Khác Thí Thiên Đao FULL

Thí Thiên Đao Full
LX ( Chương 1476-1500 )


Chương 1476: Tám phía đều lên tiếng ủng hộ

Hồng Nguyệt nhìn thoáng qua hai thiếu niên bên cạnh Tần Khiếu Thương:

- Tần Văn, Tần Võ, năm đó từ biệt ở núi Cửu U, không tưởng đượccác ngươi càng sống càng trẻ, còn sống thành thiếu niên cơ đấy.

Tất cả mọi người đều hơi kinh hãi nhìn về phía hai thiếu niên anh tuấn môi hồng răng trắng, trong lòng đều chấn động.

Chẳng lẽ hai thiếu niên này... cũng là những đại nhân vật khó lường vậy sao?

Lúc này, một thiếu niên trong đó nở nụ cười ngại ngùng, nói:

- Hồng Nguyệt, năm đó từ biệt ở núi Cửu U, đảo mắt đã trôi qua vạn năm rồi, so với lúc đó cô chẳng phải cũng không thay đổi hay sao?

Còn trẻ đẹp như vậy, mê người như vậy.

Một thiếu niên khác thì cười ha hả:

- Năm đó cô mà gả cho ta thì tốt rồi?

Lại còn muốn theo đuổi sau mông của Sở Thiên Cơ, si tình như vậy, haha, hậu nhân của Sở gia thì sao?

Thiên kiêu của mười vạn năm trước thì thế nào?

Cho tới bây giờ sớm đã cặn bã cũng không còn nữa rồi?

Trong con ngươi của Sở Mặc nháy mắt đã xuất hiện sát khí lạnh như băng.

Bị thiếu niên kia cảm nhận được, thản nhiên nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Tiểu tử kia, chớ có đùa với ta, ngươi còn kém quá xa!

Giết ngươi... ta còn ngại mất mặt đó.

Nếu cha ngươi đến đây ta có lẽ còn kiêng kỵ vài phần.

Đáng tiếc hắn đã chết!

- Ngươi câm mồm!

Hồng Nguyệt giận dữ mắng tên thiếu niên, trong mắt tia sáng lưu chuyển, trên người tràn ra từng luồng khí cơ khủng bố.

Có không ít người tại chỗ cảm giác được luồng lực kinh khủng ép về phía họ, liên tiếp lùi về phía sau.

Một số người thậm chí run run cổ, thở dốc khó khăn, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đây là chỗ khủng bố của Chuẩn Chí Tôn!

Chỉ dựa vào khí tức trên người cũng đủ để những tu sĩ khác khó có thể chống cự nổi.

Thiếu niên kia lại mặt không đổi sắc cười cười:

- Ngươi cũng vẫn như vậy, Hồng Nguyệt.

Đời này ngươi khó có khả năng bước được tới một bước kia.

Hồng Nguyệt lạnh lùng nói:

- Ta không được, chẳng lẽ các ngươi có thể?

- Chúng ta...

Cũng không được.

Trên mặt thiếu niên tỏ ra uể oải, thở dài nói:

- Điều này chỉ có thể trách năm đó những vĩ nhân trong mắt các người rất không thức thời!

Nếu không có việc hắn cố chống cự, Viêm Hoàng Đại Vực này thế nào lại luân lạc tới tình trạng như hôm nay?

Thật đáng buồn, đáng tiếc.

Rõ ràng là tội nhân muôn đời của Viêm Hoàng Đại Vực này lại cố tình được các ngươi hình tượng hóa thành anh hùng cái thế...

Một thiếu niên khác vẻ mặt ngại ngùng nói:

- Chúng ta tuy là không bước được tới bước đó nhưng dù sao, chúng ta cũng là hai người.

Hồng Nguyệt đại nhân hoa thơm tuyệt đại nhưngcô đơn chiếc bóng...

Chỉ có một người!

Lúc này Sở Mặc nhìn chăm chằm người nói ông nội mình, lạnh lùng nói:

- Một gia tộc như rùa đen rụt đầu, bản thân mình không dám chống cự lại còn mặt dày đến nói người khác?

Tần gia các người chẳng qua là dư nghiệt năm đó ông nội ta lưu tình mà để lại thôi!

Ta mà là ông nội, cái loại gia tộc như các người đã sớm phải nhổ tận gốc rồi!

Sự tồn tại của cái người mới là thương tổn lớn nhất của thế giới này.

- Ăn nói chú ý một chút!

Thiếu niên kia lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

Thiếu niên ngại ngùng lại cười lắc đầu:

- Chỉ là một thằng ranh nít con nói thì ăn thua gì?

Khiếu Thương, ra tay giết hắn đi!

- Vâng!

Tần Khiếu Thương lạnh lùng trả lời một câu, sau đó mắt nhìn chằm chằm Sở Mặc:

- Giết ngươi mặc dù có chút mất mặt nhưng không còn cách nào nha!

Ai bảo ngươi họ Sở?

Ai bảo ngươi lừa được đệ đệ của ta?

Tiểu tử, đi xuống gặp ông nội ngươi thì ân cần hỏi thăm ông ta một tiếng, nói là không thể sinh cùng ông ta ở một thời đại, ta vô cùng tiếc đấy nhé!

Sở Mặc nhìn Tần Khiếu Thương, thản nhiên nói:

- Ngươi yên tâm, ngươi sắp không biết gì nữa rồi.

Ông đây sẽ cho ngươi tan thành tro bụi, tan thành mây khói!

- Ha ha ha ha!

Được, vì những lời này của ngươi, ta nhất định sẽ làm cho ngươi hiểu được: giữa ngươi và cao thủ thật sự có chênh lệch nhiều như nào!

Tần Khiếu Thương cơ bản không thèm để ý sự uy hiếp của Sở Mặc.

Theo y, tên này chính là một tên tiểu tử không biết sống chết đấu lần cuối trước khi chết mà thôi.

Nếu uy hiếp mà có tác dụng, sao còn cần chiến lực làm gì?

Lúc này, rất nhiều đại nhân trẻ tuổi cũng xuất hiện trong đám người.

Tỷ muội Huyên Nhi và Huyên Huyên đều đến đây, thấy đã chiến tới cả Hồng Nguyệt và Tử Yên Đế Chủ rồi thì sắc mặt ác liệt nhìn cảnh tượng đó.

Các nàng mặc dù không nói gì nhưng đang dùng hành động để bày tỏ sự ủng hộ.

Khổng Hoành Nghĩa cũng xuất hiện trong đám người, tuy nhiên trên mặt của gã lại tràn ngập vui sướng khi người ta gặp họa.

Bên cạnh gã còn có mấy đại năng của gia tộc Khổng Tước...

Vốn dĩ những người nàyđều muốn đi tìm Sở Mặc gây phiền toái nhưng hiện tại xem ra không còn quan trọng nữa rồi.

Người của Tần gia ra tay, Sở Mặc chắc chắn sẽ phải chết!

Tề Bác đứng ở trong đám người, bên người ngoại trừ một đám tùy tùng ra thì cũng có vài trưởng lão trong gia tộc của gã.

Trước đó trên Thiên Lộ, Tề Bác công khai thừa nhận Sở Mặc mạnh hơn gã, mang đến sự tranh luận không nhỏ cho gã.

Nhưng Tề Bác vẫn làm theo ý mình, cơ bản không để ý đến tin đồn.

Cuối cùng thành công đột phá đến Đế Chủ ngũ trọng thiên, coi như là sau khi Thiên Lộ mở ra tương đương với những đại nhân trẻ tuổi đã thành công.

Giờ phút này trong mắt của Tề Bác mang theo vài phần tiếc nuối, cũng mang theo vài phần giải thoát.

Nhưng thật ra bên cạnh gã có mấy tên trưởng lão của Tề gia tất cả đều mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm Sở Mặc, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thủy Y Y cũng không xuất hiện.

Sau khi nàng đi ra khỏi Thiê Lộ, trong gia tộc hình như xảy ra chuyện lớn, sau khi nhắn lại trên bản tin cho Sở Mặc thì vội vã trở về.

Lục Hồng Tuyết và Long Thu Thủy cũng không xuất hiện.

Long Thu Thủy... hẳn nên gọi y là Long Hận Mặc, bên trong đạinhân trẻ tuổi cũng thật là một nhân vật nổi biết bao.

Sau khi bị Sở Mặc trấn áp, sửa lại tên, hung hăng nhục nhã lại còn thành công đột phá đến cảnh giới Đế Chủ ngũ trọng thiên.

Chỉ có điều sau khi y rời khỏi Thiên Lộ cũng vội vàng trở về gia tộc.

Bởi vì Lục Hồng Tuyết mang theo khối ảnh âm thạch trở về Lục gia!

Giữa Long gia và Lục gia chỉ sợ sẽ có một trận chiến không nhỏ.

Chuyện như vậy nếu hoàn toàn không có chứng cớ thì cũng thôi.

Dù sao ngay kẻ thù là ai cũng không biết, làm sao báo thù?

Sau khi cóchứng cớ, bất kỳ một gia tộc lớn nào làm sao lại có khả năng hoàn toàn bỏ qua việc một đại nhân trẻ tuổi nhà mình bị đánh chết!

-----o0o-----

Chương 1477: Đối chiến Tần Khiếu Thương (1)

Chương 1477: Đối chiến Tần Khiếu Thương (1)

Cho dù không sinh ra huyết chiến gia tộc nhưng xung đột lẫn nhau nhất định là không thể tránh khỏi.

Đám người Lưu Phong và Lưu Vân từ lâu đã rời khỏi nơi này.

Bọn họ còn có nhiều chuyện phải đi làm, chỉ để lại một vài người thủ hạ ở đây chờ tin tức Sở Mặc trở về.

Hoàng Vô Song là một người trong đó, nhưng lúc này gã lại biểuhiện vô cùng khiêm tốn, mấy tùy tùng bên người cũng có ý duy trì sự khiêm tốn.

Những đại lão ở Thiên Lộ nhận được cơ duyên lớn tăng lên cảnh giới Đế Chủ lục trọng, sâu trong nội tâm sự kiêng kỵ cũng không hề thay đổi.

Cho dù Sở Mặc vẫn là Chân Tiên, cho dù hắn đối mặt là Tần gia, nhưng ở trong lòng của Hoàng Vô Song chẳng biết tại sao vẫn cảm thấy Sở Mặc sẽ không bị thua thiệt.

Tiêu Trường Bình cũng xuất hiện.

Gã nợ Sở Mặc một ân tình cựclớn, sâu trong nội tâm vẫn muốn xem báo đáp như nào.

Cho nên tình huống bây giờ Sở Mặc rõ ràng bị vây vào thế yếu, gã đứng ra, làm việc nghĩa không chùn bước.

Trên vai của gã vẫn khiêng đại đao như cái ván cửa, lạnh lùng nhìn Tần Khiếu Thương nói:

- Ta biết, ta không phải là đối thủ của ngươi, nhưng ngươi muốn giết bằng hữu của ta, ta không thể khoanh tay đứng nhìn.

Hành động hôm nay của ta chỉ đại diện cho một mình ta.

Đúng vậy, ta sợ liên lụy đến gia tộc của ta.

Nhưng ta không thể chống mắt nhìn bằng hữu chịu thiệt mà không quản, cho nên, ta sẽ đối chiến với ngươi!

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành lúc này sớm đã chạy đến phía sau Sở Mặc.

Bọn họ ngay cả nói cũng chưa nói đã dùng hành động thể hiện thái độ của mình.

Lúc này, trong đám người lại truyền đến một giọng nói:

- Ta Mao Hãn Hải đại diện cho toàn bộ Mao gia, ủng hộ Sở công tử!

Nói xong, từ trong đám người có một người béo đi ra.

Tên mập này diện mạo vô cùng thú vị: da của gã rất trắng, thậm chí so với da của một vài nữ tử còn trắng hơn, mặt nở nụ cười, lông mi trắng, đầu trọc, đứng ở đó làm người ta vô cùng chú ý.

Trong đám người truyền đến những tiếng bàn tán kinh ngạc.

- Ta không nghe lầm chứ?

Mao Hãn Hải đại nhân...

Nói đại diện cho Mao gia?

- Trong lời nói ý tứ quá sâu!

- Ý của hắn... là nói toàn bộ Mao gia đều đứng bên Sở Mặc?

Mọi người rất kinh ngạc, ngay cả Tiêu Trường Bình là một người bình thường rất tùy tiện, đối mặt với Tần gia cũng phải cẩn thận nói ra một câu đại biểu cho mình...

Mao Hãn Hải này bình thường hình nhưkhông phải người không cẩn thận như này?

Tần Khiếu Thương lạnh lùng cười:

- Mao gia?

Năm đó là gia tộc phụ thuộc vào Sở gia mà thôi.

Như thế nào?

Chủ tử gia tộc các người đã diệt rồi, các ngươi còn nhớ mãi không quên sao?

Muốn bị diệt môn thì sẽ thành toàn cho các ngươi!

Mao Hãn Hải nói:

- Tần gia tuy rằng hùng mạnh nhưng dù sao cũng là rùa đen rụt đầu, đối với loại vương bát đản* này, Mao gia chúng ta từ trước đến nay đều không sợ.

*Khốn kiếp, con rùa, ý chỉ Tần gia là con rùa rụt đầu- Ngươi muốn chết!

Thanh âm của Tần Khiếu Thương chợt lạnh như băng.

Trong đám người lại truyền đến thanh âm bình tĩnh:

- Một Đế Chủ bậc cao lại ức hiếp một đám tiểu tử, còn ức hiếp rất hăng hái đúng không?

Có ý gì vậy?

Tần Khiếu Thương, Mao gia gia nhà ngươi tới rồi!

Theo thanh âm đó, trong đám người có một người mập mạp đi ra.

Cũng có làn da trắng nõn, cũng đầu trọc lông mi trắng, nhưng nhìn tuổi thì cũng đã trung niên rồi.

- Mao Sơn Hổ, là ngươi?

Trong con ngươi của Tần Khiếu Thương xuất hiện vẻ băng lãnh:

- Không tưởng được, ngươi còn có gan xuất hiện trước mặt ta.

Mao Sơn Hổ ha hả cười:

- Không phải là năm đó bại trong tay ngươi thôi sao?

Nhưng Mao gia chúng ta không phải rùa đen rụt đầu đâu.

Sắc mặt của Tần Khiếu Thương tức đến xanh mét.

Hai người dáng vẻ thiếu niên Tần Văn và Tần Võ trên mặt cũng rất khó coi.

Mặc dù đang ở trong Tần gia, cũng cảm thấy một kỷ nguyên trước hành vi bọn họ bảo tồn thực lực là chính xác, nhưng chuyện như thế nếubị người ta nói ra vẫn sẽ cảm thấy khó chịu.

Phía sau Mao Sơn Hổ lại có vài người đi ra.

Không lên tiếng, nhìn diện mạo đã biết đều là người của Mao gia.

Đầu trọc lông mi trắng, béo...

Đây là dấu hiệu của Mao gia Thiên giới.

Chưa đi đến nơi mà người ta đã nhận ra rồi.

Trên thực tế, hiện giờ Mao gia ở Thiên giới coi như là một gia tộc lớn.

Cùng với loại gia tộc như Thượng Quan gia, Lạc gia không khác nhau lắm.

Tuy rằng không phải là thế lực cao nhất nhưng cũng không phải ai cũng dám chọc vào.

Nhất là tồn tại từ xa xưa, nội tình của gia tộc vô cùng thâm sâu.

Nếu bọn họ chống lại không phải Tần gia, gia tộc bình thường cũng cần phải suy xét cho thật kỹ trước khi muốn làm gì.

Mao Sơn Hổ cười tủm tỉm nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Này nhóc, nhớ kỹ, cậu không cô độc đâu.

Sau đó khẽ mỉm cười gật đầu với Hồng Nguyệt.

Trong lòng của Sở Mặc như có dòng nước ấm chảy qua.

Hắn gật mạnh đầu:

- Cảm ơn!

Mao Sơn Hổ cười nói:

- Không cần khách khí, bằng hữu của Sở thị nhất mạch chưa bao giờ thiếu dũng khí.

Ai dám bắt nạt chúng ta đều phải trả giá thật đắt!

Bên kia Tần Văn cười lạnh nói:

- Ha ha, rất tốt, chính các ngươi chạy tới cửa thì không cần chúng ta phải đi tìm nữa!

Mao Sơn Hổ nhìn thoáng qua Tần Văn:

- Không tiếc lóc thịt toàn thân dám kéo Chí Tôn xuống ngựa, Tần gia các người năm đó chính là rùa đen rụt đầu, cho tới hôm nay cũng không có gì để kiêu ngạo cả.

Bảo tồn phần đông cao thủ thì có là gì, đều là mộtđám nhát gan sợ phiền phức.

Bao gồm cả Lão tổ Chí Tôn tự phong của các người, từ trên xuống dưới, không ai có mặt mũi mà nói người khác.

Cho nên đừng ba hoa nữa!

Nên đánh thì đánh đi!

- Được, ngươi có gan thì nhớ kỹ lời ngươi nói.

Tần Văn cười lạnh liên tục, trong mắt đã tràn ngập sát khí.

Tần Võ ở một bên vẻ mặt ngại ngùng nói:

- Nói như vậy, sau khi giết Sở Mặc, tiếp đó người đầu tiên ta tiêu diệt chính là gia tộc các người.

Sở Mặc đứng ở đó, vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Tần Khiếu Thương, Tần gia các người đã muốn giết ta, tên đệ đệ phế vật Tần Khiếu Thiên của ngươi lại không dám ra tay...

- Ai nói ta không dám?

Tần Khiếu Thiên ở một bên rít lên.

- Đây không có chỗ cho ngươi nói chuyện, tránh sang một bên.

Sở Mặc lạnh lùng quát lớn.

Tần Khiếu Thiên tức giận đến sắc mặt xanh mét, hận muốn điên, không nhịn được muốn xông lên lại bị Tần Khiếu Thương ngăn lại:

- Đừng trúng kế, đệ vừa mới nâng cao cảnh giới cần thời gian nhất định để thích ứng, không nên ra tay.

Lời này đương nhiên là nói rất hợp lý, tất cả mọi người ở đây đều biết: Tần Khiếu Thương là sợ đệ đệ phải chịu thiệt.

-----o0o-----

Chương 1478: Đối chiến Tần Khiếu Thương (2)

Chương 1478: Đối chiến Tần Khiếu Thương (2)

Gương mặt anh tuấn của Tần Khiếu Thiên hơi vặn vẹo, nghiến răng nghiến lợi nhìn Sở Mặc, đến cuối cùng, vẫn nhịn sự tức giận xuống, cười lạnh nói:

- Dù sao ngươi cũng là người sắp chết rồi, ta không thèm đôi co với một người sắp chết!

- Yên tâm, với bại tướng dưới tay ta, cho tới bây giờ ta đều không để vào mắt, với ngươi càng không thèm nói thêm gì đâu.

Sở Mặc nói xong vươn người đứng dậy, bay thẳng lên hư không quát lạnh một tiếng:

- Tần Khiếu Thương, cút đi lên nhận lấy cái chết cho ta!

Thân hình Tần Khiếu Thương cũng chợt lóe lên, biến mất tại chỗ, sau đó xuất hiện trên bầu trời.

Trong thành Thiên Vực lập tức có vô số bóng dáng phi lên trời: lớp trưởng lão, người trẻ tuổi, nữ tử, thậm chí có một vài thiếu niên, tất cả đều phi lên trời muốn tận mắt chứng kiến cuộc chiến này.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành, Tiêu Trường Bình cùng với mấy người của Mao gia đều muốn xông lên.

Nhưng bên kia, hai người Tần Văn và Tần Võ lại phóng ra khí tức kinh khủng, Tần Văn lạnh lùng nói:

- Đừng nóng vội chịu chết, bây giờ sẽ đến lượt các ngươi!

Bên kia, trong con ngươi của Hồng Nguyệt và Tử Yên lóe sáng, chống lại Tần Văn và Tần Võ.

Nhưng Tần gia cũng không phải chỉ có những người này tới, còn có mười mấy người vẫn không nói gì nhưng là tu sĩ vô cùng cường đại cảnhgiới Đế Chủ, giờ phút này đều xuất hiện.

Đôi bên đều giằng co trên bầu trời.

Không khí khẩn trương và ngưng trọng, chạm vào muốn bỏng.

Lúc này, Tần Võ vẻ mặt ngại ngùng nói:

- Đừng vội đánh nhau, xem Sở Mặc chết như nào trước được không?

Ta rất muốn biết...

Một tên cảnh giới Chân Tiên có thể sống được qua bao nhiêu hiệp.

Chẳng nhẽ các người không hiếu kỳ sao?

Nguyệt Khuynh Thành lạnh lùng nói:

- Tần Khiếu Thương vào tay công tử nhà ta sống không quá mười hiệp.

Lời này đương nhiên mang theo cả sự tức giận.

Trên thực tế trong lòng Nguyệt Khuynh Thành vô cùng lo lắng.

Nàng biết rõ công tử nhà mình rất mạnh, nhưng tên Thần Khiếu Thương kia rõ ràng là cùng thời đại nhân Tử Yên Đế Chủ.

Cảnh giới của Tử Yên Đế Chủ đã đến Đế Chủ bát trọng thiên.

Tần Khiếu Thương kia... có thể yếu hơn Tử Yên Đế Chủ sao?

Tần Võ nhìn thoáng qua Nguyệt Khuynh Thành, cười híp mắt nói:

- Tiểu cô nương, nếu không hai ta đánh cuộc, như thế nào?

Công tửnhà ngươi nếu có thể sống được qua mười hiệp, ta sẽ không giết ngươi.

Nếu công tử nhà ngươi mười hiệp đã bị đánh chết, ngươi sẽ làm tiểu nha hoàn của ta.

Thế nào?

- Ngươi nghĩ hay quá nhỉ!

Nguyệt Khuynh Thành giận dữ mắng.

Tần Võ ngại ngùng cười:

- Sợ cái gì chứ, ngươi xem ta còn trẻ lại anh tuấn như vậy, còn mạnh hơn so với công tử nhà ngươi nhiều mà?

- Tần Võ, mặt mũi quan trọng.

Hồng Nguyệt lạnh lùng quát lớn một câu, sau đó cười lạnh nói:

- Không bằng ta với ngươi đánh cuộc, Sở Mặc nếu có thể sống qua mười hiệp thì ngươi tự sát.

Nếu không sống được, ta tự sát....

Tần Võ, ngươi dám không?

Tần Võ lập tức nao nao, nhìn thoáng qua hai thân ảnh trên bầu trời, sau đó ngại ngùng cười:

- Không đánh cuộc với ngươi.

Hồng Nguyệt cười lạnh nói:

- Nhìn thấy không, đây chính là bản tính của Tần gia các ngươi, nhát như thỏ đế!

- Hồng Nguyệt, không cần kích tướng.

Sở gia nhất mạch các ngươi lúc này đã định phải bị giết hoàn toàn rồi.

Tần thị đã muốn làm chuyện gì thì ai cũng đều không cản được.

Tần Võ ngại ngùng cười nói.

Tần Văn thì tại ở một bên nói:

- Nếu cô đồng ý gả cho ta, ta cam đoan sẽ không giết cô!

- Cút!

Hồng Nguyệt lạnh lùng trả lời một câu.

Ầm ầm!

Lúc này, trên bầu trời Sở Mặc và Tần Khiếu Thương...

đang đánh nhau.

Song phương vừa ra chính là sát chiêu!

Không hề thử nhau, không hề do dự, vừa ra tay... là chiêu số hùng mạnh nhất.

Một thiên quyền của Sở Mặc đập về phía Tần Khiếu Thương.

Bên Tần Khiếu Thương cũng hung hăng tung ra một chưởng đập về phía Sở Mặc!

Pháp lực mãnh liệt, chiến ý ngút trời!

Một tiếng vang thật lớn, thân hình của song phương đều lui về phía sau mấy trăm trượng.

Sở Mặc cảm giác được một luồng khí huyết cuồn cuộn, cánh tay tê dại, trong con ngươi xuất hiện một tia sáng nhàn nhạt.

Đối với chiến lực của Tần Khiếu Thương, trong lòng hắn đã hiểu đại khái.

Bên kia Tần Khiếu Thương, lại bị chấn động không nhẹ.

Một kích mới rồi, y dùng mười thành sức lực.

Vốn tưởng là mộtchiêu là có thể đánh chết Sở Mặc nhưng lại không nghĩ tới rằng đối phương đánh ngang tay với y.

Cánh tay y cũng tê dại, khí huyết cuồn cuộn dường như xương cốt trên cánh tay chấn động đến cảm giác muốn nứt ra.

Tiểu súc sinh này tại sao có thể có chiến lực lớn như thế?

Đây là một tu sĩ Chân Tiên sao?

Thực lực như thế nào thì được coi là đáng sợ hơn các Đế Chủ cấp cao đây?

Tần Khiếu Thương kinh ngạc lại nghi ngờ.

Giờ y là một Đế Chủ cấp chính, chiến lực tương đương hùng mạnh.

Tu sĩ tầm thường không biết năng lực của Tần gia nhưng Hồng Nguyệt, Tử Yên lại biết rõ.

Tần Khiếu Thiên còn đang kinh hãi, người xung quanh lại bị chấn động rồi.

Thậm chí còn bị dọa sợ.

Đây đúng là một tu sĩ Chân tiên ư?

Chỉ là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi ư?

Tuy đại đa số bọn họ không biết Tần Khiếu Thương nhưng nhìn khí thế có thể biết Tần Khiếu Thương thuộc hàng Đế chủ cấp cao, bọn họcòn không có khả năng biết được cảnh giới chân thật của y.

Một người vẫn ở Chân tiên như Sở Mặc lại có thể đối mặt cao thủ như vậy, bị đánh một kích vẫn hoàn hảo, hơn nữa, nhìn bề ngoài, có vẻ như còn có lực lượng tương đương với Tần Khiếu Thương.

Hắn còn là người chứ không phải là một mãnh thú khoắc da người chứ?

Ánh mắt Tần Văn, Tần Võ lạnh lẽo.

Hai người đều nhận ra Sở Mặc có chiến lực vô cùng mạnh.

Tần Khiếu Thiên trầm mặc.

Y biết rõ, nếu đấu nghiêm túc, y không có khả năng sống được một hiệp.

Nhưng Sở Mặc chẳng những chống đỡđược lại dường như đánh ngang tay với ca ca của y.

Điều này là chứng cứ rõ nhất, dù y không muốn thừa nhận cũng phải chấp nhận mình không bằng Sở Mặc.

Hồng Nguyệt và Tử Yên hơi thở phào.

Tần gia quá cường thế.

Tại Thiên vực chi thành, lại muốn diệt trừ Sở Mặc ngay trước mặt các nàng.

Các nàng có thể giằng co với hai tên khủng bố Tần Văn, Tần Võ, không để hai người này có cơ hội ra tay với Sở Mặc.

Đồng thời, hai người cũng rất tín nhiệm Sở Mặc.

Các nàng tin, sau khi đi ra từ thiên lộ, Sở Mặc tuyệt đối không thểkhông có thu hoạch.

Hồng Nguyệt biết nhiều hơn Tử Yên.

Dù không rõ ràng nhưng nàng biết trên thiên lộ có một cơ duyên đang đợi Sở Mặc.

Nên lúc trước nàng mới không nhắc nhở Sở Mặc về nguy hiểm trên thiên lộ.

Vì nàng tin, hậu nhân của Sở thị, dù huyết mạch hay số mệnh đều không phải loại thường.

Thế giới này hay Viêm Hoàng đại vực vẫn luôn che chở cho hậu nhân của Sở thị nhất mạch không phải là chuyện lạ.

-----o0o-----

Chương 1479: Một đao bổ củi

Chương 1479: Một đao bổ củi

Trên bầu trời, Tần Khiếu Thương gầm lên giận dữ, lại ra tay.

Giờ, Tần Khiếu Thương cũng lấy ra vũ khí của mình.

Đó là một cây chiến kích màu bạc lóe sáng.

Chiến kích chạy ngang trời, đánh tới chỗ SởMặc.

Sở Mặc cầm Thí Thiên, mũi đao sắc nhọn, mạnh mẽ xông tới.

Đem theo một luồng khí sắc bén muốn chém Tần Khiếu Thiên.

Tần Khiếu Thương giật mình kinh hãi, thân hình y thoắt ẩn thoắt hiện, nhanh đến mức mắt thường không nhìn rõ, chỉ nhìn được tàn ảnh sót lại.

Tàn ảnh bị Thí Thiên đánh tan.

Cuối cùng, chiến kích của Tần Khiếu Thương và Thí Thiên đập vào nhau.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hai vũ khí chạm nhau đánh uỳnh một cái.

Trực tiếp khiến không gian vặn vẹo, làm người ta cảm giác như hư không bị chém làm mấy mảnh vậy.

Thậm chí còn xuất hiện dị tượng nữa.

Tần Khiếu Thương thét lớn, chiến ý của y đã tăng đến cực hạn.

Y cảm giác, người thanh niên ở đối diện tạo cho y cảm giác bị uy hiếp.

Uy hiếp trí mạng!

Dù sâu trong nội tâm y không hề nghĩ một tu sĩ Chân tiên có thể bức y đến mức này nhưng với tình hình hiện tại, y nhất định phải liều mạng đánh.

Tâm lý kiểu này khiến người rất ức chế.

Cũng cực khó chịu.

Trước mặt biết bao nhiêu người, một Đế Chủ cấp cao lại muốn liều mạng với một tu sĩ Chân tiên, đúng là không có thiên lý mà.

Nhưng Tần Khiếu Thương vẫn chưa dự đoán hết được, sự việc còn nghiêm trọng hơn nhiều so với y tưởng.

Chiến lực đích thực của Sở Mặc còn chưa thể hiện hết đâu.

Sở Mặc giơ Thí Thiên, bổ xuống Tần Khiếu Thiên.

Động tác nhìn như động tác chẻ củi.

Nhiều người đứng xem nhìn mà ngẩn người.

- Hắn làm gì thế?

- Không phải chẻ củi chứ?

- Ta biết chiêu này, chẳng phải là xẻ núi hay sao?

- Chiêu thức như thế thì thằng ngốc cũng biết.

Chỉ là bổ từ trên xuống thôi, ngươi còn nghĩ là gì chứ?

Những người vây xem ồn ào, đồng thời, cảm thấy rất khó tin.

Con ngươi Tần Khiếu Thương lại đầy vẻ ngưng trọng.

Y nhìn đao đang bổ tới, cảm giác lông tơ khắp người dựng hết cả lên.

Đao này quá đáng sợ.

Tại sao một tu sĩ ở cảnh giới kia là có thể thi triển ra chiêu thức này được chứ?

Không thể tin nổi.

Tần Khiếu Thương giơ ngang chiến kích, muốn chắn một đao của Sở Mặc.

Một đao của Sở Mặc nhìn rất chậm nhưng thực tế lại cực nhanh.

Vì đao này đã ảnh hưởng đến quy tắc không gian và thời gian ở đây.

Khi một đao kia được chém ra, thời gian dường như đếm ngược.

Trong không gian xuất hiện các loại phù văn thần bí.

Từng phù văn đều có sức mạnh khiến người ta kinh hãi.

Tần Văn, Tần Võ đồng thời vươn người đứng dậy, bộc phát khí thế, muốn bay đến chỗ Tần Khiếu Thương.

Vì bọn họ biết, sự việc không tốt, cần phải ra tay.

Hồng Nguyệt và Tử Yên đồng thời hừ lạnh, tự lấy ra pháp khí.

Không gian lập tức được chiếu rọi bởi luồng sáng lóa mắt hình bông hoa.

Chặn Tần Văn và Tần Võ lại.

Tần Văn hừ lạnh, vọt tới chỗ Tử Yên Đế Chủ.

Phải biết chọn quả hồng mềm mà nắn thôi.

Trong mắt Tần Văn, Tần Võ, Tử Yên cũng rất lợi hại nhưng cònkém xa Hồng Nguyệt.

Tử Yên quát một tiếng, một pháp khí đột nhiên hiện ra, sáng lóa như ánh mặt trời, khiến người phải cụp mắt không dám nhìn thẳng.

Một kích của Tần Văn đánh tới đụng vào ánh sáng, trực tiếp nổ tung.

Sóng khí lan tỏa bốn phía.

Nhưng điều khiến người ta khiếp sợ là một kích này bị pháp khí của Tử Yên phá giải.

Tần Võ cũng xông đến chỗ Tử Yên.

Hồng Nguyệt nói:

- Sao thế, hai Chuẩn Chí Tôn lại đi ức hiếp một tiểu cô nương ư?

Tần Võ cũng chẳng ngại ngùng:

- Chỉ cần nàng không chống đối ta sẽ không ức hiếp nàng nha.

- Ít nói nhảm đi, loại người không biết xấu hổ như các ngươi lại muốn hại cháu của ta, đúng là nằm mơ.

Con ngươi Hồng Nguyệt lạnh băng, môi đỏ mọng khẽ mở.

Mọi thứ chỉ phát sinh trong chớp mắt.

Phản ứng của Tần Văn, Tần Võ xem như khá nhanh.

Sở Mặc vừa ở bên kia lại chuẩn bị dùng đao bổ củi, hai người đã hành động, nhưng tóm lại vẫn chậm một bước.

Đao của Sở Mặc bóp méo không gian, đi ngược thời gian.

Khi haingười kia vừa phản ứng thì đao của Sở Mặc đã bổ xuống.

Nói cách khác, thứ mà mắt bọn họ nhìn thấy đã xảy ra trước rồi.

Hiện tại, Sở Mặc đang đứng trong hư không, lạnh lùng nhìn bọn họ.

Còn Tần Khiếu Thương...

Tần Khiếu Thương đơ người.

Tròng mắt y chỉ có sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Hoàn toàn tuyệt vọng.

Chết không phải đáng sợ nhất.

Mà đáng sợ nhất là cảm giác chuẩn bị đối diện với cái chết.

Loại tuyệt vọng này khiến người lạnh giá, đáng sợ hơn cái chết nhiều.

Chiến kích của Tần Khiếu Thương đã bị Thí Thiên chặt gãy, đầu lâu của y bị Thí Thiên chém bay.

Một tên Đế Chủ bậc chín lại bị Sở Mặc dùng một đao chém thànhhai khúc.

Nguyên thần vỡ nát, chết oan chết uổng.

Một tên thiên kiêu mạnh nhất trong mười ngàn năm của Tần gia lại ngã xuống tại Thiên vực chi thành.

Một đao kia khiến mọi người thất thanh.

Cả đám ngơ ngác nhìn Sở Mặc, vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi.

Một tên Chân tiên lại dùng một đao chém được Đế Chủ tầng chín, còn khiến đối phương không có cơ hội trả đòn, trực tiếp bị chém chết.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, không mấy ai dám tin đây là sự thật.

Khổng Hoành Nghĩa đứng trong đám người triệt để co quắp khóe miệng, nhìn Sở Mặc như đang nhìn một con quỷ, tự thì thào:

- Sao có thể thế được?

Đây không phải sự thật?

Sao Sở Mặc có thể dùng một đao chém đôi một tên Đế Chủ tầng chín chứ.

Dù Chuẩn Chí Tôn cũng khó mà làm được như vậy...

Hoàng Vô Song dại ra, cười khổ, hơi lắc đầu, than nhẹ:

- Quả nhiên là như vậy.

Thế mà còn nói hắn không đạt được cơ duyên chứ, rõ ràng là một cơ duyên cực lớn thì có.

Ở Chân tiên mà đã có chiến lực khủng bố như vậy rồi, một khi hắn đột phá lên Đế Chủ mới chính thức tạo ra áp lực cho các tu sĩ ở Thiên giới.

Tề Bác cũng đứng trong đám người.

Rất nhiều người đều đang nhìn Tề Bác.

Tề Bác là một trong những đại nhân từng khiêu chiến Sở Mặc, lại là người duy nhất còn sống.

Sau đó, Tề Bác từng công khai thừa nhận mình không bằng Sở Mặc.

Trước còn có nhiều người cười nhạo y, nghĩ y đã đánh mất niềm tin vô địch, làm mất mặt các đại nhân trẻ tuổi.

Nhưng hiện tại, trong lòng những kẻ từng cười nhạo trước kia chỉ còn một ý niệm: Tề Bác mới là người thông minh.

Hóa ra người ta đã sớm thấy Sở Mặc có thiên phú và thực lực hùng mạnh, lựa chọn bắt tay giảng hòa chứ không làm địch nhân.

Cứ nhìn Tần Khiếu Thiên, Long Thu Thủy...

Không phải, giờ là Long Hận Mặc, cònGia Cát gia...

đều là những minh chứng sống cho việc lựa chọn sai lầm.

Một tên Chân tiên lại có thể chém giết một cao thủ Đế Chủ tầng chín, dùng từ khủng bố vẫn chưa đủ để hình dung về hắn.

Chỉ cần không có chuyện gì bất ngờ, vạn năm sau, toàn bộ thiên kiêu ở Thiên giới cũng khó mà thoát khỏi bóng ma của hắn.

-----o0o-----

Chương 1480: Dùng đao bổ củi tiếp

Chương 1480: Dùng đao bổ củi tiếp

Một lão giả bên người Tề Bác lóe lóe mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tề Bạc đột nhiên nói:

- Sớm buông tay đi, sẽ sớm được giải thoát, bằng không, sẽ gặpnạn đó.

Một số người nghe thấy lời Tề Bác nói cũng đồng ý.

Nhưng lão giả kia nghe vào lại chẳng hiểu, chỉ mờ mịt nhìn Tề Bác.

Tề Bác khẽ lắc đầu, không nói thêm gì nữa.

Tần Văn, Tần Võ, Tần Khiếu Thiên và một đám người Tân gia lúc này sắp điên rồi.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ đến tình trạng này.

Tần Khiếu Thương... thiên kiêu ưu tú nhất của Tần gia lại vô thanh vô tức chết như thế.

Thậm chí trước khi chết còn không lưu lại được một câu nào.

Lại còn chết dưới đao của một tên Chân tiên.

Đúng là quá nghẹn.

Chết không nhắm mắt!

Tần Văn, Tần Võ và đám người Tần gia điên cuồng lao về phía Sở Mặc.

Hồng Nguyệt và Tử Yên trực tiếp xuất thủ.

Đến lúc này không cần nói gì nữa, cũng không thể tránh được một cuộc đại chiến.

Tu sĩ Mao gia cũng ra tay.

Mao Sơn Hổ, Mao Hãn Hải rống giận lao về chỗ đối phương.

Hồng Liệt, Tiêu Trường Bình, Nguyệt Khuynh Thành, Huyên Nhi, Huyên Huyên cũng xuất thủ.

Huyên Nhi và Huyên Huyên tham gia khiến không ít người cảm thấy khiếp sợ.

Theo lý, các nàng không nên bị cuốn vào trận phân tranh này mới phải.

Nhưng hai nàng đều không do dự tiến vào.

Hai người đã ở Đế Chủ tầng năm, hơn nữa còn có pháp khí đi kèm, thanh thế không kém.

Nhưng đây là một trận chiến sinh tử, có thể sẽ phải ngã xuống.

Không phải chuyện đùa.

Ai cũng biết, sau trận chiến này, Thiên giới sẽ thay đổi cực lớn.

Sở thị nhất mạch từng huy hoàng cùng Tần thị xưng hùng xưng bá Thiên giới hiện tại nhất định sẽ mâu thuẫn gay gắt, có thể không chết không thôi.

Nhưng lúc này, không ai có thời gian nghĩ nhiều nữa.

Có lẽ bị một màn vừa rồi của Sở Mặc gây kích thích, Tiêu Trường Bình quay đại đao lớn như cánh cửa, chém về một tên Đế Chủ tầng sáu của Tần gia.

Song phương giết chóc đỏ mắt.

Dù phía trước không có ân oán, nhưng lúc này thế trận hung hăng như có thù sâu hơn biển.

Đại chiến nháy mắt phát động.

Sở Mặc cũng bay tới, không nói hai lời, gia nhập chiến đoàn, dùng một đao chém một gã Đế Chủ tầng năm của Tần gia, sau đó truyền âm cho mọi người, nhắc họ phải cẩn thận.

Sở Mặc vừa đến, đám người Tần gia như mèo thấy mỡ, ngay lập tức đi cuồng nhào qua.

Chỉ có Hồng Nguyệt và Tử Yên nhìn ra Sở Mặc có chút mệt mỏi.

Dù Sở Mặc có mạnh thế nào thì dùng một đao chém đôi Đế Chủ tầng chín cũng khiến hắn tiêu hao không ít.

Chỉ là một tu sĩ Chân tiên, năng lượng trong cơ thể có hạn.

Nên Hồng Nguyệt và Tử Yên đều xông đến cản trước Sở Mặc, bảo hộ cho hắn.

Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt cũng dựa vào gần đây.

Tần Khiếu Thiên đỏ mắt, gào lên như kể điên:

- Sở Mặc đã nỏ mạnh hết đà.

Ai giúp ta giết hắn, Tần gia sẽ cho người đó ưu đãi cực lớn.

Tần Văn đã vọt đến trước mặt Sở Mặc, giận dữ hét:

- Không cần quan tâm người khác, mau giết tên tiểu súc sinh này.

Vẻ ngại ngùng trên khuôn mặt Tần Võ cũng đã biến mất, thay vào đó là sự ngưng trọng, gã trầm giọng nói:

- Hôm nay nhất định phải giết hắn.

Hai Chuẩn Chí Tôn đồng thời lên tiếng, nói là làm, thiên địa cũng xuất hiện dị tượng.

Nội tình của Tần gia cứ thế phơi bày trước mắt ngườiđời.

Để giết một tu sĩ Chân tiên như Sở Mặc, Tần gia lại huy động hai gã Chuẩn Chí Tôn, một Đế Chủ tầng chín, mười mấy Đế Chủ tầng năm trở lên cộng thêm một khổ chủ Tần Khiếu Thiên.

Lực lượng mạnh như vậy có thể thừa sức tiêu diệt một gia tộc hạng nhất.

Dùng để đối phó Sở Mặc chẳng khác nào giết gà dùng dao mổ trâu.

Dù Sở Mặc có một đao chém chết Tần Khiếu Thương thì vẫn nhiều người giữ suy nghĩ này.

Một đao kia của Sở Mặc quá yêu dị, cũng quá tà môn, hoàn toàn vượt ngoài tầm hiểu biết của bọn họ.

Đó có thể là một loại công pháp cao cấp.

Sở Mặc không phải người thường.

Toàn bộ Thiên giới, dưới Chuẩn Chí Tôn, liệu còn ai có thể là đối thủ của hắn chứ?

Nhưng có là gì so với quân Tần gia.

Không thấy Hồng Nguyệt, Tử Yên và mấy người kia đang rất khẩn trương sao?

Đúng lúc này, Tần Văn thấy được một sơ hở, hung hăng đánh về phía Hồng Nguyệt.

Y muốn liều mạng.

Tần Võ, đồng dạng Chuẩn Chí Tôn, cứng rắn đánh trúng pháp khí của Tử Yên, miệng phun máu, nhưng vẫn đánh tiếp về hướng Sở Mặc.

Đây là quyết tâm của một người ở Chuẩn Chí Tôn.

Không để ý đến Tử Yên Đế Chủ tầng tám mà chỉ hoàn toàn muốn đánh chết Sở Mặc.

Y đã nhận ra, Sở Mặc tiêu hao quá độ, đang rất suy yếu.

Đây chính là thời cơ.

Đúng lúc này, một đoạn rễ cây từ lồng ngực Sở Mặc đột nhiên bay ra, chui thẳng vào miệng của Sở Mặc.

Sở Mặc nuốt nó xuống.

Ầm!

Trên người Sở Mặc chốc lát bộc phát một luồng khí thế kinh người.

Sở Mặc một lần nữa nắm lấy Thí Thiên.

Chuyển biến này hoàn toàn vượt ra dự liệu của mọi người.

Tần Võ cũng bị dọa sợ.

Y không tưởng tượng được một cái rễ cây nào lại có khả năng giúp Sở Mặc hồi phục thể lực thần kỳ, sinh long hoạt hổ, cả thể chất và tinh thần đều mạnh mẽ đỉnh cao như thế.

Không biết có phải dược liệu cấp Chí Tôn không?

Sở Mặc vẫn dùng một đao chẻ củi, chém Tần Võ.

Dù khiếp sợ nhưng Tần V vẫn mạnh mẽ muốn xông lên giết Sở Mặc.

Ầm một tiếng, thân thể của Sở Mặc nháy mắt bị đánh bay.

Sức mạnhcủa Chuẩn Chí Tôn quá kinh khủng.

Dù Sở Mặc vừa nuốt vào một phần rễ của Phong quân tử, nháy mắt khôi phục toàn bộ lực lượng nhưng đối mặt với Chuẩn Chí Tôn như Tần Võ, Sở Mặc vẫn không tránh được bị thương.

Tuy không phải vết thương trí mạng nhưng cũng đủ dồn hắn ở vào thế nguy hiểm.

Giống như tình trạng khi đối mặt với La Quật trên thiên lộ, cảm giác thật vô lực.

Một đao của Sở Mặc cũng chặn được Tần Võ.

Hồng Nguyệt thấy Sở Mặc bị thương, vô cùng giận dữ, muốn xông lên đánh chết Tần Võ nhưng lúc này thanh âm lạnh băng đậm vị tràophúng của Tần Văn lại vang lên:

- Hồng Nguyệt, ngươi không cản được đâu.

Ngươi chỉ có một người trong khi chúng ta có những hai người.

Trước khi đến đây chúng ta đã dự trù được trước tình huống như thế này rồi.

Tần Văn nói xong, trực tiếp lấy ra một pháp khí, con ngươi trong trẻo mà lạnh lùng nhìn Hồng Nguyệt nói:

- Niệm tình quen biết trước kia, nếu ngươi để chúng ta đánh chết Sở Mặc, ta sẽ không làm khó ngươi.

Chuẩn Chí Tôn khống chế Chí Tôn khí mang lại uy lực kinh thiên.

Vô số người thấy Tần Văn lấy ra Chí Tôn khí đều nhanh chóng chạy lui.

Đám người vô cùng kinh ngạc.

Hồng Nguyệt quyết tuyệt, lạnh lùng quát:

- Tần Văn, ngươi đừng si tâm vọng tưởng, chỉ bằng ngươi mà muốn làm khó ta ư?

Hồng Nguyệt nói xong, cũng lấy ra một cái Chí Tôn khí.

Chí Tôn khí bay lên không trung, phát ra uy áp rất lớn, che cả bầu trời.

-----o0o-----

Chương 1481: Roi thép của Chí Tôn

Chương 1481: Roi thép của Chí Tôn

Đã bao nhiêu năm qua chưa được chứng kiến cảnh tượng hai Chuẩn Chí Tôn chiến đấu, sử dụng Chí Tôn khí như thế này.

Vô số người trốn thật xa, nhìn cảnh tượng trước mắt, vừa khiếp sợ lại vừa trông mong.

Nhất là những người có thành kiến, chán ghét Sở Mặc đều thấy hưng phấn.

Bọn họ không có chút quan hệ nào với Tần gia, cũng chẳng thích Tần gia lắm.

Cuộc chiến này với bọn họ chẳng khác nào một tuồng kịch.

- Chó căn chó, chỉ hy vọng bọn họ đánh nhau đầu rơi máu chảy mới thôi.

Có kẻ cười lạnh.

Con ngươi Hồng Nguyệt và Tần Văn đều tràn đầy chiến ý điên cuồng, không hẹn mà cùng hành động.

Chuyển chiến trường đến chỗ âm thanh trào phúng lúc nãy.

Khiến bên đó đại loạn.

Vô số người mắng cái tên điên khùng vừa mới nói lời trào phúng, đồng thời, co cẳng bỏ chạy.

Nhưng bọn họ có nhanh mấy cũng làm sao nhanh được bằng Chuẩn Chí Tôn.

Trừ một số Đế Chủ bậc cao biết trước tình thế đã trốn từ trước, đại đao số đều bị cuốn vào trận chiến của hai Chuẩn Chí Tôn này.

Hồng Nguyệt và Tần Văn đồng thời xuất thủ.

Hai cỗ khí thế va vào nhau tạo nên tiếng vang long trời lở đất.

Hai pháp khí Chí Tôn gần như đã phát huy một phần ba uy lực của chúng.

Lực phá hoại khiến người ta kinh hồn tán đảm.

Những người bịcuốn vào nháy mắt hóa thành tro bụi.

Không để lại tí dấu vết nào.

Bầu trời trong sáng trở lại.

Trận chiến này quá chấn động.

Dù Chân tiên hay Đế Chủ cũng khó mà chịu được một kích của hai gã Chuẩn Chí Tôn đang điên cuồng.

Hai người Tần Văn và Hồng Nguyệt nháy mắt bị cuốn vào.

Đừng nhìn Hồng Nguyệt là nữ nhân, chiến lực của nàng rất hung hãn, phong cách chiến đấu điên cuồng hơn nhiều người đàn ông nữa kia.

Tần Văn chiến đấu không chút văn nhã như cái tên của gã mà mang sự lạnh lùng, hống hách, ích kỷ.

Hai người chiến đấu kịch liệt, không ngừng kích phát nhiều tiếng nổ vang, khiến cả vùng trời run lẩy bẩy.

Vô số đại đạo pháp tắc cũng được phát ra liên tục.

Phù văn nhảy múa khắp trời.

Nếu là Đế Chủ bình thường, dính vào phù văn này một chút cũng sẽ bị trọng thương.

Vì đây chính là đạo của hai Chuẩn Chí Tôn.

Phù văn tượng trưng cho cuộc chiến đạo quả của họ.

Sở Mặc và Tần Võ vẫn đang giằng co.

Nguyệt Khuynh Thành, Hổ Liệt và Tiêu Trường Bình thì đang chiến đấu ác liệt với Tần gia.

Tần Võlạnh lùng nhìn Sở Mặc, có chút kiêng kị, nhưng đồng thời lại đầy sự tham lam.

- Nghe nói trên Thiên lộ, ngươi đã chiếm được Phong quân tử.

Nhiều người nói chuyện này vô căn cứ, không ngờ lại là thật.

Tần Võ sớm chẳng còn rụt rè, mặt còn mang nét dữ tợn:

- Chỉ chốc lát đã ăn hai rễ cây của Phong quân tử.

Thật không biết ngươi ra điều kiện gì mà khiến cho một gốc Chuẩn Thánh dược đồng ý đi theo ngươi.

- Loại rùa đen rút đầu như ngươi mãi mãi không có đãi ngộ như thế đâu.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Chỉ có người có huyết mạch của anh hùng như ta mới có tư cách này thôi.

- Tiểu súc sinh, không cần khua môi múa mép.

Dù Phong quân tử chịu hy sinh vì ngươi thì hôm nay, ta vẫn muốn giết ngươi.

Tần Võ nói xong, lấy ra một cái trường tiên đen nhánh, thoạt nhìn không hoàn chỉnh, dài hơn một trượng.

Toàn thân đen sì như gang thép, khiến người ta thấy nó rất cứng rắn.

Đây là một cái Chí Tôn khí.

Một cái roi thép cấp Chí Tôn.

Trước kia, khi còn nguyên vẹn, nó chính là một món Chuẩn Thánh khí.

Đương nhiên Tần Võ cũng không biết truyền thuyết là thật hay giả, nhưng đúng là roi thép này có uy lực vượt xa Chí Tôn khí bình thường.

Vù một cái.

Tần Võ vung roi đánh về chỗ Sở Mặc.

Roi thép mang theo sức mạnh to lớn đập mạnh tới.

Nếu bị đập trúng, dù là một ngôi sao cũng có thể bị đánh nát vụn.

Sở Mặc không dám đỡ.

Đây là một kích dốc toàn lực của Chuẩn Chí Tôn lên một cái Chí Tôn khí.

Trừ phi Sở Mặc ở Đế Chủ, hắn còn dám đỡ trực tiếp.

Nhưng dù là Đế Chủ tầng chín bình thường cũng không dám đối mặt, chỉ có thể chạy trối chết.

Lúc này Tần Võ ỷ mình chiến lực mạnh, pháp lực mãnh liệt, điên cuồng công kích Sở Mặc, muốn giết hắn ngay lập tức.

Hồng Nguyệt đột nhiên quát to:

- Sở Mặc đi mau.

Trốn đi, không cần quan tâm chúng ta.

Tần Văn cười khẩy:

- Muốn trốn sao?

Trên trời dưới đất không nơi ẩn nấp, hắn trốn được đi đâu.

Sở Mặc lạnh lùng:

- Ai nói ta muốn trốn.

Ầm!

Một luồng khí nguy hiểm đột nhiên tuôn ra từ thân thể Sở Mặc.

Bầu trời nháy mắt đầy mây.

Tần Khiếu Thiên đứng bên kia trừng toác mắt, điên cuồng hét lên:

- Hắn muốn độ kiếp, hắn muốn tấn thăng Đế Chủ đó.

Cái tên này điên rồi.

Mau tránh ra!

Tần Võ đang chuẩn bị công kích tiếp Sở Mặc lại bị sợ run người, sau đó theo bản năng, thu hồi công kích, ngưng trọng nhìn lên trên trời.

Chuyện Sở Mặc độ kiếp ở Huyền Không thành đã truyền khắp nơi.

Toàn bộ Thiên giới hầu như ai cũng biết Tần Khiếu Thiên bị Sở Mặc bẫy vào thiên kiếp.

Tần Khiếu Thiên rống lên:

- Võ lão tổ, mau lui lại.

Thiên kiếp của tên tiểu tử này không giống với người bình thường đâu.

Thiên kiếp trên Thiên lộ tối đa mạnh gấphai lần thiên kiếp ở ngoài, nhưng uy lực thiên kiếp của hắn phải gấp năm lần của người thường.

Tần Khiếu Thiên trực tiếp nói thẳng bí mật.

Tần Võ bị dọa xanh mặt.

Ngay cả các tu sĩ trốn đi rất xa rồi cũng thấy bối rối.

- Gấp năm lần, đùa à?

Hắn còn là người không chứ?

- Dù người có làm bằng sắt cũng bị đánh chết thôi.

- Lúc trước ta đã nhìn thấy thiên kiếp rồi, Tần công tử đang dọa người phải không?

Ở đâu ra thiên kiếp mạnh gấp năm lần chứ?

Những tu sĩ vây xem không tin.

Tần Võ cũng thấy khó tin.

Gã nghẹn họng nhìn Tần Khiếu Thiên đang gào rú, vừa lui vừa hỏi:

- Gấp năm ư?

- Võ lão tổ, ta lừa ngài làm gì.

Thật đấy.

Tần Khiếu Thiên ủy khuất:

- Lúc trước hắn lừa ta độ kiếp ở Huyền Không thành, ta đã cảm nhận được uy lực của nó rồi.

Ngài mau lui đi, nếu không sẽ gặp họa lớn đó.

- Vậy sao trước ngươi không nói?

Sắc mặt Tần Võ thay đổi.

Thiên kiếp mạnh gấp năm lần, nếu bị lâydính, dù là Chuẩn Chí Tôn, gã cũng sẽ gặp nạn.

Nhưng nếu bắt gã đứng trơ mắt nhìn đối thủ của mình thong dong độ kiếp, gã sẽ nghẹn chết.

Thậm chí, tiểu tử kia có thể nhân cơ hội chạy trốn.

Ở Chân tiên đã khó đối phó rồi, nếu hắn lên Đế Chủ thì đáng sợ thế nào chứ.

Trong quá khứ cũng có người đánh gãy thiên kiếp, nhưng đồng nghĩa sẽ phải gánh chịu nhân quả rất lớn.

Đối với người ở Chuẩn Chí Tôn như Tần Võ là một đả kích trí mạng.

Tần Khiếu Thiên đã rời đi rất xa, bi phẫn nói:

- Ta bị hắn lừa là thật.

Nói thêm thì ích gì, tất cả mọi người sẽ chỉ nghĩ ta viện lý do trốn tránh, ai tin chứ?

Tần Võ nghe xong tức sùi bọt mép.

Gã không ngừng lui về phía sau, ánh mắt lạnh băng.

Gã đang tính toán có nên dùng tương lai đánh bạc để liều chết với tiểu tử này không.

-----o0o-----

Chương 1482: Hư chiêu

Chương 1482: Hư chiêu

Đám người Tần Văn cũng bị chấn động.

Dù là bọn họ cũng không dám lây dính với thiên kiếp uy lực gấp năm lần thiên kiếp Đế Chủ bình thường.

Tần Văn chủ động thoát ly vòng chiến, thoái lui về sau.

Hồng Nguyệt mượn cơ hội dẫn mọi người bay về Thiên đạo viên.

Nàng truyền âm cho những bên tham chiến, cả đám không do dự theoHồng Nguyệt.

- Yêu nữ này muốn chạy trốn đó!

Tần Văn gầm lên.

Nhưng lúc này, gã chẳng thể quan tâm đến Hồng Nguyệt nữa rồi.

Vì bầu trời, mây càng ngày càng càng nhiều.

Đã bắt đầu xuất hiện mấy đọa thiên lôi màu tím như ẩn như hiện, uốn lượn như rồng, xác thực khác hẳn thiên kiếp Đế Chủ bọn họ gặp lúc trước.

Vì một số đạo thiên lôi mang hình dáng giống hệt con rồng tím, có vẩy có móng, cực kỳ dữ tợn.

Thiên kiếp Đế Chủ lúc trước đâu có loại lôi điện thế này đâu.

- Tiên sư nhà nó, tức chết ta!

Tần Võ tức hộc máu.

Sở Mặc lẳng lặng đứng đó, khinh miệt nhìn Tần Võ, thản nhiên nói:

- Tần Võ, Tần Văn, đều là Chuẩn Chí Tôn nhỉ.

Còn đám gia tộc như rùa rút đầu kia, ta nhớ kỹ các ngươi rồi.

Các ngươi cũng nhớ rửa cổ chờ ta đến nhé.

Phía trước Hồng Nguyệt đã truyền âm báo cho Sở Mặc biết Thiên đạo viên có pháp trận tuyệt thế, do Chí Tôn của Sở thị nhất mạch thiết lập.

Dù Chí Tôn có đến cũng không thể phá giải trong thời gian ngắn.

Hồng Nguyệt nói Sở Mặc mau trốn, tuyệt đối không được gặp vấn đề gì.

Vì chẳng ai ngờ được, Tần gia khiêm tốn lúc trước lại quả quyết phái ra nhiều cao thủ đi giết Sở Mặc như vậy.

Hồng Nguyệt có chút sơ sót, không muốn tiếp tục sai lầm.

Sau khi Sở Mặc xác định đám người Hồng Nguyệt trốn về Thiên đạo viên sẽ được an toàn thì hắn cũng ra quyết định.

Hắn phải tạm rời khỏi đây.

Tần gia quá mạnh mẽ, cũng quá xuất sắc.

Sở Mặc có thể dùng mộtđao bổ đôi Đế Chủ tầng chín nhưng vẫn bất lực khi đối mặt với Chuẩn Chí Tôn.

Lúc này không phải là lúc tốt nhất để hắn thăng lên Đế Chủ.

Tần Võ nhìn Sở Mặc, dường như nhận ra gì đó.

Mặt gã đột nhiên xanh mét, giận dữ nắm roi đánh về chỗ Sở Mặc.

Roẹt một cái, thiên lôi hình rồng màu tím nháy mắt đánh vào người Sở Mặc.

Tần Võ trơ mắt nhìn Sở Mặc bị con rồng kia đập thành tro bụi.

Tất cả tu sĩ bốn phương tám hướng đều kinh hô.

Thanh niên mạnh mẽ hống hách vô song kia cứ thế ngã xuống rồi ư?

Bị một thiên lôi Đế Chủ đánh chết luôn ư?

Tần Võ không nhịn được bực tức, gào lên:

- Sở Mặc, tiểu súc sinh, ta nhất định sẽ bầm thây ngươi làm muôn mảnh!

Sở Mặc không chết ư?

Một ít tu sĩ Tần gia cũng ngờ vực.

Tần Văn lẩm bẩm:

- Quỷ tha ma bắt, hắn dùng Cửu mệnh thuật...

Đúng, lúc này bọn họ mới biết Sở Mặc dùng Cửu mệnh thuật lừa gạt bọn họ. chân thân của hắn đã sớm trốn ra xa nghìn vạn dặm rồi.

Lúc này, Sở Mặc đã xuất hiện cách Thiên Vực thành hơn ba mươi triệu dặm.

Sau đó, thân hình hắn nhanh chóng lóe lên, biến mất trong hư không.

Không để lại tí dấu vết nào.

Đây chính là Cửu mệnh thuật.

Ba mạng giả của Sở Mặc đã dùng khi đối mặt với Phong Giang Hải, Thất tinh tôn giả Tần Sâm, trên Thiên lộ lại dùng một mạng lừa La Quật.

Lúc này, lừa gạt Chuẩn Chí Tôn Tần Võ không phải chân thân lục mệnh thuật mà chỉ là thần thông đơn thuần.

Cửu mệnh thuật là một loại Chí Tôn thuật: chân chính thuật có giảthân tam mệnh, chân thân lục mệnh, nhưng đồng dạng, sau khi tu luyện đến một cảnh giới nhất định sẽ có thể thi triển thần thông.

Đương nhiên, thần thông này chỉ có thể mê hoặc kẻ thù một chút, sẽ bị phát hiện rất nhanh.

Thiên lôi vừa bổ xuống đã tan thành tro bụi.

Nếu là giả thân tam mạng, bị thiên lôi bổ vẫn còn lại "thi thể" để gạt người.

Lần này Sở Mặc dùng thiên kiếp dọa bọn Tần Võ sợ hãi.

Dù hắn còn giả thân cũng sẽ không sẻ dụng. hắn chỉ cần mê hoặc đối phương một chút để nhân cơ hội chạy trốn mà thôi.

Sở Mặc chỉ còn lại chân thân lục mệnh.

Nhưng hắn còn chưa hoàn toàn lĩnh ngộ hết chỗ tinh túy của nó.

Sở Mặc thở phào, nhìn thoáng qua hướng Thiên Vực thành, sau đó dứt khoát xoay người, bay khỏi khu vực này.

Hắn cần thời gian để củng cố tu vi và lĩnh ngộ chân thân lục mệnh.

Cửu mệnh thuật không hổ là thần thông bảo mệnh tuyệt hảo.

Chí Tôn thuật này rất có giá trị.

Sâu trong nội tâm, Sở Mặc vẫn thấy nghẹn khuất, phẫn nộ.

So sánh với bạn cùng lứa, chiến lực của hắn tuyệt đối có một không hai.

Những người trước được xưng là thiên tài, ở trước mặt hắn cũng không còn tư cách nói mình là thiên tài nữa.

Nhưng kẻ thù của hắn cũng mạnh hơn, kinh khủng hơn rất nhiều.

Hắn tiến bộ thần tốc nhưng vẫn có cảm giác thời gian không đợi người.

Thân thế ngày một rõ ràng, kẻ thù năm đó cũng bắt đầu tìm đến tận cửa.

đến giờ không ai biết được Tần gia bảo tồn thực lực hơn mười vạnnăm trước đến giờ mạnh bao nhiêu.

Nhưng từ việc bọn họ phái ra một đội ngũ xa hoa như thế để đuổi giết một người trẻ tuổi cũng có thể đoán được phần nào.

Có lẽ ở Tần gia còn rất nhiều Chuẩn Chí Tôn.

Chứ đừng nhắc đến việc bọn họ còn một lão tổ là Chí Tôn chân chính, còn chưa sống lại.

Kẻ thù vĩnh viễn sẽ không để thời gian cho ngươi phát triển.

Nên ngươi chỉ có thể mở đường máu, triệt để lợi dụng các cơ hội làm mình nhanh chóng hùng mạnh hơn.

Dọc theo con đường này, Sở Mặc yên lặng tu luyện, ngộ đạo, lĩnhngộ các loại Chí Tôn thuật, đặc biệt là Cửu mệnh thuật.

Đồng thời, hắn đang suy nghĩ lại hành vi của mình trong thời gian này có gì không tốt không.

Muốn trưởng thành, trở nên thành thục phải trải qua đau đớn.

Sau khi Sở Mặc rời khỏi Thiên Vực thành ngày thứ chín, hắn nghe được tin dữ.

Trừ Mao Sơn Hổ, Mao Hãn Hải và hơn chục tu sĩ Mao gia tránh ở Thiên đạo viên tránh được một kiếp, toàn bộ Mao gia ở Thiên giới, cả tổ địa, hơn bảy mươi mấy tòa thành, trong một đêm bị tàn sát không còn một mống.

Đồng thời còn có vô số người chết thảm.

Những người đó thật sự là người vô tội, bọn họ chỉ là những tu sĩ bình thường sinh hoạt tại các thành trì Mao gia cai trị.

Nhưng chiến tranh vĩnh viễn không thương cảm cho người vô tội.

Người hạ thủ tất nhiên là Tần gia.

Tuy Tần gia cũng phải trả giá nhưng so sánh với Mao gia thì chẳng thấm tháp vào đâu.

Đây là hành động lớn nhất từ sau khi Tần gia xuất hiện không quá thành công ở Thiên Vực thành.

Không động thì thôi chứ một khi hành động thì phải kinh thiên động địa, cực kỳ tàn nhẫn.

Hai chữ Tần gia ở Thiên giới bây giờ rực máu.

Sang ngày thứ mười ba, Tử Yên thành ở Thiên giới chính thức biến mất vĩnh viễn.

Vô số con dân trong thành bị tàn sát không còn một mống.

-----o0o-----

Chương 1483: Chiến loạn

Chương 1483: Chiến loạn

Sang ngày thứ mười lăm, gia tộc của Huyên Nhi và Huyên Huyên cũng bị cao thủ thần bị tập kích.

Nhưng gia tộc này có nội tình sâu, có một lão tổ Chuẩn Chí Tôn Tôn từng tự phong ấn giờ đã thức tỉnh.

Lão tổ dùng mạng mình đấu với hai tên Chuẩn Chí Tôn bên kia.

Sau đó đối phương bị buộc rút lui.

Huyên gia vì thế tránh được một kiếp.

Sang ngày thứ hai mươi ba, Hổ tộc cũng bị công kích.

Nhưng Hổ tộclại xuất hiện hai lão tổ có thực lực tương đương với Chí Tôn.

Hai lão hổ tức giận, giết sạch tiểu đội của Tần gia phái đến.

Đây là lần đầu tiên Tần gia bị thất bại khi bắt đầu mở màn trận chiến đẫm máu ở Thiên giới.

Tuy nhiên ngay sau trận chiến ấy, Hổ tộc nhanh chóng biến mất, thoát ly tổ địa đã định cư nhiều năm.

Vì Tần gia phục thù, không ai có thể chịu đựng nổi.

Sang ngày thứ ba mươi, cả Nguyệt gia của Nguyệt Khuynh Thành bị giết hết.

Đến đây, Tần gia đã gần như lôi hết các dòng tộc chống đối ratrả thù một lần rồi.

Tay người Tần gia đầy máu.

Sở Mặc nhìn tin tức không ngừng cập nhật trên bản tin, hắn trở nên trầm mặc hơn.

Nhận được tin bằng hữu gửi đến, hắn cũng không hồi đáp.

Mỗi ngày hắn chỉ làm một chuyện, đó là tu luyện.

Sở thị nhất mạch cũng không nhàn rỗi.

Đối diện với Tần gia điên cuồng, bên Sở thị cũng đánh trả cực kỳ ác liệt.

Đầu tiên, Thủy gia của Thủy Y Y trực tiếp phái ra một lượng lớn cao thủ giết hết sạch cao thủ trong ba mươi bảy tòa thành của Tần gia.

Mặc dù không tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành nhưng ai cũng biết, bamươi bảy tòa thành này đã gần như bị phế bỏ.

Tiếp đó, Hồng Nguyệt sử dụng lực lượng của Thiên đạo viên, bắt đầu phát động trả thù Tần gia.

Gần như trong một đêm, lại có một lượng lớn cao thủ của Tần gia ngã xuống.

Tử Yên Đế Chủ sắp điên rồi.

Nàng trực tiếp ra tay, chặn giết tu sĩ Tần gia, bất kể tu vi cao hay thấp.

Chỉ cần gặp là đánh chết.

Nếu gặp Chuẩn Chí Tôn, thì nàng xoay người rời đi luôn.

Tử Yên có thân pháp độc bộ thiên hạ, nàng muốn chạy, không ai ngăn được.

Nhưng dù thế, nàng vẫn bị thương không nhẹ.

Mỗi ngày trên bản tin đều có tin mới.

Ngày càng nhiều gia tộc, cả chủ động và bị động, bị cuốn vào trận đại chiến này.

Muốn không tỏ thái độ, muốn duy trì trung lập đều không được.

Chỉ có thể lựa chọn: Sở gia hoặc Tần gia.

Thiên giới đã hoàn toàn thay đổi.

Chiến loạn bùng nổ không ai ngăn được.

- Tần gia muốn mượn lúc này để thống nhất toàn bộ Thiên giới, trở thành bá chủ.

Bọn họ đã đợi ngày này một trăm ngàn năm rồi.

Biên Khai Vũ ngồi cạnh Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Thời điểm này, ai chắn trước mặt họ, họ sẽ nghiền nát luôn.

Nên thiếu gia căn bản không cần tự trách.

Chuyện trước kia chỉ là cái cớ màthôi.

Dù không xảy ra, Tần gia cũng sẽ tìm cớ khác để ra tay.

Trong khoảng thời gian này, Biên Khai Vũ vẫn ở bên cạnh Sở Mặc nên biết khá nhiều chuyện ở Thiên giới.

Y trấn an Sở Mặc vì y cảm nhận được, Sở Mặc ngày càng trầm mặc, đang bán sống bán chết tu luyện.

Theo Biên Khai Vũ, như vậy không hẳn là tốt.

Có áp lực mới có động lực nhưng áp lực quá lớn có thể đè chết người.

- Những điều ngươi nói ta đều biết và ta cũng hiểu.

Nhưng ngươi biết không, đối tượng Tần gia hạ thủ đều là những gia tộc có quan hệ với Sở gia năm đó.

Thân là hậu nhân của Sở thị, mắt thấy những gia tộc đóbị giết hết, mà lại không làm được gì.

Ta rất khó chịu.

Giọng nói của Sở Mặc có chút sa sút.

- Thiếu gia muốn nghe lời thật không?

Cái Thế Hống được Sở Mặc thả ra đang đứng ở bên cạnh, chợt xen vào.

Sở Mặc liếc mắt nhìn nó:

- Nói coi.

Cái Thế Hống nói:

- Thật ra thiếu gia đã đủ kinh diễm rồi.

Không phải ta cố ý khenđâu mà sự thật là thế.

Ta nghe qua không ít chuyện về thời đại huy hoàng trong truyền thuyết.

Lúc đó, dù là Chí Tôn, khi họ bằng tuổi thiếu gia, bọn họ tuyệt đối không ưu tú như thiếu gia bây giờ đâu.

- Đúng thế, ở thời đại kia, quy tắc trong thiên địa còn chưa bị thay đổi, tuy rất khó có thể trở thành Chí Tôn nhưng không đến mức như bây giờ, một chút hy vọng cũng chẳng có.

Ta muốn nói nếu những đại nhân trẻ tuổi của thời đại này sống ở một kỷ nguyên trước, họ cũng có thể bước nửa bước lên con đường Chí Tôn rồi.

Chẳng qua sinh không hợp thời mà thôi.

Biên Khai Vũ nói:

- Mà thiếu gia, ngài ưu tú hơn đám đại nhân trẻ tuổi kia rất nhiều.

Thậm chí, trong bọn họ hoàn toàn không có người có tư cách so sánh với ngài.

Căn cơ của Tần gia

Sở Mặc cười khổ:

- Dù vậy cũng đâu ích gì.

Ta đã sinh ở thời đại này, dù thiên phú trác tuyệt, đối mặt với quy tắc của thiên địa cũng chỉ có thể thở dài.

Muốn mở lại con đường bước lên Chí Tôn, nói dễ hoan làm đó.

Hơn nữa, hiện tại lại còn gặp quái vật lớn như Tần gia, dù ta có ưu tú đến đâu, với thực lực hiện tại, ta cũng không thể đối kháng với toàn bộ Tần gia.

Như vậy chả khác nào mang trứng chọi với đá.

- Công tử mất lòng tin vào chính mình rồi sao?

Biên Khai Vũ nhìn Sở Mặc nói:

- Ngài không phải thiếu gia mà ta biết.

Tuy chúng ta quen biếtkhông lâu, ban đầu còn ở thế đối địch.

Nhưng thiếu gia mà ta biết là người không biết thỏa hiệp là gì, là nhân vật cái thế vô song, vô cùng khí phách, cực kỳ tin tưởng vào tương lai của chính mình, tuổi trẻ tuấn kiệt, chứ không phải tiểu hài tử gặp khó khăn liền nhăn nhó như bây giờ.

Cái Thế Hống nói thầm:

- Tên ta là Cái thế, người ta đi theo nhất định cũng là đại anh hùng độc nhất vô nhị.

- Không phải ta mất đi niềm tin...

Sở Mặc lẩm bẩm:

- Ta rất không cam lòng, các ngươi nói ta mặt mày nhăn nhó cũngđược.

Hiện giờ ta rất muốn vọt vào Tần gia, khuấy đảo Tần gia long trời lở đất.

- Vậy đi luôn đi...

Cái Thế Hống lớn tiếng nói.

Nó vừa nghe đến chiến đấu, mắt đã sáng rực.

Nó còn oán giận Sở Mặc trước đó không phóng xuất nó để nó thịt vài tu sĩ của Tần gia cho đã nghiền.

Biên Khai Vũ do dự một chút cũng nói:

- Đúng vậy, chúng ta phải chơi chúng một vố.

- Làm gì đây nhỉ?

Sở Mặc nhìn hai người hỏi.

Lúc này Sở Mặc không hoài nghi hai người này nữa.

Giờ bọn họ vinh nhục cùng hưởng.

Nếu hắn ngã xuống, hai người kia cũng chẳng được khá hơn.

Một chút thần hồn của Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ vẫn còn trên người Sở Mặc.

Nếu Sở Mặc chết, hai bọn họ sẽ bị thương nặng.

Nhẹ thì tụt cảnh giới, nặng thì mất mạng.

- Thiên giới rất lớn.

Cái Thế Hống nói đầy thâm ý.

- Đúng vậy, kiểu gì chả có chỗ cho chúng ta dung thân.

Biên Khai Vũ nói:

- Hiện tại chắc toàn bộ Tần gia không ai dám nghĩ thiếu gia dám đến Tần gia vào lúc này đâu.

Cái Thế Hống nói:

- Dù Tần gia có lão tổ hùng mạnh nhưng lão ta chung quy còn chưa sống lại.

Chắc bọn họ phái ra đại bộ phận đi công phạt rồi, số ở lại thủ chẳng còn mấy đâu.

Nếu lúc này đánh thẳng đến nhà chúng không chừng lại thu hoạch được ngoài ý muốn ý chứ.

Mắt Sở Mặc lập tức sáng ngời.

Hắn nghĩ đến những bằng hữu quan hệ thân mật với mình, gia tộc của bọn họ đều bị Tần gia trả thù.

Nếu Tầngia có thể làm, sao mình lại không đi làm ngược lại chứ?

Nghĩ đến điểm này, Sở Mặc tỉnh táo lại.

Đúng là thanh thế của Tần gia giờ rất lớn.

Nhưng Thiên giới còn rộng lớn hơn.

Rất nhiều khu vực cả vạn dặm đều không có bóng người.

Một người muốn trốn, quá đơn giản.

Tu sĩ bình thường có thể bị suy diễn ra nhưng ở cảnh giới như Sở Mặc, có Phong thủy thần thông và nhiều Chí Tôn thuật, Sở Mặc có tự tin có thể ẩn giấu được, không để cho người khác suy diễn ra hắn ở đâu.

Nếu thật sự không trốn được thì còn có Thiên lộ cơ mà.

Cùng lắm thìtrốn vào Thiên lộ là xong.

Đến lúc đó, cũng có thể đem theo những người liên quan với mình đi vào Thiên lộ.

Ba ngàn năm Thiên lộ mới mở ra một lần.

Mình có thể tùy ý tiến vào nhưng những người kia lại không được.

Sau ba ngàn năm, ai biết vận mệnh biến hóa ra sao?

- Cứ thế đi.

Con ngươi Sở Mặc lóe ánh sáng lạnh như băng, có thêm một chút kiên nghị.

...Thủy Y Y hơi lo lắng nhìn bản tin.

Trên đó chỉ có một tin Sở Mặc gửi khi hắn mới ra khỏi Thiên lộ:

- Ta rất khỏe, ngươi bảo trọng.

Chỉ sáu tự ngắn ngủi, không hơn không kém.

Tin tức phát đi phía sau không một hồi âm, cứ như chìm xuống đáy bể.

Trên bản tin cũng không có tin tức Sở Mặc bị phát hiện, điều này khiến Thủy Y Y thư thái hơn một chút.

Nhưng nàng vẫn đang tự trách.

Sau khi đi ra khỏi Thiên lộ, Thủy gia cũng phát hiện ý đồ của Tần gia.

Giống như Biên Khai Vũ đã nói, dù không có chuyện Sở Mặc lừaTần Khiếu Thiên, Tần gia cũng sẽ lấy cớ hạ thủ với Sở thị nhất mạch và những gia tộc liên quan.

Bọn họ đã đợi hơn một trăm ngàn năm, đến giờ cũng muốn thức tỉnh.

Theo Tần gia, thời đại của Tần gia đã đến.

Thiên giới, mà không, cả giới tu hành này về sau sẽ theo họ Tần.

Sở thị nhất mạch chung quy chỉ còn trong lịch sử mà thôi.

Sau này, tất cả tài nguyên trong giới tu hành đều là của Tần gia.

Hiện tại bọn họ bất đầu hành động.

Chờ đến ngày lão tổ thức tỉnh, sẽ chính thức công phá toàn bộ giới tu hành.

Thế lực của Thủy gia ở Thiên giới hùng mạnh hơn người thường biết nhiều.

Những năm gần đây, Thủy gia chưa bao giờ lơi lỏng giám thị Tần gia.

Nên sau khi Thủy Y Y ra khỏi Thiên lộ, lập tức nhận được tin tức của gia tộc, vội vã trở về bố trí chuẩn bị đủ loại.

Nhưng nàng không ngờ sự việc sẽ phát sinh ở Thiên Vực thành, lại đúng vào người Sở Mặc.

Nhưng nàng thấy, với chỉ số thông minh của hắn, chắc chắn đã nghĩ đến trước rồi.

Nàng tự trách mình.

Nếu có thể nghĩ đến trước, có sự chuẩn bị trước, thì kết quả sẽ khác biệt rồi.

Ít nhất, hai tên Chuẩn Chí Tôn của Tần gia, cũng mấy tu sĩ kia, một người đừng nghĩ còn sống rời khỏi Thiên Vực thành.

Nhưng giờ nói gì cũng đã muộn.

Tần gia đã dốc sức công kích ác liệt tất cả các gia tộc có liên quan đến Sở gia ở Thiên giới.

Bọn họ đang buộc các gia tộc trung lập phải chọn lựa.

Một số gia tộc không chờ Tần gia bức bách, đã thẳng thắn đứng về phía Tần gia.

Ví dụ như Gia Cát gia, Long gia, Thượng Quan gia hay Lạc gia...

Đó đều là những gia tộc từng có ân oán với Sở Mặc.

Họ không do dự, lựa chọn đứng cùng phe Tần gia.

Nhiều đại tộc ở Thiên giới suy xét đến tương lai, cũng thấy được thực lực của Tần gia nên lựa chọn theo bên này.

Hiện tại, Thiên giới vô cùng phức tạp, căng thẳng.

Đụng chạm một chút là nổ bùng.

Một khi chiến tranh đồng loạt triển khai sẽ chẳng khác nào một hồi đại chiến.

Đến lúc đó, không phải máu chảy thành sông nữa mà thành biển máu luôn rồi.

- Giờ là lúc nào rồi, ngươi đang ở đâu, đang làm gì chứ?

Thủy Y Y nhìn bản tin thì thào:

- Ta biết ngươi không phải rùa đen rút đầu giống Tần gia.

Chỉ sợ lúc này ngươi cũng đang rất uất nghẹn, muốn trả thù Tần gia đi.

Nhưngngàn vạn lần không cần làm chuyện khuất tất.

Tần gia thâm căn cố đế.

Mỗi tòa thành trì đều có pháp trận khủng bố.

Năm đó Sở gia gia sở dĩ không đồng ý bộ hạ Chí Tôn tiêu diệt Tần gia, một phần vì bảo tồn thực lực cho Viêm Hoàng đại vực, một phần chính vì đánh Tần gia cũng không phải chuyện đơn giản.

Hơn mươi vạn năm trước, Tần gia nổi tiếng nhất không phải có tu sĩ hùng mạnh mà bọn họ mạnh ở pháp trận.

Thủy Y Y nói xong, trực tiếp đem suy nghĩ của mình viết lên bản tin, gửi cho Sở Mặc.

Nàng hy vọng Sở Mặc có thể nhìn thấy đoạn tin này.

Sở Mặc thấy tin của Thủy Y Y.

Nhưng hắn cũng không phản hồi mà chỉ nói với Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ:

- Mười vạn năm về trước, Tần gia nổi danh nhất về trận pháp.

- Ai nói thế?

Có thể tin được không?

Biên Khai Vũ nhíu mày.

- Có thể tin, người đó là một bằng hữu rất đáng tin cậy.

Sở Mặc gật đầu khẳng định.

- Vậy thì phiền phức rồi.

Biên Khai Vũ lẩm bẩm:

- Đến ngày hôm nay, pháp trận không được coi trọng cho lắm.

Toàn bộ giới tu hành, dù Thiên giới hay Thiên lộ đều coi trọng tu luyện của bản thân, Còn luyện đan, luyện khí, trận pháp và một số thần thông khác ít được chú ý hơn.

Quan niệm này có hơi sai lầm.

Chỉ cần tinh thông một môn như luyện đan, luyện khí hay trận pháp cũng có thể trở thành vô địch thiên hạ.

Nhất là trận pháp, luôn âm thầm vận hành, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Quan trọng nhất là nếu một Đế Chủ có đủ tài năng bày ra một pháp trận cấp cao có thể vây khốn được cả Chí Tôn đó.

Tuy Cái Thế Hống sống khá lâu nhưng nó không biết nhiều vềnhững thứ này.

Tuy thế, nó vẫn mạnh dạn phát biểu:

- Trận pháp là thủ đoạn vô sỉ nhất.

Chỉ có nhân loại mới sử dụng cái chiêu âm hiểm như thế.

Nói xong, nó còn cẩn thận nhìn Sở Mặc nói:

- Chủ nhân, không phải ta nói ngươi đâu.

Sở Mặc liếc mắt:

- Ngươi bị dính chưởng của trận pháp rồi hả?

Cái Thế Hống lắc đầu như trống bỏi:

- Đâu có, ta anh minh thần võ như vậy sao bị tính kế được chứ?

Sở Mặc bĩu môi, không thèm để ý đến nó mà kết nối với Thương Khung Thần Giám:

- Có biện pháp nào có thể tránh được pháp trận, trực tiếp tiến vào hang ổ của kẻ thù không?

Thương Khung Thần Giám trả lời:

- Có.

- Thật ư?

Sở Mặc vừa mừng vừa sợ.

Hắn không hy vọng nhiều Thương Khung Thần Giám có biện pháp.

Dù Thương Khung Thần Giám có thần kỳ mấy cũng chỉ là một pháp khí phụ trợ mà thôi.

- Tránh họa.

Thương Khung Thần Giám đáp lại hai chữ.

-----o0o-----

Chương 1484: Pháp trận bị xem nhẹ

Chương 1484: Pháp trận bị xem nhẹ

Hai chữ này quá đủ với Sở Mặc.

Tránh hóa huyết nguyệt, có nó, người nào muốn âm thầm xuống tay với Sở Mặc khó mà thành công.

Sau khi Sở Mặc nhận được đảm bảo, càng tự tin hơn.

Hắn cưỡi Cái Thế Hống, mang theo Biên Khai Vũ tiến tới tổ địa của Tần gia.

Hơn mười ngày sau, cuối cùng Sở Mặc cũng đến địa bàn của Tần gia.

Dọc đường đi, Sở Mặc đi ngang qua rất nhiều thành trì của Tần gia.

Hắn dùng vọng khí thuật, cảm ứng được dưới mỗi thành trì đều có một trận pháp lớn, năng lượng mạnh mẽ khiến Sở Mặc cũng thấy kinh hãi.

Mỗi pháp trận cứ như một con mãnh thú viễn cổ đang ngủ đông.

Khí tức nó tỏa ra còn mạnh hơn Chuẩn Chí Tôn vô số lần.

Có thể tất cả các trận pháp này đều ở cấp Chí Tôn.

Một khi bị kinh động, dù Chí Tôn đích thân tiến đến cũng khó mà vào thành hoặc phá thành, có khả năng bị vây trong các cơ quan của trận pháp luôn.

Đây chính là chỗ kinh khủng của trận pháp.

Trừ phi ngươi có bảnlĩnh lách qua trận pháp, âm thầm tiến vào.

Nhưng có khi đến trăm Chí Tôn cũng chẳng có ai có bản lãnh đó.

Dù là Chí Tôn tinh thông pháp trận, lấy trận pháp nhập đạo cũng không dễ dàng phá giả trận pháp của người khác.

Dù có phá giải được cũng tiêu hao rất nhiều thời gian.

Mà sau ngần ý thời gian, nhiều chuyện cũng đã có kết cục.

Pháp trận thiên biến vạn hóa, mỗi một loại đều có những biến đổi khác nhau.

Chí Tôn đại diện cho cảnh giới đỉnh cao nhưng nhìn ở phương diệnkhác cũng là một khởi đầu.

Khởi đầu của quá trình tu đạo.

Thậm chí những người bày trận cũng chưa chắc đã hiểu hết trận pháp của mình.

Trận pháp bị ảnh hưởng bởi rất nhiều quy luật, không phải là Chí Tôn có thể lĩnh ngộ hết được.

Giống như mấy công nhân xây phòng ốc, có thể nhìn vào bản vẽ mà xây nhưng cũng có nhiều nguyên lý họ chẳng hiểu gì.

Đến nay, trận pháp là một thứ khiến tu sĩ khá đau đầu.

Nhưng ở thời đại này, vì nhiều nguyên nhân, người ta coi trọng việc tu luyện của bản thân hơn.

Dù sao pháp trận có mạnh, cũng chỉ đứng bất động, chờ người đến đụng chạm mới hoạt động được.

Hiện giờ chỉ còn một số thế lực lớn cổ xưa là còn trận pháp.

Nhưng hơn nửa vì không có pháp sư hùng mạnh về trận pháp hoặc thời gian quá lâu nên không phát huy được hiệu quả mấy.

Dần dần, trận pháp cũng mất uy danh.

Năm đó, pháp sư lợi hại về trận pháp nhất có thể kể đến là người đã biến mất cùng Sở lão gia tử theo tháng rộng sông dài và người ở Tần gia.

Biên Khai Vũ và Cái Thế Hống không có nghiên cứu nhiều về trận pháp, tự nhiên không thể cảm nhận được uy lực chân chính của mấythành trì Tần gia này.

Sau khi nghe Sở Mặc giải thích tỉ mỉ mới cảm thấy được chỗ đáng sợ của trận pháp.

Biên Khai Vũ cảm thán:

- Ta chỉ từng nghe nói chứ chưa chân chính chứng kiến.

Hiện giờ nghe công tử nói có vẻ trận pháp đúng như truyền thuyết, có uy lực rất lớn, có thể vây khốn cả Chí Tôn nữa.

Cái Thế Hống nói:

- Thảo nào Tần gia kiêu ngạo như vậy, còn muốn trấn áp toàn bộ Thiên giới.

Bọn họ có căn cơ vững chắc thật.

Tùy tiện một tòa thành lại có một pháp trận có thể vây khốn cả Chí Tôn.

Biên Khai Vũ nói:

- Xem ra tổ địa của Tần gia phải có trận pháp kinh khủng lắm đây.

Sở Mặc cười cười:

- Lúc trước chính các ngươi khuyến khích ta đi mà, sao giờ chùn bước rồi?

Biên Khai Vũ lắc đầu:

- Không phải ta muốn lùi bước mà chỉ nhận ra chỗ đáng sợ của Tần gia thôi.

Cái Thế Hống nhìn Sở Mặc nói:

- Chủ nhân hẳn có bản lĩnh lén lút vào có phải không?

Sở Mặc nghi ngờ hỏi:

- Sao ngươi nghĩ thế?

Cái Thế Hống liếc mắt:

- Đến đoạn hỗn độn ở Thiên lộ công tử còn vượt qua nữa là mấy cái trận pháp này.

Biên Khai Vũ nhìn Sở Mặc, đồng tình gật đầu:

- Đúng thế.

La Quật đại nhân... khụ khụ...

La Quật dùng rất nhiều năm cũng chưa đi qua được mảnh hỗn độn này.

Sở Mặc cười cười.

Bản tin lại có tin báo.

Sở Mặc nghĩ một chút, mởbản tin nhìn thoáng qua, nhíu nhíu mày.

Vẫn là tin do Thủy Y Y gửi đến:

- Sở Mặc, ngươi đề phòng hậu nhân của Đan Thần Đế Chủ.

Bọn họ đã đứng về phía Tần gia.

Hiện tại đang đưa tin nói sẽ đòi lại Dược Vương lô.

Hậu nhân của Đan Thần Đế Chủ không có nhiều bản lĩnh nhưng khả năng luyện chế độc dược không thể khinh thường.

Vài ngày liền, Thủy Y Y vẫn kiên trì gửi tin cho Sở Mặc, gần như báo hết cả các tin tức tình báo Thủy gia có được, cả tin tuyệt mật nữa.

Sở Mặc không hồi âm, chỉ ghi nhận trong lòng.

Lúc này, Sở Mặccũng nhớ tới một người.

Đó là Lã Nghị!

Chính là cái tên dùng ngọc nữ hãm hại hắn và Lưu Vân lúc trước.

Bản tin của Sở Mặc lại rung lên.

Là tin do Lưu Vân gửi.

Lưu Vân cũng giống Thủy Y Y, vài ngày lại gửi tin cho Sở Mặc một lần.

Tin này khá trùng hợp với tin Thủy Y Y gửi.

- Ngươi cẩn thận hậu nhân của Đan Thần Đế Chủ.

Tên Lã Nghị là đồ cặn bã.

Chúng ta đã điều tra ra gã là một hậu nhân của Đan Thần Đế Chủ, trong Thiên lộ đạt được cơ duyên khá lớn đó.

Sở Mặc nở nụ cười lạnh băng.

Lã Nghị, thật khéo nha.

Đừng để ta gặp được ngươi!

Bối cảnh Thiên giới đã thay đổi nghiêng trời lệch đất sau khi Thiên lộ mở ra.

Có rất nhiều người đạt được cơ duyên trên Thiên lộ, không phải từng người họ đều được biết đến.

Một số người cố ý ẩn mình, không để người khác biết.

Giống như Lã Nghị vậy.

Sở Mặc thậm chí không biết Lã Nghị từng vào Thiên lộ, cũng không biết Lã Nghị đã gặp La Quật, bán đứng Sở Mặc.

Tuy nhiên, dù biết hay không biết cũng không ảnh hưởng đến đánh giá của Sở Mặc với Lã Nghị.

Sở Mặc cực hận gã, một khi gặp, chắcchắn sẽ không bỏ qua.

Sở Mặc cưỡi Cái Thế Hống, cùng Biên Khai Vũ đến tổ địa của Tần gia.

Hôm nay, rốt cuộc bọn họ cũng đã đến gần tổ địa.

Cách tổ địa khoảng ba ngàn dặm, Sở Mặc đã cảm giác được rất rõ khu vực này được bố trí phòng vệ rất nghiêm mật.

Sở Mặc thu liễm khí tức, đi đứng cẩn thận hơn.

Dù sao hắn không tới đây du ngoạn.

Tổ địa Tần gia nằm gữa một dãy núi.

Nhìn từ bên ngoài chỗ này không có gì kỳ lạ nhưng sau khi Sở Mặc dùng Vọng khí thuật nhìn mới phát hiện, tổ địa của Tần gia không hề tầm thường.

Linh khí nồng đậm đều bị pháp trận trói buộc trong phạm vi tổ địa, không tiết ra ngoài chút nào.

Có thể suy đoán, hiện tại trong Tần gia vẫn còn đại sư pháp trận hùng mạnh.

Nếu chỗ này mà để linh khí tiết ra ngoài có thể hình thành dị tượng rồi cũng nên.

Có khi có cả rồng cuộn hổ ngồi, thần điểu phi thăng.

Nhưng nơi này lại rất an tĩnh.

Dù có người vô ý xông vào cũng không thấy có điểm gì bất thường.

Đã nhiều năm không có người tiến vào tổ địa Tần gia.

Không phải vì nơi này hẻo lánh mà vì ít người có gan dám xông đến.

-----o0o-----

Chương 1485: Tổ địa của Tần gia

Chương 1485: Tổ địa của Tần gia

- Đã sắp tới rồi, chủ nhân có an bài gì không?

Có muốn ta đi trước làm mồi nhử, thu hút sự chú ý của bọn họ không?

Cái Thế Hống nóng lòng muốn thử.

Biên Khai Vũ không nhịn được liếc mắt:

- Ngươi xông vào làm gì?

Ngươi là Chuẩn thánh dược chứ không phải Chuẩn thánh nhé.

Cái Thế Hống ấm ức:

- Đánh một chút thôi, sợ gì chứ.

Tốc độ của ta rất nhanh, chờ lúc bọn họ kịp phản ứng ta đã cướp hết Đế Chủ đại thuốc rồi.

- ...

Sở Mặc và Biên Khai Vũ câm nín, xem ra nó chỉ quan tâm có thế mà thôi.

- Đừng nóng vội, đám Đế Chủ đại dược kia không thoát được đâu.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Biên Khai Vũ gật đầu:

- Ta cảm giác chúng ta không nên tùy tiện xông vào nếu không, có thể xúc động trận pháp ở đây đấy.

- Ngươi cảm giác được chỗ này có pháp trận ư?

Cái Thế Hống hỏi.

Biên Khai Vũ đỏ mặt, kéo miệng nói:

- Không có.

- Ta cũng đâu cảm giác được đâu.

Mắt Cái Thế Hống lóe lên.

- Nhưng ta có thể cảm nhận được có nguy hiểm.

Thực vật tu hành ở Tiên Thiên trở lên đã có năng lực cảm ứng cực tốt, huống chi Cái Thế Hống là Chuẩn thánh dược.

Sở Mặc hạ giọng nói:

- Đi theo ta.

Sở Mặc nhảy xuống từ người Cái Thế Hống, đi lên phía trước nói:

- Nhớ kỹ, không được để mất dấu nếu không các ngươi có thể bị vây trong pháp trận đó.

Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ nhìn nhau, đều thấy được vẻ hoảng sợ trong mắt đối phương.

Bị nhốt trong pháp trận không phải chuyện đùa, chết luôn thì còn dám cười đùa gì nữa.

Nên Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ rất cẩn thận theo phía sau SởMặc.

Sở Mặc đi rất nhẹ, bước chân kỳ quái, lúc thì lui lúc thì bước đi bước lại.

- Trong hư không cũng có pháp trận, chỗ này đến một con ruồi cũng không bay lọt.

Sở Mặc cau mày nói:

- Khắp nơi đều có cạm bậy.

