗng nhiên lại hơi ngừng một chút, giống như đang nghe ai nói chuyện.

Sau đó trên mặt nó lập tức lộ vẻ không tình nguyện, nhìn Đông Phương Vọng:

- Ngươi cùng ta vào, con sâu xanh dài dài kia thì thôi.

Cho tới nay lam long vẫn oai phong lẫm liệt vậy mà giờ lại bị người ta gọi là sâu xanh, bụng thì tức giận vô cùng nhưng không dám nổi cơn.

Thậm chí còn không dám giương mắt lên.

Đông Phương Vọng cười khổ một cái, gật đầu, trực tiếp thản nhiênđi vào di chỉ cùng con khỉ.

Trên mặt con khỉ tỏ vẻ tán thưởng nhàn nhạt.

Dù nói thế nào thì tên loài người này vẫn đủ gan dạ, không kinh sợ đến vậy!

Đổi thành người bình thường nhất định là có đánh chết cũng không dám đi vào di chỉ này.

Rất nhanh, Đông Phương Vọng gặp người thanh niên tóc trắng trong truyền thuyết kia tại một cung điện cổ đổ nát.

Hắn đang cầm một bản chép tay, sắc mặt nặng nề ngồi đó mà đọc, hơi thở toàn thân khiến tu vi tổ cảnh như Đông Phương Vọng gặp áp lực rất lớn.

Mặc dù chưa đến nỗikhông thở nổi, nhưng khó lòng giữ được trạng thái thong dong tự nhiên.

Bên chân thanh niên tóc trắng có con chó vàng trụi lông nằm sấp, thấy y tiến vào thậm chí còn không buồn nhúc nhích nằm yên đó.

Người lạnh lùng cao ngạo, chó cũng lớn lối như vậy...

Đây chính là ấn tượng đầu tiên mà Đông Phương Vọng dành cho Sở Mặc.

- Tại hạ Đông Phương Vọng...

Mặc dù khó chịu trong lòng, nhưng Đông Phương Vọng vẫn chắptay về phía Sở Mặc một cách tao nhã lễ độ.

Sở Mặc ngồi kia không động đậy, thậm chí còn chẳng ngẩng đầu.

Rốt cuộc Đông Phương Vọng có chút không nén giận nổi nữa, cố nhịn sự buồn bực nói:

- Tại hạ tự hỏi...

- Tự hỏi tới giờ chưa từng đắc tội với ta, cũng không đắc tội toàn bộ chúng ta, càng không đắc tội với... vương tộc họ Sở đúng không?

Sở Mặc bỗng nhiên thả bản ghi chép cũ kỹ trên tay xuống, ngẩng đầu, đôi con ngươi tinh khiết chăm chú nhìn Đông Phương Vọng.

Chẳng biết tại sao, Đông Phương Vọng vốn cảm thấy cực kỳ không vui, thậm chí còn hơi tức giận, nhưng nháy mắt khi Sở Mặc nhìn sang lại thấy có chút cứng họng.

- Haiz...

Sở Mặc thở dài một tiếng, nhìn Đông Phương Vọng:

- Ngươi trở về đi.

Ta biết ngươi không có ác ý, cũng biết rằng ngươi không biết gì cả.

Nếu không, ngươi đã không tới đây.

Trong lòng Đông Phương Vọng như có một cơn sóng gió ngập trời.

Lời này của thanh niên tóc trắng... rốt cuộc có ý gì?

Hắn muốn nóigì?

Lại đã biết gì?

- Đi về hỏi gia chủ các ngươi, hoặc là thế hệ trưởng lão thái thượng già nhất xem.

Sở Mặc bình tĩnh nhìn Đông Phương Vọng:

- Nếu như bọn họ nói với ngươi không có vấn đề gì, thì ngươi cứ coi như không có vấn đề gì là được.

- Tại hạ ngu dốt, không biết ngài có thể nói rõ hơn không?

Rốt cuộc Đông Phương Vọng đã có chút biết được vì sao những sinh linh kia lại cư xử với mình như vậy rồi.

Đột nhiên y đã hơi hiểu ra.

Con cháu dòng chính gia tộc lớn, sao có thể ngu dốt tới mức này?

Chín mươi phần trăm giữa gia tộc Đông Phương và vương tộc họ Sở có mối ân oán mà y không biết!

- Nếu bề trên trong gia tộc các ngươi không nói với các ngươi, ta nghĩ, ta cũng không cần phải nói với ngươi.

Bởi vì có nói ngươi cũng sẽ không tin.

Sở Mặc nhàn nhạt nói, nhìn Đông Phương Vọng như còn đang muốn nói thêm điều gì, xua xua tay:

- Trở về đi, con người ngươi... coi như không tệ.

Ngươi mang giúp ta câu nói này về, Sở công tử đã trở lại, ân oán ngày xưa, từ từ sẽtính.

Hoặc là bắt những tội nhân năm xưa đưa đầu tới gặp, hoặc là ta sẽ khiến từng gia tộc của các ngươi, trời long đất lở!

Ầm!

Câu nói này của Sở Mặc như một đòn tấn công hạng nặng nổ ầm ầm trong óc Đông Phương Vọng.

Toàn thân y đều có chút bối rối.

Sở công tử!

Con người này, vậy mà lại là vị Sở công tử... cái thế vô song kia!

Điều này là thật sao?

Không phải mười mấy kỷ nguyên trước vị Sở công tử kia đã biến mất rồi sao?

Không phải nói hắn đã sớm chết rồi?

Còn nữa, lời này của hắn là có ý gì?

Muốn tội nhân năm đó đưa đầu tới gặp?

Ai là tội nhân?

Đông Phương Vọng cũng không biết mình trở về bằng cách nào, dọc đường đi trong đầu y toàn là hỗn độn.

Câu nói khí phách của thanh niên tóc trắng kia không ngừng quanh quẩn trong đầu.

Cho tới tận khi gặp cha mình là Đông Phương Thắng, trong lòng Đông Phương Vọng vẫn tràn ngập chấn động.

- Hắn nói... bảo rằng Sở công tử đã trở về, ân oán ngày xưa từ từ sẽ tính, bảo tội nhân ngày xưa đưa đầu tới gặp, hoặc là hắn sẽ lần lượt khiến gia tộc các ngươi trời long đất lở...

Cha, ngài có thể nói cho ta biết rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra không?

Gia tộc Đông Phương chúng từ xưa tới nay cái sai lớn nhất không phải là chiếm lãnh địa của vương tộc họ Sở sao?

Vì sao... vì sao hắn lại nói như vậy?

Đông Phương Vọng nhìn cha mình, vẻ mặt đầy nghi hoặc cùng oan ức.

Lại nói tiếp, từ nhỏ đến lớn, y cũng chưa từng chịu loại ấm ức này.

Từ đầu chí cuối, nhịp điệu, hơi thở, hết thảy...

đều bị người ta chèn ép gắt gao!

Làm cho y không có lấy một cơ hội nói chuyện, miễn cưỡng, gặp vị Sở công tử kia, nói mấy câu liền bị người ta đuổi về.

Chuyện như vậy mà truyền đi sợ rằng sẽ không ai thèm tin tưởng!

Trong danh sách gia tộc Đông Phương, tuy Đông Phương Vọng chưatính là cao cấp nhất, nhưng cũng là thành viên nhóm đầu đấy!

Cho dù là Cổ Băng Băng của gia tộc cổ thần, địa vị khi năm xưa khi chưa vào Thương Cổ thành còn kém y rất xa.

Địa vị thân phận như vậy mà bị người ta đối đãi như thế.

Hết lần này tới lần khác còn không thể nổi giận được.

Cảm giác này quả thực nghẹn đắng, cũng cực không xong.

Trên mặt Đông Phương Thắng cũng tràn đầy vẻ khiếp sợ, nhìn con trai:

- Hắn thực sự nói như vậy sao?

- Đúng, nguyên văn, không sai một chữ.

Đông Phương Vọng thở dài, nhìn cha mình:

- Vì sao ta lại không có tư cách biết rất nhiều chuyện?

Đông Phương Thắng nhìn Đông Phương Vọng, bỗng nhiên thở dài:

- Không phải ngươi không có tư cách biết, mà là tất cả các ngươi...

đều không có tư cách biết!

Ngoại trừ lão tổ cảnh giới thái thượng cùng với gia chủ mỗi thời đại, dù là người trong đoàn trưởng lão, cũng không có tư cách biết.

Có vài việc, nếu biết... thì phải chịu áp lực cực lớn.

Không biết mới là phúc!

- Con không rõ.

Đông Phương Vọng lắc đầu, nhìn cha mình:

- Hy vọng cha có thể nói cho con nghe.

- Không nói cho được.

Đông Phương Thắng lắc đầu, xua tay một cái nói:

- Ngươi đi xuống trước đi...

Ồ, được rồi, trong thời gian này đừng ở lại gia tộc.

Trước không phải ngươi nói là muốn đi đánh sinh linh vùng tối sao?

Lát ta cho ngươi mười vạn tinh binh, lên chiến trường đi!

Tự cẩn thận một chút.

Phải nhớ kỹ, thật cẩn thận.

-----o0o-----

Chương 2170: Không dám phản khán (1)

Chương 2170: Không dám phản khán (1)

- Cha...

Đông Phương Vọng giật mình nhìn cha mình, trong lòng chấn độngkhông gì sánh nổi. y rất thông minh, lập tức nghĩ ra vì sao cha cho y lên chiến trường.

Nhưng vấn đề là, lẽ nào trong mắt Đông Phương Thắng, ra chiến trường... còn dễ dàng hơn đối mặt với đám người tại di chỉ của vương tộc họ Sở kia sao?

Điều này sao có thể?

Đông Phương Vọng trừng to mắt nhìn cha mình.

Đông Phương Thắng xua tay nói:

- Đi đi đi đi, đừng suy nghĩ nhiều như vậy.

Chuyện này ta sẽ giải quyết.

Giờ khắc này, gia chủ Đông Phương Thắng vẫn nói một không nói hai trong gia tộc... dường như đã vứt bỏ thân phận gia chủ của mình, chỉ làm một người cha.

Giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng tràn ngập mùi vị uể oải và chán chường.

Khóe mắt Đông Phương Vọng bỗng nhiên có chút ươn ướt, y lần nữa xúc động hô lên:

- Cha...

Đông Phương Thắng xua xua tay:

- Mau đi đi!

Mắt Đông Phương Vọng ươn ướt, con ngươi đỏ hoe.

Y chưa từng thấy vẻ chán chường nồng nặc gần như không thể che giấu được này trên người cha mình.

Từ nhỏ, người mà trong lòng y sùng bái nhất chính là cha y.

Cho tới nay, Đông Phương Thắng cũng gần như một vị thần trong gia tộc Đông Phương.

Khí thế hùng hồn, vung tay hào sảng, đối diện khó khăn mặt không đổi sắc...

Chỉ là một Sở công tử, dù mười mấy kỷ nguyên trước hắn có tiếng là cái thế vô song, nhưng nay xuất hiện thì còn đáng sợ như vậy sao?

Vẫn còn là cái thế vô song sao?

Đông Phương Vọng khó mà tưởng tượng được, cái thế vô song... là cái thế như nào, vô song ra sao?

Y cũng khó tưởng tượng, đường đường là cổ tộc Đông Phương, không phải chỉ có một vị lão tổ thái thượng, sao phải đi sợ một người trẻ tuổi như vậy?

Hắn thực sự đáng sợ đến vậy sao?

Thật ra hiện tại y không muốn lên chiến trường.

Không vì sợ, mà vì y muốn ở lại sóng vai đối mặt cùng cha mình.

Dù tương lai có trắc trở thế nào thì y cũng không sợ hãi.

Nhưng y không thể chống lại mệnh lệnh của cha, càng không thể ép cha nói ra cái bí mật mà chỉ gia chủ mới có tư cách biết được kia.

Cho nên, y chỉ có thể nén mọi suy nghĩ trong lòng lại, trực tiếp mang theo mười vạn tinh binh, rời khỏi gia tộc.

Tối hôm đó Đông Phương Vọng liền đi, gia chủ Đông Phương Thắng liền đi thẳng tới nơi hai vị lão tổ thái thượng đang bế quan trong gia tộc.

Ở lại rất lâu tại chỗ của một vị lão tổ.

Cũng dừng lại chốc lát ở chỗ một vị khác.

Vài ngày sau, phía cổ tộc Đông Phương bên này liền có một vị lão tổ thái thượng trực tiếp xuất hiện.

Vị lão tổ thái thượng tên Đông Phương Vân này cũng có mấy kỷ nguyên chưa từng ra mặt rồi.

Sau khi y đi ra, đầu tiên là dạo một vòng qua di chỉ của vương tộc họ Sở nhưng không đi vào, mà sau đó trực tiếp bỏ đi xa.

Sở Mặc liền đứng ở cửa tòa cung điện cổ xưa đổ nát, mắt lạnh nhìn vị thái thượng kia rời đi.

Đối phương cũng không phát hiện ra sự có mặt của hắn!

Ngày Sở Mặc dẫn người tiến vào đây cũng không thể cảm ứng được sự tồn tại của người bầy tôi và con chó già kia.

Từ lúc ấy hắn đã biết, chỗ di chỉ vương tộc họ Sở này ắt có một tòa trận pháp kinh người tồn tại.

Theo sự thức tỉnh của trí nhớ, hắn đã biết mọi chuyện.

Lúc này mới có sự mạnh mẽ cùng lạnh lùng khi đối mặt với Đông Phương Vọng sau này.

Ký ức thức tỉnh của hắn cùng bản ghi chép mà người bầy tôi trao cho nói với hắn rất nhiều chuyện!

Trí nhớ thức tỉnh cho Sở Mặc biết làm thế nào để khởi động trận pháp tổ truyền của vương tộc họ Sở!

Tòa trận pháp kia là thứ do vị tổ tiên của vương tộc họ Sở từng để lại, nhưng không ai hiểu cách dùng.

Đời trước, Sở công tử cũng là một nhân vật kinh tài tuyệt diễm, hắn đã tìm ra cách khởi động cùng sử dụng trận pháp này.

Nhưng còn chưa kịp báo cho gia tộc biết, liền đã xảy ra biến cố, cộng thêm vương tộc họ Sở bị tiêu diệt quá đột ngột.

Cho nên tòa trận pháp đã tồn tại suốt vạn cổ có uy lực vô biên kia hoàn toàn chưa kịp phát huy ra sức mạnh của nó, thì vương tộc họ Sở đã gục ngã rồi.

Đây là một việc rất thê lương, ai cũng không thể tính toán hết mà không bỏ sót được.

Sự tự tin mãnh liệt mà Sở Mặc có trên dường trở về, một phần chính là vì sự hứa hẹn của hai vị tối cao tại hai phương, một phần khác, cũng chính là tiếng gọi cổ xưa xuất phát từ tận linh hồn.

Giọng nói đó thúc giục hắn về nhà, cũng thủ thỉ cho hắn biết, nhà, mới là nơi an toàn nhất!

Sau khi thức tỉnh ký ức, Sở Mặc liền hiểu ngay ra hết thảy.

Trên ghi chép mà người bầy tôi để lại cho hắn thì viết lại vài thứ khác.

Những chuyện kia mới là ngyên nhân cơ bản khiến hắn cứng rắn với gia tộc Đông Phương như vậy.

Trên đó, ghi lại chính xác hết thảy... kẻ thù của vương tộc họ Sở!

Đây đều là tin tức tình báo do người bầy tôi già mang theo con chó vàng thu thập lại suốt mười mấy kỷ nguyên qua.

Bên trên ghi lại rõ ràng rành mạch, tổ tiên những cổ tộc này từng là thuộc hạ của vị tổ tiên vương tộc họ Sở kia, có vai trò gì trong cuộc diệt vong của vương tộc họ Sở.

Thậm chí, con gái vương tộc họ Sở, những vị công chúa ngày xưa của vương tộc họ Sở sau khi vương tộc họ Sở bị hủy diệt hiện giờ đang trải qua cuộc sống thế nào.

Xem xong bản chép tay này, trái tim Sở Mặc hoàn toàn lãnh lẽo.

Cả thế gian đều là kẻ địch!

Dù hắn làm thế nào, thì con đường cuối cùng mà hắn phải đi đều là như vậy.

Không còn cách nào khác, đây là số mạng mà tổ tiên để lại cho hắn, là trách nhiệm của hắn!

Đời trước hắn chọn lựa trốn tránh giống một kẻ yếu hèn, trước khi nguy cơ tới liền dùng vô số thủ đoạn trực tiếp vào luân hồi.

Cho rằng làm như vậy có thể cứu lại toàn bộ vương tộc họ Sở, không bị hắn liên lụy nữa.

Nhưng hắn sai rồi, quá sai lầm rồi!

Nếu như đời trước hắn không chọn luân hồi, thì với bản lĩnh của hắn cộng thêm sức mạnh của vương tộc họ Sở, thì sự việc còn có nước xoay chuyển.

Mặc dù vương tộc họ Sở vẫn khó lòng thoát khỏi mối nguy bị hủy diệt, những các cổ tộc này tuyệt đối cũng phải trả một cái giá thê thảm!

Thế gian này không có nếu như.

Dù hắn tài năng ngút trời, xoay ngược lại lịch sử, thì hắn cũng không thể nào thay đổi mọi việc đã từng xảy ra.

Quá khứ, chính là quá khứ, mãi mãi không thể quay về.

Cho nên đời này, hắn sẽ không trốn tránh nữa, việc hắn cần đối mặt, hắn sẽ đối mặt.

Dù có bao nhiêu khó khắn hắn cũng sẽ đi đối mặt với mọi gian nan!

Vương tộc họ Sở ngã xuống ra sao, hắn sẽ làm nó trỗi dậy lần nữa!

Gây dựng lại trên nền phế tích này có lẽ với mọi người đó chỉ là mơ mộng viển vông.

-----o0o-----

Chương 2171: Không dám phản khán (2)

Chương 2171: Không dám phản khán (2)

Nhưng Sở Mặc biết đó không phải.

Lão tổ thái thượng trong lối đi...lần nữa họp lại với nhau, thảoluận cách ứng đối lần thứ ba, với chuyện của vương tộc họ Sở.

- Sở công tử đã trở về.

Giọng nói lành lạnh của Đông Phương Vân vang lên, ngồi nơi đây chỉ là một pháp thân của y, thoạt nhìn cao lớn không gì sánh được, đội trời đạp đất, toàn thân tỏa ánh hào quang.

Đây là một không gian rất đặc thù, nhìn như một thế giới thu nhỏ, nhưng thực tế không phải chân thân của các lão tổ thái thượng đang xuất hiện ở nơi này.

Số người ở đây tổng cộng là mười ba.

Họ lần lượt tới từ mười ba cổtộc trong lối đi.

- Giết.

Một lão tổ thái thượng từ tốn nói.

- Ai đi giết?

Một lão tổ thái thượng khác hỏi.

- Cùng đi.

Có người nói.

- Đúng, cùng đi.

- Nếu năm đó mọi người cùng nhau quyết định làm như vậy, thì bây giờ không ai có thể trốn tránh được.

- Sở công tử dám xuất hiện trên thế gian, còn trở lại gây dựng trên chính phế tích vương tộc họ Sở, chứng tỏ hắn đã biết hết mọi chuyện.

Các ngươi đều rõ ràng rồi đấy, cái gì mà "đại tổ" là không lừa hắn được rồi.

Đông Phương Vân chậm rãi nói:

- Đứng mũi chịu sào là gia tộc Đông Phương chúng ta, nhưng ta nghĩ, tâm tư của hắn sẽ không chỉ dành cho một mình gia tộc Đông Phương đâu.

- Chúng ta hiểu.

Có lão tổ chậm rãi mở miệng.

- Cho nên, không có gì đáng nói, giết hắn thêm lần nữa!

- Chưa nói tới thêm lần nữa, chúng ta đã giết được hắn bao giờ đâu.

- Lúc hắn còn làm thủ lĩnh thì cũng chỉ là trời phạt...

Có lão tổ yếu ớt nói:

- Hắn không dễ bị giết như vậy.

- Vậy thì cũng phải giết!

Nếu không... chắc chắn lối đi sẽ bị hắn quấy đến long trời lở đất!

- Đúng, phải giết!

- Được, nếu ý kiến đã thống nhất...

Đông Phương Vọng trầm giọng nói, đột nhiên y ngây ngẩn cả người.

Hết thảy lão tổ thái thượng ở nơi này đều đồng loạt ngẩn ra.

Bọn họ đều là đấng tôi cao trên thế gian này, sức cảm ứng với khí cơ là không ai bằng!

Vào lúc này, đột nhiên toàn bộ bọn họ đều cảm thấy, dường như trong không này... có xuất hiện một đấng tối cao khác!

Lúc này, một tiếng tụng Phật vang lên:

- A di đà phật.

Một tiếng niệm đạo khác:

- Vô Lượng Thiên Tôn.

Đồng thời vang lên.

Sau đó, giữa toàn bộ không gian triệt để... lặng ngắt như tờ!

Đã không còn lấy chút xíu tiếng động nào!

Loại áp lực bàng bạc này gần như muốn khiến mười ba lão tổ thái thượng bị đè nén không thể nào thở nổi.

Bọn họ lập tức biết là ai tới.

Nhưng khiến họ khó tin là hai vị kia vậy mà có thể tìm tới nơi này, càng khiến họ khó tin là, hai vị này lại đi nhúng tay vào?

Năm xưa khi vương tộc họ Sở bị hủy diệt thì cả hai vị này không ai đứng ra nói gì mà!

Đây là tình huống gì chứ?

Một giọng nói tràn ngập từ bị chậm rãi vang lên:

- Thị phi.

Một giọng nói tràn ngập uy nghiêm cũng cất tiếng:

- Thiện ác.

Giọng từ bi nói:

- Đạo trời.

Giọng uy nghiêm nói:

- Nhân quả.

Giọng từ bị niệm phật:

- A di đà phật, biển khổ vô biên, quay đầu là bờ.

Giọng nói uy nghiêm niệm đạo:

- Vô lượng thiên tôn, tiếp tục có sát tâm, vĩnh viễn rơi xuống vực sâu.

Tiếp theo, sức mạnh từ bi biến mất, sức mạnh uy nghiêm... cũng không thấy đâu.

Toàn bộ không gian thần bí yên tĩnh tới cực hạn!

Mười ba vị lão tổ thái thượng đều đứng đó, bọn họ đã sống trong năm tháng vô tận, trải qua vô số lần luân hồi!

Bọn họ, gần như là những người đã sống từ thuở hồng hoang vũ trụ tới nay!

Cho tới giờ, họ chưa từng bị người ta uy hiếp trực diện như vậy!

Có ý gì?

Cái gì là thị phi thiện ác?

Cái gì mà nhân quả đạo trời?

Biển khổ vô biên quay đầu là bờ?

Cái gì là còn có sát tâm vĩnh viễn rơi xuống vực sâu?

Thực ra mấy câu này gộp lại chỉ có ý là: Dám động đến vị Sở công tử kia thì các ngươi đều phải chết!

Đến cơ hội luân hồi cũng không có!

Không biết qua bao lâu, có lẽ là trong nháy mắt, có lẽ như một lần luân hồi dài đằng đẵng.

Rốt cuộc có một lão tổ nói với tiếng rét lạnh:

- Hai người họ, đây là đang uy hiếp chúng ta?

- Rất hiển nhiên, đúng vậy.

Một lão tổ khác nói.

- Bọn họ dựa vào đâu?

Trong giọng nói của lão tổ thái thượng thứ ba tràn đầy phẫn nộ.

Toàn bộ không gian đều quanh quẩn giọng nói tức giận của y.

- Dựa vào việc nếu họ bỏ đi thì cả lối đi sẽ sụp.

Lão tổ thái thượng thứ tư nói.

Tiếp theo, lại là một khoảng im lặng dài

Sắc mặt của pháp tướng vị lão tổ thái thượng gia tộc Đông PhươngĐông Phương Vân khó coi tới cực hạn.

Những ý chí tối cao đại biểu cho cả lối đi là lão tổ thái thượng này vậy mà lại bị hai tồn tại cùng cảnh giới với họ uy hiếp!

Nhưng nghẹn một nỗi là... họ không dám phản kháng!

Đúng vậy, tới cảnh giới như họ rồi sẽ không cần ai dạy xem có thể làm gì và không thể làm gì.

Họ hiểu hơn bất cứ sinh linh nào!

Bọn họ bị uy hiếp, bị bắt nạt, nhưng không thể phản kháng, cũng không dám phản kháng.

Quá khoa trương nha!

Quá oan uổng nha!

Đúng là khiến người ta khó tin.

- Không có khả năng mười ba cổ tộc không diệt được một Sở công tử đâu...

Một Cổ tổ yếu ớt nói.

Đột nhiên có người phát biểu:

- Trận chiến với Khôi Địa có chút kỳ quặc.

- Vậy cũng có thể giết hắn mà.

Đông Phương Vân Lạc cường ngạnh:

- Đã thế, các tộc phát binh, trực tiếp giết hắn đi.

- Trừ chúng ta ra, ai có thể đi vào cái di chỉ nhỏ này chứ?

- Vậy thì dùng biện pháp khác.

Chẳng lẽ hắn cứ ở mãi trong đó không ra ngoài à?

Cổ tổ khác lạnh lùng:

- Chẳng lẽ chúng ta sống lâu như thế mà lại không đối phó được với một thằng nhóc như hắn sao?

Sau đó, thân ảnh ba người dần dần biến mất.

Không gian thần bí cứnhư bọt biển sụp đổ, như thể nó chưa từng xuất hiện trên thế gian.

Tiếp đó, gia chủ của mười ba cổ tộc trong thông đạo nhận được một mệnh lệnh kỳ quái.

- Không tiếc bất cứ giá nào, phái người đến di chỉ Vương tộc Sở thị, đánh chết Sở công tử.

Mệnh lệnh này được ưu tiên hơn cả chiến tranh với Khôi Địa sinh linh.

Gia chủ các cổ tộc đều kinh ngạc, thậm chí chấn động.

Giống ĐôngPhương Thắng, bọn họ đều là người biết chuyện, biết rõ nguyên nhân vì sao Vương tộc Sở thị bị hủy diệt.

Nhưng bọn họ không nghĩ tới Sở công tử đã trở về.

Cổ tổ đã hạ pháp chỉ thì chắc chắn chuyện này là thật.

Trong suy nghĩ của các cổ tộc, Sở công tử còn nguy hiểm hơn cái đám sinh linh Khôi Địa kia cả trăm ngàn lần.

-----o0o-----

Chương 2172: Mang Đại Hoàng đi đánh lộn

Chương 2172: Mang Đại Hoàng đi đánh lộn

Khôi Địa sinh linh cùng lắm chỉ muốn cướp đoạt tài nguyên tu luyện thôi.

Đánh nhau vô số năm, bọn họ hiểu rõ đám sinh linh kia muốn cái gì, có chiến bại thì cũng không ảnh hưởng nhiều đến căn cơ của các cổ tộc.

Nhưng Sở công tử thì khác, hắn xuất hiện đồng nghĩa bão tố chuẩn bị đến rồi.

...

Thương Cổ thành

Hiện tại Thương Cổ thành đã trở thành đại bản doanh của Liên minh Tinh anh.

Hầu như toàn bộ lực lượng nòng cốt của Liên minh Tinh anh đều dời đến đây.

Sở Sở đang thương lượng với Cổ Băng Băng về sách lược chiến đấuvới Khôi Địa sinh linh.

Đột nhiên, Cổ Băng Băng dừng lại một chút, sau đó, vẻ mặt nàng trở nên quái dị.

Nàng nhíu mày, gương mặt nghiêm túc hơn.

Một lúc sau, nàng đưa mắt nhìn Sở Sở nói:

- Xảy ra chuyện lớn rồi.

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng người vội vàng đi vào.

Người tới là Lạc Phi Hồng.

Vẻ mặt anh ta có vẻ lo lắng.

Vừa đi vào, anh ta nhìn Cổ Băng Băng một chút.

Cổ Băng Băng nói:

- Ta đã biết rồi.

Sở Sở nhíu mày:

- Xảy ra chuyện gì thế?

Lạc Phi Hồng nhìn Cổ Băng Băng, nghiêm túc hiếm thấy nói:

- Ta có thể tin ngươi được không?

Cổ Băng Băng từ tốn nói:

- Chúng ta cùng hội cùng thuyền đã nhiều năm rồi.

- Tốt.

Lạc Phi Hồng thẳng thắn gật đầu, nhìn Sở Sở nói:

- Toàn bộ các cổ tộc ở thông đạo đều đã hạ lệnh phải giết chết ca ca của ta.

Sở Sở đứng bật dậy, cả người đầy sát khí:

- Bọn họ muốn chết à!

Không cần hỏi vì sao, cũng không nói dựa vào cái gì, nữ vương Sở Sở chỉ nói bọn họ người kia muốn chết.

Bọn họ... thì hiển nhiên cũng bao gồm cả Lạc Thủy gia tộc và Cổ Thần gia tộc.

Bất quá, nhìn phản ứng của Sở Sở, Cổ Băng Băng hay LạcPhi Hồng đều không quan tâm nhiều lắm.

Thậm chí Lạc Phi Hồng còn gật đầu tán thành:

- Đúng là bọn họ muốn chết rồi.

- Chúng ta nhất định phải khống chế nó một chút.

Cổ Băng Băng có chút rầu rĩ.

Nàng không lạc quan như Lạc Phi Hồng.

Nàng biết nếu các cổ tộc kia nghiêm túc lên thì sẽ mạnh đến mức nào, muốn giết một người là chuyện quá đơn giản.

- Có hơn chín mươi phần trăm thành viên cao cấp của Liên minh Tinh anh sẽ đứng về phía chúng ta.

Lạc Phi Hồng từ tốn:

Hoàn toàn độc lập nhé.

Cổ Băng Băng nhìn thoáng qua Lạc Phi Hồng hỏi:

- Ngươi nói hơi sớm nhỉ?

Lạc Phi Hồng nói:

- Ta sợ nói chậm một chút, ông anh vợ kia của ta hiểu lầm.

- ...

Cổ Băng Băng câm nín nhìn Lạc Phi Hồng, rất muốn mở não cái vị công tử này ra một chút xem bên trong có cái gì.

Sở Sở nhăn mày, nói:

- Hiện tại chúng ta có thể khống chế toàn bộ Liên minh nhưng ta cảm giác, giờ vẫn chưa phải lúc trở mặt với đám cổ tộc này.

Cứ theo cách của Băng Băng đi, trước hết chúng ta làm chậm nó lại một chút, làm cho bọn họ rối loạn, tốt nhất khiến bọn họ phải tới thuê chúng ta làm chuyện này...

Mắt của Cổ Băng Băng và Lạc Phi Hồng đều sáng lên.

- Ý hay nha.

Cổ Băng Băng nói.

- Thật độc ác...

Khóe miệng Lạc Phi Hồng giật giật.

Cái này so với việc tách ra còn ác hơn nhiều.

Cầm tài nguyên của đám cổ tộc, sau đó lại quấy nhiễu sau lưng bọn họ.

Các cổ tộc tuyệt đối sẽ không hoài nghi, vì ngoại trừ Sở Sở, toàn bộ người của Liên minh Tinh anh đều là con cháu dòng chính của cổ tộc.

Ai cũng không nghĩ bọn họ sẽ phản bội gia tộc của mình.

Bọn họ cũng không biết, con cháu dòng chính muốn tương lai thuộc về chính mình, không muốn bị người khác định đoạt.

Hơn nữa, trong các cổ tộc, ngoại trừ lão tổ Thái thượng và những gia chủ, tất cả các thành viên, đệ tử cổ tộc hầu như không ai biết nguyên nhân Vương tộc Sở thị diệt vong năm xưa.

Bọn họ chỉ biết gia tộc ra lệnh giết Sở công tử, hoàn toàn không biết chuyện này nghiêm trọng đến mức nào.

Mà dù biết thì đa phần cũng chẳng để ý.

Vì nếu như thông đạo chỉ còn Liên minh Tinh anh, bọn họ sẽ là bá chủ một phương.

Còn nếu ở gia tộc, bọn họ vĩnh viễn chỉ có thể là một thành viên trong gia tộc đó mà thôi.

Ở một gian phòng khác, Linh Thông thượng nhân đang nồi một chỗlẳng lặng suy nghĩ, thực tế là đang tiêu hóa nhưng thông tin có được.

Linh Thông thượng nhân có thể sắp đặt sự việc biết bao năm dĩ nhiên có một hệ thống tình báo của riêng mình.

Không có Liên minh Tinh anh, ông cũng không phải người điếc kẻ mù.

- Sở Mặc... dựa vào cái gì mà dám gây hấn với cổ tộc vào lúc này chứ?

Chẳng lẽ hắn thực sự cho rằng có Khôi Địa sinh linh là có thể dây dưa với toàn lực của các cổ tộc sao?

Không, hắn không ngốc thế.

Chẳng lẽ năm đó, thật ra hắn cũng có hậu chiêu ư?

Linh Thông thượng nhân nghĩ rất nhiều thứ, mày cau chặt.

Đột nhiên ông nghĩ có thể năm xưa, khi nghe lời cảnh báo của ông, Sở công tử lựa chọn đi luân hồi để bảo toàn Vương tộc Sở thị nhưng sau lưng không chừng đã có sự chuẩn bị khác rồi.

Những sắp xếp này chỉ có thể rõ ràng khi hắn chân chính thức tỉnh thôi.

Chẳng lẽ... trí nhớ của hắn đã hoàn toàn khôi phục?

Sao lại thế chứ?

Vẻ mặt của Linh Thông thượng nhân biến ảo khôn lường.

Ông đột nhiên phát hiện, mặc dù Sở Mặc đã đi nhưng quyền hành của Liên minh Tinh anh cũng không rơi xuống một tu sĩ Thái thượngcường đại như ông.

Sở Mặc vẫn có ảnh hưởng lớn tới Liên minh Tinh anh.

Đồng thời ông cũng phát hiện, mặc dù ông đã bố trí rất nhiều năm nhưng có một số việc ông không thể khống chế được.

Aiz...

Cuối cùng, Linh Thông thượng nhân chỉ có thể thở dài, chậm rãi nhắm hai mắt lại, lẩm bẩm:

- Chung quy vẫn là người chứ không phải tiên mà...

...Trong di chỉ của Vương tộc Sở thị

Sở Mặc đứng trên một gò núi nhỏ, lão Hoàng đang đứng bên cạnh hắn.

Nơi đây vốn là một ngọn núi lớn nhưng năm xưa bị trận đánh tàn phá, giờ chỉ là một gò núi nhỏ thôi.

Biển tinh thần thức của Sở Mặc nhận được hai đoạn thần niệm.

Sở Mặc cười nhạt, nhìn lão Hoàng ở bên:

- Đại Hoàng, chúng ta đi đánh nhau đi!

Lão Hoàng hưng phấn kêu lên, thân thể già nua lại tràn đầy sức sống.

Nó ngoắc cái đuôi, chạy vòng quanh Sở Mặc.

Sở Mặc bước mấy bước, chẳng mấy chốc đã đi ra khỏi ngọn núi, ra ngoài di chỉ Vương tộc Sở thị.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y nhìn bóng lưng Sở Mặc, ngẩn người.

- Hắn cứ thế mà đi đánh nhau á?

Âu Dương Phỉ đi tới, ngơ ngác nhìn phương hướng Sở Mặc vừa biến mất. hướng đó đúng là hướng đi cổ tộc Đông Phương.

- Cảm giác hắn có lòng tin tuyệt đối.

La Lan cũng đi tới, nhẹ giọng nói.

Tuy nguyên bản không quen thân lắm nhưng nữ nhân với nhau, rất nhanh có thể thành bằng hữu.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y có thân phận tôn quý nhưng không cao ngạo, hai nàng đều là người am hiểu giao tế, rất nhanh có được danh vọng cao ở chỗ này.

Ngay cả lão bộ cũng mở miệng gọi thiếu phu nhân.

-----o0o-----

Chương 2173: Vặn gãy đầu (1)

Chương 2173: Vặn gãy đầu (1)

Các nàng không biết rốt cuộc vì sao Sở Mặc lại có lòng tin tuyệt đối như thế, nhưng các nàng biết, nếu hắn dám mang Đại Hoàng đi đánh lộn, chắc chắn sẽ không thua.

Lúc này, Sở Mặc đã xuất hiện tại lãnh địa của gia tộc Đông Phương.

Một bước của hắn tương đương với mấy ngàn dặm.

Khoảng cách đối với tu sĩ Tổ cảnh cũng chẳng là gì.

Mục đích của Sở Mặc rất đơn giản, trong gia tộc Đông Phương có hai Cổ tổ đang bế quan.

Hai địa phương bế quan cách nhau không quá xa, chỉ khoảng mười tỉ dặm.

Đối với Thái thượng Cổ tổ thì khoảng cách này quá gần.

Mà với Sở Mặc, cũng rất gần.

Hiện tại hắn đang đứng tại một chỗ bế quan của Cổ tổ gia tộc Đông Phương.

- Đông Phương Vân Lạc hay Đông Phương Hằng Thái ở trongthế?

Mau lăn ra đây đi.

Năm đó các ngươi đã phạm tội ác tày trời, giờ là lúc tính toán nợ nần rồi.

Thần niệm của Sở Mặc lạnh băng, bao phủ thiên địa, đè nặng cả mảnh quần sơn.

- Tên tiểu bối khinh người quá đáng!

Một đạo thần niệm tức giận đáp trả.

Sau đó, một thân ảnh được bao phủ bởi một lớp ánh sáng mờ mịt vọt ra, nhưng chưa xuất thủ mà đứng trước mặt Sở Mặc.

- Ngươi là Đông Phương Vân Lạc hay là Đông Phương HằngThái?

Sở Mặc hỏi.

- Lão tổ ta là Đông Phương Vân Lạc.

Tiểu bối à...

- Ngươi câm miệng cho ta.

Sở Mặc đột nhiên tức giận quát.

- Ai cho ngươi nói chuyện với ta như vậy?

- ...

Đông Phương Vân Lạc bị chặn họng, nhìn Sở Mặc tức giận, lão lại có cảm giác chột dạ đuối lý.

- Năm xưa ta nuôi dưỡng các ngươi, cho các ngươi từ một đám không... một đám nhóc nghèo túng thành một tu sĩ tuyệt đỉnh.

Ta cho các ngươi tài nguyên, dạy các ngươi tu luyện, cho các ngươi lập gia đình, có đại tộc, làm gia chủ, thành đại năng, càng ngày lại càng lớn mạnh.

Đến bây giờ, các ngươi thậm chí đã trở thành bá chủ một phương, thế mà ngay cả chủ nhân các ngươi cũng muốn giết à?

Đông Phương Vân Lạc, có phải ngươi nên tự hỏi mình đáng chết hay không không?

Thanh âm của Sở Mặc cực kỳ lạnh buốt.

Trong sự lạnh lùng còn ẩn chứa sự tang thương.

Đông Phương Vân Lạc bị sợ ngây người, nhất thời không kịp phản ứng.

Trong mắt lão, thanh niên tóc trắng phía trước này chỉ là một tiểu tu sĩ, cảnh giới chẳng thấm vào đâu.

Mới vừa rồi, lão lại cảm giác được lão tổ của Vương tộc Sở thị người người kính nể lại đang đứng trước mặt lão, khiển trách lão.

Cảm giác này thật quỷ dị.

Đến cảnh giới Thái thượng như Đông Phương Vân Lạc đâu còn công kích tinh thần nào có thể khiến lão sinh ra ảo giác.

Lão không tin tiểu tu sĩ trước mắt có thể làm được như vậy.

Năm đó, đám lão tổ Thái thượng cảnh giới bọn họ từng cả gan suyđoán, vị Sở công tử kia tám chín phần mười đến miền cực lạc rồi.

Bất quá từ đầu đến cuối, Sở công tử đều chưa gây bất cứ áp lực gì cho bọn họ.

Bọn họ sợ hãi Sở công tử, hay chính xác là khả năng chặt đứt thần cách của hắn.

Bọn họ không thể chấp nhận khả năng này.

Nên Sở công tử nhất định phải chết.

Nhưng Sở công tử lại không chết ở trên tay bọn họ.

Trước khi Vương tộc Sở thị diệt vong, Sở công tử đã biến mất rồi.

Khi bọn họ biết tin, bọn họ đã đánh vào Vương tộc Sở thị.

Nên đã không làm thì thôi, làm phải làm đến cùng.

Trong vòng một đêm, toànbộ Vương tộc Sở thị bị nhổ tận gốc.

Có thể nói, đêm đó, tay mỗi người lão tổ bọn họ đều tràn đầy máu tanh.

Nhưng cũng có sao đâu?

Mỗi người đều vì lợi ích mà giữ kín bí mật này, đem toàn bộ mọi chuyện đổ cho một vị đại tổ.

Sau đó, bọn họ phân chia toàn bộ sản nghiệp, lãnh thổ cùng tài nguyên tu luyện của Vương tộc Sở thị.

Sở thị ngã xuống khiến cho đám cổ tộc này lớn mạnh không ít.

Qua trăm vạn năm, thực lực hết thảy cổ tộc trong thông đạo đều đột nhiên tăng mạnh.

Thiên tài trẻ tuổi liên tiếp xuất hiện.

Những thứ này có quan hệ trực tiếp sau trận giết chóc đẫm máu đêm đó.

Nhưng Đông Phương Vân Lạc chưa bao giờ thấy thẹn trong lòng.

Trăm vạn năm qua, lão vẫn sống rất thản nhiên.

Vương tộc Sở thị cách chỗ lão bế quan rất gần nhưng lão lại không bị ảnh hưởng gì hết.

Nhưng hôm nay, khi đối mặt với thanh niên tóc trắng này, lão đột nhiên cảm thấy sợ hãi, bất an, có chút hoảng hốt, lại có cảm giác phức tạp không nói nên lời.

Hắn nhìn thanh niên này, đột nhiên gầm một tiếng:

- Nhóc con, chỉ bằng ngươi mà dám tạo ma chướng ta mê võng sao?

Đi chết đi!

Vừa nói, lão vừa bộc phát một uy thế kinh thiên.

Thân thể lão tràn đầy sức mạnh.

Giờ phút này, Đông Phương Vân Lạc không quan tâm đến sự uy hiếp của hai vị tồn tại kia, mà lão muốn trấn áp thanh niên này.

Lão vừa hành động, còn chưa kịp nói, chợt có một âm thanh vang lên trong đầu lão.

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Là Vô Lượng...

Thiên Tôn ư...

Vô...

Lượng...

Thiên...

Tôn...

Thanh âm kia như sấm sét ngang trời, đánh thẳng vào toàn bộ tinh thần thức của lão, khiến cho tinh thần thức của lão bị rối loạn.

Mỗi một tiếng đều mang theo áp lực như núi, khiến lão thống khổ, ngu cả người, quả thực mang tính chất hủy diệt.

- A...Đông Phương Vân Lạc kêu lên sợ hãi, hộc máu.

Đây là máu của Thái thượng.

Chỉ một giọt cũng có thể hủy diệt sơn hà.

Rơi vào mặt đất có pháp trận, pháp trận nháy mắt bị phá hủy.

Sau đó Đông Phương Vân Lạc lảo đảo, thối lui đến chỗ xa, đồng thời cố gắng dùng thần niệm truyền âm.

Lão phải nhắc nhở một Cổ tổ khác của gia tộc Đông Phương là Đông Phương Hằng Thái: ngàn vạn lần không nên xuất thủ với thanh niên tóc trắng này.

Ầm một tiếng.

Sở Mặc đánh một kích thật mạnh vào ngực lão.

Đông Phương Vân Lạc lại phun rất nhiều máu, bị đánh cho tỉnh mộng.

Một kích của Sở Mặc rất mạnh mẽ.

Trong quá khứ, lão có thể dùng đạo hạnh để hóa giải nhưng lúc này tinh thần thức đã bị trọng thương, lão hoàn toàn vô lực ngăn cản.

Đạo của Sở Mặc chính là vạn đạo quy nhất.

Đồng thời cũng là vạn pháp quy tông.

Một kích này không chỉ thế mạnh như lôi đình vạn quân, mà còn ẩn chứa hầu hết đạo hạnh của Sở Mặc.

Không những thế, còn chất chứa biết bao oán hận của hắn.

- Năm đó có phải chính ngươi đã giết người nhà ta ở đây không?

Cảm giác thế nào?

Thống khoái không, thoải mái không?

Lão Hoàng sủa một tiếng, xông lên cắn vào chân của Đông Phương Vân Lạc, khiến nó huyết nhục mơ hồ.

Đông Phương Vân Lạc gào thét thảm thiết.

Đòn đánh của Sở Mặc khiến lão bị thương nặng.

Một tu sĩ tổ cảnh sao lại có thể đánh ra công kích kinh khủng như thế chứ?

Sức mạnh này, đại đạo này, sát ý này, chỉ có chân chính đầu sỏ Thái thượng cao thâm mới có thể đánh ra.

Lão chưa kịp nói hết đã bị Sở Mặc đánh cho thất điên bát đảo, nhận công kích ngoan độc, lão thấy bị đả kích nghiêm trọng.

Từ lúc lão thành đạo tới nay, tổn thương lần này là lớn nhất.

-----o0o-----

Chương 2174: Vặn gãy đầu (2)

Chương 2174: Vặn gãy đầu (2)

Hơn nữa Lão Hoàng lại cắn lão một phát, khiến lão bị thương trầm trọng hơn.

Mỗi một khối huyết nhục của sinh linh Thái thượng đều chứa tinh khí vô tận, đậm đặc khó tin.

Một ngụm máu thịt có thể giúp tu sĩ tổ cảnh tăng lên một cấp độ mới.

Nhưng Lão Hoàng cắn một miếng thịt lại nhổ ra ngoài.

Còn nhân tính hơn bao nhiêu người.

Cứ như nó không thèm ăn cái miệng thịt đấy vậy.

- A...

Đông Phương Vân Lạc gầm lên, tiếng kêu kinh thiên động địa, thảm thiết vô cùng, truyền đi rất xa.

Hầu như toàn bộ người của cổ tộc Đông Phương đều nghe thấy.

- Tiểu súc sinh, ngươi muốn chết rồi...

Một giọng nói khác vang lên.

Người tới là Đông Phương Hằng Thái.

Một vị Thái thượng cảnh giới, Cổ tổ khác của gia tộc Đông Phương.

Lão nhận được cảnh cáo của Đông Phương Vân Lạc, nói không nênxuất thủ với thanh niên này, nhưng lão nhịn mãi, cuối cùng không nhịn được nữa.

Lão không thể trơ mắt nhìn Thái thượng lão tổ trong gia tộc mình bị người ta đánh chết tươi như thế được.

Trong lòng Đông Phương Hằng Thái kinh sợ.

Lão không biết sức mạnh vừa rồi là chiến lực của Sở công tử hay của hai vị kia.

- Vô Lượng Thiên Tôn...

Một âm thanh vang lên trong tinh thần thức của Đông Phương HằngThái, cả người lão bối rối.

Lão biết vị trấn áp được người Đông Phương này lợi hại, không thể trêu chọc, nhưng lão chưa từng nghĩ đối phương lợi hại như thế.

Lão không biết Đại tổ thế nào, chưa từng thấy qua.

Lão chỉ biết năm xưa Cổ tổ Vương tộc Sở thị từng đi theo vị kia, người đó rất lợi hại.

Bây giờ lão mới biết, vị Thái thượng trấn thủ phía đông này đã khủng bố đến thế.

Chỉ một tiếng nói lại khiến lão suýt nữa mất nửa cái mạng.

- Vì sao Thái Thượng Vô Cực lại tham dự vào ân oán của thế giannày chứ?

Đông Phương Hằng Thái bi phẫn rống lên.

Rắc rắc!

Tiếng xương vỡ vang lên thật chói tai.

Một cánh tay của Đông Phương Vân Lạc đã bị Sở Mặc bẻ gãy.

Lão kêu thét thảm thiết.

- Ta tới cứu ngươi đây!

Đông Phương Hằng Thái cố nén áp lực đang đè nặng tinh thần của lão, cố nén đau đớn định xông đến phía trước.

Lại một tiếng rắc nữa vang lên.

Đông Phương Hằng Thái hét lên, mang theo đại đạo phô thiên diệt địa oanh kích về chỗ Sở Mặc.

Lão thật sự nổi giận, muốn giết nhân loại trước mặt.

Dù hắn có là ai lão cũng không quan tâm, dù vị Thái Thượng Vô Cực kia nhúng tay lão vẫn muốn giết.

Pháp khí trên người Đông Phương Hằng Thái bay ra.

Mỗi một pháp khí đều có khí tức kinh khủng, phong tỏa hết cả phiến vũ trụ.

Đồng thời, lão cũng khởi động pháp trận thủ hộ cường đại nhất của cổ tộc Đông Phương.

Lão muốn triệt để ngăn vị Thái Thượng Vô Cựckia ở ngoài.

Ở bên kia, Đông Phương Vân Lạc lại bị Sở Mặc bẻ gãy thêm một cánh tay.

Hành động của Sở Mặc ẩn chứa sức mạnh đại đạo nên trong thời gian ngắn, Đông Phương Vân Lạc cơ bản không có cách khôi phục cánh tay bị bẻ gãy.

Lão chỉ có thể hét thảm thiết.

Thái thượng bị thương.

Đây chính là đại kiếp nạn của cổ tộc Đông Phương.

Đông Phương Hằng Thái chuẩn bị liều chết xông tới.

Khoảng cách đối với Thái thượng trên cơ bản không có ý nghĩa.

Cũng may, thanh âm lúc trước đã khiến Đông Phương Hằng Thái bị thương rất nặng.

Đại đạo mãnh liệt tiến tới.

Sở Mặc giơ tay đánh một kích.

Một kích này nhìn có vẻ nhẹ nhàng nhưng lại phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, triệt để phá giải một kích của Đông Phương Hằng Thái.

Sức mạnh cuồn cuộn tinh không, Đông Phương Hằng Thái không dám đỡ trực diện mà tránh đi.

Nhân cơ hội này, Sở Mặc lại bắt được Đông Phương Vân Lạc đang gần như bất tỉnh, dùng cánh tay trái bằng vàng kia bóp nát cổ của lão.

Rắc rắc, tiếng xương vỡ vụn vang lên.

Đông Phương Vân Lạc gào thét.

Sau đó, lão dùng chút sức mạnh cuối cùng dẫn thần niệm phát động công kích bén nhọn đối với Sở Mặc.

Ngực Sở Mặc bị đánh thủng một lỗ, máu tươi văng tung tóe.

Lão Hoàng chồm lên, điên cuồng cắn xé bụng của Đông Phương Vân Lạc.

Lục phủ ngũ tạng vốn được luyện hóa thành pháp khí vô địchnay bị Lão Hoàng cắn mà rơi hết cả ra.

Sở Mặc đã vặn được đầu của Đông Phương Vân Lạc.

Đồng thời dùng Thương Khung Thần Giám chặn trên đầu lão.

Nguyên thần của Đông Phương Vân Lạc chưa chết nhưng hoàn toàn không thể đào tẩu.

Sở Mặc nhìn Đông Phương Hằng Thái đã sắp phát điên, gọi:

- Đại Hoàng, về nhà thôi!

Gâu gâu!

Đại Hoàng sủa hai tiếng, khinh thường nhìn về Đông Phương Hằng Thái đứng xa, sau đó mừng rỡ chạy theo Sở Mặc, bước một bước cả ngàn dặm, đi về hướng di chỉ Vương tộc Sở thị.

Đông Phương Hằng Thái hận điên rồi, lão nhìn thi thể không đầu lơ lửng trong hư không, ngửa mặt lên trời gào thét.

Không phải lão không muốn đi đến đó mà cơ bản không đến được.

Một kích của Sở Mặc cũng không ảnh hưởng lắm nhưng thanh âm kia lại vang lên trong tinh thần thức của lão một lần nữa, suýt thì đánh chết lão.

- Chết tiệt...

Thái Thượng Vô Cực, ngươi quá bất công.

Đông Phương Hằng Thái bi phẫn gầm rú.

Toàn bộ gia tộc Đông Phương bị bao phủ bởi không khí sợ hãi và phẫn hận cùng cực.

Ngoại trừ Đông Phương Thắng, dù là các tu sĩ lão bối cũng thấy nghi hoặc và sợ hãi.

Bọn họ thậm chí còn không rõ ràng lắm chuyện gì đang diễn ra.

Bọn họ chỉ biết có chiến đấu, sau đó, hình như Thái thượng lão tổ của bọn họ đã gặp nạn.

Sao lại thế chứ?

Là ai, là ai đã làm?

Chẳng lẽ chính là đám người đến từ di chỉ của Vương tộc Sở thị sao?

Không phải bọn họ chỉ là một đám tu sĩ Tổ cảnh ư?

Sao lại có thực lực mạnh như vậy được chứ?

Mọi người đều nhìn về phía Đông Phương Thắng, nóng lòng muốn biết đến cùng thì chuyện gì đã xảy ra.

Đông Phương Thắng có khổ mà không nói được.

Chuyện này đến giờ chưa được phép công bố, vẫn là bí mật lớn nhất trong mỗi cổ tộc ở thông đạo.

Nếu nói ra miệng, một khi truyền đi, mười ba cổ tộc sẽ trở thành cáiđích cho người ta chỉ trích.

Bọn họ đã dùng rất nhiều thời gian xây dựng hình tượng chính nghĩa, không thể để hủy hoại trong một chốc thế này được.

Mà đây không phải vấn đề nghiêm trọng nhất, trong thông đạo cũng chẳng có ai là đối thủ của họ cả.

Điều đáng sợ hơn đến từ chính nội bộ của các cổ tộc.

Đệ tử tuyệt đối sẽ không chấp nhận gia tộc mình gia nhập lại là chỗ như thế, càng không thể tiếp nhận lão tổ Thái thượng mà bọn họ vẫn sùng bái hằng ngày chỉ là một đám tiểu nhân vô sỉ.

Năm tháng rộng lớn dông dài, bọn họ đã đ鹠tội cho một đại tổ, cũng vì một người trong Vương tộc Sở thị nghiên cứu chế tạo cách phá giải Phong thần bảng mà diệt cả tộc đó.

Ngay từ đầu, bọn họ cảm thấy nói như vậy sẽ khiến các đệ tử trong cổ tộc có chung

mối thù.

Vì nếu Phong thần bảng bị phá giải, các cổ tộc sẽ bị tổn hại quyền lợi.

Nhưng thực tế lại không.

-----o0o-----

Chương 2175: Treo trên cột cờ hoa sen

Chương 2175: Treo trên cột cờ hoa sen

Các đệ tử trong cổ tộc dù có nhiều người từng nắm giữ người ở Phong thần bảng căn bản không quá để ý đến vấn đề này.

Bọn họ cảm thấy vị Sở công tử cái thế vô song kia là một thiên tài, một vị anh hùng chân chính.

Đến Thái thượng lão tổ trong cổ tộc cũng không có biện pháp thay đổi nhận thức này.

Không ai biết nó hình thành từ khi nào.

Có thể nguyên nhân vì các gia tộc quá lớn, đa số các đệ tử trong gia tộc không quá gắn bó với gia tộc mình theo.

Mà sự thật cũng đúng như vậy.

Nếu một gia tộc chỉ có hơn mười miệng ăn thì sẽ cực kỳ đoàn kết.

Thi thoảng có chút mâu thuẫn nhưng chỉ là vấn đề nội bộ thôi.

Nếu có mấy trăm người, chỉ cần phân công rõ ràng, công bằng hợp lý thì cơ bản vẫn sẽ nhất trí quan điểm đối ngoại, bảo vệ lợi ích cho gia tộc.

Nhưng nếu một gia tộc có cả trăm tỉ người thì khác.

Nhiều người như vậy, sẽ cần đến rất nhiều đất đai.

Chín mươi chín phần trăm số họ không biết hết nhau.

Sao có thể hy vọng tất cả các đệ tử trong gia tộc lớn thế đều yêu quý gia tộc mình chứ.

Căn bản là chuyện bất khả thi.

Nên có một số việc không thể nói được.

Đông Phương Thắng rất muốn nói ra chân tướng nhưng không thể, cũng không dám và càng không biết nói thế nào.

Nếu nói, gia tộc sẽ tan nát.

Đối mặt với đoàn trưởng lão đông như kiến đang bay đến, ĐôngPhương Thắng trực tiếp xoay người, phân phó:

- Người nào cũng không gặp.

Trên tầng trời cao vẫn thi thoảng truyền đến tiếng gào thét gầm rú của Đông Phương Hằng Thái.

Mà lúc này, Sở Mặc đã về phế tích Vương tộc Sở thị.

Tay của hắn vẫn đang cầm đầu của Đông Phương Vân Lạc.

Có nói cũng chưa chắc có ai tin, một Thái thượng, Cổ tổ của một gia tộc, chúa tể trong thông đạo lại rơi vào thảm cảnh như thế này.

Lỗ thủng trước ngực đã bị Sở Mặc vận chuyển huyền công khôi phục lại, nhưng vẫn còn sẹo.

Sở Mặc không muốn để cho mọi người lo lắng nên tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

Hắn hiểu, hắn dễ dàng vặt đầu Đông Phương Vân Lạc như thế hoàn toàn dựa vào vị tọa trấn phương đông kia giúp một tay.

Còn vì sao vị kia và Phật đà lại giúp hắn thì Sở Mặc cũng không rõ.

Dù hắn đã thức tỉnh ký ức đời trước nhưng không phải chuyện gì cũng hiểu hết.

Hắn cũng không muốn suy nghĩ nhiều.

Có hai vị tiền bối hỗ trợ, dù cả thế gian này trở thành kẻ địch thì cũng làm sao đâu?

Hắn không buӮ để ý.

Đám người Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đã sớm đứng trên dải đất trong di tích chờ Sở Mặc.

Thấy hắn trở về, trong tay lại còn cầm một đầu lâu, cả đám không dám tin vào mắt mình nữa.

Tuy cái đầu kia bị Thương Khung Thần Giám phong ấn nhưng nhìn luồng không khí dao động xung quanh, cộng thêm sinh cơ nguyên thần mạnh mẽ nhắc mọi người biết rằng đây là đầu lâu của một Thái thượng.

Đây là sự thật sao, thật là đầu lâu của Thái thượng sao?

Cảm đám bị chấn động.

Ngay cả hầu tử cũng không khỏi giật mình, đôi hỏa nhãn kim tinh lóe sáng.

Mới vừa rồi tí nữa thì bọn họ xông ra.

Nhưng không nghĩ chiến đấu lại kết thúc nhanh như thế.

Đám người Thiên Không lão tổ không biết Sở Mặc được Thái Thượng Vô Cực hỗ trợ nên sự rung động lớn hơn người khác rất nhiều.

Trước ở sào huyệt của Toa Lan đạo tặc bọn họ đã biết chiến lực của Sở Mặc rất khủng bố.

Nhưng cũng không khủng khiếp như bây giờ.

Khi đó, hắn phá hủy được thân thể của một sinh linh nhưng lại để nguyên thần của đối phương chạy thoát.

Giờ mới bao lâu chứ?

Thế mà hắn đã mạnh vậy rồi.

Đây còn là người nữa không?

Đúng là yêu nghiệt.

Sở Mặc cầm đầu của Đông Phương Vân Lạc, tiến vào giữa phế tích của Sở thị, từ tốn nói:

- Nhìn thấy không, năm đó chính các ngươi đã làm nơi này thành như vậy.

Hiện tại, ta chỉ đòi lại món nợ này thôi.

Ngươi là người đầu tiên.

Cứ yên tâm đi, sau này sẽ có rất nhiều người đến làm bạn với ngươi.

- Tiểu súc sinh, có bản lĩnh thì giết ta đi, chớ có làm nhục ta.

Tuy bị phong ấn nhưng Đông Phương Vân Lạc vẫn rất cường ngạnh, lão hận tới mức nghiến răng nghiến lợi.

Bị nhiều người vây xem khiến lão muốn tự sát.

- Giết ngươi á?

Yên tâm, sớm muộn gì ta cũng thành toàn cho ngươi.

Sở Mặc nói.

Đông Phương Vân Lạc cảm thấy thật nặng nề, lão không hề hoài nghi lời Sở Mặc nói.

Vị Sở công tử này tài giỏi giống hệt trăm vạn năm về trước, chẳng qua khi đó người kia đơn thuần hơn nhiều thôi.

Người sinh ra trong Vương tộc Sở thị không trải qua nhiều chuyện tang thương của thế gian nhưng trong lòng luôn có tinh thần trọng nghĩa mãnh liệt.

Từ trước đến giờ, Đông Phương Vân Lạc vẫn khinh thường kiểu người trọng nghĩa như vậy.

Nhưng giờ đây, lão thật sự hy vọng Sở công tử trước mắt có thể có cái loại tinh thần trọng nghĩa như năm đó.

Muốn báo thù sao?

Giết ta là được, không cần phải mang đầu lâu của ta đi làm nhục ta như vậy.

Ngươi không cảm thấy như thế quá thiếu đạo đức sao?

Đông Phương Vân Lạc điên cuồng gào thét trong lòng nhưng Sở Mặc không để ý đến lão.

Sau khi đi vào, Sở Mặc nhìn mỗi người một cái, khẽ gật đầu, sau đó phất tay một cái.

Một cây cột to lớn bằng sắt đột nhiên hiện ra, cao phải đến hơn vạn trượng, đứng sừng sững ở biên giới của phế tích.

Cột sắt không cao to lắm nhưng nó đứng sừng sững một chỗ như cột cờ, được phép tắc đại đạo bao quanh, nhìn rất vững chắc.

Sở Mặc chậm rãi bay lên, sau đó trực tiếp cắm đầu của Đông Phương Vân Lạc lên cột.

- Tiểu súc sinh, ngươi khinh người quá đáng.

Đông Phương Vân lạc chửi ầm lên.

Sở Mặc không nói chuyện, bắt đầu khoanh chân ngồi bên cạnh, bắt đầu luyện hóa đầu lâu của Đông Phương Vân Lạc.

Đầu tiên, Sở Mặc dùng Hỗn Độn Hồng Lô đặt dưới đầu, sau đó đem Tam muội chân hỏa để phía dưới Hỗn Độn Hồng Lô.

Ngọn lửa cháy hừng hực.

Hỗn Độn Hồng Lô tản ra một sức mạnh huyền diệu quấn quanh đầu của Đông Phương Vân Lạc, dần dần kéo ra lực tinh thần trong đầu lão.

Đông Phương Vân lạc hét lên, tiếng hét vang vọng khắp phế tích khiến mọi người sợ hết hồn, mặt trắng bệch.

- Đúng là nghịch thiên, lại dám luyện hóa đầu của tu sĩ Thái thượng.

Thiên Không lão tổ hoảng sợ thì thào.

Thái thượng có lẽ là cảnh giới mà tất cả các tu sĩ đều mong hướng tới.

Nó tượng trưng cho chí cao vô thượng ở thông đạo.

Bất cứ một tu sĩ Tổ cảnh nào đều muốn tiến đến bước này.

Nhưng vô hạn năm tháng qua đi, anh tài vô số, nhưng chẳng mấy ai thành được Thái thượng.

Bọn họ như chúa tể, sống cả ở hiện tại, tương lại, thọ nguyên vượt qua vạn năm, trải qua vô số luân hồi nhưng không chết hẳn, là sự tồn tại cấp cao nhất ở thế gian này.

Bọn họ mới thật sự là đầu lĩnh.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXXVIII ( Chương 2176-2200 )


Chương 2176: Ngươi chọn ai? (1)

Thế mà bây giờ, một người ở cảnh giới chí cao vô thượng đó lại đang bị cắm trên cột cả cao vạn trượng, sau đó lại bị người ta luyện hóa, rút đi sức mạnh nguyên thần.

Cảnh này khiến người ta phải sợ hãi.

Dù là người một nhà nhìn thấy cũng không rét mà run.

Bất quá chẳng mấy chốc, bọn họ cảm thấy mảnh đất phía dưới cóchút biến hóa.

Nguyên bản vốn là một mảnh tử địa, phế tích dần dần bắt đầu xuất hiện sinh cơ.

Cả đám nhìn lên cái đầu, lập tức hiểu ra.

Không ngờ Sở Mặc lại dùng sức mạnh nguyên thần rút ra từ Đông Phương Vân Lạc để tái sinh mảnh đất này.

Thủ đoạn này, năng lực này mới thật sự là thứ nghịch thiên.

Đôi mắt của Lão Hoàng lóe lên, nó ngửa mặt lên trời sủa một tiếng.

Gâu!

Cả người nó trọc lóc, thế mà giờ bắt đầu có một lớp lông mao màu nhạt.

Mỗi một sợi lông đều rực rỡ ánh sáng.

Nó là trung khuyển thủ gia, nhà còn nó còn.

Nhà có sinh cơ, nó cũng sẽ khôi phục sức sống.

Sinh cơ này mạnh hơn bất cứ loại thuốc nào trên thế gian.

Vốn Đông Phương Vân Lạc còn tưởng Sở Mặc muốn hỏi lão cái gì đó, lão có thể nhân cơ hội đưa ra một số yêu cầu, ví như cho lão được chết thống khoái.

Nhưng không nghĩ Sở Mặc còn chẳng thèm nói, vừa trở về liền treo đầu lão lên cái "cột cờS, sau đó bắt đầu luyện hóa.

Khi từng chút sức mạnh nguyên thần bị luyện hóa dần dần, Đông Phương Vân Lạc cảm thấy sợ hãi hơn bao giờ hết, khiến lão không thể chịu được.

Với cảnh giới, thân phận, địa vị của lão, chưa có ai từng đối xử với lão như thế.

Thế nên hiện tại lão sợ hãi nhưng cực kỳ phẫn nộ.

- Sở công tử... công tử à, ngươi không thể đối xử với ta như thế được?

Đông Phương Vân Lạc lại gào lên.

Sở Mặc mặt không thay đổi, tiếp tục luyện hóa cái đầu lâu, đến nói cũng chẳng nói nhiều một câu.

Muốn làm cho một kẻ tuyệt vọng thì cứ làm thế thôi.

Không nên để cho y con đường sống nào hết.

Vết thương trong thân thể Sở Mặc vẫn khiến hắn hơi đau.

Mỗi một lần lên cơn đau là một lần hắn được cảnh tỉnh.

Tiếng chửi bới oán độc của Đông Phương Vân lạc làm cho hắn nhớ lại trăm vạn năm về trước, trên vùng đất này đã có thời gian rất hạnh phúc, cũng có lúc có những khúc mắc.

Không phải tất cả người ở Vương tộc Sở thị đều là bằng hữu của hắn, thậm chí có một số người rất thống hận hắn, từng trăm phương ngàn kế muốn hại hắn nhưng đấy không phải lý do khiến họ phải chết, càng không phải là cái cớ để cho đám lão tổ cổ tộc như Đông Phương Vân Lạc xuất thủ.

Sở Mặc không nói gì, trầm mặc luyện hóa đầu lâu của Đông Phương Vân Lạc.

Chuyện luyện hóa này không thể hoàn thành trong một thời gian ngắn được.

Đầu lâu của Thái thượng có nguyên thần hoàn chỉnh, dù là Sở Mặc, muốn luyện hóa triệt để thì cũng phải cần đến mấy năm.

Nhưng hắn có thời gian, cũng có sự kiên trì.

Mấy ngày tiếp theo, đám người trên di chỉ Vương tộc bắt đầu rầm rộ gây dựng lại chỗ này.

Chỗ bọn họ trốn là khu vực trọng yếu nhất trước đây của Sở thị, có các cổ điện chính bị tàn phá.

Sở Mặc không đi dịch chuyển mà giữ nguyên tất cả.

Hắn muốn giữ lại hết các cổ điện bị tàn phá này, muốn thời thời khắc khắc nhắc nhở mình và những người khác về chuyện đã từng xảy ra ở đây.

Đông Phương Vân Lạc ngày kêu đêm kêu, gia tộc mà lão nghĩ sẽ đến cứu viện còn chậm chạp chưa thấy đâu.

Nên sau một năm, thay vì chửi bới Sở Mặc, lão bắt đầu chuyển đến chửi cổ tộc Đông Phương.

- Con cháu bất hiếu... không thấy Cổ tổ của các ngươi đang chịu tội ở đây sao?

Không mau đem quân đến san phẳng chỗ này đi...

- Đông Phương Hằng Thái, sao ngươi còn chưa tìm người tới cứu ta?

- Lũ các ngươi sẽ không được chết yên ổn đâu.

Dù có chết ta cũng sẽ không tha thứ cho các ngươi!

Chắc chắn lão sẽ không tha thứ.

Vì lần này, nếu chết, lão sẽ không giống những lần luân hồi lúc trước, tái sinh hoàn hảo trở lại.

Coi như linh hồn lão không chết thì lão cũng không có cách khống chế vận mệnh được nữa.

Mặc dù đi vào luôn hồi nhưng lão không biết được sự việc tiếp theo như thế nào?

Vĩnh viễn không biết mình sẽ thành ai mà mình là ai, giống như Phật đà và Thái Thượng Vô Cực đã từng nói, vĩnh viễn rơi vào vực sâu không đáy.

Cứ thế, Sở Mặc luyện hóa đầu của Đông Phương Vân Lạc trong ba năm rưỡi.

Chín mươi chín phần trăm nguyên thần của lão đã bị luyện hóa.

Sở Mặc dùng nguyên thần của tu sĩ Thái thượng mang lại sinh cơ cho mảnh đất phế tích Vương tộc Sở thị.

Sinh cơ này còn thịnh vượng hơn cả bên lãnh địa của cổ tộc Đông Phương gấp nhiều lần.

Sở Mặc nhìn về phương xa thầm nghĩ:

- Không cần gấp gáp, sớm muộn gì vùng đất kia cũng trở nên có sức sống như vậy thôi, vì tất cả đều thuộc về Vương tộc Sở thị.

Cổ tộc Đông Phương yên lặng gần bốn năm.

Cuối cùng, sau bốn năm Đông Phương Vân Lạc gặp nạn, người phía gia tộc Đông Phương mới tới.

Đây là một quân đoàn tinh nhuệ, có khoảng trên một vạn người.

Trong quân đoàn, mỗi tu sĩ đều có tu vi Tổ cảnh đỉnh cấp.

Muốn tập hợp quân đoàn này không dễ chút nào.

Thật ra hai năm trước bọn họ nên tụ vào rồi.

Khi đó, các cổ tộc đều mở truyền tống trận, cố gắng dùng thời gian ngắn nhất để tụ họp.

Nhưng vì một số nguyên nhân, việc gây dựng quân đoàn gặp nhiềutrắc trở.

Đầu tiên là do Liên minh Tinh anh gây khó dễ.

Liên minh Tinh anh nhận nhiệm vụ, cũng đàm phán điều kiện tàm tạm rồi.

Gia tộc Đông Phương cũng gật đầu đồng ý.

Mười ba cổ tộc cùng đem một lượng lớn tài nguyên tu luyện cho Liên minh Tinh anh.

Kết quả đột nhiên có người trong cổ tộc nói tốc độ của Liên minh Tinh anh quá chậm.

Bọn họ kiến nghị với cổ tộc, nên xây dựng một quân đoàn mới đánh vào phế tích của Vương tộc Sở thị.

Liên minh Tinh anh không vui, bắt đầu sử dụng trăm phương ngàn kế, đủ mọi thủ đoạn để bới móc, cả trong tối ngoài sáng khiến cho cổ tộc Đông Phương cực kỳ phẫn nộ.

Trong mười ba cổ tộc thì gia tộc Đông Phương là cổ tộc lo lắng nhất.

Các cổ tộc khác đều không tin Sở Mặc có gan chạy đến địa bàn của họ để gây sự.

Nguyên bản gia tộc Đông Phương là gia tộc yếu nhất trong mười ba cổ tộc, chỉ có hai vị Cổ tổ Thái thượng, còn các gia tộc khác đều có ít nhất ba, thậm chí nhiều hơn.

Nên bọn họ không lo lắng, còn ước Sở Mặc tự đưa lên cửa ý chứ.

Dưới tình huống như vậy, cổ tộc Đông Phương bỏ ra nhiều nhân lực, vật lực cùng tài lực, sau bốn năm mới xây dựng được quân đoàn này, muốn mang đến đây để tấn công phế tích Vương tộc Sở thị.

Trong đoàn quân này có một phần ba là tinh anh của gia tộc Đông Phương, một phần ba là tán tu chiêu mộ được trong thông đạo còn một phần ba còn lại là của các cổ tộc khác.

Mấy người ở cổ tộc khác thì thực lực không kém một chút thì cũng là loại người khó nắm bắt, không được ưa thích, nói trắng ra, là cho đi chịu chết.

-----o0o-----

Chương 2177: Ngươi chọn ai? (2)

Chương 2177: Ngươi chọn ai? (2)

Đối mặt với tình huống như vậy, gia tộc Đông Phương cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ có thể ngậm máu tức giận mắng một chút rằng tộccác ngươi cũng sẽ có lúc gặp phải tình huống thế này thôi.

Đến lúc đó, các ngươi đừng hy vọng gia tộc Đông Phương chúng ta bỏ lực ra nhé.

Còn hiện tại, nói thì lâu nhưng sự việc diễn ra rất nhanh, bọn họ cũng chẳng còn thời gian nữa.

Hơn một vạn tu sĩ Tổ cảnh hợp thành một đạo quân, khí thế khá cường đại, đỉnh thiên lập địa.

Gia chủ của cổ tộc Đông Phương tự mình dẫn dắt đi tới phế tích Vương tộc Sở thị.

Trong phế tích, Thiên Không lão tổ, hầu tử, Thiên Thu, Thanh Cổ, La Lan, Huyền Huyền, lục Đại thánh còn có Tử Đạo, Âu Dương Phỉ, mông Nã và Thượng Bách Phi đã ở Tổ cảnh đã sớm chuẩn bị nghênh đón quân địch tại vùng ranh giới.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đứng giữa hư không, ở hai bên trái phải của Sở Mặc.

Sở Mặc vẫn đang luyện hóa đầu lâu của Đông Phương Vân Lạc.

Sức mạnh nguyên thần cứ như một dòng suối nhỏ, bắt nguồn từ đầu lâu, chảy xuống làm mảnh phế tích tăng thêm sức sống.

Mà hiện tại đã không thể gọi chỗ này là phế tích nữa, vì nó thật sự sống động.

Đủ loại cây cối cao lớn đột ngột mọc lên, không khí cũng đậm đà hơn.

Nơi này không còn là một chỗ bị nguyền rủa mà còn là thiên đàng của mọi vật.

Đông Phương Vân Lạc cũng triệt để bị hủy diệt đến nơi rồi.

Thấy tiếng động phương xa, lão mở mắt, nhìn thấy Đông Phương Thắng và đại quân cả vạn người kia.

Nếu là bốn năm trước, có thể lão sẽ thấy mất mặt, thậm chí không dám mở mắt nhưng hôm nay, lão chỉ cảm thấy khinh thường, lão cười nhạt một tiếng, nhưng không nói gì.

Hiện tại, lão chẳng muốn nói gì nữa.

Dù hiện tại bọn họ có thể dẹp bỏ Sở thị, đánh cho chỗ này tàn phế thì lão cũng đã bị hủy diệt rồi.

Từ một chúa tể cao cao tại thượng lại biến thành một kẻ tàn phế, không bằng chết đi còn hơn.

Lão đã sống quá vạn năm tháng, từng ở thời kỳ huy hoàng, hiện tại có chết cũng không nuối tiếc.

Có chăng cũng chỉ là không thể thấy kẻ khác bị vặn đầu như lão thôi.

Lão vừa tiếc, lại vừa hận.

Đột nhiên Sở Mặc dừng luyện hóa, thu Hỗn Độn Hồng Lô về.

Đây là lần đầu tiên trong bốn năm Đông Phương Vân Lạc không thấy thốngkhổ, lão khiếp sợ.

Hiện tại nguyên thần của lão yếu đến mức không thể yếu hơn, chỉ còn khoảng một phần vạn.

Sở Mặc nhìn lão thản nhiên nói:

- Ngươi nghĩ ta sẽ triệt để luyện hóa ngươi đến chết ư?

Thế thì chẳng có ý nghĩa gì?

Chẳng lẽ ngươi không muốn nhìn thấy có thêm mấy cái đầu nữa ở bên cạnh à?

Như thế ngươi có thể tán gẫu với bọn họ, ôn lại chuyện năm đó đấy.

- Ngươi...Nhất thời, Đông Phương Vân Lạc cảm thấy rất đau đầu, không biết nói gì nhìn Sở Mặc.

Lão cực kỳ hận, dĩ nhiên lão ước Sở Mặc giết thêm vài Thái thượng nữa để làm bạn với lão nhưng hiện tại lão lại chỉ muốn chết mà thôi.

Một tu sĩ Thái thượng sống đến lúc này là quá đủ rồi.

Sống chính là dặt vặt, là mất mặt.

- Aiz, ngươi chớ nóng vội, chẳng mấy mà có bạn ngay thôi.

Ngươi muốn chọn ai?

Sở Mặc cười hỏi.

Đông Phương Thắng đứng đằng xa giận dữ hét lên:

- Sở công tử, mau thả lão tổ của nhà ta ra...

- Câm miệng.

Hai người cùng đồng thanh hô.

Một người là Sở Mặc, người còn lại chính là Đông Phương Vân Lạc.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, lập tức nhe răng cười nói:

- Chính ngươi nói đấy nhé!

Đông Phương Vân Lạc không nhìn Sở Mặc mà oán độc nhìn ĐôngPhương Thắng:

- Ta không phải lão tổ của ngươi.

Ngươi muốn làm gì thì làm đi, đừng để ý ta.

Chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.

Suốt bốn năm bị dằn vặt đã khiến tình cảm của Đông Phương Vân Lạc với gia tộc rơi về con số không, có còn cũng chỉ còn hận.

Đông Phương Thắng tí thì khóc, cảm thấy rất tủi thân.

Không phải ông không muốn cứu lão tổ nhưng lực bất tòng tâm.

Bốn năm nay, mấy lần bọn họ muốn xông tới phế tích này rồi nhưng xung quanh chỗ này lại có rất nhiều pháp trận do Sở Mặc bày ra.

Đầu Đông Phương Vân lạc bị phong ấn.

Lão không biết Sở Mặc luyện hóa đầu lão, lấy một phần sức mạnh để tạo nên sức sống cho nơi này, còn một phần dẫn ra ngoài, tạo thành nguồn sức mạnh cho các tòapháp trận kia.

Hiện tại, quân đoàn có thể tiến tới sát ranh giới bởi vì nửa năm trước, các pháp trận kia đột nhiên biến mất.

Đông Phương Thắng thậm chí không dám nói với bất cứ ai rằng chỗ này từng có pháp trận, cũng không cho phép những người biết được hé răng.

Thậm chí Đông Phương Thắng không biết có phải Sở Mặc cố ý để các cạm bẫy kia biến mất, thiết kế một âm mưu khác lừa người hay không.

Nhưng đến nơi, Đông Phương Thắng lại chỉ nghe được câu nói lạnh lòng của lão tổ tông, không khỏi cảm thấy tủi thân.

Dù ông có thể hiểu nhưng ông không biết rõ mấy năm nay Đông Phương Vân Lạc bịdằn vặt như thế nào.

Lão tổ còn lại của gia tộc Đông Phương là Đông Phương Hằng Thái cũng muốn đến lắm nhưng mà không đến được.

Bốn năm trước, lão đã bị Thái Thượng Vô Cực dùng vài câu đạo hiệu đánh cho nguyên thần bị thương nặng.

Sau bốn năm, lão đã thử tìm cách phản kháng nhưng đều thất bại.

Thậm chí, lão còn liên hệ với những Cổ tổ khác để cùng qua đánh chết Sở Mặc.

Các Cổ tổ kia lại cự tuyệt.

Vì bọn họ thấy, Sở công tử có to gan lớn mật đến đâu cũng không dám đến khiêu khích họ.

Đồng thời, bọn họcũng sợ hai vị siêu nhiên kia ra tay can thiệp.

Mặc dù Đông Phương Hằng Thái giấu diếm sự việc Thái Thượng Vô Cực ra tay can thiệp nhưng ở cấp bậc này rồi, đều là mấy lão quái vật, sao bọn họ lại không đoán được cơ chứ.

Mấy Cổ tổ Thái thượng hơi động lòng, muốn đến giúp vì Sở công tử chưa chết, họ còn chưa yên lòng.

Nhưng bọn họ mới xuất quan, còn chưa chuẩn bị đi đến phế tích thì trong đầu đa vang lên đạo hiệu hoặc tiếng niệm Phật rồi.

Chỉ một lát, nguyên thần của họ đều bị thương nặng.

Vì thế màkhông ai dám tới.

Đến giờ bọn họ mới biết hai vị siêu nhiên kia trấn thủ hai đầu thông đạo thật sự quyết tâm, không cho phép bọn họ trực tiếp xuất thủ đối đầu với Sở công tử.

Tin tức này chẳng mấy chốc đã truyền khắp các lão tổ.

Vì vậy, tất cả các lão tổ Thái thượng đều im lặng.

Cuối cùng, Đông Phương Hằng Thái cũng lựa chọn im lặng, bế quan chữa thương.

Lão rất lo lắng, một ngày nào đó Sở Mặc lại đột nhiên hiện ra trước mặt lão.

Đông Phương Vân Lạc còn không phải đối thủ của hắn thì người bị trọng thương như lão sao có thể là đối thủ được chứ?

Nên Đông Phương Hằng Thái chỉ có thể đem toàn bộ hy vọng đặt trên người các tu sĩ Tổ cảnh.

Đồng thời, lão còn âm thầm chỉ điểm cho Đông Phương Thắng biết trong thông đạo không phải chỉ có mười ba cổ tộc mới có lão tổ Thái thượng.

-----o0o-----

Chương 2178: Hàng trăm vạn sát trận

Chương 2178: Hàng trăm vạn sát trận

Mặc dù người bình thường không mời được các Thái thượng này nhưng không có nghĩa là họ lại không bị cám dỗ, còn phải xem người đến mời là ai, quyền lợi là gì nữa.

Đúng vậy, dù là Thái thượng cũng cần tài nguyên.

Chẳng qua tài nguyên mà họ cần không phải loại tu sĩ tầm thường có thể tưởng tượng được.

Nếu có thể bỏ ra nhiều tài nguyên mà họ cần chưa chắc họ sẽ không động tâm.

Đông Phương Thắng đã thử nhưng hiệu quả không tốt lắm.

Không phải là không có người động tâm nhưng sau khi nói đối phương là ai, bên kia trầm mặc, thậm chí còn lười không buồn giao tiếp với Đông Phương Thắng nữa.

Không nói lời nào đã có thể nói là nể mặt, nếu là người khác đến nói chuyện có khi còn bị đập một phát chết luôn rồi.

Làm gì có nhiệm vụ nào nguy hiểm hơn việc đến di chỉ Vương tộc Sở thị để đánh chết Sở công tử đã chuyển thế đâu?

Thế chẳng khác nào bảo bọn họ đi vào một đại tộc đánh chết một Thái thượng khác.

Trong giới tu hành đâu có kẻ ngu.

Nên mặc dù lượng tài nguyên khiến họ động tâm nhưng không ai nguyện ý tiếp nhận nhiệm vụ này.

Cuối cùng, Đông Phương Thắng đánh tự mình mang đại quân đến chỗ này, thấy Đông Phương Vân Lạc bị hành hạ chỉ còn hơi tàn, cũng gặp mặt Sở Mặc.

- Mặc công tử, ngươi nghĩ làm như thế không khiến người kháccông phẫn ư?

Ngươi muốn đối địch với tất cả cổ tộc sao?

Đông Phương Thắng lạnh lùng nhìn Sở Mặc, cố gắng thuyết phục Sở Mặc trả lại đầu của Đông Phương Vân Lạc, sau đó, còn muốn dùng một ít thủ đoạn mê hoặc hắn.

Chỉ cần Sở Mặc đi ra khỏi phế tích, thì cố vô số người muốn giết hắn chứ chẳng phải chỉ mỗi các cổ tộc đâu.

Nhưng Sở Mặc đâu có ngu, hắn nhìn Đông Phương Thắng như nhìn một tên ngốc nói:

- Không phải các ngươi muốn giết ta sao?

Tới đi.

Đúng là quá kiêu ngạo, quá ngang ngược, không nói thừa câu nào.

Sở Mặc cười lạnh:

- Muốn đánh thì đánh.

Các ngươi có nhiều người như vậy lại còn sợ hơn trăm người cỏn con thế này chắc?

Miêu Đại thánh nói:

- Meo meo, ta hơi sợ rồi đó.

Ngươi xem, bọn họ đều là Tổ cảnh kìa.

Côn Đại thánh cười:

- Đúng vậy, chúng ta tu luyện nhiều năm như thế rồi mà còn chưalên được Tổ cảnh, không làm được cự đầu, đúng là vô dụng.

Miêu Đại thánh nói:

- Chúng ta kém thế mà họ cũng không dám tiến vào kìa.

Quân đoàn sau lưng Đông Phương Thắng phẫn nộ, những người đó đã bị chọc giận.

Bọn họ là ai, sao phải sợ cái đám này chứ?

Chỉ là một đống cặn bã sao có thể khiến chúng ta sợ, chúng ta sợ là sợ cái lời nguyền trong phế tích Vương tộc ý.

Đông Phương Thắng nhìn chằm chằm Sở Mặc, lại nhìn đám người hùng hổ bên kia, cắn răng nói:

- Tiến sát vào đi!

Đông Phương Thắng đã làm xong tinh thần động viên.

Chỉ cần tiêu diệt được Sở Mặc, sẽ thưởng cho người đó ba bộ kinh thư Thái thượng, cộng thêm toàn bộ tài nguyên tu luyện lên Thái thượng.

Những người còn lại cũng được cấp toàn bộ tài nguyên tu tới Thái thượng, nếu chết trận thân nhân sẽ nhận được trợ cấp tương tự.

Đông Phương Thắng dùng thân phận gia chủ của gia tộc Đông Phương, tự mình ký kết trước khi đến đây.

Phía trên bản pháp chỉ còn có đại ấn của gia chủ gia tộc Đông Phương, cộng với toàn bộ con dấu của các trưởng lão.

Chỉ cần cầm pháp chỉ này đến lúc nào thì lúc đó gia tộc Đông Phương phải thực hiện lời hứa.

Mấy cổ tộc khác cũng ký khế ước với cổ tộc Đông Phương.

Chỉ cần Mặc công tử chết, bọn họ sẽ được chia chín phần tài nguyên.

Tiền tài động lòng người, ai cũng thế thôi, chẳng qua khác biệt nhau ở số lượng tiền.

Hơn một vạn tu sĩ đều biết tình trạng phế tích Vương tộc nên đều mang theo pháp khí, ít nhất có thể giúp họ chống đỡ một lúc đến khi giết được Mặc công tử thì họ thắng.

Bọn họ không để một trăm tám mươi sinh linh còn lại trong đó vào mắt.

- Giết!

Đông Phương Thắng gầm lên, cả vạn tu sĩ Tổ cảnh xông vào phế tích.

Trên cột cờ, Đông Phương Vân Lạc vẫn giữ nụ cười châm chọc, thậm chí còn cười đậm hơn.

Dù lão bị phong ấn nhưng vẫn có mắt nhìn.

Lão thấy rõ, Sở Mặc bày pháp trận ở đây nhưng lão không muốn nhắc nhở đám người kia.

Bọn họ chết hay sống thì quan hệ gì với lão đâu.

Rầm rầm rầm!

Một vạn tu sĩ vừa xông vào nháy mắt xuất hiện vô số tiếng nổ.

Thanh âm đinh tai nhức óc, kết hợp với nó là các luồng đại đạo kinh khủng đang phóng lên cao.

Một tòa sát trận xuất hiện!

Rồi đến một trăm, một vạn sát trận, một trăm vạn tòa sát trận...

đồng thời được khởi động!

Cả trăm vạn sát trận đó!

Không phải một trăm, không phải một vạn, mà là một trăm vạn.

Sở Mặc không khởi động pháp trận cổ xưa trong lòng đất Vương tộc Sở thị.

Nếu không cần thiết, hắn không muốn sử dụng, thậm chí muốn giữ kín để lưu lại cho hậu nhân.

Bốn năm nay, Sở Mặc đã sắp xếp bố trí phòng thủ kiên cố cho chỗphế tích này mạnh hơn cả nghìn vạn lần.

Chỉ bằng đám tu sĩ Tổ cảnh này mà cũng muốn xông vào đây á?

Đúng là chuyện cười.

Dù có một hai Thái thượng tới, chẳng cần khởi động pháp trận sâu trong lòng đất kia Sở Mặc cũng có thể vây khốn đối phương ít nhất mười năm.

Hơn một vạn tu sĩ Tổ cảnh cùng Đông Phương Thắng lại đồng thời nhảy vào cái hố Sở Mặc đã đào suốt bốn năm này.

Trăm vạn sát trận vận hành, chỉ một chớp mắt đã cuốn đi vận mệnh của mười sinh linh xui xẻo rồi.

Những người đó còn không có cơ hộiphản ứng, trực tiếp bỏ mình.

Họ bị cắn chết trong nháy mắt, nguyên thần cũng không chạy kịp.

Bọn hầu tử đứng phía xa nhìn, kinh ngạc nói:

- Sao chúng ngu thế nhỉ?

Dựa vào cái gì mà dám xông thẳng vào không biết.

Miêu Đại thánh nói:

- Chẳng lẽ bọn chúng cho rằng chỗ này chỉ có sức mạnh nguyền rủa không à?

Ngưu Ma Đại thánh thở dài:

- Sao ngây thơ thế nhỉ?

Lão Hoàng đứng bên Sở Mặc rú thật dài, thanh âm tràn đầy khinh thường.

Lão bộc tuổi già sức yếu nhưng vẫn linh mẫn, đứng cạnh Sở Mặc khẽ cười nói:

- Thật ra năm xưa thiếu gia cũng đã có thần uy này rồi.

Sở Mặc cười cười, thầm nghĩ: đáng tiếc lúc đó ta không làm thế này.

Đến giờ, Sở Mặc chẳng kiêng kỵ nhiều nữa, hắn của kiếp trước không nói làm gì, kiếp này, hắn thật sự là Sở Mặc.

Đầu Đông Phương Vân Lạc bị đóng trên cột nhịn không được cười hắc hắc.

- Thú vị ghê, rốt cuộc có người chôn theo ta rồi.

Sở Mặc nhìn lão nói:

- Ngươi sai rồi.

Trong thời gian ngắn tới, ngươi còn chưa chết đâu.

Còn bọn họ thì khó mà thoát chết lắm.

Nghiêm khắc mà nói thì là ngươi chôn cùng bọn họ chứ không phải bọn họ chôn cùng ngươi.

- Hừ.

Ngươi sẽ không có kết cục tốt.

Đông Phương Vân Lạc nhìn Sở Mặc nói, lão không còn tâm tư cãivã gì nữa.

- Cùng lắm thì giống như năm đó thôi.

Sở Mặc mỉm cười.

-----o0o-----

Chương 2179: Tàn sát

Chương 2179: Tàn sát

Đông Phương Vân Lạc bĩu môi, trầm mặc.

Đúng vậy, cùng lắm sự việc năm đó lại tái diễn một lần nữa.

Lão nhớ lại thời kỳ huy hoàng hưng thịnh của Vương tộc Sở thị, có chút thất thần.

Đến một cảnh giới nào đó cũng có khi sẽ sa cơ lỡ bước.

Tựa như Vương tộc Sở thị năm đó huy hoàng như thế nhưng cũng bị hủy diệt chỉ trong một đêm.

Thái thượng như bọn họ, dù là lão tổ của cổ tộc, theo bản năng bỏ quên hoặc không nghĩ đến, một ngày kia, gia tộc của bọn họ cũng giẫm vào vết xe đổ của Vương tộc, cũng có thể sụp đổ hết trong một đêm.

Giờ nghĩ đến, trong lòng có hối hận không?

Không có.

Dù có quay lại thì họ vẫn sẽ làm như vậy.

Đây là bản tính, không thể sửa được.

Sở Mặc không xuất thủ, chỉ tùy ý nhìn trăm vạn tòa sát trận đang cắn xé đám người kia.

Trình độ của hắn đã vượt qua trình độ tu sĩ Tổ cảnh.

Đối với các tu sĩ Tổ cảnh thông thường, sát trận do Sở Mặc bày ra là một cơn ác mộng, rơi vào đó chính là rơi vào địa ngục.

Không có máu thịt văng tung tóe, những sát trận này giết người một cách rất nghệ thuật.

Sau khi các tu sĩ bị nó cắn nuốt, hóa thành tinh khívô tận, được truyền qua một số con đường để rót vào mặt đất của Vương tộc Sở thị.

Sở Mặc không rõ cơ cấu của quân đoàn này, nhưng hắn không lo quan tâm, vì đã tới đây, thì đều muốn giết hắn, chẳng có kẻ nào là người vô tội cả.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Đông Phương Vân Lạc, từ tốn nói:

- Ta để ngươi đi tìm đồng bọn nhé.

Vừa nói xong, thân hình Sở Mặc lóe lên, trực tiếp biến mất.

Lão Hoàng rú một tiếng, sau đó cũng hóa thành một luồng sáng đuổi theo SởMặc.

Đông Phương Vân Lạc nhịn không được thở dài:

- Gia tộc Đông Phương...

đã bị hủy rồi.

Sở Mặc đi vào vùng đất của gia tộc Đông Phương.

Mỗi tấc đất nơi đây đều từng là địa bàn của Vương tộc Sở thị.

Hiện tại, nó lại thuộc về nhà Đông Phương.

Sở Mặc triển khai thần niệm bao phủ vùng đất, nháy mắt liên kết với mạch đất chỗ này.

- Lão thất phu Đông Phương Hằng Thái, ngươi lăn ra đây, ta dẫn ngươi đi làm bạn với huynh đệ ngươi.

Sở Mặc dùng thần niệm khiêu khích.

Hắn không biết quan hệ giữa hai lão, lễ ra hai người họ không thể là huynh đệ được nhưng Sở Mặc chẳng để ý.

Trong khu vực này, các sinh linh bị thần niệm của Sở Mặc đè ép, run lẩy bẩy, không dám cử động.

Sở Mặc phi lên trời, không ngừng tìm kiếm Đông Phương Hằng Thái.

Hắn tìm nửa ngày mà chưa thấy đâu, nhịn không được trêu đùa:

- Đông Phương Hằng Thái, không phải ngươi chạy rồi chứ?

Lágan nhỏ quá nhỉ.

Thái thượng Cổ tổ, chúa giả của thông đạo lại không dám ra đánh với ta một trận à?

Ta đưa ngươi đến làm bạn với huynh đệ của ngươi mà.

Tốc độ của Sở Mặc rất nhanh, trong một thời gian ngắn, hắn đã đi được cả vạn dặm.

Phía trước có một tòa thành lớn của cổ tộc Đông Phương, phạm vi lên đến triệu dặm.

Trong thành vô cùng phồn hoa.

Đây là một thành chủ chốt của gia tộc Đông Phương.

Toàn bộ người trong thành là con cháu dòng chính của gia tộc.

Sở Mặc dùng thần niệm, tay hắn xuất hiện các ánh sáng bạc.

Mảnh đất phía dưới run lên.

Giống như bị người ta nhấc lên, cả vạn dặm đất đai nháy mắt chấn động.

Tòa thành cổ phía trước sụp đổ trong nháy mắt.

Vô số đệ tử Đông Phương cổ tộc bay lên trời.

Bọn họ cực kỳ sợ hãi.

Tiếng ai oán, tiếng mắng nhiếc... vang lên không ngớt.

Đồng thời, cũng có không biết bao nhiêu sinh linh bị chôn vùi trong nháy mắt này.

Sức mạnh của Sở Mặc rất huyền diệu, hủy đi tòa thành, hủy đi mạch đất nhưng lại không giết sinh linh ở đó.

Các sinh linh ở đây là các tu sĩ chân chính, không ai sẽ bị chết vì cáiáp lực này.

Nên có rất nhiều người bay được lên trời, cả vùng trời toàn người là người.

Bọn họ chưa tỉnh táo hẳn, vẫn đang sợ hãi.

Sở Mặc từ tốn nói:

- Năm xưa biết bao nhiêu sinh linh của Vương tộc Sở thị bị chết trong trận đại kiếp kia.

Hôm nay, ta trả lại trận đại kiếp này cho các ngươi, để các ngươi biết, thiện có thiện giả, ác giả ác báo, nhân quả tuần hoàn.

Đi đi, đi đến luân hồi đi, kiếp sau đừng sinh ra trong cổ tộc nữa.

Vừa nói, hắn vừa khoát tay, một luồng ánh sáng đỏ ngòm quét qua.

Hư không run rẩy, sau đó, các đệ tử cổ tộc Đông Phương đều trực tiếp bị chém thành hai nửa.

Máu chảy thành sông, mà không, phải là thành biển rồi.

Bầu trời nhuộm một sắc đỏ.

Trên trời là máu, mà dưới đất cũng là máu.

Một kích của Sở Mặc ẩn chứa sát đạo, khiến toàn bộ thần hồn của đám đệ tử kia bị ma diệt.

Dù là cảnh giới nào cũng không tránh khỏi thân tử đạo tiêu.

Đáng sợ hơn là mùi khí tanh nồng nặc, máu hòa khí huyết nhuộm đỏ thiên không.

Sở Mặc lẳng lặng đứng, nhìn Lão Hoàng hỏi:

- Đại Hoàng, ngươi thoải mái không?

Mắt Lão Hoàng đỏ lên, nó sủa gâu gâu.

- Thoải mái là tốt, ta cũng thấy thoải mái.

Sở Mặc mặt không đổi sắc nói, tay lại trực tiếp chém giết tòa thành lớn tiếp theo của cổ tộc Đông Phương.

Hắn không thể quên những sự việc trong bản chép tay lúc trước.

Hắn có thể tượng tượng năm đó lão bộc chảy huyết lệ vì bản chép tay hắn đọc rất loang lổ.

Người khác không biết vệt loang lổ này là gì nhưng đến cảnh giới như Sở Mặc sao có thể không cảm ứng được nó là vết máu chứ.

- Đã ba mươi hai năm kể từ khi Vương tộc bị tiêu diệt.

Ta không biết mình có thể làm gì.

Ta chỉ là một phế vật, có Đại Hoàng ở bên cạnh ta.

Những năm gần đây, ta cố gắng tìm kiếm hậu nhân của Vương tộc.

Vương tộc bị tiêu diệt quá nhanh, mấy triệu tòa thành bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, biết bao nhiêu sinh linh trong đó bị diệt vong.

Người ta nói là do Đại tổ làm.

Ta không biết thế gian này có Đại tổ hay không, nhưng ta biết có rất nhiều đệ tử của Vương tộc đang bị các cổ tộc bí mật truy sát.

Gia tộc Đông Phương là một đám súc sinh.

Ta từng thấy bọn họ bắt giết hậu duệ của Vương tộc trở về bái tế.

Hơn ba mươi năm qua, cóít nhất hơn một triệu đệ tử về bái tế bị bọn họ giết chết tàn nhẫn.

Nữ đệ tử còn bị bọn họ lăng nhục.

Ta không thể nhịn được nữa.

Ta mang Đại Hoàng xuất thủ, giết rất nhiều đám súc sinh kia.

Bọn họ đáng chết.

Thế gian này không ai là vô tội.

Nhưng ta chỉ có một người, một chó, ta không có năng lực càn quét tất cả bọn chúng.

Thiếu gia, đến lúc nào ngài mới có thể trở về để báo huyết hải tâm cừu này đây?

Đây là một đoạn trong bản chép tay của lão bộc.

Sau khi xem, Sở Mặc đã trầm mặc rất lâu.

Phía trước còn có nhiều đoạn về con em của Vương tộc may mắn sống sót hoặc bị hại nữa.

-----o0o-----

Chương 2180: Lại chém Thái thượng (1)

Chương 2180: Lại chém Thái thượng (1)

Đến cuối cùng, lão bộc buông tay, lão viết: không phải ta khôngmuốn ra tay.

Đại Hoàng vẫn muốn đánh nhưng ta ngăn lại.

Chúng ta còn phải sống tiếp.

Ta muốn ghi lại các khoản nợ này, nhớ thật kỹ, mãi mãi không quên.

Ta cùng Đại Hoàng cẩn thận sinh tồn, chờ ngày thiếu gia trở về.

Đến lúc đó, ta sẽ nói lại cho thiếu gia.

Hận này sâu hơn biển rồi, ta không thể quên, nếu quên chẳng khác nào kẻ phản bội.

Lúc này, Sở Mặc đã tới tòa thành lớn thứ hai.

Hắn gia tay lên, tòa thành này lại tan thành mây khói.

Xuống một đao, lại có một đám phải đền tội.

- Ta sẽ không quên, không phản bội, nguyện gánh vác tất cả nhânquả.

Nếu thế gian này cần một hung thần, thì ta chính là hung thần đó.

Sở Mặc vừa nói, vừa đến tòa thành thứ ba.

Chỉ một lát, toàn bộ lãnh địa của cổ tộc Đông Phương vang lên hồi chuông cảnh báo.

Gia chủ đi đánh phế tích Vương tộc, đa phần các trưởng lão thì vẫn ở lại.

Đối mặt với kiếp nạn trước mắt, cả đám sợ ngây người, trực tiếp sử dụng tất cả các thủ đoạn để chạy trốn.

Nhưng dù thế vẫn không ngăn được Sở Mặc.

Ba, bốn... rồi mười tòathành bị diệt.

Sở Mặc một người một đao, mang theo Lão Hoàng, như một hung thần thực thụ hành tẩu trên thế gian, điên cuồng giết chóc con em gia tộc Đông Phương.

Hỏi trong những người đó có người vô tội không?

Chẳng có kẻ nào cả, hắn một người một đao, đi báo thù rửa hận.

Giống như lão bộc nói, ghi vào sổ nợ, trăm vạn năm sau sẽ tính toán hết, dùng mạng để tính.

Sở Mặc vô cùng bình tĩnh.

Hắn biết thế gian này có luân hồi.

Sau khi những người kia chết đi, sẽ đến luân hồi trong vũ trụ mà họ vốn khinhbỉ.

Sau đó, họ sẽ không nhớ mình đã từng là ai.

Chuyện này đáng để đau xót không?

Không đáng, có lẽ có thể coi là một loại may mắn.

Mái tóc trắng của Sở Mặc bay phấp phới trong gió.

Hắn mang theo một con chó vàng già, không ngừng đi báo thù.

Cái gì đại cục, cái gì thiện niệm, cái gì hung ác, ... hắn chẳng thèm để ý nữa.

- Đông Phương Hằng Thái, núp trong bóng tối mà nhìn thế có vuikhông?

Trơ mắt nhìn gia tộc mình, con cháu của mình từng bước hội yên phi diệt có thoải mái không?

Năm xưa khi các ngươi tàn sát sinh linh của Vương tộc Sở thị chắc cũng thống khoái như vậy nhỉ?

- Người của cổ tộc Đông Phương, các ngươi có sợ không?

Các ngươi có phẫn nộ không?

Bất đắc dĩ á, các ngươi có nhớ trăm vạn năm trước, trên vùng đất này đã có một Vương tộc Sở thị không?

- Nếu còn nhớ, các ngươi có nhớ đến sau khi Vương tộc bị hủy diệt, các hậu duệ của Vương tộc trở về bái tế đã bị các ngươi dằn vặt, hành hạ, lăng nhục như thế nào không?

Thanh âm của Sở Mặc hết sức u lãnh, vang lên trên vùng đất này.

Hôm nay lửa giận âm ỉ trong lòng hắn hoàn toàn bộc phát.

Ngủ đông nhiều năm như thế, giờ là lúc nên ra mặt rồi.

Toàn bộ vùng đất của cổ tộc Đông Phương đều văng vẳng tiếng của Sở Mặc.

Thanh âm đó vừa lãnh khốc, lại vừa vô tình.

Lời nói cũng khiến đám đệ tử cảm thấy ủy khuất.

Có người phát sinh thanh âm, tức giận biện giải:

- Ngươi nói bậy, từ trước đến giờ cổ tộc Đông Phương đều giúp mọi người làm việc tốt, lúc nào hành hạ hậu duệ của Vương tộc Sở thị đến chết chứ?

Ngươi muốn bôi xấu chúng ta sao?

Cổ tộc Đông Phương chưa bao giờ làm chuyện như vậy.

Muốn gán tội cho người khác lo gì không có cớ chứ.

Có người lại phẫn nộ hét:

- Cổ tộc Đông Phương chưa từng có ân oán gì với Vương tộc Sở thị, ngươi ngậm máu phun người.

- Ngươi là đồ hung thần, nghịch thiên hành sự, tru sát người vô tội, ắt bị trời trừng phạt.

- Lão tổ ơi lão tổ, sao ngài không đi ra nói câu nào?

Chẳng lẽ ngài cứ để tộc chúng ta bị hủy diệt như thế sao?

- Đúng thế lão tổ tông, khi nào ngài mới ra nói chuyện thế?

Nhiều tu sĩ cổ tộc Tổ cảnh đang gào thét đinh tai nhức óc, họ muốn gọi lão tổ của họ ra.

- Họ Sở, ngươi chính là tên tội ác tày trời.

Trước ngươi đã hãm hại lão tổ Đông Phương Vân Lạc của chúng ta, giờ lại diệt người của cổ tộc Đông Phương.

Ngươi sẽ không được chết tử tế!

- Sở hung đồ, ngươi sẽ không được chết yên lành đâu!

Đủ các loại thanh âm đại đạo bay đầy không gian.

Tin tức Đông Phương Vân Lạc gặp nạn mấy năm trước chưa triệt đểtruyền ra.

Đa số đệ tử cổ tộc Đông Phương còn không biết tin này.

Hôm nay, bọn họ mới biết một trong hai lão tổ đã mất rồi.

Bị cái tên cực kỳ hung ác kia đánh chết.

Sự hốt hoảng bi thương tràn ngập khắp các tòa thành của cổ tộc Đông Phương.

Hầu như tất cả mọi người đều bị dọa sợ không nói nên lời.

Sở Mặc đến một tòa thành, giọng nói bình tĩnh nhưng khiến người ta sợ hãi:

- Tiễn các ngươi đi luân hồi nhé!

Sau khi Sở Mặc san bằng mười bảy tòa thành lớn của cổ tộc Đông Phương, Đông Phương Hằng Thái trốn trong tối không nhịn được nữa.

Lão rống lên, đồng thời xuất ra mười mấy pháp khí cùng một lúc, trực tiếp dịch chuyển tới đánh giết Sở Mặc.

Cả vòm trời đã bị đánh gần như sập xuống.

Một kích trong lúc tức giận của Thái thượng rất kinh khủng, huống chi nó còn dồn hầu hét toàn bộ tinh thần khí cũng như sức mạnh của Đông Phương Hằng Thái.

Nếu dính kích này, chắc chắn Sở Mặc sẽ bị đánh chết.

Sở Mặc đã chuẩn bị từ trước, hắn cười giễu cợt, thân hình tiêu thấttrong nháy mắt.

Công kích quét ngang trời kia mất đi mục tiêu, lại đánh vào mặt đất của gia tộc Đông Phương, nháy mắt, toàn bộ mọi thứ ở chỗ đó bị tiêu diệt, không còn nhìn thấy cái gì nữa.

Núi đồi, bình nguyên, sông hồ, biển rộng đều biến mất.

Sức mạnh kia khiến trời long đất lở.

Đến lúc nó tan hết, trong vòng trên dưới một trăm tỉ dặm đã bị chôn vùi, chỉ còn lại một cái hố sâu không đáy.

Một cái hố rộng đến cả tỉ dặm.

Cái hố tối như mực, như một con quái thủ mở cái miệng đen ngòm để cắn người.

Đông Phương Hằng Thái xuất hiện trong hư không, trong đầu lão lại vang lên từng tiếng đạo hiệu.

- Vô Lượng Thiên Tôn!

- Vô Lượng Thiên Tôn!

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Mỗi một tiếng lại khiến lão bị thương nặng thêm một phần.

Đông Phương Hằng Thái phun ra tiên huyết, ngửa mặt lên trời hét:

- Không công bằng.

Thái Thượng Vô Cực, dựa vào cái gì mà ngài làm như thế!

Một ánh sáng đỏ ngòm lại quét ngang bầu trời còn đang hỗn độn.

Tốc độ của nó nhanh đến mức khó tin, nhanh hơn tốc độ ánh sáng cả nghìn lần.

Loáng cái nó đã đến trước mặt Đông Phương Hằng Thái, không bị ngăn trở chút nào.

Đông Phương Hằng Thái còn đang rít lên thì im bặt.

Còn sót lại chỉ là tiếng hét như một con gà bị bóp cổ.

Lão phun ra rất nhiều máu.

Đạohạnh mênh mông đã bị sụp đổ trong thời khắc này.

Thân ảnh của Sở Mặc xuất hiện trước mặt Đông Phương Hằng Thái với tốc độ nhanh không tưởng, cứ như quỷ vậy.

-----o0o-----

Chương 2181: Lại chém Thái thượng (2)

Chương 2181: Lại chém Thái thượng (2)

Thương Khung Thần Giám trực tiếp trấn áp lão.

Sở Mặc cầm lấy đầu lão, sau đó tiếp tục hành tẩu trên lãnh địa của cổ tộc Đông Phương.

Còn rất là nhiều tòa thành đó.

Cổ tộc Đông Phương có hơn một ngàn tòa thành lớn.

Trong mấy ngày vừa qua, Sở Mặc đã hủy diệt hơn tám trăm tòa.

Mỗi chỗ hắn đi qua, toàn bộ sinh linh đều tiến nhập luân hồi.

Sở Mặc không biết đã tiêu diệt bao nhiêu sinh linh.

Thí Thiên trong tay hắn đỏ hơn, trông càng yêu dị, cứ như một lưỡi máu di động.

Sát khí của nó đủ để khiến tu sĩ Tổ cảnh tâm thần rung động, chịu đả kích lớn.

Cây đao này uống rất nhiều máu rồi.

Hơn tám trăm tòa thành bị phá hủy, có thể nói, khí số của cổ tộc Đông Phương đã bị Sở Mặc phá vỡ.

Dù Sở Mặc dừng tay thì cổ tộc Đông Phương cũng sẽ thành gia tộc mạt hạng, hạng hai hạng ba thôi.

Quy luật luân hồi tàn khốc khiến bọnhọ không có khả năng trở mình.

Còn đối với Sở Mặc, giết chóc như thế này chưa đủ để bù đắp cho những oan hồn của Vương tộc Sở thị khi xưa.

Năm xưa vô số đệ tử đã bị tính kế.

Cổ tộc Đông Phương có hơn một ngàn tòa thành lớn.

Chưa kể đến các thành nhỏ hơn.

Cổ tộc Đông Phương so với Vương tộc thì chỉ như con kiến, không đáng nhắc tới.

Căn cứ vào bản chép tay của lão bộc và một số kí ức còn sót lại, Sở Mặc biết năm xưa, sau khi Tự tổ vẫn lạc, gia tộc còn bốn tu sĩ Tháithượng nữa, nhưng ba người đã biến mất.

Lão bộc không biết chuyện cấp cao như vậy, chỉ có thể suy đoán về các đại nhân vật trong Vương tộc, sau đó ghi lại.

Vì có khả năng, ba vị kia biến mất thần bí như thế là vì đi tìm con đường trong truyền thuyết.

Căn cứ ký ức mà Sở Mặc thức tỉnh, Sở Mặc cũng không có nhiều ấn tượng với ba vị Cổ tổ đó lắm.

Trước khi Sở công tử xuất hiện, các cổ tộc có quan hệ khá thân thiết với Vương tộc nên bọn họ đều biết Vương tộc chỉ còn một Thái thượng.

Vì thế bọn họ mới dám to gan, mười mấy Cổ tổ của mười ba gia tộc liên thủ tiêu diệt toàn bộ Vương tộc Sở thị trong một đêm.

Việc bọn họ đã làm dù chết một trăm lần cũng không đền hết tội.

Cổ tộc Đông Phương chỉ là khởi đầu mà thôi.

Sở Mặc cũng không lo lắng lắm về đám sinh linh Khôi Địa kia.

Thái thượng Cổ tổ của Khôi Địa không thể vượt qua những cái khe kia để đi vào, tối đa chỉ có sinh linh Tổ cảnh vào được thôi.

Dù các cổ tộc của thông đạo bị diệt hết thì Sở Mặc có lòng tin đánh đuổi được đám sinh linh Khôi Địa kia.

Sở Mặc tiếp tục con đường báo thù của hắn, một đường giết hơn chín trăm toà thành.

Tòa cổ thành cuối cùng không còn một bóng người.

Toàn bộ đệ tử đã chạy trốn.

Bọn họ trốn đi, không dám dừng lại ở các thành lớn.

Chủ thành, thành lớn, rồi thành thị trung, thành thị nhỏ...

đều nhận được tin, lần đầu tiên các đệ tử của cổ tộc Đông Phương trốn với quy mô lớn thế này.

Bọn họ bị sợ vỡ mật, liều mạng trốn càng xa Vương tộc càng tốt.

Sở Mặc không thèm để ý.

Sau khi hơn một ngàn tòa chủ thành bị sụp đổ, hắn cầm đầu của Đông Phương Hằng Thái bay về Vương tộc Sở thị.

Lúc này, tính ra hắn mới chỉ ly khai Vương tộc ngắn ngủi có năm ngày.

Mà đấyà Sở Mặc cũng không đặc biệt chú ý thời gian.

Hắn để rất nhiều thời gian cho bọn họ chạy trốn.

Không phải hắn mềm lòng mà hắn muốn những người đó cảm nhận loại sợ hãi đến tuyệt vọng này.

Gì mà ai làm người đó chịu chứ?

Năm đó vô số đệ tử của Vương tộc có trêu chọc ai đâu.

Đám đệ tử kia thoạt nhìn vô tội, thậm chí đến chết cũng không biết mình vì sao phải chết.

Nhưng biết bao năm qua, bọn họ nhờ uống máu của Vương tộc Sở thị mà trở nên hùng mạnh.

Chỉ vì nguyên nhân này cũng để họ không thoát được tội rồi.

Lúc đầu Đông Phương Hằng Thái còn chửi bới Sở Mặc, nhưng cuối cùng, lão cũng chẳng còn hơi sức mắng người nữa.

Lão bị thủ đoạn của Sở Mặc làm cho không nói nên lời.

- Ngươi thấy tay ta đầy máu tanh ư?

Đông Phương Hằng Thái, ngươi có nhớ năm đó ngươi giết biết bao đệ tử của Vương tộc ta không?

Chẳng lẽ trong đầu ngươi không có tí ký ức nào sao?

Ngươi có nhớ bao nhiêu sinh linh, bị một kích của ngươi sau đó trở thành một oan hồn đầy oan niệm không?

Sở Mặc cầm đầu Đông Phương Hằng Thái, lạnh lùng hỏi.

Đông Phương Hằng Thái cắn răng nói:

- Ngươi khác gì bọn ta năm đó chứ.

- Ha ha ha...

Sở Mặc cười to.

- Đúng vậy, chẳng khác gì cả.

- Vậy ngươi có tư cách gì mà chỉ trích ta?

Đông Phương Hằng Thái nghiến răng nói.

- Ta không chỉ trích ngươi, ta chỉ hỏi ngươi quên hay chưa thôi.

Sở Mặc từ tốn nói.

- Ta cảm thấy chuyện ta đang làm rất tốt.

Sao, ngươi có thể dùng thủ đoạn như vậy nhưng không cho người khác dùng sao?

Chẳng lẽ chỉ mình các ngươi có lý à.

- Tay ngươi cũng đầy máu.

Ngươi là một tên hung thủ, sát nhân hàng loạt.

Đông Phương Hằng Thái rống giận.

Sở Mặc cười cười:

- Ừ đúng rồi, ngươi nói quá đúng.

Bất quá, ngươi có ý kiến gì nào?

- Ngươi sẽ không có kết quả tốt.

Đông Phương Hằng Thái khẽ rít qua kẽ răng, nhắm mắt lại.

- Ồ, ta chờ đó.

Oan oan tương báo.

Ta sẽ chờ hậu nhân của mười ba tộc các ngươi tới giết ta.

Ta sẽ chờ bọn họ phá vỡ gia tộc của ta.

Việc ta làm, ta không hối hận.

Các ngươi cũng không cần hối hận về việc mình làm năm đó, bởi vì đã làm rồi, thì không có tư cách hối hận nữa.

Sở Mặc nhàn nhạt nói, nhìn bầu trời đỏ sậm sau lưng.

Đông Phương Hằng Thái ngây dại.

Lão đâu nói được gì.

Sở Mặc côn đồ như vậy, không sợ tất cả các cổ tộc trả thù.

Dù là Đông Phương Hằng Thái tung hoành ngang dọc biết bao năm tháng, nghe lời nói quyết tuyệt như vậy cũng bị á khẩu, không trả lời được.

Cuối cùng, lão chỉ có thể lẩm bẩm:

- Hy vọng ngươi có thể nói được làm được, đến lúc đó đừng hối hận.

Lúc này Sở Mặc lười để ý đến lão.

Trong Vương tộc Sở thị, pháp trận kinh khủng vẫn đang vận hành.

Tám phần mười tu sĩ đã bỏ mạng, số còn lại đang khổ chiến.

Dù trên người họ có pháp khí cường đại bảo vệ nhưng vẫn khó mà thoát được pháp trận khủng khiếp phía dưới.

Những người còn sống này trơ mắt nhìn cây cột thứ hai được dựng lên gần ranh giới phế tích, sau đó, phía trên có thêm một cái đầu người.

Khi nhìn thấy rõ, bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng.

Vì cái đầu đó là đầu của Đông Phương Hằng Thái.

Lão tổ thứ hai, Thái thượng Cổ tổ của gia tộc Đông Phương.

Thế mà lại bị người ta đóng cọc vào đầu thế kia.

Đông Phương Thắng được vài pháp khí cổ cường đại bảo vệ, không thụ thương nhiều nhưng hiện giờ cũng lộ vẻ tuyệt vọng.

-----o0o-----

Chương 2182: Ai nói ta là chính nhân quân tử?

Chương 2182: Ai nói ta là chính nhân quân tử?

Trên một cột cờ khác, Đông Phương Vân Lạc mở mắt, nhìn thấy Đông Phương Hằng Thái.

Mặc dù lão căm hận tất cả mọi người nhưng giờ khắc này, lão vẫn không tránh được cảm giác thê lương.

Trước đây, lão mắng chửi bọn họ, giờ lại không nói được câu nào.

Đông Phương Hằng Thái cũng nhìn thấy Đông Phương Vân Lạc, ánh mắt lão lộ vẻ bi thương:

- Không nghĩ tới... ngươi lại thành thế này...- Chẳng mấy mà đến lượt ngươi thôi.

Đông Phương Vân Lạc không phải cố ý nói móc, mà giọng nói đầy sự thương cảm.

Đông Phương Hằng Thái nhìn Sở Mặc khoanh chân ngồi trên trời, cắn răng nói:

- Ta nguyện ý dùng toàn bộ tài phú của gia tộc Đông Phương để đổi cho chúng ta được chết thống khoái.

Ngoại trừ hai bọn ta, không ai tìm được những tài sản kia đâu.

Đông Phương Vân Lạc cả giận nói:

- Ngươi điên rồi sao?

Chết thì chết có gì mà sợ.

Ngươi đưa hếtthảy tài sản cho hắn thì hậu nhân của chúng ta làm thế nào?

Đám hậu nhân trong miệng Đông Phương Vân Lạc hiện còn đang bị pháp trận vây ở ngoài, không hay biết gì.

Đông Phương Hằng Thái nhìn Đông Phương Vân Lạc, cười sầu thảm:

- Hậu nhân á?

Ngươi nghĩ mấy ngày vừa qua tên tiểu súc sinh này đã làm chứ?

Chúng ta đâu còn hậu nhân nữa.

- Hắn làm gì?

Đông Phương Vân Lạc trợn mắt, nhìn chằm chằm Sở Mặc hỏi:

- Ngươi đã làm cái gì rồi?

Sở Mặc không đáp, trực tiếp vận huyền công, lấy Hỗn Độn Hồng Lô, Tam muội chân hỏa bắt đầu luyện hóa đầu của Đông Phương Hằng Thái.

- A...

Cảm giác đau đớn khi bị rút mất nguyên thần khiến Đông Phương Hằng Thái phải hét lên.

Dù là người có ý chí kiên cường cũng khó mà chống đỡ được loại đau khổ này.

- Ngươi làm gì thế?

Mặc công tử, việc ai làm người nấy chịu.

Năm xưa người hủy đi Vương tộc Sở thị là Thái thượng Cổ tổ của mười ba cổ tộc.

Dựa vào cái gì ngươi đổ hết lửa giận lên đầu những người vô tội chứ?

Như thế thì khác gì bọn ta đâu.

Lâu lắm rồi Đông Phương Vân Lạc không kích động như thế.

Từ khi lão chấp nhận số phận, lão đã triệt để từ bỏ mọi thứ, thậm chí, nhìn thấy Đông Phương Thắng, lão còn chẳng buồn nhận mình là tổ tiên của cổ tộc Đông Phương.

Nhưng sâu trong nội tâm, lão vẫn suy nghĩ cho gia tộc, dù gì lão cũng là một trong những lão tổ tông của gia tộc khổng lồ kia.

Cốt nhục tình thân đâu thể dễ dàng vứt bỏ, mà thực tế, muốn dứt bỏ cũng khôngđược.

Hơn nữa chỉ có hậu nhân mới giúp ý chí của lão được tồn tại vĩnh viễn.

Tính cách, tính tình của lão cũng chỉ có thể biểu hiện qua hậu nhân thôi.

Còn hậu nhân thì mãi mãi lão không chết.

Giọng điệu của lão cực giống với giọng Đông Phương Vân Lạc.

Lão tự thừa nhận mình là hung thủ, muốn gom hết trách nhiệm vào mình.

Chẳng qua trên đời nào có mấy sự công bằng.

Giống như trăm vạn năm trước, đệ tử Vương tộc cũng đâu trêu chọc ai, thế mà họ vẫn gặp đại kiếp bị diệt hết trong chớp mắt.

Sở Mặc lười nhìn Đông Phương VânLạc, vẫn tiếp tục luyện hóa đầu của Đông Phương Hằng Thái.

Lão Hoàng đi theo Sở Mặc càn quét ngàn tòa cổ thành của gia tộc Đông Phương, cũng phát tiết được rất nhiều hận ý.

Hiện tại, nó yên lặng đứng sau Sở Mặc, nghe thấy Đông Phương Vân Lạc nói, nó ngẩng đầu, ánh mắt nhìn lão tràn đầy vẻ khinh bỉ.

Khóe miệng Đông Phương Vân Lạc co quắp.

Nguyên thần của lão đã bị suy nhược đến tận cùng nhưng lão vẫn gầm gừ:

- Sở Mặc, ngươi nói đi.

Ngươi làm như thế thì khác gì việc chúng ta làm năm xưa chứ?

Hiện tại chúng ta bị phạt là đúng tội nhưng con cháu của chúng ta đâu trêu gì ngươi, sao ngươi lại không thể tha cho họmột con đường sống chứ?

Lúc này, lão bộc vô thanh vô tức xuất hiện bên người Sở Mặc.

Lão bộc nhìn có vẻ trẻ hơn rất nhiều, chỉ khoảng trên dưới năm mươi tuổi, mặt lão đỏ lừ, đầu tóc ngay ngắn, quần áo gọn gàng, cử chỉ ưu nhã.

Lão bình tĩnh nhìn Đông Phương Vân Lạc nói:

- Trăm vạn năm trước, khi già trẻ lớn bé, rồi phụ nữ cầu xin, các ngươi có từng nghĩ đến việc tha cho họ không?

Sau khi Vương tộc bị hủy diệt, các ngươi cũng có tha cho các đệ tử quay về phế tích để bái tế không?

Các ngươi nói những người kia vô tội, thế đã có ai nghĩ đến những người ở Vương tộc cũng vô tội hay chưa?

Có ai từng nghĩ tha chongười Vương tộc hay chưa?

Đông Phương Vân Lạc nghẹn lời, lắp bắp:

- Cái này... không giống nhau.

Chúng ta làm sai thì hôm nay chúng ta chịu tội.

Nhưng Mặc công tử là chính nhân quân tử, sao có thể làm loại chuyện thế này chứ?

- Ai bảo ngươi ta là quân tử chứ?

Sở Mặc đột nhiên ngẩng đầu, tựa tiếu phi tiếu nhìn Đông Phương Vân Lạc:

- Hơn nữa có phải trong mắt ngươi, đám quân tử thì đều đáng chết, đáng bị giết sạch, không được phép báo thù rửa hận.

Sau đó lại chỉ vìmột câu oan oan tương báo mà phải buông tha.

Ngươi nghĩ thế phải không?

Lão bộc thở dài:

- Bỏ qua cho bọn họ thì ai đi an ủi vô số oan hồn lúc trước đây?

Đám người bị vây trong pháp trận trợn tròn mắt, nhất là Đông Phương Thắng.

Ông không nhịn được chảy huyết lệ, lớn tiếng khóc lên.

Các đệ tử của cổ tộc Đông Phương cũng khóc theo, còn có người điên cuồng chửi bới Sở Mặc.

- Sở Mặc, ngươi chính là ác ma, là súc sinh!

- Chúng ta là người vô tội.

Thế mà ngươi nhẫn tâm giết cả phụ nữ, già trẻ lớn bé!

- Ngươi làm như thế chắc chắn sẽ bị trời phạt!

Sở Mặc bình tĩnh vung tay lên, nháy mắt dịch chuyển vô số pháp trận.

Các pháp trận vốnkhủng bố nay còn kinh khủng hơn.

Những người ở trong như bị bao vây bởi cơn hồng thủy, lập tức đều biến mấtkhông còn tiếng động.

Việc bọn họ có thể làm chỉ là dựa vào pháp khí cố gắng kéo dài chút hơi tàn.

Không ai còn hơi sức đâu gây phiền phức nữa.

Đông Phương Hằng Thái vừa kêu rên vừa nói:

- Mặc công tử, ngươi có đồng ý với đề nghị của ta hay không?

Ánh mắt Đông Phương Vân Lạc trở nên đờ đẫn.

Đôi mắt chảy ra huyết lệ, lão đột nhiên cười rộ lên:

- Nhân quả tuần hoàn, đúng là báo ứng!

Thiên đạo luân hồi à...

Hằng Thái, cần gì phải làm thế.

Hiện tại muốn chết nhanh làm gì.

Cứ ở trên cái cọc này, nhìn bên cạnh có thêm hàng xóm mới, không chừngmột ngày nào đó, Mặc công tử gặp kiếp nạn bị người ta giết chết, như thế chẳng phải chúng ta yên tâm nhắm mắt hay sao.

- Hắn mà gặp nạn á?

Đông phương Thái Thượng Vô Cực rồi vị Phật đà ở tây phương cũng đứng về phía hắn, sao hắn có thể gặp nguy hiểm gì được.

Đông Phương Hằng Thái đau thương nói:

- Thái thượng như chúng ta, trước mặt hai vị đó chẳng là cái gì cả.

Mọt khi chúng ta chống lại Sở Mặc, hai vị kia sẽ xuất thủ can thiệp.

Bằng không ngươi nghĩ chỉ vì một Mặc công tử trở về từ luân hồi kia lại có thể động vào tất cả cổ tộc trong thông đạo sao, chuyện cười à...

-----o0o-----

Chương 2183: Ma vương hay vĩ nhân (1)

Chương 2183: Ma vương hay vĩ nhân (1)

Đông Phương Vân Lạc cũng biết chuyện này, mặt lão hiện sát khí, nói:

- Hai vị tồn tại kia rõ ràng muốn thay đổi thông đạo mà.

Bọn họ thật độc ác!

Lão bộc đứng sau Sở Mặc, ưu nhã nói:

- Từ vạn cổ tới nay cũng chỉ có các ngươi là đặc biệt ngoan ngoãn à.

Đông Phương Hằng Thái và Đông Phương Vân Lạc nhịn không được trầm mặc.

Đúng thế, bọn họ còn độc ác hơn.

Từ xưa tới nay, có vô số sinh linh đã chết trong tay bọn họ nhưng bọn họ chưa bao giờ nghĩ mình làm gì quá đáng, càng không quan tâm xem người chết kia nghĩ gì.

Chỉ là một con kiến, chết thì thôi, chẳng làm sao cả.

Trong mắt Thái thượng, tất cả sinh linh trong thế gian đều là giun dế, chẳng khác gì chuyện vặt.

Sở Mặc không nhiều lời thế, hắn toàn tâm luyện hóa đầu Đông Phương Hằng Thái, rút hết nguyên thần của lão rót vào mảnh đất phế tích.

Chẳng những hắn muốn trùng kiến nơi này mà còn muốn đem toàn bộ năng lượng của các Thái thượng đã hủy diệt nơi đây thành nguồn sứcmạnh biến vùng đất Vương tộc thành một bảo địa chân chính.

Đồng thời, hắn cũng dùng một phần nguyên thần của Đông Phương Hằng Thái cho vào pháp trận, khiến chúng vận hành mạnh mẽ hơn.

Đông Phương Hằng Thái chửi ông trời, chửi Sở Mặc, chửi cả Vương tộc Sở thị rồi vạn thảy chúng sinh, chẳng khác Đông Phương Vân Lạc lúc trước là bao.

Hiện tại, Đông Phương Vân Lạc không nói gì, mặc kệ Đông Phương Hằng Thá, lão nhắm mắt lại, nhìn như đang ngủ.

Chấp nhận số mệnh sao?

Cũng không hẳn, chẳng qua thời điểm này, dù là từng là chúa tể như bọn họ cũng không có cách cải biến vận mệnh của mình thôi.

Phản kháng sao?

Lấy gì mà phản kháng chứ?

Có chống lại cũng chỉ nhận được sự đối đãi ác liệt hơn mà thôi.

Những người sống sót trong pháp trận càng ngày càng ít.

Một vạn người giờ còn lại không tới hai mươi người.

Những người này đều là tu sĩ Tổ cảnh cao cấp nhất, trên người có pháp khí cổ xưa cường đại.

Nhưng hiện tại, bọn họ cũng sắp buông xuôirồi.

Vì họ không nhìn thấy bất cứ một hy vọng sống nào hết.

Một tòa thành mới được xây trên mảnh phế tích của Vương tộc.

Đối với các tòa thành lớn của cổ tộc trong thông đạo thì thành này khá là bé nhỏ, không so được với các thành trong thế tục của phàm nhân, nó chỉ chứa được khoảng một triệu người.

Nhưng hiện tại tòa thành này đã đáp ứng đủ nhu cầu của Sở Mặc.

Hắn vẫn luôn có suy nghĩ mang những người thân của hắn tới nơi này.

Đương nhiên, điểm này không phải điểm cuối cùng.

Xây dựng tòa thành mới ở phế tích không phải chỉ để người thân của Sở Mặc đến nơi có chỗ cư trú và tu luyện tốt, mà còn để tuyên cáo vớithông đạo: Vương tộc Sở thị đã trở lại.

Chúng ta ở đây, tất cả chúng ta đều đang ở trên mảnh đất này.

Sau đó, hắn muốn để các cổ tộc đối nghịch kia phải mở mắt nhìn Vương tộc Sở thị quật khởi một lần nữa.

Mà sự quật khởi của Vương tộc sẽ đồng nghĩa với sự sụp đổ của mười ba cổ tộc.

Sở Mặc muốn để họ phải chấp nhận chuyện này không thể thay đổi được, để họ phải thống hận hắn nhưng lại không làm gì được hắn.

Sở Mặc cũng không tính sẽ ở mãi nơi này.

Khi chấm dứt ân oán với toàn bộ thông đạo, hắn sẽ đi tìm con đường kia, mang theo tất cả thânnhân, bằng hữu của hắn ly khai khỏi thế giới này.

Nên hắn chẳng hề sợ cái gì oan oan tương báo.

Nếu muốn báo thù rửa hận, muốn giết chết Mặc công tử thì cũng phải xem có bản lĩnh hay không.

Sở Mặc không biết tương lai có ai có năng lực này hay không, hắn cũng chẳng để ý lắm.

Nhưng hắn sẽ không cho bất cứ kẻ nào có cơ hội như vậy.

Từ hành động của Thái Thượng Vô Cực và Phật đà, hắn đã có được một số gợi ý.

Hắn chính là yếu tố then chốt nếu muốn ly khai thế giớinày, đi tìm con đường trong truyền thuyết, thế giới vĩnh hằng kia.

Nếu không sao người không màng thế sự như Thái thượng cùng Phật đà lại có thể giúp hắn trấn áp Thái thượng lão tổ của các cổ tộc được.

Có một vài việc, không cần nói rõ mà cần chính bản thân đi tìm hiểu.

Hầu tử từng lén nói cho Sở Mặc biết nó mang về mấy ngàn miếng bàn đào nhưng nó không nói cho ai.

Vì thế, Sở Mặc cũng đoán thêm được nhiều điều.

Và cũng vì thế mà hắn không cố kỵ, đi báo thù cho tất cả thân nhân chết oan, thoải mái đối mặt với uy hiếp của Đông Phương Hằng Thái vàĐông Phương Vân Lạc.

Toàn bộ những người đi theo Sở Mặc đều đang ở trong tòa thành mới xây này.

Mỗi người ở đây đều an tâm tu luyện, thậm chí không cần tài nguyên gì vì tinh khí ở phế tích này đủ để họ dùng bế quan trong cả vạn năm.

Lúc này mới chỉ có một nửa sức mạnh nguyên thần của Thái thượng thôi, sau này còn nhiều nữa, chính Sở Mặc đã nói như vậy.

Vì thế, Sở Mặc dứt khoát cự tuyệt yêu cầu của Đông Phương Hằng Thái, chỉ ngồi luyện hóa liên tục đầu lão thôi.

Muốn mắng, cứ tự nhiên nhé.

Một cái đầu lâu bị phong ấn mắng người cũng chẳng làm sao.

Còn trong pháp trận, chỉ còn chưa đến năm người.

Đông Phương Thắng còn đang khổ cực chống đỡ, ông đã mất đi hy vọng sống, chỉ thầm nghĩ cố gắng kiên trì để có thể nhìn xem có người đến cho tên ác ma kia có kết cục không tốt hay không.

Nhưng hy vọng này có chút xa vời.

Cổ tộc Đông Phương tan vỡ đã khiến người trong thông đạo chấn động.

Tin tức này truyền đi với tốc độ ánh sáng, còn nhanh hơn cả tin đệ tử cổ tộc Đông Phương chạy loạn.

Trong một thời gian ngắn, hầu như toàn bộ người trong thông đạo đều biết tin này.

Mười hai cổ tộc khác phẫn nộ, giận không kiềm được, kịch liệt lên án Sở Mặc.

Tin tức truyền ra nhiều đến nỗi có thể dùng để nói trong một ngàn năm.

Còn tất cả các sinh linh khác thì lại có tâm lý xem trò vui, hưng phấn không thôi, thậm chí còn cảm giác nhiệt huyết sôi trào.

Từ muôn đời nay làm gì có ai dám khiêu khích các cổ tộc đỉnh cấp như vậy đâu chứ?

Chớ nói lại khiêu chiến cùng một lúc mười ba cổ tộc.

Đúng là tự tìm chết, muốn là kẻ địch của cả thế gian mà.

Rốt cuộc Sở công tử là ai?

Năm xưa tại sao Vương tộc Sở thị lại bị hủy diệt?

Người hiện tại trong phế tích chính là Sở công tử thật sao?

Đủ loại suy đoán lan tràn như măng mọc sau mưa.

Nhiều đệ tử của cổ tộc Đông Phương trốn được ra ngoài, còn trên lãnh thổ của gia tộc Đông Phương đã không còn đệ tử nào nữa.

Chính bọn họ là người đã truyền tin ra.

- Sở Mặc chính là một tên ác quỷ chân chính.

- Hắn đầu đội trời, chân đạp đất; hắn có ba đầu sáu tay; hắn có thần thông có thể hủy diệt một chủ thành trong nháy mắt...

- Hai vị Cổ tổ Thái thượng của gia tộc Đông Phương đều đã bị Sở Mặc chặt đầu.

- Chuyện này là thật, đầu của hai vị kia đã bị Sở Mặc mang về cắm trên cọc ở phế tích, ngày đêm luyện hóa...

-----o0o-----

Chương 2184: Ma vương hay vĩ nhân (2)

Chương 2184: Ma vương hay vĩ nhân (2)

- Sở Mặc là đại ma vương, khủng bố đến mức ăn được thịt người.

Tin tức lan tràn.

Ngay cả sinh linh Khôi Địa đang xâm lấn thông đạocũng biết thông đạo có một đại ma vương.

Thật ra cổ tộc Đông Phương vẫn còn một bộ phận nòng cốt, một nhóm con em vẫn đang chiến đấu với sinh linh Khôi Địa.

Đối mặt với tình cảnh bi thảm của gia tộc, nhóm con em này rống giận:

- Chúng ta đang vật lộn với đám sinh linh Khôi Địa, tên Sở Mặc kia lại ở sau lưng hủy gia viên của chúng ta, giết sạch người thân của chúng ta.

Hắn không phải là người, nhất định phải trừng phạt thật nghiêm khắc.

Rất nhanh có người đứng về phe họ, hầu như là người của mười hai cổ tộc còn lại.

Đám người lên tiếng ủng họ cũng là chủ lực chống sinh linh Khôi Địa, đương nhiên, đối tượng chịu chết vẫn là những người trên Phong thần bảng.

- Không thể để cho anh hùng đổ máu rồi còn phải rơi lệ.

- Nhất định phải giết chết đại ma vương Sở Mặc!

- Sở Mặc phải chết!

Mặc dù bây giờ chỉ có một nhà Đông Phương gặp nạn nhưng ai biết đối tượng Sở Mặc hạ thủ tiếp theo là ai?

Nhất là những cổ tộc gầnVương tộc Sở thị lại càng bất an hơn.

Các trưởng lão đều cầu xin lão tổ xuất sơn, trấn áp Sở Mặc.

Dưới cái nhìn của họ, Sở Mặc dù có thể lấy đầu của một hai Thái thượng nhưng có mạnh đến đâu thì tuyệt đối không đánh lại được Thái thượng Cổ tổ mười hai nhà liên kết.

Nhưng bọn họ lại phải thất vọng, tất cả Thái thượng của mười hai gia tộc lại trầm mặc, không một ai đứng ra nói chuyện, càng không giải thích điều gì.

- Lẽ nào lão tổ đã bỏ chúng ta mà đi?

Sở Mặc có thể tru diệt cả Thái thượng, ai có thể là đối thủ của hắn chứ?

- Chúng ta đang chống lại sinh linh Khôi Địa, hắn lại đánh lén sau lưng.

Cuộc sống không thể như vậy được, phải nghĩa cách giết Sở Mặc.

Đủ mọi loại bán tán, sau khi tranh luận đến mức cao nhất đã có đột phá, tin tức từ chiến trường cổ tộc Đông Phương được truyền ra.

Một con em nòng cốt có thân phận địa vị của gia tộc Đông Phương đã đứng ra đàm phán với sinh linh Khôi Địa.

Gã dùng một lượng lớn tài nguyên để mua đám sinh linh Khôi Địa, sau đó đình chiến toàn diện.

Vài ngày sau, vô số sinh linh Khôi Địa bắt đầu tiến tới phế tích Vương tộc Sở thị.

Sự kiện này khiến rất nhiều người trong thông đạohoảng sợ.

Chuyện gì thế này?

Không phải tu sĩ trong thông đạo là kẻ thù không đội trời chung với sinh linh Khôi Địa hay sao?

Thù hận giữa hai bên còn cao hơn cả thù hận giữa Vương tộc và mười ba cổ tộc ý chứ.

Con trai trưởng của cổ tộc Đông Phương làm như vậy không sợ khiến nhân thần cộng phẫn hay sao?

Thực tế cũng không như tưởng tượng.

Sau khi đình chiến, người của gia tộc Đông Phương cung cấp nhiều tài nguyên cấp cao cho sinh linh Khôi Địa, sau đó dùng cái giá cao nhất, yêu cầu sinh linh Khôi Địa lấyđầu Sở Mặc, hủy diệt Vương tộc thì toàn bộ cổ tộc Đông Phương sẽ dùng toàn bộ lãnh thổ, tài phú đưa cho đám sinh linh này.

Điều kiện này quá điên cuồng.

Một cổ tộc khổng lồ, có lãnh thổ rộng lớn, tài nguyên khiến người ta đỏ mắt.

Thế mà lại dám đưa hết cho kẻ thù truyền kiếp như sinh linh Khôi Địa chỉ để giết Sở Mặc, diệt Vương tộc Sở thị thêm một lần.

Từ đó có thể thấy oán thù song phương đã cao hơn cả cừu hận giữa tu sĩ thông đạo và sinh linh Khôi Địa rồi.

Đến lúc này, sự thật trăm vạn năm về trước đột nhiên sáng tỏ.

Baogồm cả nguyên nhân vì sao Vương tộc Sở thị bị hủy diệt.

Không phải do Đại tổ phẫn nộ mà là âm mưu của mười ba cổ tộc.

- Bọn họ đúng là một đám tiểu nhân vô sỉ!

Bọn họ là ai, bọn họ chính là đám lão tổ Thái thượng của mười ba cổ tộc kia đấy.

- Trăm vạn năm trước Vương tộc Sở thị xuất hiện một thiên tài chân chính.

Người đó là Sở Mặc, được xưng tụng là Sở công tử cái thế vô song hay Mặc công tử.

Hắn là thiên tài chân chính cũng là một người khiêm tốn.

Hắn là một người tốt bụng, thương hại đám sinh linh trên Phong thần bảng, cho rằng vạn vật chúng sinh đều bình đẳng, không có lí nào mà có nhóm bị khống chế vô sỉ như thế.

Đây chính là sỉ nhục lớncủa giới tu hành.

- Mặc công tử nghiên cứu rất nhiều năm, cuối cùng cũng nghiên cứu ra cách phá giải Phong thần bảng, hắn có thể chém đứt thần cách của sinh linh trên Phong thần bảng.

Hắn có thể giúp họ tự do.

Nguyên bản, hắn trở thành người vĩ đại nhất của thông đạo.

Nhưng hành động của hắn lại gây tổn hại lợi ích cho các gia tộc chưởng quản lệnh bài Phong thần, dao động căn cơ của họ.

Vì thế, thiên tài vĩ đại bị hãm hại.

Sau nhiều năm yên lặng, cuối cùng Sở Sở cũng xuất thủ.

Nàng đưa ra những tin tức này để những người trong thông đạo không u mê nữa.

Chiêu này quá độc ác nhưng lại rất đúng lúc.

Dưới sự dẫn dắt của con em các cổ tộc, toàn bộ thông đạo đã cực kỳ oán giận Sở Mặc, ngay cả nhiều tu sĩ không rõ chân tướng cho lắm cũng bắt đầu có ấn tượng không tốt với hắn.

Đúng lúc này, Sở Sở xuất thủ.

Giờ nàng cũng đã thức tỉnh, có lại trí nhớ kiếp trước.

Mấy năm nay, nàng đã bí mật liên hệ với Sở Mặc mấy lần nên nắm được khá nhiều, nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần đưa tin.

Mỗi tin tức đều đã suy tính kỹ càng mới thông báo.

Nàng công bố rộng rãi chuyện năm xưa mười ba cổ tộc hợp lực tiêudiệt Vương tộc Sở thị, cả chuyện Sở công tử bị bức tử nữa.

Mười ba cổ tộc vì che đậy chuyện mình làm đã hủy diệt lịch sử, khiến lịch sử của thông đạo bị đứt gãy.

Vô số năm tiếp theo, mười ba cổ tộc lại không ngừng phái người bí mật tiêu diệt đệ tử huyết mạch của Vương tộc.

Ba tin tức này khiến mười ba cổ tộc trở tay không kịp.

Mỗi một tin đều tạo nên một ngòi nổ.

Cái sau mạnh hơn cái trước.

Dù nhiều năm qua chưa có ai cảm thấy mười ba cổ tộc là gia tộc chính nghĩa gì đó nhưng cũng không nghĩ họ là người đại gian đại ác.

Tuy bọn họ nắm Phong thần bảng trong tay nhưng là vì tuân theo mệnh trời thôi.

Nhưng hiện tại, nhờ mấy tin tức Sở Sở đưa ra, các sinh linh bất chợt phát hiện sự thật khác hoàn toàn so với họ tưởng tượng.

Thái thượng Cổ tổ của mười ba cổ tộc lại âm hiểm, độc ác.

Vì lợi ích của bản thân, họ chẳng những bức tử Sở công tử lại đồng loạt ra tay, tiêu diệt Vương tộc Sở thị chỉ trong một đêm.

Sau đó, họ còn vu oan cho một Đại tổ, không tiếc hủy diệt vô số cổ điển, phá hoại lịch sử để che đậy chân tướng.

- Đúng là quá đáng.

Không nghĩ Thái thượng Cổ tổ của mười ba gia tộc lại là người như vậy.

- Bọn họ quá âm hiểm.

Ta vẫn cho rằng đến cảnh giới như họ thì sẽ có lòng dạ rộng lớn.

Đúng là ta quá ngây thơ rồi.

-----o0o-----

Chương 2185: Thông đạo rối loạn

Chương 2185: Thông đạo rối loạn

- Ta vốn nghĩ các sinh linh trên Phong thần bảng rất đáng thương.

Tuy họ xuất thân từ vũ trụ ở tầng dưới nhưng bọn họ cũng đều là thiên tài, khổ cực tu luyện nhiều năm, khó khăn lắm mới thoát khỏi vũ trụ trước để tiến vào tầng cao hơn, kết quả lại không nghĩ bị rơi vào bẫy phía trước.

Vị Sở công tử kia thật vĩ đại, vì giúp đỡ mọi người lại có thể nghiên cứu ra phương pháp chém thần cách.

Người như vậy khiến ta bội phục.

Nếu Sở công tử cần, ta nguyện ý trở thành người theo đuổi của hắn.

- Sở công tử thật sự vĩ đại.

Giờ hắn trở về chắc chắn muốn báo thù.

Cổ tộc Đông Phương lại còn mặt mũi mà kêu gào à?

Lại còn hèn hạ vô sĩ hợp tác với đám Khôi Địa, bọn họ có chết cũng chưa hết tội.

Cũng có nhiều người phản đối tin tức của Sở Sở.

Dù sao, mười ba cổ tộc vẫn có sức mạnh ở thông đạo, vẫn giữ địa vị thống trị nên chẳng mấy chốc đã lên tiếng phản bác.

- Mấy tin này là lời nói vô căn cứ, chỉ là một truyện cười.

- Cổ tổ của mười ba cổ tộc sao có thể làm chuyện như thế được?

- Các lão tổ tông sớm không màng thế sự, bọn họ không muốn cãi cọ nhưng không có nghĩa là có thể để mặc người khác hiểu lầm.

- Hai vị lão tổ của cổ tộc Đông Phương còn đang bế quan.

Chỉ bằng Sở Mặc mà có thể đánh thắng hai vị Thái thượng á?

Chuyện hoang đường như thế mà cũng có người tin, đúng là đồ ngu.

Đáng tiếc, thế giới này có khá nhiều kẻ ngu.

Thanh âm phản đối rất nhiều, khiến người nghe cảm thấy bị lẫn lộn, không biết nên tin ai.

Thế giới thông đạo hỗn loạn.

Mười ba cổ tộc không thể triệt để khống chế hết tất cả các loại nghịluận.

Điều khiến bọn họ tức giận nhất là bọn họ không tìm ra được đến cùng là ai đã truyền tin ra.

Cuối cùng, họ chỉ có thể kết luận là do Sở Mặc thôi.

Sở Mặc chẳng quan tâm, mười ba cổ tộc có hận hắn thế nào nữa hắn cũng chẳng để ý.

Nhưng sau đó, một bản chép tay từ xa xưa nhanh chóng lưu truyền khắp thông đạo, khiến toàn bộ thông đạo bùng nổ.

Bản chép tay này chính là một phần bản chép tay của lão bộc.

Sở Sở chép lại toàn bộ hành vi phạm tội của mười ba cổ tộc, còn chếra rất nhiều bản sao, sai tâm phúc bí mật phân phát ra ngoài.

Tính sát thương của hành động này cực kỳ cường đại.

Vì bản ghi chép rất xác thực, có đầy đủ thời gian địa điểm phát sinh sự việc.

Có thể nói nó là một chứng cứ, chứng minh chẳng những mười ba cổ tộc làm điều ác mà còn ghi lại vô số hành vi phạm tội của họ.

Mỗi hành vi đều khiến người xem phẫn nộ.

Bất cứ người nào còn lương tri, sau khi xem xong nó đều không thể thờ ơ.

Nhất thời, những người bị ghi trong bản chép tay đều bị người ta đuổi đánh như chuột.

Có những người đã chết, có những người trở thànhngười "đức cao trọng vọng" hoặc "quyền cao chức trọng".

Nhưng chẳng liên quan, đều bị phỉ nhổ hết.

Ngay cả nội môn đệ tử trong mười ba cổ tộc cũng không nhịn được tức giận.

- Đây thật sự là chuyện tiền bối của chúng ta làm sao?

Thật sự là gia tộc của chúng ta làm sao?

Tiền bối mà ta từng tôn kính, gia tộc mà ta kiêu ngạo lại là một gia tộc bẩn thỉu như thế.

Sinh trưởng trong một gia tộc như vậy khiến ta thấy hổ thẹn.

- Ta tuyên bố từ giờ sẽ rời khỏi gia tộc Cổ thần ...- Ta tuyên bố từ hôm nay trở đi, ta với gia tộc Hàn Băng không còn quan hệ gì nữa.

- Từ nay về sau ta sẽ không có bất cứ quan hệ gì với gia tộc Lạc Thủy nữa...

- Ta theo...

Từ khi bản chép tay được lưu truyền, toàn bộ thông đạo đại loạn.

Nó khơi ra rất nhiều chuyện.

Chẳng những có chuyện Vương tộc Sở thị bị mười ba cổ tộc liên hợptiêu diệt, lại có rất nhiều chuyện xấu xa của mười ba cổ tộc, đi kèm chứng cứ rõ ràng.

Nhìn qua mấy thứ này không thể làm mười ba cổ tộc bị ảnh hưởng trí mạng, thương cân động cốt nhưng thực tế lại khác.

Trong thế giới loạn lạc này có rất nhiều thế lực muốn thay thế vị trí của mười ba cổ tộc.

Bình thường bọn họ không dám công khai khiêu khích nhưng hiện tại không hề do dự cho mười ba cổ tộc thêm chút phiền toái.

Lời người đáng sợ, dù ở địa phương nào định lý đó cũng không thayđổi.

Một số thời khắc lời nói không có gì đáng sợ nhưng ở một số thời gian khác, nó thể giết người.

Các tầng lớp cao tầng ở cổ tộc có cảm giác bọn họ đang bị vô số đao cắt vào người, thậm chí nhiều đao đến từ chính trong nội bộ gia tộc của họ.

Trong Liên minh Tinh anh, có người vì chuyện này mà rút lui, trở về với gia tộc.

Mặc dù bọn họ không biết chuyện này từ đâu mà có, thậm chí không biết quan hệ giữa Sở Sở và Sở Mặc, nhưng bọn họ muốn quay về khi gia tộc khó khăn nhất.

Sở Sở, Lạc Phi Hồng hay Cổ Băng Băng đều không làm khó họ.

Rất ít người quay về.

Càng nhiều tin được tung ra, càng nhiều đệ tử tinh anh lựa chọn cắt đứt với gia tộc, sau đó trực tiếp nhập vào Liên minh Tinh anh.

Vì ở nơi này có người mà họ quen thuộc, có những người có chung lý tưởng.

Họ muốn phát triển Liên minh Tinh anh thật lớn mạnh, trở thành một thế lực vượt qua cả cổ tộc.

Một số gia tộc vốn muốn học theo cổ tộc Đông Phương, đạt thành hiệp nghị với Khôi Địa sinh linh, mua họ đánh Vương tộc Sở thị nhưngdưới tình huống này, đều chỉ có thể tạm dừng, không dám muốn làm gì thì làm như trước.

Bất quá bọn họ vô cùng ăn ý, làm chậm lại nhịp chiến đấu với Khôi Địa sinh linh.

Nhưng vẫn có nhiều sinh linh trên Phong thần bảng bạo động, cùng nhau xuất thủ, đánh chết người chưởng quản lệnh bài phong thần sau đó trốn đến chỗ Vương tộc Sở thị.

Trong quá trình này, rất nhiều sinh linh đã chết.

Cổ tộc trấn áp không hề nương tay nhưng vẫn không thể ngăn cản khát vọng tự do của nhữngsinh linh này.

Cũng có một số lớn sinh linh khác bề ngoài nhìn như an tĩnh nhưng không biết bọn họ nổi điên vào lúc nào.

Thậm chí, các đại nhân vật ở cổ tộc cũng không dám lạc quan, cho rằng chỉ cần khống chế được Sở Mặc thì có thể khống chế được đám sinh linh trên Phong thần bảng này.

Sở Mặc nhất định phải chết.

Nếu lão tổ Thái thượng không ra tay, chỉ hơi lặng tiếng thì những người dưới Thái thượng sẽ ra tay.

Ngoại trừ cổ tộc Đông Phương, mười hai cổ tộc còn lại không hẹn mà cùng phái ra nhiều cao thủ đi đến Vương tộc để tru diệt Sở Mặc.

Dưới tình huống như vậy, dù bên ngoài phong ba bão táp nhưng trong Vương tộc vẫn rất an tĩnh.

Hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài.

Kỳ Tiêu Vũ hay Thủy Y Y đều đang an tĩnh tu luyện, thi thoảng hai nàng sẽ đến thăm Sở Mặc, ngồi cùng hắn một lúc rồi lại trở lại thành.

-----o0o-----

Chương 2186: Sinh linh Hôi Địa xâm lấn (1)

Chương 2186: Sinh linh Hôi Địa xâm lấn (1)

Lão bộc cũng vậy.

Trong thành có nhiều chuyện cần ông xử lý.

Lão nhân đã sống trăm vạn năm một lần nữa tràn đầy sức sống.

Hiện tại ông không còn là lão bộc nữ mà đã trở thành đại quản gia của Vương tộc.

Dù hiện tại Vương tộc chỉ có Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Ycộng thêm Lão Hoàng, nhưng lão bộc vẫn rất vui vẻ.

Mỗi ngày đều khá khoái hoạt.

Chỉ có Lão Hoàng vẫn ngồi bên Sở Mặc hàng ngày, không đi đâu cả.

Nên khi đám Khôi Địa sinh linh thỏa thuận xong với người cổ tộc Đông Phương, tìm đến ranh giới phế tích, nhìn tình cảnh mà đờ ra.

Vì trước mắt chúng chỉ có một quốc gia với lãnh thổ rộng lớn tràn đầy sức sống, hoàn toàn không có một chút xíu cản trở nào.

Cứ giống như một mỹ nữ nhắm mắt đứng im trước mặt ngươi vậy.

Đám sinh linh Hôi Địa đó kích động bật cười ha hả!

Thậm chí còn hơi điên cuồng!

Chúng nó khó mà tưởng được thế gian này lại có nơi có tinh khí đậm đặc như này.

Hôi Địa nơi chúng nó sinh tồn khác với Thông đạo, nhất định là chỗ đổ rác!

Khi so sánh với lãnh thổ mênh mông bát ngát này thì rõ ràng là ngay cả nhà vệ sinh cũng không bằng.

Nơi này quá tốt đẹp!

Đa số sinh linh Hôi Địa thậm chí không nhịn được mà chảy nước dãi.

Kích động phát khóc lên được!

Chỉ có điều thủ lĩnh của đám sinh linh Hôi Địa đó vẫn tương đối cẩn thận.

Tuy là tất cả thuộc hạ đều có thể dùng để quyết tử, nhưng nó nhất định phải cam đoan lợi ích của mình không bị tổn thất.

Cho nên, đầu tiên nó trấn an những sinh linh Hôi Địa đang xôn xao cả lên.

Sau đó nó đi về phía trước.

Nó nghe nói trên lãnh thổ thần kỳ này có chú lực cực kinh.

Cho nên, nó rất cẩn thận phái hai tên thuộc hạ đi trước tìm hiểu một phen.

Hai sinh linh Hôi Địa tướng mạo xấu xí.

Mặc dù là hình người nhưng cho dù ai thấy cũng sẽ không coi họ thành người mà đối đãi được.

Sinh ra da như cá xấu, đầu như linh cẩu, phía sau còn có một cái đuôi dài ngoẵng bén nhọn.

Hai chân to khỏe nhìn qua vô cùng khổng lồ, có lực.

Chi trên thì hơi nhỏ hơn, nhưng móng vuốt lại dài như chim ưng, phía trên lóe ra ánh sáng lạnh, vô cùng sắc bén.

Chúng nó dường như cũng hơi sợ truyền thuyết đó, tốc độ đi lên trước rất chậm.

Thủ lĩnh của sinh linh Hôi Địa nổi giận gầm lên một tiếng:

- Nhanh lên chút!

Hai con quỷ xấu xí run bắn, tăng tốc lên.

Kiên trì đi vào lãnh tổ tinh khí nồng đậm chưa từng đặt chân tới.

Chỉ có điều sau khi đi vào thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Ngược lại, tinh khí vô cùng đậm đặc đó dường như không có giới hạn mà điên cuồng thẩm thấu vào trong cơ thể bọn nó.

Cơ bản không cần vận công pháp, cơ bản không cần chủ động tu luyện, nhắm mắt nằm ngủ thôi cũng có thể tăng lên nhanh chóng.

- Trời ơi!

- Trời cho ta!

Hai sinh linh xấu xí của Hôi Địa kích động đến mức tý nữa thì trào nước mắt.

- Đây là nơi tốt đẹp nhất trên đời này!

- Đây là thế giới xinh đẹp nhất ta từng thấy!

Chúng nó đứng đó khua tay múa chân hét to, hưng phấn ôm lấy nhau.

Cảnh đó nhìn thế nào cũng cảm giác hơi hài hài.

Thủ lĩnh của bọn nó lại lạnh lùng quan sát, không bị biểu hiện giả dối đó lừa gạt.

Có thể khiến cho thế lực kinh khủng như cổ tộc Đông Phương trả giá cao như vậy, chẳng nhẽ một chút nguy hiểm cũng không có sao?

Thủ lĩnh đám sinh linh Hôi Địa này là một thanh niên khoảng ba mươi mấy tuổi.

Từ trên người của nó không tìm được chút tương tự nào với hai tên xấu xí, nhưng nó cũng giống với hai tên xấu xí cùng với hàng tỉ đại quân phía sau.

Đều đến từ một chủng tộc!

Liệp Tộc!

Chính là hậu thế của Liệp Thần lão tổ từng theo Ô Long tướng quân đại chiến một trận.

Người thanh niên này không có tên, nhưng sau nó lại tự mình lấy một cái tên, gọi là Liệp Bạo.

Tu vi của nó cũng đã đạt tới Tổ cảnh hậu kỳ.

Ở Hôi Địa, chưa nói tới có bao nhiêu nổi tiếng, nhưng ở nội bộ Liệp Tộc, nó vẫn rất có uy vọng.

Lần này đánh tới đây cùng Liệp Thần lão tổ, phụ trách đàm phán với gia tộc Đông Phương là Liệp Thần lão tổ.

Liệp Bạo coi như là tướngquân tiên phong.

Nhận binh qua đây trước thăm dò thực hư.

Liệp Thần lão tổ dẫn theo đội ngũ lớn hơn, dưới sự chỉ dẫn của con cháu trong cổ tộc Đông Phương đang dò xét giang sơn này... bởi vì đôi bên có hiệp định chỉ cần có thể công phá phế tích của Vương tộc Sở thị, chỉ cần có thể chém đều Sở Mặc, như vậy, địa bàn mênh mông vô bờ này chính là của Liệp Thần lão tổ rồi!

Sinh linh Hôi Địa... rốt cục có ngày có thể hoành hành trong Thông đạo chẳng phải kiêng kỵ gì nữa!

Cho dù tương lai cổ tộc có trở mặt tới đây thảo phạt, nhưng khi đó, một đám cao cấp trong Liệp Tộc đã sớmdẫn theo nhóm tinh nhuệ vơ vét tất cả những thứ tốt nhất ở vùng này, chẳng còn gì nữa rồi.

Đôi bên ai cũng không tin được ai, không nói tới tin tưởng, chỉ là hợp tác dựa trên lợi ích mà thôi.

Tên Liệp Bạo nghe có vẻ ngốc nghếch nhưng trên thực tế, nó cũng chẳng phải thằng ngu.

Trong lòng rất rõ, thời khắc mấu chốt, Liệp Thần lão tổ sẽ không chút do dự bỏ qua cả nó.

Đây chính là tác phong trước sau như một của sinh linh Hôi Địa.

Nó sớm đã quen rồi.

Cho nên nó vô cùng cẩn thận nhìn 2 tên ngu ngốc đứng kia nhảymúa chúc mừng.

Liệp Bạo không khỏi tức giận quát lớn:

- Tiếp tục đi sâu nữa vào!

Ông đây bảo chúng mày đi thăm dò, không phải để chúng mày đi làm mấy kẻ tham ăn!

Ngu dốt!

Không muốn chết thì nhanh chóng thâm nhập vào!

Hai tên bị Liệp Bạo làm cho sợ hết hồn.

Nhớ tới sự hung tàn của Liệp Bạo những ngày qua thì đều rùng mình một cái, sau đó thận trọng tìm kiếm sâu hơn.

Càng vào bên trong, tinh khí càng nồng hơn.

Quả thực là nồng đến không còn gì nồng hơn nữa.

Đến cuối cùng, hai tên sinh linh Hôi Địa của Liệp Tộc tiện tay nắm một cái cũng có thể nắm được một xấp đầy tinh khí.

Sau đó nuốt nuốt xuống, có cảm giác lâng lâng như trên mây.

- Đại tướng quân!

Không có nguy hiểm!

- Đại tướng quân, ở đây rất an toàn!

Hai tên đó thả thần thức ra thâm nhập vào phạm vi hơn tỷ dặm nơi này nhưng cũng không cảm nhận được bât kỳ nguy cơ nào nên truyền thẳng tin tức lại cho Liệp Bạo.

Lúc này, Liệp Bạo đưa ánh mắt về phía một tên trẻ tuổi ở bên cạnh, trầm giọng nói:

- Không phải nói tên Mặc công tử kia ở giải đất này dựng lên hai cột cờ à?

Sau đó treo đầu hai lão tổ Thái thượng của các người lên?

Tại sao lại không phát hiện ra?

Người trẻ tuổi đó nói:

- Đây rõ ràng là đồn bậy mà!

Lấy cảnh giới của Sở Mặc làm sao có thể động vào trưởng lão cảnh giới Thái thượng của chúng ta được?

-----o0o-----

Chương 2187: Sinh linh Hôi Địa xâm lấn (2)

Chương 2187: Sinh linh Hôi Địa xâm lấn (2)

Liệp Bạo cười lạnh một tiếng, sau đó đột nhiên ra tay, nghiêm khắc cho tên trẻ tuổi đó một bạt tai.

Bốp!

Cái tát đó vừa vang lại vừa giòn, đánh cho tên thanh niên đó tỉnh cả mộng.

Vẻ mặt tức giận nhìn Liệp Bạo:

- Ngươi tại sao lại đánh ta?

- Con mẹ nó mày cho rằng ông đây ngu đúng không?

Trên thế giới này chỉ có nhân tộc chúng mày thông minh thôi đúng không?

Trong đôi mắt của Liệp Bạo bắn ra ánh sáng vô cùng nguy hiểm, lạnh lùng nhe răng nói:

- Nếu như người kia đơn giản như mày nói, gia tộc các người sẽ bị một mình hắn đánh đuổi chạy té khói thế hả?

Mẹ kiếp, nhóc con, đừng nghĩ đám gia tộc các người bây giờ đang hợp tác với Liệp Tộc ta thì ngươi sẽ được an toàn.

Ông đây đã lâu không được ăn thịt người rồi!

Nhìn ngươi da dày thịt béo thế này, nhất định ăn rất ngon!

- Ngươi, ngươi không thể đối xử với ta như vậy!

Người thanh niên đó phẫn nộ, sắc mặt đỏ lên, trên người cũng phát ra khí tức Tổ cảnh cường đại.

- Ha ha ha ha, nhóc con này, ta có thể coi động tác này của ngươi là một loại khiêu khích không?

Đối mặt với đệ tử cổ tộc Đông Phương đang bùng lên khí tức mạnh mẽ, mặt Liệp Bạo khinh thường cười nhạt, hoàn toàn không để trong mắt.

Từ tốn nói:

- Ông đây bây giờ còn chưa đói bụng!

Thức thời thì ừng có trêu tức ông đây!

Nói tất cả những chuyện ngươi biết cho ta, tên Mặc công tử kia mạnh như nào.

Phế tích của vương tộc Sở thị rốt cuộc có huyền cơ gì!

Thiếu một chữ thì ta sẽ treo ngươi lên trước... sau đó sẽ giết!

Liệp Bạo cố ý vươn lưỡi cực dài ra liếm môi, vẻ mặt tà mị nhìn tên đệ tử cổ tộc Đông Phương tướng mạo thanh tú lại anh tuấn.

Nghe những câu chữ vô cùng thô bỉ đó, tên đệ tử trẻ tuổi của cổ tộcĐông Phương tức đến mức vành mắt đỏ cả lên, nhưng cố nén lại.

Trước khi tới, trưởng lão cũng đã nói cho gã biết đây là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm.

Mình có thể sẽ chết trên tay của người vương tộc Sở thị, cũng có thể sẽ bị đám sinh linh Liệp Tộc Hôi Địa xé nát.

Bởi vì chủng tộc thấp hèn lại có IQ thấp của Hôi Địa đó hầu hết là không nói đạo lý gì.

Nhưng gã vẫn cố nín nhịn.

Sự thống hận với Sở Mặc đã sớm vượt qua cả sinh tử.

Lúc trước Sở Mặc dẹp yên đại thành của cổ tộc Đông Phương, may mắn gã lẩn trốn cùng một đám đệ tử cổ tộc Đông Phương.

Cho nên, uythế của Sở Mặc coi như tương đối rõ.

Lập tức nói tường tận về năng lực của Sở Mặc cho Liệp Bạo biết.

- Ngươi nói thật cho ông đây, 2 Cổ tổ cảnh giới Thái thượng của cổ tộc Đông Phương các người đến cùng là có bị Mặc công tử kia chặt đầu treo trên cột cờ hay không?

Liệp Bạo quan tâm chuyện này nhất.

Bởi vì chỉ cần trở tay đã có thể tiêu diệt một Cổ Tổ chủ thành, tuy là cũng cần sức chiến đấu cực cao nhưng không phải chỉ có Thái thượng là có thể làm được.

Chỉ có điều nếu thật sự có thể chặt đầu Thái thượng xuống treo trên cột cờ, vậy thì cũng không phải sinh linh Tổ cảnh có thểlàm được.

Chúng nó muốn toàn bộ tài nguyên trên lãnh thổ này, nhưng còn chưa đến mức điên!

Những chiến sĩ Liệp Tộc dưới quyền có thể đi chịu chết, nhưng nó còn muốn sống thật khỏe mạnh!

Tên con cháu cổ tộc Đông Phương nói:

- Bên ngoài tuy là đều truyền như thế nhưng ta cũng không nhìn thấy tận mắt, hơn nữa ta cũng không cho chuyện đó là thật.

Liệp Bạo giơ tay lên vẫy nhẹ, tất nhiên là không coi tên đệ tử cổ tộc Đông Phương đó ra gì:

- Ngươi tốt nhất nhanh nói thật đi, nếu không, một khi gặp chuyện không may, ta là người đầu tiên giết chết ngươi!

Nói rồi Liệp Bạo vung tay lên:

- Quân đoàn 10, quân đoàn 9...

đi vào trước.

Ầm!

Ầm!

Trong hư không truyền tới hai luồng khí tức kinh khủng.

Hai loại sát khí kinh thiên bùng lên.

Sau đó, khoảng 20 triệu sinh linh Hôi Địa xông thẳng tới phế tích vương tộc Sở thị.

Chúng đỏ mắt với sinh cơ vô tận trong đó, đỏ mắt cả nửa ngày rồi!

Còn nếu nói nguy hiểm... không thấy hai hàng binh chỉnh tề thẳng tắp đó hay sao?

Chúng nó còn sợ gì chứ?

Hai quân đoàn sau khi xông vào thì Liệp Bạo lại đợi rất lâu vẫn không phát hiện ra điều gì dị thường.

Nó cau mày, lẩm bẩm:

- Làm sao lại cảm giác hơi không đúng nhỉ?

Không nên an tĩnh như thế chứ?

Lẽ nào những người đó biết chúng ta muốn tới... nên bị dọa chạy rồi?

Liệp Bạo biết chỗ duy nhất sinh linh Hôi Địa có thể khiến cho tu sĩ Thông đạo sợ hãi chính là số lượng rất nhiều của bọn họ.

Hàng tỉ sinh linh đánh không lại, vậy một tỉ, còn không được thì 10 tỉ, nếu vẫn không được thì trăm tỉ, triệu tỉ... thậm chí nhiều hơn.

Trong Hôi Địa cái gì cũng thiếu, quả thực chết vì nghèo!

Duy nhất không thiếu chính là sinh linh!

Đám lính tiên phong đó của nó chỉ có mấy tỉ sinh linh Hôi Địa đã coi như vô cùng thiếu thốn rồi.

Liệp Thần dẫn theo mấy trăm tỉ sinh linh Hôi Địa, đó mới là khủng bố.

Cho dù tu sĩ cảnh giới Thái thượng đối mặt với đám sinh linh Hôi Địa đó cũng không dám tiếp xúc chính diện.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Liệp Thần dám nhận nhiệm vụ này.

Điển hình của việc lắm kiến cắn chết cả voi!

Bởi vì...

đám sinh linh đến từ Hôi Địa đó là một đám kiến khá kinh khủng!

Lúc này, ở đây, dưới tình huống Liệp Bạo và tất cả sinh linh Hôi Địa không biết gì, có mấy ánh mắt đang yên lặng quan sát chúng nó.

Ở chỗ cột cờ!

Hai cái đầu của Cổ Tổ Thái thượng treo trên cột cờ cũng vẫn ở đó.

Chỉ là sinh linh ở phía dưới cũng đều không nhìn thấy mà thôi.

Sở Mặc nhìn Đông Phương Hằng Thái và Đông Phương Vân Lạc, vừa cười vừa nói:

- Hậu thế của các người thật là có tiền đồ đấy!

Đông Phương Hằng Thái mở mắt, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Mặc công tử, ngươi cũng không cần phải ở đây nói mát.

Không có ý gì?

Đổi lại là các người cũng sẽ lựa chọn như vậy.

Một là kẻ thù của chủng tộc, một là kẻ thù của gia tộc.

Kẻ thù của gia tộc đương nhiên xếp đầu tiên!

Điều này chẳng có gì đáng giá để do dự.

- Không phải, ta không ngạc nhiên.

Ta là thật sự bội phục hậu thế của hai người.

Bọn họ thực sự đang cố để ưu tú.

Sở Mặc vẻ mặt thành khẩn.

Đông Phương Hằng Thái bĩu môi, lòng nói tin ngươi mới là lạ!

Sở Mặc nói:

- Ta thật không nghĩ tới bọn họ sẽ dẫn sinh linh Hôi Địa qua đây.

Hơn nữa nhìn thì có vẻ tới để thăm dò các cổ tộc đây.

Nếu không phải sợ những tu sĩ trong Thông đạo sẽ liên hợp lại đối kháng với 13 cổ tộc của các ngươi, chắc là bọn họ đã làm vậy rồi.

Đông Phương Hằng Thái cười lạnh nói:

- Thì sao?

Cho dù đám súc sinh đó tới đối phó tên súc sinh ngươi thì là chó cắn chó thôi, một miệng toàn lông!

-----o0o-----

Chương 2188: Liệp Thần, đã lâu không gặp (1)

Chương 2188: Liệp Thần, đã lâu không gặp (1)

Gâu!

Đại Hoàng xông lên, nhằm thẳng mặt của Đông Phương Hằng Thái mà cắn một miếng.

Nhất thời cắn mất một miếng thịt trên mặt của Đông Phương Hằng Thái.

Nhìn qua máu me đầm đìa, vô cùng thê thảm.

Tiếp đó, Đại Hoàng phun luôn miếng thịt đó ra ngoài, vẻ mặt chê bai kinh tởm.

- Chó dữ, ngày nào đó mày sẽ bị người ta lột da, luộc thành nồi thịt chó!

Đông Phương Hằng Thái chửi ầm lên.

Bên kia Đông Phương Vân Lạc thở dài một tiếng:

- Cần gì chứ, để lại chút khí lực hay hơn đấy.

Đông Phương Hằng Thái hừ một tiếng, không thèm nói nữa.

Mấy năm nay, hai người từng là Chúa tể này đều bị hành hạ đến mức mất đi tất cả tu dưỡng, phong độ năm xưa, cũng bị hành hạ đến mức đánh mất tất cả nhuệ khí.

Chỉ có điều, Đông Phương Hằng Thái dường như cốt khí cứng hơn một chút, luôn tìm cơ hội thường thường châm chọc Sở Mặc cùng con chó vàng vài câu.

Sở Mặc không động nhưng Đại Hoàng lại cắn lão.

Mỗi lần cắn xong còn vẻ mặt chê bai phì nước bọt, làm Đông PhươngHằng Thái tức muốn chết.

Đông Phương Thắng cũng đã chết, toàn bộ pháp trận đã bị Sở Mặc giấu đi rồi, sau đó bày một trận ảo lớn ở đây.

Đám sinh linh Hôi Địa như Liệp Bạo cơ bản không biết chúng nó thực ra đã sớm bước vào giữa trận ảo.

Nhìn tinh khí vô cùng vô tận là thật, nhưng trong tinh khí đó lại ẩn chứa sát đạo bàng bạc của Sở Mặc!

Những năm gần đây, Sở Mặc đang không ngừng luyện hóa Nguyên thần của Đông Phương Vân Lạc cùng Đông Phương Hằng Thái.

Tu vi cũng không hề bị thấp xuống.

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý sau khi luyện xong quyển thứ 5 đã liên kết Sở Mặc và trời đất, vô cùng thông thuận.

Ta chính là trời, trời chính là ta!

Sở Mặc có thể tùy lúc tùy nơi dung nhập vào trong bầu trời này.

Sở Mặc đã thức tỉnh trí nhớ kiếp trước nên sớm biết được, tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý thật ra đúng là công pháp kiếp trước hắn tu luyện.

Chỉ khi có Thương Khung Thần Giám mới có thể hoàn toàn tu luyện được nó, nếu không... cho dù ai có được cũng chỉ coi như đó là một bộ công pháp không tệ, nhưng cơ bản là không phải là đỉnh cấp.

Còn Thương Khung Thần Giám, cũng chỉ có Sở Mặc mới thật sự khống chế và kích hoạt được nó.

Sở công tử đời trước tuy là tính tình nhân hậu, nhưng cũng vô cùng thông minh.

Mặc dù bị buộc phải luân hồi nhưng trên thực tế cũng để lại đường lui cho mình.

Thiên Ý Ngã Ý chính là một loại trong đó.

Sở Mặc tuy là trong cảnh giới chưa đột phá tới cấp bậc Thái thượng, nhưng như hắn nói, chiến lực của hắn đã sớm có thể trấn áp được tu sĩ cảnh giới Thái thượng rồi.

Thật ra, những năm gần đây Sở Mặc cũng đã từng thử công kích gông cùm Thái thượng, nhưng quá khó khăn.

Gông cùm của hắn cắm trong cơ thể của hắn, bởi vì cơ thể của hắn quá mạnh mẽ, hoàn toàn hơn hẳn sinh linh Tổ cảnh.

Muốn phá thể mà ra, thành công tiến vào cảnh giới Thái thượng, đối với Sở Mặc là một chuyện tương đối khó khăn.

Nhưng Sở Mặc cũng không gấp.

Hắn đi con đường không giống với những tu sĩ đó.

Người như Đông Phương Hằng Thái và Đông Phương Vân Lạc, đạo hạnh của họ vô cùng cao thâm, Nguyên Thần mạnh mẽ đến mức không có gì hơn được.

Nhưng cơ thể của họ cũng là lớn nhất.

Nếu không... chodù có Vô Cực Thái thượng âm thầm ra tay tương trợ, Sở Mặc muốn dễ dàng chém đầu của họ cũng khó mà làm được.

Lúc này, càng ngày càng nhiều sinh linh Hôi Địa đều đã đến nơi.

Liệp Bạo đến cuối cùng, dẫn quân đoàn tinh nhuệ của mình cùng xông tới.

Nơi này tinh khí quá nồng đậm, đối với sinh linh Hôi Địa suốt năm gian khổ thì ơi đây chính là tiên cảnh trước nay chưa từng đặt chân tới.

Chỉ có điều, từ đồng âm với tiên cảnh, là cạm bẫy!

Nhưng Sở Mặc hoàn toàn không vội kích hoạt cái bẫy này.

Hắn chỉ ngồi rung đùi xem náo nhiệt, nhìn đám sinh linh Hôi Địa Liệp Tộc kia ở trong tinh khí nồng đậm không thể hơn được nữa đó hoan hô, nhảy nhót, tận tình khiêu vũ.

Đúng vậy, rất khó tưởng tượng, một đám sinh linh Hôi Địa không giống với mình lại có sở thích đó.

Ngay cả Liệp Bạo- đại tướng quân tiên phong cũng không nhịn được mà khua tay múa chân.

Chỉ có điều coi như là nó chưa quên chính sự, bắt đầu thông báo với Liệp Thần lão tổ: Ở chỗ phế tích vương tộc Sở thị đã hoàn toàn trống trải.

Tên Mặc công tử kia... có tám, chín phần mười đã chạy đi rồi.

Khi nhận được tin này Liệp Thần sướng phát rồ, cùng đi với đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương đi như bay cùng mấy trăm tỉ sinh linh Liệp tộc, chen chúc đi tới.

Số lượng này quả thực đáng sợ!

Chiếm cứ một khoảng hư không lớn, đông nghịt, che khuất bầu trời, tung hoành trong không gian của Thông đạo.

Các trưởng lão của cổ tộc Đông Phương đều hơi buồn bực.

Bọn họ dù thế nào cũng thật không ngờ, phế tích vương tộc Sở thị vậy mà lại trống huơ trống hoác.

Sở công tử cái thế vô song kia... vậy mà lại chạytrốn?

Mẹ kiếp, nói gì mà xây dựng lại phế tích?

Nói gì mà cả thế gian là địch cũng không sợ?

13 cổ tộc còn chưa hoàn toàn liên hợp lại, tại sao ngươi lại chạy thoát rồi?

Còn biết xấu hổ hay không?

Chỉ có điều đám trưởng lão cổ tộc Đông Phương cũng đều rất cố chấp.

Bọn họ cũng không quá tin tưởng tin tức do lính tiên phong của Liệp Tộc truyền lại.

Bởi vì tin đó nói cả hai cột cờ bên kia cũng không thấy nữa.

Hai cột đó nhất định là một cái cột treo cổ lớn nhất trong lòng tất cảđệ tử cổ tộc Đông Phương... không phải, là hai cái!

Treo trên đó là đầu của hai lão tổ Thái thượng cổ tộc Đông Phương!

Đám trưởng lão này mấy ngày trước đã nhận được mấy tin tức chuẩn.

Mà tin đó chính là nguyên nhân hoàn toàn đả động được Liệp Thần.

Tin tức đó nói Cổ Tổ Thái thượng không ra tay với Sở Mặc.

Hai Cổ Tổ cổ tộc Thái thượng sở dĩ bị Sở Mặc chém đầu là vì hai đại năng trấn thủ Thông đạo ra tay!

Bọn họ đang âm thầm chống lưng cho Sở Mặc.

Tuy là không có ai biết vì sao, nhưng mọi

người rốt cuộc hiểu rõ Cổ Tổ Thái thượng vì sao lại không thể ra tay đối phó với Sở Mặc, cũng đều hiểu nguyên nhân hai vị Cổ Tổ gặp nạn.

Ngay từ đầu, những trưởng lão đó rất sợ hãi.

Thậm chí là tuyệt vọng.

Bởi vì hai đại năng ra tay ai có thể ngăn cản được chứ?

Chỉ có đều rất nhanh lại có tin tức truyền tới, nói hai đại năng đó chỉ là không cho phép Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng ra tay với Sở Mặc, còn những người khác... tùy ý!

Sau khi nghiêm túc phân tích cẩn thận, những trưởng lão cấp cao rốtcục hiểu thế cục bây giờ là như vậy.

Cho nên, bọn họ dùng cái này để bàn điều kiện với Liệp Thần lão tổ, rốt cục cũng làm cho Liệp Thần yên lòng hợp tác với bọn họ.

-----o0o-----

Chương 2189: Liệp Thần, đã lâu không gặp (2)

Chương 2189: Liệp Thần, đã lâu không gặp (2)

Chỉ có điều trước mắt, tin tức này còn khống chế trong đám trưởng lão của 13 cổ tộc.

Cũng không truyền đi.

Nếu không, cả thế giới Thông đạo thực sự sẽ thiên hạ đại loạn!

Sẽ có số lượng không đếm hết những tu sĩ gia nhập vào trận doanh của vương tộc Sở thị, thậm chí sẽ có Cổ tổ Thái thượng của 13 cổ tộc...

Gia nhập vào Sở thị vương tộc!

Bởi vì đây là một cơ hội cực kỳ lớn để vứt bỏ 13 cổ tộc!

Trưởng lão của 13 cổ tộc rốt cuộc cũng biết tính đặc biệt nghiêm trọng của chuyện này nên lập tức âm thầm liên hợp lại.

Cho dù như thế nào cũng phải giết chết Sở Mặc!

Khi Liệp Thần lão tổ đi tới ranh giới phế tích của vương tộc Sở thị, Liệp Bạo dẫn theo lính tiên phong chờ đã lâu.

Nó vẻ mặt hưng phấn nói:

- Lão tổ, toàn bộ phế tích của vương tộc Sở Thị đã không có sinh linh nào nữa!

Nơi đây...

Là địa bàn của chúng ta!

Trên mặt của Liệp Thần lão tổ cũng không có vẻ quá mức hưng phấn.

Nó rất cảnh giác, dùng sức dùng mũi ngửi, nói:

- Tại sao lại cảm giác ở đây hơi không ổn lắm?

Sinh linh Hôi Địa của Liệp tộc đen thùi lùi ở phía sau Liệp Thần lão tổ che cả bầu trời, khí thế đó vô cùng khủng bố.

Một tên trưởng lão của cổ tộc Đông Phương nói:

- Không ổn sao?

Tại sao ta lại không cảm giác được gì?

Một trưởng lão của cổ tộc Đông Phương cũng nói:

- Ở đây xem ra không có gì dị thường cả.

Chỉ có điều Liệp Thần lão tổ vẫn nói:

- Ta cảm thấy hơi bất an.

Nó là nhân vật hàng đầu trong sinh linh Hôi Địa, là sinh linh cấp lão tổ mạnh nhất ngoài lão tổ cảnh giới Thái Thượng.

Cả đời đã tham gia vô số trận chiến, cho nên đối với nhận biết về nguy hiểm đã hình thành một loại bản năng.

- Chắc chắn là Sở Mặc bị dọa chạy mất rồi!

- Đúng vậy, Mặc công tử gì đó thuần túy chỉ là dọa người.

Phía sau nếu không có ai tương trợ... hừ hừ!

Một trưởng lão của cổ tộc Đông Phương không nhịn được nói thêm một câu, trên mặt tỏ ra khinh thường rất rõ ràng.

Hiển nhiên, đại nhân vật cấp trưởng lão bọn họ khi nghe nguyên nhân thực sự mà Sở Mặc có thể tấn công được Cổ Tổ Thái thượng thì cảm giác sợ hãi với Sở Mặc trong nháy mắt thấp xuống vô số lần.

- Không sai, Sở Mặc thật ra cũng không đáng sợ, là bị một vài người cố tình phóng đại lên thôi.

Một trưởng lão của cổ tộc Đông Phương nói.

Liệp Thần lão tổ cau mày một cái, hỏi:

- Vậy cổ tộc Đông Phương các người một nghìn thành trấn bị hủy, sinh linh bên trong bị tàn sát là vì sao à?

Một đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương nhất thời mặt già đỏ lên.

Một người đứng ra giải thích:

- Lúc đó chủ lực của chúng ta đang chiến đấu với các ngươi!

Tất cả thành đều trống không... hơn nữa, chuyện như vậy cho dù bất kỳ ai trong số chúng ta thật ra cũng có thể làm được.

Liệp Thần bĩu môi:

- Các người thật can đảm và mạnh miệng, dễ dàng phá hủy một tòa thành cơ đấy!

Nhưng đừng quên, trong thành... còn có nhiều sinh linh Tổcảnh!

Những người đó có thể không có ai có thể còn sống mà trốn ra, các người nói thế nào đây?

Những lời này hỏi những người của cổ tộc Đông Phương đều á khẩu không trả lời được.

Điều này là sự băn khoăn không thể buông bỏ trong lòng họ.

Đúng là nguyên nhân cơ bản làm bọn họ sợ Mặc công tử!

Thái Thượng Vô Cực cho dù ra tay giúp một tay cũng tuyệt đối không ra tay trợ giúp Sở Mặc trấn áp những sinh linh đó.

Lúc này, trong không khí đột nhiên truyền đến một tiếng cười nhạt:

- Liệp Thần, đã lâu không gặp.

Lúc này Liệp Thần lão tổ sửng sốt, tiếp đó tâm tình hoảng sợ chợt dâng lên mạnh mẽ.

Sự phẫn nộ cùng với bất an mãnh liệt trong nháy mắt bao phủ trong lòng của Liệp Thần lão tổ làm gã ngẩn người, ngẩng đầu nhìn về phía tiếng nói truyền tới.

Ngay vừa rồi trong nháy mắt, gã lại có cảm giác đang đối mặt với Đại Cước Tà Tôn!

Điều này sao có thể chứ?

Lúc tiếng nói truyền tới, Liệp Thần lão tổ cũng đã đoán được thân phận của đối phương.

Sở Mặc, Mặc công tử, Sở công tử cái thế vô song!

Nhất định là hắn!

Nhưng vấn đề là, hắn tại sao lại biết mình?

Đã lâu không gặp...

Lại thế nào đây?

Tiếng cười nhạt đó cũng khiến người khác hoàn toàn sợ ngây người.

Nhất là đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương, mỗi tên đều ngây như phỗng đứng đó.

Đối phương cũng không nói gì với họ, dường như cơ bản là không thèm để đám nhân vật già nua họ trong mắt.

Nhưng tronglòng họ cảm nhận được không phải là sự phẫn nộ.

Mà là, sợ hãi!

Sự sợ hãi trong lòng họ còn mạnh hơn so với sự mạnh mẽ của Sở Mặc nhiều.

Cảm giác này quả thực quá tệ.

Lúc này trong hư không cách chỗ họ không xa chợt... dường như tự nhiên hiện ra hai cột cờ cao cả vạn trượng.

Trên đỉnh hai cây cột treo hai cái đầu người.

Cơ bản không cần nhìn lần nữa, đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương cũng đã nhận ra hai cái đầu đó đúng là của hai vị Cổ Tổ Thái thượng Đông Phương Vân Lạc cùng Đông Phương Hằng Thái của bọn họ.

Trước hai cái cột, đối mặt với hai cái đầu có một thanh niên tóc trắng đang ngồi xếp bằng.

Người hắn mặc đồ đen, mái đầu bạc trắng như tuyết.

Ngồi xếp bằng yên lặng ở đó giống như đã ngồi những năm tháng vô tận.

Trên người của hắn cũng tản ra khí tức tang thương vô tận.

Một con chó vàng không có lông lẳng lặng ghé vào phía sau của nam tử tóc bạc, đầu vênh lên mắt nhắm lại, không thèm nhìn bọn họ cái nào.

Trừ điều đó ra, ở chỗ này chẳng còn gì khác nữa.

Tất cả sinh linh đều đổ mồ hôi lạnh đầy người.

Liệp Thần lão tổ cũng sợ ngây người.

Tướng quân tiên phong của Liệp Tộc – Liệp Bạo cũng sợ ngây người.

Đám trưởng lão của Đông Phương gia cũng bị sợ ngây người.

Phía sau Liệp Thần lão tổ, quân đoàn chiến sĩ Liệp Tộc phô thiên cái địa hoàn toàn bị sợ ngây người.

Thậm chí ngay cả khí tràng ngất trời của chúng cũng trong nháy mắt như bị một tràng vực vô hình áp chế lại, không thể tản ra được nữa.

Liệp Thần lão tổ lạnh lùng nhìn Sở Mặc, tiếng nói của nó vô cùng lạnh lẽo:

- Mặc công tử?

- Đúng rồi, là ta.

Sở Mặc gật đầu.

Liệp Thần lão tổ hỏi:

- Ta đã từng gặp ngươi?

- Liệp Thần, ông thật là quý nhân nên hay quên nhỉ.

Chẳng nhẽ ông quên cuộc đấu trước đó của ông và Ô Long tướng quân rồi sao?

Sở Mặc cười nhắc nhở.

Giọng nói kia rất ôn hòa, giống như là đang ân cần chào hỏi.

- Là ngươi?

Liệp Thần lão tổ mở to hai mắt nhìn Sở Mặc, nghiến răng nói:

- Năm xưa dùng thủ đoạn để cứu đi người vốn là con mồi của ta... là ngươi?

Sau đó người trấn áp thủ vệ của khe nứt, chạy trốn ra ngoài cũng là ngươi?

-----o0o-----

Chương 2190: Ta còn có con chó nữa cơ mà!

Chương 2190: Ta còn có con chó nữa cơ mà!

Nói rồi Liệp Thần lão tổ vỗ trán một cái:

- Ta biết rồi, Mông Nã lúc trước giết tiểu vương gia của Xích Xà tộc cũng nhất định chạy thoát cùng với ngươi!

Cho nên, đối với cao thủ cấp bậc đó cho dù là chuyện gì, chỉ cần cho bọn họ chút manh mối thôi, bọn họ sẽ tìm hiểu nguồn gốc nắm giữ càng nhiều tin tức hơn.

Liệp Thần lão tổ cũng là như thế.

Nó trong Hôi Địa bản thân có thân phận địa vị cực cao, nắm giữ rất nhiều chiến sĩ Liệp Tộc.

Ở trước mặt Đại Cước Tà Tôn coi như là một chiến tướng chân chính.

Đến bây giờ, nó đã hoàn toàn hiểu, nó trúng kế rồi!

Kể cả đám trưởng lão ngu si của cổ tộc Đông Phương cũng đã bị lừa tới chỗ này, đã rơi vào trong cái bẫy mà đối phương đã sớm thiết kế xong.

Nghĩ vậy, trong lòng Liệp Thần lão tổ vô cùng tức giận.

Ánh mắt nó âm u lạnh lẽo nhìn đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương, lạnh lùng nói:

- Đây chính là Sở công tử thuần túy dọa người không có gì đáng sợ... trong miệng các ngươi?

Đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương lúc này cũng đều trợn tròn mắt há hốc mồm nhìn Sở Mặc.

Sau đó một tên trưởng lão nhìn Liệp Thần lão tổ, kiên trì nói:

- Đây chẳng qua là thủ thuật che mắt mà thôi.

Liệp Thần lão tổ, hiện tại Mặc công tử ở đây, ngẫm lại thì tài nguyên tu luyện vô cùng vô tận, chỉ cần giết Mặc công tử thì tất cả đều là của ngài!

Liệp Thần nhìn thoáng qua Sở Mặc đang ngồi yên lặng ở đó, trong lòng bỗng nhiên cáu kỉnh.

Nó nghĩ thế nào cũng không rõ, giết Sở Mặc là có thể có được tài nguyên vô cùng vô tận?

Nhưng vấn đề là đây rõ ràng là một cái bẫy lớn cơ mà!

Lúc này, Sở Mặc ngồi xếp bằng ở đó vừa cười vừa nói:

- Liệp Thần, thật ra bây giờ ông còn có một lựa chọn.

Liệp Thần lão tổ hơi ngẩn ra.

Đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương ở một bên nhất thời căng thẳng, cướp lời nói trước Sở Mặc:

- Liệp Thần lão tổ, ngài đừng nghe hắn nói bậy!

- Liệp Thần tiền bối, giữa chúng ta đã bàn xong ước định!

Chúng ta đã dùng Nguyên Thần để thề sẽ không làm trái lời hứa.

- Mặc công tử, ngươi đừng có dùng tà thuyết mê hoặc người khác.

Sở Mặc ngồi đó, khóe miệng giật giật, bật cười nói:

- Ta đã nói gì rồi à?

Mọi người nhất thời sửng sốt.

Hoàn toàn chính xác, Sở Mặc cơ bản là chưa nói gì cả.

Bọn họ đã không nhịn được mà nhảy ra nói.

Vấn đề là trong lòng bọn họ đều biết rõ Sở Mặc muốn nói gì, cho nên không muốn Sở Mặc được nói ra.

Vì vậy, các trưởng lão của cổ tộc Đông Phương lúc này cũng không kịp nghĩ là đã đắc tội với Liệp Thần lão tổ, lập tức lớn tiếng quát Sở Mặc.

- Ngươi đã không có tư cách bàn điều kiện nữa!

- Mặc công tử, nhận mệnh đi, ngươi giả thần giả quỷ đã bị bọn ta nhìn thấu rồi.

- Sở Mặc, đừng cho là chúng ta không biết có người âm thầm trợ giúp ngươi.

Chỉ cần Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng không ra tay, ngươi cũng chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.

Một mình ngươi có thểchống đỡ được đai quân vô tận của chúng ta hay sao?

- Thức thời thì nhanh tự sát đi, khỏi phải đối mặt với sự nhục nhã!

Liệp Thần đứng ở đó nửa ngày không nói chen vào.

Sắc mặt của nó trở nên vô cùng xấu, đến khi đám trưởng lão cổ tộc Đông Phương đó nói đủ rồi, nó chỉ lạnh lùng nói:

- Các người nói xong chưa?

Đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương nhìn nhau, lại tiếp tục rối lên biện bạch...

- Liệp Thần lão tổ, ngài không thể bị hắn lừa!

- Chúng ta đã ước định xong, Liệp Thần tiền bối, người có thân phận địa vị như ngài tuyệt đối sẽ không lật lọng mà?

- Liệp Thần tiền bối...

Liệp Thần rốt cục nổi giận, quát:

- Đều mẹ nó câm miệng cho ta!

Ầm!

Tiếng gầm lên giận dữ đó giống như tiếng sấm vang vọng trong trời đất, làm đám đông chấn động nói không lên lời.

- Thật là ồn ào!

Liệp Thần lão tổ lạnh lùng nhìn đám Cổ tổ của Cổ tộc Đông Phương, sau đó chuyển mắt âm trầm lãnh mạc về phía Sở Mặc:

- Ngươi có gì để nói?

Sở Mặc cười cười:

- Rất đơn giản, giết đám cặn bã của cổ tộc Đông Phương này, bọn họ đáng chết từ sớm, bây giờ, tội danh của họ lại tăng thêm một: Cấu kết với dị tộc!

Bốn chữ "Cấu kết dị tộc" làm cho sắc mặt Liệp Thần càng thêm khó coi, nhưng nó cũng không phát tác mà là nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói:

- Sau đó, ta cho phép các người thích giết thì giết, nhiều cổ tộc như vậy, muốn đi nhà ai thì đi.

Các người có thể đoạt được bao nhiêu tài nguyên là bản lĩnh của các người.

Chỉ có điều ta chỉ cho các người thời gian một năm.

Sau một năm, các người từ đâu tới thì trở về đó cho ta.

Nếu không... ta sẽ đích thân ra tay, tiêu diệt cả đám các người.

Liệp Thần lão tổ bị đề nghị này của Sở Mặc làm cho hơi khó hiểu.

Nó hơi không dám tin nhìn Sở Mặc:

- Đây chính là lựa chọn khác?

Sở Mặc gật đầu:

- hông sai, đây là nể mặt của Tạ Tà.

Gân xanh trên trán của Liệp Thần lão tổ nhảy lên cuồn cuộn.

Nó nhìn Sở Mặc:

- Ngươi thực sự cảm thấy bằng vào mình ngươi có thể tiêu diệt được mấy trăm ngàn binh sĩ của ta?

Graoooo!

Chợt toàn bộ mấy trăm tỉ chiến sĩ của Liệp tộc đều rống lên rung trời.

Mấy trăm tỉ... cùng rống.

Điều đó thật làm chấn động cả màng nhĩ.

Cả vòm trời trong nháy mắt vì thế mà biến sắc.

Đám sinh linh Hôi Địa đó vừa mới bị Sở Mặc trấn áp khó mà tiếp nhận nổi, quả thực có cảm giác thở không thông.

Cho nên, một câu nói của Liệp Thần lão tổ, chúng nó rốt cuộc đã tìm được một điểm đột phá, rống lên ầm ầm.

Lần này, khí thế của bọn nó lạităng lên lần nữa.

Mỗi chiến sĩ của Liệp tộc đều có cảm giác nhiệt huyết sôi trào.

Chúng nó không sợ hãi, chúng nó đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

Chỗ chúng nó đi qua... tất cả tài nguyên đều thuộc về chúng nó!

Hai cái đầu treo trên cột lúc này đều mở hai mắt ra.

Chỉ có điều trong mắt bọn họ không hề nhìn thấy chút sinh khí nào, chỉ có vô tận trào phúng.

Một đống rác rưởi của dị tộc cũng muốn diễu võ dương oai ở thế giới Thông đạo?

- Lão tổ!

- Lão tổ tông!

- Lão tổ ngài còn sống, thật tốt quá!

Một đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương cũng không nhịn được mà reo lên vui mừng.

Nhưng Đông Phương Vân Lạc cũng vậy mà Đông Phương Hằng Thái cũng thế, tất cả đều không thèm nhìn họ lấy một cái.

Một đám phản bội tổ tông thế mà dám đi cùng với dám sinh linh Hôi Địa?

Quả thựckhông xứng được làm người!

Đừng thấy Đông Phương Vân Lạc và Đông Phương Hằng Thái – hai vị Cổ tổ Thái thượng làm đủ trò xấu, máu tươi đầy tay, nhưng thái độ đối với dị tộc cũng rất cương quyết.

Đó chính là bất cứ khi nào chúng tới đều là kẻ địch.

Đối với sinh linh dị tộc vĩnh viễn sẽ không cùng sống hòa bình.

-----o0o-----

Chương 2191: Chó cắn chó (1)

Chương 2191: Chó cắn chó (1)

Kẻ địch của kẻ địch là bạn bè.

Lý luận đó vĩnh viễn không đáng làm theo!

Nhưng đám trưởng lão đó vậy mà dám cấu kết với sinh linh dị tộc!

Bọn họ có chết cũng không muốn thấy cảnh đó.

Lúc này, Sở Mặc cười nhìn thoáng qua Liệp Thần lão tổ, rất nghiêm túc lắc đầu:

- Đùa gì thế, bằng một mình ta đương nhiên sẽ không diệt được mấy trăm tỉ chiến sĩ của ngươi rồi.

Liệp Thần lão tổ cười lạnh nói:

- Vậy ngươi còn phách lối cái gì?

- Thế nhưng...

Sở Mặc cơ bản không để ý tới Liệp Thần lão tổ nói chen vào, mà nói tiếp:

- Ta còn có một con chó cơ mà!

Gâu!

Con chó vàng rốt cục mở mắt, chỉ có điều chỉ hé mắt hữu khí vô lực sủa hai tiếng.

Đây... ngay cả đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương cũng không nhịn được mà kích động.

- Kiêu ngạo!

- Quá cuồng vọng!

- Còn thật coi mình là cao thủ vô địch cơ à?

Liệp Thần lão tổ cũng giật khóe miệng, vẻ mặt khinh bỉ nở nụ cười, nhìn Sở Mặc:

- Con đường này của ngươi ta không chọn được rồi, các huynh đệ... giết cho ta!

*Lời cuối chươ ng của tác giả:

Nói đến chó đột nhiên nghĩ tới năm đó chơi truyền kỳ... chó nói, ha ha, ký ức thật sâu sắc, lâu đời.

Khi đó cảm giác dẫn con chó theo, mình quả thực là đẹp trai khoai to!

Chẳng qua khi đó anh đây chỉ là Pháp sư, bình thường dùng "Thánh ngôn đả cẩu" chỉ là một con chó cấp 7 thôi, đánh thoải mái nhất.

Sở Mặc lạnh nhạt nhìn Liệp Thần lão tổ, nói:

- Đây là con đường ông tự chọn đấy, đừng có mà hối hận!

Lúc này, sinh linh Liệp Tộc che khuất bầu trời đen thùi lùi đã xông về phía phế tích của vương tộc Sở thị, liều chết mà tới.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Ba tiếng nổ lớn vang lên, ba tia chớp từ ba phía khác nhau phóng lên cao, giống như ba cột sáng chống trời xông thẳng tới sâu trong cửu tiêu.

Sau đó, một tấm lưới ánh sáng hình thành trong ba cột sáng đó, mắt lưới vô cùng nhỏ, loại nhỏ hơn cả mười ngón tay.

Từ chỗ sâu cửu tiêu chụp xuống hàng trăm triệu sinh linh Hôi Địa ở phía dưới.

Cả tấm lưới vô cùng vĩ đại tản ra ánh sáng chói lòa, giống như một hằng tinh xuất hiện ở đó.

Kinh khủng nhất là trên tấm lưới đó mang theo sức mạnh sấm sét vô cùng vô tận.

Sức mạnh sấm sét đó giống như thiên kiếp vậy, nhưng lấy hình dạng như một tấm lưới chụp xuống.

Cảnh này vô cùng chấn động.

Ngay cả hai cái đầu Cổ Tổ Thái thượng trên cột, trong ánh mắt cũng tràn đầy sự chấn động.

Bọn họ đương nhiên biết đây là "tác phẩm" của Sở Mặc.

Nhưng khi thấy cảnh này lại vẫn không nhịn được mà thấy chấn động, vô cùng chấn động.

Trên đời này còn có chuyện gì là Mặc công tử không làm được không?

Những năm gần đây vẫn luôn nhìn Sở Mặc ngồi đó luyện hóa Nguyên Thần của hai người họ.

Nhưng ai cũng không biết hắn lại bày ra cạm bẫy đáng sợ như vậy ở đây.

Đây đã không coi như là pháp trận được nữa.

Bởi vì với tầm hiểu biết của mọi người, pháp trận cơ bản là không thể bao trùm trong phạm vi lớn như vậy được.

Thật sự là che khuất bầu trời.

Phạm vi đó... thậm chí sắp che hơn nửa cương vực của cổ tộc.

Sở Mặc hắn chỉ có một mình, hắn thậm chí còn chưa tới cảnh giớiThái thượng.

Rốt cuộc làm sao hắn có thể làm được?

Sau đó mấy trăm nghìn sinh linh Liệp tộc lập tức trợn tròn mắt.

Sát cơ mà chúng vừa tuôn ra cùng với máu nóng trên người chúng trong nháy mắt tấm lưới ánh sáng đó chụp xuống đã tiêu tan thành mây khói, một chút cũng chẳng còn.

Linh hồn nhỏ bé sợ đến run rẩy!

Trên lưới ánh sáng, khí tức sấm sét hủy diệt khiến tim và mật chúng nó cũng phải run rẩy.

Liệp Thần lão tổ nhìn Sở Mặc, lớn tiếng nói:

- Sở Mặc, Sở công tử...

Ta nguyện đồng ý đề nghị của cậu, dừng... dừng lại!

Khi đang nói chuyện, Liệp Thần lão tổ ra tay luôn với đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương:

- Bây giờ ta sẽ giết đám tạp chủng các người!

Quân khốn!

Đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương đó đương nhiên không thể ngồi chờ chết được.

Trong nháy mắt Liệp Thần lão tổ ra tay, bọn họ cũng ra tay.

Một tên trưởng lão phản ứng nhanh nhất trong đó thậm chí rống to:

- Mặc công tử, cậu xem, ta đã thành công dẫn đám sinh linh Hôi Địa vào rồi!

Ha ha ha, ta đã thành công lừa chúng vào rồi!

Còn mấy tên trưởng lão kia phản ứng cũng khá nhanh.

- Không sai, Mặc công tử, tuy là giữa chúng ta, có ân oán cá nhân, đây dù sao cũng là chuyện nội bộ của thế giới Thông đạo liên quan đến cả thế giới, chúng ta vĩnh viễn nhất trí trong đối thoại.

- Chúng ta giúp cậu thu phục Liệp Thần lão tổ này, nhưng cậu không nên làm chúng ta bị thương chứ!

Có ân oán gì diệt đám súc sinh HôiĐịa này rồi lại nói.

Lúc này bắp thịt trên mặt Sở Mặc cũng không nhịn được mà co lại.

Hắn nhìn thoáng qua hai cái đầu treo trên cột cờ.

Đông Phương Hằng Thái cùng Đông Phương Vân Lạc cũng không nhịn được mở to hai mắt.

Trong mắt của họ có sự giật mình và khó tin mãnh liệt.

Đông Phương Hằng Thái lẩm bẩm:

- Đây thật sự là hậu thế của Đông Phương Hằng Thái ta?

Lại có thể vô sỉ tới mức này sao?

Đông Phương Vân Lạc hữu khí vô lực cười gượng nói:

- Đây không gọi là vô sỉ...

Đông Phương Hằng Thái mắt lé nhìn gã.

Đông Phương Vân Lạc nói:

- Đây gọi là nhân tính.

Đông Phương Hằng Thái thở dài.

Sở Mặc cũng bị sự vô sỉ của đám trưởng lão cổ tộc Đông Phương làm cho chấn động.

Cho nên cả người hắn đều rất trầm mặc.

Chỉ là không ngừng di chuyển núi sông phong thủy, cắt đường lui của đám sinhlinh Hôi Địa.

Khiến chúng thật sự lên trời không đường xuống dưới đất không lối đi.

Còn cuộc chiến giữa Liệp Thần lão tổ và đám trưởng lão cổ tộc Đông Phương, Sở Mặc càng chẳng muốn quan tâm.

Đây mới thật sự là chó cắn chó một miệng lông!

Chẳng qua là Sở Mặc không nói ra, nếu không...

Đại Hoàng chắc chắn sẽ chẳng vui vẻ gì.

Chó lại không chọc giận ngươi, nói chuyện vớichó làm gì chứ?

Tấm lưới ánh sáng đang không ngừng siết xuống dưới, vô số sinh linh Liệp Tộc trước khi tấm lưới ánh sáng chụp cuống cũng đã bị lực lượng hủy diệt đó làm mất hết cả tinh thần.

Dường như ánh sáng rơi xuống giống như băng tuyết, rồi tan rã.

Sức mạnh đó quá kinh khủng.

Liệp Bạo điên cuồng hét lên muốn liều chết xông về phía Sở Mặc.

Trong lòng nó, sự thống hận với Sở Mặc quả thực là đến mức tận cùng.

Đồng thời nó cũng hận chính mình.

Vì sao lại ngây thơ như thế?

Vậy mà lại không nhìn ra cạm bẫy của nơi này.

Thế cho nên làm tất cả chiến sĩ của Liệp tộc thậm chí ngay cả Liệp Thần lão tổ... cũng bị lôi vào trong cái bẫy này.

Nó cảm giác mình thật đáng chết, nhưng nó muốn kéo Sở Mặc cùng chết!

-----o0o-----

Chương 2192: Chó cắn chó (2)

Chương 2192: Chó cắn chó (2)

Cho nên, nó thậm chí không đi trợ giúp lão tổ của mình đối phó với đám trưởng lão vô sỉ của cổ tộc Đông Phương, mà là nhằm về phía Sở Mặc.

Bất chấp tất cả đánh tới.

Mắt thấy khoảng cách giữa nó và Sở Mặc càng ngày càng gần, lúc này, Liệp Bạo dùng hết sức mạnh trong cơ thể.

Nó muốn tự bạo!

Giống như tên của nó vậy!

Liệp Bạo chết vì tự bạo, đây cũng coi như là cái chết có ý nghĩa nhỉ?

Liệp Bạo nghĩ.

Chỉ có điều trong nháy mắt, nó nhìn thấy hai cái đầu trên cột dang dùng ánh mắt đầy kỳ quái nhìn nó.

Liệp Bạo thậm chí cảm giác mình có vẻ đang cười lạnh.

Đây chính là hai Cổ tổ cảnh giới Thái thượng sao?

Hai nhân vật có cùng cảnh giới với Đại Cước Tà Tôn?

Thực sự là thế sao?

Lại bị người ta chặt đầu xuống, treo lên cột!

Chuyện như này trong Hôi Địa có nằm mơ cũng không mơ nổi.

Cơ bản không thể xảy ra.

Cho nên Cổ tổ Thái thượng trong Thông đạo cũng không đáng sợnhư trong tưởng tượng, chẳng có gì hơn.

Liệp Bạo cảm giác mình rất khinh thường hai tên Cổ tổ Thái thượng đó.

Ánh mắt của bọn họ, nó đều không nhìn hiểu được.

- Nổ cho ta!

Cùng chết đi!

Liệp Bạo la lớn!

Chỉ có điều lúc đó chợt chẳng có gì xảy ra cả.

Trong mắt nó có vẻ kinh ngạc thoáng qua.

Trong giây phút này, thậm chí ngay cả cơ thể của chính mình nó cũng không cảm nhận được nữa.

Cho đến lúc này nó bất chợt ý thức được gì đó.

Sau đó theo bản năng nhìn thoáng qua phía dưới.

Nó nhìn thấy một cơ thể quen thuộc đang rơi xuống bụi rậm.

- Không phải cơ thể của ta sao?

Sao lại rơi xuống như thế?

Liệp Bạo bối rối, chỉ có điều tiếp theo rốt cục nó phản ứng kịp.

Nó đã đầu thân chia lìa.

- Điều này không thể nào!

Liệp Bạo rống lên.

Bởi vì nó cơ bản không thấy bất kỳ ai ra tay, cũng không cảm nhậnđược bất kỳ cái gì sau khi chịu công kích.

Lúc này nó theo bản năng liếc nhìn hai cái đầu treo cao trên cột cờ.

Lúc này, trong ánh mắt của hai người đó vậy mà lại tràn đầy khinh bỉ và...

đùa cợt.

Dường như còn có sự thương hại kỳ quái nữa.

- Hai cường giả Thái thượng các người so với kết cục của ta thì tốt hơn sao?

Liệp Bạo không nhịn được rống lên.

Đúng lúc này, một cái bóng màu vàng xuất hiện trước mặt nó.

Là con chó màu vàng chết tiệt kia.

Đầu của Liệp Bạo cứ như vậy trơ mắt nhìn con chó màu vàng kia, đứng thẳng người lên, sau đó giơ chân sau, nặng nề đá về phía đầu của nó.

- Một con chó cũng dám bắt nạt ta?

Liệp Bạo rống lên.

Nó còn lại rất nhiều đạo hạnh!

Cơ thể mặc dù không có nhưng đạo hạnh của nó vẫn còn.

Nhưng cho dù nó cố gắng thế nào cũng cơ bản không có cách gì để sử dụng được chút đạo hạnh nào.

Sở Mặc dùng một đao chặt vỡ đầu của Liệp Bạo, cũng hoàn toàn phong ấn gã tới chết.

Ầm!

Đầu của Liệp Bạo bị Đại Hoàng một cước đá bay, đá thẳng lên mặt trên của tấm lưới ánh sáng.

Đoàng đoàng đoàng đoàng!

Mấy tiếng nổ vang dội liên tiếp, đầu của vị đại tướng quân tiên phong của Liệp tộc nổ bùm.

Đạo hạnh vô cùng và Nguyên Thần của nó bị nổ tung thành vô số mảnh.

Còn năng lượng lại đang thời khắc bị tấm lưới ánh sáng hấp thu.

- Hay đó!

- Thực sự là cao minh!

- Thủ đoạn này thực là tuyệt diệu, chí ít là ta không nghĩ ra.

- Nếu như nghiêm túc nghiên cứu, trăm vạn năm hẳn là ta cũng có thể làm được.

Hai tên Cổ Tổ Thái thượng là Đông Phương Vân Lạc cùng Đông Phương Hằng Thái cũng có chung một đánh giá với điểm này.

Ngay cả Sở Mặc cũng phải dở khóc dở cười.

Lúc này, sinh linh chết dưới tấm lưới ánh sáng đã có một phần mười.

Số lượng lớn sinh linh của Liệp Tộc điên cuồng chạy trốn, muốn tìm kiếm chút hy vọng sống.

Nhưng trên thực tế, bầu trời phía dưới đã sớm bị Sở Mặc cải tạo thành địa ngục nhân gian.

Nhìn mặc dù không khủng bố như tấm lưới ánh sáng nhưng trên thực tế, mức độ lợi hại chỉ có hơn chứ không có kém.

Cuộc chiến giữa Liệp Thần và đám trưởng lão cổ tộc Đông Phương cũng đã vào hồi gay cấn.

Bên cạnh Liệp Thần cũng có một đám Cự ĐầuTổ cảnh đi theo.

Bọn họ đi theo bên cạnh Liệp Thần, trung thành tuyệt đối.

Quyết một trận tử chiến với đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương.

Cuộc chiến cực kỳ thảm khốc, ngay cả Liệp Thần trên người cũng xuất hiện thương thế nghiêm trọng.

Nhưng nó cơ bản không để ý, vô số lần ra sinh vào tử, đã sớm nhìn thấu được sống chết không quá nặng nề.

Nó bây giờ chỉ muốn tiêu diệt đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương này, sau đó xem xem có thể đàm phán với Sở Mặc hay không.

Một tên trưởng lão cổ tộc Đông Phương từ phía sau lưng đánh lén Liệp Thần.

Đâm một kiếm tới tỏa ra kiếm khí sáng lung linh xuyên không mà tới.

Trên cơ thể của Liệp Thần bắn ra một cái lỗ máu.

Nhưng gã kia vẫn bị một cái tát của Liệp Thần đập nát cả một nửa cái đầu.

Thoạt nhìn là cùng một cảnh giới, nhưng trên tu vi lại có khoảng cách một trời một vực.

Chiến lực của Liệp Thần quá kinh khủng, tả xung hữu đột.

Hầu như trong chớp mắt đã có ba, bốn tên trưởng lão cổ tộc Đông Phương chết trên tay nó.

Còn lại đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương không nhịn được lên tiếng cầu cứu.

- Sở công tử, ra tay giúp chúng ta một tay đi!

Chúng ta chỉ có thể làm vậy thôi.

- Mặc công tử, chúng ta đều là tu sĩ Thông đạo, đều là nhân tộc, ngài không thể thấy chết mà không cứu được!

- Sở Mặc, ân oán giữa chúng ta về sau lại tính, trước tiên tề tâm hợp lực đánh chết đám súc sinh Hôi Địa này...

ách...

Cuối cùng đám trưởng lão của cổ tộc Đông Phương bị một quyền của Liệp Thần đập vỡ đầu, còn lại những lời đó đương nhiên cũng nói không nên lời.

Sở Mặc nhìn như bình tĩnh ngồi ở đó nhưng trên thực tế vẫn đang chống đỡ toàn bộ sát trận vận hành.

Đạo sấm sét của hắn vận hành hết mức.

Bện ra tấm lưới sấm sét này uy lực quả thực có thể hủy thiên diệt địa.

Một đám sinh linh Thông đạo đều đứng ở phía xa nhìn về phía này.

Bọn họ đều chạy tới tìm hiểu tin tức hoặc là xem náo nhiệt.

Lúc này mặt bọn họ đều dại cả ra.

Đây chính là thực lực chân chính của Sở công tử cái thế vô song?

Đây chính là căn cơ của phế tích vương tộc Sở thị?

Sát trận này chưa bao giờ nghe nói tới... vậy mà lại khủng bố như vậy.

Đây có tận mấy trăm tỉ chiến sĩ Hôi Địa cơ mà!

Quả thực, mấy trăm tỉ chiến sĩ Hôi Địa, người có cảnh giới thực sự cao thâm cực kỳ ít ỏi, trong đó đa số đều là sinh linh Chí tôn?

Sinh linh Chí tôn chí ít chiếm khoảng một nửa so với sinh linh Thánh cảnh cùng với khoảng nửa sinh linh Đại Thánh.

Sinh linh Hôi Địa thật sự tới Tổ Cảnh cũng không có nhiều, nhưng dưới trướng của Liệp Thần lão tổ chí ít cũng có mấy ngàn sinh linh Tổ cảnh.

-----o0o-----

Chương 2193: Sở công tử cái thế vô song (1)

Chương 2193: Sở công tử cái thế vô song (1)

Một quân đoàn kinh khủng như vậy nếu muốn san bằng một cổ tộc nào đó thì không ngoài tầm của một lão tổ Thái thượng nào.

Cổ tộc kia chắc chắn sẽ phải chịu tổn thất to lớn!

Cho dù một tên lão tổ cảnh giới Thái thượng không ngừng trấn áp cũng phải cần một khoảng thời gian.

Ở nơi phế tích Sở thị vương tộc, một tấm lưới ánh sáng...

đã che phủ toàn bộ mấy trăm tỉ sinh linh Hôi Địa.

Tấm lưới ánh sáng này rốt cuộc là cái gì?

Phía trên đó tại sao lại có sức mạnh sấm sét kinh khủng như thế?

Sức mạnh sấm sét vì sao lại tương tự như với thiên kiếp Tổ cảnh vậy?

Một tấm lưới ánh sáng như vậy dùng để giết đám sinh linh Hôi Địa này nhất định là đòn chí mạng.

Không có bao nhiêu sinh linh Hôi Địa có thể may mắn còn sống dưới tấm lưới ánh sáng đó.

Ngay cả sinh linh Hôi Địa là Tổ cảnh cũng sẽbị thương nặng.

Lúc này cho dù là người của 13 cổ tộc hay là mấy người ở kia xem náo nhiệt, tất cả đều bị chấn động sâu sắc.

Bọn họ rốt cục đã hiểu rõ, danh hiệu Sở công tử cái thế vô song cũng không phải là hư danh, cũng không phải là tôn xưng.

Nếu như thủ đoạn này cũng không coi như là cái thế vô song, bọn họ thực sự không nghĩ ra thế nào mới là chứ?

Người của 13 cổ tộc trong lòng càng thêm sợ hãi hơn.

Sự khinh thị từ trước tới nay của họ với Sở Mặc đột nhiên thấy nực cười biết bao?

Bọn họ vẫn cảm thấy Sở Mặc không dám giết 12 cổ tộc khác, vẫn cảm thấy danh tiếng của Sở Mặc lớn đến thế là vì cố tình nói quá lên mà thôi.

Ngày hôm nay thấy được cảnh tượng này, bọn họ rốt cuộc đã hiểu Sở Mặc thật sự không phải chỉ có hư danh.

Bọn họ lại là đại địch sinh tử với một nhân vật như vậy!

Nhất thời, những tu sĩ của 13 cổ tộc đều có cảm giác mất hết ý chí.

Nhất là người của cổ tộc Đông Phương càng cảm nhận được một tâm tình tuyệt vọng đang lan tràn trong tim bọn họ.

Nếu như đã tới mức này còn có thể duy trì tâm tính lạc quan, đókhông phải là người có tâm tính tốt, đó là đầu óc có bệnh!

- Chúng ta vậy mà đang là kẻ địch của một người như vậy?

Chúng ta phái ra vô số chiến sĩ cũng không thể nhanh chóng giết chết cả một quân đoàn Hôi Địa, một mình hắn... một pháp trận đã đủ để diệt rồi?

- Sở công tử cái thế vo song... vì sao bây giờ ta chỉ có cảm giác muốn chạy trốn vậy?

- Ta muốn rời khỏi gia tộc!

- Thực sự không nghĩ ra, Cổ tổ trăm vạn năm trước rốt cuộc nghĩ thếnào lại kết đại thù sống chết với người như vậy.

- Cổ tổ chúng ta đã từng diệt toàn bộ Sở thị vương tộc, bây giờ...

Sắp đến phiên chúng ta.

- Thấy tấm lưới ánh sáng này... ta cảm thấy Sở công tử chỉ cần dùng chiêu này tùy tiện ở bất cứ cổ tộc nào của chúng ta, người của chúng ta sẽ phải chết sạch.

Chỉ có một vài người may mắn có thể sống sót, nhưng cửa nát nhà tan... tuyệt đối không tránh khỏi.

Một đám tu sĩ của 13 cổ tộc ánh mắt đờ đẫn đứng ở phía xa nhìn tấm lưới ánh sáng đang không ngừng trấn áp xuống phía dưới.

Nhìn vô sốsinh linh Hôi Địa lần lượt ngã xuống.

Trong mắt của họ đều là vẻ khổ sở.

Cảm giác này là tuyệt vọng.

Còn như đám tu sĩ của 13 cổ tộc, bọn họ đương nhiên không có áp lực đó.

Đối với thủ đoạn của Sở Mặc chỉ là kính phục vô cùng vô tận.

- Trước còn có chút do dự, có muốn gia nhập vào Sở thị vương tộc hay không, sau khi nghe nhiều tin tức như vậy thì đã muốn gia nhập rồi.

Chỉ có điều trong lòng vẫn hơi dao động.

Không phải sợ các người chê cười, ta cũng sợ mà...

Nhưng bây giờ thực sự không cần gì phải do dựnữa.

Chỉ cần Sở công tử không ngại, ta sẽ chính là một thành viên của vương tộc Sở thị.

- Ta vẫn không quen nhìn việc 13 cổ tộc khống chế sinh linh trên Phong Thần Bảng.

Những tu sĩ chúng ta đều là sinh linh được tự do từ nhỏ.

Chúng ta khổ cực tu luyện mong được vĩnh hằng, mong được pháp lực ngất trời, nhưng điều cuối cùng mong muốn không phải chỉ là tự do hay sao?

- Ta cũng hiểu được những sinh linh trên Phong Thần bảng này rất đáng thương.

Bọn họ khổ sở tu luyện tới ít nhất là cấp Đại Thánh, thành tu sĩ chân chính cao cấp.

Kết quả là bị một tấm Phong Thần bảng làm tấtcả tương lai đều bị hủy diệt.

- Lại nói, Sở công tử thật là một vĩ nhân, ta rất ủng hộ hắn chém thần cách của những sinh linh trên Phong Thần bảng!

- Ừm, ta cũng ủng hộ!

Đám người ở đây càng ngày càng nhiều hơn.

Ngay từ đầu, ngay cả bản thân những người này cũng không biết.

Chỉ có điều rất nhanh bọn họ đã nhìn thấy một vài người trước đó vẫn là đệ tử của 13 cổ tộc vậy mà giờ cũng chạy tới bên cạnh bọn họ!

- Hả?

Ngươi không phải là người của gia tộc Hàn Băng sao?

Tại sao ngươi lại tới?

- Ngay vừa rồi ta đã rời khỏi Hàn Băng gia tộc rồi.

- Ai nha, Lạc huynh...

- Đừng nói nữa, ta đã không phải là thành viên của Lạc Thủy gia tộc rồi...

...

Cuộc chiến bên phế tích của Sở thị vương tộc đánh rất náo nhiệt, người ở bên ngoài cũng chẳng bình tĩnh nổi.

Ngay vừa rồi trong nháy mắt không biết có bao nhiêu đệ tử cổ tộc bị biểu hiện của Sở Mặc làm cho rung động, quyết định rời xa gia tộc tránh khỏi việc gặp tai bay vạ gió.

Phải biết rằng đệ tử của 13 cổ tộc có thể có tư cách xuất hiện ở nơi này, riêng ở trong gia tộc mình thôi thì địa vị cũng không thể thấp được.

Nhưng biểu hiện của Sở Mặc làm bọn họ hoàn toàn không có dũng khí tiếp tục đối kháng với Sở Mặc.

Đồng thời cũng có rất nhiều đệ tử 13 cổ tộc rời đi.

Bọn họ không muốn trở thành kẻ địch của Sở Mặc, cũng không muốn phản bội gia tộc gia nhập vào trận doanh của Sở thị vương tộc, thẳng thắn chọn yên lặng rời đi.

Ngược lại, lấy cảnh giới và tài lực của bọn họ, cho dù ẩn thân bất kỳ một xó xỉnh nào của Thông đạo đều có đầy đủ năng lực vững gót chân ở đó.

Ở nơi phế tích Vương tộc.

Liệp Thần lão tổ đã toàn thân tắm máu, vết thương rất nặng.

Ở trướcmặt y chỉ còn lại ba, bốn trưởng lão cổ tộc Đông Phương.

Những trưởng lão đó cũng là nhân tài kiệt xuất trong tu sĩ Tổ cảnh, cũng là người đã trải qua vô số trận chiến đấu rồi.

Sức chiến đấu của bọn họ tuy hơi kém Liệp Thần lão tổ nhưng cũng không chênh lệch quá nhiều.

Muốn giết hết bọn họ, Liệp Thần lão tổ cũng sẽ phải trả một cái giá cao.

Đôi bên đánh đến bây giờ, cũng đều hoàn toàn mù quáng.

Liệp Thần lão tổ thậm chí cơ bản không thèm nhìn sau lưng có bao nhiêu chiến sĩ Liệp Tộc còn lại.

Trên thực tế trong nháy mắt tấm lướiánh sáng chụp xuống, Liệp Thần lão tổ đã biết ngày hôm nay sẽ bị tổn thất nặng rồi.

-----o0o-----

Chương 2194: Sở công tử cái thế vô song (2)

Chương 2194: Sở công tử cái thế vô song (2)

Chỉ có điều chỉ cần nó còn có thể sống sót, tất cả cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Nó chỉ cần có thể sống trở lại Hôi Địa, không cần dùng tới mấy vạn năm, sinh linh Liệp Tộc sẽ lại trở lên nhiều như vậy.

Điều kiện tiên quyết là, nó phải có thể sống được!

Hiện tại xem ra việc này hơi khó rồi.

Trước mắt mấy tu sĩ Tổ cảnh này rõ ràng muốn liều chết với y.

Càng chưa nói tới bên kia còn có Sở Mặc đang nhìn chằm chằm.

Còn như trong vương tộc Sở thị còn có bao nhiêu cao thủ, Liệp Thần lão tổ đã không thèm nghĩ nữa.

Trên người nó còn có một cấm khí.

Cấm khí một khi được sử dụng có thể ngăn cản tấn công của tu sĩ có tu vi Thái thượng trong một giờ.

Cấm khí này nó vẫn chưa lấy ra sử dụng, chính là đang phòng bị Sở Mặc!

Thời khắc mấu chốt, đây chính là đồ bảo mệnh!

Mấy tên trưởng lão cổ tộc Đông Phương liếc mắt nhìn nhau.

Một người trong đó trầm giọng nói:

- Sắp chết mới biết đã mắc quá nhiều sai lầm, đi lệch lạc quá nhiều rồi.

Một trưởng lão khác gật đầu:

- Hai Cổ Tổ Thái thượng không chịu tha thứ cho chúng ta đương nhiên cũng là vì nguyên nhân này.

- Chúng ta hãy dùng máu tươi của mình cọ rửa sự sỉ nhục trên ngườicủa mình đi.

Gia tộc Đông Phương chúng ta cũng là một thành viên của Thông đạo!

Trưởng lão thứ ba trầm giọng nói.

Tiếp đó, ba tên trưởng lão cổ tộc Đông Phương nhào thẳng về phía Liệp Thần lão tổ.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Ba tiếng nổ, ba trưởng lão của cổ tộc Đông Phương vậy mà lựa chọn cách chết thảm thiết nhất.

Bọn họ tự bạo!

Trong nháy mắt bọn họ tự bạo, Liệp Thần lão tổ sử dụng luôn cấm khí.

Dưới sự bảo vệ của cấm khí, y giống như một chiếc thuyền lá nhỏ trong đại dương, bị ném tới ném đi, thậm chí lộn mấy vòng trên mặt tấm lưới ánh sáng.

Miệng Liệp Thần lão tổ phun ra một ngụm máu, nhưng dưới sự bảo vệ của cấm khí cũng không phải chịu đả kích trí mạng gì.

Nhưng nó cũng như đang nằm mộng.

Trưởng lão của cổ tộc Đông Phương trước còn đủ loại vô sỉ đê tiện, vậy mà một khắc trước khi chết lại có dũng khí này... vậy mà lại chọn tự bạo?

Liệp Thần lão tổ lấy tư duy sinh linh Hôi Địa của nó cơ bản là không có cách nào lý giải được cảm giác này.

Nhưng trên cột cờ, Đông Phương Vân Lạc cùng Đông Phương Hằng Thái vào lúc này lại đồng thời mở mắt ra, đồng thời thở dài một tiếng.

Đông Phương Hằng Thái nhẹ giọng nói:

- Đây là một mặt vĩ đại nhất trong nhân tính đột nhiên sáng lên đấy.

Đông Phương Vân Lạc nói:

- Mặc dù người có tội ác tày trời cũng có điểm yếu mềm của riêng hắn.

Mấy người họ cũng là đệ tử của gia tộc Đông Phương ta.

- Đương nhiên.

Đông Phương Hằng Thái nói.

Lúc này Sở Mặc lại bước nhanh chân đi về phía Liệp Thần lão tổ.

Hắn một bước bước cả triệu dặm, thân hình rất nhanh đã biến mất ở chỗ cột cờ.

Con chó vàng gâu một cái, phe phẩy đuôi đi theo phía sau.

Đông Phương Hằng Thái vẻ mặt khiếp sợ nói:

- Trong thông đạo, một bước cả triệu dặm...

đó đã là cấp bậc Thái thượng rồi.

Đông Phương Vân Lạc cười gượng nói:

- Hắn sớm đã là như vậy rồi.

Mặc dù chưa vượt qua lằn ranh kia, chưa đột phá được gông cùm kia, nhưng bây giờ e là cho dù không có hai vị kia trợ giúp, một mình hắn đấu cũng không có Thái thượng nào dám nói có thể tất thắng.

- Nói như vậy chúng ta rất nhanh sẽ có đồng bọn mới gia nhập?

Đông Phương Hằng Thái nói.

Đông Phương Vân Lạc nói:

- Chờ mong à!

Sở Mặc cầm Thí Thiên trong tay bổ một đao lên cấm khí ở đỉnh đầu của Liệp Thần lão tổ.

Keng!

Một tiếng đó... quả thực là chấn động cả trời cao vô tận.

Dưới một đao này hầu như tai tất cả mọi người đều bị chấn động đến muốn điếc luôn.

Cho dù những tu sĩ cách xa vô tận cũng không nhịn được mà vẻ mặt hoảng sợ lui về phía sau.

Còn Liệp Thần lão tổ dưới một đao này của Sở Mặc đã bị chấn đến hôn mê bất tỉnh.

Sau đó Sở Mặc triển khai Đại Đạo trấn áp thẳng về phía cấm khí.

Món cấm khí đó rõ ràng là một pháp khí do Thái Thượng trong cổ tộc luyện chế, đã có khí linh khá hoàn chỉnh rồi?

Dưới sự áp chế Đại Đạo của Sở Mặc, khí linh liền bay lên.

Là một vị Cổ Tổ khai thiên lập địa, sao có thể cam lòng bị áp chế?

Vì thế y gầm thét, căm tức nhìn Sở Mặc.

- Hoặc là phục tùng, hoặc là tan thành mây khói!

Sở Mặc lạnh lùngchém một đao về phía khí linh.

Sát khí của Thí Thiên thật sự quá yêu tà.

Trên thế gian này hầu nhưchẳng có thứ gì nó không thể chém cả.

Vì vậy, khi Sở Mặc vung đao lên, khí linh liền bị dọa đến mức mất hồn mất vía.

- Thượng tiên tha mạng, thượng tiên tha mạng.

Ta sẵn lòng phục tùng, sẵn lòng phục tùng mà!

Trong khi nói chuyện, khí linh này liền đá Liệp Thần lão tổ một đá bay ra ngoài.

Thấy một màn này, mọi người đều chết lặng không nói nên lời.

Còn có thể như thế à?

Pháp khí cao cấp...

Có thể bị thu phục như thế sao?

Pháp khí loại này cực kỳ mạnh mẽ, khí linh của nó vậy mà không có chút tự tôn nào?

Sở Mặc giơ tay chém xuống, chặt đầu Liệp Thần lão tổ đang hôn mê, sau đó nghĩ một chút lại đá về phía phế tích của vương tộc họ Sở.

Hắn còn dựng nên một cột cờ cách phía xa hai gã Thái Thượng Cổ Tổ của Đông Phương gia tộc, treo đầu của Liệp Thần lão tổ ở trên đó.

Sau đó, Sở Mặc thu phục cấm khí, bạo lực dùng Nguyên thần lực rót vào cấm khí, mạnh mẽ phong ấn khí linh lại.

Đối với Sở Mặc, khí linh đó căn bản là có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Một món pháp khí mà trong thời điểm mấu chốt lại bán đứng chủ để mong được sống sót, chẳng có chút đáng tin nào.

Sau đó, Sở Mặc đạp thân thể của Liệp Thần lão tổ xuống, rơi xuống trên tấm lưới ánh sáng.

Sau một trận nổ mạnh điên cuồng, thân thể chứa vô hạn tinh khí của Liệp Thần lão tổ liền trở thành chất dinh dưỡng của lưới sáng.

Làm xong xuôi, Sở Mặc nhìn xuống phía dưới tấm lưới sáng đã hoàn toàn bằng lặng.

Dưới tấm lưới ánh sáng này, mấy trăm tỉ sinh linh Hôi Địa đều đã tử vong, không có sinh linh nào tránh được nạn lớn này.

Sở Mặc thở một hơi dài vung tay lên.

Tấm lưới ánh sáng liền tản đi, trở thành tinh khí vô tận hòa vào trời đất.

Nơi non sông vô tận này lại lần nữa... sức sống căn tràn.

Tiêu hao của Sở Mặc khá lớn, nhưng người ngoài khó có thể nhận ra, chỉ có thể cảm nhận được khí phách có một không hai trên người hắn.

-----o0o-----

Chương 2195: Ai cũng đừng mong được hưởng lợi!

Chương 2195: Ai cũng đừng mong được hưởng lợi!

Sau khi Sở Mặc dẫn theo con chó vàng quay về đống đổ nát kia, Đông Phương Vân Lạc bội phục nhìn Sở Mặc:

- Ngươi thật sự định làm cả thế giới trở thành kẻ thù của ngươi à?

Sở Mặc nhìn đầu Liệp Thần lão tổ bị treo trên cột cờ vẫn đang hôn mê một cái, khóe miệng hơi giật giật nhưng không nói gì cả.

- Giỏi lắm, bọn Hôi Địa kia đều đáng chết cả.

Đông Phương Hằng Thái nói.

Sở Mặc nhìn gã ta một cái, thình lình nói:

- Vậy mà cũng đâu có thấy các ngươi ra tay đánh chết bọn họ bao giờ đâu?

Chỉ thấy các ngươi cứ làm cả hai mệt mỏi.

Hai vị Thái Thượng Cổ Tổ Đông Phương Vân Lạc và Đông Phương Hằng Thái đều trầm mặc.

Một lúc lâu sau, Đông Phương Vân Lạc mới lên tiếng:

- Vậy mới nói rằng ngươi rất vĩ đại, chúng ta đâu bằng được ngươi.

Sở Mặc cười cười:

- Thật ra ta không có ý gì, ta chưa bao giờ vĩ đại, cũng không phải chính nhân quân tử.

Không ai có thể dùng chuẩn mực đạo đức của thế gian để đánh giá ta.

Ta chính là ta.

Ta muốn làm thế nào thì ta sẽ làm thế đó.

Đông Phương Hằng Thái nói:

- Ngươi cũng nên tìm bạn cho chúng ta đi?

Sở Mặc hơi ngẩn ra.

Đông Phương Hằng Thái lại nói tiếp:

- Vật nhỏ Hôi Địa này không đủ tư cách làm đồng bạn của chúng ta.

- Thế nên ta mới để nó cách xa các ngươi đấy.

Sở Mặc nói:

- Nếu không...

Ta sợ hai bên các ngươi lại nhổ nước miếng cãi nhau.

Đông Phương Vân Lạc:

- ...Đông Phương Hằng Thái:

- ...

- Nhưng chuyện các ngươi muốn tìm thêm đồng bạn, ta sẽ suy nghĩ thêm.

Sở Mặc ra vẻ thành thật nói:

- Hai cổ tổ gần đây nhất, một là cổ tộc Tào thị, một là cổ tộc Triệu thị, các ngươi chọn đánh ai trước đây?

Đông Phương Vân Lạc không cần nghĩ ngợi đã nói:

- Tào thị.

Sở Mặc hỏi:

- Vì sao?

- Ta có thù hận với bọn họ.

Đông Phương Vân Lạc cũng ra vẻ thành thật.

Vẻ mặt kia trông giống như là một gã quân sư đang thảo luận với nguyên soái xem đánh quân nào vậy.

- Lý do như vậy cũng được sao?

Ngươi có thù với bọn họ, ặc...

Được rồi, ta cũng có thù với bọn họ.

Nhưng vì sao không đánh Triệu thị trước?

Sở Mặc hỏi.

- Đánh Triệu thị không dễ đâu.

Đông Phương Hằng Thái nói:

- Trong cổ tộc Triệu thị có bốn cổ tổ cảnh giới Thái Thượng, tất nhiên đối với ngươi có khi bọn họ không hề có chút uy hiếp nào, nhưng trong gia tộc họ Triệu lại có một tuyệt thế thiên kiêu sắp đạt đến Thái Thượng!

Tên kia, ha ha...

Nếu không có sự xuất hiện của ngươi, rất có thể chẳng mấy năm nữa tên đó sẽ gặp nạn đấy.

Tên đó cũng tự biết, cho nên không dám bứt phá xiềng xích Thái Thượng.

Trên mặt Đông Phương Hằng Thái có vẻ giễu cợt, từ tốn nói:

- Nhưng bây giờ, vì có sự xuất hiện của Sở công tử ngươi, ta nghĩ địa vị của tên đó trong gia tộc Triệu thị chắc chắn tăng vụt, vì toàn bộgia tộc Triệu thị đều kí thác hơn nửa hy vọng vào hắn có thể chống lại ngươi!

- Vì sao lại như thế?

Sở Mặc nhíu mày.

- Rất đơn giản, hai vị kia chỉ không cho phép tu sĩ Thái Thượng chủ động ra tay với ngươi.

Nhưng đối với toàn bộ tu sĩ dưới Thái Thượng thì không sao cả.

Bí mật này bây giờ đã truyền đến các trưởng lão rồi.

Đông Phương Hằng Thái từ tốn nói:

- Cho nên, muốn giết ngươi chỉ có thể sử dụng những người chưa đến Thái Thượng mà thôi.

- Ồ.

Ta hiểu rồi.

Sở Mặc gật đầu:

- Các ngươi đã làm chuyện như thế sao?

Đông Phương Hằng Thái và Đông Phương Vân Lạc liền biết Sở Mặc đang hỏi gì, sắc mặt họ đều có chút kỳ lạ.

- Ta biết rồi, các ngươi cũng đã làm vậy rồi.

Sở Mặc gật đầu:

- Cho nên mới nói, trên đời này chẳng ai vô tội.

Chẳng ai có thể nói mình trong sạch.

Suy nghĩ của các ngươi ta có thể hiểu.

Vậy đầu tiên ta bắt đầu từ gia tộc Triệu nthị ày đi.

- ...

Đông Phương Hằng Thái và Đông Phương Vân Lạc đều không nói gì thêm.

Có trời chứng giám, bọn họ thật sự không hề nói xạo!

Nhân tính là như vậy!

Bọn họ đã không còn tí hy vọng nào.

Dù bây giờ có ai cứu bọn họ, thì cả đời, bọn họ nhiều nhất chỉ có tu vi Tổ cảnh trên thế gian này thôi.

Không trở lại được cảnh giới Thái Thượng sẽ không có cách nào sắpđặt chuyện sau khi luân hồi.

Không thể sắp đặt chuyện luân hồi tương lai tìm lại ký ức, hy vọng trở lại Thái Thượng của bọn họ đều trở nên cực kỳ xa vời không hề có chút hy vọng.

Nói cách khác, hai người bọn họ hoàn toàn bị phế rồi.

Bọn họ có hận Sở Mặc hay không?

Tất nhiên là hận, hận thấu xương!

Hận không thể ăn thịt, ngủ trên da, uống máu tươi hắn!

Nhưng bọn họ cũng không muốn cho ai hưởng lợi!

Tổng cộng mười ba cổ tộc, mười mấy Cổ Tổ cảnh giới Thái Thượng năm đó tham gia tiêu diệt vương tộc Sở thị, vì sao chỉ có hai người họ gặp xui xẻo?

Bị người ta chặt đầu, treo trên cột cờ cho người khác nhìn ngắm?

Cho nên, bọn họ cực kỳ mong chờ có đồng bọn mới cùng tham gia!

Vào thời điểm này, Đông Phương Vân Lạc hay Đông Phương Hằng Thái đều có một loại tình cảm rất kỳ lạ với Sở Mặc.

Hận đến tột cùng...

À không, không phải trở thành yêu, hai vị Cổ Tổ còn chưa đến mức ngược đời như thế.

Tình cảm kỳ quái đó là không còn hận nữa.

Sau, bọn họ lại vô cùng hy vọng Sở Mặc có thể treo tất cả đầu của Cổ Tổ Thái Thượng của mười ba cổ tộc ở đây.

Đến lúc đó, ai cũng chỉ còn lại một cái đầu, ai cũng không thể chê bai người khác.

Ai cũng đừng mong được hưởng lợi!

Cho nên, đề xuất bọn họ nói cho Sở Mặc là hoàn toàn thật tâm, không có một chút ý nghĩ đen tối nào!

- Trong cổ tộc Tào thị tổng cộng có ba vị Thái Thượng Cổ Tổ, hơn nữa, thực lực tổng hợp của Tào thị còn yếu hơn Đông Phương cổ tộc chúng ta một chút.

Canh lúc

Cổ Tổ không thể giúp đỡ kịp, ngươi quăngtấm lưới ánh sáng kia xuống là đủ hủy diệt một phần ba đệ tử cổ tộc Tào thị rồi.

Cứ thế mấy lần là đủ.

Đông Phương Vân Lạc thật thà đề xuất tiếp.

- Đầu tiên phải thiêu xương gặm cốt, khiến cho đám người Tào thị kia phải sống trong sợ hãi.

Như thế mới thú vị.

Sở Mặc cũng rất nghiêm túc góp ý.

Nếu bên ngoài biết được cuộc đối thoại của bọn họ, có khi sẽ sợ đến hỏng mất.

Tiếc là chỗ này lại không hề có ai khác.

Lúc này, Liệp Thần lão tổ chậm rãi tỉnh lại.

Khi phát hiện ra bản thân chỉ còn một cái đầu bị treo trên cột cờ, lão ta muốn điên lên, giận dữ hét với Sở Mặc:

- Tại sao ngươi lại làm thế với ta?

Sở Mặc cười cười:

- Vì sao ta không thể làm thế với ngươi?

Lúc này, Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đang dắt tay nhau đi đến từ trong vương tộc xa xôi.

-----o0o-----

Chương 2196: Người theo như mây (1)

Chương 2196: Người theo như mây (1)

Âu Dương Phỉ liếc mắt nhìn cái đầu của Liệp Thần lão tổ, tỏ ra vôcùng hận, nhịn không được "hừ" một tiếng, phun một bãi nước miếng.

Nàng sao quên được năm đó lão già này gặp nàng ở Hôi Địa liền xem trọng nàng, muốn dùng nàng làm phần thưởng đặt cược?

Đương nhiên, cái thứ Ô Long Tướng Quân kia cũng chẳng phải thứ tốt gì!

Tất cả đều đáng chết!

Liệp Thần lão tổ cũng nhìn thấy Âu Dương Phỉ.

Lão ta liền ngậm miệng không dám nói nữa.

Vì lão biết, lần gặp nạn này của lão không còn cách nào cứu vãn nữa.

Lão ta không thèm nói gì với Âu Dương Phỉ mà lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Ngươi làm như thế lẽ nào không sợ làm Cổ Tổ của chúng ta tức giận sao?

- Hắn ta có thể đến đây sao?

Sở Mặc chớp mắt nhìn Liệp Thần lão tổ.

Lúc này Liệp Thần lão tổ liền cứng họng, nhưng sau đó lại lập tức cười lạnh nói:

- Nếu ông ta muốn đến, chỉ là một kẽ hở sao có thể ngăn cản ông ta được!

- Ồ.

Sở Mặc gật đầu, sau đó cười gật đầu với Âu Dương Phỉ:

- Chị dâu, muốn giết hắn ta không?

Âu Dương Phỉ cười lắc đầu:

- Thế thì càng tốt, sao lại không chứ?

- Phi!

Liệp Thần lão tổ cũng hung hăng phun nước miếng ra ngoài, sau đó lạnh lùng nói:

- Tiện nhân, nếu không có Sở Mặc, ngươi chỉ có thể hầu hạ vật trong quần lão phu mà thôi, ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì?

Âu Dương Phỉ tái mét mặt, trong mắt đầy vẻ giận dữ, nhưng ngay sau đó nàng liền thu lại vẻ giận dữ, từ tốn nói:

- Ngươi muốn chọc giận ta?

Lão linh cẩu nhà ngươi, ngươi nghĩ ta sẽ mắc lừa sao?

Không từ mà biệt, nếu năm xưa ta không bị trọng thương, bị đám Hôi Địa thú vật các ngươi phong ấn lại, ta sợ gì ngươi?

Tử Đạo cũng bước đến, kéo tay Âu Dương Phỉ, tiếp đó khinh miệt nhìn cái đầu Liệp Thần lão tổ, từ tốn nói:

- Thành thế này rồi còn ra vẻ giống người làm gì?

Cứ lộ ra cái đầu chó của ngươi đi.

Gâu!

Đại Hoàng không vui.

Tử Đạo liền áy náy nhìn Đại Hoàng, sau đó nói:

- Tên kia không giống ngài, Đại Hoàng tiền bối ngài chớ để ý.

Đại Hoàng nhếch nhếch miệng khinh bỉ nhìn Liệp Thần lão tổ.

Liệp Thần lão tổ suýt nữa tức điên đến mức phun ra một ngụm máu tươi.

Lão ta dù là Liệp Tộc, nhưng bản thể cũng là một con linh cẩu già vô cùng vĩ đại.

Lão ta chưa bao giờ nghĩ mình là một con chó, ngược lại còn rất ác cảm khi người khác nói đến chủng tộc của lão ta.

Từ ngày tuluyện đến cảnh giới chí tôn, lão ta hầu như không trở lại bản thể nữa, luôn luôn giữ hình người.

Mãi sau này ngay cả lão ta cũng thật sự quên đi sự thật, luôn nghĩ mình là con người.

Đến bây giờ, bị hai người lần lượt nói mỉa lão ta là một con chó, lão ta liền có cảm giác nhục nhã vô cùng.

Cảm giác này thật sự làm lão ta muốn phát điên.

Vì vậy một âm thanh nguyên sơ biểu đạt sự tức giận được tuôn ra từ miệng lão.

Gầu!

Một tiếng đó làm rung trời chuyển đất, quỷ thần cũng phải sợ hãi.

Đến cả Đại Hoàng cũng hơi choáng váng.

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ cũng hơi váng vất.

Xa xa, Đông Phương Vân Lạc và Đông Phương Hằng Thái trên hai cột cờ cũng há hốc mồm.

Khóe miệng Sở Mặc cũng hơi hơi co quắp.

Chính Liệp Thần lão tổ cũng không biết tại sao lại có cảm giác tràn đầy vui vẻ.

Lão ta liền nói:

- Đúng, không sai, ta chính là một con linh cẩu già.

Đại Hoàng liền bĩu môi, xấu hổ vì quen biết lão ta, dứt khoát xoay người về phía đằng sau Sở Mặc.

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ cùng lúc lắc đầu, gật đầu với Sở Mặc rồi cũng xoay người đi.

Đông Phương Vân Lạc và Đông Phương Hằng Thái bên kia cũng quay đầu không thèm để ý đến Liệp Thần, tại chỗ chép chép miệng.

Sở Mặc nhìn con chó vàng:

- Đại Hoàng, đi thôi, đi đánh cổ tộc họ Triệu!

Gâu!

Trong tiếng sủa của Đại Hoàng có mười phần trung khí, dường như đang nói với Liệp Thần lão tổ cái gì mới gọi là chó sủa.

Liệp Thần lão tổ mang vẻ mặt bi thảm, dứt khoát nhắm mắt lại xấu hổ rơi nước mắt.

Lão ta đường đường là lão tổ của một gia tộc, lại có thể xuống cấpđến thế này?

Chưa nói đến bị người ta cười nhạo, còn bị chó cười nhạo!

Nhưng sau đó, lão ta nhìn hai cái đầu người trên cột cờ kia liền cảm thấy hơi đắc ý.

Đến cả tu sĩ Thái Thượng còn phải nhận lấy kết quả thế này, lão ta cũng cảm thấy khá hơn rất nhiều.

Lúc này, số lượng lớn tu sĩ đang tụ tập ở phương xa dường như muốn đi đến, nhưng lại không dám.

Nếu bọn họ khiến Sở Mặc hiểu lầm thả ra tấm lưới ánh sáng kia lần nữa, bọn họ cũng chỉ có thể trợn mắt há mồm.

Khi thấy Sở Mặc hiện ra, đám người kia liền rối lên, nhất là những đệ tử vốn thuộc về mười ba cổ tộc càng bất an trong lòng, sợ phải chiến đấu, thận trọng nhìn Sở Mặc.

Chỉ trong chốc lát, Sở Mặc đi đến trước mặt bọn họ, liếc mắt nhìn đám người đó nở một nụ cười ôn hòa:

- Các vị đạo hữu, xin chào.

Một câu thăm hỏi không có gì đặc biệt.

Ngày thường những tu sĩ ở đây sẽ chẳng bao giờ cẩn thận tạc lòng tạc dạ.

Nhưng vào lúc này, tất cả bọn họ đều rất xúc động, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc cũng đã thay đổi hoàn toàn khác.

Sở công tử mạnh mẽ như thế, kinh diễm như thế, lại có thể bình dị gần gũi như này?

Thật là không thể tin nổi!

Bọn họ chưa bao giờ dám nghĩ Sở công tử lại ân cần thăm hỏi bọn họ như thế.

- Sở công tử, xin chào!

- Ra mắt Sở công tử!

- Ra mắt Mặc công tử!

- Sở công tử có phong thái tuyệt thế, thật làm cho bọn ta hâm mộ không thôi!

- Sở công tử thật lợi hại, bọn ta tâm phục khẩu phục!

- Sở công tử, ta muốn sinh một đứa con cho người!

Một đám người lập tức nhìn về phía một người nữ tử dung nhan tuyệt thế.

Khuôn mặt nàng ửng đỏ, chắc là vì quá xúc động mới nói lên theo bản năng, sau đó mới chợt nhận ra nên ngượng ngùng.

Nhưng thấy mọi người nhìn mình, nàng lại ra vẻ tao nhã nói một câu không có não:

- Chẳng lẽ các ngươi không muốn thế sao?

Lúc này, một người đàn ông yếu ớt nói:

- Dù chúng ta muốn thì cũng phải có năng lực đó mới có thể làmđược à!

Mọi người đều sửng sốt, ngay sau đó là một trận cười vang.

Không khí liền trở nên thư thái dễ thở hơn, trong lòng mọi người đều có thêm chút ấm áp.

Nghe tiếng và gặp mặt hoàn toàn là hai việc khác nhau.

Lúc này, bọn họ đều sâu sắc cảm nhận được câu nói này.

Lúc trước, tin tức về Sở Mặc truyền ra nói rằng hắn là Sở công tử có một không hai của trăm vạn năm trước luân hồi trở về, để hủy diệt mọisinh linh trong Đông Phương cổ tộc, báo thù cho vương tộc bị tiêu diệt bất chấp mọi thủ đoạn tanh bẩn, nhưng mọi người có thể hiểu được vì sao Sở Mặc làm thế.

-----o0o-----

Chương 2197: Người theo như mây (2)

Chương 2197: Người theo như mây (2)

Nhưng ấn tượng về một con người luôn dùng thủ đoạn độc ác, đẫm máu không tình người vẫn luôn đeo bám trên người Sở Mặc.

Những người căm ghét những cổ tộc này cũng muốn gia nhập vào phe vương tộc Sở thị, nhưng trong lòng vẫn không tránh được sự lo lắng thấp thỏm không yên.

Kết quả, sau khi nhìn thấy Sở Mặc, chỉ cần một câu nói liền hoàntoàn giải quyết sự lo lắng trong lòng mọi người.

Không thể không nói đây là một nhân cách toát ra sức hấp dẫn người khác mạnh mẽ.

Sở Mặc nhìn mọi người, vừa cười vừa nói:

- Ta hiểu được ý tốt của mọi người, đồng thời cũng rất biết ơn sự tin tưởng và giúp đỡ của mọi người.

Nhưng bây giờ vương tộc Sở thị vẫn đầy rẫy nguy hiểm như trước, nơi phế tích này dù nhìn thì có vẻ bừng bừng sức sống nhưng lúc nào cũng có thể bị lật đổ.

Nói không chừng, chẳng mấy mà nơi này sẽ yên lặng một lần nữa.

Lúc này, tất cả mọi người đều im lặng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói:

- Cho nên, muốn gia nhập vương tộc Sở thị, trở thành một thành viên trong đó, mọi người cần suy nghĩ cho kỹ.

Tiền đồ của chúng ta chưa chắc đã tốt đẹp như thế.

Có lẽ khi các ngươi chân trước vừa gia nhập, chân sau đã gặp phải nguy cơ sinh tử.

- Sở công tử, chúng ta không sợ!

- Đúng, chúng ta không sợ!

- Chúng ta không sợ phải bỏ mạng!

Chúng ta chỉ muốn theo Sở công tử, ném đi mọi thứ đã mục nát của thế giới Thông đạo!

- Đúng vậy, Sở công tử, hãy thu nhận chúng ta đi!

Vô số người lớn tiếng hô hào.

Bọn họ còn trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết, trong nội tâm bọn họ có mong ước được cứu thế giới, cứu đời.

Thật ra, đám người này mới là tương lai, hi vọng của thế giới này.

- Sở công tử, chúng ta đến đây cũng đã nói lên quyết tâm của chúng ta.

Chúng ta đã nghe được rất nhiều tin tức, tất nhiên đều biết những điều ấy.

Vì thế, những nguy hiểm trong lời của Sở công tử chúng ta đều hiểu, nhưng chúng ta không sợ!

Cô gái xinh đẹp vừa thốt ra câu nói sinh con cho Sở Mặc kia dũng cảm giương đôi mắt to nhìn Sở Măc, hùng hồn nói.

- Đúng thế, Sở công tử, dù cảnh giới của chúng ta không phải rất cao, nhưng chúng ta tình nguyện đi theo ngài, cùng ngài đương đầu với tai ương!

Sở Mặc nhìn mọi người, cuối cùng gật đầu một cái, sau đó liền thình lình ra tay!

Trong những người ở đây, ít nhất có mấy chục người run người một cái, trên mặt có vẻ đau đớn vô cùng.

Nhưng ngay sau đó, trong mắt của họ liền ánh sự vui mừng như điên!

Khi những người khác còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấyvài chục người thình lình đứng ra, quỳ xuống cúi lạy Sở Mặc trong hư không.

Đây là chuyện gì?

Chẳng lẽ muốn gia nhập vương tộc Sở thị cần bái Sở công tử một cái sao?

Khi những người kia còn đang phân vân có nên quỳ bái Sở Mặc hay không, một người tu sĩ già trong số vài chục người kia nghẹn ngào nước mắt nói:

- Cảm tạ Sở công tử trảm... thần cách cho ta.

Ta nguyện trọn đời trọn kiếp này vĩnh viễn đi theo công tử!

- Cảm tạ công tử trảm thần cách cho ta!

- Cảm tạ công tử...

Ta nguyện dùng cả đời đi theo ngài...

Nơi này, có ít nhất mấy vạn tu sĩ.

Nhưng lúc này lại yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi!

Tình huống này quá rung động lòng người rồi!

Đối với bọn họ, điều này không kém sức ảnh hưởng của tấm lưới ánh sáng là bao!

Vừa mới rồi, bọn họ lại có thể được nhìn tận mắt màn sinh linh trên Phong Thần Bảng được trảm thần cách!

Đây là sự thật sao?

Những người này...

Có khi nào là do Sở Mặc cố tình thuê trước để nâng cao danh vọng của mình?

Cũng không thể trách ai nảy ra suy nghĩ như thế, chuyện này thật sự rất khó tin.

Rất nhiều người chỉ có thể nhìn thấy Sở Mặc vung tay lên, có nhiềungười thậm chí chẳng nhìn thấy gì.

Sau đó lại có mấy chục người vọt ra ngoài quỳ rạp xuống khóc lóc cảm tạ Sở Mặc.

Nhưng tính chân thực của chuyện này liền được chứng thực rất nhanh sau đó!

Bởi vì... mấy chục người này tất cả đều thuộc về một trong mười ba cổ tộc!

Những đệ tử cổ tộc đang nắm giữ lệnh bài Phong Thần liền đứng ra cầm khối lệnh bài này giơ lên trời cao để tất cả mọi người có thể quan sát!

Đây là sự thật!

Đây thật sự là thần tích!

Bọn họ bây giờ cuối cùng cũng hiểu, vì sao mười ba cổ tộc lại sợ hãi Sở công tử như thế, thậm chí không tiếc làm kinh động đến mười mấy Thái Thượng Cổ Tổ để hủy diệt vương tộc Sở thị.

Thì ra, Sở công tử thật sự có năng lực tiêu diệt toàn bộ cổ tộc!

Tên đệ tử cổ tộc kia sau khi giơ lệnh bài lên xong liền cung kính đưa lệnh bài cho Sở Mặc, dứt khoát nói:

- Ta tình nguyện đi theo Sở công tử để cống hiến một phần sức lực lật đổ những cổ tộc mục nát kia!

Lần này, mọi người đã hoàn toàn bùng cháy.

Ngay cả đệ tử của cổ tộc mình đều tình nguyện quay súng bắn quân mình, bỏ gian tà theo chính nghĩa, bọn họ còn phải do dự thêm làm gì!

Những cổ tộc kia đến cả đệ tử của mình cũng phản bội không ít, bọn họ còn có tương lai gì nữa đâu?

- Vương tộc tất thắng, cổ tộc tất bại!

Có người không nhịn được hét lớn.

- Vương tộc tất thắng, cổ tộc tất bại!

Liền sau đó mọi người đều hô to lên, tiếng hô vang khắp bốn phương tám hướng.

Vì chuyện này nên Sở Mặc cũng không đến cổ tộc Triệu thị đánh giết vội, mà dẫn đám người kia vào phế tích của vương tộc Sở thị.

Thật ra sức mạnh chú lực của phế tích vương tộc họ Sở đã chẳng còn hiệu lực nữa.

Sức mạnh chú lực chỉ là chút khí tức mà tòa pháp trận cổ xưa nhất trong vương tộc sâu trong lòng đất kia phát ra mà thôi.

Sau khi Sở Mặc trở về, hắn cũng đã hoàn thiện nốt pháp trận cổ xưa đó.

Nhưng bây giờ trên lãnh thổ phế tích của vương tộc có nhiều pháp trận đến nỗi khó có thể đếm hết.

Những pháp trận này chồng chất lên nhau, chỉ cần không phải Thái Thượng Cổ Tổ tự mình xông đến phá hoại, sẽ chẳng có ai có thể đến được tòa thành mới trong vương tộc.

Trước đây Sở Mặc không nghĩ là sẽ nhận nhiều người như vậy, nhưng sau đó nhìn thấy đám người kia, hắn liền thay đổi chủ ý.

Thuận theo lòng dân chính là thuận theo ý trời.

Hắn nhớ câu Phật Đànói với hắn rồi.

Cho nên hắn mới dẫn theo đám người kia trở về.

Kỳ Tiêu Vũ, Thủy Y Y và Thiên Không lão tổ cùng đám Hầu Tử thấy Sở Mặc dẫn theo một đám đồng đội đông đúc trở về, tất cả đều hơi bất ngờ.

Bọn họ trước đó không được quan sát cuộc chiến kia, một lòng muốn tấn công cảnh giới cao hơn nữa, cùng lúc cũng rất yên tâm về Sở Mặc.

Sau khi Sở Mặc giải thích rõ cho mọi người, mọi người ai cũng vui vẻ.

Người vui nhất là lão bộc, à không, phải nói là lão quản gia!

Ông ta bắt đầu tiến hành công tác sàng lọc, bố trí.

Từng chuyện từng chuyện dù phức tạp đến mấy, vào tay lão quản gia đều trở nên rất trôi chảy.

-----o0o-----

Chương 2198: Cổ tộc hoảng sợ (1)

Chương 2198: Cổ tộc hoảng sợ (1)

Tại tòa thành mới xây lại trong phế tích, vì có đám người này vào ở, cuối cùng cũng lần đầu tiên mang một hơi thở phồn vinh thịnh vượng sau trăm vạn năm yên lặng.

Trước đây, chỗ này chỉ có gần một trăm sinh linh, chủ yếu đều bế quan tu luyện, vì thế không có chút vui vẻ náo nhiệt nào.

Lão quản gia đã sống rất nhiều năm, về việc tu hành, ông ấy đã không có bất kỳ cơ hội thăng tiến cao hơn nào nữa.

Lão sống được đến ngày hôm nay chẳng qua là cố duy trì một hơi thở.

Lão mong mỏi được gặp lại công tử, muốn nhìn thấy vương tộc họ Sở lần nữa quật khởi trênphế tích này.

Đây là một chút chấp niệm cuối cùng trong lòng lão.

Cho nên, sự nhiệt tình của lão cao hơn tất cả mọi người!

Trên phế tích của vương tộc, tình hình đã tốt hơn nhiều.

Nhưng bên ngoài, mười hai cổ tộc chỉ trừ Đông Phương gia tộc lại đang vô cùng hoảng sợ.

Nhất là hai cổ tộc gần nơi này nhất.

Gia tộc Triệu thị và gia tộc Tào thị.

Bọn họ đều rất bất an.

ự tích một tấm lưới ánh sáng của Sở Mặc đã đủ tiêu diệt mấy trăm tỉ sinh linh Hôi Địa đã truyền khắp nơi.

Những đệ tử không có tu vi cao thâm trong cổ tộc đều tràn đầy sợ hãi trong lòng, luôn cho rằng tai họa kia lúc nào cũng có thể ập xuống đầu mình.

Vì lý do Thái Thượng lão tổ không thể ra tay, hiện nay chỉ có cấp bậc trưởng lão mới có thể, nhưng những người cấp thấp hơn lại không biết.

Cho nên trong sự sợ hãi khôn cùng của bọn họ vẫn có một chútmong đợi mong manh.

Cho rằng dù thế nào thì Thái Thượng Cổ Tổ cũng không thể trơ mắt nhìn gia tộc bị tiêu diệt, nhìn lâu đài ngàn năm bị sụp đổ.

Nhưng trong lòng những người cấp bậc trưởng lão thì hoảng sợ không thể chống đỡ lấy một ngày!

Trong lòng bọn họ biết rõ hơn bất kỳ ai, rằng Thái Thượng Cổ Tổ căn bản không thể ra tay!

Mà Sở Mặc bây giờ không kể Thái Thượng thì không còn bất kỳ ai có thể đối địch.

Chiến lực của hắn mạnh mẽ đến mức làm người ta tuyệt vọng!

Hơn nữa, hắn còn có vô số thủ đoạn, tuyệt đối không chỉ có đơn giản là chiến lực mạnh mẽ.

- Học thức của hắn quá uyên bác, tại sao chúng ta lại chọc đến kẻ địch như thế được?

Ngẫm lại mà cảm thấy tuyệt vọng.

Một gã trưởng lão gia tộc họ Tào sầu mi khổ kiểm thở dài.

Một trưởng lão gia tộc họ Tào khác lại nói:

- Nếu không phải nghĩ đến thực lực tổng hợp của Sở công tử kinh khủng như thế, chắc chắn sau chuyện năm đó, kể cả chúng ta cũng sẽ lựa chọn thế này.

- Nhưng việc này chẳng khác nào thọc vào tổ ong vò vẽ!

Trưởng lão lúc trước nói:

- Người ta bây giờ luân hồi trở về thì thành người như thế, khiến tất cả cổ tộc chúng ta phải sợ hãi.

Chuyện này, chuyện này, chuyện này... thật mẹ nó xui xẻo mà!

- Có thể hắn không chỉ có một mình.

Một trưởng lão Tào gia khác lại từ tốn nói:

- Nếu hắn thật sự chỉ có một mình không ai trợ giúp sợ rằng đã bị đánh đến không còn sót lại chút vụn xương rồi.

Thậm chí Thái thượng Cổ Tổ chắc cũng sẽ không để lại cơ hội cho hắn luân hồi, nhất định sẽ sử dụng thủ đoạn cấm để hoàn toàn chôn vùi hắn trong thế giới này!

- Ngược lại thì ta không hiểu nổi vì sao có hai vị chưa bao giờ quan tâm chuyện đời lại bỗng dưng giúp đỡ hắn?

Lại còn trợ giúp rõ ràng dứt khoát như thế?

- Ta nghĩ vấn đề bây giờ là hai vị ấy đến cùng là chỉ hạn chế Thái thượng Cổ Tổ của mười ba cổ tộc trong Thông đạo, hay là hạn chế tất cả Thái Thượng Cổ Tổ?

- Ý ngươi là?

- Ta muốn thử xem!

Đối thoại như thế này trong mười hai cổ tộc đều có, chỉ khác biệt nhau một chút mà thôi.

Những trưởng lão biết chút nội tình hầu như đều tham gia thương thảo vấn đề này.

Bọn họ nghi ngờ, có khi nào hai vị kia chỉ hạn chế Thái Thượng Cổ Tổ của mười ba cổ tộc, cũng không hạn chế tất cả Thái Thượng Cổ Tổ?

Đáng tiếc là, Cổ Băng Băng che giấu hai trận chiến với Toa Lan đạo tặc quá kỹ!

Không hề có chút tin tức nào tiết lộ ra ngoài.

Bây giờ Liên Minh Tinh Anh mỗi ngày đều lớn mạnh với tốc độ mắt thường có thể thấy.

Linh Thông Thượng Nhân tất nhiên sẽ không ă no rửng mỡ đi bán đứng Sở Mặc làm gì.

Người duy nhất có thể bán đứng Sở Mặc là hai đời thủ lĩnh Toa Lan đạo tặc.

Bọn họ ngày trước Nguyên thần đều bị đánh tơi tả.

Nhưng chắc bây giờ cả hai đều đang trốn đi bế quan khôi phục, nào dám hiện thân ra ngoài?

Bởi vì qua vô số năm, Toa Lan đạo tặc thật sự đã đắc tội với vô số người, kết bao nhiêu thù, đến bây giờ gặp rủi ro, người muốn giết bọn họ chưa chắc ít hơn so với những người muốn giết Sở Mặc.

Vì thế, bọn họlo thân mình còn chưa xong, sao có thể hiện thân ra ngoài đây?

Nhưng dù những trưởng lão của mười hai cổ tộc đều không biết chuyện này, nhưng bọn họ vẫn muốn cố gắng thử một lần

Mong mấy vị Thái Thượng Cổ Tổ trong mười hai cổ tộc đi dò xét thử một phen.

Nhưng chuyện thế này hầu như chẳng có ai tình nguyện mạo hiểm.

Bây giờ, ai cũng có thể thấy được quyết tâm của Sở công tử, đó là hướng đến mười ba cổ tộc!

Không tiêu diệt cả mười ba cổ tộc, hắn chắcchắn sẽ không chịu từ bỏ.

Vấn đề mấu chốt là đã có hai vị Thái Thượng Cổ Tổ bị hắn giết.

Đến bây giờ, khi mấy trăm tỉ sinh linh Hôi Địa muốn tấn công phế tích của vương tộc họ Sở thì lại bị Sở Mặc dùng một tấm lưới bắt gọn...

Chết sạch không sót một mống!

Loại người có bản lĩnh một mình chiến đấu có thể chém đầu Thái Thượng, khi chiến đấu với đồng đội lại có thể giết chết vô số sinh linh như hắn thật sự làm người ta sợ hãi.

Cả Thông đạo này cũng chẳng có mấy người muốn làm kẻ thù của Sở Mặc.

Cho dù có một vài tu sĩ tự cho mình là siêu phàm, mong muốn một lần khiêu chiến Sở Mặc, nhưng nếu thật sự cho bọn họ cơ hội, bọn họ chắc chắn sẽ chần chừ!

Nhưng đây không phải là thi đấu trong cùng một gia tộc, cũng không phải so tài.

Sở công tử có một không hai luân hồi chuyển thế trở về, một thân sát khí rung trời chuyển đất.

Lúc này, dù là ai cản đường hắn, chắc chắn chỉ có một kết cục là bị nghiền nát!

Trong hai cổ tộc cách vương tộc họ Sở gần nhất thì cổ tộc họ Tào là sợ hãi nhất.

Sức của bọn họ mỏng yếu hơn so với bên cổ tộc họ Triệu nhiều, vì thế, bọn họ bỏ ra rất nhiều tiền mời tu sĩ mạnh bên ngoài về.

Tiền tài động lòng người, dưới tình huống bọn họ không màng giá cả cũng có không ít tu sĩ động lòng đến giúp bọn họ.

Bên gia tộc họ Triệu tuy cũng có hơi lo lắng, nhưng nếu nhìn toàn diện thì tâm tình của các đệ tử trong cổ tộc họ Triệu cũng coi như ổn định.

-----o0o-----

Chương 2199: Cổ tộc hoảng sợ (2)

Chương 2199: Cổ tộc hoảng sợ (2)

Bởi vì cổ tộc họ Triệu bây giờ trừ bốn vị Thái Thượng Cổ Tổ còn có một vị Cự Đầu Tổ cảnh có thể nói là vô địch trong những người dưới Thái Thượng!

Người này tên là Triệu Đế!

Đế trong Đế vương!

Gã vốn không phải tên như vậy, nhưng sau khi bước vào Tổ cảnh thì tự mình đổi tên.

Gã cho rằng, nếu mấy vị Cổ Tổ trong tộc không âm thầm gây khó dễ, không muốn cổ tộc có thêm một Thái Thượng tranh giành tài nguyên riêng với mình, gã đã sớm bước đến cảnh giới đó rồi!

Cho nên, gã đổi tên mình thành Triệu Đế cũng phần nào tỏ rõ cõi lòng mình.

Chẳng qua trước cuộc bão táp đã đến gần mười ba cổ tộc, tình cảnh của Triệu Đế vẫn không tốt hơn chút nào.

Trong gia tộc, dưới bốn vị Cổ Tổ, địa vị của gã tất nhiên cao không cần nói, giống như là cao cao tại thượng vậy.

Nhưng chỉ với điều này thì Triệu Đế không để vào mắt.

Mong muốn duy nhất của gã là đột phá đến cảnh giới Thái Thượng, thật sự đạt đến trình độ "Dù luân hồi vẫn sẽ nắm rõ mọi việc".

Muốn đạt đến trình độ ấy, Tổ cảnh còn kém rất nhiều.

Giống Sở Mặc, một nhân vật từng kinh diễm như vậy lại dốc lòng sắp đặt việc luân hồi như thế nhưng vẫn phải đợi bao nhiêu năm tháng mới có thể luânhồi.

Nếu không, hắn sao có thể bắt đầu luân hồi từ mười mấy kỷ nguyên trước, nhưng đến bây giờ mới đi đến đây?

Chỉ có đạt đến Thái Thượng mới có thể thật sự thoát khỏi mọi giới hạn!

Nhưng Triệu Đế căn bản không dám đột phá.

Gã thậm chí từng thử rời khỏi cổ tộc họ Triệu, tìm nơi thật sự không có người qua lại để độ kiếp, nhưng cuối cùng vì đủ loại nguyên nhân lại vẫn chưa thành công.

Cuối cùng, gã cũng hiểu vì sao lại thế, có chút nản lòng thoái chí, ẩn cư quanh năm.

Chuyện đó là để ứng phó với cuộc bão táp sắp ập đến mười ba cổ tộc.

Sở công tử có một không hai luân hồi trở về báo thù hận cũ, muốn hủy diệt cả mười ba cổ tộc!

Hai vị có cao thủ không ai sánh được là Thái Thượng Vô Cực canh giữ phương Đông và Phật Đà vô lượng canh giữ phương Tây chẳng biết vì sao lại đồng thời ủng hộ Sở công tử.

Sự ủng hộ thế này chẳng khác bao nhiêu so với ra tay giúp đỡ.

Thái thượng Cổ Tổ của mười ba cổ tộc khi đối mặt với Sở Mặc căn bản không thể bày ra toàn bộ sức mạnh.

Có thể tung ra một phần năm đã coi là nhiều rồi!

Ngay từ đầu Triệu Đế đã thờ ơ lạnh nhạt với chuyện này.

Trong lòng gã thậm chí không chút chấn động!

Rất đơn giản, Sở Mặc chỉ nhắm đến những Thái thượng Cổ Tổ, việc giết chết đệ tử cổ tộc khác chỉ là tiện tay mà thôi.

Từ chuyện xảy ra với Đông Phương cổ tộc cũng đủ thấy, nếu đủ cơ trí thì vẫn có cơ hội chạy trốn.

Triệu Đế ngay lập tức quyết định ra sáng kiến, khi Sở Mặc bước đến cương vực của gia tộc họ Triệu, gã liền trốn đi!

Gã không muốn chạm mặt với tên thiên tài yêu nghiệt có một không hai đó chút nào!

Cái gì mà đánh bại Sở Mặc sẽ trở thành đệ nhất cao thủ trong Thông đạo...

Lời như thế chỉ có thể lừa gạt những kẻ ngu si trẻ tuổi thừa nhiệt huyết mà thôi.

Triệu Đế gã chẳng coi ra gì.

Thật không ngờ, ý định của gã bị người ta biết được!

Bốn lão tổ của cổ tộc họ Triệu chia làm bốn phương, thẳng tay phong kín toàn bộ đường đi để phòng Triệu Đế chạy trốn!

Đến lúc này, trong lòng Triệu Đế tức giận mắng bốn tên Cổ Tổ vô sỉ, cùng lúc cũng bỗng dưng nghĩ ra Vô cực Thái Thượng và Vô lượng Phật Đà chỉ không cho phép Cổ Tổ nhằm vào Sở Mặc, cũng không cấm họ làm gì với người khác à!

Đừng nói là bốn vị Cổ Tổ, dù chỉ có một vị...

Triệu Đế cũng không phải là đối thủ mà!

Sau đó, có một vị Cổ Tổ trong bốn vị là trực hệ với Triệu Đế, truyềnâm cho gã nói rằng bây giờ chỉ cần gã ra tay, nếu có thể đánh chết Sở Mặc, bốn vị Cổ Tổ bọn họ sẽ cố gắng hết sức bảo vệ gã có thể bước vào cảnh giới Thái Thượng!

Vừa đấm vừa xoa!

Triệu Đế hiểu rằng, gã bằng lòng cũng phải đồng ý, không bằng lòng... cũng phải đồng ý!

Gã cơ bản không hề có quyền lựa chọn!

Trong lòng gã vô cùng phẫn nộ nhưng không có cách nào cả.

Vì thế, Triệu Đế rất dứt khoát đồng ý, sau đó, gã lại dứt khoát công khai mở lời khiêu chiến.

- Sở công tử, có dũng khí đánh với ta một trận không?

Lời nói của Triệu Đế qua cổ tộc họ Triệu rất nhanh đã lan truyền ra bên ngoài.

Việc này cũng đồng nghĩa với giữ mặt mũi cho cổ tộc họ Tào, cho họ một ân tình lớn!

Bên cổ tộc họ Tào tất nhiên vô cùng cảm kích, liền đưa đến Triệu gia rất nhiều tài nguyên tu luyện hảo hạng để tỏ ý cảm ơn.

Lời đồng ý của Sở Mặc cũng đến rất nhanh:

- Con cháu Triệu gia, không muốn chết thì mau cút khỏi lãnh thổ Triệu gia.

Triệu Đế, đến đây nhận cái chết nào!

Một câu vang lên trong toàn bộ lãnh thổ của cổ tộc họ Triệu?

Âm thanh kia lướt qua đại dương mênh mông vô tận, bay qua Trường Giang và Hoàng Hà rộng lớn, truyền khắp bình nguyên bao la, lại xuyên qua những ngọn núi lớn cao vút, truyền đến trong tai con em cổ tộc họ Triệu, cũng truyền đến trong lòng mỗi người.

Băng giá, dứt khoát, khí phách!

Có một không hai.

Mãi đến lúc này, cổ tộc họ Triệu mới thật sự hiểu ra tâm tình lúc ấycủa những con cháu Đông Phương gia tộc tự mình chạy khỏi địa bàn cổ tộc mình trước đây.

Họa từ trên trời rơi xuống, không còn nhà để về, bị người ta cứng rắn đuổi đánh ra khỏi gia tộc nơi mình ở.

Không muốn đi?

Vậy thì đi chết đi!

Sở Mặc tuy dùng thủ đoạn vô cùng lãnh khốc để đánh chết vô số sinh linh Đông Phương cổ tộc, nhưng chuyện hắn thật sự cần làm không phải là diệt sạch hoàn toàn, mà là... hoàn toàn tiêu diệt "cổ tộc" này!

Việc này với việc diệt sạch gia tộc mới nhìn có hơi giống nhau, nhưng thực tế lại không giống nhau.

Phương pháp báo thù này của Sở Mặc không phải nhằm mục đích giết sạch toàn bộ đệ tử cổ tộc, mà là muốn đánh cho toàn bộ cổ tộc trong Thông đạo tàn phế!

Giống như lần trước ở trên lãnh thổ của Đông Phương gia tộc vậy, bây giờ đã thành tòa thành không một bóng người, cả vùng đất đều bị Sở Mặc hủy diệt.

Xây nên một tòa thành khổng lồ như vậy đối với bất kỳ cổ tộc nào cũng là một khoản đầu tư lớn.

Nhưng vấn đề mấu chốt là Sở Mặc hủythành đã nói lên thái độ của hắn: Hắn chưa chết, ai dám trở về dựng lại thành trì đây?

Không thể trở về gia viên xây dựng lại thành trì, cũng chỉ có thể lang bạt bên ngoài.

Thái Thượng lão tổ thì bị chặt đầu treo trên cột cờhị chúng, đệ tử thì có nhà không thể về.

Chuyện này cũng có khác gì chuyện gia tộc diệt vong.

-----o0o-----

Chương 2200: Người chỉ kém mỗi Thái Thượng?

Chương 2200: Người chỉ kém mỗi Thái Thượng?

Nếu Sở Mặc vẫn liên tục mạnh mẽ nghiền nát mọi thứ như thế, rất có thể cả mười ba cổ tộc cuối cùng sẽ có số phận giống nhau.

Vô số đệ tử bọn họ sẽ phải lang bạt bên ngoài.

Những người đứngđầu cổ tộc của bọn họ biến mất, bọn họ thậm chí không dám tụ tập đông người cùng một nơi, vì như thế rất có thể lúc nào đó sẽ bị Sở Mặc cho một đòn sấm sét!

Cho nên, họ chỉ có thể phân tán ra, hoàn toàn phân tán!

Phân tán càng riêng rẽ... càng tốt.

Như thế, trong khoảng thời gian ngắn, liên lạc giữa bọn họ chắc chắn sẽ không bị cắt đứt, vẫn sẽ nghe theo lời kêu gọi của những người cấp cao trong gia tộc.

Nhưng nếu thời gian rất lâu rất lâu thì sau?

Một ngàn năm sau thì sao?

Một vạn năm sau thì sao?

Trăm vạn năm sau thì sao?

Đến lúc ấy, mười ba cổ tộc vẫn còn tồn tại sao?

Cũng giống như vương tộc họ Sở từng huy hoàng cường thịnh một thời vậy.

Cho đến bây giờ, nào ai dám nói thế gian không có nhiều đệ tử mang dòng máu vương tộc tồn tại?

Nhưng cũng có thể, có rất nhiều đệ tử mang dòng máu vương tộc nhưng bản thân họ cũng không biết!

Cho nên, nếu không có Sở Mặc luân hồi trở về, ngang ngược báo thù, như thế, bốn chữ vương tộc họ Sở này cho đến bây giờ đã chẳng còn ai nhắc tới.

Cái gì gọi là nhân quả?

Là đây!

Những đệ tử cổ tộc họ Triệu, nhất là đệ tử trong chủ thành, dù bất an lo lắng, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn có mong mỏi.

Mong mỏi vị Triệu Đế được xưng là trừ Thái Thượng ra là vô địch Tổ cảnh, mong mỏi Thái Thượng lão tổ của bọn họ có thể ra tay với Sở Mặc, thẳng tay áp chế sấm sét của Sở Mặc!

Cho nên, trong phần lớn thành của cổ tộc họ Triệu cũng không vì lời của Sở Mặc mà xuất hiện hiện tượng tháo chạy phạm vi lớn.

Nhưng những chỗ Sở Mặc đi qua, chủ thành, thành lớn... của cổ tộc họ Triệu liền bị hắn hủy diệt chỉ trong khoảnh khắc!

Không nương tay chút nào!

Lần này cuối cùng những đệ tử cổ tộc họ Triệu trong chủ thành và các thành lớn nhỏ cũng sợ hãi.

Bọn họ cũng giống như Đông Phương cổ tộc, chuyển nhà, định trốn đi xa.

Sở Mặc không đuổi theo, cũng không ra tay đánh chết những người chạy trốn đó, nhưng từng tòa thành... hóa thành từng đống đổ nát chỉ trong khoảnh khắc.

Mức độ hủy diệt cũng không kém vương tộc họ Sở năm xưa!

Sau khi Triệu Đế nghe được tin này cũng cực kỳ phẫn nộ.

Gã cũngtruyền lại một âm thanh về phía vị trí hiện thời của Sở Mặc.

- Sở công tử, ngươi hơi quá đáng rồi đó!

Hai tay dính đầy máu tươi, sinh linh khốn khổ lầm than, ngươi không sợ báo ứng sao?

- Không sợ.

Câu trả lời của Sở Mặc cực kỳ đơn giản mà thẳng thắn.

Sau đó hắn thuận tay vung một cái, một tòa thành lớn qui mô không kém Thương Cổ Thành liền ầm ầm sụp đổ.

Lực Đại Đạo cỡ này đủ làm cho mỗi bức tường, mỗi cục gạch, mỗi khối sắt thép đều tan thành mây khói trong chốc lát.

Đây là một loại đạiđạo phân giải, khiến tất cả mọi thứ đều bị phân giải thành trạng thái nguyên thủy nhất!

Kể cả những sinh linh trong thành này.

Đạo hạnh của Sở Mặc lại tiến bộ hơn nhiều so với quá khứ.

Thủ đoạn thế này dù là Thái Thượng Cổ Tổ cũng không thể thi triển nổi.

Khi Triệu Đế cuối cùng cũng gặp Sở Mặc, gã liền không chút do dự ra tay với Sở Mặc.

- Qua năm tháng vô tận, mọi người đều nói ta là người chỉ kém mỗi Thái Thượng.

Ngày hôm nay, ta lại muốn xem xem Sở công tử ngươi đến cùng mạnh mẽ đến mức nào?

Dám kiêu ngạo đến mức này?

Giọng Triệu Đế rất lạnh, cũng rất cứng rắn.

Gã ra tay cũng rất sắc bén.

Chiến lực của gã thật sự hơn những tu sĩ Tổ cảnh Sở Mặc từng gặp nhiều, dù là người trời sinh chiến đấu điên cuồng như Hầu Tử dường như cũng có chỗ thua kém Triệu Đế.

Nhưng dù mạnh hơn nữa, cũng chỉ là yếu hơn Thái Thượng.

Mà chiến lực của Sở Mặc sớm đã đạt đến cấp bậc của Thái Thượng!

Thậm chí, nếu trong tình trạng bình thường mà đối chiến, tỷ lệ thắng bại giữa hắn và Thái Thượng Cổ Tổ cũng đã xấp xỉ 5- 5.

Chuyện này cũng là chuyện Triệu Đế căn bản không thể tưởng tượng nổi.

Trên đời này sao có thể có người chưa đến cảnh giới Thái Thượng mà lại có năng lực đối chiến cùng Thái Thượng Cổ Tổ?

Một kích của Triệu Đế khiến sấm vang chớp giật.

Trên bầu trời xuất hiện một vệt sáng đủ để nghiền nát tất cả vật chất hữu hình trên thế gian.

Quá ác liệt, dù là hư không vô hình cũng bị vệt sáng đó đánh thành hư vô.

Những chỗ vệt sáng đi qua, từng mảng lớn hư không ầm ầm đổ sụp xuống.

Tất nhiên, những điều này đều xảy ra vô thanh vô tức.

Bởi vì... vệt sáng này quá nhanh, nhanh hơn tốc độ âm thanh không biết bao nhiêu lần!

Toàn bộ diễn biến làm người xung quanh rất chấn động, trên không sập xuống một đường.

Vệt sáng kia phóng thẳng đến mi tâm Sở Mặc!

Tuyệt thế mà bén nhọn.

Sở Mặc toàn thân áo đen, đầu tóc bạc trắng, đứng trong hư không đưa tay chộp một cái.

Vệt sáng cực kỳ sắc bén kia lại bị Sở Mặc bắt lại như vậy.

Triệu Đế ngây dại.

Vô số người cổ tộc họ Triệu lén xem cuộc chiến ở phía xa xôi cũng ngây dại.

Bốn vị Thái Thượng Cổ Tổ họ Triệu đang dùng kính tượng để xem... cũng ngây dại!

Thời gian dường như đọng lại trong khoảnh khắc này.

Trong tay Sở Mặc nắm lấy tia sáng kia, trên khuôn mặt anh tuấn góc cạnh rõ ràng tựa như tỏ ra đầy mỉa mai.

- Người chỉ kém mỗi Thái Thượng?

Một luồng thần niệm mạnh mẽ che khắp vòm trời.

Sau đó, Sở Mặc cầm tia sáng kia hung hăng ném về phía Triệu Đế!

Giống như là một cây roi da do ánh sáng ngưng kết thành...

"Đùng" một cái lay động trong hư không, quất về phía thân thể Triệu Đế.

Triệu Đế dường như muốn thuấn gian di chuyển, tránh khỏi một kích này, nhưng động tác của gãchậm!

So với một kích này của Sở Mặc, thật sự là quá chậm!

Tên đệ tử cổ tộc được xưng là chỉ đứng dưới Thái Thượng này lại bị chính công kích của gã đánh cho thân thể tơi bời!

Một kích!

Chỉ có một kích!

Hơn nữa, công kích này lại là một kích mạnh nhất của chính Triệu Đế tung ra.

Nguyên thần cường đại của Triệu Đế liền bị đẩy ra trôi nổi trong hư không, vẻ mặt mờ mịt, chậm rãi ngưng kết thành một thân thể lần nữa.

Nhưng không công kích Sở Mặc lần thứ hai mà ngơ ngác nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt có vẻ không dám tin.

- Có thể làm được điều này...

Chỉ có cảnh giới Thái Thượng Cổ Tổ...

Ngươi...

Làm sao có thể?

Tia sáng trong tay Sở Mặc lúc này đã tiêu tán.

Nhưng bây giờ trong tay hắn lại xuất hiện một thanh đao màu máu yêu dị.

Thí Thiên!

Trảm!

Sở Mặc thẳng tay chém một đao, nguyên thần của Triệu Đế liền bị chém thành hai nửa.

Triệu Đế giống như không có bất cứ năng lực chống cự nào, đứng yên một chỗ không hề di chuyển.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXXIX ( Chương 2201-2225 )


Chương 2201: Người xâm lăng vương tộc (1)

Đã chết!

Một kích thân thể nát vụn, một kích trảm đôi nguyên thần!

Sức mạnh nguyên thần cường đại của Triệu Đế bị Thí Thiên thoáng cái đã cắn nuốt gần hết.

Mãi đến lúc này, trong hư không mới bắt đầu truyền đến từng tiếng nổ ầm ầm.

Đó là âm thanh hư không sụp xuống do một kích của Triệu Đế gây ra.

Âm thanh kia rất khủng bố, giống như là diệt thế vậy.

Nhưng Triệu Đế cũng đã tan thành mây khói, thân thể chết đi, đạo hạnh tiêu tan rồi.

Sau đó, tiếng Sở Mặc dùng tia sáng quất vào thân thể Triệu Đế cũng theo sau mà truyền ra.

Thân hình Sở Mặc cũng đã biến mất khỏi nơi đó.

Người chỉ kém mỗi Thái Thượng, khi chống lại Sở công tử có một không hai đến một chiêu cũng không đỡ nổi.

Một cảnh này hoàn hoàn làm cho mọi người trong cổ tộc họ Triệu... hoàn toàn tuyệt vọng!

Ầm!

Một vầng hào quang phóng lên cao.

Một Thái Thượng Cổ Tổ đã xuất thế!

Rầm rầm rầm!

Lại có ba tia sáng phóng lên cao.

Ba vị Thái Thượng Cổ Tổ khác cũng đồng loạt xuất thế.

Trong nháy mắt khi bọn họ xuất thế, một tiếng nói đồng thời nổ tung trong tinh thần của bốn vị Thái thượng Cổ Tổ đó.

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Phụt!

Một gã Thái thượng Cổ Tổ yếu nhất liền phun ra một búng máu tươi lớn, rơi xuống đất làm núi non vô tận phía dưới bị hủy diệt!

Ba vị Thái Thượng Cổ Tổ khác cũng đều đau đớn đến mức kêu rên ra tiếng.

Một tên Thái Thượng Cổ Tổ nhịn không được ngửa mặt lên trời rống một tiếng bi phẫn:

- Thái Thượng Vô Cực...

Ngươi không công bằng!

Ngươi dựa vào cái gì mà ra tay can thiệp chuyện thế gian?

Ba vị Thái Thượng Cổ Tổ khác cũng đều nhịn không được rống giận:

- Thái Thượng Vô Cực, có bản lĩnh thì hiện thân ra đây, chúng ta thà chết dưới chưởng của ngươi còn hơn bị ngươi ngấm ngầm tính toán thế này!

- Thái Thượng Vô Cực, ngươi làm thế không sợ bị trời phạt sao?

- Lão già kia, một ngày nào đó ngươi sẽ gặp báo ứng!

Báo ứng tàn khốc nhất!

Ngươi không thể chạy trốn khỏi nó được đâu!

Nhưng đáp lại bọn họ chỉ có đạo hiệu không ngừng trong biển tinh thần bọn họ.

Sau khi bốn gã Thái Thượng Cổ Tổ bị đạo hiệu đó tấn công, đừng nói là ra tay đánh chết Sở Mặc, đến cả thần trí... cũng bắt đầu hoa mắt ù tai.

Nguyên thần của bọn họ...

đều đã bị thương nặng.

Bọn họ từng âm thầm cười nhạo hai gã Cổ Tổ bên Đông Phương cổ tộc quá yếu ớt, lại không chịu nổi mấy đạo hiệu của Thái Thượng Vô Cực.

Nhưng bây giờ bọn họ tự nếm trải cảm giác này mới hiểu được sự đau đớn của Đông Phương Vân Lạc và Đông Phương Hằng Thái lúc đó.

- A!

Một gã Thái Thượng Cổ Tổ phát điên bay thẳng đến chỗ Sở Mặc, gương mặt vô cùng vặn vẹo:

- Sở công tử, ngươi và Thái Thượng Vô Cực, Phật Đà Vô Lượng...

Rồi sẽ gặp báo ứng, cả thế gian đều là kẻ địch của các ngươi, chết cũng không yên lành!

Răng rắc!

Một ánh sáng đỏ ngòm yêu dị hiện lên, đầu tên Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu đó liền rơi xuống. *Lời của tác giả:

Tình tiết gần đây nhất có hay không?

Đã nghiền chưa?

Những phần đặc sắc hơn còn ở đằng sau đấy!

Đây thật sự quá kinh khủng!

Thái Thượng Cổ Tổ lại gặp nạn lần nữa??

Bọn họ đều đã từng thống trị thế giới to lớn mênh mông vô tận này qua vô số kỷ nguyên, trải qua luân hồi chuyển thế nhưng vẫn luôn đứng trên đỉnh thế giới.

Không người nào có thể làm bọn họ gặp nạn, bọn họ cũng vĩnh viễn không bao giờ ứng kiếp.

Tuy cần luân hồi, nhưng về cơ bản bọn họ là một bộ tộc sống mãi, bất tử bất diệt!

Nhưng mà...

Trước mặt Sở Mặc, thần thoại này cuối cùng lại bị phá vỡ!

Bộ tộc bất tử, bất diệt cuối cùng cũng có người phải chết!

Có thể, linh hồn của bọn họ vẫn có thể luân hồi, sau khi luân hồi dùng bản năng của linh hồn bọn họ mà tu luyện đến cảnh giới cực cao trong vũ trụ.

Thậm chí đến một ngày, bọn họ có thể trở lại thế giới Thông đạo.

Nhưng khi đó bọn họ cũng không còn là bọn họ lúc này nữa, cũng không phải là chúa tể của thế giới này nữa rồi!

Cái Sở Mặc phá vỡ là thần thoại chân chính!

Đầu tên Thái Thượng Cổ Tổ đó bị Sở Mặc trấn áp, phong ấn, sau đó buộc bên hông.

Hắn xông thẳng về phía người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư!

Qua một khoảng thời gian không tính là lâu, bên hông Sở Mặc đã có bốn cái đầu của bốn tên Thái Thượng Cổ Tổ, sau đó hắn bắt đầu đi đến vùng đất trong cổ tộc họ Triệu.

Một tòa thành, trăm tòa thành, vạn tòa thành...

Mười vạn tòa!

Từng tòa thành trống không tan thành mây khói dưới công kích của Sở Mặc!

Cổ tộc họ Triệu từng huy hoàng trong bao nhiêu năm tháng bây giờ đã trở thành lịch sử.

Vô số đệ tử cổ tộc họ Triệu chạy khỏi quê hương họ đi về phương xa, điên cuồng chạy thục mạng giống như chó nhà có tang vậy.

Cả vùng lãnh thổ cổ tộc họ Triệu lúc này đã hóa thành một khu vực mênh mông không có bóng người.

Sở Mặc khẽ thở dài một tiếng, sau đó nhìn về phía phương Đông, lặng lẽ bái một cái.

Hắn biết, không có sự trợ giúp của Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng, hắn không thể nào đánh bại những cổ tộc này thuận lợi như vậy.

Nếu như mười ba cổ tộc không bị quấy nhiễu, bây giờ người bị đuổi chạy khắp nơi như chó nhà có tang chắc chắn là hắn.

Hơn nữa, hắn chắc chắn không có can đảm đàng hoàng đặt chân lên nơi phế tích vương tộc họ Sở.

Lúc này, trong lòng Sở Mặc bỗng có chút rung động.

Hắn khẽ nhíu mày, bỏ qua ý định ban đầu muốn tiếp tục đánh cổ tộc họ Tào, quay về phía vương tộc họ Sở.

Có người rất mạnh đã xâm phạm đến pháp trận!

Cũng chỉ có người tầm cỡ Thái Thượng mới xâm phạm pháp trận nơi phế tích vương tộc, chỉ có thể là để gây rắc rối cho Sở Mặc.

Nếu như đó là sinh linh cấp Tổ cảnh, Sở Mặc sẽ không cảm ứng được gì cả.

Bởi vì những pháp trận đó đủ để nổ chết những người xâm phạm thành mảnh vụn trong thời gian ngắn nhất!

Nhưng nếu là một vị Thái Thượng Cổ Tổ hoàn hảo không hao tổn thì sẽ không dễ dàng bị giết như vậy.

Ai sẽ xâm phạm tới đó ngay trong thời điểm hiện tại này?

Lẽ nàobọn họ cho rằng chỉ cần không phải trực tiếp đối mặt với ta thì sẽ không bị Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà cảnh cáo?

Cho nên mới nhắm đến người nhà của ta?

Trong lòng Sở Mặc cũng có chút gấp gáp.

Lúc này, trên đầu tường tòa thành mới trong vương tộc họ Sở, rất nhiều tu sĩ đều đang đứng ở đó vẻ mặt kinh ngạc nhìn bóng người đang liên tục xông trận, phá trận ở phía xa.

Người kia thật sự là rất mạnh mẽ!

Pháp trận Sở Mặc bày mạnh đến đâu, tất cả bọn họ đều cảm giác được.

Sinh linh cấp Tổ cảnh mà xông vào thì không hề có chút cơ hội chạy thoát.

Kể cả cảnh giới Thái Thượng Cổ Tổ mà đi vào cũng không thể đi ra dễ dàng.

-----o0o-----

Chương 2202: Người xâm lăng vương tộc (2)

Chương 2202: Người xâm lăng vương tộc (2)

Nhưng bóng người trước mắt lại có thể không ngừng phá trận, hơn nữa có vài pháp trận gã còn xông thẳng vào!

Những sát đạo vô tận trong pháp trận đối với người này thế mà lại không có chút đả kích nào rõ ràng.

Mãi đến khi bóng người đó đến ngày càng gần, mọi người mới nhìnrõ trên đầu người này lại treo một cái vỏ rùa vô cùng vĩ đại!

Tất cả tấn công đánh đến mặt vỏ rùa giống như trâu đất xuống biển, hoặc bị bắn ngược trở về.

Dù thế nào cũng không có đòn tấn công nào có thể chạm đến thân thể người nọ!

- Đây là pháp khí gì?

Trên mặt của Thủy Y Y có vẻ khiếp sợ.

Kỳ Tiêu Vũ lắc đầu.

Mấy năm nay dù các nàng đã nghiên cứu lịch sử cổ xưa của Thông đạo rất nhiều, nhưng vì lý do năm xưa lịch sử Thông đạo bị gián đoạn nên có rất nhiều điển tích giá trị đều biến mất cả.

Lúc này, một tu sĩ Tổ cảnh mới gia nhập vào vương tộc họ Sở đứng ra, nhẹ giọng nói:

- Trông thật giống với...

Huyền Vũ giáp xác!

Tên tu sĩ Tổ cảnh này đã từng ở trong Hàn Băng gia tộc, tên Quách Giai, là một tu sĩ trẻ khá ưu tú.

Tuy địa vị của người này trong Hàn Băng gia tộc cũng không thấp nhưng vẫn không thể chịu nổi sự đối đãi của những nhân vật cao hơn.

Bởi vì gã từng công khai chất vấn tính hợp lý của Phong Thần Bảng.

Gã cho rằng giam cầm, nô dịch những sinh linh Phong Thần Bảng như vậy là trái với lẽ trời, tương lai tất chịu trời phạt.

Cho nên, tuy trong Hàn Băng gia tộc địa vị của Quách Giai không thấp, nhưng vẫn bị xa lánh.

Bây giờ gã không còn cách nào đành gia nhập vào vương tộc họ Sở, tại nơi này cuối cùng Quách Giai cũng tìm được cảm giác trong giới tu hành như trong mơ.

Người ở đây ai cũng bình đẳng, không hề có cái gọi là lục đục nội bộ, tranh danh đoạt lợi.

Mọi người ở đây đều cùng nhau vui vẻ tu luyện.

Vì thế, tuy mới tới đây không lâu, Quách Giai đã quyết định sẽ coi nơi này như nhà mình.

Bây giờ, mắt thấy có kẻ mạnh xông đến, trong lòng Quách Giai cực kỳ lo lắng.

Nhưng sau khi nhìn thấy mai rùa, trong lòng Quách Giai liền nhớ lại một điển tích hồi bé từng thấy.

Sinh ở cổ tộc cấp cao, những tri thức có thể tiếp xúc đúng là vẫn nhiều hơn.

Nhìn thấy rất nhiều ánh mắt nghi hoặc đang nhìn mình, Quách Giai nói:

- Huyền Vũ được xưng là thần thú phòng ngự mạnh nhất trong thế giới Thông đạo, dù là Thái Thượng Cổ Tổ cũng không có đủ khả năng đánh vỡ giáp xác của nó.

Pháp khí trên đầu người kia nếu không đoánsai thì đến tám chín phần là giáp xác Huyền Vũ.

Nhưng không biết tại sao thọ nguyên Huyền Vũ dài như thế, lực phòng ngự cũng mạnh như thế, sao có thể bị người ta lấy được giáp xác của nó?

Lúc này, trong mắt Hầu Tử lóe ra kim quang, nói:

- Không thể để người kia cứ thế mà đánh tới được!

Thiên Không lão tổ cũng trầm giọng nói:

- Đúng vậy, bất kể thế nào cũng không thể để hắn cứ thế đánh tới.

Quá nguy hiểm.

Đám người La Lan, Thanh Cổ, Thiên Thu và Huyền Huyền cũng đềuđứng bên cạnh Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ phòng bất trắc.

Tử Đạo và Âu Dương Phỉ thì đứng bên kia, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Những tu sĩ vừa mới gia nhập vương tộc họ Sở tuy cũng đã chuẩn bị tâm lý lúc nào cũng có thể đối mặt tai họa ngập đầu, nhưng bọn họ cũng không ngờ nguy cơ lại có thể đến nhanh như thế.

Nhưng mọi người ai cũng là người trọng lòng tin hơn sinh mạng, vì thế dù trong lòng có chút căng thẳng nhưng cũng không bị hù dọa quá mức.

Lúc này, Thủy Y Y cười cười nói:

- Không cần lo lắng gì cả, hắn đã sớm ngờ tới sẽ có chuyện thế này xảy đến.

Người này sẽ không vào được đâu.

Tinh thần của mọi người đều vì lời của Thủy Y Y mà chấn động.Hắn" trong miệng Thủy Y Y tất nhiên là Sở công tử có một không hai.

Nếu hắn đã nghĩ đến chuyện như này có thể sẽ xảy ra, như thế chắc chắn đã có phương pháp phòng ngừa rồi.

Tâm tình của mọi người đều buông lỏng hơn.

Kỳ Tiêu Vũ lúc này mới nói:

- Cái mai rùa kia cũng thật khá.

Thủy Y Y nói:

- Chúng ta làm sao để cướp bây giờ?

Mọi người nghe xong ai nấy đều giật mình.

Bọn họ không phải là khinh thường hai vị phu nhân.

Trên thực tế hai nàng Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y ở đây rất được tôn trọng, dù là ai khi gặp hai nàng cũng đều có vẻ mặt cung kính, miệng gọi phu nhân.

Nhưng cung kính thì cung kính, chẳng ai cho rằng hai nàng cũng có chiến lực yêu nghiệt như Sở công tử.

Ngay cả bọn Hầu Tử cũng không cho là Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đang nghiêm túc.

Lúc này, Kỳ Tiêu Vũ nghiêm túc gật đầu, nói:

- Đi!

Hai nàng liền xông ra ngay tức thì!

Một cảnh này cũng đủ dọa sợ mọi người.

Mọi người cơ bản là không kịp ngăn cản, đành trơ mắt nhìn hai nàng xông ra.

Vì vậy, những người khác cũng đi theo, toàn bộ đều xông ra ngoài!

Bên kia, trong pháp trận.

Tên vô cùng mạnh mẽ kia lại đang vô cùng phẫn nộ chửi ầm lên.

- Chết tiệt, khốn nạn!

Pháp trận có thể bố trí thế này sao?

Đây quả thực là bẫy người, khiến cho tất cả pháp trận sư bẽ mặt mà!

Pháp trận Sở Mặc bố trí quả thật rất chơi khăm người khác.

Nhưng đứng ở lập trường của Sở Mặc mà nói, câu nói của người này thật sự rất quá đáng!

Pháp trận sao không được bố trí như thế?

Mục đích của bố trí pháptrận là gì?

Không phải là để phòng ngừa sau này có kẻ lòng dạ khó lường xông đến sao?

Chuyện này giống như là một tên cướp tự xông vào nhà dân, bị người ta đặt bẫy khống chế lại mắng người ta sao có thể đặt bẫy ở nhà.

Nếu ngươi không xông vào thì bẫy này làm sao bắt được ngươi?

Đúng lúc này, gã ta bỗng dưng thấy hai cô gái vô cùng xinh đẹp cầm đầu rất nhiều tu sĩ đang bay đến hướng gã ta đứng.

Người này liền sợ đến ngây người, lòng nói đám người kia sao to gan lớn mật đến thế?

Lẽ nào bọn này không nhìn ra ta là một vị Thái Thượng Cổ Tổ sao?

Lẽ nào bọn đó không biết ta tới làm gì sao?

Mà vẫncòn chủ động xông đến tìm chết?

Là ai đã cho bọn họ dũng khí không sợ chết thế này?

Hay là nói, đám thuộc hạ này của Sở công tử đều là một đám đần độn?

Đang nghĩ ngợi, gã ta đột nhiên nhìn thấy cô gái kia dường như đang vẫy vẫy tay với gã ta qua tầng tầng lớp lớp pháp trận chồng chéo.

Muốn làm gì?

Quyến rũ lão phu?

Thật là chuyện nực cười!

Lão phu đã sống qua bao nhiêu kiếp, những phụ nữ lão phu từng ngủ cùng còn nhiều hơn số phụ nữ các ngươi từng gặp vô số lần!

Sao có thể để ý đếnkiểu quyến rũ này của các ngươi?

Nhưng nói đi nói lại thì hai đứa này cũng rất đẹp đó chứ!

Lẽ nào bọn họ là vợ của Sở công tử?

Nếu như thế...

-----o0o-----

Chương 2203: Giáp xác Huyền Vũ (1)

Chương 2203: Giáp xác Huyền Vũ (1)

Người nàynghĩ ngợi bỗng càm giác được giáp xác Huyền Vũ trên đỉnh đầu hơi run lên, dường như... muốn bỏ lão ta mà đi!

Chuyện này làm cho tên Thái Thượng Cổ Tổ kinh ngạc, vội vàng vận huyền công nhốt bảo bối này lại.

Đây chính là chỗ dựa lớn nhất của lão ta.

Nếu không có nó, kể cả không có sự can thiệp của Thái Thượng Vô Cực, lão ta cũng không dám tùy tiện đi đến nơi vương tộc họ Sở này.

Nhưng tiếp đó lại phát sinh một chuyện làm lão phải khiếp sợ.

Giáp xác Huyền Vũ trên đỉnh đầu gã lại có thể không ngừng chống cự chỉ huy của lão ta, cảm giác này... như là giáp xác Huyền Vũ bỗng dưng sống lại, muốn rời bỏ lão ta vậy!

- Không, không thể nào!

Tên Thái Thượng Cổ Tổ đó nổi giận gầm lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi lên giáp xác Huyền Vũ.

Lão dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng cũng phản ứng nhanh đến khó tin!

Phụt!

Một ngụm máu của lão đều phun lên mặt trên của giáp xác Huyền Vũ.

Giáp xác Huyền Vũ đang xao động không yên liền lập tức bình tĩnh lại.

Lúc này tên Thái Thượng Cổ Tổ đó mới thở dài một hơi.

Nhưng ngay sau một khắc...

Bốn phía của pháp trận đều ầm ầm phát ra sát ý vô tận.

Uy lực của nó so với ban nãy mạnh hơn hẳn một nghìn lần!

Áp lực vô cùng tận này liền khiến cho tên Thái Thượng Cổ Tổ ngây dại.

Lão nằm mơ cũng không ngờ, pháp trận nơi này lại có thể khủng bố đến mức đó.

Qua lớp giáp xác Huyền Vũ lão vẫn có thể cảm nhận được áp lực vô biên.

Ngay cả thân thể cực kỳ khủng bố của lão cũng bắt đầu xuất hiện dấu hiệu không thể chống cự.

Thân thể lão lại xuất hiện vết rạn nứt thật nhỏ!

Lão chính là tu sĩ cảnh giới Thái Thượng đấy!

Là Chúa Tể chân chính của Thông đạo!

Muôn đời tới nay, làm gì có ai có thể bức ép lão đến mức này?

Cũng chỉ là một pháp trận mà thôi, làm sao có thể?

Nhưng sự thật đang bày ra trước mắt, lão không thể không tin.

Lúc này, lão bỗng nhớ lại một truyền thuyết lâu đời, nói rằng sâu trong lòng đất vương tộc họ Sở từng tồn tại một pháp trận tiên thiên hình thành từcổ xưa..

Có người nói là do vị tổ tiên kinh tài tuyệt diễm của vương tộc họ Sở dựng nên, cũng có người nói là một vị "Tiên" từng tu luyện ở nơi đây, sau đó rời khỏi đây đi theo con đường thông thiên lưu lại.

Nhưng truyền thuyết này lại không được nhóm Thái Thượng Cổ Tổ trong Thông đạo công nhận.

Bọn họ thậm chí còn cho rằng pháp trận này cơ bản không tồn tại!

Nếu không, trăm vạn năm trước làm sao vương tộc họ Sở lại gặp nạn được?

Nếu thật sự có pháp trận khủng bố đến mức giết được cả Thái Thượng như vậy, trăm vạn năm trước vương tộc họ Sở chẳng những bình yên vô sự, mà Thái Thượng Cổ Tổ của mười ba cổ tộc ... chắcchắn không người nào có thể sống mà rời đi!

Cho nên, không ai cho rằng pháp trận đó thật sự tồn tại.

Nhưng bây giờ, tên Thái Thượng Cổ Tổ này bỗng dưng có loại cảm giác bất an mãnh liệt.

Lão có trực giác rằng, pháp trận kia... chắc là có tồn tại.!

Ầm!

Một tia sáng lớn đậpthẳng vào mặt trên của giáp xác Huyền Vũ.

Giáp xác Huyền Vũ mạnh mẽ đến mức làm người ta khó tin giờ lại phát ra một trận rung động kịch liệt.

Trận rung động này làm cho da dẻ thân thể tên Thái Thượng Cổ Tổ phía dưới lần nữa xuất hiện nứt nẻ!

Đây là sẹo!

Là sẹo trong thời gian ngắn không thể thay đổi!

Tên Thái Thượng Cổ Tổ hoàn toàn bị kinh hãi.

Những tu sĩ đi theo Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y lao ra từ phía sau cũng đều bị rung động.

Bọn họ hơi mờ mịt nhìn về pháp trận phía trước vừa mới tăng uy lực hơn một nghìn lần kia, cơ bản không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lúc này, Kỳ Tiêu Vũ lại lần nữa vẫy tay với giáp xác Huyền Vũ.

Nhưng thật ra, thứ thật sự đang tạo ra tác dụng lại là trái tim của nàng!

Thất khiếu tâm duy nhất trong trời đất!

Lòng nàng có thể cùng vạn linh trong thế gian dễ dàng kết nối, kể cả những linh vật tàn bạo nhất, không hề nói lý, không thể thỏa hiệp kia, Kỳ Tiêu Vũ cũng có năng lực kết nối cùng nó!

Đây là một thiên phú thần thông chân chính.

Kỳ Tiêu Vũ cũng chỉ sau khi tiến vào Tổ cảnh mới hiểu hết về chỗ cường đại của trái tim nàng.

Nàng liền kết nối với giáp xác Huyền Vũ có lực phòng ngự kinh người, lợi dụng linh hồn không cam lòng nó lưu lại ở đó, làm nó muốn tách khỏi tên Thái Thượng Cổ Tổ trước mặt.

Nhưng một ngụm máu của tên đó quá lợi hại, dễ dàng áp chế giáp xác Huyền Vũ.

Cho nên dù Kỳ Tiêu Vũ kết nối với giáp xác Huyền Vũ thành công, nhưng nếu muốn nó tách khỏi pháp trận lại cực kỳ khó khăn.

Vì thế, Kỳ Tiêu Vũ liền khởi động pháp trận sâu trong lòng đất của vương tộc họ Sở.

Trước khi Sở Mặc rời đi, hắn cũng đã đoán được có thể sẽ có người tấn công đến nơi đây, nên hắn đã sớm dạy cách thao túng pháp trận sâu trong lòng đất của vương tộc cho Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y.

Chỗ mạnh mẽ của tòa pháp trận đó chính là chỉ cần biết cách thì kể cả là tu sĩ Thánh cảnh cũng có thể vây khốn cường giả cấp cao nhất!

Kỳ Tiêu Vũ bây giờ đang không hề do dự làm vậy.

Hơn nữa, nàng tuy là lần đầu điều khiển pháp trận này nhưng không hề có chút mới lạ nào, khởi động sát khí cường đại trong pháp trận không ngừng đánh vàotên tu sĩ Tổ cảnh.

Đừng nói những tu sĩ vừa gia nhập, đến cả bọn Hầu Tử cũng nhìn đến ngây người!

Mắt thấy uy lực của pháp trận càng ngày càng mạnh, bóng người vốn là thế như chẻ tre cũng ngày càng chật vật.

Mọi người ai cũng rung động đến mất đi khả năng nói chuyện.

Lúc này, cuối cùng đã có người nhận ra lai lịch của vị Thái Thượng Cổ Tổ đang bị nhốt trong pháp trận.

- Hứa Thiên Khiếu...

Lão ta là Hứa Thiên Khiếu!

Cái tên này lập tức làm cho đám tu sĩ sống trong Thông đạo từ nhỏ đều rung động.

- Là lão?

- Lão ta cũng không phải Thái Thượng lão tổ của mười ba cổ tộc, tại sao lại đánh đến nơi này của chúng ta?

- Rất dễ thấy, mười ba cổ tộc đã thu mua hắn, chắc là đã chấp nhận quyền lợi khó tưởng tượng nổi rồi, nếu không lão chắc chắn sẽ khôngxuất hiện ở đây!

- Hứa Thiên Khiếu tuy không phải Thái Thượng lão tổ trong mười ba cổ tộc, nhưng trong Thông đạo của chúng ta lão lại có danh tiếng vĩ đại khó có thể tưởng tượng!

Rất nhanh những tin tức về Hứa Thiên Khiếu liền bị truyền ra ngoài từ miệng những người biết chuyện.

Đây cũng là một người mạnh mẽ kinh tài tuyệt diễm, tung hoành muôn đời, đã thành danh rất nhiều năm.

Trận chiến đấu làm cái tên của lão lan truyền khắp Thông đạo là trận chiến giữa lão và một vị TháiThượng Cổ Tổ của mười ba cổ tộc.

Hai người ở trên vòm trời Thông đạo đánh hơn mười ba ngàn năm, cuối cùng tên Thái Thượng Cổ Tổ kia bị Hứa Thiên Khiếu chém thành hai khúc, có người còn nói đến cả nguyên thần cũng bị hủy lúc đó luôn!

-----o0o-----

Chương 2204: Giáp xác Huyền Vũ (2)

Chương 2204: Giáp xác Huyền Vũ (2)

Chiến đấu giữa những Thái Thượng Cổ Tổ, ở cả Thông đạo cũng vẫn khá hiếm thấy.

Bao nhiêu năm tháng đến giờ, tổng cộng chưa xảy ra được bao nhiêu trận.

Cho nên, sau trận chiến ấy, cái tên Hứa Thiên Khiếu liền được vô số người ghi nhớ.

Người vừa nhận ra Hứa Thiên Khiếu, cũng từng là đệ tử của mười bacổ tộc đã từng thấy bức vẽ chân dung Hứa Thiên Khiếu, cũng đã được xem ký sự cuộc đời Hứa Thiên Khiếu.

Thái Thượng Cổ Tổ lại có thể bị thu mua, chuyện này thật sự làm người ta cảm thấy khiếp sợ.

Nhưng sau đó trong lòng mọi người càng rung động hơn.

Bọn họ nhìn thấy, hai người con gái như tiên nữ kia nhẹ nhàng, dễ dàng điều khiển pháp trận, lại có thể cứng rắn vây khốn một người cực kỳ mạnh mẽ, còn lão thì đang không ngừng lui về phía sau.

Thủy Y Y lúc này đã tiếp nhận nhiệm vụ điều khiển pháp trận.

Kỳ Tiêu Vũ thì tập trung kết nối với giáp xác Huyền Vũ, muốn đoạt lại giáp xác từ trên người Hứa Thiên Khiếu.

Phụt!

Hứa Thiên Khiếu lại phun một ngụm máu tươi lên mặt trên của giáp xác Huyền Vũ.

Đây là chỗ dựa lớn nhất của gã, nếu mất đi giáp xác Huyền Vũ, như thế pháp trận này sẽ lập tức khiến lão trọng thương!

Cho nên, dù thế nào đi nữa, lão cũng không thể để cho món pháp bảo này mất đi!

Cùng lúc đó, trong lòng Hứa Thiên Khiếu cũng tràn đầy hận ý đối với hai người con gái cực kỳ xinh đẹp kia.

Lão gầm lên:

- Hai đứa tiện nhân các ngươi, nếu bản tọa có cơ hội chắc chắn bản tọa sẽ tàn ác trừng trị các người, khiến cho các ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!

Toàn bộ mấy người trong vương thành các ngươi cũng đừng nghĩ sẽ ổn, bọn ngươi sẽ phải chịu đày đọa vô tận!

Ầm!

Một luồng sát khí hung ác độc địa vô cùng nữa lại đánh vào mặt trên giáp xác.

Cùng lúc đó, trong thân thể Hứa Thiên Khiếu, những vết nứt nẻ...bắt đầu trở nên sâu hơn!

Giáp xác Huyền Vũ sau khi bị hai ngụm máu của lão áp chế lại một lần nữa rung động.

- Chuyện này đến cuối cùng là sao chứ?

Hứa Thiên Khiếu cũng bị chấn động và mờ mịt vì một cảnh này.

Cho đến bây giờ, lão cũng không biết toàn bộ chuyện này là thế nào.

Pháp khí này rõ ràng đã bị lão tế luyện vô số năm, đã sắp bị luyện thành pháp khí bổn mạng của lão.

Vì sao bây giờ lại không ngừng giãy dụa muốn chạy trốn?

Hơn nữa, vì giáp xác Huyền Vũ liều chết giãy dụa, muốn thoát khỏi sự điều khiển của lão mà càng ngày càng nhiều đòn tấn công xông vào bên trong qua từng kẽ hở lúc giáp xác Huyền Vũ giãy dụa, điên cuồng tấn công thân thể Hứa Thiên Khiếu.

Chiến lực của Hứa Thiên Khiếu cường đại khó có gì sánh nổi, đạo hạnh lại càng thâm hậu khó có thể tưởng tượng, từ bao nhiêu năm cho đến bây giờ lão chưa từng phải thất bại.

Vì thế, trong lòng lão có niềm tin mình vô địch cực kỳ mạnh mẽ.

Lão rống to một tiếng, dùng khả năng tính toán cao siêu của mình, bắt đầu đẩy ngược tòa pháp trận này lại.

Lão lại đang thử phá trận!

Pháp trận mạnh nhất...

Thì làm sao?

Chỉ cần là do người làm nên, nó chắc chắn sẽ có sơ hở!

Lúc này, Hứa Thiên Khiếu đột nhiên cảm giác được mình đã bắt được một điểm sơ hở của pháp trận.

Trên mặt lão liền lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, nhịn không được mà cười như điên nói:

- Xem ta phá trận của ngươi đây!

Thần thức bàng bạc trong giây lát liền đánh vào giữa khe hở.

Nhưng lão không thấy được trên mặt Thủy Y Y đang điều khiển pháp trận lại nở một nụ cười chế nhạo.

- Phá trận sao?

Thủy Y Y cười lạnh một tiếng, sau đó vung tay lên.

Nơi vốn nên là một sơ hở bây giờ lại hình thành lên một luồng gió lốc cực kinh khủng.

Đó là Đại Đạo chí cao vô thượng, dễ dàng cuốn thần thức của Hứa Thiên Khiếu vào trong đó.

- A!

Hứa Thiên Khiếu hét thảm một tiếng, thần thức bàng bạc liền bị thắtcổ!

Đúng lúc này, giáp xác Huyền Vũ đang treo ở đỉnh đầu lão bất chợt run lên... thoát khỏi sự khống chế của lão, trong nháy mắt liền bay ra ngoài hơn một tỉ dặm, vậy mà dễ dàng thoát khỏi giữa pháp trận, hóa thành lớn cỡ một bàn tay xuất hiện trên tay Kỳ Tiêu Vũ!

Rầm rầm rầm rầm!

Sát khí cuồn cuộn vô tận đánh về phía Hứa Thiên Khiếu đã mất đi phòng ngự.

Trên người của Hứa Thiên Khiếu liền tỏa ra một khí tức phòng ngự khoáng đạt, tạm thời chặn được một lớp công kích.

Nhưng cả người lão cũng đã muốn điên lên!

Gầm lên một tiếng rống thê lương.

- Trả cho ta pháp bảo của ta...

Trả lại cho ta!

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nhàng vỗ tay một cái vào tâm chiếc vỏ rùa nhỏ, cười nhạt:

- Hiện giờ nó đã là pháp bảo của ta rồi.

Kỳ Tiêu Vũ nói rồi liền cùng giáp xác Huyền Vũ kết nối tâm linh, sau đó trên mặt trên của giáp xác Huyền Vũ liền xuất hiện một tầng khí tức bàng bạc, một lực lượng huyền ảo từ trong đó ầm ầm bộc phát ra!

Đây là chuyện chưa bao giờ xuất hiện từ khi Hứa Thiên Khiếu có được giáp xác Huyền Vũ cho đến bây giờ.

Lực lượng huyền ảo này liền khiến cho tất cả ấn ký Hứa Thiên Khiếu để lại trên đó bị thanh trừ hết!

Bóng dáng mờ mờ của một con rùa nhỏ đáng yêu màu trắng liền xuất hiện trên giáp xác, thân mật nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Hứa Thiên Khiếu ở trong pháp trân lại rống thêm một tiếng cực kỳ thê lương thảm thiết, trong nháy mắt phun ra một ngụm máu tươi lớn!

Lão đã sắp luyện giáp xác Huyền Vũ này thành pháp khí bổn mạng của lão.

Trong thời khắc mà toàn bộ ấn ký của lão bị diệt trừ, sự cắn trả kinh khủng kia làm Hứa Thiên Khiếu suýt chút nữa phát rồ.

Lại thêm Thủy Y Y điều khiển pháp trận, khiến nó điên cuồng tấn công Hứa Thiên Khiếu.

Dù Hứa Thiên Khiếu có đạo hạnh sâu không lường được, nhưng vào lúc này cũng đã xuất hiện cảm giác lực bất tòng tâm.

Vì thế, lão lập tức dính trọng thương.

Trên thân thể Thái Thượng vốn mạnh mẽ vô cùng kia cũng lưu lại những vết sẹo lớn.

Ngày hôm nay chắc chắn là ngày xui xẻo nhất của Hứa Thiên Khiếutừ trước đến bây giờ.

Lão mất đi chỗ dựa lớn nhất là giáp xác Huyền Vũ lai lịch vô cùng bí ẩn, có lực phòng ngự cường đại đến khó tin, là pháp bảo Hứa Thiên Khiếu yêu thích nhất, nhưng bây giờ lại trở thành của người khác.

Nhất là qua pháp trận kia, lão mơ hồ thấy được trong giáp xác Huyền Vũ lại xuất hiện một bóng mờ của con rùa nhỏ màu trắng.

Vào thời điểm ấy, lão biết lão đã vĩnh viễn mất đi pháp bảo này!

Bởi vì dù lão đã có được thứ này vô số năm tháng, nhưng lão không hề biết nó có linh hồn!

Xui xẻo của lão không chỉ ở việc mất đi một pháp bảo, mà lão có thể còn mất đi tính mạng, giống như Thái Thượng Cổ Tổ của mười ba cổ tộc này vậy, gặp nạn muôn trùng.

Việc này nếu là lão trước khi tới đây thì sẽ không bao giờ tin được.

-----o0o-----

Chương 2205: Cực kỳ bi thảm

Chương 2205: Cực kỳ bi thảm

Ở di chỉ của vương tộc họ Sở lại thật sự tồn tại một pháp trận thần bí mạnh mẽ đến mức có thể giết chết Thái Thượng!

Chuyện này lại là sự thật!

Lão đã rất cẩn thận rồi.

Lão thậm chí không hề chủ động đi tìm SởMặc ở bên cổ tộc họ Triệu, mà muốn dùng chút thủ đoạn: trước tiên phải khống chế được những người thân và người bạn của Sở Mặc, sau đó coi đây như là điểm yếu, thử đánh với Sở Mặc một trận.

Nếu như đạo hiệu khủng bố của Thái Thượng Vô Cực không vang lên trong đầu gã, như thế...

Chứng tỏ rằng sự can thiệp của Thái Thượng Vô Cực chỉ đối với người trong mười ba cổ tộc mà thôi!

Nếu thế, cứ coi như lão không thể chiến thắng Sở Mặc, nhưng chỉ cần rời khỏi nơi này, truyền tin tức này ra ngoài, tin chắc không được bao lâu mười ba cổ tộc trong Thông đạo sẽ bày ra trước mặt những TháiThượng khác ít nhất một phần ba tài nguyên của cổ tộc!

Nhóm Cổ Tổ của mười ba cổ tộc thậm chí sẽ uy bức lợi dụ, hai bút cùng vẽ, khiến cho những Thái Thượng khác ra tay vì mười ba cổ tộc bọn họ.

Thái Thượng trong mười ba cổ tộc chỉ có lúc đối mặt với Sở Mặc mới bị Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng cảnh cáo, nhưng lúc đối mặt với người khác... thì không.

Cho nên, Hứa Thiên Khiếu cũng đã an bài thật tốt.

Lão thật sự không muốn cùng vị Sở công tử có một không hai trong truyền thuyết kia đánhmột mất một còn.

Không cần thiết phải như thế.

Nhưng bây giờ, lão cơ bản chưa kịp nhìn thấy Sở công tử đâu thì đã mất đi toàn bộ chỗ dựa, thậm chí còn bị giết công khai tại chỗ này.

Điều này hoàn toàn là một chuyện lão không thể tiếp nhận nổi.

- Ta không có ác ý!

Dừng lại... dừng lại pháp trận này đi!

Pháp trận loại này chắc chắn tiêu hao một lượng tài nguyên kinh khủng, kẻ thù của các ngươi... là mười ba cổ tộc, không cần lãng phí sử dụng với ta!

Thần niệm cường đại của Hứa Thiên Khiếu truyền ra ngoài.

Nhưng Thủy Y Y đang điều khiển pháp trận cũng giống Sở Mặc, tính cách quật cường, cơ bản sẽ không nghe lời Hứa Thiên Khiếu nói mà tiếp tục điều khiển pháp trận tiến hành tuyệt sát Hứa Thiên Khiếu.

Đã hoành hành không hề cố kỵ xông vào cửa thành của bọn họ, còn dám nói mình không có ác ý?

Muốn lừa gạt ai?

Thủy Y Y cũng cảm thấy thật quá ngây thơ rồi!

Sở Mặc đã từng nói, khởi nguồn năng lượng của tòa pháp trận này là cả mạch đất của Thông đạo!

Đừng nói là tru diệt một Thái Thượng Cổ Tổ, dù giết một trăm người cũng sẽ không khô kiệt!

Hứa Thiên Khiếu thật sự là bi thảm rồi, đến mặt của Sở công tử cũng không được thấy lại sắp phải gặp kiếp nạn lớn.

Lúc này, phía xa nơi chân trời truyền đến dao động nhàn nhạt.

Một bóng người nhanh đến khó mà tin nổi đang bay đến bên này, không đến thời gian một lần hít thở cũng đã xuất hiện ở đây.

Sở Mặc toàn thân áo đen, đầu tóc bạc trắng, trên khuôn mặt anh tuấn góc cạnh rõ ràng kia có băng lãnh vô tận.

Đúng là có người đã thừa dịp không có hắn ở đây mà dám động vào người bên cạnh hắn.

Nhưng sau khi về đến đây hắn cũng đã yên lòng, nhìn thoáng qua Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ mang ý khen ngợi, sau đó đưa mắt nhìn về phía dưới, trong pháp trận.

Hứa Thiên Khiếu lúc này đã khổ không thể tả.

Thân thể lão càng ngày càng nhiều những vết sẹo sâu bắt đầu chảy ra rất nhiều máu, nhiễm đỏ áo lão, nhìn qua thật sự chật vật không gì bằng.

Nhưng lúc này Hứa Thiên Khiếu cũng đã nhìn thấy bóng người kia, lơ lửng trên trời, toàn thân áo đen, đầu tóc bạc trắng, chính là đặc trưng của vị Sở công tử có một không hai trong truyền thuyết.

Nhưng lòng của Hứa Thiên Khiếu ngay sau đó lại rơi xuống đáy cốc, vì bên hông Sở Mặc đang giắt bốn cái đầu người!

Cho dù là cách một pháp trận, cho dù thân thể lão gần như sắp tan vỡ, Hứa Thiên Khiếu liếc mắt một cái đã có thể nhận ra lai lịch của bốn cái đầu kia!

Bốn Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu!

Bọn họ... lại có thể cứ thế mà gặp nạn!

Bây giờ mới được bao lâu!

Hứa Thiên Khiếu lúc này đã hối hận đến mức không còn gì hơn.

Người vì tiền mà chết, chim vì ăn mà toi.

Lão vẫn luôn cho rằng, mình là chúa tể của thế giới này, chắc chắn sẽ không gặp cảnh như thế.

Nhưng ngày hôm nay, lão đã hiểu, lão dù sao cũng không phải là thần, cũng không phải là tiên...

Mặc dù có thể luân hồi muôn đời, bất tử bất diệt, nhưng cũng vẫn... có thể gặp phải đại kiếp!

Giống như vị vgiả từng tối cao không ai bằng trên vùng đất này vậy.

Dù đã nghiên cứu ra thần vật nghịch thiên như Phong Thần Bảng mà vẫn không thể tránh khỏi kiếp nạn.

Hứa Thiên Khiếu nhìn thoáng qua Sở Mặc, tính cố gắng nốt lần cuối.

Lão liền phân thân thành hàng tỉ người, đánh từ bốn phương tám hướng của pháp trận.

Cùng lúc, lão phát ra âm thanh to lớn ầm ầm truyền đi:

- Trên phế tích vương tộc họ Sở có pháp trận mạnh nhất!

Cường giả Thái Thượng không phải của mười ba cổ tộc khi chống lại Sở Mặc...

Sẽ không phải chịu công kích của hai vị kia!

Rầm rầm rầm!

Âm thanh của lão truyền tới phương xa vô cùng vô tận, đúng là đã được một vài người nghe được.

Sau đó, với cường độ không thể tin nổi truyền đến từng vị Thái Thượng Cổ Tổ trong cả Thông đạo.

Lúc này, Sở Mặc nhìn Thủy Y Y, truyền âm ý bảo nàng tạm ngưng vận hành pháp trận.

Thủy Y Y dù có chút khó hiểu nhưng vẫn nghe lời không điều khiển tòa pháp trận đó nữa, sau đó nhìn Sở Mặc.

Hứa Thiên Khiếu đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng gặp nạn.

Lão hoàn toàn không nghĩ đến pháp trận lại đột nhiên dừng lại.

Nhưng phản ứng của lão cũng nhanh nhẹn khó tin.

Lão không tìm cách chạy trốn...

Mà xông đến phía Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ.

- Tiện nhân!

Hứa Thiên Khiếu muốn đoạt lại bảo bối của mình, cũng muốn hoàn toàn không chế hai đứa con gái kia.

Lão tuy đã bị thương nặng nhưng vẫn ngoan cố không cho là chỉ bằng vào Sở Mặc lại có thể uy hiếp trí mạng đến lão.

Trong mắt Sở Mặc lóe lên tia sáng lạnh, trong nháy mắt liền xuất hiện trên đường Hứa Thiên Khiếu phải đi qua.

Sau lưng Kỳ Tiêu Vũ đã sử dụng giáp xác Huyền Vũ, giáp xác Huyền Vũ liền ầm ầm phóng đại vô số lần, bao phủ mọi người ở phía sau trong phạm vi phòng ngự!

Việc này, dù là Hứa Thiên Khiếu trước nay đều chưa bao giờ làm được.

Hứa Thiên Khiếu tức giận suýt nữa ói máu, nhưng đôi mắt lão lại gắt gao nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt có vũ trụ to lớn mênh mông... bị hủy diệt trong nháy mắt!

Lão ra tay!

Không cố kỵ chút nào, ra tay!

Bởi vì lão thấy, dù là Thái Thượng Vô Cực hay là Phật Đà VôLượng ở phương Tây cũng sẽ không can thiệp vào việc lão sẽ làm.

Nhưng lão sai rồi.

Trong nháy mắt khi lão ra tay với Sở Mặc, một đạo hào liền nổ tung trong tinh thần của lão!

-----o0o-----

Chương 2206: Loạn thế bắt đầu (1)

Chương 2206: Loạn thế bắt đầu (1)

- Vô Lượng Thiên Tôn!

- A!

Hứa Thiên Khiếu liền hét lên một tiếng thê lương bi thảm.

Tiếng hét thảm này mang theo độ thê lương trước nay chưa từng có.

Đây chắc chắn không chỉ vì đau đớn, mà nhiều hơn là sợ hãi vô tận.

Quá vội vàng, chưa kịp chuẩn bị, thật sự trong nháy mắt đã có thể phá vỡ tất cả phòng tuyến tâm lý của Hứa Thiên Khiếu.

Gã vừa mới truyền tin ra ngoài rằng Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lsẽ không ra tay với những Thái Thượng Cổ Tổ không thuộc mười ba cổ tổ, kết quả trong nháy mắt đã bị một đạo hào quất cho đầu óc choáng váng!

Cho nên, gã hét thảm một tiếng, tiếng này phát ra từ nội tâm.

Quá đau khổ rồi, lúc này trong lòng Hứa Thiên Khiếu tràn ngập baonhiêu cay đắng, cả thế giới này chắc chẳng ai có thể hiểu.

Đây không phải là chuyện mà chỉ hai chữ "Không may" nho nhỏ có thể giải thích.

Nói thật, Hứa Thiên Khiếu bây giờ thật sự rất muốn chữa lại, nhắc nhở những người đó.

Không phải vì gã lương thiện, mà là trong chuyện này liên quan đến nhân quả to lớn.

Đến một ngày, Thái Thượng Cổ Tổ bên ngoài mười ba cổ tộc đều tin vào lời của lão, nhao nhao đến đây chẳng phải đều gặp nạn cả?

Cho nên, trong lòng Hứa Thiên Khiếu khổ sở vô cùng.

Nhưng lão bây giờ căn bản không còn tinh lực để nhắc nhở người khác.

Lão vốn là bị trọng thương, bây giờ còn dính thêm một đạo hào đánh nát toàn bộ phòng tuyến tâm lý của lão, khiến cho thương thế trên người nháy mắt tăng vọt như thủy triều.

Sau đó, lão gần như không thể làm gì chống lại, mặc cho một tia sáng đỏ màu máu chém đến đầu lão.

Bốn cái đầu Sở Mặc buộc bên hông đều có vẻ mặt khiếp sợ vô cùng.

Bọn họ cũng không hiểu, vì sao Hứa Thiên Khiếu lại đột nhiên hét lêntiếng kêu thảm thiết thê lương như thế.

Việc này thật sự không hợp với lẽ thường!

Cũng mặc kệ bọn họ suy đoán thế nào cũng không đoán ra được, trong nháy mắt đó, trong đầu của Hứa Thiên Khiếu lại nổi lên tiếng đạo hào đòi mạng kia.

Đầu Hứa Thiên Khiếu bị chém xuống, thân thể của lão gần như sôi hết cả máu.

Sau đó, đầu của lão bị Sở Mặc cầm trên tay, trong đôi mắt có vẻ mệtmỏi vô cùng.

Lão nhìn Sở Mặc trầm giọng nói:

- Giỏi tính toán, thật sự giỏi tính toán lắm!

Bốn cái đầu bốn vị Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu bên hông Sở Mặc đồng loạt mở to hai mắt, khiếp sợ khó hiểu nhìn đầu Hứa Thiên Khiếu, không hiểu vì sao lão lại nói thế.

Hứa Thiên Khiếu cắn răng nói:

- Ngươi và Thái Thượng Vô Cực...

đã sớm thông đồng với nhau, cố tình làm thế, đúng không?

Lúc này, đầu của lão cũng giống như đầu của bốn tên Thái ThượngCổ Tổ, toàn bộ đều bị phong ấn, dù nói cái gì cũng không thể truyền ra bên ngoài.

Nhưng lời của lão vẫn như cũ làm cho bốn Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu khiếp sợ vô ngần, ngây ngốc trợn to hai mắt.

Một tên Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu thì thào nói:

- Nói cách khác, cả Thông đạo..

Tất cả Thái Thượng Cổ Tổ cho dù là ai, chỉ cần ra tay với hắn...

Cũng sẽ gặp đại nạn?

Hứa Thiên Khiếu khổ sở không gì sánh nổi nói:

- Đúng thế...

Ta vừa mới... truyền tin tức sai.

Bốn gã Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu đều trợn mắt há mồm nhìn Hứa Thiên Khiếu, sau đó đều thở dài một tiếng.

Đều đã gặp hoạn nạn rồi, bọn họ cũng không muốn nói gì thêm, vì đã không còn lời nào cần phải nói nữa.

Hứa Thiên Khiếu cũng ảo não đầy đầu, còn phẫn hận Sở Mặc vô cùng.

Tên nhóc kia thật sự quá âm hiểm!

Thái Thượng Vô Cực lại càng âm hiểm hơn!

Hai vị tồn tại siêu nhiên của thế giới Thông đạo sao có thể làm ra loại chuyện vô sỉ ngần này?

Lão bây giờ thậm chí có thể tưởng tượng bên ngoài nghe được tinlão truyền ra sẽ phấn chấn đến mức nào.

Nói không chừng, không bao lâu nữa sẽ có đầy rẫy Thái Thượng Cổ Tổ không thuộc mười ba cổ tổ đi đến vương tộc họ Sở hoặc chuẩn bị mai phục Sở Mặc ở bên ngoài.

Đến lúc đó, trong thời khắc mà thần thức của bọn họ vang lên đạo hiệu của Thái Thượng Vô Cực kia, chỉ sợ người bọn họ thống hận nhất không phải Thái Thượng Vô Cực, cũng không phải Sở Mặc, mà là Hứa Thiên Khiếu lão!

Xong rồi, lần này thì hoàn toàn xong rồi.

Hứa Thiên Khiếu bây giờ thậm chí mong mỏi Sở Mặc giết gã luônmới tốt, như thế trong tương lai ít ra lão cũng không phải đối mặt với sự chất vấn của những Thái Thượng Cổ Tổ đang tức giận kia.

Thật sự là quá tổn hại rồi!

Trên mặt Sở Mặc căn bản không có bất kỳ biểu lộ gì.

Tổn hại?

Vô lại?

Thất đức?

Vô sỉ?

Hắn căn bản không công nhận lời đánh giá này, sẽ không để trong lòng làm gì.

Rất nhanh, trên phế tích vương tộc họ Sở lại dựng thêm năm cái cột lớn, trên đó treo bốn cái đầu của bốn vị Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu... cộng thêm cái đầu của Hứa Thiên Khiếu.

Bên kia, Đông Phương Vân Lạc và Đông Phương Hằng Thái vừa nhìn liền vui vẻ hẳn.

Đông Phương Vân Lạc chào hỏi:

- Ai u, bốn vị đạo hữu, các ngươi cũng đến rồi?

Vị kia là Hứa Thiên Khiếu đạo hữu?

Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.

Hứa Thiên Khiếu suýt nữa thì phun một ngụm máu ra ngoài lần nữa, đều đã nhục nhã như thế rồi còn ngưỡng mộ cái rắm chó gì!

- ...

Bốn Cổ Tổ của Triệu gia đều xạm mặt nhìn chằm chằm ĐôngPhương Vân Lạc.

Nếu ánh mắt có thể giết người, chắc bây giờ Đông Phương Vân Lạc đã chết rồi.

- Chúng ta đến đây, ngươi rất vui sao?

Một gã Cổ Tổ họ Triệu lạnh lùng nhìn Đông Phương Vân Lạc.

Đông Phương Vân Lạc thở dài:

- Đều là người cùng thuyền cả, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu mới là chính xác nha.

Nói xong, cũng không đợi bốn vị Cổ Tổ bên cổ tộc họ Triệu và Hứa Thiên Khiếu phản ứng nữa, liền giục Đông Phương Hằng Thái:

- Đến ngươi đi rồi, ngươi đã suy tư một ngày rồi đấy, chỉ là một nước cờ thôi, khó khăn thế sao?