Hiện ta còn còn nghi người ở Tần gia không ra ngoài sao?

Nếu không, pháp trận vốn đâu nhìn người, người bên trong muốn ra chẳng dễ mà ra được.

- Nói không chừng bọn họ đều có trận đồ ý chứ.

Biên Khai Vũ nói.

Sở Mặc lắc đầu:

- Dù có trận đồ cũng chưa chắc đi được.

Ta đoán chắc chắn đã có người Tần gia bị diệt trong này rồi.

- Ha ha ha, thế mà ngươi cũng đoán.

Tuy rằng trận pháp có uy lực lớn nhưng đâu thể tà môn như thế?

Cái Thế Hống không tin.

Sở Mặc không nói gì nữa, tiếp tục mang hai người đi.

Được một lát, hắn chỉ vào thi hài phía xa nói:

- Ngươi xem y phục trên người người kia có phải của Tần gia không?

Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ trừng to mắt hỏi:

- Đâu cơ?

- Ủa, ta có thấy gì đâu?

Hai người lại trừng mắt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc khẽ lắc đầu, trong lòng tăng thêm cảnh giác.

Trận pháp trong tổ địa này thật mạnh, chính mình có Vọng khí thuật, lại có Thương Khung Thần Giám mới có thể tránh được cạm bẫy, nhìn được một ít tình huống.

Nhưng Biên Khai Vũ và Cái Thế Hống thì không nhìn được.

- Chỗ đó có gì?

Biên Khai Vũ hỏi Sở Mặc.

- Một thi thể.

Nhìn có vẻ đã đông cứng rồi.

Quần áo trên người giống trang phục của Tần gia.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Có lẽ đây là con cháu của Tần gia, không cẩn thận lọt vào pháp trận, bị vây khốn đến chết.

Sở Mặc lại nhìn hai người nói tiếp:

- Hai người đứng yên đừng nhúc nhích.

Sau đó, Sở Mặc đi đến chỗ thi thể.

Sở Mặc cẩn trọng bước từng bước, vì chỉ cần bất cẩn một chút sẽ kích thích trận pháp ở đây.

Khoảng cách chỉ có vài chục trượng nhưng Sở Mặc tốn hơi một nén nhang mới tới được chỗ thi thể.

Khi có sống chắc chắn người này là một tu sĩ rất mạnh.

Đã chết không biết bao nhiêu năm nhưng gần như thi thể không bị tổn hao gì.

Hai đầu lông mày không có vẻ thống khổ.

Sở Mặc dùng thần thức cảm ứng một chút còn cảm nhận được trong người này có cảm giác giải thoát.

Trong tay thi thể có một cuốn sổ chép tay.

Sở Mặc nhặt bản chép tay, quay trở về chỗ cũ.

Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ trợn tròn mắt.

Bọn họ tận mắt thấy Sở Mặc đột nhiên biến mất, sau đó lại đột nhiên cầm một bản chép tay trở về.

Giờ bọn họ đã tin trận pháp chỗ này cực khủng bố.

Sở Mặc mở cuốn sổ, chữ viết bên trong khá ngay ngắn.

- Ta là Tần Lan, là con vợ cả thứ một trăm tám mươi sáu của Tần gia ở Thiên giới.

Ta đã bị nhốt trong pháp trận này mười tám năm.

Ta cảm giác được mình đang ngày càng yếu đi.

Pháp trận không ngừng hấp thu lực lượng trên người ta.

Ta từng không cam lòng, từng oán hận, cũng từng phẫn nộ.

Nhưng hiện tại, ta có thể buông xuôi vì ta sắp chết rồi.

Chết cũng là một loại giải thoát.

Sở Mặc hơi nhíu mày, không nghĩ đây lại là con cháu nhất mạch của Tần gia.

Vì sao y lại bị nhốt ở đây?

Hấp thu lực lượng là gì?

Sở Mặc đọc tiếp.

- Trận pháp vốn để bảo vệ tổ địa Tần gia không bị quấy nhiễu nhưng hiện tại, nó lại thành một lời nguyền.

Ai có thể nghĩ pháp trận này muốn vận hành lại cần hy sinh con cháu nhất mạch của Tần gia.

Đây đúng là suy tính ban đầu của lão tổ đã lập ra pháp trận cho Tần gia sao?

Rốt cuộc muốn bảo vệ hậu nhân Tân gia hay muốn hủy diệt chúng ta chứ?

Ta vẫn hoài nghi, người bày trận, đến cùng có phải người của Tần gia hay không?

Không ngờ chính con cháu của Tần gia lại đi nghi ngờ tổ tiên của mình.

Càng khiến người khác giật mình là trận pháp này lại cần dùng chính con cháu Tần gia để hiến tế mới có thể vận hành.

Sở Mặc đọc đến đây cũng không nhịn được lạnh cả người.

Hắn cũng nghi ngờ người bày trận thật sự là tổ tiên của Tần gia sao?

Mang theo nghi ngờ này, Sở Mặc lại đọc tiếp.

- Sau một ngàn năm sẽ lại có một con cháu chính hệ của Tần gia phải gặp nạn.

Nên từ nhỏ, những người như chúng ta đều nơm nớp lo sợ, cực kỳ dè dặt, không dám làm chuyện gì quá giới hạn.

Chỉ cần sợ sẽ bịchụp cái mũ phần tử nguy hiểm, không ra gì.

Phụ mẫu cũng giáo dục ta làm việc phải biết khiêm tốn, không được kỳ quái ương ngạnh.

Cha mẹ ta nói, mười vạn năm trước, Tần gia đã bị Thiên giới vứt bỏ.

Tuy việc không tham chiến không có nhiều quan hệ với ta nhưng ta nghĩ mà cũng thấy thẹn.

Thời điểm Viêm Hoàng Đại Vực đứng trên bờ vực sinh tử, thân là đại tộc cao nhất Thiên giới Tần gia lại làm con rùa đen rút đầu.

Hậu nhân như ta không thể hiểu vì sao tổ tiên lại làm như thế?

Tổ chim bị phá thì trứng chim sao có thể còn nguyên vẹn được chứ?

Sở Mặc đọc đến đây, khó được cười một chút.

Hắn có chút kính trọng tên con cháu Tần gia đã chết này.

Đây là người có trách nhiệm, dám đứng ra gánh vác.

-----o0o-----

Chương 1486: Bí mật trong bản chép tay

Chương 1486: Bí mật trong bản chép tay

- Cuối cùng Viêm Hoàng Đại Vực cũng bị chia năm xẻ bảy nhưng ít nhiều vẫn có một phần Thiên giới được bảo lưu.

Tần gia vì thế mà giữ được thực lực.

Nhìn lại ghi chép và điển tịch của gia tộc không khó để nhận ra sau trận chiến mười vạn năm về trước, toàn bộ Tần gia kỳ thật cũng rất sợ hãi.

Đây cũng là lúc một vị tổ tiên của Tần gia đề xuất lập ra La Thiên Phá Diệt trận pháp.

Sau khi thiết lập, dù Chí Tôn có đến cũng chỉ có thể ôm hận mà đi.

Mục đích là để phòng ngừa những Chí Tôn thuộc Sở thị đến báo thù.

Tần Lan là người có cái nhìn khá thông thấu.

Sở Mặc thở dài, hắn khá hứng thú với nội dung trong cuốn sổ này.

Sở Mặc cảm thấy mặt sau có thể sẽ có một bí mật lớn.

- Từ trước đến nay Tần gia khá am hiểu về trận pháp nên sau khi vị tổ tiên kia đưa ra trận đồ của La Thiên Phá Diệt trận pháp, mọi người đều đồng ý sử dụng.

Nhìn kết cấu có thể thấy đây là một pháp trận tuyệt thế vô song, không có bất kỳ góc chết hay nhược điểm nào hết.

Thậm chí ngay cả người trong Tần gia, nếu không có người quen thuộc trận pháp dẫn đi cũng khó mà thoát được trận pháp này chứ đừng nói đến người ngoài.

Đoạn phía dưới này đã chứng nhận phá đoán của Sở Mặc lúc trước.

Người của Tần gia cũng khó mà đi ra khỏi pháp trận này.

- Nhưng lúc ấy vị tổ tiên kia hoàn toàn không nhắc đến chuyện: sau một vạn năm sẽ cần máu tươi của một con cháu vợ cả của Tần gia để nuôi dưỡng vận hành trận pháp.

Nếu không có huyết tế, trận pháp này sẽ trở thành một sát trận, giết chết toàn bộ người trong Tần gia.

Sau đó các tiền bối gia tộc phát hiện ra chuyện này thì đã muộn.

Bọn họ từng nghĩ sẽ dẫn người thoát khỏi cái nhà giam này nhưng không ngờ pháp trận lại đột nhiên bị kích hoạt.

Lần đó, Tần gia tử thương vô số.

Những người hùng mạnh nhất gần như chết hết.

Đúng là quá bi ai, Tần gia không chết trong trận chiến đối kháng kẻ xâm lăng mười vạn năm trước mà lại chết vì người nhà tính kế.

Toàn bộ âm mưu cũng theo đó mà bị đào ra.

Hóa ra tên đề xuất pháp trận đã sớm bị Ma tộc giết hại, đoạt xá.

Tần gia hùng mạnh lại bị Ma tộc nắm giữ, đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Ngay cả vị tổ tiên Chí Tôn tự phong ấn chính mình cũng bất lực.

Vì dù có sống lại cũng không thể hủy diệt pháp trận này, trừ phi quyết tâm để hơn một trăm ba mươi vạn con cháu Tần gia cùng chịu chết.

Sở Mặc đọc đến đây không nhịn được rung động.

Thì ra là Ma tộc!

Chủng tộc sắp bị lãng quên lại lấy phương thức như thế này để xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Ai có thể nghĩ hơn một kỷ nguyên trước, Tần gia cường thịnh huy hoàng nổi danh ngang Sở gia lại bị Ma tộc nắm trong lòng bàn tay chứ.

Đầu tiên, Ma tộc đoạt xá một lão tổ quyền cao chức trọng trong Tần gia.

Sau đó lấy cớ phòng ngừa Sở thị nhất mạch để thành lập pháp trận.

Pháp trận chẳng những ngăn cản người bên người xâm lấn mà chính nó cũng biến tổ địa này thành một nhà giam, khống chế nội bộ Tần gia.

Không ai biết Ma tộc giờ trốn ở chỗ nào, cũng không biết chúng có bao nhiêu người.

Một khi Tần gia muốn di dời với số lượng lớn, pháp trận kia sẽ ngay lập tức vận hành.

Mỗi lần đều khiến Tần gia phải trả giá đắt, máu chảy thành sông.

Theo Tần Lan ghi lại, trong một trăm ngàn năm, Tần gia đã từng ba lần phản kháng kịch liệt.

Dù sao chuyện này liên quan đến sinh tử củabọn họ.

Bọn họ có thể để mình bị chửi là rùa đen rút đầu, rút lui không chiến đấu.

Nhưng họ không thể dễ dàng để một gia tộc lớn như vậy trở thành nô bộc cho Ma tộc.

Đây không còn là mất đi tự do nữa mà còn là chuyện đánh mất cả linh hồn.

Còn chuyện gì đáng sợ và bi ai hơn một đại tộc khổng lồ lại không có ai có linh hồn cơ chứ?

Chuyện này quá đáng sợ.

Nhưng lần phản kháng nào cũng chấm dứt bằng sự thất bại.

Tổng cộng Tần gia đã chết hơn mười vạn người.

Người nào cũng là con cháu nhất mạch nổi bật.

Sau mỗi lần phản kháng, nguyên khí của Tần gia đều bị thương tổn nặng nề.

Lần phản kháng cuối cùng là ở hơn ba vạn năm trước.

Đây cũng là lần tổn thất lớn nhất của Tần gia.

Tinh anh nhất mạch Tần gia bị tổn thất đến bảy, tám phần.

Cũng chính lần này đã hoàn toàn xóa hết sạch niềm tin, hy vọng của Tần gia, buộc họ phải khuất nhục lựa chọn thuần phục, thuần phục cho Ma tộc.

Trừ vị Chí Tôn phong ấn kia, tất cả con cháu đều bị Ma tộc ghi lạidấu ấn trong linh hồn.

Mà điều khiến Tần Lan thấy khó chịu nhất là đến lúc này rồi toàn bộ Tần gia còn chưa có ai gặp được một tên Ma tộc đích thực nào.

Nghe nói chỉ có vị lão tổ Chí Tôn tự phong ấn mình kia đã gặp qua nhưng việc này còn chưa được kiểm chứng.

Một gia tộc vô cùng mạnh mẽ lại bị một kẻ thù vô hình bắt làm tù binh.

Phàm là người có chút tâm huyết đều khó mà tiếp nhận sự sỉ nhục lớn như vậy.

Tần Lan không có cách nào để tiếp nhận chuyện này, không muốn nghĩ đến việc trở thành nô bộc của Ma tộc, tương lai bị người đời chửi là lũ chó săn, bán đứng chủng tộc.

Nhưng y càng không ngờ, mình lại bị lựa chọn làm người huyết tế một vạn năm một lần.

Tần Lan không cam lòng, oán hận, phẫn nộ...

Cuối cùng, trước khi chết, Tần Lan thấy mình hoàn toàn được giải thoát.

- Ta lấy cái chết để đổi lấy tự do.

Nếu có một ngày có người ngoài đến đây, đọc được bản chép tay này.

Nếu ngươi có năng lực, mong ngươi hãy hủy diệt Tần gia đi.

Bằng không, gia tộc này sẽ trở thành tai họa ngầm lớn nhất của Thiên giới trong tương lai.

Ma tộc xuất quỷ nhậpthần, một khi đánh vào Thiên giới chắc chắn sẽ chọn đổ bộ từ Tần gia.

Trên người của ta có một miếng ngọc ghi lại trận đồ La Thiên Phá Diệt pháp trận...

Sở Mặc đọc hết, ngẩn người.

Hắn thậm chí không dám tin Tần Lan đang nói thật.

Hắn yên lặng đưa bản chép tay này cho Biên Khai Vũ.

Biên Khai Vũ nghi hoặc cầm, đọc lướt rất nhanh, cuối cùng cũng bị dọa , lẩm bẩm:

- Đây... là sự thật ư?

Tuy rằng nơi này là một chỗ tương đối an toàn trong pháp trận, nhưng sau khi xem hết cuốn sổ, Sở Mặc lập tức cảnh giác hơn.

Hắn lấy Hỗn Độn Hồng Lô ra, dùng hỗn độn khí ngăn cách nơi này với bên ngoài.

Sau đó, Sở Mặc nhìn Biên Khai Vũ hỏi:

- Ngươi cảm thấy có thể tin được bao nhiêu phần trăm?

Biên Khai Vũ kéo kéo miệng:

- Ta thấy lời người sắp chết khá chân thật, hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến chuyện riêng của gia tộc y nên ta cảm thấy độ tin cậy khá cao.

Mà không phải y nói trên người y có miếng ngọc sao?

Chủ nhân không ngại có thể mang ta đến chỗ đó.

Nếu có y có âm mưu gì cũng không sao.

-----o0o-----

Chương 1487: Sợ chết không?

Chương 1487: Sợ chết không?

Sở Mặc lắc đầu:

- Để ta tự mình đi xem.

Sở Mặc lại đến chỗ Tần Lan, tìm thấy miếng ngọc, sau đó quay trở về.

Biên Khai Vũ nhìn Sở Mặc, định nói nhưng Sở Mặc lại chặn lại:

- Ta không quen để người bên cạnh mạo hiểm.

Biên Khai Vũ có chút cảm động.

Sở Mặc trực tiếp thả thần lực vào miếng ngọc, không thấy có nguy hiểm gì.

Thương Khung Thần Giám cũng không đưa ra cảnh báo nào hết.

Sở Mặc lại tiếp tục dùng thần thức nhìn vào miếng ngọc.

Trong đó có trận đồ rõ ràng.

Khác với việc dựa vào Vọng khí thuật và nhắc nhở của Thương Khung Thần Giám, nhìn trận đồ này, Sở Mặc có thể nhìn được hết cả điểm nguy hiểm bên trong pháp trận.

Năm đó, tên Ma tộc nhập vào thân xác của tổ tiên Tần gia, vì muốn tạo lòng tin với đám lão tổ hùng mạnh cũng không động tay động chân gì vào trận pháp này.

Đây chính là lập mưu một cách quang minh chính đại.

Dù bị phát hiện cũng chẳng làm được gì.

Đáng tiếc lúc đó Tần gia chỉ dồn hết sự chú ý rằng Sở thị nhất mạch sẽ trả thù.

Họ không nghĩ đến lòng dạ của Sở gia gia rất rộng lớn, càng không nghĩ đến vấn đề sẽ phát sinh từ chính bên trong gia tộc của mình.

Hiện tại Sở Mặc rốt cuộc cũng hiểu vì sao Tần Khiếu Thiên lại căm thù người của Sở thị nhất mạch như thế, vì sao người Tần gia lại điên cuồng công kích người Sở gia.

Hóa ra bọn họ đổ lỗi cho Sở thị.

Nhất định bọn họ nghĩ, nếu không phải vì phòng bị Sở thị, Tần gia sẽ không cần đến pháp trận này, mà không có pháp trận thì dĩ nhiên sẽ không có những chuyện về sau.

Người Tần gia đã bị Ma tộc lưu lại ấn ký, nhân tính cũng trở nên vặn vẹo.

Khó trách Tần Lan vẫn còn lương tri, cầu người bên ngoài hãy tiêu diệt Tần gia.

Vì không sớm thì muộn, Tần gia sẽ không đứng chung trậndoanh với nhân loại mà bọn họ đã sớm thành người Ma tộc, nhập ma hết rồi.

- Làm thế nào đây?

Biên Khai Vũ nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng hỏi.

Sở Mặc gật đầu:

- Chúng ta đi kiểm chứng xem trận đồ này có vấn đề gì không.

Biên Khai Vũ đầu tiên là hưng phấn, sau đó lại lo lắng:

- Ma tộc thần bí lại hùng mạnh, xuất quỷ nhập thần, đã bắt đầu làm hại nhân gian rồi ư?

Sở Mặc nhìn Biên Khai Vũ nói:

- Ngươi biết gì về Ma tộc không?

Biên Khai Vũ nói:

- Ta không biết nhiều lắm.

Chỉ từng nghe La Quật nói một ít chuyện của Ma tộc.

Ma tộc cũng từng có người vào Thiên lộ, gặp La Quật, mời La Quật cùng hợp tác, bóp chết tất cả tu sĩ nhân tộc Thiên giới lên Thiên lộ.

Sở Mặc không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.

Hắn không ngờ Ma tộc ác như thế.

Nếu La Quật đáp ứng, cứ ba ngàn năm, Thiên giới lại tổn thất một lượng lớn những người trẻ tuổi tinh nhuệ ư?

Như vậy, sau khoảng vài vạn năm, toàn bộ Thiên giới sẽ tự suy thoái.

Vì chẳng ai biết giao dịch giữa Ma tộc và thổ dân ở Thiên lộ, người gặp nạn chẳng qua do tu hành chưa đủ mà thôi.

Biên Khai Vũ nói:

- Cũng may La Quật không đồng ý.

Ngài ấy nói rằng tuy mình không phải tu sĩ Thiên giới nhưng chúng ta dù sao cũng là đồng tộc, chúng ta là người, còn bọn chúng là Ma, sao có thể hợp tác đi tiêu diệt căn cơ của nhân tộc chứ?

Sở Mặc gật đầu:

- Vì những lời này, tương lai tái chiến ta sẽ lưu lão một mạng.

Khóe miệng Biên Khai Vũ co quắp, trong lòng tự nhủ ngươi còn mong tái chiến ư?

Ba ngàn năm mới có thể tiến vào Thiên lộ một lần.

Lúc đó, công tử đã thành Đế Chủ bậc cao rồi còn vào thế nào được nữa?

Nhưng Biên Khai Vũ cũng không nói thêm về chuyện này mà kể tiếp:

- Sau đó, La Quật nói với chúng ta Ma tộc rất đáng sợ.

Bọn họ không vào Thiên lộ vì bọn họ có thể tu luyện bằng cách khác.

Đồng thời, họ cũng không muốn bị bại lộ quá sớm.

Hơn mười vạn năm trước, họ đã bị Sở thị nhất mạch đánh cho không dám tiến vào Viêm Hoàng ĐạiVực nhưng sau một trăm ngàn năm, bọn họ chắc chắn có hành động.

- Còn có chuyện này à...

Sở Mặc thở dài, nghĩ đến Kỳ Tiêu Vũ, nghĩ đến Huyết Ma Lão tổ.

Lại nghĩ đến nanh vuốt tiềm tàng của Huyết Ma Lão tổ ở Thiên giới.

Hiện giờ, còn có thêm một Tần gia khủng bố nữa.

Nhất thời, Sở Mặc toát mô hôi.

Hắn bỗng cảm giác Thiên giới nhìn vẻ ngoài có vẻ yên tĩnh nhưng có vẻ mạch nước ngầm đã bắt đầu khởi động rồi.

Tần gia bùng nổ khiến nhiều đại tộc, đại phái phải đứng về phía họ.

Những người đó căn bản không biết đứng ở bên Tần gia đồng nghĩa với việc trở thành đồng lõa với Ma tộc.

Một khi chuyện này truyền đi chắcchắn sẽ dấy lên sóng to gió lớn.

Tuy La Thiên Tiên Vực đáng sợ nhưng bọn họ cũng chỉ muốn giết Sở Mặc, phong ấn thế giới này chứ không muốn hủy diệt toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực.

Còn Ma tộc lại muốn nắm giữ toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực.

Một khi bọn chúng thực hiện được mưu đồ, toàn bộ nhân tộc ở Viêm Hoàng Đại Vực sẽ cực kỳ thê thảm.

- Không thể để Ma tộc thực hiện được mưu đồ nếu không toàn bộ Thiên giới, Tiên giới, Linh giới... tất cả nhân tộc đều sẽ gặp đại kiếp.

Viêm Hoàng Đại Vực sẽ biến thành địa ngục trần gian.

Biên Khai Vũ thở dài.

- Khi ở Thiên lộ, ta còn chưa cảm thấy nhiều lắm.

Nhưng đến Thiên giới, nhìn Tần gia, rồi lại biết tin này, ta đột nhiên phát hiện, sự tình đã cực kỳ nghiêm trọng.

Sở Mặc thở phào, nghĩ một chút, cố gắng tìm từ thích hợp sau đó truyền tin cho Thủy Y Y, Lưu Vân và Sở Thanh.

Tiếp đến, Sở Mặc lại thu hồi bản tin, hỏi Biên Khai Vũ:

- Ngươi sợ chết không?

Biên Khai Vũ nhìn thoáng qua Sở Mặc, trong mắt chỉ có bình tĩnh, cười cười gật đầu:

- Sợ chứ.

Nhưng ta cũng đã chết một lần rồi.

Hơn nữa, ta nghĩ, nếu lão Biên này có thể trở thành anh hùng của toàn bộ nhân tộc thì cái chết cũng không còn quá đáng sợ nữa.

Sở Mặc nhìn Cái Thế Hống hỏi:

- Cái Thế Hống, ngươi đi đi, ta trả lại phần thần hồn này cho ngươi.

Ta không muốn liên lụy đến ngươi.

Cái Thế Hống liếc mắt.

Nó nghe hai người nói, biết chuyện gì đang xảy ra, cười lạnh:

- Chủ nhân, ngươi quá coi thường ta rồi.

Ngươi nghĩ Hống gia sợchết sao?

Chuyện này sao thiếu được Hống gia chứ?

Nói đi, chủ nhân muốn chơi thế nào?

Sở Mặc cầm trận đồ trong tay, sau đó thản nhiên nói:

- Đào động trên mảnh thiên địa này hoàn toàn làm nổ tung La Thiên Phá Diệt Pháp Trận, phá hủy tổ địa Tần gia!

Ta nghi ngờ chỗ pháp trận không chỉ là một nhà giam dùng để khống chế Tần gia, đồng thời... cũng là một tòa trận Vận chuyển cự đại, dùng để tiếp dẫn Ma tộc!

Cái Thế Hống trừng to mắt nhìn Sở Mặc:

- Đây là một trường hợp vô cùng lớn, Hống gia rất thích!

Sở Mặc đầu xám xịt, phần tử hiếu chiến này thật sự là không ai bằng.

-----o0o-----

Chương 1488: Nhiệt huyết sôi trào

Chương 1488: Nhiệt huyết sôi trào

Biên Khai Vũ có chút lo lắng nhìn Sở Mặc:

- Đào động ở mảnh thiên địa này, làm nổ La Thiên Phá Diệt Pháp Trận... chỉ sợ chủ nhân cũng sẽ...

Sở Mặc cười to nói:

- Cho nên ta mới hỏi ngươi có sợ chết không?

- Chúng ta... thật sự có thể làm được sao?

Biên Khai Vũ hỏi.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Tự ta là có thể.

- Cộng thêm ta!

- Cũng thêm ta nữa!

Biên Khai Vũ và Cái Thế Hống cùng kêu lên.

Biên Khai Vũ nhìn Sở Mặc, trong mắt của hắn lộ ra hào quang hưng phấn và kích động, nghiêm túc nói:

- Trước khi bước vào Thiên giới, ta tràn đầy hy vọng với thế giới này nhưng cũng không quá trung thành.

Nhưng nháy mắt khi ta bước vào trên mảnh đại địa này, ta có thể cảm giác được máu huyết trong cơ thể ta sôi trào!

Đây là quê hương của ta, là cố thổ của ta!

Ta khi đó mới phát hiện thật ra tình cảm của mình đối với mảnh đại địa này rất sâu!

Sâu tới mức ta nguyện ý chết vì nó!

Cho nên chuyện này nhất định không được bỏ ta lại!

Cái Thế Hống nói:

- Tâm nguyện lớn nhất đời này của Hống gia chính là có thể làm ra một đại sự long trời lở đất.

À, nếu có thể trở thành thần dược cũng coi như long trời lở đất...

đáng tiếc, Hống gia tự biết thân biết phận, cho dù nuốt thêm nhiều thuốc lớn Đế Chủ nuốt vài cộng Chuẩn Thánh Dược thì Hống gia cũng không thành được.

Nếu không thể bước được một bước kia, vậy không bằng làm một chuyện kinh thiên động địa khác.

Như vậy, sau này... cũng sẽ có rất nhiều người hoài niệm Hống gia, nói có một gốc cây Chuẩn Thánh Dược từng vì cứu vớt toàn bộ Nhân Tộc mà hy sinh tính mạng của mình.

Trên mặt của Sở Mặc lộ ra nụ cười thản nhiên nói:

- Chỉ cần ta còn một hơi thở cũng sẽ bảo hộ các ngươi chu toàn!

Cái Thế Hống nói:

- Đừng quên ta là Chuẩn Thánh Dược!

Phàm là các ngươi còn một hơi thở, Hống gia cũng sẽ không để các ngươi chết đi!

- Ha ha ha ha!

Hai người một thuốc đều nhịn không được mà cười rộ lên.

Lúc này bản thư của Sở Mặc bắt đầu điên cuồng nổi lên sóng gió.

Nhưng Sở Mặc cũng không xem, hắn biết những người đó đang lo lắng cái gì.

Nhất định là muốn hắn mau chóng rời khỏi tổ địa Tần gia, trở lại khu vực an toàn, một lần nữa tập kết bắt đầu tính toán tiếp.

Nhưng thời gian không chờ đợi!

Tần gia đã bắt đầu xuất thủ, ngày Ma tộc phủ xuống cũng không xa.

Thậm chí Ma tộc bất cứ lúc nào cũng đều có thể thông qua tổ địa Tần gia này để tiến tới Thiên giới.

Đến lúc đó làm cái gì cũng đã muộn!

Toàn bộ Thiên giới chỉ sợ đều sẽ lầm vào trong đại kiếp nạn.

Bởi vì Ma tộc có thể chưa từng có thần chiến, nhưng có trời mới biết chúng nó rốt cục có bao nhiêu Chí Tôn?

Tuy rằng Sở Mặc cũng không phải hiểu rất rõ Ma tộc, nhưng theo thủ đoạn của bọn chúng liền có thể cảm giác được, Ma tộc muốn giáng lâm tới toàn bộ thế giới cũng không dễ dàng như vậy!

Cho nên Sở Mặc sẽ bóp chết tất cả nguy hiểm có thể gặp phải ở giai đoạn nảy sinh!

Cho dù hắn vì thế mà chết đi không ai biết, cho dù hắn không có cơ hội đi tìm phụ thân của hắn, đi cứu mẹ của hắn!

Bởi vì hắn tin tưởng cha mẹ hắn nhất định sẽ cảm thấy kiêu ngạo vì hắn.

- Muốn đào động ở trên mảnh thiên địa này nhất định phải xâm nhập vào sâu trong tổ địa Tần gia, tìm được mắt trận đích thật của tòa đại trận này, sau đó vào thời điểm đào động sẽ dẫn động tòa đại trận này, khi đó chính là thời gian nguy hiểm nhất.

Người của Tần gia tuyệt đối không thể ngồi chờ chết, bọn họ sẽ liều mạng tìm và đánh chết chúng ta.

Sở Mặc hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói:

- Đồng thời La Thiên Phá Diệt Pháp Trận bị dẫn động cũng sẽ trở thành máy xay thịt kinh khủng nhất, nó chẳng phân biệt được địch ta; cuối cùng Ma tộc còn ẩn núp ở Ma tộc, người bọn chúng thống hận nhất khẳng định chính là chúng ta.

Biên Khai Vũ nói:

- Ba mặt tiếp địch chứ sao.

Cái Thế Hống cười lạnh:

- Vậy thì làm đi!

Sở Mặc gật gật đầu, cười nói:

- Đúng, cùng chơi với bọn chúng!

Nhiệt huyết sôi trào, không bao giờ thối lui!

Đây không phải ngốc, đây là một loại bản năng được khắc sâu trong linh hồn nhân loại!

Sau đó Sở Mặc kiểm chứng trận đồ, nhanh chóng xâm nhập vào giữa tổ địa Tần gia.

Tất cả người Tần gia căn bản không nghĩ tới, một trăm ngàn năm sau, vấn đề lại xuất hiện từ từ bên trong gia tộc bọn họ...

Tần Lan đã chết đi nhiều năm lại có thể lưu lại một quyển chép tay như vậy, còn để lại một phần đầy đủ trận đồ mà bọn họ không thể ngờ.

Đây đềy là vấn đề bọn họ hoàn toàn không có nghĩ tới, bởi vì nếu có trận đồ vì sao Tần Lan không trốn đi?

Trận đồ La Thiên Phá Diệt Pháp Trận là cơ mật cao nhất Tần gia, người nắm giữ trong tay rất ít, Tần Lan làm sao có được?

Mấy vấn đề này bọn họ đều không thể lường trước được.

Cho nên Tần gia không ai có thể nghĩ tới, khi bọn hắn dồn hết hỏa lực bắt đầu tổng quy mô thanh toán nhất mạch Sở thị, thì nam đinh duy nhất của Sở thị Nhất mạch....

Đã mò vào chỗ sâu nhất trong tổ địa của bọn họ.

Sở Mặc nhìn phòng ốc khí thế mạnh mẽ cách hắn chỉ hơn mười dặm kia, nhẹ giọng nói với Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ:

- Nơi đó chính là mắt trận của La Thiên Phá Diệt Pháp Trận, nhưng ta lại cảm nhận được hơn mười đạo khí tức cường đại ở nơi đó.

- Mạnh thế nào?

Biên Khai Vũ hỏi.

- Mạnh cỡ Chuẩn Chí Tôn.

Sở Mặc nói.

Vẻ mặt Biên Khai Vũ lập tức im lặng, khóe miệng co quắp nói:

- Nền tảng của gia tộc này... thật con mẹ nó sâu!

Nếu đổi lại là người khác, vào thời điểm này chỉ sợ đều không kìm nổi mà chửi má nó.

Nơi nhất định phải tiến vào lại có kẻ thù hoàn toàn không đánh lại thủ ở đó.

Làm sao bây giờ?

Biên Khai Vũ cắn răng cúi đầu nói với Sở Mặc:

- Chủ nhân, nếu có thời gian xin hãy thay ta đi tới cố thổ tổ đại Biên gia, nếu có khả năng xin chôn thi cốt của ta ở đó!

Nói xong còn nói thêm:

- Mà thôi, ở đâu mà không chôn được?

Ta đi!

Sở Mặc kéo hắn lại:

- Ngươi muốn làm gì?

- Ta đi dẫn những người đó rời đi!

Biên Khải Vũ nói:

- Chủ nhân thừa dịp này mà vào đào động, sau đó hủy nơi tà ác này!

- Ngươi đi chỉ sợ ngay cả chạy cũng không kịp đã bị người khác trực tiếp đánh thành cặn bã!

Sở Mặc không chút lưu tình nói:

- Một người ngươi cũng không thể dẫn ra ngoài.

Ngươi có biết chỗ kia có bao nhiêu Đế Chủ cảnh giới tầng tám tầng chín không?

Vẻ mặt Biên Khải Vũ xấu hổ:

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, nhìn thoáng qua ngọn núi bên cạnh, trong con ngươi bỗng hiện lên một chút tinh quang, nói:

- Có biện pháp rồi!

-----o0o-----

Chương 1489: Bùng nổ

Chương 1489: Bùng nổ

Nơi này bốn bề toàn núi, nơi mắt trận là một thung lũng.

Vốn điều này cũng không có gì, có thể làm chỗ ở của một đám lão đại có thể hô mưa gọi gió, nơi này trời trong nắng ấm, yên lặng, tuyệt đối không thể bị dìm nước.

Nhưng nếu có người cố ý xuất ra số lượng lớn nước về phía này thì sao?

Trên mặt của Sở Mặc đột nhiên lột ra nụ cười hứng thú.

Hắn một đường để Hỗn Độn Hồng Lô trên đầu, rũ xuống hảng tỉ đạo khí hỗn độn ngăn cản khí tức ba người phát ra ngoài, cứ như vậy mà thản nhiên đi vào giữa trung tâm Tần gia.

Sở Mặc đi tới trước, bỗng nhiên phía trước xuất hiện một người mặt đối mặt với Sở Mặc, sau đó mắt to trừng mắt nhỏ, tất cả đều ngây ngẩn cả người.

Vì phòng ngừa khí tức tiết ra ngoài, Sở Mặc căn bản không dám thả thần thức tra xét, thời điểm Thương Khung Thần Giám không cảm nhận được uy hiếp cũng sẽ không tra xét chung quanh mọi lúc mọi nơi.

Còn đối với người này, bởi vì đi ở trong nhà mình, có nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ gặp phải một ngoại nhân.

Toàn bộ Tần gia, một trăm ngàn năm qua... chưa từng có loại chuyện này!

Cho nên đây quả thật là bất ngờ!

Đệ tử Tần gia này liền ngây ngẩn cả người!

Vẻ mặt mờ mịt nhìn hai người và một cự thú hung mãnh trước mắt.

Cái Thế Hống ầm ầm vọt lên, không chút do dự xuất móng vuốt ra.

Trên móng vuốt kia ẩn chứa lực lượng quy luật vô tận!

Liên tục không ngớt, nhè nhẹ từng đợt từng đợt đều mang theo sát khí mãnh liệt.

Ầm!

Tu sĩ Tần gia cảnh giới Đế Chủ tầng hai trực tiếp bị thần hồn câu diệt ngay tại chỗ!

Cái Thế Hống vừa định rít gào một tiếng, sau đó nghĩ tới tình cảnh hiện giờ của mình liền ngậm miệng lại, vèo một cái lui về phía sau.

Mọi chuyện phát sinh quá nhanh, thế cho nên tu sĩ Tần gia Đế Chủ tầng hai này ngay cả một chút khí cũng không thể thở liền trực tiếp nghẹn khuất mà chết đi.

Ngay cả Sở Mặc cũng có chút trợn mắt há hốc mồm, mặc dù hắn vừa rồi cũng muốn ra tay, nhưng không ngờ lại không nhanh hơn phần tử hiếu chiến như Cái Thế Hống.

Biên Khai Vũ nhìn xem có chút há hốc mồm, ngây ra như phỗng nhìn Cái Thế Hống, sau một lúc mới lẩm bẩm nói:

- Thật vui vẻ...

Tuy nhiên đúng lúc này có một đạo khí cơ từ chỗ mắt trận liền bao phủ che trời phủ đất mà lại.

Cho dù động tác của Cái Thế Hống có nhanh thế nào thì đối phương vẫn phát hiện.

Sở Mặc hít sâu một hơi, trực tiếp xuất ra Thương Khung Thần Giám, sau đó... thế giới của Thương Khung Thần Giám liền được mở rộng ra!

Hồ nước kinh khủng kia giống như thiên hà xuất hiện giữa không trung, chiếu nghiêng xuống...

La Thiên Phá Diệt Pháp Trận.

Ầm!

Toàn bộ tổ địa Tần gia trong nháy mắt chấn động!

Vô số đạo thân ảnh bắn ra.

Thương Khung Thần Giám mở ra lỗ hổng quá lớn, Sở Mặc lần này nghiêng đổ ra số lượng lớn nước mang về từ trên Thiên Lộ, trong giây lát mọi thứ đều bị lấp đầy!

Tính cả phóng ốc rộng rãi khí thế kia, toàn bộ bồn địa chỗ mắt trận trực tiếp biến thành một cái hồ lớn!

- Là ai?

- Muốn chết!

- Dám tới tổ địa Tần gia làm càn!

- Mau tìm bọn chúng!

Trong lúc nhất thời trên bầu trời truyên tới từng trận hô quát.

Người ở nơi này, tất cả đều nắm giữ an toàn của Tần gia....

Bọn họ tung người trong hư không, lớn tiếng hô quát.

Toàn bộ người trong tổ địa Tần gia đều bị kinh động.

Có không ít người không cẩn thận chạm phải La Thiên Phá Diệt Pháp Trận.... nháy mắt bị pháp trận cắn giết.

Vô số tổ tông Tần gia nhìn thấy... liền tức giận gầm hét lên.

Điều này cũng không thể trách những người Tần gia đó, dù sao cũng đã trăm ngàn năm qua không ai xâm nhập vào nơi này, ngày bình thường bọn họ đã quen cuộc sống dè dặt, chưa từng nghĩ đến một ngày sẽ xảy ra loại chuyện này?

Sở Mặc lập tức không chút do dự trực tiếp thi triển Phong Thủy thần thông động vào mảnh thiên địa này, khiến tinh khí mênh mông bay lên va chạm vào các cơ quan của La Thiên Phá Diệt Pháp Trận.

Trong lúc nhất thời toàn bộ tổ địa Tần gia, rộng chừng vạn dặm có một cỗ sóng khí....

Phóng lên cao!

Đâm thủng trời!

Ngay cả hư không cũng bị nổ tung!

La Thiên Phá Diệt Pháp Trận quả thật quá kinh khủng, dưới sự tấn công bởi Phong Thủy thần thông của Sở Mặc liền trực tiếp tuôn ra lực sát thương đáng sợ nhất.

Gần như trong giây lát, mọi sinh linh trong tổ địa Tần gia bị xóa nhòa!

Cái này khiến những linh hồn của Ma tộc, còn chưa kịp dốc sức cho Ma tộc, càng chưa kịp cảm nhận được bất kỳ thống khổ nào, nháy mắt liền hóa thành bụi biến mất khỏi mảnh thiên địa này.

Trong phút chốc có vô số đạo thần thức tập trung ở trên người Sở Mặc.

Số lượng lớn người Tần gia trực tiếp xông về phía Sở Mặc.

Bọn họ không biết người kia là ai, nhưng trong lòng bọn họ đã sớm hận chết người này!

Hận không thể bầm thây hắn làm vạn đoạn!

Cái này mẹ nó quả thật rất thất đức!

Hơn nữa thủ đoạn này cũng quá độc ác!

Không ngờ chỉ trong giây lát đã trực tiếp hủy diệt toàn bộ tổ địa Tần gia, hại chết vô số người, người như thế có chết ngàn lần cũng không đủ!

Quạ đen sẽ không ghét bỏ chính mình đen, người của Tần gia cũng sẽ không có áy náy vì mình phục vụ cho Ma tộc.

Đối mặt với tai nạn đột nhiên xuất hiện, biểu hiện và phản ứng của bọn họ gần như không có gì khác với những người kia.

Đều sẽ có sợ hãi, có cảm thấy phẫn nộ.

Đồng thời trong mảnh núi lớn không tới mười vạn dặm ở nơi này đột nhiên phát ra một cỗ khí thế vô cùng kinh khủng, trấn áp được vòm trời dường như sắp sụp.

Sở Mặc nháy mắt cảm thấy toàn thân lạnh như băng, máu khắp người đều giống như đông kết lại.

Xương cốt bắt đầu chấn động, nếu không phải trên người hắn đạt được cơ duyên to lớn ở Thiên lộ, lĩnh ngộ đại đạo hoàn toàn mới, tổ cảnh thân thể được nâng cao, chỉ sợ cỗ khí thế này cũng đủ để khiến Sở Mặc sụp đổ!

Nhưng hắn vẫn rất khó chịu, một cỗ cảm xúc tuyệt vọng lan tràn ra từ sâu trong nội tâm.

Vô số đạo đài trong cơ thể cùng nổ vang ra âm thanh của Đại Đạo khiến Sở Mặc nháy mắt tỉnh táo lại.

Vẻ mặt hắn hoảng sợ nhìn về phía bên ngoài mười vạn dặm, lẩm bẩm nói:

- Chí Tôn!

Chí Tôn Tần gia vốn đang trong quá trình sống lại, tổ địa chợt gặp nạn khiến hắn phải đẩy nhanh quá trình sống lại của bản thân!

-----o0o-----

Chương 1490: Cứng rắn đối kháng

Chương 1490: Cứng rắn đối kháng

Hơn nữa có thể cảm nhận được sự phẫn nộ của hắn từ giữa uy áp đầy trời này.

Lửa giận của Chí Tôn thật là đáng sợ, không ai có thể đón nhận được sự giận dữ của Chí Tôn!

Sở Mặc cũng không chịu nổi!

Trong cơ thể hắn đại đạo nổ vang, cố gắng chống cự, nhưng hắn vẫn phun ra một ngụm máu!

Một ngụm máu tươi phun ra từ trong miệng Sở Mặc!

Biên Khai Vũ bên cạnh lại chịu không nổi, trực tiếp xụi lơ trên mặt đất, hơi thở đã trở nên mong manh, nếu không phải có Hỗn Độn Hồng Lô che chở chỉ sợ hắn đã chết!

Cái Thế Hống thì không có gì đáng ngại, nó dù sao cũng là Chuẩn Thánh Dược, chiến lực khẳng định không bằng Chí Tôn, nhưng khí thế của Chí Tôn lại không đè được nó.

Cái Thế Hống trực tiếp ném một lá cây vào miệng Biên Khai Vũ, trầm thấp nói:

- Cố chịu đựng!

Lúc này Thí Thiên bên người Sở Mặc phát ra tiếng kêu long coong, sát ý khôn cùng, Hỗn Độn Hồng Lô tuôn ra hỗn độn khí vô tận đối kháng cỗ khí thế này.

Thương Khung Thần Giám hiếm khi xuất hiện bốn viên Huyết Nguyệt đều sáng, tuôn ra hào quang rực rỡ lóa mắt.

Phù văn đại đạo vô tận từ trên Thương Khung Thần Giám tuôn ra, nháy mắt tạo thành một kiện chiến y phù văn tự động mặc vào trên người Sở Mặc, chiến ý phù văn kia dao động cũng là long trời lở đất.

Khiến Sở Mặc trực tiếp giãy ra khỏi uy áp thật hắn, con người hắn trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn về phía bên ngoài mười vạn dặm, bỗng nhiên ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ:

- Lão cẩu Tần gia, mười vạn năm trước ngươi làm rùa đen rút đầu không dám nghênh địch, co đầu rút cổ ở trong này, một trăm ngàn năm sau ngươi lại trở thành tay sai của Ma tộc!

Ngươi là một lão già không biết xấu hổ, có mặt mũi gì sống trên đời này?

Còn không biết xấu hổ mà phóng ra khí tức Chí Tôn dọa người nữa?

Cho dù hiện giờ ngươi là tồn tại vô địch thì ngươi cũng là nô bộc, chó săn cho Ma tộc!

Hiện tại, tương lai cũng thế, vĩnh viễn đều như nhau!

Toàn bộ gia tộc các ngươi vĩnh viễn sẽ bị sỉ nhục, trọn đời không thể thoát thân!

- A!

Một tiếng gầm thét long trời lở đất phát ra từ bên ngoài mười vạn dặm:

- Tiểu súc sinh, không cần biết ngươi là ai, ngươi...cùng những người liên quan tới ngươi đều chết chắc rồi!

Một câu của Đế Chủ đó là nói là làm ngay; một lời của Chí Tôn lại nháy mắt hóa thành pháp chỉ.

Mà ngay cả mảnh hư không hỗn loạn này cũng sinh ra đủ loại dị tượng, có phù văn đại đạo thoáng hiện.

- Mạng của ta ở đây, ngươi tới đây lấy.

Sở Mặc lắc eo đứng ở nơi đó, cười ha ha nói:

- Chỉ là một lão cẩu mà thôi, nói gì chứ?

Có bản lĩnh thì ngươi lại đây!

Ầm ầm!

Một đạo sóng khí từ bên ngoài mười vạn dặm, mang theo sát khí vô tận nháy mắt đánh về phía Sở Mặc.

Ở thời đại này, Chuẩn Chí Tôn gần như có thể được xem là vô địch, chứ đừng nói chi là Chí Tôn, đó là tồn tại tối cao thật sự.

Ngay cả là ở một kỷ nguyên trước, thời đại huy hoàng rạng rỡ kia, Chí Tôn cũng tuyệt đối là cường nhân đứng ở trên đỉnh.

Tôn giả Chí Tôn đó là Chí Tôn!

Một gã Chí Tôn sống lại ra tay sẽ đáng sợ tới trình độ nào?

Nháy mắt khi hắn ra tay, toàn bộ trời cao Thiên giới dường như bị bịt kín một tầng bóng ma.

Vô số người cảm ứng được đều giật mình nhìn về phía tổ địa Tần gia.

Có rất nhiều nhân vật già ngủ say nhiều năm gần như đều mở hai mắt, trong mắt lóe ra thần quang, có vẻ rất giật mình.

- Có Chí Tôn sống lại rồi!

- Tâm cơ quá sâu!

Cũng rất có dũng khí, dùng tài liệu hiếm có phong ấn tự thân, điều này cần khí phách rất lớn.

Bởi vì không nghĩ qua là sẽ vĩnh viễn lâm vào ngủ say mà không thể sống lại.

Hiện giờ thành công sống lại, tung hoành Thiên giới không ai có thể địch lại!

- Là lão tổ Tần gia sao?

Hắn thật sự sống lại rồi, đây không phải một tin tức tốt.

- Tại nơi này không có Chí Tôn, một vị Chí Tôn thức tỉnh, Thiên giới... sợ là sắp thay đổi.

Rất nhiều nhân vật lớp già đều khẽ nói, trong mắt của bọn họ hiện lên vẻ lo lắng.

Tổ địa Tần gia vẫn đang xảy ra kiếp nạn, vô số người kêu thảm.

Không có biện pháp, La Thiên Phá Diệt Pháp Trận chính là tàn khốc như vậy, đây là một tòa sát trận thật sự, một khi phát động rất khó khống chế.

Nếu do người của Ma tộc dẫn động còn có thể nghịch chuyển, nhưng lúc này lại do chính Sở Mặc dẫn động!

Hắn đem chính mình dung nhập vào giữa Phong Thủy thần thông, trực tiếp đào ra một động ở mảnh thiên địa này, tấn công vào mỗi một cơ quan trong La Thiên Phá Diệt Pháp Trận!

Cứ như vậy, ngay cả Chí Tôn Ma tộc đích thân tới cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả phát sinh.

Lão tổ Chí Tôn Tần gia sống lại cực kỳ hận Sở Mặc, cái oán hận này đã đạt tới trình độ tột đỉnh.

Cho nên lúc này đây hắn ra tay căn bản không có suy xét bất kỳ hậu quả gì, cho dù đục lỗ Thiên giới cũng muốn giết chết Sở Mặc!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Một đạo lại một đạo hào quang từ La Thiên Phá Diệt Pháp Trận lao ra, không ngờ lập tức tách ra công kích do lão tổ Chí Tôn của Tần gia phát ra!

Đây cũng không phải hào quang bình thường, mỗi một sợi hào quang đều mang theo lực lượng quy luật vô tận!

Gần như không ai biết La Thiên Phá Diệt Pháp Trận kỳ thật đến từ chính La Thiên Tiên Vực, đó là tiên trận vô thượng thật sự.

Mà đây cũng chính là lý do Sở Mặc có gan khiêu khích một vị Chí Tôn.

Hắn đã nhìn ra chỗ pháp trận này thật sự có thể vây khốn Chí Tôn!

Nó có thể tạo nên uy hiếp đối với Chí Tôn!

Lão tổ Chí Tôn Tần gia vừa mới sống lại liền phun ra máu, đó là máu Chí Tôn thật sự!

Mỗi một giọt cũng có thể xóa nhòa từng tảng lớn núi sông, cũng có thể giết chết số lượng lớn Đế Chủ.

Nhưng hiện tại hắn lại phun ra một ngụm lớn!

- Tiểu súc sinh!

Lão tổ Chí Tôn Tần gia trừng lớn mắt, cả người đều điên cuồng.

Hắn phong ấn bản thân nhiều năm, luôn luôn ngủ say chính là vì chờ đợi khi sống lại sẽ dẫn dắt Tần gia nhất thống Thiên giới!

Thậm chí hắn đã tìm ra được phương pháp cởi bỏ phong ấn Ma tộc!

Muốn khống chế một gã Chí Tôn, nói dễ hơn làm, hắn làm sao lại cam tâm tình nguyện bị khống chế?

Cái gọi là đi nhờ vả, cái gọi là nhập ma bất quá chỉ là lợi dụng lẫn nhau!

Vì thế hắn thậm chí không tiếc hy sinh số lượng lớn con cháu Tần gia cũng muốn ẩn nhẫn.

Cũng vì tương lai có một ngày có thể thực hiện được tham vọng lớn nhất từ sâu trong nội tâm.

Hắn chẳng những muốn cho Tần gia xưng bá toàn bộ giới tu hành, hắn còn muốn tập hợp đủ toàn bộ tất cả tài nguyên giới tu hành, giúp hắn... tiến thêm một bước!

Chuyện năm đó lão bất tử Sở gia không làm được, hắn muốn làm được!

Nhưng hiện giờ ngay lúc hắn thấy được ánh rặng đông, lại đột nhiên nhảy ra một vật nhỏ, tuy rằng cảnh giới chỉ mới Chân Tiên nhưng đã hủy hết bố trí mất cả trăm ngàn năm của hắn!

Một trăm ngàn năm!

Ngay cả là Chí Tôn cũng không thể sống lâu như vậy!

Hắn phong ấn bản thân một trăm ngàn năm chẳng lẽ lại vì kết quả này sao?

Hận?

Quá nhẹ rồi!

Hận thấu xương cũng quá nhẹ rồi!

Lão tổ Chí Tôn Tần gia gầm thét cùng đối kháng với La Thiên Phá Diệt Pháp Trận, hắn rốt cục đã thi triển ra thực lực một gã Chí Tôn nên có.

Thủ đoạn ra hết, dùng đại pháp lực đấu tranh!

Cả tòa pháp trận...

đều đang run rẩy.

Đại lượng ký hiệu quy tắc điên cuồng tuôn về phía lão tổ Chí Tôn Tần gia này, muốn xóa nhòa hắn!

- Ta là Chí Tôn, ta là vô địch, ai có thể chống cự?

Hắn rít gào, ngửa mặt lên trời gào rú, trong thân thể bùng nổ ra uy năng vô tận, vượt qua đánh về phía pháp trận này.

Dưới công kích điên cuồng của hắn, không ngờ chỗ pháp trận này thật sự đã bị hắn làm dao động!

Pháp trận cho dù có cường thịnh hơn nữa cũng cần pháp trận sư tương ứng tới khống chế, nhưng hiện tại chỗ pháp trận này lại giống con ngựa hoang mất cương... cho dù có pháp trận sư hùng mạnh ở trong này cũng đàng bó tay không có biện pháp.

- Tần gia ta vốn am hiểu pháp trận, chỗ pháp trận này cho dù có cường thịnh trở lại cũng không thể vây chết ta!

Lão tổ Chí Tôn Tần gia rống giận, hắn tiến về phía trước một bước, dường như vừa sải bước liền dài như năm tháng, hắn bây giờ cách Sở Mặc ba vạn dặm.

Khoảng cách ấy, đừng nói là Chí Tôn, cho dù là Đại La Kim Tiên cũng không đáng kể.

Muốn đi qua bất quá chỉ là một ý niệm trong đầu mà thôi.

Nhưng uy lực của La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cũng vô cùng kinh người, tuy rằng hoàn toàn mất đi khống chế, nhưng uy lực bộc phát ra vẫn khiến Chí Tôn kiêng kị!

Lần thứ hai bộc phát ra sát khí lạnh lẽo, vô số đạo phù thoáng hiện ánh ở trên hư không, hình thành quy tắc sát khí hùng mạnh.

Lại một lần nữa chắn lão tổ Chí Tôn Tần gia.

Tiếng la khóc không ngừng vang lên ở tổ địa Tần gia, trong mỗi chút đều có đại lượng con cháu Tần gia gặp nạnLa Thiên Phá Diệt Pháp Trận gần như chèn ép tất cả mọi người!

Đỉnh đầu Sở Mặc treo Hỗn Độn Hồng Lô, bao phủ cả Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ.

Hắn còn muốn chạy, muốn rời khỏi nơi này vì mục đích đã đạt được.

Với chiến lực của hắn nhiều nhất cũng chỉ có thể cùng Chuẩn Chí Tôn tranh tài một phen chứ chưa đạt tới mức là đối thủ.

Chống là Chí Tôn chỉ trong giây lát sẽ bị tiêu diệt, căn bản không có bất cứ cơ hội nào.

Nhưng còn muốn chạy, nói dễ hơn làm.

Mảnh thiên địa này đã hoàn toàn bị La Thiên Phá Diệt Pháp Trận bao phủ.

Quả nhiên là trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào.

Biên Khai Vũ lớn tiếng nói:

- Chủ nhân, ta biết ngày có Cửu Mệnh Thuật, ngài nhanh đi đi, đừng để ý tới chúng ta.

Cái Thế Hống cũng nói:

- Có thể tự mình tham dự vào trường hợp lớn như thế này, đối với Hống gia mà nói đã là cuộc đời này không uổng!

Chủ nhân, ngươi mau đi đi!

Sở Mặc không nói được một lời, thúc dục Hỗn Độn Hồng Lô gắt gao bảo hộ hai người bọn họ, đồng thời hắn vẫn như cũ động tới đại thế Phong Thủy ở mảnh thiên địa này.

Nghiến răng nghiến lợi, hắn đã tức giận!

Phốc!

Một ngụm máu tươi từ trong miệng Sở Mặc phun ra, hắn bị thương không hề nhẹ.

Hắn không phải Chí Tôn, lại cưỡng ép chính mình thi triển thuật Chí Tôn chỉ có cảnh giới Chí Tôn mới có thể thi triển!

Cưỡng ép nâng cao uy lực tầng cấp của Phong Thủy thần thông!

Cũng chính vì nhục thể của Sở Mặc vô cùng hùng mạnh, hắn có được đạo hạnh vượt xa cảnh giới.

Đổi lấy là người khác, cho dù là một Đế Chủ đỉnh cao, loại thời điểm này chỉ sợ cũng đã sớm sụp đổ mà chết.

Thuật Chí Tôn tầng cấp Chí Tôn sao có thể dễ dàng thi triển ra như vậy?

Cái Thế Hống tự bứt xuống ba lá cây đưa vào trong miệng Sở Mặc, vẻ mặt đau khổ.

Lá cây Chuẩn Thánh Dược cũng không nhiều như trong tưởng tượng, Cái Thế Hống tổng cộng cũng chỉ có trên dưới một trăm lá cây mà thôi, mỗi một lá cây đều ẩn chứa tinh khí dày đặc khó có thể tưởng tượng, có thể khiến thực lực của một gã tu sĩ cấp thấp nháy mắt tăng vọt.

Ba mảnh lá cây Chuẩn Thánh Dược tiến vào, tinh thần Sở Mặc liền phấn chấn, tiếp tục dùng tinh khí của mảnh thiên địa này biến tổ địa Tần gia trở thành địa ngục trần gian thật sự.

Sắc mặt của hắn rất bình tĩnh, thậm chí mang theo một tia trêu tức nhàn nhạt, nhìn lão tổ Chí Tôn Tần gia ở bên ngoài ba vạn dặm, trong con ngươi không có một chút sợ hãi!

Dường như đang nói: Lão già kia, ta hủy gia tộc của ngươi, ngươi có thể làm gì được ta?

Một đám tay sai, nô bộc của Ma tộc, mau chết đi!

- Phong Thủy thần thông, thuật của Chí Tôn....

Lão tổ Chí Tôn Tần gia nhận ra Sở Mặc thi triển loại thần thông gì, hắn nghiến răng nghiến lợi gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc, sau đó trực tiếp xuất ra một kiện pháp khí.

Đó là một thanh kiếm nhỏ màu vàng!

Kiếm nhỏ chỉ lớn cỡ bàn tay, trên thân kiếm khắc đầy phù văn phức tạp, vô cùng thâm sâu, mang theo khí tức tang thương từ xa xưa.

Đây là một cỗ pháp khí tới ừ viễn cổ!

Một kiện khí Chí Tôn!

Tiểu kiếm vô thanh vô tức không phóng xuất ra bất kỳ khí tức nào, không ngờ lại vô cùng nhẹ nhàng lách qua khí tức táo bạo trong thiên địa, xông thẳng về phía Sở Mặc!

Ầm!

Mãi tới khi còn cách Sở Mặc hơn trăm dặm, mặt trên kiếm nhỏ màu vàng mới đột nhiên xuất hiện một cỗ khí tức vô cùng cái thế!

Khí tức này rung trời động địa!

Đây là khí Chí Tôn do chính Chí Tôn tự mình xuất ra!

Uy lực cường đại tới không thể tin nổi!

-----o0o-----

Chương 1491: Tổ địa sụp đổ

Chương 1491: Tổ địa sụp đổ

Vù!

Hỗn Độn Hồng Lô phát ra một tiếng nổ vang, phía trên lò bay ra vô số phù văn, hình thành một đạo phòng ngự chắn ở đó!

Đồng thời cũng có từng trận tiếng gầm rú phát ra từ trong Hỗn Độn Hồng Lô.

Nó dường như đã sống lại!

- Dược Vương Lò... không ngờ còn có cái này.

Lão tổ Chí Tôn Tần gia nhận ra Hỗn Độn Hồng Lô, trong con ngươi hiện lên một chút kinh ngạc, người thanh niên này rốt cục là ai?

Làm sao có thể có nhiều pháp khí cực phẩm như vậy?

Keng!

Kiếm nhỏ màu vàng vô cùng sắc bén, trực tiếp phá vỡ phòng ngự phù văn do Hỗn Độn Hồng Lô ngưng kết ra, đại lương phù văn tán loạn tiêu tan ở trong thiên địa, sau đó bay về phía Sở Mặc.

Sát khí vô hạn.

Như là có thể phá vỡ tất cả mọi thứ!

Hỗn Độn Hồng Lô trong nháy mắt tuôn ra khí tức trang nghiêm, đây là một loại tự sống lại!

Vào thời điểm nguy hiểm liền cưỡng ép nổ.

Đây thật ra là một loại hành động gây tổn hại với bản thân mình nghiêm trọng.

Cho dù người hay là pháp khí, một khi làm như vậy đều lưu lại di chứng, phải cần thời gian rất lâu mới có thể khôi phục lại.

Nhưng đây cũng là chuyện không thể làm khác... dựa vào Sở Mặc căn bản không ngăn được một kích này của lão tổ Chí Tôn Tần gia.

Ầm ầm!

Thanh kiếm nhỏ màu vang kim hung hăng đánh vào trên Hỗn Độn Hồng Lô, ngay sau đó khiến Cái Thế Hống, Biên Khai Vũ và Sở Mặc được Hỗn Độn Hồng Lô bao bọc trực tiếp bị hất văng ra ngoài.

Ngay cả có Hỗn Độn Hồng Lô che chở, Biên Khai Vũ vẫn không kìm nổi mà quát to một tiếng, xương cốt toàn thân gần như gãy nát hơn nửa, chết ngất ngay tại chỗ.

Cái Thế Hống cũng không tốt hơn, nó mặc dù là Chuẩn Thánh Dược nhưng không thể so sánh được với chiến lực của Chí Tôn, chênh lệch quá xa, mặc dù không bất tỉnh nhưng cũng không kém hơn là bao nhiêu.

Trong người Sở Mặc khẽ rung động, có rất nhiều xương cốt đã nứt ra nhưng cũng không bể nát!

Ba người bọn họ được Hỗn Độn Hồng Lô bao bọc ở bên trong, bị một kích của kiếm nhỏ màu vàng kim này trực tiếp đánh ra ngoài trăm vạn dặm, lực lượng quy tắc của La Thiên Phá Diệt Pháp Trận ven đường không ngừng nổi lên công kích đối với Hỗn Độn Hồng Lô, lực lượng đáng sợ xóa nhòa hết tất cả trên mặt Hỗn Độn Hồng Lô.

Lúc này Thương Khung Thần Giám và Thí Thiên trên người Sở Mặc đều xuất hiện, tràn ra khí tức khí thế ngăn cản giúp Hỗn Độn Hồng Lô.

Sở Mặc và Cái Thế Hống rốt cục cũng không thể chống đỡ, trực tiếp ngất đi.

Lực lượng quy tắc của La Thiên Phá Diệt Pháp Trận quá mạnh mẽ, căn bản là không chịu được!

Nhưng bọn họ lại bởi vì một kích này của lão tổ Chí Tôn Tần gia, trực tiếp đưa đến mảnh đất bên cạnh pháp trận!

Trời đất đưa đẩy làm sao không ngờ lại tạo thành kết quả này, ngay cả lão tổ Chí Tôn Tần gia cũng có chút trợn tròn mắt.

Giận không kiềm được!

Hắn tức giận rít gào một tiếng kinh thiên động điện, xông qua bên này, đồng thời giận dữ hét:

- Ngươi đừng hòng chạy, hôm nay phải giết chết ngươi!

Sở Mặc lúc này cũng đã bất tỉnh, không nghe được tiếng rít gào của lão tổ Chí Tôn Tần gia, nhưng Hỗn Độn Hồng Lô vẫn liều mạng mang Sở Mặc xông ra bên ngoài.

Nhưng áp lực này thật sự quá lớn!

Một pháp trận hoàn toàn bị nổ tung, chẳng phân biệt được địch ta, biến thành một máy xay thịt thật sự, xóa nhòa tất cả mọi thứ!

Thí Thiên và Thương Khung Thần Giám đều tuôn ra hào quang rực rỡ ló mắt, chúng nó đang liều mạng che chở cho Sở Mặc!

Những pháp khí này đều có linh hồn, thề sống chết bảo hộ chủ nhân.

Chí Tôn Tần gia trơ mắt nhìn lò luyện đan khủng bố kia mang theo người trẻ tuổi sắp ra khỏi phạm vi pháp trận, giận dữ hét:

- Người của Ma tộc, các ngươi đang ở đâu?

Còn không mau lăn ra, mau ngừng pháp trận này lại cho ta.

- Chúng ta cũng muốn... nhưng khó có thể khống chế!

Một đạo thanh âm u lãnh từ phương xa truyền tới.

- Khó có thể khống chế cũng phải khống chế!

Đám khốn kiếp các ngươi, cái pháp trận này địch ta chẳng phân biệt nổi!

Gia tộc của ta...

đều bị các ngươi gài bẫy.

Lão tổ Chí Tôn Tần gia quát.

- Chúng ta cũng không biết, ai biết sẽ xảy ra loại chuyện này?

Ngươi cứ an tâm chớ nóng, chúng ta đang cố gắng!

Đao thanh âm u lãnh kia tiếp tục truyền tới.

- Dựa vào các ngươi....

Gia tộc ta đã sớm diệt vong rồi!

Lão tổ Chí Tôn Tần gia nghiến răng nghiến lợi, trực tiếp ra tay, xuất ra vài món pháp khí bắt đầu bảo vệ đám con cháu Tần gia.

Mà lúc này Hỗn Độn Hồng Lô cách mảnh đất La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cũng chỉ còn lại vài trăm dặm, đã sắp lao ra ngoài.

Lão tổ Chí Tôn Tần gia vừa cố gắng cứu con cháu nhà mình, mí mắt vừa nhảy loạn, nhìn lò luyện đan biến mất không còn thấy bóng dáng trong La Thiên Phá Diệt Pháp Trận, tức giận tới cả người đều giận sôi lên, hít sâu một hơi, tuy không nói gì nhưng sát ý điên cuồng trong mắt đã gần như trở thành thực chất.

Ầm ầm!

Tổ địa Tần gia vẫn rung động như cũ, Sở Mặc lúc động vào mảnh thiên địa này đã dùng một thủ đoạn quyết tuyệt nhất, cho dù không có La Thiên Phá Diệt Pháp Trận thì tổ địa Tần gia chỉ sợ cũng không thể giữ được.

Tất cả tinh khí trong thiên địa đều bị Sở Mặc lấy dùng để điên đảo nơi này.

Toàn bộ tổ địa Tần gia xem như hoàn toàn phế bỏ.

Mọi việc đều có nhân quả, nếu không vì năm đó, tổ địa Tần gia này cũng không thể gặp một kiếp như bây giờ.

Một kỷ nguyên trước Tần gia nên bị diệt, Sở lão gia tử lại vì đại cục lưu lại Tần gia làm mồi lớn tới Viêm Hoàng vực, lại không ngờ mồi lớn này lại trở thành hạt giống Ma tộc muốn cắm rễ ở Thiên giới.

Kết quả do năm đó Sở lão gia tử lưu lại cũng nên do hậu nhân của hắn đến giải quyết.

Cho nên tổ địa Tần gia đúng là vẫn bị hủy.

Mười mấy cường nhân Ma tộc ẩn núp ở Tần gia đều cùng ra tay, đến cuối cùng đã khiến La Thiên Phá Diệt Pháp Trận phải dừng lại.

Nhưng tổn thật tạo thành, ngay cả cường nhân Ma tộc cũng nhịn không được mà trợn mắt há hốc mồm, khóc không ra nước mắt.

Tổ địa Tần gia cho tới hôm nay đã có hơn một triệu nhân khẩu, những người này gần như đều là nhất mạch con vợ cả Tần gia.

Thời điểm La Thiên Phá Diệt Pháp Trận dừng lại cũng chỉ còn có hơn ba vạn người.

Trong đó có hơn hai vạn người là được lão tổ Chí Tôn Tần gia cứu, còn lại hơn một vạn người kia là may mắn tránh được một kiếp.

Sau khi mọi người được thả ra, nhìn cảnh hoàng tàn khắp tổ địa Tần gia đều mang vẻ mặt dại ra, một số người không kìm nổi khóc lớn.

Lão tổ Chí Tôn Tần gia âm trầm nhìn mười mấy cường nhân Ma tộc, lạnh lùng nói:

- Đây là lời thể son sắt đáp ứng điều kiện của Tần gia chúng ta sao?

Để cho một đại tộc êm đẹp như Tần gia chúng ta bị chôn vùi trong pháp trận của Ma tộc các ngươi?

-----o0o-----

Chương 1492: Chí Tôn máu lạnh

Chương 1492: Chí Tôn máu lạnh

Những cường nhân Ma tộc đó, tuy rằng biết vị lão tổ Chí Tôn Tần gia đã đầu phục Ma tộc, trong lonh hồn đã đánh lên dấu vết Ma tộc, nhưng nối sợ hãi đối với hắn từ sâu trong nội tâm vẫn rất mãnh liệt.

Một người cảnh giới Chí Tôn Đại Năng... muốn giết bọn họ thật sự quá đơn giản.

Thời điểm La Thiên Phá Diệt Pháp Trận chưa dừng lại, trong lòng bọn họ ít nhiều có chút lo lắng, nhưng hiện tại, đối mặt với tổn thất khó lường được của Tần gia, điểm lo lắng này cũng đã sớm tan thành mây khói.

Một lão già Ma tộc trong đó đi lên trước nhìn lão tổ Chí Tôn Tần gia nói:

- Đây là điều không ngờ.

Ai có thể nghĩ tới còn có người bên ngoài dám lẻn vào đây?

Hơn nữa còn động được đến đại thế của mảnh thiên địa này, ngang nhiên tấn công pháp trận chứ?

- Một câu không ngờ thì các ngươi có thể trốn tránh trách nhiệm sao?

Một câu ai có thể nghĩ tới có thể đánh đổi lại trăm vạn nhân khẩu Tần gia sao?

Thanh âm lão tổ Chí Tôn Tần gia lạnh như băng, hơn nữa còn vô cùng cứng rắn.

Nếu không phải cảm thấy Ma tộc còn có hữu dụng, hắn thậm chí có loại ý niệm muốn giết sạch toàn bộ bọn hắn.

- Việc đã tới nước này, chúng ta cũng thấy đáng tiếc.

Lão già Ma tộc vẻ mặt chua xót nói:

- Pháp trận này là thông đạo trọng yếu để đại quân Ma tộc giáng lâm Thiên giới, hiện giờ bị hủy như vậy, chúng ta... khẳng định không một ai có thể sống sót, tất nhiên sẽ gặp phải trừng phạt nghiêm khắc nhất.

Nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là tìm ra người kia.

Toàn bộ Thiên giới còn có bốn toàn pháp trận như vậy, nếu người kia nhận biết được tác dụng thật sự của pháp trận này, tất cả đều bị hủy diệt, đại kế của Ma tộc... cũng có thể hoàn toàn thất bại.

- Thất bại thì có liên quan gì tới ta?

Tinh nhuệ con vợ cả Tần gia chúng ta gần như tổn thất hầu như không còn trong đại kiếp này!

Lão tổ Chí Tôn Tần gia lạnh lùng nói:

- Còn có, đừng cho là ta không biết nguyên nhân thật sự các ngươi không cho phép số lượng lớn con cháy Tần gia rời khỏi pháp trận.

Thời điểm đại quân Ma tộc phủ xuống cần dùng đại lượng máu huyết mạch con vợ cả Tần gia để huyết tế... mới có thể thật sự mở ra thông đạo này, có phải không?

Lão già Ma tộc có chút xấu hổ, nhưng vẫn kiên trì nói:

- Chuyện này... ngài không phải cũng đã sớm biết sao?

- Hừ!

Lão tổ Chí Tôn Tần gia hừ lạnh một tiếng, từ chối cho ý kiến.

- Chuyện này chúng ta sẽ họp cấp cấp Ma Chủ, tin tưởng Ma Chủ đại nhân sẽ đưa ra bồi thường xứng đáng cho ngài.

Lão già Ma tộc vẻ mặt thành thật nói.

- Hy vọng các ngươi sẽ không để ta thất vọng nữa.

Lão tổ Chí Tôn Tần gia lạnh lùng nói.

Giữa hắn cùng Ma Chủ Ma tộc đích thật có tồn tại hiệp nghị gì đó không thể nói ra miệng.

Hắn là lão tổ Tần gia, nhưng khi tới loại cảnh giới và địa vị này lại rất vô tình, cho dù là con cái thân sinh của mình đều có thể nói bán liền bán.

Đám hậu thế gì đó... làm sao so sánh được với tương lai của hắn?

- Nếu không, không cần người kia ta cũng sẽ hủy đi bốn tòa pháp trận các ngươi lưu lại ở Thiên giới!

Đừng nghĩ là ta không biết pháp trận đó ở nơi nào!

Lão tổ Chí Tôn Tần gia lạnh lùng nói:

- Cho nên các ngươi tốt nhất nên mau chóng kết nối với Ma Chủ, mau chóng mang bồi thường xứng đáng tới cho ta!

Trên người mười mấy cường nhân Ma tộc đều rùng mình một cái, chúng đều biết vị lão tổ Chí Tôn Tần gia này có bao nhiêu phẫn nộ, hơn nữa lửa giận này có hơn phân nửa là hướng về phía Ma tộc bọn chúng!

Cho dù là ai cũng đều có oán niệm đối với Ma tộc rất là sâu.

Lão tổ Chí Tôn Tần gia còn có thể cố gắng giữ tỉnh táo, không điên cuồng ra tay với chúng cũng đã quá nể mặt.

- Các ngươi nên làm gì liền làm đi, về sau ít can thiệp tới chuyện của Tần gia.

Dù sao Tần gia cũng đã biến thành như vậy, thứ có giá trị lợi dụng duy nhất đối với Ma tộc các ngươi chỉ còn lại ta.

Lão tổ Chí Tôn Tần gia u lãnh nói:

- Tuy nhiên các ngươi tốt nhất nên nhớ kỹ, ta tuy nhập ma nhưng Tân Thương ta... chỉ cùng hợp tác với Ma Chủ chứ không phải đám rác rưởi các ngươi!

Trong mắt một đám Ma tộc đều lộ vẻ không cam lòng, nhưng đối mặt với vị lão tổ Chí Tôn Tần gia này bọn chúng lại không có một chút dũng khí đối kháng.

Lập tức tất cả đều gật gật đầu, yên lặng phá không rời đi, biến mất khỏi mảnh tổ địa Tần gia.

Lúc này Tần Thương mới thu hồi cái chắn phong tỏa, thản nhiên nhìn đám người gia tộc còn sống sót.

Những người này bây giờ cũng nhịn không được quỳ xuống ở trước mặt Tần Thương, yên lặng rơi lệ.

Một lão già là gia chủ đương thời của Tần gia, Tần Phong Mang.

Tần Phong Mang cũng từng là một vị thiên kiêu trẻ tuổi kinh tài tuyệt diễm, giống như huynh đệ Tần Văn và Tần Võ, đều bước chân vào cảnh giới Đế Chủ đỉnh cao lúc tuổi còn trẻ.

Hiện giờ lại đạt tới trình tự Chuẩn Chí Tôn.

Trước khi chuyện hôm nay phát sinh, Tần Phong Mang đã từng đắc ý nói mình đã làm xong tất cả chuẩn bị trở thành gia tộc đệ nhất thiên hạ.

Lúc trước tin tức từ các nơi truyền tới đã xác minh Tần Phong Mang cũng không phải đang ảo tưởng, toàn bộ Thiên giới đã có mười mấy đại tộc và đại phái lựa chọn đứng ở bên Tần gia.

Còn những gia tộc có quan hệ với Sở thị nhất mạch cũng đã bị tiêu diệt không ít.

Mặc dù có một ít cá lọt lưới nhưng Tần Phong Mang tin tưởng hoàn toàn có thể tiêu diệt những gia tộc kia, đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Khiêm tốn ẩn nhẫn một trăm ngàn năm, đau khổ ngủ đông một trăm ngàn năm chỉ vì ngày hôm nay!

Hiện giờ toàn bộ giới tu hành đại thế đều đứng ở bên Tần gia!

Không ai có thể thay đổi được sự thật này, bất cứ ai cũng không thể!

Nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, thời điểm Tần gia bọn hắn phái ra cường nhân chinh phạt bốn phương, tổ địa trọng yếu của bọn họ... lại gặp phải đả kích có tính hủy diệt.

- Lão tổ tông...

Tần Phong Mang nói ra ba chữ kia liền lệ rơi đầy mặt, quỳ ở nơi đó, một câu cũng nói không nên lời.

- Aiz...

Trong con ngươi của Tần Thương lộ ra hào quang phức tạp, nhìn vị gia chủ đương thời trước mắt, thở dài một tiếng:

- Một kiếp này đúng là vẫn không thể tránh thoát.

-----o0o-----

Chương 1493: Âm mưu bại lộ (1)

Chương 1493: Âm mưu bại lộ (1)

- Lão tổ tông... hiện giờ chúng ta nên làm cái gì?

Tần Phong Mang còn tưởng lão tổ nói một kiếp này là nói tới sự kiện Sở thị nhất mạch năm đó, nằm mơ cũng không nghĩ tới lão tổ căn bản không phải nói tới chuyện kia!

Tần Thương nói một kiếp này chính là chỉ một khắc Ma tộc phủ xuống, toàn bộ Tần gia sẽ có hơn chín phần con cháu bị huyết tế cho La Thiên Phá Diệt Pháp Trận!

Đến lúc đó vẫn sẽ chết!

Chỉ là hiện giờ không bị chết trong tay Ma tộc mà là chết ở trong tay Sở Mặc.

Mà cuối cùng người lấy được ích lợi chỉ có một người, đó là Tần Thương.

Ma tộc bên kia đưa ra điều kiện Tần Thương, khiến Tần Thương hoàn toàn không có biện pháp nào cự tuyệt.

Bởi vì Ma Chủ Ma tộc đáp ứng Tần Thương, sau khi chuyện này thành công, chẳng những có thể khiến Tần gia trở thành người phát ngôn của Ma tộc lớn nhất toàn bộ Thiên giới, hơn nữa còn có thể khiến Tần Thương đi tới La Thiên Tiên Vực Lộ!

Muốn đột phá cảnh giới Chí Tôn nhất định phải đi ra thế giới này, đi vào vực Viêm Hoàng mới có khả năng!

Mà hiện giờ thế giới này đã bị phông ấn, ngươi ở bên ngoài muốn ra ngoài căn bản là không thể!

Nhưng Ma tộc đang ở ngoại vực... lại làm được!

Đây là huyết thề Ma Chủ, mà bản thân Ma tộc cũng là một gã Chí Tôn!

Ma tộc muốn chính là tiến vào đại vực Viêm Hoàng, cũng muốn cắm rễ ở thế giới này, biến đại vực Viêm Hoàng thành cõi yên vui của Ma tộc.

Hai bên theo như nhu cầu, hợp tác giống như ông trời tác hợp cho.

Cho nên Tần Phong Mang nằm mơ cũng không nghĩ tới lão tổ Tần Thương này đang tiếc nuối cái gì.

Tuy nhiên Tần Thương tuy rằng tiếc nuối nhưng cũng không quá tuyệt vọng.

Bởi vì trong tay hắn vẫn có thể lấy được lợi thế cùng đám phán điều kiện với Ma tộc!

Ở Thiên giới còn có La Thiên Phá Diệt Pháp Trận tồn tại, nếu Tần Thương cố ý muốn phá hư...

Ma tộc căn bản bất lực.

Cho nên Ma tộc đáp ứng điều kiện của hắn, nhất định phải tiếp tục chấp hành.

Ngay ở lúc này, đối với Tần Thương, một chuyện trọng yếu nhất chính là giết chết tiểu tử cầm Dược Vương lò, diệt trừ hậu hoạn.

Đồng thời cũng phải lấy vài món pháp khí từ trên người tiểu tử đó.

Bởi vì vài món pháp khí kia, cho dù là hắn nhìn thấy đều cảm thấy đỏ mắt!

Tần Thương nhìn Tần Phong Mang, trong lòng suy nghĩ như vậy cũng tốt, cho dù nói thế nào thì cũng là hậu thế của ta.

Hiện tại bọn họ căm hận Ma tộc, là người kích hoạt La Thiên Phá Diệt Pháp Trận chứ không phải ta, tuy rằng ta cũng không thèm để ý.

Nghĩ thầm trong lòng, Tần Thương nhìn Tần Phong Mang nói:

- Chuyện tiếp theo các ngươi tạm thời cũng đừng có hỏi tới.

Những người ở ngoài đó cứ để bọn họ tiếp tục!

Cho dù Tần gia ta gặp đại kiếp nạn, bị thương nặng nhưng đám người ở bên ngoài vẫn có thể định thiên hạ!

Tần gia chúng ta... vẫn có thể trọng mới quật khởi, không ai có thể ngăn cản chúng ta trở thành vương giả duy nhất Thiên giới!

Trong con ngươi vô thần của Tần Phong Mang rốt cục nổi lên một chút thần thái, nhìn Tần Thương:

- Lão tổ tông, chúng ta thật sự còn có thể quật khởi sao?

Tần Thương gật gật đầu:

- Từ mười vạn năm trước tới nay, Tần gia chúng ta tổng cộng trải qua ba lần đại kiếp nạn, mà nay là lần thứ tư!

Ba lần trước chúng ta đều thông qua, lần thứ tư này không thể không thông qua được, nhớ kỹ còn có ta ở đây!

- Lão tổ tông!

Tần Phong Mang nghẹn ngào, dập đầu trên đất, trong lòng không ngừng cảm động.

Mấy người Tần gia may mắn còn sống cùng ngã quỵ xuống đất dập đầu với Tần Thương.

Đồng thời trong lòng đều dấy lên một ngọn lửa hy vọng, đúng vậy, có lão tổ tông ở đây cũng không cần sợ!

Tần Thương lại nhẹ lời trấn an đám con cháu vợ cả Tần gia một lát, sau đó mới nhẹ lướt đi.

Hắn sợ để lâu hơn một chút sẽ hoàn toàn mất dấu Sở Mặc, hiện tịa hắn cũng chỉ còn lại một chút cảm giác mông lung đối với vị trí của Sở Mặc, cho nên cũng không dám tiếp tục chậm trễ.

Nhưng như vậy cũng khiến những người may mắn còn sống sót của Tần gia vô cùng cảm kích, bởi vì lão tổ của bọn họ là một gã cảnh giới Chí Tôn!

Người tồn tại mấy trăm ngàn năm cũng không nói gì, hôm nay lời nói lời ấm áp với bọn họ khiến bọn họ rất là cảm động, ủng hộ rất lớn, cảm thấy trong lòng lại tràn ngập sức mạnh.

Tần Phong Mang thậm chí còn muốn xây dựng lại gia tộc ở nơi này, nhưng đã bị Tần Thương bác bỏ.

Nói đùa gì vậy, xây dựng lại từ trong đống hoang tàn này?

Ngươi cũng phải xem đó là đống hoang tàn thế nào mới được chứ!

Mảnh tổ địa Tần gia hoang tàn này, cho dù một ngàn năm, mười ngàn năm, thậm chí là một kỷ nguyên... cũng chưa hẳn có thể khôi phục lại!

Nếu muốn xây dựng gia tộc ở nơi này, vậy gia tộc này mới là thật hoàn toàn bị phế đi.

Cũng may Tần Phong Mang chỉ là trong lúc nhất thời nhiệt huyết mà nói ra, sau khi tỉnh táo lại cũng rõ mình sai, có chút hổ thẹn.

Tần gia khiêm tốn phát triển trong thời gian một kỷ nguyên, nội tình vẫn rất là sâu, cũng có vài chỗ giống nơi tổ địa này, hơn nữa cũng không cần kiến thiết, đều có người quản lý, tùy tiện chọn một chỗ là được rồi.

Tần Thương rời khỏi những người này đi ra ngoài, lòng của hắn, máu của hắn đang dần dần lạnh xuống.

Chí Tôn, đã bước nửa chân vào cánh cửa "đại đạo", đã bắt đầu rời xa hồng trần thế tục.

Tần Thương vừa cảm thấy khí tức của Sở Mặc liền nhanh chóng bay vội đi, hắn cũng không che dấu mà tùy ý để khí tức Chí Tôn tỏa ra bốn phương tám hướng.

Đường hắn đi qua hóa thành một đạo cầu vồng, bắc ngang toàn bộ hư không từ nam tới bắc, làm kinh động tới vô số người.

- Trời ơi....

Đạo cầu vồng trong hư không kia, đó là....

Chí Tôn sao?

- Thế gian này cũng chỉ có Chí Tôn mới có thể lưu lại dấu vết như thế trong hư không?

Chẳng lẽ... thật sự có Chí Tôn giáng lâm sao?

- Chí Tôn giáng lâm....

Thiên giới sắp loạn!

Tần Thương căn bản không thèm để ý tới mấy thứ này, hắn một lòng nương theo cảm ứng truy bắt Sở Mặc.

Nhưng điều khiến Tần Thương có chút giật mình chính là, khí tức này... không ngờ vẫn ở trước hắn, thủy chung duy trì một khoảng cách, một chút cũng không thể gần hơn!

-----o0o-----

Chương 1494: Âm mưu bại lộ (2)

Chương 1494: Âm mưu bại lộ (2)

Tần Thương dừng bước lại đứng trong hư không, phía sau hắn, một đạo cầu vồng không biết dài bao nhiêu dặm bắc trên hư không từ nam tới bắc.

Tần Thương bắt đầu suy nghĩ, đến loại cảnh giới như hắn, cho dù không am hiểu thuật suy diễn, nhưng khi nghiêm túc lại không người bình thường nào có thể so sánh.

Một lát sau Tần Thương đột nhiên phát lên tiếng gầm giận dữ:

- Thằng ranh... dám lừa gạt ta!

Ầm ầm!

Một trận nổ long trời lở đất phát ra, mảnh sơn lĩnh vô cùng lớn phía dưới ầm ầm nổ tung hóa thành bụi!

Chí Tôn giận dữ, chỉ dựa vào khí tức... cũng đủ khiến mảnh thiên địa sụp đổ.

Tần Thương phát hiện mình bị hắn, khí tức Sở Mặc hắn cảm ứng được rõ ràng là một đám tinh khí trong mảnh đại địa này!

- Phong Thủy thần thông....

Tần Thương nghiến răng nghiến lợi, cả người đều giận điên lên.

Đây quả thật giống như hung hăng tát vào trên mặt của hắn.

Đường đường là một Chí Tôn, không ngờ lại bị người khác trêu chọc như thế.

Cho dù không ai biết nhưng Tần Thương vẫn cảm giác mặt nóng bừng.

Quá mất mặt!

Trong con ngươi của Tần Thương bắn ra hai đạo thần quang, ở bên trong thần quang kia tràn ngập phù văn đại đạo, hắn đang khảo vẫn mảnh thiên địa này, phải tìm ra người kia!

Mà vào lúc này, toàn bộ giới tu hành lại hoàn toàn chấn động vì một tin tức trên bản tin!

- Tần gia đã nhập ma, La Thiên Phá Diệt Pháp Trận tổ địa Tần gia chính là thông đạo để Ma tộc giáng lâm Thiên giới!

Tin tức không hề dài, nhưng nội dung ẩn chứa ở bên trong lại quá kinh người, trực tiếp khiến giới tu hành bị chấn động tới tột đỉnh.

Nếu tin tức này do người bên ngoài phát, có lẽ sẽ không có ai để ý tới, nhưng lại có ba hướng đều phát ra tin tức này.

Ba hướng này cho dù là bên nào đều có được lực ảnh hưởng cực lớn đối với Thiên giới, thậm chí là toàn bộ giới tu hành.

Linh Đan Đường!

Sở gia!

Thủy gia!

Nếu như nói Sở gia và Thủy gia là vì Tần gia cùng Sở thị nhất mạch đối lập mà nói dối.

Như vậy Linh Đan Đường từ trước tới nay vẫn duy trì thế lực trung lập, căn bản không có lý do gì để nói dối.

Cho dù mọi người đều biết giữa tiểu công chúa Lưu Vân của Linh Đan Đường và Sở Mặc có giao tình cũng vẫn chọn tin tưởng lời nói của bọn họ.

Loại đại sự này căn bản không được nói bậy, là thật là giả quả thật quá dễ để nhận ra.

Sau đó lại có một tin tức khiến toàn bộ giới tu hành chấn động.

- Tổ địa Tần gia bị hủy, La Thiên Phá Diệt Pháp Trận bị hủy, Tần gia gặp đại kiếp!

Ở Thiên giới còn bốn tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận giống ở Tần gia, hy vọng người biết mau chóng cung cấp tin tức.

Đó là lối đi duy nhất để Ma tộc tiến vào Thiên giới.

Một khi để Ma tộc thành công tiến vào Thiên giới, hậu quả khó có thể tưởng tượng.

Vì thế giới của chúng ta, vì toàn bộ Nhân tộc, vì tự chúng ta, kính xin tất cả người có lương tri nhất định phải lấy đại cục làm trọng!

Tin tức này quả thật quá kinh người!

Nếu như nói tin tức lúc trước còn khiến rất nhiều tu sĩ cảm thấy việc không liên quan tới mình, như vậy sau khi phát ra tin tức này quả thật có liên qua tới tất cả mọi người.

Ngay cả Tiên giới, Linh giới... thậm chí là Nhân giới đều sẽ bị liên lụy!

Cái này thật quá dọa người.

Pháp trận như thế còn có bốn trận, tin tức này là thật sao?

Người của Tần gia vẫn công phạt xung quanh, lấy Tần Khiếu Thiên đại biểu cho tuổi trẻ, giương thương múa kiếm với rất nhiều người trên bản tin, nói đây là nói xấu Tần gia, quả thật chính là lời nói vô căn cứ1

Đúng vậy, bởi vì ngay cả bọn người Tần Khiếu Thiên cũng không biết La Thiên Phá Diệt Pháp Trận còn có công hiệu này, cho nên bọn họ liền gấp gáp giải thích.

Trong lúc nhất thời toàn bộ giới tu hành đều tràn ngập hai loại tin tức này.

Có người tin tưởng Sở thị nhất mạch, cũng có người tin tưởng Tần gia, còn có người thì lại đang âm thầm châm ngòi thổi gió.

Tóm lại giới tu hành yên lặng vô số năm, lại trở nên ồn ào náo nhiệt bởi những tin tức này.

Cho dù là những người tin tưởng Tần gia, kỳ thật từ sâu trong lòng cũng có chút không an lòng.

Tất cả đều âm thầm phái người ra ngoài tìm kiếm bốn tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận kia.

Bởi vì mặc kệ là thật hay giả, chỉ cần tìm được liền hủy diệt!

Cho dù là người ủng hổ Tần gia cũng tuyệt đối không nguyện ý để Ma tộc thật sự tiến tới thế giới này.

Lúc này Sở Mặc đã tỉnh.

Tin tức kia chính là do hắn truyền lại cho đám người Thủy Y Y.

Trên thực tế sau khi Hỗn Độn Hồng Lô mang theo bọn hắn chạy đi, Sở Mặc cũng đã tỉnh lại, hắn cảm thấy cả người giống như bị núi lớn nghiền ép qua.

Xương cốt trong thân thể đã vỡ vụn rất nhiều, vô cùng đau đớn.

Thứ tạo thành thương tổn thật sự với Sở Mặc không phải là Chí Tôn khủng bố kia... mà chính là tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận!

Tòa đại trận kia quả thật quá kinh khủng, Sở Mặc hiện tại rốt cục có chút tin tưởng tòa pháp trận kia cũng có thể xóa sạch Chí Tôn.

Nhục thể của hắn, hiện giờ bàn về trình độ mạnh mẽ tuy rằng không bằng Chí Tôn, nhưng có thể so với Chuẩn Chí Tôn, vậy nhưng dưới sự che chở của Hỗn Độn Hồng Lô vẫn còn bị thương nặng như thế.

Biên Khai Vũ thì lại thê thảm hơn rất nhiều, sau khi được Hỗn Độn Hồng Lô mang theo chạy trốn cũng chỉ còn lại một hơi thở, mà đây là dưới tình huống đã uống một lá của Cái Thế Hống, nếu như không chỉ sợ hắn sẽ ngã xuống đầu tiên, cho dù có Hỗn Độn Hồng Lô bảo hộ cũng không được!

Thương thế nhẹ nhất chính là Cái Thế Hống!

Chuẩn Thánh Dược thật sự quá hùng mạnh, khí tức Chí Tôn không gây ảnh hưởng tới nó, quy tắc của La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cũng không hủy diệt được nó.

Có thể nói loại thuốc này, ngoài trừ chiến lực không bằng các tu sĩ khác, nhưng ở phương diện khác lại có được ưu thế không gì sánh kịp.

Sở Mặc có thể sớm tỉnh lại như vậy cũng là do Cái Thế Hống đã cho hắn một giọt bảo dịch tinh hoa!

Đừng nhìn chỉ có một giọt nhưng lại quý báu hơn lá cây của nó rất nhiều.

Tác dụng cũng rất kinh người, khiến tốc độ khôi phục của Sở Mặc tăng nhanh lên rất nhiều lần.

Đây cũng là lý do vì sao các đại tu sĩ cao cấp đều mang theo thuốc lớn bên người.

Thời khắc mấu chốt thật có thể bảo mệnh.

-----o0o-----

Chương 1495: Tổ địa Sở gia

Chương 1495: Tổ địa Sở gia

Sau khi Sở Mặc tỉnh lại liền trực tiếp đem tất cả tin tức về Tần gia truyền cho Thủy Y Y, Sở Thanh và Lưu Vân.

Tin tức này quá trọng yếu, hắn nhất định phải để các nàng biết đầu tiên.

Sau khi truyền xong tin tức này, Sở Mặc lại giúp Biên Khai Vũ ổn định thương thế, giúp hắn chữa trị xương đã bị gãy vụn để hắn chậm rãi khôi phục.

Lúc này mới bắt đầu bế quan tu luyện, khôi phục thương thế trong thân thể của mình.

Đám người Thủy Y Y bên kia lại vô cùng lo lắng cho thương thế của Sở Mặc, nhưng các nàng lại càng thêm lo lắng nếu chuyện Sở Mặc nói trở thành sự thật, chỉ sợ toàn bộ Thiên giới đều gặp đại nạn.

Một kỷ nguyên trước, vào thời đại huy hoàng kia, Ma tộc khi rãnh rỗi sẽ xâm nhập vào đại vực Viêm Hoàng.

Tuy nhiên lúc ấy Ma tộc căn bản không chiếm được cái gì, lúc đó đại vực Viêm Hoàng cao thủ nhiều như mây, cảnh giới Chí Tôn Đại Năng... rất nhiều, cách mỗi vạn dặm đều có một Chí Tôn Đại Năng... trấn thủ.

Cho nên lúc đó Ma tộc tương đối khiêm tốn, thậm chí một ít Ma tộc còn đầu phục vào nhân loại.

Tỷ như vị Chí Tôn Ma tộc Sở Mặc gặp ở bên trong Quy Khư, kỳ thật cũng thuộc Sở thị nhất mạch.

Nhưng lại có rất nhiều Ma tộc mang địch ý rất sau đối với tu sĩ nhân loại, loại mâu thuẫn chủng tộc này gần như không thể điều hòa.

So sánh với nhau, Sở Mặc thà rằng để người của La Thiên Tiên Vực tiến vào đại vực Viêm Hoàng, cũng không muốn để Ma tộc xâm nhập vào thế giới này.

Bởi vì La Thiên Tiên Vực muốn giết chỉ là mình Sở Mặc hắn, lại không có khả năng giết hết mọi người ở đại vực Viêm Hoàng, nhưng Ma tộc... bọn họ một khi tiến vào Thiên giới, sợ rằng sẽ diệt hết tất cả tu sĩ Nhân Tộc,

Đây là đại sự liên quan tới sinh tử tồn vong của toàn bộ các chủng tộc.

Cũng chính bởi vì Sở Mặc truyền tin tức này quá nhanh, khiến Tần gia trực tiếp bị đánh cho trở tay không kịp.

Mà ngay cả lão tổ Chí Tôn Tần gia Tần Thương đang tìm kiếm Sở Mặc khắp nơi cũng bị tin tức này khiến chấn kinh không nhẹ, đang không ngừng tức giận.

Sự tình đã lộ. cho dù có thể giấu diếm được nhất thời nhưng tuyệt đối không thể giấu diếm được lâu.

Bởi vậy Tần Thương trực tiếp hạ lệnh khiến những người Tần Văn, Tần Võ nhanh chóng công phạt bước tiến của Thiên giới!

Nhanh chóng hợp nhất các đại tộc và đại phái ở Thiên giới.

- Đừng cho những người đó có cơ hội phản ứng, đừng cho bọn họ lựa chọn đường sống!

Hoặc là phục tùng, hoặc là... chết!

Đây là pháp chỉ Tần Thương truyền lại cho những con cháu gia tộc ở bên ngoài.

Tần Văn, Tần Võ và đám người Tần Khiếu Thiên cũng biết Tần gia gặp đại nạn, căn cứ vào hình dung địch nhân do những người còn sống miêu tả lại, bọn họ lập tức biết được là ai làm.

- Sở Mặc!

Tần Khiếu Thiên ngửa mặt lên trời thét dài, hận muốn điên, cả người sắp điên lên.

Hắn thỉnh cầu Tần Văn và Tần Võ tiếp tục theo chiến, muốn đi tấn công Sở gia Thiên giới!

- Chỉ có diệt Sở gia, diệt cả nhà bọn hắn mới có thể khiến ta hả giận!

Thỉnh cầu của Tần Khiếu Thiên được Tần Văn và Tần Võ trực tiếp đáp ứng.

Trong lòng bọn họ cũng hận Sở Mặc thấu xương, đồng thời bọn họ cũng tự trách rất nhiều.

Nếu lúc trước ra tay với Sở Mặc... sau này sẽ không có phiền toái như thế, Tần gia cũng không gặp nạn.

Sở Mặc này quả thật chính là một ngôi sao tai họa to lớn!

Hắn chỉ là một Chân Tiên, rốt cục làm sao làm được?

Điểm ấy không ai có thể hiểu.

Vượt cấp khiêu chiến cũng không phải điều hiếm lạ ở giới tu hành, tuy rằng không phổ biến, nhưng đối với những thiên kiêu này, người nào lại chưa từng trải qua vượt cấp khiêu chiến chứ?

Tần Khiếu Thiên đã từng vượt cấp khiêu chiến rất nhiều, tuy rằng mượn nhờ vào khí Chí Tôn, nhưng chiến tích của hắn cũng tuyệt đối có thể nói là huy hoàng.

Nhưng cho dù hắn có hùng mạnh như thế nào, cũng không thể vào lúc ở cảnh giới Chân Tiên liền một đao bổ ra cảnh giới Đế Chủ tầng chín, càng không có bản lãnh tự mình xâm nhập vào tổ địa Tần gia, dẫn động tất cả tinh khí trong thiên địa sử dụng cho mình, cứng rắn phá La Thiên Phá Diệt Pháp Trận, diệt toàn bộ con cháu vợ cả tinh nhuệ của Tần gia....

Mỗi một chuyện hắn làm đều không thể tin nổi.

Tuy nói trên đời này cho tới giờ vốn không công bằng, có người vừa sinh ra chính là phú hào cao nhất, người thường cố gắng cả đời cũng không đạt được của cải của người mới sinh ra đã có sẵn.

Nhưng Sở Mặc này..... quả thật quá biến thái.

Hắn chẳng lẽ thật sự là một yêu nghiệt sao?

Hai gã cảnh giới Chuẩn Chí Tôn như Tần Văn và Tần Võ, hiện giờ nghe được tên Sở Mặc cũng cảm thấy một cỗ hàn khí xuất hiện từ đáy lòng.

Quá kinh khủng!

Cũng rất đáng hận!

Nhất định phải giết hắn!

- Hiện giờ có lão tổ đuổi giết Sở Mặc, lão tổ sống lại, với cảnh giới Chí Tôn khẳng định có thể dễ dàng trấn áp Sở Mặc kia.

Còn chúng ta sẽ gạt bỏ hết mọi cánh chim của Sở Mặc!

Trong con ngươi Tần Khiếu Thiên lóe ra hào quang điên cuồng.

Hắn biết nếu Sở Mặc không chết, hắn vĩnh viễn không thể tấn thăng, bởi vì hai chữ Sở Mặc đã trở thành bóng ma cả đời hắn!

- Tổ địa Sở gia... không có gì đáng sợ, hiện tại Sở gia điêu linh có thể dễ dàng tiêu diệt.

Lúc trước vẫn không có ai làm vậy là vì những người đó không dám, kiêng kị dư uy của vị kia.

Nhưng chúng ta lại không có gì phải e dè, vị kia đã chết một kỷ nguyên, chúng ta diệt Sở gia vừa lúc có thể đánh ra một đòn nghiêm trọng với những người còn đang lưỡng lự!

Tần Võ có ngại ngùng nói, nhưng lời của hắn lại vô cùng mạnh mẽ, cứng rắn.

- Đúng vậy, diệt tổ địa Sở gia sẽ làm cho vô số người tuyệt vọng!

Tần Văn lạnh lùng nói.

Thiên giới.

Tại một phòng ốc cổ xưa, tọa lại trên một mảnh thiên đường rộng lớn.

Phòng ốc này rất cổ, tản ra khí tức năm tháng tang thương.

Nơi này chính là tổ địa Sở gia.

Nơi này rất an tĩnh, tràn ngập yên bình.

Sở gia vốn dân số ít, tuy rằng gia tộc và môn phái có quan hệ với bọn họ rất nhiều, nhưng người Sở gia thật sự lại rất ít.

Lão gia tử chỉ có hai đứa con trai, con lớn nhất là Sở Thiên Cơ, con thứ hai là Sở Thiên Hùng.

Sở Thiên Cơ chỉ có duy nhất Sở Mặc, Sở Thiên Hùng mặc dù có không ít nữ nhân, nhưng lại cũng chỉ có duy nhất một đứa con gái Sở Thanh!

Còn lại một ít người họ Sở kỳ thật đều là tùy tùng của lão gia tử, sau lại được ban cho họ Sở, hậu đại của bọn họ cũng không tính là nhiều.

Bởi vậy toàn bộ tổ địa Sở gia cũng chỉ có mấy ngàn người, nhiều thế hệ sinh sống ở nơi này.

Toàn bộ cộng lại cũng không lớn hơn thôn trang nhiều người là bao.

-----o0o-----

Chương 1496: Tu sĩ Tần gia sụp đổ

Chương 1496: Tu sĩ Tần gia sụp đổ

Thời điểm Tần Văn và Tần Võ mang theo một đám cao thủ của Tần gia xuất hiện ở tổ địa Sở gia, nơi này vẫn an tĩnh như trước, như là không cảm giác được kẻ thù từ bên ngoài tới quấy nhiều.

Thậm chí còn có một tiểu hài tử thắt tóc đuôi sam tám tuổi, mang theo vẻ mặt vô cùng tò mò nhìn những người này, khờ dại hỏi:

- Các ngươi là ai?

Tới nơi này làm gì?

Đáy mắt Tần Khiếu Thiên hiện lên một chút dữ tợn, hắn ngồi xổm người xuống, vẫy vẫy tay với đứa bé kia, nhe răng cười:

- Tiểu tử, tới đây.

Chú bé con có chút nghi hoặc nhìn Tần Khiếu Thiên, đột nhiên xoay người chạy về, vừa chạy vừa hô:

- Người xấu tới, người xấu tới!

Ba ba mau ra đây!

Trên mặt của Tần Khiếu Thiên lộ ra chút tươi cười độc ác, hắn tiền tay chỉ về phía chú bé con, một đạo hào quang giống một mũi tên nháy mắt bắn về phía hậu tâm chú bé kia!

Vèo!

Tốc độ của đạo tia sáng này quá nhanh!

Tần Khiếu Thiên là một cường nhân cảnh giới Đế Chủ, là tu sĩ đứng trên đỉnh ở Thiên giới này, uy lực một kích của hắn làm sao lại nhỏ?

Đạo tia sáng này trực tiếp xuyên thủng hư không, vô thanh vô tức, mắt thấy sắp đánh chết tiểu hài tử đáng yêu kia.

Keng!

Một tiếng động vang lên, một kiện đồ vật trực tiếp che ở trước đạo hào quang kia, trực tiếp nổ tung.

Đạo hào quang do Tần Khiếu Thiên điểm ra cũng biến mất giữa hư không.

Đồ vật ngăn trở tia sáng kia cũng chia năm xẻ bảy, không ngờ lại là một chén sứ bình thường!

Trong con ngươi Tần Khiếu Thiên hiện lên một chút hào quang kinh dị, cũng có chút giật mình.

Nếu là một kiện pháp khí thì cũng thôi, nhưng đây lại chỉ là một chén nước bình thường, không ngờ lại chặn được một kích của hắn, điều này khiến hắn lập tức cảnh giác.

Tần Văn, Tần Võ và một đám cường nhân Tần gia bên cạnh hắn cũng nheo mắt lại.

Tổ địa Sở gia này... dường như cũng không đơn giản!

Cái gọi là điêu linh, thoạt nhìn không đúng lắm.

Thật ra một trăm ngàn năm qua, Sở gia khiêm tốn hơn so với Tần gia rất nhiều!

Nếu không phải có Sở Mặc xuất thế ngang trời, chỉ sợ Sở gia hôm nay, ngoại trừ Sở Thanh ra cũng sẽ không có một người đi lại thế gian.

Lúc này từ trong một phòng ốc cổ xưa có một người đàn ông trung niên đi ra, mặc quần áo bằng vải thô, mặt mũi hồng nhuận, trên mặt mang theo vài phần tức giận, căm tức nhìn Tần Khiếu Thiên lạnh lùng nói:

- Thật vô sỉ, không ngờ lại ra tay với một đứa bé!

Tần Khiếu Thiên nhìn trung niên giống nông phu này, cười lạnh nói:

- Ta vô sỉ sao?

Người vô sỉ thật sự chính là Sở Mặc!

Là hậu nhân Sở thị các ngươi!

Hắn giết triệu người ở tổ địa Tần gia chúng ta!

- Ha ha.

Trên mặt người đàn ông trung niên lộ ra nụ cười thật thà chất phác:

- Xứng đáng.

- Ngươi...

Tần Khiếu Thiên bị chọc tức, thiếu chút nữa đã nghẹn chết.

Tần Văn lúc này lại lạnh lùng nói:

- Xứng đáng sao?

Hôm nay đến lượt Sở gia các ngươi!

Tuy người Sở gia thưa thớt, nhưng một người cũng đừng nghĩ có thể sống sót rời khỏi nơi này!

Chúng ta sẽ hoàn toàn tiêu diệt nhóm người các ngươi!

Người đàn ông trung niên vẫn tươi cười thật thà chất phác như cũ:

- Đừng nói nhảm nữa, ngươi lớn lên xấu như vậy mà sao lại tự tin thế?

- Ba ba, bọn họ ức hiếp ta!

Chú bé con lúc này đã chạy tới bên cạnh người đàn ông trung niên, sau đó quay đầu lại hung hăng trợn mắt với Tần Khiếu Thiên.

- Ừ, Nhị Đản đừng sợ, cha sẽ chặt bọn chúng thành tám khối ném cho chó ăn.

Người đàn ông trung niên sờ sờ đầu chú bé.

Đôi mắt tinh thuần của chú bé vụt sáng:

- Nhưng, nhưng thịt của bón hắn đều rất thối, sẽ độc chết cẩu cẩu mất.

- Tiểu súc sinh, lão tử đập chết người!

Tần Khiếu Thiên nổi giận gầm lên một tiếng, thân hình chợt lóe, vọt về phía người đàn ông trung niên.

Đám người Tần Văn và Tần Võ bên người hắn cũng bước tới, đồng thời xuất thủ.

Bọn họ không muốn nói nhảm nhiều ở trong này, trực tiếp giết là được!

Ầm!

Một đạo quầng sáng ngưng kết thành cái chắn, nháy mắt xuất hiện trước mặt người đàn ông trung niên.

Một kích của Tần Khiếu Thiên trực tiếp đánh vào trên cái chắn này, thậm chí ngay cả gợn sóng cũng không hề có.

Công kích của đám người Tần Văn và Tần Võ khi rơi xuống trên mặt cái chắn này, cũng chỉ sinh ra một chút dao động nhàn nhạt.

Người đàn ông trung niên ngẩng đầu, liếc mắt nhìn bọn họ một cái, trong mắt lộ vẻ khinh miệt:

- Chẳng lẽ chỉ Tần gia các ngươi có pháp trận sao?

- Ba ba, pháp trận của Tần gia không phải là ngay cả người của mình cũng giết sao?

- .....

Mọi người Tần gia đều có loại cảm giác muốn hộc máu.

Ánh mắt nhìn chú bé con tràn ngập hận ý.

Lời này quả thật rất đả thương người!

Tựa như một cây đạo đánh vào trong lòng bọn họ.

Đại kiếp nạn của tổ địa Tần gia, tuy rằng đều bị bọn họ đổ lên trên người Sở Mặc, nhưng xét tới cùng đều là do pháp trận chết tiệt kia.

Nếu như không có tòa pháp trận đó, dựa vào một mình Sở Mặc làm sao có thể tạo thành thương tổn lớn đối với Tần gia như thế?

Đừng nói là một... cho dù một trăm cũng không thể khiến Tần gia gặp kiếp nạn như thế!

Lúc này trong phòng cổ ở tổ địa Sở gia có một đám người đi ra.

Nữ có nam có, già có trẻ cỏ, một đám thoạt nhìn không khác gì với thôn phu trong sơn dã.

Có một thiếu phụ chừng ba mươi tuổi mặc quần áo bằng bông, hai cánh tay để trong tay áo, vẻ mặt tò mò nhìn đám tu sĩ Tần gia, ánh mắt kia khiến bọn tu sĩ Tần gia đều có loại cảm giác muốn chết.

Đây thật sự là tổ địa Sở gia sao?

Mà không phải là bọn hắn tìm lầm, không cần thận xông vào thông trang thế tục đấy chứ?

- Nhị bá, đám người kia làm gì thế?

Thiếu phụ kia tò mò hỏi.

- Người Tần gia.

Người đàn ông trung niên thật thà chất phác nói.

- Là người mười vạn năm trước trốn trong nhà đó sao?

Thiếu phụ hỏi.

- ....

Đám người Tần gia bị che ở bên ngoài cái chắn đều muốn điên, ngươi mới là kẻ trốn trong nhà, cả nhà Sở gia các ngươi đều là kẻ trốn trong nhà!

Xưng hô này....

Con mẹ nó không bằng nói toàn bộ bọn họ là gia tộc rùa rút đầu... cái này thật sự khó nghe!

Tóm lại người Tần gia đều bị chọc giận tới sôi máu.

Nhưng Sở gia bên này vẫn đang nói chuyện.

- Ừ, chính là cái gia tộc trốn trong nhà.

Người đàn ông trung niên đáp.

- Vậy bọn họ sao lại không tiếp tục núp ở trong đũng quần mà tới đây làm gì?

Thiếu phụ tò mò hỏi.

- Đại khái là cảm thấy hiện tại bọn hắn là vô địch thiên hạ!

Người đàn ông trung niên cười cười:

- Chính là muốn bày ra uy phong.

- À.

Thiếu phụ gật gật đầu, sau đó... xoay người lại.

Xoay người lại!

Đi trở về!

Đám người Tần gia bên này hoàn toàn điên rồi!

Chúng ta là đặc biệt tới giết các ngươi đây!

Là tới diệt cả nhà các ngươi đây!

Các ngươi có thể thật sự... bày ra một dáng nghênh địch được không?

Ngươi đi trở về là thế nào?

Ngay lúc đám người Tần Khiếu Thiên, Tần Văn, Tần Võ bị tức tới hộc máu, thiếu phụ kia lại đi ra.

Trên tay nàng cầm theo một lưỡi hái!

Đúng, chính là lưỡi hái mà người phàn trong thế tục hay dùng.

Sau đó thiếu phụ kia mang vẻ mặt chính nghĩa trừng bọn hắn, lớn tiếng nói:

- Bọn người xấu các ngươi có biết nơi này là nơi nào không?

Thế mà lại dám chạy tới đây giương oai diễu võ?

Tộc trốn trong nhà các ngươi thò đầu tới đây làm cái gì?

Ai dám tới đây lão nương sẽ chém đầu chó của hắn!

- ....

Tần Khiếu Thiên tức giận ngửa mặt lên trời rống giận, rít gào nói:

- Có gan thì nhóm người các ngươi bỏ phòng ngự đi!

Ta sẽ diệt hết các ngươi!

- Ồ, ta quên mất.

Thiếu phụ khẽ ngượng ngùng gãi đầu, sau đó quay lại nhìn thoáng qua mọi người bên cạnh:

- Các ngươi mau cất phòng ngự kia đi, ta muốn chém đầu chó của bọn hắn.

Một lão nông ngậm điếu thuốc ra dáng ông cụ non, cầm điếu thuốc đập vào gốc cây bên cạnh, ho khan hai tiếng nói:

- Một đám chó con, cần gì quan tâm tới bọn họ?

Hai mẫu đất phía sau vẫn chưa cuốc xong, mau đi làm đi.

- ....

Tần Khiếu Thiên cảm thấy trước mặt tối sầm, thiếu chút nữa đã ngã, hắn không chịu nổi nữa, sắp ngã rồi.

Mà lúc này hai gã Chuẩn Chí Tôn cảnh giới Đại Năng, Tần Văn và Tần Võ....

Đều xuất ra khí Chí Tôn, điên cuồng công kích về phía quầng sáng kia.

Sắc mặt của bọn họ xanh mét, bộ mặt dữ tợn, đã bị chọc điên.

Dưới sự công kích điên cuồng của pháp khí Chí Tôn, quầng sáng kia bắt đầu sinh ra chấn động mãnh liệt.

Trên mặt Tần Văn, Tần Võ cùng với một đám cường nhân Tần gia phía sau đều lộ ra vẻ kích động, bọn họ rất muốn xông qua diệt đám người kia!

Cho dù Sở Mặc diệt trên trăm vạn nhân khẩu ở tổ địa Tần gia bọn hắn, nhưng bọn hắn dường như cũng không tức giận như hiện tại.

Cái loại cảm giác bị người khác coi thường, tùy ý trêu đùa làm cho bọn họ khó chịu.

- Ba ba, bọn họ có phải bị bệnh không?

Chú bé con nắm vạt áo người trung niên nói:

- Sao lại đánh vào không khí làm gì?

Không đợi người đàn ông trung niên kia trả lời, Tần Khiếu Thiên liền nổi giận hét:

- Con mẹ nhà ngươi mù sao?

Đây có pháp trận!

Pháp trận phòng ngự!

Trong con ngươi tinh thuần của chú bé con lập tức lộ ra sợ hãi:

- Ba ba, hắn nói ta mù...

- Hắn mới mù, nơi đó rõ ràng không có cái gì.

Người đàn ông trung niên cười ha ha nói:

- Bọn họ không những mù mà còn ngốc, không biết sao lại cứ khoa tay múa chân ở đó.

Thiếu phụ trong tay mang theo lưỡi hái nóng lòng muốn thử:

- Cho ta lấy đầu chó của bọn họ đi!

Lão nhân hút thuốc lúc này cũng gật gật đầu:

- Đi đi, ta cũng thấy đám người kia hơi phiền.

- Ha ha, thật tốt quá, đã lâu rồi chưa giết người!

Vẻ mặt thiếu phụ hưng phấn, mang theo lưỡi hái vọt tới.

Một đám người Tần gia bên kia trơ mắt nhìn thiếu phụ mặc quần áo bông kích động mang theo lưỡi hái tiến về phía bọn họ, sau đó liền hung hăng bổ một đao về phía đầu Tần Khiếu Thiên:

- Ngươi dám bắt nạt Nhị Đản, ngươi khốn kiếp nhất!

Chém đầu chó của ngươi trước!

Tần Khiếu Thiên vô cùng giận dữ, hung hăng xuất ra một chưởng đánh về phía thiếu phụ, nhưng một chưởng này của hắn lại bị quầng sáng ngăn lại, vẫn là chút gợn sóng cũng không có.

- Khiếu Thiên cẩn thận!

Tần Văn bên kia đột nhiên hét lớn một tiếng, sau đó khẽ vươn tay xuất ra một cỗ lực hút kinh thiên, muốn bắt Tần Khiếu Thiên tới.

Nhưng đã quá muộn.

Thiếu phụ mang theo lưỡi hái trực tiếp chạy ra khỏi quầng sáng, trong khoảnh khắc đó khí thế cả người nàng đều đè áp thiên địa!

Quả thật khiến người khác không thể thở!

Tần Khiếu Thiên liền quỳ tại chỗ!

Là thật sự quỳ xuống!

Khí thế trên người thiếu phụ quả thật khủng bố tới tột đỉnh!

Ngay cả hai Chuẩn Chí Tôn như Tần Văn và Tần Võ đều bị khí tức trên người thiếu phụ này đè ép, hành động trở nên chậm chạp rất nhiều.

Cái thanh lưỡi hái cũ kia hung hăng chém vào trên cổ của Tần Khiếu Thiên.

Đầu của Tần Khiếu Thiên liền lìa khỏi xác!

Người này là tuyệt thế thiên kiêu của Tần gia, ở cảnh giới Chân Tiên liền chiến với cường nhân Đế Chủ tầng sáu, lại bị một thôn phụ bình thường dùng lưỡi hãi cắt cổ!

Máu huyết từ cổ của Tần Khiếu Thiên phun ra, trực tiếp bắn về trời cao.

Máu Đế Chủ vô cùng nặng, chiếu vào trên bầu trầu lại vô cùng lạnh lùng diễm lệ.

Phù!

Lăn lông lốc...

Đầu của Tần Khiếu Thiên sau khi rơi trên mặt đất, lăn mấy chục vòng lại hướng mặt lên, đôi mắt còn trợn thật lớn, trong mắt lưu lại hoảng sợ.

Còn có không dám tin.

Dường như tới chết cũng không hiểu, Sở gia đã điêu linh suy thoái làm sao còn có thể... có loại thực lực khủng bố thế này?

Còn có tu sĩ khủng bố như thế?

Nàng rốt cục là có cảnh giới gì?

Mà quầng sáng kia... là chuyện gì?

- A!

Tần Văn ngửa mặt lên trời hét ra một tiếng bi thống, cùng đám người Tần Võ điên cuồng công kích về phía thiếu phụ kia.

Phe phái bên trong Tần gia rất nhiều, tuy rằng đều là con vợ cả nhưng vẫn rất rõ ràng.

Bọn họ chinh phạt ở bên ngoài chung quanh hầu như đều cùng thuộc một phe phái, đều có quan hệ tương đối gần.

Bởi vậy cho dù tổ địa Tần gia gặp nạn, bọn họ tuy rằng vô cùng đau buồn nhưng cũng không quá mức tuyệt vọng.

Nhưng hiện tại lại khác, lúc trước Tần Khiếu Thương chết cũng đã làm cho bọn họ vô cùng đau xót.

Hiện tại Tần Khiếu Thiên lại chết trước mắt bọn hắn, cái loại cảm giác này thật là đâu tận nội tâm.

- Tộc trốn trong nhà các ngươi cũng hiểu được bi thương sao?

Vẻ mặt thiếu phụ tò mò, vẻ mặt kia tuyệt đối làm cho người ta tin tưởng nàng đang hỏi vấn đề rất nghiêm túc mà không phải trêu tức.

-----o0o-----

Chương 1497: Thôn phụ khủng bố

Chương 1497: Thôn phụ khủng bố

Nàng vừa nói vừa quơ lưỡi hài, một phát liền chặt rơi một cánh tay của Tần Văn.

Cái này quá kinh người!

Thực lực của Tần Vơ hơn xa so với loại cảnh giới Đế Chủ như Tần Khiếu Thiên.

Đó là người đã bước nửa chân vào lĩnh vực Chí Tôn!

Nếu không phải mảnh thiên địa này bị phong ấn, nếu đổi lại là thời đại huy hoàng một kỷ nguyên trước, loại như Tần Văn và Tần Võ cũng đã sớm bước vào tới lĩnh vực Chí Tôn.

Nhưng hiện tại bọn họ lại bị một nữ tử bộ dáng thôn phụ trực tiếp trấn áp!

Đây không phải hai đánh một mà là một đám đánh một!

Dưới loại tình huống này, một cánh tay của Tần Văn không ngờ lại bị thiếu phụ này chém rơi!

Lại nhìn đám người của Sở gia bên kia, một đám đứng ở đó xem náo nhiệt, cười hi hi ha ha, hoàn toàn không xem trọng đám cường nhân có thể hoành hành Thiên giới như bọn họ.

Loại nghẹn khuất này còn khó chịu hơn so với chết.

- A!

Tần Văn kêu đau một tiếng, lấy tinh lực giơ cao một cánh tay, cả người phẫn nộ tới cực hạn.

Tần Võ bên kia cũng xuất ra khí Chí Tôn, điên cuồng công kích về phía thiếu phụ này.

Thiếu phụ quay quay lưỡi hái, công kích hoàn toàn không ra bất kỳ kết cấu này, chỉ tự nhiên mà thành!

Tìm không ra bất kỳ sơ hở gì!

Lúc này người đàn ông trung niên mang theo vẻ mặt thật thà chất phác cười nói:

- Cảnh giới của vợ huynh đệ lại tăng lên, thật đáng mừng.

Một nam tử cao gầy bên cạnh hắn có chút ngượng ngùng cười nói:

- Nhà ta thật ngại, không cần khen... ngươi xem đi, ngươi vừa khen nàng, nàng liền không còn biết phương hướng gì nữa...

Quả nhiên, sau khi thiếu phụ nghe thấy người đàn ông trung niên khích lệ, khí thế cả ngươi... không ngờ lại hướng về phía trước kéo lên một tầng!

Điên rồi!

Tần Văn điên rồi.

Tần Võ điên rồi.

Đám Tần gia bên này gần như đều điên!

Cái này có còn để người khác sống hay không?

Nàng là một Chí Tôn sao?

Cũng không phải.

Đám người Tần gia trực tiếp hủy bỏ suy đoán này.

Bởi vì khí tức trên thân thiếu phụ kia cũng chưa đạt tới trình độ Chí Tôn.

Nhưng cỗ khí tức này quả thật cường đại tới tột đỉnh, tuy rằng hoàn toàn khác với uy áp của Chí Tôn, nhưng lại làm cho người ta có một loại cảm giác, khí thế trên người nàng cũng không kém so với Chí Tôn là bao!

Đây là một loại cảnh giới gì?

Lúc này Tần Võ đột nhiên hét lớn một tiếng:

- Ta biết rồi!

Đây là pháp môn Luyện Thể của Sở gia!

Một câu rốt cục nói toạc ra bí mật trên người thiếu phụ này.

Đúng rồi, tu sĩ Sở gia ngày xưa dùng khí lực mạnh mẽ xưng bá hậu thế.

Ở toàn bộ Thiên giới không có gì có thể mạnh hơn thân thể Sở gia, Cũng như pháp trận không ai có thể mạnh hơn Tần gia.

Chỉ có điều tới một trăm ngàn năm sau, khí lực của người Sở gia vẫn vô cùng mạnh mẽ, uy áp dường như càng hùng mạnh hơn so với một kỷ nguyên trước.

Nhưng pháp trận của Tần gia... lại thành trò cười.

Ngay cả pháp trận tổ địa mình đều bị hủy, còn có mặt mũi gì dám nói pháp trận nhà mình hùng mạnh?

Rắc rắc!

Một gã cảnh giới Đế Chủ tầng chín của Tần gia bị lưỡi hái của thiếu phụ chém đứt đầu, không đợi đầu bay trở về liền bị lực lượng quy luật khủng bố đập nát Nguyên Thần.

Cái đầu kia cũng giống đầu của Tần Khiếu Thiên vừa rồi, lăn ra ngoài thật xa, hai mắt vô thần nhìn lên không trung.

Lúc này lão nhân ngậm thuốc thản nhiên nói:

- Được rồi nha đầu, nhanh lên, còn phải đi cuốc đất nữa, đừng đùa, khẩn trương xử lý đi.

- Lão thất phu...

Sở gia các ngươi khinh người quá đáng!

Tần Võ thong dong, ngại ngùng lúc trước... dường như đã không còn, hắn điên cuồng gầm thét tiến về phía lão nhân.

Lão nhân kia nhìn hắn một cái:

- Thật không có giáo dưỡng.

Nói xong trực tiếp ném điều thuốc trong tay về phía Tần Võ.

Tần Võ trực tiếp xuất ra khí Chí Tôn, hung hăng vọt về phía ống thuốc kia.

Ầm!

Khí Chí Tôn trực tiếp bị đánh bay, mặc dù không vỡ vụn nhưng vẫn khiến Tần Võ phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp trọng thương.

Không đợi Tần Võ thu hồi món khí Chí Tôn đó, ống thuốc của lão nhân đã đến trước mặt hắn.

Bạch!

Điếu thuốc hung hăng đập vào trên đầu của Tần Võ.

Tần Võ, cảnh giới Chuẩn Chí Tôn Đại năng....

Vỡ đầu tại chỗ, Nguyên Thần bị phá nát, chết đi!

Ống thuốc bay trở về, lão nhân hút một hơi, bĩu môi:

- Hơi thối.

Quá đơn giản!

Quá kinh khủng!

Trước hôm nay chỉ sợ ai cũng không thể tưởng tượng được, Sở thị nhất mạch trong truyền thuyết đã sớm xuống dốc lại còn có nội tình đáng sợ như thế.

Người Tần gia còn sống đều hối hận không thôi, đến bây giờ bọn hắn mới hiểu được mình nông cạn và ngây thơ như thế nào.

Một gia tộc... xuất hiện Đại Năng bước nửa bước vào Đế Hoàng, cho dù xuống dốc nhưng nội tình vốn có của nó cũng tuyệt không tầm thường!

Tựa như một gia tộc cự phú, cho dù xuống dốc thì một bức họa bất kỳ cũng có giá trị bằng người bình thường mấy đời cũng không kiếm được!

Đây là nội tình!

Một trăm ngàn năm qua, Sở gia khiêm tốn cùng người thưa thớt, đưa ra một loại biểu hiện giả dối khiến người ngoài tưởng họ xuống dốc, điêu linh... không còn huy hoàng như ngày xưa.

Mắt thấy huynh đệ chết thảm, Tần Văn đau buồn đến tột đỉnh rít gào trong lòng: Kẻ nào nói Sở gia đã xuống dốc... lão tử sẽ ân cần thăm hỏi tám đời nhà ngươi!

Rắc rắc!

Đầu Tần Văn bị lưỡi hái của thôn phụ chém rụng, lực lượng quy luật trên lưỡi hái khủng bố, nháy mắt xóa nhòa Nguyên Thần của Tần Văn.

Một thế hệ Chuẩn Chí Tôn Đại năng... cứ như vậy mà chết đi.

Còn lại những tu sĩ Đế Chủ Tần gia khác lại càng không cần phải nói, bị thiếu phụ thuần thục giết chết.

Phía trước phía sau, trận chiến đấu này tổng cộng kéo dài hai nén hương, mà có lẽ cũng vẫn chưa tới hai nén hương.

Lập tức chém giết nhiều người như vậy, thiếu phụ thoạt nhìn cũng có chút mệt, trán đầy mồ hôi, có chút thở dốc.

Nam tử cao gầy vẻ mặt nịnh nọt chạy tới, đưa qua một khăn tay, chân chó cười nói:

- Vợ có mệt hay không?

Thôn phụ liếc mắt nhìn nam tử cao gầy, tuy nhiên tiếp theo lại gắt giọng:

- Đừng có náo loạn... dạy hư tiểu hài tử.

Nhị Đản lấy tay che mắt, khẽ hở tay ra nói:

- Cục cưng cái gì cũng không biết!

Người đàn ông trung niên võ đầu Nhị Đản:

- Đi đi đi, tiểu hài tử nhìn sẽ đau mắt hột đấy.

Nhị Đản lè lưỡi làm mặt quỷ chạy đi.

-----o0o-----

Chương 1498: Nhị lão gia

Chương 1498: Nhị lão gia

Lúc này rốt cục trên mặt người đàn ông trung niên lộ ra vài phần ác liệt:

- Lúc trước Thanh tiểu thư đã truyền về tin tức, Tần gia lúc này xem ra là thật sự muốn động thủ.

Thiếu phụ có chút khinh thường nói:

- Chỉ là tộc trốn trong nhà mà thôi, nghĩ có một Chí Tôn thức tỉnh, rồi cấu kết với vài con chó nhỏ của Ma tộc là có thể hoành hành khắp thế gian sao?

Thật là khờ dại.

Lão nhân ngậm ống thuốc có chút nặng nề nói:

- Đừng nói mạnh miệng, Chí Tôn vẫn rất đáng sợ.

- Chúng ta lại không phải là không có!

Thiếu phụ có chút không phục nói.

- Những người đó sống lại, cái giá phải trả quá lớn.

Lão nhân thở dài:

- Hơn nữa bọn họ hẳn là đang chờ thiếu gia quật khởi.

- Hì hì, nói tới thiếu gia, phong cách làm việc của hắn quả thật khiến lòng người khoan khoái!

Vẻ mặt thiếu phụ hưng phấn nói:

- Ta thật muốn nhìn thấy vị thiếu gia kia của chúng ta, thật khí phách, một mình tiến vào tổ địa Tần gia, trực tiếp diệt sạch.

Năm đó lão thái gia nên làm như vậy, lưu lại chính là một mầm tai họa!

Khóe miệng nam tử cao gầy khẽ nhếch:

- Vợ à, ngài cũng chớ nói lung tung, thủ đoạn của lão thái gia... không phải là việc chúng ta có thể chê cười.

Lão nhân gõ ống thuốc, nhìn lướt qua thiếu phụ:

- Đúng vậy, nha đầu sau này nói chuyện nên chú ý một chút.

Thiếu phụ cười hì hì:

- Ta biết rồi.

Tuy nhiên xem ra cũng không để chuyện này ở trong lòng.

Người đàn ông trung niên nói:

- Tuy rằng tổ địa Tần gia bị diệt, nhưng không thể tưởng được Ma tộc còn bố trí bốn tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận ở trên đời này.

Chuyện này hơi phiền toái, xem ra chúng ta hẳn là nên đi ra ngoài một chút.

Nam tử cao gầy có chút chần chừ nói:

- Nhị gia, tổ huấn của chúng ta không phải là hứa không rời khỏi tổ địa Sở gia sao?

Người đàn ông trung niên nhìn về phía lão đầu:

- Thúc, ngài cảm thấy thế nào?

Lão nhân nhíu nhíu mày:

- Chuyện này hay là hỏi Nhị lão gia, chúng ta không thể tự quyết.

Lúc này từ sâu trong đám núi phía xa đột nhiên xuất hiện một đao thân ảnh, một nam tử nhìn như thong thả kỳ thật lại nhanh tới không thể tin nổi, lập tức hiện ra trước mặt mọi người.

- Nhị lão gia!

- Bái kiến Nhị lão gia!

- Bái kiến Nhị lão gia!

Một đám người chào hỏi nam tử kia.

Nam tử anh tuấn ngọc thụ lâm phong này chính là con vợ cả chính tông Sở thị nhất mạch, nhị thúc của Sở Mặc, Sở Thiên Hùng!

Sở Thiên Hùng nhìn qua cũng chỉ ba mươi mấy tuổi, nhưng trên thực tế tuổi thật sự của hắn là phải hơn một kỷ nguyên.

Chỉ có điều bị phong ấn rất nhiều năm, trong mắt hắn cung tìm thấy không ít tang thương, nhưng lại mang theo vài phần chế giễu đối với thế gian này.

Nhìn kỹ lại, hai đầu lông mày của Sở Thiên Hùng có rất nhiều chỗ tương tự cùng với Sở Mặc, cho dù là người không biết bọn hắn cũng có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra, bọn họ là người một nhà.

- Miễn lễ, người của Tần gia vừa đánh đến tận cửa sao?

Sở Thiên Hùng nhìn thoáng qua chiến trường còn chưa thu thập bên kia, thản nhiên hỏi.

- Vâng, một đám không biết sống chết.

Thiếu phụ thầm nói.

- Nha đầu thật không tệ, thực lực có tiến bộ.

Sở Thiên Hùng cười nói một câu.

- Thật sao?

Nhị gia ngài cũng thấy được ta có tiến triển sao?

Ánh mắt thiếu phụ lập tức sáng ngời, vẻ mặt hưng phấn.

Trượng phụ của nàng, năm tử cao gầy lập tức lấy tay che mặt, vợ thật là quá mất mặt, không khen thì thôi, vừa khen liền lên tận trời.

Sở Thiên Hùng gật gật đầu:

- Ừ, thật sự.

- Hi....

Hì hì!

Thiếu phụ nở nụ cười tươi như hoa.

Sở Thiên Hùng tiếp tục nói:

- Một trăm ngàn năm cũng nên đi ra ngoài một chút rồi.

Tìm ra bốn tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận rồi hủy diệt, nên cẩn thận một chút, đừng để bị thương, pháp trận kia... cũng không dễ phá nát như vậy.

Thiếu phụ lập tức mang vẻ mặt hưng phấn, nàng muốn ra ngoài cũng không phải là ngày một ngày hai.

Người đàn ông trung niên gật gật đầu, đột nhiên hỏi:

- Vậy... thiếu gia ở chỗ nào?

Sở Thiên Hùng nói thẳng:

- Không nên hỏi, không cần lo, không cần nói nữa.

Thời điểm nói mấy lời này, trên mặt Sở Thiên Hùng không có chút biến hóa, dường như đó là người không liên quan.

Hắn thật sự ngay cả nghĩ cũng không dám, bởi vì cho dù không đề cập tới tên, chỉ cần hắn suy nghĩ tới đã khiến cháu của hắn gặp phải tai họa ngập trời khó có thể tưởng tượng.

Là thú thúc, hắn rõ hơn người khác tai họa này đáng sợ như thế nào.

So sánh lại, Ma tộc tuy rằng cũng có uy hiếp rất lớn, nhưng hắn cũng không quá xem trọng.

- Ta kỳ thật rất hâm mộ nữ nhi của ta.

Sở Thiên Hùng nói một câu liền xoay người rời đi.

Sau khi nhị lão gia Sở Thiên Hùng đi rồi, những người con lại hai mặt nhìn nhau.

Thiếu phụ nói thầm:

- Nhị lão gia nói vậy là có ý gì?

Sao lại đi hâm mộ Thanh tiểu thư?

Người đàn ông dáng người cao gầy kia liếc nàng một cái:

- Đương nhiên là bởi vì Thanh tiểu thư có thể tiếp cận thiếu gia mà không phải kiêng dè gì rồi, còn được ở bên cạnh nhau tùy ý.

Nhưng nhị lão gia... lại không được.

- À.

Thiếu phụ gục đầu xuống, trong mắt toát ra một tia ủ dột:

- Đã hiểu.

Đây là một việc khiến cho tất cả người nhà họ Sở vừa đau thương lại vừa phẫn nộ, nhưng lại không có cách nào khác.

Bọn người kia không phải là thứ mà sức họ chống lại được.

- Vậy nếu chúng ta nhắc tới cũng không vấn đề gì nhỉ?

Lại hỏi.

Ông lão hút xoạch xoạch hai hơi nõ điếu xong liền nhàn nhạt nói:

- Chúng ta cũng nên ít nhắc tới thôi, nhưng lần này ra ngoài phải nhớ kỹ, những ai đã từng bắt nạt thiếu gia thì đều phải qua viếng thăm một lần.

Trăm ngàn năm trôi qua sợ là giới tu hành sắp quên Sở gia chúng ta mất rồi, còn cười nhạo nhà họ Sở không có năng lực.

Nhưng mà chúng ta vẫn còn sống sờ sờ đây này!

Trên mặt người đàn ông trung niên hiện lên vẻ kích động, gật đầu rùm rụp:

- Đúng vậy, chúng ta vẫn còn ở đây mà!

Thiếu phụ mang theo cán liềm chuẩn Chí Tôn còn rướm máu kia, cười hì hì nói:

- Rốt cuộc cũng có thể chém người!

- ...

Một đám người đều nhìn nàng không biết nói gì cho phải.

-----o0o-----

Chương 1499: Nông dân thật đáng sợ

Chương 1499: Nông dân thật đáng sợ

Chồng nàng nhìn nàng một cái đầy bất đắc dĩ:

- Vợ ơi, hôm nay ngươi chém không ít người rồi.

Thiếu phụ bĩu môi:

- Loại gia tộc rùa rụt đầu như vậy chém thêm một đám cũng chẳng sợ nhiều!

- Được rồi, chớ nói nhảm nữa, đi thôi, đi tìm bốn tòa trận pháp kia trước, sau đó lại giúp thiếu gia xả giận.

Làm xong chúng ta liền trở về.

Ông lão thản nhiên nói:

- Thành thật mà nói thì đúng là chẳng muốn ra ngoài.

- Vậy ngài có thể ở lại đây chờ tin tức mà.

Ánh mắt thiếu phụ đảo đảo.

- Nha đầu, ngươi cũng là mẹ trẻ con rồi, đừng nghịch ngợm quá.

Ông lão ỉu xìu xìu nói một câu.

Thiếu phụ cười hì hì, sau đó không nói thêm gì nữa.......

Mấy hôm sau, Thiên giới truyền ra một tin tức khiến cho người ta khiếp sợ.

Có người ra tay, hủy một tòa trận pháp khủng bố trên một hòn đảo nằm chốn sâu trong đại dương vô tận.

Rất nhiều người hoài nghi, trận pháp này có phải một trong những lối đi dẫn Ma tộc vào Thiên giới như lời đồn đại hay không!

Bởi vì trận pháp kia đã gây nên hậu quả quá nghiêm trọng, biến cảmột khoảng đại dương mênh mông vô bờ thành vùng đất chết!

Thậm chí còn không sao lại gần được từ khoảng cách mấy ngàn lý, cho dù là Đế Chủ bậc cao... cũng chẳng thể lại gần quá được.

Rất nhiều người cùng nhìn thấy một đám người nam nữ già trẻ ăn mặc như nông dân trong thế tục, đi từ vùng biển đó ra, rồi nhanh chóng biến mất giữa hư không.

Những người được chứng kiến tận mắt đã miêu tả trên bảng tin thế này: Nếu gặp nhóm người đó ở nơi khác, ta tuyệt đối sẽ không liếc nhiều thêm một cái, bởi vì thoạt nhìn bọn họ bình thường quá mức rồi!

Thậtsự những lời này không có một chút ý tứ dè bỉu hạ thấp nào...

Khắp giới tu hành nhất định ngươi chưa từng gặp bọn họ bao giờ.

Trên người bọn họ căn bản cũng chẳng có chút xíu hơi thở nào của người tu hành.

Nhưng chính đám người kia, lại đi từ vùng biển chết đó ra.

Nơi mà một Đế Chủ bậc sáu như ta cũng không dám lại gần!

Bọn họ lại đi từ trong ra!

Sau đó, bọn họ chẳng thèm liếc ta thêm một cái, đã trực tiếp biến mất ngay trước mặt ta!

Xin nhấn mạnh là, ta dùng từ biến mất!

Đám người kia chắn chắn là nhóm người thần kỳ nhất mà ta từng thấy trong giới tu hành!

Thật sự rất muốn hỏi xem bọn họ là ai, từ phương nào tới.

Nhưng không có cơ hội, đúng là hơi tiếc nuối.

Vị Đế Chủ bậc sáu này coi như có chút danh tiếng trong giới tuhành, những người biết y cũng không ít.

Cho nên, tin tức này của y vừa tung ra liền gây nên một cơn chấn động lớn.

Đồng thời còn có rất nhiều người bị hấp dẫn bởi động tĩnh xảy ra ở phía Bắc Thiên giới, đi qua xem thực hư ra sao, liền gặp được nhóm người kia ở vùng biển Bắc vô tận, sau đó cũng đứng ra chứng minh những lời mà vị Đế Chủ bậc sáu kia nói là sự thực.

- Những anh hùng vô danh này rốt cuộc là ai?

Bọn họ có thể tìm ra một trận pháp La Thiên Phá Diệt ở nơi như vậy, còn phá hủy nó nữa...

Xem ra lời đồn đại lúc trước không giả, gia tộc họ T箠cổ xưa kia thật sự có quan hệ với Ma tộc!

- Ta nghi nhóm người kia là đại cao thủ của gia tộc ẩn dật nào đó...!

Sợ là bọn họ đã rất lâu không xuất hiện rồi nên mới chẳng ai nhận ra.

- Có lẽ bọn họ là một bầy kẻ mạnh muốn diệt trừ tai họa ngầm cho Thiên giới!

Trên bảng tin lập tức xuất hiện vô số loại tin tức, rất nhiều người đều đang suy đoán thân phận của họ.

Tuy nhiên chẳng bao lâu sau, khi tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt thứ hai cũng bị hủy, toàn bộ giới tu hành đã choáng váng đến tột đỉnh.

- Đây đúng là một đám thần nhân mà!

Mới được bao ngày đâu cơ chứ?

Không ngờ bọn họ đã tìm ra tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt thứ hai rồi, mà còn hủy nó đi nữa.

Quá kinh người!

Thời gian chỉ ngắn ngủi vài ngày mà bọn họ đã di chuyển được một khoảng cách xa như vậy, cho dù Đế Chủ bậc cao cũng chưa chắc đã làm được chứ?

- Hay đây là một đám cao thủ cảnh giới chuẩn Chí Tôn...?

- Vấn đề mấu chốt ở đây là làm sao mà họ tìm ra được trận pháp này?

Trên bảng tin huyên náo điên rồi, tất cả mọi người đều chấn độngđến mức có cảm giác máu nóng dồn lên não.

Giới tu hành gặp nạn, đám người kia liền yên lặng xuất hiện.

Âm thầm làm bao điều tốt vì giới tu hành, nhưng tất cả mọi người lại không ai biết thân phận của họ ra sao.

Một số môn phái và gia tộc lớn lúc trước lựa chọn theo phe Tần gia đều có chút sợ hãi.

Ngay lập tức bọn họ liền phát hiện, hình như bản thân đã đưa ra một lựa chọn sai lầm rồi, sai lầm này còn rất nghiêm trọng!

Nội đấu trong Thiên giới thì không sợ, vì bao năm nay các thế lực trên Thiên giới vẫnđấu tranh liên miên không ngừng.

Nhưng dù gì cũng chỉ là mâu thuẫn nội bộ.

Hiện giờ lại còn liên lụy đến Ma tộc!

Ai muốn dính líu gì tới Ma tộc chứ?

Ai lại muốn trở thành chó săn cho Ma tộc?

Về phương diện khác, bọn họ cũng là bị đám "nông dân" thần bí kia dọa sợ.

Đừng thấy cho đến giờ họ vẫn chưa va chạm với bất cứ thế lực nào, nhưng hành động của họ, lại chính là đang nhổ đi cái đinh mà Ma tộc cắm trên Thiên giới!

Bọn họ đang cắt đứt đường của Ma tộc!

Một khi đám người kia đã thực sự hủy diệt được cả bốn tòa trận pháp kia rồi, có phải là sẽ đến lượt môn phái, gia tộc của bọn họ bị thảo phạt không?

Khi ấy, liệu bọn họ có cản được không?

Cho nên, cùng với sự tan vỡ của tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt thứ hai, ngay lập tức liền có mười mấy gia tộc và môn phái lớn đứng ra, thanh minh công khai cho gia tộc mình trên bảng tin.

- Lúc trước do không biết Tần gia lại có liên quan đến Ma tộc nên chúng ta đã chọn lựa sai lầm, nay biết được chân tướng sự việc, liềndừng cương trước vực thẳm.

Bây giờ xin công khai tuyên bố, Ma tộc vĩnh viễn là kẻ địch lớn của tất cả tu sĩ giới tu hành ta!

Tần gia đi ngược lẽ phải, sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng!

Những lời thanh minh này vừa xuất hiện liền lại dẫn tới một phen chấn động trên bảng tin.

Phía Tần gia bên kia hoàn toàn không có chút động tĩnh nào.

Nhưng hành động của họ... lại càng thêm quyết liệt!

Không có động tĩnh, là chỉ việc bọn họ không nói gì công khai trênbảng tin, tuy nhiên các cuộc bao vây tiễu trừ môn phái gia tộc có quan hệ với nhà họ Sở lại trở nên càng thêm hung tàn.

Lúc này, một tin tức đến chậm rốt cuộc được người khác công khai.

Chuẩn xác mà nói, đó là một bài xã luận.

- Lúc trước đám cao thủ nhà họ Tần do Tần Văn Tần Võ cầm đầu, trong đội ngũ còn có tên thiên kiêu Tần Khiếu Thiên với năng lực dễ dàng trấn áp các đại nhân trẻ tuổi đã từng vây giết Sở Mặc ở thành Thiên Vực, bọn họ mò tới vùng đất tổ nhà họ Sở...

-----o0o-----

Chương 1500: Xã luận

Chương 1500: Xã luận

Đoạn văn này vừa đăng lên, đã lập tức thu hút được ánh mắt của mọi người!

Thế mà người Tần gia lại dám mò đến đất tổ nhà họ Sở thật?

Bọn họ đến làm gì thì khỏi cần hỏi cũng biết.

Nhưng lá gan cũng thực to đó!

Cho dù gia tộc trong truyền thuyết là nhà họ Sở đã xuống dốc, bắt đầu suy thoái rồi, nhưng một gia tộc mạnh mẽ từng huy hoàng suốt bao nhiêu thế hệ như vậy, sao có thể chẳng có chút căn cơ nào?

Tất cả mọi người vô cùng tò mò, sau đó đã xảy ra chuyện gì.

- Rồi không một ai trong bọn họ có thể trở về.

Kế tiếp, liền phát sinh sự kiện hai trận pháp La Thiên Phá Diệt bị hủy hoại, căn cứ theo phỏng đoán của cá nhân tôi, hẳn đám kẻ mạnh nhà họ Tần này đều đã gục ngã hết ở đất tổ Sở gia rồi.

Và hành động của đám người Tần gia cũng làm kinh động đến những người đang ở đất tổ nhà họ Sở.

Thế là những người đó liền ra tay, trực tiếp hủy luôn hai tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt.

Khả năng về sau sẽ còn có tòa thứ ba thứ tư!

Đến đây, ta không thể không cảm thán, mươi vạn năm trước chính là nhà họ Sở đã ra tay ngăn cơn sóng dữ, cứu vớt toàn bộ giới tu hành.

Cho tới hôm nay, rất nhiều người đã nghe nói đến chuyện này nhưng lại không biết hết toàn bộ sự việc.

Vậy, giờ ta sẽ phổ cập lại cho mọi người một chút, rốt cuộc năm đó chuyện gì đã xảy ra.

Trên bảng tin, bài xã luận này cũng không tính là ngắn, hơn nữa người viết ra hẳn là kẻ biết rõ chân tướng một cách chân chính, miêu tả từ đầu chí cuối một lần về trận chiến xảy ra vào kỷ nguyên trước.

Kể vô cùng tường tận.

Thời đại huy hoàng rạng rỡ kia, một thời đại sản sinh ra vô số vị anh hùng, đã quá nhiều năm trôi qua, lịch sử cũng bị gián đoạn dăm lần, quả thực rất nhiều người đã quên lãng.

Hiện giờ chuyện cũ được nhắc lại, rất đông người liền cảm thấy vô cùng khiếp sợ, cũng hiểu được rốt cuộc Sở gia cùng đám cao thủ Chí Tôn đi theo Sở gia năm đó đã làm bao nhiêu việc vì toàn bộ giới tu hành.

- Mấy năm gần đây ta có nghe mọi người thường nói, rằng Sở gia đã điêu tàn lụn bại, bọn họ ít người, trong gia tộc cũng chẳng còn ai nắm giữ thực lực mạnh mẽ.

Chỉ có mỗi mình Sở Thanh xuất hiện qua lại trong nhân gian, nhưng người tài giỏi hơn nàng còn nhiều lắm, ngay cả ta cũng tin vào điều này.

Cho rằng Sở gia thực sự xong rồi.

Không còn vinh quang của ngày xưa nữa.

Nhưng sự thực chứng minh, ta sai rồi, tất cả chúng ta đều sai rồi!

Sở gia, bọn họ vẫn là Sở gia của ngày xưa!

Vẫn là thần thủ hộ của toàn bộ đại vực Viêm Hoàng!

Khi đại vực Viêm Hoàng không gặp phải nguy cơ gì, bọn họ liền sống mai danh ẩn tích, dù người khác có hiểu lầm cũng chẳng đứng ra giải thích lấy nửa câu, nhưng khi đại vực Viêm Hoàng gặp phải nguy cơ, bọn họ sẽ lại âm thầm đứng ra giải quyết mọi việc.

Bởi vì quá lâu không xuất hiện trước mắtngười đời rồi, nên thành viên trong gia tộc bọn họ thoạt nhìn càng giống nông dân hơn, sợ rằng đi đâu cũng chẳng ai thèm để ý đến.

Nhưng, chính một gia tộc như vậy, một đám nông dân như vậy, bọn họ đã làm bao nhiêu chuyện mà chúng ta không làm được, bọn họ ôm ấp những khát vọng mà chúng ta thậm chí còn chưa từng nghĩ đến.

Gia tộc như vậy, những con người như vậy chẳng nhẽ không đáng để cho chúng ta tôn trọng hay sao?

Rất nhiều người khi đọc đến đây liền than thở không thôi.

Có lẽ sẽ có người bỉu môi tỏ vẻ khinh thường, bởi vì còn chưa biết đám "nông dân" rốt cuộc có phải người nhà họ Sở hay không, cho dùphải, chẳng lẽ bọn họ vĩ đại như vậy thật sao?

Luôn có vài người như vậy, thích hoài nghi sự ưu tú và vĩ đại của kẻ khác một cách bản năng.

Nhưng số người bị bài văn này làm cho cảm động còn nhiều hơn.

Sở gia, gia tộc có lẽ sắp bị vùi lấp trong dòng sông dài của lịch sử này, đã dùng phương thức như vậy, thủ hộ Thiên giới, thủ hộ toàn bộ đại vực Viêm Hoàng trong thầm lặng.

Gia tộc như vậy, chẳng lẽ không đáng được tôn trọng hay sao?

Nhưng bài văn này đến đây vẫn chưa hết.

- Sở Mặc là người thừa kế duy nhất của gia tộc cổ xưa này.

Những trải nghiệm của hắn rất khúc khuỷu, chẳng hiểu sao lại bị lưu lạc đến nhân giới.

Ta không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy đến với đứa bé này vào năm đó, cũng không rõ giờ cha mẹ hắn đang ở đâu.

Khắp Thiên giới, ấn tượng về cha của Sở Mặc chỉ sợ đều cũng mơ hồ, không rõ nét như ta đây.

Về phần mẹ hắn là ai thì lại càng chẳng biết.

Dù sao, đây cũng là một thiếu niên có thân phận rất thần bí.

Nhưng gốc gác của hắn thì đã được chứng thực là con cháu đời sau nhà họ Sở.

Chúng ta nói về hắn một chút.

- Rất nhiều người đều cực kỳ tò mò về Sở Mặc, cũng có không ít người không phục với hắn, thậm chí là căm hận hắn.

Nhưng lần ngược theo những tin tức về hắn từ thuở ban đầu, không khó để phát hiện ra, đó là một người không đáng ghét, tính cách có chút cứng rắn nhưng lại nhiệt huyết trượng nghĩa.

Hẳn sẽ có người đứng ra phản bác lời ta, thậm chí còn kể ra được rất nhiều điểm mà Sở Mặc khiến người khác phản cảm.

Nhưng ta muốn nói một câu: Đó là bởi vì các ngươi không bằng hắn!

Năm đó khi ở Huyễn Thần Giới, hắn bỗng nhiên xuất hiện, mà vì các nguyên nhân ai cũng đều biết rồi, hắn đắc tội với một số người.

Khi đó, Sở Mặc còn chưa được tính là người tu tiên.

Nhưng có rất nhiều người lại muốn đẩy hắn vào chỗ chết, ta không nhịn nổi muốn hỏicâu, các ngươi làm vậy mà xem được sao?

Hành động nhằm vào mộtđứa trẻ còn chưa được tính vào cảnh giới gì mà là của đấng trượng phu sao?

Trên bảng tin, đoạn viết về Sở Mặc rất dài, gần như hoàn toàn thể hiện thái độ đứng về phía Sở Mặc, nói đỡ cho Sở Mặc.

Hơn nữa, xem ra còn hiểu rất rõ về Sở Mặc.

Cuối cùng, rất nhiều người bắt đầu hoài nghi, hay là kẻ viết nên bài luận này chính là người bên cạnh Sở Mặc?

Nếu không, sao có thể biết nhiều chuyện như vậy được?

Đoạn văn cuối cùng trên bảng tin viết thế này:

- Sở Mặc chưa từng chủ động đi trêu chọc người khác, so vớinhững thiên tài trẻ tuổi lạnh lùng kiêu ngạo không coi ai ra gì thì hắn quả thực quá mức ôn hòa rồi, hắn rất cố gắng, không ngừng vươn lên, hắn cực kỳ chăm chỉ.

Hắn thành danh không phải vì hắn là con cháu đời sau nhà họ Sở, mà bởi vì hắn là Sở Mặc.

Cho nên, tại nơi này, ta xin khuyên những người muốn đi tìm hắn kiếm phiền toái một câu, ngươi chưa chắc đã là đối thủ của hắn, rất có thể sẽ tự rước lấy nhục hoặc còn mất đi tính mạng, hơn nữa, hắn là con cháu nhà họ Sở, trên Thiên giới này lắm kẻ vong ân phụ nghĩa, nhưng ta tin còn khối người biết đền ơn đáp nghĩa.
 
Thí Thiên Đao Full
LXI ( Chương 1501-1525 )


*9:51pm 20-5-19*

Chương 1501: Tiên nữ giáng trần (1)

- Động đến hắn chẳng khác nào đang gây hấn với toàn bộ dòng dõi họ Sở, hắn không phải chỉ có một mình.

Cho nên, trước khi làm gì kính xin hãy suy nghĩ thật kỹ.

Thông qua bảng tin, bài văn này nhanh chóng lan truyền ra khắp giới tu hành.

Có người suy xét lại, có người trầm tư, có người câm lặng, có người khen hay, có người đồng ý.

Nhưng cũng có người tỏ vẻ khinh thường, cho rằng kẻ viết ra bài văn này nhất định là người bên cạnh Sở Mặc, hoặc là người nhà họ Sở, bằng không tại sao có thể hiểu Sở gia và chuyện riêng của Sở Mặc như vậy được?

Hơn nữa, mục đích của y lại chính là nói tốt cho toàn bộ dòng dõi họ Sở.

Tuy nhiên, bất kể là phản ứng gì, cả bài văn này lẫn Sở gia và Sở Mặc được nhắc đến trong bài văn, lại một lần nữa được đẩy ra giữa nơi đầu sóng ngọn gió, trở thành đề tài nóng hổi nhất trong toàn bộ giới tu hành.

Đến lúc này, mọi người đều không nhịn nổi dậy máu tò mò.

- Sao Sở Mặc lại biến mất rồi?

Hiện giờ hắn đang ở đâu?

Người viết ra bài văn này cũng hỏi vấn đề giống như trước.

- Cô cô, không ngờ ngài cũng có bảng tin, lại còn chưa từng phátbiểu bao giờ, hơn nữa, đến ta còn không thể tưởng tượng nổi cái tên này, chậc chậc, cũng chẳng ai đoán được.

Hì hì, sao?

Bài văn ta viết cũng không tệ lắm phải không?

Chẳng biết giờ đệ đệ đang ở đâu, cái tên Chí Tôn sống lại của Tần gia kia vẫn đang đuổi giết hắn, không biết hắn có gặp phải nguy hiểm gì không.

Sở Thanh chống tay lên cặp má trắng nõn, nhìn cô gái xinh đẹp tuyệt trần trước mặt, miệng mỉm cười nhưng trong mắt lại tràn ngập âu lo, hỏi.

Nếu là Sở Mặc ở đấy nhất định chỉ cần liếc mắt sẽ nhận ra, vị nữ tử có dung nhan tuyệt đẹp đang đối diện Sở Thanh này, chính là nữ đế Phiêu Linh Mạnh Phương Hoa danh tiếng vang dội khắp giới tu hành, người dạy cho hắn Cửu Mệnh Thuật!

Ngày hôm ấy, Mạnh Phương Hoa trực tiếp hiện thân trên Thiên lộ, mang Sở Thanh khi ấy đang độ kiếp bước vào Đế Chủ bậc sáu đi.

Sau đó, không một ai biết Sở Thanh đã được đưa tới phương nào, dường như nàng đã biến mất rồi vậy.

Nhưng trên thực tế, Sở Thanh vẫn ở Thiên giới, hơn nữa, chỗ nàng cách thành Thiên Vực cũng không tính là xa.

Ở nơi này, nàng còn đang nhận được sự dốc lòng dạy bảo của Phiêu Linh nữ đế Mạnh Phương Hoa.

Ban đầu, thậm chí Sở Thanh còn cho rằng đó là cô cô Mạnh Phương Hoa sống lại thật.

Càng về sau nàng mới biết, đó chỉ là một phân thân của cô mà thôi.

Là một giọt tinh huyết của Mạnh Phương Hoa năm đó để lại, thông qua Cửu Mệnh Thuật sinh ra một phân thân!

Thủ đoạn của Chí Tôn quả đúng là cái thế vô song, một Chí Tôn dù đã chết rất nhiều năm, nhưng những thứ mà nàng để lại vẫn khiến đời sau phải khiếp sợ.

Sở Thanh từng hỏi Mạnh Phương Hoa vài lần, rằng nàng có phải đã chết thật rồi không.

Mạnh Phương Hoa chưa bao giờ trả lời ngay mặt.

Thậm chí Sở Thanh còn muốn chêm vào cuối bài văn một câu: Tần gia các ngươi có lão tổ Chí Tôn sống lại, thì dòng họ Sở nhà ta cũng có Chí Tôn sắp sống lại y như vậy!

Nhưng đều bị Mạnh Phương Hoa ngăn cản.

Rồi sau Sở Thanh lại ngẫm nghĩ một chút, cũng liền thông suốt, bởi vì nếu nói như vậy, nhất định sẽ khiến cho tên lão tổ Chí Tôn kia của Tần gia cảnh giác.

Mạnh Phương Hoa nhìn Sở Thanh đang ở trước mắt, khuôn mặt thanh nhã tuyệt vời để lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, nàng nói:

- Loại bài văn trẻ con trành giành cãi cọ này ngươi có viết haykhông thực ra cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn.

Sở Mặc hắn không gặp nguy hiểm gì, cái lão Chí Tôn sống lại của Tần gia... không giết hắn nổi đâu.

- Ta chỉ không nhịn được thôi, hơn nữa, ta vẫn lo cho đệ đệ lắm, cô cũng biết đấy, hắn thật là người thừa kế duy nhất của Sở gia chúng ta rồi, từ nhỏ đã phải trải qua nhiều đáng thương như vậy, ta không muốn hắn phải gặp thêm bất cứ nguy hiểm nào nữa.

Sở Thanh nhẹ giọng nói.

- Con đường hắn đi khác người bình thường, cho nên, hắn cần được tôi luyện như vậy để có thể trưởng thành.

Mạnh Phương Hoa nói:

- Cho nên, đừng quá lo.

Sở Thanh mím môi, nhìn Mạnh Phương Hoa:

- Cô, ngài đã đạt tới cảnh giới không giận không hờn không buồn không vui rồi, nhưng ta còn chưa tới mà... người ta vẫn còn là con nít đấy!

- Ngươi cũng không còn nhỏ nữa đâu, đã là Đế Chủ bậc cao rồi mà vẫn cứ bướng bỉnh như vậy.

Trong ánh mắt mà Mạnh Phương Hoa nhìn Sở Thanh tràn ngập yêu thương.

- Hì hì, trước mặt cô người ta lúc nào mà chẳng là trẻ con.

Sở Thanh cười nói một câu, sau đó hỏi:

- Đúng rồi, năm đó tiểu đệ đã gặp bản tôn của cô trong Quy Khư sao?

Lúc đó biểu hiện của tiểu đệ thế nào vậy?

Mạnh Phương Hoa nhìn thoáng qua Sở Thanh có chút bất đắc dĩ, nói xa xăm:

- Ta đây chỉ là một phân thân, ở lại Thiên giới để bảo vệ đời sau nhà họ Sở, chuyện của bản tôn sao ta biết được.

- Cô bất công!

Sở Thanh trề môi nói:

- Cô tung hoành muôn đời, rõ ràng như một vị thần vậy, sao lại không biết được?

- Như một vị thần sao?

Trong con ngươi của Mạnh Phương Hoa hiện lên một vệt tang thương, người phụ nữ tuyệt đại phương hoa này, quả thực có thể nhận xưng hô ấy, trong lịch sử cận đại một kỳ nguyên gần đây khắp toàn bộ Thiên giới.

Tuy nhiên dường như chính bản thân nàng cũng không quá chấp nhận cách nói này.

- Chẳng lẽ không đúng sao?

Tên lão tổ Chí Tôn của Tần gia kia nếu gặp cô chẳng lẽ còn không nhanh chóng chạy mất dép?

Sở Thanh chớp chớp mắt nhìn Mạnh Phương Hoa.

- Phân thân này của ta không phải đối thủ của y.

Hơn nữa vì vừa sống dậy nên thực lực của y còn xa mới hồi lại trạng thái đỉnh cao trước kia được.

Cần thời gian rất lâu để khôi phục lại.

Đến lúc đó, trên thế gian này, y sẽ gần như vô địch.

Mạnh Phương Hoa nhẹ giọng nói, không thể nhìn ra bất cứ cảm xúc nào trên khuôn mặt của nàng.

Nhưng Sở Thanh lại có chút lo lắng:

- Vậy chẳng phải tiểu đệ sẽ gặp nguy hiểm hơn rồi sao?

- Ha ha, ngươi cho là những thuật Chí Tôn hắn học được trong Quy Khư chỉ dùng để trang trí thôi sao?

Mạnh Phương Hoa thản nhiên nói một câu.

Ánh mắt Sở Thanh lập tức sáng ngời, hỏi kỳ cùng:

- Cô nói chuyện đó cho ta nghe đi!

- Không nói.

Mạnh Phương Hoa nhìn nàng một cái:

- Cần phải làm bài tập hôm nay rồi, nhớ kỹ, đạo tu hành, nằm ở nội tâm của chính mình...- Thôi thôi, ta sai rồi cô...

Sở Thanh vội vàng đầu hàng, sau đó ngoan ngoãn chạy đi tu luyện.

Sợ rằng đương thời chẳng mấy ai biết, vị Phiêu Linh nữ đế là kẻ mạnh danh tiếng lừng lẫy giới tu hành này, bản chất cũng chẳng phải người có tính kiệm lời, cao quý lạnh lùng, mà kỳ thực, một khi nàng bắt đầu lải nhải là chuyện cực kỳ đáng sợ!

-----o0o-----

Chương 1502: Tiên nữ giáng trần (2)

Chương 1502: Tiên nữ giáng trần (2)

Mấy ngày nay Sở Thanh đã được lĩnh giáo rất nhiều lần rồi, nhất là về tu hành.

Nàng có thể nói một lèo ba ngày ba đêm... không lặp lại câu nào.

Nhìn Sở Thanh đang co cẳng chạy, trên mặt nữ đế Phiêu Linh nở nụ cười nhàn nhạt, sau đó, nàng nhìn về phía phương xa, yên lặng bấm đốt tay niệm chú tính toán.

Sau đó, hai hàng chân mày của nàng hơi nhíu lại, trong ánh mắt bắn ra hai luồng sáng rọi.

Nếu là Sở Thanh nhìn thấy, nhất định sẽ lại hô to gọi nhỏ cực kỳ kinh ngạc.

Bởi vì bên trong hai luồng sáng rọi vừa chợt lóe rồi vụt tắt kia, thậm chí có hình ảnh của hai nữ đế Phiêu Linh!

Nhẹ như chim hồng bay, uyển chuyển như rồng l!

Giống như tiên nữ từ chín tầng trời giáng trần, theo hai luồng ánh sáng kia, biến mất trong hư không vô tận.

......

Sở Mặc vẫn đang chữa thương.

Lần này vết thương của hắn vô cùng nghiêm trọng, uy lực của trận pháp La Thiên Phá Diệt quá hùng mạnh.

Thực ra nếu chỉ phá trận pháp này thôi thì cũng chẳng đến nỗi phiền toái như vậy, nhưng Sở Mặc lại muốn đồng thời thông qua việc phá hủy trận pháp, thì trực tiếp tiêu diệt luôn những người đã nhập ma trong đất tổ nhà họ Tần!

Theo Sở Mặc, những người đó còn đáng giận, đáng sợ hơn cả Ma tộc!

Vô số sự kiện tương tự phát sinh trong lịch sử cũng đã chứng minh được một điều: Kẻ phản bội khi quay lại ra tay tàn sát đồng bào, còn hung ác hơn kẻ thù gấp bội!

Cho nên không thể giữ lại những người ở đất tổ họ Tần được, đó là một đám kíp nổ lúc nào cũng có thể bùng ra trên Thiên giới, là nanh vuốt của Ma tộc bất cứ lúc nào cũng có thể khiến Thiên giới chìm trong gió tanh mưa máu.

Cho nên Sở Mặc không oán, cũng không hối hận.

Lúc hắn đi vào, thực ra đều đã chuẩn bị cả rồi!

Có thể còn sống mà trốn ra, với Sở Mặc, đó đã là vô cùng may mắn.

Nếu đã sống sót, thì phải tích cực đi đối mặt với những chuyện kế tiếp, đầu tiên là chữa trị thương tích.

Trong tay hắn bây giờ có ba cây thuốc Chuẩn Thánh rồi!

Sâm Hoàng Kim, Phong Quân Tử và Cái Thế Hống, còn có một cây đại dược Chí Tôn Hoàng Kiếm Lan.

Trong đó, Sâm Hoàng Kim vẫn đang bị vây trong trạng thái bị phong ấn, không có đất thần phù hợp, Sở Mặc cũng chưa muốn thả nó ra.

Tuy rằng Thương Khung Thần Giám có thể trấn áp, nhưng cần tiêu hao nguồn năng lượng rất lớn.

Lúc trước vì muốn cứu hắn thoát ra khỏi đất tổ Tần gia, tổn thất của Hỗn Độn Hồng Lô là lớn nhất, tiêu hao của Thí Thiên và Thương Khung Thần Giám cũng không nhỏ.

May mà Sở Mặc đã đi Huyễn Thần Giới một chuyến lấy ra lượng lớn thiên tinh thạch cực phẩm.

Trải qua thời gian dài tích lũy, lần này số thiên tinh thạch Sở Mặc lấy ra là một con số thiên văn.

Nhưng với sự tiêu hao của ba món thần khí mà nói, số thiên tinh thạch đó vẫn chỉ như muối bỏ bể.

Sở Mặc không nhịn được than thở: càng đến cảnh giới cao lại càng nghèo rớt mồng tơi mà!

Hắn đã từng có cảm giác bản thân là tu sĩ giàu nhất Thiên giới.

Hiện giờ xem ra, thật là khờ.

Tạm thời chưa thể dùng Sâm Hoàng Kim, nhưng Phong Quân Tử lại hơi có ý chấp nhận Sở Mặc rồi.

Lần này Sở Mặc thương nặng, Cái Thế Hống hy sinh lớn nhất.

Sau khi đến nơi này, Phong Quân Tử lại tặng Sở Mặc một giọt bảo dịch tinh hoa.

Cho nên tuy vết thương của Sở Mặc rất nặng, nhưng khôi phục khánhanh.

Kỳ thực phiền toái nhất là vết đạo thương trên người hắn!

Nguồn gốc của đạo thương chủ yếu là do trận pháp La Thiên Phá Diệt gây nên.

Lúc ấy, phần lớn phù triện hoa văn của đại đạo đều bị Hỗn Độn Hồng Lô ngăn chặn, nhưng vẫn có không ít đánh trúng cơ thể của Sở Mặc.

Biên Khai Vũ cũng vậy, vị Đế Chủ bậc thấp đi từ Thiên lộ ra này, nếu lúc đó không được Cái Thế Hống hỗ trợ, sợ là đã sớm mất mạng rồi.

Hiện giờ nếu muốn khôi phục hoàn toàn, dẫu có Sở Mặc giúp đỡ đi chăng nữa, nhưng nếu không có thời gian mấy chục năm sợ rằng cũngkhông được.

Dù sao y cũng không có thể chất như Sở Mặc!

Sự hùng mạnh của thân thể tổ cảnh, chỉ cần so sánh đơn giản với tu sĩ khác ở bên cạnh, liền hoàn toàn có thể cảm nhận được.

Chênh lệch thực sự rất rõ ràng.

Về tương lai của Biên Khai Vũ, Sở Mặc cũng nghĩ kỹ rồi, Tư Đồ Đồ đã phi thăng đến Thiên giới, phỏng chừng Tần Thi và Đổng Ngữ cũng sắp phi thăng lên.

Vậy thì có thể bắt tay vào xây dựng kế hoạch thành lập Phiêu Diêu Cung trên Thiên giới rồi.

Đến lúc đó, để cho vị Đế Chủ bậc ba Biên Khai Vũ này đi trấn giữ, thủ hộ ở đó là thích hợp nhất.

Cộng thêm hồ nước Sở Mặc lấy được trên Thiên lộ, lại bày ra trận pháp phòng ngự, với một môn phái nhỏ mà nói, là đã xa xỉ đến mức khiến người khác giận sôi lên rồi.

Hơn nữa, điểm quan trọng nhất là, Sở Mặc cũng không định để những bạn bè phi thăng lên Thiên giới của hắn cứ ở lại Thiên giới mà thôi.

Hắn chuẩn bị mang theo bọn họ vào Thiên lộ!

Phải giúp các nàng giành lấy cơ duyên lớn hơn nữa trên Thiên lộ mới được!

Sở Mặc không phải thánh hiền, hắn cũng có tính toán cá nhân, tính toán cá nhân này chính là chiếm lấy thật nhiều cơ hội tốt cho bạn bè thân thích bên cạnh mình.

Hắn cũng sẽ bảo vệ thế giới này, bởi vì đây là nơi hắn sinh ra và lớn lên, là nhà của hắn.

Những tin tức hỗn loạn trên bảng tin không khiến cho Sở Mặc chú ý.

Hắn vận hành thuật Phong Thủy, sau khi phong ấn khu vực này, liền bắtđều bế quan dưỡng thương.

Nhoáng cái thời gian ba tháng đã trôi qua!

Ba tháng này đã có rất nhiều chuyện xảy ra trên Thiên giới.

Đám người đi từ nhà họ Sở ra đã phá hủy ba tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt, nhưng tòa trận pháp thứ tư, cho tới tận bây giờ bọn họ vẫn chưa thể tìm ra.

Thân phận của họ đã sáng tỏ khi họ hủy đi tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt thứ ba.

Bởi vì tòa trận pháp này giống trận pháp đặt ở đất tổ họ Tần, đều bố trí tại địa bàn của một gia tộc cổ xưa kín tiếng.

Thậm chí hầu hết các tu sĩ trên Thiên giới đều không biết đến gia tộc này, chỉ có tầng lớp bô lão đã sống rất nhiều năm mới biết chút ít tin tức về gia tộc đó.

Người tung tin tức về nhà họ Sở ra cũng chính là một người sống sót của gia tộc cổ xưa ấy.

Y xác nhận tin tức gia tộc mình đã bị nhập ma trên bảng tin, cũng chỉ ra đám người tiêu diệt gia tộc y là dòng dõi nhà họ Sở.

Khi ấy cái người sống sót kia đang không có mặt ở nhà, y là người đại biểu của gia tộc lai vãng trên thế gian, y nói y cũng không oán hận những người thuộc dòng dõi họ Sở kia vì đã diệt tộc của y, bởi vì chính bản thân y cũng đã nghĩ đến tự sát, chấm dứt tính mạng vô số lần rồi.

-----o0o-----

Chương 1503: Tòa trận pháp cuối cùng

Chương 1503: Tòa trận pháp cuối cùng

- Trở thành chó săn cho Ma tộc không phải là mong muốn của ta, nhưng ta đã bị dấu ấn của Ma tộc khắc sâu trong linh hồn, ta không còn cách nào để thay đổi, cũng không có dũng khí tự sát.

Lúc trước khi đất tổ Tần gia bị tiêu diệt, ta vẫn ngóng trông bao giờ mới đến lượt gia tộc của ta.

Ta không muốn đối mặt với cảnh nhiều năm sau, đại vực Viêm Hoàng bị tàn phá, mọi sinh linh đều không trọn vẹn.

Ta hận Ma tộc, lại càng không muốn bị chửi là chó săn của Ma tộc.

Cho nên, ta rất cảm tạSở gia, bài văn lúc trước nói rất hay, các ngươi là thần thủ hộ của thế giới này, các ngươi đáng giá được tôn trọng.

Đáng tiếc ta cũng không biết tung tích của tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt thứ tư, nếu không nhất định ta sẽ công bố ra.

Hy vọng vị đạo hữu nào biết vị trí tòa trận pháp này, ngàn vạn lần chớ giấu diếm.

Sự hung tàn và khủng bố của Ma tộc là thứ mà các ngươi vĩnh viễn không thể nào tưởng tượng ra nổi đâu.

Sau khi người này phát đoạn tin tức kia xong, liền trực tiếp biến mất, không ai rõ y đã đi đâu.

Nhưng đám mây đen u ám bao phủ lên cả Thiên giới này đã lộ diện.

Vô số người cuối cùng bắt đầu cảnh giác, hóa ra Ma tộc đã bày ra mộtván cờ... sâu như vậy, loại tâm cơ và thủ đoạn đó quả thực chỉ nghe thôi đã thấy rợn người!

Đến lúc này ai còn có thể bình chân như vại không thèm để tâm, mặc cho chuyện xảy ra, thì chỉ có thể nói rằng người đó không tim không phổi quá mức rồi.

May mắn, số người không tim không phổi như vậy trên Thiên giới chỉ là số ít.

Đại bộ phận tu sĩ đều đã bắt đầu hành động, bao gồm cả những gia tộc và môn phái lúc trước đứng về phía nhà họ Tần, để chứng minh sựtrong sạch của mình, tất cả bọn họ đều càng thêm dốc sức.

Sau một đoạn thời gian rất dài tàn sát ngang ngược khắp Thiên giới... rốt cuộc Tần gia đã gặp phải cú phản công mãnh liệt!

Tu sĩ Tần gia quả thực hùng mạnh, ở cùng cảnh giới hiếm có đối thủ.

Nhưng sao chịu nổi số người chống lại họ ngày một nhiều, lực lượng ngày càng lớn mạnh, giống như thủy triều, sóng sau cao hơn sóng trước.

Rốt cuộc Tần gia cũng tránh đi rồi!

Những tu sĩ được phái ra chinh phạt xung quanh bắt đầu lẩn trốnkhắp nơi.

Bọn họ có chút sợ rồi!

Dù đã nhập ma nhưng không có nghĩa là họ không sợ chết!

Nếu thật sự không sợ chết, năm đó họ đã không chọn con đường nhập ma.

Khiến người ta cảm thấy quái lạ là, vị lão tổ Chí Tôn sống lại của Tần gia vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.

Đương thời, một vị Chí Tôn gần như là một tồn tại vô địch.

Có thể vượt qua mọi kẻ địch.

Bởi vậy, ngay cả lúc này khi người Tần gia bắt đầu lui quân, chạy trốn tứ tán khắp nơi, nhưng khắp Thiên giới lại vẫn chẳng thấy được mấy tiếng hoan hô.

Trong lòng mọi người đều đang lo lắng một việc: Nếu Chí Tôn Tần Thương ra tay, thì phải làm gì bây giờ?

Nhưng mãi cho tới hiện tại, vẫn không thấy bóng dáng Tần Thương đâu, cho nên nhiều người thậm chí bắt đầu suy đoán, chẳng hay Tần gia có thực sự tồn tại một vị lão tổ Chí Tôn sống lại không?

Vậy mấy tháng nay Tần Thương ở đâu?

Y vẫn luôn tìm kiếm Sở Mặc!

Đồng thời cũng không ngừng khôi phục tu vi của bản thân.

Phong ấn mình một kỷ nguyên là phải trả giá đắt.

Nếu không, tất cả các Chí Tôn đều làm như vậy, cứ phong ấn bản thân trăm vạn năm mới lại xuất hiện, chẳng phải liền có thể vô địch sao?

Cái giá phải trả này không coi là nhỏ, tuy cảnh giới không bị hạ xuống, nhưng sức mạnh trong cơ thể sẽ tổn thất hơn phân nửa.

Bởi vì trong quá trình phong ấn, cần lực lượng bản thân để duy trì.

Thời gian phong ấn càng lâu, thì lực lượng bị tiêu hao càng lớn.

Tần Thương phong ấn bản thân hơn mười vạn năm, con số tiêu hao sẽ cao đến kinh người.

Nếu trong tình huống bình thường, y sẽ cần mấy trăm năm mới có thể khôi phục hoàn toàn được.

Nhưng y cũng có cách riêng của mình.

Đầu tiên, khi y tự phong ấn năm đó thì đã chuẩn bị riêng một lượng lớn dược liệu Đế Chủ, trong đó còn có một đại dược Chí Tôn.

Những đại dược cực phẩm này có thể giúp y rút bớt lượng lớn thời gian khôi phục.

Nhưng cho dù như vậy, cũng cần thời gian ít nhất là vài năm, y mới có thể chân chính khôi phục lại trạng thái đỉnh cao ngày xưa.

Những người thuộc dòng dõi họ Sở ra tay phá hủy ba tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt mang đến kích thích không nhỏ cho Tần Thương.

Lúc ấy y thiếu chút nữa là đã phóng đi tìm những người đó, giết sạch bọn họ!

Nhưng nghĩ lại, chuyện này với y mà nói cũng không phải việc xấu.

Bởi vì y muốn có người nói cho Ma tộc biết, Tần Thương y có tác dụng lớn nhường nào!

Ba tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt bị hủy sẽ khiến cho Ma tộc run rẩy, rất nhanh thôi bọn họ sẽ phái người liên hệ với ta!

Sở dĩ Tần Thương có tự tin như vậy, là bởi vì trên thế giới này, chỉ có y và một người khác nữa biết tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng ở đâu!

Những người kia của Sở gia quả là lợi hại thật, lại có bản lĩnh pháhủy ba tòa, nhưng bọn họ vĩnh viễn sẽ không thể tìm thấy tòa trận pháp cuối cùng này!

Bởi vì hiện tại có là ai, đều cho rằng tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng còn đang nằm ở Thiên giới.

Nhưng kỳ thực, nó vốn không nằm trên bất cứ lục địa nào thuộc Thiên giới, nó cách Thiên giới cự li rất rất xa, ở giữa còn bị ngăn bởi vô số hệ tinh hà cực lớn nữa!

Toàn trận pháp này, nằm ngay chỗ Huyết Ma lão tổ!

Vì để bước vào con đường Chí Tôn mà Huyết Ma lão tổ nhập ma, Tần Thương vì muốn thành Thánh mà nhập ma, còn ma tộc, tuy bọn chúng nắm giữ con đường đi thông hướng La Thiên Tiên Vực, nhưng cũng không dám qua bên đó, nơi ấy tùy tiện một người đều là kẻ mạnh có thể tiêu diệt chúng.

Cho nên, ước mơ lớn nhất của Ma tộc chính là trở thành chủ nhân của đại vực Viêm Hoàng, chỉ cần chiếm cứ được nơi này thôi là chúng đã thỏa mãn rồi.

Cho nên mới nói, mọi sinh linh trong thiên hạ này đều giống nhau, có quyết định riêng, có tham vọng cá nhân riêng.

Tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng liền được giấu trong tinh vực của Huyết Ma lão tổ.

Đừng thấy Huyết Ma lão tổ vẫn chưa trở thành Chí Tôn mà coi thường, cho dù là Tần Thương cũng không dám xem thường y quá mức.

Bởi vì Huyết Ma lão tổ nhập ma rất sâu, gần như đã trở thành một Ma tộc chân chính!

Nếu y được sinh ra trong thời đại huy hoàng lúc trước, nhất định sẽ trở thành một kẻ mạnh trời long đất lở.

Tòa trận pháp này nằm ở chỗ Huyết Ma lão tổ thì Tần Thương rấtyên tâm.

Đừng nói người nhà họ Sở vốn dĩ không thể tìm ra nơi đó, cho dù bọn họ có thể tìm tới, cũng chắc chắn là có đi mà không có về.

-----o0o-----

Chương 1504: Phiêu Linh

Chương 1504: Phiêu Linh

Hiện giờ chuyện mà Tần Thương quan tâm nhất chính là rốt cuộc Sở Mặc đang ở đâu?

Thằng ranh đó dùng thuật Phong Thủy lừa gạt cảm quan của y, nếu là thời kỳ sung sức nhất thì trò mèo đó sao qua được mắt y.

Lúc ấy, Tần Thương giống như một người vừa ngủ say bao nhiêu năm mới tỉnh lại vậy, dù có thực lực trấn áp tám phương trời, nhưng vì mới tỉnh giấc nên vẫn có chút mơ hồ.

Tần Thương gần như đem phạm vi một tỉ dặm xung quanh xới tung từng tấc đất mà tìm, nhưng vẫn không thấy tung tích của Sở Mặc đâu.

Y không tin thằng ranh kia có thể biến mất như không khí được.

Y vẫn luôn cho rằng, nhất định là Sở Mặc đang lánh trong một góc nào đó, yên lặng dưỡng thương.

Trận pháp La Thiên Phá Diệt thậm chí có thể tạo thành uy hiếp khổng lồ đối với y, huống chi là một tu sĩ nhỏ bé đang ở cảnh giới Sở Mặc.

- Ranh con, dù ngươi có là con chuột chui rúc vào hang, ta cũngnhất định sẽ đào ngươi ra.

Trong con ngươi của Tần Thương lóe lên vài tia sáng.

Y bắt đầu tính toán thật sự nghiêm túc, suy diễn xem với cảnh giới của Sở Mặc và đẳng cấp của lò Dược Vương thì hắn có thể được đưa tới nơi nào.

Sự lĩnh ngộ của Chí Tôn đối với trời và đất vượt xa Đế Chủ nhiều lần, hai bên thậm chí còn không nằm trong cùng một lằn ranh so sánh.

Theo suy diễn của Tần Thương, bắt đầu có từng móc xích trật tự hiện lên giữa không trung, chỉ có Tần Thương mới nhìn thấy những mócxích này.

Y không ngừng dùng ý niệm của bản thân va chạm với những móc xích trật tự đó, kiểm nghiệm từng mắt một.

Móc xích trật tự đâu chỉ có tỷ mắt?

Đây là một công trình khổng lồ vô cùng phức tạp, mà chỉ có loại cảnh giới Chí Tôn như Tần Thương... mới làm được như vậy.

Lại bảy tám ngày trôi qua, rốt cuộc có một ngày, đôi mắt Tần Thương chợt bắn ra hai luồng sáng rọi, trên khuôn mặt gầy gò kia hiện ra một chút cười lạnh.

Lông mi, râu tóc của Tần Thương đều bạc trắng, dáng người còm nhom làm cho người ta có cảm giác y rất yếu đuối, nhưng bên trong thân thể gầy nhỏ kia của y lại ẩn chứa uy năng lớn bất ngờ!

Y cuối cùng cũng tìm ra một tia manh mối, ngay sau đó, thân hình y lập tức hiện ra tại nơi cách chỗ cũ trăm triệu dặm xa.

Tần Thương nhìn dải núi hùng vĩ xanh ngắt trước mắt, ánh hào quang trong con ngươi càng thêm rõ ràng, xuyên thấu qua tia sáng đó, thậm chí còn có thể nhìn thấy y đang suy diễn sự sinh diệt tồn vong của thế giới này!

Đây là một loại đạo!

Mỗi thời mỗi khắc y đều không ngừng tiến lên, có thể dùng cặp mắt để suy tính sự sinh diệt của một thế giới lớn, khả năng tính toán khủng khiếp như vậy tuyệt đối có thể làm cho người ta sợ hãi.

Cuối cùng Tần Thương cũng lần ra dấu vết của Sở Mặc!

- Thật không ngờ ngươi thật sự dám trốn ở đây.

Lúc này, cho dù là loại quái vật Chí Tôn như Tần Thương cũng không khỏi bội phục lá gan của Sở Mặc.

Vì chẳng ngờ nơi đó cũng chỉ cách đất tổ Tần gia có chín mươi triệu dặm mà thôi!

Chút khoảng cách đó thật chẳng đáng kể với tu sĩ nào chỉ cần hơi hùng mạnh, với Tần Thương thì lại chỉ cần dùng thời gian một ý niệm trong đầu mà thôi.

Lúc trước y cũng không phải chưa từng đoán liệu Sở Mặc có trốn ở đây hay không, nhưng sau y lại gạt phắt suy nghĩ này đi, vì y không tin Sở Mặc sẽ to gan như vậy.

Nơi này là một miền đất lành chân chính, tạo hóa thần kỳ, linh khí đậm đặc, quả thực là nơi tu luyện tuyệt hảo!

Hơn nữa, đây cũng có thể coi là thuộc phạm vi lãnh địa của nhà họ Tần, Tần Thương cho rằng Sở Mặc có lớn mật thế nào đi chăng nữa cũng không dám lựa chọn một nơi thế này.

Cho dù ngoài dự đoán cũng sẽ không là nơi này!

Kết quả, Sở Mặc thật sự trốn ở đây!

Cho nên dù là Tần Thương cũng phải than thở một chút: Quả là hậu sinh khả úy.

- Tuy nhiên, đúng là ngươi vẫn không thể thoát khỏi tay ta.

Trong con ngươi của Tần Thương hiện lên vẻ tàn nhẫn lạnh nhưbăng, y không do dự mà trực tiếp ra tay.

Vươn năm ngón gầy guộc, nhẹ nhàng ấn một cái về phía khóm núi kia!

Lập tức trong không trung xuất hiện một bàn tay khổng lồ, che khuất bầu trời, giống như một ngọn núi lớn, trực tiếp đè ép xuống!

Sở Mặc đang bế quan thì được Thương Khung Thần Giám cảnh báo làm cho bừng tỉnh, lông tơ toàn thân dựng đứng lên.

Loại nguy cơ tử vong này khắc trong lòng hắn vô cùng rõ nét.

Hỏng rồi!

Sở Mặc khẽ rùng mình, biết lão già Tần Thương kia cuối cùng vẫn tìm được tới cửa.

Đối mặt một Chí Tôn, việc duy nhất hắn có thể làm là chạy!

Lúc trước vốn dĩ hắn muốn thừa dịp Tần Thương không chú ý tới nơi này thì trốn đi, nhưng Tần Thương thông minh hơn dự đoán của hắn nhiều lắm, thủ đoạn của Chí Tôn cũng khủng bố vô cùng, hắn căn bản là hết đường trốn!

Tần Thương đã để lại thần thức của mình nhằm phong tỏa mọi vị trí mà y từng tìm kiếm, loại phong tỏa này hoàn toàn không có bất cứ góc chết nào.

Chỉ cần hắn vừa ra ngoài, thì ắt sẽ kinh động đến Tần Thương.

Khoảng cách trăm triệu dặm với Chí Tôn mà nói thì có đáng gì?

Cho nên, trong khoảng thời gian này, Sở Mặc vẫn chưa từng có ý định chạy trốn.

Hắn muốn sau khi khôi phục vết thương thì trực tiếp độ kiếp!

Hắn định lợi dụng khoảng thời gian chênh lệch này!

Đợi đến khi Tần Thương phát hiện, thì thiên kiếp của hắn cũng đến hồi kết thúc rồi, lúc đó, nguyên thần thứ hai nhập vào phân thân hoàn hảo kia, thì phân thân đó sẽ trở thành thân thể một Chí Tôn!

Tuy rằng vẫn không là đối thủ của Tần Thương được, nhưng cũng không phải hoàn toàn chịu thua.

Đến lúc đó cùng lắm thì bỏ qua bộ phân thân này là vẫn có cơ hội chạy trốn.

Nhưng giờ hắn lại bị Tần Thương phát hiện ra trước, đến chạy cũng không chạy được!

Bởi vì phạm vi ảnh hưởng Chí Tôn của Tần Thương đã phong tỏahết mảnh trời đất này!

Quả nhiên lên trời không được xuống đất chẳng xong.

Sở Mặc hạ quyết tâm, cắn răng một cái, vẻ mặt dứt khoát, một khi đã như vậy, nhắm mắt chờ chết không phải là tác phong của hắn.

- Ta bất chấp rồi!

Sở Mặc gầm nhẹ một tiếng.

Hắn định trực tiếp dẫn thiên kiếp ra, sau đó gọi phân thân cùng nhau độ kiếp, chiến đấu đồng thời!

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gầm lên giận dữ, tiếng rống đó không ngờ lại thuộc về Tần Thương!

- Phiêu Linh!

Trong nháy mắt khi Sở Mặc nghe thấy hai chữ này, thân mình hắn cũng không nhịn được run lên một chút, trong hai mắt lộ ra vẻ kinh ngạc vô cùng.

Sao có thể?

Vị Phiêu Linh có thể làm cho loại cao thủ cảnh giới Chí Tôn nhưTần Thương... gào lên hai chữ này vừa sợ vừa giận như vậy, trừ Phiêu Linh nữ đế ra thì Sở Mặc không nghĩ ra người thứ hai.

Chỉ là, sao thầy lại có thể xuất hiện ở nơi này?

-----o0o-----

Chương 1505: Hợp hai làm một

Chương 1505: Hợp hai làm một

Chẳng lẽ, lời Hồng Nguyệt cô cô nói lúc trước đều là sự thật?

Những vị kia, thực sự vẫn một mực yên lặng chú ý đến hắn?

Bằng không lúc này khi hắn gặp phải nguy cơ lớn, sư phụ Phiêu Linh sao có thể đột nhiên đến kịp thời?

Bấy giờ, bên ngoài truyền tới một tiếng vang lớn, chấn động đến mức như trời sụp đất nứt.

Sở Mặc hộc máu tại chỗ, vết thương của hắn mới khôi phục được kha khá, lần này lại gần như trở lại trạng thái xuất phát.

Hỗn Độn Hồng Lô phát ra từng tiếng hú vù vù, treo ở trên đỉnh đầu Sở Mặc, rủ xuống hàng tỉ sợi khí hỗn độn.

Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ đã sớm được đưa vào thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám, trước nay vẫn đang ở nơi này.

Trải qua nhiều năm không ngừng tiến hóa, bên trong Thương Khung Thần Giám sớm có thể cho người vào ở rồi.

Sự thật chứng minh, Sở Mặc dự đoán rất đúng, nếu không lần này có thể Cái Thế Hống không sao, nhưng Biên Khai Vũ thì chết chắc không thể ngờ.

Hỗn Độn Hồng Lô chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng vẫn liều mạng bảo vệ Sở Mặc.

Trên Thương Khung Thần Giám, bốn vầng trăng máu cũng tỏa ra hào quang rực rỡ, nhưng trên thực tế, tia sáng kia còn xa mới sáng như trước.

Lần này vì cứu Sở Mặc, tiêu hao của chúng đều rất lớn, tạm thời khó mà khôi phục lại được.

Thí Thiên treo trước mặt Sở Mặc, phát ra tiếng kêu loong coong.

Món thần binh tuyệt thế này rất không cam lòng!

Với nó mà nói, Chí Tôn thì sao nào?

Nó khát vọng được chiến một trận!