Đông Phương Hằng Thái nhíu mày:

- Ta cảm thấy, ta còn có thể có cách phá giải!

- Không có, không có!

Làm gì có cách nào phá giải chứ!

Giọng Đông Phương Vân Lạc mang hai tầng ý nghĩa, thở dài nói, thúc giục Đông Phương Hằng Thái nhanh đi bước tiếp theo.

Việc này khiến cho năm người mới tới, gồm bốn vị Cổ Tổ họ Triệu và Hứa Thiên Khiếu nhìn mà ngây người.

Hai người này thế mà lại chơicờ ở đây?

Thật sự không tim không phổi mà!

Nhưng suy nghĩ một chút...

Cũng phải, chỉ còn cái đầu, còn tim phổi nữa đâu?

Lúc này, Đông Phương Vân Lạc nhìn năm cái đầu một cái, từ tốn nói:

- Không lâu sau các ngươi sẽ hiểu, có thêm người cùng ở đây nói chuyện phiếm thật ra là một chuyện vô cùng tốt.

Trước đây chỉ có mình ta, mùi vị tịch mịch kia các ngươi làm sao mà hiểu, vì thế mới nói...

Các ngươi may mắn hơn ta nhiều.

Bốn Cổ Tổ cổ tộc họ Triệu:

- ...

-----o0o-----

Chương 2207: Loạn thế bắt đầu (2)

Chương 2207: Loạn thế bắt đầu (2)

Hứa Thiên Khiếu:

- ...

Loại "may mắn" này thật sự làm người ta cảm thấy không còn gì để nói rồi....

Sau đó, Sở Mặc liền vận huyền công, bắt đầu luyện hóa nguyên thần Thái Thượng mạnh mẽ vô cùng trong đầu Hứa Thiên Khiếu.

- A!

- Graaaa!

- Đau quá!

- Sở Mặc tên súc sinh, ngươi không phải người mà!

- Giết ta đi!

- Có bản lĩnh thì cho ta chết thống khoái một chút...Cảm giác nguyên thần bị luyện hóa đó chỉ có người tự mình trải qua mới thấu hiểu.

Bốn Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu sợ mất hồn mất vía, lại mắng nhiếc.

Bọn họ cũng đâu phải chưa từng làm thế.

Trong cuộc đời dài đến buồn chán kia, mỗi người bọn họ cũng không phải chỉ luyện hóa người khác như thế một lần.

Nhưng bọn họ cũng chưa từng tự mình trải qua sự đau khổ đó nên căn bản không nghĩ đến đau khổ sẽ như thế nào.

Đông Phương Vân Lạc nhìn bốn Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu, từ tốn nói:

- Quen thì sẽ ổn thôi.

Đông Phương Hằng Thái nói:

- Tốn chút thời gian, sẽ nhanh qua thôi.

Bốn Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu vào lúc này đều có cảm giác muốn chết.

Bọn họ cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao Đông Phương Vân Lạc và Đông Phương Hằng Thái có thể thản nhiên như thế.

Đó là một sự bất đắc dĩ sâu đậm sau khi tuyệt vọng!

Nhận mệnh!

Dù sao thì, với bộ dáng này, ngươi còn có thể thế nào nữa?

Một lần hấp thụ năm nguyên thần cường đại, đủ cho Sở Mặc tốn khánhiều thời gian

Cho nên, cả vùng đất của vương tộc họ Sở tạm thời bình tĩnh lại.

Nhưng bên ngoài... cũng đã loạn cào cào rồi!

Thủ đoạn này của Sở Mặc quả thật khiến toàn bộ mười ba cổ tộc..

à, bây giờ đã là mười một cổ tộc, khiến tất cả bọn họ vì thế mà sợ hãi, phẫn nộ mãnh liệt.

Nếu như nói rằng sự hủy diệt của Đông Phương cổ tộc trước đây là do thực lực của bọn họ trong mười ba cổ tộc xếp hạng cuối cùng, nhưngbây giờ sự hủy diệt của cổ tộc họ Triệu liền khiến cho vô số người nghẹn ngào.

Cổ tộc họ Triệu, bốn Thái Thượng Cổ Tổ, một gã Triệu Đế vốn được xưng người mạnh nhất chỉ dưới mỗi Thái Thượng.

Kết quả, theo tin tức truyền lại, Triệu Đế thậm chí khi đối mặt với Sở Mặc không chịu nổi một đòn!

Yếu ớt giống như một trang giấy!

Trước đây, rất nhiều cường giả trong Thông đạo gồm cả những người không thuộc mười ba cổ tộc, đều không đánh giá chiến lực của SởMặc là cao.

Chỉ là một tu sĩ Tổ cảnh còn chưa đạt đến cảnh giới Thái Thượng mà thôi, dù mạnh đến đâu thì có thể cường đại đến mức nào?

Nếu không có Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng âm thầm hỗ trợ, chỉ cần một cổ tộc bất kỳ đều có thể tiêu diệt hắn dễ như trở bàn tay!

Nhưng vì sự việc ở cổ tộc họ Triệu, sự đánh giá của bên ngoài đối với Sở Mặc liền chuyển biến hoàn toàn.

- Chiến lực của Sở Mặc cứ cho là không mạnh mẽ như Thái Thượng Cổ Tổ, nhưng chắc chắn dưới Thái Thượng sẽ không còn ai là đối thủcủa hắn nữa.

Đối mặt người như thế cũng không phải là chỉ cần rất nhiều tu sĩ Tổ cảnh là có thể giải quyết.

- Chiến lực của Triệu Đế chắc chắn không thể nghi ngờ, tuyệt không phải là hư danh, nếu không phải vì bốn vị Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu ánh mắt thiển cận, không muốn gia tộc có thêm một Thái Thượng Cổ Tổ thì sợ rằng Triệu Đế cũng đã đạt đến cảnh giới Thái Thượng từ rất nhiều năm rồi.

Cho nên, nếu Triệu Đế hoàn toàn không phải đối thủ của Sở Mặc, điều đó chứng tỏ chiến lực toàn thân của Sở Mặc rất có thể đã đạt đến cấp độ của Thái Thượng Cổ Tổ!

Đồng thời, bên ngoài nghe được tin mà Hứa Thiên Khiếu truyền ra, có rất nhiều người thật sự rất phấn khởi.

Rất rõ ràng, Hứa Thiên Khiếu chắc chắn là gặp đại kiếp rồi, nếu không làm gì có chuyện lão dễ dàng nói ra bí mật đó?

- Trên phế tích của vương tộc họ Sở có pháp trận mạnh nhất...

Thì ra truyền thuyết cổ xưa kia là có thật.

Bây giờ thời gian qua đã lâu, vốn đã có pháp trận mạnh nhất vì sao năm đó lại không mở ra nhỉ?

Một gã Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc lẩm bẩm, nhưng trên mặt của lão cũng đã có vẻ buông lỏng.

Bởi Hứa Thiên Khiếu cũng đã nói, những Thái Thượng Cổ Tổ khôngthuộc mười ba cổ tộc dù ra tay công kích Sở Mặc cũng sẽ không gặp phải ngăn cản của Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng!

Tin tức này, thật sự là một tin tức tốt mà!

- Hứa Thiên Khiếu là người tốt, chúng ta phải cố gắng hết sức cứu lão ra.

- Lão liều chết truyền ra tin tức này cho chúng ta, mọi người trong mười ba cổ tộc chúng ta đều cần biết ơn lão.

- Tin tức này thật sự quá có giá trị!

Nhưng sau khi tin tức này truyền ra, bí mật vì sao Thái Thượng Cổ Tổ không thể ra tay với Sở Mặc cũng truyền ra với phạm vi lớn.

Thế giới Thông đạo quá lớn, mênh mông không giới hạn, thật sự có nhiều sinh linh cao thủ kinh tài tuyệt diễm lắm.

Sau khi tin tức này truyền ra, mọi người đều nghị luận ầm ĩ.

Cùng lúc cũng có rất nhiều người mong mỏi được khiêu chiến Sở Mặc, một lần hành động liền thành danh.

Bên Liên Minh Tinh Anh, Sở Sở vẫn một mực yên lặng phát triển.

Đầu tiên, nàng lợi dụng cuộc chiến với sinh linh Hôi Địa để tiến hànhluyện binh, không ngừng tôi luyện tinh nhuệ trong Liên Minh Tinh Anh.

Sau đó, nàng bắt đầu thu thập hồ sơ đen của mười ba cổ tộc, âm thầm truyền những tài liệu này ra ngoài.

Nếu là ngày thường, những thứ này đối với mười ba cổ tộc căn bản chẳng gây ảnh hưởng gì.

Nhưng hôm nay lòng người trong cả Thông đạo đều đang bàng hoàng, những tài liệu này càng làm cho quá trình lục đục nội bộ trong các cổ tộc diễn ra mau chóng hơn.

Giống như cổ tộc họ Tào vậy, dù Sở Mặc chưa ra tay đối với bọn họ nhưng trong cổ tộc họ Tào đã tràn ngập bầu không khí tuyệt vọng.

Ít nhất đã có hơn một nửa số đệ tử đã rời khỏi quê hương, rời xa gia tộc.

Đối với bọn họ mà nói, đi đâu cũng không sao, chỉ cần không phải là ở nhà thì ở đâu cũng tốt.

Ai cũng có thể đoán được mục tiêu kế tiếp của Sở Mặc, mười phần thì có đến tám, chín phần là cổ tộc họ Tào.

Trong khoảng thời gian gần đây, Linh Thông Thượng Nhân vẫn cực kỳ an tĩnh.

Y thậm chí giống như là đã hoàn toàn vứt bỏ những toan tính bố trí kia, suốt ngày bế quan.

Thậm chí ngay cả Cổ Băng Băng muốn gặp y cũng khó khăn cực kỳ.

Cuối cùng, sau khi cổ tộc họ Triệu tan rã, bầu không khí trong cảThông đạo đều trở nên khẩn trương vô cùng.

Linh Thông Thượng Nhân cũng chào từ giã Sở Sở.

Trong phòng, Cổ Băng Băng, Sở Sở, Lạc Phi Hồng đều đang ở đây.

Linh Thông Thượng Nhân nhìn ba người bọn họ, ánh mắt có vài phần hâm mộ:

- Tuổi trẻ thật sự là tốt.

-----o0o-----

Chương 2208: Sở Sở tới chơi (1)

Chương 2208: Sở Sở tới chơi (1)

- Người cũng đâu có già.

Ba người Sở Sở cũng vẫn rất tôn kính Linh Thông Thượng Nhân.

Tuy bọn họ cũng biết được một chút chuyện giữa Linh Thông ThượngNhân và Sở Mặc, nhưng bọn họ cũng biết, Linh Thông Thượng Nhân cũng như là cha vợ của Sở Mặc vậy!

Có mối quan hệ này, bọn họ tất nhiên sẽ coi trọng Linh Thông Thượng Nhân một chút.

Còn chưa kể vị tu sĩ kinh diễm muôn đời này cũng là một đại năng chân chính, tri thức uyên bác đến độ làm người ta phải thán phục.

- Ta phải đi rồi.

Linh Thông Thượng Nhân thở dài một tiếng, nhìn ba người nói:

- Cảm ơn các ngươi, mấy năm gần đây đã nhân nhượng nể mặt lão đầu tử ta rồi.

Sở Sở nói:

- Người sao lại nói thế?

Đây là chuyện chúng ta phải làm mà.

Linh Thông Thương Nhân thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu:

- Ta từng cho rằng ta có thể nắm giữ toàn cục, ta luôn cho rằng ta chắc chắn là một trong những người thông minh nhất thế gian.

Ta còn cho rằng ta có thể sắp đặt trong bao nhiêu năm, có thể nắm giữ vận mệnh của vạn vật sinh linh.

Nhưng thật ra, đến bây giờ ta mới phát hiện, ta đã sai rồi.

- Người...

Sở Sở nhìn Linh Thông Thượng Nhân.

Linh Thông Thượng Nhân khoát khoát tay, trên mặt có vài phần mệt mỏi, từ trên người lấy ra một cái ngọc giản:

- Vật này, sau này nếu có cơ hội thì đưa cho anh trai của ngươi.

Ta không còn mặt mũi đi gặp bọn họ nữa.

Ngươi giúp ta đưa cho bọn họ là được rồi.

Sở Sở nhận lấy ngọc giản, trên đó có thể cảm nhận được Đại Đạo cường đại bao quanh.

Linh Thông Thượng Nhân nói:

- Đại sự của các ngươi nhất định sẽ hoàn thành.

Nói xong, thân hình y liền biến mất.

Sau khi Linh Thông Thượng Nhân rời đi, Liên Minh Tinh Anh liền tiến vào một thời đại mới.

Cùng lúc đó, cả Thông đạo, loạn thế bắt đầu.

Lần hỗn loạn như thế trước đây là từ những năm nào đã không còn ai biết.

Bởi vì toàn bộ lịch sử cổ của Thông đạo đều đã bị mười ba cổ tộc hủy diệt.

Nhưng ít ra, đã trăm vạn năm chưa xảy ra tình thế này rồi.

Một vài sinh linh có thọ nguyên rất dài thậm chí còn khẳng định:

- Cả Thông đạo cũng phải đến vài tỷ năm chưa từng xuất hiện tình thế này.

Đúng vậy, vài tỷ năm!

Bởi vì cả thế giới Thông đạo vẫn luôn nằm trong khống chế của cổtộc.

Cho đến bây giờ vẫn không hề có bất kỳ gia tộc, thế lực, môn phái hay tổ chức nào có thể lay động địa vị của những cổ tộc đó ở trong Thông đạo.

Nhưng bây giờ, thật sự là không giống như thế nữa!

Tình thế đã hoàn toàn thay đổi!

Đầu tiên là cổ tộc Đông Phương bị hủy diệt, vô số đệ tử của cổ tộc Đông Phương phải chạy trối chết bốn phương tám hướng trong Thông đạo.

Một cổ tộc từng huy hoàng cường thịnh bao nhiêu, nay sụp đổ chỉ trong nháy mắt.

Ngay sau đó, không đến vài năm thì đến phiên cổ tộc họ Triệu!

Cổ tộc họ Triệu cường đại như thế, nhưng cũng chỉ sụp đổ trong nháy mắt.

Số phận của các đệ tử của cổ tộc họ Triệu và Đông Phương cũng chẳng khác gì nhau.

Chạy tứ tán.

Gia tộc cường đại, chỉ trong chốc lát liền bị hủy diệt.

Mà cổ tộc họ Tào dù chưa có "vinh dự" được Sở Mặc ghé thăm cũng đã lâm vào trạng thái sắp loạn đến nơi.

Đến bây giờ cũng đã có hơn nửa số đệ tử rút lui rời khỏi quê hương bọn họ từng ở bao nhiêu năm, rời xakhỏi biên giới của cổ tộc họ Tào.

Mười ba cổ tộc đã làm chúa tể của vạn sinh linh Thông đạo qua bao nhiêu năm tháng, nhưng đến hôm nay, chỉ trong thời gian ngắn đã có hai cổ tộc "rưỡi" bị phế bỏ.

Sự sụp đổ của cổ tộc họ Tào cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Nhưng ngày tận thế của mấy cổ tộc còn lại bên kia thì còn xa sao?

Cho nên, cả thế giới Thông đạo, tất cả các thế lực có nội tình đều bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.

Bọn họ đã sớm có bất mãn với các cổ tộc bao lâu nay, nhưng do không có thời cơ tốt, nếu không bọn họ đã sớm bắt đầu phản kháng rồi!

Hiện tại, cơ hội cuối cùng đã tới.

Tuy nhìn bề ngoài, chúa tể của Thông đạo là những cổ tộc vẫn đang ở cấp bậc đủ để khống chế mọi thứ, nhưng thực tế thì bọn họ đã yếu đi bội lần!

Đồng thời còn có rất nhiều sinh linh Phong Thần Bảng bắt đầu sử dụng đủ loại thủ đoạn để rời khỏi những cổ tộc này, sau đó đi đến vương tộc họ Sở.

Rất nhiều sinh linh Phong Thần Bảng đều đã tiến vào thế giới Thông đạo vô số năm, có đủ loại mạng lưới quan hệ, giao thiệp phức tạp.

Thủ đoạn của bọn họ cũng cực kỳ đa dạng, chưa chắc là chỉ có thủ đoạn giết người mạnh mẽ nhất.

Ví dụ như, dù bọn họ không có biện pháp nào để đối phó với những người nắm giữ Phong Thần Lệnh, nhưng bọn họ lại có thể uy hiếp những người thân bên cạnh kẻ nắm giữ lệnh bài Phong Thần!

Sống trên đời, ai mà không có một vài người mình đặc biệt quan tâm?

Cho nên, chỉ cần tìm kỹ càng, thật ra kẻ nào cũng đều có khuyết điểm có thể tìm ra được.

Trừ điều ấy ra còn có các loại thủ đoạn cao minh đa dạng phong phú trên người bọn họ.

Trái lại, sau khi cổ tộc họ Triệu bị hủy diệt, không đến ba năm đã có ít nhất mấy triệu sinh linh Phong Thần Bảng đến vương tộc họ Sở.

Còn nữa, trong thời gian ba năm này, toàn bộ vương tộc họ Sở xuất hiện thêm tổng cộng trên trăm tòa thành lớn nhỏ!

Quả nhiên là đang xây dựng lại nơi phế tích này!

Lời hứa năm xưa của Sở Mặc bây giờ đã có thể tính là đã thực hiện.

Nhưng điều làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy bội phục là Sở Mặc thật ra đâu có làm gì.

Hắn chỉ là một mình phế đi hai cổ tộc, sau đó lại hù chạy hơn nửa đệ tử của một cổ tộc khác.

Tiếp đó, vương tộc họ Sở cứ thế bất giác được tạo dựng lên.

Những tu sĩ đã được nhận ân tình lớn lao kia của hắn hầu như không bỏ đi lấy một người!

Ở đây, sau khi được trảm thần cách, bọn họ liền lưu lại luôn.

Rất nhiều người thậm chí còn chuyển nhà tới ở, trong số đó cũng có gặp tình huống giống Quách Dao Dao năm đó, có bán thần cách, tứ phân chi nhất (1/4) thần cách,

thậm chí thập lục phân chi nhất (1/16) thần cách cũng có luôn!

Đối với những chuyện trảm thần cách thế này, Sở Mặc đã hoàn toàn quen thuộc, thuận buồm xuôi gió.

Hơn nữa, Trảm Đạo càng trảm nhiều thần cách, uy lực của Thương Khung Thần Giám càng tăng vọt không ngừng!

Sở Mặc giờ đã thức tỉnh được trí nhớ của kiếp trước.

Hắn hiểu rất rõ những điều này là thế nào.

Dựa theo kiếp trước, Sở công tử của trăm vạn năm trước đã thiết kế lên Thương Khung Thần Giám, để sau khi trảm thần cách cho toàn bộ sinh linh Phong Thần Bảng trong Thông đạo sẽ tiến hóa thành một món thần khí chân chính!

Mà tất cả mười viên Huyết nguyệt trên Thương Khung Thần Giám cũng sẽ trở thành tồn tại vô cùng đặc thù!

-----o0o-----

Chương 2209: Sở Sở tới chơi (2)

Chương 2209: Sở Sở tới chơi (2)

Chúng có thể không có cấp bậc, không hề giống với bất kỳ tu sĩ nào.

Nhưng chúng... chắc chắn sẽ không thua kém bất kỳ tu sĩ nào.Tu sĩ" ở đây...

Tất nhiên là bao gồm cả Thái Thượng trong đó.

Nói cách khác, sau khi trảm thần cách cho toàn bộ sinh linh có thần cách, theo cách nào đó, mười viên Huyết nguyệt trên Thương Khung Thần Giám sẽ trở thành mười vị Thần chân chính.

Tốc độ Sở Mặc luyện hóa nguyên thần của mấy tên Thái Thượng Cổ Tổ cũng nhanh hơn trước đây nhiều.

Nhất là sau khi quyển Thiên Ý Ngã Ý thứ năm của hắn trở nên tinh thuần, sự lĩnh ngộ và lý giải với mỗi loại thần thông của hắn cũng đạt đến một cấp độ hoàn toàn mới.

Đảo mắt, thời gian lại trôi qua mười năm.

Thông đạo không có đông hạ luân phiên, một năm bốn mùa đều giống nhau.

Tác dụng duy nhất của thời gian trong thế giới này, hẳn cũng chỉ để tính toán tuổi thọ của các sinh linh.

Bốn cái đầu của bốn gã Thái Thượng Cổ Tổ của cổ tộc họ Triệu đều đã bị luyện hóa hoàn toàn.

Giờ đây bọn họ cũng giống như Đông Phương Vân Lạc và Đông Phương Hằng Thái, nguyên thần chỉ còn có chừng sức mạnh của Tổ cảnh.

Còn Hứa Thiên Khiếu thì đã sớm nhậnmệnh.

Nhưng lão vẫn trở nên gàn dở, không giao tiếp với bất cứ kẻ nào, suốt ngày nhắm hai mắt lại, giống như đã chết vậy.

Xa xa, Liệp Thần lão tổ rất cô đơn vắng lặng.

Lão rất muốn cùng nói chuyện trao đổi với những Thái Thượng Cổ Tổ kia.

Đáng tiếc, dù là hai vị Đông Phương cổ tộc, hay là bốn vị cổ tộc họ Triệu đều không có chút hứng thú nào với lão.

Dù đã bắt chuyện rất nhiều lần, bọn họ cũng chẳng thèm quan tâm.

Cuối cùng, Liệp Thần lão tổ xém phải dùng giọng điệu cầu khẩn nhờSở Mặc đem đầu Ô Long tướng quân đến.

Đối với yêu cầu vô lý kiểu này, đương nhiên Sở Mặc không để ý tới.

Thật ra, thời gian đã trôi qua lâu như thế, rất nhiều sinh linh Hôi Địa đã có được tài nguyên bọn họ mong muốn, trở về Hôi Địa.

Dù sao, mục đích của sinh linh Hôi Địa khi đánh Thông đạo cũng chỉ có hai: Một là làm tiêu hao số lớn sinh linh Hôi Địa, làm bọn họ chiến đấu đến chết ở đây, cũng nhân tiện ma luyện ra một vài tinh anh cao cấp nhất, bách chiến bách thắng, để bồi dưỡng thành tâm phúc.

Hai, chính là tài nguyên!

Chỉ là sau khi lấy được nhiều tài nguyên rồi, hầu như chẳng có mấy sinh linh Hôi Địa vui vẻ ở lại trong thế giới Thông đạo quá lâu.

Bởi vì ở lại càng lâu, nguy hiểm sẽ càng lớn.

Nói không chừng, lúc nào đó sẽ có một nhân vật khủng bố xuất hiện, một đao chặt đầu xuống, vậy thì lỗ nặng rồi.

Nhưng muốn đợt xâm lấn Thông đạo này hoàn tàn kết thúc chắc còn phải mất thêm mấy trăm năm tính theo thời gian Thông đạo.

Nếu là tính thời gian hoàn toàn quét sạch toàn bộ sinh linh Hôi Địa thì mất hơn ngàn năm mới xong cũng là điều rất bình thường.

Thật ra, trong cả Thông đạo bây giờ, mọi ánh mắt đều đặt trên vương tộc họ Sở.

Ai ai cũng suy đoán khi nào Sở Mặc sẽ ra tay với cổ tộc họ Tào.

Cổ tộc họ Tào của hôm nay chỉ còn lại chưa đến hai phần đệ tử khi xưa.

Đến tám phần...

đều đi viễn xứ, hoàn toàn rời khỏi gia tộc.

Một cổ tộc lớn như thế, nếu không tính mấy vị Thái Thượng Cổ Tổ còn sót lại đang trấn giữ kia, chắc cũng chỉ là có tiếng không có miếng.

Không riêng gì cổ tộc họ Tào, tình trạng bên mười cổ tộc kia cũng chẳng có gì lạc quan.

Dù không thê thảm như cổ tộc họ Tào mất tám phần đệ tử gia tộc, nhưng nhân tài cũng có rất nhiều đã chạy mất.

Mười cổ tộc, tính riêng mỗi cổ tộc, ít nhất có một phần người trong tộc ra đi.

Thế lực của Liên Minh Tinh Anh lại tiếp tục bành trướng khổng lồ.

Rất nhiều đệ tử cổ tộc sau khi rời khỏi gia tộc liền chọn đi đến Liên Minh Tinh Anh.

Bởi vì, đối với bọn họ mà nói, chỉ có Liên Minh Tinh Anh mới có thể cho bọn họ cảm giác như được trở về nhà.

Người ở đây đa số là người quen của bọn họ!

Bọn họ có thể sinh hoạt cực kỳ tự do tự tại như trước.

Những năm gần đây, Sở Sở dần thay đổi một cách vô tri vô giác, làmcho người trong Liên Minh Tinh Anh ai cũng tư duy cực kỳ độc lập.

Tư duy thế này đối với những cổ tộc là cực kỳ bất lợi.

Bởi, nàng tành công làm cho tất cả thành viên Liên Minh Tinh Anh trung thành tuyệt đối với Liên Minh Tinh Anh.

Sự trung thành ấy, vượt xa nhận thức về gia tộc gốc của bọn họ.

Một khi gia nhập Liên Minh Tinh Anh, thứ mọi thành viên phải tiếp nhận đầu tiên...

Chính là quan niệm này: Liên Minh Tinh Anh là quê hương chân chính, duy nhất của các ngươi.

Chỉ có ở đây, các ngươi mới có thể phát triển tài năng của các ngươi đến mức tối đa!

Phế tích của vương tộc họ Sở đã sớm thay đổi diện mạo cực lớn, dùkhông phồn hoa như các cổ tộc kia nhưng cũng sức sống dồi dào.

Những sinh linh Phong Thần Bảng đã được trảm thần cách cuối cùng cũng tìm được tự do ở nơi đây.

Bọn họ biết nơi đây rất an toàn, bọn họ biết Sở Mặc rất cường đại.

Cho nên, những sinh linh này đều sinh hoạt cực kỳ thư thái thoải mái ở trên vùng đất này.

Bọn họ không trở về hế giới trước kia của bọn họ được.

Bọn họ cũng không còn cầu mong xa xôi đạt được cảnh giới Thái Thượng, chỉ hy vọng có thể có một nơi bọn họ có thể thật sự nương thân, yên ổn sinh hoạt, cũng là hạnh phúc lớn nhất rồi.

Một ngày, nơi vương tộc họ Sở lại nghênh đón một người khách thần bí khác.

Không có ai biết nàng đến, trừ Sở Mặc.

Nhìn thấy Sở Sở, Sở Mặc cũng hơi kinh ngạc.

Sự kinh ngạc này của hắn thậm chí còn biểu lộ ra trên sắc mặt.

- Sao muội lại đến đây?

Sở Mặc nhìn Sở Sở, rất vui vẻ hỏi.

Sở Sở cười ngọt ngào:

- Vì sao ta không thể tới nào?

Đây cũng là nhà ta mà, hơn nữa, huynh không nhớ ta sao?

- Nhớ, tất nhiên là nhớ chứ.

Sở Mặc nở nụ cười, nhìn Sở Sở:

- Muội mấy năm nay cũng có thành quả không tệ, có mệt không?

- Mệt chứ, nhưng ta cảm thấy được tất cả những điều ấy đều đáng giá.

Sở Sở nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Ca, bước tiếp theo huynh tính thế nào?

Thật sự muốn lật đổ hết mười ba cổ tộc sao?

Sở Mặc nhìn Sở Sở:

- Sao thế?

Muội có ý kiến gì, nói ta nghe chút xem nào.

Sở Sở suy nghĩ một chút rồi nói:

- Mấy năm nay, càng ngày càng có nhiều đệ tử mười ba cổ tộc gia nhập Liên Minh Tinh Anh.

Ta một mực nỗ lực cải cách tư tưởng bọn họ, để bọn họ càng ngày càng chán ghét gia tộc cũ của mình, cũng càng ngày càng yêu quý Liên Minh Tinh Anh hơn.

Sở Mặc nói:

- Ý muội là, dù muội cố gắng thế nào, những người đó vẫn ngầm nhớ đến gia tộc mình?

Sở Sở gật đầu:

- Đây cũng là điều rất hiển nhiên.

-----o0o-----

Chương 2210: Con đường kia rất gian nan (1)

Chương 2210: Con đường kia rất gian nan (1)

Sở Mặc cười nói:

- Muội đang sợ, đến một ngày quan hệ huynh muội của chúng ta bại lộ, bọn họ sẽ phản bội chúng ta sao?

Trên mặt của Sở Sở có vài phần lo âu:

- Đến tám, chín phần là sẽ xảy ra tình huống này.

- Vậy muội có đề nghị gì hay?

Sở Mặc hỏi.

Sở Sở nhìn Sở Mặc, do dự một chút.

Sở Mặc nói:

- Chúng ta là huynh muội, là những người thân cận nhau nhất trên đời này, còn có điều không thể nói hay sao?

- Ta, ta cảm thấy, ý tưởng này của ta có chút ích kỷ.

Dù sao ta cũng là một thành viên của vương tộc họ Sở, đồng thời, ta cũng đã tìm lại được trí nhớ của kiếp trước rồi, cũng thống hận những cổ tộc này không kém huynh, ca ca.

Sở Sở nói.

- Không sao đâu.

Muội có đề nghị gì thì cứ nói ra đi.

Chúng ta có thể bàn bạc với nhau.

Thật ra, trong nội tâm ca ca muội vẫn luôn có mắtnhìn thời thế chứ.

Ta làm như vậy cũng là đang chờ muội.

Sở Mặc vừa cười vừa nói.

Sở Sở hơi kinh ngạc nhìn Sở Mặc, trong mắt cũng lộ ra vẻ cảm động:

- Chờ ta?

- Đúng.

Chờ muội.

Sở Mặc nói:

- Ban đầu, nếu ta không sử dụng thủ đoạn ác liệt như thế thì có thể chấn nhiếp những người đó sao?

Nếu như ta chỉ giết Thái Thượng Cổ Tổ của bọn hắn, chỉ giết kẻ ác mà nói, bọn đệ tử cổ tộc sẽ suy nghĩ phảnbội sao?

Cũng sẽ thống hận vạn phần với chính gia tộc mình sao?

Nếu ta không làm như vậy, Liên Minh Tinh Anh của muội làm sao có thể ngăn cơn sóng dữ. khiến cho thành viên trong liên minh này của muội luôn trung thành với muội?

Luôn trung thành với Liên Minh Tinh Anh?

Nếu không như thế, muội làm sao có thể... biến Liên Minh Tinh Anh thành một thứ quái vật lớn đến độ bền chắc không thể lay chuyển, bao phủ cả thế giới Thông đạo?

Sở Sở ngơ ngác nhìn ca ca của mình.

Nàng thật sự không nghĩ đến mấy năm nay ca ca đàn áp mấy cổ tộc kia còn có thâm ý như thế.

Nàng vẫn cảm thấy, ca ca mình chỉ là một tu sĩ chiến lực không ai bằng, thiên phú trác tuyệt, không ngờ rằng trên phương diện tầm mắt nhìn xa trôngrộng, Sở Mặc không hề thua kém nàng chút nào!

Nàng cũng đã tìm lại trí nhớ kiếp trước rồi.

Trong trí nhớ kiếp trước, vị Sở công tử có một không hai hoàn toàn không phải một người hiểu mưu quyền, có tầm nhìn xa trông rộng, hiểu được tùy cơ ứng biến!

Hắn ta cực kỳ thông minh, hầu như liếc mắt một cái sẽ hiểu được bất cứ thứ gì, nhưng cái nhìn và âm mưu thì thật sự hắn ta còn thua kém quá nhiều.

Nếu như Sở công tử của đời trước có được tầm nhìn và âm mưu của Sở Mặc bây giờ mà nói, mười ba cổ tộc... sao có thể có cơ hội hủy diệt vương tộc họ Sở đây?

Nếu vậy, số mệnh của tất cả mọi người cũng sẽ hoàn toàn khác.

Cho nên, Sở Sở thật sự rất giật mình.

Nàng thậm chí hơi không tin nổi nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc đưa tay ra quơ quơ trước mặt nàng, cười nói:

- Ngốc luôn rồi à?

- Ừm..

Ngốc rồi.

Sở Sở bắt lại tay Sở Mặc, sau đó hốc mắt hơi ướt át, nói:

- Ca, nếu sớm biết huynh đã có dự định này, ta đã không cần phải đi chuyến này.

Xin lỗi, do ta chưa đủ hiểu huynh.

Sở Mặc cười ha ha nói:

- Chuyện này có là gì.

Muội ấy nha, mau chuẩn bị c tốt còn trở thành nữ vương!

Sở Mặc nói những lời này vô cùng kiên định!

Cổ tộc đã mục nát.

Thế giới Thông đạo này cũng đã mục nát!

Cũng chỉ có đám người Sở Sở, Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng mới có thể thật sự mang đến thay đổi to lớn cho thế giới Thông đạo này, thậm chí còn có thể mang đến một sự cải cách chân chính!

Sở Sở than thở, nói:

- Trước khi đến đây, Băng Băng và Phi Hồng còn hơi lo lắng.

Bọn họ hiểu được sự hận thù của huynh với mười ba cổ tộc.

Chính bọn họ cũng nói rằng, nếu bọn họ là huynh chắc chắn cũng làm như thế, chỉ giết kẻ ác hoàn toàn không đủ được, không lật đổ mười ba cổ tộc quyết không bỏ qua.

Trong nội tâm, thật ra ta cũng nghĩ như vậy...

Sở Mặc cười cười:

- Cứ cho là thật sự đánh đổ mười ba cổ tộc, Liên Minh Tinh Anh chắc chắn cũng không thể chiếm được hết tiện nghi, có khi còn tạo cơ hội cho thế lực khác trong Thông đạo này hưởng lợi.

Nếu thế, chắc chắn sẽ xuất hiện loạn thế trong vạn năm.

Dù trong lòng ta cũng tràn ngậpcừu hận, nhưng cũng không muốn làm cho thế giới này trở thành như thế.

Đến đây, Sở Sở thở dài một hơi, nói:

- Nhưng dù không hoàn toàn đập tan mười ba cổ tộc, ca, huynh cũng không thể đơn giản chỉ thế mà tha cho bọn họ được.

Sở Mặc gật đầu:

- Chuyện này muội cứ yên tâm, những người năm xưa tham dự vào việc hủy diệt vương tộc họ Sở một người cũng không thoát.

Phế tích của vương tộc họ Sở có rất nhiều nơi có thể dựng cột cờ để treo đầu người!

Trong mắt Sở Sở có vẻ hưng phấn, sau đó nói:

- Nếu thế, chúng ta có thể tính toán một chút, làm thế nào chúng ta có thể thu lợi từ chuyện này nhiều nhất!

Nếu huynh xây lại vương tộc thì đừng dừng lại, ta ở bên kia sẽ phối hợp với huynh, một lần nữa quật khởi vương tộc họ Sở.

Việc chúng ta thật sự phải làm là khiến cho trong tương lai, nếu là gia tộc...

Vương tộc họ Sở sẽ mạnh mẽ nhất cả thế giới Thông đạo!

Nếu là thế lực...

Liên Minh Tinh Anh là lớn nhất!

Những cổ tộc kia khi không có Thái Thượng lão tổ thì việc suy vong cũng chỉ là vấn đề thời gian.

- Được, việc này muội am hiểu hơn ta.

Sở Mặc cười ôn hòa.

- Lúc đầu ta cũng cho là như thế, nhưng bây giờ...

Ta cuối cùng cũng hiểu, ca huynh thật ra mạnh mẽ hơn nhiều!

Sở Sở cười, sau đó lấy ra khối ngọc giản mà Linh Thông Thượng Nhân nhờ nàng chuyển cho Sở Mặc từ trên người:

- Ca, Linh Thông Thượng Nhân rời đi rồi.

- Y thật sự vẫn rời đi...

Sở Mặc than nhẹ.

- Sao, huynh đã sớm dự trù rồi?

Sở Sở hơi giật mình hỏi.

Sở Mặc gật đầu:

- Thật ra, năm đó khi chúng ta cùng nhau đánh tan Toa Lan đạo tặc, ta cũng đã biết y sớm muộn cũng sẽ rời đi.

Nói xong, hắn nhận khối ngọn giản, để trong tay, cũng không nhìn nội dung bên trong mà chỉ nhìn Sở Sở, nhẹ giọng nói:

- Mưu tính của y quá lớn, y muốn tập hợp hết thảy tài nguyên của Thông đạo này, sau đó làm nên một pháp trận lớn nhất trước nay, để mở ra con đường thông thiên.

- Việc này...

Việc này quá khoa trương!

May là kiến thức của Sở Sở cũng rộng rãi, mấy năm nay cũng rènuyện được khả năng không rung động chút nào, vậy mà vẫn bị lời nói của Sở Mặc làm cho rung động không nhẹ.

Phải tập hợp toàn bộ tài nguyên của thế giới Thông đạo, sau đó lại dựng nên một pháp trận lớn nhất, mở ra con đường thông thiên...

Khả thi sao?

Ý tưởng này thật sự có chút kỳ lạ?

-----o0o-----

Chương 2211: Con đường kia rất gian nan (2)

Chương 2211: Con đường kia rất gian nan (2)

Nhưng cảnh giới của Sở Sở cũng không thấp, đạo hạnh rất sâu.

Nói câu đó xong, nhận thức của nàng liền tính toán một hồi, sau đó trên mặt dần lộ ra vẻ kinh hãi.

Bởi vì, nàng bây giờ đã hiểu khả năng này là thật sự tồn tại!

- Thật ra thì, chưa nói tới là có bao nhiêu khoa trương, muốn thực hiện bước kia tuy rất khó nhưng cũng không phải là không có khả năng.

Nhưng y hẳn là đã cảm nhận được điều gì đó từ thái độ của Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng, vì thế mới lựa chọn rời đi.

Sở Sở cũng không giấu giếm bất kỳ điều gì với em gái mình.

Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Thái độ của hai vị tiền bối?

Nói đến đây thì ta vẫn có chút ngạc nhiên...

Sở Mặc cười nói:

- Rằng bọn họ vì sao lại giúp ta sao?

Sở Sở gật đầu.

Sở Mặc nói:

- Nguyên nhân cụ thể thì ta cũng không thể nói rõ ra được, vì họ thật ra cũng chưa nói cho ta.

Nhưng theo suy đoán của ta, kết hợp thêm ký ức đời trước thì ta cảm giác chuyện này chắc hẳn liên quan tới con đường thông thiên.

- Hả?

Sở Sở không nghĩ tới, vòng vèo một hồi, chuyện này lại vẫn liên quan đến con đường thông thiên.

Sở Mặc nói:

- Cho đến bây giờ, toàn bộ nhân vật đỉnh ở thế giới Thông đạo này đều biết đến sự tồn tại của hai vị này, một người trấn giữ phương Đông, một người trấn giữ phương Tây.

Có thể nói, nhờ vào hai người bọn họ mà thế giới Thông đạo mới có thể bình yên vô sự cho đến bây giờ.

Sở Sở gật đầu:

- Đúng vậy, ta từng nghe nói chính vì có hai vị tồn tại cao nhất canh giữ hai phía Đông Tây, Thông đạo mới có thể vững chắc.

Nếu không, chắc hẳn từ rất lâu trước đây, Thông đạo đã gặp nguy hiểm phải sụp đổ.

- Nơi đây đến cùng là thế giới như thế nào, dù là hai tồn tại cao nhấtnhư bọn họ cũng không thể nói rõ ràng.

Thế nhưng, sự tồn tại của những Thái Thượng Cổ Tổ bên trong mỗi cổ tộc kia lại có nguy cơ to lớn với thế giới Thông đạo.

Sở Mặc từ tốn nói.

Sở Sở sợ đến ngây người.

Nàng đầu tiên có chút khó tin nhìn Sở Mặc, ngay sau đó trên mặt nàng có vẻ cân nhắc, lẩm bẩm:

- Họ tồn tại càng nhiều, tiêu hao đối với Thông đạo càng lớn.

Sinh linh và tu sĩ Tổ cảnh thì khác, dù tu luyện thế nào cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình hình tổng thể của Thông đạo.

Nhưng Thái Thượng Cổ Tổ thì không như thế...- Bọn họ biết luân hồi.

Sở Mặc nói:

- Mỗi một lần luân hồi đều phải tu luyện lại một lần.

Nhưng tài nguyên trong Thông đạo thì không thể luân hồi như thế, tốc độ những tài nguyên kia sinh trưởng lại không theo kịp nổi tần số nhóm Thái Thượng Cổ Tổ kia luân hồi.

Tài nguyên đỉnh cấp trong Thông đạo thật ra đang không ngừng giảm đi.

Đây cũng là vì sao trong cổ tộc họ Triệu, bốn tên Cổ Tổ kia thế nào cũng không muốn giúp Triệu Đế bước vào Thái Thượng.

Cũng chỉ bởi càng có nhiều Thái Thượng Cổ Tổ thì tài nguyên của Thông đạo càng ít thêm một chút.

Sở Sở nói:

- Nếu thế, tổ tiên của chúng ta năm đó chế tác Phong Thần Bảng... có khi nào là có lý do đó?

- Cũng có khả năng như thế, nhưng phần nhiều hơn là vì chống lại lẽ trời đấy!...

Nhưng đáng tiếc, hắn ta lại thất bại, trả lại cho cả Thông đạo rước thêm vô số tai họa sau này.

Sở Mặc bình tĩnh nói.

Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Vậy bây giờ nếu thật sự làm cho đa số Thái Thượng Cổ Tổ trong Thông đạo gặp đại kiếp hết, thế giới Thông đạo nhất định sẽ trở nên tốt hơn phải không?

- Lý thuyết thì là như vậy.

Thực tế sẽ trở nên thế nào thì ta cũng không tiện nói.

Sở Mặc cười khổ:

- Dù sao, nhóm Thái Thượng Cổ Tổ này ngã xuống, chưa biết chừng lại gặp thêm nhóm Thái Thượng Cổ Tổ kia đến.

Nhưng chắc chắn quá trình này sẽ khá là dài.

- Sau khi vượt qua quá trình khá dài này sẽ đến quá trình chúng ta tìm kiếm con đường thông thiên?

Sở Sở nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn thoáng qua khối ngọc giản trong tay:

- Vài bí mật về con đường thông thiên chắc là ở trong nó.

Sở Sở đã không đếm nổi đây là lần thứ mấy bản thân bị kinh động.

Thứ này đã ở trong tay nàng rất lâu rồi, nhưng nàng chưa từng nghĩ rằng sẽ xem thử nó một lần, dù cho đây là vật của ca ca nàng.

- Huynh nói có khả năng Linh Thông Thượng Nhân nắm giữ bí mật của con đường thông thiên?

Sở Sở kinh ngạc hỏi.

Sở Mặc cười gật đầu.

Sở Sở lại nói:

- Vậy vì sao y không tự mình đi đến con đường kia?

Còn sắp xếp âm mưu từ muôn đời trước để làm gì?

Sở Mặc lắc đầu nói:

- Bởi vì, con đường kia rất gian nan.

Con đường kia rốt cuộc khó khăn đến độ nào?

Từ muôn thuở tới nay, lịch sử thật sự có thể chứng minh, số người có thể tìm được con đường kia và thành công thông qua, đến một người cũng không có!

Chuyện này không liên quan đến chuyện lịch sử Thông đạo bị gián đoạn.

Thật sự là không có thành công nào được ghi lại, vì cả những điển tịch cổ xưa nhất được các cổ tộc lưu giữ cũng không có chút ghi chép nào.

Có thể đã từng có, nhưng không ai biết.

Nhưng dù nói thế nào đi nữa, con đường kia cực kỳ gian nan, gian nan đến mức tưởng như khôngchút hy vọng.

Đó là một sự thật không ai có thể chối cãi.

Sở Sở trầm mặc một hồi rồi nói:

- Chuyện này quá hệ trọng.

Chúng ta tốt hơn hết là không nên suy tính vội, ngược lại trước tiên cứ làm xong chuyện trước mắt này đã rồi bàn tiếp.

Sở Mặc gật đầu, sau đó nói:

- Khó khăn lắm mới tới một lần, có muốn gặp hai chị dâu của muội một chút không?

Sở Mặc biết, thân phận Sở Sở bây giờ không hợp để tiết lộ ra nêncũng không không mời nàng gặp ai khác nữa.

Sở Sở hài lòng gật đầu:

- Muốn, muốn chứ.

Ta luôn muốn gặp hai nàng một chút, nhìn xem người thế nào có thể khiến cho ca ca ưu tú như thế này của ta khuynh đảo.

Huynh không biết đâu, mấy năm nay Cổ Băng Băng thật sự là nhìn mà thấy thương...

Sở Mặc cười khổ, khoát khoát tay.

Hắn không muốn nói đến chuyện này.

Cổ Băng Băng là một cô gái tốt, nhưng vấn đề là cô gái tốt thì trên đời có rất nhiều.

Những người con gái của Phiêu Diêu Cung có ai không phải là cô gái tốt?

Nếu hắn thật sự có ý nghĩ như thế, chắc bên cạnh hắnthê thiếp đã sớm thành đàn, đạo lữ(người yêu) đã sớm gom lại được bó lớn mất.

Nếu thật sự làm như thế, những điều hắn bận lòng sẽ càng nhiều thêm.

Điều mọi người tu hành tìm kiếm là sự tự do, sự tiêu diêu tự tại.

Giống như Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y vậy.

Bọn họ tuy đều là vợ Sở Mặc, nhưng mấy năm nay bọn họ cũng không phải luôn luôn sống chung với nhau.

-----o0o-----

Chương 2212: Người cản đường (1)

Chương 2212: Người cản đường (1)

Năm đó, khi Sở Mặc vừa mới tổ chức đám cưới, hắn từng nghĩ rằngmuốn ở ẩn, cùng hai người vợ, sinh hoạt tiêu diêu tự tại.

Đáng tiếc, dự định đó của hắn rất nhanh đã bị hủy diệt hoàn toàn.

Cũng từ lúc đó, Sở Mặc mới hiểu ra, muốn cầu được tự do ở thế gian này thì trước tiên phải có được thực lực mạnh nhất!

Nhưng sau khi có được thực lực mạnh nhất, có khi lại sẽ nảy sinh khát vọng cao hơn nữa.

Đây là bản tính của con người, không chống lại nổi.

Giống như lời Phật đà đã nói vậy, chúng sinh đều có nguồn gốc làthăm dò, đó là toàn bộ bản năng.

Nhìn thì có vẻ sinh linh Phong Thần Bảng không có tự do, vì trong đầu bọn họ có một khối thần cách.

Nhưng thực tế thì thế gian này được mấy sinh linh là tự do?

Có đi nữa thì thật ra cũng không phải là tự do thật sự!

Sở Mặc đã từng cố gắng làm cho bản thân mình vô dục vô cầu, nhưng tình thế lại làm cho hắn không thể không bước về phía trước.

Mà đã bước về phía trước cũng đều sẽ phải đến cùng một chỗ.

Sở Mặc bí mật đến tìm Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y.

Sau khi gặp mặt, Sở Sở cuối cùng cũng hiểu vì sao nhân vật anh hùng như anh trai nàng mà cũng quyết chung thủy với hai nàng như thế.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cuối cùng cũng gặp được "Nữ vương" - người nắm giữ Liên Minh Tinh Anh trong tay.

Thời gian gặp mặt của các nàng cũng không dài, vì Sở Sở còn có rất nhiều chuyện phải xử lý.

Nhưng các nàng đều lưu lại một ấn tượng vô cùng tốt trong mắt đối phương.

Trước khi từ giã, Sở Sở nói với Sở Mặc:

- Ca, nếu như có thể thì hãy đón những người trong nhà năm đó trởvề..!

Ta thấy được bây giờ huynh đã có năng lực này.

Đến lúc đó, nhờ Lạc Phi Hồng giúp xem hồn phách những người đó có hoàn chỉnh hay không, cùng lắm nếu xảy ra chuyện dung hợp hai người lại thì sau này không cho bọn họ gặp nhau là được.

- Được, chuyện này cứ giao cho ta!

Sở Mặc gật đầu, những quả đào Hầu Tử mang về đã sớm giao vào trong tay hắn.

Nhưng Sở Mặc vẫn cảm thấy thời cơ chưa thật sự chín muồi.

Dù đã có Thái Thượng Vô Cực và Phật đà hỗ trợ, những những Thái Thượng Cổ Tổ trong cổ tộc kia cũng không dễ đối phó như vậy.

Bọn họkhông dám trực tiếp ra tay với mình, không có nghĩa sẽ không sử dụng thủ đoạn khác.

Có sự giáo huấn của cổ tộc Đông Phương và cổ tộc họ Triệu, Sở Mặc tin rằng những người đó chắc chắn sẽ sử dụng đủ loại phương pháp để đối phó hắn.

Mấy năm nay cực kỳ bình lặng là bởi vì những người đó không dám tùy tiện xông vào vương tộc họ Sở.

Một khi hắn tự ra bên ngoài, chắc chẳng mấy chốc đã gặp phải lực lượng mạnh mẽ chặn lại.

Nhưng, về ý định đón người nhà về lại thì Sở Mặc đã nghĩ đến từ lâu.

Nhoáng một cái thật sự đã trôi qua rất nhiều năm.

Hơn nữa, một năm của Thông đạo...

Hoàn toàn khác với cách tính năm của vũ trụ thờiđại này.

Mấy năm nay hắn rời đi, nếu tính theo La Thiên Đại Vũ Trụ, chắc cũng phải gần nghìn năm trôi qua..!

Đã nhiều năm như vậy, người nhà của mình ra sao rồi, Sở Mặc cũng rất nhớ nhung.

Nhất là bọn Đại Công Kê, còn cả những người trong Phiêu Diêu Cung, còn cả, cha mẹ.

- Chờ chút đã.

Khi Sở Sở thấy Sở Mặc cũng có suy nghĩ này, nàng nghiêm túc nói:

- Đợi đến lúc mọi chuyện ổn định một chút, chúng ta đón người nhàvề!

- Được rồi!

Sở Mặc gật đầu đồng ý.

Sau đó, Sở Sở tạm biệt Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y rồi lại bí mật rời vương tộc họ Sở.

Không ai biết nàng đã tới đây.

Nhiều năm nay, đã có rất nhiều người suy đoán Sở Sở có khi nào có quan hệ với Sở Mặc, nhưng trước giờ chưa có ai dám xác nhận.

Dù sao, trong cả Thông đạo này có rất nhiều người họ Sở.

Giống như là trong mười ba cổ tộc đã lật đổ vương tộc họ Sở cũng có một cổ tộc họ Sở vậy.

Bây giờ bọn họ có nằm mơ cũng mong mơ được có quan hệ với Sở Mặc, nhưng tất nhiên, chuyện này chỉ có thể nằm mơ thôi.

Sau khi Sở Sở rời đi được nửa tháng, Sở Mặc lại ra tay lần nữa.

Hắn cũng không đến cổ tộc họ Tào đang đầy u ám kia, mà bay thẳng đến con quái vật khổng lồ, gia tộc Cổ Thần.

Một tháng sau, Sở Mặc liền bị cản đường.

Hắn dù không rời khỏi lãnh thổ của vương tộc họ Sở quá công khai, nhưng cũng không cố ý che giấu hành tung của bản thân mình.

Thật ra, khi vừa rời khỏi vương tộc họ Sở không được bao lâu, Sở Mặc đã biết hắn bị theo dõi, nhưng hắn căn bản không để tâm, giả như hoàn toàn không biết, ra vẻ như đi đường rất vội vàng.

Phía người kia cũng coi như khá kiên trì, cứ thế đi theo hắn một đường, đến nơi này mới nhảy ra.

Hơn nữa, bên kia cũng không phải một người!

Là ba người!

Ba người Thái Thượng Cổ Tổ!

Hai nam, một nữ.

Người con gái nhìn qua thì tầm ba mươi tuổi, toàn thân mặc váy trắng, dung mạo cực đẹp, đoan trang quý phái.

Trên người còn mang theo chút hơi thở lãnh diễm nhàn nhạt.

Hai tên đàn ông bên kia, một người nhìn qua hơn ba mươi tuổi, mặc quần áo trắng, dung mạo anh tuấn, cử chỉ phóng khoáng, trong tay cầm một cái quạt, phong lưu tiêu sái.

Tên còn lại thì nhìn qua chừng bốn mươi tuổi, thân mặc áo bào màu xanh, dung mạo cực kỳ nho nhã, tóctung bay trên vai, sau lưng đeo một cây kiếm.

Ba người này cản đường Sở Mặc xong cũng không ra tay ngay.

Bọn họ có vẻ rất cẩn thận.

Người con gái đưa ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn Sở Mặc chăm chú, cất lời trước tiên:

- Đạo hữu là Sở Mặc, Sở công tử sao?

Sở Mặc cười cười:

- Ba vị đi theo ta cả con đường từ dải đất ven lãnh thổ phế tích vương tộc họ Sở đến nơi đây, chẳng lẽ muốn thử làm quen với ta thôisao?

Người đàn ông mặc áo trắng lạnh lùng nhìn Sở Mặc một cái, nói:

- Hai tay các hạ dính đầy máu tươi, nhiều năm làm việc trái với trời, nay báo ứng của ngươi đến rồi.

- Ồ?

Chỉ với ba người các ngươi?

Sở Mặc thản nhiên liếc người đàn ông thân mặc áo trắng một cái, sau đó nói:

- Hình như hơi ít nhỉ?

- Tự cao.

Người đàn ông thân mặc quần áo trắng cười lạnh nói:

- Ngươi thật sự cho là người đời không biết làm thế nào ngươi có thể đánh bại Thái Thượng Cổ Tổ sao?

- Các ngươi đều biết?

Biểu tình trên mặt Sở Mặc nhìn rất kinh ngạc, giống như hắn thật sự không biết người khác ai cũng biết vậy.

- Đương nhiên.

Tên đàn ông toàn thân mặc đồ trắng cười lạnh:

- Không có Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng trợ giúp, ngươi là cái thá gì chứ?

Chỉ bằng vào tài cán của ngươi...

Một ngón tay của ta đã đủ nghiền chết ngươi!

-----o0o-----

Chương 2213: Người cản đường (2)

Chương 2213: Người cản đường (2)

Trên gương mặt của gười phụ nữ mặc đồ trắng và người đàn ông mặc áo bào màu xanh đều nở một nụ cười thản nhiên.

Dưới mắt của bọn họ, Sở Mặc dám rời khỏi lãnh thổ của vương tộc họ Sở chắc chắn là tự tìm đường chết mà!

Ba người bọn họ từng cho rằng mục tiêu kế tiếp của Sở Mặc sẽ là gia tộc họ Tào, nhưng lại không nghĩ rằng Sở Mặc biết bỏ gần tìm xa, cũng không ra tay với cổ tộc họ Tào mà lại ra tay với... cổ tộc cách xa lãnh thổ của vương tộc họ Sở, nhìn phương hướng thì chắc là gia tộc CổThần?

Thật không biết sống chết mà!

Gia tộc Cổ Thần, gia tộc Lạc Thủy, gia tộc Hàn Băng...

Ba gia tộc lớn này có thể nói là ba cổ tộc mạnh nhất thế giới Thông đạo.

Bây giờ Sở Mặc lại dám đặt toan tính âm mưu lên trên Cổ Thần gia tộc, một trong ba cổ tộc kia.

Không thể không nói dũng khí không biết sợ hãi này của Sở Mặc khiến cho trong lòng ba người bọn họ có cười nhạo Sở Mặc không biết sống chết, nhưng vẫn có chút khâm phục.

- Lá gan thật sự rất lỮ!

Nhưng đáng tiếc là ngươi không còn cơ hội nào nữa rồi.

Người đàn ông trung niên mặc áo bào màu xanh nói.

Sở Mặc thở dài:

- Ba các ngươi đều là Thái Thượng Cổ Tổ?

- Ngươi nói xem?

Người đàn ông toàn thân mặc đồ trắng mang nét mặt hài hước nhìn Sở Mặc.

- Đầu óc của ngươi chắc khi còn bé bị tổn thương sao?

Từ đó mới bịthương tật, không chữa lành được?

Sở Mặc mang vẻ mặt đồng tình nhìn người đàn ông toàn thân mặc đồ trắng.

- Ý gì?

Người đàn ông mặc đồ trắng lúc đầu chưa kịp phục hồi suy nghĩ, nhưng ngay sau đó gã ta liền giận tím mặt, liên tục cười lạnh:

- Chết đến nơi rồi còn dám dùng lời lẽ khiêu khích?

- Ta nói đầu óc ngươi có thương tật cũng đâu có oan cho ngươi chút nào.

Sở Mặc thở dài nói:

- Giọng nói trước đây Hứa Thiên Khiếu từng hô lên, các ngươi còn nghe được làm sao ta không nghe được chứ?

Những lời này làm cho ba người họ đều ngẩn người, toàn bộ có vẻ cân nhắc.

Sở Mặc lại nói:

- Nếu ta đã nghe thấy, nhưng lại còn dám chạy ra bên ngoài, các ngươi có thấy...

Hứa Thiên Khiếu đang lừa các ngươi không?

Một cảm giác rét lạnh liền dâng lên từ gót chân ba người, một mạch xông đến da đầu bọn họ.

Sắc mặt của ba người nháy mắt đã trở nên cực kỳ khó coi.

Sau đó nhìn nhau một cái.

Nhưng tiếp theo, người đàn ông mặc đồ trắng "soạt" một cái mở quạt ra, cười nhạt nhìn Sở Mặc:

- Sở công tử, trí tuệ của ngươi rất cao, tài ăn nói cũng không tệ.

Chúng ta thiếu chút nữa đã bị ngươi lừa rồi.

Người đàn ông trung niên mặc áo bào màu xanh và người phụ nữ mặc đồ trắng lúc này cũng nở nụ cười thư thái.

Hiển nhiên bọn họ cũng không tin lời của Sở Mặc nói!

Sở Mặc thở dài:

- Sự thật luôn luôn không có ai muốn nghe.

Sự thật cũng hầu như là các ngươi tự tưởng tượng thành điều mình muốn mà thành.

Nói thật, ta cũng không muốn giết Thái Thượng Cổ Tổ không thuộc mười ba cổ tộc.

Dù sao có thể tu luyện đến ngày hôm nay, có thể được bất tử bất diệt, dù luân hồi cũng có thể trở về...

Nhưng điều ấy cũng không dễ dàng.

Các ngươi không cần phải... liên quan vào.

- Tên tiểu bối!

Ngươi đang giáo dục chúng ta nên làm người thế nào sao?

Người đàn ông toàn thân mặc đồ trắng lạnh lùng nói, sau đó quát lên:

- Không cần nhiều lời, ra tay trấn áp hắn!

Người phụ nữ mặc đồ trắng và người đàn ông trung niên mặc áo bào màu xanh đều gật đầu, ba người gần như cùng lúc bay đến chỗ Sở Mặc để ra tay.

Sức mạnh kinh khủng tuôn ra trong nháy mắt!

Hướng thẳng về phía Sở Mặc hòng trấn áp hắn!

Trong nháy mắt khi bọn họ ra tay, trong đầu không có bất kỳ âm thanh nào truyền đến.

Điều này lại càng làm cho bọn họ tự tin hơn vào tin tức Hứa Thiên Khiếu truyền ra ngoài.

Thái Thượng Cổ Tổ khôngthuộc mười ba cổ tộc mà ra tay với Sở Mặc thì hai vị tồn tại vô thượng kia sẽ không ra tay can thiệp!

Sở Mặc nhẹ thở dài, thật ra điều này cũng là điều hắn mong muốn!

Hắn muốn kiểm tra một chút xem qua những năm này, hắn cuối cùng tiến bộ thêm bao nhiêu?

Cho nên khi đối mặt với ba tên Thái Thượng Cổ Tổ hợp nhau lại trấn áp hắn, hắn lại đề nghị Thái Thượng Vô Cực thời gian đầu đừng trấn áp bọn họ!

Hắn muốn tự thử một chút.

Ầm!

Chỉ với một kích, thân thể Sở Mặc liền xuất hiện những vết rạn nứt lớn, đồng thời miệng khạc ra máu, đã bị thương.

Nhưng Sở Mặc đã cảm giác rõ được công kích thế này hắn hoàn toàn chịu được!

Ít nhất có thể chịu đựng qua một canh giờ!

Sau đó, Sở Măc cầm Thí Thiên trong tay, chân đạp Hỗn Độn Hồng Lô, trên đầu lơ lửng Thương Khung Thần Giám.

Thương Khung Thần Giám của hôm nay thật sự là rất đáng sợ!

Chỉ với hơi thở nháy mắt thả ra từ mười viên Huyết Nguyệt kia cũng đủ khiến cho toàn bộ Thái Thượng Cổ Tổ trước mặt cảm thấy tâm thần rung động.

Tuy Hỗn Độn Hồng Lô yếu hơn một chút, nhưng những năm gần đây nó vẫn gánh vác trọng trách luyện hóa nguyên thần của Thái Thượng Cổ Tổ, cho nên nói theo cách nào đó, nó cũng đã tăng cấp một cách không thể tin nổi!

Phẩm cấp của nó đã vượt qua phẩm cấp ngày trước.

Ít nhất, khi chiến đấu với cấp bậc này nó sẽ không bị yếu thế, cũng không cản trở Sở Mặc.

Keng!

Thí Thiên rung lên.

Liền lưu lại một vết thương thật dài trên vai người đàn ông mặc đồ trắng.

Máu tươi nhiễm đỏ sắc trắng của quần áo.

Nhưng tay người đàn ông mặc đồ trắng lại mở cây quạt ra, mang theo khí tức cái thế đánh về phía Sở Mặc.

Trong chiếc quạt giấy vẽ lên bầu trời đầy sao như vô tận!

Người đàn ông mặc đồ trắng này là một tu sĩ tu luyện Đạo Tinh thần!

Từ vô vàn năm tháng đến giờ, sự lĩnh ngộ và lý giải của gã đối với Đạo Tinh thần chắc chắn là đứng hàng đầu trong hầu hết tu sĩ trong Thông đạo!

Nhưng, trong số tu sĩ kia không bao gồm Sở Mặc.

Sự lĩnh ngộ của Sở Mặc về Đạo Tinh thần cũng không thua kém tên đàn ông mặc đồ trắng này chút nào!

Bởi vì, Tinh Thần Quyết mới là nòng cốt chính của Đạo Tinh thần!

Người đàn ông mặc đồ trắng đã từng dùng rất nhiều năm đi tìm kiếm bậc thần văn như Tinh Thần Quyết, nhưng đáng tiếc, cơ duyên của gã ta không đủ, chưa từng tìm được.

Cho nên, người đàn ông mặc đồ trắng dù thế nào cũng không nghĩ đến chỗ dựa lớn

nhất của gã ta ở trước mặt Sở Mặc lại trở thành sơ hởlớn nhất của gã ta!

Ngược lại, hai tên Thái Thượng Cổ Tổ còn lại đều tạo thành uy hiếp to lớn đối với Sở Mặc.

Mỗi một đòn công kích của bọn họ đều khá gây khó khăn cho Sở Mặc!

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc chính thức về mặt ý nghĩa đi chiến đấu với Thái Thượng Cổ Tổ, hơn nữa còn là một chọi ba.

-----o0o-----

Chương 2214: Phản sát

Chương 2214: Phản sát

Thê thảm không cần nói.

Thân thể của hắn bị đánh đến rách rách rưới rưới.

Thậm chí, Sở Mặc cũng chưa kịp trấn áp Đạo Tinh thần của người đàn ông mặc đồ trắng bên kia.

Bởi vì, hắn không có nhiều thời gian như thế!

Lấy một chọi ba thật sự là không có chút khả năng chiến thắng nào.

Mặc dù hiện giờ Thí Thiên của hắn đã gây ra rất nhiều vết thương lên người cả ba tên kia, nhưng thương thế trên người của hắn còn nghiêm trọng hơn những gì hắn gây ra cho bọn họ nhiều.

Nhưng Sở Mặc vẫn không mở miệng xin giúp đỡ mà chỉ tìm một cơ hội trốn đi xa, nhìn giống như là đánh không lại..

Nên mới muốn trốn đi vậy!

Ba người kia làm sao có thể bằng lòng cho Sở Mặc rời đi dễ dàng?

Họ đồng loạt ra tay phong ấn hoàn toàn trời đất trong phạm vi trăm tỉ dặm!

Khiến nơi đây bị chia cắt thành một tiểu thế giới đơn độc!

Người đàn ông mặc đồ trắng cười lạnh nói:

- Cái gì mà Sở công tử có một không hai?

Nếu là chỉ kể đến cấp bậc Tổ cảnh chắc thật sự ngươi có thể được gọi như vậy.

Nhưng khi đối mặt với Thái Thượng Cổ Tổ, ngươi căn bản chẳng đáng là gì.

Đã hiểu chưa?

Nói xong, cây quạt trong tay gã dùng sức vung về phía Sở Mặc, một tia tinh thần vô cùng lớn trùng trùng điệp điệp trấn áp về phía Sở Mặc!

Giống như là toàn bộ lực lượng của tinh thần trong thiên địa nơi này đều hướng về phía Sở Mặc mà đè bẹp hắn.

Áp lực thế này, nếu là một tu sĩ không hiểu đạo Tinh thần cơ bản sẽ không có cách nào chống lại nổi, trong nháy mắt sẽ bị ép thành bã!

Nhưng trên mặt của Sở Mặc lại nở một nụ cười thần bí.

Hắn đang chờ khi ba người này hoàn toàn phong ấn phương trời này!

Chính là lúc này đây!

Tinh thần lực cuồn cuộn gần như lập tức đè lên trước người Sở Mặc.

Cả vùng trời...

đều đổ sụp xuống, bị phá hủy!

Thế gian dường như bị đông cứng lại vào thời khắc này!

Thân hình mạnh mẽ rắn rỏi của Sở Mặc trước lực lượng tinh thần mênh mông bàng bạc kia có vẻ vô cùng mỏng manh, gầy yếu.

Nhìn qua, thật sự rất nhỏ bé.

Bên kia, hai tênThái Thượng Cổ Tổ gồm người phụ nữ mặc đồ trắng và người đàn ông trung niên mặc áo bào xanh thậm chí còn dừng tay lại, tập trung duy trì phong ấn bốn phương, mỉm cười xem náo nhiệt.

- Thực lực của Tinh Thần Đạo Quân lại có tiến bộ rồi.

Người phụ nữ mặc đồ trắng mỉm cười nói.

- Đúng vậy.

Chiêu thức ấy của Tinh Thần đạo hữu thật sự làm người ta phải ngạc nhiên khâm phục.

Người đàn ông trung niên mặc áo bào xanh nói:

- Thật ra mỗi một viên Tinh thần đều là vật quý báu nhất thế gian này.

Tuổi thọ của chúng quá dài.

Nếu có thể nghiên cứu thông thấu được thì nó thật sự là một Đại Đạo vô thượng, đáng tiếc, ta có chút ngu dốt, không thể tu được Đạo này.

Người phụ nữ mặc đồ trắng cười nói:

- Huyền Tôn đạo hữu khiêm nhường rồi, Đại Đạo của người huyềnảo không ai bằng, đó cũng là Vô Thượng pháp mà chúng ta hướng tới!

Huyền Tôn cười lắc đầu:

- Đạo Linh của Bạch Linh đạo hữu cũng dũng mãnh không ai bằng...

Ta trong lòng cũng cực kỳ mong mỏi mà!

- Hì hì, Huyền Tôn đạo hữu à, chúng ta tự thổi phồng lẫn nhau như thế hình như có chút quá đáng rồi?

Chẳng suy nghĩ đến cảm giác của bạn nhỏ kia gì...

Thái Thượng Cổ Tổ tên Bạch Linh đang nói thì đột nhiên ngây ngẩn người, nụ cười trên mặt ả cũng liền cứng lại!

Huyền Tôn bên kia cũng ngây ngẩn người, nụ cười cũng cứng lại trên mặt y như vậy.

Người giật mình nhất không ai khác là Tinh Thần Đạo Quân, cả người đều ngu ngơ hẳn.

Bằng vào tu vi không ai bằng, cảnh giới không ai bằng, gã ta có tự tin tuyệt đối vào một đòn toàn lực của gã ta.

Nó chắc chắn có thể giết cái gì mà Sở công tử, không sót lại chút bụi!

Thần niệm của hai người bên kia trao đổi lẫn nhau nhanh đến mức khó mà tin nổi, nhưng lại công khai, gã ta và Sở Mặc...

đều có thể nghe được!

Vào lúc đó, trong lòng Tinh Thần Đạo Quân thật sự là đắc ý cực kỳ.

Bởi vì chuyện mà Cổ Tổ của mười ba cổ tộc đều không làm nổi thì ba bọn họ đã làm xong dễ dàng.

Hơn nữa, một đòn cuối cùng chốt hạ..

Là do gã ta làm!

Vụ thời gian ngưng lại trong nháy mắt, gã không chút nào lo lắng cả.

Nếu như đến chút bản lĩnh mà Sở Mặc cũng không có, vậy thì gã ta mới thất vọng ấy.

Cũng chỉ là một con cá nhỏ, trước khi chết liều mạng nhảy nhót chút mà thôi!

Quy luật Thời gian?

Cả thế giới Thông đạo này, Thái Thượng Cổ Tổ nào mà chẳng tinh thông!

Bởi vì đây là cái cơ bản nhất, là điều mà tu sĩ nào cũng phải nghiên cứu!

Nhưng thời gian thì có ích gì?

Trước mặt đạo Tinh thần mênh mông của gã ta còn không phải sẽ bị nghiền nát sao?

Đám Cổ Tổ bọn họ căn bản không để tâm đến thời gian!

Bọn họ là Chúa Tể, từng luân hồi vô số lần, bất tử bất diệt!

Sở công tử là cái thá gì cơ chứ?

Còn có truyền thuyết gì nói hắn là vị Cổ Tổ bỉ ngạn hoa tài hoa kinh diễm trong vương tộc họ Sở, người đã nghiên cứu ra Phong Thần bảng...

Đừng có làm rộn, vị kia đã sớm gặp nạn rồi!

Cái gì mà Sở công tử, cũng chỉ là chuyện từ trăm vạn năm trước, một kẻ đáng thương đến khi gặp chuyện không may liền vội vã luân hồi, đến cả gia tộc của chính mình bị hủy diệt cũng không đủ sức ngăn cản!

Ngược lại, hắn cũng là một thiên tài, có thể trảm thần cách.

Điều này thì thật sự rất đáng gờm.

Nhưng, vậy thì sao?

Thế giới này cuối cùng vẫn là của chúng ta!

Tinh Thần Đạo Quân vốn là nghĩ như vậy.

Bạch Linh và Huyền Tôn cũng nghĩ như vậy.

Nhưng bọn họ bây giờ toàn bộ đều đang ngây dại!

Bây giờ Tinh Thần Đạo Quân đang hoảng sợ vô cùng.

Từ trên thân thể của người mà trong mắt gã ta chỉ là con kiến cọng cỏ nay lại tuôn ra đạo Tinh thần mãnh liệt vô ngần!

Cùng lúc còn có hơn nghìn thần văn quấn lấy thân thể Sở Mặc, ngưng kết thành một bộ chiến y!

- Thần văn chiến y!

Tinh Thần Đạo Quân liền rống to một tiếng:

- Nhanh lên...

Ra tay..

Giết hắn đi!

Ầm!

Lực lượng tinh thần bàng bạc mênh mông cuồn cuộn bao phủ lấy thân thể Sở Mặc!

Rất nhanh sau đó, lực lượng này đều trào vào trong thân thể Sở Mặc.

Thân thể trước đó bị đánh tan tác của Sở Mặc lập tức hoàn toàn khôi phục lại.

Không chỉ như thế, hơi thở máu tanh trên người Sở Mặc tuôn ra lúc này đã đạt đến mức độ kinh thiên địa, khiếp quỷ thần!

Vọt thẳng đến cửu tiêu!

Khí tức máu tanh này thật sự là đáng sợ!

Thương thế của hắn chẳng những khôi phục chỉ trong chốc lát, mà lực lượng tinh thần bàng bạc vô ngần kia lại còn rót thêm cho hắn sức sống vô hạn!

Hai người Bạch Linh Cổ Tổ và Huyền Tôn Cổ Tổ bên kia cũng chỉ kinh ngạc trong nháy mắt.

Bọn họ không đợi Tinh Thần Đạo Quân nhắc nhở cũng đã tự mình ra tay!

-----o0o-----

Chương 2215: Sở Bạch (1)

Chương 2215: Sở Bạch (1)

Bởi vì bọn họ thật sự đã kinh hãi rồi, không thể tin nổi, Sở công tử lại nắm giữ đạo Tinh thần.

Hơn nữa.. nhìn cấp bậc của hắn, chắc chắn cao hơn Tinh Thần Đạo Quân rất nhiều!

Thật sự là khủng bố mà!

Sở Mặc cơ bản không hề để ý đến Bạch Linh Cổ Tổ và Huyền Tôn Cổ Tổ.

Trong nháy mắt khi hắn khôi phục, cũng đã khai hỏa toàn bộ pháp lực, vận hành Thiên Ý Ngã Ý đến mức cực hạn.

Sau đó, chém một đao về phía Tinh Thần Đạo Quân!

Giờ khắc này, Đạo trên người hắn hoàn toàn áp chế Tinh Thần Đạo Quân!

Bên kia, Bạch Linh Cổ Tổ và Huyền Tôn Cổ Tổ đều nháy mắt thitriển ra đạo hạnh mạnh nhất của bọn họ!

Đạo của Bạch Linh Cổ Tổ là Đạo Linh.

Cái gì gọi là Đạo Linh, đó là một loại đạo chủ yếu nghiên cứu vạn linh trên thế gian, có thể hình thành được đạo này chắc chắn là vô cùng trắc trở.

Có thể đi đến cuối cùng thì thật sự càng làm cho người ta không thể tin nổi.

Đạo Linh này có thể trong nháy mắt chế tạo nên vô số sinh linh, sau đó liền cho chúng linh cực kỳ mạnh mẽ!

Kỹ năng này khá khủng bố.

Bởi vì Bạch Linh Cổ Tổ thậm chí có thể chế tạo nên sinh linh ở cảnh giới Thái Thượng!

Mỗi lần nàng thi triển Đạo Linh hết sức, dù vũ trụ mênh mông đến đâu cũng sẽ xuất hiện thiên quân vạn mã chỉ trong nháy mắt.

Khung cảnh náo nhiệt đến kinh khủng đó là thủ đoạn ả đắc ý nhất.

Nhưng ả còn chưa kịp thi triển ra thủ đoạn ấy, trong Tinh thần cũng đã xuất hiện một tiếng đạo hào:

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Ầm!

Nguyên thần của Bạch Linh lão tổ liền bị thương nặng.

Trên khắp bầu trời, những sinh linh kinh khủng mà ả mới sáng tạo ra liền tiêu tan thành mây khói.

Huyền Tôn lão tổ bên kia còn tệ hơn, vừa lúc đang chuẩn bị đánh ra một đòn lực lượng huyền diệu khó giải thích thì trong đầu cũng đã vang lên đạo hào:

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Oa!

Gã liền phun ra một ngụm máu tươi.

Lại nhìn bên kia, một tia sáng đỏ ngòm, rực rỡ đến tận cùng nháy mắt sáng lên trên bầu trời cao của vũ trụ thương mang, sau đó...

Đầu của Tinh Thần Đạo Quân liền bay lên thật cao.

Hai vị Thái Thượng Cổ Tổ là Huyền Tôn và Bạch Linh dù đang đau đớn và kinh hoàng vô cùng nhưng vẫn nhìn thấy cái đầu của Tinh Thần Đạo Quân bay lên.

Bọn họ thậm chí còn nhìn rõ sự kinh hoảng lộ ra trong mắt Tinh Thần Đạo Quân.

Bị ám hại rồi!

Đây dường như là ý nghĩ duy nhất trong đầu hai vị Cổ Tổ là Bạch Linh và Huyền Tôn lúc đó.

- Chạy...Hai vị Thái Thượng Cổ Tổ Huyền Tôn và Bạch Linh không chút do dự xoay người, định rời đi.

Tinh Thần Đạo Quân đã gặp nạn rồi, điều này không còn gì phải nghi ngờ nữa!

Thái Thượng Vô Cực quả là đủ âm hiểm, lại có thể ở lúc sau cùng mới ra tay.

Điều này làm cho Huyền Tôn và Bạch Linh hận vô cùng.

Nhưng bọn họ lại hoàn toàn không dám tiếp tục ở lại nơi này.

Bất kể ra sao, bọn họ cũng muốn truyền tin tức ra ngoài, làm cho tất cả mọi người biết chuyện gì đã xảy ra.

Tin tức của Hứa Thiên Khiếu là sai!

Đúng vậy, không phải là giả, mà là sai!

Bọn họ thậm chí còn nghĩ đến việc Hứa Thiên Khiếu chắc chắn đã gặp nạn, hơn nữa còn gặp cảnh giống bọn họ, ở lúc sau cùng lại bị Thái Thượng Vô Cực cho một nhát!

Lúc này Huyền Tôn và Bạch Linh cơ bản không thể tưởng tượng nổi việc Tinh Thần Đạo Quân gặp nạn không chút liên quan gì đến Thái Thượng Vô Cực!

Hoàn toàn là vì đạo của Sở Mặc có thể khắc chế tuyệt đối đạo của Tinh Thần Đạo Quân.

Dù không có Thái Thượng Vô Cực ra tay trợ giúp thì Tinh Thần Đạo Quân cũng hoàn toàn không phải đối thủ của Sở Mặc.

Nhưng đến lúc này, biết hay không biết thì có khác gì nhau?

Bởi Sở Mặc đã đuổi giết đến nơi rồi!

Bởi vì đạo hiệu của Thái Thượng Vô Cực vẫn còn đang nổ tung trong tinh thần của hai vị Cổ Tổ Huyền Tôn và Bạch Linh!

- Vô Lượng Thiên Tôn!

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Huyền Tôn và Bạch Linh cũng sắp điên mất rồi.

Từ xưa đến giờ bọn họ nào có từng ăn phải sự thua thiệt ngần này?

Bằng đạo hạnh, tu vi, tầm mắt và năng lực tính toán kinh khủng của bọn họ, bọn họ vẫn không thể nghĩ ra nổi lý do vì sao Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng lại ra tay với bọn họ.

Cơ bản là không thể hiểu nổi!

- Vì sao?

Bạch Linh Cổ Tổ nhịn không được rống lên một tiếng:

- Thái Thượng Vô Cực, dù năm tháng ngươi thành đạo sớm hơn bọn ta nhiều hơn vô số, ngươi cũng không thể ức hiếp người khác như vậy!

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Câu trả lời cho câu của ả, chỉ có một đạo hiệu, không mang theo chút cảm tình gì mà chỉ mang theo uy áp vô ngần!

A..

Phụt!

Bạch Linh Cổ Tổ liền phun ra một ngụm máu tươi, trong đó có đếnphân nửa là vì tức.

Lúc này, một ánh đao màu đỏ máu yêu dị lạnh như băng liền sáng lên ở một bên!

Đầu của một trong những Chúa tể của Thông đạo, đã sống qua vô vàn năm - Huyền Tôn - cứ vậy mà bay thẳng lên trời cao.

Bạch Linh cũng sắp tức điên rồi!

Một vị Cổ Tổ đã gặp nạn!

Tiếng rống giận điên cuồng của Huyền Tôn bây giờ mới truyền tới, chấn động cả một vòm trời!

Thật sự quá kinh khủng đến độ làm người ta sởn gai ốc.

Nhưng lãnh thổ này đã bị ba vị Cổ Tổ hoàn toàn phong ấn, vì thế, trừ chính bọn họ, không còn ai có thể biết chỗ này thật sự đã có chuyện gì xảy ra.

Thật sự quá tệ!

Bọn họ tự đào cho bản thân một cái hố lớn, rồi sau đó, lại tự mai táng chính mình ở trong đó.

Thế gian này còn có chuyện nào đáng cười hơn chuyện này đây?

Bạch Linh Cổ Tổ lúc này giống như đã điên rồi, không ngừng không nghỉ thuấn di rồi lại thuấn di về phía phương xa vô tận...

Lần đầu tiên trong đời, ả hoài nghi tốc độ của mình, vì sao lại chậm chạp như vậy?

Thực tế thì cả bầu trời vũ trụ mênh mông đều không ngừng lùi lại sau lưng ả!

Tốc độ của ả đã đạt đến giới hạn.

Thân là một Thái Thượng Cổ Tổ... tất nhiên có thể đạt đến tốc độ lớn nhất.

Ả rất kinh hoàng, một sự kinh hoàng trước nay chưa từng có.

Ả cuối cùng cũng cảm nhận được thì ra cái chết có sức uy hiếp thật đáng sợ.

Ả thậm chí còn có cảm giác mê man vô cùng, giống như là thế giới trong mắt ả...

đã không còn chân thật như trước.

Trước khi lựa chọn chặn giết Sở Mặc, Bạch Linh Cổ Tổ chưa từng nghĩ đến hậu quả sẽ thế này.

Ả hối hận, vô cùng hối hận, hối hận đến tím ruột tím gan!

Bỗng nhiên, ả cảm giác thấy phía trước mặt xuất hiện một bóng ma!

Một bóng ma to lớn!

Ả thậm chí chưa xác định rõ bóng ma kia là cái gì đã không nhịn được kinh hoàng hô lên một tiếng:

- Không được!

Không được giết ta!

Ánh sáng đỏ ngòm sáng lên.

-----o0o-----

Chương 2216: Sở Bạch (2)

Chương 2216: Sở Bạch (2)

Yêu dị, lãnh diễm, thê lương và sát khí vô cùng tận!

Nguyên thần của Bạch Linh Cổ Tổ đã bị thương nặng, vết thương này làm cho sức chiến đấu của ả thậm chí không bằng ba phần của thường ngày.

Đến lúc mấu chốt, ả vẫn cố sử dụng toàn bộ pháp khí trên người.

Ả đang vùng vẫy giãy chết.

Keng!

Choang!

Đoàng!

Một chùm tiếng nổ liên tiếp vang lên, toàn bộ pháp khí ả sử dụng đều vỡ nát trong nháy mắt!

Sau đó, ánh đao đỏ tươi kia liền chém về phía đầu ả.

Không chút do dự, cũng không chút thương hại.

Dứt khoát, trực tiếp, tàn nhẫn, băng giá!

Rắc rắc!

Đầu của Bạch Linh Cổ Tổ liền bị chém xuống.

Trong khoảng khắc đó, Bạch Linh Cổ Tổ chợt có cảm giác:

- Bản thân mình đã tu luyện vạn cổ, đã từng cho rằng thân thể này cực kỳ bền chắc không thể phá, thật ra nó lại yếu đuối như thế.

Yếu đuối đến mức không chịu nổi một đòn!

- A..!

Bạch Linh Cổ Tổ liền thét lên một tiếng chói tai vô cùng.

Một tiếng này..

Oán hận động trời, thậm chí còn khiến cho một mảng bầu trời vũ trụ lớn rung động rồi sụp xuống.

Nhưng, nó vẫn không thể ngăn được chuyện ả gặp nạn.

Phụt!

Lúc này Sở Mặc cũng không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

Tuy Tinh thần lực ban nãy đã khôi phục thương thế và lực lượng cho hắn trong nháy mắt, những những vết thương hắn phải chịu làm sao có thể hoàn toàn khôi phục chỉ trong lúc đó?

Liên tục trảm đầu ba gã Thái Thượng Cổ Tổ cũng là một thử thách thật lớn đối với hắn.

Nói cho cùng thì tên thứ nhất là Tinh Thần Đạo Quân hắn cũng đâucó nhờ vào sự hỗ trợ của Thái Thượng Vô Cực?

Hắn hoàn toàn dùng thực lực của mình đánh chết người kia.

Nhưng sự vui sướng trong lồng ngực Sở Mặc cũng cực kỳ lớn.

Cảm giác này thật sự quá thoải mái!

Ba cái đầu liền bị hắn phong ấn lại, ném vào thế giới trong Thương Khung Thần Giám.

Sau đó, Sở Mặc ngồi xếp bằng trên bầu trời, bắt đầu khởi động Thiên Ý Ngã Ý để khôi phục.

Phong ấn ba gã Cổ Tổ bày nên vẫn còn, bây giờ nơi này giống như một tiểu thế giới độc lập.

Điều này cũng hợp ý Sở Mặc, hắn có thể an tĩnh tu luyện ở chỗ này một thời gian.

Một trận chiến này có ý nghĩa không thể đo đếm đối với sự trưởng thành của Sở Mặc.

Chiến lực và kinh nghiệm chiến đấu của Sở Mặc thật sự là không thể nghi ngờ.

Hắn chưa tu đạo được lâu như bao người khác, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của hắn giống như là trời phú vậy, cùng lúc hắn lớn lên, vẫn luôn phát triển theo hắn.

Trận chiến ngày hôm nay đã làm cho khi Sở Mặc đối mặt Thái Thượng Cổ Tổ sau này sẽ có thêm nhiều sức mạnh hùng hậu và tự tin hơn.

Ba tháng sau, Sở Mặc xuất quan tại nơi này, phá vỡ phong ấn ba gã Cổ Tổ để lại, hướng về phía lãnh thổ của gia tộc Cổ Thần tiếp tục đi.

Cả thế giới Thông đạo vẫn tràn đầy biến động, loạn lạc.

Sinh linh Hôi Địa vẫn chiến đấu không ngừng nghỉ.

Số lượng của chúng thật sự rất nhiều, giết cũng không giết không xong.

Liên Minh Tinh Anh lợi dụng toàn bộ cơ hội không ngừng phát triển bản thân.

Cáccổ tộc có cừu oán với vương tộc họ Sở thì đều diễn ra tình cảnh khẩn trương chuẩn bị, nhưng vẫn khó tránh khỏi xu hướng dần suy tàn, càng khó có thể ngăn cản số lớn đệ tử rời đi.

Những thế lực trong Thông đạo không kể mười ba cổ tộc cũng đã bắt đầu rục rịch.

Bọn họ cũng muốn lợi dụng cơ hội khó có được này để làm cho địa vị của mình trong gia tộc cao thêm một chút.

Dùng từ "Thiên hạ đại loạn" để hình dung thế giới lúc này cũng không quá.

Nhưng vào lúc này, thế giới Thông đạo lại phát sinh một chuyện không lớn cũng không nhỏ.

Một trong mười ba cổ tộc, cổ tộc họ Sở mở ra chiến trường viễn cổ ở phương Tây của Hoàng Thiên Đại Vũ Trụ, sau đó liền từ trong vũ trụ đó nhận được năm mươi tu sĩ cường đại kinh tài tuyệt diễm, nhưng không ngờ rằng trong năm mươi tu sĩ đó lại xuất hiện một gã sát thần cực kinh khủng.

Hắn ta ra tay giết chết bốn mươi chín tu sĩ Phong Thần Bảng khác, cùng lúc đoạt lấy bốn mươi chín thần cách.

Sau đó, khi tiến vào Thông đạo, việc đầu tiên làm là ra tay đánh chết tên con cháu dòng chính của cổ tộc họ Sở đang nắm giữ lệnh bài, cướp đi Lệnh bài Phong Thần, không biết đã đi đâu!

Thực lực tổng hợp của người đó thật sự quá cường đại, không cho chút cơ hội nào để con cháu dòng chính của cổ tộc họ Sở sử dụng Lệnh bài Phong Thần.

Chuyện này đã mang đến chấn động không nhỏ cho thế giới Thông đạo.

Nếu không phải bây giờ đang là thời buổi rối loạn, chắc chắn chuyện này sẽ càng gây xôn xao hơn nữa.

Cổ tộc họ Sở cũng lập tức công bố tên họ của người đó.

Tên sát thần kinh khủng đó tên là Sở Bạch.

- Tại sao lại là họ Sở nữa?

- Lẽ nào vương tộc họ Sở của trăm vạn năm trước muốn trở về một cách tập thể sao?

- Bây giờ mỗi lần ta nghe đến họ Sở đều cảm giác được sự sợ hãi vô tận.

- Nếu như Sở Bạch kia cũng là một thành viên của vương tộc họ Sở, vậy ta chỉ có thể nói rằng vương tộc họ Sở... thật sự quá nghịch thiên, quả là thế không thể đỡ mà!

Tu sĩ trong thế giới Thông đạo ai cũng nghị luận ầm ĩ, suy đoán lai lịch của Sở Bạch, nhưng lại không ai có tin tức cụ thể.

Mọi thứ đều chỉlà suy đoán.

Sở Mặc cũng đã nghe đến cái tên này.

Hai chữ Sở Bạch lại làm cho hắn phải thất thần một lúc lâu.

Là ký ức đến từ đời trước, vị Sở công tử kia.

Nếu như nói đến thanh niên nổi danh nhất của vương tộc họ Sở trăm vạn năm trước, sợ rằng tất cả mọi người đều công nhận đó là Sở công tử có một không hai.

Nhưng trên thực tế hầu như không ai biết trăm vạn năm trước đây trong vương tộc họ Sở thật ra vẫn tồn tại một tu sĩ trẻ tuổi cấp cao khác.

Đó chính là Sở Bạch!

Xét theo thế hệ mà nói, Sở Bạch cùng thế hệ với Sở Mặc, nhưng điểm khác nhau chính là Sở Mặc là con vợ cả, mà Sở Bạch lại... chỉ là con thứ.

Đúng vậy, kiếp trước Sở Mặc và Sở Bạch là anh em cùng cha khác mẹ.

Tuy là con thứ, nhưng Sở Bạch lại ưu tú đến mức khó có thể tưởng tượng nổi.

Sở Mặc lúc đó thông minh, thông minh đến mức người ta phải sợ hãi!

Dù là vật gì, chỉ cần liếc mắt hắn đã học được.

Mà Sở Bạchlại là một người mê võ nghệ chân chính, trừ tu luyện và chiến đấu, y không còn thích thú với gì khác!

Bởi vấn đề thân phận con thứ, Sở Bạch cực kỳ khiêm tốn.

Khiêm tốn đến mức trừ bộ phận vương tộc họ Sở ra, người đời hầu như không ai biết đến sự hiện hữu của y.

Y rèn luyện chiến đấu ở bên ngoài vô số năm, nhưng cũng luôn dùng tên giả.

Từng cái tên giả y từng dùng đều dựng nên danh tiếng không nhỏ trong Thông đạo.

-----o0o-----

Chương 2217: Tiền sử (1)

Chương 2217: Tiền sử (1)

Càng về sau, vì nghe nói vương tộc đã xuất hiện nguy cơ, Sở Bạchlập tức trở về vương tộc họ Sở.

Đáng tiếc, khi y trở về đến vương tộc họ Sở, Sở Mặc đã lựa chọn luân hồi.

Cũng sau đó không lâu, toàn vương tộc họ Sở liền gặp nạn.

Sở Bạch đã từng kinh diễm vô cùng kia cũng vì đó tan thành mây khói.

Trong trí nhớ đời trước của Sở Mặc, quan hệ giữa hai người tuy không đến mức nói là tình cảm huynh đệ sâu đậm, nhưng quan hệ cũng rất tốt.

Quan hệ thế này dù không cần nói chuyện nhiều, nhưng có chuyện gì cũng có thể giúp đỡ cho nhau, ủng hộ cho nhau.

Nếu không, Sở Bạch cũng đâu đến mức vừa mới nghe nói Sở Mặc gặp nguy hiểm đã lập tức chạy về vương tộc họ Sở?

Nghĩ đến đủ chuyện kiếp trước, Sở Mặc không khỏi thở dài một tiếng.

Lòng nói:

- Không biết người tên Sở Bạch kia có phải là người huynh đệ kiếp trước của mình hay không?

Cổ Thần gia tộc?

Trong căn nhà tranh tượng trưng cho thánh địa tối cao của toàn bộ Cổ Thần gia tộc, có sáu lão giả đang ngồi xếp bằng.

Có người nói căn nhà tranh này là do người sáng lập ra Cổ Thần gia tộc năm xưa tạo lên, là nơi dùng để bế quan tu luyện.

Sau này, Thủy tổ của Cổ Thần gia tộc sau khi đuổi theo tổ tiên của Vương tộc Sở thị thì căn nhà tranh đó liền bị bỏ hoang.

Đến lần thứ hai ông ta trở về, ở đây sáng lập lên Cổ Thần gia tộc, thời gian đã qua rất nhiều năm.

Năm đó, căn nhà tranh vì nguyên nhân có pháp trận nên nhìn qua vẫn nguyên trạng.

Cho nên, nó cứ như vậy mà được lưu lại đến giờ.

Cho tới tận hôm nay đã biến thành nơi chuyên dụng để tổ chức cuộc họp quan trọng nhất trong toàn bộ gia tộc Cổ Thần.

Cái gọi là cuộc họp quan trọng nhất chính là dành cho những Thái Thượng Cổ Tổ nghị sự.

Còn mấy người khác ngay cả gia chủ của gia tộc Cổ Thần cũng không có tư cách bước vào căn nhà tranh này.

Lúc này, sáu lão già đều ngồi xếp bằng ở đó không nhúc nhích, như những pho tượng đã khô vậy.

Nhưng trên thực tế, bọn họ lúc này lạiđang đàm luận tương đối kịch liệt, tất cả đều dùng thần niệm bí ẩn nhất để bảo đảm không có bất kỳ ai có thể biết giữa họ đang trao đổi cái gì.

- Mặc công tử muốn tấn công rồi.

- Năm xưa ta từng ngăn cản, nhưng các người lại cự tuyệt!

- Bây giờ nói như vậy không còn ý nghĩa nữa.

- Đi?

Ở lại?

- Đi!

- Gia tộc sẽ bị hủy.

Trên mặt của sáu Thái thượng Cổ tổ đều không có tâm tình gợn sóng nào.

Trên thực tế, nếu có người đẩy cánh cửa này ra, nhất định sẽ cho rằng bên trong đang có sáu pho tượng đặt đó.

Bởi vì trên người họ dường như không có chút sức sống nào tỏa ra cả.

Bọn họ đang nghiên cứu, có muốn ở lại gia tộc Cổ Thần đợi Sở công tử tới hay không.

Cảnh này nhìn thì hơi nực cười.

Sáu Chúa tể cảnh giới Thái thượng đối mặt với một thanh niên còn chưa tới cảnh giới Thái Thượng lại sinhra tâm tình sợ hãi!

Điều đó rất không bình thường.

Đổi lại là trước đây chính bọn họ cũng sẽ không tin nổi.

Lấy số tiền lớn mời Tinh Thần đạo quân, Huyền Tôn cổ tổ cùng Bạch Linh cổ tổ cũng là chuyện do 6 người họ gật đầu đồng ý.

Nhưng bây giờ căn cứ vào những gì họ suy diễn, 3 Thái thượng Cổ Tổ không thuộc 13 cổ tộc đó dường như sinh mệnh đã sinh dị biến rồi.

Tuy là họ không suy diễn ra được cụ thể thêm nhưng đối với cao thủ cảnh giới như họ thì một thay đổi rất nhỏ cũng đủ làm bọn họ suy diễnra vô số khả năng có thể tồn tại.

Dưới cái nhìn của bọn họ, ba người Tinh Thần đạo quân vô cùng có khả năng đã chịu bất chắc.

Kết quả này làm bọn họ cảm thấy khiếp sợ.

Nhưng bọn họ tuyệt đối không tin chuyện như vậy một mình Sở Mặc có thể làm được.

- Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng vẫn ra tay can thiệp.

Một tên Cổ tổ của gia tộc Cổ Thần nói.

- Chắc chắn mười phần.

Một Cổ tổ khác tán thành.

- Rốt cục là tại sao bọn họ cứ muốn can thiệp chứ?

- Thế giới Thông đạo chắc là thật sự phải bị hủy rồi.

Một tên Cổ Tổ suy đoán vô cùng lớn mật.

- Điều đó không thể!

Nếu như thế giới Thông Đạo thật sự phải hủy diệt, chúng ta tất nhiên sẽ có thể cảm nhận được.

Một tên Cổ Tổ phản bác.

- Chúng ta thân là người trong cuộc, lấy cái gì mà có thể cảm nhậnđược?

Trên tổng thể, con cờ nào có thể tự chi phối số mệnh của mình chứ?

- Chúng ta cũng chẳng phải quân cờ, chúng ta là người đánh cờ.

- Quân cờ cho tới giờ sẽ không cho mình là quân cờ.

Lại là một hồi trầm mặc.

Những Thái thượng Cổ tổ cảnh giới quá cao thâm.

Bọn họ đối với vạn vật trên thế gian đều có lý giải và quan điểm của riêng mình.

Cho nên, mỗi người cũng khó mà chấp nhận được quan điểm của người khác.

Nhưng bọn họ cũng có chung nhận thức cho rằng Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng vẫn ra tay can dự vào chuyện này.

- Ba người đi, ba người ở lại.

Cuối cùng, một cổ tổ có bối phận già nhất chậm rãi mở miệng:

- Không thể cứ chờ chết ở đây như vậy.

Cử người đi tới phương đông cầu kiến Thái Thượng vô cực đi.

Hỏi xem tại sao lão lại làm vậy!

- Ta cảm thấy việc đó chẳng có ý nghĩa gì.

Nếu như lão đã thực sự quyết tâm can dự vào chuyện này, trên thực tế, hiện tại đã có thể chứng minh lão đã quyết tâm can dự vào.

Cho nên cho dù có đi cũng không thể gặp được lão ta.

- Ta nghe nói trong gia tộc có một vãn bối gây dựng một tổ chức tên là Liên Minh Tinh Anh?

- Nói làm sao mà lại bắt đầu tổ chức đó đi.

Tên Cổ tổ vừa mới nói rồi trầm mặc một chút, nói tiếp:

- Trong tổ chức này có đa số là đệ tử của 13 cổ tộc.

Nói cách khác, chỉ cần tổ chức đó còn, 13 cổ tộc... cũng sẽ không thật sự hoàn toàn diệt vong.

- Ông quá bi quan rồi chăng?

Lẽ nào ông cho rằng 13 cổ tộc thật sự có nguy cơ diệt vong?

- Không phải ta cho là thế.

Các người lẽ nào không suy diễn hay sao?

Trong lòng các người không rõ hay sao?

Tên Cổ tổ Thái thượng của gia tộc Cổ Thần sau khi nói xong, mọi người lại tiếp tục trầm mặc trong thời gian dài.

Cuối cùng, Cổ tổ bối phận già nhất nói:

- Như vậy đi, lấy tài nguyên mà hiện giờ gia tộc hiện có mang một phần ba tới cho đứa trẻ đang nắm giữ Liên Minh Tinh Anh.

Bởi vì ta nghe nói năm xưa Sở công tử... vốn ở trên Phong Thần Bảng.

Chỉ là vì hắn lúc còn ở chiến trường Viễn Cổ tự chém thần cách của mình.

Ta còn biết năm xưa mấy người bằng hữu của Sở công tử vốn ở trong Liên Minh Tinh Anh, nhưng bây giờ đều đã đi theo Sở công tử, rời khỏi đórồi.

Cho nên trong chuyện này nhất định sẽ tồn tại rủi ro nhất định.

Nói không chừng rủi ro đó sẽ ứng lên người đứa trẻ đang đang nắm giữ Liên Minh Tinh Anh.

Mà chúng ta lại chờ ở đây.

Ta ngược lại muốn nhìn xem hai vị Thái Thượng Vô Cực rốt cục có thể can thiệp tới mức nào.

Thật giống như làm vậy không hề có nhân quả gì quấn thân hai lão vậy.

-----o0o-----

Chương 2218: Tiền sử (2)

Chương 2218: Tiền sử (2)

- Có thể.

- Có thể.

- Có thể.

- Đúng.

- Được

Còn lại vài tên Thái thượng Cổ Tổ cuối cùng vẫn đồng ý với cách đó.

Sau đó thân hình bọn họ dần biến mất trong căn nhà tranh.

Trên chỗ ngồi của căn nhà tranh cổ xưa nhất trong toàn bộ gia tộc Cổ Thần lần thứ hai trở lên vắng lặng, thanh lãnh, có vẻ tang thương cổ xưa.

Vì vậy, toàn bộ gia tộc Cổ Thần trong nháy mắt đã náo nhiệt lên.

Cao thì gia chủ, thấp thì đám trưởng lão, toàn bộ đều không hiểu được quyết định đó của sáu Cổ tổ.

Quyết định này quá đột ngột.

Toàn bộ gia tộc Cổ Thần tài nguyên hiện tại đừng nói là một phần ba, cho dù là một phần một triệu cũng là một con số kinh người.

Một phần ba tài nguyên, nói không khoa trương thì có thể tràn đầy 180 tiểu thế giới của không gian trữ vật cực lớn.

Liên Minh Tinh Anh bây giờ được xưng là vô cùng phát triển.

Nhưng trên thực tế, bọn họ hiện tại gom tất cả tài nguyên lại có thể cómột phần mười tiểu thế giới cũng không tệ rồi.

Cổ Thần gia tộc là gia tộc giàu có nhất trong 13 cổ tộc ở thế giới Thông đạo.

Một phần ba của nó nếu so với toàn bộ tài nguyên cả Đông Phương cổ tộc cộng lại còn nhiều hơn mấy lần.

Điều này cũng gây lên sự khó hiểu, vì sao toàn bộ gia tộc Cổ Thần từ trên xuống dưới đều không hiểu được tâm tư của 6 lão tổ.

Nhưng bọn họ không dám chống cự, cũng không dám bằng mặt không bằng lòng.

Toàn bộ Gia tộc Cổ Thần, 6 Cổ Tổ thái thượng tuyệt đối là nói một không hai, không cho phép bất kỳ kẻ nào không tuân theo.

Cho nên, rất nhanh, toàn bộ gia tộc Cổ Thần đều trở nên náo nhiệt.

Một thanh niên đã bị kinh động.

Gã sau khi ra hỏi rõ chân tướng thì không nhịn được mà tranh cãi.

Nam tử trẻ tuổi đó chính là Cổ Đông năm xưa suýt nữa thì bị Sở Sở phế.

Lúc này, vẻ mặt gã oán hận:

- Tại sao lại đem nhiều tài nguyên đỉnh cấp như vậy cho con tiện nhân kia?

Thật không công bằng!

Tiện nhân đó chắc chắn có liên hệ với Sở công tử...

Chữ kết thúc còn chưa nói ra khỏi miệng, một Đại đạo vô hình trongnháy mắt bao phủ Cổ Đông.

Sau đó dưới rất nhiều cái nhìn kinh hãi của mọi người, cơ thể Cổ Đông... bị xé thành ngàn mảnh!

Hóa thành một tia sáng, hoàn toàn biến mất trong không khí.

Mọi người đều bị sợ ngay đơ, trong nháy mắt không cất nổi tiếng nào.

Mẹ của Cổ Đông là Hà Phương Phương xông thẳng ra, sau đó cả người như muốn ngã khuỵu, bà ta gào lên:

- Vì sao?

Con ta nó làm gì chứ?

Tại sao phải chịu trừng phạt nhưvậy?

Lại là sức mạnh Đại đạo vô hình bao phủ Hà Phương Phương ở trong.

Sau đó, Hà Phương Phương cũng chết, biến mất hẳn trên đời.

Lần này, toàn bộ gia tộc Cổ Thần, ở nơi tổ địa quan trọng nhất, mọi người đều sợ đến choáng váng.

Bọn họ biết rõ ai ra tay, cho nên mới cảm thấy sợ hãi.

Lẽ nào 6 Cổ tổ đã ý thức được sắp có nguy cơ hay sao?

Chuyện như vậy trước đây chưa từng xảy ra!

Thái thượng Cổ Tổ, tự mình ra tay đánh chết vãn bối trong gia tộc.

Điều đó quả thực là chuyện lần đầu xảy ra.

Sau đó gia chủ Cổ Thần gia tộc chạy tới, trầm mặc hồi lâu cuối cùng thở dài, cô đơn rời đi.

Không nói một câu thể hiện quan điểm đối với chuyện này.

...

Sở Mặc vẫn hành tẩu trong vùng đất của thế giới Thông đạo như trước.

Muôn sông nghìn núi xẹt qua dưới chân hắn nhanh như chớp.

Hắn đọc ngọc giản mà Linh Thông Thượng Nhân nhờ Sở Sở đưa cho hắn.

Trên đó quả nhiên ghi lại nhiều bí tân về con đường thông thiên.

Hơn nữa toàn bộ Cổ sử của Thông đạo hầu như đều có trong ngọc giản, bao gồm cả Cổ sử Thông đạo đã bị đứt đoạn.

Có thể nói ngọc giản này có giá trị vô giá.

Nhưng những thứ này, cũng không phải là thứ làm cho Sở Mặc giật mình.

Linh Thông Thượng Nhân sống qua vạn cổ, cũng bố trí vạn cổ.

Nắm trong tay toàn bộ Cổ sử Thông đạo cũng không có gì lạ.

Thật sự làm Sở Mặc thấy chấn động là một chuyện khác được ghi chép.

Trong ngọc giản có hai chữ "tiền sử" được nhắc tới.

Hay là nói "tiền sử" là chuyện phát sinh đầu tiên trước khi Cổ sử Thông đạo bắt đầu.

- Thế giới Thông đạo từ vạn cổ đến nay, có lịch sử có thể tính thời gian đã qua trăm vạn kỷ nguyên, chắc khoảng hơn một trăm tỉ nămthông đạo.

Trong đó khoảng mỗi một ngàn kỷ nguyên sẽ có một lần tiểu luân hồi.

Trong tiểu luân hồi, Cổ Tổ Thái thượng ứng kiếp sẽ phải chịu luân hãm và khó khăn của luân hồi, nhưng bọn họ sẽ nhanh chóng ngóc đầu dậy.

Cho nên, cảnh giới như Cổ Tổ Thái Thượng đã có thể coi như bất tử bất diệt ở một khía cạnh nào đó.

Bây giờ cả Thông đạo, Cổ Tổ Thái thượng nào cũng có tuổi thọ thật sự hẳn là đã qua mười vạn kỷ nguyên, cũng chính là mười tỉ năm Thông đạo.

Sở Mặc nhìn thấy đoạn này, trong lòng xúc động cực lớn.

Hơn một trăm tỉ năm...

Đây là khái niệm gì?

Hơn nữa còn là năm Thông đạo!

Đó thật sự là một dòng sông thời gian.

Ngay cả nhiều ngôi sao cũngmới chỉ xuất hiện cách đây mấy chục tỉ năm.

Thế giới Thông đạo cũng đã tồn tại không chỉ hơn trăm tỉ năm.

Bởi vì, nó còn có tiền sử.

- Tiền sử, trong Thông đạo, từng tồn tại một pháp trận thông thiên.

Đi qua pháp trận đó là có thể hoàn toàn rời khỏi thế giới to lớn này, tiến vào nơi càng mênh mông rộng lớn hơn.

Trong truyền thuyết chỉ có rời khỏi thế giới Thông đạo mới có thể vào được nơi vĩnh hằng thật sự.

- Tiền sử vậy mà lại tồn tại một pháp trận Thông thiên?

Có thể trực tiếp rời khỏi thế giới Thông đạo?

Sở Mặc cau mày, thì thào khẽ nói, trong lòng của hắn rất khó bình tĩnh được.

Trước đó hắn biết trong ngọc giản này nhất định là có những ghi chép kinh người nhưng không nghĩ tới lại kinh tới mức này.

Linh Thông Thượng Nhân làm sao biết những chuyện này?

Trong lòng Sở Mặc cảm thấy rất khó hiểu.

Việc này lẽ nào những Cổ tổ Thái thượng khác trong Thông đạo không biết sao?

Dù sao theo như ghi chép trong ngọc giản này, mỗi Cổ tổ Thái thượng trong Thông đạo đều đã sống hơn trăm nghìn năm Thông đạo.

Đó là mười vạn kỷ nguyên!

Bọn họ lẽ nào hoàn toàn không biết chút gì về việc này sao?

Sở Mặc cố nén kích động trong lòng, tiếp tục từ từ xem.

- Chỉ tiếc pháp trận kia sau đó bị người bên ngoài hủy diệt, đồng thời hủy diệt còn có văn minh tiền sử đã từng có tiền đồ xán lạn.

Sở Mặc nhìn thấy ghi chép đó thì không nhịn được thở dài.

Không nghĩ tới thế giới Thông đạo đã tồn tại những năm tháng dài lâu đến thế lại thật sự tồn tại văn minh tiền sử.

Trên đây cũng không miêu tả quá nhiều văn minh tiền sử.

Chỉ có điều từ trong giọng khẳng định, Sở Mặc có thể cảm giác được, người viết bộ cổ sử này nhất định có thể khẳng định chắc chắn thế giới Thông đạo đã tồn tại văn minh tiền sử.

-----o0o-----

Chương 2219: Cổ sử Thông đạo (1)

Chương 2219: Cổ sử Thông đạo (1)

- Tất cả ngày hôm nay đều xây dựng trên phế tích của văn minh tiền sử.

Trải qua kiếp nạn đó có quá nhiều Đại Đạo biến mất, hoàn hoàn hủy diệt.

Nền văn minh mới được tạo dựng cần trải qua năm tháng rất dài mới có thể huy hoàng trở lại.

Nhưng cảnh giới Thái thượng có tai họangầm rất lớn.

Một ngày các cao thủ cảnh giới Thái thượng còn tồn tại thì vẫn sẽ bắt đầu hoạt động trong phạm vi lớn, bắt đầu muốn âm ỉ rời khỏi thế giới Thông đạo.Người quan sát" ở phía ngoài sẽ có thể cảm nhận được.

Đến lúc đó có thể sẽ có một kiếp nạn nữa lần nữa ập xuống đây"

- "Người quan sát"?

Sở Mặc đối với ba chữ này rất mẫn cảm.

Nó bao gồm quá nhiều tin tức, làm người ta cảm thấy bất an.

Cách xưng hô này dường như có đôi mắt có mặt khắp nơi, một mực yên lặng nhìn chằm chặp vào vạn vật, sinh linh trong thế giới này.

- Cái tên "Người quan sát" này là do ta bắt đầu gọi, cũng có ngườigọi họ là Đại Tổ, có người gọi là Cực Tôn...

Chính là mang ý" Cực hạn Tôn quý".

Thậm chí trên một Cổ điển không trọn vẹn lấy được từ tiền sử, ta còn nhìn thấy xưng hô "Đế" nữa.

Nhưng trong mắt của ta, gọi bọn là "Người quan sát" thích hợp hơn cả.

Trong lòng Sở Mặc cuồn cuộn sóng to gió lớn, rất khó tưởng được người viết bộ Cổ sử này rốt cuộc là một nhân vật ra sao.

Thậm chí ngay cả Cổ Điển không trọn vẹn của tiền sử cũng tìm thấy.

Hơn nữa các ghi chép trong ngọc giản này đều dùng giọng khẳng định để ghi lại.

Điều đó cũng làm Sở Mặc cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Cảnh giới càng cao đối với chuyện không đáng tin thì càng cẩn thậnhơn.

Rất ít khi dùng giọng khẳng định như thế để đi suy đoán một việc.

- Căn cứ vào suy đoán của ta, Cổ tổ Thái thượng của thế giới Thông đạo đều đã bị vây chết ở thế giới này rồi.

Nhưng bọn họ hết lần này tới lần khác lại cứ muốn rời đi, muốn đi vào nơi vĩnh hằng trong truyền thuyết.

Thế gian có nơi vĩnh hằng hay không ta không dám nói.

Nhưng ta dám khẳng định là, một ngày bọn họ tạo ra động tĩnh quá lớn, Người quan sát sẽ ra tay.

Mà trong thế giới Thông đạo, Người đang quan sát cả quá trình hành động đều sẽ tạo thành tổn thương to lớn.

Nếu không có hai Cổ Tổ tiên thiên thủ hộ e rằng đã sớm sụp đổ rồi.

- Thái Thượng Vô Cực phương đông chưởng quản khí độ HồngMông; Phật Đà Vô Lượng phương tây chưởng quản số mệnh thế gian, vĩnh viễn không rời khỏi thế giới Thông đạo.

Điều đó mới đúng là sinh kế.

Đạo hạnh của bọn họ càng tới cấp độ Cổ tổ Thái thượng cao thì càng có khả năng có thể chống lại Người quan sát.

Chỉ có điều chỉ chống đỡ mà thôi.

Bởi vì Người quan sát trong mắt của ta không chỉ có một người.

Nếu như toàn lực ra tay, Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng tuy không có việc gì nhưng thế giới Thông đạo tất sẽ tan vỡ.

Hai tiền bối đều là người đại từ đại bi.

Bọn họ yên lặng thủ hộ thế giới này đương nhiên sẽ không muốn thế giới này bị hủy hoại.

Cho nên trong mắt của ta, rất nhiều chuyện bọn họ cũng là bất đắc dĩ.

Sở Mặc thấy được điều đó không nhịn được mà liên tiếp hít khí lạnh.

Điều này thực sự làm người ta cảm thấy rất kinh ngạc, nhất định không thể tưởng tượng nổi.

Hắn rốt cuộc đã hiểu vì sao Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng lại mạnh mẽ như vậy rồi.

Thì ra họ thực sự đã sớm tiến vào cấp bậc cao hơn cả Thái Thượng.

Sở Mặc cũng nhớ lại Linh Thông Thượng Nhân từng nói, ông ấy nói Phật Đà không muốn gặp hắn...

Thì ra là thế!

Bởi vì Linh Thông Thượng Nhân nắm trong tay chỉ e là cả thế giới Thông đạo.

Duy nhất một bộ Cổ sử.

Ông ấy biết được toàn bộ tiền căn hậu quả.

Nhưng Thái Thượng cùng Phật Đà, vì thế giới này cũng có rất nhiều sự bất đắc dĩ.

Nhìn thấy thì phải làm thế nào?

Sở Mặc thở dài, tiếp tục xem.

- Vì vậy căn cứ vào nhân quả là có thể biết được nhóm Cổ tổ Thái thượng trong thế giới Thông đạo tất phải chịu một kiếp.

Một kiếp đó hoặc là ứng lên người quan sát; hoặc là ứng lên bộ phận người trong Thông đạo.

Trong mắt của ta, ứng với người trong Thông đạo có khả năng lớn hơn một chút.

Dù sao, Thế giới của chúng ta có tiền đồ xán lạn chính là vì nó có vô số khả năng mà con người không biết đến.

Thật hy vọng một ngày kia có thể thấy vẻ sợ hãi của nhóm Cổ tổ Thái thượng đó.

Như thế nhất định là rất hài hước.

Sở Mặc xem đến đây thì trong lòng khiếp sợ, đồng thời cũng không nhịn được mà hơi mỉm cười.

Xem ra, tiền bối viết ra bản Cổ sử này vẫn là một người giàu cảm xúc.

Cũng không thích đám Cổ tổ Thái thượng cao cao tại thượng đó.

- Muốn rời khỏi thế giới Thông đạo cũng chỉ có thể giống khi tiền sử, lập lên được pháp trận thông thiên mà thôi.

Nhưng đáng tiếc là pháp trận đồ thiếu sót, tiền sử rất nhiều tài liệu pháp trận... bị thiếu sót.

Điều này có liên quan với Người quan sát.

Bọn họ lấy rất nhiều tài liệu liênquan từ thế giới này.

Ta chán ghét những Người quan sát đó, bọn họ đều là một đám sinh linh tự cho là đúng!

Khóe miệng Sở Mặc hơi giật.

Tiền bối viết ra bản Cổ sử này thật có cá tính à!

Người quan sát...

Ba chữ này, nghe bình thản không có gì lạ, tựa như chẳng có gì kỳ quái.

Nhưng khi liên tưởng đến xưng hô khác của họ lại quá kinh khủng.

Đại Tổ!

Một xưng hô như vậy cũng đủ làm người ta kinh tâm đảm phách.

Đây chính là cao thủ Thái thượng.

Cấp bậc đó cho dù Sở Mặc bây giờ cũng không có cách nào chạm đến.

Còn như xưng Cực Tôn và Đế thì càng cảm giác khó mà lường được.

Tiền bối viết ra bản Cổ sử này ở bối phận trên nhất định là không cao như Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng.

Bởi vì miệng y nói là đó là hai tiền bối, nhưng lá gan của y lại không hề nhỏ, dám coi thường Người quan sát.

Nhìn thấy điều đó, Sở Mặc đã biết ngọc giản này cũng không phải do Linh Thông Thượng Nhân viết.

Chắc là lão lấy được từ đâu đó, biết được quá nhiều chuyện.

Cho nên lão bắt đầu bố cục vạn cổ, nỗ lực lần nữa thiết lập được pháp trận thông thiên.

Thông qua cách đó để mở lại con đường thông thiên.

Lại nói, bố cục đó cũng lớn vô biên giới.

Cho dù Linh Thông Thượng Nhân vì bố trí những thứ đó từng làm gì, nhưng ít ra, lão có xuất phát điểm là tốt.

Xây dựng lại pháp trận thông thiên, mở lại con đường thông thiên.

Người thật sự nhận được lợi ích cũng không chỉ một hai người mà là cảthế giới Thông đạo.

Kể cả những sinh linh đỉnh cấp trong vũ trụ cũng có thể thu hoạch ích lợi từ đó.

-----o0o-----

Chương 2220: Cổ sử Thông đạo (2)

Chương 2220: Cổ sử Thông đạo (2)

- Sau vô số năm thăm dò, tìm kiếm, hiện tại biết được con đường này thực sự là gian khổ.

Nếu như không phải đã làm thành trận đồ, ta thực sự không nhịn được mà muốn từ bỏ.

Mặc dù có tuổi thọ vạn cổ bất diệt, nhưng tịch mịch thì tịch mịch, ai có thể hiểu được chứ?

Hầu hết thời gian nghiêm túc ngẫm ra thì người ta tại sao phải theo đuổi sự vĩnh hằng?

Tựa như sinh linh vạn vật thông thường trong thế gian này, xuân sinh thu tàn... có gì không thích chứ?

Ta đã không nhớ ra người yêu cuối cùng có dáng vẻ thế nào nữa rồi.

Ta cũng sắp quên mất hậu thế của ta bây giờ ở nơi nao.

Rốt cục ta đang theo đuổi cái gì?

Ta đi con đườngnày, rốt cuộc là có phải là con đường chính xác hay không?

Ta cũng hơi mê man.

Sở Mặc xem đến đó thì nhẹ nhàng thở dài, thì thào nói:

- Ta cầu là thân ở đỉnh cao nhất nhưng không phải cô độc, vẫn có thân bằng, cố hữu ở bên cạnh.

Sau đó, hắn tiếp tục đọc.

- Ta muốn hỏi cho ra nhẽ nên phân thân đi tìm hỏi Phật Đà Vô Lượng.

Kết quả là nhận được đáp án vô cùng tiêu cực.

Vô Cực nói cho ta biết: Đạo khả đạo, phi thường đạo.

Phật Đà nói với ta, tất cả hứa hẹnnhư điện cũng như sương.

Điều đó lúc đó theo ta thấy thì quả thực quá tiêu cực.

Lý luận Vô Cực có thể hơi làm ta để tâm.

Nhưng quan điểm của Phật Đà ta thật không thể tiếp thu nổi.

Chỉ có điều hôm nay đã qua nhiều năm, khi ta viết bộ Cổ sử này, ta thật ra đã hiểu.

Cũng hiểu lòng dạ hai người đó rộng lớn như thế nào.

Nhưng ta hiểu được thì sao?

Ta đã phải chịu kiếp nạn rồi.

Gặp nạn?

Sở Mặc nhìn thấy thế thì không nhịn được mà nhướng mày.

Hắn giật mình, có cảm giác gì đó khó tả.

Sau đó nhìn xuống dưới.

- Ta đã ý thức được Người quan sát đã để mắt tới ta.

Ta có hành động gì thì dưới cái nhìn của họ vẫn là trò đùa ngây thơ.

Phong Thần bảng...

Đồ chơi này ngoại trừ bẫy người, thực sự không có ý nghĩa gì.

Ta rất muốn tiêu hủy toàn bộ nó.

Nhưng tiếc là không còn kịp nữa.

Phong Thần bảng!

Trên mặt Sở Mặc có vẻ cực kỳ kinh ngạc, miệng của hắn há to, dường như có thể nhét vừa cả quả trứng ngỗng.

Bởi vì xem tới đây, hắn đột nhiên ý thức được người viết ra bản Cổ sử này... lại là tổ tiên Vương tộc Sở thị luyện chế ra Phong Thần bảng!

- Trời ạ!

Sở Mặc nhịn không được mà kêu lên kinh ngạc.

Có rất ít chuyện có thể thật sự khiến Sở Mặc chấn động tới mức này.

Nhưng đó...

đó cũng làm người ta quá khó tưởng nổi rồi.

Đây há chẳng phải là nói Linh Thông Thượng Nhân, kỳ thực rất sớmrất sớm trước đây cũng đã biết được tất cả?

Biết được lão lấy được ngọc giản thật ra là do vị tổ tiên kinh thế tuyệt diễm của vương tộc Sở Thị viết, cũng sớm hiểu ra tất cả thân thế của Sở Mặc?

Nhưng mặc dù lão biết được tất cả thì bố trí của lão cuối cùng vẫn thất bại.

Điều đó cũng vừa vặn xác nhận một câu nói trong ngọc giản: Thế giới của chúng ta có vẻ vô cùng đặc sắc chính là vì nó tràn đầy sự bất ngờ và không chắc chắn.

Dù cho Thái thượng Cổ Tổ, cũng không thể hoàn toàn làm chủ đượctất cả.

Tâm tình Sở Mặc cực kỳ không yên.

Hắn tiếp tục lùi về phía sau để nhìn.

- Những người từng theo ta sau khi ta gặp nạn tất nhiên sẽ sinh phản tâm.

Vật như Phong Thần bảng tất nhiên sẽ trở thành nhà giam nhốt vô số sinh linh.

Điều đó cũng không phải điều mà ta mong muốn.

Nhưng ta cũng bất lực.

Hiện tại cũng chỉ có ta mới có năng lực có thể hoàn toàn hủy diệt Phong Thần Bảng được.

Nhưng ta lại phải chết.

Hy vọng trong đám hậu nhân của ta có thể xuất hiện một thiên tài tới dọn dẹp... hậu quả của tổ tiên nó để lại, nhé?

Chứng kiến việc này, Sở Mặc suýt chút nữa phun ra hết, khóe miệng co rút nửa ngày, cuối cùng, cũng chỉ có thể cảm thán tổ tiên của mình quả thực là một lão ngoan đồng!

Đối mặt với sinh tử, y luôn xem nhẹ, vẫn sử dụng giọng điệu nhạo báng để nói ra tất cả.

Loại tâm thái này thật sự khiến người ta bội phục.

Nhìn đến sau cùng, tinh thần thức hải của Sở Mặc đột nhiên xuất hiện một bóng hình nhàn nhạt.

Đúng vậy, là một bóng người rất nhạt, nhưng trong chốc lát Sở Mặccó thể cảm nhận ra được cái bóng!

- Cổ sử này, chính là để ngươi xem.

*Cổ sử: Lịch sử cổ/xưa

Bóng người đó mở miệng nói chuyện, suýt chút nữa khiến cho Sở Mặc giật mình.

- Ngươi là hậu thế bao nhiêu đời của ta nhỉ?

Mười ngàn?

Một trăm ngàn?

Hay là mười tỷ?

Thôi bỏ đi, không tính toán cái này nữa, phiền phức quá.

- ...

Sở Mặc không nói lên lời, một câu cũng không nói được.

- Ngươi đừng tưởng cổ sử này ai cũng có thể thấy được, ngươi sai rồi.

Cổ sử này chỉ có ngươi có thể thấy được!

Tuy là ta cũng không quen ngươi, nhưng ngươi nhất định là hậu thế ưu tú nhất trong tử tôn của ta.

Âm thanh của cái bóng này nghe vào không già, thậm chí tựa như tuổi còn trẻ.

- Ngươi cũng không cần cố gắng đối thoại với ta, lúc ngươi nhìn thấy ta, ta sớm đã chết không biết bao nhiêu năm rồi.

Cho nên, ngươi nghe ta nói là được.

Cái bóng nói.

Trong lòng Sở Mặc nổi lên cơn sóng không nhỏ.

Hắn không ngờ là cổ sử này, Linh Thông Thượng Nhân lại không thấy được!

Nhưng Linh Thông Thượng Nhân tại sao giao nó cho mình?

Lúc này, cái bóng nói:

- Trong ngọc giản này có thể thấy trận đồ Thông Thiên pháp trận, đây là tâm nguyện chưa xong của ta, đươngnhiên hy vọng sẽ có một ngày có người có thể giúp ta hoàn thành nó.

Nguyên liệu mà Thông thiên pháp trận cần người khác cũng có thể thấy, nhưng những tài liệu đó vốn không hoàn chỉnh, nhưng có rất nhiều loại trên thế giới này đãkhông tìm thấy được nữa.

Cho dù là lật cả đáy Thông đạo lêncũng không tìm thấy.

Nhưng mà ta không nói, dù sao cũng phải để lại chút hy vọng cho đời sau, không phải sao?

Sở Mặc xạm mặt lại.

Hắn chợt phát hiện người này mười phần đã có tám, chín phần là tổ tiên của mình, quả thực là không đáng tin một cách không phải bình thường!

- Nhưng trên thực tế, những tài liệu kia là có thể lấy được.

Tiếng nói của cái bóng, trở nên nghiêm túc:

- Chỉ là, chúng đều nằm trên người của Người quan sát.

Điều đó thì khó xử rồi, chúng ta không đánh lại những tên khốn đó.

Đương nhiên, nếu như Vô Cực với Phật Đà - hai bị tiền bối chịu giúp, nói không chừng sẽ có cơ hội thành công.

Nhưng mà hai vị đó quá chính trực, bọn họ chắc là không ra tay đâu.

-----o0o-----

Chương 2221: Muốn kinh động Người quan sát

Chương 2221: Muốn kinh động Người quan sát

Vừa nói rồi, cái bóng lại thở dài một tiếng:

- Ta tạo ra Phong Thần bảng, vốn là muốn che giấu thiên cơ, xem có cách nào mở con đường khác để rời khỏi thế giới Thông đạo hay không.

Nhưng cuối cùng chứng minh, con đường này không đi được, lại không ngờ gài bẫy vô số sinh linh.

Ta cũng không có cách nào nói xin lỗi với họ.

Nhiệm vụ này ta giao cho ngươi.

Nếu như có một ngày ngươi thấy ta, nhất định phải nhớ thông qua thủ đoạn này, có thể phá giải Phong Thần bảng...Cái bóng sau đó nói một cách có thể phá hủy Phong Thần bảng và Lệnh bài Phong Thần.

Mặc dù Sở Mặc bây giờ đã nghiên cứu ra cách chém thần cách, nhưng sau khi nghe cái bóng đó nói, hắn vẫn bị xúc động mạnh.

Trong thời gian ngắn hiểu ra quá nhiều điều khó hiểu.

Bất tri bất giác, tu vi Sở Mặc tự tăng lên một chút.

Đây cũng coi như là một thu hoạch ngoài ý liệu.

Cái bóng cuối cùng nói cho Sở Mặc, cho dù ai có được ngọc giản thìđến cuối cùng, nó cũng sẽ trở lại trong tay hậu nhân của hậu nhân vương tộc Sở thị.

Đồng thời, gã cũng liệu được sau ngày gã chết không lâu, Sở thị vương tộc có một đại kiếp lớn.

Nhưng cũng không quá mức để ý.

- Luân hồi của thế gian, không ai có thể nói rõ.

Dù cho tu sĩ Thái thượng có thể bố trí vạn cổ, bọn họ có thể lợi dụng nhiều nhất, nhưng không thể nào nói rõ.

Ta vẫn cho rằng năng lượng cõi đời này, là vĩnh hằng.

Là vĩnh hằng không bị hủy diệt.

Cho nên, cái gọi là hủy diệt, cái gọi là chết, chẳng qua là một loại bắt đầu lại từ đầu mà thôi.

Cho nên, hậu nhân của ta, không cần vì ta mà cảm thấy bi thương, Người quan sát muốn tiêu diệt ta, rất dễ.

Nhưng họ muốn tiêu diệt linh hồn của ta, ta nghĩ, cũng không dễ dàng như vậy?

Nói không chừng, thứ này sau vàinăm, sẽ một lần nữa trở về hạ du dòng sông thời gian trong tay ta.

Chỉ là lúc đó, ta có nhớ tất cả hay không thôimà?

Nói đến đó, cái bóng từ tinh thần thức hải của Sở Mặc nhạt đi, dần biến mất.

Cả người Sở Mặc ngẩn ra ở đó, thật lâu sau không thể nói thêm được gì.

Hắn đang bị chấn động vô cùng mạnh.

Trong đó vẫn còn có rất nhiều nội dung, hắn đang yên lặng ghi nhớ trong lòng.

Số mệnh.

Tất cả làm cho Sở Mặc có một cảm giác số mệnh mãnh liệt.

Thế gian vạn vật đều có số mệnh được định sẵn, bất kì một người tu hành nào đối mặt với số mệnh đều phải trải qua: tin tưởng, nghi vấn, lại tin tưởng, lại nghi vấn...

Cuối cùng là một quá trình bắt đầu lại từ tin tưởng.

Không trải qua quá trình này cũng sẽ không thật sự hiểu rõ hàm ý hai chữ số mệnh.

Sở Mặc nghiêm túc thu lại ngọc giản.

Ngọc giản này đối với hắn mà nói, thật sự là quá đáng quý.

Tòa thông thiên pháp trận kia, bố cục vạn cổ của Linh Thông Thượng Nhân lại thua ở hai chữ số mệnh này.

Lão không được, không có nghĩa là Sở Mặc không được!

Sau khi Sở Mặc đánh chết nhiều Thái thượng Cổ Tổ như vậy, trên thực tế, tài nguyên tích lũy trên người của hắn đã là một con số kinh người không tưởng!

Bất kỳ thế giới trữ vật của một Thái thượng Cổ Tổ nào đều mang tàiphú kinh người.

Sở Mặc từ trước đến giờ đã đánh chết chín Thái thượng cảnh giới Cổ Tổ.

Còn những Tổ cảnh thì càng không thể đếm hết.

Tài nguyên trên người của yhắn bây giờ đã vượt qua bất kỳ một cổ tộc nào.

Đại thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám, đặc biệt được hắn mở ra rất nhiều không gian để giữ những tài nguyên này.

Sở Mặc nghiên cứu một trận đồ pháp trận thông thiên, phát hiện muốn dựng lên pháp trận này, thật là chuyện vô cùng khó khăn.

Với những tài nguyên hiện nay y có, ngay cả một phần mười của thông thiênpháp trận cũng không xây được.

Nhưng Sở Mặc cũng không gấp và nhụt chí.

Chuyện như vậy, bố cục vạn cổ cũng không chê là lâu, bản thân mới bao nhiêu năm?

Còn có nhiều thời gian.

Hơn nữa, không phải còn nhiều cổ tộc như vậy hay sao?

Đoạn đường này, Sở Mặc nhanh nhẹn thông suốt, tiến thẳng vào lãnh thổ của Cổ Thần gia tộc.

Hắn nhớ tới Cổ Băng Băng, trong lòng ít nhiều có chút thổn thức.

Không biết mình đánh chết Thái thượng Cổ Tổ Cổ Thần gia tộc, trong lòng Cổ Băng Băng sẽ ra sao, có thể do vậy mà đoạn tuyệt với mìnhkhông?

Nghĩ kỹ thì chắc sẽ không đâu.

Nàng mặc dù là con vợ cả, nhưng đệ tử cổ tộc bởi vì gia tộc quá mức khổng lồ, thân tình thông thường chỉ có thể tồn tại ở trong phạm vi tương đối nhỏ.

Niên đại chênh lệch quá xa, cơ bản là không nói được có bao nhiêu thân tình trong đó.

Tựa như trong chiếc ngọc giản, vị tổ tiên của Sở thị vương tộc cũng hoàn toàn không tự cao tự đại với con cháu hậu thế là Sở Mặc.

Bởi vì hoàn toàn không cần thiết.

Nhất là có "Luân hồi" - loại quy luật huyền ảo này, trời mới biết kiếp trước người nào đó rốt cục là ai?!

Đời này là hậu thế, nói không chừng đời trước là lão tổ tông thì sao?

Rất nhanh, Sở Mặc bỏ lại những ý niệm này.

Hắn bắt đầu thả thần thức ra, từng chút bao trùm cả lãnh thổ của Cổ Thần gia tộc.

Hắn rất rõ ràng muốn cho những Thái thượng Cổ Tổ trong lãnh thổ Cổ Thần gia tộc biết, hắn đến rồi!

Trong giây phút thần thức Sở Mặc bao trùm, cả lãnh thổ Cổ Thần gia tộc, nhất thời sáng lên vô số pháp trận!

Không sai, là vô số!

Sở Mặc thậm chí không tính toán tỉ mỉ đã nhìn ra khoảng chừng nghìn vạn pháp trận đang đồng thời sáng lên!

Hắn cảm thấy hơi vui vui, xem ra Cổ Thần gia tộc vì "nghênh tiếp" hắn thật là phí không ít tâm tư.

Lẽ nào bọn họ không biết, mình là tổ tông dùng pháp trận sao?

Tuy đó là chuyện đời trước, nhưng vậy có quan hệ gì đâu?

Ngược lại hắn đã thức tỉnh trí nhớ của kiếp trước rồi.

Sở Mặc ở giữa pháp trận gần như vô cùng tận như giẫm trên đất bằng.

Nhưng lần này, hắn cũng không hủy diệt thành trấn.

Càng không ra tay tru diệt sinh linh Cổ Thần gia tộc.

Mà từ tốn nói:

- Các vị cảnh giới Thái thượng, ra đi.

Đến lúc các người trả nợ rồi.

Giữa ta và Cổ Băng Băng, từng có một ân tình.

Nể mặt của nàng, ta không làm khó dễ những người khác trong Cổ Thần gia tộc.

Nhưng giết người đền mạng, thiếu nợ trả tiền, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Mấy Thái thượng Cổ Tổ, các người không những giết người mà còn thiếu tiền.

Cho nên, các người phải chết.

Sở Mặc ở trong những trận pháp này không có bất kì một pháp trận nào có thể ngăn cản được hắn.

Thậm chí những trận pháp này khi Sở Mặc đi qua cũng không có bất kì phản ứng nào!

Những đệ tử của Cổ Thần gia tộc đối mặt với tình huống này không nói được tiếng nào.

Hơn nữa trong lòng cũng đầy vẻ kinh hãi.

Sau khi nghe xong những lời này, gần như tất cả mọi người đều im lặng.

-----o0o-----

Chương 2222: Ở ngoài Thông đạo (1)

Chương 2222: Ở ngoài Thông đạo (1)

Bọn họ rốt cuộc đã hiểu tại sao mấy ngày trước sáu vị Thái thưởng Cổ Tổ yêu cầu bọn họ chia một phần ba tài phú cho Cổ Băng Băng.

Thì ra ... trong đây còn ẩn gấu nguyên nhân trọng đại như thế?

Vào giờ khắc này, bọn họ cũng không biết là nên cảm kích ân nghĩa Sở Mặc không giết, hay là đau khổ thống hận Sở Mặc đến đây đòi nợ.

So sánh với nhau, bọn họ so với Đông Phương cổ tộc, Triệu thị cổ tộc quả thực là may mắn hơn nhiều.

Thậm chí, bọn họ không cần xa xứ, rời xa quê hương đã sinh sống vô số năm.

Lãnh thổ Cổ Thần gia tộc hoàn toàn im lặng.

Lúc này, truyền đến một giọng nói già nua:

- Giết người đền mạng, thiếu nợ trả tiền, nói hay lắm!

Nếu đã là nhân quả, vậy hôm nay kết thúc đi.

Tiếp theo, sáu thân ảnh già nua từ sáu hướng khác nhau bay ra.

Nhưng mà, chuyện đầu tiên sáu người làm không phải là tấn công Sở Mặc mà là bay thẳng lên trời cao, trên trời cao, chín tầng mây.

Sau đó, đồng thời tấn công về phía hàng rào dày không thể nào đo được phía trên Thông đạo.

Một chiêu do sáu Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng liên thủ rốt cuộc sẽ tạo thành sát thương như thế nào?

Trước đây không ai biết.

Càng không ai đích thân được thấy.

Nhưng lúc này đây, Sở Mặc cuối cùng cũng cảm nhận được.

Đó là một sức mạnh có thể làm cho thế gian vạn linh, tất cả đều run rẩy không dứt!

Sức mạnh này, tuyệt đối có thể lay động cả thế giới Thông đạo!

Mắt thấy hàng rào kết giới không biết dày bao nhiêu, không ngờ lại bị đánh thành một thông đạo sâu không lường được.

Sau đó, cả vòm trời, toàn bộ đều bị dư âm của một kích này làm sụp đổ diện tích lớn.

Sở Mặc mới hiểu được một ít từ ngọc giản kia nên bị kinh động tới.

Hắn gần như chốc lát đã hiểu sáu tên Cổ Tổ Cổ Thần gia tộc muốn làm gì!

Bọn họ muốn kinh động Người quan sát!

Quả thực là quá điên cuồng!

Bọn họ cố gắng dùng cách này, để thu hút "Đại Tổ" hiện thân!

Một khi chuyện đó xảy ra, cả thông đạo chắc chắn sẽ xảy ra tình thế hỗn loạn không thể đoán trước được!

Đối mặt với cái chết, sáu vị Thái thượng Cổ Tổ Cổ Thần gia tộc bọn họ còn lâu mới có được bình tĩnh như vậy.

Bọn họ càng không thật sự ngồi chết ở đó.

Bọn họ bây giờ thi triển đủ loại thủ đoạn, nhất định là muốn đồng quy vu tận!

Đó cũng là giãy dụa sau cùng mà bọn họ có thể làm.

Ở ngoài Thông đạo.

Một không gian vô cùng mênh mông không biết đến.

Nơi đây, đang có ba thanh niên trẻ tuổi đứng đó.

Hai nam một nữ.

Bọn họ đang yên lặng đứng ở đó, trên người không có một chút khí tức.

Gần như là đã đứng ở đó trăm triệu năm rồi.

Nhưng mà khuôn mặt lại sống động như thật, trên người cũng không nhiễm một hạt bụi nào.

Nam trông rất anh tuấn phóng khoáng, mỗi người đều mặc chiến y, nữ thì tuyệt thế mỹ lệ, cũng mặc chiến y.

Vùng không gian vũ trụ này quá mênh mông, to lớn lại mỹ lệ.

Trong không gian, ngân hà vô lượng, lóng lánh ánh sáng.

Bên cạnh ba người có một khối không khí mịt mù mông lung.

Khí này che phủ ngân hà vô tận, mênh mông quá mức, vô biên giới.

Tản ra từng đợt sóng sinh mệnh mãnh liệt.

Trong lúc bất chợt, khối khí này nhẹ nhàng dao động.

Ở giữa ba người, người đàn ông mặc chiến y mày đỏ tươi chợt mở hai mắt ra, nhìn không khí mông lung xung quanh.

Sau đó, gã khẽ nhíu mày.

Chậm rãi mở miệng.

Thanh âm của gã nghe vào hoàn toàn không trẻ như bề ngoài của gã, nghe vào quả thực là quá già rồi.

Giống như âm thanh truyền tới từ vạn cổ vậy.

- Bên kia...

Có động tĩnh.

Lúc này, một nam một nữ khác cũng đồng thời mở hai mắt, toàn bộ đều nhìn về khối không khí to lớn kia.

Cô gái xinh đẹp tuyệt thế nói:

- Động tĩnh không nhỏ.

Ngoài ra, nam tử mặc chiến y màu đen vẻ mặt băng lãnh:

- Thật phiền.

- Đi một chuyến thôi!

Nam nhân có gương mặt anh tuấn mặc chiến y màu đỏ, nở nụ cười thản nhiên:

- Nói ra cũng đã rất lâu không đi đến đó.

Nói không chừng đã có vật chất mới.

Nam tử mặc chiến y màu đen hờ hững nói:

- Ai đi?

Nữ tử nói:

- Ta đi cho.

- Được rồi, cẩn thận một chút, không nên trêu chọc hai vị kia.

Nam tử mặc chiến y màu đỏ nhắc nhở.

Trên mặt cô gái có vẻ xem thường:

- Ta trước giờ không cảm thấy hai vị kia có uy hiếp gì.

- Không nên xem thường, chỗ đó cũng không phải có thể tùy tiệntiến vào.

Nam tử mặc chiến y màu đỏ nói:

- Ở tình huống bình thường, triệu kỷ nguyên mở cửa lớn một lần.

Chỉ có lúc đó, chúng ta mới có thể tùy ý đi vào, bọn họ cũng tùy ý đi ra, nhưng mà, lúc đó, chúng ta sẽ cùng nhau đi vào, hủy hoại văn minh của bọn họ.

Bình thường chúng ta muốn đi vào nhất định phải tiêu hao năng lượng lớn.

Trừ phi có thể ở đó lấy được vật chất mới.

Nếu không thì cái được không bù đắp đủ cái mất.

- Lần trước, ngươi không phải có lời sao?

Nữ tử từ tốn nói.

Nam tử mặc chiến y màu đỏ lắc đầu:

- Cái loại kỳ ngộ này không dễ dàng đụng tới như vậy.

Dù sao, ngươi cẩn thận một chút!

Kỳ thực, ngày mở cửa lần sau cũng không còn xa.

Ước đoán chỉ khoảng 1800 kỷ nguyên là tới.

Cho nên, bên đó nếu như không có vấn đề quá lớn, ngươi cũng không cần ở lại lâu.

Nếu không sẽ nhiễm nhân quả cực lớn.

Nữ tử nhíu nhíu mày, tựa như hơi không kiên nhẫn nhưng vẫn gật đầu:

- Ta biết rồi.

Nói xong, nàng bước lên một bước, thân hình trong nháy mắt đã hòavào trong khối không khí to lớn.

Nam tử mặc chiến y màu đen bỗng nhiên nói:

- Ta cảm thấy không ổn lắm.

Nam tử mặc chiến y màu đỏ cười cười:

- Suy nghĩ nhiều quá rồi, hai vị đó chỉ cần không ra tay thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.

- Nhưng lỡ như bọn họ ra tay thì sao?

Nam tử mặc chiến y màu đen hỏi.

- Bọn họ chẳng lẽ không muốn giữ thế giới đó hay sao?

Nam tử mặc chiến y màu đỏ cười nhạt nói:

- Yên tâm, ta với bọn họ đã từng quen biết, sự từ bi của bọn họ hạn chế tất cả mọi thứ của bọn họ.

Đem bản thân bọn họ hạn chế ở đó.

Bọn họ sẽ không dễ mà ra tay đâu.

Nếu không, lần trước là thế nào chứ?

Ta không phải đi giết một người rất muốn nhảy ra sao?

Lúc đó hai người bọn họ cũng chỉ là khuyên ta một câu?

Sau đó không có bất kỳ động thái nào khác?

- Lỡ như?

Nam tử mặc đồ đen gần như vô cùng để ý vấn đề này, gã nhìn nam tử áo đỏ:

- Lỡ như lần này bọn họ thật sự ra tay can dự?

Nam tử mặc chiến y màu đỏ nhíu mày nhìn nam tử chiến y màu đen:

- Linh giác của ngươi xưa nay mạnh nhất, ngươi chẳng lẽ cảm ứng được gì?

-----o0o-----

Chương 2223: Ở ngoài Thông đạo (1)

Chương 2223: Ở ngoài Thông đạo (1)

Nam tử chiến y màu đen lắc đầu:

- Có chút không xác định, ngươi nên biết thế gian vạn vật tuy là đều có quy luật, có dấu vết mà lần theo.

Nhưng tương tự, cũng có quá nhiều chuyện không định tính.

- Ngươi sao không nói sớm?

Nam tử chiến ý màu đỏ tựa hồ có hơi không vui.

- Ta nói hay không nàng cũng sẽ đi.

Nàng quá muốn tìm thanh đao kia rồi.

Nam tử mặc chiến y màu đen nhàn nhạt nhìn nam tử chiến y màu đỏ:

- Kể cả ngươikhông phải cũng muốn tìm thanh ma đao kia à?

Nam tử mặc chiến y màu đỏ trầm mặc một chút, lắc đầu:

- Hai người đó nếu thật dám ra tay, ta sẽ ...

Nói đến đây, gã tựa như có chút cảnh giác nhìn thoáng qua nam tửchiến y màu đen, lại từ trong mắt của đối phương nhìn ra được một chút tiếc nuối.

Sau đó, gã nở nụ cười, từ tốn nói:

- Hai vị kia cho dù thực sự ra tay thì thế nào?

Cũng không bao lâu nữa, cửa lớn mở ra.

Chúng ta vào trong, hoàn toàn giết hết những sinh linh đó, phá vỡ thế giới của bọn hắn, hủy hoại văn minh bọn họ.

Sau đó...

để lại một mồi lửa, đủ làm hai vị đó hài lòng.

Nam tử chiến y màu đen cười cười:

- Ngươi nói thì không tính.

................

Bên trong Thông đạo, sau một chiêu của sáu vị Thái thượng Cổ Tổ của Cổ Thần gia tộc làmkinh động rất nhiều cao thủ.

Hầu như hết thảy Thái thượng Cổ Tổ trong Thông đạođều bị kinh động.

Bọn họ vẻ mặt kinh hãi ngẩng đầu nhìn trời cao, tựa như nơi đó có thứ gì kinh khủng vậy.

- Thật là muốn chọc thủng trời!

Cổ Tổ nhịn không được thở dài.

- Bọn họ muốn dẫn cái gì tới?

Hơi quá đáng rồi!

Có Thái thượng Cổ Tổ trong 13 cổ tộc đối với việc mà sáu gã Cổ TổCổ Thần gia tộc làm rất bất mãn.

Hai đầu Thông đạo, hai vị tồn tại cổ xưa đồng thời mở mắt, nhất tề thở dài một tiếng.

Tiếng thở dài tràn ngập bất đắc dĩ.

Sau đó, hai người gần như cùng một lúc há miệng ra.

- Vô Lượng Thiên Tôn!

- A di đà phật!

Đồng thời hai đạo pháp âm vang vọng bên trong tinh thần thức hải của sáu vị Thái thượng Cổ Tổ Cổ Thần gia Thái thượng Cổ Tổ.

Loại công kích này so với đả kích mà những Thái Thượng Cổ Tổ của Đông Phương Cổ tộc và Triệu thị cổ tộc gặp phải hung hiểm hơn nhiều.

Tạo thành thương tổn nhất định là tăng gấp bội!

Sáu vị Cổ Tổ Cổ Thần gia tộcđều thổ huyết tại chỗ, trong mắt của bọn họ cũng bắn ra ánh sáng cực kỳ điên cuồng.

Một vị Cổ Tổ trong đó phát ra thần niệm mãnh liệt, lại tựa như rống lên:

- Thái Thượng Vô Cực, Vô Lượng Phật Đà...

Hai người các ngươi, nếu muốn hoàn toàn hủy diệt Thái thượng Cổ Tổ trong Thông đạo cũng đừng trách chúng ta vô tình!

Muốn hủy diệt thì hủy diệt thế giới này!

Một Cổ Tổ Cổ Thần gia tộc khác nói:

- Một chiêu này của chúng ta, dẫn Đại Tổ đến.

Đại Tổ giáng lâm, tai ách nương theo.

Cả thế giới Thông đạo cũng chỉ có số ít sinh linh có thể sống.

Nhưng điều này là do các ngươi ép chúng ta!

- Vô Lượng Thiên Tôn!

- A di đà phật!

Pháp âm to lớn vẫn bình ổn, vẫn trang thương, mang theo áp lực vô cùng.

Sáu vị Cổ tổ Cổ Thần gia tộc nguyên thần mạnh mẽ đến như vậy, trong khoảnh khắc đã gặp phải đả kích không thể tưởng tượng.

Tiếp theo, ánh sáng đỏ ngòm rực rỡ chói mắt sáng lên từ trong hư không.

Sau đó, từng cái đầu bị chém xuống một cách dứt khoát.

Sở Mặc cũng bị chọc tức.

Sáu tên Cổ tổ hoàn toàn điên rồi, hànhđộng vừa rồi của bọn họ rõ ràng chính là muốn tự sát, là nhắc nhở tồn tại bên ngoài ở đây xảy ra chuyện, mau đến đây!

Mà một khi tồn tại bên ngoài giáng lâm đến thế gian này, không cần nghĩ cũng biết sẽ tạo nên một hạo kiếp thật sự.

Mà loại hạo kiếp này không ai có thể tránh khỏi.

Cho dù Sở Mặc không có được ngọc giản cũng có thể suy nghĩ ra đạo lý này.

Các tồn tại Cổ Tổ khác trong Thông đạo trên thế giới toàn bộ đều hiểu đạo lý này.

Bọn họ cũng bị hành động của sáu tên Cổ Tổ của Cổ Thần gia tộc làm giận dữ.

Còn như tu sĩ Tổ cảnh cơ bản không rõ chuyện gì xảy ra.

Bọn họ cũng không nghe thấy thần niệm dao động trên cửu tiêu của những Thái thượng Cổ tộc.

Nhưng toàn bộ đều cảm thấy trong lòng có một loại sợ hãi mãnh liệt.

Tựa như sẽ có chuyện gì không bình thường rất kinh khủng sẽ xảy ra, nhưng bọn họ... hoàn toàn không đoán ra được sẽ xảy ra chuyện gì.

Sở Mặc trong chớp mắt liền chém ba tên Thái thượng Cổ Tổ của Cổ Thần gia tộc.

Còn ba người kia lúc này đang cố nén để cho bản thân mình không kêu ra tiếng kêu thảm thiết.

Nhưng cũng không nhịn được.

Kiểu nguyên thần bị tổn thương nặng, quả thực là kinh khủng.

Hơn nữa Thái thượng Cổ Tổ khác, tối đa chỉ gặp phải một loại công kích.

Nhưng bọn hắn, sáu người, bởi vì hành động vừa nãy nên khiến cho Phật Đà và Thái thượng vô cực toàn bộ đều tức giận.

Vì vậy, bọn họ gặp phải song trọng công kích.

Loại công kích này bắtbọn họ chịu đựng đau khổ, so với việc những vị Cổ Tổ bị Sở Mặc chém giết đau khổ hơn rất nhiều lần.

Nhưng còn ba vị Thái Thượng Cổ Tổ còn lại, vẫn điên cuồng cười:

- Chúng ta tung hoành thế gian bao nhiêu năm, chúng ta mới thật sự là chúa tể!

- Muốn bắt chúng ta ứng kiếp, tất cả mọi người đừng mơ.

Đặc biệt là hai người các người, Thái Thượng Vô Cực, Vô Lượng Phật Đà, các ngươi sẽ gặp báo ứng!

- ĐạiTổ rốt cuộc là cái gì?

Ta muốn gặp một lần,, ha ha ha ha ha ... a!

Thái thượng Cổ Tổ cuối cùng khi đang điên cuồng cười thì bị SởMặc chém đứt đầu.

Tiếng cười ngừng lại!

Sau đó, Sở Mặc nắm lấy đầu của gã, lạnh lùng nhìn:

- Ngươi tuyệt đối sẽ không thấy được!

Nói xong, đem tất cả đầu đều phong ấn lại, ném vào thế giới Thương Khung Thần Giám.

Sau đó, Sở Mặc từ trên thân người của sáu vị Cổ Tổ này tìm ra mười mấy cái pháp khí trữ vật, nhìn cũng không nhìn đã thu vào.

Sau đó, hắn ngẩng đầu, nhìn vào chỗ thành lũy mà sáu vị Tháithượng Cổ Tổ của Cổ Thần gia tộc tấn công.

Ở cái lỗ sâu không thể đoán kia bắt đầu truyền đến một rung động nhàn nhạt.

Trong đầu Sở Mặc rất gấp gáp!

Trong lòng nghĩ, chẳng lẽ thật sự đến sao?

Trong lòng thầm nghĩ vậy nên không khỏi càng hận các Thái thượng Cổ Tổ của Cổ Thần gia tộc, định sau khi luyện hóa nguyên thần bọn họ, cho bọn họ nếm khổ sở nhiều chút.

Lúc nàysâu thẳm trên trời cao, kết giới vĩ đại bị đánh vỡ, dao động phát ra càng rõ ràng.

Sở Mặc đứng ở nơi đó ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chặp.

Giống như là một con mương bị con vật khổng lồ khuấy động, dao động lăn tăn trong đáy sâu bắt đầu kịch liệt hơn.

Rốt cục, một thân ảnh, từ trong đó chui ra.

-----o0o-----

Chương 2224: Nữ tử váy vàng (1)

Chương 2224: Nữ tử váy vàng (1)

Đó là một cô gái tuyệt sắc xinh đẹp, người mặc váy dài màu vàng óng.

Váy dài tỏa ra dao động đại đạo, chiến y này từ dao động tản ra có thể cảm nhận được, nó là một vật cực cao cấp.

Khí chất nữ tử cao quý không gì sánh được.

Nàng ta đi ra từ trong hố sâu, trong chớp mắt đã đi đến trước mặt Sở Mặc, nhưng ánh mắt nàng lại không ngừng lại ở Sở Mặc, gần như là ngẩng đầu nhìn trời, lại phát ra một thanh âm lạnh như băng:

- Nơi đây xảy ra chuyện gì?

Sở Mặc bị thái độ lạnh băng của cô gái này làm cho cảm thấy vô cùng khó chịu, mặc dù, hắn biết rõ, nữ tử này nhất định là tồn tại vô địch.

Ít nhất, kết giới này... không phải ai cũng có thể xông vào được.

Cho dù là những Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng cũng không được.

Sở Mặc không trả lời mà là đứng ở nơi đó, đánh giá nữ tử.

Hắn thậm chí vận dụng lực lượng của Thương Khung Thần Giám, muốn xem cảnh giới cô gái này!

Kết quả, Thương Khung Thần Giám đưa cho Sở Mặc câu trả lời không thể nào dò xét.

Lúc này, ánh mắt của nữ tử mặc váy dài màu vàng óng cuối cùng rơi vào người Sở Mặc.

Ánh mắt của nàng ta cực kì băng lãnh, từ trong đó tìm không ra được một chút tình cảm nào.

- Ngươi đang thăm dò ta?

Nữ tử lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

- Không có.

Sở Mặc không chút do dự lắc đầu phủ nhận.

Chẳng qua là muốn xem cảnh giới của nàng, kết quả là vẫn chưa nhìn ra.

Lại bị nàng nói thành là thăm dò.

Người không biết còn tưởng rằng hắn định làm cái gì.

- Sinh linh giống như con kiến hôi mà cũng dám nói dối trước mắt ta?

Nữ tử vẻ mặt lãnh đạm, kiêu ngạo.

Nhưng không tiếp tục nói tiếp mà là giơ tay, trong hư không chỉ chỉ một cái.

Một cái nhìn vào như kính thuật thông thường, xuất hiện ở đó.

Trong lòng Sở Mặc căng thẳng, biết nàng muốn tìm hiểu lại chuyện vừa xảy ra.

Sở Mặc vừa muốn tiến lên ngăn cản đã thấy cô gái đó khẽ ồ lên một tiếng, sau đó thủy kính thuật trong hư không, bụp một tiếng, vỡ vụn!

Nữ tử đột nhiên nhìn về phía phương tây xa xôi, lãnh đạm nói:

- Ngươi muốn lo chuyện bao đồng?

Từ bên kia truyền đến một tiếng niệm phật:

- A di đà phật.

Nữ tử lạnh lùng nói:

- Ngươi niệm A di đà phật cũng không có tác dụng!

A di đà phật ở vĩnh hằng... ha.

Nữ tử nói đến đó, không biết vì sao lại không tiếp tục nói nữa.

Lúc này, phương đông lại truyền tới một tiếng nói:

- Vô Lượng Thiên Tôn.

Trên mặt, biểu cảm của nữ tử càng lạnh hơn.

Nàng ta hơi nhíu mày, từ tốn nói:

- Hai người các ngươi ức hiếp người đúng không?

Trước đây bất kể ai đến, các ngươi đều giả câm vờ điếc, ta tới một lần các ngươi đã xen vào chuyện người khác?

Nữ tử nói rồi lại thẳng thừng ra tay với Sở Mặc!

Nàng lạnh lùng nói:

- Con kiến này các ngươi cũng quan tâm, vậy ta nghiền chết hắn!

Vù vù!

Nữ tử đánh một chưởng hướng về ót của Sở Mặc.

Động tác kia cũng giống như đập một con sâu.

Trong lồng ngực Sở Mặc dâng lên phẫn nộ vô hạn.

Hắn không dùng Thí Thiên mà là nắm tay lại đánh về phía bàn tay của cô gái.

- Không biết tự lượng sức mình.

Nữ tử không nhúc nhích, một chưởng đã chụp tới.

Mới nhìn cơ bản không cảm giác một chưởng này có uy lực gì, thậm chí tựa như không bằng một chưởng đầy uy thế của Thái thượng Cổ Tổ.

Nhưng Sở Mặc đã có cảm giác tai vạ đến nơi.

Nữ nhân mặc váy vàng này quá kinh khủng, có thể nói, nàng là người mạnh nhất mà Sở Mặc từng gặp.

Một chưởng đó hầu như lập tức vỗ tới ót Sở Mặc, nhưng nắm đấm của Sở Mặc cũng đến rồi!

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn.

Sở Mặc phụt một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, cánh tay của hắn lập tức bị đứt ra, phát ra một tiếng giòn tan, khớp xương bị vỡ vụn.

Nhưng bàn tay của cô gái váy màu vàng lại bị một quyền này của hắn đẩy lùi.

Nữ tử cảm giác được cả cánh tay mình đều hơi tê tê.

Trên mặt của nàng nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc.

Không nghĩ tới ở chỗ này lại gặp được tu sĩ có chiến lực như vậy, điều này làm cho nàng cảm thấy kinh ngạc.

Sở Mặc nhìn không thấu cảnh giới của nàng, đó là bởi vì chênh lệch quá xa!

Nàng lại có thể liếc mắt xem thấu cảnh giới Sở Mặc.

Tổ cảnh!

Cảnh giới thấp như vậy không ngờ có thể chống đỡ một chưởng của mình?

Trên mặt cô gái cảm giác được sự nóng bỏng, nàng cảm thấy rất mất mặt.

Nhất là hai vị kia lại đang xem cảnh này.

Nàng lạnh lùng nói:

- Ta xem ngươi có thể chống đỡ được mấy chưởng của ta?

Lúc này, đông - tây phương đồng thời truyền đến hai âm thanh.

- Vô Lượng Thiên Tôn!

- A di đà phật!

Sau đó, hai bóng người xuất hiện ở nơi này.

Như là đột nhiên xuất hiện vậy!

Sau đó, một ông lão mặc đạo bào cổ xưa vung tay lên, cản công kích của cô gái.

Nữ tử nhất thời lui về phía sau rất nhiều bước.

Tiếp theo, cô gái này như là một con mèo xù lông, giận tím mặt.

Nàng từ trên người rút ra một thanh trường kiếm cổ đâm vào ông lão mặc đạo bào.

Keng!

Trong hư không, phát ra một tiếng vang.

Nữ tử này chiến lực đã đạt đến một mức tận cùng, đã vào trạng thái phản phác quy chân.

Nhìn vào gần như là một người tập võ bình thường.

Nhưng thực tế là, mỗi một đòn của nàng đều có uy lực hủy diệt.

Sở Mặc ở một bên thấy tâm linh chập chờn, quả thực không thể tin được, trên đời này lại có sinh linh đáng sợ như vậy.

Nhưng mà, ông lão mặc đạo bào cũng vô cùng cường đại, cho dù cô gái này tấn công như thế nà, đều có thể nhẹ nhàng hóa giải.

Hơn nữa nhìn vào gần như không thật sự là muốn trở mặt với cô gái.

Nhưng cô gái đó cũng không buông tha, mặt như sương lạnh, điêncuồng tấn công ông lão.

Bên kia, một lão hòa thượng khoác cái áo cà sa cũ, vẻ mặt hiền hòa nhìn Sở Mặc:

- Vẫn ổn chứ?

Lão hòa thượng này nếu như là ở nơi khác nhìn thấy nhất định sẽ không cho là tồn tại lợi hại gì.

Trên người không có bất kỳ khí tức cường đại nào bộc lộ ra ngoài.

Nhưng Sở Mặc lại biết lão hòa thượng này, có lẽ là Phật Đà Vô Lượng trấn thủ tây phương!

Lão đạo sĩ kia... chính là Thái Thượng VôCực trấn thủ đông phương.

Chỉ là hắn không nghĩ tới, mặt mũi mình lại lớn như vậy.

Bọn họ trong âm thầm trợ giúp mình thì thôi.

Bây giờ nguy cơ xuất hiện, không ngờ bọn họ đích thân đến.

Trong lòng Sở Mặc rất cảm kích, đơn giản khôi phục thương thế trên cánh tay một chút, sau đó thi lễ với lão hòa thượng:

- Vãn bối không có việc gì, đa tạ tiền bối quan tâm.

Lão hòa thượng nhìn Sở Mặc gật đầu, sau đó đưa mắt nhìn sang lão đạo sĩ bên kia, bỗng nhiên nói:

- Giết!

Gì?

Sở Mặc lúc này lại càng hoảng sợ, vẻ mặt hết hồn nhìn lão hòa thượng.

-----o0o-----

Chương 2225: Nữ tử váy vàng (2)

Chương 2225: Nữ tử váy vàng (2)

Trong lòng hỏi đây là tình huống gì đây?

Giết?

Giết ai?

Giết nữ tử có thể đến từ bên ngoài Thông đạo này sao?

Đây là muốn chọc thủng trời sao!

Dù cho Sở Mặc cũng không rõ bên ngoài thông đạo là thế giới như thế nào, có phải là nơi vĩnh hằng như trong truyền thuyết không?

Nhưng rất hiển nhiên, ngươi đến từ một thế giới cao hơn Thông đạo, giết người như thế thật sự không có vấn đề gì sao?

Lão đạo sĩ dường như hơi do dự một chút, nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt, thậm chí Sở Mặc không cảm giác được sự do dự của lão đạo sĩ.

Cuộc chiến bên kia, lập tức trở nên kịch liệt.

Phương thức chiến đấu giữa song phương, Sở Mặc đã bắt đầu nhìn không hiểu!

Đúng vậy, nhìn không hiểu!

Nếu như nói cuộc chiến giữa lão đạo sĩ và nữ tử váy màu vàng, Sở Mặc còn có thể từ đó cảm thụ được một chút.

Vậy thì bây giờ, Sở Mặc cả cảm giác cũng đã không có.

Điều này làm cho Sở Mặc khiếp sợ, cũng không tránh khỏi sinh lòng muốn hướng tới cảnh giới kia.

Hắn là lần đầu tiên muốn xông vào cấp bậc đó, cảm nhận pháp lĩnh vực đó.

Nữ tử váy vàng tựa như cực kỳ phẫn nộ.

Nàng ta quả thực không thể tin được đây là sự thật.

Thế giới thông đạo hai vị tồn tại cổ xưa này, lại muốn giết nàng?

- Các ngươi chán sống rồi!

Nữ tử váy vàng dù cho đơn độc chống lại một lão đạo sĩ đã hơi hao sức, nhưng thái độ của nàng vẫn cường thế vô cùng.

Cơ bản là không muốn nói bất kì câu mềm mỏng nào.

Trực tiếp triển khai cuộc chiến kịch liệt với lão đạo sĩ.

Cuộc chiến giữa song phương cũng không khuếch tán ra bất kì daođộng mạnh mẽ nào, đây cũng là chỗ Sở Mặc nhìn không hiểu.

Nhưng hắn hiểu rõ, đây thực sự là trở lại nguyên trạng.

Không giống chiến đấu giữa bọn họ, hoàn cảnh chung quanh mỗi thứ đều sẽ tạo thành tổn thương rất lớn.

Nhất là loại cảnh giới chiến đấu Thái thượng, càng có thể đánh sập trời cao.

Nếu là ở phía dưới vũ trụ, chiến đấu giữa tu sĩ cấp Thái thượng thậm chí có thể dễ như trở bàn tay đánh nát cả không gian vũ trụ!

Nữ tử váy vàng càng đánh càng kinh hãi.

Nàng ta đã sớm biết hai vịcổ xưa ở thế giới Thông đạo tu vi cao thâm vô cùng.

Nhưng nói thật, nàng thật sự không để hai vị tồn tại này trong mắt.

Từ vạn cổ tới nay, hai vị tồn tại này chưa từng thể hiện bất kì thái độ chống đối nào với đám người này.

Cho dù là đối mặt đại kiếp nạn diệt thế đều là thờ ơ.

Lâu ngày, hai vị tồn tại này trong mắt những ngườiđó, rõ ràng là hai người nhát gan sợ gây chuyện.

Trong lòng ôm từ bi vô tận, chuyên tâm muốn bảo vệ cả thế giới Thông đạo.

Vì vậy, cơ bản không dám vênh váo với bọn họ!

Có thể nào nghĩ đến, lúc này đây hai người đó lại trở mặt!

Điều này làm cho cô gái váy màu vàng sắp tức điên lên.

Nhưng nàng hiện tại đã không có nhiều tinh lực để tức giận, bởi vì pháp lực của lão đạo sĩ này ... quá cao thâm!

Lúc đối phương chưa nghiêm túc, nàng chưa cảm giác được, chỉ khi nào đối phương nghiêm túc, nàng nhất thời hiểu rõ: nàng không phải là đối thủ.

- Các ngươi thực sự muốn giết ta?

Nữ tử lạnh giọng nói:

- Lẽ nào các ngươi không sợ gặp nạn sao?

- Các ngươi năm lần bảy lượt tiến vào thế giới này, đã sớm phá hoại quy củ.

Lão đạo sĩ một chưởng vỗ về phía nữ tử váy vàng, từ tốn nói.

- Cũng không phải ta phá hư quy củ trước!

Nữ tử váy vàng bị một chưởng của lão đạo sĩ khiến cho phun ra một ngụm máu tươi, trong mắt có vẻ vô cùng phẫn nộ.

- Hoặc là hiện tại lập tức rời khỏi, nếu không ... thì ở lại.

Lão đạo sĩ gần như đã chán ghét phải nói chuyện với cô gái này, trực tiếp hạ thông điệp cuối cùng.

- Muốn ta rời khỏi đây?

Các ngươi nhất định có âm mưu gì đó!

Nữ tử lạnh lùng quát, sau đó cười nhạt:

- Muốn giết ta?

Muốn giết tồn tại vĩnh hằng bất diệt?

Các ngươi có điên không!

Lão hòa thượng ở một bên từ tốn nói:

- Trên đời này nào có cái gì tồn tại vĩnh hằng bất diệt?

Rời khỏi đất vĩnh hằng, ai cũng sẽ mục nát.

Sở Mặc ở bên cạnh nghe được thì trong lòng hết hồn.

Bọn họ đang nói chuyện, chính là câu trả lời mà tất cả các tồn tại đỉnh cao trên đời này đang cực khổ truy tìm?

Con đường thông thiên, nơi vĩnh hằng!

Thì ra, nơi vĩnh hằng thật sự tồn tại.

Ở nơi đó cũng đích xác là có thể vĩnh hằng bất diệt.

Lẽ ra, nơi đó có lẽ là bảo địa mà tất cả sinh linh tha thiết ước mơ, nhưng tại sao bọn họ còn đến nơi đây?

Bọn họ muốn cái gì?

Đã có sinhmệnh vĩnh hằng bất diệt, lẽ nào còn chưa đủ sao?

Nữ tử váy vàng thái độ cường ngạnh, tính khí cáu kỉnh.

Nàng rống lên liên tục, muốn trấn áp lão đạo.

Nhưng mặc cho nàng thi triển làm sao vẫn không phải là đối thủ của lão đạo sĩ.

Thời gian chiến đấu giữa bọn họ rất ngắn, tối đa cũng chỉ là nửa canh giờ.

Nữ tử váy vàng cũng đã không chịu nổi.

Lúc này, nàng ta lạnh lùng quát:

- Ta đi!

Lão đạo sĩ thở dài một tiếng:

- Muộn rồi.

Vừa nói, từ trên người của ông trong giây lát tuôn ra một lực lượng cực kỳhuyền ảo, tựa như tạo thành một thanh kiếm chém về phía nữ tử váy vàng.

Nói là tựa như, bởi vì Sở Mặc chỉ có thể đại khái cảm giác được sự tồn tại của "Thanh kiếm kia".

Nhưng hoàn toàn không nhìn thấy, thần thức cũng không cách nào nắm bắt được.

Trên mặt nữ tử váy vàng rốt cục có vẻ hoảng sợ.

Nàng ta lúc nàymới ý thức được đối phương là quyết tâm chứ không phải đang hù dọa nàng.

Trên người của nàng ta cũng trong giây lát tuôn ra một loại sợ hãi cực độ, muốn cùng lão đạo sĩ liều mạng.

Lão hòa thượng vung tay lên, một sức mạnh nhu hòa bảo vệ thân thể Sở Mặc.

Ầm!

Lão đạo sĩ cùng nữ tử váy vàng chợt phát ra một âm thanh trầm đục.

Tiếp theo, lão đạo sĩ lùi về phía sau mấy bước.

Thân thể nữ tử áo vàng đột nhiên biến mất.

Sở Mặc trợn to hai mắt, với cảnh giới của hắn dĩ nhiên hoàn toàn không thấy rõ ràng xảy ra cái gì.

Ngược lại nữ tử áo vàng biến mất, ngay cả khí tức trên người nàng ta đột nhiên cũng không còn, hoàn toàn không có.

- Đây là chết rồi?

Hay là chạy?

Sở Mặc thì thào hỏi.

- Không chết, cũng không chạy.

Lão hòa thượng nhẹ giọng nói:

- Đây là pháp thân biến mất mà thôi.

- Đây chỉ là một pháp thân?

Sở Mặc khóe miệng co giật, không thể tin được nhìn lão hòa thượng.

Lúc này, lão đạo sĩ từ bên đó đi tới, vừa đi vừa nói chuyện:

- Già rồi, đánh không nổi rồi, ông nếu như đã có tuổi, tay chân lẩm cẩm thì không được trọng dụng nữa.

Lão hòa thượng, ông thật thích sai khiến người nhỉ, vừa mới nãy sao ông không đánh?

Lão hòa thượng nói:

- Vừa rồi ta thấy ông chen lên trước mà ...
 
Thí Thiên Đao Full
XC ( Chương 2226-2250 )


Chương 2226: Cậu là hy vọng!

- ...

Sở Mặc im lặng nhìn hai vị này, lòng nói gì mà quỷ dị vậy?

Hai người bọn họ, thật sự là Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà?

Lúc này, lão đạo sĩ nhìn thoáng qua Sở Mặc, nói:

- Ta và lão hòa thượng, chỉ là hai pháp thân, đừng ở đó đoán nữa.

Lão hòa thượng thích đố - đoán, ta không thích.

- A di đà phật, ông lại nói xấu ta.

Lão hòa thượng nhìn thoáng qua lão đạo sĩ.

Lão đạo sĩ nhìn Sở Mặc nói:

- Động tĩnh cậu gây ra có chút lớn, không ngờ lại làm người bên kia đến đây.

Lão hòa thượng ở bên cạnh than nhẹ.

Sở Mặc vẻ mặt ngỡ ngàng

Lão đạo sĩ vung tay lên, bầu trời trên đỉnh đầu xuất hiện một tòa cung điện cổ xưa.

Sau đó nói:

- Đi thôi, đi vào rồi nói.

Cho tới bây giờ có một số việc cũng cần báo cho cậu biết.

Sở Mặc đi theo sau lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ, vào tòa cung điện.

Bên trong bày biện đơn giản nhưng rất sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi.

Ba người sau khi ngồi xuống, lão đạo sĩ nhìn Sở Mặc, nhẹ nhàng thở dài:

- Quanh đi quẩn lại, rốt cục vẫn phải tới ngày hôm nay.

Lão hòa thượng ở một bên khẽ đọc một câu phật hiệu:

- A di đà phật, luân hồi đại mật, chúa tể sinh linh trong thế gian.

Sở Mặc nhìn hai người, hắn khẽ cau mày:

- Kiếp trước của ta là Sở công tử?

Lão hòa thượng cười không nói.

Lão đạo sĩ từ tốn nói:

- Chuyện như luân hồi không ai có thể nói rõ ràng.

Đừng tưởng những tu sĩ Thái thượng có thể sắp xếp được luân hồi của bản thân, lúc nào đó sẽ thức tỉnh.

Nhưng trên thực tế, bí mật trong đó bọn họ cũngkhông biết.

Luân hồi khi bắt đầu, chỉ là không triệt để giải thoát.

Sở Mặc nhìn lão đạo sĩ:

- Không hiểu.

- Không hiểu là được rồi.

Lão đạo sĩ nói rằng:

- Nếu như cậu hiểu, cũng hoàn toàn thoát tục rồi.

- Vậy hai người thoát tục rồi sao?

Sở Mặc hỏi.

Lão đạo sĩ lắc đầu:

- Đang ở trong hồng trần, ai dám nói mình thoát tục chứ?

Lão đạo sĩ nói rồi nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Không hỏi kiếp trước, không cầu kiếp sau, chỉ nói kiếp này.

- Hòa hợp.

Lão hòa thượng ở một bên gật đầu.

Mặc cười rộ lên, không hỏi kiếp trước, không cầu kiếp sau, đây chính là ý niệm trước giờ hắn vẫn kiên trì.

Lão đạo sĩ nói:

- Thế giới Thông đạo thật ra chỉ là một bộ phần mà thôi.

Cái gọi là nơi vĩnh hằng chẳng qua cũng chỉ là một đại não.

Toàn bộ thân thể đã chết đi trong vô tận năm tháng.

Nhưng bởi vì thân thể này là thân thể thần, cho nên, bộ phận bên trong vẫn sống như cũ.

Sau đó, đại não là nơi thần kỳ nhất, được gọi là nơi vĩnh hằng...

- Chờ đã...

Chờ đã!

Sở Mặc vẻ mặt kinh hãi nhìn lão đạo sĩ, lượng tin tức nhiều quá, Sở Mặc cả người đều bị chấn động nói không ra lời, vội vàng ngắt lời lão đạo sĩ:

- Ngài từ từ nói...

Lão đạo sĩ cười cười:

- Điều đó rất khó hiểu sao?

Thế giới thông đạo của chúng ta, kỳ thực chỉ là một bộ phận trong cơ thể thần, bộ phận này nay đã sắp suy kiệt.

Cho nên, thế giới thông đạo lúc nào cũng có thể có nguy cơ bị hủy diệt.

Tại sao mỗi một khoảng thời gian đều có người đến huỷ diệt sinh linh thế giới thông đạo một lần?

Bởi vì nếu không huỷ diệt, tùy ý để những sinh linh này gắng sức hấp thụ chất dinh dưỡng của thông đạo.

Vậy thì, thế giới thông đạo sẽ càng mau chóng diệt vong!

Mà thế giới thông đạo diệt vong sẽ sinh ra phản ứng dây chuyền, làm cho cả thần thể(cơ thể thần) tan vỡ.

Thần thể nếu như tan vỡ, đại não vĩnh hằng kia cũng sẽ không tồn tại.

Trong đôi mắt của lão hòa thượng có vẻ vô cùng thâm thúy, nhẹ giọng nói:

- Bên này là giới tử nạp tu di, tu di cất giữ giới tử.

Trong cơ thể chúng ta kì thực cũng có vô số thế giới như vậy, chỉ là cậu không cảm nhận được sự tồn tại của bọn nó, nhưng không đồng nghĩa nó không tồn tại.

Sở Mặc cả người ngơ ra ở đó, trên mặt hiện lên một chữ lớn "Mộng".

Loại đạo lý này nói như thế nào đây?

Không phải là chưa từng nghĩ tới.

Mắt nhìn không thấy, nhưng không có nghĩa là không tồn tại.

Người bình thường trong thế tục đồ vật mắt có thể nhìn được, với đồ vật mànhững người tu hành có thể thấy được, hoàn toàn khác nhau một trời một vực!

Cho nên, sự vật trong thế tục người phàm cho rằng không tồn tại có rất nhiều rất nhiều, Sở Mặc có thể chính mắt thấy được, đồng thời tự mình nghiệm chứng.

Sở Mặc hiểu rõ đạo lý này, nhưng hắn vẫn hoàn toàn không cách nào tưởng tượng được không ngờ mình chỉ là một bộ phận của "Thần".

- Đây chẳng phải là nói chúng ta không ngừng tu luyện, không ngừng nỗ lực, liều mạng lớn mạnh bản thân ... quá trình này thật ra đốivới thế giới chúng ta mà nói chỉ là thêm gánh nặng cực lớn?

Chúng ta càng mạnh, thế giới này... cũng chính là một bộ phận của thần, sẽ ngày càng suy yếu?

Sở Mặc nghĩ tới lúc hắn ở nhân giới từng gặp những người phàm bị bệnh.

Có người nổi mụn cực kì lớn trong cơ thể, khi mụn phồng đến mức nhất định, người đó cũng không còn thuốc có thể trị, chỉ có thể đợi chết.

Hắn ngơ ngác nhìn lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ, lòng nói lẽ nào những người họ ở một ý nghĩa nào đó đều là mụn?

Là một loại vi- rút?

Lão đạo sĩ gật đầu:

- Vị trí của chúng ta, chính là tim thần.

Nói cách khác, ngoại trừ đại não ra, nơi này là một nơi quan trọng khác.

Bởi vì không ai có thể thực sự thoát, chúng ta đều bị nhốt trong thân thể thần này.

Không ra được, rời không được.

Cho nên, sinh linh tu luyện thực sự đạt đến cảnh giới chí tôn, sau khi biết được bí mật này, bọn họ sẽ bắt đầu điên cuồng muốn tiêu diệt tất cả sinh linh ngoại trừ bản thân mình ra.

Bởi vì sinh linh càng ít, thế giới thần thân này ... thời gian tồn tại càng nhiều.

- Cho nên, những người quan sát kia cách một số năm năm, sẽ phá vỡ thế giới Thông đạo chúng ta một lần?

Sở Mặc hỏi.

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ, đồng thời gật đầu.

Lão đạo sĩ nói:

- Toàn bộ thế giới thần thân, sinh linh có thể thật sự thấy rõ sự thật chỉ có số ít.

Bọn họ lũng đoạn làm chúa tể thế giới là thần thân này, không cho phép quá nhiều sinh linh biết bí mật.

- Cho dù là đã biết, bọn họ cũng sẽ tận lực che giấu chân tướng.

Lão hòa thượng nói.

- Nhưng che giấu chuyện này, có ý nghĩa sao?

Sở Mặc thở dài nói:

- Coi như đã biết, thì phải làm thế nào đây?

- Đã biết, sẽ phản kháng, sẽ nghĩ cách liều mạng tu luyện, muốn chạy khỏi nơi này.

Lão đạo sĩ từ tốn nói:

- Như vậy càng biết nhiều bộ phận trong thế giới sẽ tan vỡ.

- Những sinh linh này sau khi ngã xuống, cát bụi trở về cát bụi, đất về với đất, Đại Đạo quy thiên, là một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh?

Sở Mặc hỏi.

-----o0o-----

Chương 2227: Đao săn Bàn Cổ (1)

Chương 2227: Đao săn Bàn Cổ (1)

Lão đạo sĩ gật đầu:

- Không sai, loại tuần hoàn này có thể khiến cho cả thế giới bình thường một chút.

Chỉ khi nào sinh linh tu luyện tới Tổ cảnh sẽ bắt đầu chống cự tuần hoàn.

Đến cảnh giới Thái thượng càng dùng thủ đoạn để sắp xếp luân hồi của bản thân.

Sở Mặc cười khổ nói:

- Ta hiểu được, sinh linh cảnh giới Thái thượng mỗi một lần luân hồi, đối với thế giới đều là một tổn thương rất lớn.

Lão đạo sĩ nói:

- Tổn thương lớnhơn là xuất hiện thần cách, bụi không còn là bụi, đất cũng sẽ không còn là đất, Đại Đạo càng là không trở về thiên địa ...Đó là một loại pháp mà con người thật sự chế tạo ra.

Đối với tan vỡ của thế giới Thông đạo, quả thực càng thêm điên cuồng.

- ...

Sở Mặc rất muốn nói, chuyện này không liên quan với ta.

Lão đạo sĩ nói:

- Cho nên một lần đó những người quan sát giáng lâm, bọn họ giết hết những vị tổ tiên của cậu.

Sở Mặc lặng lẽ.

Chuyện này, nếu ở cao hơn nhìn xuống thì đương nhiên là tổ tiên của hắn sai.

Nhưng mà với góc độ tổ tiên hắn mà nhìn thì không sai.

Cho nên, chuyện thế gian rất khó dùng hai chữ đúng sai để phán đoán.

- Vốn dĩ, thế giới này chính là như vậy, mặc dù chúng ta nhìn thấu nhưng cũng không muốn thay đổi gì, cũng không có khả năng thay đổi.

Mặc dù đi đến nơi vĩnh hằng, vậy thì có thể thế nào?

Giống như bọn họ, làm một sứ giả?

Lão đạo sĩ từ tốn nói:

- Sau đó, cậu xuất hiện, cho chúng ta nhìn thấy hy vọng.

- Ta?

Cho các ông thấy được hy vọng?

Sở Mặc cau mày nhìn lão đạo sĩ cùng lão hòa thượng, gương mặt có vẻ khó tin.

- Đúng, cậu là hy vọng.

Lão đạo sĩ nói.

Sở Mặc dở khóc dở cười nhìn hai vị này.

Hai vị cho dù chỉ là một pháp thân cũng đáng để Sở Mặc kính trọng bọn họ.

Thái Thượng Vô Cực, Vô Lượng Phật Đà, ở thế giới Thông đạo, thuộc về tồn tại chí cao vô thượng!

Nhưng bây giờ hai người bọn họ không ngờ thể hiện, Sở Mặc hắn ... cũng là hy vọng của bọn họ.

Điều này khiến cho Sở Mặc cảm thấy trọng trách trên vai nặng nề cực kỳ.

- Cây đao kia có lai lịch lắm.

Lão hòa thượng lúc này nhìn Sở Mặc, chậm rãi mở miệng.

Sở Mặc suy nghĩ một chút, lấy Thí Thiên ra, thân đao huyết sắc yêu dị tản ra sát khí lạnh như băng.

Đây là một hung khí nhân gian.

Hắn khẽ vuốt thân đao, Thí Thiên phát ra tiếng trầm trầm.

Ánh mắt lão đạo sĩ cùng lão hòa thượng đều rơi vào Thí Thiên.

Lão hòa thượng nói:

- Phải, là cây đao đó.

Lão đạo sĩ gật đầu:

- Không đoán sai thì chính là nó.

Sở Mặc đầu óc mơ hồ nhìn hai người:

- Xin hỏi là ý gì?

Lão đạo sĩ nhìn Sở Mặc nói:

- Chủ nhân thân thần chúng ta đang ở có tên là Bàn Cổ.

Người chính là chư thần viễn cổ.

Vũ khí của người là một cây rìu, được mọi người gọi là rìu Bàn Cổ.

Nhưng mà, rất ít người biết, Bàn Cổ đại thần ngoại trừ thanh rìu Bàn Cổ trên người người còn có một cây đao săn.

Rìu Bàn Cổ khai thiên mở địa, không vật nào không phá được.

Nhưng thế gian này, cây dao sắc bén nhất lại là cây trong tay cậu, Tên của nó là, đao săn BànCổ.

Đương nhiên, ta nói những việc này là chuyện có thật ở bên ngoài.

- Đao săn Bàn Cổ?

Sở Mặc khẽ nhíu mày, sau đó nhịn không được hỏi:

- Chuyện bên ngoài...

Các người làm sao mà biết được?

- Năm xưa đã từng có một người từ bên ngoài xông vào.

Lão đạo sĩ từ tốn nói:

- Y lúc đó cũng đã bị thương nghiêm trọng, đèn đã cạn dầu.

Cảnh giới của người đó vốn không cao thâm bao nhiêu, tu vi chỉ tới cảnh giới Thái thượng.

Y từ bên ngoài xông vào, trên đường gặp phải thế giới thông đạo chúng ta.

Còn thuận tay giết một người quan sát... nhưng màchuyện này là một nhân quả khiến cho những người đó biết chuyện bên ngoài, đồng thời, cũng biết được sự tồn tại của thanh đao.

- Tu sĩ cảnh giới Thái thượng có thể đánh chết người quan sát?

Sở Mặc vẻ mặt khiếp sợ.

Lão đạo sĩ nói:

- Lúc đó trong tay của hắn cầm cây đao của cậu, đây là thanh đao sắc bén nhất thế gian.

Sở Mặc bị chấn động nói không lên lời.

Thí Thiên...

Cây đao này, không ngờ thật sự đến từ thế giới bên ngoài?

Được xưng là đao săn Bàn Cổ?

Là thần khí?

Ở cảnh giới Thái thượng, có thể đánh chết tồn tại cao hơn?

- Lúc đó ta và lão hòa thượng chỉ có tu vi cảnh giới Thái thượng, nói ra, chuyện này bao lâu rồi ấy nhỉ?

Lão đạo sĩ nhìn thoáng qua lão hòa thượng.

Lão hòa thượng cười cười:

- Vô lượng(cực lâu).

Lão đạo sĩ bĩu môi, sau đó nói tiếp:

- Chúng ta muốn cứu người kia, nhưng hắn tổn thương quá nặng.

Đã hoàn toàn không có hi vọng.

Hắn nói với chúng ta rất nhiều bí mật.

Cũng chính là lần đó, ta và lão hòa thượng mới biết thế giới chúng ta sinh tồn vốn là bộ dạng như vậy.

Theo lời lão đạo sĩ kể, Sở Mặc biết rất nhiều bí mật kinh người.

Người kia tới từ ngoại giới, ngoại giới thật sự.

Dựa theo cách nói của người kia, nơi hắn ở ở đâu cũng là tiên.

Tiên vĩnh hằng bất diệt, thực lực không lường được.

Cũng không có kiếp nạn.

Coi như là sinh linh thoát tục thật sự.

Nhưng mà, ngay cả thế giới của tiên cũng sẽ có phân tranh.

Lúc đó hắn bị người khác hại, bất đắc dĩ trốn vào thân thần Bàn Cổ.

Muốn tìm một người truyền nhân, tương lai có thể từ trong thân thần Bàn Cổ đánh ra, báo thù hận cho hắn.

- Sinh linh ở thế giới chúng ta đều có thể luân hồi, người ở đó... sẽ chết đi thật sự?

Sở Mặc hỏi.

- Đối thủ người kia quá mạnh, cắt đứt hết tất cả sinh cơ của hắn.

Lão đạo sĩ thở dài nói:

- Người nọ để lại rất nhiều công pháp, gần như là tất cả hiện giờ đềunằm trên thân thể cậu.

Lão hòa thượng nói:

- Thiên Ý Ngã Ý, Tinh Thần Quyết, đều là tuyệt thế công pháp người kia lưu lại.

Nhưng công pháp này không phải ai cũng có thể tu luyện.

Còn cây đao kia cũng là hắn để lại.

- Cây đao này, ở trong tay người nào điều mang lại đều chỉ có vô số tai ương, chủ nhân cuối cùng chết thảm.

Chỉ có ở trong tay của cậu, nó mới đổi thành sinh cơ khác.

Lão đạo sĩ nhìn Sở Mặc:

- Người đó năm ấytrước khi chết từng nói với ta, nói là nhiều nămsau sẽ xuất hiện người như ậu vậy.

- Cái này... là nguyên nhân các người giúp ta, bảo vệ ta?

Sở Mặc nhìn lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ.

Hai người gật đầu:

- Có nguyên nhân lớn đó.

- Đã từng là Sở công tử?

Sở Mặc hỏi.

Lão hòa thượng lắc đầu:

- Sở công tử khi đó, cậu còn chưa phải là cauaj.

Lời này quá sâu, nhưng Sở Mặc lại nghe hiểu.

Lão đạo sĩ nói:

- Bởi vì chúng ta biết thế giới bên ngoài là như thế nào, cho nên chúng ta gần như đều bỏ suy nghĩ muốn rời đi.

Đến thế giới bên ngoài thì sao?

Vẫn là khắp nơi tràn ngập phân tranh, cái gì là vĩnh hằng?

Trên đời này, không có vĩnh hằng chân chính.

-----o0o-----

Chương 2228: Đao săn Bàn Cổ (2)

Chương 2228: Đao săn Bàn Cổ (2)

Lão hòa thượng cười nói:

- Nhưng mà, nếu có thể rời khỏi cũng không phải không là mộtchuyện tốt, ít nhất, có thể mãi mãi thoát khỏi nỗi khổ luân hồi trong thông đạo.

Lão đạo sĩ nhìn Sở Mặc:

- Hiện tại cậu hiểu chưa?

Sở Mặc gật đầu:

- Ta hiểu rồi, nhưng ta phải làm như thế nào?

Lão đạo sĩ liếc mắt nhìn Sở Mặc:

- Cái này phải tự vấn lương tâm cậu.

Tự vấn lương tâm.

Trong lòng Sở Mặc rốt cuộc nghĩ như thế nào?

Muốn rời khỏi thế giới này sao?

Sau khi đã biết sự thật, chắc chắn không ai muốn tiếp tục ở đây.

Có thể dựa theo cách nói của lão đạo sĩ và lão hòa thượng, cho dù là xông ra ngoài thế giới của thân thần Bàn Cổ vẫn phải đối mặt phân tranh vô tận.

Thế gian này, nơi nào có Niết bàn chân chính chứ?

Giờ khắc này, Sở Mặc có cảm giác uể oải, cảm giác trên đời này không có có bất kỳ chỗ nào là hoàn toàn hiền hòa.

- Thế giới tiên kia kỳ thật nhân số không nhiều.

Một khi ra khỏi thần thể Bàn Cổ cũng coi như là hoàn toàn thoát tục.

Cậu không cần vì giữ cây đao kia, truyền thừa của người kia mà gánh chịu quá nhiều chuyện.

Người đó năm ấy cuối cùng nói, không miễn cưỡng, không kết nhân quả.

Bởi vì hắn đã tàn rồi.

Lão hòa thượng nhìn Sở Mặc đang mờ mịt, từ tốn nói.

Lão đạo sĩ gật đầu:

- Rời khỏi cũng tốt, ít nhất mạnh hơn ở đây.

- Hai vị vì sao không đi?

Sở Mặc nhìn hai người.

- Chúng ta sao...

Lão đạo sĩ trầm ngâm một chút, sau đó rất thản nhiên nói:

- Chúng ta không có cách nào sử dụng cây đao kia, phá vỡ thần thể này.

Hơn nữa, chúng ta đi, thế giới thông đạo sẽ rất nhanh tan vỡ.

Thế giới thông đạo bị hủy, thần thân cũng sẽ không thể khống chế mà tan vỡ.

Thực sự đại thiện!

Sở Mặc trong lòng kính phục, thầm nghĩ khó trách bọn họ khôngchút do dự chém pháp thân cô gái váy vàng.

Cho dù là tồn tại vĩnh hằng cũng không dám đánh nhau với hai vị này.

Nếu không hai vị này bỏ ngang, cả thế giới đều sẽ rơi vào hạo kiếp.

Lúc này, Sở Mặc bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, hắn nhịn không được hỏi:

- Nếu như nói Bàn Cổ đại thần thực sự mạnh như vậy, người sao lại ngã xuống?

Lão đạo sĩ than nhẹ một tiếng:

- Cho nên ta nói, trên đời này không có gì là vĩnh hằng bất diệt.

Nhưng mà Bàn Cổ đại thần ngã xuống, cũng không phải là do sự ăn mòncủa tháng năm, người chỉ là mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi rồi, cho nên, người chết.

- ...

Sở Mặc xạm mặt lại, hắn không hiểu được tư tưởng của thần.

Càng lĩnh ngô không được thái độ mệt rồi cho nên chết, ngược lại cảm thấy không có lời gì để nói.

- Người từ bỏ chỉ là thân thể, kỳ thực tinh thần là tuyên cổ trường tồn.

Lão hòa thượng cho Sở Mặc đáp án chân chính.

Sở Mặc không khỏi nhìn thoáng qua lão đạo sĩ, lòng nghĩ lão đầu không có phúc hậu, rõ ràng không thực tế như lão hòa thượng.

Cố ý hù dọa hắn.

Lão đạo sĩ cười nói:

- Loại cảnh giới đó mới thật sự là bất tử bất diệt.

Chỉ là nhục thân mà thôi, người nếu muốn lấy về lúc nào cũng được.

Nhưng người thương hại chúng sinh không đành lòng để những sinh linh này gặp nạn, cho nên đã từ bỏ thần thân này.

Kỳ thực mỗi một sinh linh từ thần thân sinh ra đều có thần tính.

Cho nên, những sinh linh chúng ta, thật ra ở bên ngoài, một mặt bị người ta khinh bỉ cười nhạo; mặt khác cũng được không ít người ước ao ghen tỵ.

Sở Mặc gật đầu, hắn bây giờ hiểu quá nhiều chuyện.

Cũng biết rất nhiều nhân quả.

Cùng với hai người này, cho dù lòng dạ hay là bố trí đều có thể trong nháy mắt tăng lên rất nhiều.

So ra, mấy vấn đề thế giới thông đạo hiện nay thực sự đã không là gì.

Hắn đánh chết Thái thượng Cổ Tổ, nói theo một cách khác còn coi như là cứu cả thế giới thông đạo.

Đây có lẽ là nguyên nhân chủ yếu mà Thái thượng Vô Cực cùng vô lượng phật đà ra tay trợ giúp hắn.

- Đường đã ở nơi đây, đối với người khác mà nói, muốn đi ra ngoài rất khó, con đường kia được người ta gọi là đường thông thiên.

Nhưng đối với cậu lại không khó như vậy.

Cho dù là bây giờ, nếu cậu muốn đi, lúc nào cũng có thể dùng cây đao này chém ra đường đi.

Lão đạo sĩ từ tốn nói.

Lão hòa thượng lúc này đột nhiên nói một câu:

- Năm xưa người nọ từng nói người có thể cầm đao săn Bàn Cổ, trên người người đó sẽ có huyết mạch Bàn Cổ đại thần chân chính, trong linh hồn cũng có thần tính mạnh nhất Bàn Cổ, bởi vì, chỉ có người như thế mới có thể cầm đao săn Bàn Cổ mà không gặp tai ương, hắn bởi vì không có cho nên, hắn mới phải gặp tai ương.

- Ta cảm thấy vẫn gọi nó là Thí Thiên thì hay hơn.

Sở Mặc khẽ vuốt thân đao Thí Thiên yêu dị huyết sắc, từ tốn nói.

Thí Thiên nhẹ nhàng phát ra tiếng.

- Nếu nó là của cậu, như vậy tên gì, đương nhiên cũng liền tùy cậu rồi.

Lão đạo sĩ từ tốn nói.

Nói xong, thân hình của ông và lão hòa thượng từ từ biến mất.

Sở Mặc chợt nhớ tới một việc, lớn tiếng hỏi:

- Lão đầu, người chờ một chút, chuyện bàn đào rốt cuộc là thế nào?

- Cây đào già?

Nó không liên quan gì cả, ta không phải để con khỉđem cho cậu vài ngàn trái bàn đào rồi sao?

Lão đạo sĩ dừng lại chưa vội biến mất, nhìn Sở Mặc.

- Mấy ngàn quả ... không đủ!

Sở Mặc cợt nhả nhìn lão đạo sĩ:

- Thiếu nhiều lắm!

- Phì, cậu tưởng quả đào là hạt cát sao?

Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu à?

Lão đạo sĩ trừng mắt nhìn Sở Mặc.

Nhưng mà sau đó, ông trực tiếp vứt cho Sở Mặc một cái túi:

- Thực sự là một tên bại hoại!

Cậu chẳng lẽ không biết, Thương Khung Thần Giám cậu tự mình luyện chế ra có thể giải quyết chuyện này sao?

Bên kia lão hòa thượng cười khẽ, niệm phật hiệu, thân hình biến mất.

Còn lại Sở Mặc đứng đó sững sờ một lát, hắn cau mày, lẩm bẩm nói:

- Thương Khung Thần Giám của ta có thể giải quyết vấn đề này sao?

Lập tức Sở Mặc lại cùng trao đổi với Thương Khung Thần Giám một lát.

Sau đó, hắn trực tiếp ngây ra tại chỗ, thì thào:

- Thương Khung Thần Giám có thể giám định vạn vật, còn có thể Như Ý, Tị Họa, Quang Minh, Phổ Chiếu, Phi Thiên Nhập Địa, Hỗn Độn, Trảm Đạo, Quy Nhất, Tu Phục... có thể tu phục, có thể tu phục!

Sao ta lại quên mất chuyện này cơ chứ?

Đây

không phải là tư tưởng mà khi luyện chế Thương Khung Thần Giám năm xưa ta đã hình thành nênsao?

Nó thực sự có thể tu bổ hồi phục thần hồn của sinh linh!

Trên mặt Sở Mặc lộ ra nụ cười khổ.

Hắn vậy mà lại quên mất điều này.

Tuy nhiên chưa nói là quên, ký ức kiếp trước của hắn cũng chưa thức tỉnh hoàn toàn.

-----o0o-----

Chương 2229: Về hướng Tây giết địch (1)

Chương 2229: Về hướng Tây giết địch (1)

Tu vi đời trước của hắn d gì thì vẫn chưa đạt tới cảnh giới thái thượng, dẫu là đã dự định sẵn, nhưng vẫn không thể làm hoàn toàn tròn vẹn được.

Nếu không phải thái thượng Vô Cực nhắc nhở hắn, thì tới giờ hắn còn chưa nhớ nổi chuyện này.

Lúc này, Sở Mặc mới nhìn lại cái túi trong tay, nghĩ bụng ông giàthái thượng Vô Cực này nếu đã nhắc nhở hắn rồi, thì còn cho hắn cái túi làm gì?

Sở Mặc dùng thần thức nhìn thoáng qua những thứ trong túi, lập tức liền ngây dại.

Ở trong đó là một thế giới rộng lớn vô cùng hoàn chỉnh.

Tuy nhiên, trong thế giới này không có bất cứ sinh linh nào ngoài một gốc đào già cắm rễ ngay chính giữa.

Một thân cây, một thế giới!

Trên cây mọc nhiều quả đào nhiều không đếm xuể.

Giờ thì Sở Mặc mới hiểu ra, cây đào già này chính là do thái thượng Vô Cực tự tay trồng!

Cái gì mà không ở nơi này, vốn là gạt người!

Ông già kia... không phải không đáng tin, y làm việc vẫn khá đáng tin cậy.

Nhưng mà lại là một lão ngoan đồng chính hiệu.

Nếu không phải gặp tận mắt, ai sẽ tin thái thượng Vô Cực trấn áp vận khí của cả thế giới lối đi sẽ là người như vậy?

Sở Mặc trao đổi vài câu với cây đào già mới biết, thì ra, cây đào này... cũng đến từ thế giới bên ngoài!

Nó chính là một hạt giống mà người nọ mang tới thế giới này năm xưa!

Sau đó lại được tặng cho thái thượng Vô Cực.

Rồi thái thượng Vô Cực trồng ra, chăm bẵm nuôi lớn.

Cho nên ông già đó nói cây đào này không thuộc về nơi đây kể cũng là sự thực.

Bản thân Sở Mặc cũng có chút dở khóc dở cười, bụng nghĩ, được lắm ông già, coi như ta trách oan ngươi.

Mặc dù cây đào là hạt giống mà người kia mang từ thế giới bên ngoài đến, nhưng nó cũng không biết việc của bên ngoài.

Tuy nhiên, nó lại biết cặn kẽ rất nhiều bí mật của thế giới lối đi.

Cây đào già cũng rất cô đơn, năn nỉ Sở Mặc lúc rảnh rỗi thườngxuyên trò chuyện với nó.

Đương nhiên là Sở Mặc cầu còn chẳng được, hơn nữa còn hứa với nó một ngày nào đó sẽ trồng nó ra bên ngoài, cho nó có thêm càng nhiều sinh linh làm bạn!

Hứa hẹn này khiến cây đào già đặc biệt vừa lòng.

Sau đó Sở Mặc treo cái túi tại bên người, rồi ung dung trở lại gia tộc cổ thần.

Cả gia tộc cổ thần hoàn toàn đại loạn!

Tuy nói Sở Mặc đã từng hứa hẹn nể mặt Cổ Băng Băng sẽ không ratay với gia tộc cổ thần.

Nhưng sáu thái thượng cổ tổ gục ngã vẫn khiến cho gia tộc này lâm vào cơn sợ hãi vô tận.

Trong lối đi họ có vô số kẻ địch.

Trước kia còn có sáu lão tổ thái thượng trấn giữ.

Dù là kẻ địch nào cũng chỉ có thể ngậm miệng im hơi lặng tiếng.

Nhưng bây giờ, sáu thái thượng cổ tổ đều đã chết hết.

Những kẻ thù xưa còn có thể thờ ơ sao?

Đổi lại làm bản thân đều biết đó là điều không thể nào!

Cho nên, mặc dù bọn y trước kia đều đã chuẩn bị sẵn cho trường hợp này, nhưng thực sự tới lúc, trong lòng họ vẫn tràn đầy sợ hãi.

Cũng chỉ có đến giờ phút này, bọn họ mới thật sự hiểu ra rằng bọn họ không phải là người mạnh mẽ nhất trên thế gian.

Thân phận địa vị và uy vọng cũng chỉ như hoa trong gương trăng dưới nước mà thôi.

Cái chết của sáu thái thượng cổ tổ cũng quyết định tương lai lụi tàn của gia tộc cổ thần rồi.

Rốt cuộc rất nhiều kẻ có địa vị cao trong gia tộc cổ thần cũng hiểu rõ mong chờ vào sáu thái thượng cổ tổ đã là điều xa vời, liền đem hết vốn liếng đặt cược vào Cổ Băng Băng.

Nếu không, họ sẽ chỉ càng thêm thê thảm.

Đến tột cùng sẽ gặp phải chuyện gì họ thậm chí còn không dám nghĩ.

Từ đây xem ra, họ còn phải cảm ơn Sở Mặc...

Cái này đi quá xa rồi!

Nếu không phải Sở Mặc giết sáu vị cổ tổ, bọn họ có thể thê thảm thế sao?

Cho nên, từ trên xuống dưới, khắp gia tộc cổ thần đều có thái độ rất mâu thuẫn về Sở Mặc.

Cùng với việc hận hắn không gì sánh được, lại không thể không thừa nhận, vị Sở công tử của trăm vạn năm trước này khi luân hồi trở về vẫn là vương giả của thế giới!

Còn như sự trợ giúp của thái thượng Vô Cực cùng Phật đà đã không còn là điều quan trọng nữa.

Bởi vì có người trợ giúp cũng là một loại thực lực!

Hai vị đại năng trường tồn cùng thiên cổ, sao lại không đi trợ giúp người khác chứ?

Sở Mặc đi một vòng quanh gia tộc cổ thần, vậy mà không có một ai đứng ra tấn công hắn, hơn nữa những trận pháp kia, cũng đều yên lặng dập tắt không một tiếng động.

Cùng với việc lãng phí vào Sở Mặc, không bằng cứ dùng để phòng ngự những kẻ địch có khả năng sẽ xuất hiện kế tiếp còn hơn.

Thậm chí đến một người đứng ra mắng Sở Mặc cũng không có.

Sở Mặc có chút thất vọng, trực tiếp lắc đầu, rời khỏi gia tộc cổ thần.

Hắn cũng không trở lại lãnh địa của vương tộc họ Sở, mà là đi về hướng tây.

Hướng kia, còn có mấy cổ tộc, Sở Mặc dự định chạy quanh một vòng tiện thể giải quyết luôn tất cả bọn họ.

Cổ tộc Đông Phương, cổ tộc họ Triệu, gia tộc cổ thần, ba cổ tộc này đều đã bị Sở Mặc giải quyết xong.

Gia tộc họ Tào gần đó nhất ước chừng không kịp đợi Sở Mặc tới đã tự tan vỡ rồi.

Đến gia tộc cổ thần còn không phải đối thủ của Sở Mặc, thì thế gian này còn có ai sẽ ngănđược Sở Mặc đây?

Mà chuyện trước khi chết, sáu thái thượng cổ tổ của gia tộc cổ thần dặn dò người

bên dưới giao một phần ba tài nguyên của gia tộc cổ thần cho Cổ Băng Băng cũng đã bị truyền ra bên ngoài.

Lúc này rất nhiều người mới ý thức được, vị Cổ Băng Băng con gái của gia tộc cổ thần, phó minh chủ Liên minh Tinh Anh kia, còn có chút nhân quả với Sở Mặc.

Thể diện lớn đến vậy sao?

Cùng với sự di chuyển về hướng Tây của Sở Mặc, mấy gia tộc hướng Tây đều nhốn nháo cả lên!

Cổ tộc họ Kỷ, họ Dương, họ Vân phương tây... còn có cổ tộc họ Sở ở góc tây xa nhất nữa.

Nghe nói sau khi rời khỏi gia tộc cổ thần, Sở Mặc đi một mạch về hướng tây, bốn gia tộc này đều trực tiếp sợ đến mất vía.

Nếu như nói trước khi gia tộc cổ thần tan vỡ, thì bốn gia tộc này coi như vẫn có chút sức mạnh.

Thì hiện giờ họ chẳng còn lại chút sức lực nào.

Chỉ còn lại sự sợ hãi cùng cực!

Cùng với tin tức phó minh chủ Liên minh Tinh Anh Cổ Băng Băng có qua lại với Sở Mặc truyền ra, bốn gia tộc này lập tức liền liên hệ với Cổ Băng Băng, không chút do dự bỏ ra hai phần ba tài nguyên của gia tộc, trong đó, một phần ba là cống cho Liên minh Tinh Anh, một phầncòn lại là muốn nhờ Liên minh Tinh Anh chuyển cho Sở Mặc, coi như mua lại tính mạng của các đệ tử trong gia tộc!

-----o0o-----

Chương 2230: Về hướng Tây giết địch (2)

Chương 2230: Về hướng Tây giết địch (2)

Không phải là bọn họ không muốn trực tiếp bàn bạc những điều kiện này với Sở Mặc, mà là Sở Mặc không cho họ có cơ hội đó, đều thẳng tay trấn áp.

Thứ hai, chung quy họ còn muốn giữ chút sĩ diện.

Nếu như đi cầu xin hung thủ buông tha cho đệ tử nhà mình thì có vẻ vô dụng quá rồi.

Dù cho ai cũng hiểu, nhưng kẻ thù của họ cũng sẽ không buông tha cho cơ hội đánh chó rơi xuống nước thế này!

Nhất định sẽ tiến hành cười nhạo họ về mặt tinh thần.

Nhờ Liên minh Tinh Anh làm cầu nối sẽ tốt hơn rất nhiều.

Bởi vì nói thế nào, thì thành viên trung tâm trong Liên minh Tinh Anh cũng đều là đệ tử ưu tú nhất trong các cổ tộc.

Cố quấn lấy không biết xấu hổ, thì miễn cưỡng cũng có thể xem như người trong nhà.

Làm ra hành động thực tế đầu tiên chính là gia tộc họ Kỷ, cổ tộc giáp ranh gần Sở Mặc nhất, bọn họ gần như không hề do dự đem hết của nả trong gia tộc cống nạp hai phần ba.

Thậm chí mệnh lệnh này còn không được bốn thái thượng cổ tổ củacổ tộc họ Kỷ duyệt trước!

Đúng vậy, trong cổ tộc họ Kỷ cũng có bốn thái thượng cổ tổ.

Mười ba cổ tộc, cả thế giới lối đi, đại đa số cổ tộc đều có bốn thái thượng cổ tổ.

Trong đó gia tộc Lạc Thủy, cổ thần và Hàn Băng đều có sáu thái thượng cổ tổ.

Cho nên bọn họ cũng là những gia tộc cổ tộc hùng mạnh nhất.

Cổ tộc họ Tào và họ Sở mỗi bên đều có ba thái thượng cổ tổ.

Yếu nhất thì chính là cổ tộc Đông Phương mà Sở Mặc đã tiêu diệt, chỉ có hai thái thượng cổ tổ.

Còn lại những cổ tộc khác thì đều có bốn.

Bởi vì số lượng bốn cổ tổ là hợp lý nhất.

Vừa có thể đảm bảo an toàn cho gia tộc, lại có thể đảm bảo tài nguyên cho cả bốn cùng tu luyện.

Nhiều người thì tài nguyên cũng sẽ bị chia nhỏ rất nhiều.

Dù sao bố cục của lối đi đã thành hình.

Giống vương tộc họ Sở như trăm vạn năm trước vậy thì cũng khó lòng mà có lại.

Cho nên, dù cổ tộc họ Triệu rõ ràng có thể xuất hiện năm thái thượng cổ tổ, nhưng lại bị họ tự chặn đứng lại.

Bốn thái thượng cổ tổ của cổ tộc họ Kỳ cũng cam chịu với việc đời sau bỏ ra hai phần ba tài phú.

Bởi vì thực sự trong lòng họ đều rất rõ ràng: Nếu như hai vị kia đều không ra tay, thì trước mặt Sở Mặc, bọn ynhất định phải chết, nếu hai vị kia vẫn tiếp tục khoanh tay như vậy, thì hết thảy thái thượng cổ tổ của mười ba cổ tộc trong lối đi này sợ rằng không ai thoát được!

Cùng với kết cục như thế, không bằng thản nhiên đối mặt.

Dù sao đây cũng là món nợ của họ khi xưa!

Năm đó đã có gan trồng cây, thì không cần e ngại quả độc mọc ra ngày hôm nay.

Dù cho ăn vào sẽ phải chết, thì họ vẫn phải giữ lấy phong độ, thản nhiên đối mặt!

Đây là lần thứ hai Sở Mặc đi về hướng Tây, lần trước là hắn đi gặp Phật, cầu Phật, nhưng lần đó là do hắn chủ động.

Nguyên nhân cũng là vì hắn, cho nên hắn không gặp Phật chân chính.

Lúc này, khi người phụ nữ đến từ bên ngoài lối đi xuất hiện, cả thái thượng Vô Cực cùng Phật Đà đều xuất hiện, tuy nguyên nhân vẫn là vì hắn, nhưng duyên phận đã đến, hắn tự nhiên liền gặp được hòa thượng cũng đạo sĩ già.

Trên đường Sở Mặc cũng suy nghĩ về rất nhiều chuyện.

Nhưng trong này không bao gồm thái độ của mười ba cổ tộc với hắn.

Có thể cũng không phải mọi sinh linh trong mười ba cổ tộc đều đáng chết, nhưng những thái thượng cổ tổ này có chém hết cũng không hềoan uổng!

Khi ấy, hắn liền nhận được tin tức của Cổ Băng Băng, hắn cười cười, đưa ra một khẳng định.

Cổ tộc họ Kỳ?

Bọn họ đã giao ra hai phần ba tài sản của gia tộc mà cũng chưa nhận được một câu trả lời khẳng định.

Bọn họ cũng không thể nào đi oán trách Cổ Băng Băng.

Dù sao đây là chính bọn họ chủ động, đồng thời cũng cược vào chỗ Cổ Băng Băng và Liên minh Tinh Anh.

Toàn bộ bọn họ đều đang đợi, trong lòng ngập tràn sợ hãi.

Thanh niên kia giờ đã thành ma vương trong câu chuyện đi dọa trẻ con, ma vương mới trong lòng lũ trẻ ở các cổ tộc tại lối đi.

Thực ra, đâu chỉ riêng trẻ con?

Danh hiệu đại ma vương này của Sở Mặc đã vượt qua cả danh hiệu Sở công tử cái thế vô song rồi, trở thành cái tên kêu vang nhất trong cả lối đi.

Kỳ thực vẫn còn vô số người không phục Sở Mặc, một số thiên kiêu xuất thân từ mười ba cổ tộc thực sự không phục Sở Mặc.

Cho rằng nếu không có sự giúp đỡ của thái thượng Vô Cực cùng Phật Đà vô lượng, thì hắn sớm bị nghiền xương thành tro rồi, còn có thể kiêu ngạo tới tận hôm nay sao?

Tùy tiện một cổ tổ cảnh giới thái thượng, đều có thể dễ dàng bóp nát hắn dễ như trở bàn tay!

Nhưng hết cách rồi, loại không phục này họ chỉ đành ngoan ngoãn ngậm chặt trong lòng.

Không dám để lộ ra, sợ người khác truyền đi làm cho đại ma vương Sở Mặc tìm tới cửa thì coi như xong đời.

Cho nên đám thiên kiêu đắng nghét này dù có cực kỳ miễn cưỡng ở trong lòng, nhưng không thể không thừa nhận, bọn họ không phải đối thủ của Sở Mặc!

Cấp bậc của Sở Mặc đã trực tiếp tăng lên đến tầng lớp thái thượng rồi.

Tu sĩ tổ cảnh căn bản không dám nảy sinh ra suy nghĩ khiêu chiếnvới Sở Mặc!

Trên lãnh thổ vô tận của cổ tộc họ Kỷ, ít nhiều đã có hơn phân nửa đệ tử hoặc là rời đi hoặc là tách ra khỏi gia tộc rồi.

Dù sao hầu như các tòa thành chính và lớn nhất đã không một bóng người.

Không ai dám tiếp tục ở lại trong đó!

Tuy rằng đã đặt cược vào Cổ Băng Băng và Liên minh Tinh Anh, nhưng nếu nhỡ may không có tác dụng thì sao?

Những thành quách lớn nhỏ nơi Sở Mặc đi qua hắn đều không đụngchạm tới.

Thậm chí những đệ tử của cổ tộc họ Kỷ trong thành đang nơm nớp lo sợ cũng không biết rằng, đại ma vương theo suy nghĩ của họ kia đã sớm đi ngang qua chỗ họ rồi.

Rất nhanh, Sở Mặc liền đi tới khu vực nòng cốt của cổ tộc họ Kỷ.

Bốn thái thượng cổ tổ của cổ tộc họ Kỷ coi như cũng còn chút khí khái, không đợi Sở Mặc gọi mà tự mình đứng ra.

- Gieo nhân nào gặt quả nấy, sống chết có số, bọn ta không oántrách.

Một gã thái thượng cổ tổ của cổ tộc họ Kỷ trầm giọng nói.

Một cổ tổ khác của cổ tộc họ Kỷ nhìn Sở Mặc nói:

- Không oán thì không oán, nhưng mọi hành động của ngươi hôm nay vẫn sẽ gây nên nhân quả to lớn, tương lai nhất định sẽ có báo ứng.

Sở Mặc cười cười:

- Mọi nhân quả sẽ do ta và đao của ta tự gánh chịu!

Keng!

Thí Thiên kêu vang loong coong.

Sau đó, bốn thái thượng cổ tổ và Sở Mặc cùng bay vọt lên trời cao vô tận.

-----o0o-----

Chương 2231: Cơ hội tuyệt hảo

Chương 2231: Cơ hội tuyệt hảo

Một gã cổ tổ của cổ tộc họ Kỷ nhìn Sở Mặc:

- Mấy tên thái thượng cổ tổ của gia tộc cổ thần lúc trước nỗ lực đi mượn sức mạnh từ bên ngoài để giữ mạng, chúng ta sẽ không làm như vậy.

Chúng ta không muốn bị thái thượng Vô Cực cùng Phật Đà vô lượng dùng pháp âm công kích.

Cho nên, cả bốn chúng ta sẽ ép cảnh giới đến tổ cảnh.

Bốn chúng ta chiến đấu cùng ngươi, Sở Mặc, ngươi có dám hay không?

Sở Mặc hơi ngẩn ra, lập tức nhìn thoáng qua bốn tên cổ tổ của nhà họ Kỷ này nói:

- Có thể.

Lần này Sở Mặc vốn chẳng có áp lực gì, cũng không sợ bọn họ lừa gạt mình.

Bởi vì nhất định Phật Đà vô lượng đang theo dõi trận chiến này, nếu bốn người kia nói sạo, thì hắn bất cứ lúc nào cũng có thể công kích bằng pháp âm.

Cho tới nay, chiến đấu giữa hắn và thái thượng cổ tổ không phải đều như vậy hay sao?

Bốn cổ tổ họ Kỷ bên này ước chừng cũng là muốn chiến đấu một trận tôn nghiêm.

Bọn họ không muốn bị thái thượng Vô Cực cùng Phật Đà vô lượng trực tiếp đánh cho nguyên thần thương nặng, sau đó bị thanh niên tóc trắng bậc tổ cảnh này cắt đầu.

Nếu như vậy, thà chủ động áp chế cảnh giới, đánh với hắn một trận công bằng còn hơn!

Bốn đánh một, theo họ chính là công bằng!

Ai bảo ngươi là Sở công tử cái thế vô song?

Ai bảo ngươi là đại ma vương Sở Mặc?

Rất nhanh chóng, bốn người đã chuẩn bị xong.

Không thèm chào hỏi, bay thẳng tới chỗ Sở Mặc mà ra tay.

Đây là tử chiến, mọi người không ai nương tay.

Tuy là bọn họ đã áp chế cảnh giới tới tổ cảnh đỉnh cao, nhưng lực chiến toàn thân vẫn không thể khinh thường.

Tu sĩ tổ cảnh bình thường nếu ở cùng tu vi này gặp bọn họ cũng chỉ còn một chữ chết!

Sự hiểu biết của những người này về pháp cùng đạo hơn xa tu sĩ tổ cảnh.

Cho nên, bọn họ áp chế cảnh giới, bốn đánh một với Sở Mặc là coi như chiếm lợi lớn rồi.

Nếu là như thế mà họ vẫn không thắng, thì chỉ cóthể nói lên một điều, bọn họ đáng chết.

Quả nhiên, dù là thái thượng Vô Cực hay Phật Đà vô lượng đều không ra tay với họ sau khi bọn họ đã áp chế cảnh giới.

Bốn người không khỏi thầm than: Xem ra hai vị kia thực sự muốn mượn tay Sở Mặc diệt trừ bọn họ.

Nguyên nhân thì họ hiểu được phần chính, sự tồn tại của bọn họ vốn là một vết loét cho thế giới này!

Có thể trở thành sinh linh có linh tính, nào ai muốn tự kết liễu đờimình?

Ai không muốn tu luyện đến cảnh giới cao hơn?

Lẽ nào hai vị kia không cần tài nguyên để duy trì cảnh giới của bọn họ hay sao?

Nói cho cùng, thế giới này vẫn luôn là cá lớn nuốt cá bé.

Không có đạo lý gì đáng nói.

Còn như hai chữ công bằng lại càng là chuyện cười.

Chính mình không đủ mạnh lại còn đi oán giận không công bằng, không phải là chuyện cười thì là gì?

Ầm!

Trong không gian trực tiếp vang lên một tiếng nổ to.

Một tảng trời lớn bị đánh sập.

Sóng dao động kinh khủng trực tiếp ào về phía Sở Mặc.

Đây mới thật là tuyệt sát!

Sở Mặc rất điềm tĩnh, hắn cầm Thí Thiên, xông thẳng lên phía trước hoàn toàn không có một chút ý lui bước nào, đối mặt với đòn công kích này.

Chiến y mang theo hoa văn thần trực tiếp xuất hiện trên người hắn, loại sức mạnh to lớn này đánh lên chiến y, bung ra một chuỗi nổ dài liên tiếp!

Đây là sức mạnh vô song, đồng thời là pháp tối cao, đạo tối cao!

Sở Mặc vận hành Thiên Ý Ngã Ý, trực tiếp hóa giải đạo cùng pháp, nhưng sức mạnh... thì lại không thể tránh.

Đây chính là thứ căn bản và thuần túy nhất!

Như một tảng đá, dùng nắm đấm có thể không đập vỡ được, nhưng dùng búa nện, lại vẫn có thể đập tan.

Đây chính là sức mạnh!

Quy luật cơ bản nhất trên thế gian!

Sở Mặc cảm thấy lục phủ ngũ tạng quay cuồng kịch liệt, ánh mắt hắnthì lại không thay đổi chút nào.

Thí Thiên trong tay trực tiếp chém về một tên thái thượng cổ tổ trong số đó.

Ánh mắt của tên thái thượng cổ tổ kia bắn ra hai luồng thần quang, trên người y bay vô số pháp khí cổ xưa.

Muốn ngăn trở đòn này của Sở Mặc.

Ba thái thượng cổ tổ khác cũng điên cuồng tấn công về hướng Sở Mặc trong nháy mắt này!

Cả mảng không trung phía sâu trên trời cao bên dưới kết giới liêntiếp tuôn ra từng luồng dao động khủng bố, không ngừng tấn công về bốn phương tám hướng.

Nhát đao này của Sở Mặc chém vỡ rất nhiều pháp khí cổ xưa, cuối cùng vẫn chém trúng cánh tay của thái thượng cổ tổ này.

Quá nhanh, quá nhanh!

Một cái nhanh là tốc độ, cái nhanh khác, chính là sắc bén!

Dù biết rõ hắn đang chém đao này tới, nhưng căn bản là không sao trốn tránh được!

Bởi vì tốc độ của hai bên không cùng một đẳng cấp.

Áp chế cảnh giới xuống tổ cảnh căn bản là không thể phản ứng kịp.

Răng rắc!

Một cánh tay của thái thượng cổ tổ trực tiếp bị Thí Thiên chém rụng.

Nhưng cùng lúc, công kích của ba gã thái thượng cổ tổ khác cũng đã đánh lên người Sở Mặc.

Thân thể mạnh mẽ vô cùng của Sở Mặc liên tiếp truyền ra từng tiếngxương vỡ vụn.

Đây mới đích thực là lấy cứng chọi cứng... chính là so xem ai càng mạnh, càng nhẫn tâm hơn!

Hai bên đều không phải kẻ hiền lành mà cùng là thứ dữ.

Sở Mặc chịu cú đòn này, thì quả đấm của hắn cũng đã nện vào lồng ngực một gã thái thượng cổ tổ khác.

Răng rắc!

Cách chiến y, lồng ngực tên thái thượng cổ tổ kia trực tiếp vọng ra một đợt tiếng xương vỡ giòn giã, toàn bộ ngực y đều sụp xuống.

Thí Thiên trong tay phải của Sở Mặc chém ngang một cái, đầu tên thái thượng cổ tổ này lập tức bị chém rụng.

Sau đó bị Sở Mặc dùng Thương Khung Thần Giám phong ấn trong nháy mắt, thu vào thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám.

Ba gã thái thượng cổ tổ còn lại đều rên lên thảm thiết, công kích về hướng Sở Mặc lại càng thêm điên cuồng.

Là loại tấn công liều mạng!

Trên người Sở Mặc nhanh chóng xuất hiện rất nhiều vết thương, máu tươi giàn rụa.

Nhưng ba thái thượng cổ tổ bên đối phương cũng chẳng tốt hơn là bao, vết thương của họ còn nghiêm trọng hơn Sở Mặc rất nhiều lần.

Đây là một cuộc chiến thảm khốc.

Đến phút cuối khi Sở Mặc chém rụng đầu tên thái thượng cổ tổ sau cùng, chính hắn cũng gần như lâm vào tình trạng dầu hết đèn tắt.

Bốn thái thượng cổ tổ này thực sự không phải là thứ mà tu sĩ tổ cảnh thông thường có thể đánh đồng.

Bọn họ quá hùng mạnh!

Nếu không phải lực chiến toàn thân Sở Mặc đã sớm có thể sánh vai tu sĩ thái thượng, thì khi trận chiến này không ai can thiệp, hắn nhất định sẽ là người gục ngã.

Một số tu sĩ tổ cảnh đỉnh cao vẫn một mực âm thầm theo dõi trận đấu thấy Sở Mặc hộc máu, toàn bộ đều có chút động lòng.

Bọn họ không nhịn được muốn ra tay, nhưng lại sợ bị thái thượng Vô Cực cùng Phật Đà vô lượng ra tay can thiệp.

Nhất là sợ nếu Sở Mặc không chết, giận cá chém thớt lên toàn bộ cổ tộc họ Kỷ thì đúng là mất nhiều hơn được.

-----o0o-----

Chương 2232: Huyết chiến cổ tộc họ Kỷ (1)

Chương 2232: Huyết chiến cổ tộc họ Kỷ (1)

Chuyện như vậy bất cứ là tu sĩ đỉnh cấp nào cũng nghĩ ra được.

Nhưng cuối cùng vẫn có người không kìm được!

Bởi vì bọn họ mắt thấy bước chân Sở Mặc lảo đảo, máu me đầy người, hơi thở cũng rất không ổn định.

Đây hoàn toàn chẳng phải giả vờ, đại ma vương Sở Mặc... thực sự bị thương!

Liều mạng!

Có mấy tu sĩ tổ cảnh đỉnh cao thuộc cổ tộc họ Kỷ hung hãn ra tay với Sở Mặc!

Trong đó, một mũi tên bén nhọn bay từ trên không xa xôi trực tiếp bay về hướng Sở Mặc, trên mũi tên kia mang theo hơi thở diệt thế.

Nếu mũi tên như vậy mà bắn xuống vũ trụ bên dưới ắt sẽ bắn thủng cả một vũ trụ, dẫn tới kiếp nạn lớn vô cùng.

Phập!

Mũi tên này vậy mà trực tiếp xuyên thủng bả vai Sở Mặc, để lại mộtlỗ máu thật to!

- Hắn không chịu được rồi!

-ma vương Sở Mặc đã là nỏ mạnh hết đà... lực chiến của hắn đã sắp tiêu hao sạch rồi!

- Đây là một cơ hội tuyệt hảo!

- Giết hắn đi!

Toàn bộ cổ tộc họ Kỷ, vô số tu sĩ tổ cảnh không nhịn được trở nênnôn nóng.

Bọn họ dùng sóng tinh thần hùng mạnh trao đổi với nhau, sau đó cùng nhau vồ tới chỗ Sở Mặc.

Trong nháy mắt lại có mấy trăm tu sĩ tổ cảnh hùng mạnh trực tiếp tấn công Sở Mặc!

Màn này cũng hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mọi người!

Bởi vì lúc trước không ai ngờ kết cục của trận chiến kia lại là như vậy.

Dù sao, sáu cổ tổ của gia tộc cổ thần lúc trước đều bị Sở Mặc ungdung chém chết.

Nhưng bây giờ bốn gã cổ tổ của cổ tộc họ Kỷ gần như lại phá ra một lỗ hổng... cho họ thừa cơ mà vào!

Để lại cho bọn họ một cơ hội tuyệt hảo!

Giữa hai chân mày gia chủ cổ tộc họ Kỷ hiện lên một luồng sát khí, lạnh lùng phẫn nộ quát lên:

- Hết thảy tinh nhuệ, giết chết Sở Mặc... bằng mọi giá!

Có thể nói gia chủ cổ tộc họ Kỷ cũng là một người có quyết đoán thực sự, trong lòng y vô cùng rõ ràng, lần này thua cuộc có khả năng kết cục chính là vạn kiếp bất phục, nhưng thắng cuộc, thì cả y và cả cổ tộc họ Kỷ sẽ trở thành anh hùng chân chính của cả lối đi, của hết thảy các cổ tộc!

Tất cả các đệ tử cổ tộc đều phải cực kỳ cảm kích y, tên của y cũng sẽ trở thành huyền thoại lịch sử lối đi.

Mặc kệ tới bao giờ, tên của y cũng sẽ không bị xóa nhòa!

Cho nên, vào thời khắc này, máu nóng toàn thân gia chủ cổ tộc họKỷ cũng bắt đầu sôi trào.

Y trực tiếp lôi một thanh kiếm cổ ra, xông tới giết về hướng Sở Mặc.

Y muốn xung phong lên trước, y muốn làm đầu tàu gương mẫu!

Vô số tu sĩ cổ tộc họ Kỷ đều nhào qua phía Sở Mặc.

Sở Mặc trên trời cao, toàn thân tắm máu, một đầu tóc bạc của hắn có vẻ cũng hơi rối tung, hắn mắt lạnh nhìn đám người đang lao tới.

Sau đó, trực tiếp vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý.

Thiên Ý Ngã Ý đã tu luyện tới cuốn thứ năm, nháy mắt khiến Sở Mặc rơi vào trạng thái người và trời hợp nhất.

Tinh khí dồi dào chenchúc nhau chảy về hướng Sở Mặc.

Đồng thời Sở Mặc cũng đang thi triển Tinh Thần quyết, chiến y thần văn trên người hắn tung bay phấp phới, tinh thần lực vô biên đã tồn tại cổ xưa mấy chục tỉ năm tuôn trào.

Như sông sâu sóng cả ầm ầm phi về chỗ Sở Mặc.

Trên người Sở Mặc nháy mắt tuôn ra hơi thở kinh khủng không gì sánh kịp.

- Mau lên... hắn đang khôi phục!

- Ngăn cản hắn!

- Nhất định phải ngăn cản hắn!

- Ngàn vạn lần đừng để hắn tự do khôi phục, nếu không tất cả chúng ta sẽ cùng phải chết!

- Nhanh lên nhanh lên!

Một đám tu sĩ đỉnh cấp của cổ tộc họ Kỷ cũng đều hiểu Sở Mặc đang làm gì, bọn họ như phát điên lên liều mạng ngăn cản Sở Mặc.

Các loại pháp khí bay đầy trời, các loại công kích mạnh mẽ như thủy triều dồn về phía Sở Mặc.

Bọn họ cũng nâng lên tinh thần liều mạng rồi, bởi vì ai cũng biết nếu để đại ma vương tóc bạc này khôi phục lại, thì toàn bộ cổ tộc họ Kỷ đều gặp nạn.

Cái gì mà hai phần ba tài sản đã cống ra, lúc này đã không hề quan trọng nữa!

Đây là một cơ hội tuyệt hảo!

- Giết!

Thanh kiếm cổ trên tay gia chủ cổ tộc họ Kỷ trực tiếp chém ra một ngọn kiếm khí sắc bén, ngọn kiếm khí này vút trong không trung, lao nhanh về hướng Sở Mặc.

Lúc này, trước người Sở Mặc nháy mắt xuất hiện một bức rào phòng ngự vững chãi vô song.

Đó là đạo của Sở Mặc, ngưng kết mà thành phòng ngự.

Uỳnh!

Ùng ùng!

Từng tiếng nổ tung ra trên bức rào phòng ngự đó.

Âm thanh kia quả thực là kinh thiên động địa.

Phảng phất như toàn bộ trời đất đều đang tan vỡ triệt để vậy.

Thân thể Sở Mặc lại lung lay vài cái, như là có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

- Hắn không chịu nổi rồi!

- Đại ma vương Sở Mặc không kiên trì được nữa rồi!

- Giết... chúng ta phải sửa lại lịch sử lối đi!

- Giết hắn đi, chúng ta chính là anh hùng vĩ đại nhất!

Vô số người mắt đỏ ngầu, toàn thân lâm vào trạng thái điên cuồng, họ đều muốn trở thành vị anh hùng chân chính kia.

Vào giờ phút này, các tu sĩ cổ tộc họ Kỷ tích cực trước nay chưa từng có.

Bởi vì họ đã thấy hy vọng!

Như một vệt sáng rõ ràng chiếu vào cõi lòng đang tràn ngập tuyệt vọng của họ!

Thì ra vị ma vương tóc trắng này cũng không phải thật sự vô địch, thì ra hắn cũng sẽ bị thương, cũng có lúc thoạt nhìn như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào!

Một tu sĩ cổ tộc họ Kỷ nhanh nhất đã giải được phòng ngự của Sở Mặc, vọt thẳng tới nơi chỉ còn cách Sở Mặc có mấy vạn dặm, y đem thần thông toàn thân thi triển hết ra trong nháy mắt.

Không có chút giữ lại, như là lũ lụt ập tới!

Hung mãnh không gì sánh được!

Sở Mặc trực tiếp giơ nắm đấm lên, đỡ lấy một đòn của tên tu sĩ cổ tộc họ Kỷ này, sau đó thân thể hắn lại lung lay, khóe miệng tiếp tục tràn ra một tia máu tươi.

Tên tu sĩ cổ tộc họ Kỷ thì hộc một tiếng, phun ra búng máu lớn, bay ngược về phía sau mấy trăm ngàn dặm, nhưng y vẫn la lớn vô cùng hưng phấn:

- Ta đánh hắn bị thương, ta đánh đại ma vương Sở Mặc bị thương!

- Giết!

Càng nhiều tu sĩ cổ tộc họ Kỷ xông lên.

Lúc này, trên bầu trời phía đỉnh đầu Sở Mặc đã tạo thành một vòng xoáy to lớn, toàn bộ vòng xoáy kia đều được ngưng kết từ tinh khí mà thành.

Tinh khí hóa thực thể!

Đạo hạnh của Sở Mặc đã cao tới mức này rồi.

Điều này khiến hết thảy tu sĩ cổ tộc họ Kỷ đang nhào lên sợ hết hồn.

Bọn họ lại tăng nhanh tốc độ tấn công.

Bọn họ tin, hôm nay vị đại mavương này nhất định là chạy trời không khỏi nắng.

Niềm tin vô địch dâng lên từ trong trái tim bọn họ.

Cảm giác này quả thực tràn trề niềm vui, cực kỳ thoải mái!

-----o0o-----

Chương 2233: Huyết chiến cổ tộc họ Kỷ (2)

Chương 2233: Huyết chiến cổ tộc họ Kỷ (2)

Ùng ùng!

Sở Mặc bất chợt giơ tay lên, quét ngang một đao.

Nhát đao này quá đột ngột, góc độ cũng quá xảo quyệt.

Bên trong đao ẩn chứa sát đạo vô tận, khiến cả khoảng trời...

đều hồng rực lên.

Dường như một con sông hồng bị nhuộm đẫm máu tươi.

Quá yêu tà rồi!

Quá kinh khủng!

Dưới sự áp chế của nhiều tu sĩ như vậy, Sở Mặc vẫn có thể chém ra một đao khủng bố như thế.

Lập tức mười mấy tu sĩ cổ tộc họ Kỷ bị chém rụng từ trên trời cao xuống ngay tại chỗ.

Có vài người thậm chí còn lập tức mất mạng, dưới nhát đao này...đạo, pháp, nguyên thần của họ đều nhanh chóng tan biến thành hư vô!

- Trời ạ!

Gia chủ cổ tộc họ Kỷ cũng nằm trong phạm vi của nhát đao này, y không chết, nhưng lồng ngực y xuất hiện một miệng vết thương rất sâu.

Sát đạo kinh khủng kia đang không ngừng phá hủy đạo hạnh của y một cách điên cuồng.

Gia chủ cổ tộc họ Kỷ trực tiếp nuốt vào lượng đan dược lớn, sau đó tinh thần toàn thân trở nên uể oải hơn rất nhiều, nhưng y vẫn gắnggượng, không để lộ ra chút yếu ớt nào, mà là giận dữ hét lên:

- Sở Mặc, ngươi đi ngược dòng, muốn khuấy loạn cả lối đi, hôm nay giết ngươi chỉ là thay trời...

Y còn chưa nói hết, một ánh đao chói mắt màu đỏ đã thẳng tay chém tới, thoáng chốc chặn mọi lời y định nói.

Đồng thời, dưới nhát đao này, pháp khí hùng mạnh mà gia chủ cổ tộc họ Kỷ sử dụng cũng hoàn toàn vỡ nát, không còn một mảnh.

Quá trình này nhanh đến nỗi khiến người ta không kịp phản ứng.

Dù là đám tu sĩ tổ cảnh này cũng vậy.

Gia chủ cổ tộc họ Kỷ chỉ có thể trơmắt ra nhìn lưỡi đao đỏ như máu lạnh như băng này thoáng chốc xuất hiện trước mặt y, sau đó lại biến mất trong thoáng chốc.

- Tại... tại sao ta lại thấy hơi lạnh?

Gia chủ cổ tộc họ Kỷ thì thào vài câu, sau đó không nhịn nổi khẽ run một cái.

Thực sự rất lạnh, phảng phất như có một làn khí lạnh thấu xương... rót vào trong linh hồn, nổ tung trong cơ thể y.

- Gia chủ!

- Gia chủ gặp nạn rồi...

- Mau cứu gia chủ!

Trong tai gia chủ cổ tộc họ Kỷ truyền tới từng tiếng gào thét điên cuồng của các tu sĩ khác.

Nhưng y vẫn thấy có điều gì không đúng.

Chẳng phải ta vẫn đứng đây yên lành sao?

Sao ta lại gặp nạn rồi?

Vào thời khắc này, dường như thời gian đang bị ngưng đọng.

Vô số tu sĩ đỉnh cao của cổ tộc họ Kỷ đều đứng trong hư không, chiếm cứ dày đặc mọi vị trí trước, sau, phải, trái, điên cuồng công kích Sở Mặc.

Những pháp khí kia còn treo lơ lửng, các tu sĩ kia mỗi người một động tác, một biểu cảm.

Gia chủ cổ tộc họ Kỷ thì đứng yên tại chỗ, y chưa ý thức được khả năng phản ứng và tính toán của mình đã chậm đi rất nhiều lần!

Thời gian lập tức khôi phục bình thường!

Thân thể gia chủ cổ tộc họ Kỷ trực tiếp rụng nghiêng ngả xuống dưới.

Thân thể y, một phân thành hai, bị chém làm đôi!

Nguyên thần của y kỳ thực đã chết từ khi cảm thấy lạnh!

Những nhận biết còn lại chẳng qua chỉ là chút tàn niệm còn sót lại trước khi nguyên thần tiêu tan mà thôi.

Như là dư ảnh.

Thực ra y đã chết rồi!

- Giết!

- Giết tên ma vương này!

- Báo thù cho gia chủ!

Gia chủ cổ tộc họ Kỷ hoàn toàn không nghe thấy những tiếng hét này.

Bởi vì y đã chết.

Lúc này Sở Mặc vẫn đang bị thương nặng, nhưng hắn đã hấp thuđược tinh khí cùng tinh thần lực bạt ngàn khó lòng tưởng tượng từ trời đất.

Thể lực của hắn đang... khôi phục với tốc độ cực nhanh.

Đừng nói là tu sĩ tổ cảnh bình thường, dù là thái thượng cổ tổ cũng đừng hòng bì kịp loại tốc độ khôi phục này.

Càng thêm nhiều tu sĩ đỉnh cấp của cổ tộc họ Kỷ đã vọt tới trước mặt Sở Mặc, trên mặt bọn họ đều mang theo sự dữ tợn cùng căm hận tột độ.

Sở Mặc mắt lạnh nhìn đám người kia, trên mặt hắn không có bất cứ biểu cảm dư thừa nào ngoài lạnh lùng.

Các ngươi đã chọn làm như vậy, thì, nên chuẩn bị sẵn đối mặt với cái chết!

Thí Thiên trong tay Sở Mặc lập tức trở nên vĩ đại không gì sánh được!

Phảng phất như chỉ còn mình cây đao này tồn tại giữa trời đất!

Tiếp theo, Thí Thiên bắt đầu đâm chém điên cuồng, mỗi một nhát đao của nó đều gặt hái tính mạng của một tu sĩ cấp cao thuộc cổ tộc họ Kỷ.

Trên, dưới, trước, sau, bên trái, bên phải...

Không ai có thể chống đỡ được cây đao này.

Phạm vi bao trùm của nó, độ sắc bén của nó đều quá khiếp người.

Đây là sát đạo của Sở Mặc, chân chính tiếp cận sát đạo vô hạn!

Đồng thời, đây cũng là đạo của Thí Thiên!

Đao, chính là dùng để giết hại.

Chém, rồi lại chém!

Trong quá trình này, vết thương của Sở Mặc cũng trở nên càng thêm nghiêm trọng.

Nhưng hắn căn bản không thèm để ý, trận chiến này cũng cho hắn khá nhiều thu hoạch.

Cũng chỉ loại chiến đấu sinh tử thế này mới có thể làm cho người ta nhanh chóng trưởng thành.

Cho tới giờ Sở Mặc chưa khi nào là kẻ có vận số an nhàn, vận mệnh của hắn vẫn kết nối chặt chẽ, không thể tách rời khỏi chiến đấu.

Cho nên, đối mặt với cuộc chiến sinh tử khủng khiếp thế này, nội tâm Sở Mặc còn... bình tĩnh hơn khuôn mặt mà mọi người đang nhìnthấy rất nhiều!

Thời gian không tới một nén nhang, mấy trăm tu sĩ tổ cảnh đỉnh cao của cổ tộc họ Kỷ cũng đã có một phần ba bỏ mạng!

Sắc mặt những đệ tử cổ tộc họ Kỷ đang xem cuộc chiến bên dưới...

đều tái nhợt.

Bọn họ từ cơn tuyệt vọng ban đầu, cho đến khi thấy Sở Mặc trọng thương lại dấy lên hy vọng, hưng phấn khi thấy Sở Mặc đứng còn không vững... sau đó, rất nhanh chóng, họ liền trở lại... trạng thái tuyệt vọng ban đầu!

Vị đại ma vương tóc trắng này dường như là bất tử bất diệt!

Hắn đã thương nặng như vậy, vì sao còn có lực chiến hùng mạnh đến thế?

Lẽ nào thực sự không ai có thể ngăn trở vị đại ma vương này sao?

Đúng lúc này, từ trên không trung xa xôi vô tận giây lát truyền tới từng âm thanh đại đạo lạnh như băng:

- Sở Mặc cẩu tặc, chớ vội càn rỡ...

Ta tới để trảm ngươi đây!

Ầm!

Một hơi thở đại đạo mênh mông ngút ngàn giây lát cuồn cuộn tràn về phía Sở Mặc.

Phảng phất như cả bầu trời này cũng bị dòng chảy đó cuốn theo!

Tất cả mọi người đều nhìn về phương hướng đó với vẻ mặt hoảng sợ, trong lòng thầm nghĩ rốt cuộc là loại người nào, mà có thể trực tiếp cuốn phăng cả bầu trời như vậy?

Hơi thở này, khí thế này... rõ ràng là một thái thượng cổ tổ mà!

Nhưng vấn đề là bây giờ cả thế giới lối đi còn có bao nhiêu thái thượng cổ tổ dám phát động công kích như vậy với Sở Mặc chứ?

Đúng rồi, đây chắc là thái thượng cổ tổ không thuộc về mười ba cổ tộc, còn chưa biết chuyện gì xảy ra!

-----o0o-----

Chương 2234: Lại thêm một kẻ xui xẻo

Chương 2234: Lại thêm một kẻ xui xẻo

Nghĩ vậy, đám tu sĩ cổ tộc họ Kỷ nhất thời lại ngập tràn hy vọng, bọn họ cảm thấy có lẽ bản thân sắp được cứu rồi!

Bởi vì thái thượng cổ tổ nằm ngoài mười ba cổ tộc có thể tùy tiện ra tay với Sở Mặc!

Rốt cuộc đã có người ra tay!

Thật là tốt quá!

Đám tu sĩ họ Kỷ đáng thương này hoàn toàn không biết những gì mà Tinh Thần đạo quân, Huyền Tôn cổ tổ cùng Bạch Linh cổ tổ đã gặp phải.

Ba gã thái thượng cổ tổ cũng đều là âm thầm ra tay, lúc bọn họ gặp nạn thì một vùng thế giới lại bị phong ấn, cho nên, ngoài mấy người trong gia tộc cổ thần biết, thì không ai hay rằng họ đã gặp nạn rồi!

Người biết, tuyệt đối sẽ không nói ra bên ngoài, không làm tin tức này khuếch tán ra.

Người không biết... thì còn càng nhiều hơn.

Nói thí dụ như đám tu sĩ cổ tộc họ Kỷ rơi vào tuyệt vọng lần thứ hai này, họ không biết, không biết một chút gì.

Tên thái thượng cổ tổ tới đây, cũng không biết!

Y là do cổ tộc họ Dương, họ Vân và họ Sở cùng bỏ tiền ra mời tới giúp đỡ.

Hơn nữa bản thân tên thái thượng cổ tổ này còn có tình đồng môn với một thái thượng cổ tổ họ Sở khác.

Tính vai vế, y nên được tính là sư huynh của tên thái thượng cổ tổ họ Sở kia!

Cho nên, dưới sự mời mọc của tình nghĩa này, cộng thêm bị tiền che mắt, Công Tôn Chỉ không nhịn được nữa liền ra tay!

Trên thực tế, y đã sớm tới chỗ này rồi, khi mấy thái thượng cổ tổ của cổ tộc họ Kỷ còn chưa gặp nạn cũng đã có mặt.

Nhưng y khá cẩn thận, len lén quan sát ở một khoảng cách cực kỳ xa xôi.

Khi thấy bốn thái thượng cổ tổ của cổ tộc họ Kỷ tự phong ấn cảnh giới, đánh nhau với Sở Mặc, trong lòng Công Tôn Chỉ cảm thấy vô cùng khâm phục.

Khâm phục chỉ số thông minh của bốn thái thượng cổ tổ này, quả thực quá thông minh rồi!

Quả vậy, trong cuộc chiến, dù là thái thượng Vô Cực hay Phật Đà vô lượng đều không ra tay can thiệp.

Sau đó, một mình Sở Mặc lấy một chọi bốn, trận chiến này cực kỳ gian khổ.

Cuối cùng, tuy Sở Mặc đã chém được đầu bốn thái thượng cổ tổ này thành công, nhưng chính hắn cũng phải chịu thương nặng, mắt thấy sắp không chống đỡ nổi nữa rồi!

Nhưng Công Tôn Chỉ vẫn không ra tay!

Y còn đang đợi!

Y không tin tưởng việc Sở Mặc có thể dễ dàng suy kiệt như vậy cho lắm.

Y không giống nhiều người khác, coi Sở Mặc là một cây đao của thái thượng Vô Cực và Phật Đà vô lượng.

Một khi rời tay hai vị này, thì cây đao đó... sẽ hết đất dụng võ.

Y không nghĩ thế.

Kỳ thực Công Tôn Chỉ rất kính nể Sở Mặc, một tu sĩ tổ cảnh đỉnh cao, có thể có năng lực chém chết thái thượng cổ tổ liên tục.

Mặc dù có thái thượng Vô Cực và Phật Đà vô lượng đứng sau lưng giúp đỡ, nhưng ít ra bản thân hắn cũng mạnh mẽ vô cùng!

Cho nên, y vẫn chờ đợi rất lâu.

Cho đến khi gần như toàn bộ cao thủ trong cổ tộc họ Kỷ đều xuấthiện muốn bắt giết Sở Mặc, y vẫn chưa ra mặt.

Bởi vì y còn muốn xác nhận một chút, xem xem Sở Mặc có thực sự không kiên trì nổi nữa hay không!

Kết quả...

Sở Mặc vẫn còn đang chém giết bốn phương!

Trước mặt hắn, những tu sĩ tổ cảnh kia vốn chẳng có chút năng lực phản kích nào.

- Tiểu tử này đúng là một sát thần chính cống!

Thế gian này vốn chẳng có bao nhiêu tu sĩ ngăn cản được hắn.

Cho dù là tu sĩ cảnh giớithái thượng nếu đấu một chọi một với Sở Mặc, dù không có hai vị kia trợ giúp, thì cũng chưa chắc hắn đã rơi vào thế hạ phong!

Công Tôn Chỉ đưa ra kết luận này xong, trong lòng vô cùng kinh ngạc, y cũng đã đề cao Sở Mặc lắm rồi.

Lại không ngờ bản thân vẫn đánh giá thấp thực lực chân chính của thanh niên tóc trắng kia.

Vì vậy, y tiếp tục xem, tiếp tục chờ.

Cho tới tận khi Sở Mặc liên tục tung ra vài chiêu thức khó, sát khí sắc bén che trời lấp đất đó làm cho y cũng hết cả hồn.

Nhưng Công Tôn Chỉ lại biết, rốt cuộc cơ hội của y... tới rồi!

Sở Mặc đã không còn bất kỳ cơ hội nào khác!

Cho nên, y lao vọt ra, chẳng những không hề tỏ vẻ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, ngược lại, toàn thân y còn tản ra chính khí nghiêm nghị!

Hoàn toàn là bộ dáng của một đấng cứu thế.

Pha biểu diễn này chẳng những không gây nên bất cứ phản cảm nào cho người bên cổ tộc họ Kỷ, mà còn khiến họ khá hưởng thụ!

Cổ tổ cảnh giới thái thượng thì phải vậy chứ!

Khiêm nhường lễ độ mới là kỳ quái!

- Sở Mặc, ngày tàn của ngươi tới rồi!

Công Tôn Chỉ lớn tiếng gào thét, tinh thần toàn thân lúc này đã tăng tới trạng thái cực độ.

Y rất hưng phấn, thậm chí còn hưng phấn đến nỗi có chút mất đi lý trí!

Loại tâm tình này vốn dĩ không nên xuất hiện ở một người có tu vi và địa vị như y.

Nhưng hết cách rồi. thái thượng cổ tổ chết trong tay Sở Mặc thực sự đã quá nhiều!

Nếu như hôm nay y có thể mang Sở Mặc ra chém, thì, khắp thiên hạ... sẽ chỉ nhớ kỹ một mình cái tên Công Tôn Chỉ!

Còn như việc hai vị kia có thể giận cá chém thớt sang y không...

Công Tôn Chỉ căn bản không nghĩ nhiều như vậy.

Y tin là sẽ không!

Bởi vì hai vị kia chỉ là muốn chèn ép các cổ tộc đang ngày càng hống hách trong lối đi mà thôi!

Ngoài người thuộc mười ba cổ tộc ra, hai vị kia chắc chắn sẽ không để ý tới!

- A di đà phật!

Một tiếng niệm phật trực tiếp vang lên trong biển tinh thần của Công Tôn Chỉ, nổ tung như chuông đồng!

Phụt!

Công Tôn Chỉ hộc một tiếng phun ra một búng máu tươi.

Không hề khoa trương chút nào, thiếu chút nữa là y sợ tới tè ra quần rồi!

Toàn thân đều bối rối!

Hoàn toàn không tin được, cũng không thể tin.

Vì sao?

Vì sao Phật Đà vô lượng lại ra tay với y?

- Ta...

Công Tôn Chỉ mới nói một chữ "ta", thì đã thấy một ánh đao rực rỡ sáng rõ, lại lạnh lùng thê lương đang tà tà chém về phía y.

Y muốn phản ứng, muốn ra tay ngăn cản, muốn tế pháp khí ra.

Nhưng trong nháy mắt, đầu y đã đau như búa bổ, phảng phất có thể vỡ tung bất cứ lúc nào!

Chẳng khác gì trái dưa hấu bị người ta đập bể...

- A!

Công Tôn Chỉ rống giận một tiếng đầy vẻ không cam lòng!

Thân thể y, lại chậm rãi... bị chém thành hai khúc!

Toàn bộ người phía cổ tộc họ Kỷ bên kia đều triệt để trợn trừng mắt!

Bởi vì khoảnh khắc đó, khí thế nổ ra từ trên người Sở Mặc nào có phải của một kẻ trọng thương chưa lành?

Rõ ràng là một cao thủ khủngbố khỏe như vâm!

Chỉ riêng khí thế kia thôi là đã khiến mấy tu sĩ tổ cảnh thuộc cổ tộc họ Kỷ bị bắn rụng từ trên trời cao rơi xuống rồi.

Công Tôn Chỉ mới bị một đao của Sở Mặc chém làm đôi, sau đó, một nhát đao khác của Sở Mặc lại lia qua.

-----o0o-----

Chương 2235: Mười một cổ tổ bắt tay (1)

Chương 2235: Mười một cổ tổ bắt tay (1)

Răng rắc!

Đầu của Công Tôn Chỉ trực tiếp bị chặt.

Nguyên thần của y còn không có chút xíu khả năng chạy trốn nào.

Bởi vì trong toàn bộ biển tinh thần của y vẫn đang vảng vất câu phật hiệu kia.

- A di đà phật!

- A di đà phật!

Quanh quanh quẩn quẩn, không ngừng không nghỉ!

Đôi mắt Công Tôn Chỉ trợn to như sắp rách cả mí, hận muốn điên.

Hoàn toàn không thể chấp nhận nổi kết quả này.

Con mẹ nó...

đây rốt cuộc là tình huống gì?

Vì sao đột nhiên Phật Đà vô lượng lại ra tay với ta?

Vì sao?

Không phải nói hai vị kia sẽ không ra tay với thái thượng cổ tổ nằm ngoài mười ba cổ tộc sao?

Chẳng lẽ đây là một âm mưu?

Đây nhất định là một âm mưu!

- Tổ tông nhà các ngươi, mười ba cổ tộc... chính các ngươi muốn chết lại còn lôi chúng ta chết theo!

Công Tôn Chỉ không nhịn được chửi ầm lên.

Tuy nhiên, tiếng mắng của y chưa từng được truyền đi, bởi vì đầu y trực tiếp bị Sở Mặc phong ấn, ném vào trong thế giới Thương Khung Thần Giám.

Đến đó, gặp Tinh Thần đạo quân, Huyền Tôn cổ tổ và Bạch Linh cổ tổ, có lẽ y sẽ hiểu ra rất nhiều chuyện.

Đương nhiên, sáu gã cổ tổ của gia tộc cổ thần cùng bốn gã cổ tộc cổ tộc họ Kỷ cũng hẳn sẽ rất có kiên nhẫn mà giải thích cho y một phen.

Lúc này, Sở Mặc quay đầu lại, lạnh lùng nhìn đám tu sĩ tổ cảnh của cổ tộc họ Kỷ kia.

Công Tôn Chỉ tự cho là bản thân đã ẩn nấp rất kỹ, thân làm một thái thượng cổ tổ, dưới tình huống tránh ở một nơi vô cùng xa xôi, triệt để thu lại mọi hơi thở trên người, đúng là rất khó bị phát hiện.

Nhưng Sở Mặc có Thương Khung Thần Giám.

Mặc dù sau khi đến thế giới lối đi rồi có vẻ như Thương Khung Thần Giám không còn kì diệu như trước.

Đẳng cấp của thế giới này rất cao, không phải mọi thứ Thương Khung Thần Giám đều cảm ứng được.

Tựa như cảnh giới của cô gái váy vàng kia, Thương Khung Thần Giám hoàn toàn không phân biệt được.

Những cảnh giới thái thượng... vẫn không thành vấn đề.

Cho nên, từ khi Công Tôn Chỉ âm thầm quan sát, Sở Mặc đã nhận được cảnh báo của Thương Khung Thần Giám, nhắc nhở hắn có một cao thủ đang lén lút theo dõi hắn rồi.

Lập tức Sở Mặc liền hiểu, đương nhiên, hắn cũng hoàn toàn không sợ việc như vậy, căn bản chẳng sợ gì.

Hắn bị thương là thật, nhưng sức khôi phục kinh khủng bên trong cơ thể hắn cũng không phải những tu sĩ khác sánh được.

Cho nên, mặc dù Công Tôn Chỉ có quan sát rất lâu, thấy không sơ hở mới ra tay với SởMặc.

Nhưng trên thực tế, y đã trúng kế từ đầu rồi.

Đám tu sĩ cổ tộc họ Kỷ cũng tròn xoe mắt.

Bọn họ trợn mắt há miệng nhìn Sở Mặc, bốn thái thượng cổ tổ đã chết, gia chủ cũng chết, toàn bộ cổ tộc họ Kỷ ở đây cũng chỉ còn lại một trưởng lão rất già có thân phận địa vị cao nhất.

Y kiên trì nhìn Sở Mặc nói:

- Ha ha, Sở công tử, ngài đúng là thiên hạ vô song... thế gian này không một ai chống lại ngài được.

Cổ tộc họ Kỷ chúng ta ...

đầu hàng.

Xoẹt!

Một luồng sáng lạnh, đầu của gã trưởng lão này còn chưa kịp khép miệng đã rụng xuống đất.

Nhát đao này cũng thổi lên một hồi kèn lệnh giết chóc, Sở Mặc không hề ngừng lại chút nào, cũng không do dự, trực tiếp truy sát những tu sĩ tổ cảnh thuộc cổ tộc họ Kỷ.

Xong rồi!

Ý nghĩ này nhanh chóng xuất hiện một cách chớp nhoáng trong lòng tất cả các tu sĩ cổ tộc họ Kỷ.

Bọn họ biết, lúc này bản thân thực sự xong đời rồi.

Hối hận không?

Một chút.

Nhưng lúc trước cơ hội như vậy đúng là ngàn năm một thuở mà!

Nếu thực sự có thể giết đại ma vương Sở Mặc, thì cái lợi thực tế mà họ nhận được cũng đủ để từ nay về sau không cần làm gì, nằm không cũng có người ngày ngày mang rất nhiều tài nguyên tu luyện tới!

Đáng tiếc!

Thực sự là quá đáng tiếc rồi!

Những tu sĩ tổ cảnh của cổ tộc họ Kỷ này đã triệt để mất hết mọi ýchí chiến đấu.

Tuy rằng đang chống cự, tuy rằng cũng liều mạng, nhưng thứ như khí thế, tinh thần đã bị Sở Mặc đánh bay hết rồi!

Giết!

Sát cơ lạnh như băng, lan tràn khắp trên dưới cổ tộc họ Kỷ.

Vô số người đang khóc, vô số người oán hận, oán hận những cao tầng trong gia tộc họ, vì sao rõ ràng có thể dùng một phương thức khác để giải quyết... lại cứ muốn đi giết chết Sở Mặc, kết cục lại chọc giận vị sát thần này!

Những tu sĩ trên trời cao bị Sở Mặc giết sạch không còn một mống.

Lúc này, Sở Mặc chỉ nhìn thoáng qua những người bên dưới, sau đó không nói năng gì, trực tiếp rời đi.

Toàn bộ đám đệ tử cổ tộc họ Kỷ vốn đã chuẩn bị xong tinh thần đón nhận cái chết kia đều trợn tròn mắt, bọn họ quả thực không thể tin được, vị ma vương tóc trắng kia thực sự đã đi rồi.

Mỗi người không biết làm sao đứng ngây người ra tại chỗ, mãi đến thật lâu về sau không có bất cứ tai nạn nào phủ xuống đầu bọn họ, thì đám người kia mới trở về thực tại.

Vị ma vương tóc trắng kia thật sự đãđi rồi!

Sống sót sau tai nạn, đây mới thực sự là sống sót sau tai nạn!

Tất cả mọi người ngây ngốc đứng đó, bọn họ không biết là nên hận Sở Mặc vì đã trực tiếp đánh cho cổ tộc họ Kỷ tụt xuống gia tộc hạng hai sau một hồi huyết chiến, hay là cần cảm kích ơn không giết của Sở Mặc nữa.

- Hắn đi thật?

Cho tới giờ vẫn có người còn đang không dám tin.

- Chắc là đi rồi chứ?

Nếu không lâu vậy mà không động đến chúng ta, chẳng nhẽ định dày vò chúng ta sao?

- Đúng vậy, ta cũng cho là vị đại ma vương kia... hẳn đã đi rồi!

- Bí mật lớn nhất của hắn bị chúng ta biết rồi mà hắn không giết người diệt khẩu sao?

Có người nghi ngờ.

- Cái gì mà bí mật lớn nhất?

Có người không hiểu hỏi lại.

- Chính là thái thượng cổ tổ không thuộc mười ba cổ tộc ra tay với hắn thì vẫn gặp nạn ấy!

Lẽ nào các ngươi không thấy vị thái thượng cổ tổ kia tràn trề tự tin lao tới giết đại ma vương, nhưng nháy mắt đó khi ratay liền trực tiếp bị hại sao?

Khi đó, đại ma vương vốn chưa ra tay với y mà?

Có tu sĩ tổ cảnh thấy rõ ràng nói thẳng ra.

Nhưng lại có người cười khổ nói:

- Cái này thì gọi gì là bí mật?

Để điều này truyền đi...khỏi phải bàn, cả lối đi sẽ không còn một tu sĩ tổ cảnh nào dám ra tay với vị đại ma vương này nữa.

Đối với vị đại ma vương này mà nói thì có gì khác nhau sao?

- Đúng vậy... không có thái thượng cổ tổ ngoài mười ba cổ tộc quấy rầy, chỉ khiến hắn đẩy nhanh tốc độ tiêu diệt toàn bộ các cổ tộc màthôi.

Có người khổ sở nói.

- Chuyện này, chúng ta có cần nói ra ngoài không?

Có người hỏi.

-----o0o-----

Chương 2236: Mười một cổ tổ bắt tay (2)

Chương 2236: Mười một cổ tổ bắt tay (2)

Một bộ phận trưởng lão cổ tộc họ Kỷ còn sống nhìn nhau, sau đó cùng lắc đầu:

- Ngu gì?

Chuyện như vậy sao nói ra ngoài được?

Nói ra làm gì?

Toàn bộ cổ tộc họ Kỷ chúng ta bây giờ không có một thái thượng cổ tổ nào.

Nói chuyện này ra rồi, thì thái thượng cổ tổ của cả mười ba cổ tộc đều cảm thấy bất an.

Ai còn dám đi tìm đại ma chịu chết nữa?

Bọn họkhông chết, tương lai khi thế giới lối đi an bình trở lại, các loại đại ma vương về nhà rồi, chúng ta phải làm sao bây giờ?

Những gia tộc còn thái thượng cổ tổ sẽ bỏ qua cho chúng ta sao?

Một vài người muốn đem tin tức này truyền ra ngoài đều trợn tròn mắt, ngẫm lại cũng thấy đúng thật.

- Ngậm miệng!

Ngậm miệng!

Chuyện này phải bảo mật nghiêm ngặt, nếu ai dám nói ra, thì đó chính là kẻ phản bội cả cổ tộc họ Kỷ!

Đến lúc đó chẳng những sẽ bị trục xuất khỏi gia tộc, mà còn phải chịu gia pháp!

Hết thảy người thân kẻ đó đừng hòng thoát!

Có trưởng lão cổ tộc họ Kỷ trực tiếp hạ lệnh.

- Đúng, ngậm miệng, ngậm miệng!

Rất nhanh, phía cổ tộc họ Kỷ đi đến thống nhất.

......

Lúc này, Sở Mặc đã rời lãnh thổ quốc gia của cổ tộc họ Kỷ, hắn đi tới hướng xa hơn về phía Tây.

Hắn cần tìm nơi chữa thương.

Thực ra nơi an toàn nhất phải là trở lại bên vương tộc họ Sở.

NhưngSở Mặc vẫn muốn rèn luyện chính mình.

Hắn biết, giải quyết những cổ tộc này xong, kẻ địch mà tương lai hắn phải đối mặt còn mạnh hơn nhiều!

Chỉ có đi qua những cuộc chiến sinh tử căng thẳng cao độ thế này, cảnh giới của hắn mới có thể tăng lên trên diện rộng trong thời gian ngắn!

Hắn muốn bước vào cảnh giới thái thượng, muốn trở thành kẻ mạnh hơn!

Chỉ có như vậy, hắn mới càng thêm vững tin để đối mặt với mọikhiêu chiến.

Tuy là bên cổ tộc họ Kỷ đã hạ lệnh ngậm miệng, nhưng ba cổ tộc họ Vân, họ Dương, họ Sở bên này lại đã biết chuyện Công Tôn Chỉ gặp nạn rồi!

Bởi vì họ đã đặt một món pháp khi theo dõi trên người Công Tôn Chỉ, và cũng đã được Công Tôn Chỉ gật đầu.

Món pháp khí kia sẽ tự động truyền tin tức về cho thái thượng cổ tổ của ba cổ tộc này nếu Công Tôn Chỉ gặp nạn.

Cho nên, trong nháy mắt khi Công Tôn Chỉ ngã xuống, mười một gã thái thượng cổ tổ của cổ tộc họ Dương, họ Vân cùng họ Sở đều biết tất cả rồi!

Lúc này pháp thân của họ toàn bộ tụ về một chỗ.

Hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không thể tin được đây là sự thực.

- Phật Đà vô lượng... vậy mà còn ra tay với cả người ngoài mười ba cổ tộc?

- Lúc trước không phải Hứa Thiên Tiếu đạo hữu đã truyền tin tức hai vị kia sẽ không ra tay với thái thượng cổ tổ nằm ngoài mười ba cổtộc ra hay sao?

- Hiển nhiên điều này... lúc đó chỉ là một tin tức giả, hiện giờ mới là thật.

Chẳng qua bị làm giả thôi.

- Ý của ngươi là, Sở Mặc cùng hai vị kia, cố ý bày cái bẫy này ra?

- Các ngươi thấy sao?

Ta thì cảm thấy là như vậy.

Nếu không, không còn cách nào khác để giải thích chuyện ấy.

Hứa Thiên Tiếu đạo hữu có qua lại với ta, y không phải loại âm hiểm thế này, đến cảnh giới như chúng ta hẳn rất rõ ràng rồi, nói dối như cuội kiểu đó thì sẽ phải gánh nhân quả lớn nhường nào chứ.

- Đúng vậy... thế bây giờ chúng ta phải làm gì?

Lẽ nào cứ chờ chết như vậy sao?

Có thái thượng cổ tổ tỏ vẻ oán hận:

- Ta không rõ vì sao hai vị kia lại muốn ra tay với chúng ta?

Nếu bọn họ thật sự muốn tiêu diệt chúng ta, sợ rằng đã ra tay từ bao nhiêu kỷ nguyên trước rồi.

Hơn nữa... họ còn có nhiều cơ hội tốt hơn.

Vì sao phải là hiện tại?

- Chuyện như vậy không có gì là khó hiểu cả.

Những thái thượng cổ tổ như chúng ta đã trở thành gánh nặng cực lớn cho thế giới này rồi.

Có người thở dài nói.

- Lẽ nào hai người bọn họ không phải gánh nặng sao?

Cảnh giới như họ cần tài nguyên hơn chúng ta nhiều!

Có người tức giận vô cùng.

- Vậy thì sao?

Tài nghệ của chúng ta không bằng người ta.

Mặc dù là tu sĩ cảnh giới thái thượng, nhưng chung quy lại không phải mạnh nhất trên đời này.

- Các ngươi có cảm ứng được dường như sáu thái thượng cổ tổ của gia tộc cổ thần lúc trước đã ra tay với kết giới hay không.

Hay là chúng ta cũng làm như vậy?

Có người đề nghị.

Tuy nhiên đề nghị này đã bị gạt bỏ thẳng thừng.

Bởi vì bọn họ biết hai vị kia sẽ không cho phép chuyện đó lặp đi lặp lại nhiều lần, nếu họ thực sự làm vậy, thì kết quả sẽ chỉ càng hỏng bét hơn mà thôi!

- Chúng ta cũng không thể cứ chờ chết ở đây như vậy được?

Một thái thượng cổ tổ họ Sở cắn răng nói:

- Cùng lắm thì mười một thái thượng cổ tổ chúng ta cũng học bốn cổ tổ họ Kỷ, trực tiếp phong ấn thực lực đến cảnh giới tổ cảnh tối cao, mười một chọi một, ta không tin hắn còn có thể chịu đựng được!

- Đây cũng là một cách, chỉ sợ như vậy thì hai vị kia vẫn sẽ ra tay thôi.

Lẽ nào tới hôm nay mà các ngươi cũng chưa rõ sao?

Hai vị kia không chỉ muốn mượn tay Sở Mặc diệt trừ chúng ta, mà cũng đang bảo vệ lấy hắn nữa.

Một gã cổ tổ thuộc cổ tộc họ Sở hơi đau khổ nói.

- Dù sao cũng còn hơn là chờ chết!

Chân thân của ta cứ đến đây luôn đã!

- Ta cũng vậy!

- Ta cũng vậy!

- Cứ quyết định như vậy đi!

Một đám thái thượng cổ tổ gần như đã bị ép cho phát điên trực tiếp quyết định.

Hết thảy bản tôn của các cổ tổ đều lập tức tới nơi gần nhất là lãnh địa cổ tộc họ Vân, họ muốn chờ Sở Mặc ở đây, quyết một trận tử chiến với Sở Mặc!

Tuy nhiên trong quá trình này, cổ tộc họ Dương, họ Vân và họ Sở cũng cùng làm ra một quyết định vô cùng anh minh.

Mỗi bọn họ đều đem hai phần ba tài sản gia tộc dâng cho Liên minh Tinh Anh, đồng thờibảo đảm đi bảo đảm lại tuyệt đối sẽ không phạm phải lỗi như cổ tộc họ Kỷ.

Mặc dù lúc trước Sở Mặc không ra tay tàn sát trên lãnh địa quốc gia cổ tộc họ Kỷ, nhưng dù sao vẫn là người bên cổ tộc họ Kỷ bội bạc trước.

Thứ này cũng tương đương với việc phải nợ Sở Mặc một nhân quả to lớn.

Nói không chừng lúc nào đó vị ma vương tóc trắng kia buồn bực, lại đi giết hết một loạt. cổ tộc họ Kỷ nhất định là khổ không nói nổi.

Cả thế giới lối đi cuồn cuộn sóng ngầm.

Chiến tranh với sinh linh vùng tối còn đang, nhưng tốc độ hủy diệtmười ba cổ tộc cũng khiến mọi người rùng mình.

Mới qua bao nhiêu năm chứ?

Cổ tộc Đông Phương bị diệt, cổ tộc họ Triệu bị diệt, gia tộc cổ thần tổn hao nguyên khí nặng nề, tuy không bị diệt, nhưng cũng đã khác xưa.

Cổ tộc họ Kỷ cũng trở thành gia tộc hạng hai, dựa theo lộ trình của Sở Mặc, thì kẻ xui xẻo tiếp theo về cơ bản sẽ là cổ tộc họ Dương, họ Vân và họ Sở.

-----o0o-----

Chương 2237: Thanh niên kích động (1)

Chương 2237: Thanh niên kích động (1)

Đã không có thái thượng cổ tổ trấn áp, nhất định chẳng bao lâu nữa những cổ tộc này sẽ gặp trắc trở.

Trong lối đi, số lượng thái thượng cổ tổ nằm ngoài mười ba cổ tộc thực ra cũng không ít.

Chỉ là không tập trung nhiều như mười ba cổ tộc mà thôi.

Nói vậy thì, số ít cổ tộc cỡ trung sẽ có một thái thượng cổ tổ bảo vệ.

Số lượng những thái thượng cổ tổ này cộng lại chí ít phải có đến ba chục năm chục vị!

Ở tương lai không xa, toàn bộ những người này sẽ trở thành ác mộng của mười ba cổ tộc.

Khi đó, nhất định bọn họ sẽ... càng khó chơi hơn ma vương Sở Mặc.

Cho nên, bây giờ bầu không khí trong cả lối đi đang vô cùng căng thẳng.

Thời gian trôi qua, thái thượng cổ tổ của mười ba cổ tộc này cũng đều đã nhận ra điều gì đó.

Hứa Thiên Tiếu gặp nạn rồi, Tinh Thần đạo quân, Huyền Tôn cổ tổ, Bạch Linh cổ tổ mất tích, rồi Công Tôn Chỉ... cũng đứt liên lạc.

Mặc dù người biết tin tức về họ không nhiều, nhưng cũng không phải không có.

Cho nên, đã bắt đầu có vài suy đoán truyền ra.

- Nếu Thái thượng cổ tổ của mười ba cổ tộc ra tay với Sở Mặc, tám chín mươi phần trăm cũng sẽ gặp nạn!

Suy đoán này nhanh chóng lan rộng trong thế giới Thông đạo?

Sau đó rốt cục có một chút tin tức từ cổ tộc Kỷ thị, gia tộc Cổ Thần và gia tộc Vân thị, cổ tộc Dương thị và cổ tộc Sở thị truyền tới.

- Công Tôn Tài tới từ cổ tộc Vân thị, cổ tộc Dương thị và cổ tộc Sở thị đồng thời mời Cổ tổ Thái thượng tới, nhưng bây giờ hắn đã thất bại, có chứng cứ xác thực cho thấy hắn đã hoàn toàn thất bại.

Tin tức này truyền tới từ bên cổ tộc Vân thị.

Tiếp đó, cổ tộc Dương thị và cổ tộc Sở thị cũng có người đồn thế.

- Gia tộc Cổ Thần đã từng liên hợp với cổ tộc Dạ thị, cổ tộc Hồng thị và cổ tộc Nhạc thị chỉ mời duy nhất ba vị cổ tổ Thái thượng.

Bọn họ theo thứ tự là Tinh Thần đạo quân, Cổ tổ Huyền tôn, cổ tổ Bạch Linh.

Có người thậm chí đã từng gặp ba vị Cổ tổ này xuất hiện ở vùng đất của gia tộc Cổ Thần.

Chỉ có điều sau đó bọn họ đều mất tích.

Tiếp đó đại ma vương Sở Mặc xuất hiện trên lãnh thổ của gia tộc Cổ Thần, một mình hạ gục cả sáu tên Cổ tổ Thái thượng gia tộc Cổ Thần.

Sau đó thế như chẻ tre đánh tới cổ tộc Kỷ thị.

Còn như kết quả của Tinh Thần đạo quân, Huyền Tôn Cổ tổ cùng Bạch Linh Cổ tổ cũng không ai biết được.

Tin tức này truyền tới từ bên trong gia tộc Cổ Thần.

Cổ tộc Hồng thị và cổ tộc Nhạc thị cùng với cổ tộc Dạ thị cũng có tin tương tự truyền tới.

Có một số việc không phải muốn khống chế là có thể khống chế được.

Sẽ có vài người còn có lương tâm, sẽ có vài người cảm thấy không thể hãm hại những Cổ tổ Thái thượng đó.

Góc độ mà mỗi người nhìn nhận đều không giống nhau.

Cho nên chuyện này làm cho vô số người trong 13 cổ tộc không nhịn được mà giơ chân chửi thề.

Bọn họ ở đó mắng những cấp cao của 13 cổ tộc quá gian manh, quả thực quá khốn mạt!

Chuyện như thế từ khi bắt đầu không nên nói ra, không nói... không phải đã bẫy được người rồi sao?

Nhóm Cổ tổ Thái thượng của 13 cổ tộc trong lòng đều nhịn một hơi, đồng thời bọn họ cũng đều nghĩ đến một vấn đề.

Đó là: Vì sao bọn họ cũng bị quyền lợi của 13 cổ tộc mê hoặc?

Vì sao không thể chờ sau khi Sở Mặc hoàn toàn đánh đổ 13 cổ tộc rồi bọn họ sẽ đứng ra "sửa mái nhà"?

Đúng vậy, bọn họ hoàn toàn có thể chờ mà.

Sau khi tin tức này truyền ra thì có vô số người của 13 cổ tộc đangphân tích đủ kiểu.

Trong những phân tích đó đều vạch trần dụng tâm hiểm ác của 13 cổ tộc.

Đồng thời cũng cho đám Cổ tổ Thái thượng của 13 cổ tộc có vô số lựa chọn trong tương lai.

Ngược lại, chỉ cần bọn họ không ra tay, trong tương lai nhất định là thiên hạ của bọn họ!

Mười ba cổ tộc cuối cùng sẽ trở thành lịch sử.

Chúa tể thế giới Thông đạo đã vô số năm tháng cũng sẽ hóa thành một đóa bọt sóng trong dòng sông thời gian.

Đến cuối cùng bị hồng thủy mang di, thậm chí cái bóng cũng chẳng còn.

Đấy chính là kết cục của họ.

Vì vậy, nhóm Cổ tổ Thái thượng rất nhanh sẽ trở thành chúa tể mới của 13 cổ tộc... có lý do gì mà phải ra tay?

Mọi người xác định tin tức này rồi loan đi khắp nơi, sau đó đủ loại tin tức truyền như bay trong mỗi một ngóc ngách trong thế giới Thông đạo.

Đến cuối cùng, ngay cả tu sĩ bình thường nhất cũng biết mấy tin tức đó.

Những người xuất thân từ 13 cổ tộc bắt đầu một lòng chiến đấu với sinh linh Hôi Địa.

Đây là một việc lớn, bởi cả thế giới Thông đạo sẽ nhanh chóng trở thành của họ!

Bọn họ không muốn lãnh thổ quốc gia mình bị phá hoại quá nghiêm trọng.

Đồng thời cũng muốn làm cho hình tượng bản thân tăng lên.

Dù sao muốn làm chúa tể thế giới này cũng không thể không có ý thức trách nhiệm được!

Vào thời điểm này, ngay cả Liên Minh Tinh Anh đương như mặt trời ban trưa, hào quang cũng bị bọn họ lấn át.

Chỉ có điều Liên Minh Tinh Anh không hề huyên náo gì cả.

Giữa họ và Sở Mặc giống như hai đường thẳng.

Nếu như lúc này, đám Cổ tổ Thái thượng của 13 cổ tộc đang vui vẻ mà có thể tĩnh tâm suy nghĩ kỹthì sẽ phát hiện ra.

Sở Mặc chủ động tấn công Cổ Tổ Thái thượng của 13 cổ tộc, nhìn kiểu đó rõ ràng là muốn lần lượt đẩy từng tên Cổ tổ Thái thượng của 13 cổ tộc xuống khỏi thần đàn.

Còn việc của Liên Minh Tinh Anh cũng là chuyên tâm chiến đấu với sinh linh Hôi Địa, không ngừng rèn luyện chiến lực quân đoàn, không ngừng tăng danh tiếng và hình tượng của mình.

Sau khi 13 cổ tộc sụp đổ, thực lực của Liên Minh Tinh Anh sẽ bành trướng.

Nhưng bọn họ rất biết điều, mỗi cấp cao trong liên Minh Tinh Anh đều khá khiêm tốn, thậm chí hy vọng người khác có thể không tập trungánh mắt vào bọn họ.

Trong tình hình này, toàn bộ Liên Minh Tinh Anh nhìn qua đều im hơi lặng tiếng.

Nhưng trên thực tế, thực lực và gốc gác của bọn họ đã lớn mạnh đến mức khó tưởng.

Ngoại trừ Cổ tổ Thái thượng ra, Liên Minh Tinh Anh hôm nay cho dù là tài lực hay nhân lực đều đã sớm trở thành con quái vật chân chính.

Cho dù cổ tộc nào, nếu như

không tính tới Thái thượng lão tổ thì ở trước mặt Liên Minh Tinh Anh đều sẽ bị đàn áp không kịp thở dốc.

Nhưng bọn họ khiêm tốn lại phân tán, thoạt nhìn chẳng chút uy hiếp.

Cộng thêm quy tắc của Sở Sở lập ra, cố gắng tuyên truyền xuống phía dưới, thế giới Thông đạo nhanh chóng truyền ra một vài tin tức.

- Liên Minh Tinh Anh chẳng qua là chỗ lánh nạn của con cháu 13 cổ tộc không có nhà để về thôi, chỉ là một tổ chức vô cùng rời rạc.

Thật ra một chút uy hiếp cũng chẳng có, mỗi một Cổ tổ Thái thượng đều có thể dễ dàng trấn áp được họ.

-----o0o-----

Chương 2238: Thanh niên kích động (2)

Chương 2238: Thanh niên kích động (2)

- Liên Minh Tinh Anh không đáng sợ, bọn họ chỉ là một đám thanh niên thích thể hiện, chẳng chút căn cơ nào.

Tài lực không tệ, nhưng thứ như tài lực thì có thể đại biểu cho cái gì?

Không gì cả!

Bây giờ thế giới Thông đạo chỉ có Cổ tổ Thái thượng mới là Chúa tể chân chính.Đừng có tâng bốc Liên Minh Tinh Anh nữa, cậu xem, cả liên minh bọn họ chẳng có ai là Cổ tổ Thái thượng... thế lực mới nổi đó hoàn toàn không cần lo lắng, không cần để ở trong lòng.

- Cậu nói vương tộc Sở thị hả?

Càng không được.

Chỗ như vương tộc Sở thị đều là sinh linh trước đây có tên trên Phong Thần bảng đầu quân vào, một đám đáng thương Tổ cảnh mà thôi.

Sở công tử?

Mặc công tử?

Ha ha, đại ma vương Sở Mặc kia là thế nào mà tới, chẳng nhẽ trong lòng các người không biết rõ à?

Đừng nói nữa, ta cười sắp không chịu nổi rồi.

Cái gì mà Đại ma vương Sở Mặc?

Nếu như không có hai đại thần đang giúp hắn, hắn làm gì mà là đại ma vương được...

Sẽ bị người ta đè chết trong nháy mắt.

Có thể không ai động vào hắn, nhưng hắnmuốn thành lập một thế lực không thua gì 13 cổ tộc thì chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày đâu.

Đám Sở Sở đang cố gắng ém đi sức ảnh hưởng và lực uy hiếp của Liên Minh Tinh Anh, cũng nhân tiện giúp Sở Mặc một phen.

Nhìn thì giống đang tự bôi đen nhưng trên thực tế cũng đang giúp Sở Mặc.

Đồng thời ám chỉ cả thế giới Thông đạo, những người đang lục đục hành động: Các người có thể ra tay đó!

Các ngươi hành động đi!

Không muốn đợi thêm thì thế giới Thông đạo... là của các người!

Bây giờ cũng đã có mấy cổ tộc đang ở trạng thái tàn phế.

Ngoại trừ cổ tộc Đông Phương, rất nhiều người kiêng kỵ Sở Mặc nên không ra tayra thì trên lãnh thổ Cổ tộc Triệu thị, cổ tộc Cổ Thần, cổ tộc Kỷ thị đều đã bắt đầu xuất hiện bóng dáng của mấy tu sĩ gia tộc kia.

Đây cũng không phải giai đoạn thăm dò, đã vào giai đoạn xâm lấn rồi.

Có thể tưởng được, một khi kết thúc toàn diện chiến đấu với sinh linh Hôi Địa thì trong thế giới Thông đạo sẽ xảy ra trận đại chiến lớn liên tiếp.

Tất cả những chuyện râu ria đó đều không liên quan gì đến Sở Mặc.

Sở Mặc đang ở lãnh thổ của cổ tộc Kỷ thị tìm một chỗ nghỉ ngơi khoảng một năm.

Sau khi khôi phục 7, 8 phần vết thương trên người, sau đó hắn bắt đầu vận Phong thủy thần thông, suy diễn.

Hắn nghĩ tới có nhiều vết xe đổ như thế, mấy cổ tộc Dương thị, Vân thị và Sở thị chắc sẽ không giống mấy cổ tộc lúc trước: Thái thượng Cổ Tổ ngồi đợi hắn đến, sau đó sẽ khai chiến với hắn.

Nói không chừng, hiện tại Cổ tổ Thái thượng của 3 cổ tộc đó đã sớm liên hợp lại rồi.

Nói vậy, cho dù Vô Lượng Phật Đà ra tay, mình muốn hoàn toàn giết hết họ thì cũng không dễ lắm.

Nếu như mấy Cổ tổ của cổ tộc Kỷ thị có tu vi mạnh mẽ, 11 người đấu với mình hắn... thì hắn cũng rất khó màđấu lại.

Cho nên, Sở Mặc muốn suy diễn một lần trước.

Đến giờ, Sở Mặc đã ở cảnh giới này lại sử dụng Phong thủy thần thông đã hoàn toàn khác trước.

So với uy lực trong quá khứ thì cao lên nhiều.

Uy lực khác nhau, tầm mắt được nhiên cũng khác, lòng dạ càng khác hơn.

Cho nên, Sở Mặc chỉ thoáng dùng phong thuỷ thần thông suy diễn một lần đã ra một kết quả không quá lạc quan.

Bên kia, 11 tên Cổ tổ Thái thượng của 3 cổ tộc đang tụm lại với nhau.

Nhìn qua như đang đợi hắn đến vậy.

Lúc Sở Mặc suy diễn, bên kia 11 tên Cổ tổ Thái thượng trong lòng cũng đồng thời cảm ứng được, mở mắt ra, sau đó nhìn về phía cổ tộc Kỷ thị.

Bởi vì hôm nay chuyện đó đã liên quan tới họ, cho nên bọn họ đều cảm giác được chút gì đó.

- Hắn sẽ đến chứ?

Một tên Cổ tổ của cổ tộc Vân thị hỏi.

- Sẽ!

Một tên cổ tổ cổ tộc Dương thị từ tốn nói:

- Người này tuổi quá trẻ.

Mọi người đều gật đầu.

Tuổi còn trẻ, nghĩa là tinh- khí- thần đều dồi dào, huyết khí cũng tràn trề, sẽ không chịu nổi một kích.

Đối mặt với khiêu chiến ác ý nhất định muốn xông lên.

Đấy chính là "thanh niên"!

Nhìn từ tuổi tác, Sở Mặc đương nhiên không phải tuổi còn trẻ, nhưng ở giới tu hành, tuổi tác như Sở Mặc quả thực là cực trẻ.

- Đúng vậy, hắn nhất định sẽ tới!

Một Cổ tổ Thái thượng của cổ tộc Sở thị cười nhạt, nói:

- Tuy cùng họ nhưng bây giờ ta đã không thể chờ mà muốn giết hắn rồi.

- Ta cũng vậy.

Một tên Cổ tổ của cổ tộc Vân thị nói.

Chỉ có điều làm 11 cổ tổ Thái thượng cảm thấy kỳ quái là bọn họ mặc dù đã cảm ứng được tâm linh rung động, nhưng cũng không thấy Sở Mặc tới.

Sở Mặc đi.

Thanh niên kích động?

Chó má!

Sở Mặc là người xuất thân từ Nhân giới mà lên, cả một đường trải qua bao nhiêu phong ba bão táp!

Đừng thấy tuổi thọ của người phàm trên thế gian ngắn ngủi, chắc khoảng vài thập niên nhưng trí tuệ của bọn họ so với những lão yêu quái sống mấy ngàn, mấy vạn năm, thậm chí vài chục vạn năm không hề ít hơn!

Sinh mệnh ngắn ngủi, cho nên, tư tưởng của bọn họ phải phong phú hơn.

Xuất thân như thế, lúc Sở Mặc mười mấy tuổi cũng không còn sự xúc động như vậy nữa.

Một đám Cổ tổ cảnh giới Thái thượng đang đau khổ chờ ở đó, giống một đám ngu si đau khổ hóng "đại gia" Sở Mặc tới chơi.

Cơ mà lúc bọn họ nhận được tin của "đại gia" Sở Mặc đã là mấy tháng sau rồi...

Cổ tộc Dạ thị.

Đây là một cổ tộc rất thần bí.

Mặc dù trong 13 cổ tộc bọn họ cũng vẫn duy trì tác phong khiêm tốn.

Tựa như dòng họ của bọn họ vậy.

Dạ, thuộc về sự u tối, thâm trầm. (ám dạ)

Đệ tử của cổ tộc Dạ thị rất ít được biết đến khi hành tẩu trên thế gian.

Cả thế giới Thông đạo, cổ tộc mà bên ngoài không hiểu rõ nhất chính là cổ tộc Dạ thị.

Bốn Cổ tổ Thái thượng của cổ tộc Dạ thị đều là những lão già đã sống những năm tháng vô tận.

Bọn chúng vô cùng giảo hoạt.

Từ lúc 6 Cổ tổ Thái thượng của gia tộc Cổ Thần bị tiêu diệt, bốn tênCổ tổ Thái thượng của gia tộc liền biết vận mạng của họ hầu như không thể nào thay đổi được.

Bởi vì có chuyện từ trăm vạn năm trước, cho nên Sở Mặc tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho họ.

Nhưng bọn họ không muốn chết!

Cổ tộc Dạ Thị tuy khiêm tốn, nhưng trên thực tế, bọn họ cũng không khác với 12 cổ tộc còn lại là bao.

Khiêm tốn chỉ là tác phong của bọn họ, không có nghĩa gì khác.

Cho nên, bốn tên Cổ tổ Thái thượng của cổ tộc Dạ thị nghĩ ra mộtchủ ý rất kỳ lạ.

Bọn họ trực tiếp lên đường, đi Thương Cổ Thành.

-----o0o-----

Chương 2239: Tính toán của bốn tên Cổ tổ (1)

Chương 2239: Tính toán của bốn tên Cổ tổ (1)

Khi Sở Mặc nhận được tin tức của Sở Sở cùng Cổ Băng Băng truyền tới cũng hơi ngơ.

Hắn không nghĩ tới, đường đường là bốn Cổ tổ Thái thượng lại biết chạy tới Liên Minh Tinh Anh, sau đó quỳ xuống dập đầu với Cổ Băng Băng cùng Sở Sở, xin cho bọn họ một con đường sống!

Thế gian này thật là cái gì kỳ lạ đều có cả!

Sở Mặc hoàn toàn không nghĩ tới Cổ tổ đã từng là chúa tể cả Thôngđạo trong những năm tháng vô tận lại có thể không để ý đến thân phận, không để ý tới mặt mũi, thậm chí ngay cả tôn nghiêm cũng không cần!

Hắn rất muốn biết, những người đó rốt cuộc là làm sao lại phải quỳ xuống dập đầu với Sở Sở và Cổ Băng Băng?

Trên thực tế, cổ tộc khiêm tốn này trăm vạn năm trước lúc hạ thủ với vương tộc Sở thị chỉ có hai tên Cổ tổ Thái thượng đi thôi.

Hai tên Cổ tổ Thái thượng, dựa theo nội dung mà lão bộc ghi lại cho Sở Mặc thì cũng không đặc biệt giết chóc một cách quá đáng.

Đương nhiên, giết chóc vẫn phải có.

Sở thị vương tộc khoảng chừng có mấy trăm tòa thành hủy trong tay của hai tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Dạ thị.

Trên ghi chép, lão bộc còn cố ý nói rõ, hai tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Dạ thị coi như vô cùng nhân từ so với đám Cổ tổ Thái thượng của 12 cổ tộc khác.

Nhân từ sao?

Bọn họ cũng đánh chết hàng tỉ sinh linh trong Vương tộc Sở thị.

Nhưng bất cứ chuyện gì, chỉ cần có đối lập, thì sẽ sinh ra đấu tranh.

Hai tên Cổ tổ máu tươi nhuốm đầy tay, nhưng không quá đáng lắm.

Chí ít, so với những người khác, bọn họ coi như tốt hơn chút.

Chỉ có điều như vậy thôi sao?

Sở Mặc đương nhiên không đồng ý.

Hắn truyền lời cho Cổ Băng Băng, muốn hai gã cổ tổ của cổ tộc Dạ thị trăm vạn năm trước từng tham dự vào việc đánh giết Vương tộc Sở thị về nhận cái chết, hai người khác hắn có thể không truy cứu, nhưng phải ở lại Liên Minh Tinh Anh, đàng hoàng phục vụ.

Đúng vậy, chính là làm tay chân!

Muốn thân phận địa vị cao như trước, được người ta gọi là Cổ tổ, trở thành Chúa tể của thế giới Thông đạo, điều đó đừng có mơ.

Không thể nào có nữa.

Tin này của Sở Mặc rất nhanh đã nhận được hồi đáp.

Bên kia lại...

đồng ý!

Sau đó, hai tên Cổ tổ cổ tộc Dạ thị từng tham gia đánh giết vương tộc Sở thị trở về gấp.

Chuyện đầu tiên khi gặp mặt không phải là đấu với Sở Mặc, mà là cảm ơn.

Cảm tạ Sở Mặc tha cho hai Cổ tổ khác của bọn họ, cảm ơn Sở Mặc khoan hồng độ lượng!

Sau đó, hai tên Cổ tổ Thái thượng của cổ tộc Dạ thị không hề ra tay gì với Sở Mặc mà tự kết liễu, chẳng những cắt cổ mà còn tự hóa đạo nữa.

Đây là chuyện lần đầu tiên Sở Mặc gặp phải từ trước tới giờ.

Hắn cũng không ngăn cản.

Hắn nhìn ra được, hai gã Cổ tổ Thái thượng của cổ tộc Dạ thị sau khi hoàn toàn tuyệt vọng với hắn rốt cục cũng có tâm sám hối với chuyệnnăm đó.

Đồng thời với tự kết thúc, chỗ lợi ích nhất chính là không cần chịu sự đau khổ khi Nguyên Thần bị hành hạ.

Hai bề đều là chết, không bằng chết thống khoái một chút!

Không có gì không cam lòng, trước bọn họ có thể sẽ cảm thấy Sở Mặc vận may quá tốt, nhận được sự chống đỡ của Thái Thượng Vô Cực và Vô Lượng Phật Đà.

Nhưng bây giờ, ở Liên Minh Tinh Anh rồi, bọn họ sẽ không nghĩ như thế nữa.

Liên Minh Tinh Anh, Cổ Băng Băng, giọng nói lúc nhắc tới Sở Mặc chỉ có vẻ sùng bái.

Giữa bọn họ cơ bản không phải giao hảo đơn giản.

Còn nữa, bọn họ cũng nhìn thấy Sở Sở, Sở Sở lấy mặt thật gặp bọn họ.

Một khắc gặp Sở Sở, bọn họ chẳng còn thiết gì nữa.

Giữa Liên Minh Tinh Anh cùng Sở thị vương tộc cơ bản là một nhà.

Một mình Sở Mặc, một mình một đao cũng đủ khuấy đảo thế giới Thông đạo tới long trời lở đất.

Hơn nữa Liên Minh Tinh Anh là một thế lực kinh khủng như thế, cả Thông đạo ai có thể là đối thủ của họ?

Những gia tộc đang rục rịch hành động?

Thế lực?

Đám Thái thượng lão tổ tự cho là đúng?

Quả thực cười chết người.

Cho nên, chuyện cho tới bây giờ bọn họ đành nhận mệnh.

Không làm kinh động bất kỳ ai, mấy tin tức đó hoàn toàn bảo mật, không có bất kỳ người nào biết được.

Cho nên, khi Sở Mặc xuất hiện ở lãnh thổ cổ tộc Nhạc thị, toàn bộ cổ tộc Nhạc thị đều bị làm cho choáng váng.

- Hắn không phải đang ở cổ tộc Dương thị sao?

- Hoặc là cũng có thể ở cổ tộc Vân thị?

- Lúc đó chẳng phải ở cổ tộc Sở thị à?

- Làm sao lại xuất hiện ở chỗ chúng ta?

Là sao nhỉ?

Sao hắn không ra bài theo lẽ thường chứ?

Trên dưới cả cổ tộc Nhạc thị đều muốn điên lên, đi chết còn nhẹ nhõm hơn.

Còn bốn tên Cổ tổ Thái thượng cũng đều bối rối.

Bọn họ trước đã thương lượng xong với cổ tộc Hồng thị, đến lúc đó hợp binh lại với nhau, tám Cổ tổ cùng nhau đấu với Sở Mặc.

Bọn họ không liên lạc được với cổ tộc Dạ thị, hơn nữa từ lâu trướcđây đến giờ, giữa họ không hề qua lại, cũng không liên hệ.

Ai cũng không nghĩ tới Sở Mặc lại tới lúc này.

Muốn đi liên hệ với bốn tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Hồng thị đã không còn kịp rồi.

Bốn tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Nhạc thị chỉ đành kiên trì nhào tới.

Mỗi người phát huy hết cảnh giới của mình, muốn học cổ tộc Kỷ thị lúc trước, đánh một trận với Sở Mặc.

Một tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Nhạc thị thậm chí còn nói với Sở Mặc:

- Nghe nói năng lực cận chiến của ngươi rất mạnh?

Thanh niên à, ngươi có gan không dùng vũ khí đấu với bọn ta một trận không hả?

Không biết xấu hổ đến thế, đúng là đã đạt tới cảnh giới nhất định rồi.

Mỗi người một vẻ, kỳ lạ cỡ nào cũng thấy được.

Sở Mặc nhịn không được cười rộ lên:

- Có muốn ta tự trói một tay đánh với các người không?

- Nếu như ngươi dám thì... chúng ta cũng dám đồng ý!

Tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Nhạc thị vẻ mặt thành thật, nói.

- Cút!

Sở Mặc gầm lên một tiếng tức giận cuồn cuộn như sấm rền.

Thí Thiên chợt xuất hiện trong tay hắn, giơ tay lên chém ra một đao, chém thẳng về phía tên Cổ tổ cổ tộc Nhạc thị.

Một đao này của hắn đã nằm trong dự liệu của đối phương.

Nhưng tên Cổ tổ cổ tộc Nhạc thị vẫn phản ứng chậm.

Cảnh giới của gã, gã còn cho là mình đã tới cảnh giới Thái thượng, nhất thời cơ bản không kịp phản ứng.

Thời khắc mấu chốt, gã lại lăn lộn trong không trung như một con lật đât... hơn nửa người miễn cưỡng tránh được một đao của Sở Mặc.

- ...

Sở Mặc tức đến mức đen mặt.

Mặc dù đây là trong hư không, cho dù con lật đật ngả nghiêng đủ hướng cũng sẽ không nhiễm chút bụi nào trên người.

Nhưng đối với một cao thủ cảnh giới Thái thượng thì động tác đó quả thực... quá bổ mắt rồi.

-----o0o-----

Chương 2240: Tính toán của bốn tên Cổ tổ (2)

Chương 2240: Tính toán của bốn tên Cổ tổ (2)

Phụp!

Một đao của Sở mặc chém luôn lên mắt cá chân của tên Cổ tổ Thái thượng, chặt đứt chân của gã ta.

Tên Cổ tổ Thái thượng gào thảm thiết.

- Đau chết mất!

Trong nháy mắt, từ miệng vết thương sinh ra một bàn chân mới tinh.

Mắt Sở Mặc khẽ híp lại.

Năng lực tái sinh của đối phương lại mạnh như vậy.

Lấy một đao ẩn chứa sát đạo đó của hắn, cho dù là cao thủ cảnh giới Thái thượng nhất thời cũng không thể sinh ra tứ chi mới được.

Lúc này, công kích của ba người khác cũng đã tới.

Sở Mặc đánh luôn cùng bốn người này.

Ghi chép của lão bộc đã từng nói, bốn tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Nhạc thị đều có tham dự vào trận giết chóc nhằm vào Vương tộc Sở thị năm đó.

Trong cuộc thảm sát, bốn tên Cổ tổ Thái thượng của cổ tộc Nhạc thị đều máu tươi đầy tay, giết vô số đệ tử của Vương tộc.

Cho nên, Sở Mặc đối với bốn người này, một người cũng không buông tha.

Chỉ có điều trong quá trình chiến đấu, Sở Mặc lại phát hiện công pháp tu luyện của cổ tộc Nhạc thị khá mạnh mẽ.

Năng lực tái sinh của họ đều mạnh đến mức khiến người ta không thể tin nổi.

Trước hắn không phải là không chặt đứt tứ chi của tên Cổ tổ Thái thượng nào.

Lấy sát đạo vô cùng của Thí Thiên, tên Cổ tổ Thái thượng này cho dù có thể sinh ra tứ chi mới cũng cần một chút thời gian.

Nhưng bốn tên Cổ tổ Thái thượng của cổ tổ Nhạc thị sinh ra tứ chi mới chỉ trong một khoảnh khắc.

Hơn nữa một khi sinh ra tứ chi mới thì có thể tham gia chiến đấu, nhìn qua hình như không chút ảnh hưởng.

Mấu chốt nhất là, bọn họ cũng sẽ không vì vậy mà tổn hao quá nhiều đạo pháp!

Hơn nữa bốn tên Cổ tổ Thái thượng tu luyện một bộ thuật hợp kế.

Thuật hợp kế của cảnh giới Thái thượng.

Điều này truyền đi quả thực nghe rợn cả người.

Sở Mặc cũng là lần đầu tiên thấy thủ đoạn đó.

Thật mạnh mẽ không tưởng, cho dù bây giờ hắn đã tăng cảnh giới lên nhiều so với lúc trước ở cổ tộc Kỷ thị, nhưng vẫn nhanh chóng bị thương.

Nếu như đổi lại là trước đây tới cổ tộc Kỷ thị, đối mặt với bốn bọn họ, Sở Mặc thậm chí cảm thấy mình cần vờiThái Thượng Vô Cực và Vô Lượng Phật ra... thì mới có thể tiêu diệt được bọn họ.

Tinh Thần Quyết ầm ầm rung lên trong cơ thể Sở Mặc.

Trong ánh đao của Thí Thiên tràn đầy tinh thần lực vô cùng.

Điều này làm cho sát đạo của Sở Mặc lại tăng lên một tầng nữa.

Sở Mặc đồng thời thi triển Cửu Tự Chân Ngôn cùng Lục Tự Chân Ngôn.

Hầu như thực lực toàn thân đều thi triển hết.

Lúc này mới khó khăntrấn áp được bốn tên Cổ tổ Thái thượng của cổ tộc Nhạc thị.

Chỉ có điều đột nhiên khí tức của một tên Cổ tổ Thái thượng phá ra ầm ầm.

Gã lấy tốc độ nhanh đến khó tin tự giải phong ấn, sau đó... vung một chưởng về phía Sở Mặc.

- Tên súc sinh, nhịn mày lâu rồi, mày chết đi cho ta!

Bịch!

Bịch!

Bịch!

Ba tên Cổ tổ Thái thượng khác lúc này đều đã giải phong ấn của bản thân.

Tất cả đều cười gằn, lấy công kích mạnh nhất, đánh về phía Sở Mặc.

Keng!

Thí Thiên rung lên một tiếng, lập tức tản ra sát khí băng hàn cực điểm.

Bốn tên Cổ tổ Thái thượng đã hoàn toàn tính tốt thời gian, ngay cảThái Thượng Vô Cực hay Vô Lượng Phật Đà đồng loạt ra tay cũng không kịp được!

Một chiêu này của họ cho dù thế nào cũng phải đánh lên người Sở Mặc.

Đây là cục diện không cần chút dự mưu nào, đối với bốn tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Nhạc thị hoàn toàn không cần liên hệ trước đó làm gì cả.

Ra tay trong chớp nhoáng cũng đã hiểu ý nghĩ của đối phương rồi.

Cho nên, sự ăn ý đó cơ bản người bình thường có nghĩ cũng không dám nghĩ.

Bọn họ thà rằng mạo hiểm liều mạng sau đó bị Vô Lượng Phật Đà cùng Thái Thượng Vô Cực đánh chết cũng muốn làm chuyện này!

Sở Mặc quá kinh khủng!

Hắn mới chỉ là tu sĩ Tổ cảnh đã có chiến lực đáng sợ như vậy.

Một ngày nào đó hắn vào đến cấp bậc Thái thượng, như vậy, cả thế giới Thông đạo ngoại trừ hai vị kia ra thì còn có ai có thể là đối thủ của hắn?

Đến cảnh giới như họ sẽ không có suy nghĩ thiển cận trong đầu.

Ví dụ như giết Sở Mặc có thể làm danh tiếng họ vang xa, thậm chí là trở thành anh hùng của các cổ tộc trong cả thế giới Thông đạo.

Đương nhiên, những ích lợi thực tế mà danh tiếng mang lại, bọn họ đương nhiên cũng không từ chối.

Nhưng nhiều hơn là sự sợ hãi mãnh liệt trong lòng những người này.

Sở Mặc, cho dù thế nào cũng không được để hắn thật sự trưởng thành.

Bốn tên Cổ tổ Thái thượng tu vi cường đại đến mức nào?

Trước đó có thể không ai thấy được.

Cái đêm năm xưa Vương tộc Sở thị bị hủy diệt, những người bị giết đó cũng không thể thấy được.

Bởi đa số cơ bản là không biết gì cả.

Cứ vậy mà mơ hồ chết đi.

Uy lực của Cổ tổ Thái thượng quá mạnh mẽ.

Đó là sự cường đại có một không hai trên cả thế giới, cũng là một sự mạnh mẽ làm người ta phải tuyệt vọng.

Cơ thể Sở Mặc hầu như ở thời khắc đó đã chia năm xẻ bảy.

Đối mặt với sự tấn công đó, hắn hoàn toàn không có bất kỳ cách phòng ngự nào tốt hơn.

Thân thể mạnh mẽ dưới công kích của bốn tên Cổ tổ Thái thượng đã lâm vào cảnh yếu ớt không chịu nổi một đòn.

Cơ thể Sở Mặc bị đánh nát nhưng sức mạnh kinh khủng muốn tiêudiệt Nguyên Thần hắn trong nháy mắt...

Thanh Thí Thiên đang lơ lửng trong hư không trong giây lát lại ngâm lên một tiếng chói tai.

Thanh âm đó dường như tới từ thuở ban sơ của vũ trụ, tựa như vượt qua vạn cổ, tựa sở hữu tất cả pháp thuật vậy.

Một chiêu toàn lực của bốn tên Cổ tổ Thái Thượng lại bị một tiếng kêu này của Thí

Thiên làm cho tan tành.

Bốn tên Cổ tổ Thái Thượng cổ tộc Nhạc thị cả người cũng không ổn.

Bọn họ đã hoàn toàn bối rối.

Đây là tình huống gì chứ?

Ai đã từng thấy vũ khí quỷ dị thế này?

Đây thật là vũ khí sao?

Không phải hóa thân của Ma thần chứ?

Pháp khí cao cấp có linh tính, bọn họ đương nhiên biết chuyện này.

Cho dù pháp khí cao cấp cỡ nào... cũng đều thấp hơn bản thân chủ nhân của nó.

Sở Mặc chẳng qua chỉ là một tên tu sĩ Tổ cảnh đỉnh.

Pháp khí trong tay hắn cỡ cao nhất cũng chỉ là một Tổ khí mà thôi.

Nhưng một tổ khí từ khi nào lại phát ra uy lực như vậy chứ?

Có thể ngăn cản được công kích của Cổ tổ cảnh giới Thái thượng như họ?

Điều này... quả thực làm cho người ta không thể tiếp thu được.

Nhưng đây... mới là điều bắt đầu sự hoảng sợ tột đỉnh của bọn họ mà thôi.

Tiếp đó, bọn họ đã chứng kiến một cảnh trọn đời khó quên.

Có thể nói từ ngày họ tu đạo thành công tới nay, đó là cảnh quái quỷ nhất mà họ thấy.

-----o0o-----

Chương 2241: Tính toán của bốn tên Cổ tổ(kết cục)

Chương 2241: Tính toán của bốn tên Cổ tổ(kết cục)

Đầu của Sở Mặc phía dưới còn nửa thân người trên, một cánh tay đã không còn.

Nửa người dưới của hắn bay ở phía xa.

Toàn bộ cơ thể chia năm xẻ bảy, phiêu đãng khắp nơi dưới bầu trời.

Nhưng ngay khi thanh đao huyết sắc đó làm tan nát một kích của họ.

Tay cụt, chân cụt của Sở Mặc dường như có rất nhiều đường dây dẫn dắt... không ngừng tụ lại hợp với cơ thể hắn.

- Ơ mẹ kiếp!

Một gã Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Nhạc thị thật sự không còn cách nào áp chế sự kinh hãi trong lòng mình, không nhịn được mà phun ra một câu thô tục.

Bọn họ là người thế nào chứ?

Là Cổ tổ Thái thượng đó!

Công kích của Cổ tổ Thái thượng ẩn chứa pháp cùng đạo đều cao thâm nhất trên đời này.

Đối với độ phá hoại với cơ thể của con người quả thực có hiệu quả không gì sánh được.

Người bình thường chịu một kích như vậy của bọn họ chắc chắn sẽ bị tiêu diệt tại chỗ.

Cho dù chiến lực của Sở Mặc siêu cường, cơ thể siêu cường cũng khó tránh khỏi bị giống như bây giờ, chia năm xẻ bảy.

Nhưng nếu muốn xây dựng lại cơ bản cũng không có khả năng.

Bởi vì bốn người họ có đạo và pháp vô cùng mạnh mẽ, nó sẽ không ngừng phá hoại sinh cơ của tay cụt, chân cụt.

Dường như trong khoảnh khắc sẽ phá không còn chút sinh cơ nào trên cơ thể, không còn sót lại chút nào.

Nhưng bây giờ, bọn họ nhìn thấy cái gì?

Lại nhìn thấy tên thanh niên tóc trắng trước mặt lấy một phương thức không thể tin được xây dựng lại cơ thể.

Mặc dù khí tức dao động phía sau Sở Mặc nhìn thì vô cùng suynhược, nhưng trên thực tế, điều đó cơ bản không quan trọng.

Đối với bốn tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Nhạc thị đã không còn ý nghĩa gì.

Bởi vì giữa tinh thần của bọn họ đã vang lên đạo hiệu và phật hiệu của Thái Thượng Vô Cực và Vô Lượng Phật Đà rồi.

Hơn nữa, lúc này, bọn họ nhận được "ưu đãi" chưa từng có trước nay.

Đạo hiệu và phật hiệu trong tinh thần bọn họ trong chốc lát vang lên cả vạn tiếng.

Bùm!

Đầu của một tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Nhạc thị nổ tung.

Bịch!

Người thứ hai!

Bùm!

Người thứ ba!

Bùm!

Người cuối cùng!

Bốn tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Nhạc thị chỉ trong khoảnh khắc đã bị chôn vùi.

Nguyên thần của bọn họ, cả tinh thần và thân thể của họ toàn bộ bị tiêu diệt trong nháy mắt.

Là kiểu hoàn toàn bị hủy diệt.

Cả bầu trời xanh quanh quẩn một loạt tiếng kêu thảm thiết.

Bốn tên Cổ tổ Thái thượng hoàn toàn thân tử, đạo tiêu.

Về phần bọn họ có còn linh hồn hay siêu thoát thần bí nhập vào luân hồi nữa hay không.

Điều đó thì có thể.

Nhưng ít ra, bọn họ bây giờ là chết hẳn rồi.

Trên khuôn mặt tái nhợt của Sở Mặc nở nụ cười gượng.

Hắn thật không nghĩ tới bốn tên Cổ tổ Thái thượng lại quyết tâm muốn giết hắn.

Hậu quả gì cũng không để ý.

Ngược lại, hắn không cảm thấy bốn tên Cổ tổ Thái thượng của cổ tộc Nhạc thị này vô sỉ.

Dù sao, đây là cuộc chiến sinh tử.

Sử dụng bất kỳthủ đoạn nào, đều là hợp tình hợp lí.

Hắn chỉ không nghĩ tới đối phương lại không nghĩ được thông suốt như thế mà thôi.

Bởi vì lúc trước Cổ tổ Thái Thượng tuy đều bị hắn chém đầu luyện hóa nguyên thần, nhưng cũng phải nói là chưa hề chết.

Từ lúc ban đầu là hai tên Cổ tổ Thái thượng cổ tộc Đông Phương là Đông Phương Vân Lạc cùng Đông Phương Hằng Thái, về sau là bốn tên Cổ tổ của cổ tộc Triệu thị, cộng thêm Hứa Thiên Khiếu... những người đó thực ra đều còn sống.

Chỉ là cảnh giới bị hạ thấp vô cùng thê thảm.

Cái chết của bốn tên Cổ tổ cổ tộc Nhạc thị là có thể cảm nhận được rõ ràng, Thái Thượng Vô Cực và Vô Lượng Phật Đà đã nổi giận.

Bọn họ thực sự tức giận!

Nếu không, không phải là kết quả như vậy.

Chỉ có điều lúc này, rốt cục Sở Mặc cảm thấy trong cơ thể của mình có ba sức mạnh thần bí.

Vừa rồi, trong nháy mắt cơ thể của hắn bị xé nát, cái đầu tiên bảo vệ hắn không hoàn toàn gặp nạn thật ra chính là ba sức mạnh thần bí.

Sau đó mới là Thí Thiên

Thí Thiên... thanh đao được xưng là tuyệt thế lợi khí, đao săn Bàn cổ, Sở Mặc cũng không thấy kỳ quái.

Bởi vì phẩm cấp của nó, uy lực của nó có liên quan tới cảnh giới của mình.

Nhưng 3 loại sức mạnh cổ trong cơ thể mình là thế nào?

Điều này làm cho Sở Mặc vô cùng hiếu kỳ.

Sau đó, hắn bắt đầu vận tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý để khôi phục.

Trận chiến này trên thực tế đã xảy ra cực nhanh, thời gian vô cùngngắn.

Kết quả của nó là điều mà tất cả mọi người trước đó không ngờ tới.

Bốn gã Cổ Tổ chết, trên dưới cổ tộc Nhạc thị đều hoảng loạn.

Vô số người kêu khóc, sự sợ hãi bao trùm, cả cổ tộc Nhạc thị đều chạy về phía xa để trốn.

Những cấp cao trong Cổ tộc Nhạc thị sắc mặt đen lại.

Bọn họ biết rõ, tiếp theo sẽ phải đối mặt với sự trả thù như vũ bão của Sở Mặc.

- Nhanh, lấy hết tài nguyên trong gia tộc chúng ta lại đây!

Gia chủ cổ tộc Nhạc thị lớn tiếng dặn dò:

- Triệu tập toàn bộ tài nguyên hiện tại có thể triệu tập trong cả gia tộc hiện nay ra đây!

- Gia chủ, chúng ta phải bỏ qua cơ nghiệp này để chạy trốn sao?

Một tên trưởng lão hỏi.

- Bỏ cái rắm!

Chạy đi đâu?

Thế giới Thông đạo tuy lớn nhưng có chỗ nào cho chúng ta dung thân chứ?

Gia chủ cổ tộc Nhạc thị hận không thể một chưởng đập chết tên trưởng lão đó.

Trước đây không thấy lão ngu như vậy, sao bây giờ càng nhìn càng thấy ngứa mắt nhỉ?

- Vậy gia chủ là muốn?

Một trưởng lão khác kiên trì hỏi.

- Các người ngu à?

Mang tất cả tài nguyên đưa cho Sở Mặc để mua mạng!

Gia chủ của cổ tộc Nhạc thị hận sắt không rèn nổi thành thép, nhìn thoáng qua đám trưởng lão:

- Nếu không, các người cho là ta muốn gì chứ?

- A, a, nhanh nhanh chút...

Nhanh lên một chút!

Tên trưởng lão đó dưới sự kích động, ngay cả lời nói cũng không nhanh lẹ được.

Vội vàng dặn dò triệu tập toàn bộ tài nguyên.

- Nhanh lên một chút, căn dặn mọi người nếu dám cất của riêng thì giết chết chúng cho ta!

Một tên trưởng lão khác sắc mặt kích động, gào lớn.

Đối với tình huống hiện tại, cách tốt nhất chính là xin Sở Mặc giơ cao đánh khẽ, buông tha cho bọn họ một con ngựa.

Trừ điều đó ra cơ bản không có bất kỳ cách nào tốt hơn.

Thời gian khôi phục của Sở Mặc có hơi dài.

Hắn cứ như vậy ngồi xếp bằng ở trên trời cao, dưới kết giới.

Một lần bị thương này của hắn vô cùng nặng.

Có thể nói, nếu nhưkhông phải có ba sức mạnh thần bí trong cơ thể, rất có thể hắn thực sự xong đời rồi.

Tu sĩ cảnh giới Thái thượng có thể nói có năng lực lĩnh ngộ đạo và pháp vô cùng cao thâm.

Bọn họ vận dụng pháp tắc đều thuần thục như nước.

-----o0o-----

Chương 2242: Cổ tộc Nhạc thị thuần phục (1)

Chương 2242: Cổ tộc Nhạc thị thuần phục (1)

So ra, về điềm này Sở Mặc cực kỳ chịu thiệt.

Chiến lực của hắn đã mạnh đến một cảnh giới nhất định.

Đạo của hắn thậm chí đã tiến vào cấp Thái thượng, nhưng pháp của hắn... lại vẫn là Tổ cảnh đỉnh.

Một mình đấu một gã tu sĩ cảnh giới Thái thượng hắn cũng khôngsợ.

Nhưng nếu đồng thời đấu với hai tên, hắn cũng chỉ có thể quay đầu bỏ chạy.

Nếu như bốn người... thực sự không có hai vị kia hỗ trợ, hắn ngay cả cơ hội chạy cũng không có.

- Vẫn yếu lắm!

Sở Mặc không nhịn được mà thở dài.

Chỉ có điều, cái thở dài này của hắn nếu bị đám tu sĩ Thông đạo ở bên kia nghe thấy chắc chắn muốn đánh chết hắn cho rồi.

Còn ngại yếu?

Một tu sĩ Tổ cảnh có thể san bằng tất cả cổ tộc trong Thông đạo, quả thực đã trở thành sát thủ Thái thượng!

Mặc dù mặt nàycó nhân tố ngoại lực tồn tại, nhưng bản thân Sở Mặc mạnh mẽ là điều tuyệt đối không thể phủ nhận.

Bây giờ đã không còn bất cứ ai dám nghi ngờ điều này.

Hơn nữa, mấu chốt nhất là Sở Mặc tu đạo... mới được bao nhiêu năm chứ?

Tính toán đâu ra đấy, dựa theo thời gian vũ trụ để tính thì cũng không hơn nghìn năm.

Chỉ ít số tuổi như thế đã tu luyện tới cảnh giới này rồi.

Nếu như hắn còn cảm giác đạo của mình yếu, như vậy mấy tên tu sĩ bên kia thực sựnên đi cắt cổ tự sát là vừa.

Sở Mặc đang vận công khôi phục, bên cổ tộc Nhạc thị đang liều mạng thu thập tài phú cùng tài nguyên.

Bọn họ đối với việc đánh với Sở Mặc đã coi như hoàn toàn tuyệt vọng.

Bây giờ bọn họ cơ bản không muốn làm gì nữa.

Chỉ cần có thể đuổi được Sở Mặc, có thể bảo vệ căn cơ của cổ tộc Nhạc thị không bị người ta hủy diệt thì là thắng lợi lớn nhất rồi.

Thoáng một ci, đã trôi qua mấy ngày.

Khi thân ảnh của Sở Mặc xuất hiện ở bầu trời của cổ tộc Nhạc Thị, vào giờ khắc này toàn bộ cổ tộc Nhạc Thị cơ hồ không có một tiếng động!

Ngay cả những tiểu hài tử cáu kỉnh dường như cũng cảm ứng được bầu không khí tang tóc, đều ngừng khóc lóc.

Uy lực của đại ma vương Sở Mặc đã đến trình độ này.

Thậm chí không cần báo ra danh tiếng của hắn cũng đã có thể làm cho trẻ con ngừng khóc.

Gia chủ của cổ tộc Nhạc Thị, gương mặt vặn vẹo khổ sở bay lên lên trời cao.

Y phải kiên trì tới cùng, bởi vì thực sự không có biện pháp.

Y không tới toàn bộ cổ tộc Nhạc Thị không ai dám đối mặt vị đại ma vương này!

- Sở...

Sở công tử.

Gia chủ của cổ tộc Nhạc Thị tu vi đã là tổ cảnh đỉnh phong.

Tuổi của y đã sống qua mười mấy kỷ nguyên.

Là người từng trải qua trăm vạn năm trước khi vương tộc Sở thị bị diệt.

Luận bối phận mà nói tuyệt đối là nhân vật lão bối rồi.

Nhưng giờ khắc này trước mặt Sở Mặc, lại hoàn toàn không có bấtkỳ dáng dấp nào của đại nhân vật.

Thậm chí ngay cả nói cũng có chút không lanh lẹ.

Một cái xưng hô cũng làm cho y xoắn xuýt cả buổi, đên cuối cùng vẫn quyết định kêu một tiếng Sở công tử.

Dù sao cái danh hiệu Sở công tử cái thế vô song năm đó vẫn có ảnh hưởng rất lớn trong lòng bọn họ.

Hơn nữa gọi như vậy cũng không tính là nịnh hót.

Nếu thật sự dễ dàng kêu một tiếng Sở gia gì gì đó, chỉ sợ cổ tộc Nhạc Thị sau này không thể ngẩng đầu.

Sở Mặc lẳng lặng nhìn gia chủ của cổ tộc Nhạc Thị, trên mặt của y không vui không buồn, xem không ra bất cứ tâm tình dư thừa nào.

- Tại hạ Nhạc Phúc Nguyên, là đương đại gia chủ của cổ tộc Nhạc Thị, bái kiến Sở công tử.

Nhạc Phúc Nguyên vẻ mặt thận trọng nhìn Sở Mặc, rất sợ từ trên mặt của hắn thấy được nét mặt không vui.

Trải qua một đời vương tộc Sở thị bị tiêu diệt, y quá rõ ràng bốn tên thái thượng của tộc mình đóng vai trò gì trong chuyện vương tộc Sở Thị bị diệt vong năm xưa.

- Cầu tình?

Sở Mặc không nói nhảm trực tiếp hỏi.

Bây giờ thương thế của hắn vẫn rất nghiêm trọng cần tĩnh dưỡng.

Đồng thời cũng cần đại lượng tài nguyên tu luyện.

Những thứ trên người hắn không muốn động, những thứ kia chuẩn bị lưu cho thân bằng hảo hữu bên cạnh hắn.

- Vâng.

Nhạc Phúc Nguyên khổ sở nói:

- Năm xưa cổ tộc Nhạc thị làm chuyện có lỗi với vương tộc Sở thị, đó là một loại phản bội đáng chết vạn lần.

Ta không cầu Sở công tử cóthể tha thứ, chỉ cầu Sở công tử có thể thả cho những mầm mống của cổ tộc Nhạc thị một con ngựa.

Nếu như Sở công tử vẫn còn tức giận, ta cam nguyện tự sát ở trước mặt công tử.

Chỉ cầu...

- Được rồi được rồi.

Sở Mặc hơi không kiên nhẫn khoát khoát tay:

- Ta không có hứng thú giết các ngươi.

Đem đồ vật giao ra đây, ngươi có thể đi về.

Nhạc Phúc Nguyên có chút ngây ngô nhìn Sở Mặc, y thực sự không nghĩ tới, chuyện này dĩ nhiên có thể giải quyết dễ dàng như vậy.

Đây là sự thật?

Ta có phải hay không nghe nhầm rồi?

Bởi vì rất muốn có đượcloại kết quả như thế này, cho nên ta mới xuất hiện ảo giác?

Sở Mặc khẽ nhíu mày:

- Thế nào?

Nhạc gia trang chẳng lẽ là chuẩn bị dùng miệng tới cầu tình?

- A, a, không phải, không phải!

Ở chỗ này, ở chỗ này!

Nhạc Phúc Nguyên rùng mình, trực tiếp giật mình, sau đó vội vàng từ trên người lấy ra một cái lệnh bài màu đen.

Nói rằng:

- Đây là một thế giới trữ vật, bên trong chứa tất cả tài phú cùng tài nguyên mà bây giờ Nhạc gia có thể triệu tập.

Đồng thời, tấm lệnh bài này, cũng là lệnh bài của gia chủ cổ tộc Nhạc thị, nó...

Có thể làm chonhà họ Nhạc từ trên xuống dưới, phục tùng vô điều kiện!

Còn có chức năng này?

Sở Mặc hơi có chút ngạc nhiên nhìn Nhạc Phúc Nguyên, thầm nghĩ chủ nhà họ Nhạc này, lại là một người có quyết đoán.

Nhạc Phúc Nguyên cũng là bất đắc dĩ, nếu như có thể nói, y làm sao có thể đem lệnh bài vật tượng trưng cho tinh thần của cổ tộc Nhạc thị giao ra?

Nhưng trừ cái này y hoàn toàn không nghĩ tới, còn có thứ gì, có thể đả động vị Sở công tử này.

Nhân gia chỉ cần một cái ý niệm trong đầu, toàn bộ cổ tộc Nhạc thị, chắc chắn phải tan thành mây khỏi?

Đến lúc đó, người nào có thể còn sống sót?

Cho nên, thay vì che che giấu giấu tìm cho mình con đường để rút lui, còn không bằng dốc toàn lực!

Nếu Sở Mặc thu lại tấm lệnh bài này, như vậy chẳng khác nào hắn nhận cổ tộc Nhạc thị là "Tiểu đệ".

Cổ tộc Nhạc thị bây giờ đã không có Cổ Tổ Thái thượng tọa trấn, lại đem hết thảy tài phú cùng tài nguyên có thể thu thập được đưa cho Sở Mặc.

Tuy là nội tình vẫn còn, nhưng ở loại thời điểm này tùy tiện một cái gia tộc có Cổ Tổ Thái thượng đều có thểtừ trên người cổ tộc Nhạc thị cắn xuống một tảng thịt lớn.

-----o0o-----

Chương 2243: Cổ tộc Nhạc thị thuần phục (2)

Chương 2243: Cổ tộc Nhạc thị thuần phục (2)

Cổ tộc Nhạc Thị nhất định là giận mà không dám nói!

Đây cũng là dưới tình huống không có gia tộc nào ngoài mười ba cổ tộc có năng lực đem cổ tộc Nhạc thị một ngụm nuốt vào, nếu không bọn họ cũng vô lực chống cự.

Thay vì như vậy, không bằng đem toàn bộ cổ tộc Nhạc thị đưa cho Sở Mặc!

Đến lúc đó, ai nghĩ từ trên người cổ tộc Nhạc thị chiếm tiện nghi, chỉcần một câu nói, là có thể đem đối phương dọa lui!

- Cổ tộc Nhạc thị, đã bị vương tộc Sở thị thu phục!

Hoặc có thể nói:

- Cổ tộc Nhạc thị nguyên bổn chính là gia tộc phụ thuộc vương tộc Sở thị, chỉ là trăm vạn năm đi đường vòng, bây giờ...

Lại quay về quỹ đạo chính!

Ân, đúng vậy, cứ nói như vậy, nói như vậy, càng có sức thuyết phục!

Sở Mặc đối với tâm tư của Nhạc Phúc Nguyên, tuy là không thể hiểu hoàn toàn, nhưng là cũng đoán được đôi chút.

Hắn cười cười, sau đó gật đầu:

- Tốt, vậy cứ như thế

Tiếp nhận lệnh bài này, Sở Mặc trực tiếp xoay người đi.

Nhạc Phúc Nguyên đứng ở nơi đó, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, phức tạp không gì sánh được.

Nhưng một khi khắc y quay về gia tộc nói ra tin tức này, điều khiến y không nghĩ tới chính là, toàn bộ trên dưới cổ tộc Nhạc thị...

Cư nhiên một mảnh vui mừng!

Ngay cả bản thân Nhạc Phúc Nguyên cũng cảm thấy bất khả tư nghị!

Ta van ngươi, các ngươi vừa mới mất đi bốn gã Cổ Tổ Thái thượng!

Ta van ngươi, các ngươi mới vừa từ một gia tộc cao cấp trong thông đạo, hạ xuống đến nhị lưu rồi!

Ta van ngươi, vị Sở công tử kia, là cừu nhân của các ngươi a!

Là căn nguyên tạo thành hết thảy những chuyện này a!

Tuy là ta không đề đem các ngươi đi báo thù rửa hận, nhưng vấn đề là, các ngươi hoan hô như vậy, thực sự được không?

Lúc này, một trưởng lão tâm phúc của Nhạc Phúc Nguyên, nhẹ giọng nói bên tai Nhạc Phúc Nguyên:

- Gia chủ, đừng rầu rĩ, kỳ thực bây giờ tất cả mọi người thấy rõ, mười ba Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc...

Một đều khó tránh là.

Hai vị tồn tại, rõ ràng chính là muốn huyết tẩy mười ba Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc chúng ta.

Sở công tử...

Là một cây đao trong tay bọn họ.

Nhưng cùng lúc, Sở công tử lại là con cháu dòng chính của vương tộc Sở thị!

Với thân phận cao quý này, tự nhiên có thể hấp dẫn vô số người theo ở bên cạnh hắn.

Nếu nhóm Cổ Tổ Thái thượng nhất định đều phải chết, như vậy, nếu như có thể trở thành nước phụ thuộc của vương tộc Sở thị, rõ ràng sống tốt hơn cổ tộc đông phương, cổ tộc Triệu thị, cổ tộc Kỷ thị cùng những gia tộc kia a!

Mấy câu nói, làm cho Nhạc Phúc Nguyên bừng tỉnh đại ngộ, y cũng chỉ có thể cảm khái.

Một câu cũng không nói được.

Tất cả mọi người từ trên xuống dưới của cổ tộc Nhạc thị đều thở dài một hơi, thậm chí bắt đầu xuất hiện một cảnh tượng vui mừng, cương vực bên cạnh cổ tộc Nhạc thị là lãnh thổ của cổ tộc Hồng thị, bầu không khí sa sút nhiều lắm.

Toàn bộ cổ tộc Hồng thị, bây giờ đều bị một màng tử khí lạnh như băng bao phủ lấy.

Cổ tộc Hồng thị, cũng có bốn gã lão tổ cảnh giới Thái thượng.

Nhưng cái này có tác dụng chó gì?

Mười ba cổ tộc đỉnh cấp trong thông đạo, tổng cộng cộng lại, năm sáu chục lão tổ tông cảnh giới, lại thấy từng người từng người một gặp đại kiếp ngã xuống.

Hiện tại rất nhiều tu sĩ có thân phận địa vị rất thấp trên thế giới thông đạo, cũng đều có thể nhìn rõ ràng.

Cái này rõ ràng là có người không muốn để cho mười ba cổ tộc tiếp tục huy hoàng như vậy.

Mười ba cổ tộc đã tồn tại nhiều năm lắm rồi, cường thịnh nhiều năm lắm rồi, cả cái thế giới thông đạo, ngoại trừ thanh âm của bọn họ, đãkhông có các tạp âm khác rồi.

Trong tay bọn họ nắm giữ Phong Thần bảng, lãnh thổ quốc gia tốt nhất nằm ở trong tay bọn họ, tài nguyên tốt nhất cũng nằm trong tay bọn họ, người tốt nhất... cũng ở trong tay bọn họ.

Nếu so sánh, trong thế giới thông đạo, ngoài mười ba cổ tộc ra những gia tộc, môn phái cùng các tổ chức khác, có vẻ quá mộc mạc quá đáng thương.

Đã từng một lần, đệ tử của mười ba cổ tộc đều nhận thức gia tộcmình, sẽ vĩnh viễn huy hoàng như vậy tiếp tục hưng thịnh.

Mười ba cổ tộc khí đồng liên chi, nhất hô bá ứng.

Ai dám tới khiêu khích?

Nhưng bây giờ, người khiêu khích này xuất hiện, hắn không những có can đảm khiêu khích mà lại có vô số người ủng hộ!

Hai vị tồn tại lớn nhất cả thế giới thông đạo là chỗ dựa của hắn.

Mười ba cổ tộc suy bại, đã là vấn đề thời gian.

Hơn nữa còn là... rất nhanh rất nhanh.

Mà ở trên phế tích xây lại vương tộc Sở thị, đem vương tộc lần thứ hai tái hiện huy hoàng.

Đây là việc mà bất luận kẻ nào, đều không thểngăn cản!

Chuyện ngay cả người thường đều có thể phân tích được, những cổ tộc còn sống lại không hiểu rõ sao?

Bọn họ so với ai khác đều biết!

Trước đó nghe nói cổ tộc Nhạc thị đem toàn bộ tài nguyên cùng tài phú đưa đến trên tay Sở công tử, sau đó, đem lệnh bài chưởng môn giao cho người ta, cổ tộc Hồng thị bên này, lại là một hồi xao động.

Thái Thượng lão tổ đang trầm mặc, cao tầng đang do dự, người phía dưới...

đang xao động!

- Cổ tộc Nhạc thị có thể làm ra loại lựa chọn chính xác này, vì sao chúng ta liền không thể?

- Lúc đầu cổ tộc Hồng thị của chúng ta, ở trăm vạn năm trước đây, cũng vẫn luôn là gia tộc phụ thuộc của vương tộc Sở thị, trăm vạn năm đi đường vòng rồi, vì sao bây giờ không thể trở về bên chủ nhà ôm ấp hoài bão đây?

- Làm sai chuyện, sẽ dũng cảm gánh chịu, các ngươi mặc dù là lãotổ tông cao cao tại thượng, nhưng đành lòng trơ mắt nhìn hậu thế của chúng ta chết đi sao?

- Đừng tưởng rằng Sở Mặc đại ma vương là một đại thiện nhân, linh hồn nhóm người bị giết ở cổ tộc đông phương đều đang khóc, thực sự chọc giận hắn, ngươi nghĩ hắn sẽ không tàn sát hàng loạt dân trong thành sao?

- Cổ tộc Nhạc thị có thể trở về, chúng ta cũng có thể!

Cổ tộc Hồng thị gặp áp lực, mỗi một tòa thành, bất luận cao thấp, trong thành hầu như đều tràn đầy loại thanh âm này.

Đồng thời, còn có đại lượng con em trong gia tộc, ở vào thời điểm này, rời khỏi gia tộc, cao chạy xa bay.

Cho dù vì vậy mà hoàn toàn thoát ly gia tộc, cũng không tiếc.

Ngược lại tiếp tục như vậy, gia tộc sớm muộn gì cũng bị diệt vong.

Còn không bằng giữ lại một cái mạng,

sống thật khỏe đâu.

Rốt cục dưới áp lực to lớn này, bốn Thái thượng lão tổ của cổ tộc Hồng thị, trực tiếp đứng ra.

-----o0o-----

Chương 2244: Con đường cuối cùng của cổ tộc (1)

Chương 2244: Con đường cuối cùng của cổ tộc (1)

Công khai kêu gọi đầu hàng Sở Mặc:

- Chúng ta chết, buông tha gia tộc của chúng ta!

Sở Mặc vốn cũng không định đi tới cổ tộc Hồng thị trước, bất quá cổ tộc Hồng thị bên này, cư nhiên đối với hắn kêu gọi đầu hàng.

Cái loại thanh âm Đại Đạo này chỉ cần không phải điếc, liền đều có thể nghe.

Cho nên, Sở Mặc tới.

Bốn Thái thượng lão tổ của cổ tộc Hồng thị có thể nhìn ra Sở Mặc suy yếu, thật là rất hư nhược.

Ở trong mắt bọn họ, một tu sĩ Tổ cảnh đỉnh phong bị trọng thương, quả thực quá rõ ràng rồi.

Thậm chí không cần quá mức nghiêm túc đi quan sát.

Nhưng vậy thì thế nào?

Bọn họ đã gặp bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Nhạc thị.

Bốn người bọn họ là Cổ Tổ mà Sở Mặc một đường đánh tới hôm nay, trực tiếp chết thảm tại chỗ!

Đầu vỡ nát, thân thể vỡ nát, nguyên thần vỡ nát...

Một thân đạo pháp, trực tiếp hoàn toàn biến mất!

Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà che chở Sở Mặc đã đến một loại trực tiếp từ đánh phía sau trở thành công khai!

Đây cũng không phải là cái gì thiên vị, cái này rõ ràng chính là một phe a!

Cho nên, dù cho biết rõ bây giờ Sở Mặc phi thường suy yếu, nhưng bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị này, ngay cả tâm tư đối Sở Mặc xuất thủ đều không sanh được.

Sinh mạng cố nhiên đáng giá quyến luyến, nhưng tử vong, đối với bọn họ mà nói, cũng không có đáng sợ đến loại trình độ đó.

Cho nên, bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị, sau khi nhìn thấy Sở Mặc, tự mình đưa tới toàn bộ tài nguyên cùng tài phú của cổ tộc Hồng thị, thậm chí bao gồm tài sản riêng của bọn họ...

Đồng thời đưa cho Sở Mặc.

Sau đó, một tên cầm đầu Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị nhìn Sở Mặc nói rằng:

- Năm xưa, bọn họ hẹn mấy người chúng ta hạ thủ với vương tộc Sở thị.

Khi đó, Sở công tử ngươi...

Đã luân hồi rồi.

Không phải vì bảnthân thoát tội, nhưng lúc đó, thật sự chúng ta là do dự.

Bất kể nói thế nào, vương tộc Sở thị ở trong lòng chúng ta cùng đám người kia, đều là một cái địa phương rất có cảm tình.

Là tổ tiên của ngài tạo ra chúng ta.

Cũng là y, đã giúp chúng ta có thành tựu của ngày hôm nay.

Bất quá, chúng ta chung quy vẫn là bị lòng tham mê hoặc.

Cuối cùng, vẫn là phạm vào sai lầm lớn không thể tha thứ.

Thật ra ngày hôm nay, toàn bộ tài nguyên tích lũy của cổ tộc Hồng thị, cộng thêm những thứ trên người chúng ta, tối đa...

Cũng chỉ bằng phân nửa tài nguyên mà năm đó chúng ta lấy từ vương tộc Sở thị.

Nhưng mặc kệ thế nào, chúng ta nhận.

Năm xưa trồng nhân gì, hôm nay nhận được quả báo, cũng coi như thiên đạo tuần hoàn.

Sở Mặc trầm mặc, đối mặt tên Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị này tựa hồ đang nói lời sám hối, hắn cũng không muốn phát biểu bất kỳ ý kiến gì.

Vương tộc Sở thị năm xưa đã không còn, đã diệt vong.

Trong chỗ u minh, để cho mình, làm cho Sở Sở, lại quay về tới cái chỗ này.

Thù này là nhất định phải báo, cái này cùng cái gì lòng dạ cách cục, không có chút quan hệ nào.

Thù nhà hận nước, nếu như ngay cả cái này đều quên, cũng không xứng làm người.

Bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Hồng thị đến cũng thẳng thắn, cũng không có ở trước mặt Sở Mặc lôi lôi kéo kéo.

Người này sau khi nói xong liền trực tiếp lựa chọn hóa đạo.

Bọn họ đã làm như vậy, tự nhiên không muốn để cho Sở Mặc chém đầu của bọn họ lấy về luyện hóa.

Một đời anh danh, chỉ là bảo lưu một điểm tôn nghiêm cuối cùng mà thôi.

Tin tưởng Sở Mặc cũng sẽ không ngăn cản.

Sở Mặc không có ngăn cản, mắt thấy bốn gã Cổ Tổ Thái thượng hóa đạo, cát bụi trở về cát bụi, đất về với đất.

Một thân đạo hạnh của bọn họ, quy về trong trời đất.

Cũng coi như đối với lãnh thổ của cổ tộc Hồngthị, làm ra cống hiến to lớn.

Tinh khí của nơi này, trong nháy mắt, đã nồng nặc đến mức độ không còn gì hơn.

Mặc dù Sở Mặc không có cố ý đi hấp thu, cũng có đại lượng tinh khí, tự hành dũng mãnh vào đến trong thân thể của hắn.

Phía dưới trong cổ tộc Hồng thị, còn lại là một mảnh thê lương!

Mọi người, vào giờ khắc này, tất cả đều quỳ xuống, hầu như toàn bộ cũng không nhịn được chảy nước mắt.

Bọn họ đã biết, Cổ Tổ bỏ mình!

Động tĩnh của Cổ tộc Nhạc thị cùng cổ tộc Hồng thị, cũng rất nhanh truyền khắp cả cái thông đạo thế giới.

Hầu như mọi người đều trầm mặc!

Lúc này đây, những cổ tộc còn lại, tất cả cũng đều lâm vào tình trạng vắng lặng một cách chết chóc.

Cổ tộc Dương thị, cổ tộc Vân thị, cổ tộc Sở thị...

Ba cái cổ tộc này có mười một vị Cổ Tổ Thái thượng, chính ở chỗ này cùng đợi Sở Mặc, nhưng không nghĩ, Sở Mặc không có tới nơi đây của bọn họ, ngược lại đi bên kia.

Mà bọn họ, cuối cùng nhận lại được một dạng tin tức.

Bọn họ cũng trầm mặc, bởi vì bọn họ đã biết rồi bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Nhạc thị tao ngộ, đều chết hết!

Thân tử đạo tiêu!

Bị Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà trực tiếp đè chết rồi!

Điều này nói rõ cái gì, không cần bất luận kẻ nào giảng giải, trong lòng bọn họ cũng đều biết rõ.

Một gã Cổ Tổ của cổ tộc Sở thị vẻ mặt không cam lòng nói rằng:

- Tại sao vậy?

Tại sao lại là kết quả như vậy?

Năm đó chúng ta làm sai sao?

Năm đó vì sao không ai ngăn cản?

Tại sao tới hôm nay mới động thủ?

- Chúng ta cũng không có làm gì sai, vương tộc Sở thị...

Vốn là bị hủy diệt, bọn họ không nên tồn tại ở thế gian.

Một cái Cổ Tổ của cổ tộc Dương thị cười khổ nói:

- Nhưng vấn đề là, Sở công tử...

Cái này Sở công tử, thực sự rất khó nói, hắn rốt cuộc là một nhân vật ra sao, cư nhiên có thể khiến cho hai vị kia coi trọng như vậy.

- Ta nghe nói, ở cổ tộc Nhạc thị, hắn bị trọng thương.

Điểm này, bên cổ tộc Hồng thị cũng có thể chứng thực.

Nói khí tức trên người của Sở Mặc trở nên rất yếu ớt.

Nhưng không ai dám xuất thủ.

Một cái Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Vân thị cười khổ nói:

- Một người như vậy, lại đem mười ba cổ tộc của chúng ta triệt để bức sụp đổ, nhất định chính là một cái chuyện cười lớn.

- Hắn bất quá là đao trong tay hai vị kia.

- Ta ngược lại thật ra không nghĩ như vậy.

Vị Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Vân thị nói rằng:

- Không biết, các ngươi hiểu bao nhiêu về chuyện xảy ra thế giới thông đạo?

-----o0o-----

Chương 2245: Con đường cuối cùng của cổ tộc (2)

Chương 2245: Con đường cuối cùng của cổ tộc (2)

- Có thể hiểu rõ cái gì?