Sở Mặc nhìn Thí Thiên cười khổ nói:

- Xin lỗi, hiện giờ ta không có khả năng đó, nhưng sớm muộn gì cũng có một ngày, ta cho ngươi uống no máu Chí Tôn!

Thí Thiên lại kêu vang loong coong như là đáp lại.

Lúc này, bên ngoài vẫn liên tiếp truyền đến những tiếng nổ vang, đó là hai gã Chí Tôn...

đang giao chiến!

Không nghe được tiếng của nữ đế Phiêu Linh, chỉ nghe thấy tiếng rống giận và rít gào không ngớt của Tần Thương.

Y thật sự rất phẫn nộ, bản thân tự phong ấn một trăm ngàn năm, vốn tưởng sau khi trở lại các Chí Tôn khác đều đã chết, y liền có thể hoành hành ngang dọc khắp thế gian này mà chẳng sợ một ai, trở thành vương giả chân chính đương thời.

Gia tộc y có thể trở thành gia tộc vương giả của toàn đại vực Viêm Hoàng.

Có nằm mơ cũng không nghĩ tới, thậm chí việc y sống lại không phải tự nhiên... mà là vì gia tộc gặp kiếp nạn lớn, buộc phải sớm tỉnh lại.

Đến cảnh giới này của y, mọi thứ đều cực kỳ tinh vi, tỉ mỉ.

Cho dù sớmmột ngày, một canh giờ, thậm chí một nén nhang... cũng đều là sớm!

Cái giá phải trả của việc tỉnh giấc sớm, chính là y cần thêm nhiều thời gian hơn để khôi phục!

Kết quả, gia tộc bị diệt chưa nói, tin tức nhập ma cũng bị lộ ra ngoài, chỉ còn sót lại chút lực lượng cỏn con, lại còn đang trong giai đoạn bị người người đòi đánh, bận trốn đông trốn tây.

Gia tộc vương giả là khỏi phải nghĩ rồi, cho dù ma tộc thực sự đánh tới, thì gia tộc vương giả cũng chưa tới lượt Tần gia.

Mà chính y thì vẫn không mấy để tâm đến chuyện này, vì cho rằngdù sao bản thân vẫn vô địch.

Kết quả là nữ đế Phiêu Linh đã chết... lại bất ngờ xuất hiện!

Mấy ngày đầu sống lại này, Tần Thương đã biết chuyện Mạnh Phương Hoa năm đó chỉ là bậc vãn bối trong mắt y, đã trở thành vị nữ đế Chí Tôn huy hoàng nhất lịch sử cận đại, sống những ba đời, nghe nói còn có thể có đời thứ tư...

Với loại cách nói này Tần Thương chỉ cười nhạt, cơ bản là không tin.

Chẳng phải chỉ sống được một kỷ nguyên thôi sao?

Trừ phi là đại dược Chí Tôn... nếu không, kể cả thú tu cũng chẳng sống lâu vậy được!

Cho đến giờ khi nữ đế Phiêu Linh xuất hiện trước mặt y, hơn nữa... lại còn là hai người, Tần Thương vẫn không tin Phiêu Linh còn sống.

Y rống lên đầy phẫn nộ:

- Phiêu Linh, ngươi chỉ còn lại một tia chấp niệm, vì sao không chịu tiêu tan?

Cần hiểu rằng cát bụi phải trở về với cát bụi, ngươi là tu sĩ Chí Tôn, càng nên hiểu đạo lý này mới phải!

Một trong hai nữ đế Phiêu Linh vẫn đang không nói gì bỗng lên tiếng lạnh như băng:

- Vậy vì sao ngươi không chết đi?

Một lão quái vật kéo dài hơi tàn từ kỷ nguyên trước tới nay, còn không biết xấu hổ đi đuổi giết một đứabé, ngươi có còn sĩ diện hay không?

Tần Thương bị chửi cho tức giận không thôi, căm căm nhìn nữ đế Phiêu Linh:

- Ngươi chỉ là một tia chấp niệm, ngươi vốn không cản được ta!

- Một kỷ nguyên trước ngươi chính là rác rưởi, giờ cũng vậy.

Nữ đế Phiêu Linh lạnh lùng nói:

- Tại thời đại huy hoàng kia muốn trở thành Chí Tôn cũng chẳng phải việc gì khó, đừng tưởng sống tạm bợ tới giờ là ngươi có thể xưng vương rồi.

Ngươi còn kém xa lắm!

Tuy rằng đều là Chí Tôn, nhưng bị một vãn bối quở trách, Tần Thương vẫn cảm thấy mất hết mặt mũi, căn bản không nhịn nổi, liên tiếp thi triển ra các thuật Chí Tôn hùng mạnh.

Trong lúc nhất thời, cả mảnh không gian đều muốn sụp tới nơi, vô số sức mạnh quy tắc khiến sông núi nơi này ầm ầm sụt lở.

Nếu không phải chỗ Sở Mặc sớm bày trận pháp thì sợ là đã tan tành rồi.

Dù vậy, thân hình hắn vẫn bị lộ ra, đang vật vã chống đỡ.

Tuy nhiên ngay lúc đó, cuốn thứ tư trong Thiên Ý Ngã Ý của Sở Mặc là Duy ngã vẫn điên cuồng vận hành, dưới áp lực này mà còn lá gantu luyện, đến Tần Thương cũng bị sự bình tĩnh này của Sở Mặc làm cho rung động, đồng thời tức giận cực điểm, định ra tay với hắn nhưng lại bị hai nữ đế Phiêu Linh ngăn cản.

Những quy luật mạnh mẽ cấu xé điên cuồng trong hư không, mỗi một tia đều có thể dễ dàng giết chết Đế Chủ đỉnh cao, cho dù là chuẩn Chí Tôn cũng không dám tới gần nơi này.

Trạng thái của nữ đế Phiêu Linh rất kỳ quái, Tần Thương nói nàng là do một tia chấp niệm hóa thành, nhưng lực chiến của nàng lại cực kỳ khủng bố.

Hai thân thể cùng chiến đấu lại chẳng chút kém cỏi hơn Tần Thương.

Thời gian Tần Thương sống lại quá ngắn, cũng chưa khôi phục hoàn toàn, nên nhất thời, liền đánh ngang tay với hai nữ đế Phiêu Linh.

Choang!

Rốt cuộc Tần Thương cũng tế ra vũ khí của y, đó là thanh kiếm lớn to vô cùng, sánh ngang với một ngọn núi, hung hăng chém về phía một trong hai nữ đế Phiêu Linh.

Nữ đế Phiêu Linh chẳng chút hoang mang, ngón tay khẽ gảy, liền có một luồng sức mạnh quy tắc bắn từ tay nàng ra, đánh vào thanh kiếm lớn trên tay Tần Thương, một âm thanh như tiếng chuông đồng nổ ra.

Chấn động hơn triệu dặm núi sông!

Nữ đế Phiêu Linh thực sự chiến đấu quá thong dong rồi, dường như đối thủ trước mắt chẳng phải một cao thủ cảnh giới Chí Tôn... mà là một vãn bối của nàng vậy, hai người chỉ đang luyện tập mà thôi, hầu như không vương chút bụi trần.

Hơn nữa, dưới sự cố ý của nữ đế Phiêu Linh, chiến trường của cả hai đang không ngừng rời đi về phía trước.

-----o0o-----

Chương 1506: Mạnh Phương Hoa có một không hai (1)

Chương 1506: Mạnh Phương Hoa có một không hai (1)

Cho dù Tần Thương muốn thoát khỏi tiết tấu của nữ đế Phiêu Linh, nhưng không còn cách nào khác, thậm chí không dám phân tâm, bởi vìmột khi phân tâm, đối phương sẽ cho y một đòn trí mạng!

Đây quả thực là khiến y sốt ruột cực kỳ.

Càng khiến y sốt ruột hơn là, Sở Mặc mới rồi còn tu luyện và chống đỡ dưới chiến trường của hai vị Chí Tôn, đã trực tiếp bỏ chạy mất rồi.

Chạy rồi!

Một chút cũng không do dự, xoay người bỏ chạy!

- Tiểu súc sinh!

Tần Thương nổi giận gầm lên, đánh một chưởng về hướng mà Sở Mặc chạy trốn.

Một trong hai nữ đế Phiêu Linh tiện tay ngăn đòn này lại, khóe miệng rỉ ra một tia máu.

Nàng bị thương rồi!

Đòn vừa rồi gần như đã dùng hết toàn lực của Tần Thương!

Luồng hơi thở tràn đi kia lập tức san bằng mấy trăm vạn dặm núi sông!

Trong nháy mắt, vạn vật hóa thành tro bụi.

- Ta còn tưởng là ngươi bất tử!

Tần Thương nhìn chằm chằm khóe miệng rỉ máu của nữ đế Phiêu Linh.

Nữ đế Phiêu Linh này không nói gì, mà trực tiếp đi thẳng về phía người còn lại.

Sau đó, trong ánh mắt không dám tin tưởng của Tần Thương, hai nữ đế Phiêu Linh... hợp lại thành một người!

Nháy mắt, khí thế trên người nàng tăng vọt!

- Đây...

đây là thuật thần thông gì?

Vẻ mặt Tần Thương đầy rung động, la thất thanh.

Đây cũng không phải là loại pháp thuật phân thân ra làm hàng ngàn vạn nhân bản của tu sĩ tối cao, mà là một trạng thái biến hóa lạ thường Tần Thương hoàn toàn không thể nào lý giải nổi!

Hai vị nữ đế Phiêu Linh vừa rồi chắc chắn không phải bản tôn của nàng, nhưng lại càng chẳng phải phân thân gì cả.

Tần Thương cho rằng đó chẳng qua là hóa thân từ một sợi chấp niệm của nàng, có được toàn bộ lực chiến của nữ đế Phiêu Linh trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà thôi.

Một lúc sau ắt sẽ tan thành mây khói.

Thật không ngờ ngay sau đó nữ đế Phiêu Linh lại giáng ngay cho ymột cái tát!

Hai hợp làm một, lại trở thành...

đường đường một đấng Chí Tôn chân chính, cực kỳ sinh động, hơi thở kinh người!

Nữ đế Phiêu Linh không trả lời y, mà chỉ dùng con ngươi lạnh lẽo theo dõi y.

Trong đôi mắt tinh khiết kia mang theo sự khinh miệt chẳng thèm che giấu.

- Cửu Mệnh Thuật...

đây, đây là Cửu Mệnh Thuật?

Làm sao ngươi có thể tu luyện Cửu Mệnh Thuật tới trình độ này được?

Cửu Mệnh Thuật chỉ là một thuật Chí Tôn... ngươi, ngươi làm sao có thể thitriển nó vượt quá cả đẳng cấp Chí Tôn?

Nói cho cùng Tần Thương vẫn là Chí Tôn, lực quan sát không tầm thường.

Rốt cuộc y cũng xác định được đối phương đang dùng phép thần thông gì.

Chỉ có điều y cảm thấy thật khó tin, thuật Chí Tôn có thể trở nên khủng bố như vậy từ bao giờ rồi hả?

Nữ đế Phiêu Linh quét mắt liếc qua Tần Thương đầy khinh miệt, thản nhiên nói:

- Bất kể là thuật gì, chung quy cũng đều là do con người sáng tạo ra.

Cải tiến mà thôi, nào có khó khăn.

Chỉ là loại rác rưởi như ngươi sẽ mãi mãi chẳng thể nào hiểu được.

Nói xong, không đợi cho Tần Thương phát cuồng, nữ đế Phiêu Linh trực tiếp ra tay.

Vừa ra tay, che lấp trời cao, trấn áp vạn vật!

Cho dù Tần Thương hoàn toàn sống lại thì cũng chưa chắc có thể chống đỡ cú đòn này của Phiêu Linh!

Đây mới là thuật pháp vĩ đại vượt quá Chí Tôn!

Đã tiếp cận cực gần với phép thánh!

Răng rắc!

Xương cốt Chí Tôn trên người Tần Thương rốt cuộc cũng không chịu nổi quy tắc đại đạo khủng bố này, bắt đầu nứt vỡ tạo nên từng tiếng nổ vang!

Bốp ~!

Một cái tát như trời giáng của nữ đế Phiêu Linh quất lên mặt Tần Thương.

- Ngươi đáng chết từ một kỷ nguyên trước rồi!

Gia tộc thối nát như con rùa rụt đầu!

Nếu đã chọn rụt đầu thì cứ rụt lại đi, ai cho các ngươi thò đầu ra?

Lại còn dám cấu kết với Ma tộc...

Bốp ~!

Lại là một cái tát!

Đại cao thủ Chí Tôn... trực tiếp bị treo lên mà đánh!

Cảnh tượng này không ai thấy được, mà nếu có thấy chắc cũng sẽ sợ đến phát khiếp.

Tần Thương đã bị hai cái tát của Phiêu Linh đánh cho hồ đồ rồi, vô số sức mạnh quy tắc đang không ngừng nã vào đại đạo của y, khiến y hộc máu tại chỗ.

Hai cái tát này của Phiêu Linh quá ác độc!

Bên trên ẩn chứa toàn bộ đạo hạnh của nàng.

Đừng thấy nàng nhập đạo muộn hơn Tần Thương vô số năm mà lầm, nàng trò giỏi hơn thầy, tài năng thiên bẩm cùng đạo hạnh của nàng đều quá kinh khủng.

Nếu không, sao có thể sống lại ba lần, đi ngược đạo trời?

Đổi lại làm Tần Thương, chỉ hai đời thôi là chết tuyệt rồi!

Đây là chênh lệch!

Cho nên, loại cao thủ Chí Tôn như Tần Thương bị treo lên đánh có làm cho người ta sợ hãi, nhưng cũng không phải chuyện thần thoại.

Mà nữ đế Phiêu Linh quá kinh khủng!

Có thể nói là tu sĩ chói mắt nhất trong lịch sử cận đại của đại vựcViêm Hoàng.

Ầm!

Lại một chưởng nặng nề bị nữ đế Phiêu Linh đánh lên ngực của Tần Thương.

Phát ra tiếng nổ như hai hành tinh lao vào nhau.

Phụt!

Tần Thương trực tiếp hộc ra một ngụm máu tươi.

Trong ánh mắt vẫn tràn ngập sự khiếp sợ và khó tin.

Tuy nhiên sau đó, thân thể y đột nhiên nổ tung, hóa thành trận sương máu vô tận... vung tán loạn về phương xa!

Y rốt cuộc sợ rồi!

Sợ hãi người đàn bà khủng bố không biết là bản tôn hay phân thân đang ở trước mặt, sợ đạo hạnh có một không hai của nàng.

Nếu đặt trong cùng một thời đại, mà hai người chạm mặt, thì sợ là y còn không sinh ra nổi một chút ý chí chiến đấu nào!

Dòng dõi họ Sở, toàn cho ra yêu nghiệt!

Nữ đế Phiêu Linh lơ lửng trong không trung, nhìn Tần Thương hóa thành máu để chạy trốn, cũng không đuổi theo, mà là có chút suy nghĩ thoáng qua, đứng đó thì thào nói:

- Giờ lão già kia cũng nhập ma rất sâu rồi, không ngờ lại tu thành công Huyết Độn Đại Pháp của Ma tộc.

Tiếp theo, thân hình của nữ đế Phiêu Linh sụp đổ trong nháy mắt, hóa thành biển tinh khí vô tận, trực tiếp tiêu tan giữa mảnh trời đất này.

Vèo!

Một tia sáng màu máu dùng tốc độ nhanh khó tin vọt trở về, sau đó trong giây lát tụ họp lại thành hình dáng của Tần Thương.

Sắc mặt y xanh mét, nhìn tinh khí mênh mông trong bốn phía trời đất, không kìm nổi ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ:

- Con đàn bà họ Mạnh kia...

đồ lừa đảo nhà ngươi!

Ngươi và Tần Thương ta... không chết không thôi!

Cao thủ Chí Tôn... một lời nói ra liền thành chỉ dụ của thần!

Trong hư không rung động ù ù, đem chỉ dụ này khắc trên thiên đạo.

Tần Thương vừa nói xong lập tức liền hối hận, nhìn lời thề bị khắctrên thiên đạo, sắc mặt y đã vô cùng khó coi.

Bởi vì đến hiện tại, y gần như đã có thể xác định, nữ đế Phiêu Linh Mạnh Phương Hoa... vẫn còn sống!

Còn sống trên cõi đời này!

Nếu không, một phân thân không có sự điều hành của bản tôn, tuyệt đối không thể tạo ra uy năng lớn như vậy được.

-----o0o-----

Chương 1507: Mạnh Phương Hoa có một không hai (2)

Chương 1507: Mạnh Phương Hoa có một không hai (2)

Chẳng những Tần Thương biết Mạnh Phương Hoa còn sống, mà còn biết nàng mạnh mẽ hơn bản thân nhiều lắm!

Đây là sự thật mà y không muốn nhưng vẫn bắt buộc phải thừa nhận.

Đạo hạnh của đối phương quá cao, một phân thân do tinh khí ngưng kết thành, chẳng những có thể giấu diếm được cảm giác của y, mà còn trấn áp được y!

Nếu là bản tôn của nàng ở đây, khi nãy sợ là cơ hội để y thi triển Huyết Độn Đại Pháp cũng chẳng có.

Nhưng là y lại vừa mới thề, y và nàng không chết thì không thôi...

đây đúng là đầu óc có vấn đề mới nói ra mà.

Tần Thương hận không thể tát cho mình một cái, thầm mắng bản thân sao lại quá hồ đồ như vậy.

Nói ra loại lời thề kích động mức kiatrong trạng thái giận quá mất khôn.

Xem ra bản thân tự phong ấn nhiều năm quá đến mức đầu óc cũng bị phong ấn ra bệnh rồi.

Việc cấp bách hiện giờ đã không còn là truy sát Sở Mặc nữa.

Mà là đề phòng bản tôn bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện của Phiêu Linh!

Tần Thương cắn răng một cái đầy oán hận, bay về hướng rời xa Thiên giới, y muốn đi tìm Huyết Ma lão tổ!

Phải liên lạc với người của Ma tộc!

Chỉ có dẫn được đại quân của Ma tộc tới đây mới có thể hoàn toàn thoát khỏi uy hiếp của nữ đế Phiêu Linh.

Đường đường một đấng Chí Tôn lại bị người ta ép cho tới mức này... loại cảm giác kia, thực là uất hận.

Dọc theo đường đi, Tần Thương không biết lại nôn ra bao nhiêu ngụm máu tươi.

Trên đường chạy trốn, Sở Mặc cũng đang hộc máu, nhưng mà hắn lại chẳng có cảm giác uất nghẹn kia, mà trong lòng hắn tràn ngập cảm giác may mắn sau khi sống sót qua tai nạn.

Hơn nữa hắn hoàn toàn không lo lắng nữ đế Phiêu Linh sẽ gặp chuyện gì nguy hiểm, bởi vì trước khi hắn trốn đi, Thương Khung ThầnGiám đã cho hắn một tin tức, kia chỉ là một sợi tinh khí của nữ đế Phiêu Linh!

Khi biết được điều đó, tuy cực kỳ khiếp sợ nhưng Sở Mặc vẫn tin ngay.

Không chỉ bởi hắn tin Thương Khung Thần Giám, mà càng bởi vì hắn đã từng gặp bản tôn chân chính của nữ đế Phiêu Linh.

Nàng tự chôn cất mình trong Quy Khư, việc bản tôn của nàng xuất hiện ở đây là không thể nào!

Cho nên, Sở Mặc chạy luôn mà không hề áp lực.

Trên đường đi, Sở Mặc thi triển đạo hạnh của bản thân đến cực hạn, đồng thời không ngừng vận dụng thuật Phong Thủy, phá đi những thần thức mà Tần Thương từng để lại, hơn nữa còn là phá hoại trên diện rộng, nếu không, làm vậy chẳng khác nào chỉ đường quang cho y đuổi.

Hết cách rồi, lúc trước, vì để tìm được hắn, Tần Thương gần như đã xới tung từng gốc cây trong vùng trời này, lưu lại cực nhiều dấu ấn thần thức.

Cuối cùng, để bảo đảm, Sở Mặc vẫn vận dụng vầng trăng máu Nhập Địa, chìm vào sâu trong lòng đất, độn thổ trốn nhanh như chớp.

Trên thực tế, sau khi phân thân ngưng kết từ tinh khí của nữ đế PhiêuLinh sụp đổ mà Tần Thương còn một lòng một dạ muốn đuổi theo Sở Mặc, thì Sở Mặc vẫn khó lòng trốn thoát.

Năng lực Chí Tôn, có một không hai trong trời đất, thực sự quá mạnh mẽ!

Nhưng Tần Thương đã bị nữ đế Phiêu Linh dọa cho có chút sợ rồi, y rất sợ nếu y tiếp tục đuổi theo Sở Mặc, thì trong quá trình đó lại xuất hiện một phân thân thế kia, rồi y lại phải dùng Huyết Độn Đại Pháp, cái giá phải trả đắt vô cùng!

Cho nên, ngay khi Sở Mặc đang liều mạng chạy trốn, Tần Thươngcũng lại đang trốn!

Đến cuối cùng, Sở Mặc thậm chí còn không biết bản thân mình đang ở đâu, đây dường như là một khu vực rộng lớn hoàn toàn mới, chưa từng đặt chân đến.

Dù sao đã sớm trốn rất xa rất xa khỏi phạm vi mà thần thức của Tần Thương bao phủ lên rồi.

Phía trước xuất hiện một tòa thành, sau Sở Mặc thấy rõ ràng chữ viết trên cửa thành liền lập tức ngây ngẩn cả người.

Bên trên đó viết Thần Đan Thành!

Thần Đan Thành?

Thần Đan?

Đan Thành?

Sở Mặc hơi trợn mắt há hốc mồm, trong lòng tự nhủ đây là tình huống gì?

Không ngờ ta cứ đâm đầu chạy lại chạy tới đại bản doanh của Đế Chủ Đan Thần?

Mặc dù trước kia hắn chưa từng biết địa bàn của Đế Chủ Đan Thần ởđâu, nhưng tòa thành xuất hiện trước mắt này, nếu nói là không có chút quan hệ gì với Đế Chủ Đan Thần, Sở Mặc cảm thấy thật sự rất khó lòng tin tưởng.

Nghĩ đến một số nhân quả giữa mình và Đế Chủ Đan Thần, Sở Mặc thầm nhủ trong lòng: Việc đâu còn có đó.

Hiện tại tuy rằng hắn đang bị thương nặng, nhưng chỉ cần không gặp phải loại khủng bố như Chuẩn Chí Tôn, thì hắn cũng không sợ.

Chuẩn Chí Tôn là cấp độ cao nhất mà tu sĩ trong toàn bộ giới tu hành có thể đạt được, lĩnh vực mà không phải ai cũng có thể vươn tới.

Sở Mặc thi triển thuật Bách Biến, biến chính bản thân mình thành một người thanh niên bình thường, trực tiếp tiến vào trong thành.

Thoạt nhìn đã thấy, đây chính là một tòa thành cổ, tuy đã được bảo vệ bằng trận pháp, nhưng trên tường thành vẫn tràn ngập dấu vết năm tháng, tản mát ra hơi thở tang thương.

Trong thành cũng được xây dựng rất cổ xưa, thoạt nhìn còn hơi rách nát.

Người trong tòa thành này cũng không coi là nhiều, nhưng khá phồn hoa.

Sở Mặc tùy tiện tìm một khách sạn để ở.

Lần này vừa ở liền ở mười ngày.

Sở Mặc ngày ngày bế quan tu luyện, yên lặng chữa thương.

Vết thương lúc trước là do trận pháp La Thiên Phá Diệt mang lại, nhưng thương tích lần này, lại là vì hơi thở bộc phát trong trận chiến giữa hai Chí Tôn là Nữ đế Phiêu Linh và Tần Thương gây nên.

Nguyên nhân chủ yếu là do Tần Thương, lúc ấy quả thực Tần Thương có chút cố ý.

Y muốn hại chết Sở Mặc.

Không ngờ là, Sở Mặc có thân thể tổ cảnh mạnh mẽ tới mức khiến y phải giật mình, dựa vào hơi thở Chí Tôn thì chỉ làm hắn bị thương được thôi, chứ không có cách nào khiến hắn hóa đạo mà chết được.

Sở Mặc lại lấy một lượng lớn thiên tinh thạch cực phẩm từ trong Huyễn Thần Giới ra.

Thời gian gần đây, vì Thiên giới không yên ổn mà Huyễn Thần Giới có vẻ vắng hơn rất nhiều, nhưng công việc kinh doanh thì lại tốt hơn ngày thường.

Gần như mỗi thế lực đều cần số lượng lớn đan dược để chuẩn bị cho cuộc chiến.

Tuy nhiên, có nhiều thiên tinh thạch cực phẩm hơn đi chăng nữa thì với Hỗn Độn Hồng Lô, Thương Khung Thần Giám và Thí Thiên mà nói mãi mãi cũng chưa đủ.

May mà, đa số thời điểm ba thần khí này đều chủ động khôi phục.

Chúng có thể tự hấp thu tinh khí trời đất.

Nếu chỉ dựa vào số thiên tinh thạch cực phẩm mà Sở Mặc mang, ra thì đến dùng số lượng là con số thiên văn cũng không thể khiến chúng khôi phục như ban đầu.

Mấy ngày gần đây, Thiên giới lại xảy ra một chuyện.

Đoàn "nông dân" họ Sở liên tục đi thăm viếng nhiều gia tộc cổ xưa.

-----o0o-----

Chương 1508: Thần Đan Thành

Chương 1508: Thần Đan Thành

Thượng Quan gia, Lạc gia, Gia Cát gia... bao gồm cả Long gia, Khổng Tước gia!

Lúc họ đến rất bình tĩnh, lúc họ đi, cũng vô cùng bình tĩnh.

Dường như chẳng gây nên bất cứ một gợn sóng nào.

Những gia tộc bị bọn họ viếng thăm cũng im như thóc, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

Nhưng chuyện này sao có thể qua được mắt những kẻ cố tình để ý đến, vô số người lập tức nhận ra, những nơi mà đoàn người họ Sở đi, đều là những gia tộc đã từng nảy sinh ân oán với Sở Mặc!

Bọn họ đi làm gì?

Cảnh cáo sao?

Hay là làm chuyện gì mà người ta không biết?

Nhưng mặc cho mọi người có cố hỏi thăm thế nào, từ đầu đến cuối vẫn chẳng thể moi ra một đáp án chính xác.

Đến cuối cùng, Long Thu Thủy kẻ bị buộc phải đổi tên... uhm, bây giờ là Long Hận Mặc, đứng ra nói một câu khiến tất cả mọi người phải trầm tư: Mối thù giữa ta và Sở Mặc sâu như biển, mãi mãi không có cách nào hóa giải được.

Nhưng ân oán này chỉ là ân oán cá nhân giữa ta và Sở Mặc thôi, không dính dáng đến bất kỳ ai khác.

Một câu nói, khiến cho mọi người suy nghĩ xong, liền ngộ ra.

Quả thực những gia tộc kia đã bị cảnh cáo!

Ân oán cá nhân, được.

Tranh đấu giữa bọn trẻ với nhau, được!

Nhưng duy chỉ có không được biến chuyện này tăng lên thành ân oán giữa gia tộc, bằng không, nhà họ Sở sẽ không đồng ý!

Cái gì là sức mạnh?

Đây chính là sức mạnh!

Một đám người trông quê mùa tới mức bị gọi là nông dân trong dòng dõi họ Sở, cứ như vậy thản nhiên đi viếng thăm từng gia tộc lớn một, sau đó nhẹ nhàng gạt bỏ vô số phiền toái cho Sở Mặc.

Nhìn thấy mấy tin tức này, trong lòng Sở Mặc ấm áp như có dòngnước nóng chảy qua.

Về việc người họ Sở không chủ động liên lạc với hắn thì hắn đã hiểu được từ lâu rồi.

Tất cả chỉ đều vì muốn tốt cho hắn mà thôi!

Sở Mặc không phải là người không biết tốt xấu, quan niệm tình thân trong lòng hắn cực kỳ quan trọng, hắn coi trọng tình thân, cũng rất khát vọng tình thân.

Cho nên, đồng thời với việc gia tộc bảo vệ hắn, Sở Mặc cũng muốn cật lực bảo vệ gia tộc đứng sau lưng mình.

Nó đã từng rất huy hoàng, ta sẽ khiến cho nó càng thêm huy hoàng!

Cán cân thế lực của Thiên giới lại lần nữa có khuynh hướng lệch về phía nhà họ Sở, hẳn vẫn có người thấy bất mãn, nhưng không còn cách nào khác, bất cứ gia tộc và tu sĩ nào đều không muốn bị dính líu tới Ma tộc.

Làm cho cả giới tu hành đều có chút lo lắng là tin tức về trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng vẫn chậm chạp chưa thấy tăm hơi.

- Chưa tìm thấy trận pháp cuối cùng thì cả giới tu hành vẫn chưa được an toàn.

- Hy vọng mọi người đều có thể ý thức được đây là một việc nguyhiểm cực độ, một khi Ma tộc xâm lăng, toàn bộ giới tu hành sẽ gặp kiếp nạn lớn.

Lúc đó, sẽ không một ai có thể may mắn thoát khỏi.

Mặc dù như vậy, tòa trận pháp cuối cùng vẫn bặt vô âm tín.

Người phía Sở gia bên này vẫn đang tìm kiếm, thông qua tính toán và con đường tin tức riêng mà họ đã dễ dàng tìm ra ba tòa trận pháp lúc trước.

Nhưng trận pháp cuối cùng này với Sở gia đến nay vẫn là một điều bí ẩn.

Bản thân Thiên giới thực sự quá lớn, dù là Chí Tôn muốn đi khắp Thiên giới cũng không dễ dàng, mấy trăm năm chưa chắc đã đi xong.

Còn có một số nơi, ngay cả Chí Tôn cũng khó lòng tiến vào được.

Cho nên, nếu muốn tìm ra tòa trận pháp cuối cùng thực sự chẳng dễ dàng gì.

Sở Mặc rất lo lắng, nhưng hắn chưa quen thuộc với Thiên giới bằng người nhà họ Sở khác, họ còn chưa tìm thấy, thì hắn chỉ đành bó tay.

Hiện tại với Sở Mặc mà nói, chuyện cấp bách nhất chính là nuôi dưỡng tốt toàn bộ thương tích trên người.

Sau khi tích lũy đến một trình độ nhất định, lại độ kiếp Đế Chủ, lúc đó hắn mới xem như có được lực chiến hùng mạnh chân chính.

Ngay cả phải đối mặt với kẻ mạnh đẳngcấp Chuẩn Chí Tôn, cũng không khiến hắn quá lo lắng.

Ở chỗ Thần Đan Thành này dường như cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều, vẫn yên tĩnh như xưa.

Những con cháu đời sau của Đế Chủ Đan Thần trước giờ hở tí là kêu gào đòi Sở Mặc trả lại Lò Dược Vương trên bảng tin, lúc này cũng không thấy có hành động gì.

Mấy ngày sau, Sở Mặc rốt cuộc khống chế được tổn thương trong cơ thể, bắt đầu khôi phục một cách nhanh chóng.

Từ sau khi Sở Mặc vào gian phòng trọ này đã rất lâu chưa ra ngoài.

Chủ nhân phòng trọ cũng rất tự giác, không để ai đến quấy nhiễu Sở Mặc.

Với y mà nói, vị khách này tiêu pha hào phóng, hơn nữa vô cùng an tĩnh, chính là loại khách trọ mà y thích nhất.

Nếu như có thể, y tình nguyện vị khách này ở mãi không đi.

Nhưng có một đám người đột nhiên tìm tới khiến ông chủ vô cùng đau đầu.

- Đuổi tất cả người trong khách sạn của ngươi đi.

Một thanh niên hơn ba mươi tuổi nhìn ông chủ mặt không biểu tình, thản nhiên nói.

Chủ khách sạn nhìn người đàn ông mặc trang phục của gia tộc Đan Thần này, nói với vẻ khiêm nhường:

- Đại nhân, khách của tiểu nhân ở đây cũng không ít, đa số là ở lâu dài...

- Ngươi không nghe thấy lời ta nói hay sao?

Thanh niên lạnh lùng thoáng nhìn qua ông chủ nhà trọ:

- Đừng có cho là ta cố tình nhằm vào ngươi, ngươi không xứng.

Hiện giờ, toàn bộ nhà trọ trong Huyền Đan Thành...

đều lập tức phải thanh lý sạch sẽ, đuổi hết khách ra!

Bởi vì có một nhân vật lớn sắp tới đây, để bàn bạc việc đại sự.

Nếu để nơi này của ngươi làm cho nhỡ chuyện, ngươi có chết một trăm lần cũng không thể nào trả đủ được!

Thanh niên nói xong, dùng con ngươi lạnh lẽo nhìn ông chủ nhà trọ:

- Còn vấn đề gì nữa không?

Thần sắc ông chủ nhà trọ lập tức ủ rũ:

- Không... hết rồi.

- Hết rồi thì mau lên!

Đừng có chuốc thêm phiền cho ta!

Thanh niên nói xong, liền xoay người rời đi, y còn muốn đi nhà trọ kế tiếp.

Ông chủ nhà trọ gõ cửa phòng của vị tu sĩ trẻ tuổi kia đầy áy náy:

- Khách quan, ngài có ở đây không?

Trong phòng, Sở Mặc chậm rãi mở mắt, trầm giọng hỏi:

- Có chuyện gì không?

- Việc đó, là là như vậy.

Ông chủ nhà trọ ấp a ấp úng nói qua một lần những chuyện đã xảy ra, sau đó cười khổ nói:

- Tiểu nhân cũng thực sự hết cách rồi mới dám mặt dày mày dạn đến cầu xin ngài.

- Ồ, ngươi nói người uy hiếp ngươi, là đời sau của Đế Chủ Đan Thần?

Sở Mặc hỏi.

- Đúng, chính là thuộc hạ do đời sau của Đế Chủ Đan Thần phái tới.

Cũng không hẳn là uy hiếp, chúng ta đều đã quen rồi, bọn họ trước giờ vẫn vậy mà.

Chủ nhà trọ cười khổ nói:

- Dù sao thì đây cũng là Thần Đan Thành, là nơi mà Đế Chủ Đan Thần ngài ấy bắt đầu phất lên.

Kẻ chúa tể nơi này đều là đời sau của ngài, loại nhân vật thấp cổ bé họng như chúng ta đây nào có quyền lên tiếng.

Vốn dĩ chẳng dám vi phạm.

-----o0o-----

Chương 1509: Lăn ra đây

Chương 1509: Lăn ra đây

- Cái nhà này của ta ở vốn đã rất hẻo lánh rồi, cũng chẳng phải phòng tốt nhất.

Sở Mặc hạ giọng nói:

- Thế này đi, ta cho ngươi một viên thiên tinh thạch cực phẩm, ngươi cứ tùy ý đi đuổi khách khác đi.

Chỗ của ta, đến lúc phải đi thì ta sẽ tự đi.

Chưa đợi chủ nhà trọ kịp lên tiếng thì y đã cảm thấy trong tay nằng nặng, một viên tinh thạch sáng loáng, trong suốt không chút vẩn đục đột nhiên hiện ra trong tay y.

Y mới nhìn thoáng qua đã giật mình kinh ngạc, miệng há to không khép nổi.

Y tuyệt đối không ngờ vị khách này thực sự cho mình một viên thiên tinh thạch cực phẩm!

Nhưng một viên thiên tinh thạch như vậy, đừng nói ở lại, cho dù là mua cả khách sạn này của y cũng dư dả.

Thậm chí ngay cả một nửa đều không tới!

- Này này này sao cho phải đây!

Ông chủ nhà trọ cầm viên thiên tinh thạch cực phẩm, như thể cầm trong tay một cỠkhoai lang nóng.

- Được rồi, cứ vậy đi, ngươi không cần nói chuyện này ra.

Hơnnữa, ngươi hãy yên tâm là ta sẽ không chủ động chọc phiền toái gì cho ngươi.

Giọng nói của Sở Mặc truyền từ trong phòng ra:

- Cho dù là có nhân vật tầm cỡ tới thật, thì y cũng không thể tới nhà trọ cấp bậc như của ngươi được, tùy tùng của y cũng chưa chắc đã đến.

Phía bên này kêu ngươi thanh lý sạch, cũng chỉ là sân khấu làm nền thôi.

Ngươi thấy đúng không?

Ông chủ nhà trọ suy nghĩ, dường như thật sự cũng có lý.

Khách sạn này của y là cấp bậc gì trong lòng y rất rõ.

Tuy không kém, nhưng tuyệt đối không thể xếp vào loại tốt nhất trong Thần Đan Thành.

Nếu thật sự có nhân vật lớn, quả thực khó mà chọn nơi này của y.

Tưởng tượng như vậy, chủ nhà trọ cũng cảm thấy kiên định không ít, gật đầu nói:

- Vậy thì tiểu nhân thử xem.

Nói xong, chủ nhà trọ đi xuống với tâm trạng nửa buồn nửa vui.

Một viên thiên tinh thạch cực phẩm với y mà nói, có khả năng kiếm rất nhiều năm mới được.

Cho nên nếu nói không muốn, là gạt người.

Chỉ có điều, thứ này thật bỏng tay, một khi bị đời sau của Đế Chủ Đan Thần phát hiện, sợ rằng chỉ có nước chết.

Mang theo tâm trạng không yên, chạng vạng tối, chủ nhà trọ lại gặpngười thanh niên kia.

- Thế nào?

Thanh niên lạnh lùng hỏi.

Chủ nhà trọ đã có quyết định chắc chắn, lúc này cũng chẳng còn đường lui, gật đầu dứt khoát:

- Đại nhân, đã thanh lý sạch sẽ rồi.

- Được, không tệ.

Thanh niên trực tiếp ném một viên thiên tinh thạch hạ phẩm lên quầy:

- Thưởng cho ngươi!

Nói xong liền quay người rời đi.

Thậm chí còn chẳng có ý định kiểm tra.

Bởi vì, y dám chắc trong Thần Đan Thành này không một ai dám chống đối đời sau của Đế Chủ Đan Thần.

Chủ nhà trọ rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, ngã ngồi trên ghế, nhìn viên thiên tinh thạch hạ phẩm trên quầy cười khổ.

Y thật sự không muốn nếm thử mùi vị này một lần nữa.

Xem ra, về sau khi chuyện này kết thúc, liền tìm cơ hội bán nhà trọ đi cho xong.

Dù sao mấy năm nay cũng kiếm được chút ít rồi, coi như cũng đủ để về nhà dưỡng lão.

Chủ nhà trọ mặc dù chỉ là tu sĩ Nguyên Anh cảnh giới thấp nhất, nhưng y vẫn còn thọ rất lâu, và còn khá thỏa mãn với cảnh giới của mình, muốn tìm một nơi an tĩnh xinh đẹp, hưởng thụ cuộc sống bên cạnh người thân.

Đây mới là tu tưởng chủ lưu bất biến trong giới tu hành.

Tư tưởng chủ đạo này là không cầu trường sinh, cũng không cầu cảnh giới tối cao.

Bởi vì thực sự năng lực bẩm sinh của đại đa số mọi người là có hạn.

Cứ hao phí hết tuổi thọ của mình trong việc tu luyện buồn tẻ, cònkhông bằng sau khi đạt tới một cảnh giới nhất định, liền buông tay bắt đầu hưởng thụ cuộc sống trong thế tục hồng trần.

Đáng tiếc, tâm nguyện của chủ nhà trọ nhất định là không cách nào thực hiện được.

Chưa qua được nửa canh giờ, thanh niên kia đi rồi bỗng quay lại, sắc mặt y xanh mét, tròng mắt như muốn phun lửa, lạnh lùng nhìn chằm chằm chủ nhà trọ:

- Ngươi được lắm, lá gan không nhỏ!

Ai cũng dám lừa!

- Ta, ta không lừa ngài mà!

Lúc này trái tim ông chủ hơi hơi run rẩy, cố gắng nói thật bình tĩnh.

- Không gạt ta?

Vừa rồi có một đám nhân vật lớn qua đây, muốn ở nơi này của ngươi, người ta dùng thần thức quét qua liền phát hiện, một sân khác ở sau khách sạn này còn có người.

Thế là trực tiếp rời khỏi nơi này của ngươi!

Thanh niên nhìn chủ nhà trọ bằng con ngươi lạnh lùng âm hiểm, nói:

- Ngươi làm hỏng việc lớn của ta!

Sau khi trở về nhất định ta sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

- Thật thật sự là ta không gạt ngươi.

Chủ nhà trọ nhìn thanh niên này, giọng nói cũng bắt đầu thay đổi.

Lúc này, thanh niên đánh luôn một chưởng, không để cho chủ nhà cho có cơ hội giải thích, khiến y lập tức chết tươi.

Sau đó, lấy từ trên người chủ nhà trọ ra một viên thiên tinh thạch cực phẩm.

Hai mắt thanh niên lập tức sáng lên, lẩm bẩm nói:

- Không ngờ ngươi vẫn là kẻ có tiền, được, dù sao đại nhân vật kia cũng sẽ không lựa chọn vào ở nơi này, nếu không lấy hết tiền tài ở nơi này của ngươi ra, thì thật có lỗi với trừng phạt mà ta sắp phải đối mặt!

Nói xong, thanh niên cũng chẳng thèm nhìn chủ nhà trọ nằm chết ở đó, bay thẳng đến khu vực sân sau.

Sở Mặc đang không ngừng vận hành tâm pháp, cùng ngộ đạo.

Lúc trước sau khi nhờ bổ củi mà ngộ đạo, hắn cũng chưa có quá nhiều thời gian để lĩnh ngộ.

Chăm chỉ, mới có thể tinh thông!

Trên đời này có một số việc có thể đi đường tắt, nhưng lại có một số việc chẳng có đường tắt mà đi.

Tuy nói chỉ có tài năng tốt thì mới tu luyện đến cảnh giới rất cao được, nhưng càng lên cao càng là như vậy, tu sĩ tài năng thì tốc độ tuyluyện nhanh hơn một chút, chỉ vậy thôi, không hơn.

Nếu không đủ chăm chỉ, thì sẽ bị trì trệ, sẽ tụt lại phía sau, sẽ bị người sau lưng vượt qua.

Vì để tránh cho hơi thở bị tiết ra ngoài, Sở Mặc trực tiếp dùng trận pháp phong ấn khu sân nhỏ này, chỉ cần trận pháp không bị chạm vào, hắn cũng sẽ không cảm ứng được tới.

Cho nên, những việc xảy ra trước kia Sở Mặc không hề hay biết.

Tới tận khi thanh niên kia động vào trận pháp, hai mắt Sở Mặc mới bừng mở.

Trên mặt lộ vẻ nghi ngờ nhàn nhạt, liền dùng thần thức quét qua một chút.

Lúc này, sắc mặt Sở Mặc liền thay đổi.

Hắn hít sâu một hơi, hai tròng mắt bắn ra tia sáng lạnh lẽo.

Không ngờ, chủ nhà trọ kia lại vì hắn mà bị người ta giết!

Kẻ giết người, là gã thanh niên này không còn nghi ngờ gì nữa.

- Người ở bên trong mau lăn ra đây!

Bên ngoài sân nhỏ, tiếng nói lạnh lẽo của thanh niên kia vang lên.

Gã thanh niên đó tên gọi Đan Phúc Sinh, chỉ là một quản sự bình thường của Đế Chủ Đan Thần, nhưng trong số các quản sự thì cảnh giới của y cũng không coi là thấp.

Y là một tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên!

-----o0o-----

Chương 1510: Đất tổ Đan Thần

Chương 1510: Đất tổ Đan Thần

Với gia tộc Đế Chủ Đan Thần mà nói thì cảnh giới của y chẳng coi là gì, nhưng trong Thần Đan Thành này, cũng được tính là có chút tiếng tăm.

Cho nên, ngữ khí của y rất hung hãn.

Trực tiếp quát người bên trong lăn ra đây.

Người bên trong thì không thấy lăn ra, mà chỉ thấy một bàn tay to trực tiếp túm cổ lôi y vào.

Đan Phúc Sinh rơi vào trạng thái mờ mờ mịt mịt, trên mặt viết rõ chữ "ngơ" to đùng.

Sau đó, y chợt thấy một thanh niên dung mạo bình thường đang ngồi kia nhìn y lạnh lùng.

Trên người thanh niên kia dường như mang theo một luồng uy áp khó có thể tưởng tượng được, khiến y có cảm giác không thở nổi, hai chân như nhũn ra, cảm giác sắp quỳ rạp xuống trước mặt thanh niên đó.

- Ngươi... ngươi là ai?

Ngươi có biết ta là ai không?

Đan Phúc Sinh cảm thấy có chút mất mặt, cuộc đời này y chưa từng ra khỏi Thần Đan Thành, càng chưa từng tiến vào Huyễn Thần Giới.

Mọi hiểu biết của y đều chỉ gói gọn trong tòa thành này, trong số tu sĩ ở đây.

Cho tới nay, thân phận nô bộc của Đế Chủ Đan Thần vẫn là vũ khí lợi hại để y huênh hoang với bên ngoài.

Chỉ cần y để lộ thân phận này ra, mặc cho đối phương có mạnh mẽ cỡ nào, cứng rắn cỡ nào, cho dù là một Chân Tiên, cũng lập tức liền yên lặng!

Sau khi Đan Phúc Sinh nói ra những lời này, cảm giác dường như bản thân lại có thêm chút dũng khí, y lạnh lùng nhìn Sở Mặc, tiếp tụcquát nói:

- Ta là người của gia tộc Đế Chủ Đan Thần, là...

- Chủ nhà trọ là do ngươi giết?

Sở Mặc nhìn Đan Phúc Sinh, thản nhiên nói.

- Ngươi...

Đan Phúc Sinh vừa mới nói ra chữ ngươi, liền cảm thấy đột nhiên cánh tay của mình bỗng lạnh lẽo... sau đó, y không nhịn nổi gào lên một tiếng thét chói tai sắc lẻm:

- Ta... cánh tay của ta!

Y thậm chí còn không nhìn thấy được là cánh tay mình rơi xuống thế nào!

Càng hoàn toàn chẳng chút cảm giác!

Cánh tay y, cứ như vậy, rơi thẳng xuống mặt đất.

Chỗ bả vai bị cụt tay chảy máu như suối.

- Chủ nhà trọ, là do ngươi giết?

Ngay tại lúc sâu trong nội tâm Đan Phúc Sinh kinh hãi tới cực điểm, giọng nói kia lại vang lên.

- Ngươi rốt cuộc...

Lần này, Đan Phúc Sinh nói ra ba chữ.

Sau đó, cánh tay còn dư lại của y lại rớt bịch xuống đất.

- A!

Y hét lên một tiếng thảm thiết thê lương.

Đau, chỉ là một mặt, quan trọng hơn, là sợ hãi!

Là loại sợ hãi khôn cùng!

Tuy rằng y chưa được tính là tu sĩ cao cấp gì, nhưng dẫu sao cũng là một Thiên Tiên!

Đối phương chém rụng cánh tay y thế nào mà y cũng không thấy!

Vậy thì thanh niên bình thường kia có cảnh giới cao đến đâu chứ?

- Chủ nhà trọ là do ngươi giết?

Giọng nói kia lạnh như băng, phát ra từ trong miệng thanh niên lần thứ ba.

- Dạ, dạ đúng, đúng là...do...ta giết...

Trong mắt Đan Phúc Sinh mang theo nỗi sợ hãi vô tận, trong giọng nói còn có chút sụt sùi.

Y thực sự sợ sắp chết rồi.

- Sao ngươi lại giết y?

- Y chống đối ta...

Đan Phúc Sinh run rẩy đáp.

- Vậy thì hiện tại ngươi cũng đang chống đối ta rồi.

Đan Phúc Sinh quỳ phịch xuống đất:

- Ngài... ngài đừng giết ta, ta không dám chống đối ngài... có đánh chết ta cũng không dám!

- Được, vậy ta hỏi ngươi đáp.

Nếu có một câu dối trá, ngươi sẽ chết.

- Vâng, ngài hỏi... ngài cứ việc hỏi... tiểu nhân không dám nói dối.

Đan Phúc Sinh run rẩy quỳ nơi đó, lần này y đá trúng cục sắt rồi.

Bây giờ một chút ý định trả thù cũng không dám có.

Cho dù một chút... cũng không dám!

- Những người tới kia là ai?

Sở Mặc hỏi.

- Không... không biết, tiểu nhân không dám lừa ngài, thân phận của chúng ta không đủ tư cách biết lai lịch của các đại nhân vật đó!

Đan Phúc Sinh mới nói một câu không biết, liền cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, lập tức sợ tới hồn bay phách lạc, vội vàng bổ sung:

- Nhưng nghe nói, hình như... hình như là một đoàn người Tần gia.

- Tần gia?

- Tiểu nhân cũng không rõ lắm là người nào của Tần gia...

Vẻ mặt Đan Phúc Sinh đầy oan ức.

Y sinh ra và lớn lên tại Thần Đan Thành này, mọi hiểu biết đều bắt nguồn từ Thần Đan Thành.

Tuy có nghe được những lời đồn đại bên ngoài, nhưng cũng cảm thấy cách mình quá mức xa xôi, vốn cũng chẳng thèm chú ý.

- Bọn họ có bao nhiêu người đến đây?

Sở Mặc lại hỏi.

- Bọn họ tổng cộng có khoảng ba trăm người đến, chia nhau vào ở tại các quán trọ trong thành, vốn gia chủ muốn mời bọn họ vào ở trong gia tộc, nhưng bị từ chối.

Đan Phúc Sinh nói thật cẩn thận.

- Tần gia...

Sở Mặc nhẹ giọng nói một câu, sau đó vươn ngón tay, trực tiếp bắn thẳng một tia sáng vào đầu Đan Phúc Sinh.

Người Đan Phúc Sinh mềm nhũn, ngã trên mặt đất, chết trong yên lặng.

Thời khắc sắp chết, y còn chưa biết bản thân sẽ chết, trong mắt vẫn giữ lại thần sắc cẩn thận.

- Ngươi không nên giết người bừa bãi, bởi vì người khác cũng có thể đối đãi với ngươi như vậy.

Sở Mặc nói xong, trực tiếp đứng lên, đi ra ngoài.

Không thể tiếp tục ở lại trong nhà trọ này, có người chết, chẳng sợ không bao lâu sẽ đánh động người khác.

Lại nói, Sở Mặc cũng muốn nhìn xem, đám người được gọi là đại nhân vật đến từ Tần Gia kia to đến cỡ nào!

Tần gia?

Thiên giới này, Sở Mặc biết là có hai Tần gia, hắn đều chẳng có ấntượng gì tốt đẹp.

Nếu là gia tộc của Tần Thi thì cũng thôi, coi như nể mặt Tần Thi, không so đo với bọn chúng.

Nếu là Tần gia kia... vậy thì xin lỗi, ai bảo các ngươi xui xẻo gặp ta!

Đồng thời, còn có gia tộc của Đế Chủ Đan Thần, nợ cũ nợ mới, và mọi nhân quả, chúng ta cùng tính một lượt!

Bấy giờ, bên trong đất tổ của Đế Chủ Đan Thần cách đó hơn một ngàn ba trăm dặm đang tổ chức một bữa tiệc linh đình.

Đã rất nhiều năm đất tổ của Đế Chủ Đan Thần chưa từng náo nhiệt như vậy.

Mà ngay cả gia chủ đang tại vị cũng tự mình đi ra, ngồi trên vị trí chủ với một lão già, nhìn đám vũ nữ xinh đẹp đang biểu diễn bên dưới.

- Tần thế huynh, mời!

Gia chủ của gia tộc Đế Chủ Đan Thần Đan Chí bưng chén rượu, mỉm cười ra hiệu với lão già kia.

Lão già khẽ cười, giơ chén rượu trong tay lên, sau đó than thở rằng:

- Đan Chí hiền đệ, lại nói tiếp, chúng ta đã không gặp mặt rấtnhiều năm rồi đúng chứ?

Đan Chí ngẫm nghĩ một chút, nghiêm túc đáp:

- Đúng, hẳn là đã hơn ba ngàn năm không gặp rồi, thật sự là thời gian như nước chảy mà.

- Đúng vậy, hơn ba ngàn năm, trong giới tu hành cũng chẳng phải thời gian ngắn.

Lão già cảm khái.

Y tên Tần Quang Viễn, là một gã trưởng lão của Tần gia, đã tiếp cận cực gần với Chuẩn Chí Tôn.

Khắp Thiên giới, người có thể khiến y để mắt không nhiều lắm.

Là bạn quen biết từ nhỏ của Đan Chí.

Hiện giờ, danh tiếng của Tần gia trong Thiên giới đã hoàn toàn bị hủy hoại, cấu kết Ma tộc, bị nhập ma, ra tay với dòng dõi họ Sở vĩ đại...

đủ loại tiếng xấu, như thủy triều.

-----o0o-----

Chương 1511: Ai có bản lĩnh người đó lấy đi

Chương 1511: Ai có bản lĩnh người đó lấy đi

Đám người Tần gia ra ngoài chinh phạt tuy hùng mạnh vô cùng, nhưng sao chịu nổi cơn thịnh nộ trên toàn Thiên giới.

Sau khi nhận được lệnh của Tần Thương, bọn họ không thể không tạm thời lựa chọn né tránh mũi nhọn.

- Ha ha, nhưng thân thể Tần Thế huynh vẫn cứ trẻ trung và cường tráng như xưa.

Đan Chí uống một hớp rượu trong chén, cười lớn nói.

Tần Quang Viễn cười cười, nhìn Đan Chí, nói có chút phức tạp:

- Dọc theo con đường này chúng ta đã qua nhiều nơi.

Cũng không phải không gặp được người quen biết cũ.

Nhưng kẻ dám thu nhận chúng ta lại không có lấy một người.

Lòng người dễ đổi, ân tình mong manh, cùng lắm cũng vậy thôi.

Chỉ có Đan Chí hiền đệ trượng nghĩa, còn tiếp đãi chúng ta nồng hậu... yên tâm, ân tình này Tần Quang Viễn ta tuyệt đối sẽ không quên!

Tần Quang Viễn nói xong cũng uống cạn chén rượu.

Đan Chí cười nói:

- Ta và Tần thế huynh quen biết từ nhỏ, quan hệ nhiều năm, là bạntốt, nào có lý gì thấy bạn bè gặp rủi ro mà làm như không thấy?

Đây là thứ nhất, thứ hai là gia tộc Đế Chủ Đan Thần chúng ta chẳng có ấn tượng gì tốt với lũ họ Sở, giương cái cờ người bảo vệ đại vực Viêm Hoàng, hống hách kiêu ngạo.

Lại càng phản cảm với tên Sở Mặc kia, người trẻ tuổi mà không biết khiêm tốn, sớm muộn gì cũng gặp đại nạn.

Tần Quang Viễn gật gật đầu:

- Ta nghe nói, năm đó Dược Vương Lò của Đơn Thần Đế Chủ tiền bối rơi vào tay của Sở mặc?

Đơn Chí cười khổ gật gật đầu:

- Vâng, chúng ta còn từng công khai đòi về trên bản tin, nhưng đối phương mặc kệ.

- Quả thực buồn cười!

Tần Quang Viễn cười lạnh nói:

- Nếu bảo ta gặp tên Sở Mặc kia, tất nhiên sẽ đánh chết hắn, sau đó đem Dược Vương Lò trả lại cho Đơn Chí hiền đệ!

- Vậy làm phiền Tần thế huynh vậy, haiz, Sở thị nhất mạch hiện giờ chính đang có thế mạnh, những người như chúng ta, tốt nhất vẫn là khiêm tốn chút thì tốt hơn.

Đơn Chí vẻ mặt chua xót nói:

- Nếu lúc này chống lại bọn họ, không có kết quả tốt đẹp gì.

- Đừng nóng vội.

Trong con ngươi Tần Quang Viễn, hào quang trở nên lạnh lên, thản nhiên nói:

- Bọn họ đi lên không còn nhảy nhót được bao nhiêu ngày đâu!

- Chẳng lẽ còn có sức mạnh xoay trời chuyển đất?

Đơn Chí có chút kinh ngạc, tuy nhiên tiếp theo liền như nghĩ tới điều gì, chợt nói:

- Đúng rồi ta quên mất, chí tôn lão tổ của gia tộc Tần thế huynh, nghe nói đã khôi phục rồi?

Trong con ngươi Tần Quang Viễn, hiện lên một chút kiêu ngạo, gật gật đầu:

- Đúng vậy, sau khi lão tổ sống lại phải đi thủ hộ La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng!

Hừ, cho dù người Sở thị nhất mạch tìm được tòa pháp trận, thì sao chứ?

Tần Quang Viễn cũng không biết rằng Tần Thương cực khổ tìm Sở Mặc không có kết quả, cuối cùng khi tìm được rồi, còn bị Phiêu Linh Nữ Đế đánh úp.

Chuyện này quá mất mặt, Tần Thương căn bản không thể nói với hậu bối của mình.

Đơn Chí hơi kinh hãi, nhìn Tần Quang Viễn, có chút dò hỏi mà hỏi:

- Tần thế huynh, chẳng lẽ lời đồn đãi kia...

Là sự thật?

Tần Quang Viễn như cười như không nhìn thoáng qua Đơn Chí:

- Như thế nào?

Đơn Chí hiền đệ có chút sợ?

Đơn Chí cười ha hả:

- Không có gì phải sợ, không phải là Ma tộc sao?

Lại nói, Nhân Tộc thống trị thế giới này cũng tốt, Ma tộc thống trị thế giới này cũng thế, gia tộc Đơn Thần Đế Chủ, cho tới bây giờ cũng không phải là Chúa Tể, như vậy, bất kể là ai, thống trị thế giới này, cùng Đơn Thần gia tộc có quan hệ gì đâu?

Tần thế huynh nói đúng không?

Ha ha ha.

Đơn Chí cười đến rất khoa trương, kỳ thật nhiều ít có chút gượng ép.

Ma tộc, người bình thường không biết chúng nguy hại, nhưng Đơn Chí là gia chủ đương thời gia tộc Đơn Thần Đế Chủ, như thế nào cũng không biết sao?

Tuy nhiên biết thì có thể như thế nào?

Hắn căn bản không nhận ra gia tộc của mình có sức phản kháng gì.

Ma tộc nếu là đánh tới Viêm Hoàng thật, giáng lâm Thiên giới, chỉ sợ bọn họ chỉ có nước đầu hàng.

- Đơn Chí hiền đệ không cần lo lắng.

Tần Quang Viễn rất có thâm ý nhìn thoáng qua Đơn Chí, sau đó thản nhiên nói:

- Yên tâm đi, cho dù một ngày kia Ma tộc thật sự giáng lâm đến Thiên giới, bọn họ cũng cần có người hợp tác với bọn họ!

Ánh mắt Đơn Chí, hơi hơi sáng lên.

Tần Quang Viễn nói tiếp:

- Tổ địa Tần gia trước kia xuất hiện biến cố, đã chết không ít người, chuyện này, Đơn Chí hiền đệ hẳn là nghe nói qua?

Đơn Chí gật gật đầu, vẻ mặt tiếc nuối mà nói:

- Chuyện này ... thật là đáng tiếc.

- Ha hả, không có gì tiếc nuối.

Trong con ngươi Tần Quang Viễn lóe ra ánh sáng lạnh:

- Cái chết của những người đó, không có liên quan quá lớn với chúng ta, cũng không thuộc về cùng một phe phái.

Chết thì đã chết.

Tuy nhiên, Đơn Chí huynh là huynh đệcủa Tần Quang Viễn ta.

Đến lúc đó, Ma tộc giáng lâm Thiên giới, là thời điểm cần dùng người, ta sẽ giới thiệu gia tộc các ngươi cho họ!

Đến khi đó, sợ gì Sở thị nhất mạch ...

Cái gì Sở Mặc, căn bản chính là mây bay mà thôi, hoàn toàn không phải sợ.

Trên mặt Đơn Chí, lập tức lộ ra vẻ kích động, khuôn mặt những nhân vật có vai vế trong gia tộc Đơn Thần Đế Chủ trên bàn này, cũng lộ ra vẻ hưng phấn.

Có thể hợp tác cùng Ma tộc, đây chẳng phải là nói bọn họ chẳng những không cần gặp nạn, ngược lại còn có thể nâng cao một bước?

Không, là cao hơn rất nhiều!

Từ sau khi Đơn Thần Đế Chủ ngã xuống, gia tộc cũng hơi gượng dậy không nổi, rất có thể khôi phục vinh quang ngày xưa!

Đối với họ mà nói, quả thực là một niềm vui bất ngờ.

Về việc hợp tác với người nào, đối với họ, căn bản không quan trọng!

Trong lòng đại nhân vật đều rất rõ, chẳng sợ có mâu thuẫn không thể dàn xếp, nhưng trên đời này, kỳ thật vĩnh viễn lợi ích là trên hết!

Lã Nghị ngồi ở đối diện Đơn Chí, trên mặt của y, cũng không khỏi lộ vẻ tươi cười đắc ý.

Những năm gần đây, Sở Mặc càng ngày càng mạnh, trong lòng hắn cũng rất sợ hãi.

Loại sợ hãi này, cũng là sau khi Sở Mặc từ Thiên Lộ đi ra, một đao chém chết Đế Chủ bậc chín Tần Khiếu Thương mà đạt đến đỉnh cao!

Cái người trẻ tuổi cảnh giới vẫn ngừng ở Chân Tiên đó, đã trở thành một người trẻ tuổi cự phách!

Sở Mặc một ngày không chết, trong lòng Lã Nghị ngày đó vẫn không yên.

Mấy năm nay y trốn đông trốn tây, trốn tránh Linh Đơn Đường đuổi giết, hiện giờ trên Thiên Lộ, y cũng đã nhận được cơ duyên rất lớn, không quá sợ hãi Linh Đơn Đường như xưa nữa, nhưng đối sựsợ hãi với Sở Mặc, không hề giảm sút.

Bởi vì y đã dâng "Thuốc hay" cho vị vua trên Thiên Lộ La Quật, nhưng Sở Mặc vẫn còn sống trở về!

Y không biết xảy ra chuyện gì, nhưng lại biết, vị Thiên Lộ Vương kia nhất định đã thất bại!

-----o0o-----

Chương 1512: Đảo điên nhận thức (1)

Chương 1512: Đảo điên nhận thức (1)

Hiện giờ nghe Tần Quang Viễn chính miệng hứa hẹn, trong lòng Lã Nghị, rốt cục kiên định lại rồi.

Đúng lúc này, trong đột nhiên y thấy Tần Quang Viễn ngồi kế bên gia chủ Đơn Chí giận tím mặt đứng dậy, còn có chút buồn bực.

Tuy nhiên tiếp theo, Lã Nghị đã nhìn thấy ánh mắt mọi người, tất cả đều nhìn phía y.

- Làm sao vậy?

Lã Nghị hơi hơi nhíu nhíu mày, y cũng không có thói quen bị nhìn chăm chú như vậy.

- Ngươi...

Lồng ngực của ngươi.

Trên bàn rượu, một lão già chỉ vào ngực Lã Nghị, trên mặt lộ ra thần sắc vô cùng khiếp sợ và hoảng hốt.

Lúc này, Tần Quang Viễn và Đơn Chí cũng đã biến mất rồi.

Trong hư không, truyền đến tiếng gầm của Tần Quang Viễn gầm:

- Bọn chuột nhắt phương nào, trốn trong bóng tối đả thương người?

Mau ra đây cho ta!

Đơn Chí bên kia cũng phát ra tiếng rít gào:

- Ra đây cho ta!

Mãi đến lúc này, Lã Nghị mới cảm giác được ngực mình đau nhói, cái loại đau nhức này nháy mắt xảy ra, y phun ra một tiếng, một ngụm máu tươi phát ra, máu tươi hắt lên trên bàn rượu.

Máu Đế Chủ, làm cho bàn rượu nháy mắt hóa thành tro tàn!

Tiếp theo, thân thể Lã Nghị, bùm một tiếng, té ngã trên đất, thân thể y, nháy mắt rạn nứt!

Như là một khối băng khắc bị rơi trên mặt đất vỡ chia năm xẻ bảy, chết thảm tại chỗ... ngay cả thần thức cũng không thể tránh thoát!

Tất cả mọi người đều bị chấn động, sợ hãi nhìn Lã Nghị, trong lòng tất cả đều toát ra từng cổ hàn khí.

- Đây là thủ đoạn gì?

- Thậm chí có thể ngay trước mặt Chuẩn Chí Tôn như Tần Quang Viễn mà đánh lén Đế Chủ bậc cao...

Hơn nữa thủ đoạn này, cũng quá mức kinh khủng đi?

Đây rốt cuộc là thần thông gì?

- Thật là đáng sợ, đây quả thực là giết người trong vô hình!

Một đám cảnh giới Đế Chủ đại lão đều đứng dậy, rất nhiều người đều yên lặng suy diễn, muốn tìm ra nguyên nhân.

Phụt!

Phụt!

Phụt!

Liên tiếp vài tên Đế Chủ bậc cao, gần như đồng thời phun ra máu tươi, sau đó tất cả đồng thanh hoảng sợ quát:

- Không cần suy đoán nữa ...

Phụt!

Bọn họ nói chậm rồi, có một gã bậc cao Đế Chủ hộc máu nữa.

Trong mắt của những người này, tất cả đều lộ ra vẻ kinh ngạc vô tận.

Suy diễn một chút, đều hộc máu rồi.

Kẻ thù chẳng lẽ là một gã chí tôn sao?

Ầm!

Trong hư không, lúc này đột nhiên truyền đến một tiếng ầm ầm nổ vang.

Một lò luyện đan cao hơn núi, gần như chật ních cả khoảng hư không, xuất hiện trên đỉnh đầu tất cả mọi người.

Những tu sĩ gia tộc Đơn Thần Đế Chủ kia, không kìm nổi thất thanh kinh nói:

- Dược Vương Lò!

- Các ngươi không phải vẫn nói lò luyện đan này là của nhà các người sao?

Hôm nay nó ngay ở đây, ai có thể lấy nó đi, thì coi như có bản lĩnh.

Âm thanh lạnh như băng, từ hư không truyền ra, bên trong thanh âm kia còn mang theo tiếng trêu tức rõ ràng và ... khinh thường!

Sở Mặc!

Cùng một thời gian, gần như tất cả các tu sĩ Chân tiên trở lên, trong nháy mắt đều xuất hiện cái tên này.

Trong lòng vô số người, tất cả đều có cả đều có cảm giác không thể tin được, Sở Mặc đã biến mất cực kỳ lâu làm sao có thể xuất hiện ở đây?

Đây là thật à?

Hay là ảo giác của bọn họ?

Điều này thật không thể tin nổi!

Bên kia Tần Quang Viễn gầm lên:

- Tiểu súc sinh, trên trời có đường ngươi không đi, Địa ngục không cửa ngươi cứ vào... nếu đã đến, thì ở lại đây đi!

Trong lòng Tần Quang Viễn vô cùng phẫn nộ, y cảm giác mình bị làm nhục!

Thân là một Đại Năng cảnh giới Chuẩn Chí Tôn ..., không ngờ bị người giáp mặt tính kế.

Tuy rằng công kích đáng sợ kia không phải nhắm vào y, nhưng vấn đề đến bây giờ y cũng không rõ là công kích rốt cuộc từ nơi nào đến!

Hơn nữa, trọng yếu nhất, người này...

Là Sở Mặc!

Chỉ cần nhắc tới cái tên đó, hôm nay có nói gì y cũng phải giữ tên thanh niên này ở lại.

Tần Quang Viễn ra tay rồi, lấy cảnh giới của hắn, gần như không có chút kiêu căng, trực tiếp lấy lưỡi đao của hắn ra, một nguyệt đao đồng yển khổng lồ!

Đây làchí tôn binh khí chân chính!

Tần Quang Viễn cầm nguyệt đao đồng yển khổng lồ, chém ngang Sở Mặc.

Hư không trực tiếp bị cắt ra, hình thành cảnh tượng vô cùng quỷ dị, cả thiên không, giống như là bị chia thành hai nửa!

Dải phân cách tách đôi hư không kia, trên thực tế là một đạo đao khí vô cùng sắc bén... hung hăng chém về phía Sở Mặc!

Sở Mặc trong tay cũng lấy ra Thí Thiên, hắn hít sâu một hơi, thi triển ra nhát đao như chẻ củi.

Bá!

Thí Thiên loong coong kêu, một luồng hào quang chém từ Thí Thiên ra.

Cùng luồng đao khí kia của Tần Quang Viễn hung hăng đụng thẳng vào nhau.

Trong giây lát, cả thiên không dường như bị đánh nát trở nên chia năm xẻ bảy!

Trên thực tế, đó bị là vô số đao khí xé rách!

Không người nào dám tới gần nơi này, cho dù là gia tộc gia chủ Đơn Thần Đế Chủ đương thời, Đơn Chí, cũng không dám!

Y trốn trong hư không rất xa, nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt khiếp sợ.

Trong lòng coi như có niềm an ủi, may mắn mà Tần thế huynh ở đây, nếu không thì chỉ sợ gia tộc phải gặp nạn rồi.

Nhưng mà y còn chưa vui được chốc lát, chỉ nghe thấy từ đát tổ Đơn Thần Đế Chủ phía dưới, truyền đến từng tiếng kinh hô đầy sợ hãi, mắt của Đơn Chí cũng trợn căng lên!

Chiếc Dược Vương Lò ... thần vật trong lòng hậu nhân nhất mạch của Đơn Thần Đế Chủ, không ngờ đang điên cuồng hấp thu tộc nhân của y!

Đại La Kim Tiên, Thiên Tiên, Chân Tiên...

Đều bị lò luyện đan hút vào, trong lò đan truyền đến từng trận sợ hãi và tiếng la khóc tuyệt vọng.

Chỉ có tu sĩ đạt tới cảnh giới Đế Chủ, mới miễn cưỡng có sức chống cự lực hút này, điên cuồng chạy tứ tán bốn phía.

Đơn Chí choáng váng, y trừng mắt như muốn nứt ra tay đánh vỡ lò luyện đan này, định cản trở việc nó không ngừng hút người trong tộc vào.

Nhưng căn bản không có bất cứ ý nghĩa gì, lò luyện đan lớn như một ngọn núi, vắt ngang ở trên hư không, mặc cho y công kích như thế nào, căn bản cũng không vì thế mà thay đổi!

Đại đạo phù văn điên cuồng bay múa trên lò luyện đan, làm cho người ta có cảm giác hoa mắt.

Mà ngay cả Đơn Chí, nhìn cũng có chút quáng mắt.

Tiếp theo, lò luyện đan giống như hút đủ người, xoay vòng một chút, ngửa lên ném từng người vào miệng lò, không ngờ bắt đầu luyện hóa.

Thân mình Đơn Chí lúc này lung lay hai cái, phát ra một tiếng tuyệt vọng rít gào:

- Sở Mặc...

Tên ác ma ngươi!

Trên bầu trời phương xa truyền đến tiếng cười khẽ khinh thường của Sở Mặc:

- Ác ma?

Loại ngay cả việc muốn hợp tác với Ma tộc cũng làm như ngươi, mà có mặt mũi nói người khác là ác ma?

Hơn nữa, không phải lò luyện đan của các ngươi ư?

Sao không đi lấy nó đi?

-----o0o-----

Chương 1513: Đảo điên nhận thức (2)

Chương 1513: Đảo điên nhận thức (2)

- Ngươi...

Ta muốn giết ngươi!

Đơn Chí gầm thét, tế ra một món chí tôn pháp khí, nhằm về phía Sở Mặc.

Chủng loại của chí tôn pháp khí rất phong phú, nhưng phàm là pháp khí do chí tôn dùng qua, đều có thể gọi là chí tôn pháp khí, nhưng uy lực ... thì phân ra rất nhiều cấp bậc.

Nói thí dụ như thanh đồng yển nguyệt đao trong tay Tần Quang Viễn, thì là Chí tôn khí chân chính!

Là binh khí chí tôn đã dùng qua!

Mà Đơn Chí tế ra một nghiên mực, nhưng chỉ là nghiên mực lúc chí tôn viết chữ dùng qua, mặt trên tuy cũng dính được hơi thở của chí tôn, nhưng uy lực, hoàn toàn không thể so sánh với chí tôn binh khí thật sự.

Đối mặt nghiên mực kia, Sở Mặc đưa tay ra một quyền.

Chỉ một quyền, nháy mắt đã xuất hiện phía trước nghiên mực, hung hăng đập lên nó.

Chuẩn xác mà nói, là nổ ầm!

Nghiên mực lập tức chia năm xẻ bảy, vỡ đầy trên đất.

Quyền đó của Sở Mặc hoàn toàn không tổn hao gì, vừa nhanh chóng thu về, sau đó hung hăng đập tới Tần Quang Viễn.

Lần này Sở Mặc bị thương có thể nói là vì họa được phúc, hắn không nhưng để cho bản thân mình lĩnh ngộ ra một cảnh giới hoàn toàn mới, hơn nữa hắn không ngờ mơ hồ ... chạm vào chút chút lĩnh vực chí tôn!

Điều này nói ra thì quá thần kỳ, làm cho người ta cảm thấy không thể tin nổi.

Một tu sĩ ngay cả cảnh giới Đế Chủ còn chưa tới, không ngờ mơ hồ, chạm vào một chút lĩnh vực chí tôn "không đường có thể đi"!

Nhưng này, chính là thu hoạch sau khi chẻ củi thành đạo!

Loại thu hoạch này vượt xa nhận thức và tưởng tượng trước đây của Sở Mặc.

Cho nên, chiến lực hiện giờ của Sở Mặc nếu so với lúc vừa mới đi ra Thiên Lộ, trở nên càng thêm hung hãn!

Lý giải đối với đối đạo, hắn không kém cỏi Tần Quang Viễn chút nào, thậm chí mạnh hơn y rất nhiều!

Nói về kinh nghiệm chiến đấu, Sở Mặc từ Nhân Giới trên đường đi ra, đồng thời bản thân trải qua trăm trận, đánh nhau qua, trải qua nguy cơ sinh tử cũng tuyệt đối không thể ít nửa phần so với Tần Quang Viễn sống rất nhiều năm.

Chỗ duy nhất Sở Mặc kém hơn, chính là cảnh giới lớn không bằng Tần Quang Viễn, lực lượng tích lũy trong thân thể không bằng Tần Quang Viễn.

Nhưng loại chuyện chiến đấu này, cho tới bây giờ cũng không phải ai mạnh hơn, thì nhất định có thể thắng.

Ầm!

Tần Quang Viễn nghiến răng nghiến lợi đối một quyền với Sở Mặc, cảm giác được cả cánh tay cũng run lên, trong lòng khiếp sợ không thôi.

Tiếp theo, Tần Quang Viễn bắt đầu thi triển thần thông, muốn thông qua pháp thuật tác động Sở Mặc.

Không ngờ tới chính là Sở Mặc khoát tay, một đống chí tôn thuật trực tiếp đánh ra!

Tuy rằng uy lực không so sánh được với chí tôn thi triển, nhưng chí tôn thuật chính là chí tôn thuật, theo trình tự, cao hơn pháp thuật của Tần Quang Viễn rất nhiều.

Song phương ngươi tới ta đi, mười mấy hiệp nhanh chóng trôi qua.

Đại năng cảnh giới chuẩn chí tôn Tần Quang Viễn này ..., không ngờ không chiếm được chút hời nào từ Sở Mặc!

Chẳng những vậy, ngược lại còn có cảm giác bó chân bó tay.

Kết quả này, không chỉ nằm ngoài dự liệu của Tần Quang Viễn, cũng ngoài dự liệu của đám Đơn Thần Đế Chủ gia tộc phía Đơn Chí.

Bao gồm những người Tần gia, người nào người nấy trong mắt cũng đầy vẻ kinh ngạc không dám tin, nhìn Sở Mặc đại chiến Tần Quang Viễn.

Bây giờ mới là bao lâu?

Hắn mới bao nhiêu tuổi?

Cho dù có thể thật sự là yêu nghiệt, sao có thể có yêu nghiệt đến mức này?

Nếu tu sĩ ở thiên hạ đều giống như Sở Mặc vậy còn đường sống cho người khác sao?

Thật là thật không thể tin nổi!

Một tu sĩ cảnh giới Chân Tiên, chiến lực mạnh mẽ đến đối chiến Chuẩn Chí Tôn không rơi vào thế hạ phong, vượt ra khỏi nhận thức tu hành của mọi người ở đây.

Quyển Thiên Ý Ngã Ý duy ngã, lúc này cũng đang điên cuồng vận hành, Sở Mặc thi triển Cửu Tự Chân Ngôn của đạo gia, sau khi chẻ củi thành đạo, sự lĩnh ngộ của Sở Mặc đối với Cửu Tự Chân Ngôn, cũng đột nhiên tăng mạnh.

Hắn vận hành chữ lâm bất động như núi!

Cảnh giới và lực lượng chênh lệch rất nhiều, nháy mắt được bổ sung đủ.

Tần Quang Viễn muốn thông qua thủ đoạn này để ức hiếp Sở Mặc, đã không thể nào.

Binh Tự Quyết cuồn cuộn năng lượng!

Tinh khí rộng lớn trong thiên địa kia liên tục không ngừng hướng vào trong thân thể Sở Mặc.

Thuận theo vận hành của cuốn duy ngã, tiến vào tứ chi bách hải Sở Mặc.

Nơi nào trong thân thể Sở Mặc cũng có đạo đài, tất cả đều đang điên cuồng xoay tròn.

Tại thời khắc này, lực lượng trong thân thể của Sở Mặc đạt đến một trình độ không thể tưởng tượng nổi!

Thân thể Chân Tiên đặc thù kia, dường như hoàn toàn không có cách nào cất chứa nhiều thiên địa tinh khí như vậy.

- Trảm!

Sở Mặc giơ Thí Thiên lên cao, từ trên xuống dưới.

Không có bất kỳ do dự nào ... bổ về phía Tần Quang Viễn!

Trong ánh mắt của Tần Quang Viễn, lộ ra vẻ kinh ngạc, từ đao này y cảm nhận được nguy cơ vô tận, nhưng lúc này muốn tránh lui, đã không kịp rồi!

Y chỉ có thể giơ binh khí chí tôn thanh đồng yển nguyệt đao này, chắn ở đỉnh đầu mình.

Răng rắc!

Chí tôn binh khí nứt gãy!

Tần Quang Viễn khạc ra máu.

Cảnh tượng này, kinh thế hãi tục, khiến cho tất cả mọi người đều ngây ra!

Chuẩn Chí Tôn, loại tồn tại đương thời vô địch này không ngờ bị người khác đánh cho hộc máu!

Sở Mặc cũng không tiếp tục công phạt, có thể bức một tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đến trình độ này, đối với Sở Mặc mà nói, gần như cũng là một loại cực hạn.

Dù sao hắn cũng không phải Đế Chủ.

Tần Quang Viễn phun máu huyết Chuẩn Chí Tôn ra, phun đến trong hư không, mỗi một giọt máu đều nặng như vạn cân.

Có uy năng hủy diệt rất lớn.

Nhưng trong mắt Sở Mặc, đây cũng là tuyệt thế bảo dược!

Giờ khắc này, Sở Mặc trực tiếp vận hành năng lực phục hồi của chữ nhân trong Cửu Tự Chân Ngôn!

Thương thế của hắn, vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, lần này cũng là một cơ hội tuyệt hảo, máu tươi của Chuẩn Chí Tôn, có tinh khí vô tận, tùy tiện một giọt cũng mang theo uy năng mênh mông.

Tần Quang Viễn phun máu Chuẩn Chí Tôn trong hư không, bị người tự quyết trực tiếp luyện hóa, hóa thành từng sợi tinh khí đỏ như máu, chui vào trong cơ thể của Sở Mặc.

- A!

Quang Viễn thấy cảnh tượng này, cả người gần như đều giận điên lên, máu của y... bảo huyết cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, lại bị kẻ thù lấy ra sau khi luyện hóa mà hấp thu.

Đây quả thực là vô cùng nhục nhã!

Con ngươi lạnh lẽo của Sở Mặc nhìn Tần Quang Viễn, sau đó bỗng nhiên lạnh lùng cười.

Tim của Tần Quang Viễn đột nhiên đập mạnh, kế tiếp, trong lòng của y dâng lên một điềm xấu, nhìn Sở Mặc thật sâu, xoay người rời đi.

Đi rất dứt khoát nhanh chóng, không chút dây dưa!

-----o0o-----

Chương 1514: Có ai vô tội?

Chương 1514: Có ai vô tội?

Bỏ lại Đơn Chí của gia tộc Đơn Thần Đế Chủ, thậm chí ngay cả những tu sĩ Tần gia Tần Quang Viễn cũng không để ý, cứ như vậy một mình chạy trốn!

Y vừa chạy đi, cả tình cảnh lập tức hỏng hết.

Những tu sĩ Tần gia kia, toàn bộ như chim thú tứ tán, bỏ chạy khỏi bốn phương tám hướng.

Những người thuộc gia tộc Đơn Thần Đế Chủ đó, tất cả đều đứng ngây ra, nhìn cảnh tượng này không biết làm sao.

Thậm chí ngay cả năng lực tư duy cũng đánh mất.

Sở Mặc đích xác không giết chết nổi Tần Quang Viễn, cho nên tùy ý mặc y đi.

Nhưng còn đám tu sĩ Tần gia, thì không may mắn như vậy.

Uỳnh!

Sở Mặc một quyền đánh vào tên Đế Chủ cảnh giới bậc chín, quả đấm của hắn phóng ra hào quang rực rỡ lóa mắt, đánh xuyên thân thể của Đế Chủ, sau đó ngang một đao, chém đứt đầu của gã Đế Chủ này.

Trong giây lát, chém chết một gã Đế Chủ cao nhất!

Đơn Chí bên kia nhìn thấy người lạnh như băng, kẻ này so với lúc đi ra khỏi Thiên Lộ ...

đã cực kì kinh khủng rồi!

Keng!

Một gã Đế Chủ Tần gia bậc tám, trực tiếp tế ra binh khí chuẩn cảnh giới Chí Tôn, mắt đỏ hừng hực tấn công Sở Mặc.

Khung trời này gần như bị Sở Mặc phong tỏa, lấy thực lực của bọn họ, căn bản là chạy không thoát, một khi đã như vậy, không bằng cùng Sở Mặc liều mạng!

Bởi vì như vậy còn tốt hơn bị Sở Mặc tiêu diệt từng người.

Có Tần gia bậc cao Đế Chủ hướng về phía Đơn Chí rống giận:

- Ngươi còn đứng ở đó làm gì?

Ngươi cho là Sở Mặc giết chúng ta rồi sẽ bỏ qua cho dòng họ Đơn Thần Đế Chủ các ngươi?

- Sau khi giết chúng ta, sẽ đến các ngươi!

Người Đế Chủ bậc cao Tần gia kia giận dữ hét lên.

Thân thể Đơn Chí sợ run cả người, sau đó nhìn phía Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Gia tộc Đơn Thần Đế Chủ ta, từ bỏ việc thu hồi Dược Vương Lò, nguyện ý theo Sở thị nhất mạch, như vậy ân oán thanh toán xong!

- Ngươi vô sỉ!

Tên Đế Chủ Tần gia bậc cao kia tức giận đến thiếu chút nữa hộc máu.

- Hắn luyện nhiều tu sĩ trong gia tộc như vậy, người còn có chút khí phách hay không?

Một gã Đế Chủ bậc cao khác cũng giận sôi lên.

Đơn Chí thở dài:

- Đơn Thần Đế Chủ nhất mạch chúng ta... nhà nhỏ gia nghiệp nhỏ, chơi không nổi, rời khỏi là được phải không?

Đối với Đơn Chí mà nói, lựa chọn của y cũng đúng là bất đắc dĩ, thật sự là y muốn hợp tác cùng Tần gia, muốn đầu quân vào Ma tộc.

Nhưng vấn đề là hiện tại ngay cả bạn tốt của y Tần Quang Viễn cũng từ bỏ y mà chạy trốn.

Nói y sao còn có thể tin tưởng Tần gia sẽ thắng?

Đương nhiên, Tần gia có lẽ sẽ thắng, một khi Ma tộc giáng lâm đến Thiên giới, như vậy Tần gia cho dù yếu thế, cũng sẽ lập tức quật khởi trở lại, trở thành đỉnh của Thiên giới.

Nhưng vấn đề là, Đơn Thần Đế Chủ gia tộc... chống đỡ không lâu đến như vậy.

Nếu y không khẩn trương tỏ thái độ, chỉ sợ mặt trời ngày mai cũng không thấy được!

Người thanh niên kia, giống như một sát thần, tay trái nắm quyền, tay phải cầm đao, tu sĩ Tần gia, từ cao xuống thấp, gần như không địch lại hắn.

Chỉ sợ không được bao lâu, cũng sẽ bị Sở Mặc giết sạch sẽ, đến lúc đó, Đan gia bọn họ, lại phải đi con đường nào?

- Thứ thiển cận, quay đầu lại các ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu!

Đế Chủ bậc cao Tần gia tức giận rít gào, lại bị Sở Mặc một đao thiếu chút nữa chém thành hai khúc, đã đánh mất một cánh tay, phát ra tiếng kêu thống khổ.

Sở Mặc trước sau không trả lời đề nghị của Đơn Chí, nhưng cũng không nói là từ chối.

Chỉ lạnh lùng tru sát những tu sĩ Tần gia.

Mấy trăm tu sĩ, kém nhất, đều là cảnh giới Chân Tiên, đây là một lực lượng hùng mạnh, nhưng ở trước mặt Sở Mặc, lại là hoàn toàn chưa đủ nhìn.

Rất thảm thiết!

Phía dưới nhóm hậu nhân Đơn Thần Đế Chủ tất cả đều choáng váng.

Vừa mới còn nâng ly cạn chén với bọn họ, những tu sĩ Tần gia lúc nãy còn hăng hái, lúc này lại như cùng cóc gặp nước, bùm bùm từ trên trời rơi xuống, từng người...

đều mất mạng hết rồi.

Trong hư không, đao khí tung hoành, Sở Mặc vượt qua công kích của những đám Đế chủ Tần gia, trên người của hắn, chỉ có một chút vết thương rất nông, nhuộm đỏ quần áo, nhưng căn bản không ảnh hưởng đến năng lực chiến đấu của hắn.

Đơn Chí đứng giữa hư không, chẳng nói được một lời, sắc mặt của y, cũng đã tái nhợt tới rồi cực hạn.

Trăm nghe không bằng một thấy, hiện giờ cuối cùng y đã rõ, thanh niên này, đã thật sự quật khởi, trở thành ngón tay cái của Thiên giới căn bản là không ngăn cản được!

Phía trước trên bảng tin kêu gào phải vượt qua tấn công Sở Mặc, phải tấn công người này, cười nhạo Sở Mặc từ Thiên Lộ ra không đạt được bất kì cơ duyên nào, chỉ dừng lại ở cảnh giới Chân Tiên, hiện giờ nghĩ đến, quả thực ngây thơ đến buồn cười!

Cũng rất thật đáng buồn!

Nếu những người đó biết cảnh giới Chân Tiên Sở Mặc, chém giết Đế Chủ Cảnh giới cửu trọng thiên tựa như chém dưa thái rau, sẽ có vẻ mặt như thế nào?

Đơn Chí lắc đầu, trong lòng càng ngày càng rét lạnh, y không thể nào tưởng tượng.

Thậm chí ngay cả ý nghĩ vui sướng khi người gặp họa cũng không có.

Bởi vì Tần gia tu sĩ trước mắt, càng ngày càng ít, chỉ còn lại vài Đế Chủ bậc cao, cũng cực khổ chống đỡ xuống.

Giết hết Tần gia tu sĩ, đã có thể đến lượt Đan gia bọn họ rồi!

Đơn Chí thậm chí không biết Sở Mặc đã biết bao nhiêu chuyện?

Có nghe qua cuộc đối thoại của y với Tần Quang Viễn không ... cảm giác này, vô cùng lo lắng.

Lúc này, Sở Mặc rốt cục đem gã Đế Chủ bậc cao cuối cùng chém thành tro bụi, trên người của hắn, cũng có tổn thương, phần lớn dính máu.

Nhưng toàn thân đều toát ra hơi thở vô địch.

Đứng ở nơi đó, giống như quân lâm thiên hạ!

- Sở...

Sở công tử, đây là một hiểu lầm.

Đơn Chí cuối đầu, bay đến trước mặt Sở Mặc, trong trạng thái hoàn toàn không đề phòng, vẻ mặt chua xót nói.

Sở Mặc hít sâu một hơi, sau đó ngẩng đầu, thản nhiên nhìn Đơn Chí, cũng không nói chuyện.

Đơn Chí do dự một chút, trước mặt tất cả những đệ tử gia tộc phía dưới, bùm một tiếng, quỳ xin buông tha trước mặt Sở Mặc:

- Sở công tử nếu muốn giết, xin giết một mình ta, xin thả những vãn bối của Đan gia, bọn họ ... vô tội.

Keng!

Thí Thiên loong coong kêu, một ánh đao, vụt qua cổ Đơn Chí.

Đầu của Đơn Chí, cao cao bay lên.

Máu Đế Chủ, phun ra.

Trong mắt Đơn Chí, còn mang theo vẻ không dám tin.

Y cảm thấy, ta cũng đã quỳ xuống cầu xin!

Ta đã chịu thua nhận thua, ta đối với ngươi không có bất kỳ uy hiếp...

Ngươi vì sao còn muốn giết ta?

Ngươi không ngờ thật sự giết ta?

Bịch!

Đầu Đơn Chí, trong hư không vỡ nát, nguyên thần cũng giống như vậy vỡ nát.

-----o0o-----

Chương 1515: Cổ tộc Thủy gia

Chương 1515: Cổ tộc Thủy gia

Cuối cùng trong giây lát, y dường như nghe thấy một câu lạnh cực độ như băng của Sở Mặc.

- Trên đời này, có ai thật sự vô tội?

Không ai là vô tội!

Nhất là bọn vẫn kêu gào trên bản tin, lại hợp tác với Tần gia làm chó săn cho Ma tộc, không một ai là vô tội!

Hôm nay nếu bên mạnh không phải là hắn, như vậy toàn bộ gia tộc của Đơn Thần Đế Chủ, tất nhiên sẽ gia nhập vào đội ngũ của Ma tộc, quay ngược lại tàn sát đồng bào của mình.

Cho nên, từ lúc mới bắt đầu, Sở Mặc đã không có ý định buông tha bọn họ.

Quỳ xuống cầu xin tha thứ sẽ buông tha cho ngươi?

Thật sự là khờ dại!

Phía dưới tất cả người Đan gia, đều trợn tròn mắt, bọn họ giống như pho tượng, đứng ở đó, hoàn toàn đánh mất năng lực suy nghĩ.

Sở Mặc từ trên trời giáng xuống, giết chết hết tất cả tu sĩ Chân Tiên và cảnh giới Đế Chủ ngay tại chỗ.

Máu tanh ngút trời, máu chảy thành sông.

Hắn cũng không muốn trở thành một đồ tể, nhưng hắn càng không muốn một ngày kia Thiên giới bị đám người đó tàn sát bừa bãi tạo thành tỷ sinh linh lầm than!

Nếu nhất định phải có người đứng ra làm đồ tể... vậy thì, Sở mặc không nề hà người đó là hắn.

Có một nữ tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiên của ơn gia khóc đến gần như ngất đi, tê liệt ngã xuống nơi đó, thét chói tai lên:

- Ác ma...

Ma quỷ...

Đồ tể!

Sở Mặc thu hồi Thí Thiên, cả người bị thương, chậm rãi hạ xuống trước mặt cô ta.

Vị nữ tu của Đơn gia cảnh giới Đại La Kim Tiên thiếu chút nữa sợ tới mức ngất đi, nàng vô cùng sợ hãi nhìn Sở Mặc, run rẩy, rốt cuộc nói không nên lời một câu.

- Trước kia gia chủ các ngươi cùng với Quang Viễn nói chuyện, ngươi nghe thấy không?

Ngoài dự kiến của người nữ tu sĩ Đan gia chính là người thanh niên khủng bố như ác ma, đồ tể này vốn không có giết cô ta, tuy giọng nói rất lạnh, nhưng không có sát ý.

- Nghe...

Nghe thấy.

Nàng muốn nói bản thân mình không nghe thấy, nhưng không ngăn lại được.

Đơn Chí và Tần Quang Viễn nói chuyện, vốn không có kiêng dè những người ở đây.

Mọi người nghe rất rõ.

- Vậy, ngươi cảm thấy một đám đệ tử sắp đầu quân vào của Ma tộc, được coi là gì?

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, tiếp tục vang lên, người nữ tu Đan gia này lập tức nghẹn lời.

Nàng rất muốn giải thích một chút, nói chuyện cũng có nguyên nhân, hoặc là tình thế bức bách, hoặc là một ít thứ khác.

Nhưng lời đến miệng, tất cả đều không thể nói ra được.

- Sau khi đầu quân vào Ma tộc, tiếp theo sẽ làm gì?

Âm thanh lạnh như băng đang tiếp tục truy vấn.

Người nữ tu Đan gia này vẫn trầm mặc như cũ, nàng không thể nào trả lời.

Âm thanh lạnh như băng dường như cũng không có ý nghe câu trả lời của nàng, tiếp tục lạnh lùng nói:

- Như vậy, một gia tộc hắc ám không hề có nhân tính, có tư cách gì nói người khác là ma quỷ?

Ác ma?

Đồ tể?

Sở Mặc nói xong, lạnh lùng nhìn thoáng qua người nữ tu này, xoay người rời khỏi.

Còn những tu sĩ Chân Tiên phía dưới, hắn không muốn giết.

Trên tay của hắn dính nhiêu đó máu tươi, đã đủ nhiều rồi.

Hắn cũng không muốn tìm lý do đường hoàng gì, chỉ có một ý niệm trong đầu: Ai dám hủy nhà của ta xâm lăng cố thổ cùa ta, người đó, là kẻ thù!

Nữ tu Đan gia kia, đột nhiên cảm giác được áp lực trên người nhẹ đi, lúc ngẩng đầu nhìn lại, "Ác ma" kia đã biến mất.

Đồng thời lò luyện đan khủng bố như núi cũng biến mất, chỉ còn bầu trời.

Rốt cục...

Đi rồi sao?

Người nữ tu Đan gia này trầm mặc một hồi, bỗng nhiên òa khóc rất lớn.

Nước mắt là một loại phát tiết cảm xúc rất hữu hiệu, hoặc là vui sướng hoặc là bi thương, có lẽ...

Còn có mấy phần hổ thẹn.

Gia tộc Đơn Thần Đế Chủ bị giết, dẫn đến chấn động lớn.

Nghe nói hiện giời Thiên giới rối loạn, một gia tộc đã mất đi vinh quang ngày xưa bị diệt, cũng sẽ không dẫn đến chấn động khoa trương cho lắm, bởi vì hiện nay thứ thu hút mọi người quá nhiều rồi.

Tuy nhiên, bởi vì người tiêu diệt bọn họ là Sở Mặc, là một thanh niên yêu nghiệt đã biến mất rất lâu, cho nên, chuyện này chốc lát đã oanh động toàn bộ Thiên giới.

- Sở Mặc tái xuất, tiêu diệt gia tộc Đơn Thần Đế Chủ ngày xưa.

- Gia tộc Đơn Thần Đế Chủ sẽ thành lịch sử.

- Cái gọi là phải lấy Dược Vương Lò trở thành trò chê cười lớn nhất, còn muốn lấy bảo bối, gia tộc cũng mất rồi sao?

Kinh động, khiếp sợ, cười nhạo khi người gặp họa ... các loại xì xào, tất cả đều lập tức xuất hiện.

Chỉ có một bộ phận nười có lòng, lưu ý đến chi tiết gia tộc Đơn Thần Đế Chủ bị giết.

- Nghe nói lúc đó có mặt hơn ba trăm tu sĩ của Tần gia, hơn ba trăm tu sĩ đó, đều bị giết hết, chỉ có một Đại Năng cảnh giới Chuẩn Chí Tôn bị thương chạy thoát.

- Đại Năng cảnh giới Chuẩn Chí Tôn... bị thương chạy thoát?

Ta không có nghe lầm chứ?

Đây là sự thật sao?

Có người tỏ vẻ khiếp sợ.

- Cảnh giới của Sở Mặc, không phải chỉ có Chân Tiên sao?

Khi nào thì Chân Tiên trở nên lợi hại như vậy rồi?

- Lúc hắn ở cảnh giới Đại La Kim Tiên, đã từng thể hiện chiến lực hùng mạnh, khiêu chiến vượt cấp ...

Cảnh giới Đại La Kim Tiên khiêu chiến Chân Tiên, Chân Tiên khiêu chiến Chuẩn Chí Tôn... có thể giống nhau sao?

Hiện giờ chiến lực của Sở Mặc không ngờ đã cường đại đến mức đó, lúc này mới vài năm thôi mà?

Trước đây không phải có rất nhiều người nói muốn ám sát sao?

Hiện tại những người đó đâu rồi?

Nói ra cảm nhận của các người xem?

- Ha ha, ta thấy cho dù không có cảnh cáo của những Đại Năng Sở thị nhất mạch, thì các gia tộc từng có ân oán với Sở Mặc, cũng không dám chủ động đi trêu chọc hắn đâu?

- Hiện tại Sở Mặc không tìm bọn hắn gây phiền toái cũng không tệ rồi ...

Cái tên Sở Mặc lại một lần vang dội toàn bộ Thiên giới, trở thành đề tài của các tu sĩ.

Nhưng lúc này đây, các loại chế nhạo, khinh thị khi mọi người lại nhắc đến cái tên Sở Mặc, ... tất cả đều không còn rồi.

Cho dù là vẫn không thích Sở Mặc như trước, cũng không thể không thừa nhận, người thanh niên này hiện giờ đã trưởng thành thành một thế hệ thanh niên cự phách của cả Thiên giới!

Cho dù là đỉnh cao Đế Chủ, nhắc tới tên này, cũng mang theo vài phần tôn trọng.

Bởi vì sự mạnh mẽ của Sở Mặc, đã đã trở thành một sự thật không thể tranh cãi.

Rất nhiều người thậm chí bắt đầu hướng về Thần Đơn Thành bên này, muốn thấy phong thái của Sở Mặc.

Nhưng những người đó, nhất định sẽ thất vọng mà quay về.

Bởi vì Sở Mặc sớm đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người thêm lần nữa.

Hiện giờ toàn bộ Thiên giới, người có thể biết hành tung của Sở Mặc, chỉ có mấy người ít ỏi mà thôi.

-----o0o-----

Chương 1516: Y Y trưởng lão

Chương 1516: Y Y trưởng lão

Thủy gia.

Đây là gia tộc cổ xưa và khiêm tốn, hôm nay có vẻ cực kỳ náo nhiệt.

Rất nhiều con cháu Thủy gia hàng năm thường ở bên ngoài đều trở về gia tộc, trao đổi tin tức với nhau.

Tất cả là những tinh anh trẻ tuổi, nam có nữ có, nam cao lớn anh tuấn, nữ lả lướt xinh đẹp.

Bọn họ đi lại trên thế gian, mặc kệ ở đâu, đều là con trai, con gái cưng của trời thật sự.

Nhưng tại lúc này, bọn họ đều nhìn phía về phía đại điện cổ cách đó không xa, trong ánh mắt mang theo vài phần hâm mộ.

- Các ngươi nói, Y Y tỷ lần này có thể trở thành trưởng lão hay không?

Một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, tướng mạo anh tuấn, môi hồng răng trắng, nhìn đám người bên cạnh hỏi.

- Hẳn là cũng sắp rồi?

Sau khi từ trong Thiên Lộ ra, nàng đã trở thành Đế Chủ cảnh giới Lục trọng thiên, đó là Đế Chủ bậc cao thật sự đấy!

Một thanh niên hơn hai mươi tuổi nói.

- Cái này là thứ yếu, mấu chốt nhất, là một nửa của ...

Một nữ tử trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp, ở một bên nói, giọng điệu có chút ghen.

- Đúng vậy, đúng vậy, các ngươi nói Sở Mặc công tử đó, rốt cuộc là người như thế nào?

Hắn thật có thể trở thành tỷ phu của ta sao?

Thực muốn gặp hắn, thật lợi hại!

Quả thực vô địch mà!

Thiếu niên mười sáu mười bảy kia hưng phấn nói.

Hoàn toàn không có chú ý tới giọng điệu ghen tị của nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp.

Những người khác cho dù chú ý tới, cũng không coi là chuyện gì hết.

Thủy gia, Thủy Y Y mới là con gái cưng của trời thật sự, duy nhất.

Lúc này, cửa mở, Thủy Y Y tuyệt đại phương hoa từ bên trong dẫn đầu đi ra.

Mặt mỉm cười, tư thế lay động, như tiên tử nhân gian.

Ào ào...

Một đám người trực tiếp vây lại.

Để người nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp lại ở đó, người nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp này có chút tức giận, bĩu môi, hơi hơi dậm chân, sau đó, cũng cùng nhau đi lên.

- Y Y tỷ!

- Y Y cô cô ...

- Dì Y Y, là con, nhìn con ở đây!

Một đám người trẻ tuổi, mồm năm miệng mười, tất cả đều tập trung đến trước mặt Thủy Y Y.

Thủy Y Y mang nụ cười thản nhiên trên mặt:

- Được rồi được rồi, thấy mọi người rồi, tiểu nha đầu, không tệ nha, thành Thiên Tiên rồi à?

Ừ, Thủy Đông Lưu, ngươi cũng không tệ, cuối cùng cũng có thể đạt đến cảnh giới Chân Tiên, xem ra lần này trên Thiên Lộ cũng thu hoạch không tồi, tiếp tục cố gắng, sớm sẽ có ngày đạt cảnh giới Thượng Đế chủ.

Thủy Y Y chào hỏi từng người, những người trước mắt đều là con cái Thủy gia nhất mạch, tất cả từ nhỏ đã rất quen thuộc với nhau.

Bầu không khí của cả Thủy gia, cũng rất tốt, tương trợ nhau tuy nhiên cũng có chuyện phân cao thấp, nhưng tổng thể mà nói, đó là một gia tộc rất đoàn kết.

Mà ngay cả nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp phía trước cũng được Thủy Y Y điểm danh:

- Thanh Thiển, đã lâu không gặp!

Nữ tử xinh đẹp trẻ tuổi Thủy Thanh Thiển ngòn ngọt cười:

- Phải đó Y Y tỷ, đã lâu không gặp, chúc mừng Y Y tỷ trở thành Đế Chủ bậc cao.

Sau hội nghị gia tộc lần này, nhất định sẽ được bổ nhiệm thành trưởng lão phải không?

Lúc này, tất cả mọi người yên tĩnh trở lại, nhìn Thủy Y Y.

Thủy Y Y khẽ mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng gật đầu:

- Ừ!

Trong đám người, trong giây lát truyền đến một tiếng kinh hô.

Cho dù trước đây đã đoán được kết quả, nhưng hiện giờ nghe Thủy Y Y chính mồm thừa nhận, vẫn khiến cho họ có cảm giác chấn động.

Trưởng lão gia tộc trẻ tuổi như vậy, thật s không thể tin nổi!

Ở trong các đại tộc và đại phái Thiên giới, muốn trở thành một trưởng lão, tuyệt đối tu vi rất cao mới có thể.

Hơn nữa Thủy gia không giống như đại tộc bình thường, phe phái san sát, trưởng lão vô số.

Tuy rằng bên trong Thủy gia cũng chia phe phái, nhưng không có rõ ràng như vậy, tối đa cũng là bởi vì không có ý kiến bất đồng, hoặc là giữa người với người tính cách bất hòa, sẽ xuất hiện hiện tượng quan hệ ai gần ai hơn.

Nhưng cũng không có phân phe phái rõ ràng.

Hơn nữa trưởng lão của Thủy gia cũng không nhiều, tổng cộng chỉ có mười tám vị.

Mười tám trưởng lão, đã rất nhiều năm không có biến động.

Lúc này đây, một trong những trưởng lão Thủy gia, nghe nói thọ nguyên chỉ còn lại có hơn một ngàn ba trăm năm, tính nhường chức trưởng lão, sau đó tự phong ấn mình lại.

Trở thành nội tình của Thủy gia, trong gia tộc nếu gặp phải nguy cơ, có thể đứng ra vì gia tộc cống hiến chút lực cuối cùng.

Loại sự việc này, nghe vào có chút bi ai, nhưng trên thực tế, cũng là chuyện mà bất kì gia tộc cổ xưa nào cũng xảy ra.

Mọi người tuy rằng thương cảm, nhưng cũng có thể chấp nhận.

Thế hệ già rút ra sau hậu trường, thì thế hệ mới phải bổ sung vào.

Vốn dĩ lần này danh tiếng cao hơn là một người khác.

Người đó là đại nhân trẻ tuổi đời trước, cũng từng đi qua Thiên Lộ.

Từ Thiên Lộ đi ra nâng lên đến Đế Chủ bậc thứ tư.

Hiện giờ ba ngàn năm trôi qua, cũng đã tăng lên tới cảnh giới Đế Chủ bậc tám rồi.

Bất kể là kinh nghiệm lý lịch hay là thực lực, hoặc là nhân phẩm, người này đều có tư cách trở thành trưởng lão của Thủy gia.

Nhưng thanh danh lan truyền lớn của Thủy Y Y, nhất là lúc Thủy Y Y trên Thiên Lộ đột phá, không ngờ lại dẫn ra pháp ấn chí tôn của tổ tiên Thủy gia để lại, chiếm được cả bộ cổ kinh hoàn chỉnh!

Chuyện này, người ở bên ngoài xem vào, có lẽ chỉ là một cơ duyên lớn, sẽ cảm nhận được sự hâm mộ hoặc là ghen tị.

Nhưng bên trong Thủy gia mà nói, làm chí tôn pháp khí mà tổ tiên lưu lại tỉnh giấc, là một tin tức tốt lớn tày trời, đó chính là: Thủy Y Y có khả năng sẽ men theo bộ Cổ kinh... bước đi trên con đường chí tôn!

Điều này thật sự là quá trọng yếu!

Tuy nói hiện giờ toàn bộ Viêm Hoàng đại vực, quy tắc thiên địa thay đổi, không thể giống như một kỷ nguyên trước dễ dàng liền có thể bước trên con đường chí tôn.

Nhưng nếu chẳng may... chẳng may Thủy Y Y thật sự bước lên con đường kia, như vậy đối với toàn bộ Thủy gia mà nói, là một cơ duyện lớn không thể nào tưởng tượng!

Cho dù cuối cùng không thể chân chính thành đạo, nhưng ít ra, hy vọng trở thành Chuẩn Chí Tôn... vô cùng lớn, thậm chí khả năng lên tới chín mươi phần trăm!

Chuẩn Chí Tôn Thủy gia hiện có, lúc còn trẻ cũng không xuất hiện loại cơ duyên này.

Hơn nữa Thủy Y Y thật sự là quá trẻ tuổi, tuổi của nàng, thu hoạch hôm nay của nàng, đã đủ để cho toàn bộ Thủy gia thật sự suy xét cho nàng trở thành một trưởng lão chân chính.

Cuối cùng khiến cán cân Thủy gia nghiêng cho nàng cũng bởi vì một quả cân nặng nhất, Sở Mặc!

-----o0o-----

Chương 1517: Đến nhà thăm hỏi (1)

Chương 1517: Đến nhà thăm hỏi (1)

Cho dù Thủy Y Y đã tỏ rõ ràng thái độ, nói chuyện của nàng và Sở Mặc, không cần làm căn cứ suy nghĩ cho gia tộc, nàng rất thẳng thắn thành khẩn mà nói, Sở Mặc trong lòng cũng sớm đã có người khác, với nàng gần như không thể nào.

Nhưng nhóm người cao cấp Thủy gia vẫn tính sự tồn tại của Sở Mặc vào trong đó.

Bởi vì Thủy Y Y có thể đạt được cơ duyên lớn như thế trên Thiên Lộ, khó tránh không có liên quan với Sở Mặc.

Nhân vật thuộc lớp người giàthường có cách nhìn thấu đáo hơn, cho nên cho dù Thủy Y Y kháng nghị, nhưng vô ích.

Nàng vẫn là chèn qua vị tiền bối ba ngàn năm trước trở thành trưởng lão mới nhất ... cũng là trẻ tuổi nhất của Thủy gia.

Thủy Thanh Thiển cũng có chút bị chấn động, trên gương mặt xinh đẹp của nàng đầy vẻ kinh ngạc, sau một lúc lâu, mới hồi phục lại, lại nhìn về hướng Thủy Y Y, mang theo vài phần kính sợ, còn nghiêm túc thi lễ:

- Thanh Thiển ra mắt trưởng lão!

Lúc này, mấy người khác cũng định thần lại, khom người thi lễ với Thủy Y Y:

- Ra mắt Y Y trưởng lão!

Thủy Y Y cười khổ lắc đầu, nàng sở dĩ không nguyện ý làm trưởng lão, cũng không muốn công khai, chính là vì như vậy.

Phía trước tất cả mọi người là huynh đệ tỷ muội, cho dù vai vế thấp hơn hơn nàng, nhưng cũng gần như là huynh đệ tỷ muội.

Đây cũng là nguyên nhân chính mà nhân duyên của Thủy Y Y trong Thủy gia rất tốt, ở bên ngoài có mạng lưới mạnh.

Nàng có bản lĩnh thiên chi kiêu nữ, nhưng không kiểu cách.

Đương nhiên, một khi có mưu đồ, thì người bình thường tuyệt đối cũng không chịu được!

Tóm lại, đây là một người bạn tốt hòa ái dễ gần trong mắt nhiều người, cũng là tiểu yêu nữ đáng sợ trong mắt nhiều người.

Nhưng hết thảy, chỉ sợ là sẽ vì nàng trở thành trưởng lão Thủy gia mà cách xa nàng.

Từ nay về sau, nàng nhất định phải học được điềm tĩnh, phải học được vui buồn không được biểu hiện, chuyện phải học, còn có rất nhiều rất nhiều.

Trưởng lão, tuyệt không chỉ là một xưng hô, nó đồng nghĩa với trách nhiệm.

Nghĩ đến những thứ này, Thủy Y Y lập tức có chút không hứng thú nổi, lúc này, bản tin trên người nàng, đột nhiên truyền đến dao động nhẹ.

Thủy Y Y lấy bản tin ra, nhìn lướt qua, lập tức, trên mặt của nàng, lộ ra một thần sắc cổ quái, thoạt nhìn có khẩn trương, có kích động, còn có một chút hơi lo lắng.

Tất cả mọi người khác đều có chút không rõ nên nhìn Thủy Y Y, Thủy Y Y hướng về phía mọi người cười ngượng một chút, sau đó xoay người trở về đại điện cổ xưa.

Mọi người không kìm nổi ngơ ngác nhìn nhau, cũng không biết xảy ra chuyện gì.

Rất nhiều người lấy bản tin của mình ra, cũng không thấy bất kì tin tức chấn động nào.

Trên bản tin của Thủy Y Y, trong khung nói chuyện riêng của nàng, chỉ có một câu Sở Mặc mới gửi cho nàng.

- Trùng hợp đi qua nơi đây, thuận tiện ghé thăm một chút, một ngày sau tới.

Sau khi Thủy Y Y vào cổ điện, liền nói với những trưởng lão còn chưa rời khỏi, và phụ thân của nàng, gia chủ Thủy gia, Thủy Hoành An:

- Sở Mặc nói một ngày sau sẽ tới.

- Sao?

- À?

- Cái gì?

- Sở Mặc sẽ tới?

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trong đại điện chưa phản ứng kịp, tuy nhiên tiếp theo, trên mặt mọi người tất cả đều lộ ra vẻ kinh ngạc, đồng loạt nhìn về phía Thủy Y Y.

Thủy Hoành An nhìn Thủy Y Y nói:

- Thật sao?

Đối mặt với phụ thân của mình, Thủy Y Y cho dù đã lên trưởng lão, cũng không nhịn được có chút hờn dỗi nói:

- Việc như vậy con có thể nói lung tung sao?

- Hắn tới làm gì?

Thủy Hoành An có chút căng thẳng nhìn con gái của mình.

Trước đây Thủy Y Y đã nói rất rõ ràng, đối với chuyện trưởng bối sắp xếp hôn sự của mình, Sở Mặc vốn không hài lòng, vài lần lộ ra ý niệm muốn hủy hôn ước.

Như vậy hắn hiện tại muốn đến Thủy gia, hắn muốn nói chuyện gì chứ?

Lỡ như thật sự muốn đến từ hôn, Thủy gia quả thật là mất mặt quá lớn rồi!

Nhất là Thủy Y Y trước kia còn từng công khai tỏ tình với Sở Mặc trên bản tin, công thêm Thủy gia cũng vẫn luôn là đồng minh vững chắc của dong họ Sở nữa.

Trong lòng Thủy Hoành An không có chút hưng phấn nào khi nghe tin tức này, ngược lại cảm giác hơi đau đầu.

Bởi vì căn cứ vào những tin tức hắn biết được về Sở Mặc, có thể đoán được, đó là một người trẻ tuổi vô cùng quật cường, rất khó có thể có thể chi phối hắn thật sự.

Thủy Y Y nhìn thoáng qua phụ thân có chút lo lắng, trong lòng cũng ít nhiều hơi đau khổ, nghĩ chính mình đường đường là tiểu Công chúa Thủy gia, si tình với hắn như vậy, hắn lại làm như không thấy, hiện giờ tìm đến tận nhà rồi.

Nếu hắn thật là đến từ hôn... mình nên làm gì bây giờ?

Tuy nhiên sau đó, Thủy Y Y lại phủ định phán đoán này của mình.

Nàng tuy rằng kết giao với Sở Mặc không lâu, nhưng hiểu rất rõ Sở Mặc, đây cũng là điều mà rất nhiều người không sánh bằng.

Bởi vậy, nàng hướng về phía phụ thân và những trưởng lão kia khẽ mỉm cười:

- Hắn nói đi ngang qua, thuận tiện đến thăm hỏi một chút.

Thủy Hoành An có chút hồ nghi nhìn con gái của mình, y có thể cảm giác được cảm xúc biến hóa vừa nãy trên người của con gái, nhưng trước mặt mọi người, cũng không nên hỏi ra.

Dù sao chuyện này liên quan đến thể diện của con gái, chỉ có thể miễn cười cười:

- Vậy à, ha ha, tốt lắm ... ta cũng muốn gặp này người trẻ tuổi tuấn kiệt, tài đức này.

- A, haha, phải đó, Sở công tử là rồng phượng thật sự trong loài người, chúng ta cũng sớm đã muốn gặp rồi...

- Ha ha ...

Đúng vậy đúng vậy, đã nghe đại danh Sở công tử đã lâu ...

Một đám trưởng lão của Thủy gia, tất cả đều ở một bên cười khan.

Thủy Y Y không kìm nổi liếc mắt, thầm nghĩ: Rất tốt cái quỷ gì?

Nghe danh đã lâu gì chứ?

Xem biểu hiện của các người, miễn cưỡng như vậy?

Các ngươi đang lo lắng cái gì?

Sợ Sở Mặc đến từ hôn làm mất mặt các người à?

Hay là nói Thủy Y Y ta không gả được?

Tuy nhiên đối mặt với phản ứng của trưởng lão này, Thủy Y Y cũng chỉ có thể trầm mặc, bởi vì ngay cả chính nàng, phản ứng đầu tiên lúc đó của nàng, đều giống như họ vậy.

Tin tức Sở Mặc đến vốn không cố ý giấu diếm, bởi vì ngày mai hắn đến rồi, giấu diếm cũng không có ý nghĩa gì hết.

Cho nên, toàn bộ Thủy gia rất nhanh đều biết tin tức có một thanh niên cự phách chấn động thiên giới đến đây.

Sau đó, có người trực tiếp gửi lên bản tin, sau đó thì ... cả giới tu hành đều biết tin tức này.

- Cô gia Thủy gia cuối cùng cũng đến nhà thăm hỏi rồi.

- Ta thật đau lòng, nữ thần Y Y trong lòng ta, đã sắp trở thành vợ của người khác rồi...

-----o0o-----

Chương 1518: Đến nhà thăm hỏi (2)

Chương 1518: Đến nhà thăm hỏi (2)

- Thôi đi, vừa nhìn là biết ngươi không hiểu Thủy Y Y đáng sợ như thế nào rồi!

- Sở Mặc đến nhà Thủy gia, là chú rể đến nhà thăm hỏi sao?

Trên bản tin, nhanh chóng xuất hiện rất nhiều các tin tức có liên quan.

Đối với chuyện này, vẻ mặt Thủy Y Y không nói gì, có chút lờ mờ, không thể tưởng được loại chuyện này lại có thể bị truyền ra ngoài nhanh như vậy, còn dẫn tới một hồi chấn động.

Xem ra hiện giờ chỉ cần chuyện gì có liên quan đến Sở Mặc, thì toàn bộ đều có thể khiến cho người ta có hứng thú!

Vì thế, nàng thậm chí gửi riêng cho Sở Mặc một tin tức, để giải thích chuyện này.

Nàng sợ Sở Mặc hiểu lầm nàng cố ý tung tin tức này ra, tạo áp lực cho hắn, bức hắn không thể làm ra lựa chọn đó.

Sở Mặc chỉ trả lời hai chữ, còn khiến cho Thủy Y Y đột nhiên có cảm giác muốn rơi lệ, tâm trạng rất tốt!

- Yên tâm.

Sở Mặc đến Thủy gia, có thể nói là đi ngang qua, cũng có thể nói là cố ý đến.

Hắn chẳng những muốn đi Sở gia, quay đầu lại hắn còn muốn đi tất cả gia tộc có liên quan Sở thị nhất mạch!

Sở gia chưa bao giờ vứt bỏ hắn, người của Sở gia, cũng luôn quan tâm hắn.

Hắn là người thừa kế duy nhất của Sở gia hiện giờ, nhất định phải gánh vác một ít trách nhiệm mà trước đây không chú ý tới.

Nói thí dụ như, dẹp yên những gì liên quan đến Sở thị nhất mạch!

Trước đây bởi vì Tần gia chinh phạt khắp nơi, những gì liên quan đến Sở thị nhất mạch gia tộc đang trong tình trạng nguy cấp, rất nhiều gia tộc đều tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.

Có gia tộc thậm chí còn bị diệt.

Ví dụ như Tử Yên thành, ví dụ như Nguyệt gia...

Có nhiều người vô tội mà chết.

Đối với việc này, Sở Mặc vừa phẫn nộ vừa đau lòng, lúc ấy hắn còn có cảm giác bất lực đành chịu.

Từ sau khi những người đó từ Sở thị nhất mạch ra, đem càng nhiều tinh lực đi tìm và phá hủy La Thiên Phá Diệt Pháp Trận.

Thì hơi sơ suất đối với việc trấn an và bảo hộ các gia tộc liên quan đến Sở thị nhất mạch.

Sở Mặc cảm thấy, chuyện này, để hắn làm là thích hợp nhất.

Một khi đã như vậy, hắn nên đến nhà nào đầu tiên?

Từ sau khi rời khỏi Thần Đơn Thành, Sở Mặc nhìn lại bản đồ của Thiên giới một chút, phát hiện nơi này cách Thủy gia cũng không xa lắm.

Với thân pháp của hắn, đại khái ba bốn ngày là có thể tới.

Đương nhiên, khoảng cách của hai gia tộc cũng cỡ đó.

Nhưng càng nghĩ, Sở Mặc vẫn là quyết định đi Thủy gia trước.

Đây là một loại thái độ!

Tuy rằng hắn muốn từ chối việc hôn nhân kia, nhưng chưa từng nghĩ tới phải chủ động từ hôn, bởi vì làm như vậy, chẳng khác nào đánh trực tiếp vào mặt của Thủy gia, tổn thương với Thủy Y Y là lớn nhất.

Cho nên Sở Mặc định dùng phương thức khác, tạm xử lý chuyện này.

Theo ý nghĩ của Sở Mặc, sau khi giải quyết xong chuyện Ma tộc, sớm muộn gì hắn cũng xung kích cảnh giới Chí Tôn, sau đó rời đại vực Viêm Hoàng đi tìm mẫu thân của mình!

Có một số việc, theo thời gian sẽ làm phai nhạt nó.

Giữa hắn và Thủy Y Y cũng không có tình cảm sâu nặng đặc biệt gì, nghĩ là dựa theo năm tháng, Thủy Y Y sẽ quên đi hắn, bắt đầu cuộc sống mới.

Nhưng Sở Mặc đối với việc tình cảm chất phác ngu ngốc, và đã quên mất một chuyện, năm đó hắn và Kỳ Tiêu Vũ, chẳng phải người ngoài cũng thấy tình cảm giữa bọn hắn không sâu nặng, không phải yêu sậu đậm như vậy sao?

Duy nhất có một khác biệt, đó là hắn và Kỳ Tiêu Vũ thích lẫn nhau, còn Thủy Y Y ở đây là yêu đơn phương, chỉ như vậy mà thôi.

Thời gian có thể sẽ hòa tan rất nhiều thứ, nhưng đồng thời, thời gian cũng có thể khiến một số dấu ấn tình cảm càng trở nên sâu đậm.

Sau khi nhận được tin tức của Thủy Y Y, Sở Mặc nhìn thoáng qua khu thảo luận của bản tin, cũng dở khóc dở cười.

Đồng thời, còn có rất nhiều gửi tin tức cho hắn.

Hổ Liệt:

- Huynh đệ, ngươi rốt cục tiếp nhận tình cảm này rồi sao?

Tốt quá, nói thật, ta cảm thấy tinh linh kia không xứng với ngươi như ngươi với Thủy Y Y.

Sở Thanh:

- Tiểu đệ ngươi đi Thủy gia làm gì?

Nhớ kỹ, chỉ có thể động viên, ngàn vạn lần đừng làm chuyện ngu xuẩn.

Y Y cô nương kia nhì giống như là tiểu yêu nữ, nhưng kì thật rất là yếu ớt, không nên làm tổn thương tới nàng.

Tiêu Trường Bình:

- Chúc mừng.

Lưu Vân:

- Ha ha.

Lưu Phong:

- Ngươi là tỷ phu của ta!

Ngươi đi Thủy gia làm gì?

Huyên Nhi:

- Ngươi rốt cục đưa ra lựa chọn rồi?

Huyên Huyên:

- Ngươi muốn làm tiểu di phu của ta sao?

Vậy sau này ta không phải là vãn bối của ngươi sao?

Cho ta món bảo vật đi ... nghe nói ngươi gần đây cướp được không ít thứ tốt đó.

Lục Hồng Tuyết:

- Chúc mừng huynh đệ!

Nguyệt Khuynh Thành:

- Công tử ta còn ở vườn Thiên Đạo, ngươi chừng nào thì trở về?

Ngươi đi cầu hôn à?

Còn có rất nhiều tin tức của người khác, như là Tề Bác, Mao Hãn Hải, Hoàng Vô Song...

Thậm chí ngay cả Tiểu Điệp cũng gửi đến một tin tức, hỏi Sở Mặc có phải đi xin cưới không, còn hỏi Sở Mặc tiểu tinh linh kia đi đâu vậy, kêu hắn thận trọng đối đãi tình cảm.

Cuối cùng rồi lại thêm một câu:

- Mau sinh cho chúng ta đồ tôn để chơi đi.

- ...

Nhìn tin tức của bạn bè, Sở Mặc cảm thấy nhức đầu.

Hắn đột nhiên cảm giác được, trạm đầu tiên hắn chọn Thủy gia liệu có phải là quyết định sai hay không?

Tuy nhiên khiến Sở Mặc hơi có cảm giác an ủi chính là, lúc này những bạn bè người thân trước đây bên cạnh mình không có ai gửi cho hắn tin tức.

Có lẽ những người đó đều biết rõ một chuyện, chính là, tình cảm của Sở Mặc đối với Kỳ Tiêu Vũ.

Thiên Nhai Sơn, ngọn núi cao nhất trong phạm vi trăm triệu dặm!

Cách Thủy gia ước chừng không đến một ngày đường, nhưng đây cũng là đối với cấp độ tu sĩ như Sở Mặc mà thôi, thực tế là khoảng cách rất xa.

Thiên Nhai Sơn sở dĩ nổi tiếng đời sau, là vì hình dạng ngọn núi này vô cùng kì lạ, giống như một bức tường đồng vách sắt, vắt ngang trăm triệu năm.

Tu sĩ dưới Đế Chủ, thậm chí khó có thể trèo lên đến đỉnh núi.

Sau khi tới đỉnh núi, nhìn từ phía xa, càng giống như đứng ở chân trời, tự nhiên sẽ sinh ra cảm giác trời đất mênh mông, chỉ mình ta cô đơn.

Sở Mặc đứng xa xa nhìn ngọn núi này, trong lòng cũng không khỏi sinh ra vài phần cảm thán, bàn tay khéo léo kỳ diệu của tạo hóa, thật khiến cho người ta ngạc nhiên thán phục.

Ngọn núi này, chính xác mà nói, có lẽ gọi là Thiên Nhai Lĩnh, từ nam chí bắc nghìn vạn dặm, từ xa nhìn lại, thật là còn tưởng tường thành vắt ngang cả vùng đất, còn tản ra một loại ý cổ tang thương.

-----o0o-----

Chương 1519: Huyết chiến Thiên Nhai Sơn

Chương 1519: Huyết chiến Thiên Nhai Sơn

- Ở nơi này ngộ đạo có lẽ không sai.

Sở Mặc thì thào tự nói, đột nhiên, tròng mắt của hắn ngưng tụ, thân hình chợt rút lui.

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn, ầm ầm nổ lên.

Ngay nơi hắn vừa đứng, nếu như động tác của Sở Mặc hơi chậm một chút, cú nổ vừa mới kia đã đủ cho hắn bị thương.

- Dùng nơi này chôn xác, còn tuyệt hơn!

Một giọng nói trầm trầm vang lên, tiếp theo, lại là một luồng hào quang, rất nhỏ, nhưng vô cùng sắc bén, chém về hướng Sở Mặc.

Sở Mặc chân đạp Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, nháy mắt phát ra một đạo công kích, tuy nhiên, ngay sau đó, toàn bộ hư không, bỗng chốc xuất hiện vô số hào quang y như vậy, giống một cái lưới lớn, che trời phủ đất... bủa vây lấy Sở Mặc!

Đây là một âm mưu chặn giết!

Tin tức trên bản tin ...

Sở Mặc lập tức liền nghĩ đến nguyên nhân, hắn vừa mới diệt Đơn Thần thành, sau đó muốn tới Thủy gia, như vậy tất nhiên phải đi qua Thiên Nhai Sơn.

Cho nên, kẻ thù đến trước mình một bước, chạy đến nơi này, bày ra sát trận, chỉ là để chờ hắn đến.

Nếu không phải lúc đối phương khẽ có hành động, được Thương Khung Thần Giám cảnh báo, Sở Mặc lúc này thật sự sẽ gặp phải đại nạn rồi.

Đối phương bố trí ẩn giấu vô cùng sâu, hoàn toàn không để lại dấu vết, Thương Khung Thần Giám tuy rằng hùng mạnh, nhưng nếu không cảm giác được sát khí, cũng không thể phát hiện sự tồn tại của đối phương.

Hơn nữa, ẩn trốn ở chỗ này, tuyệt không chỉ là một người, mà là một đám người!

Một đám sát thủ khủng bố giống như sát thủ trước đây bị hắn giết vậy!

Mà ngay cả hơi thở trên thân bọn họ, cũng gần giống như vậy!

Thương Khung Thần Giám rất nhanh đã đưa ra tin tức của bọn sát thủ này, mạnh nhất, cũng chỉ là Đế Chủ cảnh giới bậc chín, còn lại đều chỉ từ Đế Chủ bậc tám tới năm.

Tổng cộng ba mươi hai người!

Từ số người mà tính, vốn chẳng tính là nhiều, không bằng số lượng người như Tần Quang Viễn trước đây dẫn theo.

Từ cảnh giới mà nói, gần như cũng không mạnh, Đế Chủ bậc chín, Sở Mặc đã giết không chỉ một người!

Hơn nữa còn đều là người của Tần gia.

Ngay cả Tần Quang Viễn loại Đại Năng cảnh giới Chuẩn Chí Tôn... cũng bị Sở Mặc một đao chặt đứt binh khí chí tôn, khạc ra máu mà bỏ trốn mất.

Lẽ ra, đối với Sở Mặc mà nói, 32 người này chắc hẳn không cấu thành bất kì uy hiếp gì.

Nhưng trên thực tế, lại không phải như vậy!

Giống như quy tắc " Cảnh giới càng cao lực chiến càng mạnh" không có tác dụng lắm trên người Sở Mặc, đối với ba mươi hai sát thủ trước mặt này, cũng không có tác dụng!

Cảnh giới của bọn họ đích xác không có cao bằng những tu sĩ Tần gia, nhưng thực lực của bọn họ, cũng vô cùng hùng mạnh.

Nhất là năng lực ám sát càng kinh người, thực xuất quỷ nhập thần.

Sở Mặc có Thương Khung Thần Giám hỗ trợ, không đến thời gian một nén nhang, mà trên người đã có ba vết thương sâu tới xương rồi!

Thêm nữa, thời gian một nén nhang này, Sở Mặc chỉ đánh chết hai gã sát thủ Đế Chủ bậc năm, làm thương nặng một gã Đế Chủ bậc sáu.

Những người còn lại, quả thực so với cá chạch còn trơn trượt hơn, đường lối công kích quá mức quỷ dị, hơn nữa phối hợp với nhau cũng vô cùng ăn ý.

Bọn họ căn bản không giao chiến chính diện với Sở Mặc, mà đang âm thầm chờ thời cơ đánh lén.

Vài tên Đế Chủ hùng mạnh trấn thủ phụ trách vận hành pháp trận vây Sở Mặc bên trong.

Bọn họ bày ra pháp trận không có bất kỳ năng lực công kích, nhưng lại có thể nhốt người ở trong này, Nếu như không có ai công kích, Sở Mặc tự tin có thể thong dong phá giải trận pháp, sau đó tự nhiên rời khỏi.

Nhưng hiện tại, hắn chỉ có thể hận bản thân quá sơ suất.

Thủy Y Y là một người con gái khôn khéo, lần này ... cũng phạm phải sai lầm "kinh nghiệm chủ nghĩa".

Bởi vì hiện giờ trong mắt tất cả mọi người, Sở gia uy thế lớn, hoàn toàn không thể cản.

Tần gia đã lâm vào tình cảnh như chó rơi xuống nước, căn bản không dám xuất hiện trước mặt người đời.

Mà Sở Mặc, đó là người có thể đánh bại Đại Năng Chuẩn Chí Tôn!

Toàn bộ giới tu hành, còn có bao nhiêu người có thể mang đến uy hiếp cho hắn?

Cho nên Thủy Y Y căn bản là chưa nghĩ tới, Sở Mặc sẽ bị người chặn giết trên đường đến Thủy gia.

Sở Mặc chính mình tuy rằng rất rõ nanh vuốt Huyết Ma Lão Tổ còn mai phục tại Thiên giới, bất cứ lúc nào đều chuẩn bị xuống tay với hắn.

Nhưng hắn lại không nghĩ rằng đối phương sẽ xuất hiện ở Thiên Nhai Sơn này.

Con đường tu hành từng bước thận trọng, bất kì lúc nào cũng phải duy trì cảnh giác và cẩn thận.

Bằng không rất có thể lúc ngươi tỏa sáng nhất, liền bị người ta đánh lén, trực tiếp mà ngã xuống.

Loại ví dụ này, từ xưa đến nay, cũng không ngạc nhiên, một chút cũng không hiếm thấy.

Sở Mặc lúc này cũng không có thời gian tự trách, hắn bắt đầu vận hành Cửu Tự Chân Ngôn, bình tĩnh đối địch.

Một khi nghiêm túc, chênh lệch cao thấp song phương phân biệt rõ ràng.

Bọn tu sĩ này đến từ gia tộc sát thủ thần bí, tuy rằng tinh thông thuật ám sát, nhưng chiến lực thật sự của bọn họ, lại không cao.

Dưới sự cảnh báo của Thương Khung Thần Giám, thuật ẩn thân là lợi thế lớn nhất của bọn sát thủ này, đồng nghĩa đã mất đi tác dụng.

Bọn họ sở dĩ còn có thể tạo ra sát thương với Sở Mặc, đơn thuần là vì bọn họ kết hợp vô cùng tinh diệu và pháp trận đã bày ra trước đó.

Phập!

Răng rắc!

Một gã sát thủ, chưởng như mũi đao, vốn là muốn đâm vào thân thể của Sở Mặc, nhưng trong phút giây đâm vào phía sau lưng Sở Mặc, lập tức như gặp phải rào cản không thể phá hủy, trực tiếp bị chặn lại đó.

Tiếp theo, chính là một tiếng xương nứt giòn tan.

Gã sát thủ này dùng lực quá lớn, gần như đem toàn bộ lực lượng đều tập trung vào một chưởng này, nên, y gặp bi kịch rồi.

Xương cốt trên bàn tay, từ xương ngón tay đến xương bàn tay...

Trong khoảnh khắc toàn bộ đứt đoạn!

Tay đứt ruột xót, đối với tu sĩ mà nói, cũng giống như vậy.

Gã sát thủ này phát ra một tiếng kêu đau khổ cực điểm, khuôn mặt trở nên vặn vẹo vô cùng.

Sở Mặc dùng khuỷu tay cánh tay trái, hung hăng đánh một kích, nện vào ngực gã sát thủ này.

Phụt!

Gã sát thủ lúc này phun ra một ngụm máu tươi.

Răng rắc!

Lồng ngực của y trực tiếp sụp đổ, toàn bộ xương ngực vỡ vụn cả, mà ngay đến trái tim cũng bị Sở Mặc một kích đánh nát!

Keng!

Một gã sát thủ khác cầm cây dao găm vô cùng sắc bén, hung hăng đâm vào dưới xương sườn Sở Mặc.

Không ngờ một tiếng động như kim loại cọ vào nhau phát ra, không thể đâm vào nổi.

Sở Mặc xoay lại chính là một đao!

Trực tiếp đâm vào giữa hai chân mày sát thủ này!

Điểm giữa hai chân mày sát thủ này bị xuyên thủng, chết ngay tại chỗ!

-----o0o-----

Chương 1520: Ai giống sát thủ hơn?

Chương 1520: Ai giống sát thủ hơn?

Lấy vết thương đổi mệnh!

Sở Mặc vốn không muốn cùng đám người kia lãng phí thời gian.

Hắn nói lúc nào phải đến Thủy gia, chính là lúc đó.

Làm người, phải giữ chữ tín.

Nhưng giá phải trả cũng không nhỏ, bọn sát thủ này quá khó chơi rồi, không có một ai là người trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm cả, toàn bộ đều là lão quái vật sống lâu năm, cả đời không biết từng ám sát qua biết bao nhiêu người, kinh nghiệm ám sát phong phú đến không thể tưởng tượng nổi.

Hơn nữa chiến lực bọn họ mặc dù không hùng mạnh như Sở Mặc, nhưng kinh nghiệm chiến đấu, không kém cỏi hơn Sở Mặc!

Quan trọng hơn, là bọn họ không sợ chết!

Đây mới là chuyện khiến người ta bất đắc dĩ.

Một đám sát thủ không sợ chết, tính mạng cũng không cần, bất cứ giá nào, chỉ cần để lại một vết thương trên người ngươi.

Mặc kệ vết thương nông sâu ra sao, cho dù là chỉ xước chút da, cũng coi như là thành công!

Mang theo tinh thần chiến đấu này, tạo áp lực cho đối thủ, không cần nghĩ cũng biết rồi.

Đây cũng còn là Sở Mặc có thân thể tổ cảnh, nếu không thì chỉ sợ bị bọn họ dây dưa đến chết.

Nhưng giờ phút này, vết thương trên người Sở Mặc cũng không nhẹ.

Miệng vết thương lan ra từng trận đau đớn, như thể là đang không ngừng nhắc nhở Sở Mặc: Mặc kệ bất cứ lúc nào, cũng không nên xem thường anh hùng thiên hạ!

Có thể đem loại Đại Năng cảnh giới Chuẩn Chí Tôn...

đánh chạy mất, không có nghĩa là có thể dễ dàng chết một đám sát thủ cảnh giới Đế Chủ không sợ chết.

Sở Mặc cảm nhận được, áp lực bọn sát thủ mang cho hắn, không bằng sự tuyệt vọng sâu sắc mà hắn đem đến cho đối phương!

Một đám tu sĩ bị Huyết Ma Lão Tổ khống chế cực kì sâu, cho dù bọn họ muốn tự sát, cũng không có cách nào thành công!

Bởi vì nguyên thần của bọn họ, sớm đã bị Huyết Ma Lão Tổ khống chế.

Người như thế, ở trong mắt Ma tộc, gọi là nô lệ.

Bọn họ đều là huyết nô của Huyết Ma Lão Tổ, căn bản không có bất luận tự do gì, tự do chết cũng không có!

Cho nên, đối với mỗi một mệnh lệnh Huyết Ma Lão Tổ, bọn họ đều phải tận tâm tận lực hoàn thành, có chút lười biếng, cũng sẽ bị Huyết Ma Lão Tổ trừng phạt, chịu nỗi khổ vạn con kiến cắn thân.

Trước kia trên Thiên Lộ, những người bị phái đi chặn giết người Sở Mặc, sau khi chạy khắp nơi tìm không thấy Sở Mặc, gần như tất cả đều ở lại Thiên Lộ, không ai dám ra ngoài!

Bởi vì ở lại đó, bọn họ có lẽ còn có một con đường sống.

Tính đặc thù của Thiên Lộ khiến việc khống chế của Huyết Ma Lão Tổ đối với bọn họ không kiểm soát được.

Chỉ cần bọn họ không đạt được cơ duyên, không đột phá, bọn họ có thể sống tiếp!

Cho nên, thậm chí có người tự mình hại mình, để cho cảnh giới tuột xuống, mục đích là được ở lại Thiên Lộ.

Về phần một bộ phận nhỏ mang tâm lý may mắn đi ra, vừa mới nhấc chân rời khỏi Thiên Lộ, chưa được mấy ngày, toàn bộ đều chết thảm ở các nơi.

Sự tàn khốc và nhẫn tâm của Huyết Ma Lão Tổ thì người bình thường hoàn toàn không có biện pháp tưởng tượng được.

Trong mắt y, huyết nô bất kì lúc nào cũng là thứ có thể hy sinh, thậm chí bọn họ còn không được coi là người.

Cho nên sau khi đám người kia nhìn thấy Sở Mặc, các loại công kích triển khai đối với Sở Mặc, hoàn toàn là dùng phương thức liều mạng.

Hỗn Độn Hồng Lô củaSở Mặc treo đỉnh đầu, rủ hàng tỉ sợi khí hỗn độn xuống, bảo vệ Sở Mặc, bảo vệ hắn không bị pháp lực xâm hại.

Sở Mặc cầm Thí Thiên trong tay, đưa tay một đao, chém về phía tên sát thủ lặng lẽ tiếp cận phía sau.

Một ánh đao rực rỡ.

Đầu gã sát thủ Đế Chủ bậc sáu bay lên, nhưng trong mắt của y, không ngờ lại toát ra vẻ giải thoát.

Sở Mặc quay người lại, trở tay bổ một gã tu sĩ Đế Chủ bậc bảy.

Ầm!

Một luồng hào quang, nổ tung trên đùi Sở Mặc, máu thịt mơ hồ trộn lẫn vào nhau.

Sở Mặc khẽ cau mày, lập tức hướng tới một chỗ hoàn toàn không có dao động cũng không có người, bổ đao tới.

Tiếp theo, một bóng hình vô cùng thảm hại từ đó xông ra, cánh tay bị chặt đứt lìa.

Đây là một sát thủ Đế Chủ bậc tám, y cũng là một trong nhân vật chủ trì vây khốn Sở Mặc trong pháp trận này.

Pháp trận này trói buộc Sở Mặc rất lợi hại, cho nên Sở Mặc nhất định phải phá vỡ pháp trận trước, ít nhất cũng là phải hết giết những người chủ trì pháp trận đó.

Ầm ầm!

Ánh sáng hình thành hào quang đầy trời, bất chợt bộc phát ra một đạo hào quang chói mắt, tia sáng này ngay cả Đế Chủ cũng có thể bị mù!

Hơn nữa tia sáng này chẳng những chói lòa hai mắt, mà còn khiến thần thức người ta cũng cảm thấy lập lòe!

Hào quang chợt lóe, bất kể thị giác hay là thính giác hay là thần thức ... tất cả mọi thứ, đều làm người ta đui mù!

Sát thủ sớm đã có chuẩn bị, trước khi hào quang đó phát ra, toàn bộ đều đóng hết sáu giác quan.

Sở Mặc cảm thấy hoa mắt, nháy mắt bốn phía đều trở nên yên tĩnh.

Dường như toàn bộ thế giới, đều mất đi thanh âm.

Trong phút chốc, dòng máu tử kim trong thân thể Sở Mặc khẽ chập chờn.

Rất nhanh, sáu giác quan của y lập tức hồi phục lại.

Đồng thời, hỗn độn khí mà Hỗn Độn Hồng Lô rủ xuống, cũng chặn tuyệt đại đa số hào quang.

Trong lòng của Sở Mặc hơi rùng mình, tính kế lợi hại lắm, đổi lại người khác, chỉ sợ cũng bị mắc bẫy thật sự rồi!

Sở Mặc cũng không có bị dính bẫy, nhưng nhưng đối phương lại không biết!

Lập tức có bốn gã bốn tên sát thủ, từ bốn phương tám hướng, nhằm phía Sở Mặc, triển khai tuyệt sát!

Một trong bốn người là Đế Chủ bậc chín, một gã là Đế Chủ bậc tám, hai gã Đế Chủ bậc bảy đỉnh cao!

Đây là bọn sát thủ mạnh mẽ nhất trong đám sát thủ này, mười mấy tên sát thủ còn lại, tiếp nhận vị trí khống chế trận pháp.

Tiếp tục toàn lực thúc dục đại trận vận hành!

Pháp trận này, không ngờ có thể đổi kẻ chủ trì bất cứ lúc nào!

Sở Mặc rất tỉnh táo đứng ở đó, con ngươi u ám, tóc dài như thác nước, phủ xuống trên vai, huyết khí tràn đầy, làm lòng người rung động.

Cầm Thí Thiên trong tay, đầu có hàng tỉ hỗn độn khí của Hỗn độn lò, dáng vẻ tuyệt thế sát thần.

Bộ dạng cố ý này, trong mắt của bốn tên sát thủ, toàn bộ đều thể hiện vẻ sợ hãi lẫn vui mừng!

- Hặp gặp đạo rồi!

- Ha ha ha, tiểu súc sinh này thật là bình tĩnh ...

đến mức độ không ngờ còn làm ra vẻ không sao hết để lừa gạt chúng ta.

Lần này, hắn chắc chắn chết không nghi ngờ rồi!

- Bớt nói nhảm đi, giết!

Tên Đế Chủ Cảnh giới bậc chín kia hoàn toàn không nghĩ lằng nhằng, chuyện gì, cũng phải chờ giết Sở Mặc xong nói sau!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Bốn đòn công kích, chia theo bốn phương hướng không giống nhau, hung hăng đánh vào Sở Mặc!

-----o0o-----

Chương 1521: Có người này thật sao? (1)

Chương 1521: Có người này thật sao? (1)

Bốn đòn công kích, mang theo sức mạnh đơn thuần!

Mỗi một đòn công kích, đều đủ để nổ nát một ngôi sao!

Bốn gã Đế Chủ bậc cao cùng nhau ra tay, đổi lại là một tu sĩ đang hoàn toàn không cảm ứng được nguy cơ khác, lúc này, chắc chắn phải chết không nghi ngờ!

Bốn gã sát thủ này cũng nghĩ như vậy, bọn họ dường như nhìn thấy cảnh tượng thân thể Sở Mặc bị đánh nát, trên mặt tất cả đều lộ ra vui vẻ tươi cười.

Cuối cùng... có thể hoàn thành mệnh lệnh của lão tổ rồi!

Nơi bị bọn họ đánh, cả mảng hư không trực tiếp sụp đổ.

Vô số quy luật giằng co loạn lạc, mãnh liệt mênh mông, giống như sóng lớn vậy.

Mỗi một cơn sóng, đều có được uy năng khủng bố, nếu với Chân Tiên, một ngọn đó là đánh nát được rồi!

Nhưng vấn đề là, Sở Mặc biến mất rồi!

Cảnh tượng Sở Mặc bị đánh đến chia năm xẻ bảy, ngay cả cọng lông cũng không còn như trong tưởng tượng của bọn họ không hề xảy ra!

Nụ cười trên mặt bốn gã Đế Chủ bậc cao, nháy mắt ngưng lại trên mặt, tính cả những sát thủ khống chế pháp trận, cũng hoàn toàn trợn mắt há hốc mồm.

- Cẩn thận!

Lúc này, một gã sát thủ ở vòng ngoài, phát ra tiếng kinh hô sắc nhọn chói tai.

Ầm!

Tên sát thủ Cảnh giới bậc chín kia trong giây lát cảm giác được một luồng sát khí rất mạnh, bao phủ quanh y.

Loại nhạy bén trong nhiều năm bên bờ sinh tử, khiến y giống như một ảo ảnh, vèo cái, đột nhiên xuất hiện ngoài vạn dặm.

Nhưng ở trong mắt mọi người, loại hành động này của y, rõ ràng như chủ động đưa cổ tới đao của đối phương.

Răng rắc!

Sở Mặc một đao dùng đao pháp chẻ củi, trực tiếp đem người Đế Chủ Cảnh Giới bậc chín này chém thành hai khúc.

Sau đó, Sở Mặc cả người đẫm máu, lại lần nữa biến mất, giống như một âm hồn.

Bấy giờ Sở Mặc đã thoát ly khỏi sự vây khốn của trận pháp rồi!

Hắn lúc này, so với bọn sát thủ... càng giống một sát thủ hơn!

Hơn nữa, hắn đáng sợ hơn!

Không ai biết Sở Mặc làm cách nào mà thoát ra khỏi trận pháp này được, càng không ai biết vì sao mà Sở Mặc không trúng chiêu!

Lúc này, những sát thủ kia bắt đầu phát cáu rồi!

Đến vậy mà bọn họ còn không giết nổi Sở Mặc, tất cả gần như đều cảm thấy tuyệt vọng sâu sắc.

Cái loại tuyệt vọng ày thậm chí còn nặng nề hơn so với khi bị Huyết Ma lão tổ khống chế tính mạng!

Sao có thể?

Bọn họ không thể tin, cũng không thể nào chấp nhận nổi, người này sao có thể mạnh tới nhường ấy?

Đây mà còn là người sao?

Cho dù Huyết Ma lão tổ cắm đầu tiến vào mà muốn ra ngoài, chỉ sợ cũng phải tốn một phen sức lực chứ?

Chẳng lẽ, người thanh niên này còn lợi hại hơn Huyết Ma lão tổ sao?

Sở dĩ Sở Mặc có thể thoát ra ngoài trận pháp cũng là do cú đòn mà bốn người kia hợp sức lại!

Trong khoảnh khắc đó, tất cả đám sát thủ đang khống chế trận pháp đều nhận định Sở Mặc ắt phải chết không thể ngờ rồi, vốn chẳng thể nào thoát nổi.

Cho nên, trong khoảnh khắc đó, bọn họ có chút lơ là.

Mấu chốt là đều muốn được chứng kiến cảnh Sở Mặc bị đánh cho tan xác.

Kết quả, Sở Mặc liền thừa dịp này, trốn xa ngàn dặm, sau đó khuấy động địa thế phong thủy nơi đây, gây nên ảo giác mãnh liệt cho tên Đế Chủ bậc chín kia.

Hết thảy chuỗi hành động đó nói thì đơn giản, nhưng trên thực tế lại cần có sự tính toán khá chặt chẽ và phức tạp, công trình tính toán khổng lồ này cho dù là một gã Đế Chủ bậc cao, cũng khó lòng làm được chỉtrong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy.

Cho nên, cái gọi là lực chiến mạnh mẽ cũng không được tính thành phần may mắn vào.

Sở Mặc mạnh, là có nguyên nhân!

Sở Mặc thoát khỏi trận pháp kia, thực sự chẳng còn gì vướng bận khi phải đối mặt với bọn sát thủ đã mất đi ưu thế tiềm tàng kia rồi.

Sở Mặc không nói một lời, trực tiếp triển khai cuộc giết chóc.

Giết đến cuối cùng, khi chỉ còn lại một gã sát thủ cảnh giới Đế Chủ bậc tám, trong mắt y chẳng có gì e ngại, nhe răng cười nanh nọc nhìn Sở Mặc:

- Tiểu súc sinh, ngươi rất mạnh!

Hùng mạnh vượt ngoài dự đoán của mọi người, nhưng nếu ngươi cảm thấy bản thân vô địch thiên hạ thì lầm to rồi.

Cuối cùng Huyết Ma lão tổ cũng sẽ thống trị thế giới này thôi!

Sở Mặc lạnh lùng nhìn gã sát thủ cảnh giới cấp tám, bỗng nhiên nhướng lông mày lên, sau đó Hỗn Độn Hồng Lô trên đỉnh đầu phóng to vô số lần chỉ trong nháy mắt, tựa như một tòa núi lớn, trấn áp trên mảnh trời này.

- Có lời gì, giờ có thể nói với ta.

Sở Mặc nói.

- Ha ha ha, ngươi quá tự kiêu rồi tiểu súc sinh, chẳng có gì muốn nói cả, ta biết mình không phải đối thủ của ngươi, đến đây giết ta đi!

Gã tu sĩ Đế Chủ bậc tám cười to một cách điên cuồng.

- Nơi này đã bị phong ấn hoàn toàn, giống như trên Thiên lộ vậy.

Không tin ngươi thử chửi Huyết Ma lão tổ là con rùa đen già một câu, xem lão có cảm ứng được không?

Sở Mặc giống như một tiểu ác ma, tuy toàn thân đẫm máu, nhưng lại cười nhìn kẻ thù chẳng chút bận tâm.

Gã tu sĩ Đế Chủ cảnh giới bậc tám kia hơi nao nao, trên gương mặt vặn vẹo dữ tợn của y để lộ chút do dự.

- Ta biết, ngươi và đám người kia đều bị Huyết Ma lão tổ khống chế.

Lại nói, tuy các ngươi đã làm nhiều việc ác, nhưng cũng xem như kẻ đáng thương.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Đến cái chết cũng không tự nắm được trong tay, ta cảm thấy đó là nỗi bi ai lớn nhất suốt cuộc đời.

Ngươi yên tâm, ta sẽ không tha cho ngươi, nên muốn nói gì cứ việc nói ra.

Còn Huyết Ma lão tổ, ta nhất định phải giết.

Lời của Sở Mặc nghe có chút quái quái, nhưng càng kỳ quặc hơn là, người đối diện này, lại hiểu!

Bởi vì chỉ mấy người bọn họ mới hiểu được điều gì ẩn chứa trong câu "Ta sẽ không tha cho ngươi", nó chứng tỏ đối phương là kẻ hiểu họ một cách chân chính!

Bọn họ gặp Sở Mặc, đánh tay đôi với Sở Mặc, là Huyết Ma lão tổ có thể cảm ứng được!

Một khi thông qua thần trí của chính họ, Huyết Ma lão tổ phát hiện bọn họ không giết được Sở Mặc, mà bản thân họ lại không chết.

Khi đó mới thực là ngày tận thế.

Căn cứ theo mệnh lệnh của Huyết Ma lão tổ, nếu gặp Sở Mặc, hoặc là hắn, hoặc là bọn họ phải chết!

Chính là như vậy, không có kết quả thứ ba.

Cho nên, khi Sở Mặc nói ta sẽ không tha cho ngươi, đồng nghĩa với việc cam đoan với người này, sẽ không để cho Huyết Ma lão tổ tra tấn y, khiến người đáng thương đến tự sát cũng không có quyền khống chế này, đi thoải mái một chút!

- Ngươi muốn biết điều gì?

Gã tu sĩ Đế Chủ bậc tám vẫn còn có chút cẩn thận với Sở Mặc.

Suynghĩ do Huyết Ma lão tổ xây dựng trong đầu bọn họ quá sâu, tại cảm nhận của họ, Huyết Ma lão tổ là biểu trưng cho sự vô địch!

-----o0o-----

Chương 1522: Có người này thật sao? (2)

Chương 1522: Có người này thật sao? (2)

- Ta muốn biết, trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng, có phải nằm ở chỗ của Huyết Ma lão tổ hay không.

Sở Mặc thản nhiên hỏi.

Người kia chợt ngẩn ra, y còn tưởng Sở Mặc định hỏi có bao nhiêu người nữa đang muốn ám sát hắn, không ngờ Sở Mặc lại hỏi một vấn đề chẳng chút liên quan.

Nhưng đây... lại là một vấn đề không gì đáng quan tâm hơn trongThiên giới... thậm chí là toàn bộ giới tu hành hiện nay!

Tất cả mọi người đều muốn biết, trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng đang nằm ở đâu!

Nhưng nghe ý Sở Mặc, thì dường như trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng... lại đang nằm ở chỗ Huyết Ma lão tổ?

Đúng vậy không?

Đế Chủ bậc tám này cũng mờ mờ mịt mịt nhìn Sở Mặc, cau mày nói:

- Chuyện này ta thật sự không biết.

Ngươi hẳn là hiểu được, bọn ta đều là huyết nô do Huyết Ma lão tổ bồi dưỡng nên, vốn chẳng có tư cách biết những chuyện này.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Được, ta lại hỏi ngươi một câu khác, nơi ở của Huyết Ma lão tổ nằm ở đâu?

Gã Đế Chủ bậc tám lập tức cười khổ nhìn Sở Mặc:

- Nếu ta nói ta không biết, có phải sẽ thấy quá vô dụng rồi không?

Sở Mặc chớp chớp mắt, nói:

- Quả thế, bao năm như vậy, chẳng lẽ các ngươi chưa từng thu nhặt lấy chút xíu tin tức nào về Huyết Ma lão tổ sao?

Chẳng lẽ không muốn một ngày nào đó có thể vươn mình?

- Thu thập tin tức... nói lý ra thì ai cũng đã làm việc này, bởi vì rất có thể sẽ có lúc dùng đến.

Nhưng tiếc là, Huyết Ma lão tổ quá gian giảo...

Người này đang nói còn hơi ngừng một chút, quả nhiên chẳng có tí ti cảm ứng nào truyền đến, rốt cuộc y cũng tin tưởng nơi này đã hoàn toàn bị người thanh niên kia phong ấn.

Trong lòng thấy rung động vô cùng, Huyết Ma lão tổ...

đây là một quái vật cực gần với Chí Tôn...

Không ngờ đến cảm ứng của y mà người này cũng có thể làm cho gián đoạn... quá mạnh mẽ rồi!

Rốt cuộc y cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó bỗng dưng nghiến răng nghiến lợi, chỉ trời trách đất, điên cuồng mắng chửi HuyếtMa lão tổ gần một nén nhang, cuối cùng, tên sát thủ cảnh giới Đế Chủ bậc tám này mặt đầy thỏa mãn, giống y hệt gã Bộ Đồng trên Thiên lộ.

- Nhiều năm như vậy rồi, việc ta muốn làm nhất chính là chửi rủa lão già súc sinh kia một phen, y không phải người, y là một ác ma chân chính!

Không....

Y còn đáng sợ hơn lũ ác ma của Ma tộc gấp ngàn lần!

Gã Đế Chủ kia nói xong liền nhìn Sở Mặc đầy chân thành:

- Ngươi hỏi ta có muốn vươn mình không, ta có thể khẳng định với ngươi, không hề!

Một chút cũng không!

Không chỉ có ta, mọi huyết nô đều chưa từng nghĩ tới!

Cũng chẳng dám nghĩ!

Và không thể vươn mình!

Ngươi không biết Huyết Ma lão tổ là kẻ khủng bố thế nào đâu.

- Vậy với sự hiểu biết của ngươi về Huyết Ma lão tổ, tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng có khả năng nằm ở chỗ y không?

Sở Mặc hỏi.

- Việc này không dám chắc, chỉ có thể đoán rằng đúng là có khả năng đó.

Người này suy nghĩ nghiêm túc nửa ngày, rồi nói:

- Nơi ở của y nhất định là nằm ngoài vũ trụ, cách Thiên giới thật xa.

Đúng rồi, trên thế gian này cũng có không ít huyết nô của y, thậm chí còn có tầng lớp cao cấp mấy môn phái lớn và gia tộc tiếng tăm đều là huyết nô của y!

Đương nhiên những người kia đều ẩn nấp rất kỹ, dù vậy, ta vẫn biết được!

Người này nói xong trực tiếp khai báo ra tên mấy người.

Khi nghe tới một cái tên nào đó, Sở Mặc còn ngây người một lúc lâu, sau đó mới nhìn gã:

- Có người này thật sao? ——

Sát thủ cảnh giới Đế Chủ bậc tám cười khổ:

- Một kẻ sắp chết thì lừa ngươi làm gì, kỳ thực ta còn căm hận Huyết Ma lão tổ hơn ngươi nhiều!

Nếu không phải là y, với cảnh giới hiện tại, chí ít ta cũng có thể là bá chủ một phương...

Y làm vậy ngang bằng hủy hoại cả cuộc đời ta!

Cho nên, mọi lời ta nói đều là thật, thực ra chỉ cần ngươi gặp người đó, tự mình quan sát, chú ý một chút... thì sẽ hiểu ra mọi chuyện.

Điều này, ta chẳng lừa được ngươi.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Câu hỏi cuối cùng.

Người này gật đầu thản nhiên nhìn Sở Mặc.

- Vị lão tổ Chí Tôn của Tần gia kia chắc ngươi biết chứ?

Chính là cái gã dẫn cả gia tộc nhập ma ấy.

Sở Mặc hỏi.

Gã Đế Chủ bậc tám hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu:

- Biết.

- Y có quen biết với Huyết Ma lão tổ à?

Sở Mặc hỏi.

Người này liền nhíu mày, lẩm bẩm nói:

- Hình như... hình như, ừ, có hơi ấn tượng với vấn đề này của ngươi.

Lẽ ra bọn họ phải không quen mới đúng.

Vị lão tổ Chí Tôn kia ta từng nghe nói tứ, đó là nhân vật lớn từ một kỷ nguyên trước.

Tự phong ấn bản thân, ngủ say một trăm ngàn năm, gần đây sống lại rồi.

Loại tồn tại này chỉ sợ người hơi có chút tu vi trong giới tu hành đều sẽ biết y.

Mà lý ra thì Huyết Ma lão tổ không nên biết y.

Dù sao hai bên không thuộc về cùng một thời đại.

Nhưng ta lại thực sự có chút ấn tượng với việc này.

- Đừng vội, cứ từ từ suy nghĩ.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Hỗn Độn Hồng Lô trên đỉnh đầu, thảnnhiên nói.

Miệng hắn nói là không vội, nhưng trên thực tế, sự phong ấn của Hỗn Độn Hồng Lô với mảnh trời đất này đã sắp tới giới hạn rồi.

Tuy nhiên chuyện này quá quan trọng, Sở Mặc thật sự rất muốn biết.

Bởi vì một khi chứng thực được bọn họ quen nhau, thì có thể gần như khẳng định chắc chắn được một chuyện!

Gã Đế Chủ cảnh giới bậc tám cau mày suy tư, qua thật lâu sau đột nhiên hô to:

- Ta nhớ ra rồi!

Bọn họ có quen biết!

Trong con ngươi Sở Mặc lập tức sáng lên hai luồng hào quang, sáng quăng quắc nhìn người này.

Gã Đế Chủ bậc tám nói:

- Năm xưa khi Huyết Ma lão tổ còn chưa rời khỏi Thiên giới, có lần đã từng nói, rốt cuộc y cũng bước lên con đường khi xưa của vị Chí Tôn Tần gia kia...

Lúc ấy, Huyết Ma lão tổ cũng chỉ nói một câu như vậy, vốn chẳng nói thêm điều gì, khi đó chúng ta cũng không hiểu lắm, sớm quên mất câu nói đó của Huyết Ma lão tổ rồi.

Giờ ngươi nói tới, cộng thêm việc Tần gia nhập ma bị truyền ra, ta cuối cùng cũng nhớ ra.

Nhất định là Huyết Ma lão tổ có quen biết với vị Chí Tôn của Tần gia kia!

Nếu không, vị Chí Tôn đó tự phong ấn, sao Huyết Ma lão tổ có thểbiết được chuyện này?

Cho dù là người của Ma tộc nói cho Huyết Ma, thì cũng chứng tỏ giữa bọn họ có tồn tại một mối liên hệ nào đó.

Gã sát thủ Đế Chủ bậc chín này cũng chẳng phải kẻ ngu ngốc, y vừa dứt lời, liền đột nhiên nhìn về phía Sở Mặc với vẻ mặt hoảng sợ:

- Ý của ngươi là... hiện giờ vị lão tổ Chí Tôn của Tần gia kia biến mất không thấy, thực ra là vì đi tìm Huyết Ma lão tổ rồi hả?

Mà mục đích của y, là vì muốn bảo vệ toàn trận pháp La Thiên Phá Diệt, rất có khả năng đang được giấu tại hang ổ của Huyết Ma lão tổ?

-----o0o-----

Chương 1523: Chuyện gì vậy?

Chương 1523: Chuyện gì vậy?

Sở Mặc nhìn gã Đế Chủ bậc tám kia, khẽ gật đầu.

Phù!

- Không thể để cho chuyện này thành sự thực được, nhất định phải ngăn cản.

Gã sát thủ Đế Chủ này thở phào một cái, chậm rãi nói:

- Tuy ta đã sớm trở thành huyết nô, nhưng dù sao ta vẫn là con dân của đại vực Viêm Hoàng, sâu trong nội tâm, ta vẫn luôn là một con người, chưa bao giờ là một huyết nô...

Giọng của y, càng ngày càng trầm xuống, lúc này, bỗng nhiên y ngẩng đầu lên, nhìn Sở Mặc, như đã đưa ra một quyết định trọng đại, hạ giọng nói:

- Ta biết có một người chắc chắn sẽ biết Huyết Ma lão tổ ở đâu!

Nhưng chưa chắc người này sẽ chịu bán đứng Huyết Ma lão tổ.

- Ai?

Sở Mặc nhìn đối phương, trầm giọng hỏi.

- Hồ Điệp tiên tử...

Gã Đế Chủ cảnh giới bậc tám kia nhẹ giọng nói:

- Nàng ở Hồ Điệp cốc, không tranh quyền thế, cũng chẳng phải người xấu, hy vọng ngươi chớ nên tổn thương nàng.

Nhìn chút dịu dàng phảng phất trong ánh mắt của gã Đế Chủ kia, SởMặc gật gật đầu, nói:

- Yên tâm đi, nếu hết thảy thuận lợi, đương nhiên ta sẽ không làm tổn thương đến nàng.

Nhưng ngươi cũng nên hiểu rằng, với toàn bộ đại vực Viêm Hoàng mà nói, trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng có ý nghĩa như thế nào.

- Ta biết, ta cũng hiểu.

Gã Đế Chủ bậc tám thở dài, sau đó nói:

- Nàng chắc chắn chẳng phải đối thủ của ngươi, nhưng ngươi phải cẩn thận, bản lĩnh dùng độc của nàng, vô địch thiên hạ!

- Dùng độc?

Hồ Điệp?

Sở Mặc nhíu nhíu mày:

- Nàng thuộc tộc bươm bướm sao?

Gã Đế Chủ bậc tám gật gật đầu:

- Đúng vậy, nàng là người thuộc tộc bươm bướm.

Sở Mặc lập tức nhớ tới năm đó, lúc bản thân mới bước chân vào Huyễn Thần Giới, gặp Vân Mộng tiên tử và Thái Điệp tiên tử, đã lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì của các nàng.

Dựa theo cảnh giới của các nàng năm đó, hiện giờ hẳn đều ở khoảng Đại La Kim Tiên đến Thiên Tiên?

Nghĩ vậy, Sở Mặc bỗng nhiên có cảm giác như đang lạc trong mộng, hắn lắc lắc đầu, cười khổ một tiếng, hoàn toàn quẳng đi những chuyện năm xưa, ngẩng đầu thoáng nhìn qua Hỗn Độn Hồng Lô.

Gã sát thủ bậc tám này rất thông minh, y trầm giọng nói:

- Thời gian đến rồi sao?

- Nếu ngươi còn có gì cần dặn dò, hãy có thể kéo dài chốc lát nữa.

Sở Mặc nhìn y:

- Chỉ một lát.

- Ha ha, không cần, cả cuộc đời này hai tay ta dính đầy máu tanh, bao nhiêu đêm sau khi bừng tỉnh giấc đều khó lòng ngủ nổi, việc mong muốn duy nhất là hy vọng một ngày nào đó bị người ta giết chết, chấm dứt cuộc đời đầy tội lỗi này của ta.

Nhưng bản năng cầu sinh của con người lại luôn khiến ta âm thầm cầu may, chưa biết chừng ta có thể sống hết tuổi thọ của mình, sau đó bình thản chết đi...

Làm bậy quá nhiều, chung quy vẫn phải trả giá.

Sở công tử, ngươi ra tay đi, có thể chết dưới đao của đời sau họ Sở, ta coi như cũng chết có ý nghĩa.

Gã sát thủ Đế Chủ bậc tám hạ giọng nói.

Sở Mặc gật gật đầu, chắp tay về phía đối phương, sau đó... một ánh đao rục rỡ giáng xuống, trảm tại giữa hai chân mày người này.

Hào quang trực tiếp chui sâu vào thân thể y.

Từ bên ngoài nhìn vào thì thấychẳng tổn hao chân tơ kẽ tóc nào.

Thân mình gã Đế Chủ bậc tám này khẽ run lên, sau đó hạ giọng nói:

- Cho ta toàn thây...

Cảm ơn... chung quy... ta vẫn là người... không phải huyết...

Phịch!

Y ngã hướng xuống chân núi.

Sở Mặc khẽ nhấc tay, dừng thân thể y lại, sau đó mang y hạ xuống đỉnh núi.

Lấy được nhiều tin tức từ trong miệng y như thế, thì mai táng y coi như báo đáp đi.

Sở Mặc trực tiếp đào một hố sâu trên đỉnh núi Thiên Nhai, mai táng gã Đế Chủ bậc tám này.

Sau đó dùng pháp lực lớn, trực tiếp phong ấn nơi đó.

Khẽ thở dài, Sở Mặc liền bay thẳng về phía Thủy gia.

......

Thủy gia.

Lúc này, từ trên xuống dưới, tất cả mọi người nhà họ Thủy đang nghển cổ mà chờ.

Trong gia tộc náo nhiệt trước nay chưa từng có.

Thậm chí cả những nhân vật vai vế trong các môn phái và gia tộc lân cận Thủy gia cũng tìm cớ mò tới, đuổi chẳng đi.

Thật sự không nghĩ ra lý do gì liền không nói chẳng rằng.

Dù sao ta cũng tới rồi... làm hàng xóm bao nhiêu năm nay, chắc ngươi cũng ngại đuổi ta đi?

Người họ Thủy đều biết rõ ý đồ đến đây của những người này.

Chính là vì đến xem Sở Mặc!

Nhưng vấn đề là, thật nhiều đại nhân vật trong Thủy gia đều như đang đứng đống lửa, ngồi đống than, càng đông người tới, trong lòng họ càng thêm thấp thỏm.

Ngươi nói nếu chẳng may Sở Mặc đến để từ hôn... thì Thủy ra đúng là mất mặt thật lớn rồi.

Về sau lấy đâu ra thể diện mà đối mặt với những đạo hữu trong giới tu hành đây?

Mấu chốt chính là, nếu thực sự Sở Mặc làm vậy, thì bọn họ phải đối mặt với Sở gia thế nào!

Dù sao Thủy gia cũng là thế lực trung thành tuyệt đối với họ Sở mà!

Kết quả là, trong trạng thái đứng ngồi không yên của tầng lớp cao cấp Thủy gia, vẻ mặt phấn chấn rạng rỡ của người ngoài, mọi người chờtừ sáng tới tối, rồi lại đợi từ tối đến đêm.

Cả Thủy gia đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng.

Nhưng người hôm nay bảo tới, vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.

Mắt thấy sắp hết một ngày, ai nấy trên mặt đều viết nguyên chữ "mơ".

Nhiều người ngóng trông như vậy, vị trẻ tuổi cự phách huyền thoại kia lại chậm chạp chưa ra mặt.

Đây là có chuyện gì?

Gia chủ Thủy Hoành An và mộ đám trưởng lão của Thủy gia đều đang rất sốt ruột, lại phải chịu áp lực cực lớn.

Mặc dù có chút oán hận Sở Mặc nhưng họ càng oán trách cái tên con cháu Thủy gia thông báo chuyện này lên bảng tin.

Mặc dù trong lòng gào thét nhưng hiện tại, chỉ có thể để lại phía sau xử lý, chỉnh đốn lại mà thôi.

Lúc này, Thủy gia cũng không hề nghĩ đến chuyện Sở Mặc bị chặn giết.

Không trách họ được.

Uy danh Sở Mặc quá thịnh, Sở thị nhất mạch lại đang có dấu hiệu quật khởi.

Ai dám xuống tay với Sở Mặc trong thời điểm này chứ?

Thủy Y Y khá bình tĩnh, trốn trong phòng nhàn hạ.

Nàng tin Sở Mặc là người giữ lời.

Chỉ cần hắn nói hắn đến thì nhất định hắn sẽ đến.

Trong lúc nhàm chán, Thủy Y Y nhìn thoáng qua bản tin.

Trên bản tin có rất nhiều thông tin phong phú.

Khi rảnh rỗi có thể xem để giải trí.

Nếu cẩn thận xem xét còn có thể tìm được nhiều tin tức hữu ích.

Từ trước đến nay Thủy Y Y vốn cũng thích đọc các loại tin khác nhau, nàng cũng am hiểu phân tích các tin tức đó.

Chủ đề sốt dẻo nhất hiện tại là về Sở Mặc.

Mỗi tin liên quan đến hắn đều có rất nhiều người bình luận.

Nhìn qua, Thủy Y Y giật mình, nàng đứng phắt dậy, sắc mặt tái nhợt đi ra ngoài.

Chỉ một chốc lát, nàng đã đến tiền sảnh.

Đáng lẽ phải kiêng sử dụng pháp lực tại gia tộc, tùy tiền sử dụng dễ khiến người khác nói ra nói vào.

Hơn nữa, nàng lại vừa trở thành tân trưởng lão của Thủy gia, cũng cần phải để ý.

Nhưng lúc này, nàng không thể đợi được.

-----o0o-----

Chương 1524: Ta đã tới chậm

Chương 1524: Ta đã tới chậm

Thủy Y Y vừa xuất hiện, bên ngoài tiền sảnh náo động.

Nhóm người đứng ngoài hứng thú muốn nhìn Sở Mặc, cũng muốn biết chuyện tình cảm giữa hắn và công chúa của Thủy gia là thế nào.

Nếu hai người kia nên duyên chắc chắn sẽ trở thành một chuyện trọng đại trong giới tu hành ở Thiên giới.

Người của Thủy gia cũng nhìn Thủy Y Y, tự nhủ, chẳng lẽ Sở Mặcđã tới rồi nhưng chỉ liên hệ với một mình Thủy Y Y?

Nhiều người nghĩ vậy, nhìn Thủy Y Y đầy mờ ám.

Thủy Y Y đến chỗ các trưởng lão, làm như không nhìn thấy ánh mắt bất thiện kia.

Một số người cảm thấy không thoải mái.

- Bái kiến lục trưởng lão.

Thủy Y Y khẽ khom người trước một lão giả.

- Y Y trưởng lão có chuyện gì vậy?

Lão giả ngẩn ra.

Thủy Y Y hiện đã thành trưởng lão, thân phận và địa vị tương xứngvới các trưởng lão bình thường nhưng trưởng lão này là bề trên, thuộc trực hệ của Thủy Y Y nên hiện tại ông còn chưa thích ứng được.

Lục trưởng lão Thủy Hoành Húc, Đế Chủ bậc chín, chuyên môn phụ trách tình báo, tin tức của Thủy gia.

Thủy Y Y nghiêm túc nói:

- Lục trưởng lão có nhận được tin chân núi phía trước có bất thường không?

- Chỗ chân núi á?

Thủy Hồng Húc không phải kẻ ngu, chỉ là ông chưa nghĩ tới.

Nghe Thủy Y Y hỏi vậy, ông lập tức khẩn trương, nhăn mày nói:

- Chỗ đó dễ thủ khó công, thích hợp mai phục.

Lông mày Thủy Y Y nhướng lên, nhìn Lục trưởng lão.

- Y Y trưởng lão, ngươi đừng vội.

Ta đi hỏi một chút.

Lục trưởng lão nói xong, trực tiếp lấy truyền âm thạch nói:

- Phía chân núi đằng trước hôm nay có dị thường gì không?

Các trưởng lão và gia chủ của Thủy gia thu hồi sự cáu kỉnh, tỉnh táo lại.

Một trưởng lão cau mày:

- Thời điểm này đâu có ai có gan ra tay với Sở Mặc chứ?

Một trưởng lão khác lắc đầu:

- Không nghĩ đến việc này là trách nhiệm của chúng ta.

Gì mà dám hay không dám chứ.

Trong giới tu hành này nhiều người sợ chết nhưng người không sợ cũng chẳng ít đâu.

- Lúc trước hình như đã có sát thủ chặn giết Sở Mặc trên Thiên lộ phải không?

Một trưởng lão nói tiếp.

Một số đại nhân vật của các gia tộc tới góp vui cũng liền cảnh giác.

Đúng lúc này, trong truyền âm thạch vang lên tiếng nói có chút sợ hãi:

- Lục trưởng lão, đúng là chỗ kia có vấn đề.

Tiền sảnh vốn ầm ỹ nháy mắt tĩnh mịch.

Những người ở đây là đám cấp cao của Thủy gia, gia chủ gia tộc, chưởng môn các môn phái, các trưởng lão, còn có một đám con cháu ưu tú của Thủy gia và những gia tộc kia, những vãn bối trẻ tuổi nổi tiếng.

Lớp người già tụ tập với nhau, người trẻ vãn bối tụ tập nói chuyện phiếm riêng.

Thấy Sở Mặc còn mãi không đến, ít nhiều người cũng hơi khó chịu.

Dù biết người trẻ tuổi thường kiêu căng nhưng như vậy cũng hơi quá rồi.

Nhưng khi nghe được tin, mọi người đều trở nên an tĩnh.

Có thể có mặt ở đây đều là người thông minh.

Từ một câu nói, họ có thể nắm bắt rất nhiều tin tức.

Cả đám vẻ mặt ngưng trọng.

Phía chân núi đằng kia cách nơi này khá xa.

Với thân pháp của bọn họ, phải mất ít nhất vài ngày mới tới được.

Mà vài ngày cũng là trường hợp họ dốc toàn lực, tiêu hao năng lượng rất lớn rồi.

Nên bình thường, ít người đi đến bên kia nhưng cũng nghe ngóng được chút tình hình bên đó.

Lục trưởng lão cầm truyền âm thạch, vẻ mặt khó coi.

Sau đó, không đợi bên kia nói gì, ông tắt luôn truyền âm thạch.

Vốn tưởng Sở Mặc đến có thể khiến Thủy gia bị mất mặt.

Nhưng Sở Mặc chưa tới, Thủy gia đã mất mặt rồi.

Ông là người chủ quản về tin tình báo.

Thế mà chuyện ở chân núi đằng kia không ai báo cho ông.

Đúng là một lũ giá áo túi cơm.

Lục trưởng lão cực kỳ tức giận, đồng thời ông cũng đoán được vì sao kẻ thù lại biết, cái tên tự tiện tung tin Sở Mặc đến Thủy gia để gây chú ý đúng là đáng phạt.

Quay đầu lại nhất định phải chỉnh đốn từ trên xuống dưới, nghiêm trị những người không làm tròn trách nhiệm.

Nhưng việc này để sau, việc cấp bách trước mắt là giải quyết sự tình, tìm được Sở Mặc đã.

Thủy Hoằng Húc hít một hơi thật sâu, nhìn Thủy Y Y nói:

- Ta lập tức phái người...

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một hồi kinh hô.

Nhiều người đang đứng tụ tập trước quảng trường.

Nghe tiếng kinh hô, không hẹn mà cùng chạy ra phía ngoài.

Khi mọi người đi ra, thấy trên quảng trường đèn đuốc sáng trưng, có một thanh niên áo xanh tóc đen đổ như thác, huyết khí như rồng, tự nhiên phóng khoáng đang đi tới.

Thấy người đi ra từ trong sảnh, thanh niên ôm quyền chắp tay từ xa:

- Thật có lỗi, ta tới chậm.

Đây cũng là lúc đồng hồ cát của Thủy gia chảy hết chút bột cát cuối cùng báo hiệu một ngày đã trôi qua.

Sở Mặc quanh năm luyện thể, tinh hoa nội liễm, thân hình nhìn qua hơi gầy yếu một chút.

Nhưng khí tràng trên người hắn lại khiến người khác có cảm giác muốn quỳ bái.

Dáng vẻ gầy gò trong mắt người khác lại đặc biệt cao lớn.

Mặc dù trời đã tối, nhìn không rõ lắm nhưng trên người hắn lại như tỏa ra một luồng hào quang.

Đây là một loại đạo chỉ thuộc về riêng Sở Mặc.

Đến Thủy Y Y nhìn Sở Mặc cũng phải ngẩn ra.

Nàng thấy Sở Mặc có sự thay đổi rõ rệt.

Giống như đã thay da đổi thịt.

Hốc mắt Thủy Y Y hơi ướt.

Người bình thường không nhìn ra Sở Mặc có gì khác thường.

Nhìn hắn vẫn thấy hắn khí huyết tràn đầy, ngẩng đầu ưỡn ngực, thong dong tự nhiên.

Nhưng Thủy Y Y có thể cảm thấy rõ, sau vẻ bình tĩnh ung dung kia, Sở Mặc đang rất mệt.

Hắn có phong tư của một thiên tài nhưng hắn chưa từng ra vẻ.

Hắn đang che giấu một cái gì đó, không muốn người khác nhìn ra sự mệt mỏi của hắn.

Tuy nhiên, trong mắt đám trưởng lão Thủy gia, các gia chủ, chưởng môn ở đây, người trẻ tuổi này thật sự chói mắt.

Tư thế oai hùng, phong thái đĩnh đạc.

Dù không biết hắn cũng sẽ có hảo cảm, kính sợ, theo bảnnăng, cũng sẽ thích hắn thôi.

Thủy Thanh Thiển trốn trong đám người, len lén đánh giá Sở Mặc.

Ánh mắt nàng long lanh, mang theo một chút ái mộ.

Nàng hâm mộ nhìn Thủy Y Y đang đứng trên bậc thang, mấp máy miệng.

Sau đó lại lặng lẽ lui về phía sau.

Nàng không muốn người khác phát hiện ra tâm tư của mình.

Thủy Hoành An thấy Sở Mặc, không ra vẻ lên mặt, bước lên tiếp đón, cười ha ha:

- Lão phu là Thủy Hoành An, gia chủ của Thủy gia cũng là phụ thân của Y Y.

Sở công tử quả nhiên tuấn tú lịch sự.

Sau khi Thủy Hoành An nói xong, ông rất khẩn trương.

Ông thực sự sợ lúc này đột nhiên Sở Mặc nói:

- Thủy gia chủ, tại hạ đang có việc muốn tìm ngài...

Như thế thì hỏng rồi.

Đám trưởng lão của Thủy gia cũng hồi hộp theo.

Mấy đại lão cao tầng của các gia tộc, môn phái khác kỳ quái nhìn người Thủy gia, không hiểu bọn họ đang khẩn trương cái gì.

-----o0o-----

Chương 1525: Yến hội ở Thủy gia

Chương 1525: Yến hội ở Thủy gia

Sở Mặc không phải con rể của Thủy gia hay sao?

Dù có ưu tú thế nào đến nhà người ta cũng phải biết khiêm tốn chứ?

Sở Mặc ôm quyền hướng về Thủy Hoành An, làm lễ vãn bối:

- Vãn bối Sở Mặc, bái kiến Thủy gia chủ.

Vãn bối đến muộn, khiến mọi người phải chờ, thật có lỗi.

Chỉ một câu nói khiến Thủy Hoành An ổn định tâm trạng, cười tươi như hoa, nhanh chóng đến trước mặt Sở Mặc nâng hắn dậy.

Sau đó vui mừng nói:

- Hiền chất không cần khách khí, cứ gọi ta là thúc thúc đi.

Các gia chủ, chưởng môn môn phái khác âm thầm bĩu môi, cảm thấy có chút ghen tị.

Tuy nhiên nghĩ lại, nếu bọn họ là Thủy Hoành An chỉ sợ giờ còn biểu hiện hơn cả ông ta ý.

Dù sao đây cũng là một người trẻtuổi không tầm thường.

Có một người con rể là đại nhân trẻ tuổi đã có thể làm mặt họ nở hoa rồi huống chi người trước mắt này còn cực kỳ ưu tú, hơn hẳn đám đại nhân trẻ tuổi kia.

Mấy đại lão ở Thiên giới cũng chẳng có mấy ai có thể tranh phong với hắn?

Đây là ngôi sao sáng ở Thiên giới, không phải mới le lói mà đã nổi bật trên bầu trời cao rồi.

Trên mặt đám trưởng lão Thủy gia cũng đầy sự vui vẻ.

Mọi người cùng nghênh đón Sở Mặc vào tiền sảnh.

Những vãn bối trẻ tuổi không có tư cách tiến vào tiền sảnh đều kính sợ nhìn thân ảnh đơn bạc phía trước.

Tại thời khắc này, không ít người trẻ tuổi âm thầm thề phải cố gắng tu luyện, lấy Sở Mặc làm chuẩn trongtương lai.

Sau khi tiến vào đại sảnh, đầu tiên, Thủy Hoành An giới thiệu Sở Mặc với các khách nhân.

Mặc dù không thể so với Thủy gia cổ tộc nội tình thâm hậu nhưng những gia chủ, chưởng môn của các môn phái ở đây cũng không phải người tâm thường, đều là người có chút danh tiếng ở Thiên giới.

Thiên giới rộng lớn, có thể có danh hiệu ở Thiên giới cũng là người rất giỏi rồi.

Sở Mặc không ra vẻ tự cao, tươi cười chào hỏi, hàn huyên với nhóm đại lão này.

Sự khiêm tốn của hắn khiến nhiều người tán thưởng.

Ở một vài thời điểm, muốn lấy được hảo cảm của mọi người kỳ thật khôngkhó.

Cái quan trọng là ngươi có đủ điều kiện để lọt vào mắt người ta hay không.

Sở Mặc hiển nhiên không những có mà còn vượt yêu cầu về tư cách lọt vào mắt của những người này.

Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, hắn từ một kẻ thâm sơn cùng cốc tiểu tu sĩ trở thành một người trẻ tuổi cự phách khiến nhiều người tán thưởng.

Chuyển biến này khiến nhiều người khó thích ứng nhưng sau khi gặp Sở Mặc, chỉ cần Sở Mặc hơi khiêm tốn, bọn họ lại cảm giác rất vinh yên.

Bọn họ đều công nhận Sở Mặc.

Sau đó, Thủy Hoành An lại giới thiệu đám trưởng lão nhà mình vớiSở Mặc.

Khi giới thiệu đến Thủy Y Y, Thủy Hoành An cười nói:

- Y Y không những là nữ nhi của ta mà còn là một trong những trưởng lão trẻ tuổi nhất của Thủy gia.

Mà có khi, ta cũng không cần giới thiệu nhiều nữa nhỉ...

Sở Mặc cười cười ôm quyền:

- Xin chào Y Y trưởng lão.

Thủy Y Y nháy mắt, ánh mắt nàng quyến rũ long lanh.

Nội tâm lại cực kỳ cảm kích.

Nàng biết suy nghĩ của Sở Mặc.

Hắn có thể đến Thủy gia là đã cho Thủy Y Y mặt mũi, Thủy Y Y rất cảm động.

Chào hỏi xong, mọi người phân khách chủ ngồi xuống.

Các loại mỹ vị quý hiếm được bưng lên.

Người này mời rượu người kia.

Lúc này, không có ai đi nhắc lại sự việc ở chân núi bên kia cả.

Chỉ có Lục trưởng lão Thủy Hoằng Húc có đôi chút bấn an, ông nhìn Sở Mặc, không thấy có tí dị thường nào.

Một buổi tiệc rượu mà cả khách và chủ đều tận hứng.

Gần kết thúc, Thủy Hoành An nhìn thoáng qua nữ nhi của mình, ho nhẹ một tiếng nói:

- Hiền chất đi đường mệt nhọc, để tiểu nữ đi an bài chỗ cho ngươinghỉ ngơi trước nhé.

Tất cả mọi người cười hì hì nhìn Thủy Y Y.

Bọn họ hiểu vì sao Thủy Hoành An lại an bài như vậy.

Thủy Y Y không hề luống cuống, tự nhiên tiêu sái đứng lên, cười với Sở Mặc nói:

- Sở công tử đi thôi.

Sở Mặc chào mọi người rồi đi cùng Thủy Y Y.

Hai người còn chưa ra khỏi cửa đã nghe thấy tiếng nghị luận phíatrong.

Những người ở đây đều ở cảnh giới nào chứ?

Dù ở trong có nghị luận nhỏ nhẹ đến đâu thì đi xa cả ngàn lý cũng có thể nghe thấy huống chi mới đi ra ngoài thế này.

- Y Y trưởng lão và Sở công tử đúng là trai tài gái sắc, một đôi do trời đất tạo nên.

- Ha ha, Thủy gia chủ có một hiền tế như vậy chắc phải vui lắm?

- Nhất định rồi.

Ngươi không thấy mặt Thủy gia chủ hôm nay hồng hào lắm sao?

Hai người đi ra ngoài.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cười cười, bỗng nhiên dừng lại nhíu mày.

- Sao thế?

Thủy Y Y thân thiết hỏi.

- Không có gì.

Sở Mặc khoát tay, ra hiệu để Thủy Y Y dẫn đường.

Dọc đường đi, ai thấy hai người đều thi lễ.

Một số con cháu Thủy gia kính sợ nhìn Sở Mặc.

Khi thân hình của Sở Mặc biến khỏi tầm mắt, vẫn có người đứng yên đó.

Thủy Y Y cũng không truy vấn, dẫn Sở Mặc đi qua bảy tám lần rẽ, đến một biệt viện u tĩnh.

Nơi này có hơi đơn sơ nhưng khung cảnh rất tốt, linh khí sung túc.

Trong viện có một nhà thủy tạ, gieo trồng các loại hoa cỏ quý báu.

Vài bóng cổ thụ tiêu điều nhưng thân thẳng tắp.

- Tới rồi.

Thủy Y Y nói nhỏ.

Nàng đưa Sở Mặc vào nội viện, đuổi nha hoàn và tôi tớ đi, sau đó trực tiếp lấy ra bốn cái Chí Tôn khí, để ở bốn hướng, phong ấn lại căn phòng.

Sở Mặc mỉm cười:

- Ngươi làm gì thế?

Không cần khẩn trương.

Thủy Y Y đau lòng nhìn Sở Mặc:

- Ngươi bị thương phải không?

Sở Mặc không giấu diếm, gật đầu kể lại chuyện bị mai phục ở chân núi:

- Thương thế của ta cũng không nghiêm trọng, qua vài ngày sẽ tốt thôi.

Ta đã nói sẽ đến vào hôm nay, đến muộn chẳng phải thất lễ hay sao?

- Ngươi không cần phải làm như vậy.

Thủy Y Y cố gắng bình tĩnh.

Nàng không muốn Sở Mặc thấy sự đau lòng của mình, càng không muốn Sở Mặc khó xử.

Nàng nhẹ giọng nói:

- Hiện tại ngươi đã là một người trẻ tuổi cự phách ở Thiên giới.

Dù ngươi có tới chậm một chút cũng chẳng sao.

Cần gì phải chạy vội thế làm gì.

Thương thế của ngươi thật sự không có vấn đề gì chứ?

- Không nghiêm trọng đâu.

Ngươi biết ta có thể chất đặc thù, có thể khôi phục thương thế rất nhanh.

Sở Mặc cười nói:

- Đừng nói cái gì mà trẻ tuổi cự phách, ta không nhận nổi đâu.

- Không phải ta nói ngoa, đây là sự thật.

Thủy Y Y nói xong, còn thật sự thi lễ với Sở Mặc.

- Ngươi làm gì thế?

Sở Mặc kỳ quái nhìn Thủy Y Y.

Thủy Y Y nói:

- Ta thay mặt vãn bối không hiểu chuyện xin lỗi ngươi.

Nếu không phải vì bọn họ truyền tin ngươi đến lên bản tin, ngươi sẽ không gặp phải nguy hiểm như vậy.
 
Thí Thiên Đao Full
LXII ( Chương 1526-1550 )


Chương 1526: Truyền pháp (1)

Sở Mặc khoát tay:

- Không cần thiết.

Chuyện này cũng không hẳn là chuyện xấu.

Đám người kia cứ núp trong bóng tối mãi cũng khiến ta bất an.

Cũng tiện cho bọn chúng có cơ hội xuất đầu lộ diện.

Ta còn ngại bọn chúng tớiít đó.

- Ngươi đúng là...

Thủy Y Y bất đắc dĩ thở dài, thầm nghĩ: tại sao ngươi lại tốt như thế?

Lại khéo hiểu lòng người như thế chứ?

Cái gì cũng không nói.

Không muốn làm khó Thủy gia, không muốn làm khó ta.

Nhưng ngươi lại không thương ta, ngươi lại còn cho ta nhiều thứ như vậy, đúng là đồ đáng ghét.

Thủy Y Y dặn dò Sở Mặc mấy câu liền cáo từ rời đi.

Dù Sở Mặc nói hắn không sao nhưng Thủy Y Y thấy hắn đang cố chống chọi.

Quả nhiên, Thủy Y Y vừa đi, Sở Mặc liền lập tức vận công khôi phục thương thế.

Đích xác trận chiến vừa rồi hắn không bị thương nặng nhưng vấn đề là thương thế lúc trước của hắn đã khỏi hẳn đâu.

Bị Chí Tôn đánh bị thương không phải là chuyện đùa.

Nếu không nhờ Phiêu Linh Nữ Đế, hắn đã sớm ngã xuống rồi.

Đối với tất cả các tu sĩ, năng lực của Chí Tôn là một cơn ác mộng.

Sáng hôm sau, Thủy Y Y tới thăm Sở Mặc từ sớm.