Hàng rào dầy như vậy, căn bản không phải chúng ta có thể xuyên qua.

Bất quá, ở ngoài thế giới thông đạo, khẳng định có sự tồn tại càng mạnh hơn, đây là không thể nghi ngờ.

Nhưng tồn tại mạnh hơn này, rốt cuộc có bao nhiêu cường đại, cũng là một vấn đề.

Không thấy trước đó sáu gã Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc cổ thần, đã từng dẫn qua tới một người, nhưng kết quả đâu?

Những chuyện cơ mật cao cấp nhất của thông đạo này, ở nơi này trong mắt đàn Cổ Tổ Thái thượng, kỳ thực cũng không coi vào đâu.

Bọn họ chỉ là không cách nào ly khai thế giới này, cũng không có cách nào bước vào tầng thứ cao hơn.

Có một số đạo cùng pháp, không hiểu được chính là không hiểu được, tựa như con kiến, vĩnh viễn sẽ không để ý đi hiểu rõ thế giới loài người; liền giống nhân loại, cũng vĩnh viễn không có biện pháp tiến vào thế giới trong tranh.

Đây không phải là nói ngươi có bao nhiêu trí tuệ, liền có thể giải quyết vấn đề.

Rất nhiều thứ, mặc dù có thể chứng kiến, cũng có thể nghĩ đến, nhưng chính là làm không được.

- Làm sao bây giờ?

Một gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Sở thị, bây giờ sớm đã không có hăng hái của trước kia, cũng không có cái loại này máu nóng đánhmột trận hào hùng đến chết mới thôi.

Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà muốn bọn họ chết, bọn họ không còn cách nào chống cự.

- Hai vị tồn tại, chúng ta vẫn cho rằng bọn họ chỉ là so với chúng ta cường đại, nhưng cảnh giới, hẳn còn là cùng một cảnh giới.

Nhưng bây giờ đã có thể chứng minh, chúng ta sai rồi.

Cảnh giới của bọn họ, đã vượt xa khỏi rồi cảnh giới của chúng ta, khả năng...

Chính là cảnh giới đại Tổ trong truyền thuyết.

- Nhưng bọn họ, thủy chung trấn thủ lấy hai hướng đông và tâycủa thế giới thông đạo, vô số năm qua, đều từng không màng thế sự, cũng không can thiệp bất luận chuyện gì của chúng ta.

Nhưng bây giờ bọn họ lại không chút do dự xuất thủ can dự.

Trong này có vấn đề.

- Đương nhiên là có vấn đề, vấn đề rất lớn!

Ta hoài nghi, thế giới thông đạo có thể không còn tồn tại bao lâu nữa.

Đám Cổ Tổ Thái thượng này, sau khi làm ra loại suy đoán này mỗi một người đều rất khiếp sợ, bọn họ tuy là không thể tin được đây là thật, nhưng lại không thể không tin tưởng loại suy đoán này.

Bọn họ cũng không phải là suy đoán lung tung, mỗi một câu nói, đềulà trải qua vô số lần tính toán của bọn họ mới có thể đi ra kết quả.

Cho nên, đến cuối cùng, mười một gã Cổ Tổ, hai mặt nhìn nhau.

Một tôn Cổ Tổ của cổ tộc Sở thị nói rằng:

- Năm xưa, chúng ta thống thống khoái khoái tiêu diệt vương tộc Sở thị, thừa dịp thời điểm bọn họ suy yếu nhất, tiêu diệt bọn họ, bây giờ, cái này cũng chỉ có thể coi là báo ứng.

- Vậy...

Tự sát a!.

Một gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Vân thị nói rằng:

- Ngược, ta tuyệt đối không muốn bị Sở Mặc chém đầu, treo ởtrên cột cờ, ngày đêm luyện hóa nguyên thần.

- Ta cũng không muốn.

- Ta cũng không muốn.

- Không cần tính toán nữa tự sát a.

- Ngay cả chuẩn bị hậu thủ cũng không muốn lưu.

Đến cuối cùng mười một gã Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng, tất cả đều không thể đưa ra bất kỳ lý do gì để bọn họ có thể sống được.

Vì vậy, trực tiếp làm ra quyết định như thế.

Mỗi người bọn họ đưa tin cho gia chủ của gia tộc, sau đó, ở giáp giới lãnh thổ quốc gia của ba cái cổ tộc, lựa chọn đồng thời hóa đạo!

Ngày này, cả cái thông đạo rung động!

Bởi vì tinh khí vô cùng mênh mông, chẳng những tràn ngập ba cái cổ tộc, đồng dạng hướng về địa phương xa xôi vô tận che vung tới.

Chính là chỗ này một ngày, không biết có bao nhiêu tu sĩ cắm ở then chốt tiết điểm nhao nhao đột phá!

Rất nhiều tu sĩ thậm chí đã vô vọng đột phá, tất cả đều trực tiếp đột phá!

Thế nhưng không có ai hưng phấn, càng không có người chúc mừng cái gì.

Bọn họ cũng đều biết, sự đột phá là bởi vì cái gì mà đến.

Sau đó ba cái gia chủ của cổ tộc, nhao nhao khởi hành, đi đến trước phế tích của vương tộc Sở thị.

Bọn họ mang theo tất cả tài nguyên cùng tài phú của cả gia tộc ngoài ra còn có lệnh bài gia chủ của mỗi cái gia tộc.

Những tư nguyên này, đều là năm xưa bọn họ cướp đoạt từ vươngtộc Sở thị, trăm vạn năm sau, vật quy nguyên chủ.

Bọn họ nguyên bổn chính là phụ dong gia tộc của vương tộc Sở thị.

Bây giờ...

Coi như là lại trở về đến trạng thái của trăm vạn năm trước.

Mấy tin tức này, đáp ứng không xuể tràn đầy tâm linh của mỗi một cái tu sĩ trong thông đạo thế giới

Làm tất cả mọi người đều rung động hầu như nói không nên lời.

Bởi vì lúc trước người nào cũng không nghĩ đến, sẽ là một loại kết quả như thế này.

Cái này, liền ngay cả thế lực của những gia tộc trung lập kia, có Cổ Tổ Thái thượng, tất cả cũng đều lập tức trở nên đứng yên.

Hoàn toàn đã không có một đoạn thời gian trước cái loại này xuẩn xuẩn dục động giá thế.

Sở Mặc bọn họ tự nhiên là không sợ, nhưng bọn họ sợ Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà a!

Hai vị tồn tại, đối với cả cái thế giới thông đạo này mà nói, chính làhai vị thần bất khả tư nghị!

Tuy là những trong lòng gia tộc trung lập kia phi thường không cam lòng, bọn họ vốn là có thể ở nơi này trên người những cổ tộc, cắn vô số máu thịt.

Nhưng bây giờ, lại không thể không lão lão thật thật đê điều.

Vì vậy, cả cái thế giới thông đạo, xuất hiện một loại hình tượng rất thú vị.

Những cổ tộc này hay gia tộc khách đều hừng hực khí thế chiến đấu với sinh linh ở Hôi Địa.

Mà chuyện Sở công tử tiêu diệt mười ba cổ tộc này, rõ ràng là đại sự hạng nhất làm rung động nhất cả cái thông đạo thế giới.

Nhưng hiếm thấy...

Không ai nhấc lên!

Bây giờ, trong mười ba cổ tộc cũng chỉ còn lại có ba cái cổ tộc.

Gia tộc Lạc Thủy, gia tộc hàn Băng cùng cổ tộc Tào thị.

Trong đó cổ tộc Tào thị bi thảm nhất, bọn họ thậm chí là loại đang trong quá trình đợi tử vong, cả gia tộc, đã sớm tự mình làm hỏng mất!

Vào thời gian cực kỳ lâu trước, những đệ tử của cổ tộc Tào thị cũng không cách nào nhẫn nại với các loại sợ hãi đều nhao nhao chạy tứ tán rồi.

Bọn họ vốn cho là, sau khi cổ tộc đông phương bị huỷ diệt, kế tiếp chính là bọn họ!

Không ai có thể nghĩ tới cư nhiên bọn họ lại cường ngạnh cố gắng đến cuối cùng.

Ngay cả quái vật lớn là cổ thần gia tộc, đều ầm ầm ngã xuống.

Nhưng bọn họ lại còn ở!

-----o0o-----

Chương 2246: Đồng bọn mới trên cột cờ (1)

Chương 2246: Đồng bọn mới trên cột cờ (1)

Bọn họ không chút nào cảm thấy hạnh phúc, ngược lại cảm thấy đây là một cái hố.

Muốn chết thì chết thống khoái một chút, đưa đầu cũng làmột đao, rụt đầu cũng là một đao.

Căn bản là không có chyện chạy trốn, lại kéo thời gian dài như vậy!

Thế cho nên ngay cả ba vị Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Tào thị, trong lòng đều tràn đầy oán niệm to lớn với Sở Mặc!

Tiểu tử ngươi đây không phải là đang cố ý chơi người ta sao?

Có thể giống thất đức như vậy sao?

Nhưng bọn họ lại cái gì cũng không làm được.

Chỉ có thể nghe các loại các dạng tin tức không ngừng truyền đến.

Mấy tin tức này càng về sau càng để cho bọn họ có loại cảm giác tuyệt vọng.

Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà, thực sự triệt để xuất thủ.

Bọn họ không chỉ là che chở Sở công tử, bọn họ căn bản là cùng một phe với Sở công tử!

Cái hiện thực bi thảm này, làm cho từ trên xuống dưới toàn bộ cổ tộc Tào thị đều tràn ngập khí tức thê lương.

Trên phương diện khoảng cách, cổ tộc Tào thị cùng Vương tộc Sở thị gần nhất.

Trên phương diện cừu hận mà nói chớ nhìn bọn họ cũng chỉ có ba vị Cổ Tổ Thái thượng, nhưng năm xưa thời điểm hạ thủ với Vương tộc Sở thị, họ chính là người Tiên Phong.

Hơn nữa sau khi huỷdiệt Vương tộc Sở thị bọn họ chiếm được tiện nghi từ trên người Vương tộc Sở thị, cũng là vượt qua xa cổ tộc đông phương.

Cộng thêm trong cổ tộc Tào thị có một ít nhân vật cấp lão tổ cảnh giới Tổ cảnh, đều ở thời gian trăm vạn năm trước đây, không biết từng tàn sát bao nhiêu đệ tử huyết mạch của Vương tộc Sở thị.

Bọn họ mới là đám người dù chết vẵn chưa hết tội.

Thậm chí những người này đều đang suy đoán, Sở Mặc đem bọn họ giải quyết cuối cùng, không phải là vì muốn để cho bọn họ trong sự sợ hãi cùng tuyệt vọng sụp đổ?

Đồng thời, những người trong cổ tộc Tào thị cũng đang suy nghĩ, coi như bọn họ lựa chọn giống mấy cổ tộc còn lại bên kia, Cổ Tổ tự sát, sau đó đem toàn bộ tài nguyên đưa lên.

Sở Mặc sẽ bỏ qua bọn họ sao?

Chưa chắc!

Trong lòng bọn họ thực sự rất rõ ràng!

Bọn họ mặc dù không biết trong tay Sở Mặc có một bộ bản chép tay của lão bộc, nhưng bọn họ lại rất rõ ràng năm đó bản thân mình đã làm gì.

Cho nên, các loại ý nghĩ của bọn họ, so với các Cổ Tổ Thái thượng của các cổ tộc khác phức tạp nhiều lắm.

Bất quá gia tộc Lạc Thủy cùng gia tộc Hàn Băng bên kia, tình huống so với cổ tộc Tào thị bên này cũng không tốt bao nhiêu.

Bọn họ đều là đại tộc cao cấp nhất trong thế giới thông đạo, chiếm cứ địa vị thống trị tuyệt đối.

Cùng gia tộc cổ thần giống nhau, đệ tử trong hai gia tộc Lạc Thủy cùng Hàn Băng này, dù cho chỉ là một đệ tử dòng thứ, hành tẩu trên thế gian, vô cùng điệu thấp nhưng chiếm vị trí cực cao!

Tùy tiện một cái con em dòng thứ, đi xuống phía dưới một ít trung và tiểu gia tộc, thậm chí ngay cả gia chủ, đều muốn đích thân đi cùng!

Nhưng loại cuộc sống này, còn có thể duy trì liên tục được bao lâu?

Loại uy phong này...

Hiện tại liền đã không có.

Ngược lại không phải nói những trung và tiểu gia tộc này hiện tại liền dám xem thường bọn họ, mà là những đệ tử mầm mống trong cổ tộc Hàn Băng cùng gia tộc Lạc Thủy toàn bộ đều lựa chọn cụp đuôi trốn tránh!

Mỗi một người đều khiêm tốn muốn chết.

Còn muốn giống như quá khứ?

Vậy cũng chỉ có thể đi gia nhập LiênMinh Tinh Anh rồi!

Hiện tại đã có rất nhiều người, đều đoán ra Liên Minh Tinh Anh cùng Vương tộc Sở thị có liên lạc.

Vì sao mười ba cổ tộc nhao nhao ngã xuống rồi, nhưng hầu như những đệ tử từ mười ba cổ tộc tạo thành Liên Minh Tinh Anh, lại càng ngày càng mạnh, càng lúc càng lớn?

Thậm chí bây giờ đã có người bắt đầu hoài nghi minh chủ Sở Sở suốt ngày đeo mặt nạ, không biết có phải là thân nhân của Sở Mặc!

Có các loại suy đoán này, cũng không kỳ quái.

Thân phận của Sở Mặc, cũng không phải là một cái bí mật lớn bằng trời.

Hắn xuất thân tại La Thiên Đại Vũ Trụ, năm xưa vào thời điểm Phong Thần bảng triệu hoán, trực tiếp chém thần cách của mình.

Hẳn là tiến vào Hôi Địa một đoạn thời gian, sau đó lại đi qua khe hở ở Hôi Địa, tiến vào thế giới thông đạo.

Minh chủ Sở Sở của Liên Minh Tinh Anh thì sao?

Thân phận của nàng, cũng từ bên phía gia tộc Lạc Thủy bị tiết lộ ra ngoài.

Nàng...

Đồngdạng cũng là đến từ La Thiên Đại Vũ Trụ!

Chỉ bất quá, là cái La Thiên Đại Vũ Trụ đối lập với vũ trụ của Sở Mặc mà thôi!

Bọn họ đều họ Sở!

Năm xưa khi Sở Sở mới vừa tiến vào thế giới thông đạo, thậm chí trước khi thành lập Liên Minh Tinh Anh, đều không mang mặt nạ.

Hình dạng của nàng, rất nhiều người đều biết, được vẽ thành bức họa lưu truyền tới.

Mà hình tượng Sở Mặc tóc trắng, đồng dạng cũng được rất nhiềungười vẽ thành bức họa lưu truyền tới.

Mang hai bức họa so sánh với nhau, tất cả mọi người hiểu.

Bởi vì... hai người này...

Thật sự là quá giống!

Cho nên nói, nội tình cùng lực lượng của cổ tộc, vẫn là rất cường đại.

Thậm chí có thể nói là siêu cường.

Đối tượng khiến bọn họ bất đắc dĩ cũng không phải là Sở Mặc, chỉ một mình Sở Mặc, bất kỳ một cái cổ tộc nào cũng không sợ.

Bọn họ chân chính sợ, chính là hai vị siêu nhiên tồn tại!

Cho nên, mặc dù sự tình Sở Sở cùng Sở Mặc trong lúc đó có quan hệ thân quyến ở một phạm vi nhất định truyền ra, nhưng chuyện này cũng không có ảnh hưởng đến cái gì.

Ngược lại Liên Minh Tinh Anh bởi vì nguyên nhân này, lại trong thời gian rất ngắn, lớn mạnh rất nhiều lần!

Bởi vì nơi này, mới thật sự là cảng tránh gió a!

Gia nhập vào Liên Minh Tinh Anh, có thể duy trì tôn nghiêm cuối cùng của con em cổ tộc.

Chí ít, bọn họ không cần trở thành đệ tử nước phụ thuộc của Vương tộc Sở thị.

Còn như minh chủ của Liên Minh Tinh Anh là Sở Sở...

Bọn họ liền làm như không biết!

Thậm chí ở trong lòng mỗi người đều thoải mái: Sở Sở bất quá là một con rối mà Cổ Băng Băng cùng Lạc Phi Hồng đẩy ra thôi.

Bọn họ làm sao có thể cho phép một nữ tử với thân phận thấp kém như Sở Sở thao túng Liên Minh Tinh Anh đây?

Đương nhiên, bọn họ cũng thực sự không phải ngây thơ như thế, chẳng qua là bọn họ không muốn tin tưởng.

Thân ảnh của Sở Mặc, rốt cục xuất hiện ở sát biên giới phế tích củavương tộc.

Lần này ly khai rất nhiều năm.

Rốt cục đã trở về.

Lúc hắn trở lại, còn cố ý đi ngang qua lãnh thổ quốc gia của cổ tộc Tào thị.

Hắn thậm chí cảm ứng được khí tức của ba vị Cổ Tổ Thái thượng ở cổ tộc Tào thị, nhưng cũng không có đi động đến bọn họ.

-----o0o-----

Chương 2247: Đồng bọn mới trên cột cờ (2)

Chương 2247: Đồng bọn mới trên cột cờ (2)

Trên người của hắn, còn có một đống lớn đầu đâu của Cổ Tổ Thái thượng.

Trước đem những đầu lâu này treo trên cột cờ sau đó sẽ giải quyết.

Đám người Đông Phương Vân Lạc, Đông Phương Hằng Thái cùng với bốn Tôn Cổ Tổ của cổ tộc Triệu thị còn có Hứa Thiên Tiếu, LiệpThần lão tổ đã tĩnh mịch rất nhiều năm, rốt cục gặp được thân ảnh của Sở Mặc.

Bọn họ đối với sự tình phát sinh ở ngoại giới, hoàn toàn không biết gì cả.

Có thể nói, bây giờ cả cái thông đạo, cho dù là một ít Đế chủ, tu sĩ cảnh giới chí tôn đều có thể biết, đối với bọn họ mà nói, vẫn như cũ là đại sự khó lường.

Bọn họ ngày nhớ đêm mong, rốt cuộc Sở Mặc đã tới, bọn họ đều rất cao hứng.

Khái khái, tạm thời liền là lúc bọn họ vui vẻ a!.

Ngược lại Sở Mặchiện thân, liền ý nghĩa nơi đây của bọn họ, lại muốn tăng thêm đồng bạn.

Đông Phương Vân Lạc thậm chí còn nhịn không được trêu chọc Sở Mặc hai câu:

- Sở công tử, lần này mang ai đến làm đồng bọn với chúng ta?

Ngươi không biết, bọn họ một đám xú lão đầu không giỏi kỳ nghệ, ta đã không muốn theo chân bọn họ chơi cờ rồi!

Luận tài đánh cờ, Đông Phương Vân Lạc là cao minh nhất, cho nên những năm gần đây cực kỳ buồn chán, y đem đám người kia đều ngược toàn bộ.

Đến cuối cùng, thậm chí ngay cả loại tiểu trùng tử ở Hôi Địa như Liệp Thần lão tổ trước đây hoàn toàn không muốn phản ứng, đều bịy bắt tới với chơi cờ y.

Bất quá đến cuối cùng, không ai nguyện ý chơi cờ với y rồi.

Bởi vì luôn bị ngược, người nào ăn no rỗi việc mỗi ngày tìm ngược?

Đông Phương Hằng Thái ở một bên nói:

- Lần này, ngươi đi lâu như vậy, nhất định lại mang về rất nhiều đồng bọn mới, mau mau mau, để cho chúng ta gặp mặt, là những người nào?

Sở Mặc im lặng nhìn thoáng qua hai gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc đông phương này, bĩu môi, không nói chuyện, trực tiếp bắt đầu côđọng cột cờ.

Treo những đầu lâu của Cổ Tổ Thái thượng lên cột cờ, cũng thật không phải là tùy tùy tiện tiện tài liệu gì đều có thể dùng được.

Hơn nữa lần này nhân số hơi nhiều, đãi ngộ không thể có sai lệch.

Cũng không thể để tài liệu dùng làm cột cờ của người này khá hơn một chút, của người kia lại thiếu một chút nha!?

Đối với việc này, Sở Mặc nghĩ rất chu đáo.

Ngay từ đầu, Đông Phương Vân Lạc cùng Đông Phương Hằng Thái tất cả đều tại trong khổ ải tìm vui, cười ha hả nhìn Sở Mặc cô đọng cộtcờ, thỉnh thoảng còn chen vào đôi câu.

- Ai u, bốn cái rồi, không tệ nha!

Nhiều như vậy!

- Di?

Còn có?

Chiến tích huy hoàng như thế, quả thực có thể nói sát thủ của Cổ Tổ Thái thượng a!

- Ngọa tào hoàn hữu...

Đến cuối cùng, hai vị này cùng tất cả đều không nói, sắc mặt của bọn họ cũng đều trở nên nghiêm trọng không gì sánh được.

Trong lòng của bọn họ, tất cả mọi người đều dâng lên một dự cảm bất thường, lòng nói tên hỗn đản này, sẽ không phải là đem mười ba cổ tộc hết thảy Cổ Tổ Thái thượng...

Đều một lưới bắt hết đi?

Làm sao nhiều như vậy?

Nhìn từng cây cột cờ dựng thẳng lên, Đông Phương Vân Lạc, Đông Phương Hằng Thái, cùng với những người khác, tất cả đều giương mắt đờ đẫn, không nói ra lời.

Bởi vì những cột cờ mà Sở Mặc giơ lên, đã vượt qua hai mươi cây!

Mọi người, toàn bộ đều ngậm miệng lại.

Đến cuối cùng, nhìn Sở Mặc bắt đầu đem từng cái từng cái đầu lâu đem lên treo.

- Đây không phải là...

Đây không phải là tinh thần đạo quân sao?

Làm sao ngay cả y cũng tới tham gia náo nhiệt?

Đông Phương Vân Lạc nhìn một cái đầu lâu bị Sở Mặc treo lên, vẻ mặt kinh ngạc.

Tinh thần đạo quân bên kia mang vẻ mặt phẫn nộ không nói thêm lời nào, y nhìn Đông Phương Vân Lạc, lòng nói mụ nội nó người nàonguyện ý tới đây giúp vui?

Ngươi cũng không nhìn một chút đức hạnh của ngươi bây giờ, đều đặc biệt sao chỉ còn lại có Tổ cảnh nguyên thần ba động.

Lại còn vẻ mặt bình thản như thế?

Sau đó, Sở Mặc đem đầu lâu của Cổ Tổ Huyền tôn cùng Cổ Tổ Bạch Linh treo lên.

Lần này, Đông Phương Vân Lạc, Đông Phương Hằng Thái cùng mọi người đều hiểu, ba người xui xẻo này, nhất định là bị cái tên Hứa Thiên Tiếu kia gài bẫy!

Theo sát phía sau, là đầu của Công Tôn Tài.

Quả nhiên, ngoài bốn Tôn Cổ Tổ Thái thượng của mười ba cổ tộc ra thì một khắc đầu bị treo trên cột cờ, bốn ánh mắt này toàn bộ đều rơi vào trên mặt Hứa Thiên Tiếu đang ở bên kia nhắm mắt giả chết, người thứ nhất nhịn không được là Cổ Tổ Bạch Linh mở miệng mắng to lên.

- Hứa Thiên ếu, ngươi tên hỗn đản này, ngươi hãm hại chúng ta thê thảm!

Cái cọc nhân quả này, xem như là kết.

Ta cho dù thân tử đạo tiêu, linh hồn u mê, vĩnh viễn, cũng sẽ không bỏ qua ngươi!

Bạch linh vẻ mặt tức giận mắng, sau đó nhìn về phía Sở Mặc:

- Cũng sẽ không bỏ qua ngươi!

Tinh thần đạo quân cùng Công Tôn Tài, Cổ Tổ Huyền tôn cũng làmột bộ dạng như muốn ăn thịt người đưa mắt nhìn Hứa Thiên Tiếu, thống hận của bọn họ đối với Hứa Thiên Tiếu, vượt xa Sở Mặc.

Sở Mặc mặt không chút thay đổi, tiếp tục đi treo đầu người.

Nháy mắt khi đầu lâu của sáu gã Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc Cổ thần treo lên, đám người Đông Phương Vân Lạc đều triệt để trầm mặc.

Bọn họ nằm mộng cũng không nghĩ tới, Sở Mặc dĩ nhiên dũng mãnh như vậy, khủng bố như vậy...

Thậm chí ngay cả sáu tôn Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc cổ thần, cũng đều gặp nạn rồi!

Sáu tôn Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc cổ thần, tất cả đều nhắm mắt không nói.

Chuyện cho tới bây giờ, không có gì đáng nói.

- -

Tiếp theo, đầu của bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Kỷ thị, cũng bị Sở Mặc treo lên.

Bốn gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Kỷ thị, lại rất thức thời, bọn họ hướng về phía đám người Đông Phương Vân Lạc nhe răng cười:

- Đạo hữu, chúng ta tận lực!

Cũng chỉ có bọn họ, dám nói như vậy, bởi vì tự phong tu vi đến Tổ cảnh đỉnh phong, cùng Sở Mặc quyết một trận chiến, tạo thành thương tổn cho Sở Mặc, tương đương khủng bố.

Thiếu chút nữa liền để bọn họ thành công, tuy là đến cuối cùng thất bại trong gang tấc, nhưng tronglòng bọn họ, cũng không tiếc.

Bất quá những người này thấy còn có cột cờ trống không, toàn bộ đều có chút kinh ngạc, bởi vì bên trong không gian trữ vật của Sở Mặc, đã không còn những đầu lâu khác.

Chỉ có mười bốn người bọn họ.

Nhưng cờ này vẫn còn bỏ không rất nhiều!

Lúc này, Sở Mặc từ tốn nói:

- Cổ tộc Dương thị, cổ tộc Vân thị, cổ tộc Sở thị còn có cổ tộc Hồng thị mười lăm tên Cổ Tổ Thái thượng, đã tự hành hóa đạo rồi.

Trừ cái đó ra, còn có hai gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Dạ thị, liền nămđó hai người tham dự giết chết vương tộc Sở thị, cũng đã lựa chọn tự hành hóa đạo.

Bọn họ đều chết hết.

Miễn bị dằn vặt.,,,

-----o0o-----

Chương 2248: Không có nếu như (1)

Chương 2248: Không có nếu như (1)

- Ngọa tào...

Bọn họ chỉ có thông minh!

Từ cảnh giới rơi xuống Tổ cảnh, sau đó đối ngoại tới triệt để mất đi hy vọng, lời nói và cử chỉ của Đông Phương Vân Lạc đều cùng đi đã xảy ra khó có thể tưởng tượng biến hóa lớn.

Lúctrước, lời như vậy, là tuyệt sẽ không từ trong miệng họ nói ra được.

Bất quá y cũng đích xác là nói lời thật lòng, trong lòng quả thực quá ước ao như bọn họ tự hành hóa đạo.

Tuy là chuyện cho tới bây giờ, Sở Mặc đã không gảy mài bọn họ, lực lượng nguyên thần của bọn họ cũng đã sắp triệt để khô kiệt.

Nhưng dạng này bị người đem đầu treo ở trên cột cờ, suốt năm tiếp thu vải gió dầm mưa, tuy là không đả thương được bọn họ, nhưng tư vị kia, lại có ai có thể hiểu?

Tìm vui trong bể khổ?

Đó là triệt để tuyệt vọng đến triệt để buông tha?

Nếu như trước, bọn họ có thể có dũng khí tự hành hóa đạo, tội gì gặp phải những loại khổ sở này?

- Không đúng rồi?

Đông Phương Hằng Thái ở một bên nói rằng:

- Cổ tộc Dạ thị...

Không phải có bốn Tôn Cổ Tổ Thái thượng sao?

- Hai vị, thật tình sám hối, đã trở thành một thành viên của Liên Minh Tinh Anh.

Ta tuyệt đối mở một con đường không tiếp tục đuổi giết nhóm người bọn họ nữa.

Sở Mặc từ tốn nói.

- Như vậy cũng được?

Khóe miệng Đông Phương Hằng Thái co giật, vẻ mặt không không biết nói gìNgay cả những người khác, bao gồm sáu gã Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc cổ thần, vẻ mặt của tất cả đều là hâm mộ.

Loại chuyện như vậy, nếu như truyền đi, nhất định sẽ để cho tất cả mọi người tất cả đều triệt để kinh ngạc đến ngây người, sau đó nói không ra lời.

Thậm chí sẽ hoài nghi, những người này, thật là đại nhân vật cao cao tại thượng chúa tể thông đạo vô lượng kỷ nguyên sao?

Khi không có hào quang bảo vệ thì ra...

Thì ra cùng người bình thường, cũng không có gì khác nhau.

Đương nhiên, một màn này, hầu như không có bao nhiêu người cóthể chứng kiến.

Khu vực này, cũng là phế tích của vương tộc Sở thị, một chỗ cấm địa thần bí nhất.

Ngay cả tu sĩ gia nhập Vương tộc Sở thị, cũng không thể tùy tiện đi tới nơi này.

Một gã Cổ Tổ trong gia tộc Cổ thần lúc này rốt cục mở mắt, nhìn về phía Sở Mặc:

- Ngươi nói những người này...

Thực sự toàn bộ đều lựa chọn tự mình kết thúc?

Bốn gã Cổ Tổ của cổ tộc Kỷ thị bên kia cũng đều nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu:

- Đúng vậy, bọn họ còn đưa tới tất cả tài nguyên, tài phú trong gia tộc và lệnh bài gia chủ, một lần nữa thần phục Vương tộc Sở thị.

Sở Mặc cũng không nói là thần phục với hắn, bởi vì hắn căn bản cũng không cần!

Vương tộc Sở thị, không chỉ có một mình hắn.

Tin tưởng, theo mười ba cổ tộc sụp đổ, tan vỡ, sẽ có càng ngày càng nhiều đệ tử trong thân thể chảy xuôi huyết mạch vương tộc trở về.

Những thứ này, coi như là lễ vật đưa cho bọn họ.

- Còn có mấy cái cổ tộc?

Đông Phương Vân Lạc nhìn Sở Mặc:

- Cổ tộc Nhạc thị, cổ tộc Tào thị, gia tộc Lạc Thủy cùng gia tộc Hàn Băng...

Những thứ này lẽ nào ngươi còn không có động?

Vì sao không cùng lúc thu thập?

Vẻ mặt của tất cả những người khác đều im lặng nhìn Đông Phương Vân Lạc, lòng nói ngươi không cần thiết biểu hiện tâm tư nhìn có chút hả hê rõ ràng như thế a!?

Bất quá, thân làm người có thâm niên nhất ở đây, Đông Phương Vân Lạc hiển nhiên không thèm để ý những ánh mắt này, y thậm chí có chút đồng tình nhìn những "Đồng bọn" mới tới này, lòng nói cái loại này đi qua chỉ có gây cho sự thống khổ của người khác, các ngươi chẳng mấy chốc sẽ cảm nhận được, tư vị tiêu hồn kia không gì sánh được.

Chờ thêm chút năm sau đó, các ngươi khẳng định cũng đều giống như ta!

Không thấy bốn gã Cổ Tổ của cổ tộc Triệu thị, lúc vừa mới tới, không giống với các ngươi sao?

Thân làm "Lão nhân ", Đông Phương Vân Lạc nhìn những ngườimới này, ở sâu trong nội tâm cư nhiên sinh ra một tia nhàn nhạt cảm giác tự hào.

Sau đó nhịn không được chửi mình: Từ cảnh giới này rơi xuống, đầu óc đều cùng một lúc rơi theo...

Ta tự hào cái rắm a?

Sở Mặc không có giấu giếm cái gì, nói rằng:

- Bốn gã Cổ Tổ của cổ tộc Nhạc thị, tất cả đều chết hết.

Bọn họ tự phong cảnh giới, muốn cùng ta đánh một trận, đến lúc cuối cùng, bốn người đồng thời giải khai phong ấn, muốn tiêu diệt ta.

- A?

Vậy sao ngươi còn sống?

- Cư nhiên không chết?

- Trời a...

Thật là đáng tiếc!

- Như vậy ngươi cũng chưa chết?

- Vậy bọn họ là chết như thế nào?

Mọi người nhất thời một hồi thất chủy bát thiệt???, đại đa số đều biểu thị chuyện này thật đáng tiếc, rất bất khả tư nghị.

Ngay cả vẻ mặt của Đông Phương Vân Lạc đều là biểu tình tiếcnuối.

Bọn họ có thể thản nhiên, bình tĩnh, nhưng không có nghĩa là bọn họ không hận Sở Mặc a.

Ngay cả Liệp Thần lão tổ bên kia, trong lòng cũng là hận Sở Mặc đến chết!

- Ha ha ha ah.

Mặt của Sở Mặc không thay đổi cười lạnh vài tiếng, cũng lười đáp lại cái vấn đề nhàm chán này, đám người bọn họ đều thông minh như vậy, sớm muộn gì cũng có thể nghĩ đến nguyên nhân chân chính.

- Nói như vậy, bây giờ chỉ còn lại cổ tộc Tào thị, gia tộc Hàn Băng cùng gia tộc Lạc Thủy rồi?

Ha ha ha, thực sự là không nghĩ tới vô lượngkỷ nguyên trước mười ba cổ tộc một đời huy hoàng, cứ như vậy hôi phi yên diệt.

Thực sự là vận mệnh luân hồi a.

Đông Phương Hằng Thái ở một bên thở dài nói.

- Không phải, là thiên ý cho tới bây giờ đều yêu cầu cao.

Đông Phương Vân Lạc từ tốn nói.

Bên kia Hứa Thiên Tiếu lẩm bẩm nói:

- Cho tới bây giờ bọn ta đều từng cho rằng mình nắm giữ thiên mệnh, nắm giữ Đại Đạo, nắm giữ tất cả chân lý của thế gian này, nhưng cho tới bây giờ, mới hiểu được...

Chúng ta mới là buồn cười lớn nhất thế gian này, chẳng qua là so với người khác tồn tại lâu một chút, từ trongthiên đạo dòm ngó đến gì đó...

Sinh ra một tí tẹo như thế, liền tự cho là thần linh, tự cho là...

Có thể chưởng quản tất cả.

Chúng ta đều là một đám đáng thương a!

- Ngươi câm miệng!

Thống hận trong lòng Cổ Tổ Bạch Linh đối với Hứa Thiên Tiếu vẫn như cũ vô cùng cường liệt, đối với y nói bất luận cái gì đều có loại cảm giác nghe không vào.

Trên thực tế, Cổ Tổ Bạch Linh đã hoàn toàn hỏng mất!

Trong quá khứ nàng chưa từng nghĩ tới, một ngày kia, mình lại lưu lạc đến nước này.

Nàng cho rằng đám người Huyền tôn, tinh thần đạo quân cùng với Công Tôn Tài, sẽ thuận theo nàng cùng nhau mắng Hứa Thiên Tiếu tên khốn kiếp này.

Nhưng lại

không nghĩ rằng, những người đó, tất cả đều vẻ mặt trầm mặc, thậm chí là vẻ cân nhắc.

-----o0o-----

Chương 2249: Không có nếu như (2)

Chương 2249: Không có nếu như (2)

Lúc này Cổ Tổ Bạch Linh, nhìn về phía Sở Mặc, hai mắt đẫm lệ:

- Sở công tử, ta thực sự biết sai rồi, ta nguyện ý xuất ra toàn bộ tài nguyên cùng tài phú...

Ta, ta mặc dù không có nhiều tài phú như các Cổ Tộc khác, nhưng cái này là vô số năm qua ta tích góp, của cải của tacũng rất đáng giá, cầu ngươi, cầu ngươi thả ta đi.

Ta thực sự...

Biết lỗi rồi.

Cổ Tổ Bạch Linh vừa nói, tên nữ tu cảnh giới Thái thượng này, cư nhiên ríu rít khóc lên.

Còn lại mấy tên Cổ Tổ Thái thượng bên kia, trên mặt toàn bộ đều lộ ra biểu tình phức tạp.

Nếu như có thể, bọn họ cũng muốn khóc cầu như vậy.

Điều kiện tiên quyết là, khóc cầu như vậy hữu dụng.

Năm xưa bọn họ đã làm chuyện gì, trong lòng họ so với bất luận kẻ nào đều biết.

Đổi lại bọn họ đứng trên lập trường của Sở Mặc, nói khôngchừng ngay cả gia tộc sau lưng của bọn họ, đều phải cùng nhau chôn cùng!

Cho nên, lời này bọn họ nói không ra.

Nhưng mấy người Hứa Thiên Tiếu, Công Tôn Tài, tinh thần đạo quân cùng Cổ Tổ Huyền Tôn, trong lòng lại vô cùng phức tạp.

Bởi vì trăm vạn năm trước, bọn họ cũng không có tham dự vào cọc thảm án đối với Vương tộc Sở thị.

Lúc này đây bọn họ chỉ là, không có chịu đựng được mê hoặc, chính mình vào cuộc, rơi vào hạ tràng hôm nay.

Lại nói tiếp, bọn họ đã quá thê thảm.

Nhất là Hứa Thiên Tiếu, lựclượng nguyên thần còn dư lại, chỉ có Tổ cảnh.

Nếu như thật có thể làm cho Sở Mặc mở một con đường, bọn họ nguyện ý trả bất cứ giá nào.

Thế nhưng, Sở Mặc là người tâm tình mềm yếu sao?

Cổ Tổ Bạch linh vẫn còn tiếp tục cầu khẩn:

- Thiếp...

Thiếp tuy là sống qua rất nhiều năm tháng, nhưng, nhưng là tấm thân xử nữ, cũng coi như là liễu yếu đào tơ, nếu như Sở công tử không ngại, thiếp nguyện làm một cái thị nữ bên người công tử, vì công tử làm ấm giường...

Mẹ nó, thật không biết xấu hổ!

Đây cơ hồ là ý tưởng chung trong lòng của những tu sĩ ở đây.

Bọn họ cũng muốn cầu xin Sở Mặc buông tha, nhưng tuyệt đối không nói được những lời như vậy.

Đây quả thực... chính là vứt bỏ tôn nghiêm cuối cùng của bọn họ!

Cầu mạng sống?

Sống sót như vậy, còn có ý nghĩa gì?

- Có ý nghĩa sao?

Tinh thần đạo quân nhìn Cổ Tổ Bạch Linh, thanh âm khô khốc hỏi.

- Cái gì gọi là có ý nghĩa sao?

Ta, ta vốn chính là bị hãm hại tiếnvào!

Ta không có hại qua một người nào của Vương tộc Sở thị!

Ta...

Ta ở trước mặt Sở công tử, cũng không có chiếm được nửa điểm lợi lộc.

Bạch Linh Cổ Tổ khóc thút thít nói:

- Vì sao ta muốn thừa nhận loại nghiêm phạt này?

Ô ô...

Ta thừa nhận nghiêm phạt, đã đủ, ta đã biết sai rồi, vì sao liền không thể cho ta một cái cơ hội sửa đổi làm lại cuộc đời đây?

- ...

Cả đám đều triệt để hết chỗ nói rồi.

Sở Mặc lúc này, ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Cổ Tổ Bạc Linh, từ tốn nói:

- Nếu như, lúc đó ở trước mặt các ngươi, hai vị tồn tại, không có ra tay với các ngươi, mà ta...

Như vậy đau khổ cầu các ngươi, các ngươi sẽ mềm lòng sao?

Sẽ bỏ qua ta sao?

Ta và các ngươi trong lúc đó, càng là không oán không cừu, ta thậm chí trước khi nhìn thấy nhóm người các ngươi, đều chưa có nghe nói qua tên của các ngươi.

Đời trước ta đây, có thể đối với các ngươi có nghe thấy, nhưng lại không hề có quen biết gì.

Các ngươi sẽ bỏ qua ta sao?

Những lời này của Sở Mặc làm cho Cổ Tổ Bạch Linh trực tiếp nghẹn lời, ngẩn người tại đó.

Nàng rất muốn nói, sẽ sẽ sẽ chỉ cần ngươi cầu ta, ta nhất định sẽ bỏ qua ngươi!

Nhưng trên thực tế, nàng lập tức nhớ tới hình ảnh ngày đó, nhớ tới biểu tình trong thời điểm bọn họ đem Sở Mặc vây khốn, tâm tình nàng thực sự nói không nên lời, không thể nói được những lời như vậy rồi.

Bởi vì... những lời này nói ra, quá trái lương tâm!

Bọn họ nhất định là sẽ không bỏ qua Sở Mặc!

Bởi vì chỉ cần chém đầu Sở Mặc, ba người bọn họ, toàn bộ đều có thể có được danh tiếng cùng địa vị khó có thể tưởng tượng...

Đương nhiên, mấy thứ này, bọn họ đều có thể không để bụng.

Có thể cái loại tài nguyên tu luyện cao cấp này, bọn họ cũng tương tự muốn a!

Sở Mặc vẻ mặt lãnh khốc:

- Cho nên nói, trên đời này, không có nếu như.

Chí ít ở loại cảnh giới này của chúng ta, là không có nếu như.

Nếu có, tin tưởng nơi đây, cũng sẽ không treo nhiều đầu người như vậy rồi

Trên đời này không có nếu như, chiến đấu loại này không phải trò chơi, càng không phải là hảo hữu luận bàn cùng đọ sức.

Mà là sinh tồn, là cạnh tranh hết sức khốc liệt.

Chính là ngươi chết ta sống.

Cho nên, đối mặt với sự cầu xin điềm đạm đáng yêu của Cổ Tổ Bạch Linh, Sở Mặc cũng không có chút nào nhẹ dạ.

Thậm chí, tôn Thái thượng Cổ Tổ hắn luyện hóa đầu tiên chính là nữ nhân này.

Tinh khí vô tận lại một lần nữa rót vào vùng đất nhiều năm yên lặng của Vương tộc Sở thị.

Hai tòa thành vừa mới xây lên trên cương vực của Vương tộc Sở thị, tất cả các tu sĩ đều cảm ứng được mức độ đậm đặc của tinh khí đang tăng lên.

Bọn họ nhảy cẫng lên hoan hô.

Đồng thời họ biết, vua của bọn họ...

Đã trở về!

Đúng vậy, bây giờ ở trên vùng đất này Sở Mặc chính là vương giả!

Là Vương trong lòng của tất cả sinh linh.

Hai người Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y, vẫn xinh đẹp vô song, bọn họ một người mặc áo đen quần dài, một người mặc áo trắng quần dài, tóc búi cao, một thân khí tức cao quý, dắt tay nhau đi tới nơi này.

Thấy Sở Mặc đang luyện hóa nguyên thần của những người đó, hai nàng cũng không có dừng lại lâu mà lặng yên rời đi.

Mấy năm nay, tốc độ tăng trưởng của những sinh linh ở Sở thị cực kỳ nhanh

Nhưng ở sâu trong nội tâm, hầu như tất cả sinh linh đều phi thường khát vọng có thể vì nơi đây làm chút việc vặt.

Bọn họ không muốn bị động hưởng thụ mà cái gì cũng không trả giá như vậy.

Cho nên, từ mấy năm trước, dưới sự dẫn dắt của Hầu Tử cùng đám người Thiên Không lão tổ, mấy vạn tên tu sĩ của Vương tộc Sở thị, cũng đã tham dự vào trong cuộc chiến chống lại sinh linh ở Hôi Địa.

Đồng thời, còn có một nhóm tu sĩ ở lại Vương tộc Sở thị thu thập và chỉnh lý các loại tài nguyên tu luyện cùng các loại công pháp tu luyện.

Xây thành trì dễ dàng, nhưng muốn một lần nữa thành lập một hệ thống tu luyện hoàn chỉnh, đồng thời làm cho cái hệ thống này vận chuyển bình thường vững chắc lại cần rất nhiều thời gian cùng tinh lực.

Tất cả những chuyện này đều lão quản gia dẫn dắt tiến hành đâu vào đấy lấy.

-----o0o-----

Chương 2250: Thế giới thông đạo biến hóa (1)

Chương 2250: Thế giới thông đạo biến hóa (1)

Lão Hoàng cẩu ở trên lãnh thổ của vương tộc có địa vị vô cùng cao.

Tuy nó vẫn già nua như trước đây, nhìn qua đều có chút huyết khí không đủ.

Nhưng tất cả sinh linh ở đây đều rất tôn trọng nó.

Sở Mặc ở chỗ này luyện hóa đầu lâu của đám tu sĩ Thái thượng, trong quá trình luyện hóa nơi đây dường như là hoàn toàn tĩnh mịch.

Cái loại sợ hãi mãnh liệt này bao phủ mỗi người.

Bọn họ lúc trước có thể sẽ thấy tương đối nhạt, cho rằng cái này cũng không là cái gì, đơn giản chỉ là chịu chút tội mà thôi.

Nhưng thật sự khi đến nơi này một thời gian bọn họ mới hiểu được, loại thống khổ mà trước đây bọn họ đã từng gây ra trên người người khác cư nhiên lại gian nan như thế.

Cổ Tổ Bạch Linh từ lúc mới bắt đầu thì cầu xin, càng về sau càng không ngừng chửi bới, rồi đến sau cùng là chết lặng.

Đến khi một thân đạo hạnh, hầu như bị Sở Mặc luyện hóa cho đến khi chỉ còn lại có lực lượng nguyên thần của Tổ cảnh nàng đã hoàn toàn thẫn thờ, toàn bộ Đầu lâu, đều tản ra tử khí vô tận.

Ngay cả tâm tư mắng người nàng cũng không còn.

Tự làm tự chịu!

Những người còn lại Sở Mặc từng bước từng bước luyện hóa, không có buông tha cho người nào.

Thời gian thoáng một cái liền đi qua mấy cái thập niên.

Trong mấy chục năm qua Vương tộc Sở thị lại có số lượng lớn sinh linh trên bảng Phong Thần đến đây đầu nhập vào.

Sở Mặc trong lúc nghỉ ngơi cũng giúp bọn họ chém thần cách.

Danh vọng của Sở Mặc trong lúc vô tình lại tăng lên rất nhiều.

Bây giờ cả thế giới thông đạo đã dần dần an tĩnh lại.

Khi cùng sinh linh ở Hôi Địa chiến đấu, tất cả mọi người đều có loại cảm giác sức cùng lực kiệt.

Nhưng loại chiến đấu này, cũng là phương thức tốt nhất để thúc dục người khác trưởng thành!

Hầu như toàn bộ tu sĩ tham chiến, chỉ cần có thể còn sống sót, đều kiếm được kinh nghiệm cực lớn.

Những tu sĩ bên Vương tộc Sở thị cũng như vậy.

Càng về sau, ngay cả Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y, cũng bắt đầu theo đại lượng tu sĩ cùng nhau đi đánh sinh linh ở Hôi Địa.

Đương nhiên các nàng đều phi thường khiêm tốn, ngay cả rất nhiều người trong nội bộ cũng không biết, hai vị phu nhân đã ở giữa đội ngũ.

Đã từng có một ít tu sĩ trong thông đạo chỉ trích Sở Mặc không lấy đại cục làm trọng, cho là hắn ở thời điểm sinh linh Hôi Địa xâm lấn, còn muốn đi đánh đám người trong cổ tộc.

Bất quá loại thanh âm chỉ trích này, mấy năm này dường như đã biến mất hầu như không còn.

Bởi vì có người chỉ ra, những năm kia, thời điểm những sinh linh ở Hôi Địa xâm lấn, cũng không có một cái cổ tộc Thái thượng lão tổ sẽ ra tay tham dự.

Thậm chí, ở quá khứ, tu sĩ con vợ cả trong cổ tộc đều không có mấy người chân chính biết ra chiến trường.

Ngược lại lúc này bởi vì ân oán giữa của Sở Mặc cùng cổ tộc làm cho đại lượng sinh linh trên bảng Phong Thần rời khỏi cổ tộc, đồng thời làm cho đệ tử trong những cổ tộc này không thể không cầm vũ khí lên, đi ra chiến trường.

Tự mình đi chống lại sinh linh ở Hôi Địa xâm lấn.

Cho nên, thay vì nói Sở Mặc xuất thủ đối đầu với cổ tộc không lấy đại cục làm trọng, không bằng nói Sở Mặc xuất hiện làm cho các lão gia cùng quý tộc trong cổ tộc rốt cục ý thức được nguy cơx rốt cuộc hiểu rõ bảo vệ thế giới này cũng là trách nhiệm của bọn họ!

Thế giới bên ngoài phân phân nhiễu nhiễu, Sở Mặc triệt để bất vi sở động.

Người khác đánh giá như thế nào, với hắn mà nói, đều không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Đối với một người tu hành, nội tâm là cường đại không gì sánh được, năng lực chịu đựng của Sở Mặc đối với loại chuyện như vậy, thậm chí mạnh hơn đám Cổ Tổ Thái thượng bị hắn treo ở trên cột cờ này.

Đây là một cái kết cuộc của thời đại này!

Thời kì thuộc về đám Cổ Tổ Thái thượng này bị Sở Mặc tự tay hạ xuống

Đồng thời, một thời đại mới sắp mở ra.

Liên Minh Tinh Anh bây giờ là thế lực cường đại nhất của cả cái thế giới thông đạo này, những năm nay phát triển quả thực có thể dùng hai chữ nhảy vọt để hình dung!

Minh chủ Sở Sở của Liên minh vẫn thần bí như vậy, những đánh giá bên ngoài cũng không thương tổn được nội tâm cường đại của nàng.

Ở nội bộ Liên Minh Tinh Anh, danh vọng và địa vị của Sở Sở, cũng là không ai bằng.

Hai gã Cổ Tổ của cổ tộc Dạ thị, có thể nói là hai vị may mắn nhất trong mười ba cổ tộc.

Bọn họ ở bên trong Liên Minh Tinh Anh, khiêm tốn hầu như không tìm được bất kỳ cảm giác tồn tại.

Xứng vô cùng hợp, bất kể là chuyện gì, bọn họ đều vô cùng phối hợp.

Có hai vị đại năng tọa trấn như vậy, thực lực của Liên Minh Tinh Anh cũng là nhất đẳng.

Lại nói tiếp, ngay cả Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc Lạc Thủy cùng gia tộc Hàn Băng trong lòng đều phi thường ước ao được giống như hai vị Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Dạ thị

Đừng xem Sở Mặc hiện tại còn chưa có xuất hiện ở trước mặt bọn họ, nhưng một lúc nào đó bọn họ cũng sẽ gặp nạn.

Trên thực tế khi Sở Mặc trở lại vương tộc mấy năm nay, hai cái cổ tộc tối cường này vẫn đang suy nghĩ tất cả các loại biện pháp để n hóa giải trận ân oán này.

Xuất ra toàn bộ tài phú của gia tộc cùng lệnh bài gia chủ để đổi lấy mệnh của Cổ Tổ Thái thượng?

Nếu như có thể làm như vậy bọn họ thực sự sẽ làm.

Nhưng vấn đề là, trong lòng bọn họ vô cùng rõ ràng, năm đó hủy diệt Vương tộc Sở thị, có một nửa nguyên nhân, là ở ba cổ tộc Lạc Thủy, Hàn Băng cùng Cổ Thần!

Trên cơ bản bọn họ chính là chủ đạo của cọc thảm án này!

Kết quả này là dó sai lầm lúc trước, cho dù hôm nay coi như tất cả mọi người có thể chạy trốn "Quả" này bọn họ cũng không thể chạy trốn.

Lần này Sở Mặc trở về, ba gã Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc Tào thị lựa chọn hóa đạo.

Sau đó, có gia chủ của cổ tộc Tào thị, đưa tới toàn bộ tài nguyên của cả gia tộc cùng lệnh bài gia chủ, cũng đem toàn bộ lãnh thổ mà năm xưa ngầm chiếm của Vương tộc Sở thị trả lại cho Vương tộc Sở thị.

Đứng ra giải quyết chuyện này, cũng không phải là Sở Mặc, mà là lão quản gia đại biểu cho Sở Mặc.

Lão quản gia ngay tại trận, chỉ nhắc tới một cái yêu cầu, muốn người của cổ tộc Tào thị đã từng tru diệt người của Vương tộc Sở thị tự sát!.

Sau đó, trong cổ tộc Tào thị lại lần nữa có mấy trăm tên Tổ cảnh, mấy vạn tên tu sĩ đại Thánh cảnh, lựa chọn hóa đạo.

Theo ba gã Cổ Tổ Thái thượng hóa đạo, cổ tộc Tào thị cuối cùng cũng kết thúc quãng thời gian lo lắng đề phòng trong nhiều năm qua.
 
Thí Thiên Đao Full
XCI ( Chương 2251-2275 )


Chương 2251: Thế giới thông đạo biến hóa (2)

Cổ Tổ Thái thượng đã từng là nội tình lớn nhất của bọn họ, là sự kiêu ngạo cững là lãnh tụ tinh thần của bọn họ, nhưng bây giờ lại trở thành gông cùm xiềng xiếc lớn nhất để bọn họ có thể sinh tồn được.

Không thể không nói, cái này rất châm chọc.

Sở Mặc lúc này, cũng đã đem toàn bộ nguyên thần của Cổ Tổ Thái thượng luyện hóa xong hết.

Nơi đây cuối cùng cũng khôi phục bình tĩnh.

Bây giờ, cả cái thế giới thông đạo, vốn có mười ba cổ tộc cũng chỉ còn lại có gia tộc hàn Băng cùng gia tộc Lạc Thủy.

Hai cái Cổ Tổ này, đến nay đều không có một chút động tĩnh.

Cổ Tổ Thái thượng của bọn họ đã sớm vô thanh vô tức biến mất.

Đối với cái này, Sở Mặc cũng không nóng nảy, đầu tiên hắn trở về chủ thành của vương tộc một chuyến, cùng hai người Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y gặp nhau một đoạn thời gian.

Mấy năm nay, kỳ thực Sở Mặc cũng phi thường uể oải.

Loại tư vị không ngừng báo thù này, kỳ thực cũng không sung sướng giống như trong tưởng tượng, nhưng hắn vẫn nhất định phải đem gánh nặng này gánh vác.

Bởi vì trừ hắn ra, không có bất kỳ người nào có thể thay thế.

Bây giờ số lượng tu sĩ ở Vương tộc Sở thị đã vượt qua ba mươi vạn.

Trong này, có ít nhất hai mươi lăm vạn, đều là đã từng là sinh linh trên bảng Phong Thần.

Bọn họ đều đến từ các vũ trụ, đều từng là bá chủ một phương.

Nhưng bây giờ, bọn họ cam nguyện trở thành một thành viên bình thường nhất ở vương tộc Sở thị,.

Ở chỗ này, bọn họ tìm về tôn nghiêm cùng tự do đã bỏ mất từ lâu.

Sở Mặc bày mưu đặt kế cho lão quản gia, muốn toàn bộ là nhân tài, những sinh linh trên bảng Phong Thần này đều chân chính có đại tài.

Cương vực lãnh thổ của Vương tộc Sở thị, bây giờ đã kinh biến đến mức vĩ đại không gì sánh được.

Thậm chí so với trăm vạn năm trước, còn muốn lớn hơn một chút.

Lãnh thổ lớn như thế, cũng cần có người đi quản lý.

Sở Mặc đối với chuyện giao quyền cũng không kháng cự, ngược lại nếu như có thể hắn thậm chí không ngại những người này tự lập môn hộ!

Chỉ có trăm hoa đua nở mới có thể làm cho thế giới này trở nên tốt hơn.

Về phần lúc nào mới xuất hiện Cổ Tổ Thái thượng, Sở Mặc cũng không thèm để ý.

Mười ba cái Cổ Tổ Thái thượng của cổ tộc suýt nữa ngã xuống hầu như không còn, cả cái thế giới thông đạo đã kinh biến đến mức hoàn toàn bất đồng so với quá khứ.

Thậm chí ngay cả rất nhiều tu sĩ cảnh giới rất thấp đều có thể rõ ràng cảm giác được thế giới này trở nên tràn đầy sinh cơ.

Trong phòng.

Kỳ Tiêu Vũ vẻ mặt ôn hòa nhìn Sở Mặc:

- Giải quyết xong sự tình của gia tộc Hàn Băng cùng gia tộc Lạc Thủy, sau đó ngươi phải đón người thân...

Từ phía dưới vũ trụ trở về a!

Sở Mặc gật đầu:

- Ta cũng đang có ý này.

Thủy Y Y nói rằng:

- Chúng ta cần phải có hài tử rồi.

Đích thật là phải có hài tử rồi, thoáng qua nhiều năm như vậy, tuu luyện không năm tháng, những người này tuy nhìn qua dung nhan chưa đổi, thậm chí theo cảnh giới cường đại, nhìn qua lại càng thêm trẻ tuổi và mỹ lệ hơn so với quá khứ.

Nhưng lòng của bọn họ, cũng trở nên càng ngày càng thành thục, càng ngày càng ổn trọng.

Thủy Y Y nói rằng:

- Còn có, ít ngày trước chúng ta...

Trong lúc bất chợt có một loại dự cảm.

- Dự cảm?

Sở Mặc nhìn hai nàng:

- Dự cảm gì?

Thủy Y Y nhẹ giọng nói:

- Chúng ta cảm giác được, phụ thân dường như đã xảy ra chuyện.

- Linh Thông Thượng Nhân?

Sở Mặc hơi ngẩn ra, lập tức lắc đầu nói:

- Không thể, y làm sao có thể gặp chuyện không may?

Vốn thực lực của Linh Thông Thượng Nhân cũng có thể coi là nhóm cao cấp nhất trong nhóm Cổ Tổ Thái Thượng ở cả cái thông đạo Cổ Tổ Thái thượng tầng cấp trung.

Y có thể không phải là đối thủ của Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà.

Nhưng cả cái thế giới thông đạo, cơ hồ không có bất luận cái Cổ Tổ Thái thượng nào có thể đánh với y một trận!

Hơn nữa, Linh Thông Thượng Nhân trí tuệ trác tuyệt, tất cả các loại thủ đoạn đều có sẵn.

Nhân vật như vậy, nào có dễ dàng gặp chuyện không may như vậy.

- Chúng ta đều thấy trong giấc mộng.

Thủy Y Y nhẹ giọng nói, trong giọng nói của nàng, mang theo vài phần nhàn nhạt đau thương.

Lại nói tiếp, cảm tình của nàng và Kỳ Tiêu Vũ đối với Linh Thông Thượng Nhân đều tương đối phức tạp.

Chưa nói tới cảm tình bao nhiêu thâm hẬ nhất là Linh Thông Thượng Nhân còn từng tính toán Sở Mặc nhiều lần như vậy.

Miệng các nàng không nói, nhưng trong lòng vẫn có chút oán giận đối với Linh Thông Thượng Nhân.

Nhưng cho dù nói thế nào thì y vẫn là phụ thân của các nàng.

Cho dù là đời trước, nhưng đó cũng là phụ thân của các nàng.

Cho nên, nếu nói không quan tâm y chút nào, vậy cũng là không có khả năng.

- Mộng?

Sở Mặc có chút buồn cười nhìn Thủy Y Y cùng Kỳ Tiêu Vũ.

Hôm nay cảnh giới của hai nàng đã rất cao thâm, đều đã tiến vào Tổ cảnh đỉnh phong.

Tuy là trùng kích Thái thượng xa xa khó vời, nhưng cảnh giới này, ở thế giới thông đạo hôm nay, tuyệt đối cũng coi là cao cấp nhất rồi.

Loại mộng này đối với người thường mà nói, có thể là không có cách nào giải thích, cũng là không thể khống chế.

Nhưng đối với tu hành giả mà nói, cảnh trong mơ...

Trên căn bản là có thể khống chế.

Hầu như tuyệt đại đa số người tu hành cao cấp, cho tới bây giờ cũng sẽ không nằm mơ.

Đến rồi loại tầng thứ Tổ cảnh này, liền lại không biết bị loại này hư vô mờ mịt gì đó quấy nhiễu rồi.

Bây giờ, Thủy Y Y vậy mà nói nàng cùng Kỳ Tiêu Vũ đều cùng mơ một giấc mơ, điều này làm cho Sở Mặc cảm thấy có chút buồn cười.

- Là thật, ngươi đừng cười.

Thủy Y Y nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Ta cùng Tiểu Vũ đều mơ tới, y cùng hai người đặc biệt cường đại đang chiến đấu, chỗ kia...

Rất kỳ quái, như là một cái không gian đặc biệt xa lạ.

Không gian kia rất lớn, cảm giác của chúng ta ở trong mơ, tựa hồ...

Tựa hồ chỗ đó, là ở ngoài thông

đạo!

Thần tình của Sở Mặc, dần dần trở nên nghiêm túc, hắn khẽ nhíu mày, không nói gì, ý bảo Thủy Y Y nói tiếp.

-----o0o-----

Chương 2252: Gia tộc Hàn Băng

Chương 2252: Gia tộc Hàn Băng

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc:

- Hai người kia đều ra tay với y, dường như đang hỏi y cái gì, nhưng y lại...

Lại hoàn toàn không phối hợp, hơn nữa, trên mặt còn mang theo nét cười lạnh trào phúng.

Kỳ Tiêu Vũ ở một bên nhẹ giọng nói:

- Ngay cả nụ cười của y, ở trong mơ của chúng ta, đều thấy rõ ràng.

Nhưng y cùng hai người kia đang nói cái gì, chúng ta lại hoàn toàn không nghe được.

Bởi vì bọn họ dùng, là thần niệm giao lưu, cho nên, cũng không có biện pháp suy đoán, giữa bọn họ nói gì đó.

Thủy Y Y gật đầu, có chút bi thương nói:

- Sau đó...

Y đã bị đánh tứ phân ngũ liệt, dường như...

Dường như hoàn toàn bị tiêu diệt.

- Cái gì?

Chân mày của Sở Mặc nhíu chặt hơn, hắn cảm giác sự tình tựa hồ có cái gì không đúng.

Ở ngoài thông đạo...

Chẳng lẽ là người quan sát?

Nếu như nói, Linh Thông Thượng Nhân thật sự là người quan sát, như vậy...

Y thật là không có một chút tỷ lệ thắng nào!

Nhưng vấn đề là, Linh Thông Thượng Nhân đi ra như thế nào?

Hàng rào của cái thế giới này dầy như vậy, căn bản cũng không phải là tu sĩ cảnh giới Thái thượng có thể xuyên qua a!

Hay là Linh Thông Thượng Nhân sớm đã có biện pháp ly khai thế giới thông đạo?

Vậy y còn bố cục vạn cổ làm cái gì?

Nghĩ vậy, Sở Mặc trầm giọng nói rằng:

- Bộ dáng của hai người đó, các ngươi còn nhớ rõ không?

Hai nàng cùng nhau lắc đầu, Thủy Y Y nói rằng:

- Ở trong mơ, chúng ta rõ ràng thấy rất rõ ràng dung mạo của bọn họ ra sao, dùng dạng thần thông gì, mặc bộ y phục gì, chúng ta đều nhìn rât rõ ràng.

Nhưng sau khi tỉnh lại, chúng ta cư nhiên một chút cũng không nghĩ ra.

Kỳ Tiêu Vũ nói rằng:

- Trong lòng cũng chỉ còn lại có nhàn nhạt thương cảm, đồng thời cảm giác người kia...

Y, y thực sự vĩnh viễn rời xa chúng ta.

Sở Mặc ở trong phòng đi tới đi lui, trong đôi mắt lóe ra ánh sáng suy tư.

Chuyện này, muốn giải thích rõ, chỉ sợ cũng chỉ có hai vị tồn tại vô thượng.

Bất quá mấy năm nay Sở Mặc ngày càng cảm giác được, hai vị tồn tại vô thượng lần này trợ giúp hắn tiêu diệt Cổ Tổ Thái thượng của mười ba cổ tộc, là có thâm ý sâu sắc.

Nhưng thâm ý này rốt cuộc là cái gì, hắn nghĩ không ra.

Sở Mặc nhìn thoáng qua hai nàng, sau đó mỉm cười:

- Mộng mà thôi, chưa chắc đã là sự thực.

Bất quá, ta sẽ đi hỏi Thái thượng cùng Phật Đà một câu, đây rốt cuộc là chuyện gì.

Kỳ Tiêu Vũ gật đầu, nhẹ giọng nói:

- Mặc dù nói chúng ta với y trong lúc đó, chưa nói tới tình cảm bao nhiêu thâm hậu, nhưng bất kể nói thế nào...

Đời trước, y cũng là phụ thân của chúng ta.

Chúng ta không hy vọng y thực sự gặp chuyện không may.

Dù cho y từng làm qua nhiều chuyện lỗi với ngươi.

- Những chuyện kia đều qua rồi, đối với bản thân ta mà nói, ngược lại thật chưa nói tới có cái gì xin lỗi.

Sở Mặc lắc đầu.

Sau đó, Sở Mặc từ nơi này của hai nàng bay thẳng đến phương bắc, đi tới gia tộc hàn Băng.

Bây giờ có quá nhiều người nhìn chằm chằm động tĩnh bên phía Vương tộc Sở thị rồi, Sở Mặc cũng không có che giấu hành tung của mình, rất nhanh đã có người đem tin tức hắn đi tới gia tộc Hàn Băng truyền ra ngoài.

- Sở Mặc đại ma vương...

Rốt cục lại muốn hạ thủ đối với cổ tộc sao?

- Lần này mục tiêu, là gia tộc Hàn Băng!

- Ha ha, gia tộc Hàn Băng bây giờ cũng chạy trời không khỏi nắng rồi!

- Đã sớm nên động thủ!

- Sở công tử...

Thật là người cường hãn nhất của cả cái thế giới thông đạo này a!

Dù cho có người trợ giúp, nhưng hắn chính là tu sĩ ta bội phục nhất.

Một người, trực tiếp lật ngược mười ba cổ tộc...

Loại hành động vĩ đại này, tuyệt đối là trước không có người sau cũng không có người rồi.

Đúng vậy, về sau sợ rằng không còn có người có thể làm được loại chuyện như vậy.

Thế giới thông đạo, lại một lần nữa trở nên náo nhiệt, theo động tác của Sở Mặc.

Gia tộc Hàn Băng bên này, lại như lâm đại địch!

Mọi người tuy đều rất rõ ràng ngày này sớm muộn cũng sẽ đến.

Nhưng thời điểm khi ngày này thực sự đến, bọn họ vẫn sẽ sợ hãi.

Bất quá, giờ khắc này ở gia tộc Hàn Băng, lại xuất hiện ba người vốn không nên xuất hiện vào thời điểm này.

Quách Xương, Quách phu nhân cùng nữ nhi của bọn bọ Quách Dao Dao.

Cho tới nay, Quách Xương đều muốn bảo vệ phu nhân và nữ nhi phi thường tốt, không có đem tin tức về Sở Mặc tiết lộ ra ngoài nửa điểm.

Nhưng sau đó Sở Mặc gây ra động tĩnh quá lớn, những cổ tộc này bắt đầu điều tra năm xưa Sở Mặc rốt cuộc từ chỗ nào trở về thế giới thông đạo.

Bởi vì dựa theo thuyết pháp của gia tộc cổ thần bên kia, ban đầu thời điểm Sở Mặc ở chiến trường thời viễn cổ cũng đã chém thần cách của bản thân, sau đó tiến vào Thanh Thạch môn, bị truyền đến Hôi Địa.

Muốn từ Hôi Địa trở về, như vậy, nhất định phải đi qua mấy đạo khe nứt.

Mà mấy cái khe nứt này quanh năm đều có đệ tử cổ tộc bảo vệ.

Cuối cùng, tin tức Sở Mặc là ở khe hở do gia tộc Hàn Băng trấn thủ trở về, vẫn bị những người đỉnh cấp trong cổ tộc nhiều mưu trí suy đoán ra.

Nhưng lúc đó, tin tức này, đã không có ý nghĩa.

Bởi vì Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà đều đã đứng ở bên phía Sở Mặc, chống đỡ Sở Mặc tiêu diệt mười ba cổ tộc.

Cho nên, tin tức này cũng vẫn không có lưu truyền tới.

Nhưng đối với Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc Hàn Băng mà nói, chuyện này, như trước để cho bọn họ rất căm tức.

Nếu như trước đây Quách Xương có thể kịp thời đem tin tức này báo lên như vậy, nói không chừng Sở Mặc cũng sớm đã bị trấn áp rồi!

Sao có thể làm cho hắn ở thế giới thông đạo giết khắp bát phương?

Lật đổ mười ba cổ tộc và thống trị thế giới thông đạo?

Cho nên, đứng ở trên lập trường của bọn họ Quách Xương coi như là phạm vào chân chính tử tội, hơn nữa...

Còn là loại tuyệt đối không thể tha thứ!

Nhưng bọn họ vẫn không có động đến Quách Xương, bởi vì bọn họ đều ý thức được, Sở Mặc cùng Quách Xương đã có chung nhận thức, trở thành bạn.

Như vậy, nói không chừng có thể lợi dụng chuyện này.

Những năm gần đây, Quách Xương vẫn không có liên lạc với Sở Mặc, là bởi vì một nhà ba người bọn họ đều đã sớm bị gia tộc Hàn Băng giam lỏng, mất đi tự do.

Bất quá cũng chỉ là giam lỏng, bọn họ cũng không có gặp bất kỳ dằn vặt.

Bây giờ Sở Mặc tới, một nhà ba người của Quách Xương trực tiếp bị dẫn tới trước mặt sáu gã Cổ Tổ Thái thượng.

-----o0o-----

Chương 2253: Ép buộc (1)

Chương 2253: Ép buộc (1)

Quách Dao Dao đã trổ mã càng xinh đẹp hơn, một đôi mắt to linh động không chút nào sợ hãi, ngược lại là hết sức lớn mật đánh giá sáu gã Cổ Tổ Thái thượng này.

Đồng thời ở trong lòng nói thầm: Nhìn qua, cũng không có gì lớn lao nha? chỉ là sáu cái lão đầu vô vị mà thôi...

Trong lòng Quách phu nhân tuy là khẩn trương, nhưng cũng không có bao nhiêu sợ hãi, nàng không cầu gì khác, chỉ cầu bọn họ có thể buông tha con gái của mình.

Còn như sinh tử của mình, nàng đã không để ý rồi.

Nàng hiểu rõ về sự băng lãnh vô tình của những Cổ Tổ Thái Thượng này hơn so với Quách Dao Dao đơn thuần,.

Cái gì có hậu thế huyết mạch, ở trong mắt bọn họ đều là một đám quân cờ tùy thời có thể bỏ qua mà thôi.

- Quách Xương, ngươi có biết lỗi?

Một gã Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc Hàn Băng nhàn nhạt hỏi.

Quách Xương nhẹ nhàng cười:

- Lão tổ tông, ta không biết ta phạm cái gì sai.

Vô tận năm tháng tới nay, ta đều cẩn thận trấn thủ khe nứt phía bắc.

Tại nơi cực hàn, ta lớn nhỏ tất cả tổng cộng đánh qua hơn một nghìn trận chiến.

Bị tổn thương vô số, chính tay đâm qua địch nhân vô số, cho tới nay, ta chưa từng làm bất luận cái gì sự tình có lỗi với gia tộc, ta làm sai chỗ nào?

Trên người Quách Xương bộc phát ra một cổ hạo nhiên chính khí.

- Hừ!

Tên Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc Hàn Băng này chỉ là muốn Quách Xương chịu thua, sau đó chủ động đi cầu Sở Mặc buông tha gia tộc Hàn Băng.

Nhưng lại không nghĩ rằng, y cư nhiên không thức thời như vậy.

Lạnh lùng hừ một tiếng, tên Cổ Tổ Thái thượng này từ tốn nói:

- Tốt, ngươi không sai, người xấu đều là chúng ta.

Như vậy, nếu chúng ta đã làm người xấu, cũng không ngại lại tiếp tục làm nhiều một lần.

Tên Cổ Tổ Thái thượng này hướng về phía Quách Dao Dao ngoắc tay:

- Nha đầu, ngươi qua đây!

- Lão tổ tông!

Quách Xương nhất thời nổi giận:

- Nàng là đệ tử huyết mạch của gia tộc Hàn Băng!

- Ha ha, vậy thì thế nào?

Tên Cổ Tổ Thái thượng này cười nhạt:

- Tất cả đệ tử huyết mạch của gia tộc Hàn Băng, đều là hậu duệ của chúng ta.

Không có nhóm bọn ta, nào có các ngươi?

Nếu như đều bất hiếu giống như ngươi, gia tộc Hàn Băng...

Cũng không có ý nghĩa tồn tại rồi.

Y nhìn về phía Quách Dao Dao nói:

- Nha đầu, ngươi sợ chúng ta sao?

Quách Dao Dao giương đôi mắt sáng ngời nhìn tên Thái Thượng Cổ Tổ:

- Vì sao ta lại phải sợ các ngươi?

- Ha ha.

Không sợ cũng chẳng sao.

Bây giờ lão tổ tông ta giao nhiệm vụ này cho ngươi, ngươi có hoàn thành được không?

Tên Thái Thượng Cổ Tổ đó liền trưng lên bộ mặt cười thân thiện:

- Hoàn thành xong ta sẽ thưởng cho ngươi!

Quách Dao Dao cảnh giác nhìn tên Thái Thượng Cổ Tổ, sau đó nói:

- Các ngươi muốn bắt ta đi cầu xin sao?

Nàng rất ngây thơ, có thể nói là ngây thơ như một tờ giấy trắng.

Nhưng ngây thơ không có nghĩa là không có trí khôn, vẫn có những chuyện nàng có thể nhìn ra rõ ràng.

- Đúng rồi đấy.

Ngươi xem xem, ngươi và Sở công tử cũng là bạn bè với nhau cơ mà.

Hay là bây giờ ngươi đi cầu xin hắn đừng giết chúng ta nữa?

Tên Thái Thượng Cổ Tổ kia nhìn Quách Dao Dao cười ha ha, ánh mắt đó muốn bao nhiêu hiền lành thì có bấy nhiêu hiền lành, giống như là một trưởng bối nhìn một hậu bối tràn đầy yêu thương vậy.

Quách Xương hít sâu một hơi muốn nói gì đó, nhưng một tên TháiThượng Cổ Tổ bên kia lại lạnh lùng nhìn gã một cái.

Cái nhìn ấy mang theo lạnh lẽo không gì sánh nổi!

Ở trong cái nhìn đó mang theo ý cảnh cáo vô cùng đậm.

Thâthể Quách Xương vì thế mà nhẹ run lên một cái.

Lời nói đang ra đến khóe miệng, nhưng dù thế nào đi nữa cũng không nói ra nổi.

Gã không sợ chết.

Gã thậm chí còn biết rõ, vợ của gã cũng không sợ chết!

Nhưng vợ chồng bọn họ lại không hề muốn đứa con gái duy nhất bị dính líu tới.

Con bé còn quá nhỏ, thậm chí còn chưa được nếm trải thế nào là tình cảm...

Bọn họ thật sự không nỡ lòng trơ mắt nhìn con gái xảy ra chuyện không may.

Cái nhìn của tên lão tổ tông đó chính là có ý cảnh cáo gã.

Quách Xương tức giận đến mức lòng gã ta cũng phải run rẩy.

Gã thật sự chưa từng thấy một tổ tiên nào vô liêm sỉ như vậy, sợ chết đến mức phải lợi dụng một bé gái đời sau của mình để giữ lại mạng sống.

Nhưng dù gã ta giận, cũng không dám nói gì.

Gã ta rất rõ, nếu thậtsự ép buộc sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ này đến đường cùng, chuyện gì bọn họ cũng có thể làm ra được.

Kể cả là chuyện giết đi một nhà ba người bọn họ cũng chỉ là một chuyện chưa tốn đến một lần hô hấp mà thôi.

Quách Dao Dao trừng đôi mắt to lên, nhìn tên Thái Thượng Cổ Tổ đang nói, nói:

- Nhưng ta lại nghe nói rằng, năm đó các người đã giết hết toàn bộ người thân của người ta.

Sau đó lại còn cướp đoạt số lượng lớn tài nguyên tu luyện và của cải từ bọn họ.

Đó là sự thật sao?

- Chuyện thế này ngươi không tin người bên ngoài nói xằng nói bậyđược đâu.

Tất cả đều là lời vu oan chúng ta đó!

Ngươi ngẫm mà xem, bọn ta làm sao có thể làm nên chuyện dơ bẩn như thế được?

Tên Cổ Tổ của gia tộc Hàn Băng mỉm cười nói, trên mặt thật sự không thể tìm ra chút dấu tích y chỉ đang dối trá.

Quách Dao Dao lại hỏi:

- Nhưng nếu thế thì tại sao hắn muốn giết các người để làm gì chứ?

- Hắn cũng bị người ta nói bừa rồi tin theo chứ gì nữa.

Tên Thái Thượng Cổ Tổ này có vẻ rất nhẫn nại, nhìn Quách Dao Dao:

- Vì thế nhiệm vụ của ngươi chính là hóa giải hiểu lầm này của hắn.

Đây là bài kiểm tra gia tộc dành cho ngươi.

Nếu ngươi thành công, thế thì sáu lão tổ tông chúng ta chắc chắn sẽ ủng hộ ngươi làm gia chủ gia tộc Hàn Băng đời kế tiếp!

Quách Xương có chút khó tin ngẩng đầu lên nhìn sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ.

Đến cả Quách phu nhân cũng trưng ra bộ mặt đầy khiếp sợ.

Bọn họ thật sự không nghĩ đến, chỉ vì cố níu lấy cái mạng mà sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ không thèm quan tâm cả đến quy củ cơ bản nhất của gia tộc nữa, cứ thế mà hứa hẹn với Quách Dao Dao chuyện như thế này?

Bất kể là gia tộc tồn tại đã lâu thế nào đi nữa, dù cao hay thấp, khi lựa chọn gia chủ, bên trên đều có quy củ cực kỳ nghiêm khắc.

-----o0o-----

Chương 2254: Ép buộc (2)

Chương 2254: Ép buộc (2)

Chuyện lựa chọn gia chủ, điều cần kiêng kỵ nhất...

Chính là sự nhúng tay của các lão tổ tông.

Nếu đã lui về sau thì không thể xen vào sự sắp đặt của người trong gia tộc nữa.

Đó là quy củ cơ bản nhất, cũng là quy tắc cam đoan một gia tộc có thể vận hành bình thường hay không.

Đừng nói Quách Dao Dao có thể thành công hay không, sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ lúc này hứa hẹn như vậy chính là đang hãm hại Quách Dao Dao!

Nếu Quách Dao Dao thật sự được ngồi lên vị trí gia chủ kia, khôngđến vài ngày nàng sẽ bị mất toàn bộ quyền lực.

Thậm chí còn không sống được bao lâu!

Một gia tộc khổng lồ như thế làm sao có thể cho phép một bé gái nhỏ cai quản đây?

Lúc này, Quách Xương thậm chí không dám nhìn con gái của mình.

Quách phu nhân cũng cúi đầu, trong lòng vô cùng căng thẳng.

Hai người vợ chồng bọn họ mấy năm nay luôn giáo dục con gái cực kỳ nghiêm khắc, khiến cho Quách Dao Dao hiểu được rất nhiều đạo lý làm người.

Cho nên, lúc này bọn họ chỉ có thể hi vọng con gái của họ có thể khước từ yêu cầu vô lý như thế này.

- Gia chủ sao?

Nhưng ta không muốn làm, ta cũng không đủ năng lực làm nữa.

Quách Dao Dao nói.

Quách Xương và Quách phu nhân đều thầm thở dài một hơi trong lòng.

Tên Thái Thượng Cổ Tổ kia lại tiếp tục nói:

- Vậy ư?

Thế thì ngươi muốn cái gì vậy?

Quách Dao Dao nói:

- Sở Mặc căn bản không nể mặt ta đâu.

Ngày xưa, lúc ta muốn cùngchạy trốn với hắn, muốn đến thế giới bên ngoài khám phá một chút hắn lại bắt ta trở về.

Người hắn nể mặt thật sự là cha mẹ của ta kìa.

Vì thế, cứ cho ta ở lại, để cha mẹ ta đi gặp bọn họ là được rồi.

- Không được!

Quách Xương và Quách phu nhân gần như đồng thời nói.

Ánh mắt của sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ nháy mắt đã rơi vào trên người hai người.

Áp lực này suýt nữa khiến cho hai người phải hộc máu tại chỗ.

Lúc này, Quách Dao Dao khẽ cười:

- Cha, mẹ, mọi người cứ đi thử đi.

Dù thành công hay không thì chúng ta cũng đã cố gắng hết sức rồi.

Dù sao thì chúng ta cũng đâu muốn sáu ông cố nội chúng ta bị người ta giết đâu, phải không?

Còn con thì cứ ở đây là được rồi.

Con tin rằng sáu ông cố nội cũng sẽ đối xử tốt với con.

Quách Dao Dao cười híp cả mắt nhìn cha mẹ mình, giống như nàng thật sự không cảm thấy rằng quyết định ở lại đây là nguy hiểm đến nhường nào vậy.

Tên Thái Thượng Cổ Tổ kia lạnh lùng nói với Quách Xương:

- Sống trên đời nhiều năm như thế rồi còn không có hiếu bằng cả một đứa bé nữa!

Đúng lúc này, sắc mặt y liền hơi đổi, năm tên Thái Thượng Cổ Tổ bên cạnh cũng đồng thời biến sắc.

Một tên trong đó trầm giọng nói:

- Làm sao có thể đến nhanh thế được?

Một tên Thái Thượng Cổ Tổ khác lẩm bẩm:

- Tu vi của tên này... lại tăng lên rất nhiều so với lần trước rồi!

- Dự tính, bây giờ hắn chỉ cách Thái Thượng chừng một bước ngắn mà thôi..!

- Theo ta...

Chắc chắn chỉ tầm nửa bước nhỏ thôi.

Vài tên Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Hàn Băng lúc này đều có chút sợ hãi, trong lòng bọn chúng thật sự đã tràn ngập sợ hãi.

Đã sống qua bao nhiêu năm tháng, trải qua bao nhiêu luân hồi, bọn họ vẫn luôn là Chúa tể của thế giới này.

Nhất là đến bây giờ, mười ba cổ tộc cũng chỉ còn có hai cổ tộc!

Nếu bọn họ có thể sống sót, thế thì cả thế giới Thông đạo này còn ai có thể chống lại bọn họ nữa đây?

Vương tộc họ Sở?

Rồi cũng sẽ phải nhượng lại thứ hạng trên cao kia cho bọn họ thôi!

Nói đến căn cơ, ai có thể là đối thủ của gia tộc HànBăng và gia tộc Lạc Thủy chứ?

Liên Minh Tinh Anh tuy mạnh mẽ thật đấy, nhưng căn bản không đủ khiến bọn họ phải sợ hãi!

Vì thế, bọn họ không muốn chết, không hề muốn chết!

Cứ theo tình hình bây giờ thì cơ hội sống sót của bọn họ là rất mong manh, hầu như toàn bộ cơ hội đều phụ thuộc vào một nhà ba người này.

Tên khốn kiếp Quách Xương này, gã ta vậy mà không muốn giúp bọn họ sống sót!

Còn cả gia chủ gia tộc Hàn Băng, cả đám trưởng lão kia nữa, thậm chí...

đến cả đệ tử của gia tộc Hàn Băng thật ra cũng khônghề hy vọng bọn họ có thể sống sót!

Bởi vì, chỉ khi bọn họ chết thì toàn bộ tranh chấp này mới có thể qua đi.

Nghĩ đến đây, trong lòng sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ liền căm phẫn vô cùng.

Chúng ta đã sáng lập nên tộc này.

Chúng ta là tổ tiên của các ngươi đấy.

Không có bọn ta thì làm sao có các ngươi được chứ?

Cho nên, lúc hứa hẹn với Quách Dao Dao, sáu tên Thái Thượng CổTổ kia đều rất nghiêm túc.

Chỉ cần bọn họ sống sót, chắc chắn bọn họ sẽ làm cho Quách Dao Dao trở thành gia chủ, cũng sẽ che chở cho nàng!

Điểm này thật ra trong lòng Quách Xương hiểu rất rõ.

Nhưng gã ta hoàn toàn không muốn con gái của mình lại trở thành một công cụ của người khác!

Ai cũng đều có tư tâm, chỉ là lập trường khác nhau mà thôi.

Lúc này, tên Thái Thượng Cổ Tổ nhìn Quách Xương, từ tốn nói:

- Vậy tóm lại ngươi đi hay con gái ngươi đi đây?

Ngươi tự lựa chọn đi?

Một tên Thái Thượng Cổ Tổ khác nói mềm mỏng:

- Quách Xương, ngẫm lại đi!

Nếu các ngươi thành công trong chuyện này, các ngươi sẽ trở thành người có quyền thế nhất cổ tộc Hàn Băng.

Nếu chúng ta ngã xuống, một nhà ba người các ngươi nghĩ rằng các ngươi có thể may mắn thoát nạn chắc?

Dù chúng ta sẽ không ra tay với các ngươi, nhưng gia tộc Hàn Băng thì sao?

Đất dung thân của các ngươi thì sao chứ?

Ngươi chắc chắn rằng những người kia sẽ không trút mối hận lên đầu một nhà ba người các ngươi sao?

Lúc này, từ trên bầu trời vang lên âm thanh nhàn nhạt của Sở Mặc:

- Sáu Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc Hàn Băng.

Ta đã cho các ngươi nhiều thời gian như thế.

Mau ra đây đi, đừng trì hoãn thêm làm gì, cũng đừng vọng tưởng có thể dùng bất kỳ thủ đoạn nào để giải quyết chuyện này.

Không có ý nghĩa gì đâu.

Hẳn các ngươi phải hiểu rõ, với chuyện các ngươi làm năm xưa thì dù chết trăm lần các ngươi cũng không đền được tội!

Sắc mặt sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Hàn Băng đều tái mét, trong lòng thì tức giận mắng:

- Nếu không phải là ngươi có hai lão bất tử kia che chở cho, chỉ bằng ngươi mà dám đến gia tộc Hàn Băng gây rối...

Chỉ cần một trong số chúng ta tát một cái đã đủ khiến ngươi chết vạn lần rồi!

Lúc này, Quách Xương nhìn Quách Dao Dao và vợ mình, sau đó nóivới sáu gã lão tổ:

- Chuyện đã thế này rồi, hoặc một nhà ba người chúng ta cùng đi, hoặc là các ngài cứ giết chết cả nhà chúng ta ở chỗ này luôn đi!

- Ngươi...!

Một gã Thái Thượng Cổ Tổ căm tức nhìn Quách Xương, sau đó gật đầu:

- Được rồi.

Ngươi đừng có giở thu đoạn lật lọng ra đấy.

-----o0o-----

Chương 2255: Phương pháp đối phó với Sở Mặc (1)

Chương 2255: Phương pháp đối phó với Sở Mặc (1)

Chuyện đã thế này, cũng chỉ có thể trông cậy vào Quách Xương, lấy ngựa chết làm ngựa sống vậy.

Nếu không... bây giờ giết phắt một nhà ba người bọn họ đi thì có ý nghĩa gì chứ?

Bọn họ chỉ có thể trông chờvào gia đình Quách Xương có thể mang lại tác dụng gì đó mà thôi.

Quách Xương bây giờ đã lạnh lòng, cười khổ nói:

- Cứ yên tâm đi.

Sau đó, Quách Xương cùng vợ và con gái ra khỏi nơi đó, bay lên trời, sao đó cao giọng nói:

- Sở Mặc huynh đệ, đã nhiều năm chưa gặp, hi vọng cậu vẫn sống tốt từ khi chúng ta chia tay!

Thân hình Sở Mặc vốn đang ở phía chân trời xa xôi nháy mắt đã phóng đến trước mặt một nhà ba người Quách Xương.

Hắn mỉm cười, ôm quyền rồi nói:

- Các người cũng sống tốt chứ?

- Sở Mặc ca ca, chúng ta sống không tốt!

Quách Dao Dao quệt miệng nói:

- Cổ Tổ bắt chúng ta phải đến cầu xin....

Lời này của Quách Dao Dao nháy mắt đã truyền đến trong tai vô số người.

Biểu cảm trên mặt mọi người đều cực kỳ đặc sắc.

Đặc biệt là sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ bây giờ mặt đã đen như mực.

Con bé này... thật sự quá ác độc rồi đấy!

Quách phu nhân bên kia thì nói:

- Phải gọi là thúc thúc chứ!

Sao con không lễ phép gì cả thế?

- Người ta bảo con gọi hắn là ca ca mà.

Đã nhiều năm không gặp, nhưng đến bây giờ tính cách của Quách Dao Dao cũng không có thay đổi gì lớn, vẫn ngây thơ đáng yêu như trước.

Sở Mặc nhìn Quách Xương, mỉm cười nói:

- Thật sự như thế sao?

Quách Xương cười gượng, gật đầu một cái.

Sở Mặc nói:

- Ông phải biết chứ.

Sẽ chẳng có ý nghĩa gì đâu.

Quách Xương nói:

- Ta biết.

Lúc này, Quách phu nhân bên kia liền nói:

- Sở công tử cậu có đại ân với một nhà ba người chúng ta.

Chúng ta tất nhiên là nhớ rõ trong lòng.

Quách Dao Dao cũng nói:

- Sở Mặc ca ca, thật ra thì đúng là bọn họ rất đáng chết, nhưng mà...

Quách Dao Dao còn chưa nói hết câu khỏi miệng, đã thấy Sở Mặc quát to một tiếng ngắt lời:

- Ngươi dám!!!

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn vang lên.

Cả một vùng trời cao tưởng như bị đánh nát vậy.

Nơi mi tâm Quách Dao Dao đã xuất hiện thêm một lỗ máu lớn bằng ngón tay.

Đôi mắt nàng dần dần mất đi thần thái vốn có.

Thật ra, nàng vốn muốn nói rằng, "nhưng mà bọn họ cũng đã nhận ra sai lầm rồi, ca ca có thể cho bọn họ một cơ hội làm lại, tha cho bọn họ một lần hay không?

Ít nhất thì ca cũng đừng giết bọn họ có được không?

Đó chính là Quách Dao Dao, ngây thơ hiền lành.

Nàng hiểu rõ trong lòng rằng sáu tên Cổ Tổ kia năm xưa đã từng làm một chuyện không thể tha thứ nổi với vương tộc họ Sở.

Nhưng dù sao bọn họ cũng là tổ tiên của nàng.

Trong cơ thể nàng vẫn chảy xuôi cùng một dòng máu với bọnhọ.

Vì thế, ngoài miệng thì nàng nói có vẻ rất ác độc, nhưng trong lòng thật ra lại muốn cầu xin Sở Mặc có thể tha cho bọn họ.

Thật sự không ngờ tới, một tên Thái Thượng Cổ Tổ ở phía dưới kia lại thẹn quá hóa giận, đầu óc rối loạn, hoàn toàn không cho nàng có cơ hội nói xong đã ra tay...

đánh chết nàng.

Quá độc ác!

Quá quyết đoán!

Đừng nói là Sở Mặc, kể cả những con cháu gia tộc Hàn Băng đang âm thầm theo dõi mọi sự việc đang diễn ra cũng không ai lường trước được.

Bọn họ đều nghe thấy hai chữ cuối cùng Quách Dao Dao đang nói dở:

- nhưng mà"!

"Nhưng mà" có nghĩa là gì?

Có nghĩa là nàng chuẩn bị nói một điều gì đó ngược lại trước đó!

Nàng định nói cái gì, chẳng lẽ chút kiên nhẫn chờ nàng nói nốt mà Thái Thượng lão tổ cũng không có nổi sao?

Tại sao lại phải giết một côgái còn nhỏ như vậy?

Quách Dao Dao cũng không còn cơ hội để nói ra những lời nàng thật sự muốn nói.

Thật ra, trong lòng nàng đã sớm biết, nàng biết chắc rằng nàng có thể thuyết phục được Sở Mặc...

Bởi vì nàng biết, thật ra Sở Mặc ca ca cũng là một người rất tốt, rất hiền lành.

Nàng căn bản không có chút hứng thú gì với vị trí gia chủ kia.

Nàng nghĩ rất đơn giản, nàng không muốn nhìn thấy giết chóc mà thôi.

Nàng cho rằng, những lời này của nàng chẳng hề gì cả, đó là sự thật mà gần như cả thế giới Thông đạo này đều biết mà!

Sáu Cổ Tổ đó thật sự đã làm sai!

Nếu đã làm sai thật... chẳng lẽ không được nói thế sao?

Nhưng bây giờ nàng vĩnh viễn không còn cơ hội nào nữa.

Sở Mặc nhịn không nổi, ngửa mặt lên trời, gầm lên giận dữ:

- Sáu lão súc sinh nhà các ngươi...

Ngoan ngoãn lăn ra đây nhận lấy cái chết cho ta!

Quách Xương và Quách phu nhân cùng nhào qua, ôm con gái vào trong ngực, ngây dại hoàn toàn.

Bọn họ thật sự không ngờ rằng sáu tên Cổ Tổ thật sự sẽ ra tay với một đứa bé gái như Quách Dao Dao.

Nàng rõràng đang muốn cầu xin cho các ngươi được tha mạng mà!

Biểu cảm trên mặt Quách Xương đông cứng lại.

Thân là một tướng quân đã trải qua cả trăm trận chiến, đã nhìn thấy sống chết giao nhau bao nhiêu lần.

Gã ta chưa từng khóc lóc, thậm chí không hề rơi nước mắt, chỉ là đỏ hoe trong mắt.

Lửa giận vô tận đang bùng lên trong lòng gã.

Gã nhẹ nhàng vỗ lên bả vai vợ gã, sau đó, run rẩy vươn tay sờ lên gương mặt đã lạnh dần của Quách Dao Dao.

Một gã Thái Thượng Cổ Tổ muốn ra tay đánh chết một đứa bé như Quách Dao Dao, giống Sở Mặc do quá bất ngờ mà không kịp trở tay, gã cũng hoàn toàn không có cơ hội để ngăn cản.

Đối với một Thái Thượng Cổ Tổ, chuyện này quá dễ dàng.

Tên Thái Thượng Cổ Tổ đã giết Quách Dao Dao kia trưng ra bộ mặt u ám, cắn răng nói:

- Chúng ta mà phải chết..

Thì đừng người nào mong được sống sót!

Nói xong, gã bay thẳng lên trời, nhưng lại không hề ra tay với Sở Mặc mà lại ra tay về phía tòa thành lớn của gia tộc Hàn Băng ở phía dưới!

Ầm!

Một vầng hào quang sáng lên, bao phủ lấy tòa thành cổ.

Bên trong tòa thành kia hầu như đang tụ tập toàn bộ nhân vật cao cấp của gia tộc Hàn Băng.

Trong nháy mắt gã ra tay đó, tòa thành kia dường như lập tức...

Biến mất tại chỗ.

Chỉ còn sót lại mảnh đất khô cằn trần trụi.

Mọi người đều bị tên Cổ Tổ điên loạn này dọa sợ đến ngây như phỗng.

Lần này, gia tộc Hàn Băng ước chừng phải tổn thất mất hơn nửa sốnhân vật cấp cao, đến cả gia chủ... cũng bị giết chết trong khoảng khắc kia!

Điên rồi!

Thật sự là điên rồi!

Tên Cổ Tổ này chỉ dùng một chiêu đã hủy đi một tòa thành và toàn bộ sinh linh đang trú ngụ trong đó, rồi gã lại bay về phía tòa thành cổ đằng sau.

Âm thanh giá lạnh vô tận truyền ra cực xa:

- Các ngươi vốn đều là hậu duệ của ta, bây giờ còn mong lão tổ tông là ta mau chết đi?

Tốt, tốt lắm!

Ta phải chết, nhưng ai trong các ngươi cũng không sống tốt được đâu!

Cùng chôn theo ta thôi!

Coi như.. gia tộc Hàn Băng chưa từng xuất hiện trên đời này!

Còn cả..

Sở Mặc, Sở công tử, Mặc công tử à...

Ha ha ha ha ha, toàn bộ chuyện này đều là do ngươi ép buộc ta thôi!

Có nhìn thấy không hả?

-----o0o-----

Chương 2256: Phương pháp đối phó với Sở Mặc (2)

Chương 2256: Phương pháp đối phó với Sở Mặc (2)

Ầm!

Lại thêm một tòa thành cổ của gia tộc Hàn Băng tan thành mây khói.

Toàn bộ hậu duệ của gia tộc Hàn Băng căn bản không cơ hội chạy trốn nào.

Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn thảm họa kia ập lên đầu!

Có thể, vào lúc này bọn họ đã sâu sắc cảm nhận được cảm giác đau khổ và bất lực của những người trong vương tộc họ Sở trước khi chết vào trăm vạn năm trước đây.

Biết rõ rằng thảm họa đang ở ngay trước mắt mình, nhưng không thể làm gì được!

Năm gã Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Hàn Băng còn lại không ngăn cản gã kia, cũng không có động tác gì cả.

Bọn họ vẫn ngồi bên trong gian nhà, không hề nhúc nhích!

Đúng thế, bọn họ không đi ra ngoài, cũng không ra tay với Sở Mặc!

Bọn họ đang đặt cược!

Đang cược rằng, nếu bọn họ không ra tay với Sở Mặc, liệu hai lão bất tử kia có ra tay đối phó bọn họ hay không!

Bọn họ vẫn luôn nghi ngờ, trên người Sở Mặc liệu có phải có một cảm ứng tiếp xúc nào đó, để một khi bọn họ ra tay với Sở Mặc, cảm ứng này sẽ được khởi động, sau đó Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng mới ra tay can thiệp.

Nhưng nếu như không tấn công Sở Mặc thì sao?

Với thực lực của sáu gã Cổ Tổ bọn họ, bọn họ hoàn toàn có thể cấu thành một lớp phòng ngự bền chắc không thể vỡ, luôn luôn ở đó phòng thủ bảo vệ!

Nếu bọn họ không bận tâm đến sự tiêu hao đó, cứ tình trạng đó mà duy trì... một ngàn năm cũng không phải là không có khả năng!

Đến nước này rồi, có thể sống lâu thêm một năm thì bọn họ sẽ cố sống nhiều hơn một năm!

Ai biết được, trong một năm đó có thể có chuyện khác phát sinh hay không?

Chỉ cần Sở Mặc nửa đường bỏ cuộc, như thế bọn họ có thể tiếnhành khôi phục lại.

Đánh thử cuộc chiến thi tiêu hao, xem xem cuối cùng là ai không chịu đựng nổi!

Bên kia, tên Thái Thượng Cổ Tổ đang phát điên vẫn đang không ngừng nghỉ hủy diệt chính con cháu hậu duệ của mình.

Y còn không ngừng rống lên:

- Sở Mặc...

Có nhìn thấy hay không?

Đây là kết quả ngươi muốn sao?

Không cần ngươi ra tay đâu, ta đang làm giúp ngươi rồi đây!

Ta sẽ giết sạch bọn họ, ha ha ha ha!

Sở Mặc cũng không có hành động gì, thậm chí còn lười nói lời giải thích.

Nhân quả này, ngươi nói là tính lên đầu người nào thì phải tính trên đầu người đó hay sao?

Thật là một chuyện cười mà!

Nếu thế, các ngươi là Thiên Đạo rồi!

Ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng của Sở Mặc nhìn thấy tòa nhà tổ phía dưới, sau đó nhìn Quách Xương đang căm uất sắp điên, nhẹ giọngnói:

- Xin lỗi, ta đã không thể bảo vệ nàng thật tốt.

Quách Xương hít sâu một hơi, người đàn ông vốn có bao nhiêu sắt đá giờ lại phải đỏ mắt nhìn Sở Mặc:

- Giúp ta, giết chết đám súc sinh kia đi!

Sở Mặc gật đầu, bay xuống phía tòa nhà tổ.

Lúc này, tên Thái Thượng Cổ Tổ đang điên loạn lại bất ngờ quay về tòa nhà tổ, lẩm bẩm nói:

- Tinh lực đã hấp thu được... miễn cưỡng đủ để duy trì trong mộtđoạn thời gian rồi!

Năm tên Thái Thượng Cổ Tổ khác không nói gì thêm, chỉ gật đầu một cái.

Sau đó, một tấm chắn màu máu liền bao phủ lấy tòa nhà.

Đến bây giờ, Sở Mặc đã hiểu cả.

Quách phu nhân đang ôm thi thể đứa con trên bầu trời cũng đã hiểu.

Quách Xươn cũng đã hiểu.

Còn những hậu duệ trong gia tộc Hàn Băng vốn đang lơ lửng trên trời cao may mắn thoát nạn cũng đã thấy rõ tất cả.

Tên Thái Thượng Cổ Tổ kia cũng không phải là phát điên!

Y chỉ đang hấp thu tinh lực từ chính hậu duệ y!

Dùng nó để phòng ngự công kích của Sở Mặc!

Lòng dạ nham hiểm?

Đến bây giờ đã không thể dùng lòng dạ nham hiểm để miêu tả nữa rồi, đây căn bản đã độc ác đến mức không gì bằng nổi rồi!

Độc ác đến tận cùng!

Đến hổ dữ còn không ăn thịt con, vậy mà sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ kia chỉ vì tranh thủ thêm một phần nhỏ cơ hội sống sót mà không tiếc phải tiêu diệt hàng trăm triệu hậu duệ của chính mình, trong đó còn có hơn nửa số cấp cao của gia tộc Hàn Băng...

Tinh lực trên người bọn họ tất nhiên là nhóm nồng đậm nhất.

Sở Mặc cũng không còn lời nào để nói với loại hành vi đến mức này của bọn họ.

Chuyện duy nhất hắn có thể làm chính là mau tiễn sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc Hàn Băng này lên đường đi thôi, sau đó lại hung hăng luyện hóa nguyên thần của bọn chúng!

Sở Mặc liền bay thẳng đến tòa nhà tổ để ra tay!

Thí Thiên trong tay vẽ nên một luồng ánh sáng màu máu vô cùng lộng lẫy mà lạnh lẽo, hung hăng chém xuống.

Độ sắc bén của Thí Thiên là muôn đời chỉ một, không gì sánh bằng.

Thế gian này không có cây đao nào sắc bén hơn nó nữa.

Một đao này chém xuống, tòa nhà tổ liền vỡ nát trong nháy mắt!

Hé ra sáu bóng dáng cực xấu xí.

Nhưng một đao này của Sở Mặc cũng không thể chém vỡ được tấm lá chắn phòng ngự màu máu bọn họ làm ra.

Tấm chắn phòng ngự do sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ dùng hết sức lực kiên cố đến mức nào, thật sự là không kẻ nào có thể tưởng tượng ra nổi.

Dù đao trong tay Sở Mặc sắc bén đến đâu đi nữa cũng không thể nào chỉ dùng một thời gian ngắn mà phá vỡ lớp phòng ngự này được.

Một đao này của Sở Mặc cũng chưa làm nên non nước gì.

Sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Hàn Băng phía dưới lại nhịn không được đồng thanh reo lên hoan hô một tiếng!

- Hai lão...

Lão nhân gia không hề ra tay!

Tên Thái Thượng Cổ Tổ vừa nãy vừa giả điên loạn kia thiếu chút nữa đã thốt lên ba chữ lão bất tử.

Cũng may, gã vẫn còn chút lý trí, không hề nói ra, nếu không, nếu chỉ vì lỡ mồm mà gặp nạn thì thật sự là cái mất nhiều hơn cái được.

Nhưng sự hưng phấn của bọn họ là thật!

Chỉ cần không phải ra tay với Sở Mặc, Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng cũng sẽ không ra tay với bọn họ!

- Ha ha ha ha..

Những đạo hữu đã hi sinh trước nếu có thể nghĩ đếnđiều này, làm sao bọn họ có thể rơi vào kết cục ngày hôm nay cơ chứ?

- Đúng vậy đúng vậy.

Ngược lại, chúng ta còn có thể truyền lại tin tức này cho sáu đạo hữu ở bên gia tộc Lạc Thủy nữa.

Chắc chắn bọn họ sẽ biết ơn chúng ta lắm.

Thật ra trong lòng bọn họ cực kỳ không muốn nói ra, nhưng người đã nhìn thấy cách làm này của bọn họ thật sự rất nhiều.

Nếu như bọn họ không nói, tin tức này chắc chắn cũng sẽ truyền đến bên gia tộc Lạc Thủy.

Nếu đã như thế, sao không tự mình đưa tin để bọn họ vì thế mà nợ mình một ân tình to lớn chứ!

Sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Hàn Băng đều tươi cười rạng rỡ.

Bọn họ núp bên trong, trưng ra vẻ mặt giễu cợt nhìn Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 2257: Thế giới Thông đạo có thay đổi lớn (1)

Chương 2257: Thế giới Thông đạo có thay đổi lớn (1)

Tên Thái Thượng Cổ Tổ giả điên loạn kia cười lạnh nói:

- Sở Mặc, ngươi đã nhìn thấy chưa?

Đừng lãng phí sức lực làm gì!

Chúng ta đã tìm được biện pháp đối phó với ngươi rồi!

Sở Mặc nhìn đám Thái Thượng Cổ Tổ vô liêm sỉ bên dưới, trong lòng cũng hơi sững sờ.

Hắn thật sự không ngờ rằng sẽ có kết quả thế này.

Nhưng ngay lập tức, trong lòng hắn dâng lên sự lo lắng mãnh liệt.

Lòng thầm nghĩ, có khi nào Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng đã xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn không?

Chuyện Sở Mặc biết đến cũng nhiều hơn những Thái Thượng Cổ Tổ này một chút.

Hắn biết rằng bây giờ bên ngoài Thông đạo cũng không hề an bình.

Cộng thêm Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y vẫn đang bị vây trong mộng cảnh, Sở Mặc lại càng nghi ngờ có khi nào người phụ nữ kia chết đi khiến cho nhóm người quan sát thẹn quá hóa giận?

Một khi bọn họ thật sự tấn công đến thế giới Thông đạo này, Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng sẽ ứng phó kiểu gì cơ chứ?

Tuy rằng những người quan sát kia chắc chắn sẽ không tùy tiện ra tay, sợ sẽ phá hủy thế giới Thông đạo, nhưng vấn đề là...

Nếu bọn họ tìm được biện pháp nào đó thì sao?

Dù sao, trước giờ hắn chưa từng biết thế giới bên ngoài thế giới Thông đạo là như thế nào, càng không biết phía trên cả những người quan sát kia liệu có những tầng lớp cao hơn hay không.

Dù rằng hai vị tồn tại tối cao Phật Đà Vô Lượng và Thái Thượng Vô Cực này đã làm cho người ta cảm thấy khó tin lắm rồi.

Nhưng thế gian này, chắc gì không có tồn tại mạnh hơn nữa?

Nếu như...

Thật sự bọn họ cùng sống bên trong thân thể một vị Cổ Thần, như thế, trên đời nhất định sẽ tồn tại sinh linh đạt đến cấp bậc cao hơn nữa.

Có rất nhiều chuyện, chắc chắn dù là Thái Thượng hay Phật Đà cũng chưa chắc đã có thể hoàn toàn nắm giữ trong lòng bàn tay.

Nếu không...

Bọn họ cũng sẽ không có nhiều chuyện phải bất đắc dĩ như vậy.

Trong lòng tuy đang suy nghĩ, Sở Mặc vẫn không hề biến sắc mặt, lạnh lùng nhìn sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ kia:

- Đã tìm được biện pháp đối phó với ta?

Thật đáng chê cười mà.

Các ngươi đã bằng lòng làm con rùa đen rụt đầu ở trong này, vậy ta đây sẽ thành toàn cho các ngươi vậy.

Nói rồi Sở Mặc không chút hoang mang bố trí một pháp trận.

Thật sự là không có chút hoang mang nào cả.

Thậm chí tốc độ của hắn cũng vô cùng chậm rãi.

Mỗi động tác hắn làm, ai cũng có thể thấy rõ mồn một.

- Tên tiểu súc sinh kia, ngươi lại muốn làm gì nữa?

Tên Thái Thượng lão tổ đã điên cuồng giết chết chính con cháu mình cau mày nhìn Sở Mặc đang bày binh bố trận, trên mặt ra vẻ giễu cợt:

- Chẳng lẽ ngươi muốn bố trí trận thế giết chúng ta?

Thật ngây thơ mà!

Sở Mặc cũng không thèm nhìn bọn họ, vẫn như trước không hề hoang mang, tiếp tục bày binh bố trận.

Tài nguyên trên người hắn, trước khi rời đi hắn đã để lại cho Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y rất nhiều.

Nhưng những năm gần đây, chiến lợi phẩm thật sự rất phong phú, dù một ngàn vạn năm chưa chắc hắn đãdùng cho hết!

Cổ tộc trong Thông đạo quá giàu có.

Tài nguyên của bọn họ phong phú đến mức làm cho Sở Mặc cảm thấy khiếp sợ đến mức chết lặng.

Đáng cười là, trong quá trình Sở Mặc bày trận lại có số lớn con cháu hậu duệ gia tộc Hàn Băng trợ giúp Sở Mặc, mang đến đủ loại tài liệu trân quý để bày trận!

Sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ ngồi ở trong tức giận đến mức chửi ầm lên.

- Đám súc sinh không có lương tâm nhà các ngươi!

Năm đó lẽ ra ta không nên tạo ra gia tộc này làm gì mà!

- Các ngươi đang phản bội tổ tiên, phản bội lại gia tộc đấy!

Các ngươi sẽ không ai được chết yên lành đâu!

- Các ngươi làm thế không cảm thấy...

Lương tâm cắn rứt sao?

Đi giúp bên ngoài mưu hại lão tổ của mình?

Hậu duệ của gia tộc Hàn Băng không ai nói gì, luôn giữ im lặng.

Sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ đã từng là người bọn họ tôn kính nhất trong lòng, cũng từng là thần tượng cao nhất của bọn họ.

Trong lòng bọn họ, sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ kia từng luôn là một tồn tại như thần vậy.

Nhưng ngày hôm nay, ảo giác đó...

đã tan vỡ rồi!

Từ khi tên Cổ Tổ kia bắt đầu ra tay sát hại chính hậu duệ của mình, thì nó đã tan vỡ hoàn toàn.

Bọn họ có thể vì gia tộc, vì tổ tiên mà chịu chết.

Nhưng bọn họ không thể chịu đựng được phương pháp chết trong bị động thế này!

Cho nên, bọn họ chỉ hận Sở Mặc không thể nhanh nhanh chóng chóng giết phắt sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ này một chút.

Bọn họ chếtđi thì gia tộc Hàn Băng mới yên bình được.

Trận pháp này, Sở Mặc phải dùng đến thời gian ba năm mới bố trí xong.

Đó còn là do được số lớn hậu duệ gia tộc Hàn Băng trợ giúp mới hoàn thành được.

Nếu không, chỉ với một mình Sở Mặc, ít nhất cũng phải mất thời gian mười năm trở lên mới có thể bày nên pháp trận này.

Đó là một tòa khốn trận!

Chỉ dùng để vây khốn!

Nó không có chút lực sát thương nào cả.

Chỉ có thể bắt nhốt sinhlinh ở bên trong!

Nhưng thế... cũng đã đủ!

Tòa khốn trận này ít nhất cũng có thể cản trở sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ cả năm trăm năm!

Kể cả bọn họ có điên cuồng công kích pháp trận đi nữa, nếu muốn đi ra ngoài...

Ít nhất cũng phải tốn năm trăm năm.

Cho nên, khi hoàn thành tòa pháp trận, Sở Mặc liền thở phào nhẹ nhõm.

Hắn nói với hậu duệ gia tộc Hàn Băng:

- Ân oán năm xưa, từ nay xóa bỏ.

Trong vòng năm trăm năm, ta sẽ quay trở về đây lấy đầu sáu tên cẩu tặc này!

Những thế hệ trẻ của gia tộc Hàn Băng đều thở phào nhẹ nhõm hoàn toàn, trong lòng rất biết ơn Sở Mặc, đồng thời cũng hy vọng trong lòng rằng Sở Mặc có thể mau chóng trở về giải quyết sáu tên ác ma này!

Quách Xương mang Quách phu nhân rời đi, Sở Mặc cũng không biết bọn họ đi đâu.

Hắn từng mời bọn họ đến với vương tộc họ Sở, nhưng bọn họ từ chối.

Con gái chết đối với bọn họ thật sự là một đả kích quá lớn, bọn họ muốn tìm một nơi không có người, cũng không ai tìm ra được để yên lặng chữa vết thương lòng.

Sở Mặc cũng có chút bồi hồi.

Quách Dao Dao là một cô gái tốt, đáng tiếc, nàng lại không có được một tổ tiên tốt.

Khi Sở Mặc đi đến gia tộc Lạc Thủy, sáu gã Thái Thượng lão tổ bên gia tộc Lạc Thủy đã ung dung bố trí xong xuôi một pháp trận phòng ngực, sau đó lẳng lặng ngồi bên trong pháp trận, bế quan, tu luyện.

Bọn họ may là còn khá hơn sáu lão cẩu kia một chút, chưa làm ra loại chuyện tru diệt hậu duệ, thu thập huyết khí.

Nhưng bọn họ cũng đã dùng hết hơn nửa số tài nguyên của gia tộc!

Pháp trận phòng ngực này đã được hoàn thành xong xuôi, dù Sở Mặccó tốn một ngàn năm cũng chưa chắc có thể đánh hạ nổi!

-----o0o-----

Chương 2258: Thế giới Thông đạo có thay đổi lớn (2)

Chương 2258: Thế giới Thông đạo có thay đổi lớn (2)

Bởi vì... tòa pháp trận này vốn được phát triển trên nền tảng một tòa tử trận!

Cái gọi là tử trận, có nghĩa là người bên ngoài không thể đánh hạ để xông vào, mà người bên trong... cũng không bao giờ ra ngoài nổi!

Pháp trận này bình thường thì sẽ chẳng ai bố trí làm gì.

Bởi vì, dù người ngoài đúng là không thể vào được, nhưng cùng lúc, xây nên tòa pháp trận này cũng chẳng khác gì tự phong kín đường lui của mình.

Nhưng đối với sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc Lạc Thủy, loại pháp trận này mới là loại bọn họ cần nhất lúc này!

Sở Mặc vừa nhìn thấy pháp trận đó thì hắn càng vui vẻ hơn, bởi vì..

đây cũng là kết quả mà hắn muốn!

Chính bọn họ vây bản thân họ lại, cũng có nghĩa là cho hắn thêm một ngàn năm!

Chuyện này thật sự quá tốt rồi!

- Sở Mặc, trong ngàn năm tới đây ngươi ắt sẽ gặp nạn thôi.

Một gã Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc Lạc Thủy ngồi giữa pháp trận, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Sở Mặc:

- Gia tộc Lạc Thủy chúng ta có một năng lực cổ xưa, chúng ta có thể bí mật dò xét được một phần của tương lai.

Tương lai của ngươi rất u ám!

Hơn nữa, sẽ xảy ra trong một ngàn năm tới.

Vì thế ngươi không cần phải đắc ý đâu, ngươi vĩnh viễn không có cơ hội để đối phó với chúng ta.

Nếu như ngươi đủ thông minh thì lúc này nên mau chóng nghĩ cách chạy trốn luôn đi!

Một gã Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc Lạc Thủy cười lạnh nói:

- Trốn sao?

Nói cho ta nghe với, định trốn đi đâu chứ?

Trên đời này có chỗ nào cho hắn dung thân sao?

Tên Thái Thượng Cổ Tổ thứ ba nhàn nhạt thở dài, nói:

- Thật sự những vị đạo hữu đã gặp nạn trước đây thật thiệt thòi.

Chỉ cần chúng ta không ra tay với hắn, hắn cũng sẽ không có biện pháp giết chúng ta.

- Hai vị Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng kia may mà vẫn còn chút đạo lý.

Tên Thái Thượng lão tổ thứ tư nói.

Đúng lúc này, bầu trời trên cao của thế giới Thông đạo... bất chợt hóa thành một màu đen.

Dường như xảy ra chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi!

Vòm trời của cả thế giới Thông đạo!

Thoáng cái đã chuyển sang màu đen!

Sau đó, cả thế giới Thông đạo, toàn bộ sinh linh trên đó đều cảm nhận được áp lực thật lớn dường như vô cùng tận, có thể che phủ cả thế giới Thông đạo!

Áp lực như muốn người ta phải quỳ xuống sùng bái!

Ngay cả Sở Mặc cũng không nhịn được nảy sinh một cảm giác run sợ, không ngừng dâng lên trong lòng hắn.

Hắn khiếp sợ.

Bởi vì, trong nháy mắt đó, trong tinh thần của hắn bất chợt xuất hiện một bức tranh!

Một vị Đại Phật tối cao và một đạo nhân đỉnh thiên lập địa đang đối chiến cùng với một gã toàn thân áo đỏ và một gã toàn thân mặc đồ trắng!

Nơi bọn họ chiến đấu...

Đó là ở đâu?

Sở Mặc khiếp sợ.

Lúc này, trong thần thức của Sở Mặc truyền tới một câu nói từ Thái Thượng Vô Cực:

- Nhóc à, chúng ta sợ rằng không thể tiếp tục che chở cậu rồi.

Bọn họ đã tìm được cách để ổn định thế giới Thông đạo, cũng đã trấn áp cả thế giới Thông đạo này...

Hai chúng ta sợ rằng sắp gặp nạn lớn rồi!

- Không thể được.

Thái Thượng Vô Cực tiền bối, ngài và Phật Đà mạnh mẽ cường đại như thế, chắc chắn sẽ không có chuyện gì không may xảy ra đâu!

Trong lòng Sở Mặc vang lên âm thanh lo lắng vô cùng.

Bên kia dường như đã nghe thấy, liền cười sang sảng:

- Sao mà không thể được chứ.

Tấm thân xác thịt này.. thật ra cũng chẳng có gì không thể rời bỏ.

Chỉ có rời bỏ tấm thân xác thịt này mới có thể thật sự tiến đến thế giới cao duy.

- Là sao chứ?

Sở Mặc hoàn toàn không hiểu nổi.

-

Sau này khi cậu đạt đến cảnh giới Thái Thượng, rồi cậu sẽ hiểu thôi.

Tất cả những người đạt đến cảnh giới Thái Thượng trong thế giới Thông đạo này chẳng có ai hiểu, nhưng cậu chắc chắn sẽ hiểu.

Bởi vì, cậu đã kế thừa toàn bộ y bát của ta và lão hòa thượng mà!

Âm thanh Đại Đạo của Thái Thượng Vô Cực ầm ầm vang lên trong tinh thần của Sở Mặc.

Cùng lúc đó, lão cũng truyền lại cho Sở Mặc một quyển chú giải Cửu Tự Chân Ngôn.

Đây mới thật sự là đồ tinh hoa nhất!

Bởi vì... quyển sách này đại diện cho toàn bộ lý giải của Thái Thượng Vô Cực về Cửu Tự Chân Ngôn.

Đó... cũng là toàn bộ tâm sức của lão!

- Nhóc con à, tương lai phải trông cậy vào cậu rồi!

Bọn họ đã trấn áp cả thế giới Thông đạo, biến thành một cái lồng.

Chỉ có cậu mới có thể phá tan cái lồng giam này thôi.

Mười hai tên Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc Lạc Thủy và gia tộc Hàn Băng cũng thật sự rất ngu xuẩn.

Bọn họ lại còn phong ấn chính mình nữa, thật sự tốt vô cùng.

Cậu mau một chút, nhanh đạt đến cảnh giới đó đi.

Nhưng cậu nhớ phải luôn đề phòng hai gã Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc họ Dạ bên trong Liên Minh Tinh Anh.

Chúng ta giờ đã đi rồi, không lừa gạt bọn họ được lâu đâu.

Cậu phải thật cẩn thận, người đã đến cảnh giới Thái Thượng Cổ Tổ hầu như ai cũng đã sớm gạt bỏ toàn bộ tình cảm của bản thân.

Bọn họ đều vô tình như nhau!

Ghi nhớ kỹ, ghi nhớ kỹ đấy.

Lời nói của Thái Thượng Vô Cực âm vang bên trong tinh thần của Sở Mặc, rồi dần dần nhạt đi.

Đồng thời, ở giữa tinh thần của Sở Mặc, hình ảnh Thái Thượng Vô Cực và người đàn ông toàn thân đồ trắng đang chiến đấu cũng đã biến mất.

- Lão đầu!

Lão đạo sĩ!

Các ông mau nói cho ta nghe, các ông có gặp nguy hiểm không?

Mau nói cho ta biết..

Ta phải làm sao mới có thể phá tan lồng giam này chứ?

Đáng tiếc, dù Sở Mặc hét to đến đâu, Thái Thượng Vô Cực cũngkhông hề trả lời.

Lúc này, âm thanh của lão hòa thượng lại vang lên trong tinh thần của Sở Mặc.

- Nhóc con, thật xin lỗi.

Chúng ta không thể ở bên cậu đến thời khắc cuối cùng...

Âm thanh của Phật Đà trần đầy từ bi vô cùng tận.

Dù cho bên trong tinh thần của Sở Mặc, vị Đại Phật đang chiến đấu với người đàn ông đồ màu đỏ vô cùng kịch liệt, nhưng âm thanh lão truyền tới tinh thần của Sở Mặc vẫn bình tĩnh vô ngần, khiến cho người nghe luôn có cảm giác tâm hồn được yên lành.

- Lão hòa thượng...

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào vậy chứ?

Trong âm thanh của Sở Mặc tràn ngập bi thương.

Hắn có thể cảm giác được, hai vị tiền bối vẫn luôn đứng phía sau giúp đỡ hắn ... dường như đang gặp nguy hiểm vô ngần.

Sự thay đổi của thế giới này xảy ra thật sự quá nhanh đến mức khiến cho người ta không kịp nhìn hết.

Sở Mặc vẫn luôn cảm thấy tốc độ bản thân trưởng thành đã rất nhanh rồi, nhưng bây giờ dường như so ra thì vẫn kém với sự thay đổi của toàn thế giới bên ngoài.

Đã bước sang một thời kỳ vừa rực rỡ lộng lẫy, vừa tràn ngập vô tận biến số và nguy hiểm.

-----o0o-----

Chương 2259: Sắp đặt của những bậc vô thượng tối cao (1)

Chương 2259: Sắp đặt của những bậc vô thượng tối cao (1)

Đây là thời kỳ tốt nhất để một người thật sự có năng lực có thể nhanh chóng bộc lộ tài năng.

Nhưng đây cũng là thời kỳ xấu nhất, vì ngươi không thể biết tiếp theo sẽ có biến hóa như thế nào xảy ra.

Đây là một thời đại giả dối quỷ quyệt nhất từ vạn cổ đến nay, suốtbao nhiêu năm Thông đạo và hơn một nghìn năm của vũ trụ này nữa!

Bên ngoài rốt cuộc tình hình đang như thế nào, những tồn tại bên ngoài Thông đạo đang muốn làm gì?

Muốn làm cái gì cơ chứ?

Thế giới tràn ngập những thân thể Bàn Cổ thần trong truyền thuyết kia là thế giới như thế nào?

Liệu có giống với lời lão hòa thượng và lão đạo sĩ đã kể, rằng đó là một nơi được xưng là Tiên giới, nhưng cũng tràn ngập tranh chấp và chém giết hay không?

Việc này hiện giờ giống như một bí ẩn to lớn.

Một người chưa bao giờ lạc vào một cảnh giới kỳ lạ nào đó thì vĩnh viễn không bao giờ cảm nhận được cảm giác mạnh mẽ rộng lớn này.

Nếu như bỏ cuộc, thì vĩnh viễn chỉ có thể yên phận làm một con kiến, vĩnh viễn không hiểu được loài người trong cả thế giới này, vĩnh viễn làm một con cá trong bể nước.

Dù cho bơi lội trong nước vui sướng đến đâu cũng không có cách nào có thể nhận thức được bầu trời rộng lớn, mênh mông bên ngoài.

Sở Mặc muốn trở thành người đứng trên những con kiến của thế giới loài người kia, muốn làm con cá nhảy ra khỏi bể nước.

Như thế, chắc chắn hắn phải có được trí tuệ và nghị lực lớn đến vô tận thì mới có thể có cơ hội thật sự lĩnh ngộ được cảnh giới chí cao.

Hắn thật ra luôn luôn cố gắng bước đi trên con đường ấy, tốc độ hắnđi cũng đã rất nhanh, luôn luôn bỏ lại hết người bạn này đến người bạn khác ở đằng sau.

Điều ấy rất bất đắc dĩ, rất bi thương, nhưng hắn làm sao có thể tránh?

Người nào sẽ hy vọng cả thế gian đều là kẻ địch của mình chứ?

Người nào sẽ sẵn lòng đi đến cuối con đường, bên người chỉ còn lại sự cô đơn lẻ loi?

Cũng may, tại con đường cuộc đời của hắn vẫn có những người thầy tốt, những người bạn tốt làm bạn với hắn, chưa hề để hắn thật sự phải nếm trải cảm giáccô đơn.

Nhưng hôm nay, hai người thầy – bạn thật sự rất tốt của hắn lại muốn rời bỏ hắn mà đi, khiến cho trong lòng Sở Mặc sinh ra sự bi thương và sợ hãi sâu sắc, to lớn.

Hắn cảm thấy bản thân còn chưa kịp chuẩn bị thật sự tốt.

Âm phật to lớn của lão hòa thượng vang lên trong tinh thần của Sở Mặc:

- Nhóc con, đây là một thế giới đầy quỷ quyệt, có rất nhiều chuyện chúng ta cũng không thể thật sự quyết định nổi.

Nhưng cậu chắc chắn có thể có khả năng trở thành biến số to lớn, trở thành một người có thể phá vỡ nó, bay ra thế giới bên ngoài.

Chúng ta thật sự cũng không hề chết, đến cảnh giới như chúng ta, nếu mất đi thân thể, chỉ sống bằng tinh thần ở trên đời này mới là một loại tự do tự tại lớn hơn nữa.

Những điều chúng ta có thể giúp cậu thật ra chỉ ít ỏi như vậy mà thôi.

Trong tương lai gần, cậu chắc chắn có thể tự tay vạch trần mọi chuyện!

Lão hòa thượng nói xong liền truyền một thần niệm đến sâu trong tinh thần của Sở Mặc.

Trong thần niệm có chứa toàn bộ lý giải và tâm đắc của lão về Lục Tự Chân Ngôn, thậm chí còn có cả toàn bộ kinh văn và đạo lý của Phật giáo.

- Có một số thứ vẫn phải truyền thừa tiếp.

Mặc dù thế giới Thông đạo tan vỡ, nhưng nó sẽ không bị hủy diệt hoàn toàn đâu.

Thần vô tình, nhưng thần cũng rất nhân từ, sẽ luôn để lại chút hy vọng sống cho mọi sinh linh trên thế giới, truyền thừa lại mồi lửa sinh cơ xuống.

Đó là trí tuệ...

Chỉ cần có trí tuệ, nhất định sẽ có thể thai nghén, sinh ra một sinh linh mạnh mẽ, một ngày nào đó, thế giới này sẽ thật sự thống nhất thôi!

Âm thanh của lão hòa thượng dần biến mất trong tinh thần của Sở Mặc.

Sau đó, bức tranh đại Phật đang chiến đấu với người đàn ông toàn thân đồ trắng trong tinh thần của Sở Mặc cũng dần dần biến mất theo.

Lão hòa thượng và lão đạo sĩ đều không nói rõ ràng, nhưng Sở Mặc cũng đã hiểu.

Bọn họ đang sử dụng chính tính mạng của mình... tranh thủ thời gian cho hắn, cho hơn một ngàn vũ trụ trong Thông đạo!

Bây giờ, cả bầu trời của thế giới Thông đạo đều bao phủ một màu đen tối tăm, dường như đến khi màu đen kia chạm tới mặt đất, thế giới sẽ rơi vào ngày tận thế vậy!

Nhưng Sở Mặc hiểu rõ, màu đen tối tăm kia là một sự bảo vệ!

Đó là một vòng bảo vệ do niệm lực và lòng từ bi của lão hòa thượng và lão đạo sĩ hóa thành, che chở thế giới mênh mông và hoa mỹ này!

Che chở cho toàn bộ sinh linh trên thế gian!

Từ bi đến vô cùng tận!

Bởi vì, trong lòng bọn họ thật sự đã không còn phân ra đúng sai, phải trái nữa từ lâu.

Là từ bi thật sự!

Đáng tiếc, sinh linh trong Thông đạo không biết, cũng không thể hiểu những điều ấy.

Tất nhiên dù là lão hòa thượng hay lão đạo sĩ thì bọn họ cũng đã hoàn toàn không màng đến mọi thứ trong hồng trần nữa, cho nên cũng hoàn toàn không thèm để ý tới những điều này, để ý xem sinh linh trên thế gian khi nghĩ tới bọn họ liệu có cảm thấy biết ơn hai người hay không.

Bọn họ không thèm quan tâm!

Nếu không, bọn họ cũng không thể nào lại có thể giúp đỡ Sở Mặc công khai tiêu diệt đến chừng bảy phần Thái Thượng Cổ Tổ trong Thôngđạo như vậy!

Những đánh giá của thế gian với bọn họ giống như là mây khói mà thôi.

Gió thổi qua sẽ tiêu biến.

Nhưng đối với Sở Mặc mà nói, vẫn có một số việc mà hắn nhất định phải khiến cho toàn bộ sinh linh tồn tại trên thế giới này biết tới.

- Lão hòa thượng và lão đạo sĩ có thể không thèm để ý những điều này thật đấy, nhưng ta thì chưa đến cấp độ như bọn họ.

Ta vẫn để ý, ta chắc chắn sẽ khiến cho sự tích của bọn họ truyền khắp cả Thông đạo và đại Vũ Trụ bên dưới nó kia!

Ta chắc

chắn sẽ khiến cho mọi sinh linh đềuhiểu, hai người bọn họ là những tồn tại như thế nào!

Trong lòng Sở Mặc âm thầm lập lời thề.

Lúc này, chợt có một luồng sáng màu trắng, tuy trắng sáng nhưng không hề chói mắt chiếu vào trong tinh thần của Sở Mặc.

Dường như đã lĩnh ngộ trong nháy mắt vậy, một cảm giác trước nay chưa từng có đã xuất hiện trong tim Sở Mặc.

Đó là một lĩnh ngộ hơn hẳn cảnh giới Tổ cảnh, đó là đạo và pháp đã tiến vào một lĩnh vực khác!

Lĩnh vực đó tên là Thái Thượng!

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn về phía tấm màn đen kia.

Hai mắt hắn dường như có thể xuyên thấu qua tấm màn, xuyên thấu kết giới vô tận, dường như có thể nhìn thấy vị đại Phật và lão đạo sĩ đỉnh thiên lập địa, chân đạp vạn cổ đang chiến đấu quyết tử cùng kẻ thù.

-----o0o-----

Chương 2260: Sắp đặt của những bậc vô thượng tối cao (2)

Chương 2260: Sắp đặt của những bậc vô thượng tối cao (2)

- Các ngài là người đi trước, ta là kẻ đến sau.

Nhưng một ngày nào đó, ta sẽ đuổi kịp các ngài.

Sở Mặc nói xong liền xoay người rời đi.

Bước về phía vương tộc họ Sở.

Sinh linh Hôi Địa đã xâm nhập vào thế giới Thông đạo rất nhiều năm nay lại lui về một cách vô thanh vô tức.

Chúng cũng cảm nhận được sự sợ hãi mãnh liệt kia!

Nếu như thế giới Thông đạo sắp bị hủy diệt, vậy thì hơn một ngàn vũ trụ bên dưới tất nhiên cũng sẽ bị hủy theo.

Như thế, vốn hoàn cảnh sinh sống của Hôi Địa đã hiểm ác đáng sợ, sinh sống chật vật vô cùng như vậy, còn rước thêm khó khăn vào thân sao?

Vào lúc này, dù là sinh linh nào cũng chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất trong đầu: Về nhà!

Chắc chắn phải trở về nhà!

Cho nên, sinh linh Hôi Địa đã cố thủ ở đây rất nhiều năm, hầu như chỉ trong một đêm đã rút lui nhanh như thủy triều, giống như là bị sự sợ hãi mãnh liệt điều khiển vậy.

Những sinh linh trong Thông đạo vốn đang chiến đấu với những sinh linh Hôi Địa cũng không mảy may cảm thấy may mắn hay vui mừng gì, chỉ yên lặng lui trở về nhà của mình.

Ở trước mặt tấm màn trời màu đen đang bao phủ cả Thông đạo, mọi chuyện đã trở nên không còn quan trọng nữa.

Điều duy nhất bọn họmuốn lúc này là mau chóng trở lại nhà của mình, gặp được người thân của mình.

Tất nhiên, cũng không phải tất cả mọi người đều nghĩ như vậy, đều cho rằng tấm màn trời màu đen kia là điềm không may.

Sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc Lạc Thủy vốn đang tự vây mình trong pháp trận, gã nào cũng trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn khoảng không trên đầu, sau đó hai mặt nhìn nhau, sắc mặt mỗi người đều có sự khiếp sợ và khó tin vô cùng.

Đương nhiên, còn có... sự buồn phiền hối hận vô cùng!

- Con mẹ nó chứ!

Một gã Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy vì quá kích động liền nhịn không được chửi thề.

- Họa đến rồi!

Một gã Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy cũng trưng ra sắc mặt như đang ăn phải phân.

Quả thật sắp phát điên mất rồi.

Gã thậm chí còn bay thẳng đến tác phẩm mà trước đó bọn họ cực kỳ đắc ý... hung hăng công kích pháp trận.

Độ kiên cố của pháp trận này cũng thật sự giống với lời khoác láccủa bọn họ đối với Sở Mặc.

Nó thật sự là tối cao trong thế gian!

Một vị Thái Thượng Cổ Tổ như gã hung hăng ra một đòn, vậy mà tòa trận này không hề rung động lấy một cái!

Dù cho một Thái Thượng có nhìn kỹ đến đâu cũng không thể nhìn ra nổi một chút rung động không ổn định nào.

Quá mạnh mẽ!

Quá kiên cố!

Pháp trận này đơn giản là dồn lại tâm huyết của cả đời sáu người bọnhọ.

Nhưng bây giờ, chính nó lại là lồng giam bọn họ tự mình xây nên!

Trên trời cao, màn trời màu đen cơ bản cũng không phải là điềm báo điều không may gì cả!

Sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ này trong lòng vẫn hiểu rõ ràng, đó là một lớp phòng ngự...

Một lớp phòng ngự tối cường!

Đại biểu cho đạo và pháp của chí cao vô thượng.

Đen, có nghĩa trầm luân sâu sắc, có nghĩa không thể hiểu nổi.

Chỉ có lĩnh vực đạo và pháp tối cường mới có thể đạt đến trình độ này.

Đây...

Chắc chắn là một loại bảo vệ canh giữ cuối cùng của hai vị tồn tại kia!

Điều này nói lên cái gì?

Điều này đã chứng minh...

Hai vị đã bảo vệ thế giới Thông đạo suốt bao nhiêu năm, giờ đã gặp phải kiếp nạn cực lớn!

Bọn họ không thể tiếp tục bảo vệ nữa!

Suy nghĩ lại một chút, những năm gần đây, Sở Mặc giết khắp bốn phương tám hướng, luôn nhìn thiên hạ chỉ bằng nửa con mắt, đại khaisát giới với Thái Thượng Cổ Tổ trong mười ba cổ tộc vốn đang là chúa tể trong Thông đạo, thật sự hoành hành ngang ngược!

Trước đây, theo bọn họ, đó vẫn là âm mưu của hai lão già kia!

Đại khái chắc là do suy nghĩ "Luôn luôn có thần dân muốn gây hại cho trẫm" đang ám ảnh.

Cho dù đã đạt đến cảnh giới Thái Thượng, cách bọn họ suy nghĩ thật ra cũng chưa hề chân chính thoát khỏi thế tục hồng trần.

Vì thế, bọn họ luôn sinh lòng oán hận đối với hai vị đã bảo vệ Thông đạo qua bao nhiêu kỷ nguyên đó.

Bây giờ vẫn như xưa, vẫn còn rất hận.

Nhưng bây giờ bọn họ lại hiểu rằng, hai vị kia khi giúp đỡ Sở Mặc chắc chắn không phải là ở cùng phe với Sở Mặc hay là lợi dụng Sở Mặc như một cây đao, mà là bọn họ hiểu rõ, thời gian của mình không còn nhiều, không thể tiếp tục bảo vệ thế giới này, nhưng lại không muốn để cho thế giới Thông đạo này chỉ còn lại nguy cơ trùng trùng khó giải quyết.

Vì thế, chỉ còn cách ra tay với đám Thái Thượng Cổ Tổ bọn họ!

Nếu không, nếu như Thái Thượng Cổ Tổ của mười ba cổ tộc đều còn sống sót khỏe mạnh, ngay khi màn trời màu đen này phủ xuống, bọn họ chắc chắn sẽ không nhịn được nhảy ra làm mưa làm gió!

Đã không cònsự trấn áp của hai vị kia, nói không chừng bọn họ còn cFn quyét cả thế giới Thông đạo, sau đó cùng nhau phân chia tranh giành hơn một ngàn vũ trụ trong cả Thông đạo!

Khiến cho cả thế giới đại Vũ Trụ trong Thông đạo hoàn toàn trở thành vật trong túi bọn họ!

- Phế vật thì không có quyền chiếm giữ chút tài nguyên nào hết!

Suy nghĩ này vẫn luôn ăn sâu vào trong đầu người của mười ba cổ tộc.

Đám Thái Thượng Cổ Tổ bọn họ thật sự không thể nhìn ra điều này, thật sự không biết đến đủ loại suy diễn, tính toán, ...

đủ mọi hành động bọn họ làm đều đang ở dưới mí mắt người ta.

Cuối cùng bọn họ cũng đã hiểu, nhưng cũng đã chậm!

Bọn họ đã tự tay vây chết bản thân trong pháp trận này.

Loại cảm giác đau đớn hận thù đến tận cùng đó khiến cho sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy tức đến muốn phụt máu.

Một tên Thái Thượng Cổ Tổ trong đó thét lên tức giận:

- Sở Mặc...

Ngươi cứ chờ đấy, một ngàn năm...

Không hề dài đâu!

Thời gian một ngàn năm tất nhiên là không hề dài.

Năm trăm năm còn ngắn hơn nữa.

Sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy muốn gầm thét sau khi biết được nhân quả của mọi chuyện, trong lòng thống hận đến mức tận cùng.

Nhưng sáu gã Thái thượng Cổ Tổ của gia tộc Hàn Băng còn tốt hơn bọn họ một chút.

Bởi vì, dài nhất là sau năm trăm năm thì bọn họ có thể rời khỏi chỗ đó.

Nhưng bọn họ lại không biết chuyện sáu vị bên gia tộc Lạc Thủy đã tự vây mình trong một ngàn năm, vì thế bọn họ cũng tức giận vô cùng, thậm chí tức giận đến mức thử tìm cách ra ngoài!

- Tại sao lại có thể như thế chứ?

- Hai lão bất tử kia mà lại có thể gặp nạn sao?

- Sao bọn họ không gặp chuyện xấu từ mấy ngày trước đi cơ chứ?

Tại sao lại là bây giờ?

- Nếu biết thế này thì chúng ta đã cố trì hoãn thời gian...

Đợi đếnbây giờ, còn không phải là chỉ cần một đầu ngón tay đã có thể nghiền nát Sở Mặc rồi hay sao?

-----o0o-----

Chương 2261: Một khắc cũng không chờ (1)

Chương 2261: Một khắc cũng không chờ (1)

- A a a a, nhưng bây giờ lại phải đợi năm trăm năm nữa!

Năm trăm năm đấy!

- Năm trăm năm cũng không phải là dài...

- Không đâu...

Năm trăm năm là quá dài rồi, một khắc ta cũng không muốn chờ, ta muốn hoàn toàn tiêu diệt hắn ngay bây giờ!

Đáng tiếc, mặc cho bọn họ điên cuồng rít gào giận dữ, điên cuồnggầm thét đi nữa cũng không thể làm gì cả.

Tòa pháp trận này bọn họ thật sự là không thể phá nổi.

Trừ Thái Thượng Cổ Tổ, những sinh linh trong Thông đạo khác không ai biết có chuyện gì đã xảy ra.

Mấy tên Thái Thượng Cổ Tổ trong gia tộc Hàn Băng và gia tộc Lạc Thủy tất nhiên sẽ không đời nào nói ra chuyện này, nhất là sáu gã Cổ Tổ gia tộc Hàn Băng, bọn họ đã coi như là hoàn toàn cắt đứt với con cháu đời sau của mình.

Nhưng trong thế giới Thông đạo này vẫn còn rất nhiều Thái Thượng Cổ Tổ khác nữa.

Bọn họ tất nhiên cũng nhìn ra được, tấm màn trời màu đen này cũng không phải là điềm không may gì cả mà là một tấm phòng ngự do lực lượng đại từ bi thật sự hóa thành, dùng để che chở cho vạn linh trên thế giới Thông đạo.

Có một vài Thái Thượng Cổ Tổ vì có lòng biết ơn liền nói chuyện này ra bên ngoài, muốn cho các sinh linh trên Thông đạo yên tâm rằng đang có người bảo vệ cho thế giới này.

Tấm màn trời màu đen cũng không phải điềm không may, mà chỉ là tấm bảo vệ thôi.

Sau khi tin tức này truyền ra, đã ảnh hưởng với mức độ rất lớn với đa số sinh linh trong Thông đạo, hầu như không còn lo lắng nữa.

Bọn họcòn thật sự rất biết ơn với hai vị bọn họ chưa bao giờ nghe qua tên Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng.

Nhưng cũng không phải là ai cũng có ý nghĩ như thế.

Trong Liên Minh Tinh Anh.

Sở Sở, Lạc Phi Hồng, Cổ Băng Băng và mười mấy người nữa đều là tầng lớp cấp cao của Liên Minh Tinh Anh đang ngồi chung một chỗ.

Sắc mặt bọn họ ai cũng cực kỳ nghiêm trọng.

- Chuyện này có chút khó khăn rồi đây.

Một mình chúng ta không có cách nào để điều khiển được chuyện này.

Cổ Băng Băng nghiêm túc nhìn Sở Sở:

- Minh Chủ, có tính toán gì không?

Tất cả những người khác đều nhìn về phía Sở Sở.

Sở Sở khẽ cau mày, nói:

- Bây giờ nơi gặp vấn đề lớn nhất là hai nơi này.

Chỗ thứ nhất là chỗ hai vị Thái Thượng Cổ Tổ của chúng ta đang canh giữ.

Bọn họ trước giờ vẫn luôn tỏ ra cực kỳ khiêm tốn, nhưng chúng ta ai cũng biết rằng bọn họ cũng không thật sự khiêm tốn hay nhũn nhặn gì cả.

Sở Sở nói rồi nhìn về một phía.

Ở phía đó có một người thuộc dòng chính cổ tộc họ Dạ đang ngồi, thấy Sở Sở nhìn về phía mình, y cười khổ, đứng lên nói:

- Minh Chủ, ngài nói rất đúng.

Sự khiêm tốn và nhũn nhặn của hai vị Cổ Tổ căn bản chỉ vì bọn họ đang e ngại hai vị đại năng là Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng mà thôi.

Nếu đến một ngày...

Hai vị đại năng đều không còn ở đây nữa, thế thì trong tình huống đó, bọn họ... cực kỳ có khả năng trở thành một nhân tố không thể an tâm nổi, bởi vì cả Thông đạo này hầu như không có ai có thể ngăn được bọn họ.

Những người khác cũng đều ra vẻ cân nhắc.

Bọn họ không phải làcon nít, cũng sẽ không nói mấy lời trẻ con như là vì sao Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng không trấn áp cả hai Thái Thượng Cổ Tổ kia luôn trước khi đi ấy?

Nếu bọn họ có thể làm vậy, chắc chắn bọn họ sẽ không hề do dự mà làm.

Nếu không làm vậy, vậy thì chắc chắn bọn họ có nguyên nhân không thể làm thế.

Bây giờ, vấn đề lớn nhất chính là làm thế nào mới có thể bình an vượt qua nguy cơ này.

- Cổ tộc họ Dạ cơ bản chỉ còn lại lỗ hổng trống rỗng to lớn mà thôi.

Nếu hai gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ kia thật sự có tâm tư riêng, chắc chắn bọn họ sẽ muốn làm hai chuyện.

Sở Sở trầm ổn nói:

- Thứ nhất chính là đi giết Sở Mặc.

Đối với bọn họ mà nói, Sở Mặc là uy hiếp lớn nhất.

Thứ hai là cướp đi toàn bộ quyền lực từ trong tay chúng ta, nắm giữ toàn bộ Liên Minh Tinh Anh mà vốn trên mặt tài lực đã vượt qua mọi cổ tộc trước kia.

Mọi người ai cũng gật đầu.

Sở Sở nói tiếp:

- Vấn đề thứ hai là những Thái thượng Cổ Tổ vẫn còn sống sót trongThông đạo đến lúc này.

Những Thái Thượng Cổ Tổ không thuộc mười ba cổ tộc kia một khi không bị hai vị kia trấn áp, trong số bọn họ đến cùng có bao nhiêu người sẽ sinh ra tâm tư khác thì chúng ta không thể phán đoán được.

Như vậy, để giải quyết vấn đề này chỉ có một biện pháp duy nhất, đó chính là cố gắng co lại phạm vi thế lực của chúng ta hết mức, sau đó sử dụng mọi thủ đoạn để mượn hơi vài Thái Thượng Cổ Tổ không có địch ý với chúng ta về đây canh giữ!

Như thế, thứ nhất có thể gây kinh sợ cho những Thái Thượng Cổ Tổ đang thòm thèm rỏ dãi cục thịt béo Liên Minh Tinh Anh chúng ta, thứ hai cũng có thể phần nào tạo được tác dụng đe dọa với hai gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ.

Sở Sở nhìn mọi người một cái rồi tiếp tục nói:

- Tất nhiên những điều ta nói ở trên đều là tình huống xấu nhất.

Trên thực tế có lẽ sẽ khá hơn trong tưởng tượng của chúng ta một chút, thậm chí là tốt hơn rất nhiều, nhưng chúng ta bây giờ chắc chắn phải xử lý dựa theo tình huống xấu nhất.

Cổ Băng Băng gật đầu:

- Không sai.

Theo bề ngoài thì tình thế dù đã ổn định, nhưng thực tế cả Thông đạo này, đa số vẫn còn có chút bất an trong lòng.

Nói không chừng, một lúc nào đó bất chợt xảy ra một việc gì đó sẽ trở thành một ngòi nổ, từ đó ảnh hưởng đến cả thế giới Thông đạo.

Những người khác cũng rối rít phát biểu ý kiến, cơ bản đều là ủng hộ quyết định của Sở Sở.

Bây giờ, việc cấp bách nhất là phải mượn hơi vài Thái Thượng Cổ Tổ không có địch ý với bọn họ, cũng không có dã tâm quá lớn mới được.

Nhưng việc này nhất định phải thật cẩn thận, đàn sói có thể nuốt hổ không chút khó khăn, nhưng đến lúc con hổ đã bị nuốt, còn không biết đàn soi kia có cắn ngược lại một cái hay không?

Đây cũng là chuyện bọn họ cần phải cân nhắc rất nhiều.

Nhưng đúng lúc này, có người đột nhiên báo lại hai gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ đã đột nhiên rời khỏi nơi bế quan, không biết đi đâu!

Ách!

Mọi người ở chỗ này ai cũng không nhịn nổi phải hít một hơi khí lạnh, sau đó hai mặt nhìn nhau.

Lạc Phi Hồng cười khổ nói:

- Bọn họ lại có thể phản ứng...

Nhanh như vậy?

- Ý rằng một ngày cũng không muốn phải chờ hay sao?

Cổ Băng Băng lẩm bẩm nói.

Sau đó, hai người nhìn phía Sở Sở vẻ mặt đang cực kỳ lạnh lùng.

Lạc Phi Hồng nói:

- Sở Sở, chuyện này cô phải mau mau báo cho bên kia.

-----o0o-----

Chương 2262: Một khắc cũng không chờ (2)

Chương 2262: Một khắc cũng không chờ (2)

Sở Sở gật đầu:

- Ừ, ta biết rồi!

Mức độ nghiêm trọng của chuyện này đã vượt quá dự liệu của bọn họ.

Vốn là bọn họ còn đoán dù thế nào đi nữa, hai gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ kia cũng sẽ phải suy nghĩ cẩn thận một thời gian, sau đó mới quyết định sau.

Bọn họ cũng không hy vọng xa vời rằng hai gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ kia khi biết chuyện này xảy ra còn có thể khiêm tốn nhũn nhặn như trước nữa.

Bởi vì điều ấy gần như là không thể nào!

Ngươi nhốt một con hổ ở trong lồng, nhìn bên ngoài nó sẽ giống như một con mèo bị bệnh, thậm chí còn có thể nằm yên một chỗ không nhúc nhích.

Nhưng nếu cái lồng tre đó bị mở ra...

Bên ngoài lại không có chút uy hiếp nào, ai sẽ có thể cản lại con hổ này chứ?

Nhưng bọn họ đều cảm thấy, đã có bài học kinh nghiệm từ trước như thế, hai gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ kiểu gì cũng phải do dự một chút chứ!

Kết quả, người ta lại hoàn toàn không chút do dự nào!

Quả thật là dứt khoát đến mức làm cho người ta phải sợ hãi!

Đến lúc này mọi người mới hiểu ra, đó là hai gã Thái Thượng Cổ Tổ!

Bọn họ đã sống từ vạn cổ đến nay, đã trải qua bao nhiêu lần luân hồi, là Chúa Tể!

Chuyện gì mà bọn họ chưa từng trải qua nữa?

Cả thế giới Thông đạo này có thể có chuyện gì bọn họ không hiểu nữa?

Cho nên, khi bọn họ biết rằng hai vị đại năng Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng chắc là đã vĩnh viễn rời khỏi Thông đạo, căn bản không chút do dự bay thẳng đến bên vương tộc họ Sở giết chóc!

Hai người thân của bọn họ, hai người Thái Thượng Cổ Tổ khác của cổ tộc họ Dạ cũng bị Sở Mặc và hai lão bất tử kia bức chết!

Đó mới thật sự là thù sâu oán nặng!

Thù này làm sao có thể không báo?

Làm sao có thể chịu đựng được?

Bọn họ đến một khắc cũng không muốn phải chờ nữa rồi!

Bọn họ chỉ cần cứ quang minh chính đại mà đi phục thù thôi!

Thế gian này, nếu gió Đông không thổi bạt gió Tây, thì gió Tây sẽ áp đảo gió Đông.

Bây giờ, gió của bọn họ thổi mạnh hơn, thì còn điều gì phải kiêng kỵ nữa?

Phải nói rằng nhóm Thái Thượng Cổ Tổ không thuộc mười ba cổ tộc bây giờ chắc còn đang tính toán, so sánh xem làm thế nào mới thu được lợi ích lớn nhất sau khi hai vị đại năng đều đã mất.

Nhưng hai người bọn họ căn bản không cần!

Hai vị Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ, một tên là Dạ Vô Tình, mộttên Dạ Vô Pháp.

Hai người này đều cùng một thế hệ trong cổ tộc họ Dạ.

Bọn họ sau khi biết rõ chân tướng mọi chuyện liền quyết định ra tay với Sở Mặc ngay lúc đó.

Sở Mặc dùng tốc độ nhanh nhất chạy về vương tộc họ Sở đầu tiên.

Đồng thời, ngay sau khi trở về, hắn không chút d mở ra tòa pháp trận tối cường ở sâu dưới lòng đất vương tộc họ Sở!

Pháp trận của Sở Mặc mở ra chưa đầy một canh giờ, bên kia, hai vị Thái Thượng Cổ Tổ là Dạ Vô Tình và Dạ Vô Pháp cũng đã xuất hiện ở biên giới vương tộc họ Sở.

Ánh mắt bọn họ tràn đầy u ám lạnh lẽo, nhìn chằm chằm tòa pháp trận nơi phế tích vương tộc họ Sở, sau đứng ở đó, hắc hắc cười lạnh.

Đúng lúc này, Sở Mặc cũng nhận được tin bên Sở Sở đưa tới.

- Dạ Vô Tình và Dạ Vô Pháp chắc là đang đi tìm huynh đấy, anh trai, huynh nhất định phải cẩn thận hơn nữa.

Nếu thật sự không chống đỡ được thì mau chạy đi, núi xanh còn đó, lo gì không có củi đốt.

Sở Mặc chưa phản hồi lại tin tức này của em gái, bởi vì hai tên Thái Thượng Cổ tổ cổ tộc họ Dạ lúc này đã tới.

Sở Mặc nhàn nhạt nhìn Dạ Vô Tình và Dạ Vô Pháp, sau đó, trên mặt hắn nở ra một nụ cười.

- Hai vị tiền bối hạ cố đến chơi, thật là vẻ vang cho kẻ hèn kém này mà.

Ánh mắt Dạ Vô Tình chứa đầy lạnh giá, nhìn Sở Mặc hắc hắc cười lạnh.

Trong lòng lão, lão hận thanh niên tóc trắng này đến mức tận cùng.

Dạ Vô Pháp nhìn Sở Mặc, hận ý trong mắt không chút nào che giấu.

Lão lạnh giọng nói:

- Sở Mặc, ngươi bây giờ còn có gì để dựa vào nữa?

Chỉ bằng tòa pháp trận này sao?

Ngươi có thể chống cự được trong bao nhiêu năm chứ?

Tốt nhất là dứt khoát một chút, đứng ra đây đánh với chúng ta một trận như một người đàn ông đích thực đi!

Chúng ta sẽ cho ngươi chết có thể diện một chút.

Âm thanh của Dạ Vô Pháp rung động ầm ầm, bao phủ lên toàn lãnh thổ của vương tộc họ Sở.

Lão muốn làm cho tất cả mọi người đều có thể nghe thấy bên này đang có chuyện gì xảy ra, muốn làm cho tất cả mọingười có thể thấy, Sở công tử đã tàn đời rồi!

Hắn sống không được bao lâu nữa đâu!

Bên kia, từng hàng cột cờ, nhóm người đã từng là Thái Thượng Cổ Tổ lúc này từng người đều mở to hai mắt nhìn.

Tấm màn trời màu đen trên đỉnh đầu là do chuyện gì mà có, nhóm Cổ Tổ này tuy cảnh giới sụt giảm nhưng trí tuệ thì vẫn còn, tất nhiên là hiểu rõ cả.

Bọn họ tiếc nuối, bọn họ căm giận, nhưng bọn họ không thể làm gì được!

Chỉ có thể nói rằng, sự đã rồi, đây âu cũng là định mệnh của bọn họ.

Nhưng bọn họ thật sự không ngờ, nhanh như thế đã có Thái Thượng Cổ Tổ đến nơi này tìm Sở Mặc gây phiền toái.

Cho nên, từng người trong bọn họ đều mở to hai mắt, muốn xem xem rốt cuộc đó là ai.

- Dạ Vô Pháp?

Người đó là Dạ Vô Pháp?

Một gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Kỷ có chút kích động nói:

- Thật không ngờ, lão ta lại tới nhanh như thế.

Nhưng ngay sau đó lão đã bị người khác tạt cho một chậu nước lạnh.

Bên kia, Đông Phương Vân Lạc vốn là Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc Đông Phương nhẹ nhàng nói:

- Dù là có ai đến đi nữa, thì làm sao?

Hoặc là trên những cái cột cờ này có thêm hai cái đầu người nữa, hoặc là chỗ vương tộc họ Sở này bị công phá.

Những cái đầu còn sót lại này của chúng ta... còn mong được đổi chỗ chắc?

Đông Phương Hằng Thái cũng nói:

- Nói không chừng chúng ta còn bị bắt đi nơi khác, làm đồ triển lãm.

Tên Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Kỷ kia liền im lặng không nói gìnữa.

Trong lòng bọn họ đều rất rõ ràng, dù thế nào đi nữa, dù vương tộc họ Sở thật sự bị công phá, Sở Mặc thật sự bị giết, bọn họ tối đa cũng chỉ được trút giận thay, cảm thấy được báo thù rửa hận, nhưng đời này kiếp này, thậm chí vĩnh viễn sau này, bọn họ cũng không thể có cơ hội trở về đỉnh phong, oai phong một cõi như trước nữa rồi.

Cơ hội đó đã không còn, đã biến mất, đã không thể trở về được nữa rồi!

-----o0o-----

Chương 2263: Ổn (1)

Chương 2263: Ổn (1)

Bên ngoài, Sở Mặc nhìn Dạ Vô Pháp, cười ha hả nói:

- Như một người đàn ông đích thực sao?

Chạy đến Liên Minh Tinh Anh quỳ xuống?

Cầu xin?

Hòng tìm được con đường sống?

Sau đó, mộtngày, phát hiện thời thế thay đổi rồi liền lập tức lựa chọn phản bội...

Ôi, cũng đúng thôi, đối với đám Thái Thượng Cổ Tổ các ngươi mà nói, đây căn bản không gọi là phản bội, đây chỉ là tùy tâm sở dục mà sống thôi.

Đúng không?

- Chết đến nơi rồi còn nói những lời trào phúng chúng ta như vậy.

Thằng nhãi, lá gan của ngươi cũng không nhỏ đâu.

Dạ Vô Pháp từ tốn nói, căn bản không để ý đến lời châm chọc của Sở Mặc.

Dạ Vô Tình thì tâm tình lại rất tốt:

- Tên tiểu súc sinh nhà ngươi, ngươi luôn dựa dẫm vào hai lão giàkia, bây giờ bọn họ xảy ra chuyện gì thì ta không biết, nhưng ta biết chắc bọn họ chắc chắn không ở thế giới Thông đạo!

Bọn họ cũng không còn sức ảnh hưởng nào đến thế giới này nữa đâu.

Để lại tấm màn trời màu đen này... cũng đã tiêu hao hết chút đạo và pháp cuối cùng của bọn họ rồi.

Vì thế, dưới tình huống thế này, đến cả chuẩn bị hậu sự bọn họ cũng không đủ khả năng.

Trước đây, ngươi giết khắp bốn phương tám hướng, tung hoành ở mười ba cổ tộc, có thấy bản thân mình rất uy phong hay không?

Có cảm thấy làm vậy rất sung sướng hay không?

Ta đã sớm nói rồi, ngươi sẽ gặp báo ứng thôi!

Bây giờ, báo ứng tới rồi, nếu như ngươi còn có chút khí phách thì mau đứng ra đây thoải mái nhận lấy cái chết đi.

Nếu thế, chúng ta còn có thể để lại con đường sống cho người thân của ngươi và những người trong vương tộc họ Sở.

Nếu không, ngươichết rồi...

Bọn họ cũng đừng mơ có ai sống sót!

Dạ Vô Pháp ở một bên nói thêm:

- Hai người vợ của hắn dù thế nào cũng không thể tha được.

Ngộ nhỡ bọn họ lại sinh thêm nghiệt chủng nào nữa thì khốn, ta cũng không muốn chuyện kiểu như Sở công tử luân hồi trở về diễn lại một lần nữa đâu.

Diệt cỏ thì phải diệt tận gốc!

Đã giết thì giết triệt để!

Nhưng chúng ta có thể cho các ngươi chết thoải mái một chút.

Sở Mặc, đừng có ẩn núp mãi thế nữa, hãy ra đánh như một người đàn ông, mau dùng chút khí phách của nhà ngươi ra đi!

Hai gã Thái Thượng Cổ tổ cổ tộc họ Dạ cứ đứng đó, ngươi một câuta một câu diễn sở trường giễu cợt vô cùng giỏi của bọn họ.

Mục đích của bọn họ chỉ có một, đó là ép Sở Mặc phải đi ra ngoài, sau đó sẽ bị bọn họ đánh chết!

Sau đó, bọn họ có thể bình định cả thế giới Thông đạo này rồi!

Còn những thế lực không kể mười ba cổ tộc kia, những Thái Thượng Cổ Tổ ở đó bọn họ căn bản không để vào mắt.

Bây giờ, cả thế giới Thông đạo có thế lực nào sánh bằng Liên Minh Tinh Anh sao chứ?

Mà Liên Minh Tinh Anh đã sớm bị hai vị Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ này coi là vật trong túi rồi.

Một đám nhóc con loắt choắt mà thôi, có lợi hại hơn nữa, có động trời hơn nữa, thanh thế có lớn hơn nữa thì có thể làm được gì?

Tìm viện trợ từ bên ngoài hay sao?

Bọn họ căn bản là không hiểu được vật mà Thái Thượng Cổ Tổ thật sự mong mỏi là gì!

Hơn nữa, hầu như toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Liên Minh Tinh Anh hiện giờ đều đến từ chính mười ba cổ tộc.

Đối với chuyện này, hai gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ có lòng tin, chắc chắn có thể khiến tất cả đều bị bọn họ nắm giữ trong lòng bàn tay.

Cho nên, bọn họ căn bản không để tâm bên Liên Minh Tinh Anh kia sẽ phản ứng thế nào.

Trước thực lực tuyệt đối, tất cả mọi thứ đều chỉ là cặn bã!

Ánh mắt Sở Mặc trong trẻo mà lạnh lùng nhìn hai người này, sau đó bất chợt cười rộ lên:

- Hai người các ngươi nói sướng miệng chưa?

- Tiểu súc sinh, đến lúc này rồi ngươi còn ra vẻ để làm gì nữa?

Dạ Vô Tình mắng:

- Chúng ta là những Chúa Tể chân chính của thế giới Thông đạo!

Bây giờ, vận mệnh của ngươi đang hoàn toàn nằm trong tay chúng ta, chúng ta...

Lão còn chưa nói dứt lời, Sở Mặc đã quay người đi.

Quay người đi!

Đi!

Cứ thế mà đi!

Cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ thêm chút nào nữa!

Dạ Vô Tình và Dạ Vô Pháp đều đứng ngây tại chỗ, sau đó hai mặt nhìn nhau.

Bọn họ cảm thấy... tên tiểu súc sinh này... thật sự điên mất rồi!

- Đánh thôi!

Dạ Vô Pháp cũng không nói nhảm thêm nữa, liền đánh thẳng đến tòa pháp trận trong vương tộc họ Sở.

Một trận nổ đất rung núi chuyển.

Không biết có bao nhiêu tỉ dặm non sông bị một kích này của Dạ Vô Pháp đánh chìm.

Nhưng tòa pháp trận trước mắt kia lại không có chút sứt mẻ nào, như là không phải chịu chút quấy nhiễu nào vậy.

Dạ Vô Pháp căm phẫn lớn tiếng kêu:

- Hợp lực cùng đánh!

Dạ Vô Tình cũng ra tay.

Đến lúc này, dùng thực lực để nói chuyện mới có thể làm cho Sở Mặc phải khuất phục.

Việc này có độ uy hiếp lớn hơn nhiều so với dùng lời nói!

Hai Thái Thượng Cổ Tổ hợp lực ra tay, tạo nên sức công phá thật sự vô cùng kinh người.

Hai người bọn họ liên tiếp ra tay, không đến một hồi, thế giới bên ngoài vương tộc họ Sở...

đã bị đánh thành một vực sâu vĩ đại sâu đến không lường được!

Vương tộc họ Sở từ trong phạm vi một tỉ dặm vốn được tòa pháptrận bảo vệ giờ trông như một đại lục đột ngột mọc lên, đứng sừng sững ở đó, bốn phương tám hướng bên ngoài...

Đều là vực thẳm!

Nhìn qua giống như một hòn đảo bị cô lập đến thương vậy.

Nhưng, điều khiến cho Dạ Vô Tình và Dạ Vô Pháp đều phải nổi giận là, hòn đảo bị cô lập này...

Vẫn khiến cho người ta có cảm giác vững chắc đến mức không thể phá nổi vậy.

Căn bản không bị ảnh hưởng gì quá lớn!

Trong vương tộc họ Sở.

Đoàn người Sở Mặc đang tụ tập chung một chỗ.

Sắc mặt mọi người đều cực kỳ trầm trọng.

Mặc dù bọn họ không biết cụ thể đã có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng đã biết đại khái.

Sở Mặc cũng không giấu diếm gì, nói thẳng với mọi người:

- Hai vị tiền bối Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng vốn một mực âm thầm che chở, trợ giúp cho ta nay đã rời khỏi thế giới Thông đạo.

Bọn họ dùng đạo và pháp cuối cùng để ngưng kết thành tấm màn trời màu đen này.

Đây là lớp phòng hộ cuối cùng, nếu như nó bị phá, cả thế giới Thông đạo sẽ bị phơi bày trước mắt thế giới bên ngoài.

Đến lúc đó, kể cả sinh linh Hôi Địa hay những sinh linh bên ngoàiThông đạo khác ai cũng có thể dễ dàng như trở bàn tay xông vào thế giới này.

Tất cả mọi người đều trầm mặc nhìn Sở Mặc, cùng đợi hắn nói nốt.

- Nhưng chúng ta cũng chưa đến mức sơn cùng thủy tận.

Sở Mặc nhìn mọi người, từ tốn nói:

- Các ngươi nên làm gì thì đi làm cái đó đi.

Cứ tu luyện cho tốt, ta sẽ xử lý việc này.

-----o0o-----

Chương 2264: Ổn (2)

Chương 2264: Ổn (2)

Lúc này, Thiên Không lão tổ nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Tòa pháp trận này của chúng ta có thể duy trì trong bao nhiêu năm?

Sở Mặc suy nghĩ một chút rồi nói:

- Ở tình huống bình thường thì, tầm năm tên Thái Thượng Cổ Tổ không ngừng công kích, pháp trận có thể duy trì một ngàn năm.

Nếu có mười tên Thái Thượng Cổ Tổ ra tay, tối đa... có thể duy trì được năm trăm năm.

Nếu như có hai mươi người...

Vậy thì ứng chừng tối đa là hai trăm năm.

Hai trăm năm...

Mấy chữ này thật khiến cho người ta cảm thấy lo lắng.

Tuy nói, thế giới Thông đạo bây giờ không còn bao nhiêu Thái Thượng Cổ Tổ nữa, không thể có chuyện xuất hiện tình huống hai trămThái Thượng Cổ Tổ cùng nhau ra tay với pháp trận của vương tộc họ Sở.

Nhưng dù là một ngàn năm đi nữa...

Cũng không phải là dài mà!

Đối với người phàm trên thế gian mà nói, một ngàn năm đã là vô số lần luân hồi, đã có thể trải qua đến mấy chục đời người.

Nhưng đối với người tu hành mà nói, một ngàn năm....

Cũng chính là thời gian một lần bế quan mà thôi.

Sở Mặc nhìn mọi người, biết trong lòng mọi người đang suy nghĩ gì, liền khoát khoát tay:

- Ta bây giờ chắc chắn có thể đẩy lùi hai gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ này, nhưng không có cách nào giết được bọn họ cả.

Mọi người đều ngẩn ra, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc còn mang theo vài phần không thể tin nổi.

Sở Mặc cũng phải giải thích khá nhiều.

Trước khi hắn khai ngộ, cấp độ của hắn cũng đã coi như đã bước vào lĩnh vực Thái Thượng, bây giờ chỉ còn thân thể của hắn chưa đột phá mà thôi!

Hắn dự định sẽ dùng một trăm hai trăm năm thời gian để tu luyện thân thể, làm cho cảnh giới của thân thể cũng tiến vào cấp bậc Thái Thượng.

Đến lúc đó, hắn sẽ có thể thật sự bước vào cảnh giới Thái Thượng, trở thành một tu sĩ...

Thái thượng trẻ tuổi.

Hắn không phải Cổ Tổ của gia tộc nào cả, nhưng chỉ cần hắn bước vào cảnh giới Thái Thượng, Sở Mặc hoàn toàn tự tin có thể dùng thời gian ngắn nhất trấn áp hai gã Thái Thượng Cổ Tổ cổ tộc họ Dạ!

Đây là sức mạnh của hắn!

Có thể nói, Sở Mặc rất ổn, vô cùng ổn!

Rất nhiều chuyện, hắn biết dù nói lúc này cũng không thể khiến mọi người hoàn toàn an tâm, vậy thì chỉ cần dùng thời gian để chứng minhmọi thứ là đủ.

Hắn cũng không nóng nảy.

Cũng may, vương tộc họ Sở từ trên xuống dưới tuy mọi người đều có chút mờ mịt, cũng có chút sợ hãi, nhưng cũng chưa thật sự rơi vào tuyệt vọng.

Bởi vì, bọn họ đều là những người đi ra từ những tình thế không có lối thoát.

Đối với cảm giác tuyệt vọng, bọn họ hiểu rõ hơn bất cứ kẻ nào.

Bọn họ đã từng lĩnh hội mùi vị thật sự thật sự rất tuyệt vọng rồi, bây giờ đối với bọn họ mà nói, tình huống này tối đa cũng chỉ là không có tính xácđịnh mà thôi.

Còn xa mới đến tình trạng tuyệt vọng.

Vì vậy, dù cho cả vùng đất đã bị đánh trở thành một hòn đảo bị cô lập, tất cả mọi chuyện vẫn y nguyên như cũ.

Con chó Lão Hoàng mỗi ngày đều nằm úp sấp trước cửa để phơi nắng, lão quản gia vẫn bôn ba ở các tòa thành lớn như bình thường.

Toàn bộ mọi chuyện vẫn phát triển như thường, hoàn toàn không có chút thay đổi nào!

Mọi người ai làm việc người đó.

Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ cũng mang thai cùng lúc trong tình huống này.

Thời gian đang trôi qua từng giờ từng phút.

Chẳng mấy chốc, đã trăm năm trôi qua.

Từ ngày thông đạo bị màn trời u tối này che khuất, " lịch Thiên Mạc" cũng được bắt đầu.

Năm nay chính là năm Thiên Mạc thứ một trăm.

Cả vùng đất Vương tộc Sở thị bị tách thành một vùng đất biệt lập.

Tất cả sinh linh trong đó đang an tĩnh tu luyện, cuộc sống khá êm đềm.

Sinh linh từng bị khống chế suốt cả trăm năm qua rốt cuộc đã tìm lại chính mình, ai nấy đều tràn trề sức sống.

Sức sống con người hòa vào sức mạnh có được nhờ luyện hóa Thái thượng Cổ tổ dung hợp lại, khiến cho toàn bộ vương tộc Sở thị đều cóđược một luồng sinh khí hùng hậu khó mà tưởng được.

Tinh khí nồng đậm khó mà tìm thấy ở nơi nào trong thông đạo.

Nếu không tính đến mấy yếu tố bên ngoài thì chỗ này đã trở thành một chốn niết bàn, tu luyện lý tưởng.

Bên ngoài vẫn còn hai gã Thái thượng Cổ tổ của Dạ thị là Dạ Vô Tình và Dạ Vô Pháp đang chống chọi với đại trận phòng thủ của Sở thị.

Tuy hiệu quả rất nhỏ nhưng bọn họ không dám buông lơi, còn hô hào ra vẻ sẽ xả giận cho mười ba Thái thượng Cổ tổ ở cổ tộc khác.

Giúp những người kia báo thù rửa hận.

Trong lúc phá trận, bọn họ còn mời tới năm người nữa.

Trong đó có hai lão là kẻ đã từng suýt chết trong kiếp nạn, là hai đời Thái thượng Cổ tổ của đạo tặc Toa Lan.

Sau khi bọn họ trốn đi đã khôi phục lại thân thể, bế quan tu luyện nhiều năm, cuối cùng may mà không tụt cảnh giới nhưng đã không còn chiến lực khủng bố đỉnh cao như trước nữa.

Nguyên nhân duy nhất khiến bọn họ hiện thân là vì bọn họ cực kỳ hận Sở Mặc, loại hận thù khắc cốt ghi tâm.

Nếu Sở Mặc không chết, bọn họ ăn không ngon ngủ không yên.

Nên khi biết chuyện ở đây, hai Thái thượng của đạo tặc Toa Lan lập tức không cần ai mời cũng chạy đến, gia nhập đội ngũ đối phó với pháp trận.

Mặc dù công kích của bọn họ không cường đại như hai Thái thượng của Dạ thị nhưng bản thân họ cũng là các tu sĩ Tổ cảnh siêu cấp.

Một đoàn Thái thượng toàn lực công kích pháp trận.

Nhìn bề ngoài có vẻ nó không hề hấn gì nhưng thực tế vẫn bị bào mòn một chút.

Đây là nguyên nhân vì sao Sở Mặc lại nói nếu có hai mươi Thái thượng đồng thời xuất thủ thì pháp trận này chỉ có thể trụ được tối đa hai trăm năm.

Chứ mười vạn tu sĩ Tổ cảnh thì cũng chẳng nhằm nhò gì với nó cả.

Chỉ có Thái thượng mới có thể tác động nó thôi.

Hai Cổ tổ của đạo tặc Toa Lan đến vào năm thứ ba mươi lăm.

Năm Thiên Mạc thứ năm mươi, hai Thái thượng Dạ thị lại mời được ba gã Thái thượng mạnh mẽ thần bí nữa.

Ba người này đến từ gia tộc Minh Hà.

Nói đến gia tộc này, tất cả tu sĩ trong thông đạo đều phải thừa nhận họ rất cường đại, cực kỳ cường đại.

Nhưng gia tộc này lại rất khiêm tốn, thậm chí đệ tử của họ chưa bao giờ hoạt động bên ngoài lãnh thổ gia tộc mình.

Gia tộc Minh Hà chỉ có ba Thái thượng Cổ tổ nhưng lại có thể nổi danh ngang với gia tộc Lạc Thủy, gia tộc Cổ Thần và gia tộc Hàn Băng.

Từ xưa đến nay, chưa có ai dám đến gia tộc Minh Hà gây chuyện.

Trăm năm trước, gia tộc Minh Hà cũng không khởi xướng bao vây tiễu trừ Sở thị với mười ba cổ tộc khác, dù trong tay bọn họ cũng nắm giữ Phong Thần bảng.

-----o0o-----

Chương 2265: Lịch Thiên Mạc

Chương 2265: Lịch Thiên Mạc

Ba Thái thượng Cổ tổ của gia tộc Minh Hà lúc đó đã cự tuyệt lời mời của mười ba cổ tộc kia.

Thậm chí bọn họ còn không buồn nói lý do cự tuyệt, không đồng ý là không đồng ý thôi.

Mười ba cổ tộc đã nghĩ chỉ bằng bọn họ đã đủ để tiêu diệt Vương tộc Sở thị rồi, có hay không gia tộc Minh Hà cũng chẳng sao, vì thế nên mới không cưỡng cầu.

Thật ra từ việc này có thể thấy mười ba cổ tộc khá kiêng kỵ gia tộc Minh Hà.

Chuyện này có liên quan đến công pháp tu luyện của gia tộc Minh Hà.

Gia tộc Minh Hà chủ tu U minh lực.

Sau khi tu luyện đến mức tối đa, Minh lực sẽ tự chuyển thành một hệ đại đạo, có khả năng hủy diệt.

Nó không làm thân thể bị thương mà làm cho nguyên thần và tinh thần lực bị thương.

Một khi bị đả thương, tinh thần sẽ từ từ khô kiệt, nguyên thần cũng tàn lụi dần.

Nên dù là Thái thượng Cổ tổ cũng không dễ dàng trêu chọc người của gia tộc Minh Hà.

Không biết hai gã Thái thượng Cổ tổ của Dạ thị đã dùng thủ đoạn gì mà có thể đả động được ba Thái thượng Cổ tổ của gia tộc Minh Hà.

Nhưng nhờ ba người này gia nhập, tốc độ suy yếu của pháp trận Vương tộc tăng lên không ít.

Bọn họ chỉ có bảy người nhưng năng lực đã tương đương với mười người Thái thượng.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ cần năm trăm năm, pháp trận phòng ngự của Vương tộc sẽ bị hủy diệt.

Đến lúc đó, toàn bộ sinh linh bên trong sẽ phải đối mặt với đám Thái thượng khủng bố.

Phía Liên minh tinh anh đã từng phái đại diện cấp cao qua đây hòa giải, muốn mời các Thái thượng buông tha cho Vương tộc Sở thị.

- Thiên Mạc đã hạ xuống, hai người thủ hộ đều ly khai.

Tương lai không biết phải đối mặt với cái gì.

Sao mọi người lại không rũ bỏ thành kiến, đoàn kết một lòng để đối phó chứ?

Người đại diện Liên minh tinh anh cũng là một tu sĩ của Dạ thị.

Người tới là hậu nhân của Dạ Vô Tình và Dạ Vô Pháp, đến với hy vọng hòa giải được mọi chuyện.

Nhưng cuối cùng, anh ta thất bại.

Bảy Thái thượng Cổ tổ không ratay với anh ta nhưng không ai buồn đáp lại cả, đến mắng chửi cũng không, trực tiếp không nhìn luôn.

Dù người của Liên minh tinh anh có mồm mép thế nào thì bảy người kia cũng không buồn đáp lại một chữ.

Cuối cùng, anh ta bất đắc dĩ ly khai.

Sau khi trở về, anh ta báo lại tình hình cho Sở Sở.

Sở Sở nghe xong cũng không trách cứ, trấn an một chút, lại hạ lệnh tiếp tục phát triển Liên minh tinh anh.

Sở Sở quyết định phải phát triển nó thật mạnh.

Phát triển toàn diện, không phải chỉ vì lý do kinh tế.

Mục đích cuối cùng là làm cho Liên minh tinh anh trở nên cường đại.

Mười ba cổ tộc dần thụt lùi thậm chí tan vỡ, Liên minh tinh anh cũng chiếm được một ít di sản.

Tài phú là điều tự nhiên, hiện tại của cải của Liên minh tinh anh cũng thuộc diện có một không hai ở thông đạo.

Ngoại trừ tài phú, nhân tài ưu tú không đếm xuể mới là điểm khiến Liên minh tinh anh mạnh nhất.

Sở Sở không hề kiêng kỵ, trực tiếp lôi kéo làm phiền đám nhân tài ưu tú đỉnh cấp của mười ba cổ tộc, lần nữa xác lập lại lực ảnh hưởng.

Thủ đoạn của nàng rất cao minh, toàn bộ quá trình cực kỳ thuận lợi, không bị một tí phản ứng nghịch nào.

Vì nhân tài của mười ba cổ tộc cũng hiểu, hiện tại, chỗ tốt nhất cho bọn họ chính là Liên minh tinh anh.

Sau khi gia nhập, chẳng mấy chốc bọn họ hiểu Liên minh tinh anh phải chỉ có một người độc tài.

Người này chính là Sở Sở.

Ở đây, hầu như mỗi thành viên đều có tự do, có thể phát huy hết mứcsở trường của mình.

Nhưng bọn họ cũng phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh.

Điều này có hơi mâu thuẫn nhưng khi ở đó sẽ hiểu, nó không hề có mâu thuẫn.

Từng thành viên có tôn nghiêm và tự do của mình nhưng nhất định phải bảo trì trung thành tuyệt đối với tổ chức.

Có thể rời đi nhưng sau khi rời đi, vĩnh viễn không có cơ hội vào lại.

Sở Sở chính là nòng cốt chính yếu nhất của tổ chức, không một ai sánh được.

Nên những năm gần đây, càng ngày, Liên minh tinh anh càng pháttriển.

Dưới cấp độ Thái thượng, bọn họ gần như vô địch.

Tại tổng bộ của Liên minh tinh anh

Trong một gian mật thất được pháp trận hơn năm trăm năm bảo vệ, cực kỳ an toàn, dù là Thái thượng Cổ tổ cũng không thể thẩm thấu thần thức đến chỗ này.

Sở Sở, Cổ Băng Băng, Lạc Phi Hồng đang ngồi một chỗ bàn việc.

Sở Sở là trung tâm còn Cổ Băng Băng và Lạc Phi Hồng chính là cánh tay trái, tay phải của nàng.

Ba người ở cùng nhau nhiều năm, vẫn luôn giữ vừng được sự tín nhiệm với nhau.

- Ý ngươi là chúng ta lấy danh nghĩa luyện binh, âm thầm tới gần gia tộc Minh Hà sau đó sẽ tìm cơ hội, một lần công phá gia tộc này à?

Cổ Băng Băng khẽ nhíu mày, nhìn Sở Sở, hơi lo lắng nói:

- Làm như vậy có cực đoan quá không?

- Đúng thế Sở Sở, làm thế có thể khiến ba lão bất tử kia tức giận không?

Lạc Phi Hồng cũng hơi lo.

Gia tộc Minh Hà giống như một quái vật to lớn, còn bọn họ chỉ là kẻ tiểu tốt, có thể bị lãng quên bất cứ lúc nào.

- Đối kháng với một gia tộc như vậy không phải là chuyện tốt.

Sở Sở nói:

- Nhưng ta cũng không phải đơn thuần muốn báo thù.

- Chúng ta hiểu.

Cổ Băng Băng gật đầu, ở cùng lâu như vậy, nàng biết Sở Sở là người như thế nào.

Sở Sở nói tiếp:

- Lúc này ba Thái thượng Cổ tổ của gia tộc Minh Hà đột nhiên hiện thân, đồng thời công kích ca ca ta, rõ ràng không phải là bị Dạ thị bắt buộc, chí ít, không phải do hai gã Dạ thị kia đả động.

Cổ Băng Băng gật đầu:

- Đúng thế, chắc bọn họ muốn trở thành đệ nhất gia tộc ở thông đạo.

Lạc Phi Hồng nói:

- Đây là một cơ hội lớn nhất từ trước đến giờ.

Nếu mất cơ hội này, không biết khi nào mới có cơ hội nữa.

Ba người đều hiểu nhưng Cổ Băng Băng và Lạc Phi Hồng cũng khá lo lắng, khi bọn họ đánh gia tộc Minh Hà, ba Thái thượng Cổ tổ kia có tức giận mà quay lại đối phó với Liên minh tinh anh hay không.

Sở Sở cười:

- Chuyện này ta có tính toán.

Thứ nhất, nếu nhìn từ góc độ chiến lược, gia tộc Minh Hà và Liên minh tinh anh sớm muộn gì cũng phải có một trận chiến, trừ khi bọn họ vẫn khiêm tốn như thế.

Nhưng ba lão tổ đã đi ra rồi, các ngươi nghĩ bọn họ sẽ tiếp tục khiêm tốn sao?

Hai người lắc đầu, đều hiểu gia tộc Minh Hà sẽ không từ tốn nữa.

Dù sao chỉ cần là sinh linh đẳng cấp cao, sớm muộn gì cũng sẽ bộc phát, muốn đứng ở vị trí cao.

- Thứ hai, chúng ta đánh gia tộc Minh Hà có thể giúp ca ca ta giảm bớt áp lực, để ba tên Thái thượng của gia tộc Minh Hà có chút kiêng kỵ.

Nhất định bọn họ sẽ tức giận, hoặc gấp rút chạy về tiếp viện, hoặc chỉ có thể trừng mắt nhìn gia tộc Minh Hà bị chúng ta hủy diệt.

-----o0o-----

Chương 2266: Đánh gia tộc Minh Hà

Chương 2266: Đánh gia tộc Minh Hà

Sở Sở cũng không che giấu tâm tư muốn giúp Sở Mặc của mình, trực tiếp nói rõ.

- Thứ ba...

Sở Sở nhìn Cổ Băng Băng và Lạc Phi Hồng rồi nói:

- Chuyện này có thể gây ra chút mâu thuẫn giữa hai tên Thái thượng của Dạ thị và các Thái thượng của gia tộc Minh Hà, chí ít cũng khiến bọn họ không thoải mái.

Cổ Băng Băng và Lạc Phi Hồng đều là người thông minh nhưng vẫn chưa hiểu ý của Sở Sở cho lắm.

Sở Sở giải thích:

- Các ngươi nghĩ Dạ Vô Tình và Dạ Vô Pháp đã xem Liên minh tinh anh là vật trong lòng bàn tay của họ đúng không?

Hai người gật đầu.

Sở Sở lại nói:

- Vậy nếu là ba Thái thượng của Minh Hà thì sao, bọn họ sẽ bị áp lực chứ?

Mắt Cổ Băng Băng và Lạc Phi Hồng sáng lên, bọn họ đã hơi hiểu ý của Sở Sở.

Ba đối hai, dù là ai cũng sẽ thấy áp lực.

- Nếu chúng ta không hành động, ba Thái thượng của gia tộc Minh Hà công phá Vương tộc Sở thị xong, tám chín phần mười sẽ thừa cơ khống chế Liên minh tinh anh.

Bọn họ đâu thể bỏ qua miếng thịt béo như thế này được.

Khi đó Dạ Vô Tình và Dạ Vô Pháp cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, cuối cùng đưa ra hiệp nghị gì đó.

Chúng ta chỉcó thể làm vật hy sinh thôi.

Sở Sở lại nói tiếp:

- Hiện tại chúng ta đánh gia tộc Minh Hà, trong thời gian ngắn, ba Thái thượng kia không có khả năng trở lại để đối phó với chúng ta.

Vì gia tộc Minh Hà rất mạnh, không dễ gì mà đánh được.

- Đúng thế.

Cổ Băng Băng gật đầu.

- Như vậy, hành động của chúng ta chẳng khác nào trắng trợn đặc tối với ba Thái thượng kia, bọn họ không thể âm ầm mà cướp Liên minhtinh anh được nữa.

Sau đó, nếu bọn họ muốn diệt Liên minh tinh anh, hai vị của Dạ thị chắc chắn không đáp ứng.

Cứ thế, giữa bọn họ nhất định có mâu thuẫn.

Vô luận kết quả bên Vương tộc Sở thị thế nào thì mấy người bọn họ cũng có khả năng trở mặt.

- Ta hiểu rồi.

Lạc Phi Hồng nhìn Sở Sở nói:

- Nhưng chúng ta làm vậy chẳng khác gì chứng chọi với đá.

Cổ Băng Băng cũng gật đầu, thầm nghĩ: việc này đúng là quá sức.

Nhưng nàng không ghét, vì nàng cũng muốn giúp Sở Mặc.

Hơn nữa, Sở Sở làm việc này một các quang minh chính đại, tuy là nói giúp Vươngtộc nhưng thực tế cũng là giúp Liên minh tinh anh tự cứu mình.

Nếu không có Thái thượng, Liên minh tinh anh sẽ là thế lực cường đại nhất ở thông đạo.

Nhưng không có cách nào khác, thế giới này vẫn tồn tại Thái thượng Cổ tổ.

Trừ phi...

Cổ Băng Băng thầm nghĩ, một kỳ vọng mãnh liệt dấy lên trong đầu nàng: trừ phi Sở Mặc có thể nghịch thiên thành đạo, chân chính bước vào cảnh giới kia thì khi đó, Vương tộc hay Liên minh tinh anh mới có thể chân chính thoát khỏi nguy hiểm.

Nếu không, bọn họ gây dựng càng lớn, càng dễ dàng bị để mắt và độ nguy hiểm cũng cao hơn.

- Cứ quyết định như vậy đi.

Cổ Băng Băng cũng là một người quyết đoán.

Còn Lạc Phi Hồng, từ khi bắt đầu tới giờ, Sở Sở nói gì Lạc Phi Hồng đều nghe theo, đã lâu lắm rồi.

Lạc Phi Hồng không phải là người không có chủ kiến, anh ta là người rất độc lập nhưng cuối cùng lại lựa chọn nghe theo Sở Sở vô điều kiện.

Giống như Sở Mặc nhận định lúc trước, Lạc Phi Hồng cưng chiều Sở Sở đến tận trời.

Năm Thiên Mạc thứ một trăm linh hai.

Một hồi đại chiến kinh thiên động địa đã nổ ra trên lãnh thổ của gia tộc Minh Hà, gia tộc vốn vô cùng khiêm tốn.

Liên linh tinh anh giải thích lý do của cuộc chiến này như sau.

- Chúng ta đang luyện binh, không cẩn thận bước vào lãnh thổ của gia tộc Minh Hà, thế là bị con em của họ âm thầm đánh lén, chết mất mười mấy thành viên tinh nhuệ.

Chúng ta rất phẫn nộ, vì chúng ta đâu có ý định xâm lấn gì chứ.

Chúng ta muốn tranh luận với bọn họ một chút, kết quả, bọn họ lấy ra một lực lượng quân đội lớn, không nói đạo lý, trực tiếp xuất thủ công kích.

Rơi vào đường cùng, chúng ta buộc phải đánh trả.

Dù sao, thành viên của Liên minh tinh anh không ai là kẻ hènnhát hết.

Nhưng gia tộc Minh Hà lại đưa ra một lý do hoàn toàn khác.

Bọn họ cực kỳ phẫn nộ.

- Liên minh tinh anh quá vô sỉ.

Bọn họ cố ý xâm lấn lãnh thổ của gia tộc ta, sau đó âm thầm xuất thủ với con em của chúng ta.

Sau khi giết hơn ba trăm người đã tiến vào lãnh thổ chúng ta đến bảy, tám trăm triệu dặm.

Tổng cộng bọn họ có hơn ba trăm ngàn người.

Quân đoàn như thế mà gọi là luyện binh á, có quỷ mới tin.

Sau khi gia tộc Minh Hà cảnh cáo, bọn họ lại còn chẳng để ý, ngược lại công kích mạnh mẽ, khiến mấy vạn chiến sĩ của chúng ta bị chết ngay tại chỗ.

Dưới tìnhhuống như vậy, chúng ta tin bất cứ gia tộc nào cũng không thể nhẫn nhịn được.

Chúng ta phải tiến hành phản kích, cảnh cáo các đạo hữu trong thông đạo coi chừng Liên minh tinh anh.

Thoạt nhìn hai bên ai cũng có lý do riêng, bên nào cũng nhất quyết không thoái nhượng.

Nhưng trên thực tế, các gia tộc trong thông đạo đều đoán được nguyên nhân chân chính.

Liên minh tinh anh và Vương tộc Sở thị vốn có quan hệ tương đối tốt, điểm này không phải bí mật.

Bất quá, hơn chín mươi phần trăm người trong thông đạo không buồn để ý chuyện này.

Vì đa phần mọi người đều hướng về Liên minh tinh anh.

Cứ nhìn thì biết, Liên minh tinh anh hôm nay không phải chỉ có con cháu dòng chính của mười ba cổ tộc mà còn có nhiều đệ tử đến từ các gia tộc khác trong thông đạo.

Có thể coi toàn bộ Liên minh tinh anh là thế lực do con em của các gia tộc hợp thành.

Vừa hay, trong tổ chức này lại chẳng có ai trong gia tộc Minh Hà cả.

Trong tình huống như vậy mà còn có người ủng hộ gia tộc Minh Hà mới là lạ đấy.

Ở Vương tộc Sở thị

Sắc mặt của ba Thái thượng Cổ tổ của gia tộc Minh Hà đều rất âm trầm.

Mặc dù bọn họ tin tưởng thực lực của gia tộc mình, nhưng lực lượng của Liên minh tinh anh khẳng định không hề yếu.

Kẻ tám lạng, người nửa cân, nhưng nếu liều chết thì toàn bộ gia tộc Minh Hà cũng sẽ bị đánh cho tàn phế.

Trong nháy mắt, bọn họ cực hận Liên minh tinh anh.

Hai Thái thượng Cổ tổ của Dạ thị bị đánh trở tay không kịp.

Bọn họ không nghĩ Liên minh tinh anh to gan thế.

Mặc dù bọn họ có được Liên minh tinh anh nhưng thực tế, lại chẳng có khả năng khống chế nó tí nào.

Hay nói cách khác, Liên minh tinh anh làm gì cũng chẳng có liên quan gì với họ hết.

Dạ Vô Pháp và Dạ Vô Tình buồn bực, tức muốn hộc máu, có khổ mà không nói nên lời.

Nhìn mặt ba Thái thượng Cổ tổ kia là biết, sau khi Vương tộc Sở thị bị công phá, chắc chắn ba người sẽ động thủ với Liên minh tinh anh.

Nhưng vấn đề Liên minh tinh anh là của hai người bọn họ.

-----o0o-----

Chương 2267: Sở Mặc xuất quan (1)

Chương 2267: Sở Mặc xuất quan (1)

- Hai vị, chúng ta ít nhiều hiểu được tâm tư của các ngươi nhưng chúng ta nhất định phải diệt trừ Liên minh tinh anh.

Một Thái thượng của gia tộc Minh Hà không thỏa hiệp nói.

Một Thái thượng khác lạnh lùng:

- Nếu còn như vậy, ta sẽ trở về.

Một mình ta đủ nhổ tận gốc cái Liên minh tinh anh đó.

Lão ta thật sự có năng lực này, không hề nói khoác.

Dạ Vô Tình nói:

- Kế sách hiện nay là tiêu diệt Vương tộc Sở thị đã.

Nếu không tiêu diệt, chúng ta không thể yên tâm được.

Ba chữ Sở công tử giống như thanh đao sắc bén trong tay hắn, khiến cho đám Thái thượng bị áp lực rất lớn.

Sau khi phân tích chiến lực của Sở Mặc lúc trước, bọn họ kết luận: khi Sở Mặc đánh với Thái thượng, khả năng thắng bại là 50- 50.

Kết luận này thực sự khiến họ thấy kinh sợ.

Gia tộc Lạc Thủy và gia tộc Hàn Băng còn mười hai Thái thượng Cổtổ.

Tuy bọn họ bị mắc kẹt nhưng không ai dám xem nhẹ thực lực của họ.

Nếu trước khi mười mấy người kia thoát ra, họ chưa phân chia thông đạo tốt thì khi đó tất nhiên sẽ đại loạn.

Ba Cổ tổ của gia tộc Minh Hà cũng hiểu đạo lý này, nên dù phẫn nộ, mặt đen kịt, nhưng không có mở miệng phản bác.

Bất quá, ba người âm thầm liệt Liên minh tinh anh vào danh sách cần tiêu diệt.

Hai Thái thượng của đạo tặc Toa Lan thờ ơ, tiếp tục đánh phá pháp trận.

Họ không buồn để ý thế lực gì, chỉ muốn phá hủy Vương tộc Sởthị, đánh chết Sở Mặc mà thôi.

Sau đó, phân chia tài nguyên tu liệu đỉnh cấp, tiếp tục an tĩnh tu luyện, bố trí sắp xếp cho kiếp sau.

Kiếp này, bọn họ không có nhiều thời gian nữa.

Năm Thiên Mạc thứ một trăm linh năm.

Gia tộc Minh Hà lần đầu đại bại.

Không ngờ Liên minh tinh anh tìm được thứ khắc chế công pháp trí mạng của gia tộc Minh Hà, nghiên cứu và làm ra đại lượng pháp khí, phân phát xuống dưới.

Kết quả, lần đầu đại chiến, gia tộc Minh Hà tổn thất mấy trăm ngàn chiến sĩ tinh nhuệ.

Trận chiến này khiến thiên hạ khiếp sợ.

Sau khi Liên minh tinh anh đại thắng, tất cả mọi người trong thông đạo một lần nữa cảm nhận được sức mạnh của tổ chức này.

Đối mặt với gia tộc không ai dám trêu chọc, bọn họ lại có thể quét ngang như thế.

Lại còn tìm được thủ đoạn khắc chế công pháp của Minh Hà, đúng là khiến người ta thấy khó tin.

Bất quá, nó cũng khiến người ta nhận thức được tiềm lực của Liên minh tinh anh.

Trong tổ chức này tụ tập tinh anh của tất cả cổ tộc trong thông đạo.

Mặc dù trong nhóm này không có Thái thượng nhưng lại có rất nhiều Tổ cảnh.

Đồng dạng, còn có rất nhiều sinh linh từ các vũ trụ khác trênPhong Thần bảng.

Những sinh linh này có thiên phú, bất cứ ai cũng không phải người đơn giản.

Một tổ chức như vậy có một điểm tốt chính là có không khí, các tu sĩ thích nghiên cứu tụ tập chung một chỗ, có khả năng sinh ra linh cảm và sáng ý kinh người.

Cổ tộc nào cũng không thể sánh bằng.

Một tổ chức không có mục nát, chỉ có sáng tạo.

Tổ chức này chính là Liên minh tinh anh.

Gia tộc Minh Hà bị đánh bại, liên tục rút lui.

Lúc đầu khi ba Thái thượng Cổ tổ hỏi, bọn họ rất tự tin sẽ tiêu diệt đám xâm lăng không biếtxấu hổ này.

Hiện tại, bọn họ lại phải chủ động cầu viện ba Thái thượng.

Vì nếu ba Thái thượng không trở lại, cổ tộc Minh Hà cường đại có khả năng gặp đại kiếp.

Bất cứ người nào trong gia tộc Minh Hà cũng không mong muốn nhìn thấy tình huống như vậy.

Bất quá pháp trận chỗ Vương tộc có dấu hiệu buông lỏng nhưng không thể công phá trong thời gian ngắn được, cũng đủ cho đám người tấn công pháp trận có hy vọng.

Nếu lúc này họ rời đi, toàn bộ nhịp công kích, tần suất công kích bị thay đổi, có thể khiến tất cả nỗ lực của họ thất bại trong gang tấc.

Vì pháp trận của Vương tộc Sở thị có khả năng tự phục hồi.

Công kích yếu đi, nhịp điệu phá vỡ, pháp trận sẽ bắt đầu tự khơi động khả năng khôi phục của nó.

Bảy người ở đây cũng không muốn nhìn thấy tình cảnh như vậy.

Nên đối mặt với cầu viện từ phía gia tộc, ba Thái thượng của gia tộc Minh Hà đều đen mặt, nói cho hậu nhân cố gắng kiên trì, nếu không được thì tạm chịu thua trước.

Đúng vậy, ba Thái thượng này nghĩ Liên minh tinh anh đánh gia tộc minh Hà đơn giản chỉ vì thể hiện năng lực, đồng thời muốn ngoặm một miếng thịt thật lớn, cướp tài nguyên.

Ngoài mấy chuyện đó ra thì còn cótâm tư gì được nữa.

Nên họ nghĩ, không đánh được thì nhận thua thôi.

Nhưng đề nghị này cư nhiên bị đám cao tầng ở gia tộc cự tuyệt.

Không sai, bọn họ cự tuyệt kiến nghị của Cổ tổ, không muốn nhận thua.

Không phải bọn họ mạnh mẽ, nếu bọn họ cường ngạnh hiếu chiến thì không có khả năng im hơi lặng tiếng lâu như vậy.

Bọn họ đã thấy rõ, nếu cúi đầu nhận thua, đối phương tuyệt đối sẽ không ngừng công kích.

- Lão tổ tông, Liên minh tinh anh chính là muốn tiêu diệt gia tộc Minh Hà chúng ta.

Chúng ta cúi đầu nhận thua không có nghĩa gì đâu.

Thấy người ở gia tộc phản ứng, một Thái thượng trầm giọng:

- Không được, ta phải trở về, ta không thể trơ mắt nhìn gia tộc bị diệt vong.

Dạ Vô Pháp nói:

- Sao mà bị diệt được chứ.

Trước không nói Liên minh tinh anh có năng lực tiêu diệt gia tộc Minh Hà, dù có thì bọn họ cũng không có lý do làm vậy mà.

Bọn họ chỉ muốn chút quyền lợi thôi.

Nếu muốn diệt gia tộc Minh Hà, Liên minh tinh anh cũng sẽ bị tổn thất thảm trọng.

Chỉ cầnlà người có lý trí ai lại đi làm chuyện người ta đổ máu mình cắt miếng thịt như thế.

Song phương lại chẳng có thâm cừu đại hận gì cả.

Dạ Vô Phápói cũng giống quan điểm của đa số người.

Thực tế, trong lòng ba Thái thượng của gia tộc Minh Hà cũng nghĩ như vậy.

Nhưng bọn họ không cách nào bỏ qua lời cầu cứu của gia tộc.

Người trong gia tộc biết rõ mình đối mặt với cái gì.

Ba Thái thượng tin tưởng đám cao tầng nhà mình không dám nói dối, gạt bọn họ trở về.

Vì không ai có thể chịu được sự trừng phạt.

Vì thế, ba người mâu thuẫn.

Đúng như Sở Sở phân tích, bọn họ xuấtthủ đối phó với Vương tộc Sở thị vì muốn gia tộc Minh Hà trở thành gia tộc cường đại nhất ở thông đạo, cướp lấy quyền lợi lớn nhất, đạt được tài nguyên tu luyện cao cấp nhất.

Việc này nhất định phải có người thì mới làm được.

Ba người bọn họ không thể tự làm hết.

Nên gia tộc Minh Hà chính là công cụ hữu dụng nhất, thậm chí, có thể nói là quải trượng của họ cũng không quá.

Nếu không có gia tộc, mỗi bước đi đều là một vấn đề, cơ bản khó mà thực hiện.

Ba Thái thượng của gia tộc Minh Hà đều nhất trí.

Dù thế nào cũngkhông thể để gia tộc bị diệt.

Nhưng nếu hiện tại bỏ qua cho Vương tộc, bọn họ sẽ lãng phí nỗ lực một trăm năm qua, lại còn phải bỏ qua cơ hội duy nhất để xưng bá thiên hạ.

-----o0o-----

Chương 2268: Sở Mặc xuất quan (2)

Chương 2268: Sở Mặc xuất quan (2)

Hai Thái thượng Cổ tổ của đạo tặc Toa Lan cùng Dạ Vô Tình, Dạ Vô Pháp càng không hy vọng bất kỳ ai trong bọn họ rời đi, nên hiện tại, đoàn đội bảy người đoàn kết cơ hồ đã có chút vết nứt.

Năm Thiên Mạc thứ một trăm ba tám, Liên minh tinh anh đã chiếm được một phần ba lãnh thổ của gia tộc Minh Hà.

Đồng thời, quân đoàncủa gia tộc này cũng bị tiêu diệt gần một nửa.

Nói cách khác, chỉnh thể lực lượng gia tộc Minh Hà đã bị mất một phần hai.

Mức này đã là mức tới hạn.

Một mức tới hạn nguy hiểm, nếu còn tiếp tục, gia tộc Minh Hà chẳng mấy mà sẽ tan vỡ.

Vì Liên minh tinh anh còn chưa tổn thất đến một phần mười.

Tỷ lệ này có chút khoa trương, có vẻ gia tộc Minh Hà không đáng sợ như trong tưởng tượng.

Thật ra không phải thế.

Gia tộc Minh Hà vẫn đáng sợ.

Chỉ là công pháp của gia tộc Minh Hà đã bị Liên minh tinh anh tìm được cách phá giải.

Đồng thời, bất cứ ai trong Liên minh tinh anh cũng là thân kinh bách chiến.

Còn tu sĩ trong gia tộc Minh Hà, dù có mạnh nhưng lại quá thiếu kinh nghiệm chiến đấu.

Tổng hợp lại mới dẫn đến cục diện như ngày hôm nay.

Gia tộc Minh Hà liên tiếp bại lui, Liên minh tinh anh từng bước ép sát.

- Không được, ta phải ly khai ngay lập tức.

Một Thái thượng gia tộc Minh Hà nhìn pháp trận đã có vết rạn, cắn răng nói.

- Ngươi mê sảng à?

Ngươi nhìn xem, chẳng lẽ ngươi muốn cứ thế mà từ bỏ sao?

Pháp trận này cùng lắm chỉ có thể kiên trì được bảy mươi năm nữa.

Nếu chúng ta toàn lực công kích cũng chỉ mất ba, bốn mươi năm, nó sẽ bị công phá.

Phá hủy Vương tộc, diệt sát Sở Mặc, mọi người đều có lợi ích không tưởng.

Các ngươi đừng quên, phân nửa tài nguyên của mười ba cổ tộc đều nằm trong tay của Sở Mặc.

Dạ Vô Pháp nhìn Thái thượng của gia tộc Minh Hà quát lớn.

Lúc này, Sở Mặc đang ở trong trận pháp.

Hắn đã bế quan rất nhiều năm.

Ngoài trừ năm Thiên Mạc thứ một trăm linh một, Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y sinh con, Sở Mặc làm cha, hắn xuất quan một lần, còn đâu hắn chẳng quan tâm đến chuyện bên ngoài nào nữa.

Kỳ Tiêu Vũ sinh ra một bé gái gọi là Sở Đồng, Thủy Y Y sinh một bé trai, lấy tên là Sở Hiên.

Bất quá hai đứa trẻ vừa sinh không lâu đã bị Sở Mặc dùng thần liệu cao cấp nhất trực tiếp phong ấn, giấu vào thế giới của Thương KhungThần Giám.

Thời kỳ này quá hỗn loạn, hắn không muốn con mình phải trải qua những việc thế này.

Tuy Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y thấy rất khó khăn nhưng hai người hiểu đây là bảo hộ tốt nhất cho hài tử của mình.

Nên toàn bộ Vương tộc Sở thị, ngoại trừ một số ít người biết Sở Mặc đã có con, còn những người khác cơ bản không biết vùng đất Vương tộc Sở thị đã có người thừa kế.

Sự tồn tại của Sở Hiên và Sở Đồng là một bí mật.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu bế quan.

Sau khi xuất quan, hắn dùng thời gian ngắn nhất để biết mấy năm nay xảy ra những chuyện gì.

Sở Mặc nở nụ cười nhàn nhạt, nhìn phái ngoài, nụ cười của hắn lại tràn ngập trào phúng.

Bảy người kia đã bị Thủy Y Y, Kỳ Tiêu Vũ và Sở Sở lừa.

Trong tình huống bình thường, pháp trận không thể có vấn đề ở thời điểm này được.

Dù có mười Thái thượng Cổ tổ đánh thì cũng phải mất ít nhất năm trăm năm nó mới bị phá, làm gì có chuyện hai trăm năm đã bị đánh tan được.

Sau khi Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ liên lạc với Sở Sở đã bàn bạc, cố ý để nó có kẽ hở.

Chính vì muốn giữ chân đám người kia lại, để Liên minh tinh anh có đủ thời gian phế bỏ gia tộc Minh Hà.

Chỉ cần bất cứ một người nào trong bảy người này ly khai, pháp trận sẽ tự khôi phục.

Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y sẽ chủ động nâng cao khả năng phòng ngự của pháp trận, khiến cho những người còn lại tuyệt vọng.

Các nàng có khả năng khống chế lòng người ở mức cao nhất rồi, đem bảy Thái thượng này đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Lần này Sở Mặc xuất quan chính là muốn nhìn một chút sự việc phát triển tới mức nào rồi.

Kết quả trước mắt khiến hắn rất hài lòng.

Mấy năm bế quan đã giúp cảnh giới của hắn gần như đạt đến giới hạn kia rồi.

Thân thể của hắn không thể tiến thêm.

Hắn đã chuẩn bị đầy đủ,

chuẩn bị độ kiếp của Thái thượng.

Bất quá trước khi độ kiếp, Sở Mặc muốn trêu đùa bảy lão già đáng ghét kia một chút.

Nếu có thể giết được vài người thì càng hay.

Sau khi chuẩn bị xong, Sở Mặc trực tiếp mở một cánh cửa trên pháp trận, bước một bước đi ra ngoài.

Thái thượng Cổ tổ có năng lực cảm nhận hết sức hùng mạnh nên khi Sở Mặc vừa mở cửa, chỉ trong nháy mắt, thần thức của bảy Thái thượng đã khóa trên người hắn.

- Ngươi lại dám đi ra cơ à?

- Ngươi cũng dám thò đầu ra đấy?

- Tiểu súc sinh, lần này ngươi đừng hòng chạy trốn!

- Còn lâu ngươi mới quay về được!

Ba gã Cổ tổ gia tộc Minh Hà vốn đang xoắn xuýt lập tức kích động, thậm chí còn có chút cảm kích với Sở Mặc.

Thật sự phải cảm ơn hắn.

Nếu Sở Mặc không ra, bọn họ sẽ rất thống khổ, buộc phải lựa chọn giữa gia tộc hay bỏ đi.

Nhưng giờ thì không cần nữa.

Sở Mặc không biết sống chết tự chui ra.

Pháp trận có thể khôi phục sau.

Ngoài trừ người chủ trì pháp trận là Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y, những người khác còn không biết Sở Mặc đã xuất quan, lại còn rời khỏi pháp trận.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y hoảng sợ, các nàng thông qua lăng kính nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, thật sự không biết Sở Mặc muốn làm gì, lại không dám hỏi vì sợ ảnh hưởng đến hắn.

Sở Mặc cười ha ha, sau đó bay thẳng đến hướng về gia tộc Hàn Băng, nhanh chóng bỏ chạy.

- Tiểu súc sinh nhất định là sợ chúng ta san bằng pháp trận nênmới bỏ chạy rồi.

- Đúng thế, hắn đang sợ hãi.

Hắn bỏ người nhà của mình để chạy trốn.

- Tiểu súc sinh, ngươi nghĩ đến nước này rồi ngươi còn có đường để đi sao?

Bảy tên Thái thượng Cổ tổ lập tức phấn khích, hồ hởi đuổi theo Sở Mặc.

Ba Thái thượng Cổ tổ cũng tự tin thông báo cho đám người cao tầngtrong gia tộc: yên tâm, chúng ta sẽ về nhanh thôi.

Chúng ta sẽ tự tay tiêu diệt Liên minh tinh anh.

Hơn tất thảy mọi thứ, tin tức này khiến người gia tộc Minh Hà hân hoan, thậm chí vì thế còn hai lần phản công, khiến Liên minh tinh anh bị tổn thất không nhỏ.

Bất quá xét toàn cục, gia tộc Minh Hà vẫn ở tình huống bất lợi, nhưng bọn họ đã không thấy sợ nữa.

Vì lão tổ tông của họ đã nói sẽ trở lại nhanh thôi.

Mọi thứ chẳng mấy chốc sẽ biến chuyển.

Nói đến Sở Mặc, hắn dùng tốc độ nhanh không tưởng chạy về giatộc Hàn Băng.

Bảy tên Thái thượng phía sau bám theo, tốc độ cũng nhanh cực kỳ.

-----o0o-----

Chương 2269: Thiên kiếp Thái thượng

Chương 2269: Thiên kiếp Thái thượng

- Quả nhiên thực lực của tên tiểu súc sinh này rất mạnh.

Tốc độ của hắn lại cùng trình độ với chúng ta.

Dạ Vô Tình khiếp sợ nói.

- Hắn không trốn thoát được đâu.

Nếu thích thì cho hắn kiệt sức mà chết luôn.

Dạ Vô Pháp cắn răng nói.

- Từ lúc hắn rời khỏi pháp trận kia thì hắn chỉ có một con đường:chết.

Một Thái thượng của đạo tặc Toa Lan nghiêm mặt nói.

- Tùy tiện một người trong chúng ta có thể nghiền chết hắn rồi.

Một Thái thượng của gia tộc Minh Hà tiếp lời.

Bất quá mặt hai Thái thượng đạo tặc Toa Lan cứng đờ, bọn họ không đủ tự tin giết được Sở Mặc.

Dù hai người bọn họ cùng đánh thì bọn họ cũng không nghĩ mình có thể đánh chết Sở Mặc, thậm chí lòng tin tất thắng cũng chẳng có.

Người chưa từng đánh nhau với Sở Mặc vĩnh viễn không biết hắn mạnh mẽ và đáng sợ như thế nào.

Đương nhiên, hai người này tuyệt đối không nói.

- Sao tiểu súc sinh lại chạy đến chỗ gia tộc Hàn Băng nhỉ?

Dạ Vô Pháp rất nhanh phát hiện điểm không thích hợp.

- Hắn hoảng hốt chạy bừa thì sao?

Sáu tên Thái thượng Cổ tổ của gia tộc Hàn Băng đều đang bị kẹt giữa pháp trận phong ấn, chưa ra được đâu.

Dạ Vô Pháp đoán.

- Có bẫy không?

Một thủy tổ đạo tặc Toa Lan cau mày.

Lão từng bị thua thiệt nhiều trên tay Sở Mặc nên rất cảnh giác với hắn.

- Bẫy gì chứ?

Rõ ràng hắn hoảng quá mà chạy bừa.

Hắn dám chạy tới chỗ kia vì biết sáu Thái thượng của gia tộc Hàn Băng không ra được thôi.

Một Thái thượng của gia tộc Minh Hà cười lạnh.

- Hơn nữa, lẽ nào các ngươi đã quên ở mảnh đất cực hàn kia có một khe hở?

Mọi người ngẩn ra, lại như được cảnh tỉnh: Sở Mặc đang muốn chạyđến chỗ Khôi Địa.

- Phải cản hắn lại!

- Nhất định không thể để hắn vào đó!

- Nếu hắn chạy đến chỗ Khôi Địa rồi chúng ta sẽ không bắt được hắn.

- Thái thượng nếu muốn đi qua khe hở Khôi Địa thì chắc chắn cần bỏ một cái giá khổng lồ.

Chúng ta không thể để hắn vào trong đó được.

Bảy Thái thượng quyết định rất nhanh, bắt đầu không tiếc tiêu hao đại đạo công pháp để ngăn Sở Mặc lại.

Bất quá, Sở Mặc vẫn chạy đến chỗ gia tộc Hàn Băng.

Đúng là muốn đi đến cực hàn thì phải đi qua đây nhưng đường đi của Sở Mặc chính là đường tới tổ địa trung tâm của gia tộc Hàn Băng.

Tốc độ Sở Mặc quá nhanh, dù bảy Thái thượng phía sau dốc toàn lực vẫn không thể thu hẹp khoảng cách giữa Sở Mặc và họ, từ đầu tới cuối khoảng cách vẫn không thay đổi.

Bất quá khoảng cách này cũng rất gần.

Đối với một Thái thượng, chỉ cần hít thở vài lần là đến nơi.

Sau đó, bọn họ thấy Sở Mặc dừng lại giữa trời, đúng trung tâm tổ địa của gia tộc Hàn Băng.

Thoáng cái bảy Thái thượng đã đứng ở bảy góc, bao vây Sở Mặc.

Dạ Vô Tình âm hiểm nhìn Sở Mặc:

- Tiểu súc sinh, ngươi chạy tiếp đi, không chạy nữa à?

Dạ Vô Pháp cười lạnh:

- Ngươi chạy đến đây vì muốn để sáu Thái thượng của gia tộc Hàn Băng nhìn thấy ngươi chết như thế nào sao?

Thủy tổ đạo tặc Toa Lan nói:

- Sở Mặc, hôm nay ngươi sẽ phải táng thân tại đây.

Một đạo tặc Toa Lan khác nói:

- Hôm nay chắc chắn sẽ đánh chết thần hồn của ngươi.

Sở Mặc cười ha ha:

- Thật không?

Cổ tổ của gia tộc Minh Hà âm trầm:

- Ngươi nên nói thật xui xẻo mới đúng.

Đúng là thằng nhóc không biết sống chết là gì mà.

Sở Mặc nhàn nhạt nhìn thoáng qua Thái thượng Cổ tổ của gia tộc Minh Hà vừa nói chuyện:

- Ngươi là ai?

Ta có thù oán với ngươi sao?

Tên này cười lạnh:

- Bản tôn là Minh Vạn Lý.

Thù ư?

Đúng là buồn cười, vật nhỏ à, chẳng lẽ ngươi không biết tất cả Thái thượng trong thông đạo này đều là kẻ thù của ngươi ư?

- Đúng là ta không biết.

Sở Mặc bĩu môi.

- Kẻ thù của ta chỉ có Thái thượng Cổ tổ của mười ba cổ tộc thôi.

Các ngươi cố muốn làm kẻ thù của ta, có phải là muốn nổi danh đến phát điên rồi không?

- Ta nhổ vào.

Minh Vạn Lý bị Sở Mặc nói cho giận quá, đen cả mặt:

- Ngươi cũng không nhìn vào nước tiểu xem cái bản mặt của ngươi có xứng không?

Bản tôn cần gì ngươi để tăng danh tiếng chứ.

Sở Mặc rất nghiêm túc gật đầu:

- Cần đó.

- Đi chết đi!

Minh Vạn Lý không nhịn được xuất thủ.

Công kích kinh khủng ầm ầm đánh về phía Sở Mặc.

Sáu Thái thượng khác cũng trực tiếp xuất thủ.

Bọn họ đều hận Sở Mặc đến thấu xương, muốn đánh hắn thành cặn bã ngay lập tức.

Sáu Thái thượng trong gia tộc Hàn Băng sớm chú ý đến sự việc náo loạn bên này.

Bọn họ bị vây giữa pháp trận, bị con em gia tộc chối bỏ, cả đám rời đi.

Vì thế, sáu người cũng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, chỉ nhìn thấy Sở Mặc đến chỗ này, lại bị bảy Thái thượng bao vây.

Sáu Thái thượng gia tộc Hàn Băng kích động, lệ nóng doanh tròng.

Bọn họ cố nén không lên tiếng.

Bảy Thái thượng khác đến đây, còn chưa biết là có mục đích gì nữa không.

Bọn họ không muốn xen vào lúc này.

Chỉ cần Sở Mặc bị đánh chết là họ an tâm rồi.

Ầm ầm!

Mảnh vòm trời bị đánh sụm cả xuống.

Các loại sức mạnh xuất hiện, bao phủ Sở Mặc.

Thân ảnh Sở Mặc đang ở sát bầu trời, đến phía dưới kết giới của thông đạo.

Kết giới tản ra sức mạnh vô hình, khiến người ta cảm nhận được sự áp bức to lớn.

Bảy Thái thượng Cổ tổ thất bại trong đòn đánh đầu tiên, dù có chuẩn bị tâm lý rồi nhưng vẫn thấy khó mà chấp nhận.

Đổi là bọn họ cũng chưa chắc có thể thong dong tránh được một kích này.

Sở Mặc còn chưa đến Thái thượng, sao hắn lại làm được thế cơ chứ?

Bất quá họ cũng không nổi giận.

Dưới cái nhìn của bọn họ, Sở Mặc cơ bản không có cơ hội trốn khỏi sát cục hôm nay.

Đột nhiên trong nháy mắt, bầu trời tỏa ra một luồng khí huyền ảo đáng sợ.

Đừng nói bảy Thái thượng, ngay cả sáu Thái thượng đang bị vâytrong trận pháp của gia tộc Hàn Băng đều cảm giác lông tóc dựng hết cả lên.

- Chuyện gì thế?

Sáu người khiếp sợ.

Bảy người phía trên cũng chấn động.

Bọn họ nhìn thiên lôi khủng bố đang hạ xuống, vừa phẫn nộ vừa nhao nhao rút lui ra xa.

- Chết tiệt, tên tiểu súc sinh này lại dám dẫn thiên kiếp đến.

- Đây là thiên kiếp của Thái thượng phải không...

Ồ không, sao tathấy khí tức của nó còn kinh khủng hơn thời điểm ta độ kiếp thế?

Minh Vạn Lý bị dọa sợ không nhẹ.

Nếu không có chuẩn bị từ trước, thiên kiếp của Thái thượng có thể đánh ngươi thành tro bụi trong nháy mắt.

Dù bọn họ đã bước vào cảnh giới Thái thượng vô số năm cũng không dám lơ là.

- Hắn muốn dẫn động thiên kiếp để đối phó với chúng ta sao?

Quá ngây thơ rồi.

Dạ Vô Tình cơ bản không quan tâm, tiếp tục xuất thủ với Sở Mặc.

Dạ thị có một bộ công pháp tránh được thiên kiếp nên họ cũng không sợ uy lực của thiên kiếp cho lắm.

-----o0o-----

Chương 2270: Giết hết kẻ địch

Chương 2270: Giết hết kẻ địch

Hai Thái thượng Cổ tổ của đạo tặc Toa Lan cũng không do dự tiếp tục ra sát chiêu.

Bọn họ muốn đánh chết Sở Mặc, không buồn để ý đến sinh tử của chính mình.

Giữa bọn họ và Sở Mặc có thâm cừu đại hận.

Mối hận đến tận tâm cam, mãi mãi không quên.

Ầm ầm ầm!

Mấy đòn đánh mạnh mẽ đánh thẳng vào Sở Mặc.

Công kích bậc này tuyệt đối ở mức cao nhất.

Trong thông đạo, ngoài trừ hai vị tồn tại siêu nhiên kia không có người nào có thể để mặc nó.

Bất quá, khi mấy công kích này chuẩn bị tới gần Sở Mặc, thiên kiếp Thái thượng vô tận trên trời đã bao phủ lấy Sở Mặc rồi.

Thiên kiếp này là một đám thiên lôi màu vàng.

Màu vàng chói lóa khiến người ta không dám nhìn thắng.

Đây chính là thiên kiếp của Thái thượng.

Toàn bộ mảnh đất cực hàn bị ánh sáng màu vàng này bao phủ.

Công kích của bảy Thái thượng cũng trực tiếp bị đám sấm sét này nuốt mất, bảy Thái thượng không thể xác định tình trạng hiện giờ của Sở Mặc.

Nhưng có một việc bọn họ biết, đó là tất cả bọn họ đã bị cuốn vào rồi.

Vì phía trên đỉnh đầu của họ đều đang có một biển sét lớn chuẩn bị đánh xuống.

- Chết tiệt!

- Tên tiểu súc sinh này, ta không để yên cho ngươi đâu!

- Sao thiên kiếp lại đến nhanh vậy chứ?

- Chúng ta bị hắn lừa rồi.

Tên tiểu súc sinh này đã chuẩn bị từ trước, không phải cưỡng ép xúc động thiên kiếp đâu.

Đúng vậy, chỉ khi đạt được sự chuẩn bị đầy đủ, thuận lý thành chươ ng thì mới có thể dẫn động thiên kiếp như thế này.

Bảy Thái thượng bị vây trong pháp trận của gia tộc Hàn Băng ngu hết cả người.

Bọn họ sắp điên rồi.

Hiện bọn họ đang bị vây khốn, lại đúng chỗ có thiên kiếp.

Điều nàycó nghĩa là gì?

Có nghĩa là toàn bộ bọn họ lại phải chịu thiên kiếp của Thái thượng một lần nữa.

Đúng là bẫy người quá đáng.

Cái bẫy chết người.

Bảy người kia cũng hiểu Sở Mặc không những muốn lừa họ mà còn muốn sáu lão ở dưới phải chịu thiên kiếp nữa.

Người xui xẻo không phải Sở Mặc mà chính là mấy người kia.

- Chết tiệt!

Dạ Vô Pháp không thể tránh được thiên kiếp kinh khủng này, vừa gầm thét, vừa phóng về phía Sở Mặc.

Sáu Thái thượng khác cũng vọt tới chỗ Sở Mặc.

Cảnh giới của bọn họ quá cao thâm, trình độ lĩnh ngộ và lý giải đạt số một, là chúa tể chân chính.

Tuy bọn họ không thể tránh được hết thiên kiếp bậc này nhưng trong thời gian ngắn, thiên kiếp kia cũng không thể làm gì bọn họ.

Chỉ là xử lý thiên kiếp có chút phiền toái.

Dưới cái nhìn của bọn họ, đại phiền toái chính là Sở Mặc.

- Tiểu súc sinh, xem ngươi còn chạy đi đâu?

Ngươi nghĩ thiên kiếp có thể kìm chân chúng ta sao?

Ngươi nghĩ ngươi có thể thong dong mà độ kiếp sao?

Chớ có mơ tưởng.

Ngươi đã chuẩn bị đi luân hồi ư, lão tử tiễn ngươi đi luôn.

Dạ Vô Pháp gầm thét, vọt tới chỗ Sở Mặc, bắt đầu xuất thủ.

Bảy người bọn họ, rồi cả sáu người ở dưới đều cho rằng đối mặt với thiên kiếp bậc này, Sở Mặc cơ bản không thể phân tâm được.

Chỉ có hai gã đạo tặc Toa Lan có chút nghi ngờ. bọn họ biết trên người Sở Mặc có đại đạo chống sét kinh khủng, chí ít cũng không đến mức sợ hãi như hiện tại.

Nhưng họ cũng tin Sở Mặc không thể phân tâm khi đối mặt với thiên kiếp của Thái thượng.

Nên cả đám Thái thượng Cổ tổ đều tràn đầy tự tin.

Dù có gượng ép chịu đựng một lần thiên kiếp bọn họ cũng muốn đánh chết Sở Mặc.

Nhưng bọn họ đã sai.

Sở Mặc đang trong thiên kiếp, dù bị thương nặng nhưng nhờ có Thiên Ý Ngã Ý, Sở Mặc đã dung hợp gần như hoàn toàn vào mảnh thiên địa này, trực tiếp hạ thương tổn tới mức thấp nhất.

Đồng thời, Sở Mặc còn vận hành tinh thần quyết, thần lực cuồn cuộn từ thế giới truyền vào cơ thể hắn, liên tục cung cấp năng lượng cho hắn, khiến thân thể Sở Mặc luôn tràn đầy sức mạnh và tinh khí.

Huyết khí trên người Sở Mặc đã cường đại đến mức tột đỉnh.

Cácphần bị thiên kiếp đánh thương gần như có thể khôi phục trong nháy mắt.

Cuối cùng, Sở Mặc mới vận hành lôi đình chi đạo.

Sở Mặc trực tiếp dùng lôi đình chi đạo để luyện hóa biển sấm sét màu vàng này.

Hắn muốn đem tất cả sức mạnh của thiên kiếp luyện hóa trở thành đạo và pháp của mình.

Trước giờ chưa có ai có hành động điên cuồng như vậy.

Hắn không dùng Thương Khung Thần Giám, cũng không dùng Hỗn Độn Hồng Lô, chỉ mang theo Thí Thiên xông vào mảnh sấm sét này.

Hắn đang chờ cơ hội.

Tìm cơ hội để giết người.

Rốt cục, hắn tìm được một thân ảnh, người này là Thái thượng của gia tộc Minh Hà.

Sở Mặc nhìn thấy lão, lão cũng thấy Sở Mặc, lão gầm thét, tránh đi thiên lôi màu vàng, vọt tới chỗ Sở Mặc, sử dụng đạo và công pháp hình thành một luồng ánh sáng màu xanh u lãnh.

Nhoáng cái đã đến trước mặt Sở Mặc.

- Tiểu súc sinh, đi chết đi!

Tên Thái thượng của gia tộc Minh Hà phẩy tay một cái trực tiếp đánh về phía đầu của Sở Mặc.

Keng một cái!

Một luồng sáng đỏ ngòm rực rỡ hiện ra.

Biển sấm sét màu vàng chói mắt vẫn không thể che lấp được huyết sắc kinh diễm của nó.

Một đao của Sở Mặc chém thẳng vào tay của tên Thái thượng gia tộc Minh Hà.

Tên Thái thượng này đã biết cây đao trong tay Sở Mặc lợi hại, lão muốn rút tay về, đồng thời sử dụng một cổ khí.

Cổ khí cũng tản ra khítức u ám như âm phủ, đánh về phía Sở Mặc.

Nhưng đao của Sở Mặc quá nhanh.

Xẹt một cái, chém rụng tay của Thái thượng như cắt đậu phụ.

Sau đó, Sở Mặc trở tay một cái, chém tiếp cổ khí.

Cổ khí bị chém nổ bùm.

Cổ khí này bị Thí Thiên chém thành hai nửa luôn.

- Đúng là đồ tốt!

Mắt Sở Mặc sáng lên, thuận tay cất hai nửa cổ khí kia đi.

Có thể tồn tại dưới công kích mạnh mẽ của Thí Thiên, không bị chém nát, chỉ bị phân làm hai, rõ ràng pháp khí này chính là thần liệu cao cấp nhất.

Pháp khí bị Sở Mặc chém thành hai nửa, Thái thượng của gia tộc Minh Hà cũng hộc máu theo.

Đây chính là pháp khí bản mệnh của lão.

Kinh nghiệm chiến đấu của Sở Mặc quá phong phú, hắn lập tức tận dụng cơ hội, chém thêm một đao, chém về phía đầu tên Cổ tổ này.

Tên Thái thượng gia tộc Minh Hà hoảng hốt đưa tay lên đỡ.

Mọi thứ phát sinh quá nhanh.

Cảnh giới của những người ở đây rất cao thâm.

Bọn họ đều có đạo và công pháp của mình, có năng lực quản lý không gian, thời gian.

Sáu Thái thượng khác không ý thức được sự việc.

Vì trong phạm vi Sở Mặc đánh với tên Thái thượng gia tộc Minh Hà, thời gian và không gian đã bị ngưng lại.

Tên Cổ tổ kia giơ tay đỡ nên đã bị Sở Mặc chặt đứt tay.

Lão kêu lên thảm thiết.

Đao tiếp theo của Sở Mặc vẫn cực khủng bố, sát khí dày đặc, tiếp tụcchém xuống.

Rắc một cái, đầu của tên Thái thượng kia chia lìa với cổ.

-----o0o-----

Chương 2271: Cổ Thần (1)

Chương 2271: Cổ Thần (1)

Rầm rầm rầm!

Thiên lôi màu vàng liên tiếp đánh vào sọ đầu lâu của lão, tí nữa đã đánh nó thành tro.

Tên Thái thượng bị dọa thất hồn lạc phách, lão nằm mơ cũng không nghĩ mình lại gặp nạn dễ dàng như thế.

Không ngờ đối mặt với một tu sĩ chưa độ kiếp thành công mà lại bị đánh đến mức này.

Nguyên thần của lão bay vèo ra ngoài, ngưng kết thành một thực thể mới sau đó xông ra khỏi biển sấm sét.

Sở Mặc rất muốn thừa thắng xông lên, diệt tận gốc nhưng hai vị Tháithượng khác đã xông đến chỗ hắn.

Hai người này chính là Thái thượng của đạo tặc Toa Lan.

- Tiểu súc sinh...

A...

Đạo tặc Toa Lan vừa định mắng Sở Mặc lại đột nhiên nhìn thấy cảnh nguyên thần của Thái thượng Minh Hà đang chạy đi.

Màn này khiến lão bị sốc.

Tình huống hiện tại giống hệt lúc trước, nguyên thần của họ cũng chạy đi như thế.

Sao lại thế được chứ?

Sở Mặc vừa độ kiếp lại vừa có chiến lực khủng bố như vậy ư?

Hắn là thần linh chuyển thế à?

Mặc dù hai người không để ý đến sinh tử của mình nhưng tình huống hiện tại vẫn khiến bọn họ có cảm giác muốn xoay người bỏ chạy.

Nhưng Sở Mặc chắc chắn không để bọn họ chạy trốn.

Nhờ luyện hóa biển sấm sét này, Sở Mặc đã có thêm sức mạnh, một nửa người hắn bị biến thành màu vàng, hơn nữa, nhìn bằng mắt thường có thể thấy màu vàng này đang lan nốt sang người bên kia.

Rốt cuộc đây là đạo gì, pháp gì chứ?

Hai tên đạo tặc Toa Lan cảmgiác tuyệt vọng, bọn họ thực sự sợ hãi.

Từ vạn cổ tới nay, ngoại trừ hai vị tồn tại, những tu sĩ Thái thượng bên ngoài hoàn toàn không biết hai vị kia phải vượt qua thiên kiếp gì.

Những thiên kiếp ở cấp thấp hơn thì họ đều nắm trong lòng bàn tay nhưng từ trước tới giờ cũng chưa gặp thiên kiếp nào đáng sợ như vậy.

Cấp bậc tồn tại siêu nhiên như thế không nên xuất hiện ở thông đạo.

- Hai người chỉ là thủ hạ bại tướng, năm xưa các ngươi may mắn tránh được, giờ lại tự đến nạp mạng, vậy thì chết đi.

Sở Mặc bình thản trần thuật.

Hai đạo tặc Toa Lan đều biết nếu năm xưa không có Linh Thông Thượng Nhân thì Sở Mặc chẳng thể là đối thủ của họ.

Nhưng đến giờ, bọn họ không thể phản bác.

Sở Mặc kéo theo biển sấm sét, cứ như thiên thần, vọt đến chỗ hai người họ, sau đó quơ đao một cái.

Đầu một Thái thượng Toa Lan bị chém bay.

Năm xưa vì nguyên thần, thực lực của người này đã tụt xuống rất nhiều.

Hơn nữa đúng là lão đã bại dưới tay Sở Mặc.

Sau khi bị Sở Mặc đả kích, lão không có sức chống cự nữa.

Cái đầu kia không cần Sở Mặc phong ấn đã bị biển sấm sét đánh cho nứt ra.

Nguyên thần từ trong lao ra, muốn chạy trốn lại bị vô số đạo sấm sét vàng bao lấy.

Nguyên thần của lão còn lâu mới cường đại như của Thái thượng gia tộc Minh Hà, hầu như không thể rời khỏi đây được.

Một Thái thượng khác căm tức nhìn Sở Mặc, sau đó dẫn động nguyên thần trong thời gian thật ngắn.

Lão muốn tự bạo, dùng thủ đoạn quyết tuyệt nhất, trực tiếp nổ nguyên thần của mình.

Sức mạnh tự bạo này cực kinh khủng, hầu như không ai ngăn được.

Nhưng kết quả lại thảm thiết, tự bao nguyên thần, thần hình sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn, linh hồn cũng chết đi.

Lão thực sự hận Sở Mặc đến mức tận cùng nên mới làm thế này.

Lão không tiếc gì nữa, dù đồng quy vu tận cũng cam lòng.

Hắn đã liều lĩnh thì không ai hắn thèm để ý, cho dù là Cổ Tổ Toa Lan hắn cũng không đoái hoài!

Mọi người cùng nhau chết là được rồi!

Vừa lúc có người làm bạn trên con đường Hoàng Tuyền dài đằng đẵng.

Cho nên vào lúc Nguyên Thần của tên Cổ Tổ Toa Loa kia đang khổ cực chống đỡ sấm sét kim sắc, đã bị lực lượng của Nguyên thần Cổ Tổ Toa Loa kia tự bạo đánh bể!

Căn bản không có một chút xíu cơ hội tránh thoát, cũng không có bất kỳ không gian né tránh.

Loại tầng cấp Thái Thượng Cổ Tổ này, uy lực của việc từ bạo Nguyên Thần... chính là diệt thế!

Từ trước tới nay Thái Thượng Cổ Tổ chết đi cũng không ít, nhưng chết như vậy hầu như chưa từng có.

Thật quá khốc liệt!

Trong nháy mắt Nguyên Thần nổ tung, ngay cả kết giới vô cùng dày trên đỉnh đầu cũng nổi lên sóng lớn, hình thành một đạo dao động giống như biển gầm, điên cuồng tỏa ra bốn phương tám hướng.

Hai Thái Thượng Cổ Tổ Minh Vạn Lý cùng Minh U Minh của gia tộc Minh Hà vừa mới xông lại đều mang vẻ mặt dữ tợn chuẩn bị tạo ra một kích tuyệt sát đối với Sở Mặc.

Nhưng lại trở nên ngây dại, vẻ dữ tợn trên mặt cũng biến thành hoảng sợ vô biên, sau khi biết chuyện gì xảy ra liền nhịn không được chửi lớn một câu:

- Thật vô liêm sỉ!

Chẳng qua là thanh âm của bọn họ đã bị cổ lực lượng này bao phủ lại!

Hai Thái Thượng Cổ Tổ khác của cổ tộc Dạ Thị, Dạ Vô Tình cùng Dạ Vô Pháp cũng như vậy.

Bọn họ đều quá thông minh, ngay từ đầu cũng không gấp rút xông về phía Sở Mặc.

Nhưng đối mặt với loại Nguyên Thần Thái Thượng Cổ Tổ tự bạo này, cho dù có khôn khéo thế nào cũng không có ý nghĩa, cho dù ở khoảng cách xa cũng không có tác dụng!

Giờ khắc này bọn họ liền bị cuốn vào trong.

Lực lượng mạnh mẽ xé nát thân thể bọn họ, trực tiếp xé rách...

Nguyên thần, thần hồn, tinh thành từng mảnh nhỏ!

Trong nháy mắt trước khi chết đi, trên mặt hai gã Thái thượng Cổ Tổ của cổ tộc Dạ thị tràn ngập thần sắc phức tạp không gì sánh được, trong đầu của bọn hắn hầu như là trống rỗng.

Nghĩ tới có thể sẽ chết, trước khi Sở Mặc tới cổ tộc Dạ thị bọn họ liền nghĩ cách thoát một kiếp này.

Dùng đạo hành vô tận tiến hành các loại thôi diễn, kết quả đều tương đối không lạc quan.

Nhưng bọn hắn lại trốn khỏi một kiếp, thậm chí còn trở thành người có kết cục tốt nhất trong tất cả Thái thượng Cổ Tổ của mười ba tộc!

Đương nhiên không tính Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc Lạc Thủy cùng gia tộc Hàn Băng.

Giờ khắc này khẳng định sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ của gia tộc Hàn Băng cũng đã hoàn toàn bi thảm!

Dưới tình huống như vậy, sinh linh ở đây không ai có thể may mắn còn tồn tại!

Trong lòng Dạ Vô Tình cùng Dạ Vô Pháp hối hận tới mức tận cùng, sâu hơn biển, đến mức không còn gì hơn!

Nếu như bọn họ có thể vẫn an phận thủ thường đợi ở Liên Minh Tinh Anh làm Cổ Tổ, như vậy thì sẽ không phát sinh chuyện gì, bọn họ vẫn có thể sống tốt, vẫn có thể khống chế luân hồi, có thể bày bố cục...

Hiện này cái này là chuyện gì?

Sở Mặc khẳng định khó thoát một kiếp này.

Loại Nguyên Thần tự bạo kinh khủng này, bất kỳ ai bị cuốn vào cũng khó thoát khỏi cái chết.

Nhưng cái này thật sự có ý nghĩa sao?

Sở Mặc chết, bọn họ bị chôn cùng?

Trên đời này còn có chuyện gì đáng cười hơn chuyện này?

-----o0o-----

Chương 2272: Cổ Thần (2)

Chương 2272: Cổ Thần (2)

Vào giờ khắc này hai vị Thái Thượng Cổ Tổ Dạ Vô Tình cùng Dạ Vô Pháp, thậm chí ngay cả tinh lực đi hận Cổ Tổ Toa Lan Đại Đạo tự bạo Nguyên Thần cũng không có, chỉ cảm thấy bi thương cùng nực cười.

Một Thái thượng Cổ Tổ của gia tộc Minh Hà chỉ còn lại có Nguyên Thần chạy trốn ra ngoài, đột nhiên cảm thấy toàn bộ đất trời...

đều thay đổi dáng dấp, trên mặt Nguyên Thần của hắn tràn ngập sự hoảng sợ, trừng lớn hai mắt nhìn cổ lực lượng có vẻ điên cuồng đang vọt tới.

Sau đó trong thời gian ngắn đã bị cỗ lực lượng này bao phủ hoàn toàn, trực tiếp đánh thành mảnh nhỏ.

Trong nháy mắt hoàn toàn mất đi ý thức, tên Thái thượng Cổ Tổ này đau khổ ngửa mặt lên trời rít gào"

- Người điên!

Người điên!

Người điên!

Nguyên Thần Thái thượng Cổ Tổ tự bạo, cái loại uy năng này, trong khoảng cách gần như vậy căn bản không có bất kỳ sinh linh nào có thể chạy trốn.

Sáu gã Thái thượng Cổ Tổ gia tộc Hàn Băng bị vây trong trận pháp cũng không thể trốn!

Bọn họ ở trong một tấc vuông đau khổ chống đỡ thiên kiếp Thái thượng đã không dễ dàng, kết quả một nguồn sức mạnh hủy diệt triệt để bao phủ mảnh thiên địa này.

Lực lượng sấm sét màu vàng hủy diệt tất cả.

Vùng thế giới này lập tức bị nhấn chìm.

Sáu Thái thượng Cổ Tổ của gia tộc Hàn Băng thậm chí ngay cả chuyện gì xảy ra cũng không biết, liền bị cổ lực lượng này trực tiếp xé rách thành mảnh nhỏ, sau đó lại bị tiếp tục xé rách, cuối cùng... hóa thành hư không vô tận.

Có thể nói bọn họ chết rất oan khuất!

Loại chuyện trời giáng tai họa này hoàn toàn không thể tránh thoát...

Sở Mặc đâu?

Dưới tác động của lực lượng kinh khủng này, tất cả mọi thứ đều không may mắn tránh thoát!

Thái thượng Cổ Tổ cũng không được!

Sở Mặc... cũng không được!

Cái loại lực lượng bùng nổ này, trong nháy mắt khi thân thể Sở Mặc tiếp cận liền hỏng mất!

Đồng thời mười viên Huyết Nguyệt trong Thương Khung Thần Giám trong nháy mắt bay ra, chúng nó không dùng hình người xuất hiện, mà dùng dáng dấp mười viên Huyết Nguyệt vây quanh Sở Mặc.

Hỗn Độn Hồng Lô vù một tiếng lao tới treo ở trên đỉnh đầu Sở Mặc, rũ xuống từng sợi hỗn độn khí, mỗi một khí đều nặng tới khó có thể tưởng tượng.

Loại khí hỗn độn này là khí tức thật sự, một luồng này... nặng hơn một ngôi sao!

Thí Thiên phát ra một tiếng ngâm sắc bén, huyết sắc yêu dị trên thân đao trong giây lát xuất hiện một đạo thân ảnh.

Thân ảnh kia vô cùng cổ xưa, tản ra khí tức vô cùng viễn cổ hoang dã.

Trong nháy mắt vừa xuất hiện, thời gian đã vỡ nát trên mảnh thiên địa này liền xuất hiện động tĩnh quỷ dị.

Đạo thân ảnh này giống như tựa tạo thành từ một tia sáng, nhìn không rõ biểu tình trên mặt hắn.

Hắn vươn một tay bao phủ Sở Mặc ở bên trong.

Mười viên Huyết Nguyệt đã tan rã, Hỗn Độn Hồng Lô cùng thân thể, tinh thần và Nguyên Thần của Sở Mặc... trong nháy mắt như là thời gian quay lại, một lần nữa sáp vào cùng một chỗ một cách thần kỳ!

Đây chính là thời gian ngược dòng!

Cả người Sở Mặc có thể cảm thụ được cổ lực lượng thần kỳ này một cách rõ ràng, hắn có chút ngẩn người nhìn thân ảnh kia, sau đó nhìn thân ảnh của mình dần dần ngưng tụ lại, lại nhìn mười viên Huyết Nguyệt bay vào trong Thương Khung Thần Giám cùng Hỗn Độn Hồng Lô đang dần tái hiện lại.

Nhìn lại chuôi Thí Thiên tản ra ánh sáng đỏ ngòm yêu dị trước mặt.

Phản ứng của Sở Mặc như là chậm vô số lần, một lát sau hắn mới cảm giác được tràng vực thời gian chung quanh mình hoàn toàn khác với bên ngoài.

Bởi vì toàn bộ vùng thế giới bên ngoài vẫn đang rơi vào tay giặc!

Vẫn đang tan vỡ!

Bầu trời cùng đại địa vẫn còn đang bốc lên, đang hủy diệt!

Thiên kiếp vẫn đang còn, sấm sét màu vàng vẫn đang thét gào, hòa làm một thể với không gian đang bị hủy diệt, bổ nhào về phía Sở Mặc.

Chỉ có Sở Mặc vốn nên nổ tung lại đang trong thời gian bất động, không gian hoàn hảo, sấm sét màu vàng này vẫn ầm ầm phủ xuống rơi vào trên người Sở Mặc, chỉ là tốc độ kia đã chậm đi vô số lần!

Thiên Ý Ngã Ý trong lòng Sở Mặc vẫn đang vận hành nhanh chóng!

Tinh Thần quyết cùng vận hành với tốc độ cao!

Giúp đỡ Sở Mặc ngăn cản thiên kiếp!

Phỏng chừng từ trước tới nay không ai có thể độ kiếp giống như Sở Mặc.

Độ thiên kiếp Thái thượng trời thời điểm hủy diệt!

Đạo thân ảnh kia giống như đã ở đó từ xa xưa, trực tiếp kiềm chế tất cả mọi thứ xung quanh Sở Mặc!

Mặc kệ bên ngoài long trời lở đất như thế nào, mọi thứ ở chỗ Sở Mặc vẫn bất động.

Toàn bộ quá trình đối với Sở Mặc giống như thời gian bị đọng lại.

Mãi tới khi một đạo sấm sét thiên kiếp màu vàng cuối cùng phủ xuống, tới khi đạo sấm sét triệt để luyện hóa thân thể hắn thành kim sắc, ngưng tự ra thân thể kim cương bất hoại, thời gian nơi này vẫn đọng lại.

Thân ảnh kia vẫn ngồi ở chỗ kia.

Thân ảnh của hắn cũng không cao lớn, không có đỉnh thiên lập địa.

Nhưng khí thế phát ra trên người hắn lại vắt ngang vạn cổ.

Một cánh cửa vô cùng vĩ đại giống như chú thành Thanh Đồng tràn ngập khí tức cổ xưa.

Khi thiên kiếp của Sở Mặc kết thúc đột nhiên xuất hiện ở phía trên Sở Mặc.

Bất quá nháy mắt khi nó vừa mới lộ ra một góc, bóng người này liền trực tiếp liếc nhìn bên kia.

Tiếp đó cánh cửa kia liền biến mất không còn bóng dáng.

Cuối cùng thiên kiếp biến mất, Sở Mặc cảm giác được tinh thần cả người trong nháy mắt khi thân thể phá tan đạo gông cùm xiềng xích kia, lập tức tiền vào một linh vực hoàn toàn mới.

Cả thế giới trong mắt Sở Mặc đều thay đổi tới mức hoàn toàn không giống nhau.

Càng thêm rõ ràng hơn về các loại đạo pháp, một chút ít suy nghĩ cần phải lĩnh ngộ cực kỳ lâu mới có thể thông suốt bây giờ lại liếc mắt liền biết.

Nhìn vào thần ảnh ngồi xếp bằng ở chỗ đó, trong lòng Sở Mặc cũng có một tầng lý giải cao hơn: Đây là một đạo ý niệm, không phải pháp thân thật sự, người có thể ngưng tụ ra một đạo ý niệm như thế chắc chắn cao hơn hắn rất nhiều!

Nếu như nói Sở Mặc bây giờ là một ao nước nhỏ, như vậy người có thể ngưng tụ ra đạo ý niệm này chính là một vùng biển mênh mông.

Nếu như nói trước khi tấn thăng Sở Mặc không hiểu rõ về loại cảm giác này, không biết nhiều về nguyên cớ bên ngoài; như vậy hiện tại trong lòng Sở Mặc rất là rõ ràng.

Hắn có thể cảm thụ rất rõ ràng giữa hai bên chênh lệch rất lớn.

Sau đó Sở Mặc trực tiếp lạy ba lạy với đạo thân ảnh này:

- Cảm tạ ân cứu mạng của tiền bối, đã vì vãn bối ngăn cản một kiếp.

Đạo thân ảnh này chậm rãi nhìn về phía Sở Mặc, trên khuôn mặt mờ nhạt không rõ kia tựa hộ lộ ra một nụ cười, khí tức hoang dã trên người hắn cũng được thu liễm.

-----o0o-----

Chương 2273: Hậu kiếp (1)

Chương 2273: Hậu kiếp (1)

Sau đó hắn gật đầu với Sở Mặc, không nói lời nào liền trực tiếp biến mất.

- Tiền bối!

Sở Mặc lớn tiếng kêu lên, nhưng đối phương lại biến mất rất nhanh, loại tốc độ này thậm chí đã vượt qua tinh thần của Sở Mặc.

Hô!

Sở Mặc thở phào một cái, mảnh không gian quanh thân thể hắn lập tức biến mất, nơi này lại khôi phục bình thường.

Toàn bộ đất trời nơi này hoàn toàn phế bỏ!

Kết giới trên trời cao không biết đã bị đánh xuyên ra bao nhiêu vạn dặm; màn trời màu đen dưới chân cũng bị mở ra một chỗ rách vô cùng vĩ đại, lộ ra một chỗ trống.

Bất quá bốn phía chỗ trống trên màn trời màu đen này lại đang chậm rãi tự mình chữa trị.

Lãnh thổ quốc gia của gia tộc Hàn Băng phía dưới hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vực sâu mênh mông.

Tất cả nơi này đều hóa thành hư vô!

May mắn những mầm móng của gia tộc Hàn Băng đều đã sớm rời khỏi nơi này, bọn họ kiên trì ở lại không bằng đi tìm đường sống.

Nếu không toàn bộ gia tộc Hàn Băng sẽ hoàn toàn gặp nạn vào hôm nay.

Bất quá những sinh linh khác trên mảnh lãnh thổ này sẽ không có vận khí tốt như vậy, chúng nó sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt trong thời gian này.

Sáu gã Thái thượng Cổ Tổ của gia tộc Hàn, cộng thêm tòa pháp trận Sở Mặc bày ra cũng hoàn toàn biến mất.

Nơi này cơ hồ bị đánh thành một mảnh hỗn độn.

Ngay cả bản thân Sở Mặc cũng cảm thấy có chút khó có thể tin, nguyên thần cảnh giới Thái Thượng tự bạo lại có uy lực khủng bố tới mức này sao?

Chuyện phát sinh ở Gia tộc Hàn Băng làm cho cả thế giới thông đạo rung động.

Không ai tin tưởng dưới tình huống như vậy mà Sở Mặc còn có thể sống sót.

Cho nên nháy mắt khi Sở Sở đang điên cuồng chạy tới nhìn thấy Sở Mặc, trực tiếp nhào vào lòng hắn khóc rống.

Qua rất lâu Sở Sở mới thoát khỏi loại tâm tình này.

Nàng cũng không phải một thân một mình tới đây, Lạc Phi Hồng và Cổ Băng Băng cũng đi theo tới.

Cổ Băng Băng vành mắt hồng hồng, nhìn qua tựa như cũng đã khóc.

Tuy là khoảng cách vô cùng xa, nhưng động tĩnh trên bầu trời gia tộc Hà Băng thật sự quá lớn.

Liên Minh Tinh Anh bên này nắm giữ tin tức trực tiếp hầu như lập tức biết xảy ra chuyện gì.

Có một thời gian Sở Sở thậm chí suýt chút nữa đã hôn mê.

Cũng là mãi tới một khắc kia nàng mới ý thức được người ca ca này quan trọng như thế nào với nàng.

Bởi vì vào thời khắc ấy trong lòng Sở Sở chỉ có một ý niệm: Chỉ cần ca ca có thể còn sống, như vậy khiến nàng bỏ ra tất cả đại giới nàng cũng không chút do dự.

Còn như Liên Minh Tinh Anh... lại là đồ có thể buông bỏ bất cứ lúc nào!

- Ca, ngươi còn sống, thật tốt quá.

Sở Sở vươn tay vuốt mặt của Sở Mặc, tay nàng rất lạnh, lạnh lẽo như băng.

Nước mắt còn treo trên khóe mắt của Sở Sở, trên mặt của nàng vẫn còn lưu lại sự sợ hãi.

Sở Mặc ôm Sở Sở, vỗ vỗ lưng của nàng, ôn hòa cười nói:

- Đại Minh Chủ đâu rồi, nữ vương đâu rồi, bình tĩnh chút đi, ca ca không phải là không có chuyện gì sao?

- Cái gì mà đại minh chủ, cái gì mà nữ vương... ta đều có thể không cần, ta chỉ muốn ca ca yên lành.

Sở Sở tựa như một tiểu cô nương bị thương núp ở trong ngực Sở Mặc.

Tốc độ bọn họ chạy tới rất nhanh, dường như lúc vừa nhận được tin tức Sở Mặc mang theo một đoàn Thái thượng Cổ Tổ đi tới gia tộc Hàn Băng, bọn Sở Sở, Cổ Băng Băng và Lạc Phi Hồng đều ý thức được xảy ra cái gì.

Bọn họ cảm thấy Sở Mặc là đang đùa với lửa!

Đó là một đám Thái thượng Cổ Tổ nha!

Không phải một hai người!

Hơn nữa hai người duy nhất có năng lực che chở Sở Mặc ở cả thế giới thông đạo lại không có ở đây!

Dưới loại tình huống này, Sở Mặc đi đánh một đoàn Thái thượng Cổ Tổ nhất định chính là hành động tìm chết.

Sở Sở lúc này đã bị sợ ngây người, cả người sắp hỏng, trực tiếp lôi kéo Cổ Băng Bằng cùng Lạc Phi Hồng xông về bên này.

Nàng cũng không biết mình có thể làm cái gì, nhưng nàng lại không thể ngồi yên, tâm loạn như ma.

Trong nháy mắt khi khí tức kinh thiên động địa kia phát ra ngoài, vẫn là Cổ Băng Băng cùng Lạc Phi Hồng liều mạng kéo nàng tới khu vực an toàn, nếu không Sở Sở cho dù không chết cũng bị trọng thương.

Bởi vì khi đó Sở Sở gần như muốn điên!

Trong khoảnh khắc đó Cổ Băng Băng cũng vô cùng thống khổ, nàng rất tán thưởng Sở Mặc, thậm chí có chút thích.

Chỉ là sau khi biết rõ hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Cổ Băng Băng tuy là cất hảo cảm với Sở Mặc ở sâu trong lòng, nhưng vẫn xem Sở Mặc là bằng hữu quan trọng nhất, xem Sở Mặc thành người trọng yếu nhất trong sinh mệnh nàng.

Cho nên thời điểm thấy Sở Mặc dùng thiên kiếp đi đối phó đám Thái thượng Cổ Tổ, trong lòng Cổ Băng Băng cũng vì Sở Mặc mà đổ mồ hôi.

Nàng hiểu rõ, nếu như mấy Thái thượng Cổ Tổ thật sự bất chấp tất cả muốn đối phó Sở Mặc, thiên kiếp căn bản không ngăn được bọn họ!

Quả nhiên Thái thượng Cổ Tổ này căn bản không để ý thiên kiếp, cứng rắn muốn xông vào bên trong đánh chết Sở Mặc.

Chẳng qua khi nhìn thấy Sở Mặc vừa độ kiếp vừa đỡ công kích của những Thái thượng Cổ Tổ này, trong lòng Cổ Băng Băng rốt cục thở phào nhẹ nhõm.

Nàng biết Sở Mặc không phải muốn đi tìm chết, mà hắn có niềm tin rất lớn với việc đối phó đám lão bất tử này.

Nhưng tới khi Nguyên Thần của Thái thượng Cổ Tổ tự bạo, lại quá đột nhiên, đột nhiên tới mức bọn họ hoàn toàn không có bất kỳ khả năng phản ứng.

Nếu bọn họ ngay từ đầu không cách một khoảng xa, ba người bọn họ khẳng định không ai chạy được, đều phải gặp nạn!

Cho nên bọn họ không nghĩ tới dưới tinh huống như vậy, Sở Mặc lại có thể còn sống trở về.

Đây cũng không phải là chuyện có thể dùng từ kỳ tích để giải thích, bây giờ dùng từ nào cũng không thể nói lên tâm tình kích động lúc này của bọn họ.

Ngay cả Lạc Phi Hồng vành mắt cũng có chút đỏ, bất quá trong lòng hắn lại càng

thêm tràn ngập chấn động khó tả.

Vị anh vợ vô cùng dũng mãnh này rốt cục làm sao tránh được một kiếp?

Làm sao có thể thuận lợi vượt qua thiên kiếp?

Rất nhanh Sở Sở rốt cục bình tĩnh một chút, hỏi ra nghi hoặc trong lòng.

- Ca, ngươi rốt cục là làm sao trốn ra được?

-----o0o-----

Chương 2274: Hậu kiếp (2)

Chương 2274: Hậu kiếp (2)

Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Đây quả thật là chuyện không thể tin nổi!

Hai gã Thái thượng Cổ Tổ cổ tộc Dạ Thị, hai gã Thái thượng Cổ Tổ của Toa Lan Đại Đạo, bọn họ tất cả đều chết hết.

Ngươi làm sao làm được?

Cổ Băng Băng cùng Lạc Phi Hồng đều mang vẻ mặt rung động mở mắt tò mò nhìn Sở Mặc, bọn họ cũng muốn biết Sở Mặc làm sao làm được tất cả.

Sở Mặc nghe vậy cười nói:

- Đã chết qua một lần rồi.

Cái loại uy lực này... ta làm sao có thể hoàn toàn tránh né?

Ba người ngơ ngác nhìn Sở Mặc, bọn họ không rõ câu nói đã chết qua một lần của Sở Mặc có ý gì.

Nhưng rõ ràng Sở Mặc đây không phải nói cho có lệ, cũng không phải nói hưu nói vượn.

Từ trên giọng nói kia có thể cảm nhận rõ ràng đây đều là lời thật lòng của Sở Mặc.

Đích thật là đã chết qua một lần rồi!

Nhưng vấn đề là thời khắc này Sở Mặc lại hoàn toàn không giống như có tổn thương.

Nhất là cổ khí tức tản ra trên người hắn giống như một đạo gông cùm xiềng xích đối với mọi gã tu sĩ Tổ Cảnh.

Trở thành một cự đầu cảnh giới Thái Thượng!

Đây mới thật sự là Cự đầu!

Cả cái thế giới thông đạo này, cộng thêm hơn một ngàn vũ trụ phía dưới, cũng chỉ có loại cảnh giới này mới thật sự là chúa tế.

Sở Mặc nói:

- Ta không rõ lắm đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết lúc đó có một cỗ lực lượng thần bí che chở ta.

Sở Mặc có một suy đoán mơ hồ về thân ảnh xuất hiện trong Thí Thiên, nhưng vẫn không thể hoàn toàn xác định, chuyện này thật quá trọng đại.

Hắn không thể nói thẳng ra, bởi vì ngay cả hắn cũng không dám xác định.

Sở Sở, Cổ Băng Băng cùng Lạc Phi Hồng không hề có chút hoài nghi nào.

Bởi vì cũng chỉ có lực lượng bọn họ không cách nào giải thích được mới có thể bảo vệ Sở Mặc thoát khỏi loại cục diện này.

Nếu như Sở Mặc nói hết chân tướng cho bọn hắn, chỉ sợ trong lòng bọn họ còn không dám tin.

Đây thật là quá huyền ảo, cũng quá ly kỳ.

Rất nhiều nhân vật mạnh mẽ trong thế giới thông đạo đều chú ý tới động tĩnh bên này, nhưng lại không ai tin tưởng có người có thể hoàn hảo không tổn hao gì đi ra khỏi khu vực Nguyên Thần Thái thượng Cổ Tổ tự bạo.

Sở Sở sau khi xác định Sở Mặc không có chuyện gì, lại biết hắn tấn thăng tới cảnh giới Thái Thượng liền vô cùng vui mừng, lôi kéo Sở Mặc đi tìm chỗ chúc mừng.

Mắt Cổ Băng Băng lóe sáng như sao, mỉm cười nói:

- Ta cảm thấy nơi thích hợp nhất phải là vương tộc Sở thị.

Lạc Phi Hồng cũng nói:

- Đúng vậy, nhiều năm như vậy chúng ta rốt cục thở phào một cái.

Tổ chức một yến hội ở vương tộc Sở thị, kêu gọi những thành viên trung tâm của Liên Minh Tinh Anh, ta muốn tất cả mọi người đều vui vẻ.

Lạc Phi Hồng nói, đầu tiên là thận trọng nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó cợt nhả nói với Sở Mặc:

- Còn có đại ca à, người xem.... ta và Sở Sở cũng trưởng thành rồi, chuyện hôn sự này...... có phải cũng nên.....

Sở Sở ở bên cạnh liếc Lạc Phi Hồng một cái, mặt ửng đỏ nhưng lại không phản bác, mà là nhìn về phía Sở Mặc, thoải mái nói:

- Chuyện này giao cho ca ca làm chủ.

Trong lời nói thể hiện chính là nàng đồng ý, nhưng một nữ hài tử chung quy thật ngại nói thẳng ra, để Sở Mặc làm chủ bất quá chỉ là làm màu mà thôi.

Trong lòng Sở Mặc tự nhiên biết những thứ này, hơn nữa từ trước tới nay hắn vô cùng hài lòng với Lạc Phi Hồng.

Cho nên cũng sẽ không đi làm ác nhân, vì vậy Sở Mặc nhìn Lạc Phi Hồng, nghiêm túc nói:

- Chuyện của các ngươi ta không phản đối.

Nhưng mà gia tộc Lạc Thủy của ngươi...

Lạc Phi Hồng cũng là người thông minh, trực tiếp cắt đứt lời nói của Sở Mặc, vô cùng chân thành nói:

- Ta hiện tại chỉ là phó minh chủ của Liên Minh Tinh Anh, mọi chuyện của gia tộc Lạc Thủy bên kia đều không liên quan tới ta.

Ta cũng không phải là phản bội tổ tông, phản bội gia tộc, có một số việc ta không muốn nhiều lời.

Chỉ có thể nói ta không thể tự tay đối phó với tổ tiên mình, nếu không...

Nếu không...

Lạc Phi Hồng không nói tiếp nhưng mọi người đều hiểu ý của hắn.

Vẫn là câu nói kia, những cổ tộc trong thông đạo thật sự quá to lớn!

Người trong từng cổ tộc nhiều vô số kể, ngoại trừ trực hệ mấy đời thân thuộc, nhưng người khác thậm chí chưa từng thấy qua chứ đừng nói gì tới có tình cảm.

Cái loại cảm giác... huyết mạch chảy xuôi trong thân thể lại không cần nhắc.

Cái này giống như Sở Mặc trước ở trong đại vực Viêm Hoàng, tất cả người trong đại vực Viêm Hoàng đều được xưng là tử tôn Viêm Hoàng.

Nhưng các loại ân oán tình cừu trong đại vực Viêm Hoàng lại nhiều vô số kể, không có ai sẽ vì mọi người đều là tử tôn của Viêm Hoàng mà bỏ cho đối phương một con ngựa.

Những Cổ tộc trong thông đạo, không tộc nào có nhân khẩu nhiều bằng đại vực Viêm Hoàng!

Sở Mặc gật đầu nhìn Lạc Phi Hồng:

- Được, chuyện của các ngươi có thể quyết định trước.

Nhưng thời điểm hôn lễ ta hy vọng cha mẹ của Sở Sở, cùng tất cả thân nhân của ta bên này cũng có thể ở một chỗ!

- Thật sự?

Đôi mắt Sở Sở trừng lớn, lộ ra thần sắc không gì sánh được.

Sở Mặc nghiêm túc gật đầu:

- Là thật, ta bây giờ đã có đầy đủ năng lực có thể nắm chắc đón họ từ thế giới kia ra, sau đó tiêu diệt bất kỳ nguy hiểm gì có thể xảy ra với bọn họ, giúp bọn họ đều tồn tại như một cá thể độc lập trong thế giới Thông đạo.

Đối với Cổ Băng Băng và Lạc Phi Hồng không thể hoàn toàn cảm nhận được việc Sở Mặc nói quan trọng đến thế nào.

Nhưng đối với Sở Sở, lời nói này của Sở Mặc cũng làm cho tâm trạng của nàng xúc động cực lớn, nước mắt lập tức rơi lã chã.

Nếu có thể để người thân của mình bình an khỏe mạnh xuất hiện bên cạnh mình, ai mà không muốn chứ?

Lúc này, Lạc Phi Hồng bỗng nhiên nói:

- 13 cổ tộc đã sụp đổ nhưng Phong Thần bảng vẫn còn, lệnh bài Phong Thần cũng còn đó.

Bây giờ trong tay Liên Minh Tinh Anh chúng ta đã nắm giữ một bộ phận rất lớn.

Bên gia tộc Minh Hà hẳn là kiên trì không được bao lâu nữa.

Mấy thứ này ca ca muốn xử lý thế nào?

-----o0o-----

Chương 2275: Vua Thông Đạo (1)

Chương 2275: Vua Thông Đạo (1)

Cổ Băng Băng cũng chăm chú nói:

- Chiến trường Viễn Cổ từ trước đều là con đường tắt duy nhất để tu sĩ cấp cao trong vũ trụ phía dưới vào được nơi đây.

Phong Thần bảngtuy không phải một thứ tốt gì nhưng nếu không có nó, sinh linh trong vũ trụ này phải thế nào mới có thể vào được thế giới Thông đạo chứ?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Sở Sở, Sở Sở từ tốn nói:

- Thái thượng!

Cổ Băng Băng cùng Lạc Phi Hồng đều đờ người.

Cổ Băng Băng cười khổ nói:

- Thái thượng... cấp bậc đó quá khó ấy!

Lạc Phi Hồng nói:

- Đó đâu chỉ là khó, quả thực là cơ bản không có khả năng!

Sở Sở từ tốn nói:

- Thế giới Thông đạo thực ra cũng không cần có nhiều sinh linh vũ trụ phía dưới tiến vào đến vậy.

Trước kia 13 cổ tộc muốn những người đó, mục đích duy nhất không phải là muốn để bọn họ làm người chết thay để đối phó với sinh linh Hôi Địa sao?

Cổ Băng Băng cùng Lạc Phi Hồng đều cười gượng, bọn họ cũng đã từng là những người nhận được lợi ích đó.

Sở Sở nói:

- Chính là bởi vì nguyên nhân này, chính các người cũng nhìn thấy những mầm mống đệ tử của 13 cổ tộc kia nhìn qua thì mỗi người đều rất mạnh mẽ, đạo và pháp đều không kém.

Nhưng trên thực tế một khi xảy ra chiến tranh, kết quả sẽ thế nào?

Cổ Băng Băng cùng Lạc Phi Hồng đều trầm tư.

Sở Sở nói tiếp:

- Lại nói bây giờ Liên Minh Tinh Anh chúng ta trải qua chiến tranh thanh tẩy hàng năm bây giờ đã không phải thay đổi thoát thai hoán cốt rồi sao?

Cổ Băng Băng gật đầu:

- Điều đó đúng, thay đổi quá nhiều so với trước.

- Nhất là lần này chiến đấu với gia tộc Minh Hà càng làm người của chúng ta tăng cảnh giới rõ rệt.

Chiến lực, kinh nghiệm, rèn luyện hàng ngày...

đều có sự tăng vọt về chất!

Lạc Phi Hồng hơi xúc động nói:

- Thật ra, tu sĩ Thông đạo chỉ cần đủ.

Chỉ cần đoàn kết lại, sinh linh Hôi Địa cơ bản không có bất kỳ cơ hội nào cả.

Chỉ tiếc trong quá khứ ngoại trừ một số ít đệ tử muốn có được thân phận địa vị ra thì cơ bản chẳng có ai nguyện ra chiến trường.

Sở Mặc từ tốn nói:

- Những ngày thái bình kéo dài quá lâu rồi.

Sở Sở nói:

- Cho nên sinh linh vũ trụ bên dưới thật ra không cần phải kéo nhau vào thế giới Thông đạo làm gì.

Thế giới Thông đạo thật ra cũng chẳng tốt đẹp hơn thế giới bên dưới là bao.

Hơn nữa, biết càng nhiều chuyện thì càng làm người ta chẳng vui vẻ gì.

Hầu hết thời gian ngược lại là đau khổ và cảm giác gánh nặng trách nhiệm.

Cổ Băng Băng cùng Lạc Phi Hồng đều hiểu ý của Sở Sở trong lời nói đó.

Bây giờ cả thế giới Thông đạo chắc là toàn bộ sinh linh đều đãbiết thế giới này bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.

Một khi thế giới Thông đạo đổ nát và bị hủy diệt, như vậy cả thế giới Thông đạo cùng với hơn một ngàn vũ trụ mênh mông ở dưới nó cũng sẽ bị hủy diệt chỉ trong khoảnh khắc.

Chuyện như vậy, biết.... thật đúng là không bằng không biết.

- Cho nên nếu có sinh linh có thể tu luyện tới cảnh giới Thái thượng đương nhiên sẽ đẩy được lớp sương mù dày đặc ra, xuyên qua hàng rào tiến vào trong thế giới Thông đạo.

Không tới cảnh giới Thái thượng, ví dụ như Cự Đầu Tổ cảnh hoặc đang xưng vương xưng bá ở trong vũ trụ này thì tốt rồi, tốt xấu gì cũng coi như bá chủ một phương, hà tất gì phảitới nơi này?

Cho dù không có Phong Thần bảng ràng buộc, cũng sẽ vui vẻ hơn nhiều.

Đối với chuyện đó, Sở Sở cảm thấy rất rõ ràng.

Đối với lòng người nàng càng đặc biệt hiểu sâu.

Đừng thấy hiện tại nhóm sinh linh trên Phong Thần bảng, đối với cuộc sống sinh hoạt hiện tại của bọn họ đều hài lòng không còn gì bằng nữa.

Là bởi vì bọn họ nếm được cảm giác được tự do!

Mới biết tự do quý giá như thế nào.

Nhưng nếu không có Phong Thần bảng, sinh linh Tổ cảnh nếu có thể thông qua vài đường nhỏ khác để tiến vào thế giới Thông đạo thì mỗibọn họ đều là người kiêu căng khó thuần, đều là bá chủ một phương.

Đi tới thế giới Thông đạo sẽ an phận sao?

Đến lúc đó, đủ loại thị phi nhất định chẳng thiếu.

Vốn tu sĩ ở vũ trụ phía dưới là người được đồng tình, đến lúc đó nhất định sẽ trở thành đầu nguồn gây họa làm người ta chán ghét.

Chuyện như vậy, Sở Sở cũng vậy hay Sở Mặc cũng thế, đều có thể tiên đoán rõ ràng được.

Vì vậy, bọn họ cũng không tán thành sinh linh vũ trụ phía dưới tiếptục phi thăng lên trên.

Phong cảnh phía trên chưa chắc đều tốt đẹp.

- Phong Thần bảng và lệnh bài Phong Thần có thời gian thì lấy tới ta xem xem có thể tiêu hủy toàn bộ chúng hay không!

Bên Liên Minh Tinh Anh tốt nhất cũng phải định ra quy củ không cho phép bất kỳ tổ chức hay người nào sử dụng Phong Thần bảng và lệnh bài Phong Thần để mở chiến trường Viễn Cổ nữa, kẻ vi phạm phải bị trừng phạt nghiêm khắc.

Sở Mặc nói.

Mấy người đều nghiêm túc gật đầu, cho dù Sở Mặc không nói, bọn họ cũng sẽ định đi làm vậy.

Bởi vì...

điều đó cũng liên quan đến địa vị của Liên Minh Tinh Anh ở thế giới Thông đạo.

Bọn họ quật khởi cũng làbởi một nhóm người đông đảo bất mãn với Phong Thần bảng.

Sau đó, ba người Sở Sở đi cùng Sở Mặc bay về phía Vương tộc Sở thị.

Đồng thời bọn họ cũng gọi rất nhiều nhân vật quan trọng của Liên Minh Tinh Anh đi tới Vương tộc Sở thị dự tiệc.

Đầu tiên Sở Mặc nói chuyện mình đã trở về với Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y để hai nàng yên tâm.

Ngoại trừ hai người họ ra, những người khác trong Vương tộc Sở thị thậm chí không biết Sở Mặc đã xuất quan.

Bọn họ chỉ biết là bảy Thái thượng Cổ Tổ đã lập tức biến mất rồi.

Sau đó dường như thế giới Thông đạo đã xảy ra một cuộc chiến lạichẳng phải cuộc chiến...

Những chuyện khác, bọn họ hoàn toàn không biết nữa.

Đây cũng chính là hy vọng của Sở Mặc.

Hắn không hy vọng người của Vương tộc Sở thị phải gánh vác trọng trách quá nặng nề trong lòng.

Điều này đối với việc tu hành vô cùng bất lợi.

Chỉ có điều, so với hòn đảo biệt lập thì vương tộc Sở thị thực là một nơi thế ngoại đào nguyên.

Cả thế giới Thông đạo đều bởi vì cuộc chiến đó mà sôi sùng sục.

- Sở công tử đã thăng đến cảnh giới Thái thượng rồi.

- Có nguyên thần của Thái thượng Cổ tổ tự bạo, muốn đồng quy vu tận với Sở công tử nhưng cuối cùng lại thất bại.

- Có người tận mắt nhìn thấy, Sở công tử bay qua trước mắt bọn họ, bay về phía vương tộc Sở thị.

- Vương giả Sở công tử trở về, không ai có thể ngăn cản.

- Sáu gã Thái thượng Cổ tổ của Lạc Thủy gia tộc chắc phải trợn tròn mắt ấy nhỉ?
 
Thí Thiên Đao Full
XCII ( Chương 2276-2300 )


Chương 2276: Vua Thông Đạo (2)

- Đám Cổ tổ Thái thượng đang rục rịch hành động cũng nên nghỉ ngơi một chút rồi!

Sở công tử lúc còn ở Tổ cảnh các người cũng không dám ra tay với hắn, bây giờ Sở công tử đã cảnh giới Thái thượng thì các người càng không thể chọc vào nổi.

- Sở công tử thật là mạnh!

Quả thực là mạnh đến mức làm người ta giận sôi!

Cả Thông đạo ở dưới tấm lưới màu đen bao chùm, tinh thần mọi người đều bị đè nén, sống cũng rất mệt mỏi.

Dù sao sự bất an này vẫn luôn bao phủ trong lòng mỗi người.

Nhất làmọi chuyện đều không chắc chắn làm người ta khó chịu nhất.

Cho dù tốt hay xấu, nếu như xác định kết cục cuối cùng thì mọi người cũng có thể an tâm.

Giống bây giờ vậy, chiến tích của trận chiến đó của Sở Mặc sau khi truyền ra, tất cả những bàn tán xung quanh hắn đều lập tức biến mất sạch, tương đối triệt để.

Trước đó vài Thái thượng Cổ tổ rục rịch hành động cùng mấy gia tộc của bọn họ lập tức đàng hoàng trở lại, hoàn toàn yên phận.

Một người có thể hoàn hảo không chút tổn hao nào thoát khỏi khuvục trung tâm mà nguyên thần một Thái thượng Cổ tổ tự bạo, lại còn vượt qua cả thiên kiếp Thái thượng, ai dám đi chọc vào?

Thật sự không ai dám chọc vào.

Cùng lúc đó, bên gia tộc Lạc Thủy.

Sáu tên Thái Thượng Cổ tổ tự phong ấn chính mình lại, bọn họ bằng vào năng lực của bản thân cùng với một người vẫn còn trung thành với họ, rất nhanh đã biết có chuyện gì xảy ra.

Bọn họ đã hoàn toàn trợn tròn mắt!

- Cái gì?

Sở Mặc tên khốn kiếp kia, hắn lại... lại đã thăng lên cảnh giới Thái Thượng rồi?

Điều đó không thể mà!

- Hắn có thể tránh thoát khỏi việc tự bạo của một nguyên thần Thái thượng Cổ tổ?

Hoàn hảo không chút hao tổn trở ra lại còn trở thành Thái Thượng trẻ tuổi nhất?

Thật là một chuyện nực cười!

Nhưng nó lại chẳng chút buồn cười nào!

- Là thật sao?

- Trời ơi Thông đạo... hoàn toàn thay đổi rồi!

- Một tầng lưới hắc ám còn chưa đủ hay sao?

Hai cao thủ Vô thượng vừa đi lại xuất hiện một Sở công tử nữa... hai vị kia còn tốt, bọn họ không màng thế sự, chưa bao giờ tham dự vào ân oán trong thế gian này.

Nhưng Sở Mặc lại... hắn, hắn chính là một đại ma vương đó!

Sáu tên Thái Thượng Cổ tổ của gia tộc Lạc Thủy hầu như muốn chết đi cho rồi.

Bọn họ ngây ngốc phong ấn mình lại trong pháp trận, sau đó chỉ có thể trơ mắt nhìn Sở Mặc càng ngày càng cường đại.

Rốt cục đã thăng đến cảnh giới ngang bằng với bọn họ rồi.

Bọn họ... lại bất lực.

Vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả mọi chuyện phát sinh.

Cảm giác này quả thực như đang nằm mơ vậy.

- Đi, đi gọi Lạc Phi Hồng trở về, nói chúng ta muốn gặp hắn!

Một tên Thái thượng Cổ tổ gia tộc Lạc Thủy bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, tiếng nói trầm thấp truyền lệnh.

Năm tên Cổ tổ Thái thượng khác vào lúc này cũng nghĩ đến chuyện đó.

Ánh mắt của bọn họ bỗng sáng rực, lóe ra vẻ khao khát.

Lạc Phi Hồng, đứa cháu trai dòng chính của gia tộc Lạc Thủy, phó minh chủ Liên Minh Tinh Anh tuyệt đối có thể nói đỡ với Sở Mặc!

Hơn nữa căn cứ vào suy đoán của bọn họ, giữa Sở Sở và Sở Mặc nhất định có quan hệ rất sâu xa.

Còn Sở Sở cùng Lạc Phi Hồng, lại là một đôi tình nhân!

Lại nói, Sở Sở còn là con dâu của gia tộc Lạc Thủy!

Có quan hệ này rồi, nói không chừng chuyện sẽ có chuyển biến.

Chỉ có điều, sáu tên Cổ tổ Thái thượng của gia tộc Lạc Thủy rất nhanh đã nhận được một câu trả lời "thuyết phục".

- Lạc Phi Hồng nói, hắn không muốn quản việc này của gia tộc.

Hắn nói Sở Mặc đã là vua Thông đạo rồi, lớp người già của Thông đạo như họ hoặc là thật tâm cúi đầu nhận tội rồi bị trừng phạt, tựa như mấy tên Cổ tổ cổ tộc kia vậy.

Hoặc là sẽ chờ Sở Mặc tự mình tới cửa thu phục các người.

Những thứ khác ta không quản được.

Câu trả lời này của Lạc Phi Hồng chẳng những không làm cho những Cổ tổ của gia tộc Lạc Thủy thỏa mãn, hơn nữa còn làm họ nổi giận tại chỗ.

- Lẽ nào có cái lý ấy!

Cái đồ bất hiếu này!

Nó vẫn là đệ tử của gia tộc Lạc Thủy sao?

- Chúng ta lại có hậu nhân bất trung bất hiếu như vậy... trời ơi, trước đây nên đập hắn chết luôn mới phải!

- Bắt chúng ta cúi đầu nhận tội rồi tiếp đó bị trừng phạt?

Nó điên rồià?

- Vua Thông đạo?

Ha ha ha, đây là chuyện tiếu lâm tức cười nhất mà ta đã từng nghe đấy.

- Không phải, chuyện này chẳng buồn cười chút nào!

Một tên cổ tổ gia tộc Lạc Thủy mặt không thay đổi ngồi xếp bằng ở đó, từ tốn nói:

- Hôm nay Sở Mặc đã chính xác là vua Thông đạo rồi.

Sáu người lập tức yên lặng, ai cũng không nói gì, mặt không chút thay đổi nhìn tên Cổ tổ vừa nói chuyện.

- Làm sao, các ngươi không tin?

Tên Cổ tổ đó than nhẹ một tiếng, sau đó từ tốn nói:

- Các người không tin cũng chẳng sao, ngược lại không lâu nữa thôi, chúng ta hẳn là cũng có thể đi tìm mấy ông bạn già để ôn chuyện rồi.

Ông ta rất bi quan, năm người kia lập tức hiểu ý trong lời nói của ông ta.

Nhưng trong lòng bọn họ thực sự khó tiếp nhận kết quả đó.

Nếu thật sự muốn cúi đầu nhận tội với Sở Mặc, năm đó cần gì phải bày pháp trận ra làm gì?

Còn không bằng sớm một chút dứt khoát nhận tội với Sở Mặc, nhận cái chết, nhận phạt... nói không chừng, khi đó Sở Mặc còn có thể nể mặt mũi của Lạc Phi Hồng mà tha cho họ một lần.

Bây giờ lại cúi đầu nhận tội...

Có ý nghĩa gì?

Bọn họ vốn đã tự mình nhốt mình ở đó, Sở Mặc đã bước vào cảnh giới Thái Thượng lại dễ dàng buông tha cho họ sao?

Sáu tên Cổ tổ Thái thượng gia tộc Lạc Thủy đều vẻ mặt bi phẫn, không còn cách nào nghi ngờ nữa.

Sở thị vương tộc.

Nơi đây vẫn như trước là một hòn đảo biệt lập đáng thương, là trung tâm của vực sâu vô tận.

Pháp trận to lớn vẫn còn đang vận hành, không ai có thể tiến vào trong này được.

Sau khi Sở Mặc trở về thì bỏ luôn pháp trận ở đây.

Thời khắc đó, những sinh linh có mặt đều cảm nhận được, bao gồm cả nhóm Cổ tổ Thái thượng trên cột cờ.

Mỗi người họ đều mở hai mắt ra.

Bên ngoài xảy ra chuyện gì bọn họ hoàn toàn không biết.

Nhưng cũng không làm trở ngại việc bọn họ suy nghĩ ra được đại khái.

Trước đó bảy tên Cổ tổ Thái thượng điên cuồng công kích pháp trận nơi này, nhưng thời gian trước đột nhiên ngừng lại, sau đó... thời gian rất lâu sau đó, Sở Mặc đã trở về.

Cụ thể xảy ra cái gì, cũng không khó suy đoán.

Nơi đây, Đông Phương Vân Lạc với tư cách già nhất thở dài nói:

- Người này... thực sự đã trở thành vua rồi.

Khi không có sự trợ giúp của hai vị tồn tại lại thoát khỏi sự truy sát của bảy tên Cổ tổ Thái thượng...

-----o0o-----

Chương 2277: Hứng trăng hái sao

Chương 2277: Hứng trăng hái sao

- Thoát khỏi?

Đông Phương Hằng Thái nói:

- Ta thấy không giống thoát khỏi, như là đã tru diệt vậy!

Sức mạnh nguyên thần của họ ngày hôm nay đều quá yếu, chỉ có Tổ cảnh.

Lại cách pháp trận bảo vệ của Vương tộc Sở thị nên cơ bản không biết bên ngoài rốt cục xảy ra chuyện gì.

Nếu không, bọn họ nhất định có thể cảm ứng được Sở Mặc đã bước vào cảnh giới Thái thượng.

Chỉ có điều đám người họ có biết hay không, đối với Sở Mặc chẳng chút quan trọng gì.

Bởi vì hắn bây giờ đã gần như sắp quên lãng họ rồi!

Hắn dẫn theo Sở Sở, Lạc Phi Hồng cùng Cổ Băng Băng về tới tòathành lớn.

Bây giờ tấm màn trời đã qua năm thứ 150 rồi.

Một trận chiến lại cộng thêm thời gian trì hoãn nên vô tình tốn thêm nhiều thời gian.

Nhìn thấy Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y đều rất kích động, biểu hiện của các nàng không bình tĩnh hơn khi chứng kiến Sở Mặc trải qua sự nguy hiểm với Sở Sở là bao.

Hai nàng nhào vào lòng Sở Mặc, ôm Sở Mặc thật chặt.

Các nàng chưa từng lo lắng cho Sở Mặc như lần này.

Dù sao, lúc đó Sở Mặc phải đối mặt là bảy tên Cổ tổ cảnh giới Thái thượng.

Hơn nữa chấn động đối với cả Thông đạo sau đó tuy là xa xôi không gì sánh được, nhưng các nàng vẫn có thể cảm nhận được sự chấn động truyền tới.

Lúc đó ngay cả Hầu Tử và Thiên Không lão tổ cũng đều bị chấn động mà lao ra từ nơi bế quan.

Bọn họ tới gặp Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y, hỏi xem xảy ra chuyện gì.

Bọn họ mặc dù không biết Sở Mặc đã rời khỏi Vương tộc Sở thị nhưng có thể cảm giác được, chuyện này dường như có liên quan tới Sở Mặc.

Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y cũng đè chuyện này xuống.

Các nàng không giống Sở Mặc, không muốn để những người này cùng phải lo lắng chuyện đó.

Bây giờ Sở Mặc trở về, khối đá lớn treo trong lòng hai cô gái rốt cục cũng rơi xuống.

Sau đó hai nàng từ trong miệng Sở Sở và Cổ Băng Băng biết được chuyện đã xảy ra, tất cả sợ đến mức thất sắc.

Cho dù là đã thấy Sở Mặc hoàn hảo xuất hiện ở trước mặt các nàng, nhưng sự sợ hãi trong lòng ấy cũng mãi không thể tản đi.

Một tên cổ tổ Thái thượng tự bạo nguyên thần, muốn kéo Sở Mặc đồng quy vu tận.

Chuyện như vậy ngẫm lại cũng làm cho người ta tuyệt vọng.

Đêm đó, ở trong phòng, Sở Mặc bị hai nàng "ép khô" một phen.

Sự sợ hãi và áp lực này chỉ khi thỏa thích phát tiết mới có thể hoàn toàn giải thoát.

Sau đó, hai nàng tựa trong lòng Sở Mặc, đây là lần đầu tiên... cùng nhau "hầu" bên người Sở Mặc như vậy.

Nhưng hai nàng đều không thấy chút ngượng ngùng hoặc không ổn nào, các nàng chỉ cảm thấy maymắn.

May mắn còn có thể ôm lấy người đàn ông này, còn có thể dựa vào trong ngực hắn, còn có thể nghe hắn nói chuyện.

Nhỡ đâu...

Cảnh tượng đó hai nàng cơ bản không dám tưởng tượng.

- Ca ca, con chúng ta không phải có thể xuất thế rồi sao?

Cánh tay trắng nõn như ngó sen của Kỳ Tiêu Vũ khoát lên lồng ngực của Sở Mặc, cả mái tóc đen như mun rũ xuống trước ngực Sở Mặc, đôitròng mắt thuần khiết đen nhánh nhìn Sở Mặc chìu mến, yếu ớt nói.

- Đúng nha, hai chị em nó đã bị phong ấn nhiều năm như vậy, bây giờ hẳn không có nhiều nguy cơ nữa.

Không phải có thể xuất hiện rồi sao?

Thủy Y Y cũng ôn nhu nói.

Sau khi nhận "mưa móc", nàng cũng xinh đẹp kinh người.

Toàn thân đều tản ra ánh sáng rực rỡ cực kỳ.

Những năm gần đây hai nàng đang bảo dưỡng cơ thể, khí tràng toàn thân đã hoàn toàn khác năm xưa.

Ngay cả đối mặt với phu nhân và công chúa của gia tộc lớn nhất ở thế giới Thông đạo này, khí tức cũng chẳng chút thua kém gì.

Thậm chí bởi vì có Sở Mặc trợ uy, khí tràng của cácnàng càng tốt hơn.

Sở Mặc gật gật đầu nói:

- Tốt, ngày mai ta sẽ cho bọn nó đi ra.

Chỉ có điều trong trời đất này bây giờ quá mịt mờ.

Ngày mai, ta đi lôi một ngôi sao tới đây, đặt trên bầu trời của Vương tộc Sở thị.

- Có thể sao?

Vậy thì tốt quá, nơi đây đã lâu lắm không có ánh mặt trời rồi.

Không thích mấy.

Kỳ Tiêu Vũ vẻ mặt hài lòng, ôn nhu nói.

So sánh với Thủy Y Y, xuất thân năm xưa của Kỳ Tiêu Vũ chỉ hơicao hơn Sở Mặc một chút.

Sinh ra ở Linh giới, lấy chồng tuy phân biệt giới rất rõ ràng nhưng thật ra bây giờ cách biệt cũng chẳng quá lớn.

Vài thói quen của phàm nhân ở trên người của Sở Mặc cùng Kỳ Tiêu Vũ đều vẫn duy trì tương đối rõ ràng.

Sở Mặc nói:

- Mặt khác, ta còn dự định trở về La Thiên Đại Vũ Trụ một lần.

Ta chuẩn bị dẫn những người thân của chúng ta đều đưa tới nơi này.

- Dạ?

- A?

Hai nàng trăm miệng một lời, gần như cùng lúc kinh hô lên, sau đó một trái một phải ghé vào trong ngực của hắn, ngẩng đầu nhìn hắn.

Hai khuôn mặt tuyệt đẹp đến mức làm rung động lòng người, hai cặp mắt như thu thủy nhìn chăm chú, Sở Mặc cười cười, vươn hai cánh tay kéo hai nàng tới:

- Chuyện này...

Ngày mai lại nói!

Sau đó trong mấy ngày, bắt đầu có rất nhiều thành viên nòng cốt của Liên Minh Tinh Anh tới vương tộc Sở thị.

Sau khi đi tới nơi này đột nhiên phát hiện trên vòm trời của vương tộc Sở thị lại có một vầng mặt trời đang treo lơ lửng.

Ánh nắng chiếu sáng hơn một tỉ dặm đất đai của vương tộc Sở thị.

Mặt trời chui ra từ tấm màn trời hắc ám, đến buổi tối lại trở lại trong tấm màn đó.

Thời gian vận hành hoàn toàn là thời gian của Thông đạo.

Điều đó làm cho tất cả mọi người chứng kiến vầng mặt trời đều bị rung động đến nói không lên lời.

Hứng trăng hái sao, đó ở trong mắt người phàm là chuyện không thể nào.

Đối với đại tu sĩ cao cấp thì cũng chẳng có trắc trở gì.

Nhưng vấn đề là bây giờ thế giới Thông đạo bị tấm màn đen bao phủ, tất cả trăng sao đều bị ngăn ở bên ngoài tấm màn trời.

Muốn tìm được một ngôi sao không phải khó bình thường, phải xuyên qua tấm màn trời hắc ám, đi vào bầu trời cao của thế giới Thông đạo.

Chỗ đó quá cao!

Tu sĩ dưới Tổ cảnh cơ bản không có khả năng bay tới nơi cao nhưvậy.

Tu sĩ Tổ cảnh bây giờ hầu như rất khó xuyên qua tấm màn trời hắc ám này.

Đó là một tấm màn hầu như có thể chặn đứng hết thảy phòng ngự.

Tu sĩ Thái thượng ngược lại có thể xuyên qua tấm màn hắc ám, cũng có thể hứng trăng hái sao.

Nhưng muốn hứng trăng hái sao còn có thể khiến nó sáng sớm xuất hiện từ tấm màn trời, buổi tối ẩn vào trong màn...

điều đó dường như là không thể nào.

Cả thế giới Thông đạo, người có thể làm được chuyện này bây giờcộng lại, sợ rằng cũng sẽ không quá một bàn tay.

Vua Thông đạo.

-----o0o-----

Chương 2278: Ba ngàn năm La Thiên (1)

Chương 2278: Ba ngàn năm La Thiên (1)

Không biết từ khi nào thì bắt đầu, tiếng xưng hô này lặng yên thay thế xưng hô Đại ma vương Sở Mặc, trở thành xưng hô mới của sinh linh trong thế giới Thông đạo đối với Sở Mặc.

Vương tộc Sở thị có mặt trời, tin tức đó nhanh chóng truyền đi.

Trong những gia tộc có Cổ tổ Thái thượng trấn giữ, tất cả đều ngồi không yên.

Quả thật, cả thế giới Thông đạo sẽ không có người thường, người phàm.

Mắt của tất cả mọi người đều không phải hắc ám có thể che, không có mặt trời cũng chẳng sao, chẳng có bất kỳ ảnh hưởng nào.

Nhưng vấn đề là quen sinh hoạt dưới ánh mặt trời, đột nhiên lại lâm vào bóng tối tuyệt đối, ai cũng cảm thấy bị kiềm nén.

Người ta trời sinh chính là hướng tới ánh sáng mà.

Cho nên, những gia tộc có Cổ tổ Thái thượng nhao nhao năn nỉ đám Cổ tổ cũng ra tay đi "túm" một vầng mặt trời về trên bầu trời của gia tộc mình.

Đối mặt với yêu cầu này, đám Cổ tổ Thái thượng đều dở khóc dở cười.

Bọn họ thừa nhận không có bản lĩnh này của vua Thông đạo, ngay cả bọn họ đều đã chấp nhận cách xưng hô Vua thông đạo của Sở Mặc.

Bọn họ báo cho những người năn nỉ, có thể hứng trăng hái sao, nhưng vấn đề là không có cách nào khiến nó dựa theo quy luật thời gian Thông đạo để nó xuất hiện và biến mất đúng giờ.

Ở trong bóng tối quá lâu đều khát vọng được chiếu sáng.

Cho dù đám Cổ tổ nói bọn họ không có cách nào nắm được mặt trời, khiến nó biến mất đúng giờ, nhưng những người đó cũng bất chấp.

Càng về sau, thậm chí còn diễn biến thành những gia tộc không có Cổ tổ cũng bắt đầu liên hợp với gia tộc xung quanh, lấy ra nhiều tiền đi xin nhóm Cổ tổ bắt một vầng mặt trời về.

Ngược lại, những khu vực không có mặt trời bao phủ, cùng lắm thì lúc muốn tối thì lui trở về khu vực bóng tối là được.

Sức sáng tạo của con người vẫn mạnh như vậy.

Chỉ có điều cả Thông đạo bởi vì vầng mặt trời này nên đều trở nên vô cùng náo nhiệt.

Trong khi đó, Sở Mặc cũng đã lặng lẽ rời khỏi thế giới Thông đạo.

Bước lên đường về.

Tính thời gian thì Sở Mặc đã vào lối đi được năm sáu trăm năm.

Hơn nữa, đây còn là năm lối đi.

Bên đại vũ trụ La Thiên kia sẽ trải qua bao nhiêu năm?

Một ngàn năm?

Hay là hai ngàn năm?

Hay... còn lâu hơn?

Thân hình Sở Mặc di chuyển liên tiếp trong hư không, mỗi lần đều xuất hiện tại nơi vô cùng xa, hắn bay về hướng đại vũ trụ La Thiên.

Trong lòng đột nhiên dâng lên nỗi niềm của người con xa xứ nay đã trở về.

Đây cũng không phải cái kiểu hắn đi du lịch khắp nơi rất lâu không về nhà như ở đại vũ trụ La Thiên trước kia.

Bây giờ là hắn đã triệt để rờikhỏi vũ trụ đó, vào một tầng không gian khác.

Thời gian, không gian, đạo cùng pháp... hết thảy quy tắc đều khác biệt.

Trong tình huống như vậy, rốt cuộc đại vũ trụ La Thiên bên kia đã trở thành tình trạng gì rồi.

Nhiều năm trôi qua, những người thân bên cạnh hắn kia sẽ thay đổi thế nào, trong lòng hắn thực sự không hề nắm chắc.

Cuối cùng, hắn đi tới sát biên giới lối đi, nơi đây tồn tại một con đường mà không ai nhìn thấy.

Sở Mặc cũng không chọn tiến vào đại vũ trụ La Thiên kia của Sở Sở, coi như là chút ý đồ cá nhân nho nhỏ của riêng Sở Mặc vậy!

Hắn chỉ muốn để cho những người thân kia của hắn biết trước mọi căn nguyên trước sau.

Rồi mới cho họ tự chọn lựa, ở lại đại vũ trụ La Thiên, hay là tới lối đi.

Con đường ẩn giấu tại đây chỉ đẳng cấp thái thượng mới thấy được, cũng chỉ có cảnh giới thái thượng mới có thể đi qua một cách an toàn.

Tu sĩ tổ cảnh căn bản là không thể thấy con đường này, cũng không thể tính ra.

Cho dù có biết, thì dẫu đi xuyên qua nơi này họ cũng không cảm ứng được gì.

Kể cả họ tìm ra con đường này, nhưng muốn đi qua nó cũng là cửu tử nhất sinh.

Vốn chẳng đáng để mạo hiểm.

Mà với cảnh giới thái thượng, họ căn bản không cần về lại vũ trụ bên dưới.

Nếu muốn phân thân rèn luyện cũng chẳng cần tới những nơi ấy.

Mỗi lần họ luân hồi đều phải tu luyện lại đến cảnh giới thái thượng từ vũ trụ bên dưới, sau đó dựa theo những gì năm xưa đã sắp xếp, tìm ra con đường này mà trở về.

Ở lại vũ trụ bên dưới với họ mà nói căn bản chẳng có chút ý nghĩa nào.

Ngoại trừ người thực sự có mục đích như Linh Thông thương nhân, còn những thái thượng cổ tổ bên kia đều không có hứng thú với việcxuống vũ trụ bên dưới.

Sở Mặc cảm thụ những quy luật đan thành mạng lưới, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ: Nếu như thế giới lối đi thực sự là một trái tim của đại nhân Bàn Cổ, thì lẽ nào, những con đường liên kết các quy luật của vũ trụ chính là mạch máu?

Nhưng theo tấm bản đồ cổ của thế giới lối đi mà Cổ Băng Băng cho hắn, thì có nhìn sao cũng không thấy đây giống như một trái tim, chẳng lẽ, lục phủ ngũ tạng của cổ thần, khác với người thường?

Mang theo những suy nghĩ cổ quái ấy, Sở Mặc trực tiếp bước chânvào con đường đầy rẫy những quy luật đan xen kia.

......

La Thiên Tiên Vực.

Thời gian kể từ ngày Sở Mặc cùng hai vị phu nhân của hắn rời khỏi La Thiên Tiên Vực đã qua ba ngàn năm.

Cơ Thanh Vũ sinh hạ được một bé gái, nhưng sau khi không thấy con trai đâu mới biết được việc thực ra Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y đã sớm rời La Thiên Tiên Vực qua miệng của phu quân mình.

Nàng rất đau lòng, đồng thời cũng rất tức giận vì chồng mình đã giấu mình tin tức này.

Từng có lúc chẳng thèm nói chuyện với Sở Thiên Cơ.

Cho đến tiệc đầy tháng của con gái, vị vua già khi đến thăm Cơ Thanh Vũ cùng tiểu công chúa Sở Sở mới báo cho Cơ Thanh Vũ chân tướng mọi chuyện.

Cơ Thanh Vũ cùng rất nhiều người tham dự tiệc đầy tháng có thế mới biết, thì ra là Sở Mặc đã phi thăng rồi!

Tuy nhiên, rốt cuộc là đã phi thăng, hay chết trong chiến trường viễn cổ, thì mọi người vẫn còn đang tranh cãi.

Rất nhiều người đều cảm thấy tuy rằng Sở Mặc rất mạnh, nhưng cảnh giới của hắn chung quy vẫn có hạn.

Sao có thể là đối thủ của những tổ cảnh cự phách kia được?

Nhưng chuyện như vậy là không thể nào kiểm tra được.

Chiến trường viễn cổ có vào không có ra, hoặc là phi thăng hoặc là chết.

Chỉ có hai kết quả này mà thôi.

Cho nên vạn cổ tới nay không một ai biết được ai đã phi thăng còn ai thì vĩnh viễn ở lại trong chiến trường viễn cổ.

Sau khi biết được tin tức này, một đám bạn bè của Sở Mặc tại đạivực Viêm Hoàng đều cảm thấy có chút buồn bã, trong lòng ngập tràn tiếc nuối.

Bởi vì không ai ngờ, lần Sở Mặc chào tạm biệt trong ngày thành hôn kia lại chính là vĩnh biệt.

Nghe tin Sở Mặc đã rời đi, dù là sống hay chết đều không có khả năng trở về, vô số người cùng thổn thức rơi lệ.

-----o0o-----

Chương 2279: Ba ngàn năm La Thiên (2)

Chương 2279: Ba ngàn năm La Thiên (2)

Thời gian thấm thoắt thoi đưa.

Mấy ngàn năm nhoáng cái đã qua.

So ra, thời gian trên dưới một trăm năm từ khi Sở Mặc sinh ra cho tới khi sáng chói khắp La Thiên Tiên Vực quả thực là quá ngắn.

Nhưng trên dưới một trăm năm này lại là khoảng thời gian đặc sắc nhất trong vô tận năm tháng nay của La Thiên Tiên Vực.

Có quá nhiều chuyện xảy ra!

Mà Sở Mặc cũng hoàn toàn xứng đáng là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ.

Rất nhiều câu chuyện từng trải của hắn đều được lưu truyền rộng rãi.

Thậm chí cả những việc khi hắn còn ở nhân giới, linh giới, tiên giới đều được tung hô rầm rộ, trở thành câu chuyện kể khắp mọi nơi.

Theo thời gian trôi qua, câu chuyện dần trở thành truyền thuyết, rồi từ truyền thuyết lại thành thần thoại.

Ba ngàn năm qua đi, các loại truyền thuyết cùng thần thoại về Sở Mặc vẫn lưu truyền khắp vũ trụ này.

Ba ngàn năm nay, cũng khó đếm xuể số thiên tài đang trỗi dậy.

Mỗi người bọn họ lại tạo nên câu chuyện của riêng mình.

Tại đây, thiên kiêu trẻ tuổi nổi tiếng nhất La Thiên Tiên Vực trong thời đại này chính là Sở Sở.

Lại nói tiếp, Sở Sở cũng không được xem như trẻ tuổi.

Tính theo tuổi tác, đã có thể được coi như người già hoặc Cổ tổ trong đại vũ trụ La Thiên rồi.

Nhưng những trải nghiệm của Sở Sở lại khiến người ta cảm thấy rất kinh ngạc.

Thậm chí rất nhiều người đều nói, thiên phú của nàng còn vượt qua vị ca ca đã từng tung hoành khắp đại vũ trụ La Thiên của nàng là SởMặc!

Bởi vì hôm nay sau ba ngàn năm, rốt cuộc Sở Sở đã thành công bước chân vào cảnh giới tổ cảnh!

Trở thành người thứ hai bước vào tổ cảnh cự phách trong hoàng tộc La Thiên!

Ngoài ra, dù là người cậu ruột của Sở Mặc đã thoái vị, hay Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ thì vẫn đều còn đang loay hoay tại ngưỡng đại thánh đỉnh cao, chỉ cách một bước chân, nhưng lại rất khó vượt qua.

Còn lại những người khác cũng vậy, Tử Đạo, Lưu Vân Phong, Khương Thải Nguyệt cũng đều tắc tại trình độ đại thánh đỉnh cao, khó lòng chân chính đột phá tới cảnh giới kia, trở thành cự phách.

Ba ngàn năm qua đi, những người bạn của Sở Mặc tại đại vực Viêm Hoàng cơ bản cũng đều đã đột phá tới đại thánh, hoặc chí ít là thánh nhân.

Có thể nói, dưới gầm trời của vũ trụ này, họ đã là nhóm đứng trên đỉnh cao nhất rồi.

Tất cả mọi người phải cố gắng tấn tới tổ cảnh, sau đó chờ đợi tới khichiến trường viễn cổ lần nữa mở ra.

Nhưng rốt cuộc có thể chờ tới ngày đó hay không thì còn chưa biết.

Bây giờ toàn bộ hoàng tộc họ Cơ đã sớm trở lại thời kỳ huy hoàng nhất, không ai dám tới đây khiêu khích cả.

Thậm chí còn mạnh hơn thời đại khi xưa có Sở Mặc.

Một số kẻ lớn đã nhao nhao sụp đổ dưới sự xuất kích của Sở Sở.

Uy danh Sở Sở giờ đã triệt để vang dội khắp đại vũ trụ La Thiên rồi.

Ngày này, hai người Sở Thiên Cơ cùng Cơ Thanh Vũ đang trồng hoatrong hoàng thành.

Không sai, hai vị nay đã được coi như nhân vật lớn này đang nghiêm túc chăm sóc hoa cỏ như những người bình thường nhất trên thế gian.

Hiện tại, đây gần như đã trở thành niềm vui lớn nhất của họ.

Muốn lên trời cao nữa...

đã không đường!

Tuy rằng họ còn có thể cảm giác được Sở Mặc con trai họ còn sống, nhưng trên thực tế họ cũng hiểu, thế này chẳng khác gì sinh ly tử biệt cả.

Bởi vì họ sẽ không còn được gặp lại Sở Mặc rồi.

Cả hai đều cố gắng không thèm nghĩ tới chuyện này, may mà hiện giờ họ còn có một cô con gái đáng yêu một cách tinh quái.

Sự xuất hiện của Sở Sở đã khiến nỗi đau vì Sở Mặc rời đi trong lòng Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ giảm bớt rất nhiều.

Cô con gái này rất xuất sắc, cũng vô cùng có hiếu.

Tuyệt đối được xem như niềm tự hào của cha mẹ, lại cực kỳ thân thiết.

Dù có bận rộn tới đâu, cũng đều cố gắng thường xuyên trở về thăm hai người họ.

- Con gái cũng lâu rồi chưa về nhỉ?

Cơ Thanh Vũ trông vẫn trẻ tuổi xinh đẹp như trước, vốn chẳng thấy vết tích nào của thời gian.

- Ừ, dạo trước nha đầu kia cứ luôn hấp ta hấp tấp chạy ra ngoài, luôn miệng nói phải giúp anh trai...

Sở Thiên Cơ nói đến đây nhìn thoáng qua Cơ Thanh Vũ một cái theo bản năng.

Đoán thấy tâm tình Cơ Thanh Vũ không biến đổi quá lớn mới nói tiếp:

- Nói phải giúp anh trai dọn dẹp đám cá lọt lưới năm xưa, ngươi nói một đứa con gái không cố gắng tìm nhà chồng, cứ cả ngày chém chém giết giết.

Sở Thiên Cơ vẫn khôi ngô nho nhã như trước, nhưng hai bên mai tóc y đã có chút hoa râm.

Sự nhớ thương con trai mình trong lòng y chẳng kém hơn vợ mình chút nào.

Nhất là còn cảm thấy để con mình thua thiệt rất nhiều.

Nhưng Sở Thiên Cơ lại chưa bao giờ để lộ cảm xúc này của mình ra ngoài.

Miễn cho Cơ Thanh Vũ biết rồi càng thêm khổ sở.

- Nha đầu thích làm cái gì thì làm cái đó thôi.

Nguyên nhân khiến Cơ Thanh Vũ cưng chiều Sở Sở cũng có thể là do những tiếc về Sở Mặc.

May mà con gái họ còn chưa bị làm hư, vẫn rất ngoan ngoãn.

- Ta là muốn nói sợ nàng gặp nguy hiểm.

Sở Thiên Cơ nói:

- Mấy năm gần đây ta mới biết, trong toàn bộ đại vũ trụ La Thiên còn có nhiều không gian không khác nhiều với không gian của chúng ta như vậy.

Nếu không phải con gái đánh xuyên qua hàng rào chúng ta còn mù mờ về chuyện này ấy.

Cơ Thanh Vũ nói:

- Nói đến đây ta cũng thấy hơi đau đầu, Sở Sở đánh xuyên hàng rào này cũng dẫn tới một chút phiền toái, cái người gần đây điên cuồng theo đuổi này ta cảm giác rất kém, luôn thấy người nọ không đáng tin.

Sở Thiên Cơ cười khổ nói:

- Việc này chúng ta cũng không lo được nhiều, tất cả phải xem Sở Sở.

Lúc này, một âm thanh như chuông bạc vang lên, sau đó nơi đây bất chợt có một dáng người xinh đẹp xuất hiện.

Một đại mỹ nữ phong hoa tuyệt đại đi tới trước mặt Sở Thiên Cơ cùng Cơ Thanh Vũ:

- Cha, mẹ, các ngươi lại nói xấu gì sau lưng ta đấy?

Cô gái tươi cười rạng rỡ thật xinh đẹp.

Chỉ đứng đó thôi mà đã như một bức tranh rồi.

Sở Thiên Cơ cùng Cơ Thanh Vũ đều rất vui mừng, nhưng họ cònchưa kịp nói, trong hư không đã vang lên một tiếng cười sang sảng đặc biệt.

- Ha ha Sở Sở, tìm được ngươi rồi!

Tìm người khổ thật, sao?

Dù thế nào lần này cũng phải cho ta một cơ hội theo đuổi ngươi chứ?

Sở Sở vừa mới còn tươi cười như hoa lập tức lạnh lùng.

Lạnh giọng nói:

- Cút!

- Tính tình vẫn nóng nảy thế sao?

Một thanh niên anh tuấn mặc bộ áo màu thiên thanh, toàn thân tản ra hơi thở tổ cảnh xuất hiện trên không trung hoàng thành hoàng tộc.

Vóc người của y cao to, ngọc thụ lâm phong, chắp tay sau lưng đứng ngạo nghễ giữa trời đất, thoạt nhìn oai hùng không gì sánh được.

-----o0o-----

Chương 2280: Hòng chiếm La Thiên (1)

Chương 2280: Hòng chiếm La Thiên (1)

Y nhìn từ trên cao xuống chỗ Sở Sở đang đứng trong hoàng thành.

Sở Thiên Cơ nhíu mày lạnh lùng nhìn thanh niên này:

- Sao ngươi phiền phức thế?

Con gái ta đã không thích ngươi rồi, mặt dày mày dạn thế hay lắm ư?

Mặt Cơ Thanh Vũ cũng ngập tràn sương lạnh, nàng thấy khá phản cảm với thanh niên này.

Không phải vì lý do gì, nếu như chúng hợp nhau, vợ chồng họ cũng sẽ không ngăn cản con gái lấy chồng.

Vấn đề là, cái tên cự phách tổ cảnh trẻ tuổi Hàn Tiếu này đến từ một không gian vũ trụ khác đại vũ trụ La Thiên.

Trong vũ trụ kia, Hàn Tiếu cũng là con dòng chính trong gia đình hoàng tộc.

Y có thê thiếp thành đàn, hơn nữa tính tình hay có mới nới cũ, bắt nạt kẻ yếu, tiếng tăm ở thế giới kia rất không ra gì.

Tuy rằng đã đạt tới tu vi tổ cảnh, nhưng tính tình vẫn lông bông như cũ.

Từ sau khi gặp Sở Sở liền cứ mặt dày quấn lấy.

- Ha ha, đây chẳng phải nhạc phụ nhạc mẫu sao, nhạc mẫu vẫn trẻ trung xinh đẹp thật đấy....

Ánh mắt Hàn Tiếu nhìn về phía Cơ Thanh Vũ mang theo vẻ dâm tà.

- Đồ hỗn láo!

Sở Thiên Cơ phẫn nộ cực kỳ, trên người nổ ra từng hơi thở nguy hiểm.

Biểu hiện của Sở Sở còn thẳng hơn, nàng trực tiếp phi lên trời cao, tát một cái về phía Hàn Tiếu:

- Đi chết đi!

Ầm!

Trên trời cao trực tiếp nổ ra một tiếng ầm vang.

Một luồng sóng dữ tợn nháy mắt quét qua bốn phương tám hướng.

Trận pháp bảo vệ hoàng thành bên dưới đã nhanh chóng khởi động.

Thân hình Sở Sở rút lui rất xa.

Mặc dù lực chiến của nàng đã đạt tới tổ cảnh, nhưng đúng là vẫn còn kém hơn đôi chút.

Hàn Tiếu đứng đó không chút sứt mẻ, từ tốn nói:

- Đừng nóng nảy thế, cô bé, ngươi chính là của ta!

Lúc này, sâu trong hoàng thành có một giọng nói nhàn nhạt vang lên:

- Tiểu tử kia, làm loạn phải có độ thôi.

Lão đế vương xuất quan rồi!

Đối mặt với cự phách tổ cảnh, lão đế vương cũng ết cách thờ ơ.

- Đánh nhỏ thì già liền xuất hiện?

Cũng tốt, vậy ra đây đi!

Dù saothế giới này thực lực vẫn quyết định tất cả!

Hàn Tiếu cười lạnh một tiếng:

- Hôm nay ta liền cho các ngươi biết, đại vũ trụ La Thiên không phải lấy La Thiên Tiên Vực các ngươi làm trung tâm!

Sở Sở cười lạnh nói:

- Nếu ca ca ta ở đây thì ngươi cũng đã sớm chết rồi!

Tuy là chưa từng gặp mặt, nhưng sự sùng bái trong lòng nàng với ca ca cũng vô cùng sâu đậm.

- Ngươi thật sự cho rằng ca ca ngươi lợi hại vậy sao?

Đừng cho làta chưa từng nghe tên hắn, không phải Sở Mặc sao?

Hắn đã sớm chết ở chiến trường viễn cổ rồi chứ gì?

Một tên yếu ớt còn chưa đến tổ cảnh mà thôi, có gì đáng để khoác lác đâu?

Để ngươi ương bướng như vậy?

Ai dám lấy ngươi?

Không phải chỉ là vì hoàng thành này của các ngươi có một lão bất tử tổ cảnh thôi sao?

Hôm nay ca ca mang đến cho ngươi hẳn ba cái!

Ngày hôm nay ngươi không gả cũng phải gả, không lấy chồng cũng phải lấy!

Đang nói chuyện, bất chợt lại thấy trên trời cao có thêm ba tu sĩ toàn thân tản mát ra hơi thở tổ cảnh nữa đi tới.

Hai ông già, một người trung niên.

Những người này đều là cự phách tổ cảnh hàng thật giá thật.

Bọn họ đứng bên cạnh Hàn Tiếu, mặt không chút thay đổi, ánh mắt mang theo vẻ kiêu ngạo nhàn nhạt, cũng nhìn từ trên cao xuống thế giới này.

Trước kia, mỗi không gian trong đại vũ trụ La Thiên đều tương đối độc lập.

Tuy rằng đến cấp tổ cảnh là biết về sự tồn tại của không gian khác rồi, nhưng thường họ sẽ không xâm phạm, bởi vì điều này rất dễ dẫn đến hiểu lầm thậm chí là giao đấu.

Bọn họ tự xưng vương xưng bá ở chỗ của mình là đủ rồi.

Chẳng qua không gian La Thiên Tiên Vực hiện nay có quá nhiều cự phách tổ cảnh ngã xuống, cho nên mới thành ra cực kỳ trống rỗng yếu ớt.

Điểm ấy thì bất cứ cự phách tổ cảnh nào dùng thần thức quét qua đều thấy được.

Cho nên, khi Sở Sở du lịch khắp nơi đánh xuyên qua hàng rào, đám cự phách tổ cảnh này gần như đã biết tình hình trong nháy mắt.

Sở Sở nhìn bốn cự phách tổ cảnh, gương mặt tuyệt sắc không khỏi cũng lộ ra chút căng thẳng.

Nàng không ngờ vì chiếm được nàng, Hàn Tiếu vậy mà dùng mọithủ đoạn tồi tệ để tìm nhiều cự phách tổ cảnh như vậy tới giúp đỡ.

Rất hiển nhiên, ba cự phách tổ cảnh mà y tìm tới này chính là đầu sỏ ở không gian bên kia của họ rồi.

- Thật không?

Con cháu Sở gia chúng ta đúng là chưa bao giờ bị ai uy hiếp như vậy!

Sau đó, trong hư không truyền tới một giọng nói, có bóng người từ xa đi đến.

Một ông già tiên phong đạo cốt thân mặc áo bào xám, râu bạc trắng nhưng tinh thần quắc thước, huyết khí toàn thân cũng cực kỳ thịnh vượng.

Giống như một vầng thái dương hình người vậy!

Tản ra uy áp mạnh mẽ.

Cự phách tổ cảnh!

Sở lão!

Theo sát phía sau, lại có một giọng nói trong trẻo lạnh lùng từ xa truyền lại.

- Ha ha, đồ đệ ta chết tại chiến trường viễn cổ rồi ư?

Không sao, dù hắn có chết thật rồi thì em gái hắn cũng chưa đến lượt loại như ngươibắt nạt!

Cùng với tiếng nói này, một người thanh niên mặc áo đen anh tuấn, mặt lạnh lùng đi từ bên kia tới.

Trên người hắn tản ra hơi thở vô tận lạnh như băng, thậm chí hơi thở tinh lực hùng mạnh dao động quanh thân y cũng lạnh y như vậy!

Tổ cảnh!

Ma quân!

- Đúng, nhà của chúng ta còn chưa hết người đâu.

Một cô gái cực đẹp thân mặc váy lụa, mềm mại như tiên đạp mây mà tới.

Tổ cảnh!

Nữ đế Phiêu Linh!

Sau khi ba người tới nơi này đầu tiên là liếc nhau một cái, khẽ gật đầu, bọn họ cùng xuất thân từ đại vực Viêm Hoàng, cũng có nhiều duyên phận sâu xa với Sở Mặc.

Tuy rất ít gặp mặt nhau, nhưng vẫn luôn duy trì quan hệ.

Đây cũng không phải nói suông.

Ai cũng không ngờ, ba ngàn năm trôi qua, Ma Quân, nữ đế Phiêu Linh, Sở lão lại cùng bước chân vào cảnh giới tổ cảnh.

Thậm chí còn không ai cảm nhận được sóng dao động phát ra khi họ độ kiếp!

Điều này thực quá kinh người, cũng khiến người bên hoàng tộc vui vẻ không thôi.

Trong nháy mắt, phía bên hoàng tộc xuất hiện năm cự phách tổ cảnh!

Phía Hàn Tiếu ít nhiều có chút há hốc miệng, tuy nhiên, trong con ngươi y lại không lắm sợ hãi.

Cười nhạt nói:

- Nhiều người thì ghê gớm lắm sao?

Năm cự phách hầu như đều chỉ mới độ kiếp thành công trong một ngàn năm lại đây.

Lực chiến như thế nào thì còn chưa biết đâu.

Một ông già mặc áo bào xám bên cạnh y từ tốn nói:

- Cửu điện hạ ngài nói rất đúng, những người này đều không đủ gây sợ.

Bọn họ không biết rằng vào đến tổ cảnh rồi chưa chắc đã thành cự phách.

Mọi cự phách phải có năng lực trấn áp một cõi vũ trụ!

Đây, mới xứng được xưng làm cự phách!

-----o0o-----

Chương 2281: Hòng chiếm La Thiên (2)

Chương 2281: Hòng chiếm La Thiên (2)

Một ông già mặc áo xanh khác cười nói:

- Bên La Thiên Tiên Vực này vẫn luôn rung chuyển không yên, những cự phách trước chắc đều chết hết trong chiến trường viễn cổ rồi chứ gì?

Số còn lại vì vài việc cố quá nên cũng đã chết hết.

Cho nên, cửu điện hạ, ngài nên giúp loại mới bước chân vào tổ cảnh như Sở Sở cô nương giải quyết bớt chút kích động và hưng phấn quá đà mới được.

Nàng cảm thấy nàng là kẻ mạnh tuyệt thế rồi thì chúng ta không dễ làm gì được ấy mà.

Khóe miệng Hàn Tiếu cong lên, nói:

- Là ta sơ suất, nhưng mà, thành ý của ta đã bày tỏ hết cho nàng rồi, nàng lại không chịu nghe, như vậy... ta cũng không muốn nói thêmgì nữa.

Chúng ta có ý tốt tới viếng thăm, người ta lại một bộ như phòng cướp.

Xem ra, chỉ có đánh một trận mới có thể khiến các ngươi tuyệt vọng rồi.

Lúc này, phía hoàng thành, vợ chồng Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ, Tử Đạo, Lưu Vân Phong, cùng Khương Thải Nguyệt đều chạy tới.

Sau khi tới nơi, Khương Thải Nguyệt nhìn Sở Sở nói:

- Muội muội đừng sợ, Đằng gia gia cùng lão tổ tông nhà ta sắp tới rồi!

Đang nói chuyện, từ chân trời phía xa lại có hai luồng dao động nhànnhạt truyền tới.

Tiếp theo, hai bóng người cùng nhau xuất hiện.

Chính là lão tổ Khương gia cùng cây dây leo già nọ.

Riêng cự phách tổ cảnh, phía hoàng tộc đã có sáu!

Tuy cây dây leo là từ tổ cảnh hạ cấp xuống, nhưng năng lực của nó vẫn không thể khinh thường, lực chiến sánh được với tổ cảnh.

Lúc này, vị vua già mới từ tốn nói:

- Bạn bè tới chơi đương nhiên có rượu ngon chiêu đãi.

Kẻ địch tới thì chỉ có thể dùng đao kiếm ngăn cản.

Muốn đánh thì đánh, qua baonhiêu năm tháng tới nay, La Thiên Tiên Vực đúng là chưa biết sợ ai.

Hàn Tiếu cười dài một tiếng:

- Thế ư?

Vậy mấy năm trước, ai là kẻ bị những gia tộc kia trấn áp không ngóc đầu lên được?

Trong mắt Sở Sở lóe ra ánh sáng lạnh như băng, nói:

- Hoặc là đánh hoặc là cút!

Đừng tưởng rằng đây là nhà ngươi!

- Nói hay lắm, vậy đánh đi!

Hàn Tiếu nhìn ba gã cự phách tổ cảnh bên cạnh:

- Tương lai cái La Thiên Tiên Vực này còn phải nhờ ba vị quản lýchăm sóc đấy!

Hai ông già một người trung niên đều gật đầu:

- Cũng cần cửu điện hạ giúp đỡ.

Tất cả người bên hoàng tộc đều vô cùng kinh sợ.

Trong lòng nói đây là có ý gì?

Không phải chỉ đơn thuần là tới gia đấu cướp cô dâu?

Mà muốn mưu đồ chiếm lấy toàn bộ La Thiên Tiên Vực?

Đây quả thực là quá không biết xấu hổ!

Lúc này Hàn Tiếu mới ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn tất cả mọi người:

- Các ngươi thực sự cho rằng Hàn Tiếu ta làm vậy chỉ vì mộtngười đàn bà hay sao?

Đúng là nực cười!

Hàn Tiếu ta mà muốn thì đầy, một người sao đủ thỏa mãn?

Nói xong y liếm môi, cười tà tà về phía Cơ Thanh Vũ:

- Còn ngươi nữa!

Lại nhìn về phía Khương Thải Nguyệt:

- Ngươi cũng không chạy thoát được đâu!

- Súc sinh!

Sắc mặt Cơ Thanh Vũ tái nhợt, vô cùng tức giận.

Khương Thải Nguyệt cũng dựng thẳng mày liễu, nhưng chưa nói gì.

Bởi vì ở đây, nói chuyện dưới áp lực của các cự phách tổ cảnh có chútphí sức.

Chiến đấu, vừa chạm vào liền nổ.

Đúng lúc này, chẳng ai ngờ tới, Ma Quân...

Ma Quân mặc áo đen lại trực tiếp ra tay!

Đối mặt với chuyện như vậy, nào có nhiều thời gian nói nhảm?

Chiến đấu là được!

Đây chính là Ma Quân!

Bất kể tu luyện tới cảnh giới gì, đều là Ma Quân khí phách vô song như vậy!

Tính tình của y chưa từng thay đổi.

Mục tiêu của Ma Quân là một ông già bên cạnh Hàn Tiếu.

Trong bốn gã cự phách tổ cảnh bên Hàn Tiếu, chỉ riêng ông già này là có hơi thở dao động mạnh nhất.

Nếu muốn gặm xương, thì phải chọn khúc cứng nhất chứ.

Cứ hèn nhát ... thì vui gì nữa?

- Thú vị.

Với sự ra tay đột ngột của Ma Quân, ông già kia cũng chẳng hoang mang, mà thân hình thoắt lao lên chống lại Ma Quân.

Sau đó, một đòn tấn công kinh khủng đột ngột lao ra từ trong tay y.

Uỳnh uỳnh!

Trên vòm trời tuôn ra từng tiếng nổ vang ầm ầm!

Trận dao động này còn lớn hơn lúc trước Sở Sở ra tay với Hàn Tiếu.

Cả bầu trời cao gần như bị đánh sập.

Loại hơi thở dao động này đơn giản có thể đánh nát cả một khu vực lớn.

May mà đây là La Thiên Tiên Vực, nếu như ở đại vực Viêm Hoàng, một khi dính phải loại dao động này, cả một vùng lớn sẽ bị đánh hỏng!

Thương tổn do cự phách tổ cảnh chiến đấu mang đến cho không gian này quả thực quá lớn.

Ông già kia có chút ngoài ý muốn, bởi vì thân thể y bị lùi về sau mấy bước.

Mà Ma Quân ở phía đối diện tuy lùi lại sau càng nhiều, nhưng lại bỗng nhiên vọt tới thêm lần nữa.

Loại chấn động này cộng thêm sự xông lên thêm lần nữa của y khiến cho ông già giật mình kinh hãi!

Bởi vì, làm như vậy dù là thân thể cự phách tổ cảnh cũng sẽ không chịu nổi.

Không gánh vác được loại áp lực từ hai phía này sẽ khiến bị thương nặng trong nháy mắt!

Cho nên mắt thấy Ma Quân phản công lại, y cũng không dám điêncuồng không lùi mà tiến điên cuồng như Ma Quân, chỉ có thể vận hành thuật thần thông, nhanh hơn bước chân lùi về sau.

Nhưng hầu hết thời gian, chiến đấu hơn nhau cả khí thế!

Trong tình huống cùng cảnh giới, không thể bỏ qua dũng khí và khí thế.

Ngay trong nháy mắt này, Ma Quân công kích thêm lần nữa, một đao của y nghiêm túc... chém ra!

Đến cảnh giới này rồi, những chiêu thức trước kia đều trở nên khôngquan trọng nữa.

Tổ cảnh, là cần lĩnh ngộ về đạo hạnh.

Đến cảnh giới thái thượng cao hơn, chính là yêu cầu hiểu rõ các quy luật.

Đạo hạnh của Ma Quân sâu tới mức nào?

Y tự thấy tuy không dám nói đạo hạnh của mình cao thâm đến đâu, nhưng tuyệt đối không kém!

Nhất là đạo chiến đấu, đạo giết chóc...

Ma Quân càng nắm rõ hơn tu sĩ bình thường rất nhiều lần!

Cho nên, đối mặt với đối thủ như Ma Quân, tên cự phách già này lập tức có cảm giác như đang bị áp chế.

Riêng nhát đao này thôi cũng đã khiến y cảm thấy vô cùng khó chịu rồi.

Một kẻ tiến một người lui!

Khí thế trên người Ma Quân lại càng mạnh hơn.

Ma khí thế trên người lão già kia lại cho người ta cảm giác ngày một yếu!

Trên thực tế, đó cũng chẳng phải vì thực lực của lão già đó kém hơn Ma Quân, có lẽ y còn mạnh hơn đôi chút.

Nhưng thứ như khí thế cũng rất huyền diệu, lúc này, Ma Quân đang áp chế y!

Còn lại mấy người bên kia cũng không ra tay ngay, bọn họ cũng muốn xem xem thực lực tổng hợp của trận doanh đối phương ra sao.

Lúc này Hàn Tiếu cùng hai người khác bên cạnh y cũng không nhịn được có chút nhíu mày.

Bọn họ có chút kinh hãi rồi, kết quả này khiến họ thực sự bất ngờ, không nghĩ tới một cự phách tổ cảnh thanh niên như vậy thôi mà đã có lực chiến khủng bố vô song như vậy rồi.

-----o0o-----

Chương 2282: Cuộc chiến đấu kịch liệt giữa các cự phách

Chương 2282: Cuộc chiến đấu kịch liệt giữa các cự phách

Bên hoàng tộc đương nhiên là lòng quân vui vẻ!

Sở lão mắt lạnh nhìn một ông già khác, từ tốn nói:

- Đừng chỉ nhìn suông, tự xưng bản thân là cự phách tổ cảnh mạnhmẽ vô song, thì lên đi!

Nói xong, thần thức của y khóa chặt đối phương.

Với tu sĩ đỉnh cấp mà nói, hành vi này đã xem như sự khiêu khích nghiêm trọng.

Nếu không chiến đấu, thì là quá hèn rồi!

Cho nên lão già này cũng chỉ có thể cười lạnh một tiếng, vọt ra.

Nữ đế Phiêu Linh bên kia cũng dùng đôi con ngươi tuyệt đẹp hướng tới người trung niên, không nói hai lời, lập tức ra tay!

Bất cứ tu sĩ nào đã tu luyện tới cảnh giới này, lòng tin vào sự vô địch của bản thân đều không phải chỉ mạnh ở mức bình thường.

Loại tu sĩ bị nhiều trắc trở rất lâu sau mới có thể cởi bỏ gông cùm sau đó mới bước chân vào tổ cảnh như Nữ đế Phiêu Linh, sự tự tin từ sâu nội tâm lại càng hơn xa những người vẫn xuôi gió xuôi nước.

Đến lúc này, ba đôi chiến đấu lập tức triển khai!

Những cự phách tổ cảnh còn lại bên hoàng tộc cũng không di chuyển.

Hàn Tiếu cũng đứng đó không nhúc nhích, nhưng thần sắc của y ít nhiều có chút ngưng trọng, tuy nhiên, vẫn tỏ ra vẻ ta đã có dự tĩnh sẵn.

Dường như y còn chuẩn bị một quân bài chưa lật.

Mặc dù Sở Sở rất muốn tới hung hăng dẫm Hàn Tiếu dưới chân, nhưng nàng biết bản thân không phải đối thủ của Hàn Tiếu.

Người này nhìn như trẻ trung nhưng thực ra đã rất già, sống qua nhiều kỷ nguyên.

Là kẻ mạnh đã có nhiều trải nghiệm chân chính.

Lão đế vương, lão tổ họ Khương cùng Đằng lão đều trấn giữ, chưa ra tay.

Cho nên, cục diện ba đôi như hiện nay thoạt nhìn như bên La Thiên Tiên Vực đang ở vào thế thượng phong.

Một đao của Ma Quân cuối cùng cũng chém ra ngoài!

Choang!

Một vệt sáng đen trực tiếp chém về ông già đối diện với Ma Quân.

Trong hư không, tiếng xé gió chói tai rít lên.

Ông già này cũng hét lớn một tiếng, tế một món pháp khí ra hòngngăn trở nhát đao của Ma Quân.

Nhưng tốc độ nhát đao của Ma Quân thực sự quá nhanh, trực tiếp lướt qua pháp khí của đối phương, chém chắc nịch lên thân lão già.

Phập!

Một vệt sáng màu máu tóe ra từ trên người ông già.

Tên tổ cảnh này suýt chút nữa là bị Ma Quân chém làm đôi!

Vết thương khá sâu.

Đau đớn kịch liệt khiến lão già đó không nhịn nổi rên lên thành tiếng.

Trong mắt Ma Quân thoảng qua vẻ tiếc nuối, sự mạnh mẽ của đối phương vẫn có chút vượt qua khỏi tính toán của y.

Y vốn tưởng nhát đao này của mình có thể chém đối phương thành hai nửa.

Một nhát của Ma Quân cũng triệt để chọc giận lão già.

Vẫn là câu nói cũ, đến cảnh giới này rồi, không có kẻ yếu!

Chỉ có kinh nghiệm chiến đấu nhiều hay ít, chứ về thực lực thì aicũng chẳng hề kém!

Lão già vận hành huyền công, khôi phục vết thương trong cơ thể, tuy tiêu hao rất lớn, nhưng y chẳng hề quan tâm.

Lạnh lùng nói:

- Ngươi làm ta giận rồi đấy!

- Ta muốn làm ngươi chết hơn.

Ma Quân quơ đao lại lao lên.

Bên kia, Sở lão cùng Nữ đế Phiêu Linh cũng bá đạo không gì sánh được.

Đều bất phân thắng bại.

Đúng lúc này, bỗng nhiên Hàn Tiếu từ tốn nói:

- May mà ta đã chuẩn bị trước, muốn đánh chiếm một không gian vũ trụ như vậy thì ít người đúng là không được.

Đang nói chuyện, sâu trong vô tận có mấy luồng dao động nhàn nhạt tỏa ra.

Lại sáu bóng người tỏa ra hơi thở hùng mạnh trực tiếp tới hướng bên này!

Đúng thật không phải vì muốn chiếm lấy một người con gái, mà là một cục diện giết chóc thực sự!

Cục diện muốn một lưới bắt gọn cả La Thiên Tiên Vực!

Sự xuất hiện của sáu gã cự phách tổ cảnh khiến lão đế vương, ông tổ Khương gia cùng Đằng lão, Sở Sở sinh ra hận ý mãnh liệt.

Trong lòng họ lập tức liền hiểu, sợ là hôm nay không dễ xong chuyện.

Chuyện này to rồi!

Nháy mắt khi sáu người kia xông tới liền có hai người trực tiếp đánh về Ma Quân, còn bốn người khác lần lượt tấn công Sở lão cùng Nữ đế Phiêu Linh.

Tình hình này rõ ràng chính là muốn giải quyết trước ba cự phách tổ cảnh!

- Không biết xấu hổ!

Sở Sở giận dữ quát lên, trực tiếp xông về phía ông nội mình.

Lão đế vương thì tiến về chỗ Nữ đế Phiêu Linh.

Ông tổ họ Khương cùng Đằng lão đều qua hướng Ma Quân.

Nhưng hiển nhiên sáu tên cự phách tổ cảnh này đều đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

Đồng thời, đối thủ của Ma Quân, Sở lão cùng Nữ đế Phiêu Linhđang cố ý dẫn chiến trường về hướng khác.

Cho nên, thời gian bên họ đến vẫn nhanh hơn một chút.

Hai cự phách tổ cảnh mới xông tới trực tiếp ra tay với Ma Quân.

Đồng thời, đối thủ của Ma Quân cũng dồn hết sức trong nháy mắt, quấn chân Ma Quân khiến y không thoát được.

- Muốn giết ta như vậy sao?

Cặp mắt lạnh như băng của Ma Quân thoáng qua nét đùa cợt, lòng nói, những gì ta trải qua mấy năm nay cho ta hiểu được một điều, dù là hoàn cảnh nào cũng không được từ bỏ dễ dàng!

Keng!

Y xoay đao tuôn ra lực chiến không gì sánh kịp, nhát đao này trực tiếp chém về ...

đầu của đối thủ!

Ngươi muốn dồn hết sức để làm phiền ta?

Được, ta cho ngươi thỏa mãn!

Ta cũng sẽ dùng hết sức...

để giết ngươi!

Còn như hai cự phách tổ cảnh khác tới công kích, ai thèm quan tâm chứ?

Ông già này không ngờ Ma Quân liều mạng như vậy, trong mắt y rốtcuộc lộ ra vài tia hoảng loạn!

Bàn về thực lực, y còn hơn Ma Quân một chút.

Nhưng về dũng khí đối mặt với cái chết, y thực sự không sánh nổi với Ma Quân.

Y còn chưa muốn chết!

Lòng muốn chết, thì dấu hiệu thất bại liền lộ ra!

Một đao này của Ma Quân trực tiếp chém đôi đầu gã cự phách tổ cảnh nọ!

Khí thế không giảm, đao tiếp tục xẻ dọc xuống, triệt để chém thânthể y thành hai nửa!

Tuy rằng nguyên thần của đối phương đã kịp nhân cơ hội này trốn ra ngoài, nhưng thân thể...

đã hoàn toàn bị hủy diệt!

Cự phách tổ cảnh trực tiếp bị hủy thân thể, việc này quá nghiêm trọng.

Ngang với việc trự tiếp hủy hoại một nửa tu vi của đối phương.

Tên cự phách tổ cảnh này phẫn nộ phát điên, nguyên thần ngưng tụ lại gầm gào.

Lúc này, đòn tấn công của hai cự phách tổ cảnh khác đã tới trước mặt Ma Quân.

Khi ấy Ma Quân đã hết đường xoay sở, nhưng y vẫn quét đao chém về một trong hai tên cự phách tổ cảnh đó.

Trong mắt tuyệt đối không có lấy một tia hoảng loạn hay sợ hãi.

Phần tâm tính này đủ để cho kẻ địch cũng cảm thấy động lòng.

Người không sợ chết như thế đúng là rất hiếm thấy.

Bốn gã cự phách tổ cảnh khác cũng đã lao tới sát sườn Sở lão cùng Nữ đế Phiêu Linh.

Tựa hồ một kiếp nạn lớn đã khó tránh.

Bấy giờ, chỗ hoàng thành tụ tập đông đảo tu sĩ đại thánh, họ đều trừng mắt như muốn rách nhìn màn này.

Nhưng không làm sao được.

Chiến đấu của tổ cảnh họ còn chưa có tư cách tham dự!

-----o0o-----

Chương 2283: Vương giả trở về (1)

Chương 2283: Vương giả trở về (1)

Tử Đạo thì thào:

- Nếu Sở Mặc mà ở đây... thì sẽ thế nào?

Khương Thải Nguyệt cười khổ nói:

- Dù hắn ở đây thì cũng khó cứu vãn chứ?

Lưu Vân Phong nói:

- Nhất định có thể!

Đáng tiếc...Giao lưu giữa ba người dùng thần niệm, rất nhanh.

Lúc này, thời gian và không gian trên trời cao bỗng như bị đọng lại vậy.

Điều này khiến những người bên dưới cùng kinh ngạc.

Bởi vì theo cấp bậc như tổ cảnh, chiến đấu như vậy nên kết thúc rồi mới đúng.

Chính cự phách tổ cảnh, giết ba tổ cảnh... có mạnh hơn nữa cũng không làm gì được với sự đối lập khác xa này.

Nhìn sang bên kia, ông tổ họ Khương, lão Đằng, Sở Sở... còn đangxông về hướng Ma Quân, nhưng như là bị đông lại trong không trung vậy.

Tên Hàn Tiếu kia thì dường như đang muốn lao tới chỗ lão Đằng, bởi vì y là người yếu nhất bên đó.

- Vô sỉ!

Trong lòng rất nhiều người đều sinh ra ý niệm như vậy.

Nhưng họ lập tức thấy kinh hãi không hiểu: Vì sao nhiều cự phách tổ cảnh như vậy đều như đang bị đông trong không gian thế?

Vì sao họ lại chẳng bị ảnh hưởng chút nào?

Xảy ra chuyện gì rồi?

Tất cả mọi người đều cảm thấy khó tin, không sao hiểu nổi hiện tượng như vậy.

Rõ ràng là một đám cự phách tổ cảnh đang chiến đấu kịch liệt, quả là sắp đánh nát cả vòm trời này rồi.

Nếu không phải chỗ hoàng thành có một trận pháp, sợ là cả hoàng thành đã bị đánh tan hoang rồi.

Đây là một đám cự phách tổ cảnh cố ý chiến đấu trên trời cao.

Hai bên đều không muốn đánh hỏng thế giới này.

Nếu không cả La Thiên Tiên Vực đều sẽ tổn hại nặng nề!

Trong tình hình như vậy, tất cả bọn họ lại đột nhiên đơ ra như tượng, không hề nhúc nhích giữ nguyên một động tác!

Ai... mới có năng lực này?

Chẳng lẽ là... xuất hiện thái thượng?

Trong truyền thuyết, thái thượng đã biến mất vô số năm, còn có truyền thuyết, thái thượng hóa thành đạo trời vô thượng... chẳng lẽ nói, vị thái thượng đã hóa thành thiên đạo vô thượng kia ngứa mắt rồi?

Không muốn thấy đám cự phách tổ cảnh đó đánh hỏng thế giới này?

Lúc này, một bóng người chậm rãi đi từ trời cao vô tận tới.

Khi thấy vị này, trong nháy mắt, vô số người...

đều sợ ngây ra!

Bọn họ trợn to mắt, trong con ngươi tràn ngập vẻ không dám tin.

Bóng người này... sao quen mắt đến vậy?

Sao... giống một người đến vậy?

Nhất là vợ chồng hai người Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ thực sự chấn động tới gần như tắt tiếng.

Kích động đến rơi nước mắt.

Thậm chí bọn họ còn không thể tin được đây là thật, cho rằng phải chăng bản thân đã hoa mắt?

Làm sao hắn có thể trở về?

Làm sao hắn lại có cảnh giới này?

Có thể phong ấn tất cả cự phách tổ cảnh trong thời gian khoảnh khắc, năng lực này chỉ có thái thượng!

Khương Thải Nguyệt lẩm bẩm nói:

- Thật không ngờ, cuộc đời này vậy mà còn có thể gặp lại hắn?

Ta hoa mắt ư?

Tử Đạo, Lưu Vân Phong đều trợn mắt há hốc miệng, sự quen thuộc của họ với Sở Mặc cũng không kém hơn người làm cha mẹ như Sở Thiên Cơ cùng Cơ Thanh Vũ.

Nhưng lúc này, bọn họ cũng đều kích động giống nhau, cùng không dám tin tưởng.

Người kia, thực sự là Sở Mặc sao?

Đúng là huynh đệ của họ?

Đây... là thật?

Không phải ảo giác?

Cơ Khải đã trở thành đế vương đương đại trong hoàng thành, còn có vương gia Cơ Thánh, vị cữu cữu ruột thoái vị của Sở Mặc, còn rất rất nhiều người đều nhìn bóng người trên bầu trời với vẻ mặt nghi hoặc.

Trong mắt họ, đều là vẻ không thể tin nổi.

Người mà họ cho rằng cả đời này sẽ không còn gặp lại được nữa, lại trở về được?

Hơn nữa... còn trở về bằng phương thức như vậy!

Bức họa Sở Mặc đã sớm được treo vào Công Huân đường trong hoàng tộc La Thiên.

Cho nên, dù là người năm xưa không biết hắn, thấy gương mặt anh tuấn kia nháy mắt cũng sẽ biết người này là ai.

Sở Mặc vậy mà đã trở về!

Hắn thực sự đã trở về!

- Đây là thật... không phải ảo giác.

Trên mặt Cơ Thanh Vũ chảy dài hai hàng lệ, yếu ớt nói.

Sở Thiên Cơ ra sức gật đầu, vành mắt y cũng hơi hồng, nắm chặt tay, lẩm bẩm nói:

- Tiểu tử tốt, tiểu tử thối này... vậy mới được chứ, thực sự phải vậy mới được chứ!

Sở Mặc cứ như vậy, thong dong bước từ trên trời cao tới.

Sau đó, hắn đi tới bên cạnh Ma Quân.

Lúc này, cảm giác trong lòng những cự phách tổ cảnh kia hoàn toàn là hai thái cực!

Đám cự phách tổ cảnh bên Hàn Tiếu thì cảm tháy như có hàng ngàn con Đại Công Kê đang phi loạn trong đầu, móng vuốt đạp lên não họ, bạch bạch bạch...

Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ, thời khắc mấu chốt thế này mà cũng đột nhiên xuất hiện người như thế!

Thanh niên tóc trắng này là ai?

Sao hắn lại có thể mạnh đến mức này?