Thấy Sở Mặc tỉnh lại, Thủy Y Y hỏi:

- Thế nào rồi?

- Ngươi yên tâm.

Thủy Y Y liếc Sở Mặc hỏi:

- Chúng ta cũng được coi là bằng hữu nhỉ?

- Đương nhiên.

Sở Mặc đáp.

- Vậy ngươi nói đi.

Thủy Y Y hỏi lại, đôi mắt sáng ngời nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc bị nhìn đến chột dạ, cười khổ nói:

- Cũng không có gì.

- Rốt cuộc là thế nào?

Thủy Y Y hỏi lại lần thứ ba, nàng mím chặt môi, vẻ mặt quật cường.

- Lúc trước ta phá tổ địa Tần gia bị thương khá nặng.

Vì chẳng những hủy diệt La Thiên Phá Diệt pháp trận, ta còn muốn giết sạch đám ngời ở tổ địa kia.

Sở Mặc trầm giọng nói.

- Ngươi làm rất tốt.

Đám người kia đáng chết.

Nếu bọn chúng không chết, sẽ có cả tỷ sinh linh vì chúng mà phải chết thảm.

Thủy Y Y nói.

- Lão tổ của Tần gia, Tần Thương còn chưa hoàn toàn sống lại nhưng đã có thể thể hiện uy lực tương đối đáng sợ.

Khí tức của Chí Tôn đủ để khiến người ta tuyệt vọng.

Sở Mặc than nhẹ.

- Nếu không phải nhờ La Thiên Phá Diệt pháp trận kiềm chế lão chắc ta đã chết rồi.

Thủy Y Y nháy mắt, cố gắng nén nước mắt, sau đó nói:

- Ngươi quá lỗ mãng.

Sao có thể làm chuyện này một mình cơ chứ?

- Lúc đó nếu ta không làm, e không có cơ hội nữa.

Sở Mặc cười khổ.

Thủy Y Y im lặng.

Nếu để lão tổ Chí Tôn của Tần gia sống lại thì ai có thể phá vỡ pháp trận kia cơ chứ.

Chỉ cần lão ta dùng một suy nghĩ cũng đủ bóp chết một đám Đế Chủ rồi.

Sau khi phân tích xong, Thủy Y Y vẫn rất đau lòng Sở Mặc, nhưngnàng không muốn thể hiện cảm xúc của mình, nhẹ giọng nói:

- Sau đó thì sao?

- Sau đó ta chạy luôn nha...

Sở Mặc nói rất đương nhiên.

Thủy Y Y cười khúc khích.

Sở Mặc nói:

- Không chạy chẳng lẽ chờ chết sao?

Ngươi không biết Tần Thương phản ứng nhanh thế nào đâu?

Sau đó ta lại lừa lão một chút, khiến lão phải mất rất lâu mới tìm được ta.

- Ngươi bị lão tóm?

Thủy Y Y lập tức khẩn trương, sau đó lại trầm tĩnh.

Sở Mặc có thể hoàn hảo không tổn hao gì ở trước mặt nàng như bây giờ chứng tỏ hắn đã thoát được một kiếp kia.

- Ừ.

Lão ra tay rất nhanh gọn, muốn diệt trừ ta.

Vết thương của ta chủ yếu do lão gây ra.

Tuy nhiên, trong lúc nguy cấp, Phiêu Linh Nữ Đế đã hiện thân, cứu ta một mạng.

- Phiêu Linh Nữ Đế ư?

Thủy Y Y khiếp sợ, khó tin nhìn Sở Mặc hỏi lại:

- Người còn sống à?

- Có thể là pháp thân thôi.

Sở Mặc kể lại qua một chút.

Hắn cũng không dễ để lộ quá nhiều chuyện liên quan đến Chí Tôn.

- Dù là pháp thân cũng quá kinh khủng.

Thủy Y Y ca thán, nhìn Sở Mặc hỏi:

- Vậy cuối cùng thế nào?

- Phiêu Linh Nữ Đế không hổ là tu sĩ hùng mạnh nhất từ thời thượng cổ.

Ngài ấy treo lão cẩu kia lên đánh ý chứ.

Nếu bản tôn đến, phỏng chừng Tần Thương chẳng chịu được một trăm hiệp đâu.

Thủy Y Y rung động nhìn Sở Mặc, không biết nên nói gì.

Sau một lúc mới lẩm bẩm hỏi:

- Vậy chuyện sau đó thì sao?

- Lúc bọn họ bắt đầu đánh nhau thì ta chạy...

Sở Mặc thành thật trả lời.

- ...

Khóe miệng Thủy Y Y co quắp, không biết nói gì, lại gật đầu một chút mới tiếp lời:

- Ừm, không chạy thì còn chờ gì nữa.

Dù pháp thân của Nữ Đế có cường đại thì không có bản tôn cũng không chống đỡ được lâu.

Sở Mặc gật đầu.

- Đúng thế.

- Thế vì sao ngươi lại muốn tới Thủy gia?

Thủy Y Y nhẹ giọng hỏi, lại lắc đầu:

- Không, ta không phải có ý đó.

Ta nghĩ có phải ngươi muốn đến tất cả gia tộc có liên quan đến Sở thị nhất mạch, vừa để trấn an, vừa để khiến kẻ thù kinh sợ phải không?

Sở Mặc nhìn Thủy Y Y, hơi bất đắc dĩ nói:

- Ngươi thông minh vừa rồi thôi không chẳng ai dám lấy.

- Ngươi sợ sao?

Thủy Y Y như bị ma xui quỷ khiến phản kích.

Nói xong nàng mới cúi đầu đỏ mặt.

Sở Mặc nhẹ nhàng thở dài, nói sang chuyện khác:

- Ngươi nói đúng, ta muốn đến tất cả các gia tộc liên quan đến Sở thị nhất mạch một lần.

Mục đích ngươi cũng biết rồi đó.

- Có gia tộc thân cận hơn bọn ta mà.

Thủy Y Y hạ giọng.

- Ngươi tự biết.

Sở Mặc nói.

- Ta hiểu.

Thủy Y Y gật đầu, sau đó cười ngọt ngào.

- Ta mang đến chút đồ ăn, sau đó muốn dẫn ngươi đến chỗ bọn vãn bối.

Bọn họ rất sùng bái người, ngươi tùy tiện chỉ điểm bọn họ cái gì cũng được.

- Được.

Sở Mặc cười.

Đồ ăn này là do Thủy Y Y dậy rất sớm để chuẩn bị, tự tay làm.

Nàngkhông nói, Sở Mặc cũng không hỏi, ăn luôn.

Thủy Y Y vui vẻ.

Sau đó, Sở Mặc theo Thủy Y Y đến quảng trường của Thủy gia.

Lúc này, các gia tộc và môn phái khác gần như đã đi hết.

Mở mang kiến thức một chút là tốt, nhưng ở lì chỗ người ta không đi thì quá ngượng ngùng rồi.

Trên quảng trường có rất nhiều con cháu trẻ tuổi của Thủy gia.

Thấy Sở Mặc, cả đám liền kích động.

Nhiều thiếu nữ hâm mộ nhìn Thủy Y Y đứng bên cạnh Sở Mặc.

Thủy Y Y thản nhiên nói:

- Các ngươi rất hiếu kỳ về Sở công tử phải không?

Hôm nay ta mời hắn đến đây giảng cho các ngươi một chút.

Nói xong, nàng lui về phía sau một bước.

Quảng trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Sau đó, vô số ánh mắt nóng bỏng nhìn về phái Sở Mặc.

Bọn họ muốn nghe Sở Mặc kể lại những chuyện hắn đã trải qua.

Hắn là một huyền thoại.

Từ một thiếu niên đến từ Nhân giới hoang vu, một đường phi thăng lên Linh giới, Tiên giới rồi đến Thiên giới.

Hiện giờ, lại trở thành một ngôi sao sáng nổi bất ở Thiên giới.

Mà từng ấy việc lại diễn ra chỉ trong mấy năm, còn chẳng bằng thời gian bế quan của một Đại la kim tiên nữa.

Vì sao mà hắn lại làm được như vậy chứ?

Không biết hắn đã trải qua những gì đây?

-----o0o-----

Chương 1527: Truyền pháp (2)

Chương 1527: Truyền pháp (2)

Mặc dù trên bản tin cũng có đăng nhưng đa phần đều là lời đồn, Sở Mặc chưa chính miệng thừa nhận.

Hôm nay Sở Mặc đứng ở đây, cả đám dĩ nhiên sẽ nghĩ Sở Mặc sẽ kể về kinh nghiệm của mình để khích lệ bọn họ.

Thủy Thanh Thiển đứng trong đám người nhìn nam tử trên bậc thang, ánh mắt chuyên chú, dường như đối phương phát hiện, lại nhìn về phía nàng.

Thủy Thanh Thiển đỏ mặt cúi đầu, cố gắng không nhìn namtử kia.

Thủy Thanh Thiển hối hận sao mình lại nhát gan, không dám nhìn thẳng vào hắn.

Sở Mặc chậm rãi mở miệng:

- Ta giảng một chút đạo nhé.

Phía trước lập tức xôn xao.

Yên tĩnh bị phá vỡ trong nháy mắt.

Mọi người không dám tin nhìn thanh niên đang đứng trên cầu thang đó.

Không phải vì Sở Mặc không đủ tư cách giảng kinh.

Một người có thể đánh chết Đế Chủ bậc chín mà không có tư cách thì mấy ai có tư cách chứ.

Nhưng vấn đề hắn là người của Sở thị nhất mạch mà.

Lại đi giảng kinh cho con cháu Thủy gia là sao?

Chẳng lẽ hắn muốn truyền tuyệt học của Sở thị nhất mạch cho bọn họ sao?

Hiện trường xôn xao lại khôi phục sự an tĩnh.

Con cháu của Thủy gia vẫn rất có giáo dưỡng và lễ phép.

Tuy không nói nhưng trong lòng đều rất bức bối.

Thủy Hoành An đến sau nghe Sở Mặc nói tí thì ngã, vẻ mặt kinh ngạc.

Tiếp đó, ông đứng im phía sau không đi lên trước nữa.

Một số trưởng lão Thủy gia nghe Sở Mặc nói vậy cũng đứng hình, kinh ngạc nhìn Thủy Hoành An.

Thủy Hoành An hơi lắc đầu, trấn an bọn họ.

Sở Mặc không trì hoãn, trực tiếp mở miệng, bắt đầu giảng kinh.

Hắn vừa nói suýt nữa khiến đám người Thủy Hoành An bị dọa quỳ xuống.

Đây là Chí Tôn thuật.

Không ngờ Sở Mặc công nhiên giảng kinh thư Chí Tôn ở Thủy gia.

Mà điều khiến bọn họ khiếp sợ và khó lý giải nhất là điều mà Sở Mặc đang giảng chính là Chí Tôn thuật của một vị tổ tiên Thủy gia.

Nhưng thuật này đã thất truyền nhiều năm rồi.

Đến Thủy Hoành An cũng chỉ biết đại khái, Thủy gia từ lâu đã gần như mất đi loại Chí Tôn thuật này.

- Sao lại thế được?

- Sao Sở Mặc lại biết Chí Tôn thuật của Thủy gia chứ?

- Thật không thể tin nổi!

Cả đám si ngốc đứng như một đám tượng.

Thủy Hoành An nước mắt như mưa.

Con cháu Thủy gia trên quảng trường quỳ xuống.

Không phải vì tâm lý, mà vì Sở Mặc giảng kinh.

Sở Mặc vừa mở miệng, mấy nghìn con cháu trẻ tuổi của Thủy gia đều ngã quỵ xuống.

Sở Mặc cũng không ngăn cản.

Hắn chỉ đang thay lão tổ Chí Tôn của Thủy gia truyền kinh.

Vãn bối của Thủy gia đang bái lạy tổ tông của mình chứ không phải hắn.

Trong Quy Khư, Sở Mặc đã học được quá nhiều Chí Tôn thuật.

Sau khi tiến vào Thiên giới, Sở Mặc mới biết những Chí Tôn trong các nấm mồ ở Quy Khư đều là chiến tướng của Sở thị nhất mạch.

Những người đó đều từng là tùy tùng của ông nội hắn.

Tuy Sở Mặc không rõ vì sao Chí Tôn thuật lại bị thất truyền, những Chí Tôn kia khi gặp hắn cũng không nói gì.

Lúc đó, Sở Mặc còn nghĩ bọn họ nể mặt Đại Khô Lâu.

Nhưng đến giờ phút này, Sở Mặc hiểu, hắncần đem Chí Tôn thuật trả lại o hậu nhân của bọn họ.

Hắn đi tìm những gia tộc có liên quan đến Sở thị nhất mạch không những để trấn an họ, ra uy với người ngoài, quan trọng hơn, hắn muốn thay tổ tiên của bọn họ truyền pháp.

Trong tiền sảnh của Thủy gia, Thủy Hoành An và các trưởng lão cũng quỳ xuống, dốc lòng nghe giảng kinh.

Thủy Y Y co quắp khóe miệng, cũng muốn quỳ.

Sở Mặc quay lại nhìn nàng nói:

- Ta thay mặt tổ tiên Thủy gia truyền pháp, các người quỳ lạy tổtiên là được rồi.

Quỳ xong thì ngồi khoanh chân nghe giảng kinh đi.

Thủy Hoành An đứng trong tiền sảnh phía sau, trầm giọng nói:

- Đầu tiên chúng ta quỳ lạy tạ ơn tổ tiên, sau đó nhị quỳ dành cho tiên sinh giúp thuyết pháp.

Mọi người nghe vậy lại đứng lên hơi vái Sở Mặc một cái rồi mới khoanh chân ngồi xuống.

Sở Mặc hơi bất đắc dĩ nhìn Thủy Y Y.

Dù hắn không muốn thừa nhận việc hôn nhân này nhưng trong mắt người khác, hắn đã là con rể của Thủy gia.

Hiện tại nếu không nhận, cha vợ cũng đã vái, thì chẳng quá già mồm cãi láo.

Thủy Y Y tinh nghịch nháy mắt với Sở Mặc.

Những người khác thấy hai người như vậy lại hâm mộ không thôi.

Sở Mặc bắt đầu giảng kinh.

Hắn nói rất chậm, để mọi người có cơ hội tự hỏi.

Người có thiên phú tốt có thể lĩnh ngộ nhiều, người thiên phú kém thì đành chịu.

Không phải ai cũng có thể tu luyện Chí Tôn thuật.

Nhưng nếu được người khác giảng kinh cho thì đã là một cơ duyên to lớn rồi.

Không ai nguyện từ bỏ cả.

Có người còn ghi lại từng câu của Sở Mặc.

Sau một canh giờ, Sở Mặc nghỉ một chút để mọi người có thời giantự hỏi và ngộ đạo.

Thừa lúc này, đám cao tầng Thủy gia cũng hành động.

Lục trưởng lão Thủy Hoằng Húc không dám phạm thêm bất cứ sai lầm nào, trực tiếp mở ra trận pháp phòng ngự của Thủy gia sau đó ra lệnh: Nếu ai dám nói hươu nói vượn sẽ lập tức trục xuất khỏi gia tộc.

Nghỉ ngơi xong, Sở Mặc lại giảng tiếp.

Cứ giảng xong lại nghỉ, Sở Mặc đã tiến hành giảng kinh ở Thủy gia trong ba ngày ba đêm.

Tất cả tu sĩ Thủy gia nghe rất say sưa.

Có nhiều thứ bọn họ chưa baogiờ nghe nói đến.

Lúc này họ mới biết, không biết từ khi nào Sở Mặc đã nhạn được toàn bộ truyền thừa của Thủy gia, còn hơn con cháu chính thống như họ nhiều.

Nhưng không ai dị nghị gì, đến một chút ghen tị cũng không có.

Không nói Sở Mặc đã truyền nguyên một bộ cổ kinh của Chí Tôn Thủy gia cho họ, thân phận của Sở Mặc cũng đủ khiến họ không dám nảy sinh tâm tư bất mãn rồi.

Đây là người thừa kế duy nhất của Sở thị nhất mạch, là tôn tử của vị vĩ nhân thủ hộ toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực.

Trong tổ địa Thủy gia vang lên thanh âm ù ù.

Sở Mặc mở miệng lời vàng lá ngọc, khi kinh văn được giảng đến đoạn quan trọng, trong thiên địa sinh ra rất nhiều dị tượng khiến người ta thấy thật thần kỳ.

Lúc này thậm chí không ai còn nhớ cảnh giới của Sở Mặc mới chỉ ở Chân tiên mà thôi.

Một tu sĩ Chân tiên dù có nắm toàn bộ truyền thừa của Thủy gia thì cũng khó mà làm được như Sở Mặc.

Chỉ có Chí Tôn trong truyền thuyết mới có thể làm được như vậy thôi.

Mọi người ở Thủy gia, kể cả Thủy Y Y đều đang đắm chìm trong kinh văn Sở Mặc đã giảng.

Khi Thủy Y Y đột phá trên thiên lộ đã làm thức tỉnh Chí Tôn pháp ấn.

Nhân cơ hội này, sau khi xác minh lại với Sở Mặc, nàng là người có thu hoạch lớn nhất.

Ba ngày sau, Sở Mặc kết thúc việc giảng kinh.

Toàn bộ tổ địa Thủy gia lặng ngắt như tờ.

Mọi người còn đang trong quá trình lĩnh ngộ, không ai nói gì.

-----o0o-----

Chương 1528: Đông gia

Chương 1528: Đông gia

Sở Mặc thả thần thức quét qua pháp trận phòng ngự của Thủy gia một lượt, âm thầm gật đầu.

Với pháp trận phòng ngự cấp bậc này, chỉ cần người tới không phái Chí Tôn thì chẳng có vấn đề gì.

Vì thế, Sở Mặc lặng lẽ đứng dậy rời đi.

Khi người đầu tiên của Thủy gia ngộ đạo tỉnh lại đã là ngày thứ bảy.

Người này chính là Thủy Thanh Thiển.

Rất ít người biết Thủy Thanh Thiển có thiên phú không kém Thủy Y Y.

Nhưng cơ duyên của Thủy Thanh Thiển lại kém hơn rất nhiều nên thế nhân chỉ biết đến Thủy Y Y mà không biết đến Thủy Thanh Thiển.

Cuối cùng Thủy Thanh Thiển cũng nhận được cơ duyên lớn nhất rong cuộc đời của mình.

Khi ngộ đạo, nàng đã có thu hoạch to lớn.

Nếu muốn, nàng có thể trực tiếp độ kiếp thăng lên Đế Chủ.

Dù ở trên thiên lộ nàng cũng chưa chắc đã có được thu hoạch lớnnhư thế này.

Nên sau khi nàng tỉnh lại, nàng cố gắng tìm kiếm bóng hình của Sở Mặc.

Nàng muốn cảm ơn hắn, gọi hắn là tỷ phu.

Nhưng Sở Mặc đã biến mất.

Nơi đó chỉ còn lại Thủy Y Y đang khoanh chân ngồi ngộ đạo.

Sở Mặc đến tổ địa Mao gia.

Hắn biết chuyện Mao gia đã gặp phải, hắn muốn đến đây kính viếng, sau đó nghiêm túc tuyên thệ, sẽ tìm ra tất cả hung thủ và giết hết bọn chúng.

Sở Mặc vừa thề, trên trời lưu lại một đạo pháp chỉ xác nhận, sau đó pháp chỉ hòa vào giữa phép tắc trời đất.

Một lời thành sấm.

Lời của Sở Mặc sinh ra dị tượng tương đương với lời của Chí Tôn.

Vài ngày tiếp đó, Sở Mặc bắt đầu tìm kiếm dư nghiệt Tần gia ẩn nấp gần đó.

Chỉ cần gặp là giết, không cần nói gì.

Trong quá trình này, Sở Mặc cũng gặp nguy mấy lần.

Có một lần đám tu sĩ cường đại của Tần gia liều chết phản kháng, trong đó còn có một tên Chuẩn Chí Tôn...

Mặc dù vất vả, tí thì ngã xuống nhưng cuối cùng Sở Mặc cũng đánh chết được tên Chuẩn Chí Tôn đó.

Lúc này, Sở Mặc đã tương đối uyên bác thuần thục.

Không biết có phải nhờ giảng kinh ở Thủy gia mà chính Sở Mặc cũng cảm thấy mình có thể lĩnh ngộ Chí Tôn thuật ở một tầm cao mới.

Nếu không hắn không thể có năng lực chém được một tên Chuẩn Chí Tôn Tần gia đang liều mạng được.

Hôm nay, Sở Mặc lại tới một gia tộc khác liên quan đến Sở thị nhất mạch, đó là Đông gia.

Đông gia cũng là một gia tộc lâu đời giống Thủy gia.

Trong trận chiến hơn một kỷ nguyên trước, Đông gia cũng mất đi lão tổ Chí Tôncủa mình.

Toàn bắt đầu xuống dốc.

Sau một trăm ngàn năm, Đông gia đã tương đối đổ nát, không còn ánh hào quang khi xưa.

Toàn gia tộc chỉ có mấy chục vạn người, con vợ cả nhất mạch chỉ có hơn vạn người.

Nhưng một gia tộc như vậy lại là gia tộc đầu tiên đứng ra hưởng ứng sau khi Sở thị rời núi, lại dám phái ra hầu hết Đế Chủ tu sĩ của mình để đi tìm người Tần gia.

Sau một hồi huyết chiến, mười mấy Đế Chủ giờ chỉ còn tám người trở về.

Nhưng trên bảng tin, Đông gia vẫn rất mạnh mẽ nói: dù còn một người họ vẫn đánh, đánh đến người cuối cùng thì thôi.

Đông gia sẽ không cúi đầu, vì Đông gia là người của Sở thị nhất mạch.

Sở Mặc khi đọc tin đã rất xúc động nên lựa chọn thứ hai của hắn chính là Đông gia.

Đối với sự xuất hiện của Sở Mặc, toàn bộ Đông gia gần như kinh sợ, mừng rỡ khôn cùng.

- Ta thấy hổ thẹn với mọi người.

Đây là câu đầu tiên Sở Mặc nói với người Đông gia.

- Ta không bằng các ngươi.

Các ngươi đã vì Sở gia, vì giới tu hành mà hy sinh quá nhiều.

Chỉ mong về sau sẽ không còn phải hy sinh nhiềunhư vậy nữa.

Sở Mặc không hàn huyên thêm, trực tiếp lấy Hỗn Độn Hồng Lô, Thí Thiên, Thương Khung Thần Giám.

Ba món thần khí sau khi điên cuồng hấp thu thiên tinh thạch, khôi phục về trạng thái ban đầu.

Hiện giờ, chúng tỏa ánh hào quang sáng chói bao phủ toàn bộ tổ địa Đông gia.

Sở Mặc khơi dậy đại thế phong thủy nơi đây, bố trí một pháp trận khủng bố.

Đừng nói Đế Chủ, dù Chuẩn Chí Tôn có dám xông đến cũng không có đường mà về.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu giảng kinh.

Hắn nói rất nghiêm túc, rất cẩn thận để con cháu Đông gia có thể hiểu được.

Đãi ngộ này còn hơn cả khi ở Thủy gia.

Vì hiện tại, Đông gia quả thực rất không tốt, gần như sắp suy tàn đến nơi rồi.

Chẳng còn mấy người Đế Chủ, Chân tiên thì nhiều, thiên phú cũng không kém nhưng bọn họ quá thiếu tài nguyên.

Mặc dù Đông gia không nói gì nhưng Sở Mặc biết khu vực quản lý của bọn họ không có nhiều sản vật.

Thật ra, lúc trước bọn họ cũng có lãnh thổ có sản vật dồi dào.

Khi Sở Mặc tới, Sở Mặc vốn nghĩ chỗ đất đó là của Đông gia, nhưng khihắn bay qua lại thấy có tu sĩ của gia tộc khác nhìn hắn đầy cảnh giác.

Sở Mặc không hỏi gì, đi thẳng vào Đông gia, bắt đầu giảng kinh.

Trong tình huống này, nếu không nhanh chóng bồi dưỡng ra các tu sĩ hùng mạnh, gia tộc này sẽ sụp sớm thôi.

Dù thế, Đông gia vẫn rất cứng cỏi.

Đối mặt với quái vật như Tần gia, bọn họ vẫn dám đứng ra đối kháng.

Chỉ dựa vào phần tâm huyết này đủ khiến Sở Mặc thấy tôn kính, làm cho bọn họ chút gì đó.

Sở Mặc giảng kinh ở Đông gia bảy ngày.

Đến ngày thứ bảy, có người động chạm đến pháp trận.

Hai Đế Chủ bậc tám tự xông đến, xúc động trận pháp, bị trận pháp chém giết luôn.

Đúng là chọc vào tổ ong vò vẽ.

Rất nhiều tu sĩ tiến đến bao vây chỗ này.

Điên cuồng mắng chửi, gào thét ầm ĩ.

Nếu không phải vì trận pháp bảo vệ, chỉ sợ người Đông gia đã sớm bị giật mình tỉnh lại, hết cả ngộ đạo.

Nếu không phải vì trận pháp, những người kia đã sớm không kiêng nể gì xông vào giết.

Con ngươi Sở Mặc lạnh lùng.

Hắn chậm rãi đứng lên, thân hình lóe một cái, xuất hiện ngay bên rìa trận pháp, nhìn đám người đứng ngoài.

Sở Mặc nhìn quần áo của họ, thấy rất quen.

Hán hơi nhíu mày.

Sở Mặc còn chưa nhớ ra, một tên Đế Chủ bậc hai mình đầy sát khí, hùng hổ đến chỗ Sở Mặc, liếc Sở Mặc một cái hỏi:

- Tiểu tử, ngươi là người Đông gia à?

- Là thì sao mà không thì sao?

Khi Sở Mặc đi ra, hắn đã sử dụng Bách biến thuật, thay đổi dung mạo của mình, đồng thời thu liễm bớt khí tức, chỉ bộc lộ khí tức của mộttu sĩ Chân tiên.

Một tên tu sĩ Chân tiên đỉnh cao thấy vậy lao đến, giơ tay muốn tát vào mặt Sở Mặc:

- Mẹ nó, một gia tộc đến Đế Chủ còn sắp chết hết cũng dám ra vẻ trước mặt Long gia sao?

Chán sống rồi hả.

Ầm!

Tên tu sĩ xông đến bị nổ bùm, thân thể chia năm xẻ bày, máu thịt lẫn lộn trong hư không.

Cảnh tượng này đánh rất sâu vào thị giác.

Các tu sĩ đứng ngoài đơ luôn.

Tên Đế Chủ bậc hai cũng trợn tròn mắt.

Sau đó, gã rít lên, lấy ra một cái vũ khí cấp Đế Chủ chém về phía Sở Mặc.

Lại ầm một tiếng.

Kết cục của tên Đế Chủ này cũng không khác tên Chân tiên là bao.

-----o0o-----

Chương 1529: Ta sẽ không bỏ qua cho bọn họ

Chương 1529: Ta sẽ không bỏ qua cho bọn họ

Màu máu đỏ tươi, thân thể tan rã nhìn mà ghê người.

Toàn trường nhất thời tĩnh mịch.

Cả đám sợ hãi.

Đây là người gì thế?

Từ lúc nào mà Đông gia có một cao thủ đáng sợ như vậy?

Đây tuyệt đối không phải người của Đông gia.

Sao một tên Chân tiên như hắn lại có thể đánh chết một tên Đế Chủ chứ?

Người của Long gia nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Đồng thời, họ cũng thấy mình lạnh toát, nhìn Sở Mặc mà càng thấy sợ.

Chỉ có một số ít không có sợ hãi, mà hơi kiêng kỵ, nghi hoặc nhìn Sở Mặc.

Bọn họ chưa bao giờ thấy có người có thể đùng cái giết chết một Đế Chủ bậc hai.

Dù có giết được cũng không nhẹ nhàng như Sở Mặc vừa làm.

Sở Mặc hầu như chưa nhúc nhích mà đã đánh nổ chết hai tên tu sĩcảnh giới không hề thấp.

Rốt cuộc người này là ai đây?

Long gia à.

Sở Mặc lạnh lùng, trong lòng có chút nghiền ngẫm.

Hắn nhìn đám người trước mắt.

Có một tên Đế Chủ bậc chín và một Đế Chủ bậc tám, bốn Đế Chủ bậc sáu, còn lại là Đế Chủ bậc ba, bốn và một ít tu sĩ Chân tiên.

Lúc trước lại còn hai gã Đế Chủ bậc tám.

Thực lực tổng hợp không tồi, thậm chí là khá mạnh.

Bất cứ một đại tộc nào nếu phải đối đầu với đám người này cũng phải cẩn thận.

Đây là một lực lượng có thể gây tổn thương to lớn cho cả một đại tộc.

Một đám người thế này lại vọt vào gia tộc nghèo nàn túng thiếu như Đông gia làm cái gì chứ?

Hiển nhiên không phải để làm khách rồi.

Sở Mặc tiến vào Thiên giới không phải mới một hai ngày.

Đông gia thế nào hắn có thể biết ít nhiều.

Nên dù Đông gia không mở miệng, Sở Mặc biết Đông gia có vấn đề.

Một đại tộc cổ dù nghèo túng, có ít Đế Chủ cũng không thể có ít lãnh thổ như vậy.

Long gia đã chiếm được lãnh thổ của Đông gia.

Đúng là Đông gia đã bị người ta lấn lướt lắm rồi.

Có thể thấy gặp phải tình huống như vậy mà bọn họ vẫn kiên cườngkhông đổi, đủ thấy cốt khí của họ đáng trân trọng.

Long gia đang định làm gì?

Ỷ thế hiếp người ư?

Người Đông gia có tôn nghiêm và kiêu ngạo, không mở miệng cầu thiếu gia là hắn làm gì nhưng Sở Mặc không thể thờ ơ.

- Các ngươi tự sát đi.

Sở Mặc nhìn đám người, hờ hững nói.

- Ta sẽ nói chuyện với Long gia.

- Tiểu súc sinh, ngươi là cái thá gì?

Một tên Đế Chủ bậc sáu nổi giận:

- Chỉ bằng ngươi cũng dám sai khiến Long gia á!

Ta thấy ngươi chán sống rồi.

Ngươi muốn gây tai họa cho Đông gia phải không?

Vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi, lập tức phá trận pháp, diệt sạch Đông gia.

- Ha ha ha, đúng là buồn cười.

Đây là chuyện hài nhất mà ta nghe từ khi chào đời đấy.

Một tên Đế Chủ bậc sáu khác nói.

- Tự sát ư?

Nhóc à, ta thấy ngươi mới thích hợp với tự sát đó.

Ngươi tự sát đi, chúng ta đỡ phí thể lực.

Tên Đế Chủ bậc tám lạnh lùng mở miệng.

Tên Đế Chủ bậc chín hờ hững nhìn Sở Mặc nói:

- Lớn lối quá nhỉ!

Ngươi vừa lừa giết hai Đế Chủ bậc tám, lại giết thêm hai người của chúng ta.

Ngươi nghĩ chúng ta sẽ bỏ qua chuyện này sao?

Có dám báo tên của ngươi hay không?

- Các ngươi còn chưa có tư cách để biết.

Sở Mặc nhìn gã một cái nói.

- Đường đường một Đế Chủ bậc chín, bá chủ một phương lại đến ỷ thế hiếp người, ngươi thấy tốt lắm ư?

- Gì mà ỷ thế hiếp người, ngươi thì biết cái gì?

Tên Đế Chủ bậc chín nói.

- Đông gia là người của Sở thị nhất mạch, vì chống lại Tần gia đã nhập Ma mà bị tổn thất nghiêm trọng.

Các ngươi hỏi vậy mà không thấy thẹn sao?

Sở Mặc trầm giọng.

Lửa giận trong lòng hắn đã bốc lên nhưng hắn còn muốn nói công đạo cho Đông gia.

- Sở thị nhất mạch à... chỉ là một gia tộc hết thời mà thôi.

Chỉ một đám nông dân lại nghĩ có thể khôi phục được vinh quang lúc xưa chắc?

Quá buồn cười.

Còn ngươi hỏi lương tâm ư, trong giới tu hành này, nếu còn lương tâm thì đã chết từ lâu rồi.

Tên Đế Chủ bậc chín trào phúng.

Vì gã cảm giác, trong giọng nói của thanh niên này cũng hơi yếu thế.

Xem ra có vẻ không phải đối phương không biết Long gia, vẫn kiêng kỵ một chút.

Điều này khiến gã thấy an tâm hơn.

Bên cạnh gã có nhiều người như vậy, nếu đánh thật cũng chẳng sợ thiệt.

- Ta biết rồi.

Sở Mặc nói xong, trực tiếp xuất thủ.

Hắn khẽ vươn tay, hấp lực khổng lồ túm lấy một tên Đế Chủ bậc sáu.

Rắc một cái, bẻ gãy cổ, sau đó quẳng thi thể xuống.

Động tác của Sở Mặc quá nhanh.

Tên Đế Chủ bậc chín kia cũng không ngờ Sở Mặc lại nhanh đến thế, gã muốn ngăn nhưng không kịp.

Cả đám giận dữ nhìn Sở Mặc.

Nhưng cũng không ít người lạnh sống lưng.

Một tên tu sĩ Chân tiên lại có thể đánh chết một tên Đế Chủ bậc sáu dứt khoát như thế chứng tỏ một điều.

Hầu như trong nháy mắt, cả đám đều nghĩ đến một người.

Vài Đế chủ bậc cao nhìn nhau, đồng thời quyết định.

- Giết!

Tên Đế Chủ bậc chín đánh luôn sát chiêu.

Gã đã đoán được thanh niên này là ai.

Gã thầm nghĩ dùng thời gian ngắn nhất để giải quyết vấn đề.

Sát chiêu của gã là một Chí Tôn thuật của Long gia, có uy lực lớn, tiêu hao đánh đổi cũng rất lớn.

Đòn đánh có thể đánh nát cả một ngôi sao.

Công kích mạnh đến mức trời long đất lở.

Vũ trụ gần như sụp xuống, quy luật bị loạn.

Tên Đế Chủ bậc tám và những người khác cũng ra đòn hiểm.

Tâm tư của những người này không khác tên Đế Chủ bậc chín là bao.

Lúc trước họ khinh Sở Mặc, nhưng sau khi biết thân phận của hắn, sự khinh thường biến thành kiêng kỵ.

Nếu người này đúng là Sở Mặc, rất có thể hôm nay họ sẽ phải táng thân ở đây.

Đây là một pho tượng sát thần chân chính, là người trẻ tuổi cự phách nhất ở Thiên giới hiện giờ.

Ầm!

Sở Mặc vung tay ra Chí Tôn thuật, đối kháng với sát chiêu của tên Đế Chủ bậc chín.

Không gian bị nghiền ép vặn vẹo.

Sau đó tên Đế Chủ Long gia kia hộc máu, mặt tái nhợt, muốn xoay người bỏ chạy.

Gã căn bản không đánh lại.

Chiến lực của Sở Mặc khiến gã thấy tuyệt vọng.

Dù gã không phải tên Đế Chủ mạnh nhất nhưng cũng không phải là kẻ yếu nhất.

Thế mà đứng trước một tu sĩ Chân tiên như Sở Mặc, ngoài tuyệt vọng ra gã lại chẳng có nổi cảm xúc nào.

Sở Mặc không cho gã thời gian, mạnh mẽ rút Thí Thiên chém gã.

Tên Đế Chủ loáng cái đã chạy mười mấy vạn dặm, gần như hoàn toàn biến mất, nhưng vẫn bị ánh đao của Thí Thiên chém thành hai khúc ngã xuống luôn.

- Trưởng lão đã chết!

- Thật ư!

- Trời đất, tên này là ai?

Các tu sĩ Chân tiên của Long gia tuyệt vọng, giọng nói đã nức nở.

- Hắn là Sở Mặc.

Một Đế Chủ bậc sáu mang vẻ mặt tuyệt vọng thì thào.

- Sở Mặc?

- Hắn là Sở Mặc?

Các tu sĩ Long gia vừa mới tuyệt vọng giờ thì hoàn toàn hết hi vọng.

-----o0o-----

Chương 1530: Tiểu hữu thì sao? (1)

Chương 1530: Tiểu hữu thì sao? (1)

Ai cũng không dám nghĩ thanh niên có tướng mạo bình thường nàylại là Sở Mặc?

Tự dưng hắn đến Đông gia làm gì?

Để khoe khoang hắn mạnh hay sao?

Cảm xúc tuyệt vọng lan tràn, Sở Mặc vẫn lạnh lùng giết chóc.

Một tên Chân tiên có nhục thể bị vỡ, Nguyên Thần bỏ chạy.

Nhưng Sở Mặc đã phong tỏa hoàn toàn vùng trời này.

Đến Đế Chủ còn chạy không thoát huống hố Chân tiên.

Nguyên thần của tên Chân tiên sau khi bị vỡ trực tiếp hóa thành tinh khí, dung nhập vào phiến thiên địa này.

Một tên Đế Chủ bậc sáu tuyệt vọng nói:

- Hán muốn dùng thân thể của chúng ta để tạo thêm tinh khí cho vùng đất này.

Linh khí của Đông gia so với mấy đại gia tộc kia thật sựkém.

Lúc này, đám tu sĩ Long gia bị giết, toàn bộ đạo hạnh và thân thể của bọn họ trực tiếp bị hóa thành tinh khí dung nhập vào vùng đất này.

Kết thúc trận hôm nay, nơi đây sẽ thành một bảo địa.

Đám người Long gia tuyệt vọng, điên cuồng cầu cứu gia tộc.

Nhưng Sở Mặc quá mạnh.

Dù hắn bị thương, đối mặt với đám tu sĩ này, trận thế vẫn nghiêng về một bên giết chóc.

Mỗi một khắc lại có thêm một tu sĩ Long gia ngã xuống.

Rất nhiều tu sĩ trước khi chết đột nhiên hiểu cảm giác bị người ta ức hiếp đến tuyệtvọng là như thế nào.

Tên Đế Chủ trước khi toi mạng dưới tay Sở Mặc đã gào lên:

- Sở Mặc, Long gia sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Lời của Đế Chủ có thể hóa thành pháp chỉ, nhưng lại bị Sở Mặc tùy tay dùng một đao chém vỡ.

- Ta cũng sẽ không bỏ qua cho các ngươi!

Sở Mặc dùng đao chém đầu tên Đế Chủ bậc tám.

Sát khí của Thí Thiên lập tức ma diệt nguyên thần của gã.

Tinh khí dồi dào lại dungnhập vào trời đất.

Chiến đấu đã gần đến hồi kết.

Từ đầu đến cuối, Đông gia đều không có tí động tĩnh gì.

Người của Đông gia đang ngộ đạo, căn bản không biết bên ngoài có chuyện gì.

Đến hạ nhân không có tư cách nghe giảng kinh của Đông gia cũng không biết, cách bọn họ không xa đang có một cuộc đại chiến, càng không biết gia tộc của bọn họ thiếu nữa phải tắm máu.

Sau khi giết chết tên tu sĩ cuối cùng, Sở Mặc phong ấn gã, sau đó mới nhẹ nhàng thở ra.

Hắn vận chuyển tâm pháp, Cửu tự chân ngôn đểkhôi phục thương thế của mình.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn về chân trời phía xa.

Thấy có khá nhiều tu sĩ bay đến, còn có vô số chiến thuyền.

Nhiều không kể xiết, đầy một góc trời.

Sở Mặc liếm khóe miệng, trong lòng tự nhủ, lần này mình chọc tổ ong vò vẽ lớn đây.

Xem điệu bộ thế này có vẻ Long gia đã dốc toàn lực rồi.

Lông mày Sở Mặc nhướng lên, cầm Thí Thiên lẳng lặng đứng đó.

Người hắn nhuốm màu máu.

Muốn chiến thì chiến đi.

Sở Mặc một đường giết đi ra từ Nhân giới, giờ đây hắn không sợ chiến đấu.

Dù xuất hiện vài lão quái vật Chuẩn Chí Tôn, Sở Mặc cũng không lùi bước.

Trừ phi Long gia có Chí Tôn nếu không kiểu gì Sở Mặc cũng có cách.

Hiện tại, khi đối mặt với Chí Tôn, hắn không có bất cứ năng lựcphản kháng nào, đến trốn cũng trốn không thoát, chỉ có thể liều chết.

Dù độ kiếp hay dùng hoàn mỹ phân thân đều chỉ là biện pháp liều mạng.

Tại giới tu hành, muốn không tranh giành quyền thế thì ngươi chỉ có thể khiến người ta thấy kiêng kỵ.

Nếu chỉ nói không thì chẳng khác nào chuyện cười.

Sở Mặc không biết Long gia có Chí Tôn hay không nhưng hắn biết, dù có, thì Chí Tôn cũng không xuất hiện ở đây.

Long Hận Mặc đi xuống từ một con thuyền, con ngươi y lạnh lùng trong trẻo, bình tĩnh vô ba.

Bị nhục tại Thiên đạo viên và Thiên lộ đã khiến cho vị đại nhân trẻtuổi mắt cao hơn đầu này trở nên thành thục rất nhiều.

Y biết y không phải đối thủ của Sở Mặc, dù có tiến lên cũng chỉ tự rước lấy nhục, chẳng bằng đứng bên cạnh nhìn.

Sở Mặc cũng thấy Long Hận Mặc ẩn trong đám người không đứng ra.

Sở Mặc hơi kinh ngạc một chút, thầm nghĩ: rốt cuộc cũng khôn ra rồi à?

- Sở Mặc!

Một tiếng gầm từ phía tu sĩ Long gia truyền ra.

Một vị trung niên mặc áo dài màu vàng sáng, đầu đội vương miện, bộ dánh long hành hổbộ, đi lại trong hư không, cực kỳ khí thế.

Lão đứng cách Sở Mặc hơn mười trượng, căm tức nói:

- Long gia có thù oán gì với ngươi mà ngươi lại ác độc giết chết nhiều tu sĩ Long gia như thế?

Thế mà ngươi còn dám xưng là hậu nhân của người thủ hộ Thiên giới ư?

Ngươi quá đáng quá đó.

Sở Mặc nghe thế thì thấy vui vẻ.

Ồ, tới cãi nhau chứ không phải đánh nhau à?

Nếu muốn đánh nhau còn nói nhảm làm gì, cứ xông vào đánh là được.

Người này đủ khí độ, là người có chức vị cao lâu năm.

Mặc dù mắt lão đầy lửa giận nhưng sát khí lại không quá rõ ràng.

Không đến mộtphần mười số người phía sau lão có sát khí với Sở Mặc.

Đại đa số đều mang vẻ mặt tức giận, trong mắt lại tràn đầy kiêng kỵ.

Uy danh giết chóc của Sở Mặc khiến họ không thể không kiêng kỵ hắn.

Tuy hận không thể chém hắn thành tám khối nhưng chỉ cần hắn còn hoàn hảo đứng đâu, dù là Chuẩn Chí Tôn cũng phải suy nghĩ thật kỹ xem có ra tay với hắn được không.

Nếu đám tu sĩ lúc nãy biết thân phận của Sở Mặc ngay từ đầu thì đã không dám ra tay với hắn.

Nên nghiêm túc mà nói, Sở Mặc chẳng khác gì âm thầm lừa cái đám đã chết kia một phen rồi.

- Thù oán à, quá phận à, ...

Sở Mặc hừ lạnh, nhìn người trung niên khí độ đầy mình nói:

- Thế hiện tại ngươi đang đứng ở chỗ nào thế?

Người trung niên ngẩn ra.

- Đây là địa bàn của Long gia.

- Ta nhổ vào!

Sở Mặc chỉ vào mũi lão mắng:

- Đường một Đế Chủ bậc chín, đại lão cao tầng ở Long gia lại dám đổi trắng thay đen, nói hươu nói vượn.

Ngươi vui lắm hả?

Đây thật sự là địa bàn của Long gia ư?

Sắc mặt người trung niên đỏ lên, lão không nghĩ người trẻ tuổi này lại nghe không vừa tai cái đã mắng chửi, phong độ của hắn để ở đâu không biết.

- Láo xược!

Trong đám người có một lão già đã ngoài thất tuần đi ra, căm tức nhìn Sở Mặc.

Lão dùng tay chỉ vào Sở Mặc, muốn nói thêm gì đó.

- Cẩn thận!

Lại có một thân ảnh lao ra, nháy mắt che trước mặt lão già hơn bảy mươi này.

Sau đó, thân hình này mang người lui về phía sau, nét mặt giận dữ, nhìn Sở Mặc nói:

- Sở Mặc, ngươi quá đáng lắm rồi, lại dám đánh lén.

Sở Mặc rũ mắt, thản nhiên nói:

- Chẳng qua ta muốn cảnh cáo thôi.

Từ trước tới giờ ta đều vậy.

Các ngươi nhanh chóng mà quen đi.

Nếu không, dù ngươi ở đây, ta cũng sẽ có rất nhiều cách để giết lão.

Lão già thất tuần bị dọa đổ mồ hôi lạnh.

Một Đế Chủ bậc tám như lão lại không cảm nhận được Sở Mặc ra tay lúc nào, chênh lệch quá lớn rồi.

Mà người cứu lão một mạng cũng là một người ở cảnh giới Chuẩn Chí Tôn.

Dù ngăn cản được một kích của Sở Mặc nhưng y cũng thấy chấn động.

-----o0o-----

Chương 1531: Tiểu hữu thì sao? (2)

Chương 1531: Tiểu hữu thì sao? (2)

Lúc trước, y đã biết chiến tích của Sở Mặc.

Hắn là một tên yêu nghiệt, một tên Chân tiên có thể liều mạng với một Chuẩn Chí Tôn.

Khi đó y còn không tin.

Hiện giờ y đã hiểu Sở Mặc tuyệt đối có tư cách đánh một trận với y.

Sở Mặc mặc kệ tên Chuẩn Chí Tôn Long gia này, hắn đặt ánh mắt trên người người trung niên, lạnh lùng hỏi:

- Ngươi thử nói lại coi đây là biên giới của Long gia các ngươi ư?

- Chuyện này...Người trung niên méo miệng, âm trầm nói:

- Dù không phải biên giới Long gia thì cũng khong phải của Sở gia.

Ngươi dựa vào cái gì mà giết một lượng lớn tu sĩ Long gia thế chứ?

- Thế đây là chỗ của gia tộc nào?

Sở Mặc lại hỏi.

- Đông gia.

Người trung niên đáp.

- Đông gia không có quan hệ gì với Sở gia à?

Thanh âm của Sở Mặc đã sâm lãnh đến cực điểm, hắn hỏi dồn, khiếnngười trung niên thấy vô cùng khó chịu.

Lúc này đột nhiên có một tiếng nhạc xưa đầy tang thương vang lên.

Trong chiến thuyền của Long gia có một ông lão bước xuống.

Ông lão râu tóc bạc trắng, đi còn hơi run run, dường như lúc nào cũng có thể ngã xấp xuống khiến người ta lo lắng.

Ông đi rất chậm, vừa đi vừa nói:

- Người trẻ tuổi, ta nguyện ý dùng một tin tức để hóa giải thù hận.

Chúng ta không phải kẻ thù, cũng chẳng có thâm thù đại hận gì.

- Thập lục tổ...Người trung niên hơi nhíu mày.

Ông lão khoát tay, bên kia im tiếng.

Sở Mặc không nói gì, nhìn ông lão.

Ông ta dám dùng một tin tức để trừ bỏ hết ân oán trong quá khứ chứng tỏ tin này không hề tầm thường.

- Người trẻ tuổi có thể dời bước hay không?

Ông ta mỉm cười, không vì Sở Mặc vừa chém giết vãn bối trong gia tộc ông ta mà phẫn nộ, có vẻ là người hữu lễ.

Chỉ riêng khí độ này thôi cũng đủ khiến người ta kính nể.

Sở Mặc gật đầu:

- Có thể.

Ông lão khoát tay một cái.

Tất cả tu sĩ Long gia, bao gồm cả người trung niên áo vàng kia đều lui sang một bên.

Tuy người trung niên vẫn rất bất mãn nhưng không nói gì.

Ông lão và Sở Mặc đến một chỗ cách khoảng vài trăm dặm.

Khoảng cách này không phải quá xa, dù một Đại la kim tiên cũng chỉ cần nhoáng một cái là có thể đến nơi.

Tuy nhiên, đối với hai người này khoảng cách như vậy là được rồi.

Ông lão vung ta, thiết hạ một kết giới.

Sở Mặc thả thần thức, thấykết giới này khá chắc chắn.

Dù thần trí của hắn muốn xuyên thấu kết giới này cũng không phải chuyện dễ.

Đây là một kiểu thành ý, cũng là một loại thị uy.

Sở Mặc cười cười, lấy ra Hỗn Độn Hồng Lô.

Ầm!

Hỗn Độn Hổng Lô tỏa ra hơi thở tang thương, cùng với hàng tỉ hỗn độn khí, trực tiếp biến đổi phong ấn kết giới của ông lão.

Khí tức này khiến người ở cách vài trăm dặm kia có cảm giác muốn quỳ bái.

Con ngươi ông lão loe lóe, sau đó ông cười nói:

- Sở công tử thủ đoạn cao minh.

- Ta nhát gan mà.

Sở Mặc cười cười.

- Ha ha ha...

Tuy ông lão run run rẩy rẩy nhưng cười rất sảng khoái:

- Không hổ là hậu nhân của vị vị nhân kia, không hổ là con của Thiên Cơ huynh mà.

Con ngươi Sở Mặc chợt lóe lên, nhìn chằm chằm vào ông lão.

Ông lão không nói lời thừa gì mà nói thẳng:

- Tin tức của ta đúng là về Thiên Cơ huynh.

Ta tin mấy năm nayngươi vẫn vấn muốn tìm phụ thân của ngươi.

Sở Mặc trầm mặc, hắn không biết lời ông lão này có thể tin được bao nhiêu.

Ông lão lại nói:

- Ân oán của ngươi và Long gia trước là vì đứa nhỏ Thu Thủy không hiểu chuyện, cũng do chúng ta không để ý giáo dưỡng đám vãn bối.

Bất quá, nó đã bị đổi tên thành Long Hận Mặc, cũng nhận đủ giáo huấn rồi.

Sở Mặc thầm nghĩ: không giết y là ta đã nhượng bộ lắm rồi, chútgiáo huấn đó tính là gì đâu.

Đây là giới tu hành chứ không phải chỗ làm từ thiện.

Không có đạo lý người khác lừa ta hại ta mà ta không thể trả đòn.

Có vẻ ông lão nhìn ra tâm tư của Sở Mặc.

Ông nói:

- Đây là giới tu hành, hại người rồi cũng có lúc bị người hại.

Đám người bị ngươi giết đáng chết.

Dù thế nào, Đông gia chung quy vẫn trung thành tuyệt đối với Sở gia, là anh hùng đích thực của Viêm Hoàng Đại Vực.

Còn đám vãn bối không nên thân kia lại dám ỷ thế hiếp người nên bọn họ đáng chết.

Sở Mặc nhìn ông lão, hỏi:

- Tiền bối biết hết rồi ư?

Ông lão hơi ngẩn ra, lập tức gật đầu:

- Ít nhiều cũng biết một chút nhưng không để ý lắm.

Ta đã không hỏi việc của gia tộc lâu lắm rồi.

- Ồ...

Sở Mặc gật đầu.

Hắn biến ông lão có thái độ này hoàn toàn vì đối thủ của Long gia là hắn.

Hiện giờ Sở Mặc đã hoàn toàn đủ tư cách đàm phán với ông ta, thậm chí, với toàn bộ Long gia.

Nếu không có tư cách thì đến một lão tổ Sở Mặc cũng chẳng gặpđược.

Chuyện này vẫn diễn ra như chuyện thường ở Thiên giới.

Dù có bất mãn cũng chẳng thể quản được.

- Nên mới nói giữa Long gia và Sở thị nhất mạch không có thâm cừu đại hận gì.

Ông lão mặt không đổi sắc, lại mỉm cười với Sở Mặc:

- Ta có thể đứng ra làm chủ.

Đông gia từng có bao nhiêu lãnh thổ giờ sẽ có bấy nhiêu, mà có thể có nhiều hơn.

Long gia cam đoan không phản ứng.

Ta thề!

Lời thề của Chuẩn Chí Tôn hóa thành pháp chỉ, dung hợp vào thiên đạo.

Lời thề của ông lão đồng nghĩa với một nhân quả rất lớn.

Ông lão nhìn Sở Mặc hỏi:

- Còn tiểu hữu thì sao?

Sở Mặc chăm chú nhìn lão già nói:

- Long gia cam đoan sẽ không nhập ma ư?

Lão già gật đầu:

- Đương nhiên.

Long gia còn muốn sống yên ổn mà.

Có thể kết chút ân oán tình thù nhưng dù sao cũng chỉ là chuyện nội bộ Thiên giới.

Bất kể kẻ nào cấu kết với Ma tộc cũng sẽ không có kết cục tốt.

- Được, vậy ta cũng thề.

Nếu tiền bối có thể nói ra hành tung của cha ta, ân oán giữa ta và Long gia coi như xóa bỏ.

- Tiểu hữu thật sảng khoái.

Ông lão thở phào nhẹ nhõm.

Ông rất hiểu Sở thị nhất mạch nên ông biết Sở thị có năng lực như thế nào.

Ông cũng không có thành kiến gì với Sở Mặc, thậm chí, sâu trong nội tâm còn rất thưởng thức người thanh niên này.

Có nhiều người có thiên phú và huyết mạch tuyệt hảo nhưng không phải ai cũng có thể một đường từ Nhân giới giết lên, trở thành người trẻ tuổi cự phách nhanh như vậy.

Tuổi của ông đã cao, ông tận mắt từng thấy nhiều thiên tài của Longgia hay gia tộc khác, có người khiến ông không chỉ hâm mộ mà còn có chút ghen tị.

Nhưng bao nhiêu năm qua những người ông hâm mộ ghen tị kia, có mấy người có thể chân chính trưởng thành.

Khi tuổi trẻ có thể bước v

ào Đế Chủ nhưng càng về sau lại tăng tiến càng chậm.

Thạm chí đến mấy ngàn năm còn chưa tăng được chút nào.

Vì sao chứ?

Nguyên nhân có rất nhiều nhưng xét đến cùng là vì lười.

-----o0o-----

Chương 1532: Đệ Cửu thành

Chương 1532: Đệ Cửu thành

Từ thiên tài, trở thành đại nhân trẻ tuổi, rồi lại thành Đế Chủ trẻ tuổi...

Thân phận biến hóa lớn như vậy dễ khiến ý chí và tinh thần bị mài mòn.

Bước vào Chí Tôn là vô vọng, khả năng trở thành Chuẩn Chí Tôn cũng cực kỳ bé nhỏ.

Người bình thường trong tình huống này sẽ làm thế nào?

Ai mà không tránh khỏi chữ danh chữ lợi.

Nên nhiều thiên tài trẻ tuổi cuối cùng lại bị bại bởi hai chữ này, chẳng mấy người có thể thật sự lớn lên.

Nhưng trong mắt người thanh niên trước mắt này, danh lợi chỉ là mây bay.

Hắn có thân thế cao, có chiến lực khiến thiên hạ khiếp sợ, anh hùng cự phách, nhưng lại không xuất hiện thói xấu của mấy tu sĩ trẻ tuổi thành danh khác.

Một người như vậy chẳng lẽ không đáng để tôn trọng sao?

Chẳng lẽ chỉ vì hắn còn trẻ mà có thể khinh thường hắn sao?

Ông lão cảm thấy mấy người xem nhẹ Sở Mặc đúng là có vấn đề về đầu óc.

Các ngươi dựa vào cái gì mà tự tin như thế?

Dựa vào cái gì mà dám xem thường Sở Mặc?

Đây là nghi hoặc lớn nhất của ông.

Mặc dù trong gia tộc có nhiều người có suy nghĩ khác, ông vẫn giữ quan điểm của mình.

Hôm nay may mà ông theo tới nếu không ông tin có thể Long gia sẽ gặp đại nạn.

Đừng nhìn hiện tại Long gia có rất nhiều người, hơn hẳn Đông gia.

Nhưng nếu hôm nay ông không tới, không chừng vài năm sao, Long gia còn chẳng bằng Đông gia ý chứ.

Ông lão sống lâu, thậm chí sống đến thế kỷ thứ hai rồi nên nhìn mọi chuyện thông thấu hơn.

Nhiều người ở Long gia có lẽ sẽ nghĩ ông quá mềm yếu nhưng những người hiểu biết thật sự đều rõ, ông không phải người mềm yếu tí nào.

Chỉ có điều ông rất minh mẫn, nhận rõ tình thế.

- Phụ thân của ngươi chắc chắn vẫn còn sống nhưng tìm được huynh ấy không phải việc dễ chút nào.

Mặc dù nơi này có mấy tầng phong ấn nhưng ông lão vẫn dùng phương thức truyền âm, nói chuyện với Sở Mặc.

Sở Mặc nghe xong khiếp sợ, không dám tin nhìn ông lão.

Ông lão nói tiếp:

- Lao phu có thể bảo chứng việc này là thật, có thể dùng nguyên thần để thề.

Sở Mặc hít sâu một hơi, nhìn ông lão nói:

- Thôi vậy, ta tin tưởng tiền bối.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc gọi ông lão này là tiền bối:

- Long Hận Mặc đổi lại tên Long Thu Thủy đi.

Trước kia ta thấy bị một người hận cũng không tồi, nhưng giờ cảm giác không thoải mái tínào.

Từ này về sau, nếu Long gia không trêu chọc ta, ta sẽ không chủ động trêu chọc Long gia.

Ông lão vừa lòng gật đầu, do dự một chút nói:

- Chuyện của phụ thân ngươi...

- Ta sẽ tự minh xử lý.

Sở Mặc nói.

- Vậy được.

Trên mặt ông lão có chút ánh sáng.

Nếu không có tin này, hôm nay sẽ không gì có thể ngăn Sở Mặc xuống tay với Long gia.

Nếu đánh nhau, Long gia cũng không sợ Sở Mặc nhưng cũng không chịu nổi thương vong lớn như vậy.

Bọn họ không muốn dẫm vào vết xe đổ của mấy gia tộc kia.

Tần gia có mạnh không?

Lại còn có một Chí Tôn trấn thủ.

Nhưng thế thì sao?

Cửa nát nhà tan, Chí Tôn thì không thấy bóng dáng.

Một số việc không cần để ý quá trình mà chỉ cần nhìn kết quả.

Sở Mặc trực tiếp ly khai nơi này.

Ông lão của Long gia cũng mang theo các tu sĩ trở về gia tộc.

Đại chiến căng thẳng cứ thế bị tiêu trừ.

Nhiều người ở Long gia còn không dám tin.

Tuy rằng không hài lòng nhưng với đại đa số người, kết quả thế này là tốt nhất rồi.

Cuối cùng bọn họ cùng hóa giải ân oán với Sở Mặc, với Sở thị nhất mạch.

Đây coi như một thắng lợi.

Còn về phần biên giới của Đông gia, Long gia cũng không để tâm lắm.

Kế tiếp, Sở Mặc lại liên tục viếng thăm hơn mười gia tộc có liên quan đến Sở thị nhất mạch.

Đến mỗi gia tộc, hắn đều ở lại vài ngày truyền kinh giảng pháp.

Dù trên người hắn có rất nhiều thiên tinh thạch cực phẩm nhưng hắn không để lại cho các gia tộc kia.

Cho người ta cái cần chứ không nên đưa người ta con cá.

Sở Mặc hiểu điều này, các gia tộc kia cũng vậy.

Đối với họ, được Sở Mặc truyền pháp đã là việc vui.

Bọn họ đều rất hưng phấn.

Trong quá trình này, Sở Mặc lại gặp mấy đám tu sĩ Tần gia.

Hắn trựctiếp đánh chết không chút lưu tình, đến một câu cũng lười hỏi.

Sau gần hai tháng một đường đi thăm các gia tộc, Sở Mặc tiến vào một khu vực xa lạ, hắn dừng lại hỏi thăm.

Sở Mặc thu liễm toàn bộ hơi thở trên người, tiến đến một tòa thành khá cũ kỹ.

Tòa thành này có tên là Đệ Cửu thành.

Nghe nói trong trận chiến năm đó, sau khi Viêm Hoàng Đại Vực bị phá nát, Thiên giới xuất hiện tòa thành kiêu ngạo này.

Đệ Cửu thành danh khí vang dội giờ đã thành một tòa thành cho phàm nhân rồi.

Vì trong phạm vi trăm vạn dặm, linh khí chỗ này khá loãng, không thể níu chân các tu sĩ.

Cho nên, dù Đệ Cửu thành có danh vọng vang dội ở quá khứ giờ cũng chẳng có mấy tu sĩ hỏi thăm.

Thậm chí còn chẳng có gia tộc nào nguyện ý quản hạt.

Trong tình huống như vậy, Sở Mặc thong dong đến tòa thành.

Sau khi vào thành, hắn cảm thấy rất thân thuộc.

Từng tiếng giaohàng, ngựa xe ồn ào như nước khiến Sở Mặc cảm giác như mình đang ở Nhân giới.

- Mứt quả đây, mứt quả vừa lớn vừa ngọt đây!

Không ngọt không lấy tiền!

- Bánh bao, bánh bao mới ra lò đây!

Bánh bao nhân nhiều thịt ít vỏ đây!

Cam đoan ăn xong một cái lại muốn ăn thêm.

- Đường quả chính tông lão điếm năm mươi năm kinh nghiệm đây!

- Bán linh dược nào!

Một gốc linh dược có thể kéo dài hai mươi năm tuổi thọ mà chỉ có một vạn lượng hoàng kim thôi!

Bỏ qua cơ hội này sẽ không có cơ hội gặp lần sau đâu...

Trên đường đầy tiếng rao hàng.

Người người hét to giống như gánh hát.

Sở Mặc đi trên đường, không nhịn được nở nụ cười.

Hắn đứng trước người bán mứt quả, cười cười hỏi:

- Bao nhiêu tiền một xâu thế?

Người bán hàng rong nhiệt tình nói:

- Mười văn một xâu, cam đoan chua ngọt ngon miệng.

Sở Mặc hơi sửng sốt, tìm kiếm một chút trong nhẫn trữ vật, lấy ra một khối vàng, bẻ một miếng đưa cho người bán hàng nói:

- Đủ chưa?

Ánh mắt người bán hàng rong sáng lên, miệng co giật, mặt đầy vẻ kính sợ, liên tục gật đầu nói:

- Đủ mà... quá đủ...

Mỗi ngày ngài đến ăn cũng vẫn đủ.

Tùy tay lấy một khối vàng xong lại còn thoải mái bẻ một miếng, người này nhất định là người tu hành rồi.

Không biết đã bao nhiêu năm rồi Đệ Cửu thành chưa gặp một tu sĩ hùng mạnh như vậy.

Dù là thành chủ cũng chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh mà thôi.

Trong Thiên giới sung túc linh khí, Đệ Cửu thành đúng là một chỗ hiếm thấy.

Sở Mặc cầm xâu kẹo hồ lô, tùy ý đi về phía trước.

Hắn chỉ cần thả một chút thần thức là đã có thể bao trùm hết tòathành cũ đổ nát này rồi.

Nhưng hắn không muốn làm như vậy.

Vì hắn tới để tìm phụ thân của mình.

-----o0o-----

Chương 1533: Vàng trong cát (1)

Chương 1533: Vàng trong cát (1)

Nếu dùng thần thức để quét thì rất không tôn trọng người lớn chứ đừng nói đây còn là cha của hắn.

Vị lão gia của Long gia nói cho Sở Mặc, mấy năm trước, ông đi qua Đệ Cửu thành đã nhìn thấy một phần mặt của Sở đại gia.

Nhưng ông không dám tiến lên hỏi thăm vì lúc đó Sở đại gia giống hệt tên ăn mày, tay cầm bầu rượu, say lướt khướt, trên người chả có tí khí thế nào cả.

Nếu không phải trước kia ông từng tiếp xúc một chút với Sở Thiên Cơ thì chắc chắn ông không dám tin con ma men kia chính là trưởng tử của gia tộc vạn cổ quang minh sáng lạn.

Lúc đầu Sở Mặc cũng không tin vì trong trí nhớ của hắn, phụ thân là một Chí Tôn trẻ tuổi sao có thể trở thành con quỷ rượu được chứ?

Điều này khiến hắn rất khó chấp nhận.

Ở Viêm Hoàng Đại Vực bị phong ấn như thế này Sở Thiên Cơ lại có thể nghịch thiên thành đạo.

Dù có mẫu thân trợ giúp nhưng điều này cũng chứng minh thiên phúcủa Sở Thiên Cơ quá kinh khủng.

Người như vậy sao lại sa đọa thế được chứ?

Nhưng vị Long lão gia kia thề son thề sắt, còn dùng bản mạng nguyên thần để thề, Sở Mặc muốn không tin cũng không được.

Sở Mặc chỉ cầm chuỗi hồ lô chứ không ăn.

Hắn mua vì muốn hồi tưởng lại chứ không phải có nhu cầu ăn uống.

Mặt Sở Mặc hơi đổi, hắn bắt được một bàn tay nhỏ đang mò vào túi tiền của mình, thản nhiên nói:

- Tiền của ta để trong nhẫn trữ vật, túi không có gì đâu.

Chẳng cómắt như vậy mà cũng học đòi người ta làm kẻ trộm à.

Người trên đường lập tức quay lại nhìn Sở Mặc với ánh mắt khác thường lại có chút thông cảm.

Kẻ cắp trong Đệ Cửu thành cũng có tổ chức.

Người bình thường phát hiện bị trộm cũng không dám lộ ra nếu không sẽ chẳng ra khỏi tòa thành này được.

Thậm chí còn có lời đồn thế lực ngầm trong Đệ Cửu thành chính là thủ hạ của thành chủ.

Đương nhiên tin này chưa được chứng thực.

Sở Mặc làm như không thấy ánh mắt của những người khác.

Hắn từtốn nhấc cái tay bé kia ra.

Cánh tay gày gò, chẳng có bao nhiêu thịt.

Nhìn cánh tay này không thể phân biệt được đây là nam hay nữ nữa.

Sau khi bỏ cánh tay kia ra, Sở Mặc đi thẳng về phía trước, đi được vài bước, hắn nhăn mày, dừng lại.

Tên nhóc kia cũng không đi, vẫn đứng phía sau hắn.

Sở Mặc dừng bước, thản nhiên nói:

- Ta nói rồi, tiền của ta trong nhẫn trữ vật, ngươi đừng mơ tưởng nữa.

Nếu không ta cho ngươi chuỗi đường hồ lô này nhé.

Sở Mặc khôi phục tinh thần, nhìn tên nhóc xanh xao vàng vọt phía sau.

Tên nhóc khoảng mười mấy tuổi, có vẻ dinh dưỡng không đầy đủ.

Ít nhất, nhìn bên ngoài, Sở Mặc không biết đây là nam hay nữ.

Nhóc đó nhìn chằm chằm Sở Mặc, ánh mắt mang vẻ khẩn cầu.

- Ngươi muốn làm gì?

Sở Mặc đột nhiên có chút hứng thú.

Vì Thương Khung Thần Giám cho hắn một cảnh báo.

Có thể làm cho Thương Khung Thần Giám chủ động ra cảnh báo chứng tỏ nhóc này có cái gì đó có thể uy hiếp đến Sở Mặc.

Một tiểu hài tử không hề có hơi thở của tu sĩ lại có thể tạo thành uyhiếp cho hắn, chắc chắn là về độc dược rồi.

Nhưng vấn đề là, chưa nói đến cảnh giới gần như bách độc bất xâm, trên người hắn còn có rất nhiều bảo vật.

Hỗn Độn Hồng Lô, Chuẩn Thánh dược, Chí Tôn đại dược, ... tùy tiện cái nào cũng có thể ngăn được các loại độc dược đáng sợ.

Trên đời này không có mấy người có thể hạ độc được hắn.

Tên nhóc thấy Sở Mặc nhìn mình, nó cũng không nói gì.

Sau một lúc mới kinh ngạc, giọng nói trong veo hỏi:

- Sao ngươi không ngã?

Thì ra nó là một nữ hài.

Sở Mặc đen mặt, nhìn cô bé mà chả khác gì thằng nhóc này hỏi:

- Ngã rồi thì ngươi làm gì?

- Không phải ngươi nói ngươi có nhẫn trữ vật sao.

Chỉ có đại tu sĩ mới có nhẫn trữ vật.

Độc chết ngươi thì đồ của ngươi sẽ là của ta.

Tên nhóc liếm môi, nghi ngờ lẩm bẩm:

- Sao ngươi lại chẳng sao nhỉ?

Sở Mặc nhìn nó, lạnh mặt nói:

- Ngươi có biết ngươi muốn hạ độc hạ chết ta thì ta cũng có thể giết ngươi hay không?

- Ngươi sẽ không làm thế.

Tên nhóc nói đầy chắc chắn.

- Vì ngươi không dám.

- Ta không dám á?

Sở Mặc hơi buồn cười nhìn tên nhóc bẩn bẩn nói:

- Ngươi nói vì sao ta lại không dám coi?

- Vì sau lưng ta có một lực lượng rất mạnh.

Nếu ngươi động vào ta, bọn họ sẽ giết ngươi.

Tên nhóc nói đầy tự tin.

- Ồ, mạnh thế à?

Sở Mặc lắc đầu bật cười.

- Mấy người mạnh đây hả?

Sở Mặc nói xong cũng không động đậy.

Mười mấy tu sĩ – có thể tạm gọi là tu sĩ vì cảnh giới của họ đều từ Trúc Cơ đến Kim Đan, thân thể cường tráng bước ra từ đám đông.

Đối với phàm nhân, cảnh giới này là rất cao rồi.

Nhưng trong mắt Sở Mặc, khụ... thật không tính là gì.

Hắn chỉ cần nghĩ một cái cũng khiến họ ta thành tro bụi.

Tên nhóc kỳ quái, nó không hiểu.

Không phải khi nó gặp nguy thì đám người này mới đi ra hay sao.

Bây giờ còn chưa đến lúc mà, đi ralàm gì chứ?

Người đi đường thấy vậy thì hoảng sợ rút đi, không mấy người dám đứng lại xem náo nhiệt.

Tên nhóc hơi đắc ý, giơ tay nhìn Sở Mặc nói:

- Đúng là họ đấy.

Ngươi không sợ à?

Đây không phải địa bàn của ngươi mà địa bàn của chúng ta.

Chọc vào bọn ta thì ngươi phải chết.

Ha, nể mặt ngươi là tu sĩ, tất cả mọi người đều là đạo hữu, nếu ngươi ngoan ngoãn giao nhẫn ra thì ta sẽ cho ngươi một con đường sống.

- Tu sĩ, đạo hữu à?

Sở Mặc suýt nữa thì cười ra tiếng.

Tên nhóc tức giận nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi khinh thường ta phải không?

- Ừ.

Ngươi còn chưa đến Trúc Cơ, sao ta phải để mắt đến ngươi chứ?

Tên nhóc suy sụp, buồn bực ngẩng đầu nói nghiêm túc:

- Thì sao nào?

Năm đó Sở Mặc còn chưa đến Trúc Cơ đã tiến vào giới tu hành rồi.

Ngươi biết Sở Mặc không?

Thiên vương trẻ tuổi của Thiên giới đó.

Mà thôi, đến Huyễn Thần giới là chỗ nào có khi ngươi còn chẳng biết, chưa nghe được đại danh của Sở Mặc ý chứ.

Sở Mặc co quắp khóe miệng, không biết nên nói gì.

Tên nhóc lại nói:

- Nên ngươi đừng nhìn ta thế này mà xem thường nhé.

Ta là thiên tài có thể tiến vào Huyễn Thần giới đó.

Sở Mặc không nhịn được cười, sau đó dùng Thương Khung Thần Giám nhìn nó một cái, sau đó, hắn không cười được nữa.

- Huyết mạch màu tím, cảnh giới Tiên Thiên, trời sinh hoàng thể, thể chất đạo cảnh đỉnh cao.

Tiên Thiên thì không đáng nhắc đến, còn chưa tính là tu sĩ.

Nhưng huyết mạch màu tím, thể chất đạo cảnh đỉnh cao, trời sinh hoàng thể đích xác khiến Sở Mặc bị dọa.

Hắn cảm thấy như tìm được một khối vàng lóng lánh giữa một biển cát.

Không, đây là một mỏ vàng.

Sao lại thế nhỉ?

Sở Mặc không dám tin.

Trước hắn chỉ nghĩ tên nhóc này khoác lác, chỉ là một tên trộm thì thiên phú đến đâu chứ.

Đúng là không theo lẽ thường tí nào.

-----o0o-----

Chương 1534: Vàng trong cát (2)

Chương 1534: Vàng trong cát (2)

Khó trách con bé nhắc đến Huyễn Thần giới.

Thì ra nó giống mìnhnăm đó, chưa là tu sĩ nhưng đã có thể vào Huyễn Thần giới rồi.

Đây là một thiên tài.

Trong mắt Sở Mặc, tiểu nha đầu này khi lớn lên sẽ có tiềm lực hơn cả những đại nhân trẻ tuổi nữa.

Một thiên tài như vậy lại lạc trong đám người phàm, làm một tiểu tặc chỉ biết hạ độc.

Hơn nữa, ở đây còn không ai phát hiện tiềm lực của nàng.

Chẳng lẽ cái đám Kim đan, Nguyên anh kia là người mù sao?

Bọn họ không thấy cô bé này không tầm thường à?

Sở Mặc thầm nghĩ, sau đó lại nhìn tên nhóc.

Nếu không có Thương Khung Thần Giám, dù là Sở Mặc cũng khó mà nhìn thấu thiên phí củanó.

Thì ra là thế, Sở Mặc lại tự nhủ: không phải đám người này không có nhãn lực mà thật sự rất khó nhìn ra tiềm chất của tên nhóc này.

Nơi này còn chẳng có ai tiến vào Huyễn Thần giới, dĩ nhiên không biết đó là một địa phương như thế nào.

Nếu coi Đệ Cửu thành là một thành thị ở Linh giới hay Nhân giới thì cũng chẳng có gì khó hiểu nữa.

Sở Mặc nhìn nó cười nói:

- Ngươi từng nói với ai về chuyện Huyễn Thần giới chưa?

- Ngươi định làm gì?

Nó cảnh giác nhìn Sở Mặc, nói đầy cảnh cáo:

- Ta nhìn ngươi không vừa mắt tí nào.

Ngươi vừa xấu lại vừa già, đừng hòng mơ tưởng đến ta.

- ...

Sở Mặc đen mặt.

Tên nhóc cau mày, lại đột nhiên nói:

- Không đúng, ngươi thật sự biết Huyễn Thần giới à?

Con nhóc hưng phấn nói:

- Ngươi biết đúng không?

Tốt quá, ngươi có thể giải thích với bọn họ rằng ta thật sự có thể tiến vào thế giới thần kỳ đó, bọn họ không tin ta.

Sở Mặc hỏi:

- Khi nào ngươi phát hiện ngươi có thể tiến vào đó thế?

- Từ lúc ta còn nhỏ đó.

Tên nhóc nói rất thản nhiên.

- Đại khái ta có thể tiến vào từ ba năm trước.

Tuy nhiên, không ai tin lời ta.

Họ đều nói ta đang nằm mơ.

Chỉ có mỗi ngươi tin ta thôi.

Nói xong, con nhóc đó đi đến chỗ đám người đang đứng vây quanh hỏi:

- Các ngươi nói gì đi?

Ủa, các ngươi sao vậy?

Đến lúc này nó mới phát hiện những người này không bình thường.

Cả đám đứng đó, ánh mắt mê mang giống như không có linh hồn.

Nó lập tức lùi lại, hoảng sợ nhìn Sở Mặc hỏi:

- Ngươi đã sử dụng yêu phép gì thế?

Ngươi... ngươi không phải người...

- Ngươi mới không phải người đó.

Sở Mặc méo miệng, bất đắc dĩ nhìn tiểu cô nương nói:

- Ngươi còn người nhà không?

- Ta sẽ không theo ngươi đâu.

Ta... ta ghét ngươi.

Cuối cùng con nhóc cũng nhận ra thanh niên này rất đáng sợ.

Một đám « đại tu sĩ » xưng vương xưng bá ở Đệ Cửu thành cũng không làm gì được hắn.

Mấy thủ đoạn nó nghĩ đến lúc trước giờ không dùng được rồi.

Hiện tại điều quan trọng là nó phải nhanh chóng thoát đi, sau đó báo cáo với lão đại của mình.

- Ngươi gầy như cây sậy, ta coi trọng cái quái gì.

Sở Mặc trừng mắt:

- Ta hỏi ngươi, ngươi có muốn đi theo ta tu luyện hay không?

- Tu luyện với ngươi á?

Tên nhóc bị Sở Mặc mắng, trong lòng hậm hực: ngươi mới là cây sậy vừa đen vừa gầy ý.

- Đúng vậy, ta rất lợi hại đấy nhé.

Sở Mặc chỉ một ngón tay, cả con đường ồn áo náo động bỗng ngưng trệ.

Người đi đường như hóa thành tượng hết.

Tên nhóc nhìn mà ngây người.

Nó nhìn cảnh tượng bên này, sau đó đưa chân đá vào một đại hán cường tráng, lại đi quanh người ta hai vòng, nhanh nhẹn lấy túi tiền của người ta bỏ vào túi của mình Sở Mặc nhìn mà trợn mắt há mồm.

Khi tên nhóc muốn lấy tiền của người thứ hai, hắn lập tức quát:

- Ngươi đang làm gì đấy?

- Ta lấy tiền mà.

Tên nhóc nói rất đương nhiên.

- Có cơ hội tốt mà không tận dụng thì quá tiếc rồi.

- Ngươi...

Sở Mặc đột nhiên cảm giác rất đau đầu.

Tên này chính là một tên côn đồ toàn thói hư tật xấu.

Hắn trầm mặt nói:

- Ngươi trả lại túi tiền cho người ta đi nếu không ta sẽ giữ ngươicả đời.

Tên nhóc lập tức hoảng sợ, thấy khuôn mặt của Sở Mặc đáng sợ hơn.

Nó chỉ có thể cẩn tận nhét trả lại túi tiền kia sau đó đứng bĩu môi, vẻ mặt khó chịu.

- Ta muốn ngươi nhìn thấy bản lĩnh của ta chứ không phải để ngươi trộm tiền.

Sở Mặc nói xong lại vung tay lên.

Nháy mắt người có thể động.

Có mấy người xui xẻo, lúc trước mới bước được nửa bước chân, giờ bước tiếp bị ngã nhào ra.

Cả đám không hiểu sao, tượng bị trượt chân.

Tên nhóc nhìn mà sáng mắt.

Nó tự nhủ chỉ cần học xong chiêu này, tiền người đi đường sẽ rơi hết vào túi nó rồi.

Nếu Sở Mặc biết suy nghĩ trong lòng nó lúc này chắc tức sôi máu mất.

Học pháp thuật chính thông lại đi dùng với mục đích mất mặt thế thì ai chả tức.

Cũng may con nhóc còn chút đầu óc, không dám nói ra miệng.

Sở Mặc nhìn nó hỏi:

- Thế nào?

- Không đi.

Tuy mắt nó đang tỏa sáng nhưng nó vẫn quyết đoán cự tuyệt.

- Sao thế?

Sở Mặc hơi khó hiểu.

Hắn không tin sau khi tên nhóc thấy mình biểu diễn như vậy lại không động tâm.

- Chẳng tại sao hết.

Ta ở chỗ này rất tốt mà.

Đây là nhà của ta, ta không muốn đi đâu hết.

Ánh mắt nó loe lóe, rõ ràng nó đang nói dối.

- Nếu ngươi không muốn thì thôi vậy.

Sở Mặc vốn muốn cưỡng ép mang nàng đi, đợt trước Ma Quân cũng thế.

Nhưng ngẫm lại, Sở Mặc đành từ bỏ.

Nơi này là Thiên giới.

Đây là một chỗ không thiếu thiên tài.

Tuy nhóc này rất có thiên phú, có tiềm lực trong tương lai nhưng không phải không bồi dưỡng không được.

Hơn nữa, các đệ tử ở Nhân giới của hắn cũng có thiên phú không kém, lại có nhiều kinh nghiệm hơn so với tiểu tử này.

Quan trọng nhất, những đệ tử đó đều nỗ lực và chăm chỉ.

Bọn họ biết mình xuất thân thấp hèn nên càng cố gắng hơn.

Mà quan trọng hơn, Sở Mặc không muốn cưỡng cầu người khác.

Tình huống lúc này khác với năm đó.

Nếu tiểu tử kia không muốn đi cùng hắn cũng sẽ không gò ép nữa.

Tu luyện chú trọng duyên phận.

Sở Mặc nói xong, tùy tay cởi bỏ phong ấn cho đám tu sĩ Kim đan, Trúc cơ rồi yên lặng rời đi.

Đám tu sĩ cảm giác mình vừa trải qua một giấc mộng, nhìn tên nhóc mà không hiểu ra sao.

Một người trong đó hỏi:

- Nam Ca, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Một người khác nhíu mày:

- Hình như vừa mới thấy có người muốn ra tay với Nam Ca mà.

Sao thế, không xử được à?

Tên nhóc cũng không hiểu gì.

Người kia thấy mình cự tuyệt liền biếnmất.

Đến chính nó cũng có cảm giác mình vừa nằm mơ.

Nó lắc đầu nói:

- Ta bị hắn bắt được tay.

Hắn cũng trốn rồi.

- Nam Ca cẩn thận một chút.

Thi thoảng Đệ Cửu thành chúng ta ngẫu nhiên cũng có vài người vô cùng..., ngươi đừng trêu vào bọn họ.

Một tu sĩ Kim đan nhìn nhìn nói.

- Ờ, ta biết rồi.

Các ngươi có việc thì đi đi.

Tên nhóc khoát tay đuổi đám người di.

Nó cũng đang không bình tĩnh.

Người kia thật sự là đại nhân vật sao?

Bỏ lỡ cũng có chút đáng tiếc.

-----o0o-----

Chương 1535: Nam Ca

Chương 1535: Nam Ca

Bất quá nghĩ đến người cải biến vận mạng của mình, nó lại lắc lắcđầu, ánh mắt kiên định.

Nó nhìn một vòng, không thấy có gì dị thường mới nhanh nhẹn đi vào một hẻm nhỏ.

Tận cùng hẻm nhỏ có một gian phòng trong khá toang hoang.

Tên nhóc đi tới cửa, hơi do dự, rồi lại quay lại, đi đến một tửu quán.

Trong tửu quán chỉ có một chưởng quầy đang ngủ gà ngủ gật.

Nhìn thấy nó đi vào, chưởng quầy lập tức tươi cười:

- Ôi, Nam Ca đến đấy à.

Lại đến lấy rượu phải không?

Tên nhóc gật đầu:

- Đúng vậy.

Cho ta hai lượng, à không, nửa cân rượu nhé, thêmhai cân thịt bò chín nữa.

Nói xong lấy ra một ít bạc vụn đặt lên quầy.

Chưởng quầy cười nói:

- Lần trước ngươi vẫn còn tiền thừa đó.

Nó cười hì hì:

- Không sao, đưa thì cũng đưa rồi, ta lại chẳng thiếu tiền.

Chưởng quầy cảm thán:

- Nam Ca, đã nhiều năm rồi, ngươi đâu cần thường xuyên chiếu cố cái lão sâu rượu kia đâu?

Ngươi thường xuyên mua rượu cho lão nhưnglão đâu có quan tâm...

- Năm đó ông đã cứu ta.

Tên nhóc nhìn chưởng quầy nói:

- Nên ta sẽ chiếu cố ông cả đời.

- Mệnh ông ta cũng tốt thật đó, lại gặp được người có ân tất báo như ngươi.

Chưởng quầy vừa lấy rượu vừa cảm thán.

- Không phải ông ta mệnh tốt, mà là ta mệnh tốt.

Tên nhóc khẽ mỉm cười, không giải thích nữa, cầm rượu cầm thịtđến cái phòng cũ nát.

Chưởng quầy nhìn mà cảm thán:

- Ai có thể nghĩ đến đứa trẻ mồ côi năm nào lại trở thành thủ lĩnh của toàn bộ thế lực ngầm ở Đệ Cửu thành chứ?

Đúng là khiến người ta khó tin.

Mà lão quỷ kia cũng thật may, vô ý cứu Nam Ca một lần, giờ lại có chỗ dựa.

Ở Đệ Cửu thành này ai còn dám chọc lão nữa.

Trong quá khứ lão ta suốt ngày bị đánh mà...

Thanh âm của trường quầy lọt vào tai của Nam Ca.

Nàng trào phúng nghĩ: ta không phải cây đại thụ gì.

Chính cha mới là đại thụ của ta.

Tên nhóc đến trước căn phòng, vừa đẩy cửa vừa gọi:

- Cha có nhà không?

Nam Ca đến rồi đây.

Bên trong truyền đến một tiếng ho khan, sau đó có một thanh âm say khướt nói:

- Biến đi, ngươi tới làm gì?

- Hì hì, con gái đến xem ngài mà.

Tên nhóc bị mắng cũng chẳng thấy sao, ngược lại còn vui vẻ tủm tỉm đẩy cái hàng rào, vừa hát vừa nhảy đi vào.

Cha sống chết cũng không chịu chuyển khỏi cái nhà tồi tàn này dùnó đã sớm mua cho cha một căn nhà xa hoa nhất ở Đệ Cửu thành.

Aiz, cũng không biết cha nghĩ cái gì.

Nó không biết cha đã trải qua chuyện gì mà lại trở nên sa sút như thế?

Nó trực tiếp đẩy cửa đi vào, sau đó nhíu mày, lấy tay bịt mũi.

Trong phòng nồng nặc mùi rượu.

Nhìn bàn tay mình vẫn còn cầm nửa cân rượu.

Nó cười khổ.

Ngần này rượu chẳng bõ cho cha uống.

Nhưng nàng không muốn để cha uống quá nhiều, không muốn nhìn bộ dáng cha suy sút.

Đáng tiếc nó không thể làm gì được.

- Ngươi cút đi!

Ai cho ngươi vào.

Thanh âm say khướt lại vang lên.

Tên nhóc nói:

- Cha, ta mang rượu thịt cho ngươi này...

- Bỏ rượu thịt đấy, ngươi biến đi!

Thanh âm say khướt lại vang lên, cắt đứt lời nói của con nhóc, giọng điệu khá hống hách.

- Con không đi.

Nó đi vào buồng trong, nhìn người trung niên nằm cong cong vẹo vẹo nằm trên ghế, đau lòng nói:

- Cha... người có thể uống ít một chút được không?

- Liên quan quái gì tới mày, Nam Ca à... ha ha, Nam Ca vang danh Đệ Cửu thành, uy phong biết bao, khí phách biết bao.

Thế mà còn đi quản kẻ điên nát rượu như ta làm gì?

Người trung niên liếc xéo Nam Ca một cái, ánh mắt đục ngầu.

- Cha, dù thế nào ngài cũng là cha của ta.

Ngài đánh ta mắng ta ta cũng chịu, chỉ cần ngài vui vẻ thôi.

Nam Ca nói xong để rượu và thịt xuống, sau đó đi xuống bếp sắp xếp.

Với thân phận và địa vị hiện tại của Nam Ca, muốn tìm một người đến dọn dẹp quá đơn giản.

Chỉ cần nó ra lệnh một tiếng sẽ có mấy trămngười đến xếp hàng làm việc.

Nhưng Nam Ca chưa bao giờ muốn làm vậy.

Người trung niên này chẳng những là ân nhân cứu mạng mà còn là người cải biến cuộc đời của nàng.

Nam Ca thầm nghĩ mình là con sẽ là con gái của ông, coi ông là cha, chiếu cố ông cả đời.

Anh mắt người trung niên nửa mở nửa khép, thấy động tĩnh trong phòng bếp lại không nhịn được thở dài.

Ông lấy rượu thịt, bắt đầu vừa ăn vừa uống.

Đến khi con nhóc thu dọn xong đi vào đã không thấy rượu thịt đâu nữa.

Nó cũng không thấy bất ngờ, quen rồi, mỗi lần đều thế.

Mỗi lúc thế này nàng lại nhớ đến mùa hè ba năm trước đây.

Khi đó nó mới chín tuổi, có chút danh tiếng trong giới lưu manh ở Đệ Cửu thành.

Trong chốn vàng thau lẫn lộn ở cổ thành này, con nhóc có danh tiếng không nhỏ tí nào.

Nó không có nhiều bản lĩnh.

Từ nhỏ nó đã có sức mạnh lớn.

Dù là con gái nhưng nó rất khỏe.

Đến người trưởng thành cũng chưa chắc đã chịu nổi một quyền của nó.

Nó là trẻ mồ côi, không biết cha mẹ mình là ai, ăn cơm bách gia mà sống.

Vừa mới lớn đã lăn lộn trong đám côn đồ.

Nó là nhỏ nhất, nhưng vì nó khỏe, khi đánh nhau người bình thường cũng sẽ ít chú ý đến nó.

Nó thường phát huy năng lực tại thời điểm mấu chốt.

Nên khi tám tuổi, nó đã được gọi là Nam Ca.

Đến giờ nhiều người cũng không coi nó là con gái nữa.

Cứ thế, nó lớn lên.

Đến năm chín tuổi, nó gặp một nguy cơ lớn nhất trong cuộc đời.

Khi đó nó đang nhìn chăm chăm vào một thanh niên bất phàm, khoảng ba mươi tuổi, người mặc đồ đẹp đẽ quý giá, vừa thấy chính là kẻ có tiền.

Mấu chốt là người này là người lạ, không giống người ở Đệ Cửu thành, hiển nhiên là người từ nơi khác đến.

Tổ chức ngầm ở Đệ Cửu thành có quan hệ rắc rối với lão quái thànhchủ cảnh giới nguyên anh.

Tuy không phải là bộ hạ trực tiếp nhưng thủ lĩnh toàn bộ tổ chức ngầm chính là em trai ruột của lão ta.

Đấy là một tu sĩ Kim đan kỳ.

Lão đại rất coi trọng con nhóc Từ Nam này, coi nó như tâm phúc để bồi dưỡng.

Sau khi phát hiện thanh niên kia không tầm thường, Từ Nam yên lặng theo dõi, sau đó dùng một loại mê dược đặc thù, bảo vật lợi hại nhất của tổ chức ngầm ở Đệ Cửu thành, đánh thuốc mê thanh niên này.

Ít nhất lúc đó khiến gã bị ảnh hưởng.

Sau đó, hai tu sĩ Trúc Cơ đem người thanh niên đó tới một địaphương hẻo lánh, định cướp sạch đồ của gã.

Nhưng lúc đó, thanh niên đáng lẽ đang bị hôn mê kia lại đột nhiên tỉnh lại.

Cơ bản người ta không trúng chiêu.

Gã tiêu diệt hai tên tu sĩ Trúc Cơ trong nháy mắt, một miếng thịt cũng không còn.

Lão đại Kim Đan kỳ nghe tin bắt được dê béo cũng chạy đến.

Lão sợ Từ Nam giấu riêng.

Kết quả, lão liền gặp bi kịch.

Một tu sĩ Kim Đan kỳ đến hô cứu còn chẳng kịp, trực tiếp hóa thành cát bụi.

-----o0o-----

Chương 1536: Lão sâu rượu

Chương 1536: Lão sâu rượu

Lúc này Từ Nam mới biết nàng chọc phải phiền toái lớn rồi.

Nàng cầu xin đối phương tha thứ, vì thế mà đối phương biết nàng là nữ hài.

Không biết gã nghĩ thế nào mà lại sinh ra tư tưởng tà ác với một con nhóc vừa đen vừa gầy giống con trai như thế.

Dù Từ Nam nhỏ tuổi nhưng nó đã trà trộn trong phố phường chuyện gì mà chưa thấy chứ.

Nó lập tức bị dọa, khóc lóc cầu xin đối phương buông tha.

Nhưng càng như vậy, đối phương lại càng hứng thú, muốn chơi mèo vờn chuột, từng bước bức bách nó.

Từ Nam tuyệt vọng, thậm chí nghĩ đến tự sát.

Chính lúc đó, lão sâu rượu từ đâu xuất hiện.

Không ai biết lão xuất hiện lúc nào.

Thanh niên hùng mạnh kia cũng không biết.

Chính vì nguyên nhân này, Từ Nam vẫn luôn nghĩ ông không phải phàm nhân.

Lão sâu rượu xuất hiện, ho vài tiếng mới nói với tên thanh niên kia:

- Người trẻ tuổi nên kiềm chế tâm tư tà ác một chút.

Đứa bé còn nhỏ như vậy ngươi chấp nhặt với nó làm gì?

Từ Nam nhớ rõ, khi tên kia thấy lão sâu rượu xuất hiện cũng giật mình.

Gã ngơ ngác nhìn ông, nửa ngày không nói nên lời, sau đó ôm quyền, xoay người rời đi.

Từ đó về sau, nó chưa bao giờ thấy tên thanh niên kia nữa.

Nó từng lo lắng hãi hùng rất lâu nhưng người thanh niên kia cuối cùng cũng không xuất hiện.

Một sự kiện khác khiến nó nghĩ cha mình không phải người thường là vì khi đó, nó từng tới thăm cha, bị cha mắng một trận, nói nó nhỏ tuổi mà không lo học sớm muộn cũng sẽ bị người khác giết chết.

Nam Ca chưa bao giờ khóc lần đó lại khóc lóc thảm thiết.

Sau đó, nó nhìn thấy trong đôi mắt đục ngầu của cha có một tia thương hại.

Qua đêm đó, Từ Nam khóc mệt, cũng không có sức mà rời khỏi căn phòng rách nát của cha nữa.

Hô sau tỉnh lại, nó phát hiện mình có thể tiến vào một thế giới rất lạ.

Từ Nam vẫn cho rằng nguyên nhân chính là ở cha nó.

Đến sau khi tiến vào thế giới đó, Từ Nam bắt đầu tu luyện.

Nhưng vì không ai chỉ điểm nên nó không dám biểu hiện quá nhiều ở Huyễn Thần thành.

Sau ba năm, nó mới tu luyện đến Tiên Thiên.

Trong điều kiện khó khăn như vậy nó làm được thế đã tốt lắm rồi.

Sau sự kiện năm đó, tổ chức như rắn mất đầu, bị rối loạn trong một thời gian ngắn.

Có mấy người muốn ngồi lên vị trí kia đều bị thành chủ trấn áp.

Lúc đó, Từ Nam thế mà trở thành lão đại.

Thật ra Từ Nam cũng biết sở dĩ thành chủ cho nó ngồi lên vị trí này cũng vì nó dễ khống chế so với người khác, lại không có dục vọng, càng không có dã tâm.

Nó chỉ muốn chăm sóc cha cho tốt, có một miếng ăn là được rồi.

Hiện giờ, Từ Nam mười hai tuổi, trong mắt Sở Mặc chỉ là một con nhóc gầy như cây sậy nhưng thật ra nó đã trở thành đại nhân vật ở Đệ Cửu thành rồi.

Dù là con rối nhưng đâu có phải ai muốn làm mà đượcchứ.

Trong ba năm, chỉ cần có thời gian, Từ Nam nhất định đến thăm hỏi cha mình.

Tuy đến giờ ông còn chưa tỏ vẻ hiền lành dễ chịu bao giờ nhưng nó vẫn kiên định tiến đến.

Không ai biết cái mùa hè ba năm trước, trong ngõ nhỏ âm u hẻo lánh đó nó đã sợ hãi, tuyệt vọng như thế nào.

Cha xuất hiện như ánh mặt trời, chiếu sáng cuộc đời của nó.

Nó là cô nhi, lần đầu tiên nó có cảm giác tình thân.

Nó coi lão sâu rượu này là cha của mình, nó gọi ông là cha và thật sự muốn trở thành con gái, chiếu cố ông cả đời.

- Đúng rồi cha, hôm nay ta gặp một người.

Từ Nam nói.

Lão sâu rượu ngồi trên ghế, không nói chuyện mắt khép hờ nhưng Từ Nam biết ông đang nghe.

- Hắn ta rất kỳ quái.

Con đoán hắn rất mạnh.

Từ Nam không chờ cha mình trả lời, tự lầu bầu.

- Con cảm nhận được khí thế của hắn giống hệt cảm giác ba năm về trước.

Hắn không cần làm gì đã khiến thuộc hạ của con bị hoang mang, khi tỉnh lại chẳng nhớ gì cả.

Hắn vung tay nhẹ một cái đã khiến cả con đường bất động.

Thời gian cứ như ngừng lại.

Lão sâu rượu vẫn ngồi im.

Từ Nam tiếp tục nói:

- Hắn còn hỏi con có muốn cùng hắn tu luyện hay không.

Nói xong hắn còn dẫn chứng, thể hiện khả năng đóng băng cả con đường của hắn.

Hắn còn biết đến Huyễn Thần giới nữa.

Con thấy hắn cũng đáng sợ không kém những đại tu sĩ ở Huyễn Thần giới.

Lão sâu rượu cụp mắt, nhìn qua giống như đang ngủ.

Từ Nam than nhẹ.

- Ở trong Huyễn Thần giới con không dám tiếp xúc với bất kỳ ai.

Trong Đệ Cửu thành, con cũng chưa thấy tu sĩ hùng mạnh nào ngoài thành chủ, dĩ nhiên là trừ cả lần ba năm trước kia...

Nói xong, Từ Nam lại nhìn lão sâu rượu.

- Cha, ngài có phải một cao thủ không vậy?

Ngài dạy ta tu luyện được không?

Ta cũng muốn mạnh lên, có thể phi thiên độn thổ, có thể có pháp thuật khủng bố.

Lão sâu rượu bỗng nhiên nói:

- Sau đó thì sao?

- Sau đó ạ?

Từ Nam không nghĩ lão sâu rượu lại nói, kích động nhớ tới, giọng lắp bắp:

- Sau đó... sau đó...

- Sau đó ngươi sẽ thống nhất toàn bộ thế lực ở Đệ Cửu thành, từ bỏ vai trò con rối, làm rõ quan hệ với thành chủ, từ giờ sống một cuộc sống thật khoái hoạt...

Lão sâu rượu nói liến thoắng.

Càng nói ánh mắt của Từ Nam lại càng sáng, nhưng càng nghe thấy không thích hợp, cuối cùng, nó bĩu môi, mặt sụp xuống nói:

- Cha...Nó bĩu môi, nó không phải kẻ ngốc, nó có thể thấy lão sâu rượu đang châm chọc nó.

Nó gắt giọng:

- Như thế có gì không tốt đâu cha?

Sao con phải chịu làm quân cờ cho kẻ khác, để mặc người ta đặt đâu ngồi đấy.

Bây giờ dù con là lão đại, những tu sĩ Trúc Cơ, Kim đan đó bề ngoài đều là tiểu đệ của con, nhưng thực sự trong mắt chúng không hề có con.

Mở miệng thì kêu Nam Ca, thật ra trong lòng đều không coi con ra gì.

- Vậy sao ngươi không đi tu luyện cùng người kia đi?

Người có thể nhìn ra, người kia rất mạnh, đi theo hắn ắt có tiền đồ.

Lão sâu rượu thản nhiên nói:

- Còn ta chỉ là một lão sâu rượu, ai thèm để ý chứ, ta sẽ không gặpnguy hiểm gì đâu.

- Nhưng con không nỡ rời xa cha.

Từ Nam nhẹ nhàng nói, đôi mắt có chút ửng đỏ

- Con biết cha không muốn con làm như vậy, con cũng không muốn vậy, nhưng con có thể làm gì được chứ?

- Thế giới bên ngoài rất rộng lớn.

Lão sâu rượu thản nhiên nói xong, nhìn lướt qua Từ Nam, nhưng trong lòng đang dậy sóng.

Những lời đứa con này vừa mới nói đã chạm vào tâm can của lão.

Từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, ăn cơm trăm họ, mặc áo trăm nhà...

Đứa con kia của của ta, mặc dù không thê thảm như vậy, nhưng mấy năm qua cũng đâu có sung sướng gì.

Nghĩ vậy, lão sâu rượu không kìm được thở dài một tiếng.

Hướng về phía Từ Nam khoát tay:

- Ta không biết tiên pháp, cũng không biết tu luyện, ngươi thích làm cái gì thì đi mà làm.

-----o0o-----

Chương 1537: Thất vọng (1)

Chương 1537: Thất vọng (1)

- Cha...

Từ Nam kéo dài giọng, nó biết rằng, cha muốn nó đi.

- Đi đi, đừng lắc lư trước mặt lão già hom hem này nữa.

Lão sâu rượu say khướt lẩm bẩm một câu, sau đó dựa vào ghế nhắm mắt lại.

- Hai ngày nữa con sẽ lại đến thăm cha.

Từ Nam nói xong, hướng về phía lão sâu rượu hành lễ, sau đó rời khỏi nhà.

Đi đến cửa, Từ Nam như mọt con mèo bị giẫm vào đuôi, nhảy dựng lên, nổi khùng căm tức nhìn người đứng ở sân, lời nói sắc bén:

- Ngươi tới đây làm gì?

Ta cảnh cáo ngươi.. nếu người dám uy hiếp ta, ta sẽ chết cho ngươi xem.

Sở Mặc vẻ mặt phức tạp nhìn tên nhóc trước mặt.

Hắn đến đây là có mục đích nhưng hắn không chủ tâm nghe lỏm cuộc nói chuyện của hai người này.

Hắn dùng mấy phân đến các tửu quán trong thành hỏi thăm tin tức về lão sâu rượu.

Đệ Cửu thành có đến mấy trăm tên ma men nhưng nổi tiếng nhất là người trong gian phòng này.

Trong quá trình tìm hiểu, Sở mặc không ngờ lại biết được tên nhóc kia là Nam Ca tiếng tăm lừng lẫy của Đệ Cửu thành, là lão đại của thế lực ngầm ở đây.

Sau khi nghe được tin này, Sở Mặc thấy rất khó tin.

Một tên cấp Tiên Thiên làm sao có thể trở thành lão Đại của một đám tu sĩ Trúc Cơ, Kim Đan chứ?

Nhưng sau đó, dựa vào vào tin tức tìm được, Sở Mặc đoán nó chỉ là một con rối mà thôi.

Sở Mặc lại nghe một ông chủ nói về chuyện ân nhân của Nam Ca là lão sâu rượu kia, hơn nữa còn kể khá sinh động.

- Kỳ thật lão sâu rượu đúng là tốt số nếu không làm sao một tên ăn mày bẩn thỉu lại có thể dọa một đại tu sĩ chạy được chứ?

Nam Ca có nghĩa khí, vì thế mà nhận lão làm cha nuôi.

Hê, lão ta ở một căn phòng rách nát nhưng giờ cũng không ai dám động vào lão.

Đúng là quá tốt sốmà.

Khác với ông chủ quán rượu, sau khi nghe xong, Sở Mặc hơi bất ngờ, hắn có thể hình dung ra cảnh tượng lúc đó tám chín phần mười.

Một lão sâu rượu uống bét nhè mỗi ngày lại xuất hiện khi cô bé chín tuổi gặp nạn.

Tên tu sĩ cảnh giới không thấp kia bị dọa sợ, trực tiếp rời đi, không chừng là mất hồn hay chết rồi cũng nên.

Ông chủ quán nói có thể lương tâm tên kia bỗng dưng trỗi dậy, không muốn ra tay giết một đứa bé.

Nhưng Sở Mặc biết gã là bị dọa thật.

Một tu sĩ có thể giết chết ba người sao có thể là hạng nhân từ cơ chứ.

Một kẻ như vậy sao có thể lưu lại mệnh cho tên nhóc và lão sâu rượu kia được.

Tuy Sở Mặc không biết vì sao tên kia không giết luôn con nhóc đó nhưng nhìn vào sự tôn kính của con nhóc với lão sâu rượu, nó lại nhận lão làm cha nuôi, có thể suy đoán lúc đó nó gặp nguy hiểm rất lớn.

Nếu không sao một tên nhóc lăn lộn ở thế giới ngầm dám hạ độc, ăn cắp, một bụng đầy xấu xa lại có hiếu tâm thế được.

Vì thế, Sở Mặc rất hứng thú với lão sâu rượu này.

Hắn thậm chí còncó dự cảm lão sâu rượu trong lời kể rất có thể chính là người mà vị lão tổ Long gia đã nói.

Về phần có phải là phụ thân của hắn hay không, trong lòng Sở Mặc không nắm chắc, không biết được.

Tuy rằng lúc ấy lão tổ Long gia khăng khăng tửu quỷ hắn gặp ở Đệ Cửu thành kia là Sở Thiên Cả, đứa con cả của Sở thị nhất mạch, nhưng loại chuyện này trước đó chưa có ai thấy, ai dám chắc chắn về lời nói này?

Nhưng đối với Sở Mặc mà nói, cho dù chỉ có trăm triệu một phần vạn hy vọng hắn cũng sẽ không bỏ qua.

Cho nên hắn nhất định phải tới Đệ Cửu thành, hắn đều phải gặp mặt tất cả các tửu quỷ.

Bởi vì tiếng tăm của tửu quỷ ở Đệ Cửu thành quá lớn, cho nên chỗ ở của họ hỏi thăm vô cùng dễ.

Nhưng sau khi tới nơi này, Sở Mặc lại có chút do dự, lòng của hắn rất không bình tĩnh, thậm chí tràn ngập không yên.

Hắn rất muốn gặp người kia ngay lập tức, nhưng lại sợ sau khi gặp người nọ mình sẽ thất vọng.

Loại cảm giác lo được lo mất này đã rất lâu rồi không phát sinh trên người của hắn.

Một hàng rào cửa rách rưới, đối với Sở Mặc mà nói lại như một đại đạo.

Ngay lúc hắn đang do dự, một tiểu tử tên Từ Nam từ bên trong đi ra, kết quả vừa nhìn thấy hắn liền trực tiếp nổi cáu.

Cái loại phản ứng kịch liệt này ngay cả Sở Mặc cũng bị hoảng sợ.

- Ta không theo dõi ngươi, ta cũng không tới vì ngươi.

Sở Mặc nhìn Từ Nam, giải thích một câu.

Mặc kệ lão tửu quỷ kia có phải phụ thân hắn hay không, nhưng từ những chuyện hắn nghe được, Từ Nam này xem như là một người có ơn tất báo.

- Ngươi là tới tìm cha sao?

Ngươi muốn giết người?

Từ Nam hoàn toàn nổi giận, nếu là tới vì nàng, nàng sẽ không tức giận như vậy, nhưng người này không ngờ lại tới vì cha, hắn muốn tới giết cha sao?

Từ Nam vô cùng phẫn nộ, con ngươi u lãnh của nàng nhìn chằm chằm Sở Mặc, hai cánh tay gắt gao đặt trong túi áo, bắt đầu tính toán, đù loại độc dược nàng cho rằng hùng mạnh, thần không biết quỷ không hay được phóng xuất ra.

- Được rồi, đừng làm rộn, ta không có ác ý, nếu không sợ rằng ngươi đã sớm bị chết nhiều lần rồi.

Sở Mặc thản nhiên nói xong, sau đó bỏ qua cho Từ Nam, mở hàng rào cửa gỗ đi thẳng vào trong.

- Ngươi, ngươi đứng lại đó cho ta!

Từ Nam hoàn toàn nóng nảy, nàng như con mèo nhỏ tức giận, giương nan múa vuốt đánh về phía Sở Mặc, một quyền đánh về phía sau lưng của Sở Mặc.

Nàng từ nhỏ liền có lực vô cùng lớn, hơn nữa hiện giờ còn ở cảnh giới Tiên Thiên, cho dù những tư sĩ Kim Đan kỳ cứng rắn nhận một quyền này của nàng, đều phải đau tới nhe răng nhếch miệng.

Cho dù là một khối đá lớn, một quyền này của nàng cũng có thể bị đánh nát!

Từ Nam cũng là thật sự nóng nảy, gần như xuất ra toàn bộ khí lực của nàng, đánh về phía sau lưng của Sở Mặc.

Hơn nữa nàng hoàn toàn không hề thủ hạ lưu tình, thanh niên này khiến nàng cảm thấy quá nguy hiểm, thật đáng sợ!

Người như vậy nói thế nào cũng không thể lưu lại, càng không thể để hắn xúc phạm tới cha!

Sở Mặc có thể cảm nhận được rất rõ phẫn nộ của tiểu tử này, càng như vậy lại càng chứng mình tình cảm của nàng đối với lão tửu quỷ vô cùng sâu.

Cho nên Sở Mặc không trốn, tùy tiện để một quyền này đánh vào trên hậu tâm của hắn.

Đại huyệt giữa lưng, cho dù là đại tu sĩ Kim Đan kỳ cũng không thể chịu đựng!

Trong lòng Thị Mộng nghĩ, sau đó... vốn không có sau đó.

Người thanh niên kia như không có việc gì tiếp tục đi lên phía trước, đi qua một đoạn vào trước cửa chính, trầm giọng nói:

- Vãn bối Sở Mặc, mạo muội tới thăm.

Tiểu tử kia sau khi sửng sốt tại chỗ liền đuổi theo, lúc này trong tay nàng cầm theo một dao găm vô cùng sắc bén.

Đây là một thanh vũ khí nàng lấy được ở bên trong Huyễn Thần Giới, nghe nói là pháp khí do tu sĩ Đại Thừa kỳ luyện chế!

-----o0o-----

Chương 1538: Thất vọng (2)

Chương 1538: Thất vọng (2)

Vừa muốn đâm về phía Sở Mặc, nàng lại nghe thấy Sở Mặc nói câu kia.

Tiểu tử kia lúc đầu chính là sửng sốt, theo bản năng dừng công kích của nàng.

- Sở Mặc?

Nàng nhíu mày, tên này sao lại quen như thế này?

Ân?

Không đúng!

Đây không phải người mình sùng bái nhất từ trước tới nay sao?

Hắn, hắn là Sở Mặc?

Là Sở Mặc kia?

Không phải trùng tên trùng họ chứ?

Không phải mạo danh thế thân?

Hắn tại sao có thể là Sở Mặc kia?

Sở Mặc thật sự làm sao có thể đi vào Đệ Cửu thành này?

Trong đầu tiểu tử kia đột nhiên xuất hiện một đống vấn đề, thiếu chút nữa bức mình điên.

Lúc này trong phòng truyền tới một đạo thanh âm say khướt:

- Đừng đến phiền ta, cút xa một chút!

Sở Mặc trầm mặc một chút, sau đó nói:

- Thật có lỗi, ta muốn vào.

Nói xong liền đẩy cửa đi vào, đi thẳng vào phòng lão tửu quỷ.

Ánh mắt của Sở Mặc trực tiếp dừng ở trên người lão tửu quỷ, hắn khẽ nhíu mày, người trước mắt này khuôn mặt đầy râu, ánh mắt nửa mở nửa khép vô cùng đục ngầu, tóc tai lộn xộn, trên mặt tràn ngập nếp nhan, cả người tỏa ra mùi rượu gay mũi.

Vừa thấy chính là một lão tửu quỷ lâu năm, hoàn toàn khác so với thanh niên oai hùng anh phát trong trí nhớ hắn.

Căn bản cũng không có bất kỳ chỗ tương tự nào!

Lúc này Từ Nam cũng theo vào, nhìn Sở Mặc dường như không có ý muốn thương tổn lão tửu quỷ, nàng cũng bình tĩnh rất nhiều.

Nhất là từ khi nàng trà trộn vào phố phương, bản lĩnh đoán ý qua lời nói và sắc mặt cực cao, lúc trước quan tâm liền bị loạn, hiện tại đã tỉnh táo lại liền cảm giác chuyện cũng không giống như nàng nghĩ.

Đương nhiên, mấu chốt nhất là nàng không phải đối thủ của thanh niên này!

Cảnh giới của người ta cao hơn nàng không biết bao nhiêu lần!

Còn một điều cũng rất trọng yếu, người này tự xưng là Sở Mặc.

Dù là như thế, tiểu tử vẫn nhìn chằm chằm Sở Mặc, có cảm giác như: Ngươi dám đả thương cha ta, ta sẽ liều mạng cùng ngươi.

Lão tửu quỷ vẫn bộ dạng say khướt, lẩm bẩm nói:

- Ai cho ngươi vào, cút ra ngoài màu!

Ta không biết ngươi!

Trên mặt của Sở Mặc lộ ra vẻ thất vọng, hắn theo bản năng dùng Thương Khung Thần Giám nhìn thoáng qua lão tửu quỷ này, kết quả càng thêm thất vọng.

- Thể chất yếu, cảnh giới không có.

Hiển nhiên chính là một phàm nhân, giống tất cả phàm nhân chúng sinh trên thế gian, thậm chí còn có vẻ không bằng.

Một lão tửu quỷ thể chất yếu cả ngày uống rượu, có thể không yếu sao?

Cảnh giới không có, Sở Mặc không biết nói gì.

Hắn hiện tại thậm chí bắt đầu hoài nghi suy đoán lúc trước của mình, một lão tửu quỷ như vậy thật sự có thể khiến một tu sĩ hùng mạnh sợ chạy mất sao?

Thật có thể cứu được tiểu tử này từ trong tay đối phương sao?

Một ít chi tiết bay nhanh trong đầu Sở Mặc, hắn lại tính toán.

Sự kiện lần đó tổng cộng chết ba người, một người trong đó là lão đại thế lực ngầm ở Đệ Cửu thành, cũng chính là người lão đại này khiến tiểu tử kia thành công thương vị, nói cách khác, tiểu tử này mới là người có lợi nhất trong chuyện đó.

Am hiểu thi độc, am hiểu trộm cướp, lòng lang dạ sói, bụng đầy nham hiểu, tuổi còn nhỏ đã thâm độc.

Sở Mặc đột nhiên cảm thấy có chút hứng thú, nhìn lão tửu quỷ bình thường đến không thể bình thường hơn, gần như có thể xác định chuyện này chính là một mình tiểu tử kia diễn kịch!

Nàng thông qua chuyện này thành công thượng vị, lão tửu quỷ này cũng chỉ là một con rối nàng lấy ra để gạt người mà thôi.

Về phần nàng vì sao khẩn trương cho lão tửu quỷ này như thế, vì sao tốt với lão tửu quỷ này như vậy, có lẽ bên trong còn có một chút chuyện xưa khác, nhưng chút chuyện xưa này Sở Mặc không có hứng thú muốn biết.

Hắn thở dài, lộ ra vẻ mặt xin lỗi với lão tửu quỷ:

- Thật có lỗi, đã quấy rầy ngài, chút tiền này để cho người mua rượu uống.

Sở Mặc nói xong trực tiếp lấy ra một khối vàng trên người, chính là khối trước kia dùng để bán mứt quả, tiểu tử này cũng chính vì khối vàng này mới nhìn chằm chằm vào hắn.

Không nghĩ tới quanh đi quẩn lại, khối vàng này lại trở vào trong tay tiêu tử kia.

Sở Mặc thở dài đặt hoàng kim trên bàn, sau đó lại xoay người mang theo vẻ mặt cô đơn rời đi.

Tiểu tử Từ Nam muốn đuổi theo hỏi rõ ràng, nhưng ngẫm nghĩ một chút lại không hành động.

Nàng cau mày nhìn khối hoàng kim lớn trên bàn, đây cũng không phải số tiền nhỏ, cũng được coi là một số tiền của phi nghĩa!

Lão tửu quỷ lại mang vẻ mặt thờ ơ, ánh mắt đục ngầu nửa mở nửa khép, như là không phát hiện.

- Cha, sao ta lại cảm thấy kỳ quái thế nào ấy nhỉ?

Người này thật kỳ quái.

Tiểu tử Từ Nam như là đang nói với lão tửu quỷ, cũng như đang lầm bầm lầu bầu.

Lão tiểu quỷ thờ ơ không nói được một lời, nhìn qua không có bất kỳ điều khác thường gì.

- Cha, vậy ngài nghỉ ngơi tốt đi, ta sẽ cất khối hoàng kim này cho ngài, đừng để cho người khác trộm mất.

Từ Nam nói xong trực tiếp bỏ khối hoàng kim này vào trong tủ chén, sau đó ngẫm nghĩ một chút, mang theo vẻ mặt nghi hoặc đi ra cửa.

Đi trong ngõ hẻm, Từ Nam càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này rất kỳ quặc, nhất là phản ứng của cha hơi rất bình thường.

Theo lý thường một phàm nhân thế tục, gặp một tu sĩ hùng mạnh, cho dù là một con ma men cũng không thể bình tĩnh như thế!

Đúng, chính là bình tĩnh!

Trong con ngươi Từ Nam hiện lên một chút hào quang.

Phản ứng của cha rất bình thường, lại trở thành chuyện không bình thường nhất.

Cha cũng không phải phàm nhân bình thường, điểm này Từ Nam gần như có thể hoàn toàn xác định!

Sau đó một thanh niên có cảnh giới cao thâm khiến nàng sợ hãi lại tới đây, nhìn qua như là đang tìm người.

Hắn nói hắn là Sở Mặc?

Một đạo thiểm điện bỗng chợt nổ tung trong đầu Từ Nam!

Sở Mặc là cô nhi!

Trong khoảng thời gian này truyền thuyết về hắn trên bản tin quả thật nhiều vô kể!

Người Từ Nam sùng bái nhất chính là Sở Mặc, cho nên tất cả chuyện liên quan tới Sở Mặc nàng đều nắm rõ trong lòng bàn tay, hơn nữa trong tay nàng lại có bản tin, khiến nàng vô cùng rõ ràng đối với các loại tin tức mới nhất.

Sở Mặc là hậu nhân Sở thị nhất mạch từng huy hoàng nhất Thiên giới, tin tức về cha mẹ của hắn vẫn là một chỗ trống!

Mà ngay cả trên bản tin cũng tìm không thấy bất kỳ điều gì có liên qua tới phụ thân Sở Mặc.

Như vậy hắn đi tới Đệ Cửu thành này, lại đang tim người, chẳng lẽ phụ thân của hắn ở đây sao?

Từ Nam nghĩ lại cảnh tượng khi nàng gặp Sở Mặc, đủ loại phản ứng của Sở Mặc, cảm thấy cái này thật sự có khả năng, nếu thanh niên này thật là Sở Mặc.

- Không được, ta nhất định phải tìm được hắn để hỏi rõ ràng!

Trong con ngươi Từ Nam lộ ra vẻ kiên nghị, lập tức dùng thủ pháp độc đáo của mình liên hệ tới người kia.

-----o0o-----

Chương 1539: Quanh co (1)

Chương 1539: Quanh co (1)

Quan trọng nhất là, trước tiên tìm Sở Mặc rồi nói tiếp.

Một mặt là hiếu kỳ đối với thần tượng mình sùng bái; mặt khác cũng là từ sâu trong nội tâm Từ Nam suy nghĩ, nếu hắn thật sự là Sở Mặc trong truyền thuyết, nàng hy vọng có thể cung cấp một ít trợ giúp cho hắn.

Bởi vì đối mặt với công kích liên tục của nàng, người ta căn bản không xem là gì.

Thật ra cẩn thận ngẫm nghĩ lại, trong lòng Từ Nam cũng có chút nghĩ mà sợ.

Đối phương quả thật sâu không lường được, muốn giết nàng thật sự là quá dễ dàng.

Cho nên nàng cũng không sợ hãi khi lại đối mặt người kia.

Nàng chính là một người như vậy.

Đối với địch nhân, đối với mục tiêu nàng lòng lang dạ sói, lòng dạ sâu độc, nhưng đối với người nàng quý trọng lại che chở mọi cách, không chấp nhận được bất cứ kẻ nào đi thương tổn.

Từ nhỏ tới lớn, người có thể đả động được Từ Nam kỳ thật chỉ có một lão tửu quỷ.

Còn Sở Mặc được xem là người nàng sùng bái, là cây trụ tinh thần của nàng.

Hiện giờ hai người kia, giống như số mệnh, vô cùng thần kỳ sinh ra giao hội trên quỹ tích vận mệnh của nàng.

Từ Nam quyết định nàng phải làm rõ ràng.

Tiểu nha đầu chỉ có mười hai tuổi, cũng đã thường thấy thế gian tang thương.

Nàng không cảm thấy mình là người tốt, nhưng hiểu được phải bảo vệ mình, hiện tực tàn khốc làm cho nàng nhất định phải là "Nam ca", nhưng sâu trong nội tâm nàng cũng có mềm mại thuộc về mình.

Lão tửu quỷ và người xa lạ tên Sở Mặc này, là hai đạo sáng có thể chiếu sáng nội tâm mềm mại của nàng.

...........

Là lão đại của toàn bộ thế lực ngầm ở Đệ Cửu thành, cho dù là con rối, nhưng muốn biết manh mối của một người cũng không tính là khó, hơn nữa Sở Mặc cũng không có cố tình ẩn núp.

Sở Mặc còn đang tìm kiếm tửu quỷ trong tòa thành này.

Đối với lời mời đột nhiên của "Nam ca", Sở Mặc chỉ do dự một chút nhưng vẫn nhận.

Cái giả tiểu tử kia tìm tới của, hiển nhiên là nói ra suy nghĩ của mình.

Có lẽ chuyện năm đó còn có ẩn tình khác?

Đây cũng là một điểm Sở Mặc không biết rõ ràng, năm đó rốt cục có phải lão tửu quỷ cứu nàng hay không, nếu như giả tiểu tử kia chủ động tìm tới, vậy nên nhân cơ hội tìm hiểu rõ ràng, cũng có thể giải quyết xong một chút hoài nghi trong lòng Sở Mặc.

Sở Mặc cũng không cảm thấy giả tiểu tử kia mời chính là một cái bẫy, mười mấy tuổi có thể trở thành lão đại thế lực ngầm của một tòa thành, cũng sẽ không ngu ngốc như vậy.

Cho nên hắn đến đây.

Nơi Từ Nam hẹn không phải là một quán rượu lớn, mà là một tửu quán nhỏ rất bình thường, lúc Sở Mặc tới nơi này, trong tửu quán nhỏ này cũng chỉ có một mình Từ Nam.

Là lão đại thế lực ngẫm, nàng hoàn toàn có năng lực như thế, đặt bao hết một tửu quán nhỏ mà thôi.

Thấy Sở Mặc, Từ Nam khẽ gật đầu với hắn, sau đó nói:

- Ngươi có thể tới, ta thật vui.

- Nói đi, có chuyện gì?

Sở Mặc ngồi ở đối diện Từ Nam, cũng không cố ý phóng thích tức giận tới hù dọa người, chỉ bình tĩnh nhìn giả tiểu tử này.

- Ngươi là Sở Mặc kia sao?

Ngươi hiểu ta nói tới ai.

Từ Nam cũng không khách sáo, ánh mắt nhìn chằm chằm Sở Mặc hỏi.

- Cái này có liên quan gì tới ngươi?

Sở Mặc thản nhiên nhìn Từ Nam hỏi lại.

- Đương nhiên là có liên quan.

Từ Nam nhìn chăm chú Sở Mặc nói:

- Nếu ngươi thật là Sở Mặc kia, mặc kệ ngươi tới Đệ Cửu thành tìm cái gì, ta đều toàn tâm toàn ý trợ giúp ngươi.

Nếu ngươi không phải, vậy chuyện tiếp theo cũng không cần phải... nói.

Ngươi nếu khó chịu có thể đánh ta một chút, nhưng xin đừng giết ta, dù sao ngươi hôm nay vẫn không muốn giết ta.

- ....

Sở Mặc đầu đầy xám xịt, không nói gì nhìn chằm chằm giả tiểu tử này.

Cái này cũng quá trực tiếp....

Từ Nam nói tiếp:

- Sở Mặc Sở công tử, từ Nhân Giới đi tới, cuối cùng đại phóng ra tia sáng kỳ dị ở Thiên giới là người ta sùng bái nhất, cho nên nếu ngươi là người kia, ta sẽ trợ giúp ngươi.

Sở Mặc có chút bất đắc dĩ nhìn Sở Mặc nói:

- Loại chuyện này ta phải làm thế nào mới có thể chứng mình chính mình?

- Đơn giản, đưa bản thư của ngươi cho ta liếc mắt xem một cái, ta biết rằng ngươi tên là Thanh Thiên Như Mặc, còn có một bản tin gọi là Lâm Bạch.

Ngươi hẳn là một người duy nhất có hai bản tin ở bên trong toàn bộ Huyễn Thần giới.

Mọi người đều nói giữa ngươi và Giới linh Huyễn Thần giới có liên hệ thần bí nào đó.

Từ Nam nói.

- ....

Sở Mặc nhìn giả tiểu tử này, hắn hiện tại đã có chút hơi tin tưởng lời của nàng.

Trực tiếp lấy ra một bản tin, kích hoạt sau đó đưa cho Từ Nam.

Từ Nam nhận lấy, ánh mắt đột nhiên trừng lớn, miệng há to.

- Nam ca, bình tĩnh chút được không?

Sở Mặc nhắc nhở.

- Cái này không thể nào bình tĩnh, ngươi ngươi ngươi... ngươi thật sự là Sở Mặc?

Từ Nam cầm lấy bản tin kia, nói chuyện có chút lắp bắp, cả người kích động tới run rẩy.

- Nếu cái này cũng không thể chứng minh, ta cũng không biết rằng phải thế nào mới có thể làm ngươi tin.

Sở Mặc nói.

- Ta, ta tin tưởng, ta tin rồi, tin rồi!

Từ Nam nói:

- Chỉ là ta có nằm mơ cũng không nghĩ tới một ngày kia lại có thể nhìn thấy người ta sùng bái nhất.

Nói xong Từ Nam trả lại bản tin cho Sở Mặc, sau đó đứng lên thi lễ với Sở Mặc:

- Ban ngày là ta không hiểu chuyện, nhiều ít có chút đắc tội, mong Sở công tử đại nhân đại lượng không tính toán so đo với ta.

- Ngồi đi.

Sở Mặc khoát tay, hắn là thật sự không muốn chấp nhất cùng giả tiểu tử này, bởi vì nàng cũng không ác độc tới loại trình độ đó.

Sau lại dùng hết thủ đoạn cũng là vì bảo hộ lão tửu quỷ mà thôi.

Nếu không, cho dù là một tiểu hài tử, Sở Mặc cũng tuyệt đối sẽ hung hăng giáo huấn nàng một chút.

Vẻ mặt Từ Nam kích động ngồi ở chỗ kia, xác định người trước mắt chính là người trẻ tuổi sáng chói nhất toàn bộ Thiên giới, nàng bỗng nhiên có một loại cảm giác khẩn trương cùng gấp rút, dường như ngay cả nói cũng không thể.

Cái này nếu để cho người quen của nàng nhìn thấy... nhất định sẽ chấn kinh.

Đây là Nam ca, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, lòng dạ độc ác, gan lớn Nam ca sao?

- Nói chuyện chuyện của ngươi cùng lão tửu quỷ kia đi.

Sở Mặc ôn hòa nói.

-----o0o-----

Chương 1540: Quanh co (2)

Chương 1540: Quanh co (2)

- Hắn...

đã cứu ta.

Từ Nam sau khi bình phục lại, yếu ớt nói:

- Ngài thông minh như vậy, sẽ suy đoán chuyện kia có phải hay không do ta tự mình diễn trò, dùng để thượng vị.

Không đợi Sở Mặc trả lời, nàng tiếp tục nói:

- Thật ra rất nhiều người đều đoán như vậy, dù sao mọi người đều thấy người đoạt được lợi ích cuối cùng sau chuyện kia là ta.

Loại chuyện này, ai là người lấy được ích lợi cuối cùng sẽ có hiềm nghi lớn nhất.

Bao gồm cả chủ thành đại nhân Đệ Cửu thành, hắn lúc đầu phỏng chừng cũng là nghĩ như vậy, thậm chí còn điều tra sau lưng ta và cha thật lâu, nhưng đến cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Cũng chính vì nguyên nhân này, ta tới nay đều cảm thấy cha không phải một người bình thường.

Nếu không, chỉ bằng thành chủ lòng lang dạ sói kia, tuyệt đối sẽ không buông tha cho ta.

Bằng sức một mình ta....

Không bảo vệ được cha.

Từ Nam yếu ớt nói xong, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

- Một lần kia là nguy cơ lớn nhất mấy năm nay của ta.

Ta lúc ấy...

Từ Nam thuật lại những chuyện đã trải qua cùng Sở Mặc, không có một chút bỏ sót.

Bao gồm vẻ mặt hốt hoảng mà bỏ chạy của người tu sĩ trung niên lúc đó, nàng đều nhớ rõ rành mạch.

- Người kia tuyệt đối là bị dọa sợ!

Hắn vốn muốn làm nhục ta!

Từ Nam nói tới đây, thanh âm rất nhỏ, sắc mặt trở nên hồng nhưng rất kiên định, nàng nhìn Sở Mặc:

- Vẻ dữ tợn và vặn vẹo trên mặt người kia rõ ràng chính là một kẻ biến thái!

Cái loại ánh mắt này sau đó ta cũng nhìn thấy không ít trong Đệ Cửu thành.

Đương nhiên những người đó đều bị ta giết đi!

Đều là cặn bã, bại hoại, đều đáng chết!

Sở Mặc lẳng lặng nghe, cũng không đánh gãy lời nói của Từ Nam.

Nghe được tới cuối cùng, Sở Mặc cũng đưa ra được một phán đoán: Cái lão tửu quỷ kia không phải người thường!

Nhưng tới lúc này lại xuất hiện một nghi hoặc rất lớn, Thương Khung Thần Giám là một thần khí thật sự, nó ngay cả cảnh giới Chuẩn Chí Tôn cũng có thể phản ứng được, thậm chí trình độ mạnh yếu của cảnh giới Chuẩn Chí Tôn cũng có thể ghi dấu!

Bởi vì cho dù Chuẩn Chí Tôn vượt qua Đế Chủ cũng có sự phân chia mạnh yếu, ngay cả loại chênh lệch trên lực lượng này nó đều có thể phân tích rõ ràng không lầm, như vậy nó làm sao lại không nhìn thấu được cảnh giới đích thật của lão tửu quỷ kia?

Hay là nói bởi vì cảnh giới của mình không đủ, không có biện pháp nhìn thấu ngụy trang của Chí Tôn?

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng, trực tiếp cùng Thương Khung Thần Giám kết nối: Ngươi có thể nhìn thấu ngụy trang của Chí Tôn không?

Thương Khung Thần Giám trực tiếp cho Sở Mặc một câu trả lời: Với cảnh giới bây giờ của ngươi, rất khó có thể nhìn thấu.

Tinh thần của Sở Mặc lúc này chính là chấn động, hắn thậm chí có loại cảm giác hy vọng.

Trong lòng nhấc lên cơn sóng gió động trời: Chẳng lẽ nói, lão tửu quỷ này thật là Sở gia đại gia trong miệng vị lão tổ Long gia kia?

Phụ thân của hắn...

Sở Thiên Cơ?

Ngẫm lại lời thề son sắt của vị lão tổ Long gia còn ở bên tai, hắn rất chắc chắn lão tửu quỷ kia tuyệt đối chính là Sở Thiên Cơ năm đó.

Nhưng không biết tại sao trên người không có khí tức, hoàn toàn giống như là một phàm nhân.

Đương nhiên, ngay trước mặt Sở gia, vị lão tổ Long gia kia đại khái là ngượng ngùng dùng hai chữ kia để hình dung.

Hai chữ kia là phế nhân.

Một người đã từng là Chí Tôn trẻ tuổi, vô cùng chói mắt, đột nhiên mất hết công lực thành một phàm nhân, đích thật chẳng khác nào biến thành một tên phế nhân.

Nhưng vấn đề là một phế nhân thế mà lại khiến một tu sĩ trẻ tuổi cảnh giới cực cao bỏ chạy?

Sở Mặc cau mày, cảm giác khả năng tính toán hùng mạnh của mình đột nhiên trở nên có chút mắc kẹt, hắn bị nạn.

Lúc này Từ Nam ngồi ở đối diện nhẹ giọng nói ra:

- Mấy năm nay, người ở bên ngoài vẫn cho rằng là ta che chở cho cha, nhưng thật ra ta vẫn có cảm giác là cha đang che chở mình.

Tuy rằng ta không có bất kỳ chứng cớ nào có thể chứng minh chuyện này, nhưng ta chính là cảm thấy như vậy.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Vậy, hắn ngày bình thường có hành động gì kỳ lạ không?

Hoặc là nói... chủ đề cấm kỵ?

Nhắc tới hai chữ cấm kỵ này, tâm Sở Mặc khẽ đau xót.

- Hành động kỳ lạ?

Từ Nam nhíu mày, không có, cả ngày chính là uống rượu, dường như ngoại trừ uống rượu ra cha căn bản không làm chuyện gì khác.

Cho nên Từ Nam lắc đầu:

- Không có gì kỳ lạ, chính là uống rượu, ban ngày uống, buổi tối cũng uống, dù sao chỉ cần tỉnh dậy.... chính là uống.

- Còn chủ đề cấm kỵ...

Lông mi Từ Nam nhướng lên cao, bỗng nhiên nói:

- Ta nhớ ra rồi!

Sở Mặc giờ phút này không ngờ lại có chút khẩn trương, nhìn Từ Nam.

Từ Nam nói:

- Hình như là năm trước, có một lần ta thấy cha mỗi ngày đều say khướt, vô cùng đau lòng, liền hỏi hắn, cha có phải có chuyện gì thương tâm?

Cần gì phải giẫm đạp mình như thế?

Cha lúc ấy cũng không để ý tới ta, không nói chuyện với ta, sau đó ta còn nói ta quen biết không ít cô nương trong sạch, hay là ta kiếm một người tới làm vợ ngài?

Kết quả cha lần đầu tiên nổi giận với ta, bảo ta cút, cái này thật sự có vẻ tức giận.

Thật lâu sau đó người vẫn không để ý tới ta, ta vẫn xin lỗi cha, aiz, qua thật lâu người mới chậm rãi để ý tới ta.

Từ Nam bĩu môi nói:

- Cho nên ta đoán cha nhất định có một cuộc hôn nhân bất hạnh, Sở công tử? ngài đâu rồi?

Từ Nam nhìn chỗ đối diện trống không, cả người đều si ngốc, nơi đó không có một bóng người!

- Ta, ta có thấy ảo giác không?

Từ Nam lảo đảo đứng lên, dùng sức xoa đầu của mình, cảm giác có một loại mông lung.

Nàng thầm nói:

- Ta mới vừa rồi nói tới cái gì?

Ân, như thế nào đều không nghĩ ra?

Ta vừa rồi nhìn thấy người nào?

Đại Cương?

Hay là Tiểu Thiết?

Ta không uống rượu mà sao cái gì cũng không thể nhớ?

Bên kia, vẫn là tòa nhà cũ nát, vẫn là hàng rào gỗ rách nát.

Sở Mặc lại tới đây, trực tiếp đẩy hàng rào cửa đi vào, sau đó trở về tới trước cửa phòng cũ nát, đẩy ra.

Đạp vài bước đi vào trong nhà, lão tưu quỷ kia vẫn tựa vào trên ghế như là đang ngủ.

-----o0o-----

Chương 1541: Phụ thân (1)

Chương 1541: Phụ thân (1)

- Lão nhân, người đem ta ném tới Nhân giới liền mặc kệ, một mình trốn ở chỗ này làm một con ma men rất thoải mái đúng không?

Tốt lắm, ngài đã như vậy ta cũng không cần e dè nữa, ta nghe nói, chỉ cần nhắc tới tên nương ta, bên kia liền sẽ trực tiếp cảm ứng được và phái người vượt qua hư không tới giết ta, đúng không?

Sở Mặc nói một đống lớn, con ma men kia vẫn nằm ở nơi đó, một chút phản ứng cũng không có.

- Được, muốn so tàn nhẫn với ta đúng không?

Đừng quên ta cũng là người Sở gia!

Sở Mặc cười lạnh, lớn tiến nói:

- Ta là Sở Mặc, mẹ ta là Cơ....

- Đủ rồi!

Lão ma men đột nhiên phát ra một tiếng quát lớn, bên trong tiếng quát lớn kia không ngờ lại mang theo âm thanh ù ù của Đại Đạo, nháy mắt hoàn toàn đánh tan thanh âm của Sở Mặc.

Lực lượng quy luật vô tận, hư không nhìn bằng mắt thường không thấy trực tiếp phong tỏa cả toàn Đệ Cửu thành.

Lão ma men mở hai mắt ra, hai mắt vẫn đục ngầu như trước, nhưng lại rất phẫn nộ:

- Ở đâu ra tiểu tử thối tha tới đây gây huyên náo như vậy?

Sở Mặc nhìn lão ma men, không kìm nổi cười rộ lên, chỉ có điều trong tươi cười tràn ngập thương cảm.

- Được, tiền bối, rất xin lỗi đã quấy rầy ngài, ta nghĩ tới mẹ mình, ta nghĩ kêu ra hai tiếng tên của người, không cho ta kêu ở trước mặt ngài, vậy ta đi ra nơi khác kêu.

Sở Mặc nói xong liền xoay người rời đi.

- Ngươi trở lại cho ta!

Lão ma men lập tức gầm lên một tiếng, sau đó rít gào nói:

- Ngươi tên khốn khiếp này!

Ngươi con mẹ nó lấy tính mạng của mình tới uy hiếp ta sao?

Ngươi làm thế này để làm gì?

Sở Mặc đưa lưng về phía lão ma men, cười, nước mắt lại chảy trên mặt, hắn ngẩng mặt lên trời cười ha ha, sau đó càng cười thanh âm càng lớn.

Đến cuối cùng trở về không tiếng động, chỉ còn lại có nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống.

Lão ma men này chính là cha hắn!

Nếu không phải cha hắn, làm sao có thể khẩn trương để ý tới hắn như vậy?

Tựa như lời nói mà lão ma men vừa rồi bị chọc giận điên lên nói ra: Ngươi con mẹ nó lấy tính mạng của mình tới uy hiếp ta sao?

Ngươi làm thế này để làm gì?

Ngẫm lại đích thật là hơi có chút tùy hứng, hành động vừa rồi của hắn dường như đang làm nũng?

Sở Mặc rùng mình một cái, có chút lạnh.

Hắn cho tới bây giờ không muốn hai chữ này có quan hệ với mình, đây quả thật rất giật gân.

Nhưng cho dù thế nào hắn cũng tìm được rồi!

Làm nũng thì làm nũng!

Đứa con chẳng lẽ không thể làm nũng với phụ thân mình?

Không được sao?

Hắn không biết, không ai nói với hắn, hắn cũng chưa từng trải qua.

Dù sao hắn cảm thấy làm như vậy rất thích, vô cùng thích, đặc biệt thích!

- Hiện tại ngươi thống khoái sao?

Cơn giận của lão ma men vẫn chưa tiêu hết, vẫn mang vẻ mặt tức giận.

Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới tiểu khốn khiếp này lại dùng phương thức đó để ép mình thừa nhận.

Vốn hắn còn tính cho dù thế nào cũng không thừa nhận.

Đồ ranh con!

Khốn khiếp!

Tức chết lão tử!

Sao lại thông minh thế chứ?

Đến cuối cùng Sở Thiên Cơ lại có chút tức giận.

Cái vật nhỏ này thật quá tinh quái, quả thật giống y như mẹ hắn!

Không hề khác!

Nghĩ vậy trên gương mặt già nua của Sở Thiên Cơ hiện lên một chút ảm đạm.

- Sảng khoái, đương nhiên sảng khoái.

Sở Mặc quay người lại, lệ rơi đầy mặt nhìn lão nhân vẻ mặt tang thương cùng ánh mắt đục ngầu trước mặt, cái loại đau lòng này khó có thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt.

Sảng khoái chính là rốt cục tìm được phụ thân của mình!

Nhưng đau lòng chính là phụ thân không ngờ lại biến thành bộ dáng này.

Sở Mặc bùm một tiếng quỳ gối trước mặt con ma men, thanh âm run rẩy:

- Cha, con bất hiếu....

Một câu nói còn chưa dứt lời liền nghẹn ngào nói không ra lời.

Cặp mắt đục ngầu của lão ma men chớp vài cái, sau đó trầm giọng nói:

- Ta không phải.

- Ngài đừng phủ nhận được không?

Ta mất nhiều năm như vậy, cuối cùng đã tìm được ngài, ta mặc kệ có nguyên nhân gì, ta mặc kệ từng phát sinh chuyện gì, nhưng hiện tại ta đã trưởng thành, có chuyện gì có cùng ngài đối mặt, được không?

Trong thanh âm của Sở Mặc tràn ngập đau thương.

Lã ma men ho khan hai tiếng, nói:

- Có cái gì cần đối mặt?

Sinh lão bệnh tử sao?

Đó là quy luật thiên đạo.

- Ngài là phụ thân của ta, là một vị thiên kiêu từng oai phong một cõi, là Chí Tôn trẻ tuổi sáng chói nhất đại vực Viêm Hoàng.

Mặc kệ ngài có thế nào thì ngài vẫn là niềm kiêu ngạo lớn nhất trong lòng ta.

Sở Mặc ái mộ nói.

Phản ứng của lão ma men lại có chút bình thản:

- Kia đều là chuyện đã qua rồi, hiện tại ngươi thấy được chính là một lão ma men gần đất xa trời đang kéo dài hơi tàn.

- Không, không phải như thế!

Sở Mặc lớn tiếng phản bác, sau đó nhìn khuôn mặt già nua trước mắt, lòng của hắn đau đớn.

Thiên ngôn vạn ngữ đến cuối cùng chỉ hóa thành một câu:

- Cha, theo ta về nhà đi.

- Nhà?

Làm sao là nhà?

Lão ma men cười ha hả, nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử ngươi đã trưởng thành, công thành danh toại, trưởng thành là thiên kiêu tuổi trẻ, nghe nói bên cạnh ngươi cũng không thiếu hồng nhan tri kỷ, ừ, thích liền giữ ở bên người, không nên phụ người ta.

- Ta chỉ thích một người.

Sở Mặc nói.

- Hiện tại ngươi còn không hiểu, về sau ngươi sẽ rõ, phụ lòng là không nên nhất.

Lão ma men nói.

- Cha, theo ta về nhà được không?

Việc này ngài định đoạt, ngài muốn ta cưới bao nhiêu ta liền cưới bấy nhiều!

Sở Mặc nhìn lão ma men:

- Đến lúc đó sinh cho ngài một đống tôn tử được không?

Trong con ngươi đục ngầu của lão ma men trong phút chốc hiện lên một chút rung động, tuy nhiên sau đó lại trở về bình tĩnh.

- Ta không đi đâu cả, ở đây rất tốt, mỗi ngày có rượu uống, còn thường xuyên có thịt ăn.

Lão ma men cười híp mắt nói:

- Một phế nhân như ta, ở nơi này mới là thích hợp nhất.

Lúc này bên ngoài đột nhiên truyền tới một trận tiếng bước chân dồn dập, sau đó giả tiểu tử Từ Nam đột nhiên xông tới, trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người, thở hổn hển:

- Ngươi quả nhiên ở trong này.

Lão ma men bỗng nhiên nói:

- Nam Ca.

- A, cha gọi Nam nhi có chuyện gì?

Từ Nam tuy rằng cảm giác không khí trong phòng có chút cổ quái, nhưng lão ma men ngày bình thường đều say khướt cả ngày, gần như chưa từng chủ động mở miệng nói chuyện với nàng như vậy.

Về phần Nam Ca và gì gì đó nàng đã tự động lọc qua.

- Ngươi quay đầu lại dọn dẹp chút đồ vật đi cùng hắn đi.

Lão ma men nói.

- Hả?

Giả tiểu tử Nam Ca có chút há hốc mồm, ngơ ngác hỏi:

- Sao thế?

- Hắn là Sở Mặc, chính là người ngươi sùng bái nhất, đi theo hắn ngươi sẽ có tiền đồ.

Lão ma men nói.

-----o0o-----

Chương 1542: Phụ thân (2)

Chương 1542: Phụ thân (2)

- Vậy hắn có liên hệ thế nào với ngài?

Từ Nam nhìn lão ma men.

Lão ma men khoát này:

- Cái này không liên quan tới ngươi.

- Hắn là con của ngài đúng không?

Ngài họ Sở.

- Đủ rồi.

Lão ma men cau mày, vẻ mặt không kiên nhẫn cắt đứt Từ Nam:

- Chuyện này không liên quan tới ngươi.

- Cha.

Từ Nam dậm chân, rốt cục có chút thần thái của tiểu cô nương, sẵn giọng:

- Ta là khuê nữ của ngài, ngài nói có quan hệ hay không?

Ngài nếu nói như vậy ta chẳng phải liền biến thành tiểu công chúa?

- ....

Sở Mặc và lão ma men không biết nói gì nhìn Từ Nam.

Từ Nam thì có chút thẹn thùng, nhăn nhó nói:

- Ngươi ta từ nhỏ là cô nha, khó khăn đặt lên được một cây đại thu, cha không cần chối bỏ ta được không?

Nói xong liền đi lên trước cầm cánh tay lão ma men lắc lắc.

Trên mặt lão ma men rốt cục lộ ra vài phần bất đắc dĩ, cười khổ nói:

- Đừng lắc nữa, cánh tay của lão không chắc, lắc nữa liền gãy.

- Vậy cha nói con biết đi!

Từ Nam giòn giã nói, còn lộ ra một đôi mắt đắc ý với Sở Mặc.

- ....

Sở Mặc đầu đầy xám xịt, tuy nhiên hắn lại phát hiện phụ thân hẳn là rất thích tiểu nha đầu này.

Nói như vậy đây cũng là chuyện tốt, ít nhất có thể thông qua tiểu tử, khụ khụ muội muội đi, có thể thông qua muội muội nhặt được này làm tư tưởng cho phụ thân.

- Ừ, hắn là con ta.

Lão ma men rốt cục thừa nhận.

- Oa, vậy ta chính là tiểu công chúa có đúng không?

Đúng không?

Từ Nam trực tiếp hưng phấn nhảy dựng lên, sau đó nhìn Sở Mặc, hưng phấn kêu lên:

- Ca!

Sở Mặc:....

Lúc này lão ma men ở một bên nói:

- Tiểu tử, sau này nàng chính là muội muội của ngươi.

Ngươi tốt nhất nên đối xử tốt với nàng, đừng để nàng lầm đường lạc lối, đây là một mầm non tốt.

- Cái gì gọi là lầm đường lạc lối, cha, người ta rất đơn thuần thiện lương đấy!

Giả tiểu tử khẽ không vui, hỡn dỗi với lão ma men.

Sở Mặc tự nhiên có hảo cảm với giả tiểu tử này, lập tức gật gật đầu, nhìn lão ma men:

- Vậy chúng ta cùng nhau về nhà được không?

Từ Nam cũng vẻ mặt chờ mong nhìn lão ma men, trở thành tiểu công chúa Sở thị nhất mạch, cái này thật hấp dẫn!

Lớn, quá lớn!

Nhưng trên thực tế, sâu trong lòng Từ Nam, thứ nàng muốn kỳ thật cũng không phải cái này!

Nàng chính là đang trợ giúp Sở Mặc!

Trong lòng nàng sau khi nhìn thấy Sở Mặc cũng đã đoán được quan hệ giữa Sở Mặc cùng cha.

Điều này làm cho nàng vô cùng khiếp sợ, có loại cảm giác như đang nằm mơ, nhưng đồng thời cũng trực tiếp đưa ra một quyết định, chính là nhất định phải trợ giúp Sở Mặc mang theo cha về nhà!

Đệ Cửu thành này nàng cũng đã sớm ngốc đủ rồi!

Nàng muốn tu luyện, muốn thành tiên!

Muốn đem tên của mình lưu lại trên bảng chiến lực Huyễn Thần giới!

Đồng thời trọng yếu nhất là, nàng vẫn có thể ở lại bên cha.

Cha rất đáng thương, không ai chiếu cố, nàng nguyện ý làm nữ nhi của hắn, vĩnh viễn chiếu cố hắn.

Không phải là bởi vì hắn là đại gia Sở thị nhất mạch, chỉ bởi vì hắn là cha

Những ngày tiếp theo Sở Mặc sẽ ở nơi này.

Đúng vậy, chính là ở trong cái phòng này.

Thời điểm hắn ở Nhân giới, tuy rằng ở phủ tướng quân cũng rất khá, nhưng nếu so về hoàn cảnh thì nơi này tốt hơn nhiều.

Phụ thân vẫn là không chịu đi cùng hắn, cũng không chịu nói gì với hắn.

Trải qua kích động lúc ban đầu, Sở Mặc sau khi bình tĩnh lại cũng không tiếp tục bức phụ thân của mình.

Trên thực tế trong lòng hắn biết rõ, phụ thân biến thành như vậy nhất định là có nguyên nhân, nhưng chỉ cần hắn còn sống đã là niềm vui lớn nhất đối với Sở Mặc.

Cho nên hắn mỗ ngày uống rượu cùng phụ thân, cũng không nói thêm cái gì, hai người cứ ngươi một ly ta một ly.

Loại cảm giác này đối với Sở Mặc mà nói là chưa bao giờ thể nghiệm!

Uống rượu với cha mình, đều thoải mái, sảng khoái hơn uống với bất cứ kẻ nào trên đời này!

Đối với Sở Thiên Cơ mà nói, kỳ thật cảm giác không phải là như thế.

Mắt nhìn con của mình lớn lên, ngọc thụ lâm phong xuất hiện trước mặt của mình, cái loại cảm giác thành tựu và thỏa mãn này căn bản không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt,

Nam Ca mấy ngày nay có một biến hóa lớn, nàng lần đầu tiên trong đời mặc nữ trang.

Ngay từ đầu là một kiện váy màu trắng, là do Sở Mặc đề nghị.

Tuy nhiên rất nhanh Nam Ca thiếu chút nữa đã cùng liều mạng với Sở Mặc, mắng to ca ca vô lương.

Bởi vì Nam Ca rất đen, vừa đen vừa gầy, mặc váy màu trắng... khụ khụ, hình ảnh

thật đẹp kia quả thật kinh thế hãi tục.

Nam Ca rất nhanh đã tìm được nữ nhân bày mưu tính kế cho cách ăn mặc của mình, cuối cùng làm một kiện váy dài màu xanh đậm, sau khi mặc vào, tuy rằng cũng chưa nói quá đẹp, nhưng đẹp hơn loại tương phản hắc bạch mãnh liệt lúc trước.

Kỳ thật mấu chốt vẫn là do tuổi của Nam Ca quá nhở, nàng chỉ có mười hai tuổi, dáng người và mọi thứ cũng không cần nói.

Cho dù y phục đẹp mặc trên người của nàng cũng không thể mặc ra loại cảm giác gì.

Nhưng cho dù thế nào thì Nam Ca cũng đã đồng ý mặc nữ trang rồi.

Chuyện này đối với toàn bộ thế lực ngầm của Đệ Cửu thành mà nói, chính là một tin tức làm người ta khiếp sợ.

Rất nhanh, trên giang hồ ở Đệ Cửu thành liền truyền ra một tin tức.

- Nam Ca đã yêu một thanh niên!

- Nam Ca thích người ta cho nên khôi phục nữ trang!

- Cái này thật là đáng sợ quá?

Nam Ca thiết huyết không ngờ cũng thích nam nhân?

- Ta vẫn cho là Nam Ca thích nữ nhân...

- Các ngươi đủ rồi đó, Nam Ca mới mười hai tuổi!

- Mười hai tuổi thì sao?

Cũng đã rất lớn rồi!

Thế lực Đệ Cửu thành cũng là một mảnh hỗn loạn, bởi vì loại biến hóa này đối với bọn họ mà nói, ai cũng không tốt.

Phủ thành chủ Đệ Cửu thành.

Thành chủ Kha Minh nhìn tin tức thủ hạ đưa tới, không kìm nổi nhíu mày.

- Một thanh niên thần bí, dường như là một tu sĩ tu vi rất cao thâm lúc trước nảy sinh xung đột với Nam Ca.

Nam Ca căn bản không gây thương tổn được hắn, hiện giờ không biết tại sao đột nhiên lại ở trong nhà lão tửu quỷ, cả ngày uống rượu cùng lão tửu quỷ.

-----o0o-----

Chương 1543: Kiên trì

Chương 1543: Kiên trì

Đối với lão tửu quỷ kia, Kha Minh cảm giác rất phức tạp.

Năm đó hắn từng điều tra lão tửu quỷ này, cũng cho rằng lão tửu quỷ là một phàm nhân, lúc ấy hắn gần như muốn xuống tay với Nam Ca, bởi vì trong trận giết chóc kia, Nam Ca là người sống sót duy nhất.

Kha Minh căn bản không tin tưởng lý do thoái thác kia của Nam Ca, hắn vẫn cảm thấy đệ đệ của mình là bị Nam Ca hại.

Sự thật dường như cũng thật là như vậy, đừng nhìn Nam Ca năm tuổi, vẫn là một đứa bé, nhưng phần tàn nhẫn ngay cả lão quái Nguyên Anh kỳ như hắn cũng cảm thấy có chút sợ hãi.

Hắn lúc ấy muốn giết Nam Ca, sau lại muốn giết lão tửu quỷ kia.

Kết quả buổi tối lúc hắn ngủ, ở trong mộng đột nhiên xuất hiện một pho tượng đại tu sĩ khủng bố, khí tức tràn ra kia khiến hắn có loại cảm giác sắp nứt vỡ.

Người nọ cảnh cáo hắn không được đánh chủ ý lên người lão tửu quỷ và Nam Ca, nếu không sẽ khiến hắn hồn bay phách lạc!

Một giấc mơ mà thôi, Kha Minh đương nhiên không tin, nhưng ngày hôm sau, ngày thứ ba... liên tiếp hơn mười ngày, mỗi buổi tối hắn đều mơ thấy giấc mơ như vậy!

Buổi sáng tỉnh dậy toàn thân đau đớn, mỏi mệt tới tận cùng!

Đến cuối cùng, Kha Minh rốt cục tâm bất cam tình bất nguyện buông tha cho sát tâm đối với Nam Ca và lão tửu quỷ, thậm chí còn đỡ Nam Ca lên vị trí lão đại thế lực ngầm, thành đại tỷ lớn nhất Đệ Cửu thành.

Sau đó Kha Minh không hề gặp lại cơn ác mộng kia.

Hắn cũng ít nhiều tin tưởng lời nói năm đó của Nam Ca... cho rằng lão tửu quỷ kia không phải người phàm trần!

Bởi vì hắn nhìn không thấu, không có nghĩa là đối phương thật sự không được.

Hắn biết trên đời này nhiều người mình nhìn không thấu, bởi vì đây là Thiên giới!

Đi ra ngoài mấy trăm vạn dặm có thể gặp được loại Đại Năng khủng bố.... một ý niệm trong đầu cũng có thể giết hắn một trăm lần.

Cho nên Kha Minh cho tới bây giờ cũng chưa nghĩ sẽ rời khỏi Đệ Cửu thành, hắn thầm nghĩ muốn xưng bá xưng vương ở trên mảnh biên giới này.

Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, không thích hợp với hắn.

Cho nên khi tin tức này rơi vào trong tay hắn, trong lòng Kha Minh chỉ có may mắn.

- Không nên đi trêu chọc bọn họ, bọn họ muốn làm gì liền làm cái đó đi.

Nhất là người thanh niên kia, còn lão tửu quỷ kia...

đừng chọc bọn hắn, về phần Từ Nam cũng tùy nàng đi.

Kha Minh chỉ trầm tư một lát liền đưa ra quyết định này.

Sự thật chứng minh hắn rất thông minh.

Nếu hắn không đưa ra quyết định kia, chỉ sợ chỉ trong chớp mắt hắn liền thật sự tan thành tro bụi.

Sát tâm của Sở Mặc trên thực tế còn mãnh liệt hơn so với phụ thân Sở Thiên Cơ rất nhiều!

Chớ nói chi là, hiện tại tâm tình của Sở Mặc rất không ổn định.

- Cha, chẳng lẽ ngài cho tới bây giờ vẫn không muốn cứu mẫu thân ra sao?

- Đó là chuyện của ngươi.

Vẻ mặt Sở Mặc bất đắc dĩ nhìn phụ thân mình, hắn không tin phụ thân vô tình, càng không tin phụ thân đã quên mẫu thân.

Nhưng lão tửu quỷ bại hoại trước mắt này quả thật khiến hắn tràn ngập bất đắc dĩ.

- Cha, ta kể cho ngài một chuyện xưa.

Sở Mặc nhìn lão ma men ánh mắt nửa mở nữa khép tựa vào trên ghế, thanh âm trầm thấp nói:

- Thời điểm ta gặp được sư phụ ở Nhân giới, hắn nhìn qua rất lãnh khốc, muốn cưỡng ép thu ta làm đồ đệ...

- Sau đó ta đã biết được một ít chuyện về sư phụ.

Nhưng bất kể là thống khổ bao nhiêu sư phụ đều chưa từng buông tha.

Tâm nguyện lớn nhất của hắn chính là một ngày kia trở về chính tay đâm kẻ thù, cứu sư nương ra.

- Sư phụ sẽ rất ít khi nhắc sư nương với ta, không, hắn thậm chí cho tới bây giờ cũng không nói.

Rất nhiều chuyện đều là sau khi ta tiến vào Tiên giới mới biết.

- Thời điểm ta gặp sư phụ ở Tiên giới hắn đã ở cùng một chỗ với sư nương.

Thân thể sư nương chính là một gốc thuốc tiên không có linh hồn đúc thành.

Sư phụ chưa từng nói với ta đã bỏ ra cái giá thế nào để tạo ra thân thể của sư nương, nhưng ta có thể đoán được nhất định rất gian nan, nhất định là vô cùng không dễ.

Sở Mặc xúc động nói, lão ma men tựa vào trên ghế, ánh mắt hoàn toàn nhắm lại, cũng không biết có phải đang ngủ hay không, hô hấp đều đặn, trên mặt đầy râu cũng nhìn không ra bất kỳ vẻ mặt nào.

Sở Mặc nhìn phụ thân:

- Năm đó có vô số người đều cho rằng cuộc đời sư phụ ta tuyệt đối không thể trở lại Tiên giới, cũng tuyệt đối không thể cứu sư nương của ta, nhưng hắn đã làm được.

Cha...

- Ta biết.

Lão ma men Sở Thiên Cơ nằm ở nơi đó nhìn như đã ngủ thuận miệng nói một câu.

- Ngài biết sao?

Vẻ mặt Sở Mặc kinh ngạc nhìn phụ thân của mình:

- Ngài làm sao mà biết được?

Đúng vậy, lão ma men công lực mất hết, đã biến thành lão phế nhân tại sao lại biết chuyện của Tiên giới?

Đôi mắt đục ngầu của Sở Thiên Cơ mở ra, cười ha hả với Sở Mặc:

- Đoán.

Sở Mặc thở dài, trên mặt lộ ra vẻ thất vọng nồng đậm, hắn nhìn Sở Thiên Cơ:

- Cha, không thể cho ta một cơ hội hiếu kính với ngài sao?

Cũng cho ngài một cơ hội được không?

Công lực mất hết thì sao?

Trên người con có ba gốc Chuẩn Thánh Dược!

Khẳng định có thể trị tốt cho ngài!

Sở Thiên Cơ lẩm bẩm nói:

- Trên người của ngươi có Thương Khung Thần Giám, chẳng lẽ không nhìn ra ta là phế nhân sao?

Không tin ngươi hỏi Hỗn Độn Hồng Lô đi?

- ......

Gặp phải một lão nhân quật cường như vậy, thật sự là không có biện pháp nào.

Trước đây Sở Mặc làm sao lại chưa từng kết nối với Hỗn Độn Hồng Lô?

Nhưng từ trước tới nay Hỗn Độn Hồng Lô giống như thần y, khi đối mặt với thân thể của cha lại không dám đưa ra một chút đề nghị.

- Cho nên nói, hiếu kính tốt nhất của ngươi đối với ta chính là cút nhanh lên.

Đúng rồi, mang theo tiểu nha đầu Từ Nam kia đi, ngươi hẳn là rất rõ tiềm lực của nàng lớn như thế nào, mang nàng đi, giáo dục tốt nàng, sau đó vĩnh viễn không cần tới tìm ta, cũng vĩnh viễn không cần suy nghĩ cứu mẹ ngươi.

Trong mắt đục ngầu của Sở Thiên Cơ hiếm có được một chút thần sắc nghiêm túc:

- Bởi vì ngươi vĩnh viễn không có cơ hội.

- Ta không tin.

Sở Mặc thấp giọng rít gào, giống như con thú bị thương, mắt của hắn rất đỏ, ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiên định nhìn phụ thân của mình:

- Ta vĩnh viễn không tin ta không có cơ hội cứu mẹ ta!

Ta nhất định sẽ làm được!

- Vậy tùy ngươi.

Sở Thiên Cơ khoát tay:

- Dù sao ngươi đã trưởng thành, chuyện của mình người quyết định là được rồi.

Đúng rồinhớ sinh thêm cho ta vài tôn tử, coi như là hiếu kính đối với ta, người của Sở thị nhất mạch quá ít, nhờ cả vào ngươi, con trai.

-----o0o-----

Chương 1544: Ca ca không keo kiệt (1)

Chương 1544: Ca ca không keo kiệt (1)

Một câu con trai khiến Sở Mặc lệ rơi lã chã.

Trầm mặc thật lâu, hắn lại ngẩng đầu nhìn phụ thân:

- Thật sự sẽ không thay đổi chủ ý sao?

- Một lão nhân sắp chết như ta, thay đổi chủ ý gì?

Sở Thiên Cơ nhíu mày xua tay:

- Được rồi, ngươi cũng ở đây theo giúp ta nhiều ngày như vậy, xem như tận hiếu đi, khẩn trương đi làm chuyện của ngươi đi.

Sở Mặc thở dài một tiếng, sau đó quỳ xuống cung kính dập đầu lạy ba cái với Sở Thiên Cơ.

Đứng lên, cũng không quay đầu lại rời đi.

Bên ngoài, Từ Nam lệ rơi đầy mặt đứng ở nơi đó, có chút đáng thương nhìn Sở Mặc.

Nhiều ngày như vậy, nàng cũng đã sử dụng rất nhiều biện pháp, làm nũng, thậm chí một khóc hai náo ba thắt cổ cũng đã dùng.

Lão đầu căn bản là thờ ơ, mặc cho ngươi có thể nào hắn cũng đều bất động.

- Cùng ta rời đi.

Sở Mặc nhìn Từ Nam, trong lòng thương cảm.

Từ Nam do dự một chút, cuối cùng vẫn lắc đầu:

- Ta không đi, ta phải ở chỗ này với cha.

Sở Mặc có chút không ngờ nhìn thoáng qua Từ Nam.

Từ Nam mặc váy màu xanh đậm ngẩng mặt lên, nhìn Sở Mặc, nghiêm túc nói:

- Ca, ta cũng không thèm thân phận công chúa Sở thị nhất mạch.

Thậm chí... nếu không phải là bởi vì người ta sùng bái nhất là ca ca, ta cũng không thèm!

Ta chỉ muốn ở lại chỗ này, chiếu cố cha, phụng bồi cha!

Trong tiểu viện cũ nát này, Sở Mặc có chút không ngờ nhìn Từ Nam cho dù mặc quần áo phù hợp, cả người cũng tản ra khí tức nam tử, khẽ nhíu mày:

- Ngươi đã có bản tin, đã biết thế giới bên ngoài, ngươi có biết lúc này ngươi từ bỏ có sẽ thế nào không?

Nói xong cũng không đợi Từ Nam trả lời, lại nói tiếp:

- Cha ta ở trong này, ta nhất định sẽ phái người lại đây trông coi, nhưng tu luyện cùng những người đó và tu luyện cùng ta hoàn toàn không phải là một chuyện.

Ngươi hiểu không?

Từ Nam nhìn Sở Mặc, nhe răng cười, vẻ mặt không khác gì một nam hài tử, nàng ngẩng mặt lên nhìn Sở Mặc:

- Ta biết, yên tâm, ca, ta sẽ không hối hận.

Cho dù cả đời này đều không thể trở thành tu sĩ hùng mạnh, nhưng ta cũng sẽ không hối hận.

Ngươi không ở bên người, chuyện chiếu cố cha hãy giao cho ta.

Hơn nữa, ca....

- Sao?

Sở Mặc nhìn Từ Nam.

Từ Nam sâu kín nói:

- Ngươi đừng phái người tới nơi này.

- Vì sao?

Sở Mặc nhướng đuôi lông mày.

- Đệ Cửu thành thành, trong phạm vi ngàn vạn dặm đều là thế giới phàm nhân.

Tại nơi linh khí loãng này cũng sẽ không có đại tu sĩ có hứng thú tới.

Ngươi phái cường nhân lại đây, chẳng phải là nói cho kẻ thù của ngươi, nơi này có người trọng yếu của ngươi sao?

Từ Nam nói.

Sở Mặc nhíu mày, đây thật là một vấn đề, lúc trước hắn không nghĩ tới.

- Còn có, cha không thích.

Từ Nam nhún nhún vai, nhìn thoáng qua phòng ốc cũ nát bên kia.

Lý do này đối với Sở Mặc mà nói, còn mạnh mẽ hơn so với vừa rồi.

Đúng vậy, hắn có thể cảm giác được lão nhân hiện tại giống như là đã hoàn toàn chết tâm, ngoại trừ rượu, hắn không có bất kỳ hứng thú đối với cái gì.

Cũng không quá vui sướng khi mình tìm được hắn.

Ngay cả nguyên nhân năm đó có thể không làm như vậy, ngay cả bộ dáng hận phụ thân như điên năm đó, nhưng hôm nay nhìn thấy lão ma men này lại làm Sở Mặc có loại cảm giác mình thiếu nợ hắn rất nhiều.

Nghĩ vậy Sở Mặc bỗng nhiên có chút hiểu rõ.

Nếu như mình thật sự là La Thiên Tiên Vực đại năng... là người trong lời tiên tri kia, như vậy sự hiện hữu của mình, thật đúng là nguyên nhân lớn nhất chia rẽ cha và mẹ.

- Hóa ra tất cả căn nguyên đều ở trên người ta.

Trong lòng Sở Mặc có chút ảm đạm.

- Được rồi.

Sở Mặc thở dài một tiếng, nhìn Từ Nam, bỗng nhiên lấy ra một chiếc nhẫn trữ vậy, đặt ở trong lòng bàn tay nhỏ bé của Từ Nam.

Từ Nam khẽ ngẩn ra, theo bản năng muốn rút tay về, sắc mặt cũng trở nên ửng đỏ.

Ánh mắt Sở Mặc có chút quái dị nhìn nàng:

- Một tiểu nha đầu như ngươi sao lại suy nghĩ nhiều như vậy?

Đây là ca ca cho ngươi.

Trong này có một viên thiên phẩm Trúc Cơ Đan, có mấy bộ kinh thư Chí Tôn, còn có rất nhiều cực phẩm Thiên Tinh Thạch.

Là lễ vật mấy ngày nay ta chuẩn bị cho ngươi, nếu ngươi đã gọi ta một tiếng ca, ta cũng không thể cái gì cũng không có.

Sau này nếu có gì không hiểu liền nhắn lại trên bản tin cho ta, ta sẽ giải đáp cho cho ngươi.

Hoặc là ngươi đi hỏi cha của ngươi đi.

Sở Mặc nói xong, cuối cùng nhìn thoáng về căn phòng kia, ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng, thân hình chợt lóe, chợt biến mất trong hư không.

Từ Nam có chút ngơ ngác nhìn nơi Sở Mặc biến mất, sau đó nhìn chiếc nhẫn tối như mực trong lòng bàn tay, khẽ cắn môi dưới, mấp máy miệng xoay người vào trong phòng.

- Cha, ta khkoong hiểu.

Đôi mắt Từ Nam ửng đỏ nhìn lão ma men vẫn nằm trên ghế.

- Tiểu hài tử, hiểu được nhiều như vậy làm gì?

Chuyện ngươi hiểu còn ít sao?

Lão ma men mở mắt ra, ánh mắt tuy vẫn đục ngầu như trước nhưng lại tựa như đã thanh tỉnh vài phần:

- Hắn đi rồi.

- Đi rồi, hắn bị người làm thương tâm.

Từ Nam cẩn thận nhìn lão ma men:

- Cha.

- Ừ.

- Ừ là có ý gì?

- Ừ là nói ta biết rồi.

- Nhưng hắn là con của ngài!

Hắn là thân nhân của ngài đấy!

- Ta biết.

.....

Từ Nam tức giận dậm chân, có loại kích động muốn xoay người rời đi.

Lúc này lão ma men bỗng nhiên nói:

- Hắn có lưu lại đồ cho ngươi không?

- Có!

Từ Nam tức giận.

- Mang tới đây.

Lão ma men phân phó nói.

Từ Nam không hỏi một tiếng giao nhẫn cho lão ma men, tuy rằng trong lòng rất tức giận, cảm thấy lão nhân này rất không biết điều, nhưng nàng lại tuyệt đối tín nhiệm đối với lão.

Trong mắt lão ma men lộ ra chút khen ngợi nhàn nhạt, chợt lóe rồi biến mất.

Sau đó lão ma men nói:

- Ừ, tiểu tử này cũng không tệ, không quá keo kiệt.

Thấy vài thứ trong nhẫn, ngay cả Sở Thiên Cơ từng nhìn quen trường hợp lớn cũng nhịn không được thầm giật mình, đồ trong chiếc nhẫn không hề đơn giản chút nào?

Đồ vật bên trong, cho dù là hắn thấy cũng nhịn không được mà chấn động!

Loại vật Trúc Cơ đan thiên phẩm này, cho dù là Chí Tôn cũng muốn luyện chế ra, đó cũng là công phu cần nhất.

Tiểu tử nhà mình không ngờ lại không rên một tiếng mà xuất ra một viên như vậy.

Kinh thư Chí Tôn này, mỗi một quyển đều đủ để khiến toàn bộ Thiên giới gió tanh mưa máu, hắn lại đưa cho muội muội "nhặt được" này.

-----o0o-----

Chương 1545: Ca ca không keo kiệt (2)

Chương 1545: Ca ca không keo kiệt (2)

Đống Thiên Tinh Thạch cực phẩm chất như núi kia, chỉ sợ ngày đó khí Từ Nam bước vào cảnh giới Đế Chủ cũng sẽ không dùng hết.

Ngay cả trong đại tộc quyền quý cao nhất trong Thiên giới, bồi dưỡng cho đám con cháu vợ cả cũng không hơn cái này.

Chứ đừng nói chi là tỏng chiếc nhẫn kia có đủ loại đan dược cực phẩm, các loại binh khí cấp Đế Chủ, một ít khí cụ Chí Tôn cần đều có.

Không chit nào khoa trương mà nói, dung lượng của nhẫn trữ vật này thật lớn, gần như là kho báu của một đại tộc Thiên giới!

Cho nên trong lòng Sở Thiên Cơ tương đối hài lòng đối với đưa con trai này.

Hắn biết rõ, Sở Mặc sở dĩ lưu lại tài nguyên quý trọng như vậy cho Từ Nam, xét đến cùng cũng là bởi vì phụ thân như hắn!

- Tiểu tử này không tệ!

Trên mặt Sở Thiên Cơ không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại vô cùng vui vẻ.

Sau đó Sở Thiên Cơ lại trả chiếc nhẫn này cho Từ Nam.

Từ Nam ngơ ngác nhìn lão ma men, theo bản năng nói:

- Ngài không phải mất hết công lực sao?

Sao có thể mở nhẫn trữ vật ra?

Lão ma men khoát tay:

- Được rồi, nhanh cút đi, cơ hội tốt như vậy mà ngươi cũng không quý trọng, còn ở lại phụng bồi lão già này làm gì.

Từ Nam câm lấy chiếc nhẫn trữ vật, mơ mơ màng màng rời khỏi nơi này.

Mãi cho tới bên ngoài trong đầu nàng vẫn còn đang suy nghĩ vấn đề vừa rồi: Cha không phải mất hết công lực, trở thành phàm nhân thật sự rồi sao?

Phàm nhân có thể mở nhẫn trữ vật?

Phàm nhân có thể sử dụng lực lượng tinh thần sao?

Vấn đề này vẫn theo Từ Nam tới chỗ ở của mình.

Trong một tiểu viện u tĩnh cách hẻm nhỏ này không xa, hoàn cảnh nơi này tốt hơn so với chỗ ở lão ma men gấp trăm lần, quả thật là cách biệt một trời, đây không phải Từ Nam bất hiếu, mà là lão ma men căn bản không chịu tới.

Trong tiểu viện của Từ Nam chỉ có bốn người hầu, dùng để nấu cơm quét tước vệ sinh, tất cả đều là cô nhi được Từ Nam mang về nhà làm thị nữ nha hoàn cho nàng.

Từ Nam vừa vào viện, bốn người hầu đều ra đón, cung kính cùng kêu lên:

- Tiểu thư đã trở lại?

- Ừ, hôm nay không cần nấu cơm cho ta, cũng không cần quản ta, các ngươi tự ăn no đi.

Giờ khắc này tác phong của Từ Nam đã trở lại, nàng tùy ý khoát tay liền chui vào gian phòng của mình.

Khi nàng thử dùng lực tinh thần mở chiếc nhẫn này ra, trong phòng của nàng lập tức phát ra một tiếng thét chói tai.

Sau đó lại truyền tới một trận thanh âm cười hô hố, thanh âm trong treo kia liên tưởng đến hình tượng của Nam Ca, lập tức làm cho người ta có một loại cảm giác quỷ dị.

Hai hầu gái và hai nha hoàn ngơ ngác nhìn nhau, đều bị hoảng sợ.

Mấy ngày nay các nàng đã bị kinh sợ rất nhiều lần, bởi vì một giả tiểu tử luôn mặc quần áo bẩn thỉu như Nam Ca không ngờ lại đổi nữ trang, sau đó còn không có việc gì mà ngây ngô cười, khiến bốn nữ tử lớn tuổi hơn nàng này đều nghĩ tới tiểu thư có người trong lòng rồi.

Nhưng mấy thứ này rất kinh hãi, lãm cho các nàng rất khó thích ứng.

Kết quả hôm nay lại tới nữa, vừa tự nhốt mình trong phòng lại thét chói tai, sau đó là điên cuồng ngây ngô cười, đây rốt cục là đã xảy ra chuyện gì?

Đáng tiếc bốn người hầu đều không dám tiến lên hỏi, ngày bình thường tiểu thư rất tốt với các nàng, nhưng uy nghiêm trên người cũng rất nặng, các nàng căn bản không dám đến hỏi tiểu thư chuyện linh tinh.

Trong phòng, vẻ mặt Từ Nam hạnh phúc ôm nhẫn trữ vật ngây ngô cười, lúc trước nàng nghe Sở Mặc nói cũng không cảm thấy có gì lớn.

Khẩu khí cái gì mà Trúc Cơ đan thiên phẩm, cái gì mà Thiên Tinh thạch cực phẩm, cái gì mà kinh thư Chí Tôn quả thật quá lớn, lớn tới không có biên giới!

Mấy thứ này cách Từ Nam cũng quá xa, nàng chỉ là biết được một chút giá trị của mấy thứ này trên bản tin!

Tốt nhất tự nhiên là cực phẩm Thiên Tinh thạch chồng chất như núi bên trong!

Nàng cho dù không biết tài nguyên thiên giới có bao nhiêu quý trọng, nhưng giá trị của cực phẩm Thiên Tinh thạch này, nàng lại rất rõ ràng.

Nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, ca ca chỉ ở chung với mình vài ngày, không ngờ lại cho nàng một số của cải khủng bố như vậy.

Sau đó Từ Nam lại mở bản tin, bắt đầu nghiêm túc tìm tòi những tin tức có liên quan.

Càng xem nàng càng khiếp sợ, đến cuối cùng lại khiếp sợ tới chết lặng, bởi vì nàng rốt cục hiểu được hàm nghĩ của Thiên phẩm Trúc Cơ Đan, rốt cục hiểu rõ giá trị của kinh thư Chí Tôn, cũng hiểu được những thứ Sở Mặc lưu lại cho nàng có ý nghĩa thế nào với tu sĩ giới tu hành.

Khó trách cha nói ca ca không tệ, không quá keo kiệt, cái này sao có thể so sánh với keo kiệt?

Đây quả thật là hào phóng tới mức khiến người ta điên cuồng.

Từ Nam hít sâu một hơi, cố gắng khiến mình bình tĩnh trở lại.

Sau đó nàng thu hồi bản tin, cẩn thận giấu chiếc nhẫn trong người, thì thào nói:

- Ca, ngài đối với ta thật tốt, ta nhất định nhớ ở trong lòng.

Yên tâm đi, ta nhất định sẽ chiếu cố tốt cho cha!

Tương lai một ngày nào đó ta cũng sẽ thật sự trưởng thành, có thể tới giúp ngươi!

Lúc này, bên ngoài truyền tới một tiếng thanh âm mang theo vài phần cung kính:

- Nam Ca, thành chủ đại nhân cho mời.

Thành chủ sao?

Trên mặt Từ Nam lộ ra một tia tươi cười nghiền ngẫm, lên tiếng:

- Đã biết, lập tức đi ngay!

Sở Mặc rời khỏi Đệ Cửu thành, không ai biết hắn từng tới nơi này (hắn đi cũng rất cẩn thận, lau đi tất cả dấu vết)

Sau khi rời khỏi, Sở Mặc vẫn đang suy nghĩ phụ thân tại sao phải biến thành bộ dạng như hiện tại.

Tấm hình trong trí nhớ lưu lại tin tức của hắn, giờ phút này lại lần nữa hiện ra trong đầu của hắn.

Sở Mặc nhớ tới một màn lão già gật gật đầu, nói:

- Ta biết người có một loại thuật bảo mệnh lớn, nhưng sau khi trọng sinh sẽ không thể hiện ra trước mắt người đời, nếu không nhất mạch các ngươi... bao gồm toàn bộ đại vực Viêm Hoàng sẽ gặp đại kiếp.

Ngay cả tồn tại không ra mặt, trong hoàng tộc... cũng vẫn sẽ có người ra tay.

Nghĩ vậy, Sở Mặc thở dại, thật ra từ lúc ban đầu dựa theo thái độ của phụ thân hắn cũng đã đoán được nguyên nhân, nhưng hắn vẫn muốn thử mang phụ thân rời khỏi nơi này.

-----o0o-----

Chương 1546: Nghiệm chứng (1)

Chương 1546: Nghiệm chứng (1)

Năm đó phụ thân bị thánh nhân đánh chết, thông qua Cửu Mệnh thuật tái sinh, từ nay về sau giấu mình ở trong thành phàm nhân.

Nhưng vấn đề là, một thân đạo hạnh của phụ thân tại sao lại biến mất tăm mất tích?

Đây mới là chuyện khiến Sở Mặc nghĩ mãi vẫn không ra.

Chẳng lẽ lão ma men chỉ là một đạo phân thân của phụ thân?

Sở Mặc suy nghĩ trăm lần vẫn không có lời giải đáp, hắn thật ra cũng không có thật sự bị phụ thân làm bị thương, chỉ là nhìn bộ dạng suy sút của phụ thân hắn rất đau lòng.

Hắn có thể cảm giác được phụ thân rất khổ, mệt chết đi, trong lòng che giấu rất nhiều chuyện.

Phụ thân không muốn để hắn đi cứu mẫu thân, Sở Mặc cũng có thể hiểu được, trong trí nhớ của hắn, La Thiên Tiên Vực có biết bao đáng sợ.

Một pho tượng thánh nhân cũng đủ hủy diệt toàn bộ đại vực Viêm Hoàng, chứ đừng nói chi là bên kia còn có thể đáng sợ hơn so với thánh nhân.

Sở Mặc nhẹ giọng thở dài, thì thào nói:

- Ngay cả ta cái gì cũng biết, nhưng ta cũng tuyệt không buông tha!

Vĩnh viễn cũng sẽ không!

Một vài ngày sau, Thiên giới có thể xem như thái bình.

Những người Tần gia đã không thấy bóng dáng, những gia tộc và môn phái lúc trước đứng bên phía Tần gia cũng đều cố gắng rút lui, cũng làm nhiều chuyện, tỷ như lục soát tiêu diệt dư nghiệt Tần gia, tỷ như tích cực dựa vào những gia tộc có liên quan tới Sở thị nhất mạch.

Đương nhiên, ảnh hưởng sâu xa nhất trong chuyện này vẫn là người làm việc cho tổ địa Sở thị nhất mạch.

Bọn họ phá hủy ba tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận, tiêu diệt đại lượng tu sĩ Tần gia.

Hiện giờ tuy rằng chậm chạp không tìm được tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng, nhưng cống hiến của bọn họ đối với toàn bộ Thiên giới lại chiếm được tán thành của hầu hết tất cả tu sĩ Thiên giới.

Tiếp theo đó là Sở Mặc Sở thị nhất mạch tới thăm mang tới ý nghĩa còn hơn so với chủ nhà tới thăm các nhánh.

Chuyện này đều được các gia tộc liên quan tới Sở thị nhất mạch liệt vào cơ mật gia tộc cao cấp nhất, căn bản không truyền ra bên ngoài, cũng không ai biết chuyện này.

Chỉ dựa vào thân phận và địa vị hiện giờ của Sở Mặc trong toàn bộ giới tu hành, hắn đi tới các gia tộc liên quan tới Sở thị nhất mạch, chẳng những là thay mặt Sở thị nhất mạch tỏ thái độ, đồng thời... cũng chẳng khác gì là hắn đang tỏ thái độ!

Nói thí dụ như gia tộc Đông gia lúc trước bị người khi dễ tới co rút vào một góc, chỉ tùy tiện vài Đế Chủ cũng dám trực tiếp đánh tới cửa.

Nhưng sau khi Sở Mặc đi tới Đông gia, đại tộc Long gia cao nhất Thiên giới lúc trước xâm chiếm Đông gia, chẳng những nhượng chút biên giới này, hơn nữa còn bồi thường rất lớn cho Đông gia.

Còn những môn phái khác vẫn chiếm lấy biên giới gia tộc Đông gia lại thiếu chút bị hù chết.

Loại nhà quyền quý như Long gia cũng bị dọa sợ, bọn họ làm sao còn lá gan tiếp tục chiến cứ biên giới Đông gia?

Lập tức nhượng xuất lãnh thổ chiếm lĩnh, đồng thời ngoan ngoãn đưa lên đại lượng tài nguyên.

Kết quả là, tổng hợp lại tất cả, chỉ sợ một gia tộc cỡ trung cũng không bằng Đông gia, bất kể là về phương diện lãnh thổ hay là tài nguyên, nháy mắt trở thành đại tộc quyền quý nhất!

Thực lực gia tộc của bọn họ vô cùng suy yếu, chủng gia tộc thế này, lúc trước chỉ sợ bất cứ kẻ nào cũng đều xem là một khối thịt béo lớn, hận không thể đi lên cắn xuống mấy ngụm.

Nhưng hiện tại lại không có người dám làm thế, nếu có loại không biết sống chết này, chỉ sợ nhóm "hàng xóm" của Đông gia và Long gia sẽ không đáp ứng.

Sở Mặc bây giờ giống như một khối nam châm thật lớn ở giới tu hành, hắn cái gì cũng không cần làm mà vẫn có thể dễ dàng hấp dẫn tới sự chú ý của vô số người.

Tuy nhiên hành tung của Sở Mặc lại mơ hồ không chừng, rất ít người có thể thăm dò rõ ràng quỹ tích hành động của Sở Mặc.

Lúc này hắn cũng đã lâu không xuất hiện trước mắt người đời rồi.

Sở Mặc muốn đi làm mấy chuyện, đồng thời cũng phải đi nghiệm chứng một việc.

Trước khi Sở Mặc đánh chết tên sát thủ cảnh giới Đế Chủ tầng tám, tên sát thủ kia nói với hắn rất nhiều chuyện, trong đó bao gồm một ít người ai cũng không ngờ tới, không ngờ từ lâu đã bị Ma tộc xâm lấn trở thành huyết nô!

Những người này tuyệt đối không thể giữ lại.

Nếu không một khi Ma tộc xâm lấn, những người này sẽ mang tới tai nạn rất lớn đối với toàn bộ Thiên giới.

Nhưng gia tộc có liên quan tới Sở thị nhất mạch, Sở Mặc cũng không viếng thăm hết, nhưng chuyện này, theo Sở Mặc càng quan trọng hơn so với việc hắn đi trấn an những gia tộc liên quan tới Sở thị nhất mạch.

Khương gia.

Bọn họ không tính là nổi danh ở trong Thiên giới, nhưng trong phạm vi biên giới vạn dặm này, thanh danh của Khương gia bọn họ lại không nhỏ.

Khương gia là một gia tộc rất khiêm tốn, thanh danh của bọn họ chủ yếu là do kiên trì làm việc thiện nhiều năm.

Ở bên trong thế tục, bọn họ sửa chửa cầu đường, trừ bạo an dân, tạo phúc một phương; ở giới tu hành, Khương gia vẫn luôn sắm vai nhân vật thích làm vui lòng người khác.

Phàm là cái loại tu sĩ có thiên phú, nhưng không có bối cảnh, không có tài nguyên tìm tới tận cửa, Khương gia trên cơ bản đều khẳng khái giúp tiền, ban trợ giúp, trọng yếu nhất là, loại khẳng khái này của Khương gia cũng không có bất kỳ mục đích gì, chưa từng muốn người khác báo ân.

Bởi vậy trong lòng rất nhiều người, gia tộc Khương gia quả thật chính là một gia tộc thánh hiền thật sự.

Nhất là lão thái gia Khương gia, là một đại thiện nhân thật sự!

Nghe nói lão thái gia Khương Ân của Khương gia này có thực lực sâu không lường được, rất có thể đã đạt tới trình độ Chuẩn Chí Tôn.

Nhưng hắn chưa từng triển lộ thực lực của mình ở trước mặt người khác, cũng sẽ không bao giờ dùng cảnh giới đi đè người.

Thường xuyên sẽ hiện ra trước mắt người này, tu sĩ sinh hoạt tại thế hệ này có hơn phân nửa đều được lão thái gia Khương gia chỉ điểm.

Tóm lại đây là một gia tộc được người đời vô cùng tôn trọng, cho dù ở Thiên giới đều có rất nhiều người biết bọn họ.

Một ít lão đại cấp Đế Chủ đều chịu ân huệ của Khương gia, tình cảm đối với Khương gia cũng không tầm thường.

Cho nên mạng lưới quan hệ của Khương gia vô cùng rộng.

Từ xưa tới nay, cũng gần như không có người nào hoặc thế lực đui mù nào dám kiếm chuyện ở chỗ Khương gia.

Hôm nay Sở Mặc đến đây.

Hắn mặc một thân áo xanh, tóc đen tùy ý kẹp lại, cả người tự nhiên phóng khoáng, giống như nước chảy mây bay, lưu loát sinh động đi tới tổ địa Khương gia.

Tổ địa Khương gia cũng là số ít tổ địa đại tộc không cần đề phòng.

Bởi vì sẽ không có người gây rối trong này!

-----o0o-----

Chương 1547: Nghiệm chứng (2)

Chương 1547: Nghiệm chứng (2)

Lúc này chính ngọ, mặt trời chói chang treo trên đỉnh đầu, ánh mắt trời rất lớn, khiến người lười biếng không muốn nhúc nhích.

Người ở bên ngoài tổ địa Khương gia cũng không nhiều, có một ít người thấy Sở Mặc cũng không kỳ quái.

Mỗi ngày người tới nơi này hỏi thăm cũng không ít, tuy người thanh tú cao cường như Sở Mặc không nhiều, nhưng cũng có.

Bởi vậy Sở Mặc một đường đi sâu vào bên trong tổ địa Khương gia, thậm chí không gặp phải bất kỳ cản trở nào.

Dọc theo con đường này, Sở Mặc đã tương đối hiểu rõ Khương gia.

Hắn phân giải được chủ yếu là dựa vào Thủy Y Y và Sở Thanh.

Hai nàng đều cảm thấy vô cùng hiếu kỳ với việc Sở Mặc hỏi thăm Khương gia, bởi vì các nàng đều biết Sở Mặc không thể đi làm chuyện không có ý nghĩa, Khương gia này cũng không liên quan tới Sở thị nhất mạch, Sở Mặc hỏi thăm bọn hắn làm gì?

Nhưng hai nàng đều rất thông minh, cũng không đi truy hỏi mà trực tiếp truyền các loại tin tức về Khương gia cho Sở Mặc.

Hai nàng đánh giá rất cao đối với gia tộc này, trong đó Thủy Y Y đánh giá khá có ý tứ, nàng nói: Gia tộc này vào mười vạn năm trước cũng đã tồn tại, lúc ấy cũng không hiển sơn lộ chí, thậm chí gia tộc tổ tiên còn làm không ít việc ác.

Tuy rằng đều không coi là quá ác, nhưng cũng đủ để khiến người khác chán ghét.

Sau mấy vạn năm trước, không biết tại sao không khí cả gia tộc đột nhiên phát sinh biến hóa, dưới sự dẫn dắt của gia chủ ngay lúc đó, chính là lão thái gia Khương gia bây giờ, cả gia tộc đã bắt đầu tích đức làm việc thiện.

- Loại chuyện làm việc thiện này ngươi hẳn là rất rõ ràng, làm việc thiện nhất thời rất dễ, nhưng có thể kiên trì mấy vạn năm, thông qua việc thiện này khiến thanh danh của gia tộc mình được gọi là thánh hiền, thật không dễ.

Mấy vạn năm nay Khương gia không có người nào làm ác, cái này không phải gia tộc nào cũng có thể làm được.

Trên bản tin, Thủy Y Y nói với Sở Mặc như vậy.

- Cho nên tuy rằng ta không biết ngươi hỏi thăm gia tộc này làm gì, nhưng ta phải nhắc nhở ngươi một câu, mạng lưới quan hệ của Khương gia vô cùng rộng.

Nếu ngươi muốn làm gì nhất định phải nắm giữ đầy đủ căn cứ chính xác mới được.

Nếu không, Sở thị nhất mạch chúng ta khó khăn lắm mới khôi phục được danh vọng có thể sẽ gặp đả kích trọng đại đấy.

Cho nên nói, Thủy Y Y vẫn tương đối hiểu rõ Sở Mặc, nàng rất rõ tính cách và tính tình của Sở Mặc, nếu Khương gia không có chuyện gì, Sở Mặc tuyệt đối không thể đi nghe ngóng về bọn họ.

Có Thủy Y Y và Sở Thanh truyền tới tin tức Khương gia, Sở Mặc cũng có chút nhịn không được mà nghi hoặc, lời nói của sát thủ cảnh giới Đế Chủ tầng tám kia có đáng tin cây hay không?

Bởi vì những người hắn nói, trong khoảng thời gian này Sở Mặc đã lần lượt đều tra một phen, gần như không có ngoại lệ... toàn bộ đều thuộc loại người không có vết nhơ.

Nhất là một người trong đó Sở Mặc biết, càng làm cho Sở Mặc cảm thấy đây có phải là cái hố tên sát thủ kia đào ra cho mình trước khi chết hay không?