Bên La Thiên Tiên Vực từng có một vị thái thượng, nhưng không phải vị kia đã sớm rời đi rồi sao?

Hơn nữa, theo một vài cách nói, dù là vị thái thượng kia chẳng qua cũng chỉ là một phân thân mà thôi!

Rốt cuộc thanh niên tóc trắng kia là ai?

Hắn muốn làm gì?

Hắn ở phe nào?

Những ý tưởng này dâng lên trong lòng bọn Hàn Tiếu.

Làm họ có cảm giác như muốn phát điên.

Trong mắt Ma Quân cũng lộ ra nụ cười vui vẻ.

Trong nụ cười tràn ngập sung sướng.

Mặc dù không nói chuyện cũng không di chuyển được, nhưng ánh mắt Ma Quân đã giúp truyền lại niềm vui trong lòng y: Tiểu tử tốt!

Sở Mặc nhẹ nhàng vung tay về hướng Ma Quân.

Trong nháy mắt Ma Quân đã có thể cử động!

Trong không gian bị giam cầm cả thời gian này, y trực tiếp khôi phục tự do!

- Ha ha ha ha!

Ma Quân cười vang ầm ỹ, đi tới, hung hăng...

ôm chầm lấy Sở Mặc.

- Tiểu tử thối, ta còn nghĩ là sẽ không còn được gặp lại người nữachứ!

- Sự phụ, dù bao lâu ta cũng sẽ trở lại.

Sở Mặc nói, rồi phất tay về hướng Sở lão và nữ đế Phiêu Linh.

Bọn họ cũng khôi phục tự do trong nháy mắt.

Sở lão vui mừng nhìn Sở Mặc:

- Vậy mới được chứ!

Nữ đế Phiêu Linh nhìn Sở Mặc đầy hứng thú:

- Ái dà, đây chính là thái thượng sao?

Nhìn thấy người sống rồi, lát nữa đừng chạy mất đấy nhé.

Sở Mặc:

- ...

Tiếp theo, ông tổ nhà họ Khương, lão đế vương, Sở Sở, lão Đằng... những người

này lần lượt đều được Sở Mặc giải phong ấn.

Những người này đều kích động tới không nói ra lời.

Nhất là Sở Sở, nàng ngơ ngác nhìn thanh niên tóc trắng này, sự rung động chân chính tới từ trong linh hồn, làm mắt nàng ầng ậc nước.

Khôngcần hỏi, nàng cũng biết, thanh niên tóc trắng trước mắt này chính là vị ca ca mà bao nhiêu năm nay vẫn luôn miệng nhắc tới!

Ca ca ruột thịt!

- Ca!

Sở Sở kêu một tiếng, trực tiếp nhào vào trong lòng Sở Mặc.

Tình thân cốt nhục, linh hồn liên hệ.

Loại tình thân này... căn bản không cần làm quen.

Sở Mặc nhìn gương mặt Sở Sở, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ.

- Tiểu muội, chào ngươi!

-----o0o-----

Chương 2284: Vương giả trở về (2)

Chương 2284: Vương giả trở về (2)

Đám người cự phách tổ cảnh của Hàn Tiếu bên kia hoàn toàn ngây ngẩn, triệt để trợn tròn mắt!

Cảm giác lạnh lẽo này len lỏi từ lòng bàn chân vọt thẳng lên đỉnh đầu họ.

Cái gì là sợ hãi tới tuyệt vọng?

Chính là tình trạng hiện tại.

Họ cũng đã biết thanh niên tóc trắng này là ai.

Sở Mặc!

Tu sĩ từng vang danh khắp La Thiên Tiên Vực ba ngàn năm trước.

Dùng tuổi trẻ tới khó tin, tu luyện một mạch tới cảnh giới cao thâm, đồng thời luôn xuất hiện các thành tích vượt trội, khiêu chiến vượt cấp là chuyện thường như cơm bữa.

Nói thật, bất cứ không gian nào trong mọi vũ trụ đều có thiên tài như vậy xuất hiện.

Dù sao, bất cứ ai cũng phải thừa nhận, trên đời này luôn tồn tại thiên tài đỉnh cấp.

Lúc nào cũng có người mang thiên phú tốt hơn một chút.

Nhưng họ cũng không quá chú tâm tới Sở Mặc, một người vào chiến trương viễn cổ không về lại được nữa mà thôi.

Cho dù tài tới đâu thì quan hệ gì tới họ?

Hơn nữa, dù Sở Mặc có sống lại thì sao?

Bên họ có mười cự phách tổ cảnh!

Đây chính là một nửa lực lượng trong không gian bên kia bọn y!

Mục đích tới La Thiên Tiên Vực bên này đương nhiên không đơn thuần chỉ là vì muốn giúp Hàn Tiếu cướp phụ nữ.

Nếu như chỉ có vì chút chuyện cỏn con như vậy, cũng không đáng được xưng là chúa tể một phương.

Mục đích chân chính của họ chính là muốn chiếm lấy cả La Thiên Tiên Vực!

Muốn hoàn toàn biến thế giới trong không gian này thành lãnh địa của bọn y!

Lúc trước họ đã điều tra rõ ràng thực lực tổng hợp của La Thiên Tiên Vực bên này, tin rằng mười người họ cùng ra tay thì có thể dễ dàng thâu tóm La Thiên Tiên Vực.

Nhưng Sở Mặc vậy mà đã trở lại!

Trở về một cách im hơi lặng tiếng!

Xuất hiện xuất quỷ nhập thần...

đúng vào thời khắc mấu chốt này!

Ngươi có thể quá đáng hơn nữa không?

Càng khiến họ tuyệt vọng hơn là, sau khi được khôi phục tự do, đám cự phách tổ cảnh bên La Thiên Tiên Vực hoàn toàn không ra tay với họ.

Đây là ý gì?

Muốn bắt chúng ta lại tra khảo sao?

Hay là... khinh thường chúng ta?

Càng khiến họ thấp thỏm lo âu cùng phẫn nộ là, đám người kia không thèm liếc mắt nhìn họ lấy nửa cái!

Lẽ nào chúng ta không đáng để các ngươi quan tâm như vậy sao?

Vừa rồi mấy người các ngươi, còn thiếu chút nữa...

đã chết trên tay chúng ta mà!

Sắc mặt Hàn Tiếu trắng bệch, nếu như nói đám người kia ai là kẻ bất an nhất, thì đó chính là y.

Còn lại mấy tu sĩ tổ cảnh bên kia, mục đích cuối cùng là muốn chiếm cả La Thiên Tiên Vực.

Mà y lại là... muốn chiếm hết đám phụ nữ xuất sắc nhất trong La Thiên Tiên Vực.

Y, chính là con quỷ đói trong đám quỷ háo sắc!

Đây chính là đạo của y!

Chỉ có như vậy, đạo hạnh của y mới không ngừng tiến bộ!

Với chuyện này, y làm không biết mệt, y vô cùng thích cảm giácđược làm chúa tể hết thảy, thích cảm giác... mọi hồng nhan phải vờn quanh lấy lòng bên cạnh y.

Cho nên, lúc này, y là kẻ sợ hãi nhất.

Sợ điều gì sẽ gặp điều đó, sau khi Sở Mặc bắt chuyện với đám người kia xong, bắt đầu đi về hướng y.

Với cảnh giới của Sở Mặc, nếu muốn biết ở đây vừa xảy ra chuyện gì thì cũng chỉ cần một suy nghĩ mà thôi.

Cho nên, hắn trực tiếp tìm ra chính chủ của cuộc chiến hôm nay.

Thân thể Hàn Tiếu không thể di chuyển, miệng không thể nói, mở mắt trừng trừng nhìn Sở Mặc đi tới trước mặt.

Cảm giác sợ hãi trong lòng mãnh liệt tới không tả nỗi.

Trước kia, Hàn Tiếu chưa từng tin tưởng cái gọi là khí vương giả, cảm thấy đó là chuyện rỗi hơi, gạt người, nào có cái gì là khí vương giả?

Người có thực lực thì đương nhiên là có khí bá chủ rồi!

Nếu không, cho dù những kẻ được xưng là có khí vương giả trong hoàng tộc như thái thượng hoàng cho tới hoàng đế, lại tới thái tử vương gia, ai thấy mình mà không phải quy củ đàng hoàng?

Thứ gọi là khí vương giả trên người họ dám khoe khoang trước mặt y sao?

Nếu không dám khoe khoang, thì còn gọi gì là khí vương giả?

Nói ra thì đúng là làm trò cười cho người trong nghề.

Nhưng bây giờ, rốt cuộc y đã hiểu được, thế gian này quả nhiên là có khí vương giả.

Thanh niên tóc trắng trước mặt y chậm rãi đi tới, trên người y không có bất cứ uy áp nào, khuôn mặt anh tuấn cực kỳ thong dong bình tĩnh.

Nhưng trên người hắn lại có hơi thở làm người ta tin phục!

Cái này có lẽ là đạo vận ở tầng cao hơn, nhưng đối với Hàn Tiếu mà nói, thì đây thực sự đúng là khí vương giả trong tưởng tượng của y rồi.

Bởi vì y có cảm giác như muốn quỳ xuống bái lạy thanh niên này.

Sở Mặc vung tay lên, nhất thời Hàn Tiếu khôi phục tự do.

Đôi mắt hắn dạo qua một vòng, sau đó hai đầu gối trực tiếp mềm nhũn, quỳ rạp xuống trước mặt Sở Mặc.

- Tha mạng!

Những người khác lập tức trợn tròn mắt, nhìn Hàn Tiếu lúc trước còn kiêu ngạo vô cùng.

Đều buồn bực trong lòng, xương cốt người kia... sao có thể yếu kém tới mức này?

Khí khái thà chết không chịu khuất phục đâu?

Chó ăn mất rồi sao?

Sở Mặc cũng có chút hết lời, tuy nhiên, tim của hắn cũng không phải loại người ta hễ quỳ liền mềm yếu.

Hắn bình tĩnh nhìn Hàn Tiếu:

- Ngươi muốn nhúng chàm muội muội ta?

- Không có, chỉ là hiểu lầm, một trò đùa vui thôi... vui đùa nho nhỏ!

Hàn Tiếu thề thốt phủ nhận.

- Ngươi còn nói năng lỗ mãng với mẹ ta?

Sở Mặc bình tĩnh nhìn Hàn Tiếu, giọng nói vẫn bình thản như cũ.

Nhưng những người bên cạnh hắn vẫn có cảm giác lạnh người.

Giọng Sở Mặc bình tĩnh vô cùng, bình tĩnh như đang nói chuyện của người khác vậy.

Nhưng khí chất trên người hắn thực sự lại khiến người ta cảm thấyrất áp bức.

Không phóng ra bất cứ khí thế hùng mạnh nào, càng không triển khai lãnh địa, cứ bình bình nhàn nhạt như vậy lại khiến người ta cảm nhận được cái loại áp lực đó.

- Đây là một hiểu lầm lớn hơn nữa... thật là hiểu lầm.

Hàn Tiếu khóc ròng, cũng khiến người ta bái phục:

- Ta từ nhỏ đã tùy ý quen không câu nệ tiểu tiết, thực sự không có ý đồ khác.

Ta có thể thề với trời, lấy nguyên thần bản mạng thề...

đây thực sự là một hiểu lầm!

Hàn Tiếu quỳ nơi đó, chảy nước mắt nhìn Sở Mặc, bộ dạng kia muốn đáng thương bao nhiêu cũng có, muốn có bao nhiêu thê thảm thì có bấy nhiêu.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Sở Sở, Sở Sở từ tốn nói:

- Đó là một tên cặn bã điển hình, đạo mà y tu luyện, chính là không ngừng ép...

ép từ trên người phụ nữ... dù sao, y đúng không phải loại tốt đẹp!

Mặc dù Sở Sở cũng có nhiều tuổi, nhưng dù sao vẫn là hoàng hoa khuê nữ, khó nói ra khỏi miệng.

- Sở Sở, Sở Sở cô nương, Sở Sở cô nãi nãi, ngài cũng đừng nói lung tung... ta thật sự không có loại ý tưởng này, mọi thứ mà bên ngoài nói với ta đều là nói xấu!

-----o0o-----

Chương 2285: Cười đùa diệt tổ cảnh

Chương 2285: Cười đùa diệt tổ cảnh

Lúc này trong lòng Hàn Tiếu tràn ngập hối hận, không có việc gì đi dây vào người phụ nữ kia để làm chi?

Sao lại muốn mang người đến đánh La Thiên Tiên Vực?

Đúng là ăn no rỗi việc.

Nếu như biết trong La Thiên Tiên Vực có một kẻ khủng bố như vậy, đánh chết ta cũng không tới!

Sở Sở cũng không vì lời nói của Hàn Tiếu mà biến sắc, trên mặt nàng vẫn khó nén vẻ giận dữ:

- Ca, nếu như ngươi không trở về, thì tất cả chúng tacùng gặp nạn cả.

Sở Mặc gật đầu, hắn cũng hiểu, không cần nói nhiều.

Một cái tát về phía Hàn Tiếu, một luồng sức mạnh hùng hồn khó có thể tưởng tượng nổi nháy mắt bùng nổ, một nhát đánh Hàn Tiếu thành mảnh vụn!

Chính là nhanh như vậy!

Thậm chí nhanh tới mức khiến mọi người không thể phản ứng kịp!

Phản ứng của Hàn Tiếu không thể nói là không nhanh, chớ nhìn y mới rồi khóc ròng, khóc tới tè ra quần, nhưng trên thực tế, y vẫn đang chuẩn bị, rất sợ Sở Mặc ra tay với y. nếu như vậy, dù có liều cái mạng, y cũng phải cho Sở Mặc bị thương nặng!

Ý nghĩ này là tốt.

Một tu sĩ cự phách tổ cảnh, nếu thực nổi điên lên, bí dụ tự bạo nguyên thần...

Sở Mặc cũng không thể không đề phòng.

Nhưng dưới sự bao trùm thần thức của Sở Mặc, điểm mờ ám này của Hàn Tiếu sao có thể qua mắt hắn đây?

Cho nên vốn chẳng để y kịp hành động gì, đại đạo vô tận của Sở Mặc đan xen quy luật vô cùng mạnh mẽ cũng đã xé Hàn Tiếu thành mảnh nhỏ mắt thường không thấy được rồi.

Thần hình toàn diệt!

Một đòn mà thôi.

Sở Mặc nhìn thoáng qua mọi người còn đang rung động đằng kia:

- Thôi, để các ngươi đi giết đám người không còn sức phản kháng này, ước chừng các ngươi cũng không thấy hứng thú.

Vậy ta làm thay nhé.

Đang nói chuyện, không thấy Sở Mặc có bất cứ động tác gì, thân thể chín tên cự phách tổ cảnh còn lại... trực tiếp hóa thành hư vô trong khoảnh khắc!

Sau đó, giữa trời đất nơi này tràn đây tinh khí khó lòng tưởng tượng nổi!

Đạo hạnh cả đời của mười tên cự phách tổ cảnh, còn có sức mạnh trong cơ thể họ đều hóa thành tinh khí thuần túy nhất trong trời đất này.

Tinh khí này quá nồng đậm, cũng quá kinh người.

Khiến đám người bên Sở Mặc đều rung động tới mức mất đi khả năng suy nghĩ.

Sau đó, Sở Mặc dùng vài ý niệm trực tiếp phong ấn hết số tinh khí này trong đất của hoàng tộc La Thiên.

Phong ấn trong phạm vi tỷ vạn dặm của quốc gia.

Hầu như chỉ nháy mắt, cảnh giới của tất cả mọi người trong hoàng thành... không kiềm được tiến thêm vài bước.

Từ đầu đến cuối, họ thậm chí còn không thấy Sở Mặc làm gì!

Quá kinh người!

Quá hùng mạnh!

Cơ Thanh Vũ nhìn thanh niên tóc trắng trong không trung:

- Con trai ta... thành thái thượng rồi sao?

Sở Thiên Cơ cũng đầy chấn động, nói:

- Ba ngàn năm, chỉ ba ngàn năm mà thôi, vậy mà đã tu luyện tới cảnh giới này rồi.

Đây thực là con trai ta sao?

Lúc này, Sở Mặc nhìn bọn họ, nhìn cha mẹ vẫn dung nhan như cũcủa mình, thấy sự thương yêu sâu đậm và tang thương trong mắt họ, Sở Mặc đột nhiên cảm thấy mũi cay cay, ngực cũng hơi nghèn nghẹn, thổn thức nói:

- Cha, mẹ, con bất hiếu, nhiều năm như vậy mới về thăm các ngươi!

Cơ Thanh Vũ trực tiếp nhào tới, ôm Sở Mặc vào trong ngực:

- Bảo bối của mẹ, ngươi trở về là tốt rồi, mẹ còn tưởng rằng không còn được gặp lại ngươi nữa...

Trong mắt mẹ, dù con cái có thành tựu lớn thế nào, vĩnh viễn đều chỉ là bảo bối của nàng.

Cho nên, nàng không thèm người khác nghĩ gì, càng không chú ý thân phận địa vị bây giờ của Sở Mặc.

Ôm con trai của mình thì sao?

Còn lại mấy người bên kia, vẫn khó có thể khôi phục lại từ trong rung động kia.

Mười cự phách tổ cảnh mà!

Mỗi người đều chỉ giậm chân một cái tới toàn bộ đại vũ trụ La Thiên, cứ vậy mà chết?

Chết không tiếng động?

Nếu không phải tinh khí cuồn cuộn trong không trung này, thậm chí còn chẳng tìm thấy chứngcớ nào cho sự tồn tại đã từng của họ!

Đây chính là uy lực của cảnh giới thái thượng sao?

Tầng cấp thái thượng chính là thực lực này?

Những người này đều đã tu luyện tới tổ cảnh, hầu như cảm thấy tới đỉnh cấp rồi.

Mình cũng có thể thấy rõ bầu trời.

Trong lòng đều hiểu, ít còn không gian lại lên cao hơn nữa rồi.

Bây giờ gặp Sở Mặc, trong lòng họ đều bất chợt cảm thấy có dũng khí: Dường như, đạo của họ cũng chưa chân chính kết thúc, dường như... còn có thể tiếp tục tiến bước!

Sở Mặc lại lần lượt ra mắt từng người, sau đó, nhìn thấy bọn Lưu Vân Phong, Tử Đạo, Khương Thải Nguyệt, Cơ Thánh, Cơ Khải, hắn nở nụ cười vui vẻ:

- Các huynh đệ của ta, đã lâu rồi không gặp!

Đã lâu không gặp, lại như mới gặp hôm qua.

Chính là cảm giác này, lối đi cũng trôi qua hơn ngàn năm, theo lịch của La Thiên là ba ngàn năm.

Nhưng gặp lại, mọi người đều không có cảm giác xa lạ.

Đúng như mới chia tay ngày hôm qua.

Sau đó, đế vương Cơ Khải, trực tiếp dặn dò toàn bộ hoàng thành mởyến tiệc linh đình một tháng!

Đây là muốn chúc mừng triệt để đến mệt thì thôi!

Nhưng trên thực tế, nếu có thể, Sở Mặc không đi nữa, Cơ Khải nguyện ngày ngày chúc mừng!

Mọi người, tất cả đều về giữa sảnh đón khách của đại điện.

Cơ Thanh Vũ mấy lần muốn nói lại thôi, nàng muốn hỏi tung tích của Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y.

Năm xưa cũng là vì Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y đột nhiên mất tích, Sở Mặc mới không thể không vào chiến trường viễn cổ, triển khai hành trình của hắn.

Bây giờ ba ngàn năm trôi qua, cảnh giới của Sở Mặc đã đạt tới thái thượng, nhưng hai con dâu của nàng, đang ở nơi nào?

Nhưng Cơ Thanh Vũ lại không dám hỏi, sợ là kết quả sẽ khiến nàng khó lòng chấp nhận.

Sở Mặc đương nhiên là biết tâm tư mẹ mình, chủ động nói:

- Cha, mẹ, mọi người nữa đều yên tâm đi, Tiêu Vũ cùng Y Y giờ rất tốt, ta cũng đã làm cha rồi!

Một câu nói khiến tất cả mọi người đều kích động không thôi!

Thậm chí Cơ Thanh Vũ còn không nhịn được rơi lệ thêm lần nữa.

Ngay cả Cơ Thánh năm xưa không hợp với Sở Mặc, nhiều lần hại hắn, lúc này chẳng hiểu sao cũng đỏ hoe mắt.

Đó là một loại cảm động, thấy sự kéo dài huyết mạch không nhịn được bị cảm động.

Đây là một trong những bản năng nguyên thủy nhất của loài người.

- Thật tốt quá!

Thật tốt quá!

Dáng dấp bọn họ ra sao?

Tên gì?

Nhanh cho chúng ta nhìn xem!

Sở Thiên Cơ mất bình tĩnh một cách hiếm thấy.

Trong đám người, một cô gái tuyệt sắc, che miệng cười khẽ, đi tới trước mặt Sở Mặc, nhìn Sở Mặc:

- Ca, ngươi còn nhớ ta không?

Sở Mặc cười vươn tay xoa xoa đầu nàng:

- Nam Ca, không tệ, ngày càngđẹp rồi!

- Ai da, ngươi đáng ghét!

Cô gái tuyệt sắc oán trách gạt tay Sở Mặc ra, sau đó nghiêm mặt nói:

- Còn tưởng nhiều năm như vậy, người ta xinh đẹp ra thì ngươikhông nhận ra nữa chứ.

-----o0o-----

Chương 2286: Thống nhất đại vũ trụ La Thiên (1)

Chương 2286: Thống nhất đại vũ trụ La Thiên (1)

- Ngươi là muội muội của ta, sao ta lại không nhận ra ngươi?

Sở Mặc nghiêm túc nói.

Năm xưa khi cha đang chán nản nhất, là tên nhóc giả trai trước kia này, một mực chăm sóc cha.

Tuy là trên thực tế cha cũng không cần nàng bảo vệ hay chăm sóc.

Nhưng phần tâm ý này cũng vĩnh viễn ghi trong lòng.

Trên mặt Nam Ca lộ ra vẻ cảm động.

Bây giờ nàng cũng có thân phận công chúa chính cống, tu vi cũng tới thánh nhân, so với ngày xưacủa nàng mà nói thì đúng là một trời một vực.

Tuy chỉ là chi phụ hoàng tộc, nhưng cả hoàng tộc La Thiên không ai dám bất kính với nàng.

Trên thực tế, cả chi của Sở Mặc đều có đại vị tương đối đặc thù trong hoàng tộc La Thiên.

Có thể nói, gần như còn vượt qua con cháu dòng chính!

Địa vị của họ đều rất cao!

Ví dụ như ông nội Sở Mặc, mỗi lần ông qua đây, mấy đời lão đế vương đều sẽ xùng xuất quan ra uống rượu cùng ông.

Sở Sở nhìn thoáng qua Từ Nam, thoải mái nói:

- Tỷ, ngươi đừng ngắt lời, để ca cho chúng ta gặp hai cháu trai nào.

Cảm tình của Sở Sở và Từ Nam khá tốt, hai nàng thân như chị em nên nói chuyện khá hợp ý.

Sở Mặc sửa lại:

- Một đứa là cháu gái, tên Sở Đồng, làm chị, Tiêu Vũ sinh, một cháu trai, tên Sở Hiên, là Y Y sinh.

Sở Mặc nói, trực tiếp lấy hai món thần liêu từ trong thế giới ThươngKhung Thần Giám ra.

Hai đứa bé hơn một tuổi đang bị phong ấn trong đó, ngủ say sưa.

Hai đứa trẻ đều cực kỳ xinh xắn, phấn điêu ngọc mài, như là tinh linh vậy.

Lúc trước Sở Mặc đồng ý với Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y giải phong ấn cho hai đứa trẻ chẳng qua chẳng qua là muốn mang hai đứa về cho cha mẹ và người thân gặp trước mà thôi.

Bởi vì hắn không thể xác định mọi người thân của hắn có thể theo cùng không.

Cho nên, hắn hy vọng ở lại bên La Thiên Tiên Vực một thời gian, đểmọi người đều gặp được hai đứa bé này.

- Ái chà, hai đứa nhóc thật là đáng yêu!

Trong nháy mắt khi thấy hai đứa trẻ, Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ đều như bị hòa tan.

Cơ Thanh Vũ nhìn hướng Sở Mặc:

- Làm sao ngươi lại phong ấn chúng?

Sở Thiên Cơ cũng bất mãn nói:

- Sao nhẫn tâm thế?

Phong ấn chúng làm gì?

Mấy cô gái Sở Sở, Từ Nam, Khương Thải Nguyệt đều có chút bất mãn với Sở Mặc.

Dù các nàng đã đoán được Sở Mặc làm vậy ắt phải có nguyên nhân, nhưng cũng thấy rất không nỡ.

Hai nhóc đáng thương kia cũng chẳng biết đã bị phong ấn bao lâu.

Sở Mặc cười khổ nói:

- Chuyện này một lời khó nói hết, ta có thể thăng tới cảnh giới này phần lớn cũng nhờ vận may.

Lúc này, Cơ Khải đi tới vừa cười vừa nói:

- Thôi tới đây, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, đêm nay chúngta không ngủ, để Sở Mặc hiền đệ kể tỉ mỉ cho chúng ta trải nghiệm ở thế giới kia.

Đây thực ra là chuyện mọi người cùng quan tâm nhất.

Chỉ có Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Mặc cáu giận nói:

- Ngươi giải phong ấn cho cháu trai cháu gái của ta ngay!

Nhìn thấy mà không bế được, ngươi định để chúng ta chết thèm sao?

Sở Thiên Cơ bên kia cũng sáng mắt nhìn Sở Mặc, rất có xu thế nếu ngươi dám phản đối chúng ta liền trở mặt.

Sở Mặc lắc đầu cười khổ, lòng nói, cha ngươi chẳng phải cũng bị ông nội phong ấn bao nhiêu năm sao?

Lập tức hắn bỏ phong ấn.

Hai đứa nhỏ mới được khôi phục tự do từ trong thần liệu đều mở bừng hai mắt.

Nhìn mọi người cười giòn tan, một chút cũng không khóc!

- Quá thần kỳ!

Đây đúng là trẻ con hơn một tuổi sao?

Sở Sở tiến tới định ôm hai đứa.

Nhưng lại bị Sở Thiên Cơ cùng Cơ Thanh Vũ cướp trước.

Đây làcháu trai cháu gái của họ mà, cảm giác dòng máu chung, khiến hai người còn không quan tâm tới từng trải của Sở Mặc!

- Nào ông bế cái nào.

- Bảo bối, bà ôm một cái!

Với hai người này mà nói thì nào còn chuyện gì hạnh phúc hơn?

Còn trải nghiệm những năm nay của Sở Mặc, tên nhóc này mạng lớn, hiện giờ đứng đây không sứt mẻ, còn nói hai con dâu của họ đều rất tốt.

Thế thì còn cần hỏi gì nữa?

Tuy là họ cũng quan tâm, nhưng sức chúý lại hướng về lũ nhỏ phần lớn rồi.

Hai chị em Sở Đồng và Sở Hien cũng không sợ người lạ, cười toe toét với mọi người.

Nhưng hễ người khác muốn bế chúng, chúng đều sẽ chủ động rụt lại trong long ông bà mình.

Điều này khiến Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ đắc ý không ngớt.

Sau đó, người trong hoàng cung nhanh chóng mang rượu và thức ăn cao cấp nhất ra.

Sở Mặc bắt đầu kể cho mọi người nghe những gì hắn trải qua, dường như nghe chuyện truyền kỳ vậy, mọi người đều nghe tới mức trợn mắthá miệng.

Nhất là khi lần đầu họ được biết, thì ra bảng phong thần và chiến trường viễn cổ lại là một cạm bẫy lớn!

- Điều này... sao lại như vậy?

Đến đế vương già cũng có cảm giác không thể chấp nhận nổi.

Bọn họ tán dương chuyện xưa của chiến trường viễn cổ bao nhiêu năm, bất cứ ai vào bảng phong thần lại như đeo ách, chuyên môn hãm hại những sinh linh ưu tú nhất trong vũ trụ này.

Sự chênh lệch giữa lý tưởng và thực tế như sông với biển, quá lớn!

Những kinh nghiệm sau đó của Sở Mặc lại càng khiến những người này thấy ly kỳ.

Đến cuối cùng, cả đại điện đều yên tĩnh tới nỗi nghe được cả tiếng kim rơi.

Một mình Sở Mặc... vậy mà chống lại cả thế giới lối đi!

Kẻ địch của hắn, vậy mà đều là cổ tổ cảnh giới thái thượng!

Thảo nào đối mặt cự phách tổ cảnh hôm nay hắn nói cười liền đã tiêudiệt hết.

Hoàn toàn không gặp khó khăn.

Thì ra ở thế giới cao cấp nhất trong lòng họ...

Sở Mặc vẫn là một bậc vương giả!

- Lần này ta trở về cũng là vì bên kia yên ổn, nhiều chuyện ta đã xử lý hòm hòm rồi.

Thế giới này đã rất nguy hiểm, không biết lúc nào liền tan vỡ.

Cho nên lần này ta về, là muốn đem hết mọi người đi.

Sau khi nói đại khái trải nghiệm những năm nay, Sở Mặc nhìn mọi người nói.

Hắn cũng không nói hết mọi chân tướng, thí dụ như chuyện của đại thần Bàn Cổ, thế giới ngoài lối đi.

Những thứ này thực quá xa vời vớihọ.

Nếu như có thể, Sở Mặc nguyện đưa họ đi tới cuối cùng.

Cho tới khi chân chính tìm được nơi có thể an cư mới thôi.

Nhưng trong quá trình này, hắn lại không muốn để mọi người cùng phải chịu áp lực.

Việc Sở Mặc nói với mọi người đều khá là khó tiêu hóa.

Thế giới thông đạo thế mà hoàn toàn khác so với tưởng tượng của họ.

Còn nữa, Sở Mặc lại có thể nhìn thấy người trong thế giới phản chiếu!

Ở trong thế giới kia, thực sự có một "chính mình" khác!

Loại cảm giác này quá thần

kỳ.

Sở Sở nhìn Sở Mặc không nhịn được hỏi:

- Ca, Sở Sở kia, là người thế nào?

Sở Mặc cười nói:

- Đáng yêu giống ngươi.

Sở Sở nháy mắt mấy cái:

- Ta muốn lập tức gặp nàng quá đi!

-----o0o-----

Chương 2287: Thống nhất đại vũ trụ La Thiên (2)

Chương 2287: Thống nhất đại vũ trụ La Thiên (2)

Sở Mặc nói:

- Nhất định có thể.

Nói xong, Sở Mặc nhìn về phía những người khác:

- Chỉ cần thần hồn tròn vẹn, dù gặp nhau cũng sẽ không chôn vùi.

Hơn nữa, ta thấy biến một người thành chính mình, hoặc song sinh anh chị em sẽ càng tốt hơn.

- Sinh đôi anh chị em?

Ánh mắt mọi người đều sáng ngời.

Sở Mặc nói như vậy để tất cả mọi người đỡ khó tiếp nhận.

Bằng không, cảm giác thấy một chính mình khác đúng thật là hơi là lạ.

Sau đó, bữa tiệc rượu vẫn kéo dài.

Mỗi người ở đây đều có quá nhiều điều muốn nói với Sở Mặc.

Hơn nữa, đây còn là một truyền thuyết sống nữa!

Cảnh giới thái thượng!

Trước đó nào ai dám nghĩ sẽ có ngày mình được thấy nhân vật ở tầng thái thượng?

Nghĩ cũng không dám!

Nhưng giờ lại thành sự thực!

Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ ôm hai đứa bé xin cáo lui trước, nên biết họ cũng đã biết rồi.

Với quyết định của con trai, họ vẫn vô cùng đồng ý.

Còn như nói thế giới này có nguy cơ bị hủy diệt hay không.

Thực ra mọi người không quan tâm lắm.

Bởi vì sự việc này với họ mà nói... quá xa xôi cũng không khống chế được.

Vốn chẳng phải việc họ có thể lo.

Còn lại cũng chỉ có chuyện sống ở đâu để họ thấy hài lòng.

Bởi vì Sở Mặc đã nói rất rõ, trong đại vũ trụ La Thiên chưa chắc đã kém hơn lối đi.

Tinh khí trong lối đi đúng là đậm hơn thật, nhưng sau khi đến cảnh giới nhất định, tinh khí đã không còn là yếu tố quan trọng nhất quyết định tu vi nữa.

Như nữ đế Phiêu Linh, Sở lão cùng Ma Quân, trong đại vũ trụ La Thiên, họ vẫn có thể bước vào tổ cảnh dễ như trở bàn tay.

Cái này chứng tỏ, chỉ cần có đủ năng lực thì đều có thể bước chân vào cảnh giới kia.

Nếu thiên phú không đạt đẳng cấp đó, có đến lối đi cũng không còn cách bước tới đẳng cấp cao hơn.

Hơn nữa, nói một cách tương đối, thế giới lối đi bây giờ còn không an tĩnh bằng đại vũ trụ La Thiên.

Cho nên mấy người đang ngồi đều chìm vào suy tính.

Nhất là những người trong hoàng tộc như Cơ Khải, ở đay họ đã hoàn toàn xứng đáng làm bá chủ tuyệt đối rồi.

Đến thế giới lối đi, khả năng có thể vẫn được thống lĩnh lãnh địa lớn hơn đại vũ trụ La Thiên, nhưng bọn họ lại không còn là duy nhất rồi.

Nhất là hoàng tộc họ Cơ, cắm rễ trong La Thiên Tiên Vực, ở đây gốc gác của họ rất sâu.

Có thể cho họ phát triển tốt hơn.

Muốn dắt cả hoàngtộc theo cũng không đơn giản như vậy.

Cũng may Sở Mặc không vội, còn thời gian cân nhắc.

Đêm nay, tất cả mọi người chưa chợp mắt.

Tiêu hóa những tin tức kinh người của Sở Mặc, chí ít cũng cần một chút thời gian.

Mấy ngày kế tiếp, toàn bộ hoàng thành vẫn chìm trong không khí chúc mừng.

Đồng thời, quân viễn chinh hoàng tộc lại lần nữa giương cờ.

Lần này, họ muốn thâu tóm lãnh địa của hoàng tộc họ Hàn!

Không gian kia gần như đã mất gần hết cự phách tổ cảnh!

Phần lễ lớn này, lý nào không thu.

Cơ Khải ngự giá thân chinh!

Vốn Sở Mặc chỉ muốn về đại vực Viêm Hoàng, nhưng ai ngờ Cơ Khải nóng lòng như vậy, hắn cũng hiểu tâm tư Cơ Khải, vì vậy hắn cùng Cơ Khải đi một chuyến tới không gian kia.

Bên kia thậm chí còn chưa biết, cự phách tổ cảnh của họ đều đã bỏ mình.

Mấy tu sĩ tổ cảnh ra nghênh chiến đều bị Sở Mặc trấn áp trong nháy mắt.

Nhưng Sở Mặc cũng chẳng giết họ, chỉ bắt họ dùng nguyên thần bản mạng thề, cả đời không phản bội hoàng tộc họ Cơ.

Tổng cộng bảy tu sĩ tổ cảnh chớp mắt thành người hầu cho hoàng tộc họ Cơ.

Tốc độ hạ màn của trận chiến này khiến Cơ Khải cứng lưỡi.

Y thẳng thắn nhờ Sở Mặc thu phục thống nhất hết đại vũ trụ La Thiên cho xong.

Sở Mặc ngẫm lại, cũng có lý.

Chính mình đi rồi để lại đại vũ trụ La Thiên cho hoàng tộc họ Cơ thống trị, cũng coi như là món quà cuối cùng cho hoàng tộc họ Cơ!

Vì vậy, mấy ngày kế tiếp, Sở Mặc mang theo dại quân hoàng tộc chinh phạt mọi nơi.

Cuối cùng, tổng cộng hai mươi tám tu sĩ tu vi tổ cảnh đều trở thành người hầu cho hoàng tộc họ Cơ cả.

Sở Mặc làm việc cũng rất chính thống.

Tuy rằng hắn buộc những tu sĩ tổ cảnh kia phải thề không được phản bội hoàng tộc, song Sở Mặc cũng cho những tu sĩ này lợi ích cực kỳ lớn.

Những tài nguyên tu luyện đỉnh cấp mang từ lối đi tới cũng đủ để cho những cự phách tổ cảnh này dễ dàng sống thêm kiếp nữa!

Đây giống một loại trao đổi.

Dù không có lời thề kia, họ cũng không dám phản.

Bởi vì họ đều biết sự hùng mạnh của thanh niên tóc trắng này đã hoàn toàn vượt qua khỏi nhận thức của họ.

Lúc nào, bất cứ đầu hắn đều có thể xuất hiện trước mặt họ.

Bây giờ lại cho họ nhiều lợi ích lớn đến vậy, tình huống này ai sẽ phản?

Ai dám phản?

Hơn một tháng, hoàng tộc họ Cơ rốt cuộc cũng trở thành hoàng tộc La Thiên, thành thế lực bá chủ duy nhất trong đại vũ trụ La Thiên.

Làm xong tất cả, Sở Mặc vứt mọi chuyện cho Cơ Khải, sau đó sau đó quay về La Thiên Tiên Vực trước.

Sau khi gặp được cha mẹ và hai đứa bé rồi, hắn và ông nội Sở lão, Sư phụ Ma Quân và Phiêu Linh Nữ đế cùng nhau bước lên con đường về Viêm Hoàng Đại Vực.

Bên Viêm Hoàng Đại Vực trải qua nhiều năm như vậy đã sớm khác nhiều so với trước.

Năm xưa Sở Mặc xây dựng lại Viêm Hoàng Đại Vực khiến nó biến thành một đại thế giới hoàn chỉnh.

Ba ngàn năm qua đi, đại thế giới trở nên tràn đầy sức sống, rốt cục đã hoàn toàn dung hợp.

Không hề phân ra những khu vực riêng, khu vực Linh giới, khu vực Tiên giới và khu vực Thiên giới... chỉ còn lại một thế giới Viêm Hoàng hoàn chỉnh.

Ở trên thế giới này, thế lực độc nhất vô nhị cao cấp nhất chính là Phiêu Diêu Cung.

Không ai sánh bằng!

Bất kỳ tu sĩ nào không phải sinh linh, thánh địa trong lòng mình ước mơ nhất chính là Phiêu Diêu Cung.

Đấy là môn phái lớn nhất ở cả Viêm Hoàng đại thế giới.

Ở đây, tất cả mọi người lấy việc mình là đệ tử của Phiêu Diêu Cung làm vinh quang.

Làm Sở Mặc cảm thấy vui mừng là ba ngàn năm qua đi, Phiêu Diêu Cung vẫn tràn ngập sức sống như cũ, cũng không trở thành một thế lực tràn đầy khí tức trụy lạc hung tàn.

Nếu như vậy, Sở Mặc thà rằng tự tay phá hủy nó.

Người chủ sự của Phiêu Diêu Cung giờ đã đổi thành hậu nhân của những đệ tử ở nhân giới của Sở Mặc.

Bởi vì thân phận địa vị của những đệ tử đó đều quá cao.

Đồ đệ Sở Mặc... chỉ là một thân phận thôi nhưng nếu nói ra cũng đủ làm tất cả đại nhân vật của Viêm Hoàng Đại Vực phải cúi đầu.

Sở Mặc dường như là một vị "Thần" tồn tại ở Viêm Hoàng Đại Vực vậy.

Sau khi trở lại Viêm Hoàng Đại Vực, cảm giác đầu tiên của Sở Mặcchính là thế giới này tương đối thân thiết, có một niệm lực mạnh mẽ không ngừng rót vào cơ thể hắn.

-----o0o-----

Chương 2288: Cố nhân (1)

Chương 2288: Cố nhân (1)

Điều này làm cho Sở Mặc có chút kinh ngạc.

Đến cảnh giới đó của hắn, sức mạnh bình thường đã hoàn toàn không thể làm hắn có cảm giác gì nữa rồi.

Có thể niệm lực này so với sức mạnh mà Sở Mặc thường hấp thụ thì không đặc biệt mạnh mẽ gì, nhưng rất đặc biệt, bên trong mang theo đạo vận vô cùng.

Hơi cảm thụ một chút thì Sở Mặc đã hiểu, niệm lực này vốn là một loại "Lực công đức".

Là lực mà năm xưa hắn xây dựng lại Viêm Hoàng Đại Vực để lại.

Hắn bảo Sở lão, Phiêu Linh Nữ Đế và Sư phụ về trước, không nên kinh động tới thân bằng năm xưa.

Sở Mặc muốn lại đi tới một chỗ khác của Viêm Hoàng Đại Vực.

Đi tới những nơi ngày xưa đã từng tới một vòng.

Đây là một tình cảm nhớ nhung, đám Sở lão cũng hiểu cả.

Sở Mặc lên đường một mình.

Đầu tiên hắn bước về chỗ năm xưa ở Nhân giới.

Ba ngàn năm qua đi, nơi đây đã hoàn toàn thay đổi dáng vẻ.

Cả thế giới cũng không còn người phàm qua lại nữa.

Quốc gia...

Vẫn tồn tại.

Nhưng cũng đã biến thành Tu Chân quốc.

Sở Mặc trở lại thảo nguyên lớn năm xưa, trở lại Sở quốc.

Hắn nghỉ chân trong chốc lát sau đó lặng yên rời khỏi.

Sau đó, hắn tìm được cánh rừng năm đó gặp Kỳ Tiêu Vũ.

Chỗ đó, bây giờ đã xuất hiện rất nhiều linh thú có tu vi, trở nên khác trước nhiều.

Sở Mặc lại đi một chuyến tới thành Viêm Hoàng.

Thành Viêm Hoàng giờ đã trở thành một tòa cổ thành chân chính.

Làm Sở Mặc hơi không ngờ là nơi đây... lại lưu lại chỗ ở cũ của hắn!

Có người đặc biệt giữ lại chỗ này.

Sở Mặc không làm kinh động bất kỳ ai, đi vào dạo qua một vòng.

Ký ức năm xưa còn hiện thoáng qua trong đầu hắn.

Tòa thành này, có thể nói đã chiếm rất nhiều tình cảm của Sở Mặc.

Hắn rời khỏi "Chỗ ở cũ của Sở Mặc", tới trên đường lớn thậm chícòn nhìn thấy cả bảng hiệu Thao Thiết Lâu nữa.

Đương nhiên, bây giờ người đang kinh doanh Thao Thiết Lâu chắc chắn không có bất kỳ quan hệ gì với hắn hoặc người của hắn.

Đây đã coi như là một loại thủ đoạn kéo khách của lão bản ở đây.

Dù sao, đây là biển hiệu năm xưa Sở Mặc sáng lập ra.

Tồn tại như một vị thần linh trên thế giới này.

Hai chữ "Sở Mặc" đối với thành Viêm Hoàng có ý nghĩ thâm sâu hơn nhiều.

Có thể nói toàn bộ đại thế giới Viêm Hoàng đều không có ai dám đến tòa thành đó gây sự.

Vì vậy, nước Đại Hạ trong quá trình trở thành Tu Chân quốc vô cùngthông thuận.

Người của Hạ gia đến nay vẫn là hoàng tộc của nước Đại Hạ, Cho tới bây giờ không có bất kỳ người nào dám thử tới gây sự với bọn họ.

Chỉ cần có biển hiệu "Sở Mặc", vận mệnh quốc gia bọn họ sẽ vĩnh viễn hưng thịnh.

Càng không nói giữa Thẩm Tinh Tuyết - một trong thập đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung và nước Đại Hạ còn có sự sâu xa hơn nữa.

Sở Mặc ở đây bồi hồi một lúc, đến khi hắn tùy tiện tìm một quán rượu nhỏ trên đường đi vào uống hai chén rượu.

Nghe những người đóbàn luận chuyện trong giới Tu Chân, Sở Mặc bỗng nhiên cảm giác: Mình thật sự... già mất rồi!

Cảm giác này trước khi chưa trở về quê cũ của hắn còn rất nhạt nhòa.

Sau đó, Sở Mặc lại đi chỗ năm xưa hắn ở Linh giới.

Ở đó hắn đi rất nhiều nơi.

Khi hắn đi tới trước một ngọn núi bỗng nhiên khẽ cau mày như là nhớ ra cái gì đó, sau đó, bóng dáng Sở Mặc lóe lên một cái rồi biến mất.

Sau một khắc, hắn xuất hiện ở khu vốn là Thiên giới của ViêmHoàng Đại Vực, đi tới một ngọn núi tuyết lớn.

Trên đỉnh tuyết sơn có một đám người đang vây quanh một tên thanh niên.

Không có ai cảm nhận được Sở Mặc tới, Sở Mặc cứ như vậy lẳng lặng nhìn người thanh niên đó.

- Kim Minh, tên người không ra người quỷ không ra quỷ như ngươi, cuối cùng cũng để bọn ta tóm được!

Một người đàn ông toàn thân tản ra khí tức Chí Tôn vẻ mặt đắc ý nhìn thanh niên bị chúng vây ở giữa:

- Xem lần này ngươi chạy đằng nào!

- Ta và các ngươi không oán không cừu, vì sao phải dồn ép không tha?

Thanh niên đó chính là người bạn đầu tiên của Sở Mặc ở Linh giới năm xưa – Kim Minh.

Gã được Sở Mặc chôn trên núi lại lần nữa sống lại.

Chỉ có điều chỉ là dùng một phương thức khác sống trên đời mà thôi.

Từ năm đó trở đi, gã lại bằng vào năng lực của mình để mạnh mẽ tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn.

Tuy là khoảng cách với bọn Phương Lan còn xa lắm nhưng đối với việc Kim Minh tự mình tu luyện mà thành thì cũng đã là một kỳ tích không phải dễ mà có được.

Gã không phải không nghĩ tới đi tìm những cố nhân ở Phiêu Diêu Cung.

Gã tin chỉ cần mình đi, những người đó nhất định sẽ nhận ra gã.

Cho dù không nể mặt Phương Lan thì có Sở Mặc, các nàng cũng sẽ nhận gã.

Nhưng gã không muốn đi, cũng hơi không dám đi.

Gã rất tự ti.

Cho dù đã tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn nhưng gã vẫn cho mình làmột quái vật.

Người đứng sau lưng đám người kia chính là người đã tu luyện tới cảnh giới Thánh nhân trong ba ngàn năm nay, là cường giả cấp cao nhất, mạnh mẽ nhất của Viêm Hoàng Đại Vực.

Người nọ mến mộ Phương Lan, không biết làm sao lại điều tra được sự tồn tại của Kim Minh.

Thật ra Kim Minh tồn tại cũng không khó điều tra.

Năm xưa ở Linh giới có rất nhiều người đều biết chuyện này.

Sau khi Sở Mặc trở thành tồn tại như một vị "thần" ở Viêm Hoàng Đại Vực, những người từng xuất hiện với Sở Mặc đều trở nên có địa vị, thân phận cực cao.

Cho dù kẻ thù khi xưa bây giờ cũng đều dương dương tự đắc: Chúng ta đã từng giao thủ với Sở Mặc đó nhé!

Đối với chuyện như vậy, đừng nói là Sở Mặc, cho dù là những người ở Phiêu Diêu Cung cũng sẽ không lưu ý.

Phương Lan và Lục Thiên Kỳ, Lục Thiên Duyệt, Bình Bình và những người năm xưa xuất thân từ Linh giới đều từng thử tìm kiếm Kim Minh.

Cũng từng thấy, dù sao lấy năng lực những người đó, muốn tìm được một người ở Viêm Hoàng Đại Vực cũng không khó.

Nhưng Kim Minh đều từ chối trở về Phiêu Diêu Cung cùng họ.

Gãcảm giác mình có thể còn sống cũng đã là một kỳ tích.

Còn có thể tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn càng là do ông trời chiếu cố rồi.

Gã không muốn trêu chọc bất kỳ ai nữa, cũng không muốn nhớ lại chuyện cũ năm xưa nữa.

Cho nên, những năm gần đây, Kim Minh vẫn độc lai độc vãng.

Nhưng lần này, rốt cục bị đám người này bao vây.

- Không oán không cừu?

Người đàn ông cảnh giới Chí Tôn cười lạnh nói:

- Cũng bởi vì sự tồn tại của ngươi nên Phương Lan mới không chịutiếp nhận công tử nhà ta.

Cái đồ quái vật nhà ngươi thật đáng chết...

Không chờ y nói xong, Kim Minh liền cười nhạt:

- Nếu ta chết, ta dám cam đoan vị công tử kia của nhà ngươi còn cả gia tộc nhà các ngươi nữa, sẽ trong khoảnh khắc bị Phiêu Diêu Cung đánh cho tan tành.

-----o0o-----

Chương 2289: Cố nhân (2)

Chương 2289: Cố nhân (2)

Sở Mặc ẩn trong hư không không nhịn được cười một tiếng, lòng nói: Tuyệt đối sẽ vậy.

Phương Lan mặc dù không thể tái giá gả cho Kim Minh nữa, nhưng nàng ấy tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào trên đời này làm tổnthương gã.

Đáng tiếc những người này cơ bản không tin lời nói của Kim Minh.

Dưới cách nhìn nhận của họ, Kim Minh này rõ là đang khoác lác.

Những người của Phiêu Diêu Cung làm sao có thể để vào mắt một người chẳng khác gì rác rưởi, người không ra người quỷ không ra quỷ đó?

Lúc này, truyền âm thạch của người Chí Tôn kia đột nhiên vang lên.

Gã nhận rồi vẻ mặt cung kính nói:

- Công tử, người đã vây lại rồi, chúng tôi lập tức... dạ?

Cái gì?

Không được giết?

Ngài đích thân đến sao?

Được, được, tôi biết, tôi biết rồi!

Người Chí Tôn đó cúi mình gật đầu, đóng truyền âm thạch lại, sau đó vẻ mặt ngạo nghễ nhìn Kim Minh:

- Công tử nhà ta muốn đích thân tới kết thúc mạng chó nhà ngươi!

Sở Mặc thấy vậy thì cảm thấy bi thương.

Mới bao lâu?

Cảnh giới Chí Tôn ở trong Viêm Hoàng Đại Vực là cao thủ cao cấp nhất, tôn quý nhất.

Không phải... cơ bản là chỉ tồn tại trong truyền thuyết thôi.

Bây giờ mới qua ba nghìn năm, số lượng Chí Tôn tăng lên nhiều, nhưng tôn nghiêm của họ cũng chẳng còn nữa.

Rất nhanh một bóng người giống như tia chớp xuất hiện ở đó.

Đấy là một Thánh nhân.

Toàn thân đều tản ra khí tức cường đại, tướng mạo cũng được bao chùm trong ánh sáng.

Tuy là Sở Mặc liếc mắt một cái thấy ngay, chỉ có điều những người ở phía dưới lại đều vẻ mặt chấn động, thi lễ với người đó.

Sau khi đi tới nơi này, gã ta từ trên cao nhìn xuống Kim Minh:

- Ngươi tự sát đi!

Kim Minh cười cười:

- Ta đã sớm không còn quan hệ gì với Phương Lan nữa.

Từ vô số năm trước đã không còn quan hệ rồi.

Ngươi lại hao tâm tốn sức tra ra ta thế này để biết ta còn sống, thật không dễ gì.

Nếu như ngươi có thể dồn phần tâm tư này để theo đuổi Phương Lan có lẽ sẽ hữu dụng hơn đấy.

Chỉ có điều đoán là ngươi ngay cả mặt nàng cũng chẳng gặp được nhỉ?

- Ngươi muốn chết!

Tên tu sĩ Thánh cảnh đó giận tím mặt.

Bởi vì lời nói của Kim Minh đã đâm thẳng vào vết thương của gã ta.

Mặc dù gã đã là Thánh nhân nhưng thật sự gã không gặp đượcPhương Lan.

Đám người của Phiêu Diêu Cung mỗi người đều quá cường đại, quá đáng sợ, ngay cả một con rồng giữ cửa đều có tu vi Thánh cảnh mới quái!

Những trưởng lão ở bên càng tùy tiện hơn lôi một người ra đã có tu vi Thánh cảnh.

Thập đại tổ sư càng không bình thường, toàn bộ đều đã bước chân vào Đại Thánh.

Gia đây chỉ cần có một suy nghĩ trong đầu thôi là có thể giết hắn cả vạn lần rồi.

Nhưng gã cũng không nổi giận, bởi vì gã cảm thấy, gã không bao lâu nữa cũng sẽ trở thành một Đại thánh.

Gã sớm muộn cũng sẽ có tư cách theo đuổi Phương Lan.

Cho nên, vẻ mặt gã lạnh lùng âm hiểm nhìn Kim Minh:

- Ta có thể gặp được hay không không liên quan gì với ngươi?

Chỉ cần trước giết chết ngươi, trong lòng ta sẽ cực vui vẻ.

Sở Mặc lắc đầu, thở dài một tiếng, đi tới từ hư không từ tốn nói:

- Thanh niên à, như ngươi ấy à, không theo đuổi được con gái đâu.

Nghe được tiếng nói này, trong nháy mắt cơ thể Kim Minh chấnđộng mạnh.

Trong mắt của gã lóe ra ánh sáng không thể tin, cả người đã hoàn toàn ngây dại.

Mà tên tu sĩ Thánh cảnh phản ứng đầu tiên là phẫn nộ, há mồm liền mắng:

- Đồ chó này đâu ra thế hả?

Muốn chết sao?

Ngươi là ai mà dám tới can dự vào, cút cho ta...

Có lẽ là thói quen hoành hành ngang ngược trong ngày bình thường, trước tiên gã ta cơ bản không nghĩ tới gì khác.

Cho tới khi kịp phản ứng đối phương đã vô thanh vô tức đi tới bên cạnh gã.

Tên tu sĩ Thánh cảnh đó nhất thời căng thẳng, ánh mắt của gã lạnh băng nhìn tên đàn ông tóc trắng.

Chẳng biết tại sao lại có cảm giác nhìn quen mắt.

Nhưng lại có thể xác định mình từ trước tới nay chưa từng thấy tên này.

Sau đó, gã lạnh lùng quát:

- Ngươi là ai?

Chuyện của ta có liên quan gì tới ngươi?

Tuy là trong lòng của gã ít nhiều cảm thấy bất an, nhưng cũng không quá sợ hãi.

Bởi vì khu vực này là địa bàn của gia tộc gã.

Ở chỗ này, gia tộc của gã chính là lão đại.

Cho dù là đệ tử của Phiêu Diêu Cung cũng không dám càn rỡ ở đây.

Bên kia, Kim Minh lại vẫn không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn Sở Mặc.

Tâm trạng của gã đang chấn động lớn.

Đã nhiều năm như vậy, hắn... vẫn chưa có thay đổi gì quá lớn.

Chỉ là tóc bạc thì không giống với trước.

Chỉ có điều tóc bạc đó không làm tăng sự già nua mà ngược lại, tăngthêm mị lực thần bí.

Kim Minh yên lặng nhìn nam tử tóc trắng, khóe miệng của gã dần nở nụ cười thản nhiên, tuy là rất nhạt.

Nhưng rất ôn hòa.

Giống như là gặp được người thân lâu ngày mới gặp lại vậy.

Trong lòng Kim Minh đã có thể xác định một việc.

Mặc dù đã qua hơn ba nghìn năm, nhưng hắn ở trong Viêm Hoàng Đại Vực đã trở thành người giống như "thần" vậy nhưng lại không thay đổi gì quá lớn.

Cảm giác này gọi là ấm lòng.

Nhiều năm như vậy, Kim Minh rất nhiều lần từ chối ý tốt của bên Phiêu Diêu Cung, thật ra một nguyên nhân cơ bản nhất chính là gã muốn gặp được người, nhưng người đã chẳng còn ở Phiêu Diêu Cung.

Còn Phương Lan, cô gái của những năm tháng trẻ trung nông nổi, ở thời điểm gã khởi tử hoàn sinh, cảm giác khắc cốt ghi tâm thật ra đã trở nên rất nhạt nhòa.

Đã nhiều năm như vậy, thay vì nói thích thì không bằng nói rằng một loại tình cảm thủy chung ôm ấp, quanh quẩn trong tim, sẽ nhớ, sẽ mong nhưng tuyệt sẽ không chấp nhất.

Cho nên, đã qua hơn ba nghìn năm, nhưng Kim Minh đã có thể buông bỏ tất cả.

Nhưng cho đến một khắc thấy được thanh niên tóc trắng, gã đã thật sự hiểu, gã buông xuống chỉ là tình yêu chứ không phải tất cả cảm tình.

Cho nên, gã cười, đôi mắt đã mấy nghìn năm chẳng rơi lệ dần trở nên ướt át.

- Ca!

Kim Minh không gọi sư phụ, vì đó đã là quá khứ.

Một tiếng "ca" này chứa tình cảm hơn ba nghìn năm của gã, cũng chứa cảm nhận chân thật nhất của gã lúc này.

Bên kia, tên tu sĩ Thánh cảnh đến giờ rốt cục thở dài một hơi.

Vừa rồi y thật hơi khẩn trương.

Thanh niên tóc trắng trên người mặc dù không hề có khí tức gì phát ra, nhưng cũng không có bất kỳ phản ứng nào với uy áp Thánh cảnh của y.

Người như thế không phải thần kinh không ổn định thì chính là một cường giả sâu không lường được.

Mới rồi, y hơi ngả về suy đoán sau, chỉ có điều sau khi nghe tiếng "ca" của Kim Minh thì y hoàn toàn yên tâm.

-----o0o-----

Chương 2290: Hắn là Sở Mặc!

Chương 2290: Hắn là Sở Mặc!

Một nhân vật nhỏ ở Linh giới thì có thể có năng lực cường đại gì?

Cho nên, tên thanh niên Thánh cảnh cười lạnh nhìn Sở Mặc, lạnhlùng nói:

- Ta đang nói chuyện với ngươi đấy, ngươi không nghe thấy hả?

Đồ chó này, ở đây là nơi ngươi có thể tùy tiện tới hay sao?

Lúc này, Sở Mặc rốt cục nhìn thoáng qua tên thanh niên Thánh cảnh sau đó than nhẹ một tiếng:

- Ngươi là con cháu nhà ai, tại sao lại không lễ phép như vậy?

Còn chẳng chút hiểu chuyện nữa!

Ta không phải đã nói với ngươi rồi sao?

Theo đuổi con gái không phải kiểu ngươi đang làm đâu.

Ngươi trả lời ta thế nào?

Chửi ầm lên, sau đó lạnh giọng uy hiếp, trưởng bối của ngươi dạy ngươi nói chuyện như thế đấy hả?

Tên tu sĩ Thánh cảnh vẻ mặt tỉnh rụi, nhìn Sở Mặc.

Từ nhỏ tới lớn, người có thể nói chuyện như thế với y hình như... cũng chỉ có lão tổ trong gia tộc.

Hơn nữa, đó cũng là trước khi y bước vào cảnh giới Chí Tôn.

Từ sau khi y bước vào cảnh giới Chí Tôn thì không còn ai dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với y nữa.

- Ngươi, ngươi đang nói chuyện với ta?

Tên tu sĩ Thánh cảnh trợn mắt há hốc mồm nhìn Sở Mặc, chỉ có điều trong lòng y tự nhiên cảm giác nhân loại này nhìn rất quen mắt, rất giống người nào đó trước y đã từng gặp.

Toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực thật ra có lưu truyền rất nhiều bứchọa vẽ Sở Mặc.

Chỉ có điều tấm nào cũng là hình tượng tóc đen.

Cho nên tên tu sĩ Thánh cảnh này tuy nhìn Sở Mặc đặc biệt thấy quen mắt nhưng cho dù thế nào cũng chưa từng liên hệ với vị thần khai sáng Viêm Hoàng Đại Vực.

Cũng cơ bản là không nghĩ tới được.

Ai có thể tin, một Chí Tôn nhàm chán ở Linh giới như Kim Minh sẽ dẫn vị Đại Thần như Sở Mặc tới được chứ?

Lúc này, Sở Mặc nhìn thoáng qua Kim Minh, sau đó hỏi:

- Cậu muốn xử lý thế nào?

Dù sao, Viêm Hoàng Đại Vực là quê hương của Sở Mặc.

Ân, oán, tình, cừu năm xưa đã sớm chấm dứt, cũng nhạt nhòa đi nhiều.

Đối với Sở Mặc, trong lòng hắn và tâm trí hắn cơ bản cũng chẳng thèm lưu ý những đứa trẻ này.

Chỉ có điều Kim Minh là bằng hữu của hắn, là tiểu huynh đệ của hắn, hắn không muốn làm tiểu huynh đệ của mình khó chịu trong lòng.

Càng không nói tới thanh niên Thánh cảnh này, sát ý dối với Kim Minh cũng rất thật.

Cho nên, hắn muốn biết ý của Kim Minh.

Chỉ có điều những lời nói của Sở Mặc coi như đã hoàn toàn làm tên thanh niên Thánh cảnh phát bực.

Kim Minh vẫn không nói gì, y cườilạnh một tiếng, bay thẳng tới ra tay với Sở Mặc:

- Loại người như ngươi thực sự là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!

Không bắt ngươi chịu chút đau khổ thì ngươi thật không biết...

Ầm!

Trên không phía xa nhất thời truyền tới một tiếng nổ vang.

Ngay cả trên không cũng bị đánh thành một con đường hư vô.

Sức mạnh Thánh cấp cuồn cuộn mãnh liệt trào dâng về phương xa vô tận.

Một chiêu này của y tựa như đã dùng hết toàn bộ sức mạnh, thậtmuốn đánh chết Sở Mặc.

Nhưng vấn đề là tên thanh niên tóc trắng này chỉ đứng ở đó, không chịu nhúc nhích.

Nhưng một chiêu của y lại hoàn toàn không thể đụng tới đối phương.

Thanh niên Thánh cảnh trợn tròn mắt.

Y nhìn tay mình, sau đó lại nhìn Sở Mặc.

Lúc này, Kim Minh ở một bên nói:

- Tuy hắn đáng chết, chỉ có điều... coi như xong đi.

Ca, gặp lại huynh là việc ta vui nhất.

Chúng ta tìm một chỗ làm chén đi!

Ba ngàn năm rồi, ta chưa bao giờ vui vẻ như hôm nay.

- Thả hắn?

Sở Mặc hỏi.

- Ừ, thả đi.

Kim Minh tùy tiện nói.

Sau đó đi thẳng về phía Sở Mặc.

Người vây quanh Kim Minh lúc này cũng đã nhìn ra được điểm không bình thường, theo bản năng, nhường ra một con đường.

Cứ vậynhìn Kim Minh đi tới bên cạnh Sở Mặc.

Thanh niên Thánh cảnh tuy trong cốt tủy tràn ngập sự nóng nảy, cũng rất ngông cuồng nhưng còn chưa tới mức ngu ngốc không có trí óc.

Nếu đến bây giờ y còn không nhìn ra thanh niên tóc trắng này là một cường giả có một không hai, vậy y cũng chẳng sống được lâu tới vậy.

Cho nên, mắt thấy Kim Minh đi tới, trong mắt của y tuy là lóe ra lạnh lẽo cùng không cam lòng, nhưng không lên tiếng.

Lúc này, Sở Mặc bay thẳng lên trời, dẫn theo cả Kim Minh bay về phương xa.

Chỉ có điều tiếp theo, hắn dừng bước, không quay đầu mà từtốn nói:

- Theo đuổi con gái nhà người ta không có gì lớn.

Nhưng ngươi vô cùng ngang ngược, ta nghĩ, năm xưa Sở Mặc xây dựng lại Viêm Hoàng Đại Vực để cho tu sĩ của thế giới này có thể thoát khỏi gông cùm tu luyện tới cảnh giới cao hơn không phải là vì muốn thấy loại người như ngươi có thể ngang ngược khắp nơi.

Nếu không, còn không bằng phong ấn thế giới này lại.

Nói rồi Sở Mặc dẫn Kim Minh đi.

Đám người đó đứng ngây ở đỉnh tuyết sơn, cả người vã mồ hôi lạnh như tắm.

Một lúc lâu sau, tên thanh niên Thánh cảnh đột nhiên quát to một tiếng:

- A, ta, ta... ta rốt cuộc biết hắn là ai rồi!

Những người khác đều ngơ ngác nhìn tên đó.

Tên tu sĩ Thánh cảnh hít sâu một hơi, sắc mặt trắng bệch lẩm bẩm:

- Sở Mặc...

Hắn chính là Sở Mặc, hắn chính là Sở Mặc!

Ta, ta lại dám mắng Sở Mặc một trận!

Hắn lại... không chấp nhặt với ta!

Không giết ta?

...

Tên thanh niên Thánh cảnh sau khi nói xong thì hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống cuống quít dập đầu về phía Sở Mặc rời đi.

Không có sức mạnh nào có thể bảo vệ mình, cho nên trán của y nhanh chóng dính đầy tuyết trắng cũng rỉ ra máu tươi.

Đám người ở phía sau y sau khi nghe chủ nhân bọn họ nói những lời đó rồi thì người đều sợ tới choáng váng.

Tất cả hai đầu gối mềm nhũn quỳ ở đó, dập đầu về phía Sở Mặc rời đi.

Không lâu sau, tên thanh niên Thánh cảnh về tới gia tộc trước tiên là nói toàn bộ đầu đuôi chuyện đó cho những lão tổ Thánh cảnh đỉnh.

Khilão tổ hỏi y làm thế nào đóan ra người nọ là Sở Mặc, tên thanh niên Thánh cảnh hồi đáp:

- Trước đó ta đau khổ theo đuổi Phương Lan nhưng nàng không để ý tới ta.

Vì vậy ta phải đi điều tra nàng ở khu vực Linh giới.

Chuyện của hắn ở trong toàn bộ khu vực Linh giới đều trở thành truyền thuyết kể cho mọi người nghe nhiều nhất.

Vì vậy, ta biết chỗ của Kim Minh.

Chỉ có tìm được Kim Minh rồi giết hắn đi thì mới có thể làm cho Phương Lan hoàn toàn hết hy vọng.

Đồng thời trong quá trình ta điều tra có biết thêm một việc.

Đó chính là Phương Lan là đệ tử thân truyền của Sở Mặc.

Tên tu sĩ Thánh cảnh tỉ tê nói:

- Tuy là Phiêu Diêu Cung chưa từng cố gắng tuyên truyền chuyện này nhưng giữa thập đại tổ sư và Sở Mặc đều có quan hệ rất sâu xa, là chuyện mà ai cũng biết cả.

Ngày hôm nay, ta nhìn thanh niên tóc trắng đó thấy sao mà nhìn quen mắt thế.

Kim Minh lại gọi hắn là "ca"... một chiêu toàn lực của ta đánh lên người hắn lại như đánh vào không khí.

Trên đời này có thể tiếp được một chiêu đó của ta... chắc chắn đã qua cả Đại Thánh kỳ!

Bởi cho dù là Đại Thánh cũng không dám khinh thường như vậy mà tiếp một chiêu của ta.

-----o0o-----

Chương 2291: Quân lâm Phiêu Diêu cung (1)

Chương 2291: Quân lâm Phiêu Diêu cung (1)

Lão tổ Thánh cảnh đỉnh của gia tộc tên thanh niên kia sau khi nghe xong cũng không nhịn được hít vào một hơi, nhìn y, nói:

- Ngươi may mắn đó!

Thật là cực kỳ may mắn.

Nhân gia người ta làthần, hoàn toàn không chấp nhặt với ngươi.

Phương Lan kia tốt nhất ngươi đừng tăm tia nữa, ngược lại thì nghĩ cách nói xin lỗi với người ta đi.

Rồi từ nay về sau yên phận một chút...

Tên thanh niên gật đầu.

Qua chuyện lần này, y dường như là lập tức tỉnh trí, thành thục lên rất nhiều.

Trong một gian tửu quán nhỏ, hai người Sở Mặc và Kim Minh ngồi đối diện với nhau.

Rượu là loại rượu bình thường nhất, đồ ăn cũng là đồ bình thường hay ăn.

Nhưng hai người hiển nhiên là không để ý tới điều đó, trò chuyện vô cùng hài lòng.

- Năm đó ta tỉnh lại, phản ứng đầu tiên chính là ta đang ở đâu?

Rốt cuộc ta là ai?

Đại khái là dùng... dùng thời gian mấy năm đó.

Rốt cục ta đã biết rõ mình là ai.

Nhưng ta cảm thấy rất kỳ lạ, không rõ vì sao ta lại lấy một cách như vậy để sống.

Cảm giác ngay lúc đó thật không nói ngoa, sống không bằng chết!

Đã từng có lần nghĩ muốn kết thúc sinh mạng của mình.

Kim Minh uống rượu rất bình tĩnh nói những gì mấy năm gần đây gã từng phải trải qua.

-

Sau này, trải qua việc sinh ra lần nữa, đối với rất nhiều chuyện cũng đã ngộ ra, cũng nghĩ thông suốt.

Hiểu rõ ta có thể sống lại chắc là do ca ra tay.

Sở Mặc gật đầu:

- Khi đó không có cách gì tốt hơn, nếu như đổi thành bây giờ, có thể sẽ có cách khác.

Kim Minh cười nói:

- Thật ra ta đã rất hạnh phúc rồi.

Ca, nói thật, cho tới giờ ta chưa từng nghĩ một ngày kia ta còn có thể gặp lại ngài.

Những năm gần đây, Phương Lan và Lục Thiên Kỳ, Lục Thiên Duyệt, Bình Bình đều từng tới tìm ta.

Hy vọng ta có thể đi Phiêu Diêu Cung.

Ta hiểu các nàng đều có ý tốt, hy vọng ta có thể có điều kiện tu luyện tốt hơn.

Nhưng ta không muốn đi, bởi vì Ca không ở đó.

Sở Mặc nói:

- Thật ra ta có ở đó hay không cũng không sao cả.

- Với ta là hoàn toàn khác nhau.

Kim Minh thở dài nói:

- Tuy ta tu luyện một đường tới cảnh giới Chí Tôn nhưng ta vẫn rất khó định vị mình một cách rõ ràng.

Ta rốt cuộc là người?

Hay quỷ?

Hay chỉ là một kẻ người không ra người quỷ không ra quỷ...

- Cậu thật là...

Sở Mặc cười rộ lên:

- Chờ sau này cậu thấy được nhiều chỗ kỳ diệu của thế giới này hơn thì sẽ rõ, cậu chẳng có chút kỳ quái nào cả.

Trên đời này tồn tại vô số thứ kỳ quái.

Người ta cũng chẳng có suy nghĩ nhàm chán như cậu đâu.

Kim Minh cũng cười rộ lên, ở trước mặt Sở Mặc, gã giống như một đứa trẻ.

Năm đó là thế, bây giờ vẫn vậy.

- Ca, bây giờ huynh rốt cục là có cảnh giới nào?

Kim Minh nhìn Sở Mặc, ánh mắt có vẻ hiếu kỳ.

Sở Mặc cười cười:

- Thái thượng.

Quán rượu nhỏ không lớn, bên trong tổng cộng có bảy tám chiếc bàn.

Trừ hai bọn họ ra còn có hai nhóm người, cùng với chưởng quỹ đang đứng sau quầy hàng.

Tiếng nói chuyện giữa Kim Minh và Sở Mặc không lớn, nhưng cũng không che giấu người bên ngoài.

Cho nên khi Sở Mặc nói đến hai chữđó, tất cả mọi người đều ngừng nói chuyện.

Sau đó trợn mắt há hốc mồm nhìn hai bọn họ.

Lúc này, một cái bàn bên cạnh, một người rõ ràng đã uống quá chén nhìn hai người, nói:

- Ta nói này bằng hữu à, khoác lác cũng phải đúng độ biết không hả?

Thấy vừa rồi các người có nói tới thập đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung...

ợ...

Gã ta nấc một cái, nói tiếp:

- Ta chưa cần nói tới gì khác, chỉ nói... số người mỗi ngày nói chuyện về thập đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung không biết bao nhiêu màđếm.

Cái gì mà hàng xóm từ nhỏ của thập đại tổ sư, gì mà thân thích họ hàng xa... ngược lại lại thấy quen tai.

Chỉ có điều, người huynh đệ đầu bạc này, cậu nói khoác quá trớn rồi đó?

Ta biết trên cảnh giới Đế chủ là Chí tôn, trên Chí tôn là Thánh nhân, trên Thánh nhân... là Đại thánh?

Lên nữa là gì?

Ta cũng không biết.

Cậu vừa nói cái gì cơ... cảnh giới gì á?

Cảnh giới khoác lác hả?

Ha ha ha!

Trong tửu quán những người khác cũng đều cười ầm lên theo.

Hiển nhiên, bọn họ thực sự chưa từng nghe nói trên đời còn có cảnh giới này.

Ngay cả Tổ cảnh bọn họ cũng chưa từng nghe tới, chớ nói chi là Thái thượng.

Sở Mặc thấy buồn cười, sau đó nhìn Kim Minh nói:

- Chúng ta chuyển sang nơi khác uống rượu đi.

Kim Minh gật đầu, nói:

- Vừa nghĩ ra thật xấu hổ, trong túi tiền ta rỗng tuếch rồi, mấy năm nay ta cũng ít khi vào mấy nơi thế này.

Xem ra đành phải phiền ca trả tiền.

Sở Mặc cười cười:

- Tiền có cả đống.

- Cắt...

Bên kia lại truyền tới một tiếng khinh bỉ.

Hiển nhiên cơ bản không tin hai người đến nơi này uống rượu mà có nhiều tiền.

Sở Mặc đứng lên nhìn chưởng quỹ tửu quán đang hơi khẩn trương, cười lắc đầu.

Hiển nhiên, đối phương sợ hai người bọn họ ăn cơm chùa, không trả tiền.

Trên người Sở Mặc còn để lại rất nhiều cực phẩm Thiên Tinh thạch mang tới từ Huyễn Thần Giới từ rất nhiều năm trước.

Ba ngàn năm qua đi, bây giờ tài nguyên tích lũy trong Huyễn Thần Giới e rằng cũng đã là một con số khó có thể tưởng được.

Cũng không biết mấy người trongPhiêu Diêu Cung có sử dụng hay không.

Lập tức nghĩ đến rất nhiều chuyện cũ, làm cho Sở Mặc ít nhiều có chút thất thần.

Sau đó, trong tửu quán truyền đến một trận cười vang.

Một đám người đều chờ ở đó để chế giễu.

Bởi vì Sở Mặc đứng chỗ quầy hàng ngây người.

Nhìn sắc mặt hơi khó coi của trưởng quỹ, Sở Mặc cười cười, sau đó lấy ra một viên cực phẩm Thiên Tinh thạch, đặt ở trên quầy:

- Không cần thối lại.

Cực phẩm Thiên Tinh Thạch tỏa ra năng lượng hùng hồn trong nháy mắt đã làm cho đám người còn đang cười hô hố và chưởng quỹ tửu quán sắc mặt khó coi phải sợ tới choáng váng.

Thứ này hoàn toàn không giả được, chỉ cần là một tu sĩ có chút tu vĩ có thể liếc mắt đã phân biệt.

Cực phẩm Thiên Tinh thạch!

Lại còn một viên lớn như vậy!

Cho tới giờ, bọn họ chưa từng được thấy!

Cái gì gọi là không cần thối lại?

Bọn họ có thể tự đoán!

Một viên cực phẩm Thiên Tinh Thạch như vậy có thể mua một nghìn quán rượu có kích thước nhỏ như này!

Rất lâu sau khi thân hình của Sở Mặc và Kim Minh hoàn toàn biến mất, người trong quán rượu nhỏ vẫn không thể phục hồi lại tinh thần từ sự chấn động.

Chưởng quỹ của quán rượu ngơ ngác nhìn khối cực phẩm Thiên Tinh Thạch, tâm tình của ông ta rối bời.

Khoản tài phú này với ông ta nhất định sẽ là một tai họa rất lớn.

-----o0o-----

Chương 2292: Quân lâm Phiêu Diêu cung (2)

Chương 2292: Quân lâm Phiêu Diêu cung (2)

Bởi vì rất nhiều người, đều đã đặt ánh mắt tham lam trên khối cực phẩm Thiên Tinh Thạch.

Ngay cả hít thở cũng trở nên dồn dập.

Hán tử say vừa rồi mở miệng giễu cợt Sở Mặc cũng không còn say, con mắt lóe lên sự nguy hiểm.

Lúc này trong quán rượu nhỏ truyền đến một tiếng nói nhàn nhạt:

- Không phải đồ của các người, tốt nhất không nên liếc mắt làm gì.

Sau đó, cực phẩm Thiên Tinh Thạch chậm rãi bay vào hầu bao của chưởng quỹ quán rượu.

Sau đó một giọng nói ôn hòa lại vang lên trongtai:

- Đừng sợ, bọn họ sẽ không nhớ được chuyện này.

Sau đó, toàn bộ trong tửu quán, lập tức khôi phục lại không khí bình thường.

Hán tử say mắt lờ đờ mông lung cười to nói:

- Cười chết ta rồi, tên đầu bạc kia tự xưng mình là cảnh giới Thái thượng, đó là cảnh giới gì chứ?

Hơn nữa hắn còn ăn cơm chùa, nếu không phải là ngày hôm nay gia đã uống nhiều rồi thì nhất định sẽ đuổi đánh hắn một trận.

- Ha ha ha, cũng không phải, hai người bọn họ chạy cũng nhanh đó chứ?

Nhìn qua cảnh giới cũng không kém đâu.

Thực sự là mất mặt, lại dám ăn cơm chùa!

Lão bản...

ông đừng sợ, tiền đó tý nữa mấy ca thanh toán cho ông.

- Aish, hai người bọn họ khoác lác không phải trượng nghĩa, chúng ta lại không phải loại người như vậy!

Trong quán rượu nhỏ, một đám đã uống say lớn tiếng la hét.

Chưởng quỹ quán rượu trợn mắt há hốc mồm nhìn bọn họ, sau đó sờ sờ túi bên eo của mình, khối Thiên Tinh thạch...

Vẫn ở đó.

Không có đầu nguồn tội ác này, mọi người đều trở nên rất bình thường, thậm chí trở nên trượng nghĩa hơn.

Chưởng quỹ quán rượu nhìn bọn họ, sau đó lắc đầu:

- Không sao đâu, cảm ơn chư vị hảo hán đã trượng nghĩa, chẳng qua là một bữa rượu thôi, ta còn mời được.

Trong lòng ông ta lại thầm nghĩ: Ta đây đã... gặp thần thật rồi!

Giữa tòa cổ thành, một tửu lầu sang trọng, bên trong một phòng bao.

Kim Minh đang cười, nói:

- Ca, huynh thật xấu.

Làm như huynh là rất dọa người đó.

Huynhkhông thấy lão bản quán rượu lúc đó phản ứng thế nào đâu.

Ha ha, đoán chừng nếu huynh không làm ký ức những người đó trống không một khoảng thì e rằng lão bản quán rượu đó đêm nay phải phơi thây đầu đường rồi.

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Đều là người thường, trêu một chút là thôi ấy mà.

Nhọc hắn cho tới hôm nay còn giữ tính trẻ con như vậy.

Nếu không phải gặp cố nhân như Kim Minh, Sở Mặc tuyệt đối không thể làm như vậy.

Sau đó hai người ngồi đây uống cả một đêm, trên cơ bản là Kim Minh nói, Sở Mặc nghe.

Những năm gần đây, Kim Minh vẫn là lần đầu tiên mở rộng lòng mình như vậy.

Cho nên, đến cuối cùng, Kim Minh đã hoàn toàn uống say.

Ghé lên bàn khóc lóc lại tự lẩm bẩm: Vì sao năm đó có biến cố như vậy, vì sao năm đó mọi người, toàn bộ đều có thể tốt đẹp như vậy, chỉ có gã trở nên người không ra người, quỷ không ra quỷ?

Chỉ có điều, sáng hôm sau sau khi tỉnh dậy, cả người Kim Minh trở nên tràn đầy sức sống.

Đối với chuyện tối ngày hôm qua gã đương nhiên nhớ hết.

Lúc đó say là thực sự muốn say, hoàn toàn không muốn dùng cảnh giới để khống chế.

Nếu không, một tu sĩ cảnh giới Chí tôn say rượu thì quá phét rồi.

Sau một trận nói chuyện xả láng đêm qua, Kim Minh cũng đã hoàn toàn mở lòng.

Khi Sở Mặc đưa ra mời, muốn dẫn gã cùng trở về Phiêu Diêu Cung, Kim Minh không chút do dự mà đồng ý.

Có Sở Mặc ở Phiêu Diêu Cung và không có Sở Mặc ở Phiêu Diêu Cung là hai khái niệm thuần túy khác nhau.

Lúc tính tiền, Sở Mặc lại lấy ra một viên cực phẩm Thiên Tinh Thạch, để lại những ánh mắt đờ đẫn ở tửu lâu đó.

Chỉ có điều bọn họ cũng không phải chưa từng gặp kẻ có tiền, ở đây không ai dám có ý đồ với bọn họ.

Bởi vì tửu lâu này là do một đệ tử của Phiêu Diêu Cung mở.

Cho nên, rất lâu sau khi Kim Minh và Sở Mặc rời khỏi mới đột nhiên có người nói:

- Bạch công tử kia làm sao lại giống như vậy... giống với Thủy tổ của Phiêu Diêu Cung quá?

Lúc này, Sở Mặc cùng Kim Minh, đã sớm rời khỏi tòa thành cổ rồi.

Mà tòa thành cổ cũng vì vậy mà để lại hai truyền thuyết.

Chỉ có điều có bao nhiêu người tin vào tính chân thực của truyền thuyết thì cũng không biết.

Ngược lại truyền đi rất rộng.

Sở Mặc dẫn theo Kim Minh đi qua khu vực trước đây là Tiên giới, cũng đặc biệt về thăm chốn cũ ở đó.

Đến cuối cùng, hắn về tới khu vực vốn là Thiên giới, về nơi đã từng là vườn Thiên đạo, hôm nay... là tổng bộ của Phiêu Diêu Cung.

Nhìn nơi tràn ngập kỷ niệm này, trên mặt Sở Mặc nở nụ cười nhàn nhạt.

Hắn vẫn nhớ kỹ năm đó tấm thẻ tử kim của vườn Thiên đạo... vẫn nhớ kỹ mọi chuyện phát sinh ở đây.

Không biết những cố nhân năm đó bây giờ có còn không?

Trong lòng Sở Mặc nghĩ rồi bước vào bên trong.

Vương giả quân lâm Phiêu Diêu Cung.

Hôm nay Phiêu Diêu Cũng đã sớm khác với năm đó.

Cung điện sâm nghiêm tráng lệ, đã không còn nhìn ra dáng dấp của vườn Thiên Đạo năm xưa.

Sở Mặc dẫn Kim Minh đi vào bên trong, đi rất bình tĩnh, hoàn toàn không nhìn những đệ tử ở bên ngoài Phiêu Diêu Cung.

Nhưng làm hắn cảm thấy kỳ quái là những người đó lại làm như không thấy Sở Mặc, dường như hoàn toàn không thấy hai người bọn họ vậy.

- Ca, lại là huynh giở trò quỷ hả?

Kim Minh trợn to hai mắt, tu vi của gã hoàn toàn không nhìn ra rốtcục Sở Mặc đã làm gì.

Ngược lại nếu là gã thì tuyệt đối sẽ không thể không kinh động tới bất kỳ ai mà cứ một đường đi thẳng tới như vậy.

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Ta trở về nhà mình, giở trò quỷ gì đâu?

- Cũng phải nhỉ...

Kim Minh theo bản năng trả lời một câu, chỉ có điều tiếp đó khóe miệng co giật nhìn Sở Mặc:

- Không đúng rồi ca, những người này, nếu như thấy huynh thì toànbộ Phiêu Diêu Cung hiện giờ e đều đã lộn xộn cả rồi!

Bọn họ làm sao có thể không nhìn thấy sự tồn tại của huynh chứ?

Sở Mặc cười cười, không giải thích cái gì, dẫn theo Kim Minh tiếp tục đi vào bên trong.

Đến cuối cùng, hắn rốt cục đi tới chỗ sâu nhất của Phiêu Diêu Cung.

Lúc này, vừa lúc từ bên trong có một nữ tử vô cùng diễm lệ, cao quý đi ra.

Bên người còn có một thiếu nữ trẻ tuổi đang đi cùng.

Thiếu nữ đang nói với nữ tử cái gì đó, sắc mặt tựa như có mấy phần kích động.

Nữ tử lại gương mặt lãnh đạm bình tĩnh mỉm cười lắng nghe.

Chỉ có điều sau một khắc, cô gái đó dường như có thần giao cách cảm mà ngẩng đầu nhìn thấy Sở Mặc, sau đó cả người nàng đều ngơ ngẩn.

- Sư phụ, sư phụ người đang nhìn gì vậy?

-----o0o-----

Chương 2293: Sở thần trở về

Chương 2293: Sở thần trở về

Thiếu nữ tính cách tinh quái làm nũng tựa như lắc lắc cánh tay của cô gái, sau đó vẻ mặt tò mò nhìn về phía Sở Mặc.

Tiểu cô nương cảnh giới Chí Tôn này không nhìn thấy gì cả.

Nànghơi bướng bỉnh lấy tay huơ huơ trước mặt sư phụ, kéo dài tiếng nói:

- Sư... phụ.. người sao lại ngây người thế chớ, ai nha, người đồng ý với con đi!

Có được không vậy!

Người ta chỉ cần ra ngoài chơi một tháng thôi, thực sự chỉ một tháng thôi rồi chắc chắn sẽ trở về mà!

Nếu không...

Nếu không hai mươi ngày cũng được?

Nửa tháng?

14 ngày?

Sư phụ... người nói đi!

Lúc này nữ tử bỗng nhiên cười cười, nói:

- Vậy con đi đi.

Thiếu nữ lập tức ngây ngẩn cả người, nàng hơi không dám tin nhìn sư phụ nàng, không rõ vì sao sư phụ luôn nghiêm nghị lại chợt trở nênhào phóng như vậy.

Điều này làm nàng cảm thấy: Nhất định có âm mưu!

Không khỏi thận trọng nhìn nữ tử:

- Sư phụ, thật sao?

- Ừ, thật, chỉ có điều đến lúc đó con đừng có hối hận là được rồi.

Nữ tử mỉm cười nói.

Mặt mày của nàng lúc đó cơ bản không thể nào khống chế được ý cười.

Trong lòng thiếu nữ không thể tin được nhưng lại không tìm ra chút vấn đề nào.

Nhất là khí tức vui sướng đột nhiên tỏa ra từ trên người sư phụ dường như là từ trước tới nay nàng chưa từng thấy.

Tại sao vậy nhỉ?

Cái gì mà đừng có hối hận?

Trong lòng thiếu nữ lúc này chỉ nghĩ muốn chạy ra ngoài chơi, cười hắc hắc nói:

- Không hối hận, không hối hận, sư phụ, con đi đây nhé!

Nói rồi bay lên trời, biến mất tăm.

Hiếm khi sư phụ mới mở miệng vàng, nàng có thể ra ngoài chơi sao lại bỏ qua cơ hội được?

Nếu không, tí nữa nói không chừng sư phụ sẽ đổi ý.

Trong lúc mơ hồ, thiếu nữ nghe tiếng nói run rẩy của sư phụ kêu một tiếng:

- Sư phụ!

Gì nhỉ?

Sư phụ?

Sư phụ gì?

Sư phụ tại sao lại gọi người khác là sư phụ?

Trong lòng thiếu nữ nghĩ thế rồi mừng rỡ chạy ra ngoài cả mấy ngàn dặm.

Chỉ có điều giây tiếp theo, nàng đột nhiên đứng tại chỗ ngây ngẩn cả người.

Một lúc lâu, nàng lẩm bẩm nói:

- Sư phụ của sư phụ...

Sư gia của ta!

Sư gia của ta không phải là... trời ơi! aaaaaa

Thiếu nữ đột nhiên liên tiếp thét chói tai rồi nhanh chóng xông vềPhiêu Diêu Cung:

- Sư phụ, con hối hận, con không muốn đi đâu nữa, con muốn gặp sư gia của con...

Ầm!

Nội cung của Phiêu Diêu Cung, người người đang đau đầu vì một câu nói của nha đầu quê mùa đã hoàn toàn làm Phiêu Diêu Cung vỡ òa.

Ai cũng biết, nha đầu quê mùa này là đệ tử quan môn của tổ sư Phương Lan, thiên phú rất tốt, năm nay mới 19 tuổi đã vọt tới cảnh giới Chí Tôn rồi.

Điều đó cũng là đả kích của tuổi 19, cũng đả kích cảnh giới Chí Tôn!

Tuy rằng ngày nay đã thay đổi, khả năng ở tuổi này bước vào cảnh giới Chí tôn, từ vạn cổ tới nay dường như vô cùng hiếm hoi.

Cho dù bên La Thiên Tiên Vực thì cũng là thiên tài cao cấp nhất mới có được.

Phương Lan đã từng dẫn nàng ấy tới La Thiên Tiên Vực một lần, lúc đó đã có không ít đại nhân vật muốn giữ nàng lại làm Phương Lan sợ đến mức nửa chừng đã dẫn nàng chạy về.

Chỉ có điều cũng không có ai thực sự dám đoạt đồ đệ với Phương Lan, sư phụ của Phương Lan địa vị thực sự quá lớn.

Tiểu cô nương tên là Nhạc Dao, trong đám thế hệ trẻ của Phiêu Diêu Cung rất nổi tiếng, không phải vì thiên phú mà vì nàng ấy quá bướng bỉnh.

Bối phận của nàng ấy rất cao, là một trong những đệ tử thân truyền của thập đại tổ sư.

Toàn bộ Phiêu Diêu Cung cơ bản không ai dám trêu chọc nàng.

Cho dù là chưởng môn đương thời cũng phải sợ nàng ba phần.

Trong ngày thường, Phương Lan vẫn luôn rất nghiêm khắc với nàng, không cho phép nàng ra ngoài làm bậy chính là sợ tính tình này củanàng, sau khi ra ngoài lại phải chịu thiệt thòi.

Thiên tài ưu tú cũng có giai đoạn trưởng thành.

Tuyệt thế thiên kiêu cũng không phải sẽ không bị hạ bệ.

Khi nàng nói những lời đó quả thực là dọa người.

Dường như trong nháy mắt, nàng đã bị rất nhiều bóng người cản lại.

Có trưởng lão, cũng có những trung niên, cũng có thế hệ trẻ là đệ tử thân truyền.

- Nhạc Dao, tiểu nha đầu nhà con ở đó nói bậy gì đó?

Gì mà lạimuốn gặp sư gia?

Con biết sư gia của con là ai không?

Người nói chuyện là một trong những trưởng lão Thái thượng của đoàn trưởng lão Phiêu Diêu Cung, tu sĩ Thánh cảnh Long Thu Thủy.

Gã cau mày, nhìn Nhạc Dao:

- Thật hồ đồ, chăm chỉ mà tu luyện đi, đừng có cả ngày lông nhông bên ngoài.

Sư phụ con quá cưng chiều con rồi đấy!

- Hì hì, Long sư Bá, con nghe nói năm đó...

Nhạc Dao không sợ trời không sợ đất, căn bản cũng không sợ những người này.

Cộng thêm những kinh nghiệm của nàng với những đại nhân vật của Phiêu Diêu Cung mấy năm nay, vì vậy nói tới nói lui bìnhthường chẳng kiêng dè gì cả.

Long Thu Thủy đen mặt nói:

- Nếu con dám nói lung tung, ta gọi sư phụ con ra xử con đấy!

Lúc này, từ trong truyền ra một giọng nói ông hòa:

- Đã nhiều năm như vậy rốt cục cậu cũng trở thành một người nghiêm túc hà khắc vậy sao?

Long Thu Thủy nhìn qua bên ngoài vẫn trẻ tuổi anh tuấn bỗng run người, lập tức trong mắt lộ vẻ không thể tin nổi, sau đó soạt một cái, thân hình của gã liền biến mất.

Cùng biến mất với gã còn có rất nhiều người.

Những người đó đều là những trưởng lão cấp cao ngày thường rất khó gặp được của Phiêu Diêu Cung.

Đều là đại nhân vật chân chính của toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực.

Nhưng vào lúc này, mỗi người chạy còn nhanh hơn cả thỏ, trong nháy mắt đã biến mất dạng.

Tiếp đó, toàn bộ Phiêu Diêu Cung trong nháy mắt đã rối loạn, những đại nhân vật đếm không hết rất nhiều năm thậm chí đến trăm, nghìn năm chưa xuất quan, toàn bộ đều xuất hiện, sau đó cùng nhau phóng về phía sâu nhất của Phiêu Diêu Cung.

Nhất thời, trên bầu trời bóng người bay qua lượn lại, giống như từng dải cầu vồng.

Còn có rất nhiều người từ bốn phương tám hướng chạy tới, không biết còn tưởng rằng Phiêu Diêu cung xảy ra chuyện lớn gì nữa.

Nhạc Dao và một đám đệ tử mới của Phiêu Diêu cung đứng ở đó trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả.

Tất cả mọi người đều vẻ mặt mờ mịt, cuối cùng bọn họ đưa nh mắt về phía Nhạc Dao.

Một nữ đệ tử có quan hệ vô cùng tốt với Nhạc Dao thanh âm run rẩy hỏi:

- Dao Dao... cô, sư gia của cô thật sự đã trở về rồi sao?

Nhạc Dao cũng vẻ mặt mờ mịt gật đầu, lẩm bẩm nói:

- Thoạt nhìn...

Đúng vậy!

Thật không?

Những người trẻ tuổi không dám xác định, ngược lại cung điện sâu nhất của Phiêu Diêu cung lúc này đã không còn ai vào được nữa, đã bị phong ấn.

Sau đó, vô số đại nhân vật từ bốn phương tám hướng tới rồi vọt vào như sao băng.

-----o0o-----

Chương 2294: Trọn đời cùng đi (1)

Chương 2294: Trọn đời cùng đi (1)

Bên trong rốt cục xảy ra chuyện gì, không có ai biết.

Viêm Hoàng Đại Vực tuy là rất lớn nhưng tin tức lại vô cùng nhanh nhạy.

Bây giờ trong tay mỗi người đều có một cái Tin bản.

Đúng vậy, Huyễn Thần Giới vẫn còn, hơn nữa Tin bản rốt cục đã thông dụng.

Những gia tộc lớn của Viêm Hoàng Đại Vực trong đại môn phái cũng rất nhanh đều bị kinh động.

- Cái gì?

Thủy tổ của Phiêu Diêu cung đã trở về?

- Sở thần trở về?

Thật hay giả?

Thật sao?

Trời ơi...

Hắn lại đã thựcsự trở về!

- Không thể nào!

Không phải đã nói Sở thần đã sớm thoát ra ngoài tam giới, không còn trong ngũ hành nữa hay sao?

- Sinh ra chuyện lớn rồi đây!

Thần của Viêm Hoàng Đại Vực đã trở về.

Cùng lúc đó, trong tòa thành cổ có tửu lâu của Phiêu Diêu Cung tọa ở đó, rất nhiều người đều thề son sắt rằng bọn họ đã gặp Sở thần...

Ngược lại dường như trong nháy mắt, toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vựctrở nên cực kỳ náo nhiệt, ồn ào náo động.

Mà, chỉ là bởi vì một người trở về.

Trong đại điện, Sở Mặc nhìn càng ngày càng có nhiều người tới, nụ cười trên mặt hắn vẫn không hề thay đổi.

Quá nhiều người đều trở về, ở đây hắn gặp được rất nhiều cố nhân.

Thậm chí còn cả đám Phàn Vô Địch năm đó ở La Thiên Tiên Vực nữa.

Năm đó sau khi truyền ra tin tức Sở Mặc biến mất, bọn họ không muốn tiếp tục ở lại La Thiên Tiên Vực nữa mà lựa chọn trở về Viêm Hoàng Đại Vực.

Mấy ngàn năm trôi qua, tất cả cố nhân toàn bộ đều đang ở đây.

Sở Mặc gặp những người này cả người đều trở nên sáng sủa.

Những năm này đã trải qua nhiều chuyện, vào giờ khắc này đều bị hắn bỏ qua một bên.

Trước nhất là Phương Lan gặp được Sở Mặc đầu tiên càng nắm chặt cánh tay Sở Mặc không muốn buông.

Không ai cười nàng cả, bởi vì ai cũng muốn xông qua cùng với Sở Mặc thân cận một phen, thuận tiện nghiệm chứng xem đây có thật là Sở Mặc hay không, mà không phải là ảo giác.

Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha, Hoàng Họa... nhiều cố nhân lắm.

Cuối cùng, Sở Mặc không mở miệng không được, nói:

- Mọi người định cứ như vậy nhìn ta, không làm gì khác sao?

- Sư phụ, chỉ cần có người ở đây, mỗi ngày chúng ta nhìn ngài như vậy là được rồi!

Phương Lan vẻ mặt ngây thơ nói, sau đó lại nháy mắt mấy cái với Kim Minh:

- Cuối cùng huynh cũng đồng ý tới rồi sao?

Kim Minh cười gượng, hơi cúi đầu nói:

- Đúng vậy, ta tới rồi.

Sau đó, Phiêu Diêu Cung lại bắt đầu mở yến hội long trọng.

Không có gì kích động hơn tin Sở Mặc đã trở về.

Bọn họ cùng với La Thiên Tiên Vực đều từng cho rằng trên đời này không thể nhìn thấy hắn lần nữa.

Vì thế, thập đại tổ sư của Phiêu Diêu cung, kể cả bằng hữu của Sở Mặc ngày xưa, những người trong nhân giới đều vô cùng thương cảm.

Cảm thán thế sự vô thường, cảm thán thế gian này thần kỳ cùng huyền diệu, cảm thán Đại Đạo vô biên.

Ba ngàn năm qua, bọn họ tuy rằng chưa từng quên Sở Mặc nhưng quả thực trong lòng ít nhiều đã quen với việc thiếu vắng hắn.

Đồng thời trong lòng cũng đều lặng lẽ chúc phúc.

Sở Mặc ở vị thế càng cao trong thế gian này, cuộc sống có thể càng tốt đẹp hơn.

Từ trước đến nay, bọn họ chưa từng có hy vọng xa vời rằng đến một ngày nào đó vẫn có thể gặp lại Sở Mặc.

Tựa như vài năm trước, Đại Công Kê chu du bốn bể sau đó quay lại Viêm Hoàng Đại Vực, nói Sở Mặc căn bản không thể trở về.

Không một ai nghĩ tới đột nhiên Sở Mặc lại trở về.

Điều đáng mừng này quả thật... quá lớn rồi!

Thậm chí đến bây giờ rất nhiều người vẫn còn choáng váng.

Sau đó, ba Cự đầu Tổ cảnh xuất hiện.

Sở lão, Phiêu Linh nữ đế cùng Ma Quân.

Tiểu Điệp cùng Ma Quân xuất hiện, còn có con gái của nàng nữa.

Nhìn thấy Sở Mặc, mẹ con Tiểu Điệp đều vui mừng.

Nhất là Tiểu Điệp, đối đãi với Sở Mặc như con trai của chính mình.

Con gái của Tiểu Điệp, dựa theo tuổi tác thì đã rất lớn rồi.

Nàng rất dịu dàng nho nhã, tu vi cũng không thấp, đã đạt đến Thánh cảnh đỉnh.

Nhìn thấy Sở Mặc, con mắt bỗng vụt sáng mang theo vài phần e lệ gọi một tiếng sư huynh.

Quá nhiều người, Sở Mặc chỉ là lần lượt chào hỏi cũng tốn rất nhiều thời gian.

Năm xưa đám người trong nhân giới tu vi xếp vào hàng yếu nhất.

Cóđiều, ngay cả loại người lười nhác, đến nay đều đã bước vào cảnh giới chí tôn rồi.

Ngay cả nữ vương Thảo nguyên Na Y ngày xưa, nay cũng đã đạt đến cảnh giới Thánh cảnh đỉnh.

Vật đổi sao rời, gặp lại Sở Mặc, Na Y vẫn xinh đẹp như trước, sâu trong đôi mắt vẫn tràn ngập tình ý.

Trên khuôn mặt nàng càng thể hiện rõ sự vui mừng khôn xiết xuất phát từ trong thâm tâm.

Bởi vì nàng cuối cùng lại gặp được hắn.

Phàn Chí Viễn, người này ở vai trên, là tiểu thúc thúc của Sở Mặc, đã sớm trưởng thành.

Cảnh giới của hắn cũng đã đạt đến hàng chí tôn.

Cũng không phải nói tư chất của bọn họ tốt.

Thật ra nguyên liệu tu luyện của họ quá tuyệt diệu.

Toàn bộ đều đến từ La Thiên Hoàng Tộc, là nguyên liệu tốt nhất dùng để tu luyện.

Cho nên nói, Sở Mặc ở La Thiên Hoàng tộc có vị trí vô cùng đặc biệt.

Phàn Vô Địch và Long Thu Thủy đều thuộc vào hàng tư chất không quá tốt, hơn nữa căn cơ quá bình thường.

Vậy mà đều đã đạt đến cảnh giới chí tôn.

Lấy cảnh giới của bọn họ thì thọ nguyên còn dài lắm.

Nhìn qua bọn họ tuổi còn rất trẻ.

Tuy không thấy có sự thay đổi nhưng cơ thể cường tráng một cách rõ rệt.

Còn rất nhiều cố nhân ngày xưa, Sở Mặc có thể gọi tên từng người.

Hơn nữa, với những người từng trải chung với mình, Sở Mặc cũng có thể thuận miệng nói ra ngay.

- Những hồi ức đó với ta giống như mới xảy ra hôm qua.

Sở Mặc nhìn mọi người:

- Cho nên, ta chưa từng quên mọi người.

- Chúng ta đều giống nhau, huynh chính là sự kiêu ngạo của bọn ta.

Liễu Mai Nhi mỉm cười nhìn Sở Mặc, nói.

Sở Yên đã đạt đến Thánh cảnh, nhìn Sở Mặc:

- Ca, người lần này trở về còn đi nữa không?

Một câu nói làm cho sự ồn ào náo động trong đại điện nhất thời yên tĩnh lại.

Mọi người đều nhìn về phía Sở Mặc, vấn đề này bọn họ cũng rấtquan tâm.

Bọn họ rất sợ Sở Mặc ra đi vội vàng, một lần nữa lại biến mất trước tầm mắt họ.

- Đi, nhất định phải đi.

Sở Mặc vừa cười vừa nói.

Trên mặt rất nhiều người nhất thời tỏ ra thất vọng.

Tựa như Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Tần Nhi... trong nội tâm các nàng ấy đều hy vọng Sở Mặc có thể lưu lại.

Nhưng bọn họ đềubiết cảnh giới giữa mình và Sở Mặc thực sự quá chênh lệch.

Cho dù các nàng có liều mạng đuổi theo, cho tới hôm nay đã tu luyện tới Đại Thánh kỳ rồi ngay cả các nàng cũng khó mà tin được, nhưng đối mặt với Sở Mặc vẫn có cảm giác: Ta thật yếu ớt.

-----o0o-----

Chương 2295: Trọn đời cùng đi

Chương 2295: Trọn đời cùng đi

Sở Mặc nhìn mọi người, vừa cười vừa nói:

- Chỉ có điều ta có thể dẫn theo mọi người cùng đi.

Yên lặng!

Toàn bộ đại điện, trong nháy mắt nghe được cả tiếng kim rơi!

Yên lặng đến mức dọa người.

Trên mặt tất cả mọi người đều có vẻ khó tin được.

Dường như rất khó tin Sở Mặc nói là sự thật.

Cùng đi?

Cùng đi đâu?

Mấy năm nay Sở Mặc đã đi đâu?

Bọn họ mặc dù không biết, nhưng đều có thể đoán được.

Nhất định là tới thế giới cao hơn, cũng chính là... thế giới thần trong nhận thức của bọn họ.

Thế giới đó có thể tùy ý đi vào sao?

Thế giới đó rốt cục là hình dáng thế nào?

Sau đó, Sở Mặc không cho đám người đó thừa nước đục thả câu mà nói hết mọi thứ về thế giới Thông đạo trong một lần, ngoại trừ một vài tin tức đặc biệt ra, hắn cũng chẳng giấu giếm gì cả.

Để những người này dùng thời gian ngắn nhất để hiểu thế giới Thông đạo là một nơi thế nào.

Cuối cùng, Sở Mặc nhìn mọi người nói:

- Lần này ta trở về chính là muốn cho mọi người một cơ hội.

Đời này có thể quen biết với mọi người, hiểu nhau, trở thành bạn, thành tri kỷ, ta rất may mắn.

Tất cả mọi người đều đứng tại chỗ yên lặng nói trong lòng: Chúng ta càng may mắn hơn.

Sở Mặc nói:

- Cho nên, ta muốn nếu như có thể ta hy vọng mọi người có thể vĩnh viễn ở cùng nhau.

- Chúng ta cũng muốn!

Đa số người ngay tại chỗ không nhịn được mà thốt lên.

Bọn họ là thực sự muốn!

Có thể có được tất cả hôm nay có liên quan trực tiếp tới Sở Mặc.

Sở Mặc rời đi đối với tất cả Phiêu Diêu Cung giống như đã không còn người trụ cột tinh thần vậy.

Tuy ba ngàn năm nay, Phiêu Diêu Cung phát triển như vũ bão, trở nên mạnh mẽ tuyệt đối, nhìn qua không có Sở Mặc cũng không có gì khác biệt.

Nhưng trên thực tế, trong thâm tâm những người đó vẫn cực kỳ hoài niệm những ngày có Sở Mặc.

Đối với bọn họ, có thể ở chung với Sở Mặc là không uổng một đời rồi.

- Bên Thông đạo cũng không phải nơi thế ngoại đào nguyên, thậm chí ở đó khả năng còn không an ổn như ở đây.

Sở Mặc nhìn mọi người:

- Ta cũng nhìn thấy, ba ngàn năm nay mọi người phát triển rất tốt!

Rất nhiều người cũng tồn tại như một thủy tổ rồi.

Ở đây mọi người có căn cơ ăn sâu bén rễ chưa chắc muốn rời khỏi.

Trong mọi người là đa sốbằng hữu của ta.

Mọi người đều không còn là đứa trẻ năm đó nữa.

Cho nên đối với chuyện này, ta muốn mọi người có thể nghiêm túc suy nghĩ...

Lúc này, Hoàng Vô Song bỗng đứng lên, nhìn Sở Mặc.

Hắn vẫn như năm đó, anh tuấn lỗi lạc, chỉ là trên người tăng thêm vài phần nho nhã và ổn trọng hơn:

- Sở huynh ta muốn biết huynh có thể dẫn theo bao nhiêu người đi tới thế giới đó?

Sở Mặc suy nghĩ một chút nói:

- Chỉ cần huynh không bảo tất cả mọi sinh linh có trên Viêm HoàngĐại Vực tới, ta nghĩ hẳn là sẽ không có vấn đề quá lớn.

Mọi người đều không nhịn được lấy làm kinh hãi, chỉ có điều sau đó tất cả đều hiểu được.

Cảnh giới hôm nay của Sở Mặc đã vượt ra khỏi phạm trù nhận thức của họ.

Như vậy có thể dẫn theo những người này rời khỏi đây, đi vào thế giới cao hơn cũng chẳng có gì lạ.

Hoàng Vô Song gật đầu:

- Ta muốn dẫn tất cả người nhà đi, có thể không?

Sở Mặc gật đầu:

- Đương nhiên có thể.

Còn lại mấy người bên kia trên mặt nhất thời tỏ ra mừng rỡ.

Hoàng Vô Song nói:

- Đã như vậy ta nhất định phải đi!

Có thể ở cùng với Sở huynh chắc chắn không tệ.

Không chừng trong tương lai xa xôi chúng ta còn có cơ hội nhìn ngắm càng nhiều phong cảnh hơn.

Ở Viêm Hoàng Đại Vực này tuy tốt nhưng cả đời chúng ta cũng chỉ như vậy.

Tối đa bởi vì Sở huynh, chúng ta ở La Thiên đại vũ trụ cũng có thân phận và địa vị nhất định.

Nhưng thế thì sao?

Cảnh giới của chúng ta đều cao như vậy rồi, cả đờinày lại dài như vậy, nếu như không thể nhìn ngắm nhiều phong cảnh hơn, có nhiều kiến thức hơn, vẫn luôn lặp lại một cuộc sống đó thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Sở Thanh ngồi đó yên lặng gật đầu, sau đó nhìn thoáng qua cha nàng:

- Cha?

Sở Thiên Hùng nhẹ giọng nói:

- Đi!

Sở Thanh nhất thời nở nụ cười vui vẻ.

Sở Mặc nghe Hoàng Vô Song nói xong thì trong lòng hơi xúc động.

Thật ra những bằng hữu ở bên cạnh mình thật sự đều là thiên kiêu chân chính.

Hắn đã từng một lần cảm thấy xuất thân không quan trọng, những ngày nỗ lực quan trọng hơn nhiều.

Lời này... thật ra cũng đúng.

Nhưng muốn xem bàn cờ như thế nào, vẫn là phải đứng càng cao thì có thể nhìn càng xa hơn, đây là sự thực mà không ai có thể thay đổi được.

Nếu như bọn họ sinh ra ở Thông đạo, như vậy tu luyện tới ngày hôm nay, e rằng tất cả đều đã sớm bước vào Tổ cảnh rồi.

Nghĩ rồi Sở Mặc nói:

- Tiếp đây sẽ cho mọi người thời gian một tháng suy nghĩ để quyết định.

Sau khi có quyết định thì sẽ bắt đầu chuẩn bị di chuyển.

Ta ở bên kia thật ra còn vài chuyện chưa xử lý xong.

Còn nữa, nếu mọi người rời đi, như vậy cuộc đời này e rằng rất khó có thể về đây lần nữa.

Sở Mặc tự mình đương nhiên là có thể, nhưng hắn lúc này nếu thực sự đón hết thân bằng đi, như vậy hắn cũng chẳng cần về lại nơi đây nữa.

Hứa Phù Phù cười nói:

- Chuyện đó cần gì phải cẩn thận hay do dự chứ?

Bằng hữu trọn đời cùng đi!

Nếu huynh không sợ mấy người bọn ta thành gánh nặng củahuynh, huynh đi tới đâu, chúng ta liền đến đó.

- Mọi người đều là bằng hữu thân thiết nhất của ta, người nhà, bất cứ lúc nào mọi người cũng không phải là gánh nặng của ta.

Sở Mặc nghiêm túc nói.

Cuối cùng hầu như tất cả thân bằng hảo hữu năm xưa của Sở Mặc đều quyết định cùng đi với Sở Mặc.

Bao gồm cả Phong Quân Tử - thánh dược năm đó, bao gồm cả bọn Xích Long, Thanh Long, Bạch Hổ.

Đi lần này, toàn bộ Phiêu Diêu Cung hầu như tất cả lực lượng cao cấp trong nháy mắt sẽ biến mất hết.

Nói ví dụ như Nhạc Dao, nhất thời cũng nóng nảy, nàng muốn đi!

- Sư phụ, người không thể bỏ con lại được!

Nhạc Dao cầm cánh tay của Phương Lan lại, nước mắt lưng tròng nhìn Phương Lan.

- Làm sao?

Con không phải vẫn luôn muốn làm cung chủ tương lai của Phiêu Diêu Cung sao?

Tại sao phải cùng đi với sư phụ?

Sư gia con nói những gì sư phụ không phải đã nói cho con rồi sao?

Cũng không lừa gạt con, thế giới kia chưa chắc tốt hơn thế giới này.

Phương Lan nhìn Nhạc Dao, vẻ mặt ôn hòa nói:

- Chúng ta đi là vì trong nhóm chúng ta có tình cảm rất sâu đậm.

Nhạc Giao nói:

- Con cũng không nỡ xa sư phụ mà!

-----o0o-----

Chương 2296: Lưu lại truyền thừa (1)

Chương 2296: Lưu lại truyền thừa (1)

Phương Lan thở dài, cười khổ nói:

- Con còn có người nhà, người nhà của con đối với con đều rất tốt, tình cảm cũng sâu đậm.

Hơn nữa, con muốn đi cùng sư phụ, nhưng bọn họ... lại không thể bỏ được gia tộc đã phải khó khăn gầy dựng lên để rời khỏi Viêm Hoàng Đại Vực.

Phương Lan nói tình hình thực tế, Nhạc gia ở Viêm Hoàng Đại Vực xem như là một gia tộc mới thành lập.

Ở thời đại trước, Nhạc gia chỉ có thể coi là một trong những gia tộc nhỏ.

Sau này Sở Mặc xây dựng lại Viêm Hoàng Đại Vực rồi Nhạc gia liên tiếp có thêm mấy thiên tài kinhtài tuyệt diễm, một lần hành động đã nâng cao địa vị của gia tộc ở Viêm Hoàng Đại Vực.

Bây giờ, Nhạc gia lại xuất hiện một tuyệt thế thiên kiêu như Nhạc Dao, cả gia tộc tương lai càng sáng lạn hơn.

Dưới tình huống như vậy, bởi vì một quyết định của Nhạc Dao làm cho cả gia tộc Nhạc gia rời đi, rời khỏi Viêm Hoàng Đại vực là không thực tế chút nào.

Nhất là cơ bản Nhạc Dao đã thành người dự bị cung chủ tương lai của Phiêu Diêu Cung, hơn nữa mấy đệ tử khác trong danh sách cũngkhông ưu tú như nàng.

Trở thành một cung chủ mới của Phiêu Diêu Cung đối với Nhạc Dao cũng không khác gì việc ván đã đóng thuyền.

Dưới tình huống như vậy, Nhạc gia càng không thể cam lòng rời đi hơn.

Đấy không phải nói rằng bọn họ không hiểu rời đi cùng Sở Mặc có thể sẽ tốt hơn, chỉ là một thói quen mà thôi.

Không muốn bắt đầu lại, bởi vì bọn họ đều quá rõ bắt đầu cuộc sống lại lần nữa khó như thế nào.

Thế gian này có người không ngại làm phượng vỹ, chỉ vì muốn thấy càng nhiều phong cảnh hơn.

Ví dụ như Hoàng Vô Song.

Nhưng cũngtương tự, cũng có người chỉ muốn sống một đời bình an.

Nhạc Dao tuy tuổi còn trẻ tính tình hồ đồ, nhưng nàng cũng không đần, ngược lại, nàng rất thông minh, rất nhanh đã hiểu rõ những chuyện rắc rối trong đó.

Nước mắt của nàng không nhịn được chảy xuống, nàng nhẹ giọng nói:

- Tuy người nhà đối với con rất tốt, nhưng con thật sự muốn đi theo bên cạnh sư phụ hơn.

Sư phụ đi lần này, con có thể... có thể mãi mãi sẽ không gặp lại sư phụ nữa.

Con sẽ rất nhớ người, con sẽ không nhịn được mà khóc lóc...

Vành mắt Phương Lan cũng ửng đỏ, chỉ có điều trên đời này, trừ SởMặc ra thì không có bất kỳ ai có thể ngăn cản nàng đi theo bên cạnh Sở Mặc.

Tựa như Nguyệt Khuynh Thành cùng Thái Điệp tiên tử vậy, khi nghe Sở Mặc triệu hoán căn bản không chút do dự mà quyết định muốn đi.

Phương Lan cũng giống vậy.

Trong lòng nàng tuy luyến tiếc tiểu nha đầu này nhưng cũng hiểu Nhạc Dao ở lại có thể tốt hơn việc cùng đi với mình nhiều.

Dù sao có luyến tiếc thế nào đi nữa, nha đầu kia cũng sẽ không nguyện vĩnh viễn chia ly với cha mẹ mình.

Cuối cùng, Nhạc Dao vẫn quyết định ở lại, nhưng tiểu nha đầu cũng nước mắt chảy thành sông, từ một nha đầu quê mùa ngỗ nghịch trong một đêm đã trưởng thành, thành thục lên nhiều.

Những tháng ngày tiếp theo, Sở Mặc bắt đầu từ Phiêu Diêu Cung cho đám đệ tử mới và Nhạc Dao cùng một bộ phận nòng cốt giảng đạo, truyền pháp.

Thái thượng truyền pháp!

Chuyện như vậy ở trong toàn La Thiên đại vũ trụ e rằng đều là chuyện trước nay chưa từng có.

Mọi người bao gồm cả Sở lão, PhiêuLinh nữ đế và Ma quân – Cự đầu Tổ cảnh cũng không nhịn được mà chạy tới giúp vui.

Càng không nói tới những người khác.

Trên quảng trường khổng lồ của Phiêu Diêu Cung đầy ắp người.

Thậm chí còn có rất nhiều người trong gia tộc lớn của Viêm Hoàng Đại Vực cũng muốn tới nghe.

Sở Mặc cũng không để ý, tuy trong lòng hắn nghiêng về Phiêu Diêu cung hơn một chút, nhưng trên thực tế trong toàn Viêm Hoàng Đại Vực, tâm tính hôm nay của hắn đã sớm thoát khỏi việc thiên vị bè phái rồi.

Bởi vì nơi này là cố hương của hắn.

Ở đây, Sở Mặc liên tiếp giảng đạo trong thời gian một tháng, Trên bầu trời vẫn luôn có rất nhiều dị tượng khi Sở Mặc giảng không ngừng trào ra.

Thật là trời sinh dị tượng, mặt đất nở sen vàng.

Sở Mặc qua việc giảng đạo còn tìm được bạn cũ là tiểu hòa thượng năm xưa.

Đến cuối cùng dẫn ra cả Đại Công Kê nữa.

Thậm chí gồm rất nhiều người của La Thiên Tiên Vực, tất cả đều bởi vì dị tượng khi Sở Mặc giảng đạo dẫn tới mà nhao nhao chạy tới đây.

Kết quả cũng làm Sở Mặc bất ngờ.

Cảnh giới của hắn hôm nay khai đàn giảng đạo hoàng toàn làm cho cả La Thiên đại vũ trụ phải sinh ra các loại dị tượng.

Hắn đang truyền pháp, muốn vì đại vũ trụ này lưu lại một hạt giống.

Giống như những chuyện mà Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng đã làm vậy.

Để lại một hạt giống của hy vọng, một ngày nào đó, hạt giống này sẽ nảy mầm, đồng thời lớn lên.

Cũng chính là chỗ vĩ đại nhất của nhân loại.

Đó, tên là truyền thừa.

Cuối cùng, Sở Mặc lại cho Nhạc Dao và đám đệ tử mới của Phiêu Diêu cung rất nhiều tài nguyên tu luyện và pháp khí cao cấp.

Có mấy thứ đó, Phiêu Diêu Cung cho dù là tất cả cấp cao đều đi hết thì cũng vẫn sẽ là khu vực tồn tại cấp cao nhất của Viêm Hoàng Đại Vực.

Những đệ tử năm xưa Sở Mặc nhận ở nhân giới cũng có một bộ phậnchọn ở lại.

Bọn họ cũng không phải vô tình với Sở Mặc nhưng chọn ở lại đều vì căn cơ thuộc về họ ở Viêm Hoàng Đại Vực.

Gia tộc bọn họ tạo dựng lên, ở đây cũng đã thâm căn cố đế.

Cho nên, mặc dù họ cũng không muốn rời xa Sở Mặc nhưng vẫn quyết định ở lại.

Đối với điều này, Sở Mặc đương nhiên là không chút miễn cưỡng nào.

Năm đó hắn ở nhân giới nhận đệ tử ngoại trừ một số ít trong đó, ví dụ như bọn Tiểu Hà, còn lại đa số những người khác cũng không có tình cảm đặc biệt lắm với hắn.

Bọn họ đối với Sở Mặc càng nhiều hơn là một sự cảm kích và sùng bái.

Đến cuối cùng, trong lòng bọn họ, Sở Mặctồn tại như một thần linh.

Có chút bị đồ đằng hóa.

Cuối cùng Sở Mặc lại đặc biệt giảng riêng cho Nhạc Dao ba ngày.

Nhạc Dao sau khi rời khỏi từ chỗ Sở Mặc thì bay thẳng lên bầu trời, độ kiếp!

Một cảnh đó điêu khắc sâu trong linh hồn của vô số người.

Dù cho đã qua mấy vạn năm cũng có người nhắc tới chuyện này.

Sở thần giảng đạo cho Nhạc Dao ba ngày, Nhạc Dao từ cảnh giới Chí tôn trực tiếp tiến vào Thánh cảnh, hơn nữa sau đó trên con đường tu luyện đã rộng mở chẳng gì ngăn cản được.

Một hơi vọt tới Tổ cảnh, trở thành Cự Đầu Tổ cảnh đầu tiêu sau Sở thần ở Viêm Hoàng Đại Vực.

Lúc này Sở Mặc đã dẫn theo vô số người rời khỏi Viêm Hoàng Đại Vực.

Giống như Thủy gia nhà giàu đỉnh cấp, hoặc như Tinh Linh tộc, đều là di chuyển toàn bộ.

Bọn họ để lại sản nghiệp, toàn bộ đều để lại cho Phiêu Diêu Cung.

-----o0o-----

Chương 2297: Lưu lại truyền thừa (2)

Chương 2297: Lưu lại truyền thừa (2)

Còn rất nhiều gia tộc dường như cũng là một chỉnh thể rời đi, hoặc là cũng giống như Hoàng Vô Song, dẫn trực hệ của mình đi hết.

Bọn họ tạm thời đều được sắp xếp trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Đi theo bên người Sở Mặc chỉ có Sở lão, Phiêu Linh nữ đế cùng vớiMa quân, còn có một số người từ La Thiên Tiên Vực giảng đạo dẫn tới, đương nhiên, còn có Đại Công Kê.

Sở Mặc nói rất nhiều tin tức chỉ có thể nói cho Đại Công Kê biết, ví dụ như Linh Thông Thượng Nhân.

Đại Công Kê rất cảm khái, không nghĩ tới năm xưa vị Vạn Sự Thông tiêu sái du ngoạn thế gian lại là một phân thân của Linh Thông Thượng Nhân.

Càng không nghĩ tới Linh Thông Thượng Nhân bố cục vạn cổ, Thủy Y Y cùng Kỳ Tiêu Vũ hóa ra lại là một người.

- Những chuyện đó thật làm người ta khó tưởng nổi.

Không nghĩ tớimột ngày kia Kê gia cũng có thể vào được thế giới đó.

Chỉ có điều tiểu tử à, Kê gia ở một nơi phát hiện ra một bí mật.

Cậu muốn xem thì nhanh đến đó đi?

Đại Công Kê vẻ mặt thần bí nói với Sở Mặc.

- Bí mật?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, trong ánh mắt có vẻ không tin.

- Ánh mắt cậu là sao vậy hả?

Làm sao?

Thành tựu cao nên khinh thường Kê gia sao?

Kê gia nói cho cậu biết chỗ đó cậu đi đi rồi sẽ biết.

Thực sự rất thần kỳ, Kê gia mấy lần muốn tra xét nhưng cơ bản không vào được.

Ta cảm giác ở trong đó hẳn là có giấu cơ mật lớn lắm!

Đại Công Kê vẻ mặt thành thật, rất nghiêm túc.

- Được rồi, vậy chúng ta quay đầu đi về phía La Thiên Tiên Vực sắp xếp cho tốt đã, rồi chúng ta sẽ đi xem.

Sở Mặc gật đầu đồng ý.

Đại Công Kê tuy là bình thường không đáng tin cậy, chỉ có điều đối với chuyện như vậy, nó chắc sẽ không nói bậy bạ đâu.

Mấy năm nay nó xuất quỷ nhập thần, tốc độ tăng cảnh giới của nó cực nhanh làm người ta phải líu lưỡi, bây giờ đã vọt tới Đại Thánh đỉnh rồi.

Có thể khiến cho con gà Đại Thánh này cho rằng là một nơi bấtphàm lại không vào được, Sở Mặc cũng hơi ngạc nhiên.

Sau đó, Sở Mặc trở lại hoàng thành La Thiên.

Quả nhiên không ngoài sở liệu, mấy người Cơ Khải vẫn định ở lại, bao gồm cả lão đế vương Cự Đầu Tổ cảnh nữa.

Toàn bộ hoàng tộc người nguyện rời đi cùng Sở Mặc hầu như là không có.

Địa vị của bọn họ quá cao!

Cho dù tầm mắt, lòng dạ hay tính toán cũng quá cao thâm.

Bây giờ hoàng tộc Cơ thị đã trở thành hoàng tộc của La Thiên đại vũ trụ.

Dưới tình huống như vậy, bọn họ cơ bản không có đạo lý nào mà rời đi.

Nếu như nói thế giới Thông đạo thật sự như trước đó bọn họ nghe nói, là thần giới, vậy bọn họ có thể còn có lý do để động tâm.

Sau khi Sở Mặc nói tình hình thế giới Thông đạo cho họ biết, những người họ đối với thế giới Thông đạo nhất thời hết cả hứng thú.

Bọn họ và Sở Mặc cũng không có giao tình sâu đậm gì, cho nên đương nhiên không muốn đi.

Cho nên, toàn bộ La Thiên Tiên Vực cũng chỉ có Tử Đạo, Lưu Vân Phong, Khương Thái Nguyệt, Ma nữ, Diệp Thanh cùng với cha mẹ của Sở Mặc, còn có muội muội Sở Sở, Từ Nam đều nguyện đi cùng Sở Mặc.

Cơ Khải biết Sở Mặc trước đó giảng đạo ở Viêm Hoàng Đại Vực thì yêu cầu Sở Mặc không thể nặng bên này nhẹ bên kia.

Sở Mặc đành phải ở hoàng thành giảng đạo bảy ngày.

Bảy ngày, đối với những tu sĩ cảnh giới đối lập cao thấp đã đủ rồi.

Đến cuối cùng, rất nhiều người thậm chí ngay tại chỗ có dấu hiệu muốn đột phá.

Không thể không nói, cảnh giới Thái thượng đối với trìnhđộ nhận thức vạn vật trong thế gian thật sự quá tinh thâm.

Điều này đối với Đại Thánh, đối với tu sĩ Tổ cảnh cũng rất khó mà lĩnh ngộ.

Sau khi được hắn chỉ điểm một câu, khả năng sẽ hiểu ra luôn.

Sở Mặc lại để lại rất nhiều pháp khí cho bọn Cơ Khải, tài nguyên tu luyện, đại dược cao cấp.

Cuối cùng nhờ Cơ Khải chăm chiếu cố Viêm Hoàng Đại Vực một chút.

Đối với yêu cầu này của Sở Mặc, Cơ Khải đương nhiên là bằng lòng ngay.

Cho dù Sở Mặc không đề cập đến, gã cũng biết mà đi làm.

Cuối cùng đã tới một ngày phải cáo biệt, Sở Mặc mở thế giới Thương Khung Thần Giám ra, mấy người Cơ Thanh Vũ đầu tiên là vẫy tay từ biệt với thân bằng, Khương Thái Nguyệt hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn người nhà của mình, nhưng vẫn dứt khoát quả quyết đi vào.

Nàng càng muốn do thám thế giới mình chưa biết hơn.

Sở lão, Ma quân, Phiêu Linh nữ đế cũng đều mang theo vài phần tò mò đi vào thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Sau đó Sở Mặc dẫn theo Đại Công kê vẫy tay từ biệt với mấy người Cơ Khải.

Rồi nhanh chóng biến mất ở nơi đây.

Khi tất cả mọi người đều cho là Sở Mặc nhất định là đã rời khỏi La Thiên đại vũ trụ, Sở Mặc cùng Đại Công Kê đi tới một chỗ thần bí không biết tên.

La Thiên đại vũ trụ thực ra rất rộng lớn, không thấy bờ bến.

Ngay cả là cao thủ cảnh giới Thái thượng muốn hoàn toàn đi hết La Thiên đại vũ trụ cũng không dễ dàng.

Giống như khu vực này, trước đó cho dù Sở Mặc đã dẫn theo quân viễn chinh của Hoàng tộc Cơ thị hầu như đánh khắp nơi cũng không nghĩ tới, trong vũ trụ này lại còn tồn tại một nơi như vậy.

Nơi đây giống như là một cái hắc động!

Tất cả đều bị hắc động nuốt chửng, ngay cả ánh sáng cũng không ngoại lệ.

Sở Mặc cùng Đại Công Kê từ khoảng cách xa xôi vô tận cũng có thể cảm nhận được từ trong hắc động tản ra sức mạnh mang tính hủy diệt.

- Thế nào, ta không lừa cậu chứ?

Chỗ này có phải rất thần kỳ không?

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, vẻ mặt đắc ý nói.

Sở Mặc cũng cau mày, không nói lời nào.

Trong lòng đang khôngngừng suy diễn, hắc động này khả năng giáp với nơi nào!

Hắc động này ở trong mắt Sở Mặc cũng chẳng phải chỗ thần bí gì mà là một con đường.

Bên trong đan xen sức mạnh quy luật khá kinh khủng.

Sức mạnh này cho dù là Sở Mặc cũng không dám xem thường.

Bởi vì nơi đó còn ẩn chứa loại đạo mà cảnh giới Thái thượng như hắn có thể khó mà lĩnh ngộ được.

- Tiểu tử, có phải rất nguy hiểm không?

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

- Nếu không... hay là chúng ta đi thôi, đi thế giới Thông đạo đi!

Đại Công Kê không đáng tin vẫn là không đáng tin, nhưng chẳng đần chút nào!

Nó và Sở Mặc đã ba ngàn năm không gặp, nhưng đối với sự hiểu biết với Sở Mặc cũng hầu như hơn bất kỳ kẻ nào.

Nó biết rõ, có thể khiến cho Sở Mặc có vẻ mặt này chắc chắn nơi đây không đơn giản.

Không hề nghi ngờ hắc động kia khá nguy hiểm.

Nó vốn là do trong lòng quá hiếu kỳ, muốn kéo đại cao thủ Sở Mặcđến xem sao, nói không chừng có thể mò được bảo bối gì trong đó.

-----o0o-----

Chương 2298: Hắc động thần bí

Chương 2298: Hắc động thần bí

Nhưng bây giờ nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Sở Mặc, sự hiếu kỳ trong lòng Đại Công Kê đã sớm tan thành mây khói.

Sở Mặc nhẹ lắc đầu nói:

- Chờ một chút, chớ nóng vội, ta tiếp tục suy diễn xem sao.

- Còn muốn suy diễn?

Trong lòng Đại Công Kê đang len lỏi sự hối hận, lòng nói mình căn no rỗi việc, dẫn tiểu tử này tới chỗ này để làm chi?

Trên thực tế hắc động này cũng không phải vẫn luôn tồn tại.

Trước Đại Công Kê đã từng đến đây nhưng cũng không phát hiện ra.

Lần thứ hai tới mới đột nhiên phát hiện nơi này lại có một hắc động, hấp thu tất cả mọi thứ xung quanh vào bên trong.

Vốn tinh hệ, ngân hà ở xung quanh vũ trụ...

đều đã biến mất chẳng thấy nữa.

Ngay cả ánh sáng tới nơi đó cũng đều bị hấp thụ.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, sau đó trong lòng hối hận.

Lần ngồi xuống này của Sở Mặc chính là ba ngày.

Rốt cục tới đêm ngày thứ ba, Sở Mặc bỗng nhiên mở mắt ra, ánh mắt sáng quắc nhìn hắc động, một lúc lâu sau mới nói với Đại Công Kê:

- Chúng ta đi thôi.

Phù!

Đại Công Kê rốt cục thở phào một cái, tảng đá lớn treo trong lòng rốt cục cũng rơi xuống.

Nó thật sự sợ Sở Mặc lại nói với nó:

- Chúng ta thử vào xem chút đi!

Nếu như vậy nó chắc chắn sẽ phản đối.

Làm cho một người cảnh giới Thái Thượng phải do dự nhiều ngày như vậy, nơi này thực sự không có gì để xem cả.

Nhưng thật ra trong lòng Sở Mặc lại vô cùng trấn động.

Vốn hắn cảm thấy cuộc đời này của mình sẽ ít khả năng sẽ về lại La Thiên Tiên Vực lần nữa.

Nhưng khi phát hiện ra hắc động này làm cho hắn thay đổi chủ ý.

Bởi vì trải qua mấy ngày suy diễn, hắn rốt cuộc cho ra một kết luận mà chính hắn cũng hơi khiếp sợ.

Hắc động này ở đầu kia hoặc là ở ngoài thông đạo, hoặc là... chính làbên ngoài thân thể của đại thần Bàn Cổ!

Đấy là một con đường khá thần bí.

Hơn nữa, lấy cảnh giới bây giờ của hắn, muốn mạnh mẽ xông qua, mười phần thì có tám, chín phần sẽ gặp nạn.

Nhưng sớm muộn cũng có một ngày hắn sẽ tới đây một lần nữa.

Bởi vì điều này liên quan tới toàn bộ tương lai.

Sau đó Sở Mặc đưa Đại Công Kê vào thế giới Thương Khung ThầnGiám.

Rồi hắn tìm được con đường trở về thế giới Thông đạo, bước một bước vào.

La Thiên đại vũ trụ, tạm biệt.

Trên lãnh thổ vô tận của Vương tộc Sở thị rất nhanh đã trở nên náo nhiệt.

Số lượng người mới gia nhập vào rất nhiều làm cho lãnh thổ quốc gia trở nên càng khác trước.

Những người tới từ La Thiên đại vũ trụ rất nhanh đã yêu thích nơitinh khí nồng đậm đến mức làm họ khó mà tin nổi này.

Nếu như không phải có mặt trời không quá bình thường, mỗi ngày không nhúc nhích treo trên cao, sau đó qua một thời gian rất dài lại đột nhiên biến mất, bọn họ thậm chí hoài nghi cách nói của Sở Mặc rằng nơi này không tốt có phải đang lừa bọn họ hay không.

Có một số người gặp nhau dường như là cuộc gặp số mệnh.

Sở Mặc dẫn theo một nhóm người từ La Thiên đại vũ trụ tới, mỗi người đều được một quả bàn đào.

Sở Mặc trước hết để bọn họ được thầnhồn viên mãn rồi mới để họ rời khỏi Thương Khung Thần Giám, vào trong vương tộc Sở thị.

Sau đó, Sở Sở là người đầu tiên chạy tới.

Sở Mặc cũng không nghĩ tới nha đầu đó lại căn thời gian chuẩn xác đến vậy.

Bởi vì dưới tình huống bình thường, Sở Sở hiện tại hẳn là ở bên tổng bộ Liên Minh Tinh Anh ở Thương Cổ thành mới đúng.

Sở Sở sẽ không nói cho Sở Mặc, nàng, đã cảm giác được, một "mình" khác...

đã tới!

Cho nên, nàng không kịp chờ đợi mà chạy đến.

Hai Sở Sở gặp mặt, trong nháy mắt ngoại trừ Sở Mặc ra, tất cả mọi người đều sợ ngây người.

Bao gồm cả Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ.

Con gái do chính bọn họ sinh ra cùng một người khác dáng vẻ hoàn toàn tương tự!

Từ tướng mạo, đến khí chất, rồi đến khí tràng cường thế bức người... tất cả đều giống nhau đến khó tin.

Ngoại trừ có chút xíu khác biệt ra, hầu như tất cả mọi thứ đều giống nhau như đúc.

- Chào cô, ta tên là Sở Sở.

- Chào cô, ta tên là Sở Sở.

Hai nàng dường như là trăm miệng một lời, sau đó, nhịn không được nhìn nhau cười, tiếp đó lại đồng thanh nói:

- Tên này chúng ta nên làm sao nhỉ?

Tất cả mọi người ngây ra, không biết nên nói gì nhìn hai nàng.

Ngay cả Sở Mặc, lúc này cũng không nhịn được mà nhức đầu nhìn họ, nói:

- Nếu không, các muội một người tên Sở Sở một, một người tên là Sở Sở hai đi.

- Đồ quỷ!

Hai nàng trăm miệng một lời, trợn mắt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cạn từ:

- Không phải hai Tử Đạo gặp nhau... cũng khoa trương thế này đấy chứ?

Thật ra cũng cố gắng khoa trương, chỉ có điều hai tên kia lúc này đang xúm lại hài lòng trò chuyện với nhau.

Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y mỗi người ôm một đứa bé của mình đã trưởng thành lên rất nhiều, đứng đó oán giận Sở Mặc sao trở về lạikhông dẫn các nàng theo.

Thế nên ngay cả con cũng đã lớn vậy rồi.

Điều đó quả thực Sở Mặc hơi đuối lý.

Chỉ có điều ông bà nội muốn gặp cháu trai nên hắn cũng chẳng còn cách nào.

Cũng may hai nhóc cũng chưa lớn hẳn, hơn nữa đối với mẹ mình lại chẳng chút xa lạ nào.

Mỗi đứa tự chơi trong lòng mẹ mình, góp phần hòa tan một chút oán niệm của hai nàng với hắn.

Đại Công Kê ở cạnh Sở Mặc nói:

- Tên...

Thật là một vấn đề nha!

Sở Mặc cũng gật đầu.

Từ trước cho tới bây giờ chưa từng nghĩ vấn đề này, hiện tại mới phát hiện, chuyện thoạt nhìn không lớn chẳng nhỏ này còn làm người ta rất nhức đầu.

Nếu thay đổi thì...

để ai đổi đây?

Đều là do cha mẹ mình đặt cho mà!

Số mệnh tương liên, tên gọi giống nhau, có tính cách không khác biệt lắm, khuôn mặt cũng giống...

Đại Công Kê cười nói:

- Coi như huynh đệ tỷ muội sinh đôi là ổn rồi.

Còn tên thì... thêm một cái Đại- Tiểu không phải xong rồi sao?

Mắt Sở Mặc nhất thời sáng lên.

Đại Công Kê tuy không đáng tin nhưng lần này nói thật sự khá là ổn.

Còn như ai lớn ai nhỏ thì cũng đơn giản, ví dụ như Sở Sở của La Thiên đại vũ trụ, đời này tuổi thật của nàng ấy so với Sở Mặc cũng lớn hơn, nàng ấy dĩ nhiên lớn hơn Sở Sở rồi.

Như vậy Sở Sở khác là tiểu Sở Sở.

Bên Tử Đạo, anh em kết nghĩa Tử Đạo của Sở Mặc là tiểu Tử Đạo, Tử Đạo ở chung với Âu Dương Phỉ chính là đại Tử Đạo.

Như vậy cũng phân ra khá rõ ràng.

Tiểu Tử Đạo thấy Âu Dương Phỉ làm bạn bên cạnh Đại Tử Đạo cảm thấy vô cùng giật mình, cũng có vài phần bất đắc dĩ, tinh thần chán nản.

-----o0o-----

Chương 2299: Huyết Ma lão tổ (1)

Chương 2299: Huyết Ma lão tổ (1)

Năm xưa từ sau khi Chung thánh bị Sở Mặc đánh chết, Âu Dương Phỉ liền biến mất.

Vẫn mai danh ẩn tích cho tới bây giờ, có người nói cũng không tái giá với ai.

Chỉ có điều cũng không thể nối lại tiền duyên với Tử Đạo nữa.

Đây cũng nói rõ lên rằng giữa hai vũ trụ mặc dù có điều nào đó rất thần bí liên quan với nhau, nhưng xét đến cùng vẫn là hai cuộc sống khác nhau, hai vận mệnh khác nhau.

Giống như Khương Thái Nguyệt ít nhiều thất vọng.

Nàng ấy rất muốn gặp "mình" khác, nhưng cũng không gặp được.

Sau khi mọi người nghỉ ngơi đủ đã là chuyện hơn một tháng sau.

Lúc này, Sở Mặc phải tiếp tục bước trên lộ trình, hắn muốn đi La Thiên đại vũ trụ khác.

- Ca, muội đi chung với huynh.

Đại Sở Sở nhìn Sở Mặc:

- Nếu không chỉ có mình huynh đi muội sợ nhỡ đâu sẽ có phiền toái.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Sở Sở, hỏi:

- Thế bên Liên Minh Tinh Anh?

Đại Sở Sở lắc đầu:

- Không sao, bên Liên Minh Tinh Anh có Phi Hồng và Băng Băng rồi, không có chuyện gì đâu.

Quan trọng nhất là có huynh, Liên Minh Tinh Anh cũng sẽ mãi mãi không xảy ra vấn đề.

Sở Mặc cười cười gật đầu:

- Vậy được rồi, chúng ta cùng đi một chuyến tới quê hương của muội đi.

Trước khi đi, Sở Mặc hỏi Đại Công Kê có muốn cùng đi hay không.

Con gà này vẫn rất thần kỳ, nó lại có thể tìm được một vài nơi mà người khác không tìm được.

Kết quả là Đại Công Kê từ chối.

Nó cảm thấy ở Vương tộc Sở thị có rất nhiều người và việc nó thích.

Ví dụ như lão quản gia, con chó vàng nó cũng rất thích.

Hơn nữa, quan hệ giữa Đại Công Kê và Hầu tử vô cùng tốt.

Thật ra bây giờ bầu không khí trong toàn bộ Vương tộc Sở thị đều vô cùng tốt, nơi đây thực như thế ngoại đào nguyên.

Tinh khí tràn trề, nguyên liệu phong phú, trên mặt mỗi người đều ngập tràn dáng cười vui.

Hoặc là chọn bế quan tu luyện, hoặc chọn yên lặng sinh sống.

Nơi đây đã thành chốn cực lạc trong thế giới Thông đạo phức tạp rồi.

Là kết quả mấy năm nay Sở Mặc đổ mồ hôi chảy máu đào từ từ mà tranh thủ ra được thiên hạ như này.

Sau đó Sở Mặc chào từ biệt cha mẹ lại tạm biệt hai phu nhân và hai đứa con mình.

Sau dẫn theo Sở Sở bước lên con đường về La Thiên đại vũ trụ khác.

Sau khi Sở Mặc bước tới cảnh giới Thái Thượng, tốc độ so với trước thì nhanh lên nhiều.

Hắn đưa Sở Sở vào thế giới Thương Khung Thần Giám rồi một mình lấy tốc độ không tưởng, chỉ dùng thời gian không tới một tháng đã tới lối vào La Thiên đại vũ trụ khác.

Không có bất kỳ do dự nào, Sở Mặc một bước bước vào luôn.

Xuyên qua tầng lớp quy luật của con đường thông vào, sau đó Sở Mặc rốt cục xuất hiện ở một không gian vũ trụ hoàn toàn mới.

Hắn triệu hoán Sở Sở từ trong thế giới Thương Khung Thần Giám ra ngoài.

Đại Sở Sở cảm thấy rào rạt hứng thú với thế giới Thương Khung Thần Giám.

Vẻ mặt nàng ấy ngạc nhiên, nói:

- Không nghĩ tới, Thương Khung Thần Giám đã cùng huynh tăng đến cấp độ này rồi?

Đã trở thành một đại thế giới hoàn toàn chỉnh thể!

Sở Mặc cười gật đầu:

- Tuy là quy luật hoàn chỉnh, nhưng thế giới đó ỷ lại ta quá lớn.

Mộtkhi ta có vấn đề gì, thế giới đó cũng sẽ dễ dàng bị phá hủy.

Quy luật của nó là xây dựng trên đạo của ta.

Đây cũng là lý do vì sao Sở Mặc không dễ để người khác vào trong thế giới Thương Khung Thần Giám.

Hắn thực sự rất sợ một ngày mình có mệnh hệ gì sẽ liên lụy tới sinh linh ở bên trong.

Đại Sở Sở lắc đầu, không đồng ý phản bác:

- Ai dám cam đoan chúng ta thân ở thế giới này không phải như thế chứ?

Nói rồi nàng nhìn Sở Mặc:

- Ở dưới ánh sao trăm bề, không có việc gì có thể hoàn toàn theo ýmuốn của mình được.

Tinh cầu tài nguyên phong phú chỉ để làm đẹp thì thật tiếc.

Hoặc là dứt khoát túm vài tinh hệ tới để chúng tự vận hành.

Đại lục của thế giới Thương Khung Thần Giám sẽ tự phát triển, trở thành một đại lục thần chi chân chính.

Đại Sở Sở nói liền một hơi dài, sau đó nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Nói không chừng chốn cực lạc mà chúng ta vẫn hằng tìm kiếm lại chính là chỗ đó ấy!

Có thể đấy chỉ là một câu nói vô tâm của Đại Sở Sở, nhưng người nói vô tâm, người nghe hữu ý.

Trong đầu Sở Mặc lập tức như mở ra được một cánh cửa sổ, ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu rọi.

Cho tới nay, hắn cũng chưa đặc biệt nghiêm túc kiến thiết trong thế Thương Khung Thần Giám lần nào.

Cũng không đặc biệt để tâm sửa đổi nó.

Chỉ là trồng ở bên trong một vài dược liệu đỉnh cấp vô cùng đắt tiền, bao gồm cả một vài cây cực phẩm, lại nuôi cả cá... cá Tạo hóa nữa.

Hắn coi thế giới trong Thương Khung Thần Giám như một trang trại chăn nuôi, đồng thời cũng là một chỗ tránh nạn tạm thời mà thôi.

Nhưng lời Sở Sở nói cũng không phải không có đạo lý.

Bây giờ trên đời hắn chính là một trong những người có năng lực sinh tồn mạnh mẽ nhất.

Chí ít, là trong cả thế giới Thông đạo.

Một ngày thế giới Thông đạo xuất hiện nguy cơ lớn thì cả thế giới Thông đạo người có thể còn sống hẳn là chỉ còn mình hắn.

Tình huống đó mang thế giới Thương Khung Thần Giám ra cải tạo một lần, sửa nó thành một đại thế giới chân chính, ở thời khắc mấu chốt có thể cứu được rất nhiều sinh linh.

Sở Mặc nhìn Đại Sở Sở:

- Muội nói rất có lý, ta sẽ lưu tâm việc đó.

Sở Mặc có tính tình hành động cực mạnh, chuyện đã quyết rồi sẽ lập tức muốn làm.

Cho nên hắn ở trong vũ trụ này lấy đi không ít ngôi sao, thậm chí còn bao gồm cả một tinh hệ hoàn chỉnh đưa vào trong thế giới Thương Khung Thần Giám.

Chuyện đó đối với tu sĩ khác căn bản chẳng thể làm nổi.

Nhưng đối với tu sĩ cấp bậc Thái Thượng cũng chẳng có khó khăn gì.

Điều đó cũng là nguyên nhân vì sao tu sĩ cảnh giới Thái thượng thật sự rất khó bị

giết chết hẳn.

Không có ai biết bọn họ rốt cục để lại bao nhiêu đường lui cho mình.

Giống như bây giờ đám Cổ tổ Thái thượng bị treo đầu trên cột cờ, Sở Mặc cũng không dám nói chắc rằng bọn họ không còn hậu chiêu nào.

Chỉ có điều cho dù có phân thân nhưng cũng rất khó có thành tựu gì lớn, chỉ là có thể hoàn hảo không hao tổn gì sống sót mà thôi.

Đại Sở Sở trở lại trong không gian vũ trụ này thì tâm tình rất kích động, tựa như lúc trước Sở Mặc trở lại La Thiên vũ trụ vậy.

Cả vũ trụ đều là khí tức quen thuộc, tràn đầy hồi ức của những năm tháng đã qua.

Dọc theo đường đi, Đại Sở Sở nói rất nhiều chuyện cũ kỷ niệm mà nàng từng trải qua cho Sở Mặc.

Thậm chí bao gồm cả chuyện năm đó lúc nàng còn rất nhỏ, mối tình đầu lại gặp ngay tên cặn bã, suýt chút nữa bị lừa tình lừa thân còn phải chịu đả thương, nói hết chẳng chút giấu giếm với Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 2300: Huyết Ma lão tổ (2)

Chương 2300: Huyết Ma lão tổ (2)

- Người đó rất giỏi ngụy trang, lòng dạ, tâm cơ, khí độ...

đều có thể coi như là rồng phượng trong loài người, cực kỳ ưu tú.

Ở trên cả La Thiên Tiên Vực cực kỳ nổi tiếng.

Chúng ta nói rất nhiều người có nhược điểm, có khuyết điểm chồng chất, một khi làm chuyện gì đó không hay ho thì sớm muộn cũng sẽ bị người ta phát hiện.

Dù sao, trên đời này không có tường nào gió không lọt qua được.

Đại Sở Sở hơi xúc động khẽ thở dài:

- Tên xấu xa hắn lại thật sự không có những khuyết điểm đó, mọi thứ thể hiện đều rất hoàn mỹ.

Cô gái thích hắn nhiều vô kể, nhưng hắn đối với bất kỳ ai đều sắc mặt chẳng khác nhau.

Trên thực tế, chính vì kiểu hoàn mỹ của hắn làm ta cảm thấy không chân thực, cho nên khi đó tavẫn đối với hắn như gần lại như xa.

Sở Mặc gật đầu, nói:

- Nếu thật gặp phải người như thế nhất định là nỗi bất hạnh một đời.

- Thật bất hạnh.

Đại Sở Sở cũng đồng tình với cách nói đó.

Nàng vừa cười vừa nói:

- Lúc đó ta vẫn luôn cảnh giác, nhưng trên thực tế mãi cho đến cuối cùng, khi ta thấy rõ những thứ dơ bẩn trong thâm tâm của hắn, thật ra hắn... vẫn duy trì sự hoàn mỹ gần như tuyệt đối.

Trừ ta ra thì không có bất kỳ ai biết bộ mặt thật của hắn.

- Đó cũng là một loại bản lĩnh đó.

Sở Mặc không nhịn được mà cảm thán.

- Đúng rồi, cho nên mãi cho tới khi chúng ta hoàn toàn xa nhau, ta cũng không nói chuyện đó ra.

Bởi ta có nói ra cũng chẳng có bất kỳ ai tin lời ta nói.

Nhưng hắn thực sự là một tên cặn bã.

Những chuyện hắn làm làm người ta không tưởng nổi.

Nhưng hắn quá thông minh, thật đó, ca, huynh là người đã từng trải nhiều, là một người thông minh tuyệt đỉnh nhưng còn chưa phải người thông minh nhất.

Hắn mới là người thông minh nhất mà muội từng gặp.

Sở Sở nói.

- Ồ?

Lúc này Sở Mặc lại sinh ra chút hứng thú với người nọ:

- Hắn tên gì?

Nói không chừng, ở thế giới kia của ta cũng sẽ có đại danh của hắn đó.

Đại Sở Sở lắc đầu:

- Huynh chắc chưa nghe tới tên của hắn đâu, ít nhất cho tới bây giờ cũng chưa thấy huynh nhắc tới.

Hắn tên là Đinh Linh.

- Đinh Linh?

Muội nói hắn tên là Đinh Linh?

Sở Mặc trong giây lát trợn to hai mắt, có chút khó tin nhìn Đại Sở Sở.

Hắn thật nằm mơ cũng không nghĩ tới, muội muội của mình lại cóquan hệ với tên đó!

Trong giây lát, Sở Mặc triển khai tinh thần thức ở mức cao nhất của cảnh giới điên cuồng tính toán và suy diễn.

Thực là một gút mắc của số mệnh mà!

- Dạ?

Huynh, huynh thực sự từng nghe tên đó sao?

Đại Sở Sở hơi kinh ngạc nhìn Sở Mặc:

- Hắn ở trong thế giới của huynh cũng rất nổi danh?

- Không phải, không quá nổi danh, thậm chí người biết tên hắn cũngkhông nhiều.

Sở Mặc thở dài nói:

- Chỉ có điều, gút mắc giữa ta và hắn lại quá sâu!

- Hả?

Vẻ mặt của Đại Sở Sở hoàn toàn không dám tin, nhìn Sở Mặc:

- Thật sao?

- Ta nói với muội ta có ân oán gút mắc mà!

Sở Mặc cười khổ nói:

- Không có hắn chắc cũng không có ta ngày nay!

Cả thời niên thiếu của ta cộng thêm cả thời thanh niên hầu như đều chịu sự ảnh hưởng củangười nọ, sống trong bóng ma của hắn.

- Sao thế được!

Đại Sở Sở nhìn Sở Mặc, mặt chấn động.

Nàng biết chỗ giống nhau giữa hai vũ trụ, nàng cũng biết số mệnh rất thần kỳ nhưng làm thế nào cũng không nghĩ tới, số mệnh lại có thể thần kỳ tới mức này.

Hai vũ trụ hoàn toàn tách biệt lại còn có sự tương tự kinh người như thế.

Nhìn vũ trụ này của nàng xem, giữa Tử Đạo và Âu Dương Phỉ ân ái có thừa, chắc chắn là người yêu định mệnh điển hình.

Nhìn vũ trụ của Sở Mặc, Tử Đạo và Âu Dương Phỉ lại chia ly.

Đại Sở Sở vẫn cảm thấy hai vũ trụ tuy tương tự nhau nhưng vận mệnh lại hoàn toàn khác nhau.

Khi nghe Sở Mặc nói rằng giữa hắn và Đinh Linh có ân oán gút mắc, nàng hoàn toàn chấn động.

- Người đó...

đời trước có phải kẻ thù của chúng ta không?

Trên gương mặt tuyệt sắc của Đại Sở Sở mang theo vẻ khó tin nổi, lẩm bẩm:

- Không nghĩ tới hắn ở một vũ trụ khác lại có thể hư hỏng tới mức đó?

Chỉ có điều từ bản tính của hắn, hai người này thật sự giống nhau tới kinh người.

Sở Mặc cười nói:

- Hắn không vào chiến trường Viễn Cổ sao?

Đại Sở Sở lắc đầu:

- Không, hắn chọn ở lại chỗ này, cho rằng vào chiến trường Viễn Cổ phi thăng thành thần cơ bản là nói khoác.

Chuyện đó thực sự bị hắn nhìn thấu rồi.

- Người như hắn ở lại La Thiên đại vũ trụ có thể có nguy hại gì hay không?

Sở Mặc hỏi, hắn ít nhiều có chút lo lắng.

Người tên Đinh Linh đó thật sự là bóng ma trong lòng cả thời niên thiếu lẫn thanh niên của hắn.

Có nhiều lần hắn thiếu chút đã chết trong nanh vuốt của đối phương.

Sở Mặc thậm chí nghĩ tới nếu như Huyết Malão tổ không phải sống trong thế giới bị phong ấn như Viêm Hoàng Đại Vực mà là sinh ra ở La Thiên tiên vực thì nói không chừng lão ta cũng có thể bố cục vạn cổ, khuấy động phong vân cả vũ trụ!

- Không sao đâu, hắn không dám làm gì đâu.

Trong lòng Sở Sở đã có dự tính, nói:

- Trong La Thiên vũ trụ này chắc không giống với chỗ mà huynh đã biết.

Hoàng tộc Cơ thị ở đây là bá chủ tuyệt đối.

Chỉ là Cự đầu Tổ cảnh trong nội bộ hoàng tộc đã có hơn 10 người.

Những gia tộc đồng minh của hoàng tộc, Cự Đầu tổ cảnh cộng lại có hai, ba chục người!

Có những người đó ở đây, Đinh Linh cho dù có lợi hại cỡ nào cũng không thể tạo lên bao nhiêu sóng gió.

Tối đa hắn chỉ có thể làm bá chủ một phươngcủa hắn thôi.

Muốn làm gì thì làm cái đó, không ai can thiệp vào việc của hắn.

Sở Mặc gật đầu nhưng sự nghi ngờ trong lòng vẫn chưa tiêu tán.

Nếu như Đại Sở Sở nói, ở thế giới này Huyết Ma lão tổ Đinh Linh thông minh nhường đó, gã nhất định sẽ không cam chỉ là chúa tể một phương.

Chỉ là thấy Đại Sở Sở có lòng tin như vậy, Sở Mặc cũng không tiện nói thêm gì nữa.

Hai huynh muội dọc theo con đường tốc độ chạy cũng không quá nhanh.

Nhưng đối với cảnh giới như bọn họ, La Thiên đại vũ trụ nhìnnhư đã mở mang vô ngần nhưng trên thực tế cũng không lớn đến mức làm người ta tuyệt vọng.

Nửa tháng sau, Sở Mặc cùng Đại Sở Sở đi tới một tinh hệ xa lạ.

Tinh hệ này vô cùng lớn, trong vũ trụ hình thành một đại tinh vân trải dài không biết bao nhiêu vạn dặm vắt ngang bầu trời.

Tinh vân màu sắc sặc sỡ, vô cùng lộng lẫy.

Từ bên ngoài nhìn vào ngược lại giống một con bướm đầy màu sắc, nhất là đôi cánh nhìn vô cùng giống.

- Đẹp không?

Đại Sở Sở cười híp mắt nói:

- Xuyên qua tinh hệ Hồ Điệp đi lên phía trước chính là cương vực của La Thiên tiên vực rồi.
 
Thí Thiên Đao Full
XCIII ( Chương 2301-2325 )


Chương 2301: Một trận hỗn chiến (1)

- Đẹp lắm, bên kia không có.

Sở Mặc là một người đã thấy cả hai thế giới, khi hắn nhìn thấy tinh hệ Hồ Điệp to lớn ở đây, trong đầu dường như dâng lên một linh cảm.

Nơi giống nhau không có gì, then chốt chính là chỗ khác nhau.

Đúng lúc này, Sở Mặc bỗng nhiên bắt được một tia sát khí vô cùngnhạt nhòa từ phương xa bay tới.

Tia sát khí đó rất nhạt, thậm chí ngay cả Sở Mặc cũng gần như không phát hiện ra được.

Còn như Đại Sở Sở, nàng càng thêm chẳng cảm giác được sát khí hư vô mờ mịt đó.

Trên mặt của nàng vẫn đang treo nụ cười vui vẻ.

Bởi vì đã về nhà, sắp được gặp cha mẹ ruột của mình rồi!

Trước đó nhìn thấy bố mẹ của Sở Mặc là Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ, nàng tuy cũng không có chướng ngại tâm lý mà gọi cha và nương, nhưng chung quy cũng có gì đó chưa thỏa mãn.

Điều đó giống như từ nhỏ đã bị nhận làm con nuôi, người đó nhấtđịnh sẽ có cảm tình sâu hơn với cha mẹ nuôi, công ơn nuôi dưỡng cũng không nhỏ hơn công ơn sinh ra, thậm chí còn bằng nhau.

Trong đầu Sở Mặc vừa mới có một linh cảm, cộng thêm tia sát khí nhàn nhạt đó làm hắn không nhịn được mà nhẹ nói một tiếng.

- Không ổn!

Nói rồi hắn không kịp giải thích gì với Sở Sở mà kéo cổ tay của nàng, sau một khắc, thân hình của hắn trong nháy mắt đã xuất hiện trong tinh vực xa xôi.

Bởi rốt cục Sở Mặc đã tính ra một vài thứ.

Có một số việc là do chính bọn nó nổi ra.

Tựa như lúc trước hắn trở về chỗ ở của mình ở La Thiên đại vũ trụ, vừa lúc gặp phải hoàng tộc La Thiên đang gặp nguy hiểm.

Chuyện như vậy nhìn như là vừa khớp, thậm chí vừa vặn tới mức kinh người.

Nhưng trên thực tế, cũng là bởi vì số mệnh đưa tới!

Số mệnh vạn vật trên thế gian tổng hòa cũng đều là vận mệnh.

Mà vận mệnh lại cay nghiệt hà khắc tựa như một cái máy, tinh vi đến khó tin.

Sinh linh vạn vật đều là một linh kiện nhỏ trên cỗ máy đó.

Bất kỳ một linh kiện nào xuất hiện dù chỉ vấn đề nhỏ cũng mang tới một loạt phản ứng dây chuyện.

Điều đó giống như trên một ngã tư đường, cũng không khác gì việc chọn đi về phía bên trái hay đi bên phải, chọn phương hướng khác nhau thì sẽ có vận mệnh khác nhau vậy.

Nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi nhất định phải lựa chọn.

Chỉ khingươi bước một bước về bên trái hay bên phải, một loại vận mệnh mới nháy mắt mới bắt đầu vận hành.

Nói cách khác, nếu lúc trước Sở Mặc không quyết định trở về La Thiên đại vũ trụ để đón người thân của mình, hoặc không có chút suy nghĩ nào về chuyện đó, nói không chừng tên Cự đầu Tổ cảnh tên là Khiếu Hàn Tiếu kia cũng sẽ không ở thời khắc đó sinh ra ý nghĩ muốn tới hoàng tộc La Thiên cướp dâu.

Có thể sẽ không dẫn đến việc dẫn theo một đám Cự Đầu Tổ cảnh mưu đồ cướp toàn bộ La Thiên Tiên Vực.

Chuyện đó nhìn như chẳng chút liên quan, là hai chuyện độc lập nhưng trên thực tế cũng là mỗi linh kiện được lắp ráp trên cỗ máy này.

Đó là Đạo khổng lồ không gì bằng, nếu có thể hoàn toàn lĩnh ngộ được đạo này, đây cũng coi như là hoàn toàn nắm vận mệnh trong tay.

Chí ít là vận mệnh của một thế giới.

Lúc này Sở Mặc cùng với Đại Sở Sở trở lại quê hương của nàng cũng giống như là một lựa chọn.

Mà lựa chọn này cũng sẽ động tới rất nhiều chuyện vốn không nên xảy ra.

Nói ví dụ như nếu Sở Mặc cùng Đại Sở Sở không đi chuyến này, như vậy những người trên thế giới này kể cả Cự đầu Tổ cảnh sẽ mãi mãi không có cơ hội rời khỏi đây.

Bởi vì Phong Thần bảng đã không còn, chiến trường Viễn Cổ....

đương nhiên cũng không mở ra lần nữa.

Trừ phi có một ngày, thế giới này có người tu luyện tới cảnh giới Thái thượng tự nhiên sẽ có cơ hội rời đi.

Nhưng bây giờ Sở Mặc dẫn theo Đại Sở Sở trở về, không khác gì nói một quyết định này của họ thay đổi rất nhiều chuyện.

Bằng việc thay đổi không gian vũ trụ này, tiến trình toàn bộ lịch sử, làm cho "vận mệnh" của không gian này xuất hiện một điểm cong mới tinh, rẽ ngang một hướng khác.

Chuyện động chạm trực tiếp tới nhân quả này dẫn tới hàng loạt phản ứng dây chuyền, phát sinh một vài chuyện không ngờ tới, cũng cần phải dọn dẹp ngay.

Cho nên nói tất cả đều vừa vặn thật ra là một loại tất yếu.

Đại Sở Sở cơ bản không biết chuyện gì xảy ra.

Nàng ấy bị Sở Mặc kéo đi, lấy tu vi Tổ cảnh hầu như thời gian suy tính cũng không có, cả người choáng váng, muốn hỏi có chuyện gì xảy ra nhưng tràng vực kinh người mà cường đại tản ra từ trên người Sở Mặc làm nàng ngay cả lời cũng không nói lên nổi.

Sở Mặc cố ý tản ra tràng vực cực mạnh mẽ của mình làm cho sự dao động tràng vực trong nháy mắt lan tràn tới toàn bộ không gian vũ trụ.

Một luồng sát khí nhàn nhạt tiếp cận nhanh chóng với tràng vực của Sở Mặc, trở nên ngày càng rõ ràng hơn.

Mà đầu nguồn sát cơ rõ ràng là từ bên kia của La Thiên Tiên Vực.

Bởi vì ngay cả Sở Sở lúc này cũng đã cảm nhận được sát khí bén nhọn bắn tới.

Sát khí giống như một lưỡi đao lạnh giá lại sắc bén làm lòng người phát lạnh.

Lúc này, trong không gian bao la của La Thiên Tiên Vực có một trậngiết chóc vô cùng tàn khốc.

Vô số thân ảnh đang đan vào nhau trong hư không.

Đôi bên giao chiến từ trên bầu trời cao vô tận tới trên cả đại lục của La Thiên Tiên Vực, khắp nơi đều là cảnh hỗn chiến.

Trên trời cao tất cả đều là một đám Cự đầu Tổ cảnh đang chiến đấu, đánh tới mức phá hủy trầm trọng bầu trời nơi này.

Đôi bên đã hoàn toàn giết tới đỏ mắt, dưới tình huống bình thường, không ai có thể tách họ ra được.

Nhưng đột nhiên một khí tức lạnh như băng che phủ hoàn toàn bầu trời La Thiên.

Cảm giác đó giống như có một lực lượng vô hình đan lênmột tấm lưới cực lớn thả một mẻ bắt hết mọi người đang hăng say chém giết ở bên dưới.

Trong lòng mọi người đều nháy mắt tràn lên cảm giác cực kỳ sợ hãi.

Bọn họ theo bản năng nhìn về phía xa.

Chỉ có điều trong nháy mắt đó, vẫn có người cố ra tay đánh vào áp lực đó.

Đó là một thanh niên anh tuấn mặc áo xanh, thần niệm lạnh băng của y như muốn xông vào giữa sức mạnh vô hình.

Đấy là một loại người chân chính hung ác, chiến

lực và cảnh giới của y đã vượt qua những Cựđầu Tổ cảnh có mặt, gần như đã bước nửa bước vào cấp cao hơn.

Khoảng cách với Thái thượng chỉ e cũng giống lúc trước của Sở Mặc, chỉ kém một chút nữa thôi.

Thanh niên đó vô cùng tuấn lãng, trên người bộc lộ ra chính khí mãnh liệt, thần niệm của y truyền ta một giọng nói lạnh như băng:

- Cho dù người nào tới đây cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu.

Hoàng tộc Cơ thị đi ngược lại và làm nhiều chuyện khiến người người oán trách.

Bọn họ đã phạm tội quá lớn.

Tuy là ta rất tôn kính với tổ tiên của hoàng tộc Cơ thị, nhưng hậu nhân của họ... quá bất tài.

Bây giờ chứng cứ vô cùng xác thực.

Cho dù là kẻ nào tới đều không thể buông tha cho tội củahọ được!

-----o0o-----

Chương 2302: Một trận hỗn chiến (2)

Chương 2302: Một trận hỗn chiến (2)

- Đồ mồm thối!

Một người đàn ông trung niên thân mặc áo bào vàng đầu đội mũ mão của vua, không nhịn được mở miệng mắng người.

Ông ta căm tức nhìn tên thanh niên:

- Đinh Linh... cái đồ vu oan giá họa nhà ngươi!

Thế nhân sẽ không tin đồ lừa đảo nhà ngươi!

Rõ ràng là ngươi muốn mưu đồ với toàn bộ La Thiên đại vũ trụ.

- Ha ha, Cơ Khải, ngươi thân là đế vương hoàng tộc lại cứ ngây thơ như vậy à?

Đinh Linh ta nếu thật sự muốn mưu đồ đế vị của ngươi, thậtmuốn mưu đồ toàn bộ La Thiên đai vũ trụ thì đã từ mấy ngàn năm trước làm được rồi!

Mấy người các người có ai là đối thủ của ta?

Chẳng qua ta muốn đòi công đạo cho toàn bộ sinh linh của La Thiên đại vũ trụ mà thôi.

Để cho họ biết hoàng tộc Cơ thị các người có bộ mặt thật thế nào!

Đinh Linh lớn tiếng nói:

- Chúng ta muốn chẳng qua chỉ là một công đạo mà thôi.

Đế vương của hoàng tộc Cơ thị cũng chính là một Cơ Khải khác, lúc này đã tức muốn sôi máu.

Thần hồn của gã hơi động, cũng khá mạnh mẽ.

Gã chẳng những là một tu sĩ Tổ cảnh mà trên người còn có khí chất hoàng tộc thêm vào.

Vì vậy, đối với uy áp từ Đinh Linh, gã cũng không sợ, tức giận quát lên:

- Những chuyện ngươi nói rõ ràng đều là do ngươi làm!

Lúc này ở sâu trong tinh vực xa xôi, sự chấn động mãnh liệt trở nên càng thêm hung dữ.

Điều này khiến trên mặt của Đinh Linh cũng xuất hiện vẻ nghiêm trọng.

Y ngẩng đầu lên nhìn về phía đó.

Giữa hai đầu lông mày hiện lên tia sát khí, rồi chợt tấn công về phía Cơ Khải.

Vù!

Cả bầu trời trong nháy mắt bị sức mạnh đó đánh cho tan tành.

Cơ Khải cho dù đối chiến bình thường cũng không phải đối thủ của Đinh Linh, càng không nói tới việc đối mặt với đánh lén như vậy.

Trên người ông ta trong nháy mắt phát ra sức mạnh vô cùng cường đại hình thành một vòng phòng ngự.

Nhưng phòng ngự đó tựa như trong nháy mắt đã bị một chiêu của Đinh Linh đánh thủng!

Quá ác liệt!

Giống như thanh kiếm sắc bén nhất trên thế gian này, hung hăng đâm về phía mi tâm của Cơ Khải.

Phía sau mi tâm chính là tinh thần thức.

Đinh Linh vô cùng tàn nhẫn, muốn một kích tiêu diệt triệt để Cơ Khải.

Rất nhiều người đều tới chắn trước người Cơ Khải, nhưng tiếc là vô dụng.

Cơ thể những người đó vừa mới chạm vào sức mạnh đó đã ầm ầm nổ tan.

Hơn mười người ngăn cản ở phía trước đều không có tác dụng gì.

Tu sĩ Đại Thánh dồn dập ngã xuống.

Một chiêu đó, Cơ Khải chạy trời không khỏi nắng rồi!

Một vài Cự Đầu Tổ cảnh hoàng tộc cũng không nhịn được kêu lên một tiếng bi thiết.

Đúng lúc này, một tia hào quang trong giây lát đã nổ tung trước người Cơ Khải.

Ánh sáng đó thật sự quá mức chói lòa, cho nên ngay cả Cự đầu Tổ cảnh cũng không có cách nào thấy rõ được chuyện gì xảy ra ở đó.

Tiếp theo, một tia sáng đỏ ngòm chợt tuôn ra từ trong ánh sáng đó, hung hăng chém về phía Đinh Linh ở phía đối diện.

Mọi người lúc này mới nhìn thấy nơi đó lại đã xuất hiện một thân ảnh.

Một người chắn trước người Cơ Khải, thay ông ta nhận một chiêu kia không nói còn trong chốc lát đã phản kích một cách hung ác.

- Bệ hạ mau trở lại!

- Bệ hạ mau lui lại!

Lập tức đã có người lớn tiếng nhắc nhở Cơ Khải.

Bọn họ cơ bản không hiếu kỳ người cứu Cơ Khải là người thế nào, trong lòng bọn họchỉ quan tâm sự an nguy của Cơ Khải.

Nhưng Cơ Khải lại đứng đó không động, vẻ mặt khiếp sợ cùng ánh mắt tò mò nhìn nam tử tóc trắng chắn trước người mình.

- Người này... trẫm rõ ràng lần đầu tiên gặp, vì sao lại nhìn quen mắt như thế?

Trong lòng Cơ Khải vô cùng ngạc nhiên.

Lúc này, từ phía chân trời xa xôi lần nữa có một thân ảnh lao tới, đấy là một nữ tử tuyệt sắc.

Sau khi nàng xông tới thì không nói hai lời, bay thẳng đến bên Đinh Linh bắt đầu hạ sát thủ.

Tu vi của nàng vừa cao vừa thâm sâu, công kích của nàng cũng cực kỳ sắc bén.

- Sở Sở!

Bên hoàng tộc La Thiên vào lúc này hầu như tất cả mọi người liếc mắt một cái đã nhận ngay ra thân phận của cô gái.

Lúc này, thanh niên tóc trắng chặn trước người Cơ Khải chém một đao về phía Đinh Linh, một đao đó chém ra ánh sáng rực rỡ hoa mỹ lại đỏ ngòm, đã chém tới gần Đinh Linh.

Cả người Đinh Linh đều hoảng sợ đến mức gần như sắp hồn phi phách tán.

Trước đây hắn ta luôn cho rằng công kích của mình chắc chắn phải bén nhọn nhất thiên hạ này, chỉ cần một kích tùy ý cũng sáng ngang mũi nhọn của binh khí!

Cho đến khi nhìn thấy luồng hào quang màu đỏ máu này, hắn ta mới biết, thì ra còn có thể có người hơn hắn ta nhiều!

Thân hình của hắn ta nhìn như vẫn ở nguyên chỗ cũ, nhưng thực tế, thứ còn lưu lại ở nơi đó chỉ còn lại tàn ảnh mà thôi.

Tốc độ của Đinh Linh cũng quá nhanh rồi!

Nhanh đến mức Sở Mặc cũng phải hơi khiếp sợ.

Nếu hắn chưa đạt đến cảnh giới Thái Thượng mà đã gặp phải tên Huyết Ma lão tổ Đinh Linh này, thế thì thắng bại của hai bên thật sự rất khó mà nói!

Cứ cho là hắn có thể giành được thắng lợi cuối cùng, nhưng chắc chắn cũng chỉ là thắng thảm.

Nhưng bây giờ thì sao chứ, khóe miệng Sở Mặc nở một nụ cười lạnh như băng.

- Đinh Linh, không ngờ lại có thể gặp được ngươi ở cái thế giới này.

Nhưng chỉ có thể trách ngươi không may mắn, ngươi chỉ là một thứ màsố mạng... cần phải ném bỏ đi mà thôi.

Sở Mặc xoát xoát xoát chém ra ba đao.

Đến lúc này Đinh Linh không thể tránh thoát được nữa, một bên chân hắn ta đã bị Thí Thiên chém rụng.

Hắn ta nhịn không được phải hét lên một tiếng rống giận rung trời:

- Ngươi là ai chứ?

Ta với ngươi không oán không thù, vì sao ngươi lại muốn giết ta hả?

- Ai bảo ngươi là ta với ngươi không thù không oán?

Giữa chúng ta còn có mối oán hận cực lớn là đằng khác đấy!

Sở Mặc cười lạnh một tiếng, lại chém ba đao nữa.

Cảnh giới, chiến lực của hắn đều hoàn toàn đủ để nghiền nát Đinh Linh.

Tuy là ý thức chiến đấu và kinh nghiệm chiến đấu của hai bên không hơn kém nhau là mấy, nhưng vào thời điểm này, cảnh giới người nào cao hơn, chiến lực của người nào cao hơn mới là thứ quyết định.

Điểm ấy thì Sở Mặc lại hơn Đinh Linh rất nhiều!

Trước khi bước được chân lên cảnh giới Thái Thượng, Sở Mặc cũng từng không hiểu khoảng cách chênh lệch của hai bên thật sự là ở đâu, nhưng bây giờ thì hắn hiểu rồi.

Một cánh tay của Đinh Linh lại bị Sở Mặc chém rụng.

Bên kia, sau khi Sở Sở gia nhập chiến đoàn, rất nhanh đã chém chết một gã tu sĩ Tổ cảnh, đưa gã rời khỏi trần thế.

-----o0o-----

Chương 2303: Xôn xao

Chương 2303: Xôn xao

Mấu chốt là Sở Mặc vừa xuất hiện đã đánh cho Đinh Linh phải đầu óc mê muội.

Đám người vốn đang được Đinh Linh dẫn đầu kia tất nhiên sẽ bị tan rã tinh thần chiến đấu cực nhanh.

Vốn là sĩ khí đang cực kỳ cao, chỉ trong nháy mắt, hầu như tâm tình ai cũng như bị rơi vào vực sâu vô tận vậy.

Thay đổi thế này thật sự quá khó tin.

Dù những thuộc hạ của Đinh Linh kia cho đến tận bây giờ cũng vẫn chưa biết toàn bộ chuyện này là thế nào, nhưng tinh khí thần của bọn họ cũng đã bị Sở Mặc đánh tan tácchẳng còn sót lại gì!

Lúc này, Đinh Linh hoàn toàn không thể đỡ được thế công khủng bố có một không hai của Sở Mặc.

Tứ chi mới được tái sinh của hắn tuy là có thể ngưng thực trong nháy mắt bằng Pháp Tắc Lực Lượng cường đại, nhìn thì có vẻ chẳng khác trước là bao, nhưng vẫn không thể chịu nổi đao của Sở Mặc.

Nó thật sự.....

Quá nhanh!

Chưa lâu đến thời gian một nén hương, toàn bộ lực lượng của Đinh Linh đã bị hắn tiêu hao hết hơn nửa!

Trước đó đã đánh liền một trận hơn mười bày, nhưng lão còn chưatiêu hao đến một phần mười toàn bộ lực lượng.

Sở Mặc chắc chắn chính là khắc tinh của hắn ta, không những đánh Đinh Linh đến mức hắn ta không còn chút sức mà đánh trả, thậm chí còn khiến cho Đinh Linh phải tức phát cáu.

- Ngươi tóm lại là ai?

Trong đôi mắt của Đinh Linh ngập một màu đỏ ngầu, cả người cũng sắp muốn điên rồi.

Hắn ta biết, người này xuất hiện cùng lúc với Sở Sở, hơn nữa, khuôn mặt của Sở Sở và Sở Mặc thật sự quá giống nhau!

Người khác có thể không thấy rõ được khuôn mặt của Sở Mặc, nhưng hắn ta thì thấy rõ ràng.

Vì thế, trong lòng hắn ta bỗng nảy sinh một ý nghĩ đến hắn ta cũng không dám tin:

- Thanh niên tóc trắng này chẳng lẽ đến từ vũ trụ khác hay sao?

Chẳng lẽ lại có quan hệ sâu xa với Sở Sở?

Hắn ta tuy chẳng mấy chốc đã có thể đoán ra toàn bộ sự việc, nhưng hắn ta vẫn không dám, cũng không muốn tin đây là sự thật.

Cảm giác này thật sự quá tệ hại!

Thật sự làm người ta cảm thấy tuyệt vọng!

- Ngươi được gọi là Huyết Ma lão tổ sao?

Sở Mặc lúc này đã hoàn toàn trấn áp được Đinh Linh, nếu muốn xử lý tính mạng hắn ta cũng chỉ cần hắn muốn là đủ.

- Ngươi...

Làm sao ngươi biết được?

Ta, ta chưa bao giờ nói với ai cái tên này cơ mà!

Đinh Linh trưng ra bộ dạng như vừa gặp quỷ để nhìn Sở Mặc.

Phản ứng này của hắn ta thật sự không phải là giả.

Hắn ta thật sự bị Sở Mặc dọa sợ.

Từ ngày hắn ta bước vào giới tu hành, hắn luôn luôn duy trì hìnhtượng chính nhân quân tử để sống.

Đối với toàn bộ La Thiên Tiên Vực, nhắc đến hắn ta là nhắc đến sự hóa thân của nghĩa hiệp, như là sứ giả của chính nghĩa vậy!

Hình tượng như thế làm sao có thể liên quan đến cái tên Huyết Ma lão tổ mới nghe đã toát lên vẻ tà ác vô cùng kia được chứ.?

Nhưng cái tên bốn chữ này thật sự chính là con người thật sự trong trái ti Đinh Linh!

Hắn ta đã cảm thấy chán ghét với thế giới đầy dối trá này lâu rồi, một mực nghĩ rằng, nếu như hắn là chúa tể của La Thiên Đại Vũ Trụ, chắc chắn hắn ta sẽ khiến cho thế giới này trở thành một thế giới chỉ có máu và lửa, khiến cho thế giới này trở nên tàn khốc.

Chỉ có như thế thì cường giả cấp cao nhất mới có thể được sinh ra!

Nếu không thì đó cũng chỉ là đám hoa nhỏ trong phòng ấm mà thôi.

Tuy cảnh giới nhìn thì có vẻ cao thâm thật, nhưng thực tế căn bản chẳng có chút sức chiến đấu nào!

Đám cường giả thật sự đó sẽ hợp thành quân đoàn có được chiến lực đỉnh, sau đó, đến khi hắn ta bước vào cảnh giới Thái Thượng, hắn ta sẽ mang theo quân đoàn này đánh giết thế giới Thông đạo!

Dã tâm của Đinh Linh cũng tương đối lớn.

Nếu hắn ta muốn đánh giết tới thế giới Thông đạo, thành lập một tổ chức, trong thời gian ngắn sẽ vươn lên trở thành một tổ chức không có thế lực nào có thể chống lại nổi!

Chỉ có làm được thế thì cuộc đời mới không lãng phí.

Mỗi người chỉ có một đời mà thôi.

Cho nên, cái tên Huyết Ma lão tổ của hắn ta được tạo dựng sẵn, chỉ chờ đến ngày hắn có thể trở thành chúa tể của La Thiên Đại Vũ Trụ sẽ công khai danh hiệu.

Nhưng đến tận bây giờ, cái tên đó vẫn luôn chỉ tồn tại trong lòng hắn ta!

Đến tận bây giờ vẫn chưa hề nói với ai cả!

Kể cả là tâm phúc thân cận nhất bên cạnh hắn ta, hắn ta cũng không hề nói.

Thanh niên tóc trắng này..

Sao có thể biết được?

- Ngươi có biết Kỳ Tiêu Vũ không?

Sở Mặc nhìn Đinh Linh, thản nhiên hỏi.

Trong mắt Đinh Linh tràn ngập khiếp sợ và tuyệt vọng, lúc này hắn ta liền lắc đầu:

- Chưa từng nghe đến.

- Thế còn Tinh Linh Tộc thì sao?

Sở Mặc nhìn Đinh Linh.

Đinh Linh suy nghĩ một chút, sau đó nói:

- Một phân thân của ta ở Viêm Hoàng Đại Vực hình như...

đã giết một dòng tộc tên vậy thì phải.

Một phân thân...

Giết đi cả một chủng tộc!

Đây chính là Đinh Linh!

Đây chính là Đinh Linh có hình tượng chính nghĩa vô cùng, tựa như hóa thân của nghĩa hiệp ở trong La Thiên Tiên Vực.

Liên lạc giữa Sở Mặc và Đinh Linh dù là sử dụng sóng thần niệ, nhưng Sở Mặc lại sử dụng chút bản lĩnh nhỏ, cuộc nói chuyện giữa hai người liền lan rộng khắp La Thiên Đại Vũ Trụ.

Trong nháy mắt, hầu như toàn bộ sinh linh ở La Thiên Đại Vũ Trụ đều nghe được đoạn đối thoại giữa hai người!

Nhưng chính Đinh Linh lại không biết gì!

Bởi vì hắn ta đã bị Sở Mặc dùng Vô Thượng đại đạo, cắt đứt mối liên kết của hắn ta với thế giới.

Cuộc chiến tranh này từ khi phát động cho đến bây giờ cũng phải được tầm một năm

rồi.

Từ khi mới bắt đầu, đủ loại lời đồn đều cực kỳ bất lợi cho hoàng tộc họ Cơ, mãi cho đến khi hoàng tộc không thể nhịn thêm nữa, liền bắt đầu đuổi bắt tên tung tin vịt bấy lâu.

Nhưng hành động này lại chẳng khác gì thọc tay vào tổ ong vò vẽ, từ đó, những lời gièm pha về nội tình đen tốicủa hoàng tộc họ Cơ liền tăng lên đột biến như măng mọc sau mưa.

Trong số đó, hầu như lời gièm pha và nội tình đen tối nào được công bố ra cũng đều là giả!

Nhưng vấn đề là những lời gièm pha và vu oan kia lời nào cũng có vật chứng và nhân chứng đầy đủ, dễ dàng chứng minh được tính chân thực!

Hoàng tộc thật sự bị người ta hãm hại rồi!

Hơn nữa còn bị hãm hại cực kỳ thảm!

Cả La Thiên Tiên Vực, người có năng lực làm điều đó cũng chỉ có Đinh Linh.

Cuối cùng chiến tranh cũng chính thức bùng nổ vào mấy tháng trước.

Đinh Linh giở chiêu bài " đòi lại công đạo cho mọi người", được rất nhiều người ủng hộ.

Sinh linh trong cả La Thiên Tiên Vực, thậm chí La Thiên Đại Vũ Trụ đều tin tưởng vào lời nói của Đinh Linh không chút nghi ngờ.

-----o0o-----

Chương 2304: Đinh Linh song sát (1)

Chương 2304: Đinh Linh song sát (1)

Trong khi đó lại giữ thái độ bàng quan với mọi lời giải thích và chứng minh trong sạch của hoàng tộc họ Cơ.

Nhất thời, hoàng tộc họ Cơ cũng chẳng khác chuột chạy qua đường mấy, người người kêu đánh, trừ những số rất ít đồng minh, hầu như toàn bộ đồng minh trước đây đều phản bội lại bọn họ.

Bọn họ lại có thể thật sự tin vào những cái gọi là "Căn cứ chính xác" của Đinh Linh hay sao?

Cũng không hẳn.

Nguyên nhâu sâu xa thì người trong hoàng tộc đều hiểu, nhưng khổ nỗi lại không thể nói ra.

Bởi vì bây giờ đã chẳng còn ai tin tưởng bọn họ nữa rồi.

Nhưng Sở Sở đã trở lại rồi!

Còn đi cùng một thanh niên tóc trắng vô cùng cường đại!

Thanh niên tóc trắng này giống như là một tia sáng chiếu đến nơi tối tăm, chiếu đến cả nội tâm của con cháu hoàng tộc họ Cơ.

Cảm giác thật ấm áp biết bao!

Nhất là khi Sở Mặc trấn áp Đinh Linh gọn ghẽ, quá trình đó thật sự đã làm cho bọn họ hả hê vô cùng.

Nhưng bọn họ không ngờ, hóa ra thanh niên tóc trắng này lại lợi hại đến vậy, có thể khiến cho Đinh Linh tự thú nhận những chuyện hắn ta đã làm!

Quá thần kỳ mà!

Hắn ta sao lại nói ra chứ?

Lẽ nào hắn ta không biết những lời hắn ta vừa nói sẽ gây ra phản ứng như thế nào sao?

Lời như thế, bình thường dù chết hắn ta cũng quyết không nói chứ?

Sở Mặc hơi chút thương hại nhìn Đinh Linh.

Thật ra người này cũng được tính là nhân vật trí dũng kiệt xuất rồi, Huyết Ma lão tổ Đinh Linh trước đây cũng vậy, mà vị trước mắt này cũng vậy.

Hắn nhìn Đinh Linh hỏi:

- Những lời gièm pha về hoàng tộc họ Cơ đều là tác phẩm của ngươihay sao?

Lúc này dù Đinh Linh đã hoàn toàn nằm ở hoàn cảnh xấu, đã bị trấn áp không ngóc đầu nổi, nhưng khi nghe thấy câu hỏi của Sở Mặc, trên mặt hắn ta vẫn lổ ra vẻ cảnh giác, nhưng sau khi cảm thụ bốn phía một chút thì lại không phát hiện được gì.

Hắn ta cũng không tin trên đời này lại có người có thể phá giải được sóng thần niệm của hắn ta.

Vì thế, hắn ta cười lạnh nhìn Sở Mặc:

- Đúng là ta đấy, làm sao nào?

Người trong thiên hạ ai cũng tin lời của ta hết!

Bọn họ căn bản sẽ không tin tưởng câu giải thích nào của hoàng tộc họ Cơ hết.

Biết vì sao không?

Đó gọi là bản lĩnh đấy!

Hômnay cứ cho là ngươi có thể trấn áp ta, nhưng ta cũng là một người anh hùng, một anh hùng chân chính!

Dù ta chết đi nữa, moi người trong La Thiên Đại Vũ Trụ cũng sẽ tưởng nhớ ta.

Dù hoàng tộc họ Cơ thắng, trong mắt mọi người chiến thắng đó cũng chỉ là lực lượng tà ác đang tạm thời chiếm ưu thế mà thôi.

Ha ha ha ha ha, ta đã chôn vô số hạt giống xuống La Thiên Đại Vũ Trụ rồi, nhưng yên tâm, mấy lời gièm pha về hoàng tộc họ Cơ kia dù ta chết nó cũng sẽ tiếp tục lan rộng.

Toàn La Thiên Đại Vũ Trụ cũng sẽ vì thế mà chiến loạn liên tục mà thôi.

Đinh Linh không biết rằng lời nói của hắn đã làm cho vô tận sinh linh La Thiên Đại Vũ Trụ xôn xao.

Toàn bộ chuyện này...

Thật sự không thể tin nổi mà!

Thậm chí, rất nhiều người vẫn còn gào to đây chỉ là yêu pháp, tất cả đều là giả dối, là gạt người!

Nhưng những gì bọn họ đượn nhìn thấy sau đó, cuối cùng cũng khiến bọn họ....

Phải ngậm miệng.

Bởi vì..

Tất cả đã quá rõ ràng!

Bầu trời trên đỉnh đầu truyền đến âm thanh ầm ầm, hình ảnh Sở Mặc giằng co với Đinh Linh đã hóa thành vô tận kính tượng xuất hiện khắp ngõ ngách La Thiên Đại Vũ Trụ!

Đây chính là sự thần thông của Thái Thượng!

Nhưng không phải Thái Thượng nào cũng làm được điều đó.

Sở Mặc đã sử dụng đến toàn bộ tình hình phong thủy của La Thiên Đại Vũ Trụ để bày nên vô só phong thủy cục.

Một sự sắp đặt ngay trên không!

Đã có hiệu quả rồi.

Cho nên, những người đang chiến đấu với hoàng tộc họ Cơ lúc này đều theo bản năng ngừng chiến đấu, mờ mịt nhìn hình ảnh trên bầu trời.

Bên hoàng tộc họ Cơ cũng không hề thừa thắng xông lên mà công kích đối thủ, chính bọn họ cũng ngơ ngác nhìn lên hình ảnh trên bầu trờ, nghe cuộc đối thoại giữa hai người.

Dù bọn họ không biết sao thanh niên tóc trăng kia có thể làm như thế, nhưng tất cả những thứ bọn họ thấy chắc chắn là sự thật.

Rất nhiều chiến sĩ trong quân đoàn của hoàng tộc họ Cơ cũng khôngkìm được rơi nước mắt.

Trước đây, trên lưng bọn họ đeo nặng áp lực mà chiến đấu, bởi vì xét trên mặt đạo đức chính nghĩa, bọn họ hoàn toàn rơi vào hạ phong.

Mà quân đội của Đinh Linh lại đang sử dụng danh nghĩa của chính nghĩa!

Chiến tranh thế này tuy hai bên đều thân bất do kỷ, nhưng ít ra chiến sĩ bên Đinh Linh đều có cảm giác về sự ưu việt tuyệt đối trong lòng.

Sở Mặc nhìn Đinh Linh, từ tốn nói:

- Ngươi làm thế thì có ích lợi gì đối với ngươi chứ?

- Ích lọi gì ư?

Ngươi không hiểu đâu.

Đinh Linh thản nhiên nhìn Sở Mặc.

Đến bây giờ tuy lòng hắn ta rất tuyệt vọng, rất tan vỡ, cũng rất sợ hãi, nhưng vẫn có thể duy trì sự bình tĩnh nhất định, thâm chí trong lòng vẫn tồn tại ý tưởng nỗ lực thuyết phục thanh niên tóc trắng này.

Hắn ta nói:

- Toàn La Thiên Đại Vũ Trụ đều đã mục nát quá rồi!

Thật sự là quả đã hư thối triệt để!

Tất cả tu sĩ dù cảnh giới cao đến đâu đi nữa cũng chỉ là những kẻ yếu ớt!

Sức chiến đấu của bọn họ có thể không thấp, nhưng tâm linh bọn họ thì lại quá yếu!

Không dám giết, cũng chẳng dám đánh, cả ngày chỉ biết kêu la gì mà tu luyện trong hòa bình.

Hừm, ta nhổ vào!

Đinh Linh nhổ một ngụm nước bọt, cười lạnh nói:

- Riêng việc tu luyện bản thân nó đã là chuyện nghịch thiên, bản thân nó đã là sự tranh giành không ngừng!

Tranh giành tài nguyên riêng của người khác, giết thú tu, giết thuốc quý, mục đích chẳng phải là khiến cho bản thân mình mạnh mẽ hơn nữa sao?

Nếu đã như vậy còn nói chuyện gì mà Tu luyện trong hòa bình làm gì nữa?

Ta muốn biến thế giới này trở thành thế giới chỉ có máu và lửa chân chính, muốn làm cho vạn vật sinh linh đều cảm nhận được thế nào là nguy cơ!

Ta muốn biến vị diện Vũ trụ này biến thành một nơi tàn khốc chân chính!

Bởi vì, chỉ có như thế thì cường giả cấp cao nhất chân chính mới xuất hiện được!

Đến lúc đó, ta sẽ dẫn bọn họ một hơi đánh đến thế giới ở tầng thứ cao hơn nữa!

Tại sao phải cam chịu ở trong Phong Thần Bảng gì gì làm gì?

Lão tửmuốn trở thành thần, cũng không muốn người khác sắc phong cho ta!

Lời này thật ra cũng có khí phách.

Cứ cho là nhiều người sinh ra ác cảm mạnh mẽ với Đinh Linh vì hắn ta vừa chính mồm thừa nhận những lời gièm pha kia đều là do hắn ta phao tin giả về hoàng tộc họ Cơ, nhưng họ cũng phải nghiêm túc tự hỏi lòng, bọn họ cũng hiểu, lời nói của Đinh Linh dường như cũng rất có lý.

-----o0o-----

Chương 2305: Đinh Linh song sát (2)

Chương 2305: Đinh Linh song sát (2)

Nhưng, nghĩ lại thì thật sự rắm chó không kêu mà!

Vận mệnh của chúng ta, ngươi dựa vào cái gì mà muốn điều khiển?

Ngươi là cái thá gì chứ?

Đồ điên nhà ngươi, ngươi điên thì ngươi thànhra thế nào thì ngươi thành thế đó đi, cũng chẳng sao cả, nhưng ngươi đừng có mà kéo chúng ta chết chung!

Cho nên, lúc này không biết có bao nhiêu người đang điên cuồng chửi rủa Đinh Linh.

Sở Mặc nhìn Đinh Linh, nhịn không được phải thở dài nói:

- Nếu như ngươi dùng cách thức khác có khi sẽ thành công.

Nhưng ngươi lại sử dụng cách nói xấu hoàng tộc thế này để thực hiện mục đích của mình, chẳng lẽ không thấy sau này sẽ nảy sinh nhân quả cực lớn hay sao?

- Trước dây thì chưa thấy.

Nhưng bây giờ thì cũng có cảm giác này rồi.

Ngươi rốt cuộc là xuất hiện từ đâu chứ?

Đinh Linh nhìn Sở Mặc:

- Hễ nhìn thấy ngươi là ta lại có xúc động muốn giết chết ngươi.

Đây là lần đầu chúng ta gặp gỡ.

Đúng ra thì...

Kể cả ngươi vô tình nhúng tay vào chuyện này, khiến cho ta sắp thành công rồi mà lại thất bại, ta cũng không thể có hận thù phát ra từ nội tâm đối với ngươi như thế mới đúng.

- Ở một La Thiên Đại Vũ Trụ khác, ta đã nhìn thấy ngươi.

Trước khi Sở Mặc nói những lời này thì cũng đã dẹp bỏ toàn bộ kính tượng.

Mục đích của hắn đã đạt rồi, toàn bộ âm mưu của Đinh Linhcũng bị bại lộ trước mặt người đời.

Một vài chuyện còn lại cũng không cần phải cho tất cả mọi người xem làm gì.

- Quả nhiên ngươi đến từ thế giới bên kia.

Vẻ mặt đang tràn đầy hận thù của Đinh Linh nháy mắt tràn đầy không cam lòng.

Hắn ta lạnh lùng nói:

- Ta ở thế giới đó có thù oán với ngươi hay sao?

- Thù sâu oán nặng.

Sở Mặc bình tĩnh:

- Nhưng nếu như ngươi ở thế giới này không làm việc này, thật ra ta cũng sẽ không giận chó đánh mèo làm gì.

Tuy rằng các ngươi là cùng một người.

Đinh Linh trầm mặc một chút, nhìn Sở Mặc, rất lâu sau mới thở dài một tiếng:

- Năm đó ta chưa đi vào chiến trường viễn cổ đã cảm giác được có âm mưu trong đó, càng cảm thấy Phong Thần Bảng thật sự rất nực cười.

Thật ra, bây giờ nhìn lại lẽ ra năm đó ta phải đi mới đúng.

Nếu ta đến thế giới Thông đạo, có khi vận mệnh sẽ thay đổi.

Nói không chừng, ta cònbước đến cảnh giới Thái Thượng sớm hơn ngươi.

- Phong Thần bảng vốn là một âm mưu.

Sở Mặc từ tốn nói:

- Năm đó khi ta ở trong chiến trường viễn cổ cũng đã trảm vỡ khối thần cách đó rồi.

Nếu ngươi bước vào chiến trường viễn cổ, liệu ngươi có dứt khoát trả vỡ thần cách Phong Thần Bảng ban cho ngươi hay không?

Đinh Linh ngẩn người, có chút không tin nổi nhìn Sở Mặc.

Cuối cùng, hắn ta xác định được Sở Mặc không hề nói dối, mới lẩm bẩm:

- Hắn ta không...- Vậy ngươi mà đến Thông đạo thì cũng chỉ là một nô bộc mà thôi.

Sở Mặc nhìn Đinh Linh, sau đó lấy sóng thần niệm ở tầng sâu nhất, truyền cho Đinh Linh rất nhiều tin tức về thế giới Thông đạo.

Đinh Linh hầu như chỉ trong nháy mắt đã hiểu tất cả nhân quả trong đó.

Hắn ta ngơ ngác trầm mặc thật lâu, sau đó mới nhìn Sở Mặc, hỏi:

- Ngươi...

Sao lại cho ta biết những chuyện này?

Ta chỉ là một kẻ hấp hổi sắp chết.

- Một ngươi khác tuy là có thù sâu như biển với ta, bóng ma củangươi hầu như bao trùm cả thời kỳ thiếu niên và thanh niên của ta, nhưng nếu không có sự tồn tại của ngươi, nói không chừng ta cũng không thể có được thành tựu ngày hôm nay, vì thế, oán hận là oán hận, nhưng ta vẫn luôn biết ơn ngươi.

Ngươi cũng là một đối thủ chân chính.

Dù muốn giết ngươi đi nữa, ta cũng hi vọng ngươi có thể biết rõ mọi chuyện rồi mới chết đi.

- Đối thủ chân chính sao..?

Đinh Linh thì thào, sau đó bỗng cười lên ha hả:

- Thống khoái, thống khoái!

Đúng là chết cũng không tiếc!

Thật không ngờ vận mệnh lại huyền bí đến vậy.

Bọn ta tự cho là đã dò được những bí ẩn sâu kín nhất trong thiên đạo, không ngờ kiến hôi vẫn là kiếnhôi, có leo được lên người đi nữa cũng không thể hiểu được cuộc sống của thế giới và con người ra sao.

Người trong bức tranh vĩnh viễn không thể ra ngoài, người bên ngoài cũng vĩnh viễn không thể đi đến thế giới trong tranh.

Ngươi nói đúng lắm, đối thủ chân chính thật sự rất khó tìm.

Mấy tên gà đất chó sành hoàng tộc họ Cơ kia ta cũng không phải là cười nhạo bọn họ, mà thật sự bọn họ không xứng làm đối thủ của ta!

Đinh Linh cười điên dại, cười đến mức tràn cả nước mắt, sau đó hắn ta dần dần khôi phục lại bình tĩnh, nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi ra tay đi, có người đối thủ như ngươi, tuy cuộc sống ngắn ngủi nhưng thật sự rất sung sướng, ta chết cũng không tiếc!

Nếu thật sự có linh hồn, nếu thật sự có kiếp sau, ta vẫn nguyện ý trở thành đối thủcủa ngươi lần nữa, một lần nữa phân chia cao thấp!

Đến lúc đó đừng mơ dùng cảnh giới của ngươi để khi phụ ta đấy.

Đinh Linh cười lớn, sau đó, tất cả cảm xúc tiêu cực không cam lòng, hận thù, dữ tợn, ... trong mắt đều biến tan, chỉ còn lại sự bình tĩnh và thản nhiên vô cùng.

Sở Mặc gật đầu, nghiêm túc cầm Thí Thiên trong tay lên, sau đó, bổ xuống một đao.

Hai La Thiên Đại Vũ Trụ, hai lần giết Đinh Linh.

Đinh Linh cũng không phản kháng gì, mặc cho một đao này của Sở Mặc làm phai mờ đi tất cả của hắn ta.

Trong một khắc tiêu tan thành mây khói kia, Đinh Linh rít lên một tiếng cuối cùng:

- Nếu có kiếp sau, ta vẫn nguyện làm một kiêu hùng thiết huyết như cũ!

Dù phải sinh tại nơi thế tục, cũng muốn làm một đại tướng quân giết trăm vạn người!

Ầm!

Trong thiên địa, chợt có một luồng tinh khí mênh mông vô cùng bộcphát.

Tinh khí này chính là toàn bộ đạo hạnh của Đinh Linh, là toàn bộ lực lượng trong thân thể hắn ta.

Trong nháy mắt bộc phát ra, tràn ngập trong trời đất.

Hầu như tất cả mọi người ở đây, dưới sự trùng kích của luồng tinh khí này đều thu được lợi ích cực lớn trong nháy mắt.

Lần nói chuyện cùng nhau cuối của Sở Mặc và Đinh Linh cũng không có người thứ ba nào nghe được, nhưng tiếng rít cuối của ĐinhLinh thì rất nhiều người nghe thấy.

Đinh Linh vừa chết xong, có rất nhiều bộ hạ trung thành với hắn liền rối rít muố tự sát, thậm chí còn có người định tự bạo nguyên thần, nhân cơ hội trùng kích hoàng tộc họ Cơ lần cuối.

Bất chấp rằng trước đây hắn ta từng gây ra chuyện gì, là người như thế nào, trong lòng bộ hạ của hắn ta, hắn ta luôn là người thủ lĩnh tốt nhất!

Những người muốn tự bạo nguyên thần đều bị Sở Mặc trấn áp trong thời gian ngắn.

Sau đó, tất cả mấy tên Tổ cảnh kia đều bị Sở Mặc phong ấn lại, giao cho Cơ Khải đế vương.

Cơ Khải nhìn Sở Mặc, sau đó lại nhìn Sở Sở bên kia rồi lẩm bẩm:

- Quá giống mà!

-----o0o-----

Chương 2306: Năm tháng trôi đi (1)

Chương 2306: Năm tháng trôi đi (1)

Nói xong, hắn truyền âm về phía xa:

- Cô cô, cô phụ, các người có nhìn thấy không?

Bên kia liền truyền lại hai thanh âm đáp trả:

- Nhìn thấy rồi!

Sở Mặc cũng nhìn thấy bọn họ!

Cơ Thanh Vũ, Sở Thiên Cơ!

Ở đây, hai người này đều đã tu luyện đến Tổ cảnh, là đại tu sĩ đỉnh chân chính, là nhân vật cấp thủ lĩnh đứng đầu thế gian này.

Hai người này, ngoại trừ khí chất có chút khác biệt ra, hầu như không có chút khác nhau nào với song thân của hắn!

Thật là...Sở Mặc bây giờ cũng hơi cảm nhân được cảm giác của Sở Mặc trước đây.

Thật sự có chút phức tạp.

Bởi vì...

Đó rõ ràng là hai người xa lạ, nhưng thật sự là bọn họ quá giống với cha mẹ mình.

Không, không phải là giống, rõ ràng họ là một!

Vì thế, Sở Mặc đi thẳng tới, dù không nói gì nhưng trên mặt lại mang theo ý cười.

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ bên kia cũng ngơ ngác nhìn Sở Mặc.

Rất nhiều người đều nhìn thấy một màn quỷ dị này, không ít người cuối cùng cũng thấy được khuôn mặt Sở Mặc, đều âm thầm giật mình, lòng thầm nói từ khi nào Cơ Thah Vũ công chúa lại sinh thêm một đứa con trai?

Bọn họ không phải chỉ có một người con gái hay sao?

Khuôn mặt của Sở Mặc, quả thật.... giống Sở Sở công chúa y như đúc!

- Cha, mẹ, ta tên Sở Mặc.

Sở Mặc thi lễ với hai người Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ.

Lúc này, Sở Sở cũng bay tới, dùng thời gian ngắn nhất đem số lớnký ức rót vào trong biển tinh thần của Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ.

Tốc độ tính toán và suy nghĩ của tu sĩ Tổ cảnh luôn cực kỳ nhanh.

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ gần như chỉ trong nháy mắt cũng đã biết toàn bộ nhân quả trước sau, nhưng, biết thì vẫn biết, chấn động trong nội tâm căn bản không thể tiêu bién trong nhất thờikhắc được.

Vì thế, bọn họ ngơ ngacs nhìn Sở Mặc đang quỳ trước mặt bọn họ, trong lúc nhất thời lại không kịp phản ứng gì.

Sở Sở bên kia dùng truyền âm, nhắc nhở cha mình một tiếng.

Lúc này Sở Thiên Cơ mới phục hồi tinh thần, vội vàng đi tới đỡ lấy Sở Mặc, sau đó trên mặt liền lộ ra một nụ cười khổ, nói rằng:

- Con à, chuyện, chuyện này thật sự trong thời gian ngắn khó mà tiếp thu cho nổi...

Ngươi, ngươi có hiểu không?

Sở Mặc cười nói:

- Ta hiểu, ta hiểu chứ.

Cơ Thanh Vũ bên kia nhìn Sở Mặc, chợt ôn nhu nói:

- Nhìn ngươi thật sự không có chút điểm khác biệt nào so với nhìnđứa con của mình, thật sự quá kỳ quái..

Tựa như...

Tựa như là một âm thanh đến từ sâu trong linh hồn vậy.

Sở Sở bên kia liền giải thích:

- Đây cũng là vì, các ngươi của kiếp trước và các ngươi khác ở thế giới của Sở Mặc đều là một người, vì thế các ngươi đều là cha mẹ của chúng ta!

Trong tin tức Sở Sở truyền cho Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ cũng bao gồm cả thông tin gồm ba hồn bảy vía của con người cũng có thể bị chia cắt, sau đó sẽ bị chuyển tới hai vũ trụ khác nhau, luân hồi chuyển thế.

Nhưng chuyện khó tin thế này, kể cả là Tổ cảnh, khi nghe ai cũng sẽ cảm thấy quá huyền diệu, rất khó triệt để lĩnh ngộ được tất cả trong đó chỉ trong thời gian ngắn.

Có dùng nhiều năm hơn nữa để cố tìm hiểu sâu hơn sự huyền ảo ấy, nhiều nhất cũng chỉ biết thêm chút da lông, biết nhiều hơn mấy tu sĩ Tổ cảnh tầm thường cái gì cũng không biết khác, nhưng chắc chắn không thể chạm đến bản chất trung tâm được.

Kể cả là tu sĩ cảnh giới Thái Thượng như Sở Mặc, nhiều nhất cũng chỉ biết lấy đó mà sử dụng mà thôi.

Giống như con người biết sử dụng công cụ sẽ vượt trội hơn động vật vậy, nhưng vẫn không thể chân chính nắm giữ được ý nghĩa sâu xa nhất như cũ.

Vì thế mới nói, luân hồi mới là sự thâm ảo nhất trên đời này.

Trận chiến này, tính theo giới tu hành thì cũng không phải là dài, cũng chỉ giằng co trong hơn một năm mà thôi.

Nhưng cách kết thúc sau cùng, cả hai bên thật sự không ai ngờ được, toàn bộ quá trình đó quả thực khiến lòng người chấn động, rung chuyển toàn sinh linh trong La Thiên Đại Vũ Trụ.

Cho nên, sau khi trở lại hoàng cung, mọi người hoàng tộc họ Cơ vẫn rất khó thoát khỏi sự rung động đó.

Trong ánh mắt bọn họ nhìn về phía Sở Mặc cũng phi thường phứctạp, tràn đầy sự tò mò khó hiểu, còn cả... cảm giác thần bí khó hiểu.

Thanh niên tóc trắng này đến từ một La Thiên Đại Vũ Trụ khác.

Bọn họ trước giờ đều không ngừng suy đoán, suy đoán về khả năng này, nhưng Sở Mặc vẫn là người đầu tiên vẫn còn sống tới được bên này từ thế giới bên kia mà bọn họ nhìn thấy.

Sở Sở cũng không lãng phí thời gian, nàng dùng thời gian ngắn nhất để giải thích mọi chuyện đã xảy ra.

Nơi này là một phòng yến hội nhỏ, Người ở đây có cả những lão tổ ở hoàng tộc, cũng có lão tổ dòng họ Sở.

Sở Mặc cũng nhìn thấy một Sở lão khác, một tu sĩ đã đạt Đại Thánh Kỳ đỉnh.

Tuy cảnh giới và chiến lực thì không bằng gia gia hắn, nhưng tính cách nóng nảy của Sở lão này thật sự giống gia gia hắn như đúc.

Sở Sở nói:

- Hiện giờ ca ca ta cũng ở đây rồi, cứ bỏ qua cái vụ lễ ra mắt tốt đẹp gì gì đó của hai người đi.

Phiền phức như thế, chúng ta cũng không coi vào đâu.

Lần này ta trở về là muốn hỏi các ngươi có muốn đến thế giới Thông đạo hay không.

Bên trong phòng yến hội, tất cả mọi người đều trầm mặc.

Đây là một lựa chọn khá trọng đại, cũng không phải là lựa chọn có thể nói ra chỉ trong nhất thời nửa khắc được.

Lúc này, lão tổ của hoàng tộc... cũng chính là người lão tổ Tổ cảnh đỉnh đã chết ở thế giới kia, hòa ái nhìn Sở Mặc hỏi:

- Nhóc con, ta ở thế giới kia đã chết phải không?

Sở Mặc gật đầu, nhưng trong lòng cũng có chút kinh ngạc, hắn nhìn thoáng Sở Sở, Sở Sở liền khẽ lắc đầu.

Ý rằng nàng cũng không hề nói ra chuyện này.

Hoàng tộc lão tổ kia liền mỉm cười nói:

- Rất nhiều năm trước ta cũng đã cảm ứng được chắc hẳn y đã gặp nạn.

Khi đó, trong lòng ta chợt xuất hiện cảm giác thống khổ và trống rỗng khủng khiếp.

Ban đầu ta còn nghĩ rằng việc tu hành của ta có vấn đề, mới bế quan rất nhiều năm.

Nhưng ngày hôm nay nhìn thấy ngươi, cuối cùng ta cũng hiểu cả.

Sở Mặc gật đầu, kể cho bọn họ nghe rất nhiều chuyện về một La Thiên Đại Vũ Trụ khác.

Hoàng tộc lão tổ liền thở dài:

- Linh Thông Thượng Nhân sao...

Đích xác là bằng hữu của ta.

Không ngờ, ở nơi đó hắn còn sắp đặt nhiều âm mưu như vậy.

Sở lão cũng nhịn không được phải thở dài:

- Ai đúng, ai sai còn cần tùy vào tầm mắt người nhìn..!

Nói rồi y nhìn Sở Mặc:

- Nhóc con, ta nguyện ý đi theo ngươi đến bên đó, nhìn một ta khác.

Hẳn là cũng không khác người huynh đệ này bao nhiêu nhỉ..?

-----o0o-----

Chương 2307: Năm tháng trôi đi (2)

Chương 2307: Năm tháng trôi đi (2)

Hoàng tộc lão tổ liền cười nói:

- Chỉ sợ là huynh đệ thân nhất trên đời cũng không thân cận đến vậy đâu.

Đây mới thặt sự là có chung một nguồn gốc mà!

Mọi người ai cũng có chút xúc động, nhưng đạo lý dễ hiểu đó thì mọi người vẫn hiểu rõ.

Một người vốn có ba hồn bảy vía, sau khi tách ra, mỗi phần lại trở thành một tồn tại hoàn chỉnh, có tính cách độc lập.

Đây mới là mối quan hệ thân thiết mà anh chị em ruột cũng không sánh nổi mà.

Anh em, chị em, đó là sự tương liên trong huyết mạch.

Nhưng đây... là sự liên hệ trong linh hồn!

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ nhìn nhau, bọn họ cũng nguyện ý đi sang thế giới bên đó thử.

Hoàng tộc lão tổ và những nhân vật lão tổ cấp bậc vua chúa kia vẫn còn do dự.

Sở Mặc nói:

- Thật ra ở lại chưa chắc không phải một lựa chọn tốt.

Giống như hoàng tộc của ta ở thế giới bên kia vậy, họ cũng không hề rời đi.

Bởi vì căn cơ của bọn họ vốn là ở đó.

Nội tình sâu thì mối ràng buộc cũng nhiều lắm.

Một khi rời đi, chẳng khác nào sẽ phải vứt bỏ rất nhiều thứ.

Hoàng tộc lão tổ gật đầu:

- Đúng là như vậy.

Nhắc đến, thật ra chúng ta cũng không có nhiều mối lo, cũng không phải là có thứ nào không thể bỏ được.

Nhưng nếuhai thế giới cũng không khác nhau gì ở bản chất, vậy thế giới đó cũng không phải là thần giới, chúng ta có tới đi nữa thật sự cũng không có ý nghĩa gì cả.

Sau đó, đủ loại rượu ngon, cao lương mỹ vị bắt đầu được dâng lên.

Mọi người vừa uống rượu, vừa trò chuyện cả ngày.

Những người này tuy Sở Mặc mới gặp mặt lần đầu, nhưng cũng không có chút cảm giác xa lạ nào, giống như vốn đã là nhà của mình.

Hắn thậm chí còn nhìn thấy Sở Thanh, nhìn thấy Sở Thiên Hùng.

Những người đó đều là bạn chí cốt của hắn!

Kiếp trước là thế!

Kiếp này cũng vẫn vậy!

Bên hoàng tộc dù đã bình định được chiến loạn, âm mưu của Đinh Linh cũng đã bị người đời phanh phui, nhưng muốn hoàn toàn khôi phục trật tự bình thường thì còn phải một đoạn thời gian nữa.

Nhưng sau khi Đinh Linh chết, mấy vấn đề này cũng không còn nghiêm trọng nữa.

Là chủng tộc cường đại nhất toàn vũ trụ này, hoàngtộc họ Cơ có vô số biện pháp có thể khiến đống lộn xộn này trở lại bình thường.

Dưới sự thỉnh cầu của hoàng tộc lão tổ và rất nhiều người khác, Sở Mặc đã giảnh kinh tại tòa hoàng thành này bảy ngày.

Giống như lời của hoàng tộc lão tổ vậy, có cơ hội tốt như thế, cuối cùng cũng đã gặp được một Thái Thượng còn sống, lại còn rất trẻ như thế, luôn luôn phải xin chỉ giáo một chút.

Đối với chuyện này thì Sở Mặc trước nay chưa từng tiếc rẻ bao giờ.

Sau bảy ngày giảng kinh, bên Sở Sở cũng đã thống kê, dòng họ Sở vẫn còn một vài người bạn cũ của nàng năm xưa, cộng lại, tổng cộng chừng mấy trăm ngàn người nguyện ý đi theo nàng, cùng nhau rời đi.

Sở Mặc còn đặc biệt đến Viêm Hoàng Đại Vực một chuyến, ở đó hắn cũng không tìm người quen đặc biệt nào, hơn nữa ở Viêm Hoàng Đại Vực này cũng không phải chịu thương tích nào, vì thế vẫn có khác biệt rất lớn với quê hương Sở Mặc.

Sở Mặc thật ra rất muốn đi nhìn xem, Viêm Hoàng Đại Vực này có thân ảnh của Đại Công Kê hay không.

Nhưng trải qua đủ suy tính, tính toán và sự kiên trì tìm kiếm, hắn mới phát hiện ra thế giới này không hềcó Đại Công Kê!

- Không ngờ tên đó lại là một tên dị số.

Đây là sự thật mà rất nhiều người trước đó hoàn toàn không ngờ tới.

Đại Công Kê không ngờ lại là dị số.

Có thể, con gà (kê) đó sau khi nghe được tin này sẽ không thoải mái trong lòng, sau đó sẽ giả giả thở dài thườn thượt, nói cái gì mà tịch mịch cô quạnh quá, trống rỗng quá cho xem.

Tình hình tổng thể bên này cũng đã hoàn toàn nghiêng về phía hoàng tộc họ Cơ, nên sau khi lưu lại rất nhiều tài nguyên tu luyện, Sở Mặc liềnmang Sở Sở và toàn bộ người muốn rờidđi thu vào không gian trong Thương Khung Thần Giám rồi cáo từ, rời đi.

Rời khỏi nơi đây, Sở Mặc cũng không có cảm giác quê hương khó bỏ.

Cho nên, nhìn từ điểm này mà nói, con người dù có bí mật huyền ảo đến đâu, nhưng khi đang sống vẫn sẽ là chân thật nhất.

Thời gian Sở Mặc rời đi thật sự rất ngắn, vì thế, khi trở về vương tộc họ Sở bên kia, người ở đó đều có chút khó tin, hắn lại về nhanh đến thế.

Nhưng sau khi gặp được đám người kia lại đặc biệt náo nhiệt.

Mọi người đều đã ăn được quả bàn đào, thần hồn đều đã toàn vẹn.

Nói cách khác, quan hệ giữa bọn họ thật sự giống như anh chị em thân cận nhất, nhưng lại là từng cá thể độc lập.

Kết quả này thật ra lại là kết quả tốt nhất.

Sao đó, mấy trăm năm, năm tháng, đảo mắt đã qua.

Mấy năm nay Sở Mặc thỉnh thoảng lại xuất quan, tự mình giáo dụchai đứa nhỏ Sở Đồng và Sở Hiên.

Hai đứa nhỏ này đứa nào cũng có thiên phú tuyệt hảo đến độ khó tin nổi.

Bây giờ cũng mới qua mấy trăm năm Thông đạo mà thôi, hai đứa nhỏ đều đã tu luyện tới tầng thứ Tổ cảnh đỉnh, hơn nữa tính cách cực kỳ giống Sở Mặc.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y từng nói rằng, hai đứa nhỏ này lá gan thật sự rất lớn!

Chúng nó thậm chí còn từng đến Hôi Địa đại náo một hồi, và vô vàn mấy chuyện đại loại vậy.

Đây... cũng tạm coi là mở ra một phong trào mới đi!

Bởi, trước đó, từ vạn cổ tới nay luôn là sinh linh từ Hôi Địa chạy đến thế giới Thông đạo hòng cướp bóc tàn sát lung tung, đâ từng có sinh linh Thông đạo nào chạy tới bên Hôi Địa gây chuyện?

Hai thằng nhỏ lại không sợ trời không sợ đất, ỷ vào chiến lực mạnh cảnh giới cao, cộng với pháp khí trên người thật sự nhiều không kể xiết, liền tạo ra uy danh to lớn trong thế hệ mới của cả thế giới Thông đạo chỉtrong có mấy trăm năm.

Một vài Thái Thượng Cổ Tổ còn sống sót đều đặc biệt phân phó các vãn bối trong gia tộc lưu ý, ngàn vạn lần không được trêu chọc hai đứa tiểu tổ tông này...

Hai đứa nhỏ đó thì không đáng sợ, nhưng cha của bọn nó....

Thì quá dọa người mà!

Bởi vì....

Trong mấy trăm năm này, Sở Mặc không hề bước chân ra khỏi nhà, nhưng thanh danh của hắn thì không chút yếu thế so với trước đây.

Cả thế giới Thông đạo, nguyên bản bao nhiêu cổ tộc mà giờ chỉ còn lại một cổ tộc Lạc Thủy, còn cả sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ trong đó, nhưng chính bọn họ cũng đã tự phong ấn bản thân, phong ấn suốt một ngàn năm.

Muốn đi ra, ít nhất còn phải chờ thêm mấy trăm năm nữa!

Hiện giờ, xét đến cường giả đỉnh nào phải chịu dày vò khổ sở nhất, chỉ sợ không ai ngoài sáu vị Thái Thượng Cổ Tổ bọn họ rồi.

Đã nhiều năm như vậy, vẫn luôn phải sống trong sợ hãi.

Mùi vị đó, không cần nói cũng biết là có bao nhiêu khổ sở.

-----o0o-----

Chương 2308: Lần đầu gặp người quan sát (1)

Chương 2308: Lần đầu gặp người quan sát (1)

Hai tên nhóc Sở Đồng và Sở Hiên còn đặc biệt đến đó thăm một lần, xem thử xem pháp trân tốt nhất là thế nào, cũng muốn gặp thử Thái Thượng Cổ Tổ ngu xuẩn nhất trên đời này xem có khuôn mặt dung mao ra sao.

Sáu tên Cổ Tổ sau khi biết được thân phân của hai đứa nhỏ bèn hù dọa bọn họ, lạnh lùng uy hiếp rằng lúc nào bọn họ cũng có thể đi ra ngoài bóp chết hai đứa nhỏ.

Nhưng lại bị hai đứa nhỏ châm chọc đến thông cả não.

Trong tính cách Sở Đồng cũng có chút tương tự với hai cô cô Sở Sở lớn và Sở Sở nhỏ, đều có tính cách ưu việt từ trong xương, hơn nữa mồm miệng cực kỳ lanh lợi, khiến cho sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ tức giận suýt nữa thì tắt thở.

Tính cách của Sở Hiên thật sự cực giống Sở Mặc, trầm ổn, không dùng công phu miệng lưỡi nhiều, nhưng ra tay thì cực kỳ sắc bén dứt khoát.

Chiến lực toàn thân của đứa nhỏ này do mấy năm nay đã chiến đấu vô số trận, đã sớm được tôi luyện cực kỳ cường đại.

Mấy năm nay Liên Minh Tinh Anh cũng đã hoàn toàn ổn định, trở thành thế lực đệ nhất trong Thông đạo.

Tấm màn trời tồn tại được tám trăm tám mươi tám năm, cuối cùng Sở Sở lớn cũng thành thân với Lạc Phi Hồng.

Toàn bộ Thái Thượng Cổ Tổ còn sống trong Thông đạo từ mấy tên của gia tộc Lạc Thủy ra, ai ai cũng góp mặt.

Mặt mũi quả thật lớn như trời!

Mấy tên gia tộc Lạc Thủy thật ra là rất cần phải đến góp mặt.

Bọn họ thậm chí còn sai người đến gửi lời, chỉ là không có lời hồi âm nào.

Bây giờ, đến cả gia tộc Lạc Thủy cũng đã chẳng thèm ngó đến sựbiện hộ của sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ đó.

Đừng nhìn vương tộc họ Sở bây giờ phong sinh thủy khởi thế nào, trên toàn bộ lãnh thổ vương tộc đều có sức sống mãnh liệt bao nhiêu, ai cũng biết, năm xưa lúc Sở Mặc vừa trở về vương tộc họ Sở, vùng đất kia thê lương tới đâu.

Trăm tỉ dặm đất đỏ!

Thậm chí không đếm nổi có bao nhiêu vách nát tường xiêu.

Năm xưa, bao nhiêu sinh linh đã sinh hoạt ở nơi đây, nhưng chỉ vìđám Thái Thượng Cổ Tổ bọn họ mà chỉ trong một đêm tan thành mây khói, trở thành lịch sử đã qua.

Mối thù này dù là người vị tha đến đâu cũng không thể đơn giản buông bỏ.

Chớ nói gì là sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ này trước giờ chưa bao giờ chân chính sám hối.

Bọn họ luôn chỉ nghĩ, làm thế nào để tiêu diệt Sở Mặc, làm thế nào mới có thể tàn sát vương tộc họ Sở một lần nữa!

Tình huống như thế, Sở Mặc vẫn nhịn xuống, không hề ra tay với bọn họ, mọi người đều cho rằng nguyên nhân duy nhất có khi là khôngnắm chắc!

Thật sự là do không nắm chắc?

Thật ra cũng không phải.

Từ lúc màn trời tồn tại được năm trăm năm, Sở Mặc cũng đã có thực lực đủ để một địch sáu, dư sức trấn áp được sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ.

Hơn nữa, Sở Mặc còn nắm chắc tuyệt đối!

Lúc đó, hắn thật sự cũng từng muốn ra tay.

Nhưng cũng vào lúc đó, Sở Mặc thần du thiên ngoại, chợt chiếm được một tin tức nhỏ.

Chính mẩu tin đó đã làm cho Sở Mặc quyết định tạm thời ngấm ngầm chịu đựng một thời gian trước.

Bởi vì, có người quan sát mang theo một thân đạo pháp, đi đến thế giới Thông đạo!

Mẩu tin tức này cũng chỉ có người đạt cảnh giới như của Sở Mặc, cũng phải có hiểu biết nhất định với người quan sát đó thì mới có thể nắm bắt được.

Năm xưa, tên người quan sát kia khi đến thế giới Thôngđạo, Sở Mặc đã đặc biệt để ý nhớ kỹ khí tràng và quy luật của nó trên người bọn họ.

Dù là cảnh giới nào đi nữa vẫn luôn có khí tràng đặc biệt riêng nó.

Trong đó, quy luật của từng loại cũng phân cảnh giới, trong mắt tu sĩ có cảnh giới cao thâm hơn thì cực kỳ rõ ràng.

Khi Sở Mặc còn đang thần du thiên ngoại, vô tình đi tới một nơi cực kỳ bí ẩn ở một ngõ ngách nhỏ của Thông đạo, từ đó mới cảm nhận được khí tràng và xu thế mà chỉ người quan sát mới có.

Sở Mặc cảm thụ được những thứ đó xong, trong lòng cực kỳ khiếpsợ, cũng hơi có chút lo lắng.

Bởi vì, thế giới Thông đạo hôm nay đã không còn sự che chở của Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng nữa, thật sự không còn có thể chống lại những tồn tại cấp bậc như những người quan sát đó nữa.

Cảnh giới cao như thế mà dốc sức nghiền ép thì dù có chiến lực mạnh đến đâu đi nữa cũng không có cách nào thi triển ra toàn bộ.

Nhưng ngay sau đó, Sở Mặc lại phát hiện tên người quan sát kia dường như cũng không phải đến thế giới Thông đạo để tìm hiểu gì cả.

Với cảnh giới và thực lực của người đó vốn hoàn toàn có thể xông pha trên cả thế giới Thông đạo, căn bản không việc gì phải hành động cẩnthận để tránh kinh động đến bất kỳ ai như thế.

Sở Mặc có thể cảm giác được sự tồn tại của đối phương cũng vì đã từng gặp một tên người quan sát khác một lần.

Nếu không, với thần thức của hắn chưa chắc đã phân biệt ra được thân phận đối phương là gì.

Sau khi nhận thấy đối phương cũng không muốn bị bại lộ thân phân, Sở Mặc liền dựng vài tính toán trong lòng, liền ngưng tụ ra một phân thân bắt đầu tìm kiếm tung tích đối phương, muốn tìm hiểu rõ xem người đó đi đến thế giới này là muốn làm cái gì.

Nhưng đã hơn ba trăm năm trôi qua, phân thân của Sở Mặc vẫnkhông thể tìm được chút bóng hình nào của đối phương.

Người đó cực kỳ cẩn thận, căn bản không lưu lại chút tin tức nào của mình ở bất kỳ nơi đâu trong Thông đạo.

Người đó là nam hay nữ, dáng dấp như thế nào, Sở Mặc cũng không biết gì.

Cũng chính vì thế, những năm gần đây Sở Mặc không hề đếm xỉa tới sáu tên Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy.

Trước khi biết được mục đích của người quan sát kia đến đây làm gì, Sở Mặc không muốn gây ra động tĩnh gì quá lớn.

Đồng thời, những năm này Sở Mặc cũng một mực chuẩn bị lực lượng của bản thân.

Đã đạt đến cảnh giới Thái Thượng, mỗi một bước phát triển đều cực kỳ trắc trở, nhưng đồng thời, mỗi một bước phát triển hơn, thực lực lại càng tăng cao.

Nếu bây giờ Sở Mặc thử chống lại một gã người quan sát, có thể là chưa địch lại nổi, nhưng chưa chắc đến chút sức đánh trả cũng không có.

Lần này, trong đại hôn của Sở Sở và Lạc Phi Hồng, hầu như tất cả nhân vật lớn có máu mặt trong Thông đạo đều đến đủ.

Làm một người anh cả, tất nhiên Sở Mặc phải ra mặt tiếp đãi kháchkhứa.

Từng nhóm từng nhóm Thái Thượng Cổ Tổ hầu như ngày thường cực kỳ khó gặpay đều góp mặt đông đủ, khi nhìn thấy Sở Mặc, ai cũng trưng ra bộ mặt cực khách sáo.

Thái độ khách sáo đó cũng không phải là sự khách sáo dối trá gì, trên thực tế, lấy địa vị và thân phận bọn họ cũng không cần giả dối với bất cứ ai.

Đó là sự tôn trọng thật tâm của bọn họ đối với Sở Mặc, một nhân tài mới xuất hiện nhỏ hơn bọn họ vô số tuổi.

-----o0o-----

Chương 2309: Lần đầu gặp người quan sát (2)

Chương 2309: Lần đầu gặp người quan sát (2)

Trong giới tu hành, thực lực đứng đầu.

Cũng như hai đứa con của SởMặc vậy, bọn họ vẫn còn rất trẻ, nhưng cảnh giới đã rất cao, không cần dựa dẫm vào người cha Sở Mặc này, tự thân bọn họ cũng đã đủ tung hoành riêng một vùng trời,

Sở Sở lớn hôm nay cũng rất đẹp, thân khoác áo màu đỏ tươi, đầu đội mũ phượng, trên mặt tràn đầy vui cười.

Toàn lãnh thổ vương tộc họ Sở tràn ngập sự hân hoan cười nói.

Trong bữa tiệc, từng có một vị Thái Thượng Cổ Tổ thử dò xét Sở Mặc xem xem hắn sẽ xử lý sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy ra sao.

Sở Mặc chỉ cười cười, sau đó đứng lên, dẫn đám Thái Thượng Cổ Tổ đó đi tới vùng cấm địa của vương tộc họ Sở.

Nơi đó có một vùng rộng lớn cắm đầy cột cờ, mỗi một cột đều treo ở trên một cái đầu người.

Đám Thái Thượng Cổ Tổ nhìn thấy xong, tất cả đều im lặng không ai nói một lời, xem chừng đã hiểu suy nghĩ của Sở Mặc.

Đúng là có vài mối thù không có cách nào có thể hóa giải nổi.

Nhìn những người từng là Thái Thượng Cổ Tổ oai phong một cõi, nắm giữ cả thế giới Thông đạo trong tay, giờ đây chỉ còn lại cái đầu giữ được tu vi Tổ cảnh, bị treo trên cột cờ, bọn họ cũng có chút buồn bã.

- Nhân quả thật sự lợi hại..!

Một người Thái Thượng Cổ Tổ nhịn không được phải thở dài.

Đám Thái Thượng Cổ Tổ bị treo trên cột cờ từ rất nhiều năm, trải qua rất nhiều năm tịch mịch, giờ đây bỗng dưng bị một đám Thái Thượng Cổ Tổ vây quanh, ai cũng trưng ra sự sửng sốt.

Đông Phương Vân Lạc nhìn Sở Mặc hỏi:

- Hôm nay là ngày gì vậy?

Sao có nhiều bạn cũ tới thế?

- Muội muội ta hôm nay tổ chức đại hôn.

Sở Mặc nói.

Đông Phương Vân Lạc liền nói:

- Ngày vui lớn như này, chúng ta có thể đặt ra một yêu cầu hay không?

Sở Mặc nhìn y một cái:

- Nếu không quá đáng thì còn xem xét.

Đông Phương Vân Lạc thành thật nói:

- Để chúng ta thống khoái một chút đi!

Không lừa ngươi làm gì, đám Thái Thượng Cổ Tổ chúng ta thật ra đều đã chuẩn bị sẵn đường lui, nhưng nếu chúng ta chưa chết thì những chuẩn bị đó cũng chưa thể khởi động.

Những đường lui đã chuẩn bị đó căn bản không hình thành nổichút uy hiếp nào với Sở công tử ngài đâu.

Sở Mặc nói:

- Vẫn chưa tới lúc.

Những đường lui đó thật sự không có chút uy hiếp nào chắc?

Sở Mặc tất nhiên là không tin.

Đã bước được chân vào Thái Thượng, chỉ cần một giọt máu tươi cũng đã đủ để tái sinh rồi, hon nữa còn bao hàm lại đầy đủ trí nhớ trước, dù sau khi tái sinh sẽ không nhớ nổi vì sao bản thể mình lại chết đi, nhưng chuyện này còn tính là bí mật ở thế giới Thông đạo này chắc?

Vì thế, Sở Mặc sẽ không mạo hiểm.

Đông Phương Vân Lạc cười hắc hắc.

Y sớm biết không gạt được Sở Mặc, nhưng chưa thử một lần thì y vẫn không cam lòng.

Đám Thái Thượng Cổ Tổ Sở Mặc mang tới đều không có quan hệ gì với mười ba cổ tộc trước đây, vì thế, tuy trong lòng cảm khái bao nhiêu cũng không ai trao đổi linh tinh gì với bọn họ.

Bọn họ cũng hiểu, ý Sở Mặc muốn biểu đạt khi dẫn bọn họ tới nơi này, thứ nhất là chứng minh rằng hắn chắc chắn không buông tha sáu gã Thái Thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy, không sớm thì muộn, đầu của bọnhọ cũng sẽ bị treo ở đây.

Thứ hai, thật ra cũng là một lời nhắc nhở dành cho bọn họ.

Nhưng bọn họ cũng không phản cảm vì hành động này của Sở Mặc.

Sở Mặc ngày hôm nay thật sự có tư cách làm như vậy, dù Sở Mặc không dẫn bọn họ tới nơi này, bọn họ cũng sẽ không làm chuyện gì chọc đến Sở Mặc.

Vua của Thông đạo cũng không phải chỉ là lời nói suông.

Sau đó, Sở Mặc dẫn đám người trở lại tiệc rượu.

Nhưng mới uống vài chén rượu, Sở Mặc còn chưa kịp tìm cố nhân thân thiết, trong đầu đã nhận được một truyền âm thần bí,

Sắc mặt của hắn liền trở nên căng thẳng.

Hắn đứng lên, cáo lỗi với đám người xung quanh rồi sau đó liền vội vội vàng vàng rời đi.

Không lâu sau đó, ở dải đất biên giới vương tộc họ Sở, Sở Mặc nhìn thấy một người.

Người đó xem mặt thì vô cùng trẻ tuổi, cũng làn người cực kỳ anh tuấn.

Người đàn ông này toàn thân khoác đồ trắng, đầu đội đồ màu vàng kim, trong mắt ánh lên vẻ nhu thuận.

Y cực kỳ khôi ngô, có đôi mắt có thần thái linh động, cũng là loại hình mà cô gái nào nhìn thấy cũng choáng ngợp không thể nhúc nhích nổi.

Y thấy Sở Mặc liền mỉm cười một cái:

- Đánh bạo mời ngươi đi theo ta chút.

Tha lỗi cho ta.

Trong lòng Sở Mặc cực kỳ thận trọng.

Hắn biết rõ thân phận người này, nhưng trên mặt vẫn lộ ra vẻ nghi hoặc nhàn nhạt.

Khí tràng trên người hắn cũng tương đối ổn định, hắn nhìn người trẻ tuổi trước mắt, khách khách sáo sáo hỏi:

- Xin hỏi..

Ừm, các hạ là..?

Người thanh niên mỉm cười nhìn Sở Mặc:

- Ta tên Bốc Đông, là người ở bên ngoài thế giới Thông đạo.

Hai chúng ta là người thẳng thắn, đừng nói chuyện vòng vo nữa làm gì.

Ngươi vốn là vua của Thông đạo này, còn không phải vẫn luôn một mực tìm kiếm tung tích của ta hay sao?

Sở Mặc đầu tiên còn hơi ngẩn ra, ngay sau đó liền cười ha hả:

- Ngài nói giỡn cũng hay thật đấy.

Ta cũng đâu có nhận ra ngài, sao ngài lại nói thế chứ?

Ngoài miệng thì thế, trong lòng hắn lúc này lại nổi lên mấy phần gợn sóng.

Không ngờ người này lại nhạy cảm đến thế, vẫn biết ta luôn một mực tìm kiếm tung tích của y.

Bốc Đông đầu tiên thở dài một hơi, vẫn duy trì vẻ mặt tao nhã, mỉm cười nói:

- Ngươi vẫn có ý định cảnh giác với ta cũng là điều rất bình thường.

Nếu là ta, ta cũng thế thôi.

Nhưng ta có thể khẳng định với ngươi, ta đếnđây cũng không muốn gây phiền toái gì đâu, cũng không có ác ý gì với ngươi cả.

Lần này ta gặp ngươi chỉ vì ta có chút tò mò với ngươi mà thôi.

Sở Mặc nhìn Bốc Đông, không nói gì.

Bốc Đông lại nói tiếp:

- Ta chỉ tò mò, ngươi là ngườ như thế nào mà lại có thể khiến cho hai vị đại năng đã canh giữ Thông đạo nhiều năm như vậy giờ không tiếc phải trở mặt với Bạch Y và Hồng Y, thậm chí còn bày nên tấm màn trời này để bảo vệ.

Trong lòng Sở Mặc liền có phần chấn động.

Hắn thoáng cái đã biết hai người Bốc Đông nhắc tới là ai.

Chắc chắn là Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng!

Lẽ nào năm xưa bọn họ rời khỏi thế giới Thông đạo, không tiếc phỉa khai chiến với bọn họ, vậy mà lại vì bản thân mình sao chứ?

Trong lòng Sở Mặc cực kỳ rung động, đồng thời cũng xuất hiện sự cảm động mãnh liệt.

Hắn cũng đã biết Bạch Y và Hồng Y trong lời Bốc Đông nói là ai.

Bởi vì năm đó, trong biển tinh thần của hắn, lúc Thái Thượng Vô Cực và Phật Đà Vô Lượng từ biệt hắn, hắn đã từng thấy hình ảnh bọn họ chiến đấu.

-----o0o-----

Chương 2310: Từ chối (1)

Chương 2310: Từ chối (1)

- Hơn nữa ta cũng rất tò mò, người như thế nào mà lại có thể làm cho Huyên Tử phải táng thân, chôn vùi ở thế giới này.

Âm thanh của Bốc Đông cực kỳ ôn hòa, nghe có cảm giác như mộc xuân phong vậy.

Nhưng trong lòng Sở Mặc cũng đã lạnh giá vô cùng.

Mình bị người khác theo dõi rồi!

Đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng Sở Mặc lúc này.

- Nhưng ta đến đây cũng không phải để tìm ngươi.

Ta chỉ là hơi tò mò về ngươi mà thôi.

Bốc Đông mỉm cười nhìn Sở Mặc:

- Bạch Y và Hồng Y cũng đã chết rồi.

Bọn họ cũng tự làm tự chịu thôi, vọng tưởng hòng hủy diệt thế giới Thông đạo.

Vĩnh Hằng chi chủ sẽ không bao giờ chấp nhận hành động đó của bọn họ.

Vì thế bọn họ đã chết rồi.

Hai vị đại năng đang canh giữ thế giới này cũng trọng thương, hơn nữa Huyên Tử còn vội vàng đuổi giết bọn họ, nếu không, chắc chắn ngươi không thể sống yên ổn ở đây như thế.

Sở Mặc nắm chặt tay lại thành nắm đấm.

Trong lòng hắn lúc này đang vô cùng lo lắng cho an nguy của lão đạo sĩ và lão hòa thượng.

- Nhưng ngươi cứ yên tâm đi, hai vị đại năng đó cường đại hơn ngươi nghĩ nhiều, bọn họ cũng rất có địa vị, chắc chắn sẽ không bị giết chết dễ dàng như thế đâu.

Bốc Đông mỉm cười nói:

- Nhưng ngươi, trong tay đang nắm giữ Bàn Cổ Liệp đao, lại đang bị Huyên Tử theo dõi, ngươi thật sự cần phải cẩn thận một chút đấy.

Nếu Huyên Tử biết Bàn Cổ Liệp đao đang nằm trong tay ngươi, chắc chắn nàng sẽ ngay lập tức dừng đuổi giết hai vị đại năng, chuyển chú ý lên ngươi.

Sở Mặc nhìn Bốc Đông, hơi nhíu chân mày lại.

Đến bây giờ hắn vẫn không nhìn ra được đến cùng người này là địch hay bạn, y nói những điều đó có mưu tính gì.

Nếu nói là lòng tốt thuần túy thì Sở Mặc chắc chắn không tin.

Chắc chắn có mục đích nào đó.

Bốc Đông nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi cũng không cần suy nghĩ xem ta có mưu tính gì mà lại nói với những những lời này đâu.

Ta là kẻ thù truyền kiếp của Huyên Tử, Bạch Y và Hồng Y, bọn họ gặp chuyện tất nhiên ta sẽ vui vẻ vô cùng.

HƠn nữa ta cũng không quan tâm đến thanh đao trong tay ngươi.

Tuytheo truyền thuyết thì thanh đao đó có thể phá vỡ tất cả vách ngăn, thậm chí có thể phá vỡ thế giới bên trong thân thể Bàn Cổ đại thần, nhưng ta cũng không quan tâm lắm.

Trong đôi mắt Bốc Đông toát lên hai tia sáng rực rỡ, lại tựa như có vài phần sợ hãi, y nhẹ giọng nói:

- Bởi vì, ta từng thấy cây đao đó rồi, thậm chí còn... từng nắm giữ nó một thời gian.

Nhưng ta cũng xém chút thì tử vong rồi!

Trong mắt Bốc Đông lại lộ ra vẻ hồi tưởng, lẩm bẩm nói:

- Nếu trên người không có huyết thống và khí vận tinh hoa của Bàn Cổ đại thần mà vọng tưởng nắm giữ cây đao này, chắc chắn sẽ rước đếntai nạn không ngừng.

May là... ta cũng từ bỏ sớm, để nó bỏ đi, nếu không chỉ sợ ta đã sớm gặp nạn.

Vì thế, cây đao trong tay ngươi dù Vĩnh Hằng chi chủ cũng sẽ không muốn sở hữu đâu.

Cũng chỉ có mỗi loại đàn bà tự cho là đúng như Huyên Tử, còn cả hai kẻ ngu si Bạch Y và Hồng Y mới cho rằng bọn họ có tư cách điều khiển cây đao đó.

Trên mặt Bốc Đông lộ ra vài phần chế giễu:

- Nhưng người như ngươi, một khi Vĩnh Hằng chi chủ và những tồn tại vô thượng khác ở Vĩnh Hằng biết đến sự tồn tại của ngươi, chắc chắn bọn họ sẽ cảm thấy cực kỳ hứng thú với tên loài người ngươi đấy.

- Nên.?

Sở Mặc từ đầy đến giờ đã cảm thấy gã người quan sát tên Bốc Đông này chắc chắn đang ôm âm mưu gì đó, thấy y không ngừng nói bóng gió, Sở Mặc cuối cùng mới lờ mờ hiểu.

Dù có hơi kinh ngạc nhưng Sở Mặc cũng khá xác định được một việc: Y đang có chuyện muốn yêu cầu mình!

- Vì thế, ta muốn làm một giao dịch với ngươi.

Một giao dịch.. cực kỳ công bằng.

Bốc Đông vẫn duy trì vẻ mặt hòa nhã như trước nhìn Sở Mặc, mỉm cười nói:

- Ta sẽ che chở cho ngươi, tất nhiên trong thế giới này ngươi căn bản cũng không cần sự bảo vệ của ta làm gì.

Thực lực của ngươi cũng đãgần đạt đến sinh linh tầng thứ như ta rồi.

Thật làm người khác phải giật mình kinh ngạc mà.

Nhưng nó cũng nói lên sự cường đại của huyết thống và khí vận của ngươi, nếu không Bàn Cổ liệp đao cũng sẽ không nằm trong tay ngươi.

Nhưng sau khi ngươi rời khỏi thế giới này, sẽ còn phải đối mặt với những khiêu chiến cao cấp hơn nữa.

Đến lúc đó, việc có một đồng minh ở Vĩnh Hằng là chuyện thật sự rất cần thiết, mà ta vừa đúng lại là người thích hợp nhất để trở thành đồng minh của ngươi.

- Sao biết được?

Sở Mặc lúc này cũng đã hoàn toàn bình tĩnh lại.

- Bởi vì, ở Vĩnh Hằng chi địa, ta có đủ năng lực để che chở chongươi.

Bốc Đông ưu nhã mỉm cười:

- Vĩnh Hằng chi địa tổng cộng có ba thế lực lớn, mà ta lại là...

Thiếu chủ trong một thế lực trong đó!

Sở Mặc hơi nhướn đuôi lông mày.

Lời nói đó có thể tin, cũng có thể không tin.

Bởi vì hắn cũng không nghiệm chứng được xem xem đó là thật hay giả.

- Ta có thể nghiêm túc nói cho ngươi rằng, lời ta nói đều là thật.

Hơn nữa sớm muộn gì ngươi cũng sẽ rời khỏi thế giới này.

Bốc Đông chắc chắn nhìn Sở Mặc:

- Tuy thân thể của Bàn Cổ đại nhân vĩnh viễn không mục nát, nhưng vì những sinh linh như chúng ta tồn tại đang không ngừng hấp thu tinh hoa trong cơ thể ngài.

Dù có nắm được luân hồi trong tay đi nữa, cát bụi rồi sẽ vẫn trở về với cát bụi, những tinh hoa đó sẽ mãi mãi biến mất, không thể nào sống lại được.

Vì thế, đến một ngày nào đó toàn bộ thế giới do thân thể Bàn Cổ hình thành này sẽ hoàn toàn tan vỡ.

Mà nơi tan vỡ đâu tiên..

Chắc chắn là thế giới này, bởi vì đây chính là trái tim.

Sở Mặc nhìn Bốc Đông, khóe miệng hơi co quắp một chút.

Hắn có thể cảm giác rõ ràng, những điều Bốc Đông nói là sự thật, bởi vì những điều y nói thật sự trùng khớp với những tin tức hắn đã biết.

Chính vì đám tu sĩ bọn họ tồn tại, thế giới mới trở nên càng ngày càng tệ hại như vậy.

Nếu không, thế giới này thật sự sẽ vĩnh hằng, sẽ bất hủ.

- Tấm màn trời màu đen kia sẽ không che đậy được thế giới này lâu đâu, cuối cùng sẽ có ngày nó tản đi, không thể chống đỡ được sự ngấp nghé từ thế giới bên ngoài, vì thế, thời gian của ngươi thật ra không nhiều như ngươi tưởng đâu.

Bốc Đông thản nhiên báo cho Sở Mặc, tác dụng chủ yếu của tấm màn trời màu đen thật ra là phòng ngừa sự rình mò thế giới này từ những người bên ngoài.

- Ngươi muốn gì?

Sở Mặc nhìn Bốc Đông, cuối cùng vẫn hỏi.

- Ta muốn một viên tinh hạch.

-----o0o-----

Chương 2311: Từ chối (2)

Chương 2311: Từ chối (2)

Bốc Đông nhìn Sở Mặc:

- Thứ đó là vật quý giá nhất thế giới này, cũng là căn nguyên sinh cơ bàng bạc duy nhất còn có thể tiếp tục duy trì của thế giới này.

Nếu đạt được nó, nó sẽ mang cho ta chỗ tốt vĩ đại không tưởng nổi.

Sở Mặc nhìn Bốc Đông nói:

- Ngươi nói cho ta biết nhiều điều như thế, chẳng lẽ không sợ ta lấy được viên tinh hạch đó sẽ chiếm làm của riêng sao?

- Lời ngươi nói vừa đúng nói đến điểm chính rồi.

Bốc Đông ưu nhã cười nói với Sở Mặc:

- Ta cũng vừa nói rồi, đây là một cuộc giao dịch.

Tất nhiên ngươi có thể chiếm tinh hạch làm của riêng sau khi tìm thấy, nhưng ngươi nghĩ xem, ngươi liệu có địch nổi vô số cường giả từ Vĩnh Hằng chi địa luân phiên nhau công kích, chưa kể ngươi còn có rất nhiều vướng mắc....

Bắc Đông nói, nhìn hướng vương tộc họ Sở bên kia rồi lại từ tốn nói:

- Lấy ví dụ như người nhà của ngươi, bạn bè của ngươi đi.

Ngươi hao phí bao tâm tư để tập trung bọn họ lại bên cạnh ngươi, tất nhiên ngươi sẽ không hy vọng bọn họ gặp nguy hiểm, đúng hay không?

- Ngươi đang..

Uy hiếp ta sao?

Sở Mặc nhìn Bốc Đông.

Bốc Đông lắc đầu:

- Đó là sự thật, không phải uy hiếp gì cả.

Dù ta không ra tay với ngươi đi nữa thì cũng sẽ có rất nhiều người ra tay với ngươi, bởi vì phía sau người đàn bà Huyền Tử kia cũng là một trong ba thế lực lớn.

Sở Mặc hít sâu một hơi, nhìn Bốc Đông:

- Vì thế, chuyện tóm tắt lại đại khái là ta giúp ngươi tìm kiếm khối tinh hạch kia, sau đó, đổi lại, ngươi... sẽ giúp ta bảo vệ người thân của ta.

Đúng chưa?

Bốc Đông gật đầu:

- Không sai.

- Làm sao ta có thể tin lời ngươi nói được?

Sở Mặc nhìn Bốc Đông:

- Nếu ngươi lừa ta, chẳng phải ta sẽ rất thảm sao?

- Ừm, chuyện này thì...

Bốc Đông nhíu mày:

- Nếu ngươi biết ta là ai thì ngươi sẽ hiểu ta sẽ không lừa người khác, Ít nhất thì chút danh tiếng đó ta vẫn phải có chứ, nhưng ngươi lạikhông biết ta...

Nhưng cũng không sao, tinh hạch cũng không dễ tìm, nếu không ta đã sớm tìm ra từ bao năm trước rồi.

Vì thế ngươi vẫn còn thời gian, trước khi ngươi tìm được tinh hạch, ta có thể ở bên ngoài thế giới này cản trở mọi sự quấy rầy thay ngươi.

Đến lúc ngươi tìm được tinh hạch ngươi có thể cầm nó, sau đó mang người nhà của ngươi rời khỏi nơi này tới Vĩnh Hằng chi địa, sau khi đến đó ngươi sẽ biết tất cả những điều ta nói với ngươi đều là sự thật thôi.

Điều kiện thế này nhìn có vẻ công bằng thật đấy, nhưng thực tế thì...

Sở Mặc cười nhạt trong lòng.

Y chắc chắn nhắm trước là ăn chắc rồi thì mới nói như thế, xem thường hắn không có năng lực phản kháng gìnhiều!

Tinh hạc rốt cuộc là thứ gì thì Sở Mặc không biét, nhưng vẫn có thể đại khái suy đoán ra được.

Thứ có thể duy trì vô tận sức sống ở thế giới Thông đạo sao có thể là đồ tầm thường được?

Hơn nữa, nếu tìm được nó, mang nó đi, cả thế giới Thông đạo này... và toàn bộ sinh linh trong đó còn không bị hủy diệt hay sao?

Một khi thế giới Thông đạo hủy diệt, những người ở Vĩnh Hằng chi địa sẽ bỏ qua cho mình chắc?

Cứ cho là Bốc Đông này thật sự là thiếu chủ của một trong ba thế lực lớn kia đi, nhưng đến lúc đó y có thể bảo vệ mình được không?

Những suy nghĩ này hiện lên trong đầu Sở Mặc chỉ trong nháy mắt, lập tức hắn liền lức đầu:

- Ta từ chối.

Trên mặt Bói Đông rốt cục lộ ra vẻ kinh ngạc:

- Vì sao?

Người trẻ tuổi, cậu thật sự cho rằng, cậu có năng lực phản kháng ta sao?

- Vậy ngươi vì sao không động thủ giết ta?

Sở Mặc cười cười, nhìn Bói Đông:

- Nếu như ngươi thực sự cảm thấy ta là kẻ ngu si, như vậy, ta cũng không thể nói gì hơn.

Dù sao thế gian này người thông minh nhất mà.

Nhưng nếu trong con mắt của người còn có thể chứa được lời nói của người khác, có lẽ người đã nghĩ tới, chuyện này một khi xảy ra, sẽ có hậu quả như thế nào.

Người không đồng ý với ta, ta người nhà và bạnbè ta sẽ chết; nếu người đồng ý với ta, họ cũng sẽ chết, hơn nữa... có thể sẽ chết thảm hơn!

Vậy tại sao ta phải đồng ý với người?

Bói Đông nhìn Sở Mặc, một lúc lâu, trên mặt gã lộ ra một nụ cười thản nhiên:

- Xem ra tin tức ngươi nắm giữ quả thực không ít.

Hai vị Đại Tổ, cũng thật là cam lòng, không ngờ lại nói toàn bộ bí mật cho ngươi biết.

Bói Đông thở dài:

- Nói thật, ta thực sự không muốn ra tay với ngươi, một người có thể nắm giữ đao săn Bàn Cổ, chỉ cần tu luyện tới loại cảnh giới đó, lúc nào cũng có thể rời khỏi thế giới này, chỉ cần ngươi theo ta, chúng ta sẽcó thể xông ra.

Sau đó đi xem thử bên ngoài rốt cuộc có phải là thần giới thật sự không?

Đi xem thử, nắm bắt vận mệnh của chúng ta ... rốt cuộc là gì!

Đáng tiếc ngươi không thức thời như thế ...

đây là cơ hội cuối cùng cho ngươi.

Vẻ mặt Bói Đông thành thật nhìn Sở Mặc:

- Vì ngươi và người nhà của ngươi, ngươi hãy thận trọng suy tính.

Bởi vì ta nói với ngươi những lời này, đều là thật lòng.

Ta không có gạt ngươi, chẳng qua, sau khi ta lấy được tinh hạch, có thể bảo vệ ngươi và người nhà của ngươi, chúng ta cùng nhau xông ra khỏi thế giới thân thể đại thần Bàn Cổ!

Còn về thế giới này có tan vỡ hay không...

Dù sao sớm muốn cũng sẽ tan vỡ, sớm chút hay muộn một chút, có gì khác nhausao?

- Có.

Sở Mặc vẻ mặt thành thật nhìn gã:

- Chí ít không phải là bởi vì ta mà nó hỏng.

- Ngươi cho rằng ngươi không muốn gánh vác nhân quả này thì có thể thoát sao?

Trên mặt của Bói Đông lộ ra vẻ trào phúng nhàn nhạt.

Tướng mạo của gã quá anh tuấn cho dù trào phúng nhưng nhìn vào cũng vô cùng nho nhã.

- Ngươi dựa vào cái gì cho rằng ta có thể tìm được khối tinh hạch kia?

Sở Mặc đối với điều này có chút hiếu kỳ.

- Bởi vì ngươi có thể nắm giữ cây đao này.

Bói Đông nhìn Sở Mặc, nghiêm túc nói:

- Chúng ta hợp tác, cả hai bên đều có lợi ích.

Không hợp tác với ta, ta không thể giữ tính mạng ngươi lại.

Bởi vì thứ ngươi biết ... quả thực là quá nhiều.

Đã hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ta.

Sở Mặc vẻ mặt thản nhiên nhìn gã:

- Ta không thể hợp tác với ngươi, cho dù là lừa gạt, ta cũng khôngmuốn lừa gạt ngươi, bởi vì cho dù có thể tìm được tinh hạch cũng không thể đem nó đi, sau đó để mặc thế giới bị tan vỡ, mặc cho mọi sinh linh chết đi.

- Bọn họ sớm muộn cũng có một ngày sẽ phải chết!

Thế giới này sớm muộn cũng có một ngày sẽ tan vỡ!

Bói Đông bỗng nhiên có chút nổi giận, thanh âm trở nên nghiêm nghị:

- Ngươi đã lên cảnh giới Thái Thượng rồi, lẽ nào trên tay của ngươi không dính đầy huyết tiên sao?

Ngươi thật sự cho rằng ngươi là một đóa hoa trắng sao?

-----o0o-----

Chương 2312: Cổ thần tái hiện

Chương 2312: Cổ thần tái hiện

- Không không không, ta trước giờ không cảm thấy mình là một đóa hoa trắng, ta chưa bao giờ dám vỗ ngực tự xưng mình là người tốt.

Nhưng người được gọi là người, là bởi vì mỗi người đều có nguyên tắc giới hạn của bản thân, yêu cầu của ngươi, ta làm không được.

Sở Mặc nhìn Bói Đông, cả người trở nên bình tĩnh.

Bói Đông cuối cùng thở dài một hơi:

- Được rồi, ngươi đi chết đi!

Gã giơ tay lên.

Trong nháy mắt này, cả thế giới trực tiếp bị ngưng đọng lại!

Tất cả mọi thứ, vạn vật sinh linh, kể cả tinh khí trong trời đất ... tất cả đều hoàn toàn ngưng đọng lại.

Người quan sát ...

Đại Tổ!

Loại cảnh giới này, thật sự là quá cao thâm.

Đối với phép tắc lý giải cùng vận dụng, thật sự là quá cường đại!

Cho nên, ý niệm trong đầu Bói Đông sẽ làm cho cả thế giới này hoàn toàn bị phong ấn!

Trong mắt gã, Sở Mặc vốn dĩ không thể tính là đối thủ của gã, nếukhông phải Sở Mặc có thể nắm được đao săn Bàn Cổ, gã căn bản sẽ không nói nhiều một câu với người có tu vi như Sở Mặc.

Nếu như không phải tinh tuý huyết mạch và khí vận Bàn Cổ không thể nào tranh đoạt được, gã thậm chí đã sớm trực tiếp ra tay luyện hóa Sở Mặc, sau đó biến nó thành của mình.

Gã không ngờ tới Sở Mặc lại cứng rắn như vậy, ngay cả lừa cũng khinh thường không thèm lừa mình.

Điều này làm cho trong lòng Bói Đông cảm thấy vô cùng tức giận.

Gã không tin, dựa vào bản than lạikiếm không được khối tinh hạch kia.

Thế giới thông đạo lớn như vậy, vũ trụ liên kết cũng hơn một ngàn cái.

Cho dù là đo từng tấc đất, gã cũng có thời gian và sức lực này.

Ngược lại, gã biết được bí mật tinh hạch, căn bản không cách nào khống chế rung động trong nội tâm.

Gã quá muốn trở nên mạnh hơn!

Truyền thuyết kia nói rằng lấy được năm viên tinh hạch giấu trong trong ngũ quan của đại thần Bàn Cổ là có thể lấy được 8 phần sức mạnh của thân xác đại thần Bàn Cổ.

Sức mạnh đó, có thể thực sự khai thiên, phá đất!

Ngày đó, là ngày ra bên ngoài thế giới thân thể!

Mà, cũng là đất phía ngoài thân thể thế giới!

Đó là một loại đại thần thông vô thượng!

Là loại sức mạnh to lớn mà tất cả sinh linh trong thế giới thông đạo không có cách nào tưởng tượng!

Toàn bộ thế giới thân thể chỉ có chủ vĩnh hằng cùng ba thế lực lớn biết bí mật này.

Nhưng họ không muốn rời khỏi thế giới thân thể, cho rằng thế giới bên ngoài, cũng đầy nguy hiểm đáng sợ.

Một đám lão già bảo thủ không chịu thay đổi, làm "thần" cao cao tại thượng lâu rồi, đã mất đi chí tiến thủ rồi.

Với Bói Đông, bất kì sinh linh nào trên thế giới này, đều có thể hy sinh!

Bởi vì tất cả sinh linh, chẳng qua chỉ là...

Ký sinh trùng trong thế giới thân thể đại thần Bàn Cổ mà thôi.

Trong tình huống như vậy, gã tìm tới Sở Mặc, hy vọng cùng Sở Mặc hợp tác cũng đích thực là thật tâm thật ý.

Nhưng không ngờ Sở Mặc lại không thức thời như thế.

Một con kiến hôi không ngờ dám từ chối gã!

Thật là quá đáng!

- Ta hỏi ngươi một lần cuối, ngươi chắc chắn từ chối hợp tác với ta?

Bói Đông lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Mặc, trên khuôn mặt tuấn tú kia đã không thấy sự nho nhã nữa, bắt đầu hiện ra vài vẻ dữ tợn.

- Đúng vậy, ta từ chối.

Sở Mặc vẻ mặt bình tĩnh nhìn Bói Đông.

Y bây giờ đã hoàn toàn không thể động đậy, cả vùng không gian, cả thế giới hầu như cũng đã bị quy luật thần thông của Bói Đông làm cho cô đọng lại.

Nhưng trong mắt của y, vẫn tràn đầy vẻ bất khuất.

- Vậy ngươi ...

đi chết đi.

Bói Đông nói, một ý niệm, một cổ khí tức hủy diệt, trong nháy mắt bao phủ Sở Mặc.

Mắt thấy thân thể Sở Mặc sắp tan vỡ!

Cổ khí tức hủy diệt này quá cường đại!

Thế gian này không có bất kỳ sinh linh nào có thể chống lại cổ hơi thở này.

Đúng lúc này, trước người Sở Mặc trực tiếp bước ra một thân hìnhvô cùng uy nghiêm, than ảnh kia cũng không cao lớn lắm, nhưng lại mang cho người ta cảm giác từ hồng hoang đi ra.

Khí thế trên người người đó có thể vắt ngang vạn cổ.

Bói Đông lập tức ngây ra, trợn mắt hốc mồm nhìn bóng hình này, trong khóe miệng co quắp lại:

- Bàn ...

Bàn Cổ đại thần?

Điều này sao có thể?

Gã đích thị là bị chấn động đến không nói ra lời.

Bí mật của đại thần Bàn Cổ, miền đất vĩnh hằng, cũng chính là não trong thần giới thần nhục của đại thần Bàn Cổ, cơ hồ là công khai.

Tồn tại nơi đó, toàn bộ đều biết bọn họ đang sống trong thân thể của cổ thần.

Đồng thời cũng biết thế giới thân thể này sẽ tùy theo sinh linh không ngừng tăng lên, đặc biệt là sinh linh hùng mạnh không ngừng tăng lên, sớm muộn sẽ có một ngày, thân thể đại thần Bàn Cổ tan vỡ.

Đồng thời, có một việc, cũng là đều mà tất cả mọi người đều có chung nhận thức.

Đó chính là: tinh thần Bàn Cổ đại thần đã hoàn toàn biến mất rồi!

Bọn họ đã từng tốn vô số năm đi tìm, thậm chí đao săn Bàn Cổ bọn họ cũng đã từng nghiên cứu rất nhiều năm.

Nhưng từ trong đó không tìm ra được một chút xíu tinh thần của đại thần Bàn Cổ nào.

Cho dù là mộtchút thần thức, bọn họ cũng chưa thấy qua!

Cho nên, giờ này khắc này, bóng hình từ trong Sở Mặc đi ra khiến cho Bói Đông giật mình!

Loại cảnh giới của gã lai có xúc động như hai chân mềm nhũn ra, quỳ lạy người này.

Hơn nữa, loại xúc động này vô cùng mãnh liệt!

- Trời ạ ...

Bói Đông nhìn bóng hình đó càng ngày càng đến gần, gã trợn to hai mắt, muốn nhìn rõ tướng mạo người này, trên thân người này rõ ràng là không có bị gì che, nhưng gã lại không nhìn thấy!

Trong lòng Sở Mặc, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm!

Lần trước, sau khi bóng người này giúp y thoát khỏi nạn kiếp, Sở Mặc dùng rất nhiều năm để nghiên cứu chuyện này.

Thiên là có linh.

Nhưng mà thân ảnh này, rõ ràng không phải là linh của Thí Thiên.

Hơn nữa, Linh của Thí Thiên gần như hoàn toàn không biết về sự tồn tại của đạo thân ảnh này.

Sở Mặc cuối cùng cũng chỉ có thể to gan mà suy đoán, đạo thân ảnh này, chính là một đạo ý niệm của Bàn Cổ đại thần ở lại Thí Thiên, hoặc có lẽ là một đoạn tinh thần!

Bảo vệ người có thể nắm giữ Thí Thiên.

Lúc này đây, đối mặt với yêu cầu vô lý của Bói Đông, Sở Mặc chắc chắn sẽ không bằng lòng.

Đồng thời, y cũng muốn cược thử xem đạo thân ảnh này có xuất hiện lần thứ hai hay không!

Kết quả, y đánh cuộc đúng!

Bóng người này, quả nhiên xuất hiện lần nữa, hơn nữa còn trực tiếp ra tay với Bói Đông.

Loại xuất thủ này, không giống với ý niệm mà Bói Đông dùng để khống chế thế giới này, thân ảnh này, không ngờ giơ tay lên lại giống như cho Bói Đông một cái tát vậy!

Bạt!

Một tiếng này, vừa vang vừa giòn!

-----o0o-----

Chương 2313: Cổ tổ gia tộc Lạc Thủy thoát khỏi vòng vây khốn (1)

Chương 2313: Cổ tổ gia tộc Lạc Thủy thoát khỏi vòng vây khốn (1)

Đừng nói là Bói Đông, ngay cả Sở Mặc cũng có chút bối rối.

Đây là tình huống gì?

Hành động giáng bạt tay này, cũng chỉ có người ... mới làm thôi?

Mà bóng người này, ở trong mắt y, rõ ràng là một vị thần!

Bói Đông ngơ ngác nhìn bóng người này, sau đó, ánh mắt của gã từ từ trở nên có chút mê mang.

Cuối cùng, gã đột nhiên biến mất ở trước mặt Sở Mặc.

Giống như là chưa bao giờ xuất hiện qua như vậy, hư không biến mất rồi!

- Chuyện gì xảy ra?

Mặc nhịn không được nhìn bóng người hỏi.

- Giếu hắn, hậu hoạn.

Mất trí, không sao.

Tổng cộng tám chữ, toàn là thần văn, giống bí quyết tu luyện tình thần của Sở Mặc.

Là thần văn thật sự.

Sở Mặc nghe hiểu lập tức, nhưng trong lòng lại vô cùng chấn động!

Bóng người này, lại có thể trao đổi!

Tuy chỉ nói tám chữ, khiến người ta cảm thấy vô cùng tối nghĩa, như là rất lâu chưa nói được.

Nhưng đạo thân ảnh này, tuyệt đối là có linh tính, có ý thức!

- Tiền bối, ngài, ngài là đại thần Bàn Cổ sao?

Sở Mặc kích động hỏi.

Đạo thân ảnh này lại trong phút chốc biến mất trước mặt Sở Mặc, không trả lời, cũng không bất kì câu nói gì thừa thải.

Cứ như vậy mà biến mất.

Sở Mặc gãi đầu, sau đó thở dài, với cảnh giới bây giờ của y, vẫn là không thể nào suy tính ra hết tất cả.

Mặc dù năng lực bây giờ của y đã có thể trong nháy mắt suy tính vô số chuyện trong cả cái thông đạo.

Nhưng lại không có cách nào nghiên cứu những bí mật của bóng người đó.

Sau đó, Sở Mặc đi về phía vương tộc bên đó.

Tạm thời để chuyện này qua một bên.

Nếu bóng người đó nói Bói Đông mất trí nhớ rồi, vậy hẳn là sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng mà chuyện này, ngẫm lại cũng thật buồn cười.

Bói Đông là tồn tại của cảnh giới gì?

Người quan sát...

Đại tổ!

Tạm thời cứ gọi Đại Tổ được rồi, dù sao cũng cao hơn tồn tại Thái thượng.

Lại bị người ta cho một bạt tai rút hết kí ức, cũng rất là đáng buồn.

Cho nên, sinh linh thế gian thật sự không thể tự cao quá mức.

Cảm giác mình đã rất mạnh, kỳ thực chỉ là chưa có tư cách tiếp xúc cao hơn mà thôi.

Ở ngoài thế giới thông đạo, Bói Đông mặc áo trắng, đầu tóc vàng lúc này đang mang vẻ mặt mờ mịt.

Nếu như Sở Mặc nhìn thấy gã, nhất định sẽ nhịn không được bảười.

Bởi vì trong ánh mắt của Bói Đông, tràn đầy vẻ nghi hoặc mờ mịt, nhìn chằm chằm vào thế giới hỗn độn phía trước, lẩm bẩm nói:

- Ta sao lại chạy đến đây làm gì?

Nói xong, trên mặt của gã, không khỏi lộ ra vẻ mặt chán ghét:

- Thế giới cấp thấp này, ngoài trừ những con kiến hôi có não to một chút, còn lại cũng không có gì!

Nếu không phải bởi vì nơi này tan vỡ, cả thế giới thân thể cổ thần sẽ xảy ra phản ứng dây chuyền, sớm đã cực khổ một lần phá hoại nơi này rồi.

Bây giờ ngược lại, mỗi lần cách một khoảng thời gian, thì phải thanh lý một lần.

Ừ, bây giời vẫn chưa đến lúcthanh lý.

Ba kẻ ngu xuẩn Huyên Tử, Bạch Y và Hồng Y đó sao không ở đây?

Lại lười biếng!

Xem ra, trở về phải tố cáo bọn họ mới được!

Một cái tát của bóng hình này, thật sự là quá kinh khủng, không ngờ khiến cho ký ức của Bối Đông bị mất nhiều như vậy.

Nếu Sở Mặc chính mắt nhìn màn này, nhất định sẽ bị chấn động.

Gã thậm chí ngay cả chuyện Bạch Y và Hồng Y đã chết cũng không nhớ rõ!

Hơn nữa, ở chỗ này, cũng không tìm được một chút dấu vết chiến đấu!

Rất nhanh, thân ảnh Bói Đông, liền biến mất ở nơi đây.

Thế giới Thông đạo.

Đại hôn Sở Sởnáo nhiệt rất nhiều ngày.

Tất cả nhân vật cao cấp trong cả Liên Minh Tinh Anh đều đến tham gia.

Nhiều người như vậy, trong thời gian ngắn, yến tiệc tất nhiên khôngthể kết thúc được.

Nhưng Sở Mặc sau khi đưa tiễn các vị Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng, trực tiếp bế quan lần nữa.

Có một số việc, hoàn toàn không biết đích thật là một niềm hạnh phúc.

Đã biết, không có cách nào làm như không thấy.

Lần bế quan này của Sở Mặc trực tiếp tới một ngàn năm.

Sáu gã Thái thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy đã từng một lần cho rằng, Sở Mặc nhất định sẽ thừa dịp trước khi bọn họ có thể xông rangoài, đến đây một lần nữa, tiến hành các loại bố trí.

Chí ít, cũng bày pháp trận phong ấn bọn họ mấy trăm năm.

Thế nhưng làm cho bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới là Sở Mặc vẫn không lộ diện.

Điều này làm trong lòng sáu gã Cổ Tổ cảm thấy may mắn, lại có chút tức giận.

Cho rằng Sở Mặc hoàn toàn không coi họ là gì.

Nhưng mà bọn họ cũng không hành động thiếu suy nghĩ, không có gấp rút đi kiếm Sở Mặc tính sổ.

Nghìn năm qua, bọn họ tuy đã bị phong ấn ở đây, nhưng tình hình thế giới bên ngoài không phải là hoàn toànkhông biết gì cả.

Sở Mặc đạt được chính quả Thái Thượng, được mọi người xưng là vua thông đạo, chuyện này, bọn họ cũng biết.

Sở Mặc trong thời điểm Tổ cảnh tột cùng, chiến lực khủng bố đó đã có thể trực tiếp khiêu chiến Thái thượng rồi.

Bây giờ thành Thái thượng, đứng cùng độ cao với đám Cổ Tổ này.

Bọn họ tự nhiên không dám đi trêu chọc Sở Mặc.

Nhưng trong lòng bọn họ cũng biết, ân oán vẫn cònsớm muộn có một ngày sẽ bùng nổ.

Sáu gã Thái thượng Cổ Tổ thoát nguy khốn, đối với toàn bộ gia tộc Lạc Thủy mà nói cũng là một chuyện đại sự khó lường.

Nhưng lúc này, trên trên dưới dưới toàn bộ gia tộc Lạc Thủy đều cảm thấy vô cùng đau đầu.

Bọn họ có chút không biết làm sao để đối mặt với những vị Cổ Tổ này.

Bởi vì Lạc Phi Hồng, gia tộc Lạc Thủy gần như đã triệt để ngã về phía Sở thị vương tộc bên này.

Bọn họ vẫn cảm thấy sáu vị Cổ Tổ căn bản không thể may mắn thoát khỏi, cho nên, chưa bao giờ suy nghĩ qua, một nghìn năm sau, sáu vị Cổ Tổ không ngờ có ngày có thể thoát khỏi nguy khốn.

Vị Thái thượng Cổ Tổ già nhất trong gia tộc Lạc Thủy tên là Lạc Truyền Kỳ.

Lúc này, ông ngồi ở vị trí đầu tiên của đại điện, con ngươi lạnh như băng nhìn gia chủ Lạc thủy gia đang quỳ phía dưới, từ tốn nói:

- Chọn lựa trước đây của các ngươi là bất đắc dĩ, chúng ta thân làm Cổ Tổ cũng không trách móc.

Nhưng hiện nay chúng ta thoát khỏi khó khăn, lại không thể tiếp tục đứng cùng phía với gia tộc Sở thị.

Địa vị gia chủ của ngươi, tạm thời ta sẽ tước bỏ.

Bây giờ, do ta thay làm gia chủ.

Để tránh có chuyện gì xảy ra làm ngươi khó xử.

Gia chủ Lạc Thủy gia tộc quỳ ở đó, trong lòng cười khổ, nhưng đốimặt loại tình huống này, vẫn không ngừng biểu thị cảm ơn:

- Cảm ơn lão tổ tông thông cảm.

- Ừ, bây giờ ngươi lập tức đi thông báo hết tất cả các để tử cấp bậc trưởng lão trở lên trong gia tộc, ta có chuyện muốn tuyên bố.

Lạc Truyền Kỳ nói.

-----o0o-----

Chương 2314: Cổ tổ gia tộc Lạc Thủy thoát khỏi vòng vây khốn (2)

Chương 2314: Cổ tổ gia tộc Lạc Thủy thoát khỏi vòng vây khốn (2)

Gia chủ gia tộc Lạc Thủy căn bản không có năng lực phản kháng, chỉ có thể gật đầu đáp ứng.

Sau đó, các đệ tử cấp bậc trưởng lão của gia tộc Lạc Thủy tụ tập lại đây, số lượng rất nhanh vượt hơn vạn người!

Chuyện bên trong của gia tộc tương đối thâm sâu.

Trưởng lão một đời tích lũy một đời, thật ra tổng số đã vượt qua hơn trăm vạn.

Nhưng mà trong đó, có rất nhiều trưởng lão nguyên thọ đã hết, hoặc là không nắm bắt được bình an mà vượt qua nguyên kiếp, đã tự mình phong ấn mình lại, trở thành trấn khí vận.

Người có cấp bậc trưởng lão trở lên trong thế gian này vẫn còn hoạt động, đại khái cũng có hơn 20 vạn.

Vài ngày sau, bên trong đại điện giống như tiểu thế giới, đã tụ hợp hơn trăm nghìn người!

Những người này sau khi đi tới nơi này, tất cả đều trầm mặc, không rõ lão tổ tông sau khi xuất quan, triệu tập bọn họ đến đây là muốn làm gì.

Nhưng bọn hắn không có cách nào phản kháng, cũng không dám phản kháng.

Bởi vì kết quả của phản kháng chỉ có một, đó chính là chết.

Nhưng cũng không phải tất cả đệ tử gia tộc Lạc Thủy cấp bậc trưởng lão trở lên đều nghĩ như vậy, dựa theo thời gian, lúc này chí ít phải có mười bảy, mười tám vạn người trình diện.

Nhưng bây giờ chỉ có mấy trăm ngàn người.

Điều này làm cho Lạc Truyền Kỳ trong lòng không vui, ông lạnh lùng nói rằng:

- Tại sao trưởng lão gia tộc Lạc thủy gia, chỉ còn là chút ítthôi sao?

Gia chủ bất đắc dĩ đứng ra, nói rằng:

- Hồi lão tổ tông, những người còn lại, đa số đã vào liên minh Tinh Anh làm việc...

- Liên Minh Tinh Anh...

Lạc Truyền Kỳ khẽ nói, sau đó, con ngươi lạnh băng xuất hiện một tia tàn nhẫn, từ tốn nói:

- Một gia tộc có kẻ phản bội đích thực tiếp tục tồn tại không có ý nghĩa gì nữa.

Năm vị Thái thượng Cổ Tổ ngồi ở một bên, tất cả đều nhất tề gật đầu.

Trong lòng gia chủ gia tộc Lạc Thủy bỗng nhiên có ý nghĩ không tốt, ngẩng đầu nhìn Thái thượng Cổ Tổ.

Vừa lúc đón nhận ánh mắt vô tình lạnh băng của Lạc Truyền Kỳ:

- Các ngươi, đều là hậu thế sáu người chúng ta.

Nếu không có chúng ta, sao có các ngươi?

Lúc chúng ta gặp nạn, các ngươi bỏ rơichúng ta.

Loại hậu thế bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa, không có ý nghĩa tồn tại tiếp nữa.

Đang nói chuyện, Lạc Truyền Kỳ dẫn đầu cùng năm vị Cổ Tổ Thái thượng khác, nhất loạt xuất thủ, trực tiếp phong ấn đại điện!

Đem mấy trăn ngàn người, hoàn toàn phong ấn lại bên trong!

Bên ngoài kỳ thực còn có các đệ tử Lạc thủy gia tộc cấp trưởng lão trở lên đang chạy đến, nhưng sáu vị Cổ Tổ thái thượng hoàn toàn không chờ được rồi!

Bọn họ đã suy tính Sở Mặc nhất định sẽ tới tìm họ tính sổ, sẽ ở gần đây, sẽ xuất hiện trước mặt bọn họ.

Cho nên, nhất định phải thừa dịp trước khi Sở Mặc tới, làm cho mình mạnh hơn, huyết khí trở nên mạnh hơn!

Muốn làm điểm này, bất kì đại dược nào, đều có hạn chế.

Chỉ có luyện hóa đám hậu thế này, hấp thu tinh lực cùng đạo hạnh của bọn họ, mới là phương pháp nhanh nhất!

Bởi vì huyết mạch tương đồng, bởi vì đạo hạnh này, ra tay với bọnhọ!

Đồng tông đồng mạch đồng nguyên!

Dùng để tăng cường bản thân, không còn gì tốt hơn!

Cả người gia chủ gia tộc Lạc Thủy đều ngây dại, ánh mắt lộ ra thần sắc không dám tin, ngơ ngác nhìn Lạc Truyền Kỳ, muốn rách cả mí mắt nói:

- Lão tổ tông...

Ngài làm như vậy, có khác gì cầm thú chứ?

- Ồn ào.

Lạc Truyền Kỳ lạnh lùng quát.

Sau đó, thân thể gia chủ gia tộc Lạc Thủy trực tiếp nổ tung.

Một đạo huyết khí, cộng thêm toàn bộ đạo hạnh và tinh khí vô tận, dường như một dòng lũ lớn, vọt tới Lạc Truyền Kỳ.

Năm tên Thái thượng Cổ Tổ khác, tất cả đều không cam tỏ ra yếu kém, lần lượt ra tay!

Bọn họ chọn lựa mục tiêu, đều là dựa trên mạnh nhất, tu vi cao nhất, huyết khí thịnh vượng nhất, đạo hạnh cường đại nhất!

Trong lúc nhất thời, toàn bộ đại điện truyền đến một hồi rống giận tuyệt vọng, tiếng gầm gừ cùng tiếng kêu thảm thiết.

Nhưng cả ngôi đại điện, đã bị sáu gã Thái thượng Cổ Tổ liên thủ phong ấn, cho nên, tất cả động tĩnh trong này căn bản không truyền ra được bên ngoài.

Người bên ngoài, tự nhiên cũng hoàn toàn không nghĩ tới, bên trong xảy ra chuyện gì.

Những trưởng lão gia tộc Lạc Thủy chạy tới sau, từng người trên mặt còn cảm thấy buồn bực, đều cảm thấy kì lạ, tại sao triệu tập bọn họ trởvề.

Nhưng lại phong ấn đại điện này lại.

Chắn họ ở bên ngoài cửa?

Có người thậm chí có chút bất mãn, than phiền nói:

- Các lão tổ tông khó khăn xuất quan, việc đầu tiên là triệu tập chúng ta đến đây, chẳng lẽ chính là vì để xem họ bế quan sao?

- Không phải, không phải bế quan, bên trong đã mấy trăm ngàn người đi vào rồi.

Có trưởng lão nói.

- Đó chính là tức giận chúng ta sao?

Cho rằng chúng ta đến muộn sao?

Có người nghi hoặc.

Nhưng mà, cuối cùng cũng có người hoài nghi:

- Không lẽ... là lão tổ tông, muốn luyện hóa hấp thu huyết khí trên những người đó?

- Không thể nào!

- Lão tổ tông sao lại làm nhưng chuyện như vậy?

- Ngươi nghĩ rằng gia tộc Lạc Thủy cổ tộc chúng ta, là mấy lão bất tử gia tộc Hàn Băng sao?

Rất nhiều phản bác, đều cho là lão tổ tông nhà mình không thể nào làm ra loại như vậy.

Nhưng mà thời gian trôi qua, đại điện trước sau vẫn bị phong ấn, bên ngoài càng nhiều người, đều ý thức được, bên trong... có thể thật sự đã xảy ra chuyện!

Một lão bối khoan thai đến trễ, híp mắt, vẻ mặt nghi hoặc nhìn tòa đại điện này, ông đã từng đảm nhiệm gia chủ rất nhiều năm.

Vì vậy, uy danh trong gia tộc Lạc Thủy vô cùng cao.

Lời của ông, cũng rất có tầm ảnh hưởng.

- Lão gia chủ, ông nói thử xem, bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

- Đúng vậy, lão gia chủ, người hiểu rõ sáu vị Cổ Tổ, người nói thử xem có phải là do chúng ta đến muộn khiến lão tổ tông tức giận không?

- Nếu như nghị sự cũng không cần thiết lâu như vậy chứ?

- Đúng vậy, lão gia chủ...

Một đám trưởng lão ba hoa mồm miệng, vây lấy ông ấy.

Ông trầm mặc, sau đó bỗng nhiên thở dài:

- Đều đi thôi, cao chạy xa bay.

Không nên đến Liên Minh Tinh Anh, càng không nên đến vương tộc Sở thị.

Có một số việc, qua một khoảng thời gian tự nhiên sẽ thấy rõ.

Sau khi nói xong, ông trực tiếp xoay người rời đi.

Tốc độ thật nhanh, cơ hồ là nháy mắt, thân hình biến mất vào trong màn đêm tối.

Những người còn lại mắt nhìn nhau một hồi, sau đó rất nhiều người đều ý thức được cái gì, không khỏi rùng mình một cái.

Tất cả đều sắc mặt đại biến, vội vã rời đi.

Lại mười mấy ngày trôi qua, bên ngoài đại điện không tới 100 trưởng lão còn đang

đợi.

-----o0o-----

Chương 2315: Lấy một địch sáu

Chương 2315: Lấy một địch sáu

Bọn họ đánh chết cũng không tin Thái thượng Cổ Tổ sẽ làm ra loại chuyện đó, muốn ở lại nơi này, xem rốt cuộc sự thật nó là gì.

Một tháng sau.

Phong ấn của toàn bộ cung điện cổ này, rốt cuộc đã được triệt bỏ.

Cửa, mở ra!

Người dẫn đầu đi ra vô cùng trẻ, nhìn qua chỉ tầm hơn ba mươi tuổi.

Một trăm trưởng lão gia tộc Lạc Thủy thủ ở bên ngoài sửng sốt hồi lâu, mới dám chắc chắn, người trẻ tuổi đi ra chính là Thái thượng Cổ Tổ của gia tộc Lạc Thủy, người già nhất, Lạc Truyền Kỡ

Được xem là lão tổ tông chân chánh!

Có thể Lạc Truyền Kỳ đã giữ vững hình tượng lão nhân trong vô số năm.

Hiện tại khuôn mặt trẻ tuổi này, bọn họ thậm chí chưa từng thấy qua!

Sau đó, lại có năm người trẻ tuồi từ bên trong nối đuôi ra, khí thế, tràng vực, huyết khí trên người họ đều rất trẻ!

Huyết khí thịnh vượng đến làm người ta khó mà tin được!

Tựa như Sở Mặc, loại tu sĩ Thái thượng trẻ tuổi, trên người tản ra một loại huyết khí, hoàn toàn khác nhau.

Bây giờ huyết khí tản ra trên người sáu vị Thái thưởng Cổ Tổ của gia tộc Lạc Thủy hoàn toàn khác so với trước đây!

Cả trăm trưởng lão của gia tộc Lạc Thủy đều trợn mắt há mồm, sau đó bọn họ rướn cổ lên nhìn về phía sau mấy Cổ Tổ này.

Điều khiến trong lòng họ hoàn toàn chìm vào im lặng chính là, phía sau ... không còn ai đi ra.

Một trưởng lão có bối phận rất lớn ngay lập tức chân mềm nhũn.

Ngồi sập xuống đất, khóc rống nói:

- Lão tổ tông, các ngươi đã làm gì?

Hả?

Mấy trăm ngàn người!

Đều là con cháu hậu thế của người... như vậy mà các người giết hết sao?

Cácngươi thật là lòng dạ độc ác...

Người trưởng lão này chưa nói xong thân thể liền trực tiếp vỡ nát.

Sau đó, hóa thành một đạo huyết khí, kể cả một thân tu vi, đều bay về hướng Lạc Truyền Kỳ.

- Quả thực là ồn ào.

Lạc Truyền Kỳ cau mày.

Những trưởng lão còn lại kia, từng người đều sợ đến mức hồn phi phách tán, như điên như khùng chạy tán toạn khắp nơi.

Với cảnh giới của bọn hắn, làm sao có thể thoát khỏi sự truy đuổi của tu sĩ Thái Thượng?

Rất nhanh, hơn trăm người này, thân thể từng người vỡ nát, hóa thành đạo hạnh vô tận, tinh khí cùng huyết khí, bay vào trong thân thể sáu vị Thái thượng cổ tổ này.

Đến đâylúc này, Lạc Truyền Kì dẫn đầu sáy vị Thái thượng Cổ Tổ, lấy cái giá của hi sinh mấy trăm ngàn hậu thế, đổi lấy cơ hội bản thân mình hùng mạnh.

Mấy trăm ngàn người, quả thực chính là sức mạnh đỉnh cấp mộtphần mười của toàn bộ gia tộc Lạc Thủy!

Đồng thời, cũng là sức mạnh đỉnh cấp một nửa của thế gian.

Cứ như vậy tan thành mây khói.

Lúc này Lạc Truyền Kỳ vẫn tiếc nuối nói:

- Nếu không phải những người tự bản thân phong ấn quá phân tán, tìm từng người qua quá phiền phức, thì đã có thể hấp thu huyết khí của toàn bộ người này.

Chúng ta ... nói không chừng có cơ hội chạm vào lĩnh vực tuyệt điên rồi!

Một vị Thái thượng Cổ Tổ khác cũng có chút tiếc nuối nói:

- Đúng vậy, lúc này chắc không còn kịp nữa rồi.

Sở Mặc sắp tới rồi.

Haha, hãy để y nếm thử, uy lực chân chính của Thái thượng Cổ Tổ chúng ta!!

Lạc Truyền Kỳ gật đầu:

- Y nhất định không ngờ tới, chúng ta trong thời gian ngắn như vậy, đã có thể thăng đến cảnh giới kinh khủng này!

Đúng vậy, Sở Mặc đích thật là không ngờ tới.

Nhưng nửa đường, y đã nghe nói.

Những người đứng đầu của gia tộc Lạc Thủy, sau khi thoát đi, việc đầu tiên là có người đem tin tức truyền cho Lạc Phi Hồng bên kia.

Sau đó Sở Sở lại vội vàng liên lạc với Sở Mặc, khiến cho Sở Mặc càng thêm cẩn thận.

Sở Mặc thực sự có chút không dám tin, sáu vị Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy, không ngờ lại học theo lão tổ tông gia tộc Hàn Băng làm ra loại táng tận thiên lương này.

Sở Mặc thậm chí khó có thể tưởng tượng, bọn họ rốt cuộc là làm sao hạ thủ được?

Cho nên, trong lòng tức giận, tốc độ đi đường của Sở Mặc cũngnhanh hơn rất nhiều.

Khi y nhìn thấy sáu vị Thái thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy, y hiểu hết rồi.

Lời đồn đãi kia là thật!

Bọn họ thực sự giết chết đám hậu thế không đếm hết, dùng máu tươi, đạo hạnh của bọn hắn, làm mạnh bản thân.

- Một đám súc sinh!

Sở Mặc lạnh lùng mắng:

- Năm trăm năm trước, nên hoàn toàn tru diệt các ngươi!

Lạc Truyền Kỳ cười lạnh nói:

- Nhân quả thiên đại vô tận vô cùng đều tính trên người ngươi!

Ngươi cho rằng, chúng ta cứ như vậy nguyện ý giết chết con chái đời sau chúng ta sao?

Ngươi cho rằng, chúng ta nguyện ý làm như vậy sao?

Đều là ngươi bức bách!

- Không sai, Sở Mặc, tất cả nhân quả đều xuất phát từ ngươi!

- Sở Mặc, tất cả ngày hôm nay đều là do ngươi tạo thành!

Ngươichết, tất cả nhân quả tự nhiên sẽ tiêu tan thành mây khói!

Thanh âm Sở Mặc trở nên băng lãnh cực độ, y nhìn đám người trước mặt:

- Mấy người các ngươi, không những toàn bộ phải chết, hơn nữa, tất cả hậu thủ, đường lui các ngươi bố trí trên thế giới này, ta sẽ tìm từng cái một, sau đó sẽ tiêu diệt nó, ta sẽ khiến các ngươihoàn toàn biến mất trên thế gian này!

- Ha ha ha ha ha, khoác lác ai không biết?

Sở công tử, vua thông đạo?

Ngươi còn cho rằng bản thân mình vương giả sao?

Coi như ngươi là vương giả, ngươi cũng không có bản lĩnh này!

Lạc Truyền Kỳ nói, sau đó ra tay xuất thủ trước tiên với Sở Mặc.

Lúc này cảnh giới cả người của y, đã đạt đến mức Thái thượng tột cùng, toàn bộ huyết khí trên người khuấy động khiến trời cao chấn động theo.

Trong thiên địa, một mảnh huyết sắc!

Một bàn tay lớn bổ trời che đất trấn áp hướng về phía Sở Mặc.

Loại lực lượng này thật sự là đáng sợ.

Thái thượng Cổ Tổ đương đại, căn bản không có ai có thể tiếp được một kích này.

Những Thái thượng Cổ Tổ xuất quan vì nghe nói Sở Mặc đi giải quyết ân oán trước đây với gia tộc Lạc Thủy, nhìn một kích từ xa này của Lạc Truyền Kỳ, trong lòng đều cảm thấy vô cùng rung động, làm cho giật mình.

- Một kích như vậy, nếu như hướng về phía ta, ta tự hỏi, căn bản là không thể tiếp nổi.

Một vị Thái thượng Cổ Tổ khẽ nói.

- Một kích này thật là đáng sợ, coi như miễn cưỡng ngăn cản, nhưng cuối cùng, cũng sẽ là trọng thương.

Mấu chốt là gia tộc Lạc Thủy bên này có sáu vị Cổ Tổ!

- Bọn họ thực sự giết chết vô số con cháu đời sau của mình, hấp thu máu tươi và đạo hạnh của bọn hắn sao?

Quả thật là quá độc ác!

- Sở công tử lúc này đây... sợ là có nguy hiểm.

Những vị Thái thượng Cổ Tổ, vào giờ khắc này đều có chút lo lắng thay cho Sở Mặc.

Nhưng bọn hắn hoàn toàn không có ý định ra tay xuất thủ.

Bởi vì bọn họ và sáu vị Cổ Tổ Lạc Thủy gia tộc này không hề có ânoán.

Một khi xuất thủ, cũng đồng nghĩa bản thân bị cuốn vào nhân quả này.

-----o0o-----

Chương 2316: Nhổ cỏ nhổ tận gốc (1)

Chương 2316: Nhổ cỏ nhổ tận gốc (1)

Nếu như Sở Mặc rõ ràng có thể thắng lợi, chiếm cứ ưu thế rõ ràng, vậy thì dệt hoa trên gấm, vị thường bất khả còn có thể vớt được một nhân tình không nhỏ.

Nhưng bây giờ Sở Mặc rõ ràng là ở thế yếu, bọn họ cũng không tin Sở Mặc mới tiến vào cảnh giới Thái thượng không có bao nhiêu năm, có thể lấy một chọi sáu, chiến thắng sáu vị Thái thượng Cổ Tổ huyết khí thịnh vượng đến mức tận cùng này.

Đối mặt một đòn kinh thiên động địa của Lạc Truyền Kỳ này, Sở Mặc trực tiếp nghênh đón, giơ tay lên xuất ra một quyền, trực tiếp đập về phía chưởng lớn đối phương.

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn, bàn tay lớn nàytrực tiếp vỡ nát xương.

Tiếng xương bản tay to lớn này bị nứt cũng kinh thiên động địa.

Tất cả sợ ngây người!

Bọn hắn thậm chí không kịp phản ứng, một ánh sáng đỏ ngòm rực rỡ diễm lệ cũng sáng lên!

Xoát!

Đạo huyết sắc kia trực tiếp chém về phía đầu Lạc Truyền Kỳ.

Năm vị Thái thượng Cổ Tổ khác, vào lúc này, tất cả đều đã xuất thủ.

Bọn họ liên thủ lại, muốn trấn áp thiên địa này, triệt để đem mảnh thiên địa này, bao phủ tràng vực bọn hắn.

Loại thủ đoạn này tương đối đáng sợ.

Một khi nơi này trở thành tràng vực của bọn họ, như vậy, tất cả hành động của Sở Mặc bên trong này đều sẽ chịu hạn chế khó mà tưởng tượng được.

Nói cách khác, nơi đây sẽ trở thành sân nhà thật sự của Thái thượng Cổ Tổ!

Tựa như cá sấu trong nước, kéo chim trên trời xuống nước!

Trên người Sở Mặc đột nhiên bộc phát ra một lực Pháp Tắc vô cùng.

Loại lực Pháp Tắc này, giống như một cây kéo vô cùng to lớn vậy.

Răng rắc răng rắc!

Trực tiếp cắt nát tràng vực của Thái thượng Cổ Tổ!

Đồng thời, một đao kia của Sở Mặc cũng chém tới đầu của Lạc Truyền Kỳ.

Răng rắc!

Đầu Lạc truyền kỳ trực tiếp bị một đao này chém đứt.

Màn này, quả thực làm cho các vị Thái thượng Cổ Tổ quây xemxung quanh mất hết cả hồn.

Với cảnh giới của bọn hắn, thậm chí trong thời gian đầu tiên đã phản ứng không kịp, càng không thể thấy rõ ràng chuyện gì đang xảy ra.

Lạc Truyền Kỳ huyết khí tràn đầy không tưởng tượng nổi, vì sao không thể né nổi một đao này?

Trong lòng của tất cả mọi người đều vô cùng rất hiếu kỳ.

Tiếp theo, nguyên thần Lạc Truyền Kỳ muốn từ trong đầu lâu vùng vẫy chạy thoát.

Nhưng trên người Sở Mặc, bay thẳng ra một đạo hào quang.

Thương Khung Thần Giám trực tiếp trấn áp, đem đạo nguyên thần kia trấn áp ở nơi đó.

Sở Mặc quát lạnh một tiếng:

- Chết.

Một tiếng này, giống như tử thần gõ chuông báo tử.

Nguyên thần Lạc Truyền Kỳ, trực tiếp vỡ nát!

Không phải loại tự nổ phá hoại cường đại, mà là vỡ nát không âm không tiếng.

Hóa thành tinh khí vô tận, trực tiếp bị Thương Khung Thần Giám hấp thu vào!

- Ngươi còn thật sự cho rằng ta cần rất nhiều năm, mới có thể luyện hóa nguyên thần của các ngươi sao?

Các ngươi thật sự cho rằng, trên đời này cũng chỉ có các ngươi biết hấp thu đạo hạnh, tinh khí của người khác?

Thần niệm băng lãnh cực độ của Sở Mặc, cùng với chiến lực cường đại của y, trực tiếp làm năm vị Cô Tổ Thái thượng còn lại gần như ngây người ra.

Một vị Thái thượng Cổ Tổ nơi xa xem cuộc chiến lẩm bẩm nói:

- Lấy một địch sáu...

Còn có thể khí phách như vậy?

Vua thông đạo... thật xứng danh mà!

Sở Mặc cũng không để cho năm vị Thái thượng Cổ Tổ có quá nhiều thời gian, y trực tiếp xuất thủ trấn áp từng người.

Chiến lực của y, quả thực đáng sợ.

Trước đây chưa giao thủ với y, những vị Thái thượng Cổ Tổ căn bản là không thể nào tượng tượng được thanh niên này, rốt cuộc là làm sao sở hữu được chiến lực mạnh mẽ như vậy.

Bọn họ luân hồi qua vô số lần sống rất lâu.

Nhưng từ trước tới nay lại chưa từng gặp qua loại tồn tại giống như Sở Mặc.

Có lẽ cũng chỉ có hai vị đại năng giả trấn áp khí vận thông đạo mới có loại năng lực đáng sợ này.

Nhưng cái này cũng chỉ là suy đoán màthôi.

Mạnh mẽ như vậy, bọn họ căn bản là chưa từng gặp qua.

Trước đó, cũng không tin là loại người này tồn tại trên thế gian.

Năm vị Thái thượng Cổ Tổ bị Sở Mặc tiêu diệt từng người một.

Nguyên thần của bọn hắn, tất cả vỡ nát, bị Thương Khung Thần Giám hấp thu vào bên trong dùng để cải tạo thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám là thích hợp nhất.

Những Thái thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy này thậm chí ngay cả cơ hội bộc phát cũng không có, thật ra cho dù có cơ hội bọn họ cũng không có loại dũng khí này.

Nếu không thì bọn họ cũng sẽ không làm ra hành động thương tâm mất trí như vậy.

Trận chiến đấu này, từ trước đến sau, vẫn chưa tới một canh giờ của thông đạo đã hoàn toàn kết thúc rồi.

Sáu vị Thái thượng Cổ Tổ, tất cả đều ngã xuống!

Kết quả này, trước đây tất cả Thái thượng Cổ Tổ đến đây xem trận chiến này đến nằm mơ cũng không ngờ tới.

Rất nhiều người thậm chí có chút hối hận, vì sao lúc bắt đầu trận chiến không ra tay giúp đỡ Sở Mặc?

Nếu như vậy, coi như là không tốn sức chút nào đã khiến Sở Mặc chịu một ơn huệ lớn bằng trời rồi.

Hiện tại, nói cái gì đã trễ rồi.

Trong lòng bọn họ tuy là cảm thấy tiếcnuối, nhưng cũng cảm thấy chấn động vô cùng!

Thật là quá kinh khủng!

Lấy một địch sáu, không ngờ lại thắng một cách dứt khoát như vậy.

Đây sao mà giống trận chiến giữa Thái Thượng với nhau?

Rõ ràng là một Thái Thượng, chống lại sáu vị tu sĩ Tổ cảnh đỉnh cao mà!

Nhưng việc này, vẫn chưa kết thúc.

Sau khi Sở Mặc triệt để đánh chết bản tôn của sáu vị Thái ThượngCổ Tổ, trực tiếp khoanh chân trong hư không sửa sang đại thế phong thủy của cả thế giới thông đạo.

Sau đó, y vận dụng năng lực suy diễn kinh khủng vô song, bắt đầu suy diễn tất cả biến hóa của thể giới thông đạo.

Bởi vì chỉ có bản tôn triệt để mất mạng thì hậu thủ mới thức tỉnh.

Nhưng sau khi bọn họ thức tỉnh, đều đầu tiên không phải là biết mình là ai.

Còn cần một khoảng thời gian, để từ từ thức tỉnh trí nhớ.

Loại này, chủ yếu là sợ gặp phải báo thù của kẻ địch.

Bởi vì có thể là quy luật nhân quả của thông đạo, suy diễn đến tồn tại của bọn họ.

Nếu như trí nhớ từ từ tỉnh lại, như vậy, sức mạnh phép tắcnhân quả sẽ yếu đi rất nhiều.

Nhưng mà, tất cả trước mặt Sở Mặc, căn bản là không có ý nghĩa.

Y dùng phong thuỷ thần thông, câu động cả thế giới thông đạo.

Mỗi một chỗ bất luận có bất kì một dị biến gì, căn bản là không thoát khỏi cảm nhận của y.

Năng lực giải toán mạnh mẽ, có thể trong thời gian ngắn, tìm ra tất cả đối tượng hư hư thực thực.

Sau đó, lại trải qua tính toán và suy diễn dày đặc, đạt được kết quảthật sự.

Nhưng cái này cũng không phải là đáp án cuối cùng, thần thức Sở Mặc sẽ còn trực tiếp tiến vào biển tinh thần của sinh linh đó mà tìmkiếm!

-----o0o-----

Chương 2317: Nhổ cỏ nhổ tận gốc (2)

Chương 2317: Nhổ cỏ nhổ tận gốc (2)

Có thể làm được điểm này, ở tình huống bình thường, có lẽ đã là Đại Tổ!

Nhưng Sở Mặc đã nắm bắt được loại năng lực này, Thiên Ý Ngã Ý quyển thứ năm, ta chính là trời, trời chính là ta...

Kỳ thực chính là loại năng lực này!

Cộng thêm các loại thần thông, các loại Đại Đạo, tổng hợp lại khiến cho năng lực của Sở Mặc, càng giống như là hổ thêm cánh, trở nên vô cùng mạnh mẽ.

Bên ngoài ba tỷ dặm, sâu trong một tòa núi lớn, một con cự long màu bạc dữ tợn dài hơn vạn dặm đang ngủ đông trong lòng đất, vào lúc này, nó đột nhiên mở mắt ra, trong mắt nó mang theo vài phần mê mang.

Sau đó, từ từ ngẩng đầu lên, gần như là suy nghĩ bản thân mình là ai, ngủ bao lâu rồi.

Nhưng mà sau đó đột nhiên phụt một tiếng!

Đầu của nó, triệt để nổ lên, nổ tung thành đống nhầy nhụa.

Lượng máu rất lớn chảy ra, dần dần chảy thành một dòng sông máu, thậm chí từ trong lòng đất sâu vô tận thẩm thấu đến mặt đất.

Thực vật bị long huyết ngâm qua cũng bắt đầu sinh trưởng tốt lên.

Thỉnh thoảng có động vật liếm một cái, hoặc là ăn một miếng thực vật bị long huyết ngâm qua, cũng đều thu được lợi ích cực kỳ lớn.

Làm cho rất nhiều người ngẫu nhiên gặp phải, tất cả đều chấn động không ngớt.

Không rõ xảy ra cái gì.

Bất quá sớm muộn cũng có một ngày, sẽ có đại tu sĩ, phát hiện ở sâu trong lòng đất này, có một xác rồng không đầu.

Bên ngoài mười tỷ dặm, trong một hang động sau trong núi, một đạo sĩ bế quan rất lâu rồi, đột nhiên phun ra một ngụm máu, thân thể nổtung, ngã trên mặt đất.

Cùng lúc đó, chuyện như vậy ở cả thế giới thông , trong chốc lát, xảy ra hơn hàng vạn!

Có hơn vạn sinh linh, trong nháy mắt thân thể nổ tung, chết oan chết uổng.

Hơn nữa, bọn họ tất cả đều chết rất bí ẩn, căn bản cũng không có người biết sự tồn tại của bọn họ, cũng không có ai biết hiện tại bọn họ chết.

Trong lòng Sở Mặc có chút chấn động.

Lúc này mới chỉ là sáu gã Thái thượng Cổ Tổ mà thôi, pháp thân, phân thân, thế thân, bọn họ lưu lại có hơn vạn cái!

Hơn nữa, những sinh linh này, còn không chỉ là người!

Còn rất nhiều Cổ thú, thậm chí còn có đại dược, còn có cây cối...

Các loại thủ đoạn, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, nếu không tự mình từng trải, Sở Mặc thậm chí có cảm giác khó mà tin được.

Lại vừa nghĩ trước đây Đông Phương Vân Lạc muốn chết, Sở Mặc nhịn không được thở dài:

- Đám lão già sống hơn vạn cổ, để lại bao nhiêu hậu thủ?

Bối trí bao nhiêu thủ đoạn?

Hơn nữa, đây vẫn chỉ là một thế giới thông đạo mà thôi, nghìn vũ trụ phía trước nữa?

Ai dám đảm bảo, bọn họ không lưu lại hậu thủ ở đó chứ?

Linh Thông Thượng Nhân năm xưa bố cục vạn cổ, người nào có thể bảo đảm những Thái thượng Cổ Tổ khác, không có loại bố trí này?

- Ta tuổi còn trẻ, không ngờ từ trước giờ chưa từng suy nghĩ qua chuyện này.

Sở Mặc tự lẩm bẩm, sau đó tự giễu cười.

Trực tiếp đứng lên, trong thời gian ngắn y phân thân thành ngàn!

Sau đó, mỗi một đạo phân thân, trực tiếp tiến vào trong thế giới thông đạo.

Nếu nói qua phải nhổ cỏ tận gốc, vậy nhất định phải nhổ cỏ tận gốc.

Người, không thể nói không giữ lời.

Động tác này của Sở Mặc, tất nhiên sẽ không giấu được cái vị Tháithượng Cổ Tổ xung quanh.

Nếu như nói Sở Mặc lấy một địch sáu, dễ như trở bàn tay đánh chết sáu gã Thái thượng Cổ Tổ gia tộc Lạc Thủy khiến cho bọn họ chấn động, như vậy hành động lần này của Sở Mặc khiến đám người Thái thượng Cổ Tổ này ra cả mồ hôi lạnh!

Sở công tử...

Cũng thực sự là ngoan độc!

Bất quá sáu vị Thái thượng Cổ Tổ, cũng thật đáng chết.

Với tính cách của bọn họ, nếu không triệt để diệt cỏ tận gốc, nóikhông chừng lúc nào đó sẽ mang đến tai nạn thật sự cho vương tộc Sở thị.

Nhưng mà, Sở công tử làm sao kinh khủng như vậy?

Năng lực như thế, cả thông đạo... tất cả Thái thượng Cổ Tổ, sợ rằng cũng không có.

Y mới bao nhiêu tuổi?

Một Thái thượng trẻ tuổi như vậy, ngay cả Cổ Tổ cũng không thể nào xưng hô y.

Không ngờ lại nắm thủ đoạn kinh khủng như vậy.

Cho dù là có thể đắc tội một cổ tộc, cũng không thể đắc tội Sở côngtử.

Vua thông đạo, sự tôn nghiêm, không thể xâm phạm!

Bản thân bọn họ, người nào không có hơn trăm ngàn hậu thủ lưu giữ trên thế gian này.

Nếu như tất cả đều giống như Sở Mặc kinh khủng như vậy, thì bọn họ thực sự không có lời nào để nói rồi.

Hậu thủ này, mỗi một cái đều hao tổn rất nhiều tài nguyên lớn để bồi dưỡng ra.

Chỉ muốn sau khi trí nhớ hoàn toàn thức tỉnh, gần như đều có cơ hội lần nữa bước vào cảnh giới Thái thượng.

Bản tôn Sở Mặc vẫn đứng ở đó, nhớ lại chuyện nhiều năm trước, hậu thủ của Thái thượng Cổ Tổ gia tộc Hàn Băng, lúc đó y thậm chí không suy nghĩ đến vấn đề này.

Khi đó, y chưa có năng lực này.

- Suy diễn một phen, hy vọng các ngươi có thể an phận thủ thường.

Sở Mặc nói, trực tiếp vận hành thần thông phong thủy, dùng quy luật của nhân quả thông đạo, tìm nhưng hậu thủ còn sót lại của Thái thượng Cổ Tổ gia tộc Hàn Băng.

Kết quả như thế vừa thấy, thật khiến y tra ra vấn đề lớn!

Đã nhiều năm như vậy, rất nhiều người, thậm chí đã xâm nhập vàoLiên Minh Tinh Anh, còn có thân phận không thấp!

Chỉ là cảnh giới của bọn hắn không có cao thâm như thế, vì vậy, thần thức Sở Mặc có thể tương đối dễ dàng thăm dò được ý niệm biển tinh thần của những người này.

Có vài người có cảm giác, nhưng bất luận có cảm giác hay không, bọn họ cũng không có năng lực phản kháng.

Hầu như mọi người, sâu trong biển tinh thần đều ôm hận ý tột đỉnh đối với Sở Mặc và toàn bộ vương tộc Sở thị.

Bọn họ mặc dù không dễ dàng biểu hiện ra ngoài, nhưng tất cả đều mang loại hận thù này, khắcsâu vào trong linh hồn, che giấu nó.

Nhưng chỉ cần có cơ hội, bọn họ nhất định sẽ nhảy ra, cho Sở Mặc hoặc vương tộc Sở thị một kích trí mạng.

Thậm chí, đã có người bắt đầu làm như vậy!

Mạt sát

Loại này căn bản không có bất luận do dự nào là tốt.

Thần niệm Sở Mặc khẽ động, cả cái thế giới thông đạo, trong nháymắt lại có hơn vạn sinh linh đầu trực tiếp vỡ nát.

Đó là hậu quả của cả biển tinh thần bị nổ tung.

Làm xong tất cả, trên mặt Sở Mặc cũng lộ ra vài vẻ mệt mỏi.

Đây cũng chính là y, nếu như đổi lại là một Thái thượng khác, sử dụng thần thức như vậy chỉ sợ cũng hoàn toàn bị phế rồi.

Cho nên nói, tu vi cùng cảnh giới Sở Mặc thực sự có sự khác biệt rõ ràng với Thái thượng bình thường.

Sở Mặc liền ngồi ở chỗ này, quang minh chánh đại khôi phục, tinh khí cuồn cuộn từ bốn phương tám hướng, chen chúc vào trong thân thể của y.

-----o0o-----

Chương 2318: Ba ngàn năm sau (1)

Chương 2318: Ba ngàn năm sau (1)

Tất cả Thái thượng Cổ Tổ đều đứng xa xa nhìn, trong lòng của bọn họ, không có chút ý niệm xuất thủ với Sở Mặc.

Cho dù bọn họ biết rõ, bây giờ, có lẽ Sở công tử vô cùng yếu, nhưng bọn họ, không có chút ý nghĩ nào.

Không dám.

Sở Mặc ở đây, dùng hơn một tháng mới có thể hoàn toàn khôi phụctoàn bộ tu vi của mình.

Tới lúc này, phân thân của y cũng từ hơn một ngàn vũ trụ trở về.

Có mấy đạo phân thân...

Thậm chí còn bị thương không nhẹ!

Điều này làm cho trong lòng Sở Mặc rất là khiếp sợ.

Phân thân của y mặc dù không có sức chiến đấu Thái thượng, nhưng dưới gầm trời này, có thể khiến cho phân thân y bị thương, cũng thật sự là không dễ gặp.

Đặc biệt là trong vũ trụ này.

Cho nên, Sở Mặc cũng rất tò mò.

Nhưng mà rất nhanh, sắc mặt của y từ từ trầm xuống.

Nhịn không được cười lạnh nói:

- Ẩn núp sâu như vậy...

May mà Sở Mặc nghĩ tới sự kiện này, làm phân thân tách ra, nếu không nói không chừng sẽ xuất hiện phiền toái lớn hơn nữa ở tương lai.

Bởi vì một ít đệ tử của gia tộc Hàn Băng mà sáu tên Cổ Tổ lưu lại bên dưới vũ trụ, chẳng những đã thức tỉnh triệt để, hơn nữa đều đã chân chính trưởng thành.

Cảnh giới của bọn họ chẳng những cao thâm mà chiến lực còn vô địch.

Ở phía dưới vũ trụ có thể nói là tuổi trẻ thiên kiêu cao cấp.

Vừa nhìn thấy phân thân của Sở Mặc liền nhận ra lai lịch của Sở Mặc.

Những phân thân này hiển nhiên là sáu gã Cổ Tổ Thái thượng của gia tộc hàn Băng.

Khi Sở Mặc vừa quật khởi đã bố trí thủ đoạn cho nêntrong trí nhớ của những người đó đều cất giữ cảnh giác cùng cừu hận vô cùng mãnh liệt đối với Sở Mặc.

Nếu không phải lần này Sở Mặc đi dọn dẹp phân thân sắp sửa thức tỉnh của Cổ Tổ Thái thượng mười ba cổ tộc nói không chừng không bao lâu nữa sẽ có một đoàn tu sĩ cao cấp lần nữa trở lại thế giới thông đạo

Bọn họ có thể khó tạo thành uy hiếp đối với Sở Mặc, nhưng đối với toàn bộ Vương tộc Sở thị mà nói vẫn là một loại uy hiếp không nhỏ.

Mà nhóm Cổ Tổ thái thượng ở nơi xa đang vây xem cũng không có tản đi, khi nhìn thấy một màn này sắc mặt của bọn họ đều phức tạp.

Trong lòng không khỏi có chút buồn bã.

Tất cả bọn họ đều không có ngốc, tự nhiên có thể từ những phân thân này của Sở Mặc phân tích ra rất nhiều tin tức.

Rất rõ ràng những đường lui mà Cổ Tổ thái thượng của mười ba cổ tộc chuẩn bị ở một cái xó xỉnh nào trên đời này đoán chừng đều đã bị tiêu diệt.

Sở Mặc thật sự là mạnh mẽ đến nổi khiến cho bọn họ không còn chỗ để xoay xở.

Người như thế, chỉ cần còn ở thông đạo một ngày, sẽ không có người muốn đi trêu chọc.

Nhân hoa năm xưa mười ba cổ tộc gieo ra, mãi cho tới hôm nay rốt cục đã kết xuất ra quả đắng.... mà bọn họ có nằm mộng cũng không nghĩ tới..

Đây là tự tìm, không ai sẽ đồng tình.

Nhưng cho dù sợ hãi đối với Sở Mặccũng không thể tránh né.

Cho nên từng tôn Cổ Tổ Thái thượng này đều lặng yên lui đi.

Bọn họ thậm chí chưa đi ra cùng Sở Mặc chào hỏi một tiếng.

Sở Mặc cũng không để ý đến, hắn đã sớm biết những người đó đang âm thầm quan sát, nhưng không thèm để ý.

Để cho bọn họ nhìn thấy cũng tốt, miễn cho sau này lại đến tìm kiếm phiền phức.

Sau khi khôi phục, Sở Mặc rời đi nơi này.

Lần nữa trở về Vương tộc Sở thị.

Đến tận bây giờ ân oán năm xưa Vương tộc Sở thị bị diệt gần như hoàn toàn kết thúc.

Về phần những đầu lâu của cổ tổ thái thượng bị treo trên cột cờ thì Sở Mặc không có để ý tới.

Muốn chết cũng không phải chuyện dễ dàng vậy, để bọn họ tại đây cùng Vương tộc Sở thị trưởng thành cũng tốt.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu bế quan.

Lần bế quan này, chính là ba nghìn năm trong thông đạo!

Thời gian trôi qua như nước, nhất là đối với tu hành giả mà nói loại thời gian như vậy trừ khi cùng thọ nguyên có chút quan hệ bằng không thì không có bất kỳ ý nghĩa gì đáng nói.

Ba ngàn năm, mọi người hầu như đều đang bế quan.

Thế giới Thông đạo, cũng không có phát sinh biến hoá quá lớn.

Liên Minh Tinh Anh vẫn cường đại như cũ, vương tộc Sở thị vẫn vô địch như cũ, bầu trời vẫn treo trên cao.

Những lãnh thổ quốc gia có thái dương chiếu rọi thì quanh năm tươi sáng.

Còn lại một số nơi thái dương không chiếu tới thì quanh năm không có ánh sáng mặt trời.

Thế giới này lại trở nên an tĩnh.

Đương nhiên, cũng có rất nhiều Đại Tân sinh quật khởi.

Nói thí dụ như bên phía vương tộc Sở thị có không ít tu sĩ đã từng dậm chân ở Thánh cảnh, đại thánh cảnh, nhao nhao bước chân vào Tổ cảnh.

Ngay cả loại người tương đối lười biếng như Hứa Phù Phù, cũng đã trở thành một tôn đại thánh.

Thiên mạc trải qua bốn ngàn không trăm ba mươi hai năm.

Hứa Phù Phù cùng đám người năm xưa ở nhân giới ngồi một chỗ uống rượu, nói tới chuyện mấy năm ở đó.

Những thân bằng hảo hữu bên người Sở Mặc trên đại thể mà nói rất là đoàn kết, giữa mọi người đều rất than mật.

Bất quá kỳ thực hoặc nhiều hoặc ít cũng có phân chia ra một vài phephái.

Nói ví dụ như đám người ở nhân giới quan hệ giữa bọn họ tương đối tốt hơn một chút.

Tỷ như đám bạn cũ năm xưa của Sở Mặc ở thiên giới trong ngày thường thời điểm gặp nhau nhiều hơn một chút.

Giống như Huyên Huyên, Huyên Nhi, Tử Yên, Sở Thanh, Hoàng Vô Song...

Đám người bọn họ năm xưa là tuổi trẻ thiên kiêu ở thiên giới, Tử Yên kỳ thực cũng được coi như là thế hệ trẻ thiên kiêu, quan hệ giữa bọn họ sẽ càng mật thiết hơn một chút.

Mà Hồng Nguyệt thì cùng Phiêu Linh nữ đế và đám người ở từng sống chung ở Quy Khứ kia thì thân mật hơn một chút.

Vật họp theo loài, nhân dĩ quần phân.

Bất quá trên tổng thể mà nói, quan hệ giữa mọi người đều rất tốt.

Quan nhệ của Kim Minh cùng Hứa Phù Phù tương đối khá, y theo Sở Mặc rời khỏi La Thiên Đại Vũ Trụ, đi tới thế giới thông đạo sau đó cả người biến hóa đều tương đối lớn.

Hầu hết thời gian, quả nhiên là tầm mắt quyết định lòng dạ cùng bốcục.

Khi một người có chiến lực càng cao, lúc đó có thể thấy phong cảnh xa hơn, lòng dạ và cách cục của y căn bản liền sẽ phát sinh biến hóa.

Đại Công Kê rất không có hình tượng ngồi trên ghế, nó kỳ thực sớm có thể biến hóa thành hình người, nhưng nó không thích.

Giống với lão Hoàng Cẩu, rõ ràng cũng sớm có thể biến hóa thành hình người, nhưng nó tình nguyện ngồi trên ghế, dùng hai cái móng vuốt bưng ly rượu, cũng lười biến hóa thành hình người.

Theo lời Đại Công Kê nói chính là: Lão Hoàng cho dù biến hóathành hình người, đó cũng là nhân mô cẩu dạng.

Đại Công Kê nói xong lời nói này chính là một trận gà bay chó sủa.

-----o0o-----

Chương 2319: Ba ngàn năm sau (2)

Chương 2319: Ba ngàn năm sau (2)

Nhưng quan hệ của hai người bọn chúng lại thật không tệ.

Hứa Phù Phù nhìn Đại Công Kê nói rằng:

- Nhớ lại năm xưa, vô luận như thế nào ta cũng sẽ không nghĩ tới, chính mình sẽ có ngày hôm nay sẽ có loại cuộc sống này.

Thực sự, nằm mộng cũng không nghĩ tới.

Khi đó, tâm nguyện lớn nhất là có thể cưới Liễu Mai Nhi.

Sau đó, có thể cùng Sở Mặc cả cuộc đời làm hảo huynh đệ.

Ở Viêm Hoàng thành, lưu lại danh hiệu của mình.

Bây giờ ngẫm lại, quả thực giống như một giấc mộng a!

Thoáng cái...

Ta đã sống mấy ngàn tuổi.

Ha ha, còn tu luyện thành một tôn đại thánh.

Kim Minh nói rằng:

- Cái này kêu là một người đắc đạo, gà chó lên trời.

Đại Công Kê cùng lão Hoàng đều liếc mắt nhìn Kim Minh.

Đại Công Kê nói rằng:

- Tiểu tử, vì ngươi đang say nên không chấp nhặt với ngươi, khih nói nhớ phải cẩn thận một chút.

Kê gia...

Đây chính là nhân sinh đạo sư của Sở Mặc!

Ngươi biết cái gì gọi là nhân sinh đạo sư sao?

Kim Minh nhếch nhếch khóe miệng:

- Ta biết, hắn là nhân sinh đạo sư của ta.

Đại Công Kê vẻ mặt đắc ý:

- Tức là kê gia là nhân sinh đạo gia của ngươi...

Khái khái, cảm giác có điểm không được tự nhiên.

Ngược lại, kê gia là nhìn tiểu tử kia lớn lên.

Địa vị của Đại Công Kê ở toàn bộ vương tộc Sở thị đều vô cùng được tôn sùng.

Mọi người đều rất tôn trọng.

Bởi vì lời nóinhân sinh đạo sư này, kỳ thực ban đầu cũng không phải là chính nó nói.

Mà là Sở Mặc chính mồm nói!

Lúc đó Sở Mặc đã từng đem những thân bằng hảo hữu cảnh giới không cao thâm này bên cạnh mình, từng bước từng bước phân biệt giới thiệu cho đám sinh linh trong Vương tộc Sở thị.

Bởi vì hắn không muốn có một ngày những người thân bên cạnh hắn bị người khác kinh bỉ.

Ở trong mắt hắn, những người này mới là người có tư cách xuất hiện ở nơi này nhất.

Hắn sẽ không vì bất kỳ người nào mà làm cho những người bên cạnh mình chịu ủy khuất.

Bởi vì điểm khác nhau lớn nhất của nơi này với các thế lực khác, chính là Sở Mặc cũng không cần bọn họ đi bán mạng cho mình!

Phàn Vô Địch lúc này cũng đi qua theo chân bọn họ uống rượu, lão gia tử bây giờ đã lớn tuổi như vậy rồi, cả người ngược lại có điểm càng sống càng trẻ.

Kỳ thực, năm đó thời điểm ở nhân giới, y nhìn qua là một ông lão, là một cái trưởng giả chân chính.

Nhưng trên thực tế, ở toàn bộ giới tu hành, số tuổi này của y, tuyệt đối là vô cùng trẻ tuổi.

Chỉ là lão gia tử tư chất hữu hạn, tuy là năm xưa được Sở Mặc phục sinh sống lại trọng tố thân thể, trụ cột tương đối tốt.

Nhưng một người tu sĩ, tu luyện tới trình độ nhất định, dựa vào đúng là trí tuệ, là lực lĩnh ngộ.

Đó cũng không phải là chuyện mà hậu thiên có thể đơn giản giải quyết.

Cho nên cho tới bây giờ, cũng chỉ là miễn cưỡng vọt vào đại thánh kỳ.

Đây là do Sở Mặc tiêu hao đại lượng cực phẩm tài nguyên tuluyện, ngạnh sinh sinh đắp đi ra.

Sở Mặc có phần tiếc nuối, hắn muốn đem đám người bên cạnh mình tới Tổ cảnh!

Loại ý nghĩ này, nhìn như có chút không đáng tin cậy, ít khả năng thực hiện.

Nhưng đối với Sở Mặc mà nói, đây cũng là tâm nguyện của hắn.

Hắn không thích cô độc

Bất quá đối với chuyện này, lão gia tử lại như tương đối hài lòng!

Y cùng thê tử Long Thu Thủy bây giờ đều là tu sĩ đại thánh cảnh.

Ở chỗ này sống vui vẻ tự tại, quả thật giống như thần tiên quyến lữ thông thường.

Năng lực lĩnh ngộ của con trai Phàn Chí Viễn lại cao hơn một chút, dưới sự trợ giúp của Sở Mặc đã có cơ hội rất lớn vọt vào Tổ cảnh, trở thành một cự đầu tuổi trẻ chân chính.

Phàn Chí Viễn tính cách trầm ổn, phi thường thành thục, chưa bao giờ lấy thân phận tiểu thúc thúc của Sở Mặc đi làm bất cứ chuyện gì.

Bởi vì từ nhỏ, từ khi y hiểu chuyện liền biết, trên người mình đã từng phát sinh qua chuyện gì.

Y biết rõ tự có nhiều may mắn.

Tựa như Cao Đại Sỏa cùng những người bọn họ đều giống nhau, bọn họ càng cảm giác mình là "một người đắc đạo"

-

Cho nên tâm tính của những người này đều vô cùng tốt, đặc biệt bình thản.

Thỉnh thoảng bế quan mấy năm, sau đó sau khi xuất quan mọi người hẹn nhau cùng một chỗ bình phẩm thưởng thức trà, uống chút rượu.

Đối với bọn họ mà nói, loại cuộc sống này, thật chính là cuộc sống của thần tiên.

Những thứ khác với những người đó cơ bản không sai biệt lắm.

Chậm thì mấy năm, lâu thì vài chục năm, tối đa cũng sẽ không vượt qua một trăm năm, luôn đi ra tụ họp một chút.

Còn người chân chính một lần bế quan vượt qua ngàn năm ở toàn bộ Vương tộc Sở thị cũng chỉ có một mình Sở Mặc!

Khoảng thời gian hơn ba nghìn năm tổng cộng Sở Mặc xuất quan ba lần.

Mỗi một lần sau khi hắn xuất quan đều là bồi hai vị thê tử của mình một đoạn thời gian, cùng mọi người tụ họp một chút.

Sau đó lại lần nữatiến nhập trạng thái bế quan.

Mỗi một lần hắn xuất quan thông thường sẽ không vượt quá hai năm.

Nói cách khác, hơn ba nghìn năm, thời gian Sở Mặc xuất quan cộng lại vẫn chưa tới sáu năm!

Cái này ở rất nhiều người xem ra, đều có điểm không thể hiểu được.

Bây giờ thế giới thông đạo tứ hải thái bình, ở thông đạo Sở Mặc được xưng là Vương, đơn giản đã không chỉ là một cái xưng hô, mà là được tất cả sinh linh trong thông đạo công nhận!

Dưới tình huống như vậy, rốt cuộc cái gì đã thôi thúc Sở Mặc liềumạng tu luyện như vậy?

Chân chính biết cái chân tướng này, chỉ có một ít người.

Những người này cũng đều như thế, mỗi lần bế quan đều chí ít năm trăm năm trở lên.

Tỷ như Hầu Tử cùng huynh đệ của nó, bảy đại Thánh ngày xưa bây giờ đều đã bước chân vào Tổ cảnh.

Tỷ như Thiên Không lão tổ cùng một nhóm những sinh linh trên bảng Phong Thần kia.

Lại tỷ như Ma quân, Sở lão, Phiêu Linh nữ đế.

Thời gian bọn họ tiến nhập thế giới thông đạo tuy là muộn, nhưng chân tướng bọn họ nắm giữ cũng không thiếu.

Thời điểm bọn họ vừa mới đến vương tộc Sở thị, Sở Mặc cũng đã theo chân bọn họ nói qua một ít bí mật chân chính.

Trừ cái đó ra, hai vị thê tử của Sở Mặc, thời gian bế quan của Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y cũng là tương đối dài.

Thiên phú của các nàng đều có thể nói đỉnh cấp, tài nguyên tu luyện gì gì đó, càng là không cần phải nói.

Cho nên, toàn bộ vương tộc Sở thị, rất có thể, gần nhất sẽ xuất hiện một nhóm tân sinh tu sĩ Thái thượngLoại chuyện như vậy, trong lịch sử cả cái thông đạo, đều chẳng bao giờ xuất hiện qua.

Trải qua hơn bốn ngàn năm.

Cả cái thế giới thông đạo, đã triệt để tiến vào một thời đại mới.

-----o0o-----

Chương 2320: Tinh Hạch (1)

Chương 2320: Tinh Hạch (1)

Hầu như tất cả sinh linh trong thông đạo đều hoàn toàn quen cũng như thích ứng với cuộc sống như thế.

Ngay cả hài tử mới ra đời cũng cho rằng thế giới vốn là như vậy.

Ngày này, Sở Mặc lần nữa xuất quan.

Cách lần trước hắn bế quan, vẫn chưa tới một trăm năm.

Nhóm người trong Vương tộc Sở thị, đại thể đều đã thành thói quen Sở Mặc mỗi nghìn năm xuất quan một lần, tất cả đều không nghĩ tới lúc này Sở Mặc bế quan, cư nhiên không đến trăm năm.

Vì vậy, toàn bộ vương tộc Sở thị đều yên tĩnh.

Hầu như mọi người, đều đang trong trạng thái bế quan.

Ngay cả tương đối lười biếng như Hứa Phù Phù cùng những người đó cũng đều ở an tĩnh bế quan.

Bất quá cũng có một ít người, lựa chọn đi ra du lịch.

Nói thí dụ như các nàng nhóm Diệu Nhất Nương cùng đám người cao tầng trong Phiêu Miểu Cung năm xưa.

Trải qua bao nhiêu năm trôi qua, dung nhan của các nàng vẫn như trước.

Cảnh giới cao thâm, đều đã bước chân vào Tổ cảnh, trở thành chân chính cự đầu.

Muốn tiếp tục đi lên hầu như không khó.

Cho nên, các nàng hoặc là ở vương tộc Sở thị chủ chánh một phương.

Hoặc là, đi du lịch khắp nơi.

Ngược lại bây giờ cả cái thông đạo thế giới, không có bất kỳ người nào dám bất kính đối với người của vương tộc Sở thị.

Hiện tại cũng có rất nhiều người, xưng hô Sở Mặc là "Sở vương"

Sau khi biết chuyện này, Sở Mặc cũng không khỏi thấy buồn cười, quanh đi quẩn lại, giống như một cái vòng luân hồi.

Sở vương, cái danh hiệu này, lại rơi về tới trên người của hắn.

Mấy năm nay, mấy người Diệu Nhất Nương cùng Thẩm Tinh Tuyết, đều ở đây tận sức tìm kiếm cùng thu thập bảng Phong Thần, cùng lệnh bài phong thần.

Bởi vì mấy thứ này một ngày không triệt để quét sạch, ở tương lai rất xa, sẽ có thể tạo nên nguy hiểm cho những vũ trụ bên dưới.

Tuy rằng muốn triệt để đem tất cả bảng Phong Thần đều tìm được đồng thời tiêu hủy, có điểm không quá thực tế, nhưng ít ra, các nàng cũng hy vọng cái thế gian này, còn dư lại bảng Phong Thần cùng lệnh bài phong thần càng ít càng tốt.

Hy vọng chiến trường thời viễn cổ, mãi mãi cũng không tiếp tục mở ra.

Diệu Nhất Nương cùng Thẩm Tinh Tuyết xuyên qua một khu vực tối tăm, sau đó phía trước xuất hiện quang minh.

Hai nàng nhìn nhau cười.

Thẩm Tinh Tuyết nhẹ giọng hỏi:

- Tỷ, ngươi nói hắn mấy năm nay khổ cực tu luyện vì cái gì chứ?

Thực sự muốn cầu vĩnh hằng sao?

Còn là nói, những nguy cơ hắn nói kia, thực sự lúc nào cũng có thể gặp phải sao?

Diệu Nhất Nương nói rằng:

- Ta cũng nghĩ thế.

Đã nhiều năm như vậy, ngươi cũng không phải không biết hắn, cho tới bây giờ tính tình là không biết nói láo.

Hắn nói có, vậy dĩ nhiên là là có.

Thẩm Tinh Tuyết cười gật đầu:

- Đúng vậy, bất quá những năm gần đây, người thích ngươi cũng không ít, nhưng cho tới bây giờ ngươi chưa hề động tâm sao?

Diệu Nhất Nương cười lắc đầu, nhìn về phía Thẩm Tinh Tuyết:

- Ngươi từng có sao?

- Chưa từng có!

Thanh âm của Thẩm Tinh Tuyết rất nhẹ, nhưng thái độ lại xuất kỳ kiên quyết.

Trên gương mặt xinh đẹp kinh người của nàng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt:

- Kỳ thực, đã nhiều năm như vậy, bọn tỷ muội cũng đều đã triệt để suy nghĩ minh bạch.

Vẫn là ở bên cạnh hắn, là vui vẻ nhất.

Cũng chỉ có hắn ở dưới tình huống đó, còn có thể nhớ chúng ta.

- Đúng vậy, kỳ thực như vậy vô cùng tốt.

Cái loại quá trình truycầu vô thượng, cho là thật kỳ diệu không gì sánh được.

Ta chưa từng có thể nghĩ tới, một ngày kia chính mình đứng ở nơi này, ở vùng đất thần kỳ này, nắm giữ loại thần thông bất khả tư nghị này.

Trên gương mặt của Diệu Nhất Nương cũng lộ ra nụ cười sáng lạn.

Đột nhiên, hai tỷ muội cùng nhíu mày một cái, sau đó liếc nhìn nhau một cái, đều từ trong mắt của đối phương thấy vẻ nghi ngờ.

- Hắn làm sao lúc này xuất quan?

- Đúng vậy, có điểm kỳ quái...

Lẽ ra không nên a.

Hai nàng nhận được tin tức Sở Mặc xuất quan, là Sở Mặc tự mình truyền ra ngoài.

Đang kêu gọi các nàng trở về.

- Có phải hay không...

Xảy ra chuyện gì?

Thần sắc của Thẩm Tinh Tuyết có chút ngưng trọng.

Mấy năm nay tuy là rất tiêu dao, nhưng trong lòng của các nàng, lại vẫn nhớ trước đó Sở Mặc đã từng nói, thế giới thông đạo lúc nào cũng có nguy cơ có thể sẽ hỏng mất.

- Nhìn qua không giống.

Diệu Nhất Nương mỉm cười một cái, nói rằng:

- Nếu thật có chuyện nghiêm trọng gì, thì hắn không phải truyền âm rồi.

- Cũng đúng.

Thẩm Tinh Tuyết gật đầu.

Sau đó, vẻ mặt của hai nàng đều buông lỏng chạy trở về phía vương tộc Sở thị.

Người có tâm tính cùng với các nàng cũng không thiếu.

Mọi người tuy đều đang kỳ quái vì sao Sở Mặc lúc này xuất quan đồng thời triệu hoán các nàng trở về, nhưng trong lòng cũng không có chuyện gì đặcbiệt.

Nhiều năm như vậy, hầu như mọi người đều đã hình thành một loại ấn tượng cố hữu: Có Sở Mặc ở, vạn sự đừng lo.

Nhưng bọn họ không biết, lúc này trong lòng Sở Mặc lại khiếp sợ.

Hắn chưa từng nghĩ tới, cái tinh hạch mà Bốc Đông kia muốn có được, cư nhiên được giấu ở sâu dưới lòng đất của vương tộc Sở thị, chính là hạch tâm trong tòa đại trận che chở toàn bộ vương tộc Sở thị!

Bốc Đông tuy là bị hư ảnh của vị cổ thần kia quất cho mất đi ký ức, sau đó đuổi ra khỏi thế giới thông đạo.

Nhưng Sở Mặc chưa dừng việc tìm kiếm khối tinh hạch kia.

Hắn cũng không phải là muốn đẠđược nó, mà là muốn bảo hộ nó!

Bởi vì khối tinh hạch kia, quan hệ đến sự sống còn của vô số sinh linh trong cái thế giới thông đạo.

Những năm gần đây, bản tôn của Sở Mặc một mực bế quan, nhưng phân thân lại vô số kể, vẫn đang tìm.

Đi qua các loại điển tịch, di tích cổ xưa, thậm chí là một ít truyền thuyết thần thoại trên thế giới thông đạo!

Đúng vậy, thế giới thông đạo, cũng có truyền thuyết thần thoại.

Chuyện đang xảy ra, là sự thực; phát sinh một đoạn thời gian, gọi là chuyện xưa; lâu đời, là truyền thuyết.

Nhưng truyền thuyết đều đã lâu đời đến không còn cách nào khảo chứng, được gọi là thần thoại.

Sở Mặc đi qua một ít thần thoại xưa nhất của thế giới thông đạo, tiến hành các loại thôi diễn toàn phương vị.

Đến cuối cùng, lại kinh ngạc phát hiện.

Khối tinh hạch rất nhiều năm tìm kiếm kia, rất có thể, vẫn ở dưới mí mắt của hắn!

Kết quả này, làm cho Sở Mặc không nói nên lời.

Hắn thâm nhập đến chỗ sâu trong lòng đất của vương tộc Sở thị, đi tới nòng cốt của tòa pháp trận kia.

Phát hiện chống đở toàn bộ pháp trận vận hành, quả nhiên có quan hệ tới tinh hạch!

Nhưng cũng không phải là bản thân tinh hạch, mà là tinh hạch thả ra một chút hơi yếu ba động, liền tạo cho chỗ pháp trận này vô số năm không suy.

-----o0o-----

Chương 2321: Tinh Hạch (2)

Chương 2321: Tinh Hạch (2)

Sở Mặc dùng thần thức cảm thụ lực lượng trong tinh hạch, hắn thật là bị chấn động đến rồi.

Cái loại cảm giác này, thật sự là quá kinh người.

Với cảnh giới hôm nay của hắnlại không cách nào chân chính cảm thụ ra bên trong tinh hạch này, rốt cục là sức mạnh này to lớn mênh môngnhư thế nào.

Bất quá, đang lúc Sở Mặc nhận biết cái tinh hạch này, đồng thời hắn nhìn thấy một hình ảnh ở giữa tinh hạch làm hắn cảm thấy sợ hãi!

Hắn dĩ nhiên nhìn thấy tràng cảnh bốn viên tinh hạch khác bị người khác lấy mất!

Đó là một đạo thân ảnh mông lung, toàn thân bị một đoàn hắc khí bao phủ.

Căn bản là thấy không rõ lắm tướng mạo của y.

Nhưng cổ khí thế tản phát ra từ trên người y có thể cảm giác được, người kia rất cường đại!

Mạnh hơn so với rất nhiều người Sở Mặc đã gặp.

Giống như Bốc Đông, đối với Sở Mặc mà nói, đã coi như là rất cường đại rồi.

Nhưng ở trước mặt thân ảnh được hắc khí bao phủ này, điểm uy thế này của Bốc Đông thực sự không coi vào đâu.

Người nọ liên tiếp lấy đi bốn viên tinh hạch.

Toàn bộ quá trình, đều là dứt khoát đến mức tận cùng!

Sau đó, Sở Mặc nhìn thấy không gian mênh mông của thế giới thông đạo bắt đầu lộ ra cảnh tượng suy bại.

Một vài chỗ, đã mất đi sinh cơ.

Thời điểm khi nhìn thấy một màn này, cả trái tim của Sở Mặc...

Đều triệt để lạnh!

Cái loại cảm giác sợ hãi vô ngần này, trong nháy mắt bao phủ toàn thân của Sở Mặc.

Mặc dù hắn thân đã là Thái thượng loại cảnh giới cực cao này, nhưng vào giờ khắc này cũng không nhịn được sinh ra một loại tuyệt vọng.

- Bốn viên tinh hạch bị lấy đi... thế giới được tạo nên bởi thân thể của Bàn Cổ đại thần này, muốn qua đời!

Sở Mặc khẽ nói.

Đây mới thực là đại sự, Sở Mặc không biết người bên kia ở nơi vĩnh hằng có hay không nhận thấy được.

Nhưng hiển nhiên, loại chuyện như vậy căn bản không gạt được bao lâu, nói không chừng người bên kia ở nơi vĩnh hằng, chẳng mấy chốc sẽ làm ra các loại phản ứng cùng các loại cử động.

Không có tinh hạch, thân thể thế giới tan vỡ đã là sự tình không thể nghịch chuyển.

Trừ phi có khả năng đem chút tinh hạch lần thứ hai trả về.

Nhưng chuyện này, đối với Sở Mặc mà nói, lại là một việc căn bản không thể nào làm được.

Duy nhất hắn có thể làm, chính là cam đoan bảo vệ tốt khối tinh hạch trước mắt này!

Người kia như là đã lấy đi rồi bốn khối tinh hạch, liền không có đạo lý không tới lấy đi khối thứ năm này.

Cho nên, phải làm sao mới có thể làm cho đối phương thất bại, không chiếm được khối tinh hạch thứ năm này.

Đồng thời, còn phải phòng bị người bên kia ở nơi vĩnh hằng, để cướp đoạt Bàn Cổ liệp đao!

Bởi vì chỉ có cây đao này, mới có thể chân chính phá vỡ hết thảy vách ngăn của thân thể thế giới, triệt để xông ra.

Hai chuyện này, đối với Sở Mặc mà nói, tùy tiện món nào, cũng có thể làm cho hắn ở trong khoảnh khắc gặp phải tai họa ngập đầu.

Những năm gần đây, tu vi của hắn tuy là vẫn luôn tăng lên.

Nhưng muốn đột phá cảnh giới Thái thượng này, tiến vào lĩnh vực cao hơn, lại như cũ là xa xa khó vời.

Những chuyện lặt vặt kia vô số cái kỷ nguyên từng trải vô số lần luân hồi tồn tại, cũng không thể đột phá này đạo gông cùm xiềng xiếc, huống chi Sở Mặc?

Đạo hạnh đến cảnh giới nhất định, muốn đi lên đề thăng một bước, đều vô cùng trắc trở.

Phảng phất như người phàm lên trời, phảng phất như người phàm đối mặt với trời.

Đây đều cơ hồ không có biện pháp vượt qua.

Đây cũng không phải là Sở Mặc chuẩn bị đến lượng lớn đỉnh cấp tài nguyên tu luyện, là có thể đem thiên phú người bình thường chồng chất đến Thánh cảnh thậm chí đại thánh cảnh, đem thiên phú coi như không tệ chồng chất đến Tổ cảnh.

Hắn còn muốn tiến lên một bước căn bản mà nói cũng không có người có thể giúp được hắn.

Việc cấp bách, là đem những thân nhân bên người này triệu tập trở về.

Đương nhiên, còn có những người trong Liên Minh Tinh Anh cùng với vô số sinh linh trên thế giới thông đạo.

Sở Mặc cũng không cảm giác mình vĩ đại, nhưng muốn hắn mắt mở trừng trừng nhìn thế giới thông đạo tan vỡ, diệt vong, nhìn vô tận sinh linh, đang thống khổ trong đau khổ đợi tử vong phủ xuống, hắn đồng dạng cũng làm không được.

Hắn tin tưởng, bất kể là Thái Thượng Vô Cực hay là Vô Lượng Phật Đà, khẳng định cũng không muốn chứng kiến thế giới mà bọn họ bảo vệ vô tận năm tháng biến thành cái dạng này.

Thế giới của Thương Khung Thần Giám...

Vẫn là quá nhỏ!

Tuy là trên thực tế đã rất lớn, bên trong có trời, trăng, sao, có núi non sông ngòi, thậm chí sông ngòi, hồ, biển cũng đầy đủ mọi thứ.

Đã coi như là một cái đại thế giới chân chính.

Nhưng so với cả cái thông đạo thế giới cùng hơn một nghìn cái vũ trụ mà nói thì nó, vẫn là quá nhỏ!

Luyện hóa!

Đúng rồi, cần luyện hóa!

Sau khi triệu tập hết những người bên cạnh mình quay về, Sở Mặc bắt đầu không ngừng luyện hóa thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám.

Hắn đem vài thứ thuộc về hắn đơn độc thả ở một chổ.

Đồng thời ở chỗ này bài một trận phòng vệ nghiêm mật đem nơi này biến thành một khu cấm địa.

Những thứ khác cùng những địa phương còn lại thì biến thành một cái đại thế giới mở!

Nếu ngày tận thế tới thật, như vậy có thể cứu được bao nhiêu sinh linh vậy phải xem tạo hóa của bọn chúng.

Sở Mặc thở dài, thế giới thông đạo còn dễ nói.

Nhưng những vũ trụ phía dưới thì phải làm sao bây giờ?

Lẽ nào chính mình phải đi tới từng cái vũ trụ đem những sinh linh sống bên trong đó từng cái từng cái đều mang ra ngoài hết sao?

Cái này rất không thực tế, coi như tương lai thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám có thể chứa nhiều sinh linh như vậy nhưng có bao nhiêu sinh linh sẽ nguyện ý theo Sở Mặc rời đi đây?

Khi đó, sẽ phát sinh vô số sự kiện mà chính mình không cách nào tưởng tượng được.

- Nếu có thể đem các loại vũ trụ, tất cả đều bỏ hết vào thế giới trong Thương Khung Thần Giám, sau đó cùng nhau mang đi, vậy cũng tốt.

Sở Mặc một bên luyện hóa thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám, một bên thầm nghĩ nói.

Lúc này, trong đầu Sở Mặc truyền đến một đạo ý niệm nhàn nhạt:

- Nếu như đem tinh hạch tiến nhập thế giới trong Thương Khung Thần Giám, ở trong đó, trong nháy mắt sẽ trở thành một chủ thế giới, có thể đem toàn bộ những vũ trụ khác, trực tiếp mang đi.

Cả người Sở Mặc trực tiếp sợ ngây người.

Bởi vì đạo ý niệm truyền đến cho hắn chính là Thí Thiên!

Nhưng rốt cuộc linh hồn của Thí Thiên vẫnhay là hư ảnh của vị cổ thần kia, Sở Mặc cũng không phân biệt ra được.

Bởi vì chính là một đoạn ý niệm cũng không có bất kỳ thanh âm, tự nhiên cũng cảm thụ không ra cái loại tâm tình này.

-----o0o-----

Chương 2322: Lịch sử cuối cùng của cổ thông đạo (1)

Chương 2322: Lịch sử cuối cùng của cổ thông đạo (1)

Khối tinh hạch ở thế giới thông đạo này, Sở Mặc đích thực dự định mang đi hoàn toàn.

Vô luận như thế nào, cũng không thể lưu cho người thần bí kia.

Mấy ngày sao đó, Sở Mặc bắt đầu tiến hành điên cuồng luyện hóa thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám.

Lại có không biết bao nhiêu trời trăng sao bị hắn ném vào.

Lấy lực lượng phép tắc cao nhất treo ở trên bầu trời bên trong thế giới ở Thương Khung Thần Giám.

Sau đó khiến chúng nó tự chủ vận hành.

Thế giới trong Thương Khung Thần Giám, càng lúc càng lớn!

Thậm chí Sở Mặc từ thế giới trong thông đạo dời đi rất nhiều nơi xinh đẹp.

Rất nhiều nơi, đều là nghìn vạn dặm.

Thậm chí ngàn tỉ dặm cũng dọn đi.

Mấy ngày này, Sở Mặc cực kỳ vội vàng.

Thế giới trong Thương Khung Thần Giám cũng bị hắn luyện hóa càng ngày càng mênh mông khổng lồ, đồng thời, tinh khí trên cái thế giới này, cũng biến thành càng thêm nồng nặc hơn.

Rốt cục, vương tộc Sở thị bên này, hầu như những người còn đi lại ở bên ngoài, toàn bộ đều trở về.

Ngày này, Sở Mặc cũng quay về rồi.

Hắn đem đám người kia, toàn bộ đều tụ tập ở bên trong một cái tiểuthế giới.

Sau đó, hắn đứng ở chỗ cao nhất, nhìn đám người kia, trầm giọng nói rằng:

- Nếu như, thế giới này sắp sụp đổ, các ngươi nguyện ý đến một cái thế giới hoàn toàn mới sinh hoạt không?

Vẻ mặt của tất cả mọi người đều nghiêm túc nhìn Sở Mặc, thậm chí rất nhiều người mới vừa từ trong nơi bế quan tỉnh lại, đi tới nơi này.

Nghe lời nói của Sở Mặc, tất cả mọi người nhịn không được hít vào một hơi, bọn họ biết có khả năng một chuyện đại sự có thể phát sinh.

Nhưng không có nghĩ đến, sự kiện này dĩ nhiên nghiêm trọng đến loại trình độ này.

- Thế giới này, thật sự muốn tan vỡ sao?

Đôi hoả nhãn kim tinh của Hầu Tử nhìn chăm chú vào Sở Mặc, trên mặt lộ ra vẻ chấn động khó tin.

Một thân chiến lực nó, đã vô hạn đến gần cảnh giới Thái thượng, nhưng đạo hạnh cùng pháp tắc, thì kém hơn một chút.

Bất quá, ở Sở Mặc xem ra, đợi một thời gian nữa Hầu Tử sẽ không còn khó khăn vọt vào lãnh vực Thái thượng này.

Bởi vì nó thuộc loại thiên tài chân chính, chỉ cần cho nó cơ hội cùng thổ nhưỡng thích hợp, nó liền nhất định cóthể mọc rễ nẩy mầm.

Đồng thời phát triển.

Sở Mặc gật đầu:

- Dựa theo tình thế bây giờ, chuyện cái thế giới này tan vỡ đã không thể nghịch chuyển rồi.

Căn cứ ta tính ra, dưới tình huống bình thường, nơi đây của chúng ta, hẳn còn có thể kiên trì mấy vạn năm.

Đổi thành trước đây, những người này nhất định sẽ cho rằng mấy vạn năm đã quá dài!

Ngẫm lại xem, thế giới thông đạo mấy vạn năm a!

Đối với vũ trụ phía dưới mà nói, thời gian này lâu.

Nhưng tầm nhìn bây giờ của bọn hắn so với trước kia, cao hơn quá nhiều nhiều lắm.

Tự nhiên rất rõ ràng, mấy vạn năm, bất quá là một cái búng tay.

Ở toàn bộ bên trong dòng sông thời gian căn bản là không đáng giá nhắc tới.

- Chúng ta đi nơi nào?

Thiên Không lão tổ hỏi.

Tu vi cùng cảnh giới của hắn, cũng đã đạt được Tổ cảnh đỉnh phong.

Chiến lực cùng đạo hạnh, đều không khác mấy, vô cùng thâm hậu.

Nhưng tương tự, cũng là thiếu một bước cuối cùng.

Chỉ cần một bước kia có thể bước ra, như vậy Thiên Không lão tổ, cũng sẽ trở thành chân chính Thiên Không Cổ Tổ.

- Thế giới của ta.

Sở Mặc trực tiếp mở ra đại môn của thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám, đem một cái đại thế giới mênh mông vô ngần, trực tiếp bày ra cho mọi người ở đây.

Tất cả mọi người rất khiếp sợ, không nghĩ tới Sở Mặc dĩ nhiên đem một cái vốn nguyên bản chỉ là một không gian chứa tiểu thế giới cải tạo đến loại trình độ này.

Cái này thực sự cũng chỉ có loại cảnh giới của SởMặc này tồn tại, mới có thể làm được chút này.

Thiên Không lão tổ nói:

- Ta không có ý kiến.

Hầu tử nói:

- Ta cũng không có

Còn lại mấy người bên kia, còn rất nhiều người vẫn như cũ không thể từ trong khiếp sợ giải thoát đi ra.

Từ màn trời trải qua mở ra một ngày kia trở đi, rất nhiều người đanglén lút nói thầm: ngày tận thế của thế giới trong thông đạo có phải hay không đã tới rồi?

Nhưng hơn bốn nghìn năm tới, vẫn rất an ổn, mọi người cũng dần dần quen cuộc sống như thế.

Thậm chí có điểm cố ý quên ý nghĩ thế giới như thế kia lúc nào cũng có thể bị hủy diệt, bởi vì không người nào nguyện ý sống trong loại sợ hãi áp lực này.

Không nghĩ tới, ngày này vẫn phải tới.

Cuối cùng là phải đối mặt.

Bất quá cũng còn tốt, bọn họ còn có Sở Mặc!

Nếu như không có thủ lĩnh cường đại này, bọn họ thực sự không biết nên đi nơi nào.

Nghĩ vậy, hết thảy tất cả sinh linh trên vùng đất vương tộc Sở thị này hầu như đều sinh ra một loại cảm giác: Nếu so sánh ra chúng ta nên tính là đám người may mắn nhất rồi?

Chuyện này mọi người khẳng định đều không có ý kiến gì, bởi vì... chuyện này không phải có thể lấy ý nguyện cá nhân mà thay đổi.

Coi như trong lòng không tình nguyện như thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể yên lặng đáp ứng.

Càng chưa nói, trong lòng bọn họ đều hiểu, trên thực tế, trong chuyện này, áp lực mà Sở Mặc phải chịu, khẳng định so với tưởng tượngcủa bọn họ, còn muốn lớn hơn vô số lần.

- Mọi người chuẩn bị một chút, những ngày gần đây, ta sẽ đem toàn bộ vương tộc Sở thị di dời vào trong cái thế giới này.

Sau khi thu xếp ổn thỏa, ta còn có thể đem sinh linh trên thế giới bên ngoài thông đạo tiến vào.

Còn việc có thể cứu đi bao nhiêu người, ta cũng không phải rất rõ.

Hy vọng có thể càng nhiều.

Sở Mặc trầm giọng nói rằng.

Mọi người ở đây, đầu tiên là trầm mặc một chút, tiếp theo, toàn bộ cũng không nhịn được lớn tiếng vỗ tay.

Đây mới thật sự là sự tán thànhphát ra từ nội tâm đối với nỗ lực của Sở Mặc.

- Thật vĩ đại.

- Quá vĩ đại rồi!

- Loại chuyện như vậy, không phải ai cũng có thể làm được.

Sở công tử, thật là người đại từ bi ở cái thế giới trong thông đạo.

- Trước còn tưởng rằng Sở công tử đối người mình nhân từ, đối với địch nhân thủ đoạn độc ác.

Hiện tại xem ra, cũng là xem nhẹ hắn.

Loại lòng dạ cùng khí độ này của hắn, ở cả cái thế giới trong thông đạo, cũng không có bao nhiêu người có thể so sánh.

- Cái gì là không có bao nhiêu người? căn bản là không có?

Tất cả mọi người đều xuất quan, tất cả mọi người đang làm chuẩn bị.

Bên phía vương tộc Sở thị còn có một vài người ở bên ngoài không thể trở về đúng lúc, nhưng bọn họ đều đã được thông tri.

Đồng thời, toàn bộ cao tầng trong Vương tộc Sở thị đều xuống khẩu lệnh nghiêm mật nhất kiên quyết cấm vào lúc này đem cái tin tức nàykhuếch tán ra.

-----o0o-----

Chương 2323: Lịch sử cuối cùng của cổ thông đạo (2)

Chương 2323: Lịch sử cuối cùng của cổ thông đạo (2)

Không phải là bọn họ lòng dạ hẹp hòi, không biết làm người.

Mà là vào thời điểm này, nếu như tin tức này khuếch tán ra.

Toàn bộ trật tự của cả cái thế giới trong thông đạo này sợ là sẽ ở trong lúc đó tan vỡ.

Sở Mặc vẫn còn tiếp tục tế luyện thế giới trong thông đạo, lấy vô thượng đạo hạnh cùng quy luật lực lượng của hắn, tới mở rộng lãnh thổ quốc gia của thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám.

Từ trên lý thuyết mà nói, loại cương vực lãnh thổ này, là có thể làm được vô cùng lớn.

Chỉ cần đạo hạnh cũng đủ chống đỡ, như vậy, cươngvực lãnh thổ liền sẽ không ngừng mở rộng.

Đến lúc đó giống như bỏ thêm đồ vào, chỉ cần đem đại lượng đại địa dọn vào là được rồi.

Thậm chí, những ngôi sao ở trên bầu trời của thế giới trong thông đạo bị Sở Mặc "Tróc " tiến vào, quỹ tích vận hành.

Bên trên cũng có rất nhiều, cũng có thể cho người ở.

Chỉ bất quá ở những ngôi sao kia, số lượng sinh linh có thể ở hữu hạn mà thôi.

Tinh thần lớn nhất, bất quá cũng chỉ có thể cho mấy trăm tỉ nhân khẩu sinh sống.

Nhiều người sinh sống hơn liền không còn cách nàocam đoan cái ngôi sao kia sẽ cân bằng

Số lượng này so sánh với cả cái thế giới trong thông đạo này cộng thêm hơn một nghìn cái vũ trụ, căn bản là như muối bỏ biển.

Thế giới trong thông đạo một ngày không có tinh hạch, sẽ bắt đầu rơi vào khô kiệt, suy bại, sẽ chậm rãi đi đến tử vong.

Cái này sẽ là một cái quá trình hoàn toàn không thể nghịch chuyển, tuy là toàn bộ quá trình, sẽ dài đằng đẵng.

Nhưng chung quy toàn bộ thế giới này đều cùng theo một lúc tan vỡ.

Cho nên, Sở Mặc vừa muốn cứu vớt sinh linh ở thế giới trong thôngđạo đồng thời cũng muốn chúng nó trong tương lai có sự phát triển.

Cũng không phải nói đem những sinh Linh này vào thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám, liền vạn sự đại cát.

Trên thực tế, đây chẳng qua là bước đầu tiên!

Còn dư lại, còn phải làm cho thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám, có thể chân chính trở thành một chốn cực lạc.

Làm cho những sinh linh ở thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám sẽ không có khác biệt quá lớn với khi ở thế giới trong thông đạo mới được!

Nếu không sẽ không chỉ là tranh đoạt tư nguyên, có thể dẫn phát vô số chiến tranh!

Đến lúc đó, Sở Mặc sẽ xuất thủ can thiệp, ước nguyện ban đầu của hắn cũng trở nên mất đi ý nghĩa lúc đầu.

Cho nên, cuối cùng có thể cứu vớt bao nhiêu sinh linh, sau đó...

Cứu cái nào sinh linh, đồng dạng cũng làm cho Sở Mặc phí tự định giá một việc.

Nhưng cũng còn tốt, chí ít những sinh linh trong vương tộc Sở thị này, đối với quyết định của Sở Mặc, cho tới bây giờ đều là ủng hộ vôđiều kiện.

Bọn họ cũng đều biết Sở Mặc là muốn gánh vác một thế giới rời khỏi nơi này.

Cho nên, coi như trong lòng có muôn vàn không nỡ, nhưng tất cả đều biểu hiện đặc biệt phối hợp.

Trải qua hơn bốn ngàn năm, đây là một ngày nhất định bị đưa vào Cổ lịch sử trong thông đạo.

Bởi vì vào ngày này, được coi là cả thông đạo Cổ lịch sử, bị chung kết một ngày.

Sở Mặc đem trọn cái vương tộc Sở thị, toàn bộ dời đến trên thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám.

Giờ khắc này, Thương Khung Thần Giám đã không còn là một kiện thần khí phổ thông trên ý nghĩa.

Nó đã thành một kiện trọng khí chân chính!

Được trao cho một vị trí bất khả tư nghị!

Mười viên huyết nguyệt bên trên, cũng vào giờ khắc này, trong nháy mắt thành đạo - -

Bọn họ truy cầu vô số năm, rốt cục đã đợi được chủ nhân từng trải qua luân hồi của bọn họ quay về thế giới trong thông đạo!

Nhưng một khắc kia khi thành đạo, mười viên huyết nguyệt cũng không có hung phấn giống như chính chúng nó từng tưởng tượng, có thể trực tiếp tự do hành tẩu chung quanh hoặc là trắng trợn chúc mừng.

Trong nháy mắt chúng nó chính thức đắc đạo cũng giống như thật sự khai ngộ rồi!

Cho nên, mười viên huyết nguyệt, trong thời gian ngắn, hóa thànhmười loại ý nghĩa sâu xa, xáp nhập vào trên thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám.

Như Ý, Tị Họa, Quang Minh, Phổ Chiếu, Phi Thiên, Nhập Địa, Giám Thần, Trảm Đạo, Hỗn Độn, Quy Nhất.

Chúng nó phân biệt hóa thành mười loại sâu đậm ý nghĩa sâu xa, bay vào thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám, hóa thân thành quy luật, trở thành một chủng khí vận trấn áp!

Quay chung quanh bốn phía của khỏa tinh hạch, chậm rãi vận chuyển.

Cũng là cho đến giờ phút này, mười viên huyết nguyệt, mới xem như chân chính tìm được ý nghĩa chúng nó tồn tại ở thế gian này.

Đối với sự lựa chọn này, chúng nó không oán không hối.

Đồng thời tâm tồn cảm kích cùng vui mừng.

Bản thân Thương Khung Thần Giám cũng trực tiếp theo tinh hạch hòa vào nhau, hóa thành một kiện trọng khí bất khả tư nghị.

Nếu như lúc này Sở Mặc lại dùng nó đi công kích người khác, coi như là cầm một cái đại thế giới mênh mông vô tận đi trấn áp người khác!

Cho dù là tu sĩ cảnh giới Thái thượng, cũng hoàn toàn không chịu nổi loại trọng áp này.

Coi như là người quan sát Đại Tổ cũng chưa chắc dám chính diện tiếp xúc.

Bất quá Sở Mặc cũng sẽ không dễ dàng làm như vậy, hắn sẽ không cầm tính mạng của hàng tỉ vạn sinh linh trong một cái đại thế giới ra đùa giỡn.

Thương Khung Thần Giám tự mình phong ấn, tầng tầng lớp lớp phong ấn, đem khí tức của tinh hạch triệt để che giấu đi.

Sau khi Sở Mặc đem trang bị ở vương tộc Sở thị mang vào, trực tiếplên đường rời khỏi vương tộc Sở thị.

Lúc này đây, ngay cả di chỉ cũng không có.

Cái gì cũng không tồn tại.

Cuối cùng chỉ còn lại có một đạo vực sâu to lớn không thể nhận ra.

Sau đó, Sở Mặc đi tới tổng bộ của Liên Minh Tinh Anh.

Thương Cổ Thành bên này.

Tại thương Cổ Thành, Cổ Băng Băng, Lạc Phi Hồng cùng Sở Sở đang nghênh tiếp hắn.

Sau khi gặp mặt, vẻ mặt của Sở Sở ngưng trọng nhìn Sở Mặc hỏi:

- Đều kết thúc?

Sở Mặc gật đầu:

- Người ơ vương tộc Sở thị, đều đã di chuyển xong rồi.

- Thực sự là một trường hạo kiếp a.

Trên mặt của Cổ Băng Băng lộ ra vài phần vẻ mệt mỏi, nhẹ giọng thở dài nói.

Trên mặt của Lạc Phi Hồng, cũng lộ ra biểu tình không sai biệt lắm.

Bởi vì động tĩnh bên phía vương tộc Sở thị cũng không lớn, cho nên, sinh linh trên thế giới trong thông đạo này, cũng không có bị kinh độngđến.

Chỉnh sự kiện, cũng không có truyền đi.

Bất quá, theo vương tộc Sở thị biến mất, chung quy vẫn có một ít tin tức truyền ra.

Bây giờ cả cái thế giới trong thông đạo đều lâm vào một loại bình tĩnh đến quỷ dị.

-----o0o-----

Chương 2324: Đại di dời

Chương 2324: Đại di dời

Một ít Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng còn sống đều ở trong khoảng thời gian gần nhất này nhao nhao xuất quan.

Bọn họ không phải là nhận biết chuyện bên ngoài, nhưng bọn họ lại có thể cảm nhận được cái loại bất an đến từ sâu trong linh hồn này.

Bất quá bọn họ còn đang chờ, muốn biết đến cùng chuyện gì xảy ra.

Kỳ thực từ khi thế giới trong thông đạo tiến nhập thời đại Thiên Mạc, rất nhiều người nhìn xa hiểu rộng cũng đã minh bạch, một sự tình, sớm muộn gì đều phải phát sinh.

Liên Minh Tinh Anh trong mấy năm nay, cũng vẫn đang làm các loại chuẩn bị.

Cho tới bây giờ, cũng không kém đã làm xong toàn bộ công tác chuẩn bị.

- Chúng ta bên này, cũng bắt đầu đi.

Sở Mặc nhìn Sở Sở.

Sở Sở yên lặng gật đầu:

- Tốt, bắt đầu đi.

Sau đó, Sở Sở tụ tập toàn bộ thành viên trung tâm của Liên Minh Tinh Anh lại, giảng giải cho bọn họ chuyện sắp xảy ra.

- Thông đạo thế giới sắp sửa đi đến diệt vong, chúng ta phải di chuyển tới một cái gia viên mới.

- Vô luận các ngươi có nguyện ý hay không, ta hy vọng mọi người có thể cùng tiến cùng lùi.

Chuyện thế giới thông đạo hủy diệt, đã là không thể thay đổi rồi.

Tiếp tục lưu lại, chỉ có một con đường chết.

Sở Sở không có nói cho mọi người chuyện thế giới trong thông đạo không thể nghịch chuyển sẽ càng ngày càng tan vỡ này.

Bởi vì chuyện này, ngay cả chính cô ta đều cảm giác được vô cùng mờ mịt cùng bất lực.

Chuyện này nói ra, chỉ sẽ để cho tất cả mọi người đều mất đi lòng tin.

Cho dù như thế vẫn có rất nhiều người cảm thấy khiếp sợ và khó có thể tin.

Sở Sở đặc biệt nghiêm túc nói cho mọi người, vương tộc Sở thị đãhoàn toàn dời vào rồi.

Cái tân thế giới này, là một thế giới do Sở vương luyện chế ra.

- Hiện tại, mọi người vẫn có lựa chọn.

Sở Sở nhìn tất cả các thành viên trung tâm của Liên Minh Tinh Anh:

- Hoặc là, đem vận mệnh cùng tương lai, ký thác vào trên người Sở vương; hoặc là, ở lại thế giới thông đạo, tồn vong cùng thế giới này...

Nếu nói cùng tồn vong, kỳ thực không có tồn, chỉ có vong.

Những thành viên trung tâm của Liên Minh Tinh Anh này, tự nhiên biết Sở Mặc là một nhân vật ra sao.

Tuy ở sâu trong nội tâm bọn họ cảmthấy sợ hãi cùng bất lực, nhưng đối với Sở Mặc, lại như cũ vẫn lựa chọn tín nhiệm.

Lúc này đây, tin tức thế giới trong thông đạo gần hủy diệt, cuối cùng cũng truyền ra ngoài.

Cả thế giới trong thông đạo, liền bắt đầu rung chuyển.

Ngay cả nhóm Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng này rốt cục cũng đều ngồi không yên, toàn bộ đều rối rít hướng phía Thương Cổ Thành bay tới.

Bọn họ muốn chính mắt gặp Sở Mặc một lần, muốn biết, rốt cục chuyện gì xảy ra.

Sau khi đi tới nơi này, bọn họ như ý nguyện gặp được Sở Mặc, đồng thời, cũng nhìn được cánh cửa rộng rãi cùng với thế giới to lớn đang mở ra.

Lúc này Liên Minh Tinh Anh đã có hơn phân nửa người, di chuyển tiến vào.

Xuyên thấu qua cánh cửa tỏa ra ánh sáng vô lượng, bọn họ mơ hồ thấy vô số Đại Thành ở Thương Cổ Thành tọa lạc trong cái thế giới kia mặt.

Tất cả bọn họ đều bị một màn này làm chấn động vô cùng.

Sở Mặc không giấu diếm bọn họ chuyện gì, những Cổ Tổ cảnh giới Thái Thượng này trong tương lai vẫn sẽ có tác dụng rất lớn.

Tuy nói cái loại chiến đấu ở tầng thứ cao hơn này, chưa chắc bọn họ có tư cách tham dự.

Nhưng trong tương lai những chuyện cần làm, tuyệt không phải chỉ có chiến đấu mà thôi.

Cho nên, Sở Mặc đem mười mấy cái Cổ Tổ Thái thượng tụ chung một chỗ, theo chân bọn họ nói về nội tình thế giới trong thông đạo gần sụp đổ, thậm chí bao gồm chuyện thân thể thế giới.

Những thứ này CổTổ Thái thượng cũng đã tới lúc biết.

- Vô tận năm tháng trước, kỳ thực ta liền hoài nghi tới, chúng ta có phải hay không sống ở giữa một thân thể.

Chỉ là tìm không được chứng cứ, bởi vì coi như có thể đi vào đến Hôi Địa, nhưng là không có biện pháp chân chính cứng rắn ly khai cái xác vừa dầy vừa nặng này.

Không nghĩ tới, loại suy luận này, lại là thực sự.

Chúng ta đời đời, vô tận luân hồi cái thế giới mênh mông này, cư nhiên chỉ là một kiện thần khí mà thôi.

Một gã Cổ Tổ Thái thượng tóc hoa râm, nghe xong lời nói của Sở Mặc sau đó trên mặt lộ ra cười khổ.

- Ý của Sở vương là có một tồn tại vô thượng xông ào thế giới thân thể cướp mấy thứ tinh hoa kia, ừm, chính là được gọi là tinh hạch gì đó?

Một cái Cổ Tổ Thái thượng khác nhìn Sở Mặc đặt câu hỏi.

- Đúng vậy.

Sở Mặc gật đầu:

- Năm xưa Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà rời khỏi thế giới trong thông đạo, kỳ thực cũng là vì bảo hộ thế giới này.

Bọn họ bày ra màn trời hắc ám, mở ra Thiên Mạc đồng dạng cũng là cho thế giới này tranh thủ một chút thời gian.

- Ta ngược lại thật ra cảm thấy, càng nhiều hơn, là cho Sở vương ngài tranh thủ thời gian, bởi vì chỉ có ngài lớn lên.

Chúng ta mới được cứu.

Một cái Cổ Tổ Thái thượng nhịn không được thở dài.

Đến loại cảnh giới này của bọn họ, chuyện gì chưa thấy qua?

Cho nên, khi bọn họ biết một ít tin tức, sau đó rất nhanh thì suy nghĩ minh bạch quá nhiều chuyện.

- Chân tướng, mọi người cũng đã biết.

Là đi hay ở, mọi người cũng xin cân nhắc.

Sở Mặc nói rằng.

- Đương nhiên là đi a!

Một cái Cổ Tổ Thái thượng không chút do dự nói:

- Về phần đại ân của Sở vương, bọn ta không có gì báo đáp, chỉ có thể ở tương lai, chắc chắn bọn ta sẽ đem hết toàn lực, cùng Sở vương giữ gìn tốt cái tân thế giới này.

Đây không phải là hỗ trợ, đây là đang giúp mình!

Những Cổ Tổ Thái thượng ở tại chỗ này, trong lòng đều rất rõ ràng.

Đồng thời, đềucảm thấy kính phục đối với chuyện công đức vô lượng mà Sở Mặc làm.

Nếu như nói quá khứ bọn họ sợ hãi Sở Mặc có chín phần mười, chỉ có một chút xíu tôn kính, nhưng ngày hôm nay bắt đầu, nguyên bản chỉcó một chút tôn kính, trong nháy mắt biến thành mười phần!

Nguyên bản sợ hãi, cơ hồ là trong nháy mắt, liền tan thành mây khói.

Một người trong lồng ngực có thể ẩn chứa từ bi lớn như vậy mặc dù ngày xưa đã từng vì báo thù, dùng qua một ít thủ đoạn hung ác độc địa, ở giờ này khắc này, trước mặt loại đại thiện này, những thủ đoạn kia, căn bản đều không coi là cái gì.

Càng chưa nói những Cổ Tổ Thái thượng của mười ba cổ tộc năm xưa này, vốn là trừng phạt đúng tội.

Những Cổ Tổ Thái thượng này, rất nhanh liền ai đi đường nấy.

Sau đó, bọn họ bắt đầu trở lại gia tộc của riêng mình, đem một ít tin tức tiếp tục truyền xuống.

Đương nhiên, bọn họ cũng sẽ không nói thấu triệt như vậy, cùng một dạng suy nghĩ xuất phát từ Sở Mặc, bọn họ cũng không muốn làm cho những người đó biết quá nhiều sau đó hoàn toàn mất đi lòng tin đối với tương lai.

-----o0o-----

Chương 2325: Người thần bí tức giận (1)

Chương 2325: Người thần bí tức giận (1)

Thế giới trong thông đạo, hỗn loạn bây giờ đã không phải là vấn đề.

Theo những Cổ Tổ Thái thượng này trở về, cả cái thế giới trong thông đạo, hầu như hết thảy tu sĩ cùng sinh linh tu hành mạnh mẽ đều hoài rối loạn phương tấc.

Bắt đầu có đại lượng sinh linh, vọt về phía Thương Cổ Thành.

Chỉ cần là sinh linh có trí khôn, sẽ không có ai nguyện ý lưu lại thế giới này chờ chết.

Đều muốn tìm kiếm một đường sinh cơ kia.

Đương nhiên, ở trong quá trình này, tự nhiên cũng có rất nhiều người, đem chuyện này nói thành một cái thuyết âm mưu.

Nói đây là một cái âm mưu to lớn, là một cái bẫy.

Cũng có một chút tu sĩ hoặc những sinh linh không phải người, bắt đầu làm ra một ít cử động điên cuồng.

Nhưng những thứ này, đều là thiểu số.

Trong đó tuyệt đại đa số sinh linh trên thông đạo, tất cả đều tin loại thuyết pháp này.

Hơn bốn ngàn năm trước, Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà rời đi, mở ra Thiên Mạc cũng đã để cho bọn họ dự cảm được chuyện sẽ xảy ra ngày hôm nay.

Theo toàn bộ Liên Minh Tinh Anh di chuyển kết thúc, Sở Mặc rốt cục lên tiếng.

Hắn trực tiếp phát ra thanh âm Hồng Đại Đạo bao phủ cả cái thế giới trong thông đạo, làm cho sinh linh an tâm, sẽ mang bọn họ cùng nhau rời đi.

Một hồi di chuyển lớn nhất mà cả cái thế giới trong thông đạo xưanay chưa từng có, lúc đó kéo ra màn che.

Ròng rã thời gian mười năm, Sở Mặc đi qua các nơi.

Đem sinh linh nguyện ý rời đi, toàn bộ tiếp dẫn tới trên thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám.

Toàn bộ quá trình, vẫn tính là có thứ tự.

Trong đó kinh hoảng nhất, là đệ tử của mười ba cổ tộc ngày xưa.

Ngay từ đầu bọn họ đều cho rằng Sở vương tuyệt sẽ không mang bọn họ đi.

Nhưng càng về sau, bọn họ phát hiện, lòng dạ của Sở vương rộng rãi hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của bọn họ.

Trong quá trình này, Sở Mặc một mực trích dẫn lực lượng tinh hạch, không ngừng mở rộng phạm vi thế giới trong Thương Khung Thần Giám.

Không ngừng đem lãnh thổ trong hư vô bỏ thêm vào tạo thành lãnh thổ mênh mông.

Đồng thời, đem đại lượng Trường Giang và Hoàng Hà, bình nguyên mênh mông, băng nguyên to lớn... trong thế giới trên thông đạo đưa vào trên thế giới trong Thương Khung Thần Giám.

Nhóm Cổ Tổ Thái thượng này tiến vào cùng Liên Minh Tinh Anh đều tự mình đứng ra, giữ gìn các loại trật tự.

Bắt đầu phân chia địa bàn, phân chia lãnh thổ quốc gia.

Cả cái thế giới trong thông đạo, từ trước tới nay sợ rằng đều chưa từng có đoàn kết giống như bây giờ.

Nhất định chính là tứ hải đồng tâm, mọi người đều là đang cố gắng vì một mục tiêu.

Phàm là người hoặc là sinh linh không phải người gây chuyện, đều bị trực tiếp trấn áp xuống.

Đây là nỗ lực vì sinh tồn, ai dám phá hư, người đó chính là kẻ thù chung của những sinh linh ở đây!

Ở dưới loại hình thức này, thế giới trong Thương Khung Thần Giám, quả thực là một mảnh hòa khí.

Loại tràng diện trước không có, sau này cũng không có này, khôngai biết có thể duy trì bao nhiêu năm, nhưng loại không khí này, lại làm cho tất cả sinh linh đều có cảm giác đặc biệt thoải mái.

Đồng thời, thế giới trong Thương Khung Thần Giám cũng được gọi là thế giới Thần Giám, ngày mà vương tộc Sở thị dời vào trên thế giới Thần Giám, được ghi lại là ngày đầu tiên năm đầu tiên của thế giới Thần Giám.

Thế giới thông đạo.

Thiên Mạc trải qua bốn ngàn một trăm hai mươi năm.

Bây giờ cả cái thế giới trong thông đạo hầu như biến thành một cái thế giới thật to lớn thật trống trải.

Sinh linh vẫn sinh tồn ở cái thế giới này đã tương đương hiếm hoi, hầu như đến trình độ hiếm thấy rồi.

Tất cả tài nguyên cao cấp cũng đều bị mang vào thế giới trong Thần Giám.

Trận di chuyển lớn này cơ hồ đem hơn chín mươi phần trăm tài nguyên của cả cái thế giới trong thông đạo, mang hết đi rồi.

Nơi đây, biến thành một vùng đất mênh mông vô biên bị bỏ hoang.

Sở Mặc bắt đầu đem hơn một nghìn cái đại vũ trụ, nghĩ biện pháp mọi thứ vào trong thế giới Thần Giám.

Đương nhiên, loại này độ khó vô cùng lớn!

Đầu tiên, cánh cửa của thế giới Thần Giám, tuy là vĩ đại không gì sánh được, quả thực làm người ta nhìn mà than thở, so sánh chỗ khác dường như một hạt bụi.

Nhưng muốn trực tiếp cất vào một đại vũ trụ hoàn chỉnh, có phép tắc độc lập, căn bản cũng không khả năng.

Hơn nữa, nếu như không có tinh hạch của thế giới trong thông đạo, những thứ vũ trụ này coi như có thể giả bộ tiến đến, cũng sẽ điên cuồng bài xích thế giới trong Thương Khung Thần Giám.

Căn bản là dung nạp không tiến vào!

Cái này giống như là cường ngạnh đem một quả trứng gà, cất vào một cái bên trong tổ bồ câu vậy, căn bản là không có thể.

Cũng may tinh hạch bị Sở Mặc chiếm được, đã cắm rễ trên thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám, hoàn mỹ dung nhập vào.

Cứ như vậy, nguyên bản "trứng Bồ câu ", trực tiếp biến thành "Trứng rồng" lớn vô cùng.

Như vậy, chỉ cần môn hộ cũng đủ lớn, hoặc là có biện pháp đem vũ trụ này thu nhỏ, cũng có thể trực tiếp đem các loại đại vũ trụ bắtvào được.

Cửa vào thế giới Thần giám, Sở Mặc mặc dù có năng lực để cho nó trở nên lớn hơn nữa.

Nhưng những thứ đại vũ trụ này, thật sự là quá mênh mông rồi.

Cửa vào có lớn hơn nữa, cũng ít có khả năng chứa đủ.

Cho nên, Sở Mặc thẳng thắn chuẩn bị đem các loại đại vũ trụ cho luyện hóa một phen, khiến chúng nó thu nhỏ!

Đây là một cái cử động tương đối nguy hiểm, bởi vì cái này liên quan đến thiên đại nhân quả.

Sơ ý một chút thì có thể sẽ trực tiếp làm cho vô tận sinh linh trong cả đại vũ trụ bị huỷ diệt.

Cho nên, mặc dù trong lòng Sở Mặc có niềm tin tuyệt đối, cũng không thể không cẩn thận hành sự.

Thế giới trong thông đạo

Thiên Mạc trải qua bốn ngàn một trăm hai mươi mốt năm.

Trải qua thời gian một năm, rốt cục Sở Mặc thành công luyện hóa một cái đại vũ trụ.

Hắn đem đại vũ trụ này trực tiếp luyện hóa thành một cái cầu.

Kết quả hoàn mỹ đến ngay cả chính bản thân Sở Mặc đều có chút không dám tin tưởng.

Ở trong quá trình này, hắn hầu như đem một thân đạo hạnh toàn bộ đều thi triển ra.

Nhất là Phật gia Lục Tự Chân Ngôn cùng đạo gia Cửu Tự Chân Ngôn, ở trong quá trình này phát huy tác dụng to lớn.

Ở trong quá trình này, Sở Mặc cũng hiểu rõ nhiều thiên địa quy luật chưa có tiếp xúc qua.

Đối với những thiên địa này phép tắc cụ thể vận dụng, có một bộ hệ thống hoàn toàn thuộc về mình.

Đến tận đây, một thân cảnh giới của Sở Mặc đã vô hạn đến gần cảnh giới người quan sát Đại Tổ.

Nhưng cho dù là đại Tổ, chỉ sợ cũng tuyệt đối không có loại từng trải phong phú như Sở Mặc.

Luyện hóa một cái đại vũ trụ vô cùng mênh mông, bắt bọn nó luyện hóa thành một ngôi sao lớn nhỏ hình cầu!
 
Thí Thiên Đao Full
XCIV ( Chương 2326-2350 )


Chương 2326: Người thần bí tức giận (2)

Loại năng lực này, thật là làm người ta cảm thấy bất khả tư nghị.

Có lần đầu tiên thành công, kế tiếp liền thuận lợi rất nhiều.

Sở Mặc đối với phép tắc vận dụng cùng chưởng khống, cũng càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Đến rồi thời điểm Thiên Mạc trải qua bốn ngàn năm trăm ba mươi mốt năm, lịch sử thông đạo hơn bốn trăm o năm, Sở Mặc rốt cục đem cố hương của hắn, La Thiên Đại Vũ Trụ luyện hóa xong tất!

Đây quả thực là thủ đoạn chỉ có thần mới có thể có!

Loại năng lực này, nếu như truyền đi, tuyệt đối sẽ chấn động đến vô số nhân vật hàng đầu.

Bởi vì ở trước hắn, cơ hồ không có người làm qua loại chuyện như vậy.

Coi như ở nơi vĩnh hằng, loại năng lực này của Sở Mặc, cũng cơ hồ là tuyệt vô cận hữu.

Đổi thành đứng đầu vĩnh hằng làm, chỉ sợ cũng không có làm thuận lợi như Sở Mặc!

Còn lại cái này đại vũ trụ cuối cùng này, còn là cố hương của mình, Sở Mặc ít nhiều có chút đau đầu.

Nguyên do bởi vì cái đại vũ trụ này, không có biện pháp luyện hóa!

Kỳ thực thời điểm Sở Mặc vừa mới bắt đầu tiến hành luyện hóa, cũng đã nghĩ đến.

La Thiên Đại Vũ Trụ tồn tại một cái hắc động quỷ dị, chưa chắc có thể dễ dàng bị luyện hóa như vậy.

Quả nhiên, lúc đó chỉ là Sở Mặc hơi thử một chút, liền tuyên cáo thất bại.

Sau đó đã bị hắn bỏ qua một bên đi.

Bây giờ chỉ còn lại nơi này, Sở Mặc dùng thần thức quét một cái thế giới Thần Giấm.

Còn có lãnh thổ quốc gia tương đối mênh mông không có bóng người.

Những địa phương kia, là Sở Mặc cố ý lưu lại, chính làsợ gặp đến tình huống hôm nay vậy.

Quả nhiên vẫn là có đất dụng võ.

Đã cách nhiều năm, cái này thật chính là nhiều năm...

Sở Mặc lại một lần nữa về tới La Thiên Đại Vũ Trụ.

Cái thế giới quen thuộc này, làm cho trái tim mệt mỏi của Sở Mặc cảm nhận được một tia ấm áp.

Lập tức, hắn dùng tốc độ nhanh nhất gặp được Cơ khải, báo cho Cơ khải rất nhiều chân tướng của chuyện.

Cơ khải rất khiếp sợ, nhưng là dùng thời gian ngắn nhất phản ứng kịp.

Không chút do dự gật đầu đáp ứng.

Đùa gì thế, chuyện này quá kinh khủng.

Ai dám không đáp ứng?

Sở Mặc căn bản cũng sẽ không hại bọn họ.

Cả cái thế giới trong thông đạo, bây giờ cũng chỉ còn lại có La Thiên Đại Vũ Trụ, một cái cô linh linh như vậy tồn tại.

Không đi còn đang chờ cái gì?

La thiên tiên vực...

Chỉnh thể dời đi!

Tám khu vực lớn phía dưới, chỉnh thể dời đi!

Trong quá trình này, vô tận sinh linh thậm chí căn bản cũng khôngbiết chuyện gì xảy ra.

Duy có một chút ít người có tu vi cao thâm cường đại có thể cảm giác được, cả thế giới đều đã xảy ra biến hóa lớn.

Còn có những thứ vị diện khác, cũng bị Sở Mặc chỉnh thể dời đi.

Làm chuyện này, nếu so với luyện hóa này vũ trụ còn muốn dễ dàng hơn một chút.

Có thể nói hơn một nghìn cái inh linh trong La Thiên Đại Vũ Trụ, may mắn nhất.

Bởi vì bọn họ trực tiếp trở thành cư dân trên thế giới Thần Giám.

Mà còn lại này đại vũ trụ, tất cả đều bị Sở Mặc trực tiếp treo trên trời cao vô tận, cùng thế giới thần giám, đã hoàn toàn cô lập ra rồi!

Hoàn toàn đoạn tuyệt với tất cả thông đạo.

Bây giờ, cũng chỉ có Sở Mặc, mới có thể tự do xuất nhập trong đó.

Sinh linh trong đại vũ trụ này, trừ phi một ngày kia có thể tu luyện tới cảnh giới Thái thượng, nếu không cuối cùng cả đời bọn họ cũng không có cơ hội ly khai nơi đó.

Nhưng cái này kỳ thực cũng không có gì có thể bi ai, bởi vì đại vũ trụ này nhìn như bị Sở Mặc luyện hóa thành từng vì sao.

Nhưng trênthực tế, nội bộ Càn Khôn vô hạn. lãnh thổ quốc gia vẫn vô biên như cũ, mênh mông cuồn cuộn vô cùng.

Sở Mặc đem trọn sinh linh La Thiên Đại Vũ Trụ đều di chuyển vào trên thế giới Thần Giấm, để cho bọn họ làm hàng xóm cùng vương tộc Sở thị.

Tim hắn đột nhiên đập nhanh, hắn cảm giác được một cổ mãnh liệt không gì sánh được!

Phảng phất có một tấm võng vô cùng vĩ đại từ trên trời giáng xuống, bao phủ về phía hắn.

Sở Mặc trực tiếp đem thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám thu vào trong thân thể, một bước liền xuất hiện ở trước mặt cái hắc động thần bí kia.

Sau đó, hắn không có nửa điểm do dự, trực tiếp liền bước vào.

Phanh!

Trong nháy mắt khi thân hình Sở Mặc biến mất.

Một lực lượng lạnh lẽo chí cực, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ La Thiên Đại Vũ Trụ!

Sau đó, La Thiên Đại Vũ Trụ kể cả cái hắc động kia cùng nhau... bạo phát nổ lên!

- A!

Một tiếng rống giận kinh người, vang lên trên thông đạo hoang vu trống trải.

Thanh âm kia, làm người ta tràn đầy sợ hãi phẫn nộ.

Đó là một đạo bóng mờ mông lung, trên người của y bao phủ hắc khí vô cùng vô tận.

Y nhìn cũng không cao lớn, nhưng lại có một loại cảmgiác, phảng phất cả cái thế giới thông đạo, đều không thể đem dung nạp.

Hắc khí cuồn cuộn, từ con mắt của đạo bóng dáng kia bắn ra hai vệt thần quang, hướng phía bên kia La Thiên Đại Vũ Trụ nổ nát vụn nhìn sang, lại tựa như đang tìm kiếm cái gì.

Rất nhanh, y liền đưa mắt tập trung ở cái hắc động kia đã từng trên vị trí hiện thời.

- A!

Lại là gầm lên giận dữ.

Cái tiếng rít lên này, hầu như đem trọn cái thế giới thông đạo đều phải thét bể rồi.

Các loại phép tắc lực lượng bắt đầu hiện ra, tựa hồ muốn trấn áp về phía thân ảnh này.

- Cút!

Đạo bóng mờ này trực tiếp vung tay lên, vô tận lãnh thổ quốc gia ầm ầm nổ tung.

Toàn bộ thế giới mênh mông vô cương trong thông đạo, đều giống như đã xảy ra một trận động đất kinh thiên động địa, không ngừng run rẩy.

Đạo bóng mờ này nhìn cảnh hoàng tàn khắp nơi trên thế giới trong thông đạo, tức giận ngửa mặt lên trời gào thét, hận muốn điên!

Y hoàn toàn không nghĩ tới, y bí ẩn như vậy, ngay cả đứng đầu vĩnh hằng đứng đầu cũng bị y lừa gạt, lại bị té ngã lớn ở chỗ này!

Cư nhiên...

Bị người phát hiện!

Sau đó rất ung dung làm ra bố trí tương ứng, chẳng những đem sinh linh trên cả cái thế giới trong thông đạo, mang hết đi rồi, ngay cả vũ trụ cũng không có buông tha.

Quan trọng nhất là, tinh hạch...

Tinh hạch đã không có!

- Hắn rốt cục...

Là làm sao biết bí mật tinh hạch?

Không thể...

Bí mật này, ngoại trừ đứng đầu vĩnh hằng cùng ở chủ ba thế lực lớn biết, trên đời này, liền không có người biết bí mật này.

Chết tiệt...

Con kiến cỏ nhỏ, ngươi cho rằng ngươi có thể chạy thoát sao?

Ta nhất định sẽ tìm được ngươi, sau đó, đưa ngươi chém thành muôn mảnh!

Ta xin thề!

Đạo thân ảnh này tự lẩm bẩm, sau đó vèo một cái, biến mất.

Chỉ lưu lại một thế giới trong thông đạo run lẩy bẩy, thẳng đến lúc này mọi sinh linh mới từ trong mộng tỉnh lại.

-----o0o-----

Chương 2327: Cổ tổ Hôi Địa sững sờ (1)

Chương 2327: Cổ tổ Hôi Địa sững sờ (1)

Bọn họ rốt cuộc minh bạch, ngày tận thế...

Thật muốn lại tới!

Thế giới này, đã hoàn toàn thay đổi!

Vô số sinh linh, kêu khóc, muốn tìm Sở vương, nhưng, lúc này đã trễ.

Thế giới trong thông đạo bên này chấn động, cũng kinh động Hôi Địa bên kia.

Theo sự xuất thủ của người thần bí kia, thế giới trong thông đạo cùng khe hở giữa Hôi Địa trở nên càng lúc càng lớn, đồng thời lại tăng thêm rất nhiều khe hở mới.

Màn trời hắc ám che chở lấy Thế giới trong thông đạo, cũng bị người thần bí kia chấn động phải thất linh bát lạc.

Cho nên, đại lượng sinh linh trong Hôi Địa, lập tức liền trào vào đây.

Tất cả chúng nó đều hoan hô, ca xướng lấy, ca ngợi lấy...

Cảm thấy đây quả thực là thời kì mỹ hảo trước nay chưa có tới!

Cả cái Thế giới trong thông đạo, chưa từng có thời điểm như vậy?

Khe nứt to lớn mới tăng thêm này, trong mắt vô số sinh linh trong thiên địa quả thực giống như đường tốt đẹp nhất trên đời này, dường như đi thông nơi đào nguyên!

Bất quá, khác sinh linh thông thường ở Hôi Địa này chính là những nhóm đại lão trong Hôi Địa kia, rốt cục có chút ngồi không yên.

Nói thí dụ như, Đại Cước Tà Tôn đã từng muốn giao hảo cùng Sở Mặc, Xích Xà Lão Tiên Mông Nã có cừu oán với Sở Mặc, Đại Tôn Độc Mục tộc Độc Nhãn, còn có Tam Diệp Thiên Tôn cùng Huyết Hà ĐạiTôn các loại cảnh giới cấp bậc Cổ Tổ Thái thượng tồn tại nàylúc này tất cả đều đã bị kinh động.

Từ lúc thời điểm Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà rời khỏi thế giới trong thông đạo chúng nó liền sinh ra một chút cảm ứng.

Nhưng thủ đoạn của hai vị vô thượng tồn tại này vô cùng cao minh, trực tiếp ẩn tàng tất cả động tĩnh.

Thời điểm Sở Mặc luyện hóa hơn một nghìn cái vũ trụ, chúng nó cũng sinh ra một loại cảm ứng kỳ quái.

Bất quá vẫn như cũ tìm không được căn nguyên.

Nhưng Sự bất quá Tam!

Nhất là lúc này đây, căn bản không phải có cảm ứng đơn giản như vậy.

Cả cái thế giới trong thông đạo, cùng cả vùng đất Hôi Địa cư nhiên xuất hiện vô số đạo khe nứt to lớn!

Đây quả thực là chuyện chưa từng có!

Vạn cổ tới nay, lần đầu tiên!

Cho nên, những Chúa Tể Giả trong Hôi Địa này, nhóm Cổ Tổ Thái thượng nhao nhao xuất quan, bọn họ thậm chí muốn sớm hơn một bước đi qua khe hở cơ hồ không có quy luật áp chế so với sinh linh trong Hôi Địa,, trong nháy mắt liền đi tới thế giới trong thông đạo.

Sau một khắc, bọn họ liền triệt để trợn tròn mắt.

Màn trời hắc ám rách rưới, tan tành trên thế giới trong thông đạo

Thần thức đi qua chỗ nào đều là một mảnh hoang vu.

Sinh cơ ảm đạm, tinh khí suy bại.

Đây quả thực là một cái đại thế giới mênh mông bị bỏ hoang!

- Cái này...

Điều này sao có thể?

Trong mắt Đại Cước Tà Tôn tràn đầy vẻ chấn động vô tận.

Lần trước khi sinh linh trong Hôi Địa xâm lấn, cách lúc này mới qua bao nhiêu năm?

Làm sao biến thành cái dạng này?

Mặc dù không có bị tàn sát bừa bãi thành tình trạng không có một ngọn cỏ, có thể thế giới này trong mắt người tu hành đều là một thế giới hoàn toàn bị bỏ hoang rồi a!

Vẻ mặt của Xích Xà lão tiên cũng dại ra, nó cũng không phải là lần đầu tiên tới thế giới trong thông đạo.

Trên thực tế, ở vô tận năm tháng trước, phân thân của nó đã từng tới nơi đây.

Nhưng ở lúc đó, thế giới trong thông đạo ở trong mắt nó nhất định chính là địa phương tốt đẹp nhất toàn bộ thế gian!

Nếu có thể mà nói, nó sớm đã đem Xích Xà Tộc di chuyển đến trêncái thế giới này.

Nhưng đáng tiếc chính là cổ tộc trên thế giới trong thông đạo này, còn có tu sĩ ghê tởm đem chúng nó trở thành sinh tử đại địch.

Căn bản không cho phép lãnh địa chịu đến một tia một hào xâm phạm.

Xích Xà lão tiên còn từng ở trong lòng tính toán qua, sớm muộn cũng có một ngày, tu luyện tới cảnh giới cao hơn phải dẫn toàn tộc đánh vào tới.

Chỉ bất quá, khiến nó nằm mơ đều không nghĩ tới chính là, ngày này tới rất nhanh.

Nhưng vấn đề là, đây cũng không phải là thế giới nó mong muốn.

- Đây là tình huống gì? thế giới trong thông đạo...

Có phải đã gặp đại nạnrồi không?

Tam Diệp Thiên Tôn người mặc đạo bào, y chân chánh là nhân tộc, nhìn qua tiên phong đạo cốt, phi thường nho nhã.

Nhưng lúc này, trong mắt lại đều là mờ mịt.

Huyết Hà Đại Tôn bên kia lẩm bẩm nói:

- Chỉ sợ không phải thế giới trong thông đạo gặp đại nạn, mà là chúng đều sắp gặp đại nạn!

Đại Cước Tà Tôn lập tức tinh thần uể oải rất nhiều, y lẩm bẩm nói:

- Đúng vậy, sợ là chúng ta, thật muốn gặp nạn rồi.

Cái này rõ rànglà thế giới trong thông đạo, có người lúc trước đã biết chuyện này.

Sau đó đem hết thảy tài nguyên, sinh linh, hầu như quét một cái sạch.

Các ngươi cảm thấy sao?

Sinh cơ ở thế giới trong thông đạo đều tiêu thất!

Bốn gã Cổ Tổ Thái thượng khác gật đầu, đến loại cảnh giới cùng trình tự này của bọn họ, năng lực cảm nhận tất cả đều siêu cường.

Nếu không phải là có tấm màn trời hắc ám trên đỉnh đầu kia chống đỡ, chúng nó chỉ sợ sớm đã từ trong kẽ hở kia cảm giác được chuyện xảy ra bên này.

- Chết tiệt!

Độc Mục Đại Tôn tức giận giậm chân một cái, ngàn tỉ dặm sơn hàtheo tiếng mà nát!

Trực tiếp bị một cước này đạp lún xuống rồi!

Đã không có tinh hạch, thế giới này chẳng những sinh cơ suy bại, ngay cả lực lượng quy luật đều trở nên không nhiều bằng lúc trước.

Dưới tình huống bình thường, một cước này của Độc Mục Đại Tôn căn bản không có khả năng tạo thành loại uy lực phá hoại này.

Bởi vì nó căn bản không dùng khí lực quá lớn, chỉ là đang phát tiết mà thôi.

Bốn gã Cổ Tổ khác trong Hôi Địa, liếc nhìn lẫn nhau một cái, đều từtrong mắt đối phương nhìn thấy một màn sợ hãi vô tận kia.

Không quản chúng nó trước là quan hệ như thế nào, đối địch cũng tốt, bằng hữu cũng được, nhưng ở giờ này khắc này, tất cả đều cảm nhận được một loại bi thương không bờ bến.

Loại cảm giác này thật sự là không xong, đây quả thực là quá trình dài dằng dặc, thời khắc bết bát nhất trong sinh mệnh của bọn họ.

Cái loại vận mệnh không phải ở trong lòng bàn tay của mình này, cái loại cảm giác bị người từ bỏ này, lần đầu tiên... dâng lên ở trong lòng bọn họ.

Mà giờ này khắc này, đại lượng sinh linh trong Hôi Địa, giống như châu chấu xâm nhập vào cái thế giới rách rưới này.

Chúng nó hưng phấn gầm to, hưng phấn tru lên, hưng phấn gầm thét...

Nói chung, chúng nó vô cùng hưng phấn!

Ngay từ đầu, ngay cả một ít sinh linh cảnh giới Tổ cảnh cũng đều rất hưng phấn.

Bất quá rất nhanh, chúng nó liền ý thức được không thích hợp.

Cái thế giới trong thông đạo này hoàn toàn khác với trong tưởng tượng của chúng nó!

-----o0o-----

Chương 2328: Cổ tổ Hôi Địa sững sờ (2)

Chương 2328: Cổ tổ Hôi Địa sững sờ (2)

Năm tên Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng ở Hôi Địa cùng thở dài một cái, chúng nó không chút do dự ly khai thế giới trong thông đạotrở vềHôi Địa.

Chúng nó nên làm chuẩn bị vì tương lai không biết trước!

Coi như da xác dầy hơn nữa, chúng nó cũng muốn thử một chút, bởi vì không có người nào muốn bị vây chết ở chỗ này!

Đại Cước Tà Tôn là người thứ nhất tìm được đệ tử y tin cậy nhất - Tạ Tà, lúc này Tạ Tà cũng đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

Nhìn thấy Đại Cước Tà Tôn, Tạ Tà cười khổ, câu nói đầu tiên thì nói đến:

- Sư tôn, năm đó chúng ta bỏ lỡ cơ hội tốt nhất!

Đại Cước Tà Tôn nhìn Tạ Tà:

- Ngươi là nói, Sở Mặc?

Tạ Tà gật đầu:

- Lần trước, thời điểm bên Hôi Địa chúng ta xâm lấn đi qua, ta đã từng muốn tìm Sở Mặc sửa trị một cái quan hệ.

Bất quá Sở Mặc khi đó hung danh quá lớn rồi.

Ngay cả Liệp Thần tướng quân, đều bị hắn trực tiếp chém đầu, toàn bộ chiến sĩ tinh anh của Liệp tộc, ở một lần kia toàn quân bị diệt.

Đại Cước Tà Tôn gật đầu:

- Chuyện này ta biết, liệp Tộc ở Hôi Địa cũng bởi vì chuyện nàysuy bại, do đó bị Ô Long tướng quân cho thâu tóm.

Tạ Tà gật đầu:

- Kỳ thực khi đó ta thực sự hẳn là sai ai ra trình diện một mặt với hắn, tin tưởng Sở Mặc hẳn là còn có thể nhớ nhung một điểm tình cảm năm đó.

Chí ít, ở sự kiện lần này cho chúng ta một cái cơ hội.

Đáng tiếc nha...

- Ý tứ của ngươi, nói là trong sự kiện lần này, có thân ảnh của Sở Mặc?

Đại Cước Tà Tôn khẽ nhíu mày:

- Hắn bất quá là một cái tu sĩ Tổ cảnh, có năng lực lớn như vậysao?

- Tu sĩ Tổ cảnh?

Tạ Tà lắc đầu:

- Ta hoài nghi hắn đã sớm bước vào cảnh giới Thái thượng.

Coi như hắn vẫn còn ở Tổ cảnh, nhưng ở năm đó, hắn kỳ thực chính là chiếm được sự che chở của hai Tôn đại thần Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà.

Nếu không, hắn nào có năng lực quét ngang mười ba cổ tộc trong thông đạo?

Nói đến đây, Tạ Tà thở dài nói:

- Chúng ta đám người kia, lúc đó đều là ánh mắt thiển cận rồi, chorằng thừa dịp bên trong thông đạo loạn, có thể từ đó cướp lấy lượng lớn quyền lợi.

Hoàn toàn chính xác...

Quyền lợi chúng ta chiếm được.

Chúng ta thu hoạch được tài nguyên tu luyện trước nay chưa có, cũng đủ chúng ta tiêu xài mấy vạn năm.

Nhưng bây giờ...

Những thứ này còn có cái gì dùng?

Đại Cước Tà Tôn hít sâu một hơi, trong đôi mắt lộ ra cơ trí quang mang, nó nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó nói:

- Không quan hệ, chúng ta còn có đường lui.

- Còn có đường lui?

Tạ Tà có điểm không thể tin được nhìn sư tôn của mình.

Đại Cước Tà Tôn gật đầu:

- Bất quá, chỗ đó tương đương không ổn định, đó là một cái đường nối thật dài.

Ta vẫn hoài nghi, chỗ đó kỳ thực chính là một cây huyết quản trên người Cổ Thần, nhưng rất nhiều nơi khô cạn, rất khó đi qua.

Muốn đi qua cái lối đi kia tất nhiên phải trả giá thật lớn.

Tạ Tà nhìn Đại Cước Tà Tôn:

- Sư tôn, lẽ nào đại thế giới này của chúng ta thực sự đến trình độ sơn cùng thủy tận rồi phải không?

Đại Cước Tà Tôn gật đầu:

- Đúng vậy, thực sự sơn cùng thủy tận rồi!

Rất nhanh, bốn Tôn Cổ Tổ Thái thượng trong Hôi Địa, Tam Diệp Thiên Tôn, Độc Mục Đại Tôn, Huyết Hà Đại Tôn cùng Xích Xà Lão Tiên dắt tay nhau đi tới.

Mặc dù ngày xưa có bao nhiêu ân oán, nhưng vào thời khắc này chúng nó đều phải buông xuống.

Bởi vì bây giờ đã đến lúc sống còn.

Ai cũng hiểu, nếu không liên thủ lại, chúng nó một cái đều chạy không được!

Mấy năm sau, hầu như tất cả sinh linh trong Hôi Địa đều vọt vào thế giới trong thông đạo.

Đến tận đây, cả cái thế giới trong thông đạo, từ trước tới nay, lần đầu tiên, bị sinh linh trong Hôi Địa triệt để chiếm lĩnh.

Tuy là thế giới trong thông đạo đã bắt đầu bày biện ra dấu hiệu suy bại, tuy là hơn chín mươi phần trăm tài nguyên tất cả đều bị mang đi.

Nhưng so sánh lại vẫn là tốt hơn vô số lần so với cái nơi tàn khốc như Hôi Địa.

Cho nên, đại lượng sinh linh trên Hôi Địa đều vô cùng hài lòng chiếm lĩnh thế giới này.

Cùng lúc đó, lấy Đại Cước Tà Tôn cầm đầu năm tên Cổ Tổ ở Hôi Địa, cũng triệu tập khoảng chừng mấy vạn tên Tổ cảnh trở lên ở Hôi Địa.

Còn có hơn triệu sinh linh đại thánh cảnh ở Hôi Địa Đi tìm một con đường tràn ngập không biết và nguy hiểm.

Khi thời điểm bọn họ nhiều lần trải qua thiên tân vạn khổ, rốt cuộctìm được con đường này, năm tên Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng ở Hôi Địa, toàn bộ đều trợn tròn mắt.

Bởi vì... con đường này có lẽ đã bị đóng chặt hoàn toàn rồi!

Tình thế, còn muốn nghiêm trọng vô số lần so trong tưởng tượng với bọn họ!

Năm người Cổ Tổ đứng đầu Hôi Địa nghĩà đánh đổi khá nhiều cũng có thể xông ra.

Nhưng bây giờ, ngay cả chúng nó đều có chút không có ngọn nguồn.

Tạ Tà nhịn không được ngửa mặt lên trời thở dài, sau đó vẻ mặt ai oán nhìn thoáng qua Ô Long tướng quân bên kia, lòng nói năm đó ngươi không có việc gì bắt những nữ nhân nhân tộc kia làm cái gì?

Nếu không phải là ngươi...

Ta cần gì phải cùng Sở Mặc sinh ra khập khiễng?

Làm sao tới mức ngày hôm nay phải đối mặt loại tràng diện này?

Ô long tướng quân bên kia vẻ mặt mờ mịt, đến bây giờ nó cái gì cũng không biết.

Cho nên, đối mặt vẻ mặt ai oán của Tạ Tà, Ô Long tướng quân vẻ mặt vô tội.

Ô Long tướng quân đáng thương đương nhiên sẽ không biết bởi vì năm đó bắt Âu Dương Phỉ đã dẫn tới một loạt chuyện phía sau.

Nhưng cho dù biết nó khẳng định cũng sẽ không để ý, càng sẽ không tiếp nhận chỉ trích của Tạ Tà.

Một câu ta làm sao biết sẽ như thế liền có thể ngăn cản toàn bộ chỉ trích, bởi vì sự thật đích xác là như thế.

Lúc đó Tạ Tà cũng không biết có thể như vậy, nếu không cho dù thế nào hắn cũng sẽ giúp Sở Mặc.

Cho dù phải trở mặt với Ô Long tướng quân hắn cũng sẽ không tiếc.

Kỳ thật chắc là trong lòng Đại Cước Tà Tôn cũng có chút nghi ngờ về việc thế giới thông đạo biến hóa là bởi vì Sở Mặc đưa tới?

Những sinh linh biến mất là do Sở Mặc mang đi?

Cho dù Sở Mặc là một tu sĩ cảnh giới Thái Thượng cũng chưa chắc có loại năng lực này.

Bởi vì Đại Cước Tà Tôn cảnh giới Thái Thượng không có năng lực này.

Nếu không cần gì phải dẫn đám người kia chạy tới chỗ này mạo hiểm?

Nhưng Tạ Tà lại có lòng tin cực lớn với Sở Mặc, cho rằng thế giới thông đạo biến hóa khẳng định không liên quan tới Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 2329: Vũ trụ mờ mịt

Chương 2329: Vũ trụ mờ mịt

Nhưng hiện tại tranh luận vấn đề này cũng không còn ý nghĩa, vấn đề lớn nhất hiện nay chúng nó phải đối mặt chính là làm sao có thể chạy ra khỏi nơi quỷ quái này!

Nghĩ tới đây Đại Cước Tà Tôn vô cùng ân hận, trong năm tên Thái Thượng ở trong Hôi Địa, chỉ có hắn là hiểu tương đối sâu đối với cả thế giới.

Hắn năm xưa đã từng đi qua rất nhiều nơi, nhưng tới cuối cùng lại lệch phương hướng.

Nghĩ tới chỉ cần tìm được con đường thông thiên kia liền có thể rời đi, nhưng lại không nghĩ qua tới vấn đề có thể kịp thời hay không.

- Xông vào.

Đại Cước Tà Tôn không muốn tiếp tục suy nghĩ chuyện đã không còn cách nào vãn hồi này, trực tiếp ra lệnh.

Đám lực lượng cao cấp nhất trong Hôi Địa sau khi lấy được mệnh lệnh này liền không chút do dự đâm đầu vào.

Tương lai bọn chúng chưa biết, nhưng vẫn tốt hơn đám sinh linh Hôi Địa chiếm lĩnh thế giới thông đạo kia.

Đám ngu dốt này sớm muộn cũng sẽ có một ngày chết hết, cùng diệt vong với cả cái thế giới thông đạo.

.........

Một hắc động chừng trên trăm triệu dặm bất chợt xuất hiện trong vũ trụ hư không mênh mông.

Cái hắc động này thật sự quá khổng lồ đối với nhân loại!

Nhưng lại nhỏ tới đáng thương đối với cả mảnh không gian vũ trụ này, thậm chí là giống như một thứ rất tầm thường.

Một đạo thân ảnh lảo đảo từ trong hắc động kia lao tới.

Chính là Sở Mặc!

Nhưng thời khắc này thân thể Sở Mặc đã bị trọng thương, hơi thở mong manh, nằm giữa ranh giới sống chết.

Nếu như lúc này xuất hiện một sinh linh mạnh mẽ, có thể dễ dàng đánh chết hắn.

Nhưng nơi này rất an tĩnh, phía xa trong vũ trụ vô tận lóe ra quần tinh.

Chỗ xa hơn có một mảnh ngân hả, có ít nhất trăm tỷ ngôi sao ở trong đó.

Sau đó mảng lớn ngân hà hợp thành một cái tinh hệ lớn, hình thành một tinh vực.

Mỗi một tinh vực đều giống như một đại vũ trụ đơn độc, vĩ đại không gì sánh bằng!

Chỉ là giữa những tinh vực này không có bất kỳ vách ngăn nào, cho nên đây là một thế giới vô cùng vô tận.

Sau khi Sở Mặc xông ra từ trong hắc động, hắc động kia liền lập tức biến mất không còn thấy bóng dáng, phảng phất như chưa từng xuất hiện.

Cả người Sở Mặc cứ như vậy mà trôi lơ lửng trong hư không.

Nơi này nhiệt độ cực thấp, cũng không có không khí để con người hô hấp.

Nhưng đối với người tu hành mà nói, cái này cũng không sao.

Bọn họ cũng sẽ không vì thế mà gặp thương tổn.

Cho dù người tu hành cảnh giới rất thấp cũng không cần phải mượn không khí từ bên ngoài tới hô hấp, trong thân thể bọn họ tự động có một hệ thống tuần hoàn.

Cả người Sở Mặc tựa như bị phong ấn.

Trên thân thể của hắn vẫn có ngoại thương rõ ràng, ngay cả chiến y cũng có chút rách rưới, đây là chiến y do thần văn tạo thành!

Một cánh tay của hắn đã bị gãy, bày ra một trạng thái uốn lượn quỷ dị.

Xương sườn trên người cũng gãy rất nhiều, còn có một chân bị gãy xương đùi.

Nếu như một người bình thường chịu tổn thương như vậy chỉ sợ đã sớm chết.

Càng chưa nói tới những thứ này chỉ là ngoại thương.

Thương tổn nghiêm trọng thật sự của Sở Mặc lại đến từ lục phủ ngũ tạng trong cơ thể.

Không thể không nói quy luật cấu thành hắc động này thật là đáng sợ.

Cổ lực lượng bên trong kia nhất định là tư thế muốn xé nát tất cả.

Cho dù loại cảnh giới Thái Thượng như Sở Mặc, thân thể mạnh mẽ tới trình độ như vậy cũng căn bản không thể chống lại.

Chỉ có thể cố sức đi ngăn cản mới khiến thương tổn trở nên ít hơn chút.

Một người tu sĩ mạnh mẽ như vậy, đối mặt với loại lực lượng quy luật chí cao như vậy cũng yếu ớt tới mức khó có thể tin.

Kinh nghiệm lần này khiến Sở Mặc học được một bài học rất sâu sắc, là một giáo huấn khá là nghiêm trọng.

Cứ như vậy, Sở Mặc trôi lơ lửng ở chỗ này cực kỳ lâu.

Dựa theo tính toán trong thông đạo chí ít cũng gần năm năm.

Đôi mắt của Sở Mặc mới chậm rãi mở ra.

Trong nháy mắt khi hắn mở mắt ra, tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý trong thân thể, Tinh Thần quyết gần như cùng vận chuyển.

Tinh khí trong mảnh vũ trụ hư không này cùng lực lượng ngôi sao tản ra trong từng ngôi sau cùng chen chúc hướng về phía thân thể Sở Mặc.

Cục diện này vô cùng kinh người, nếu là bị người khác chứng kiến nhất định sẽ bị dọa cho giật mình.

Lấy thân thể Sở Mặc làm trung tâm vùng vũ trụ này, trực tiếp biến thành một vòng xoáy vô cùng vĩ đại, tâm điểm vòng xoáy này chính là Sở Mặc.

Khoảng chừng một canh giờ, ngón tay của Sở Mặc rốt cục có thể động, hắn ngoắc ngón tay, sau đó khóe miệng miễn cưỡng kéo ra một nụ cười nhạt.

- Ta, còn sống!

Một năm sau đó Sở Mặc rốt cục có thể ngồi dậy.

Hắn chữa trị khỏi bộ phận gãy lìa trong thân thể, sau đó khoanh chân ngồi ở chỗ kia, ngũ tâm hướng thiên, trực tiếp bắt đầu tu luyện.

Tinh khí cùng lực lượng ngôi sao vô tận trong mảnh vũ trụ cô tịch này vẫn không ngừng rót vào trong thân thể của hắn.

Hơn ba trăm năm sau đó.

Thương thế của Sở Mặc hoàn toàn khôi phục!

Hắn cũng không đi nhìn sinh linh trên thế giới Thần Giám liền, bởi vì tinh thần của hắn có liên quan với thế giới Thần Giám, có thể cảm giác được sinh linh sống trong đó rất thoải mái.

Cho nên Sở Mặc không ngừng tiến độ tu luyện, những việc trải qua trong hắc động kia tuy là khiến hắn cửu tử nhất sinh, nhưng cũng giúp hắn lĩnh ngộ được quy luật chí cao!

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc thực sự tiếp xúc tới loại lực lượng quy luật này, hắn có điều ngộ ra.

Cho nên sau khi thương thế hoàn toàn khôi phục, Sở Mặc bắt đầu ngộ đạo.

Thời gian trong không gian vũ trụ này trôi qua cực nhanh.

Trong nháy mắt chính là hơn một ngàn năm đi qua, đương nhiên năm này cũng là tính toán dựa theo thời gian của thông đạo.

Khi Sở Mặc mở mắt ra, trên người hắn lập tức tuôn ra một khí tức vô cùng vĩ đại.

Trong chốc lát, bên trong thân thể Sở Mặc phảng phất xuất hiện một đạo bóng mờ.

Đạo hư ảnh này đỉnh thiên lập địa, trực tiếp tràn ngập trên không trung mảnh vũ trụ này!

Nhưng cái này tới nhanh, đi cũng nhanh.

Cũng chỉ có Sở Mặc mới hiểu loại cảm giác này.

Đó là một loại giống như lập tức vọt vào một lĩnh vực khác, bất quá sau đó lại có cảm giác bị người khác một cước đá trở về.

Nhưng cho dù thế nào hắn cũng đã cảm giác được khí tức của lĩnh vực kia, ít nhiều cũng biết lĩnh vực kia là xảy ra chuyện gì.

Sau đó Sở Mặc đứng dậy ngừng tu luyện.

Sau đó vòng xoáy lớn ở nơi này nháy mắt biến mất.

Không trung mảnh vũ trụ cũng hoàn toàn tĩnh mịch.

- Đây là đâu nhỉ?

Sở Mặc có chút mờ mịt, hắn tự lẩm bẩm.

Cái này cũng không giống như ở thế giới thông đạo, nắm một tấm cổ đồ là có thể tùy ý đi lại, cũng không sợ bị lạc.

-----o0o-----

Chương 2330: Gặp lại Bốc Đông (1)

Chương 2330: Gặp lại Bốc Đông (1)

Nhưng nơi này là một nơi hoàn toàn xa lạ với Sở Mặc, nơi này không có trên dưới, cũng không có đông tây nam bắc, chỉ là một mảnh đại vũ trụ.

- Co dù thế nào ta cũng thành công mang bọn họ ra ngoài!

Trên mặt Sở Mặc lộ ra nụ cười thản nhiên, thế giới trong Thương Khung Thần Giám bây giờ có vô số sinh linh.

Tinh thần của hắn tương liên với thế giới này, có thể cảm thụ được loại sức lực khổng lồ này, nhưng không có biện pháp sử dụng.

Đây không phải là sáng thế (thành lập một thế giới mới), nhưng cũng giống như một chủ sáng thế.

Bởi vì toàn bộ thế giới Thương Khung Thần Giám đều dựa vào hắn mà tồn tại, nếu như hắn chết, thế giới này cũng sẽ biến mất.

Sau khi hít sâu một hơi, Sở Mặc nhìn mảnh vũ trụ mịt mùng này, quyết định đi khắp nơi trước rồi tính.

Nhưng hắn vẫn không biết hắn đi rồi thì thế giới thông đạo sẽ biến thành bộ dạng gì.

Người đuổi giết thần bí kia không có được khối tinh hạch, sau khi đuổi giết hắn lại biến mất.

Nhưng đây cũng không phải là chuyện Sở Mặc có thể suy đoán ra.

Kỳ thực sau khi đàn sinh linh Hôi Địa chiếm lĩnh thế giới thông đạo chết đi cũng đã có tu sĩ cường đại tiến vào nơi đó muốn tìm thanh đao săn kia, nhưng tiếc là bọn họ không thu hoạch được gì.

Sở Mặc cứ như vậy du đãng rất nhiều năm trong không gian vũ trụ này.

Ở trong này hắn gặp vô số bộ tộc có trí tuệ, những bộ tộc có trí tuệ này thậm chí vượt xa nhận thức của hắn, dùng hình thái các dạng sinh mệnh tồn tại ở thế gian này, thậm chí còn có loại sinh mệnh cơ giới.

Sở Mặc dừng lại nghiên cứu rất nhiều năm, có thu hoạch không nhỏ.

Hắn vẫn không biết đây là nơi nào, hắn vẫn khát vọng có thể gặp nhân tộc nhưng không thể.

Lúc này Sở Mặc ngồi trong một chiến hạm khổng lồ.

Đây là chiến hạm hắn có được trên thế giới sinh mệnh cơ giới kia, chiến hạm này rất cường đại, lớn chừng hơn mười ngôi sao lớn.

Sau khi mở ra phòng ngự có thể chống đỡ công kích của tu sĩ Tổ cảnh, thế nhanh đối mặt với loại tu sĩ cảnh giới Thái Thượng như hắn, loại chiến hạm này có vẻ rất yếu đuối.

Nhưng chỗ tốt lớn nhất của chiến hạm này là rất thư thái, hơn nữa tốc độ có thể tiến hành khiêu chiến không gian!

Giống như bản thân Sở Mặc, nếu muốn tiến hành khiêu chiến không gian sẽ tiêu hao số lượng lớn sức lực.

Nhưng dùng chiến hạm này, hắn hoàn toàn không cần tiêu hao một chút sức mạnh bản thân, chỉ cần có đây đủ Thiên Tinh thạch cực phẩm là được.

Ỏ trong thế giới sinh mệnh cơ giới kia, cực phẩm Thiên Tinh thạch trên người Sở Mặc chính là tài nguyên năng lượng cao cấp nhất.

Hắn chính là dùng vật này đổi lấy chiếc chiến thuyền này.

Phụ trách thao túng chiến hạm cũng là một loại sinh mệnh có trí khôn đặc thù, hắn tự xưng mình là "trí não".

Ý tứ chính là đại não có trí khôn.

Nó mang theo Sở Mặc ngao du ở trong mảnh vũ trụ mờ mịt này, nó biết rất nhiều chuyện.

Đồng thời nó cũng học được rất nhiều tri thức từ chỗ Sở Mặc, hai bên câu thông cùng giao lưu vẫn vô cùng khoái trá.

Một ngày Trí Não hiện ra là một cô gái vô cùng đẹp.

Sở Mặc thấy cũng không nhịn được cảm thấy kinh hãi.

Bởi vì nữ tử này nhìn qua nhất định chính là hoàn mỹ không một tì vết!

Nhìn từ góc độ nào cũng không có một chút góc chết, tìm không được nửa điểm tỳ vết.

Nữ tử mặc quần dài áo trắng, trên người không nhiễm chút khói lửa bụi trần.

Sở Mặc thậm chí còn tìm được bóng dáng của Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y trên người cô gái này.

- Sao ngươi lại chiếu ra một bức hình như vậy?

Sở Mặc có chút hiếu kỳ hỏi.

Trí Não... lúc này là hình chiếu một nữ tử hoàn mỹ, mỉm cười nói:

- Đây là căn cứ vào sự miêu tả về hình tượng xinh đẹp nhất của các ngươi mà ra.

Thế nào?

Cũng được chứ?

Nhiều năm giao lưu khiến Trí Não hoàn toàn thích ứng với phương thức giao lưu cùng Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu:

- Đâu chỉ là cũng được, đây chính là hoàn mỹ.

Nữ tử tựa hồ rất vui vẻ, sau đó nói:

- Tâm tình của nhân loại các ngươi thật sự rất có ý tứ.

Chơi vui hơn so với các thế giới sinh mệnh cơ giới không có tình cảm kia.

Chúng nó làm bất cứ chuyện gì đều vô cùng chuẩn xác, không có một chút sai số.

Đối mặt với cái chết cũng sẽ không sinh ra loại tâm tình sợ hãi.

Ta ngay từ đầu cho rằng nhân loại các ngươi rất yếu là bởi vì các ngươi có sợ hãi, khi có loại tâm tình sợ hãi sẽ lùi bước, mà lùi bước sẽ mang tới thất vọng; các ngươi còn có phẫn nộ cùng vui sướng, hai loại tâm tình này đều sẽ ảnh hưởng tới nhận thức cùng phán đoán của các ngươi đối với sự vật.

Nhưng mà Sở công tử, ngươi rất cường đại, ta hoàn toàn không thể phân tích ra bất kỳ tin tức gì của ngươi.

Ta thấy cho dù toàn bộ thế giới sinh mệnh cơ giới cộng lại cũng không mạnh như ngươi.

Cho nên ta cảm thấy rất vinh hạnh khi có thể đi cùng ngươi.

Sở Mặc mỉm cười nhìn nữ tử nói:

- Các ngươi nhận thức bao nhiêu đối với các vũ trụ này?

- Căn cứ tin tức được nắm giữ trong kho có ta, cái vũ trụ này có ranh giới.

Nhưng với tốc độ nhanh nhất của chúng ta bây giờ, muốn tới sát biên giới chí ít cần một tỉ tỉ năm.

Nữ tử nói.

- Một tỉ tỉ năm...

Sở Mặc nhịn không được khẽ chấn động, đây là thế giới thân thể Cổ Thần sao?

Sao có thể lớn như vậy?

Nơi sinh mệnh cơ giới tồn tại, khái niệm thời gian "năm" không khác gì so với năm trong thông đạo.

Cái từ "năm" này chính là Trí Não dựa theo thói quen của Sở Mặc nói ra.

- Tốc độ cao nhất của chúng ta gấp một vạn lần ánh sáng siêu việt.

Nữ tử mỉm cười nói:

- Trước khi gặp Sở công tử, toàn bộ tài nguyên và máy móc cộng lại cũng không đủ để chúng ta tới được ranh giới.

Cho nên khoảng cách này cũng là do ta suy tính ra mà thôi.

- Nếu như không ngừng tiến hành khiêu dược không gian thì sao?

Sở Mặc hỏi.

Nữ tử khẽ nhíu mày, tựa hồ như đang tính toán, một lát sau mới lên tiếng:

- Chiếc chiến hạm này của chúng ta không đủ để tiến hành khiêu diệc nhiều không gian, không chịu nổi áp lực do thời không vặn vẹo mang tới.

Bất quá theo giả thiết, muốn tới ranh giới vũ trụ chí ít cũng cần vài tỷ năm.

-----o0o-----

Chương 2331: Gặp lại Bốc Đông (2)

Chương 2331: Gặp lại Bốc Đông (2)

Nữ tử nói xong nhìn về phía Sở Mặc:

- Nhưng mà thể chất của ngài lại có thể chịu đựng được áp lực do thời không vặn vẹo cường độ cao sinh ra.

Cho nên nếu ngài muốn tuyệt đối có thể tới ranh giới vũ trụ.

Sở Mặc cười khổ nói:

- Nhưng tuổi thọ của ta lại có hạn.

Nữ tử nói:

- Sao lại thế?

Lực lượng tinh thần của ngài đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của ta.

Thân thể ngài có lẽ cũng là cực hạn.

Nhưng nếu thoát khỏi thân thể, dùng tinh thần tồn tại ở thế gian này, mệnh của ngài nhất định là vô cùng vô tận.

Trừ phi có một ngày lực lượng tinh thần của ngài bắt đầu suy kiệt.

Nhưng căn cứ vào nghiên cứu của chúng ta, lực lượng tinh thần của bất kỳ sinh mệnh nào, dưới tình huống bình thường đều là vĩnh viễn sẽ không suy kiệt.

- Dùng phương thức tinh thần tồn tại ở thế gian sao?

Sở Mặc tự lẩm bẩm, thầm nghĩ tới Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà.

Nghĩ thầm không biết hai vị đó có phải dùng phương thức này để sống sót hay không?

- Thật ra chủng tộc dùng lực lượng tinh thần thuần túy để sống có rất nhiều.

Ngài không phải cũng biết không ít sao?

Nữ tử hỏi.

Sở Mặc gật đầu, những năm gần đây hắn không ngừng đi tham quan, gặp qua rất nhiều sinh linh dùng lực lượng tinh thần thuần túy sinh sống.

Có ít sinh linh rất cường đại, lực lượng tinh thần thuần túy hầu như đã đạt tới cảnh giới Thái Thượng.

Chống lại sinh linh như vậy, thật sự là cơn ác mộng.

Những chúng lại không tạo nên uy hiếp gì trước mặt Sở Mặc.

Sau khi bị Sở Mặc giáo huấn lần thứ hai, tất cả đều biết khó mà lui.

- Hình thức sinh mạng rất nhiều.

Ta cảm thấy được không nhất thiết phải câu nệ việc dùng hình thái gì để tồn tại.

Có đôi khi loại dùng thân thể làm vật trung gian như ngài, cho dù thân thể có mạnh tới đâu thì chung quy cũng có một ngày suy kiệt.

Nữ tử mỉm cười nói:

- Nhưng nếu giống như ta, cho dù chiếc chiến hạm này bị hủy diệt, nhưng chỉ cần ngài có thể mang đi nội hạch của ta, ta có thể vẫn sống sót, chỉ cần có nguồn năng lượng ta liền vĩnh viễn sẽ không suy kiệt.

Đương nhiên ta không có thực lực cường đại như ngài.

Lời nói của Trí Não làm cho Sở Mặc có loại cảm giác hiểu ra.

Hầu hết thời gian lĩnh ngộ đại đạo chính là như vậy, không cùng giống loại, thậm chí văn minh khác nhau, muốn nghe hiểu lẫn nhau thật sự là một chuyện rất quan trọng.

Giống như Cổ Thần... rất mạnh mẽ?

Bọn hắn bây giờ hẳn là vẫn còn ở trên thế giới thân thể Cổ Thần, ngay cả ranh giới cũng không thể tìm tới.

Nhưng thân thể Cổ Thần mạnh mẽ như vậy cũng có một ngày chết đi, cũng sẽ bị bỏ qua ở chỗ này.

- Có thể đi tới cuối cùng thật sự giống như lời ngươi nói, dùng lực lượng tinh thần thuần túy ẩn nấp ở thế gian này.

Sở Mặc nhẹ giọng nói:

- Nhưng cái này cũng có một vấn đề, đó chính là phải có đủ năng lượng khởi nguồn.

Nếu không... lực lượng tinh thần cho dù có cường đại trở lại, chung quy cũng có một ngày bị tiêu hao hết.

- Đúng vậy, cho nên mặc kệ là sinh mệnh tồn tại dưới hình thức gì, chúng nó có thể đều có văn minh, văn hóa cũng phương thức tồn tại.

Nhưng tất cả sinh mệnh lại có điểm chung lớn nhất chính là truy cầu nguyên liệu.

Nữ tử nói xong, thân hình đột nhiên biến mất, sau đó chiến hạm phát ra một hồi âm thanh cảnh báo.

- Sở công tử, Tiểu Tâm căn cứ tin tức truyền lại từ vệ tinh, tại nơi ở phía trước một tỉ tỉ dặm phát hiện được một sinh mạng cường đại không gì sánh được, thuyền truyền tin đã bị đánh rớt.

Lúc này bộ phận bên trong chiến hạm lại chiếu ra một hình ảnh to lớn.

Đó là trước thuyền truyền tin bị đánh rơi truyền lại về một hình ảnh cuối cùng.

Sở Mặc chỉ nhìn thấy một đạo thân ảnh vô cùng mơ hồ đứng ở trong vũ trụ, cũng không có dấu hiệu động thủ.

Thế nhưng thuyền truyền tin phụ trách trinh sát do chiến hạm thả ra cũng đã mất đi liên hệ.

- Sở công tử, chúng ta nhanh rời khỏi đi!

Căn cứ vào suy tính của ta, tỷ lệ đối phương phát hiện ra chúng ta là trên 90%.

Hắn tựa hồ có thể bắt được vệ tin truyền tín hiệu.

Trí Não nhắc nhở Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu nói:

- Khiêu dược không gian!

Vù!

Chiếc chiến hạm vô cùng vĩ đại này bỗng nhiên bộc phát ra một đoàn ánh sáng óng ánh, lập tức biến mất tại chỗ.

Sau đó lại liên tiếp tiến hành bảy tám lần khiêu dược không gian.

Ở lâu một chỗ với Sở Mặc, Trí Não cũng sinh ra rất nhiều tâm tình, nó thở dài một hơi, nói:

- Ta muốn...

- Không đúng.

Sở Mặc nói, thân hình lóe lên trực tiếp biến mất, một khắc sau Sở Mặc đã xuất hiện trong vũ trụ cách chiến hạm hơn một tỉ dặm.

Sau đó hắn liền thấy một thân ảnh phóng tia sáng toàn thân đang đi từng bước về phía hắn.

Người!

Đây tuyệt đối là một người, hơn nữa còn là một tu sĩ vô cùng cường đại!

Trong lòng Sở Mặc nháy mắt đưa ra phán đoán.

Nếu phát sinh xung đột với người này, hắn cơ hồ không thể thắng lợi.

Đang nghĩ ngợi, đạo thân ảnh này trong thời gian ngắn liền tới trước mặt Sở Mặc.

Sau đó quang mang trên người hắn dần thu liễm lại.

Thời điểm Sở Mặc thấy rõ người này, đầu tiên là hơi nghĩ ra, bất quá cũng chỉ là chấn động trên tinh thần chứ không toát ra bất cứ dị thường nào.

Quang mang tán đi, người này mặc quần áo trắng, tóc vàng, có một khuôn mặt anh tuấn có thể khiến nữ hài tử thét chói tai.

Mâu quang thâm thúy của hắn nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu, quan sát Sở Mặc nửa ngày, sau đó lại liếc nhìn về phía chiến hạm khổng lồ phía xa.

Hắn nghi hoặc nói:

- Ngươi là một người tu hành?

Hắn thật sự không biết mình!

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, hư ảnh Cổ Thần thật sự lợi hại!

Cư nhiên có thể đánh nát trí nhớ của người này với mình.

Nam tử bạch y tóc vàng này chính là người năm xưa đã từng tiến vào thế giới thông đạo, muốn hắn trợ giúp tìm Tinh Hạch, Bốc Đông.

Không nghĩ tới nhiều năm trôi qua, hai người cư nhiên lại gặp mặt dưới tình huống như vậy.

- Đúng vậy.

Sở Mặc gật đầu.

Bốc Đông nhìn Sở Mặc:

- Ngươi tới từ đâu?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Bốc Đông, sau đó nói:

- Một nơi nhỏ.

- Một nơi nhỏ có thể xuất hiện người tu hành cường đại như ngươi sao?

Bốc Đông rõ ràng không tin lời của Sở Mặc, bất quá cũng không truy hỏi nhiều.

Bởi vì lữ giả không gian như Sở Mặc cũng không hiếm thấy.

Chỉ là người mang một chiến hạm to lớn đi khắp nơi lại không nhiều lắm.

Cho nên Bốc Đông mỉm cười hỏi:

- Ngươi làm sao có thể chiếm được chiến hạm do tộc sinh mạng cơ giới chế ra?

Vật nhỏ nó thả ra lúc đang giám thị ta đã bị ta đánh rớt.

Sở Mặc cười nói:

- Dùng tài nguyên đổi.

-----o0o-----

Chương 2332: Chiến đấu Đại Tổ (1)

Chương 2332: Chiến đấu Đại Tổ (1)

Bốc Đông nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Thứ này có hoa không quả, căn bản không có ích gì.

Nhưng ngồi bên trong lại thật thoải mái.

Năm xưa ta cũng từng có một cái, nhưng đã bị đánh chìm.

Xác định Bốc Đông hoàn toàn không biết mình, Sở Mặc cũng yên lòng, nhìn Bốc Đông:

- Đạo hữu tới từ nơi nào?

Bốc Đông nói:

- Ta tới từ nơi Vĩnh Hằng, ta đang truy tìm một đạo tặc.

- Đạo tặc?

Sở Mặc khẽ nhíu mày.

- Đúng, người nọ lấy trộm một đồ đạc vô cùng trọng yếu trên thế giới chúng ta.

Bốc Đông nói:

- Nếu không có đồ vật này, đại thế giới của chúng ta chẳng mấy chốc sẽ hoàn toàn suy kiệt.

Sở Mặc lập tức liền hiểu, Bốc Đông cư nhiên đang tìm người trộm bốn miếng Tinh Hạch kia.

Bất quá với chiến lực của Bốc Đông, có thể là đối thủ của người nọ sao?

Trong lòng Sở Mặc có chút hoài nghi.

Bốc Đông nhìn Sở Mặc, mỉm cười nói:

- Đồng thời ta cũng đang tìm một cây đao bị lạc.

Trong lòng Sở Mặc khẽ giật mình, nhìn Bốc Đông nói:

- Đao?

- Đúng, cây đao kia rất quan trọng, liên quan tới việc chúng ta có thể rời khỏi thế giới này hay không.

Bốc Đông nói, nhịn không được thở dài một cái:

- Đáng tiếc cây đao kia đã hoàn toàn biến mất.

Người duy nhất biết cây đao kia ở trong tay ai cũng đã bỏ mình.

Sở Mặc lập tức nghĩ tới Huyên Tử, bởi vì nếu như nói người biết cây đao kia trong tay mình ở thế giới thông đạo cũng chỉ có thể là nữ nhân kia.

Chẳng lẽ Huyên Tử đã chết?

Vậy Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà....?

Sở Mặc nhìn Bốc Đông, bất động thanh sắc nói:

- Thật sự là đáng tiếc.

Bốc Đông mỉm cười:

- Cây đao kia năm xưa từng ở trong tay ta, nhưng tiếc là ta cũng không thể nắm giữ nó.

Lời này Bốc Đông đã từng nói qua với Sở Mặc, Thí Thiên cũng chính là đao săn Bàn Cổ, cũng không phải là ai cũng có thể nắm trong tay.

Người bình thường nếu như cầm nó đều sẽ gặp điềm xấu to lớn.

Bất quá Bốc Đông lại đột nhiên nói nhiều với mình như vậy là có ý gì?

Lúc này Bốc Đông mỉm cười nhìn Sở Mặc:

- Cây đao kia tuy là ta cũng không thể nắm giữ, nhưng dao động khí cơ của nó ta lại vô cùng quen thuộc.

Ừ, nói các khác, mặc kệ hiện giờ nó ở đâu ta đều có thể cảm ứng được.

Trên đời này, toàn bộ thế giới thân thể, người có thể làm được điểm này...

ước chừng cũng chỉ có mình ta.

Trong lòng Sở Mặc rùng mình, hắn cũng cười rộ lên:

- Nếu như vậy thì hẳn là đạo hữu sẽ tìm ra cây đao kia một cách dễ dàng.

Bốc Đông cười như không nhìn Sở Mặc:

- Ngươi nói không sai, nhưng người cầm cây đao này thật sự là quá giảo họat.

Thời điểm ta tới thế giới thông đạo tìm hắn lại phát hiện hắn đã biến mất, mà khối Tinh Hạch kia cũng biến mất cùng lúc!

Mấy năm nay ta vẫn cho rằng Tinh Hạch hẳn là bị tên trộm chết tiệt kia trộm đi.

Nhưng sau đó căn cứ theo một ít tin tức ta có được, phát hiện dường như... không phải như thế.

Trong đôi mắt sáng mà thâm thúy của Bốc Đông toát ra hai đạo tia sáng kỳ dị:

- Thật không nghĩ tới đao cùng Tinh Hạch đều bị ngươi lấy đi.

Ngươi làm thế nào vậy?

Sở Mặc trấn định cười nói:

- Lời này của đạo hữu là thế nào?

Cái gì mà đao, cái gì Tinh Hạch có liên quan gì sao?

- Tinh Hạch có thể sáng thế.

Bốc Đông từ tốn nói, hắn tựa hồ không hề gấp gáp, vô cùng bình tĩnh giống như Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn hắn, cũng không nói lời nào.

Bốc Đông nói tiếp:

- Cho nên chỉ có nắm giữ khối Tinh Hạch kia mới có thể trực tiếp mang đi hầu như toàn bộ sinh linh của thế giới thông đạo!

Nhất là khối Tinh Hạch kia lại là một khối cường đại nhất trên thế giới thân thể, không gì có thể thích hợp hơn dùng để sáng thế, dùng để che chở sinh linh.

Không nghĩ tới ngươi là người đại thiện như vậy.

Bốc Đông nhìn Sở Mặc:

- Tiểu bằng hữu, chúng ta làm một giao dịch chứ?

- Làm giao dịch?

Sở Mặc nhịn không được liếc mắt, lòng nghĩ bản tính của người này thật đúng là rất khỏ cải biến.

Chỉ không biết người này một ngày nào đó có thể nhớ tới đoạn trí nhớ đã từng biến mất kia hay không?

Trong lòng suy nghĩ, Sở Mặc nhìn về phía Bốc Đông, nhãn thần có chút lạ, hỏi:

- Giao dịch gì?

- Khối Tinh Hạch kia ta có thể không muốn, ngươi là người đại thiên, ta cũng không phải người đại ác...

Sở Mặc nghe thế trong lòng liền khinh bỉ, thật khác người trước kia.

Mất trí nhớ liền trở thành người tốt sao?

Bốc Đông nói tiếp:

- Cây đao trong tay ngươi ta cũng có thể không cần, trên thực tế ta lấy nó cũng vô ích.

Ngươi chỉ cần trở về cùng ta, ta dẫn ngươi đi tới trình diện người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Đến lúc đó người đứng đầu Vĩnh Hằng không biết sẽ ban thưởng cho ngươi bao nhiêu thứ tốt.

- Đây coi là giao dịch sao?

Sở Mặc nhìn Bốc Đông.

Bốc Đông nói:

- Đúng, bởi vì ngươi là ta tìm về.

Công lao của ta sẽ rất lớn!

Ta cũng sẽ vì thế mà đạt được lợi ích cực kỳ lớn.

Hắn vẻ mặt thành khẩn nhìn Sở Mặc:

- Tin tưởng ngươi cũng hy vọng sinh linh mình che chở có thể tìm được một nơi yên vui thật sự?

Nơi Vĩnh Hằng... tuyệt đối có thể khiến mọi sinh linh đều sống rất thoải mái.

- Xin lỗi....

Sở Mặc nhìn Bốc Đông:

- Nếu như hai thứ ngươi nói thật sự ở trong tay ta, nếu như người vĩ đại ngươi nói thật là ta, ta nhất định sẽ bằng lòng với ngươi.

Nhưng vấn đề là ta căn bản không rõ ngươi đang nói cái gì.

Ngươi bảo ta làm sao giao dịch với ngươi?

Trong lòng Sở Mặc cười nhạt, nếu như không biết Bốc Đông từ trong xương là hạng người gì thì thật sự bị hắn lừa.

Người kia giả vờ chân thành quả thật khiến người ta khó mà phòng bị.

Sắc mặt Bốc Đông cứng đờ, hắn có chút không vui nhìn Sở Mặc, nói:

- Ngươi thật không biết điều.

Nếu như ta không có niềm tin tuyệt đối thì sao phải nói cho ngươi biết việc này?

Ngươi làm như vậy có ý gì?

Bốc Đông nói, bỗng nhiên nhìn thoáng về phía chiến hạm khổng lồ bên kia.

- Trí Não....

Không nên!

Sở Mặc đột nhiên phát ra một tiếng hét lớn.

Trên chiến thuyền to lớn trực tiếp phát ra một vòng quang mang tràn ngập khí tức tử vong.

Đạo tia sáng này vô cùng sắc bén, cho dù là tu sĩ cảnh giới Thái Thượng dính vào cũng sẽ bị trọng thương.

-----o0o-----

Chương 2333: Chiến đấu Đại Tổ (2)

Chương 2333: Chiến đấu Đại Tổ (2)

Chiến hạm vốn không có loại uy lực này, nhưng dưới sự chỉ điểm của Sở Mặc, hệ thống vũ khí của chiến hãm bị Sở Mặc khắc một pháp trận vào, dưới sụ điều khiển của Trí Não liền có uy lực hôm nay.

Nhưng một kích này nếu như đáng về phía một sinh linh cảnh giới Thái Thượng thì không cần nói.

Dưới tình huống đánh bất ngờ, tám chín phần mười sẽ khiến đối phương bị thương nặng.

Nhưng đánh về phía Bốc Đông... căn bản không thể thương tổn được hắn.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Bốc Đông lộ ra tiếu ý lạnh như băng, sau đó một đạo ý niệm bay thẳng về phía chiến thuyền, hắn muốn trực tiếp hủy diệt Trí Não.

Tốc độ của Sở Mặc nhanh tới hết sức.

Thí Thiên trong nháy mắt hiện ra trong tay của hắn, một đao chém về phía Bốc Đông.

Thời điểm này cũng không để ý tới việc bị lộ.

Trí Não mặc dù không phải nhân loại, nhưng cũng là một sinh mệnh có trí tuệ đẳng cấp, hơn nữa nó thật là thông minh tuyệt đỉnh.

Nói không khoa trương, một Trí Não cũng đủ để thành lập được một hệ thống có thể hoàn thiện quản lý cả thế giới thông đạo!

Sở Mặc đã từng tận mắt nhìn qua loại phương thức quản lý tân tiến này ở chỗ sinh mệnh cơ giới.

Cho nên Trí Não là một đồng bọn có tác dụng lớn.

Càng chưa nói tới việc sớm chiều ở chung lâu như vậy, giữa Sở Mặc cùng Trí Não cũng đã sinh ra tình hữu nghị thâm hậu!

Một đao này của Sở Mặc, mục tiêu công kích là bộ vị trọng yếu của Bốc Đông.

Cho dù hắn là người quan sát, cho dù hắn là Đại Tổ thì hắn cũng không dám để bộ vị đó bị Sở Mặc chém.

Hắn trực tiếp buông tha công kích Trí Não, thân hình trong thời gian ngắn di chuyển muốn tránh một đao này.

- Trí Não, ngươi đi mau!

Thần thức Sở Mặc tản mát ra dao động cường đại.

Nhưng chiến hạm lại không hề rời đi mà tiếp tục công kích về phía Bốc Đông!

Loại công kích mang theo lực lượng quy luật này, cho dù không mang tới thương tổn cho Bốc Đông, nhưng lại có tác dụng quấy nhiễu!

Năng lực tính toán của Trí Não tuyệt không thua bất kỳ một tu sĩ cao cấp nào.

Cho nên bộ phận nó công kích cũng vô cùng khó chịu.

- Cút!

Bốc Đông thật sự có chút bị chọc giận, hắn phát ra một tiếng rống giạn băng lực chí cực.

Trên người bộc phát ra khí tức kinh khủng, trong thời gian ngắn chiến hạm ở phương xa trực tiếp vỡ nát!

- Trí Não!

Sở Mặc giận dữ, điên cuồng triển khai công kích với Bốc Đông.

- Khí tức của cây đao này, mặc kệ là tới khi nào ta đều sẽ không quên.

Sát khí này... rõ như thế, toàn bộ thế giới thân thể, nó là độc nhất vô nhị.

Thân niệm của Bốc Đông vô cùng băng lãnh, hắn cảnh cáo Sở Mặc:

- Thần phục ta, làm người hầu của ta sẽ giúp ngươi hưởng thụ tại nguyên không cách nào tưởng tượng nổi!

Nếu không... phải đi chết!

Sở Mặc căn bản không nói, hắn cần Bốc Đông để kiểm nghiệm đạo hạnh cùng chiến lực mấy năm nay của mình!

Nếu là năm đó, Sở Mặc ở trước mặt Bốc Đông căn bản không có năng lực phản kháng.

Nhưng trải qua mấy năm nay, chiến lực của Sở Mặc đã lớn hơn ngày xưa vô số lần.

Cho nên trong lúc nhất thời, Bốc Đông muốn hoàn toàn trấn áp Sở Mặc cũng không dễ dàng như vậy.

Keng!

Thí Thiên vang lên một tiếng giòn tan.

Trên mặt Bốc Đông nhất thời xuất hiện một đạo huyết ngân!

Bốc Đông có chút không dám tin vươn tay lau mặt mình, thấy máu trên ngón tay, cả người hắn đều ngẩn ra!

Từ nhỏ tới lớn hắn chưa từng bị tổn thương, cũng chưa từng chảy máu!

Cho nên trong chớp nhoáng này hắn trực tiếp bị kích thích!

- Tiểu tử, ngươi đã thành công khơi dậy lửa giận của ta, ngươi xong đời rồi!

Thanh âm Bốc Đông trở nên trầm thấp không gì sánh bằng.

Đồng thời hắn lấy ra một kiện binh khí từ trên người, đó là một cây trường thương bằng đồng đen, dài hơn ba thước, nhìn qua vô cùng sắc bén, hơn nữa trên cây thương này còn tản ra khí tức vô cùng cường đại.

Đây là một kiện pháp khí cao cấp.

Bốc Đông lạnh lùng nhìn Sở Mặc, sau đó thân hình liền biến mất, một khắc sau, một lực lượng quy luật vô cùng vô tận trực tiếp bao phủ Sở Mặc.

Tiếp theo mũi thương mang theo sắc nhọn vô tận trực tiếp xuất hiện ở mi tâm Sở Mặc.

Phốc!

Mũi thương trực tiếp đâm vào!

Nhưng Bốc Đông lại phát ra tiếng gầm giận dữ!

Sau đó thân thể này của Sở Mặc liền nổ lớn!

Hẳn là một bóng mờ!

Làm sao có thể nhanh như vậy?

Bốc Đông thậm chí có chút không dám tin, một tu sĩ có cảnh giới thua mình xa như vậy, sao lại nhanh tới mức thế?

Tiếp theo phịch một tiếng!

Sở Mặc đá một phát vào mông Bốc Đông, nhất thời đạp Bốc Đông ra ngoài rất xa.

Cả người Bốc Đông đều điên cuồng hơn, hắn quơ trường thương, nổi lên sát tâm, chuẩn bị đánh chết Sở Mặc!

Cho dù không thể khống chế cây đao này, chí ít cũng có thể có được khối Tinh Hạch kia!

Còn những sinh linh dựa vào Tinh Hạch để sống thì liên quan gì tới hắn?

Đến lúc đó đem cây đao này giao cho người đứng đầu Vĩnh Hằng sẽ có được công tích to lớn.

Còn việc người đứng đầu Vĩnh Hằng tìm ai bảo quản cây đao này lại không liên quan tới mình!

Cùng lắm thì chờ tiểu tử này chuyển thế là được.

Quay ngược thời gian là được.

- Chết!

Bốc Đông trực tiếp thi triển ra toàn bộ chiến lực, một kích này là tuyệt sát thật sự.

Lực lượng quy luật hùng hồn trực tiếp tập trung nguyên thần Sở Mặc lại!

Một kích tuyệt sát này, ngay cả lực lượng phép tắc cũng không cảm giác được, bởi vì nó đã vượt qua nhận thức của Sở Mặc!

Đây là một quy luật tới từ tầng thứ cao!

Vù!

Thí Thiên trong tay Sở Mặc trực tiếp phát ra một tiếng kêu.

Sau đó một cỗ thân ảnh xa xưa từng bước đi tới, sau đó đưa tay lên tát một cái.

Tiếp theo thân ảnh Bốc Đông lại biến mất trong nháy mắt.

Một kích hắn đánh ra tự nhiên cũng hoàn toàn biến mất.

Sau đó thân ảnh cổ xưa này lại trở vào trong thân đao Thí Thiên.

Sở Mặc thậm chí ngay cả cơ hội cảm tạ cũng không quá, nhưng hắn lại nói với Thí Thiên:

- Cảm tạ tiền bối xuất thủ cứu giúp lần nữa.

Linh hồn Thí Thiên truyền tới một khí tức nghi ngờ.

Mỗi một lần khi hư ảnh Cổ Thần xuất hiện, linh hồn Thí Thiên tựa hồ nằm ở trạng thái bị phong ấn.

Điều này làm cho Sở Mặc có chút khó hiểu, lòng nói chẳng lẽ còn có huyền cơ gì sao?

Nhưng Sở Mặc cũng không kịp suy nghĩ những thứ này, hắn liền bay thẳng về phía Trí Não.

-----o0o-----

Chương 2334: Thế lực chủ (1)

Chương 2334: Thế lực chủ (1)

Cả chiến hàm vô cùng vĩ đại bị môt kích của Bốc Đông đánh thất linh bát lạc.

Đây cũng là Bốc Đông không sử dụng loại lực lượng quy luật chí cao, nếu không sợ rằng toàn bộ chiến hạm đều sẽ hóa thành hư vô trong nháy mắt.

- Trí Não?

Sở Mặc lớn tiếng gào to.

- Sở công tử, ta ở chỗ này.

Một thanh âm yếu ớt vang lên ở phía xa.

Sở Mặc chạy tới, thấy nơi đó có một hộp kim loại nhỏ to bằng bàn tay liền thở phào nhẹ nhõm, Trí Não chính là ở trong hộp nhỏ này.

Trí Não rốt cục là hình thứ sinh mệnh như thế nào, Sở Mặc cũng có chút không rõ.

Cái này khác biệt to lớn với lý giải về hình thái sinh mệnh của hẬ nhưng mặc kệ thế nào, nó còn sống là tốt rồi.

- Chiến hạm của chúng ta đã bị phế bỏ.

Trí Não có chút buồn bực.

Sở Mặc cầm hộp kim loại nhỏ trong tay, cười hỏi:

- Nếu là có các dạng kim loại, ngươi có thể kiến tạo ra một chiến thuyền như vậy không?

- Đương nhiên có thể, cái này đối với ta mà nói là chuyện rất đơn giản.

Nhưng muốn thu thập kim loại cấp cao để làm nên chiến hạm này vô cùng trắc trở.

Hầu hết thời gian bên trong phạm vi mấy trăm tỉ dặm cũng không tìm được nhiều thứ hữu dụng.

Kim loại tầm thường căn bản không đủ để chống đỡ chiến hạm khổng lồ như vậy.

Trí Não giải thích.

Sở Mặc cười nói:

- Ta nghĩ mấy thứ đó chỗ ta chắc là có một ít.

Nói xong Sở Mặc trực tiếp đưa hết tất cả các loại thần kim mình thu thập được ra.

Trí Não liền ngây người, nó nhanh chóng bay từ trong tay Sở Mặc ra ngoài vòng quanh những thần kim kia, hình chiếu trên hộp kim loại nhỏ chiếu ra từng đạo quang mang, tựa hồ như đang xác định và đánh giá tính năng của những thần kim này.

Sau một lát nó liền vô cùng hưng phấn, lớn tiếng hét lên:

- Ngươi sao lại có nhiều kim loại cực phẩm như vậy?

Trời ơi, nếu như sớm lấy ra ta thậm chí đã sớm có thể thăng cấp!

Thật tốt quá, những thứ này đều là tài liệu đỉnh cấp trân quý nhất trong vũ trụ này.

Có nhiều thứ ta thậm chí cho tới bây giờ đều chưa từng thấy quá.

Bất quá ta có thể phân tích chúng nó.

Nhưng tới thời điểm tạo hình ngươi phải giúp ta luyện hóa, ta không có bản lĩnh này.

- Được.

Sở Mặc cung rất muốn mình có thể giúp Trí Não.

Sau đó Sở Mặc bắt đầu cùng Trí Não luyện hóa những thần kim này.

Đồng thời Trí Não cũng lấy thứ cao cấp nhất trong số này thay đổi trang bị cho mình.

Dùng lời nói của nó là: Nếu như người kia lại xuất hiện nó sẽ không cần lo lắng.

Lúc trước nó có thể hoàn hảo không hao tổn còn sống là bởi vì trong nháy mắt khi Bốc Đông xuất thủ với chiến hạm, nó đã lấy tất cả năng lượng trên chiến hạm tới bảo vệ mình.

Bởi vì chiến hạm bị nghiền nát là việc không thể tránh né, mà nó miễn là còn sống thì lúc nào cũng có thể tạo ra chiến hạm.

Đối với cái này Sở Mặc đương nhiên là rất tán thành, chỉ cần Trí Não còn sống là được.

Có Trí Não ở đây, đến lúc đó mặc kệ hắn cắm rễ ở nơi nào đều có thể dùng Trí Não trực tiếp thành lập một hệ thống hoàn thiện không gì sánh bằng.

Lấy Trí Não làm đại quản gia cũng có thể làm cho lão quản gia bên kia hoàn toàn rãnh rỗi, làm một người vung tay chỉ là được rồi.

Tuổi của lão quản gia cũng quá lớn rồi, Sở Mặc không muốn hắn quá mệt nhọc, đến lúc đó mọi thứ đều an định lại, cũng có thể khiến hắn an nhàn hưởng phúc.

Việc này lại đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn đối với Trí Não.

Sở Mặc cùng Trí Não ở chỗ này nghiên cứu làm thế nào để nghiên cứu được một chiến hạm mới vô địch.

Bốc Đông bên kia từ hôn mê tỉnh lại, phát hiện mình đang ở biên giới sát vùng đất Vĩnh Hằng.

Trong lòng hắn vô cùng rõ ràng trên người minh nhất định là xảy ra chuyện gì, bởi vì hắn có thể rõ ràng cảm giác được trí nhớ của mình dường như bị khuyết.

Thật ra đã rất lâu trước hắn cũng từng có cảm giác này.

Nhưng cảm giác kia vô cùng nhạt cho nên hắn cũng không quá để tâm.

Nhưng cảm giác đó lại môt lần nữa xuất hiện vào lúc này.

Bốc Đông bắt đầu liều mạng thôi diễn, trải qua các loại tính toán, nhưng tới cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì.

Sau đó sắc mặt hắn âm trầm về tới đất Vĩnh Hằng, sau đó tiếp tục hỏi một thời gian.

Cái này vừa hỏi liền phát hiện vấn đề!

Trí nhớ của hắn lại có một đoạn thời gian rất dài là trống không.

Nói cách khác, trong khoảng thời gian này rốt cục là xảy ra chuyện gì, với cảnh giới như hắn cư nhiên lại không có một chút năng lực để truy ra.

Điều này khiến trong lòng Bốc Đông vô cùng tức giận, thậm chí có chút hoảng sợ.

- Rốt cục là ai?

Trên khuôn mặt anh tuấn kia là một mảnh u ám.

Loại tư vị này thật sự là quá khó tiếp thu, nhất là cái cảm giác sợ hãi khi vận mệnh không thể nắm trong tay càng làm cho hắn cảm thấy lưng phát lạnh.

Đối phương chỉ là lau trí nhớ của hắn chứ không thật sự động thủ với hắn, nếu không hắn có thể đã gặp nạn rồi.

- Trên đời này, người có năng lực hẳn cũng chỉ có chủ ba thế lực lớn cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng, còn lại toàn bộ đất Vĩnh Hằng không ai có thể làm cho ta một chút nhận biết cũng không có, lại hoàn toàn thôi diễn không ra bất kỳ dấu vết nào...

Bốc Đông cau mày thì thào khẽ nói.

Nhưng người đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực lớn căn bản không có bất kỳ lý do gì để xuất thủ với hắn, nhưng người đó nếu thật sự ra tay với hắn chắc chắn sẽ không làm như vậy, mà trực tiếp đánh chết hắn!

Càng chưa nói một trong ba chủ thế lực lớn còn là phụ thân của hắn!

Tuy nói ở đất Vĩnh Hằng thân tình rất nhạt, nhưng hắn lại không làm ra chuyện trái đạo đức gì, càng không phản bộ phụ thân của hắn, phụ thân hắn căn bản không thể động thủ với hắn.

- Đó chính là....

Thế giới trên thân thể vẫn tồn tại một vô thượng khó lường!

Bốc Đông híp mắt, trong mắt lóe ra quang mang giá rét.

Hắn vừa phẫn nộ vừa sợ hãi ngồi ở chỗ kia trầm tư một lát, sau đó thì thào nói:

- Trong trí nhớ của ta, ký ức sau cùng là muốn đi tìm tên trộm chết tiệt đánh cắp Tinh Hạch kia, sau đó cũng muốn đi tìm thanh đao săn kia cùng chủ nhân của nó.

Bởi vì dưới tình huống vạn bất đắc dĩ, những người ở đất Vĩnh Hằng nhất định phải đi qua thanh đao săn kia mới có thể rời khỏi thế giới thân thể.

Bốc Đông nói, quang mang trong mắt hắn càng thêm mãnh liệt:

- Mấy năm gần đây, chuyện trọng yếu nhất ở nơi Vĩnh Hằng chính là hai thứ đó.

Mà ta... liên tiếp hai lần ký ức bị biến mất, chẳng lẽ có quan hệ tới cái này?

-----o0o-----

Chương 2335: Thế lực chủ (2)

Chương 2335: Thế lực chủ (2)

Sau đó Bốc Đông bắt đầu tiến hành các loại tính toán, đem vô số nhân quả cùng tin tức tổng hợp lại, dùng trí nhớ kinh người kia đi tính toán.

Đây không phải là thôi diễn, đây mới thật là tính toán!

Tựa như Trí Não vậy, tính toán giữa nhân quả cùng tỷ lệ.

Đến cuối cùng Bốc Đông rốt cục rút ra một kết luận.

Hắn liên tiếp hai lần có ký ức bị người khác táy máy chân tay, vả lại có hơn bảy phần là liên quan tới người cầm đao săn Bàn Cổ!

- Đừng để ta thấy ngươi!

Nếu không ta sẽ trấn áp ngươi đầu tiên!

Trong mắt Bốc Đông hiện lên sát cơ mãnh liệt.

Hắn thật sự nổi giận!

Thân phận, địa vị và cảnh giới của hắn không cho phép tôn nghiêm bị người khác mạo phạm như vậy, nhưng lại không chỉ một lần.

Lúc này thủ hạ của Bốc Đông đi qua bẩm báo:

- Thiếu chủ, lão gia triệu kiến.

Cha gọi ta làm cái gì?

Giữa hai hàng lông mày bd hiện lên vẻ nghi hoặc, sau đó hắn đứng lên chỉnh sửa tâm tình một chút, hắn cũng không dám mang theo bất kỳ tâm tình gì đi trình kiến cha của mình.

Nếu không... sẽ trực tiếp bị phụ thân kinh khủng của hắn nhìn thấu hắn có tâm tư.

Bốc Đông đi lại trong hư không, sâu trong vũ trụ phía trước có cung điện huy hoàng cổ xưa.

Nơi này chính là vương triều Bốc Thị, một trong ba đại thế lực ở đất Vĩnh Hằng.

Bốc Đông tuy là thiếu chủ nhưng khi đi tới cung điện này cũng phải cung kính.

Bởi vì ở toàn bộ vương triều Bốc Thị, chân chính nói một không hai chỉ có một người!

Đó chính là chủ thế lực vương triều Bốc thị, Bốc Hư Dược.

Một trong những cường giả cao cấp nhất ở đất Vĩnh Hằng, đã có vô số năm trong xuất thủ qua, thậm chí không ai biết cảnh giới thật của hắn là gì.

Vương triều Bốc thị trải qua vô số năm, từ xưa tới nay chưa ai dám đi tới nơi này dương oai.

Bốc Hư Dược chính là thần duy nhất ở vương triều Bốc thị.

Bốc Đông không biết phụ thân gọi hắn tới làm gì, trong lòng ít nhiều có chút tâm thần bất định.

Sau đó dưới sự dẫn đường của hạ nhân, hắn trực tiếp tiến vào một tòa cổ điện.

Chỗ sâu nhất trong đại điện có 98 đạo đài, trên bậc thang chính là một vương tọa! (chỗ ngồi của vương)

Lúc này có một thanh niên mặc áo bào đen ngồi trên vương tọa kia.

Hắn chính là thần duy nhất ở vương triều Bốc thị, Bốc Hư Dược!

- Hài nhi bái kiến phụ thân.

Bốc Đông sau khi đi vào liền trực tiếp ôm quyền thi lễ.

Ở đất Vĩnh Hằng rất ít có trường hợp quỳ lạy.

- Miễn lễ.

Bốc Hư Dược ngồi trên ngai vàng nhẹ giọng nói một câu, sau đó nói:

- Ngồi.

- Cảm ơn phụ thân ban thưởng ghế ngồi.

Bốc Đông quy củ ngồi ở phía dưới, sau đó cũng không đặt câu hỏi chờ phụ thân nói.

Bốc Hư Dược nhìn hắn nói:

- Mấy năm nay ngươi một mực truy xét chuyện Tinh Hạch, có tin tức gì chưa?

- Hồi phụ thân vẫn không có.

Trên mặt Bốc Đông lộ ra vẻ xấu hổ:

- Hài nhi bất lực.

- Chuyện này không phải ngươi bất lực, người lấytrộm Tinh Hạch kia có thực lực cùng cấp với phụ thân.

Hơn nữa trên người hắn quanh quẩn quy luật vô cùng thần bí.

Quy luật đó... lại tựa như không thuộc về thế giới này.

Cho nên ngay cả vi phụ cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng cũng không có biện pháp suy tính ra thân phận, lai lịch và vị trí của hắn.

Thanh âm của Bốc Hư Dược rất bình tĩnh, giống như đang nói một chuyện rất bình thường.

Nhưng lời nói ra lại làm cho người khác kinh hãi.

Hắn không đợi Bốc Đông nói liền tiếp tục:

- Việc Tinh Hạch nếu không có bị người lấy trộm, ngươi cũng không thể biết.

Nhưng ngươi nên ghi nhớ kỹ, ngàn vạn lần không được có bất kỳ tâm tư gì với Tinh Hạch.

Mỗi một khối Tinh Hạch đều liên quan tới sinh mệnh không thể đo đạc.

Di chuyện bất kỳ một không Tinh Hạch nào cũng sẽ tạo thành nhân quả to lớn.

Bốc Đông lúc này hỏi một câu:

- Phụ thân, người lấy trộm Tinh Hạch không sợ nhiễm nhân quả to lớn sao?

Trên vương tọa, Bốc Hư Dược nói:

- Trên người của hắn có quy luật thần bí duy trì.

Hắn cũng không thuộc về một giới này mà là tồn tại trong phạm vi lực lượng nhân quả.

Thời điểm vượt qua phạm vi nhất định, làm quy luật cả thế giới hoàn toàn bất động, lực lượng nhân quả cũng sẽ yếu đi vô cùng, cho nên người kia cũng không sợ.

- Đã như thế thì phụ thân cùng những chủ thế lực lớn khác, còn người đứng đầu Vĩnh Hằng vì sao không tìm ra rồi đánh chết người nọ?

Bốc Đông hỏi.

- Tìm không được.

Bốc Hư Dược cau mày nói:

- Người nọ hành tung quỷ dị, không cách nào thôi diễn.

Nhưng bây giờ có thể nghiệm chứng một việc chính là hắn cũng không hề rời khỏi thế giới trên thân thể Cổ Thần.

- Hả?

Bốc Đông khẽ ngẩn ra.

Bốc Hư Dược nói:

- Bởi vì hắn không thể rời khỏi.

Thế giới Cổ Thần tiến tới dễ dàng, nhưng muốn đi ra ngoài lại rất khó.

Không tìm được thanh đao săn kia, hắn căn bản không có rời khỏi.

Lại là thanh đao săn kia!

Bốc Đông vừa nghĩ tới cây đao kia liền có cảm giác nhức đầu.

- Ngươi làm sao vậy?

Bốc Hư Dược nhàn nhạt nhìn Bốc Đông, tuy là ánh mắt kia trong suốt nhưng lại khiến Bốc Đông khẽ rùng mình.

Hắn liền vội vàng nói:

- Phụ thân ta không sao, ta chính là muốn... nếu như vậy chúng ta nhất định phải tìm được thanh đao săn kia trước người đó.

- Không sai, cây đao kia năm xưa từng ở chỗ chúng ta, nhưng nó quá bất tường.

Ngay cả người đứng đầu Vĩnh Hằng cũng không có cách nào trấn áp tường khí này.

Chỉ có thể đưa nó lưu vong, mặc nó rời đi.

Căn cứ truy đuổi của chúng ta, nó chắc là tiến vào trái tim thế giới Cổ Thần.

Nhưng hiện tại ở thế giới kia Tinh Hạch cũng biến mất, nhưng cũng không phải tên đạo tắc kia mang đi.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chúng ta suy đoán hẳn là bị người nắm giữ đao săn Cổ Thần mang đi.

Người kia cảnh giới mặc dù không cao nhưng rất mạnh.

Nhưng hẳn hắn không phải đối thủ của người lấy trộm Tinh Hạch.

Cho nên hôm nay ta có nhiệm vụ mới cho ngươi.

- Phụ thân cứ nói.

Bốc Đông đứng lên, vẻ mặt cung kính.

Bốc Hư Dược nói:

- Ngươi dẫn người mang theo nhiếu người đi tìm kẻ giữ đao sắn Bàn Cổ trong tay, sau đó bảo vệ tốt hắn mang về đất Vĩnh Hằng.

Nhất định phải tìm được trước kẻ lấy trộm Tinh Hạch.

Bốc Đông nhịn không được hỏi:

- Phụ thân, thanh đao săn kia, trên đời này ngoại trừ người kia thật sự không ai có thể nắm giữ sao?

-----o0o-----

Chương 2336: Ma Quân độ kiếp

Chương 2336: Ma Quân độ kiếp

Bốc Hư Dược lạnh lùng nhìn thoáng qua Bốc Đông:

- Không nên vọng động tâm tư.

Bốc Đông nhất thời cảm giác trong lòng rùng mình, một luồn khí lạnh trực tiếp nhô ra, vội vàng nói:

- Hài nhi chỉ là tò mò...

- Cây đao kia nhất định phải có tinh huyết và khí vấn của đại thần Bàn Cổ mới có thể kiềm giữ.

Cái thế giới của chúng ta là thế giới trên thân thể Cổ Thần.

Người nắm giữa cây đao kia chính là người thân cận nhất với Cổ Thần!

Ở trước hắn, ngươi thân cận nhất chính là người đứng đầu Vĩnh Hằng và ba người chúng ta, nhưng ba chúng ta đều chỉ có một số ít tinh huyết của Cổ Thần. người đứng đầu Vĩnh Hằng cũng chỉ có một chút số mệnh cùng tinh huyết.

Chúng ta không có cách nào nắm giữ cây đao kia.

Bốc Hư Dược nhìn Bốc Đông:

- Cho nên ngươi không cần đánh chủ ý lên người kia, ta bảo ngươi dẫn hắn trở về không phải vì bảo hộ hắn, hắn căn bản không cần ai bảo hộ!

Chung ta tìm hắn là vì có cơ hội rời khỏi nơi này trước khi nó tan vỡ!

Trong lòng Bốc Đông cảm thấy vô lực, tu luyện tới cảnh giới như bọn họ vẫn có loại cảm giác thân bất do kỷ, cảm giác này thật khiến người ta khó chịu không gì sánh được.

Nhưng hắn vẫn không dám chống lại phụ thân.

Ở đất Vĩnh Hằng, người đứng đầu Vĩnh Hằng hầu như chưa bao giờ quản chuyện thế gian, tất cả mọi việc đều giao cho chủ ba thế lực lớn xử lý.

Cho nên chủ ba thế lực lớn phát ra pháp chỉ, trên cơ bản chẳng khác nào là ý chỉ tối cao nhất đất Vĩnh Hằng này.

Bốc Đông mang theo nhiều người lên đường, có mệnh lệnh của phụ thân khiến hắn phải chăm chú đi tìm.

Trên thế giới Thần Giám.

Trải qua nhiều năm phát triển như vậy, rốt cục có người muốn đột phá!

Nhân loại này cũng không phải là Phiêu Linh Nữ Đế kinh tài tuyệt diễm, cũng không phải Sở lão gia có tràng vực vắt ngang vạn cổ, mà là sư phụ của Sở Mặc...

Ma Quân!

Kết quả này làm rất nhiều người không nghĩ tới.

Ma quân tuy rất cường đại, nhưng trong mắt nhiều người, thiên phú của hắn cũng không tốt tới trình độ không gì không thế.

Thậm chí xét về thiên phú hắn còn không bằng "những nhân tài mới xuất hiện" như Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y.

Nhưng vừa may, người đầu tiên trong thế giới Thần Giám muốn tấn thăng cảnh giới Thái Thượng chính là Ma quân!

Chỉ là có một việc làm tất cả mọi người đều có chút nghi ngờ.

Đó chính là thế giới Thương Khung Thần Giám này rốt cục có đủ để chống đỡ thiên kiếp của một gã tu sĩ cảnh giới Thái Thượng hay không?

Sở Mặc đã rất nhiều năm không hiện thân rồi, tất cả mọi người chỉ biết là Sở Mặc nhất định còn sống, bởi vì thế giới Thần Giám vẫn rất vững chắc.

Về chuyện độ kiếp này, Ma Quân muốn tìm Sở Mặc thương nghị kỹ lưỡng một phen.

Sở Mặc đang cùng Trí Não luyện chế ra chiến hạm vô địch, sau khi nhận được tin tức Ma Quân truyền tới liền có chút ngẩn người.

Ít nhiều có chút kinh ngạc, lúc này mới bao nhiêu năm....

Không nghĩ tới sư phụ lại muốn đột phá?

Đây là một cái tin tức vô cùng tốt đối với Sở Mặc.

Cho dù sau khi Ma Quân đột phá vẫn không có biện pháp trợ giúp Sở Mặc nhiều.

Nhưng bên người có thân nhân có thể tấn thăng tới cảnh giới Thái Thượng lại là một tin tức vô cùng tốt đối với Sở Mặc.

Cho nên hắn trực tiếp triệu hoán Ma Quân từ trên thế giới Thần Giám ra ngoài.

Ma Quân sau khi đi ra nhìn thấy một dạng đồ vật giống tòa thành sắt thép trong hư không liền có chút há hốc mồm.

Bởi vì giữa tòa thành sắt thép còn có một luồng điện lưu to lớn.

Liếc mắt nhìn kỹ Ma Quân liền phát hiện vài thứ kia căn bản không phải sắt thép tầm thường mà là thần kim thật sự.

Là tài liệu luyện khí đỉnh cấp vô cùng khó tìm trong toàn bộ vũ trụ!

- Đây là?

Ma Quân nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cười nói:

- Sư phụ, ta giới thiệu một chút với người...

Vừa nói hắn vừa kéo Ma Quân đi thẳng tới.

Trên đường đi Sở Mặc nói một lần chuyện phát sinh lâu nay với Ma Quân.

Đến tận lúc này Ma Quân mới biết Sở Mặc năm xưa rời khỏi thế giới thông đại tới hôm nay đã trải qua nhiều chuyện như vậy.

Hơn nữa việc hắn trải qua đã vượt quá mức nhận thức của Ma Quân.

Vừa nghĩ tới chính mình buồn rầu vì không biết sao tấn thăng tới cảnh giới Thái Thượng, Ma Quân liền thở dài:

- Nếu có thể tới giúp ngươi thì thật tốt.

Đáng tiếc những người như bọn ta đều chỉ có thể theo phía sau ngươi.

Sở Mặc nói:

- Sư phụ ngàn vạn lần đừng nói như vậy, ta nghĩ các ngài nhất định là có thể tới giúp ta, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Sau đó Sở Mặc giới thiệu Ma Quân với Trí Não, Trí Não sau khi nhận biết Sở Mặc vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người bên cạnh Sở Mặc.

Nó cũng thật cao hứng, vui vẻ vừa làm việc vừa trò chuyện cùng Ma Quân.

Ma Quân cũng cảm thấy rất giật mình đối với sự tồn tại của Trí Não, hắn rất khó tưởng tượng trên đời này vẫn còn loại hình thức sinh mạng này.

Hắn cũng vô cùng tò mò đối với Trí Não.

Qua thật lâu sau Ma Quân mới nhớ tới mục đích mình tới tìm Sở Mặc, hắn trực tiếp hỏi:

- Độ kiếp ở chỗ này có thể gây động tĩnh quá lớn không?

Thế giới Thần Giám có thể chống đỡ thiên kiếp cảnh giới Thái Thượng không?

Sở Mặc gật đầu nói:

- Thế giới Thần Thám chống đỡ thiên kiếp cảnh giới Thái Thượng nhất định là không có vấn đề.

Sư phụ có thể độ kiếp ở mọi nơi, bởi vì người là ngài thứ nhất...

độ thiên kiếp Thái Thượng ở trên thế giới Thần Giám.

Như vậy có thể là cỗ vũ rất lớn đối với những tu sĩ trên thế giới Thần Giám khác; trọng yếu hơn là có thể mang đạo của ngài đặt vào trong quy luật của thế giới Thần Giám!

Ma Quân nhìn Sở Mặc, sắc mặt trở nên nghiêm túc:

- Ý của ngươi là?

- Ý của ta là chỉ có nơi có nhiều người độ kiếp, người độ kiếp cảnh giới càng cao thì thế giới đó mới càng ngày càng hoàn thiện, mới có thể trở nên càng tươi đẹp hơn!

Sở Mặc nhìn Ma Quân, mỉm cười nói:

- Có một số việc tốt quá hóa dở, nhưng không có cũng là không được.

Ma Quân nghe xong lời nói của Sở Mặc liền rơi vào trầm tư.

Hắn trong lúc bất chợt có chút hiểu, cũng có chút ngộ đạo.

Mắt Ma Quân sáng lên nhìn Sở Mặc, nói:

- Ta hiểu, một đại thế giới hoàn chỉnh, tu sĩ rất nhiều sẽ tiêu hao năng lượng của thế giới này.

Cho dù tu sĩ có thể luân hồi, nhưng tiêu hao hết năng lượng cuối cùng sẽ là biến mất.

Mặc dù một ngày kia tu sĩ này tới lúc chết, cát bụi trở về cát bụi cũng không thể mang hết toàn bộ năng lượng hắn tiêu hao trả lại cho thiên địa.

Sở Mặc gật đầu.

Ma Quân lại nói:

- Nhưng một đại thế giới nếu người tu luyện cảnh giới cao quá ít, cũng tương tự với vấn đề sinh sản, quy luật thiên đạo không đủ hoàn thiện rất dễ dàng sụp đổ!

-----o0o-----

Chương 2337: Thế giới Thần Giám (1)

Chương 2337: Thế giới Thần Giám (1)

Sở Mặc lần nữa gật đầu, hắn có chút rõ vì sao người đầu tiên từ Tổ cảnh tới Thái Thượng là sư phụ.

Thiên phú của Ma Quân thật không đỉnh cấp như vậy, nhưng ngộ tính của hắn cũng là tuyệt đối hiếm có.

Có một số việc sau khi nói ra nhìn có vẻ rất đơn giản, nhưng nếu không ai chỉ điểm, muốn là người đầu tiên lĩnh ngộ được chân lý ẩn chứa bến trong cũng là một quá trình tương đối khó khăn.

Nếu không vì sao từ xưa tới nay bậc tiên hiền rất ít.

Đa số người đều là đi dọc theo con đường của vài tiên hiền kia.

Sau khi nghĩ thông suốt việc này, Ma Quân không dừng lại quá lâu mà xoay người về lại trên thế giới Thần Giám.

Hắn thậm chí không để Sở Mặc đi vào hộ pháp cho hắn.

Bởi vì bên ngoài cũng không yên ảm, khí tức thế giới Thần Giám bị lộ ra ngoài quá nhiều cũng không tốt.

Nhưng Sở Mặc cũng không thể không quan tâm tới việc sư phụ độ kiếp, cho nên một tia lực lượng tinh thần của hắn đã theo Ma Quân về trên thế giới Thần Giám.

Ma Quân sau khi trở về cơ hồ đầu tiên là trực tiếp đi độ kiếp.

Từ trước tới nay không phải là không có người độ kiếp trên thế giới Thần Giám, thậm chí có không ít người trong vương tộc Sở thị đều đạt được tu vi Tổ cảnh ở chỗ này.

Nhưng thiên kiếp Thái Thượng... lại lần lần đầu tiên!

Trên bầu trời thế giới Thần Giám, kiếp vân hầu như bao trùm mười tỉ dặm không trung!

Thân ảnh vô song bá khí của Ma Quân đứng ngạo nghễ phía kiếp vân.

Bên ngoài, Trí Não nghe xong Sở Mặc cùng Ma Quân nói chuyện có chút hiếu kỳ hỏi:

- Những sinh linh như các ngươi tu luyện tại sao lại phải độ kiếp?

Như ta chỉ cần tìm được tài liệu tốt liền có thể trực tiếp tiến hành thăng cấp mình.

Đối với vấn đề này Sở Mặc chỉ có thể cười khổ.

Trí Não lại nói:

- Nhưng suy nghĩ một chút cũng có thể lý giải, ta mỗi một lần thăng cấp cũng không thể mang tới cho ta tiến bộ lớn hơn, chỉ là thăng cấp trang bị.

Có thể cho ta xác ngoài kiên cố hơn, phòng ngự càng cường đại hơn, nhưng lại không thể giúp ta giống với các ngươi, một ngày thăng cấp liền sở hữu sức lực đẳng cấp hơn.

Nói như vậy các ngươi gặp phải thiên kiếp cũng có thể lý giải rồi.

Sở Mặc gật đầu, hắn nhận thấy Trí Não đơn giản chỉ là đồng bọn tốt thì ra cũng đủ thông minh như vậy!

Chiến hạm của bọn họ lúc này đã làm xong hơn phân nửa.

Trí Não chế tạo ra số lượng lớn máy móc hình người, nhưng máy móc này hầu như đều chiếu theo dáng dấp Sở Mặc mà thiết kế ra, cho nên bị Trí Não gọi là người máy.

Những người này phục trách trợ giúp Trí Não tiến hành các loại công tác.

Nguồn sức lực của những người máy chính là cực phẩm Thiên Tinh thạch trên người Sở Mặc, dựa theo thuyết pháp của Trí Não, một khối Thiên Tinh thạch cực phẩm có thể giúp những người máy này làm việc kiên tục không ngừng trăm vạn năm.

Đây quả thật quá dễ dàng đối với Sở Mặc.

Không nói thứ khác, số lượng cực phẩm Thiên Tinh thạch được dự trũ ở trên thế giới Thần Giám là vĩ đại, hắn thậm chí có thể dễ như trở bàn tay chế tạo một quân đoàn người máy.

Cái này lúc trước Sở Mặc hoàn toàn không cách nào tưởng tượng ra.

Trí Não rất là đắc ý nói cho Sở Mặc, nếu như có đủ loại Tinh thạch này, nó có thể trợ giúp Sở Mặc kiến tạo ra một tòa thành thị trí năng.

Tòa thành thị này có thể dự báo công kích của loại cường giả cảnh giới như Bốc Đông!

Điều này làm cho Sở Mặc không thể không cảm thán: Thế gian vạn vật quả nhiên đều có một mặt đặc biệt của chính mình, bất kỳ sinh linh trí tuệ này cũng đều không thể khinh thường.

Trên thế giới Thần Giám bên kia, thiên kiếp Thái Thượng của Ma Quân đã tiến vào giai đoạn then chốt, ngay cả Sở Mặc cũng có chút khẩn trương.

Một mặt Ma Quân là sư phụ của hắn, về phương diện khác thì đây cũng là tu sĩ tấn công cảnh giới Thái Thượng đầu tiên trên thế giới Thần Giám, trọng đại không gì sánh được.

Sở Mặc vẫn đang chú ý nơi đó, một mực yên lặng cầu phúc cho sư phụ.

Lúc này một tia số mệnh theo sức lực tinh thần của hắn rót vào trong quy luật thiên địa ở trên thế giới Thần Giám.

Toàn bộ quy luật thế giới Thần Giám tương liên với biển tinh thần của Sở Mặc, cho nên số mệnh trên người Sở Mặc không ngừng rót vào.

Thiên kiếp Ma Quân cũng dần dần trở nên càng thêm rực rỡ tươi đẹp, nhưng sát khí trong đó lại yếu đi một chút.

Đến cuối cùng trên người Ma Quân đều tràn ngập khí tức vô cùng vô tận, hầu như muốn mở ra toàn bộ thiên kiếp.

Thiên kiếp cuối cùng vẫn là thiên kiếp, đây là quy luật thuần túy nhất giữa thiên địa.

Ngay cả Sở Mặc cũng chỉ có thể gây ra ảnh hưởng nhỏ chứ không thể thật sự đi cải biến.

Cho nên theo khí tức không ngừng tăng cường trên người Ma Quân, uy lực thiên kiếp cũng càng lớn mạnh.

Sát khi tuy giảm đi rất nhiều, nhưng đối với Ma Quân đây vẫn là một khiêu chiến vô cùng lớn.

Đồng thời toàn bộ sinh linh trên thế giới Thần Giám đều chú ý tới trận thiên kiếp này.

Nhất là nhóm Cổ Tổ cảnh giới Thái Thượng, tất cả đều vô cùng quan tâm tới việc độ kiếp của Ma Quân.

Bọn họ cũng muốn biết thế giới này rốt cục có thể dung nạp tu sĩ Tổ cảnh tấn thăng tới Thái Thượng hay không?

Hiện tại xem ra là không có vấn đề gì!

Thân hình Ma Quân đứng ngạo nghễ ở giữa thiên địa, một đầu tóc đen và quần áo đen bay phất phới.

Không ngừng đón thiên lôi kim sắc đánh từ trên bầu trời xuống.

Nhĩn kỹ lại, thiên lôi màu vàng trên thế giới Thần Giám này tựa hồ cũng không phải màu vàng thuần túy, trong đó còn ẩn chứa một tia tím nhàn nhạt.

Một gã Cổ Tổ Thái Thượng trầm tư thật lâu, chợt kinh hô một tiếng:

- Ta biết rồi!

Là mây tím Tiên Thiên!

Không nghĩ tới... thế giới Thần Giám chúng ta cư nhiên có thể sinh ra mây tím Tiên Thiên?

- Mây tím Tiên Thiên sao?

Cái này... không thể nào!

Một Cổ Tổ Thái Thượng khác tựa hồ cũng nghĩ tới điều gì, vẻ mặt khiếp sợ.

Có Cổ Tổn Thái Thượng nói nhỏ:

- Mây Tím Tiên Thiên, truyền thuyết chỉ có quy luật đầy đủ nhất, sinh cơ mãnh liệt nhất thế giới mới có thể sống sót.

Nhưng cũng sẽ không sinh ra rất nhiều, ở giữa Thiên kiếp hỗn tạp ít nhất xuất hiện một lần.

Cái này... là vận may lớn thật sự!

-----o0o-----

Chương 2338: Thế giới Thần Giám (2)

Chương 2338: Thế giới Thần Giám (2)

- Không nghĩ tới thế giới Thần Giám của chúng ta lại có thể sinh ra mây tím Tiên Thiên.

Thứ này không kém so với thần vật trong Hồn Mông.

Sở vương của chúng ta... không hổ là người có số mệnh mạnh nhất trong bầu trời này!

Có Cổ Tổ lộ ra ánh mắt hâm mộ.

Bọn họ năm xưa độ kiếp ở thế giới thông đạo hoàn toàn chưa từng nghe thấy qua mây tía Tiên Thiên, nhưng cũng đã nghe nói qua có người thời điểm độ kiếp từng gặp được.

Nhưng chuyện như vậy cũng quá hiếm thấy, cho nên ngay cả bọn họ cũng có chút hâm mộ.

Trừ nhưng Cổ Tổ cảnh giới Thái Thượng này ra, nhưng sinh linh khác không thể phân biệt được chênh lệch từ trong thiên kiếp, nhưng tấy cả bọn họ đều được cổ vũ to lớn.

Từ thế giới thông đạo bị ép di chuyển tới trên thế giới Thần Giám, vô số sinh linh trong lòng cũng không ham lắm, thậm chí còn cảm giác tương lai có chút tuyệt vọng.

Bọn họ không phải không tin Sở Mặc mà không có hy vọng với cái thế giới Thần Giám mênh mông này.

Nhưng bây giờ bọn hắn tận mắt nhìn thấy một tu sĩ Tổ cảnh độ thiên kiếp Thái Thượng, hơn nữa còn thấy sắp thành công.

Mặc dù bọn họ đời này không có cơ hội gặp loại thiên kiếp cấp bậc này, nhưng trong lòng cũng được an ủi vô cùng, bởi vì bọn họ biết đây là một đại thế giới thật sự!

Một đại thế giới quy luật hoàn chỉnh!

Sở Mặc cũng chú ý tới một tia màu tím trong sấm sét thiên kiếp, hắn có thể thấy được rất nhiều thứ người khác không thấy được.

Như bây giờ Sở Mặc phát hiện một tia màu tím nhàn nhạt là tản ra từ trong Tinh Hạch sau khi khí vận của hắn gia trì tới trên người Ma Quân!

Nói cách khác vốn Ma Quân độ kiếp là không thể kích động ra một tia tử khí Tiên Thiên này.

Sở Mặc cảm thấy vô cùng hài lòng với cái này.

Khi một đạo thiên lôi to lớn cuối cùng phủ xuống trên người Ma Quân, không trung trên thế giới Thần Giám xuất hiện vô số dị tượng!

Ở giữa dị tượng này cư nhiên xuất hiện sinh mệnh cơ giới Sở Mặc đã từng gặp qua!

Điều này khiến trong lòng Sở Mặc vô cùng chấn động, đồng thời cũng có điều suy nghĩ, lại lĩnh ngộ được một ít thứ mới tinh.

Cuối cùng khi dị tượng dần dần tán đi, toàn bộ thế giới Thần Giám hầu như đều phát ra từng đợt hoan hô kinh thiên động địa.

Tiếng hoan hô vang dội toàn bộ thế giới Thần Giám.

Cổ Tổ cảnh giới Thái Thượng đạp lên trời cao, xuyên qua ngân hà vô tận tới chúc mừng Ma Quân đầu tiên.

Những người này đã từng tôn trọng Ma Quân, chỉ là bởi vì hắn là sư phụ duy nhất của Sở Mặc.

Nhưng tới bây giờ loại tôn trọng này trực tiếp chuyển hóa thành cái loại tôn trọng đạo hữu đồng cấp bậc.

Đó cũng không phải đám Cổ Tổ Thái Thượng này bợ đít mà là một loại quy tắc.

Thế gian này thật ra từ trước tới giờ không hề tồn tại bình đẳng, cường hành yếu thế chúng sinh bình đẳng mới là bất bình đẳng lớn nhất.

Nỗ lực và trả giá của Ma Quân đổi được sự tôn trọng ngày hôm nay của mọi người đối với hắn.

Hắn ngẳng đầu liếc nhìn vào chỗ sâu trên trời cao, sau đó khẽ gật đầu, hắn biết Sở Mặc nhất định đang nhìn!

Sau đó Ma Quân bắt đầu hàn huyên cùng đám người kia.

Tin tức Ma Quân tấn thăng Thái Thượng nhanh chóng truyền ra khắp toàn bộ thế giới Thần Giám.

Sinh linh La Thiên Đại vũ trụ may mắn cắm rễ ở trong thế giới Thần Giám lại càng kích động không thôi.

Bởi vì người thứ nhất đạt được cảnh giới Thái Thượng trong thế giới Thần Giám xuất thân từ La Thiên đại vũ trụ!

Còn Viêm Hoàng đại vực, khu vực tiên giới năm xưa lại trực tiếp nổ tung.

- Cái người biết Ma Quân, người đầu tiên trở thành Cổ Tổ Thái Thượng ở thế giới Thần Giám chứ?

Năm xưa lão tổ tộc ta từng là bằng hữu với hắn!

- Thôi đi, là truy sát người ta thì có?

Có người chế giễu.

- Nói bậy, căn bản là không hề có.

Lão tổ của ta có cội nguồn rất sâu với Cổ Tổ Ma Quân.

- Ma Quân cư nhiên thành Cổ Tổ Thái Thượng rồi, ai, bây giờ ta ngay cả tư cách làm đối thủ cũng không có.

Ước chừng hắn đã quên chuyện năm xưa từng xảy ra xung đột với ta.

Có người năm xưa truy sát Ma Quân, sau lại bị Ma Quân bỏ qua đang cảm khái.

- Các ngươi có cái gì có thể cảm khác?

Các ngươi có cái gì tốt mà lấy le?

Các ngươi biết phu nhân Ma Quân là ai không?

La Phục Tiểu Điệp! là người của Phục gia chúng ta!

- Thôi đi, gọi Ma Tiểu Điệp mới đúng?

Các ngươi không cảm thấy ngượng à.

Năm xưa đã từng đánh chết Phục Tiểu Điệp, còn đem linh hồn của người ta đi luyện hóa?

Có phải sợ tới muốn tự sát rồi không?

Ha ha ha.

- Ngay cả Phục gia các ngươi có Phục Phong là đại nhân vậy, hiện tại đã thành đại nhân vật thật sự trong vương tộc Sở thị bên kia.

Còn đám người các ngươi bất quá cũng chỉ là ỷ lại vào việc Ma Quân cùng phu nhân hắn không chấp nhặt với các ngươi mà thôi.

Có thể nói toàn bộ thế giới Thần Giám, khu vực Viêm Hoàng đại vực là náo nhiệt nhất.

Nhiều năm như vậy đã đủ khiến bọn họ hiểu được chuyện gì xảy ra.

Bọn họ cũng không nghĩ tới, quanh đi quẩn lại tới cuối cùng lại được Sở Thần cứu.

Nơi đây có rất nhiều cố nhân của Sở Mặc.

Nói thí dụ như Lưu Phong, một Đại Thánh còn trẻ thân phục cực cao trong Phiêu Miểu cung lúc này đã bị một đám người vây quanh, muốn lãnh giáo về cố sự năm đó của Sở Thần.

Hay như Tư Đồ Đồ cũng bị ngươi vây quanh hỏi nàng có phải đã từng thích Sở Thần.

- Thích hắn?

Đùa gì thế?

Tỷ tỷ năm đó thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy hắn suýt chút nữa phát một mũi tên bắn chết hắn.

Tư Đồ Đồ vẫn mang dáng dấp đỉnh đạc, chỉ là thiêu chi kiêu nữ đã từng kinh tài tuyệt diễm bây giờ đã là một đại nhân vậy Đại Thành, nhưng tính tình của nàng lại không có biến hóa quá lớn.

Bình thường chạy qua bên vương tộc Sở thị gặp gỡ một đám cố nhân, sau đó sẽ lại trở về Viêm Hoàng đại vực.

Đối với nàng mà nói, nơi đây chỉ là cố hương của nàng.

Mặc kệ là chết hay sống nàng đều nguyện ý ở chỗ này.

Đuổi đi đám thế hệ trẻ hiếu kỳ, Tư Đồ Đồ ngẩng đầu nhìn trời cao đầy sao, nàng lẩm bẩm nói:

- Thế giới này thật đúng là đẹp.

Thần thức của Sở Mặc yên lặng lui ra khỏi thế giới Thần Giám, sau đó cùng với trí não tiếp tục luyện chế chiếc chiến hạm siêu cấp này.

-----o0o-----

Chương 2339: Quy luật pháo chiến hạm (1)

Chương 2339: Quy luật pháo chiến hạm (1)

Trí não đối với năng lực luyện hóa của Sở Mặc vô cùng có hứng thú, cho rằng điều đó rất thần kỳ.

Lại có thể thông qua một năng lực với quy luật thần kỳ mà có thể luyện chế ra đủ thứ đồ đạc.

Hơn nữa, ngay cả thần kim mà nó cũng không có cách nào luyện chế nằm trong tay Sở Mặc cũng có thể ngoan ngoãn biến ảo thành đủ mọi hình dạng.

Dưới cái nhìn của trí não, là khoa học kỹ thuật của bọn họ kết hợp với "thần thông" của Sở Mặc sẽ làm thành một tác phẩm nghệ thuậthoàn mỹ!

Mà bây giờ, tác phẩm nghệ thuật đó đã đi vào giai đoạn cuối.

Sở Mặc cũng cảm giác rất điên cuồng, vậy mà lại có thể làm ra một đồ vật như vậy.

Đây quả thực là một pháp khí có công năng siêu cấp.

Cả không trung vũ trụ là một cảnh tượng nhộn nhịp.

Cả chiếc chiến hạm siêu cấp đã có dáng vẻ ban đầu rồi.

Trí não đang bận bố trí các loại nội thất, đồng thời, nó đã cải tiến hệ thống lái của chiếc siêu chiến hạm.

Trí não là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, đối với bất kỳ một cái gì yêu cầu sự tỉ mỉ đều muốn làm tốt nhất có thể.

Cứ như vậy, cả chiếc chiến hạm tiêu tốn số lượng thời gian kinh người.

Nhưng cũng còn may, không gian vũ trụ này vẫn rất bình yên.

Nhiều năm như vậy, vẫn luôn không có động tĩnh gì.

Sở Mặc lúc chọn nơi này cũng đã tính toán khá ổn.

Rốt cục đã tới lúc chiến hạm chuẩn bị gần xong.

Sở Mặc và trí não đều rất hưng phấn.

Lúc này trí não đặt bản thể của mình ở nơi kiên cố nhất trên chiến hạm.

Nơi đó toàn là do các loại thần kim đỉnh cấp luyện hóa thành một ma trận, đồng thời còn được Sở Mặc khắc lên hơn mười triệu pháp trận.

Thế gian này hầu như không có sức mạnh gì có thể trong nháy mắt phá hủy vị trí hiện tại của trí não.

Chỉ cần cho trí não một chút thời gian, nó có thể dời bản thể đi.

Bởi vì phía dưới bản thể của nó còn có một pháp trận đỉnh cấp mà những năm gần đây Sở Mặc mới nghiên cứu ra.

Một cái hắc động nhỏ.

Một khi được khởi động, Trí não có thể chuyển bản thể của mình tới nơi xa vô tận.

Trí não lại tạo ra một phân thân cho mình, là hình tượng tuyệt thế mỹ nữ trước kia Sở Mặc đã gặp.

Lúc này đang đứng bên người Sở Mặc, trong mắt rõ ràng hiện lên vẻ hưng phấn nhưng trên mặt lại có vẻ căng thẳng.

- Ca, huynh xem, chiến hạm siêu cấp vô địch của chúng ta sắp hoàn thành rồi!

Đến lúc đó, gặp lại tên khốn Bốc Đông kia, chúng ta có thểđánh được hắn!

....

Sở Mặc đen mặt, im lặng chẳng nói gì đứng bên cạnh cô gái tuyệt sắc này.

Tóc, da, vóc người, ngũ quan... tất cả đều hoàn mỹ như vậy, nhìn qua chẳng có gì khác biệt với một con người thật sự.

Cho dù là cảnh giới như Sở Mặc cũng rất khó nhìn ra sơ hở gì trên người nàng.

Còn người kia, mấy năm nay ở cùng với Sở Mặc đã học được quá nhiều văn hóa và tri thức của nhân loại, hầu như nắm giữ tất cả tin tức, tình cảm của nhân loại.

Cho nên, khi giả trang làm nữ nhân.... không phải, không thể nói là giả trang, vốn trí não không có giới tính gì, lúc này chính là một nữ nhân chân chính.

Chỉ là không có bất kỳ cảnh giới nào mà thôi.

Nhưng thân thể của nàng ấy cũng là do đỉnh cấp thần phẩm luyện hóa thành, cho dù một triệu năm cũng sẽ không thối nát.

Trí Não tự đặt cho mình một cái tên của nhân loại, gọi là Sở Trí Tuệ, sau này nắm giữ nhiều văn hóa tri thức nhân loại hơn thì ngại khó nghe nên đổi thành Sở Tuệ.

Ở trước mặt Sở Mặc cũng hoàn toàn mang dáng dấp một cô gái nhỏ, làm cho Sở Mặc vừa cảm thán năng lực học tập siêucường của Trí Não, vừa chẳng biết nên nói gì.

- Ca, huynh cảm thấy dáng vẻ này của ta có được không?

Trí não...

ừm, Sở Tuệ trừng mắt với Sở Mặc, trên khuôn mặt tuyệt sắc kia là vẻ mặt đáng yêu xinh xắn.

- Ừm, tốt vô cùng, khá vô cùng!

Vẻ mặt Sở Mặc nghiêm túc nói.

- Hình dạng của sinh mạng mà thôi, bản chất đều là tinh thần.

Sở Tuệ nhìn thoáng qua Sở Mặc, vừa cười vừa nói.

Lúc này, chiến thuyền bỗng nhẹ nhàng chấn động một cái.

Tinh thần Sở Tuệ chấn động, vui vẻ nói:

- Được rồi!

Chỉ có điều đúng lúc này, Sở Mặc bỗng nhiên chớp mắt bắn ra tia sắc nhọn.

Bên kia Sở Tuệ cũng phản ứng cực nhanh, nhìn Sở Mặc nói:

- Có người đang tới gần nơi này.

Thần thức của Sở Mặc cường đại vô cùng.

Vệ tinh theo dõi do Sở Tuệ thả ra bên ngoài cũng có năng lực siêu phàm.

Về điểm này rất khó có thể phân cao thấp một cách rõ ràng.

Sau đó, Sở Mặc dẫn theo Sở Tuệ đi thẳng vào trong chiến hạm.

Tiếp đó, chiếc chiến hạm đã hoàn thành xong lần đầu tiên thật sự khởi động.

Vù!

Toàn bộ chiến hạm khổng lồ run lên một cái, sau đó trong chốc lát đã dâng lên một lớp phòng ngự mạnh mẽ.

Cùng lúc đó còn tản ra những người máy do Trí Não chế tạo ra, nhao nhao tự bạo.

Giống như một rừng pháo hoa rực rỡ tuyệt đẹp, ở nơi vũtrụ cô tịch này được bắn ra rồi nổ tung, cực kỳ đẹp mắt, thậm chí có một loại mỹ cảm không diễn tả được.

- Thật là đẹp!

Đôi mắt Sở Tuệ nhìn chằm chằm "pháo hoa" này, nhẹ giọng khen một câu, sau đó lại lẩm bẩm:

- Hệ thống tình cảm của nhân loại thực sự rất thú vị.

Tuy là biết tâm tình gợn sóng do đó ảnh hưởng đến phán đoán, nhưng cảm giác này thực sự rất kỳ diệu.

Sở Mặc lại nghiêm nghị nhìn chằm chằm về một phía trong hư không, hắn không biết người tới là ai, nhưng có thể nghĩ đến, sinh linhcó thể hoạt động ở nơi này cũng không phải loại người bình thường.

Nói cách khác cho dù là một tu sĩ Tổ cảnh cũng không dám dễ dàng đi dạo lung tung khắp nơi trong đại vũ trụ mịt mờ như thế này.

Rất có thể cuối cùng cả đời đều sẽ lãng phí với kiếp sống lang bạt ở đây không trở về được, cũng không tìm được điểm kết thúc.

Tu sĩ cảnh giới Thái Thượng tuy là có thể hơn một chút, nhưng chỉ là hơn một chút mà thôi.

Lúc này, bên kia đã bắt đầu có sinh linh xuất hiện.

Là một bóng người, trong cơ thể phóng ra hắc khí vô tận, bao bọc thân hình của gã rất chặt chẽ.

Đồng thời từ trên người gã tản ra một luồng dao động nhìn đã biết gã cực kỳ mạnh.

Sở Tuệ ở một bên nói:

- Căn cứ vào dao động hắn tản ra, so với hắn thì Bốc Đông yếu hơn.

Sở Mặc gật đầu, hắn đã biết người này là ai!

Là người thần bí lấy trộm bốn khối tinh hạch!

Mà người này rất có thể là sinh linh tới từ bến ngoài thế giới ThânThể!

Tốc độ đối phương tới rất nhanh, dường như là chỉ trong một cái nháy mắt đã tới gần rồi, sau đó ở bên ngoài mấy trăm dặm, gã dừng lại.

-----o0o-----

Chương 2340: Quy luật pháo chiến hạm (2)

Chương 2340: Quy luật pháo chiến hạm (2)

Vài trăm dặm, ở trên không trung trong vũ trụ mênh mông này đối với tu sĩ cảnh giới như họ hoàn toàn giống như chẳng chút khoảng cách.

Mặc dù đối phương được bao quanh bởi sương dày đặc, nhưng Sở Mặc vẫn có thể cảm giác được đối phương đang nhìn hắn chăm chú.

Đôi bên ai cũng không nhúc nhích, cũng không hề trao đổi.

Cứ như vậy ở trong hư không vũ trụ này nhìn nhau, đánh giá lẫn nhau.

Một lúc lâu sau, từ trong đám sương mù truyền ra một thần niệm:

- Thú vị...

Văn minh khoa học kỹ thuật lại có thể sinh ra ở nơi này.

Hơn nữa nhìn đẳng cấp của Văn minh rõ ràng đã vô cùng cao cấp.

Dùng thần kim đỉnh cấp cộng thêm khoa học kỹ thuật cao cấp chế tạo ra một chiếc siêu chiến hạm như vậy, sáng ý này... thật sáng tạo.

Chiếc thuyền này thuộc về ta!

Người này rất bá đạo, cơ bản không để lại một con đường nào để thương lượng, như là lẩm bẩm, nhưng lời của gã vẫn truyền tới tai củaSở Mặc và Sở Tuệ.

Sở Mặc và Sở Tuệ nhìn nhau, ra hiệu bằng mắt, Sở Tuệ hỏi:

- Hắn lấy đâu ra tự tin như vậy nhỉ?

Sở Mặc nghiêm túc gật đầu:

- Hắn vô cùng tự tin!

- Đánh hắn?

Sở Tuệ hỏi.

- Ừ!

Sở Mặc gật đầu.

Ầm!

Chiếc chiến hạm siêu cấp nã một quả pháo, hung hăng đánh về phía người thần bí đang ở bên ngoài mấy trăm dặm.

Một pháo này xem như là một chiêu tấn công thông thường của chiếc chiến hạm siêu cấp, bên trong ẩn chứa sức mạnh quy luật vô cùng, đồng thời còn có sức mạnh quy luật của hắc động mà mấy năm nay Sở Mặc nghiên cứu ra, tất cả đều được dung nhập vào.

Lúc trước khi thí nghiệm, Sở Mặc đã từng cảm nhận uy lực ẩn chứa trong công kích này.

Cho dù là hắn cũng không dám chính diện tiếp xúc.

Nếu như phải chống đỡ tất nhiên bản thân sẽ bị trọng thương.

Nếu như liên tiếp bắn mấy quả pháo ra thì thậm chí có khả năng đánh cho hắn thần hồn câu diệt!

Đây chính là sức mạnh của khoa học kỹ thuật!

Cho dù là vật gì khi đã phát triển tới mức tận cùng đều là đạo!

Đều là quy luật.

Sức mạnh này làm người ta phải than thở.

Chí ít, bản thân Sở Mặc không thể đánh ra được công kích như này.

Một kích này rất đột ngột, nhưng cũng không hẳn ngoài dự liệu của người thần bí.

Nhưng gã cũng không thể di chuyển mà chỉ lẳng lặng đứng đó, cứng rắn chống đỡ một kích này.

Sức mạnh bắn ngược làm cho chiến hạm siêu cấp vô địch của họ cũng phải kịch liệt run rẩy một lúc.

Chỗ mà người thần bí mới đứng đã bị một chùm sáng rực rỡ chói mắt bao phủ hoàn toàn.

- Chạy!

Sở Mặc nhàn nhạt nói với Sở Tuệ.

Bởi vì hắn biết rõ một kích này tuyệt đối đánh không chết đối phương.

Sở Tuệ cũng hiểu vậy, cho nên nàng trong chốc lát đã mở không gian khiêu dược ra.

Bịch một cái!

Chiến hạm siêu cấp phát ra một chùm sáng cực kỳ chói mắt, sau đólập tức biến mất.

Lúc này, ánh sáng tản đi lộ ra thân ảnh của người thần bí.

Hắc khí trên người của gã đã biến mất, một khuôn mặt vô cùng trẻ tuổi lại anh tuấn.

Sắc mặt của hắn hơi tái, trong đôi mắt lại tràn đầy ánh sáng đầy hứng thú.

Lẩm bẩm nói:

- Thú vị... thật thú vị, không nghĩ tới ta có thể thấy được văn minh khoa học kỹ thuật khi kết hợp với thế giới tu luyện lại có thể phát ra uy năng kinh khủng như vậy, ngay cả ta... cũng suýt chút đã bị thương?

Phụt!

Mới vừa nói xong, một ngụm máu tươi từ trong miệng người trẻ tuổi đó phun ra ngoài.

Không phải suýt chút nữa bị thương... mà là...

Thực sự bị thương!

Sau đó trên người người trẻ tuổi lần nữa tỏa ra một chùm hắc khí bao phủ dáng vẻ của gã lại.

Trong hắc khí truyền đến thanh âm lạnh như băng của gã:

- Thứ đồ chơi này là của ta!

Đừng hòng chạy!

Lúc đang nói chuyện, thân hình của hắn cũng bùng lên một ánh hào quan biến mất trong hư không mịt mùng.

Lúc này, chiến hạm siêu cấp đã tiến hành mấy trăm lần không gian khiêu dược, sau đó, Sở Mặc cùng Sở Tuệ liếc nhìn nhau một cái, đồng thời đều thở dài một hơi, sau đó không nhịn được mà nở nụ cười.

- Thật kích thích!

Sở Tuệ nói.

- Nếu có thể bắn thêm vài phát nữa vào hắn nói không chừng có thể khiến hắn bị thương nặng.

Sở Mặc nói.

- Vừa rồi một quả pháo đó cũng đã tiêu hao hết bảy phần năng lượng của chúng ta rồi.

Sở Tuệ nhìn Sở Mặc:

- Xem ra còn phải nghĩ cách giảm bớt nhiên liệu, nhưng khoa học kỹ thuật đó tạm thời ta vẫn chưa thể nắm giữ.

Sở Mặc nhìn Sở Tuệ:

- Cô cần cái gì mới có thể làm bản thân cô thăng cấp?

Chỉ cần thần kim thôi sao?

- Dĩ nhiên không phải.

Sở Tuệ nói:

- Còn cần các loại trí tuệ nữa!

Sở Mặc nhẹ nhướng đuôi lông mày, lẩm bẩm:

- Trí tuệ?

- Đúng vậy, giống như sau khi ta tiếp xúc với huynh ta nắm giữ trí tuệ nhân loại các huynh, tính toán ra phương thức làm việc của nhân loại các huynh?

Bắt chước tâm tình của loài người.

Trong quá trình đó, trí tuệ của ta có tăng lên rất nhiều.

Với ta thì chẳng khác nào là một lần chân chính thăng tiến.

Trước đó khi bản thể của ta tăng cấp là thuộc về tăng cấp phòng vệ, giống như thân thể của nhân loại các huynh vậy.

Thân thể trở lên cường đại không có nghĩa là trí tuệ trở nên càng cao.

Sở Tuệ nhìn Sở Mặc, nói.

- Ta hiểu được ý của cô.

Nếu như cô có thể tiếp xúc được các văn minh lạ khác thì có phải sẽ chậm rãi tăng trí tuệ lên không?

Sau đó để cho chiếc chiến hạm của chúng ta trở nên càng mạnh mẽ hơn?

Sở Mặc hỏi.

- Từ trên lý thuyết thì là như vậy, ta cũng không biết ta có thể tăng hết sức ở nơi nào.

Sở Tuệ gật đầu.

Chiến hạm cô tịch phi hành trong vũ trụ lạnh lẽo, im hơi lặng tiếng không để lại chút dấu tích nào.

Đây chính là chỗ tốt của chiến hạm, nếu như một người tu luyện cho dù như thế nào cũng sẽ lưu lại một vài khí tức dao động.

Nhưng chiến hạm luyện chế từ thần kim thì gần như đã ẩn giấu một cách hoàn mỹ tất cả khí tức trên người Sở Mặc.

Trong khoảng thời gian kế tiếp, Sở Mặc hầu như đều dùng thời gian cùng Sở Tuệ trong quá trình tìm kiếm các sinh mệnh có trí tuệ.

Trong quá trình này, Sở Mặc kinh ngạc rất nhiều lần.

Sau khi hắn tiếp xúc được với những nền văn minh khác nhau thì trí thông minh của hắn.... lại cũng đang không ngừng tăng lên.

Đây tuyệt đối không phải là vấn đều mở mang nhãn giới mà là thật sự có thể tăng trí tuệ của con người.

Chiến hạm vô địch của bọn họ cũng trong quá trình đó mà không ngừng thăng cấp, không ngừng trở nên mạnh mẽ.

Đến cuối cùng, cả chiến hạm mạnh mẽ đến mức ngay cả Sở Mặc cũng phải cảm thấy sợ hãi.

Lúc trước công kích quy luật đã mạnh đến mức ngay cả Sở Mặc cũng khó mà tiếp nhận nổi.

-----o0o-----

Chương 2341: Hung hãn xuất kích

Chương 2341: Hung hãn xuất kích

Dùng để tấn công Bốc Đông, một tu sĩ Đại Tổ như vậy ước chừngchỉ cần hai quả pháo thôi... có thể bắn gã thành bã được rồi.

Cảnh giới của Sở Mặc cũng trong quá trình này từ từ tăng lên từng chút một.

Mặc dù nhìn như rất chậm nhưng ngẫm lại độ tuổi của Sở Mặc và cấp độ của hắn thì đó đã là một tốc độ thăng tiến kinh người rồi.

Sở Mặc không biết những Đại Tổ khác thế nào mới tăng tới cảnh giới này, có phải cũng giống hắn và trí não cứ du lịch khắp nơi để tăng cường trí tuệ hay không?

Chỉ có điều từ biểu hiện của Bốc Đông thì trí tuệ của bọn họ dường như cũng không tăng cao lắm.

Người tu hành, xuất thân vô cùng quan trọng.

Càng là thế giới tu luyện cao cấp khởi điểm thì cũng càng cao.

Mặc dù đã có thành tựu cuối cùng nhưng chưa chắc cũng là cao nhất.

Nhưng tương đối thì nhất định mạnh hơn nhiều so với những tu sĩ thấp hèn kia.

Giống như ở Viêm Hoàng Đại Vực vậy, tu sĩ hầu như có thành tựu cao nhất cũng chỉ là Tổ cảnh thôi.

Năm xưa ở Viêm Hoàng Đại Vực còn trong trạng thái bị phong ấn có rất nhiều thiên tài kinh tài tuyệt diễm, cuối cùng cả đời cũng phải dừng bước ở Đế chủ.

Nhưng sau khi Viêm Hoàng Đại Vực được giải khai phong ấn, nhóm thiên kiêu đó cũng đã có thể tu luyện tới Thánh cảnh và Đại Thánh.

Sau khi được Sở Mặc dẫn tới vương tộc Sở thị, những thiên kiêu đó lại nhanh chóng tăng lên Tổ cảnh.

Tuy là muốn có thành tựu Thái thượng vẫn có gông xiềng to lớn như cũ, nhưng điều này đã có thể chứng minh quá nhiều vấn đề rồi.

Khởi điểm cao hay thấp, là quyết định tương lai cao hay thấp.

Trong quá trình thăm dò các loại văn minh, Sở Mặc bắt đầu thường đưa những thân bằng hảo hữu từ trong thế giới Thần Giám ra, để bọn họ cùng được va chạm với những văn minh khác nhau này.

Quả nhiên, tốc độ tu hành của họ lập tức nhanh hơn rất nhiều lần.

Thần Giám đã trải qua năm thứ 6500, người thứ hai bước tới cảnh giới Thái Thượng đã xuất hiện.

Sở lão!

Thiên tài tu luyện năm xưa rốt cục tuôn ra đạo thuộc về ông ấy.

Năm thứ 7200 Thần Giám, Phiêu Linh nữ đế thành đạo.

Đến thời điểm một vạn năm Thần Giám, hai người Kỳ Tiêu Vũ vàThủy Y Y trước sau không tới mười năm đều tự thành đạo.

Sau khi hai người Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y lần lượt thành đạo, tỷ đệ Sở Đồng và Sở Yên Thư cũng đã tới điểm chốt, hầu như sắp bước vào cảnh giới đó rồi.

Năm thứ 11 ngàn của Thần Giám, Hầu tử thành đạo.

Vương tộc Sở Thị, nói theo một cách khác, bây giờ đã trở thành một vương triều rất khủng.

Trình độ tăng lên kiểu đó nhìn chung cả thế giới Thông đạo đều rấthiếm có.

Thần Giám trải qua mười ba ngàn năm, Sở Đồng và Sở Hiên trước sau thành đạo, bước vào cảnh giới Thái thượng.

Hai mươi vạn năm Thần Giám.

Sở Mặc rời khỏi chiếc chiến hạm lớn tên là chiến hạm Sở thị, vọt thẳng tới nơi sâu trong vũ trụ.

Trải qua nhiều năm như thế, rốt cục hắn cũng tiến vào điểm giới hạn đột phá rồi.

Với nhận thức về thế giới này cũng đã đến một lĩnh vực tương đối cao sâu.

Rất nhiều người nhà của hắn, bây giờ đều trong chiến hạm Sở thị cùng với trí não Sở Tuệ, cùng mong mỏi Sở Mặc trở về.

Nhưng đương khi Sở Mặc rời khỏi đó không lâu, một đám người lại xuất hiện ở bên ngoài chiến hạm Sở thị.

Đầu tiên, bọn họ bao vây nơi này lại.

Đám người kia chính là Bốc Đông đang tìm kiếm Sở Mặc.

Hắnphụng mệnh phải đem được Sở Mặc về.

Nhưng thân thể thật sự nhỏ bé hơn so với vũ trụ nhiều.

Còn rất nhiều nơi, cho dù là Đại Tổ như Bốc Đông cũng không có cách nào tiến vào được.

Cho nên gã tốn rất nhiều năm rốt cuộc mới tìm được nơi đây.

Chỉ có điều gã cũng không thể xác định được Sở Mặc có ở bên trong chiến hạm lạnh như băng này hay không.

Một tu sĩ bên cạnh Bốc Đông vẻ mặt khiếp sợ nhìn chiến hạm, dùnggiọng vô cùng khẳng định nói:

- Thiếu chủ, chiếc chiến hạm này... hoàn toàn là dùng những thần kim hiếm có đỉnh cấp nhất trong vũ trụ luyện chế mà thành.

Hơn nữa phía trên dường như ẩn chứa khí tức cực kỳ nguy hiểm.

Bốc Đông đương nhiên cũng cảm nhận được khí tức nguy hiểm đó.

Ánh mắt của gã lạnh lùng trong trẻo đánh giá chiến thuyền.

Đối với chiếc thuyền này, gã hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.

Nhưng theo bản năng có cảm giác chán ghét, rất không thích.

Bốc Đông thông qua việc suy diễn rất nhiều mới tìm được nơi này.

Sự suy diễn này đã liên quan đến sức mạnh nhân quả rất sâu.

Cho nên, gã cho rằng chiếc chiến thuyền lớn này hẳn là khá liên quan tới Sở Mặc.

Nhưng điều đó cũng cần thông qua việc lý giải rõ hơn mới biết chắc được.

Bởi vì từ nhiều năm trước tới nay, bọn họ đã từng gặp được không ít những nhóm người hoặc cá nhân lưu lạc trong vũ trụ.

Nhưng cuối cùng, đều không tìm được người kia.

- Người ở bên trong thuyền ra đây, trả lời câu hỏi!

Sự cường thế bên người Bốc Đông, khẩu khí rất cứng, thanh âm cũng rất băng lãnh, gã chính là một tên tu sĩ cảnh giới Đại tổ.

Lúc này, một tu sĩ cảnh giới Thái thượng khác ở bên người BốcĐông nói với Bốc Đông:

- Thiếu chủ, cho dù Sở Mặc có ở trên chiếc chiến thuyền này hay không, chúng ta đều không thể bỏ qua...

Dụng ý của hắn rất rõ ràng, coi trọng chiếc chiến hạm từ thần kim luyện thành này.

Dưới cái nhìn của bọn họ, chủ nhân chiếc chiến hạm này quả thực quá xa xỉ!

Thậm chí xa xỉ tới mức hơi quá đáng.

Những thần kim này cho dù người có thân phận địa vị như bọn họ tuy đều có một ít nhưng không có được nhiều như vậy.

Không nói tới dùng để luyện chế ra một con thuyền vô cùng lớn.

Không nói chiếc chiến thuyền này có giá trị và năng lực như thế nào, chỉ nói bản thân tài liệu luyện chế thành chiến thuyền này thôi đã tuyệt đối có thể làm cho mọi người bao gồm cả Bốc Đông phải chảy nước miếng rồi.

Bốc Đông gật nhẹ đầu không thể nhận ra.

Lúc này, đám người Ma Quân trong chiến thuyền mắt lạnh nhìn đám người ở phía ngoài.

Sở Tuệ sớm đã cho ra nhân số và thực lực của đối phương.

Đối phương tổng cộng có hơn 70 người, trong đó có cảnh giới như Bốc Đông, bao gồm cả Bốc Đông tổng cộng có bốn người.

Còn lại hơn sáu mươi người, tất cả đều là tu sĩ cảnh giới Thái thượng.

Điều này làm cho bọn Ma quân cùng Sở lão cũng không nhịn được phải hít vào một hơi.

Đầu tiên Sở Tuệ đã báo cho Ma Quân biết tên nam tử áo trắng đẹp trai lại kỳ quặc kia tên là Bốc Đông, đến từ một trong những đại thế lực của đất Vĩnh Hằng.

Đương nhiên, mấy tin tức này là Sở Mặc báo cho trí não Sở Tuệ biết.

Bọn họ bây giờ đã biết rất nhiều chuyện, biết có một nơi gọi là Vĩnh Hằng, cũng biết trong Vĩnh Hằng cường giả như mây.

Nhưng không nghĩ tới đối phương lại cường đại như vậy.

Chỉ một đội người này, yếu nhất cũng là tu sĩ cảnh giới Thái thượng.

-----o0o-----

Chương 2342: Thiên kiếp Đại tổ (1)

Chương 2342: Thiên kiếp Đại tổ (1)

Thực lực tốt như vậy cho dù cả thế giới thông đạo, niên đại huy hoàng cường thịnh nhất cũng không có khả năng địch lại nổi.

Hoàn toàn không thể nào là đối thủ của người ta, chỉ cần bốn tu sĩ Đại Tổ, cho dù là ai cũng đủ để tiêu diệt tất cả thế lực ở Thông đạo này.

- Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, quả thật là như vậy...

Sở lão thở dài một cái.

Sau đó mọi người đều chuyển ánh mắt nhìn về phía Sở Tuệ, bọn họ cũng đều biết Sở Tuệ là tồn tại gì, nhưng đã sớm chấp nhận Sở Tuệ trở thành một thành viên trong vương tộc Sở thị rồi.

Sở Tuệ nói tâm nguyện lớn nhất của nàng chính là muốn trở thành một con người thực sự.

Trên thực tế hiện tại nàng ấy đã chẳng còn gì khác biệt với một con người nữa.

Đương nhiên, ngoại trừ nàng sở hữu thọ mệnh gần như vô cùng và việc không thể tu luyện thì vẫn khác biệt với loài người.

Trước khi Sở Mặc đi đã nói rồi, ở đây phải nghe ý kiến của Sở Tuệ.

Sở Tuệ nhìn Sở lão, cười ngọt ngào:

- Gia gia, lúc Sở Mặc đi không phải đã nói rồi sao?

Cho dù gặp phải người nào thì người cả người bốc hắc khí, giấu đầu lòi đuôi trộm vặt cũng vậy, vẫn là tên Bốc Đông đã bị đánh hai lần, liên tiếp mất trí nhớ hai lần trở về thành tên ngu ngốc cũng vậy, đều phải trực tiếp đấu võ, đánh xong thì bỏ chạy.

Mọi người đều không biết nên nói gì, nhìn Sở Tuệ lòng nói nha đầu này cái khác không học được, phong cách hành sự này của Sở Mặc lại học thật là giống!

- Đối phương... là bốn tên Đại Tổ đó!

Sở Hiên đứng một bên không nhịn được mà líu lưỡi.

Mặc dù hắn đã bước vào cảnh giới Thái Thượng nhưng kinh nghiệm chiến đấu trực diện như vậy lại rất thiếu, cũng không phải là sợ hãi gì mà là cảm thấy không chắc chắn lắm.

- Đại điệt nhi, yên tâm đi, trong lòng cô cô đã nắm chắc.

Sở Tuệ cười híp mắt, nàng rất thích tâm tình này của loài người.

Thanh âm lạnh như băng của người bên ngoài truyền vào, trong nháy mắt Sở Tuệ đã ra lệnh.

Những năm gần đây, trải qua vô số lần thay đổi, thăng cấp pháo chiến hạm, hung hãn khai hỏa về phía Bốc Đông.

- Không ổn!

- Mau tránh ra!

- Bọn họ điên rồi!

- Muốn chết!

Mọi người bên phía Bốc Đông trong nháy mắt tất cả đều luống cuống, bọn họ không nghĩ tới đối phương lại to gan tới mức đó.

Ở nơi như thế này, sinh linh có thể tùy ý di chuyển không một ai là ngu xuẩn cả.

Cho nên nếu nói đối phương không biết bọn họ có cấp bậc và thực lực gì thì cơ bản không thể nào.

Nhưng đối phương lại vẫn ngang nhiên khai hỏa!

Loại quy luật mãnh liệt đó trong nháy mắt đã đánh vỡ một khoảng vũ trụ lớn.

Sức mạnh quy luật có thể nghiền nát tất cả.

Mấy tên Đại Tổ Bốc Đông đều nhanh chóng tránh ra.

Thế nhưng những tu sĩ cảnh giới Thái thượng không có vận may như vậy.

Công kích đó cho dù lúc Sở Mặc còn ở cảnh giới Thái thượng đỉnh cũng không dám cứng rắn chống đỡ.

Hơn nữa muốn né tránh vô cùng trắc trở.

Bởi vì đó không phải công kích mang theo lực lượng đơn thuần, thậm chí bên trong công kích đó, lực lượng chỉ có tác dụng tạo ra động tác thấp nhất mà thôi.

Còn về tác dụng sát thương chân chính chính là quy luật vũ trụ chícao vô thượng.

Cho nên ngay tại chỗ đã có bảy, tám tên tu sĩ cảnh giới Thái thượng bị một kích này đánh nát thân thể.

Nếu không phải bốn tu sĩ Đại Tổ kịp thời ra tay giúp bọn họ một tay, nguyên thần của đám người đó một người cũng không chạy được, đều sẽ trong nháy mắt bị đánh thành tro bụi.

Bốc Đông trong nháy mắt liền nổi giận!

Đối với Sở Mặc, gã vốn chẳng có chút ấn tượng tốt nào.

Tuy là gã hoàn toàn không có chứng cứ nhưng hầu như gã vẫn có thể xác địnhtổng cộng hai lần gã bị đứt gãy ký ức đó đều có liên quan tới Sở Mặc!

Chiếc chiến hạm này, bất kể có Sở Mặc ở trong hay không, gã tuyệt đối cũng sẽ không bỏ qua!

- Đánh!

Thần niệm của Bốc Đông trong nháy mắt đã vang lên đồng thời gã cũng xuất thủ.

Đại Tổ ra tay chắc chắn là kinh thiên động địa, uy thế như vậy tuyệt đối làm cho tất cả sinh linh đều phải run rẩy.

Quy luật mênh mông xen lẫn sấm sét chằng chịt trong khoảnh khắc oanh vào trên chiến thuyền ở trước mắt họ.

Chiến hạm vô cùng vĩ đại bị sức mạnh đó ném bay ra ngoài.

Mọi người ở trong chiến hạm đều cùng lúc xoay tròn, nhưng không chịu bất kỳ tổn thương gì.

Tất cả mọi người theo bản năng thở dài một hơi, đồng thời trong lòng cũng vô cùng chấn động.

Bởi vì mới rồi Sở Tuệ cũng đã nói muốn thử năng lực phòng ngự củachiến hạm xem thế nào.

Bởi vì lúc trước nàng và Sở Mặc đều chỉ tính theo lý thuyết.

Sau khi tính toán cho rằng cho dù chiến hạm không mở lớp phòng ngự ra thì cũng có thể đỡ được mấy lần công kích của sinh linh Đại Tổ.

Nhưng dù sao chưa từng trải qua khảo nghiệm thực tế, Sở Tuệ mặc dù đã coi mình như một con người nhưng trong thâm tâm lại vẫn là một sinh mệnh cơ giới tỉnh táo.

Nó vốn là chủng tộc máy móc, sinh mạng nguyên thủy cổ xưa nhất, thậm chí ngay cả chính nó đều không biết mình tại sao lại tới.

Ban đầu đi theo bên người Sở Mặc nó cũng chưa từng nói chuyệnnày.

Sau này đã qua rất nhiều năm nó mới báo chuyện đó cho Sở Mặc biết.

Nó, chính là một sinh mệnh trong chủng tộc cơ giới, là một sinh mệnh cao cấp nhất, cũng chính là thủy tổ.

Cho nên trí não lãnh tĩnh cùng cơ trí, toàn bộ vũ trụ ít ai có thể bì kịp.

Sau một kích mới rồi, Sở Tuệ không nhịn được vui vẻ cười rộ lên.

Rất ung dung mở phòng ngự của chiến hạm Sở thị.

Sau đó vẻ mặt ưu nhã nã một phát pháo về phía Bốc Đông.

Đám Bốc Đông bị dọa đến mức sắc mặt tái nhợt tránh đi tứ tán.

Nhưng vẫn có hai tên tu sĩ cảnh giới Thái thượng không kịp né tránh, trực tiếp bị nã thành bã.

Lúc này, chiến hạm Sở thị mở không gian khiêu dược ra, sau khi lóe lên một ánh hào quang thì chiến hạm liền biến mất.

Sắc mặt Bốc Đông tái nhợt, trong mắt đều là lửa giận điên cuồng.

- Chết tiệt!

Gã nghiến răng, trên người tuôn ra khí thế khiếp người:

- Đuổi theo, nhất định phải tìm được bọn chúng, triệt để diệt sạch bọn chúng!

Mặt khác, ba tên Đại Tổ khác thân làm những nhân vật hàng đầu trong tam đại thế lực ở nơi Vĩnh Hằng, ở trong Vương triều Bốc thị, bọn họ đã khi nào phải chịu sự thua thiệt như này chứ?

Nhất là uy lực của chiếc chiến hạm này quả thực quá kinh người.

Một chiếc chiến huyền như vậy lại mạnh tới mức có thể chống chọi được một kích của bên mình.

Thứ này bọn họ quả thực nhất định phải có được.

Nói gì cũng không thể bỏ qua.

- Liên hệ với những người khác.

Bốc Đông lạnh lùng nói rồi sau đó cơ thể xé không mà đi, đuổi theo chiếc chiến hạm.

-----o0o-----

Chương 2343: Thiên kiếp Đại tổ (2)

Chương 2343: Thiên kiếp Đại tổ (2)

Chiến hạm nhảy một cú trong hư không, mặc dù sẽ không lưu lại bất cứ dấu vết và khí tức gì nhưng trong thời gian rất ngắn thì tu sĩ cảnh giới Đại Tổ vẫn có thể tìm ra một chút dấu vết mờ nhạt.

Cho nên, dưới tình huống như vậy, đôi bên trực tiếp triển khai đốichiến trực tiếp.

Càng ngày càng có nhiều Đại Tổ gia nhập vào đội ngũ của Bốc Đông.

Đến cuối cùng, lại có mười ba tên Đại Tổ, hơn năm trăm tên tu sĩ cảnh giới Thái thượng, ở trên bầu trời của vũ trụ này khắp nơi truy tìm vây bắt chiến hạm.

Cùng lúc đó, người toàn thân bốc lên hắc khí vẫn đang tìm kiếm tung tích của Sở Mặc.

Tinh hạch gã đã có được bốn khối rồi.

Theo thứ tự là từ Phổi đại thế giới lấy được tinh hạch tính kim, từ Can đại thế giới lấy được tinh hạch thuộc tính mộc, từ Thận thế giới lấy được tinh hạch thuộc tính thủy cùng Tỳ thế giới lấy được tinh hạch thuộc tính thổ.

Bây giờ còn thiếu một khối tinh hạch thuộc tính hỏa ở thế giới Trái tim nữa thôi.

Nếu ngũ hành tề tụ, hắn có thể trực tiếp thu được một loại thần thông ngũ hành, sau đó mở ra một con đường ngũ hành!

Cái gọi là vạn biến không rời, trong vũ trụ mênh mông này thần kỳvô cùng.

Các loại nguyên tố phong phú đến mức không còn gì hơn, chủng loại cũng đa dạng đến hàng ngàn, hàng tỉ.

Rất nhiều thần kim, thần tài, tất cả đều có ở trong ngũ hành.

Nhưng thật ra có ở trong ngũ hành thì cũng chỉ là tiểu ngũ hành thôi.

Đại ngũ hành thật sự bao gồm tất cả tài nguyên trong vũ trụ kìa.

Thế giới thân thể đại thần Bàn Cổ chính là một thế giới đại ngũ hành hoàn chỉnh.

Cho nên, chỉ khi lấy được năm khối tinh hạch mới có thể mở ra một con đường ngũ hành, sau đó gã có thể rời khỏi nơi đây.

Cho dù khôngtìm được đao săn Bàn Cổ cũng không có gì quan trọng.

Nhưng hắn lại không nghĩ rằng bốn khối tinh hạch trước thần không biết quỷ không hay thu vào tay gã, nhưng viên thứ năm lại trắc trở như thế.

Chẳng những bị người ta nhanh chân đến trước, hơn nữa cảnh giới của đối phương rõ ràng không quá cao thâm nhưng lại giảo hoạt như cáo gìa, bị trộm mất rồi.

Nhiều năm như vậy gã lại chưa từng tìm được tung tích của đối phương.

Chỉ có điều may mắn gã còn nắm trong tay bốn khối tinh hạch.

Bốn khối này cũng đủ cho gã đứng ở thế bất bại rồi.

Chỉ cần đến một phạm vi nhất định, bốn khối tinh hạch sẽ sinh ra cảm ứng với viên thứ năm.

Đối phương tuy là cũng có thể cảm ứng được sự hiện hữu của gã nhưng gã cũng không thèm để ý điều đó.

Bởi vì cảnh giới của gã... cao hơn!

- Đừng có để ta tìm được ngươi!

Đến lúc đó, ta sẽ làm ngươi hiểu được trong vũ trụ này, thủ đoạn dằn vặt người ta còn vô số kể!

Người thần bí cả người bốc đầy hắc khí, thanh âm cực kỳ băng lãnh, vô cùng thâm trầm.

Hiển nhiên, gã ta cũng giống với Bốc Đông đã thật sự nổi giận rồi.

Thật ra bây giờ toàn bộ thế giới thân thể trong vũ trụ bao la đã vôcùng náo nhiệt.

Ba thế lực lớn ở vùng đất Vĩnh Hằng không phải chỉ có mỗi vương triều Bốc thị hành động.

Hai thế lực lớn khác cũng phái nhân thủ ra đi tìm thanh đao săn, còn có cả tên trộm lấy trộm tinh hạch nữa.

Đương nhiên, bọn họ muốn tìm được nhất vẫn là thanh đao săn.

Bởi vì người có năng lực lấy trộm tinh hạch cho dù là Đại Tổ cũng chưa chắc có thể trêu chọc được.

Muốn đối phó chỉ e cũng chỉ có thế lực chủ xuất thủ mới được.

Cho nên hai thế lực lớn khác trong ba nhà, người của Thiên Cung cùng với Vĩnh Hằng điện, bọn họ cũng đều rối rít hành động.

Giống với bên Bốc thị Vương, người của bọn họ ban đầu cũng là muốn đi tới thế giới Thông đạo.

Ở đó, bọn họ chỉ tìm được một chút manh mối, muốn có được nhiều tin tức hơn hầu như không thể nào.

Bởi vì lúc đó cả thế giới Thông đạo đều đã sớm bị sinh linh Hôi Địa chiếm lĩnh, để lại không nhiều tin tức của bản thân ở Thế giới thông đạo, phá hoại phải gọi là cực sạch sẽ.

Cũng là do số mệnh an bài, may mắn trốn ra được khỏi thế giớiThông đạo, đám sinh linh Hôi Địa của Đại Cước Tà Tôn vừa hay gặp đám người của Thiên Cung.

Từ nơi của Đại Cước Tà Tôn, Thiên Cung nhận được rất nhiều tin tức.

Thanh tuyệt thế hung đao kia đang nằm trong tay một người tên là Sở Mặc.

Tin tức này rất nhanh truyền khắp Thiên Cung.

Thiên Cung và Vĩnh Hằng điện từ trước quan hệ vẫn không tệ lắm.

Cộng thêm việc tìm thanh đao săn kia cũng không phải vì chính họ muốn dùng, mà là vì muốn thoát khỏi thế giới thân thể.

Cho nên bọn họkịp thời chia sẻ tin tức đó cho bên Vĩnh Hằng điện.

Vì vậy, toàn bộ thế giới Thân Thể, ba thế lực cường đại nhất hầu như tất cả đều đang tìm kiếm tung tích Sở Mặc.

Người thần bí trộm đi tinh hạch trải qua nhiều năm tìm kiếm, rốt cục đã để gã tìm được chút vết tích rồi.

Trên không trung vũ trụ xa xôi, bốn khối tinh thạch bắt đầu truyền đến từng đợt dao động nhàn nhạt.

Mà khi đó chính là khi Sở Mặc mở cửa thời không, tuy là trong nháy mắt đã đóng lại.

Nhưng vẫn làm cho người thần bí nắm được đại khái phương vị của Sở Mặc.

Người thần bí cũng không nóng nảy.

Gã rất ung dung chậm rãi tìm kiếm trong vũ trụ bao la.

Rốt cục, ngày nào đó gã đã cảm nhận được sức mạnh to lớn từ một phương hướng mịt mờ sâu trong vũ trụ tuôn ra.

- Đây là, có người đang độ kiếp?

Người thần bí trên mặt có tiếu ý lạnh như băng, quản hắn ta là ai làm gì, trước phá hủy rồi nói sau.

Sau đó gã dùng không gian khiêu dược đi về phía đó.

Trong hư không.

Sở Mặc dẫn động được thiên kiếp của Đại Tổ!

Đây là kết quả vô số năm qua hắn được nhìn thấy, được trải qua, lĩnh ngộ được, rất nhiều rất nhiều... các loại đại đạo đang ở trong thâm tâm của hắn không ngừng nảy mầm mọc rễ, sau đó dung hợp, dung hợp, lại dung hợp!

Tu luyện tới cảnh giới này rồi thật ra chính là không ngừng dunghợp, sau đó trong quá trình đó lại tăng lên một quá trình khác.

Trong lòng Sở Mặc biết rõ người tìm hắn thời gian dần trôi nhất định sẽ càng ngày càng nhiều.

Đừng thấy bây giờ thế giới Thân Thể còn rất bình tĩnh, nhưng mất đi năm viên Tinh Hạch, thế giới Thân Thể chẳng mấy chốc sẽ thật sự tiến vào thời kỳ suy kiệt.

Có khả năng sẽ kéo dài đằng đẵng, dựa theo tính toán của Thần Giám e là sẽ phải có vài tỷ năm thậm chỉ là mười tỷ năm.

Nhưng đối với những sinh linh cao cấp trong vùng đất Vĩnh Hằng thì mười tỉ nămThần Giám... thực sự không coi là dài.

Cho nên, hắn nhất định phải trong quá trình này, không để cho mình ngừng việc trở nên cường đại hơn.

Đến một lúc nào đó tốt nhất có thể cầm Thí Thiên bổ được thế giới Thân thể, dẫn theo tất cả thân nhân rời khỏi nơi này, đi tìm nơi thế ngoại đào nguyên chân chính.

Ầm ầm!

-----o0o-----

Chương 2344: Trọng tố (1)

Chương 2344: Trọng tố (1)

Trong không gian vũ trụ trên dưới trái phải lại cả trước sau tạo thành phạm vi thiên kiếp hình cầu.

Vây quanh Sở Mặc ở bên trong.

Tràng vực thiên kiếp hình cầu vẫn là lần đầu tiên Sở Mặc gặp được, trong quá khứ thậm chí hắn còn chưa nghe thấy bao giờ.

Vô số tia chớp màu đỏ từ bốn phương tám hướng đánh về phía hắn.

Tia chớp màu đỏ!

Mỗi một tia đều mang khí cơ diệt thế.

Đều là một tia tuyệt sát.

Khủng bố đến mức tột đỉnh.

Mặc dù thân Sở Mặc có đạo sấm sét, đối mặt với thiên kiếp bậc này cũng chỉ có thể mở ra tất cả phòng ngự để ngăn cản.

Thiên kiếp này cơ bản không hợp với đạo thường, hoàn toàn lấy mục đích tiêu diệt người độ kiếp.

Mặc dù Sở Mặc đã chuẩn bị nhiều năm như vậy, lúc này cũng chỉ có thể cố gắng phòng ngự.

Muốn ở trong thiên kiếp này ngộ đạo nhất định chính là người si nói mộng.

Dường như chỉ trong nháy mắt thân thể Sở Mặc cũng đã trở nên rách rưới.

Huyết nhục văng tung tóe, gân cốt đứt đoạn!

Sở Mặc nhịn không được rên lên từng tiếng đau đớn, lúc này trong lòng hắn chỉ cảm thấy may mắn rằng trước đó đã để lại Thương Khung Thần Giám ở chiến hạm rồi, không đeo nó trên người.

Nếu không, thiên kiếp cấp bậc này, Thương Khung Thần Giám căn bản là không chịu nổi!

Hỗn Độn Hồng Lô đã bị đánh nát!

Chỉ có Thí Thiên hoàn hảo không chút tổn hại, tản ra từng khí tức trong trẻo mà lạnh lùng, đứng sừng sững ngạo nghễ trong thiên kiếp như là mãi mãi không sụp đổ vậy.

Thiên kiếp Đại Tổ đối với Thí Thiên hoàn toàn không có ảnh hưởnggì.

Lúc này Sở Mặc đã hoàn toàn không để ý tới những thứ khác, hắn lấy sức mạnh tinh thần vô thượng không ngừng vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, đồng thời vận Tinh Thần quyết cố gắng duy trì một tia thanh tỉnh.

Hắn không biết có phải tất cả tu sĩ lúc trải qua thiên kiếp Đại Tổ đều phải giống như hắn phải chịu đựng sấm sét như này hay không.

Không được tham khảo không có nghiệm chứng, hắn cơ bản không biết lúc người khác độ kiếp như thế nào.

Thật ra không biết là tốt nhất, bởi vì nếu như Sở Mặc biết chuyện này thì nhất định sẽ cảm thấy rất phiền muộn.

Đại Tổ, sinh linh cảnh giới này bình thường đều tập trung ở nơi Vĩnh Hằng.

Ở đó, cho dù sinh linh gì một khi đến cảnh giới đó, lúc độ kiếp đối mặt với sấm sét thiên kiếp đều mà màu tử kim(vàng tím?).

Cơ bản cũng không có màu đỏ chói mắt như này, giống như sấm chớp màu máu tươi.

Ứng với câu nói rằng có thể thừa nhận được bao nhiêu đả kích thì có thể gánh chịu được bấy nhiêu trách nhiệm!

Có thể chống lại bao nhiêu áp bách thì có thể nhận được bấy nhiêu vinh quang.

Thiên kiếp với tia chớp màu đỏ, hơn nữa còn là hình cầu tạo thành một quả cầu thiên kiếp vô cùng vĩ đại, ở trong toàn bộ cổ sử của thế giới thân thể là trước nay chưa từng có, cũng chưa từng tồn tại.

Cho nên, Sở Mặc ở trong thế giới thân thể là độc nhất vô nhị.

Nếu như mấy sinh linh còn lại kia lúc đối mặt với thiên kiếp Đại Tổ cũng phải đối mặt với sấm sét huyết sắc này thì e rằng không chống đỡnổi trong một nén nhang, tất cả sẽ bị toàn diệt thần hình.

Sở Mặc vận Thiên Ý Ngã Ý, vận Tinh Thần quyết, vận Lục Tự Chân Ngôn, vận Cửu Tự Chân Ngôn.

Hầu như dùng tới toàn bộ đạo hạnh toàn thân của hắn.

Rốt cục sau một nén nhang, thân thể của hắn đã hoàn toàn hôi phi yên diệt, thậm chí ngay cả một chút cũng chẳng còn.

Hỗn Độn Hồng Lô trước đó cũng đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một thứ hỗn độn lớn chừng quả đấm ở lại, vẫn chịu đựng sự thanh tẩycủa thiên lôi huyết sắc như trước.

Sở Mặc cũng chỉ còn lại sức mạnh tinh thần hầu như đã tiêu tán trong thiên kiếp hình cầu.

Khắp nơi đều là sức mạnh tinh thần của hắn, nhưng sấm sét huyết sắc vẫn không chịu buông tha.

Mỗi tia sấm sét huyết sắc đều vô cùng vĩ đại, như là đánh tan mọi thứ, quét ngang toàn bộ trong phạm vi thiên kiếp hình cầu.

Chỉ có điều sau khi thân thể biến mất, rốt cục Sở Mặc mới cảm thấysự tự do chân chính, có cảm giác phiêu nhiên dục tiên.

Nhưng Sở Mặc biết rõ tuyệt đối không phải như vậy.

Đại thần Bàn Cổ mạnh bao nhiêu hắn không biết, nhưng ít ra tuyệt đối có sức mạnh hơn nhiều so với ba thế lực đứng đầu ở nơi Vĩnh Hằng!

Sinh linh ở cấp bậc đó vẫn có thân thể, vẫn mang huyết nhục.

Tuy là huyết nhục đó bản chất khác hoàn toàn với huyết nhục của sinh linh bình thường.

Nhưng nó cũng vẫn là thân thể!

Cho nên tầm quan trọng của thân thể không cần nói cũng biết.

Cho nên Sở Mặc vừa độ kiếp vừa bắt đầu lấy đại đạo vô tận ngưng tụ lại thân thể.

Trong quá trình đó, ba luồng khí độ Hồng mông không biết từ đâu xông ra vòng quanh một hình người, sau đó lấy cơ sở là ba luồng khí độ Hồng mông đó, trong nháy mắt Sở Mặc ngưng tụ ra một thân thể mới.

Đây mới thật sự là thân thể gần như hoàn mỹ.

So với thân thể do trí não Sở Tuệ chế tạo ra không biết cao cấp hơn bao nhiêu lần.

Nhưng đối mặt với sấm sét huyết sắc vẫn không chịu nổi một kích như cũ.

Bùm!

Thân thể nổ tung.

Tinh thần của Sở Mặc cũng bị thương cực nặng.

Đạo sấm sét đối mặt với quy luật sấm sét thiên kiếp của Đại Tổ hoàn toàn không còn cách gì chống đỡ.

Cảm giác đó giống như một giọt nước chống lại một vùng biển rộng.

Tuy là cùng dòng cùng giống nhưng một giọt nước cơ bản không có cách để lĩnh ngộ sự thâm ảo sâu sắc nước ở vùng biển rộng.

Chỉ có thể dung hợp!

Hiện tại Sở Mặc cũng đang nỗ lực triển khai theo hướng đó.

Nhưng giọt nước như Sở Mặc là nước ngọt không có mùi vị, là một giọt nước trong suối trong.

Nước trong đại dương lại mặn mòi... khổ sở!

Muốn dung nhập vào vô cùng khó khăn.

Quá trình này đối với Sở Mặc nhất định là một sự dằn vặt và dày vò rất lớn.

Từ những năm tháng vô tận tới nay, sự đau khổ mà Sở Mặc phải chịu thực sự rất nhiều, bị dằn vặt cũng rất nhiều.

Nhưng hắn đều cố gắng vượt qua, chưa từng bỏ cuộc, cho tới bây giờ vẫn luôn cố gắng.

Nhưng lần này, một khắc Sở Mặc cảm thấy khổ sở nhất thật sự có cảm giác: ta quá mệt mỏi rồi, có nên nghỉ ngơi một chút không?

Chỉ có điều vừa nghĩ tới hắn còn nhiều việc bề bộn cần làm, còn nhiều người quan tâm chờ đợi hắn, một sức mạnh gần như vô cùng từ tinh thần của hắn tuôn ra ồ ạt.

Tình cảm!

Sức mạnh đó chính là sức mạnh tình cảm.

Người phàm trong thế gian không hiểu, khi tình cảm bùng nổ cũng có thể có sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Cho nên trong tinh thần Sở Mặc tuôn ra sức mạnh đó thì sấm séthuyết sắc uy lực dường như trong nháy mắt yếu đi rất nhiều lần.

Lúc này đây Sở Mặc lần nữa lấy ba khí độ Hồng Mông ngưng tụ thành một thân thể khác.

-----o0o-----

Chương 2345: Trọng tố

Chương 2345: Trọng tố

Vẫn hoàn mỹ như cũ!

Vẫn không có thời gian rảnh như cũ!

Lúc này, sấm sét huyết sắc ở phía trên rốt cục không thể trong nháy mắt đã đánh cho thân thể này thành cặn bã.

Trên thân thể tuy là cũng xuất hiện từng vết thương đáng sợ nhưng cũng có thể chịu được.

Lập tức, Sở Mặc thi triển toàn bộ đạo để luyện hóa, ngưng tụ trong toàn bộ thân thể.

Một giọt máu đào ướt át, đỏ đến mức làm người ta khó tưởng nổi lao tới từ trong sấm sét huyết sắc, vọt thẳng vào trong cơ thể.

Trong nháy mắt, cơ thể càng trở nên đầy đủ.

Sau đó, ba khí độ Hồng Mông trong nháy mắt tạo thành một pháp trận trấn phong giọt tinh huyết trong cơ thể Sở Mặc, không cho thiên kiếp huyết sắc lần nữa uy hiếp được nó.

Ngay cả bản thân Sở Mặc cũng không biết giọt máu tươi này là từ chỗ nào tới, nhưng chắc là vốn ở trong thân thể hắn.

Trong nháy mắt thân thể hắn bị nổ ra thì liền xông ra.

Một giọt tinh huyết, ba khí độ Hồng Mông được sấm sét huyết sắc luyện hóa thành một thân thể hoàn mỹ không tì vết.

Tinh thần lực mênh mông khổng lồ của Sở Mặc ầm ầm vọt về cơ thể của mình.

Đồng thời còn mang theo đại đạo vô tận.

Thiên Ý Ngã Ý, thiên nhân hợp nhất!

Ta chính là trời, trời chính là ta!

Đây là một cấp bậc hoàn toàn mới, cũng là một sức mạnh vô tận mà Sở Mặc chưa bao giờ cảm nhận được.

Lúc này, giọt nước là cơ thể của Sở Mặc rốt cục cũng hoàn toàn hòa một thể với cơn đại thủy.

Cảm giác này quả thực quá huyền diệu.

Gần như Sở Mặc lập tức tìm được ý nghĩ sâu xa trong lôi đình huyết sắc.

Học tập, dung hòa.

Nhất định phải biến sức mạnh sấm sét Đại tổ này thành sức mạnh của chính mình.

Đến đây, lúc này thiên kiếp Đại Tổ của Sở Mặc đã bước vào hồi cuối, coi như là đã vượt qua.

Rốt cục đã dùng bao nhiêu thời gian, bản thân Sở Mặc cũng hoàn toàn không biết.

Từ đầu đến cuối chắc có thể chỉ trong nháy mắt, hoặc...

đã mấy trăm, mấy nghìn năm.

Bởi vì thiên kiếp Đại Tổ trong hình cầu cơ bản không có khái niệm thời gian và không gian.

Sở Mặc cũng chỉ có thể liên lạc với mấy người trí não Sở Tuệ, thì mới biết được đã trải qua bao nhiêu năm Thần Giám.

Sở Mặc tính toán thời gian Thần Giám thì đã rất lâu rồi.

Nói cách khác, trên không trung vũ trụ trong trẻo mà lạnh lùng đó khắp nơi đều có quy luật thời gian của mình.

Cho người ta cảm giác vô cùng hỗn loạn.

Giống như năm xưa ở Thông đạo và La Thiên Tiên Vực có thời gian chênh lệch rất lớn.

Lúc này, Thí Thiên bắt đầu vang lên hàng loạt tiếng động.

Nó chủ động bay đến trong tay Sở Mặc.

Giờ khắc này trên người Sở Mặc trong giây lát đã tuôn ra một sức mạnh vô cùng, sau đó hắn giơ thanh đao lên, một đao bổ về phía thiên kiếp huyết sắc.

Keng.

Trên thân đao Thí Thiên tuôn ra một ánh sáng đỏ ngòm chưa từng có, hào quang rực rỡ đến mức tột cùng.

Chỉ một đao cũng đã bổ ra một khe hở vô cùng vĩ đại trên thiên kiếp Đại Tổ hình cầu.

Sau đó bùm một cái.

Thiên kiếp hình cầu đường kính chừng mười tỉ ầm ầm tan hết.

Lúc này, Sở Mặc nhìn thấy quanh hư không đã hoàn toàn thay đổi dáng dấp vốn có.

Có lẽ đã bị thiên kiếp lần này hủy diệt hoàn toàn rồi.

Hắn hít sâu một hơi, sau đó vung tay lên.

Thời gian trọng tố!

Những ngôi sao đã biến mất trong nháy mắt đó lại lần nữa từ trong bụi bặm vũ trụ ngưng tụ lóe ra ánh sáng, như đang chào hỏi với Sở Mặc.

Sau đó Sở Mặc nhìn khí độ hỗn độn rồi thi triển thần thông.

Hỗn Độn Hồng Lô lại một lần nữa xuất hiện ở trước mặt Sở Mặc.

Sở Mặc thử liên lạc, hiện tại linh tính Hỗn Độn Hồng Lô vẫn còn, hơn nữa sau khi hắn đã trải qua thiên kiếp này, Hỗn Độn Hồng Lô càng trở lênmạnh mẽ hơn, đã thành một Đại Tổ khí chân chính.

Còn như Thí Thiên...

Sở Mặc nhìn thoáng qua thanh đao huyết sắc trong tay, trong lòng cười gượng, cho tới nay chỉ có mình liều mạng đề thăng cảnh giới, Thí Thiên tới cứu lại còn mạnh hơn nhưng lại chưa từng nhìn thấy tiềm lực chân chính của Thí Thiên là ở đâu.

Bội đao của đại thần Bàn Cổ, thần khí chân chính!

Sau đó Sở Mặc bắt đầu liên hệ với trí não Sở Tuệ, chỉ có điều tựnhiên hắn lại không liên lạc được.

Điều này làm cho Sở Mặc hơi giật mình, bởi vì...

điều này nói rõ khoảng cách giữa Sở Tuệ với hắn đã cực kỳ xa xôi, hơn nữa cơ bản không kịp thông báo tin tức tới con thuyền kia.

Hoặc là con thuyền đó đã bị người khác làm hỏng.

Sở Mặc nhíu mày lại, sau một khắc, hắn xé không nhảy vào.

Giờ khắc này lấy chiến hạm Sở thị làm trung tâm trong phạm vi trăm tỉ dặm vô cùng náo nhiệt.

Nhưng nhìn qua dường như chiến hạm Sở thị không có chuyện gì.

Số lượng lớn tu sĩ bao vây một người thần bí bốc đầy hắc khí vào giữa, sau đó đôi bên giằng co, người nào cũng không hề động thủ, không khí nơi này lại có vẻ vô cùng nghiêm trọng.

Chiến hạm Sở thị mấy lần muốn chạy trốn, nhưng cả bầu trời đều đã bị người ta liên thủ phong ấn lại.

- Các người cũng đừng cố trốn nữa!

Lần này không ai có thể cứu được các người đâu!

Một người tu sĩ lạnh lùng nói.

Sắc mặt của Bốc Đông rất khó coi.

Gã không nghĩ tới nhiều người như vậy lại đều tụ tập tới chỗ này, gã lại càng không nghĩ tới là tên trộm thần bí chết tiệt kia cũng tới!

Hơn nữa, hắn lẽ nào không sợ sao?

Hơn năm mươi tu sĩ Đại Tổ, hơn hai ngàn tu sĩ cảnh giới Thái thượng, đây dường như đã là sức mạnh lớn nhất tinh nhuệ nhất của nơiVĩnh Hằng rồi.

Dưới tình huống như vậy, tên trộm giấu đầu lòi đuôi kia vẫn cực kỳ bình tĩnh đứng ở đó, hơn nữa, còn dám nói năng lỗ mãng.

- Ồ, những nhân vật máu mặt của ba thế lực lớn cũng đều tới rồi à?

Ở bên trong hắc khí truyền ra một thanh âm hết sức trẻ tuổi, nghe vào còn mang theo vài phần nhạo báng.

Nói rồi thân thể gã giật một cái, tất cả mọi người dáng vẻ như lâm đại địch, trong nháy mắt đã có số lượng lớn pháp khí phi lên trời cao chỉ về phía người thần bí.

Người thần bí vừa cười vừa nói:

- Các người không cần phải khẩn trương như vậy, ta đối với các ngươi không có bất kỳ địch ý nào.

- Phì!

Bốc Đông nhìn người thần bí hung hăng phun một ngụm nước miếng, gương mặt anh tuấn đến gần như không chút tỳ vết lộ ra một vẻ dữ tợn, cười lạnh nói:

- Ngươi nói thật sao?

Vậy là ngươi trả lại tinh hạch ngươi đã ăn cắp sao?

Ngươi biết hành vi này đã uổng bao nhiêu sinh mạng rồi hay không?

- Nói như vậy, cứ như thể ngươi là một người trong tim có đại thiện không bằng?

-----o0o-----

Chương 2346: Búa Bàn Cổ

Chương 2346: Búa Bàn Cổ

Giữa đám hắc khí kia truyền đến thanh âm trẻ tuổi, gã chẳng hề để ý, từ tốn nói:

- Nói đến chuyện này, có thấy chiến hạm không?

Ừm, chính là chiến thuyền trong miệng các người đó.

Khối tinh hạch thứ năm là ở đó đó.

Các người muốn không?

Ngược lại, ta muốn.

Mới rồi trước khi ta ra ngoài cũng đã nghe được hồi lâu.

Ba thế lực lớn các người đều muốn chiến hạm, ừm... chiến thuyền, sau đó tranh luận không ngớt, đúng không?

Sắc mặt không ít người đều khó coi.

Sự thật đúng là như vậy, Bốc Đông là người đầu tiên truy tung tới nơi này, gã ta dẫn theo mười tên Đại Tổ, hơn năm trăm tên tu sĩ cảnh giới Thái thượng, rốt cục tìm được chiếc chiến thuyền.

Năng lượng của đối phương hình như hơi không đủ, ị bọn họ vây ở đây.

Nhưng theo sát phía sau, người của Thiên Cung và Vĩnh Hằng điện liền chạy tới.

Những người này cũng liếc mắt một cái đã nhìn chằm chằm chiếc chiến thuyền này.

Bởi vì ở đây cho dù là tu sĩ cảnh giới Thái thượng nào đều có thểnhìn ra giá trị của chiến thuyền.

Nhiều thần kim kim như vậy... quả thực muốn phát rồ lên được.

Ấy vậy mà lại dùng để luyện chế thành một cái chiến thuyền không có tác dụng gì lớn?

Đương nhiên, bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy uy lực chân chính của chiến thuyền này.

Nhưng chuyện đó cũng không hề gây trở ngại việc bọn họ thích chiếc chiến thuyền này.

Nhất định là tài liệu luyện khí cực phẩm!

Không nói gì khác, ở đây hơn 50 tên tu sĩ Đại tổ nếu như phân chiachiến thuyền thì mỗi người có được số lượng thần kim rất lớn.

Dùng để ban thưởng cho riêng bộ hạ của mình là được rồi.

Cho nên, người thần bí vừa mở miệng đã nói trúng luôn tâm tư của bọn họ.

Một chiếc chiến thuyền luyện thành từ thần kim như vậy, không ai là không muốn cả.

Người thần bí hắc khí đầy người bắt đầu trở nên đậm hơn, gã mỉm cười, nói:

- Như vậy chúng ta thương lượng đi, ta chỉ muốn khối tinh hạch trong chiến thuyền còn chiến thuyền thuộc về các người, thế nào?

Takhông ra tay công kích các ngươi, các ngươi cũng không cần khảo nghiệm sự kiên nhẫn của ta.

Nói thật, ta cũng không muốn ở thế giới này tạo nhiều sát nghiệt.

Tuy là ta ở chỗ này tùy ý giết chóc cũng sẽ không có nhân quả gì, nhưng ta trời sinh là một người thích bình lặng.

- Khối tinh hạch kia ngươi không thể mang đi, đồng thời bốn khối tinh hạch trên người ngươi ngươi cũng phải giao ra đây.

Một gã Đại tổ tới từ Thiên Cung trầm giọng nói, gã lạnh lùng nhìn người thần bí:

- Ta đã gọi những người đứng đầu trong ba thế lực và cả Vĩnh Hằng nữa, tin rằng bọn họ sẽ nhanh chóng tới đây thôi.

- Rất nhanh?

Là có thể chạy tới?

Người thần bí nghe xong không nhịn được cười khẩy nói:

- Các người thật sự cho bọn họ là thần sao?

Thôi đi!

Thế giới thân thể cổ thần này mênh mông vô cương...

Nói đến đây, người thần bí bỗng nhiên im miệng không nói, sau đó đổi đề tài, nói:

- Bọn họ muốn chạy tới nơi này, trong thời gian ngắn đừng hòng mơ tưởng, trong quá trình đó cũng đủ để ta tiêu diệt tất cả các người rồi.

- Động thủ!

Ngay trong nháy mắt đó, lấy Bốc Đông làm tâm, hơn 50 tên Đại tổ bỗng nhiên trực tiếp xuất thủ với người thần bí.

Cảnh tượng này thật là con mẹ nó gã tự mở cửa mời khủng bố đến nhà rồi!

Ngay lập tức, vùng vũ trụ này liền sụp đổ!

Lực lượng kia không phải hủy diệt tất cả mà là muốn chôn vùi hết thảy.

Tu sĩ cảnh giới Thái Thượng cơ bản là không làm được gì, toàn bộđều điên cuồng bỏ chạy tứ tán.

Trên chiến hạm Sở thị dâng lên một lớp phòng ngự mạnh nhất, sau đó điên cuồng bỏ chạy về giải đất bị phong ấn.

Ầm ầm!

Một góc vũ trụ mênh mông vô tận phát ra một loạt ánh sáng rực rỡ lóa mắt.

Đợt sóng kia phát ra sức mạnh gần như sẽ hủy diệt hoàn toàn nơi đây.

Ở giữa tia sáng đó, truyền đến âm thanh lạnh như tiền:

- Các ngươi thật to gan...Hừ!

Gã lại kêu lên một tiếng đau đớn!

- Hắn bị thương rồi!

- Bóp chết tại chỗ!

Nhóm Đại tổ đang trao đổi với nhau, họ chuẩn bị ra tay lần nữa.

Không gian, thời gian ở nơi này...

Tất cả quy luật nơi này đều bịchúng bao phủ và trấn áp thẳng.

Đột nhiên!

Hơn năm mươi đại tổ, cơ thể bỗng nhiên đồng thời chấn động!

Trong mắt của họ lộ ra vẻ không dám tin.

Tiếp theo, trên người họ, trong chớp mắt, tất cả đều có thêm một vết thương lớn!

Nếu như không phải cảnh giới của họn hắn đủ cao thâm, chỉ lần nàythôi rất có thể tiêu diệt thân xác của tất cả họ.

Nhưng hơn hai ngàn tu sĩ cảnh giới Thái Thượng thì không may mắn như vậy!

Tất cả bọn họ, mỗi người ở một nơi!

Hơn hai ngàn tu sĩ cảnh giới Thái Thượng, không có một ai thoát khỏi.

Hơn nữa, bọn họ đều toi rồi!

Đời này coi như xong rồi!

Lúc này, một bóng người thon dài từ trong ánh sáng nhảy ra.

Gương mặt của hắn trắng bệch, miệng đầy máu, tóc tai rối bời.

Chiến y rách tả tơi.

Bước chân của hắn có chút lảo đảo, bước trong hư không, đi về phía hơn 50 đại tổ đang xông tới.

Trong tay hắn, vác búa song diện khổng lồ!

Búa diện phủ và chuôi là một thể, tất cả toát lên một màu đỏ ma mị.

Tản ra một khí tức thê lương và cũ kỹ, trong một lúc đã tiêu diệt nhiều cao thủ của cảnh giới Thái Thượng, trên búa song diện không có một giọt máu.

Thậm chí không chút sát khí nào.

- Trời...

Thanh búa đó?

- Búa...

Bàn Cổ!

- Thứ này lại có thể nằm trên tay hắn...

- Nguy rồi!

- Trên tay hắn, đang cầm thần khí!

Năm mươi đại tổ chỉ cần một đòn, tất cả đều bị thương.

So với bọn hắn cảm thấy sợ hãi hơn là bị thương, là người trẻ tuổi kia đang cầm búa hai lưỡi!

Nếu như cây búa không nằm ở trong tay người thần bí, mọi người xem ra không có điều kỳ gì lạ.

Búa Song Diện lâu đời được chế tạo tinh xảo.

Nó vừa gây ra sát thương kinh khủng, chứng minh rằng, cây búa này là một thần khí thực thụ!

Thế gian này, có thể sở hữu được uy lực như vậy, e là chỉ có Búa Bàn Cổ được nhắc đến trong truyền thuyết...

Người trẻ tuôi gần như rất yếu, vầng trán của hắn lộ vẻ dữ tợn:

- Do các ngươi ép ta, ta đã từng nói rồi, ta là một người yêu hòa bình, ta ghét nhất là...

đánh nhau mà.

Nói rồi, một búa của hắn, bổ về phía Bốc Đông.

Ầm!

Trong vũ trụ hư không này lại truyền đến một tiếng ầm như sấmchớp.

Đồng thời, giống như có người đang gào thét.

Một tia sáng đỏ, bổ thẳng về phía Bốc Đông.

Pháp khí trên người Bốc Đông trong chớp mắt phát ra một sức mạnh, hướng về phía tia sáng.

Đồng thời, bản thân hắn di chuyển, trong nháy mắt xuất hiện ở hơn vạn dặm.

Ánh sáng đỏ đó tựa như là có sinh mệnh, theo hắn như hình với bóng!

Quá nhanh!

Ngay cả một số đại tổ, cũng chỉ có thể thấy một tia sáng đỏ lướt qua, sau đó, cơ thể Bốc Đông bị chia làm đôi rồi.

-----o0o-----

Chương 2347: Số mệnh gặp nhau (1)

Chương 2347: Số mệnh gặp nhau (1)

Nguyên thần của Bốc Đông đang gào thét, bị thiêu đốt trong hư không!

Sau đó, trong chốc lát.

Nguyên thần đại tổ có sức mạnh vô địch củaBốc Đông, gần như đã bị thiêu đốt sạch.

Một trong ba thế lực lớn vương triều Bốc thị, thế lực chính của họ Bốc cứ vậy mà ngã xuống!

Sắc mặt của người trẻ tuổi bí ẩn vì vậy mà trở nên xanh xao đi mấy phần, hiển nhiên, trình sát hại như vậy, với hắn cũng là một sự tiêu hao lớn.

Đồng thời hắn cũng khó có thể mà chịu đựng được, nhưng chỉ có hắn mới rõ lòng mình, nếu không thể trực tiếp diệt sạch bọn đại tổ này khiến chúng kinh hồn bạt vía, đợi chúng bình tĩnh lại cùng nhau xông lên, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của đám người này.

Cảnh giới của hắn, tuy là có thể hoàn toàn đè bẹp bất kỳ người nào trong bọn người đó, nhưng trên thực tế, hắn chỉ cao hơn bọn đại tổ này một cảnh giới, cũng là vừa mới bước vào cảnh giới đó.

So với chủ ba thế lực lớn của đất Vĩnh Hằng, hắn còn thua xa.

Cho nên, hắn phải làm đám người này khiếp sợ, sau đó, trước khi chủ ba thế lực lớn và người đứng đầu Vĩnh Hằng kéo đến đây, nhanh chóng khống chế cục diện trong tay mình

Lấy được mảnh tinh hạch thứ năm.

Sau đó, dùng sức mạnh của 5 mảnh tinh hạch, đả thông một đường ngũ hành để thoát khỏi nơi này!

Trước đây hắn không hề để ý tới đao săn Bàn Cổ, là vì Búa Bàn Cổ lợi hại hơn đao săn Bàn Cổ đang ở trong tay hắn!

Búa Bàn Cổ không đủ sức để chém đứt được cơ thể Bàn Cổ, nó không có sắc bén đến vậy.

Hơn nữa, vốn dĩ hắn không muốn để lộ việc mình đang sở hữu búa Bàn Cổ.

Không còn cách nào, tinh nhuệ của ba thế lực tất cả đều đến rồi.

Người trẻ tuổi thoáng nhìn chiến hạm đang ở phía xa, trong nháy mắt, lướt qua một một đám lửa.

- Hỏa tinh hạch... ngươi chạy không thoát đâu!

Trên mặt thanh niên tái nhợt chợt nhẹ vui mừng:

- Vô lượng kỷ nguyên rồi, quá lâu rồi nhỉ?

Rốt cục đã chờ đến ngày hôm nay, đại thần Bàn Cổ, truyền thừa của ngài đúng là vẫn phải rơi vào tay của ta!

E rằng hy vọng của ngài sẽ phải chấm dứt rồi.

Ngài hy vọng trong thế giới thân thể của ngài sẽ sinh ra được người nhận được truyền thừa của ngài... nhưng vô dụng thôi!

Thế giới thứ năm... làm sao có thể hình thành dễ dàng như vậy được?

Ha ha... năm xưa ta đã từng thề nhất định phải có được truyền thừa của ngài!

Yên tâm đi, thế giới thứ năm nhất định sẽ hình thành trong tay của ta!

Ta... mới là người được đề cử là chủ nhân chân chính của thế giới đó!

Ý niệm này tựa như tia chớp, xẹt nhanh qua lòng người thanh niên đó.

Sau đó hắn ngẩng đầu, một đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vết thương không quá nghiêm trọng nhưng cũng dọa tới Đại Tổ:

- Các người còn có hy vọng, người đang giữ đao săn Bàn Cổ cũng không ở đây.

Các người chỉ cần có được hắn... hoặc là chiếm được thanh đao săn kia sẽ có hy vọng có thể rời khỏi thế giới thân thể Cổ thần.

Nhưng nếu bây giờ các người xuất thủ với ta, ta dám cam đoan sau một khắc các người liền. phải. chết!

Thanh âm của người trẻ tuổi lạnh lùng không gì sánh được, đồng thời làm cho người ta có cảm giác máu me đầm đìa.

Hắn ta cực độ cường thế!

Đúng lúc này, chiếc chiến hạm Sở thị lại chợt bay về phía này.

Khóe miệng người trẻ tuổi có vẻ hài hước, từ tốn nói:

- Làm sao?

Các người đã nghĩ thông suốt rồi?

Nếu như thức thời một chút, ta có thể dẫn các người cùng rời khỏi thế giới thân thể cổ thần này.

Gã nói rồi nhìn thoáng qua đám Đại Tổ, nói:

- Các người đừng hiểu lầm, chiến thuyền thuộc về các người, nhưng sinh linh thao túng chiến thuyền kia, ta muốn!

Đơn giản là một chút thần kim thôi, tuy rất sang quý, nhưng với gã mà nói thực sự không coi vào đâu.

Trên người gã bây giờ có thần kim đủ làm hai chiếc chiến hạm như thế.

Đúng lúc này, trong nháy mắt tên thanh niên đang nói chuyện với đám Đại Tổ thì trên chiến hạm, một khẩu đại pháo cực lớn nhắm thẳng gã mà... khai hỏa!

Cứ như vậy ngang nhiên khai hỏa!

Ầm!

Mấy tên Đại tổ đều không chịu đựng được sức mạnh quy luật, ầm ầm gọi tên thanh niên.

Lực này quả thực quá kinh khủng, ngay cả nhóm Đại Tổ cũng sợ đếnngây người.

Đây là tình huống gì?

Bọn họ quả thực không thể tin được tất cả đây là sự thật!

Từ đầu, chiếc chiến tuyền kia đã bị bọn họ coi như không thấy lại dám xuất thủ với một thanh niên đáng sợ như vậy?

Lẽ nào bọn họ không sợ người trẻ tuổi này một búa bổ luôn họ ra sao?

Bọn họ hoàn toàn điên rồi à?

Là điên lần cuối trước khi chết?

Thực sự là không muốn sống nữa!

Nhưng làm bọn họ không nghĩ tới là một quả pháo bắn qua làm cho thanh niên búa Bàn Cổ lại không dám đỡ.

Hắn vậy mà... nhanh chóng tránh ra.

- Giết!

Đám tu sĩ Đại Tổ ai là kẻ ngu đâu?

Năng lực tính toán của họ, lòng can đảm của họ, cảnh giới của họ, tất cả đều cao thâm đến mức tột đỉnh.

Lúc này bọn họ nếu như còn không phân biệt lời nói của thanh niên này cũng là giả dối thì bọn họ có thể đi chết là vừa.

Ầm!

Quả pháo đó lướt qua thân thể tên thanh niên.

Trên một cánh tay của người trẻ tuổi máu tươi giàn giụa.

Vết thương kia sâu đủ thấy xương!

Vô cùng dọa người!

Trong miệng người trẻ tuổi truyền đến tiếng kêu đau đớn.

Mà lúc này, công kích của đám Đại Tổ đã đến lần nữa.

- Là chính các ngươi muốn chết!

Người thanh niên gầm thét, mang toàn bộ đạo hạnh lầm nữa tập trung trong búa Bàn Cổ, giận dữ hét:

- Cổ thần... giết!

Bùm!

Một tiếng nổ cực lớn vang lên trong không trung.

Sau đó một ánh sáng yêu dị đỏ ngòm chém từ trong búa Bàn Cổ ra.

Tại chỗ có bảy, tám Đại Tổ bị chém thành hai đoạn.

Nhưng nguyên thần của họ đều trốn thoát.

Một lần nữa ngưng tụ lại cơ thể tiếp tục đánh về phía tên thanh niên.

Lúc này trên chiến hạm Sở thị lần nữa bắn ra một quả pháo.

Trong chiến hạm, trí não Sở Tuệ lẩm bẩm:

- Một quả pháo cuối cùng cũng chỉ có năng lượng này thôi, sau này.... chúng ta chẳng còn cách nào để trốn.

Những người khác đang vây quanh nàng đều không nói gì, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy vẻ kiên nghị.

Mặc dù không địch lại, nhưng không sợ hãi!

Đây chính là tâm tính tại giờ khắc này của người nhà Sở Mặc trên chiến hạm Sở thị.

Quả thật không hề sợ hãi.

Không có gì phải sợ.

Thế giới mênh mông, sức mạnh của mỗi người đều quá mức nhỏ bé.

Mỗi sinh linh đều yếu đuối như thế.

Khi ngươi cho rằng ngươi rất cường đại lại đột nhiên xuất hiện một người cường đại hơn trước mắt ngươi, hung hăng nhục nhã ngươi, hung hăng trào phúng ngươi.

Bọn họ đều chịu đủ rồi!

-----o0o-----

Chương 2348: Số mệnh gặp nhau (2)

Chương 2348: Số mệnh gặp nhau (2)

Bọn họ cũng sẽ không vĩnh viễn trốn sau Sở Mặc để người kia bảo vệ.

Bọn họ cũng muốn trở thành người có thể bảo vệ được Sở Mặc.

Bọn họ cũng muốn làm chút chuyện cho Sở Mặc, vì Sở Mặc mà phân ưu.

Trong lồng ngực của bọn họ cũng có đại từ bi.

Tầm mắt của bọn họ cùng với suy tính thời cuộc cũng rất cao.

Cho nên, bọn họ không sợ hãi.

Sở lão cười nhạt nói:

- Không sao cả.

Ma Quân thở dài một tiếng:

- Thời gian ko chờ ta, nếu có thể bước lên một bước, ta rất muốn tự mình đánh chết kẻ địch.

Phiêu Linh nữ đế mặc dù không nói nhưng trong ánh mắt cũng lóe lên vẻ không cam lòng.

Cảnh giới Thái thượng trong mắt những người trước mặt thật sự vẫn quá yếu, không đáng được chú ý!

Trí não Sở Tuệ nói:

- Chúng ta sẽ luôn cùng nhau!

Một quả pháo này tràn đầy sức mạnh quy luật vô tận, mang theo tất cả tín niệm cùng sự không sợ hãi của mọi người.

Một quả pháo!

Như long trời lở đất.

Vậy mà lại đánh lên người của tên thanh niên đang bị đám Đại tổ bức ép.

Phụt!

Chiến y phòng ngự khủng bố của tên thanh niên đó bị xé nát, thân thể kiên cố đến khó tưởng cũng do một quả này mà tan rã!

Bị đánh thành một cái hố to!

Trên thân thể của gã, máu thịt be bét.

Cắt đứt rất nhiều khớp xương.

Gã... rốt cục đã bị thương.

Thương thế đó với gã đơn giản như chưa từng có.

Cảm thấy thẹn?

Khó chịu?

Mờ mịt?

Không dám tin tưởng?

Vô số tâm tình trộn vào nhau, người trẻ tuổi vào lúc này rốt cục đã điên cuồng!

Gã dồn sức mạnh mênh mông to lớn lên búa Bàn Cổ, đảo ngang... nhất thời lại có hơn hai mươi tên tu sĩ Đại tổ phun máu tươi tung tóe, trên người mang theo vết thương kinh khủng, lảo đảo lui về phía sau.

Đồng thời, trong mắt mang vẻ sợ hãi vô tận.

Bọn họ thực sự bị người trẻ tuổi này làm phát sợ rồi.

Đây đâu còn là người?

Đây rõ ràng là một vị thần cường hãn đến tột đỉnh!

Thế lực chủ của ba thế lực lớn... cũng không thể hơn thế được.

Trời ơi!

Chẳng lẽ những người bên ngoài thế giới thân thể cổ thần thực sự mạnh mẽ tới mức này rồi sao?

Lẽ nào nhiều Đại Tổ như vậy cũng không có cách nào ngăn cản gã ta được?

Bây giờ tính cả Đại Tổ thương thế hơi nhẹ thì không đến hai mươi.

Nhưng trong mắt của những người này, cũng toàn bộ đều tràn đầy sợ hãi.

Bọn họ thật sự không dám xuất thủ với người trẻ tuổi này.

- Tới đi?

Người trẻ tuổi bí ẩn toàn thân máu tươi giống như bị điên, sau đó hung hăng đập một búa, bổ về phía Đại tổ gần gã nhất.

Giữa đôi bên cách ít nhất vài tỷ dặm... nhưng luồng hào quang đỏ lòm đó dường nhưchớp mắt đã tới.

Tên Đại tổ trong nháy mắt bị chém thành hai khúc, ngay cả nguyên thần cũng không thể chạy thoát.

- Trời ạ...

Bên kia có Đại tổ như muốn điên lên, không nghĩ tới hiện tại vào thời điểm này người trẻ tuổi đó vẫn còn sức mạnh bậc ấy.

- Ngươi đi chém chiếc thuyền kia kìa!

Có Đại tổ điên cuồng rống lên.

Dưới áp lực này hầu như mất cả lý trí, điên cuồng gào thét.

Thanh niên thần bí lúc này sắc mặt đã trắng bệch.

Gã toàn thân tắm máu, sau đó cười lạnh, một đôi mắt vô cùng lạnh lẽo, sáng rực bức người, từ tốn nói:

- Chiếc chiến thuyền kia?

Ta đương nhiên sẽ không buông tha!

Đang nói chuyện gã quay người lại lạnh lùng nhìn chiến hạm, khóe miệng nở nụ cười tà mị:

- Giao khối tinh hạch kia ra, sau đó đầu hàng!

Đương khi nói, người trẻ tuổi lần nữa giơ búa Bàn Cổ lên.

Đúng lúc này, một ánh sáng đỏ ngòm yêu dị từ nơi sâu trong vũ trụ bắn tới.

Tốc độ, nếu so với búa Bàn Cổ chém ra ánh sáng đỏ ngòm thì càng nhanh hơn.

Sắc bén không ai bằng!

Rất mạnh không gì sánh được!

Tản ra một phong mang cái thế.

Chém thẳng về phía người trẻ tuổi.

Xoạt!

Tất cả Đại tổ tựa như cảm thấy hoa cả mắt.

Sau đó cả một cánh tay người trẻ tuổi bị chém đứt dời.

Sở dĩ không bị chém thành hai khúc là bởi người trẻ tuổi đã động.

Nhưng trên thực tế, không có ai thấy gã động!

Người thanh niên như điên muốn đi nhặt cánh tay kia về, nhưng một thân ảnh đã nhanh hơn.

Tóm lấy cánh tay kia, chỉ có điều sau một khắc lại trả lại.

- Trả nhẫn cho ta!

Thanh niên giơ búa Bàn Cổ lên, vẻ như điên bổ về bên đó.

Trên mặt của Sở Mặc treo nụ cười lạnh lùng, hắn muốn dùng sức mạnh tinh thần để phá chiếc nhẫn đó nhưng không thể thành công.

Chỉ có thể nói cảnh giới của người trẻ tuổi này quá cao!

Phá giải không được?

Sẽ giết ngươi!

Thừa dịp ngươi bệnh, đòi mạng ngươi!

Đây đối với Sở Mặc nhất định là một cơ hội tốt nhất!

Bỏ lỡ lần này, hắn thậm chí không biết tiếp theo sẽ là lúc nào.

Thậm chí... có lần nữa hay không, hắn cũng không dám chắc chắn.

Bởi vì... loại thua thiệt này đối với tu sĩ cảnh giới đó cả đời ăn phải một lần là quá đủ!

ạt!

Lại một đao chém về phía người trẻ tuổi.

Đúng lúc đó, búa của người trẻ tuổi cũng chém tới.

Keng!

Cây đao cùng cây búa cách thượng du hạ du dòng sông thời gian, trải qua năm tháng vô cùng, rốt cục lại lần nữa đụng vào nhau.

Nhưng chúng... lại phải đối đầu.

Một tiếng nổ vang dội chấn cho đám Đại Tổ muốn xông tới trợ giúp phun máu tung tóe, sau đó điên cuồng rút lui.

Sở Mặc cũng phun ra một ngụm máu lớn, nhưng hắn vẫn như chẳngsao, bởi vì hắn nắm... là Thí Thiên.

Tiếng minh ngâm của Thí Thiên triệt tiêu sát khí trong búa Bàn Cổ.

- Đao săn Bàn Cổ, búa Bàn Cổ...

Một Đại tổ trong mắt đầy chấn động cùng kinh hãi, lẩm bẩm:

- Thế lực chủ... ngài mà còn không tới thì liền xong đời!

Tên thanh niên nhìn Sở Mặc:

- Trả nhẫn cho ta!

- Không trả!

Sở Mặc rất dứt khoát.

Chẳng những không thể trả, Sở Mặc còn tiếp tục xuất thủ.

Thí Thiên ở trong tay của hắn, phát ra những tiếng minh ngâm trong trẻo lạnh lùng, trong thanh âm đó chứa sát khí vô tận.

Thí Thiên rất sắc bén, tựa như cái tên của nó, Thí Thiên!

Hai chữ lớn máu me đầm đìa năm xưa vọt vào đầu Sở Mặc, một khắc đó cây đao này cũng đã có tính cách độc lập của nó.

Ở trong tay Sở Mặc, nó không còn là đao săn Bàn Cổ đại thần, mà là Thí Thiên của Sở Mặc.

Keng!

Thí Thiên lại một lần nữa đụng độ với búa Bàn Cổ.

Hai bên đều tự lùi về phía sau rất nhiều bước.

Người trẻ tuổi tức giận đồng thời trong lòng cũng cảm thấy vô cùng chấn động.

Cánh tay gã đang tê dại thậm chí có cảm giác không cầm nổi búa Bàn Cổ trong tay.

Đồng thời, gã cùng búa Bàn Cổ tâm ý tương thông, cũng có thể cảm nhận được sự phẫn nộ của búa Bàn Cổ.

Rõ ràng là cao hơn cả thần khí nhưng đối mặt với hung đao này lạicó cảm giác lực bất tòng tâm.

-----o0o-----

Chương 2349: Có muốn đi hay không? (1)

Chương 2349: Có muốn đi hay không? (1)

Chủ yếu vẫn là do tên trẻ tuổi này tiêu hao quá lớn, còn bị trọng thương.

Nếu không gã có lòng tin tuyệt đối, một búa bổ tên khốn đáng chết này!

Hắn còn đoạt chiếc nhẫn của mình!

Bốn khối tinh hạch bị phong ấn trong chiếc nhẫn đó!

Chết tiệt!

Chết tiệt chết tiệt chết tiệt!

Sắc mặt thanh niên trắng bệch điên cuồng công phạt Sở Mặc.

Nhưng những tên Đại tổ vặt vãnh kia cũng lấy thế như thủy triều lên điên cuồng công kích tên thanh niên.

Bọn họ cũng không phải không để ý gì đến Sở Mặc, nhưng kẻ địch của kẻ địch liền là minh hữu của mình.

Không ai bỏ qua cơ hội như vậy, nếu có thể đánh chết tên trẻ tuổi này ở đây, món thần khí chân chính trong tay gã... chính là của họ rồi!

Chỉ là một tên Sở Mặc có tư cách gì cạnh tranh với họ?

Càng không nói tới ba thế lực chủ và người đứng đầu Vĩnh Hằng, rất có thể tất cả sắp tới đây rồi.

Đến lúc đó, nơi đây còn không phải là thiên hạ của bọn họ sao?

Toàn bộ thế giới thân thể cổ thần đều là thiên hạ của bọn họ!

Sở Mặc muốn đi tới nơi này hái quả đào?

Chớ hòng mơ tưởng!

Giải quyết tên thanh niên này rồi kế tiếp chính là thanh niên tóc trắng!

Người trẻ tuổi này bị chừng hai mươi Đại tổ vây công, hơn nữa còn cả Sở Mặc cầm đao săn Bàn Cổ trong tay, gã thật sự có cảm giác lực bất tòng tâm.

Nhưng gã thực sự không cam lòng, rõ ràng gã đã có được đến bốn viên tinh hạch, kim mộc thủy thổ... bốn khối tinh hạch đó đã là vật trong túi gã, bây giờ lại đổi chủ rơi vào tay thanh niên tóc trắng.

Nhất định phải đoạt lại!

Giết hết!

Búa Bàn Cổ trong tay thanh niên không làm gì được Sở Mặc nhưng đối với nhóm Đại tổ thì vẫn là một sự uy hiếp to lớn.

Mỗi một kích một khi rơi xuống thì sẽ có một tên Đại tổ bị thương.

Nhưng trên người người trẻ tuổi này cũng sẽ không ngừng tăng thêm vết thương mới.

Đao của Sở Mặc thật sự quá nhanh.

Nhóm Đại Tổ đều khó có thể lưu lại vết thương trên người gã, không có cách nào làm suy giảm thế vây công và thân thể mạnh mẽ của gã, nhưng Sở Mặc không giống.

Thí Thiên trong tay hắn trên cơ bản mỗi khi hạ một đao xuống đều sẽ làm cho người trẻ tuổi đó chịu một vết thương.

Mấu chốt là đám ruồi nhặng Đại tổ kia thật sự quá đáng ghét.

Mỗi khi gã muốn rút người ra công kích Sở Mặc, đám người đó sẽ đâm thương thẳng tới.

Những công kích đó đổi thành thường ngày thì người thanh niên nhất định chẳng chút sợ hãi, chỉ có ở thời điểm này mới hình thành uy hiếp to lớn với gã.

Loại uy hiếp này mặc dù không đủ để trí mạng nhưng lại tuyệt đối sẽ làm gã vô cùng khó chịu.

Đồng thời cũng sẽ làm gã chịu kiềm chế lớn.

- Không thể tiếp tục như vậy nữa!

Người thanh niên một búa đánh bay một tên Đại tổ xông tới, trong mắt lóe lên sự phẫn nộ điên cuồng, giận dữ hét với Sở Mặc:

- Ta sẽ trở về tính sổ với ngươi sau.

Đương khi nói chuyện, thân hình gã lóe lên, xoay người rời đi.

Tất cả Đại Tổ đều đánh về hướng đó.

Nhưng tất cả công kích đều rơi vào không khí, không thể gây tổn thương chút nào tới tên trẻ tuổi đó.

Sở Mặc hít sâu một hơi, trong cơ thể hắn máu nóng bốc lên, chiến ý cuồn cuộn, một đôi mắt lóe ra quang mang lạnh như băng.

Sau trận chiến này, hắn thật sự cảm nhận được sự siêu việt của đạo Đại tổ.

Loại quy luật kinh khủng đó khiến tim hắn cũng vì nó mà rung động.

Ngày hôm nay nếu như không phải tên thanh niên đó đã bị tiêu hao quá lớn, bị hắn đánh lén đắc thủ thì đám người kia e rằng cộng lại cũng không phải đối thủ của gã.

Cho nên tên thanh niên đó tuyệt đối là một uy hiếp to lớn.

Nắm trongtay búa Bàn Cổ của gã, hơn nữa nhìn qua, thần khí với gã đã sớm có tâm ý tương thông rồi.

Giống như hắn và Thí Thiên, chỉ có cầm trên tay hắn Thí Thiên mới có thể trở thành hung khí tuyệt thế.

Ở trên tay người khác chẳng những chẳng có cách nào phát huy ra uy lực chân chính, ngược lại còn mang lại sự không may cực lớn cho người cầm đao.

Cho nên tên trẻ tuổi đó tuyệt đối là một đại địch chân chính.

Chí ít, trước khi gã ta chưa chân chính bước vào cảnh giới cao hơn, nhìn thấy người trẻ tuổi đó tốt nhất vẫn nên tránh càng xa càng tốt.

Sở Mặc trong lòng thầm than: Nên tiếp tục tôi luyện thân pháp củamình thôi, nếu không có thể ngay cả chạy cũng không được.

Người trẻ tuổi đó là một đối thủ thực sự đáng sợ.

Chỉ điều trước mắt Sở Mặc biết hắn còn phiền toái rất lớn.

Đám Đại tổ còn sống.

Một trận chiến này, ba thế lực lớn đất Vĩnh Hằng có thể nói tổn thất nặng nề.

Ngay cả thiếu chủ vương triều Bốc thị Bốc Đông cũng đã chết trận.

Cho dù hắn ta có đường lui gì nhưng muốn thật sự trưởng thành lần nữa, cũng cần thời gian rất nhiều năm.

Hai thế lực lớn khác, Thiên Cung và Vĩnh Hằng điện cũng giống vậy tổn thất nặng nề làm họ hoàn toàn không có cách nào tiếp nhận được.

Nhiều Đại tổ như vậy, đến bây giờ chỉ còn lại chừng hai mươi người, tất cả tu sĩ cảnh giới Thái thượng đều bị người trẻ tuổi đó tàn sát hầu như sạch sẽ.

Còn chừng hai mươi Đại tổ còn lại cũng giống vậy, mỗi người đều mang trọng thương trên mình.

Dưới tình huống này, bọn họ nhất định sẽ không đơn giản tha cho mình như vậy... nhất là năm khối tinh hạch trong tay mình.

Kim mộc thủy hỏa thổ!

Thì ra, trên người cổ thần, năm khối tinh hạch lại mang theo thuộc tính ngũ hành.

Mặc dù hắn chưa có cách nào để cởi bỏ phong ấn của tên thanh niên trên chiếc nhẫn nhưng lại có thể cảm nhận được, trong nhẫn bốn khối tinh hạch tản ra thuộc tính khác nhau.

Mỗi khối tinh hạch cũng có lực lượng bàng bạc khó có thể tưởng được.

Sở Mặc cũng không biết bốn đại thế giới bị cướp đi tinh hạch hiện tại thế nào.

Nhưng hắn vẫn nguyện trả lại tinh hạch.

Chỉ e những ngườicủa ba thế lực chủ biết bởi vì bản thân đã tổn thất thảm trọng, không muốn mang trả những tinh hạch này lại.

Nhất là dưới tình huống Sở Mặc nắm giữ đao săn Bàn Cổ.

Chỉ cần có thể khống chế Sở Mặc, sau đó phân chia tinh hạch.

Cưỡng ép bắt Sở Mặc đi mở vách ngăn của thế giới cổ thần.

Đến lúc đó, sinh linh của thế giới cổ thần này sống hay chết có liên quan gì tới họ đâu?

Chuyện như này Sở Mặc có thể nghĩ tới tin rằng những người đó cũng đều có thể nghĩ ra được.

Còn không phải thế sao, sau khi người trẻ tuổi đó biến mất, còn lạikhoảng hai mươi Đại tổ liền phân ra các hướng, bao vây Sở Mặc ở giữa.

Sở Mặc thậm chí không cố thoát đi.

Cơ bản không có đường tẩu thoát.

Chạy đi đâu?

Toàn bộ thế giới thân thể cổ thần e rằng cũng không có đất dung thân cho mình.

Giữa hai lông mày của Sở Mặc lóe ra quang mang trong trẻo mà lạnhlùng.

-----o0o-----

Chương 2350: Có muốn đi hay không? (2)

Chương 2350: Có muốn đi hay không? (2)

Sau đó, hắn giơ chiếc nhẫn trong tay lên, trầm giọng nói:

- Ai có thể đại biểu cho Vĩnh Hằng?

Nhận chiếc nhẫn này?

Ở trong này có bốn khối tinh hạch, nếu không có bốn khối tinh hạch, toàn bộ thế giới thân thể cổ thần e rằng sẽ tan vỡ trong thời gian ngắn.

Vạn linh đồ thán, tin rằng các người cũng không nguyện thấy được cảnh tượng này.

Trầm mặc!

Lời nói của Sở Mặc cũng không hề được đáp lại.

Những Đại tổ này tuy bao vây hắn lại con mắt cũng đều chăm chú vào chiếc nhẫn trong tay Sở Mặc, nhưng lại không ai nói gì.

Chừng hơn hai mươi Đại tổ này đến từ ba thế lực khác nhau.

Vương triều Bốc thị là thảm trọng nhất, tu sĩ Đại tổ của bọn họ chỉ còn lại năm, Đại tổ của Thiên Cung còn lại bảy, Vĩnh Hằng điện còn lại 11.

Nhìn qua, ở đây lực lượng của Vĩnh Hằng điện là mạnh nhất.

Nhưng vấn đề là cho dù đám Đại tổ bên Vĩnh Hằng điện cũng không dám đơn giản mở miệng.

Thật sự có thể quyết định chuyện này cũng chỉ có chủcủa ba thế lực lớn.

Cho nên, một gã Đại Tổ của Vĩnh Hằng điện trầm mặc một chút, mở miệng nói:

- Chuyện này, hay là chờ chủ ba thế lực lớn tới rồi tính sau.

- Vậy được rồi, nếu như vậy, cái nhẫn này ta liền ở đây...

Sở Mặc nói rồi cầm chiếc nhẫn màu đen cổ xưa trong tay, ở trên hư không mặc nó rơi xuống, sau đó nói:

- Ta còn có chuyện, đi trước một bước.

- Không được!

Tên Đại Tổ của Vĩnh Hằng điện lạnh lùng nói:

- Ngươi vẫn không thể đi.

Sở Mặc nhìn thoáng qua hắn:

- Làm sao?

- Không có gì, chẳng qua là ngươi không thể đi.

Thanh âm của tên Đại tổ Vĩnh Hằng điện đó rất lạnh, cũng rất cường thế.

Sở Mặc không khỏi cười rộ lên, nhìn người này một cái:

- Làm sao?

Nhìn qua, ta dễ bắt nạt hơn so với tên vừa rồi cầm búahả?

Đây quả thực là trước mặt vẽ mặt, trước mặt bóc vết sẹo.

Người trẻ tuổi đó đơn giản là sự đau đớn nhất trong lòng đám cường giả Đại tổ đó.

Giết nhiều đồng bọn của bọn họ như vậy, sau đó lại ung dung rời đi.

Đám người bọn họ đối với điều đó lại bất lực, chỉ có thể mặc gã ta rời khỏi.

Bây giờ bị Sở Mặc nhắc tới, đám người kia kia có cảm giác giậnkhông kiềm chế được.

Tên Đại tổ tới từ Vĩnh Hằng điện lạnh lùng nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Thanh niên à, ngươi nói chuyện tốt nhất là nên chú ý một chút.

Sở Mặc lắc đầu, nhìn đám người đó nói:

- Được, ta liền chờ ở đây vậy.

Ta tin, chủ của ba thế lực lớn chung quy cũng sẽ nói đạo lý.

Ta tự hỏi chưa từng làm bất luận chuyện gì có hại tới các người.

Hơn nữa, ngày hôm nay là bởi vì ta, các ngươi mới có thể may mắn còn sống sót.

Ta không phải muốn các người phải biểu thị cảm kích gì với ta, nhưng ta hy vọng, các ngươi có thể khách khí mộtchút đi!

Tên Đại tổ Vĩnh Hằng điện lạnh lùng hừ một tiếng, nhưng không phản bác nữa.

Lúc đó, chiến hạm Sở thị từ trong hư không vô thanh vô tức bay tới.

Sở Mặc nhìn thoáng qua, cũng không nói gì nhiều.

Nếu như hắn không thể trốn thoát, để chiến hạm Sở thị rời khỏi cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Toàn bộ thế giới thân thể cổ thần tuy là lớn đến mức không thể tin nổi.

Nhưng dưới sự trấn áp của đất Vĩnh Hằng, thực sự không có chỗ nàolà an toàn.

Sở Mặc biết rõ điểm đó, cho nên sau khi chiến hạm qua đây thì Sở Mặc leo luôn lên chiến hạm.

Đám Đại tổ đó quả nhiên không thấy ra ngăn cản chiến hạm vào vòng vây, cũng không ngăn cản Sở Mặc lên chiến hạm.

Dưới cái nhìn của bọn họ, chiếc chiến hạm này cơ bản không có khả năng chạy thoát được.

Sở Mặc vừa mới lên chiến hạm đã được Sở Tuệ truyền tin:

- Ca, bây giờ chúng ta có cơ hội rời đi, có nên đi không?

Có muốn đi hay không?

Còn có thể đi sao?

Trong lòng Sở Mặc ít nhiều cảm thấy kinh ngạc, vội vã hỏi Sở Tuệ có chuyện gì xảy ra?

Sở Tuệ có chút đắc ý nói cho hắn biết, nói chiến hạm Sở thị mấy năm nay kỳ thực đã hoàn thành mấy lần thăng cấp, tích lũy năng lượng và áp lực đã có phương pháp tốt hơn.

Cho nên, nhìn qua vừa rồi chiến hạm Sở thị đã tiêu hao tất cả nguồn năng lượng, nhưng trên thực tế bây giờ nguồn năng lượng tích trữ trong chiến hạm còn đủ để chiến hạm trong nháy mắt chạy khỏi nơi này, sau đó xuất hiện ở nơi mà Đại tổ cần mấy triệu năm mới có thể tới.

Sở Mặc do dự một chút, không lập tức bằng lòng, bởi vì hắn rất muốn gặp chủ ba thế lực lớn một lần, muốn xem xem những người đó có thái độ như thế nào.

Nếu như chủ của ba thế lực lớn giống với mấy người có mặt ở đây, chỉ muốn kèm hai bên hắn, sau đó phân chia hết tinh hạch, như vậy cho dù bọn họ có trốn tới xó xỉnh nào thì e rằng đều sẽ bị tìm được.

Trừ phi có thể thật sự nắm giữ được được con đường đi thông ra ngoài thế giới thân thể cổ thần.

Chỉ có như vậy mới có thể thật sự thoát khỏi người của ba thế lực lớn, rời khỏi thế giới này.

Nhưng trước đó, Sở Mặc cũng không muốn thực sự mang chiếc nhẫn chứa bốn viên tinh hạch của tên thanh niên đi, bởi vì nếu như vậy, mấy đại thế giới chắc chắn sẽ hoàn toàn xong rồi.

- Trước hết chờ một chút, như thế, nếu như một khi chủ ba thế lực lớn tới, hơn nữa nhỡ ta trở mặt với họ, các người lập tức bỏ chạy, sau đó nhớ kỹ, chạy càng xa càng tốt, rồi tìm tất cả ngôi sao có thể làm cho sinh mệnh sinh tồn, đưa hết sinh linh trong thế giới Thần Giám ra ngoài.

Biết không?

Sở Mặc nghiêm túc dặn dò.

Sở Tuệ lại có chút lo lắng.

Nàng nói:

- Ca, không phải ta dội nước lạnh đâu, căn cứ vào tính toán của ta rồi cho ra kết luận, chủ ba thế lực lớn tỷ lệ không bỏ qua cho huynh chiếm chín thành rưỡi trở lên.

Sở Mặc lắc đầu, rất lãnh tĩnh nói:

- Nếu như chủ ba thế lực lớn muốn có được tinh hạch, bọn họ từ những năm tháng vô tận trước đây đã động thủ rồi, cũng sẽ không lần nữa cho tới hôm nay.

Bọn họ muốn khống chế ta, có lẽ có khả năng.

Chỉ có điều không sao, ta cũng không phải người dễ dàng có thể bị khống chế.

- Vậy được rồi ca, huynh đã lựa chọn, ta đây cũng chỉ có thể ủng hộ huynh thôi.

Sở Tuệ mặc dù đã tiếp xúc với nhân loại từ lâu, thậm chí không khác với nhân loại cho lắm, nhưng kỳ thật trong xương vẫn là sinh mệnh thủy tổ cơ giới.

Nàng vô cùng tỉnh táo, đối mặt với bất cứ chuyện gì đều có thể áp chế tâm tình của mình đến tận cùng.

Còn lại 23 tên Đại tổ phân chia các phương vị khác nhau, bao vây chiếc chiến hạm vào giữa.

Trên mặt những người đó không buồn không vui, nhưng suy nghĩ trong lòng như thế nào chẳng ai biết được.
 
Thí Thiên Đao Full
XCV ( Chương 2351-2375 )


Chương 2351: Chủ ba thế lực lớn giáng lâm

Đã có nhiều đồng bạn và bộ hạ bị giết như vậy, trong đám tu sĩ Thái thượng đã chết đó chắc chắn có số lượng lớn là tâm phúc của những người này.

Muốn nói bọn họ không nghĩ gì, thật sự lãnh huyết vô tình, Sở Mặc cũng không tin.

Cứ như vậy, song phương đều trầm mặc, ai cũng đều không nói gì.

Sau đó Sở Mặc nhìn thấy những người khác trong chiến hạm.

Lúc này mới thấy vốn nhiều người như vậy đã trở thành tu sĩ Thái thượng rồi.

- Quả nhiên là tầm mắt quyết định cao độ, cách tính toán quyết định tương lai.

Đối với sự thay đổi đó Sở Mặc vô cùng hài lòng.

Vẻ mặt hắn mừng rỡ nhìn mọi người.

Chỉ có điều những người này đều tỏ vẻ rất nghiêm trọng, bọn họ đều đang lo lắng cho Sở Mặc.

Tỷ đệ Sở Đồng và Sở Hiên tiến lên thi lễ với Sở Mặc.

Hai tỷ đệ này dựa theo tuổi tác tính thì cũng coi như nhân vật lão bối chân chính.

Nhưng ở trước mặt Sở Mặc bọn họ lại vẫn giống như năm đó, vô cùng tôn trọng cha của mình.

Sở Mặc đối với hai đứa con của mình cũng cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.

Từ nhỏ đến lớn, hắn chỉ ở cùng lúc hai đứa ở thời thiếu niên, dốc lòng dạy dỗ bọn chúng.

Đến sau khi bọn nó lớn lên, hầu như Sở Mặc không có thời gian để quan tâm nhiều.

Kệ hai đứa chạy như điên bên ngoài, thực sự chưa từng nghĩ bọn nó lại có thành tựu cao như vậy.

Điểm ấy lại có chút ngoài dự liệu của Sở Mặc.

- Cha, không sao chứ?

Dáng dấp của Sở Đồng thậm chí còn hơn cả mẫu thân Kỳ Tiêu Vũ của nó, thuộc về dạng gần như hoàn mỹ, hơn nữa là một nữ hài tử linh tính cực cao.

Thấy Sở Mặc thì trên mặt nở nụ cười vui vẻ đi tới kéo cánh tay của Sở Mặc.

Sở Hiên lại có dáng vẻ lão luyện thành thục, vẻ mặt trầm ổn, nhìn Sở Mặc nói:

- Chúc mừng cha đã tấn thăng tới cảnh giới Đại Tổ.

Sở Mặc sờ sờ đầu nữ nhi, than thở:

- Nữ nhi ngoan, cha vẫn ổn!

Sau đó nhìn Sở Hiên nói:

- Các con cũng tiếp tục cố gắng, sau này có thời gian, ta giảng đạo cho các con.

- Thật tốt quá!

Trên mặt của Sở Hiên nhất thời có vẻ hài lòng, thích thú.

Tiểu tử này lão luyện thành thục, kỳ thực đều là giả vờ, trong xương cốt cũng rất hoạt bát, chẳng những thừa kế tính nết của Thủy Y Y mà cũng có điểm giống với Sở Mặc.

Đám Ma Quân lúc này cũng đều đi tới nhìn Sở Mặc, trong lòng bọn họ tràn ngập cảm khái.

Nhất là Ma Quân, ông ấy thực sự coi như là đã từng bước nhìn Sở Mặc từ một thiếu niên thế tục lớn lên.

Năm đó lúc còn ở cùng Sở Mặc, dạy dỗ Sở Mặc, bây giờ nhớ lại như còn rõ mồn một trước mắt, dường như mới ngày hôm qua vậy.

Nhưng về thời gian lại đã qua nhiều năm lắm rồi.

- Tất cả mọi người yên tâm đi, chuyện này còn chưa tới mức cùng đường.

Nhưng bây giờ ta nhất định phải xác định trước tâm ý của chủ ba thế lực.

Sở Mặc nói.

Thủy Y Y nhẹ giọng nói:

- Trong mắt của ta, bọn họ nhất định muốn khống chế được chàng.

Bởi vì chỉ khi khống chế được chàng thì mới có thể đảm bảo tùy thời có thể rời khỏi thế giới thân thể cổ thần.

Kỳ Tiêu Vũ gật đầu:

- Đúng vậy, chính là như vậy.

Chàng xem những Đại tổ này, mỗi tên đều là kẻ vong ân phụ nghĩa.

Sở Mặc cười nói:

- Bọn họ cũng là bất đắc dĩ, không thể thả ta đi.

- Hừ, đó cũng là vong ân phụ nghĩa.

Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng hừ một tiếng:

- Chúng ta lại chẳng nợ bọn họ cái gì!

- Nếu như chỉ là đơn thuần thiếu nợ hay không nợ thì hay rồi!

Sở lão thở dài một tiếng.

Lúc này, Phiêu Linh nữ đế ở một bên bỗng cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Sở Mặc, nếu chốc nữa phải đánh nhau, chúng ta nhất định phải xuất thủ!

Ma Quân nói:

- Đúng, chúng ta chịu đủ sự thờ ơ lạnh nhạt rồi!

Trên mặt Sở Mặc treo nụ cười gượng, mới vừa định nói thì Phiêu Linh nữ đế giành nói trước:

- Cậu không cần khuyên chúng ta trốn, da còn da lông mọc, còn chồi sẽ đâm thành cây.

Sở Mặc nhất thời trầm mặc.

Sự lo lắng lớn nhất trong lòng hắn thật ra vẫn luôn là những người thân bên cạnh mình.

Cho nên hắn mới không bằng lòng với đề nghị của Sở Tuệ, đột phá vòng vây đám Đại tổ ở đây để rời đi, cũng là bởi hắn không muốn nhìn thấy những người ở bên cạnh mình xuất hiện bất kỳ sự ngoài ý muốn nào.

Rất hiển nhiên, Ma quân, Sở lão hay Phiêu Linh nữ đế cũng giống nhau, trong lòng họ đều biết rõ tất cả, cho nên, bọn họ cũng không muốn như vậy!

- Chúng ta đã được cậu che chở quá nhiều năm rồi.

Phiêu Linh nữ đế nhẹ giọng nói:

- Nếu như cậu thực sự có một không hai toàn bộ thế giới thân thể cổ thần thì chúng ta cũng có thể an tâm.

Nhưng vấn đề là, mỗi một trận, trên người của cậu đều sẽ mang vết thương.

Ở trước mặt chúng ta, cậu cứ làm như không có việc gì, nhưng chúng ta lại khó có thể an lòng.

Chúng ta không hy vọng nhìn thấy một ngày kia khi cậu ngã xuống, chúng ta vẫn còn đang bên cạnh làm một người đứng xem.

Cảm giác đó quá khó chịu, cho dù chết trận cũng còn tốt hơn là như vậy.

- Cha sẽ không ngã xuống...

Sở Đồng ở một bên nhẹ giọng nói.

Phiêu Linh nữ đế gật đầu:

- Đương nhiên, không ai hy vọng hắn ngã xuống.

Trong lòng Sở Đồng cũng hiểu, nàng kéo cánh tay Sở Mặc, nói:

- Cha, đừng để bọn con làm những người đứng xem nữa.

Sở Hiên nghiêm túc nói:

- Chúng con cũng muốn tham chiến!

- Đúng vậy, Mặc Nhi, thế giới Thần Giám còn vô cùng nhiều người đều mong mỏi có thể trợ giúp chàng, bao gồm cả những cổ tổ cảnh giới Thái thượng.

Bọn họ cũng không muốn cứ an ổn sinh hoạt ở đó như vậy, đối với họ sự an đổn đó không chịu nổi.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Nhóm cổ tổ Thái thượng đó lúc ban đầu đã giúp đỡ chúng ta an định toàn bộ thế giới Thần Giám, hiện tại bọn họ cũng đã hoàn toàn an tâm, con cháu đời sau của mình ở trong thế giới Thần Giám sẽ không gặp phải bất kỳ sự bất công nào.

Bọn họ cũng hiểu không có huynh sẽ không có thế giới Thần Giám.

Cho nên, cùng sinh cùng tử.

Muốn chiến đấu, thì cùng nhau đánh đi.

Sở Mặc nhìn bọn họ, nhìn từng khuôn mặt hoạt bát, một lúc lâu mới thở dài một tiếng:

- Mọi người hẳn là nhìn thấy, người trẻ tuổi kia khủng bố đến mức nào, hắn ta chỉ dùng một chiêu...

Sở lão gật đầu:

- Chính bởi chúng ta nhìn thấy, cho nên chúng ta càng thêm kiên định hơn.

Phiêu Linh nữ đế vừa cười vừa nói:

- Toàn bộ thế giới Thần Giám, tu sĩ Tổ cảnh trở lên đều đã để lại một giọt tinh huyết của mình, niêm phong đầy đủ trí nhớ cất vào kho.

Tin rằng nếu quả thực có ngày nào đó chết trận, tương lai không xa sẽ có thể lần nữa thức tỉnh.

Chỉ cần cậu ở đây, chúng ta nhất định có thể đủ kiên trì đến cuối.

Để chúng ta cùng chiến đấu với cậu đi.

-----o0o-----

Chương 2352: Đột biến (1)

Chương 2352: Đột biến (1)

- Để chúng ta chiến đấu với con đi.

Ma Quân nghiêm túc nhìn Sở Mặc, nói.

- Sư phụ, Phiêu Linh cô cô... mọi người?

Trái tim Sở Mặc vô cùng cảm động, rốt cục hắn gật đầu;

- Được, chờ chút nếu như thật sự đàm phán không thành với chủ ba thế lực, đối mặt với chủ ba thế lực, chúng ta cộng lại cũng sẽ không có bất kỳ cơ hội nào.

Nhưng chỉ cần có thể chạy trốn truy sát lần đầu tiên của họ, trong tương lai tất cả cùng chiến đấu, chúng ta sẽ cùng nhau.

- Được!

Mọi người trăm miệng một lời.

Đây là chuyện bọn họ hy vọng đã lâu, bọn họ thực sự không muốn cứ như vậy được Sở Mặc luôn bảo vệ, bọn họ muốn chia sẻ với Sở Mặc.

Rốt cục vũ trụ bên ngoài truyền tới từng luồng dao động nhàn nhạt.

Sở Mặc nói:

- Bọn họ tới rồi!

Chủ ba thế lực lớn đồng loạt giáng xuống vũ trụ này.

Bọn họ đã rất lâu chưa rời khỏi đất Vĩnh Hằng.

Họ đã đến, có nghĩa là toàn bộ đất Vĩnh Hằng đều đã rung chuyển trầm trọng.

Cho nên, cho dù những Đại tổ bên ngoài lúc này cũng đều căng thẳng hơn.

Chủ ba thế lực lớn tự mình đứng ra, đối với khắp thế giới thân thể cổ thần đều là một chuyện đại sự khó lường.

Sau đó Sở Mặc từ một phân thành hai, một phân thân ra khỏi chiến hạm Sở thị.

Bản tôn đứng ở đó, trong mắt của mọi người lại như là không tồn tại.

Mọi người trong chiến hạm không nhịn được mà ngưng thở, bọn họ đều hơi bị chấn động.

Đối mặt với chủ ba thế lực lớn, Sở Mặc dám dùng một phân thân?

Đúng vậy, chính vì thế!

Can đảm này, không thể không nói là rất lớn!

Thật là to gan lớn mật!

Đám Sở lão thậm chí không biết Sở Mặc lấy đâu ra sức mạnh lớn như vậy.

Lẽ nào hắn không sợ chủ ba thế lực lớn liếc mắt một cái đã nhìn thấu hắn sao?

Lúc này bên Sở Tuệ đột nhiên làm một hành động.

Nàng ấy mở không gian khiêu dược của chiến thuyền.

Ầm!

Sau khi phân thân của Sở Mặc bước ra ngoài, chiến hạm Sở thị cũng ầm ầm biến mất trong vũ trụ mịt mờ.

Bên kia đám Đại tổ nhất thời rối loạn, không biết có nên đi đuổi theo chiếc chiến hạm đó hay không.

Chỉ có điều bọn họ đều nhìn thấy Sở Mặc qua đây nên nhất thời an tâm.

Cảm thấy mình cứ ở đây, chỉ cần Sở Mặc chạy không thoát, đám người nhà kia cho dù có chạy cũng chẳng sao.

Đây là thế giới Thông đạo, cho dù chạy xa rồi thì có thể làm gì?

Còn có thể ra bên ngoài hay sao?

Chỉ có điều cũng có mấy Đại tổ tâm tư tương đối kín đáo.

Bọn họ dùng thần thức quét tới quét lui trên người Sở Mặc.

Chỉ có điều cảnh giới tương đồng, nhưng cho dù bọn họ có tra xét như nào đi nữa cũng không thể tra xét được gì từ trên người Sở Mặc.

Lúc này, chiến hạm Sở thị đã trong nháy mắt tiến hành mấy trăm lần không gian khiêu dược, đã sớm cách xa nơi đó của vũ trụ rồi.

Cho đến tận lúc này, thân hình Sở Mặc chỉ chợt giật mình, sau đó nói với Sở Tuệ:

- Theo như cụm tọa độ ta đã đưa cho cô tiếp tục tiến hành không gian khiêu dược!

Sở Tuệ khuôn mặt nghiêm túc gật đầu, chiến thuyền tiếp tục nhảy, nhảy, nhảy!

Mấy người ở trong chiến thuyền không ai dám lên tiếng, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Vì sao Sở Mặc đột nhiên thay đổi chủ ý?

Nhìn dáng vẻ như thế, rõ ràng là muốn dứt khoát đào tẩu.

Thời gian từng khắc từng giờ qua đi, chiến hạm Sở thị không ngừng tiến hành không gian khiêu dược, dường như mỗi quá trình trong nháy mắt chiến hạm sẽ xuất hiện trên một chòm sao xa lạ.

Đã tiến hành hơn vạn lần không gian khiêu dược rồi.

Cho dù chiếc chiến thuyền này do thần kim cao cấp nhất vũ trụ luyện chế ra, nhưng lúc này chiến thuyền cũng đã bắt đầu có rất nhiều vết nứt giống như tấm mạng nhện, trải rộng trên cả lớp vỏ chiến thuyền lớn.

Sở Mặc không nói lời nào, mọi người cũng không dám hỏi.

Nhưng bọn họ đều có thể từ trên khuôn mặt nghiêm nghị của Sở Mặc thấy được vẻ nghiêm trọng.

Thực hiện vô số lần không gian khiêu dược, khi tới mười vạn lần, chiến thuyền rốt cục đã hơi chịu không nổi.

Răng rắc!

Một tiếng vang nhỏ, chiến thuyền nứt ra một vết nứt lớn.

Gió vũ trụ lạnh như băng thổi thẳng tới.

May mà đám người có mặt ở đó không ai yếu cả.

Trên người Sở Tuệ cũng dâng lên một lớp phòng ngự, nhưng trên mặt của nàng cũng không có chút sợ hãi nào.

Sau đó, trên chiến thuyền vết nứt lớn càng lúc càng nhiều, đến cuối cùng, cả chiến thuyền có lẽ đã sắp bị phế rồi.

Lúc này Sở Mặc phụt một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

- Sở Mặc!

- Phu quân!

- Cha!

Những người ở bên cạnh đều lo lắng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc khoát khoát tay:

- Không sao...

Sở Tuệ ở một bên nói:

- Ca, nếu huynh tiếp tục như vậy nữa sẽ chết đó.

- Có chuyện gì vậy?

Sở Đồng nhất thời nóng nảy, mắt cũng đỏ cả lên.

Sở Tuệ nói:

- Năng lượng dự trữ của chiến hạm này của chúng ta căn bản không đủ để tiến hành nhiều lần không gian khiêu dược như vậy, là do ca một mực dùng sức mạnh của bản thân chống đỡ chiến thuyền tiến hành không gian khiêu dược.

Lúc này, Sở Mặc thấp giọng quát:

- Tiếp tục!

Lúc này, Sở lão yên lặng ngồi xếp bằng dưới đất, một luồng tinh khí bay về phía thân thể Sở Mặc.

Sau đó Ma Quân cũng ngồi đó, một luồng tinh khí cũng bay về phía Sở Mặc.

Sau đó là Phiêu Linh nữ đế.

Sau đó là Kỳ Tiêu Vũ, Thủy Y Y, Sở Đồng, Sở Hiên...

Sức mạnh cảnh giới Thái thượng đã khá mạnh mẽ rồi.

Trong thân thể của bọn họ tự hình thành một tiểu vũ trụ đang không ngừng vận chuyển diễn biến thành một đại thế giới.

Đối với bọn họ cơ bản không có gì khó cả.

Nhưng lúc này khi tinh khí của bọn họ trong nháy mắt tiếp xúc với thân thể của Sở Mặc thì rốt cuộc họ đã hiểu rõ sự chênh lệch là quá lớn.

Nếu như nói tinh khí trong thân thể họ là một vùng biển rộng mênh mông, tinh khí trên người Sở Mặc lại là một tinh không mênh mông vô tận.

Sự chênh lệch giữa đôi bên thật sự quá lớn.

Lúc này, cơ thể Sở Mặc hơi chấn động, tinh khí của mọi người đều được bắn ngược về, hắn thấp giọng nói:

- Ta không sao, mọi người không cần lo lắng.

Cất tinh khí đi, tiếp theo sẽ có thể có một trận đại chiến, đến lúc đó nói không chừng phải nhờ vào mọi người.

Sở Mặc nói rồi trên người hắn rất nhiều đại dược cao cấp bay ra.

Những đại dược này đều là đại dược cực phẩm.

Bị Sở Mặc phong ấn từ rất nhiều năm trước, để cất giữ những cực phẩm này.

Hỗn Độn Hồng Lô cũng lập tức bay ra ngoài thu hết đại dược vào, sau đó bắt đầu quá trình luyện hóa.

Loại luyện hóa này làm người ta nhìn mà than thở.

Vừa luyện hóa vừa có một luồng tinh khí hóa thành hồng thủy rót vào trong thân thể Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 2353: Đột biến (2)

Chương 2353: Đột biến (2)

Lúc này, trong thân thể Sở Mặc lại có vô số thần kim bay ra, những thần kim đó ở trong hư không biến ảo các dáng vẻ, sao đó bổ khuyết những vết nứt trên chiến hạm.

Dưới tình huống như vậy, chiến hạm Sở thị... lại lần nữa nhảy thêm mười vạn lần.

Rốt cục khi thân thể Sở Mặc đã bắt đầu lung lay sắp đổ, khoang thuyền trong chiến hạm xuất hiện hai bóng người.

- A di đà phật!

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Một lão hòa thượng, một lão đạo sĩ!

Bọn họ xuất hiện vô cùng đột nhiên, những người có mặt lại không thể cảm giác được bọn họ đã tới.

Cho nên trong nháy mắt hai người xuất hiện, hầu như tất cả mọi người đều theo bản năng muốn bắt đầu công kích hai người đó.

- Đừng ra tay với họ.

Sở Mặc bỗng nhiên mở mắt ra, sau đó, vẻ mặt mệt mỏi nhìn lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ:

- Lão hòa thượng, lão đầu, hai người các ông cuối cùng cũng tới...

ừm, ta mệt mỏi quá!

Nói rồi Sở Mặc ầm một tiếng, ngã ngửa ra sau.

Sở Đồng vội vàng đi qua đỡ lấy Sở Mặc, sau đó ô một tiếng, la hoảng lên:

- Cha...

Nữ tử đã có thành tựu Thái thượng lại lã chã chực khóc nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Nương, cha... thân thể cha sao lại suy yếu như vậy chứ?

Vốn dĩ cảnh giới của Sở Mặc quả thực cao thâm bất lộ, đám người bọn họ không ai có thể cảm giác được độ mạnh yếu của Sở Mặc.

Nhưng bây giờ Sở Đồng có thể rõ ràng cảm giác được cảnh giới của cha dường như còn không cao hơn cả mình, cho nên, lập tức luống cuống.

Lúc này, lão đạo sĩ nói:

- Không có chuyện gì, nha đầu, cha cô chỉ đang mệt nhọc quá độ, tiêu hao quá lớn thôi.

Yên tâm đi, hắn ngủ một giấc thì tốt rồi.

Lão hòa thượng vẻ mặt từ bi, nhẹ giọng nói:

- A di đà phật, hài tử này e rằng đã vô số năm chưa được một lần an giấc.

Lần này tiêu hao với hắn quá khổng lồ, dù sao muốn ngưng tụ ra một phân thân có thể gạt được chủ ba thế lực lớn, sự tiêu hao đó quả thực quá lớn.

Để hắn ngủ một giấc đi.

Đám Sở lão vẻ mặt khiếp sợ nhìn lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ, tuy là không ai nói, nhưng bọn họ cũng đã mơ hồ đoán được thân phận của hai vị này.

Vô Lượng Phật Đà!

Thái Thượng Vô Cực!

Ai cũng không nghĩ đến, hai vị đã từng là mệnh giả trấn thủ thế giới Thông đạo lại hiện ra trước mặt họ bây giờ.

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ nhận lấy nhiệm vụ của Sở Mặc bắt đầu tu bổ chiến hạm Sở thị, đồng thời cung cấp năng lượng lớn để chiến hạm thực hiện không gian khiêu dược.

300, 000 lần nhảy, bốn trăm ngàn lần nhảy, năm trăm ngàn lần nhảy...

Đám Sở lão ở đó trợn mắt há mồm nhìn, hai ông lão thoạt nhìn rất phổ thông, tuy là không thể nói bình thường nhưng thực sự rất phổ thông.

Ai cũng không nghĩ tới bọn họ lại có thể mặt không đổi sắc giúp chiến hạm Sở thị tiến hành nhiều lần không gian khiêu dược như vậy.

Rốt cục, khi số lần chiến hạm Sở thị tiến hành không gian khiêu dược tới một triệu lần.

Trên mặt của lão hòa thượng và lão đạo sĩ cũng lộ vẻ mệt mỏi rõ ràng.

Lúc này, toàn bộ vũ trụ đã kinh biến đến mức hoàn toàn xa lạ.

Không ai biết đây là nơi nào, trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một mảng huyết sắc lớn.

Toàn bộ vũ trụ đều tràn ngập huyết sắc.

Tất cả mọi người nhìn mà trợn mắt há mồm.

Lão hòa thượng khẽ niệm phật hiệu, trên mặt cũng không khỏi có vẻ vui mừng:

- A di đà phật!

Không nghĩ tới, một ngày kia thật có thể chứng kiến biên giới của thế giới thân thể.

- Nơi này là biên giới của thế giới thân thể?

Vẻ mặt Sở Hiên chấn động, đứng bên cửa sổ của chiến hạm giật mình nhìn khoảng hỗn độn dường như toàn là huyết sắc tràn ngập trong không gian vũ trụ.

Lúc này chiến hạm yên lặng trượt vào trong không gian hỗn độn chỉ một màu đỏ máu.

Đến tận đây, lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ mới đồng loạt thở dài một hơi.

- Vùng không có văn minh.

Lão đạo sĩ nói.

- Cắt đứt tất cả nhân quả.

Lão hòa thượng mỉm cười.

Dáng vẻ mọi người đều rất mơ hồ, cơ bản không hiểu đang xảy ra chuyện gì.

Tất cả chuyện này đều quá đột ngột.

Vốn dĩ Sở Mặc đều rất bình thường, thậm chí nói muốn nhìn xem rốt cục thái độ của chủ ba thế lực lớn là thế nào, vì sao trong nháy mắt chủ ba thế lực lớn tới lại thay đổi chủ ý như thế?

Ngưng tụ ra một phân thân cực mạnh mẽ, bản tôn ở lại bảo Sở Tuệ đào tẩu?

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ tại sao lại xuất hiện ở đây, lúc này?

Còn nữa, giữa Sở Mặc và lão đạo sĩ, lão hòa thượng vẫn luôn có liên hệ?

Lúc này, lão đạo sĩ nói:

- Bây giờ an toàn rồi.

Lão hòa thượng nhìn mọi người một cái:

- Không cần phải lo lắng bất cứ chuyện gì, tất cả tai nạn, cuối cùng rồi sẽ qua thôi.

....

Vẻ mặt mọi người đều không biết nói gì, lòng nói: nói những lời đó khác gì không nói?

Nhưng lão hòa thượng và lão đạo sĩ đều quá thâm sâu không lường được.

Cho dù Sở Mặc không ngưng tụ ra phân thân thì chỉ e cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của hai vị này.

Lúc này, Sở Mặc chậm rãi mở hai mắt ra, câu nói đầu tiên là:

- Lão hòa thượng, lão đầu, chúng ta...

An toàn?

- Mặc nhi.

- Phu quân.

- Cha!

- Sở Mặc...

Mọi người đều nhao nhao xông tới.

Lão hòa thượng khẽ niệm phật hiệu:

- Yên tâm đi, chúng ta an toàn.

Lão đạo sĩ cũng nói:

- An toàn, có điều...

Đáng tiếc.

Sở Mặc nói:

- Không có gì đáng tiếc, chẳng qua là một phân thân mà thôi.

Cảnh giới Đại tổ này... nếu ta có thể thành công một lần đương nhiên cũng có thể thành công lần thứ hai.

Những lời này của Sở Mặc làm cho ngoại trừ lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ ra, toàn bộ đều ngây người.

Thậm chí nước mắt của Sở Đồng liền rơi xuống nhìn Sở Mặc, nức nở nói:

- Cha, rốt cục cha làm sao vậy?

Những người khác cũng đều mang vẻ mặt chấn động nhìn Sở Mặc, đều có chút không nói ra lời, ngay cả Phiêu Linh Nữ Đế cũng nhịn không được mà vành mắt phiếm hồng, như muốn rơi lệ.

Cảnh giới bị hạ xuống?

Cái này thật quá lớn!

Mà Sở Mặc lại thành công tấn công tới lĩnh vực Đại Tổ?

Chẳng lẽ lúc trước phân ra một đạo phân thân, sau đó lại chống đỡchiến hạm Sở thị tiến hành hơn 20 vạn lần khiêu chiến không gian...

đã khiến hắn tiêu hao tới mức độ lớn như vậy?

Ngay cả cảnh giới... cũng bị rớt xuống?

Sở Mặc khoát khoát tay nói:

- Không có khoa trương và đáng sợ như các ngươi nghĩ đâu.

Yên tâm đi, thật sự không có chuyện gì cả.

- Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Sở lão gia nhíu mày nhìn Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 2354: Sinh linh bẩn thỉu? (1)

Chương 2354: Sinh linh bẩn thỉu? (1)

Sở Mặc thở dài một tiếng, sau đó nói:

- Chủ ba thế lực lớn cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng đều là ngoại nhân?

- Ngoại nhân?

Tất cả mọi người đều mang vẻ mặt khó hiểu.

Không rõ lời này của Sở Mặc là có ý gì, ngoại nhân là thế nào?

Chẳng lẽ là?

Phản ứng của mọi người đều cực kỳ nhanh, cơ hồ trong tức khắc liền nghĩ tới chân tướng mọi chuyện.

Trên mặt của bọn họ đều lộ ra vẻ chấn động.

Lúc này Sở Mặc lại nói tiếp:

- Bọn họ cũng không phải là nguyên sinh giả trên thế giới trong thân thể Cổ Thần.

Thấy sắc mặt mọi người bị chấn động, Sở Mặc giải thích:

- Nếu nói nguyên sinh giả, nói đúng hơn thì những người như chúng ta đều là sinh linh được sinh ra và lớn lên trên thế giới trong thân thể Cổ Thần.

Chúng ta cũng không phải kẻ ký sinh trên người Cổ Thần, chúng ta là hậu duệ thật sự của đại thần Bàn Cổ, chúng ta là hậu thế của đại thần Bàn Cổ!

Đương nhiên lĩnh vực thần không phải là việc chúng ta có thể giải thích, cũng không phải giống như được phụ mẫu sinh ra như trong tưởng tượng của chúng ta.

Sở Mặc nói có chút mất trật tự, nhưng những người ở chỗ này đều nghe hiểu.

Sở Mặc nói:

- Lúc trước ta đột nhiên nhận được tin tức truyền tới từ Thái Thượng Vô cực cùng Vô Lượng Phật Đà, hai người bọn họ đều là nguyên sinh giả cường đại nhất trên thế giới của chúng ta, là sinh linh được sinh ra từ lúc ban đầu, cho nên bọn biết được rất nhiều bí mật.

Lão đạo sĩ nói:

- Thật ra vốn dĩ cái gì cũng không biết, nhưng thật sự chúng ta lại biết rất nhiều.

Những năm gần đây chúng ta đi khắp nơi mở ra cửa kýức, rốt cục... gần đây nhất là triệt để mở ra toàn bộ cửa ký ức, nắm giữa đầy đủ mọi thứ trong quá khứ, biết được tất cả nhân quả.

Lúc này mới nhanh chóng thông báo của Sở Mặc, ngàn vạn lần không thể để bốn viên Tinh Hạch cùng với đao Bàn Cổ rơi vào trong tay chủ ba thế lực lớn cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng.

- A di đà phật!

Lão hòa thượng vẻ mặt từ bi nói:

- Bọn họ trong vô số năm không lấy năm viên Tinh Hạch trong thân thể Cổ Thân, cũng không phải bọn họ từ bi mà là không dám!

- Không dám?

Đám người Sở lão gia đều có chút không hiểu nhìn lão hòa thượng.

Thủy Y Y hỏi:

- Bọn họ vì sao không dám?

Người trẻ tuổi kia không phải đã lấy trộm bốn viên sao?

- Đó là bởi vì trong tay của người kia cầm búa Bàn Cổ!

Lão đạo sĩ lại nói:

- Duy nhất chỉ có người có vận may lớn ẩn chứa Bàn Cổ mới có năng lực lấy đi năm khối Tinh Hạch này.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng và ba thế lực lớn tự xưng là có số mệnh và tinh huyết Cổ Thần.

Nhưng trên thực tế đều là gạt người, bọn họ vẫn luôn chờ đợi một người xuất hiện.

Lúc này ánh mắt mọi người đều rơi vào trên người Sở Mặc.

Lão đạo sĩ lắc đầu:

- Người kia chưa chắc đã là Sở Mặc, có thể là người khác, nhưng bây giờ xem ra chính là Sở Mặc rồi.

Thấy mọi người không hiểu, lão đạo sĩ giải thích:

- Cổ Thần tọa hóa lưu lại thân thể ở chỗ này, vốn là muốn hình thành Giới thứ năm!

Hắn muốn lưu lại Chúa trời thứ năm cho con cháu đời sau của mình, cũng chính là một sinh linh ưu tú nhất trong số chúng ta.

Nhưng muốn có được khí vận và tinh huyết Cổ Thần cũng không đơn giản như vậy, trên thực tế trong thân thể tất cả nguyên sinh giả chúng tađều có số mệnh Cổ Thần, loại số mệnh này là hóa thân vạn vạn trăm triệu, tinh huyết... cũng như vậy!

Cũng không phải nói là do trời sinh.

Sở Mặc... hắn là bởi vì các loại cơ duyên nên dường như toàn bộ số mệnh đều tập trung trên người hắn.

Cho nên hắn một đường đi tới tuy là nhấp nhô nhưng đó lại là khí vận bản thân.

Phiêu Linh Nữ Đế bỗng nhẹ giọng nói:

- Thật ra chúng ta mới là người có số mệnh tốt nhất....

Ma Quân nói tiếp:

- Đúng vậy, bởi vì chúng ta có một thân nhân như thế!

Đúng vậy, thân nhân!

Vô số năm nay Sở Mặc chính là thân nhân của bọn họ, mọi lúc mọi nơi đều nghĩ cách bảo vệ bọn họ.

Lão hòa thượng khẽ đọc phật hiệu:

- Khí vận và tinh huyết Cổ Thần trên người chúng ta đều hết sức mạnh mẽ, nhưng Sở Mặc lại mạnh hơn.

Lúc này Sở Tuệ đứng ở bên cạnh có chút mất mát nói:

- Vậy ta thì sao?

Ta được xem là cái gì?

Lão hòa thượng nhìn thoáng qua Sở Tuệ, trong đôi mắt từ bi kia lóe ra quang mang cơ trí vô tận.

Loại quang mang này vô cùng ấm áp khiến Sở Tuệ có được cảm giác thoải mái trước nay chưa có.

Vẻ mặt nàng chấn động nhìn lão hòa thượng, trên đời này từ trước tới nay chưa có ai cho nàng cảm giác như vậy, cũng chưa có một sinh linh nào có thể nhìn thấu này, bởi vì ngay chính nàng ta cũng không thể nhìn thấu chính mình!

Cho nên nàng cảm thấy vô cùng chấn động.

- Ngươi cũng giống như vậy, hình thái sinh mạng có rất nhiều loại, Cổ Thần có đại từ bi, còn có vận may lớn, thân thể của hắn muốn đơnđộc sinh ra một thế giới, hình thái sinh mạng tự nhiên không thể nào đơn độc.

Lão hòa thượng vẻ mặt từ bi nói:

- Cho nên cho dù là ngươi hay những sinh linh khác đều là nguyên sinh giả của thế giới Cổ Thần, tất cả đều là hậu duệ thật sự của Cổ Thần.

Sở Mặc ngồi ở chỗ kia lẳng lặng nghe, hắn thật ra cũng có rất nhiều tin tức cần nhiều thời gian để tiêu hóa.

Bởi vì những tin tức kia vô cùng chấn động, ngay cả hắn cũng khó có thể hoàn toàn tiếp nhận trong thời gian ngắn.

Hắn đã từng nghe một câu nói bật thốt ra từ trong miệng người trẻtuổi kia, nói thế giới trên thân thể Cổ Thần mênh mông vô cương, tự thành một thế giới....

Nhưng rất nhanh người trẻ tuổi kia liền ngậm miệng lại không nói gì nữa.

Bây giờ tin tức hắn lấy được từ lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ rốt cuộc đã hiểu rõ tự tạo một thế giới là có ý gì!

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ vẫn đang giảng giải cho mọi người, bởi vì đến lúc này mọi người cũng cần hiểu rõ mọi thứ.

Bên ngoài thế giới trên thân thể Cổ Thần là đại thế giới vô cùng mênh mông.

Lãnh thổ kia rộng tới mức không thể nào tưởng tượng nổi, được chia làm bốn Giới.

Bốn Giới này theo thứ tự là: Đại Vô Lượng Tự Tại Giới; Đại Tạo Hóa Tiêu Dao Giới; Đại Từ Đại Bi Nam Vô Giới và Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Giới!

Ở trong bốn Giới này có tứ đại chúa trời.

Tứ đại Chúa Trời thống ngự vạn giới!

Mỗi một giới đều có một gã Giới Chủ, Giới Chủ mạnh tới mức không ai tưởng tượng nổi, thần thông cùng thủ đoạn của bọn hắn không thể dùng cảnh giới đơn thuần đề mà nói tới.

Đại thần Bàn Cổ vốn được sinh ra ở trong Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Giới, là một đại thần có đại cơ duyên và vận may lớn thật sự, trong lồng ngực của hắn chất chứa vô tận từ bi cùng ý chí cực kỳ rộng.

-----o0o-----

Chương 2355: Sinh linh bẩn thỉu? (2)

Chương 2355: Sinh linh bẩn thỉu? (2)

Ở trong mắt hắn, sinh linh thế gian có rất nhiều mặt, tất cả sinh linh đều cần có quyền lực sinh mệnh.

Nhưng ở trong Hồng Mông Đang Đạo Tử Kim Giới, đẳng cấp cực kỳ nghiêm nghị, thậm chí nghiêm khắc tới trình độ làm người ta khó có thể tưởng tượng.

Ở thế giới kia, một ít sinh linh bởi vì cơ duyên nào đó được số mệnh cùng tạo hóa sinh ra đều phải tiếp nhận khảo nghiệm nghiêm khắc.

Những sinh linh này đều có cùng một điều kiện, không đạt được tiêu chuẩn sẽ bị tiêu diệt sạch, hoặc là... bị lưu đày tới nơi Hắc Ám.

Nơi Hắc Ám chính là một tuyệt địa thật sự.

Nơi đó không có bất kỳ hy vọng nào!

Sau khi đại thần Bàn Cổ quật khởi trở thành một gã chiến sĩ cường đại nhất trong Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Giới, hắn đi khắp nơi không ai là đối thủ của hắn.

Hắn không quen nhìn loại chuyện như vậy, hắn mặc dù không nghĩ chúng sinh bình đẳng, nhưng lại cho rằng vạn vật sinh linh đều có quyền sinh tồn, bọn họ nếu đã tồn tại không thể bị gạt bỏ, càng không thể bị lưu vong một cách vô lý.

Bởi vì quan điểm này hắn bị vô thượng đại năng trong Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Giới không tha, vì vậy hắn rời khỏi Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Giới.

Đi tới những đại Giới khác, đầu tiên là Đại Từ Đại Bi Nam Mô Giới, hắn vốn tưởng rằng Đại Từ Đại Bi Nam Giới sẽ khác.

Nhưng sau khi tới nơi lại vô cùng thất vọng, nơi này khác xa so với trong tưởng tượng của hắn, thậm chí trên bản chất rất giống với Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Giới.

Một ít sinh linh vì có cấp bậc thấp liền không thể tồn tại ở nơi này, cuối cùng... hầu như cũng không khác mấy.

Thậm chí bên kia còn tìm được rất nhiều lý do tới thuyết phục những sinh linh này không nên tồn tại ở thế gian.

Như dáng dấp, tướng mạo xấu chính là không tôn trọng đối với tồn tại vô thượng; hay như tập tínhthô bạo sẽ ảnh hưởng tới cảm xúc của những sinh linh khác, sẽ khiến thế giới này trở nên không sạch sẽ; hay như sinh linh quá tự tin cũng là không tôn trọng tồn tại vô thượng.

Còn có rất nhiều loại lý do khác, có ít lý do đại thần Bàn Cổ cũng cảm thấy có thể chấp nhận, nhưng có một ít khác hắn lại cảm thấy quá gượng ép.

Những sinh linh này đều là kết quả của cơ duyên tạo hóa, xuất hiện ở thế gian này.

Nếu bọn họ có thể xuất hiện ở thế gian này thì không nên bị người khác tùy ý xử trí.

Đại thần Bàn Cổ tổng hợp lại cái lý do, rốt cục cũng chỉ là vì những sinh linh này không đủ mạnh!

Nếu như chúng nó thật sự cường đại tới mức có thể che đậy tất cả thế gian, như vậy còn ai dám xử trí bọn họ?

Còn có người dám hất nhiều nước bẩn lên người bọn họ như vậy sao?

Còn có người dám tùy ý lưu đày bọn họ sao?

Sau đó đại thần Bàn Cổ lại đi tới hai giới khác, tình huống ở những nơi đó hầu như không có gì khác.

Đến cuối cùng hắn triệt để thất vọng.

Hắn hoàn toàn thất vọng đối với tứ đại giới.

Cho nên hắn trực tiếp trốn ra tới vùng biên cương xa xôi.

Nói đó là mảnh đất u ám, là mảnh đất dơ bẩn mà tứ đại giới không muốn.

Sau đó ở chỗ này, đại thần Bàn Cổ muốn mở ra một Giới!

Hắn muốn mở ra Giới thứ năm!

Vì muốn cung cấp nơi che chở cho những sinh linh bẩn thỉu nhấttrong bốn Giới!

Hắn thành công, cũng thất bại!

Bởi vì hắn thành công mang theo linh hồn của những sinh linh kia đi tới trên thế giới này, làm cho những linh hồn này sống trong thân thể của hắn, hấp thu số mệnh, máu tươi của hắn... cho nên những sinh linh bẩn thỉu trong mắt tứ Giới kia trở thành hậu đại, hậu duệ của Bàn Cổ!

Hắn thất bại là hành động này của hắn chọc giận rất nhiều tồn tại vô thượng trong bốn Giới.

Bọn họ cùng ra tay trấn áp Bàn Cổ, cũng trấn áp một đại Thiên Giới chưa thành hình.

Cuối cùng trong mắt Chúa Trời bốn Giới, sinh linh bẩn thỉu nhất trên đời này là nhân loại.

Nhân loại có thất tình lục dục, có các loại tình cảm lại là sinh linh dơ bẩn nhất trong mắt tồn tại vô thượng.

Loại sinh linh này không có tư cách xuất hiện ở giữa bốn Giới!

Chỉ cần xuất hiện liền đối mặt với bị diệt, bị lưu đày.

Kỳ thật lý do khiến tồn tại vô thượng và sinh linh đẳng cấp cao trong bốn Giới cảm thấy nhân loại ô uế bẩn thỉu vô cùng nực cười, chí ít dưới cái nhìn của nhân loại là vô cùng buồn cười.

Bởi vì nhân loại có thân thể!

Trong thân thể là sinh động.

Cho dù tu luyện tới cảnh giới gì, cho dù có thực lực như thế nào thì nhân loại cùng một ít sinh linh khác đều không thể thoát ly khỏi thân thể, hoặc là cũng có thể nói không nguyện bỏ qua thân thể!

Cái này ở trong mắt sinh linh đẳng cấp cao là một chuyện bất khả tư nghị!

Tại sao lại muốn có thân thể?

Thật quá dơ bẩn!

Quả thật làm ngườita khó có thể dễ dàng tha thứ!

Trong bốn Giới đều là có vị trí cao cấp, tất cả sinh linh đẳng cấp cao trong đó đều dùng hình thái tinh thần tồn tại ở thế gian.

Bọn họ tuy rằng thỉnh thoảng cũng sẽ ngưng tụ ra các loại thân thể, nhưng những cái đó đều là biểu tượng mà thôi, căn bản không có máu thịt!

Hơn nữa trong mắt những sinh linh này, thất tình lục dục của con người là dơ bẩn nhất, không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Mỗi người cư nhiên đều có thể không có cùng tính cách, đây quả thật là một việc không thểchịu đựng.

Cũng có những sinh linh cấp bậc thấp khác lại khá hơn một chút, chỉ có loại tâm tình đơn giản như phẫn nộ, sung sướng cùng hoảng sợ, nhưng chúng nó không nên có thân thể!

Có thân thể đều đáng chết!

Nhưng cơ duyên và số mệnh trên thế gian này lại không ngừng khiến cho nhân loại xuất hiện ở giữa bốn Giới, hơn nữa một lần còn có một loại người kinh tài tuyệt diễm được sinh ra.

Đại thần Bàn Cổ chính là người nổi bật trong số đó!

Thuộc về nhân loại cao cấp nhất!

Ứng vận nhi sanh, có thất tình lục dục, có thân thể!

Mấu chốt là đại thần Bàn Cổ quá cường đại, chiến lực của hắn độc nhất vô nhị, dưới tình huống bình thường, toàn bộ bốn Giới đều không có bất kỳ sinh linh nào là đối thủ của hắn!

Cho nên trong mắt tồn tại vô thượng ở bốn Giới, nhân loại chính là thứ dơ bẩn, bẩn thỉu nhất.

Quả thật chán ghét tới mức độ không gì bằng!

Bàn Cổ mang đi hầu như tất cả linh hồn nhân tộc, điều này khiến bốn Giới đều rất vui vẻ.

Bọn họ chán ghét Bàn Cổ, cũng sợ Bàn Cổ, cho nên lúc đó Bàn Cổ phân tích tâm trạng của nhân vật hàng đầu bốn Giới rất đúng.

Hàng vạn hàng ngàn từ, tổng hợp lại thật ra cũng chỉ có một: Chính là không đủ cường đại!

Cường đại như Bàn Cổ liền không có bất kỳ sinh linh nào dám đều trêu chọc.

Trước mặt không có bất kỳ sinh linh nào dám nói hắn dơ bẩn.

-----o0o-----

Chương 2356: Giới thứ năm

Chương 2356: Giới thứ năm

Bàn Cổ mang đi linh hồn của nhân loại, mang đi mồi lửa rời xa bốnGiới, cái này đối với bốn Giới chán ghét sinh linh nhân loại chính là một tin vui to lớn.

Nhưng hắn muốn đơn độc mở ra một Giới thứ năm thì không được!

Trong mắt tồn tại vô thượng ở bốn Giới, loại người rất dơ bẩn, nhưng cũng là sinh linh thông minh nhất thế gian này!

Cho nên một khi để Bàn Cổ thành công mở ra Giới thứ năm, như vậy cuối cùng cũng sẽ có một ngày sinh linh của Giới thứ năm này sẽ biết đánh lại!

Nhất định sẽ tạo thành tổn thất lớn khó có thể lường được đối với bốn Giới.

Cho nên bọn họ trực tiếp dùng thủ đoạn đê tiện u ám tính kế Bàn Cổ, tách thân thể và tinh thần của Bàn Cổ ra, sau đó phân biệt trấn áp lại.

Nhưng bảo tàng trong thân thể Bàn Cổ thật sự là quá có sức dụ dỗ.

Loại thần khí cao cấp như Búa Bàn Cổ cùng đao săn Bàn Cổ không cần phải nói nhiều, cho dù ở giữa bốn Giới thì cũng là cao cấp nhất!

Nhất là đao săn Bàn Cổ, kiện thần khí này bị rất nhiều tồn tại vôthượng ở bốn Giới đánh giá thấp.

Nhưng lại có sinh linh phát hiện đao săn Bàn Cổ mới là binh khí sắc bén nhất thế gian này!

Một khi nắm giữ được đao săn Bàn Cổ, trên cơ bản chẳng khác nào nắm giữ chiến lực không ai địch nổi.

Cho nên bắt đầu có số lượng lớn sinh linh đánh chủ ý lên Giới thứ năm!

Tuy Giới thứ năm này bốn Giới hoàn toàn không thừa nhận, nhưng trên thực tế hầu như ở bốn Giới đều có sinh linh gọi thế giới trong thân thể Bàn Cổ là Giới thứ năm!

Sở Mặc lấy được tin tức là trong nháy mắt khi tinh thần cùng thân thể của Bàn Cổ bị tách ra, hắn nổi giận đem Thí Thiên đâm vào thân thể của mình.

Máu Bàn Cổ nhiễm đỏ thân đao vốn sáng như tuyết của Thí Thiên.

Sau đó Bàn Cổ rống giận nói ra hai chữ: Thí Thiên.

Hai chữ này hình thành một sát ý khó có thể tưởng tượng vọt vào giữa thân đao Thí Thiên.

Những thứ này chính là tin tức do lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ lấyđược khi mở ra cửa ký ức.

Nhưng bốn Giới tới tột cùng là thế giới như thế nào thì Sở Mặc cũng không rõ ràng lắm.

Bởi vì tin tức lão đạo sĩ cùng lão hòa thượng truyền cho hắn cũng không có quá nhiều tin tức về bốn Giới.

Đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực lớn kỳ thật cũng giống như tên trộm Tinh Hạch, đều là người từ ngoài đến!

Bọn họ đều đến từ bốn Giới!

Người trẻ tuổi lấy trộm được Tinh Hạch chiếm được búa Bàn Cổ, sau khi trải qua năm tháng vô tận tế luyện, búa Bàn Cổ rốt cục thành binh khí của hắn.

Cho nên khi hắn tiến vào Giới thứ năm, cũng chính là thế giới trong thân thể Bàn Cổ liền trực tiếp có thể lấy trộm Tinh Hạch.

Nhưng tất cả những thứ này dường như Cổ Thần đã sớm có tính toán.

Chung quy vẫn bị thất bại.

Lão hòa thượng nói với Sở Mặc:

- Thế giới trong thân thể Cổ Thần cũng không tan vỡ thật sự!

Đây chính là sau khi chúng ta mở ra tất cả cửa ký ức đã cho ra kết luận.

Năm khối Tinh Hạch kỳ thật chính là vật mấu chốt sinh ra Chúa Trời!

Tin tức này trước hắn cùng lão đạo sĩ cũng không truyền cho Sở Mặc, cho nên Sở Mặc sau khi nghe xong có chút thẫn thờ, rất kinh ngạc.

- Năm xưa chúng ta cũng là lừa cái người đến từ bên ngoài kia, nói hầu như đều là giả.

Bất quá chúng ta đúng là vẫn còn đi tìm chân tướng thật sự.

Bên ngoài không phải Tiên Giới, không phải là thế giới tràn ngập sát phạt.

Nhưng thế giới bên ngoài đối với những nhân loại như chúng ta lại tràn ngập nguy cơ.

Bọn họ sẽ không cho phép chúng ta dễ dàng thành lập Giới thứ năm, cũng sẽ không thật sự thừa nhận chúng ta.

Muốn thành công cũng chỉ có một biện pháp.

Lão đạo sĩ nhìn Sở Mặc:

- Giết bọn họ tới người ngã ngựa đổ.

Trong chiến hạm, hầu như tất cả mọi người đều mang vẻ mặt đờ đẫn nhìn lão đạo sĩ.

Lòng nói lão nhân này thật sự là Thái Thượng Vô Cực trấn thủ thông đạo của thế giới kia vô số năm sao?

Không nghĩ tới lão hòa thượng ở bên cạnh lại rất nghiêm túc gật đầu:

- Đại Từ Bi Phật cũng có lúc trợn trừng mắt.

Muốn giúp toàn bộ sinh linh trong thế giới Cổ Thần giành được một cơ hội sinh tồn cũng chỉ có biện pháp này.

- Nói cách khác, rời khỏi năm khối Tinh Hạch, thế giới trong thân thể Cổ Thần cũng sẽ không tan vỡ.

Bọn họ là sợ có người đạt được năm khối Tinh Hạch này liền thành Thiê Chúa, chính là muốn nói như thếđúng không?

Kỳ Tiêu Vũ ở bên cạnh hỏi.

- Đúng vậy.

Lão hòa thượng gật đầu.

- Như vậy rời khỏi năm khối Tinh Hạch, thế giới này tối đa cũng chỉ là tinh khí khô kiệt, nhưng sinh linh cũng sẽ không thật sự bị diệt đúng không?

Kỳ Tiêu Vũ lại hỏi.

- Không sai.

Lão hòa thượng lại gật đầu lần nữa.

Trong mắt Kỳ Tiêu Vũ chợt lóe ra mâu quang, nàng nhẹ giọng nói:

- Nói như vậy địch nhân bây giờ chúng ta gặp phải chính là đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực lớn, đương nhiên còn có người trẻ tuổi từ ngoài tới đang cầm búa Bàn Cổ trong tay.

Nhưng sinh linh Vĩnh Hằng đại đa số...

đều là bằng hữu của chúng ta chứ không phải địch nhân.

- Đúng là vậy.

Vẻ mặt lão hòa thượng từ bi, sau đó nhẹ giọng thở dài:

- Nhưng vấn đề là, đứng đấu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực lớn kinh doanh ở thế giới này quá lâu!

Thậm chí lâu đời tới mức... vô cùngsớm hơn chúng ta.

Hình tượng của bọn họ đã thâm nhập vào lòng người từ lâu.

Hầu như không ai tin tưởng bọn họ

là địch nhân của thế giới này.

Bọn họ tuyên truyền Tinh Hạch không thể rời khỏi thế giới, nếu không sinh linh trong thế giới đó sẽ bị diệt.

Bọn họ cũng sẽ đi làm như vậy, sau đó dùng loại sự thật này... báo cho những sinh linh trên thế giới trong thân thể Cổ Thần biết thế giới này bị tan vỡ.

Mà bọn họ đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực lớn mới chính là người che chở thật sự cho thế giới này!

Lão đạo sĩ cười nhạt:

- Đúng thế, như vậy coi như thế giới Cổ Thần không tan vỡ cũng không hề gì, bọn họ hoàn toàn có thể nói đây là bọn hắn dùng tính mạngcũng đại thần thông vô thượng bảo vệ thế giới này.

Mọi người nghe xong đều biết đây là một đại cục kinh thiên, mưu tính tất cả sinh linh, xem tất cả sinh linh trên thế giới Cổ Thần thành quân cờ.

Cũng may là Cổ Thần đã sớm ngờ tới tất cả, đã đưa ra bố trí tương ứng.

Cho nên mới có thể có ngay hôm này, thời khắc chân tướng sự thật bị vạch trần.

Cho nên mọi người mới có thể gặp nhau ở chỗ này.

- Người đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực, mục đích cuối cùng của bọn họ chính là muốn áp chế toàn bộ thế giới trong thân thể Cổ Thần, không cho thế giới này trở thành Giới thứ năm!

-----o0o-----

Chương 2357: Bị chơi xỏ! (1)

Chương 2357: Bị chơi xỏ! (1)

Sở Mặc đột nhiên hỏi.

Lão đạo sĩ gật đầu:

- Đúng thế, nhưng không chỉ như vậy, bọn họ cũng đang mong có người có thể đạt được năm khối Tinh Hạch, sau đó bọn họ có thể luyện hóa nhân loại này trở thành Chúa Giới của chính mình.

Mọi người đều có chút kinh ngạc.

Lão đạo sĩ cười lạnh nói:

- Bọn họ mới thật sự là dơ bẩn!

Bất quá tồn tại vô thượng trong bốn Giới này nhất định sẽ nói đây là hậu quả của việc tiếp xúc lâu với nhân loại, thật là chó má!

Cái này rõ ràng là bất kỳ sinh linh nào cũng có tư tâm!

So sánh lại thì nhân loại còn tốt hơn so với bọn hắn nhiều!

Lão hòa thượng khẽ đọc phật hiệu, nhìn Sở Mặc nói:

- Cho nên trách nhiệm trên người ngươi rất nặng, ngươi cần luyện hóa năm khối Tinh Hạch, thế gian này bây giờ cũng chỉ có ngươi mới có thể làm được.

Trở thành Chúa Giới dẫn dắt vạn linh thành lập Giới thứ năm!

Lão đạo sĩ nói tiếp:

- Phương diện này có một vận may lớn, một khi xuất hiện Chúa trời, thành công thành lập Giới thứ năm, như vậy... nơi này sẽ trở thành một đạo bình chướng lớn, là một loại che chở đối với Giới chúng ta!

Một khi có loại che chở này, như vậy bốn Giới kia cho dù muốn đi qua công đánh chúng ta cũng không dễ dàng như vậy.

Chí ít trên đại nghĩa bọn họ liền đứng không vững, không cách nào thuyết phục những nhóm chiến sĩ kia.

Bởi vì nhân vật hàng đầu bốn Giới kia đã tuyên bố không thể thừa nhận cùng tán thành sinh linh bẩn thỉu, tuyệt đối không phải không có khả năng thành lập ra một Giới đơn độc!

Lão đạo sĩ cười lạnh nói:

- Sinh linh bốn Giới này đều rất thông minh, tự nhận là sinh mệnh cao cấp nhất thiên hạ.

Cho nên bọn họ đều rất cổ hủ, rất quy tắc.

Một khi bọn họ biết Giới thứ năm được hình thành, xuất hiện Chúa Trời thì tuyệt đại đa số sinh linh sẽ phải tuân theo quy luật, thừa nhân sự tồn tại của Giới thứ năm.

Cho dù có mệnh lệnh của Chúa Trời thì bọn họ cũng sẽ trực tiếp chống cự.

Thậm chí có thể sẽ có rất nhiều sinh linh trực tiếp thừa nhận chúng ta cũng là sinh linh cao cấp nhất, không còn là bẩn thỉu, dơ bẩn...

- Cho nên sản sinh ra Chúa Trời, hình thành một Giới là một chuyện cực kỳ trọng yếu đối với chúng ta?

Quan hệ tới sự sống còn của vô vàn sinh linh?

Sở Mặc hỏi.

Lão đạo sĩ cùng lão hòa thượng đều nghiêm túc gật đầu:

- Không sai!

Sở Mặc gật đầu:

- Ta hiểu, cần luyện hóa năm khối Tinh Hạch?

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ gật đầu.

Lão đạo sĩ nói:

- Cần luyện hóa toàn bộ mới có thể thật sự đạt được truyền thừa của đại thần Bàn Cổ.

Quá trình này dài đằng đẵng.

Yên tâm, chỗ chúng ta bây giờ đã là giải đất bên bờ thế giới trong thân thể Cổ Thần, hơn nữa nơi đây là huyết vực thật sự, bị huyết khí Cổ Thần vô tận bao vây lấy, bất kỳ thần thức của sinh linh nào cũng đều muốn tới dò la nơi đây.

Tacùng lão hòa thượng ở lại chỗ này bảo vệ cho ngươi.

Trong đôi mắt lão hòa thượng lộ ra vẻ từ bi vô tận nhìn Sở Mặc, khẽ đọc phật hiệu:

- A Di Đà Phật, chúng ta đều sẽ dùng toàn lực, cho dù có ngã xuống cũng sẽ không hối tiếc.

Sở Mặc ngẩng đầu có chút lo lắng nhìn thoáng qua lão hòa thượng:

- Bọn họ có thể tìm tới nơi này?

Lão hòa thượng khẽ gật đầu.

Trong lòng Sở Mặc có chút nặng nề, hắn biết lão đạo sĩ cùng lão hòa thượng đều rất mạnh.

Có thể nói bọn họ cũng thuộc số cường giả cao cấp nhất ít có trên thế giới trong thân thể Cổ Thần này.

Nhưng vẫn có chênh lệch không nhỏ so với chủ ba thế lực lớn cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Cho dù hai người bọn họ đều đã đạt tới loại cảnh giới cùng trình tự đó, nhưng thế lực của đối phương cũng quá mạnh mẽ.

- Cần bao nhiêu năm mới có thể luyện hóa năm khối Tinh Hạch này?

Sở Mặc đột nhiên hỏi.

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ nhìn nhau một cái, lão hòa thượng mỉm cười, lão đạo sĩ lại thở dài một tiếng:

- Không biết.

- Không biết?

Chẳng những Sở Mặc có chút bối rối mà ngay cả những người khác cũng đều có chút si ngốc.

Lão đạo sĩ lại nói:

- Năm khối Tinh Hạch này thuộc loại thần bí nhất trên thế giới trong thân thể Cổ Thần, chúng ta cũng không thể tính ra được luyện hóa chúngnó cần bao nhiêu thời gian.

Sở Mặc gật đầu nói:

- Ta biết rồi.

Sau đó lão hòa thượng và lão đạo sĩ cùng xuất thủ, trực tiếp mở ra chiếc nhẫn trữ vật của người trẻ tuổi bí ẩn kia.

Điều khiến bọn họ có chút kinh ngạc là không gian của chiếc nhẫn trữ vật này cũng không lớn, không phải một thế giới nhỏ giống như bọn họ tưởng tượng.

Không gian toàn bộ chiếc nhẫn khoảng chừng cũng chỉ một trượng.

Nhưng không gian này rất đặc thủ, tản ra một dư âm kỳ dị, hầu như có thể cắt đứt tất cả khí tức cùng do thám.

Cái viên Tinh Hạch trên thế giới Thần Giám, Sở Mặc muốn tế luyện cuối cùng, bởi vì hắn muốn làm cho thế giới kia nhiều thêm một ít tu sĩ cao cấp.

Tuy nói hiện nay những người đó có thể không giúp được cái đại ân gì, nhưng trong tương lại nếu thật sự hình thành một giới thì bọn họ lại chính là căn cơ của thế giới này!

Cũng chỉ có sự sống vô cùng vô tận này mới có thể mang tới sinh cơ thật sự cho Giới thứ năm.

Sở Mặc luyện hóa trước hết chính là khối Tinh Hạch thuộc tính kim trong phổi Cổ Thần.

Thứ này phải làm sao để luyện hóa, hắn cơ hồ không có một chút manh mối.

Bất quá khi khối Tinh Hạch này được lấy ra, Sở Mặc trực tiếp cảm giác được một loại chấn động tới từ trong huyết mạch.

Tương hòa cùng huyết mạch Bàn Cổ.

Sở Mặc hầu như ngay lần đầu tiên đã lĩnh ngộ.

Còn lại mấy người bên kia lúc này đều đi tới trên thế giới Thần Giám, mục đích chỉ có một, tu luyện.

Nơi đây chỉ có Sở Tuệ, lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ lưu lại.

Sở Mặc lúc này đã ra khỏi chiến hạm Sở thị, khoanh chân ngồi trong hư không huyết sắc, hắn đặt Thí Thiên ngang đầu gối.

Ngũ tâm hướng thiên, bắt đầu dẫn động huyết mạch bản thân tế luyện Tinh Hạch thuộctính kim này.

Trong nháy mắt một khí tức cục kỳ bén nhọn, phảng phát mang theo một phong mang tuyệt thế vọt vào giữa biển tinh thần của Sở Mặc.

Biển tinh thần cường đại của Sở Mặc trực tiếp bị đánh tới mức tạo nên cơn sóng thần.

Sau đó hắn phun ra một ngụm tiên huyết.

Cảnh giới của hắn lúc này đã rơi xuống Thượng Tầng, căn bản không có cách nào thừa nhận cổ khí tức bén nhọn này.

Mà đây là dưới tình huống khối Tinh Hạch này có thể huyết mạch câu thông với Sở Mặc, đổi thành tu sĩ Thái Thượng khác, chỉ lần này cũng có thể trực tiếp bỏ mình.

Trên mặt của Sở Mặc lộ ra nụ cười khổ, sau đó hắn bắt đầu tịnh tâm tĩnh khí, vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý.

-----o0o-----

Chương 2358: Bị chơi xỏ! (2)

Chương 2358: Bị chơi xỏ! (2)

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý này cũng quá mạnh mẽ, không hổ là công pháp tới từ bốn Giới, giống với Tinh Thần quyết, đều thuộc về loại công pháp cố thể chống đỡ tu giả tu luyện tới cảnh giới cực cao.

Sinh linh lúc nào có thể từ bốn Giới tiến nhập vào thế giới trên thânthể Bàn Cổ khẳng định không phải hạng người hời hợt, cho nên công pháp tu luyện của bọn họ tự nhiên cũng rất bất phàm.

Sở Mặc không nỗ lực đi luyện hóa khối Tinh Hạch thuộc tính kim kia, mà bắt đầu vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý và Tinh Thần quyết để khôi phục thực lực của mình.

Vũ trụ mịt mờ, không ngày cũng không đêm.

Thời gian ở chỗ này phảng phất như bị đọng lại.

Huyết khí kia suốt năm không thay đổi, dường như là mãi mãi ở chỗnày, chưa từng biến đổi.

Hơn một ngàn năm sau đó, Sở Mặc rốt cục kéo tu vi bản thân về tới cảnh giới Đại Tổ.

Ở trong quá trình này lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ cũng lẳng lặng tu luyện, bọn họ cũng vì khiêu chiến không gian lúc trước mà tiêu hao rất lớn.

Nơi đây hoàn toàn yên tĩnh, thậm chí có thể nói yên tĩnh giống một mảnh tử địa nhỏ.

Sau khi tu vi của Sở Mặc một lần nữa trở lại cảnh giới Đại Tổ, hắn mở hai mắt ra nhìn vào mặt trên của khối Tinh Hạch thuộc tính kim.

Lúc này Sở Mặc cũng không vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, cũng không vận hành Tinh Thần quyết.

Bởi vì hắn cảm thấy, cho dù Thiên Ý Ngã Ý và Tinh Thần quyết có mạnh tới đâu thì đó cũng là công pháp tới từ bốn Giới.

Mà truyền thừa Bàn Cổ đều là công pháp tự Bàn Cổ sáng lập, nói không chừng có xung đột với Thiên Ý Ngã Ý.

Cho nên Sở Mặc trực tiếp bắt đầu thử, dùng lực lượng huyết mạch bản thân, dùng lý giải căn bảnnhất của mình đi lý giải Tinh Hạch thuộc tính kim này.

Sở Mặc đã đi được bước này!

Bởi vì trong nháy mắt khi hắn bỏ qua Thiên Ý Ngã Ý cùng Tinh Thần quyết, đổi thành dùng lực lượng của bản thân đi câu thông Tinh Hạch thuộc tính kim này, liền có đáp lại.

Tuy vẫn là cổ khí tức kia xông tới, vẫn sắc bén như cũ, vẫn mang theo phong mang tuyệt thế, nhưng phong mang lúc này chỉ tạo nên tổn thượng cực kỳ nhỏ với Sở Mặc.

Cơ hồ không có bất kỳ thương tổn!

Sở Mặc cũng hiểu rõ, chỉ có dùng lực lượng của bản thân mới có thể thật sự luyện hóa những Tinh Hạch này.

Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng bọn hắn cũng không chú ý tới, lúc nhìn thấy Sở Mặc bắt đầu luyện hóa khối Tinh Hạch thuộc tính kim kia, trong đôi mắt Sở Tuệ trong chiến hạm Sở thị đầu tiên là hiện lên vẻ mịt mờ, sau đó hai mắtcua nàng bắt đầu lóe lên kịch liệt.

Sau đó lại bình tĩnh lại.

Giống như là chưa từng có chuyện gì xảy ra.

........

Lại nói về đạo phân thân kia của Sở Mặc, sau khi chiến hạm Sở thị khiêu chiến không gian rời khỏi, hắn bình tĩnh đối mặt với đám Đại Tổ kia, thậm chí trên mặt còn có chút mỉm cười.

- Các ngươi khỏe chứ!

- ......

Đám Đại Tổ này đều không đổi sắc mặt nhìn Sở Mặc, có mấy Tôn Đại Tổ trong mắt thậm chí còn lộ ra vẻ đùa cợt.

Như là đang đùa cợt Sở Mặc không biết sống chết, đến loại thời điểm này lại còn dám tới khiêu khích bọn họ.

Đạo phân thân của Sở Mặc ngẩng đầu nhìn về phía hư không vộ tận, cảm thận được dao động nhàn nhạt này, giống như gợn nước không ngừng trở nên mạnh mẽ.

- Người đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực lớn quả nhiên cường đại tới mức làm người ta tuyệt vọng.

Phân thân Sở Mặc thầm nghĩ.

Qua rất lâu sau đó, bên kia đột nhiên đi ra một đạo thân ảnh, hắn mặc chiến ý màu bạc, cả người được một chùm sáng bao phủ không thấy rõ tướng mạo, sau đó lại có hai thân ảnh mặc chiến ý màu bạc cũng đi tới.

Bước tiến của bọn hắn rất thần bí, mang theo một vân luật kỳ dị, nhưng lại rất nhanh, đi từng bước một tới trước mặt Sở Mặc.Đây chính là chủ ba thế lực lớn sao?

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng đâu?

Lẽ nào hắn không tới sao?

Lại muốn thừa cơ hội lần này gặp mặt người kia, bất quá thấy cũng không có ích gì, đã định trước tất cả đều phải chôn vùi.

Trong lòng Sở Mặc cười khổ, bởi vì phân thân này phải chịu chết ở đây.

- Giao Tinh Hạch ra, sau đó đi theo chúng ta, bọn ta sẽ cho ngươiđược sống mãi.

Một gã mặc chiến ý màu bạc được bao phủ ánh sáng rất cường thế trực tiếp nói thẳng, không hề quanh co lòng vòng.

Thử một chút người ở cảnh giới này rốt cục lợi hại thế nào!

Sở Mặc thầm nghĩ, trực tiếp xuất thủ!

Đạo phân thân này của hắn mặc dù không có khả năng sở hữu toàn bộ chiến lực của hắn, nhưng thực lực cũng không thể khinh thường, vô cùng mạnh mẽ.

Hắn đánh một quyền về phía người mặc chiến ý màu bạc nói chuyện.

Ầm!

Một cổ lực lượng khinh khủng trực tiếp tuôn ra.

Người mặc chiến ý màu bạc bị cử động của Sở Mặc làm cho ngây ngẩn cả người, hắn thật không nghĩ tới lá gan của ngươi trẻ tuổi này lại lớn như vậy.

Dám xuất thủ với hắn?

Hắn trực tiếp xuất ra một ý niệm trong đầu, mảnh không gian này nhất thời bị giam lại.

Thời gian cũng lập tức ngừng trôi.

Nhưng thân hình Sở Mặc vẫn đang hướng tới hắn như cũ!

Tên mặc chiến y màu bạc này vô cùng tức giận, đồng thời cũng cảm thấy rất mất mặt.

Một ý niệm trong đầu hắn theo đạo lý tuyệt đối có thể giam giữ đối phương.

Cũng chỉ là một tu sĩ cảnh giới Đại Tổ, chi dù đạo pháp của hắn có cao thể nào cũng không thể cao hơn cảnh giới Đại Tổ.

Lúc này nắm đấm của Sở Mặc đã hiện ra ở trước mặt của hắn.

Người mặc chiến ý màu bạc này trực tiếp vươn tay vỗ ra một chưởng.

Ùng ùng!

Cả mảnh hư không tuôn ra một tiếng nổ ầm ầm!

Ngay cả Đại Tổ này cũng không nhịn được mà cau mày, liên tiếp lui vể phía sau, có chút không chịu nổi loại chấn động khủng bố này.

Thân thể Sở Mặc nhất thời vỡ vụn ra, cả người... lập tức bị chôn vùi.

- Không ổn.

Tên mặc chiến y màu bạc kia nhất thời thét ra một tiếng kinh hãi, sau đó hắn xuất thủ muốn ngưng tụ thân thể Sở Mặc trở về, đồng thời thi triển trên trăm loại thần thông, mục đích chỉ là cứu sống Sở Mặc!

Bởi vì hắn muốn biết Bản tôn của người này chạy đi đâu.

Nếu như nắm giữ đạo phân thân của hắn, bọn họ sẽ có biện pháp tìm được bản tôn của hắn, nhưng bây giờ lại bị một cú đánh của chính hắn làm tan nát!

- Đây là phân thân.

Hai gã mặc chiến y khác cũng ngẩn ra.

Bọn họ đều là tồn tại chí cao vô thượng, hầu như chính là chúa tể thật sự trên thế giới trong thân thể Cổ Thần.

Nhưng ngày hôm nay bọn họ lại bị người ta đùa giỡn

-----o0o-----

Chương 2359: Thiên Cung (1)

Chương 2359: Thiên Cung (1)

Đây quả thật là vô cùng nhục nhã, căn bản không thể chịu.

Nhất là Bốc Hư Dược chủ thế lực Bốc thị vương triều, cả người hắn cũng sắp tức điên lên rồi.

Từ trước tới nay danh xưng Bốc thị vương triều là một trong những đại thế lực ở nơi vĩnh hằng, quả thật quét ngang tất cả sinh linh.

Hắn cũng cảm thấy thích thú... bởi vì loại thích thú này từ trước tới nay hắn chưa gặp phải!

Đối nhân xử thế thật ra cũng không có gì không tốt.

Bọn họ vì để cóthể hoàn toàn dung nhập vào trên thế giới này, ngay cả người đứng đầu vĩnh hằng ngày xưa cũng lưu lại con nối dòng của mình trên thế giới trong thân thể Cổ Thần!

Đứng đầu vĩnh hằng cùng chủ ba thế lực lớn, mỗi người phân biệt đến từ tứ đại Thiên Giới, bọn họ đã từng có thân phận địa vị không thấp trong tứ đại Thiên Giới, theo thứ tự là bốn gã Giới chủ!

Hơn nữa còn là bài danh cực kỳ cao, được xem như là thủ hạ tâm phúc của Chúa Trời, mục đích bọn họ đi tới thế giới trong thân thể Cổ Thần cũng là muốn quản chế và trấn áp thế giới này.

Năm khối Tinh Hạch bọn họ cũng muốn có được.

Nhưng bởi vì bốn người bọn họ phânbiệt tới từ tứ đại Giới, giữa hai bên đều có kiêng kỵ cùng kiềm chế.

Cho dù là đứng đầu vĩnh hằng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Theo năm tháng trôi qua bọn họ cũng dần dần sinh ra dã tâm, muốn thật sự khống chế thế giới trong thân thể Cổ Thần, muốn mở ra một đại Giới mới!

Sở hữu năm khối Tinh Hạch đối với bọn họ mà nói cũng không quá mức quan trọng.

Nhưng cho dù thế nào năm khối Tinh Hạch đã bị người khác mang từ ngũ tạng Cổ Thần ra ngoài, bọn họ liền muốn có được năm khối Tinh Hạch này.

Thật không nghĩ tới ba thế lực lớn nhiều tu sĩ đỉnh cấp như vậy, cư nhiên bị một tu sĩ thần bí tới từ tứ đại Thiên Giới suýt chút giết sạch sành sanh.

Ngay cả Bốc Đồng con trai của Bốc Hư Dược... cũng trực tiếp bỏ mình!

Ngã xuống thì ngã xuống, dù gì thì Bốc Hư Dược cũng là Giới chủtới từ tứ đại Thiên Giới, con nối dòng của hắn nhiều không kể xiết.

Chết một người, hắn tuy là phẫn nộ, cũng có chút thương tâm nhưng vẫn không sao.

Nhưng năm khối Tinh Hạch bọn họ để ý tới lại biến mất!

Người lấy được năm khối Tinh Hạch kia cư nhiên lại chơi trò kim thiền thoát xác... trực tiếp biến mất dưới mắt hai mươi mấy Đại Tổ!

Thậm chí ba người bọn hắn đều không thể nhìn ra.

Đây thật là một sự nhục nhã lớn, phảng phất như bị tát một cái ở trên mặt, hoàn toàn không thể dễ dàng tha thứ.

- Cái này chính là tu sĩ đã bao vây thế giới trong trái tim Cổ Thần?

Bói Hư Dược ngẩng đầu nhìn một đống Đại Tổ.

Cung chủ Thiên Cung cùng điện chủ điện Vĩnh Hằng tuy không nói gì nhưng trên người lại phát ra sự giận dữ.

Cung chủ Thiên cung lạnh lùng nhìn đám tu sĩ cảnh giới Đại Tổ kia, dùng thần niệm truyền âm với điện chủ Vĩnh Hằng điện:

- Ta cự nhiên lại cảm thấy phẫn nộ.

Điện chủ Vĩnh Hằng điện nhàn nhạt liếc mắt nhìn cung chủ Thiên cung:

- Đây là chuyện tốt.

- Chuyện tốt?

Loại tâm tình của sinh linh cấp thấp này thật làm người ta cảm thấy phiền chán.

Cung chủ Thiên cung lạnh lùng nói.

- Ta lại thấy các ngươi đều thích thú.

Điện chủ Vĩnh Hằng điện nói.

- Hiện tại Tinh Hạch đã không còn, ta từ trước đã nói chúng ta nênsớm lấy những Tinh Hạch này đi.

Thần niệm lạnh như băng của cung chủ Thiên cung truyền tới:

- Nhưng các ngươi lại cho rằng không thể di chuyển.

- Không phải là không thể di chuyển mà là không dám di chuyển.

Điện chủ Vĩnh Hằng điện từ tốn nói:

- Cổ thần không thể không bố trí chút thủ đoạn với những Tinh Hạch này.

Người kia có thể đánh cắp Tinh Hạch là bởi vì hắn nắm giữ búa Bàn Cổ.

Nhưng ngươi xem kết quả đi?

Không phải là không thể bảo trụ sao?

Đường đường là một tôn giả chân chính, đấu với sinh linh thấp kém không phải cũng bị thương rồi sao?

- Người kia bị thương là bởi vì liều mạng thôi động tào thành búa Bàn Cổ, không phải là bởi vì sinh linh dơ bản trong trái tim thế giới Cổ Thần.

Cung chủ Thiên cung nói.

Lúc này Bốc Hư Dược nhìn thoáng qua hai người bọn họ:

- Bây giờ nói những thứ này còn có ý nghĩa gì?

Lập tức phái người tìm ra sinh linh ti tiện bẩn thỉu kia, sau đó mang hắn về.

- Người kia đã chạy xa, nếu đoán không nhầm hẳn là đã tiến vào trong huyết vực Cổ Thần, những nói đó cho dù là chúng ta cũng không có cách do thám để biết thực hư.

Điện chủ Vĩnh Hằng điện nói.

- Vậy cũng không thể buông tha, lẽ nào các ngươi muốn nhìn thấy một Đại Chúa Trời được sinh ra?

Bốc Hư Dược lạnh lùng nói.

Đại Chúa Trời!

Ba chữ này khiến ba người bọn họ trầm mặc.

Bọn họ từ tứ đại Thiên Giới qua, mặc dù là phụng mệnh hành sự nhưng trải qua nhiều năm trong lòng đã sớm sinh ra dã tâm to lớn!

Bọnhọ cũng muốn trở thành Chúa Trời đáng kiêu ngạo!

Nhưng vấn đề là, bọn họ hiểu rõ, chẳng những Đại Chúa Trời ở tứ đại Giới sẽ không cho phép loại chuyện như vậy phát sinh.

Cho dù là đại thần Bàn Cổ khẳng định cũng sớm có bố trí, sẽ không để xảy ra chuyện như vậy.

Bọn họ bố trí vô số năm, cho tới bây giờ không phải cũng đã bắt đầu xảy ra vấn đề sao?

- Không thể trơ mắt nhìn loại chuyện như vậy phát sinh, người kia tốt nhất là bị hủy diệt.

Bốc Hư Dược lạnh lùng nói:

- Sau đó đem năm khối Tinh Hạch thả về trên thế giới ngũ tạng, lại tìm cho được tên trộm lấy Tinh Hạch kia, dùng năng lực của chúng ta giết chết hắn.

- Hiện giờ cũng chỉ có thể như vậy.

Chủ điện Vĩnh Hằng thở dài một tiếng.

Cung chủ Thiên cung cũng gật đầu.

Sau đó thân hình chủ ba thế lực lớn trực tiếp biến mất trong hư không.

Còn lại hơn hai mươi tu sĩ cảnh giới Đại Tổ đều có chút mù mịt, không biết nên làm thế nào.

Trong lòng bọn họ đều rõ mình đã phạm vào sai lầm lớn.

Quan sát xung quanh cũng không chờ được chỉ thị gì, một Đại Tổ thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Thế lực của bọn họ cũng không thể nhìn ra người kia ngụy trang, nói vậy chắc sẽ không bị trách phạt....

Hắn mới nói được tới đây, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ hoảng sợ vô tận, sau đó thân thể hắn dần dần nứt ra!

Đường đường tu sĩ Đại Tổ lại không có cách nào khống chế việc phát sinh trên người mình, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể của mình nứt nẻ từng khúc!

Rất nhanh liền nổ tung!

Nguyên Thần vô cùng cương hãn kia giùng giằng lao tới, muốn xông lên trời cao,

muốn chạy trốn, nhưng lại bị một cỗ lực lượng vô hình xé nát.

Tiếp theo những Đại Tổ không chết bởi người trẻ tuổi bí ẩn cũng vỡ nát thân thể, Nguyên Thần bị xé rách, sau đó trực tiếp tan thành mâykhói.

-----o0o-----

Chương 2360: Thiên Cung (2)

Chương 2360: Thiên Cung (2)

Không trung vùng vũ trụ này là một thảm cánh, tràn ngập lực lượng hủy diệt tuyệt sát, nơi này dù trải qua trăm triệu năm cũng vẫn là một tư địa, sinh linh cảnh giới Đại Tổ tới đây đều sẽ gặp nạn.

Rất nhanh từ trong nơi vĩnh hằng xuất hiện một nhóm cường giả tuyệt thế, những cường giả tuyệt thế này đang bay về thế giới Cổ Thần.

Trong khu vực thế giới Cổ Thần kia cũng một mảnh huyết khí.

Nam tử thần bí trẻ tuổi lúc này đang khôi phục tổn thương nghiêmtrọng của ban thân.

Búa Bàn Cổ để ngang trên đầu gối của hắn, trên khuôn mặt tái nhợt mang theo phẫn nộ vô tận.

- Chỉ một sinh linh cảnh giới Đại Tổ, một thứ vô cùng dơ bẩn lại có thể gây tổn thương cho ta?

Lại có thể cướp Tinh Hạch từ trên tay ta....

Ngươi chính là cường giả bây giờ của thế giới Cổ Thần sao?

Được được!

Giữa vô vàn sinh linh gặp được một cường giả như ngươi chính là tính toán của Cổ Thần sao?

Ta sẽ cho ngươi thấy, ta... mới chính là cường giả!

Búa Bàn Cổ, ngươi nói xem?

Nam tử trẻ tuổi nói, búa Bàn Cổ để ngang trên đầu gối phát sinh mộttiếng kêu.

Nơi vĩnh hằng.

Thiên cung.

Đây là một kiến trúc hùng vĩ cổ xưa, tọa lạc trên một khối đại lục to lớn, phiêu đãng trong mảnh hư không mịt mùng.

Kiến trúc rất tinh mỹ, rường cột chạm trổ, mặt trên còn khắc số lượng chữ vừa cổ xưa lại thần bí.

Những chữ khắc này chính là thứ bảo vệ được kiến trúc không gặp phải sự ăn mòn của năm tháng, cũng có thể ngăn cản công kích của cường giả vô thượng.

Toàn bộ những chữ khắc này đều có sinh mạng, chúng nó đều là kết quả của tứ đại Giới.

Nhưng ở đây không ai biết bí mật này, ngoại trừ cung chủ Thiên cung.

- Tiểu thư, hôm nay ngài đã ở chỗ này quá lâu.

Cung chủ đã thông báo không cho người xem những thứ này.

Một thị nữ dáng dấp thanh tú nhẹ giọng nói.

Đứng bên cạnh thị nữ này là một nữ tử dáng người yểu điệu, khoác áo lông cừu trắng tuyết.

Đầu tóc đen của nữ từ này nhẹ nhàng rơi trên vai, tạo thành sự tương phản với da cừu trắng như tuyết kia.

Nữ tử này vô cùng cực mỹ, đôi mắt như thu thủy, băng cơ ngọc cốt, mười ngón tay hoàn mỹ, khí chất cực kỳ cao quý, nhưng giữa hai hàng lông mày lại như mang theo một chút u sầu nhàn nhạt.

Nghe thấy thị nữ nói, nàng cười khẽ:

- Cung chủ không phải ra ngoài rồi sao, hắn không ở đây ta có thểnhìn chút, yên tâm đi, ta sẽ không bán đứng ngươi đâu.

Thị nữ im lặng đứng ở đó, vẻ mặt ủy khuất, thầm nghĩ: Là ta sẽ không bán đứng ngươi mới đúng, ngươi bán đứng ta cái gì chứ?

Nhưng nàng vẫn khuyên nhủ:

- Cung chủ vô cùng coi trọng mấy điển tịch này, nếu hắn phát hiện có người đụng tới thì chúng ta phải làm sao bây giờ?

Nữ tử mỉm cười, nháy đôi mắt to linh động:

- Còn có thể sao chứ, đương nhiên là không nhận.

- Hả?

Thị nữ có chút sững sờ nhìn nàng:

- Không nhận sao?

- Đúng, chẳng lẽ lại nhận sao?

Nữ tử thản nhiên nói.

- Nhưng... không đúng, cho dù không nhận thì hắn nhất định cũng sẽ tra ra được là ai động tới những điển tịch này.

Thị nữ có chút bối rối nhìn nữ tử:

- Chúng ta như vậy sẽ khiến cung chủ tức giận.

- Ngươi đã từng thấy cung chủ tức giận sao?

Nữ tử cười híp mắt hỏi.

- Cái này, hình như không có.

Thị nữ nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó trả lời.

- Vậy thì không sao cả!

Được rồi, ngươi đi ra ngoài trước đi, ta nhìn một lúc nữa rồi sẽ về.

Được chứ?

Nữ tử lộ ra một nụ cười mềm mại, lại tựa như đang làm nũng.

Thị nữ cuối cùng chỉ có thể mang vẻ mặt bất đắc dĩ rời đi.

Đợi nàng đi rồi, nụ cười trên mặt nữ tử dần dần biến mất.

Trong con mắt tinh khiết lộ ra vẻ ngưng trọng.

Ánh mắt của nàng lại lần nữa rơi vào trên điển tịch không tính là dày ở trong tay.

Cái điển tịch này tổng cộng cũng chỉ mười mấy trang, mỗi một trang đều khắc chữ khắc, không có một văn tự nào khác, nhìn qua vô cùng tối nghĩa khó hiểu.

Nhưng ở trong mắt cô gái này, những chữ khắc đó dường như đang vặn vẹo giống vật sống.

Đồng thời theo ánh mắt di động của nàng, những chữ khắc này cũng di động theo, sau đó dần dần hợp lại.

Một sức lực quy luật nhàn nhạt phát ra từ trên những chữ khắc này.

Nữ tử bỗng nhiên khép điển tịch lại, thở dài yếu ớt.

- Quả nhiên chính là như vậy!

Trong ánh mắt nữ tử lộ ra chút mê mang, nàng chậm rãi trả bộ điển tịch này lại.

Sau đó nàng khẽ nhắm hai mắt lại, rất nhanh một đạo minh văn kim sắc giống như sợi tơ màu vàng mọc lên ở chỗ này.

Cái chỗ này hầu như trong nháy mắt trở nên kim quang lóng lánh.

Điển tịch bị trả về cũng chậm rãi điều chỉnh góc độ, đến cuối cùng trở về vị trí ban đầu.

Đồng thời những sợi tơ màu vàng này cũng trực tiếp lau sạch sẽ toàn bộ khí tức nữ tử lưu lại ở nơi này.

Sau đó nữ tử chậm rãi đi về chỗ ở của mình.

Thị nữ kia đứng ở ngoài, sau khi thấy thân ảnh của cô gái liền nhẹ nhõm thở phào, sau đó cùng cô gái này nói gì đó và rời khỏi đây.

Ở giữa hoa viên lớn như vậy cũng chỉ có thân ảnh hai người các nàng, bởi vì nơi này là tẩm cung của cung chủ Thiên cung!

Ngoại trừ hai người bọn họ, không có bất kỳ người nào dám đặt chân tới nơi đây.

Những thị vệ phía ngoài, ngoại trừ nữ tử cùng thị nữ của nàng ra, sẽ không để cho bất kỳ sinh linh nào tiến vào.

Bởi vì... nữ tử này là con của cung chủ Thiên cung!

Là công chúa nơi này.

Công chúa từ nhỏ đã yêu hoa, bình thường hay tới đây ngắm hoa, mà đây cũng là được cung chủ cho phép.

Thế nhưng cung chủ cũng không cho phép công chúa tùy tiện tiến vào thư phòng của hắn, nhưng đây cũng không phải chuyện những thị vệ kia của thể quản.

Bọn họ cũng không biết được chuyện xảy ra ở bên trong.

Chỉ có mình thị nữ kia biết rõ nội tình, nhưng nàng sẽ không bán đứng tiểu thư của mình, trên thực tế nàng cũng không hiểu vì sao trước giờ cung chủ không cho tiểu thư vào thư phòng của hắn, ở sâu trong lòng cũng cảm thấy chuyện này không có gì lớn.

Sau khi ữ tử trở lại tẩm cung của mình liền đuổi thị nữ đi, một mình yên tĩnh ngồi ở đó ngây người.

Nàng từ nhỏ đã biết mình không phải nữ nhi ruột thị của cung chủ, nhưng cung chủ lại vô cùng tốt với nàng, quả thật là tỉ mỉ từng chút một.

Với thân phận là nữ nhi của một trong ba thế lực lớn, cung chủ thiên cung, nàng có khả năng hưởng thụ được tất cả, mà đều là thứ cao cấp nhất trên đời này.

Nhưng có một việc chính là cung chủ xưa nay không cho phép nàng đi tới thư phòng của hắn.

Nàng từ lúc còn nhỏ cũng đã phát hiện mình có một năng lực đặc thù, nàng chưa từng nói với ai về việc này, kể cả cung chủ!

-----o0o-----

Chương 2361: Từ Thi Nghiên

Chương 2361: Từ Thi Nghiên

Đó chính là nàng có thể tiến hành kết nối... với thiên cung!

Loại năng lực này thật quá mức kinh khủng!

Ngay cả ở nơi vĩnh hằng này, loại năng lực như thế cũng làm lòng người thấy sợ hãi.

Bởi vì... cái này quả thật quá mức không tưởng tượng nổi.

Những chữ khắc trên đồ vật, trên tảng đá, trên mái hiên, thậm chí trên mái ngói cư nhiên là có sinh mạng?

Cho dù là tu sĩ cảnh giới Đại Tổ cũng sẽ không nghĩ như thế.

Bọn họ đều biết những chữ khắc này rất bất phàm, vô cùng bất phàm, bởi vì một khi chữ khắc này sáng lên, cho dù bọn họ liều mạng công kích cũng không thể đánh tan lực lượng tản ra từ trên những chữ khắc trên đồ vật này.

Sau khi chữ khắc trên đồ vật sáng lên, phòng ngự gần như vô địch!

Không phải gần như vô địch mà là vô địch thật sự!

Không ai có thể công phá!

Nếu nói với họ những chữ khắc trên đồ vật đều có sinh mạng, có tư tưởng của mình, có ý thức độc lập, bọn họ không tin.

Chỉ là một ít hoa văn cổ xưa mang theo phép tắc mà thôi, tại sao có thể có sinh mệnh chứ?

Đây không phải là gạt người sao?

Nhưng Từ Thi Nghiên lại có thể câu thông với những chữ khắc trên đồ vật này.

Nàng thậm chí không biết vì sao mình có loại năng lực này, khi nàng vừa mới có ký ức, bắt đầu học tập cũng cảm giác được những chữ khắc trên đồ vật này rất thân thiết, giống như là thân nhân đang kêu gọi nàng.

Lúc mới đầu nàng rất sợ, cảm thấy rất sợ hãi, nhưng những chữ khắc trên đồ vật đều tận lực thoải mái nói cho nàng biết, không cần phải sợ, chúng ta sẽ không làm thương tổn ngươi.

Dần dần Từ Thi Nghiên trở thành bằng hữu với những chữ khắc trên đồ vật, sau lại trở thành bằng hữu tốt.

Nàng có thể biết rất rõ về bản tính, tính khí của những chữ khắc này cũng như chúng thích gì.

Nói ví dụ như những chữ khắc trên vách tường bên ngoài tẩm cung của nàng rất thích nghe chuyện xưa, các loại chuyện xưa đều thích.

Mỗi lần nàng cầm một quyển sách lẳng lặng ngồi bên tường đọc chuyện xưa, những chữ khắc này sẽ vô cùng sung sướng.

Hay như những chữ khắc trên vách tường bên ngoài rất thích nghe tiếng nhạc.

Từ Thi Nghiên đã từng nỗ lực kể cho chúng nghe chuyện xưa, nhưng chúng không có hứng thú lắm.

Ngược lại khi Từ Thi Nghiên thuận miệng hát một ca khúc, những chữ khắc này lại vô cùng hài lòng.

Theo tiểu cô nương dần dần lớn lên, Từ Thi Nghiên thích đọc sách sau khi đọc vô số điển tịch cổ xưa, rốt cục sinh ra một loại phỏng đoán.

- Ta chẳng lẽ... không thuộc về thế giới này?

- Vì sao ta luôn cảm thấy mình không hợp với thế giới này?

Lúc đó nàng đã từ hỏi phụ thân một lần, cung chủ của Thiên Cung.

Nhưng cung chủ lại trực tiếp nổi giận, đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất cung chủ phát hỏa trước mặt Từ Thi Nghiên.

Hắn nghiêm khắc khiển trách Từ Thi Nghiên, nói nàng suy nghĩ lung tung, nói bậy!

- Ta và con đều là người được sanh ra ở trên thế giới Cổ Thần, con không thuộc về thế giới này thì thuộc về nơi nào?

Sau đó Từ Thi Nghiên liền an tĩnh lại, nhưng loại nghi hoặc sâu trong lòng này lại không vì phụ thân môt lần nổi giận cùng răn dạy mà dừng lại, ngược lại còn nhiều hơn.

Nàng vẫn luôn rất muốn tới thư phòng của phụ thân nghiệm chứng một phen, muốn giải đáp nghi ngờ trong lòng.

Nhưng cung chủ Thiên Cung từ trước tới nay chưa từng rời đi nửa bước, vẫn mãi ở trong tẩm cung.

Lần này hắn lại ra ngoài, có thể hắn cảm thấy đã qua lâu như thế, Từ Thi Nghiên hẳn là đã sớm quên mất chút hiếu kỳ lúc bé.

Cho nên hắn cũng không phong ấn thư phòng.

Nhưng hắn không nghĩ tới, Từ Thi Nghiên chẳng những vào thư phòng của hắn, hơn nữa còn lật nhìn một bộ điển tịch vô cùng trọng yếu của hắn.

Bộ điển tịch này, trong mắt cung chủ Thiên Cung, trên đời này ngoại trừ chủ điện Vĩnh Hằng, vương Bốc Hư Dược của vương triều Bốc thị cùng người đứng đầu vĩnh hằng ra, không ai có thể xem hiểu.

Hắn khinh thường!

Từ Thi Nghiên lại có thể dễ dàng đọc hiểu chữ khắc trong điển tịch, hơn nữa còn có thể theo chân chúng nó tiến hành giao lưu.

Loại năng lực kia chỉ có sinh linh cao cấp nhất trong tứ đại Giới mới có thể.

Bộ điển tịch Từ Thi Nghiên nhìn tên là lịch sử Tứ Đại Giới.

Nhìn qua rất mỏng, chỉ có một tí tẹo nội dung, nhưng trên thực tế ở giữa chữ khắc lại bao hàm toàn diện, nhất định chính là một bộ bách khoa toàn thư của tứ đại Giới!

Cho nên Từ Thi Nghiên lập tức thu được rất nhiều tin tức.

Sau đó nàng biết rõ về thân thế của mình.

Nàng là một sinh linh tới từ tứ đại Giới, cụ thể là hài tử của ai nàng không biết, nhưng nàng rất rõ mình cũng không phải là người.

Huyết dịch, gân cốt cùng mọi thứ trong thân thể... tất cả đều là do quy luật ngưng tụ ra!

Tiên hoạt nhìn như không gì sánh được, ngón tay dùng đao cắt cũng sẽ chảy máu, cũng sẽ cảm giác đau.

Đó là bởi vì thân thể của nàng bị một lực lượng quy luật đặc thù phong ấn!

- Ta là ai?

Phụ thân... vì sao lại đem ta tới nơi này?

- Bọn họ ở chỗ này rốt cục là muốn làm gì?

Từ Thi Nghiên rất hoang mang, cũng rất mờ mịt, nàng thậm chí không biết mình phải làm như thế nào.

Nàng sinh sống ở nơi này quá lâu, thế cho nên nàng cũng biến mình trở thành một người có bản lĩnh đặc thù.

Cho tới bây giờ vẫn chưa từng nghĩ mình có chênh lệch với nhân loại như thế.

Ở trong lịch sử tứ đại Giới, nàng nhìn thấy rất nhiều giới thiệu về loài người.

- Âm hiểm, giả dối, dơ bẩn, ô uế, cấp thấp, ác liệt, tàn nhẫn...

Hầu như tất cả hình dung xấu xa nàng có thể nhìn thấy được trong lịch sử tứ đại Giới khi giới thiệu về loài người.

Dựa theo những thứ nói tronglịch sử tứ đại Giới, nhân loại quả thực không nên tồn

tại ở trên thế gian này, nên bị tiêu diệt.

- Tại sao lại như thế?

Vì sao nhân loại ta tiếp xúc cũng không phải như thế?

Trong số bọn họ đích thật là có người xấu, cũng có một số người tồn tại như vậy hoặc có thể gọi là khuyết điểm.

Đây không phải là bình thường sao?

Vì sao tronglịch sử tứ đại Giới lại hình dung về nhân loại như thế?

Chẳng lẽ nói sinh được gọi là cao cấp trong lịch sử tứ đại Giới lại không có một chút tỳ vết nào sao?

Từ Thi Nghiên vô cùng mờ mịt, nàng rất hoang mang.

Bởi vì dưới cái nhìn của nàng, phụ thân của nàng, cung chủ Thiên Cung cũng không phải là một sinh linh hoàn mỹ không chút tỳ vết.

Đúng vậy, căn cứ vào lịch sử tứ đại Giới này, căn cứ vào những chữ khắc khắp nơi trong Thiên Cung, nàng biết cha của mình nhất định không phải nhân loại!

-----o0o-----

Chương 2362: Huyết mạch Chúa Trời (1)

Chương 2362: Huyết mạch Chúa Trời (1)

- Nếu sinh linh của tứ đại Giới cũng không thật sự hoàn mỹ, như vậy vì sao bọn họ lại muốn cừu thị nhân loại? bọn họ tự xưng mình là thần tiên... thần tiên thì không phải là người sao?

Không có huyết nhục... nhất định là sạch sẽ sao?

Từ Thi Nghiên an tĩnh ngồi ở chỗ kia, nàng bỗng nhiên nhìn những chữ khắc trên vách tường, thần niệm khẽ động, nàng hỏi:

- Cổ lão gia gia, nhân loại thật sự không phải như vậy đúng không?

Chữ khắc trên mặt tường này là chữ khắc đầu tiên Từ Thi Nghiên bắt đầu tiếp xúc, nàng gọi nó là "Cổ lão gia gia"

Chữ khắc trên bức tường kia vô cùng quỷ dị xoay tròn, như lại bất chợt sống lại, hình ảnh trực tiếp nổi lên, sau đó từ trên tạo ra một con người nhỏ.

Người này chỉ cỡ ngốn tay, râu tóc bạc trắng, vẻ mặt hiền lành, nhìn qua chính xác chính là hình tượng một lão gia gia.

- Hài tử, ngươi tại sao lại biết cái này mà hỏi?

Lão đầu râu tóc bạc trắng mỉm cười nói:

- Thế giới này bất luận sinh linh nào cũng đều có tốt xấu, tồn tại... chính là có ý nghĩa.

- ...Vậy tại sao trong lịch sử tứ đại Giới lại miêu tả nhân loại quá quắt như thế?

Từ Thi Nghiên hỏi.

- Ngươi... ngươi đã xem thứ kia?

Lão đầu tựa hồ rất kinh ngạc, lại có chút sợ hãi, do dự một chút mới lên tiếng:

- Hài tử, chuyện này ngàn vạn lần không thể để phụ thân ngươi biết, nếu không... hắn sẽ giết ngươi.

Từ Thi Nghiên đột nhiên cảm giác thân thể của mình có chút lạnh, nàng không rõ, mình chỉ là muốn biết nhiều hơn một chút mà thôi, vì sao phụ thân lại muốn giết nàng?

Lúc này lão đầu thở dài:

- Ngươi nên biết ngươi cũng không là loài người trên thế giới Cổ Thần!

Từ Thi Nghiên gật đầu:

- Đúng vậy Cổ lão gia gia, vì sao thế?

Ta là ai?

Tại sao lại bị mang tới nơi này?

Lão đầu trầm mặc một hồi, lắc đầu:

- Ta cũng chỉ biết rằng lai lịch của ngươi rất lớn.

Nhưng ngươi rốt cục là ai cũng là một kiêng kỵ lớn nhất.

Chúng ta bị điêu khắc ở đây là dùng để bảo vệ ngươi.

Nhưng hài tử, có một việc ta phải nói cho ngươi.

Từ Thi Nghiên ngẩng đầu nhìn lão đầu:

- Cổ lão gia gia, ngài nói đi.

- Ngươi kỳ thật cũng không hoàn toàn là sinh linh của tứ đại Giới.

Lão đầu do dự, ấp a ấp úng nói:

- Trên người của ngươi có một nửa dòng máu nhân loại.

- A?

Vẻ mặt Từ Thi Nghiên kinh ngạc, sâu trong ánh mắt không có chút nào buồn rầu, ngược lại còn toát ra chút vui mừng:

- Trên người của ta có huyết dịch của nhân loại sao?

- Ừ, cho nên thân phận của ngươi là một cấm kỵ vô cùng lớn!

Cho nên ngươi chỉ cần biết mình xuất hiện ở nơi này.

Nhưng ngươi trời sinh có năng lực câu thông với chữ khắc trên đồ vậy, điều này nói rõ ngươi bất phàm.

Bởi vì chỉ có tồn tại cao cấp nhất trong tứ đại Giới mới có loại bản lãnh này.

Cho dù là cung chủ... thời điểm hắn vừa sinh ra cũng không có năng lực như thế.

- Nhưng thế thì có ích gì?

Từ Thi Nghiên có chút phiền muộn thở dài:

- Ta ngay cả mình là ai cũng không biết, phụ thân cũng vĩnh viễn sẽ không cho ta cơ hội này.

Lão đầu suy nghĩ một chút, nói:

- Ngươi thật sự muốn biết tất cả sao?

Từ Thi Nghiên gật đầu, trong mắt hiện lên một chút ướt ao:

- Trên đời này có sinh linh nào không muốn biết xuất thân cùng lai lịch của mình chứ?

Lão đầu cười nói lắc đầu:

- Không có!

- Cho nên ta đương nhiên muốn biết.

Từ Thi Nghiên nói.

Lão đầu nói:

- Như vậy đi, ngươi đi tìm một người, đi trợ giúp hắn.

Nhưng cái gì cũng không được hỏi, cũng không được yêu cầu.

Hơn nữa... một ngày kia, cho dù phụ thân của ngươi là địch với hắn, ngươi cũng phải đứng ở bên hắn.

Ngươi, có thể làm được không?

- A?

Tại sao phải làm như vậy?

Ta, ta làm sao có thể đối địch với cha mình?

Từ Thi Nghiên vẻ mặt nghi hoặc.

Nàng tuy là rất thân với Cổ lão gia gia, nhưng khi gia gia nói nàng đối địch với cha mình, nàng thật sự làm không được.

Hơn nữa trong đầu đều là dấu chấm hỏi, không rõ vì sao Cổ lão gia gia lại đề nghị như thế với nàng.

Lão đầu nhìn Từ Thi Nghiên, thở dài một tiếng:

- Nếu như hắn chẳng những không phải phụ thân của ngươi, mà là cừu nhân của ngươi thì sao?

- Không thể nào!

Từ Thi Nghiên có chút tức giận, nàng nhíu mày:

- Cổ lão gia gia, người không thể nói cha như vậy!

- Được rồi, ta biết ngươi sẽ không tin tưởng, nhưng ta có thể cho ngươi xem một thứ.

Lão đầu nói xong, trực tiếp trên không xuất hiện một bức tranh.

Trong hình có một người mặc chiến y màu bạc và một người mặc chiến y màu vàng.

Hai người đều bị quang mang bao phủ, hoàn toàn không thấy rõ tướng mạo.

Nhưng Từ Thi Nghiên lại liếc mắt nhận ra, người mặc chiến y màu bạc là phụ thân của nàng, cung chủ Thiên Cung.

Mà người mặc chiến y màu vàng nàng cũng biết, đó là người đứng đầu Vĩnh Hằng!

Trong hình, hai người đang đối thoại.

- Ngươi cứ như vậy mang nàng tới sao?

Người đứng đầu vĩnh hằng hỏi.

- Ta có thể làm thế nào chứ?

Ta cũng không thể xử lý nàng!

Cung chủ Thiên Cung nói:

- Hơn nữa nàng cũng chỉ là một hài tử không biết gì.

- Buồn cười, đường đường là Giới chủ mà lại biết nói ra những lời này.

Chẳng lẽ ngươi cảm thấy nhân loại rất tốt sao?

Có một chút huyết mạch bẩn thỉu của nhân loại, cho dù hắn là Chúa Trời...

Nói tới đây, người đứng đầu vĩnh hằng bỗng nhiên ngậm miệng không nói, sau đó sâu kín nhìn thoáng qua phía Từ Thi Nghiên.

Từ Thi Nghiên nhất thời càng thêm hoảng sợ, vẻ mặt khẩn trương.

Lão đầu nói:

- Không cần sợ, người đứng đầu vĩnh hằng lúc đó là đang kiêng kỵ chữ khắc trên vách tường mà thôi.

Từ Thi Nghiên có chút tái nhợt gật đầu, sau đó tiếp tục nhìn hình ảnh.

Trong hình, cung chủ Thiên Cung có chút phiền muộn thở dài, bỗng nhiên nói:

- Thật ra chúng ta đều biết nhân loại cũng không có ghê tởm như vậy.

- Đương nhiên, tất cả nguyên nhân chúng ta tự biết rõ.

Nhưng vậy thì thế nào?

Toàn bộ quý tộc ở tứ đại Giới chán ghét nhân loại, cho rằng bọn họ quá mức tham lam... hắc hắc, nhưng thật ra là chăm chỉ!

Muốn thu được càng nhiều nhất định phải chẳm chỉ, nhưng bị bọn họ coi là tham lam.

Người là đầy đủ thất tình lục dục nhất, nhưng bọn họ lại sợ hãi loại lực lượng này, cho nên bọn họ chán ghét.

-----o0o-----

Chương 2363: Huyết mạch Chúa Trời (2)

Chương 2363: Huyết mạch Chúa Trời (2)

Người đứng đầu Vĩnh Hằng từ tốn nói:

- Nhưng loại chuyện như vậy, cho dù ta hay ngươi, hay là Bói Hư Dược cùng điện chủ Vĩnh Hằng cũng không thể sửa được.

Cung chủ Thiên Cung nói:

- Nếu chúng ta có thể thật sự mở ra một Giới thì sao?

Người đứng đầu Vĩnh Hằng tùy tiện cười:

- Không thể, chuyện này ngay cả đại thần Bàn Cổ cũng không làm được, ngươi cho là chúng ta có thể làm được sao?

- Đúng vậy....

đại thân Bàn Cổ là tồn tại cao cấp nhất trong nhân loại!

Là cường giả cái thế vô song thật sự.

Nhưng ta thật sự muốn thử.

Cung chủ Thiên Cung nói:

- Chúng ta mặc dù là nhóm tâm phúc của Chúa Trời, nhưng bây giờ ở chỗ này thì có khác gì lưu vong chứ?

- Có thể nhóm Chúa Trời... cũng có ý tưởng, cũng muốn thấy một Thiên Giới mới xuất hiện!

Người đứng đầu Vĩnh Hằng lo lắng nói, sau đó hắn nhìn cung chủ Thiên Cung:

- Nhưng hài tử kia ngươi tốt nhất nên xử lý nhanh một chút.

Nàng là một cấm kỵ thật sự, hơn nữa nghiêm túc mà nói ngươi cũng được coi là cừu nhân của nàng, dù sao ngươi cũng tự tay giết mẹ nàng.

Ngươi không sợ một ngày kia khi nàng trưởng thành, sau khi biết hết chân tướng.... sẽ tìm ngươi báo thù sao?

Nghe được câu này, thân thể Từ Thi Nghiên bỗng nhiên khẽ run một cái, trong mắt của nàng lộ ra thần sắc không dám tin, nàng không thể tin đây là sự thật.

- Tại sao lại như thế chứ?

Từ Thi Nghiên nói nhỏ, sau đó vành mắt nàng đỏ lên.

Trong hình.

Cung chủ Thiên Cung cũng là vẻ mặt do dự, sau đó khổ sở nói:

- Chúa Trời lúc đó để ra xử lý nữ nhân kia, trong lòng của ta cũng từng dao động, ta... ta không dám kháng chỉ!

Sau đó Chúa Trời còn nói Thi Nghiên là cốt của hắn, hắn không đành lòng....

Tiêu diệt cốt nhục của mình ở tứ đại Giới, nên khiến ta mang nàng tới thế giới Bàn Cổ tự sinh tự diệt.

Ta rất thích đứa bé này, nàng rất có linh tính...

Cung chủ Thiên Cung bị người đứng đầu Vĩnh Hằng cắt đứt, hắn lãnh khốc nói:

- Ngươi đừng quên nàng có một nữa huyết mạch, linh hồn của nàng đều là truyền thừa từ Chúa Trời.

Chúa Trời có năng lực như thế nào, ngươi chẳng lẽ không biết sao?

Nói xong lời cuối cùng, người đứng đầu Vĩnh Hằng chó chút thanh sắc câu lệ, hắn nhìn cung chủ Thiên Cung:

- Chỗ của chúng ta khắp nơi đều là chữ khắc trên đồ vật, chúng nó đều có tư tưởng, có tính cách độc lập!

Ngươi dám cam đoan tiểu cô nương này thật sự sẽ không thức tỉnh sao?

Ngươi lại dám cam đoan những chữ khắc này sẽ không bán đứng ngươi sao?

Cung chủ Thiên Cung lắc đầu, nhìn thoáng qua về phía Từ Thi Nghiên, không phải, phải nói là vị trí của chữ khắc, nói:

- Không dám, những chữ khắc này mặc dù là do tự tay chúng ta chạm trổ vào.

Nhưng chúng nó ở phương diện khác lại hoàn toàn bị chúng ta khống chế.

- Vậy thì sao?

Người đứng đầu Vĩnh Hằng cười lạnh nói:

- Thu hồi sự nhân từ vô ích của ngươi đi!

Chúng ta đều là sinh linh trong tứ đại Giới, cho dù ở lại lâu trong thế giới nhân loại cũng không phải nhân loại, chúng ta là thần tiên!

Là sinh linh đỉnh cấp không cần thân thể, huyết dịch cùng gân cốt!

- Chuyện này ngươi cho ta suy nghĩ một chút, nàng thủy chung đều bị ta để mắt, nàng căn bản không hề thức tỉnh thiên nhân...

Cung chủ Thiên Cung nói, ngẩng đầu nhìn người đứng đầu Vĩnh Hằng, vẻ mặt thành thật nói:

- Tuy nói Chúa Trời Tạo Hóa Tiêu Dao Giới cũng không thể làm gì ngươi, nhưng hắn... vẫn là Chúa Trời, hơn nữa hắn năm xưa chỉ nói không đành lòng nhìn cốt nhục của mình chết ở tứ đại Giới, cũng không nói để cho ta giết nàng.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng nghe nói thế cũng trầm mặc, hắn biết đối phương cũng không phải là đang uy hiếp hắn mà là đang nói cho hắn biết một sự thật.

Từ Thi Nghiên... cuối cùng vẫn là cốt nhục của Chúa Trời Tạo Hóa Tiêu Dao Giới!

Với thân phận này, nếu không phải vì mẫu thân nàng là nhân loại, nếu không phải bởi vì trong thân thể nàng chảy xuôi một nửa dòng máu nhân loại, có thể được xem là công chúa cao cấp nhất ở toàn bộ tứ đại Giới!

Là tồn tại tôn quý nhất trong toàn bộ thần tiên!

Cho dù là những Giới chủ như bọn họ khi gặp cũng phải quỳ một chân!

Giới chủ tuy tôn quý, tuy cường đại không ai bằng, nhưng toàn bộ tứ đại Giới cũng có hơn một vạn Giới!

Mà công chúa hay hoàng tử tổng cộng lại chỉ có mấy người?

Tứ đại Giới cộng lại, loại người có thân phận này sợ rằng cũng sẽ không vượt quá một trăm!

Nếu thật sự giết Từ Thi Nghiên, tương lại một ngày kia khi Chúa Trời Tạo Hóa Tiêu Dao Giới muốn tìm đứa con gái lưu lạc ở bên ngoài của mình, hỏi tới bọn họ thật sự là trợn tròn mắt.

- Không thể giết thì che hai mắt của nàng lại!

Người đứng đầu Vĩnh Hằng nói xong thân hình liền biến mất, hắn thậm chí không hề chờ câu trả lời của cung chủ Thiên Cung.

Cung chủ Thiên Cung nhìn về nơi hắn biến mất, thở dài một tiếng:

- Đương nhiên là phải che lại...

Hình ảnh cũng là đến đó dừng lại.

Từ Thi Nghiên vô lực ngồi bệt trên thảm hoa lệ không gì sánh được, nước mắt chảy dọc trên gò má đẹp đẽ tuyệt sắc của nàng.

Nàng không nghĩ tới thân phận của mình lại là như vậy.

- Chuyện này đáng lẽ không nên nói cho ngươi biết.

Thật ra hình ảnh ngươi thấy là hình ảnh vạn năm trước.

Lão đầu nói.

- Vạn năm trước?

Ta, ta không phải chưa tới hai mươi sao?

Hai mắt Từ Thi Nghiên mông lung nhìn lão đầu.

Lão đầu nói:

- Hắn phong ấn ngươi, mãi cho tới gần đây mới mở phong ấn cho ngươi.

Đồng thời còn dùng rất nhiều thủ đoạn trên người ngươi, cho nên ngươi không thể tu luyện.

Nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ tới ngươi lại thừa kế năng lực từ cha ruột của mình, từ khi còn bé cũng đã thức tỉnh năng lực câu thông với chữ khắc trên đồ vậy.

Hắn càng không nghĩ tới chính là ngươi từ lúc nhỏ liền ẩn giấu bí mật này trong lòng, một chút cũng không lộ ra.

- Ta... ta... ta nên làm cái gì bây giờ?

Từ Thi Nghiên nhìn qua giống như một con mèo nhỏ bị thương, co rúc ở nơi đó, rất thương cảm.

Ở trên Thanh Đằng Yến, đối mặt hung danh Thiên Hải Nha Nhi, vị thiếu niên Yêu

tộc này có thể thể hiện ra khí phách can đảm và dũng khí hơn người, nhưng trước lúc nhìn thấy hình ảnh, đã vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn.

Cha đẻ của nàng sai người ta giết mẹ đẻ của nàng, dưỡng phụ của nàng, còn phong ấn nàng vạn cổ, lại phong ấn thân thể khiến nàng không thể tu luyện.

Nàng giống như là bị vây trong một cái lồng giam, hoàn toàn không có được tự do.

-----o0o-----

Chương 2364: Thời không cao hơn (1)

Chương 2364: Thời không cao hơn (1)

Nhìn như được tôn sùng không gì sánh bằng, nhưng trên thực tế lại sống rất đau xót.

- Ta không phải đã cho ngươi biết nên đi tìm một người sao?

Người kia có thể giúp ngươi.

Nếu như nói người kia cũng không giúp được ngươi, như vậy trên đời này không ai có thể giúp ngươi.

Lão đầu bạc nói.

- Hắn là ai vậy?

Ta phải làm sao mới có thể tìm được hắn?

Trong mắt Từ Thi Nghiên lộ ra vẻ khao khát, nhưng rất nhanh nàng lại nói:

- Cho dù tìm được thì hắn làm sao giúp được ta?

Ta thậm chí không biết mình nên tìm ai báo thù.

Cha đẻ ta sao?

Hắn là Chúa Trời...

đừng nói là ta không có sức mạnh, cho dù có thì ta làm sao có thể giết cha?

Lão đầu bạc nói tiếp:

- Nguyên nhân tạo thành tất cả là bởi vì kỳ thị.

Ngươi chẳng lẽ không muốn thay đổi loại chuyện như vậy sao?

Giống như đại thần Bàn Cổ?

- Đại thần Bàn Cổ...

Trong đôi mắt của Từ Thi Nghiên hiện ra một ánh hào quang.

Chuyện xưa cua Bàn Cổ đã theo nàng từ lúc nhỏ.

Những chữ khắc trên vách tường phía ngoài cũng thích chuyện xưa của đại thần Bàn Cổ.

- Hắn là một anh hùng thật sự, có phẩm cách cao thượng cùng linh hồn bất khuất.

Vẻ mặt lão đầu bạc tôn kính nói:

- Hắn so với những sinh linh được gọi cao cấp trong Tứ đại Giới, những thứ được gọi là thần mạnh không biết gấp bao nhiêu lần!

Chuyện hắn làm quả thật là khai sáng muôn đời!

- Thế nhưng hắn cuối cùng không phải vẫn thất bại sao?

Từ Thi Nghiên thở dài.

- Ai nói hắn thất bại?

Lão đầu bạc nói:

- Hắn đã để lại vô tận mồi lửa trên thế giới thân thể, luôn sẽ có một mồi lửa biết tự bốc cháy, dẫn lên ánh sáng hy vọng, đi làm chuyện hắn chưa làm xong!

Người ta muốn ngươi đi tìm chính là mồi lửa tự bốc cháy kia!

- Nhân loại này đã xuất hiện?

Từ Thi Nghiên có chút kinh ngạc.

- Đúng vậy, hắn đã xuất hiện.

Lão đầu bạc nói:

- Hơn nữa lúc này cung chủ rời đi cũng vì nguyên nhân này.

Toàn bộ thế giới trên thân thể Cổ Thần đã sinh ra biến hóa long trời lở đất!

- Ta, để ta suy nghĩ.

Từ Thi Nghiên cảm giác đầu óc của mình có chút loạn, lập tức tiếp thu nhiều tin tức như vậy khiến nàng cảm giác khó có thể chịu đựng.

- Hài tử, ngươi không còn nhiều thời gian để suy tính, cung chủ hẳn rất nhanh sẽ trở lại.

- Ta...

Đôi mi thanh tú của Từ Thi Nghiên đáng thương nhìn lão đầu bạc:

- Ta thật sự phải rời khỏi sao?

- Còn xem ngươi nghĩ như thế nào.

Lão đầu bạc từ tốn nói:

- Nếu như... ngươi thật sự phải cải biến tất cả, như vậy ta khuyên ngươi nên rời đi.

Đương nhiên nếu như ngươi cảm thấy tiếp tục đần độn sống như vậy cũng không sao, ta sẽ cho ngươi xem một thứ.

Lão đầu bạc nói xong, trong phòng lại xuất hiện một hình ảnh.

Lúc này là hai người mặc chiến y màu bạc đang đối thoại.

Một người trong đó vẫn là cung chủ Thiên Cung, mà một người khác Từ Thi Nghiên cũng từng thấy, là điện chủ Vĩnh Hằng.

- Nha đầu kia năm nay đã mười tám tuổi?

Điện chủ Vĩnh Hằng hỏi.

- Tuổi tác có ý nghĩa đối với chúng ta sao?

Cung chủ Thiên cung dường như rất nhẹ nhàng, trong thanh âm mang theo vài phần sung sướng.

Điện chủ Vĩnh Hằng cũng cười:

- Nhân loại không phải ưa dùng phương thức này tính toán thọ nguyên sao?

Lại nói tiếp nàng cũng đã trưởng thường, ngươi là muốn dọn dẹp nàng hay là muốn vẫn nuôi nàng như vậy?

Cung chủ Thiên Cung do dự một chút, lát sau mới nói:

- Chúa Trời bên kia... chưa chắc là ý tứ này, không thể mạo hiểm.

Từ Thi Nghiên cảm giác thân thể của mình lại một lần nữa lạnh như băng, lúc này thậm chí ngay cả tâm... cũng có chút lạnh băng.

Cung chủ Thiên Cung, làm cha của nàng, tự tay giết mẫu thân nàng, lúc này đối mặt với vấn đề có giết nàng hay không lại do dự.

Mà nguyên nhân do dự cũng không phải yêu thương nàng nhiều, mà là bởi vì... cha ruột của nàng!

Điều này khiến Từ Thi Nghiên cảm thấy rất đau xót, nàng không rõ cung chủ Thiên Cung rốt cục là thật sự thích nàng, xem nàng là con gái của mình, hay chỉ là không muốn trêu chọc vị Chúa Trời kia?

Nàng có chút không phân biệt được.

Lúc này điện chủ Vĩnh Hằng bỗng nhiên cười hỏi:

- Ngươi chẳng lẽ.... là muốn lưu lại.... bản thân?

Từ Thi Nghiên rất thông minh, sự thông tuệ của nàng vượt xa vô số sinh linh.

Cho nên một khắc khi nghe thấy câu nói kia, trong mắt của nàng chợt toát ra một cơn lửa giận.

Tại sao có thể nói chuyện như vậy?

Tại sao có thể vô sỉ như vậy?

Có còn biết xấu hổ không?

Nhưng điều khiến nàng không nghĩ tới, làm nàng cảm thấy như rơi vào hầm băng chính là, cung chủ Thiên Cung lại mang vẻ mặt thản nhiên mà gật đầu.

- Nếu như....

Tương lai có một ngày, ta phải làm như vậy!

Dù sao nơi đây nếu thật có thể trở thành Giới thứ năm....

Ta cưới nàng cũng coi như cho tất cả nhân loại một cái công đạo!

Cung chủ Thiên Cung nói:

- Hơn nữa nàng dù sao cũng là nữ nhi của Chúa Trời, như vậy coi là như một cái ràng buộc.

Điện chủ Vĩnh Hằng nhìn cung chủ Thiên Cung, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

- Xem ra ngươi vẫn tồn tại dã tâm to lớn đối với việc thành lập một Giới này, tỉnh lại đi, Bàn Cổ lưu lại truyền thừa tuyệt đối sẽ không lưu lại cho chúng ta.

- Ta biết.

Cung chủ Thiên Cung gật đầu:

- Người nào có truyền thừa này, ta sẽ luyện hóa hắn.

Những lời này nói vô cùng dứt khoát, vô cùng quyết tuyệt, một chút ý tứ do dự cũng không có!

- Như vậy cũng có chút khả thi!

Điện chủ Vĩnh Hằng nói:

- Vốn ta còn muốn tìm một thê tử tốt cho người trẻ tuấn kiệt bên điện Vĩnh Hằng của ta.

Ngươi đã thích vậy cứ giữ lại là được.

Sau đó điện chủ Vĩnh Hằng biến mất.

Hình ảnh đến đó liền kết thúc.

Không thể không nói những chữ khắc này thật là quá kinh khủng.

Thậm chí ngay cả sinh linh cảnh giới như Giới chủ nói chuyện với nhau đều có thể ghi chép một cách hoàn hảo như vậy.

Nếu như chủ ba thế lực lớn cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng biết chuyện này, không biết có thể sợ hãi tới mức không còn gì hơn không?

Chắc là có!

Bọn họ có thể sẽ trực tiếp phá hủy những chữ khắc này!

Nhưng bọn hắn không biết, ít nhất hiện tại là không biết.

- Cổ lão gia gia, ta phải làm thế nào mới có thể tìm được người kia?

Ta phải thế nào....

Mới có thể thoát khỏi... cái hố ma này!

Từ Thi Nghiên phải dùng khí lớn rất lớn mới nói ra lời này.

Trên mặt của nàng tràn ngập nước mắt, giống như lê hoa đái vũ, nhìn qua vô cùng điềm đạm đáng yêu.

- Chúng ta sẽ giúp ngươi.

Lão đầu bạc nói:

- Chúng ta cũng không coi là phản bội, mà là biểu dương chính nghĩa!

Khi đang nói chuyện, thân hình của hắn bắt đầu trở nên mơ hồ.... quay về trên mặt tường.

-----o0o-----

Chương 2365: Thời không cao hơn (2)

Chương 2365: Thời không cao hơn (2)

Sau đó toàn bộ chữ khắc trên tường cũng bắt đầu vặn vẹo, giống như là một tấm bích họa dán trên tường, đùng một cái rớt xuống đất.

Sau đó lại có số lượng lớn chữ khắc từ bên ngoài tràn vào.

Chốc lát nơi này tạo thành một chiến thuyền dài hơn môt trượng.

Nhưng chiến thuyền này quá kinh khủng!

Dĩ nhiên hoàn toàn do chữ khắc hợp thành!

- Vào đi.

Thanh âm lão đầu bạc truyền ra từ chiến thuyền.

Từ Thi Nghiên không chút do dự tiến vào, sau đó ngồi ở bên trong.

Chiến thuyền này lập tức biến mất, một khắc sau đã xuất hiện bên bờ giải đất vũ trụ mênh mông.

Tốc độ này không ai dám tưởng tượng!

Ngay cả người đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực cũng không dám tưởng tượng, sức lực thật sự tuôn ra từ trên những chữ khắc này lại có uy năng kinh khủng như vậy.

Nó vừa mới tiến hành căn bản không phải là khiêu dược không gian, mà là....

Xuyên qua thời không!

Cho dù là tồn tại vô thượng trong tứ đại Giới sợ rằng cũng không biết chữ khắc này cư nhiên cất giấu năng lực đáng sợ như vậy.

Chúng nó có thể không có năng lực chiến đấu kinh thiên, nhưng chúng nó....

Lại có năng lực phòng ngự mạnh mẽ, đồng thời còn có lý giải tầng cao hơn đối với thời gian và không gian.

Đây là lần đầu tiên Từ Thi Nghiên rời khỏi nơi Vĩnh Hằng, lần đầu tiên thấy được vũ trụ mênh mông thật sự.

Vào giờ khắc này nàng thậm chí quên mất đau thương trong lòng, vẻ mặt hiếu kỳ cùng kinh ngạc nhìn mảnh vũ trụ mịt mờ này, lẩm bẩm nói:

- Thế giới này ghê gớm thật nha!

- Ngươi là thiên chi kiêu tử, đã sống qua vạn cổ, ngươi sớm hẳn nên thấy được thế giới này thật sự là dạng gì.

Lúc này lão đầu bạc lại lần nữa xuất hiện trước mặt Từ Thi Nghiên.

- Cổ lão gia gia, chữ khắc các người rốt cục tồn tại như thế nào?

Nhóm Chúa Trời có biết năng lực này của các ngươi không?

Từ Thi Nghiên tìm mò hỏi.

Lão đầu bạc suy tư một lát, sau đó cười nói:

- Chúng ta tới từ thế giới thời không cao hơn, tuy là sinh mạng của chúng ta nhìn qua là do nhóm thần tiên tứ đại Giới ban cho, nhưng trên thực tế chẳng qua là một loại triệu hoán, triệu hoán chúng ta từ thời không cao hơn tới đây mà thôi.

Cho nên trong mắt của chúng ta, nhóm thần tiên tự cho là tài trí hơn người là một việc rất buồn cười.

Bọn họ cũng không biết trong thế giới thời không cao hơn, thật sự nhân loại sinh động có linh hồn mới thật sự là chúa tể.

- Ta về sau không biết có cơ hội tiến vào thế giới thời không cao hơn không?

Từ Thi Nghiên thật ra rất đơn thuần, cũng rất hiền lành, trong đầu của nàng dường như không có khái niệm về cừu hận.

Ngược lại chỉ cảm thấy vô cùng hứng thú với tất cả mọi thứ không biết trong thế giới này.

Dù cho nàng không biết thời không cao hơn có nghĩa gì, nhưng nàng vẫn muốn đi xem.

Đơn thuần, muốn biết nhiều hơn những chuyện không biết.

- Có lẽ có.

Lão đầu bạc cũng không cho nàng mộ câu trả lời khẳng định, hắn nói:

- Thế nhưng cái này rất khó, tựa như người bên trong bức tranh không thể đi vào thế giới của chúng ta.

Vô luận là thời không cấp cao tới thời không cấp thấp, hay là từ thời không cấp thấp tới thời không cấp cao đều l một chuyện tương đối khó khăn.

Cho nên loại chuyện như vậy phải xem cơ duyên.

Giống như chúng ta tỉnh lại khi tới trên đời này, cũng không phải không có khả năng mà là rất khó.

- Vậy sau này ta nhất định phải tìm kiếm cơ hội như vậy!

Trong mắt Từ Thi Nghiên lộ ra vẻ khao khát!

- Ta nghĩ nhất định sẽ được!

Lão đầu bạc cười híp mắt nói.

Sau đó Từ Thi Nghiên nhìn thấn một đoàn khí thể đỏ thắm từ sâu trong vũ trụ, nhìn không được có chút giật mình nói:

- Đó là nơi nào?

Lão đàu bạc nói:

- Nơi đó là Huyết Vực.

- Huyết Vực?

Từ Thi Nghiên khẽ nhíu mày, cảm thấy cái tên có chút máu tanh.

Lão đầu bạc cười cười nói:

- Huyết Vực cũng không đáng sợ, nó là huyết dịch ở trên người đại thần Bàn Cổ, tập trung ở phía dưới da, hình thành một tầng phòng hộ đối với cả thế giới.

Nơi này vô cùng an toàn, cho dù là cung chủ Thiên Cung cùng người đàn ông rau quai nón cũng không thể dùng thần thức ở nơi này.

- Người ngài nói chính là ở nơi này sao?

Từ Thi Nghiên tò mò hỏi.

Lão đầu bạc gật đầu:

- Ở nơi này!

Sở Mặc đang luyện hóa khối Tinh Hạch thuộc tính kim kia, toàn bộ quá trình vô cùng thong thả nhưng lại kéo dài.

Trong chiến hạm phía xa, Sở Tuệ đang quan sát nhất cử nhất động của Sở Mặc, trong ánh mắt của nàng lộ ra quang mang quỷ dị.

Nhưng từ đầu tới cuối nàng đều không có bất kỳ cử động nào, cặp mắt kia vẫn chăm chú trên người Sở Mặc, như là đang ghi chép cái gì.

Trong vũ trụ xa xôi hơn, Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà giống như hai pho tượng ngồi xếp bằng trên không, không hề nhúc nhích.

Bỗng nhiên!

Bọn họ trực tiếp mở mắt nhìn về một chỗ sâu trong Huyết Vực.

Từ nơi đó chậm rãi có một người trẻ tuổi đi tới.

Tay của người trẻ tuổi này mang theo một thanh chiến phủ huyết sắc!

Trên người của hắn tản ra sát khí kinh thiên, ánh mắt của hắn dừng lại ở trên người Sở Mặc trong Huyết Vực.

Sở Mặc đang tế luyện Tinh Hạch thuộc tình kim lúc này cũng mở hai mắt ra.

Hắn có chút giật mình, không nghĩ tới đối phương lại tìm tới nhanh như vậy.

Hơn nữa từ trên người người trẻ tuổi này, đã không cảm giác được hắn đã từng bị thương.

Khôi phục thật nhanh!

Tốc độ tìm tới... cũng quá nhanh!

Sở Mặc hít sâu một hơi, vừa muốn dừng tế luyện Tinh Hạch, Thái Thượng Vô Cực từ tốn nói:

- Giao cho chúng ta!

Nói xong hắn trực tiếp đứng lên, hướng về phía người thanh niên khẽ đọc đạo hiệu:

- Vô Lượng Thiên Tôn.

- Ở đâu ra lão này thế?

Cút ngay cho ta.

Người thanh niên ngang ngược không biết lý lẽ, đưa tay đập ra một búa.

Bá!

Ở giữa Huyết Vực, một đạo ánh sáng đỏ ngòm chói mắt trực tiếp bổ về phía Thái Thượng Vô Cực.

Đạo công kích này quá mức ác liệt, tốc độ cũng quá nhanh!

Lập tức... tới trước mắt Thái Thượng Vô Cực.

Thái Thượng Vô Cực trực tiếp rạch một vòng tròn nhỏ trong hư không.

Sau đó luồng hào quang này trực tiếp đánh vào mặt trên vòng tròn nhỏ.

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn, vòng tròn nhỏ do Thái Thượng Vô Cực vẽ ra trực tiếp vỡ nát.

-----o0o-----

Chương 2366: Giới chủ chiến đấu

Chương 2366: Giới chủ chiến đấu

Nhưng đạo huyết quang này vẫn xông về phía Thái Thượng Vô Cực.

Thái Thượng Vô Cực trực tiếp vận hành Cửu Tự Chân Ngôn.

Lúc này, uy lực của Cửu Tự Chân Ngôn đã mạnh mẽ tới trình độ khó có thể tưởng tượng.

Cho dù một kích của thanh niên này hung ác độc địa tới trình độ như vậy, dù trong tay của hắn nắm giữ thần khí búa Bàn Cổ, nhưng một kích này vẫn khó có thể thương tổn được Thái Thượng Vô Cực.

- Đại Tổ đỉnh cao... cư nhiên có thể có năng lực như thế?

Người thanh niên lạnh băng mở miệng, nghe như đang tán dương, nhưng lại ẩn chứa loại miệt thị, lại hết sức rõ ràng:

- Thế nhưng ở trước mặt ta, những thứ này... căn bản không đáng nhắc tới.

Khi đang nói chuyện hắn vọt thẳng qua đây, bắt đầu công phạt Thái Thượng Vô Cực.

Búa Bàn Cổ trong tay, uy lực mỗi một búa đều như đang khai thiên tích địa, vô cùng đáng sợ.

Cái loại quang mang bén nhọn này, cho dù là Thái Thượng Vô Cực cũng không cách nào tiếp xúc trực tiếp.

Lúc này Vô Lượng Phật Đà khẽ đọc một tiếng niệm phật:

- A di đà phật!

Hắn xuất thủ.

Ở giữa thân thể hắn xuất hiện một đại phật kim sắc to lớn, đại phật này dường như muốn tràn ngập toàn bộ Huyết Vực!

Đỉnh thiên lập địa!

Ngồi xếp bằng ở trên hư không, một tay chỉ trời, một tay chỉ đất!

- Trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn?

Sắc mặt người trẻ tuổi khẽ đổi:

- Ngươi sao lại biết tuyệt học Đại Từ Đại Bi Nam Vô Thiên.

Lúc này vị đại phật kim sắc vươn một bàn tay trực tiếp nhấn về phía người trẻ tuổi.

- Giả thần giả quỷ!

Người thanh niên rít gào một tiếng, giơ búa Bàn Cổ trong tay, trực tiếp chém tới.

Ùng ùng!

Một trận tiếng vang, bàn tay đại phật màu vàng cư nhiên xuất hiện từng vết rách.

Những người trẻ tuổi lúc này cũng hộc máu.

Trên mặt của hắn lộ ra vẻ nổi nóng, trước hắn từng hoành hành vô số năm trong tứ đại Giới, chẳng bao giờ thất bại.

Nhưng lại không nghĩ tới sau khi tiến vào thế giới thân thể Cổ Thần lại liên tiếp chịu nhục.

Sinh linh hắn vốn không coi trọng lại tạo phiền toái lớn như vậy cho hắn.

Điều này khiến trong lòng hắn vô cùng tức giận.

- Một kích Bàn Cổ!

Hắn gầm thét, quăng búa Bàn Cổ lên chém về phía đại phật kim sắc:

- Chỉ bằng loại người may mắn học được một chút Đại Từ Đại Bi Nam Vô Thiên mà cũng muốn tới trấn áp ta sao?

Ngươi có thiên tư trác tuyệt, nhưng tiếc là pháp thân của ngươi không được tinh túy!

Ầm ầm!

Lại một trận thanh âm lớn, người thanh niên nhịn không được phun ra một búng máu tươi lớn.

Nhưng pháp thân đại phật màu vàng lại bị hắn chém thành hai nửa!

Lão hòa thượng ngồi xếp bằng ở chỗ đó phun ra một ngụm tiên huyết, trên khuôn mặt từ bi lộ ra chút bất đắc dĩ.

- Lão hòa thượng.

Lão đạo sĩ nổi giận gầm lên một tiếng, vung tay lên, một vòng tròn to lớn xuất hiện ở trong Huyết Vực.

Lúc này cái vòng tròn trực tiếp biến thành một đồ án thái cực!

Một nửa đen, một nửa trắng!

Hai bên, mỗi bên có một con mắt!

Con mắt màu đen và con mắt màu trắng gần như cùng mở ra nhìn về phía người trẻ tuổi kia.

Thân thể người trẻ tuổi nhất thời như bị sét đánh, run rẩy kịch liệt.

ộc!

Hắn lần nữa phun ra một búng máu, sau đó cả thân thể đều lung lay muốn đổ.

Nhưng hắn vẫn huy động búa Bàn Cổ, nghiêm khắc chém về phía đồ án thái cực kia.

- Thái cực đồ này...

đã ra hình dạng, nhưng vẫn khó có được Hồng Mông Đại Đao Tử Kim Thiên tinh túy!

Nói ta là tên trộm, các ngươi cũng là trộm!

Cái này vốn không phải tuyệt học của các ngươi!

Là các ngươi trộm được!

Ầm!

Thái cực đồ vỡ tan.

Thân thể lão đạo sĩ cũng bị thương nặng.

Không có biện pháp, cảnh giới của người trẻ tuổi này đã đạt tới tầng thứ Giới chủ.

Lão hòa thượng và lão đạo sĩ tuy mạnh mẽ không ai bằng, nhưng vẫn cách Giới chủ một khoảng rất xa.

Người thanh niên gầm thét, hươ một búa về phía lão hòa thượng.

- Đi chết đi!

Tên trộm!

Keng!

Một đạo thanh âm chợt vang lên.

Sau đó một hào quang màu đỏ rực rỡ hoa mỹ trực tiếp chắn phía trước búa của người trẻ tuổi, trực tiếp phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa.

Ầm!

Thí Thiên cùng búa Bàn Cổ hung hăng đụng vào nhau.

Thân hình người trẻ tuổi trực tiếp bị ném bay ra bên ngoài.

Giống như một con diều bị đứt dây, bay vào sâu trong Huyết Vực.

Sau đó Sở Mặc đầu tóc bạc trắng, khóe miệng tràn ra một tia tiên huyết, hắn đứng ở nơi đó, mâu quang lạnh như băng nhìn về chỗ kia, thậm chí không thèm để ý tới thương thế của lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ.

Bởi vì người trẻ tuổi kia cũng không bị trọng thương trí mạng.

Hắn đi ra từ bên kia.

Trong ánh mắt của hắn tràn ngập tán thương, nhìn Sở Mặc nói:

- Thật không hổ là người hợp thời, trong vô vàn sinh linh ngươi đã trổ hết tài năng, quả thật có tài.

Sở Mặc trực tiếp chém một đao về phía người thanh niên:

- Không cần ngươi tới đánh giá!

Keng!

Thí Thiên cùng búa Bàn Cổ lại lần nữa hung hăng đụng vào nhau.

Thân hình hai bên đều lui về phía sau.

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ bị thương bên kia đều thở dài, nếu như có thể, bọn ho thật sự không muốn thấy Sở Mặc bỏ qua việc tế luyện Tinh Hạch chạy tới trợ giúp.

Nhưng tình hình thực tế nếu Sở Mặc không tới trợ giúp, bọn họ có thể chẳng mấy chốc sẽ chết!

Cái loại chênh lệch về cảnh giới này thật sự quá lớn!

Người thanh niên vừa chịu lần giáo huấn trước, căn bản không muốn kéo dài thời gian, muốn dùng tốc độ nhanh nhất kết thúc trận chiến, sau đó lấy đi năm khối Tinh Hạch.

Trong lòng hắn thầm hận, Tinh Hạch thuộc tính kim đã bị Sở Mặc hấp thu một ít.

Nhưng cũng không sao, cùng luyện hóa thanh niên này là được.

Keng!

Keng!

Keng!

Giữa Sở Mặc cũng người trẻ tuổi trực tiếp bạo phát đại chiến!

Đây tuyệt đối là một trận chiến đấu kinh khủng!

Trực tiếp khiến mảnh Huyết Vực này trở nên sôi trào.

Người thanh niên càng đánh càng kinh hãi, hắn thật sự bị chấn động, không nghĩ tới Sở Mặc chỉ hấp thu Tinh Hạch thuộc tính kim ít năm, cư nhiên đã có chiến lực đáng sợ như vậy.

Chỗ chết người nhất chính là, Sở Mặc tựa hồ nằm giữ kỹ thuật đánh nhau của Bàn Cổ!

Đây đơn giản là một loại đả kích khổng lồ đối với người thanh niên, búa Bàn Cổ trong tay hắn chỉ có ba bốn chiến kỹ Bàn Cổ, mỗi một chủng đều tương đối đáng sợ.

Trước hắn một búa chém giết nhiều tu sĩ cảnh giới Đại Tổ như vậy, dựa vào chính là kỹ thuật đánh nhau quần công đỉnh cấp trong búa Bàn Cổ.

Hiện tại hắn làm lại một lần, hắn đã không làm được.

Bởi vì kỹ thuật đánh nhau này đều là một lần duy nhất, như là ký ức khắc ở trong Bàn Cổ, dùng qua sẽ không còn.

Nhưng hắn vẫn trơ mắt nhìn Sở Mặc dùng kỹ thuật đánh nhau kinh khủng, lại sử dụng lặp đi lặp lại.

Cũng chỉ có thật sự lĩnh ngộ mới có thể sử dụng nhiều lần như vậy.

-----o0o-----

Chương 2367: Sở Tuệ nổi điên (1)

Chương 2367: Sở Tuệ nổi điên (1)

Loại kỹ thuật đánh nhau này cường đại tới mức tà môn!

Sở Mặc mặc dù không có thăng lên tới trình tự Giới chủ, nhưng hắn lại lingx ngộ được kỹ thuật đánh nhau Bàn Cổ trong Tinh Hạch thuộc tính kim, làm cho hắn có sức mạnh và năng lực đối chiến với người trẻ tuổi này.

Đây là một việc rất đáng sợ, đối với người thanh niên mà nói thì chính là như vậy.

Kỹ thuật đánh nhau Bàn Cổ thuộc tính kim, cơ hồ là mỗi một kích cũng có khí tràng cực kỳ lạnh thấu xương, cổ khí tràng này quả thật có thể phá hỏng tất cả phòng ngự.

Cho nên, mặc dù người trẻ tuổi có năng lực phòng ngự của cấp bậc Giới chủ, nhưng lại có thể bị Thí Thiên thương tổn.

Hắn nhịn không được phát ra tiếng rít gào điên cuồng:

- Ta mới là người thích hợp truyền thừa tất cả của đại thần Bàn Cổ!

Ta muốn chém chết ngươi!

Trong búa Bàn Cổ đột nhiên bộc phát ra một đạo quang mang cổ xưa, trong vầng hào quang lộ ra khí tức tang thương vạn cổ!

Lập tức một đạo thân ảnh từ trong búa Bàn Cổ đi ra, trong tay đạo thân ảnh này cũng cầm theo một quang ảnh tạo thành búa lớn, trực tiếp chém về phía Sở Mặc.

Lúc này từ trong Thí Thiên cũng có một đạo thân ảnh cổ xưa.

Thân ảnh ấy hai bàn tay không, nhưng khí tức hắn tản ra lại càng thêm cổ xưa, càng thêm tang thương, cũng... càng thêm hung hăng!

Bởi vì trong nháy mắt khi hắn đi ra, trực tiếp la một tiếng với thân ảnh mang theo búa lớn.

- Cút!

Một tiếng này quá rung động!

Cả mảnh Huyết Vực mênh mông đều trở nên sáng trong theo một tiếng này.

Sau đó đạo thân ảnh mang theo búa lớn cổ xưa, cư nhiên... thật sự lăn!

Hắn thậm chí không trở lại trong búa Bàn Cổ mà là trực tiếp xoay người rời đi!

Nhìn qua như là bỏ chạy.

Người thanh niên trợn tròn mắt.

Hắn quả thật không thể tin được, một kích tuyệt sát cuối cùng..... hắn vẫn không sử dụng, cho dù là lúc trước rơi vào tuyệt cảnh....

Cư nhiên... lại như thế?

Cái này chính là gặp quỷ!

Vào giờ khắc này, người thanh niên lần đầu tiên sinh ra một loại kích động muốn chửi mẹ nó.

Thật quá đáng!

Trong tay ta chính là búa Bàn Cổ mà!

Đây mới là trọng khí thật sự trong tay đại thần Bàn Cổ!

Cái búa này có thể khai thiên tích địa!

Là thần khí có thể đơn độc mở ra một Giới!

Giữa thần khí này tồn tại một đạo ý niệm của đại thần Bàn Cổ, làm sao có thể thua ý niệm cường đại của cây đao kia?

Chẳng lẽ nói, người đúng thời cơ... thật sự đặc biệt như vậy sao?

- Có dám cạnh tranh công bằng không?

Người thanh niên nhịn không được ngửa mặt lên trời rít gào.

Đạo thân ảnh kia sau khi quát lớn khiến thân ảnh mang búa lớn lui đi liền về trong Thí Thiên.

Phảng phất như... không muốn hoặc không thèm xuất thủ với người trẻ tuổi này.

Sở Mặc bổ một đao về phía đầu người trẻ tuổi, nghe được lời của hắn liền cười lạnh:

- Ngươi dám đem cảnh giới áp chế tới Đại Tổ để đánh với ta sao?

Cạnh tranh công bình, xì?

- Cảnh giới Đại Tổ ngươi cũng không phải đối thủ của ta.

Người thanh niên rống giận, nâng đao đón chào.

Keng!

Một tiếng vang thật lớn làm lòng người run rẩy.

Sở Mặc cười lạnh nói:

- Cùng một cảnh giới, ta dùng tay không, một quyền là có thể đánh nát ngươi!

Keng!

Keng!

Keng!

Hai bên bắt đầu điên cuồng đối chiến.

Khóe miệng Sở Mặc không ngừng tràn máu, nhưng thân thể hắn lại như kim cương, đánh với người thanh niên lâu như vậy lại không chịu trọng thương quá lớn.

Trong quá trình hắn luyện hóa Tinh Hạch thuộc tính kim đã lĩnh ngộ được rất nhiều tầng thứ.

Cũng đã đạt tới trình độ làm người ta không thể tưởng tượng nổi về vận dụng phép tắc.

Đừng nói là Đại Tổ, cho dù rất nhiều Giới chủ cũng chưa chắc mạnh hơn hắn về phương diện này.

Ầm!

Trong nháy mắt Sở Mặc và người thanh niên gần sát lại, hắn đưa tay đánh ra một quyền nện vào trên mặt người trẻ tuổi này.

Sống mũi cao ngất của người thanh niên kia lập tức bị Sở Mặc đánh sập!

Hắn hét thảm một tiếng, sau đó búa trong tay đã rạch một vết thương vào hông Sở Mặc.

Hai bên đánh tới loại trình độ này, cư nhiên vẫn là trạng thái thế quân lực địch.

Người thanh niên không thể không giở trò, hai tay hắn nắm cán búa Bàn Cổ, lực mạnh như núi đập về phía Sở Mặc.

- Chết đi!

Trên búa Bàn Cổ tuôn ra sát khí sắc bén tới tột đỉnh!

Tuy làcó biện pháp đánh đồng với búa khi trong tay Bàn Cổ, nhưng cũng đã đạt tới một trạng thái vô tận.

Một người thanh niên lại có thể thi triển ra toàn bộ sức lực!

Sở Mặc giữ đao, mắt lạnh nhìn người thanh niên, hắn cũng không lui lại mà bay thẳng tới, sãi bước nghênh đón.

- Tới.

Một thân máu nóng của Sở Mặc, trong nháy mắt này liền hoàn toàn sôi trào!

Trong thân thể của hắn giống như là có một tầng hỏa diễm đang thiêu đốt!

Loại cục diện này, ngay cả Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà cũng cảm thấy vô cùng chấn động.

Bọn họ tuy rất rõ Sở Mặc là Ứng Vận giả (người đúng thời cơ), nhưng Ứng Vận giả có bao nhiêu lợi hại, bọn họ lại không biết.

Chỉ biết là Sở Mặc chỉ cần luyện hóa năm khối Tinh Hạch là có thể trực tiếp trở thành đại Chúa Trời!

Đương nhiên, trở thành đại Chúa Trời cũng không có nghĩa là Sở Mặc có thể triệt để giết chết tất cả địch.

Nhưng ít ra chiến lực có hắn sẽ tăng cấp khó có thể tưởng tượng.

Bọn họ đều không ngờ thời điểm Sở Mặc ngay cả một khối Tinh Hạch thuộc tính kim cũng chưa hoàn toàn luyện hóa, lại có thực lực khủng bố như vậy.

Keng!

Một tiếng vang này trực tiếp bắn nát không trung mảnh Huyết Vực này!

Quy luật nơi này cũng bắt đầu trở nên xốc xếch không gì sánh được.

Thậm chí hoàn toàn nhìn không ra đây là nơi thế nào!

Nơi này trực tiếp hóa thành một nơi nguyên thủy.

Trong lòng người trẻ tuổi bỗng nhiên dâng lên một cỗ khủng bố rất lớn, thân hình của hắn lập tức lui về phía sau.

Một kích này cũng không thật sự thương tổn tới hắn, nhưng một thân khí thế vô địch của Sở Mặc lại khiến hắn kinh động!

Phốc!

Sở Mặc phun ra một búng máu lớn, nhưng ngọn lửa trong thân thể hắn lại thiêu đốt lợi hại hơn!

Mơ hồ có một cỗ khí tức tang thương tràn ra từ trên người Sở Mặc.

Khí tức kia phảng phất đến từ vạn cổ, phảng phất như đã trải qua vô số kiếp, phảng phất như vượt qua cả một con sông thời gian dài!

Quá cổ xưa!

Quá kinh khủng!

-----o0o-----

Chương 2368: Sở Tuệ nổi điên (2)

Chương 2368: Sở Tuệ nổi điên (2)

- Đây là... khí tức của Cổ Thần!

Trong mắt của người trẻ tuổi như muốn lồi ra, hắn rít gào:

- Không thể nào!

Khí tức của Cổ Thần làm sao lại xuất hiện trên người của ngươi?

Cho dù trong thân thể ngươi có tinh huyết Cổ Thần cũng không thể!

Trả lời hắn là một đao lãnh khốc vô tình, tràn ngập máu tươi!

- Cút!

Keng!

Phong mang của Thí Thiên dường như trở nên càng thêm hung hiểm!

Không phải là dường như mà là thực sự!

Sau khi Sở Mặc phát sinh biến hóa, Thí Thiên cũng sinh ra biến hóa khó có thể tưởng tượng!

Hắn ở trong tay Sở Mặc rốt cục xuất ra uy lực trước nay chưa từng có

Một cánh tay của người trẻ tuổi trực tiếp bị Thí Thiên chém rụng!

Đây là lần thứ hai, cộng thêm lần trước người trẻ tuổi bí ẩn bị Sở Mặc chém vào tay.

Chỉ là trên ngón tay của hắn đã không có nhẫn để Sở Mặc lấy đi.

Người thanh niên phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, sau đó thân hình điên cuồng lui về sau.

Rất nhanh thân hình của hắn liền hoàn toàn biến mất, chỉ lưu lại một đạo rít gào không cam lòng.

- Ta sẽ còn trở lại!

Truyền thừa Cổ Thần nhất định sẽ thuộc về ta!

Thanh âm người trẻ tuổi thê lương không gì sánh bằng, phảng phất như từ trong linh hôn tản ra sức lực không cam lòng!

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ bên kia cũng bị chấn động nói không ra lời.

Trong ánh mắt của bọn họ cũng tràn ngập hào quang không dám tin.

Thật sự... thật sự bị đuổi chạy?

Giới chủ cảnh giới Đại Tổ?

Mạnh mẽ đánh lui đối phương?

Hơn nữa còn để lại một cánh tay của đối phương?

Là thật sao?

Thân hình Sở Mặc lảo đảo một cái, oa một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.

Sau đó hắn đột nhiên làm ra một cử động vô cùng kinh người.

Trực tiếp ngoắc tay triệu hồi Thương Khung Thần Giám từ trong chiến hạm Sở thị ra, khiến nó dung nhập vào thân thể của mình.

Sao đó mở thế giới Thần Giám ra hút lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ vào.

Hành động này của Sở Mặc rất kỳ quái, cũng rất nhanh chóng.

Nói là chậm nhưng trên thực tế lại gần như là cực hạn.

Làm xong chuyện này, thân hình Sở Mặc lảo đảo thối lui vào sâu trong Huyết Vực.

Như là...

đang sợ hãi cái gì đó?

Đúng lúc này, chiến hạm Sở thị... lại đánh ra một pháo về phía Sở Mặc!

Nhưng thời điểm đánh ra một pháo này, chiến hạm Sở thị lại chấn động một chút, thật giống như có người ở một bên hung hăng đẩy một cái.

Một pháo này đánh trật.

Theo thân thể Sở Mặc đánh vào chỗ sâu trong Huyết Vực.

Trực tiếp đánh ra một đạo thông đạo hỗn độn trên không.

Mặc dù không chính diện bắn trúng Sở Mặc, nhưng lại tạo thành một vết thương đáng sợ trên cánh tay của Sở Mặc.

Cánh tay của Sở Mặc tiên huyết tràn lan.

Hắn không nói gì, thần sắc cũng vô cùng nghiêm trọng, thân hình không ngừng né tránh.

Chiến hạm Sở thị cũng không ngừng chấn động, giống như có người không người dùng sức lay động nó.

Ánh mắt của Sở Tuệ trong chiến hạm sáng tối chập chờn, trên khuôn mặt tuyệt mĩ không tỳ vết cũng biến thành vặn vẹo dữ tợn, như đang kháng cự cái gì đó.

Nhưng đến cuối cùng Sở Tuệ rốt cục khôi phục bình tĩnh, chiến hạm... cũng không còn run rẩy.

Nàng bình tĩnh nhìn Sở Mặc không ngừng trốn về phía xa, khóe miệng lộ ra nụ cười nhạt.

Lập tức pháo quy luật kinh khủng kia bắt đầu điên cuồng bắn về phía Sở Mặc.

Pháo quy luật hôm nay đã cường đại hơn vô số lần so với trước kia!

Uy lực của nó đã cao hơn tầng thứ Đại Tổ, tiến vào lĩnh vực Giới chủ!

Dưới tình huống bình thường, cho dù Sở Tuệ tiến hóa thế nào cũng tuyệt đối không chế tạo được pháo quy luật có uy lực như vậy.

Cho nên nhân loại trong chiến hạm này không phải Sở Tuệ, hoặc có lẽ là... không phải là Sở Tuệ trước kia.

Tốc độ của chiến hạm cũng nhanh hơn vô số lần, vẫn truy theo Sở Mặc, vững vàng mang thân ảnh Sở Mặc tập trung bên trong phạm vi công kích của chiến hạm.

Sau đó một pháo lại một pháo không ngừng truy kích Sở Mặc.

Sở Mặc vốn đã tiêu hao rất nhiều khi chiến đấu với người trẻ tuổi, bây giờ dưới sự truy kích uy mãnh không gì sánh được của chiến hạm liền có chút lực bất tòng tâm.

Nhưng hắn vẫn không hề từ bỏ, cắn răng chạy như điên, không ngừng xé mở không trung, không ngừng nhảy.

Chiến hạm lại vẫn ở sau người, không nhanh không chậm đuổi theo.

Rốt cục thanh âm Sử Tuệ truyền ra từ trong chiến hạm, hầu như che đậy toàn bộ Huyết Vực.

- Ca, buông tha đi, ngươi không phải là đối thủ của ta.

Thanh âm của Sở Tuệ nghe vào có chút trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại mang theo vài phần tình cảm ở bên trong:

- Không nên tiếp tục chống cự, giao năm khối Tinh Hạch ra đay, ta sẽ không làm khó dễ ngươi.

- Ngươi không phải muội muội của ta, ngươi không được gọi ta như vậy, không được làm nhục chữ ca này!

Vẻ mặt Sở Mặc cường ngạnh đáp lại.

- Ha ha thật đúng là... gọi theo cách của nhân loại các ngươi thì là gì nhỉ?

Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Thanh âm Sở Tuệ mang theo vài phần trêu tức, vang lên trong Huyết Vực:

- Ngươi đã không biết điều như vậy, ta đây cũng sẽ không cần nhớ tình huynh muội nữa.

- Cút!

Sở Mặc lạnh lùng mắng, trong lúc bất chợt xoay tay xuất ra một đao!

Một đao này long trời lở đất!

Quá đột nhiên!

Ngay cả chiến hạm Sở thị phía sau cũng không ngờ dưới tình huống như vậy Sở Mặc lại có thể phản kích.

Hơn nữa phản kích này lại sắc bén như thế!

Rắc rắc!

Một đao, chiến hạm được luyện chế từ thần kim, trải qua vô số năm thăng cấp cải tạo trực tiếp bị Sở Mặc chém thành hai nửa.

Sau đó Sở Mặc đưa tay trực tiếp lấy ra một hộp nhỏ do thần kim đỉnh cấp luyện chế thanh từ trong chiến hạm, xoay người rời đi.

Cũng chính là trong chớp nhoáng này, một nửa chiến hạm đột nhiên đánh một kích về phía Sở Mặc.

Lúc này Sở Mặc tránh cũng không thể tránh.

Lực lượng quy luật mãnh liệt trực tiếp xuyên thủng không trung, hóa thành một mảnh hỗn độn, huyết khí trong Huyết Vực cũng bị cổ lực lượng phép tắc này đánh rơi.

Dao động khủng bố trực tiếp đánh tới trên mặt Sở Mặc.

Keng!

Thí Thiên phát ra tiếng lớn, sau đó tràn ra một lớp ánh sáng màu đỏ.

Tầng quang mang này hoàn toàn do sát khí ngưng kết thành, cường đại tới mức không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng trước mặt một kích pháo quy luật đánh ra từ trong

chiến hạm, tầng phòng ngự này vẫn bị dễ dàng xé nát.

-----o0o-----

Chương 2369: Lão đầu bạc (1)

Chương 2369: Lão đầu bạc (1)

Sở Mặc lúc này đã sắp xe nát hư không.

Nhưng lực lượng quy luật pháo cũng đã đến.

Sở Mặc trực tiếp vận hành tất cả đạo pháp toàn thân, trong nháy mắt cả không trung vũ trụ Huyết Vực đều tuôn ra vầng sáng mênh mông.

Lấy thân thể Sở Mặc làm trung tâm, quang mang lóa mắt không cách nào nhìn thẳng, giống như một mặt trời chói chang.

Cả không trung Huyết Vực đều giống như muốn sôi trào.

Nháy mắt khi lực lượng quy luật này tới gần người, Sở Mặc liền phun ra một ngụm tiên huyết.

Thân thể giống như kim cương kia trong chốc lát giống như muốn tan rã.

Lúc này thanh âm Sở Tuệ băng lãnh vang lên từ trong hư không:

- Ca, buông tay đi, đây là vô số năm qua ta tìm nhược điểm của ngươi, sau đó nghiên cứu ra quy luật pháo chuyên đối phó với ngươi, ngươi nhất định phải chết.

Đúng lúc này một đạo bình chướng vô hình đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Sở Mặc, trước khi thân thể Sở Mặc bị tan ra đã chắn Sở Mặc phía sau.

Sở Mặc có thể thấy rõ ràng, đạo bình chướng ngăn cản trước mặt mình nhìn như vô hình, lại giống mợ bức tường thật!

Trên vách tường kia có vô số thứ như rồng như xà đang vặn vẹo, không ngừng xếp thành từng tổ, mỗi một tổ đều có thể diệt đi một quy luật pháo đánh ra.

Toàn bộ quá trình nói thì chậm nhưng trên thực tế lại quá nhanh!

Cũng chỉ có Sở Mặc mới có thể thấy một bức tường ngọ nguậy.

Nếu có những sinh linh khác ở chỗ này căn bản nhìn không thấy cái gì, chỉ có thể thấy Sở Mặc bị ánh sáng rực rỡ chói mắt trực tiếp bao phủ lại, ngoài ra sẽ không thấy gì nữa!

Cái này thật quá kinh người!

Cơ hội tốt như vậy, nếu Sở Mặc còn không lợi dụng thì chính là ngu xuẩn.

Thân hình của hắn nháy mắt trốn đi, trực tiếp chui vào tới nơi có khoảng cách rất xa.

Lúc này bức tường vô hình kia cũng biến mất.

Ùng ùng!

Lực lượng quy luật nơi này ầm ầm nổ tung, biến bầu trời này thành hư vô.

Bên kia Sở Mặc lạnh lùng quơ Thí Thiên trong tay, một vệt ánh sáng màu đỏ lần nữa chém về phía chiến hạm Sở thị chỉ còn lại có một nửa!

Nhưng nháy mắt khi Sở Mặc quơ đao, từ nửa chiến hạm kia bay ra ngoài một chiến hạm dài mấy ngàn trượng, vẫn vĩ đại, nhưng so với chiến hạm Sở thị lại có chút rất nhỏ bé.

Nháy mắt khi chiến hạm này đi ra, trực tiếp mở ra khiêu dược không gian, biến mất trong hư không.

Tốc độ cũng là nhanh tới mức độ khó tin, hiển nhiên Sở Tuệ bên kia đã sớm làm xong tất cả chuẩn bị, lưu lại một con đường sống.

Ánh mắt Sở Mặc trong trẻo lạnh lùng nhìn về phía chiến hạm rời đi, giữa hai lông mày hiện lên vẻ ngưng trọng.

Lúc này trong nửa chiến hạm Sở thị vừa có chiến hạm cỡ nhỏ chạy ra truyền đến thanh âm rất lạnh của Sở Tuệ:

- Ca, ngươi thật sự rất cường đại, nhưng ngươi không địch lại với bọn hắn!

Bọn họ chẳng mấy chốc sẽ tới thôi!

Sau đó nửa đoạn chiến hạm vô thanh vô tức nổ tung trong vũ trụ Huyết Vực mênh mông này.

Nửa đoạn chiến hạm khác thì bị cỗ dư âm này trùng kích tới sâu trong vũ trụ, nhưng lại không nổ tung.

Sở Mặc lúc này mới thở phào một cái, sau đó xoay người nhìn về phía sau lưng, ở nơi đó có một chiếc thuyền nhỏ...

đang đơn độc đậu.

Cũng chỉ có thể dùng từ chiếc thuyền nhỏ để hình dung, cho dù ở trong nước, cái này cũng tuyệt đối chỉ có thể coi là thuyền nhỏ.

Chỉ cao một trượng, hình thoi.

Đậu ở chỗ này rất an tĩnh, tựa như trước giờ vẫn ở đó.

Ánh mắt Sở Mặc dừng lại trên thân tàu, ở đó hắn nhìn thấy thứ đồ quen thuộc.

Một chiếc thuyền... giống như là vẫn còn sống.

Vừa rồi chính là nó cứu mình, Sở Mặc thầm nghĩ.

Sau đó hắn vọt thẳng tới bên chiếc thuyền nhỏ kia, ôm quyền cao giọng nói:

- Tại hạ Sở Mặc xin cảm tạ đạo hữu đã cứu giúp.

Trong thuyền nhỏ.

Từ Thi Nghiên vẻ mặt khẩng trương nhìn lão đầu bạc:

- Cổ lão gia gia, ta, ta phải nói thế nào?

Ta có phải nên đi ra nói với hắn không cần khách khí không?

Như bây giờ có phải rất không lễ phép không?

- Ha ha, ra đi, yên tâm, mọi thứ đều rất tốt.

Lão đầu bạc nở nụ cười từ ái.

Một khắc sau cửa mở ra, thân ảnh phương hoa tuyệt thế của Từ Thi Nghiên xuất hiện ở nơi đó.

Nàng mặc dù không có chút tu vi, nhưng lại có thể hành tẩu ở trong vũ trụ hư không, cái loại trí mạng của vũ trụ đối với phàm nhân lại không thấm vào đâu đối với nàng.

Đôi mắt sáng như sao của nàng rơi vào trên người Sở Mặc, có chút hiếu kỳ đánh giá người thanh niên anh tuấn này, sau đó sắc mặt khẽ đỏ, nhẹ nhàng quỳ gối hành lễ với Sở Mặc, thanh âm nhu hòa nói:

- Công tử không cần khách khí, ta tên Từ Thi Nghiên, đến từ đất Vĩnh Hằng.

- Đất Vĩnh Hằng?

Sở Mặc khẽ ngẩn ra, trong lòng có chút kinh ngạc, không nghĩ tới người cứu mạng mình ở nơi này lại là người của Vĩnh Hằng.

Điều này khiến Sở Mặc trong lúc nhất thời không biết nói gì cho phải.

Nhưng Sở Mặc dù sao cũng từng thấy qua sóng to gió lớn, chỉ sững sờ chốc lát liền mỉm cười:

- Đó là nơi tốt.

- Không tốt.

Vẻ mặt Từ Thi Nghiên nghiêm túc nói:

- Nơi đó tuyệt đối không tốt!

- ......

Sở Mặc có chút không biết nói gì nhìn nha đầu này.

Lúc này chiếc thuyền nhỏ kia bỗng nhiên vặn vẹo, trong nháy mắt hóa thành một lão đầu bạc đứng ở bên người Từ Thi Nghiên.

- Nha, Cổ lão gia gia, ngài thì ra có thể biến lớn như vậy sao?

Vẻ mặt Từ Thi Nghiên nhất thời kinh ngạc nhìn lão đầu không kém nàng bao nhiêu bên cạnh.

Trên mặt lão đầu lộ ra một nụ cười hiền lành, sau đó nói:

- Chữ khắc trên đồ vật che cả mảnh vũ trụ, không hề nhỏ.

Sau đó lão đầu bạc nhìn Sở Mặc:

- Ứng Vận giả, không mời chúng ta ngồi một chút sao?

Khóe miệng Sở Mặc co quắp một cái, quay đầu nhìn thoáng qua không trung bên cạnh, sau đó cười cười mở ra cánh cửa thế giới Thương Khung Thần Giám.

Hắn có thể cảm giác được thân phận của lão đầu bạc này rất bất phàm, lai lịch hẳn

là vô cùng đặc thù.

Mà địa vị của cô gái này cũng tuyệt đối là được tôn sùng.

Trên người nàng mang theo một cỗ khí chất kiên cường ẵn có, tuy nhìn qua có chút xấu hổ, cũng rất khiêm tốn, nhưng làm cho người ta có cảm giác vô cùng cao quý.

Lại nói bọn họ vừa mới cứu hắn, hắn cũng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi rõ ràng.

Cánh cửa thế giới mới vừa mở ra, lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ bên kia trực tiếp xông ra, hai người bọn họ đều bị giật mình.

Thật không nghĩ tới Sở Tuệ sẽ bắt đầu công kích Sở Mặc, càng không nghĩ tới Sở Mặc lại phản ứng cực nhanh như thế, nhanh chóng ném bọn họ vào trong thế giới Thần Giám.

Cùng lao ra còn có rất nhiều người.

Ma Quân, Sở lão, Phiêu Linh Nữ Đế, Kỳ Tiêu Vũ, Thủy Y Y, Sở Đồng, Sở Hiên...

-----o0o-----

Chương 2370: Lão đầu bạc (2)

Chương 2370: Lão đầu bạc (2)

Bọn họ đều không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì, sau khi đi ra thấy cảnh tượng bên ngoài đều có chút ngây người.

Cái này rõ ràng cho thấy đã xảy ra một hồi đại chiến kinh thiên động địa, mảng lớn không gian Huyết Vực hoàn toàn biến thành từng mảnh hỗn độn giống như vực sâu.

Lại có trước mặt Sở Mặc xuất hiện một nữ tử phương hoa tuyệt thế, nhưng trên người không có bất kỳ khí tức nào.

Bên cạnh cô gái còn có một lão đầu bạc thoạt nhìn sâu không lường được.

Lão đầu nhìn qua rất hiền lành, trên mặt còn mang theo nụ cười ấm áp.

- Cha, cô cô đã xảy ra chuyện gì?

Sở Đồng vọt thẳng qua bắt cánh tay Sở Mặc lại, vẻ mặt khẩn trương hỏi.

Năm tháng trôi qua khá dài, cảm tình của Sở Đồng cùng Sở Tuệ vô cùng thâm hậu.

Nghe lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ nói Sở Tuệ công kích Sở Mặc, phản ứng đầu tiên của Sở Đồng hính là không tin.

Bởi vì....

Cái này thật vô ly, nàng không tin cô cô sẽ phản bội phụ thân.

- Một lời khó nói hết, đi thôi, vào thế giới Thần Giám rồi nói.

Sở Mặc nhìn mọi người một cái, cho bọn họ một ánh mắt an thần.

Sau đó mời Từ Thi Nghiên cùng lão đầu bạc vào thế giới Thần Giám.

Một khắc sau đoàn người trực tiếp xuất hiện trên lãnh thổ quốc gia vương tộc Sở thị.

Bọn họ đi vào một tòa điện cổ.

Dọc theo đường đi trên người Từ Thi Nghiên tản ra khí chất cao quý, nhưng trên khuôn mặt tuyệt sắc lại giống như một đứa trẻ hiếu kỳ.

Hết nhìn đông tới nhìn tây, hoàn toàn chính là dáng dấp chưa từng va chạm ngoài xã hội.

Sở Mặc còn không biết thân phận thật sự của nàng, nhưng lúc này cũng có chút buồn cười, cảm thấy cô nương này thật thú vị, Hơn nữa hiện tại hắn ít nhiều có dũng khí cảm giác, lão đầu bạc cùng cô nương tên Từ Thi Nghiên này chính là tới tìm mình.

Sau khi tiến vào điện cổ, mọi người phân chủ khách ngồi xuống, sau đó có thị nữ bưng nước trà lên.

Từ Thi Nghiên vô cùng ưu nhã nâng chung trà lên, sau đó nhẹ uống một ngụm, khen:

- Trà ngon!

- Cô nương cũng hiểu trà?

Sở Mặc mỉm cười nói:

- Ta không hiểu lắm.

- Cũng tạm, ngày thường không có chuyện gì liền thích nghiên cứu những thứ này.

Người bận rộn như công tử nhất định là không có thời gian nghiên cứu điều này.

Từ Thi Nghiên mỉm cười, nhẹ giọng nói.

Sở Mặc gật đầu cười khẽ, sau đó hắn nói lại chuyện xảy ra bên ngoài cho mọi người.

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ vừa rồi nói cũng không cặn kẽ như vậy, mọi người sau khi nghe xong đều lộ ra thần sắc khiếp sợ và không hiểu.

Người thanh niên thần bí kia lại chạy tới đây bới móc, chuyện này bọn họ cũng có thể nghĩ ra được, bởi vì người trẻ tuổi lần trước bị Sở Mặc đoạt đi bốn khối Tinh Hạch nhất định sẽ về trả thù.

Chỏ là bọn hắn không nghĩ tới Sở Tuệ lại đột nhiên phản bội Sở Mặc.

Hơn nữa chiến hạm Sở thị cư nhiên có uy lực đáng sợ như vậy, nghĩ tới bọn họ mấy năm này ở cùng một chỗ với Sở Tuệ nhưng lại không biết những chuyện này, mọi người đều có chút khổ sở.

Nhất là Sở Đồng, vành mắt nàng ửng đỏ, cảm thấy Sở Tuệ cô cô không nên làm ra loại chuyện như vậy.

Sở Mặc theo đó nói ra:

- Chuyện này cũng không liên quan quá lớn.... với Sở Tuệ.

Chí ít trí não nhất định là cũng không nguyện ý làm ra loại chuyện như vậy.

- Không sai.

Lão đầu bạc vẫn ngồi yên ở bên kia bỗng nhiên mở miệng chen vào một câu.

Mọi người đều kinh ngạc nhìn lão đầu bạc

Lão đầu bạc gật đầu với mọi người, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Nếu như ta không lầm, cái người trong miệng các ngươi chính là....

Hắn cố ý tăng thêm khẩu âm khi nói mấy chữ này:

- Chắc là sinh mệnh tới từ Cao Duy.

- Cao Dùy?

Những người ở nơi này đều mờ mịt.

Bao gồm cả Sở Mặc ở trong đó, đều có chút không hiểu Cao Duy trong miệng lão đầu bạc là nơi nào.

- Thế giới này rất mênh mông, có rất nhiều tồn tại chúng ta không hiểu được.

Nói thí dụ như người trong bức họa vĩnh viễn sẽ không lý giải được thế giới của chúng ta là một nơi thế nào.

Sở Hiên ở bên cạnh đột nhiên hỏi:

- Nhưng thế giới bên trong bức họa cũng không phải là một thế giới chân thật!

- Ở trong mắt rất nhiều sinh mạng Cao Duy, thật ra thế giới hiện tại của chúng ta cũng là giả.

Lão đầu bạc cười ha hả nói.

- Cái này...

điều này sao có thể?

Chúng ta đều là sinh mạng còn sống sờ sờ mà!

Sở Hiên cũng vô cùng thông tuệ, hơn nữa hắn đã tu luyện tới cảnh giới Thái Thượng, có được nhân thức rõ ràng cùng khắc sâu không gì sánh được đối với rất nhiều chuyện trên thế gian này.

Nhưng vào thời khắc này hắn thật sự có chút mờ mịt.

Lão đầu bạc nói tiếp:

- Thật ra trong thế giới Cao Duy cũng có nhân loại.

Bọn họ đều rất cường đại, cũng được xem như là một thành viên trong hàng ngũ chúa tế.

Thế giới Cao Duy không quá quan tâm đối với thế giới cấp thấp, tựa như chúng ta cũng sẽ không đặc biệt quan tâm một bức họa.

Mọi người gật đầu, sau đó đều có chút hiếu kỳ nhìn lão đầu bạc, đang suy đoán lai lịch của hắn.

Lão đầu bạc mỉm cười:

- Ta thật ra là tới từ thế giới Cao Duy, chúng ta đều là sinh mệnh chữ khắc, bị lực lượng vận mệnh triệu hoán tới nơi này.

Sau đó bị tỉnh lại ở chỗ này, à, chính là tứ đại Giới.

Tứ đại Giới?

- Đại Vô Lượng Tự Tại Giới, Đại Tạo Hóa Tiêu Dao Giới, Đại Từ Đại Bi Năm Vô Giới cùng Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Giới,

Lão đầu bạc nói:

- Tứ đại thiên giới thống trị vạn giới.

Hơn nửa canh giờ sau, những người ở đây rốt cục hoàn toàn hiểu rõ thế giới bên ngoài là nơi như thế nào.

Rất nhiều chuyện, trước đây ngay cả Thái Thượng Vô Cực cùng Vô Lượng Phật Đà cũng không rõ lắm.

Trải qua giới thiệu của lão đầu bạc cùng một ít bổ sung của Từ Thi Nghiên, mọi người kể cả Sở Mặc rốt cục biết nhiều chuyện hơn.

Nhưng điều này càng làm mọi người thêm hiếu kỳ với thân phận của lão đầu bạc và Từ Thi Nghiên.

Rốt cục sau khi giới thiệu xong tình huống cụ thể của tứ đại Giới, lão đầu bạc nói:

- Thế giới Cao Duy cơ hồ là không có ảnh hưởng gì đối với thế giới cấp thấp.

Cho nên tạm thời mọi người không cần đi suy nghĩ những chuyện kia.

Tựa như các ngươi sẽ không dễ dàng đi hủy một bức họa, sinh linh trên thế giới Cao Duy cũng sẽ không nhàn rỗi tới mức đi gây ảnh hưởng tới thế giới cấp thấp, mọi người không cần quá lo lắng về thế giới Cao Duy.

Thân phận của chúng ta lát sau sẽ rõ.

Nhưng Trí Não trong miệng Sở công tử, nếu như ta đoán không sai, hẳn là cũng đại biểu của một ít sinh linh trong thế giới Cao Duy.

Dựa theo thủ đoạn công kích của đối phương hẳn là sinh mệnh ký hiệu.

-----o0o-----

Chương 2371: Sinh mệnh ký hiệu

Chương 2371: Sinh mệnh ký hiệu

- Sinh mệnh ký hiệu?

Mọi người đã nghe lão đầu bạc tự xưng mình là sinh mệnh chữ khắc trên đồ vật, không ngờ tới hiện tại lại nhô ra một sinh mệnh ký hiệu.

- Đúng, cũng là một loại sinh linh trong Cao Duy, chúng ta bị thần tiên tứ đại Giới khắc vào trên đồ vật, sau đó những chữ khắc này lại được trao lực lượng tới từ Cao Duy, cổ lực lượng này chính là nguồn sống của chúng ta.

Nhưng sinh mệnh ký hiệu lại không thể.

Lão đầu bạc nói.

Tất cả mọi người nhìn lão đầu bạc, lão đầu bạc nói:

- Sinh mệnh ký hiệu là tự mình chui vào từ Cao Duy!

Bọn họ tiến vào thế giới này có một chút là chủ động, có một chút là không cẩn thận chui vào.

Sau khi tiến vào thế giới này, bọn chúng muốn rời đi nhất định phải tích lũy số lượng lớn năng lượng, mà năng lượng này ở Tinh Hạch là cao cấp nhất.

- Thì ra, Sở Tuệ cô cô thật sự là người như vậy...

Vẻ mặt Sở Đồng mất mát, tâm tình vô cùng khổ sở.

Lão đầu bạc lắc đầu:

- E rằng không phải như vậy, sinh mệnh ký hiệu rất quỷ dị, chúng nó có thể ẩn núp rất nhiều năm trên một ít sinh mệnh khác, giống như ký sinh trùng, đển thời điểm cần có thể đột nhiên di chuyển chiếm giữ ký chủ.

Sở Mặc gật đầu xuất ra hộp kim loại do thần kim luyện chế thành:

- Nàng khẳng định không phải cố ý muốn phản bộ ta.

Trên thực tế khi nàng muốn hành động ta liền hiểu.

Bởi vì nó....

Sở Mặc đưa tay cho mọi người thấy hộp kim loại:

- Rất lâu trước đây nó cũng tính toán ra sự cố ngày hôm này.

Cho nên lúc đó nó liền cầu ta phong ấn căn nguyên của nó.

Sở Tuệ thật ra chỉ là một đạo phân thân mà thôi.

Nhưng hiện tại ta không dám xác định bị cuốn hút rốt cục là phân thân của nó hay là bổn nguyên cũng bị xâm nhập.

Lão đầu bạc nói:

- Có thể để ta kiểm tra thử hay không?

Sở Mặc gật đầu đưa hộp kim loại cho lão đầu bạc, đồng thời nói:

- Căn nguyên của nó bị thần kim này phong ấn...

Lão đầu bạc cười cười nói:

- Thần kim này phong ấn rất tốt, thủ pháp rất cao minh.

Nhưng chúng ta muốn tra xét nó cũng không cần phải mở nó ra.

Nói xong lão đầu bạc nhận lấy hộp kim loại, sau đó khẽ nhắm hai mắt lại.

Sở Mặc nhìn lão đầu bạc, từ trên người của hắn chỉ có thể cảm nhận được một loại dao động vô cùng xa lạ.

Sau đó trên tay lão đầu bạc xuất hiện ba động vô cùng kỳ dị, như đang không ngừng đập vào trên hộp với tần suất cực cao.

Sắc mặt lão đầu bạc dần dần trở nên nghiêm túc, khẽ cau mày, sau đó giống như đang phân tích cái gì đó.

Bên trong cung điện cổ hoàn toàn yên tĩnh.

Mọi người đều đang đợi hắn kiểm tra kết quả.

Toàn bộ quá trình giằng co ít nhất một giờ, trong lúc này tất cả mọi người đều không nói gì, đang chờ đợi.

Cuối cùng lão đầu bạc thở phào một cái, sau đó trên mặt lộ ra vẻ bi thương nhàn nhạt, nhìn Sở Mặc muốn nói lại thôi.

Tất cả mọi người đều khẩn trương nhìn lão đầu bạc.

Sở Mặc nói:

- Có cái gì cứ việc nói thẳng!

Lão đầu bạc nó:

- Căn nguyên của nó thật ra là một loại sinh mệnh ký hiệu...

Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Lão đầu bạc nói tiếp:

- Thật ra sinh mệnh cơ giới vốn được xem là một chi nhánh của sinh mệnh ký hiệu, nhưng khi đó ta cũng không dám hoàn toàn xác định chuyện này, nhưng bây giờ đã có thể xác định rồi.

- Ngày muốn nói Sở Tuệ cô cô là người xấu?

Sở Đồng vẫn không thể tiếp thu được sự thật này.

Lão đầu bạc lắc đầu:

- Chưa nói tới là tốt hay xấu?

Nó chắc là một thành viên được giấu trên thế giới Cổ Thần của sinh mệnh ký hiệu, sau đó dưới điều kiện nào đó loại phong ấn ký ức này sẽ được mở ra.

Nói thí dụ như thấy năm khối Tinh Hạch trong thân thể Cổ Thần.

Sau khi ký ức được mở ra nó liền không phải bằng hữu quen thuộc của các ngươi.

Nhưng quan hệ của nó cùng các ngươi lại vô cùng tốt.

Cho nên thời điểm nó bắt đầu công kích, trước và sau khi ký ức thức tỉnh sẽ sản sinh ra mâu thuẫn rất lớn.

Nếu không sợ rằng Sở công tử sẽ phải chịu tổn thương nặng hơn.

Sở Mặc nghe xong liền trầm mặc, trong ánh mắt cũng lộ ra vẻ tiếc nuối.

Tuy nói lai lịch của lão đầu bạc cùng Từ Thi Nghiên đều rất thầ nbis, nhưng hắn có thể tính toán ra tỷ lệ nói thật của lão đầu bạc là hơn 99%!

Bởi vì cái loại giãy giụa khi Sở Tuệ bắt đầu công kích với mình, Sở Mặc rõ ràng cảm nhận được.

Chỉ là càng về sau ký ức thức tỉnh càng ngày càng chiếm thượng phong, trấn áp lại nhân tính của Sở Tuệ.

Nhưng mặc dù như vậy Sở Tuệ vẫn bảo lưu lại một ít nhân tính cùng thói quen lúc trước, nói thí dụ như gọi Sở Mặc là ca, hay như câu nói cuối cùng lúc Sở Tuệ rời đi nhìn như uy hiếp, thật ra lại là đang nhắc nhở.

- Bổn nguyên bên trong hộp kim loại này cũng là sinh mệnh đã thức tỉnh?

Sở Đồng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi.

- Không phải, là nó chưa thức tỉnh.

Lão đầu bạc nói.

- Thật tốt quá!

Trên mặt của Sở Đồng lộ ra vẻ hài lòng.

Những người khác cũng đều rất phấn chấn, nhưng năm gần đây quan hệ giữa mọi người cùng Sở Tuệ vô cùng thân mật, đã sớm xem nàng thành người nhà.

Bọn họ đương nhiên không hy vọng nhìn thấy người nhà phản bội họ.

- Ta còn chưa nói hết.

Lão đầu bạc giội nước lã nói:

- Nó mặc dù không tỉnh, nhưng chỉ cần cởi ra phong ấn, nó sẽ biết hết mọi thứ trong thời gian ngắn, sau đó... thức tỉnh lần nữa!

- A?

Đám người Sở Tuệ đều có chút há hốc mồm, Sở Tuệ nhìn lão đầu bạc hỏi:

- Không có cách nào giải quyết sao?

- Chí ít hiện này là không có.

Trừ phi...

Sở công tử có thể hoàn toàn luyện hóa năm khối Tinh Hạch, nắm giữ loại năng lượng này ở trong tay.

Sau đó thành công mở ra thiên giới thứ năm, trở thành đại Chúa Trời.

Nhưng vậy những sinh mệnh ký hiệu này liền không thể làm gì.

Lão đầu bạc nói.

Mọi người giờ khắc này đều nhìn về phía Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu, lập tức nhìn lão đầu bạc:

- Hiện tại có thể nói ra lai lịch thật sự của ngài cùng Từ Thi Nghiên cô nương chứ?

Lão đầu bạc nói:

- Lai lịch của ta đã nói cho các ngươi biết, ta tới từ thế giới thời không cao hơn, bị người của thế giới này tuyên khắc ra, sau đó dùng thủ đoạn thần bí triệu hoán từ thế giới Cao Duy tới, đồng thời tỉnh lại.

Còn như Từ Thi Nghiên, nàng là nữ nhi của chủ ba thế lực lớn, cung chủ Thiên Cung ở trong thế giới thân thể Cổ Thần.

Nữ nhi của chủ ba thế lực lớn, cung chủ Thiên Cung?

Những lời này của lão đầu bạc thật như sấm sét trực tiếp khiến mọi người ở đây sợ ngây người.

-----o0o-----

Chương 2372: Truyền thừa của Thần (1)

Chương 2372: Truyền thừa của Thần (1)

Sở Mặc cũng mang vẻ mặt khiếp sợ, hắn có thể cảm giác được thân phận của Từ Thi Nghiên không tầm thường, khí chất cao quý trên người nàng không phải giả vờ.

Nhưng hắn không nghĩ tới, Từ Thi Nghiên, người không hề có chút dao động tu hành trên người, là một tiểu cô nương xinh đẹp nhu nhược lại là... một công chúa thật sự?

Nhưng sự thật lại đặc sắc hơn so với trong tưởng tượng của bọn hắn.

Sau đó lão đầu bạc nói tiếp:

- Nhưng nàng cũng không phải là nữ nhi ruột thị của cung chủ Thiên Cung!

Nàng tới từ Đại Tạo Hóa Tiêu Dao Giới... trong tứ đại Giới, nàng là nữ nhi ruột thịt của Chúa Trời Đại Tạo Hóa Tiêu Dao Giới.

- .....

Toàn bộ mọi người bên trong cung điện cổ đều trợn mắt há hốc mồm.

Cho dù là Sở Mặc cũng nhịn không được khẽ co quắp khóe miệng, cảm giác khó có thể tin.

Nữ nhi của Chúa Trời Đại Tạo Hóa Tiêu Dao Giới?

Còn cái nào có thể khoa trương hơn nữa không?

Lão đầu bạc mặc dù là sinh mệnh chữ khắc trên đồ vật, nhưng trên thực tế hắn lại vô cùng hiểu rõ thế giới nhân loại cùng thần tiên.

Hắn biết rõ thật ra thần tiên cũng có thất tình lục dục, cũng có các loại tâm tư phức tạp.

Thậm chí còn phức tạp hơn so với nhân loại rất nhiều lần!

Nhưng tâm tình của loài người cũng đã đủ phức tạp rồi.

Nói thí dụ như bây giờ muốn làm cho Ứng Vận giả của thế giới Cổ Thần này tiếp nhận bọn họ, như vậy bọn họ nhất định phải nói thật!

Nếu như dối trá, tu sĩ cường đại này nhất định sẽ trở mặt.

- Đây là sự thật, mệnh của đứa nhỏ này rất khổ, không tôn quý tới mức độc không còn gì hơn giống như trong tưởng tượng của các ngươi.

Lão đầu bạc nói xong liền dùng phương thức tin tức truyền toàn bộ thân thế Từ Thi Nghiên vào biển tinh thần cho Sở Mặc.

Hắn không có truyền cho mỗi người, cũng không công khai đi nói.

Bởi vì để cho mọi người ở đây biết Từ Thi Nghiên là nữ nhi nuôi của cung chủ Thiên Cung và nữ nhi ruột của Chúa Trời Đại Tạo Hóa Tiêu Dao Giới là đã đủ!

Còn lịch sử bên trong đó không cần công khai.

Sở Mặc lập tức sẽ biết ngọn nguồn câu chuyện, rất nhiều chuyện đều không giả được.

Tựa như những tin tức bây giờ lão đầu bạc truyền cho hắn, mấy thứ này đều là chuyện thật, chuyện đã từng xảy ra.

Lúc này Sở Mặc nhìn về phía Từ Thi Nghiên ngồi an tĩnh cầm ly trà ở bên kia, trong lòng sinh ra một loại thương tiếc.

Sau đó hắn nhìn về phía lão đầu bạc:

- Vậy lần này các ngươi tới đây là có mục đích gì?

Chuyện này phải hiểu rõ.

Bởi vì hắn hiện tại đã thành người chủ ba thế lực cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng muốn trừ bỏ, ngoài ra người thanh niên thần bí kia bất cứ lúc nào cũng muốn giết chết hắn đoạt truyền thừa Bàn Cổ.

Lão đầu bạc nói:

- Chúng ta muốn giúp ngươi mau chóng luyện hóa những Tinh Hạch này, sau đó trợ giúp ngươi thành lập Giới thứ năm.

Để cho nhân loại cùng một ít sinh linh không có chỗ dung thân khác có được chỗ sinh sống thật sự.

- Chỉ như thế?

Sở Mặc nhìn lão đầu bạc, mang vẻ mặt tuy ta không biết nhiều nhưng ngươi đừng mong có thể lừa gạt ta.

Trên đời này, tất nhiên có linh hồn có phẩm chất cao thượng và tinh khiết.

Cái loại sinh linh một lòng vì thiên hạ này cũng không hiếm thấy.

Nói thí dụ như lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ.

Nhưng hai lão tiền bối này là dùng vô lượng năm tháng mang việc thiện của bọn họ tiến vào trong lòng mọi sinh linh ở thế giới thông đạo.

Lão đầu bạc cùng Từ Thi Nghiên có địa vị lớn tới kinh người trước mắt này lại khác, minh không biết bọn họ.

Lão đầu bạc nói:

- Đứa bé Thi Nghiên này ở lại Thiên Cung sớm muốn gì cũng sẽ có nguy hiểm, hơn nữa nàng sau khi biết được thân phận thật của mình tất nhiên không thể ở lại nơi đó.

Bởi vì nàng giống như sinh linh nhân loại có tình cảm phong phú, nhất định không muốn ở chung một chỗ với người giết mẫu thân mình.

- Sinh mệnh chữ khắc trên đồ vật các ngươi không ngại loại chuyện này sao?

Sở Mặc có chút hiếu kỳ hỏi.

- Chúng ta không có cha mẹ.... thân thể của chúng ta là bị tuyên khắc ra, là được triệu hoán tới thời không nàng, sau đó bị đánh thức.

Lão đầu bạc bình tĩnh nói, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Căn cứ suy đoán của ta, bây giờ khắp thế giới Cổ Thần, nơi thích hợp nhất với đứa bé này chính là ở đây.

Cũng chỉ có ngươi mới có thể thật sự bảo hộ nàng.

Sở Mặc nghe xong trên mặt liền lộ vẻ cười khổ, nhìn lão đầu bạc nói:

- Ngài thật quá đề cao ta.

Vừa rồi các ngươi đã cứu ta một lần, bây giờ người muốn giết ta chẳng những nhiều mà còn vô cùng cười đại.

Ở bên cạnh ta nhất định sẽ càng thêm nguy hiểm, không phải được bảo hộ an toàn.

Lão đầu bạc cười nói:

- Về chuyện này ngài không cần lo lắng.

Sinh mệnh chữ khắc trên đồ vật như chúng ta, đặc điểm lớn nhất không phải công kích địch nhân, mà là... phòng ngự!

..........

Bảy tám trăm năm Thần Giám sau đó.

Hư không mảnh Huyết Vực này, viên Tinh Hạch thuộc tính kim này đã biến tới mức rất nhỏ.

Sở Mặc khoanh chân ngồi trong hư không, vẫn không nhúc nhích.

Khí tức cái thế trong Tinh Hạch thuộc tính kim tràn ngập cả mảnh hư không.

Sau đó ở ngoài vùng hư không này, một đạo thân ảnh lẳng lặng đứng ở nơi đó.

Người này mặc chiến y màu bạc, toàn thân đều bao phủ một quầng sáng không cách nào nhìn thẳng.

Phía sau quang mang, trên mặt người này mang biểu tình băng lãnh tới mức tận cùng, trong đôi mắt lộ ra vẻ giận dữ mãnh liệt.

Hắn chính là cung chủ Thiên Cung.

- Vì sao?

Những chữ khắc trên đồ vật như các ngươi... tại sao muốn phản bội ta?

Ta cho các ngươi sinh mệnh!

Mang các ngươi tới trên đời này... các ngươi lại dám phản bội ta?

Lúc này trong mắt của hắn lóe ra vẻ dữ tợn, cắn răng lẩm bẩm.

Hắn không được chữ khắc đáp lại, trên thực tế hắn cũng chưa từng được những chữ khắc đáp lại.

Hắn có thể đọc được chữ khắc trên đồ vật, cũng hiểu được khắc ghi như thế nào, càng hiểu rõ làm sao để triệu hoán, nhưng lại không có năng lực trực tiếp câu thông với chúng.

Phàm là người có năng lực này, trong Giới Chủ hầu như chỉ tồn tại một số ít đặc thù, ngoài ra chỉ là mấy đại Chúa Trời!

Hơn nữa câu thông của những người đó cùng chưa khắc cũng chỉ là một ít câu thông đơn giản nhất.

-----o0o-----

Chương 2373: Truyền thừa của Thần (1)

Chương 2373: Truyền thừa của Thần (1)

Không ai có thể làm được như Từ Thi Nghiên, có thể trực tiếp giao lưu, trực tiếp đối thoại, mà chữ khắc trên đồ vật thậm chí có thể hóa thành hình tượng một nhân loại xuất hiện ở trước mặt nàng.

Những thứ này người bên Sở Mặc cũng không có ý thức được.

Nếu chuyện này bị nhân vật hàng đầu cùng thần tiên tứ đại Giới biết được sẽ trực tiếp nhấc lên một hồi bão táp kinh khủng!

Bởi vì cho dù là ở tứ đại Giới cũng được gọi là một loại tồn tại vô cùng thần bí.

Cho nên cung chủ Thiên Cung cũng không trông cậy vào việc những chữ khắc này biết trả lời hắn.

Hắn chỉ muốn gặp Từ Thi Nghiên một lần, hắn muốn biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì lại làm cho nàng trực tiếp rời khỏi Thiên Cung, chạy tới Huyết Vực này.

Nhưng hắn không thấy được dễ dàng!

Hắn bị chữ khắc ngăn cản ở nơi này.

Hắn hoàn toàn không cảm ứng được bên trong rốt cục có cái gì.

Hắn thậm chí mơ hồ có một loại suy đoán: Sở Mặc, Ứng Vận giả tới từ thế giới thông đạo có thể cũng ở đây!

Điều này khiến cho hắn tương đối nôn nóng cùng bất an!

Nếu như suy đoán của hắn là thật, vậy nói lên Từ Thi Nghiên có thể đã biết mọi thứ, sau đó dưới sự trợ giúp của những chữ khắc trên đồ vật đã trốn tới nơi này!

Lúc trước hắn trở lại Thiên Cung không thấy Từ Thi Nghiên cũng đã cảm giác không ổn, hắn rốt cục biết được chân tướng kinh khủng từ miệng người thị nữ ngươi, Từ Thi Nghiên có thể từ nhỏ đã sở hữu nàng lực câu thông với chữ khắc trên đồ vật.

Bởi vì nàng lúc còn nhỏ liền hay hướng về phía những chữ khắc kể chuyện xưa hoặc là nhẹ ngâm nga bài hát.

Loại chuyện như vậy lúc trước hắn cũng không có chú ý tới.

Sau khi người thị nữ kia nói xong, hắn liền giết chết!

Chuyện trọng yếu như vậy lại không sớm hồi báo, ngươi như thế giữ lại có ích lợi gì?

Sau đó hắn tốn rất nhiều năm mới tìm được chỗ này, nhưng lại bị chặn lại.

Cho nên hắn liền biết Từ Thi Nghiên nhất định trốn ở trong này.

- Nghiên nhi, là ta, ta không biết con bị ai đầu độc mà bỏ nhà ra đi.

Nhưng ta hy vọng con có thể ra gặp ta một lần.

Mặc kệ thế nào phụ thân đều yêu con.

Hy vọng con có thể rõ, hôm nay là loạn thế, trên đời này, ngươi duy nhất có thể bảo vệ con là ta.

Đi ra gặp mặt ta một lần, chúng ta trò chuyện có được không?

Thanh âm cung chủ Thiên Cung rất ôn hòa, nghe vào cũng vô cùng chân thành.

Nhưng ở trong đó vẫn không có bất kỳ sự đáp lại nào.

Cung chủ Thiên Cung rất rõ ràng, những chữ khắc này một khi triển khai toàn bộ phòng ngự, sợ rằng ngay cả thần thức của cấp bậc Giới chủ cũng có thể chống đỡ.

Hắn đi qua đi lại muốn tìm một khe hở vọt vào, nhìn ở trong đó rốt cục có cái gì.

Nhưng điều khiến hắn cảm thấy thất vọng cùng tức giận chính là, toàn bộ hư không vũ trụ trong phạm vi trăm tỉ dặm đều không có một góc chết, tất cả mọi nơi đều bị chữ khắc phong ấn!

Điều này khiến hắn càng thêm hoài nghi Sở Mặc có mặt ở nơi này!

Vì vậy hắn trực tiếp xuất thủ!

Hắn cũng không phải người trẻ tuổi bí ẩn kia, hắn là sinh linh Giới chủ thành danh nhiều năm.

Hắn là thần tiên!

Năng lực công kích của hắn quả thật cường đại tới trình độ làm người ta run rẩy.

Một kích này cho dù là mảnh lớn cũng sẽ trực tiếp bị đánh thành hư vô trong khoảnh khắc, thậm chí ngay cả mảng vũ trụ đều có thể bị đánh thành hỗn độn.

Nhưng phòng ngự của những chữ khắc nơi này lại bảo vệ mảnh lãnh thổ quốc gia tới hoàn hảo không hao tổn gì.

Chỉ có thể nhìn thấy từng đạo sóng gợn vô hình nhanh chóng nổ tung, sau đó lại nhanh chóng khôi phục bình thường.

Đây chính là năng lực phòng ngự khủng bố của chữ khắc!

Cung chủ Thiên Cung xuất thủ một lần liền không xuất thủ nữa, bởi vì hắn rất rõ, cho dù xuất thủ lần nữa cũng không thể công phá chỗ này.

Trên bản chất, năng lực phòng ngự của chữ khắc trên đồ vật khác với mấy thứ khác, năng lượng tiêu hao của nó vô cùng nhỏ, thậm chí nhỏ tới tình trạng siêu vi.

Nói cách khác, cho dù hắn công kích ở nơi này một vạn năm cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Ngoại trừ làm cho chính là bị tiêu hao hết sức lực ra sẽ không có kết quả gì khác.

Cung chủ Thiên Cung đứng ở chỗ này, trên khuôn mặt anh tuấn tái nhợt.

Hắn đứng ở đó nhìn rất lâu, sau đó xoay người trực tiếp rời đi.

Thời gian lưu chuyển.

Mấy ngàn năm Thần Giám cứ như vậy chậm rãi trôi qua.

Vũ trụ được chữ khắc bảo vệ chu toàn, Sở Mặc đã hoàn toàn luyện hóa xong bốn khối Tinh Hạch.

Cảnh giới của hắn cũng không trực tiếp đột phá lên từ cảnh giới Đại Tổ, nhưng lĩnh ngộ truyền thừa Bàn Cổ của hắn đã đạt tới một độ cao trước nay chưa từng có.

Truyền thừa Bàn Cổ được xưng là truyền thừa cao cấp nhất trong nhân lại, cũng được gọi là... truyền thừa của Thần!

Bàn Cổ gồm một số bộ phận: Bàn Cổ khai thiên, Bàn Cổ thời gian, Bàn Cổ thân pháp và Bản Cổ đao pháp.

Bàn Cổ khai thiên chính là thần pháp cổ năm xưa được sử dụng với thần khí búa Bàn Cổ, là loại công pháp cơ bản, gồm chín chiêu, nhưng chín chiêu này lại đủ để khai thiên lập địa.

Chỉ có Bàn Cổ khai thiên mới có thể khống chế búa Bàn Cổ một cách hoàn mỹ nhất.

Thanh niên thần bí kia không biết dùng cách gì mà học được hết Bàn Cổ khai thiên rồi.

Nếu không, y không thể khống chế thần khí như búa Bàn Cổ được, càng không thể hình thành trạng thái tâm ý tương thôngvới nó.

Bàn Cổ thời gian là một công pháp chí cao vô thượng dùng để khống chế thời gian.

So với Bàn Cổ thời gian, Cửu tự chân ngôn không là cái gì hết.

Sức mạnh của Bàn Cổ thời gian không phân biệt ranh giới quốc gia, làm thời gian vạn năm biến thành một cái chớp mắt, rồi có thể chỉ là một cái chớp mắt lại biến thành vạn năm.

Tu sĩ tu luyện đến cảnh giới càng cao thì khả năng khống chế thần thông này càng lớn.

Theo công pháp này, khi thi triển ở mức cao nhất sẽ có thể biến một tích tắc thành cả mấy triệu năm.

Đúng là không thể tưởng tượng được.

Khi đã tu luyện đến cảnh giới đó, thi triển một cái là có thể khiến đối thủ già đi cả triệu năm ngay lập tức.

-----o0o-----

Chương 2374: Bàn Cổ kinh

Chương 2374: Bàn Cổ kinh

Như vậy, nếu liên tiếp sử dụng nó thì cho dù là một đại Tổ cảnh cũng khó mà chịu đựng được di chứng của việc già yếu trong nháy mắt này.

Đến cả đại Thiên chủ, gặp loại công pháp đỉnh cấp này cũng muốn tránh xa, không dám chạm trán.

Bất quá, thi triển Bàn Cổ thời gian cũng bị tiêu hao rất lớn, công pháp ảnh hưởng đến năm rộng tháng dài cần phải trả giá khá cao.

Còn Bàn Cổ thân pháp đối với Sở Mặc thực sự quá kinh diễm.

Trước đây hắn vẫn luôn có khát vọng có một loại thân pháp cao cấp.

Vì tới nay, tuy tốc độ của hắn cũng khá nhanh nhưng chưa được coi là độc bộ thiên hạ.

Nói cách khác, luôn có người có thể đuổi kịp tốc độ của hắn.

Ở cùng cảnh giới có rất ít người theo kịp hắn nhưng khi cao hơn một cảnh giới, thì tốc độ chẳng kém hắn tẹo nào.

Sau khi đạt được Bàn Cổ thân pháp, Sở Mặc mới thật sự hiểu thể nào là thân pháp độc bộ thiên hạ.

Hắn khám phá ra cách thức vận dụng sức mạnh của các quy luật.

Thì ra thay đổi cách sử dụng lại có hiệu quả thần kỳ như thế.

Bàn Cổ thân pháp nhìn thì đơn giản nhưng lại mang đến tốc độ không gì sánh được.

Sau khi tu luyện được nó, Sở Mặc biết thực lực của mình đã bước lên một độ cao mới.

Bàn Cổ đao pháp lại có ba chiêu: bổ, chém, quét ngang.

Sau khi Sở Mặc luyện hóa xong khối tinh thạch kia, đạt được truyền thừa, nhìn ba chiêu đao pháp này mà ngẩn cả người.

Hình như... nó quá đơn giản.

Đại đạo thường là những thứ đơn giản nhất.

Nhiều năm về trước, Sở Mặc đã biết, nhưng đó cũng chỉ là biết thôi.

Sau khi đạt được Bàn Cổ đao pháp, Sở Mặc mới thật sự hiểu rõ triết lý đó.

Đại đạo chân chính đơn giản đến khó tin, không ai nghĩ nó lại là công pháp Thần cấp cả.

Hơn nữa, ba chiêu trong đao pháp không giống bất cứ loại đao pháp nào khác.

Nó không chỉ ra chiêu nào để phòng thủ, chiêu nào để tấn công.

Quả thực độc nhất vô nhị.

Trong mảnh hư không của vũ trụ chỉ có một mình Sở Mặc.

Lão hòa thượng, lão đạo sĩ, cả Từ Thi Nghiên và đám người nhà của Sở Mặc đều ở trong thế giới Thần Giám.

Những năm gần đây lão hòa thượng và lão đạo sĩ vẫn đang nghiên cứu làm thế nào để phá giải phong ấn trên người Từ Thi Nghiên, giúp nàng biến thành người có thể tu luyện.

Từ Thi Nghiên lại không để tâm vấn đề này lắm.

Nàng không thể tu luyện thì cũng có thể có thọ nguyên dài, gần như bất tử và năng lực phòng ngữ mạnh mẽ.

Vì thế, nàng chẳng mấy hứng thú với tu luyện.

Nhưng không muốn là một chuyện và không thể lại là một chuyện khác.

Vì thế, nàng cũng mong phá giải được phong ấn.

Căn cứ vào suy đoán của lão hòa thượng và lão đạo sĩ, phong ấn trên người nàng không chỉ hạn chế khả năng tu luyện mà còn có ẩn ý khác, không chừng sẽ ảnh hưởng đến tính mạng.

Những năm gần đây hai lão đã đoán được gần chín phần rồi.

Dù sao phá giải phong ấn cấp bậc Giới chủ cũng không phải chuyệndễ dàng.

Hôm nay, Sở Mặc lại vào trong thế giới Thần Giám, chuẩn bị lấy khối tinh hạch.

Nhờ khối tinh hạch này bồi dưỡng mà những năm gần đây thế giới Thần Giám xuất hiện nhiều hậu nhân ưu tú, thậm chí có nhiều người tu đến Thái thượng cảnh giới rồi.

Những sinh linh này khác hoàn toàn so với các tu sĩ Thái thượng cổ xưa lúc trước, bọn họ rất ít phụ thuộc vào tài nguyên tu luyện mà chủ yếu dựa vào khả năng tự lĩnh ngộ.

Thế giới Thần giám bị Sở Mặc đưa lên trời cao, luyện hóa thành bộ dáng của tinh thần trong vũ trụ, vì thế, nó rất an tĩnh.

Những sinh linh ở trong hầu như không biết chuyện gì đã xảy ra vì cuộc sống của họ chẳng bị ảnh hưởng gì hết.

Nên mới nói nhiều khi không biết gì cũng chưa hẳn đã là chuyện xấu.

Nhân sinh biết hay không, tốt hay xấu cũng tùy trường hợp mà định đoạt.

Như hiện tại, đối với các sinh linh trong vũ trụ này, không biết đồng nghĩa với may mắn.

Sau khi trở lại thế giới Thần Giám, Sở Mặc còn hơi do dự có nên đi lấy khối tinh hạch kia không.

Lão đạo sĩ xuất hiện bên cạnh Sở Mặc, mỉm cười nói:

- Yên tâm đi, không sao đâu.

Lão hòa thượng cũng niệm Phật hiệu, tới trước mặt Sở Mặc nói:

- Sắp thành công thì đừng nên do dự.

Chữ khắc trên đó thủ hộ chỗ này, nhưng đây cũng là cơ hội của ta.

Nếu một ngày nào đó chữ khắc bịhủy, cả thế giới đều lâm vào nguy hiểm.

- Lão hòa thượng nói có lý.

Lão đạo sĩ nói.

- Năm đó Minh Văn tiên sinh đã nói: chữ khắc trên đồ vật cũng có tính cách riêng.

Tuy nói hiện tại ba thế lực lớn vẫn đang chủ hòa vì họ không thể câu thông trực tiếp với chữ khắc trên đó, nhưng điều này không đồng nghĩa là họ sẽ không tính đến việc dời chữ khắc sang nơi khác để công kích nơi đây.

Đến lúc đó chúng ta sẽ bị nguy hiểm.

Sở Mặc gật đầu, hạ quyết định.

Sau đó, hắn đến chỗ sâu nhất dưới lòng đất của Vương tộc Sở thị để lấy khối tinh hạch.

Sau khi khối tinh hạch bị lấy đi, toàn bộ thế giới đều có thể cảm nhận được sự thay đổi, luồng sinh khí nồng đậm đã phai nhạt khá nhiều.

Sinh linh tu vi ở cảnh giới thấp không cảm nhận rõ nhưng tất cả sinh linh Tổ cảnh trở lên đều nhận thấy rõ ràng.

Mấy năm nay thế giới Thần Giám liên tiếp xuất hiện nhiều nhân tài tuyệt diễm, điều này quan hệ chặt chẽ với tinh hạch.

Nên sau khi tinh hạch bị lấy ra, khó mà có thể như vậy được nữa.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào.

Sở Mặc nhẹ giọng:

- Một ngày kia, ta nhất định nghĩ ra cách để thế giới này mạnh mẽ trở lại.

Hắn nói xong liền làm luôn.

Bầu trời của thế giới Thần Giám xuất hiện một số lượng lớn dị tượng.

Dị tượng này giống như điềm lành, không khiến sinh linh yếu đi mà còn giúp các sinh linh đang sợ hãi trở nên yên lòng hơn.

Sở Mặc không do dự, mang theo khối tinh hạch cuối cùng bay về một ngôi sao nhỏ trong vũ trụ.

Hắn bắt đầu tế luyện khối tinh .

Thời gian trôi đi, thể tích của tinh hạch càng ngày càng nhỏ.

Cuối cùng Sở Mặc cũng lấy được truyền thừa Bàn Cổ cuối cùng trên mặt của khối tinh hạch.

Sau khi Sở Mặc lấy được truyền thừa này, bốn truyền thừa trước dường như sống lại.

Cảm giác này cũng tương tự như các đồ vật trong nhà, tự bản thân nó đã có năng lực rất cường đại, không cần tập hợp cũng có thể chống lại kẻ thù nhưng cảm giác nó vẫn chỉ là vật chết.

Giống như pháp trận, tự động vận hành khi được mở ra.

Nhưng sau khi có truyền thừa cuối, chữ khắc cứ như vật chết biến thành vật sống.

Các chữ trên đồ vật có thể hóa thành một ông lão đầu bạc: Bàn Cổ khai thiên, Bàn Cổ thời gian, Bàn Cổ thân pháp và Bàn Cổ đao pháp được kích hoạt, các chiêu thức đều có sinh mệnh.

Khi chúng sống lại, Sở Mặc chấn động.

-----o0o-----

Chương 2375: Hào quang chói lọi (1)

Chương 2375: Hào quang chói lọi (1)

Rốt cuộc hắn cũng hiểu vì sao Bàn Cổ đao pháp chỉ có ba chiêu đơngiản.

Vì sau khi phối hợp với loại Bàn Cổ cuối này, ba chiêu đao pháp gần như có thể càn quét tất cả quân địch.

Giờ phút này, sau khi tu thành Bàn Cổ cuối cùng, hắn đã có thể bỏ qua tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý đã giúp hắn trong vô số năm.

Cảm giác này giống như khi tìm ra một công cụ tốt hơn, dễ sử dụng hơn, dù có luyến tiếc thì cũng phải bỏ công cụ đi.

Chúng đã hoàn thành xong sứ mệnh của chúng rồi.

Công cụ mới sẽ giúp hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt hơn.

Bàn Cổ kinh quá mạnh, Sở Mặc chỉ vừa lĩnh ngộ một chút, mới nhập môn thôi mà đã có thể phát huy ra uy lực lớn hơn nhiều uy lực của tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý.

Sở Mặc có chút cảm khái, núi cao còn có núi cao hơn.

Hôm nay hắn tu luyện Bàn Cổ kinh, có thể coi là công pháp cao cấp nhất rồi, nhưng ngày mai có chăng lại gặp được một công pháp mạnhhơn, chính hắn cũng không biết.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu tĩnh tâm, dùng năng lực lĩnh ngộ, cảm nhận, bắt đầu tế luyện nốt khối tinh hạch.

Trong không gian vũ trụ này, thời gian không còn ý nghĩa mấy nữa rồi.

Thời gian cứ thế trôi, nhiều năm qua đi.

Sở Mặc đã hoàn toàn luyện hóa xong năm khối tinh hạch.

Hiện tại, hắn cũng đã có được năm loại truyền thừa từ năm khối tinh hạch này.

Hắn thậm chí có thể cảm ứng được rõ vị trí của búa Bàn Cổ, tậm chí còn biết khi hắn luyện Bàn Cổ kinh đến trung kỳ, có thể chỉ dùng một ý niệm là có được búa Bàn Cổ trong tay ngay lập tức.

Người trẻ tuổi kia tâm ý tương thông với búa Bàn Cổ, cũng nắm nó trong tay vô số năm, ngày đêm tế luyện nên uy lực sử dụng rất kinh khủng.

Nhưng cuối cùng, búa Bàn Cổ cũng chỉ là một binh khí.

Một ngày trước, nó cảm ứng được Bàn Cổ kinh tái hiện trên thế gian, dù Sở Mặc không triệu hoán nó cũng sẽ tự bay trở về.

Chẳng phải người trẻ tuổi kia, dù có là người mạnh hơn nữa cũng không thể ngăn cản búa Bàn Cổ được.

Thần binh chân chính có linh tính lớn, hơn nữa đối với búa Bàn Cổ, Bàn Cổ kinh như mẹ của nó vậy.

Nên ở bên ngoài nó bướng bỉnh thếnào thì cuối cùng cũng sẽ quay trở về với mẹ của mình.

- Ta đã nắm được toàn bộ truyền thừa Bàn Cổ trên năm khối tinh hạch, cũng luyện hóa hết chúng.

Nhưng thế giới này hình như chưa từng xuất hiện dị tượng.

Ta cũng chỉ tự thấy là tu vi tăng lên, bản thân mạnh mẽ hơn chứ cũng chẳng có khác biệt gì lớn lắm.

Sở Mặc tự nói, hắn không biết thế nào mới có thể trở thành Thiên chủ.

Theo lão hòa thượng và lão đạo sĩ, sau khi đạt được truyền thừa Bàn Cổ mới có thể dẫn dắt toàn bố thế giới Bàn Cổ trở thành một thế giới lớntrong một ngày.

Sở Mặc lo mình không cảm giác được gì, cũng không biết sau khi thành Thiên chủ sẽ có dị biến hay không chứ bây giờ quá oái ăm, hắn chẳng có cảm giác gì hết.

Sở Mặc nghĩ một chút, lẩm bẩm:

- Ta hiểu rồi, sau khi đạt được truyền thừa Bàn Cổ cần một thời gian, đạt đến cảnh giới nhất định mới có đủ điều kiện, có thể chân chính tự thành nhất thiên.

Nếu không sao năm xưa Cổ thần mạnh như thế, gấp mấy lần mình mà lại chưa tự thành nhất thiên chứ.

Sở Mặc ngẫm nghĩ, càng khẳng định hơn.

Đến giờ tuy hắn không biết cơ hội hay điều kiện kia là gì nhưng hắn tin chỉ cần gặp, hắn sẽ biết.

Sở Mặc hít sâu một hơi, đôi mắt sáng ngời hiện rõ sự nghiêm nghị.

Trước khi lấy được truyền thừa bàn Cổ, Sở Mặc hy vọng có thể thủ hộ thế giới này.

Hiện tại, niềm tin của hắn càng thêm kiên định.

Hắn lại về thế giới Thần Giám.

Lúc này lão hòa thượng và lão đạo sĩ vẫn đang gặp khó khăn khi nghiên cứu cách giải trừ phong ấn trên người Từ Thi Nghiên.

Ngườinhiều kiến thức và kinh nghiệm như họ lại không có cách phá giải quy luật trong trường hợp này.

Vừa cảm nhận được Sở Mặc trở về, hai người trực tiếp gọi.

Sở Mặc đi thẳng tới nơi hai người bế quan.

Chỗ bế quan ở núi Thần Dục, núi đẹp, cao vút tận trời mây, xung quanh ngọn núi xinh đẹp này có rất nhiều linh khí.

Thường ngày, lão đạo sĩ và lão hòa thượng sẽ ở lại đây.

Từ Thi Nghiên thì ở chỗ Vương tộc Sở thị.

Nhìn thấy Sở Mặc, lão đạo sĩ nhíu mắt, đôi mắt sáng lấp lánh vui mừng nói:

- Tiểu tử, rốt cuộc ngươi cũng thành công đạt được hết truyền thừa rồi hả?

Tuy lão hòa thượng có vẻ bình tĩnh nhưng bàn tay lần tràng hạt đã run run.

Sở Mặc gật đầu:

- Đúng ạ, nhưng chưa thể trở thành Thiên chủ được...

Lão hòa thượng và lão đạo sĩ đầu tiên đầu tiên vui mừng, nghe lờinói sau, mày nhíu lại, có vẻ suy tư.

Lão hòa thượng nói:

- Chẳng lẽ đạt được toàn bộ truyền thừa là chưa đủ ư?

Theo ký ức chúng ta lấy được trong cánh cửa, như vậy là được rồi mà.

Lão đạo sĩ cau mày:

- E chuyện này có quan hệ với cảnh giới.

Năm xưa Cổ thần có cảnh giới rất cao nhưng cũng chưa thành công mà.

- Đúng nha...

Lão hòa thượng gật đầu, sau đó lại trầm ngâm:

- Có thể, khi có cơ hội phát động, chúng ta sẽ nắm bắt nó và có thể đạt được thành công mong muốn.

Lão đạo sĩ gật đầu:

- Ta cũng nghĩ vậy.

Khi nào đó cơ hội sẽ đến thôi.

Hiện tại có mấy chuyện cần phải giải quyết.

Sở Mặc gật đầu, từ tốn nói:

- Ba thế lực lớn đứng đầu, rồi thanh niên đang nắm búa Bàn Cổ nữa...

Lão hòa thượng và lão đạo sĩ gật đầu, lão đạo sĩ nói:

- Còn một việc nữa: chúng ta sắp phá giải phong ấn trên người Từ Thi Nghiên.

Ta cảm thấy, ngươi cũng nên nhìn một chút, như vậy có thể có lợi cho việc thấu hiểu đạo hạnh của thiên cung.

Sở Mặc đáp ứng:

- Con cũng đang có ý đó.

Trước vì tế luyện năm khối tinh hạch nên Sở Mặc không có thời gian quan tâm đến các chuyện khác, giờ đến lúc phải xử lý chúng rồi.

Dù sao những năm gần đây, nếu không có trợ giúp của chữ khắc trên đồ vật Sở Mặc cũng không an tâm làm chuyện này.

Cả đám đoán thế lực của ba đại thế lực kia bao phủ khắp toàn bộ thế giới cổ thần, dù cho cả đám có trốn xuống huyết vực thì cũng không có chuyện nhiều năm như vậy đám người kia còn chưa phát hiện ra.

Nên khả năng duy nhất chính là do chữ khắc trên đồ vật do Từ Thi Nghiên mang theo giúp cả đám tránh được phiền phức.

Sở Mặc trực tiếp cầm lấy phương thức hóa giải phong ấn do lão hòa thượng và lão đạo sĩ nghiên cứu ra, tập trung quan sát.

Hai vị tiền bối cảnh giới cao thâm có lĩnh ngộ rất sâu về đạo pháp, hầu như đã vượt qua tất cả các tu sĩ Tổ cảnh, đạt đến trình độ của Giới chủ.

Nhưng chung quy vẫn kém Giới chủ một chút.

Thực lực của Sở Mặc cũng nằm ở Tổ cảnh đỉnh phong nhưng cũng chưa tiến vào Giới chủ.
 
Thí Thiên Đao Full
XCVI ( Chương 2376-2400 )


Chương 2376: Hào quang chói lọi (2)

Sau khi hắn lấy được truyền thừa Bàn Cổ, tu luyện Bàn Cổ kinh, nhận thức của hắn về đạo pháp đã lên một tầng cao mới.

Có thể nói, hiện thế giới này không có mấy Giới chủ dám nói hơn Sở Mặc về đạo pháp.

Nên Sở Mặc chỉ nhìn qua đã cảm nhận được đạo pháp cao thâm củalão hòa thượng và lão đạo sĩ, đồng thời cũng thấy rõ thiếu sót trong cách phá giải của hai người.

Thần thức của Sở Mặc rời đi, nhìn lão đạo sĩ và lão hòa thượng nói mấy câu, chỉ ra tất cả các vấn đề then chốt.

Lão hòa thượng và lão đạo sĩ nghe xong đều có cảm giác bừng tỉnh, mặt mũi vui mừng, mặc kệ Sở Mặc đứng đó, hóa thành hai vệt đỏ dài bay về chỗ Vương tộc Sở thị.

Sở Mặc cười cười đi theo.

Trong Vương tộc Sở thị có nhiều người đã xuất quan.

Nhiều năm qua, một nhóm người cũng bị già đi.

Ví dụ như bạn bè, bộ hạ cũ của Sở Mặc ở Nhân giới như Hà Húc, Vương Đại Phát, lão thái giám Vô Danh, Đạm Đài tiên sinh, Uất Trì tiên sinh, Tề tiên sinh đều trở nên già nua.

Cảnh giới của bọn họ rất thấp, hầu như tất cả đều chỉ ở Chân.

Họ có thể sống tới bây giờ cũng là nhờ lượng lớn thuốc lợi hại của Vương tộc Sở thị.

Nhưng thuốc có tốt đến đâu cũng có ngày mất đi hiệu lực, khi đó sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại những người này được nữa.

Cảm giác này khiến người ta thấy thương cảm, nhưng đây là quy luật tự nhiên, trên đời mấy ai tránh được sinh lão bệnh tử chứ.

Trừ phi thành thần, chứ kể cả mạnh như Sở Mặc cũng còn chưa thấy được vị Thần nào sống đâu.

Bàn Cổ là tôn thần bậc nhất, nó xuất hiện khiến lòng người thổn thức, tuy không chết nhưng lại bị người ta phân ra để trấn áp.

Sở Mặc thầm nghĩ, đột nhiên một suy nghĩ lóe lên.

Tách ra để trấn áp ư!

Đúng rồi, chính là nó.

Sức mạnh của Bàn Cổ tinh thần bị trấn áp ở một địa phương khác.

Nếu có thể tìm được chỗ đó thì chắc chắn sẽ biết nguyên nhân sâu xa.

Sở Mặc nghĩ thế, hắn mỉm cười.

Cao Đại Ngốc đi đến thấy Sở Mặc như vậy đầu tiên sửng sốt, sau đó lại nhếch miệng cười.

Bao nhiêu năm không thấy, Cao Đại Ngốc đã đột phá đến Chí tôn rồi.

Sở Mặc rất hài lòng.

- Đại Ngốc!

- Đây, chào thiếu gia.

Đại Ngốc vui mừng, gãi gãi đầu.

Sở Mặc đi tới, vỗ cánh tay của anh ta vì Cao Đại Ngốc cao hơn Sở Mặc rất nhiều.

- Đã quen ở đây chưa?

Sở Mặc hỏi.

- Vâng, chỗ này rất tốt thưa thiếu gia.

Đại Ngốc nhìn Sở Mặc, ánh nhìn vẫn hàm hậu như năm đó.

Sở Mặc nháy mắt mấy cái, nhìn anh ta nói:

- Nhiều năm rồi, ngươi không tìm vợ à?

Đại Ngốc đỏ mặt, hơi im lặng, nhìn Sở Mặc chăm chú:

- Thiếu gia, bao nhiêu năm rồi chứ?

Con cháu của ta có mấy ngàn người rồi.

- ...

Sở Mặc nhất thời đen mặt, sau đó im lặng, cảm thán: con đường tu hành đúng là con đường dài vô tận lại quá cô độc, càng lên cao, càng thấy lạnh lẽo.

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên cảm giác được một luồng khí tức khác thường từ chỗ Từ Thi Nghiên, luồng khí nghiêm nghị xông thẳng lên trời.

Khí tức này rất mạnh.

Đến Sở Mặc cũng phải giật mình.

Lão hòa thượng và lão đạo sĩ đang trợn mắt há mồm nhìn nữ tử phong hoa tuyệt đại mặc bộ y phục trắng giữa sân.

Cô gái này chính là Từ Thi Nghiên nhưng khí chất trên người nàng bây giờ khác hẳn lúc trước.

Tuy tướng mạo không thay đổi nhưng vẫn khiến người khác thấy như là hai người khác nhau.

Lão đạo sĩ thấy Sở Mặc đi qua, vẻ mặt rung động nói:

- Nhìn thấy không?

Đây... mới chính là thể chất tuyệt thế để tu luyện đó!

Đúng là khiến người ta rung động.

Từ trước tới nay ta chưa từng gặp sinh linh nào có thể chất tốt như vậy.

Đúng là khó tin!

Sở Mặc cũng nhìn ra, sau khi giải trừ phong ấn, Từ Thi Nghiên cứ như một viên minh châu, trở nên tỏa sáng.

Bụi che bị lau đi, lộ ra ánh sáng không ai có thể che lấp được.

Phát sáng giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ không tì vết, quá đẹp.

Nhất là trong mắt những người tu hành đỉnh cấp, họ đều mơ ước thu được một đồ đệ có tư chất như thế này.

Chính Từ Thi Nghiên cũng thấy khó tin.

Trước nàng không quá để ý mình có thể tu luyện hay không, c tu luyện cũng chưa chắc có cảnh giới cao.

Nhưng khi phong ấn bị giải trừ, gần như trong nháy mắt, Từ Thi Nghiên có khát vọng muốn tu luyện, muốn trở nên mạnh hơn.

Đây chính là tiếng gọi sâu thẳm trong linh hồn, là ý định chân chính nhất của bản thân nàng.

Nên nàng trực tiếp nhìn Sở Mặc, thẳng thắn đến mức khiến lão đạo sĩ và lão hòa thượng đều kinh ngạc.

- Sở công tử, ngươi dạy ta tu luyện đi!

- Được!

Sở Mặc trả lời dứt khoát.

Nói đến đây, môn đồ của hắn trên cơ bản đều là những hài tử thu nhận ở Nhân giới lúc trước.

Tiểu Hà là người ưu tú nhất, hẳn ở Đại thánh đỉnh phong, thậm chí có thể tiến vào Tổ cảnh.

Rất nhiều năm Sở Mặc cũng không tập trung vào vấn đề này.

Đệ tử thân truyền của hắn thật ra chỉ có Phương Lan.

Từ Thi Nghiên được cởi bỏ phong ấn, Sở Mặc lại muốn thu học trò một lần.

Tư chất của cô gái này quá ưu tú.

Sở Mặc thậm chí có thể tính ra chỉ cần không quá ba nghìn năm Thần Giám, Từ Thi Nghiên có thể bước vào Tổ cảnh.

Thiên phú cường đại đến mức khiến người khác run sợ.

Quá là khủng bố mà.

Sau đó, Từ Thi Nghiên trực tiếp quỳ xuống, gọi Sở Mặc là sư phụ.

Không biết Cung chủ Thiên cung thấy cảnh tượng này thì sẽ phản ứng thế nào đây.

Sau đó, lại có một đám người nhao nhao xuất quan gặp Sở Mặc.

Biết Sở Mặc thu đồ đệ, Phương Lan là người vui vẻ nhất.

Bất quá đám đồ tử đồ tôn của nàng lại hơi cau có.

Không phải bọn họ không đồng ý với ý của Tổ sư gia, ý của ngài, ai dám phản đối đâu.

Nhưng bọn họ không biết Từ Thi Nghiên.

Dù nhữngnăm gần đây, Từ Thi Nghiên vẫn ở Vương tộc Sở thị nhưng hầu như ẩn cư, nên không ai biết lai lịch của cô gái trẻ tuổi xinh đẹp này cả.

Nghĩ tới bối phận của nàng, đám đồ tử đồ tôn của Phương Lan chợt cảm thấy đau đầu.

Nhưng họ cũng nghĩ thông rất nhanh vì trong Vương tộc Sở thị cũng có nhiều người có bối phận cao, thêm Từ Thi Nghiên cũng không ảnh hưởng gì.

Phương Lan không để ý đến chuyện đấy.

Nàng là một trong số ít những người biết thân phận chân chính của Từ Thi Nghiên.

Dù khôngbiết, nàng cũng không bao giờ nghi ngờ quyết định của sư phụ mình.

Nàng kéo tay Từ Thi Nghiên, vui vẻ giới thiệu Từ Thi Nghiên với đám người.

Từ Thi Nghiên cũng biết vài người nhưng cũng có nhiều người nàng mới gặp lần đầu.

Tin tức Sở Mặc trở về chẳng mấy chốc đã lan khắp thế giới Thần Giám, vô số người chạy tới đây.

Nhiều người nửa đường nghe tin Sở Mặc mới thu một đệ tử lại quaylại chuẩn bị hậu lễ.

-----o0o-----

Chương 2377: Trường học Sở thị

Chương 2377: Trường học Sở thị

Sở Mặc không nghĩ mình chỉ thu một học trò mà lại gây ra náo động lớn thế.

Qua mấy lời của lão đạo sĩ và lão hòa thượng, Sở Mặc mới hiểu.

là người chưởng quản của thế giới Thần Giám.

Lực ảnh hưởng của ngươi tới thế giới này không khác gì Cổ Thần với thế giới của ông ta.

Đối với sinh linh trong Thần Giám, ngươi là thần của bọn họ.

Lão hòa thượng cũng nhẹ giọng nói:

- A di đà Phật!

Đây là thành quả ngươi gặt hái khi trước làm việc thiện thôi.

Vương tộc Sở thị yên lặng biết bao năm giờ lại trở nên náo nhiệt trở lại.

Nhiều người từ biên thùy xa xôi cũng chạy đến, loại phương tiện di chuyển nào cũng có.

Nào thì chiến thuyền, nào thì các loài chim thú quý hiếm, nhiều cái có phong vị từ xa xưa.

Một số người tu vi cao thâm còn cưỡi trên kiếm đến nơi.

Vì thế, nghi lễ bái sư đơn giản lại kéo dài đến gần mười năm Thần Giám.

Từ Thi Nghiên không hổ danh là người sở hữu thiên phú đỉnh cấpcho việc tu luyện, trong mười năm, Sở Mặc chỉ bảo tận tình, cảnh giới của nàng đã lên đến Chí tôn.

Điều này khiến các tu sĩ chạy đến đều chấn động.

Mười năm... mà đã thành Chí tôn?

Đúng là tốc độ không tưởng.

Trong buổi lễ, Từ Thi Nghiên cung kính lễ bái, gọi Sở Mặc là sư phụ.

Vô số người đưa lễ, lễ vật chất đầy không biết bao nhiêu không gian trữ vật.

Sau khi yến hội được hơn một tháng, Sở Mặc lấy ra một lượng lớn tài nguyên cao cấp tặng quà đáp lễ cho các tu sĩ.

Món đáp lễ hậu hĩnh khiến cho nhiều tu sĩ có cảm giác vừa vui mừng lại vừa khó xử.

Vốn bọn họ nghĩ hạ lễ mình đưa đến đã rất khá, đều là các bảo vệ được lựa chọn tỉ mỉ.

Nhưng so với quà Sở Mặc đáp lễ đúng là một trời một vực.

Sau khi yến hội chấm dứt, Sở Mặc lại vui mừng họp mặt với thânbằng cố hữu.

Cuối cùng, sau khi mọi người tán đi, trong phòng chỉ còn lại Sở Mặc và hai vị thê tử của hắn.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc, đột nhiên nói:

- Ca ca còn nhớ mấy người bị ca ca đóng đinh đầu trên cột cờ không?

Sở Mặc gật đầu:

- Dĩ nhiên ta nhớ.

Sao thế?

Thủy Y Y nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ bên cạnh, nhẹ giọng nói:

- Đã nhiều năm qua, những người đó chỉ còn lực lượng nguyên thần ở Tổ cảnh thôi, cũng chẳng gây ra sóng gió gì được.

Muội và tỷ tỷ nghĩ ra một ý, không biết có được hay không?

- Nàng cứ nói đi.

Sở Mặc cười ấm áp.

Bọn họ đã là vợ chồng nhiều năm, nhưng chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều.

Tuy vậy, tình cảm vẫn thủy chung như một, từ trước đến giờ không thay đổi.

- Muội và tỷ tỷ định xây dựng một trường học ở Vương tộc Sở thị, chuyên dùng để bồi dưỡng các vãn bối trẻ tuổi, hơn nữa là bồi dưỡng một cách hệ thống và tốt nhát.

Những đứa trẻ sau khi bồi dưỡng có thể tự chọn tương lai cho chính mình.

Trường học này bồi dưỡng tất cả chứ không giống gia tộc hay môn phái, chỉ lo bồi dưỡng người của mình.

Thủy Y Y nói.

Kỳ Tiêu Vũ gật đầu:

- Bọn muội phát hiện, càng cố gắng cất giấu thì càng khó phát triển.

Hơn nữa tập trung một số lượng lớn truyền thừa ở một chỗ để chia sẻ sẽ mang lại hiệu quả tốt hơn.

Vẻ mặt Sở Mặc tán dương, hắn nhìn hai người gật đầu:

- Đúng thế, chỉ có chia sẻ tri thức mới có thể tạo ra được nhiều nhân tài ưu tú.

Nếu chỉ truyền thừa theo một mạch sẽ khiến tri thức đó trở nên hạn hẹp.

Đây cũng là vì sao các truyền thừa thượng cổ đều rất mạnh.

Sở Mặc vừa nói vừa trêu:

- Hai nàng nói không sai.

Đầu của những lão gia hỏa kia cắm trên cột cờ cũng lâu rồi, đa phần đều đã thức tỉnh, chấp nhận số mệnh, nếu để bọn họ đến làm thầy ở trường học là một ý tưởng không tồi.

- Nghĩa là ca ca đồng ý phải không?

Thủy Y Y vui vẻ hài lòng.

Sở Mặc gật đầu:

- Đây là chuyện tốt mà, sao lại không đồng ý chứ?

Thầy dạy ở trường cũng không phải chỉ có bọn họ không.

- Bọn muội cũng đã chọn được nhiều người làm thầy dạy.

Mỗi người đều có sở trường riêng.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Chúng ta dự định viết các cuốn sách có tri thức cơ bản, sau đó xây dựng tàng kinh các.

Về sau, căn cứ vào thực lực của từng học sinh để từng bước cho phép bọn họ vào đọc.

- Ý tưởng này rất hay.

Sở Mặc khen.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y rất vui vì Sở Mặc đã ủng hộ.

Trước đó, khi hai nàng nói ra ý tưởng này đã có khá nhiều người trong Vương tộc phản đối.

Lý do phản đối là vì hai vị phu nhân làm vậy sẽ ảnh hưởng đến vị trí thống trị tuyệt đối của Vương tộc Sở thị.

Nhưng thực tế, qua nhiều năm, Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cùng Sở Mặc đã nhìn xa hơn, hoàn toàn không có hứng thú gì với địa vị thống trịtrong thế giới Thần Giám.

Hơn nữa, Sở Mặc mạnh như thế, toàn thế giới này ai dám nói mình là bá chủ chứ?

Nên trước khi Sở Mặc đồng ý, hai nàng hơi thấp thỏm, sợ Sở Mặc nói mình làm loạn.

Cũng may Sở Mặc có tầm nhìn xa hơn người khác rất nhiều.

Một đêm không nói chuyện.

Sáng hôm sau, Sở Mặc rời tẩm cung, tới mảnh đất vẫn còn là khu vực cấm địa đến tận hôm nay.

Nhiều năm qua mảnh đất Vương tộc Sở thị đã khôi phục được sức sống, căn bản không nhìn ra nơi này từng bị hủy diệt.

Nhưng chỉ có khu vực này, chỗ dưới và trên cột cờ, vẫn khô cằn như năm đó khi Sở thị bị diệt.

Hoàn toàn không thay đổi tí nào.

Sở Mặc tới đây, thấy chỗ này rất tĩnh mịch.

Lâu lắm rồi không ai tới chỗ này.

Đám Cổ tổ Thái thượng chỉ còn nguyên thần miễn cưỡng ở Tổ cảnh, còn lại đều đã ngủ sâu, vì chỉ như thế mới giúp bọn họ bớt thống khổ.

Trước kia bọn họ đều cho rằng cuối cùng Sở Mặc sẽ cho bọn họ chết thống khoái nhưng về sau, bọn họ mới hiểu, mình quá ngây thơ.

Dù có treo đầu bọn họ ở chỗ này trăm vạn năm cũng không thể đền được hết tội lỗi họ phạm phải.

Sở Mặc đến khiến cả đám Cổ tổ đang ngủ tỉnh giấc.

Nhìn thấy Sở Mặc, mắt họ sáng lên.

Đông Phương Vân Lạc mừng rỡ nói:

- Cuối cùng ngươi cũng cho chúng ta được chết rồi phải không?

Tất cả những người khác đều nhìn Sở Mặc với ánh mắt sáng rực, nhanh chóng muốn

chết cho nó xong đi.

Bọn họ thật sự hy vọng mình có thể chết nhanh chóng dứt khoát.

Sở Mặc nhìn họ, không tốn hơi thừa lời mà nói thẳng:

- Sắp tới chúng ta sẽ thành lập một trường học Sở thị.

Nếu các ngươi nguyện ý, có thể đến đó làm thầy, giảng hết toàn bộ truyền thừa của bản thân.

Đương nhiên ta sẽ phong ấn toàn bộ thực lực của các ngươi, vì ta không yên tâm.

Sở Mặc nói rất thẳng thắn, không để cho họ tí thể diện nào nhưng lại khiến cả đám Thái thượng Cổ tổ năm xưa mừng rỡ.

-----o0o-----

Chương 2378: Chữ khắc trên vật phòng ngự bị phá

Chương 2378: Chữ khắc trên vật phòng ngự bị phá

Bọn họ vốn đã chấp nhận mình sẽ chết, tốt nhất là được chết thống khoái.

Nhưng vạn vật đều có bản năng cầu sinh, được sống thì dại gì mà từ bỏ chứ.

Nghe Sở Mặc nói, đám Cổ tổ Thái thượng chen nhau đồng ý, cứ như sợ chậm một chút Sở Mặc sẽ đổi ý vậy.

Đông Phương Vân Lạc nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng hỏi:

- Thật ư?

Ngài thực sự muốn chúng ta làm chuyện này sao?

- Sao, ngươi không muốn à?

Sở Mặc nhìn Đông Phương Vân Lạc, nhàn nhạt nói.

- Ai nói thế đâu, dĩ nhiên là ta đồng ý rồi.

Đông Phương Vân Lạc oán giận nhìn Sở Mặc nói:

- Ngài cũng không được nuốt lời đó.

- Đúng thế, ngươi là người có thân phận và địa vị, nhất định phải nhất ngôn cửu đỉnh.

Một Thái thượng Cổ tổ khác nói đầy xem thường.

- Nói không giữ lời sẽ bị người khác chê cười đó.

- Người như Sở công tử nhất định giữ chữ tín mà.

Một đám Thái thượng Cổ tổ lúc trước lại có vẻ khúm núm, dùng lời nói thận trọng trước mặt Sở Mặc, bọn họ sợ hắn đổi ý.

Sở Mặc thấy buồn cười, lắc đầu nói:

- Ta sẽ giữ lời.

Ánh mắt của đám người nhìn hắn đã tràn đầy cảm kích.

Năm xưa bọn họ sát hại vô số sinh linh của Vương tộc Sở thị, giờ đã bị báo ứng.

Đầu lâu của họ bị cắm trên cột cờ trong phế tích Sở thị, dãi nắng dầm sương biết bao năm.

Đối với họ, việc này còn khó chịu hơn cái chết.

Cũng may Sở Mặc thiện tâm, hôm nay lại cho bọn họ cơ hội để chuộc tội, chỉ cần bọn họ thật lòng lấy ra hết truyền thừa, dạy cho đám học sinh kia.

Đám Thái thượng Cổ tổ còn không hỏi tỉ mỉ cụ thể gì đã liên tục đồng ý.

Đến khi Sở Mặc nói hết các ý tưởng, bọn họ không nhịn được sùngkính hắn.

Cảm giác của bọn họ với Sở Mặc rất mâu thuẫn.

Hận ư, dĩ nhiên là có hận.

Dù sao chính Sở Mặc đã khiến bọn họ bị sỉ nhục tra tấn biết bao nhiêu năm.

Nhưng trong đó còn có cả sự sám hối.

Mất đi vinh quang, thân phận, địa vị và nhiều thứ khác, đám người này sau khi luống cuống đã nghiêm túc suy nghĩ lại.

Kết cục của họ hôm nay chính là báo ứng.

Bàn tay họ cũng dính đầy máu tanh, dựa vào đâu mà mong người khác lượng giải chứ.

Vốn bọn họ tưởng Sở Mặc muốn bọn họ dạy cho đệ tử của Sở thịnhất mạch.

Bao nhiêu năm qua, bọn họ cũng không biết thế giới bây giờ không còn là thế giới thông đạo như trước nữa.

Sau khi biết chân tướng, cả đám hoảng sợ.

Đông Phương Vân Lạc không nhịn được thở dài:

- Thế giới Thần Giám ư... không nghĩ cả thế giới lại thay đổi nhiều như vậy.

Không biết đám người khi trước hiện có còn hay không?

Cả đám hơi băn khoăn, cuối cùng đều không tiếng động thở dài.

Cả thế giới đã thay đổi, lớp người mới đã thay lớp người cũ, kỷ niệm ngày xưa chỉ còn là hồi ức.

Bọn họ thậm chí cũng có thể tưởng tượng ra, toàn bộ thế giới Thần Giám giờ chẳng còn mấy người nhớ đến bọn họ.

- Làm một người thầy dạy cũng không tồi...

Đông Phương Hằng Thái từ tốn nói.

Liệp Thần lão tổ đã suy sụp lắm rồi, lão nhìn Sở Mặc, run rẩy hỏi lại:

- Thế giới thông đạo bị phá bỏ... còn sinh linh Khôi Địa thì sao?

Chúng còn sống không?

Sở Mặc nhìn lão nói:

- Ta không rõ lắm.

Đa số sinh linh Khôi địa cơ bản đều ở thế giớithông đạo rồi.

Có thể có một số sinh linh cao cấp ly khai đi thôi.

- Nói cách khác... sinh linh Khôi địa không còn nữa ư?

Liệp Thần lão tổ đau thương, đối với sinh linh lãnh huyết bạc tình như Khôi địa, đây đúng là biểu tình hiếm gặp.

Sở Mặc lắc đầu:

- Khôi địa vẫn tồn tại.

Thế giới thông đạo cũng sẽ không tan vỡ.

Hiện tại đã chứng minh một số lời đồn năm xưa không chính xác.

Liệp Thần lão tổ gật đầu:

- Ta cũng có thể trở thành một thầy giáo à?

- Có thể.

Sở Mặc gật đầu.

Liệp Thần lão tổ rất cảm kích.

Sau khi được Sở Mặc gỡ từ trên cột cờ xuống, lão hóa ra một thân thể hoàn chỉnh rồi quỳ rạp xuống, cung kính dập đầu với Sở Mặc:

- Ngày xưa ta đã gây ra nghiệp chướng nặng nề, từ nay về sau nguyện ý an phận thủ thường.

Sở Mặc gật đầu:

- Chỉ cần các ngươi thật tình ăn năn, tương lai ta sẽ phá bỏ phong ấn, trao trả tự do cho các ngươi.

Đông Phương Vận Lạc hỏi:

- Sở công tử, ta có thể hỏi hiện tại cảnh giới của ngài ở mức nào thế?

Sở Mặc nhìn lão nói:

- Đại tổ đỉnh phong.

- ...

Những Thái thượng Cổ tổ ở đây đều câm nín, không khí xung quanh lạnh đi.

Đại tổ... lại còn đỉnh phong.

Cảnh giới này gần như là truyền thuyết ở thế giới thông đạo.

Hầu hết Thái thượng Cổ tổ đều có thể xác định Thái thượng không phải điểm cuối cùng của các tu sĩ, thế gian này nhất định có Đại tổ.

Nhưng bọn họ đã sống rất lâu, trải qua nhiều kiếp luân hồi, nhưng lại chưa từng chân chính gặp qua Đại tổ.

Thời điểm tên Sở Mặc tới tai bọn họ, hắn vẫn chỉ ở Tổ cảnh, còn chưa là gì hết.

Một số người còn biết Sở Mặc khi hắn mới ở Đại thánh.

Nhưng từ Tổ cảnh đến Thái thượng tuyệt đối là một chặng đường dài, dù là thiên tài tuyệt thế cũng cần thời gian để tích lũy, ngưng tụ.

Phải có đủ thời gian thì mới có thể chân chính lĩnh ngộ được đạo và pháp.

Nên đối với người tu hành, Sở Mặc quá trẻ.

- Chúng ta bại không oan.

Đông Phương Vân Lạc nhìn mấy Thái thượng kia, cười khổ.

Sau đó, Sở Mặc phong ấn hết toàn bộ lực lượng của bọn họ.

Chiêu thức này cao minh hơn chiêu thức phong ấn của đám Cổ tổ ngày xưa dùng rất nhiều.

Nghe Sở Mặc nói hắn đã vào Đại tổ, cả đám kích động nhưng hiện tại, tận mắt chứng kiến thực lực của hắn, cảm giác khác hẳn rồi.

Sau khi Sở Mặc phong ấn họ thì đưa họ đến Vương tộc, giao cho Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y.

Rồi Sở Mặc lại chỉ điểm một chút cho Từ Thi Nghiên về việc tu luyện.

Xong mọi việc, hắn mới rời khỏi thế giới Thần Giám.

Cả mảng trời vẫn bị chữ khắc trên đồ vật phong tỏa.

Sở Mặc vừa tới liền nhận được tin chữ khắc truyền đến.

Ba thế lực lớn hiện đều đang ở bên ngoài, tất cả đều mang đến các đồ vật khắc chữ rất mạnh, muốn công phá nơi đây.

- Chủ của ba thế lực lớn đều ở cấp bậc tồn tại cao cấp, hơn nữa, nhiều năm qua, mấy lão già này đã tích lũy được thực lực cực kỳ thâm sâu.

Nếu chỉ đối mặt với một người thì còn có thể dùng truyền thừa Bàn Cổ để đối phó.

Nhưng muốn lấy một địch ba thì lực bất tòng tâm.

Sở Mặc thầm nghĩ, rồi lại quay sang hỏi chữ khắc?

- Có thể trụ được không?

Chữ khắc hồi đáp không được tốt:

- Khó lắm.

Tốt nhất chuẩn bị trốn đi.

- Trốn ư?

Sở Mặc cân nhắc.

Nếu trước kia hắn còn sợ hãi.

Nhưng giờ, hắn đã tu luyện Bàn Cổ kinh, nắm giữ được Bàn Cổ thân pháp nên hắn tuyệt đối tự tin về tốc độ, khả năng chạy trốn của bản thân.

-----o0o-----

Chương 2379: Đao pháp kinh khủng (1)

Chương 2379: Đao pháp kinh khủng (1)

- Được, chuẩn bị trốn đi.

Bọn chúng đã có chuẩn bị trước rồi, hơn nữa, không đạt được mục đích, chúng sẽ không bỏ qua.

Chữ khắc nói.

- Ta trốn rồi thì ngươi làm sao?

Sở Mặc hỏi.

Chữ khắc trả lời đơn giản:

- Ý nghĩa sinh tồn của chúng ta chính là bảo vệ chỗ này.

Tiểu thư đã thành đồ đệ của ngài, chúng ta có thể yên lòng.

Trước đây chúng ta ly khai Thiên cung chính vì không hy vọng tiểu thư bị che lấp cả đời, càng không hi vọng nàng bị thương.

Giờ nàng đã có thể sống tốt thì chúng ta cũng chẳng cần đắn đo gì nữa.

- Ta có thể mang các ngươi trốn đi không?

Sở Mặc lại hỏi.

- Không cần đâu.

Chúng ta bị công phá, nhưng chữ khắc trên đây mãi mãi bất tử, cùng lắm là lại trở về thế giới cơ bản thôi.

Nói khôngchừng một ngày nào đó, chúng ta lại có cơ hội gặp mặt.

Sở công tử đi đi.

Nhất định ngươi có thể trở thành Thiên chủ.

Khi ngươi chân chính trở thành Thiên chủ, ngươi sẽ có đủ tư cách câu thông với thế giới bậc cao rồi.

Tin tức cuối cùng chữ khắc nói cho Sở Mặc rất kinh động.

Sở Mặc yên lặng gật đầu, hơi tiếc nuối rời đi từ cánh cửa chữ khắc mở ra.

Ba thế lực lớn kia không cảm nhận được hắn đã rời đi.

Đây cũng là chuyện cuối cùng chữ khắc làm được cho Sở Mặc.

Một chỗ khác trong huyết vực của vũ trụ.

Vĩnh Hằng điện chủ lạnh lùng nhìn về phía trước nói:

- Động thủ đi!

Bốc Hư Dược của Vương triều Bốc thị và Cung chủ Thiên cùng gật đầu đồng ý.

Ba người trực tiếp lấy ra một đồ vật khắc chữ.

Nó biến thành một thanh kiếm lợi hại, dài cả vạn trượng, tỏa ánh sáng lạnh băng, sau đó, nó nghiêng về một bên, chém thẳng xuống.

Đòn chém rơi xuống tóe ánh điện sáng lóa như pháo hoa, hết sức xinh đẹp.

Nhưng vẻ đẹp này lại ẩn chứa sát khí.

Một mảnh trời bị phá.

Làm hiện ra một đống chữ khắc vặn vẹo trong không gian.

Tất cả đều bộc phát sức mạnh to lớn.

Ba người chủ của ba thế lực thấy vậy lại vui mừng, vì chữ khắc đã bị chém cho hiện hình.

Hiện tại, bọn họ có thể tiến vào trong bất cứ lúc nào.

Cung chủ Thiên cung nói:

- Xong rồi.

Giờ nhớ kỹ, không cho phép làm tổn thương nữ nhi của ta.

Vĩnh Hằng điện chủ từ tốn nói:

- Yên tâm.

Bốc Hư Dược lại lạnh lùng nhìn toàn bộ thế giới dưới chữ khắc, đột nhiên nhíu mày:

- Có gì đó không ổn?

Cung chủ Thiên cung và Vĩnh Hằng điện chủ phản ứng rất nhanh.

Bọn họ bay vèo một cái, chui qua khe hở màu cam trước khi vùng vũ trụ lại bị phong tỏa.

Khoảng cách trăm vạn dặm đối với bọn họ cũng chỉ là một ý niệm, đảo một cái là có thể biết hết mọi chuyện xảy ra trong vũ trụ này.

Nhưng bọn họ tìm mãi lại không thấy gì hết.

Mặt Vĩnh Hằng điện chủ đen thui.

Còn mặt Cung chủ Thiên cung lại tái mét.

Vương của Vương triều Bốc thị Bốc Hư Dược lại không bộc lộ cảm xúc gì hết.

Chủ của ba thế lực lớn chưa bao giờ chật vật như thế này.

Chỉ một mình Sở Mặc lại khiến cho cả ba thế lực lớn phải xuất thủ, nhưng họ đến nơi thì đến cái bóng của đối phương cũng không thấy.

Vì phá vỡ phòng ngự của chỗ này, bọn họ phải bỏ ra rất nhiều thứ vì có rất ít chữ khắc chịu khống chế đi công kích chữ khắc chỗ này.

Bọn họ dùng rất nhiều năm đi lục lọi, đánh đổi bao nhiêu quyền lợi mới có một loại đồng ý bị bọn họ không chế, đến phá hỏng phòng ngự chỗ này.

Họ không ngờ được Sở Mặc đã chạy rồi.

- Dù hắn chạy đến chân trời góc biến ta cũng tóm được hắn.

- Cho dù hắn chặn đến đâu cũng đừng nghĩ ta sẽ bỏ qua cho hắn.

- Sở Mặc, ta sẽ không tha cho ngươi.

Ba người đứng đầu của ba thế lực lớn đồng thời phát thệ, chuyện này mang đến sức mạnh nhân quả rất lớn.

Toàn bộ thế giới đều bị cộng hưởng.

Vô số địa phương xuất hiện các loại dị tượng khác nhau.

Sở Mặc đang dong ruổi tự nhiên cảm ứng được có sự việc khác thường.

Hắn hơi ngẩn ra, vẻ mặt lạnh lùng, bĩu môi cười cười.

- Đừng để ta bắt được lúc các ngươi đang đi lẻ nhé!

Sở Mặc thầm nghĩ.

Sau đó, hắn theo chỉ dẫn của Bàn Cổ tâm kinh bay dọc theo huyết vực đến một địa điểm.

Nơi này ở rất xa, cũng là một bộ phận của thế giới Cổ thần, nó ở tít sâu trong huyết vực.

Thanh niên thần bí kia đang ngồi khoanh chân, bên cạnh có mấy pháp trận mạnh mẽ.

Tất cả pháp trận đều tỏa ra khí tức khiến người ta chấn động, đồng thời tế luyện một binh khí, chính là búa Bàn Cổ đang được để trên đầu gối của người thanh niên.

Từ lâu về trước, người thanh niên đã có dự cảm rằng búa Bàn Cổ lúc nào cũng có thể bỏ anh ta mà đi.

Điều này khiến người thanh niên sợ hãi, phẫn nộ, lại có chút bất đắc dĩ.

Rõ ràng là vật của mình nhưng lại phải mở mắt nhìn nó đi xa.

Anh ta cảm thấy khó chịu.

Anh ta cũng đoán ra được nguyên nhân nhưng nguyên nhân này lại khiến anh ta ủ rũ, khổ sở.

Nguyên nhân đó chính là Sở Mặc đã chiếm được Bàn Cổ truyền thừa.

Tuy nói Sở Mặc chiếm được truyền thừa thì anh ta cũng có cách luyện hóa Sở Mặc, cướp truyền thừa nhưng chuyện này chỉ tồn tại trên lý thuyết thôi.

Năm xưa Sở Mặc chưa có truyền thừa Bàn Cổ còn chẳng sợ anh ta.

Anh ta không làm gì được Sở Mặc.

Giờ Sở Mặc có toàn bộ truyền thừa rồi thì anh ta làm gì được hắn nữa chứ?

Đáng buồn nhất là năm đó người thanh niên thấy mình quá tự tin, nghĩ đến thế giới này rồi chắc chắn sẽ tìm được Bàn Cổ truyền thừa, dễ dàng lấy năm khối tinh hạch, mở ra con đường đến ngũ hành, đi khỏi thế giới.

Đến giờ, anh ta chưa từng nghĩ nếu mình thất bại thì sẽ thế nào.

Vìthế, tình huống hiện tại của anh ta quá bi thảm: muốn rời khỏi thế giới Cổ thần nhưng chỉ dựa vào búa Bàn Cổ thì không thể làm được.

Mà đáng sợ hơn, hiện tại anh ta cũng cảm giác rằng chẳng mấy chốc mình sẽ mất búa Bàn Cổ.

Vì vậy, anh ta bắt đầu tế luyện nó.

Không có Bàn Cổ kinh, không biết truyền thừa thật sự, người thanh nien này vẫn còn quá ngây thơ, cho rằng chỉ cần luyện hóa búa Bàn Cổ là vạn sự đại cát.

Anh ta không biết Sở Mặc chưa dùng tới Bàn Cổ kinh nên mới chưa thu hồi búa Bàn Cổ, chỉ cần hắn muốn một cái là đượcluôn.

Thân ảnh của Sở Mặc di chuyển quá nhanh.

Chỗ mạnh của Bàn Cổ thân pháp là có thể dùng bản thể vượt qua không gian với năng lượng tiêu hao rất nhỏ.

Đối với người ở cảnh giới như Sở Mặc thì nó chẳng đáng là bao.

Bộ công pháp này quá kinh khủng, cực kỳ ít sinh linh trong vũ trụ cóthể ngao du tứ hải mà chẳng tiêu tốn mấy năng lượng như Sở Mặc.

Đặc biệt sau khi Sở Mặc có được truyền thừa Bàn Cổ cuối cùng, thân thể của hắn càng tự tại hơn.

-----o0o-----

Chương 2380: Đao pháp kinh khủng (2)

Chương 2380: Đao pháp kinh khủng (2)

Cảm giác này rất huyền diệu, khó mà mô tả, hắn ở trong bất cứ chỗ nào của vũ trụ cũng giống như ở trong nhà của mình vậy, dù ở địa phương xa lạ, Sở Mặc vẫn thấy an tâm.

Căn cứ vào Bàn Cổ kinh, Sở Mặc có thể phán đoán mình cách búa Bàn Cổ không xa nữa.

Tìm được búa Bàn Cổ sẽ tìm được thanh niên thần bí kia, tính sổ chuyện lúc trước luôn một thể.

Chưa đến mức thâm cừu đại hận nhưng cũng không kém đâu.

Nếu số Sở Mặc đen đủi thì hiện tại đã chết rồi.

Nên có cơ hội, hắn sẽ không bỏ qua.

Đương nhiên, nếu đối phương có cơ hội chắc chắn cũng không bỏ qua cho hắn.

Đứng từ rất xa, Sở Mặc đã thấy bên kia có một đống pháp trận, nhìn mà choáng hết cả đầu.

Hắn thầm nghĩ, không biết phải tốn bao nhiêu tài liệu mới có thể xây được nhiều pháp trận như thế trong vùng vũ trụ này.

Đứng ở phía xa nhìn lại cứ như một cái tổ chim lộn xộn to đùng.

Sở Mặc chậm rãi đi đến, đồng thời ngầm tính toán sức mạnh của pháp trận, không biết mấy đao mới có thể chém được vùng pháp trận này.

Sau đó, Sở Mặc lấy Thí Thiên, dùng Bàn Cổ đao pháp, mạnh mẽ chém một đao.

Một đao tỏa ánh sáng rực rỡ chói mắt, mang sức mạnh to lớn, che kín cả khoảng trời, đập thẳng vào pháp trận.

Một kích khiến người ta có cảm giác như tận thế.

Vùng vũ trụ lạnh lẽo cô tịch nổ bùng một cái, khiến cả thế giới run rẩy, mảnh vũ trụ bị phá tan tành, thành một mớ hỗn độn.

Vô số pháp trận đã bị Sở Mặc dùng một đao đập nát.

Giữa vùng hỗn độn đầy mảnh vụn và ánh sáng, một bóng người đang chật vật lao ra.

Người đó chính là thanh niên thần bí lúc trước.

Cả người anh ta đầy máu, ánh mắt phẫn nộ và suy nghĩ phức tạp.

Thế mà anh ta lại không thể cảm ứng được hắn đã đến.

Búa Bàn Cổ cũng không hề đưa ra cảnh báo.

Đây là chuyện chưa từng xảy ra.

Là một thần binh, búa Bàn Cổ rất nhạy cảm với nguy cơ.

Nếu là ngày thường, nếu có nguy hiểm, nó sẽ đưa ra báo hiệu.

Nhưng lần này, pháp trận cũng bị người ta dùng đao bổ một phát vỡ hết mà búa Bàn Cổ vẫn thờ ơ.

Nhưng thứ khiến người thanh niên này hoảng sợ chính là thần binhanh ta cầm biết bao năm, thế mà vừa rồi, anh ta lại không cầm được nó nữa.

Nhìn ánh đao sắc bén đánh tới, anh ta không còn lựa chọn nào khác, buộc phải chật vật rút đi.

Cảnh giới của anh ta lại không dám trực tiếp đỡ đao kia.

Người thanh niên không biết Bàn Cổ truyền thừa nhưng anh ta nhận ra được khí tức của nó.

Đạo và quy tắc ẩn chứa trong đao vừa rồi tuyệt đối là truyền thừacủa Bàn Cổ.

- Tất cả những thứ này...

đáng lẽ là của ta...

Người thanh niên thấy đau đớn như bị hàng ngàn con kiến đang gặm cắn, cảm thấy cực hận.

Nhìn búa Bàn Cổ đã theo mình bao năm, anh ta càng thấy không cam lòng.

Anh ta bộc phát tất cả sức mạnh của mình, dồn về tấn công Sở Mặc.

- Ngươi chết đi!

Sở Mặc lạnh lùng giơ đao.

Hắn dùng quét ngang một đao.

Hình thành một ánh đao hình bán nguyệt, bao trùm vũ trụ.

Người thanh niên không thể tránh được, chỉ có thể đối mặt trực tiếp.

Vì thế, anh ta lại bị hộc máu một lần nữa, cả người bị thượng nặng, phải lùi về phía sau.

Sở Mặc vọt lên, tốc độ quá nhanh.

Hắn giơ đao, nhìn người thanh niên một cái, hung hăng chém xuống.

Một đao chém cho người thanh niên nát bấy.

Nhưng Sở Mặc không vui lắm, vì một đao của hắn chỉ vừa chém một thế thân.

Không thể không nói người thanh niên kia rất lợi hại, chống lại công kích sắc bén nhanh kinh khủng như thế lại còn có thể dùng thế thân tránh được một kiếp.

Nhưng người thanh niên cũng phải trả giá cao.

Anh ta xuất hiện ở một chỗ khá xa trên không, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt không giấu được sự hoảng sợ.

Hiện tại anh ta thật sự hiểu mình không phải đối thủ của người này.

Trước đây khi hắn chưa có truyền thừa, hai người liều mạng thì thắng thua 50- 50.

Nhưng hiện tại, anh ta không còn là đối thủ của Sở Mặc nữa.

Kết quả khiến người ta đắng lòng nhưng không thể không thừa nhận nó là sự thực.

Thấy thanh niên tóc trắng kia lạnh lùng, mang theo thanh đao đỏ lừchuẩn bị xông đến, người thanh niên buộc phải hét lên xin tha:

- Dừng... dừng lại... ta chịu thua rồi.

Sở Mặc không dừng mà vẫn chém tiếp.

Ầm ầm!

Trong hư không một lần nữa xuất hiện ánh đao yêu dị đỏ ngòm.

Người thanh niên lại bị chém một phát, thân thể vỡ nát.

Đến khi người thanh niên xuất hiện lần nữa, mặt anh ta đã tái lắm rồi, nhìn rất kinh khủng.

Mặt cắt không còn giọt máu, cả người uể oải không phấn chấn.

Anh ta nhìn Sở Mặc, la lên:

- Đừng đánh nữa.

Ta với ngươi không có thù oán gì.

Ta biết bí mật của Thành Vi Thiên.

Sở Mặc không quan tâm câu đằng trước, nhưng câu phía sau lại khiến hắn nhíu mày.

Hắn nhìn người thanh niên đang đứng xa, tạm ngừng không đánh nữa.

Sở Mặc ngoắc ngoắc tay, búa Bàn Cổ tự động bay về tay hắn.

Người thanh niên giật giật mắt, thật muốn hộc máu.

Nhưng anh ta đành nhịn.

Tim cũng đã tan vỡ thành vô số cánh hoa!

Đây là thần khí đã từng thuộc về gã, chỉ thuộc về riêng gã!

Năm xưa, khi gã có được búa Bàn Cổ thì liền thích thần binh này vô cùng.

Gã ngày đêm tế luyện, sau đó dùng tâm linh nuôi dưỡng.

Cuối cùng, có một ngày gã đã khiến thần binh này cảm động.

Gã có thể sử dụng nó!

Ngày đó đã cực kỳ cực kỳ lâu trước kia rồi nhưng ký ức của gã hãy còn mới mẻ như mới hôm qua.

Lúc đó, gã vui mừng như một đứa trẻ, vô cùng hăng hái đi tìm người khiêu chiến.

Có tgãg, cũng có thua.

Lúc thua, đã từng bị người ta đánh cho mặt mũi bầm dập, thậm chí suýt nữa thì chết.

Sau đó búa Bàn Cổ lại truyền cho gã mấy chiêu của thần binh!

Với những chiêu này, người thanh niên mạnh mẽ quật khởi, từ đó không còn thua lần nào nữa, cứ thế cho đến lúc thành đạo.

Cho nên, ở trong lòng gã, gã chính là người thừa kế tốt nhất và duy nhất để tiếp nhận truyền thừa của Bàn Cổ đại thần.

Gã muốn hoàn thành nguyện vọng của Bàn Cổ đại thần, muốn mở ra Thiên thứ năm, trở thành vị Thiên Chủ( Chúa Trời) kia, tiếp tục dẫn theo tộc nhân đi về nơi huy hoàng.

Năm tháng vô tận, mãi cho đến nay, gã vẫn lấy chuyện này là nhiệm vụ của mình.

Trải qua vô số lần ma luyện, sau khi xông qua bao nguy hiểm liên tiếp, gã thành công đi vào thế giới trong thân thể Bàn Cổ.

Quá trình lấy đi bốn viên tinh hạch thuận lợi đến mức gã không dám tin.

Thế nhưng, khi đến viên thứ năm này thì lại bị chặn đứng.

Nhưng khi đó gã vẫn không cảm thấy thất bại, vẫn cho rằng đây là một khảo nghiệm của Bàn Cổ đại thần dành cho gã mà thôi.

-----o0o-----

Chương 2381: Thiên Nhân tộc

Chương 2381: Thiên Nhân tộc

Chẳng qua chỉ là một tên tu sĩ nhỏ bé loài người trong thế giới Cổ Thần mà thôi, có tư cách gì mà tranh với người đã bước chân vào cấp bậc cường giả như gã chứ?

Gã chỉ cần một ý niệm trong đầu là có thể khiến cho tên kia chết một vạn lần.

Kết quả, gã sai rồi.

Gã cũng không phải là người có điều kiện tốt nhất trở thành người thừa kế mà Bàn Cổ đại thần chọn.

Gã...

Chẳng qua chỉ là một con sâuđáng thương, một kẻ đáng thương làm áo cưới cho người khác mà thôi.

Người thanh niên áo trắng này mới là người may mắn kia.

Gặp thời cơ tốt, mỗi bước đi đều gặp được điểm quan trọng mấu chốt.

Sau đó, một đường thẳng tới mây xanh, đi đến hôm nay, cuối cùng cũng trở thành người thừa kế Cổ Thần độc nhất vô nhị.

Trong mắt của người thanh niên, búa Bàn Cổ đáng lẽ ra chỉ có thể thuộc về gã, không thể bị người khác nắm trong tay, vậy mà nó lại trở nên tràn đầy sức sống mãnh liệt trong tay người thanh niên tóc trắng kia.

Đã tâm ý tương thông với búa Bàn Cổ nhiều năm, lúc này người thanh niên rõ ràng có thể cảm nhận được sự vui thích của búa Bàn Cổ.

Chuyện này...

Thật là khiến người ta phiền muộn muốn chết!

Trong nháy mắt, trong đầu người thanh niên hiện lên rất nhiều ý niệm.

Ví dụ như: Còn có cơ hội trở mình không?

Có cơ hội ám toán đối phương không?

Nhưng cũng trong nháy mắt, những ý niệm này đã bị người thanh niên bỏ qua.

Càng đến cảnh giới cao liền càng thấy rõ sự chênh lệch.

Đối mặt với một cường giả nhận được Bàn Cổ truyền thừa, gã thật không có bất cứ cơ hội nào.

Hiện tại, gã hiểu rõ, ưu thế duy nhất của mình là biết cách làm thế nào trở thành một Thiên Chủ.

Tin rằng, đây có lẽ là cơ hội duy nhất để gã có thể đổi lấy mạng sống.

Trong lòng người thanh niên tràn ngập không cam lòng, gã rất mâu thuẫn, tâm tình vô cùng phức tạp.

Nhưng cuối cùng, gã ngẩng đầu nhìn Sở Mặc, nói:

- - Cơ hội trở thành Thiên Chủ là ở bên ngoài thế giới thân thể Cổ thần.

- Ồ.

Sở Mặc nhàn nhạt liếc người thanh niên.

Nói thật, hắn cũng không tin những lời đó này của người thanh niên.

Nhưng gã nói nên cứ nghe thôi, còn việc đúng sai, hắn sẽ phán đoán, tính toán sau.

- Chuyện đã thành như vậy rồi thì ta cũng mất đi tư cách tranh với ngươi.

Trên mặt người thanh niên đầy khổ sở:

- Vốn dĩ, ta cho rằng cái này là của ta.

Nhưng bây giờ ta mới biếtđược, ta không có may mắn đó.

Ngươi yên tâm, ta sẽ không lừa ngươi.

Bởi vì ta muốn trở thành người thừa kế của Cổ Thần, muốn mở mang giới thứ năm, cũng muốn trở thành Thiên Chủ, dẫn theo tộc nhân, nhận được vạn linh tán thành!

Những thứ này, đều là nguyện vọng và mộng tưởng ban đầu của ta.

Bây giờ, ta không có cơ hội, chỉ có thể để ngươi đi thực hiện.

Sở Mặc cũng không nói lời nào, hắn chỉ là nhàn nhạt nhìn người thanh niên.

Người thanh niên nói tiếp:

- Năm xưa, Cổ Thần bị Thiên Chủ ám toán, v trúng ám toán của họmà bị trấn áp.

Nhưng bọn họ căn bản là không giết được Cổ Thần, chỉ có thể tách lực lượng tinh thần và thân thể của Cổ Thần ra để trấn áp.

Muốn chân chính là Thiên Chủ, chẳng những nhất định phải đạt được truyền thừa lực lượng tinh thần của Cổ Thần, mà còn phải có được Thiên Chủ lệnh( lệnh bài) mới được.

- Thiên Chủ lệnh?

Sở Mặc khẽ nhíu mày, cho đến bây giờ hắn vẫn chưa nghe đến thứ này bao giờ.

- Đúng vậy.

Thiên Chủ lệnh là do thiên địa quy tắc sinh ra.

Khi nào mà ở một nơi có tư cách hình thành một Thiên Chủ thì ở đó sẽ sinh ramột Thiên Chủ lệnh.

Nhưng Thiên Chủ lệnh được sinh ra ở đâu thì sẽ không ai biết.

Có người nói...

Người thanh niên nhìn Sở Mặc:

- Cái này ta cũng không dám xác định.

Có người nói, sinh linh có tư cách thành Thiên Chủ đều chịu sự triệu hồi của Thiên Chủ lệnh.

Sẽ có một lực lượng thần bí chỉ dẫn, đem ngươi đến chỗ của Thiên Chủ lệnh.

Nhưng đây cũng không phải là cuối cùng, còn cần một trận chiến đấu mới có thể quyết định xem Thiên Chủ lệnh thuộc về ai.

Bởi vì trong truyền thuyết, bất kỳ một sinh linh nào cũng đều có tư cách trở thành Thiên Chủ chứ không chỉ một người.

Người thanh niên nói đến đấy thì nhìn Sở Mặc:

- Thiên Chủ lệnh này ta cũng chưa gặp qua nên không biết.

Nhưng Thiên Giới lệnh là thế này.

Nói xong gã từ trên người lấy xuống một lệnh bài màu đồng xanh, to như bàn tay.

Bên trên có khắc ký hiệu thần bí.

Nhìn thấy ký hiệu này, mí mắt Sở Mặc trực tiếp nhảy dựng.

- Bên trên Thiên Chủ lệnh cũng có dấu hiệu này sao?

Sở Mặc cau mày, trong lòng nghĩ: nếu như thế thì chẳng phải là ta đang cầm Thiên Chủ lệnh sao!

- Ký hiệu này làm sao à?

Người thanh niên vẻ mặt kỳ quái nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Thiên Chủ lệnh ta chưa thấy qua, không biết nó thế nào nữa.

- Theo như ngươi nói, muốn trở thành Thiên Chủ thì nhất định phải có được Bàn Cổ truyền thừa, phải tìm được nơi lực lượng tinh thần của gã bị trấn áp, có được lực lượng này; sau đó lại phải tìm Thiên Chủ lệnh thì mới có thể?

Sở Mặc nhìn người thanh niên, trong lòng vô cùng hoài nghi đây là người thanh niên đang đào hầm cho gã chui vào.

Nhất thời người thanh niên có cảm giác bị sỉ nhục.

Gã chỉ tay lên trời thề, những câu mà gã nói đều là sự thật, nếu nói dối thì nguyện ý dùngphương pháp tàn khốc nhất trong thế gian này để kết thúc sinh mệnh.

Loại lời thề này, kỳ thực dưới cái nhìn của Sở Mặc, đối với sinh linh cấp bậc này mà nói, là rất căng.

Cho dù là Đại Tổ, thông thường mà nói cũng không thể nào liên quan đến lực lượng nhân quả.

Trừ khi lực lượng nhân quả này quá lớn.

Giống như lời nói dối được truyền đi, đúng là không có lực lượng nhân quả gì để ý tới.

Nhưng mà thái độ của người thanh niên này cũng khiến Sở Mặc tinchuyện này vài phần.

Nhưng mà đáp án là gì thì chắc chắc là Sở Mặc sẽ đi điều tra, hắn sẽ không vì một câu nói của người thanh niên mà trực tiếp tin tưởng.

- Cảnh giới của Tứ đại giới phân chia thế nào?

Sở Mặc nhìn người thanh niên, bỗng nhiên dời trọng tâm câu chuyện.

Thanh niên nói:

- Phân chia cảnh giới trong Tứ đại Thiên?

Giống hết chỗ các ngươi, cái này là nhất mạch tương thừa.

Nhưng mà tứ đại Thiên trong Thiên Nhân tộc từ nhỏ đã cao quý, vừa sinh ra cũng đã có cấp bậc Chân tiênrồi.

- Vừa sinh ra đã là chân tiên?

Sở Mặc giật giật khóe miệng, bỗng nhiên lẩm bẩm:

- Thiên Nhân tộc không có thân thể, bọn họ làm thế nào để có đời sau?

Người thanh niên hơi ngẩn ra, sau đó lập tức nói:

- Ai nói với ngươi là Thiên Nhân tộc không có thân thể?

Bọn họ đương nhiên là có thân thể, nhưng mà thân thể của họ là do quy luật ngưng tụ thành.

Đời sau của họ đều do ý nguyện của họ mà hóa thân thành.

Nói cách khác, bọn họ muốn đứa con như thế nào, dù là giới tínhhay tính cách thì đều có thể trực tiếp thực hiện.

-----o0o-----

Chương 2382: Giới Chủ truy đuổi (1)

Chương 2382: Giới Chủ truy đuổi (1)

- Còn có kiểu đó nữa sao?

Sở Mặc nói.

- Ai nói không có chứ.

Hình như người thanh niên cũng chướng mắt Thiên Nhân tộc, nói tiếp:

- Bọn họ vừa sinh ra chính là Chân tiên, sau đó cảnh giới cao nhất chắc là cấp Thái thượng.

Thực ra trong Thiên Nhân tộc, số lượng nhiều nhất chắc là cấp Thánh nhân, Đại thánh.

Chủ yếu nhất đúng là bọn họ.

- Cái gì?

Trên mặt Sở Mặc lộ ra vẻ không thể tin nổi:

- Thiên Nhân...

Chủ yếu là Thánh nhân và Đại thánh?

Bây giờ thế giới Thần Giám chủ yếu cũng đã là Chí tôn và Thánh nhân!

Mà trong Tứ đại Thiên, chủ yếu lại mới chỉ là Thánh nhân và Đại thánh...

Điều này thật đúng là khiến người ta không tiếp thu được.

Người thanh niên nhìn Sở Mặc nói:

- Thiên Nhân tộc là chủng tộc bất tử, thọ nguyên của họ cũng dàidằng dặc.

Sinh linh tu luyện đơn giản là chỉ mong được trường sinh, mà chuyện này, Thiên Nhân tộc đã có được từ lúcc sinh ra.

Cho nên, đối với bọn họ, chuyện này không có động lực và cưỡng chế gì.

Ở trong mắt bọn họ, sinh linh liều mạng tu luyện đều là tà ác.

Sinh linh có pháp lực mạnh mẽ đều là bẩn thỉu, ô uế!

Nói xong, người thanh niên cười tự giễu:

- Nói ví dụ những người như chúng ta, ở trong mắt của Thiên Nhân tộc chính là như vậy.

- Bọn họ vô dục vô cầu?

Sở Mặc cười nhạt.

Người thanh niên lắc đầu nói:

- Thật ra, Thiên Nhân tộc rất chú ý hưởng thụ, đều muốn làm được đến cực hạn mới thích.

Chẳng qua là vì cái gì họ cũng có nên bọn họ không cần có pháp lực mạnh mẽ!

- Đồ của họ từ đâu đến?

Sở Mặc hỏi.

Người thanh niên nói:

- Trong Tứ đại Thiên, khắp nơi đều là bảo địa, khắp nơi đều là phúc địa nên thực sự là bọn họ không thiếu một thứ tốt nào cả.

Trong hoàn cảnh như vậy, toàn bộ Thiên Nhân tộc thích tu luyện đều là thật sự thíchtu luyện...

Ngươi có hiểu ý ta không?

Sở Mặc gật đầu, cười lạnh nói:

- Hiểu, nói đúng ra là, bọn họ tu luyện là vì thích mà không phải vì bị ép buộc.

- Đúng vậy.

Tuy rằng ta cũng không muốn tin điều này, nhưng nó lại là sự thật.

Người thanh niên cười khổ nói.

Có lẽ gã chưa từng cùng người nào tâm sự, cho nên, gã như một cái máy hát, thao thao bất tuyệt, dường như quên mất tình hình trước mắt mình.

- Trong Thiên Nhân tộc, số lượng sinh linh bậc Đại Tổ cũng không nhiều lắm, còn cảnh giới Thái thượng thì lại càng thiếu.

Đương nhiên là ta dựa theo tổng thể mà nói, chứ đơn thuần lấy số lượng tới tính toán thì vẫn rất lớn.

Bởi vì họ bất tử cho nê, qua năm tháng tích tụ thì đương nhiên là sẽ không ít.

Thánh nhân đến bậc Đại tổ cũng đã là bá chủ một phương rồi.

Còn trên Đại Tổ thì chính là Giới chủ.

Nhưng cũng không phải tất cả giới chủ đều có tu vi cao hơn Đại Tổ, bọn họ cũng có khả năng là bậc Đại Tổ, nhưng vì bọn họ có được giới chủ lệnh nên họ liền mạnh hơn.

Người thanh niên nói.

- Nói cách khác, Giới Chủ lệnh có thể khiến cho người ta càng mạnh mẽ, vượt xa tu sĩ có cùng cảnh giới?

Sở Mặc nhìn người thanh niên, hỏi.

- Đúng vậy, chính là như thế.

Người thanh niên gật đầu nói tiếp:

- Cho nên nói, Giới chủ...

Thật ra cũng không thể được coi là một loại cảnh giới, Thiên Chủ cũng vậy.

Nhưng vì họ nắm giữ Thiên Chủ lệnh nên sự tồn tại này càng mạnh mẽ hơn, càng thêm...

Sâu không lường được.

Sở Mặc nói:

- Vậy những tu sĩ có tu vi cao hơn cảnh giới Đại tổ thì bình thường sẽ là cảnh giới gì?

Người thanh niên cười khổ lắc đầu:

- Không có.

- Không có?

Vẻ mặt Sở Mặc đầy kinh ngạc.

- Không có.

Người thanh niên gật đầu khẳng định, sau đó nói:

- Ít nhất thì trong Thiên Nhân tộc không tồn tại cảnh giới cao hơn Đại Tổ.

Thật ra, ngươi hẳn là có thể cảm ứng được, đến cảnh giới Đại Tổ này thì các loại Đạo và pháp hầu như đều đã đầy đủ, không còn không gian để tiến thêm một bước nữa.

Nếu như muốn đột phá thì cũng chỉ có thể thành Thần.

Ví dụ như Bàn Cổ.

Thần...

Là một loại tồn tại chứ không phải là một loại cảnh giới.

- Thần là một loai tồn tại, không phải là một loại cảnh giới...

Sở Mặc tự lẩm bẩm, khẽ cau mày.

Cách nói này đúng là lần đầu tiên hắn nghe được.

Người thanh niên nói:

- Thực ra những sinh linh đến cảnh giới Đại tổ, trên Đạo và pháp thì ai cũng có sở trường riêng.

Nhưng trên thực tế, cũng không tồn tại ai lợi hại hơn ai, chỉ xem ai am hiểu hơn ai mà thôi.

Ví dụ như, ngươi am hiểu chiến đấu, nhưng Đại Tổ khác lại am hiểu luyện đan.

Như vậy, nếu như các ngươi đánh nhau, người am hiểu luyện đan sẽ không phải là đối thủ của ngươi.

Cho nên lúc này, tìm kiếm hoặc là cướp đoạt Giới Chủ lệnh, trở thành một Giới Chủ hoặc thậm chí là trở thành một Thiên Chủ được rất nhiều sinh linh theo đuổi.

Nhưng mà đối với đại đa số Thiên Nhân thì loại theo đuổi này không có ý nghĩa gì.

Người thanh niên ăn ngay nói thật, không giấu giếm chút gì.

Gã tranh đoạt Bàn Cổ truyền thừa với Sở Mặc thất bại nên chỉ có thể nhận mệnh thôi.

Cho nên, gã cảm thán vận mệnh tàn khốc và vô tình.

Cho dù thành Thần thành Tổ thì cũng như Bàn Cổ đại thần vậy, cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc.

Sau đó, người thanh niên nói rất nhiều chuyện về Tứ đại Thiên giới cho Sở Mặc nghe.

Đồng thời cũng nói cho Sở Mặc biết, thật ra, trong Tứ đại Thiên giới, không phải tất cả Thiên Nhân đều chán ghét loại người.

Đa số Thiên Nhân đều rất bình thản, họ không thích chiến tranh, thích hòa bình, thích cuộc sống vui vẻ.

Hơn nữa, trong nội bộ Tứ đại Thiên giới, quan điểm đối với chuyện của Bàn Cổ cũng tồn tại sự tranh luận lớn.

- Đối với rất nhiều người thì có thêm một Thiên giới thì cũng một chuyện tốt.

Cũng chỉ những người giữ Giới Chủ lệnh, Thiên Chủ lệnh mới biết chuyện này chủ yếu dựa vào vận khí.

Cho nên mới phải ngăn cản mạnh mẽ.

Người thanh niên nhìn Sở Mặc:

- Hơn nữa cũng chỉ có con người mới càng dễ thành thần.

Nếu thần nhiều...

Vậy thì tương lai của những vị Giới Chủ và Thiên Chủ kia sẽ rất đáng lo ngại.

Ít ra, nếu bọn họ còn muốn hấp thu khí vận, củng cố bản thân bằng Giới Chủ lệnh và Thiên Chủ lệnh thì không dễ dàng nhưtrước nữa.

Sở Mặc biết được rất nhiều thông tin từ người thanh niên.

Cuối cùng, hắn nhìn người thanh niên, nói:

- Ngươi đi theo ta đi!

Nếu muốn mở ra một cục diện mới thì ta nghĩ, chỉ một mình ta thì không làm được.

Ngươi nguyện ý đi theo ta, cùng nhau làm việc này không?

- Ta?

Cùng ngươi?

Người thanh niên không dám tin nhìn Sở Mặc, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

Gã thật không dám tin Sở Mặc sẽ đưa ra quyết định như vậy.

Đậy thật là...

Nói thế nào đây!

Thật là ngoài dự đoán của gã.

-----o0o-----

Chương 2383: Giới Chủ truy đuổi (2)

Chương 2383: Giới Chủ truy đuổi (2)

Vốn là gã nghĩ, nếu chính mình thức thời chịu thua, đối phương tha cho gã đã là nhân từ lắm rồi.

Bởi nếu đổi lại là gã đang thắng, chưa chắc gã đã rộng lượng tha cho đối thủ của mình.

Cho nên gã hoàn toàn không nghĩ tới Sở Mặc sẽ mời gã cùng đi.

Đồng ý?

Hay là không đồng ý?

Trong nhất thời, người thanh niên mê mang và hơi ngại ngùng.

Gã nhớ lại, chính mình từ nhỏ ở Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Thiên nghe cố sự của Bàn Cổ mà lớn lên.

Từ khi đó, gã đã bắt đầu lập ý chí, sau này khi lớn lên phải kế thừa y bát của Bàn Cổ đại thần.

Sau đó dẫn dắt Nhân tộc thành lập thế giới của riêng mình.

Muốn làm cho Nhân tộc nhận được sự tán thành trong Tứ đại Thiên.

Cho đến nay, gã vẫn làm thế.

Gã nỗ lực tu luyện, nỗ lực tìm kiếm.

Cuối cùng gã cũng tìm được búa Bàn Cổ, bằng sự thành tâm của mình, gã đã nhận được sự tán thành của thần khí này.

Đã có một lần, gã hăng hái, tự do phóng khoáng, cướp đoạt Giới Chủ lệnh, thực lực tăng lên nhanh chóng.

Sau đó, trở thành một trong ba nghìn Giới Chủ trong HồngMông Đại Đạo Tử Kim Thiên.

Cuối cùng, gã lại bỏ qua tất cả, một mình đi thế Thế giới thân thể Cổ Thần.

Gã dường như sắp...

Đã thành công!

Nhưng cuối cùng, gã thất bại.

Nghĩ lại giấc mộng ban đầu, nghĩ lại những nỗ lực, những gì gã phải trả trong nhiều năm qua, chẳng lẽ muốn từ bỏ hết sao?

Thật ra thì trong lòng gã làm sao cam chịu.

Nhưng mà để gã cứ thế gật đầu đồng ý, gã cũng khó chịu không kém.

Lúc này, Sở Mặc ném búa Bàn Cổ cho người thanh niên:

- Được rồi, đừng do dự nữa.

Để ta một mình đối đầu với ba Chủ thế lực và người đứng đầu Vĩnh Hằng ta còn sợ một chút.

Ta thấy, nếu có thêm ngươi thì chúng ta có thể đi đánh lén.

Người thanh niên ngơ ngác nhận lấy búa.

Cảm giác huyết mạch tương liên, tâm tư linh thông đã trở lại.

Sở Mặc nhìn người thanh niên thật sâu, nói:

- Ngươi gật đầu bằng lòng, hiện tại ta sẽ truyền Bàn Cổ tâm kinh cho ngươi.

Có thể ngươi không biết, chỉ có nắm được Bàn Cổ tâm kinh thì mới có thể chân chính khống chế búa Bàn Cổ.

- Ngươi...

Người thanh niên ngây dại, gã thật sự không thể tin được Sở Mặc lại rộng lượng đến vậy.

Gã nhìn Sở Mặc:

- Ngươi không sợ...

- Ta sợ cái gì?

Sở Mặc nhìn người thanh niên:

- Chẳng nhẽ giấc mộng của ngươi là đến đây giết ta?

- Tất nhiên là không phải rồi.

Người thanh niên phủ nhận.

Gã đến thế giới thân thể Bàn Cổ chỉ có một mục đích và tâm nguyện duy nhất là có được toàn bộ truyền thừa của Cổ Thần, sau đó đi thực hiện tâm nguyện chưa thực hiện được của Cổ Thần.

- Vậy thì được rồi.

Ngươi tới chỗ này cũng không phải để giết ta, bây giờ lại có một cơ hội để thực hiện tâm nguyện của ngươi, tại sao lại không làm chứ?

Sở Mặc mỉm cười nhìn người thanh niên.

- Nhưng, vấn đề là...

Người thanh niên vẻ mặt rối rắm nhìn Sở Mặc, lại nhìn búa Bàn Cổ trong tay, cuối cùng thở dài một tiếng, quỳ một chân:

- Vu Hồng nguyện cùng chủ thượng thực hiện tâm nguyện của Cổ Thần, nguyện đi theo chủ thượng cả đời!

Cuối cùng, giống như vận mệnh dẫn dắt, người thanh niên mang tên Vu Hồng vẫn lựa chọn đi theo Sở Mặc.

Hơn nữa, đây là một quyết định chân chính, một quyết định sẽ không bao giờ thay đổi.

Nguyên nhân thúc đẩy Vu Hồng đưa ra quyết định này không phải làmỗi lần gã gặp Sở Mặc đều ăn quả đắng, dù cho cảnh giới của gã cao hơn Sở Mặc nhiều nhưng vẫn không dùng được.

Gặp phải Sở Mặc là do Vu Hồng không may.

Nguyên nhân chủ yếu khiến Vu Hồng quyết tâm làm ra quyết định này là do lý tưởng và ước muốn truy cầu trong lòng gã.

Sở Mặc rõ ràng chính là người duy nhất phù hợp trong hàng triệu hàng tỷ sinh linh trong thế giới thân thể Cổ Thần.

Cái này giống như là số mệnh vậy.

Căn bản không phải là chuyện mà sức mạnh con người có thể chống đỡ được.

Hắn chiếm được Bàn Cổ truyền thừa thì nghĩa là, Bàn Cổ càng hy vọng nhân loại này đến thực hiện nguyện vọng của hắn.

Vu Hồng là một người có lý tưởng, có chí theo đuổi.

Gã sẽ không dễ dàng buông tha cho lý tưởng của mình.

Vấn đề then chốt là sự rộng lượng của Sở Mặcc khiến gã bội phục.

Dù cho chiến lực của Sở Mặc có mạnh đến đâu thì mỗi lần nhìn thấy hắn( Vu Hồng) đều đánh cho hắn không có cách nào đánh trả, cả người hắn đều không phục.

Nhưng rộng lượng như Sở Mặc thì hắn không bao giờ làm được.

Cho nên gã tâm phục khẩu phục.

Sở Mặc đỡ Vu Hồng, sau đó trực tiếp truyền Bàn Cổ kinh cho Vu Hồng không chút do dự.

Sau đó, Vu Hồng khoanh chân ngồi ở chỗ đó, bắt đầu lĩnh ngộ Bàn Cổ kinh.

Một lúc sau, gã mở mắt, trong mắt tràn ngập vui mừng.

Đầu tiên là nghiêm túc đối với Sở Mặc cúi đầu:

- Từ trước có rất nhiều vấn đề ta chưa rõ, nhưng bây giờ ta đã hiểu, thì ra, là cần phải có Bàn Cổ kinh...

Nói xong, trong mắt gã tràn ngập chiến ý, nhìn Sở Mặc:

- Chủ thượng, có dám đánh với ta một trận không?

Sở Mặc cười ha ha, lập tức gật đầu.

Vu Hồng đương nhiên không đổi ý, mà là sự kích động của một phần tử hiếu chiến, sau khi thực lực tăng lên thì nhao nhao muốn thử.

Giống như một đứa trẻ khi chiếm được món đồ chơi không chờ được mà phải mang ra khoe với đồng bọn, Vu Hồng là như thế, mà thật ra thì Sở Mặc cũng vậy.

Đây là bản tính của con người.

Sau đó hai người cùng lùi lại.

Vu Hồng nhìn Sở Mặc, nói:

- Chủ thượng, người cẩn thận nha.

Ta đã có được Bàn Cổ kinh rồi nên cũng không phải dễ đối phó như vậy.

Sở Mặc thấy buồn cười.

Người này nha!

Trận doanh rất quan trọng.

Lúc không phải là cùng phe thì thấy thế nào cũng không được tự nhiên; nhưng khi thành cùng một phe thì nhìn thế nào cũng thấy vừa mắt.

Nếu là trước đây Vu Hồng khoe khoang thế này sẽ bị cho là giả vờ.

Nhưng bây giờ, lại khiến người ta cảm thấy đáng yêu.

Boong boongSau đó, thân hình hai người cùng xông lên.

Nhanh chóng đao búa chạm nhau, tạo ra một tiếng vang thật lớn.

Thân hình hai người đều lui về phía sau, trong mắt mỗi người đền tràn đầy ý chí chiến đấu.

- Thêm lần nữa!

Lúc này, hai người lại một lần nữa đánh tiếp.

Trên lý thuyết, Vu Hồng nắm giữ Giới Chủ lệnh thì sẽ mạnh hơn Sở Mặc.

Nhưng trên đời này không có nhiều đạo lý như vậy.

Nếu như chuyện gì cũng căn cứ vào lý thuyết để thực hiện hiện thì đã không xuất hiện hai chữ "Kỳ tích".

Sau khi Sở Mặc nắm giữ toàn bộ Bàn Cổ truyền thừa thì thực lực của hắn thật khiến cho người ta kinh hãi..

Coi như Vu Hồng đã nắm giữ Bàn Cổ kinh, đã có thể tâm linh tương thông với búa Bàn Cổ, nhưng vẫn bị Sở Mặc đánh cho te tua.

-----o0o-----

Chương 2384: Chém thế lực chủ (1)

Chương 2384: Chém thế lực chủ (1)

Gã rất phiền muộn, cũng rất uất ức, hăng hái muốn chứng minh thực lực của mình cho Sở Mặc xem.

Rất nhanh hai người đã đánh hơn một trăm hiệp.

Nhưng mà đúng lúc này, vốn dĩ hai người đang chiến đấu kịch liệtđồng thời liếc mắt nhau một cái.

Sau một khắc, thân hình của họ bay về một nơi sâu trong vũ trụ.

Ở bên kia có một bóng người hiện ra..

Người kia mặc chiến y màu bạc, toàn thân đều bao phủ bên trong ánh sáng

Thế lực chủ!

Tiếp theo, ở một hướng khác, một nơi hiu quạnh, vắng vẻ sâu trong vũ trụ xuất hiện một người khác mặc chiến y màu bạc, cả thân mình được bao phủ trong ánh sáng.

Cuối cùng, ở hướng thứ ba, xuất hiện một người...

Ăn mặc giống hệt như vậy??

Tam đại thế lực chủ...

Đều tụ tập về đây!

Bọn họ phân thành ba hướng, trực tiếp đem Sở Mặc và Vu Hồng bao vây ở giữa.

Nhưng bọn họ cũng không ra tay ngay lập tức mà chỉ đứng ở đó, giống như đang xem náo nhiệt.

- Diệt một tên trước đã.

Sở Mặc truyền âm cho Vu Hồng.

- Vừa đúng hợp ý ta!.

Trong lòng Vu Hồng cũng đang muốn như vậy.

Sau đó, Sở Mặc tản ra thần niệm, dùng phương thức công khai hỏi Vu Hồng:

- Địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu của chúng ta, khôngbằng chúng ta liên thủ với nhau đi!

Bên kia, Vu Hồng cũng đang ra vẻ suy tính, sao đó nói:

- Ta cũng nghĩ thế!

Lúc này, một trong tam đại thế lực chủ Bốc Hư Dược nói:

- Mục tiêu của chúng ta chỉ có Sở Mặc, còn ngươi....

Hắn nhìn Vu Hồng:

- Chúng ta không muốn cùng ngươi là địch thủ, một mình ngươi đi đi!

Sắc mặt Bốc Hư Dược vô cùng chân thành, nhìn qua giống như thật là trong lòng hắn muốn như vậy.

Vu Hồng cười lạnh một tiếng, nói:

- Không muốn cùng ta là địch thủ?

Không phải chứ?

Chẳng lẽ các ngươi không muốn giết ta sao?

Thiên Cung cung chủ nhàn nhạt nói:

- Giết ngươi có tác dụng gì?

Vĩnh Hằng điện chủ nói:

- Mục đích của chúng ta chỉ là lấy lại năm viên tinh hạch vốn thuộcvề thế giới Cổ Thần, đồng thời, giải cứu con gái của Thiên Cung cung chủ từ trong tay ác ma này thôi!

- Ác ma?

Giải cứu?

Sở Mặc vẻ mặt vô tội, nhìn Tam đại Thế lực chủ:

- Ta không hiểu các ngươi đang nói gì?

- Không sao, sau khi giết ngươi thì ngươi sẽ hiểu ngay!

Lúc này, Tam đại thế lực chủ theo ba hướng bay thẳng đến chỗ Sở Mặc, ra tay.

Quả nhiên, bọn họ không có ý đụng đến Vu Hồng, tất cả sát khí đều hướng về Sở Mặc.

Nhất là Bốc Hư Dược và Thiên Cung cung chủ, bọn họ đều hận Sở Mặc vô cùng.

Bọn họ vốn là thần tiên, nhưng là chúa tể ở thế giới loài người lâu rồi nên trên người đã dính đầy thất tình lục dục.

Ầm Ầm!

Vu Hồng trực tiếp ra tay!

Trong tay hắn nắm búa chiến khủng bố, trực tiếp bổ xuống đầu củaBốc Hư Dược!

- Ngươi dám!

Bốc Hư Dược giận dữ.

Nhưng điều hắn không nghĩ tới là, ở bên kia, Sở Mặc cũng đang nhìn hắn chằm chằm.

Đây là một âm mưu!

Giữa hai người này chắc chắn có quỷ kế gì đó!

Tam đại Thế lực chủ dường như đã biết được chân tướng của sự việc.

Nhưng tốc độ của Sở Mặc...

Quá nhanh.

Trước đó, bọn họ chưa từng nghĩ đến, một Đại Tổ tu sĩ bình thường lại có tốc độ kinh khủng và chiến lực mạnh như vậy.

Thí Thiên trong tay Sở Mặc trực tiếp đâm vào mi tâm của Bốc Hư Dược.

Một đao này khiến cho tình cảnh không thể xoay chuyển.

Bốc Hư Dược muốn tránh, nhưng quá khó khăn!

Huống chi, một búa này của Vu Hồng cũng như muốn chém nát hư không vậy.

Lực lượng quá lớn, khí thế quá mạnh mẽ!

Răng rắc!

Một món thần khí mà Bốc Hư Dược dùng đã bị búa Bàn Cổ chém thành hai khúc.

Sau đó, Thí Thiên của Sở Mặc đâm vào mi tâm của Bốc Hư Dược.

Chỗ đó, là một mảng ánh sáng màu bạc.

Chiến y màu bạc có thể bảo hộ toàn thân Bốc Hư Dược.

Nhưng đối mặt với sự sắc bén của thanh tuyệt thế đao này thì, chiến y trên người hắn có vẻ tương đối yếu ớt.

Keng!

Lưỡi đao Thí Thiên đâm vào chiến y màu bạc.

Đầu tiên là một tiếng kim loại vang lên nằng nề.

Sau đó, chiến y trên người Bốc Hư Dược liền vỡ nát!

Trên Thí Thiên, một luồng sát khí sắc bén đâm thẳng vào mi tâm Bốc Hư Dược, một dòng máu chảy ra!

Nhưng nhờ lực lượng phòng ngự của chiến y màu bạc mà Bốc Hư Dược tránh được một kiếp, thân hình của hắn lui về sau.

Sau đó vẻ mặt kinh hãi nhìn Sở Mặc.

Lúc này, Thiên Cung cung chủ và Vĩnh Hằng điện chủ cũng công kích tới.

Sở Mặc và Vu Hồng lại giống như chỉ theo dõi Bốc Hư Dược.

Thấy một kích không thề đánh cho đối phương trọng thương, ngay sau đó...

Lại công kích lần hai.

Mục tiêu...

Vẫn như cũ là Bốc Hư Dược!

Trong lòng Bốc Hư Dược rất giận, nghĩ thầm: chẳng lẽ trong Tam đại Thế lực chủ, ta là người yếu nhất?

Tại sao đều hướng về phía ta mà đánh?

Nhưng lúc này, hắn thực sự không dám xem thường hai người này nữa.

Một người cầm búa Bàn Cổ trong tay, ra công kích, thế đại lực trọng( khí thế lớn, sức lực mạnh), thậm chí có thể chém ra hư không; Còn một người, có thân pháp và tốc độ độc nhất vô nhị, trong tay cầmmột thanh tuyệt thế đao sắc bén, cũng là một thần khí.

Cho nên, cho dù là Bốc Hư Dược cũng không thể không cẩn thận ứng phó.

Đáng tiếc, đứng trước thực lực tuyệt đối, cho dù cẩn thận thế nào thì vẫn vô dụng.

Bốc Hư Dược không phải không cường đại.

Năm đó Giới Chủ, bây giờ là Thế lực Chủ.

Một thân đạo hạnh đã được tích lũy qua năm tháng vô tận, trình độ thấu hiểu các pháp thuật đã sâu đến không lường được.

Nhưng mà, khi đối mặt với công kích của hai người này hắn hoàn toàn không thể phòng ngự chắc chắn.

Trong nháy mắt đã bị Sở Mặc chém một đao vào vai, một cánh tay rời khỏi thân thể.

- A!!

Tiếng rống này của Bốc Hư Dược kinh thiên động địa, đau đớn và phẫn nộ khiến hắn suýt nữa thì hôn mê.

Nhưng hắn vẫn phải trấn định lại, vì búa Bàn Cổ của Vu Hồng...

Theo sát phía sau mà đến!

Lúc này, bên Thiên Cung cung chủ và Vĩnh Hằng điện chủ đều rống giận giết qua đây.

Bọn họ cũng đều thật sự tức giận.

Chủ của tam đại thế lực, từ năm tháng vô tận cho đến nay luôn gắn bó như môi với răng, luôn dựa dẫm vào nhau mới có thể ngang nhiên tung hoành đến nay.

Nếu không thì đã sớm bị người thay thế.

Cho dù là ai ngã xuống thì bọn họ đều không chịu nổi loại đả kích này, càng không chịu nổi loại tổn thất này.

Đại kích trong tay Thiên Cung cung chủ chém về phía Sở Mặc.

Đại kích đem cả hư không rạch ra, lộ ra vô tận hỗn độn bên trong.

Các loại lực lượng tràn ngập trong hư không, khiến cho chỗ này hào quang rực rỡ, như ánh mặt trời chói chang đang thiêu đốt.

-----o0o-----

Chương 2385: Chém thế lực chủ

Chương 2385: Chém thế lực chủ

Vĩnh Hằng điện chủ cầm trong tay một cây trường côn thần kim luyện chế, vung mạnh tới, đập thẳng vào Vu Hồng.

Thanh âm kinh khủng đến mức kinh thiên động địa.

Dường như muốn đánh sập cả không gian trong vũ trụ này!

Thật ra, tốc độ của tất cả mọi người đều nhanh hơn ánh sáng vô số lần!

Loại tốc độ này không phải là người thường có thể theo kịp.

Dưới tình huống này, Sở Mặc trực tiếp vận hành Bàn Cổ thân pháp.

Sau đó, tốc độ của hắn nhanh hơn!

Nếu ngay từ đầu hắn dùng tốc độ này thì sẽ khiến cho người khác cảnh giác.

Sẽ dùng tất cả phòng ngự để đối phó với tốc độ của hắn.

Nhưng, hiện tại hắn thi triển tốc độ này, khiến cho Tam thế lực chủ trở tay không kịp.

Nhất là Bốc Hư Dược, cả người đều chết lặng.

Hắn hét thảm một tiếng, đầu đã bị Thí Thiên chém rụng.

Đây là Giới chủ cầm trong tay Giới chủ lệnh, đây là Vương của Bốcc thị vương triều trong Tam đại thế lực ở nơi Vĩnh Hằng.

Cho dù là ở Tứ đại Thiên hay là thế giới thân thể Cổ Thần thì Bốc Hư Dược đều không phải là hạng người hời hợt.

Nhưng mà lúc này, hắn lại bị người chém đầu.

Thi thể không có đầu, máu tươi phun tung tóe.

Máu tươi kia, một giọt...

Có thể lấp đầy một vùng biển rộng!

Quá mãnh liệt rồi!

Toàn bộ hư không vũ trụ hình thành một dòng sông máu.

Cảnh tượng này, thật sự là quá dọa người!

Cả dòng sông máu giống như cả một ngân hà!

Lúc này có một món pháp khí "vù vù" bay lên cao, bắt đầu hấp thu dòng sông máu đó.

Hỗn Độn Hồng Lô!

Trải qua việc sống lại, Hỗn Độn Hồng Lô, được Sở Mặc luyện chế qua năm tháng vô tận, đã hoàn toàn thoát khỏi phạm trù trước đây, chân chính biến thành một pháp khí cao cấp.

Dùng nó để hấp thu máu của Bốc Hư Dược cũng sẽ không có áp lực.

Lô thể của Hỗn Độn Hồng Lô đều bị lực lượng trong máu kia thiêu đốt đến đỏ bừng.

Nhưng nó lại vẫn điên cuồng hấp thu máu của thế lực chủ.

Máu này so với bất kỳ đại dược cao cấp nào trên thế gian này đều mạnh hơn vô số lần!

Mạnh hơn nhiều lắm!

Đây mới thật sự là bảo huyết!

Nhưng Bốc Hư Dược lại bị một màn này khiến cho giận điên lên.

Thật ra, đó cũng chỉ là sự việc xảy ra trong nháy mắt.

Khi đầu của hắn bị chém rụng, nguyên thần của hắn đã chạy ra ngoài.

Đến cảnh giới như hắn thì thủ đoạn bảo toàn tính mạng nhiều lắm.

Đã rất khó bị giết chết hẳn.

Nguyên thần của hắn cũng mũ giáp đầy đủ, được bảo hộ so với thânthể còn kín hơn.

Điên cuồng gầm thét, giết về phía Sở Mặc.

Hắn vốn là Thiên Nhân tộc, vốn là tồn tại ở dạng tinh thần thể.

Biến thành nguyên thần cũng không ảnh hưởng đến chiến lực của hắn.

Nhưng cơn giận dữ mãnh liệt đã làm cho Bốc Hư Dược mất đi lý trí.

Mặc dù thân thể không phải là quan trọng nhất, nhưng nó đại biểu cho toàn bộ tôn nghiêm của hắn, tôn nghiêm của một người thân là Giới chủ, Thế lực chủ!

Loại tôn nghiêm này là hoàn toàn không thể xâm phạm được!

Nhưng vào hôm nay, chẳng những bị xâm phạm, hơn nữa còn bị xâm phạm rất thảm.

Chỉ còn lại nguyên thần khiến hắn có cảm giác bị người ta lấy hết quần áo.

- Tiểu tử, ta muốn ngươi phải chết!

Hóa thành thuần túy tinh thần lực, Bốc Hư Dược không ngưng tụ thực thể nữa, mà là lấy phương thức càng kinh khủng hơn công kích về phía Sở Mặc.

Bên này, hai người Sở Mặc và Vu Hồng sắc mặt bình tĩnh.

Mỗi người dùng vũ khí đẩy ra Đại kích và trường côn của Thiên Cung cung chủ và Vĩnh Hằng điện chủ.

Sau đó lui nhanh ra phía xa.

Một trận này, họ đã chiếm món lợi lớn, đồng thời cũng coi như thăm dò được thực hư Tam đại thế lực chủ.

Không cần phải chiến đấu với họ nữa.

Tiếp tục nữa cũng sẽ không có thêm được kết quả, mà muốn giết chết Bốc Hư Dược thì càng là điều không thể xảy ra.

- Không thể để cho bọn chúng chạy!

Bốc Hư Dược rống giận, điên cuồng rít gào.

Thiên Cung cung chủ và Vĩnh Hằng điện chủ cũng không muốn buông tha cho Sở Mặc và Vu Hồng đơn giản như vậy.

Bọn họ cũng đã triệt để bị chọc giận.

Dưới sự công kích điên cuồng như thế của bọn họ mà Bốc Hư Dược còn suýt nữa gặp nạn lớn.

Nếu ba người bọn họ mà đến đơn lẻ...

Hậu quả nhất định là không chịu được!

Cho nên, nếu hôm nay có thể đánh chết hai người tại chỗ thì tốt nhất.

Còn nếu như không thì cũng quyết không thể khinh địch mà buông tha bọn họ như vậy.

Nếu không, còn thật sự cho rằng Tam đại thế lực chủ chỉ có tí tẹobản lĩnh như thế.

Một ý niệm của Thiên Cung cung chủ truyền ra ngoài, hư không trước mặt Sở Mặc và Vu Hồng, thiên địa biến sắc!

Gió nổi mây phun, dị tượng vần vũ xuất hiện!

Có một con chim thần toàn thân đen kịt giống như đực đúc từ gang, góc cạnh rõ ràng.

Móng vuốt lóe ra ánh sáng lạnh như băng của kim loại, vô cùng lợi hại.

Trong đôi mắt, tia chớp xuất hiện không ngừng.

Bất kể là nhìn từ góc độ nào đều thấy, đây thật là một động vật sống, là một động vật vô cùng hung ác!

Nó xòe hai cánh ào ào bay đến, tốc độ nhanh vô cùng.

Móng muốn hết sức sắc bén kia chụp vào Sở Mặc.

Loại sức mạnh này như muốn nổ tung, tựa như chỉ cần bị nó chụp một cái thì cả người liền nát vụn.

Còn có tia chớp trong mắt nó cũng bổ về phía Sở Mặc.

Sấm chớp, hiển nhiên là Sở Mặc không sợ, thoải mái để nó bổ vào.

Đới mặt với móng vuốt sắc bén, Sở Mặc liền cho nó một đao.

Ầm!

Nhất thời, chim thần tan thành mây khói.

Cứ thế bị trừ khử trong vô hình.

Chuyện này thật quỷ dị!

Mà vật như vậy, còn có hàng ngàn hàng vạn!

- Hắn vận dụng Giới chủ lệnh.

Vu Hồng truyền âm cho Sở Mặc, hắn giải thích:

- Những sinh linh này đều là hình chiếu thật trong thế giới kia, những sinh linh này chỉ dùng được khoảng năm phần sức mạnh.

Mặc dù không phải là trạng thái mạnh nhất, nhưng thắng ở số lượng lớn.

Lúc này, giữa bầu trời xuất hiện một người khổng lồ, hung hăng đánh một quyền về phía Sở Mặc.

Sở Mặc không cần nghĩ, thân mình nhảy dựng lên đá một cước.

Hung hăng đá vào tay của người khổng lồ, khiến tay của hắn lỏnglẻo.

Sau đó, người khổng lồ cũng biến mất.

Nhưng còn có nhiều sinh linh hơn, sinh linh không phải người không ngừng hướng về phía hai người mà đến.

Hai người giống như rơi vào giữa đại dương địch nhân, khắp nơi đều là đối thủ.

Lúc này, bỗng nhiên Vu Hồng vận dụng Giới Chủ lệnh.

Đồng dạng triệu hồi đến hình chiếu của sinh linh, hình thành thế đối chiến với những sinh linh mà Thiên Cung cung chủ triệu hồi đến.

Mục đích của Thiên Cung cung chủ không phải là để những sinh linh này đánh chết Sở Mặc và Vu Hồng, bởi điều đó là không có khả năng.

Mục đích của hắn chỉ là để những sinh linh này kéo chân sau của hai người này.

-----o0o-----

Chương 2386: Người đứng đầu Vĩnh Hằng

Chương 2386: Người đứng đầu Vĩnh Hằng

Hiện tại, mục đích của hắn hình như đã đạt được.

Lúc này hắn và Vĩnh Hằng điện chủ và Bốc Hư Dược đều liều chết xông lên.

Sau đó, cơ hồ là Thiên Cung cung chủ và Vĩnh Hằng điện chủ cùng nhau bỏ qua thân thể, trực tiếp hóa thành thuần túy tinh thần thể.

Sau đó, ba người liên thủ, triển khai một loại công kích vô thượng tinh thần.

- Chủ thượng đi mau.

Ta tới chắn...

Vu Hồng còn chưa nói hết câu đã cảm giác được thân thể của mình bị một loại lực lượng khổng lồ kéo lại, sau đó, mắt tối sầm.

Sau một khắc, cảnh tượng trước mắt hắn thay đổi toàn bộ.

Cái loại dị tượng trên chiến trường vừa rồi đều biến mất hoàn toàn.

Tam đại thế lực chủ cũng hoàn toàn không thấy bóng dáng.

- Không gian khiêu dược?

Vu Hồng sợ ngây người, nhìn Sở Mặc:

- Trong tình huống bị bọn họ dùng tinh thần công kích mà ngài còn có thể tiến hành không gian khiêu dược?

Chủ thượng...

Ngài làm sao mà làm được vậy?

Sắc mặt Sở Mặc lạnh lùng, nghiêm túc, cũng không nói lời nào, mà nhìn về một phía.

Lạnh nhạt nói:

- Các hạ tính toán thật là sâu.

Nếu như nói, đây là điều các hạ tính toán, vậy thì, tại hạ thật sự bội phục.

- Trùng hợp thôi!

Bên kia hư không truyền đến một giọng nói bình thản.

Vẻ mặt Vu Hồng sợ hãi, khẩn trương nhìn về hướng kia, tay nắm chắc búa Bàn Cổ.

Trong đầu đột nhiên nhận được một bộ công pháp Bàn Cổ khai thiên khác mà Sở Mặc truyền cho hắn.

Cái này, mới là công pháp chân chính của Búa Bàn Cổ!

- Phải không?

Sở Mặc cười cười:

- Ta cũng thấy là thật trùng hợp.

Tuy rằng các hạ là người đứng đầu Vĩnh Hằng, nhưng cũng không thể cường đại đến mức này được.

Suy tính, suy diễn, tính toán...

Căn bản là không có khả năng đoán ra tinh tức chuẩn xác về các sinh linh khác được.

Cám ơn ngươi đã thẳng thắn với ta như vậy, điều này làm cho ta thở phào nhẽ nhõm.

Lúc này, một lão giả tóc ngắn, quần áo trắng đi ra từ hư không bên kia.

Lão giả có tướng mạo rất có tinh thần, nhất là đôi mắt, thật quá đặc biệt, vô cùng thâm thúy.

Hắn nhìn Sở Mặc, sâu kín nói:

- Thật ra, Tứ đại Thiên giới bây giờ cũng đang phát sinh biến hóa rất lớn.

Rất nhiều Thiên nhân trẻ tuổi quật khởi.

Bọn họ...

Đều đã hiểu được một vài vấn đề.

Thiên nhân yêu thích hòa bình càng ngày càng ít.

Sở Mặc và Vu Hồng đều lạnh lùng nhìn lão giả, cũng chính là người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng tiếp tục nói:

- Nơi tinh thần Cổ Thần bị phong ấn có cường giả cấp cao nhất của Tứ đại thiên giới trấn thủ.

Các ngươi...

Không có khả năng thành công.

Sở Mặc nhướng mày, Vu Hồng nhíu mày.

Bọn họ không hiểu tại sao người đứng đầu Vĩnh Hằng lại nói câu này.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng tiếp tục:

- Còn nữa.

Có một khối Thiên Chủ lệnh đang trong quá trình hình thành.

Thứ này, ta dám cam đoan là các ngươi không có năng lực lấy được.

Lúc này, Vu Hồng lạnh lùng nói:

- Ngươi làm sao mà biết được?

- Ta đương nhiên là biết.

Người đứng đầuVĩnh Hằng cười nhạt:

- Bởi vì, Tứ đại Thiên chủ đều đang ngóng trông Thiên Chủ lệnh này.

Nếu một ngày nào đó, nó hoàn toàn được hình thành thì...

Tứ đại Thiên chủ sẽ trực tiếp ra tay cướp Thiên chủ lệnh này.

Sau đó sẽ hút hết khí vận trên Thiên chủ lệnh.

Bởi vì, họ cần Thiên chủ lệnh để cường đại thân mình.

Còn mặt khác, họ sẽ không cho thế gian này xuất hiện vị Thiên chủ thứ năm.

- Thì sao chứ?

Vu Hồng cười nhạt:

- Cuối cùng thì ngươi muốn nói gì?

Hay là đang kéo dài thời gian, muốn gọi ba tên thủ hạ bại tướng lên?

- Không!

Không!

Không!

Người đứng đầu Vĩnh Hằng mỉm cười lắc đầu:

- Ta không gọi bọn họ.

Nói xong hắn nhìn về Sở Mặc, ánh mắt càng thêm thâm thúy hơn, giống như một giếng nước bình tĩnh mà thâm thúy.

Hắn nhẹ giọng nói:

- Thật ra, đi vào thế giới Cổ Thần lâu như vậy rồi, chúng ta...

đều đã không còn giống nhân loại.

Cũng hiểu được sự vĩ đại của Cổ Thần.

Cho nên...

Chúng ta muốn hoàn thành nguyện vọng của Cổ Thần.

- Buồn cười!

Vu Hồng cười nhạt.

Tuy nhiên, hắn cũng cảm thấy có chút khắc thường, bởi vì, Sở Mặc vẫn luôn không lên tiếng.

Hình như vẫn đang suy nghĩ cái gì đó.

Đột nhiên Vu Hồng cảm giác được có cái gì đó không đúng.

Nhưng mà, khi hắn muốn nhắc nhở Sở Mặc thì cảm thấy cảnh tượng trước mắt thay đổi.

Trong chớp mắt, hắn bỗng nhiên trở về lúc còn bé!

- Không.

Đây là giả!

Vu Hồng thét lên.

- Không.

Đây là thật.

Trong đầu của hắn vang lên một âm thanh đầy ma lực.

Sau đó, hắn nhìn thấy một thân ảnh xuất hiện ở đó.

Vu Hồng ngây người, rất nhanh, mắt của hắn liền đỏ lên.

- Mẫu thân!

Nữ tử trước mặt hắn rất trẻ tuổi, cũng rất đẹp.

Trên mặt mang nụcười điềm tĩnh.

Nàng ta vẫy tay với Vu Hồng:

- Hồng Nhi, hôm nay luyện công thế nào?

Có lười biếng không?

- Mẫu thân...

Không!

Đây là giả!

Vu Hồng có chút thống khổ lấy tay ôm đầu.

Bởi vì hắn vừa định nói: Đây là giả.

Đây là âm mưu của người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Lại bỗng hiên phát hiện, hắn dĩ nhiên đã quên mất tên đó là gì!

- Hồng nhi, con bị sao vậy?

Đừng dọa mẫu thân!

Thân hình nữ tử chợt lóe liền xuất hiện ở trước mặt Vu Hồng.

Sau đó nắm một tay non nớt của Vu Hồng lên.

Đúng vậy, thật là rất non nớt.

Bởi vì lúc này, Vu Hồng mới chỉ bảy, tám tuổi.

Là hắn lúc còn nhỏ!

Vu Hồng muốn tránh thoát tay của mẫu thân, nhưng lại cảm giác được tay của mẫu thân vẫn mềm mại, ấm áp như vậy.

Trong lòng hắn biết là giả, nhưng trong nhất thời, hắn không đành lòng tránh thoát.

Vậy liền đợi một lúc đi...

Vu Hồng nghĩ trong lòng.

Hắn rất nhớ mẫu thân của mình.

Con đường tu đạo chậm rãi, năm tháng vô tình.

Mẫu thân của hắn đã chết rất lâu năm rồi.

Người tu hành vô mộng.

Cho nên, ngoài bức tranh vẽ mẫu thân ở trên người và mấykhối Ảnh âm thạch ra, đã rất lâu rồi hắn không nhìn thấy mẫu thân mình, cũng chưa từng chính thức gọi một tiếng mẫu thân.

Hắn rất hoài niệm cảm giác này, tham luyến cảm giác này.

Cho nên, dù biết rõ đây không phải sự thật, nhưng hắn vẫn tùy ý để mẫu thân nắm tay hắn.

Sau đó, hắn ngẩng đầu đánh giá mẫu thân mình, giọng nói có chút nghẹn ngào:

- Mẫu thân!

Người... khỏe không?

Trong lòng hắn, mẫu thân cũng đã trải qua vô số luân hồi.

Đây chínhlà một màn tàn khốc trên thế gian.

Thật ra, hắn luôn biết rõ mẫu thân mỗi đời luân hồi là ai, trước đó hắn còn yên lặng bảo hộ bà.

Nhìn bà lớn lên, nhìn bà thành thục, rồi lại nhìn bà gả cho người, sinh con, cuối cùng già đi...

Đây là một loại chân chính bi ai trong cuộc sống.

Hắn lại không thể làm gì, bởi vì thiên tư của mẫu thân thật sự không tốt lắm.

Hắn cũng không muốn cưỡng ép đem ký ức của đời kia áp lên người mẫu thân.

-----o0o-----

Chương 2387: Ta mặc kệ để ngươi khoe khoang (1)

Chương 2387: Ta mặc kệ để ngươi khoe khoang (1)

Cho nên, cho dù bọn họ đều trong Tứ đại Thiên giới, nhưng bọn họcũng là sinh linh mà Tứ đại Thiên giới không thể tiếp thu.

Bọn họ phải luân hồi.

Mà luân hồi thì có dính dáng đến luân lý.

Cho nên, trong mắt rất nhiều Thiên Nhân, bọn họ đê tiện, dơ bẩn.

- Mẫu thân khỏe lắm Hồng Nhi.

Con thật kỳ lạ đó.

Nói cho mẫu thân nghe xem hôm nay thầy giáo dạy con những gì nào?

Nữ tử trẻ tuổi nắm tay Vu Hồng ngồi vào một chiếc ghế dài.

Vu Hồng cười khổ trong lòng.

Sau đó những ký ức đã phủ đầy bụicủa hắn dần dần quay lại.

Chí hắn cũng không biết, trong quá trình này, hắn đang dần dần...

Mất phương hướng.

Sở Mặc cũng rơi vào ảo cảnh kỳ dị.

Chẳng qua, lại là từng màn hắn trải qua ở kiếp trước.

Bởi vì bây giờ hắn quá cường đại, nên ký ức chủ yếu trong đầu là ký ức đời trước, ký ức về Sở thị vương tộc.

Chuyện này đối với Sở Mặc mà nói, không có quá nhiều xúc động.

Nếu như trong đầu hắn xuất hiện những ký ức khi hắn ở Nhân giới, ví dụ như: Hắn đắc tội con trai của Đại Hạ Thân vương, đi Thiên lý băng nguyên, gặp Trường Sinh Thiên muốn bái sư học nghệ.

Hay khi hắn mới gặp Kỳ Tiêu Vũ, hay mỗi ngày hắn đều bị Ma Quân chỉnh.

Nếu như xuất hiện những hình ảnh này, nói không chừng Sở Mặc còn có cảm xúc mãnh liệt.

Nhưng xuất hiện những hình ảnh của đời trước, Sở Mặc liền cười nhạt.

Nhưng mà hắn cũng không chọn vạch trần người đứng đầu Vĩnh Hằng ngay từ đầu.

Bởi vì hắn muốn nhìn một chút, người đứng đầu Vĩnh Hằng còn có thể chơi trò gì nữa.

Cũng muốn nhìn một chút, trong tình huống như vậy, người đứng đầu Vĩnh Hằng còn có thể phân thần để công kích bọn họ không.

Một tu sĩ cấp bậc Giới Chủ, cường khống một Giới chủ; Một Đại Tổ đỉnh, nắm giữ Bàn Cổ truyền thừa.

Hẳn là...

Không thoải mái như vậy đi!!

Sự thực cũng đích xác là như thế này, người đứng đầu Vĩnh Hằng quả thật không ung dung lắm. sắc mặt của y vô cùng nghiêm trọng, nhưng thanh âm của y lại ngày càng ổn định, bình thản.

- Hai người các ngươi, cần phải thần phục ta, cái này...

Là phụ mẫu, thân nhân, bằng hữu, tổ tiên của các ngươi...

Toàn bộ ý chí của người bên cạnh các ngươi!

Người đứng đầu vĩnh hằng từ tốn nói.

Lúc này, ở trước mắt Sở Mặc trực tiếp xuất hiện hình ảnh nhữngngười đời trước trong vương tộc Sở thị.

Tỷ như Sở Sở.

Thiếu nữ xinh đẹp đi tới trước mặt của hắn, cười hì hì lôi kéo tay hắn nói:

- Ca, ngươi đã từng nghe nói về người đứng đầu vĩnh hằng chưa?

Sở Mặc trong lòng cười nhạt, nhưng trên mặt lại lộ ra một nụ cười ấm áp, sau đó lắc đầu:

- Không có, chưa từng nghe qua.

Người kia là ai?

Tên khó nghe như vậy?

Sở Mặc có thể thấy rõ ràng đuôi lông mày của người đứng đầu Vĩnh Hằng bên kia khẽ nhướng, trong đôi mắt không hề bận tâm kia dường hồ sinh ra một chút sóng lớn nhàn nhạt.

Trong lòng Sở Mặc cười nhạt thầm nghĩ: Muốn dùng lực lượng tinh thần cường khống chúng ta?

Thực sự là ngây thơ a!

Lẽ nào cho tới bây giờ ngươi chưa nghe nói qua thời gian Bàn Cổ sao?

Sở Mặc bất động thanh sắc, giống như là hoàn toàn lâm vào chưởng khống thông thường của người đứng đầu Vĩnh Hằng, mỉm cười nhìn Sở Sở.

Sở Sở liếc hắn một cái:

- Ca, không được nói lung tung, người đứng đầu Vĩnh Hằng là thần cường đại nhất của chúng ta trên đời này, ngài khinh nhờn thần linh như vậy, cẩn thận gặp phải thần linh nghiêm phạt đấy!

- Ha hả, y dám nghiêm phạt ta sao?

Sở Mặc cố ý cười nói:

- Thật muốn y tới nghiêm phạt ta nha!

Răng rắc!

Một tiếng sấm trong giây lát nổ vang trên bầu trời, trực tiếp bổ về phía Sở Mặc.

Sở Mặc chợt lách người, trực tiếp né tránh, sau đó vẻ mặt rung động nói:

- Cái này...

Cái này...

Sở Sở bên kia cũng là bị dọa đến hoa dung thất sắc, kinh hô:

- Ca, ca, ngươi không sao chứ?

Làm ta sợ muốn chết!

Về sau ngươi ngàn vạn lần không nên nói lung tung được không?

Cái này quá nguy hiểm!

Sở Mặc cũng giả trang ra bộ dạng vẫn còn sợ hãi, nhìn Sở Sở nói:

- Tại sao có thể như vậy?

- Không như ngươi nói, người đứng đầu Vĩnh Hằng là thần cường đại nhất cao cấp nhất thế gian này, ý chí của y, chính là ý chí ở chỗ này!

Lãng lãng càn khôn, ai có thể tránh được ý chí trời xanh?

- Ồ, lợi hại như vậy, ta còn thực sự không nghĩ tới đâu.

Sở Mặc bĩu môi, sau đó nói:

- Được rồi, coi như là ngươi nói đúng!

- Ân, về sau cũng đừng tiếp tục dọa ta.

Sở Sở nói, nhẹ nhàng rời đi.

Thật khiến Sở Mặc có chút kinh ngạc, thầm nghĩ: Cái này thì xongrồi sao?

Vì sao không có tiếp theo tẩy não ta?

Còn rất mong đợi đấy!

Lúc này, bóng dáng của một cô gái tuyệt sắc tổng hợp giữa Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y, trong lúc bất chợt đi tới trước mặt Sở Mặc, vẻ mặt nụ cười ôn nhu:

- Ca ca.

Thúy sanh sanh, dường như ngọc trai rơi trên mâm ngọc.

Tinh thần Sở Mặc hơi chấn động một chút, hắn biết cô gái này là ai.

Chính là con gái kiếp trước của Linh Thông Thượng Nhân, cũngchính là Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y đời này.

Cô gái tên gọi Mạt nhi.

Cũng là nữ hài tử mà đời trước Sở Mặc rất thích.

Nhưng ở một đời vương tộc Sở thị kia, thật ra là Mạt nhi yêu Sở Mặc!

- Ân, Mạt nhi, sao ngươi lại tới đây?

Cũng tìm ta nói sự tình về người đứng đầu Vĩnh Hằng sao?

Sở Mặc vừa cười vừa nói.

- Ân?

Người đứng đầu Vĩnh Hằng?

Nói tới y làm cái gì?

Chỉ làthần linh của cái thế gian này mà thôi, chúng ta không thấy được sờ không được, không cần nói tới y, chúng ta đi đạp thanh a!

Ca ca.

Mạt nhi khi nhắc tới người đứng đầu Vĩnh Hằng tựa hồ hoàn toàn không có các loại tôn trọng giống Sở Sở, vẻ mặt dáng vẻ không sao cả.

Sở Mặc thầm nghĩ: Ai u hắc...

Đổi lộ trình!

Không phải không thừa nhận, chiêu thức ấy của người đứng đầu Vĩnh Hằng thật cao minh.

Y thông qua mọi người bên người Sở Mặc, dùng phương thức tiềm di mặc hóa không ngừng tăng cường phân lượng của người đứng đầu Vĩnh Hằng ở trong lòng Sở Mặc.

Một người nói, khả năng không có gì, hai người nói, cũng là sẽ không tin tưởng.

Nhưng nếu là tại trong loại ảo giác này vượt qua hơn mấy trăm nghìn năm, nếu như thời gian dài hơn?

Sau đó lại có người không ngừng đề cập với ngươi?

Không phải ai cũng đều mang vẻ mặt bình tĩnh giống như Sở Mặc, giống như xem trò vui ở giữa ảo giác.

Nói thí dụ như Vu Hồng bên kia cũng đã lún sâu vào trong ảo cảnh.

Ở nơi này, gã đã hài lòng khoái trá vượt qua mấy năm quang âm.

Sau đó, ở trong cái thế giới kia, thần linh duy nhất mà bọn họ thờ phụng, chính là người đứng đầu Vĩnh Hằng!

-----o0o-----

Chương 2388: Ta mặc kệ để ngươi khoe khoang (2)

Chương 2388: Ta mặc kệ để ngươi khoe khoang (2)

Cái gì mà đại Chúa Trời Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Giới, cái gì Giới Chủ chỗ thế giới bọn họ, hết thảy đều không tồn trong cái thế giới ảo ảnh kia.

Mẹ của gã, mỗi ngày đều lôi kéo tay gã, nói với gã về điều tốt của người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Sau đó, mọi người bên người Vu Hồng cũng đều đang không ngừng nhấn mạnh chỗ vĩ đại của người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Tựa như đại thầnBàn Cổ đã từng, cộng mầm nhỏ yếu ở sâu trong tâm linh, cuối cùng lớn lên thành đại thụ che trời.

Cái này ở giữa thế giới ảo ảnh, hình tượng Bàn Cổ đại thần, bị thay đổi thành... người đứng đầu Vĩnh Hằng!

Nhắc tới cũng kỳ quái, đến lúc này, Vu Hồng sớm đã hoàn toàn nghĩ không ra, người đứng đầu Vĩnh Hằng chính là tên lường gạt mà ban đầu gã muốn nhắc nhở chính mình.

Hắn đã lâm vào bên trong thật sâu.

Thậm chí ở chỗ này, gã có thể tùy ý làm bất cứ chuyện gì, một điểm cảm giác giả tạo cũng không có!

Trọng yếu nhất, gã có thể cả ngày ở cùng mẹ của gã!

Cảm giác này, mới là hạnh phúc nhất!

Sở Mặc cứ như vậy thờ ơ lạnh nhạt nhìn mọi người, ở trước mặt mình không ngừng nhắc tới người đứng đầu Vĩnh Hằng, sau đó, hắn lưu ý Vu Hồng bên người, có thể rõ ràng cảm giác được cổ khí tức truyền tới từ trên người Vu Hồng đủ để chứng minh, Vu Hồng... là bị sa vào rồi.

Thoạt nhìn, loại thủ đoạn này của người đứng đầu Vĩnh Hằng thật là rất cường đại, cũng không biết y dùng thủ đoạn này đã khống chế baonhiêu người?

Sở Mặc thầm nghĩ nói: Có nên đánh thức Vu Hồng?

Rồi lại, xuất kỳ bất ý...

Thình lình cho người đứng đầu Vĩnh Hằng một kinh hỉ?

Đúng lúc này, người đứng đầu Vĩnh Hằng đột nhiên khẽ cau mày sau đó, khóe miệng trực tiếp tràn ra một vệt máu.

Điều này làm cho Sở Mặc mừng rỡ không thôi, không biết vì sao y trong lúc bất chợt sẽ có phản ứng.

Lúc này, chỉ thấy người đứng đầu Vĩnh Hằng cau mày nhìn phía y, sau đó, cặp mắt kia của y, trở nên càng thâm thúy hơn, thanh âm của y, cũng biến thành đặc biệt trầm thấp:

- Các ngươi phải lấy linh hồn thề, vĩnh viễn đều phải thần phục với người đứng đầu Vĩnh Hằng, vĩnh cửu không thể phản bội, nếu không......

Linh hồn của các ngươi sẽ gặp đại kiếp nạn muôn đời, đồng thời...

Trọn đời không được siêu sinh!

Sau đó, người đứng đầu Vĩnh Hằng oa một tiếng, phun ra một ngụm tiên huyết!

Cường khống giới chủ cùng cảnh giới, cùng một cái người kinh khủng hơn nắm giữ truyền thừa Bàn Cổ, với hắn mà nói cũng là một cáigánh nặng vô cùng vĩ đại!

Lúc này, chỉ nghe thấy Vu Hồng nói rằng:

- Ta...

Vu Hồng, lấy...

Trong lòng Sở Mặc biết không ổn, quả nhiên, người đứng đầu Vĩnh Hằng bên kia đã đem ánh mắt hoài nghi trực tiếp nhìn về phía Sở Mặc.

Trong ánh mắt mang theo nghi hoặc vô tận, đồng thời còn có một cảm giác khiếp sợ mãnh liệt!

Hắn nằm mộng cũng không nghĩ tới, loại thần thông này của hắn, dĩ nhiên mất hiệu lực?

Cư nhiên lại không có bất kỳ tác dụng gì trên thân một người đạt cảnh giới Đại Tổ!

Hắn cư nhiên không có phát thệ!

Ánh mắt của Sở Mặc, trong giây lát mở ra nhìn người đứng đầu Vĩnh Hằng, khóe miệng lộ ra nụ cười giễu cợt.

Sau đó, trực tiếp vận hành thời gian Bàn Cổ.

Bịch!

Thời khắc này Sở Mặc trực tiếp đập tới một đống lớn thời gian BànCổ.

Sở Mặc cơ hồ là lập tức, vận dụng toàn bộ đạo hạnh của chính mình tới thi triển thời gian Bàn Cổ!

Hiệu quả này, cũng rõ ràng đến mức làm người ta hầu như không thể tin.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng lập tức giống như già hơn rất nhiều tuổi, gương mặt vốn giống như thiếu niên trực tiếp trở nên vừa đen vừa gầy, nếp nhăn dày đặc, trên người vốn tràn ngập vô tận tinh khí thần, lập tức trở nên suy kiệt vô số lần!

Cùng lúc đó, Sở Mặc nghiêm khắc đá một cước vào cái mông của Vu Hồng, đá hắn bay ra ngoài, cũng cắt đứt lời thề đang phát hạ của Vu Hồng.

Vu hồng chợt phun ra một ngụm tiên huyết, sau đó cả người, lập tức khôi phục bình thường.

Sau khi khôi phục bình thường, tốc độ phản ứng của Vu Hồng nhanh đến mức khó mà tin nổi.

Không hổ là tu sĩ đỉnh cấp của nhân tộc ma luyện lớn lên từ năm tháng vô tận trong chiến đấu, gã căn bản không có bất luận lời nói nhảmgì, xoay vòng búa Bàn Cổ, vận hành Bàn Cổ khai thiên, xuất ra một búa về phía đầu của người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Răng rắc!

Một búa này, trực tiếp chặt thành phân nửa!

Người đứng đầu Vĩnh Hằng phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa.

Thanh âm kia thưc sự thê thảm, khiến người gặp rơi lệ người nghe thương tâm.

Bởi vì lúc trước y tiêu hao quá, dã tâm của y cũng quá lớn, dĩ nhiênlà muốn mạnh mẽ thu phục Sở Mặc cùng Vu Hồng, làm cho hai người bọn họ, biến thành nô lệ của y.

Sau đó, thông qua phương thức khống chế hai người này, đạt được Bàn Cổ truyền thừa, do đó đạt được càng nhiều... chỗ tốt hắn vốn không thể thu được!

Lòng ham muốn quá lớn, như rắn nuốt voi!

Đại xà nuốt voi có lẽ sẽ thành công, nhưng tương tự...

Cũng sẽ gặp nguy hiểm bị phình bụng!

Hiện tại, người đứng đầu Vĩnh Hằng rõ ràng cho thấy là đã bị phình bùng!

Nói cách khác, bằng vào một búa này của Vu Hồng, dù cho mạnh mẽ vô song như thế nào đi nữa, cũng tuyệt đối không thể trực tiếp đem đầu của người đứng đầu Vĩnh Hằng chặt ra phân nửa.

Lúc này, người đứng đầu Vĩnh Hằng cũng trực tiếp vận dụng bí thuật cấm kỵ, làm cho nguyên thần của mình ở thời khắc này trở nên cường đại vô số lần, gần như sẽ khôi phục trạng thái tột cùng nhất.

Từ Đầu lâu ở giữa tránh thoát được.

Nhưng bộ thân thể này của y bị Sở Mặc trực tiếp bắt lại, ném vào thế giới trong Thần Giám đi.

- Ngươi muốn chết!

Nguyên thần của người đứng đầu Vĩnh Hằng vô cùng phẫn nộ.

Sở Mặc cầm lấy thân thể của y thu vào muốn làm gì, tự nhiên không cần nói nhiều.

Nhất định là muốn luyện hóa, sau đó dùng tới luyện đan, luyện khí...

Bởi vì trên thân thể người đứng đầu Vĩnh Hằng, cho dù là một sợi tóc đều là Chí Bảo đỉnh cấp thật sự!

Nhưng này dù sao cũng là thân thể của y!

Há có thể bị người tùy tùy tiện tiện luyện hóa?

Sở Mặc chỉ cười nhạt:

- Ta mặc kệ ngươi ở đó khoe khoang đã rất lâu rồi, cũng phải cho ta thu chút lợi tức chứ?

- A phốc!

Ngay cả là trạng thái nguyên thần, người đứng đầu Vĩnh Hằng vẫn có cảm giác bị tức muốn hộc máu.

Sở Mặc cùng Vu Hồng liếc nhìn lẫn nhau một cái, hai người thần giao cách cảm bay thẳng vọt tới chỗ người đứng đầu Vĩnh HằngLoại thời điểm này không hạ sát thủ, còn đợi khi nào?

-----o0o-----

Chương 2389: Người đứng đầu Vĩnh Hằng gặp nạn (1)

Chương 2389: Người đứng đầu Vĩnh Hằng gặp nạn (1)

Người đứng đầu Vĩnh Hằng giận sôi lên muốn thổ huyết, nhưng đối mặt khí thế hung hăng của hai người này, trong lòng của y còn mọc lên một cảm giác rợn cả tóc gáy.

Hai người kia, không có một ai là hiền lành.

Vô luận là Sở Mặc, hay là người thanh niên mang theo búa Bàn Cổ này.

Tất cả đều làm cho y cảm giác được đặc biệt sợ hãi.

Cho nên, nháy mắt khi Sở Mặc cùng Vu Hồng nhằm phía y, trong lòng người đứng đầu Vĩnh Hằng trực tiếp sinh ra thối ý mãnh liệt.

Y muốn rời đi nơi này!

Đây là một loại cảm giác tương đương khó chịu, trong lòng ngườiđứng đầu Vĩnh Hằng tràn ngập kinh sợ.

Y lui nhanh về phía sau!

Tốc độ phi thường nhanh, tốc độ nhanh hơn so với tia sáng vô số lần.

Toàn bộ không gian trong vũ trụ, phảng phất đều đang điên cuồng lui ngược lại.

Trong lòng người đứng đầu Vĩnh Hằng còn rất khó hiểu vì sao Sở Mặc lại có thể xem thấu ảo giác của y?

Loại ảo giác này, cho dù chủ của ba thế lực...

Cũng không có cáchnào tránh thoát!

Nếu không, mọi người năm xưa đều là giới chủ, luận cảnh giới hay luận thực lực, y còn chưa mạnh tới mức trở thành người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Dựa vào cái gì sau đó y lại thành người đứng đầu Vĩnh Hằng, giỏi hơn chủ ba thế lực?

Cũng là bởi vì môn thần thông này của y!

Môn thần thông này tên là nhất mộng trăm vạn năm!

Đây là một môn thần thông thật sự khủng bố!

Có thể để người ta ở trong ảo giác, trực tiếp nghiêm túc sống thêmvô tận năm tháng.

Ở nơi này trưởng thành, trải qua hỉ nộ ái ố, trải qua sinh lão bệnh tử, thậm chí... còn trải qua luân hồi!

Chỗ kinh khủng nhất của loại thần thông này, chính là ở chỗ tẩy não một cách vô tri vô giác.

Coi như ngươi ngay từ đầu vô cùng thanh tỉnh, nhưng đến cuối cùng chắc chắn cũng bị tính toán.

Bất tri bất giác liền triệt để sa vào.

Cho dù là năm xưa ở giữa tứ đại Giới, người biết tới môn thần thông này của người đứng đầu Vĩnh Hằng cũng không nhiều.

Nhưng chỉ cần người bị y dùng thần thông tính toán qua như vậy, toàn bộ đều làm thủ hạ của y.

Tựa như đại chủ ba thế lực đã sớm bị người đứng đầu Vĩnh Hằng dùng nhất mộng trăm vạn năm tính toán.

Hơn nữa, một khi bị tính toán, như vậy, coi như là nhân vật mạnh mẽ như đại chủ của ba thế lực, đời này kiếp này cũng cũng không khả năng từ trong vũng bùn tránh thoát được.

Cho nên mặc dù chiến lực cùng cảnh giới của chủ ba thế lực cũng không kém so với người đứng đầu Vĩnh Hằng, nhưng lòng kính sợ đối với người đứng đầu Vĩnh Hằng, cũng là vẫn chưa từng cải biến.

Ngay cả tâm tư cùng đọ sức với người đứng đầu Vĩnh Hằng một phen đều hoàn toàn không sanh ra được.

Nhưng Sở Mặc này từ vừa mới bắt đầu, không có bị ảo giác của y làm cho mê hoặc, vẫn ở nơi đó thờ ơ lạnh nhạt nhìn náo nhiệt, đây quả thực quá thiếu đạo đức rồi!

Cuối cùng xem xong náo nhiệt rồi lại vẫn muốn thu lợi tức với y...

Trên đời này còn có cái nào so với cái này thiếu nhân đức hơn sao?

Người đứng đầu Vĩnh Hằng cảm giác mình đã sống vô tận năm tháng, đã biết vô số người không biết xấu hổ, nhưng có thể không biết xấu hổ tới mức này, thật là cuộc đời ít thấy, cười nhạo xong người khác lại còn muốn thu lợi tức?

Thật sự là thiếu đạo đức đến mức tận cùng!

Người đứng đầu Vĩnh Hằng đang điên cuồng rút lui, đồng thời thi triển mỗi bên một loại thần thông, tới ngăn cản hai người Sở Mặc cùng Vu Hồng.

Loại thần thông gây ảo giác này không thấy hiệu quả, người đứng đầu Vĩnh Hằng chẳng khác nào mất đi tin cậy lớn nhất.

Trong lòng Vu Hồng cũng là cực hận với người đứng đầu Vĩnh Hằng, mới vừa rồi nếu không có Sở Mặc nhắc nhở, gã thực sự liền triệt để hãm tiến vào.

Nhất là người đứng đầu Vĩnh Hằng cư nhiên lợi dụng mẫu thân đãchết nhiều năm của hắn tới đối với hắn tiến hành lừa dối cùng hướng dẫn, càng là không thể tha thứ!

- Ngươi đi không được.

Vu Hồng lạnh như băng nói, búa Bàn Cổ trong tay trực tiếp chém ra.

Bàn Cổ khai thiên!

Cái môn này là tuyệt học chân chính của đại thần Bàn Cổ, thời gian qua đi vô tận năm tháng, rốt cục lại một lần nữa chân chính tái hiện thế gian.

Mà người đứng đầu Vĩnh Hằng đã bị thời gian Bàn Cổ đánh suy yếu rất nhiều, về mặt chiến lực, đã suy giảm nhiều lắm.

Cứ kéo dài tình huống như thế, hắn rốt cục lần nữa bị thương.

Nguyên thần của hắn bị chém rách!

Tu sĩ cảnh giới này quá cường đại, cũng thật đáng sợ.

Mặc dù nguyên thần bị chém rách, vẫn như cũ sở hữu lực sinh mệnh gần như vô cùng.

Nhưng đối với người đứng đầu Vĩnh Hằng mà nói, loại vết thươngnày, nhất định chính là không thể tiếp nhận.

Bất quá, càng không thể tiếp nhận, còn ở phía sau.

Sở Mặc bên kia lần nữa hung hăng chém tới một đao,!

Đao pháp Bàn Cổ!

Tuyệt học của Bàn Cổ đại thần, ở trong tay của Sở Mặc thi triển ra, uy lực vượt xa Vu Hồng thi triển Bàn Cổ khai thiên.

Lúc này đây nguyên thần của người đứng đầu Vĩnh Hằng bị thươngtăng thêm sự kinh khủng.

Nguyên thần của y, thiếu chút nữa liền triệt để bị chặt đứt!

Nguyên thần của người đứng đầu Vĩnh Hằng, phô thiên cái địa, trực tiếp tràn ngập toàn bộ không gian vũ trụ, muốn hình thành thiên đạo bên trong mười tỉ không gian vô tận, tới trấn áp hai người Sở Mặc cùng Vu Hồng.

Nhưng hai người này, tất cả đều là cường giả cấp cao nhất cảnh giới cao thâm chiến lực trác tuyệt.

Dưới tình huống người đứng đầu Vĩnh Hằng liều mạng, tuy là chịu đến một ít ảnh hưởng, nhưng đây càng thêmkhơi dậy chiến ý cùng sát tâm của bọn họ.

Không có phần tâm tính này, Sở Mặc tuyệt đối không thể từ trong vô lượng sinh linh trổ hết tài năng, thành ra là đúng thời cơ.

Không có loại khí khái này, Vu Hồng cũng không có khả năng từ tứ đại Giới một đường đi tới, trở thành người thừa kế truyền thừa của Bàn Cổ.

Đây là hai sinh linh mạnh mẽ nhất bây giờ, bọn họ đại biểu cho tu sĩ nhân tộc đỉnh phong!

Nguyên thần của người đứng đầu Vĩnh Hằng hóa thành lực lượng thiên đạo vô cùng vô tận, lực lượng quy luật vô tận đang điên cuồng trấn áp hai người.

Đây là một hồi tuyệt sát chân chính!

Một hồi chiến đấu thật sự!

Khuôn mặt Sở Mặc lạnh lùng nghiêm nghị, một đao tiếp theo một đao, mỗi một đao, đều chém ra vết tích tinh diệu nhất thế gian này, mỗi một đao, đều nhìn như đạm nhiên, nhưng kì thực sát khí vô cùng.

Loại công kích cường đại này, đối với Sở Mặc mà nói, cũng là lần đầu tiên trong đời!

Bởi vì hắn thi triển thời gian Bàn Cổ tiêu hao rất lớn, nhưng lúc này, hắn vẫn như cũ giống như một pho tượng chiến thần, sừng sững ở trên đỉnh nơi này, muốn giết người đứng đầu Vĩnh Hằng!

Cuối cùng, người đứng đầu Vĩnh Hằng thực sự gặp nạn rồi.

-----o0o-----

Chương 2390: Người đứng đầu Vĩnh Hằng gặp nạn (2)

Chương 2390: Người đứng đầu Vĩnh Hằng gặp nạn (2)

Loại chiến đấu này, đủ để cải biến toàn bộ kết cục trong thế giới thân thể Cổ Thần.

Trước không có ai nghĩ sẽ đi tới kết cục như vậy, bất luận kẻ nào đều không tưởng tượng nổi!

Bao gồm cả người đứng đầu Vĩnh Hằng, đều hoàn toàn không có tính toán đến, chính mình lại kết thúc trong bi kịch.

Nhất mộng trăm vạn năm của y có thể nói không có tỳ vết không có khuyết điểm, là đại thần thông đỉnh cấp thật sự, cho tới bây giờ chưa từng bị thua.

Nhưng chỉ là một lần thất thủ này, liền triệt để tạo thành kết cục hôm nay của y.

Nhất mộng trăm vạn năm tuyệt đối không kém, cũng tuyệt đối khôngcó tỳ vết nào.

Chỉ có thể nói, Sở Mặc luân hồi xem như là một cái kỳ lạ thật sự.

Nhất mộng trăm vạn năm, có khả năng ảnh hưởng đến chính là đoạn trí nhớ nặng nhất kia.

Đối với Sở Mặc mà nói, ký ức một đời kia của vương tộc Sở thị, khoảng thời gian dài, những ký ức hình ảnh ấy thật sự chính là đoạn ký ức chiếm cứ nặng nhất ở sâu trong linh hồn của hắn.

Có thể thật sự khiến Sở Mặc để ý cũng là ký ức "Ngắn ngủi" của đời này!

Đời này Sở Mặc trải qua rất thong dong.

- Ta cả đời này, không hỏi kiếp trước, không cầu kiếp sau, chỉsống ở hiện tại!

Mặc dù thế gian này có luân hồi, nhưng kiếp trước đã qua, kiếp sau ta là ai?

Cho nên, chỉ có người ở đời này mới thật sự là ta!

Bởi vì, ta không cần đi qua dấu vết về linh hồn, liền có thể biết được hiểu được nhân quả của ta!

Loại lý luận cùng quan điểm này, quả thực có thể trực tiếp phá vỡ toàn bộ giới tu hành, hoàn toàn là khiêu chiến quan điểm của toàn bộ giới tu hành.

Đối với tu hành giả mà nói, cái quan điểm này càng giống như là quan điểm của phàm nhân ở thế tục!

Cái gì không hỏi kiếp trước?

Ngươi rõ ràng có kiếp trước!

Vậy sẽ là linh hồn của ngươi, đầy đủ mọi thứ từng trải, chính là một lần rèn luyện của linh hồn ngươi!

Không hỏi kiếp trước, ngươi như thế nào cầu trường sinh?

Làm sao có thể tiến bộ?

Cái gì không cầu kiếp sau?

Thế gian này, ngay cả là tồn tại vô thượng cao cấp nhất, cũng không dám nói mình là vĩnh sinh bất tử thật sự.

Như vậy, không cầu kiếp sau, ngươi còn tu luyện làm cái gì?

Làm một người phàm ở thế tục chỉ có thể sống trăm năm, không phải là đủ rồi sao?

Kỳ thực trong lòng Sở Mặc vẫn thật là muốn như vậy, cho dù là đếnngày hôm nay, sâu trong nội tâm của hắn, cũng vẫn như cũ cất giữ quan điểm lúc ở nhân giới của hắn.

Hắn thấy tu luyện chẳng qua chỉ là một cái quá trình, là một cái quá trình cầu giải đáp.

Còn như cuối cùng phải nhận được một cái câu trả lời dạng gì, cũng không có trọng yếu như vậy.

Cho nên, người đứng đầu Vĩnh Hằng thất bại.

Nhất mộng trăm vạn năm của y, cứ như vậy mà gặp thất bại.

Cái này không phải chiến đấu thua, y kỳ thực vẫn một trong nhữngsinh linh mạnh nhất ở thế gian này, nhưng là thua dưới sự "Hồn nhiên" của Sở Mặc.

Phần hồn nhiên này, kỳ thực chính là thuần túy nhất...

Phần tâm ban đầu kia.

Người tu hành có thể tu hành qua mấy chục ngàn năm còn có thể bảo trì viên tâm ban đầu của tu sĩ, cơ hồ là trong hàng vạn vạn ức...

Đều không có một.

Sở Mặc là như thế này.

Cả phiến vũ trụ mênh mông vô tận trên không, đều đang thiêu đốt.

Như là một hồi hỏa hoạn chân chính, thế lửa này thật là đáng sợ, cuộn trào vô cùng mãnh liệt.

Hỏa quang trong hư không dấy lên cao ngàn tỉ dặm, muốn đem tất cả nơi này...

Tất cả đều đốt thành tro bụi, đốt thành hư vô.

Lửa này, là nguyên thần của người đứng đầu Vĩnh Hằng!

Y thật sự gặp đại kiếp nạn, mà ngọn lửa này là tâm hỏa từ sâu trong nội tâm y bốc cháy lên, cũng là nghiệp hỏa!

Cho nên, một khi thiêu cháy căn bản không có khả năng nghịch chuyển.

Sở Mặc cùng Vu Hồng đứng ở địa phương xa xôi vô tận, nhìn trận hỏa hoạn này.

Cũng chỉ có người đến loại cảnh giới này mới có thể đứng ở đây quan sát như vậy.

Bởi vì... nhiệt độ của trận hỏa này, cao đến hết sức, còn vô cùng cao hơn so với tinh thần thiêu đốt trong tinh không này.

Ngọn lửa này, chỉ cần một chút có thể đem một gã tu sĩ Tổ cảnh trực tiếp cháy sạch cái gì cũng không còn.

Tu sĩ cảnh giới Thái thượng dínhmột giọt, cũng sẽ trực tiếp bị chết cháy.

Kỳ thực coi như là tuyệt đại đa số Đại Tổ ở thế gian này, cũng đều hoàn toàn không cách nào thừa nhận loại nhiệt độ của ngọn lửa này.

- Thật không nghĩ tới, đường đường người đứng đầu Vĩnh Hằng, cư nhiên biết lấy phương thức này kết thúc.

Đến bây giờ, ta đều có chút không dám tin tưởng, y sẽ là bị chúng ta giết chết?

Vu Hồng đứng ở nơi đó, vẻ mặt bất khả tư nghị nói rằng:

- Đây thật là...

Quá mộng ảo!

Sở Mặc gật đầu, có chút thổn thức:

- Vẫn nghe nói người đứng đầu Vĩnh Hằng là tồn tại tối cường trong thế giới thân thể Cổ Thần.

Không nghĩ tới y lại am hiểu một loại thần thông như vậy.

Nhắc tới chuyện này trong lòng Vu Hồng còn sợ hãi, gã đưa mắt nhìn sang Sở Mặc, vô cùng bái phục hỏi:

- Nói đến sự kiện này, chủ thượng, ngài rốt cuộc là làm sao nhìn thấu y?

Sở Mặc suy nghĩ một chút, sau đó ánh mắt thâm thúy nhìn phía trận hỏa, vừa cười vừa nói:

- Ta trải qua luân hồi, hình ảnh hình thành từ ký ức từng trải quacủa đời trước không liên quan tới đời này.

Cái thần thông kia, trực tiếp bắt được hình ảnh đời trước của ta.

Nhưng y vẫn không hiểu, với ta mà nói đời trước kỳ thực còn lâu mới có được trọng yếu như vậy.

Ta là không quan tâm tới những việc của đời trước.

- Chỉ như vậy?

Vẻ mặt Vu Hồng khiếp sợ, bất quá lập tức gã lại càng thêm khiếp sợ rồi, nhìn về phía Sở Mặc:

- Chủ thượng cư nhiên có thể có tâm tính như thế, ta rốt cuộc hiểu rõ vì sao ngài có

thể trổ hết tài năng, trở thành Ứng Vận giả, kế thừa truyền thừa Cổ Thần.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng ngã xuống tạo thành chấn độc to lớn trong toàn bộ thế giới thân thể Cổ Thần.

Liên tiếp mấy trăm năm, toàn bộ thế giới trong thân thể Cổ Thần, đều xuất hiện đại lượng dị tượng.

Toàn bộ đất Vĩnh Hằng đều có huyết vũ bay xuống, như là trời đang khóc.

Chủ ba thế lực quả thực bị chấn động đến tột đỉnh, căn bản không thể tin được cái này sẽ là thật sự.

Bọn họ thậm chí không có cách nào tiếp thụ loại kết quả này.

Trong lòng bọn họ, người đứng đầu Vĩnh Hằngnhư thần minh chân chính, có được uy vọng vô tận, cư nhiên dễ dàng như vậy... mà ngã xuống?

Đây chính là chỗ lợi hại của nhất mộng trăm vạn năm, người đứng đầu Vĩnh Hằng dù gặp nạn, dù ngã xuống, nhưng cái dư uy của thần thông này, lại vĩnh viễn tồn tại khống chế chỗ sâu trong linh hồn của con người, căn bản là không có cách cải biến.

-----o0o-----

Chương 2391: Ý chí cái tôi (1)

Chương 2391: Ý chí cái tôi (1)

- Hai người kia liên thủ, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.

Ngay cả người đứng đầu Vĩnh Hằng đều thua ở trên tay hắn, thế gian này...

Còn ai có thể đối địch?

Bốc Hư Dược lòng vẫn còn sợ hãi.

đối với chiến lực của Sở Mặc

Hai vị khác cũng giống như thế, bọn họ cũng bị Sở Mặc làm cho kinh sợ thật rồi.

Dù cho bây giờ người đứng đầu Vĩnh Hằng đã ngã xuống, bọn họ vẫn như cũ có chút không thể lý giải, vì cái gì một cái Ứng Vận giả xuất hiện trong thế giới thân thể Cổ Thần lại có thể trong thời gian ngắn như vậy, hóa mục nát thành thần kỳ có lực lượng kinh khủng như vậy?

Chẳng lẽ nói, truyền thừa Cổ Thần thần kỳ như vậy?

- Ta cảm thấy được, chuyện cho tới bây giờ, đã đến thời điểm chúng ta cầu viện.

Cung chủ Thiên Cung nhìn vương của vương triều Bốc thị, Bốc Hư Dược cùng Điện chủ Vĩnh Hằng, trầm giọng nói ra:

- Người đứng đầu Vĩnh Hằng gặp nạn, mộng tưởng thành lập được Đệ Ngũ Thiên Giới của chúng ta đã tan vỡ.

- Không, ta cho rằng còn không có.

Bên trong ánh mắt của Bốc Hư Dược thiêu đốt lên ánh lửa băng lãnh, gã nói:

- Các ngươi quên đi sự kiện kia sao?

- Cái kia không thực tế, vị kia...

Đã không có khả năng lại ra khỏi núi.

Bản thân y chính là một đạo ý chí của Cổ Thần, làm sao có thể giết chết người truyền thừa của mình?

Vị kia tỉnh lại rất có thể phải trả cái giá nặng nề.

Lúc này điện chủ Vĩnh Hằng lắc đầu, sau đó vẻ mặt thành thật nói ra:

- Ta không tán thành làm như thế.

Ánh mắt của cung chủ Thiên Cung ngược lại hơi hơi sáng lên, nói ra:

- Hoàn toàn chính xác...

đạo ý chí này tỉnh lại đích thật là một cái ý nghĩ rất điên cuồng.

Bất quá, ta ngược lại thật ra cho là có thể nếm thửmột phen.

- Ngươi cũng điên rồi sao?

Điện chủ Vĩnh Hằng Điện chủ nói ra:

- Cái đạo ý chí kia, năm đó liền từng kém chút khiến cho bốn người chúng ta cùng nhau gặp nạn, chúng ta trực tiếp tiêu hao hết tất cả pháp khí, khó khăn lắm mới đem gã trấn áp tại sâu trong đất Vĩnh Hằng.

Nơi đó, là trong đại não Cổ Thần, địa phương chân chính thần bí nhất cũng là kinh khủng nhất.

Các ngươi chẳng lẽ quên đi năm đó chúng ta gặp hung hiểm sao?

- Chính là dưới đại nguy cơ, mới có thể xuất hiện đại cơ duyên.

Trong ánh mắt Bốc Hư Dược, ánh lửa băng lãnh nhảy lên.

Y nói ra:

- Cái đạo ý chí kia, là một đạo ý chí điên cuồng.... hỗn loạn, đại biểu cho một mặt Cổ Thần chân chính không bị khống chế.

Ta nhớ dù cho là chính Cổ Thần cũng đều không thể khống chế cái đạo ý chí kia.

Hơn nữa, năm đó liền ngay cả tứ đại Giới chủ đều không thể phát hiện nó tồn tại.

Nếu không phải là chúng ta thăm dò tiến vào cái chỗ kia, chúng ta cũng không phát hiện được.

Nó chẳng những vô cùng cường đại, mà lại vô cùng hỗn loạn cùng điên cuồng, nếu như ta đoán đến không tệ, cái đạo ý chí kia hẳn là ý chí cái tôi của Cổ Thần!

Cung chủ Thiên Cung gật gật đầu:

- Đúng vậy, ta cũng đoán là như thế.

Chúng ta đều biết, ý chí cái tôi thật ra là ý chí bên trong của sinh linh, một loại ý chí kỳ lạ nhất.

Nó sẽ điên cuồng bài xích hết thảy ý chí của y, kiên thủ lĩnh vực của mình.

Các ngươi đừng quên, Sở Mặc hay là cái người cầm búa Bàn Cổ, bọn hắn đều là người thừa kế của Bàn Cổ, là người thừa kế ý chí của Bàn Cổ!

Nếu là tỉnh lại ý chí cái tôi, nó ưu tiên bài xích nhất, tuyệt đối là hai người kia!

- Lỡ như...

Chúng ta sai thì sao?

Điện chủ Vĩnh Hằng lạnh lùng nói ra:

- Chúng ta đều hiểu, thế gian này còn có quá nhiều chỗ thần kỳ.

Có quá nhiều đạo cùng pháp chúng ta đều không thể thăm dò cùng lĩnhngộ.

Một khi chúng ta thất bại, như vậy, chúng ta mất đi chính là toàn bộ.

Bốc Hư Dược nhìn y:

- Chúng ta còn có đường lui sao?

Những lời này, làm cho điện chủ Vĩnh Hằng trực tiếp trở nên trầm mặc.

Đúng vậy, còn có đường lui sao?

Nhìn như có, kỳ thật đã mất rồi!

Bởi vì bây giờ bọn họ, nhìn qua mặc dù là thần tiên, nhưng thực tế là không khác gì so với loài người.

Cho dù bọn họ đã từng là tâm phúc của Chúa Trời tứ đại Giới, nhưng đến bây giờ, kỳ thật cũng đều đã thuộc về một loại là bị trục xuất.

Từ khi bọn họ đi vào thế giới Cổ Thần, trên cơ bản, liền đã định trước bọn họ không có đường quay về.

Đem chuyện nơi đây, hồi báo cho Chúa Trời tứ đại Giới, hữu dụng không?

Hiển nhiên là hữu dụng!

Bởi vì Chúa Trời tứ đại Giới tuyệt sẽ không bao dung cho phép thế gian này, xuất hiện một cái Bàn Cổ khác.

Nguyên nhân là tại trong suy nghĩ của bọn họ, Bàn Cổ mang ý nghĩa cường đại, là nhân tố nguy hiểm không thể khống chế.

Loại nguy hiểm này, xuất hiện một lần như vậy là đủ rồi, bọn họ không muốn lại xuất hiện lần thứ hai.

Cho nên, sau khi Chúa Trời tứ đại Giới biết chuyện nơi đây, tuyệt đối lại phái ra đại lượng cường giả đến chinh phạt nơi này.

Nhưng đến lúc đó, đã không còn là Giới Chủ ngày xưa, bọn họ đã trở thành chủ ba đại Thế lực của thế giới Cổ Thần, lại sẽ đi theo con đường nào?

Quay về, không đường.

Đi về phía trước, cũng không đường!

Những cường giả mà Chúa Trời Tứ đại Giới phái tới kia, tuyệt đối ngay cả ba người bọn họ sẽ cùng một chỗ dọn dẹp sạch sẽ!

Thậm chí, cũng có thể sẽ đích thân động thủ, triệt để đến đem bọn họ từ bên trong thế giới này vứt ra ngoài.

Tựa như năm đó thanh lý những sinh linh nhân tộc cường hãn kia.

Ô uế, bẩn thỉu...

Đều phải tẩy đi, thẳng đến khi nhìn không thấy mới thôi.

Loại kết quả này, kỳ thật trong nội tâm của chính Điện chủ Vĩnh Hằng, cũng rất rõ ràngm ba người bọn họ đều rất rõ ràng.

Chỉ có người thừa kế Bàn Cổ chết rồi, bọn họ sẽ vẫn như cũ chân chính là vương giả ở cái thế giới Cổ Thần này.

Cho dù không cách nào thành lập được Đệ Ngũ Thiên Giới, nhưng ở bên trong "mảnh đất bị lãngquên" này, bọn họ mãi mãi cũng sẽ là Chúa Tể chân chính.

- Được rồi.

Cuối cùng, Điện chủ Vĩnh Hằng thỏa hiệp.

- Cho nên hiện tại chúng ta cần phải tiến hành bố cục.

Hai người kia hoàn toàn đều không phải là hạng người hời hợt.

Trước đây chúng ta không đem bọn hắn để vào mắt, cho rằng bọn hắn không phải đối thủ ngang cấp, sự thật chứng minh chúng ta đều sai.

Mười phần sai!

Bốc Hư Dược nói ra:

- Bọn hắn chẳng những là đối thủ ngang cấp chúng ta, mà lại...

So với chúng ta càng đáng sợ hơn.

Bởi vì nơi này, bây giờ đã thành sân nhà của bọn hắn.

Khả năng duy nhất chúng ta có thể dựa vào, chính là chúng ta biết được cái đạo ý chí cái tôi hỗn loạn kia của Cổ Thần, mà bọn hắn không biết.

-----o0o-----

Chương 2392: Ý chí cái tôi (2)

Chương 2392: Ý chí cái tôi (2)

- Vậy ngươi nói, chúng ta phải làm gì?

Điện chủ Vĩnh Hằng nhìn y.

Bốc Hư Dược nói ra:

- Để ta làm cái mồi nhử này đem bọn hắn dẫn vào đến cái chỗ kia.

Hai người các ngươi, đi cái chỗ kia, đem nó đánh thức.

Cung chủ Thiên Cung cùng Điện chủ Vĩnh Hằng khẽ ngẩn ra nhìn Bốc Hư Dược.

Ánh mắt hai người, đều thâm thúy mà bình tĩnh, nhìn không ra bất kỳ dị thường.

Nhưng Bốc Hư Dược lại biết, đây là một loại dò xét, cũng là một loại khảo vấn.

Cho nên, y rất thản nhiên, cũng rất bình tĩnh.

Y nói:

- Nếu không, hai người cái ngươi ai tới làm cái mồi nhử này, sau đó ta cùng một người khác đi cái chỗ kia, đánh thức ý chí cái tôi của CổThần.

- Quên đi, vẫn là chúng ta đi thôi.

Cung chủ Thiên Cung nhàn nhạt nói, xoay người rời đi.

Điện chủ Vĩnh Hằng nhìn thoáng qua Bốc Hư Dược:

- Huynh đệ, ngươi bảo trọng!

Mức độ nguy hiểm là giống nhau, đẳng cấp nguy hiểm cũng giống như nhau.

Đánh thức ý chí cái tôi của Cổ Thần, tuyệt đối là một chuyện nguy hiểm đến cực hạn.

Bởi vì năm đó bốn người bọn họ, cơ hồ hao hết toàn bộ lực lượng cùng tất cả pháp khí đỉnh cấp, cũng chẳng qua là làm cho cái đạo ý chí bá đạo vô biên kia ngủ say mà thôi.

Căn bản chưa nói tới trấn áp.

Bây giờ chỉ còn trên dưới hai người, ai dám nói mình không sẽ gặp nạn?

Nhất là cái chỗ kia, là chỗ sâu nhất trong đại não của Cổ Thần, cũng là nơi thần bí nhất, bản thân nơi đó đã tràn đầy các loại thần bí cùng lực lượng không biết tới.

Dùng hai chữ nguy hiểm này không đủ để hình dung tình huống nơi đó.

Dùng tuyệt cảnh để hình dung, ngược lại là càng thêm chuẩn xác.

Chỉ là đi làm mồi nhử, mê hoặc Sở Mặc cùng người trẻ tuổi kia cũng nguy hiểm vô cùng!

Bởi vì người đứng đầu Vĩnh Hằng vừa mới gặp nạn, bởi vì trên bầu trời của đất Vĩnh Hằng vẫn còn đang tung bay huyết vũ!

Người đứng đầu Vĩnh Hằng cũng không là đối thủ, Bốc Hư Dược làm sao có thể là đối thủ?

Cho nên, cung chủ Thiên Cung cùng Điện chủ Vĩnh Hằng không chút do dự làm ra lựa chọn của bọn họ.

Bọn họ căn bản không sợ Bốc Hư Dược sẽ đùa nghịch ra dạng mánh khóe gì, không nói đến Bốc Hư Dược cùng Sở Mặc và cái người tuổi trẻ kia có những điều ân oán không thể hòa.

Chỉ là lập trường của hai bên, liền tuyệt không có khả năng hoà giải.

Bọn họ đều là vương giả chân chính, quá rõ cái loại tình cảm của vương giả!

Ba người bọn họ ở trong bất kỳ một cái nào, đều là thà rằng chiến tử, cũng tuyệt sẽ không thỏa hiệp.

Kỳ thật người đứng đầu Vĩnh Hằng cũng là như thế, cho nên y gặp nạn.

Ba người, chia hai đường.

Lúc này Sở Mặc cùng Vu Hồng, từ lâu đã rời đi cái phiến hư không vũ trụ cơ hồ muốn bị đốt thành hư vô kia, bọn hắn đi về phía đất Vĩnh Hằng.

Sớm muộn cũng sẽ có một trận đại chiến kinh thiên động địa cùng chủ ba đại Thế lực.

Mà trong truyền thuyết đất Vĩnh Hằng là địa phương đại não của Cổ Thần, kỳ thật liền là một mảnh chiến trường thích hợp nhất.

Bên trên đất Vĩnh Hằng, sinh linh sinh tồn mạnh mẽ vô tận, ngay cả trong tuyệt đại đa số bọn họ, đều là nhân tộc, nhưng bọn họ đều là nô bộc của chủ ba đại Thế lực cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Từ thân đến tâm, đều là giống nhau.

Nơi này sự thần phục người đứng đầu Vĩnh Hằng của những người kia cùng chủ ba đại thế lực chi, đều là sự thật vĩnh viễn sẽ không cải biến.

Cho nên, sớm muộn Sở Mặc cùng Vu Hồng, đều phải đối địch sinh linh nơi này.

Thay vì hắn bị động tiếp thụ khiêu chiến, vậy không bằng chủ động tìm tới cửa.

Không khí ở đất Vĩnh Hằng vô cùng gấp gáp.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng ngã xuống đã mang tới thương tích to lớn cho mảnh đại lục này.

Những sinh linh sinh hoạt trên phiến đại lục này khó có thể lý giải được, đây rốt cuộc là vì cái gì, khiến thần trong con mắt bọn họ, vương giả vô thượng lại ngã xuống?

Trong lòng của bọn họ, tất cả đều vô cùng đau xót, cũng sinh ra ý chí thông hận mãnh liệt tới tột đỉnh đối với người giết chết vương giả vô thượng.

Vô số người đều thỉnh nguyện muốn trở thành quân viễn chinh, đi chinh phạt hung thủ giết chết vương giả vô thượng.

Rốt cục, pháp chỉ của chủ ba đại thế lực, giáng lâm đến thiên không của đất Vĩnh Hằng.

Tập kết đại quân, không tiếc bất cứ giá nào, báo thù cho người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Toàn bộ đất Vĩnh Hằng trong nháy mắt sôi trào.

Toàn bộ đất Vĩnh Hằng chưa từng có qua náo nhiệt như vậy.

Những tu sĩ kia từng người một điên cuồng, vộng thêm một đám các tướng quân cổ động khiến không khí nơi này không giống như là muốn đi đánh trận, ngược lại càng giống như là muốn đi ăn tết vậy.

Hết thảy mọi người đều là vẻ mặt phấn chấn, bộ dáng huyết khí ngất trời.

Phảng phất như địch nhân của bọn họ, là một đám gà đất chó sành, chỉ cần đại quân của bọn họ xuất chinh, liền nhất định có thể trong nháy mắt đem địch nhân đánh thành cặn bã, đánh tới tan thành mây khói.

Không thể không nói, vô số năm qua, trình độ tổ chức của ngườiđứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực đối với vùng đất Vĩnh Hằng này đã gần như cực điểm, đích thật là vô cùng lợi hại.

Rõ ràng là người đứng đầu Vĩnh Hằng đã ngã xuống, nhưng những người ở nơi này chẳng những không sợ, ngược lại còn là một bầu nhiệt huyết muốn đi báo thù rửa hận.

Nhưng đại quân bên trên vùng đất Vĩnh Hằng còn chưa xuất chinh, hai người Sở Mặc cùng Vu Hồng bên kia đã đến nơi này!

Thế giới trong thân thể Cổ Thần quá lớn, vùng đất Vĩnh Hằng cũng lớn đến không có giới hạn.

Khi hai người Sở Mặc cùng Vu Hồng giáng lâm vùng đất Vĩnh Hằng, trước tiên liền cảm nhận được bầu không khí bên trong vùng đất Vĩnh Hằng rất nhiệt liệt.

Hai người nhịn không được hai mặt nhìn nhau.

Vu Hồng hỏi:

- Bọn họ biết cừu nhân của mình là ai không?

Sở Mặc nói:

- Dường như họ rất mù quáng.

- Cũng có thể như thế sao?

Khóe miệng Vu Hồng giật một cái, sau đó hai người cơ hồ không chút che giấu hình dạng của mình, trực tiếp tiến vào một tòa cổ thành bên trong cương vực của vương triều Bốc thị.

Tòa thành này tương đối mà nói không lớn, ở tại biên thuỳ vùng đất vĩnh hằng.

Nhân khẩu thưa thớt, địa phương hoang vắng.

Ngày bình thường số lượng kẻ ngoại lai ở nơi này cũng không phải nhiều như vậy.

Cho nên không khí tòa cổ thành này tương đối yên ả.

Nhưng cũng có thể nhìn thấy rất nhiều người trẻ tuổi đi ra đầu phố lớn tiếng kêu gọi, muốn trừng trị hung thủ giết người.

Muốn báo thù cho thần trong mắt họ, cũng chính là người đứng đầu Vĩnh Hằng.

- Thật là một đám tiểu hài tử nhiệt huyết vô tri a.

Vu Hồng không nhịn được nói thầm một câu.

-----o0o-----

Chương 2393: Cao nhân ở nhân gian

Chương 2393: Cao nhân ở nhân gian

Sau đó, hai người trực tiếp tiến vào một nhà tửu quán.

Vu Hồng tùy tiện bắt đầu gọi chút rượu và đồ ăn.

Người trong tửu quán không coi là nhiều, chỗ ngồi của hai người, tương đối gần quầy hàng của chưởngquỹ.

Vu Hồng nhìn chưởng quỹ ngồi tại trong quầy, vừa cười vừa nói:

- Còn có dạng này sao?

Ngay cả địch nhân là ai cũng không biết, liền bắt đầu tập kết quân đội, đánh người nào nha?

Chưởng quỹ lúc đầu ngồi ở chỗ kia ngủ gà ngủ gật, nghe thấy Vu Hồng, lập tức mở to mắt, một mặt không quan trọng cười nói:

- Đánh ai?

Có thể đánh ai?

Vừa nhìn ngài liền biết là người có kiến thức.

Người có kiến thức trên đời này a...Nói đến đây, Chưởng quỹ thở dài:

- Chung quy là số ít, những người kia vĩnh viễn cũng sẽ không biết, bọn họ đánh kỳ thật chính là người của người đứng đầu Vĩnh Hằng.

- A?

Có ý gì?

Vu Hồng nhịn không được có chút ngẩn người.

Chưởng quỹ rõ ràng là loại người dường như nhàn nhã, đoán chừng lâu dài cũng không có được cơ hội khoe khoang cái gì.

Thấy Vu Hồng, cái người trẻ tuổi này mi thanh mục tú biểu lộ vẻ mặt ham học hỏi, trong nội tâm mãnh liệt muốn biểu hiện cho người khác xem lập tức bạo phátđi ra.

Một mặt thần bí đến gần Vu Hồng, nhẹ nói:

- Cái này có thể có ý gì?

Ngươi không nghĩ tồn tại có thể chiến đấu với người đứng đầu Vĩnh Hằng, đồng thời đánh chết y là dạng tu sĩ cảnh giới gì?

Là tu sĩ phổ thông có thể đi chống cự sao?

Với lại, mãi cho đến hiện tại, ngay cả địch nhân rốt cục là ai, từ xưa tới nay đều chưa từng có ai nói qua.

Cho nên, trận chiến đấu này, rõ ràng chính là chủ ba đại thế lực thừa cơ chiến đấu để nuốt lãnh địa bên dưới của người đứng đầu Vĩnh Hằng.

- Sẽ là như thế sao?

Vu Hồng có chút choáng váng.

- Khẳng định chính là như vậy!

Chưởng quỹ một mặt khẳng định nói:

- Lòng trung thành của chủ ba đại thế lực đối với người đứng đầu Vĩnh Hằng không cần phải nói, có thể vĩnh hằng.

Nhưng một khi chủ nhân không có ở đây, cái lãnh địa mênh mông rộng lớn kia, cũng liền như rắn mất đầu.

Ai cũng biết người đứng đầu Vĩnh Hằng không có hậu nhân, y vừa chết, cái cương vực phía trên kia khẳng định hiện ra trạng thái rắn mất đầu.

Đến lúc đó, tất nhiên sẽ có một trận phân tranh to lớn xuất hiện.

Chủ ba đại thế lực bên này làm sao có thể bỏ qua loại cơ hội tốt này?

Cho nên, nhao nhao đánh khẩu hiệu là báo thù vì người đứng đầu Vĩnh Hằng, tự mình tập kết đại quân mục đích bất quá chỉ là vì kiếm thêm một chén canh mà thôi.

Buồn cười là những cái tu sĩ trẻ tuổi nhiệthuyết kia, thật đúng là tưởng rằng muốn báo thù cho người đứng đầu Vĩnh Hằng.

- Lại còn có thể như vậy.

Vu Hồng khóe miệng co giật, vẻ mặt im lặng.

Đối với loại chuyện này Sở Mặc ngược lại là thấy nhiều.

Trong lòng càng thêm bội phục những người bình thường trong thế tục kia.

Bọn họ mặc dù không có chiến lực siêu cường, không có thọ nguyên dài dằng dặc, cả đời của họ cũng chỉ có thể sống được trăm năm ngắn ngủi.

Có thể cái thời gian trăm năm này, hiện ra chỗ tráng lệ, cũng là vượt qua rất nhiều chỗ tu luyện cao cấp!

Cho nên nói, nhân tâm...

Mới là vật thần kỳnhất trên đời này!

Giống như là chút chuyện bên trên Vùng đất vĩnh hằng này, đặt ở Nhân giới cái kia căn bản cũng không gọi sự tình.

Tùy tiện một cái nước nhỏ trong các chư hầu phát sinh cố sự còn đặc sắc hơn cái này gấp một vạn lần!

Vẻ mặt chưởng quỹ nhàn nhạt cười cười:

- Đương nhiên có thể có dạng này, chuyện những đại nhân vật kia làm cho tới bây giờ đều xuất phát vì lợi ích.

Nhưng ta ngược lại nghe nói, bọn họ muốn đối phó tu sĩ đánh chết người đứng đầu Vĩnh Hằng, cũng là thật!

- Hử?

Vu Hồng cùng Sở Mặc liếc nhau một cái, sau đó nhìn về phía chưởng quỹ:

- Người đứng đầu Vĩnh Hằng cũng không là đối thủ, ba người bọn họ làm sao dám?

Chưởng quỹ nhỏ giọng nói ra:

- Chuyện này, nói với các ngươi, các ngươi biết ít quá!

Nói xong, cái người chưởng quỹ này trực tiếp mở ra một lớp bìnhphong, đồng thời dùng thần niệm ba động bắt đầu giao lưu cùng hai người.

Nhìn không ra, cái người chưởng quỹ này lại là một cao thủ.

Một thân tu vi, nếu không sai đã đạt đến cảnh giới Thái Thượng!

- Phía trên đất vĩnh hằng có một vùng đất thần bí, truyền thuyết cái chỗ kia, tràn ngập nguy hiểm.

Năm đó người đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba đại thế lực đều gặp trọng thương ở nơi đó.

Lần này người đứng đầu Vĩnh Hằng ngoài ý muốn ngã xuống, cung chủ Thiên Cung trong ba đại Thế lực cùng điện chủ Vĩnh Hằng, ngày trước vừa từ nơi này đi tớichỗ kia.

Ha ha, ta nếuà đoán đến không lầm, vương của Bốc thị vương triều của chúng ta, tám chín phần mười, muốn đi làm mồi dụ, hấp dẫn cái tu sĩ cường đại kia mắc câu.

Chưởng quỹ một mặt thần bí biểu lộ, nhìn hai người.

Vu Hồng bĩu môi cười cười:

- Ngài chỉ nói mò, chuyện trọng đại như thế ngài làm sao có thể biết?

Chưởng quỹ cười lạnh nói:

- Nói mò?

Người trẻ tuổi, ngươi chỉ sợ không biết sự lợi hại của ta, ta nói cho ngươi biết, con của ta là người hầu ngay tại hoàng cungvương triều, còn là một người quản lý có quyền lực.

Chuyện này, kỳ thật trong cao tầng bên kia cũng không tính là cơ mật đặc biệt lớn gì.

Nguyên nhân là chủ ba đại Thế lực muốn tính kế người kia, liền phải dùng loại phương pháp này.

Bằng không, liền ngay cả người đứng đầu Vĩnh Hằng còn ngã xuống, bọn họ lại lấy cái gì đến chiến với người kia?

Vu Hồng bái phục gật gật đầu:

- Chưởng quỹ, thật nhìn không ra ngài thế mà lợi hại như vậy, cũng rất cơ trí a!

- Ai, tuổi tác cao, lại thêm trời sinh không thích cuộc sống tẻ nhạtchém chém giết giết.

Bằng không, ta cũng là một tay cao thủ!

Chưởng quỹ một mặt từ tốn nói.

Lúc này, từ phòng bếp bên kia truyền đến một đạo thanh âm nữ tử bén nhọn:

- Tử quỷ, đừng ở đó nói hươu nói vượn, còn không mau chạy tới đây hỗ trợ giết cá?

Con cá này thành tinh, thế mà cầu xin tha thứ, lão nương không xuống tay được!

Sở Mặc:

- ...Vu Hồng:

- ...

Hai người tất cả xạm mặt lại.

Chưởng quỹ kia lúng túng cười cười, sau đó lại đắc ý nói:

- Nhìn thấy chưa?

Cái gì cũng không thể thiếu ta!

Nói xong trực tiếp đứng lên, hấp tấp chạy về phía phòng bếp bên kia.

Trong tửu quán không ít người đều cười rống lên.

Lúc này, một đại hán trên bàn khác cười nói với Vu Hồng và Sở Mặc:

- Hai vị bằng hữu, các ngươi cũng đừng nghe Tống chưởng quỹ nói mò, cái kia a...

Một ngày có thể kể cho ngươi một trăm cái cố sự không giống nhau.

Không tin, các ngươi mỗi ngày đến, cam đoan mỗi ngày đều sẽ nghe được một cố sự khác nhau.

-----o0o-----

Chương 2394: Đao chém Giới Chủ lệnh (1)

Chương 2394: Đao chém Giới Chủ lệnh (1)

Sau bếp truyền đến thanh âm của Tống chưởng quỹ:

- Mấy tên các ngươi, không cho phép nói xấu ta!

Ta đó là trong lồng ngực có gò khe!

Người trong tửu quán lại lần nữa cười rộ lên.

Sở Mặc cũng cười, bất quá, tim của hắn dần dần biến thành nhu hòa.

Kỳ thật Vu Hồng cũng không kém lắm.

Hai người tiến vào Vùng đất vĩnh hằng thật không phải là ngắm cảnh du lãm, bọn hắn là chuẩn bị đại khai sát giới!

Nguyên bản theo như bọn hắn nghĩ, những người bên trên Vùng đất vĩnh hằng này đều đã bị người đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lựctẩy não, tất cả bọn họ kính trọng người đứng đầu Vĩnh Hằn như thần.

Từ bên ngoài nhìn vào tựa hồ cũng chính là như thế.

Chỉ có chân chính xâm nhập đến bên trong Vùng đất vĩnh hằng mới phát hiện, cũng không phải là có chuyện như vậy.

Tựa như người bên trong tòa thành nhỏ này, kỳ thật cũng không dám nói đến người đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba đại thế lực, ở trong ngôn từ cũng không có loại kính sợ như trong tưởng tượng, càng không có loại thuyết pháp kính trọng như thần.

Bọn họ cũng giống như chúng sinh trên thế gian, có hỉ nộ ái ố của chính mình, có các loại truy cầu của chính mình, cơ hồ đều trải qua cuộc sống của mình, thật cũng không phải là tất cả mọi người đều xem người đứng đầu Vĩnh Hằng và chủ ba thế lực là thần.

Cho nên...

- Cho nên?

Vu Hồng nhìn xem Sở Mặc.

- Ừm.

Sở Mặc gật gật đầu.

Hai người liếc nhau một cái, đều hiểu tâm ý của nhau.

Sau đó, lưu lại khối cực phẩm Thiên Tinh thạch tiếp theo, lặng yên từ nơi này rời đi.

- Chủ thượng, ngươi nói cái người chưởng quỹ kia có độ tin cậy cao bao nhiêu?

Sau khi rời đi tửu quán Vu Hồng hiển nhiên để ý tới lời nói của chưởng quỹ trong tửu quán, nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Có độ tin cậy rất cao.

Vu Hồng có chút không dám tin tưởng nói:

- Chủ ba thế lực cũng không phải đồ ngốc, chuyện như vậy đều có thể lưu truyền tới.

Chẳng lẽ trong suy nghĩ của bọn họ chúng ta ngốc như vậy sao?

Sẽ không tự mình tìm hiểu rõ tình huống?

- Có thể...

Bọn họ chính là ngốc như vậy.

Sở Mặc ung dung nói ra, sau đó cười cười:

- E rằng, bọn họ không nghĩ tới chúng ta thế mà lại nhanh như vậyliền tiến vào đến nơi này rồi.

- Cái chỗ kia ta không đi đâu!

Vu Hồng cười lạnh nói:

- Toàn bộ Vùng đất vĩnh hằng, rõ ràng là đại não Bàn Cổ.

Cái này vốn là một khu vực thần kỳ nhất.

Nếu như nói loại địa phương này tồn tại thứ chúng ta không thể hiểu được, hoặc là khu vực tương đối nguy hiểm, ta là tin tưởng không nghi ngờ.

- Sao không đi?

Sở Mặc nhìn Vu Hồng một chút, nói ra:

- Chúng ta đi đến lối vào cái chỗ kia chờ.

Ánh mắt Vu Hồng lập tức sáng lên, sau đó hơi nhếch khóe môi lộ ra một nụ cười nhạt.

Bốc Hư Dược trong hư không thu tập đủ loại tin tức, y có chút buồn bực, hai người kia, tựa như là hoàn toàn biến mất trong thế giới thân thể Cổ Thần, thế mà tin tức hoàn toàn không có!

Mặc cho y thôi diễn như thế nào cũng đều không tìm ra được nửa điểm vết tích.

Y thậm chí vận dụng rất nhiều ám kỳ, phát động toàn bộ lực lượng đến tìm kiếm tung tích của hai người này.

Nhưng cuối cùng, lại như cũ là không thu hoạch được gì.

Thẳng đến khi y đem chân dung hai ngườinày, truyền lại đến Vùng đất Vĩnh Hằng, truyền lại đến bên trong vương triều Bốc thị của chính mình.

Từ một tòa thành nhỏ nơi biên thuỳ đó, truyền đến một tin tức: Hai người kia, sớm đã tiến vào Vùng đất Vĩnh Hằng.

Tin tức này, làm cho Bốc Hư Dược kém chút trực tiếp sụp đổ!

Làm sao có thể?

Hai người kia, hai cái cường giả tuyệt thế, không có việc gì tại sao muốn vào thành?

Lẽ nào bọn hắn còn coi mình như nhân loại bình thường sao?

Không có việc gì cần uống chút rượu?

Cần ở trọ?

Người tu hành đến loại tầng thứ như bọn hắn, ngoại trừ những cái tu sĩ vốn sinh hoạt trong cổ thành ra, căn bản không có người tuỳ tiện tiến vào trong cổ thành.

Muốn biết tin tức gì, chỉ cần thả ra thần thức, trong hư không tùy ýbắt một chút là đủ rồi.

Muốn có được cái gì, cũng căn bản không cần thiết tiến vào thành thị có nhiều người quần cư.

Cho nên, mặc kệ là Bốc Hư Dược hay là cung chủ Thiên Cung cùng Điện chủ Vĩnh Hằng, bọn họ đều hoàn toàn không nghĩ đến, hai cái cường giả khủng bố giết người giống như thần kia, hai cái tu sĩ chí cao trong thế giới Cổ Thần, thế mà đi chọn một tòa cổ thành nơi biên thuỳ của Vùng đất Vĩnh Hằng này.

Bốc Hư Dược không biết là, kể từ sau khi biết thân phận hai ngườikia, chưởng quỹ toà tửu quán kia cùng đám người trong tửu quán ngày đó đều kém chút sợ tè ra quần.

Sau đó, tất cả rất chủ động, trực tiếp xóa đi rất nhiều ký ức trong đầu của mình!

Bằng không, nếu là để người ta biết bọn họ đã từng nói nhiều chuyện liên quan tới người đứng đầu Vĩnh Hằng cùng chủ ba thế lực như vậy, nhất là chưởng quỹ của tửu quán, trong lúc vô tình để lộ ra một cái đại bí mật kinh thiên, cửu tộc của bọn họ chỉ sợ đều bị người tiêu diệt.

Nói nhiều tất nói hớ.

Đạo lý kia, bọn họ rốt cục hoàn toàn hiểu rõ.

Nhưng hiện tại Bốc Hư Dược chỉ cảm thấy có chút phát điên, y không biết phải như thế nào mới có thể tìm tới hai người kia.

Dù y là chủ một thế lực, có tu vi chí cao vô thượng, có thể từ trong hư không tìm kiếm được tất cả manh mối cùng vết tích.

Nhưng vấn đề là, Sở Mặc cùng Vu Hồng hai người kia cũng không phải hạng người hời hợt a!

Nơi bọn hắn đi qua, khẳng định sẽ không lưu lại một tia manh mối!

Bây giờ tin tức y có được, cũng chỉ có Sở Mặc cùng Vu Hồng tiếnvào thị trấn nhỏ nơi biên giới, tìm một gian quán rượu nhỏ, tùy tiện ngồi trong chốc lát liền biến mất.

Trừ cái đó ra, thế mà một chút tin tức cũng không chiếm được!

Hai người kia phảng phất tựa như là từ trên trời giáng xuống, xuất hiện ở quán rượu nhỏ kia.

Sau đó liền biến mất, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Bốc Hư Dược cau mày, sau đó bắt đầu dụng tâm tính toán.

Mặc dù thôi diễn không ra thứ gì, nhưng lấy cảnh giới của y, muốn tính toán ra chân tướng kết quả là không có vấn đề.

Nửa ngày sau, sắc mặt Bốc Hư Dược bỗng nhiên có chút thay đổi.

Bởi vì căn cứ các loại khả năng theo y tính toán, khả năng hai người kia đi đến nơi thần bí chặn đường cung chủ Thiên Cung cùng điện chủ Vĩnh Hằng...

Lại là lớn nhất!

Nếu như nói hai người kia muốn tại Vùng đất Vĩnh Hằng đại khai sát giới, như vậy hiện tại sớm đã bắt đầu.

Với thực lực của bọn hắn, căn bản cũng không cần che giấu cái gì, cũng không cần ẩn tàng cái gì, trực tiếp triển khai giết chóc là được.

-----o0o-----

Chương 2395: Đao chém Giới Chủ lệnh (2)

Chương 2395: Đao chém Giới Chủ lệnh (2)

Đừng nhìn vùng đất Vĩnh Hằng vô cùng vô tận, nhưng hai người kia không bao lâu, liền có thể đánh tan, đem trọn vùng đất Vĩnh Hằng này quét ngang một lần!

Nhưng không có!

Một mực đến hiện tại đều không có động tĩnh khác lạ nào truyền tới.

Cái này chỉ có thể nói rõ một sự kiện: Sở Mặc cùng Vu Hồng hai người kia, có bí mật không thể cho ai biết!

Bọn hắn muốn giết cung chủ Thiên Cung cùng Điện chủ Vĩnh Hằng!

Mặc dù chưởng quỹ cái tửu quán kia cùng những người dùng cơm ngày đó trong tửu quán chưa hề nói ra cái tin tức gì có giá trị.

NhưngBốc Hư Dược cũng không có ngu ngốc như vậy, những tu sĩ kia đều là cái loại tính tình gì, trong lòng của y rất rõ ràng.

Nhất là thủ hạ điều tra ra được lão bản trong tửu quán có con trai làm người hầu ngay tại trong vương cung của y.

Tổng hợp những tin tức này cơ hồ có thể trực tiếp suy đoán ra một sự thật: Sở Mặc cùng người kia, đã biết một chút tin tức!

Bốc Hư Dược thậm chí không kịp đi xử lý lão bản tửu quán kia, chỉ muốn trước ngăn trở chuyện này, chờ quay lại thu thập những cái dânđen kia!

Đáng tiếc là tại đất thần bí kia, bất kỳ cái thần niệm gì, cũng không có cách nào xâm nhập vào.

Cho nên, muốn liên lạc với cung chủ Thiên Cung cùng Điện chủ Vĩnh Hằng, cần Bốc Hư Dược chính mình tiến vào cái chỗ kia mới có thể.

Bốc Hư Dược lòng nóng như lửa đốt, đi về hướng phía bên kia.

Bên này hai người Sở Mặc và Vu Hồng, đã đi tới chỗ thần bí kia.

Đó là một chỗ vực sâu khổng lồ, hai người đứng trên đỉnh của vực sâu nhìn xuống phía dưới, phía dưới quá sâu, thần thức của hai người căn bản là dò xét tra không ra bất kỳ tình huống gì phía dưới, chỉ có thể cảm giác được cái vực này gần như sâu vô tận.

- Chính là cái địa phương này?

Khóe miệng Vu Hồng giật giật lẩm bẩm nói:

- Cảnh giới của Cổ Thần quả nhiên là phàm nhân chúng ta nhìn không thấu a.

Sở Mặc nhìn gã một cái, cười nói:

- Nếu như ngươi chết, Nguyên Thần hóa đạo, lưu lại một bộ nhục thân, không có lực lượng phong ấn, coi như không bằng cái này, chỉ sợ cũng không kém được bao nhiêu.

- ...

Vu Hồng lập tức xạm mặt lại.

Kỳ thật thế gian này, bất kỳ một người tu hành cường đại nào đều là như thế, một khi chết đi, lưu lại nhục thân, nếu không có sức mạnhphong ấn, cái nhục thân kia đều sẽ cực lớn, lớn đến trình độ khó có thể tưởng tượng.

Coi như không khoa trương bằng thế giới trong nhục thân của Cổ Thần, nhưng cũng tuyệt không phải người bình thường có khả năng tưởng tượng.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao một giọt máu của một tu hành giả cường đại có thể lấp đầy một phiến hải dương.

Bất kỳ một bộ vị nào trên thân thể của bọn họ, đều là đạo và phápngưng tụ, cho dù là một sợi tóc đều là pháp tắc hóa thân!

- Chúng ta liền chờ ở tại đây?

Vu Hồng nhìn Sở Mặc hỏi.

- Nếu không...

Đi xuống xem một chút?

Sở Mặc nháy mắt, không có nói cho Vu Hồng, từ khi lại tới đây, hắn cũng cảm giác được phảng phất có một thanh âm đang không ngừng gọi hắn.

Mà đạo thanh âm này, hẳn là đến từ bên trong cái vực sâu vô tận này.

Hắn sợ hù đến Vu Hồng.

Bởi vì trong lòng hắn vô cùng rõ ràng, ở chỗ sâu của cái vực sâu này, hẳn là khu vực thần bí nhất trong đại não của Cổ Thần.

Loại địa phương này khẳng định là tràn đầy bất ngờ, tùy tiện thăm dò rất có thể gặp được chẳng lành.

Vu Hồng quả nhiên có chút do dự, gã nhìn Sở Mặc:

- Chủ thượng, loại địa phương này quả thật không phải dễ dàngthăm dò như vậy.

Ở nơi đó, thần thức, thần niệm...

Cơ hồ không được việc.

Thậm chí khả năng ngay cả tu vi cảnh giới, đều sẽ bị áp chế!

- Cũng đúng, nếu không, quên đi?

Sở Mặc nhìn Vu Hồng

Vu Hồng một mặt xoắn xuýt, kỳ thật trong lòng của gã cũng rất hiếu kỳ

Nơi này, đã có thể tính là khu vực thần bí nhất trong thế giới của toàn bộ thân thể Cổ Thần.

Hai người bọn hắn đều là người có truyền thừa Cổ Thần, nếu là ngay cả chính bọn hắn đều không có dũng khí thăm dò nơi này, như vậy trên đời này chỉ sợ cũng thật không có người có thể thăm dò địa phương này.

Vu Hồng suy nghĩ một chút, rất là dứt khoát cắn răng một cái, nói ra:

- Đi xem một chút!

Bất quá, đúng lúc này hai người đột nhiên quay đầu, nhìn về phía sâu trong hư không nơi vũ trụ xa xôi.

Ở nơi đó, có một chút lực lượng ba động nhàn nhạt truyền đến.

Hai người đều là người có khứu giác khá bén nhạy thuộc về loại kia đi lên trong chiến đấu, ngay đầu tiên liền đã cảm ứng được, đồng thời làm ra phản ứng.

Thân hình của hai người biến mất ở nơi đó, hoàn toàn không thấy!

Bốc Hư Dược một đường nhanh như điện chớp chạy tới, y thậm chí không có quá mức che dấu bộ dạng của chính mình.

Đồng thời, y cũng thả xuất thần niệm, bao trùm vô tận thiên không cùng đại địa, tỉ mỉ tìmkiếm mỗi một phiến khu vực, bất kỳ ngóc ngách nào y đều không buông tha.

Nhưng vẫn như cũ không thu hoạch được gì.

Lấy loại cảnh giới này của y, cơ hồ có thể làm được không có bỏ sót cùng góc chết.

Cho nên, y rất tự tin, coi như Sở Mặc cùng Vu Hồng ở chỗ này, cũng nhất định không trốn được sự tìm kiếm của y.

Y một đường đi tới, đã nhìn thấy đạo vực sâu khổng lồ phía trước kia.

Cung chủ Thiên Cung cùng Điện chủ Vĩnh Hằng, giờ phút này ngay tại trong vực sâu này.

Còn tốt còn tốt...

Trong lòng Bốc Hư Dược cuối cùng thở dài một hơi.

Y thật sự sợ hãi hai người này gặp nạn.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng đã ngã xuống, bây giờ ở vùng đất Vĩnh Hằng này, chỉ còn lại ba người siêu cấp cường giả bọn họ.

Một khi hai cái người kia lại xảy ra chuyện, thì thời gian y ngã xuống cũng tuyệt đối sẽ không quá xa.

Bỗng nhiên!

Bốc Hư Dược nổi giận gầm lên một tiếng, thân thể của y bỗng nhiên lấy một loại phương thức cực kỳ quỷ dị đột nhiên biến mất tại chỗ.

Nhưng ở nơi đó, lại lưu lại một đạo vết máu sáng chói tươi đẹp!

Vô số điểm tiên huyết, mỗi một giọt đều là óng ánh sáng long lanh, phiêu phù ở hư không, kéo ra một đạo huyết sắc thật dài.

Sau một khắc, pháp tướng cự đại vô cùng của Bốc Hư Dược trực tiếp xuất hiện tại hư không, toàn thân phóng xuất vô tận quang mang, so với mặt trời còn muốn chói mắt vô số lần!

Đồng thời, tiếng rống giận dữ của y cũng rung động toàn bộ thươngkhung:

- Âm thầm đánh lén...

Vô sỉ!

Phanh phanh!

Hai tiếng oanh minh kịch liệt vô cùng, truyền đến từ phương xa vô tận.

Nơi đó, lần nữa xuất hiện hai đạo huyết sắc.

Lập tức, Bốc Hư Dược thu hồi nắm đấm, sau đó, trên hai nắm đấm của y có một đạo vết thương thật sâu.

-----o0o-----

Chương 2396: Khu vực thần bí nhất (1)

Chương 2396: Khu vực thần bí nhất (1)

Trong mắt Bốc Hư Dược lộ ra vẻ kiêng dè thật sâu!

Trên gương mặt y cũng lộ ra biểu lộ vô cùng phẫn nộ, lớn tiếng gào thét, nỗ lực truyền đến chỗ sâu trong vực sâu, làm cho cung chủ Thiên Cung cùng Điện chủ Vĩnh Hằng ở phía dưới biết nơi này xảy ra chuyện gì.

Nhưng vực sâu này lại yên tĩnh, căn bản không có một điểm động tĩnh.

Trái tim của Bốc Hư Dược càng chìm xuống phía dưới, y biết, sự tình có chút nghiêm trọng.

Y xuất hiện ở chỗ này, tứ cố vô thân, đối mặt với haitồn tại cường đại giết người đứng đầu Vĩnh Hằng.

Sau đó, y làm ra một cái cử động, một đầu đầm về phía dưới vựcsâu.

Keng!

Một thanh cự phủ huyết sắc đột nhiên xuất hiện từ dưới vực sâu.

Vẽ ra một đạo vết rách trảm thiên, trực tiếp chém về phía nhục thân của Bốc Hư Dược.

Đồng thời, ở phía khác cũng trảm ra một đạo huyết sắc quang mang, đó là đao của Sở Mặc!

Bàn Cổ khai thiên!

Bàn Cổ đao pháp!

Một kích của Vu Hồng cùng Sở Mặc cường thế đến hoàn cảnh.

Bốc Hư Dược gào thét một tiếng, trực tiếp tế ra một mặt lệnh bài cổ xưa.

Lệnh bài kia, tán phát ra khí tức cường đại, ngăn cản đao quang củaSở Mặc.

Ầm!

Huyết quang bạo khai!

Cái lệnh bài cổ xưa kia, trong nháy mắt chia năm xẻ bảy!

Bốc Hư Dược trực tiếp oa một tiếng, phun ra một ngụm lớn máu tươi, Giới Chủ Lệnh của y thế mà bị một đao của Sở Mặc bổ!

Đó là một kiện chí bảo chân chính mà y nuôi dưỡng vô lượng năm tháng!

Mỗi một đạo phù văn phía trên đều là y dùng tinh huyết nuôi dưỡng đi ra.

Nhưng bây giờ, lại bị Sở Mặc một đao bổ nát.

Bốc Hư Dược còn không kịp phẫn nộ, Vu Hồng thi triển Bàn Cổ khai thiên bổ về phía y một búa, liền đã bổ đến đây.

Răng rắc!

Một búa này trực tiếp trảm tại phía trên một kiện pháp khí cổ xưa mà Bốc Hư Dược tế ra, sau đó, kiện pháp khí này cũng trực tiếp bị chém vỡ.

Tiếp theo, đao của Sở Mặc, búa Bàn Cổ của Vu Hồng, tiếp tục hướng phía Bốc Hư Dược chém qua.

Trên người hai người, tất cả đều bộc phát huyết khí vô tận, bên trong không gian cũng tràn ngập cái cỗ pháp tắc vô cùng mạnh mẽ!

Vô tận đại đạo giăng khắp nơi.

Hiện tại tràng vực được hình thành tại nơi này, cho dù tu sĩ cảnh giới Đại Tổ tới, cũng không dám chui vào bên trong, chui vào liền chết!

Về phần tu sĩ cảnh giới Thái Thượng, đều không cách nào xem cuộc chiến!

Nguyên nhân là những cái hỗn loạn pháp tắc kia, sẽ trực tiếp đem đạo hạnh của bọn họ quấy đến thất linh bát toái!

Trong nháy mắt liền sẽ thân tử đạo tiêu!

Bốc Hư Dược điên cuồng rống giận, muốn làm ra phản kích.

Nhưng bi thương chính là, y quả thật không phải là đối thủ của hai người này.

Kỳ thật liền xem như đối mặt đấu một trận bây giờ y đềuhoàn toàn không phải là đối thủ.

Sở Mặc trưởng thành quá nhanh.

Vu Hồng chiến lực cũng quá mạnh.

Hai người kia liên thủ lại, đơn giản liền là một loại tư thế vô địch.

Có thể quét ngang hết thảy địch!

Bốc Hư Dược đến cuối cùng, làm ra một cái cử động vô cùng điên cuồng.

Hắn muốn tự bạo Nguyên Thần!

Khí tức mênh mông vô cùng, chưa lan tràn ra, liền đã bị Sở Mặc cùng Vu Hồng đồng thời phát giác được, sau đó, hai người này càng như là điên rồi, điên cuồng khởi xướng công kích về phía Bốc Hư Dược!

Bên dưới loại công kích cường đại tần số cao này, Bốc Hư Dược căn bản là không có cách ngưng tụ ra lực lượng tới dẫn bạo Nguyên Thần.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Nguyên Thần của chính mình, bị Sở Mặc cùngVu Hồng trực tiếp dùng công kích không có gì sánh kịp... phá tan thành từng mảnh!

Toàn bộ trời cao đều quanh quẩn tiếng gầm gừ điên cuồng của Bốc Hư Dược, bên trong thanh âm kia tràn đầy không cam lòng.

Bên trong phạm vi trăm vạn dặmcơ hồ đều không có chút nào bóng người tồn tại.

Nhưng tiếng gầm gừ của Bốc Hư Dược, làm sao chỉ trong trăm vạn dặm?

Trực tiếp truyền ra vô tận khoảng cách xa.

Mà trên bầu trời của toàn bộ Vùng đất Vĩnh Hằng, bắt đầu xuất hiện rất nhiều mưa máu.

Huyết vũ tinh hồng, từ trên bầu trời bay xuống

Chấn kinh vô số người ở vùng đất Vĩnh Hằng.

Tất cả bọn họ ngơ ngác ngẩng đầu nhìn về phía trời cao, vẻ mặt mờ mịt, không biết lần này, lại là đại lão nào ngã xuống.

- Vùng đất Vĩnh Hằng của chúng ta...

Đây là thế nào?

- Bình tĩnh trăm triệu năm, thật chẳng lẽ sắp thay đổi sao?

- Yên ả đã qua, một đi không trở lại...

Những chiến sĩ đang chiến đấu trên vùng đất Vĩnh Hằng của ba đại thế lực cùng ngẩng đầu lên nhìn về mưa máu trên bầu trời, giờ phút này bọn họ chính xác là ở bên trên đất của người đứng đầu Vĩnh Hằng, đang liều chết vật lộn cùng những thủ hạ tâm phúc của người đứng đầu Vĩnh Hằng!

Người đứng đầu Vĩnh Hằng chết rồi, lãnh địa vô tận mà y lưu lại làmcho thủ hạ tâm phúc của y điên cuồng.

Bởi vì nơi này, là nơi có tinh khí nồng nặc nhất bên trên toàn bộ vùng đất Vĩnh Hằng, một mảnh đất đai có rất nhiều sản vật.

Đây là một chỗ bảo địa mênh mông vô cương, ai cũng muốn có được!

Các tu sĩ của ba đại thế lực giờ phút này đúng là hoàn toàn có chút mờ mịt.

Bởi vì bọn họ không biết, lần mưa máu này là lão đại nào chết.

Nhưng lại có một luồng hơi lạnh, từ sâu trong nội tâm của bọn họ trựctiếp xuất hiện.

Đó là một loại bóng ma tử vong bao phủ từ đầu tới cuối sinh là hàn khí.

Bọn họ chém giết, điên cuồng tranh đoạt như vậy, mục đích có thể không phải là vì cấp cho người làm sính lễ, là muốn đánh chiếm vùng đất này để cho mình cùng hậu thế tới dùng!

Nhưng nếu là chủ ba thế lực lớn cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng...

đều đã chết?

Trong mắt của tất cả mọi người đều lộ ra quang mang mê mang.

Bọn họ không phải không nghĩ tới, các đại lão đều đã chết, bọn họ liền có thể xưng vương xưng bá, đồng dạng có thể chiếm lấy mảnh đất vô tận này, đồng dạng có thể ở chỗ này cướp lấy lợi ích khó mà lường được.

Nhưng vấn đề là, có thể tồn tại có thể đánh giết chủ ba thế lực lớn cùng người đứng đầu Vĩnh Hằng sẽ sẽ bỏ qua vùng đất Vĩnh Hằng giống bảo địa này sao?

Khẳng định là sẽ không!

Như vậy...

Phải làm gì?

Phía trên mảnh đất của người đứng đầu Vĩnh Hằng vốn chiến đấu kịch liệt, theo mảnh mưa máu trong nháy mắt liền đình chỉ.

Toàn bộ tràng diện hiện ra một loại bình tĩnh quỷ dị, cho dù trong không khí còn tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, nhưng tất cả mọi người đều tự giác lui về phía sau.

Trận chiến đấu này còn muốn đánh nữa hay không, phải đánh tới khi nào?

Tất cả bọn họ đều nhìn về phía chủ tướng của mình.

-----o0o-----

Chương 2397: Khu vực thần bí nhất

Chương 2397: Khu vực thần bí nhất

Lúc này tất cả những chủ tướng kia trong lòng cũng tràn ngập mờ mịt, nhưng bọn họ đều hạ lệnh thu quân mình.

Cho dù nói thế nào, trận chiến đấu này, trước mắt không thể tiếp tục nữa.

Chí ít, trước khi chưa xác định được rốt cục là đại lão nào ngã xuống, trận chiến đấu này...

Không thể tiếp tục đánh như vậy.

Bọn họ nhất định phải mau chóng xác định được vị vừa ngã xuống rốt cục là ai!

Bất quá, khiến những người này hoàn toàn không có nghĩ tới là, trận huyết vũ thứ hai, trận huyết vũ thứ ba...

Không bao lâu sau liền bay xuống từ không trung vùng đất Vĩnh Hằng bay xuống.

Trên bầu trời, sinh ra vô cùng vô tận dị tượng bi thương.

Bên trong dị tượng lộ ra vô tận khi tức buồn bã mất chí khí, loại khí tức kia thẩm thấu trong lòng của tất cả mọi người.

Đó là một trận đại nạn thật sự, là đại nạn vùng đất Vĩnh Hằng, xưa nay chưa từng có.

Bất quá cái kia cũng là vùng đất Vĩnh Hằng bắt đầu kỷ nguyên mới!

Cái đạo vực sâu mênh mông kia, Sở Mặc cùng Vu Hồng đứng ở nơi đó, ánh mắt thanh lãnh nhìn lên mưa máu bầu trời.

Sau đó Vu Hồng nói ra:

- Động tĩnh lớn như vậy, hai người bọn họ còn không cảm ứngđược sao?

Sở Mặc nhìn thoáng qua dưới chân vực sâu, khẽ nhíu mày, nói ra:

- E rằng...

Đúng là không cảm ứng được.

- Cái kia...

Chúng ta liền đi tìm bọn họ đi!

Trên mặt Vu Hồng lộ ra một nụ cười tự tin, nhìn Sở Mặc nói:

- Chủ thượng, giải quyết tất cả phiền phức ở vùng đất Vĩnh Hằng, chúng ta liền có thể đi tìm thứ cần thiết.

Thật đang cần là cái gì?

Tất nhiên là tinh thần truyền thừa của Bàn Cổ đại thần, cùng... lệnh Chúa Trời!

- Được!

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó thả người nhảy lên, trực tiếp nhảy vào bên trong cái vực sâu vô tận này.

Vu Hồng theo sát phía sau, cũng nhảy xuống theo.

Mảnh vực sâu này có vô số đầu thông đạo.

Mỗi một cái thông đạo, đều giống như một thế giới cực lớn.

Bên trong rộng lớn, mênh mông, dài dằng dặc vô tận.

Trong này cư trú đủ loại sinh linh khủng bố.

Bọn chúng cơ hồ xưa nay không ly khai cái vực sâu này, không đi ra bên ngoài.

Người biết bọn chúng tồn tại, cực kỳ bé nhỏ.

Nhưng những sinh linh này, mỗi một cái đều vô cùng cường đại, có được thực lực kinh khủng khó có thể tưởng tượng.

Cho dù tu sĩ cảnh giới Đại Tổ đối địch những sinh linh này, cũng không dám nói có thể hoàn toàn nghiền ép.

Cung chủ Thiên Cung cùng Điện chủ Vĩnh Hằng, từ vô tận năm tháng trước đó, thời điểm mới vừa tiến vào đến thế giới của Cổ Thần đã từng tới nơi này một lần.

Lúc ấy, bọn họ sau khi xác định được đại não ở chỗ nào trong thế giới thân thể Cổ Thần đã từng nghĩ tới, muốn lấyđược tinh hoa nguyên lực chân chính bên trong đại não của Cổ Thần.

Bọn họ đều rất rõ ràng, Bàn Cổ sở dĩ có thể thành thần thành Giới Chủ là bởi vì y có được đầu não thông minh siêu việt hơn những sinh linh khác.

Bọn họ cũng hoài nghi, bên trong đầu não của đại thần Bàn Cổ tồn tại một cổ lực lượng thần bí.

Chính là cỗ lực lượng này, thúc đẩy Bàn Cổ thành thần, thành một sinh linh vĩnh hằng bất diệt.

Cho nên, bọn họ đều muốn có được loại lực lượng này.

Nhưng bọn họ ở chỗ này, đầu tiên là gặp sự ngăn cản của đại lượngsinh linh, phải tốn sức chín trâu hai hổ bọn họ mới có thể tiến vào một khu vực thần bí nhất trong đại não của Bàn Cổ.

Kết quả, ở nơi đó, bọn họ gặp đại khủng bố thật sự.

Chiếm cứ ở nơi đó là ý chí của đại thần Bàn Cổ, đơn giản tựa như là một cái Ma Thần thật sự, kém chút liền đem tất cả bọn họ xé nát ở nơi đó.

Một lần chịu giáo huấn kia, khá đau đớn thê thảm.

Cho nên lần này, vô luận là cung chủ Thiên Cung, Điện chủ hay là Vĩnh Hằng đều khá chú ý cẩn thận.

Bọn họ làm ngơ đại lượng sinh linh khủng bố đi tới khu vực thần bí nhất kia.

Là ở chỗ sâu nhất này, đạo ý chí cái tôi của Bàn Cổ kia, còn đang ngủ say.

Hai người cũng không nói chuyện, ở chỗ này lẳng lặng chờ Bốc Hư Dược đến.

Nhưng điều khiến cho hai người bọn họ lo lắng là, Bốc Hư Dược một mực không có bất cứ động tĩnh gì.

Theo thời gian suy tính, Bốc Hư Dược hẳn đã sớm là tìm tới hai người kia, nhưng đến hiện tại thế mà cònkhông có động tĩnh.

Có thể...

đã xảy ra chuyện gì hay không?

Hai người không có bất kỳ giao lưu gì, chỉ cần một ánh mắt, liền có thể hiểu rõ tâm tư lẫn nhau.

Nhưng bọn họ đều là sinh linh đã sống vô số năm, chút lòng kiên trì ấy đều vẫn phải cóCho nên, bọn họ vẫn đang lẳng lặng chờ đợi.

Bọn họ cũng không lo lắng Bốc Hư Dược sẽ phản bội bọn họ, nguyên nhân là chuyện này căn bản cũng không khả năng.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, hai người cũng như là hóa thành pho tượng.

Sở Mặc cùng Vu Hồng, sau khi tiến đến trong này đều có chút mắt trợn tròn.

Nguyên nhân là đường hầm lớn trước mắt có chừng hơn vạn cái!

Muốn ở chỗ này thôi diễn căn bản không có khả năng.

Sau khi đi tới nơi này, cảnh giới của bọn hắn mặc dù không có chịu đến bất kỳ áp chế rõ ràng nào, nhưng lại có thể cảm nhận được nơi này tồn tại một cỗ tràng vực cường đại, tràng vực này hẳn là do bản thân nơi này phát ra.

- Ngươi nói..

Những thông đạo này, đến cuối cùng, có thể chỉhướng một chỗ hay không?

Vu Hồng cau mày, nhẹ nói:

- Những thông đạo này tựa như là những mạch kín trong đại não người.

Có lẽ bọn chúng cuối cùng, đều là thông hướng một chỗ.

Sở Mặc gật gật đầu, hắn cũng nghĩ đến khả năng này.

- Nơi này ẩn giấu sinh linh rất cường đại.

Sở Mặc ra.

Rống!

Giống như là muốn phối hợp với Sở Mặc, hai người vừa mới đi vào không bao lâu, từ bên trong đó liền truyền ra một tiếng thú rống kinh khủng.

Thanh âm này, có điểm giống như là mãnh hổ, còn kèm theo một cỗ gió tanh.

Một cái bóng, bỗng nhiên nhào về phía trước Vu Hồng!

- Súc sinh!

Vu Hồng quát lạnh một tiếng, vung lên búa Bàn Cổ, hung hăng chặt xuống một búa.

Ngao!

Một tiếng hét thảm, cái bóng kia trực tiếp bị một búa của Vu Hồng chém thành hai đoạn.

Một mùi máu tươi nồng đậm, trong nháy mắt truyền đến.

- Điều này cũng chẳng có gì đặc biệt...

Vu Hồng đang nói lại thấy Sở Mặc ở bên cạnh chợt quơ đao.

Keng!

Thí Thiên ngâm lên một tiếng trong trẻo.

Sau đó, một con đại xà to bằng thùng nước bị Sở Mặc chặt đứt đầu.

Làm người ta cảm thấy kinh khủng là con đại xà đó há hốc mồm, bên trong hai cái răng nanh to lại bén nhọn đã ngưng tụ ra nọc độc rồi.

Mùi vị mà nọc độc tản ra ngay cả Sở Mặc và Vu Hồng ngửi thấy cũng có cảm giác hoa mắt váng đầu.

Hiển nhiên là độc vật kịch độc chân chính.

-----o0o-----

Chương 2398: Tu sĩ "bỏ túi" (1)

Chương 2398: Tu sĩ "bỏ túi" (1)

Điều này quá mức dọa người.

Ngay cả tu sĩ cảnh giới như họ sau khi ngửi thấy mùi nọc độc cũng cảm thấy khó chịu.

Nếu như tu sĩ tầm thường e rằng ngửi một cái thôi sẽ phải bỏ mạng.

- Có chút nguy hiểm nhỉ...

Vu Hồng lè lưỡi.

Sở Mặc tỉnh táo nhìn bốn phía, trầm giọng nói:

- Ở bên này rất nguy hiểm, cẩn thận một chút.

Cậu đi đằng sau ta, thân pháp của ta nhanh hơn.

Vu Hồng trong lòng ấm áp, gật đầu:

- Được.

Gã không từ chối bởi gã biết, Sở Mặc cũng không phải có thân pháp nhanh hơn gã mà là có thực lực tổng hợp mạnh hơn gã rất nhiều.

Mấu chốt là mạnh hơn gã, còn có thể chiếu cố tới gã.

Điều này làm cho Vu Hồng cảm giác ấm áp trong lòng.

Không có ai quy định cứ là cường giả thì không cần được người khác quan tâm, không cần được người khác chiếu cố.

Thật ra giống nhau, đều cần.

Chỉ là người bình thường không có tư cách để quan tâm cùng chiếu cố cường giả cấp bậc như bọn họ mà thôi.

Sở Mặc đi ở phía trước, dọc theo con đường này gặp rất nhiều sinh linh khủng bố.

Thoạt nhìn đều như là một bản phóng đại của những con dã thú bình thường.

So với sinh linh cường đại trên thế gian này, dáng vẻ của bọn nó tối đa cũng chỉ có thể dọa người thường, nhưng trên thực tế, những sinh linh đó vô cùng cường đại.

Vượt xa thân thể bên ngoài trăm vạn trượng, thậm chí so với một ngôi sao còn lớn hơn vô số lần.

Nói thí dụ như, con nhện to bằng cái thớt toàn thân trắng như tuyết, tám cái móng vuốt như đao phong, lông trên đùi như cương châm.

Hành động nhanh đến mức khó mà tin nổi, ngay cả thần niệm của Vu Hồng cũng có phần không theo kịp nó.

Trong khi giãy chết, tơ mà con nhện đó nhả ra kiên cố đến mức ngay cả búa Bàn Cổ cũng không chặt đứt được.

Chỉ có Sở Mặc dùng Thí Thiên mới có thể chặt đứt.

Nhưng cho dù là Sở Mặc, một đao cũng rất khó chặt đứt thứ này.

Đến cuối cùng, hai người mất tinh thần không nhỏ mới giết chết được con nhện trắng như tuyết đó.

Nhưng hai người đều khá hứng thú với tơ hện kiên cố của con nhện.

Thứ kiên cố như vậy, sau khi luyện hóa chắc chắn sẽ thành một pháp khí cao cấp.

Dùng để trói người, đại tổ cũng không thể may mắn tránh khỏi được.

Vu Hồng thậm chí cảm thấy được tơ nhện này ngay cả Giới Chủ cũng có thể trói lại.

Còn có vài con bọ cánh cứng chỉ to bằng móng tay, còn nhỏ hơn bọ cánh cứng bình thường nhưng chúng lại có năng lực công kích và phòng ngự kinh khủng.

Ngay cả Vu Hồng cũng không ngờ tới bị một con bọ cánh cứng màu vàng xuyên thấu thân thể, thiếu chút nữa đã bị trọng thương.

Vẫn là do Sở Mặc kịp thời chém ra một đao không thể tinh diệu hơn, dọa con bọ cánh cứng đó ra khỏi cơ thể Vu Hồng, trong chớp mắt đã chạy mất.

Điều này làm cho Sở Mặc cùng Vu Hồng đều vô cùng khiếp sợ.

- Nó lại xuyên qua được cơ thể của ta?

Hơn nữa còn tránh được một đao kinh khủng như thế của chủ thượng?

Khóe miệng Vu Hồng giật giật, cả người trở nên càng cẩn thận hơn.

Thật ra vừa rồi gã cũng không phải là không đủ cẩn thận, chỉ là không nghĩ tới, con bọ cánh cứng đó có thể kinh khủng như vậy.

Sau đó từ sâu trong thông đạo có một con bướm lam sắc to chừng bàn tay bay ra.

Trong con đường không một tia sáng, hơn nữa thần thức ở trong rất khó truyền ra xa.

Hai người Sở Mặc và Vu Hồng cũng chỉ có thể cảm nhận được đây là một con bướm màu xanh nhạt.

Tiếp theo, con bướm đó bắt đầu liều mạng từ thân mình đến cánh, rung xuống bụi bậm.

Bụi bậm dung nhập vào không khí hóa thành độc tố vô hình, lan tràn về phía hai người.

Lúc này Sở Mặc chém luôn một đao về phía con bướm màu lam.

Con bướm đó bị phân thành hai, chém thành hai nửa.

Nhưng ác mộng chân chính vừa mới bắt đầu.

Con bướm bị chém thành hai nửa rồi hóa thành hai con, sau đó lần nữa bị Sở Mặc chặt đứt...

Hóa thành bốn con!

Lúc nơi này xuất hiện 16 con bướm, Sở Mặc và Vu Hồng đều không dám tiếp tục ra tay nữa.

Mà lúc này, trong không khí thông đạo cũng hoàn toàn bị độc tố không rõ chiếm cứ.

Độc này tuy không làm tổn thương được Sở Mặc và Vu Hồng nhưng làm không khí nơi đây trở nên sền sệt.

Hai người đi về phía trước bị nghẹt, có cảm giác như đang đi trong vũng bùn.

Cảm giác này thật sự là quá tệ!

Cuối cùng trong thân thể Sở Mặc bốc lên một ngọn lửa ngũ hành, nhất thời làm cháy hết độc tố trong không khí, đồng thời đốt chết 16 con bướm.

Lửa này không phải lửa ngũ hành bình thường mà là sau khi Sở Mặc luyện hóa năm khối tinh hạch mà có năng lực.

Đây cũng không phải truyền thừa của đại thần Bàn Cổ nhưng là một loại năng lực đi kèm theo năm khối tinh hạch.

Lần này hai người đều trở nên cẩn thận hơn.

Trong quá trình tiếp tục thâm nhập sâu lại giết chết không ít sinh linh dị dạng kỳ quái, đến cuối cùng lấy thực lực của hai người mà cũng có cảm giác sức cùng lực kiệt.

Vu Hồng lẩm bẩm:

- Ta rốt cục đã hiểu ba chủ thế lực lớn muốn dẫn chúng ta tới đây là vì sao rồi.

Ở đây thật không tầm thường.

Bây giờ ta hoài nghi cung chủ Thiên Cung và điện chủ Vĩnh Hằng nhất định có nắm giữ một con đường tắt và mật đạo.

Sở Mặc gật đầu:

- Nguy hiểm ở đây không chỉ có những chuyện này.

- Vậy cũng phải.

Vu Hồng gật đầu.

Gã hiểu nếu như chỉ có những sinh linh này xem như là nguy hiểm thì khu vực thần bí nhất trong thân thể đại thần Bàn Cổ cũng không dọa người đến vậy.

Lúc này phía trước chợt xuất hiện một bầy kiến.

Những con kiến đó mỗi con lớn cỡ bàn tay, toàn thân đen như mực sơn lên, cứng như thần thiết từ kim loại đúc thành.

Ở nơi hắc ám như thế, trên người đám kiến vẫn lóe ra ô quang giá rét như cũ.

Một bầy kiến này phải có mấy vạn con.

Nằm ngang phía trước, rậm rạp làm người ta nhìn có cảm giác tê dại da đầu.

Chỗ chết người nhất chính là, những con kiến này cho dù con nào cũng có năng lực phòng ngự của cảnh giới Đại Tổ.

Bởi vì trước tiên Vu Hồng đã chém bay một con kiến, chứng thực chiến lực của nó.

Chỉ có điều chính do một búa này đã chọc giận đám sinh linh đáng sợ đó.

Kiến như thủy triều dâng về phía hai người.

Hai người Sở Mặc và Vu Hồng đều bắt đầu điên cuồng xuất thủ, nhất thời nơi đây huyết sắc lan tràn.

Thí Thiên cùng búa Bàn Cổ đều phát ra sát khí mạnh nhất.

Trong thân thể Sở Mặc cháy hừng hực lửa ngũ hành ngăn cản đám kiến tới gần.

Vu Hồng sẽ không may mắn như thế.

Trên người của gã thỉnh thoảng có mấy con kiến đen hình thể đặc biệt lớn, hung hăng gặm cắn cơ thể vô cùng kiên cố của gã.

Tuy là không có cách gì làm gã bị trọng thương, nhưng da tróc thịt bong tiên huyết giàn giụa là điều không thể tránh khỏi.

-----o0o-----

Chương 2399: Tu sĩ "bỏ túi" (2)

Chương 2399: Tu sĩ "bỏ túi" (2)

Vu Hồng gào lên mắng chửi nhưng động tác cũng không hề chậm, điên cuồng giết chóc.

Trong quá trình đó, hai người đều kinh ngạc.

Mỗi khi giết chết một con, dường như có một chút sức mạnh rót vào trong cơ thể bọn họ.

Sự phát hiện này làm cho hai người vừa kinh ngạc vừa vui sướng.

Lợi ích đó trước đây bọn họ chưa từng được nhận.

Hai người giết càng thêm hăng say, ở đây ước chừng đã giết bảy, tám ngày mới có thể dọn sạch đám kiến đó.

Cũng may mà những con kiến đó chỉ có phòng ngự cảnh giới Đại tổ, không khó khăn như đối đầu với tu sĩ Đại tổ bình thường.

Nếu không đối mặt với bầy kiến điên cuồng này, hai người cũng chỉ có thể cắm đầu mà chạy thôi.

Đến cuối cùng, hai người đều không có hình tượng đứng đó nhìn nhau gượng cười.

- Quá khó rồi!

Vu Hồng hít sâu một hơi, trước đó cả thở cũng không có thời gian.

- Chỉ có điều rất gây nghiện.

Sở Mặc nhìn Vu Hồng, ta có thể cảm giác được tu vi của ta có sự tăng lên không nhỏ.

- Ở đây giết mấy thứ này lại có biên độ tăng tiến lớn vậy.

Ở đây tu luyện là một lựa chọn tốt đấy chứ.

Vu Hồng cười hì hì, chỉ có điều lập tức gã lại tự mình cười khổ nói:

- Chỉ có điều bắt ta ở đây ngày ngày tu luyện, ta đoán chẳng mấy chốc sẽ phát điên mất.

Nơi này làm cho người ta cảm thấy rất bị đè nén.

Sở Mặc lại lắc đầu:

- Tu luyện ở đây cậu cơ bản không nhớ được hai chữ đè nén này.

Vu Hồng ngẩn ra, lập tức cười nói:

- Chỉ có thể nói cấp độ của chủ thượng cao hơn ta rất nhiều thôi!

Bội phục.

Hai người tiếp tục thâm nhập sâu, sau khi đã biết đủ kiểu bên ngoài là thế nhưng sinh linh thực tế vô cùng mạnh mẽ, hai người rốt cục gặp phải sự khiêu chiến chân chính nhất từ khi tiến vào đến giờ.

Bọn họ nhìn thấy...

Sinh linh hình người.

Hơn nữa những người này, tất cả đều rất nhỏ!

Vóc người cao nhất cũng không cao bằng một bàn tay Sở Mặc.

Một đám người "bỏ túi".

Nhưng thực lực của đám người bỏ túi này không chút nào hợp với từ "bỏ túi".

Mỗi người đều mặc chiến y tiên minh, có chiến lực khoảng Đại tổ.

Bọn họ ngoại trừ chiều cao thì những thứ khác đều đầy đủ, giống hệt với nhân loại.

Hơn nữa mỗi tu sĩ bỏ túi đều có công pháp khá cao cấp.

Lý giải của họ với Đạo và pháp không kém bất kỳ một tu sĩ cùng cảnh giới nào.

Đám người bỏ túi này sau khi nhìn thấy Sở Mặc và Vu Hồng thì trong ánh mắt đều toát ra sự chán ghét không thể bỏ qua.

Vu Hồng không nhịn được xì một tiếng khinh miệt, mắng:

- Ánh mắt kiểu này gia đây đã nhiều năm chưa được thấy rồi.

Đây rõ ràng là ánh mắt của Thiên nhân Thiên Nhân tộc nhìn nhân loại chúng ta!

Gia nhìn ánh mắt này bình thường sẽ không cho hắn sung sướng mà chết đâu!

Nhất định sẽ hành hạ đến chính hắn muốn chết!

Cho nên...

Các ngươi là cái thứ gì vậy?

Ầm!

Một tiếng vang rất lớn, một tu sĩ bỏ túi ra tay luôn với gã.

Một chiêu đó không hề thua kém bất cứ một công kích nào của Đại tổ.

Đồng thời thanh âm của tên tu sĩ bỏ túi lạnh như băng truyền tới:

- Ngươi là cái thá gì mà dám đến đây gây sự?

Vu Hồng rống lên, vung búa Bàn Cổ bổ thẳng về phía tên tu sĩ bỏ túi.

Bịch!

Vũ khí của tên tu sĩ bỏ túi lại cũng là một cây búa.

Hơn nữa tạo hình giống như đúc với búa Bàn Cổ trong tay Vu Hồng, nhìn qua không thể phân biệt được.

Liều mạng với Vu Hồng, tu sĩ bỏ túi lại không hề bị thương mà thân thể chỉ lui về phía sau một chút, sau đó thân hình đứng lại, lần nữa xông tới đánh giết Vu Hồng.

Sở Mặc cũng không quay đầu đã ra tay.

Sắc mặt hắn nghiêm nghị nhìn những tu sĩ bỏ túi đó, trong lòng đang suy diễn lai lịch của họ.

Rất nhiều đạo và pháp ở nơi này đều không thể phát huy uy lực vốn có.

Nhưng phong thủy thần thông của Sở Mặc cũng không hề bị điều gì áp chế.

Cho nên, Sở Mặc dùng phong thủy thần thông suy diễn lai lịch của đám người tí hon bỏ túi.

Rất nhanh, phong thủy thần thông liền chỉ về một mục tiêu làm hắn cảm thấy khiếp sợ.

Bàn Cổ đại thần!

Lai lịch của đám tu sĩ bỏ túi này lại có liên quan trực tiếp với Bàn Cổ đại thần.

Nói chính xác hơn là lai lịch của đám tu sĩ bỏ túi này cùng với hoàn cảnh của nơi đây có quan hệ chặt chẽ.

Trong phong thủy thần thông, hình ảnh Sở Mặc nhìn thấy là đám tu sĩ bỏ túi từ nơi hư vô sinh ra.

Chúng nó rốt cuộc là cái gì?

Sở Mặc cảm giác rất khó tin, bởi vì căn cứ vào hắn suy luận, đám tu sĩ bỏ túi này chắc chắn là giấc mộng của Bàn Cổ đại thần.

Chẳng những đám tu sĩ bỏ túi này là thế mà những sinh linh khác cũng đều như vậy.

Nguồn gốc của bọn họ, nơi chỉ cuối cùng đều là hư vô.

Loại hư vô đó nếu tiếp tục đi ngược dòng về phía trước thì có thể tìm được ngọn nguồn chân chính.

Chính là cảnh trong mộng của Bàn Cổ đại thần.

Tu sĩ vô mộng, thần... hẳn là cũng càng vô mộng mới đúng.

Sở Mặc suy nghĩ một chút, hiểu nguyên nhân.

Tu sĩ cũng không phải vô mộng mà là bị đạo và pháp cố ý chế trụ.

Nói cách khác, chỉ cần là người thì sẽ đều nằm mơ.

Nhưng tu sĩ mạnh mẽ có thể khống chế cảnh trong mơ này, không để chúng xuất hiện ảnh hưởng đến bản thân.

Tinh thần của Bàn Cổ đại thần bị tách ra, đơn độc trấn áp.

Thân thể ở chỗ này hình thành một thế giới mênh mông vô cương.

Trong đầu của ông ấy, vô số mộng cảnh cũng sẽ không bị áp chế, sau đó bởi vì Bàn Cổ đại thần quá cường đại!

Mộng cảnh của ông ta cũng có thể trực tiếp thực thể hóa, hóa thành sinh linh thật sự tồn tại ở thực tế.

Điều này cũng có thể giải thích vì sao hai người bọn họ mỗi khi giết chết một sinh linh ở nơi này có thể tăng được một chút sức mạnh.

Đó là bởi vì, hai người bọn họ đều xem như là người kế của Bàn Cổ!

Chân chính có cùng nguồn gốc với Bàn Cổ đại thần.

Sinh linh do mộng cảnh hóa thành bị chém giết rồi hóa thành hư vô, tạo thành một loại sức mạnh nguyên thủy nhất, sau đó bị hai người hấp thu hết.

Lúc này, Vu Hồng và tên tu sĩ bỏ túi ở bên kia đã chiến đến khó phân thắng bại.

Có ý là, còn có rất nhiều tu sĩ bỏ túi kiểu như thế, cũng không có ý xuất thủ.

Chỉ lơ lửng trên hư không, lạnh lùng nhìn.

Chiến lực của Vu Hồng có thể nói là đỉnh cấp.

Gã am hiểu công pháp nhiều không

kể siết.

Nhưng trong quá trình chiến đấu với tu sĩ bỏ túi gã lại phát hiện ra một vấn đề kinh người.

Đó chính là đạo và pháp mà đối phương thi triển ra bao gồm cả chiêu thức lại có sự khắc chế mãnh liệt đối với gã.

-----o0o-----

Chương 2400: Biến thành từ mộng cảnh

Chương 2400: Biến thành từ mộng cảnh

Nếu không bằng vào sự chênh lệch cực lớn giữa song phương, gã đã sớm chém bay tên tu sĩ bỏ túi đó rồi.

Cảm giác này khiến cho Vu Hồng thấy rất khó chịu, trong lòng cũng trở nên táo bạo hơn.

Bất chi bất giác, gã lại một lần nữa... bị mộng cảnh ảnh hưởng tới.

Sở Mặc không thể không âm thầm nhắc nhở bảo Vu Hồng cẩn thận, sau đó nói với gã biết suy đoán của mình.

Vu Hồng nổi giận gầm lên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

Búng máu này là do gã cắn đầu lưỡi của mình sau đó phun ra ngoài.

Sau đó cả người gã đều trở lên mạnh hơn rất nhiều.

Lúc này, khi gã lần nữa thi triển Bàn Cổ khai thiên ra đã có thể thấy được rõ ràng đối phương như là biết được sau một khắc gã muốn chém về hướng nào, sau đó làm ra phòng ngự trước.

- Năng lực suy diễn này của chủ thượng thật sự không gì sánh kịp.

Vu Hồng không thể không bội phục nhãn giới cùng trí tuệ của Sở Mặc, lại có thể nhìn thấu lai lịch chân chính của đám sinh linh này.

Bởi vì cũng chỉ có chính bản thân Bàn Cổ mới quen thuộc với chiêu thức truyền thừa này nhất.

Ngay từ đầu đây không phải là sinh linh thật, còn thiếu một chút nhưng cũng không có trí tuệ cao như vậy.

Nhưng đám tu sĩ bỏ túi lại khác.

Cho nên, Vu Hồng một khi thi triển ra Bàn Cổ khai thiên, đối với với tên tu sĩ bỏ túi đó sẽ có cảm giác bị người ta nhìn thấu.

Nhưng cũng còn may, cảnh trong mơ chung quy cũng là ảo ảnh, bọn họ cũng không thật sự là ý chí của Bàn Cổ đại thần.

Cho nên sau khi được Sở Mặc nhắc nhở, Vu Hồng thay đổi luôn sách lược.

Gã bắt đầu toàn lực thi triển những công pháp mà mình học được từ chỗ khác.

Lần này, cảm giác bị áp chế rốt cuộc đã nhỏ đi nhiều.

Sau đó gã càng đánh càng lên tay, càng chiến càng hăng.

Đến cuối cùng, rốt cục gã cầm búa Bàn Cổ chém tên tu sĩ bỏ túi thành hai nửa.

Thi thể của tu sĩ bỏ túi hóa thành hai luồng tinh khí rót thẳng vào trong thân thể Vu Hồng.

- A!

Vu Hồng thét lên một tiếng kinh hãi.

Sở Mặc lập tức có chút khẩn trương hỏi:

- Làm sao thế?

Trên mặt của Vu Hồng có vẻ mừng rỡ như điên:

- Chủ thượng, nhanh giết!

Đây là đại bổ đó!

Một sinh linh như vậy lại nhiều hơn năng lượng của 100 con không phải sinh linh kia!

Lúc này đám tu sĩ bỏ túi ở phía trên đều nổi giận.

Mỗi người trên khuôn mặt đều mang vẻ giận dữ và bi thống vô tận.

Một tu sĩ cầm đầu lạnh lùng quát:

- Đồ vô sỉ kia, lại dám luyện hóa nguyên thần của bọn ta?

Các ngươi thật là chán sống rồi!

Cùng tiến lên... giết!

Trên trăm tu sĩ bỏ túi điên cuồng công kích về phía hai người.

Sở Mặc và Vu Hồng liếc nhau một cái, sau đó quay đầu bỏ chạy.

Những sinh linh này thật sự không phải là cá nạm.

Bọn họ thậm chí nếu so với tu sĩ Đại tổ nhân loại bình thường còn cường đại hơn.

Trên trăm tên tu sĩ bỏ túi đó phát ra một tràng vực kinh thiên.

Đây là một cuộc chiến không cân sức, hai người Sở Mặc và Vu Hồng đều tương đối chật vật.

Bởi vì bọn họ không thể đơn giản thi triển Bàn Cổ truyền thừa.

Một khi thi triển sẽ lập tức bị khắc chế.

Chỉ có thể thi triển sở học trừ trước của mỗi người thôi.

May là đao của Sở Mặc đủ sắc bén, búa Bàn Cổ của Vu Hồng cũng đủ bá đạo.

Hai người vừa chạy vừa đánh.

Cuộc chiến đó vẫn giằng co chừng bảy, tám năm Thần Giám.

Đến cuối cùng trên trăm tu sĩ bỏ túi chỉ còn mười mấy người cường đại nhất.

Trong ánh mắt của bọn họ đều toát ra vẻ đau thương nồng đậm, đồng thời hận ý đối với Sở Mặc và Vu Hồng cũng đã đến mức khắc cốt ghi tâm.

Mặc dù là cảnh trong mơ hóa thành nhưng bọn họ hiển nhiên đã đều thật sự thành tinh.

Thành sinh linh cấp bá chủ ở nơi này, là một đám tinh quái đỉnh cấp chân chính.

Một tên tu sĩ bỏ túi già nua lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Các người cho dù có giết sạch chúng ta cũng sẽ có người báo thù cho chúng ta!

Một nữ tu sĩ bỏ túi khác nói:

- Không sai, lão tổ chắc chắn sẽ báo thù cho chúng ta!

- Còn có lão tổ à?

Khóe miệng Vu Hồng giật giật, dùng tay chỉ đám tu sĩ đó:

- Các ngươi chẳng qua là thứ do mộng cảnh hóa thành mà thôi, ở đâu ra lão tổ gì?

- Ah... chúng ta là do mộng cảnh hóa thành, vậy các người là cái thứ gì?

Chúng ta cũng có linh hồn sinh động!

Cô gái kia lớn tiếng quát, sau đó phát động công kích với Vu Hồng.

Mười mấy tên tu sĩ còn lại đều đánh về phía hai người.

Trận chiến này làm cho Sở Mặc và Vu Hồng đều có thu hoạch cực lớn.

Cho dù từ chiến lực hay cảnh giới, bọn họ đều có tiến bộ rất lớn.

Đến cuối cùng, mười mấy tu sĩ bỏ túi đều bị họ dọn sạch.

Tu sĩ già nua kia trước khi chết còn rít gào cực kỳ không cam lòng:

- Bọn ta ngay cả là do mộng cảnh hóa thành cũng là sinh linh chân thật, các người giết bọn ta như thế, nhất định sẽ gặp phải sự trả thù tàn khốc nhất!

Lão tổ chắc chắn sẽ báo thù cho chúng ta, sẽ không bỏ qua cho các người!

- Giết!

Búa Bàn Cổ trong tay Vu Hồng cực sắc bén, lãnh khốc xẹt qua đầu tên tu sĩ bỏ túi đó, chặt luôn ái đầu nho nhỏ.

Sau đó hai luồng tinh khí tiến vào trong thân thể của Vu Hồng.

Cho tới lúc này hai người rốt cục mới thở dài một hơi.

- Trận chiến này lại phải đánh gian khổ như thế!

Vẻ mặt Vu Hồng cảm khái, nói:

- Thật không biết lão tổ trong miệng bọn họ là nhân vật mạnh mẽ cỡ nào?

Sở Mặc nói:

- Lão tổ của họ tới rồi.

Vu Hồng ngẩn ra.

Lúc này từ sâu trong lối đi truyền đến một tiếng trầm đục.

Đùng!

Tiếp đó thanh âm liên tiếp vang lên.

Đùng!

Đùng!

Đùng!

Nhất thời khóe miệng Vu Hồng giật giật, lầu bầu:

- Người khổng lồ?

Một tiếng trầm lại tiếp một tiếng đục, càng ngày càng gần.

Cuối cùng, từ cuối lối đi có một thân ảnh vô cùng vĩ đại.

Hầu như sắp lấp đầy cả lối đi.

Mỗi một con đường ở nơi này đều khá vĩ đại, giống như một thế giới chân chính.

Đứng ở vùng đất thông đạo ngẩng đầu nhìn lên đỉnh thông đạo không khác gì đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Nhưng thân ảnh đó lại vĩ đại tới thế.

Như đỉnh thiên lập địa!

Tràn ngập cả thông đạo.

- Đây là cái quái gì?

Vẻ mặt Vu Hồng đờ đẫn nhìn thân ảnh đó, sau đó giơ búa Bàn Cổ trong tay lên tấn công.

Sở Mặc trực tiếp thi triển thân pháp Bàn Cổ đồng thời vung Thí Thiên trong tay lên, một đao chém về phía thân ảnh đó.

Đùng!

Trong thông đạo vang lên một tiếng rung rung kinh thiên động địa.

Sau đó cái bóng kia biến mất không thấy nữa.

Trong giây lát Vu Hồng hét thảm một tiếng, thân hình của gã bị một sức mạnh khủng khiếp đánh bay ra ngoài.

Ở giữa không trung, Vu Hồng phun máu tung tóe.

Toàn bộ khớp xương trên người không biết đã vỡ vụn bao nhiêu cái.
 
Thí Thiên Đao Full
XCVII ( Chương 2401-2425 )


Chương 2401: Đạo như một mặt gương (1)

Sau đó Thí Thiên trong tay Sở Mặc cũng chém lên thân ảnh đó.

Chỉ có điều thân ảnh này không khác gì những tu sĩ bỏ túi lúc trước.

Cũng nhỏ y vậy.

Keng!

Một tiếng kim thiết đập nhau vang lên, Thí Thiên trong tay Sở Mặc lại chém lên một bộ khôi giáp kim loại.

Lấy phong mang tuyệt thế như Thí Thiên lại không thể chém rách nổi áo giáp đó.

- Tên oắt dốt nát kia, cho rằng cầm đao săn Cổ Thần là có thể giết được ta sao!

Ngây thơ!

Một câu quở trách lớn vang lên, sau đó một luồng sức mạnh quy luật vô cùng kinh khủng ầm ầm vọt về phía Sở Mặc.

Tiếp đó, thân hình của Sở Mặc cũng giống với Vu Hồng, bay thẳng ra ngoài.

Đây chính là Thiên Chủ sao?

Trong nháy mắt thân thể Sở Mặc bị đánh bay, trong đầu lại sinh ra một ý nghĩ như vậy.

Bởi vì đương thời, người có thể một chiêu đã đánh bay Sở Mặc và Vu Hồng như thế thật sự không có.

Chí ít, ở trong thế giới thân thể cổ thần này không nên tồn tại sinh linh như vậy mới phải!

Sao lại cường đại như thế?

Cho dù là chủ ba thế lực lớn đã là Giới Chủ tu luyện không biết bao nhiêu năm cũng không có bản lĩnh đó.

Chống lại chủ ba thế lực lớn, Sở Mặc một chọi ba không dám nói có thể thắng lợi nhưng nếu đấu 1- 1 tuyệt đối có thể thắng.

Nhưng tu sĩ bỏ túi đang chiếu ra hình ảnh phóng đại cực lớn này lại có thể dùng một chiêu đã đánh bay hắn.

Sức mạnh đó Sở Mặc hoàn toàn không có cách nào chống lại.

- Hừ, yếu như vậy!

Tên lão tổ tu sĩ bỏ túi trong miệng còn lẩm bẩm:

- Cũng chỉ mạnh hơn một tí tẹo so với hai người trước kia mà thôi.

Loại rác rưởi như các người có tư cách gì tự cho mình là hậu nhân của Bàn Cổ chứ?

Nhất là hai kẻ yếu ớt các người lại có thể nhận được truyền thừa của Bàn Cổ?

Các ngươi xứng sao?

Nói rồi lão sải bước đi tới trước Sở Mặc, sau đó lần nữa giơ tay lên vỗ một chưởng vào mi tâm Sở Mặc.

Sở Mặc nghiến răng thi triển ra một đao chẻ củi.

Nếu truyền thừa của Bàn Cổ bị áp chế, vậy thi triển cái khác!

Lão giả cười ha hả:

- Đạo ngây thơ như vậy cũng dám múa may trước mặt ta?

Bịch!

Thân hình của Sở Mặc lại lần nữa bị cái thứ nhỏ như con rối này một chưởng đánh bay.

Bịch một tiếng, hung hăng đụng vào trên vách tường của thông đạo.

Trên vách tường có lực đàn hồi mãnh liệt, đập nảy Sở Mặc từ bên này sang bên kia.

Sở Mặc cảm giác ngũ tạng lục phủ đều đang lộn hết cả lên, có cảm giác muốn hộc máu.

Hít sâu một hơi, Sở Mặc mạnh mẽ đứng vững lại.

Bên kia rốt cục Vu Hồng cũng tỉnh hồn, đứng bên cạnh Sở Mặc bỗng nhiên đưa búa Bàn Cổ vào tay Sở Mặc, truyền âm nói:

- Thử xem.

Sở Mặc dường như trong nháy mắt đã hiểu ý Vu Hồng.

Đây là đang muốn hắn thi triển hết truyền thừa Bàn Cổ ra.

Mặc dù không biết làm vậy có hiệu quả hay không nhưng bây giờ cũng chỉ có thể cắn răng kiên trì thử một lần thôi.

Sở Mặc cầm Thí Thiên sang tay trái, tay phải cầm búa Bàn Cổ.

Cảm giác huyết mạch tương liên làm cho Sở Mặc không có chút cảm giác xa lạ nào với búa Bàn Cổ.

Vù!

Sở Mặc vung búa Bàn Cổ lên thi triển Bàn Cổ khai thiên.

Trong cả thông đạo nháy mắt đã chói lòa ánh sáng huyết sắc.

Đồng thời Thí Thiên trên tay trái Sở Mặc được quấn quanh bởi sấm sét mãnh liệt.

Hắn dung hợp đạo sấm sét của mình với đao pháp của Bàn Cổ vào nhau, một đao hung hăng... chém về phía tên lão tổ tu sĩ bỏ túi.

Trong ánh mắt của lão giả xuất hiện vẻ tán thưởng, chỉ có điều trong miệng vẫn tràn ngập sự đùa cợt:

- Biết đạo biến thông?

Chỉ có điều đạo hạnh ít như vậy thật không đáng chú ý... loại người như ngươi cũng muốn trở thành kẻ khổng lồ như Bàn Cổ?

Cũng muốn thành thần?

Rồi lão xuất thủ lần nữa.

Lần này công kích của lão càng thêm mạnh mẽ.

Chẳng những chặn búa Bàn Cổ, đồng thời cũng chặn Thí Thiên!

- Nhìn thấy không nhóc?

Đao rồi búa này...

ở trong tay các ngươi chẳng qua là một sự sỉ nhục cực lớn mà thôi.

- Chỉ bằng các người thì lấy gì có thể thực hiện được ý chí của Bàn Cổ?

- Lão ta nhất định là đồ ngu ngốc nhất dưới gầm trời này!

Vậy mà lại nghĩ đám người như các ngươi có thể thực hiện được lý tưởng cùng trả thù cho lão!

- Vẫn nên đi chết cả đi!

Các ngươi sống trên đời này đơn giản là một sự nhục nhã với lão mà thôi!

Lão giả vừa đánh với Sở Mặc vừa mở miệng nói lời cực kỳ ác độc cùng trào phúng để kích thích Sở Mặc.

Mỗi một câu nói đều vô cùng khắc nghiệt.

Cho dù người có tâm tính như Sở Mặc sau khi nghe cũng không nhịn được mà có kích động muốn điên cuồng chém giết lão ta.

Nhưng bình phục tâm tình, trong lòng Sở Mặc lại vô cùng lãnh tĩnh.

Hắn bắt đầu dò xét tất cả công pháp bản thân từng tu luyện và đạo hạnh của mình.

Đã từng có một lần hắn đã cho là mình đã nắm giữ hết đạo và pháp đó, cũng cho là mình đã hoàn toàn dung hợp chúng rồi.

Lúc trước trong chiến đấu hắn cũng sử dụng thuận buồm xuôi gió.

Cho nên, ngay cả chính hắn cũng không tìm thấy chút kẽ hở nào.

Nhưng cho đến khi chống lại tên lão tổ đám tu sĩ bỏ túi có cái miệng cay độc lại cường đại này Sở Mặc mới hiểu được, chính mình còn kém cực kỳ xa.

Lão giả này thật sự cường đại không ai bằng, đồng thời với việc bức tất cả tiềm năng của Sở Mặc ra còn ép cả nhược điểm còn tồn tại trên người Sở Mặc nữa.

Tất cả những khuyết điểm mà trước đây hắn chưa từng phát hiện ra, lúc này đã lộ hoàn toàn ra ngoài.

Bên kia Vu Hồng nhìn đến choáng váng.

Gã không phải chưa từng đấu với Sở Mặc.

Hai người giao thủ mấy lần, gã cũng chẳng chiếm được chút lợi lộc nào trên người Sở Mặc cả.

Đến cuối cùng chỉ có thể tâm phục khẩu phục lựa chọn đi theo Sở Mặc, trở thành một thuộc cấp của Sở Mặc mà thôi.

Nhưng lúc này gã lại đột nhiên phát hiện đạo và pháp trên người Sở Mặc kỳ thực cũng có khá nhiều chỗ sơ hở và khuyết điểm tương đối lớn!

Chỉ là chiến lực của Sở Mặc quá mạnh mẽ, lấy cảnh giới của gã căn bản là không ép được Sở Mặc lộ ra những khuyết điểm đó.

Đương nhiên cũng sẽ không tìm được sơ hở và nhược điểm của Sở Mặc.

- Lão nhân này...

Đây là đang...

Dạy dỗ chủ thượng sao?

Cái gọi là kẻ trong cuộc thì u mê, Sở Mặc ở bên kia bị ép tới thê thảm không ai bằng, căn bản là không còn chút hy vọng nào.

Nhưng ở trong mắt Vu Hồng hiện giờ lão giả kia dường như đang dạy bảo Sở Mặc.

Có rất nhiều lần rõ ràng có thể chớp được nhược điểm mà Sở Mặc để lộ ra để công kích.

Nhưng lão vẫn như không hề thấy được, chỉ dùng một cách thức để điểm ra nhược điểm của Sở Mặc, sau đó hời hợt bỏ qua.

-----o0o-----

Chương 2402: Đạo như một mặt gương (2)

Chương 2402: Đạo như một mặt gương (2)

Quả nhiên chính là như vậy!

Vu Hồng xem hồi lâu rốt cục có thể xác định tên lão tổ tu sĩ bỏ túi này đang ở đó dạy Sở Mặc.

Mặc dù cách thức dạy dỗ này còn có cái miệng ác độc kia đều quá đáng ghét, nhưng không thể không thừa nhận phương thức này làm cho Sở Mặc đang nhanh chóng trưởng thành cùng tiến bộ.

Nhìn đến mức ngay cả Vu Hồng cũng có phần ghen tỵ.

Trong lòng gã hận gã không phải người bị dạy dỗ kia!

Bởi vì chỉ có đối mặt với đối thủ như thế, chỉ có người thật sự biết khuyết điểm của mình là gì thì mới thật sự hiểu được khuyết điểm của mình ở đâu.

Nếu không phải thế, dựa vào chính mình, muốn tìm ra những thứ đó dường như vĩnh viễn không thể.

Điều đó không phải là nói ngươi gặp phải một đối thủ cường đại liền cứ thế mà lộ khuyết điểm ra.

Đối thủ cường đại đến mức không thể chống nổi bình thường thì chỉ có thể lấy phương thức tấn công sấm vang chớp giật, kết quả là mất cả mạng.

Bọn họ mà biết được nhược điểm của ngươi thì sẽ lợi dụng những thứ đó để triển khai chiêu tuyệt sát với ngươi.

Nhưng Vu Hồng cũng biết nếu như đổi thành mình, sợ rằng càng lộ ra nhiều nhược điểm hơn!

Hơn nữa căn bản không thể giống như Sở Mặc, trong thời gian ngắn như thế đã có tiến bộ và trưởng thành nhanh như thế.

Con người quý ở cái tự biết mình, điểm đó Vu Hồng vô cùng ưu tú.

Gã đặc biệt tự biết mình.

Nhìn Sở Mặc, Vu Hồng thầm nghĩ: Không hổ là chân giả trên thế giới thân thể cổ thần.

Từ trăm vạn sinh linh mới sinh ra được một người.... quả thực là một người ưu tú nhất.

Lúc này Sở Mặc ít nhiều đã hiểu dụng ý của lão giả, nhưng đứng ở góc độ và lập trường của hắn cũng không dám xác định chuyện này.

Bởi vì... công kích của lão giả thật sự quá ác liệt.

Trong thân thể hắn đã phải chịu thương tổn rất lớn.

Tuy là hắn đang không ngừng hoàn thiện khuyết điểm của bản thân, tuy là hắn đang nhanh chóng bổ khuyết nhược điểm, nhưng những vấn đề mới lộ ra nhiều tới mức làm Sở Mặc khó tin, cũng khó mà chấp nhận nổi.

Chẳng nhẽ ta... lại kém cỏi như thế sao?

Lẽ nào khuyết điểm trên người ta... lại nhiều tới mức này.

Nhưng sao trước đây ta chưa từng phát hiện ra?

- Hừ, yếu, thật là yếu!

Yếu ớt như ngươi sống còn có ý nghĩa gì?

Ngay cả một chút cửa ải khó khăn cũng bị gây khó dễ, gặp phải trắc trở liền muốn lùi bước thì sống trên đời còn có ý nghĩa gì?

Còn không bằng chết đi là xong!

Lão tiếp tục nói lời ác độc, vẻ mặt khắc nghiệt cười gằn nói:

- Lão tổ ta sẽ tiễn ngươi lên đường, miễn cho ngươi tiếp tục sống ở trên đời này mất mặt xấu hổ!

Đương khi nói chuyện, trên người lão giả đó tuôn ra khí tức vô cùng mênh mông cuồn cuộn.

Khí tức này giống như tới từ viễn cổ, mang theo sự thê lương vô tận đồng thời cũng chứa uy áp vô tận.

Bàn Cổ!

Đây mới thật là khí tức Bàn Cổ!

Cho dù là Sở Mặc hay là Vu Hồng ngay lập tức đã hiểu khí tức này từ đâu tới.

Bỗng nhiên!

Trong đầu Sở Mặc giống như thoáng qua một tia sét.

Trong nháy mắt giữa sống và chết đó, hắn chợt hiểu ra!

Do chưa tới, ngay cả hắn cũng có phần khó tin.

Nhưng chính là trực tiếp hiểu ra như vậy.

Lúc này, tất cả đạo và pháp ở trong đầu Sở Mặc biến thành một chỉnh thể.

Nếu như vốn dĩ những thứ đạo và pháp đó như một mặt gương vỡ nát, là bị Sở Mặc cố tình gắn lại... có nhiều chỗ còn chưa chỉnh tề, chẳng những tràn ngập vết rách hơn nữa không có nơi nào bằng phẳng, có thể nói chẳng chút mĩ quan nào.

Như bây giờ ngay trong nháy mắt đó, đạo và pháp của Sở Mặc ở trong đầu hắn tạo thành một chữ "thuận" không gì sánh được, là một mặt gương không một vết nứt nào.

Cái gương đó thậm chí có thể rọi sáng toàn bộ đạo của Sở Mặc.

Hơn nữa chiếu rọi hoàn toàn.

Cảm giác này thật quá mức huyền diệu, cũng quá mức thoải mái.

Niềm vui tràn trề này làm cho Sở Mặc không nhịn được giơ búa Bàn Cổ trong tay lên, còn cả Thí Thiên cùng chém về phía lão giả đó.

Trong nháy mắt đao- búa gần tới, Sở Mặc chợt ý thức được không nên như vậy.

Nhưng làm hắn không ngờ là lão tổ tu sĩ bỏ túi toàn thân tản ra khí tức Bàn Cổ vô tận đó lại bước lên trước một bước, tự đặt mình dưới đao và búa.

Lúc này, cho dù Sở Mặc muốn thu búa Bàn Cổ và Thí Thiên về cũng không thể nữa.

- Từ trước đến nay nào có đường rút lui?

Thanh niên, ngươi do dự cái gì?

Một câu nói như vậy đột nhiên xuất hiện trong tinh thần thức của Sở Mặc.

Vào giờ khắc này, thời gian cả thế giới dường như đều ngưng lại.

Thời gian Bàn Cổ.

Mặc dù đây không phải là công kích nhưng Sở Mặc đã lập tức biết đấy là một thần thông thế nào.

Sau đó, sau một khắc, toàn thân Sở Mặc...

ánh sáng chiếu rọi rực rỡ như một bông hoa bung nở, giống như mặt trời chói chang luân phiên thiêu đốt, phóng ra hoa quang vô tận.

Búa Bàn Cổ cùng Thí Thiên đồng thời chém lên thân thể của lão giả.

Sau đó thân thể của lão giả chợt tan biến.

Hóa thành tinh khí vô tận tuôn về phía Sở Mặc.

Tinh khí như đại dương mênh mông trong nháy mắt bao phủ Sở Mặc ở bên trong.

Trong những tinh khí này, có ẩn chứa nhiều thông tin, lượng tin tức to lớn này ngay cả Sở Mặc trong thời gian ngắn cũng hoàn toàn không thể lĩnh ngộ và hấp thu?

Nhưng hắn vẫn bắt được một tin tức khá quan trọng!

Lão tổ tu sĩ bỏ túi lại là một ý chí của Bàn Cổ đại thần!

Hắn không phải là hóa thân của mộng cảnh!

Mà là một ý chí chân chính, không phải là loại ý chí không hoànchỉnh tầm thường.

Hắn là, Bàn Cổ đại thần...

Bản ngã ý chí.

Kết quả này là trước đó Sở Mặc dù thế nào cũng đều không thể nghĩ tới.

Ai có thể nghĩ tới, ở nơi này lại có thể còn có một ý chí của Bàn Cổ còn sót lại chứ?

Hơn nữa, còn là nguyên thủy nhất, cũng là ý chí bản ngã thần bí nhất.

Càng không nghĩ tới ý chí này lại biết một phương thức như vậy: gặp mặt mình, sau đó lại dùng phương thức này...

để đạt mục đích của bản thân.

- Vì sao?

Sở Mặc ở trong lòng tự hỏi.

Nhưng ý chí này đã bể ra, hoàn toàn dung nhập vào trong thân thể của Sở Mặc.

Tinh khí vô tận, tư dưỡng thân thể của Sở Mặc, một loại cảm giác trước nay chưa từng có tràn ngập trong trái tim của Sở Mặc.

Loại cảm giác này thật là huyền diệu.

Sở Mặc dường như nhìn thấy một hình ảnh vô tận mênh mông, nhưng dường như lại không thấy gì cả.

Loại này như ảo như thật, cảm giác lúc hiểu lúc không, trong nháy mắt làm cho Sở Mặc nhận được ngộ đạo cực lớn.

Đồng thời, thân thể của Sở Mặc được luồng tinh khí này cải tạo một lần nữa!

-----o0o-----

Chương 2403: Kỷ nguyên mới đất Vĩnh Hằng

Chương 2403: Kỷ nguyên mới đất Vĩnh Hằng

Sự thực chứng minh một việc, không có cái gọi là vô tận, chỉ có giới hạn của bản thân.

Vu Hồng ở một bên mơ màng nhìn, hắn đến bây giờ vẫn không rõ chuyện này cuối cùng là như thế nào.

Nhưng rất hiển nhiên, chủ thượng nhất định là sinh ra một chút thay đổi khó có thể tưởng tượng.

Bởi vì Vu Hồng đứng ở đây, có thể cảm nhận rõ ràng trên người Sở Mặc tản ra một khí tức cường đại không tầm thường.

Nếu như Sở Mặctrước đây, Vu Hồng đoán chỉ là một người mạnh hơn hắn một chút.

Như vậy hiện tại, chỉ dựa vào một thân khí tức này liền mạnh hơn hắn rất nhiều!

Ý niệm làm cho hắn muốn đối chiến với Sở Mặc cơ hồ hoàn toàn không có.

Sở Mặc lặng lặng đứng ở nơi đó, cả người hoàn toàn tiến vào trong trạng thái ngộ đạo.

Đồng thời, hắn cũng đang không ngừng cảm giác trong thông tin to lớn của ý chí bản ngã, Sở Mặc biết được rất nhiều về cuộc đời của BànCổ.

Trong bản ngã có những hồi ức nguyên thủy nhất, cũng là sâu sắc nhất.

Trong quá trình đang cảm giác điều này, góc độ của Sở Mặc dường như người ngoài cuộc, đã nhìn thấy vô số nhưng việc mà Bàn Cổ đại thần đã trải qua.

Có rất nhiều điều hắn thậm chí đồng cảm.

Tuy đứng ở góc độ của người ngoài cuộc nhưng như đã hoàn toàn hóa thân vào đó.

Đến cuối cùng, Sở Mặc thậm chí có chút không phân rõ chính mình rốt cuộc là Sở Mặc, hay là Bàn Cổ.

Nhưng đến lúc này, trong thần thức của hắn đã truyền đến một sựrung động nhẹ.

Sau đó hắn đã tỉnh lại.

Mở hai mắt ra, thấy Vu Hồng vẫn đứng ở cách đó không xa làm hộ pháp cho hắn.

Sở Mặc trong lòng ấm áp, hỏi:

- Qua đã bao lâu rồi?

Vu Hồng suy nghĩ một chút nói:

- Hẳn rất lâu, dựa theo năm Thần Giám của thế giới Thần Giám của ngươi chắc là mười mấy năm.

Sở Mặc trên mặt nhịn không được nở nụ cười khổ, biết chắc sẽ là như thế này.

Cảnh giới càng cao thâm thì càng như vậy, tùy tiện một lầnngộ đạo cũng là chậm thì vài chục năm, lâu thì mấy trăm mấy nghìn năm.

Cho nên, hầu như tất cả người tu hành cao cấp, đối với khái niệm này, đều tương đối mờ nhạt.

Bọn họ càng biết rõ thọ nguyên của mình còn dư lại bao nhiêu hơn.

Vì vậy, tuyệt đại đa số người tu hành cao cấp chưa bao giờ đi tính toán thời gian.

Thông thường đều không rõ đêm nay là đêm nào.

- Chúng ta đi thôi.

Sở Mặc đem búa Bàn Cổ trả cho Vu Hồng.

Tuy là loại thần khí này hắn dùng thì hiệu quả so với Vu Hồng sẽ tốt hơn nhiều, uy lực chí ít sẽ tăng cường gấp mấy chục lần.

Nhưng cái này dù sao cũng là binh khí của Vu Hồng.

Hơn nữa, đến khi cần búa Bàn Cổ, Sở Mặc cũng có thể lấy dùng.

Vu Hồng nhận lấy búa Bàn Cổ, ít nhiều có chút do dự, nhìn Sở Mặc:

- Ta cảm thấy được binh khí này ở trong tay chủ thượng có thể vung ra uy lực lớn hơn.

Không có người nào có thể tu luyện đến cảnh giới này là ngu ngốc cả.

Vu Hồng càng là một người thông minh tuyệt đỉnh, đối với sự chênh lệch của mình và Sở Mặc, hắn thấy rất rõ.

Cho nên chọn đi theo Sở Mặc, bởi vì hắn từ trên người của Sở Mặc thấy được hy vọng lớn hơn!

Đó là một loại hy vọng mà chính mình làm không được, nhưng người khác có thể, mình lại rất muốn thực hiện!

Sở Mặc lắc đầu:

- Để ở chỗ ngươi, ngươi tu luyện Bàn Cổ khai thiên cho tốt, đến lúc cần nó ta sẽ lấy đi!

Vu Hồng gật đầu, trong lòng của hắn không một gợn sóng.

Đối với kết quả này vui vẻ tiếp thu.

Nhưng ngay sau đó, hắn có chút nghi hoặc nhìn Sở Mặc:

- Chúng ta phải đi sao?

Hai người kia?

Sở Mặc lắc đầu:

- Bọn họ đã chết.

- Chết?

Vu Hồng với gương mặt không dám tin:

- Chuyện khi nào?

Ta vẫn ở chỗ này, ngươi cũng không hề rời đi, bọn họ làm sao có thể chết?

- Hoàn toàn chính xác là đã chết.

Sở Mặc cười thần bí:

- Đi thôi, chúng ta đi nhận đất Vĩnh Hằng!

Sau đó, bắt đầu kiến thiết, cải tạo thế giới này.

Hiện tại thế giới thân thể của cổ thần là của chúng ta rồi!

...

Vẻ mặt của Vu Hồng rung động nhìn Sở Mặc, nhưng không hỏi nhiều nữa.

Đi theo phía sau Sở Mặc, từ nơi này đi ra ngoài.

Nói cũng lạ, đường đi ra ngoài của bọn họ thỉnh thoảng còn có thể gặp được một vài sinh linh.

Nhưng số sinh linh này lại không hề tấn công hai người nữa.

Như là cảm thụ được khí tức thần bí, tất cả đều chủđộng tránh lui.

Lúc hai người trở lại trên vực sâu, bầu trời trên đỉnh đầu huyết vũ vẫn bay lả tả.

Cả bầu trời của đất Vĩnh Hằng, tất cả đều là loại huyết vũ này, trong không khí tràn ngập khí tức đau thương.

Vẻ mặt Vu Hồng khiếp sợ nói:

- Ơ,...

Chết thật sao!

Thấy cảnh tượng như thế thì không cần đi nghiệm chứng nữa.

Ba thếlực lớn chiếm giữ đất Vĩnh Hằng, đạo của bọn họ đã từ lâu dung nhập vào thế giới này rồi.

Cho nên, bọn họ chết đi sẽ xuất hiện cảnh tượng huyết vũ này.

Chính là cách mọi người thường nói "Trời khóc".

Toàn bộ đất Vĩnh Hằng, tbởi vì lần "trời khóc" này mà hoàn toàn yên tĩnh.

Trên vùng đất này, tu sĩ ở cảnh giới đại tổ quả thực còn rất nhiều.

Thực lực của họ tất cả đều rất mạnh, nhưng bởi vì năm tháng bị thống trị quá lâu, ngay trong đại đa số bọn họ, từ lâu đã quên đi bản thân rốt cuộcmạnh bao nhiêu.

Người đứng đầu Vĩnh Hằng và ba thế lực lớn bị hạ gục khiến cho vô số tu sĩ mạnh cảm thấy ngỡ ngàng.

Nhưng cùng lúc cũng khiến cho một số người trong lòng vốn có dã tâm, rục rịch manh động.

Nhưng trong khoảng thời gian ngắn, còn chưa hình thành sóng gió quá lớn, bởi vì cho tới bây giờ cũng không có ai biết, người đã đánh chết người đứng đầu Vĩnh Hằng và chủ ba thế lực rốt cục đang ở nơi nào.

Cũng không ai biết người kia sẽ xuất hiện trước mặt bọn họ hay không.

Cho nên, mặc dù có một số tu sĩ mạnh mẽ rục rịch, nghĩ muốn làm cái gì đó, nhưng bây giờ cũng coi như yên ổn.

Sở Mặc nhìn trên bầu trời bay lả tả huyết vũ, khẽ nhíu mày, từ tốn nói:

- Nếu đã chết, liền chuyển thế luân hồi là được rồi.

Còn lại một chút đạo và pháp còn ở nơi này quấy phá cái gì?

Mong đợi người nơi này vĩnh viễn nhớ về các ngươi sao?

Nơi này tên là đất Vĩnh Hằng, có thể vĩnh hằng hay không ta không biết, nhưng các ngươi...

Cũng không phảitồn tại vĩnh hằng!

Các ngươi chỉ là khách qua đường của thế giới này mà thôi.

Sau khi Sở Mặc nói những lời này, trên người của hắn tuôn ra một khí thế khó có

thể tưởng tượng.

Một loại đạo vô thượng tuôn ra từ trong thân thể của Sở Mặc, hướng về bốn phương tám hướng không ngừng khuếch tán.

Huyết vũ trên bầu trời từ từ ngừng lại.

Sau đó, bầu trời đỏ sậm dần dần...

đã khôi phục lại sự trong sáng.

-----o0o-----

Chương 2404: Quân đội một người (1)

Chương 2404: Quân đội một người (1)

Vu Hồng đứng cạnh Sở Mặc, nhìn cảnh tượng này giống như thầntích, trên mặt có vài phần cảm khái.

Hắn có thể làm ảnh hưởng một vùng thế giới, nhưng tuyệt đối không thể giống như Sở Mặc, chỉ cần tiện tay đã có thể đem trọn quy luật thiên đạo của đất Vĩnh Hằng chải chuốt một lần!

Người không biết mãi mãi cũng sẽ không biết.

Chiêu thức của Sở Mặc đáng sợ biết bao.

Người biết tự nhiên sẽ hiểu, một thanh niên anh tuấn vào lúc này đã trở thành chủ nhân mới của vùng đất nơi đây.

Sau đó, Sở Mặc hạ xuống pháp chỉ.

- Đứng đầu Vĩnh Hằng, cung chủ Thiên Cung, vua vương triều Bốcthị, điện chủ Vĩnh Hằng, đều vì sinh linh trong thế giới cổ thần bị bên ngoài xâm phạm.

Bọn họ không phải nhân tộc.

Chiếm đoạt đất Vĩnh Hằng trong thế giới cổ thần, mưu toan giữ lấy thế giới này.

Bây giờ, bọn họ đều đã đền tội.

Tên ta là Sở Mặc, là chủ mới của đất Vĩnh Hằng.

Ta xuất thân từ một nơi bình thường trong La Thiên Đại Vũ Trụ của thế giới Thông đạo, hôm nay, tới đất Vĩnh Hằng.

Ta là nhân tộc, hậu duệ Bàn Cổ.

Nay may mắn được Bàn Cổ truyền thừa, dẫn dắt toàn bộ sinh linh trong thế giới thân thể cổ thần.

Ở đây, mở ra một đại thiên giới!

Làm cho thiên hạ nhân tộc này, cùng với sinh linh vô lượng trong thế giới cổ thần được sở hữu một thiên đường chân chính của mình.

Về tất cả tin tức bên ngoài trong tứ đại thiên giới, sau đó, thông qua thư tịch, ngọc giản để truyền lại cho vạn vật trong thiên hạ này.

Các ngươi có thểnghi ngờ lời ta nói.

Nhưng ta có thể lấy nguyên thần bản mạng thề rằng.

Tất cả lời này đều là sự thật.

Lời nói này của Sở Mặc thẳng lên trời của tất cả đất Vĩnh Hằng, hình thành một pháp chỉ vàng vô cùng lớn!

Bao phủ hoàn toàn cương vực vô tận của đất Vĩnh Hằng.

Đây là một loại pháp vô thượng.

Bất kỳ một ngóc ngách nào của đất Vĩnh Hằng đều có thể nhìn rõ mọi thứ.

Pháp chỉ này, kinh sợ thiên hạ!

Có người khiếp sợ, có người chán nản, cũng có người nghi hoặc.

Nhưng nhiều người sau khi nhìn thấy pháp chỉ này của Sở Mặc, toàn bộ đều lựa chọn suy nghĩ trong trầm mặc.

Chuyện của ngoại giới, cũng không phải tất cả mọi người hoàn toàn không biết gì.

Trên mảnh cương vực đất Vĩnh Hằng này, tu sĩ ưu tú nhiều không kể xiết, đối với một số truyền thuyết lâu đời bọn họ nghe nhiều đến thuộc.

Chỉ là có một số việc bởi vì niên đại quá xa xưa, toàn bộ đều trở thànhthần thoại và truyền thuyết.

Bây giờ bị Sở Mặc nhắc lại, vốn dĩ là thần thoại và truyền thuyết, tất cả đều bị mang một ý nghĩa mới.

Giống như một nơi tận cùng của thế giới cũ, theo pháp chỉ này của Sở Mặc, trên đất Vĩnh Hằng trực tiếp mở ra một kỷ nguyên mới.

Nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều cam chịu chấp nhận hiện thực này.

Dưới cái nhìn của vô số người, một người đến từ thế giới phía dưới làm sao có tư cách làm chủ mới của đất Vĩnh Hằng?

Khẩu khí này quả thực nói khoác mà không biết ngượng!

Cho dù ngươi có thể phát một pháp chỉ như vậy vậy thì có thể thế nào?

Rất nhanh, trên đất Vĩnh Hằng bắt đầu dấy lên một làn sóng phản đối Sở Mặc.

Những người này, gần như tất cả đều là bộ hạ cũ của chủ Vĩnh Hằng và ba thế lực chủ.

Bọn họ không có biện pháp chấp nhận chủ nhân của mình nói như thế về thiên nhân.

Cho rằng một khi đón nhận cách nói đó, chẳng khác nào toàn diện phủ định tất cả những gì của bọn họ.

Sâu trong nội tâm của bọn họ đều khá kiên định: chính là nhận định Sở Mặc là hung thủ giết người.

Là một ma đầu thực sự!

- Sở Mặc giết chết thần của chúng ta, giết chết chủ thế lực của chúngta, sau đó lại biên tạo lời nói dối này tới lừa gạt chúng ta, xem tu sĩ ở đất Vĩnh Hằng của chúng ta đều là người ngu sao?

- Thảo phạt Sở Mặc, vì chủ Vĩnh Hằng và chủ ba thế lực, báo thù!

- Trừ phi ngươi giết sạch tất cả bọn ta, nếu không..., đừng hòng nhận được sự tán thành của đất Vĩnh Hằng!

Các loại phát ngôn đòi thảo phạt, liên tiếp đợt này đến đợt khác vang vọng toàn bộ trên cương vực của đất Vĩnh Hằng.

Trên cương vực này, sức mạnh của chủ Vĩnh Hằng và chủ ba thế lựclớn quá mạnh, bọn họ chiếm cứ vị trí chủ đạo tuyệt đối.

Không có bất kỳ người nào có khả năng chống lại.

Cho nên, mặc dù chủ Vĩnh Hằng và chủ ba thế lực lớn đến nay đã ngã xuống, bọn họ cũng vẫn là Chúa Tể của thế giới này.

Hôm nay thủ lĩnh của bốn thế lực lớn đã đạt thành một hiệp nghị.

Về cương vực đất Vĩnh Hằng vô tận cần phân chia như thế nào, tạm gác lại sau này hãy nói.

Lúc này chuyện mấu chốt nhất chính là trước tiên diệt trừ tên đại ma đầu, hung thủ giết người là Sở Mặc đã rồi tính sau.

Hoặc ít nhất cũng phải trục xuất Sở Mặc vĩnh viễn khỏi đất Vĩnh Hằng.

Ngươi đến từ tthế giới thông đạo, vậy hãy cút về thế giới thông đạo của ngươi, làm vua thông đạo của ngươi đi.

Đất Vĩnh Hằng này không hoan nghênh ngươi!

Bọn họ không tin Sở Mặc có thể giết sạch toàn bộ bọn họ, bởi vì trong tay bọn họ nắm giữ thế lực to lớn khó có thể tưởng tượng.

Sở Mặc mạnh hơn nữa, cũng chỉ có một mình mà thôi.

Được rồi, bên cạnh hắn còn có một người trẻ tuổi xách theo búa Bàn Cổ, cũng rất mạnh.

Đơn đả độc đấu hầu như không người nào là đối thủ của bọn họ.

Nhưng vậy thì thế nào?

Ai cần cùng với bọn họ đơn đả độc đấu?

Cũng không tin hai người kia có thể đấu thắng bốn quân đoàn kinh khủng của bọn họ.

Hơn nữa, trong lòng những nhân vật cấp cao của tứ đại thế lực có mặt ở đây, bọn họ cũng có mưu cầu của riêng mình.

Có thể đánh chết hoặc là xua đuổi Sở Mặc, vậy dĩ nhiên là kết quả tốt nhất.

Đến lúc đó, đất Vĩnh Hằng sẽ thực sự rơi vào tay của bọn họ.

Nhưng kỳ thật dù là chiến bại, bọn họ cũng không sợ!

Bởi vì bên cạnh Sở Mặc, người có thể nhờ cậy được thật sự quá ít!

Hắn cho dù là cân nhắc kỹ càng làm sao, tài trí mưu lược kiệt xuấtthế nào, cũng nhất định phải có người vì hắn đi thực hiện chứ!?

Nếu không, chuyện gì cũng dựa vào một mình hắn làm, cho dù hắn có phép phân

thân hàng tỉ lần cũng làm không xong.

Cho nên, ở nơi này, trong lòng tu sĩ cao cấp của tứ đại thế lực, bọn họ là tiến có thể công, lùi có thể thủ, dù sao cũng sẽ có đường lui.

Đối với tình huống này, Vu Hồng chỉ có một kiến nghị.

- Không có gì đáng nói, giết cho bọn họ phải sợ, bọn họ sẽ thần phục.

Trên đời này, cho tới bây giờ không có một người nào là thực sựan phận.

Cho dù an phận, cũng chẳng qua là thực lực không đủ mà thôi.

-----o0o-----

Chương 2405: Quân đội một người (2)

Chương 2405: Quân đội một người (2)

Vu Hồng vẻ mặt lãnh khốc nói:

- Kỳ thực điều này, cũng chính là nguyên nhân thiên nhân ghét loài người, bất quá, ta cho là điều này mới là quy luật sinh tồn tốt nhất.

Quy luật cạnh tranh tự nhiên, ta nên biết thích nghi để sống, điều này không có gì không tốt.

Cả ngày nghĩ không làm gì có thể an nhàn mà sống, hẳn là nên bị loại bỏ ngay.

Lời nói này của Vu Hồng xem ra có chút cực đoan nhưng trên thực tế, nói như vậy cũng rất có đạo lý.

Sở Mặc nhìn hắn, gật đầu:

- Đánh, dĩ nhiên là phải đánh.

Bất quá, chúng ta hiện có hai người.

Những người đang trong thế giới Thần Giám, hiện nay...

Còn chưa thích hợp tham dự vào trận chiến này.

Vu Hồng vẻ mặt thành thật nói:

- Một mình ta là đủ rồi!

Những người trong thế giới Thần Giám chỉ cần xây dựng lại thế giới này ôi!

Chủ thượng, ta xin đánh!

Vu Hồng nói, quỳ một gối xuống, nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Chủ thượng, thời gian của chúng ta không nhiều như trong tưởng tượng.

Sự ngã xuống của người đứng đầu Vĩnh Hằng và chủ ba thế lực lớn, tất nhiên sẽ gây nên sự chú ý của tứ đại Thiên chủ.

Nói khôngchừng, cao thủ của Tứ Đại Thiên lúc này cũng đã bắt đầu đến nơi này tìm chúng ta rồi.

Cho nên, nhất định trước khi những cao thủ thiên nhân đó đến đây thì phải hoàn toàn ổn định thế giới này.

Thế giới thân thể của cổ thần không thể loạn, cũng không chịu nổi sự rung chuyển quá lớn.

Một mình ta là đủ rồi.

Nếu như chúng ta có một nhánh đại quân, ngược lại có chút phiền phức.

Cuộc chiến đó, nhất định sẽ không ngừng không nghỉ.

- Ý của ngươi là?

Sở Mặc nhìn Vu Hồng.

Vu Hồng từ tốn nói:Trảm thủ.

Sở Mặc nhìn Vu Hồng:

Ngươi... tự bảo trọng!

- Yên tâm đi!

Vu Hồng thoáng nghĩ, cầm trong tay búa Bàn Cổ:

Ta có nó.

Đất Vĩnh Hằng, sau thời kỳ do chủ Vĩnh Hằng đứng đầu.

Đại tướng dưới trướng Sở Mặc là Vu Hồng, một mình tự thành một quân.

Trực tiếp hướng về phía trận doanh của những người phản kháng kia, giết sạch.

Sở Mặc thì bắt đầu chọn chỗ, hắn phải tìm một chỗ thật thích hợp làm cứ điểm.

Sau đó, dẫn từng nhóm những người đang ở trong thế giới Thần Giám lần lượt đến nơi đây.

Thế giới này đã bị chủ Vĩnh Hằng và ba thế lực lớn ảnh hưởng quá sâu, cần một thành phần chính để thay đổi tất cả thế giới.

Hai người thừa kế của Bàn Cổ chia binh hai đường, mạnh ai nấy làm.

Sau mười sáu năm Thần Giám, tin thắng trận thứ nhất truyền đến.

- Tự xưng Vu Hồng đại tướng quân dưới quyền Sở Mặc, một mình một ngựa, tiến vào ngay trong đại quân vương triều Bốc thị, một phen huyết chiến, chém giết bảy tên cường giả cảnh giới Đại tổ.

Toàn thân trở ra.

Tin tức này, làm cho toàn bộ đất Vĩnh Hằng đều kinh hãi.

Đến lúc này, rất nhiều người mới bỗng nhiên thức tỉnh, bất chợt phát hiện hóa ra một người cũng có thể đối kháng với cả một quân đội.

Cuối cũng hiểu rõ, đất Vĩnh Hằng lần này đúng là hoàn toàn thay đổi rồi!

Đại quân trong vương triều Bốc thị còn có rất nhiều người mạnh, nhưng lại bị Vu Hồng đánh đến sợ hãi.

Một người một búa, quả thực như thần hạ phàm.

Ở trước mặt hắn, tu sĩ cảnh giới đại tổ căn bản không chống đỡ nổi liền bị chém tới tấp.

Hơn nữa, Vu Hồng có năng lực phòng ngự siêu mạnh, vô số người tấn công lên người hắn nhưng hắn lại không hề hấn gì.

Sau khi giết bảy tu sĩ đại tổ cao cấp lại ung dung rút lui, trước khi đicòn cảnh cáo những người đó.

- Mau sớm giải tán quân đội của các ngươi, không cho phép làm xằng làm bậy.

Nếu không... dù các ngươi trốn tận chân trời góc biển, tận cùng thế giới, ta cũng sẽ tìm ra các ngươi, chính tay giết chết!

Trước đó, không có ai sẽ để ý tới uy hiếp của Vu Hồng.

Nhưng sau khi hắn đã giết bảy đại lão cao cấp của vương triều Bốc thị, lời nói này của hắn lại làm cho tất cả tu sĩ vương triều Bốc thị trong lòng cảm thấy sợ hãi.

Đại quân của vương Bốc thị lúc này tuy chưa đến nước hoàntoàn mất đi lòng quân, nhưng cũng không lâu nữa trong lòng của rất nhiều người đều nảy sinh ý muốn rút lui.

Nếu như không phải còn lại một vài tu sĩ cao cấp, còn đang liều mạng dẹp yên, nói không chừng lúc Vu Hồng đi đã hoàn toàn sụp đổ.

Mà lúc này, Sở Mặc cuối cùng cũng đã chọn được một chỗ.

Nơi đây là khu trung tâm của tất cả đất Vĩnh Hằng.

Vốn dĩ nơi này là cương vực của chủ Vĩnh Hằng.

Nhưng địa phương này dân cư rất ít, trong vạn dặm cương vực hầu như tất cả đều bị bao trùm bởi núi non trùng điệp.

Bên trong dãy núi có từng đại dương mênh mông, có đồngbằng rộng lớn, có sa mạc vô tận, tinh khí vô cùng dồi dào.

Nhưng bởi vì đất Vĩnh Hằng thực sự quá lớn, đối với những sinh linh của đất Vĩnh Hằng mà nói, căn bản là không thể lấp đầy thế giới vô tận này.

Sở Mặc chọn nơi đây là vì khi hắn dùng phong thủy thần thông để di chuyển toàn bộ đất Vĩnh Hằng, phát hiện phong thủy nơi đây kỳ lạ nhất.

Cơ hồ là ngọn nguồn của tất cả địa mạch trên đất Vĩnh Hằng.

Từng dải long mạch, gần như tất cả đều bắt đầu từ nơi này.

Nhưng tại sao những người đứng đầu Vĩnh Hằng lại không xây thành trì ở đây?

Sở Mặc thấy chắc là những người đó đều biết rõ, bọn họ không thể đè ép được khí vận ở nơi này!

Chỉ có người thừa kế chân chính của Bàn Cổ mới có thể áp số mệnh ở nơi này.

Đổi thành người khác, cho dù là chủ Vĩnh Hằng đến đây cũng sẽ mất linh.

Cho nên, Sở Mặc trực tiếp đem đô thành tương lại đến nơi này.

Sau đó, hắn đã mở cửa của thế giới Thần Giám.

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ, còn có những người khác trong vương tộc Sở thị, nhóm đầu tiên đến từ thế giới Thần Giám..

Tu vi của lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ cao thâm nhất, Đại tổ bình thường đều hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn họ.

Đạo hạnh của bọn họ tự nhiên liếc mắt nhìn ra được sự khác thường của nơi này.

Những người khác tuy vẫn chưa tới cảnh giới đại tổ, nhưng cũng nhìn ra được nơi này rất tốt.

Lão đạo sĩ nhích đuôi lông mày, nhìn Sở Mặc:

- Thế nào?

Lão hòa thượng khẽ niệm phật hiệu, mặc dù không đặt câu hỏi nhưng cũng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cũng dùng thần niệm truyền lại tin tức đơn giản nhất.

Báo những chuyện đã xảy ra cho những người có mặt.

Trong mắt lão đạo sĩ chợt lóe tia sáng, liền nói:

- Vô Lượng Thiên Tôn!

Vô Lượng Thiên Tôn!

Tốt!

Tốt!

Tốt!

Lão hòa thượng thì niệm phật hiệu, trong tay, một chuỗi tràng hạt đã trải qua năm tháng vô tận, ông cũng niệm thật nhanh:

A di đà phật...

Còn những người khác như Sở lão, Ma Quân, Phiêu Linh Nữ Đế, Kỳ Tiêu Vũ, Thủy Y Y, Sở Đồng, Sở Hiên..., thì hầu như tất cả đều bị tin tức này làm cho rung động khó có thể giữ được bình tĩnh.

Căn bản là nói không ra lời.

-----o0o-----

Chương 2406: Định đô (1)

Chương 2406: Định đô

Trong thế giới Thần Giám tuy đã qua rất nhiều năm, nhưng đối với bọn họ - những người tu hành ở cảnh giới cao thâm thì cũng không là gì.

Cho nên, bọn họ rất khó nghĩ, những năm này Sở Mặc rốt cục đã trải qua khó khăn như thế nào mới có thể làm được tới mức này?

Chủ Vĩnh Hằng và chủ ba thế lực lớn lại đều đã bỏ mình?

Đây quả thực là điều khiến người khác không thể tin!

Nhưng nhìn hoàn cảnh chung quanh nơi này, bọn họ không thể không tin tất cả đều là thật, không phải đang nằm mơ!

Lão đạo sĩ lúc này nhìn Sở Mặc, tâm tình của ông ấy vô cùng kích động, ngay cả giọng nói đều có chút khác xưa, có một chút run rẩy:

- Bước tiếp theo, cậu dự định làm gì?

- Trước dẹp yên đất Vĩnh Hằng, sau đó, dò xét toàn bộ thế giới thân thể của cổ thần.??

Làm cho thế giới này hoàn toàn an định lại.

Ở trong quá trình này, có thể sẽ có sinh linh mạnh mẽ trong tứ đại thiên giới đi tới nơi này.

Ta sẽ giết sạch bọn họ!

Sở Mặc nhẹ giọng nói:

- Sau đó, ta sẽ dùng một vài năm, tập trung hoàn toàn tất cả sức mạnh của đất Vĩnh Hằng.

Hình thành một lớp phòng ngự kiên cố.

Làm cho những người đó thật sự hiểu bọn họ phải làm gì.

Ai, mới là địch nhân thực sự của bọn hắn!

- Sau đó thì sao?

Lão đạo sĩ nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói rằng:

- Sau đó, ta trở về tiếp tục tìm kiếm truyền thừa của Bàn Cổ, đến khi ta hoàn toàn đạt được toàn bộ truyền thừa của cổ thần, ta sẽ đi tranh đoạt Thiên chủ lệnh!

Chỉ cần có được Thiên chủ lệnh, thiên giới này của chúng ta mới có thể tạo dựng lên.

Chỉ có đến lúc đó, thế giới thân thể cổ thần mới có thể sinh ra sự thay đổi cơ bản.

- A di đà phật, chúng ta có thể làm gì?

Lão hòa thượng rất hiếm khi tỏ thái độ trực tiếp, nhìn Sở Mặc.

Trong đôi mắt đó tràn ngập từ bi, cũng có hoa lửa đang thiêu đốt.

Lão đạo sĩ cũng nhìn Sở Mặc:

- Không sai, chúng ta có thể làm gì?

Sở Mặc cười cười:

- Giáo hóa vạn dân.

Lão đạo sĩ cau mày nói:

- Chuyện này một người là đủ rồi!?

Nhiều thì...

Ông ấy cùng lão hòa thượng đều là người có lòng từ bi, có lòng dạ rộng lượng vô cùng.

Những chuyện như tranh khí vận, đoạt hương hỏa như vậy, kỳ thực bọn họ cũng không thèm để ý.

Lão đạo sĩ nhìn Sở Mặc:

- Chuyện như vậy, lão hòa thượng kỳ thực là am hiểu nhất.

- A di đà phật, lão bằng hữu, ngươi không thể lười biếng.

Cần biết người trần đa nghi, vĩnh viễn cũng không thể làm được vạn dân thờ phụng một giáo.

Lão hòa thượng nói đến đây cũng không nói tiếp nữa.

Bởi vì cũng không cần thiết, tất cả mọi người có thể nghe hiểu.

Sở Mặc gật đầu:

- Đúng vậy, cho nên, còn phải làm phiền hai vị tiền bối, khổ cực các vị rồi.

Lão hòa thượng lắc đầu:

- Chuyện như vậy trong thế giới Thần Giám có thể lựa ra rất nhiều người giúp đỡ.

Tên nhóc Hư Độ kia khá vô cùng, phật tính rất mạnh.

Do hắn làm phật tử, có khả năng làm ít công to.

Lão đạo sĩ mỉm cười:

- Ứng viên của đạo tử, từ lâu ta đã có.

Sở Mặc nhìn về phía lão đạo sĩ, lão đạo sĩ nói:

- Một đứa bé, những năm trước đây ta đã phát hiện một mầm mống tốt.

Cực kỳ ưu tú.

Sở Mặc gật đầu:

- Việc này, hai vị tiền bối tự mình cân nhắc.

Lúc này, Từ Thi Nghiên đột nhiên dịu dàng nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Sư phụ, hắn... thực sự đã hoàn toàn bị tiêu diệt sao?

Sở Mặc gật đầu:

- Đúng vậy, nhưng cũng không phải bị ta giết chết.

- Ta biết, kỳ thực coi như là ngươi giết chết, ta cũng sẽ không trách.

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Từ Thi Nghiên lộ ra vẻ đau thương, nhẹ giọng nói:

- Kỳ thực, hắn đối với ta vẫn coi như không tệ.

Tuy là, tuy hắn là kẻ thù của ta, nhưng hắn hiện tại đã chết, ta cũng có chút thương tâm.

Trải qua nhiều năm, Từ Thi Nghiên tuyệt thế thiên kiêu đã trưởng thành thành một tu sĩ Thái thượng.

Khoảng cách với đại tổ gần cũng chỉ kém một chút nữa thôi.

Nàng quá ưu tú, ưu tú đến khó tin.

Cho nên, hầu như không có bao nhiêu người dám tới gần nàng.

Có điều là, Sở Mặc lại nhạy cảm phát hiện ra con trai của mình là Sở Hiên, cùng với nàng...Dường như có gì đó không bình thường.

Lúc này, Từ Thi Nghiên nhẹ giọng nói:

- Sư phụ, về Thiên Cung, ta muốn nếu như ta ra mặt sẽ có một chút sức thuyết phục hơn.

Có thể cho một số người...

Quy thuận chúng ta.

Dù sao sau đó chúng ta vẫn còn cần nhân thủ để dùng.

- Tốt, chuyện này liền giao cho ngươi.

Nhưng, ngươi nhất định phải chú ý an toàn của mình.

Sở Mặc nói.

Lúc này, Sở Hiên tiến lên một bước, nhìn Sở Mặc nói:

- Cha, con có thể bảo vệ được sư muội...

Bên kia Sở Đồng đang cười trộm, Sở Hiên trừng mắt với tỷ tỷ của mình, khóe miệng giật giật, sau đó sắc mặt có chút ửng đỏ.

Lại nói tiếp, cũng thật sự có chút khó khăn với đứa nhỏ này.

Đã bao nhiêu năm qua rồi?

Dựa theo tình huống bình thường, tuổi của Sở Hiên bây giờ đã có thể làm một vị lão tổ gia tộc.

Nhưng ở trước mặt Sở Mặc lại chẳng có chút nào dáng vẻ của một đứa trẻ đã trưởng thành

Uy nghiêm của Sở Mặc quá lớn!

Bây giờ ở trước mặt hắn, có thể với hắ nhẹ nhàng trao đổi với hắn, e rằng chỉ có những người bạn cũ năm đó thôi.

Rất nhanh, đám Hầu Tử cũng đều rối rít từ trong trạng thái bế quan đi ra.

Thấy Sở Mặc, mỗi người đều ôm nhau, cười vui vẻ.

Cảnh giới của Hầu tử nhiều năm không gặp, rốt cục đã bước vào cấp Thái thượng, lục đại thánh của năm xưa cũng đều đã thành tổ cảnh.

Chỉ có điều, lục đại thánh khác, đều trở thành cường giả có cảnh giới Thái thượng.

Còn rất nhiều người quen cũ, trong nháy mắt cánh cửa thế giới mở ra liền cảm giác được sự thay đổi của bên này, sau đó, đều xuất quan.

Đi đến.

Đám người của Phiêu Diêu Cung, tất cả đều xuất quan.

Toàn bộ thế giới Thần Giám, rất nhanh đã bị kinh động.

Vốn là cổ tổ của cảnh giới Thái thượng trong thế giới thông đạo, cũng đều đi ra gặp Sở Mặc.

Khi biết mảnh đất dưới chân mình đã là đất Vĩnh Hằng, rất nhiềungười thậm chí kích động đến rơi nước mắt.

Bọn họ tuy đều là nhân vật hàng đầu trong các tu sĩ, nhưng chưa từng nghĩ tới, chính mình có một ngày có thể bước trên mảnh đất thần kỳ này.

- Truyền thuyết trong quá khứ, đất Vĩnh Hằng đó là chốn bồng lai.

Là nơi bất tử chân chính.

Thực sự không nghĩ tới, có một ngày chúng ta lại có thể đứng ở trên mảnh đất bất tử này.

Một gã vốn là cổ tổ trên thế giới Thông đạo vẻ mặt cảm khái nói.

Sở Mặc cười nói:

- Nào có cái gì là nơi bất tử?

Nơi đây cũng không phải tiên giới, cũng không phải thần giới.

-----o0o-----

Chương 2407: Định đô (2)

Chương 2407: Định đô (2)

Ma Quân nói:

- Trên đời này thật tồn tại tiên giới cùng thần giới sao?

Những người khác lúc này đều nhìn về phía Sở Mặc.

Sở Mặc suy nghĩ một chút, nói:

- Căn cứ vào khả năng lĩnh ngộ được đạo và pháp hiện tại của ta, tiên giới cùng thần giới, trên lý thuyết...

Chắc là tồn tại.

Nhưng, tuyệt đối không phải là thời không này của chúng ta.

Nơi đó, cần phải là mộtkhông gian bất hủ.

Tất cả mọi thứ bên trong, đều là chân chính bất hủ.

Có thể cả đời chúng ta cũng không có cách nào tiến vào trong thế giới đó được.

Ma Quân gật đầu, khẽ cười nói:

- Có một số việc, kỳ thực chỉ cần biết là được rồi.

Còn như có thể vào đến bên trong không gian kia không, điều này cũng không quan trọng.

- Không sai, giống như thế giới Phàm nhân vậy, mỗi một phàm nhân đều biết thế giới này có hoàng đế, nhưng cả đời bọn hắn cũng không thấy được hoàng đế, càng không làm nổi hoàng đế.

Vốn không phảingười của một thế giới, cũng không cần phải... nhất thiết theo đuổi được gì đó.

Nói chuyện là Tiểu Điệp.

Nàng cười một cách tự nhiên, nhìn Ma Quân:

- Ta cảm thấy chỉ cần chúng ta có thể ở cùng một chỗ, như vậy đủ rồi!

- Đúng vậy!

Hầu như tất cả mọi người có mặt đều gật đầu.

Sở lão nói:

- Nơi đây, đã có thể coi là gia viên thực sự của chúng ta rồi.

Đại Khô Lâu đứng bên cạnh Sở lão, nội thương năm xưa trong thân thể của nótừ lâu đã khôi phục.

Không ngừng tăng lên theo cảnh giới, bộ xương này của Đại Khô Lâu dường như đúc thành một loại thần kim.

Lóe ra ánh sáng băng lạnh.

Nó, đã từ lâu trở thành một cự đầu trong tổ cảnh.

Khoảng cách với cảnh giới Thái thượng chỉ có một bước ngắn.

Hơn nữa, theo một ý nghĩa nào đó, Đại Khô Lâu... thực ra là một sinh linh bất tử thực sự.

Sở Mặc tìm kiếm ở trong đám người, sau đó hỏi:

- Đại Hoàng đâu?

Lão quản gia đâu?

Sao không thấy bọn họ?

Đối với ký ức của đời trước vương tộc Sở thị, người và việc mà Sở Mặc lưu ý cũng không nhiều lắm.

Cho rằng đời trước vương tộc Sở thị đã hoàn toàn bị diệt.

Sau đó, những người trong vương tộc trên cơ bản đều chuyển thế làm người nhà họ Sở đến nay.

Cho nên, hắn không cần phải... nhớ lại những chuyện quá khứ đã trở thành lịch sử.

Nhưng Đại Hoàng cùng lão quản gia không giốngthế, bọn họ mới là người chứng kiến lịch sử, tiếp nhận cổ kim thực sự.

Lúc này, sắc mặt của mọi người đều có chút đau thương.

Sở Mặc lập tức thôi diễn thử xem, cũng trầm mặc, sau đó nói:

Ta đi thăm bọn họ một chút.

Sở Mặc nói rồi thân hình lóe lên, trực tiếp biến mất ở trước mắt mọi người.

Cánh cửa nối liền thế giới Thần Giám với thế giới đất Vĩnh Hằng, cứ như vậy mở ra.

Đương thời, chỉ sợ cũng phải có cảnh giới đại tổ mới có thể nhâm tính như vậy.

Đổi thành một tu sĩ bình thường, làm cho cánh cửa thế giới mở một hồi sẽ không chịu đựng được với loại tiêu hao năng lượng tolớn đó.

Lúc này, Từ Thi Nghiên ôn nhu nói:

- Để ta dẫn mọi người đi xây thành trì nhé!

Ta với thế giới này dù sao cũng quen thuộc hơn.

- Ta giúp nàng!

Sở Hiên là người đầu tiên đi tới.

Mọi người thấy hai người bọn họ, toàn bộ cũng không nhịn được khẽ cười.

Hầu tử càng không tị hiềm chút nào trực tiếp nói:

- Hai người các ngươi, khi nào cưới đây?

Từ Thi Nghiên sắc mặt đỏ bừng, cúi đầu cũng nhẹ nhàng nhìn sang bên Sở Hiên.

Tính tình Sở Hiên, kế thừa từ mẫu thân Thủy Y Y, nhưng duy chỉ có đối với việc tình cảm, hắn ít nhiều có chút giống cha Sở Mặc.

Như Thủy Y Y lại nói, chính là: Nhi tử của ta chỗ nào cũng tốt, chỉ là về phương diện tình cảm lại giống như cha nó, có chút bị động!

Những người khác cũng đều cười nhìn Sở Hiên.

Sở Hiên nhắm mắt nói:

- Ta, ta vừa mới muốn nói với cha, nhưng...

Từ Thi Nghiên nhẹ giọng nói:

- Nếu không để ta nói với sư phụ?

Sở Hiên nhất thời lắc đầu nói:

- Chuyện này làm sao có thể để cho nàng nói, lát nữa tự ta nói...

Thủy Y Y nhịn không được liếc mắt, sau đó nói:

- Được rồi, lát nữa ta nói với chàng, còn nữa các người cho rằng cha cậu là kẻ ngốc sao?

Chàng vừa rồi đã nhìn ra, còn hỏi ta là chuyện gì xảy ra.

Ta đã nói với chàng rồi!

- Hả?

Sở Hiên cùng Từ Thi Nghiên mang trên mặt vẻ vui mừng, đồng thời còn có mấy phần xấu hổ.

Sở Hiên lẩm bẩm nói:

- Cha ta người... làm sao nhìn ra được?

Lúc này, nữ tử đang đứng bên cạnh lạnh lùng từ tốn nói:

- Cha cậu là người thông minh nhất trên đời này, chỉ có điều, am hiểu nhất cũng là giả ngu.

Sở Hiên nhìn lại, nở một nụ cười lúng túng:

- Cô cô...

Là Sở Thanh, nàng nhìn thoáng qua Sở Hiên, sau đó thở dài nói:

- Không biết có bao nhiêu hồng nhan đều hao phí cả đời trên người cha cậu.

Tiểu tử, cậu cũng đừng học cha cậu, biết không?

Thi Nghiên với cậu đã bao nhiêu năm?

Mau cho người ta một câu trả lời đi!

Những lời này của Sở Thanh khiến không ít người có mặt đều mắccỡ.

Thẩm Tinh Tuyết, Diệu Nhất Nương, Lục Thiên Kỳ, Lục Thiên Duyệt...

Còn có Lưu Vân!

Rất nhiều nữ tử, đều đã từng ít nhiều thích Sở Mặc.

Nếu như tính tình Sở Mặc thật sự ai cũng chấp nhận, bây giờ sợ rằng sớm đã là thê thiếp thành đoàn.

Nhưng như Sở Thanh nói Sở Mặc giỏi giả ngu, cho nên cho tới hôm nay bên người vẫn chỉ có hai vị thê tử.

Còn lại mấy hồng nhan kia đều độc thân, cũng không đồng ý sự theođuổi của bất kỳ kẻ nào.

Đương nhiên, đương thời, người có gan theo đuổi các nàng cũng không còn bao nhiêu người.

- Khà khà...

Diệu Nhất Nương mắt sáng như sao chớp chớp, nhẹ giọng nói:

Chúng ta vẫn là nói chuyện xây thành trì và định đô đi!

Một mình Sở Mặc lặng lặng đứng trước hai cái thổ bao, sắc mặt của y rất bình tĩnh, còn thêm chút đau thương.

- Xin lỗi, ta không thể đuổi kịp tiễn các ngươi đoạn đường cuối cùng.

Sở Mặc nhẹ giọng tự nói.

Hai thổ bao này là mộ phần của lão quản gia và Đại Hoàng.

Kỳ thực ngay từ lúc Sở Mặc vừa mới trở lại vương tộc Sở thị, lão quản gia cùng Đại Hoàng cũng đã gần như là đèn cạn dầu rồi, bọn họ lúcđó, còn sống được trên thế gian này, hoàn toàn là dựa vào chấp niệm mạnh mẽ mà thôi.

Lão quản gia đang đợi thiếu gia của mình trở về, Đại Hoàng đang đợi chủ nhân của mình trở về.

Bọn họ đều có chấp niệm mạnh mẽ, muốn thấy được Sở Mặc chuyển thế trở về.

Cho nên, bọn họ khi đó vẫn sống, sống ngoan cường.

Đến khi Sở Mặc thực sự trở về, kỳ thực bất luận là lão quản gia, haylà Đại Hoàng, chấp niệm đó cũng hoàn toàn mất đi rồi.

-----o0o-----

Chương 2408: Chấp niệm của Đại Hoàng (1)

Chương 2408: Chấp niệm của Đại Hoàng (1)

Bọn họ sống được nhiều năm như vậy trên căn bản là do các loại đại dược cực phẩm của Sở Mặc, dùng các vật liệu thần kì tu luyện cao cấp, không ngừng cho hai người tẩy tủy thay lông, không ngừng tăng thọ nguyên của họ lên.

Nhưng họ chung quy đều đã quá già rồi, những năm trước kia, tất cả tinh khí đều là dùng chấp niệm để đợi chờ Sở Mặc.

Cho nên, sau khi từ trong thế giới thông đạo tiến vào thế giới thần giám, lão quản gia cùng Đại Hoàng đều có chút suy kiệt.

Trong quá trình này, mọi người trong vương thị Sở thị đều cố gắng hết sức, nhưng vẫn là không giữ được.

Đến cuối cùng, lão quản gia không ổn trước.

Khi đó, hầu như tất cả mọi người của vương tộc bên này tới trước, sau đó mọi người hỏi lão quản gia có tâm nguyện gì, có cần kêu Sở Mặc trở về không.

Lão quản gia cự tuyệt.

Người cười nói, còn có kiếp sau mà, thiếu gia mạnh như vậy, chắc chắn sẽ tìm được ta chuyển thế ở đâu, nhất định sẽ tìm được ta, sau đó cho ta biết chuyện kiếp trước như thế nào.

- Ta đã kéo nhiều năm như vậy, cũng nên chuyển thế rồi.

Năm đóthật tiếc là không cùng thiếu gia đi chuyến này, bây giờ cũng không còn gì tiếc nuối nữa.

Thiếu gia khi nào về thì nói với cậu ấy chuyện này.

Đúng rồi, ta đoán, Đại Hoàng cũng sắp không ổn rồi, đến lúc đó, đem chôn ở bên cạnh ta.

Nhiều năm như vậy, quen có Đại Hoàng ở bên rồi, nó là người bạn tốt nhất của ta.

Sau đó, lão quản gia mỉm cười ra đi.

Người đi rất bình thản.

Lão quản gia đi không vài ngày thì đến Đại Hoàng ra đi.

Giống như lão quản gia, Đại Hoàng cũng ra đi rất an nhiênkhông có một chút bộ dạng chịu tội.

Sau đó, người vương tộc Sở thị đem hai người bọn họ chôn ở phía sau núi của vương tộc, nơi đây cũng là nơi có phong thủy tuyệt hảo.

Sở Mặc đứng ở đây, trầm mặc.

Chuyển thế luân hồi sao?

Tất nhiên là có!

Có thể tìm được bọn họ sao?

Đương nhiên là có thể!

Nhưng thực tế, sau khi chuyển thế, linh hồn mặc dù chưa đổi cũng đã không còn là người kia nữa rồi.

Chuyện căn bản nhất, lão quản gia sau khi chuyển thế, cho dù bị gợi nhớ ký ức kiếp trước, nhưng vẫn là lão quản gia sao?

Đại Hoàng sau khi chuyển thể, có thể không phải là một con chó, mà là một con hổ, thậm chí là một con người.

Vậy thì, nếu như bị gọi thức tỉnh ký ức của kiếp trước, nó phải làm thế nào?

Cho nên, mặc dù bí mật ẩn chứa trong luân hồi, cho tới bây giờ cũng không ai có thể có lời giải.

Nhưng trong mắt của Sở Mặc, sau khi luân hồi, thì hoàn toàn là một tồn tại ... mới rồi.

- Cho nên, ta không hỏi kiếp trước, không cầu kiếp sau, ta chỉ sống kiếp này!

Sở Mặc ở đây, nhẹ giọng nói:

- Nhưng mà, các ngươi yên tâm đi.

Ta hứa với hai người, ta nhất định sẽ tìm hai người trở về, để hai người dùng thời gian ngắn nhất hiểu kiếp trước của mình.

Sau đó, hai người tự chọn cách mình sống ở kiếp này.

Bởi vì chỉ có như vậy mới có thể làm cho lão quản gia cùng Đại Hoàng sau khi chuyển thế bớt cảm thấy hoang mang một chút.

Nếu không, thực sự đến rồi bọn họ đã hoàn toàn chấp nhận và quen thuộc với cuộc sống kiếp này, gợi nhớ lại kí ức kiếp trước của bọn họ, thật ra cũng là một chuyện tương đối tàn khốc.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu thi triển thần thông, thần niệm kinh khủng của y gần như trong nháy mắt quét qua toàn bộ thế giới thần giám.

Nhưng mà, không ngoài dự liệu của Sở Mặc, thế giới thần thám vốn không có ấn ký linh hồn của lão quản gia cùng Đại Hoàng.

Quả nhiên vẫn là chuyển thế đến vũ trụ rồi.

Sau đó, thần niệm của Sở Mặc bắt đầu tìm kiếm trong hơn nghìn vũ trụ.

Cảnh giới bây giờ của y quá cao, tốc độ tìm kiếm cực nhanh không gì sánh bằng.

Loại cảm giác này hoàn toàn không phải tu sĩ tầm thường có thể hiểu được.

Cơ hồ là trong nháy mắt, Sở Mặc cũng đã hoàn thành tìm kiếm.

Y tìm được lão quản gia, chỉ là lão quản gia kiếp này, cũng đã là một lão già hơn năm mươi tuổi rồi.

Sở Mặc nhìn thấy, người vẫn là dáng vẻ như trước đây, nhưng con cháu đầy nhà rồi, trên mặt mang nụ cười hiềnlành đùa với vãn bối trong nhà.

Sở Mặc ít nhiều có chút khó nói, quy luật thế giới bất đồng, quy luật thời gian tất nhiên cũng bất đồng.

Cách biệt quá lớn rồi!

Cảnh giới của lão quản gia không cao, vẫn chưa tới cảnh giới tiên cảnh.

Nhưng Sở Mặc nhìn ra được, lão quản gia sau khi luân hồi vô cùng vui vẻ.

Ông đang hưởng thụ cuộc sống gia đình hạnh phúc, cả gia tộc đều rất tôn trọng ông.

Dưới tình huống như vậy, kỳ thực, làm cho lão quản gia thức tỉnh ký ức linh hồn, thật ra là một chuyện tàn khốc.

Sở Mặc cười lắc đầu, y cong ngón tay búng ra, một sức mạnh huyền diệu trực tiếp thẳng vào trong thân thể lão quản gia.

Đời này, cứ như vậy, hắn sẽ thức tỉnh toàn bộ ký ức trong đợt luân hồi tiếp theo!

Như vậy, kỳ thực đối với lão quản gia mà nói, là kết quả hoàn mỹ nhất.

Sau đó, Sở Mặc lại tìm được Đại Hoàng.

Nhưng mà, tên này khiến cho Sở Mặc ít nhiều có chút không nói được gì.

Y không biết sâu trong lòng Đại Hoàng có bao nhiêu chấp niệm, bởi vì Đại Hoàng ở kiếp này không ngờ lại là một con chó!

Bộ dáng của nó giống như quá khứ, ngay cả sắc lông trên người nó cũng không có bất kì thay đổi nào!

Vẫn là con chó vàng!

Hơn nữa, nơi Đại Hoàng chuyển thế luân hồi lại là La Thiên Đại Vũ Trụ.

Cái vũ trụ kia, vốn gần như đã là thế giới trống không.

Bởi vì đãtừng nổ nát vụn, cho nên đến bây giờ vẫn vô cùng hoang tàn.

Năm đó, lúc Sở Mặc luyện hóa tất cả vũ trụ, bởi vì không đành lòng biến cố thổ của mình thành một mảnh phế tích vũ trụ hoang vunên luyện nó trở về, treo trên vòm trời.

Nhưng không ngờ tới, trong vũ trụ hoang tàn như bây giờ, không ngờ lại xuất hiện

các loại sinh linh, đồng thời, cũng xuất hiện các loại tu sĩ.

- Thế giới này thật là sinh sôi không ngừng!

Sở Mặc than nhẹ:

- Cho tới bây giờ sẽ không có loại diệt tuyệt thật sự, nói khôngchừng, ngay cả thế giới thông đạo cũng có vô số loại sinh linh, cũng không còn là một thế giới bị sinh linh Hôi Địa phá hoại đến mức hoàn toàn không còn hình dáng.

Lời này của Sở Mặc nói đúng rồi, thế giới thông đạo hôm nay cũng không hề trở thành một thế giới bị tàn phá.

Sinh linh Hôi Địa chiếm cứ thế giới thông đạo, chưa qua bao nhiêu năm, bọn chúng phát hiện thế giới thông đạo đã hoàn toàn thuộc về bọn chúng.

Dục vọng phá hoại năm xưa trở nên nhạt lên rất nhiều.

Cộng thêm càng ngày càng nhiều sinh linh xuất hiện trong thế giớithông đạo, bọn họ đối với nhận thức của thế giới này đã coi như là vườn nhà mình.

Làm gì có sinh linh nào nhàn hạ không làm gì, cả ngày nghĩ phá hoại quê hương của chính mình

như thế nào?

-----o0o-----

Chương 2409: Chấp niệm của Đại Hoàng (2)

Chương 2409: Chấp niệm của Đại Hoàng (2)

Chấp niệm của Đại Hoàng vô cùng sâu nặng, nó ở trong La Thiên Đại Vũ Trụ đã tu luyện đến cảnh giới đại thánh.

Là một con chó yêu!

Ở nơi đó, nó liên kết lực lượng, cơ hồ không có bao nhiêu đối thủ dám đối nghịch với nó.

Nhưng nó rất cô đơn, bên cạnh không có bạn bè, chỉ có chính nó, bình thường nằm trên đỉnh núi nhìn không trung trên đỉnh đầu, giống như đang suy nghĩ gì.

Thấy cảnh này, Sở Mặc không do dự trực tiếp xuất thủ, mở ra ký ức của Đại Hoàng.

Bỗng nhiên, Đại Hoàng trực tiếp đứng dậy, trong ánh mắt của nó chảy ra nước mắt, sau đó vô cùng kích động nhìn trời cao trên đỉnh đầu sủa điên cuồng.

- Gâu!

Gâu gâu gâu!

Sinh linh vô tận chung quanh hàng ngàn dặm, đều bị tiếng kêu của Đại Hoàng thức tỉnh, sau đó trong lòng âm thầm oán thán: Các con yêu cẩu kia lại nổi điên nữa!

Nhưng mà lần này, cũng là lần cuối cùng chúng nghe được tiếng Đại Hoàng sủa, sau đó Đại Hoàng liền biến mất, không xuất hiện nữa.

Sở Mặc trực tiếp mở vách ngăn La Thiên Đại Vũ Trụ, đón Đại Hoàng đến.

Đại Hoàng bay đến trong nháy mắt, sủa ra tiếng sủa hưng phấn.

Hóa thành một tia chớp màu vàng, nhào tới phía Sở Mặc.

Sau khi đi tới bên cạnh Sở Mặc, Đại Hoàng dùng cái đầu của nó cọ tới cọ lui vào đùi Sở Mặc.

Lòng của nó quá đơn thuần, cũng quá thuần khiết, chấp niệm sâu nặng ảnh hưởng đến cuộc sống sau khi luân hồi chuyển thế của nó.

Thông qua chuyện này, lĩnh ngộ của Sở Mặc hiểu sâu sắc thêm vài phần đối với luân hồi chuyển thế.

Đại Hoàng lúc này nhìn thoáng qua hai ngôi mộ, trong mắt nó đã biết được tất cả nhân quả và lộ ra một phần đau thương nhàn nhạt, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Sở Mặc.

- Lão quản gia người ... tạm thời không về được.

Sở Mặc cười, ngồi xổm người xuống, vuốt đầu Đại Hoàng:

- Ông ấy với ngươi không giống nhau, là một tộc trưởng một gia tộc nhỏ, tuy cảnh giới không cao, nhưng sống rất là vui vẻ.

Nhưng mà không sao, ta đã thi triển một số phương thức làm cho ông ấy khi đi hết kiếp này, sẽ thức tỉnh được toàn bộ ký ức kiếp trước.

Sau đó, kiếp sau ... nếu ông ấy đồng ý trở về, tất nhiên sẽ dùng các loại tu luyện nhanh nhất để trở về!

Sau đó, ta sẽ đón ông ấy về.

Đại Hoàng dùng sức gật đầu, sau đó hướng về phía Sở Mặc sủa một tiếng.

Sở Mặc cười, đem chuyện những năm nay đã xảy ra, dùng phương thức thần niệm truyền đến cho Đại Hoàng.

Đại Hoàng cao hứng không ngừng vẫy đuôi, vô cùng hài lòng.

Sau đó, khi Sở Mặc và Đại Hoàng đi ra, xuất hiện ở bên ngoài, tất cả mọi người đều bị kinh động.

- Cải tử hồi sanh sao?

- Cái này...

Đây là Đại Hoàng?

Đại Hoàng còn trẻ?

- Cảnh giới dường như chỉ có Đại Thánh Cảnh thôi ...

Những người trong vương tộc Sở thị ngày xưa rất quen thuộc với Đại Hoàng, vẻ mặt mọi người tò mò vây quanh Đại Hoàng vòng tới vòng lui.

Trong đôi mắt Đại Hoàng mang theo vẻ hài lòng, không có chút nào xa lạ chào hỏi mọi người.

Đến cuối cùng, Kỳ Tiêu Vũ đi tới, nhìn Sở Mặc hỏi:

- Ngươi làm như thế nào?

Sở Mặc cười cười, nói rằng:

- Chấp niệm của Đại Hoàng quá sâu!

- Chấp niệm quá sâu?

Kỳ Tiêu Vũ hiển nhiên là có chút khó hiểu.

Sở Mặc gật đầu:

- Chấp niệm của nó ảnh hưởng đến mọi thứ luân hồi sau này của nó.

Kỳ Tiêu Vũ như có điều gì suy nghĩ.

Lúc này, từ trong thế giới thần giám lần nữa xuất hiện một người, từ xa đi tới, mỉm cười với Sở Mặc nói:

- Huynh đệ, còn nhớ ta không?

Sở Mặc quay đầu nhìn lại, cơ hồ không chút do dự, trên mặt lộ ra nụ cười:

- Chúng ta có lẽ rất nhiều năm trước đã gặp mặt!

Người nọ toàn thân mặt đồ trắng, dáng dấp rất anh tuấn, tóc của gã cũng trắng như tuyết, cộng thêm da của gã cũng rất trắng, khiến cho gã vừa nhìn qua sẽ cảm thấy một loại cảm giác thuần khiết không gì sánh bằng.

Sở Bạch!

Người này, cũng là một thành viên luân hồi trong vương tộc Sở thị năm xưa.

Gã cùng Sở Mặc vẫn luôn là huynh đệ, lần luân hồi này trở về, Sở Bạch nhiều năm không hiện thân.

Hiện tại xuất hiện trước mặt Sở Mặc, gã đã đến cảnh giới Thái thượng!

Người này cũng là một người tương đối quật cường.

Bình thường mà nói, gã có lẽ đã sớm trở về Sở thị vương tộc bên này.

Bởi vì bất kể nói thế nào, vương tộc Sở thị vương tộc nơi này là tốt nhất của thế giới này!

Nhưng gã không như vậy, không biết trốn tránh ở nơi nào, ẩn núp nhiều năm như vậy, sau đó một hơi vọt tới Thái thượng cảnh giới mới chịu xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Nhưng mà, mặt Sở Bạch vẫn mang theo vẻ mất mác nhàn nhạt.

Gã nhìn Sở Mặc, cười khổ nói:

- Vốn dĩ ta vẫn không phục ngươi, cảm giác mọi người luân hồi chuyển thế coi như là đứng cùng một hàng làm lại lần nữa.

Hơn nữa, sau khi nghe nói những gì ngươi trải qua, ta phát hiện, bắt đầu của ta cao hơn ngươi rất nhiều!

Cho nên, ta vẫn luôn nghĩ có thể tu luyện nhanh hơn ngươi, sau đó một ngày kia, có thể giúp được ngươi.

Đồng thời, coinhư là làm tròn được chấp niệm muốn hơn ngươi ở đời trước của ta.

Không ngờ tới, tốc độ tu luyện của ta đã nhanh như vậy rồi nhưng vẫn không kịp ngươi.

Khi ta đến Thái thượng lại phát hiện người đã ở lĩnh vực cao hơn, thành thần thế giới này.

Sở Mặc cười khổ lắc đầu:

- Cơ duyên trùng hợp.

- Cho nên nói đây cũng là mệnh mà!

Nhưng mà bất kể như thế nào, đến hôm nay, ta cuối cùng cũng có dũng khí đứng ở đây, gọi ngươi một tiếng huynh đệ, sau đó chia sẻ với người một số chuyện.

Chúng ta đều là hậu nhân Sở thị.

Trên vai của chúng ta gánh vác trách nhiệm cùng trọngtrách giống nhau.

Tuy ta không được ưu tú như ngươi, nhưng vẫn đủ khả năng làm một ít chuyện.

Sở Bạch rất thành khẩn, tính tình rất thẳng thắn.

Sở Mặc cũng rất thích loại tính cách này, gật đầu đồng ý.

Lúc này, Ma quân từ đằng xa bay tới, nhìn Sở Mặc, sau đó liếc nhìn cánh cửa thế giới thần giám mở ra, nhẹ giọng nói:

- Ngươi cứ để cánh cửa luôn mở ra à?

Sở Mặc gật đầu:

- Có năng lực bay vọt qua cánh cửa thế giới thì để bọn họ biết mộtchút về thế giới này cũng tốt.

Ta dự định làm cho hai thế giới này liền và thông nhau một đoạn thời gian, cũng cho mọi người một cơ hội lựa chọn.

Ma quân cười nói:

- Kỳ thực, rất nhiều người bây giờ vẫn đồng ý ở lại thế giới thần giám.

Tiểu Điệp đi tới, gật đầu nói rằng:

- Ở thế giới thần giám có một loại cảm giác bảo hộ an toàn.

Một ngày đi tới nơi vĩnh hằng sẽ phát hiện chính mình rất nhỏ bé, cũng rất yếu.

Loại cảm giác này không tốt..

Cho nên, người không có năng lựcchịu đựng nhất định là không muốn vào đất vĩnh hằng.

-----o0o-----

Chương 2410: Vẫn là Sở vương

Chương 2410: Vẫn là Sở vương

- Thế nhưng tiến vào đất vĩnh hằng, đối với sự trưởng thành của bản thân nhất định là có nhiều lợi ích hơn.

Ma quân nói, nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Nếu như ngươi từ đầu đến cuối không có đi ra La Thiên Đại Vũ Trụ, cho tới bây giờ ngươi sẽ là cảnh giới gì?

Sở Mặc suy nghĩ một chút, nói rằng:

- Cao lắm ...cũng là Tổ cảnh!

- Kỳ thực chúng ta đều giống nhau, ở đó ai cũng không trở thànhThái thượng được!

Ma quân nói.

- Thế nhưng bây giờ sư phụ cũng đã sắp trở thành Đại Tổ rồi!

Sở Mặc cười nói, sau đó nhìn Ma quân:

- Ta giảng một chút kinh cho sư phụ nghe??

- Ha ha ha, ngày xưa ta là sư phụ của ngươi, bây giờ ngươi thành sư phụ của ta!

Ma quân cũng không cự tuyệt loại chuyện như vậy, người rất vui vẻ tiếp thu.

Sở Mặc lại lắc đầu cười khổ:

- Người tới khi nào, đều là sư phụ của ta!

Một ngày là thầy, cả đời là thầy.

Năm xưa không có Ma quân chỉ điểm, vận mệnh Sở Mặc như thế nào, thực sự rất khó nói.

Nói không chừng, kiếp trước y có thể sớm đã chết yểu.

Sau đó, lần nữa rơi vào luân hồi vô tận.

Phần ân tình này, bất kể khi nào, Sở Mặc cũng không thể quên.

Sau đó, từ thế giới thần giám càng ngày càng có nhiều người đi ra.

Mọi người bắt đầu xây thành trì, muốn định ở đây!

Cái gọi là định đô, cũng không phải là ý của vương thị Sở thị, mà là tâm nguyện chung của tất cả mọi người trong thế giới thần giám.

Bọn họ hy vọng Sở Mặc có thể trở thành vua của bọn họ!

Loại đồng thuận tâm linh đã cắm rễ trong lòng của mỗi người ở thế giới thần giám.

Ngay cả đám Cổ Tổ Thái thượng ngày xưa, bây giờ là thầy giáo dạy học trong Sở thị vương tộc, dạy những đứa trẻ có thiên phú trí thức hiểubiết, học đạo tu luyện.

Ở sâu trong nội tâm, hầu như đều tràn ngập vẻ khoan thai.

Ân ân oán oán ngày xưa cũng trôi qua theo năm tháng, biến thành lịch sử, hóa thành bọt sóng nhỏ trong dòng sông thời gian.

Tốc độ của đám người kia quả thực là quá nhanh.

Trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng, đã xây dựng lên vô số thành lớn ở trên lãnh thổ quốc gia này.

Phát triển bên này, không thể che giấu rất nhiều người bên vùng đất vĩnh hằng.

Bao gồm cánh cửa thế giới vẫn luôn mở ra rung động linhhồn của mỗi người vắt ngang ở phía trên.

Thời gian dài như vậy, cánh cửa vẫn cứ mở ra.

Đổi lại là bất kì một tu sĩ Tổ cảnh nàocũng không làm được.

Sở Mặc lại có thể!

Một ít người không cam lòng, hoặc là đối với Sở Mặc tồn tại địch ý, sau khi thấy những thứ này toàn bộ đều lặng yên thối lui, sau đó thu lại tâm tư đối địch với Sở Mặc, căn bản không phải là đối thủ!

Mà ở bên ngoài, chiến tích huy hoàng Vu Hồng cũng hoàn toàn chấnđộng những tu sĩ ở bốn thế lực lớn.

Thời gian dài như vậy, y gần như giết toàn bộ cao tầng của bốn đại thế lực!

Mặc kệ đến nơi nào, đều là tự nhiên tới lui.

Một người, một rìu, khiến toàn bộ những tu sĩ đỉnh cao đều bị giết đến nỗi sợ hãi bỏ trốn.

Rốt cục, năm thần gám thứ 76, thiên cung bên này là người đầu tiên phản bội.

Trong này, đương nhiên có liên quan đến việc chiêu an Từ ThiNghiên, cũng như có quan hệ không thể tách rời với sự uy hiếp mạnh mẽ của Vu Hồng.

Cùng với sự phản bọo của Thiên Cung, bên Vĩnh Hằng Điện, sau năm thần giám 20 cũng đầu hàng vương tộc Sở thị.

Vương triều Bốc thị bên kia lại kiên trì hơn năm mươi năm, cũng không kiên trì nổi.

Những tướng lãnh còn lại đều dẫn đại quân đầu hàng.

Những bộ hạ cũ của người đứng đầu vĩnh hằng có thể nói là cứng rắn nhất.

Bọn họ không có bất kì ý định đầu hàng gì.

Mặc cho Vu Hồng công kích bọn họ như thế nào, toàn bộ bộ hạ cũ của người đứng đầu vĩnhhằng, từ trên xuống dưới đều không ai muốn đầu hàng.

Trong lòng Sở Mặc rất rõ nguyên nhân là gì, những tâm phúc của người đứng đầu vĩnh hằng nhất định là năm xưa đã bị người đứng đầu vĩnh hằng cho rất nhiều ảo ảnh.

Ở trong lòng đám người kia, người đứng đầu vĩnh hằng chính là thần duy nhất của họ!

Bọn họ vĩnh viễn cũng không thể phản bội.

Không phản bội, không đầu hàng cũng không sao.

Tất cả tu sĩ ba thế lực lớn vừa mới quy phục đều muốn lấy được cơ hội thể hiện bản thân.

Bọn họ chủ động xin đi giết giặc, muốn đi đánh đất vĩnh hằng.

Vì vậy, một cuộc chiến tranh nên diễn ra rất nhiều năm trước, trải qua một điểm cong như vậyliền trở lại vết tích trước đây.

Trận đại chiến này giằng co hơn một trăm năm.

Trong đó, Vu Hồng không tham dự nữa.

Bởi vì đây thuộc về cuộc chiến thay thế giữa thế lực cũ và mới thuộc đất vĩnh hằng.

Gã nếu như tham dự vào, cho dù dễ dàng đánh chết thuộc cấp đất vĩnh hằng cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Trận chiến đấu này, nên do chính họ quyết ra thắng bại của bản thân.

Sau đó, giải quyết dứt khoát.

Cuối cùng, bộ hạ cũ của người đứng đầu vĩnh hằng tử thương hầu như không còn.

Trận chiến này cũng là tuyên bố thời kì thống trị đất vĩnh hằng của người đứng đầu vĩnh hằng đã hoàn toàn chấm dứt.

Thần giám trải qua năm thứ 79000.

Ma quân độ kiếp, tấn thăng đến cảnh giới Đại Tổ!

Sau đó không đến một vạn năm thời gian, trước sau lại có rất nhiều người tấn thăng đến đến cảnh giới Tổ cảnh.

Trong mấy năm này, Sở Mặc dẫn theo Vu Hồng đi khắp nơi trong thế giới thân thể cổ thần.

Đến các nơi truyền đạo, truyền pháp.

Đồng thời, đem sự thật về thế giới thân thể cổ thần truyền đến từng ngóc ngách của thế giới này.

Chuyện cần làm của Sở Mặc cùng Vu Hồng chính là muốn làm cho từng sinh linh thế giới này đều sáng tỏ chính mình sinh ra ở thế giới như thế nào.

Đương nhiên, càng không thể thiếu đất vĩnh hằng.

Đất vĩnh hằng có rất nhiều tu sĩ Tổ cảnh của nhân tộc.

Bọn họ sau nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng hiểu rõ thế giới này như thế nào, cũng tin rằng, người đứng đầu vĩnh hằng và chủ ba thế lực lớn đều là tiên nhân thực sự.

Để cho đám người bọn họ hiểu rõ và tin tưởng chuyện này, đối với Sở Mặc và Vu Hồng mà nó, khó hơn so với giải thích để những sinh linh thông minh tin tưởng và hiểu rõ.

Nhưng mà, bọn họ thật sự có thể hiểu rõ, đây đối với cả thế giới thân thể cổ thần mà nói là một chuyện tốt.

Bởi vì trong tương lai, đám người kia, mới là chủ lực thực sự của thế giới thân thể cổ thần!

Vương tộc Sở thị lúc này đã cắm rễ thật sâu tại đất vĩnh hằng này.

Cổ thành to lớn, chừng hơn mười triệu thành!

Bây giờ, sinh linh còn sống trong thế giới thần giám đã hiếm hoi rất nhiều.

Cánh cửa thế giới đã đóng từ lâu.

Thế giới thần giám, bao gồm sinh linh trong hơn

một ngàn vũ trụ đều đã được Sở Mặc dẫn đến đất vĩnh hằng bên này.

Bao gồm cả lão quản gia sau khi thức tỉnh, một lần nữa trở về!

-----o0o-----

Chương 2411: Người đến từ tứ đại giới (1)

Chương 2411: Người đến từ tứ đại giới (1)

Lãnh thổ quốc gia này, bị người trong thế giới vĩnh hằng gọi là Sở địa, đô thành, đều được gọi là vương thành Sở Địa!

Sở Mặc tuy là chưa từng có lễ đăng cơ, nhưng y vẫn hoàn toàn xứng đáng thành Sở vương!

Năm xưa ở nhân giới y là Sở vương, sau đó trong thế giới thông đạoy là vua thông đạo, cũng được người ta gọi là Sở vương.

Bây giờ ở nơi đất vĩnh hằng này, y vẫn là Sở vương!

Chỉ là mỗi lần, y được người ta gọi là Sở vương ...

đều hoàn toàn khác nhau.

Sở Mặc hôm nay, kỳ thực hoàn toàn xứng đáng làm vương thế giới thân thể cổ thần!

Thần giám trải qua mười vạn năm.

Rốt cục, có một đạo dao động từ huyết vực của thế giới cổ thầntruyền tới.

Vu Hồng trực tiếp tỉnh lại trong trạng thái bế quan, sau đó làm cho Sở Mặc tọa trấn ở đây, một mình gã mang theo búa Bàn Cổ, đi tới nơi dao động truyền đến trong huyết vực.

Giờ khắc này, hầu như toàn bộ đất vĩnh hằng, tất cả tu sĩ Đại Tổ đều biết bên người của tứ đại giới... sắp đến rồi!

Nhưng trong lòng của bọn họ đều không sợ!

Sở Mặc lúc này cũng đã bế quan rất lâu.

Y vốn định tự mình nghênh địch, nhưng lại bị Vu Hồng ngăn cản.

Vu hồng nói nào có đạo lý vương giả dễ dàng ra trận như vậy?

Hiện tại có đến tám chín phần là tiểu lâu la muốn dò rõ hư thực, chủ thượng tự mình đi nghênh địch chẳng phải là lộ thân phận?

Sở Mặc đối với loại thân phận này cũng không phải là rất coi trọng.

Chẳng qua hiện nay toàn bộ đất vĩnh hằng trừ hắn ra, sợ rằng tất cả mọi người đều rất coi trọng chuyện này.

Nếu như nói người đứng đầu Vĩnh Hằng năm xưa đối với sự thốngtrị thế giới thân thể cổ thần là loại cao cao tại thượng, làm cho tất cả mọi người đều đối đãi gã như là thần.

Sở Mặc hôm nay, chính là loại hoàn toàn không coi mình là thần, hy vọng tất cả mọi người coi y là người thống trị.

Có thể càng như vậy, hắn ngược lại càng được người tôn trọng!

Nhất là thời gian dần trôi, bí mật năm xưa nay đã được truyền rộng rãi.

Bao gồm cả các thủ đoạn chủ khống chế bộ hạ của người đứng đầu vĩnh hằng đều bị thế nhân biết.

Kỳ thực giai đoạn cuối cùng của trận chiến đấu năm đó, toàn bộ tu sĩ đất vĩnh hằng đều cảm thấy không bình thường.

Dù cho trung thành như thế nào đi nữa, cũng không đến nước trung thành như thế.

Chủ nhân đã chết, tất cả bộ hạ tình nhuệ tâm phúc lại không có một ai làm phản, chuyện này vốn không hợp lẽ thường, thậm chí không hợp nhân tính!

Bởi vì lúc đó cấp dưới của người đứng đầut vĩnh hằng chống cự tới cùng đã là một chuyện không có chút ý nghĩa.

Cho dù là có một số tử trung muốn chết trận để tỏ lòng trung thành, nhưng tuyệt không thể từ trên xuống dưới, tất cả người đều có tâm thái đó.

Là cái loại mà khuyên cũng khuyên không được.

Sau này mọi người mới biết, thì ra người đứng đầu vĩnh hằng không ngờ là giới chủ trong tiên nhân, nắm giữ thần thông rất mạnh, có thể khiến cho người ta từ bỏ tâm tư bản thân mà cung phụng gã như thần linh.

Đồng thời, rất nhiều sự tích của Sở Mặc cũng theo những người từ thế giới thần giám tiến vào đất vĩnh hằng, sau khi cùng với người ở đất vĩnh hằng dung hợp với nhau, từ từ lan truyền ra.

Đây là một người có tình có nghĩa bằng máu bằng thịt!

Hắn cũng có yêu hận tình thù của bản thân!

Người như vậy làm cho tất cả người đất vĩnh hằng đều cảm thấy rất gần gũi, giống như là bạn bè thân hữu bên cạnh họ vậy.

Nhất là chuyện Sở Mặc cứu vớt cả sinh linh thế giới thông đạo, khiến những tu sĩ đất vĩnh hằng kia rất là xúc động.

Bọn họ khó có thể tưởng tượng, với cảnh giới năm đó của Sở Mặc, muốn làm được chuyện như vậy cũng phải bỏ ra cái giá như thế nào.

Cũng bởi vì chuyện này, khiến cho danh tiếng của Sở Mặc trực tiếp đạt đến trạng thái đỉnh cao.

Ngay cả tu sĩ cảnh giới Tổ Cảnh cũng phải bội phục loại đại thiệnnày của Sở Mặc.

Còn có những câu chuyện nhỏ, nói thí dụ như, Sở Mặc cuối cùng vẫn bỏ qua kẻ thù ngày xưa, thậm chí cho bọn họ làm thầy của học viện vương tộc Sở thị, giáo dục những thiếu niên thiên tài ưu tú ...

Lòng dạ và đức độ này, khiến người ta bội phục.

Đương nhiên, trừ việc này ra, còn có rất nhiều truyền thuyết về Sở Mặc.

Những truyền thuyết này truyền đi rất xa.

Mọi người nghe xong đều sẽ có một cảm giác, đó là một vĩ nhân có cảnh giới cao thâm, bụng dạ rộng lượng; đồng thời, cũng là một người bằng thịt bằng máu, không có thoát ra khỏi phạm trù "người".

Hắn rất cao lớn, nhưng cũng rất thân thiết!

Y sẽ bảo vệ họ giống như bảo vệ người thân của mình vậy.

Người chủ trì như vậy, còn có ai có thể nói với hắn một chữ "không" chứ?

Không có!

Nếu có, vậy là người không có lương tâm!

Sở Mặc có chút không yên lòng với Vu Hồng, cho nên trực tiếp từ nơi bế quan đi ra, đi hướng sát biên giới thế giới thân thể cổ thần, khu vực huyết vực.

Đồng thời, còn rất nhiều Đại Tổ tự mình bay lên tầng cao vô tận, ngóng nhìn phía bên kia.

Bọn họ lúc nào cũng chuẩn bị qua đó.

Nhiều năm như vậy cũng đủ bọn họ hiểu rõ những thần tiên trên tứ đại Giới là một đám sinh linh như thế nào.

Trong tứ đại Giới, không phải tất cả sinh linh đều là tà ác, không phải tất cả thần tiên đều là xấu.

Nhưng hết thảy những thần tiên đến đây tìm chúng ta, chắc chắn không phải là người tốt!

Quan điểm này đã sớm thấm sâu vào lòng người.

Vu Hồng mang theo búa Bàn Cổ xuất hiện ở huyết vực, sau đó, y trực tiếp nhìn thấy một đạo thân ảnh to lớn, từ chỗ sâu trong huyết vực ... cũng chính là khu vực thế giới cổ thần đi tới.

Người nọ cũng liếc mắt liền thấy Vu Hồng, đồng thời cũng nhìn thấy búa Bàn Cổ trong tay Vu Hồng.

Nhưng không lộ ra chút gì sợ hãi, mà làmỉm cười, từ tốn nói:

- Bằng hữu, ta không phải tới đánh nhau, ta muốn tìm chúa tể thế giới này hỏi mấy vấn đề, sau đó đi liền.

Vu Hồng nhịn không được cười lạnh một tiếng, có chút khinh thường người trong có chútcao to này:

- Ngươi thật là thú vị, ngươi cảm thấy, vào thế giới cổ thần thì có thể dễ dàng đi ra sao?

- Ngươi muốn giữ ra lại ở đây?

Người này nhìn Vu Hồng, mỉm cười:

- Hay là nói, ngươi cảm thấy ta không có năng lực rời khỏi nơinày?

Khi đang nói chuyện, người này trực tiếp xuất thủ với Vu Hồng.

Ầm!

Cả không gian huyết vực mênh mông vô cương trực tiếp xuất hiện một vòng xoáy to lớn.

Một lực lượng kinh khủng không gì sánh được, trực tiếp đánh tới Vu Hồng.

Đối mặt loại công kích này, Vu Hồng không có quá nhiều động tác, gã chỉ là thuận tay bổ một búa.

Sau đó, đem vòng xoáy chém thành hai khúc.

Một mảng hư không lớn ầm ầm sập xuống, hóa thành hỗn độn vô tận.

-----o0o-----

Chương 2412: Người đến từ tứ đại giới (2)

Chương 2412: Người đến từ tứ đại giới (2)

Người này cùng Vu Hồng đều không bị thương, cũng không xuất thủ nữa.

Bởi vì song phương đều biết đây không phải là toàn bộ thực lực củađối phương.

Người đến cười nhạt:

- Thế nào?

Ta có tư cách nhìn thấy chủ nhân của ngươi chưa?

Vu Hồng bĩu môi:

- Khiêu khích như ngươi kỳ thực không có ý nghĩa, người đó quả thực chính là chủ nhân của ta, hơn nữa, ngươi không có tư cách.

- Chậc chậc, đường đường là một Giới Chủ.

Ta biết ngươi, năm xưa ngươi ở Hồng Mông Đại Đạo tử kim Giới đoạt đi một viên Lệnh Giới Chủ, trở thành chúa tể một giới, sau đó liền biến mất, người kháckhông biết, nhưng ta biết ngươi muốn có được truyền thừa Bàn Cổ.

Một người cao ngạo như ngươi, không ngờ lại làm chó theo đuôi người khác?

Vu Hồng cũng cười rộ lên:

- Ngươi mới là chó theo đuôi, ta là tùy tùng của người.

- Ngươi ngăn cản ta như vậy, kỳ thực không có ý nghĩa gì.

Ta tới nơi này, thật sự là vì lời đồn mà tới.

Hơn nữa, ta chỉ là một đạo pháp thân mà thôi, ta biết, sau khi đi vào thế giới này thì khó mà có thể rời khỏi.

Cho nên, ta đã sớm chuẩn bị xong, muốn hy sinh pháp thân này.

Người đến vẻ mặt thản nhiên nhìn Vu Hồng.

Thân thể gã tuy là bị quang mang bao phủ, nhưng Vu Hồng là có thể thấy rõ ràng vẻ mặt của gã.

Vu Hồng cười cười:

- Ngươi nói thản nhiên như thế, có phải khi dễ ta nhìn không ra ngươi muốn làm gì phải không?

- Ta đã nói rồi, ta chính là vì lời đồn mà tới.

Người đến từ tốn nói:

- Hơn nữa, ngươi cũng không làm chủ được, cần gì chứ.

- Ngươi thật thú vị, lẽ nào ngươi cho là trên người của ngươi, tăngthêm sức mạnh phù văn thì ta không nhìn ra ngươi muốn làm gì sao?

Vu Hồng thở dài:

- Ngươi có phải cảm thấy, người oanh sát ta như vậy có chút không đáng, chi bằng oanh sát chúa tể của thế giới này thì vui hơn?

Trên mặt người đến, cuối cùng cũng có chút biến sắc, quả nhiên bị nhìn xuyên thấu rồi!

Nhưng y cũng không hề bối rối nào, chỉ là có chút kỳ quái nói:

- Không ngờ tới, ngươi thật sự có thể xem thấu, chẳng lẽ ... các ngươi bên đây, cũng có sinh mệnh phù văn cấp cao giúp đỡ các ngươi?

Vu Hồng lắc đầu:

- Chúng ta không có sinh mệnh phù văn giúp đỡ, nhưng mà chúng ta có sinh mệnh minh văn.

Người đến nhíu mày, sau đó cười khổ nói:

- Thực sự là có hơi phiền toái!

Ngươi nói đúng, giết ngươi...

Hoàn toàn không có ý nghĩa gì.

- Kỳ thực, ngay cả ta ngươi cũng không giết được.

Vu Hồng nói xông, lần nữa khởi động công kích người đó.

Búa Bàn Cổ trong tay gã, trong mảnh huyết vực này trực tiếp hóa ravô cùng lớn!

Sau đó, ở trong vòm trời, chém ra một đạo sắc nhọn không có gì sánh kịp.

Người có vóc người vĩ ngạn này rốt cuộc hoàn toàn biến sắc.

Y nhịn không được thất thanh nói:

- Ngươi ... người chính là truyền nhân của Bàn Cổ?

Ngươi không ngờ nhận được chân truyền của phủ pháp Bàn Cổ?

- Phủ pháp chó má, búa này gọi là Bàn Cổ khai thiên!

Vu Hồng nói, giơ một búa hung hang chém xuống phía dưới!

Búa Bàn Cổ vô cùng lớn, giống như là muốn khai thiên vậy.

Lực lượng không thể địch nổi làm cho thần tiên vóc người vĩ ngạn này có cảm giác như hồn phi phách tán.

Y trực tiếp dẫn động ra sức mạnh phù văn trên người, nếu nhận định người này chính là truyền nhân của Bàn Cổ, y cũng không còn bất kỳ do dự và lo lắng nào.

Sức mạnh phù văn sôi trào mãnh liệt này, trực tiếp bộc phát tại đây.

Nhưng sau một khắc, cái loại lực lượng phù văn này, đột nhiên biến mất vô hình.

Trên mặt người này lộ ra vè không hiểu, y thực sự bị kinh động, trong lòng tràn ngập vẻ suy tư.

Không rõ vì sao trong nháy mắt lực lượng ký hiệu nổ tung, mà lại hoàn toàn không có động tĩnh?

Nhưng sau một khắc, một nữ tử phương hoa tuyệt đại xuất hiện ở trong hư không, hai tay của nàng, không ngừng kết ấn...

Người vóc người vĩ ngạn cũng chỉ thấy được một tí hình ảnh như vậy thôi.

Bởi vì đầu của y, ngay cả thân thể của y đã bị một búa của Vu Hồng bổ rahoàn toàn rồi!

Mặc dù là một đạo pháp thân, nhưng vẫn có một giọt tinh huyết và một bộ phận nguyên thần giống như bản thể.

Sau khi bị chém ra, hóa thành tinh khí vô tận trực tiếp rót vào búa Bàn Cổ.

- Rác rưởi.

Vu Hồng mắng một câu.

Sau đó, gã gật đầu với nữ tử phương hoa tuyệt đại:

- Sở Tuệ tiểu thư, cám ơn người.

Nữ tử cười cười:

- Ngươi vẫn gọi ta là trí não đi!

- Tên này khó nghe, vẫn là gọi Sở tuệ tiểu thư dễ nghe hơn.

Vu Hồng kiên trì.

Nữ tử mỉm cười nói:

- Vậy tùy ngươi!

Ngươi vui là được rồi.

- ...

Trên trán Vu Hồng, hiện ra mấy đạo hắc tuyến.

Rất nhiều năm trước Sở Mặc cũng đã giải quyết vấn đề trí não tồn tại rồi.

Đem những sức mạnh tà ác phía trên toàn bộ trấn áp, sau đó luyện hóa một chút.

Cho nên, trí não Sở Tuệ ngày xưa lại lần nữa xuất hiệntrên thế gian.

Nó đích thị là một sinh mệnh phù văn cao cấp, hơn nữa, bây giờ đã là sinh mệnh phù văn hoàn toàn đứng về phía Sở Mặc bên này.

Giết một người xâm lăng, trên mặt Vu Hồng cũng không có lộ ra vẻ buông lỏng gì, ngược lại sắc mặt càng ngày càng nghiêm trọng.

Hắn trực tiếp truyền âm cho Sở Mặc:

- Chủ thượng, chúng ta nên hành động!

Sau đó, thân ảnh Sở Mặc trong nháy mắt xuất hiện, sắc mặt cũng cóchút ngưng trọng.

Sau đó, Sở Mặc nhìn thoáng qua Sở Tuệ.

Sở Tuệ gật đầu:

- Ca, huynh yên tâm, ta sẽ xem chừng mọi người.

Ta sẽ truyền tin tức người này mang đến cho ca.

- Tốt!

Sở Mặc gật đầu.

Sau đó nhìn Vu Hồng:

- Chúng ta đi thôi!

Đến lúc này cũng chỉ còn cách rời khỏi nơi đây, tìm kiếm truyền thừa tinh thần của Bàn Cổ, bởi vì nếu tiếp tục thế này, sợ rằng cả tứ đại Thiên Na và những cao thủ nữa sẽ tới thế giới Cổ Thần mất.

Sở Mặc để lại Thương Khung Thần Giám cho Kỳ Tiêu Vũ đề phòng tình huống bất trắc.

Đồng thời, Sở Tuệ cũng truyền lại bí mật được ẩn giấu trong pháp thân của tứ đại Thiên Lai Sử đã bị Vu Hồng giết chết kia cho Sở Mặc.

Lai Sử này quả nhiên được một trong tứ đại Thiên Chủ phái tới.

Thiên Chủ Tử Kim Thiên vốn thuộc Hồng Mông Đại Đạo cũng là một chiến tướng chân chính, là một tu sĩ thiên nhân cao cấp.

Hắn đến đây có hai mục đích chính.

Trong hai mục đích đó, có một, là tìm hiểu hư thực về thế giới từ thân thể Cổ Thần.

Bởi vì Vĩnh Hằng chi chủ và chủ của ba thế lực lớn đều đã chết, mới khiến cho tứ đại Thiên Chủ bên kia cực kỳ bất an, bọn họ nhận thấy điều bất thường nên liền phái người đến đây kiểm tra.

-----o0o-----

Chương 2413: Thế giới bên ngoai (1)

Chương 2413: Thế giới bên ngoai (1)

Mục đích còn lại là để giải quyết vấn đề!

Trên pháp thân của tên tu sĩ Thiên nhân này mang theo phù văn sinh mệnh cường đại, có thể làm nổ toàn bộ lực lượng trong thân thể trong nháy mắt.

Chắc là định sau khi đánh chết Vĩnh Hằng chi chủ và chủ nhân ba thế lực lớn kia sẽ phát động.

Nhưng không ngờ lại bị một phù văn sinh mệnh khác cản lại.

Sở Mặc nói chuyện này cho Vu Hồng, Vu Hồng nói:

- Nếu thế tứ đại Thiên Chủ hẳn không coi trọng chuyện này cho lắm, nếu không cũng không sẽ không phái đến một tu sĩ Thiên nhân, mà chắc chắn sẽ là bản tôn thân chí rồi!

Nhưng thời gian của chúng ta cũng không nhiều nhặn gì đâu, nói không chừng nơi bây giờ đang trấn áp lựclượng tinh thần Cổ Thần cũng đã tăng cường phòng ngự rồi.

Hơn nữa, nơi có khả năng sinh ra Thiên Chủ Lệnh cũng sẽ biến thành đất đại hung chân chính.

Vu Hồng nói rồi nhìn Sở Mặc:

- Bởi vì, trong tứ đại Thiên giới cũng có không ít thiên nhân muốn có được Thiên Chủ Lệnh.

Dù không thể trở thành Thiên Chủ nhưng cũng có thể thu được lực lượng khổng lồ từ nó.

Cám dỗ thế này không nhiều người có thể kháng cự đâu.

Sở Mặc nói:

- Không phải mọi người đều nói thiên nhân sẽ không màng danh lợi, không quan tâm những cái này sao?

- Đa số thiên nhân thật sự là thế, không màng danh lợi, không quan tâm những thứ thế này, nhưng cũng không phải thiên nhân nào cũng không có khát vọng lực lượng.

Vu Hồng nói:

- Vì thế chúng ta nhất định phải dành thời gian tranh thủ đề phòng cảnh giới ở bên kia, làm xong tất cả trước khi có người phát động đuổi tận giết tuyệt chúng ta.

Sở Mặc gật đầu.

Tình thế nghiêm trọng đến đâu tất nhiên hắn vẫn hiểu rõ.

Bế quan mấy năm nay, thật ra hắn còn muốn đột phá cảnh giới này, bước lên cao hơn nữa.

Nhưng đều chưa thể thành công.

Chiến lực của hắn đã không gì sáng bằng, đạo của hắn bây giờ cũng bóng loáng như mặt kính vậy, hầu như không thể tìm nổi chút tỳ vết, nhưng không biế ttại sao cảnh giới của hắn vẫn không thể chân chính đột phá đến cảnh giới cao hơn nữa.

Theo Vu Hồng, đến cảnh giới Đại Tổ hầu như đã là cực hạn của mọi sinh linh trên thế gian.

Đối với nhiều người, đó là một cái trần nhà chân chính!

Cũng như một trần nhà trên đường tu hành của bất kỳ sinh linh nào vậy!

Đến cảnh giới này, sinh linh có ưu tú đến đâu, muốn tiếp tục đi về phía trước cũng sẽ gặp phải khó khăn trùng điệp, muốn thật sự đột phá cảnh giới Đại Tổ này cũng giống như ảo tưởng không thực vậy.

Cũng vì thế nên thứ như Giới Chủ Lệnh và Thiên Chủ Lệnh mới có giá trị quan trọng như thế.

Bởi vì đạt được Giới Chủ Lệnh và Thiên Chủ Lệnh là đạt được một nấc thang mới trên con đường tu hành.

Nhiều năm cố gắng, Sở Mặc cũng hiểu rất rõ muốn đột phá cảnh giới Đại Tổ có bao nhiêu khó khăn gian khổ.

Mặc dù đã chiếm được gần như toàn bộ truyền thừa của Bàn Cổ, mặc dù chiến lực và đạo hạnh của hắn đều đã đạt đến cảnh giới khó tin, nhưng muốn bước đến một bước nữa vẫn gian nan khó gì sánh nổi.

Dưới tình huống thế này, tiếp tục đợi chờ ở thế giới từ thân thể Cổ Thần cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Dù con đường này là cửu tử nhất sinh thì cũng phải bước lên mà đi.

Sở Mặc cùng Vu Hồng đầu tiên là đi đến rìa của thế giới thân thể Cổ Thần.

Ở đó không khí vô cùng sền sệt, giống như là vách tường của một bức tường vậy, hoàn toàn ngăn cách bên trong với bên ngoài.

Vu Hồng nói:

- Đi qua nơi đây là chân chính rời khỏi thế giới thân thể Cổ Thần rồi.

Sở Mặc bây giờ cũng rất rung động trong tinh thần.

đã nhiều năm như thế, quanh đi quẩn lại cũng vẫn loanh quanh trong thế giới thân thể Cổ Thần, từ lúc mới bắt đầu là dốt nát vô tri đến sau này biết được đủ thứ nhân quả, nhưng không lúc nào thật sự có cơ hội rời khỏi thế giới thân thể Cổ Thần, bước ra thế giới bên ngoài.

Sở Mặc thật ra rất muốn nhìn thử một lần xem thế giới bên ngoài trông như thế nào.

- Thế giới bên ngoài thật ra rất đẹp.

Vu Hồng nhẹ giọng:

- Thế giới thân thể Cổ thần nói thẳng ra thì là hình thức ban đầu củathiên giới, nhưng cũng chưa được tính là một thế giới lớn hoàn mỹ thật sự đâu.

Sở Mặc gật đầu, sau đó tiếp tục đi tiếp cùng Vu Hồng.

Không khí nơi này cực kỳ sền sệt, đạo và pháp như là hoàn toàn trộn vào nhau vậy, mỗi bước tiến lên đều khó khăn vô cùng.

- Đấy là chúng ta còn nắm giữ truyền thừa của Bàn Cổ rồi đấy, nếu là người bình thường mà tới đây chắc chắn còn nửa bước khó đi, tệ hơn chúng ta nhiều.

Vu Hồng giải thích.

Cuối cùng hai người cũng tới được chỗ vách ngăn chân chính.

Vu Hồng lại nói:

- Qua được chỗ này thì chúng ta mới được tính là thật sự rời khỏi thế giới thân thể Cổ Thần.

Khu vực rất rộng phía trước chính là phần cuối của thân thể Cổ Thần rồi!

Sở Mặc lúc này mới lấy Thí Thiên ra.

Thí Thiên nhẹ nhàng phát ra ánh sáng, trên mũi đao màu máu tản mát ra một luồng hơi thở đau thương nhàn nhạt.

- Thần khí có linh.

Nó đang nhớ lại đấy.

Vu Hồng nói.

Sở Mặc bắt đầu dùng Thí Thiên để mở đường, vách ngăn phía trước ở trước mặt Thí Thiên quả nhiên dễ dàng vượt qua hơn nhiều.

Hai người cứ thế đi tiếp con đường, dùng Thí Thiên để khai mở vách tường sau cùng của Cổ Thần, không ngừng tiến về phía trước.

Sau một quãng thời gian rất lâu, Sở Mặc mới lờ mờ nhận ra bọn họ sắp rời khỏi thế giới Cổ Thần!

Lúc này Vu Hồng cũng có chút kích động, y hít sâu một hơi nói:

- Đã nhiều năm như thế, kể cả dòng sông thời gian cũng phải tính một đoạn dài rồi.

Bây giờ chúng ta mới đi ra được!

Cheng!

Sở Mặc thi triển đao pháp Bàn Cổ, chém ra một đao sau cùng.

Phía trước, một vệt sáng sáng rực rỡ liền xuất hiện!

Sau đó hai người nhảy một cái, vọt đến phía tia sáng rực rỡ kia.

Sau một khắc, hai người đã đứng ở bên ngoài.

Cảnh tượng ở bên ngoài hầu như làm Sở Mặc hoàn toàn rung động chỉ trong nháy mắt!

To lớn, đồ sộ, mênh mông, vô tận!

Trên đỉnh bầu trời treo từng ngôi từng ngôi sao, ngôi sao nào cũng có đường kính đạt vạn tỉ dặm!

Tất cả những ngôi sao đó đều đang lấp lánh, vài ngôi trong đó vẫn đang trong quá trình thiêu đốt, tản mát ra ánh sáng và nhiệt lượng vô tận.

Cả vũ trụ nhìn như vô cùng vô tận.

Ở nơi sâu hơn có có rất nhiều mảng tinh vân lững lờ trong vũ trụ.

Dường như chúng sẽ mãi mãi bất động, mãi mãi ở đó.

Giữa đám tinh vân lại ẩn giấu hàng tỉ ngân hà.

Trong mỗi một ngân hà lại có vô số ngôi sao vĩ đại.

- Quả thật rất đẹp!

Sở Mặc không khỏi thốt lên một tiếng khen ngợi.

-----o0o-----

Chương 2414: Thế giới bên ngoai (2)

Chương 2414: Thế giới bên ngoai (2)

Vu Hồng lẳng lặng đứng bên cạnh Sở Mặc không nói gì, nhìn cảnh vật đến mất hồn, một lúc sau mới cất tiếng:

- Một thế giới xinh đẹp như vậy, mênh mông như vậy...

Nếu chúng ta có thể thành công, vậy thì thế giới này chính là thiên đường của chúng ta rồi..!

Sở Mặc gật đầu, trên mặt lộ ra nét căng thẳng và nghiêm túc hiếm có:

- Chúng ta chắc chắn sẽ thành công..!

- Ừ, không sai!

Chúng ta chắc chắn sẽ thành công!

Vu Hồng gật đầu.

Ngay sau đó, Sở Mặc xoay người lại, hắn dường như nhìn thấy một bức tường vô cùng vĩ đại!

Sau đó, hắn liền đi lại trong hư không, dường như chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện ở phía xa xôi vô tận, sau đó lại xoay người nhìn lại lần nữa, phía sau vẫn là một bức tường như cũ, như một con quái vật lớn vắt ngang nơi này.

- Thể giới thân thể Cổ Thần thật sự lớn đến khó có thể tưởng tượng mà, muốn xem toàn cảnh chắc phải đi xa hơn nữa mất.

Vu Hồng cũng hiểu Sở Mặc định làm gì, nhịn không được vừa cười vừa nói.

Sau đó, y cùng Sở Mặc bay về phía phương xa mênh mông.

Hai người bay một mạch tốn ít nhất một năm Thần Giám rồi mới dừng chân, lúc này quay đầu nhìn lại vẫn khó có thể thấy rõ toàn cảnh thân thể Cổ Thần.

- Muốn hoàn toàn thấy rõ chắc phải cần ít nhất mười mấy năm Thần Giám bay liên tục như ban nãy mất.

Vu Hồng nói:

- Thế giới thân thể Cổ Thần thật sự quá to lớn.

Mà đây vẫn chưa được coi là thế giới lớn thật sự đâu, nếu như là thế giới lớn thật thì dù chúng ta bay ra ngoài một vạn năm cũng khó mà thấy rõ toàn cảnh một thế giới lớn ấy chứ.

- Đúng vậy.

Một thế giới lớn thật sự bao gồm ba nghìn giới cơ mà.

Sở Mặc cảm thán nói.

- Không sai.

Mà mỗi một giới thì to lớn vô cùng.

Thế giới thân thể Cổ Thần cũng vẫn chỉ đang ở quá trình trưởng thành mà thôi.

Đến ngày đại tạo hóa phủ xuống, nơi quê nhà chúng ta bây giờ cũng sẽ bị bao trùm trong đó mất.

Vu Hồng nói, sau đó nhìn về một phương, nói với Sở Mặc:

- Chủ thượng, ngươi có thể cảm ứng được tinh thần lực của Cổ Thần đang bị phong ấn ở đâu không?

Sở Mặc gật đầu.

Thực tế, trong nháy mắt khi hắn vừa mới đi ra cũng đã có thể cảm ứng rất rõ ràng nơi nào đang phong ấn tinh thần lực của Cổ Thần.

Thật ra bọn họ cũng vẫn đang đi theo phương hướng này.

Một đoạn thời gian tiếp sau, hai người Sở Mặc và Vu Hồng không ngừng đi về phía nơi đang phong ấn tinh thần lực của Cổ Thần.

Thời gian ở đây càng ngày càng trở nên mất đ iý nghĩa.

Hai người đi một hơi mất rất nhiều năm.

Khoảng chừng sau hơn ba mươi năm Thần Giám, Sở Mặc mới quayđầu nhìn một cái, lúc này ánh mắt hắn xuyên thấu qua vô số ngân hà nhìn về phía thế giới thân thể Cổ Thần.

Đến lức này có lẽ có thể thấy toàn cảnh thế giới thân thể Cổ Thần rõ ràng rồi.

Nhưng nếu trong lòng không biết, chắc chắn sẽ không nghĩ rằng đó là một người đang nằm.

Bởi vì đó thật sự quá lớn mà!

Sở Mặc ngầm tính toán một chút trong lòng, như cảnh giới bây giờ của hắn, nếu mở toàn bộ phong ấn ra thì thân thể của hắn chắc có thể ngang bằng một phần ngàn thân thể Cổ Thần!

Thực tế cũng đã là rất khổng lồ, khổng lồ không gì sánh nổi rồi.

Nhưng so sánh với thân thể vĩ đại của Cổ Thần thì lại trở nên quá mức nhỏ bé.

Mà lúc này bọn họ cũng đã đến gần nơi đang trấn áp tinh thần lực của Cổ Thần kia.

- Nơi đó hẳn là một sa mạc trong hư không đấy.

Vu Hồng nhìn về phương xa, nhỏ giọng nói.

Vu Hồng nói nơi đó là sa mạc trong hư không cũng không phải không có nguyên nhân.

Đó là bởi vì ở khu vực đó, Sở Mặc không hề thấy một ngôi sao nào cả!

Chỉ có tối tăm và hiu quạnh!

Đứng từ vị trí của Sở Mặc và Vu Hồng nhìn sang, phiến vũ trụ hư không đó chỉ cho người ta cảm giác như thế.

Nơi đó giống như là một khu vực hư vô vậy.

Không thể tìm thấy chút sức sống nào ở đó.

- Vốn trước đây nơi đó cũng không phải như bây giờ.

Vu Hồng than nhẹ, từ tốn nói:

- Vốn chỗ đó sức sống vô hạn, có rất nhiều ngôi sao xung quanh, ít nhất bao chứa hàng triệu ngân hà.

Nhưng..

Năm xưa, để có thể phong ấn vĩnh viễn tinh thần Cổ Thần, những người ở đó liền khiến nơi này trở thành thanh không..!

- Thanh không?

Nghĩa là dời những ngôi sao kia đi nơi khác sao?

Sở Mặc nhìn Vu Hồng.

Vu Hồng cười khổ, lắc đầu:

- Chủ thượng, ngài nghĩ chỉ thế thôi sao?

- Những Thiên nhân kia không phải được xưng là...

Còn đang nói dở, Sở Mặc cũng không nhịn được phải lắc đầu, nở nụ cười khổ.

Thiên nhân là thế nào hắn cũng không phải chưa từng gặp bao giờ.

Kể cả Vĩnh Hằng chi chủ hay chủ của ba thế lực lớn kia, hành vi của bọn họ thật ra có khác gì hành vi của loài người đâu?

Nếu thật sự muốn tính toán ân oán giữa hai bên một cách chi li, theo Sở Mặc, từ khi hắn còn ở Nhân giới thì các lão tổ tông người phàm ở thế giới phàm tục kia đã sớm đưa ra lời giải thích hoàn mỹ nhất rồi.

- Những chủng tộc khác nhau tất nhiên sẽ có suy nghĩ khác nhau.

Sở Mặc nhẹ giọng nói.

- Những lời Chủ thượng ngài nói thật sự đã nói đến mấu chốt vấn đề đấy.

Vu Hồng nói:

- Sự thật thật ra chính là như thế.

Thiên nhân vốn có xuất xứ là con người, nhưng là con người đã siêu thoát, có cảnh giới và năng lực cường đại hơn, cũng có được thọ nguyên dài hơn nữa.

Thật ra mấy chuyện này cũng có cùng đạo lý với người tu hành ở thế gian của người phàm mà thôi, không nói làm gì, nhưng Thiên nhân bọn họ lại trót quên, chính bản thân bọn họ thật ra cũng chỉ là người phàm tiến hóa thành mà thôi.

Sở Mặc từ tốn nói:

- Bọn họ cũng trót quên một việc quan trọng hơn nữa.

Đó chính là... thế gian này có cái gọi là Luân hồi!

Thân thể của Vu Hồng khẽ run rẩy, ngay sau đó, y thì thào:

- Đúng vâyh.

Thế gian này... có Luân hồi..!

Nhưng Thiên nhân cũng gần như có thể khống chế được luân hồi của mình rồi, thế nên bọn họ rất ít khi luân hồi trở thành loài người hoặc những sinh linh khác, họ sẽ điều khiển để sau khi luân hồi bọn họ vẫn là Thiên nhân.

Cũng chính vì thế nên rất nhiều Thiên nhân mới nảy sinh ảo tưởng rằng bản thân siêu phàm, ảo tưởng bản thân thật sự cao cao tại thượng.

Sở Mặc cười lạnh nói:

- Có phải bọn họ thậm chí còn cho rằng bọn họ đã hoàn toàn nắm giữ được bí mật của luân hồi hay không?

- Thật sự thì..

Đúng vậy đấy.

Vu Hồng có chút kính nể nhìn Sở Mặc:

- Chủ thượng ngài tuy chưa từng bước vào thế giới Thiên nhân, nhưng lại có thể nắm rõ tâm tính của Thiên nhân trong lòng bàn tay như vậy...

-----o0o-----

Chương 2415: Một đao tụ lực chém chết Thiên nhân

Chương 2415: Một đao tụ lực chém chết Thiên nhân

- Thiên nhân thì cũng chỉ là người, bọn họ cũng chưa thể thoát khỏi phạm trù loài người đâu.

Những tâm tư đó thì có gì khó đoán.

Sở Mặc từ tốn nói:

- Nhưng ta lại thấy thế giới này căn bản không có ai có thể chân chính nắm giữ được bí ẩn của luân hồi trong tay đâu.

Nói rồi hắn nhìn thoáng qua mảnh vũ trụ hư không trong trẻo nhưng lạnh lẽo hiu quạnh kia, rồi lại nói tiếp:

- Kể cả là tứ đại Thiên Chủ hay là Giới chủ vô số, bọn họ cũng không thể chân chính nắm giữ được bí ẩn luân hồi, nếu không sao phải dùng phương thức này để diệt trừ chúng ta làm gì?

Cứ chờ ở đất luân hồi... không phải là giải quyết nhanh gọn hay sao?

Vu Hồng nói:

- Bọn họ thậm chí không tìm xem đất luân hồi ở đâu luôn ấy.

Thật ralúc ta làm Giới chủ ở Tử Kim Thiên thuộc Hồng Mông Đại Đạo cũng đã từng tìm đọc chút sách cổ.

Có rất nhiều bậc tiên hiền đã từng suy đoán đủ loại đủ dạng về chuyện liên quan đến luân hồi rồi, nhưng hầu như tất cả các tiền bối tiên hiền đều cho rằng đất luân hồi...

Không hề tồn tại ở thế gian này của chúng ta.

Nó có lẽ... sẽ ở một thế giới có vĩ độ cao hơn nữa, thậm chí có khi minh văn sinh mệnh và phù văn sinh mệnh cũng không thể chứng minh được điều gì.

Nói thế, những người tự cho là đã nắm giữ được bí ẩn luân hồi thật ra đều chỉ là một đám ếch ngồi đáy giếng mà thôi.

Bọn họ đúng là có khả năng nắm giữ thật đấy, nhưng chỉ ở mức độ nào đó có thể ảnh hưởng lên bản thân một chút mà thôi.

- Nhìn thấy vết đốm trên người báo lại cứ tự cho rằng bản thân đã nhìn thấy cả con báo.

Sở Mặc nói, sau đó tiến lên phía trước:

- Đi thôi, đi gặp Thủ tướng nơi đó!

Sở Mặc nói xong, thân hình hắn gần như lập tức biến mất giữa phiến hư không.

Hắn bước nhanh về phía trước, mỗi bước đi đều sẽ đi đến sâu trong hư không hơn nữa.

Vu Hồng khẽ híp mắt, giờ y mới hiểu những lời Sở Mặc vừa nói với y cũng không phải để giễu cợt những Thiên nhân tự đại kia.

Mà là..

Đang tụ lực cho mình!

Bởi vì sau khi nói xong câu nói sau cùng kia, Sở Mặc căn bản không chút do dự đã xông ra ngoài.

Khí thế trên người hắn quả thật không ngừng tăng lên, đến sau cùng, Vu Hồng chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng của Sở Mặc, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng khí thế ngất trời kia!

Đó là một loại khí thế không thể chống đỡ nổi!

Dường như toàn bộ trời đất này trừ hắn ra chẳng còn ai khác!

- Đây.. thật là duy ngã độc tôn mà!

Sắc mặt của Vu Hồng vì kích động mà trở nên hơi ửng hồng, sau đó, y mang theo Bàn Cổ Phủ, đuổi theo Sở Mặc.

Y cũng đang tụ lực, cũng muốn khiến cho khí thế của mình có thể giống như Sở Mặc, không ngừng tăng lên, sau đó sẽ đạt đến một độ cao khiến người ta phải kính sợ.

Nhưng việc này quá khó khăn.

Nhất là phía trước còn có Sở Mặc, dù thế nào đi nữa, khí thế của y cũng không thể đạt đến mức độ như của Sở Mặc.

Sau cùng, Vu Hồng không nhịn được cười khổ trong lòng:

- Đây chính là chỗ lợi hại của người hợp thời cơ trong cả trăm triệu sinh linh hay sao?

Chỗ lợi hại chân chính của Sở Mặc tất nhiên cũng không phải chỉ có chừng này!

Từ khi đến đây Sở Mặc đã hiểu, tại nơi hư không mịt mờ như hư vô thế này vẫn có một vị tu sĩ mạnh mẽ đang chìm vào ngủ say!

Đó là một vị Thiên nhân cực kỳ cường đại!

Một thân tu vi của Thiên nhân này chắc chắn không thua gì ngườitầm cỡ Vĩnh Hằng Chi Chủ, mười phải có tám chính phần hắn ta là một gã Giới chủ cường đại được an bài ở đây trấn thủ phong ấn tinh thần lực Bàn Cổ cho xem.

Người thủ vệ như thế chắc chắn không chỉ có một người, nhưng ở phạm vi thần thức Sở Mặc có thể bao trùm chỉ phát hiện được một người này.

Đồng thời khi hắn phát hiện đối phương, đối phương cũng phát hiện ra hắn!

Thần thức người này rất cường đại, có độ nhạy cảm khủng bố, khiếncho cả hai bên không ai có thể ẩn núp khỏi tầm mắt đối phương mà hành sự được.

Nhưng Thiên nhân này tuy đã tỉnh, hắn ta lại không phát ra âm thanh nào mà tiếp tục ở chỗ cũ, dường như muốn tiếp tục quan sát Sở Mặc và Vu Hồng, muốn biết hư thực về hai người lạ đến đây vậy.

Vì thế Sở Mặc và Vu Hồng mới nói chuyện như vậy.

Thiên nhân kia liền bị chọc giận đến điên!

Bởi vì hắn ta đã biết, hai người mới xuất hiện xa lạ kia lại là hai conngười!

Mà trong lời nói của bọn họ lại tràn đầy khinh thường Thiên nhân!

Từ lúc nào.. loài người đã có lá gan lớn thế này rө?

Lại dám tự đánh giá Thiên nhân?

Ai đã cho các ngươi dũng khí này cơ chứ?

Các ngươi lấy đâu ra tư cách đánh giá bọn ta?

Mà trong nháy mắt hắn ta muốn bùng nổ, Sở Mặc cũng bộc phát!

Thân thể hắn dường như đánh lên đúng điểm khó chịu nhất trên người tên Thiên nhân, khiến cho tên này vừa định bùng nổ lửa giậnthoáng cái bị chế trụ!

Cũng giống như khi một người đang lúc muốn nổi cáu, chợt xuất hiện một người rống lên vào tai hắn, ngọn lửa giận đó cũng sẽ bị đè xuống, còn có thể bị sợ đến giật nảy mình nữa.

Nhưng hậu quả của việc làm này chắc chắn sẽ khiến đối phương còn tức giận hơn.

Hành vi này của Sở Mặc chẳng khác nào chơi với lửa.

Nhưng nếu..

Khí thế của Sở Mặc mạnh hơn thì sao?

Lại ví dụ như một người đang muốn nổi cáu, chợt bị đối phương rống lên một tiếng đúng điểm mấu chốt, khiến cho cơn tức của hắn bị hù dọa sợ chạy tóe khói, đến lúc trong lòng hắn lại bùng lên ngọn lửa giận to lớn hơn nữa, hắn lại chợt phát hiện người đã rống lên một tiếng kia là một tồn tại hắn không thể địch nổi!

Đó sẽ là một cảm giác đến thế nào?

Tên tu sĩ Thiên nhân đang ở nơi này trấn giữ tinh thần Bàn Cổ đang có cảm giác như thế.

Trong tình huống bình thường chắc chắn hắn ta sẽ không e sợ tênloài người xa lạ này.

Nhưng thời gian loài người này bộc phát khí thế quả thật quá tinh chuẩn!

Một người vốn lá gan cực lớn, lại bị người khác bất thình lình hù một cái, chắn chắn ít nhất cũng run lên một lần.

Bây giờ đang là tình huống như vậy đấy!

Tên tu sĩ Thiên nhân này cũng hơi hơi bị khí thế của Sở Mặc chế trụ rồi!

- Ngươi là ai..?

Tên tu sĩ Thiên nhân này mắt lạnh nhìn Sở Mặc, hắn ta vẫn chưa hề hiện thân đi ra ngoài, vẫn chỉ lấy tinh thần thể để trôi lơ lửng trong vùng hư không, nhưng hắn ta biết, người kia chắc chắn nhìn thấy hắn.

Sở Mặc không nói chuyện, chỉ chuyển động Thí Thiên, một đao hung hăng chém tới!

Keng!

-----o0o-----

Chương 2416: Luyện hóa (1)

Chương 2416: Luyện hóa (1)

Một đao này thật khó lường!

Vũ trụ hư không vốn hiu quạnh lạnh lẽo, mênh mông không điểm dừng vì một đao Sở Mặc chém ra mà cả mảnh vũ trụ bị một luồng hào quang màu đỏ máu chiếu sáng!!

Trong hư không chỉ còn một mảnh màu máu, trừ nó ra không còn gì khác!

Tên tu sĩ Thiên nhân này vừa sợ vừa giân, liền phát động thần thông hình thành một tấm phòng ngự cường đại vô cùng, dựng thẳng lên định ngăn trở một đao này của Sở Mặc.

Khóe miệng Sở Mặc liền lộ ra một nụ cười mỉa mai.

Thiên nhân tu sĩ trong tứ đại Thiên Chủ cứ cho là cường giả như mây đi nữa, cảnh giới Đại Tổ cũng vẫn là trần nhà của mọi sinh linh tu luyện rồi, có mạnh hơn nữa cũng mạnh có mức độ mà thôi.

Một đao này của hắn chính là một đao đã tụ lực đầy đủ.

Thiên nhân ở bên kia cũng chỉ là vội vàng ứng chiến, căn bản chưa kịp chuẩn bị xong hoàn toàn.

Vì thế..

Ầm!

Tấm phòng ngự khi đối mặt với một đao Thí Thiên này lại yếu đuối không chịu nổi một đòn!

Liền bị chém vỡ nát.

Sau đó, một đao này của Sở Mặc liền chém lên trên tinh thần thể của Thiên nhân.

Một đao bình thường căn bản không thể gây tổn thương đến dạng tồn tại như tinh thần thể, nhưng cây đao này...

Lại là cây đao sắc bén nhất, hung ác nhất thế gian.

Nó vốn được gọi là Bàn Cổ Liệp đao!

Là một món thần khí thật sự!

Mà tên tu sĩ Thiên nhân không biết vì sao lại không nhận ra lai lịch của cây đao trong tay Sở Mặc, thế nên hắn ta mới phải nhận lấy bi kịch.

Tinh thần thể khổng lồ vô cùng của hắn ta liền bị một đao của Sở Mặc chém vỡ!

Bị chém thành hai nửa!

Tuy hắn ta không chết, nhưng chắc chắn sẽ trọng thương cực lớn!

Tên tu sĩ Thiên nhân liền rống lên một tiếng thê lương bi thảm.

Lúc này ở nơi xa của vũ trụ hư không, phía sau Sở Mặc lại lần nữa sáng lên một màu đỏ máu.

Là Bàn Cổ Phủ!

Tên tu sĩ Thiên nhân chốc lát đã nhận ra đó là Bàn Cổ Phủ.

Hắn ta liền kêu lên một tiếng cực kỳ run sợ!

- Các ngươi là truyền nhân của Bàn Cổ...

Rắc, rắc!

Tinh thần thể của tên Thiên nhân vốn đã bị chém thành hai nửa nay lại bị thương nặng lần nữa.

Mặc dù Vu Hồng không hung tàn như Sở Mặc, nhưng y đã tu luyện Bàn Cổ Khai Thiên rất nhiều năm rồi, đã sớm tu luyện phủ pháp đến trình độ nhuần nhuyễn trôi chảy.

Y cầm thần khí trong tay, chặt xuống một búa, liền chém đứt tinh thần thể bị chia thành hai nửa của tên tu sĩ Thiên nhân lần nữa!

Lúc này đao của Sở Mặc lại đến!

Hắn lại bổ tới một nửa tinh thần thể của tên tu sĩ Thiên nhân lần nữa!

Chỉ trong nháy mắt, tinh thần thể của tên tu sĩ Thiên nhân đã bị hai người đánh thành năm phần!

Thủ đoạn này thật sự hung tàn vô cùng.

Tên tu sĩ Thiên nhân này vốn được phái tới đây canh giữ phong ấn tinh thần Cổ Thần, cách vài năm lại thay phiên một lần, vì thế hắn ta không biết đến cuộc chiến đấu với Bàn Cổ, cũng chưa từng thấy thế nào là tu sĩ loài người đỉnh chân chính.

Ngày nay, loài người sinh hoạt trong bốn Thiên giới lớn đều khiêm tốn muốn chết ấy, suốt ngày đề phòng cẩn thận, sợ vô tình chọc đến Thiên nhân, kể cả là những loài người có tu vi không kém cũng không bao giờ dám có va chạm công khai gì với Thiên nhân.

Vì thế, sâu trong suy nghĩ tên tu sĩ Thiên nhân này, hắn ta quan điểm loài người cực kỳ kém cỏi, trong lòng hắn ta, chỉ có Bàn Cổ mới được xem là cường giả thực sự trong loài người, trừ người đó ra loài người chẳng có chút tương lai nào cả.

Quan điểm này đã hại chết hắn ta!

Nếu hắn ta sớm biết loài người đều là những sinh linh khủng bố như thế, hắn ta chắc chắn sẽ không bất cẩn như vậy.

Hắn ta bây giờ đã có chút hối hận, nhưng nói thật thì cũng đã chậm!

Hai tên hung tàn Sở Mặc, Vu Hồng này căn bản không muốn moi chút tin tức gì từ hắn ta cả, chỉ là muốn giết chết hắn ta mà thôi.

Tên tu sĩ Thiên nhân này vốn là một Giới chủ, tại thế giới của hắn ta cũng ít nhiều có loài người sinh sống, nhưng hắn ta chưa từng liếc mắt đến những loài người kia đến một cái, chưa từng nghĩ rằng, thì ra trừ Bàn Cổ đại thần ra, thế gian vẫn còn có loài người đáng sợ như thế.

Mỗi khối tinh thần thể bị chém vụn của hắn lại tạo nên một hình thể vô cùng vĩ đại, hiện lên trong vũ trụ hư không, sau đó liền sử dụng một cái Giới Chủ Lệnh đánh về phía Sở Mặc.

Cùng lúc, hắn ta rống lên một tiếng giận dữ rung trời chuyển đất:

- Muốn chết à!

- Đứa trẻ này cũng hư quá đấy?

Thân hình của Vu Hồng nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Sở Mặc với tốc độ nhanh khó tin, sau đó giơ lên Bàn Cổ Phủ trong tay, hung hăng chém một búa về phía Giới Chủ Lệnh!

Keng keng!

Rắc rắc!

Một tiếng vang thật lớn.

Sau đó, Giới Chủ Lệnh liền bị Bàn Cổ Phủ của Vu Hồng chém nát!

Sở Mặc bên kia thì lạnh lùng quét ngang một đao.

Mục tiêu của đao này là năm khối thân thể của tên tu sĩ Thiên nhân, hung ác vô cùng!

Tên tu sĩ Thiên nhân cấp bậc Giới Chủ này cũng không ngờ được hai người lại hung mãnh đến thế, năm khối thân thể của hắn ta điên cuồng lùi về đằng sau.

Nhưng Giới Chủ Lệnh đã bị chém vỡ, hắn ta đã thương nặng.

Dù không hộc máu vì hắn ta tồn tại bằng tinh thần thể, nhưng cũng bị thương nặng.

Dù hắn ta đã điên cuồng lui về phía sau, nhưng căn bản vẫn không thể thoát khỏi một đao này của Sở Mặc.

Một gã tu sĩ Thiên nhân cảnh giới Giới chủ cứ thế bị Thí Thiên chém thành hai mảnh lần nữa!

Năm khối thân thể lại trở thành mười khối nửa thân thể.

Tên tu sĩ Thiên nhân liền gầm gào muốn tái tạo thân thể lần nữa, nhưng tần suất công kích của Sở Mặc và Vu Hồng thật sự quá cao!

Những năm gần đây, hai người vẫn luôn nghiên cứu xem làm cách nào mới có thể công kích Thiên nhân hiệu quả nhất.

Phương thức công kích với thể loại thuần tinh thể thể thế này, haingười ít nhất cũng áp dụng được hơn vạn loại thủ đoạn.

Vì thế, lúc này đối với Sở Mặc và Vu Hồng chính là một lần diễn tập chiến đấu chân chính, cảm giác đó đều khiến cho hai người cảm thấy vui vẻ thoải mái vô cùng.

Tên tu sĩ Thiên nhân liền trở thành vật thí nghiệm cho hai người.

Cả phiến vũ trụ hư không đều tràn ngập lực lượng tinh thần của tên tu sĩ Thiên nhân và sóng thần niệm của hắn ta.

Trong thần niệm đó vừa có sự không cam lòng, vừa có sự gầm thétđiên dại.

Nhưng đều vô dụng, không có ý nghĩa nào cả.

Sở Mặc và Vu Hồng giờ đây tựa như hai gã giết người máu lạnh, không ngừng chia cắt thân thể tên tu sĩ Thiên nhân, không ngừng tiêu hao sức sống vốn vô cùng cường đại của hắn ta.

Thiên nhân được gọi là bất tử, nhưng cũng không có nghĩa là không thể bị giết chết.

-----o0o-----

Chương 2417: Luyện hóa (2)

Chương 2417: Luyện hóa (2)

Thần khí trong tay hai người Sở Mặc, Vu Hồng quá mạnh mẽ.

Thủ đoạn công kích tinh thần thể của hai người cũng có hiệu suất quá cao.

Tên tu sĩ Thiên nhân liền muốn chạy trốn, nhưng lại không có đường thoát.

Trên không cả phiến vũ trụ hư không đã sớm bị hai người Sở Mặc, Vu Hồng phong ấn lại, đừng nói là tinh thần thể, kể cả sóng thần niệm cũng không thể truyền đi chút nào cả!

- Chịu chết đi.

Vu Hồng nhàn nhạt nói.

- Các ngươi dám giết chết ta sao?

Thiên Chủ sẽ không tha cho các ngươi!

Tên tu sĩ Thiên nhân liền rống giận một tiếng đầy tuyệt vọng.

Vu Hồng cười lạnh:

- Bố mày cũng chưa bỏ qua cho bọn họ đâu!

Keng!

Bàn Cổ Phủ lại được chém ra một lần nữa.

Mang theo sức mạnh khai thiên lập địa!

Tinh thần thể của tên tu sĩ Thiên nhân liền bị chém thành vô số mảnh vụn.

Thí Thiên trong tay Sở Mặc cũng liên tục quét ngang hư không.

Tên tu sĩ Thiên nhân thật sự rất khó giết, kể cả dưới tình huống như vậy mà hắn ta vẫn còn có thể leo lắt chống đỡ qua mười mấy năm Thần Giám.

Sau cùng, Sở Mặc liền xuất ra Hỗn Độn Hồng Lô, không ngừng luyện hóa hắn ta tại hư không.

Sau hơn bốn mươi năm Thần Giám, tên tu sĩ Thiên nhân mới hoàn toàn bị luyện hóa xong xuôi.

Cả Hỗn Độn Hồng Lô đều phát ra một màu máu đầy yêu dị, vì lúc này Sở Mặc không hề hấp thu chút lực lượng nào của tên tu sĩ Thiên nhân, mà dùng toàn bộ tế luyện Hỗn Độn Hồng Lô.

Hắn muốn tế luyện bảo bối đã đi theo mình vô số năm nay trở thành một báu vật đỉnh chân chính!

- Nếu ta có thể thành thần, các ngươi sẽ trở thành thần khí!

Sở Mặc nghiêm túc nói với Hỗn Độn Hồng Lô.

Vù!

Hỗn Độn Hồng Lô phát ra một tiếng vang to lớn lan truyền trong hư không với khoảng cách rất xa.

Sau đó, hai người Sở Mặc, Vu Hồng liền tập trung tư tưởng, tiếp tục đi về phía xa.

Vu Hồng đi phía sau Sở Mặc, hưng phấn nói:

- Quá sung sướng mà, cảm giác này thật sự quá quá thích thú!

Sở Mặc nhìn Vu Hồng, nói:

- Không phải năm xưa người từng giết một tên Giới chủ Thiên nhân hay sao?

Không phải cũng cướp đoạt Giới Chủ Lệnh như thế à?

- Cũng không giống nhau!

Vu Hồng thở dài một tiếng:

- Năm đó giết tên Thiên nhân kia cũng không dễ dàng như lần này, tính theo năm Thần Giám thì chúng ta cũng phải chiến đấu với nhau ít nhất hơn ba nghìn năm cơ đấy, hơn nữa, sau cùng, khi hắn ta dầu hết đèn tắt, ta cũng thương nặng ngã gục rồi.

Chỉ có thể nói rằng khi đó ta may mắn hơn hắn ta một chút, ý chí của ta cũng kiên định hơn hắn ta một chút, nên người chiến thắn sau cùng mới là ta.

Nói rồi Vu Hồng nhìn Sở Mặc:

- Nếu đổi lại thành hai chúng ta lúc này hợp lực, chắc chừng mười năm là hoàn toàn giết xong tên Giới chủ năm xưa rồi.

Cảnh giới của tênGiới Chủ kia còn kém tên vừa bị chúng ta đánh chết rất xa nữa.

- Cũng đừng vội vàng khinh địch.

Mới là khởi đầu thôi.

Sở Mặc nói.

Vu Hồng gật gật đầu:

- Ta biết mà!

Hai người tiếp tục đi tiếp trong hư không lạnh lẽo hiu quạnh, đi một mạch mất rất nhiều năm.

Phiến vũ trụ này cũng quá lớn quá mênh mông, căn bản không cóđiểm cuối.

Theo Vu Hồng nói, phiến đại vũ trụ này dường như không có giới hạn, ít nhất y chưa từng nghe được có tồn tại nào trong Tứ Đại Thiên Giới có thể tìm được biên giới của phiến vũ trụ này.

Tu sĩ ở cảnh giới như bọn họ đã có thể tiến hành khiêu dược hư không, có thể xé rách không gian, nháy mắt đã xuất hiện ở không gian vũ trụ khác, nhưng so sánh với cả một vũ trụ hoàn chỉnh mà nói, bọn họ thật sự quá nhỏ bé, kể cả có đi trong bao nhiêu năm tháng, trong vũ trụ đó cũng chỉ đi được có chút khoảng cách không đáng kể như vậy mà thôi.

Một ngày, Sở Mặc đang bước đi chợt đứng lại, hắn hướng ánh mắttrong trẻo lạnh lùng nhìn phía trước, nói với Vu Hồng:

- Bây giờ là hai người.

Vu Hồng khẽ cau mày:

- Ta chỉ cảm ứng được có một người, lẽ nào còn người kia ta không cảm ứng được chắc?

Sở Mặc hít sâu một hơi:

- Ta sẽ đối phó người ngươi không cảm ứng được, còn ngươi đối phó người còn lại, có thể kiên trì được không?

Vu Hồng nhếch miệng cười:

- Chủ thượng, đừng có xem thương ta thế chứ!

- Vậy là tốt!

Sở Mặc nói, sau đó mang theo đao, đi ra ngoài.

Hắn bước một bước đã đi đến phía rất xa, chỉ trong chớp mắt, thân hình của hắn đã hoàn toàn biến mất.

Sau đó, Vu Hồng cũng đã nhìn thấy ở phía xa tít tắp tối đen phát ra một ánh sáng đỏ máu đầy hoa mỹ.

Sở Mặc ra tay rồi!

- Thật là dứt khoát mà!

Vu Hồng liền bật cười.

Y thích nhất là sự dứt khoát của hắn!

Trong lòng suy nghĩ, Vu Hồng vẫn cầm Bàn Cổ Phủ lên, xông đến phía khác.

Lúc này hai tên tu sĩ Thiên nhân bên kia cũng phản ứng nhanh hơn tên ban nãy nhiều, bởi vì, khi bọn họ có thể cảm ứng được Sở Mặc và Vu Hồng, bọn họ cũng hiểu được một việc: Tên sứ giả canh giữ phong ấn ở phía trước chắc chắn đã gặp nạn rồi!

Nếu không bọn họ không thể nào xuất hiện ở nơi này được.

Vì thế, hai gã tu sĩ Thiên nhân này vừa tức vừa sợ, chuẩn bị tinh thần chờ Sở Mặc và Vu Hồng.

Tên tu sĩ Thiên nhân trước mặt Sở Mặc đã ngưng tụ một thân thể, là một người con gái có dung nhan tuyệt vời.

Nàng trông rất đẹp, tóc dài tới eo, mặc quần dài trắng như tuyết, da thịt trắng noãn, sáng bóng động lòng, chỉ là nét mặt của nàng lại cực kỳ hờ hững, ánh mắt khi nhì Sở Mặc có sự chán ghét không hề che giấu.

- Loài người bẩn thỉu lại dám đi tới nơi này!

Ta sẽ khiến ngươi chết thảm cho xem!

Sở Mặc liền bổ một đao!

Nói nhảm nhiều thế làm gì?

Không cần phải biểu đạt cảm xúc nhiều thế chứ?

Hắn đến đây cũng không phải để giao lưu gì gì với đám Thiên nhân này, hắn chỉ muốn phá mở phong ấn tinh thần của Bàn Cổ đại thần, từ đó có được truyền thừa tinh thần Bàn Cổ mà thôi!

Người phụ nữ liền bị rung động.

Trước nay nàng chưa từng gặp loài người nào ưu việt như thế, trong lòng nàng, loài người luôn luôn hèn yếu, còn bẩn thỉu đủ kiểu, đều là một bọn có dã tâm nhưng lại không có chút can đảm nào.

Vừa thấy nàng, không cần nàng phải tản ra uy áp cường đại, hai chân cũng đã mềm nhũn ra rồi.

Tên loài người này lại không giống thế, chẳng những chân không run, mà còn lạnh lùng vô tình như thế.

Nếu thân thể của hắn không tản ra mùi máu thịt, nàng cũng không thể đoán được thân phận của hắn, có khi còn nghĩ rằng hắn là một Thiên nhân cường đại cũng nên.

Nàng liền thi triển thần thông của mình, cả phiến vũ trụ hư không liền trở thành biển lửa.

Nhiệt độ liền tăng vợt đến mức khó tin nổi!

-----o0o-----

Chương 2418: Ý chí liều mạng (1)

Chương 2418: Ý chí liều mạng (1)

Kể cả là tu sĩ cảnh giới Đại Tổ cũng không thể kiên trì bao lâu ở chỗ này, rất nhanh sẽ bị chết cháy!

Trên mặt Sở Mặc không biểu hiện chút thống khổ nào, có cũng chỉ là lạnh lẽo vô tận.

Hắn vận chuyển Ngũ Hành Nguyên Tố chi Hỏa trong thân thể, dung nhập thân thể mình vào trong hư không tràn đầy Vô Hình chi Hỏa, chỉ trong nháy mắt, một cảm giác thư thái truyền tới.

Sự lý giải của Sở Mặc đối với chuyện này đã sớm vượt qua sự lý giảicủa người phụ nữ.

Trong đôi mắt nàng lộ ra vẻ khiếp sợ không gì sánh bằng, đang định há miệng hỏi gì đó, lại thấy đao của đối phương đã chém tới.

Bóng hình của người phụ nữ cũng nhanh đến khó tin, nàng thật sự rất mạnh mẽ!

Đó là chuyện không thể nghi ngờ gì.

Bởi vì, trước đó Vu Hồng thậm chí không thể cảm ứng được sự tồn tại của nàng.

Nhưng trước mặt Sở Mặc, sự cường đại của nàng lại không hề đáng kể.

Từ lúc mới đối mặt, nàng đã bị Sở Mặc ép đến mức chật vật.

Thần thông nàng thi triển là Hỏa thuộc tính Pháp Tắc cường đại, nhưng căn bản không thể gây ra chút thương tổn nào đến Sở Mặc, ngược lại còn cho Sở Mặc có cảm giác như cá gặp nước.

Người phụ nữ cực kỳ tức giận, nàng gào lên một tiếng lạnh lẽo, trên không khắp phiến vũ trụ nháy mắt tựa như bị đóng băng!

Dường như chợt bị đông kết lại, mà thứ khiến nó đông lại cũng không phải là băng, mà lại là một loại nguyên tố không xác định.

Sở Mặc cũng cảm giác cử động không được thoải mái.

Lúc này, người phụ nữ mặc đồ trắng trước mắt lạnh lùng quát:

- Cho rằng mình lĩnh ngộ được Ngũ Hành Nguyên Tố rồi thì có thể tung hoành ở chỗ này sao?

Loài người ngu xuẩn, ngươi chắc chưa bao giờ được thấy thủ đoạn này phải không?

Người phụ nữ rất đắc ý, nàng trước đó cũng có chút bị chiến lực của Sở Mặc hù dọa.

Bởi vì một đao kia của Sở Mặc thiếu chút nữa thì chém tới thân thể nàng, mũi đao lạnh như băng xẹt qua thân thể nàng, khiến cho toàn thânnàng lạnh lẽo vô ngần!

Lúc này người phụ nữ bắt đầu thi triển thần thông, định triệt để phong ấn cả Sở Mặc và vũ trụ hư không này lại!

Thần thông này của nàng đã bao nhiêu năm chưa được thi triển, năm xưa nàng cũng dự vào chiêu thức này mới cướp được một cái Giới Chủ Lệnh, đánh lui số lớn cường địch, cũng nhờ vào chiêu thức này nàng mới có được sự coi trọng của Thiên Chủ, trở thành thủ hạ tâm phúc của Thiên Chủ.

Nàng cũng đã tới nơi này được vô số năm tháng, qua một đoạn thờigian nữa là nàng có thể trở lại lãnh thổ của mình, trở thành Vương chí cao vô thượng!

Khi đó, Thiên Chủ sẽ ban thưởng cho nàng, có phần thưởng này, nàng tự tin nàng sẽ đề thăng cảnh giới của mình lên một đoạn cao hơn nữa.

Nàng chính là một Thiên nhân có dã tâm!

Thậ tra, bất kỳ một Thiên nhân nào xuất hiện ở nơi này, hoặc bất kỳ một Thiên Chủ nào nắm giữ được Giới Chủ Lệnh cũng đều là những người có dã tâm lớn vô cùng!

Sự nhận thức của bọn họ đối với thế giới này vượt qua số lớn Thiên nhân, trong lòng bọn họ, tất cả đều cực kỳ rõ ràng, tuy bọn họ có thể ảnh hưởng đến luân hồi, nhưng cũng không thể hoàn toàn điều khiển nó, càng không có cách nào chân chính nắm giữ được bí mật ẩn giấu trong luân hồi.

Vì thế bọn họ căn bản không muốn luân hồi!

Không muốn vận mệnh của mình không nằm trong lòng bàn tay của mình.

Nhỡ đâu lại luân hồi thành loài người thì phải làm sao đây?

Không muốn luân hồi thì chỉ còn có thể cố gắng kéo dài thọ nguyêncủa mình.

Muốn thọ nguyên của mình dài vô tận, cũng chỉ có thể dựa vào tài nguyên tu luyện đỉnh!

Còn tài nguyên tu luyện cao cấp nhất thật sự lại đang nằm trong tay nhóm Thiên Chủ kìa.

Những Giới Chủ như bọn họ tuy cũng có cơ hội lấy được tài nguyên cao cấp nhất, nhưng những cơ hội đó lại rất xa vời.

Trong Tứ Đại Thiên Chủ cũng có rất nhiều nơi bọn họ không thể đi vào.

Cuộc chiến đấu giữa Sở Mặc và người phụ nữ diễn ra vô cùng ác liệt.

Thủ đoạn thần thông của nàng quả thật nhiều không kể xiết.

Nắm trong tay năng lực có thể phong ấn toàn bộ vũ trụ, nàng căn bản không lo lắng Sở Mặc có thể tạo ra bao nhiêu sóng gió gì.

Dưới cái nhìn của nàng, tên loài người này cũng chỉ là một loài người có một chút cường đại mà thôi.

Trong sức mạnh phong ấn Sở Mặc kia ẩn chứa ít nhất là hơn mười triệu loại sát khí khác nhau, mỗi một loại đều vô cùng khủng bố.

Một đao tùy ý cũng có thể làm cho một tên Đại Tổ thương nặng.

Ánh mắt Sở Mặc trong trẻo mà lạnh lùng, tay cầm Thí Thiên không ngừng chém ra sát khí của mình.

Sau đó, hắn bắt đầu vận chuyển Bàn Cổ Kinh, thân thể của hắn trong nháy mắt đã bộc phát ra một hơi thở hùng hồn khó có thể tưởng tượng, phá mở toàn bộ lực lượng phong ấn trong phạm vi ngàn tỉ dặm chung quanh!

Tiếp theo, hắn hung hăng bổ một đao xuyên qua phong ấn, về phía người phụ nữ mặc đồ trắng!

- Sao có thể được..?

Trên mặt người phụ nữ mặc đồ trắng lộ ra vẻ khiếp sợ.

Nàng không thể tin nổi đây lại là sự thật.

Rắc rắc!

Một đao này của Sở Mặc cũng quá nhanh!

Nó chém phong ấn nứt ra một vết lớn, sau đó, một luồng ánh sáng màu máu sáng chói chém về phía người phụ nữ.

Người phụ nữ đồ trắng vì phải điều khiển phong ấn nên trong lúc nhất thời căn bản không né tránh được một đao này của Sở Mặc.

Trongchốc lát, thân thể nàng đã hóa thành tinh thần thể.

- A!!

Nàng hét lên một tiếng kêu bén nhọn thảm thiết.

Tinh thần thể mạnh mẽ như thế lại bị một đao của Sở Mặc chém thành hai nửa!

- Ngươi quá âm hiểm!

Người phụ nữ thân thể bị thương nặng, liền hét lên một tiếng chóitai.

Nếu ban nãy nàng không đổi thân thể thành tinh thần thể, một đao này của Sở Mặc nhiều nhất chỉ chém thân thể nàng thành hai nửa, chắc chắn không thể khiến nàng bị thương nghiêm trọng đến vậy được.

Đối phương hiển nhiên là đoán được nàng sẽ làm như thế, nên một đao kia căn bản là đánh vào tinh thần lực của nàng!

Lực lượng của pháp tắc trong một đao kia đều có tác dụng bào mòn tinh thần thể!

Ùng ùng!

Gần như toàn bộ lực lượng phong ấn vũ trụ mênh mông này của người phụ nữ đều ầm ầm tản đi, sau đó thân hình của Sở Mặc liền xông ra ngoài.

Lại một đao nữa chém về phía người phụ nữ.

Nếu là tinh thần thể, căn bản không phân chia đầu hay chân, bất kỳ bộ phận nào cũng có thể là đầu!

Vì thế, Sở Mặc cũng lười phải nhìn một cái, liền cứ một đao lại một đao liên tục chém.

Sự phản kích của người phụ nữ cũng không thể nói là không đủ sắc bén.

Thực tế, sức chiến đấu của nàng đã là mạnh mẽ nhất trong số người Sở Mặc từng gặp rồi, dù là ba thủ lĩnh của ba thế lực lớn trong Vĩnh Hằng Chi Chủ liên hợp lại đối đầu nàng cũng chưa chắc có thể chiếm được bao nhiêu tiện nghi.

-----o0o-----

Chương 2419: Ý chí liều mạng (2)

Chương 2419: Ý chí liều mạng (2)

Vì thế, trên người Sở Mặc cũng dính một chút thương tổn, thân thể hắn cũng đang chảy máu.

Nhưng Sở Mặc đến chân mày cũng không nhíu lấy một cái.

Mấy vết thương kiểu này với hắn mà nói thật ra chẳng khác gì cơm bữa.

Trong cả cuộc đời tu hành dài dòng của hắn, trong bao nhiêu việc đã từng trải quatrong cuộc sống, chuyện như vậy cũng đã trở thành thói quen rồi.

Ít nhất, hắn chắc chắn sẽ không vì đau mà nhíu máy dù chỉ một chút!

Nhưng mấy tên Thiên nhân này tuy sở hữu chiến lực siêu việt, cũng sở hữu cả cảnh giới siêu phàm, nắm giữ vô số pháp lực và thần thông nhưng thực tế, sự lý giải của bọn họ đối với chiến đấu và năng lực thụ thương của bản thân thì kém xa loài người như Sở Mặc.

Trận chiến giữa hai bên lần này thuần túy là tiêu hao chiến.

Sinh linh đã đến cảnh giới này rồi dù có đánh lén cũng không chiếm được bao nhiêu tiện nghi.

Ai cũng không kém ai!

Giống như lời Vu Hồng đã nói vậy.

Suy cho cùng, tất cả mọi người so đấu ý chí mà thôi.

Chiến lực của Sở Mặc cũng không mạnh hơn người phụ nữ này nhiều.

Hắn áp chế được những đòn đánh của đối phương thuần túy chỉ vì hắn có ý chí kinh khủng, mạnh hơn người phụ nữ này nhiều lắm.

Ầm!

Một thần thông của người phụ nữ đánh lên trên cánh tay Sở Mặc.

Thân thể mạnh mẽ của Sở Mặc đỡ được một đòn này, nhưng xương cánh tay của hắn lại nứt ra một khe.

Người phụ nữ Thiên nhân cực kỳ khiếp sợ.

Nàng không ngờ, một kích cường thế như thế của mình lại chỉ có thể gây ra chút thương tổn bé tí tẹo như thế cho đối phương.

Sở Mặc lúc này cũng giơ đấm về phía tinh thần thể của người phụ nữ.

Ầm!

Một đấm này của hắn khiến cho tinh thần thể của người phụ nữ Thiên nhân thủng một lỗ to.

Người phụ nữ Thiên nhân lại hét thảm một tiếng.

Trong lòng, nàng đã có ý suy sụp.

Nàng không thể tin nổi, tên loài người này có thể mạnh mẽ đến mức này.

Nhưng lúc đó nàng vẫn không lui lại, vẫn cố gắng thử làm Sở Mặc thương nặng.

Thần thông của nàng thật sự cũng rất lợi hại, đến cả Sở Mặc cũng nảy sinh cảm giác khó có thể chống đỡ.

Nhưng phản kích của Sở Mặc lại rất sắc bén.

Chiến đấu giữa hai bên lúc này thuần túy chính là thương tổn lẫn nhau.

Vu Hồng bên kia cũng đang cắn răng cố gắng chống đỡ.

Câu nói ban nãy của Sở Mặc cũng ít nhiều kích thích y.

Sở Mặc hỏi y:

- Ngươi có thể kiên trì đối phó với một người haykhông?

Cái gì là có thể kiên trì hay không?

Năm đó ta cũng bằng ý chí, là tu sĩ loài người mà có thể đánh chết một gã Thiên nhân Giới Chủ được chứ?

Sao có thể không kiên trì nổi chứ?

Sâu trong nội tâm, Vu Hồng cũng không giận Sở Mặc, nhưng những lời của Sở Mặc lại khơi dậy sự kiêu ngạo sâu trong lòng y!

Lòng tin bản thân vô địch, linh hồn bất khuất, y cũng không thiếu!

Tên tu sĩ Thiên nhân trước mặt Vu Hồng cũng mạnh mẽ vô cùng, mặc dù không mạnh bằng người phụ nữ mặc đồ trắng kia, nhưng cũng không kém tên tu sĩ Thiên nhân mà trước đó Sở Mặc và Vu Hồng đánh chết là bao, thậm chí, ở phương diện thần thông, hắn ta còn mạnh hơn tên tu sĩ Thiên nhân kia nhièu!

Vì thế, sau nhiều năm như vậy, Vu Hồng lại một lần nữa lâm vào khổ chiến.

Trên vầng trán của y cũng không hề toát ra chút nét sợ hãi nào.

Năm đó y không sợ, bây giờ y lại càng không sợ!

Vu Hồng liền vung mạnh Bàn Cổ Phủ, thi triển Bàn Cổ Khai vô cùng nhuần nhuyễn.

Phủ pháp mạnh mẽ đến vô cùng như thế này đúng thật là mỗi phủ hạ xuống như muốn khai thiên lập địa vậy, mạnh mẽ đến mức làm người ta phải giận sôi!

Đối mặt tên tu sĩ Thiên nhân mạnh mẽ này, trên mặt Vu Hồng luôn luôn treo một nụ cười nhẹ nhàng.

Nụ cười đó thậm chí khiến cho tên tu sĩ Thiên nhân nghĩ rằng, người trước mặt mình đây không phải là một tên loài người cùng cảnh giới, mà là một Thiên Chủ kinh khủng!

Nếu không, ngươi dựa vào cái gì mà có thể nhẹ nhàng như thế?

Vì sao khi ta đối mặt với ngươi lại không thể thoải mái như thế?

Ngươi cũng đâu mạnh mẽ hơn ta!

- Các ngươi rốt cuộc là ai?

Dám xông vào nơi này?

Lẽ nào các ngươi không sợ Thiên Chủ sẽ trách phạt hay sao?

Tên tu sĩ Thiên nhân này còn cố gắng đe dọa Vu Hồng.

Vu Hồng vốn trước đấy cũng là một người có tính nói nhiều, rất hay nói nhảm, nhưng sau này đi theo bên người Sở Mặc, qua nhiều năm tínhh cách của y cũng biến hóa lớn.

Biến hóa lớn nhất trong đó chính lày càng ngày càng ít nói.

Từ trong xương luôn tỏa ra một loại hơi thở lạnh lẽo như băng.

Vì thế, khi đối mặt câu hỏi của tên Thiên nhân, Vu Hồng căn bản lười phải để ý, trong đầu chỉ có một suy nghĩ:

- Liều mạng xử lý hắn ta, tốt nhất là nhanh chóng còn giúp Chủ thượng một tay!

Sau đó, Chủ thượng sẽ biết mình thật ra rất hữu dụng.

Cả phiến vũ trụ hư không mênh mông dường như bị hơi thở của bốn người đang chiến đấu lấp đầy.

Chiến đấu ở cấp bậc như thế này quả thật khiến cho linh hồn cũng phải run rẩy!

Bất cứ những ảnh hưởng còn sót lại nào của cuộc chiến này cũng không phải thứ mà một tên cảnh giới Đại Tổ có thể nhận lấy.

Tuy là hai bên giao chiến căn bản cũng chưa thoát khỏi phạm trù cảnh giới Đại Tổ, nhưng thực tế, sự chênh lệch giữa sức chiến đấu của bọn họ và trung bình cảnh giới Đại Tổ cũng khác nhau một trời một vực!

Quá khổng lồ!

Trong chiến đấu, Sở Mặc vẫn không ngừng cảm thụ phương thức chiến đấu của Thiên Nhân, phân tích nơi mạnh nơi yếu của bọn họ, sauđó lại căn cứ theo nhược điểm của đố iphương mà kịp thời tính toán vạch ra phương hướng chiến đấu.

Người phụ nữ mặc đồ trắng kia thật ra cũng không thua kém gì!

Nàng cũng đang quan sát phương thức chiến đấu của Sở Mặc, phân tích sở trường của Sở Mặc, từ đó tìm ra nhược điểm trên người Sở Mặc.

Cấp bậc chiến đấu giữa những sinh linh có cảnh giới như bọn họ chính là không ngừng tìm kiếm nơi yếu kém trên người đối phương, sau đó, liều mạng công kích duy nhất tại điểm đó!

Ở phương diện này kinh nghiệm của Sở Mặc quả thật bỏ xa người phụ nữ Thiên nhân mặc đồ trắng này một khoảng cách lớn như một vũ trụ!

Từ khi mới bắt đầu, trên mặt khí thế, Sở Mặc đã hoàn toàn áp chế được người phụ nữ Thiên nhân mặc đồ trắng, sau đó, đến bây giờ Sở Mặc lại không ngừng phán đoán ra nhược điểm của nàng.

Sau đó, Sở Mặc liền thi triển Bàn Cổ Thân Pháp, bắt đầu tiến công vô cùng tinh chuẩn lên những nhược điểm này.

Hơi thở trên người ngườ phụ nữ càng ngày càng yếu.

Tất nhiên, "yếu" ở đây thật ra cũng chỉ mang tính tương đối mà thôi, cũng không phải mang ý rằng người phụ nữ lúc này yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn.

-----o0o-----

Chương 2420: Bào mòn

Chương 2420: Bào mòn

Sở Mặc lại chém thêm một đao lên tinh thần thể của người phụ nữ.

Nhưng lần đầu tiên người phụ nữ không hề kêu lên một tiếng kêu nào nữa.

Nàng...

Cũng đang chuẩn bị điên cuồng đánh trả.

Một lực lượng kinh khủng ầm ầm tuôn ra từ tinh thần thể của người phụ nữ.

Lực lượng này cũng giống với lực lượng từ sự tự bạo nguyên thầncủa tu sĩ.

Sát khí tuôn ra từ trong đó trong nháy mắt đã khiến Sở Mặc có cảm giác lạnh người, hắn đã cảm giác được sự nguy hiểm cực độ.

Nhưng trên mặt Sở Mặc lại lộ ra một nụ cười lạnh lẽo như băng.

Muốn so đấu kinh nghiệm chiến đấu với ta sao?

Sở Mặc hơi hơi nhếch khóe miệng.

Sau đó hắn liền thi triển Bàn Cổ Thời Gian!

Trước đây, dù Sở Mặc có trọng thương thân thể, hắn cũng không hề thi triển tuyệt học này.

Hắn đã nhiều lần thi triển những công pháp khác, thậm chí cũng từng thi triển một vài thần thông liên quan đến thời gian và không gian.

Ví dụ như Cửu Tự Chân Ngôn, sử dụng sẽ khiến thời gian và không gian của vũ trụ bị ảnh hưởng.

Người phụ nữ Thiên nhân mặc đồ trắng dường như đã hoàn toàn thích nghi với phương thức chiến đấu của Sở Mặc, không ngờ hắn lại bất thình lình..

Thi triển một thần thông mới tinh, có uy lực kinh khủng không gì sánh được thế này!

Bàn Cổ Thời Gian.. sau khi Sở Mặc thi triển ra đã tác dụng lên trêntinh thần thể của người phụ nữ.

Trong chốc lát, nàng đã già đi không biết bao nhiêu tuổi.

Tinh thần thể cũng sẽ già yếu, cũng sẽ khô kiệt.

Dưới tác dụng của Bàn Cổ Thời Gian, người phụ nữ có thể cảm thụ rõ ràng, lực lượng trên người mình đang không ngừng suy giảm.

Hơn nữa, độ suy kiệt này lại khiến cho nàng cảm nhân được sự hoảng sợ vô tân.

- Giúp ta với!

Người phụ nữ không kìm được phải hét lên lời cầu cứu với tên Thiên nhân đang chiến đấu với Vu Hồng.

Nhưng tên Thiên nhân kia còn không rảnh, làm sao có hơi sức mà để ý đến người phụ nữ lúc này được chứ?

Hắn cũng sắp bị Vu Hồng làm cho điên lên rồi.

Cả phiến vũ trụ hư không cũng bị bọn họ đánh nhau đến hỗn loạn cả, không thấy Pháp Tắc ở đâu, chỉ thấy hỗn độn vô tận vô cùng!

Sở Mặc không ngừng thi triển Bàn Cổ Thời Gian.

Thậm chí hắn còn to gan dùng thần thông này hòng trấn áp tên Thiên nhân phía kia!

Đây là một mạo hiểm yêu cầu gan cực lớn.

Cũng giống như Vĩnh Hằng Chi Chủ trước đây muốn cùng lúc điều khiển hai người Sở Mặc hắn và Vu Hồng vậy, cuối cùng chính gã lại bị cắn trả.

Những sinh linh cấp bậc như bọn họ chiến đấu với nhau một với một còn dễ, nếu là một đối hai thì thật sự..

Chuyện xấu khó lường.

Nhưng Sở Mặc vẫn làm, không có chút do dự, nghĩa vô phản cố...

đánh công kích Bàn Cổ Thời Gian về phía tên Thiên nhân đang chiến đấu với Vu Hồng bên kia.

- A!

Tên tu sĩ Thiên nhân bên kia tuy biết rõ có công kích đánh tới, nhưng Vu Hồng đã khiến hắn ta căn bản không thể có biện pháp ngăn cản.

Trong nháy mắt khi sức mạnh của Bàn Cổ Thời Gian rơi xuống người, hắn ta liền kêu lên một tiếng hoảng sợ.

Lực lượng tinh thần của hắn ta lập tức bị hút đi một bộ phận cực lớn, hoàn toàn đạt đến giới hạn chịu đựng của hắn ta, khiến cho hắn ta cảm nhận được sự uy hiếp khủng bố của cái chết.

Bên kia.

Người phụ nữ mặc đồ trắng thấy cơ hội của mình đã tới, bèn liều mạng sử dụng toàn bộ lực lượng còn lại, đánh về phía Sở Mặc, sau đó giận dữ rống lên thật lớn:

- Đi chết đi!

Tên loài người ngu dốt!

Keng!

Một ánh đao màu máu chợt sáng lên!

à một cái bẫy!

Trong nháy mắt, người phụ nữ mặc đồ trắng cũng đã hiểu.

Nhưng, đã quá muộn.

Sở Mặc cố tình để lại sơ hở cho nàng thấy, để nàng tấn công vào đó.

Thực tế, nàng cũng đã rơi vào bẫy, dù biết rõ đây là bẫy, nàng cũng phải thử đánh bạc một lần.

Bởi vì kể cả khi nàng không đánh trả, kết quả..

Vẫn sẽ giống nhau, vẫn sẽ là chết đi vô cùng thảm!

Nhưng bây giờ..

Cũng rất thê thảm!

Một đao này của Sở Mặc cực kỳ chuẩn xác chia đôi tinh thần thể của người phụ nữ lần nữa.

Sát đạo Pháp Tắc của Thí Thiên khiến cho lực lượng tinh thần của người phụ nữ bị bào mòn một khoảng tương đối lớn.

Một đao này ít nhất cũng làm hao tổn một phần ba lực lượng của người phụ nữ!

Tiếp đó, Sở Mặc lại tung ra một kích Bàn Cổ Thời Gian về phía người phụ nữ.

Phía kia.

Tên Thiên nhân bị Bàn Cổ Thời Gian đã phải chịu đựng ảnh hưởngcực lớn.

Sau đó Vu Hồng liền lợi dụng thời cơ, cầm Bàn Cổ Phủ lên "bịch" hạ xuống một búa.

Một phủ này khiến cho lực lượng của tên Thiên nhân chỉ còn lại chưa đến một nửa lúc đầu!

Không phải do một phủ này của Vu Hồng khủng bố đến mức đó, mà là do sự phối hợp ăn ý đến đỉnh điểm giữa y và Sở Mặc!

Quá ăn ý!

Hai người được tiếp nhận truyền thừa Bàn Cổ cùng kề vai chiến đấu đã từ rất lâu.

Vì thế, giữa bọn họ căn bản không lần liên lạc nói chuyện với nhau vẫn có thể hiểu được người kia muốn làm gì.

Vu Hồng thậm chí không lo lắng đến việc Sở Mặc nhất tâm nhị dụng như thế liệu có gặp thương tổn hay không, việc y có thể lúc này chỉ có một: Không thể uổng phí nỗ lực lần này của Sở Mặc!

Y thành công rồi!

Bên kia, Sở Mặc cũng đã thành công!

Sau khi áp chế người phụ nữ mặc đồ trắng, Sở Mặc liền bắt đầu một lượt công kích điên cuồng nữa.

Lúc này, cuối cùng Sở Mặc cũng sử dụng Hỗn Độn Hồng Lô.

Hỗn Độn Hồng Lô đã biến thành màu đỏ sậm, xuất hiện trên không trung, điên cuồng luyện hóa người phụ nữ mặc đồ.

Tuy tinh thần thể đúng là khó bị bào mòn thật, nhưng đối với Hỗn Độn Hồng Lô thì đó lại là một liều thuốc bổ cực phẩm thật sự!

Nếu là bình thường, Hỗn Độn Hồng Lô mà dám trắng trợn luyện hóa tinh thần thể của Thiên nhân như thế chắc chắn sẽ sớm bị đánh bể, nhưng lúc này người phụ nữ mặc đồ trắng này căn bản không có biện pháp nào có thể tránh khỏi sự quấy rối của Hỗn Độn Hồng Lô, toàn bộ lực chú ý của nàng đều đặt trên người Sở Mặc.

Bởi vì bây giờ kẻ nguy hiểm nhất mới là Sở Mặc!

- Rốt cuộc các ngươi là ai?

Người phụ nữ mặc đồ trắng lại không cam lòng bật thốt lên lần nữa.

- Trong lòng của ngươi đã sớm có đáp án, cần gì phải hỏi lại nữa?

Lúc này Sở Mặc cuối cùng cũng trả lời nàng một đáp án thuyết phục.

Người phụ nữ mặc đồ trắng nói:

- Các ngươi không thể nào thành công được đâu!

- Đó là chuyện của chúng ta.

Sở Mặc từ tốn nói.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, cuộc chiến đấu của bọn họ cũng không chút nào bị ảnh hưởng.

Cùng lúc người phụ nữ đặt ra câu hỏi, nàng cũng đang điên cuồng công kích Sở Mặc, nàng muốn dùng cách này để khiến Sở Mặc phân tâm.

Nhưng, điều khiế nàng giận sôi lại là đối phương lại có thể cũng có ý tương tự như thế, cũng muốn dùng cách này để phân tán sự chú ý của nàng.

-----o0o-----

Chương 2421: Sống lại (1)

Chương 2421: Sống lại (1)

Loài người vừa đáng sợ vừa vô sỉ thế này đến cùng là đến từ đâu?

Trong biển tinh thần của người phụ nữ mặc đồ trắng, giây lát, dường như có một tia chớp lớn xẹt qua.

Nàng ngay lập tức hiểu được lai lịch của hai người.

Là thế giới thân thể Cổ Thần!

Chắc chắn là nơi đó!

Thật là một tin tức rung trời chuyển đất, trước giờ trong toàn Tứ Đại Thiên chẳng ai tin rằng trong thế giới thân thể Bàn Cổ lại có thể sinh ra người mạnh mẽ đến thế.

Hơn nữa, trong thế giới thân thể Bàn Cổ không phải còn có thủ hạ tâm phúc của Tứ Đại Thiên Chủ canh giữ hay sao?

Sao có thể có nhân vật như này chạy tới được?

Chẳng lẽ những người Tứ Đại Thiên Chủ phái đi đều thất bại hay sao?

Điều này sao có thể?

Trong lòng người phụ nữ tràn đầy sợ hãi.

Đây không thể là sự thật.

Vù!

Hỗn Độn Hồng Lô đang luyện hóa lực lượng tinh thần lúc này lại phát ra tiếng vù vù hưng phấn.

Lực lượng này đúng là một trong những loại lực lượng tinh khiết nhất thế gian, đối với pháp khí như Hỗn Độn Hồng Lô chắc chắn là thuốc bổ cao cấp nhất, dù là dược gì cũng không thể bằng được lựclượng này mà!

Người phụ nữ mặc đồ trắng suýt nữa thì tức chết.

Nàng huy động một lực lượng vô thượng, đánh bay Hỗn Độn Hồng Lô.

Nhưng Sở Mặc lúc này lại thừa cơ công kích không chừa điểm chết.

Cuối cùng tên nữ tu sĩ Thiên nhân này một thân lực lượng mười không còn tới một.

Tuy nàng cũng mang đến cho Sở Mặc phiền toái không nhỏ, khiến cho thân thể Sở Mặc phải chịu thương tích vô cùng lớn, nhìn qua máu me đầm đìa, chật vật vo cùng, nhưng chính nàng cũng sắp phải ngã xuống.

Nàng không cam lòng, nàng căm phẫn, thậm chí nàng còn có cảm giác điên cuồng.

Nàng không hiểu vì sao.

Một tên loài người mà thôi, chỉ là một tên loài người bẩn thỉu chui ra từ thế giới thân thể Cổ Thần sao có thể có chiến lực đáng sợ như thế được?

Đến thời khác cuối cùng này, nàng cuối cùng cũng hiểu.

Tên loài người này chỉ sợ đã được truyền thừa lại bộ phận lớn truyền thừa Bàn Cổ, mà chắc lý do hắn đến đây cũng là vì truyền thừa tinh thần của Bàn Cổ!

Không phải do nàng ngu xuẩn đến bây giờ mới hiểu ra, mà chỉ có thể nói rằng quá khó tin.

Khả năng này đối với bất cứ Thiên nhân nào đi nữa cũng là chuyện có xác suất nhỏ đến mức không thể làm nên chuyện.

Nhưng, hắn hết lần này tới lần khác lại tồn tại.

Cuối cùng, người phụ nữ Thiên nhân cường đại này bị Sở Mặc hoàn toàn đánh chết.

Hỗn Độn Hồng Lô vẫn đang không ngừng luyện hóa lực lượng thuần túy này.

Bên kia, cuộc chiến giữa Vu Hồng và tên Thiên nhân còn lại cũng sắp đi đến hồi kết.

Lúc này Sở Mặc cũng không còn bao nhiêu sức lực mà đi giúp Vu Hồng, hắn thấy Vu Hồng đã chiếm được thượng phong, cũng đã an lòng, khoanh chân ngồi trên hư không, bắt đầu hấp thu luồng tinh khí gần như vô tận trong phiến hư không này.

Những luồng tinh khí này hầu như đều là những phần sót lại từ người phụ nữ Thiên nhân mới chết đi kia, bây giờ đều đã trở thành lực lượng thuần túy không còn chút thần thức nào.

Trong khi hấp thu quả thật không gặp phải chút cản trở nào.

Cuối cùng, bên Vu Hồng cũng truyền tới tiếng kêu thê lương thảm thiết của tên Thiên nhân còn lại:

- Aaa!

Tên Thiên nhân kia cuối cùng cũng chính thức ngã xuống!

Trên người Vu Hồng đã đầy vết thương tích, nhìn qua cũng rất khủng bố.

Trong thân thể của y có rất nhiều chỗ đã có thể nhìn xuyên qua: Khắp nơi đều là lỗ thủng.

Máu tươi chảy ra từ từng lỗ thủng trên cơ thể, sau đó lại đông lại trên người, bộ dạng y chật vật vô cùng.

Nhưng trên mặt Vu Hồng cũng vẫn mang nét mỉm cười, y nhìn Sở Mặc ở phía xa, hữu khí vô lực nói:

- Chủ thượng, ngươi nói xem...

Nếu bây giờ lại nhảy ra một tên Thiên nhân nữa thì chúng ta nên làm gì đây?

Sở Mặc mở mắt ra nhìn y một cái, sau đó sắc mặt hơi đổi, mắng một câu:

- Đồ miệng quạ đen mà!

Trong lúc nói chuyện, thân hình Sở Mặc cũng lập tức biến mất tại chỗ, sau một khắc đã xuất hiện bên cạnh Vu Hồng, trong nháy mắt đã vận hành Bàn Cổ Thân Pháp đến mức tận cùng.

Thậm chí đến cả Hỗn Độn Hồng Lô hắn cũng không để ý, trước tiênmang Vu Hồng lập tức biến mất.

Hỗn Độn Hồng Lô liền hóa thành một ánh hào quang đuổi theo sau Sở Mặc.

Lúc này, từ sâu trong vũ trụ hư không lạnh lẽo như băng kia truyền tới một tiếng rít gào kinh khủng:

- Đồ vô sỉ các ngươi mau đứng lại cho ta!

Một lực lượng tinh thần mênh mông nháy mắt đã tràn ngập khắp không gian!

Đó là một loại uy áp cường đại đến mức khó tin, tinh thần lực xuất hiện ở mọi ngóc ngách, gần như lập tức...

đuổi theo Sở Mặc.

Sở Mặc vận hành Bàn Cổ Thân Pháp đến mức tận cùng, không ngừng đi xuyên qua rất nhiều vị diện.

Vũ trụ hư không phía sau hắn cũng sụp xuống từng mảnh từng mảnh!

Ùng, ùng!

Nơi Sở Mặc từng chạy tới đều nhanh chóng sụp đổ.

May mà chỗ này không có ngôi sao nào, nếu không đến một ngôi cũng đừng mong may mắn mà thoát nạn.

Vì đến cả vũ trụ..

Cũng phải thật sự vỡ nát!

Trong lòng Vu Hồng đang cực kỳ hận bản thân miệng quạ đen, nhưng đến lúc này đến một câu y cũng không nói ra lời.

Tôc độ của Sở Mặc cũng quá nhanh.

Hỗn Độn Hồng Lô miễn cưỡng mãi mới có thể bay tới phía sau Sở Mặc, được Sở Mặc ngoắc tay một cái, lưu loát thu lại.

Nhưng chỉ với một chút trì hoãn đó, lực lượng kinh khủng phía sau đã tràn tới nơi, nháy mắt đã bao phủ lấy Sở Mặc.

Sở Mặc dường như đang trở thành một người lướt sóng, cố gắng chạy khỏi cn sóng lớn, khó khăn hòng trốn thoát.

Sau đó, hắn liền khởi động ba Hồng Mông chi Khí trên người!

Những năm trước đây Sở Mặc cũng đã cso thể sử dụng Hồng Mông Chi Khí, nhưng chỉ là có thể khai thông, cũng chưa thể hoàn toàn khống chế chúng.

Đạo hạnh của Sở Mặc tuy đã rất cao thâm, nhưng vẫn còn có chút khó hiểu Hồng Mông Chi Khí trong thân thể rốt cuộc là tồn tại như thế nào.

Năm xưa, khi Thái Thượng Vô Cực còn khống chế số mệnh của Thông đạo, trong thế giới Thông đạo vẫn còn không ít Hồng Mông Chi Khí, nhưng ngay cả Thái Thượng Vô Cực cũng chỉ có thể lờ mờ suy đoán mấy thứ Hồng Mông Chi Khí này đều là mấy khí thần bí được Bàn Cổ đại thần hấp thu rồi luyện hóa.

Mấy loại khí này có thể tăng số mệnh cho con người, có thể khiến năng lực lĩnh ngộ của con người trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cụ thể còncó tác dụng kỳ diệu gì nữa thì cũng không thể giải thích cho rõ.

Bây giờ vì đang trong lúc nguy cấp, Sở Mặc đành bất đắc dĩ khởi động ba Hồng Mông Chi Khí trong thân thể lần nữa.

Mỗi lần hắn thử khởi động Hồng Mông Chi Khí, tuy nó có đáp lại, nhưng cũng chỉ là đáp lại, không còn cử động gì khác.

-----o0o-----

Chương 2422: Sống lại (2)

Chương 2422: Sống lại (2)

Nhưng lần này lại khác!

Trong nháy mắt khi Sở Mặc khởi động Hồng Mông Chi Khí trong thân thể, trước mặt hắn đã xuất hiện một cánh cửa, Sở Mặc lúc này thậmchí không còn có thời gian kinh ngạc, mau chóng vọt vào trong cánh cửa.

Sau đó, cánh cửa liền đóng lại, biến mất.

Tiếp đó, lực lượng mãnh liệt đến tận cùng kia nháy mắt đã tràn ngập nơi này.

Sau đó, sâu trong vũ trụ lạnh lẽo truyền tới tiếng rít gào cực lớn:

- Bàn Cổ!

Ngươi vẫn dám sử dụng loại sức mạnh cấm kỵ thế này, muốn hủy diệt cả phiến trời này hay sao?

Trong vũ trụ nơi nơi đều vang vọng lại tiếng rống giận điên cuồng này, nhưng không có ai trả lời lại.

Thậm chí không có chút dấu hiệu đáp lại nào.

Sau một khắc, một người thiếu niên trẻ tuổi vô cùng xuất hiện ở nơi Sở Mặc vừa biến mất, vẻ mặt y lộ ra biểu tình bại hoại, trong miệng lại nói ra chú ngữ già nua vô cùng.

Tiếp đó, cả phiến vũ trụ hư không đều rung động kịch liệt, vô số sinh linh lúc này được tạo nên từ trống rỗng.

Sắc mặt thiếu niên cực kỳ nghiêm túc, trong miệng lẩm bẩm gì đó, sau, vô số sinh linh liền rất nhanh tập hợp lại, trở thành một người khổng lồ dường như muốn nhét đầy phiến vũ trụ hư không!

Tiếp đó, người khổng lồ này liền hung hăng đánh một quyền về một hướng trong hư không.

Ầm!

Nơi đó liền bị đánh sụp.

Sau đó một hang động sâu hoắm liền xuất hiện.

Thiếu niên nhìn thoáng qua một cái liền bước vàom phát ra âm thanh già nua:

- Bàn Cổ đây là ngươi ép ta!

Ngươi chắc chắn phải chết!

Nháy mắt sau khi Sở Mặc bước vào cảnh cửa kia, hắn cũng ngất đi.

Hắn đã sử dụng lực lượng của mình đến mức cực hạn, trong nháy mắt khi hắn khởi động Hồng Mông Chi Khí, thật ra cũng đã gần như đèn cạn dầu.

Vu Hồng cũng không tốt hơn hắn là mấy, trong khoảnh khắc lực lượng trong người cũng bị rút hết, sau đó cũng hôn mê bất tỉnh theo.

Không biết đã qua bao lâu, trong phiến vũ trụ không có khái niệm thời gian này, Sở Mặc cũng tỉnh.

Hắn phát hiện bản thân lại có thể đang nằm trên một cái giường.

- Chuyện gì đây?

Sở Mặc ngây người.

Hắn nhìn cái giường, cũng ít nhiều có cảm giác quen thuộc.

Sau một khắc, ký ức năm xưa dường như xông tới như thủy triều,

Sau đó cả người hắn đều ngây dại!

Đây... là phủ Tướng quân!

Không sai, đây chính là phủ Tướng quân năm xưa Sở Mặc từng sống lúc ở thế giới loài người!

Nhìn bốn phía vừa xa lạ vừa quen thuộc, có cảm giác thân thiết, Sở Mặc hoàn toàn ngẩn người.

Hắn không hiểu, đến cùng là chuyện gì đã xảy ra?

Hắn vẫn nhớ rõ ràng, sau khi hắn khởi động ba Hồng Mông Chi Khí trong thân thể thì một cánh cửa liền xuất hiện trước mặt, sau đó hắn liền mang Vu Hồng vọt vào trong cánh cửa.

Sau một khắc ký ức liền gián đoạn.

Đến lúc tỉnh lại thì lại là tìnhhuống này.

Vu Hồng đâu rồi?

Sở Mặc đánh giá xung quanh.

Không có dấu vết của Vu Hồng.

Sau đó Sở Mặc lại nhìn lại bản thân.

Hắn thu nhỏ lại rồi!

Lại trở vể thời kỳ thiếu niên, cánh tay cánh chân còn nhỏ bé, thân thể gầy gò ốm yếu.

Sau đó hắn rời giường, đi đến trước gương.

Trong gương, một khuôn mặt trẻ tuổi còn nét non nớt xuất hiện, rất anh tuất, ánh mắt tinh khiết, không có lấy một chút cảm giác tang thương.

Tren mặt Sở Mặc lộ ra nụ cười nhẹ chính hắn cũng không thể giải thích rõ.

Trong nụ cười đó lại tràn ngập mùi vị phức tạp.

- Ta...

Sống lại sao?

Hay là luân hồi theo ý nghĩa nào đó rồi?

Sở Mặc lẩm bẩm một mình.

Hắn thử điều khiển lực lượng kinh khủng trong thân thể, nhưng không còn sót lại gì.

Trừ ký ức ra, tất cả mọi thứ của hắn đều trở về quá khứ năm đó!

Hà!

Sở Mặc thở phào một cái.

Lúc này chợt có một âm thanh quen thuộc truyền tới từ bên ngoài.

- Sở tiểu hắc, Sở tiểu hắc à...Khóe miệng Sở Mặc giật giật.

Âm thanh này quả thật quá quen thuộc!

Hứa Phù Phù!

Hứa Phù Phù hiện giờ đang ở đâu?

Được rồi, hắn ta hẳn đang ở Vĩnh Hằng Chi Địa!

Cái tên lười biếng này bây giờ chẳng biết tu vi đến cảnh giới nào rồi?

Đời này liệu hắn ta có cơ hội tiến vào Tổ cảnh hay không chứ?

Sở Mặc vừa nghĩ vừa mở cửa.

Bên ngoài một bóng người cũng rất trẻ tuổi liền xông vào.

Hứa Phù Phù tinh thần phấn chấn nhìn Sở Mặc nói:

- Đi thôi, đến Thao Thiết Lâu!

Sở Mặc nói:

- Để làm gì chứ?

- Ăn chứ sao!

Ngươi quên rồi à, hôm nay chúng ta đã đồng ý rồi, đã thống nhất đến đó gặp mặt mà!

Hứa Phù Phù trưng ra vẻ mặt "Đầu óc ngươi xảy ra vấn đề đấy à"nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc bật cười nói:

- Đi đến đó gặp nhau?

Rõ ràng ngươi muốn nhân cơ hội mà gặp Liễu Mai Nhi còn gì!?

- Chúng ta đều là huynh đệ, mấy chuyện này ngươi biết, ta biết là đủ rồi, cần gì nói ra miệng chứ?

Hứa Phù Phù cười hắc hắc nói, sau đó dí sát vào mặt Sở Mặc nói:

- Nhắc đến, tên khốn kiếp Hạ Kiệt kia thời gian trước lại làm chuyện xấu gì đó, bây giờ gặp báo ứng rồi!

Hứa Phù Phù nói, vẻ mặt cười cười nhìn có chút hả hê, sau đó lại thấp giọng nói với Sở Mặc:

- Tên đó bị người ta đánh cho thành thái giám đấy!

Ha ha ha ha, vì chuyện nhỏ này mà Hạ Kinh thân vương cha gã cũng giận suýt điên!

- Ta đánh hắn đấy.

Sở Mặc từ tốn nói.

- Ha ha ha ha, thật là hả hê mà...

Hả??

Ngươi nói cái gì, Sở tiểu Hắc à, ngươi con bà nó đừng có làm ta sợ đi!

Hứa Phù Phù vốn đang cười cực kỳ vui vẻ bất ngờ quay đầu lại, trợn mắt há hốc mồm nhìn Sở Mặc:

- Huynh đệ à, ngươi không sao chứ?

Mồm vừa nói chuyện, tay hắn ta còn vươn lên sờ sờ trán Sở Mặc.

Sở Mặc lấy tay hắn ta ra, sau đó đứng yên cau mày, nhẹ giọng nói:

- Trong trí nhớ ta vẫn còn toàn bộ truyền thừa, toàn bộ ký ức.

Ta không thể nào đi nguyên con đường năm xưa nữa, nếu thế này ta còn có thể gặp lại sư phụ hay không?

Ta còn có thể gặp Kỳ Tiêu Vũ hay không?

Nếu không thể gặp được bọn họ, thì chẳng phải...

Số mệnh của tất cả mọi người đều vì ta mà thay đổi hay sao?

Vì sao ta lại quay về?

Trên đời này... căn bản không tồn tại Nếu như!

Đây là ảo giác..

Hay là sự thật đây?

Bây giờ Sở Mặc hoàn toàn không còn lại chút tu vi, tinh thần lực của hắn cũng hoàn toàn không có biện pháp giúp hắn suy nghĩ thấu đáo chuyện lớn phức tạp đến vô cùng như thế này.

Nhưng hắn vẫn nghĩ, nếu tất cả những điều này là thật, vậy thì thật là đáng sợ mà!

Trừ phi, hắn bằng lòng dựa theo ký ức năm xưa, một lần nữa trải qua những chuyện đã từng trải qua, nếu không, toàn bộ lịch sử..

Còn cả những kinh nghiệm hắn từng trải của riêng hắn cũng sẽ thay đổi to lớn.

Nếu như vậy, có khi nào rất nhiều người.. sẽ không thể tiếp tục tồntại ở thế gian này?

-----o0o-----

Chương 2423: Thật giả (1)

Chương 2423: Thật giả (1)

Đúng lúc này bên ngoài lại chợt truyền tới một trận âm thanh ồn ào huyên náo, dường như đã có một nhóm lớn bao vây nơi này.

Sau đó một bóng người tuyệt diệu từ trên trời hạ xuống, xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

- Ngươi gây ra họa lớn rồi, mau đi trốn đi!

Ta đã bảo hạ nhân báo cho ông nội ngươi ở bên kia rồi, tên hạ nhân kia cũng sắp về tới, ngươi mau đi đi!

Người đang nói chuyện là một thiếu nữ khá xinh đẹp, chân mày mang nét núi non, da thịt trắng như tuyết, giữa hai hàng lông mày lại lộ ra tình cảm thân thiết vô cùng, nhìn Sở Mặc.

- Nhất nương?

Trên mặt Sở Mặc liền lộ ra vẻ quái dị hơn nữa.

Tất cả mọi thứ bây giờ hắn đang trải qua, trừ việc có thêm ký ức ra không có chút khác biệt nào so với năm xưa!

- Đừng có chậm chap nữa!

Mau đi nhanh lên!

Diệu Nhất Nương lo lắng nhìn Sở Mặc.

Hứa Phù Phù lúc này cũng nhìn Sở Mặc nói:

- Mau đi đi!

Ta sẽ cố ngăn cản cho ngươi!

- Chạy?

Ngăn cản người?

Sở Mặc lắc nhẹ đầu, hắn nhìn Hứa Phù Phù.

Hắn cau mày, không biết có nên nói cho hắn ta biết vài chuyện không, nhưng ngẫm lại, hắn lại thấy tốt nhất là không nói gì.

Con người sau khi chết có thể luân hồi chuyển thế, nếu có thể mở phong ấn trong trí nhớ, vậy thì trong giai đoạn trẻ nhỏ có thể nhớ được ký ức kiếp trước.

Những người như thế thật ra tính trong cả đoạn thời gian dài dòng như sông dài cũng không hiếm lại, thường thường được gọi là thầnđồng.

Hoặc là Thánh hiền trời sinh, cái này thì Sở Mặc vẫn cso thể hiểu, bởi vì lấy đạo hạnh bây giờ của hắn rất dễ dàng làm được điều này.

Thủ đoạn này cũng chính là phương pháp những Thiên nhân kia sử dụng để điều khiển luân hồi.

Một Thần đồng chỉ cần không đến nỗi cực kỳ lười biếng, rất buông thả bản thân, căn bản không có đạo lý gì lại không thể phát triển.

Nhưng nếu có người nói với Sở Mặc rằng gã từ dòng sông thời gian chảy ngược về đây, chắc chắn Sở Mặc cũng không tin!

Mấy chuyện như vậy Sở Mặc cũng không có cách tìm hiểu cho rõ, đừng nói là hai tên nhóc Hứa Phù Phù và Diệu Nhất Nương.

Bằng năng lực phân tích của bọn họ lúc này căn bản không thể tiếp thu được chuyện này.

Nhưng Sở Mặc khó hiểu, đây rốt cuộc là nơi nào?

Hắn không tin hắn đã đi ngược dòng chảy của dòng sông thời gian, trở về lúc còn trẻ con.

Cho dù tu vi hiện giờ của hắn không còn sót lại gì, nhưng đầu óc thìvẫn còn!

Chuyện như vậy, trong quá khứ không phải hắn chưa từng nghĩ đến, có thể nói, bất kỳ một cử động nhỏ nào không giống với năm xưa cũng có thể cải biến toàn bộ lịch sử, dễ như trở bàn tay!

Một ngày, Thiên đạo phát hiện ra có kẻ ngoại lệ như thế chắc chắn sẽ phủ xuống thiên kiếp, căn bản không thể chịu nổi có một tồn tại phá hư luật lệ, xuất hiện trong thế gian.

Vì thế, Sở Mặc nhất định phải kịp lúc hiểu rõ được một việc, rằng nơi này rốt cuộc là một khu vực thần bí sâu trong trí nhớ của hắn, hayđây là một không gian song song khác.

Dù sao hắn cũng không thể tin rằng mình thật sự đã trở về lại quá khứ, nếu thế Hứa Phù Phù và Diệu Nhất Nương vốn đã thành niên thì sẽ như thế nào?

Chẳng lẽ từ nay trở đi sẽ mãi mãi biến mất ngay giữa dòng lịch sử hay sao?

Điều này hiển nhiên là không thể nào.

Mặc dù hôm nay hắn có thể đã là một đại tu sĩ giết khắp Giới Chủ, một thân đạo và pháp cũng đều đạt đến cảnh giới chí cao vô thượng, hắn cũng không có bản lĩnh đi phá vỡ dòng sông thời gian này.

Nếu không thể trở về quá khứ, như vậy tất cả những gì hắn bây giờ nhìn thấy vô cùng có khả năng chính là một khu vực thần bí nhất trongtrí nhớ của hắn đang làm ma rồi!

Rất nhiều năm trước, khi Sở Mặc đang tìm kiếm chính mình, tìm kiếm bí mật trong trí nhớ của chính mình, hắn liền phát hiện sâu trong trí nhớ của hắn có tồn tại một phiến khu vực thần bí.

Dù là lấy đạo hạnh của hắn cũng không thể thăm dò rõ ràng hoàn toàn khu vực này, hắn chỉ có thể biết rằng khu vực này có liên quan tới luân hồi mà thôi.

Mỗi lần hắn đang trong quá trình luân hồi, tất cả những kinh nghiệm, tất cả những ký ức của một đời đều sẽ tồn trữ lại ở trong phiến khu vựckia, ở bên trong đó là một không gian to lớn chân chính có thể tồn trữ rất nhiều ký ức.

Nhưng, sự thật là ngay cả chính hắn.. cũng hoàn toàn không có cách nào có thể 'tìm đọc" những ký ức này.

Chết cũng không được!

Con người ngay trước khi chết, trong đầu sẽ nhanh chóng hiện ra toàn bộ những việc bản thân đã trải qua trong đời, giống như một bức họa thống nhất, xẹt qua trước mắt cực nhanh, đó cũng là do khu vực này làm ma.

Sau khi con người chết đi, vì hỗn hỗn độn độn sẽ quên đi rất nhiều chuyện, sau đó lại luân hồi chuyển thế, hoặc trở thành người, hoặc trở thành cầm thú.

Cũng chỉ có đại tu sĩ đỉnh đã tu hành đến cảnh giới cao thâm nhất định mới có thể để ý tới khu vực này, sau đó mới có thể tiến hành thăm dò nó.

Nhưng trên thực tế, hầu như không có ai, kể cả Sở Mặc, có thể thật sự thăm dò rõ ràng bí mật và lực lượng ẩn chứa bên trong khu vực bên trong trí não này của mình.

Nói cách khác, Sở Mặc với cảnh giới Đại Tổ cũng không thể tìm được ký ức trước khi luân hồi của mình về vương tộc họ Sở từ khu vực này.

Nhưng nghiên cứu của Sở Mặc như vậy đã được coi là rất có hiệu quả.

Hắn khám phá khu vực thần bí này xong thì cũng hiểu ra rất nhiều chuyện.

Vì thế những cảnh tượng trước mắt này không khỏi khiến hắn hoài nghi, có khi nào mình đã rơi vào ký ức trong khu vực thần bí này hay không?

Khả năng này chẳng những có, hơn nữa còn là không nhỏ.

Một khả năng nữa là hắn đã tiến vào một thế giới song song hoàn toàn độc lập.

Loại cảm giác này cũng có chút giống với vũ trụ tương ứng La Thiên Đại Vũ Trụ năm xưa.

Sở Mặc mấy năm nay đọc rất nhiều sách cổ kinh sử, rất nhiều người sẽ cho rằng nó vô ích, nhưng chỉ có người thật sự hiểu được nó, mới biết được tri thức trong những cuốn sách cổ kinh sử kia ẩn chứa lực lượng như thế nào.

Trong sách cổ kinh sử, bất kể loại học thuyết nào cũng có nhắc tới một quan điểm giống nhau.

Nói rằng thế giới này thật ra có rất nhiều không gian và vị diện độc lập, giữa chúng hoàn toàn không có chút liên kết nào với nhau, nhìn qua giống như không có chút quan hệ, nhưng thực tế, ở những không gian và vị diện này thật ra luôn có những con người giống nhau, đang làm những việc giống nhau hoặc hoàn toàn khác nhau, trải qua những chuyện tương tự hoặc hoàn toàn khác nhau!

-----o0o-----

Chương 2424: Thật giả (2)

Chương 2424: Thật giả (2)

Quan điểm này xuất xứ từ ý tưởng cho rằng mỗi con người, mỗi thời mỗi khắc đều có thể nghĩ một ý tưởng khác nhau hoàn toàn mới, có thểmột khắc trước vẫn còn đang định đi về phía Đông, nhưng có khi một khắc sau...

đã quyết định đi theo hướng Tây.

Hay như, khi còn bé thì mong mỏi lớn lên được làm một vị quan lớn, sau khi lớn lên lại chạy đi buôn bán kinh doanh, hoặc là dứt khoát trở thành một tên trộm..

Chính vì những ý tưởng khác nhau này mới tạo nên hàng tỉ cuộc sống hoàn toàn khác nhau.

Mỗi một ý tưởng không được thực hiện, hay mỗi một sự kiện không được trải qua, có khi ở một vị diện hay không gian nào đó sẽ có một "ngươi" khác đang làm điều đó!

Quan điểm này đối với những người tu hành mà nói cũng rất có thâm ý.

Tuy hắn không có biện pháp nào có thể nghiệm chứng, nhưng cũngcó thể đoán được rằng những thế giới tồn tại song song nhau thật ra có khả năng cực cao rằng vĩnh viễn sẽ không giao nhau với các không gian và vị diện độc lập khác!

Cũng giống như rất nhiều sinh linh có tu vi đạt được những cảnh giới nhất định đều sẽ biết rằng trên đời còn tồn tại tầng thứ cao hơn nhiều ở một không gian nào đó, bọn họ biết, nhưng bọn họ lại không thể đi tới, càng không thể biết không gian đó là thế giới như thế nào!

Không gian song song..

Thật ra cũng giống vậy, chỉ là hiện giờ nó chưa được chứng minh là có thực mà thôi.

Trong đầu của Sở Mặc chỉ trong thời gian ngắn đã nghĩ đến rất nhiều vấn đề.

Hiện giờ hắn không thể xác định nơi mình đang ở rốt cuộc là do khu vực gì gì đó trong trí nhớ của mình, hay là đi tới một thế giới song song vốn chỉ tồn tại trong lý luận rồi.

Hắn định trước tiên cứ làm rõ chuyện này đã.

Bên kia, Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù thấy Sở Mặc ngây ra, trên mặt ai cũng lộ ra vẻ lo lắng.

Diệu Nhất Nương nói:

- Lúc này là lúc nào rồi mà ngươi còn có hơi sức ngây người ở đây?

Mau đi nhanh lên!

Sở Mặc nhớ lại, năm xưa lúc mình còn nhỏ khi gặp tình huống này dù không có hoảng loạn không thể suy nghĩ, nhưng thực tế trong lòng cũng là mười phần khẩn trương, sau đó dưới sự che chở của Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù liền trốn ra khỏi Viêm Hoàng Thành, sau đó ở bên ngoài Viêm Hoàng Thành thì bị thị vệ tâm phúc của ông tìm về.

Sau lại hắn gặp được ông Phàn Vô Địch, Phàn Vô Địch liền cho hắn tấm Lệnh Bài kia, bảo hắn đi tìm trưởng lão Trường Sinh Thiên là Triệu Hồng Chí bái sư học nghệ.

Toàn bộ sự việc là như vậy.

Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù, chợt lắc đầu rồi nói:

- Ta không đi.

Các ngươi cũng không cần phải lo lắng gì cả, Hạ Kiệt hay tên Hạ Kinh cha hắn cũng chẳng sao, chẳng ai có thể làm khó dễ ta được đâu.

- Ngươi điên rồi sao?!

- Ngươi có bệnh rồi đấy à?

Hai tên bạn bè thân cận nhất tất cả đều trưng ra vẻ mặt ngu ngốc nhìn Sở Mặc.

Bọn họ cũng không thể chứng kiến một chút gì gọi là khí thế vương giả, chỉ cần tùy tiện nói hai câu là có thể khiến cho bọn họ phải tâm phục khẩu phục, thậm chí còn quỳ lại trên mặt đất, miệng tung hô "chủ công, chủ công" trong truyền thuyết từ trên người Sở Mặc.

Trong mắt Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù, hành vi này của Sở Mặc rõ ràng là đang đi tìm chết!

Hơn nữa còn là cực kỳ muốn đi tìm chết!

Diệu Nhất Nương nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Ngươi làm sao vậy?

Bình thương ngươi luôn rất thông minh, cũng rất cơ trí, tuy tuổi ngươi không lớn nhưng ta vẫn cảm thấy ngươi cực kỳ thông minh.

Vẻ thông minh ngươi bộc lộ khi cứu ta đi đâu mất rồi?

Cái gì mà người nhà họ Hạ không thể làm gì được ngươi?

Bằng vào cái gì?

Chẳng lẽ bằng vào Phàn tướng quân đã già ông ngươi hay sao?

Hay là bằng vào ông Tá Phù Phù?

Hứa Phù Phù ở một bên lại nói:

- Mấy chuyện này thật sự đúng là thù sâu hận lớn, người nào cũng không tiện dùng mà!

Bây giờ, trừ phi Hoàng thượng lên tiếng, nếu không..

Ai cũng không ngăn được việc báo thù thay con của Kinh thânvương..!

- Chính thế đấy!

Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, gấp gáp đến mứt nước mắt cũng sắp rơi xuống.

Nàng thật sự lo lắng, nếu Sở Mặc gặp phải chuyện bất trắc gì, nàng cảm thấy có khi mình cũng không còn cách nào có thể tiếp tục sống ở trên đời này nữa mất.

Đúng lúc này, âm thanh ồn ào náo động càng ngày càng đến gần, tiếng cãi vã cũng càng ngày càng kịch liệt.

Nhưng vệ sĩ nhà họ Hạ vẫn chưa thể đi vào.

Bọn họ cũng ít nhiều cóchút kiêng kỵ ông của Sở Mặc là Phàn Vô Địch.

Đừng thấy ông ấy cấp bậc không cao, nhưng thực ra trong tay lại nắm được thực quyền của một vị tướng quân, nếu thật sự bị chọc giận, chuyện gì lão cũng có thể làm ra.

Mặt khác, trong Viêm Hoàng Thành này tuy Phàn Vô Địch không có nhiều bạn bè thân thiết cho lắm, nhưng vẫn có một vài người.

Nhất là những người ở hai bên đường này, hầu như đều là các thành viên quan trọng đương triều, cứ cho là Hạ Kinh lão có quyền khuynh triều đình dân chúng, nhưng ở chỗ này cũng không thể càn rỡ quá mức được.

Nhưng mặc dù đám người kia không trực tiếp xông tới, nhưng lại chặn đường trước sau, bao vây gắt gao!

Thế này, kể cả Sở Mặc có muốn chạy trốn đi nữa cũng không thể nào chạy nổi.

Trừ phi hắn mọc cánh bay.

Diệu Nhất Nương vừa gấp vừa giân, nước mắt cũng không nhịn được rơi xuống, nhìn Sở Mặc:

- Thế này vậy phải làm sao mới tốt hả!!

Sở Mặc cười cười nhìn Diệu Nhất Nương, nói:

- Không sao đâu, chị, ngươi yên tâm đi, ta thật sự không sao cả, ngươi xem, ta có phải rất có phong độ làm đại tướng hay không?

Có phải rất đẹp trai hay không hả?

- Lúc này là lúc nào rồi mà ngươi còn có tâm tình nói đùa nữa?

Diệu Nhất Nương quả thật dở khóc dở cười, nàng cũng bị tên tiểu tổ tông này giày vò đến điên rồi.

Hứa Phù Phù bên kia vẻ mặt cũng dại ra.

Hắn ta đã sớm biết lá gan Sở Mặc rất lớn, nhưng cho đến bây giờ mới biết, lá gan của Sở Mặc đã lớn đến mức vượt qua cả đường chân trời....

Lớn đến mức không có cả biên giới rồi!

- Không phải nói đùa đâu.

Đi thôi, chúng ta đi, ra gặp bọn họ một chút.

Sở Mặc nói, theo bản năng muốn lấy Thí Thiên ra.

Nhưng, ngay một khắc sau hắn đã hơi bất đắc dĩ phát hiện rằng...

Thí Thiên không có ở đây.

Cũng may, trong phủ Tướng quân cũng có diễn võ trường.

Bên cạnh diễn võ trường có một loạt giá binh khí trên đó binh khí loại gì cũng có cả.

Sở mặc tiện tay lấy một cây đao xách trong tay mình, vẻ mặt cực tùy ý.

Diệu Nhất Nương trợn mắt há hốc mồm nhìn theo bóng lưng Sở Mặc, sau đó lại im lặng không nói gì đi đến lấy một thanh kiếm, cầm trong tay.

-----o0o-----

Chương 2425: Sự bình tĩnh quỷ dị (1)

Chương 2425: Sự bình tĩnh quỷ dị (1)

Tiểu tổ tông điên rồi, nàng cũng phải điên theo một lúc thôi!!

Hứa Phù Phù bên kia đi loanh quanh giá binh khí vài vòng, vẻ mặt khó xử.

Thử cái này một chút?

Không cầm nổi!

Vậy thử cái kia xem?

Cũng không cầm nổi.

Đến cuối cùng, hắn rốt cuộc tìm được một cây thương dài thân gỗ sáp ong ở tít ngoài rìa giá binh khí.

Cái này cũng không nặng lắm, hắn có thể cầm đi đánh được.

Đang gỡ xuống cây trường thương từ giá binh khí xuống, Hứa Phù Phù còn đứng đó lẩm bẩm:

- Dài hơn một thốn là mạnh hơn một thốn, có cái này trong tay, ta mặc kệ đối thủ là ai luôn!

Nói xong còn kìm lòng không đặng, làm vài động tác tự cho là rất tuấn tú, sau đó chạy thật nhanh, cùng Diệu Nhất Nương đuổi theo Sở Mặc lúc này đã đi thật xa.

- Chờ ta một chút!

Sở Mặc đi rất ung dung, theo từng bước chân, hắn cũng đã sử dụng Bàn Cổ thân pháp theo bản năng.

Quả nhiên vẫn có thể dùng như cũ!

Tất nhiên.

Chỉ là còn lâu mới có thể có được thần uy một bước điđược trăm tỉ dặm.

Sở Mặc cũng không có cảm giác không thích ứng được là mấy.

Dù sao năm đó hắn cũng đứng lên từ chính nơi này.

Hắn biết rõ, một con người không có chút tu vi, thậm chí không được tính là tu sĩ sẽ phải đánh lộn như thế nào mới có thể mau chóng áp chế địch.

Ví dụ như, đá vỡ "trứng nhỏ" của Hạ Kiệt cũng là một loại thiên phú bẩm sinh của hắn vậy.

Phủ Tướng quân không được tính là lớn lắm, trong thành Viêm Hoàng tấc đất tấc vàng này, người có thể có được một tòa phủ đệ ở đâychắc chắn là một loại tượng trưng cho thân phận và địa vị.

Nhưng khi so sánh nó với những kiến trúc xung quanh lại lộ ra vẻ cực kỳ giống học trò nghèo.

Những tòa phủ đệ bên cạnh chẳng những vừa cực kỳ lớn, lại còn nhìn hết sức có phong thái.

Đối với chuyện này, năm xưa Sở Mặc cũng đã xem nhẹ từ sớm. hiện giờ sau khi trải qua thế sự xoay vần, lại càng không quan tâm, càng không để ở trong lòng làm gì.

Hắn ung dung ra mở cửa sân.

Bên ngoài lúc đã có một đám người tụ tập lại.

Có những vệ binh trong phủ thân vương Hạ Kinh, cũng có một vài người trong gia tộc vốn có quan hệ không hệ với Phàn Vô Địch.

Ông lão Phàn Vô Địch kia vẫn còn đang tham chiến ở tiền tuyến, bọn họ cũng không thể mắt mở trừng trừng mà nhìn cháu trai Phàn Vô Địch bị người ta bắt nạt được.

Nhưng địa vị của Hạ Kinh thật sự quá lớn, đến cả nhóm người huân quý ở nơi này cũng có chút phải đau đầu, thậm chí trong lòng còn có chút trách móc Sở Mặc, đắc tội ai không đắc lại cứ muốn đi trêu chọc vào Hạ Kinh làm gì?

Hơn nữa lại còn đá con hắn thành thái giám....

Thật sự là họa chọc trời mà.

Tuy danh tiếng của Hạ Kiệt trong thành Viêm Hoàng cũng không tốtlắm, nhưng thật ra đối với mấy tên ăn chơi trác táng này gia tộc cao cấp huân quý nào cũng có không ít.

Đó dường như là một bầu không khí không lành mạnh ngay sau lưng sự vinh quang, không thể tránh khỏi vậy.

Có nhà ai là không có vài đứa trẻ lớn lên không ra gì?

Đối mặt với vệ binh phủ Thân vương khí thế hung hãn, nhóm người huân quý xung quanh cũng chỉ có thể cố hết sức ngăn cản bọn họ ở bên ngoài, sau đó lại phái người khẩn cấp báo cho ông lão Phàn Vô Địch hy vọng lão có thể tự mình quay về xử lý chuyện này.

Nhưng thực tế, những người ở đây đều không ôm hy vọng gì lớn lao.

Mặc dù Phàn Vô Địch đúng là một tướng quân có thực quyền, nhưng lão sao có thể địch nổi Hạ Kinh, một thân vương dưới một người trên vạn người?

Chuyện này, kết quả tốt nhất vẫn là...

Khiến cho Sở Mặc phải đi lưu đày, đồng thời phải dùng cả đời để chạy trốn khỏi sự trả thù của Thân vương.

Dù là thế nào đi nữa thì trước mắt cứ gắng gượng qua được cửa ải này đã rồi mới bàn!

Một vài người trong gia tộc vốn có quan hệ tốt với Phàn Vô Địchđều nghĩ trong lòng như vậy, sau đó lại thở dài trong lòng.

Đúng lúc này cửa lớn phủ Tướng quân vốn đang đóng chặt lại được mở ra.

Sau đó bóng người Sở Mặc chậm rãi đi ra từ bên trong.

Mọi người ở bên ngoài đều thấy một thiếu niên mang vẻ mặt non nớt, tay mang một cây đao, vẻ mặt ung dung đứng ở trước cửa phủ Tướng quân, ai cũng phải chấn động.

Đây không phải là sự liều mạng do tuyệt vọng mà phải đánh bạc tất cả, cũng không phải loại người hữu dũng vô mưu do còn trẻ nên nhiệthuyết.

Đây là sự bình tĩnh thuần túy.

Sự bình tĩnh mang theo sự băng lạnh vô tận.

Giống như một vị Thần Linh đứng sừng sĩnh trên đỉnh thế gian, bình tĩnh quan sát thần dân của hắn.

- Sao có thể như thế?

Tất cả mọi người đều sợ ngây người.

Bọn họ không có cách nào có thể giải thích được sự bình tĩnh trongmắt của thiếu niên kia rốt cuộc là đến từ một lòng tin và sức mạnh như thế nào.

Lúc này Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù khẩn trương thở hổn hển từ trong chạy ra, sau đó trên mặt hai người đều mang vẻ quyểt tuyệt, đứng bên cạnh Sở Mặc.

Sự xuất hiện của bọn họ làm không ít người đó phải thở dài một hơi.

Cảm giác đó dường như đang phát hiện ra có khi nào bản thân mình đang ở nhân gian.

Bởi, sự bình tĩnh này của Sở Mặc mang đến cho bọn họ áp lực quá lớn, đến bây giờ khi nhìn thấy Diệu Nhất Nương và HứaPhù Phù, cảm giác khẩn trương trong lòng bọn họ rốt cuộc mới giảm bớt đi nhiều, nhưng vẫn không thể hoàn toàn biến mất.

Vì thế, trong lúc nhất thời, trước cửa phủ Tướng quân cực kỳ yên tĩnh, không một ai nói chuyện, tất cả đều nhìn về phía Sở Mặc.

Vốn là Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù muốn chạy đến bên cạnh Sở Mặc, muốn nói gì đó, nhưng dưới sự áp chế của bầu không khí lúc này, hai người không thể nói lên câu gì, trong lòng cũng khẩn trương vô cùng, hoàn toàn không chút nào nhạt đi vì sự bình tĩnh của Sở Mặc, ngược lại còn càng lúc càng mãnh liệt.

Sở Mặc cầm theo cây đao, cũng không nhìn sang Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù bên cạnh, chỉ bình tĩnh nhìn đám vệ binh phủ Thân vương, sau đó liếc mắt nhìn những người đi ra

muốn bảo vệ hắn đang đứng ngoài, khẽ gật đầu một cái rồi nói:

- Các ngươi cứ trở về cả đi.

Chút nữa tự ta sẽ đi gặp Hạ Thân vương.

- ...

Hầu như tất cả mọi người đều im lặng nhìn Sở Mặc.

Nhất là những người đang muốn giúp đỡ Sở mặc lại càng chấn động mãnh liệt hơn, ánh mắt nhìn Sở Mặc cực kỳ giống như ánh mắt đang nhìn một con quái vật.

- Sở công tử, ngươi nói thật không?

Gã thủ lĩnh vệ binh của Thân vương đưa ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt mang theo sự dò xét.

Gã không thể tin tưởng vào lời nói của một đứa trẻ như vậy được.
 
Thí Thiên Đao Full
XCVIII ( Chương 2426-2450 )


Chương 2426: Sự bình tĩnh quỷ dị (2)

- Cứ trở về đi.

Lời ta đã nói tất nhiên ta sẽ giữ lời.

Các ngươi thân là vệ binh phủ Thân vương lại công khai làm chuyện như thế này ngay bên trong thành Viêm Hoàng cũng không dễ nhìn chút nào, cũng rất ảnh hưởng đến hình tượng của Hạ Kinh Thân vương.

Đại Hạ vẫn phải có quốc pháp, cũng không thể chiếu theo gia pháp của các ngươi được.

Sở Mặc nói.

- Một đứa trẻ như ngươi thì hiểu cái gì mà dám ở đây nói khoác nói bậy không biết ngượng?

Bên cạnh gã thủ lĩnh vệ binh là một gã phó thủ lĩnh vóc người khôi ngô, làn da ngăm đen, giữa hai hàng lông mày lại mang theo sát khí nồng nặc, gã đang lạnh lùng nhìn Sở Mặc đầy đe dọa, trong ánh mắt đó tràn ngập khinh thường.

Rõ ràng, gã thấy rằng thiếu niên này chắc chắn đang cố gắng chống đỡ.

Trước khi tới bọn họ sớm đã tìm hiểu kỹ càng toàn bộ thông tin về Sở Mặc.

Ông của hắn là Phàn Vô Địch, là một tướng quân có thực quyền trong quân đội, tính trong Đại Hạ cũng là người có thân phận, có địa vị, chỉ là so với người khác thì đúng, nhưng so với hoàng thân quốc thích cao cấp như Hạ Kinh thì còn kém nhiều.

Còn Sở Mặc cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi được Phàn Vô Địch thu nuôi, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ rời khỏi thành Viêm Hoàng.

Thực lực...

Một đứa trẻ nhỏ như vậy thì có thể có thực lực cái gì?

Vì thế, một thiếu niên như thế dù có làm ra cử động quỷ dị khác thường thế nào đi nữa, cũng không thể dọa sợ bọn họ.

Tên phó thủ lĩnh vệ binh này lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Thức thời thì nhanh chóng bó tay chịu trói đi.

Ngươi đã chọc phải tai học chọc trời rồi, việc duy nhất ngươi có thể làm hiện giờ chỉ còn thành thành thật thật đi theo chúng ta, nếu thế ngươi còn có thể giảm nhẹ một chút tội lỗi.

Ta cũng thật sự bội phục ông ngươi, vì thế ta không muốn khiến cho chuyện này trở nên quá xấu.

Sở Mặc khe khẽ thở dài, sau lại nói:

- Những lời ta mới nói chẳng lẽ ngươi nghe không rõ sao?

- Làm càn!

Ngươi là cái thá gì!?

Một gã vệ binh phủ Thân vương không nhịn được vọt về phía SởMặc.

Thân là một gã lính lão luyện trải qua trăm cuộc chiến trên chiến trường, gã thậm chí không chút để ý cây đao trong tay Sở Mặc, cứ vậy mà chạy đến phía Sở Mặc, định bắt lấy Sở Mặc áp giải đi giống như áp giải một thằng nhãi con gà mờ vậy!

Ở đây nói lời vô ích làm gì?

Có nhiều vấn đề để nói như vậy sao chứ?

Thân hình Diệu Nhất Nương lóe một cái liền xuất hiện phía trước Sở Mặc, muốn thay Sở Mặc ngăn cản người này lại.

Trong lòng Hứa Phù Phù tràn ngập sơ hãi, nhưng vẫn duy trì vẻ mặtdũng cả tiến lên mấy bước, đi đến bên người Sở Mặc, cùng Sở Mặc kề vai đứng chung một chỗ, nhìn đám vệ binh phủ Thân vương lớn tiếng mắng mỏ:

- Các ngươi định làm cái gì?

Trong mắt các ngươi còn có quốc pháp hay không?

Lẽ nào các ngươi là người phủ Thân vương là có thể đại diện cho quốc gia mà làm việc hay sao?

Hai tên thủ lĩnh và đám vệ binh phủ Thân vương bên kia đều nhận ra Hứa Phù Phù.

Nếu như ông hắn ta là Hứa Trung Lương đang ở chỗ này bọn họ có khi có thể sợ hãi ba phần, nhưng Hứa Phù Phù chỉ là một đứa bé mà thôi, bọn họ căn bản không thèm để vào mắt, vì thế, khi đối mặt sự vặn hỏi của Hứa Phù Phù, bọn họ không hề để vào mắt.

Sở Mặc cảm thấy ấm áp trong lòng, hai người bạn bè lúc đầu thân thiết nhất dù ở lúc nào, ở nơi đâu cũng chưa bao giờ thay đổi thái độ với hắn.

Cho dù đây có phải một cuộc đời chân thật hay không, chỉ cần ta còn ở đây một ngày, chắc chắn sẽ cố gắng làm các ngươi trở nên tốt hơn!

Trong lòng Sở Mặc nghĩ vậy, sau đó liền vươn tay nhẹ nhàng kéo tay Diệu Nhất Nương, kéo nàng ra phía sau mình.

Tay của Diệu Nhất Nương có chút lạnh, thậm chí hơi hơi run rẩy, nhưng nàng lại kiên định đứng yên ở nơi đó, không chịu để Sở Mặc kéonàng lại.

Dưới cái nhìn của nàng, dù là ai muốn làm thương tổn Sở Mặc chỉ khi đạp lên thi thể của nàng mà qua, nếu không đừng ai mong rằng có thể vượt qua nàng mang Sở Mặc đi.

Ai cũng không được!

Sự quật cường của nàng thật ra vẫn luôn không hề thay đổi.

Sở Mặc mỉm cười, trên tay lại sử dụng một lực tinh tế, kéo Diệu Nhất Nương về phía sau lưng, sau đó lại cầm đao tiến lên mấy bước, điđến trước mặt mấy vệ binh đang đối đầu với hắn.

- Ngươi là từ chiến trường trở về sao?

Trải qua trăm trận chiến sao?

Cho đến bây giờ một thân sát khí của ngươi cũng vẫn duy trì được trạng thái sung doanh nhất, nếu vậy ngày thường chắc ngươi cũng thường xuyên làm mấy việc giết người giết hại tính mạng vì phủ Thân vương nhỉ?

Trên khuôn mặt non nớt của Sở Mặc mang theo một nụ cười nhàn nhạt.

Tên vệ binh này nhìn Sở Mặc xong liền có cảm giác da đầu tê dại.

Tên nhóc này...

Sao có thể yêu nghiệt như thế?

Hắn là cháu trai củaTướng quân, có thể nhìn ra được mình có được một thân sát khí, từ chiến trường trở về, trải qua trăm trận chiến cũng không có gì kỳ lạ.

Nhưng hắn đến cùng là làm thế nào mà có thể thấy đuọc bây giờ mình vẫn đang thường xuyên giết người cơ chứ?

Nhưng ngay sau đó, một ngọn lửa giận liền tràn ra trong lòng gã.

Gã căm tức nhìn Sở Mặc, cười lạnh nói:

- Sao nào, ngươi cũng muốn chết à?

Sở Mặc liền nở nụ cười, nhìn tên vệ binh nói:

- Ta có thể cảm nhận được từ khí tràng trên người ngươi, ba ngày trước ngươi vừa hại chết một sinh mệnh vô tội.

Người như ngươi có lưulại ở trên đời này cũng chỉ là một tai họa mà thôi.

Cũng thật là đáng tiếc, một người binh sĩ cường đại từng đi đến chiến trường, đổ máu vì Đại Hạ nay lại trở thành một con chó trung thành của người khác...

Ngươi đi chết đi!

Sở Mặc nói rồi cử đọng cây đao trong tay.

Ai cũng không thể ngờ vào lúc này Sở Mặc lại chợt ra tay.

Một đứa bé mà thôi, không có thực lực gì, đừng nói trên tay nó mang theo một cây đao, dù là cầm một cái nỏ có thể bắn ra, những tên vệ binh phủ Thân vương nầy cũng sẽ không thèm để hắn vào trong mắt làm gì.

Vì thế, một đao này của Sở Mặc quả thực ra ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Càng ra ngoài dự liệu của bọn họ hơn nữa là... một đao này của Sở Mặc...

Quá nhanh rồi!

Nhanh đến mức bọn họ thậm chí chưa kịp nhìn thấy gì, tên vệ binh tự nhận từng đến chiến trường, trải qua trăm trận chiến cũng đã ngã xuống.

Mãi cho đến lúc máu tươi chảy ra từ cổ tên vệ binh, một đám người phủ Thân vương vẫn chưa kịp phục hồi tinh thần.

-----o0o-----

Chương 2427: Yêu nghiệt (1)

Chương 2427: Yêu nghiệt (1)

Mắt thấy máu tươi từ cổi tên vệ binh phủ Thân vương đã ngã xuống đất này không ngừng chảy ra bên ngoài, rất nhanh đã đọng thành một vũng máu lớn, đến cả trong không khí cũng bắt đầu lan tỏa mùi máu tanh, đến lúc này đám người kia mới từ từ hồi hồn.

Tức khắc liền bừng tỉnh!

Có đến mấy tên vệ binh phủ Thân vương xông đến phía Sở Mặc.

Trong mắt bọn họ ai cũng mang theo sự tức giận, tay huy động vũ khí định công kích Sở Mặc.

- Dừng tay!

Tên thủ lĩnh vệ binh phủ Thân vương liền quát lên vài từ với mấy tên vệ binh muốn nhằm về phía Sở Mặc, sau đó sắc mặt gã xanh mét khó tả,, đi đến hướng tên vệ binh đã ngã xuống đất kia.

Mấy người trong đó có tên phó thủ lĩnh cũng cùng đi theo.

Bọn họ lật thân thể tên vê binh đang nằm trên đất lên, chỉ trong thời gian ngắn, tất cả đều hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra vẻ khó tin.

Đôi mắt tên vệ binh kia trợn thật lớn, nhưng cũng đã sớm khí tuyệt bỏ mình, trong ánh mắt gã còn lưu lại thần sắc không thể tin.

Trên cổ gã có một vết máu, dù bây giờ đã bị lượng máu trào ra bao phủ nhưng mấy người ở đây vẫn có thể bằng vào kinh nghiệm phong phú mà thấy đươc rằng một đao này của Sở Mặc đã cắt đứt huyết quản trên cổ tên vệ binh, cũng cắt đứt cả khí quản của gã.

Khiến cho gã nói không ra lời, cũng mất hết sức chiến đấu trong nháy mắt, sau đó mãnh liệt phun ra máu tươi, gần như chỉ trong thờigian mấy hơi thở đã lấy đi toàn bộ sức sống của gã.

Đối với tình huống lần này có là thần tiên cũng không cứu nổi gã!

Một đao này của Sở Mặc nhìn như không có gì, thực tế, chỉ có người tài thật sự hiểu được mới có thể thấy một đao này đáng sợ thế nào!

Đầu tiên, là nhanh!

Võ công trong khắp thiên hạ, chỉ có nhanh là không thể phá giải.

Một đao này của hắn nhanh đến mức những người tại đây không cóai có thể kịp phản ứng gì.

Tiếp đó, là ngoan độc!

Một tên nhóc con mười mấy tuổi tay mang theo đao lại có thể giết người thong dong đến mức như vậy, hơn nữa, một đao này của hắn cũng quá độc ác, vung một đao lên là có người mất mạng.

Sau cùng, là tinh chuẩn!

Điểm này cũng đã nói qua rồi.

Dù là thủ lĩnh hay phó thủ lĩnh đoàn vệ binh này đều là những người lính lão luyện từ chiến trường trở về, trải qua trăm trận chiến đi nữa cũng không ai dám nói mình có thể làm được như thế.

Tổng hợp tất cả ba yếu tó này lại, đám người phủ Thân vương ai cũng có cảm giác đang nằm mơ.

Một đao này của Sở Mặc may là chém vào người khác, nếu chém lên người bọn họ thì sao?

Bọn họ có thể tránh khỏi nó hay không?

E rằng rất khó!

Kết luận này khiến cho lòng những người đang ở đây đều trầmxuống.

- Đây là trùng hợp sao?

Mấy người liếc mắt nhìn lẫn nhau, đều có thể nhìn thấy trong mắt đối phương vẻ khiếp sợ.

Bọn họ thà rằng tin tưởng đó là một sự trùng hợp, bởi, nếu đây không phải là sự trùng hợp thì thật quá đáng sợ!

Bọn họ ai cũng lạnh người khi nghĩ rằng, nếu một đao này của Sở Mặc không phải chỉ là trùng hợp, nếu vậy vụ việc tiểu Vương gia Hạ Kiệt chỉ mới vỡ "trứng" trở thành thái giám...

Chẳng phải là nói rõ rằngthiếu niên này vẫn xuống tay lưu tình sao?

Điều này có thể ư?

Mấy người bên kia vốn còn muốn che chở Sở Mặc lúc này đều có chút phải trợn tròn mắt.

Bọn họ căn bản không kịp phản ứng gì, Sở Mặc bên này đã giơ đao giết người.

Hắn bây giờ mới chỉ là một đứa bé thôi!

Làm sao có thể hoang dã như thế?

Trong ấn tượng của Sở Mặc, Sở Mặc cũng không phải một tên nhóc như vậy cơ mà?

Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù ở phía sau lúc này đều hoàn toàn ngây dại.

Bọn họ không phải không biết rằng lá gan Sở Mặc rất lớn, nhưng bọn họ không biết rằng lá gan Sở Mặc lại có thể lớn đến mức này.

Đây là thành Viêm Hoàng đấy!

Người hắn đã giết lại là vệ binh phủ Thân vương!

Vậy phải làm sao bây giờ đây?

Diệu Nhất Nương đã hoàn toàn rối loạn.

Trong lòng nàng hiểu rõ, chuyện lầ này hoàn toàn là bị làm to lên, muốn che lấp là bất khả thi.

Chắc chắn không đến một canh giờ, toàn thành Viêm Hoàng sẽ biết đến chuyện này.

Hứa Phù Phù im lặng chạy ra ngoài.

Hắn ta không phải là người không có nghĩa khí muốn chạy trốn, mà là đang chuẩn bị gọi ông ra ngoài chữa cháy!

Lúc này, người bên phủ Thân vương đã hoàn toàn phẫn nộ.

Ngay dưới mí mắt bọn họ lại có thể có một người huynh đệ bị giết, phải ngã xuống.

Bọn họ không quan tâm việc người đó có nên đi chết hay không, bọn họ chỉ biết tên nhóc con này quả thật ghê tởm đến tận cùng!

Sở Mặc vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh như trước, khi hắn thấy Hứa Phù Phù chạy đi cũng biết luôn hắn ta định làm gì.

Nhưng hắn không ngăn cản, bởi vì dù hắn có ngăn cản đi nữa, Hứa Phù Phù cũng sẽ không nghe lời hắn lúc này.

Hắn chỉ là đang trông coi đám vệ binh phủ Thân vương, hắn từ tốn nói:

- Đủ chưa?

Mấy người các ngươi người nào cũng giết người không gớm tay, sát khí trên người các ngươi đã sớm không còn là sát khí đượchình thành trên chiến trường.

Thật ra các ngươi đều đáng chết mà thôi!

- Tên tiểu súc sinh này, ngày hôm nay dù phải liều mạng bị Vương gia trách phạt, ta cũng phải giết chết ngươi!

Một gã vệ binh vốn có quan hệ cực tốt với gã vệ binh đã chết liền giơ cây đao trong tay lên, bổ về phía Sở Mặc.

Vù!

Cây đao tạo nên một loạt tiếng xé gió trong hư không, âm thanh vô cùng thê lương!

Chém về phía mặt Sở Mặc!

Không ai ngăn cản lại!

Người phủ Thân vương đều lạnh mắt nhìn một màn này xảy ra.

Những người muốn che chở Sở Mặc lại không kịp đi ngăn cản.

Tên vệ binh nhằm vào Sở Mặc lộ ra ánh mắt mang thần sắc dữ tợn vô cùng, gã dường như đã có thể hình dung ra cảnh tượng đầu tên nhóc này bị một đao của gã chém thành hai nửa.

Cảm giác này thật sự là gây nghiện mà!

Máu nóng đã dâng lên đầu, tên vệ binh lúc này đã không còn ý nghĩ gì khác, hiện giờ gã chỉ muốn giết Sở Mặc!

Bỗng..!

Thân thể Sở Mặc động!

Đao trong tay hắn liền vạch ra một đường đi vô cùng quỷ dị trong hư không, sau đó thân thể hắn... loáng qua thân thể tên vệ binh phủ Thân vương.

Sau đó, Sở Mặc vẫn đứng nguyên, trong tay vẫn mang theo cây đao như cũ.

Lách cách!

Tên vệ binh phủ Thân vương thân mềm nhũn ngã xuống đất, đao trong tay gã rơi xuống đất, va vào đá phiến trên đường tạo nên âm thanh thanh thúy.

Toàn bộ hiện trường hoàn toàn tĩnh mịch!

Yên tĩnh đến mức khiến cho người ta cảm thấy chút sợ hãi, yên tĩnhđến mức nghe được cả tiếng kim rơi!

Sau khi Sở Mặc giết tên vệ binh sau, hắn không ngừng tay mà giết tiếp hai gã thủ lĩnh và phó thủ lĩnh vệ binh.

-----o0o-----

Chương 2428: Yêu nghiệt (2)

Chương 2428: Yêu nghiệt (2)

Nếu đã quyết mở sát giới, vậy giữ lại đám người kia cũng có ý nghĩa gì đâu.

Đám vệ binh phủ Thân vương này từng người thật ra đều là những người có chết cũng không hết tội.

Chỉ là Sở Mặc trốn khỏi thành Viêm Hoàng, đi đến băng nguyên hơn ngàn dăm, đến lúc trở lại lầnn ữa, đám người phủ Thân vương đã không còn khả năng gây sự với hắn nữa.

Nhưng lần này thì khác.

Sở Mặc không hề chạy trốn.

Lịch sử liền xuất hiện điểm cong từ đây.

Không chạy đã là thay đổi.

Giết người lại càng là thay đổi lớn.

Nếu đã vậy thì cứ coi như vì dân trừ hại đi!

Lần này đám vệ binh phủ Thân vương liền điên cuồng.

Cùng lúc Sở Mặc đang nhằm về phía bọn họ, cả đám cũng đã vọt thẳng về hướng Sở Mặc.

Chiến đấu...

Cứ vậy mà bắt đầu!

Diệu Nhất Nương không chút do dự vọt đến, đứng cạnh Sở Mặc, ý muốn cùng hắn kề vai chiến đấu.

Mấy người vốn muốn giúp Sở Mặc bên kia căn bản không ngờ được chuyện sẽ xảy ra thế này, đa số bọn họ đều có chút luống cuống chân tay, số ít muốn ra mặt giúp đỡ, nhưng cũng lo lắng nặng nề.

Lúc này Sở Mặc lớn tiếng nói:

- Các vị không cần phải lo lắng cho ta.

Mọi người cứ lui lại, chuyện này không liên quan gì đến các ngươi!

Hắn vừa nói, vừa thuận tay vung lên một đao...

Liền chặt lật ngườimột gã vệ binh phủ Thân vương!

Chiến lực tầm cỡ này của hắn liền dọa sợ tất cả mọi người!

Dưới cái nhìn của bọn họ, Sở Mặc thật sự giống hệt yêu nghiệt.

Một tên nhóc con mười mấy tuổi trước đây hoàn toàn không có hành động việc làm nào hơn người...

Cứ cho là bên cạnh hắn giờ đây có một cô nhóc lai lịch thần bí, mọi người cũng không để tâm cho lắm.

Trong mấy gia tộc trong thành Viêm Hoàng, gia tộc nào không có vài nhân vật như vậy?

Vì thế việc bên cạnh Sở Mặc xuất hiện một cô gái lai lịch thần bí cũng không có gì đáng kể.

Điều khiến mọi người không thể tin nổi hoàn toàn chính là Sở Mặc, một tên nhóc không ra núi không ra sông trước đây nay lại trở nên hung mãnh như vậy!

Những vệ binh phủ Thân vương này hầu như đều là những người lính lão luyện từng sống nơi chiến trường trải qua bao trận chiến, còn có dũng giả kiểu nào chưa thấy nữa?

Nhưng yêu nghiệt tầm cỡ tên nhóc này thì thật sự bọn họ cả đời ít được thấy.

Thật sự là có thêm kiến thức mà!

Thân hình nhỏ yếu gầy gò tả xung hữu đột trong đám người, cây đaotrong tay loang loáng không nhìn rõ hình dáng, không ai biết cây đao kia đến cùng sẽ chém về phía nào, chém về phía người nào.

Nếu suy nghĩ rằng tên nhóc này chỉ có đao pháp lợi hại, những mặt khác không đặc biệt thì thật là sai lầm hoàn toàn.

Một tên vệ binh phủ Thân vương đã phạm vào sai lầm nghiêm trọng này.

Gã bất ngờ vọt thẳng lên, sau đó dùng khuỷu tay hung hăng đánh lên đầu Sở Mặc!

Tên vệ binh này cao to lực lưỡng, hình dáng cực kỳ tráng kiện to cao.

Gã to cao đến mức néu nghiêng người đập xuống phía dưới hết sứclực, dù là một con trâu cũng phải bị va đập mà chết!

Theo tên vệ binh này, lực lượng này của gã căn bản không lưu lại chút khả năng tránh thoát nào cho tên nhóc con này!

Dường như chỉ trong thời gian một lầ nháy mắt, gã đã vọt đến trước người Sở Mặc, sau đó gã điều chỉnh vị trí đánh đến của khuỷu tay, dùng cùi chỏ cứng rắn nhất, lực lượng lớn nhất đánh vào lỗ tai Sở Mặc!

Đó là huyệt thái dương mà!

Nếu như đánh trúng cú này, theo tên vệ binh phủ Thân vương này SởMặc còn có thể bị va nát đầu!

Trong ánh mắt gã lộ ra ánh sáng dữ tợn hung ác.

Gã dường như có thể thấy được một màn tên thiếu niên trước mắt phải vỡ đầu.

Trên khóe môi gã lộ ra một nụ cười tàn nhẫn.

- Tiểu súc sinh à, ngươi không có cơ hội đâu!

Người này hét lớn mộ ttiếng, mắt thấy cùi chỏ gã sắp động đến lỗ tai Sở Mặc!

Diệu Nhất Nương bên kia lộ ra vẻ hoảng sợ khôn cùng, thét lên mộttiếng kinh hãi:

- Không được!!

Nàng điên cuồng đâm cây kiếm trong tay về phía tên vệ binh to con.

Nhưng, nước xa sao cứu được cơn khát gần!

Một kiếm này của nàng đã không còn kịp nữa!

Trái lại, bởi nàng bị phân tâm, nàng liền bị một tên vệ binh phủ Thân vương khác gây ra một vết thương rất sâu trên người.

Máu tươi liền chảy ra, nhiễm đỏ quần áo nàng.

Nhưng Diệu Nhất Nương lại dường như không hề cảm nhận được điều đó, vẫn điên cuồng xông đến bên kia.

Nhóm người nãy giờ ở phía xa vây xem vào lúc này cũng siết lòng.

Có một tên quản gia gia tộc huân quý quát lớn:

- Dừng tay!

Đến lúc này đừng nói là một tên quản gia gia tộc huân quý nào đó, dù là Hạ Kinh thân vương đang ở đây mà muốn ngăn cản chỉ sợ đã có chút không còn kịp nữa rồi.

Bởi vì tốc độ tên vệ binh này công kích thật sự quá nhanh!

Cũng quá ngoan độc!

Hoàn toàn muốn tính mệnh của Sở Mặc.

Lão binh đã từng trải qua vô số trận chiến mà bị kích thích huyết tính.

Trong tình huống sát ý đã được hình thành triệt để thì coi như là dùng sức chín trâu hai hổ cũng không kéo lại được.

Sở Mặc nguy hiểm rồi!

Mọi người ở chiến trường đều nghĩ như vậy.

Những người của phủ Thân Vương, trên mặt đều hiện ra vẻ lạnh lẽo, rất máu lạnh, cũng rất tàn khốc.

Lúc này, bọn họ hoàn toàn không thèm để ý đến sự sống của Sở Mặc mà trong lòng họ chỉ thống hận Sở Mặc vô cùng.

Đừng nói hắn đã giết mấy người.

Cho dù một người hắn cũng không giết, chỉ là một cháu trai không quan trọng của tướng quân, hơn nữa còn là nhặt được, chết thì cũng đã chết.

Thân Vương nhất định có thể giải quyết được truyện này.

Càng chưa nói lúc này, Sở Mặc đối với bọn họ đại khai sát giới, hiện trường lại có rất nhiều người chứng kiến.

Đến lúc đó Hạ Kinh thân vương chắc chắn là có vô số biện pháp để đổ toàn bộ chuyện lên đầu Sở Mặc.

Xong rồi!

Trong lòng những người ở xung quanh đều run lên.

Cảm thấy lần này, Sở Mặc nhất định phải chết rồi.

Thời gian giống như dừng lại ở thời khắc này!

Sau đó.

Trong tình huống mà mọi người cho rằng Sở Mặc không có khả năng chống đỡ được thì hắn ngẩng đầu lên, quay người lại.

Trên khuôn mặt non nớt không nhìn ra chút biểu cảm nào.

Hắn hời hợt nâng tay trái trống không lên, nhẹ nhàng đẩy thắt lưng một tên vệ binh của Phủ Thân Vương, kẻ mà khuỷu tay của gã sắp chạm đến huyệt thái dương của hắn.

Động tác này của Sở Mặc, thật ra, không một ai ở hiện trường có thể thấy rõ.

Tất cả mọi người chỉ nhìn thấy, thân thể tên vệ binh dũng mãnh của phủ thân vương

lập tức ngã nhào xuống đất.

Quá trình chuyển biến này quá nhanh, cũng quá đột ngột.

Cho nên, mọi người hoàn toàn không có chút tâm lý chuẩn bị nào.

Tất cả đều ngây dại.

Loại cảm giác này thậm chí so với lần trước Sở Mặc dùng một đao chém tên vệ binh kia còn rung động lòng người hơn.

-----o0o-----

Chương 2429: Lão nhân

Chương 2429: Lão nhân

Sau đó, Sở Mặc thuận tay cho tên vệ binh đang ngã trên mặt đất này một đao.

Vốn dĩ đáng chết, lại thêm vừa rồi muốn ra tay giết hắn, vậy thì lại càng không còn gì để do dự hết.

Tên vệ binh này bị Sở Mặc sờ cổ.

Trong lúc mọi người chưa từ trong rung động tỉnh lại, Sở Mặc đã giết rồi.

Bây giờ, cảnh giới của hắn...

Căn bản chưa nói tới là cảnh giới gì, nhưng chiến lực của hắn lại quá kinh khủng.

Nhất định là dạng một người đấu vạn người.

Hơn nữa không phải loại dũng sĩ phá núi, mà là như một tia chớp, như một u linh.

Xuất quỷ nhập thần.

Thân pháp quá kinh khủng!

Không một tên nào trong những vệ binh của phủ thân vương có thể chạm đến vạt áo của Sở Mặc.

Nhưng thương vong của bọn họ lại liên tục gia tăng một cách khó có thể tin được.

Trong chớp mắt đã ngã xuống bảy, tám tên.

Lại nhìn Sở Mặc, trên người và trên đao không nhiễm một vết máu nào!

Sắc mặt của hắn không lạnh lùng nghiêm nghị, cũng không có dữ tợn.

Trên khuôn mặt anh tuấn non nớt chỉ có một loại bình tĩnh khiến người ta rợn tóc gáy, còn có một chút... hờ hững.

Loại hờ hững này cho dù những lão binh đã trải qua hàng trăm cuộc chiến nhìn thấy cũng sẽ có một cảm giác run sợ từ tận thâm tâm.

Bọn họ chưa từng gặp phải người như Sở Mặc, giết nhiều người như vậy mà còn có thể giữ được bình tĩnh.

Chẳng những bình tĩnh lại còn hờ hững.

Rõ ràng chính là không đem những người kia để trong mắt, không coi chuện này ra gì!

Hắn vẫn là một đứa trẻ mà!

Một thiếu niên mười mấy tuổi!

Làm sao có thể làm được chuyện này?

Cho dù là cao thủ hàng đầu của Đại Hạ là Phương Minh Thông, người đã nhiều lần tắm máu trên chiến trường cũng không bình tĩnh, thong dong được như Sở Mặc.

Chiến đấu giết người, nhiệt huyết trong người luôn sôi trào!

- Lẽ nào thiếu niên này không phải người?

Ngay cả trong lòng những người xung quanh đó cũng không khỏi đều có suy nghĩ như vậy.

Nhìn bên phủ thân vương, chỉ còn có hai tên thủ lĩnh và ba tên vệ binh thực lực mạnh nhất.

Nhưng bây giờ, bọn họ đều bị Sở Mặc giết đến sợ hãi.

Bên ngoài đại môn phủ Tướng quân, trên đường lát đá có mười lăm, mười sáu thi thể nằm loạn ở đó!

Máu tươi chảy đầy đất.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh đến gay mũi.

Sở Mặc mang theo đao, xông thẳng vào năm tên còn lại của phủ thân vương.

Ầm!

Năm người của phủ thân vương sợ đến đến mức quay đầu chạy thẳng!

Cảnđó nhìn qua thật quái dị.

Một thiếu niên mười mấy tuổi, mang theo một thanh đao sáng như tuyết lại có thể khiến cho một đám người to lớn, khỏe mạnh, đã từng trải qua hàng trăm cuộc chiến phải bỏ chạy.

Nhưng những người ở hiện trường thấy cảnh đó, trong lòng cảm thấy quái dị.

Bây giờ, bọn họ chỉ thấy khủng bố!

Những người vây quanh đây hầu như đại đa số là chưa trải qua chiến trường, càng chưa từng thấy người chết.

Bây giờ, mắt thấy nhiều người vừa mới còn sống sờ sờ mà giờ lại chết ngay trước mắt họ.

Cho dù trong lòng biết rõ, những người này đều đáng chết.

Nhưng loại cảm giác khó chịu này khiến cho không ít người không nhịn được, liên tục cúi người nôn mửa tại chỗ!

Lọc cọc!

Lúc này, từ bên đường phố cổ truyền đến một hồi tiếng bước chân dày đặc, còn có tiếng vó ngựa.

Hàng loạt binh sĩ từ bên kia chạy thẳng qua đây.

Quần áo trên người những tên binh sĩ kia khiến cho tim những người ở đây như muốn vọt lên đến cổ họng.

Cấm cệ quân!

Những người tới là Cấm vệ quân trong cung!

Lần này hay rồi, chuyện đã xé ra to rồi.

Đã chọc thủng trời rồi!

Năm tên vệ binh phủ Thân vương đang chạy trốn cũng bị binh sĩ ngăn lại.

- Đứng lại!

- Không được nhúc nhích!

- Đặt vũ khí xuống!

Những người cầm đầu Cấm vệ quân quát lớn.

Yêu cầu năm tên vệ binh phủ Thân vương nộp vũ khí.

Trong bụng năm tên vệ binh phủ Thân vương thật oan uổng muốn khóc.

Chúng ta là người bị đuổi giết mà!

Chúng ta là người bị hại đó!

Chẳng lẽ các ngươi không nhìn ra sao?

Tại sao còn muốn bắt chúng ta?

Tên hung thủ chân chính đang ở phía sau kìa!

Các ngươi đi bắt hắn là được!

Giờ này khắc này lại cũng không ai dám coi Sở Mặc thành một đứa trẻ mười mấy tuổi nữa.

Các loại xưng hô gì mà đứa nhỏ, đứa nhà quê cùng với thiếu niên này hoàn toàn không có chút quan hệ nào.

Đây chính là một tên yêu tà, một tên sát thần!

Tuy rằng trong lòng năm tên vệ binh phủ Thân vương tràn đầy ủy khuất, nhưng cũng ngoan ngoãn buông vũ khí, tùy ý để Cấm vệ quân khống chế.

Đối nghịch với ai chứ bọn họ cũng không dám đối nghịch với Cấm vệ quân – những người đại diện cho Hoàng quyền.

Trong lòng năm người lúc này còn có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì ít ra, tính mạng của họ có thể giữ được rồi!

Lúc này, ở giữa Cấm vệ quân có một nam tử mặc khôi giáp thống lĩnh nhìn về phía Sở Mặc.

Vừa nhìn một cái khiến hắn cũng không khỏi hít vào một hơi.

Trên đường lát đá kia nằm hơn mười người chết.

Bên cạnh thi thể còn đọng lại rất nhiều vết máu.

Mùi máu tươi trong không khí ngay cả hắn ngửi được cũng cảm thấy choáng váng.

Sau đó, một thiếu niên sạch sẽ, anh tuấn thêm vài phần non nớt, trong tay cầm một thanh đao sáng như tuyết đứng ở đó.

Vẻ mặt vô tội nhìn về phía họ.

- Thật là quỷ dị!

Thống lĩnh Cấm vệ quân nhịn không được thì thầm mắng một câu, sau đó nhìn những người xung quanh, hỏi:

- Đây thật là do Sở Mặc công tử làm?

Làm cho gã bất ngờ và cũng không còn gì để nói là, đám người kia không ai nói một câu nào.

Thế là tên Thống lĩnh lại hỏi câu nữa:

- Những người này là do ngươi giết?

Lúc này, ánh mắt của gã trực tiếp đối mặt với Sở Mặc.

Nói thật là, nếu như có thể thì vị thống lĩnh cấm quân này tuyệt đối không muốn đối mặt với Sở Mặc.

Loại cảm giác này, thật sự là quá khó chịu!

Nếu là một đứa trẻ mười mấy tuổi, trong tình huống bình thường mà nhìn thấy một

người tràn đầy uy nghiêm và sát khí như gã, thì sợ rằng không nói được một câu, có thể bị dọa đến mức tè ra quần.

Nhưng mà thiếu niên này dĩ nhiên có thể dùng vẻ mặt bình tĩnh đối mặt với gã.

Từ trong ánh mắt thiếu niên đó, gã không tìm được nửa điểm kính ý.

Còn sợ hãi thì càng đừng nói làm gì.

- Là ta giết.

Sở Mặc lạnh nhạt nói, sau đó nhìn Thống lĩnh Cấm quân, chuyển trọng tâm câu chuyện:

- Hoàng Thượng phái ngươi tới bảo vệ ta à?

Vậy thì chúng ta đi thôi!

- ...

Thống lĩnh Cấm quân mặt đầy hắc tuyến, nói không nên lời.

Xem ra là bị Sở Mặc khiến cho nghẹn không nhẹ.

Chính xác.

Đúng là Hoàng thượng phái gã đến bảo vệ Sở Mặc thật tốt, đón vào nội cung.

Thế nhưng, hiện trường thế này so với những gì mà Hoàng thượng và bọn họ nghĩ hoàn toàn khác!

-----o0o-----

Chương 2430: Tiền riêng (1)

Chương 2430: Tiền riêng (1)

Hơn nữa, thiếu niên này bình tĩnh và thong dong đến mức khiến cho hắn có cảm giác chính mình không có một chút tác dụng nào cả.

Giống như là một người đến thu thập cục diện rối rắm, vội vàng chạy tới giải quyết vấn đề cho Sở Mặc...

Tuy rằng lúc đầu cũng là như vậy.

Nhưng vấn đề là trường hợp này không phải như thế.

Hẳn là gã chiếm thế chủ động chứ!

Nhưng nhìn thìn lại thi thể đầy đất, bỗng chốc thống lĩnh Cấm quân đã hiểu rõ.

Đây không phải là đứa trẻ bình thường, đây là một tiểu yêu nghiệt kinh khủng!

Mà thôi!

Thôi đi!

Trong lòng Thống lĩnh Cấm quân thở dài một cái, biết là không thể đối xử với Sở Mặc theo lẽ thường được.

Gã gật đầu:

- Được!

Chúng ta đi thôi!

Kết quả này khiến cho một đám người ở đó trợn mắt há hốc mồm.

Thủ lĩnh vệ binh của phủ Thân vương nhịn không được kêu to lên:

- Triệu Thống lĩnh, ngươi không thể như thế được!

Hắn là hung thủ giết người!

Hắn không phải là một đứa trẻ!

Lúc này, Thống lĩnh Cấm quân quay đầu lại cười lạnh một tiếng:

- Ta làm chuyện gì còn chưa cần ngươi dạy.

Mang đi!

Nói xong, hắn vung một tay lên, một đám Cấm quân trói năm tên vệ binh phủ Thân vương lại.

Sau đó, Thống lĩnh Cấm quân vẻ mặt khách khí nói với Sở Mặc:

- Sở công tử, chúng ta cũng tới Hoàng cung một chuyến thôi!

Sở Mặc bình tĩnh gật đầu, sau đó quay đầu nhìn thoáng qua Diệu Nhất Nương:

- Tỷ ở phủ Tướng quân chờ ta, một lúc sau tỷ sai người nói với Hứa Phù Phù là không cần lo lắng cho ta, không cần tham gia vào việc này!

Vẻ mặt Diệu Nhất Nương mờ mịt, gật đầu.

Nàng nghĩ không ra, tiểu thiếu gia trong mắt nàng giống như là trong chớp mắt đã thành thục hơn nhiều.

Còn mình đứng trước mắt hắn, cảm giác như mình là một tiểu nha đầu và hắn là một lão nhân!

Nhìn khuôn mặt non nớt của tiểu thiếu gia, Diệu Nhất Nương cảm giác vô cùng hoảng hốt.

Lúc nàng tỉnh hồn lại thì Sở Mặc đã theo đám người kia dời đi.

Ở trong đám người, bóng lưng gầy gò đó giống như có chút cô đơn.

Tuy nhiên, lại càng lộ ra vẻ ung dung!

Chuyện này rất nhanh liền truyền khắp Viêm Hoàng thành, đưa đến một hồi sóng to gió lớn!

Viêm Hoàng thành đã rất nhiều năm chưa xảy ra đại sự gây oanh động như vậy, cho nên mỗi người khi nói về chuyện này thì đều dùng bộ mặt thần bí và thái độ hưng phấn.

- Ai, ngươi nghe nói gì chưa?

Đứa cháu trai nhặt được của lão tướng quân Phàn Vô Địch đã làm một chuyện kinh thiên động địa!

- Ha ha, đây chính là thân vệ của Thân vương gia nha!

Thế mà bị tên nhóc Sở Mặc kia cho mỗi người một đao chặt ra.

Lá gan to hay nhỏ chúng ta tạm thời không nói đến, nhưng mà phần thực lực này quả là kinh thế hãi tục!

- Đứa cháu của lão tướng quân Phàn Vô Địch đúng là quá mạnh.

Vài ngày trước vừa đá vỡ trứng của Hạ Kiệt - con trai của Hạ Kinh Thân vương, thế mà trong nháy mắt lại làm ra chuyện kinh thiên động địa này.

Hắn mới bao lớn nha, nếu là để hắn trưởng thành hơn thì sẽ thế nào đây?

Ở trên chiến trường nhất định là một mãnh tướng!

- Nghe nói Thánh thượng đang bất mãn với Hạ Kinh Thân vương, tự mình phái Cấm Quân bắt mấy tên vệ binh trong nhà Hạ Kinh Thân vương.

Đúng rồi, chính là mấy tên may mắn trốn được một kiếp đó!

Nhưng mà, đoán chừng bọn họ cũng chẳng có kết quả tốt đẹp gì!

Trong toàn bộ Viêm Hoàng thành, các loại tin tức sôi sùng sục truyền khắp nơi.

Tất cả mọi người đều nghị luận với vẻ mặt hưng phấn, trong các tửu lâu lại càng ồn ào, huyên náo.

Rất nhiều người đều đang nói chuyện này.

Một số ít còn ăn nói khoác lác, thậm chí đem chuyện này nói ba hoa chích chòe, cực kỳ sống động, thật giống như lúc đó bọn họ có mặt ở hiện trường vậy.

Nhưng lúc này trong hoàng cung rất yên tĩnh.

Một mình Sở Mặc ngồi trong Ngự thư phòng của Hoàng thượng, sắc mặt bình tĩnh đánh giá các loại sách trên giá sách.

Cuối cùng khiến hắn phát hiện một chút khác thường.

Trí nhớ của Sở Mặc vô cùng cường đại, ngự thư phòng của hoàng cung Đại Hạ đã từng là nơi hắn ra vào rất nhiều lần.

Cho nên, hắn vẫn có thể nhớ rõ vị trí của một số sách mà Hoàng thượng yêu thích.

Nhưng lần này, hắn nhìn thấy ở vị trí của những sách kia, có một số không giống trong trí nhớ của hắn.

- Quả nhiên không phải cùng một thế giới nha!

Trong lòng Sở Mặc cảm khái.

Một lúc sau, bên ngoài truyền đến một hồi tiếng bước chân nhẹ nhàng, còn có tiếng nói thật nhỏ của mấy người.

Cảnh giới hiện giờ của Sở Mặc hoàn toàn không thể nghe rõ những người đó nói gì, nhưng mà hắn nghĩ chắc là thái giám ở bên ngoài đang bẩm báo một số việc với Hoàng Thượng.

Sau đó, cửa Ngự thư phòng bị mở ra, một thân ảnh uy nghiêm xuất hiện ở đó.

Nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc trong trí nhớ, trong lòng Sở Mặc thật cảm khái.

Lại nói, ấn tượng của hắn với vị Hoàng đế Đại Hạ này không thể nói là tốt, nhưng cũng không xấu.

Năm đó, một thiếu niên như hắn sao có thể hiểu tâm tư của đế vương.

Sau ngẫm lại, lúc đó hào quang của hắn đúng là quá mức cường thịnh.

Đối với Hoàng thượng, công cao chấn chủ là một việc hoàn toàn không thể chịu được, cũng không thể tiếp thu được.

Sau đó thay đổi thái độ với hắn cũng chẳng có gì lạ.

- Tham kiến bệ hạ!

Sở Mặc đứng lên, hơi hơi khom lưng với Hoàng thượng, tạm thời đè xuống những ký ức đã đi qua.

Vẻ mặt Hoàng thượng bình tĩnh nhìn Sở Mặc, đánh giá toàn thể vài lần.

Lại nói, y cũng không có ấn tượng gì với đứa bé mà Phàn Vô Địch nhặt được.

Thậm chí, trước đó y còn không biết là trong Viêm Hoàng thành còn có một thiếu niên như Sở Mặc.

Cũng vì chuyện nữ nhi Thẩm Tinh Tuyết y mới nghe đến tên Sở Mặc.

Chuyện xảy ra hôm nay quả thực ngoài ý muốn của y.

Chẳng qua, đối với Hoàng thượng, chuyện Sở Mặc làm hôm nay chính là một cái cớ tuyệt vời cho y!

Y đã muốn hung hăng gõ vị đệ đệ ruột thịt kia một phen từ rất lâu rồi.

Những năm gần đây, trong xử lý một số chuyện Hạ Kinh càng ngày càng vô lý.

Mặc dù gã vẫn tôn kính vị Hoàng đế ca ca này, nhưng trên thực tế trong lòng Hoàng thượng đã sớm sinh ra cảm giác nguy cơ mãnh liệt.

Hắn không muốn xảy ra tranh chấp nội bộ giữa huynh đệ, nhưng cần thiết thì vẫn nên gõ.

- Ngươi, không sợ ta?

Hoàng tượng nhìn Sở Mặc, trong mắt cũng không nghiêm khắc.

Nhưng một thân khí chất đế vương của hắn lại chậm rãi phát ra.

Nếu đổi lại là một thiếu niên bình thường chỉ sợ lúc này đã sớm hôn mê.

Có thể đối mặt với Hoàng thượng mà vẻ mặt còn thản nhiên thì trừ kẻ ngu si ra, cũng chỉ có vị thiếu niên Sở Mặc này thôi.

- Bệ hạ là để vạn dân kính ngưỡng chứ không phải để vạn dân sợ hãi.

Đương nhiên, rất nhiều người sợ bệ hạ, nhưng ta lại không sợ!

-----o0o-----

Chương 2431: Tiền riêng (1)

Chương 2431: Tiền riêng (1)

Vẻ mặt Sở Mặc bình tĩnh, mỉm cười nhìn Hoàng thượng, nói:

- Bởi vì hôm nay coi như là ta đã giúp hoàng thượng một việc lớn.

- A!

Ngươi khiến cho cháu của trẫm thành thái giám, sau đó lại đại khai sát giới vệ binh của Thân vương phủ, ngươi phạm phải tội lớn như vậy mà còn nói là giúp trẫm?

Ngươi cho là...

Trẫm dẽ lừa như vậy sao?

Giọng của Hoàng thượng không nói là nghiêm khắc, nhưng cũng không ôn hòa.

Vẻ mặt Sợ Mặc không có bất kỳ biểu tình nào khác, hắn chỉ thản nhiên cười, nói:

- Bệ hạ sáng suốt như vậy tất nhiên hiểu rõ những điều tiểu tử nói là thật lòng, hơn nữa, bệ hạ cũng biết tiểu tử không phải là đứa trẻ bình thường, cần gì dùng thái độ như thế đối đãi với tiểu tử.

- Ngươi có biết là ngươi rất làm càn không?

Thật thần kỳ là Hoàng thượng cũng không phát giận, chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn Sở Mặc.

- Bệ hạ lòng dạ rộng lớn tất nhiên là sẽ không chấp nhặt với một đứa trẻ như ta.

Sở Mặc nói.

- Không phải ngươi vừa nói mình không phải đứa trẻ bình thường sao, sao bây giờ lại đem thân phận này ra làm bia đỡ đạn rồi?

Hoàng thượng cười như không cười nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói:

- Không giống đứa trẻ bình thường, nhưng vẫn chỉ là một đứa trẻ a.

- ...

Hoàng thượng im lặng nhìn Sở Mặc, hắn bị những lời này của Sở Mặc làm cho mặt đầy hắc tuyến.

Thật ra hắn rất muốn nói một câu:

- Bây giờ ai mà coi ngươi thành một đứa trẻ thì người đó đúng là đầu óc có bệnh..

- Bệ hạ, trong lòng ngài đã có biện pháp giải quyết chuyện này, ta đây có phải là có thể đi?

Sở Mặc nói.

- Đi?

Ngươi cảm thấy trẫm thực sự sẽ không xử trí ngươi?

Hoàng thượng nhàn nhạt nhìn Sở Mặc, giọng nói lại trở nên nghiêm nghị:

- Ngươi vô pháp vô thiên như vậy, nếu trẫm không xử trí ngươi, đến lúc đó người ta sẽ đánh giá trẫm thế nào?

Trẫm không phải là thành hôn quân sao?

- Như vậy đi, Hoàng thượng, để ta biến Đại Hạ của chúng ta thành một tu chân quốc là được.

Ta cam đoan, trong vòng ba năm Đại Hạ sẽ nhất thống nhân giới.

Sở Mặc nhìn Hoàng thượng, từ tốn nói.

- Ha ha ha ha...

Hoàng thượng nhịn không được cười ha hả, ánh mắt nhìn Sở Mặc giống như đang nhìn một quái vật:

- Ngươi tiểu tử này, ngươi còn có thể nói chuyện kỳ quái hơn sao?

Sở Mặc thở dài:

- Bệ hạ, bất cứ chuyện gì nhìn qua không thể xảy ra hoặc không thể thực hiện, thật ra cũng có thể xảy ra và thực hiện được.

- ...

Vậy ngươi nói một chút, ngươi làm thế nào để thực hiện chuyện này?

Chuyện này, ngay cả đại môn phái cao cấp nhất của thế gian này đều không làm được, một đứa trẻ như ngươi có thể làm được?

Hoàng thượng nhìn Sở Mặc với vẻ mặt không tin tưởng.

Nhưng mà Sở Mặc rất bình tĩnh, vẻ mặt hắn ung dung nói mấy câu với Hoàng thượng.

Hoàng thượng lặng người đứng ở đó, một lúc sau vẫn không lên tiếng, giống như là hóa thành một pho tượng.

Qua gần nửa canh giờ Hoàng thượng mới mở ra hai mắt, nhìn Sở Mặc, nói:

- Lời ngươi nói là thật sao?

Sở Mặc gật đầu:

- Ta không có lý do gì để lừa gạt Hoàng thượng.

Hoàng thượng trầm ngâm, sau đó chậm rãi nói:

- Trong mộng tiếp nhận lời chỉ điểm của Tiên nhân...

Cách nói này của ngươi thật khiến người khác khó có thể tin, nhưng mà, không biết tại sao trẫm lại thấy ngươi nói chuyện này là thật.

Sở Mặc không nói gì, chỉ an tĩnh đứng ở đó.

Sau đó, Hoàng thượng hít sâu một hơi, nói:

- Được, chuyện này trẫm giao cho ngươi đi làm.

Nếu ngươi dám khi quân, ngươi sẽ biết hậu quả.

Nếu ngươi nói là thật và có thể khiến chuyện này thành công, như vậy, trẫm hứa với ngươi...

Hứa với ngươi...

Hoàng thượng nói, nhịn không được lại trầm ngâm.

Loại hứa hẹn này quả nhiên là nói không ra lời.

Bởi nếu Sở Mặc thật sự có thể cùng Tiên nhân trong mộng trao đổi kỹ năng, vậy thì, trong thế tục, dường như không còn cái gì có thể lọt vào mắt hắn.

Trong đầu Sở Mặc nhớ lại chuyện năm xưa hắn bị Hoàng thượng nghi kỵ, cuối cùng không thể không trốn đi Đại Sở.

Vì thế, trên mặt hắn lộ ra nụ cười thản nhiên:

- Hoàng thượng, cái gì cũng không cần cho ta.

Ta sẽ không dừng lại thế giới này quá lâu.

Vẻ mặt Hoàng thượng chấn động nhìn Sở Mặc, cuối cùng, hắn gật đầu, chăm chú nhìn Sở Mặc, nói:

- Được!

Chuyện này giao cho ngươi!

Ngày thứ ba sau khi Sở Mặc ra khỏi Hoàng cung.

Trong Viêm Hoàng thành xảy ra hai chuyện lớn.

Chuyện lớn thứ nhất là Hạ Kinh Thân vương cáo ốm, nói là muốn về nhà dưỡng bệnh, không thích hợp tiếp tục ở lại trong triều quản lý sự vụ.

Hoàng thượng giữ lại, nhưng Hạ Kinh đã quyết ý nên Hoàng thượng cũng thuận gió dong thuyền, gật đầu đồng ý chuyện này.

Chuyện lớn thứ hai là Hoàng thượng đột nhiên ban một đạo chính lệnh.

- Đại Hạ quốc chuẩn bị thành lập một học viện hoàn toàn mới do chính trẫm là viện trưởng.

Còn phó viện trưởng là...

Là Sở Mặc.

Nếu như nói, đối với việc Hạ Kinh cáo biệt thì văn võ bá quan cả triều đều cảm thấy rất bình thường, hợp tình hợp lý thì việc Hoàng thượng ban bố chính lệnh thứ hai, quả là khiến cho tất cả mọi người sợ ngây người.

Căn bản không hiểu vì sao Hoàng thượng lại muốn làm vậy!

Trong văn võ bá quan có người đứng ra phản đối, nói Sở Mặc là đứa trẻ nhỏ tuổi như vậy, không có tư cách để làm phó viện trưởng.

Mọi người đều biết, nếu như Hoàng thượng là viện trưởng của học viện này thì quy cách của nó, tuyệt đối là cao cấp nhất.

Mà Hoàng thượng không có khả năng sẽ quản chuyện của học viện, vậy thì Sở Mặc là phó viện trưởng cũng sẽ trực tiếp thành người có quyền lực cao nhất trong học viện!

Vì sao Hoàng thượng lại muốn làm vậy?

Học viện tu chân này...

Lại là học viện gì?

Đối mặt với sự phản đối của văn võ bá quan, Hoàng thượng vô cùng cường ngạnh, trực tiếp tỏ thái độ:

- Không cần dùng tiền của quốc khố, dùng tiền riêng của trẫm!

Cái này, hầu như tất cả văn võ bá quan không ai phản đối!

Nếu như Hoàng thượng muốn cưỡng chế ban bố một chính lệnh thì bọn họ cũng không có cách nào ngăn cản triệt để.

Càng chưa nói lúc này, Hoàng thượng nói muốn dùng tiền riêng của mình để làm chuyện này.

Mặc dù trong lòng tràn đầy khó hiểu, thậm chí trong lòng vài vị đại thần bất kính cho rằng có phải Hoàng thượng điên rồi không?

Nếu không, sao lại tin tưởng chuyện tình mờ mịt hư vô như Tu chân?

Tuy nói thế gian này luôn tồn tại các loại truyền thuyết về tu hành, về thành tiên và trường sinh, nhưng thực tế, dường như không có ai cho rằng truyền thuyết này là thật.

Bởi vì, chuyện như thế thật sự nằm ngoài nhận thức của mọi người, căn bản là không giải thích được

-----o0o-----

Chương 2432: Học viện Tu chân (1)

Chương 2432: Học viện Tu chân (1)

Còn Hạ Kinh Thân vương thì bị tức đến mức suýt nữa thì phun máu, có cảm giác như đang trong năm hạn.

Đầu tiên là con trai bị người ta cho một cước thành thái giám, sau đó thì liên tiếp ngoài ý muốn.

Vốn chỉ là một thiếu niên không khơi dậy bất cứ hứng thú nào, vậy mà chỉ trong một đêm liền trở thành một nhân vật vô cùng đáng sợ.

Ngay cả quyền hành của hắn... cũng bị nhét vàotrong tay thiếu niên này.

- Học viện Tu Chân?

Theo như ta thấy thì là đầu óc có bệnh, muốn điên rồi!

Sắc mặt Hạ Kinh tái xanh ngồi trong thư phòng, trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Sau đó phân phó:

- Lập tức đi liên hệ với các vị hoàng tử, làm gì...?

Không, không cần làm gì hết.

Chỉ cần không có việc gì thì ở trước mặt họ nhắc đến chuyện của học viện Tu Chân là được rồi!

Trong phòng, một người áo xám gật đầu, yên lặng không tiếng độngđi xuống.

Chỉ còn một mình Hạ Kinh ngồi trên ghế, một lúc sau, sắc mặt của hắn rốt cục khôi phục bình tĩnh, sau đó tự lẩm bẩm một câu:

- Muốn thành tiên tới điên rồi sao?

Cái gì mà học viện Tu Chân?

Mấy đứa con trẻ trung, khỏe mạnh của ngươi cũng không muốn thành tiên, họ chỉ thầm muốn xưng đế thôi nha!

Toàn bộ Viêm Hoàng thành đều tràn ngập tin tức về Học viện Tu Chân.

Mọi người chưa phục hồi lại tinh thân từ trong tin đồn thì tin mới lạiđến!

Chẳng qua là lần này, sự vang dội còn mạnh hơn!

Càng làm cho người ta cảm thấy khó tin.

- Học viện Tu Chân?

Đấy là cái gì?

Tu hành sao?

Ha ha ha, những thứ đó không phải đều là trong truyền thuyết sao?

- Tại sao Hoàng thượng lại ban bố một chính lệnh như vậy?

Đây không phải là tiêu hao của cải sao?

Làm những chuyện không có ý nghĩa với quốc gia và nhân dân như vậy để làm gì chứ?

Cái gì?

Tiền riêng củamình?

Ha ha ha, đừng đùa.

Tiền trong quốc khố cùng tiền riêng của Hoàng thượng khác nhau chỗ nào?

A...

Các ngươi muốn làm gì?

Ta cảnh cáo các ngươi, ta là người có thân phận...

- Hoàng thượng thật là tùy hứng.

Nếu hắn có thể làm ra chuyện như vậy thì cũng đừng sợ người khác nói, lại còn bắt người.

Này, này, này, ta chưa nói lung tung cái gì nha, các ngươi muốn làm gì?

Lần này không giống với bất kỳ một lần nào trước.

Trước kia, người trong Viêm Hoàng thành nói lung tung hai câu về triều chính, thậm chí không nặng không nhẹ nói hoàng đế mấy câu, nhưng đều không có vấn đề gì.

Nhưng lần này, người nào dám nghi ngờ quyết định của Hoàngthượng, khi bị nghe được hoặc bị người tố cáó sẽ bị bắt lại.

Cho nên, trong mấy ngày ngắn ngủi, toàn bộ Viêm Hoàng thành từ gà bay chó sủa trở nên thần hồn nát thần tính( từ tình cảnh hỗn loạn chuyển sang sợ bóng sợ gió).

Dường như không có người dám nói về chuyện này nữa!

Tuy nhiên, lại có một đạo thánh chỉ hạ xuống.

- Thái tử Hạ Anh đi ngược với tâm tình nguyện vọng của dân, chuyên quyền độc tài, hành tiết huyết phong, tạo thành không khí khủngbố trong Viêm Hoàng thành, khiến dân không dám oán, không dám nói, gây ảnh hưởng xấu đến hình tượng Hoàng gia.

Nay phế bỏ thái tử vị, bảo lưu thân phận Hoàng tử, cấm túc trong Đông cung...

Toàn bộ thánh chỉ đựơc sao chép lại dán ở các con đường lớn trong Viêm Hoàng thành, để tất cả nhân dân đều có thể nhìn thấy nội dung trong đó.

Rất nhiều người giờ mới hiểu được, thì ra, chuyện bắt người khắp nơi mấy ngày trước là do thái tử Hạ Anh làm chứ không phải do Hoàng thượng.

Qua mấy ngày, lại có một thánh chỉ nữa được ban xuống.

Lần này, bị xử lý là nhị hoàng tử Hạ Hùng và tam hoàng tử Hạ Hào.

Bởi vì, bọn họ cũng tham gia vào chuyện bắt người, đồng thời, còn muốn hắt nước bẩn lên người đại hoàng tử Hạ Anh.

Lúc này, cả nước gần như náo loạn.

Đại Hạ tổng cộng có ba Hoàng tử, vậy mà chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, tất cả đều xảy ra vấn đề.

Tuy bây giờ Hoàng đế còn trẻ và khỏe mạnh, hơn nữa con nối dòng cũng nhiều, nhưng đến nay, ba vị hoàng tử này là người có hình tượngcao nhất trong lòng dân chúng.

Quốc quân tương lại cũng sẽ được chọn ra từ một trong ba người.

Bây giờ, ba vị hoàng tử liên tiếp bị xử lý, hơn nữa, trong này còn xuất hiện tiết mục huynh đệ trong nhà cãi nhau.

Chuyện này khiến hình tượng của họ trong lòng dân chúng bỗng chốc sụp đổ.

Vậy, tương lại ai sẽ làm Thái tử?

Ai làm Hoàng đế?

Không biết Hoàng thượng đây là thế nào?

Trong triều đình và dân gian bắt đầu tràn ngập tiếng bàn tán.

Nhưng mà bên Hoàng cung lại không có bất kỳ một câu trả lời và giải thích thuyết phục nào cả.

Sau khi ba vị hoàng tử bị xử lý, tuy rằng các âm thành nghi kỵ vẫn luôn xuất hiện bên tai nhưng không còn công kích và phê phán trắng trợn như trước nữa.

Mọi người từ nghi hoặc, bàn tán chuyển thành quan sát.

Tháng thứ hai sau khi Sở Mặc trở về.

Học viện Tu Chân nhanh chóng xuất hiện trong Viêm Hoàng thành.

Loại tốc độ này, trong toàn bộ lịch sử Đại Hạ chưa từng có.

Sau đó, Sở Mặc tự tay biên soạn ra nhóm tài liệu giảng dạy đầu tiên.

Cả học viện chỉ có một lão sư( thầy giáo) là hắn, còn lại không có ai nữa.

Trong Viêm Hoàng thành có rất nhiều người chờ để chế giễu.

Bọn họ đều cảm thấy Hoàng thượng bị điên rồi, cư nhiên cùng một đứa trẻ mười mấy tuổi hồ đồ.

Nhưng trong dân gian cũng có một cách nói khác, nói đứa trẻ mà lão tướng quân Phiền Vô Địch nhặt được thật ra là thiên thần hạ phàm.

Trước kia, trí nhớ luôn bị phong ấn, năm nay phong ấn mới giải khai, thế nên hắn liền trở nên lợi hại.

Cách nói này cũng rất có giá thị trườngngười tin tưởng nó không chỉ là tiểu dân trong thành thị màcó rất nhiều quan lớn hiển hách cũng tin.

Bởi vì, ngoại trừ cách nói này ra thì không còn cách nào khác để giải thích sự biến hóa to lớn của Sở Mặc.

Mà lúc này, cả học viện Tu Chân cũng chỉ có ba học sinh.

Hứa Phù Phù, Diệu Nhất Nương và Liễu Mai Nhi.

Diệu Nhất Nương và Hứa Phù Phù ôm suy nghĩ: các ngươi thích chê cười ta thì cứ chê cười đi, ta giúp người trong lòng của ta là được, mang bộ dáng hùng hồn chịu chết đi vào học viện Tu chân.

Còn Liễu Mai Nhilà bị Hứa Phù Phù mạnh mẽ kéo đến.

Tuy nhiên, do hoàn cảnh lớn lên nên Liễu Mai Nhi cũng không quá để ý chuyện này, bởi vì nàng đã quen với ánh mắt của thế tục rồi.

Thời kỳ của ba học sinh đi qua rất nhanh.

Ba tháng sau, toàn bộ Hoàng tộc Đại Hạ, có hơn ba mươi nam hài, nữ hài trên bốn tuổi, dưới mười hai tuổi tiến vào Học viện Tu Chân.

Lúc này, cửa học viện Tu Chân chính thức đóng lại.

Ngay cả Phiền Vô Địch trở về cũng chỉ được gặp mặt Sở Mặc mộtlần, sau đó cầm một bộ kinh văn từ chỗ Sở Mặc trở về quân doanh, liền cũng không quay lại nữa.

-----o0o-----

Chương 2433: Học viện Tu chân (2)

Chương 2433: Học viện Tu chân (2)

Toàn bộ Viêm Hoàng thành, các loại náo động do học viện Tu Chân gây ra cũng trôi qua theo thời gian, người chú ý đến nó càng ngày càng ít.

Mặc kệ thế nào thì vẫn phải tiếp tục sinh hoạt, không thể cả ngày nhìn chằm chằm học viện Tu Chân không tha.

Lại nói, coi như nhìn chằm chằm không tha thì cũng không chiếm được tin tức có ích nào.

Bởi vì từ đầu đến cuối, toàn bộ học viện Tu Chân luôn ở trong trạngthái phong bế, bên ngoài có Cấm quân Hoàng cung canh gác, lực lượng thủ vệ nghiêm ngặt, có thể khoa trương đến mức là ở trình độ ngay cả con ruồi cũng không bay vào được.

Chuyện này ở Đại Hạ đã dần dần gió êm sóng lặng, nhưng lúc này đã truyền đến nước láng giềng.

Bọn họ mặc kệ Hoàng đế Đại Hạ có cảm thụ gì, các loại giễu cợt không dứt từ trên xuống dưới.

Một ít văn nhân thậm chí còn soạn thành các loại cố sự, cười nhạo không kiêng nể đối với chuyện Hoàng đế Đại Hạ bị một thiếu niên mê hoặc.

Một số "hữu thức chi sĩ"( người có nhận thức) thậm chí còn cảm động chảy nước mắt, hô to quốc gia mình cuối cùng cũng có cơ hội bành trướng ranh giới rồi!

Bởi trong cái nhìn của họ, Hoàng đế Đại Hạ làm như vậy chính là tìm đường chết cho mình.

Không bao lâu, có khả năng là Đại Hạ sẽ bị diệt vong.

Chuyện này thậm chí còn kinh động đến đỉnh cấp đại thế lực là Trường Sinh Thiên, bọn họ còn đặc biệt phái đệ tử tới hỏi.

Không giống thế tục, có thể nói Trường Sinh Thiên là môn phái đếngần Tu Chân nhất trên thế giới này.

Cho nên, thái độ của họ với chuyện này nghiêm túc hơn nhiều.

Chẳng qua, khiến người ta không nghĩ tới là, đệ tử Trường Sinh Thiên cao cao tại thượng hành tẩu thế gian, gặp phải Học viên Tu Chân trong Viêm Hoàng thành của Đại Hạ cũng phải chịu cảnh không cho khách vào nhà.

Bọn họ rất phẫn nộ, chưa từng có chuyện như vậy xảy ra bao giờ.

Lấy thân phận, địa vị của họ, đi bất kỳ quốc gia nào trên thế gian này thì quốc quân của quốc gia đó đều phải đích thân tiếp đón.

Nhưng ở Đại Hạ, Hoàng đế không lộ diện, chỉ phái một tên tổng quản thái giám đi cùng, tới học viện Tu chân lại gặp cảnh đóng cửa không tiếp khách, ngay cả cửa cũng không vào được!

Tên đệ tử Trường Sinh Thiên này nén giận quay về, sau đó nói lời cáo biệt.

- Đại Hạ quốc, chờ vong quốc đi!

Đây cũng không phải là uy hiếp mà giống một câu thông báo.

Đơn giản là trực tiếp nói cho nhân dân, Đại Hạ quốc xong rồi!

Nhận được tin tức này, Hoàng đế Đại Hạ đi học viện Tu chân mộtchuyến.

Thời gian một nén nhang liền đi ra.

Có người nói, lúc đi ra, trên mặt Hoàng đế là nụ cười hài lòng không thể kiềm chế được.

Nụ cười kia xán lạn đến mức làm cho người bên cạnh đều cảm thấy Hoàng đế có chút xa lạ.

Sau đó...

Liền không có sau đó.

Hoàng thượng mỗi ngày nên vào triều thì vào triều.

Sau đó, mỗi ngày đều dùng đan dược mang từ học viện Tu Chân về.

Lần này, ngự y có chút ý kiến, bọn họ không muốn Hoàng thượng dùng đồ không rõ lai lịch.

Chẳng qua, Hoàng thượng kiên trì nên bọn họ cũng không sửa được ý nghĩ của Hoàng thượng.

Chỉ có thể cầu mong đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn là được rồi.

Mặc dù Hoàng thượng chấn định rồi, nhưng toàn bộ trên dưới triều đình và dân gian lại bất đầu xuất hiện tiếng chất vấn khó có thể ức chế.

Lúc này, cũng không có nhân tố thúc đẩy, ba vị hoàng tử đều thành thật, Hạ Kinh thân vương cũng thành thật.

Dù sao thì lúc này là liên quan đến toàn bộ vận mệnh quốc gia của Đại Hạ.

Chính mồm đệ tử Trường Sinh Thiên đã nói Đại Hạ sắp bị diệt rồi, điều này còn sai được sao?

Thế gian này, ai có thể là đối thủ của Trường Sinh Thiên?

Bên Trường Sinh Thiên nói là làm, nửa tháng sau có ba tên đệ tửTrường Sinh Thiên đi trên không, xuất hiện trên bầu trời Viêm Hoàng thành.

Ba tên đệ tử Trường Sinh Thiên sau khi tới không trung Viêm Hoàng thành thì dừng ở đó, tóc dài phất phới, tay áo bay bay giống như Tiên nhân.

Nhất thời khiến cho dân chúng Viêm Hoàng thành thốt lên một tràng.

Trong nháy mắt, toàn bộ Viêm Hoàng thành rối loạn!

- Nhìn mau!

Tiên nhân kìa!

- Mẹ, bọn họ là thần tiên sao?

Bọn họ đều bay trên trời!

- Người bay trên trời thì nhất định là thần tiên!

Thậm chí còn có rất nhiều người già nhịn không được quỳ trên mặt đất, dập đầu liên tục.

Trong ánh mắt cũng tràn đầy vẻ thành kính mãnh liệt.

Trên trời cao, khuôn mặt ba tên đệ tử Trường Sinh Thiên lạnh lùng nghiêm nghị, nhìn chúng sinh phía dưới với vẻ mặt coi thường.

- Thế gian người phàm quả nhiên là cực kỳ ngu muội.

Một tên đệ tử Trường Sinh Thiên trẻ tuổi lạnh lùng nói.

- A, ở trong mắt bọn họ, chúng ta chính là thần tiên thật sự.

Trên mặt một gã thanh niên ba mươi mấy tuổi tràn đầy giễu cợt, nhàn nhạt nói.

- Không cần nhiều lời, chúng ta dừng ở chỗ này một lúc để tất cả mọi người đều thấy, khiến cho Viêm Hoàng thành náo động thật lớn.

Sau đó, chúng ta đi tiêu diệt cái gì chó má học viện Tu Chân.

Nhất định phải cho bọn họ một cảnh cáo lớn.

Một đám người phàm mà dám lấy tên là học viện Tu Chân, đúng là khiến cho người ta cười rụng răng.

Người nói chuyện là một trung niên tầm bốn mươi tuổi, trên mặt hắn không nhìn ra biểu cảm gì.

Hiển nhiên đối với người của Trường Sinh Thien mà nói thì việc đến đây, làm những việc như vậy, không đáng để ý chút nào.

Rất nhanh toàn bộ Viêm Hoàng thành liền oanh động.

Trước đây, vô luận là nghe nói cái gì cũng không chấn động bằng việc đối mặt trực tiếp.

Thân Vương phủ.

Hạ Kinh Thân vương nhàn rỗi ngồi ở nhà, sau khi nghe được bẩm báo liền đi ra khỏi phòng, đi vào sân ngẩng đầu nhìn bóng dáng ba người trên không trung.

Trong mắt hắn không khỏi lộ ra vẻ khiếp sợ và kinh ngạc, nhưng trong ánh mắt hắn không có vẻ sùng bái gì.

Thân là Đại Hạ Thân vương, biết nhiều hơn người bình thường.

Hắn

biết, những người trong Trường Sinh Thiên cũng không được tính là thần tiên, cùng lắm thì...

Chỉ có thể miễn cưỡng được coi như người tu hành thôi.

Những người này kỳ thực cũng chỉ là người bình thường đến từ thế tục mà thôi.

Được Trường Sinh Thiên thu làm đệ tử, học được công pháp cao cấp.

Bọn họ quả thật rất cường đại, có năng lực cao hơn người, cũng không dễ dàng bước chân vào thế tục.

Lần này cũng vì Học viện Tu Chân trong Viêm Hoàng thành đã chạm đến giới hạn của Trường Sinh Thiên, nếu không, bọn họ cũng sẽ không phái người đến trước.

Hạ Kinh nhìn mấy người trên không, khẽ cau mày.

Trong lòng hắn cũng không thật sự cho rằng Hoàng huynh mình điên rồi.

Nếu học viên Tu Chân có thể lấy tốc độ nhanh như vậy để xây dựng, lại còn nhanh chóng thu hút phần lớn con cháu Hoàng gia vào học thì cũng đủ nói lên nó có chỗ hơn người.

-----o0o-----

Chương 2434: Há hốc mồm

Chương 2434: Há hốc mồm

Hạ Kinh không phải loại người dốt nát, cho nên, hắn chỉ nhìn mấy lần liền xoay người vào nhà.

Sau đó phân phó:

- Có chuyện gì thì báo cho ta.

- Lão gia, ngài không nhìn một chút sao?

Một lão bộc ở sau Hạ Kinh hỏi.

- Không có gì hay để nhìn.

Hạ Kinh nhàn nhạt nói:

- Hoàng huynh của ta lợi hại hơn các ngươi tưởng tượng nhiều.

Lão bộc không dám nhiều lời.

Dù sao thì nói xấu sau lưng Hoàng thượng, đối với lão mà nói, vẫn là gánh nặng tâm lý thật lớn.

Hứa gia.

Hứa Trung Lương đang ở nhà nghỉ ngơi, nghe thấy tin tức cũng đi ra.

Nhưng lão cũng chỉ ngẩng đầu liếc mấy người ở không trung kia một cái liền xoay người trở về nhà.

Phía sau có một người trung niên, cũng chính là Hứa Sơn - cha của Hứa Phù Phù.

Lần này cũng vì chuyện này mà hắn mới trở về.

Thấy lão gia tử đi thẳng vào nhà, hắn vội vàng chạy theo, hỏi:

- Cha, tình huống này...

Muốn xử lý thế nào?

- Xử lý?

Hứa Trung Lương nhàn nhạt nhìn Hứa Sơn, hỏi:

- Xử lý cái gì?

- Đương nhiên là xử lý chuyện này thế nào nha!

Trên mặt Hứa Sơn hiện ra vẻ cười khổ, nhìn lão gia tử:

- Cha, ngài cũng đừng thừa nước đục thả câu với ta.

Ngài cũng biết, đứa bé không biết lo Phù Phù kia đang theo Sở Mặc náo loạn...

Lời Hứa Sơn còn chưa nói xong liền bị Hứa Trung Lương đánh gãy.

Hứa Trung Lương nhìn Hứa Sơn, cười mà như không cười:

- Làm sao?

Ngươi cho rằng ngươi còn anh minh cơ trí hơn Hoàng thượng?

Hứa Sơn ngẩn ra, không dám nói lời nào nữa.

Mặc dù đang ở nhà, ở trước mặt phụ thân cũng không có người ngoài, phụ thân cũng sẽ khôngbán đứng hắn, nhưng Hứa Sơn cũng không dám khoác lác mà không biết ngượng nói là mình anh minh cơ trí hơn Hoàng thượng.

Tâm Đế vương cũng không phải là người thường như họ có thể đoán được.

Càng chưa nói Hoàng thượng đăng cơ chấp chưởng đã nhiều năm, phần tâm cơ và lòng dạ kia không phải người thường có thể so được.

Những lời của Hứa Trung Lương khiến Hứa Sơn rơi vào trầm tư.

Bây giờ hắn cũng hiểu được một chút vì sao phu thân mình bĩnh tĩnh như vậy.

Chuyện mà Hoàng thượng công nhận, còn ủng hộ mạnh mẽ, còn dùng tiền riêng của mình để xây dựng học viện Tu Chân.

Nếu nói Sở Mặc là một kẻ lừa đảo và chuyện này cũng không đáng tin cậy chút nào, vậy thì, tại sao Hoàng thượng lại muốn làm vậy?

Phải biết rằng, đây cũng không phải là chuyện danh tiếng gì.

Vì chuyện này mà danh vọng của Hoàng thượng ở dân gian đã giảm xuống nhiều.

Thậm chí, có rất nhiều người có thân phận, địa vị cũng đang âm thầm oán Hoàng thượng tùy hứng làm bậy!

Con ngươi Hứa Sơn lóe sáng.

Hắn không ngu, cũng không ngốc, chỉ là quan tâm quá sẽ loạn thôi.

Dù sao thì con hắn cũng ở đó.

Hơn nữa, thời gian dài như vậy mà vẫn không đi ra.

Hắn rất lo nếu đệ tử Trường Sinh Thiên đánh học viện Tu Chân sẽ khiến Hứa Phù Phù bị thương.

Nhưng bây giờ, cuối cùng thì hắn cũng hiểu, học viện Tu Chân tuyệt đối không có chuyện gì!

Chuyện có thể khiến Hoàng thượng tận lực chống đỡ, mạo hiểm bị người trong thiên hạ khiển trách cũng muốn khư khư cố chấp thì sao có thể là chuyện không đáng tin cậy được?

Cùng lúc đó, toàn bộ Viêm Hoàng thành, từ vương công quý tộc đến dân thường, hầu như tất cả mọi người đều chú ý tới chuyện này.

Đồng thời, cũng có rất nhiều người nhìn về phía học viện Tu Chân.

- Lần này...

Chỉ sợ cháu mà lão tướng quân Phiền Vô Địch nhặt được phải phế rồi!

- Học viện Tu Chân!

Ha ha, thật là có ý tứ.

Thật là mơ mộng hão huyền!

- Hoàng thượng thật hồ đồ, lần này gặp phải rắc rối lớn rồi.

Chỉ mong chuyện này không liên lụy đến người khác trong Viêm Hoàng thành, dù sao thì chúng ta đều vô tội.

Mọi người nhao nhao nghị luận ầm ĩ.

Tất cả Viêm Hoàng thành đều bị ba tên đệ tử Trường Sinh Thiên lơ lửng trên không khiến cho tâm thần bất an.

Lúc này, cuối cùng thì ba người trên không cũng động!

Bọn họ bay về phía học viện Tu Chân.

Lúc này, đại đa số người trong Viêm Hoàng thành nhịn không được đều chạy về phía học viện Tu Chân.

Không phải bọn họ không sợ chết, nhưng trời sinh tính hiếu kỳ đốcthúc bọn họ chạy về hướng kia.

Bọn họ muốn nhìn một chút, thần tiên có thủ đoạn thế nào.

Cho nên, lúc này nếu từ trên cao nhìn xuống liền có thể thấy, mỗi cái ngõ nhỏ trong Viêm Hoàng thành đều có người chạy về một hướng.

Hoàng cung yên tĩnh không một chút động tĩnh.

Cái này khác rất nhiều so với dự đoán của nhiều người.

Bởi trong suy nghĩ của họ, ít nhất thì Hoàng cung cũng phải phái ra mấy cao thủ tới can thiệp một chút.

Coi như đối phương là đệ tử Trường Sinh Thiên cao cao tại thượng, nhưng Hoàng cung thờ ơ như vậy cũng sẽ tổn hạiđến thể diện Đại Hạ quốc!

Học viện Tu Chân cũng yên tĩnh như vậy, không có một chút động tĩnh.

Nhưng trong suy nghĩ của đại đa số những người ở đây thì đó là một việc không thể bình thường hơn.

Vì đối mặt với đệ tử Trường Sinh Thiên nên bọn họ nhất định là sợ!

Nhất định là kinh hãi!

Những lúc như vậy, làm rùa rụt cổ đương nhiên là chuyện bình thường.

Không có mở cửa, tan tác như chim muông đã là nằm ngoài dự đoán của mọi người rồi.

Tuy nhiên, mọi chuyện cũng không phát triển theo suy đoán của mọi người.

Lúc ba tên đệ tử Trường Sinh Thiên sắp đến trên không học viện Tu Chân, thì một giọng nói nhàn nhạt, còn mang theo vài phần non nớt vang lên:

- Cút xa chút!

Thanh âm này nghe ra rất bình thản, thậm chí phản ứng của rất nhiều người sau khi nghe xong câu này đó là, người nói chuyện điên rồi!

Nhưng cũng có rất nhiều người phản ứng tương đối nhanh, trong nháy mắt liền lộ vẻ chấn động.

Bởi vì bọn họ...

Tất cả đều đang cách học việnTu Chân một khoảng tương dối xa!

Một câu nói bình thản mà có thể cách xa như vậy truyền vào tai bọn họ.

Vậy, người này phải có tu vi cao như thế nào?

- Trời ạ!

- Người nói câu này là đứa cháu của Phiền Vô Địch sao?

- Cháu trai của Phiền lão tướng quân, tên gì nhỉ?

Tên là Sở Mặc phải không?

Thật là hắn?

- Sở Mặc thật sự là người Tu Chân?

Hắn...

Hắn làm sao mà làm đực vậy?

- Chuyện này thật thú vị!

Một số người thông minh, có kiến thức đều cảm thấy hứng thú.

Lúc này bọn họ còn không nghĩ tới quá nhiều, ví dụ như cái gì mà Hoàng thượng biết nhìn xa trông rộng, anh minh thần võ, vân vân.

Nhưng bọn họ cũng biết, lần này, sợ rắng ba tên đệ tử Trường Sinh Thiên gặp nạn rồi.

Nhưng mà người của Hứa gia nghe thấy thanh âm này lại carmmthấy khác.

Từ trên xuống dưới Hứa gia, một mảnh chấn động!

Thậm chí, ngay cả Hứa Trung Lương lần trước bình tĩnh không ai sánh được, lúc này cũng lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

Hứa Sơn càng không nhịn được, hắn thất thanh nói:

- Phù Phù?

Người nói chuyện...

Thật là nàng sao?

-----o0o-----

Chương 2435: Chấn động (1)

Chương 2435: Chấn động (1)

Thần sắc lão gia tử Hứa Trung Lương hơi phức tạp, sau đó cảm khái nói:

- Thần tiên chi đạo...

Quả nhiên là thật!

Cũng không phải là một truyền thuyết nha!

Cả người Hứa Sơn đều đứng ở đó.

Hứa gia bọn họ cách học viện Tu Chân ít nhất là mười mấy dặm, nhưng thanh âm của Hứa Phù Phù lại truyền vào tai họ một cách rõ ràng.

Loại chuyện này, nếu là trước kia có người nói vậy, chỉ sợ sẽ không có ai tin là thật.

Trên không trung, ba tên đệ tử Trường Sinh Thiên đang bày ra các loại tư thế, chuẩn bị tiêu diệt học viện Tu Chân cũng đều ngây dại.

Bọn họ không giống người thường không có tu vi, trong thế tục, một thân thực lực này của họ đã có thể xem là cao nhất.

Trong mắt người thế tục cũng chính là thần tiên!

Nhưng bây giờ, trong lòng họ tràn đầy rung động!

Bởi vì bọn họ có thể đoán được, một thân tu vi của người vừa mới nói chuyện, tuyệt sẽ không thua kém bất cứ ai trong số họ!

Quả thật, bọn họ nếu nói một câu thì cũng có thể truyền khắp toàn bộ Viêm Hoàng thành.

Nhưng vấn đề là, bọn họ tu luyện đã nhiều năm!

Còn thiếu niên nói chuyện kia?

Coi như hắn tu luyện từ trong bụng mẹ thì cũng mới chỉ mười mấy năm!

Bây giờ lại có năng lực cùng cấp với họ?

Ba người liếc nhau một cái, đều thấy trong mắt đối phương một mảnh nghiêm trọng.

Đây không phải là một nhiệm vụ bình thường.

Lúc này, từ trong học viện Tu Chân lại truyền đến một giọng nói.

Chẳng qua, lần này là giọng của một thiếu nữ, giọng nói rất lạnh, mang theo vài phần không kiên nhẫn:

- Cút!

Ừm, rõ ràng hơn người trước, chỉ có một chữ.

Tràn ngập miệt thị và nhục nhã, giống như không đem ba người này để trong mắt.

Giọng nói này cũng truyền khắp toàn thành.

Người thường nghe thấy thì không khác với giọng nói trước là bao.

Nhưng vào trong tai ba tên Trường Sinh Thiên thì lại giống như một tiếng sấm!

Người trẻ tuổi nhất không đứng vững, liền ngã từ trên không xuống.

Hai người bên cạnh cũng khí tức không ổn, liều mạng vận công, miễn cưỡng đứng vững ở đó.

Sau đó nhìn người ngã xuống, mặc dù không ngã chết hoặc bị thương, nhưng cũng chật vật không gì sánh được.

Liên tục bổ nhào trên mặt đất mấy chục cái, mới ổn định thân mình.

Sau đó "oa" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

Trong học viện Tu Chân lại truyền đến giọng một thiếu nữ khác, giọng nói này thanh thúy êm tai, phảng phất như ngọc trai rơi trên mâm ngọc.

Nhưng lời nàng nói ra lại không êm tai như vậy.

- Mấy tên ngu xuẩn ngay cả Tiên thiên cũng chưa tới mà dám giễu võ giương oai?

Bảo các ngươi cút thật đúng là cho các ngươi mặt mũi.

Còn thật sự cho rằng nơi này là thế tục trần gian, thật đúng xem mình là thần tiên?

Những lời này bao phủ toàn bộ Viêm Hoàng thành.

Giờ khắc này, cả thành hoàn toàn yên lặng!

Yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi!

Nguyên bản, đám người hướng về phía học viên Tu Chân muốn xem náo nhiệt, tất cả đều ngây ngốc dừng bước, đáy lòng có từng luồng khí lạnh không ngừng toát ra ngoài.

- Tình huống gì đây?

- Ba vị thần tiên trên không trung kia bị sao vậy?

- Mấy người vừa nói chuyện là ai?

Vì sao ta có cảm giác giọng nói của họ đang ở bên tai chúng ta?

Nhưng chúng ta lại không nhìn thấy họ?

Từng câu, từng câu không ngừng vang lên trong lòng mỗi người.

Có người phản ứng nhanh, trong nháy mắt sắc mặt liền thay đổi.

Sau đó, không nói hai lời, xoay người rời đi!

- Trong tình huống này, ai còn dám tiếp tục đi xem náo nhiệt?

Trong học viện Tu Chân, không cần nói, khẳng định là giống như đầm rồng hang hổ!

Vào giờ khắc này, cuối cùng thì người trong Viêm Hoàng thành cũng hiểu vì sao Hoàng thượng lại hỗ trợ học viện Tu Chân!

Ngay cả thần tiên bay tới bay lui trên trời còn bị mấy câu nói của người ta làm rối như tơ vò thì người trong học viện Tu Chân cường đại tới mức nào?

Trong học viện Tu Chân.

Hứa Phù Phù, Diệu Nhất Nương và Liễu Mai Nhi đang ngồi trên ghế dài dưới bóng cây ăn dưa hấu.

Mấy câu nói kia là bọn họ thuận miệng nói ra.

Sau khi nói xong, căn bản là không quan tâm cái khác, ngồi ở đó "bẹp bẹp" gặm dưa hấu.

- Thật ngọt!

Hứa Phù Phù nói.

- Ừ, dưa hấu mà thiếu gia đưa ra đều sắp thành tinh rồi.

Từ trước đến nay ta chưa từng ăn qua dưa hấu ngọt như vậy.

Liễu Mai Nhi cười híp mắt gặm dưa hấu, ngay cả trong hai mắt nhìn qua cũng thấy rất ngọt.

Diệu Nhất Nương cúi đầu gặm dưa hấu, ngay cả nói cũng lười nói.

Lúc này, từ bên kia truyền đến một giọng nói ngọt ngấy:

- Ai nha!

Mấy người các ngươi thật hết chỗ nói rồi, cư nhiên len lénăn dưa hấu, thật quá đáng!

Ta đã nhìn chằm chằm dưa hấu kia mấy ngày rồi, các ngươi ăn cũng không gọi một tiếng!

Cùng với giọng nói, một thiếu nữ mặc quần trắng đi từ bên kia đến, một đầu tóc giống như thác nước bay trên vai, da trắng như tuyết, lông mày như vẽ, đẹp như tiên tử.

- Tinh Tuyết, tỷ tỷ để lại một nửa cho ngươi đây!

Diệu Nhất Nương giống như làm ảo thuật lấy ra một nửa quả dưa hấu, cười tủm tỉm nhìn thiếu nữ đẹp như tranh.

- Hì hì, chỉ có Nhất Nương tỷ tỷ là tốt nhất!

Thiếu nữ đi tới nhận lấy nửa quả dưa hấu, sau đó cũng lấy ra một cái thìa nhỏ, múc một miếng dưa hấu cho vào miệng anh đào, thoải mái nhắm mắt lại:

- Ăn ngon!

Bên kia, ở giữa không trung, hai gã thần tiên Trường Sinh Thiên thấy một màn này, suýt nữa thì ngất đi!

Bây giờ, bọn họ so với bất cứ ai đều rõ ràng, trong học viện này là những nhân vật khủng bố thế nào.

Người mà bọn họ muốn diệt trừ căn bản là chưa từng lộ diện.

Vừa mở miệng quát tháo bọn họ chính là vài vị thiếu nữ kia!

Hơn nữa, mấy người này, nhìn qua một người so với một người còn khủng bố hơn!

Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thấy vẻ kinh khủng trong mắt đối phương.

Lúc này, Diệu Nhất Nương ngẩng đầu, nhàn nhạt liếc hai người trên không trung:

- Được rồi, đừng ở đây mất mặt xấu hổ, cút trở về nhanh lên.

Đồng thời, nói cho thất trưởng lão Triệu Hồng Chí của Trường Sinh Thiên các ngươi một tiếng, không làm chuyện trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa.

Thiếu gia nhà ta lười chấp nhặt với các ngươi.

Nếu các ngươi thậtcho rằng mình là thần tiên, vậy thì cũng đừng trách chúng ta tùy tiện phái ra một người triệt để san bằng ngọn núi của các ngươi!

Lần này, chỉ là cho các ngươi một giáo huấn nhỏ.

Phốc!

Phốc!

Hai người giữa không trung cũng không nhịn được mà phun một ngụm máu tươi.

Thân thể cũng rơi từ trên không trung xuống.

Hai người này thê thảm hơn một chút, bọn họ thậm chí không khốngchế được thân hình của mình, sau khi rơi xuống đất, tuy rằng không chết, nhưng cũng ngã đứt gân gãy xương.

Một chút giáo huấn nhỏ, chính là kết quả như vậy!

Vậy nếu là thật sự nghiêm túc?

Hai người kia nằm trên mặt đất rên rỉ thống khổ, đã không dám nghĩ đến vấn đề này nữa.

-----o0o-----

Chương 2436: Chấn động (2)

Chương 2436: Chấn động (2)

Người trẻ tuổi ngã xuống lúc trước cũng chạy nhanh qua đây đỡ hai người dậy, sau đó trong ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.

Thậm chí bọn họ cònkhông để ý tới thương thế của thân thể liền chạy ra ngoài Viêm Hoàng thành, giống như chó nhà có tang.

Lúc này là đi chứ không phải bay, vì đã không bay được rồi!

Toàn bộ quá trình, trừ lúc đầu ba người đứng khoe khoang ở trên không trung Viêm Hoàng thành thì thời gian hai bên chân chính tiếp xúc chưa đến nửa nén hương.

Không phải, thậm chí hai bên còn chưa nói gì đến tiếp xúc.

Bởi vì từ đầu đến cuối, học viện Tu Chân thậm chí ngay cả bóng dáng một người cũng không thấy.

Sau đó, ba người giống như thần tiên trong mắt dân Viêm Hoàngthành cứ thế chật vật rơi xuống.

Bộ dáng chật vật của ba người bị rất nhiều người nhìn thấy.

Tất cả mọi người đều cảm thấy một cỗ chân động không rõ.

- Thần tiên chân chính hóa ra vẫn luôn ở trước mặt chúng ta!

- Vậy mà lúc trước chúng ta còn một mực cười nhạo người ta?

Trời ạ...

Chúng ta đã làm những gì vậy?

- Thì ra bệ hạ mới là người cơ trí nhất!

- Học viện Tu Chân...

Trong đó, thật sự là một đám thần tiên nha!

Bởi vì chuyện này mà vô số người trong Viêm Hoàng thành đều cảm thấy chấn động mạnh.

Nhất là những vương công đại thần lúc trước không hiểu cách làm của Hoàng thượng, thậm chí còn kịch liệt phản đối, lúc này hối hận tới ruột đều xanh rồi!

Lúc này bọn họ cũng hiểu vì sao Hoàng thượng đều đón con nối dòng từ học viện Hoàng gia ra, nhất trí nhét vào học viện Tu Chân.

Thì ra, học viện này khác xa so với tưởng tượng của họ!

Thì ra, Hoàng thượng không hồ đồ!

Người chân chính nhìn xa trông rộng là Hoàng thượng nha!

Trong lúc nhất thời, không biết bao nhiêu người trong các đại gia tộc của Viêm Hoàng thành đều bắt đầu hoạt động, mục tiêu của họ chỉ có một chỗ, đó là Hoàng cung!

Bọn họ muốn đi chịu tội!

Sau đó, muốn đem con của mình đưa vào trong học viện này!

Không phải không có người nghĩ trực tiếp đi học viện Tu Chân, nhưng trong lòng họ cũng hiểu rõ, nếu trực tiếp đi học viện Tu Chân thì có thể ngay cả cửa cũng không vào được, hơn nữa còn chọc giận Hoàng thượng.

Lúc trước các ngươi phản đối trẫm như vậy, nói trẫm hao tốn của cải, nói trẫm có ý nghĩ kỳ lạ...

Sao thế?

Bây giờ nhìn thấy chỗ tốt thực tế rồi, liền giống như một đàn ruồi, như ong vỡ tổ muốn xông lên?

Ở đâu ra chuyện tốt như vậy!

Cho nên, nguồn gốc chuyện này vẫn là ở Hoàng cung.

Chỉ cầnHoàng thượng mở miệng, tin tưởng rằng chuyện này vẫn có đường sống!

Thân vương phủ.

Sau khi Hạ Kinh nghe được báo cáo, đầu tiên là hít vào một hơi, sau đó thở dài một tiếng, nói:

- Chuẩn bị kiệu, bản vương muốn vào cung chịu tội!

Không ai biết, Sở Mặc đã trở nên cường đại và thần bí không ai sánh được trong mắt họ lúc này thật ra không ở học viện Tu Chân!

Thực ra, Sở Mặc đã sớm rời khỏi Viêm Hoàng thành, chẳng qua là rất ít người biết chuyện này mà thôi!

Hắn đi Thiên lý băng nguyên một chuyến, nhưng ở đó, hắn cũng không thấy thân ảnh Ma Quân.

Sau đó, hắn vận dụng Phong Thủy thần thông, tìm được một chút dấu vết.

Ở trong núi sâu gặp được Ma Quân đang bị trọng thương.

Ma Quân lúc này vẫn có lực chiến rất mạnh.

Phản ứng đầu tiên khi hắn nhìn thấy Sở Mặc cũng không phải là muốn thu làm đồ đệ, mà là cảnh giác không gì sánh được, hỏi Sở Mặc có phải tới đuổi giết hắn không!

Bởi vì lúc này, Sở Mặc đã là một người tu hành rồi.

Sở Mặc cười nói không phải, tỏ vẻ với Ma Quân là mình tới cứu hắn.

Ma Quân tất nhiên là không tin, trực tiếp xuất thủ với Sở Mặc.

Tuy nhiên, Ma Quân bị trọng thương cũng không phải là đối thủ của Sở Mặc, trong chớp mắt đã bị Sở Mặc dùng đao đặt ở yết hầu.

Sau đó, Sở Mặc thu hồi đao, thi triển một lần U Minh Bát Đao trước mặt Ma Quân.

Đặc biệt là sau đao thứ năm, đao thứ sáu, đao thứ bảy và đao thứ tám...

Hoàn toàn khiến Ma Quân chấn động.

Vẻ mặt hắn rung động, hỏiSở Mặc là ai.

Sở Mặc cũng không nói gì về duyên phận giữa hắn và Ma Quân, mà chỉ nói những lời bề ngoài tràn đầy huyền cơ.

Sau đó trực tiếp ra tay giải độc trên người Ma Quân, lại cho Ma Quân mấy bộ cổ kinh.

Hắn nói cho Ma Quân, sau khi tu luyện ở Nhân giới mười năm thì trở về Tiên giới đi báo thù!

Lúc đó, ánh mắt Ma Quân nhìn Sở Mặc như đang nhìn quái vật!

Thiếu niên này chẳng những biết hết bí mật của hắn, hơn nữa cònhiểu biết về Tiên giới, thậm chí còn mạnh hơn hắn.

Trong lời nói trực tiếp còn chỉ ra rất nhiều bí mật chân chính.

Thậm chí ngay cả kẻ thù của hắn cũng biết rất rõ!

Hơn nữa còn an ủi hắn, Tiểu Điệp không có chuyện gì...

Tất cả những điều này khiến cho Ma Quân có cảm giác như mình đang nằm mơ.

Quả thật quá thần kỳ, cũng quá huyền diệu rồi!

Hắn muốn bái tạ Sở Mặc, nhưng lại bị Sở Mặc liều mạng ngăn lại.

Sở Mặc nói cho hắn biết, ngươi ta hữu duyên, hơn nữa, có một số việc, không phải như ngươi nghĩ!

Sau đó, Sở Mặc nhẹ nhàng bay đi.

Từ biệt Ma Quân, Sở Mặc đi đến chỗ năm xưa gặp được Kỳ Tiêu Vũ.

Hắn muốn nhìn thử có thể một lần nữa gặp được Kỳ Tiêu Vũ ở chỗ này không, có thể lấy được Thí Thiên không.

Tất cả mọi thứ không khác gì với những gì hắn đã trải qua.

Hắn gặp được Kỳ Tiêu Vũ!

Chính xác mà nói là một đạo phân thân của Tinh Linh công chúa.

Sau đó, hắn cũng nhận được Thí Thiên!

Tất cả những thứ này, giống như là một vòng luân hồi của vận mệnh.

Thương Khung Thần Giám, Thí Thiên, Hỗn Độn Hồng Lô lại tụ tập trong tay của hắn.

Sau đó Sở Mặc mang theo Kỳ Tiêu Vũ một đường từ từ trôi dạt đi qua thảo nguyên rộng lớn kia, tiện tay giải quyết một chút phiền phức của Na Y.

Sau đó dưới ánh mắt cảm kích của Na Y về tới lãnh thổ Đại Hạ.

Trên đường, Sở Mặc liền biết ở Viêm Hoàng thành đã xảy ra chuyện gì.

Thực ra trước khi lên đường hắn cũng đã tính tới rồi.

Cho nên hắn đãdặn trước mấy người Hứa Phù Phù, Diệu Nhất Nương.

Kỳ Tiêu Vũ một đôi mát to nhấp nháy nhìn Sở Mặc, nàng nhẹ giọng hỏi:

- Tại sao ta cảm giác...

Hình như chuyện gì ngươi cũng biết vậy?

Ngươi, ngươi thật là người ta muốn tìm sao?

Sở Mặc cười gật đầu:

- Đúng vậy.

Ta chính là phu quân tương lai của muội!

Khuôn mặt tươi cười của Kỳ Tiêu Vũ ửng đỏ, nàng sẵng giọng:

- Ta không nói chuyện này, mà là...

Ai nha, ta hơi đau đầu...

Sau đó liền làm nũng với Sở Mặc.

Nhìn dáng vẻ ngây thơ đáng yêu của Kỳ Tiêu Vũ, trong lòng Sở Mặc rất vui.

Chuyện này quả thật là triệt để bổ khuyết những tiếc nuối năm xưa của hắn.

-----o0o-----

Chương 2437: Ung dung trăm năm

Chương 2437: Ung dung trăm năm

đó, hắn và Kỳ Tiêu Vũ gặp nhau ở Nhân giới, khiến cho hắn có một loại đau nhức khắc cốt ghi tâm.

Dù cho sau này hắn lên như diều gặp gió, trở thành tu sĩ cao cấp nhất, nhưng mà, mỗi khi nhớ đến cảnh tượng Kỳ Tiêu Vũ tự bạo trước mặt hắn năm xưa, hắn đều có cảm giác đau đớn ray rứt.

Tận mắt nhìn thấy người mình yêu biến mất trước mặt mình, loại đau khổ này tuyệt đối là mãnh liệt không gì sánh được.

Lần này, sẽ không còn loại tiếc nuối đó nữa!

Giữa hai lông mày của Sở Mặc tràn đầy khí tức vui sướng.

Mặc kệ đây là mảnh đất nhỏ thần bí sâu trong ký ức của hắn cũng tốt, hay là thế giới song song không bao giờ tụ hợp cũng tốt.

Ít nhất, những thứ trước mắt đều là thật!

- Tiêu Vũ, yên tâm đi.

Chẳng qua chỉ là một tên tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao mà thôi.

Sở Mặc vẫn chưa nói cho Kỳ Tiêu Vũ biết chân thân và bản thể của Huyết Ma lão tổ.

Trên thực tế, ngay cả tình huống của Huyết Ma lão tổ đều là hắn nói cho Kỳ Tiêu Vũ.

Bởi vì đạo phân thân này của Kỳ Tiêu Vũ rất không ổn định, chỉ có thể nhớ một số ít chuyện.

Nhưng dưới sự nhắc nhở của Sở Mặc, bây giờ Kỳ Tiêu Vũ đã có thể nhớ được rồi.

Chính mồm Sở Mặc cam đoan là nhất định sẽ mang theo đạo phân thân này của nàng đi gặp bản thể, sau đó để hai người thành công dunghợp.

Chẳng qua, lòng hiếu kỳ của Kỳ Tiêu Vũ với Sở Mặc quả thật muốn nổ tung rồi!

Đúng là nàng đã tìm được người có thể bảo hộ Tinh linh tộc của nàng rồi.

Nhưng vấn đề là, thiếu niên nhân loại này cũng quá yêu nghiệt, mọi thứ trên thế gian này không gì là hắn không biết!

Sở Mặc cũng trả lời nhiều như vậy, bởi vì rất nhiều chuyện hắn còn cần phải nghiệm chứng, cần phải hiểu rõ.

Hiện nay cảnh giới của hắn cũng mới miễn cưỡng đạt đến tầng Nguyên Anh.

Đây còn là kết quả do hắn tiến nhập Huyễn Thần giới, gặp được giới linh, nhận được nhiều tài nguyên tu luyện từ giới linh.

Nếu không, chỉ dựa vào tài nguyên của Nhân giới thì không biết đến ngày tháng năm nào hắn mới bước vào cảnh giới Nguyên Anh.

Nhưng Sở Mặc cũng tràn đầy niềm tin vào tương lai.

Coi như ở chỗ này, một lần nữa tu luyện một đời, hắn cũng tin tưởng tuyệt đối có thể sử dụng thời gian ngắn nhất để vọt tới cảnh giới caonhất!

Trong đầu của hắn, lý giải về đạo đã sớm hoàn toàn vượt qua mọi người trên thế gian này!

Kỳ Tiêu Vũ nghiêng đầu nhìn Sở Mặc, sau đó yếu ớt nói:

- Sở Mặc, ngươi nói xem có phải kiếp trước chúng ta đã quen biết không?

Sau đó, lúc đó ngươi cũng cưng chiều ta như vậy?

Sở Mặc cười cười:

- Đúng vậy.

Chẳng những kiếp trước, mà còn cả kiếp sau nữa... muội đều là lão bà của ta!

Kỳ Tiêu Vũ nhịn không được trợn trắng mắt, mặt cười ửng đỏ, nói:

- Ngươi tên xấu xa này, mới tí tuổi mà đã cả ngày lão bà lão bà...

Sở Mặc cười híp mắt nắm tay Kỳ Tiêu Vũ, sau đó kéo nàng bay thẳng lên trời cao.

Dường như trong chớp mắt, bọn họ liền về tới Học viện Tu Chân.

Thời gian thấm thoắt thoáng một cái đã qua mấy năm.

Sở Mặc đã sớm cùng Kỳ Tiêu Vũ phi thăng từ Nhân giới lên Linh giới, giết chết Huyết ma lão tổ, sao đó đánh vào Tiên giới.

Còn Học viện Tu Chân ở Nhân giới Sở Mặc đã để lại truyền thừa tương ứng.

Đại Hạ quốc cũng biến thành đế quốc mạnh mẽ nhất của Nhân giới, không ai sánh bằng.

Còn mấy người Hứa Phù Phù, Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Liễu Mai Nhi, ở trong thế giới này đều một mực đi theo Sở Mặc, từ Nhân giới phi thăng tới Linh giới, lại từ Linh giới phi thăng lên Tiên Giới.

Tuy cảnh giới của họ còn cách xa Sở Mặc, nhưng ở thế giới này, bọn họ cũng không tụt lại phía sau nhiều lắm.

Hơn nữa tất cả đều vô cùng nỗ lực tu luyện.

Lúc Sở Mặc ở Nhân giới cũng đã tìm được những bằng hữu năm xưa, ví dụ như Hoa Tiểu Nha, Hoàng Họa, hắn gặp bọn họ, tặng bọn họ một hồi cơ duyên thật lớn.

Bao gồm Na Y trên thảo nguyên, Sở Mặc cũng để lại mấy bộ cổ kinh.

Khi còn ở Nhân giới, hắn còn đi Quy Khư một chuyến.

Lúc này, hắn cũng không muốn nhận truyền thừa mà là nói chuyện nghiêm túc với gia gia Sở lão đang ở Quy Khư.

Sau đó lại đi gặp Phiêu Linh Nữ Đế, hắn để lại cổ kinh rồi rời đi.

Ở Tiên giới, Sở Mặc cùng mấy người Kỳ Tiêu Vũ tìm được Ma Quân, người trở về cùng thời gian với hắn.

Sau đó, giúp đỡ Ma Quâncùng nhau báo thù rửa hận.

Thời gian rất nhanh, Sở Mặc đã từ Tiên giới tiến vào Thiên giới.

Ở trong Thiên giới, cảnh giới của Sở Mặc tăng lên càng làm cho người ta khó mà tin được.

Lúc đám tu sĩ tới từ Nhân giới Hứa Phù Phù vừa trở thành thiên kiêu trong mắt người trẻ tuổi Thiên giới thì Sở Mặc cũng đã trở thành một cường giả ẩn giấu chân chính rất khủng bố, bởi vì cảnh giới của hắn đã đạt đến Chí Tôn tầng thứ bảy!

Lời này vừa nói ra nhất định có thể dọa chết vô số người.

Chí Tôn trẻ tuổi như vậy, trong lịch sử toàn bộ Thiên giới chưa từng xuất hiện qua!

Ở Thiên giới, Sở Mặc tìm được phụ thân của mình là Sở Thiên Cơ, sau đó cũng gặp được mấy người quen cũ.

Hắn không ngừng tạo ra cơ duyên cho những người bạn cũ kia, làm cho cảnh giới của họ đều tăng lên rõ rệt.

Cho nên, ở Thiên giới, tuy Sở Mặc không có danh tiếng gì, thậm chí rất ít người biết hắn.

Nhưng ở trong lòng một số người thì đây là mộttruyền kỳ sống!

Một Thần nhân chân chính!

Ở Thiên giới, có người vượt qua vô tận ngân hà đến đây muốn giết hắn.

Đúng vậy, là Cơ Thánh.

Bị Sở Mặc cho một cái tát liền rút trở về.

Sau đó, Sở Mặc mang theo Kỳ Tiêu vũ tìm được bản tôn của HuyếtMa lão tổ, Sở Mặc thậm chí còn không ra tay thì một mình Kỳ Tiêu Vũ đã giết chết Huyết Ma lão tổ rồi.

Thời gian trôi qua không ngừng, cảnh giới của Sở Mặc càng cao sâu hơn.

Hắn mang theo Kỳ Tiêu Vũ và một nhóm người từ Viêm Hoàng Đại Vực tiến sát vào La Thiên Tiên Vực.

Ở nơi này, Sở Mặc dùng thời gian ngắn nhất giải quyết tất cả các phiền phức.

Hắn từ Thánh Nhân cảnh giới vọt tới Đại Thánh cảnh, sau đó vọt vào Tổ cảnh!

Trong toàn bộ La Thiên đại vũ trụ, hắn trở thành ngôi sao nổi bật nhất!

Không có ai là đối thủ của hắn, bất kỳ cường địch nào cũng không thích hợp là kẻ địch của hắn.

Hắn mở ra phong ấn của Viêm Hoàng Đại Vực, sau đó lại một lần nữa xác nhập Viêm Hoàng Đại Vực vào.

Ở thế giới này, hắn đã làm quá nhiều chuyện.

Đến cuối cùng, Sở Mặc rất là kinh ngạc phát hiện, tuy rằng tất cả quá trình đều có sự khác biệt to hay nhỏ so với những gì hắn đã từng trải qua, nhưng trên thực tế, đến cuối cùng, khi hắn trở thành bá chủ Tổ cảnh thì tất cả mọi chuyện giống như lại trở về một điểm.

-----o0o-----

Chương 2438: Bí ẩn luân hồi (1)

Chương 2438: Bí ẩn luân hồi (1)

Sự khác nhau so với những gì hắn đã từng trải qua dường như ngày càng ít.

Nhưng khác biệt tương đối lớn, cũng chính là những người đi bên hắn, dường như so với những tháng ngày hắn đã từng trải qua thì cường đại hơn rất nhiều.

Còn có một vài người, Sở Mặc cũng không chọn xuấthiện quá nhiều trong cuộc sống của họ, nhưng lại làm cho tất cả những người đó đều trở thành người xuất sắc trong lĩnh vực của mình.

Ví dụ như Na y, sau khi lấy được cổ kinh mà Sở Mặc đưa cho thì rất nhanh đã tu luyện thành một tu sĩ cường đại chân chính.

Nàng cũng không say đắm Sở Mặc như trước nữa, mà coi Sở Mặc thành một đại ân nhân chân chính, một đạo sư chỉ dẫn nàng đi lên.

Trên thực tế, còn rất nhiều người coi Sở Mặc trở thành đạo sư chỉ dẫn mình đi về phía trước!

Ví dụ như Lưu Vân, Thủy Y Y.

Ví dụ như Long Thu Thủy, Hoàng Vô Song...

Còn rất nhiều rất nhiều.

Chẳng qua là, trên thế giới này, cũng có biến số.

Ví dụ như Đại Công Kê!

Sở Mặc đã từng suy diễn rất nhiều lần nhưng chưa lần nào có thể tìm được một chút dấu vết của nó.

Phảng phất trên thế giới này, Đại Công Kê là không tồn tại!

Tuy nhiên, điều này cũng không chính xác, biết đâu trong thông đạo thế giới hắn sẽ nhìn thấy con gà thích khoác lác, tinh thần phấn chấn kia.

Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ thành hôn.

Ở thế giới này hắn cũng không bồi dưỡng tình cảm với Thủy Y Y.

Dù cho hắn biết thật ra kiếp trước Thủy Y Y và Kỳ Tiêu Vũ là cùng một người.

Nhưng bây giờ, các nàng là hai linh hồn khác nhau!

Cho nên, Sở Mặc cũng không chọn gặp gỡ Thủy Y Y quá nhiều.

Hắn chỉ mang theo Kỳ Tiêu Vũ, chỉ điểm nàng tu luyện, mang theo nàng cùng nhau thăng cấp.

Nhưng ở La Thiên đại vũ trụ, lúc mà Sở Mặc thành công vượt qua thiên kiếp Thái Thượng, từ Tổ Cảnh trở thành một tu sĩ Thái Thượng thì Kỳ Tiêu Vũ cũng từ Đại Thánh Cảnh thành công đột phá đến Tổ Cảnh, trở thành một bá chủ thật sự!

Mà lúc này, khoảng cách Sở Mặc từ Nhân Giới đi tới vẫn chưa tới một trăm năm!

Đây quả thật là thần tích chân chính.

Một Thái Thượng lão tổ khôngđến trăm tuổi.

Đây cũng quá trẻ tuổi!

Ngày mà Sở Mặc bước lên cảnh giới Thái Thượng, toàn bộ La Thiên đại vũ trụ đều bị chấn động lớn.

Sau đó, một lượng lớn bá chủ Tổ Cảnh vượt qua thành lũy đi đến La Thiên Tiên Vực chúc mừng Sở Mặc.

Lúc này, không cần dùng thủ đoạn chiến tranh, La Thiên hoàng tộc liền thành công trở thành chúa tể của toàn bộ La Thiên đại vũ trụ.

Đã từng bị Sở Mặc cho một cái tát, Cơ Thánh bây giờ nhìn thấy Sở Mặc giống như chuột thấy mèo, đàng hoàng quy củ, không dám đi quá giới hạn chút nào.

Sở Mặc tìm được Tử Đạo vào Lưu Vân Phong, tự mình chỉ điểm bọn họ.

Hai người này ngày xưa là huynh đệ, ở thế giới này, thái độ với Sở Mặc lại như đối với ân sư chỉ điểm.

Không có biện pháp, truyền đạo thụ nghiệp, giải thích nghi hoặc...

Loại chuyện như vậy, chỉ có lão sư hoặc trưởng bối mới có thể làm.

Đối với chuyện như vậy, Sở Mặc cũng tương đối mở mang.

Bởi vì cho tới bây giờ, hắn đã lĩnh ngộ rất nhiều chuyện.

Thậm chí có chút mơ hồ đoán được trạng thái hiện nay của mình là như thế nào.

Tuy nhiên có một số việc còn chờ hắn đi vào thông đạo, thậm chí là sau khi ra khỏi thông đạo mới có thể chứng thực.

Bây giờ, hắn chỉ thầm muốn cùng Kỳ Tiêu Vũ sống cuộc sống yên tĩnh.

Linh Thông Thượng Nhân vẫn tìm tới, nhưng lúc này, Linh Thông Thượng Nhân đã không phải đối thủ của Sở Mặc.

Hắn ra tay với Sở Mặc, nhưng rất nhanh liền bị sở Mặc chế phục.

Linh Thông Thượng Nhân rất khiếp sợ.

Sở Mặc nói với hắn rất nhiều chuyện, sau đó, Sở Mặc trực tiếp xuất thủ, chém thần cách trong thân thể Linh Thông Thượng Nhân!

Linh Thông Thượng Nhân khiếp sợ không thôi, đồng thời cũng sinh ra cảm giác hoài nghi mãnh liệt đối với sự sắp đặt của mình.

Hắn nói với Sở Mặc, lúc này, trở về thế giới Thông đạo, hắn muốn rời đi thế giới thông đạo, ngắm nhìn thế giới bên ngoài.

Sở Mặc nói cho hắn biết là không nên đi, đi sẽ có nguy hiểm lớn.

Linh Thông Thượng Nhân thành tâm thỉnh giáo, Sở Mặc nói cho hắn biết, cho dù muốn nhìn thế giới bên ngoài cũng không nên gấp.

- Ngươi chờ ta.

Cuối cùng, Sở Mặc nói với Linh Thông Thượng Nhân.

Linh Thông Thượng Nhân sống quá lâu, thông thấu rất nhiều chuyện, nhưng duy nhất không thông thấu Sở Mặc.

Một concờ nhỏ trong bố cục của hắn, chẳng những hoàn toàn vượt ra phạm vi khống chế của hắn, mà còn tiến vào một lĩnh vực mà người có cảnh giới như hắn cũng không hoàn toàn thấu hiểu.

Nếu như không phải hắn nhìn ra cảnh giới của Sở Mặc là Thái thượng, thậm chí hắn còn hoài nghi không biết có phải Sở Mặc đã trở thành Đại Tổ trong truyền thuyết không.

Tuy nhiên, cho dù Sở Mặc chỉ là cảnh giới Thái thượng, nhưng ở trong mắt Linh Thông Thượng Nhân cũng tương đối khó tin.

Hắn thấy chuyện này căn bản là không có khả năng, cũng không nên như vậy.

Nhưng cuối cùng hắn cũng tiếp nhận sự thật này.

Vì...

Trên đời này, còn có rất nhiều chuyện hắn không thể hiểu được.

Đến cảnh giới này, trong lòng hắn rất rõ thế giới này rất huyền diệu.

Ví dụ như luân hồi, vạn cổ đến nay, chưa có ai có thể thật sự thấu hiểu bí mật ẩn chứa trong phương diện này.

Trước khi Linh Thông Thượng Nhân đi, hắn muốn nói một số chuyện với Sở Mặc.

Nhưng hắn còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì Sở Măc đã ngăn cản, sau đó, Sở Mặc truyền âm cho hắn.

- Tiêu Vũ được, Y Y cũng được, hiện nay các nàng đều sống rất vui vẻ.

Nếu như có thể, ta hy vọng ngươi không cần nói ra chuyện này.

Linh Thông Thượng Nhân hoàn toàn bị chấn động!

Chuyện này làm hắn khiếp sợ hơn so với bất cứ chuyện gì.

Hắn nhìn Sở Mặc, lẩm bẩm nói:

- Chẳng lẽ ngươi đã nắm giữ bí ẩn luôn hồi?

Cũng không trách hắn nghĩ như vậy.

Bởi vì, chỉ có thật sự nắm giữ bí mật luân hồi mới có thể làm được mọi chuyện trên thế gian...

Trong mắt hắn, không có bất kỳ bí mật gì?

- Luân hồi sao?

Không...

Còn kém rất nhiều.

Sở Mặc ăn ngay nói thật, đúng là hắn có nắm giữ một ít bí mật về luân hồi, nhưng cũng còn kém rất nhiều.

Về luân hồi, trên người hắn còn có vô số bí mật mà hắn không thể tự mình giải thích được.

Cuối cùng Linh Thông Thượng Nhân cũng rời đi, thậm chí hắn còn không nhắc nhở Sở Mặc chăm sóc Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y.

Bởi vì căn bản là không cần thiết.

Hiện nay Kỳ Tiêu Vũ là thê tử của Sở Mặc, một thân tu vi cũng sắp bước vào cảnh giới Thái Thượng.

Tốc độ tu luyện như vậy, coi như là hắn cũng không thể giúp

được gì.

-----o0o-----

Chương 2439: Bí ẩn luân hồi (2)

Chương 2439: Bí ẩn luân hồi (2)

Mặc dù một thân tu vi của Thủy Y Y mới đến Thánh Nhân cảnh, thoạt nhìn không có gì đáng nhắc tới.

Nhưng so sánh với người khác, lấy tuổi của nàng, lúc này đã tiến vào Thánh Nhân cảnh thì cũng hoàn toàn có thể dùng từ thần tích để hình dung!

Cho nên, Linh Thông Thượng Nhân rất yên tâm đi.

Sở Mặc dừng ở La Thiên đại vũ trụ vài thập niên, hắn đi rất nhiều nơi, đi tìm hiểu một số chuyện thần bí chưa biết.

Thậm chí, hắn còn ngăn cản lần mở ra chiến trường viễn cổ này!

Toàn bộ La Thiên đại vũ trụ, quả thực là không có một tu sĩ nào dám bước vào chiến trường viễn cổ.

Bao gồm cả đám hầu tử sinh linh không phải người cũng không dám bước vào chiến trường viễn cổ.

Nhưng bọn họ cũng nhận được cơ duyên thật lớn, đều dự định ở La Thiên đại vũ trụ trở thành thành Thái Thượng!

- Đúng là vẫn thay đổi rất nhiều chuyện!

Buổi tối, Sở Mặc một mình ngắm nhìn bầu trời, nhẹ giọng cảm thán.

Tuy nhiên Sở Mặc cũng không có chút hối hận nào.

Coi như hắn biết rõ sự thay đổi này sẽ khiến cho tương lai không xác định, nhưng hắn cũng không hối hận.

Bởi vì tiếp tục đi lên cao, đến cuối cùng vẫn trở lại nguyên điểm như cũ.

Ví dụ như, ở thế giới này, Tử Đạo và Âu Dương Phỉ đến với nhau.

Bởi vì lúc Tử Đạo gặp Sở Mặc sớm hơn thế giới đã từng rất nhiều.

Cho nên, rất nhanh Tử Đạo đã cho thấy mặt xuất sắc nhất của hắn!

Âu Dương Phỉ vốn thích Tử Đạo, bây giờ Tử Đạo ưu tú, tất nhiên là nàng sẽ càng thích, cũng sẽ không sinh ra tâm tư khác.

Chung Thánh muốn chặn ngang một bước, nhưng bị Tử Đạo đánh cho mẹ hắn cũng không nhận ra.

Không giết hắn đã là cho hắn mặt mũi!

Đối với chuyện này, Chung gia cũng chỉ có thể nhịn, bởi vì nếu không nhịn, thì dù chỉ một mình Tử Đạo cũng có thể san bằng Chung gia!

Càng không nói, bên người Tử Đạo còn có rất nhiều cường giả.

Khương Thải Nguyệt, Lưu Vân Phong, cùng một đám hầu tử sinh linh không phải người khủng bố và mạnh mẽ.

Mặc dù Chung gia ở La Thiên Tiên Vực thâm căn cố đế (ăn sâu bén rễ), nhưng khi đối mặt với những người này cũng không có bất kỳ sức phản khác gì.

Sở Mặc không cần đứng ra, những người này cũng có thể khiến cho Chung gia bị lật tung.

Sở Mặc càng ngày càng cảm thấy sự thần kỳ của vận mệnh.

Có rất nhiều chuyện, nhìn qua dường như là đi về hướng ngược nhau, nhưng đến cuối cùng...

Lại giống như trăm sông đổ về một bể.

Cuối cùng, tất cả đều chảy về một chỗ!

Cái này cũng là một loại luân hồi!

Theo như cách nói của Sở Mặc, trong quá trình này, không ngừng hoàn thiện, lại không ngừng bị phủ định, đến cuối cùng, lại một lần nữa hoàn thiện.

Trong quá trình này, cảnh giới của hắn cũng đang trong quá trình điên cuồng thăng lên.

La Thiên đại vũ trụ đã không thích hợp cho hắn tiếp tục ở lại!

Vì vậy, hắn dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ tiến vào thế giới thông đạo.

Lúc này chỉ có Kỳ Tiêu Vũ cùng hắn đi vào thế giới thông đạo.

Những người còn lại đều bị hắn lưu lại La Thiên đại vũ trụ.

Sau khi đi vào thế giới thông đạo, Sở Mặc rất dứt khoát và rất trực tiếp dẫn Kỳ Tiêu Vũ đánh đến từng nhà.

Đem tất cả những cổ tộc kia đánh cho gà bay chó sủa, đánh cho người ngã ngựa đổ.

Hắn không giết chóc quá mức hung ác, chỉ là phế bỏ một người lại một người Thái thượng Cổ tổ.

Lúc này, hắn không hề đem đầu của họ treo trên cột cờ.

Thời gian ngắn ngủi vài năm, danh tiếng của Sở Mặc cũng đã truyền khắp thế giới thông đạo.

Hầu như không ai là không biết đến thiếu niên ma đầu này!

Đúng vậy, thiếu niên ma đầu!

Bởi vì lúc này Sở Mặc quá dứt khoát, hắn thậm chí không có bất kỳ lời giải thích nào!

Đi đến là trực tiếp khiêu chiến, đánh đến từng nhà.

Thậm chí những gia tộc bị hắn đánh lúc đầu còn không biết hắn tên là gì!

Hắn không thèm giải thích, cũng không có gì để giải thích.

Sinh linh trên thế gian này thật ra vẫn luôn như vậy.

Khi thực lực của ngươi cường đại đến một cảnh giới nhất định thì sẽ không còn ai dám nói linh tinh về ngươi nửa lời.

Nếu như thực lực không đủ, vậy thì sẽ không chỉ là dùng miệng chỉ trích, có khả năng sẽ là dùng chân giẫm, dùng đá ném.

Tuy nhiên, nguyên nhân Sở Mặc tiêu diệt hơn mười nhà Cổ tộc cuối cũng cũng bị lộ ra.

Hậu nhân của Sở thị vương tộc năm xưa!

Trở về để báo thù!

Lần này, hầu như mọi người đều có thể hiểu.

Nhưng phần hiểu rõ này, có vài phần là vì thực lực của Sở Mặc, có vài phần là vì đồng tình, mỗi người một ý kiến riêng.

Ngược lại những việc này, cho đến bây giờ Sở Mặc chưa bao giờ để ý quá.

Người khác nghĩ thế nào, trước kia hắn sẽ không quá mức để ý, càng chưa nói đến bây giờ.

Hơn mười nhà Cổ tộc đều đều bị Sở Mặc quét ngang một lần.

Sau đó, Sở Mặc đi Phương tây gặp Phật Đà, đi Phương Đông gặp Thái Thượng Vô cực.

Rốt cục đã nói những gì không có ai biết.

Nhưng sau khi Sở Mặc trở về thì thông đạo liền mở ra Thiên Mạc lịch.

Sớm hơn không biết bao nhiêu năm so với một lần đã từng.

Thời gian thấm thoắt cứ thế lại qua mấy nghìn năm.

Sở Mặc đón tất cả những người năm xưa vào di chỉ của Sở thị vương tộc trong thế giới thông đạo.

Ở nơi đó, lại xây dựng một tòa thành mới.

Lịch sử thông đạo dường như lại trở lại trạng thái cũ.

Mặc dù chi tiết có khác biệt, nhưng trên tổng thể thì cũng gần như giống nhau.

Phong Thần bảng bị Sở Mặc phá gỉai hết, những sinh linh hôi địa sau khi giết đến đây cũng bị những tu sĩ trong thông đạo hung hăng đánh trở về.

Hình như cho tới bây giờ, những sinh linh hôi địa này chưa từng mặt xám mày tro như thế bào giờ.

Chúng nó rất phẫn nộ, muốn trực tiếp giết tới.

Nhưng lần này, chưa chờ chúng nó giết tới thì Sở Mặc đã trực tiếp giết qua.

Ở đó, Sở Mặc cứu Tử Đạo và Âu Dương Phỉ.

Thời gian cứ trôi qua như vậy.

Qua gần một vạn năm, Sở Mặc thành công từ cảnh giới Thái Thượng tiến vào cảnh giới Đại Tổ.

Lúc này, hắn một mình một đao, trực tiếp giết ra thế giới thông đạo, chân chính tiến vào thế giới thân thể Cổ Thần.

Tất cả giống như đang tái diễn.

Nhưng lần này, một thân thực lực của Sở Mặc cường đại hơn năm xưa không biết bao nhiêu lần, cho dù lần này đối diện với Thiên nhân, hắn cũng có sức mạnh tuyệt đối để đối mặt với họ!

Ở thế giới thân thể Cổ Thần, hắn lại gặp trí não.

Lúc này, hắn trực tiếp giải trừ hết phong ấn trong trí não.

Trí não cũng không phải lo lắng vì bị phong ấn nguyên thủy khống chế.

Vì vậy, sinh mệnh phù văn cao cấp này lựa chọn đi theo Sở Mặc.

Lúc này, Sở Mặc thậm chí còn không gặp Vu Hồng.

Bởi vì, tính toán về mặt thời gian, hắn muốn gặp được Vu Hồng thì còn cần một khoảng thời gian rất dài.

-----o0o-----

Chương 2440: Cửu thế luân hồi (1)

Chương 2440: Cửu thế luân hồi (1)

Sở Mặc trực tiếp đi vào ngũ tạng của thế giới thân thể, lấy đi năm viên tinh hạch.

Sau đó bắt đầu tế luyện, thực lực của hắn cũng tăng lên nhanh chóng trong quá trình này.

Lúc này, hình như là hắn sắp phá tan cảnh giới Đại tổ, tiến vào lĩnh vực truyền thuyết chưa từng có sinh linh nào tiến vào!

Có lẽ là do tốc độ tu luyện của hắn làm cho hắn phát kích sức mạnh cấm kỵ nào đó.

Rất nhiều Thiên nhân trực tiếp tiến sát vào thế giới thân thể Cổ Thần.

Loại biến hóa này có chút khác so với đã từng.

Chẳng qua, hiện nay Sở Mặc càng cường đại hơn.

Đối mặt với những Thiên nhân này, Sở Mặc giống như quét ngang, giết bọn họ tơi bời hoa lá.

Cuối cùng, Sở Mặc giết thẳng đến đất Vĩnh Hằng, đánh bại toàn bộ chủ ba đại thế lực và người đứng đầu Vĩnh Hằng!

Hắn để trí não thống trị tòan bộ thế giới thân thể Cổ Thần, sau đó, một người từ chỗ này giết ra ngoài!

Đời này, hắn thay đổi rất nhiều chuyện!

Ở thế giới bên ngoài, Sở Mặc lại một lần nữa gặp phải những nguy cơ trước kia, nhưng lần này dĩ nhiên khiến cho hắn thành công xông qua chỗ phong ấn tinh thần Cổ Thần.

Những tên Thiên nhân trước kia, tất cả đều bị Sở Mặc một mình giết chết, sau đó luyện hóa.

Cảnh giới của hắn đã dừng lại ở cảnh giới Đại Tổ đỉnh cao.

Dường như còn kém một chút...

Liền thành công đột phá đến tầng cao hơn!

Nhưng lúc này đây, Sở Mặc vẫn gặp phải sự đuổi giết của người kinh khủng kia.

Sở Mặc vô cùng hoài nghi, người đuổi giết kia chắc chắn là một tên Chúa Trời!

Bởi vì, Sở Mặc ở trước mặt hắn, căn bản là không có chút năng lực phản kháng nào.

Cái loại vô thượng này quả thực là cường đại đến trình độ khiến người ra run sợ!

Lúc này, người kia vừa nhìn thấy hắn, liền cười nhạt:

- Ngươi cho rằng như vậy là có thể chạy thoát số mệnh sao?

Từ không gian song song đi ra một lần nữa?

Tiểu tử, lần này đừng có hòng chạy thoát!

Nhưng lần này Sở Mặc lại chạy thoát!

Thành công trốn thoát!

Đương nhiên, đây là dưới sự trợ giúp của Cổ Thần.

Người nọ gào thét càng thêm điên cuồng, thậm chí Sở Mặc còn nghe được rõ ràng.

Lại một lần nữa hắn bị cỗ lực lượng thần bí đưa vào bên trong một cánh cửa.

Sau đó...

Lại là một lần luân hồi.

Sở Mặc lại về đến thời kỳ thiếu niên của mình.

Nhưng lức này, thời kỳ hắn trở về còn sớm hơn làn trước!

Hắn phát hiện mình vẫn là một đứa con nít!

Một nữ tử phương hoa tuyệt thế đang nhìn hắn khóc, nhẹ giọng nói:

- Con trai, nương có lỗi với ngươi!

Nương rất muốn, rất muốn nhìn ngươi lớn lên, nhìn ngươi cưới vợ, sinh con.

Xin lỗi...

Xin lỗi!

Nương không có cách nào bảo hộ ngươi...

- Đây là...

Trong lòng Sở Mặc, giống như một tia chớp xẹt qua.

Hắn đã biết!

Đây là cảnh tượng phụ mẫu của hắn bị buộc phải đưa hắn vào Nhân giới!

Hắn rất muốn mở miệng nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Mặc cho phụ mẫu mở ra một con đường, đưa hắn vào Nhân giới.

Sau đó, bị tướng quân Phiền Vô Địch nhặt được, bắt đầu nuôi dưỡng hắn.

Lúc này, từ khi còn rất nhỏ Sở Mặc đã bắt đầu tu luyện.

Hắn không lại lập cái gì Học viên Tu chân, thậm chí lựa chọn không quen biết Hứa Phù Phù và Diệu Nhất Nương, càng không đi tìm Kỳ Tiêu Vũ và Ma Quân!

Bởi vì... một lần này Sở Mặc đã hiểu, đây là một mình hắn luân hồi!

Không liên quan đến bất kỳ ai!

Dưới sự trợ giúp của Bàn Cổ, hắn tiến vào một trạng thái luân hồi tương đối kỳ dị.

Dưới loại trạng thái này, chỉ có một mình hắn biến hóa mới là thật.

Còn những người kia, thật ra thì giống như hoa trong gương, trăng trong nước!

Theo hắn luân hồi một lần nữa, những người kia...

Những chuyện kia, sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.

Tuy nhiên, điều này khiến cho người ta cảm thấy rất bi thương, giống như cả thế giới đều là giả.

Nhưng Sở Mặc đã có thể lĩnh ngộ được thâm ý trong này.

Chỉ cần có một thế giới, bọn họ đều đang sống sót, không hao tổn chút nào, như vậy là được rồi!

Một đời kia, chính là chân thật nhất!

Cho nên đời này, tốc độ tu luyện của Sở Mặc càng kinh người.

Hắn chỉ dùng thời gian ba mươi năm liền xông ra La Thiên đại vũ trụ, thành một tu sĩ cảnh giới Thái thượng.

Sau đó, hắn vọt vào thế giới thông đạo, ở nơi đó hắn không làm kinh động bất luận kẻ nào.

Chỉ là không ngừng tu luyện, không ngừng đánh sâu vào cảnh giới và cấp bậc cao hơn!

Sau đó, vào lúc hắn hơn bảy mươi tuổi thì tiến vào cảnh giới Đại Tổ.

Lúc hơn một trăm năm mươi tuổi thì trực tiếp giết ra thế giới thân thể Cổ Thần.

Sở Mặc một lần này càng thêm hung hãn so với lúc trước!

Đối mặt với sự cản trở của Thiên Nhân, hắn trực tiếp sử dụng con đường mạnh nhất.

Mấu chốt nhất là, đây là lần thứ ba hắn đối mặt với những Thiên Nhân này.

Cho nên hắn rất rõ ràng những người này có năng lực gì, có bản lĩnh gì.

Hắn vừa ra tay chính là loại hạ sát thủ.

Cho nên, một đời này Sở Mặc hùng hổ đến mức khiến linh hồn con người đều run rẩy!

Thật là đáng sợ!

Sở Mặc như thế chẻ tre vọt vào nơi phong ấn tinh thần Bàn Cổ, vào lúc phá hủy phong ấn đến tám phần mười thì nhân vật khủng bố kia lại cảm thấy.

Hắn suy diễn thêm liền cảm giác được trên người Sở Mặc tràn ngập lực lượng luân hồi.

Tên Chúa Trời này suýt nữa thì tức phát điên!

Hắn không nghĩ tới, cường đại như hắn mà cũng có ngày bị người khác hung hăng tính kế.

Điều này quả thực là rất quá đáng!

Hắn trực tiếp ra tay muốn trấn áp Sở Mặc ở đó, không muốn để Sở Mặc chạy trốn lần hai.

Tuy nhiên lần này, phong ấn của tinh thần Bàn Cổ đã bị Sở Mặc phá hủy tám phần mười lại phát ra một cỗ dao động khủng bố.

Lại một lần nữa... cuốn Sở Mặc đi.

Cứ như vậy, Sở Mặc bắt đầu luân hồi một lần rồi lại một lần!

Mãi cho đến lần thứ chín!

Năm hắn hai mươi tuổi liền đã giết tới!

Hắn không thể đợi mình trở nên mạnh mẽ thì mới giết đi ra, bởi vì Sở Mặc đã hiểu rõ, đây là Cổ Thần đang tranh thủ thời gian cho hắn.

Vận dụng một loại sức mạnh cấm kỵ, loại lực lượng này thậm chí có thể khiến Cổ Thần triệt để tan thành mây khói, biến mất ở thế gian này!

Căn cứ vào giác ngộ của Sở Mặc, hắn cũng hiểu, hắn nhất định phải giết nhân vật khủng bố này, chỉ có như vậy thì hắn mới có thể tiến vào một cấp bậc cao hơn.

Cho nên lần này Sở Mặc hai mươi tuổi liền giết tới, vào lúc nhân vật khủng bố kia chưa xuất hiện thì đã phá vỡ phong ấn tinh thần Bàn Cổ!

Lần này lực lượng của Cổ Thần ầm ầm tiến vào cơ thể Sở Mặc.

Sau đó, trước khi nhân vật khủng bố kia chạy đến, thân hình Sở Mặc "vèo" một cái, trong nháy mắt đã biến mất ở không gian này.

-----o0o-----

Chương 2441: Cửu thế luân hồi (2)

Chương 2441: Cửu thế luân hồi (2)

Loại biến mất này phảng phất như hoàn toàn biến mất trên thế gian này, tiến vào một thời không khác.

Dù sao thì ở chỗ này cũng đã hoàn toàn mất đi dấu vết của Sở Mặc.

Sau một khắc, Sở Mặc mở hai mắt ra.

Hắn thấy một lão giả tóc trắng ngồi ở chỗ kia, đưa lưng về phía hắn.

- Cổ Thần?

Sở Mặc nhẹ giọng hô.

Hắn có cảm giác mình đã có một giấc mơ rất dài!

Ở trong mơ, hắn ước chừng đã luân hồi chín kiếp!

Nhưng hắn biết rõ, thật ra mình hoàn toàn không phải là nằm mơ!

Mà tất cả mọi thứ đều là thật, đã từng xảy ra!

Cổ Thần vận dụng sức mạnh cấm kỵ nào đó để hắn thành công tiếp nhận truyền thừa tinh thần Cổ Thần, sau đó tỉnh lại ở đây.

Lão giả tóc trắng ngồi ở kia, không động đậy, cũng không trả lời.

Chỉ là quay lưng về phía Sở Mặc, bóng lưng của hắn lộ ra tang thương muôn thuở.

- Đây là chỗ nào?

Sở Mặc khẽ nhíu mày, đứng dậy.

Sau đó, hắn cảm giác trong thân thể mình tràn đầy lực lượng, lớn hơn trước kia rất nhiều.

Tinh thần thức hải của hắn cũng chân chính biến thành sâu không lường được.

Nếu như nói, sức mạng thân thể và tinh thần thức hải vốn có của hắn là một giọt nước thì hiện tại, chính là một vùng biển!

Loại chênh lệch lớn này khiến Sở Mặc có chút không cách nào tiếp nhận được!

Chuyện này cũng quá đáng sợ đi!

Đáng sợ hơn là, Sở Mặc có thể cảm nhận rõ ràng rằng cảnh giới hiện nay của mình cũng chưa đột phá lĩnh vực Đại Tổ!

Nhưng sức mạnh của hắn lại cường đại hơn vô số lần!

Cường đại đến mức khó có thể tưởng tượng được!

- Lẽ nào, đây là ta tiến vào lĩnh vực của thần?

Trên mặt của Sở Mặc lộ ra một tia tự giễu.

Loại cảnh giới này giống như lĩnh vực chỉ có thần mới tiếp xúc được.

Loại lý giải với đạo, với luân hồi này, tất cả đều cao thâm đến mức khó tin nổi.

Thông qua sự luân hồi của mình, Sở Mặc cũng đã hiểu rất nhiều về bí mật ẩn chứa trong luân hồi.

Không dám nói cao thâm đến mức nào, nhưng ít ra, trên thế giới này, người có thể hiểu về phương diện nay hơn Sở Mặc, e rằng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Sau một khắc, Sở Mặc nhìn thấy Vu Hồng.

Hắn nằm ở một bên, búa Bàn Cổ rơi bên cạnh.

- Vu Hồng!

Vẻ mặt Sở Mặc thân thiết đi tới bên người Vu Hồng.

Sau đó, hắn yên lòng.

Bởi vì hắn có thể cảm nhận được bây giờ sinh mệnh của Vu Hồng rất ổn đinh, chỉ là giống như đang ngủ mà thôi.

Hắn thử đánh thức Vu Hồng, nhưng lại phát hiện rằng, mặc kệ hắn gọi thế nào thì Vu Hồng cũng không có nửa điểm phản ứng.

Lúc này, Sở Mặc nhìn thoáng qua búa Bàn Cổ.

Búa Bàn Cổ "soạt" một cái đi tới trong tay hắn.

Loại cảm giác này giống như một đứa trẻ gặp được phụ mẫu của mình.

Loại cảm giác quyến luyến nồng đậm khiến Sở Mặc cũng cảm thấy giật mình.

- Tại sao có thể như vậy?

Sở Mặc khẽ nhíu mày.

Sau đó hắn cầm búa Bàn Cổ đi đến trước mặt lão giả.

Lão giả tóc trắng này cũng như là đang ngủ.

Ngồi ở chỗ đó, không hề nhúc nhích, hai mắt nhắm nghiền.

Trong thân thể của hắn thậm chí còn không có bao nhiêu thăng cấp phát ra.

Nhưng Sở Mặc biết, lão giả này nhất định là một người sống.

- Tiền bối, mặc kệ ngài có phải Cổ Thần hay không, ta đều phải cảm tạ ngài.

Sở Mặc thi lễ với lão giả.

Lúc này, từ một nơi không biết bao xa truyền đến một tiếng rít gào giận dữ:

- Sở Mặc...

Ngươi lăn ra đây cho ta!

Bàn Cổ...

Còn có Bàn Cổ, ngươi cũng lăn đây cho ta!

Ngươi làm chuyện tốt, ta bị lạc.

Ta đường đường là Chúa Trời mà lại bị lạc ở chỗ này!

Đừng để ta tìm được ngươi!

Nếu không...

Ta thề...

Ta nhất định xé ngươi thành mảnh nhỏ!

Ngươi dám động đến đến loại lực lượng cấm kỵ nỳo, Bàn Cổ, tên chết tiệt!

A...

A a a!

Chết tiệt!

Lập tức, Sở Mặc đã nghe ra người kia là ai, chính là tên Chúa Trời khủng bố kia!

Hắn thế mà cũng vào được?

Nhưng mà xem ra, vị Chúa Trời đại nhân này cũng không thoải mái.

Cư nhiên bị lạc ở chỗ này?

ây rốt cuộc là chỗ nào?

Hiện tại, Sở Mặc cũng rất muốn biết chuyện này.

Đúng lúc này, lão giả tóc trắng trước mặt hắn bỗng nhiên mở mắt ra.

Sau đó, cười toét miệng với Sở Mặc, còn nháy mắt nữa.

Vẻ mặt Sở mặc nhất thời dại ra nhìn lão giả, khóe miệng co quắp, sau đó nói:

- Tiền bối, ngài...

- Xuỵt!

Lão giả đặt một ngón tay trước miệng, nháy mắt mấy cái với Sở Mặc, ý bảo Sở Mặc không cần nói.

Sau đó, lão giả nhìn thoáng qua hoàn cảnh xung quanh, vung tay lên.

Bọn họ lập tức biến mất ở chỗ này.

Nhưng mà cũng không hề rời đi quá xa, mà là xuất hiện ở mười mấy dặm phía trước.

Mười mấy dặm...

Ở những chỗ này, không khác gì với không có khoảng cách.

Khóe miệng Sở Mặc co quắp, thậm chí còn cảm thấy có phải lão giả này chưa tỉnh ngủ không?

Nhưng một màn phát sinh tiếp theo khiến Sở Mặc có chút kinh ngạc.

Sau một khắc, một thân ảnh tản mát ra khí tức kinh khủng lập tức xuất hiện ở đây.

Đó là một người trẻ tuổi đến mức quá đáng, thậm chí còn trẻ hơn Sở Mặc.

Trên mặt hắn còn mang theo vài phần ngây thơ.

Sở Mặc có ấn tượng vô cùng sâu sắc với gương mặt này.

Chính là người có thực lực khủng bố không gì sánh được, ba lần liên tiếp suýt nữa thì đánh chết hắn!

Sở Mặc suy đoán, đây chính là một trong tứ đại Chúa Trời.

Cách mười mấy dặm, Sở Mặc nhìn gương mặt anh tuấn kia, sau đó hắn trầm mặc.

Hắn biết rõ bây giờ mình chưa phải đối thủ của người này.

Nhưng mà trong thân thể của Sở Mặc lại dâng lên chiến ý mạnh mẽ.

- Hử?

Cảm giác của người trẻ tuổi bên kia tương đối nhạy, trước khi Sở Mặc dâng lên chiến ý thì hắn cũng đã phát hiện Sở Mặc.

Lúc Sở Mặc chân chính phát ra chiến ý thì người trẻ tuổi này liền phát ra tiếng gào thét.

Tiếng gào thét này khiến Sợ Mặc bị dọa.

Thật sự quá chấn động!

Coi như là cả khối đại lục đều có thể bị tiếng gào thét này làm cho vỡ thành mảnh vụn.

Coi như là một Giới Chủ, dưới tác động của tiếng gào thét này cơ thể cũng nổ tung mà chết.

Thanh âm này quả thực quá đáng sợ, tràn đầy lực lượng của pháp tắc.

Tuy nhiên, để Sở Mặc cảm thấy khó hiểu là, người trẻ tuổi này cư nhiên hung hăng bổ một kích về hướng khác!

Ầm ầm!

Trong hỗn độn hư vô kia bộc phát ra một vòng hào quang sáng chói.

Sau đó, không có sau đó.

Bởi vì ở chỗ kia, bất kỳ lực lượng gì dường như cũng không có tác dụng.

Nơi này một mảnh hỗn độn, cơ hồ không nhìn thấy bất kỳ thực thể nào.

Sở Mặc nhịn không được nhìn thoáng qua lão giả tóc trắng kia, kết quả, lão giả kia nháy mắt đắc ý với hắn, nhe rằng cười.

-----o0o-----

Chương 2442: Làm sủng vật của ta

Chương 2442: Làm sủng vật của ta

Lúc này, người trẻ tuổi kia điên cuồng công kích bốn phương tám hướng.

Cường độ công kích tuyệt đối khiến cho người ta kinh sợ.

Sở Mặc đã từng trải qua cửu thế luân hồi, một thân cảnh giới gần như vượt qua tầng Đại Tổ, cũng không dám chắc mình có thể chống lại công kích như vậy mấy lần.

Cho nên, người trẻ tuổi này chính là tồn tại cường đại đến mức làm người ta run sợ.

Nhưng hết lần này đến lần khác, hắn ở chỗ này giống như một người mù, hoàn toàn không biết vị trí cụ thể của Sở Mặc, cũng không thấy sự tồn tại của họ.

Sở Mặc nhịn không được nhìn về phía lão giả tóc trắng lần nữa, lão giả cười híp mắt, vẻ mặt đắc ý.

Từ biểu tình kia, vô luận thế nào cũng không nhịn ra đây là một cao nhân đắc đạo.

Sở Mặc nhịn không được dùng tay nâng trán, muốn lau đi hắc tuyến trên mặt.

Lão đầu này tuyệt đối không phải Cổ Thần!

Cổ Thần trong ấn tượng tại sao có thể là người như vậy?

Nên là khí phách khôn cùng, cầm búa Bàn Cổ trong tay, thắt lưng giắt đao Bàn Cổ, long hành hổ bộ, là loại tồn tại cao nhất trong khoảnh khắc có thể khiến cho vô số cường giả tan thành mây khói!

Mà lão giả này khiến cho người ta có cảm giác là lão ngoan đồng.

Tuy thực lực cũng sâu không lường được, thậm chí cả tên Chúa Trời hư hư thực thực kia cũng bị hắn xoay quanh, nhưng bộ dáng boại hoại của hắn thực sự khiến người khác khó có thể đem hắn và cao nhân liên hệ với nhau.

Lúc này, sự tồn tại của tên Thiên Chủ kia bắt đầu cách xa nơi này, dần dần đi xa.

Sở Mặc nhìn lão giả tóc trắng, lão giả cũng nhìn hắn, sau đó cười lắc đầu, vung tay lên, một cỗ lực lượng cuồn cuộn truyền đến trực tiếp đưa Sở Mặc ra khỏi chỗ này.

Sau một khắc, Sở Mặc kinh ngạc phát hiện, mình và Vu Hồng lại một lần nữa xuất hiện ở trước cánh cửa đi vào vùng hư không.

Sau đó, người trẻ tuổi kia đánh một kích về phía hắn!

Tuy là rất gấp gáp, nhưng Sở Mặc vẫn trực tiếp xuất thủ.

Lần này, Sở Mặc xuất thủ quả thực là long trời lở đất!

Hoàn toàn không thể so sánh được với.... chật vật và kiệt lực trước kia.

Quả thực khiến cho người ta giận đến sôi người.

Hắn thuận tay một kích, dùng là búa Bàn Cổ, thi triển...

Là Bàn Cổ khai thiên!

Sau đó, tay kia dùng Thí Thiên chém về phía đối phương!

Bàn Cổ song kích!

Tuy rằng một kích này không có tên, nhưng trong đầu Sở Mặc lại xuất hiện một từ như vậy.

Ầm ầm!

Cả mảnh hư không lập tức liền sụp đổ!

Sau đó, một vòng hào quang vô biên, dường như đã vượt qua phạm trù của vũ trụ này hoàn toàn bộc phát ra.

Một tiếng gầm giận dữ vang lên trong vầng hào quang.

- Bàn Cổ...

Ngươi dám sử dụng loại thần thông cấm kỵ này?

Chẳng lẽ ngươi không sợ sẽ làm cho cả thế giới này hoàn toàn bị chôn vùi sao?

Thanh âm kia truyền vào trong tai Sở Mặc một cách rõ ràng.

Vu Hồng ở bên cạnh Sở Mặc, miễn cưỡng mở mắt, nhưng ngay sau đó lại nhắm lại.

Hắn thật sự là quá mệt mỏi!

Loại mệt mỏi này khiến cho hắn ở trong tình cảnh như đèn cạn dầu.

Ngay cả mở mắt cũng là một hy vọng xa vời.

Sau đó, Sở Mặc cảm nhận được cỗ lực lượng cường đại của đối phương.

Nhưng làm cho hắn kinh ngạc là, hắn cảm nhận được mình không phải đối thủ của người kia, nhưng lúc này, hắn và đối phương đụng nhau cũng không có cảm giác bị thương?

Sau một khắc, mảnh vũ trụ này đều sụp đổ!

Loại chôn vùi này không biết ảnh hưởng đến khoảng cách bao xa.

Dù sao thì Sở Mặc cũng cảm thấy lực lượng thời gian và không gian đang ma diệt thân thể của hắn một cách điên cuồng.

Sở Mặc thuận tay đem Vu Hồng vào tinh thần thức hải của mình.

Đến cảnh giới của hắn, muốn bảo vệ Vu Hồng cũng không khó.

Tiếp theo, Sở Mặc mang theo búa Bàn Cổ và Thí Thiên, giết thẳng về hướng đang điên cuồng sụp đổ kia!

Bởi vì sự tồn tại của tên Chúa Trời kia ở chỗ này!

Sở Mặc muốn đánh chết hắn!

Có lẽ, tên Chúa Trời kia cũng có ý nghĩ như Sở Mặc nên cũng giết từ trong ra.

Trong tay của hắn cuối cùng cũng xuất hiện một kiện vũ khí.

Đó là một thanh loan đao tương đối cổ, mặt trên giản dị không trang trí, căn bản nhìn không thấy bất cứ hoa mỹ nào, nhưng tản ra một uy áp khó có thể tưởng tượng được!

Không phải sát khí, chỉ là uy áp thuần túy.

Trùng trùng điệp điệp, như vương giả buông xuống!

Đối mặt với thanh loan đao này, trong lòng Sở Mặc có một cảm giác sợ hãi, cảm giác sinh ra không cách nào khống chế được.

Hắn rất khiếp sợ, bởi vì...

Loại cảm giác sợ hãi này căn bản không nên sinh ra từ trong lòng hắn!

- Ngươi đích thực là một người ưu tú nhất ta đã gặp qua, hơn nữa...

Bàn Cổ lại vận dụng súc mạnh cấm kỵ giúp ngươi trưởng thành.

Nhưng hắn vẫn thất bại!

Cảnh giới Đại Tổ, căn bản là không có cách nào vượt qua!

Đến cấp bậc này hoặc là đạt được Giới Chủ lệnh, hoặc là...

đạt được Chùa Trời lệnh sẽ làm chiến lực, tu vi và ngộ tính bản thân tăng lên rất lớn.

Dưới tình huống bình thường, cấp bậc Đại Tổ kỳ thật chính là điểm cuối của tất cả sinh linh trên thế giới này.

Người này đi thẳng tới trước mặt Sở Mặc, lạnh như băng nhìn Sở Mặc, sau đó thản nhiên nói:

- Cho nên ngươi đừng có cảm giác chỉ thiếu một chút nữa là mình có thế đột phá cảnh giới Đại Tổ.

Thật ra đây chỉ là ảo giác của ngươi, cũng là ảo giác của Bàn Cổ!

Hắn nghĩ ngươi có thể thành công nên để ngươi luân hồi cửu thế...

Không thể không nói đây là một loại thủ đoạn nghịch thiên, rất cấm kỵ, cũng vì thế mà hắn bị phản phệ.

Thế giới này rất là công bằng, bất cứ lúc nào cũng đều rất công bằng.

Muốn có được gì thì ngươi sẽ phải trả giá cái gì.

Nhưng thế giới này cũng không công bằng.

Có nhiều lúc, mặc dù ngươi bỏ ra tất cả...

Nhưng ngươi vẫn không đạt được.

Ánh mắt Sở Mặc lạnh lẽo nhìn người này, không nói gì.

Người này còn tiếp tục nói:

- Còn có, ngươi cho rằng chỉ có ngươi có cảm giác thiếu chút nữa là đột phá cảnh giới cao hơn sao?

Thật ra, cảm giác của chúng ta giống nhau, hàng tỉ năm trước ta cũng đã từng có cảm giác này.

Chỉ là, ở thời không này người mạnh nhất là Đại Tổ.

Cho nên, mặc dù ngươi thật có thể giết ta thì ngươi cũng không đột phá nổi.

Giống như con kiến trong thế giới này, mặc dù ngươi là con kiến cường đại nhất thì ngươi vẫn chỉ là con kiến mà thôi, vẫn không thể bay lên được.

Sở Mặc nhìn người này, bỗng nhiên cười nói:

- Ta đã thấy kiến tu luyện thành tinh, không những có thể bay, mà còn có thể biến thành người đấy.

- Ngươi rất càn quấy.

-----o0o-----

Chương 2443: Sáng thế (1)

Chương 2443: Sáng thế (1)

Người này bình tĩnh nhìn Sở Mặc:

- Ta nhất định phải giết ngươi, nói với ngươi nhiều như vậy là vì ngươi thực sự là một thiên tài.

Ừm, thiên tài hiếm có trong thế giới Nhân loại!

Cũng không dễ dàng gì.

Ngươi có thể trưởng thành đến mức này, không chỉ là vì có Bàn Cổ trợ giúp, mà còn bởi vì trong cơ thể ngươi tồn tại một sức mạnh không thể tưởng tượng được.

Bàn Cổ chẳng qua chỉ là người đứng sau thúc đẩy ngươi đi, là người thích hợp dẫn đường cho ngươi.

Nếu như...

Ngươi có thể ở bên cạnh ta, ta có thể bảo đảm, ngươi có thể thu được càng nhiều tài nguyên cao cấp.

Đến lúc đó, nói không chừng ngươi thực sự có thể từ một con kiến biến thành con người, thực sự có thể thành tinh.

Người này nói với Sở Mặc nhiều như vậy cư nhiên là để mời chào!

- Ngươi là ai?

Sở Mặc hỏi.

Người này bỗng nhiên cười rộ lên:

- Ngươi nhất định nghĩ rằng ta là một Chúa Trơid đúng không?

Bởi vì thực lực của ta, trong nhận thức của ngươi thì chỉ có Chúa Trời mới có.

- Chẳng lẽ không phải?

Sở Mặc hỏi.

- Dĩ nhiên là không phải.

Trên mặt người này hiện vẻ kiêu ngạo:

- Chúa Trời tính là cái gì?

Chẳng qua chỉ là kẻ đáng thương trên thế giới này mà thôi.

Trong lòng Sở Mặc đang lên một cảm giác khó chịu mãnh liệt.

Chúa Trời chỉ là kẻ đáng thương, vậy hắn lại bị coi thành cái gì?

Kẻ đáng thương không bằng Chúa Trời sao?

- Ta là pháp tắc!

Là hóa thân của pháp tắc trong thế giới này!

Người đó hờ hững nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Đi theo ta, có thể làm cho ngươi thấy chân lý chân chính trên thế giới này, cũng để cho ngươi hiểu, cái gì mới là ý nghĩa sâu xa của luân hồi.

Làm sủng vật của ta, đi theo ta, ngươi sẽ thấy được một thế giới khác.

Sở Mặc vô cùng ngạc nhiên nhìn người này.

Người này từ tốn nói:

- Làm sao?

Cảm thấy không thể tiếp thu được?

Từ thế tục đến giới tu hành, rồi đến thế giới cao cấp này của các ngươi.

Sủng vật...

Đều là thứ rất thường gặp.

Ví dụ như chó con, mèo con...

Mà ngươi, trong mắt ta, ngươi chính là con chó, con mèo con.

Không cần cảm thấy khó có thể nhận, lại càng không cần tức giận.

Có thể vào mắt của ta, trong thế giới này, chỉ có một mình ngươi mà thôi.

Sở Mặc không nói gì nhìn người trước mắt.

Hắn thực sực khó tưởng được, người này rốt cuộc sao lại nói ra những điều này?

Muốn mình làm sủng vật cho hắn, trông vẠđây là một sự ban ơn to tát.

Không biết xấu hổ cũng phải có một giới hạn chứ?

Đạt đến trình không biết xấu hổ thế này cũng thật rất hiếm thấy.

- Ta hình như... biết lai lịch của ngươi rồi.

Sở Mặc nhìn người đó, từ tốn nói:

- Nếu không thuộc về thế giới này, ngươi đến làm gì?

Sinh linh Cao Duy, ký hiệu sinh mệnh đúng không?

Sao vậy?

Không trở về được thế giới của ngươi?

Tìm không thấy cánh cửa đó rồi sao?

Sau đó ở thế giới này, muốn diễu võ dương oai?

Muốn tiếp tục cuộc sống của sinh mệnh cấp cao.

Tiếp tục ở trên cao mà quan sát thế giới này?

Xin lỗi, ngươi đã đến thế giới này.

Ngươi, cũng không cao quý gì đâu!

Trong ánh mắt của người đó thoáng qua một tia nguy hiểm, nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Nói như vậy, ngươi cự tuyệt ta sao?

Ngươi cần nghĩ kỹ, cự tuyệt ta hậu quả là gì...

Hắn chưa nói dứt lời, Sở Mặc đã dứt khoát động thủ!

Với loại người này, nói nhiều một câu đều là vô ích!

Thời gian Bàn Cổ!

Sở Mặc đã trực tiếp vận hành thời gian Bàn Cổ.

Sức mạnh thời gian trong chớp mắt đã chạm tới trên cơ thể người đó.

Cơ hồ là trong chốc lát, người đó đã trở nên già hơn rất nhiều.

Nhưng nhìn qua, hắn không vì vậy mà trở nên yếu đi.

Tiếng nói của hắn trở nên càng lạnh lùng hơn.

- Khái niệm thời gian...ở vĩ độ cao căn bản là không tồn tại!

Ngươi lại dùng tới thủ đoạn này...

Hắn nói còn chưa dứt lời, lại một lần nữa bị Sở Mặc cắt đứt!

Lần này, Sở Mặc thi triển vẫn là thời gian Bàn Cổ

Chỉ là lúc này, Sở Mặc thi triển ra thời gian Bàn Cổ, so với lần trước có sự khác nhau.

Thời gian Bàn Cổ lần này...

Trực tiếp phong ấn một vùng xung quanh vũ trụ!

Thời gian ở nơi này, dường như trở nên đặc lại.

Tất cả mọi thứ, đều đang chậm lại hàng tỉ lần.

Tiếp theo, Sở Mặc vung búa bổ tới.

Bàn Cổ khai thiên!

Một búa này, quả thực kinh ngạc đến linh hồn của con người cũng vì thế mà rung động.

Vừa nhanh vừa mạnh, thẳng tiến không lùi!

Một búa này, không còn đường quay về.

Cùng trảm ra còn có Thí Thiên ở tay trái của Sở Mặc.

Nó đã vạch ra một tia sáng đỏ thê lương, chém thẳng lên bầu trời, chém về phía một cánh tay của người đó.

Đồng thời, Sở Mặc lăng không một cước mạnh mẽ đạp về phía bụng dưới của người đó.

Đây là một chiêu tuyệt sát.

Đem đạo và pháp, còn có chiến tích đánh nhau, tất cả đều vận hành đến trình độ tinh thông.

Trong ánh mắt người trẻ tuổi thần bí này bắn ra một tia tựa như một đám lửa.

Đám lửa này, trong chớp mắt đã to ra, giống như một ngọn lửa đông lại mà thành cự thú, muốn một hơi nuốt chửng lấy Sở Mặc.

Ấm Ầm!

Giữa đôi bên, trực tiếp đánh giáp lá cà cùng một chỗ.

Phát ra một tiếng nổ lớn chấn động toàn bộ vũ trụ.

Sau đó, cơ thể của Sở Mặc bay nhanh về phía sau, cả người ở giữa không trung, phun ra một ngụm máu.

Nhìn qua, giống như là bị trọng thương.

Nhưng trên thực tế, người tuổi trẻ thần bí cùng đối chiến với Sở Mặc cũng bị Sở Mặc đánh một đòn gây trọng thương.

Một cánh tay của hắn, đã bị Sở Mặc chặt đứt.

Sọ đầu của hắn, quá cứng!

Búa Bàn Cổ tuy đã bổ vào sọ đầu của hắn, nhưng không thể tách nó ra, loại phòng ngự này quả thật kinh thiên.

Đây là một loại quy luật sức mạnh thực sự.

Đồng thời, mộc cước đó của Sở Mặc, đá vào người trẻ tuổi này, khiến hắn bị bay ra xa, mặc dù khạc ra máu ở miệng, nhưng trên thực tế, xương của người trẻ tuổi này, không có vỡ vụn!

Cho nên cánh tay bị chém đứt kia, là do một đao này của Sở Mặc thực sự quá chuẩn, trực tiếp chém ở chỗ liên kết của khớp xương.

Người tuổi trẻ tuy bị Sở Mặc đánh trọng thương, nhưng phản kích của hắn, cũng rất ác liệt!

Hơn nữa, thủ đoạn tấn công hắn dùng hầu như đều là loại quy luật tấn công.

Sức mạnh của quy luật cao nhất, mạnh mẽ đến nỗi khiến người khác phải cạn lời.

Trận chiến này, đối với Sở Mặc mà nói, khá khó khăn gian khổ.

Hắn và người trẻ tuổi tại nơi hư không này, không biết đã đánh bao lâu rồi.

Khái niệm thời gian, tại nơi này, thật là không có ý nghĩa gì.

Chẳng qua trong quá trình chiến đấu kéo dài, Sở Mặc dần thấy được điểm yếu quy luật của đối phương.

Cho nên, hắn đặc biệt tấn công điên cuồng nhắm vào điểm yếu của đối phương.

-----o0o-----

Chương 2444: Sáng thế (2)

Chương 2444: Sáng thế (2)

Người trẻ tuổi thần bí này cũng thế, hắn cũng đã tìm được một số điểm yếu trên người Sở Mặc.

Hơn nữa còn lợi dụng loại điểm yếu này, để tiến hành giết Sở Mặc.

Hắn không còn nhắc đến việc muốn Sở Mặc làm sủng vật, mà là toàn tâm muốn tiêu diệt Sở Mặc!

Hắn muốn tranh đoạt vận may này của Sở Mặc, muốn giành lấy truyền thừa của Bàn Cổ, sau đó, tranh đoạt lệnh Chúa Trời, trở thành vị Chúa Trời Giới thứ năm!

Bởi vì chỉ có như vậy, hắn mới có cơ hội một lần nữa quay trờ về thế giới Cao Duy.

Nếu không, hắn sẽ vĩnh viễn bị lưu đây ở nơi này.

Chiến đấu kịch liệt vẫn duy trì.

Trên người Sở Mặc cũng bị thương rất nghiêm trọng, hắn không ngừng vận hành Bàn Cổ Kinh, hấp thu tinh khí khổng lồ trong vũ trụ hư không vô tận này.

Hai người triển khai mỗi loại thần thông, thậm chí triển khai các loại biến hóa.

Loại đánh nhau này, trình độ ngoạn mục quả thực khiến người khác khó mà tưởng tượng được.

Chỉ là nơi này, không có người xem.

Cũng có rất ít người biết, nơi sâu xa trong vũ trụ cô tịch này, lại có thể xảy ra một trận đại chiến kinh khủng như vậy.

Vốn cái chết của những thần tiên bên này sẽ phải kinh động đến tứ đại Chúa Trời bên kia, nhưng trên thực tế, người trẻ tuổi thần bí này sớm đã phong ấn toàn mảnh vũ trụ này, tứ đại Chúa Trời bên kia, không hề nhận được bất kỳ tin tức nào.

Hai người không ngừng chiến đấu, vũ trụ rộng lớn, không ngừng đổ sụp.

Đất đai rộng lớn không biết bao nhiêu đều bị hai người đánh rách tung tóe.

Cũng không biết có bao nhiêu hư không hóa thành từng mảnh hỗn độn.

Vô số ngôi sao bị đánh nát.

Trận chiến này, quả thật có thể xếp vào sử sách của toàn vũ trụ này.

Đây là một trận chiến giữa cao thủ tuyệt đỉnh chân chính.

Nếu như dựa vào thời gian của năm Thần Giám mà tính, ít nhất cũng đã trôi qua 50 ngàn năm!

Đánh một trận 50 ngàn năm!

Vậy quá kinh người!

Nhưng mà, trận đấu này, vẫn chưa kết thúc.

Trong trận chiến cấp bậc này, Sở Mặc không ngừng tích lũy bản thân, không ngừng khiến mình trở nên mạnh mẽ hơn.

Đồng thời, hắn cũng đã nghiên cứu các loại nhược điểm của sinh mạng ký hiệu.

Trên đời này, bất kỳ sinh mạng nào nhất định đều có nhược điểm tồn tại.

Chỉ là phải xem có năng lực tìm ra nhược điểm của đối phương hay không.

Theo phòng ngự bắt đầu, nhược điểm của sinh mạng ký hiệu, quả thực dường như không có!

Đối mặt với loại thần khí Bàn Cổ và Thí Thiên, lại có thể giảm thương tổn tới mức tối thiểu.

Đồng thời, năng lực tấn công của ký hiệu sinh mạng cũng rất mạnh.

Bọn chúng am hiểu dùng các loại quy luật, ngưng tụ ra tấn công gần như không có cách phá giải.

Có thể nói, ở cấp độ này, sinh mạng ký hiệu, cũng được coi là hình thái sinh mạng cao cấp.

Hầu hết thời gian, người trẻ tuổi thần bí này sẽ hóa thành vô số tia!

Mỗi đường tia, đều sở hữu uy năng khó lường, sau đó phát động tuyệt sát Sở Mặc.

Lúc mới bắt đầu, Sở Mặc thường bị trọng thương, thậm chí có vài lần thiếu chút nữa là bỏ mình!

Đại thần Bàn Cổ có thể giúp hắn luân hồi chín lần, nhưng không có cách nào giúp hắn suốt.

Trên thực tế, Sở Mặc đã nhận được truyền thừa tinh thần của Bàn Cổ.

Những năm này hắn chiến đấu với đối phương, không ngừng luyện đạo và pháp của Bàn Cổ.

Cuối cùng, lúc thế giới Thương Khung Thần Giám trôi qua mười vạn năm, Sở Mặc đã đem đạo và pháp của Bàn Cổ biến thành đạo và pháp của bản thân, đồng thời còn mở ra pháp của chính mình!

Lần nữa hắn lại vung Thí Thiên trong tay, trên mặt của người trẻ tuổi, lộ ra một tia sợ hãi.

Hắn nhìn Sở Mặc, gương mặt khó tin, kinh ngạc hô:

- Làm sao có thể?

Bởi vì lúc này Sở Mặc đã hoàn toàn thoát khỏi cảnh giới và cấp bậc vốn có, bước vào cảnh giới cao hơn một bậc.

Vẻ mặt khí thế, có một loại ưu thế áp đảo, cơ hồ là từ trên cao nhìn hắn.

Tuy là tấn công mạnh mẽ, cũng không có cảm nhận được sức mạnh này, trên thực tế, trong lòng người trẻ tuổi do sinh mạng ký hiệu hóa thành hiểu rõ, đối phương đã không còn giống như xưa!

Lúc này, một số khí tức cổ xưa từ trong cơ thể Sở Mặc, ầm ầm bộc phát ra!

Ầm!

Đạo khí tức kia, xông thắng tới bầu trời vô tận.

Vũ trụ hư không vốn trở nên hỗn độn, trong chớp mắt, lại diễn sinh ra sức sống vô tận!

Có vô số bụi bắt đầu ngưng tụ, sau đó, hình thành một ngôi sao.

Những ngôi sao có lớn có nhỏ này trải rộng khắp vũ trụ hư không, ít nhất có đến trên mười tỉ ngôi sao!

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên quát lớn một tiếng!

Rất nhiều ngôi sao, trong nháy mắt bắt đầu bốc cháy, hòa thành hằng tinh!

Loại sức mạnh vô tận đó, theo cơ thể Sở Mặc mà phát ra.

Tay hắn cầm búa Bàn Cổ, giống như đang khai thiên tích địa vậy.

Một tay cầm búa, có thể rạch ra một mảnh lớn hư không hỗn độn.

Thanh khí tăng lên, khí đục giảm xuống.

Mảnh vũ trụ hỗn độn này, trong nháy mắt bắt đầu trở nên sáng sủa hơn.

Tiếp theo, khí tức trên người Sở Mặc tản ra mãnh liệt, từ cơ thể Sở Mặc bắt đầu phát ra một khí tức bá đạo, cơ hồ một khắc sau đó đã lan khắp cả vũ trụ hư không

Cả vũ trụ hư không mênh mông trở nên điên cuồng và kịch liệt, giống như đại sự gì sắp xảy ra.

Trong ánh mắt người trẻ tuổi do phù văn sinh mệnh hóa thành lộ ra vẻ sợ hãi vô tận, la thất thanh:

- Làm sao có thể?

Không có lệnh Chúa Trời, ngươi làm sao có có thể sở hữu năng lực sáng thế?

Không không không...

Đây nhất định là giả tạo, đây nhất định là ảo giác!

Chuyện này không thể xảy ra!

Sáng thế!

Cái này là sáng thế chân chính!

Không phải sáng tạo một ngôi sao, không phải sáng tạo một loại sinh mạng, mà là...

Sáng tạo tất cả mọi thứ!

Bao gồm vũ trụ hư không!

Bao gồm đạo và pháp vô tận.

Lúc này, âm thanh lanh băng của Sở Mặc truyền đến:

- Nhắc đến thì cái này thật phải cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã ma luyện lâu như vậy, không có ngươi đem áp lực vô tận này đến cho ta, ta làm sao có thể ngộ đạo chứ?

- Không, không thể nào, đây không hợp quy tắc!

Quy tắc của thế giới này, căn bản không phải như vậy!

Người trẻ tuổi gào lên, hắn muốn ngăn chặn tất cả phát sinh này, bắt đầu ra tay, bắt đầu điên cuồng phá hoại.

Hắn muốn hủy diệt tất cả ngôi sao đó, muốn lần nữa đem vũ trụ hư không này phá thành hỗn độn.

Nhưng tất cả những thứ này đều là phí công, những ngôi sao kia một khi bị đánh nát, trong nháy mắt sẽ ngưng tụ lại lần nữa, giống như có một quy luật sức mạnh mạnh mẽ, ảnh hưởng đến tất cả.

Loại chấn động này, khiến mỗi sinh linh đều cảm thấy khiếp sợ kỳ lạ!

Trong tứ đại thiên giới, một sinh linh bất kỳ, đều không thể tránh được loại sợ hãi tâm linh này.

Bọn họ đều dự cảm được sắp có đại sự gì đó xảy ra.

-----o0o-----

Chương 2445: Tứ đại Chúa Trời (1)

Chương 2445: Tứ đại Chúa Trời (1)

Nhưng tứ đại thiên giới, thực ra rất mênh mông, mênh mông vô tận!

Quả thực là lớn tới tình trạng khó có thể tưởng tượng!

Cho nên trong lúc nhất thời, không ai biết cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng ở chỗ cao nhất của tứ đại thiên giới, trong cung điện, có rất nhiều tồn tại cổ xưa hầu như cùng lúc đều ở mắt ra. trên gương mặt mấy triệu năm cũng không có chút biểu hiện gì của bọn họ đều lộ ra vẻ khiếp sợ.

Trong miệng bọn họ đều nói ra cùng một lời với người trẻ tuổi do sinh mệnh phù văn biến thành.

- Làm sao có thể?

Cái này không phù hợp với quy tắc của thế giới này!

Chẳng qua những người này sau khi nói xong liền bắt đầu rơi vào trầm tư.

Sau đó có rất nhiều người, hầu như trong nháy mắt đều cùng nói ra một cái tên.

- Bàn Cổ.

- Bàn Cổ.

- Bàn Cổ.

- Hắn đã trở về!

Năm xưa, bọn họ kỳ thực rất rõ, bọn họ chỉ có thể trấn áp Bàn Cổ, nhưng không thể tiêu diệt hắn.

Mặc dù bọn họ đã dùng hết thủ đoạn, nhưng không thể ma diệt một vị Thần chân chính!

Thực lực của bọn họ tuy đã đạt đến trình độ tột đỉnh, nhưng trên thực tế, trình độ của họ vẫn còn thấp hơn so với Bàn Cổ một bậc!

Đây là một bí mật, ngoài tứ đại Chúa Trời ra, trên đời này sinh linh biết được bí mật này, tuyệt đối không vượt quá hai mươi.

Bàn Cổ là thần, một vị thần thực sự!

Mà bọn họ, vẫn là sinh linh.

Là thần tiên!

Mặc dù bọn họ đều đã đạt đến cảnh giới mạnh nhất, nhưng bạn họ vẫn không thể thoát khỏi phạm trù của sinh linh thế gian này.

Chỉ có Bàn Cổ không giống, bởi vì hắn là thần chân chính!

Thế gian này có thần giới, bọn họ đều tồn tại ở đỉnh cao, trong lòng mọi người đều biết tất cả chuyện này.

Bọn họ đều muốn trở thành thần, muốn đi vào thần giới.

Nơi đó là ngọn nguồn của tất cả, nơi bắt đầu của tất cả sự sống, là bắt đầu của sự luân hồi!

Chỉ tiếc, cho đến nay, trên thế giới này vẫn chưa có người có thể vào được thần giới.

Bàn Cổ vốn là có cơ hội, nhưng hắn lại từ bỏ!

Hắn muốn dẫn dắt nhân tộc, mở Giới thứ năm, vì nhân tộc mở ra một lạc viên và chốn bồng lai.

Kết quả, hắn chưa thành công.

Chúng thần tiên tồn tại hàng đầu, lợi dùng tấm lòng rộng lượng và lương thiện của Bàn Cổ, tính kế với hắn!

Đem thân thể và tinh thần của hắn tách ra, phân biệt trấn áp hai nơi.

Nhưng kỳ thực trong lòng bọn thần tiên đỉnh cao đều hiểu rõ một chuyện, đó chính là: một ngày nào đó, Bàn Cổ sẽ trở lại!

Bởi vì đám thần tiên này cho dù có mạnh đến đâu, cũng không thể tiêu diệt được một tôn thần, cũng như không có cách nào hiểu rõ tất cả về một tôn thần.

Cho nên, bọn họ một mực chờ đợi, đồng thời, trong lòng bọn họ vẫn cầu nguyện, hy vọng ngày này mãi mãi sẽ không đến.

Bọn họ không phải là loại người có bản tính ngồi chờ chết, bọn họ đang tiến hành rất nhiều sắp đặt.

Ví dụ như người đứng đầu Vĩnh Hằng và chủ ba thế lực lớn!

Bốn người từng là Giới chủ này thay đổi, tồn tại vô thượng trong tứ đại giới không phải không biết, nhưng bọn họ sẽ không để ý.

Bọn họ dám thả bốn người này vào thế giới cơ thể của cổ thần, dĩ nhiên là không sợ bọn họ sẽ tạo phản.

Bọn họ có thủ đoạn, dễ như trở bàn tay trấn áp chuyện này xuống.

Chẳng qua, bọn họ cuối cùng vẫn tính sai!

Người kia, lại trở về rồi!

Loại năng lực sáng lập này, duy chỉ thần mới có!

Trong truyền thuyết, thế giới tứ đại Giới...

Cả vụ trụ mênh mông và rực rỡ vô tận, chính là thần chế tạo ra!

Nếu nói sinh mệnh phù văn là sinh mệnh đến từ thời không bậc cao.

Vậy thần... chính là có mặt ở khắp nơi, nhưng lại không có người tìm ra được sự tồn tại.

- Hắn, còn chưa thành thần chân chính.

Chúa Trời Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim Giới lên tiếng, đạo âm của hắn, cách bầu trời vũ trụ xa xôi, truyền trực tiếp đến thần thức của mấy tồn tại khác.

- Đúng vậy, hắn, vẫn chưa là thần chân chính

Chúa Trời của Đại Vô Lượng Tự Tại giới lên tiếng.

Chúa Trời Đại Đạo Hóa Tiêu Dao giới sau đó cũng mở miệng:

- Phải giết chết hắn.

Chúa Trời của Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới, cuối cùng không có mở lời. giống như là không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

- Chúa Trời Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới, ngươi nên tỏ thái độ

Chúa Trời Hồng Mông Đại Đạo tử kim giới lạnh lùng nói.

- Chúng sinh đều khổ, cần gì chứ?

Cuối cùng, Chúa Trời của Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới lên tiếng.

Nhưng hắn... lại như là đưa ra ý kiến phản đối.

- Ngươi quên chuyện năm xưa đã làm?

Chúa Trời Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới lạnh lùng nói.

Chúa Trời Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới từ tốn nói:

- Chúng sinh đều khổ, nếu được giải thoát, rời khổ mà vui vẻ, là điều tốt.

- Không biết ngươi đang nói gì.

Chúa Trời Đại Vô Lượng Tự Tại giới nói rằng:

- Nếu để cho người kia một lần nữa quật khởi, với sức mạnh sáng thế này hắn có thể trực tiếp không dùng lệnh Chúa Trời trở thành một vị Chúa Trời, Sau đó, mở ra Giới thứ năm, cũng là việc mà bất kể người nào trong chúng ta đều không thể ngăn cản được!

- Vậy thì truyền pháp đi.

Chúa Trời Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới từ tốn nói:

- Tại sao phải ngăn cản chứ?

Nếu đã không ngăn được, vậy thì đi truyền pháp.

Khiến pháp của chúng ta đâm chồi, nẩy mầm, dù là nhân loại hay là sinh linh gì cũng được.

Cuối cùng...

Thực ra vẫn phải tiếp nhận tư tưởng và giáo hóa của chúng ta.

- Loại thủ đoạn này của người, quá mềm yếu.

Chúa Trời Hồng Mông Đại Đạo tử kim giới nói:

- Loài người am hiểu nhất, chính là phản bội!

Giáo hóa cái gì, cũng không thể khiến bọn họ cam tâm tình nguyện.

- Ngươi nói sai rồi, tư tưởng của loài người khó có thể thay đổi, nhưng trên thực tế, nếu như phương pháp thích đáng, dám chắc ngươi sẽ có thu hoạch khó có thể tưởng tượng.

Chúa Trời Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới nói:

- Thực ra gần đây, ta làm một thí nghiệm nhỏ...

- .........

Ba vị Chúa Trời khác đều không còn gì để nói rồi.

Bọn họ thực ra rất rõ ràng, Chúa Trời Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới cho tới này, đang âm thầm tiến hành các loại thí nghiệm.

Nói thí dụ như, tiện tay làm ra một ngôi sao, sau đó đem lượng lớn loài người đến ngôi sao kia.

Lại ở nơi đó, thành lập giáo phái của hắn, truyền pháp của hắn.

Nếu là đến cuối cùng đùa xong rồi, vậy thì tùy tay giáng kiếp nạn lớn đem tất cả người ở ngôi sao kia, đều xóa bỏ.

Thậm chí cũng không cần đưa ra lý do.

Người chọc giận tới thần, tự nhiên là tiện tay xóa đi!

Trên thực tế, vô số sinh linh thần tiên trong Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới cũng không biết chuyện này, nếu như biết, bọn họ tuyệt đối sẽ phản đối.

-----o0o-----

Chương 2446: Tứ đại Chúa Trời (2)

Chương 2446: Tứ đại Chúa Trời (2)

Bởi vì ở trong lòng của bọn họ, loài người mặc dù bẩn thỉu, nhưng tối đa chỉ cần lưu đầy đến một nơi không nhìn thấy là được rồi.

Cần gì phải xóa bỏ?

- Sát sinh...Đó là điều bọn họ không muốn thấy nhất, điều không thể chấp nhận nhất.

Những chuyện kia cuối cùng là do Chúa Trời Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới tự làm ra, ba đại Chúa Trời khác, cũng không để ý loại chuyện này, nhưng chuyện trước mắt chuyện không giống thế.

Xuất hiện giới thứ năm là điều bọn hắn không muốn thấy nhất, việc không thể chấp nhận nhất, ba đại Chúa Trời này đều quyết định phải đi công phát thế giới thân thể cổ thần, muốn đem chỗ đó xóa bỏ hoàn toàn!

- Năm xưa, cổ thần bị chúng ta phong ấn, chúng ta rất rõ chúng ta không thể tiến về phía đó, không thể vào thế giới thân xác của cổ thần.

Càng không thể tiêu diệt nơi đó...

Chúa Trời Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới nói.

- Đó là năm xưa, giờ đây, hắn đã trở về, một lần nữa thi triển ra sức mạnh to lớn để sáng thế.

Giới thứ năm đã bắt đầu hình thành rồi, thế giới thân thể của cổ thần nhất định sẽ trực tiếp hóa thành một khối đại lục vô tận, sau đó nổi lơ lửng trên tầng ba mươi ba.

Đây chính là cơ hội của chúng ta.

Chúa Trời Hồng Mông Đại Đạo tử kim giới nói.

- Không sai, giới thứ năm đã thực sự hình thành, còn cần thời gian.

Thế giới thân xác của cổ thần đã không còn là nơi không thể vào không thể công phá, người chúng ta phái đi nhất định phải hủy diệt hoàn toàn nơi đó.

Chúa Trời Đại Vô Lượng Tự Tại giới lạnh lùng nói.

- Có thể.

Chúa Trời Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới gật đầu.

Cuối cùngChúa Trời Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới cũng đã gật đầu đáp ứng.

Sau đó, từ tứ đại giới, mỗi người phái một nhánh đại quân bắt đầu tiến về thế giới thân xác Bàn Cổ ở nơi xa xôi.

Trong vũ trụ vắng lặng ở bên kia, Sở Mặc vẫn còn đang cùng chiến đấu với người trẻ tuổi thần bí đó.

Người trẻ tuổi kia mắt thấy hắn sáng thế, đã sở hữu sức mạnh vô thượng, cả người đều muốn sụp đổ, hoàn toàn phát giận, điên cuồng triển khai tuyệt sát đối với Sở Mặc.

Trên người Sở Mặc xuất hiện vô số vết thương, một số vết thương thậm chí mấy vạn năm đều có thể không có cách gì lành lặn.

Nhưng hắn vẫn luôn tỉnh táo để ứng đối.

Trước khi, người trẻ tuổi này không giết được hắn, hiện tại càng không thể giết chết hắn!

Hắn tuy là cơ hồ không có cách để giết người trẻ tuổi này, nhưng bây giờ ứng phó dễ dàng hơn so với trước kia rất nhiều!

Hắn tiến bộ rất nhanh, nhưng người trẻ tuổi kia lại không có.

Đây chính là chênh lệch!

Người tuổi trẻ kia vận dụng sức mạnh cấm kỵ của sinh mệnh phù văn muốn hoàn toàn tiêu diệt Sở Mặc tại nơi này.

Nhưng không nghĩ tới chính là, Sở Mặc lại cũng đã nắm giữ loại sức mạnh này.

Người trẻ tuổi phát ra gầm thét vô cùng phẫn nộ:

- Người ở đây đánh cắp bí mật sinh mạng phù văn của chúng ta!

Loài người bẩn thỉu, tên trộm đáng ghét!

Đùng!

Sở Mặc vung cánh tay, hung hăng tát người trẻ tuổi này một cái.

- Ngươi biết không?

Ở thế giới nhân loại của chúng ta, gọi là làm mất mặt.

Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Coi là một việc hết sức nhục nhã!

- Ngươi chết đi!

Người trẻ tuổi do sinh mạng phù văn hóa thành điên cuồng gào thét xông về phía Sở Mặc.

Sức mạnh đại đạo nổ tung ở vùng hư không này.

Sức mạnh phép tắc, ở nơi đây cũng tán loạn.

Người trẻ tuổi do sinh mạng phù văn hóa thành không cam lòng, hắn không phải là đối thủ của tứ đại Chúa Trời, hắn không dám mưu toán tứ đại giới.

Hắn muốn có được giới thứ năm, nhưng không nghĩ tới cuối cùng, hắn vẫn không thể thành công!

Vẫn gặp sự cản trở của sức mạnh.

Loại cảm giác này làm cho hắn cảm thấy chán nản vô cùng, cũng cảm thấy căm phẫn hơn.

Tại sao...

Một người, chỉ dùng thời gian ngắn lại sở hữu sức mạnh nghịch thiên như vậy? không giống với ở thời không của hắn, nhân loại vẫn là chúa tể theo một ý nghĩa nào đó.

Có sức mạnh không thể địch nổi.

Giống như bọn họ, những sinh mệnh phù văn này đều từng trải qua biến đổi theo năm tháng dài đằng đẵng.

Ban đầu, chỉ là một hình thái sinh mệnh nguyên thủy duy nhất, tích lũy dần theo năm tháng, cuối cùng mới có thể trưởng thành, trở thành một sinh mệnh chí cao vô thượng chân chính.

Tất cả quá trình, nếu là dựa theo thời gian của loài người mà tính, ít nhất cần vài tỷ năm!

Thời gian dài như vậy mới có thể lớn lên, sau đó, còn phải cẩn thận với sự thôn tính từ đồng loại.

Ở tại không gian đó của bọn hắn, đáng sợ nhất không phải là kẻ địch đến từ bên ngoài, mà là đến từ những đông loại ở bên cạnh!

Tất cả sinh mệnh phù văn nhìn qua không khác mấy.

Nhìn bề ngoài, các loại tồn tại chí cao này cùng những sinh mệnh đơn nhất sinh mệnh, căn bản nhin không ra bất kỳ sự khác biệt gì.

Cho nên, không cẩn thận thì có thể gặp phải một Cự Vô Bá.

Sau đó đối phương sẽ một hơi nuốt trọn, luyện hóa những sinh mệnh phù văn không bằng mình.

Người trẻ tuổi này giống như là nuốt vô số sinh mệnh phù văn, mới có được loại năng lực như hôm nay.

Nhưng hắn ở trong một lần ngoài ý muốn, từ không gian đó rơi xuống, bị triệu hoán đến thế giới này.

Cho nên, trong lòng hắn căm giận nhất, thực ra vẫn không phải là loài người, mà là tiên nhân triệu hoán hắn đến thế giới này!

Hắn rất muốn sáng lập Giới thứ năm, sau đó đem tất cả bọn tiên nhân đánh chết và lại trở về thế giới không gian cao hơn đó.

Nơi đó mới là nhà của hắn.

Đùng!

Lúc này, Sở Mặc lại quất tới một cái tát.

Tiếng tát tai này vang dội, truyền đến khoảng cách rất xa.

Người trẻ tuổi do sinh mệnh phù văn hóa thành đều có lý giải thích hợp đối với nhân loại hay nhìn người.

Không cần Sở Mặc giải thích, hắn cũng rất rõ bị người tát bạt tai có ý nghĩa như thế nào.

Ngọn lửa giận trong lòng quả thực muốn bốc cháy hoàn toàn.

Hắn thi triển thần thông vô tận, liều mạng muốn trấn áp nhân loại đáng chết này!

Sau đó, cũng muốn bạt tai hắn, cho hắn nếm thử mùi vị này!

Keng!

Sở Mặc đâm một đao về phía ấn đường của người trẻ tuổi này.

Thí Thiên bộc phát ra một sát khí mãnh liệt không gì sánh được, sát khí đó, đem hư không này trực tiếp hóa thành hư vô.

Chỉ có một tia sáng đỏ, trực tiếp hướng về ấn đường của người trẻ tuổi.

Người trẻ tuổi bình tĩnh, giữa hai người đã đánh vô số năm.

Loại công kích này của Sở Mặc, hắn cũng đã trải qua vô số lần.

Nếu như có hiệu quả, hắn cũng không sống tới hôm nay rồi.

Cho nên, dù rằng Sở Mặc bây giờ đã mạnh hơn rất nhiều, nhưng người trẻ tuổi lại có sự kiêu hãnh của sinh mệnh phù văn, hắn không để ý tới, mặc cho Sở Mặc đâm một đao về phía ấn đường của hắn.

-----o0o-----

Chương 2447: Hình thành giới thứ năm

Chương 2447: Hình thành giới thứ năm

Sau đó, hắn bắt đầu xuất thủ, cũng công phát vào nhược điểm lớn nhất của Sở Mặc.

Lấy mạng đổi mạng?

Sinh mệnh phù văn của chúng ta không sợ nhất...Chính là cái này!

Khóe miệng của người trẻ tuổi, thậm chí dâng lên một nụ cười lạnh lùng.

Phốc!

Lần này, Thí Thiên của Sở Mặc, trực tiếp đâm vào ấn đường của người trẻ tuổi này.

Người trẻ tuổi phát ra một tiếng tuyệt vọng!

Mặc dù mạng môn của sinh mệnh phù văn không phải ở nơi này, nhưng cũng vẫn là một nơi quan trọng!

Một đao của Sở Mặc đâm vào ót hắn, tạo cho hắn tổn thương tuyệt đối là khó có thể tưởng tượng.

Nhất là.

Cổ tay của Sở Mặc lắc một cái.

Mũi đao mạnh mẽ của Thí Thiên sắc bén tới khó có thể tưởng tượng, trực tiếp quay một vòng trong đầu của người trẻ tuổi này!

- A!.

Người trẻ tuổi lần đầu tiên phát ra tiếng kêu vô cùng thảm thiết thê lương.

Thân thể của hắn lại đang điên cuồng tan vỡ.

- Điều đó không thể nào!

Một đao như vậy...

Làm sao có thể giết chết ta?

Người trẻ tuổi điên cuồng hét lên.

Lúc này, một giọng nói, trên người Sở Mặc vang lên:

- Ồn ào gì thế?

Một người bị triệu hoán đến, thật sự coi bản thân là chí cao vô thượng sao?

Ca, ngươi thật là, đánh với phế vật như hắn lại đánh nhiều năm như vậy?

Thực sự là buồn chán chết!

Ầm!

Một lực cắn vô song trực tiếp hướng về phía thân thể đang đổ nát của người trẻ tuổi này.

Trong mắt người trẻ tuổi lộ ra vẻ hoảng sợ vô tận, hắn có thế nào cũng không thể tin mình lại phải chết ở chỗ này.

Càng không thể tin, trên người của Sở Mặc thậm chí có sinh mệnh phù văn cấp cao không thua kém với hắn!

- Ngươi...

Ta biết ngươi, năm đó là ta đánh thức ngươi, ngươi làm sao có thể thoát khỏi khống chế của ta?

Người trẻ tuổi không thể tin, người thôn tính hắn lại là sinh mệnh phù văn tự mình đánh thức.

Trong thân thể từng sinh mệnh phù văn được đánh thức đều đã phong ấn một sức mạnh khó có thể tưởng tượng.

Dựa vào sức mạnh đó, hắn chính là thần của những sinh mệnh phù văn này.

Những sinh mệnh phù văn kia, căn bản không có khả năng thoát khỏi chưởng khống của hắn.

Nhưng cái này... lại trở thành một trường hợp ngoại lệ duy nhất.

Tiếng cười nhạt của nữ tử trên người Sở Mặc vang lên:

- Người biết cái gì?

Ai nói cho ngươi biết thế giới cấp thâp không thể phá giải bí mật của thế giới Cao Duy?.

Người trẻ tuổi ngạc nhiên, tiếp đó phát ra gào thét điên cuồng.

Đạo của hắn, bị Sở Mặc hoàn toàn phá giải.

Vốn hắn có cơ hội chạy trốn, nhưng sinh mệnh phù văn trên người Sở Mặc, quả là quá kinh khủng, trong nháy mắt cắn nuốt hơn phân nửa cơ thể bị trọng thương của hắn.

Cho nên, lần này hắn ngã xuống.

Cũng không có bất kỳ khả năng nghịch chuyển nào.

Cuối cùng hắn phát ra tiếng gào thét không cam lòng:

- Bàn Cổ...

Ngươi vận dùng thủ đoạn nghịch thiên, ngươi dùng sức mạnh cấm kỵ, ngươi nhất định sẽ gặp nạn!

Khi người trẻ tuổi nói lời này, là nhìn Sở Mặc mà nói.

Sờ Mặc sờ mũi một cái, vẻ mặt vô tội nói:

- Ta cũng không phải là Bàn Cổ.

- Không, là ngươi, chính là ngươi!

Sau cùng người trẻ tuổi phát ra tiếng gầm gừ không cam lòng, sau đó âm thanh của hắn lại hoàn toàn biến mất giữa vùng trời này.

Sau đó, Sở Tuệ xuất hiện bên cạnh Sở Mặc, trên mặt mang theo chút phức tạp, nhẹ giọng nói:

- Người này cũng được xem là sinh mệnh phù văn khá mạnh.

Nếu không nhờ ca ca, ta nhất định không có cơ hội nuốt trôi hắn.

Sở Mặc cười cười:

- Vừa rồi không phải còn nói, chỉ một phế vật mà ca ca còn đánh lâu như vậy sao?

Sở Tuệ khẽ cười nói:

- Không phải là vì kích động hắn sao?

- Thế nào, có được tin tức nào hữu dụng không?

Sở Mặc nhìn Sở Tuệ.

Sở Tuệ gật đầu, sau đó truyền một đoạn thần niệm cho Sở Mặc.

Sở Mặc đọc đoạn thần niệm này, một lúc lâu chỉ than nhẹ một tiếng, nói:

- Tứ đại Chúa Trời quả nhiên mạnh hơn so với trong tưởng tượng của ta.

Sở Tuệ gật đầu, nói:

- Chẳng qua là, dựa theo lý giải của sinh mệnh phù văn này đối với tứ đại Chúa Trời, bọn họ cũng sẽ không tự mình ra tay.

Ở tứ đại Giới, tồn tại thực lực hơi kém tứ đại Chúa Trời cũng không có thiếu.

Ta tin tưởng, ra tay với chúng ta, chắc là những sinh linh đó.

- Mặc kệ là ai, đều khiến cho bọn họ có đến mà không có về.

Sở Mặc nhàn nhạt nói một câu, sau đó trực tiếp lên đường, chạy về phía thế giới thân xác cổ thần.

Ở trên đường, Sở Mặc cũng đã thả Vu Hồng ra, sau đó báo cho Vu Hồng biết những chuyện kia phát sinh trước kia.

Việc cửu thế luân hồi, Sở Mặc cũng không có nói.

Chuyện này quan hệ trọng đại, ngay cả Sở Mặc đến nay cũng không thể triệt để làm rõ ràng bí mật chân chính của cửu thế luân hồi này.

Mỗi một lần luân hồi, hầu như đều là cả cảnh vật chung quanh, đều đang phối hợp lấy hắn.

Gần như là thuộc về cái loại này, toàn bộ vũ trụ đều đang phục vụ cho một mình hắn.

Cho nên, những lần luân hồi sau này Sở Mặc không quan tâm tới ai, tự một mình hắn, tiến hành các dạng tu luyện, đến nỗi tốc độ tu luyện của hắn càng lúc càng nhanh.

Đến truyền thừa tinh thần của Bàn Cổ, hắn cũng hoàn toàn chiếm được.

Sở Mặc hiện tại cũng cần trở lại thế giới thân thể của cổ thần để chứng minh một việc.

Hắn muốn mau chóng đến xem sau khi chính mình đã trải qua cửu thế luân hồi, những thân bằng ở đất vĩnh hằng trên thế giới thân thể có thay đổi theo hay không!

Thời gian lưu chuyển, Sở Mặc và Vu Hồng ở trong hư không đi lại một khoảng thời gian rất dài.

Bọn họ cuối cùng trở về thế giới thân thể của cổ thần, nhưng bị sự thay đổi của nơi đó làm sợ ngây người!

Thân thể to lớn của cổ thần, đã biến mất.

Thay vào đó, là một mảnh đại lục to lớn mênh mông, cứ như vậy trôi lơ lửng giữa hư không.

Mảnh đại lục kia, quả là lớn đến mức vô tận!

Sở Mặc cùng Vu Hồng, cách khoảng cách rất xa, đều có một loại cảm giác chấn

động mãnh liệt.

- Cái này...

Là thế giới thân thể của cổ thần? –

Vu hồng tỏ vẻ khó có thể tin.

Sở Mặc cũng có cảm giác như vậy.

Trên mảnh đại lục, tinh khí xoay quanh, còn có tầng giới ba mươi ba, như ẩn như hiện!

- Một khối đại lục mênh mông, cộng thêm tầng giới ba mươi ba...

Vậy, đây rõ ràng là hình thức ban đầu của thế giới! –

Vu hồng nói, quay đầu lại, vẻ mặt rung động nhìn Sở Mặc:

- Chủ thượng, trong tình huống ngài không có lệnh Chúa Trời lại trực tiếp mở ra một giới!

Đây quả thực quá thần kỳ!

- Đây là ta mở ra?

Sở Mặc khẽ nhíu mày, bởi vì hắn cũng không có cảm thấy mình đã từng làm chuyện này.

-----o0o-----

Chương 2448: Sức mạnh luân hồi (1)

Chương 2448: Sức mạnh luân hồi (1)

- Đương nhiên, trong quá trình chiến đấu của ngài cùng sinh mệnh phù văn kia đã dùng búa Bàn Cổ khai thiên lập địa, bởi vì mạng của ngài có quan hệ chặt chẽ với thế giới thân thể của cổ thần.

Cho nên, trên thực tế, ngài khai thiên lập địa, mở ra cũng không phải là vũ trụ mênh mông kia mà là nơi đây!

Vu Hồng vẻ mặt hưng phấn, sau đó nói:

- Nhanh lên, dùng thần thức của ngài, chế định quy luật của nơi này, sau đó...

Mở ra phòng ngự!

Ta đoán, không bao lâu sẽ có người bên kia đuổi tới!

Bọn họ sẽ không để một thế giới như vậy, xuất hiện trước mắt bọn họ!

Sở Mặc gật đầu, sau đó bắt đầu dùng thần thức của mình để di chuyển thế giới hùng vĩ ở phía trước.

Trong nháy mắt!

Cảm giác cái loại tinh linh tương thông huyết mạch tương liên nàynhất thời xuất hiện trong lòng của Sở Mặc.

- Thế giới này...

Là sống?

Gương mặt Sở Mặc lay động!

Quả là không thể tin được.

Tuy là hắn vẫn biết, những ngôi sao trên bầu trời kia, hầu như toàn bộ đều là có sinh mạng.

Đến cảnh giới Tổ cảnh, cũng đã có thể rõ ràng cảm thụ được nỗi buồn của những ngôi sao kia.

Nhưng Vũ trụ mênh mông vô tận trước mắt này, chẳng những có ưu tư, hơn nữa lại có suy nghĩ!

Làm người ta rung động đồng thời cũng có chút kinh khủng!

Chẳng qua loại cảm giác kinh khủng đó, đối với Sở Mặc mà nói rất nhanh cũng đã biến mất.

Bởi vì hắn cảm nhận được một loại thân thiết mãnh liệt từ thế giới mênh mông này!

Thế giới này giống như là con của hắn!

Hô!

Sở Mặc thở phào một cái, sau đó bắt đầu đặt quy định cho thế giới này.

Lúc hắn lập quy định có thể cảm giác được, có một tia sức mạnh từ trong mảnh đại lục đó bay ra, sau đó truyền vào trong thân thể của hắn

Rất nhanh, những quy luật này càng ngày càng nhiều, trực tiếp vào trong thân thể của Sở Mặ, đã tạo thành hình thức ban đầu của một mặt lệnh bài.

Sở Mặc tuy là cho tới bây giờ đều chưa từng thấy qua Lệnh Chúa Trời lệnh là dạng gì, nhưng vào giờ khắc này, trong lòng của hắn trực tiếp sinh ra một ý nghĩ như vậy.

Nhận định thứ đang hình thành trong thân thể mình chính là Lệnh Chúa Trời!

Hắn đem chuyện này báo cho Vu Hồng, gương mặt Vu Hồng khó tin, nhìn Sở Mặc, lẩm bẩm nói:

- Chủ thượng, ngài là sinh linh mạnh nhất, cũng là khủng bố nhất.... mà ta từng thấy.

Lại có thể lấy cách này tạo ra một Lệnh Chúa Trời trong thân thể của chính mình.

Ta không rõ tứ đại Chúa Trời năm xưa là như thế nào đạt được Lệnh Chúa Trời.

Nhưng ta dám khẳng định, bọn họ chắc chắn không phải là thông qua cách này lấy được Lệnh Chúa Trời!

- Nhưng bây giờ, còn rất non nớt.

Sở Mặc nói.

Hắn có thể cảm giác được, Lệnh Chúa Trời đang hình thành trong thân thể mình vô cùng yếu, hoàn toàn không có cách nào giúp được hắn.

Có chênh lệch rất lớn so với Lệnh Chúa Trời đã thành hình trong truyền thuyết.

Nhưng Sở Mặc lại không có cảm giác uể oải chút nào, hắn thậm chí còn cảm thấy vô cùng vui mừng.

May mắn mình có thể sở hữu loại thành tựu này hiện tại, hắn rất thỏa mãn rồi.

Chí ít, tâm nguyện của Bàn Cổ, lúc này hắn đã thực hiện được một nửa rồi!

Giới thứ năm đang chậm rãi thành hình ở trước mắt hắn.

Lúc này, Vu hồng vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Chủ thượng, bây giờ là thời khắc mấu chốt hình thành Giới thứ năm, người của tứ đại Giới bên kia nhất định sẽ phái người đến đây tấn công.

Cho nên, thời điểm này chúng ta nhất định phải bảo vệ, nhất định phải để cho Giới thứ năm hoàn toàn hình thành, sau đó mở ra vách giới!

Sở Mặc gật đầu, đạo lý này không cần Vu Hồng nói, trong lòng của hắn cũng rất rõ ràng.

Nếu như ở vào thời điểm này liền khai giới, tuy là cũng có thể tạm thời ngăn lại một số người, nhưng thời gian lâu dài, vách giới dãn ra, rất dễ dàng bị công phá, còn dễ dàng tạo thành vết thương mang tính vĩnh cửu.

- Chúng ta đi về trước nhìn xem thế nào.

Sở Mặc nói.

Mấy năm gần đây, có thể nói là toàn bộ thế giới thân thể Bàn Cổ trở nên to lớn trước giờ chưa từng có.

Bởi vì trong một đêm, toàn bộ thế giới thân thể của cổ thần trong lúc bất chợt đã xảy ra thay đổi long trời lở đất.

Ngôi sao trên đỉnh đầu bọn họ tựa hồ thoáng cái biến mất, bâu trời trở nên cao hơn rồi!

Cái loại cảm giác này giống như là vốn bị vây ở bên trong một phòng rất lớn, mặc dù không cảm thấy bị đè nén, nhưng lại không được tự do.

Nhưng bây giờ, căn phòng lớn này đã hoàn toàn biến mất!

Tất cả sinh linh trong thế giới thân thể cổ thần, thoáng cái sâu trong nội tâm đều cảm nhận được sự tự do thực sự.

Cảm giác này làm cho vô số sinh linh, nhịn không được mừng đến chảy nước mắt!

Tầng giới ba mươi ba còn đang không ngừng hình thành, vì vậy ở trong đó không thấy được bất kỳ sinh linh nào.

Bây giờ đại đa số sinh linh đều tụ tập ở đất Vĩnh Hằng này.

Có rất nhiều người của vương tộc Sở Thị bên này, trong mấy năm nay đã có thực lực mạnh đến khó có tưởng tượng

Nói thí dụ như, Hứa Phù Phù vốn là thiên phú thông thường, có chút bại hoại, trong lúc bất chợt có một ngày như là thông suốt, sức mạnh toàn thân lên như diều gặp gió!

Hậu sinh khả úy, cho tới bây giờ thì đã thành một tu sĩ Thái Thượng ở cảnh giới đỉnh cao!

Đây quả thực là ngoài dự liệu của mọi người.

Cũng ngoài dự liệu của người ta, còn có Liễu Mai Nhi, trước đây thực lực của Liễu Mai Nhi vẫn luôn là loại thân bằng tệ nhất ở bên Sở Mặc, giờ lại thông suốt giống Hứa Phù Phù, trong một đêm sức mạnh chợt tăng, ngộ tính tăng mạnh!

Bây giờ tuy là còn không có tu luyện tới cảnh giới Thái Thượng, nhưng cũng đã tiến vào Tổ cảnh, trở thành một gã đầu sỏ thực sự.

Có tình huống như thế, không chỉ hai người bọn họ!

Diệu Nhất Nương vốn là ưu tú lại càng là không bình thường, trong thời gian rất ngắn, cũng đã vọt vào cảnh giới Thái thượng, sau đó, bây giờ đã trở thành một tu sĩ Cổ Tổ cảnh giới Thái thượng đỉnh cao.

Lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ, vốn là khó lường, thực lực toàn thân sâu không lường được, đạo và pháp tất cả cảnh giới đều thâm hậu khó tin nổi.

Bây giờ lại càng tiến lên một bước, một thân cảnh giới đã đạt đến lĩnh vực của giới chủ!

Hơn nữa, trong thân thể lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ cũng bắt đầu ngưng tụ ra Lệnh Giới Chủ!

Thực ra có rất ít người biết, bản thân lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ cũng không biết, loại lệnh bài tự mình ngưng kết này, có uy lực lớn hơn vô số lần.... so với loại sau này lấy được!

Tất cả những người khác ở bên cạnh Sở Mặc, hầu như tất cả đều trong một đêm đã

được thăng cấp đến khó có thể tưởng tượng.

-----o0o-----

Chương 2449: Sức mạnh luân hồi (2)

Chương 2449: Sức mạnh luân hồi (2)

Ví dụ trước kia Na Y vẫn hơi yếu, lần này cũng đã đuổi kịp.

Bây giờ đã là một tu sĩ Tổ cảnh.

Nếu như nói một hai người xảy ra sự thay đổi này, vậy còn có tình lý.

Nhưng tất cả mọi người đều nhận được sự thăng cấp rất lớn, vậy có chút không bình thường.

Mặc dù nói tài nguyên của đất Vĩnh Hằng so với thế giới thông đạo phong phú vô số lần, mặc dù nói truyền thừa công pháp Sở Mặc lưu lại đều là một loại cao cấp nhất, nhưng vì sao một số người không có quan hệ quá mật thiết với Sở Mặc vẫn là y nguyên.

Chỉ có những người quan hệ gần gũi cùng Sở Mặc, thực lực toàn thân đều mạnh vượt bậc!

Đến cuối cùng, ngay cả bản thân những người này cũng ý thức được có cái gì không đúng.

Bọn họ cứ chạy đi tìm lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ, hy vọng sẽ nhận được giải đáp ở nơi này.

Nhưng bọn hắn cũng không có được một đáp án vô cùng rõ ràng, chỉ vì lão hòa thượng lại nói: Tất cả, có thể liên quan đến luân hồi.

Nhưng càng sâu sắc và cụ thể hơn, lão hòa thượng cũng nói không ra rồi.

Theo sau, toàn bộ thế giới thân thể của cổ thần, hầu như trong một đêm đã xảy ra kịch biển long trời lở đất.

Sau đó, những ràng buộc tất cả mọi thứ đều biến mất, mọi người tuy là không biết rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng có loại trực giác của bản năng, cảm thấy chuyện này nhất định có liên quan đến Sở Mặc.

Sở Mặc cùng Vu Hồng đã rời đi rất nhiều năm.

Cũng may bây giờ những người này từ lâu đã thích ứng với thân phận người tu hành của bọn họ, cũng không quá mãnh liệt đối với khái niệm của thế gian cùng năm tháng như lúc trước.

Nhưng tưởng niệm đối với của Sở Mặc lại không có giảm bớt nửa phần, ngược lại ngày càng mãnh liệt.

Thấy loại biến hóa này của thế giới thân xác cổ thần, tất cả mọi người rất vui vẻ, bọn họ biết Sở Mặc vẫn còn đó!

Bọn họ còn đang chờ Sở Mặc trở về, đặt lại tên cho mảnh đại lục này!

Bởi vì đây đã là một cái thế giới mới rồi!

Tất cả sinh linh trong thế giới thân thể của cổ thần đều đón nhận loại biến hóa này, đồng thời còn trở nên vui vẻ hơn.

Bởi vì hóa thành một đại lục, tuy to lớn vô cùng, nhưng tình huống không cách nào khai thông giữa các bên cũng xảy ra biến hóa về mặt bản chất.

Cho nên, những sinh linh của thế giới khác cũng bắt đầu dần dần, chạy về phía đất vĩnh hằng.

Khai thông và liên hệ, cũng dần dần trở nên nhiều hơn.

Cứ như vậy, toàn bộ đại lục chỉ trong ngắn ngủi mấy năm đã xảy ra biến hóa lớn.

Số lượng người tu hành cường đại ngày càng tăng nhiều, sau đó chiến tranh, cũng là không thể tránh khỏi.

Ngay từ đầu, những người tu hành này không biết rõ tình huống, còn từng tính toán muốn tấn công lãnh thổ đất vĩnh hằng này, nhất là vùng vương tộc Sở Thị càng bị vô số người thèm muốn lộ liễu, bởi vì tinh khí nơi đó, rất phong phú.

Có điều là, sau khi trải qua mấy trận thất bại thê thảm, những người đó rốt cục đã có kinh nghiệm.

Hơn nữa, một số truyền thuyết về Sở Mặc cũng dần dần theo khai thông và trao đổi mà truyền ra ngoài.

Những người tu hành của thế giới này, rốt cuộc hiểu rõ căn nguyên của sự thay đổi này, cũng hiểu rõ vương thị Sở thị rốt cục là một nơi như thế nào.

Đó là vương tộc thực sự!

Tuy còn có một số tu sĩ trong lòng vẫn mang theo suy nghĩ khác thường, nhưng người có can đảm thực sự đi tấn công vương tộc Sở Thị càng ngày càng ít.

Cho tới hôm này, một người cũng không có.

Bởi vì những năm gần đây, thay đổi của vương tộc Sở Thị thật sự là rất lớn!

Ở trong đó quả thực cao thủ rất nhiều, tùy ý xuất hiện một người đều có thể làm cho cả thế giới một phen rung động.

Nhất là trong vương tộc Sở thị còn tồn tại hai vị gần như vô địch.

Rất nhiều người đều đang đồn, nói sự tồn tại của hai vị kia bây giờ đã trải rộng cả thế giới, người sáng lập của Phật giáo và Đạo giáo ở khắp nơi trên đại lục mênh mông này.

Loại cảm giác thần bí này, càng làm cho này người trong lòng có quỷ khiếp sợ.

Vương tộc Sở Thị cũng dần dần trở thành trung tâm của tất cả thế giới, cơ hồ là mỗi năm đều có rất nhiều người ở phương xa đến đây hành hương.

Nếu bọn họ may mắn có thể thấy được một người trong vương tộc, thậm chí sẽ kích động đến rơi lệ.

Đồng thời, học viện Sở Thị trải qua nhiều năm tích lũy rốt cục bộc phát ra uy danh mạnh mẽ.

Hoàn toàn xứng đáng trở thành học viện lớn nhất trên toàn thế giới!

Có lẽ là sự tồn tại của học viện Sở Thị đã kích phát tình cảm ôm ấp sâu trong nội tâm của rất nhiều người.

Ba ngàn năm gần đây, trên thế giới thân thể cổ thần đã biến đổi, bắt đầu xuất hiện càng ngày càng nhiều học viện.

Có rất ít người phát hiện, mỗi lần tăng một học viện, số mệnh của cả thế giới sẽ thêm một phần phong phú hơn!

Sự thay đổi này cũng chỉ có Chúa Tể Giả Sở Mặc mới có thể cảm giác rõ ràng đến vậy.

Cho nên, khi Sở Mặc trở về, thần thức của hắn lướt qua cũng đã biết được toàn bộ nguyên nhân hậu quả.

Sau đó, trên mặt của Sở Mặc lộ ra nụ cười vui vẻ.

Sự thay đổi này là điều hắn thích nhất!

Sau một khắc, Sở Mặc mang theo Vu Hồng xuất hiện ở trong cung điện của vương tộc Sở Thị.

Sự trở về của hắn làm cho cả vương tộc Sở Thị... chấn động!

Bởi vì thực sự hắn xuất hiện quá đột ngột rồi, không có ai sẽ nghĩ tới hắn sẽ trở về vào thời điểm này.

Đại Công Kê đang tản bộ ở trong cung điện, vỗ cánh phành phạch xông lên, sau đó ôm Sở Mặc một cái.

Sở Mặc vuốt tóc của Đại Công Kê, có chút bất ngờ nói:

- Ngày thường cũng không thấy ngươi nhiệt tình như vậy?

Hôm nay đây là thế nào?

- Ngày thường?

Hôm nay?

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, vẻ mặt im, sau đó nói:

- Tiểu tử, ngươi biết ngươi đã đi bao nhiêu năm không?

Tuy nói đến cảnh giới này, Kê Gia không cần để ý thời gian và năm tháng đã trôi qua.

Nhưng quả thực chính xác đã rất lâu rồi đều chưa từng gặp ngươi!

Ngươi biết không...

Nếu như ngươi không trở lại nữa, coi như là ở trong vương tộc này, ngươi cũng sắp trở thành một thần thoại thực sự!

Ngươi bây giờ chính là một truyền thuyết!

Đại Công Kê nói thực ra không có chút nào là khoa trương.

Nhiều năm trôi qua như thế, nhiều người cũng đã trưởng thành.

Các lớp tuổi trẻ hậu bối, từng thấy tượng của Sở Mặc, từng nhìn tượng vẽ Sở Mặc, từng nghe câu chuyện của Sở Mặc nhiều vô số, có thể nói bọn họ chính là nghe truyện của Sở Mặc mà lớn lên!

Những chuyện này từ từ cũng trở thành truyền thuyết.

Truyền miệng từ đời này sang đời khác, tuy không có mất đi sự hứng thú của nguyên bản, nhưng con người hắn đã trở thành truyền thuyết thực sự.

-----o0o-----

Chương 2450: Công tử (1)

Chương 2450: Công tử (1)

Thậm chí một số thế hệ trẻ bên ngoài vương tộc, đều đang hoài nghi, con người Sở Mặc cuối cùng có từng tồn tại trên thế giới không.

Nếu không, tại sao năm tháng vô tận trôi qua vẫn chưa từng có bất kỳ tin tức gì của hắn?

Kỳ Tiêu Vũ cùng Thủy Y Y cũng sắp xuất hiện rồi.

Hai nàng sà vào lòng của Sở Mặc, không ngừng rơi lệ.

Các nàng ấy vô số năm qua thật sự là rất nhớ Sở Mặc, năm tháng trôi qua, tu vi và cảnh giới của các nàng từ lâu đã đến một cảnh giới, loại cao nhất, loại cảnh giới này, tâm tình bình thản, một lần bế quan là hơn mấy ngàn vạn năm.

Loại cảm giác này thực ra rất cô đơn.

Tuy Sở Hiên và Sở Đồng thường về thăm các nàng, nhưng sự cô đơn này vẫn không có cách gì giải quyết.

Điều duy nhất khiến Các nàng phải tiếp tục chèo chống, thực ra chính là đợi Sở Mặc.

Ôm hai vị thể tử của mình, trong lòng Sở Mặc thực ra là có chút áy náy, nhất là đối với Thủy Y Y.

Khi hắn luân hồi lần đầu tiên, không cưới Thủy Y Y, cho Thủy Y Y một cuộc sống độc lập.

Nhưng bây giờ ôm Thủy Y Y trong ngực, trong lòng Sở Mặc trong lúc bất chợt đã hiểu ra.

Thực ra...

Vẫn rất yêu!

Loại tình cảm đó căn bản cũng không phải là thời gian và không gian có thể dứt bỏ được!

Cho nên, hắn nhẹ giọng nói:

- Xin lỗi!

- Chúng ta đều hiểu!

Hai tỷ muội Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y cùng nói ra.

Người càng ngày càng nhiều, tập trung về bên này!

Có quá nhiều lão nhân!

Sở Mặc thậm chí nhìn thấy Cơ Thánh!

Người trẻ tuổi lông bông năm xưa, bây giờ tuy là nét mặt thanh niên vẫn anh tuấn như thế, nhưng trong đôi mắt kia đã lấp đầy những năm tháng thăng trầm.

Nhưng khi hắn thấy Sở Mặc vẫn vui vẻ như trước.

Hôm nay Cơ Thánh, cảnh giới toàn thân đã đến Tổ cảnh!

Trong lòng của hắn rất rõ, loại thành tựu này của hắn là tới thế nào.

Cho nên, trong lòng của hắn rất cảm kích Sở Mặc, những chuyện cũ của năm xưa, bây giờ lấy ra đều có thể tính là một trò hề.

Hoàn toàn là dùng để tiêu khiển thôi.

Ma quân nhìn qua cũng có chút già rồi, nhưng trên mặt của hắn, cũng là mang theo nụ cười vui vẻ.

Hắn nhìn Sở Mặc, nhẹ nhàng gõ đầu:

- Ngươi đã trở về, trở về là tốt rồi!

Sở Mặc gật đầu:

- Dạ, đã trở về, lần này, chúng ta có thể sát cánh chiến đấu rồi!

Sau ba ngày, ta giảng kinh!

Mọi người vui mừng!

Một chút đều không cảm thấy hành vi này của Sở Mặc đột ngột.

Bởi vì bây giờ cảnh giới của bọn hắn tuy đều đã cao thâm không gì sánh được, nhưng trên thực tế, cảnh giới của Sở Mặc từ lâu đã là nơi mà bọn họ không có cách nào đến được!

Hơn nữa, bọn họ càng tu luyện tới cảnh giới cao, càng có một chút sợ hãi vẫn quanh quẩn trong lòng.

Có một vấn đề mấu chốt trước sau vẫn quấy nhiễu bọn họ.

- Ta từ đâu tới, muốn đi đâu.

Đúng, chính là vấn đề này!

Vấn đề này, vẫn quấy khốn từng sinh linh sở hữu trí tuệ cấp cao.

Đối với vấn đề này, Sở Mặc cũng rất khó cho ra một đáp án rõ ràng, nhưng hắn vẫn có thể giải thích một chút về luân hồi.

Lần này, hắn muốn nói ra tất cả đạo và pháp mình ngộ được về cửu thế luân hồi!

Muốn chia sẻ những điều này cho thân nhân của mình.

Không có đại tiệc, chỉ có bằng hữu gặp nhau.

Sau ba ngày, Sở Mặc trực tiếp lên đài giảng kinh!

Ngay cả Vu Hồng, đều vẻ mặt thành kính ngồi ở phía dưới.

Hắn tuy đã hôn mê trong năm tháng vô tận, nhưng trong lòng của hắn lại rất rõ, trong năm tháng vô tận đó, trên người Sở Mặc nhất định là đã trải qua rất nhiều chuyện mà hắn không biết đến.

Sở Mặc giảng kinh, nhất định có liên quan đến việc này!

Trong lòng Vu Hồng có một loại trực giác rất mãnh liệt.

Hắn cảm giác, Sở Mặc lần này rất có thể sẽ trực tiếp từ cảnh giới đại Tổ này đột phá ra ngoài sau lần giảng kinh này.

Về phần tại sao lại đột nhiên có một trực giác mãnh liệt như vậy, ngay cả chính hắn đều có chút nói không rõ.

Sở Mặc giảng kinh, lần này khá nội bộ.

Người có tư cách nghe, chỉ có những người trong nội bộ vương tộc Sở Thị.

Tất cả thầy giáo già trong học viện Sở thị, cũng là những thái thượng Cổ Tổ của thế giới thông đạo ngày trước, may mắn được mời đến nghe Sở Mặc giảng kinh.

Thời gian đã qua đi, tu vi của bọn họ cũng đã ổn định ở mức Tổ cảnh.

Bởi vì trong thân thể có phong ấn năm xưa Sở Mặc lưu lại, cho nên những người này hầu như toàn bộ cũng không thể tiếp tục đột phá đến cảnh giới cao hơn.

Bọn họ bây giờ rất hối cải đối với tất cả những gì đã làm năm xưa.

Đã hoàn toàn hối cải để làm lại cuộc đời.

Ở học viện Sở thị, trong thời gian vô tận vô tận, lưu lại...

Tất cả đều là mỹ danh.

Hài tử bọn họ dạy dỗ, một đời lại một một đều rất tôn kính bọn họ.

Tuy nói rất nhiều người đã từng nghe nói những chuyện xảy ra năm xưa, nhưng tất cả cũng không có để ý.

Dù sao, những chuyện ia quá xa xưa rồi!

Đã trải qua thời đại thế giới thông đạo, thời đại thế giới Thần Giám, thời đại đất Vĩnh Hằng, đến này đã tiến vào thời đại Bàn Cổ.

Trong lúc này, quả thực có thể viết ra rất nhiều bộ sách lịch sử cổ thực sự.

Cho nên, những Thái thượng Cổ Tổ thông đạo năm xưa, đã từng làm những chuyện kia, đã từng phạm những lỗi đó, cũng đã theo thời gian trôi qua mà bị tiêu diệt hết.

Bọn họ lúc này đây được mời đến đây, toàn bộ đều cảm thấy bất ngờ vô cùng, thậm chí có chút không dám tin.

Sâu trong thâm tâm, tất nhiên cũng tràn đầy sự vui mừng to lớn!

Có một ý nghĩ mà bọn họ đến nghĩ cũng không dám nghĩ đến nảy sinh từ trong lòng của bọn họ.

Quả nhiên, Sở Mặc sau khi nhìn thấy bọn họ, chuyện thứ nhất chính là trực tiếp giải trừ phong ấn của bọn họ.

Từ tốn nói:

- Nhân của năm xưa, quả của hôm nay.

Ân oán có sâu hơn, cũng có ngày bị lịch sử chôn vùi.

Hôm nay giải trừ phong ấn cho các ngươi, hy vọng các ngươi có thể tự thu xếp ổn thỏa.

Thế giới này rất lớn.

Sở Mặc cũng không nói nhiều từ đường đường chính chính, cũng không cố ý ra vẻ Chúa Tể Giả.

Nhưng lời nói này của hắn, đối với những Thái thượng Cổ Tổ năm xưa mà nói, lại như ngọn đèn thắp giữa đêm tối trong đại dương, quả thực sáng đến thấm vào lòng người.

Tất cả Thái thượng Cổ Tổ đều cùng nhau hành lễ với Sở Mặc.

- Bọn tax in khắc ghi giáo huấn của công tử trong lòng!

Công tử!

Tiếng xưng hô này xuất phát từ nội tâm, hoàn toàn không có một chút không tình nguyện.

Hơn nữa, bây giờ còn có thể gọi Sở Mặc một tiếng công tử, thực là không nhiều lắm.

Xưng hô này, nếu như truyền đi, không biết sẽ có bao nhiêu người ngưỡng mộ.
 
Thí Thiên Đao Full
XCIX ( Chương 2451-2475 )


Chương 2451: Công tử (2)

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu giảng kinh, hắn không có làm cho bất kỳ người nào thất vọng, vừa lên tới, nói... chính là luân hồi!

Lúc này giảng kinh, Sở Mặc ước chừng đã giảng ba năm!

Hắn trong ba năm này trích dẫn kinh điển, thuận miệng nói ra được một câu, là kinh điển thực sự!

Tùy ý ra một ví dụ, đều khiến người khác tỉnh ngộ.

Trong quá trình ba năm nay, có nhiều người đã đột phá ngay tức khắc!

Cũng có nhiều người, đã lĩnh ngộ được loại đạo của chí cao vô thượng này, loại cảm giác này thật sự là quá tuyệt vời!

Thậm chí trong lòng của rất nhiều người đều sinh ra cảm giác: Đã sớm sáng tỏ, nhưng ý niệm đã chết!

Sở Mặc giảng kinh không có những điều thâm sâu, hắn hóa phức tạp thành đơn giản, đem tất cả Đại Đạo phức tạp xóa sạch một loạt.

Cuối cùng, hắn nói với mọi người:

- Đại Đạo vô biên, con đường này không có bờ bến, chỉ cần tâm không mệt mỏi, như vậy vẫn có thể kéo dài con đường này đi về phía trước.

Sau đó, đem tất cả mọi thứ của bọn ngươi ghi chép lại thành sách, dùng để tạo phúc đời sau.

Ta hy vọng một ngày kia, những đứa trẻ non nớt này, khi vừa mới biết chữ, có thể đọc được những đạo lý này!

Có thể lĩnh ngộ được đạo và pháp của chí cao vô thượng.

Lúc này, trong hư không truyền đến một tiếng niệm phật:

- A di đà phật, lời ấy của công tử, đại thiện!

"

- Vô Lượng Thiên Tôn, đại thiện!

Một tiếng nói khác vang lên ở bên kia.

Thì ra, lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ, cũng ở nơi đây nghe kinh.

Bọn họ không giống với người bình thường, sau khi nghe xong kinh của Sở Mặc liền dùng để kiểm chứng tất cả những gì bản thân đã học, loại cảm giác này là loại cảm giác dường như tỉnh ngộ!

Người ở cảnh giới càng cao, sau khi nghe kinh thu hoạch cũng sẽ rất lớn.

Như là Vu Hồng, trước sau khoanh chân ngồi xếp bằng ở giữa không trung, cả người hắn đều tản ra ánh màu vàng.

Búa Bàn Cổ, Sở Mặc lại giao trả cho hắn.

Bởi vì ngoại trừ Sở Mặc, Vu Hồng là người thích hợp nhất nắm giữ búa Bàn Cổ.

Lần này sau khi nghe kinh, Vu Hồng cảm giác được sự tiến bộ của mình rất rõ.

Chẳng qua, hắn càng thêm hy vọng là...

Có thể tận mắt nhìn thấy Sở Mặc đột phá!

Nếu như Sở Mặc có thể đột phá lúc này, như vậy, tứ đại Chúa Trời có đến nơi này thảo phạt, bọn họ cũng có thêm niềm tin!

Mặc dù không dám nói có thể dễ như trở bàn tay đẩy lùi xâm lấn, nhưng ít ra, Sở Mặc có thể trở thành một tồn tại bảo vệ khí vận!

Cho toàn bộ sinh linh của thế giới Bàn Cổ niềm tin mãnh liệt tuyệt đối!

Vu Hồng không hề đoán sai!

Trực giác của hắn rất tinh chuẩn!

Sở Mặc sau khi giảng kinh, xác thực khí chất và thần vận cả người đã xảy ra thay đổi căn bản.

Sau đó, hắn một bước bước lên tầng giới ba mười ba.

Thân hình của hắn biến mất trong nháy mắt, ở ngoài tầng giới ba mươi ba có một tia chớp không biết dài bao nhiêu, bổ về phía Sở Mặc!

Thiên kiếp?

Một màn này, kinh động trực tiếp đến mọi người!

Không có ai sẽ tin tưởng, đến cảnh giới Tổ cảnh của Sở Mặc lại vẫn có thiên kiếp?

Như vậy loại thiên kiếp này... là kiếp gì?

Đôi tỷ đệ Sở Đồng và Sở Hiêntừ lâu đã là nhân vật lão tổ của Thái thượng, bọn họ liếc nhau một cái, đều nhìn thấy vẻ phấn chấn từ trong mắt của đối phương.

- Cha lại sắp đột phá rồi?

Âm thanh của Sở Đồng tràn ngập vui mừng.

- Nhìn qua...

Đúng vậy!

Sở Hiên cũng mang vẻ mặt hưng phấn nói.

- Nhưng vấn đề là...

Trên đại Tổ, còn có cảnh giới sao?

Sở Đồng cảm thấy nghi hoặc.

Thực ra năm tháng vô tận đến nay, mọi người trong vương tộc Sở thị cũng đều thăm dò vấn đề này.

Dựa theo thuyết pháp của lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ, trên đại Tổ, đích xác không có cảnh giới!

Giới Chủ và Chúa Trời cường đại là bởi vì lệnh Giới Chủ và Lệnh Chúa Trời trên người bọn hắn!

Chẳng qua lão hòa thượng cùng lão đạo sĩ cũng cho rằng, Đại Đạo vô biên, đạo vô chỉ cảnh.

Nói không chừng, trên đại Tổ, còn có tầng cao hơn nhưng không ai biết.

- Có thể, Sở Mặc công tử làm được.

Lão hòa thượng năm xưa từng nói lời này.

Sở Mặc giảng kinh ba năm, sau khi kết thúc liền nghênh đón thiên kiếp!

Chỉ là thiên kiếp này khác rất nhiều so với bất kỳ một thiên kiếp nào mà trong quá khứ bọn họ từng trải qua!

Một tia chớp làm cho tất cả mọi người đều không cảm giác được bất kỳ nguy hiểm nào.

Loại tia chớp này, đừng nói là sinh linh khổng bố như bọn họ, cho dù là tia điện trong thiên kiếp mà chí tôn phải đối mặt đều kinh khủng hơn nhiều.

Nhưng những người có mặt không ai cho rằng tia điện kia thực sự không có nguy hiểm.

Thiên kiếp của đại tổ cao siêu, đây chính là thiên kiếp từ trước tới nay chưa từng xuất hiện ở toàn bộ tứ đại thiên giới.

Không có ai biết loại thiên kiếp này, rốt cuộc nguy hiểm đến mức độ nào.

Sở Mặc ở cõi trời ba mươi ba, tia chớp nhỏ kia trực tiếp bổ về phía hắn.

Hắn không có né tránh, bởi vì hắn cũng cần thử một chút xem loại thiên kiếp này rốt cục có uy lực như thế nào.

Thiên lôi vào cơ thể, không có cảm giác gì.

Năm tháng vô tận đến này, lý giải và nắm giữ của Sở Mặc về sấm sét đại đạo, từ lâu đã đạt đến trình độ người bình thường khó có thể tưởng tượng.

Sau đó Sở Mặc cảm giác được trước mặt đột nhiên trở nên ngẩn ngơ.

Hắn... có thể lại một lần nữa, trở lại thời thơ ấu!

- Cái này...

Khóe miệng Sở Mặc co giật, hắn có thế nào cũng không nghĩ tới, hắn đối mặt thiên kiếp, tia thiên lôi thứ nhất lại chính là luân hồi!

Đối với loại này, hắn đơn giản là quen việc nên thông thạo!

Trong lòng của hắn đột nhiên nghĩ đến đại thần Bàn Cổ, trong nháy mắt Sở Mặc chợt hiểu ra.

Thần...

Bàn Cổ là thần!

Cho nên, hắn đối với chuyện như vậy, vô cùng có khả năng là có tính biết trước!

Hoặc có lẽ là...

đại thần Bàn Cổ, hắn có phải...

Cũng từng trải qua loại thiên kiếp này hay không?

Cái ý niệm này xuất hiện ở trong lòng Sở Mặc, không thể xóa tan.

Bởi vì không có ai biết Bàn Cổ rốt cuộc làm sao trở thành thần, cũng không có ai dám tùy ý kết luận.

Nói sau khi đại Tổ, vượt qua thiên kiếp là được thành thần.

Thế gian này căn bản không có tiền lệ thành công, không ai dám khắng định điều này.

Nhưng Sở Mặc bây giờ lại nảy ra loại cảm giác này.

Sau khi vượt qua thiên kiếp đại Tổ, rất có thể sẽ tiến vào lĩnh vực của loại thần này!

Đây là suy đoán, nhưng rất gần với sự thật.

Đồng thời, điều này cũng làm cho Sở Mặc cảnh giác.

Ngay cả là thần, cũng sẽ bị

người mưu hại, cũng sẽ bị tổn thương.

-----o0o-----

Chương 2452: Hai đạo thiên kiếp

Chương 2452: Hai đạo thiên kiếp

Đến bây giờ hắn vẫn không thể quên nụ cười của lão ngoan đồng râu tóc bạc phơ ấy, bí ẩn và nguy hiểm.

Hắn đã hiểu, lão già kia rất có khả năng là Bàn Cổ.

Nhưng tại sao hắn lại trở thành như vậy, Sở Mặc không thể biết được.

Có thể, cổ thần "Siêu ngã"...

Có lẽ có khả năng này!.

Đối mặt với thử thách luân hồi này, Sở Mặc ứng phó không có bất kỳ khó khăn nào.

Nhưng lúc này, hắn sống càng thêm thấu đáo và nghiêm túc hơn.

Hắn bắt đầu lôi kéo những bạn bè tốt đến bên mình.

Hắn tự giảng kinh cho bọn họ, không ngừng giảng kinh, liên tục giúp đỡ bọn họ!

Cho nên hắn dừng lại ở chỗ này cực kỳ lâu, dựa theo thời gian mà tính toán có ít nhất là năm ngàn năm.

Để được thành quả như thế này, bây giờ mỗi người trong vương tộc tộc Sở thị trên đại lục Bàn Cổ đang ở dưới cõi trời ba mươi ba đều được Sở Mặc đưa vào cảnh giới đại Tổ.

Mà lão hòa thượng và lão đạo sĩ đã vượt qua cảnh giới Thái Thượng lại được Sở Mặc dẫn vào một cảnh giới hoàn toàn mới.

Trong nháy mắt, Sở Mặt đã tỉnh lại trong luân hồi từ thiên kiếp này!

Đôi mắt lão hòa thượng và lão đạo sĩ cơ hồ cũng trong lúc đó bắn ra thần quang vô tận, sau đó, bọn họ bay lên trên cao, độ kiếp!

Sở Mặc g thử thách luân hồi trong thiên kiếp này trải qua hơn năm ngàn năm.

Nhưng trong mắt người khác cũng chỉ là trong nháy mắt!

Trong nháy mắt này, thật khó lường!

Toàn bộ vương tộc Sở thị, những người từng xuất hiện cùng Sở Mặc đến bây giờ đều là cấp bậc lão tổ, lập tức giác ngộ ngay!

Ngay cả Đại Công Kê cũng được Sở Mặc tìm thấy, ra sức truyền thụ cho nó vô số thứ.

Cho nên một chuyện khiến người khác chấn động không gì so sánh được đã xảy ra.

Sở Mặc ở đỉnh cõi trời ba mươi ba độ kiếp.

Dưới cõi trời ba mươi ba, có vô số nhân vật cấp lão tổ ở vương tộc Sở thị, trong nháy mắt này đều độ kiếp!

Nếu lúc này mọi người vẫn không rõ tất cả điều này là do Sở Mặc, vậy bọn họ có được đạo hạnh cao thâm như vậy là vô ích rồi.

Điều này làm cho bọn họ cảm thấy vui mừng và phấn chấn.

Trong nháy mắt mọi người đã trải qua quá trình cảnh giới không ngừng vượt bậc.

Nhất là những người cảnh giới khá thấp, như đám người Phàn Vô Địch kia, năm tháng vô tận, bọn họ tuy rất cố gắng nhưng thực ra vẫn còn kém khá xa.

Nhưng lần này, tu vi của bọn họ đã tăng nhanh, ngay cả chính họ cũng thấy sợ, có loại cảm giác như ảo mộng!

Bình thường mà nói, tu vi tăng như vậy sẽ tạo ra tâm cảnh bất ổn nghiêm trọng, thậm chí sẽ sinh ra tâm ma vô tận.

Trên thực tế, mối nguy tâm ma lại không xảy ra với đám người này.

Tâm cảnh của bọn họ tăng theo cảnh giới, tựa như từng cái khóa được mở ra, không ngừng thả ra loại tâm cảnh tương ứng.

Luân hồi!

Sở Mặc đã giảng kinh được ba năm, chủ yếu giảng về điều này!

Đám người kia cũng đã giác ngộ, rõ ràng là Sở Mặc lợi dụng sức mạnh của luân hồi để giúp đỡ cho họ!

Bọn họ mặc dù không biết Sở Mặc rốt cuộc đã trải qua những gì, nhưng bọn họ cũng hiểu được, Sở Mặc vẫn không quên bọn họ!

Ngay cả nhóm Cổ Tổ Thái Thượng của thông đạo năm xưa... lúc này cuối cùng cũng đã bắt kịp cơ hội quan trọng nhất.

Sở Mặc không hề bỏ rơi bọn họ, đã bỏ qua tất cả ân oán năm xưa và dẫn họ vào cảnh giới này!

Không ai có thể tin Sở Mặc lại lợi dụng cơ hội thiên kiếp của chính mình, làm cho mọi người bên cạnh hắn thay đổi!

Thủ đoạn này, chí khí này, còn có trí tuệ này, quả là làm người khác có cảm giác vô vọng!

Tất cả vương tộc Sở thị, vô số người đang độ kiếp!

Toàn bộ thế giới Bàn Cổ, thế giới lớn mênh mông vô tận đều theo tình hình này mà kinh động vô số người!

Tất cả sinh linh đều không thể tin mà hướng mắt nhìn về phía vương tộc Sở thị xa xôi vô tận đó, cũng nhịn không được mà sinh ra xúc động muốn hành lễ.

Bên kia có thần!

Sau khi Sở Mặc vượt qua thiên kiếp đầu tiên, hồi lâu cũng không có thiên kiếp thứ hai giáng xuống.

Trong lòng hắn gần như đã giác ngộ.

Vì lần này, hắn đã nghiệm chứng rất nhiều chuyện!

Nhìn xuống bầu trời vô tận, những kiếp vân kia sẽ biết thôi!

Hắn thực sự là lĩnh ngộ được rất nhiều bí mật trong luân hồi.

Tuy còn chưa đạt đến việc nắm giữ luân hồi hay từ luân hồi tìm ra nhiều bí mật hơn, nhưng dù sao đã đến bước này rồi.

Sở Mặc đang đợi thiên kiếp thứ hai giáng xuống.

Hắn có một cảm giác lượt thiên kiếp thứ hai này không liên quan đến luân hồi!

Rất lâu sau đó, đợt thiên lôi thứ hai cuối cùng đã bổ xuống.

Lần này Sở Mặc có thể cảm giác được thần thức và ký ức của mình thoáng cái đã bị phong ấn!

Cảm giác này làm kẻ khác rất khó chịu.

Trong lúc bất chợt cảm thấy mất trí nhớ.

Thoáng cái đều không nhớ gì cả.

Nhưng Sở Mặc không hề hoảng loạn, đôi mắt trong veo của hắn tỏa ra ánh sáng nhạt.

Trong lòng hắn vẫn còn giữ lại một chút linh trí cuối cùng.

- Ta đang độ kiếp!

Một loại thiên kiếp rất khủng bố!

Sở Mặc lẩm bẩm một mình.

Lúc này trước mắt hắn bất chợt xuất hiện một đám người...

Sau đó, Sở Mặc bị đưa đến một thế giới đổ nát.

Trong thế giới này, khắp nơi đều là tiếng gào thét.

Mọi nơi đều có những kẻ mạnh đang tàn sát sinh linh vô tội.

Trong đầu Sở Mặc thoáng cái như thủy triều dâng lên rất nhiều ký ức.

Ký ức này đúng là liên quan đến một đời kia của vương tộc Sở thị!

Sở Mặc của lúc này như lại trở về thời đại kia, hóa thân thành Sở công tử cái thế vô song của năm xưa.

Hắn nhìn những kẻ đang tàn sát người thân của mình, thoáng cái con mắt đã đỏ, hắn giơ tay lên là một đòn!

Một bóng người bị hắn đánh bay lập tức!

Tuy không bị hắn đánh chết, nhưng toàn thân cũng trọng thương.

Một số bóng dáng khác đang tàn sát sinh linh thoáng cái đều sợ ngây người, dường như không thể tin lại gặp phải một người mạnh như vậy.

Sở Mặc khẽ nhíu mày có một cảm giác không thoải mái, hình như hắn không nên làm như vậy.

- Không đúng, vì sao ta có thực lực mạnh mẽ như thế?

Sở Mặc tự lẩm bẩm, hắn không thể tin được chính mình lại mạnh đến thế.

Vì dựa vào trí nhớ của hắn, hắn không nên thấy bọn người kia bị tàn sát, càng không nên có sức mạnh to lớn như vậy!

Sở Mặc không biết là một tên cổ tổ thái thượng thông đạo năm xưa đang độ kiếp, cũng là người vừa bị một tát của hắn đánh bay.

Theo cái tát của hắn, tên Cổ Tổ Thái Thượng đó liền phun ra một ngụm máu, sau đó cả người hắn gần như đổ gục.

Thiên kiếp đánh vào người tên Cổ Tổ kia, thiếu chút nữa thì đánh tới hắn hồn bay phách lạc!

-----o0o-----

Chương 2453: Lượt thiên kiếp thứ ba

Chương 2453: Lượt thiên kiếp thứ ba

Thời khắc quan trọng, vẫn là lão hòa thượng đã ra tay giải trừ tai nạn cho hắn!

Nhưng lão hòa thượng cũng đang đối mặt với thiên kiếp.

Có một tia chớp rất nhỏ, cũng đang bổ về phía lão hòa thượng!

Cho nên lão hòa thượng cũng chỉ có thể giúp người kia một lần.

Tên Cổ Tổ thông đạo năm xưa vô cùng biết ơn lão hòa thượng, sau khi liều mạng nuốt một ít linh dược lại bắt đầu hết sức chăm chú đối phó thiên kiếp ở trước mắt.

Hắn không biết mình vừa mới thoát nạn ở quỷ môn quan, thiếu chút nữa là tan tành mây khói!

Bởi vì Sở Mặc đã nhận ra điều bất thường.

Những ký ức này vốn phải là ký ức thức tỉnh ở kiếp sau của hắn mới đúng!

Trong lòng Sở Mặc như bị bổ ra một lỗ hổng lớn, vô số ký ức lại hiện ra.

Đó là ký ức về việc sau khi hắn trở về vương tộc Sở thị, trong ký ức gần như xuất hiện rất nhiều kẻ thù.

Mỗi lần nhìn thấy những kẻ thù đó, Sở Mặc luôn có một sự kích động: Giết sạch hết tất cả bọn chúng!

Nhưng đến cuối cùng Sở Mặc vẫn nhẫn nhịn!

Bởi vì bây giờ hắn đang sở hữu sức mạnh quá lớn, đám người đó đối với hắn mà nói, đã từng là kẻ địch vô cùng kinh khủng, bây giờ thậm chí không qua nổi suy nghĩ của hắn.

Cho nên những kẻ thù của hắn trước kia đã làm những chuyện đó, mọi mối nguy lúc này đều đã được hóa giải.

Sau đó trong lòng Sở Mặc dâng lên một tia giác ngộ.

Hắn nhớ lại tất cả mọi chuyện, vách ngăn của ký ức đã bị giải trừ.

Hắn biết thiên kiếp lần này là nhân quả!

Lượt thiên kiếp thứhai này cũng coi như là vượt qua thành công rồi.

Sở mặc lẳng lặng đứng ở ngoài cõi trờiba mươi ba, trong bầu trời sâu thẳm vô tận.

Hắn đang suy nghĩ hai lượt thiên kiếp, một lượt là luân hồi, một lượt là nhân quả đều khiến hắn nhận được lĩnh ngộ rấtlớn.

Cảm giác này rất huyền diệu không thể diễn tả bằng lời.

Hai ánh sáng này hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau tỏa sáng.

Nơi ánh mắt chiếuđến, quan hệ của luân hồi và nhân quả hắn sẽ hiểu rõ.

Hắn cũng chưa từng nghe nói giới chủ và chúa trời có bản lĩnh như vậy.

Có lẽ hắn không biết, nhưng năng lực này, thực ra là nghịch thiên, có thể nhìnthấu ý đồ của đối phương!

Trong quá khứ, ngay cả trínão cũng không thể nhìn thấu bản thân mình, về mảnh này là một mảnh trống rỗng, một mảnh hỗn độn.

Dưới tầm nhìn của sở mặc, trínãođã trở nên rõ ràng.

Tuy hiển lộ ra cũng chỉ là môt chút, nhưng cũng đã có thểnhìn ra thân phận sinh mệnh ký hiệu của hắn.

Về việc ta từ đâu đến, phải đi đếnnơi nào.

Tuy lời giải đáp này chưa chắc đúng, e rằng so với sự thật còn xa títtắp, nhưng ít ra hắn đã có thể đưa ra lời giải thích, điều này đối với sinhlinh mà nói, thực ra đã là một thành tựu rồi!

Vậy lượt thiên kiếp thứ ba, lại là cái gì chứ?

Từ trên trời cao, trong hư không vô tậncó một tia chớp nhỏ chậm rãi bổ về phía sở mặc.

Đó chỉ là tương đối.

Trong mắt sởmặc, nó dĩ nhiên là chậm, chậm đến sở mặc có nhiều cách để tránh tia chớp này.

Nhưng đối với sinh linh khác mà nói, tia chớp này là vô cùng kinh khủng!

Nó là màu đen!

Sau đó, trong hư không sâuthẳm như xuất hiện một đường nhỏ màu đen.

Sở mặc tuy chưa từng nghe nói đến thiên kiếp tương quan, càng chưa từngtrải qua.

Nhưng hắn nhận được truyền thừa của bàn cổ, còn có trái tim của hắnmách bảo, loại thiên kiếp này không thể tránh.

Cơ thể của sở mặcnhất thời cứng lại một lúc.

Trong ánh mắt của sở mặc lộ ra một vẻngỡ ngàng, lập tức trên mặt của hắn lộ ra một vẻ dữ tợn.

Nếu không, người biết hắn nhất định sẽ bị dọa.

Nét mặt dữ tợn như vậychưa từng xuất hiện trên mặt của hắn.

Tất cả ký ứcmột lần nữa bị phong ấn.

Là con của một vịtướng quân.

Là một danh tướng của nước đại hạ, quyền cao chức trọng, từ nhỏ cùng nhau lớn lên với hoàng thượng, giao hảo tâm đầu ý hợp.

Vì vậy, ở đạihạ, có thể nói dưới một người, trên vạn người, sở hữu quyền thế.

Sở mặc thân là con traiđộc nhất của tướng quân, cũng là một tên phế vật trời sinh không thể luyện võ.

Thể chất suy nhược, màtướng mạo còn rất xấu, hoàn toàn khác xa với tướng mạo anh tuấn của phụ thân sởthiên cơ và vẻ đẹp sắc nước hương trời của mẫu thân cơ thanh vũ.

Do sở thiên cơ vàcơ thanh vũ không thể sinh con, sau đó lén lút nhận con nuôi.

Cholà nhận con nuôi chẳng lẽ không thể nhận nuôi một đứa mặt mày sáng sủa hay làtướng mạo thanh tú?

Tại sao muốn nhận con nuôi xấu xí đến vậy?

Nhưng tại sao lớn lên xấu như vậy, thân thể yếu ớt, còn không thểtu luyện?

Phần lớn liên quan đến đại tướng quân sở thiên cơ giết quá nhiều người!

Đó làquân thần, là thần hộ mệnh của chúng ta, đối với địch mà nói, là một sát thầnthực sự, như một ác ma vậy.

Người của nước chúng ta, đương nhiên sẽ không nguyềnrủa sở tướng quân, nhưng kẻ địch thì có!

Thật khiến người khácthương xót!

Hoặc là... có lẽ khôngmuốn để tên phế vật đó cảm thấy không thoải mái?

Đã là phế vật, còn nghĩ đến cảm xúccủa hắn làm gì?

Đánh giá sự việcnày, hầu như tất cả đều đồng cảm với sởthiên cơ và cơ thanh vũ, sau đó đều cho rằng con trai sở mặc của họ là một tênphế vật thực sự.

Dần trưởngthành trong những dư luận này.

Khi hắn hiểu được xấu đẹp, bắt đầu cảm thấy xấuhổ, tính cách vốn dĩ cởi mở dần dần đã có thay đổi, hắn trở nên im lặng, khôngmuốn gặp mặt người khác.

Nói cho hắnbiết, xấu đẹp của con người không chỉ quyết định ở tướng mạo.

Nếu như tâm thiện, xấu cũng là đẹp; nếu như tà ác, đẹp cũng là xấu.

Nhưng lại không có tác dụng gìđối với đứa con này.

Vì bất luận đi đến đâu, sở mặc luôn có cảm nhận cả thế giớinày đối với hắn đều là ác ý.

Trong một lần yến tiệc củahoàng tộc, trong lòng hoàng thượng khá vui có uống vài ly rượu, cùng lúc cũngthật lòng rất thương con trai của người huynh đệ tốt, trong yến tiệc bèn nửađùa nửa thật công khai gọi sở mặc chọn một công chúa cùng tuổi với hắn, sau đósẽ quyết định hôn sự này ngay.

Từ nhỏ hắn không có bạn, do tướng mạo xấu xí, không thể tu luyện, thểchất rất yếu, từ bé hắn học đều là mời thầy đến nhà dạy hắn.

Không có bạn thân, bất kỳai nhìn thấy hắn, bỏ đi với vẻ mặt bình thường đã coi như là rất nể mặt rồi.

Cũng vì hoàngthượng hạ lệnh, tất cả cấp bậc bá quan văn võ đều phải đem người nhà của mình đếndự.

Sở mặc mới phải đến đây.

Sau khi đọcthuộc sách xưa, thực ra đã rất sáng sủa rồi.

Bề trên tuy không cho hắn một thânthể tốt và vẻ ngoài đẹp, nhưng lại cho hắn một trí óc khá thông tuệ.

Thậm chí có thể nói làtuyệt đỉnh thông minh.

Đồng thời, hắn cũng rất nhạy, có nhận thức khá rõ ràng đốivới tâm tư của mọi người chung quanh.

Theo lờinày của hoàng thượng, trong yến tiệc lập tức nhạt nhẽo, trong nháy mắt khôngkhí trở nên khó xử vô cùng.

-----o0o-----

Chương 2454: Xấu xí (1)

Chương 2454: Xấu xí (1)

Những nàng trạc tuổi với hắn, sau khi nghe hoàng thượng nói những lời nàyđều sợ hãi nhan sắc tàn phai, như là gặp ma.

Một số nàng thông minh phản ứngnhanh, trong nháy mắt đã trốn đi.

Tất cả đều cúi đầu.

Không cho sở mặc thấy mặt của bọnhọ, sợ sở mặc sẽ chọn họ.

Cũng không thể cãi lệnhvua, cho nên chỉ có thể dùng cách im lặng này của mình để từ chối.

Cáo già, tất cả bọn họ đều cười híp mắt vì nhìn thấy điều này.

Không biết họ đang nghĩgì, còn cho rằng họ đều ở đây để chúc phúc.

Xem ra các nàng, nếu có người sẵn lòng gả cho sở mặc, đó gọi là gặp ma rồi!

Ngay cả là xấu xí, cơ thể suy yếu cũng không sao cả, chỉcần có thể lôi kéo quan hệ với sở gia vậy là đủ rồi.

Con gái của bọn họ cũng không hi vọng có quan hệ gì với sở mặc.

Bọn họ không thể mở miệng từchối.

Vì điều này rất tổn thương, chẳng những không nể mặt hoàng thượng, mà cònlàm tổn thương đến tự tôn của con trai.

Người không hối hận khi tìm vợ cho con trai của hảohuynh đệ, mà là hối hận không nên đề nghị trước nơi đông người như vậy.

Trong lòng hắn quárõ, chắc chắn không có người bằng lòng gả cho sở mặc, nhỡ ra sở mặc... chọn mộtcông chúa nào, lại bị từ chối tại trận, lúc đó rắc rối lớn rồi.

Cho là ngài đang trêu hắn.

Ngay cả trong lòng hắn, cũng sẽ cảm thấyáy náy.

Hầu như ánh mắt mọi người đều đổ dồnvề gương mặt của sở mặc.

Không dámnhìn thẳng vào mắt của sở mặc.

Đột nhiên sở mặc nở nụ cười, gương mặtxấu xí kia cười so với khóc còn khó coi hơn.

Tất cả công chúa, trong lòng đềutrầm xuống, thầm nói: xong rồi!

Tên xấu xí này nhất định không biết suy xét muốnchọn một người trong chúng ta rồi!

Khóe miệng của họcũng không nhịn được để lộ một nụ cười nhạt không dễ nhận ra.

Dù thế nào sở thiên cơ tuyệt đối sẽ tỏra bất mãn với hoàng thượng.

Tuyệt không chỉ là sởmặc, còn có vợ chồng sở thiên cơ đều sẽ không thoát ra được!

Đa số đều đang chờ xem trò cười.

Bầu không khí trong yến tiệc lập tức trở nên ngưng đọng, ngay cả các nhạc sư đang tấu nhạc đều ý thức ngừng nhạc khúc đang diễn tấu, nhìn về phía Sở Mặc.

Sở Mặc rất xấu, nụ cười của hắn nhìn càng xấu hơn, chỉ có mỗi một đôi mắt của hắn rất sáng và thuần khiết.

Chỉ là phần thuần khiết này, hoàn toàn bị dung mạo xấu xí của hắn che lấp, ngoài phụ mẫu của hắn và một số ít người thân ra, không ai chú ý đến cả.

Hắn đi về phía trước một bước, hành lễ với hoàng thượng:

- Bệ hạ cất nhắc, vãn bối vô cùng sợ hãi.

Âm thanh của thiếu niên rất gọn, cũng rất trong trẻo.

Mọi người không ai nghĩ là người sợ hãi rụt rè, bảo sao nghe vậy lại ngẩng đầu, to gan nhìn thẳng vào hoàng thượng đang say:

- Nhưng vãn bối không dám nhận.

Phù!

Ngay sau đó, trong lòng của Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũthở phào một cái.

Cùng lúc, một cảm giác thê lương, thương xót và đau lòng lại tuôn ra.

Con đã chịu thiệt rồi!

Trước mặt nhiều người như vậy còn phải để ý đến thể diện của hoàng thượng, không có nói từ chối mà nói là không dám nhận, có thể nghĩ vào lúc này trong lòng con nhất định là chịu nhiều thiệt thòi.

Tại sao không dám nhận?

Vì không thể nhận!

Vì cho dù đồng ý, cũng chỉ là tự chuốc lấy nhục!

Sở Thiên Cơ là một danh tướng kiên cường bách chiến bách thắng, lúc này sắc mặt của hắn rất khó coi.

Hắn hơi cúi đầu, trong đôi mắt hổ hiện lên óng ánh nhàn nhạt, tay nắm chặt ghế, nổi gân xanh.

Tay vịn của ghế là loại gỗ tốt nhất, đã bị hắn làm hỏng!

Trở thành bột mịn, rải rác xuống đất.

Gần như không có người thấy cảnh này, nhưng số ít người nhìn thấy trong lòng đều hơi hồi hộp.

Bọn họ đều biết, trong lòng của đại tướng quân này vẫn cảm thấy không thoải mái!

Mí mắt của Cơ Thanh Vũ ửng đỏ, nhưng lại nhìn con trai của mình mà mỉm cười, trong lòng nàng tuy rất buồn, lại vì con trai hiểu chuyện mà cảm thấy tự hào!

Các ngươi thấy đó, con trai ta có gương mặt không đẹp và thân thể yếu ớt, các ngươi lại không thấy được tấm lòng đầy kiêu ngạo của nó.

Lúc này trong lòng hoàng thượng cũng thở dài một cái, nhưng ngài liếc mắt về phía Sở Thiên Cơ một cái, trong lòng lại hơi hồi hộp, ngài biết trong lòng bạn già không thoải mái.

Nhưng việc này không phải không có cách cứu vãn.

Nếu như lúc này có vị công chúa nào đứng ra chủ động nói sẵn lòng gả cho Sở Mặc, thực ra việc hôm nay cũng trôi qua tốt đẹp rồi.

Hoàng thượng tuy uống hơi quá chén, một lúc cao hứng mà đưa ra việc hôn sự này.

Trên thực tế, ngài không phải đang làm liều, trước tiên không nói đến việc hôn sự trong chính trị có thể khiến đôi bên thêm chặt chẽ, khiến Sở Thiên Cơ một lòng.

Đứa bé Sở Mặc này hoàng thượng không phải không hiểu gì về hắn.

Tuy nhìn đứa trẻ này rất cô độc, đến một người bạn cũng không có.

Trên thực tế, thiếu niên này tuy thân thể yếu ớt không thể tu luyện lại có tướng mạo xấu xí, nhưng lại là một đứa trẻ có nét đẹp tâm hồn!

Hắn đọc thuộc kinh sử điển tịch, thông hiểu các loại tạp học, tuy tuổi tác còn nhỏ nhưng lại là một người rất có học vấn.

Thực ra nếu như hắn tướng mạo không xấu, cho dù là thân thể gầy yêu không thể tu luyện cũng là một đối tượng ưu tiên để kết hôn.

Ánh mắt của hoàng thượng hướng về những nàng công chúa nhỏ kia.

Những tiểu công chúa khoảng mười mấy tuổi đều cúi đầu, không ai nói lời nào!

Trước đó có một số đã trốn tránh, lúc này bắt đầu lặng lẽ chuồn ra bên ngoài!

- Đây thật là...

Trong lòng hoàng thượng cảm thấy bất đắc dĩ, ngài cũng không thể ép hôn.

Tuy ngài có thể làm thế, nhưng như vậy sẽ mất đi dự tính ban đầu.

Đúng lúc này, có một thiếu nữ trong hoàng thân quốc thích bên kia đứng ra, khoảng chừng tầm mười sáu mười bảy tuổi, tóc dài xõa vai, trên người mặc váy trắng, eo nhỏ nhắn, mày ngài, mắt long lanh, da trắng như tuyết.

Đây tuyệt đối là một người đẹp.

Một cái nhăn mặt của nàng cũng khiến người khác chết mê chết mệt, nếu trưởng thành nhất định là một tuyệt thế giai nhân.

Nàng tên là Hạ Trăn Trăn, là cửu công chúa của đương kim hoàng thượng.

Ở Đại Hạ này cũng có danh tiếng lừng lẫy, người muốn cưới nàng quả thật nhiều không kể xiết!

Bất luận là vương công đại thần hay là dân gian thế tục đều cực kỳ yêu mến vị Cửu công chúa này.

Không khoa trương chút nào, danh vọng của công chúa ở dân gian không thua gì đương kim thái tử hiện nay!

Một tuyệt thế giai nhân ưu tú như vậy...Không chỉ là dung mạo, tài nghệ, cầm kỳ thi họa nàng đều tinh thông, tính nết dịu dàng, tài đức vẹn toàn.

Tiếp đó, cách đối nhân xử thế của nàng ít người biết đến.

Nàng chính là đệ tử cuối cùng của tiên nữ Thụy Liên!

-----o0o-----

Chương 2455: Xấu xí (2)

Chương 2455: Xấu xí (2)

Tiên nữ Thụy Liên, truyền thuyến là một nhân vật đã sống được mấy trăm năm, dung mạo của nàng không già, thực lực hơn người.

Trước giờ hành tung bí ẩn, thu nạp Hạ Trăn Trăn làm đệ tử đã là ngoài dự đoán của nhiều nhân vật cấp cao.

Nhưng thân phận này của Hạ Trăn Trăn rất ít người biết đến.

Nhưng cho dù xóa đi thân phận này, những mặt khác của nàng cũng đủ làm cho tất cả nam nhân vì nàng mà cảm mến.

Nhiều năm qua, người muốn cầu thân với hoàng thượng như cá diếc qua sông, nhiều không kể xiết.

Nhưng chưa một người nào thành công.

Thậm chí đến thái tử nước láng giềng đã từng tự mình đến cầu thân, song có điều vẫn không thành công.

Nhiều người nói công chúa Hạ Trăn Trăn tựa như tiên nữ, nét đẹp thanh tao.

Trên đời này, không có người trẻ tuổi anh tuấn nào có thể xứng với nàng.

Cho nên đến bây giờ, công chúa Hạ Trăn Trăn tuy đã mười sáu tuổi rồi nhưng vẫn chưa thành gia thất.

Trong tình trạng bình thường, công chúa của hoàng gia mười ba mười bốn tuổi đều đã có chỉ định đối tượng kết hôn.

Hôn sự của các nàng thực ra cũng không thể tự mình làm chủ.

Hoàng thượng nhìn thấy cửu công chúa đứng dậy, ngay sau đó ngạc nhiên đến tỉnh rượu, đầu óc trống rỗng.

Ngài không hiểu, trong lúc này cửu nhi đứng ra làm gì?

Không lẽ là...

Hoàng thượng nghĩ đến đây, bản thân ngài thậm chí không dám nghĩ tiếp.

Nếu như thế, vậy hôm nay rắc rối sẽ to lắm đây!

Đường đường là Cửu công chúa, một đóa hoa đẹp của Đại Hạ, con cưng của vua, lại coi trọng Sở Mặc của Sở gia.

Chuyện như vậy, ngẫm lại khiến cho người khác khó tin.

Nếu là sự thật, hoàng thượng không dám nghĩ đến tương lai của Sở Mặc sẽ ra sao.

E là hắn không sống đến ngày thành thân!

Bởi vì... thật khiến người khác ghen tỵ!

Những người khác trong yến tiệc, khi thấy Hạ Trăn Trăn đứng lên đều sững sờ.

Không ít con trai của các vương công quý tộc, từng người đều trợn tròn mắt, tất cả đều ngẩn ngơ tại chỗ.

Những người trẻ tuổi hào kiệt tự nhận có tư cách cưới công chúa, ngay sau đó có mấy người đứng lên.

Một công tử trẻ tuổi tầm mười tám tuổi, dáng người mạnh mẽ, tướng mạo anh tuấn, tài năng xuất chúng.

Hắn là tiểu nhi tử của Lưu Chí Viễn quan nhất phẩm, tên là Lưu Hạ.

Ở đế đô, được xưng là thủ lĩnh của Ngũ Thiếu.

Cái gọi là Ngũ Thiếu, chính là con trai của năm quý tộc đỉnh cấp.

Mỗi người đều có bản lĩnh hơn người.

Năm người này không phải là loại vô dụng hay ăn chơi trác táng, mà là năm nhân tài ưu tú thực thụ.

Thậm chí có người tiên đoán, trong tương lai trên triều đình Đại Hạ, chắc chắn sẽ có một vị trí quan trọng cho năm người họ, hơn nữa tuyệt đối là không kém so với địa vị kia!

Lưu Hạ thích công chúa, hơn nữa luôn không ngừng theo đuổi, người biết chuyện này rất nhiều, cũng không phải ngày một ngày hai.

Cả đế đô, từ vương công quý tộc đến bình dân bách tính đều biết chuyện này.

Nhưng cửu công chúa chưa hề cho Lưu Hạ một chút cơ hội.

Xem ra Lưu Hạ vẫn chưa đủ ưu tú, chỉ cần bản thân đủ xuất sắc, một ngày nào đó nhất định sẽ làm rung động tâm hồn của cửu công chúa.

Nên cho đến nay, Lưu Hạ cũng không quá vội vàng, cũng không quá câu nệ chuyện này.

Hắn rất rõ, bất kỳ một nữ nhân ưu tú nào cũng đều không thích loại nam nhân luôn cho mình luôn đúng mà còn mặt dày.

Hắn là một người tài tử thực thụ, sẽ không bao giờ làm chuyện đó.

Giờ phút này hắn có chút không nhịn được, bởi vì phàm là người có chút nhạy bn, lúc này đều có thể nhìn ra cửu công chúa muốn làm gì.

- Nàng muốn gỡ rối!

Nhưng vấn đề là, việc này ai cũng có thể gỡ rối, nhưng chỉ có cửu công chúa là không được!

Hôm nay nếu nàng gật đầu đồng ý việc hôn sự này, việc này xem như đã rồi.

Đại tướng quân Sở Thiên Cơ là ai?

Đó là một thương nhân sao?

Hắn là bình dân bách tính sao?

Đều không phải!

Hắn là một danh tướng tài nghệ hơn người tại đế quốc Đại Hạ!

Khí phách vô song, kiên kết lực lượng.

Vì Đại Hạ gầy dựng nên lãnh thổ này!

Công trạng của hắn, đủ lớn để khiến người khác ngưỡng mộ!

Quan hệ thông gia như vậy, chỉ cần nàng gật đầu, cho dù nàng là công chúa ưu tú nhất đương triều cũng trở thành việc đã định!

Ai dám đổi ý?

Hoàng thượng cũng không dám!

Cho nên trước khi Hạ Trăn Trăn mở lời, phải ngăn cản việc này!

Lưu Hạ xưa nay nhanh trí, đầu óc của hắn rất thông minh, khi Hạ Trăn Trăn đứng lên, khi nàng chưa lên tiếng, hắn đã đứng lên và nói:

- Sở Mặc huynh đệ.

Sở Mặc quay đầu nhìn về phía Lưu Hạ, trong đôi mắt trong veo của hắn không nhìn ra ưu tư gì, yên tĩnh tựa như nước giếng sâu.

Ánh mắt này làm trong lòng Lưu Hạ hơi hồi hộp, trong quá khứ hắn từng nghe nói đến người con xấu xí của đại tướng quân này, nhưng chưa từng gặp nhau, đừng nói đến là biết rõ.

Hôm nay nhìn thấy đôi mắt này của Sở Mặc, đột nhiên Lưu Hạ cảm giác được việc này có chút khó khăn rồi.

Nhưng lúc này tên đã giương cung, không thể không bắn, hắn đã đứng ra, nếu không nói câu nào, hay là nói không hay đều ảnh hưởng đến danh tiếng của bản thân hắn.

Cho nên, trên mặt của Lưu Hạ, đầu tiên là lộ ra vẻ mỉm cười, làm cho vẻ mặt của mình vô cùng chân thành, hắn rất thành khẩn nói:

- Sở Mặc huynh đệ, ngu huynh lớn hơn ngươi vài tuổi, có đôi lời không biết có nên nói hay không?

Sở Mặc không nói chuyện, vẫn nhìn hắn với vẻ mặt bình tĩnh.

Điều này khiến cho niềm kiêu ngạo vô hận trong lòng của Lưu Hạn, ít nhiều có chút căm tức, thầm nghĩ: Có ý gì?

Xem thường ta?

Có điều là trên mặt của hắn lại không có chút biểu lộ nào là sốt ruột.

Bình tĩnh nhìn Sở Mặc, trên mặt của Lưu Hạ vẫn nở nụ cười thân thiên, nói tiếp:

- Sở Mặc hiền đệ vừa mới nói, huynh ít nhiều có chút không đồng ý.

Vừa nói xong điều này, mọi người trong phòng gần như ngây dại, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Lưu Hạ, thầm nghĩ: Đây là ý gì?

Không đồng ý?

Chẳng lẽ... ngươi muốn cho tên xấu xí này hứa hôn với Cửu công chúa hay sao?

Ngay cả Cửu công chúa Hạ Trăn Trăn bên kia, ánh mắt nhìn về phía Lưu Hạ cũng lộ ra vẻ nghi hoặc.

Có điều Hạ Trăn Trăn cực kỳ thông mình nên đã đoán được tính toán nhỏ nhặt của Lưu Hạ.

Quả nhiên, Lưu Hạ nhìn Sở Mặc, vẻ mặt thành khẩn nói rằng:

- Nam đại đương hôn nữ đại đương giá, đây là thiên địa nhân luân, huynh cảm thấy ngươi cũng không phải từ chối.

Ánh mắt Sở Mặc bình tĩnh nhìn Lưu Hạ, nhưng thần sắc trên mặt lại dịu đi một chút.

Bất kể thế nào, mấy lời nói này cũng có chút hợp tình hợp lý.

Sau đó Lưu Hạ lại nói:

- Ta nói câu này có thể sẽ đắc tội ngươi, ta nghĩ, nguyên nhân ngươi từ chối bệ hạ, chắc là cảm thấy...

Ừ, phương diện hình tượng...

Ha ha, đúng không?

-----o0o-----

Chương 2456: Cửu công chúa

Chương 2456: Cửu công chúa

Lúc này, Sở Mặc khẽ gật gật đầu, tuy không nói chuyện, nhưng trên mặt cũng không có gì là tức giận.

Lưu Hạ nhẹ giọng nói:

- Nam nhi chí tại bốn phương, chỉ là vẻ ngoài mà thôi, thực ra vốn không quan trọng.

Từ xưa đến nay, dung mạo bình thường nhưng có một công tích vĩ đại lại có khối người.

Điều này, ta nghĩ hiền đệ ngươi thông thuộc kinh sử sách xưa, chắc chắn phải biết.

Rốt cuộc Sở Mặc gật đầu, nói cho cùng, hắn vẫn là một đứa trẻ.

Có người đối tốt với hắn, hắn làm sao có thể từ chối chứ?

Cho nên điều này khiến Sở Mặc nhìn Lưu Hạ với ánh mắt ôn hòa hơn.

Hắn rất nhạy cảm, rất đơn thuần, cũng rất hiền lành.

Hiểu rõ thế giới này tồn tại ác ý vô tận, nhưng không muốn tin tưởng những điều ác ý này sẽ đến với mình.

Bên kia Hạ Trăn Trăn đang đứng, trong mắt sáng như sao lóe ra ánh sáng nhàn nhạt, nàng thầm nghĩ trong lòng: Xem ra Lưu Hạ giải quyết chuyện này, hẳn là không có vấn đề gì.

Nhưng trong lòng nàng cùng có vài phần cảm thấy thương xót.

Bởi vì....

đây đã là một cơ hội tốt nhất rồi!

Một tuyệt sắc giai nhân như nàng, cho dù Sở Mặc có tài hoa thế nào, nhưng xấu xí như vậy cũng không có gì để cho nàng mến mộ.

Chưa nói đến tuổi tác Sở Mặc nhỏ hơn nàng rất nhiều, hơn nữa cũng chưa từng lộ ra cái gì là giỏi giang thật sự.

Vào thời điểm này nàng đứng ra không chỉ là gỡ rối, quan trọng nhất là sư phụ của nàng, Tiên Nữ Thụy Liên đã từng đánh giá Sở Mặc.

Nói đến chuyện này, là bởi vì nàng ở trước mặt sư phụ từng nhắc tới Sở Mặc.

Sau đó Tiên Nữ Thụy Liên đột nhiên chợt có ý nghĩ lấy ngày sinh tháng đẻ của Hạ Trăn Trăn và Sở Mặc suy diễn một phen.

Nhưng chính là lần suy diễn này, khiến cho Tiên Nữ Thụy Liên kinh ngạc không thôi.

Nàng từng nói với Hạ Trăn Trăn, Sở Mặc là một thiếu niên rất kỳ quái, chớ nhìn tướng mạo xấu xí của hắn, nhưng đó là bởi vì mạng của hắn!

Dung mạo đó, cũng không phải là hính dáng vốn có của hắn.

- Đứa bé này, tuy là thân thể suy nhược, kinh mạch không thông, nhưng tướng mệnh của hắn cũng là vận mệnh cao cấp!

Hạ Trăn Trăn lúc đó đã từng hỏi, vận mệnh cao cấp là vận mệnh gì?

Là đế vương mệnh sao?

Nàng lúc đó còn có chút khẩn trương, bởi vì phụ thân của Sở Mặc là đại tướng quân nắm binh quyền!

Nếu Sở Mặc có mệnh đế vương, đây chẳng phải nói phụ thân của Sở Mặc có thể tạo phản sao?

Kết quả, Tiên Nữ Thụy Liên cười lắc đầu:

- Đế vương mệnh... bất quá cũng chỉ là đại phú quý mệnh cao cấp mà thôi, sinh ở long mạch, lớn lên chân long, vẫn khó thoát hai chữ phú quý.

Nhưng Sở Mặc lại khác, vận mệnh đỉnh cấp của hắn là vì sư phụ căn bản không tính ra được.

Chỉ có thể biết, tương lai thành tựu của hắn không thể đoán trước được.

Thế gian này không thể vây khốn hắn.

Hắn của hiện tại chỉ là long tiềm vu uyên, nếu đến một khắc nhất phi xung thiên, trên đời này, không có bất kỳ người nào ngăn cản được hắn.

Hạ Trăn Trăn hỏi lại, Tiên Nữ Thụy Liên không nhiều lời!

Nói chính mình đã tiết lộ thiên cơ, nếu nói tiếp e là sẽ có họa sát thân, thậm chí dẫn tới thiên kiếp!

Nhưng Tiên Nữ Thụy Liên cũng nói cho Hạ Trăn Trăn biết, Sở Mặc hay là phụ thân của hắn, tất cả Sở gia đều sẽ không tạo phản.

Hạ Trăn Trăn vẫn nhớ lời nói này của sư phụ, cho nên lần này nàng thấy phụ thân gây chuyện, thầm nghĩ đến lời nói kia của sư phụ, nhất thời kích động liền đứng lên.

Nhưng sau khi đứng dậy, trong lòng của nàng cũng không nhịn được có chút hối hận.

Bởi vì nói thật, nàng cũng không thích tên thiếu niên xấu xí nhỏ tuổi hơn nàng rất nhiều kia.

Nếu thật là gả cho hắn, trong lòng cũng sẽ rất khó chịu.

Dù cho thiếu niên này tương lai thật sự có thể nhất phi xung thiên, nàng cũng không muốn gả.

Lúc này Lưu Hạ đứng ra làm lá chắn, tuy nàng không thích Lưu Hạ, nhưng trong lòng vẫn có chút cảm kích hắn.

Lúc này, Lưu hạ nhìn Sở Mặc, nói tiếp:

- Cho nên ta cảm thấy cho ngươi không nên từ chối bệ hạ, nhưng chuyện như vậy cũng phải chú ý đến ngươi tình ta nguyện.

Nhưng ở nơi đông người, tin chắc công chúa nào cũng đều rất ngại để đưa ra lựa chọn.

Sở Mặc hiền đệ ngươi... cũng ngại.

Cho nên, đệ cứ đồng ý trước, nhưng sau này hãy nỗ lực để trở nên ưu tú hơn.

Đến lúc đó rất nhiều chuyện cũng sẽ nước chảy thành sông thôi.

Lưu Hạ nói xong, vẻ mặt chân thành nhìn Sở Mặc:

- Ngươi nói xem?

Sở Mặc tuy là còn trẻ nhưng cũng không ngu dốt, hắn tính tình nhạy cảm nhưng lại hết sức lương thiện, hắn tự biết Lưu Hạ thích Cửu công chúa, một mực vẫn theo đuổi.

Nhưng trong lòng hắn cũng không quá ác cảm với chuyện này, bởi vì trong lòng hắn rất rõ bản thân không xứng với Cửu công chúa.

Nếu như Cửu công chúa thật sự nói ra lời nói kia, chuyện này khó mà kết thúc.

Cho nên, Sở Mặc nghe những lời của Lưu Hạ, biết rõ bản thân chỉ cần cùng quan điểm với đối phương sẽ khiến danh tiếng của Lưu Hạ tiến hơn một bước, thậm chí sẽ để lại ấn tượng tốt trong lòng của hoàng thượng.

Nhưng hắn vẫn gật đầu.

Nhẹ giọng nói:

- Ngươi nói rất đúng.

Lần này mọi người trong yến tiệc đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó lén nhìn trộm về phía hoàng thượng.

Quả nhiên trên mặt hoàng thượng cũng lộ ra vẻ hài lòng.

Nhưng hoàng thượng vẫn là hoàng thượng, không thể biểu dương Lưu Hạ ngay lúc đó, vẻ mặt trầm ổn ngồi ở đó, mỉm cười nói:

- Xem ra, hiền điệt này không có hứng thú đối với các công chúa của trẫm, như vậy sau này hiền điệt làm nên sự nghiệp, nếu vừa ý cô nương nhà ai, trẫm... sẽ làm chủ cho ngươi!

Những lời này khiến trong lòng các vương công đại thần có mặt lại cuồn cuộn.

Trong

lòng bọn họ rủa thầm: Ngài nói xong hối hận, giờ muốn bán đứng chúng ta sao?

Nhưng điều này, họ chỉ là nghĩ chứ không ai dám nói ra.

Một trận phong ba cứ như vậy đã bị trừ khử.

Đồng thời, danh vọng của Lưu Hạ tại đế đô này cũng ngày càng tăng.

Trong lúc đó, Tứ thiếu khác trong Ngũ thiếu đế đô đều bị hắn vượt qua, làm cho Lưu Hạ đã vượt qua cấp bậc Ngũ thiếu đế đô có thể đơn độc bàn chuyện riêng, ngay cả rất nhiều đại thần giáo huấn hậu bối của mình đều không kiềm được lấy Lưu Hạ ra làm ví dụ.

Sau chuyện này Sở Mặc lại ở trong nhà trầm mặc rất lâu.

Lòng thiếu niên tuy đã từng gặp một chút sóng lớn, nhưng đến nay cũng đã quên rồi.

Hắn đem tất cả từng trải vùi đầu vào giữa biển kiến thức, điên cuồng hấp thu các loại tri thức.

Có công chúa nào để ý hắn hay không, việc này không quan trọng.

Trong lòng hắn chỉ muốn tạo nên sự nghiệp.

Chẳng qua phần bình tĩnh này cuối cùng vẫn bị đánh vỡ.

-----o0o-----

Chương 2457: Đế đô ngũ thiếu (1)

Chương 2457: Đế đô ngũ thiếu (1)

Sau yến tiệc hoàng gia được nửa tháng, Cửu công chúa Hạ Trăn Trăn lại tự mình đăng môn bái phỏng!

Sau khi nhìn thấy Sở Mặc, Hạ Trăn Trăn rất nhiệt tình, thậm chi còn lộ ra một chút ám muội đối với Sở Mặc.

Một viên đá làm dấy lên sóng lớn ngập trời.

Rất nhiều chuyện căn bản không thể gạt được người có lòng, Hạ Trăn Trăn đến thăm Sở Phủ, cùng Sở Mặc trò chuyện thật vui, sau hai canh giờ vẫn lưu luyến không rời, tin này được truyền đến tận đế đô.

Thậm chí ngay cả hoàng thượng cũng không nhịn được tìm Hạ Trăn Trăn đến hỏi nàng muốn làm gì.

- Con thích hắn!

Hạ Trăn Trăn hồi đáp.

Câu trả lời này căn bản không có người nào chấp nhận, chớ nói chi là hoàng thượng.

Có điều hoàng thượng không thể đồng ý không đơn thuần chỉ vì không nỡ nữ nhi minh châu bảo bối của mình, mà là có suy tính sâu hơn.

- Trăn Trăn, chuyện này rốt cuộc là con nghĩ như thế nào, con phải báo cho sự thật phụ hoàng biết, phụ hoàng biết con trời sinh thông tuệ, càng biết sư phụ con là kỳ nhân thực sự.

Cho nên, có tính toán gì con phải nói ra sự thật cho phụ hoàng biết.

Con đừng tưởng hài tử Sở Mặc kia đơn giản, cho dù hắn là một kẻ ngu, con cũng không thể đi trêu đùa hắn.

Con nên hiểu rõ vì sao.

Hoàng thượng có chút nghiêm túc nói với Hạ Trăn Trăn.

Hạ Trăn Trăn cười cười:

- Con đương nhiên biết!

Con đương nhiên biết hắn không đơn giản, hắn nếu như đơn giản, con làm sao lại để ý hắn chứ?

Con cũng không có ý trêu đùa, con biết nặng nhẹ mà phụ hoàng.

- Vậy chẳng lẽ là sư phụ con đã nói với con điều gì?

Hoàng thượng bụng dạ thẳng thắn, thông minh cực kỳ, ngài đương nhiên nhìn ra được nữ nhi cũng không phải thật sự thích Sở Mặc.

Như vậy nữ nhi tiếp cận Sở Mặc, duy nhất một nguyên nhân, chính là sư phụ nàng Tiên Nữ Thụy Liên...

đã nó những điều gì đó.

- Sư phụ mấy ngày hôm trước đã đến, nàng lại len lén quan sát Sở Mặc một lần, nàng nói Sở Mặc là một dị nhân.

Mạng của hắn không ở trong tam giới, lại càng không ở trong ngũ hành.

Nói nếu hắn bước vào giới tu hành sẽ trở thành một kỳ tài tuyệt thế thực thụ!

Hạ Trăn Trăn nhìn phụ hoàng, nhẹ giọng nói:

- Hơn nữa, sư phụ cũng nói, nếu có thể đi cùng với hắn, vậy thì tiền đồ sẽ không thể đếm được!

- Đây...

Đây là thật?

Hoàng thượng khẽ nhíu mày.

Hiển nhiên, ngài có chút thất kinh.

Hạ Trăn Trăn liền vội vàng nói:

- Không phải như người đang nghĩ.

Phụ hoàng, thế nhân đều cầu phú quý bởi vì trường sinh không thể cầu.

Nhưng sư phụ nói, nếu là có thể cùng Sở Mặc nảy sinh quan hệ, vậy thì có hy vọng trường sinh!

Hoàng thượng nhịn không được hít vào một hơi, có chút không dám tin nhìn Hạ Trăn Trăn.

Hạ Trăn Trăn gật đầu:

- Chính là như vậy.

- Tiên Nữ Thụy Liên...

Được xưng là tiên nhân chân chính của cõi đời này, thông thạo cổ kim, nàng nếu đã nói như vậy ắt phải có đạo lý, nhưng chẳng lẽ hài tử Sở Mặc kia thật sự có tiền đồ lớn như vậy?

Một thiếu niên có kinh mạch trời sinh bế tắc căn bản là không có cách gì tu luyện được, thật sự có thể trở thành người tu chân mạnh mẽ được sao?

Lại nói, Sở Mặc bây giờ tuy là tuổi chưa lớn lắm nhưng đã mười hai mười ba tuổi rồi.

Tuổi như vậy, trên thân thể vẫn chẳng khác gì củi mục thế này, hắn thật có thể có tiền đồ sao?

Hoàng thượng có chút khó mà tin được, chỉ có điều chuyện như vậy không thể do hắn không tin mà không tồn tại.

Đến cuối cùng, hắn rốt cục đã quyết định, nói với Hạ Trăn Trăn:

- Nếu như vậy... con tiếp xúc với hắn nhiều thêm chút đi!

Có điều nhất định phải nhớ kỹ.

Thứ nhất, đừng mang đến phiền phức cho hắn; thứ hai, đừng làm hắn bị thương.

Cho dù cuối cùng xác định hắn không thể tu luyện cũng không có tiền đồ gì lớn, con cũng nhất định không được làm hắn bị thương.

Đấy không chỉ bởi vì phụ thân hắn là đại tướng quân mà bởi vì phụ thân của hắn, là huynh đệ của ta.

Vẻ mặt hoàng thượng nghiêm nghị nói với Hạ Trăn Trăn.

- Phụ hoàng ngài hãy yên tâm, con có chừng mực.

Hạ Trăn Trăn vỗ ngực trả lời.

Nguyên nhân bởi vì thời điểm này, Hạ Trăn Trăn dường như là hoàn toàn tin sư phụ của nàng sẽ không lừa nàng.

Nếu sư phụ đã nói vậy, nhân quả lớn thường sẽ liên quan tới trường sinh.

Như vậy, tại sao lại không chứ?

Còn như tướng mạo xấu xí... nhìn quen là ổn rồi.

Hạ Trăn Trăn nghĩ như vậy, nàng ta vì sự truy cầu trong lòng mà có thể trả bất cứ giá nào.

Thời gian từng chút trôi qua, Sở Mặc lớn lên mỗi ngày.

Hạ Trăn Trăn tới Sở phủ vô số lần, cũng càng bí mật hơn.

Thời gian càng lâu, cho dù chuyện có giấu kỹ hơn nữa cũng sẽ có một ngày bị bại lộ.

Tin tức Hạ Trăn Trăn bí mật lui tới chỗ Sở Mặc vẫn truyền ra ngoài.

Sau khi có được tin tức này, Lưu Hạ nổi trận lôi đình.

Có người nói ngày đó Lưu Hạ đã đập vỡ tất cả đồ mà hắn có thể nhìn thấy.

Chuyện đó còn chưa đủ giải hận, còn đánh những hạ nhân nhà mình gần chết, còn lại chỉ một hơi thở mà thôi.

Tiếp đó, Lưu Hạ liền triệu tập tứ thiếu trong đế đô ngũ thiếu lại cùng nhau thương lượng chuyện này, muốn tìm ra đối sách mới.

- Lão đại, tên tiểu tử Sở Mặc kia rất yếu đuối, chỉ cần tìm một cơ hội chơi hắn một vố, biến hắn thành thái giám không phải xong rồi sao?

Nghĩ kế này chính là tứ thiếu của ngũ thiếu, tên là Tiêu Cường.

Phụ thân của Tiêu Cường cũng là quan to nhất phẩm đương triều.

Bề ngoài xem ra Tiêu Cường khá ưu tú, cầm kỳ thư họa, võ nghệ cưỡi ngựa bắn cung tinh thông mọi thứ, hơn nữa thông kim bác cổ, tri thức vô cùng uyên bác.

Nhưng người hiểu hắn đều biết, đây là một tên con nhà giàu thứ thiệt, chỉ là đồ chơi tương đối cao cấp, người bình thường căn bản cũng không có tư cách chơi cùng với hắn.

Nhị thiếu trong ngũ thiếu là một người khá trầm ổn.

Hắn tên là Thẩm Tuấn, phụ thân là một quý tộc cao quý của Đại Hạ, mẫu thân là một công chúa.

Mẫu thân của hắn là thân muội của đương kim hoàng thượng, cho nên, Thẩm Tuấn coi như là ngoại thích hoàng thất.

Bởi vì từ nhỏ tiếp nhận giáo dục của hoàng gia cho nên hắn rất ổn trọng.

Nghe thấy tứ thiếu Tiêu Cường nói kiến nghị thì Thẩm Tuấn lắc đầu, nói:

- Chắc chắn như vậy không được, tên Sở Mặc kia sống hay chết thật ra cũng không quan trọng, mấu chốt là phụ thân của hắn, nếu như chúng ta làm chuyện này, như vậy, mấy người chúng ta không ai có thể may mắn thoát được.

Tiêu Cường khinh thường cười lạnh nói:

- Dựa vào cái gì?

Chỉ bằng việc phụ thân đại tướng quân Sở Thiên Cơ của hắn sao?

Đừng đùa nữa, hàng năm hắn đều phải mang theo lễ vật tới gặp cha ta...

-----o0o-----

Chương 2458: Đế đô ngũ thiếu (2)

Chương 2458: Đế đô ngũ thiếu (2)

Hắn nói còn chưa dứt lời, Thẩm Tuấn đã nói:

- Lão tứ, đầu tiên, Sở Thiên Cơ mang lễ vật tới vì phụ thân ngươi, không phải ngươi!

Thứ hai, hắn mang theo lễ vật tới gặp phụ thân ngươi chẳng qua là muốn quân phí được thông thuận đầy đủ hơn một chút.

Nếu như hắn không mang theo lễ vật đi gặp phụ thân ngươi mà đến thẳng hoàng cung cáo trạng, ngươi cảm thấy lấy giao tình giữa hắn và hoàng thượng, chẳng nhẽ lại ủng hộ phụ thân ngươi sao?

Hay là chống đỡ cho một đại tướng quân tay nắm trọng binh thân kinh bách chiến mở mang bờ cõi cho đế quốc, lại còn là huynh đệ của mình?

Tiêu Cường nhất thời có chút nghẹn lời, khóe miệng hắn giật giật không biết nói thêm gì.

Lúc này, Lưu Hạ ở một bên gật đầu, nói:

- Lão nhị nói có đạo lý, chuyện này, không thể làm căng như vậy được.

Tiêu Cường nói:

- Vậy chẳng lẽ sẽ mắt mở trừng trừng nhìn nữ tử phương hoa tuyệt đại như cửu công chúa rơi vào tay tên xấu như quỷ kia hay sao?

Lưu Hạ khuôn mặt lạnh lùng lắc đầu, sau đó từ tốn nói:

- Đương nhiên không thể.

Chúng ta không động thủ, không có nghĩa là không có ai động thủ!

- Ý của ngươi là?

Thẩm Tuấn khẽ cau mày một cái, nhìn Lưu Hạ.

Trong khoảng thời gian này, Lưu Hạ thật sự là quá nổi tiếng, ở toàn bộ đế đô, thậm chí toàn bộ Đại Hạ cũng có danh vọng to lớn.

Danh tiếng nhỏ nhoi này làm hắn ít nhiều lâng lâng.

Quan hệ với các tứ thiếu khác cũng trở lên xa cách không ít.

Lần này, nếu như không phải là bởi vì chuyện này, sợ rằng Lưu Hạ vẫn sẽ không tới tìm nhóm họ đâu.

Nhưng chung quy từ nhỏ cùng nhau lớn lên, bọn họ cũng không thể không giúp.

Chỉ có điều bây giờ nhìn qua Lưu Hạ tìm bọn họ hình như không phải thật sự xin giúp đỡ, dường như là muốn... quyết định?

Hay là... muốn lôi mấy huynh đệ họ xuống nước?

Có lẽ là từ nhỏ đã tiếp xúc với những người của hoàng gia, tâm tư của Thẩm Tuấn cũng vô cùng kín đáo.

Hơn nữa bất cứ chuyện gì, cho tới giờ hắn đều không ngại phỏng đoán ý của người khác theo hướng tiêu cực nhất.

Giống như chuyện hôm nay.

Rất hiển nhiên, trong lòng Lưu Hạ thật ra sớm đã có tính toán.

Thậm chí có khả năng...

Hắn sớm đã âm thầm tìm sát thủ, đã bắt đầu hành động rồi.

Sau đó, hắn gọi mấy người họ qua bày mưu tính kế cho hắn, nhìn qua như là chuyện sắp xảy ra không có chút quan hệ nào với hắn.

Đến lúc đó một khi xảy ra vấn đề thì bốn người có mặt không thể không đứng ra xác nhận cho hắn.

Nếu không sẽ bị liên lụy.

Tiêu Cường lại ngu xuẩn ở đó hăng hái nghĩ biện pháp giúp hắn, thậm chí còn muốn muốn đích thân ra trận, đi đánh gãy chân Sở Mặc.

Đúng là tên ngây thơ?

Tiêu Cường bình thường không phải người ngây thơ như vậy, đơn giản là, hắn đã coi Lưu Hạ trở thành huynh đệ của mình!

Thực sự coi hắn ta thành ca ca mà đối đãi.

Nghĩ vậy, Thẩm Tuấn bỗng nhiên đứng lên, nhìn thoáng qua Lưu Hạ:

- Ta đột nhiên nghĩ ra ta còn có chút việc, lão đại, chuyện này ngươi yên tâm, các huynh đệ chắc chắn sẽ không ngồi nhìn.

Nếu không, chốc nữa ta sẽ đưa qua vài đồ trang trí trân quý, ngươi đưa tới cho cửu công chúa, nói không chừng sẽ làm nàng vui vẻ đấy.

Đế đô ngũ thiếu kỳ thực đều là người thông minh, Thẩm Tuấn tâm tư kín đáo, bất cứ chuyện gì đều nghĩ rất nhiều.

Lưu Hạ lại vô cùng thông tuệ, hắn dường như là trong nháy mắt đã biết Thẩm Tuấn đã nhìn ra gì đó.

Hắn cười cười lắc đầu:

- Quên đi, kỳ thực ngày hôm nay gọi nhóm huynh đệ kết nghĩa tới chẳng qua muốn giải sầu thôi.

Thứ nhất, đã lâu không gặp nên rất nhớ mọi người.

Thứ hai, chuyện này xác thực làm cho ta có chút buồn bực.

Cũng được, thấy mọi người đều rất bận rộn, nếu không thì vậy đi.

Hôm nào đó chúng ta sẽ ở Tường Vân lâu, không say không về!

Thẩm Tuấn cũng cười ha ha, nói:

- Được, đại ca cũng không cần để chuyện này trong lòng, thực sự không có ý nghĩa.

Cửu công chúa cho dù không có mắt cũng sẽ không coi trọng loại người như Sở Mặc, nói không chừng, nàng có chuyện khác nên mới phải làm vậy, nếu không, chọc giận vị sát thần Sở Thiên Cơ này thì không dễ chơi đâu.

Con mắt Lưu Hạ khẽ híp một cái rồi cười ha hả:

- Yên tâm đi, không có chuyện gì cả đâu...

Sau đó, năm huynh đệ này liền giải tán.

Tam thiếu cùng ngũ thiếu đều thuộc về loại thông minh thành tinh, nói không nhiều.

Sau khi tách ra thì chạy như một làn khói.

Thẩm Tuấn cũng vội vã về lại gia tộc, chỉ có điều rất nhanh, lão tứ Tiêu Cường đuổi theo từ phía sau:

- Nhị ca, nhị ca, ngươi chờ một chút.

Đoàn xe của Thẩm Tuấn dừng lại, sau đó Tiêu Cường nhảy luôn lên xe Thẩm Tuấn đặt mông ngồi xuống, nói với xa phu:

- Tường Vân lâu.

Xa phu không nhúc nhích.

Tiêu Cường nhìn thoáng qua Thẩm Tuấn.

Thẩm Tuấn có chút bất đắc dĩ thở dài, sau đó nói:

- Đi thôi.

- Vâng!

Lúc này xa phu mới đáp một tiếng, chuyển xe đi về phía Tường Vân lâu.

Ở trên xe ngựa, hai huynh đệ rất trầm mặc, đều không nói gì.

Tiêu Cường thực sự không ngu, hắn chỉ tương đối nghĩa khí và trượng nghĩa mà thôi.

Máu nóng vừa lên liền không quan tâm gì cả.

Nhưng vừa rồi cảnh tượng năm huynh đệ không vui mừng gì mà tách ra làm cho hắn lập tức cảnh tỉnh lại.

Mặc dù không lập tức nghĩ thông được nhưng cũng đã cảm giác có gì đó không đúng.

Cho nên, lúc này mới mặt dày mày dạn quấn lấy, muốn có được đáp án từ Thẩm Tuấn.

Sau nửa canh giờ.

Trong một gian sương phòng xa hoa lại vĩ đại trên tầng cao nhất của Tường Vân lâu.

Bốp!

Một tiếng ly vỡ vang lên.

Tiếp theo truyền đến một tiếng mắng tức giận:

- Tên khốn kiếp...

Hắn làm sao có thể làm như vậy?

Hắn còn coi chúng ta là huynh đệ sao?

Mắng người chính là Tiêu Cường.

Mặt hắn đỏ bừng, trong mắt bốc lên lửa giận.

Thẩm Tuấn lại bình chân như vại dựa vào ghế, lười biếng nói:

- Hắn bây giờ là người tâm phúc trước mặt hoàng thượng, hơn nữa ngươi còn không biết sao, mới bổ nhiệm rất nhanh sẽ hạ xuống.

Hắn đã trở thành nhân tài trẻ tuổi bây giờ, thân phận địa vị đã là người cao nhất rồi.

Tiêu Cường quẳng một cái chén ngọc cực phẩm, nhìn qua còn chưa nguôi giận, vẫn đứng đó ngực phập phồng kịch liệt.

Trong cặp mắt kia tràn đầy vẻ thất vọng.

Cuối cùng, hắn có chút chán nản ngồi xuống, sau đó nói:

- Thực sự là gặp quỷ rồi.

Chuyện này có quan hệ gì với chúng ta?

Nhị ca, chúng ta không thể bị dính vào như vậy.

Thẩm Tuấn thở dài một tiếng:

- Đã bị dính vào rồi, ngày hôm nay chúng ta gặp nhau ở đây, một chốc Sở Mặc liền xảy ra chuyện.

Người sáng suốt vừa nhìn biết là chuyện này có liên quan tới chúng ta, cho dù muốn giải thích cũng không có cách nào.

-----o0o-----

Chương 2459: Thay mận đổi đào (1)

Chương 2459: Thay mận đổi đào (1)

- Không phải, vẫn có cách.

Tiêu Cường rất tỉnh táo, chỉ số thông minh tương đối cao, rất nhanh đã nói:

- Phái người âm thầm truyền tin cho Sở Mặc.

- Cái này...

Thẩm Tuấn ít nhiều có chút do dự.

Bởi vì ở sâu trong nội tâm, thật ra hắn cũng không muốn làm Sở Mặc có kết quả tốt.

Hầu như không có ai biết, đối với cửu công chúa Hạ Trăn Trăn, hắn cũng rất yêu thích.

- Chớ do dự, còn do dự nữa, ngay cả người nhà chúng ta cũng sẽ bị liên lụy.

Tiêu Cường nói.

- Được.

Rốt cục Thẩm Tuấn cũng gật đầu.

Bởi vì hắn hiểu được, một khi Sở Mặc gặp chuyện không may, xui xẻo... tuyệt đối không chỉ có Lưu Hạ.

Nếu như Lưu Hạ là thủ phạm chính, mấy người họ...

đều là tòng phạm!

Chuyện này là cái quái gì vậy, quả thực điên rồi!

Sở phủ.

Sở Mặc yên lặng ngồi đó đọc sách, bất chợt, một mũi tên bắn lén bắn thẳng từ cửa sổ vào, bắn lên cây cột bên mặt hắn.

Sức mạnh của mũi tên cực lớn, cắm phập một phần ba vào trong cây cột.

Một mũi tên này nếu như bắn vào mi tâm của hắn thì chỉ e hắn cũng mất mạng.

Cho nên Sở Mặc lại càng hoảng hơn, hít sâu một hơi.

Lúc này phía sân ngoài truyền tới tiếng hò hét và tiếng Y Duệ Phiêu Vũ hét lên.

Tiếp theo có cao thủ trong phủ đuổi theo, đồng thời, có quản gia ở bên ngoài lo lắng hỏi:

- Thiếu gia, ngài không sao chứ?

- Ta không sao.

Sở Mặc ít nhiều có phần chưa tỉnh hồn, nhưng nhìn qua cũng coi như trấn định.

Thể chất của hắn tuy yếu nhưng dù sao hắn cũng là con trai của đại tướng quân.

Gặp chuyện gì cũng vẫn rất lãnh tĩnh.

Sau đó, Sở Mặc quay đầu nhìn về phía mũi tên, trên cán mũi tên buộc một phong thư.

Sở Mặc lấy phong thư xuống sau đó mở ra nhìn thoáng qua, lập tức nhẹ nhíu mày.

Trong đôi mắt tinh thuần kia không khỏi lộ ra vẻ tức giận.

Sau đó hắn đốt phong thư, ném tro vào trong chậu hoa.

Rồi lại ngồi chỗ cũ như không có chuyện gì xảy ra.

Ba ngày sau, hắn đi một mình trên đường như đang đi dạo phố, nhưng hướng đi tới lại là một nơi vắng vẻ.

Cho đến khi hắn đi vào trong con hẻm không bóng người, trước sau đột nhiên nhiều thêm hai người.

Hai người đó đều mặc hắc y, che kín mặt, mắt lộ ra hung quang.

Không nói hai lời liền xuất thủ với Sở Mặc.

Hai luồng hàn quang lạnh lùng chém thẳng vào đầu của Sở Mặc.

Sở Mặc đứng ở đó giống như không cảm giác được gì, dưới cái nhìn của hai người này kỳ thực như đang sợ ngây người.

Một tiểu hài tử mười mấy tuổi xấu xí, gặp phải chuyện như vậy không kêu to đã coi như rất mạnh mẽ rồi.

Phụt!

Phụt!

Hai tiếng vang lên, sau đó hai người kia đều ngã nhào trên mặt đất, gục trước mặt Sở Mặc, trong nháy mắt đoạn khí bỏ mình.

Sau đó có mấy bóng người đi tới từ nơi tối tăm, trong nháy mắt đã đi theo bảo vệ Sở Mặc.

Vây hắn vào giữa rồi vẻ mặt cảnh giác nhìn bốn phía, sau đó nói với Sở Mặc:

- Thiếu gia, người không sao chứ?

Sở Mặc lắc đầu đi tới trước mặt một thi thể, cố nén mùi máu tanh nồng nặc, lột khăn che mặt của hắn ra.

Phía sau khăn che mặt là một khuôn mặt trẻ tuổi cũng rất bình thường, nhìn rất phổ thông.

Nếu như đi trên đường hầu như không ấn tượng gì.

- Sát thủ.

Một người trầm giọng nói:

- Không cần xem, trên người người này không có bất luận cái gì có thể chứng minh thân phận đâu.

Sở Mặc gật đầu, sau đó nói:

- Đi, chúng ta trở về đi.

Nhóm người bay thẳng về phía Sở phủ.

Chuyện này dẫn tới sóng to gió lớn ở trong đế đô.

Có người lại dám giữa ban ngày ám sát con trai của đại tướng quân, rốt cuộc là ai làm?

Nhất thời, mọi người nghị luận ầm ĩ.

Rất nhanh, một tin tức nhỏ truyền tới, nói là thái tử nước láng giềng vì thích Cửu công chúa, nghe nói Cửu công chúa gần đây bình thường hay chạy tới Sở phủ, trong lòng ghen ghét nên tìm sát thủ muốn đánh chết Sở Mặc.

Tin tức này rất nhanh đã trở lên sôi sùng sục.

Tất cả mọi người đang mắng tên thái tử nước láng giềng.

Những bách tính Đại Hạ này mặc dù không muốn cửu công chúa quốc sắc thiên hương của họ yêu đương với Sở Mặc nhưng bọn họ lại càng không muốn thấy Cửu công chúa gả cho thái tử nước láng giềng.

Mọi thứ dường như không có chút liên quan nào với Lưu Hạ.

Còn như tứ thiếu khác của đế đô cũng đều đàng hoàng, trong khoảng thời gian gần đây thậm chí ngay cả cửa cũng không ra.

Sau đó, hoàng đế Đại Hạ mặt rồng tức giận.

Thông qua ngoại giao để phát hàm cho nước Đại Tề láng giềng, muốn bọn họ giải thích rõ chuyện này.

Bên Đại Tề kia đương nhiên không chịu thừa nhận, đừng nói bọn họ chưa làm, cho dù thực sự làm cũng không thể thừa nhận được.

Thái tử Đại Tề càng tức giận công nhiên đứng ra rống giận:

- Chuyện này có quan hệ gì với ta?

Sở Mặc?

Ngay cả nghe ta cũng chưa từng nghe tới người này!

Sau đó lại có một tin nói đại tướng quân Sở Thiên Cơ vì chuyện này mà giận tím mặt, muốn xin hoàng thượng phát binh đánh Đại Tề.

Sau đó bên hoàng cung lại không bằng lòng với chuyện này.

Kết quả, Sở Thiên Cơ bởi vì chuyện này mà phát sinh mâu thuẫn với hoàng thượng...

Ngược lại trong thời gian này, các loại tin tức ùn ùn kéo đến.

Quả thực làm người ta không kịp nhìn.

Trong hoàng cung.

Sắc mặt hoàng thượng âm trầm, thấp giọng hỏi:

- Còn chưa tra rõ chuyện này đến cùng là ai làm?

Một lão thái giám, nhẹ giọng nói:

- Không có chứng cứ, tay chân của đối phương quá sạch sẽ.

Chỉ có điều chuyện này lão nô có một đối tượng hoài nghi.

- Ngươi nói Lưu Hạ sao?

Hoàng thượng đương nhiên không ngốc, trong lòng hắn đã sớm có mục tiêu hoài nghi.

Lão thái giám than nhẹ một tiếng:

- Lưu gia mấy năm nay vẫn luôn nuôi dưỡng tư binh, đồng thời còn tích thuế ruộng...

- Bọn họ muốn làm gì?

Hoàng thượng không nhịn được rống lên:

- Là muốn tạo phản sao?

Lúc này lão thái giám đột nhiên cười rộ lên, nói:

- Hoàng thượng, ngài nói thiên hạ này ai không muốn chứ?

Ngài nói long ỷ này... có ai không muốn ngồi?

Lão thái giám nói xong thì rút ra một thanh đao đâm thẳng về phía trái tim của hoàng thượng.

Hoàng thượng muốn phản kháng, nhưng trong nháy mắt lại phát hiện toàn thân mình đều không thể động được.

Điều này làm cho hoàng thượng quá sợ hãi, kinh hãi nói:

- Ngươi muốn làm gì?

Phụt!

Một đao của lão thái giám đâm thẳng vào trái tim hoàng thượng, sau đó từ tốn nói:

- Đương nhiên là giết ngài.

Trong ánh mắt hoàng thượng toát ra sự khó tin.

Lão thái giám này từ thời kỳ hoàng gia gia hắn đã ở trong cung, vẫn là cận vệ của hoàng gia gia.

Sau đó lại bảo vệ phụ thân hắn vài thập niên.

Cho tới giờ, theo cạnh hắn đã hơn hai mươi năm.

-----o0o-----

Chương 2460: Thay mận đổi đào (2)

Chương 2460: Thay mận đổi đào (2)

Đây là một cao thủ tuyệt đỉnh, hơn nữa cho tới nay, hoàng thượng tín nhiệm nhất chính là lão thái giám này.

Trên đời này bất luận kẻ nào cũng có thể hại hắn, nhưng duy chỉ có lão thái giám sẽ không hại hắn.

Cho nên, hoàng thượng nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện như vậy.

Đao sắc đâm thẳng vào trái tim, trên đao dường như còn bôi độc.

Cho nên hoàng thượng rất nhanh đã mất đi tri giác, ầm một tiếng ngã trên mặt đất.

Lúc này, lão thái giám khẽ cười một tiếng, thanh âm đó đã thay đổi thành rất trẻ trung.

Tiếp đó, lão thái giám giơ tay lên cổ gãi vài cái, dường như cổ rất khó chịu.

Sau đó vẻ mặt ung dung lấy từ trên người ra một bình thuốc nhỏ đổ lên thi thể hoàng đế.

Trong khoảnh khắc, thi thể hoàng thượng đã hóa thành một vũng nước.

Hơn nữa, vô sắc vô vị, giống như là một chén nước vẩy lên mặt đất.

Tiếp theo, lão thái giám cởi hết quần áo trên người xuống, lại kéo trên mặt một cái, kéo ra một tấm mặt nạ da người, lộ ra một khuôn mặt trung niên uy nghiêm.

Nếu như có người khác ở đây, nhất định sẽ liếc mắt liền nhận ra người này...

Lại là quan lớn nhất phẩm đương triều, Lưu Đạt Khai!

Còn hắn, chính là cha ruột Lưu Hạ!

Chuyện này quả thực làm người ta phải chấn kinh.

Bởi vì mỗi ngày Lưu Đạt Khai đều thượng triều, bãi triều, bình thường cũng không hoạt động nhiều.

Ai cũng không ngờ hắn lại có thể thần không biết quỷ không hay xuất hiện ở sâu trong hoàng cung, đồng thời thay thế lão thái giám thực lực sâu không lường được.

Trên thực tế, Lưu Đạt Khai có một ca ca sinh đôi!

Nhưng đấy là một bí mật kinh thiên của Lưu gia, trừ hai huynh đệ sinh đôi này ra thì thậm chí ngay cả Lưu hạ, đều chỉ biết một chút, căn bản không biết toàn bộ chuyện này.

Huynh đệ hai người ngay cả tên đều chỉ có một!

Đây là một cuộc sống thế nào, chỉ sợ chỉ có hai huynh đệ này mới hiểu được.

Ngược lại, ngày hôm nay tất cả những gì họ phải trả giá cũng đã được đền đáp.

Vẻ mặt Lưu Đạt Khai ung dung cởi quần áo trên người xuống, sau đó lấy quần áo hoàng thượng mặc hàng ngày mặc lên.

Sau khi mặc tử tế, không biết lại từ đâu móc ra một tấm mặt nạ da người mang lên mặt, rồi bắt đầu trải tóc.

Rất nhanh, một người giống hoàng thượng như đúc xuất hiện!

Tiếp theo, hắn thử nói mấy câu, ngay cả giọng nói cũng giống hoàng thượng như đúc, nghe không ra chút khác biệt nào.

Trên mặt của Lưu Đạt Khai... không phải, phải nói trên mặt hoàng thượng nở nụ cười cổ quái.

Hắn thấp giọng nói:

- Vì ngày này, ta chuẩn bị nhiều năm lắm rồi!

Tiếp theo, hắn cầm quần áo thái giám trên đất ném vào đống rác.

Những năm gần đây, hắn hầu như bình thường đều để quần áo ở đó.

Những người trong nội cung đều sớm biết "lão thái giám" này cổ quái.

Ngay cả hoàng thượng cũng biến, đã sớm thấy kỳ lạ.

Nhưng sợ rằng hoàng thượng dù thế nào cũng không ngờ, tất cả...

đều là chuẩn bị cạm bẫy cho hắn!

Hoàng thượng càng không ngờ tới, những năm gần đây, Lưu Đạt Khai thật ra đã thay thế hắn...

Sủng hạnh vô số nữ tử trong hậu cung.

Bây giờ rất nhiều công chúa và hoàng tử mới sinh thật ra đều hà con cháu của Lưu Đạt Khai.

Cho nên trước đó trong yến hội hoàng gia, hoàng thượng muốn chỉ hôn cho Sở Mặc một tiểu công chúa, tức giận nhất không phải tiểu công chúa đó mà là Lưu Đạt Khai!

Bởi vì tiểu công chúa này cũng là cốt nhục của hắn!

Cũng bắt đầu từ lúc đó, Lưu Đạt Khai cũng căm hận tên thiếu niên vô tội Sở Mặc luôn.

Ngược lại cũng cần diệt trừ cả phụ thân hắn ta.

Bây giờ chẳng qua diệt thêm một tên nhóc mà thôi.

- Người đâu, truyền ý chỉ của trẫm, gọi Sở Thiên Cơ đại tướng quân trở về đế đô, sau đó, vào cung tới gặp mặt trẫm!

- Tuân mệnh!

Rất nhanh đã có thái giám xuống dưới truyền chỉ.

Lưu Đạt Khai tản bộ trong hoàng cung như thường, không ai tưởng được tâm tình của hắn giờ phút này.

Hưng phấn, hả giận, ủy khuất, chua xót, khổ sở...

Có thể nói là ngũ vị tạp trần!

Chỉ có điều tất cả giá phải trả đều đáng giá.

Hắn rốt cục đứng ở trên vị trí này, rốt cục đã ngồi trên cái ghế kia!

Đế quốc Đại Hạ, năm thứ 3673, thu.

Đại tướng quân Sở Thiên Cơ tiết lộ cơ mật quan trọng của quốc gia, cấu kết đế quốc, kết bè kết cánh, nuôi dưỡng tư binh, ý đồ tạo phản... tổng cộng hơn ba mươi tội danh quấn thân, sau đó, không cần trải qua bất luận thẩm vấn và xét xử nào, trực tiếp xử trảm.

Trước khi Sở Thiên Cơ chết ngửa mặt lên trời gào thét:

- Ngươi không phải hắn!

Nhưng chỉ còn câu di ngôn cuối cùng này.

Toàn bộ đế đô dường như bị bầu không khí lo lắng bao phủ, hoàn toàn cứng lại.

Không ai ngờ, hoàng đế từ trước đến nay đều coi Sở Thiên Cơ là huynh đệ kết nghĩa lại giết hắn.

Hơn nữa, không hỏi mà giết luôn, thật khiến cho người ta thất vọng đau khổ.

Nhất là lại thêm những tội danh phi lí trên người Sở Thiên Cơ, từng tội, từng việc quả thực làm cho vô số người cảm thấy đáng cười.

Nhưng chuyện đó căn bản không có ý nghĩa gì.

Bởi vì hoàng đế hôm nay đã thay đổi triệt để đến mức không thể nói lý nữa rồi.

Sau đó, hắn bắt đầu thanh lọc triều đình, hầu như gột rửa hoàn toàn triều đình một lượt.

Nhất là Lưu Đạt Khai là người đầu tiên bị khai đao.

Thậm chí ngay cả cơ hội hàm oan cũng không có đã bị lôi ra chém luôn.

Sau khi giết Lưu Đạt Khai, hoàng đế hiện nay xem như là hoàn toàn ngồi vững trên vị trí của hắn.

Bởi vì trên đời này không còn ai biết được bí mật của hắn nữa rồi!

Sau đó, hắn lại ban ơn cho Lưu gia, đề bạt Lưu Hạ thành Thị Lang bộ Hộ.

Đây là một chức vị quyền cao chức trọng, chuyện này cũng quá ngoài dự liệu của mọi người.

Căn bản là không thể tưởng được, trong lòng hoàng thượng hiện giờ rốt cục là đang suy nghĩ thế nào.

Chỉ có điều loại trấn áp đầy máu tanh cùng thủ đoạn không thể nói lý này của hoàng thượng cũng gặp phải chút phản kháng.

Nhưng rất nhanh, những người phản kháng cũng bị trấn áp một cách vô tình.

Dường như là trong một đêm, trong quân đột nhiên lòi ra một nhóm người trung thành và tận tâm với hoàng thượng, tuyên thệ thần phục, giết chết tại chỗ những người nghi ngờ hoàng thượng.

Sau đó bọn họ thuận lý thành chươ ng trở thành chủ tướng trong quân đội.

Đồng thời, trong triều đình, lấy Lưu Hạ đứng đầu làm cả triều đình đều bị lũng đoạn.

Vốn dĩ chỉ là một trong ngũ thiếu của đế đô lập tức đã trở thành đại nhân vật quyền

khuynh thiên hạ!

Ngày thứ hai mươi ba của lần kịch biến này, hoàng thượng trực tiếp tuyên bố, cửu công chúa sẽ gả cho Lưu Hạ tuổi trẻ anh tuấn vào lễ mừng năm mới này.

-----o0o-----

Chương 2461: Cũng là kiệt tác của ông trời

Chương 2461: Cũng là kiệt tác của ông trời

Tin tức này vừa tuyên bố đã lần nữa làm xôn xao một trận.

Chỉ có điều lúc này cả Sở Mặc và cửu công chúa đều đã sớm rời khỏi đế đô rồi.

- Cứu ta làm gì?

Để ta chết cùng với cha mẹ ta cho xong.

Sở Mặc ngơ ngác ngắm lửa trại ở trước mặt, sau đó thì thào nói:

- Bọn họ là người thân cận nhất trên đời này của ta, bây giờ bọn họ đều chết hết rồi, ta còn sống làm cái gì?

Còn có ý nghĩa gì?

- Cha mẹ ngươi chết ta rất đồng tình.

Cửu công chúa yếu ớt nói:

- Cha ta cũng đã chết, ta phải nói lý với ai đây?

- Cái gì?

Cô có ý gì?

Sở Mặc nhìn cửu công chúa, cau mày.

- Chẳng nhẽ ngươi thật cho rằng phụ hoàng ta giết cha ngươi sao?

Cửu công chúa nhìn Sở Mặc, từ tốn nói:

- Ngươi cảm thấy điều này có thể sao?

- Không có khả năng lắm, nhưng mà sự thực đã dành dành trước mắt.

Sở Mặc nói

- Sự thực gì?

Cửu công chúa khinh thường nhìn Sở Mặc:

- Ngươi căn bản là cái gì cũng không biết!

- Đúng vậy, ta vừa xấu vừa yếu, ở trên đời này ta nhất định là gánh nặng của tất cả mọi người.

Cửu công chúa, ta biết cô tốt với ta, nhưng không cần phải dẫn cả ta theo, cô đi là được rồi, đi tìm sư phụ cô mà nương tựa, để cho bà ấy làm chủ cho cô.

Sở Mặc vẻ mặt thành khẩn nói.

- Sư phụ?

Làm chủ?

Không, bà ấy sẽ không đâu.

Cửu công chúa yếu ớt

- Sư phụ là thế ngoại cao nhân, chưa bao giờ quản những ân oán trong thế tục.

Bây giờ ta không đủ lực, đám người kia giết phụ hoàng ta, đồng thời còn giả mạo dáng vẻ của phụ hoàng ta, thực lực của bọn họ quá mạnh mẽ.

Nếu muốn báo thù, ta chí ít còn cần thời gian mười năm nữa.

Cửu công chúa nói rồi nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói tiếp:

- Sở Mặc, ngươi còn có ta, mười năm sau ta báo thù rồi gả cho ngươi được không?

Sở Mặc nhất thời vô cùng ngạc nhiên, tay chân luống cuống nói:

- Chuyện này, chuyện này sao được chứ?

- Làm sao, ngươi không thích ta à?

Cửu công chúa sẵng giọng.

- Sao lại thế được, trên đời này, nào có nam nhân nào không thích cửu công chúa?

Sở Mặc nói:

- Chỉ là dáng vẻ ta xấu như vậy, thân thể lại kém như vậy, rốt cục cô coi trọng điểm nào của ta?

Cửu công chúa cười cười:

- E rằng chính là duyên phận đó!

Dù thế nào thì chính là ta thích ngươi, ta cảm thấy được, ngươi không nên kém như vậy, thật ra ngươi có thể thử tu luyện mà!

Nói rồi cửu công chúa từ trên người lấy ra một quyển sách như làm ảo thuật:

- Này, đây là công pháp tu luyện ta đặc biệt tìm cho ngươi, là một loại cách thức luyện khí, ngươi có thể thử một chút.

- Ta...

Có thể sao?

Sở Mặc có chút mờ mịt nhìn cửu công chúa.

- Đương nhiên rồi, phải có lòng tin với chính mình chứ!

Cửu công chúa nhẹ giọng nói:

- Nếu ngươi có thể tu luyện thành công, như vậy, chúng ta muốn báo thù sẽ nắm chắc thành công hơn.

- Báo thù, đúng, ta phải báo thù cho cha mẹ ta!

Ánh mắt của Sở Mặc trở nên kiên nghị, trong con ngươi tinh khiết lóe ra ánh sáng.

Ngay cả cửu công chúa cũng có phần ngẩn ngơ, dường như trong nháy mắt thiếu niên trước mặt đã trở thành một nam tử anh tuấn vĩ ngạn không ai sánh được.

Nàng dường như lập tức cảm thấy muốn say mê.

Chỉ có điều lập tức, bóng dáng trước mặt bỗng tiêu tán, lại xuất hiện gương mặt xấu xí của Sở Mặc.

Cửu công chúa thở dài một tiếng, sau đó nói:

- Đi thôi, trước tiên chúng ta nên cách xa nơi đây một chút, một ngày nào đó, chúng ta sẽ trở lại.

- Ừ!

Sở Mặc nghiêm túc gật đầu, cảm thấy vô cùng tự tin.

Nhưng mà.

Một năm sau, trên công pháp luyện khí, Sở Mặc vẫn không đạt được gì.

Hai năm sau, hắn vẫn không hề cảm ứng được chút nào.

Ba năm, năm năm...

Mãi cho đến năm thứ tám.

Cửu công chúa rốt cục không chịu nổi!

Bởi vì Sở Mặc thật sự là quá vô dụng!

Trọn thời gian chín năm, hắn thậm chí ngay cả bước đầu tiên trong bộ công pháp luyện khí cũng không học được.

Không phải hắn không đủ thông minh, mà là thân thể hắn hoàn toàn không thích hợp với bất kỳ phương thức tu luyện nào.

Trong quá trình đó, cửu công chúa cũng đã nỗ lực cùng thử nghiệm rất nhiều, nhưng cuối cùng đều thất bại.

Hơn nữa, sau tám năm, Sở Mặc cũng đã trưởng thành thành một tên to xác rồi, nhưng mà vẫn xấu như vậy!

Không phải, còn xấu hơn so với trước nữa!

Tuy là tám năm qua, Sở Mặc quả thực đối tốt với cửu công chúa tới cực điểm.

Hoàn toàn là loại nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, dường như là một việc nhỏ nhất cũng không để cửu công chúa làm.

Sở Mặc từ nhỏ đã được yêu thương cưng chiều, trong tám năm này đã học được rất nhiều chuyện.

Tuy là thân thể vẫn gầy yếu nhưng vẫn một mình chống đỡ tất cả.

Nhưng tất cả những chuyện đó cửu công chúa đều làm như không thấy.

Nàng chỉ biết một việc, nàng dùng thời gian tám năm, chứng thực một lời nói dối của sư phụ.

Nàng không có gan đi tìm Thụy Liên nữ tiên, nhưng nàng có thể phát hỏa với Sở Mặc.

- Ngươi cho rằng ngươi là ai?

- Loại người xấu như quỷ ngươi, ngươi cho rằng trên đời này có người thích ngươi sao?

- Trừ cha mẹ ngươi có thể chịu đựng khuôn mặt dễ dàng làm người ta nôn mửa của ngươi ra, trên đời này không còn ai khác thích ngươi đâu!

- Tám năm rồi, mỗi ngày đều đối mặt với khuôn mặt làm người ta nôn mửa này, ngươi biết ta làm sao chịu đựng không?

Ta vẫn chịu đựng...

Chịu đựng không nôn đấy!

- Ngươi quả thực là quá mức ghê tởm!

- Thực sự ta vẫn luôn nghĩ, trên đời này tại sao có thể có loại phế vật xấu như ngươi, lại còn kém cỏi như thế tồn tại nữa?

Ông trời tại sao lại để cho loại người như ngươi sinh ra?

- Ngươi ngay cả tư cách phụ trợ cho người khác xinh đẹp cũng không có!

Đánh với ngươi cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

- Cái gì?

Vì sao ta lại đột nhiên trở nên như vậy sao?

Ta bị sư phụ ta lừa rồi!

Bà ấy nói trên trời dưới đất ít có người tu chân!

Nói nếu có quan hệ với ngươi có thể trường sinh, có thể thành tiên!

Nếu không, ngươi nghĩ rằng ta cứu ngươi làm cái gì?

- Sớm biết ngươi là loại phế vật như vậy, tám năm trước nên để đám người kia chặt ngươi thành mảnh nhỏ sau đó cho chó ăn mới đúng!

- Vì sao ta lại hận ngươi như thế à?

Phi!

Tốt nhất là ngươi soi nước tiểu mà nhìn lại đức hạnh của mình đi, ngươi có tài đức gì mà lại có thể được một thiên chi kiêu nữ như ta phải ở nơi hoang sơn dã lĩnh này với ngươi tám năm?

- Sở Mặc, đừng có dùng ánh mắt kia nhìn ta, ta đúng là mù rồi, ngu luôn rồi!

Thật là, ta lại tin một tên phế vật sẽ trở thành thiên tài.

Ta đúng là trúng tà rồi!

-----o0o-----

Chương 2462: Thiên kiếp sau thành giới (1)

Chương 2462: Thiên kiếp sau thành giới (1)

- Được rồi, tạm biệt...

Không phải, cũng không gặp lại!

Chúng ta mãi mãi cũng đừng gặp lại mới tốt!

- A a a a, nếu nhìn thêm khuôn mặt làm người ta nôn mửa này của ngươi nữa thì ta sẽ nôn mất thôi!

Khi nói chuyện, cửu công chúa Uyển Nhược tiên tử phá không mà đi.

Thân ảnh tuyệt diệu của nàng ta giống như một làn khói xanh, biến mất trong tầm mắt của Sở Mặc.

Còn một mình Sở Mặc vẻ mặt mờ mịt đứng ở đó, sau đó hắn rùng mình một cái, chậm rãi quay đầu nhìn căn nhà lá.

ian nhà tranh này tuy là đơn sơ, nhưng được hắn coi như gia đình.

Tám năm trôi qua, ở đây hắn có được quá nhiều ký ức tốt đẹp.

Loại bị người ta kỳ thị khi còn thơ ấu, bị người ta châm chọc và cười nhạo, những bóng ma đó đều biến mất dưới sự ôn nhu của cửu công chúa.

Tuy là ba bốn năm gần đây, thái độ của cửu công chúa với hắn ngày càng kém đi nhưng dưới cái nhìn của Sở Mặc thì đó chẳng qua là vì cửu công chúa nóng lòng báo thù, có chút nôn nóng mà thôi.

Trên thực tế, sâu trong nội tâm của hắn cũng tràn ngập sự dày vò, so với cửu công chúa thì hắn càng hận mình hơn.

Cảm giác mình là một phế vật, căn bản không thể nào tu luyện, không có cách nào báo thù cho cha mẹ.

Chỉ có điều, hôm nay cửu công chúa đột nhiên bùng nổ làm cho Sở Mặc có cảm giác hoàn toàn không cách nào tiếp nhận được.

Hắn cười bi thương, sau đó lấy ra một cây đuốc thiêu hủy căn nhà lá.

Tiếp theo, hắn liền muốn thả người nhảy vào trong biển lửa!

Người như mình sống ở trên đời này, ngoại trừ lãng phí lương thực và khiến người ta ăn không ngon ra thì còn có ý nghĩa gì?

Chỉ có điều, trong nháy mắt Sở Mặc muốn nhảy vào biển lửa, hắn lại chợt dừng lại, thì thào:

- Không thể tu luyện, yếu đuối như thế, dáng vẻ còn xấu...

Người như ta, có thể xuất hiện ở trên đời quả thực cũng là một kiệt tác của ông trời.

Nhiều năm như vậy, cho tới giờ ta còn chưa thấy người thứ hai có thể giống như ta, đen đủi đủ đường như thế này.

Nói rồi, gương mặt khó coi của Sở Mặc lại không nhịn được tươi cười.

- Cho nên, ta thực sự không thể tu luyện sao?

Ta thực sự yếu như vậy sao?

Ta... thực sự xấu thế sao?

Sở Mặc tự lẩm bẩm, theo tiếng nói của hắn, khí thế trên người hắn đang không ngừng dâng lên.

Cửu công chúa đã bay ra ngoài rất xa chẳng biết tại sao trong lòng lại truyền tới sự rung động mãnh liệt.

Sau đó, nàng ta theo bản năng quay đầu nhìn lại.

Bên kia... từ hướng mà nàng vừa chạy vội ra có một tia quang mang phóng thẳng lên cao, sau đó, một khí tức mạnh mẽ đến khó mà tin được trong thời gian ngắn giống như thủy triều vượt qua nàng, vọt thẳng về phía xa.

- Cái này...

Đây là?

Khuôn mặt tươi cười của cửu công chúa trong nháy mắt đã không còn huyết sắc, bởi vì nàng ta nhìn thấy một thân ảnh dường như là một bước đã xuất hiện trước mặt nàng.

Một nam tử tóc trắng vóc dáng cao to, tướng mạo anh tuấn đến hoàn mỹ không một tì vết, ăn mặc quần áo của gã xấu xí Sở Mặc mà nàng không thể quen thuộc hơn nữa, cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt nàng.

Vốn là quần áo khó coi làm sao khi mặc trên người xấu, đến khi mặc trên thân thể người này, lại làm cho người ta có một cảm giác say mê hấp dẫn.

Quá tuấn tú rồi!

Cửu công chúa dám thề, chính mình từ trước tới nay chưa từng gặp nam nhân anh tuấn như thế, thậm chí cho dù là đang tưởng tượng...

Cho tới bây giờ không dám tưởng tượng, trên đời này có nam tử anh tuấn thần vũ như thế.

Cửu công chúa cả người đều ngây dại, người này xuất hiện quá đột ngột, anh tuấn như vậy, nàng lại phát lạnh khắp cả người, một câu nói cũng đều nói không ra miệng.

Chỉ có thể ngơ ngác nhìn nam tử tóc trắng này.

Sau đó, nam tử tóc trắng vươn một tay, nhẹ nhàng khiêu trên cằm của Cửu công chúa, nâng khuôn mặt của nàng lên quan sát một chút, sau đó than nhẹ một tiếng, tấm tắc tán thưởng:

- Đích thật là đẹp!

Thực sự rất đẹp.

Cũng là kiệt tác.

Nói xong, hắn mỉm cười:

- Cám ơn ngươi, cám ơn các ngươi, để cho ta cuối cùng cảm nhận được ác ý của thế gian này, cảm nhận được mùi vị bị người khác giễu cợt, cũng cảm nhận được mùi vị phản bội!

- Ta...

Ta...

Ngươi...

Cửu công chúa nghẹn họng nhìn trân trối, nàng hoàn toàn không có cách nào tin, người nam tử tóc trắng an tuấn trước mắt này, khiến cho nàng liếc mắt nhìn liền tim đập dồn, lại chính là Sở Mặc lúc trước chỉ cần liếc mắt liền có cảm giác buồn nôn ăn không ngon.

Làm sao có thể như vậy?

Tại sao sẽ như vậy?

Một người...

Một phế vật, làm sao có thể trong nháy mắt trở thành một nhân vật thần tiên?

Nhưng nam tử này, rõ ràng đang mặc quần áo của tên xấu xí kia!

Lẽ nào sư phụ...

Không có gạt ta!

Lòng Cửu công chúa, quả thực rối loạn vô cùng!

Nàng chỉ có thể ngây dại nhìn khí tràng to lớn đến khó tưởng tượng của nam tử tóc trắng này.

- Được rồi, kỳ thực...

Cũng bình thường! cái này kỳ thực...

Cũng là lòng người.

Nam tử tóc trắng nhẹ nhàng lắc đầu, phát ra tiếng thở dài giống như truyền tới từ viễn cổ, sau đó trực tiếp lôi kéo cánh tay của Cửu công chúa bay lên trời cao.

Cửu công chúa cảm giác mình giống như nằm mộng, sau một khắc liền xuất hiện ở trong hoàng cung của Đại Hạ đế quốc.

Nàng chưa kịp có phản ứng, vô số hình ảnh, trong nháy mắt vụt qua trước mắt của nàng, loại cảm giác này, cả đời Cửu công chúa chưa từng có trải nghiệm.

Quả thực quá thần kỳ, quá huyền diệu rồi.

Ở trong bức tranh, nàng mơ hồ nhìn thấy rất nhiều chuyện, thí dụ như, Lưu Đạt Khai giả mạo hoàng đế, bị người vạch trần chân diện mục, hắn vừa sợ vừa giận, mặt mũi kia làm cho Cửu công chúa vừa cảm thấy buồn nôn, lại cảm thấy hả giận.

Sau đó, toàn bộ đế đô đã xảy ra một trận xung đột đổ máu.

Nhưng, trận xung đột đổ máu này, chỉ có một bên, bởi vì chết là phe người của Lưu Đạt Khai.

Tất cả đều đột nhiên, ào ào ngã xuống đất chết.

Nàng thậm chí còn nhìn thấy một tia quang mang hoảng sợ tột đỉnh trong ánh mắt Lưu Hạ trước khi chết.

Cửu công chúa thậm chí không kịp cảm thấy khoái ý, đã bị cảnh tượng trước mắt làm sợ ngây người.

Bởi vì nàng đang ngồi trên long ỷ!

Văn võ bá quan, đang quỳ trên mặt đất, hô vạn tuế!

- Ta...

Ta làm sao thành nữ hoàng rồi?

Cửu công chúa hoàn toàn không thể chấp nhận hiện thực này.

Nam tử tóc trắng kia, lúc này đã tan biến không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Tất cả mọi thứ như cùng một giấc mơ.

Lúc này, bên tai nàng truyền đến một tiếng khẽ than thở:

- Aiz...

Ngươi không có cái mạng đó.

-----o0o-----

Chương 2463: Thiên kiếp sau thành giới (2)

Chương 2463: Thiên kiếp sau thành giới (2)

- Sư phụ...

Cửu công chúa...

Không phải, phải nói là nữ hoàng mới của Đại Hạ, Hạ Trăn Trăn, cả người đều ngây dại, ngay cả giọng nói đều run rẩy.

Nàng nhìn thấy sư phụ nàng, Thụy Liên Nữ Tiên xuất hiện ở trước mặt, mà những văn võ bá quan này lại như là bị định trụ thân thể, tất cả đều quỳ ở nơi đó.

Toàn bộ Kim Loan Điện, hoàn toàn tĩnh mịch!

Thời gian và không gian, giống như là bị đọng lại.

- Hài tử, an tâm làm nữ hoàng của ngươi!.

Hắn... quả thật là Tiên Nhân tam giới chi ngoại!

Thụy Liên Nữ Tiên thở dài một tiếng, sau đó thân hình nhạt dần.

- Không phải, sư phụ, ngài nói cho ta biết, tất cả đây rốt cục là xảy ra chuyện gì?

Hạ Trăn Trăn đứng lên, la lớn.

- Có thể việc này có liên quan đến luân hồi, nhưng ta không giải thích được.

Nói chung, ngươi bỏ lỡ một cơ duyên to lớn.

Thế nhưng người ấy rất nhân hậu, đối tốt với ngươi.

Hắn thay ngươi dọn sạch tất cả cản trở, ngươi bây giờ...

Là nữ hoàng mới của Đại Hạ đế quốc.

Cố gắng ở hồng trần thế tục này làm một đời nữ hoàng của người đi!

Thanh âm mờ ảo của Thụy Liên Nữ Tiên vang lên trong tai của Hạ Trăn Trăn.

Nhưng cả người Hạ Trăn Trăn, đầu óc lại một lần nữa trống rỗng, ngã ngồi trên long ỷ, sau đó hai hàng lệ rơi xuống.

Lúc này, văn võ bá quan phía dưới đột nhiên sống lại, tiếp tục hô vạn tuế.

Hạ Trăn Trănhít sâu một hơi, cố gắng khiến cho tâm tình của mình khôi phục, lạnh lùng nói rằng:

- Các khanh bình thân.

Một đời nữ hoàng, đã mở ra con đường đế vương của nàng.

Hơn nữa, nàng cả đời không gả.

Không có ai biết, vô số lần nửa đêm tỉnh mộng nàng đều mơ tới một người.

Không phải là người cao to tóc bạc phất phới anh tuấn đến hoàn mỹ không một tì vết, mà là Sở Mặc thân thể suy nhược, không thể tu luyện, hơn nữa xấu xí vô cùng.

Nàng biết, nàng cả đời này cũng sẽ không bao giờ thích người khác.

Suốt thời gian đó, nàng đã thực sự hiểu, nàng thực ra đã đợi tám năm, đã thích người con trai thiện tâm với gương mặt xấu xí kia.

Nhưng điều đó đều là quá khứ rồi.

Thế giới Bàn Cổ.

Đỉnh cõi trời ba mươi ba.

Sở Mặc an tĩnh đứng ở nơi đó, chậm rãi mở mắt ra, trong con ngươi vạn cổ bất động lộ ra một sự phức tạp hiếm thấy.

Khóe miệng lộ ra một nụ cười tự giễu:

- Cái này....

Cũng có thể tính là một loại viên mãn?

Điều này có thể coi là là một sự viên mãn hay không, Sở Mặc không biết, đạo và pháp của hắn nói cho hắn biết, cái này kỳ thực cũng là cái chết viên mãn, chỉ có thể nói, tu bổ đủ một chút những gì chưa trải nghiệm qua trong quá khứ của hắn.

Loại trải nghiệm này, năm tháng quá khứ vô tận của hắn, đều chưa từng có.

Cho nên, lượt thiên kiếp thứ ba xem như là bổ túc chỗ thiếu sót của hắn trong quá khứ mà không bất kỳ người nào sẵn lòng trải nghiệm.

Bây giờ nghĩ đến, cảm giác này vẫn rõ ràng trước mắt.

Sở Mặc than nhẹ một tiếng:

- Thiên kiếp thứ nhất, là luân hồi, thiên kiếp thứ hai, là nhân quả, thiên kiếp thứ ba này, phải là lòng người không!?

Còn nữa không?

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn trời, lúc này, lượt thiên kiếp thứ tư trực tiếp từ trên bầu trời giáng xuống, trực tiếp đánh về phía hắn.

Chỉ có điều, lượt thiên kiếp thứ tư, lại là bảy sắc!

Đỏ cam vàng lục lam chàm tím...

Tất cả các màu hòa vào nhau, đây không giống như một lượt thiên kiếp, mà giống ánh mặt trời sáng chói hơn!

Thật sự là quá đẹp!

Trong nháy mắt thiên kiếp giáng xuống, Sở Mặc có một loại cảm giác say mê.

Trong lòng hắn, nhất thời dâng lên sự cảnh giác cực cao.

Cảm thấy có chút không đúng!

Quả nhiên, lượt thiên kiếp thứ bốn này, còn nguy hiểm hơn so với ba lượt thiên kiếp trước cộng lại!

Lúc này đây Sở Mặc bị mang vào một tiên cảnh mỹ luân mỹ hoán.

Ở nơi này, trong tiên cảnh, Sở Mặc xuất thân đại phái, từ nhỏ chính là thiên kiêu tuyệt thế.

Thuận buồm xuôi gió xuôi dòng, quả thực không có bất kỳ lận đận nào.

Hắn có gia thế mạnh, có sư tôn lợi hại nhất, có đạo lữ đẹp nhất, có hảo bằng hữu trượng nghĩa ưu tú nhất.

Kẻ thù của hắn, tuy cũng ưu tú, nhưng không ưu tú bằng hắn.

Ở cái thế giới kia, Sở Mặc nhất định là may mắn một đời!

Hắn có danh tiếng, có địa vị, danh vọng cao đến không ai bằng.

Trong cái thế giới kia, hắn vẫn phải trải qua hơn mấy vạn năm.

Đến cuối cùng, thậm chí ngay cả chí tiến thủ đều mất đi, thiếu chút xíu nữa là chìm đắm ở trong đó.

Đạo thiên kiếp bảy màu thứ tư này mới thực sự là lượt thiên kiếp nguy hiểm nhất, xem ra không có bất kỳ lực sát thương nào, nhưng có thể đem người khác ở lại trong ảo cảnh vĩnh viễn.

Giới hạn là mười vạn năm!

Nếu như Sở Mặc ở nơi đó vượt qua mười vạn năm, như vậy hắn sẽ vĩnh viễn cũng không thể trở lại nữa, sẽ vĩnh viễn trầm luân ở nơi đó.

Mười vạn năm sau đó, hắn sẽ tọa hóa tiếp, mang theo bản thể của hắn ở nơi này, cùng nhau tan thành mây khói.

Có điều là, sau bốn mươi lăm ngàn năm ở nơi này, Sở Mặc đã nhận ra một điều gì đó, tiếp đó, hắn trực tiếp từ bỏ tất cả mọi thứ, một lòng tu luyện.

Cuối cùng, trong một trận thiên kiếp rất lớn, thoát ra được từ trong ảo ảnh.

Khi Sở Mặc mở mắt ra ở cõi trời ba mươi ba, thời gian ở đây, vẫn...chỉ là trong nháy mắt!

Nhưng lần này Sở Mặc lại có một loại thể ngộ nhân sinh rất lớn, đối với luân hồi, nhân quả, thiện ác, lòng người...

Đối với tất cả của thế gian này, toàn bộ đều là một loại cảm ngộ hoàn toàn mới.

Vào giờ khắc này, Sở Mặc cuối cùng hoàn toàn đại ngộ, cả người tản ra đạo vận vô tận.

Đạo vận này, từ đỉnh cõi trời ba mươi ba, bắt đầu lan ra, giống như một tầng vô hình, chốc lát, đã bao phủ toàn bộ thế giới Bàn Cổ.

Mọi người đang độ kiếp đột nhiên cảm giác được loại sát khí kinh khủng đó lập tức nhỏ đi, thậm chí có cảm giác: uy lực của thiên kiếp... nhỏ đi rất nhiều lần!

Những người đang độ kiếp trước đó chật vật chẳng ra sao, cơ hồ là trong nháy mắt, tất cả đều trở nên thong thả.

- Ta lấy đạo ta, dung vạn đạo.

Giữa hai lông mày của Sở Mặc lóe ra một thần vận kỳ diệu.

Rất nhanh, thiên kiếp của tất cả mọi người, dưới tình huống này đều vượt qua nguy hiểm.

Đồng thời, trong thân thể Sở Mặc, tấm lệnh bài đang không ngừng đông lại kia cũng bắt đầu trở nên rõ ràng, tạo hình cổ xưa, tản ra các góc bén nhọn.

Loại khí thế trên người của Sở Mặc, gần như đều là bộc phát từ lệnh bài kia.

Lệnh Chúa Trời tự nhiên!

Toàn bộ thế giới Bàn Cổ bị bao phủ trong một mảnh tràng vực thần kỳ.

Một giới này, đã thành!

-----o0o-----

Chương 2464: Đơn thương độc mã (1)

Chương 2464: Đơn thương độc mã (1)

Mà cũng chính là trong nháy mắt Giới này được hình thành, chi thứ nhất trong quân viễn chinh của tứ đại thiên giới bên kia cũng đã đến rồi.

Nhóm quân viễn chinh này đến từ Đại Vô Lượng Tự Tại giới.

Cầm đầu là một gã giới chủ khá mạnh mẽ.

Trong tất cả Đại Vô Lượng Tự Tại giới, hắn là người thứ nhất trở thành thiên nhân.

Luận tư lịch mà nói, hắn cũng chỉ là đứng sau tứ đại Chúa Trời.

Luận thực lực, toàn thân pháp thuật thần thông cũng không kém quá nhiều so với tứ đại Chúa Trời.

Trong Đại Vô Lượng Tự Tại giới, địa vị của hắn khá tôn sùng, tuy thân là một trong số ba ngàn giới chủ, nhưng hầu như tất cả giới chủ, nhìn thấy hắn, đều phải tôn xưng Lam Quang lão tổ.

Lam Quang lão tổ tuy là nhân vật cấp cổ tổ thật sự, nhưng trên thực tế hình tượng của hắn, nhìn qua lại vô cùng trẻ tuổi.

Tối đa cũng chỉ hai mươi ba mươi tuổi.

Đeo ở sau lưng một thanh cổ kiếm, trên người mặc đạo bào màu xám, trên đầu ghim búi tóc.

Trên mặt của hắn, mãi mãi cũng không nhìn ra biểu cảm gì, giống như chưa từng có bất kỳ tâm tình gì.

Cũng chưa có người từng thấy hắn xuất kiếm.

Nghe nói cây kiếm kia của Lam Quang lão tổ, một khi chém ra, tuyệt đối không có bất kỳ người nào sống sót.

Theo Lam Quang lão tổ tới chỗ này, còn có hơn một vạn thiên nhân tu sĩ của Đại Vô Lượng Tự Tại giới, cảnh giới của họ cùng một đẳng cấp, đều là cảnh giới đại tổ.

Bọn họ cũng là một đám chiến sĩ thiên nhân tinh nhuệ nhất trong tất cả Đại Vô Lượng Tự Tại giới.

Bọn họ tuy không phải giới chủ, nhưng bất kỳ một người, thực ra đều có thể so với thực lực của giới chủ.

Hơn nữa bọn họ còn được hưởng thụ đãi ngộ của Giới chủ ở Đại Vô Lượng Tự Tại giới.

Lần này là lần đầu tiên bọn họ xuất chiến sau thời gian dài vô tận.

Cho nên, đám thiên nhân tu sĩ này, từng ngườimột nhìn qua đều tràn đầy chiến ý.

Bọn họ đi tới bên ngoài thế giới Bàn Cổ, cách một khoảng rất xa, ánh mắt lạnh lùng nhìn thế giới này, trên mặt mọi người đều mang theo vài phần khiếp sợ.

- Làm sao nhanh như vậy...

Một giới đã hình thành?

Một thiên nhân tu sĩ bên cạnh Lam Quang lão tổ cau mày nhìn vách tầng kia bên ngoài thế giới Bàn Cổ, giật mình nói:

- Vách giới tuy là vừa mới hình thành, nhưng cũng đang không ngừng tăng cường.

Lão tổ, chúng ta xông tới nào!

Nếu không vách giới hình thành, muốn đánh tới, có thể sẽ không có dễ dàng nữa.

Lam Quang lão tổ lại có chút do dự, trong đôi mắt của hắn lóe ra tia sáng bất định.

Cau mày nhìn bên kia, nói rằng:

- Ta...

Cảm nhận được một tia khí tức không tầm thường.

Lời nói này, nếu là người khác nói nhất định sẽ bị đám thiên nhân kiêu ngạo mà lại mạnh mẽ này cười đến rụng răng.

Vì những người có mặt không có một ai là kẻ yếu, mặc sức đem ra một người, đều là toàn thân sức mạnh có thể so với nhân vật hàng đầu như Giới chủ.

Muốn nói năng lực cảm nhận, những người có mặt ở đây, ai không có?

Vì sao chúng ta đều không có cảm giác gì, nhưng ngươi lại cảm giác được sự khác thường?

Chỉ vì, Lam Quang lão tổ, có thể nói là thiên nhân mạnh nhất dưới nhóm tứ đại Chúa Trời, là thiên nhân cấp tổ sư chân chính, lời của hắn, mọi người không thể nào không coi ra gì.

- Đúng là có chút khác thường, tuy là ta không có cảm nhận được loại khí tức đó, nhưng dựa vào suy tính, nơi này tuyệt đối không nên xuất hiện vách giới bây giờ.

Một thiên nhân tu sĩ khác trầm giọng nói.

Tu sĩ thiên nhân lúc trước noi chuyện lại nói:

- Ta cảm thấy không cần thiết cẩn thận như vậy, chúng ta ở đây có đại quân hơn vạn người, chọn một người đều là nhân vật hàng đầu chân chính, chẳng lẽ còn diệt không xong một thế giới vừa mới hình thành?

- Không thể nói như thế.

Một thiên nhân khác phản bác:

- Một giới này nếu như thật dễ đánh như vậy, ta nghĩ cũng sẽ không cần tứ đại giới cùng nhau phái ra bốn nhánh quân vĩnh chinh, cùng nhau tấn công nơi này.

- Chúng ta đợi ba nhánh quân viễn chinh một chút.

Lam Quang lão tổ cuối cùng đưa ra quyết định.

Hắn không có liều lĩnh!

Có thể sống qua năm tháng vô tận này, trí tuệ của hắn không phải là sinh linh bình thường có thể thể hiểu.

Đạo hạnh, năng lực tính toán, trí tuệ, mấy thứ này hắn không có chút nào thiếu khuyết.

Khi nhìn thấy nơi này hình thành vách giới, trên mặt Lam Quang lão tổ mặc dù rất bình tĩnh, nhưng thực tế trong long lại hơi hồi hộp một chút, có phần khiếp sợ.

Một đại thiên giới vừa hình thành, tuy là nhìn rất yếu, giống như hài nhi vừa mới sinh ra, dù sau này hắn có thành tựu ra sao, nhưng khi hắn vừa sinh ra nhất định là lúc yếu ớt nhất.

Nếu như ra tay vào lúc này, như vậy hắn sẽ không cách nào phản kháng.

Nhưng vấn đề là, hài nhi vừa mới sinh ra tuy yếu ớt, nhưng không có nghĩa phụ mẫu của hắn cũng yếu, càng không có nghĩa người thân của hắn cũng yếu!

Nguyên nhân căn bản khiến thiên nhân chán ghét loài người, kỳ thực chính là nguồn từ năng lực sáng tạo phi phàm của loài người và năng lực học tập kinh khủng.

Loại năng lực kia, trên thế giới này, bất kỳ sinh linh nào cũng không có thể so sánh.

Nếu như cho nhân loại thời gian và đất đai thích hợp để sinh tồn, như vậy không gian trưởng thành của bọn chúng, đúng là không có bất kỳ sinh linh nào sánh bằng!

Thân thể Bàn Cổ đã vắt ngang ở chỗ này quá lâu.

Ngay cả tứ đại Chúa Trời đều không làm gì được đối với thân thể này, chỉ có thể phong ấn ở đây.

Cứ như vậy, những nhân loại kia ở thế giới thân thể, tuy không có cách nào thấy được ngoại giới, nhưng bọn chúng cũng là đang được thiên nhiên bảo vệ.

Trải qua năm tháng vô tận tích lũy và phát triển, trong loài người nhất định sẽ xuất hiện rất nhiều cường giả cao cấp.

Mà những cường giả này cũng là nhóm thứ nhất đạt được lợi ích từ việc một giới này được hình thành!

Kỳ thực, Lam Quang lão tổ năm xưa, chính là lớn lên như vậy!

Thời điểm Đại Vô Lượng Tự Tại giới hình thành, hắn thực ra đã rất mạnh mẽ rồi.

Cho nên, hắn đã chiếm được cơ hội trướ nhất trở thành người mạnh nhất trong đám người kia.

Đối với loại nhân quả này hắn hiểu rất rõ, cho nên hắn không muốn liều lĩnh vào lúc này.

Sau khi đi vào có khả năng sẽ toàn thắng, nhưng lại vô hình chung đắc tội ba nhánh quân viễn chinh khác.

Lẽ nào khiến người ta đến xem náo nhiệt sao?

Giống vậy, sau khi đi vào, quân đoàn vạn người bọn chúng cũng có thể nảy sinh thương vong nặng.

Loại kết quả này, bất luận thắng thua, Lam Quang lão tổ đều không thể chấp nhận được.

Thiên nhân có thể chết, nhưng phải chết trong phạm vi mình có thể nắm trong tay.

Nếu như chết trong loại chiến đấu này, như vậy khi bọn họ quay đầu trở không biết sẽ luân hồi thành cái gì.

-----o0o-----

Chương 2465: Đơn thương độc mã (2)

Chương 2465: Đơn thương độc mã (2)

Lam Quang lão tổ lựa chọn một loại phương thức ổn thỏa nhất, mặc dù phương thức này khiến một số tướng lĩnh thiên nhân bất mãn, nhưng mọi người cũng không nói gì nhiều, cuối cùng vẫn bày tỏ đã hiểu.

Trên thế giới Bàn Cổ.

Sở Mặc đứng ở đỉnh cõi trời ba mươi ba, một giới này cuối cùng đã tạo thành.

Sau khi hắn vượt qua bốn lượt thiên kiếp, không đợi lượt thiên kiếp thứ năm đến, hắn có thể cảm giác được chiến lực toàn thân của mình lại tăng lên một tầng.

Nhưng hắn biết rõ, hắn cũng không có khả năng từ cảnh giới đại tổ này thật sự đột phá ra ngoài.

Loại lĩnh vực của thần kia hắn có thể cảm giác rõ ràng, cũng có thể vận dụng tài năng chỉ có thần mới có thể thi triển ra.

Nhưng hắn còn chưa phải là thần.

- Còn có thể như vậy?

Sở Mặc ít nhiều có chút không biết nói gì đối với kết quả này.

Hiện tại hắn có lẽ là trên đỉnh của đại tổ, dưới thần, có thể miễn cưỡng xem là một nửa thần.

Khối lệnh Chúa Trời trong cơ thể kia lại đang không ngừng trưởng thành.

Xem ra, là theo thế giới Bàn Cổ cùng trưởng thành.

Đám người Lam Quang lão tổ vừa mới xuất hiện, Sở Mặc đã cảm giác được bọn họ.

Hắn vốn tưởng rằng đám thiên nhân kia sẽ trực tiếp xông vào vách giới, vào đến thế giới Bàn Cổ đại khai sát giới.

Không nghĩ tới chính là, đám người kia lại ngừng lại.

Như là đang đợi cái gì.

- Tứ đại thiên giới, một nhánh quân viễn chinh của thiên giới mới vừa tới, còn thiếu ba nhánh quân đoán nữa.

Sở Mặc tự lẩm bẩm, sau một khắc hắn trực tiếp bước đi về phía Lam Quang lão tổ bên kia.

Các ngươi không tiến vào thì ta tự ra!

Trong vách giới, Sở Mặc là người thống trị tuyệt đối!

Một thiên giới thành hình, loại chúa trời gia trì nó quả thật sẽ có sức mạnh khó có thể tưởng tượng, Sở Mặc từ nơi này cũng có thể đoán được, tứ đại Chúa Trời ở tứ đại thiên giới sẽ sở hữu chiến lực như thế nào.

Loại năng lực kia, ngẫm lại khiến người khác cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Bởi vì gia trì của một đại thiên giới, thật là quá đáng sợ.

Đây cũng chính là lý do vì sao Chúa Trời chưa vượt qua cảnh giới đại tổ, nhưng lại mạnh hơn vô số lần so với Giới chủ cùng một số Đại tổ khác!

Loại gia trì này, cho dù rời đi khỏi thiên giới tự mình nắm trong tay, thực ra cũng rất mạnh, chỉ là không có mạnh như vậy mà thôi.

Khi Sở Mặc ở trong vách giới, khí tức hoàn toàn không có bộc lộ ra ngoài.

Cho nên, khi hắn từ trong vách giới bước ra, vẫn kinh động không ít thiên nhân.

Trong này, phản ứng của Lam Quang lão tổ là nhanh nhất.

Hắn trực tiếp tấn công về phía Sở Mặc.

Trên thực tế, Lam Quang lão tổ lúc này thậm chí không biết người bước ra chính là Chúa Trời giới thứ năm.

Nhưng bản năng mạnh mẽ này khiến hắn trực tiếp triển khai tấn công đối với Sở Mặc.

Theo sát phía sau chính là những người bên cạnh Lam Quang lão tổ.

Phản ứng của bọn họ cũng chỉ chậm một chút so với Lam Quang lão tổ mà thôi.

Nhưng một chút, thực ra đã có thể quyết định rất nhiều chuyện.

Sở Mặc lập tức liền cảm nhận được khí thế cường đại trên người của Lam Quang lão tổ.

Trong nháy mắt suy tính cân nhắc một chút, nếu như cùng Lam Quang lão tổ đánh, thắng... vấn đề không lớn, nhưng sẽ bị hắn khống chế hoàn toàn.

Sau đó nơi này có hơn vạn tên thiên nhân tu sĩ cảnh giới đại tổ, loại khí thế phát tán ra từ trên người bọn hắn quả thực quá kinh khủng.

Một người một đòn, cũng đủ hắn chịu.

Cho nên, trong nháy mắt Sở Mặc đi ra, trực tiếp tránh ngay đường tấn công của Lam Quang lão tổ.

Tay hắn cầm Thí Thiên, một đường chém về hướng khác.

Bên kia, tụ tập rất nhiều thiên nhân tu sĩ.

Đám thiên nhân tu sĩ này đều có thực lực của giới chủ, trong ngày thường cũng không phải là thường xuyên có thể nhìn thấy.

Cho nên, bọn hắn lúc này gặp mặt, đều tụ ở một chỗ, dùng thần niệm trao đổi.

Tuy nói trong nháy mắt Sở Mặc đi ra, bọn họ cũng cảm ứng được nguy cơ.

Nhưng phản ứng lại là chậm một chút.

Một gã thiên nhân tu sĩ cảnh đại tổ, đứng mũi chịu sào đối mặt Sở Mặc, hắn phát ra một tiếng gào rung trời.

Tiếng gào này, có thể khiến một khối đại lục bị gào vỡ!

Đây là thần thông sở trường nhất của hắn.

Trong âm thanh kia tràn đầy đạo vận vô hạn!

Không trung phía trên Sở Mặc và hắn, lập tức bị hắn rống sập xuống.

Nhưng trước khi nơi này sụp xuống, một dòng máu hiện lên, tên thiên nhân tu sĩ cảnh giới đại tổ này trực tiếp bị chém thành hai khúc.

Hắn thậm chí không có cảm giác được sợ hãi và đau đớn, bởi vì hắn chết thật sự là quá nhanh.

Chờ hai nửa của hắn tách ra về hai hướng, Sở Mặc đã trực tiếp giết tiếp, đem đầu tên thứ ba chém xuống!

Sở Mặc vận hành thân pháp Bàn Cổ, tốc độ cả người nhanh đến tột đỉnh, cũng bất quá là một nhịp hô hấp, có sáu bảy tên thiên nhân tu sĩ trực tiếp bị Sở Mặc chém giết.

Điều này, chính là chênh lệch thời gian một chút xíu!

Sau khi Sở Mặc giết hết sáu bảy tên thiên nhân tu sĩ cũng không lui lại.

Mặc dù, lúc này đám thiên nhân tu sĩ khác đã kịp phản ứng, cũng đã bắt đầu hướng về phía hắn tấn công rồi.

Hắn giống như là một con mãnh hổ nhào vào bầy sói, mặc dù bốn phía đều là kẻ địch khủng bố, nhưng hắn không có chút nào lui bước.

Trên người phát ra loại hung tính và sát khí, quả là làm cho đám thiên nhân này trở nên sợ hãi.

Thật là khủng bố vô song!

Một gã thiên nhân tu sĩ đánh vào vai Sở Mặc, nơi đó trực tiếp toát ra một vệt máu.

Còn không đợi trên mặt tên thiên nhân đánh lén xuất hiện tươi cười, Sở Mặc bên kia đã mặt không thay đổi xông về phía hắn.

- A!

Tên thiên nhân tu sĩ này phát ra một tiếng kêu sợ hãi, sau đó quay đầu muốn chạy.

Răng rắc!

Thí Thiên trong tay Sở Mặc, một đao chém ngang.

- -

Đếm ngược đón năm mới, mọi người cược mấy phiếu đề cử nào!!

Quy luật sức mạnh cường hãn phong kín tất cả đường lui của tên thiên nhân tu sĩ kia, không những một đao đem thiên nhân tu sĩ này chém làm hai đoạn, hơn nữa còn liên đới đến một đám thiên nhân tu sĩ ở gần bị trọng thương.

Vào giờ khắc này, tất cả thiên nhân tu sĩ bên cạnh Sở Mặc đều tự rút lui!

Giống như là bị nổ tung mãnh liệt vậy!

Tốc độ chạy trốn này, không có chậm chút nào so với đổ xuống.

Cả người Lam Quang lão tổ muốn giận điên lên, hắn suýt chút nữa sụp đổ.

Chính mình dẫn hơn một vạn thiên nhân tu sĩ tinh nhuệ, cư nhiên đối phương vừa đối mặt đã bị giết thành bộ dạng thê thảm như vậy, đây quả thực giống như là bị tát một bạt tai vào mặt.

Loại đau nhức và cảm giác bực bội vô cùng mãnh liệt, làm cho hắn muốn thổ huyết.

-----o0o-----

Chương 2466: Mỗi người chỉnh quân (1)

Chương 2466: Mỗi người chỉnh quân (1)

Hắn vọt thẳng hướng Sở Mặc, bên người của hắn còn có tám tên tu sĩ sức mạnh không gì sánh được, trực tiếp tấn công về phía Sở Mặc.

Sở Mặc ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn, xoay người rời đi.

Nhưng hướng của hắn đi, cũng phải là vách giới của thế giới Bàn Cổ, mà là hướng tụ tập của bọn thiên nhân kia.

Thấy hắn xông lại, đám thiên nhân kia lại lần nữa ầm ầm chạy tứ tán.

Lam Quang lão tổ tức giận đến suýt chút nữa điên mất, giận dữ hét:

- Kẻ nào lui, trảm!

Tứ đại thiên giới đã nhiều năm chưa từng xảy ra chiến tranh.

Bọn thiên nhân tu sĩ này, tuy chiến lực mỗi người đều cực mạnh, đạo pháp thâm hậu.

Nhưng bọn hắn trải qua ngày tháng yên bình quá lâu rồi, nhiệt huyết và chiến ý trong đầu dường như đều bị mất hết!

Hơn nữa, bọn họ cũng đã trải qua năm tháng quá lâu chưa hề tụ họp lại giống như bây giờ, sau đó cùng nhau tấn công một nơi.

Cho nên, tính tổ chức và tính kỷ luật gần như là không có.

Dù cho Lam Quang lão tổ đang gào thét, bọn thiên nhân kia vẫn chạy, vẫn lui.

Bọn họ không hình thành được tấn công hữu hiệu, Sở Mặc tự nhiên vui vẻ vô cùng.

Gần như là một đao một người, lại chặt mấy tên thiên nhân tu sĩ cảnh giới đại tổ.

Lúc này, Lam Quang lão tổ cùng mấy chục thiên nhân cao thủ đứng đầu đã xông tới.

Bọn họ lần này xuất thủ là bao vây mọi hướng, không có bất kỳ kiêng dè nào!

Bởi vì nếu như kiêng dè những thiên nhân kia, căn bản không có biện pháp đánh trúng Sở Mặc.

Hơn nữa bọn thiên nhân tu sĩ này căn bản lâm trận bỏ chạy, đã là phạm vào đại kỵ.

Bọn họ quá phân tâm, từng người một đều quá đề cao bản thân rồi!

Cho nên, Lam Quang lão tổ cùng bọn thiên nhân tu sĩ thực lực đứng đầu kia, lần này căn bản không kiêng dè gì nữa, trực tiếp xuất thủ.

Nhưng trong nháy mắt trước khi bọn hắn ra tay, Sở Mặc lại xuất hiện cảm ứng, trực tiếp vận hành thân pháp Bàn Cổ, thân hình chợt lui, trong chốc lát đã lui khỏi bên ngoài mấy trăm tỉ dặm.

Ùng ùng!

Lam Quang lão tổ cùng bọn thiên nhân tu sĩ đứng đầu kia hợp sức, trực tiếp đem vùng hư không đó đánh chìm.

Ở nơi này có ít nhất trên trăm tên thiên nhân tu sĩ, bọn họ căn bản không qua nổi một đòn như thế.

Tại trận có mấy chục thân thể của thiên nhân tu sĩ bị đánh tan, thân thể của bọn họ cũng đều là do lực lương tinh thần đông lại mà thành, cho nên một đòn như thế, đánh vỡ thân thể của họ, cũng coi như là đập tan tất cả mọi thứ của bọn họ!

Những tên kia còn lại cũng đều đã bị thương nặng, gần như trong nháy mắt mất đi toàn bộ chiến lực.

Sau đó, Sở Mặc ở phương xa cười ha ha:

- Cảm tạ!

Còn giúp ta giết nhiều địch như vậy.

Nói xong, thân hình hắn lóe lên, trực tiếp biến mất ở nơi đó, sau một khắc, Sở Mặc liền xuất hiện ở vách giới.

Quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Lam Quang lão tổ, từ tốn nói:

- Có gan, xông vào đánh..

Tựa như hai phe đối chọi.

Nếu như giống như bây giờ, chỉ dựa vào một đám ô hợp các ngươi, không cần bao lâu, một mình ta có thể đem các ngươi giết sạch.

- A a a

Lam Quang lão tổ bị tức đến phun ra một ngụm máu, tinh thần thể cũng bị tức đến mức thổ huyết.

Hắn căm tức nhìn Sở Mặc, gào thét rung trời:

- Đừng vội ngang ngược, ngươi không đắc ý được bao lâu!

Sở Mặc nói rằng:

- Chí ít hiện tại ta rất đắc ý.

Nói xong, trực tiếp nghiêng mình vào vách giới.

Tan biến không còn dấu tích.

Bên này Lam Quang lão tổ cùng một bọn thiên nhân tu sĩ thực lực đứng đầu đều tức đến xanh mét cả mặt mày, thiên nhân không có thất tình lục dục, căn bản là nói xạo!

Trên đời này, chỉ cần là sinh linh thì nhất định sẽ có tình ý.

Không có tâm trạng, đó là tảng đá!

Tảng đá thành tinh, cũng sẽ có tâm trạng!

Thế giới mênh mông này, sinh linh không có tâm trạng, sớm đã tuyệt diệt sạch sẽ rồi.

Một trận chiến này, Lam Quang lão tổ dẫn đầu quân đoàn Đại Vô Lương Tự Tại giới, trực tiếp hao tổn hơn một trăm ba mươi tên thiên nhân tu sĩ.

Trong đó có ** mười người, lại là chết ở trong tay bọn họ.

Đối với lần này, Lam Quang lão tổ cũng không tốt.

Vẻ mặt hắn nổi giận, lại trực tiếp xử lý vài tên dám đến chất vấn, tại sao lại ngu dốt mà ra tay với người của mình.

Sau đó, hắn bắt đầu chấn chỉnh lại quân đội, tựa như Sở Mặc nói, nếu như không tiến hành chỉnh đốn, như vậy quân đoàn này của bọn họ sợ rằng thực sự không thể trụ nổi khi ba quân đoàn khác đến, đã bị Sở Mặc đánh tơi tả.

Loại cảm giác này thật là quá tệ!

Trong khoảng thời gian tiếp theo, ở thế giới Bàn Cổ, những tu sĩ đột phá thực lực cũng đã không ngừng huấn luyện kỹ năng chiến đâu.

Đồng thời, bọn họ đã tăng cường phương diện tổ chức và kỷ luật.

Kỳ thực, phương diện này, thế giới Bàn Cổ cũng là có khiếm khuyết.

Nhưng bên này là bị ức hiếp, cho nên gần như mọi người đều không có bất kỳ lời oán thán nào, cũng có thể đều phục tùng mệnh lệnh.

Giữa đôi bên, cách một vách giới ngày càng mạnh, cứ như vậy rơi vào trạng thái tương đối yên lặng.

Sau ngày đó, Sở Mặc cũng không có phát động tấn công lần thứ hai đối với bọn tu sĩ đến từ Đại Vô Lương Tự Tại giới.

Vì hắn đã thăm dò hư thật của đối phương, không cần phải đi mạo hiểm nữa.

Kế tiếp trong đoạn thời gian này, Sở Mặc bắt đầu trực tiếp triệu tập tu sĩ trên cảnh giới đại tổ ở thế giới Bàn Cổ.

Vốn là ở đất Vĩnh Hằng, số lượng tu sĩ cảnh giới đại tổ không ít.

Lúc này đây, theo Sở Mặc độ kiếp, hình thành giới thứ năm.

Tu sĩ từ cảnh giới thái thượng tăng đến cảnh giới đại tổ lại càng nhiều..

Sau một khoảng thời gian, Sở Mặc ở bên này lại có thể tụ hợp hơn một vạn tên tu sĩ cảnh giới đại tổ.

Hắn rất rõ ràng báo cho đối phương biết thực lực của địch rất mạnh mẽ, hơn nữa, bọn họ tuyệt đối là có năng lực đột phá vách giới, xông vào thế giới Bàn Cổ đại khai sát giới.

Cho nên, chuyện gặp phải hiện tại, chỉ còn có một đường.

- Đó chính là, phản kháng!

Đạo âm của Sở Mặc rất to, vang lên trên thế giới Bàn Cổ:

- Đây là quê hương của chúng, dưới chân của chúng ta chính là tiên hiền thân thể của Bàn Cổ đại thần hóa thành.

Cả một đời hắn, tâm nguyện lớn nhất chính là có thể tạo một thiên đường cho nhân loại, đến nay thế giới này đã hình thành!

Nhưng tứ đại giới phía ngoài, bọn chúng không cho phép chúng ta sở hữu quê hương của mình.

Bọn chúng sợ chúng ta!

Bọn chúng muốn thừa dịp chúng ta vẫn chưa trưởng thành, tiêu diệt toàn bộ chúng ta.

Toàn bộ thế giới Bàn Cổ, trở nên cực kỳ yên tĩnh theo đạo âm của Sở Mặc.

Tất cả sinh linh đều yên tĩnh nghe thanh âm của Sở Mặc.

Trên mặt của bọn họ cũng đều lộ

ra vẻ kiên nghị.

-----o0o-----

Chương 2467: Mỗi người chỉnh quân (2)

Chương 2467: Mỗi người chỉnh quân (2)

Cho dù bất kỳ lúc nào, cho dù bất kỳ sinh linh nào, quan niệm về quê hương và lãnh thổ đều rất mạnh.

Quê hương của mình tại sao lại có thể cho phép người khác đến làm tổn hại chứ?

Sở Mặc nói tiếp:

- Cho nên, chúng ta không có bất kỳ đường lui!

Bởi vì, dù lui đến bất kỳ ngóc ngách nào, mục đích của địch đều chỉ có một!

Đó chính là tiêu diệt chúng ta, sau đó phá hủy thế giới này của chúng ta.

Đối mặt với bọn địch này, chúng ta phải làm và có thể làm, cũng chỉ có một việc: Cầm vũ khí lên, đánh đuổi bọn họ.

Ầm!

Theo thanh âm của Sở Mặc, tất cả thế giới Bàn Cổ, đại thế giới mênh mong vô tận, hoàn toàn sôi trào!

Thế giới này quá lớn!

Đại đa số sinh linh, cả đời đều không có cơ hội đi hết một phần triệu của đại thế giới này, nhưng vào lúc này, trên toàn bộ thế giới Bàn Cổ, tất cả sinh linh đều một lòng.

Niềm tin của bọn họ hình thành một luồng sức mạnh vô biên.

Sức mạnh to lớn này xông thẳng tới chân trời!

Sau đó hóa thành lực lượng vô hình truyền vào trong vách giới kia.

Khiến cho vách giới của tất cả thế giới Bàn Cổ, trong nháy mắt, phòng ngự so với lúc trước đã tăng cường nhiều gấp mấy lần!

Điều này làm cho đám người Lam Quang lão tổ cảm thấy chấn động không ngớt.

Hắn mặc dù không biết chuyện gì xảy ra bên trong thế giới Bàn Cổ, nhưng cũng có thể đoán được.

Hắn nhịn không được lẩm bẩm nói:

- Nếu như thế giới thiên nhân của chúng ta cũng có thể như vậy, giới thứ năm vừa được hình thành, bọn người chúng ta, cũng có thể xé xác!

Một tên thanh niên đứng cạnh hắn nói rằng:

- Lam Quang lão tổ không cần phiền muốn, chúng ta trước đó cũng chỉ là bị Sở Mặc bất ngờ đánh một đòn trở tay không kịp.

Tiếp theo, chúng ta nhất định sẽ không tái phạm sai lầm trước đó.

Ta tin tưởng, đợi ba quân đoàn của tam đại giới đến, chúng ta nhất định có thể trực tiếp san bằng toàn bộ thế giới Bàn Cổ!

Thanh niên này tên gọi Tần Hỏa, là một người trẻ tuổi tài ba ở Đại Vô Lương Tự Tại giới, xem như là nhân tài mới xuất hiện.

Tuổi tác không lớn, nhưng một thân chiến lực có thể so với lão giới chủ lâu năm.

Có lời đồn nói tiền kiếp của Tần Hỏa là một lão giới chủ mạnh mẽ.

Nhưng chuyện này, chưa có được chứng thực.

Nhưng lại Tần Hỏa mạnh mẽ cũng quá rõ ráng.

Gần như những tu sĩ cùng lứa với hắn đều không bằng hắn.

Sở hữu thực lực mạnh mẽ và danh vọng cực lớn, khiển tính cách của Tần Hỏa ít nhiều hơi có chút kiêu ngạo.

Trong khoảng thời gian gần đây hắn đã từng vào vách giới thế giới Bàn Cổ vài lần.

Đương nhiên, đều là dùng pháp khí mạnh mẽ, sau đó lặng lẽ đi vào tìm hiểu tin tức.

Tin tức về Sở Mặc, hắn cũng dò xét được không ít.

Biết Sở Mặc là một thanh niên trưởng thành từ thế giới thân thể cổ thần chân chính.

Dựa theo tính toán thời gian hắn đã sống, Sở Mặc chắc là trẻ hơn so với hắn rất nhiều lần.

Điều này làm cho trong lòng Tần Hỏa không thoải mái.

Bởi vì cho tới nay, hắn cho rằng hắn mới là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ.

Không nghĩ tới tên Sở Mặc tuổi còn trẻ, lại đã trở thành một gã Chúa Trời rồi.

Tuy nói giới thứ năm vừa hình thành, gần như một hài nhi mới sinh ra rất yếu ớt, nhưng thân là một Chúa Trời, thực lực bản thân cộng thêm thực lực gia trì, nhất định không còn là người có thể so sánh.

Vì vậy, Tần Hỏa bây giờ rất muốn nhanh chóng giết Sở Mặc.

Chỉ cần Sở Mặc chết rồi, hắn mới có thể cảm thấy thoải mái.

Lam Quang lão tổ nhìn thoáng qua Tần Hỏa, gật đầu, nói rằng:

- Ngươi nói đúng, tứ đại giới chúng ta liên thủ lại, không có đạo lý không phá hết một giới thứ năm mới hình thành.

Lúc nói lời này, Lam Quang lão tổ cũng là tràn đầy tự tin.

Hắn thấy, ở thế giới Bàn Cổ, ngoài một Chúa Trời mới là Sở Mặc quả là có bản lĩnh ra.

Còn lại những người kia, khẳng định là không tài cán gì!

Cho dù đều là cảnh giới đại tổ, những tu sĩ nhân loại kia, hiểu về đạo và pháp chắc chắn đều kém xa với thiên nhân tu sĩ.

Sở Mặc cho dù là mạnh mẽ, lẽ nào có thể một người cản trở tất cả mọi người hay sao?

Cứ như vậy, thế giới Bàn Cổ bị đánh chìm, nhân loại bị diệt, cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Chỉ có một điều khiến hắn cảm thấy không thoải mái, chính là bọn người kia, vừa đến nơi này là bị Sở Mặc ra oai phủ đầu.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ trọng chỉnh quân dung, chỉnh đốn quân kỷ, tất cả quân đoàn đều sáng bừng lên, tản ra một chiến ý mãnh liệt, đều đang đợi Sở Mặc có thể trở ra cùng họ đánh một trận.

Nhưng để cho toàn bộ bọn họ đều cảm thấy thất vọng là, Sở Mặc vẫn không có động tĩnh.

Rất nhanh, quân đoàn Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới đã đến.

Tiếp theo, quân đoàn Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới, cũng đã đến.

Tới chậm nhất đương nhiên là quân đoàn Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim giới.

Nhưng bọn họ cuối cùng cũng đã đến nơi này.

Bốn đại quân đoàn, cuối cùng hội họp.

Cảnh ngộ của quân đoàn Đại Tự Tại Vô Lượng giới căn bản là không gạt được bất kỳ kẻ nào.

Cho nên, ba quân đoàn khác, cũng biết chuyện này rất nhanh.

Đối với lần này, người của ba đại quân đoàn còn chưa từng thấy Sở Mặc, từ trên xuống dưới đều cảm thấy có chút khó tin.

Đồng thời, khó tránh khỏi có chút coi thường đối với bên Đại Tự Tại Vô Lượng giới.

Một số tin đồn, trực tiếp truyền đến tai Lam Quang lão tổ.

Lam Quang lão tổ nhưng lại không việc gì, hắn là thiên nhân lão tổ cáo già đa mưu túc trí.

Những người trẻ tuổi kia, ví dụ như Tần Hỏa có chút không chịu nổi.

Tính tình của hắn rất nóng nảy, thậm chí cùng đối phương trực tiếp công kích.

Một tát đánh bay một tu sĩ Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới.

Bởi vì chuyện này, quân đoàn đôi bên suýt chút nữa binh biến.

Tứ đại giới lần này tuy là xem như liên thủ, nhưng trước đây, ngoại trừ nhân vật đứng đầu có qua lại với nhau, thiên nhân tu sĩ khác cả một đời cũng không có xuất hiện cùng lúc với đối phương.

Tứ đại thiên giới, đó cũng đều là bốn thế giới mênh mông độc lập.

Tuy đều là thiên nhân cùng chủng tộc, nhưng đôi bên tuyệt đối không hòa thuận như trong tưởng tượng.

Trận này, cuối cùng bị đám người Lam Quang lão tổ cùng nhau áp chế lại.

Nhưng cũng để lại mầm tai họa cho sau này.

Bốn đại quân đoàn lúc này tất cả đều tụ ở đây, Lam Quang lão tổ đề nghị phải mở một lần bàn bạc, thương lượng đối sách.

Chủ tướng ba quân đoàn khác, tất cả đều vui vẻ đáp ứng.

-----o0o-----

Chương 2468: Bốn đại quân đoàn

Chương 2468: Bốn đại quân đoàn

Bọn họ tuy là ở sâu trong nội tâm ít nhiều có chút khinh thường Lam Quang lão tổ cùng quân đoàn phía sau hắn vì đánh thua trận.

Nhưng cũng hiểu một việc: Đổi lại là bọn họ, lúc mới đến, gặp phải tấn công mạnh mẽ của Sở Mặc cũng chưa chắc có thể so sánh với quân đoàn Đại Tự Tại Vô Lượng giới.

Tên Sở Mặc kia, quả thực là một đối thủ mạnh mẻ.

Chủ tướng của Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới tên là Tuệ Thiên, là một lão có tu vi gần như Giới Chủ.

Hắn và Lam Quang lão tổ giống nhau, cũng là thiên nhân thuộc nhóm trưởng thành sớm nhất.

Đến nay không biết đã trải qua bao nhiêu lần luân hồi.

Nhưng mỗi lần, hắn đều có thể dùng thời gian ngắn nhất một nữa trở về tu luyện.

Hơn nữa, theo chiều sâu không ngừng của cảnh giới, khoảng cách thời gian mỗi lần hắn luân hồi, cũng ngày càng dài.

Sức mạnh toàn thân, có thể nói sâu không lường được.

Chủ tướng của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới tên là Thẩm Khê, mặc áo bào trắng thêu cẩm tú sơn hà, áo dài đến eo, bên hông đeo một khối ngọc bội cá chép, tay phải cầm một cây sáo ngọc xanh biếc trong suốt.

Cả người nhìn qua phong độ, cực kỳ phóng khoáng.

Nếu xuất hiện trong thành thị của loài người, nhất định sẽ thu hút vô số cái nhìn của nữ tử, thậm chí sinh lòng ái mộ.

Dáng dấp của thiên nhân vốn rất đẹp, nam thì khôi ngô tuấn tú, nữ thì dung mạo tú lệ, Thẩm Khê càng là loại nhân tài kiệt xuất.

Chủ tướng của Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim giới lại là một nữ đạo sĩ.

Tên của nàng là Kinh Hồng, cả người có khí chất thoát tục.

Dung mạo đẹp đến khiến người khác không thể thở nổi.

Nàng Mỹ lệ, nhưng không đẹp, tiên khí trên người bay bay, đến những thiên nhân ở nơi này chưa từng gặp nàng cũng không nhịn được đều liếc mắt.

Bọn họ theo thứ tự là tứ đại chủ tướng của tứ đại thiên giới, lúc này tụ tập cùng nhau.

Lam Quang vốn là dùng lời nói ngắn gọn giới thiệu một chút vè tình hình của thế giới Bàn Cổ.

Đồng thời, hắn cũng công bằng khách quan đánh giá thực lực của Sở Mặcl

- Hắn còn rất trẻ tuổi, so với chúng ta, quả thực hình dáng giống như là một hài nhi, nhưng hắn rất mạnh, chiến lực của hắn, dựa vào tính toàn của ta, hắn phải ngang tầm với chúng ta.

Lam Quang lão tổ nói.

- Làm sao có thể?

Người tỏ vẻ kinh ngạc là Thẩm Khê, hắn nhìn Lam Quang lão tổ, sau đó cười nói:

- Lam Quang đạo hữu, người sẽ không phải là bị tiểu oa nhi kia hù dọa chứ?

Hắn chẳng qua là ỷ vào giới thứ năm vừa hình thành tích lũy loại khí thế này, nhân cơ hội đánh lén các ngươi.

Hắn mới tu luyện bao nhiêu năm?

Nói cách khác, thế giới thân thể Bàn Cổ, mới có tồn tại bao lâu?

Hắn coi như trải qua vô số lần luân hồi.

Nhưng tổng thể thời gian cũng là có hạn.

Sức mạnh linh hồn của hắn có thể mạnh bao nhiêu?

Nghi ngờ của Thẩm Khê không thể nói là không có đạo lý, thực ra đây cũng chính là nguyên nhân căn bản khiến mọi thiên nhân coi thường nhân loại.

So sánh với quần tộc thiên nhân này, nhân loại tuy cũng đủ cổ xưa, nhưng nhân loại ở thế giới thân thể Bàn Cổ lại quá trẻ tuổi.

Lúc này, Tuệ Thiên nói rằng:

- Thẩm Khê đạo hữu chớ quên, Bàn Cổ năm xưa mang đi vô số linh hồn của nhân loại.

Thời gian tồn tại của linh hồn bọn họ kỳ thực so với chúng ta còn cổ xưa hơn.

Phương diện này dính đến nghĩa sâu xa của luân hồn.

Rất khó nói, sức mạnh linh hồn của chúng thực sự yếu so với chúng ta.

Lam Quang lão tổ thấy có người đồng ý với mình, hơi gật đầu nói:

- Đúng vậy, ta nói đều là sự thật, hiện tại nhân loại ở thế giới Bàn Cổ như thế nào khó mà nói, nhưng ít ra vị Chúa Trời mới kia không yếu hơn so với chúng ta.

Các ngươi hẳn rất rõ, năng lực lĩnh ngộ và học tập của loài người vốn dĩ là còn hơn chúng ta.

Mà chúng ta, thực ra giai đoạn thủy tổ cũng là từ hình thái loài người mà thay đổi.

- Thì tính sao?

Chúng ta đã thoát khỏi sự tồn tại của nhân loại, đến nay không hề có chút quan hệ nào với nhân loại.

Thẩm Khê dùng tay nhẹ khẽ vuốt ngọc bội cá chép, từ tốn nói.

Trên mặt lộ vẻ ngạo nghễ.

Lúc này, Kinh Hồng nhìn hắn một cái, bỗng nhiên yếu ớt nói rằng:

- Ta xem ngươi bây giờ, ngược lại hoàn toàn giống với một loài người.

- Ta?

Cười nhạo!

Thẩm Khê lạnh lung nói:

- Ngươi là nói cách mặc đồ này của ta?

Kinh Hồng gật đầu:

- Chẳng lẽ không đúng sao?

Thẩm Khê lắc đầu, nói rằng:

- Đây chẳng qua là thói quen và yêu thích của ta mà thôi.

Không có gì đáng nói.

Kinh Hồng gật đầu, không cùng hắn tranh cãi.

Lam Quang lão tổ nói rằng:

- Cho nên, về trận chiến tranh này, đề nghị của ta là trực tiếp nổ nát vách giới của thế giới Bàn Cổ, sau đó, bốn nhánh quân đoàn chúng ta trực tiếp áp lên, tiếp đó làm cho người của chúng ta giết tất cả nhân loại và sinh linh khác ở thế giới Bàn Cổ!

Sau đó, bốn người chúng ta, cùng thiên nhân tu sĩ đứng đầu làm một việc: Bao vây Sở Mặc!

Cần phải hoàn toàn ngăn chặn hắn.

Sao đó cùng nhau giết chết hắn.

Thẩm Khê cười lắc đầu:

- Ta cảm thấy, căn bản không cần như vậy, đối phó tên Sở Mặc kia, một mình ta là đủ rồi.

Lam Quang lão tổ nhìn Thẩm Khê, ít nhiều có chút tức giận nói:

- Ngươi căn bản không phải là đối thủ của hắn!

Thẩm Khê vẫn mỉm cười lắc đầu:

- Không, hắn không phải là đối thủ của ta.

Khóe miệng Lam Quang lão tổ hơi co quắp, hắn tự nhiên là từng nghe tên của Thẩm Khê, là tâm phúc của Chúa Trời Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới, cũng là thiên nhân tu sĩ thực lực sâu không lường được.

Đồng thời, cũng là một nhóm thiên nhân xưa nhất.

Nhưng ở chỗ này, trong bốn người bọn họ, ai hơn ai?

Cho nên, thái độ này của Thẩm Khê đặc biệt làm cho hắn khó chịu.

Vì vậy, cứ không nhìn Thẩm Khê, mà là đưa mắt về phía Tuệ Thiên và Kinh Hồng:

- Hai vị đạo hữu, các người cảm thấy thế nào?

Tuệ thiên gật đầu:

- Chúng ta lúc này đây, mục đích chỉ có một, giết Sở Mặc, tiêu diệt thế giới Bàn Cổ, giải quyết triệt để điều phiền toái này.

Cho nên, chúng ta hành sự nên vững chắc một chút.

Ta tán thành ý kiến của Lam Quang đạo hữu.

Kinh Hồng gật đầu:

- Tán thành.

Thẩm Khê cười khúc khích, sau đó lắc đầu, nhìn qua một cái bất đắc dĩ vài phần:

- Được rồi, được rồi, sợ các ngươi, các ngươi định đoạt.

Cứ dựa theo lời các ngươi nói...

Đúng lúc này, bốn người bọn họ, hầu như cũng trong lúc đó, đưa mắt về phía giới vách giới bên kia.

- Lại tới

Lam Quang lão tổ giận quát một tiếng, trực tiếp đứng lên, hướng về phía kia.

Chỉ có điều, sau đó thân hình của hắn dừng tại chỗ, không hề động.

Hắn không động, ba chủ tướng khác, cũng không động.

-----o0o-----

Chương 2469: Một bọn sư tử (1)

Chương 2469: Một bọn sư tử (1)

Bởi vì đi ra, không phải Sở Mặc, mà là một đám người!

Có mấy trăm người!

Hướng về bốn đại quân đoàn, trực tiếp giết tới quân đoàn Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới gần vách giới nhất.

Trên mặt của Thẩm Khê lộ ra vẻ lạnh lùng và nụ cười tàn khốc, từ tốn nói:

- Thực sự là hành động liều lĩnh!

Đúng lúc, cho các ngươi thấy thực lực của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới bọn ta.

Ùng ùng!

Đôi bên gần như trong nháy mắt liền triển khai chiến đấu!

Tu sĩ nhân loại xông ra từ vách giới, trong đó có Ma Quân!

Toàn thân áo đen phất phới, khí thế hùng hồn mãnh liệt.

Tay cầm trường đao màu đen.

Cây đao này, những năm nay hắn thu thập thần kim đỉnh cấp, một cây đao được luyện chế đã tạo ra đao linh, tâm ý tương thông với hắn.

Khí phách Ma Quân năm đó không giảm chút nào.

Ma Quân đã từng trải, đối mặt thiên nhân tu sĩ xông tới, hắn giơ tay...

Chính là một đao!

Một quang mang màu mực trực tiếp rạch hư không.

Răng rắc!

Một tiếng vang thật lớn chặt đứt binh khí của thiên nhân tu sĩ kia.

Thân thể của thiên nhân kia cũng trực tiếp bị chém thành hai khúc.

Nụ cười tự tin trên mặt của Thẩm Khê nháy mắt cứng đờ.

Giống như lúc đang đắc ý, bị người khác tát một bạt tay, vẻ mặt lúng túng này đến Lam Quang lão tổ đều có chút không đành lòng nhìn.

Nhưng cuối cùng cũng là nhân vật cấp thủy tổ, Thẩm Khê tuy cảm thấy xấu hổ vô cùng, nhưng cũng không có động tác khác, không có tự hạ thân phận đi nhằm phía bên kia.

Hắn chỉ là từ tốn nói:

- Những thứ này hẳn là bọn người tinh nhuệ nhất này ở thế giới Bàn Cổ.

Chính là mấy trăm người, rất nhanh sẽ bị nhấn chìm hoàn toàn.

Sự thực thật là như vậy sao?

Bên kia Ma Quân sau khi chém chết một tên tu sĩ thiên nhân, la lớn:

- Thiên nhân của Tứ đại thiên giới chỉ thế thôi sao!

Thình Thình!

Một con khỉ bỗng nhiên nhảy lên, trong tay cầm một cây đại côn, hung hăng nện lên đầu của một tên thiên nhân.

Khiến tên tu sĩ thiên nhân cảnh giới đại tổ bị đập đến nát óc.

Chết ngay tại trận!

Hầu tử cười khoe khoang nói:

- Haha, không tồi, bọn thiên nhân cũng chỉ thế thôi!

Đại Công Kê mỹ lệ và to lớn hơn phượng hoàng vung cánh khổng lồ, trực tiếp quất bay một gã thiên nhân, sau đó cười quái dị nói:

- Cạp cạp, bọn tu sĩ thiên nhân này dùng để luyện tập cũng được đó!

Vẻ mặt lạnh lùng của Phiêu Linh Nữ Đế, căn bản không nói chuyện.

Trong tay của nàng, một đoản kiếm cổ, chém ra kiếm khí vô cùng rét lạnh, khiến tu sĩ thiên nhân cảnh giới đại tổ trước mặt nàng đều vô cùng sợ hãi.

Rõ ràng là tu sĩ cùng một cảnh giới, bọn nhân loại kia làm sao có thể mạnh như vậy?

Bọn tu sĩ thiên nhân của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới lúc này cũng như tu sĩ thiên nhân của quân đoàn Đại Tự Tại Vô Lượng giới, trực tiếp bị đánh tơi tả.

Điểm khác nhau duy nhất là, trước đó bọn tu sĩ thiên nhân của Đại Tự Tại Vô Lượng giới đã bị một mình Sở Mặc đánh cho tỉnh.

Nhưng lúc này, bọn tu sĩ thiên nhân của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới lại bị một đám người đánh tơi tả!

Đám người kia thật sự là quá mạnh mẽ.

Bọn họ lao ra với cùng mục đích, giống như là muốn dựa vào mấy trăm người này đấu với quân đoàn mấy vạn người!

Rõ ràng ở thế yếu, nhưng loại khí thế này trên người bọn họ, giống như là mấy trăm người bọn hắn đã đem đối phương bao vây!

Lúc này, từ trong đám người lần nữa lao ra một bóng người, trong tay của hắn giơ búa Song Diện, một búa chặt một gã thiên nhân tu sĩ, sau đó hướng bên cạnh lại là một búa, một tên thiên nhân tu sĩ khác đã chạy đi rất xa, nhưng không thể tránh được loại công kích này, trực tiếp bị chặt thành hai nửa.

Long Thu Thủy hít sâu một hơi, hắn đối diện với tên thiên nhân tu sĩ này, đã đánh ba chiêu nhưng không thể trực tiếp đánh chết đối phương như người khác.

Điều này khiến trong lòng hắn rất không thoải mái!

Hắn chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình thua kém bất kỳ ai, đánh lâu không xong, hắn có chút nổi giận.

Dứt khoát trực tiếp tìm kẽ hở, kiếm trong tay đối phương trực tiếp đâm về phía lồng ngực của hắn.

Long Thu Thủy một kiếm chém về cổ đối phương.

Vì thực hiện chiến quyết, hắn thậm chí xông về phía kiếm của đối phương!

Lần này, tên thiên nhân tu sĩ này, coi như là lùi về sau cũng không kịp.

Phốc!

Một kiếm này trực tiếp đâm vào lồng ngực của Long Thu Thủy.

- Đau thật!

Long Thu Thủy mắng một câu, sau đó một kiếm chém đầu đối phương xuống.

Tên thiên nhân này cũng chưa chết, tinh thần của hắn nhanh chóng ngưng kết, lại bị cách đánh này của Long Thu Thủy dọa sợ vỡ mật, liền muốn chạy trốn.

Bị Long thu thủy đuổi theo, loảng xoảng mấy kiếm đã bị chém tơi tả!

Sau đó, Long Thu Thủy đem thanh kiếm trên người rút ra, tiện tay ném vào chiếc nhẫn của mình.

Phun một ngụm máu, mắt đỏ rực đi tìm đối thủ kế tiếp.

Hoàng Vô Song, Lưu Phong, Huyên Nhi, Huyên Huyên, Sở Thanh...

Những thân hữu năm xưa của Sở Mặc, lúc này tất cả đều xuất hiện ở nơi này.

Còn có Diệu Nhất Nương, Hoàng Họa, Thẩm Tinh Tuyết, Lục Thiên kỳ, Lục Thiên Duyệt, Tinh Nhi, Nguyệt Nhi, Tư Đồ Đồ, Tần Thi, Đồng Ngữ...

Thậm chí là Kim Minh!

Năm tháng vộ tận đã qua, những người trẻ tuổi năm xưa giờ đây cũng đã trở thành là nhân vật cấp lão tổ chân chính.

Phương diện này còn có đời thứ hai, thứ ba của Phiêu Diêu Cung, thậm chí là người của mười mấy đời đều có!

Mấy trăm người này gần như đều là cao thủ của cảnh giới đại tổ, nhưng hoàn toàn là tất cả!

Cũng có tu sĩ thái thượng!

Đối mặt hoàn toàn từ quân đoàn tứ đại thiên nhân của tu sĩ cảnh giới đại tổ hợp thành, bọn họ lại không sợ hãi chút nào.

Hướng vào người đối phương tản ra loại khí thế này, bọn họ không sợ hãi mà xông về phía trước.

Chính là mấy trăm người này, hầu như đánh ra khí thế của hơn vạn người!

Lấy một địch một trăm!

Bọn họ cũng không phải đánh lén rồi xoay người chạy trốn.

Bọn họ thật sự lao tới cùng quân đoàn chiến đấu!

Dưới tình huống bình thường, bọn họ căn bản không kiến trì được bao lâu.

Đối mặt với quân đoàn của thiên nhân tu sĩ cảnh giới đại tổ hơn vạn người, bọn tu sĩ nhân loại không có bất kỳ cơ hội nào để giành thắng lợi.

Nhưng giống như là quân đoàn của Đại Tự Tại Vô Lượng giới trước kia, bọn thiên

nhân tu sĩ của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới đều hoàn toàn bị đánh tơi tả.

Nội tâm sợ hãi khiến cho bọn họ gần như quên mất phải làm thế nào để chống lại.

Bọn quần chiến này không giống với đấu một mình, có sự khác biệt quá lớn.

Nhân loại đã từng có một câu nói, là: Một con cừu lãnh đạo một bọn sư tử, tuyệt đối không đánh lại một con sư tử lãnh đạo một bầy cừu!

Đây là một câu ngạn ngữ, không cần phải xác thực.

-----o0o-----

Chương 2470: Một bọn sư tử (2)

Chương 2470: Một bọn sư tử (2)

Hiện tại chính là loại trường hợp này.

Bọn thiên nhân tu sĩ của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới tuyệt đối chưa tính là một đám cừu, trong bọn chúng, cảnh giới thấp nhất đều đã đạt đến cảnh giới đại tổ.

Hơn nữa, căn bản cũng không có sơ cấp đại tổ.

Bọn người này đều không yếu hơn so với giới chủ là bao.

Bọn họ đều là tinh nhuệ chân chính!

Nhưng biểu hiện lúc này của bọn họ, giống như là một bầy cừu vậy.

Hoặc có lẽ là, chủ tướng của bọn họ là một con cừu.

Bởi vì cho tới bây giờ, Thẩm Khê ở đằng kia còn xanh mặt, tự giữ thân phận không chịu ra tay!

Dưới con mắt của Thẩm Khê, thân phận địa vị của hắn, cho dù đối mặt với Chúa Trời mới Sở Mặc đều có chút tự hạ thân phận rồi.

Sở Mặc mới tí tuổi?

Chỉ là một đứa con nít!

Hắn Thẩm Khê là thân phận địa vị gì?

Cũng không thể nói, bất kể ai hắn đều phải đích thân đối phó?

Cho nên, mặc dù hiện tại toàn bộ quân đoàn của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới đang hỗn loạn, nhưng hắn lại đứng ở nơi đó không động đậy, chỉ lạnh lùng nhìn.

Như là đang căm thù những thủ hạ của mình đều quá yếu!

Quả thật rất là mất mặt!

Cho nên, từ góc độ nào đó mà nói, quân đoàn Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới chính là một con cừu lãnh đạo một đám sư tử!

Trái lại đám người Ma Quân kia, bọn họ là cừu sao?

Dĩ nhiên không phải!

Bọn họ giống như là một đám sư tử!

Coi như không có nội tình hùng hậu bằng bọn thiên nhân tu sĩ trước mặt, nhưng cũng là sư tử!

Bọn họ cũng không phải là cừu, năm tháng vô tận này bọn đã trải qua rất nhiều sự tình.

Tuy đa số, bọn họ đều ở phía sau Sở Mặc, để cho Sở Mặc che gió che mưa cho họ, nhưng không phải là bản ý của họ!

Bây giờ, bọn họ cũng đã vào đến thế giới này, sinh linh có khả năng đạt đến cảnh giới cuối cùng, trở thành một đại tổ.

Chiến ý tích lũy bao năm trong lòng bọn họ, không áp chế được, nhất định phải hoàn toàn tuôn ra!

Lần này, chẳng qua là một trận mở đầu thôi!

Đôi bên ở trạng thái này, nhất định là hết đợt này đến đợt khác.

Đó là một con cừu dẫn theo một bầy sư tử.

Mà bên kia là một tên thú vương...dẫn theo một bầy sư tử!

Tuy là thú vương chưa từng xuất hiện, nhưng bọn sư tử này vẫn thể hiện khả năng săn giết không gì sánh được.

Trong nháy mắt, đã đem toàn bộ quân đoàn của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới xé ra làm ba bốn mảnh lớn.

Bên này Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới đã xuất hiện thương vong hơn trăm người.

Đây cũng không phải là Sở Mặc tung hoành xông đến đại khai sát giới.

Đây là bọn nhân loại không được mấy tên thiên nhân để ở trong mắt, lấy ít đánh nhiều, lại có thể đánh đến trình độ này.

Bên kia thiên nhân tu sĩ của ba đại quân đoàn khác đang vây xem, trên mặt toàn bộ đều lộ ra vẻ mặt ngưng đọng.

Nhất là hai nhánh quân đoàn của Đại Từ Đại Bi Nam Vô giới và Hồng Mông Đại Đạo Tử Kim giới.

Trước đó bọn họ còn từng cười nhạo quân đoàn của Đại Tự Tại Vô Lượng giới quá yếu.

Bây giờ rốt cuột hiểu rõ, không phải là tu sĩ của Đại Tự Tại Vô Lượng giới quá yếu, mà là bọn nhân loại ở thế giới Bàn Cổ...quá mạnh!

Loại sức mạnh này, đã hoàn toàn vượt qua nhận thực đối với nhân loại!

Ở trong mắt bọn họ, nhân loại vẫn là sinh linh cấp thấp, nhìn nhân loại như là heo chó vậy...

Kém so với nhiều đẳng cấp!

Chưa từng nghĩ đến, bọn nhân loại kia không phải đám sinh linh cấp thấp mặc cho bọn họ bày trò.

Thì ra bọn chúng nổi giận, sẽ hung hãn nhiều so với thiên nhân!

Sở lão mỗi một lần xuất thủ đều rất cay nghiệt, bên cạnh hắn vây quanh một đoàn sinh linh cảnh giới đại tổ.

Đại Khô Lâu toàn thân lóe ra hào quang tử kim, Đại Khô Lâu vào đến cảnh giới đại tổ đã hoàn toàn trở thành một cỗ máy chiến đấu kinh khủng.

Nó mỗi một lần xuất thủ gần như đều có thể khiến một gã thiên nhân trọng thương.

Cùng lúc làm đối phương trọng thương, nó còn có thể trực tiếp từ trên người đối phương bổ xuống lực lượng tinh thần rất lớn, thuận miệng cắn nuốt hết.

Đây là một loại bản lĩnh độc nhất của Đại Khô Lâu.

Bắc Minh Chí Tôn năm xưa bị Sở Mặc mượn ván quan tài, đến nay đã trở thành Bắc Minh đại tổ, cả người hắn hình thành một thân khí thế như năm đó, nhưng kinh thiên động địa hơn!

Bọn họ đám người kia đều đã từng là kẻ mạnh thống trị và ảnh hưởng một thời đại rất dài.

Mặc dù thời đó và thế giới mênh mông hôm nay không thể nào coi như nhau được.

Nhưng vẫn đã dưỡng thành vẻ khí phách và niềm tin vô địch trên người bọn họ!

Thân thể Kim Minh, kiên cố không gì sánh được!

Hắn thậm chí có thể nhín chút thời gian, thay Phương Lan đỡ một đòn của đối phương!

Phương Lan có chút cảm kích nhìn hắn một cái, lại nhìn thấy Kim Minh xuất hiện ở Bình Bình bên kia, giúp đỡ Bình Bình chém một gã thiên nhân tu sĩ.

Lúc này, Kim Minh cười nói:

- Đừng quên chúng ta là quân đoàn linh giới!

"

Linh giới?

Phương Lan hiểu ý cười rộ lên, nhớ lại hồi ức xa xưa.

Bây giờ nghĩ đến đều giống như mộng ảo!

Chí có điều rất ấm áp, không phải sao?

Tư Đồ Đồ trong thay cầm cung, mỗi một mũi tên đều mãnh liệt khiến thiên nhân phải khiếp sợ.

Nàng cưỡi trên lưng hoàng kim thố, tốc độ di chuyển của hoàng kim thố rất nhanh!

Cho nên tung tích của Tư Đồ Đồ cũng là không có dấu vết để tìm kiếm.

Hơn nữa, nàng vẫn trốn ở phía sau đám người, coi như là tìm thấy nàng, cũng phải vượt qua đám người kia trước đã.

Nhưng đây là một đám sư tử, trốn còn không kịp, làm sao mà vượt qua?

Theo thương vong của bên quân đoàn thiên nhân ngày càng lớn, Thẩm Khê ở bên kia, cuối cùng có phần ngồi không yên.

Vầng trán của hắn hiện lên sát khí, lạnh lùng nói:

- Một đám rác rưởi, vẫn không kết thúc được...

Hắn nói còn chưa dứt lời, đã thấy nhân loại tu sĩ vui mừng, hô lên một cái rồi chạy!

Loại tốc độ này quả thực như thỏ bị chó rượt.

Người không biết còn cho là bọn họ bị thua thiệt rất nhiều, bị dọa ra bộ dạng thế này.

Thẩm Khê ngẩn người tại đó.

Hắn bây giờ có cảm giác: Đám người kia...Chính là chuyên gây chuyện với hắn!

Có thể canh thời gian chuẩn như vậy, quả thực rất là thần kỳ!

Thế cho nên các tu sĩ của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới đến bây giờ đều chưa có hoàn hồn, rất nhiều người vẫn đang lui vào sâu trong vũ trụ!

Chờ bọn hắn có phản ứng, đám nhân loại này như người điên, đã lui trở về vách giới bên kia.

Toàn bộ bóng người đều biến mất!

Cái quái gì vậy...

Thẩm Khê trợn mắt hốc mồm nhìn cảnh này, hắn đột nhiên cảm giác được đời người ngổn ngang ác ý.

-----o0o-----

Chương 2471: Ai mưu tính ai

Chương 2471: Ai mưu tính ai

Tuy ánh mắt chủ tướng ba quân đoàn khác, nhìn về phía hắn đều bình thường.

Nhưng Thẩm Khê lại có cảm giác trên mặt đang nóng hừng hực.

Hắn dùng hình dạng người đã nhiều năm.

Nhưng lúc này, hắn lại đột nhiên có loại xúc động muốn hóa thành tinh thần thiên nhân.

Thật là...Quá mất mặt!

Vừa mới nói khoác mà không biết ngượng trước mặt ba chủ tướng khác, nói một cách sảng khoái, lời nói đẹp lại vang dội, kết quả đối phương tát cho một bạt tai, mang theo sự giễu cợt vô tận quất vào trên mặt của hắn.

- Chuyện này...

Thẩm Khê trầm giọng nói.

Lam Quang lão tổ ở một bên than nhẹ một tiếng:

- Quên đi, coi như là cho những tu sĩ kia một sự cảnh cáo vậy.

Lam Quang lão tổ không phải là muốn giải vây cho Thẩm Khê, trên thực tế, thái độ phách lối vừa rồi của Thẩm Khê quả thực có phần chọc giận hắn.

Nhưng bây giờ nhìn thấy tổn thất của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới còn nặng hơn so với tổn thất lúc trước của bản thân.

Thời điểm này, nói gì đi nữa hiển nhiên đều không thích hợp.

Chỉ có thể lên tiếng giải vây cho Thẩm Khê.

Tuệ Thiên ở một bên cũng nhẹ nhàng gật đầu:

- Xem ra, những sinh linh ở thế giới Bàn Cổ, cũng không đơn giản!

Kinh Hồng nói rằng:

- Là không đơn giản.

Trận đấu này bọn họ đều thấy.

Thời gian tuy rất ngắn, nhưng đám nhân loại kia đã thể hiện ra một chiến lực mạnh mẽ vô cùng, quả thực để cho bọn họ cảm thấy khiếp sợ.

Bọn họ thậm chí có chút chấn động, không nghĩ tới những nhân loại kia lại có thể sở hữu được chiến lực mạnh mẽ như vậy.

Càng không nghĩ tới bọn họ lấy đâu ra can đảm lớn như vậy, đoán chừng tứ đại chủ tướng sẽ không xuất thủ?

Nhưng nếu là như vậy, tứ đại chủ tướng bọn họ càng cảm thấy mất mặt.

Cho nên chỉ có thể nói rõ, người ta mấy trăm người căn bản không để quân đoàn hơn bốn vạn thiên nhân tu sĩ cảnh giới đại tổ ở trong mắt!

- Ai da.......

Thẩm Khê hiếm khi thở dài, sau đó trong ánh mắt lộ ra một tia sát khí lạnh như băng:

- Bọn chúng có thể làm như vậy, chúng ta cũng có thể làm được giống vậy.

- Ngươi muốn?

Lam Quang lão tổ nhìn Thẩm Khê, khẽ cau mày, nói:

- Không phải nói rồi sao, chúng ta cùng nhau tiến lên, từ từ tiến vào, trong quá trình này, diệt gọn tất cả nhân loại và sinh linh khác.

- Chuyện này tuyệt đối không thể tính như vậy, hơn nữa, ta làm như vậy cũng không phải là nhất thời kích động.

Thẩm Khê nhìn Lam Quang, Tuệ Thiên và Kinh Hồng, từ tốn nói rằng:

- Bọn chúng lấy ít thắng nhiều.

Sau đó nói khoác bọn chúng lợi hại bao nhiêu, thiên nhân tu sĩ bất lực bấy nhiêu.

Đem niềm tin mãnh liệt này truyền cho từng người ở thế giới Bàn Cổ.

Chúng ta lúc này đột nhiên sát tiến, nhất định sẽ cho đối phương một niềm vui lớn bất ngờ.

Thẩm Khê nói, nhìn ba chủ tướng khác:

- Cho nên, ý của ta, không phải nói quân đoàn của Đại Tạo Hóa Tiêu Dao giới xông vào trả thù, mà là...

Tứ đại quân đoàn chúng ta kết hợp xông vào, trực tiếp hướng về đầu mối của đối phương!

Nhân loại không phải có câu nói là bắt giặt bắt vua sao?

Chúng ta thừa cơ hội này, tiêu diệt vua của bọn chúng!

Sau khi Thẩm Khê nói xong lời này, ba người Lam Quang lão tổ và Tuệ Thiên, Kinh Hồng đều chìm trong suy tư.

Bọn họ bắt đầu suy tính xác suất thành công trong chuyện này, và xác xuất hành động của đối phương.

Đến cuối cùng, phát hiện loại ý kiến này của Thẩm Khê rõ rang có tính khả thi rất lớn.

Bằng hiểu biết đối với nhân loại của bọn họ, nhân loại đích xác chính là một bọn sinh linh như vậy.

Sau mỗi lần đại chiến đều rất hưng phấn mở một yến tiệc long trọng.

Giảm bớt áp lực của chiến tranh mang lại, đồng thời cũng có thể truyền cho họ tín hiệu tốt về sức chiến thắng mạnh mẽ.

- Vách giới bên kia, ta và Thiên Tuệ phụ trách đánh xuyên qua.

Kinh Hồng cũng là một người khá quả quyết.

Lam Quang lão tổ cũng giống như vậy, việc đã quyết định gần như không nuốt lời.

Hắn nói thẳng:

- Ta và Thẩm Khê phụ trách chỉ huy quân đoàn lao thẳng tới nơi của đối phương!

Sở Mặc nếu xuất hiện, hai chúng ta sẽ ngăn cản hắn trước.

- Hai chúng ta, sau đó sẽ chạy tới.

Tuệ Thiên từ tốn nói.

Bốn người trong nháy mắt đã định xong kế hoạch tác chiến.

Cùng lúc đó.

Thế giới Bàn Cổ, khu vực biên giới của vách giới.

Đám người Ma Quân vừa mới điên cuồng giết người kia, lúc này vẻ mặt của từng người tuy vẫn mang vẻ hưng phấn, nhưng mọi người đều đã tỉnh táo lại.

Những người bị trọng thương, đang tiếp nhận trị liệu.

Người phụ trách trị liệu là nhị đồ đệ của Sở Mặc, Từ Thi Nghiên.

Trong thân thể của nữ nhi này đang chảy dòng máu của Chúa Trời, đến nay đã hoàn toàn trở thành một con người thực sự.

Nàng cùng con của Sở Hiên đều đã trở thành lão tổ.

Nhưng nàng và Sở Hiên vẫn ân ái như năm nào.

Tựa như Sở Mặc cùng hai vị thê tử Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y, bất luận năm tháng trôi qua thế nào, có hao mòn thế nào, ba người bọn họ đều tôn trọng nhau.

Từ Thi Nghiên đã quên mất chính mình là huyết mạch của thiên nhân, thế giới Bàn Cổ chính là quê hương của nàng, từng ngọn cây cọng cỏ nơi này, nàng đều có tình cảm sâu đậm, nàng không cho phép bất luận kẻ nào đến phá hoại quê hương của nàng.

Từ Thi Nghiên sở hữu y thuật chữa bệnh đỉnh cấp, đồng thời, nàng chỉ huy rất nhiều người trồng vô số thuốc cao cấp.

Cho nên, đến nay bên này toàn vương tộc Sở Mặc, đan dược và trị liệu đều là nàng phụ trách.

Sở Mặc từ lâu đã truyền Hỗn Độn Hồng Lô cho nàng.

Từ Thi Nghiên nhìn thương tích thảm hại trên người Long Thu Thủy, không khỏi nhíu mày một cái, nhẹ giọng nói:

- Long thúc thúc, người lần sau không được liều mạng như vậy, đã bị thương đến căn bản của người rồi.

Long Thu Thủy lại cười ha ha một tiếng:

- Không có gì, trận chiến này đánh thật thoải mái!

Còn lại mấy người bị thương khác, một số cũng bị vết thương hành hạ đến khổ sở.

Nghe xong lời nói của Long Thu Thủy cũng không nhịn được đều cười rộ lên.

- Đúng vậy, trận chiến này, đánh thật thống khoái!

Hoàng Vô Song ngồi ở bên cạnh Long Thu Thủy, sau đó nhíu mày một cái, trên mông của hắn có một vết thương rất sâu.

Bởi vì liên quan đến vị trí, hắn không để cho người khác xử lý.

Dù gì cũng là đại nhân vật cấp thủy tổ, bị một đám tiểu hài tử nhìn mông, ít nhiều

có cảm giác mất mặt.

Trên người Sở Thanh cũng mang theo mấy chỗ thương tích, nhìn Sở Mặc bên kia, lớn tiếng hỏi:

- Sở Mặc, đám thiên nhân kia... thật là sẽ sát tiến tới?

Bọn họ không lỗ mãng như vậy chứ?

Bây giờ người có thể gọi thẳng tên Sở Mặc như vậy thực sự rất hiếm có.

Thực ra nhóm người Long Thu Thủy, đa số thời gian đều gọi Sở Mặc là công tử.

-----o0o-----

Chương 2472: Quân đội thiên nhân lọt bẫy (1)

Chương 2472: Quân đội thiên nhân lọt bẫy (1)

Nhưng Sở Thanh cuối cùng là tỷ tỷ của Sở Mặc, tính cách của nàng ngay thẳng, không thèm để ý tiểu tiết, biết Sở Mặc cũng không để ý, nhiều năm như vậy vẫn gọi thẳng tên.

Sở Mặc quay người lại, nhìn Sở Thanh cười:

- Tỷ, bọn chúng mười phần có tám chín phần sẽ bị mắc lừa.

- Vì sao?

Sở Thanh tuy đã tu luyện đến cảnh giới đại tổ, nhưng lúc có thể không động não nhất định sẽ không suy nghĩ.

Nhất là trước mặt Sở Mặc, tuy trên danh nghĩa là tỷ tỷ, nhưng trên thực tế lại càng giống một muội muội hơn.

Lúc này, muội muội Sở Sở cười nói:

- Đám người kia liên tiếp bị đánh hai lần, trong lòng không tức giận mới lạ.

Hơn nữa lần này chúng ta còn hung hăng dạy dỗ bọn thiên nhân kia một lần.

Chủ tướng của bọn chúng tất nhiên không nén được giận, nhất định sẽ muốn trả thù.

Nhưng đối với thiên nhân mà nói, từ trước đến nay làm việc đều giữ bình tĩnh.

Bọn chúng tuyệt đối không giống với chúng ta, sẽ không liều mạng xông vào.

Cho nên, bọn họ nhất định sẽ tính trước sau.

Như vậy, dựa vào suy đoán của bọn họ đối với chúng ta, nhất định cảm giác chúng ta ở đây sẽ ăn mừng.

Nói như thế, tứ đại quân đoàn bọn họ sẽ liên hợp cùng nhau, trực tiếp đánh vào nơi ở của chúng ta, có thể đánh khiến chúng ta trở tay không kịp?

Khóe miệng Sở Thanh khóe miệng giật giật:

- Mấy trăm người chúng ta đánh thắng một trận nhỏ sao phải ăn mừng chứ?

Đầu óc có vấn đề sao?

- Nhưng bọn thiên nhân kia, nhất định là nghĩ như vậy.

Sở Mặc cười nói, sau đó hỏi:

- Sở Tuệ, ngươi nói xem?

- Ừ, dựa vào phân tích, đám thiên nhân kia có khả năng nghĩ như vậy, gần như một trăm phần trăm.

Sở Tuệ đứng cạnh Sở Mặc, nàng không thể chiến đấu, vì vậy cũng không có tham dự trận chiến này.

Nhưng, nàng tham dự... là việc khác!

Sở Mặc, tính cả Sở Tuệ, lão hòa thượng, lão đạo sĩ, còn có đại sư pháp trận ở thế giới Bàn Cổ, trực tiếp bày một pháp trận kinh khủng ở vách giới này!

Pháp trận này rất tốn thời gian.

Gần như, từ trước khi hắn triệu tập xong tất cả tu sĩ đại tổ ở thế giới Bàn Cổ đã bắt đầu bố trí.

Cho tới bây giờ, đã qua rất lâu rồi!

Cho nên, cuối cùng ai mưu tính ai, chuyện này rất khó nói.

Tần Hỏa bên kia dễ dàng thuận theo vách giới âm thầm vào thế giới Bàn Cổ, kỳ thực trong lòng Sở Mặc đều biết rõ, nhưng giả vờ như chưa nhìn thấy gã, chưa từng để ý qua.

Nếu không, tứ đại thiên kiêu trẻ tuổi kia sợ là sớm đã bị tan thành mây khói.

Sở Mặc quả thật là không chấp nhặt với bọn Tần Hỏa, hoàn toàn không để ý đến bọn chúng.

Lúc y bắt đầu, một mình trong hư không bày binh bố trận.

Bày binh bố trận ở đây, không thể lưu lại bất kì dấu vết gì.

Cho dù là có chút khả nghi cũng có thể khiến đối phương cảnh giác.

Y mặc dù không có niềm tin là vô địch nhưng trước giờ thật sự chưa bao giờ xem thường đám thần tiên đó.

Trong tu sĩ thần tiên đó không phải là không có đại sư pháp trận, đám người kia cũng rất nhạy cảm, mức nhạy cảm tuyệt không thua gì các cao thủ cấp cao bên này.

Thậm chí ít người có trình độ cảnh giác cũng không thua gì bản thân Sở Mặc.

Cho nên, ngay từ đầu Sở Mặc đã bố trí tương đối cẩn thận.

Cũng chính bởi nguyên nhân này, Tần Hỏa vô số lần đi xuyên qua pháp trận đều không phát hiện.

Gã căn bản không biết, Sở Mặc kỳ thực cũng đang lợi dụng gã làm một thí nghiệm.

Nếu Tần Hỏa gì cũng không cảm giác được, vậy thì rõ ràng pháp trận vẫn tính là thành công, đa số tu sĩ thần tiên có lẽ sẽ không cảm nhận được sự tồn tại của pháp trận.

Đến lúc đó, người của đối phương trực tiếp liều chết xông tới, trong nháy mắt sẽ đụng vào pháp trận.

Bởi vì Sở Mặc thiết kế pháp trận này quá gần vách giới!

Chính là ở biên giới vách giới!

Chỉ cần đánh xuyên vách giới thì nhất định phải đi qua pháp trận này.

Đến lúc đó, cho dù có đại sư pháp trận phát hiện ra điều bất thường cũng không còn kịp nữa.

Sau đó Sở Mặc mới bắt đầu triệu tập đại sư pháp trận của đại lục Bàn Cổ, cùng với lão hòa thượng và lão đạo sĩ, vì bốn đại quân đoàn của bốn đại thiên giới mà thiết kế một yến tiệc hoanh nghênh.

Điểm phát động cuối cùng của yến tiệc hoan nghênh này, chính là trận chiến đấu của đám người Ma Quân bọn họ.

Đây hoàn toàn là một trận chiến khiêu khích được tính toán công phu!

Đám người Ma Quân cũng muốn đánh trận chiến này lắm rồi.

Cho nên, xem như là nhất cử lưỡng tiện.

Vừa có thể cho đám người kia phát tiết một chút lửa giận bực bội mấy năm qua, thuận tiện kiểm nghiệm một chút bản lĩnh của mình và thực lực của đối phương, sau đó lại có thể đạt được mục đích khiêu khích đối phương, dẫn dụ đám tu sĩ thiên nhân kia.

Loài người quá biết tính toán rồi!

Đây là nhận thức của tất cả thiên nhân.

Trí tuệ của loài người trước giờ đều tương đối tuyệt vời.

Mặc dù nhóm thiên nhân đều không chịu thừa nhận, nhưng cũng không khỏi không thừa nhận chuyện đó.

Vào giờ phút này Sở Mặc sớm đã bố trí xong trận pháp, dẫn theo mọi người đợi ở ven bờ pháp trận.

Bọn họ đều dùng pháp trận khác ẩn giấu thân hình.

Đám thiên nhân kia trong thời gian ngắn căn bản không phát hiện được sự tồn tại của bọn họ.

Đến khi có thể phát hiện bọn họ thì cũng đã trễ rồi.

Ma Quân cười hỏi:

- Mặc nhi, pháp trận này của chúng ta có thể lập tức bẫy chết bao nhiêu người?

Sở Mặc nhíu mày suy nghĩ một chút, sau đó thở dài một tiếng:

- Đối phương kỳ thực đều rất mạnh, nói thật, trong lòng ta cũng không có chắc chắn lắm.

Trên thực tế, bọn họ bốn chục ngàn tu sĩ thiên nhân thật sự là có bản lĩnh càn quét ngang dọc thế giới Bàn Cổ.

Nếu như bọn họ thực sự ổn định, thận trọng chiến đấu, ta thật sự cũng không có lòng tin bao nhiêu là sẽ có thể chiến thắng được bọn họ.

Nhiều nhất ... cũng là cục diện lưỡng bại câu thương.

Có thể những người chúng ta đều sẽ thất bại, bao gồm cả ta.

Những lời này của Sở Mặc khiến cho mọi người im lặng, sau đó tất cả đều gật đầu.

Trong lòng của họ hiểu rõ từng câu này, những tu sĩ thiên nhân này thật sự rất mạnh.

Bọn họ chỉ là không biết rõ đánh trận thôi.

Đây cũng không phải là nói những quân đoàn thiên nhân không thể học đánh trận, chỉ là do bọn họ quá tự phụ thôi.

Mỗi một tu sĩ thiên nhân đều quá mạnh!

Như vậy một quân đoàn vô số người mạnh tập hợp lại, tất nhiên đều sẽ xuất hiện sự kiêu căng.

Nếu như tất cả mọi người đều tự phụ, vậy thì, một quân đội như vậy, trong lúc chiến đấu, nếu như thuận gió thuận nước tất nhiên sẽ bộc phát ra lực sát thương kinh khủng.

Nếu như một khi gặp phải thất bại, sẽ tiếp tục thất bại.

-----o0o-----

Chương 2473: Quân đội thiên nhân lọt bẫy (2)

Chương 2473: Quân đội thiên nhân lọt bẫy (2)

Trái lại nhân loại bên này, cho dù phàm nhân chỉ có thể sống mấy thập niên trên thế giới, quân đoàn chiến đấu cũng đều nghiên cứu thấu triệt không gì sánh bằng, cho dù lợi dụng lòng người như thế nào, lợi dụng thiên thời địa lợi nhân hòa như thế nào ... sớm đã trong vô số năm hình thành các thủ đoạn đơn độc, thậm chí để lại vô số binh thư!

Những thứ binh thư này đều là tài sản quý báu thật sự!

Dùng những thủ đoạn này chiến đấu với nhóm thiên nhân, quả thực là không có gì bất lợi.

Nhưng mà thời gian không thích hợp quá dài.

Dựa vào sự thông minh của thiên nhân, một khi bọn họ phản ứng kịp thủ đoạn chiến đấu của nhân loại, muốn học tập thì quả thực quá dễ dàng!

Trừ phi cả đội quân có thể hơi có chút phiền phức ra, những thứ khác, đối với thiên nhân mà nói đều không có vấn đề.

Cho nên, nhất định phải giải quyết triệt để những phiền phức này trước khi họ hồi phục tinh thần.

Nhưng pháp trận này rốt cuộc có thể vây chết bao nhiêu người, Sở Mặc trong lòng cũng không có chắc.

Lúc này, Sở Tuệ bên cạnh nói:

- Căn cứ tính toán, đại khái có thể trực tiếp giết chết ba đến năm ngàn người của đối phương, có thể làm trọng thương khoảng mười lăm ngàn người.

Những người còn lại, có lẽ phải hơn ba mươi mấy năm Bàn Cổ mới xông ra khỏi pháp trận được.

Đến lúc đó, những người còn lại, toàn bộ đều phẫn nộ ngập trời, nhằm vào phía chúng ta.

Đến lúc đó, chính là lúc tử chiến.

Là trí não của cả thế giới Bàn Cổ, Sở Tuệ xây dựng rất nhiều các loại hệ thống, hệ thống đó vô cùng dễ dàng liên lạc với toàn bộ thế giới Bàn Cổ.

Đối với năng lực tính toán của nàng, tất cả mọi người ở đó đều tin phục.

Có thể giết chết ba đến năm ngàn người của đối phương, kỳ thực đã là một thành tựu.

Đây chính là năm ba ngàn cái có thể so với tu sĩ thiên nhân giới chủ Đại tổ!

Không phải là ba đến năm ngàn người bình thường!

Có thể làm trọng thương mươi lăm ngàn người của đối phương, cái này cũng đã vô cùng ghê gớm rồi.

Lại nói tiếp, pháp trận như vậy có thể làm cho đối phương hao tổn gần một nửa binh lực.

Đối với trận doanh nhân loại mà nói, đã là một thắng lợi tương đối khó gặp rồi.

Nhưng mà sau khi thắng... vẫn phải đối mặt với một trận tử chiến!

- Nếu có thể bảo toàn gia viên, tử chiến...

Thì sao chứ?

Hầu tử mang theo cây thiết bảng lớn, thân người gầy ốm, nhưng lại tản ra sức mạnh vô cùng lớn.

Nó từ tốn nói:

- Nếu như mất đi cái gia viên này, chúng ta sống cũng như chết, có gì khác biệt nhau đâu?

Lưu vong khắp nơi, giống như chó đưa tang vậy sao?

- Gâu!

Đại Hoàng luyện lại từ đầu đến cảnh giới Thái thượng có chút không muốn nghe lời này, hướng về phía hầu tử sủa.

Hầu tử nhìn Đại Hoàng gầm gừ, nhe răng cười:

- Ta đây còn chưa nói gà bay chó sủa mà!

- Hầu tử, ngươi đây là đang bới móc à?

Đại Công Kê ở một bên cười nhạt.

Bị mấy tên này xen vào như vậy, không khí ngưng trọng cũng mất hết mấy gphần.

Trên mặt mọi người đều lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Bây giờ mọi người đều đã là cấp Lão Tổ, rất khó giống như trước đâu nhẹ nhàng chế giễu nhau.

Nhưng mà những sinh linh như hầu tử này, vẫn còn giữ tâm hồn tinh khiết đó.

Sở Mặc vừa cười vừa nói:

- Mặc dù tử chiến, cũng là ta xông ra trước.

Hơn nữa, cái gọi là tử chiến ... chết ... cũng không nhất định là chúng ta.

- A di đà phật, sống hay chết, cũng chỉ là một trò chơi luân hồi.

Vẻ mặt lão hòa thượng thản nhiên, ông có lẽ là người bình tĩnh nhất.

Bình tĩnh như vậy còn có lão đạo sĩ, ông mỉm cười nói:

- Vô Lượng Thiên Tôn, lão hòa thượng nói rất đúng, sống hay chết, kỳ thực đối với chúng ta mà nói bất quá là một loại quá trình, cho dù chết cũng có thể luân hồi chuyển thế.

Sau khi luân hồi vẫn có thể tu luyện trở về lần nữa.

Nhiều nhất, cũng là lạc nhau.

Nhưng cuối cùng, vẫn là sẽ trở về.

Mọi người lúc này đều nhìn về Sở Mặc.

Cuối cùng muốn trở về, vậy thì nhất định phải dựa vào Sở Mặc.

- Cho nên, ngươi cũng không thể chết.

Tử Yên cười híp mắt đứng trong đám người, nhìn Sở Mặc nói rằng:

- Ngươi chết, chúng ta có thể mãi mãi bị lạc, vĩnh viễn mất tích.

Sở Mặc cười cười:

- Yên tâm, ta nghĩ ta không dễ dàng chết như vậy đâu.

Lúc này, vách giới ở xa, đột nhiên bắt đầu truyền đến một tiếng động vô cùng mạnh.

Bắt đầu rồi!

Mọi người ở đây toàn bộ đều ngừng nói chuyện, hướng mắt nhìn về phía vách giới xa xa.

Tất cả mọi người đều vội nhìn qua bên kia.

Lúc này, Sở Mặc từ tốn nói:

- Ta phải để cho bọn họ tin phục một chút.

Đang nói, y trực tiếp dùng thần niệm di chuyển thế giới Bàn Cổ, sau đó, sức mạnh vô tận triệu tập đến bên vách giới, khiến vách giới trở nên càng kiên cố hơn!

Bên ngoài vách giới.

Kinh Hồng và Tuệ Thiên phụ trách đục khoét vách giới, gần như cùng lúc mà nói:

- Đối phương đã nhận ra chúng ta đang công kích!

Tốc độ phản ứng này ... quả thực là nhanh mà!

Lúc này, Lam Quang lão tổ cùng Thẩm Khê cũng từ phía sau lao tới, cùng nhau xuất thủ đánh về phía vách giới.

Thẩm Khê lạnh lùng quát:

- Càng như vậy chứng minh đối phương không có phòng bị gì!

Đánh xuyên qua vách giới, bọn họ sẽ không có bất kỳ cơ hội nào!

Ầm ầm!

Bốn gã chủ tướng, cộng thêm trên trăm thần tiên cường giả cảnh giới Tổ cảnh đứng đầu cùng nhau xuất thủ, trực tiếp đánh vỡ một kẽ hở trên vách giới kiên cố!

Khe nứt này dài chừng mười tỉ dặm, từ nam chí bắc tương đối dài một đoạn trong vũ trụ hư không.

Có thể đánh vách giới ra được một kẽ hở đã là hay lắm rồi.

Tất cả thiên nhân tu sĩ trong nháy mắt hóa thành tinh thần thể, nhao nhao chui vào.

Lam Quang lão tổ lớn tiếng nói:

- Ta theo Thẩm Khê đi vào trước!

Sau đó, Lam Quang lão tổ quát lớn:

- Mọi người không cần loạn, dựa theo trận hình trước đây, bày trận, bày trận!

Không nên hoảng loạn!

Quân kỷ này ... còn không bằng quân đội bình thường nhất của nhân gian loài người.

Nhưng đối với đám thiên nhân tu sĩ này mà nói, cục diện này đã là kết quả mà bọn họ hết sức cố gắng sau khi sắp xếp quân kỷ rồi.

Tuệ Thiên và Kinh Hồng bên này vẫn còn đang duy trì công kích vách giới, nếu không thì vách giới này lúc nào cũng có thể liền lại hết.

Tốc độ đám thiên nhân này rất nhanh, luận về thực lực, không có ai yếu cả!

Cho nên, chỉ trong phút chốc, gần như bốn chục ngàn thiên nhân tu sĩ đều xuyên qua

kẽ hở kia.

Cuối cùng, Kinh Hồng cùng Tuệ Thiên cũng theo khe nứt đi vào.

Nhưng mà bọn họ vừa mới qua vách giới kia đã cảm thấy có gì không đúng.

-----o0o-----

Chương 2474: Binh bất yếm trá (1)

Chương 2474: Binh bất yếm trá (1)

Bởi vì có một sát khí vô cùng kinh khủng bao phủ thiên địa ... bao phủ lấy bọn họ, như một con dã thú há to miệng nuốt lấy bọn họ.

Xong...

Trúng kế!

Lòng của hai người đều lạnh băng.

Đám tu sĩ quân đoàn thiên nhân kia từ giới bích xông ra, lúc này toàn bộ đã bị vây trong trận.

Tốc độ mở ra của pháp trận quả thực là rất nhanh, căn bản là không cho họ chút xíu thời gian để đề phòng.

Ngay cả hai đại tu sĩ cảnh giới cao cấp như Lam Quang lão tổ và Thẩm Khê đều hoàn toàn không kịp phản ứng gì, đã phát hiện bản thân bị vây khốn rồi.

Không chỉ là bị nhốt, pháp trận này quá hung hãn, quá tàn khốc, quá kinh khủng!

Bọn họ giống như là đang bị nhốt trong một gian phòng, sau đó, khắp nơi dấy lên lửa lớn rừng rực.

Muốn từ nơi này xông ra căn bản là một huyễn tưởng không thể tưởng tượng.

Nếu để cho bọn họ cứ như vậy trơ mắt chờ chết, đám thiên nhân tu sĩ cao cấp này tự nhiên tuyệt sẽ không chịu.

Cho nên, sau khi phát hiện đây là một pháp trận, đám tu sĩ thiên nhân thực lực kinh khủng này bắt đầu tấn công điên cuồng.

Bọn họ muốn từ trong pháp trận này xông ra!

Lam Quang lão tổ cùng Thẩm Khê đều liên tục rống giận, vào thời điểm này, thậm chí ngay cả trách móc cũng không nói ra lời.

Trách móc ai chứ?

Thẩm Khê sao?

Kế hoạch này, còn không phải do bốn người bọn họ cùng nhau quyết định sao?

Muốn trách cũng chỉ có thể trách Sở Mặc quá gian trá!

Y không ngờ dùng đến mưu kế?

Chiến tranh cấp cao của thực lực tuyệt đối, không ngờ y dùng đến mưu kế chiến đấu?

Nếu như truyền đi, toàn bộ tứ đại thiên giới sợ rằng sẽ xôn xao.

Bởi vì, đối mặt các loại mưu kế này, trong thiên nhân có phổ biến một câu: Trước thực lực tuyệt đối, bất kỳ âm mưu quỷ kế gì đều là không có ý nghĩa.

Mặc cho ngươi có muôn vàn diệu kế, ta đều có quy tắc đã định.

Cái quy tắc đã định này, chính là thực lực tuyệt đối!

Bất kể ngươi có bố cục như thế nào, bất kể ngươi tính toán gì?

Ta chỉ cần dùng thực lực tuyệt đối, đấu đá lung tung, phá tan hết tất cả âm mưu quỷ kế của ngươi, như vậy là đủ rồi!

Nhưng hôm nay, ở chỗ này, bọn họ lại bị Sở Mặc tính kế dùng mưu.

Luận thực lực, thế giới Bàn Cổ giống như một hài nhi mới sinh, tứ đại giới bên này cũng đã là đại nhân thành niên nhiều năm, thậm chí, bọn họ chính là thanh niên cường tránh chính trực!

Bốn người cường tráng, đi đối phó với một hài nhi mới sinh, có gì lo lắng sao?

Nếu như nói như vậy còn lo lắng, chỉ sợ cả thế giới sẽ không còn chữ "nghiền ép" nữa rồi.

Trước khi bọn họ xuất phát, trong lòng tất cả mọi người đều chỉ có một từ, đều là như vậy: Nghiền ép, quét sạch, trấn áp...

Chỉ có từ như vậy mới có thể hình dung cảm giác của bọn họ đối với trận chiến này.

Gần như không có ai coi trận chiến này ra gì, thật sự để nó trong lòng.

Sau đó, quân đoàn Vô Lượng giới đến nơi này đầu tiên, dưới sự dẫn dắt của Lam Quang lão tổ, khí thế hung hăng vồ giết tới.

Bị một mình Sở Mặc, đơn thương độc mã suýt chút nữa giết đến người ngã ngựa đổ, toàn bộ quân đoàn náo loạn.

Thương vong tuy chưa thể nói là nghiêm trọng lắm, nhưng lại triệt để làm mất mặt ông ấy.

Tên bá chủ của thế giới mới sinh dùng thực lực tuyệt đối, cho bọn hắn một cái tát nghiêm khắc!

Sau đó, chuyện sau đó, giống như hai ba cái tát liên tiếp nhau vậy.

Mỗi cái tát đều để lại cho bọn họ loại cảm giác đau thấu tim gan.

Cảm giác kia, thật là quá khó chấp nhận.

Cho tới bây giờ, đây cũng không phải là vấn đề một cái bạt tai.

Mà là tính toán chân chính!

Bọn họ toàn bộ đều đã bị tính toán cho vào trong bẫy, không có cách nào tự kềm chế.

Vận hành pháp trận, là một loại phẫn nộ của thiên giới, sức mạnh và oán niệm, đủ để đơn giản phá hủy ý chí của tu sĩ yếu.

Bọn họ là muốn tới tiêu diệt thế giới mới sinh này, thế giới này, là sống, là thứ có sinh mạng.

Đối diện với ác ý của bọn họ, thế giới này có khả năng bài xích cơ bản nhất.

Bây giờ, sức mạnh bài xích này đã bị Sở Mặc lợi dụng vô cùng nhuần nhuyễn.

Ở đó có mấy trămtu sĩ cảnh giới Đại Tổ của tứ đại giới, trực tiếp bị sức mạnh vô lượng nghiền nát.

Cái pháp trận này, giống như là một cái cối xay khổng lồ, vắt ngang ở trên không vũ trụ này.

Đám quân đội tu sĩ của tứ đại giới giống như là hạt đậu bị bỏ vào, bị cái cối xay điên cuồng nghiền ép, nghiền nát.

Tinh thần thể thuần túy ở trước pháp trận đó, đồng thời cũng không có bất kỳ tác dụng.

Trong toàn bộ pháp trận, thoáng chốc vang lên từng tiếng kêu rên.

Tựa như tính toán trước đây của Sở Mặc vậy, những sinh linh tứ đại giới này đã quá nhiều năm chưa trải qua chiến tranh nào thật sự cả.

Nội bộ tứ đại giới đích thật là tràn ngập khí tức an nhàn.

Coi như thỉnh thoảng có đấu tranh, cũng là quy mô cực nhỏ.

Căn bản không có cơ hội để cho những cao thủ đỉnh cao này tham gia đến những thực chiến trong đó.

Giữa Tứ đại giới cũng đều giữ trạng thái độc lập, các bên có thể qua lại, nhưng đồng thời cũng không có phát sinh bất kì chiến tranh nào.

Điều này cũng làm cho những quân nhân, đồng thời cũng là những tu sĩ tinh nhuệ của tứ đại giới tuy giữ được danh hiệu tinh nhuệ, tuy cũng thường huấn luyện tăng cường các thứ, nhưng không có bất kì một tu sĩ thiên nhân nào coi chiến tranh ... là nghề chính của mình.

Càng không có thiên nhân nào, coi bản thân mình là một người lính.

Dưới cái nhìn của bọn họ, thế giới Bàn Cổ chỉ là một Đại Thiên Giới mới sinh.

Thừa dịp còn chưa thành thục, thừa dịp cao thủ ở đây chưa nhiều, chỉ cần một đường quét ngang qua, một đường dùng thực lực cường đại nghiền nát thì đủ rồi!

Bọn họ tất cả đều khinh thường!

Bao gồm cả Tứ Đại Chúa Trời!

Bọn họ có chút coi thường nhân tộc rồi.

Cho nên, thua thiệt này, đối với bọn họ mà nói, có lẽ khó mà chấp nhận, cảm thấy không nên xảy ra chuyện như vậy.

Nhưng trên thực tế, nếu như đứng ở góc độ của một người dưng tỉnh táo thì sẽ phát hiện, thiệt thòi này của bọn họ ... quả thực là tất nhiên.

Căn bản không thể nào tránh khỏi.

Đám người của Sở Mặc, lúc này toàn bộ đều hiện thân ra, bọn họ đứng ở biên giới pháp trận, nhìn pháp trận cực lớn này đang vận chuyện cấp tốc, điên cuồng nghiền nát tu sĩ thiên nhân Tứ Đại giới.

Trên mặt của tất cả mọi người đều nhịn không được lộ ra vẻ mặt vui mừng, bất kể sau này như thế nào, ít nhất bây giờ bọn họ đã thành công!

-----o0o-----

Chương 2475: Binh bất yếm trá

Chương 2475: Binh bất yếm trá

Bọn họ thành công nhốt quân đoàn tứ đại giới vào trong, hơn nữa, dưới sự vận hành của pháp trận, trong quân đoàn thiên nhân này rất nhanh đã xuất hiện thương vong, đặc biệt những thương vong này... lớn hơn so với tưởng tượng của bọn họ rất nhiều!

Biểu hiện của thiên nhân cũng kinh khủng hơn là những gì bọn họ tưởng tượng!

Ma Quân trầm giọng nói rằng:

- Xem ra thương vong của bọn họ lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng ta.

Nói xong, Ma Quân nhìn thoáng qua Sở Tuệ bên cạnh.

Sở Tuệ nói rằng:

- Nếu như dựa theo trạng thái hiện tại, nhóm tu sĩ thiên nhân đó nếu không thể lập tức điều chỉnh trận hình, tiếp tục như con ruồi không đầu mà tả xung hữu đột thì ... thương vong của bọn họ sẽ là con số kinh khủng.

Ít nhất, cũng sẽ từ năm nghìn đến tám nghìn, đây là đánh giá thận trọng nhất rồi.

Thậm chí có khả năng sẽ xuất hiện con số thương vong từ tám nghìn đến mười nghìn!

Còn như trọng thương, thậm chí có khả năng đạt được hai mươi nghìn!

Mọi người ở đây, toàn bộ cũng không nhịn được hít vào một hơi, trong ánh mắt của bọn hắn lóe ra ánh sáng vui sướng.

Nếu quả như thế thật ... có thể khiến quân đoàn thiên nhân này có con số thương vong tổng cộng lại ... khoảng ba mươi nghìn người.

Vậy thì, tiếp theo, cho dù pháp trận ngừng xoay chuyển, những người sống sót trốn ra, bọn họ bên này cũng tuyệt đối có thể cùng họ quyết một trận sinh tử!

- Đến đây, chúng ta bây giờ thiết kế pháp trận thứ hai, thứ ba!

Sở Mặc vẻ mặt tỉnh táo dặn dò.

Tất cả mọi người đều mang vẻ mặt khiếp sợ nhìn y.

Lúc này, Sở Tuệ ở một bên nhắc nhở:

- Huynh, nếu như tiếp tục thiết kế pháp trận thứ hai, tài nguyên có thể ùng của toàn bộ thế giới Bàn Cổ chúng ta, trực tiếp sẽ dùng đến chín mươi phần trăm trở lên.

Cái này quá nguy hiểm, đã không có tài nguyên, chúng ta sau này phải làm sao?

Sở Mặc nhìn Sở Tuệ, trí não vẫn là trí não, bất kì lúc nào cũng bình tĩnh như vậy.

Nhưng cũng chính vì bình tĩnh như vậy, cho nên bất kể nàng giống một người bình thường, nhưng cuối cùng, nàng cũng chỉ là một sinh mệnh phù văn.

Sở Mặc trong lòng suy nghĩ, từ tốn nói:

- Nếu như không thể giữ toàn bộ họ ở đây, vậy thì, chúng ta sẽ không có sau đó rồi.

Sở Tuệ ít nhiều có chút đờ đẫn nhìn Sở Mặc, năng lực tính toán của nàng vẫn là rất nhanh.

Cho nên, dưới ánh mắt của rất nhiều người, nàng cũng chỉ là hơi ngẩn ra, tiếp theo cũng gật đầu nói:

- Tốt, ta đi chuẩn bị tài nguyên!

Hệ thống trí não của cả thế giới Bàn Cổ, có thể trong nháy mắt đem mệnh lệnh của Sở Mặc truyền đi bất kỳ nơi nào.

Ma Quân nhìn Sở Mặc, tự biết suy nghĩ của đồ đệ mình.

Nhưng mà, làm như vậy cũng thực sự là đem cả thế giới Bàn Cổ đi cược.

Nhưng mà gã cũng hiểu rõ,, Sở Mặc và đám người kia, thật ra đều không có đường lui.

Sở lão lúc này xuất hiện bên cạnh Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Bọn họ mới vừa xông ra từ trong một pháp trận, sẽ vào cái thứ hai sao?

- Sẽ.

Sở Mặc nói rằng:

- Chúng ta lần lượt ở chỗ này thiết kế pháp trận kề pháp trận.

Khi loại pháp trận này bị phá hỏng, bọn họ chỉ cần tiến lên một bước, sẽ bị nhốt trong pháp trận thứ hai.

- Vậy pháp trận thứ ba?

Sở lão nhìn Sở Mặc.

Những người khác cũng nhìn Sở Mặc.

Phàm chuyện gì có lần một lần hai, thì làm gì có lần ba lần bốn.

Nếu pháp trận thứ ba có hiệu quả vậy thì bọn họ cũng không cần hoài nghi trí thông minh của đám thiên nhân kia.

Sở Mặc cười nói:

- Binh bất yếm trá.

Binh bất yếm trá?

Trong đầu của mọi người xoay quanh bốn chữ này.

Sau đó tất cả đều cau mày.

Sở Mặc lại không giải thích quá nhiều, bởi vì có một số việc, hiểu chính là hiểu, không hiểu, cho dù y giải thích rất rõ ràng, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, mọi người vẫn là nghe không hiểu.

Pháp trận thứ ba, trong lòng Sở Mặc không phải là để giết người.

Mà là dùng để ... làm lồng, để nhốt người!

Sau khi thấy đám tu sĩ thiên nhân này không chịu được như thế, Sở Mặc thay đổi suy nghĩ tử chiến đến cùng mà ban đầu mình nghĩ.

Bởi vì y phát hiện, căn bản không cần tử chiến đã có thể gài bẫy chết đám tu sĩ thiên nhân đó, bẫy tuyệt vọng!

Như vậy, trận chiến tranh này, thế giới Bàn Cổ hao phí nhiều tài nguyên như vậy, chẳng lẽ... không cần kiếm người tới tính tiền sao?

Đương nhiên là cần.

Mọi người ở đây, người có thể đoán ra được tâm tư của Sở Mặc cũng không nhiều.

Nhưng Phàn Vô Địch, lại là một người trong số đoán được!

Vị lão tướng quân năm xưa từ trong nhân giới đi ra, hôm nay tuy là đã bước đến mức cuối cùng của cuối cùng, đã nâng cao thực lực đến cảnh giới Thái thượng.

Nhưng ở Sở thị vương tộc bên này có Sở Mặc và nhân tài đông đúc lại không tính được là cường nhân tuyệt đỉnh thật sự.

Nhưng mà, muốn nói đến phương diện binh pháp, trong toàn bộ Sở thị vương tộc, người có thể thắng hắn, tuyệt đối chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay!

Chỉ có thế giới người phàm thế tục thật sự kia, ở nơi không có vũ lực cá nhân mạnh mẽ, mới xuất hiện binh pháp thật sự.

Cho nên, cũng không thể nói quân đoàn thiên nhân của tứ đại giới bên này làm sai điều gì.

Trong mắt bọn họ, cái gọi là quân đoàn, chính là các cường giả đỉnh cao cùng nhau tạo thành một đội ngũ.

Sau đó gặp phải vấn đề gì thì quét sạch cái đó.

Đó chính là quân đoàn!

Còn về cái gì kỷ luật nghiêm minh, tổ chức kỷ luật gì đó ...

đối với bọn họ mà nói, thật sự là quá xa vời, cũng là quá hạ cấp rồi!

Mỗi người đều là người thông minh tuyệt đỉnh, đều biết mình phải làm gì, làm như thế nào.

Cần gì giống như con rối nghe người khác sắp xếp như thế nào?

Đương nhiên là không cần!

Không chỉ là thiên nhân bên này, kỳ thực ở thế giới Bàn Cổ bên này, đa số các tu sĩ, trong lòng cũng hoàn toàn có suy nghĩ giống như vậy.

Cho nên những năm gần đây, Sở Mặc để Sở Tuệ làm ra một hệ thống huấn luyện tương đối hoàn thiện, để Phàn Vô Địch làm chủ tướng, tu sĩ dưới cảnh giới Đại Tổ cảnh đến huấn luyện, có nhiều người thể hiện không hiểu, thậm chí có kháng nghị các kiểu.

Dù cho Sở Mặc là thần thế giới Bàn Cổ, là Chúa Trời...

Bọn họ cũng không chấp nhận sự trói buộc này.

Nhưng thái độ Sở Mặc cũng rất cứng rắn, một khi vào quân đội Bàn Cổ, vậy thì bất kì người không phục mệnh lệnh, nhẹ thì trục xuất, nặng thì xử phạt.

Nếu là bị trục xuất, vậy thì bất kể ngươi có cảnh giới gì, bất kể ngươi xuất thân gia thế thế nào, cả đời này có thể sẽ không thể nào ngẩng đầu lên được.

Ngay cả gia tộc phía sau cũng sẽ bị tất cả mọi người kỳ thị, làm chuyện gì đều sẽ gặp phải trắc trở.
 
Back
Top Dưới