Là hố được chuẩn bị riêng cho mình?

Tuy nhiên dựa vào suy đoán lúc ấy của hắn, người nọ không phải đang nói láo.

Cho nên Sở Mặc vẫn quyết định tự mình nghiệm chứng một phen.

Nếu chứng thật chuyện này là tên sát thủ kia đào hầm cho mình, Sở Mặc cũng sẽ không cảm thấy tiếc nuối, hắn ngược lại sẽ có chút buông lỏng.

Nếu không...

Sở Mặc thật sự sẽ cảm thấy sợ hãi.

Bởi vì những người này đều có thể xảy ra vấn đề, toàn bộ Thiên giới này còn có ai có thể tin?

Cho nên Sở Mặc thà rằng những tin tức lúc trước mình lấy được đều là sai, hắn thà rằng không thu hoạch được gì trong chuyến đi này, cũng không nguyện nhìn một gia tộc tích đức làm việc thiện mấy vạn năm đột nhiên có quan hệ với Ma tộc, lại càng không nguyện nhìn một đại lão cảnh giới Chuẩn Chí Tôn lại là huyết nô Ma tộc lưu lại ở Thiên giới!

Lúc này Sở Mặc đã đi tới trước cửa tổ địa Khương gia, hắn nhìn từ phía trên xuống dưới, đánh giá mảnh khí tức cùng tường bao phủ xung quanh.

Đây là một khu kiến trúc cổ xưa, một ít chữ viết từ xưa phía trên gần như đã không còn thấy rõ, chỉ còn lại một cỗ đạo vận bao phủ ở trên.

Lúc này từ bên trong có một tiểu đồng đi ra, nhìn qua cũng ít tuổi, kẹp một bím tóc cao ngút trời, một đôi mắt hắc bạch phân minh chớp nháy, nhìn qua tràn ngập linh khí.

Tiểu đồng đánh giá Sở Mặc, thanh âm trong trẻo mà nói:

- Ca ca đẹp trai, ngươi là ai thế?

Sở Mặc thấy tiểu đồng trong lòng lập tức cảm thấy rất vui mừng, hắn khẽ mỉm cười:

- Ta là tới cầu kiến lão thái gia nhà ngươi, có thể dẫn ta đi gặp không?

Tiểu đồng ngẫm nghĩ một chút, gật gật đầu nói:

- Có thể!

Sở Mặc nhiều ít có chút ngoài ý muốn, gia tộc như vậy hắn thật sự là gặp được lần đầu tiên, lúc trước mặc kệ là tới gia tộc nào, cho dù là Đông gia nghèo túng không chịu nổi cũng sẽ có cao thủ bảo vệ ở trước cửa.

Hơn nữa gia chủ một gia tộc cũng không phải dễ gặp như vậy, lại muốn gặp mặt lão tổ một gia tộc....

đã khó lại càng thêm khó.

Mà ở Khương gia này lại có thể gặp dễ dàng như vậy?

Chẳng lẽ không quản người tới là ai, muốn gặp lão thái gia Khương gia, hắn đều gặp sao?

Sở Mặc cảm thấy hơi khó có thể tin, vừa đi vừa hỏi tiểu đồng này:

- Tiểu đệ đệ, cho dù ai muốn gặp lão thái gia các ngươi, hắn đều gặp sao?

Tiểu đồng lắc đầu:

- Đương nhiên không phải nha, đại ca ca đẹp trai, lão thái gia nhà ta sẽ suy tính, người bình thường hắn cũng sẽ không gặp.

- Ồ, hóa ra là như vậy.

Sở Mặc nhướng đuôi lông mày, cái loại cảm giác quái dị này trở nên càng thêm mãnh liệt hơn vài phần.

Tuy cảnh giới của hắn là Chân Tiên, nhưng chiến lực hiện giờ đã đạt tới Chuẩn Chí Tôn.

Đồng thời hắn trên Thiên Lộ chẻ củi thành đạo, đạo hạnh của hắn đã vô hạn tiếp cận tới lĩnh vực Chí Tôn tối cao, rất nhiều chuyện đều sẽ sinh ra cảm ứng của mình.

Nhưng lúc trước không sinh ra bất kỳ cảm giác nguy hiểm gì đối với Khương gia, cho dù là giờ phút này, trong lòng của hắn cũng không cảm nhận được một chút nguy hiểm, Thương Khung Thần Giám một chút động tĩnh cũng không có.

-----o0o-----

Chương 1548: Khương gia

Chương 1548: Khương gia

Thời điểm nghe được gia gia của hắn sẽ suy tính, trong lòng Sở Mặc thật ra cảm thấy khẽ dao động, nhưng vẫn... không cảm giác được bất kỳ nguy hiểm nào.

Cái này thật sự... có chút thú vị.

Sở Mặc đi theo tiểu đồng đi vào bên trong.

Ven đường cũng gặp phải vô số người nhưng những người này đều lộ ra nụ cười hiền lạnh với Sở Mặc, không hề xuất hiện một chút cảnh giác.

Hô!

Trong lòng Sở Mặc thở phào một cái, sau đó âm thầm cười khổ, Khương gia này... quả nhiên rất quỷ dị...!

Bất cứ việc gì xuất hiện dị thương tất phải có yêu, Khương gia từ trên xuống dưới này có chút quá lương thiện.

Có thể xem là một ngoại tộc ở giới tu hành này.

Không phải nói hiền lành không tốt, mà hiện lành giống như bọn họ, chung quy lại làm cho người ta có một loại cảm giác chính là rất hoàn mỹ.

Hoàn mỹ làm cho người ta tìm không thấy bất kỳ dấu vết nào, giống như gạo dưỡng trăm loại người, cha mẹ sinh con trời sinh tính khác nhau.

Một gia tộc khổng lồ, con vợ cả, các chi, tổng cộng lại chí ít cũng có mấy trăm vạn nhân khẩu, mà nhiều người như vậy lại không có ai xấu sao?

Mang theo đủ loại nghi ngờ, Sở Mặc đi theo tiểu đồng đi tới trước cửa một tòa phòng ốc vô cùng cổ xưa, nhìn thấy ở trước của có một lão già mặt mũi hiền lành.

Lão già này chính là Khương lão thái gia, Khương Ân.

Vị Khương lão thái gia này râu bạc trắng, trên cằm có một chòm râu trắng dài một thước, cả người đạo cốt tiên phong, tràn ngập thần vận, thuộc loại người chỉ cần liếc mắc nhìn sẽ sinh ra hảo cảm vô tận.

Thanh âm trong trẻo của tiểu đồng vang lên:

- Tổ ông, ta đã mời khách quý tới rồi.

- Được, ngươi đi chơi đi, đừng quên đi học.

Lão thái gia Khương Ân cười tủm tỉm nói.

- Biết rồi!

Tiểu đồng thi lễ với Sở Mặc, lộ ra tươi cười vui vẻ, sau đó xoay người chạy mất.

- Khương Ân bái kiến đạo hữu.

Khương lão thái gia đứng dậy thi lễ với Sở Mặc.

Đây là một loại lễ tiết đối đãi thân phận địa vị cùng cấp.

Sở Mặc theo sau đáp lễ:

- Bái kiến Khương lão thái gia.

- Đạo hữu không cần phải khách khí, ta với ngươi chào ngang hàng, kỳ thật đều đã tính là chiếm tiện nghi, với thân phận bây giờ của đạo hữu, hiện giờ toàn bộ Thiên giới sợ đều là vãn bối và hậu bối của đạo hữu rồi.

Khương lão thái gia lộ ra tươi cười.

Sở Mặc nhìn Khương Ân:

- Ông cụ biết ta là ai?

Khương Ân gật gật đầu:

- Tổ tiên Khương gia có truyền xuống thuật suy diễn số, ta tuy rằng học nghệ không tinh, đã có chút đánh mất mặt mũi tổ tông, nhưng chuyện bình thường vẫn có thể suy diễn ra.

Đuôi lông mày của Sở Mặc nhướng lên, trong lòng lại hơi kinh hãi, hắn nắm giữ Phong Thủy thần thông, người bình thường muốn suy diễn hắn cũng không dễ dàng như vậy.

Cho nên đừng nhìn Khương Ân nói chuyện nhẹ nhàng vào khéo léo, nhưng Sở Mặc lại biết đó không phải số thuật suy diễn bình thường.

Chỉ sợ ngay cả Gia Cát gia dùng suy diễn xưng bá cũng kém hơn so với lão già trước mắt này rất nhiều.

- Ta từ sớm đã tầm huyết dâng trào, vì thế liền suy diễn một phen cho ra kết luận có người thân phận cực tôn quý tới của.

Lại biết khách quý tới cửa muốn nói chuyện, chỉ sợ không muốn ngoài Thiên giới biết, bởi vậy không gióng trống khua chiêng kêu một tiểu bối hậu đại của ta ra nghênh đón.

Trong nháy mắt nhìn thấy công tử, lão phủ rốt cục có thể xác nhận thân phận khách quý.

Khương Ân như là giải thích cho lời nói vừa rồi.

Sở Mặc gật gật đầu, nhìn Khương Ân:

- Lão gia chắc cũng biết ta đến vì chuyện gì?

Khương Ân gật gật đầu.

Trong lòng Sở Mặc kinh ngạc càng lớn, hắn khẽ nhíu mày, trong lòng tự nhủ chẳng lẽ tên sát thủ kia nói là sự thật?

Lúc này Khương Ân than nhẹ một tiếng, đứng lên nói:

- Sở công tử, chúng ta tới nơi khác nói chuyện.

Sở Mặc gật gật đầu, chuyện này hắn quả thật cũng không muốn nói ở chỗ này.

Thân hình Khương Ân chợt lóe, trực tiếp phi lên trời, động tác của hắn cũng không tính là nhanh, nhưng mỗi một bước đều mang theo đạo vận thần kỳ nào đó, nhanh chóng rời khỏi tổ địa Khương gia, đi tới thiên ngoại cực cao.

Loại địa phương này, dùng để tiến lên cảnh giới Chuẩn Chí Tôn cũng đủ, ít ảnh hưởng tới đại địa phía dưới.

Sở Mặc cũng là người tài cao gan lớn, cũng không sợ vị Khương lão thái gia này sẽ ra tay với hắn, sắc mặt không sợ hãi đuổi theo.

Hai bên đứng lại ở trên cao, Khương lão thái gia dùng tay vuốt râu dài, cảm thán nói:

- Quả không hổ là hậu nhân Sở thị nhất mạch, thiên tư trác tuyệt, là rồng phượng trong loài người.

Sở Mặc thản nhiên cười, không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn Khương lão thái gia nói:

- Ta chiếm được một tin tức từ một người, là có liên quan tới ngài và gia tộc của ngài.

Sau khi biết được tin tức này ta đã điều tra Khương gia một chút, kết luận lấy được khiến ta có chút không thể tin lời nói của ngươi nọ.

Lão thái gia có thể giải đáp cho ta không?

- Ai, từ người nọ ta cũng đã biết, nên tới sớm muộn gì cũng tới.

Khương Ân thở dài một tiếng, trong con ngươi hiện lên chút ảm đạm nhàn nhạt, sau đó nói:

- Đúng vậy, người kia nói đều là sự thật.

- Ân?

Sở Mặc càu mày nhìn Khương Ân, hắn hiện tại thật sự có chút mơ hồ.

Hắn không nghĩ ra vị Khương lão thái gia này sao lại thừa nhận nhanh lẹ như vậy?

Càng không nghĩ ra vị Khương lão thái gia này sao lại mang vẻ mặt bất đắc dĩ như thế?

Là bởi vì mình tìm tới cửa sao?

Nhìn qua... dường như cũng không phải, bởi vì hắn rất thản nhiên.

- Chuyện này vốn là một bí ẩn rất lớn, thậm chí nếu có thể....

Ta nguyện ý khiến nó trở thành bí mật lớn nhất, vĩnh viễn phủ bụi, vĩnh viễn không bị mở ra.

Ta cũng từng hy vọng chuyện này sẽ phát sinh sau khi ta chết đi, ít nhất ta sẽ không phải trơ mắt nhìn gia tộc bị giết.

Khương lão thái gia thở dài, ánh mắt lộ ra một tia ảm đạm:

- Nhưng nên tới vĩnh viễn cũng không thể trốn.

- Nghe ý tứ của lão thái gia, chẳng lẽ chuyện này còn có ẩn tình khác?

Sở Mặc nhìn Khương Ân:

- Ta nguyện ý kiên nhẫn làm người nghe.

Khương Ân cười cười nói:

- Khương gia vốn chỉ là một gia tộc từ xưa, lại có chút nội tình, bên trong gia tộc này có người tốt, cũng có người không tốt.

Không khác gì so với đại đa số gia tộc trong Thiên giới.

Sự tình chuyển biến hẳn là hơn ba vạn năm trước?

Ngày cụ thể ta không nhớ rõ, lúc ấy một lão tổ của Khương gia, luận bối phận hẳn là tổ ông của ta.

Hắn từ nhỏ đã rời gia tộc, vẫn chưa từng trở về.

Thậm chí bề trên đã cho rằng hắn đã mất, và lúc hắn trở lại, một thân thực lực đã đạt tới trinh tự Chuẩn Chí Tôn.

-----o0o-----

Chương 1549: Kính nể (1)

Chương 1549: Kính nể (1)

- Mà lúc kia, toàn bộ Khương gia không có bất kỳ chuẩn Chí Tôn nào tồn tại, hắn trở về đối với Khương gia mà nói chính là tin vui cực đại!

Bởi vì Khương gia chúng ta rốt cục cũng có cao thủ.

Nhưng lại chưa từng nghĩ hắn trở về khiến Khương gia thay đổi, đồng thời cũng khiến Khương gia gặp tại họa to lớn.

Sở Mặc nhìn Khương lão thái gia, nhẹ nhàng hỏi:

- Hắn nhập ma rồi sao?

- Đúng vậy.

Khương Ân thản nhiên gật đầu:

- Khi đó ta được xem như là vãn bối trẻ tuổi ưu tú nhất gia tộc, hắn rất yêu thích ta, chỉ dạy cho ta cũng nhiều nhất.

Sau đó hắn dùng đủ loại linh dược không ngừng bồi dưỡng ta, rốt cục lúc ta còn rất trẻ đã trở thành Đế Chủ, lại không tới năm ngàn năm sau bước chân vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn.

Trong quá trình này hắn đưa ta lên vị trí gia chủ Khương gia, để cho ta trói buộc thành viên gia tộc tích đức làm việc thiện.

Bất kể là ở thế gian thế tục hay là toàn bộ giới tu hành đều phải làm như vậy, và phải kiên trì.

- Đây là chuyện tốt, một người đã nhập ma sao lại biết làm như vậy?

Sở Mặc ở một bên nhẹ giọng cảm thán.

- Có lẽ là vì giảm bớt tội nghiệt.... vị lão tổ kia của ta cũng không phải cam tâm tình nguyện nhập ma.

Khương Ân nói:

- Ai cũng có thời điểm tuổi trẻ khinh cuồng, tuổi trẻ khinh cuồng khi phạm sai lầm có chút không lớn, có chút lớn, nhưng là có cơ hội sửa lại, nhưng cũng có chút sai lầm... một khi phạm vào, đời này liền không có cơ hội sửa lại.

- Nhưng cho dù không có cơ hội sửa đổi, ít ra cả gia tộc có thể cùng nhau trốn trong vực sâu vô tận.

Sở Mặc thở dài.

Khương Ân gật gật đầu:

- Tổ tiên năm đó cũng không muốn như vậy, lúc ấy hắn trở về đích thật là muốn báo đáp gia tộc, khiến Khương gia quật khởi.

- Sau đó?

Sở Mặc khẽ nhíu mày nhìn Khương Ân.

Khương Ân cười khổ nói:

- Sở công tử hẳn không biết phương thức nhập ma của Ma tộc cụ thể?

Sở Mặc lắc đầu, hắn thật sự không biết, bởi vì năm đó thời điểm khi hắn ở Quy Khư, vị Ma tộc Chí Tôn kia chỉ nói với hắn vô số thủ đoạn của Ma tộc, cũng không truyền thừa cho hắn bất kỳ công pháp gì của Ma tộc.

Sở Mặc nói:

- Không phải khắc dấu ấn trên linh hồn sao?

Dấu ấn này nghe nói căn bản không thể thanh trừ, cho dù là Chí Tôn bị in dấu ấn Ma tộc trên người cũng không thể thanh trừ hết.

Khương Ân đầu tiên là gật gật đầu, sau đó lại lắc đầu, thở dài nói:

- Đích thật là khắc dấu ấn ở trên linh hồn, một khi Ma Chủ phát ra hiệu lệnh, nếu dám không nghe liền lập tức hoàn toàn nhập ma.

Khi đó sẽ thật sự thành ma, sẽ mất đi tất cả lý trí, biến thành một cỗ máy giết người.

Nhưng Phuong thức nhập ma này, ta và ngươi, những tu sĩ Nhân Tộc hoàn toàn không thể tưởngượng nổi.

Ngươi suy nghĩ một chút, cái gọi là nhập ma, một gia tộc khổng lồ có mấy trăm vạn nhân khẩu, thậm chí đại gia tộc và môn phái có hơn một ngàn vạn nhân khẩu, Ma tộc làm sao có nhiều thời gian và nhân sự để đi làm mấy chuyện này?

Sở Mặc gật gật đầu, ánh mắt sáng quắt nhìn Khương Ân:

- Chẳng lẽ còn có phương thức khác?

Khương Ân thở dài thật mạnh:

- Đúng vậy, phương thức nhập ma của Ma tộc vô cùng quỷ dị, nó là thông qua một người để truyền bá ra!

Mà loại truyền bá này cũng là vô tình bắt đầu, không có ai phát hiện được.

Sở Mặc khẽ kinh hãi:

- Ý của ngươi là, phương thức nhập ma của Ma tộc có thể giống với mầm độc?

Tự khuếch tán, lây nhiễm sao?

Khương Ân nói:

- Trên lý thuyết chính là như vậy, tỷ như vị tổ tiên kia của ta, hắn biết chính mình trở thành Ma tộc, nhưng hắn vẫn không rõ trong thân thể của hắn bị Ma tộc.... gieo xuống một hạt giống, chúng ta gọi nó là ma chủng.

Ma chủng một khi nẩy mầm mọc rễ liền vĩnh viễn không thể thanh trừ.

Sau đó hắn về tới gia tộc, tất cả người có quan hệ huyết mạch với hắn, một khi xuất hiện trong phạm vi ngàn dặm với hắn liền bị lây nhiễm.

Trong vô tình bắt đầu cắm rễ trong huyết mạch, chậm rãi khuếch tán đến trên linh hồn, bị đánh lên dấu vết.

Nếu là tu sĩ hùng mạnh, cái loại thiên phú trác tuyệt, trong cơ thể sẽ sinh ra một viên ma chủng.

Nhưng viên ma chủng này, đầu tiên là quy cho vị tổ tiên kia của ta, sau đó mới quy cho Ma Chủ.

Sở Mặc không kìm nổi thở dài một tiếng, sau đó nói:

- Không thể ngờ được lại là một quá trình như vậy, cho tới hôm nay ta mới biết nhập ma hóa ra là dùng phương thức này.

Khương Ân nói:

- Đây là chỉ một trong số các phương thức, phương thức nhập ma thật sự có rất nhiều loại.

Loại này xem như là cấp thấp nhất, nhưng là biện pháp hữu hiệu nhất.

Nhưng phàm là tu sĩ bị Ma tộc.... gieo xuống ma chủng, người có quan hệ huyết mạch của hắn, chỉ cần tiếp cận liền bị lây nhiễm.

Còn có một ít phương thức khác, nhưng những phương thức kia bình thường yêu cầu đều rất cao, cũng không phải ai cũng có tư cách làm.

- Chuyện này, tổ tiên các ngươi lúc ấy cũng không biết?

Sở Mặc hỏi.

- Nếu hắn biết, cho dù chết cũng sẽ không lựa chọn về gia tộc.

Khương Ân cười khổ nói:

- Trên thực tế, chuyện này trước tiên là tổ tiên tọa hóa trước, đột nhiên nhìn thấy cảnh giới của hắn biến mất, nháy mắt liền hiểu ra, sau đó mới báo cho bọn ta.

- Tổ tiên ngươi đã mất sao?

Sở Mặc hỏi.

- Không, hắn vẫn còn.

Trên mặt Khương Ân nổi lên một tia chua xót:

- Nhưng hắn đã không còn là hắn.

- Là viên ma chủng kia?

Sở Mặc hỏi.

- Đúng, Sở công tử rất thông minh.

Khương Ân nói.

- Như vậy, nói cách khác, tuyệt đại đa số người trong Khương gia đều không biết mình nhập ma sao?

Sở Mặc hỏi.

Khương Ân cười khổ:

- Không phải đại đa số người không biết, mà là trừ ta ra không có ai biết!

Sở Mặc nhíu mày:

- Vậy Tần gia lúc trước?

Khương Ân nói:

- Tần gia là vì tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cho nên gần như toàn bộ con cháu vợ cả trong gia tộc đều biết chân tướng của sự việc.

Sở Mặc nhìn Khương Ân hỏi:

- Đúng rồi, một tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng, ngươi có biết ở đâu không?

Khương Ân lắc đầu nói:

- Ta không biết, trên thực tế Ma tộc chưa từng liên hệ với ta, chưa cùng kết nối với ta.

Nhưng ta rất rõ ràng bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ đến, hơn nữa Ma Chủ nhất định sẽ triệu tập chúng ta.

-----o0o-----

Chương 1550: Kính nể (2)

Chương 1550: Kính nể (2)

- Vậy những gia tộc và môn phái khác có phải cũng giống như Khương gia các ngươi?

Sở Mặc lại hỏi.

Khương Ân ngẫm nghĩ một chút, cười khổ nói:

- Ngươi nói mấy gia tộc và môn phái khác, ta cũng không biết là gia tộc và môn phái nào.

Tuy nhiên nếu bọn họ vẫn luôn không biểu hiện ra loại ác lai này, chắc hẳn là cũng giống như Khương gia bọn ta.

Hô!

Sở Mặc không kìm nổi thở phào một hơi, cảm giác chuyện có chút khó giải quyết.

Đây không giống với Tần gia, bọn họ từ trên xuống dưới đều đã nhập mà, từ lâu đã tiếp nhận sự thật kia, và thời khắc chuẩn bị vì Ma tộc hiệu lực, giết hại người đã từng là đồng bào của mình.

Mà Khương gia, mấy vạn năm nay vẫn giúp mọi người làm điều tốt, cả gia tộc không ngờ không có một ai làm điều ác.

Nhất là ngoại trừ một lão thái gia Khương Ân ra, những người khác thậm chí không biết rõ tình hình!

Loại này có thể làm sao?

Tất cả đều giết?

Khẳng định là như vậy không được!

Không nói tới làm như vậy có bao nhiêu bêu xấu thanh danh, mấu chốt là cũng không qua được một cửa kia của chính mình!

Trên trăm vạn sinh linh vô tội, không phải trên trăm vạn Ma tộc lòng tràn ngập tà ác, ai có thể hạ thủ?

- Đúng rồi, cái ma chủng kia giờ đi đâu rồi?

Sở Mặc đột nhiên hỏi.

- Biến mất, một khắc khi tổ tiên tọa hóa, ma chủng kia liền phá thể mà ra, tan ra khí tức tối đen tà ác liền biến mất tăm mất tích.

Sau đó thân thể tổ tiên liền hóa thành bụi.

Vẻ mặt Khương Ân thương cảm nói.

Sở Mặc trầm mặc một chút, hỏi:

- Ta có thể tin tưởng lời nói của ngươi không?

Khương Ân không chút do dự, trực tiếp thề, lấy Nguyên Thần bản mạng và gia tộc hưng suy thề.

Lời thề Chuẩn Chí Tôn, nói là làm ngay, nháy mắt dung nhập vào trong quy luật thiên đạo, khắc ở trên kia.

Sở Mặc gật gật đầu, hắn rất bội phục loại quả quyết này của Khương Ân.

- Vậy hiện tại ngươi định làm thế nào?

Hắn hỏi.

Vẻ mặt Khương Ân sầu khổ nhìn Sở Mặc:

- Sở công tử có biện pháp không?

Sở Mặc cũng nhịn không được có chút trầm mặc, loại chuyện này hắn có thể có biện pháp gì?

Hắn cau mày, nghĩ thầm trong lòng: Một đám đã trỏa thành Ma tộc, nhưng không ai biết, không làm việc ác, ngược lại liều mạng tích đức làm việc thiện, dùng thời gian mấy vạn năm để làm.

Nếu không suy xét tới chuyện nhập ma... như vậy gia tộc này thật ra là gia tộc sạch sẽ nhất toàn bộ Thiên giới!

Nhưng hắn biết rõ, tin tưởng rằng vị Khương Ân, Khương lão thái gia này cũng rất rõ một chuyện, chính là một khi Ma tộc giáng lâm tới thế giới này, như vậy toàn bộ Khương gia tất nhiên sẽ trở thành quân tiên phong của Ma tộc, sẽ trở thành tượng gỗ của bọn họ!

- Ta từng nghĩ tới.

Khương Ân sâu kín nói:

- Nếu quả thật có một ngày đó, ta sẽ triệu tập tất cả con cháu Khương gia lại, sau đó...

Khương Ân thở dài một tiếng, cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đại năng... một thân thực lực đã đứng ở đỉnh cao đường thời, nhưng tại lúc này cũng là mắt đục đỏ ngầu, không có biện pháp nói ra lời sau cùng.

- Chẳng lẽ chuyện này thật sự khó giải quyết thế sao?

Sở Mặc cau mày, hắn thủy chung cảm thấy chuyện do người là.

Đại đạo năm mươi, thiên diễn tứ cửu, người biến mất, mỗi việc chắc chắn sẽ có một đường sinh cơ, chỉ cần tìm được, như vậy cho dù khó hắn đều nguyện ý đi tìm.

Không vì cái gì khác, chỉ vì có thể tiếp tục kéo dài một gia tộc đã làm việc thiện tích đức mấy vạn năm!

Thiên giới cần một gia tộc như vậy!

- Tổ tiên năm đó khi còn chưa biết mình đã lây nhiễm toàn bộ gia tộc đã từng nghĩ tới tực cứu, hắn cũng không muốn nhập ma, đã từng dùng rất nhiều năm để làm chuyện này.

Nhưng đến cuối cùng hắn cũng không thể tìm được biện pháp.

Trước khi tọa hóa, thấy được một ít gì đó hắn mới báo chuyện này cho ta biết, để ta tiếp tục tìm kiếm biện pháp.

Khương Ân vẻ mặt chua xót nói:

- Nhưng vấn đề là ta cũng đã chạy tới đỉnh cao cuộc đời mình, Đế Chủ siêu việt, bước chân vào cảnh giới của Chuẩn Chí Tôn, nhưng vẫn không có biện pháp nào, không có hy vọng, thủ đoạn của Ma tộc thật là đáng sợ!

- Không, nhất định có biện pháp.

Sở Mặc trầm giọng nói.

Sau đó ánh mắt của hắn bỗng nhiên sáng ngời, nhìn Khương Ân nói:

- Nếu ta bày ra một tòa pháp trận hoàn toàn ngăn cách khí tức của Khương gia với bên ngoài, như vậy, trừ phi người của Ma tộc giáng lâm tới thế giới này, phá vỡ pháp trận này, nếu không các ngươi liền không thể nghe được triệu tập của Ma tộc, như vậy chẳng phải là được rồi sao?

Sở Mặc nói xong lại nhíu mày:

- Tuy nhiên nếu như vậy, cả gia tộc Khương gia sẽ hoàn toàn ngăn cách với nhân thế, không thể kết nối và liên hệ với bên ngoài.

Ánh mắt của Khương Ân lập tức sáng ngời:

- Sở công tử có thể bày ra loại pháp trận này?

Đó đương nhiên tốt, cho dù ngăn cách với nhân thế ta cũng sẽ không tiếc!

Nói xong Khương Ân cũng nhíu mày nói:

- Nhưng nếu Ma tộc giáng lâm, thật sự đi vào Khương gia, phá vỡ pháp trận này thì?

Sở Mặc nói:

- Có thể phá vỡ pháp trận này chỉ có Chí Tôn.

Nếu thời điểm đó tới, phỏng chừng toàn bộ Thiên giới cũng đã hoàn toàn rơi vào tay giặc rồi.

Nói thật, đến lúc đó cũng không hơn Khương gia là bao.

Khương Ân giật mình, lập tức cười khổ, sau đó nói:

- Không, đến lúc đó ta liền tự tay hủy gia tộc này!

Khương gia ngay cả từ nay về sau đoạn tuyệt cũng sẽ không trở thành tay sai của Ma tộc!

Sở Mặc có chút kính nể nhìn Khương Ân, gật đầu thật mạnh, còn nghiêm túc cam kết:

- Đầu tiên ta sẽ toàn lực giúp đỡ Khương gia các ngươi, có lẽ còn có các gia tộc và môn phái khác tìm được phương pháp phá giải.

Đây là hứa hẹn tiếp theo của ta, ngày đó đó khi Ma tộc thật sự giáng lâm, nếu vẫn không thể tìm được biện pháp, như vậy việc đao phủ này sẽ do ta làm!

Ngày là một trưởng giả tôn kinh, cả đời làm thiện, thật sự ngày đó tới ta sẽ vẹn toàn cho ngài.

Vị Khương Ân lão thái gia sống rất nhiều năm này lệ rơi lã chã, dùng đại lễ bái tạ Sở Mặc!

Đây là đại ân!

Cũng là đại nghĩa!

Tự tay tiêu diệt gia tộc của mình là chuyện tàn khốc cỡ nào?

Dù sao cũng không phải ai cũng ác tới không có tính người như Tần Thương.

Khương Ân nhìn Sở Mặc, lại thi lễ:

- Mời Sở công tử bày trận!
 
Thí Thiên Đao Full
LXIII ( Chương 1551-1575 )


*1:07pm 21-5-19*

Chương 1551: Cổ Kiếm phái (1)

Nhiều thế hệ Khương gia làm việc thiện khẩn cấp triệu hồ tất cả con cháu ở bên ngoài, sau đó tuyên bố với bên ngoài: Bế quan trăm năm, mở ra pháp trận phòng ngự, trong vòng trăm năm sẽ không có bất kỳ người Khương gia nào đi lại trên thế gian.

Tin tức vừa ra đã đưa ra chấn động không nhỏ, không ai biết rốt cục Khương gia đã phát sinh chuyện gì, mặc dù có các loại suy đoán nhưng phần lớn đều là thanh âm tiếc nuối và tiếc hận, danh vọng của Khương gia ở trong này quá cao!

Bọn họ bế quan trăm năm, tổn thất lớn nhất kỳ thật chính là những người sinh sống ở nơi này.

Từ tu sĩ tới dân chúng bình thường đều cảm thấy tin tức này làm người ta vô cùng tiếc nuối.

Nhưng gần như mọi người đều tự hiểu, dù sao việc Khương gia làm cho bọn họ đã quá đủ!

Tất cả kinh doanh liên quan tới Khương gia cũng được xử lý trong thời gian ngắn, hoặc là bán ra ngoài hoặc là giao cho chi thứ đi xử lý.

Tất cả con cháu con vợ cả Khương gia, dưới mệnh lệnh của lão thái gia liền trở về toàn bộ!

Đây là Khương gia!

Đây là lực ảnh hưởng của Khương Ân lão thái gia.

Mặc dù có vô số con em gia tộc cảm thấy khó hiểu với quyết định này của lão thái gia, nhưng lại không có ai tới hỏi vì sao.

Lão thái gia Khương Ân chính là thần của Khương gia.

Thời điểm Sở Mặc rời khỏi Khương gia có chút thổn thức, gia tộc như vậy, người cầm lái như vậy thật đáng để người kính nể.

Nếu có thể hắn nhất định phải tìm được biện pháp giải cứu cho bọn họ, nhất định phải kéo dài được gia tộc như thế.

Nơi thứ hai Sở Mặc tới hơi phức tạp, bởi vì đây là một môn phái.

Một môn phái vô cùng cổ xưa.

Cả môn phái cũng chỉ có vài trăm người, nhưng môn phái này lại có được đại danh đỉnh đỉnh ở toàn bộ Thiên giới.

Môn phái này tên là Cổ Kiếm phái.

Lịch sử của Cổ Kiếm phái có thể trực tiếp ngược dòng tới vài kỷ nguyên trước, đều giống như môn phái hóa thạch ở toàn bộ Thiên giới.

Chúng nó rất cổ xưa, hơn nữa từ trước tới giờ rất khiêm tốn.

Mỗi thời đại của Cổ Kiếm phái chỉ có một gã đệ tử đi lại thế gian.

Người đệ tử này có lẽ sẽ không rất đường hoàng, cũng sẽ không rất hoang tàn, nhưng tuyệ đối là cường nhân kinh tài tuyệt diễm một thế hệ.

Sở Mặc lúc ấy từ miệng sát thủ Đế Chủ tầng tám biết được Phong Hành Giả, người Cổ Kiếm phái đời trước đi lại thế gian chính là huyết nô của Ma tộc.

Mà Phong Hành Giả này cũng từng có danh khí tương đối lớn ở Thiên Giới.

Điểm xuất chúng nhất của hắn chính là thân pháp, có thân pháp có thể được xưng là độc bộ thiên hạ.

Tên Phong Hành Giả chính là có do đó.

Chiến lực của hắn cũng rất mạnh, từng giao thủ với rất nhiều cường nhân thanh danh hiển hách trong Thiên Giới, khó bị đánh bại.

Hiện giờ đã bước vào hàng ngũ Chuẩn Chí Tôn từ lâu, ẩn cư ở Cổ Kiếm phái rất nhiều năm, chưa từng xuất hiện.

Nếu không phải sát thủ Đế Chủ tầng tám báo cho biết, Sở Mặc hoàn toàn không thể tưởng tượng được, một tu sĩ từng huy hoàng lại vô cùng khiêm tốn như thế không ngờ lại có quan hệ với Ma tộc.

Cho nên khi Sở Mặc đi vào Cổ Kiếm phái, từ sâu trong lòng của hắn vẫn vô cùng trầm trọng.

Những người này kỳ thật chỉ là số người sát thủ Đế Chủ tầng tám biết tới.

Như vậy người hắn không biết còn có bao nhiêu?

Chỉ sợ cũng chỉ tới khi Ma tộc giáng lâm mới biết.

Sở Mặc vẫn hoài nghi một tòa pháp trận cuối cùng là ở chỗ Huyết Ma Lão Tổ, nhưng vấn đề là Huyết Ma Lão Tổ rốt cục ở đâu lại không ai biết.

Sát thủ Đế Chủ tầng tám kia nói Hồ Điệp Tiên Tử biết chuyện này, nhưng vấn đề là Hồ Điệp Tiên Tử ở đâu?

Một vài ngay này Sở Mặc vô cùng cố gắng tìm hiểu, nhưng vẫn không có được bất kỳ tin tức nào của Điệp cốc, bọn Thủy Y Y cũng không biết.

Hắn nghĩ sau khi giải quyết xong chuyện ở Cổ Kiếm phái liền đi tìm Thải Điệp Tiên Tử xem thử này có biết không.

Dù sao Thải Điệp Tiên Tử hẳn là vẫn có thể tìm được, trình độ nghiêm trọng của chuyện này còn nhiều hơn so với Ma tộc ẩn núp ở Thiên Giới rất nhiều lần.

- Đạo hữu phía trước, nơi này là trọng địa Cổ Kiếm phái, người không có phận sự không được đi loạn.

Ngay lúc Sở Mặc trầm tư, bên phương xa đột nhiên truyền tới một giọng nói, thanh âm rất bình tĩnh, bên trong không có cảm xúc hỗn loạn gì.

Sở Mặc rất là dứt khoát nói:

- Cầu kiến Phong Hành Giả.

- Phong Hành Giả tiền bối đang bế quan, không phải ngươi muốn gặp là có thể gặp.

Đạo thanh âm kia tăng thêm vài phần lạnh như băng, cho rằng Sở Mặc rất vô lễ.

- Ta là Sở Mặc.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Bên kia lập tức trầm mặc, hiển nhiên bọn họ đã nghe nói về cái tên Sở Mặc.

Hơn nữa tên này cũng đủ làm cho đối phương thật sự phải suy xét.

Thật lâu sau bên kia truyền tới một giọng nói khác, thanh âm này có vẻ có chút mạnh mẽ và cứng rắn:

- Ngay cả là Sở công tử cũng không thể tự tiện xông vào môn phái của người khác?

Làm khác không mời mà tới dường như không giống với Sở công tử trong truyền thuyết.

Theo thanh âm kia, từ phương hướng của Cổ Kiếm phái trực tiếp bay ra ngoài mấy chục người, một đám đều tràn đầy huyết khí, khí thế ngút trời như gặp đại địch.

Người có tên cây có bóng, thanh danh của Sở Mặc thật sự quá lớn, ngay cả rất nhiều người chưa từng thấy qua Sở Mặc có chút không cho là đúng, nhưng khi nhìn thấy Sở Mặc vẫn không kìm lòng nổi mà nghĩ tới danh tiếng cùng với chiến tích của hắn.

Chiến tích này cũng không phải là bài trí, đó là thành tích có thể khiến người mù mắt!

Cho nên Cổ Kiếm phái bên này có chút phản cảm với Sở Mặc không mời mà tới, nhưng bọn họ lại nhất định phải coi trọng.

Ánh mắt của Sở Mặc khẽ híp, nhìn bộ dạng khí thế hũng hãn của nhóm người này, tư thế dường như muốn đánh nhau.

Hắn cũng không nói gì thêm, chỉ bình tĩnh nhìn những người này, vẫn nói:

- Ta muốn gặp đạo hữu Phong Quân Tử, có chuyện quan trọng.

- Phong Quân Tử sư thúc là người ngươi muốn gặp là gặp sao?

Thực sự nghĩ rằng lăn lộn được chút danh tiếng ở Thiên Giới là có thể xông pha sao?

Một thanh niên hơn ba mươi tuổi tức giận lạnh lùng nhìn chăm chú vào Sở Mặc, lớn tiếng quát.

Mấy tu sĩ Cổ Kiếm phái trẻ tuổi khác cũng lòng đầy căm phẫn nhìn Sở Mặc, phỏng chừng nếu không phải có bề trên ở trong này, có thể đã ra tay với Sở Mặc.

Một lão già, cũng chính là chủ nhân thanh âm có chút mạnh mẽ cứng rắn trực tiếp đứng ra, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Cổ Kiếm phái từ trước tới nay không liên quan, cũng không cùng xuất hiện với Sở thị nhất mạch.

Cổ Kiếm phái mỗi một thời đại chỉ có một người vào đời, cũng không lây dính nhân quả, không gây chuyện nhận tội.

Cổ Kiếm phái...

-----o0o-----

Chương 1552: Cổ Kiếm phái (2)

Chương 1552: Cổ Kiếm phái (2)

- Đạo hữu Phong Hành Giả của các ngươi có thể đã nhập ma rồi.

Sở Mặc thản nhiên cắt đứt lời nói của người này.

- Làm càn!

- Ngươi nói bậy!

- Tiểu tử ngươi chú ý lời nói một chút!

- Quả thật nói xằng nói bậy!

- Phong Hành Giả sư thúc là người ngươi có thể làm nhục sao?

Sở Mặc vừa dứt lời, một đám tu sĩ trẻ tuổi bên này đều nổi giận, căm tức nhìn Sở Mặc, khí tức trên thân tăng vọt.

Giữa những người này không ngờ không có ai thấp hơn cảnh giới Đế Chủ tầng tám, quá mạnh mẽ, cũng khó trách tâm cao khí ngạo như thế.

Chỉ sợ những đại nhân vật trẻ tuổi và mấy thứ gì đó, trong mắt bọn họ chỉ là thường thôi.

Lão già tương đối mạnh lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Sở Mặc, ngươi là tới gây sự đúng không?

Sở Mặc lắc đầu, thở dài nhìn nhóm người này:

- Nếu không có nguyên nhân, ta cần g tới đây quấy rầy thanh tịnh của các ngươi?

Thị phi đúng sai, mời Phong Hành Giả đạo hữu ra không phải là rõ chân tướng sao?

- Ngươi nói làm sao thì sẽ như thế sao?

Quả thật là buồn cười!

Một thanh niên Đế Chủ tầng chín đỉnh cao trực tiếp đứng ra, rút một thanh kiếm treo bên hông, chỉ vào Sở Mặc:

- Hãy bớt nói nhảm đi, ta xem ngươi chính là tới bới móc, vậy thì phải vượt qua cửa ải ta trước1

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Cổ Kiếm phái cũng là một môn phái truyền thừa từ rất lâu đời, chẳng lẽ đều hồ đồ như vậy sao?

- Cút!

Thanh niên kia trực tiếp nổi giận, một kiếm quét về phía Sở Mặc.

Xuy!

Một đạo kiếm khí thật dài, vô cùng sắc bén trực tiếp cắt nhỏ hư không.

Kiếm khí tung hoành như cầu vồng xuyên qua mặt trời, vắt ngang hư không, chém về phía Sở Mặc.

Kiếm quang chói mắt, sát khí lạnh thấu xương.

Sở Mặc than nhẹ một tiếng, vung tay lên, một cỗ khí tức đại đạo nhàn nhạt bay lên.

Vù!

Trong hư không, đạo kiếm khí linh hoạt, sắc bén kia trực tiếp bị cỗ khí tức đại đạo này đánh nát.

Giống như mặt trời đã khuất băng tuyết, nháy mắt tan rã, biến mất giữa hư không.

Thanh niên kia lập tức giật mình kinh hãi, một kích này của hắn đã là một thân đạo hạnh của hắn, là một kích mạnh nhất hắn có thể thi triển ra!

Hắn nghe nói qua chiến tích của Sở Mặc, ngay cả vượt qua đánh Chuẩn Chí Tôn trở thành vô địch tuổi trẻ.

Cho nên căn bản không hề lưu thủ, ra tay chính là sát chiêu.

Nhưng lại không nghĩ rằng, đối phương không ngờ lại hóa giải một kích của hắn dễ dàng như vậy.

Sau khi Sở Mặc chẻ củi thành đạo, đạo hạnh tinh tiến càng ngày càng tăng, thường cách một đoạn thời gian đều có tiến bộ tương đối lớn, loại tiến bộ này thậm chí ngay cả chính hắn cũng có khi cảm thấy giật mình.

Nếu là trước kia, một kích này hắn nhất định sẽ phải cứng đối cứng, cho dù linh ngộ quy luật nhiều hơn nữa cũng sẽ dùng chiêu thức đi giải quyết.

Nhưng hiện tại lại không cần.

Hắn thi triển một loại khác, nháy mắt là có thể hóa giải được một kích của thanh niên này.

Đây là Sở Mặc không muốn làm gì thanh niên này, bằng không, trong nháy mắt vừa rồi, hắn xuất ra một kích có thể làm đối phương bị trọng thương, thậm chí là trực tiếp ngã xuống!

Đây là uy lực do hai loại đại đạo đụng nhau sau đó dung hợp.

Đừng nhìn cảnh giới của Sở Mặc còn chưa đủ cao, nhưng lý giải đối với đại đạo của hắn đã hơn hẳn nhận thức của mọi người.

Thậm chí thánh nhân năm đó lưu lại phần cơ duyên này, vị cửu lão gia hắn cũng chỉ có thể đại khái suy tính ra uy lực của hai loại đại đạo đụng nhau dung hợp lại, nhưng không thể hoàn toàn hiểu rõ bên trong!

Đây là cơ duyên thuộc về mình Sở Mặc.

Sắc mặt thanh niên Cổ Kiếm phái kia tái nhợt, có chút thất thần đứng trong hư không.

Phía sau hắn vốn có vài người trẻ tuổi nóng lòng muốn thử cũng đều ngậm miệng lại.

Lão già lúc trước vô cùng cường thế, lúc này vẫn mạnh mẽ cứng rắn, con ngươi hắn lóe ra hàn quang, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Thật sự có tài, hèn gì lại kiêu ngạo như vậy, tuy nhiên ngươi nếu thật nghĩ có thể đấu đá lung tung ở Cổ Kiếm phái, chính là nằm mơ.

Nói xong lão già này trực tiếp vung tay lên:

- Kiếm trận!

Lập tức có bảy lão già nháy mắt hiện ra ở các nơi, vây quanh Sở Mặc.

Lão già cường thế lạnh lùng quát:

- Tuyệt sát!

Ầm!

Một cỗ khí tức vô cùng kinh khủng nháy mắt phóng lên cao.

Bảy người này tạo thành kiếm trận, khủng bố hơn so với kiếm trận do bảy tên Đế Chủ bậc cao bày ra rất nhiều.

Cổ khí thế này thậm chí nếu so với một gã Chuẩn Chí Tôn cảnh giới Đại Năng....

Còn khủng bố hơn.

Hơn nữa lão già cường thế còn trực tiếp hạ lệnh tuyệt sát.

Điều này làm cho con ngươi Sở Mặc ngưng tụ lại một chút sát khí lạnh như băng.

Keng!

Bảy người đều rút vũ khĩ ra, vang lên thanh âm vang dội trong hư không.

Sau đó đồng thời công kích về phía Sở Mặc!

Phương hướng công kích mỗi người đều không giống nhau, nhưng tất cả công kích đều nhắm về... các nơi đại huyệt trong thân thể Sở Mặc!

Đây thật là muốn tuyệt sát hắn.

Sở Mặc lấy ra Thí Thiên, cầm trong tay con ngươi u lãnh, hắn lạnh giọng nói:

- Nếu là cuộc chiến sinh tử, vậy thì tự chịu trách nhiệm sống chết.

Sở Mặc nói xong, xoay tay lại chính là một đao!

Một đao kia của hắn rất tinh diệu, thân pháp của hắn cũng quá tinh xảo, ở bên trong hoàn toàn không có góc chết, cứng rắn tìm ra một con đường, nháy mắt liền lóe ra hạn chế trong công kích của đối phương.

Sau đó đao rơi.

Một đao kia của hắn giống như chẻ củi.

Trực tiếp chặt về phía một lão già.

Lão già kia rõ ràng là bị dọa sợ tới choáng váng, nằm mơ cũng không nghĩ tới Sở Mặc lại hùng mạnh tới tình trạng này, đây là tuyệt sát trận của Cổ Kiếm phái bọn hắn!

Rất nhiều người đều biết Cổ Kiếm phái rất hùng mạnh, truyền thừa vào kỷ nguyên như vậy, tương đối cổ xưa, cũng đều biết đệ tử Cổ Kiếm phái mỗi một thời đại đi lại thế gian đều rất hùng mạnh, kinh tài tuyệt diễm, nhưng lại có rất ít người biết kiếm trận của Cổ Kiếm phái là mạnh nhất!

Bởi vì rất ít phát sinh tranh chấp với người khác, cho nên tới hôm nay, người Thiên Giới biết được sự lợi hại của kiếm trận Cổ Kiếm phái cũng không còn nhiều.

Sở Mặc đương nhiên càng không biết.

Nhưng hắn cảm thấy được uy lực kiếm trận này, cho nên Sở Mặc ra tay cũng vô cùng sắc bén, linh hoạt.

Một đao kia vốn là hướng về đầu lão già này.

-----o0o-----

Chương 1553: Một đao mẻ kiếm trận (1)

Chương 1553: Một đao mẻ kiếm trận (1)

Trong nháy mắt đao rơi xuống, Sở Mặc do dự một chút, đem một đao vốn có thể bổ đầu lão già ra chuyển hướng về phía bả vai lão già.

Răng rắc!

Một cánh tay của lão già bị gãy, phát ra một tiếng kêu đau, sau đó cả người rơi từ trên bầu trời xuống dưới.

Sở Mặc mặc dù không có giết hắn, nhưng một đao kia đối với lão già Cổ Kiếm phái này cũng tuyệt đối chịu khổ sở.

Bởi vì bên trong đao pháp của Sở Mặc ẩn chứa pháp tắc thiên địa hùng mạnh, ẩn chứa đại đạo của Sở Mặc.

Cho nên một đao kia đi xuống tuyệt không chỉ là chặt đứt một cánh tay lão già mà thôi.

Đế Chủ đứt rời cánh tay có thể tái sinh, nhưng cánh tay bị một đao của Sở Mặc cắt đứt, ngay cả sinh ra lần nữa chỉ sợ cũng cần phải nuôi dưỡng rất nhiều năm.

Nhưng đây đã là kết quả Sở Mặc hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.

Nếu không, một đao kia bổ xuống lão già này chắc chắn sẽ chết không thể nghi ngờ, ngay cả Nguyên Thần cũng có thể bị nát!

Kiếm trận bảy người thiếu một người, sát trận đầy đủ bị đánh phá, uy lực lập tức giảm bớt vô số lần.

Sở Mặc kế tiếp chỉ dùng mấy đao đã chém rụng hết sáu gã Đế Chủ còn lại.

Hắn không có giết ngươi, nhưng sáu người này đều thân mang trọng thương giống lão già lúc trước.

- Tiểu súc sinh, ngươi thật là ác độc!

Lão già cường thế giận không kềm được.

- Chẳng lẽ ta nên đứng ở nơi đó bị kiếm trận của các ngươi tuyệt sát?

Sở Mặc nhìn lão già cường thế này, thản nhiên nói:

- Ta đi vào Cổ Kiếm phái các ngươi không phải là vì giết người.

Càng không phải là muốn giảm uy phong của các ngươi.

Ta hiện tại có hai chuyện tò mò, thứ nhất, Cổ Kiếm phái các ngươi không tranh quyền thế nhiều năm, vì sao nhìn thấy ta sẽ có phản ứng lớn như vậy?

Ta tự hỏi không đắc tội với các ngươi, chẳng lẽ muốn gặp đạo hữu Phong Hành Giả một chút.

Nghiệm chứng một sự kiện khó như vậy sao?

Thứ hai, bên này động tĩnh lớn như vậy, Phong Hành Giả ở Cổ Kiếm phái các ngươi cũng không phải nhân vật lớp già gì, hắn vì sao vẫn không hiện ra?

Là chột dạ?

Hay là căn bản không ở Cổ Kiếm phái?

Lão già cường thế hít sâu một hơi, tức giận dần dần kiềm chế, con ngươi lạnh như băng nhìn Sở Mặc:

- Ngươi nói Phong Hành Giả có khả năng nhập ma, có chứng cứ không?

Sở Mặc lắc đầu:

- Không có.

Lão già cường thế cả giận nói:

- Không có thì ngươi dựa vào cái gì để nhận định?

Sở Mặc thở dài:

- Có thể đối với ngươi mà nói, Phong Hành Giả hắn là thân nhân của các ngươi, các ngươi không thể tiếp nhận sự thật hắn nhập mà, ta hoàn toàn có thể lý giả.

Nếu có người đột nhiên tìm tới tận cửa nói người bên cạnh ta nhập ma, thành huyết nô Ma tộc, ta cũng sẽ cảm thấy phẫn nộ, ta cũng phải hỏi đối phương có chứng cứ hay không.

- Hóa ra ngươi cũng biết?

Lão già cường thế tức giận nói.

Sở Mặc nói:

- Lúc trước ta nhận được tin tức, chỗ này của ta có một danh sách, các ngươi không phải nơi đầu tiên ta tới.

Trong con người lão già cường thế lóe lên hào quang, nhìn Sở Mặc:

- Ý của ngươi là?

Sở Mặc gật gật đầu.

Hai người đối thoại giống như giải câu đố, nhưng hai người lại hiểu rõ ý tứ của đối phương.

Lão già quyền thế lấy tay che trán của mình, sau đó thở dài một tiếng:

- Ta biết ngay, ta biết ngay là tên khốn kiếp này!

Đến cuối cùng, tiếng nói của lão già cường thế cũng trở nên có chút nghẹn ngào.

Tất cả người vừa bị thương đều bị đưa trở về trị liệu, nơi này hiện giờ chỉ còn lại có mười mấy người.

Thanh niên bị một chiêu của Sở Mặc hóa giải công kích quyệt sát vẫn ở lại, hắn nhìn lão già, lớn tiếng nói:

- Phong Hành Giả sư thúc tuyệt không phải là người như hắn nói, hắn nói bậy?

Lão già cường thế suy sụp thở dài, khoát tay:

- Các ngươi đều đi xuống đi.

- Trưởng lão!

Thanh niên kia dường như còn muốn nói điều gì đó.

Lão già cường thế trầm giọng nói:

- Ta nói.... các ngươi nghe không hiểu sao?

- Vâng.

Thanh niên kia tâm bất cam tình bất nguyện cẩn thận rời đi cùng người khác.

Nơi này cũng chỉ còn lại có lão già vốn cường thế hiện giờ đã suy sụp cùng Sở Mặc.

Lão già nhìn Sở Mặc, sau đó vẻ mặt chua xót mà nói:

- Thật ra rất nhiều năm trước ta cũng đã nghi ngờ, nhưng ta không tin đây là sự thật, hắn là đồ nhi của ta.

Sở Mặc trầm mặc nhìn lão già.

Lão già nhớ lại nói:

- Hắn từ nhỏ là một đứa trẻ mồ côi, thiên phú kỳ thật chưa nói tới có bao nhiêu tốt, cũng không thể trở thành người ưu tú nhất trong số các đệ tử cùng thời.

Cổ Kiếm phái chúng ta, mỗi một đệ tử đi lại trên thế gian đều ưu tú.

Cho nên Phong Hành Giả vốn không có cơ hội rời khỏi Cổ Kiếm phái.

Lão già nói xong, sau đó lẩm bẩm nói:

- Đều tại ta, năm đó nếu không phải ta thả hắn ra ngoài, sẽ không phát sinh chuyện phía sau.

- Ngươi vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp để hắn ra ngoài sao?

Sở Mặc bắt được mấu chốt của vấn đề, nhìn lão già hỏi.

Lão già thở dài một tiếng:

- Đúng vậy, là ta vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp, để hắn thay thể người kia đi ra ngoài, ta là đại trưởng lão Cổ Kiếm phái, mà Cổ Kiếm phái chúng ta cũng không phải bất cứ lúc nào cũng có chưởng môn, thời điểm không có chưởng môn, đại trưởng lão chính là người có quyền thế nhất.

Ai ngờ lúc ấy hắn đau khổ cầu xin, nói muốn xem thế giới bên ngoài, không muốn sống quãng đời cô độc còn lại ở Cổ Kiếm phái.

Chúng ta tuy là thầy trò, nhưng cũng như phụ tử, hắn rất tôn trọng, cũng rất hiếu thuận với ta.

Ta lúc ấy lòng mềm nhũn liền đưa ra quyết định hồ đồ kia.

Một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ mất đi cha mẹ, thiên phú bình thường được đại trưởng lão Cổ Kiếm phái thu dưỡng.

Sau đó dùng các loại tài nguyên bồi dưỡng, lớn lên liền muốn đi ra xem thế giới phồn hoa bên ngoài.

Sau đó đại trưởng lão Cổ Kiếm phái nhất thời hồ đồ phạm vào sai lầm, đem thả tên đồ đệ này ra ngoài.

Loại chuyện này kỳ thật nói toạc ra cũng không có gì lớn, quy củ là cái chết, người là sống, mà quy củ một ít môn phái ngay cả Sở Mặc cũng cảm thấy rất hiếm thấy.

Tỷ như loại Cổ Kiếm phái này, mỗi một thời đại đệ tử chỉ có một một người đi lại ngoài thế gian, người còn lại cũng không thể rời khỏi phạm vi thế lực của Cổ Kiếm phái, cả đời phải thủ ở chỗ này, quy củ này Sở Mặc thậm chí không biết là vì sao mà được lập nên.

Cho nên nói đại trưởng lão vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp, Sở Mặc cũng không cảm thấy có cái gì.

-----o0o-----

Chương 1554: Một đao mẻ kiếm trận (2)

Chương 1554: Một đao mẻ kiếm trận (2)

Vả lại Phong Hành Giả này cũng không khiến Cổ Kiếm phái mất mặt, hắn sau khi ra ngoài trực tiếp tạo ra thanh danh không nhỏ trên thế gian, trải qua nhiều cuộc chiến đấu, khó thất bại.

Sau đó trở về môn phái, cảnh giới lại được nâng cao, cuối cùng thành công bước qua cảnh giới Đế Chủ, bước vào hàng ngũ Đại Năng Chuẩn Chí Tôn... cao nhất.

Theo tự thuật của lão già, hình tượng về Phong Hành Giả dần dần đầy đủ trong đầu Sở Mặc.

Phong Hành Giả là một người tự phụ, đồng thời hắn cũng rất cố gắng.

Thiên phú của hắn bình thường, phải thế thân người khác mới có thể rời khỏi môn phái, đi lại trên thế gian.

Như vậy người bị hắn thế thân, cho dù ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng cũng nhất định là rất không thoải mái.

Mà Phong Hành Giả lập nên thanh danh to lớn như vậy trên thế gian, như thể là phản kích lại với ngươi đệ tử Cổ Kiếm phái kia, dường như muốn nói cho đối phương biết: Ta tuy là thế thân của ngươi, nhưng ta lại làm rất tốt!

- Sau đó hắn trở về môn phái, lúc đó thực lực của hắn đã gần đạt tới Chuẩn Chí Tôn vộ hạn.

Ta lúc ấy tuy rằng vui sướng nhưng trong lòng cũng có chút hoài nghi.

Lão già thở dài nói:

- Dựa vào thiên phú của hắn thật sự không thể có được thành tựu to lớn như thế.

Cho dù đạt được kỳ ngộ gì, chiếm được cơ duyên thiên đại nhưng cũng làm người ta cảm thấy khó có thể tin.

Kết quả là ta làm ầm ĩ một trận lớn với hắn, hắn nói ta không tin hắn, thậm chí hắn còn nói ta ghen tị với hắn.

Lão già nói tới đây, muốn cười nhưng đôi mắt lại đỏ.

Hắn nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đã từng thấy có ai ghen tị với đưa con của mình không?

Hắn tuy không phải ta thân sinh, nhưng ta đời này không có vợ, cũng không có đứa nhỏ, ta nhìn hắn như mình sinh ra, ta sẽ ghen tị hắn sao?

Sở Mặc nghĩ tới sư phụ Ma Quân của mình, cái loại tình cảm yêu thương gắn bó của con với cha mẹ lại từ đáy lòng của Sở Mặc phát ra, rất ấm lòng.

Hắn lúc này dường như có chút hiểu lão nhân đáng thương trước mắt vì sao ngay lúc đầu lại có phản ứng lớn như vậy.

Lão già ngẩng đầu nhìn Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Hiện tại ngươi hiểu vì sao ta lại chán ghét ngươi như vậy rồi chứ?

Bởi vì ngươi là Sở Mặc!

Bởi vì ngươi vài ngày này đều đánh chết người của Tần gia!

Mà Tần gia là Ma tộc!

Mà ngươi lại tìm tới tận cửa muốn gặp Phong Hành Giả, lại chính là chuyện ta không muốn nhìn thấy nhất!

- Hắn hiện tại đã không còn ở trong này đúng không?

Sở Mặc nói.

- Đúng vậy, thầy trò chúng ta sau khi làm ầm ĩ một trận, hắn đã rời đi, nói một ngày đó sẽ chứng minh cho ta xem hắn có bao nhiêu ưu tú.

Còn nói một ngày kia, nếu môn phái gặp nguy nan hắn nhất định sẽ trở về che chở cho chúng ta.

Lão già thở dài:

- Còn có rất nhiều lời nói không hiểu ra sao cả, lúc ấy ta tuy rằng hoài nghĩ dựa vào thiên phú của hắn không thể tiến bộ lớn như vậy, nhưng lại không suy nghĩ tới Ma tộc.

Mãi tới gần đây ta càng nghĩ càng thấy không đúng, thủy chung cảm thấy biến hóa của hắn thật là quỷ dị.

- Sau khi hắn rời đi đã trở lại?

Sở Mặc hỏi.

Lão già gật gật đầu:

- Đã trở lại rất nhiều lần, thường xuyên chỉ điểm đối với vãn bối hậu sinh, cho nên những hài tử kia rất tôn trọng hắn.

- Lần gần đây nhất hắn trở về là khi nào?

Ngài có thể tìm được vị trí chuẩn xác của hắn không?

Sở Mặc nhìn lão già hỏi.

Trên mặt lão già lộ ra một chút vẻ giãy dụa.

Sở Mặc còn thật sự nói:

- Chuyện này liên quan tới số mệnh toàn bộ tu sĩ Nhân Tộc, nếu ngươi không muốn hại chết hắn, hoặc là nhìn hắn hại chết vô số người, tốt nhất nên tìm ra hắn, sau đó phong ấn hắn.

- Ngươi, ngươi không phải muốn giết hắn sao?

Lão già mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn Sở Mặc, trong mắt của hắn lộ ra chút chờ mong.

- Nếu hắn còn có thể cứu được.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Có thể cứu được, nhất định có thể cứu được!

Nhất định là có thể cứu được!

Lão già vội vàng nói:

- Ta, ta sẽ liên hệ với hắn, chỉ cần ta liên hệ, hắn nhất định sẽ trở lại.

- Chờ một chút.

Sở Mặc giơ tay ngăn lão già.

- Sao vậy?

Lão già nhìn Sở Mặc, sau đó chợt nói:

- Ta đã quên giới thiệu mình rồi, lão phu Đồ Dũng, là đại trưởng lão của Cổ Kiếm Phái.

- Đồ trưởng lão, ta không phải có ý này.

Sở Mặc nhìn vị đại trưởng lão của Cổ Kiếm Phái, trầm giọng nói:

- Có một việc có lẽ ngài còn chưa nghĩ tới.

Nếu Phong Hành Giả đạo hữu hắn biết rõ chính mình đã nhập ma, và hắn cũng không đồng ý bị phong ấn, vậy ngài đã nghĩ phải làm sao hay chưa?

- ÁchĐồ Dũng lập tức sửng sốt, ông ta hơi ngẩn người nhìn Sở Mặc, khóe miệng giật giật.

Cổ Kiếm Phái, đại trưởng lão có quyền thế nhất, cao thủ tuyệt thế cảnh giới Chuẩn Chí Tôn trong mắt toát ra sự mờ mịt và bất lực:

- Ta, ta chưa nghĩ tới, ta thật sự không biết nên làm sao bây giờ.

- Và, nếu hắn không đồng ý bị ta phong ấn, nếu ra tay phản kháng muốn giết ta, vậy Đồ trưởng lão lại làm thế nào?

Sở Mặc hỏi.

- Ta không biết.

Ta thật sự chưa nghĩ tới.

Hắn sẽ không như vậy, nhất định sẽ không đâu.

Ta biết, hắn là một đứa trẻ ngoan, thật sự là mộtđứa trẻ ngoan.

Thanh âm của Đồ Dũng càng ngày càng thấp.

Ông ta không ngốc, đương nhiên hiểu rất rõ về đồ đệ của mình.

Nếu Phong Hành Giả thật sự đồng ý bị phong ấn thì như vậy, có lẽ gã cũng không rời khỏi Cổ Kiếm Phái rồi.

Năm đó thời điểm cãi nhau trở mặt với gã, lời nói mà Phong Hành Giả nói ra gì mà một ngày nào đó sẽ chứng minh cho sư phụ mình thấy, gã có bao nhiêu ưu tú, còn nói một ngày kia, nếu môn phái gặp nguy nan, gã nhất định sẽ trở về.

Nói gần nói xa cũng lộ ra chút tin tức.

Chỉ có điều Đồ Dũng đại trưởng lão không muốn tin, luôn tự mêhoặc chính mình.

Trên đời này, 'nhân phi thánh hiền', có mấy người có thể thật sự vô tình?

Đồ Dũng trầm mặc một lúc lâu, trong nội tâm của ông ta tràn đầy sự giãy dụa và dày vò.

Một bên là cả đại nghĩa của Nhân tộc!

Ma tộc là kẻ địch của cả Nhân tộc.

Điều đó không ai phủ nhận được.

Mâu thuẫn của hai bên không phải loại có thể hòa giải, một khi gặp nhau chính là một trận chiến một mất một còn.

-----o0o-----

Chương 1555: Giãy dụa

Chương 1555: Giãy dụa

Bên kia là đệ tử mình nuôi lớn từ nhỏ, nhìn nó từ từ lớn lên.

Đại nghĩa diệt thân, bốn chữ này nói thì nhẹ nhàng đơn giản nhưng thật sự làm được có được mấy người?

Sở Mặc cũng không thúc giục ông ta.

Chuyện này ấy mà, đổi lại là hắn cũng rất rối rắm.

Nhưng hắn nhất định sẽ lựa chọn phong ấn, đợi một ngày kia hắn thật sự có được bản lĩnh thông thiên rồi sẽ đi giải cứu.

- Aiz, ta gọi hắn trở về.

Đồ Dũng trầm tư chừng một nén nhang, sau đó ngẩng đầu lên, hơi áy náy nhìn Sở Mặc

- Nhưng hắn trở về có thể cho hai người chúng ta cơ hội được ở riêng với nhau không?

- Đương nhiên, nếu ngài có thể khuyên được hắn thì đó sẽ là tốt nhất.

Sở Mặc nói.

Đồ Dũng hạ giọng nói:

- Cảm ơn.

Sở Mặc gật đầu.

Lúc này, Đồ Dũng bỗng nhiên lại ngẩng đầu, trong ánh mắt chứa sự chờ đợi nhìn Sở Mặc:

- Sở công tử, ngài có bản lĩnh phân biệt Ma tộc không?

Nói cho cùng, sâu trong nội tâm của Đồ Dũng vẫn tràn đầy sự rối rắm.

Ông ta vẫn mong mỏi đồ đệ mà mình nuôi lớn từ nhỏ không có quan hệ gì với Ma tộc!

Có lẽ chỉ là vì nguyên nhân gì đó nên gã mới trốn đi, hoặc là tùy hứng, hoặc là vì đứa nhỏ đó đã lớn rồi.

Sở Mặc nhìn cặp mắt của Đồ Dũng lại nhớ tới sư phụ của mình, cũng nhớ tới cha của mình.

Lúc này, Sở Mặc thật sự có cảm giác không đành lòng.

- Có.

Sở Mặc nói:

- Nhưng ta cũng hy vọng ta đã sai.

- Thôi, để ta đi liên hệ với nó.

Đồ Dũng thở dài thật mạnh, lấy truyền âm thạch ra không do dự gì nữa mà trực tiếp liên lạc với Phong Hành Giả.

Bên kia rất nhanh đã trả lời:

- Sư phụ?

Thế nào mà người lại liên hệ với con vậy?

Nghe thấy tiếng 'sư phụ' kia, Sở Mặc rõ ràng có thể cảm giác được thân thể của Đồ Dũng khẽ run lên, đôi mắt cũng hơi đỏ.

Bên kia, Phong Hành Giả không ngờ cũng cảm nhận được, thanh âm của gã hơi cao lên:

- Sư phụ, người, người làm sao vậy?

Có phải là có chuyện gì hay không?

Người nói đi sư phụ?

Ai dám đụng vào người?

Ta...

- Nhóc con, mấy năm rồi con chưa trở về?

Đồ Dũng hơi hơi nhắm mắt lại, không muốn để tâm tình của mình bộc lộ ra ngoài.

Bên kia trầm mặc một lúc lâu mới truyền đến tiếng nói:

- Sư phụ, người thật sự không có chuyện gì chứ?

- Không có chuyện gì, chỉ là hơi nhớ con thôi.

Không sao, cứ vậy đi.

Tiếng nói của Đồ Dũng trầm thấp.

- Đợi chút sư phụ, đừng ngắt.

Bên kia truyền tới tiếng nói sốt ruột của Phong Hành Giả:

- Con lập tức sẽ trở lại, sư phụ, chờ con một ngày!

Một ngày sau con chắc chắn sẽ xuất hiện trước mặt người.

Tuy là bây giờ con đang phải làm một việc lớn nhưng không có chuyện gì quan trọng hơn việc người triệu tập.

Chờ con, sư phụ!

Bên kia nói xong lập tức tắt truyền âm thạch.

Sở Mặc mẫn cảm chú ý tới một điểm trong câu nói của Phong Hành Giả: Đang làm một chuyện lớn.

Một người đã nhập ma, bây giờ lại cam tâm tình nguyện làm chuyện lớn cho Ma tộc, có thể là chuyện gì?

Chỉ sợ chuyện càng lớn thì nguy hại với toàn bộ Nhân tộc sẽ càng mạnh?

Hắn thoáng nhìn qua Đồ Dũng.

Ánh mắt của Đồ Dũng đúng lúc cũng nhìn qua.

Sau đó hai người khe khẽ thở dài.

Sở Mặc nói:

- Trước đó đã đắc tội với nhiều đạo hữu của Cổ Kiếm Phái, ta đigiúp họ trị liệu một chút.

Đồ Dũng hơi ngẩn ra.

Sở Mặc nói:

- Loại tổn thương về đạo đó nếu ta không đích thân ra tay ít nhất cần thời gian mấy thập niên để điều dưỡng.

Ta không muốn bởi vì ta, đến lúc Ma tộc giáng thế lại ảnh hưởng đến chiến lực của bọn họ.

- Vậy phiền Sở công tử rồi.

Đồ Dũng chân thành nói cảm ơn nhưng rồi lập tức ông ta kịp phản ứng, đôi mắt nhìn Sở Mặc:

- Ma tộc giáng thế?

Ý của ngài là Ma tộc nhất định sẽ đến thế giới này của chúng ta sao?

- Một pháp trận cuối cùng chậm chạp không thấy bóng dáng đâu, ta đoán, pháp trận này hẳn cơ bản không ở Thiên giới.

Có lẽ ở bên ngoài vực, có lẽ ở chỗ nào đó, nhưng tóm lại là rất bí ẩn.

Sở Mặc nói.

- Sẽ tìm được thôi, nhất định sẽ tìm được, Ma tộc chắc chắn không thể tới thế giới này của chúng ta được.

Trong ánh mắt của Đồ Dũng chứa sự tin tưởng ngay cả chính bản thân ông ta cũng không tin được, nhưng thanh âm lại tràn đầy sự chấpnhất.

Lúc này, ông ta không phải đại trưởng lão của Cổ Kiếm Phái, cũng không phải một cao thủ tuyệt thế cảnh giới Chuẩn Chí Tôn mà chỉ đơn thuần là một lão nhân, đã không còn mạnh mẽ, cứng rắn, đã không còn hống hách nữa, còn lại chỉ có sự lo lắng vô tận.

Đồ Dũng dẫn theo Sở Mặc về tới Cổ Kiếm Phái.

Dọc theo đường đi, Sở Mặc nhận được không ít con mắt khinh thường.

Môn phái chỉ có vài trăm người, chỉ cần có chút chuyện thì sẽ nhanh chóng truyền khắp nơi, chớ nói chi tới một chuyện lớn làm cả đámngười bị thương như vậy.

Cho nên mỗi người nhìn thấy Sở Mặc đều mang vẻ mặt không tốt.

Nếu không phải có đại trưởng lão Đồ Dũng ở đây, chỉ sợ bọn họ sẽ không nhịn được mà ra tay.

Cho dù bọn họ biết mình không phải là đối thủ của Sở Mặc thì cũng sẽ trốn ở một bên để thầm mắng trong lòng.

Đồ Dũng dẫn theo Sở Mặc nhanh chóng đi tới nơi những người bị thương đang dưỡng thương.

Nhìn thấy Sở Mặc, tất cả mọi người đều rất khiếp sợ như lâm vào đại địch.

Lập tức, Đồ Dũng vẫy lui đám đông, sau đó nói với những người bịthương:

- Chỉ là một chuyện hiểu lầm thôi, tuy người chịu thiệt là các ngươi nhưng chuyện này hãy để nó qua đi.

Bây giờ Sở công tử đến giúp các ngươi trị thương một chút.

Những người này tuy là trong lòng tràn đầy sự mờ mịt, trên mặt là vẻ phức tạp nhưng trong lòng cũng như mở cờ trong bụng.

Thật là cảm giác mở cờ trong bụng, vui vẻ không có cách nào diễn tả bằng lời.

Ban đầu bọn họ đều đánh giá thấp thương thế trên người mình.

Đế Chủ bậc cao bị thương không đáng kể chút nào, chiến đấu với tu sĩ cùng cảnh giới mỗi lần đều vô cùng hung hiểm.

Cụt tay có thể tái sinh, trọng thương có thể khỏi hẳn.

Thậm chí đầu rơi cũng có thể nối lại!

Cho nên những người này ngay từ đầu cũng không quá mức để ý.

Nhưng rất nhanh, bọn họ đã ý thức được không bình thường lắm.

Ban đầu vốn có thể dễ dàng tái sinh tay đã bị cụt nhưng lần này lại vô cùng gian nan.

Vết thương trên người giống như giòi trong xương, cơ bản không thể thanh trừ được.

Lần này, những người đó rốt cục đã ý thức được kẻ thù mà họ đối mặt cơ bản không phải tu sĩ tầm thường.

Đây là một đại năng trẻ tuổi chỉ có cảnh giới Chân Tiên nhưng vô cùng khủng bố.

Vết thương của họ cơ bản không phải tổn thương tầm thường.

Cho dù là đại năng cảnh giới Chí Tôn... cũng không có cách nào lưu lại vết thương kiểu này trên người bọn họ.

-----o0o-----

Chương 1556: Phong Hành Giả (1)

Chương 1556: Phong Hành Giả (1)

Những người này quả thực khóc không ra nước mắt, buồn bực muốn chết.

Bởi vì chuyện này tuy là có thể trách móc sự vô lễ trước đây củaSở Mặc nhưng phản ứng của họ cũng đủ kịch liệt!

Vừa tới đã muốn giết người.

Tài nghệ không bằng người, có thể trách được người ta sao?

Chớ nói chi là trong lòng bọn họ đều biết rõ Sở Mặc đã vô cùng hạ thủ lưu tình (nương tay) rồi!

Không nghĩ tới Sở Mặc cùng đại trưởng lão sau khi đàm luận một lần, không biết đã đạt thành hiệp nghị gì mà lại trở về giúp bọn họ chữa thương.

Điều này làm cho bọn họ có thể dùng hoan hô để diễn tả tâm tình của mình.

Chỉ là vừa rồi vẫn là quan hệ đối địch, lại nói chuyện đó ra cũng chẳng vẻ vang gì, không có mặt mũi mà hoan hô, càng khôngbiết có nên cảm ơn Sở Mặc hay không.

Cho nên cả đám trên mặt tràn đầy sự phức tạp, vô cùng rối rắm.

Cũng may Sở Mặc cũng không quá mức so đo chuyện này.

Biết trong lòng họ đều rất mâu thuẫn nên trực tiếp ra tay, lần lượt thu hồi đạo của mình trên người họ.

Nói toạc ra, đây là một loại lực lượng quy luật, là đạo của Sở Mặc hình thành môt loại quy tắc 'cắn giết' nhập vào trong thân thể của họ, luôn phá đạo hạnh của những người họ.

Thế gian này không ít người có thể phóng ra quy tắc sát đạo kiểunày.

Chuẩn Chí Tôn bình thường cũng có thể, thậm chí là một vài Đế Chủ bậc cao cũng có thể làm được.

Nhưng sát đạo cường đại, khủng bố như vậy lại cực kỳ hiếm có.

Có thể thu, phóng tự nhiên như thế lại gần như có một không hai.

Ít nhất Đồ Dũng cho tới bây giờ chưa bao giờ gặp!

Ông ta thật ra đã nghe nói tới ở một đại kỷ nguyên thời xa xưa huy hoàng vô tận trước kia, những đại năng Chí Tôn cao thâm đến khó có thể đánh giá, có tài năng thông thiên vỹ địa... có thể làm được tới trình độ này.

Nhưng thanh niên nhìn qua mới 30 tuổi này không ngờ cũng có thể!

Làm người ta cảm thấy khủng bố đến hoàn toàn không có cách nào tiếp nhận là hắn chỉ là một tu sĩ Chân Tiên!

Nhìn vẻ mặt hời hợt của Sở Mặc, nhìn sắc mặt người bị thương dần thoải mái, Đồ Dũng chỉ thầm than trong lòng: Người trẻ tuổi như vậy tuyệt đối xứng với danh hiệu Cự phách!

Ông ta thậm chí không thể dùng bốn chữ "Hậu sinh khả úy" để hình dung Sở Mặc được.

Bởi vì đó không thích hợp.

Sở Mặc tuyệt đối đã có được tư cách đứng ngang hàng với Chuẩn Chí Tôn như ông ta.

Thậm chí sâu trong nội tâm, Đồ Dũng có cảm giác: Chỉ sợ không bao lâu nữa, mình ở trước mặt thanh niên này ngay cả tư cách đứng ngang hàng cũng không còn.

- Sở đạo hữu!

Đồ Dũng lại thay đổi cách xưng hô với Sở Mặc, khom người thi lễ:

- Đa tạ!

Sở Mặc đáp lễ:

- Đồ trưởng lão khách khí rồi, đây vốn là sai lầm của ta.

Người kính ta một thước, ta kính người một trượng.

Đây là phong cách đối nhân xử thế của Sở Mặc.

- Sở đạo hữu gọi ta là Đồ đạo hữu là được.

Trước mặt Sở đạo hữu, ai xứng mà xưng trưởng lão cho được?

Đồ Dũng cũng gượng cười nói.

Sở Mặc cười cười:

- Nào có khoa trương như vậy, Đồ trưởng lão là tiền bối...

- Sở đạo hữu đừng nên nói như vậy, nói thế ta sẽ vô cùng xấu hổ.

Sở đạo hữu là tôn giả, vĩ nhân.

Nếu bàn về bối phận chỉ sợ hiện giờ toàn bộ Thiên giới, người có thể cao hơn đạo hữu cũng không có mấy người.

Cho nên gọi một tiếng đạo hữu vẫn là ta được lợi rồi.

Đồ Dũng khiêm tốn nói.

Những tu sĩ của Cổ Kiếm Phái bị thương cả đám đều ngơ ngác nhìn nhau.

Bọn họ không rõ vì sao đột nhiên lại thay đổi hoàn toàn như vậy.

Vì sao đại trưởng lão lại trở lên khách khí với thanh niên này như thế?

Đồ Dũng đương nhiên sẽ không giải thích gì với bọn họ.

Tiếp đó dẫn Sở Mặc tự mình sắp xếp cho Sở Mặc ở phòng khách cao cấp nhất trong Cổ Kiếm Phái, sau đó lại căn dặn phòng bếp làm một bàn thức ăn tinh xảo.

Đồ Dũng cũng không gọi những người khác mà chỉ có ông ta và Sở Mặc.

Bởi vì có một số việc thật sự không tiện để người khác cùng nghe.

Đồ nhi thân thiết của đại trưởng lão Cổ Kiếm Phái không ngờ lại là huyết nô của Ma tộc, điều này nếu truyền đi quả thực kinh thế hãi tục!

Nghe mà rợn cả người!

Cho dù là bên trong Cổ Kiếm Phái chỉ sợ cũng rất khó chấp nhận được chuyện này.

- Đạo hữu, nếu... ta nói là nếu, đồ đệ kém cỏi kia của ta thật sự không chịu nghe khuyên bảo, nó một lòng muốn chạy thì nên làm gì bây giờ?

Mặt mày Đồ Dũng nhăn nhó bưng chén rượu lên.

Thật ra ông ta giờ làm gì có tâm tư uống rượu?

Sau khi thấy được sự thần thông của Sở Mặc đã gần như ký thác toàn bộ hy vọng vào trên người cự phách trẻ tuổi này.

- Ta cũng không muốn nói rõ với ông những cách thức vô nghĩa gì mà đại nghĩa diệt thân.

Nhân phi thánh hiền, thật sự có thể làm được đại nghĩa diệt thân trên đời khó tìm, hơn nửa đều là bị ép buộc thôi.

Sở Mặc cười gượng nói:

- Cho nên nói chuyện thế này, nếu hắn không chịu quay đầu lại thật sự là có chút phiền phức.

Điều này phải xem Đồ trưởng lão có bỏ được hay không.

- Hử?

Đồ Dũng khẽ nhướng mày.

Ông ta nghe ra trong lời nói của Sở Mặc có hàm ý khác.

Đoạn trước nói không có mấy người làm được việc đại nghĩa diệt thân, đoạn sau lại hỏi ông ta có bỏ được hay không.

Điều này hiển nhiên không phải hỏi ông ta có đại nghĩa diệt thân được hay không.

Ông ta nhìn Sở Mặc, vẻ mặt chân thành nói:

- Xin lắng tai nghe.

- Là như thế này, ta trước sau đều cảm thấy cho dù là bị Ma tộc cấy ma chủng vào thân thể, trở thành huyết nô cũng không chắc sẽ thật sự hoàn toàn khó giải.

Chỉ là chúng ta không có ai có bản lĩnh cao minh như vậy mà thôi.

Sở Mặc nói.

- Đạo hữu quả nhiên là hiểu rất rõ về Ma tộc.

Đồ Dũng cảm thán một tiếng, sau đó nói:

- Đúng vậy, ta vẫn luôn cảm thấy cái đó hẳn có thể giải trừ, có lẽ chỉ có đại năng Chí Tôn chân chính mới có bản lĩnh đó.

Nhưng hiện giờ ở nơi đây, muốn trở thành Chí Tôn...

Nói xong, Đồ Dũng đột nhiên ngẩng đầu nhìn Sở Mặc:

- Chỉ sợ cũng chỉ có đạo hữu ngài thôi.

Sở Mặc cười gượng lắc đầu:

- Ta cũng không nắm chắc, nhưng mà ta sẽ cố gắng nhanh chóng có thể đi tới được bước đó.

Ta vừa mới hỏi ông có bỏ được hay không nhưng thật ra là muốn nói: nếu hắn đồng ý quay đầu, như vậy làm thế nào cũng tốt.

Phong ấn một Chuẩn Chí Tôn tuy là rất khó nhưng cũng không phải không có cách.

Đồ Dũng gật đầu:

- Vâng, nhiều năm như vậy, Cổ Kiếm Phái cũng có chút dự trữ.

Sở Mặc cười cười thầm nghĩ: Cái gì mà có chút dự trữ, một môn phái tuy là chỉ có mấy trăm người nhưng đã truyền thừa từ mấy kỷ nguyên trước, nói có chút dự trữ, lừa ai chứ?

Nhưng mà hắn cũng không vạch trần, tiếp tục nói:

-----o0o-----

Chương 1557: Phong Hành Giả (2)

Chương 1557: Phong Hành Giả (2)

- Nếu hắn không muốn, như vậy ta sẽ thiết lập một pháp trận, pháp trận đó chính là một sát trận.

Mí mắt Đồ Dũng nhảy lên, cố nhịn không nói xen vào.

- Thật ra ngài hẳn đã biết rõ, muốn vây khốn một Chuẩn Chí Tôn, rất khó.

Sở Mặc nói:

- Ta nắm chắc có thể đánh chết tu sĩ mới bước vào Chuẩn Chí Tôn nhưng không nắm chắc đánh chết được một người đã bước vào Chuẩn Chí Tôn nhiều năm.

Lại nói, cho dù ta có năng lực đánh chết, ngài cũng không đồng ý đứng nhìn đúng không?

Khóe miệng Đồ Dũng giật giật, trong lòng tự nhủ ngài thật là không khách khí!

Ngay trước mặt một Chuẩn Chí Tôn như ta lại nói nắm chắc có năng lực đánh chết một đại năng... nhưng ông ta vẫn biết, thanh niên trước mặt này không phải đang khoác lác.

Hắn thật sự có năng lực như thế!

Sở Mặc nói tiếp:

- Cứ như vậy muốn vây khốn hắn, chế phục hắn, phong ấn hắn thì khó khăn quá lớn.

Một sát trận của ta có thể làm thân thể tan rã, chỉ để lại Nguyên Thần, như vậy có thể lưu cho hắn một mạng, sau đó phong ấn Nguyên Thần của hắn lại.

Đồ Dũng trầm ngâm, trên mặt rõ ràng hiện ra vẻ đau lòng.

Cảm giác của Sở Mặc chính là nếu có thể thay thế, Đồ Dũng tuyệt đối sẽ không chút do dự mà lựa chọn thay thế đồ đệ của mình, chịu lần đau khổ đó.

Bắt Phong Hành Giả đền tội, chịu thống khổ lần này thậm chí so với việc chính ông ta đối mặt còn làm ông ta cảm thấy đau đớn hơn.

Sư đồ tình thâm mà!

Sở Mặc thở dài một tiếng, cũng không thúc giục mà cúi đầu yên lặng uống rượu chờ Đồ Dũng trả lời.

Thật lâu sau, Đồ Dũng mới thở dài một tiếng:

- Bày trận đi.

Nói xong cũng không cáo từ với Sở Mặc, đứng lên đi luôn, bóng dáng tràn đầy sự tiêu điều, vô cùng đau đớn.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra, sáng sớm hôm sau, Sở Mặctỉnh lại từ trong tu luyện cũng cảm giác được không khí toàn bộ Cổ Kiếm Phái có chút không hợp lý.

Dường như tràn đầy không khí vui vẻ.

Sở Mặc dùng thần thức thoáng quét qua cũng biết đã có chuyện gì.

- Sư thúc sắp về rồi!

- Sư thúc đưa tin về nói người sắp về rồi.

- Sư thúc tổ sắp trở về rồi sao?

Thật tốt quá!

- Sư huynh rốt cục cũng đồng ý về nhà, thật vui!

Phong Hành Giả này, lực ảnh hưởng trong toàn bộ Cổ Kiếm Phái có thể nhìn ra được là vô cùng lớn.

Sở Mặc cười gượng lắc đầu, lại lần nữa tiến vào trạng thái nhập định bắt đầu tu luyện.

Cho dù là khi nào, hắn chưa từng có một ngày buông thả việc tu luyện.

Chỉ cần có thời gian, chuyện đầu tiên hắn làm nhất định là tu luyện.

Tới giờ trưa, không khí trong toàn bộ Cổ Kiếm Phái trở nên càng thêm sôi nổi.

Bên ngoài có rất nhiều người đang hoan hô nhảy nhót.

Dường như Phong Hành Giả đã trở lại.

Sở Mặc không đi ra ngoài.

Hắn không muốn rút dây động rừng, hơn nữa hắn có thể cảm giác được Phong Hành Giả rất cảnh giác.

Chuyện gã trở về vốn chỉ có mình Đồ Dũng biết nhưng gã vẫn chủ động đưa tin tức gã sắp trở về với những người khác trong môn phái.

Cũng không biết những người này có tiết lộ tin tức gì ra không.

Điều đó... cũng chỉ có thể dựa vào lực khống chế của Đồ Dũng với môn phái này thôi.

Trước mắt thì dường như không ai truyền cho Phong Hành Giả tintức này.

Có lẽ những người đó cơ bản cũng không tin, người bọn họ tôn kính nhất trong lòng, cũng là một đại năng xuất sắc nhất của cả Cổ Kiếm Phái... lại có quan hệ với Ma tộc.

Sắc mặt của Đồ Dũng khó coi, trong môn phái mặc dù không ai nói chuyện hôm qua cho Phong Hành Giả nhưng ông ta không rõ: vì sao Phong Hành Giả lại phải gióng trống khua chiêng trở về như thế?

Mấy năm nay, Phong Hành Giả thật ra đã trở lại rất nhiều lần nhưng gần như mỗi lần đều lặng lẽ trở về, chưa từng có lần nào như lần này: trước tiên thông báo, sau đó làm đa số người trong môn phái, nhất là những người trẻ tuổi đều kích động hoan nghênh gã trở về.

Gã muốn làm gì?

Phía chân trời đằng xa có một thân ảnh giống như một cơn gió, nhanh chóng thổi tới.

Rất nhiều người chỉ cảm thấy bên tai có tiếng gió thổi qua, sau đó đã nhìn thấy một thanh niên dáng người cao to, tướng mạo anh tuấn quỳ gối trước mặt Đồ Dũng, dập đầu nói:

- Sư tôn, đồ nhi bất hiếu đã trở lại.

- Đứng lên, đi theo ta.

Vẻ mặt Đồ Dũng nghiêm túc nói.

Mấy người của Cổ Kiếm Phái ngơ ngác nhìn nhau.

Bọn họ không biết vì sao Đại trưởng lão lại nghiêm túc như thế?

Chẳng lẽ ông ta thật sự tin tưởng chuyện hoang đường kia của Sở Mặc hay sao?

Chẳng nhẽ ông ta thật sự cảm thấy Phong Hành Giả là Ma tộc?

Phong Hành Giả cũng nao nao, nhìn thoáng qua vẻ mặt của những người khác sau đó lại nhìn sư phụ mình một chút, hạ giọng nói:

- Sư phụ, đã xảy ra chuyện gì?

- Không có chuyện gì cả, con đi theo ta.

Ngữ khí của Đồ Dũng trở nên nghiêm nghị:

- Chẳng nhẽ ngay cả sư phụ cũng không nói được con rồi sao?

Phong Hành Giả chậm rãi đứng lên, nụ cười trên mặt dần dần tắt, sau đó, gã hơi híp mắt lại cảm nhận bốn phía, lui về phía sau hai bước trầm giọng nói:

- Sư phụ, người việc gì phải khổ như thế chứ?

- Con có ý gì?

Thanh âm của Đồ Dũng trở nên hơi tức giận.

Những tu sĩ khác của Cổ Kiếm Phái cũng đều thôi tươi cười, vẻ mặt căng thẳng nhìn cảnh tượng này.

- Sư phụ người có nhớ năm đó đồ nhi nói gì với người không?

Phong Hành Giả hạ giọng nói:

- Con nói một ngày nào đó con sẽ làm sư phụ thấy con ưu tú.

Mà bây giờ, ngày này...

đã càng ngày càng gần rồi!

Con muốn chứng minh bản thân ưu tú, cách thức duy nhất chính là thành đạo!

Trở thành Chí Tôn!

Lúc này, những đệ tử khác của Cổ Kiếm Phái đều vẻ mặt ngớ ra nhìn Phong Hành Giả, trong ánh mắt đã không phải là sùng bái nữa mà là bị chấn động đến mức hoàn toàn không biết nói gì cho phải.

Phong Hành Giả muốn thành đạo?

Muốn trở thành Chí Tôn?

Ở thời đại này?

Điều này có thể sao?

Ngực Đồ Dũng phập phồng kịch liệt, lạnh lùng quát:

- Trở thành Chí Tôn Ma tộc sao?

Ngươi còn si mê nữa hả?

Còn không mau tỉnh lại cho ta!

Cơn giận của Chuẩn Chí Tôn, âm thanh giống như sấm sét, quả thực là long trời lở đất!

Khắp trời cao đều quanh quẩn tiếng rít gào giận dữ của Đồ Dũng.

Một tiếng rít này cũng làm tất cả đệ tử của Cổ Kiếm Phái đều ngây người, dại ra như phỗng!

Cảm xúc của Phong Hành Giả cũng trở lên kích động.

Gã nói ra một câu hết sức chấn động:

- Trở thành Chí Tôn Ma tộc thì sao?

Không thể sao?

Mọi người, lập tức, tất cả đều hoàn toàn si ngốc.

Bao gồm cả Đồ Dũng.

Gã ở trước mắt như con ruột của đại trưởng lão Cổ Kiếm Phái.

Ông ta lập tức như già đi mấy chục tuổi, vốn sống lưng thẳng tắp trong nháy mắt đã còng xuống.

-----o0o-----

Chương 1558: Ma chủ là cái gì? (1)

Chương 1558: Ma chủ là cái gì? (1)

- Ma tộc Ma tộc Ma tộc!

Các ngươi cả ngày chỉ xem Ma tộc như đại địch cả đời, các người rốt cuộc có biết cái gì là Ma tộc hay không?

Cácngươi đã từng gặp Ma tộc hay chưa?

Phong Hành Giả gầm thét, khuôn mặt anh tuấn cũng hơi vặn vẹo:

- Ta chính là Ma tộc!

Ta có từng hại các người chưa?

Có từng làm chuyện gì nguy hại đến các người chưa?

Nhưng các người... haha, ta đã liên hệ trước với các người rồi, nói ta sắp trở về nhưng các người lại không có ai... không một ai nói với ta môn phái đã phát sinh biến cố.

Còn người nữa... sư tôn thân ái nhất của ta, ta coi người như cha, người là người thân nhất của ta trên đời này!

Nhưng người đang làm gì?

Thiết lập pháp trận muốn giết ta?

Ha ha ha...

Ha ha ha ha ha ha.

Có ý tứ, thật là có ý tứ!

Thế gian bi thương, cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi!

Phong Hành Giả đang gầm thét, đang gào rú, cả người cả mặt đều vặn vẹo và dữ tợn dường như là một con sư tử đang cực kỳ tức giận, bất an đi tới đi lui tại chỗ.

Mỗi bước cũng lưu lại một dấu chân rõ ràng trên mặt đất.

Lúc này, Đồ Dũng ở một bên như già đi cả mấy chục tuổi, trong mắt bỗng lộ ra sự không dám tin, chỉ có điều thân hình vẫn nhanh chóng lùi lại, đồng thời cũng đẩy mấy người ở gần đó ra ngoài hết.

Ầm!

Một luồng sát khí lạnh lẽo chợt phát ra ở chỗ Đồ Dũng vừa đứng.

Một sát trận nhỏ xuất hiện ở đó.

Nếu không phải Đồ Dũng đã lùi đi sớm, rất nhanh... sát trận này cũng đủ đánh cho Đồ Dũng bị trọng thương.

- Có cao nhân chỉ điểm?

Trong nháy mắt Phong Hành Giả khôi phục lại sự bình tĩnh, cả người giống như một khối băng làm người ta phát run cả lên.

Đồng thời người của Cổ Kiếm Phái lại cảm giác được trái tim dần băng giá!

Người mà bọn họ từng sùng bái nhất chẳng những trở thành Ma tộc, hơn nữa còn ra tay với cả sư phụ coi gã như con ruột của mình!

Khuôn mặt vặn vẹo và rít gào tức giận vừa rồi nhìn thì vô cùng phẫn nộ nhưng trên thực tế lại đang âm thầm bố trí sát trận.

Nếu không phải đại trưởng lão lui sớm thì bây giờ đã bị gã tính kế rồi.

Nhìn lại Phong Hành Giả bây giờ, sắc mặt âm u lạnh lẽo, bộ dạng vô cùng bình tĩnh càng làm người ta cảm giác rét lạnh trong lòng.

Tâm cơ này thật là đáng sợ.

Thay đổi!

Thật sự đã thay đổi!

Phong Hành Giả đã không còn là bề trên mà bọn họ từng yêu thích, càng không phải niềm kiêu ngạo của của Cổ Kiếm Phái nữa rồi.

Đồ Dũng nhìn Phong Hành Giả, vẻ mặt hoàn toàn thất vọng, sâu trong đôi mắt thậm chí còn ẩn chứa một sự tuyệt vọng.

Đây chính là người mà ông ta nuôi lớn, coi như con trai đây sao?

Thậm chí ngay cả sự phụ là ông ta cũng tính kế cho được?

Bây giờ Đồ Dũng đã không muốn giải thích cho Phong Hành Giả mục đích lập sát trận kia nữa.

Bởi vì đã không còn quan trọng.

Nếu gã ta vẫn là Phong Hành Giả kia thì đương nhiên sẽ tin tưởnglời nói của ông ta.

Nhưng gã đã không phải nữa rồi.

Như vậy, gã ta cũng sẽ không tin vào lý do thoái thác của mình.

Thậm chí Phong Hành Giả sẽ nói cái gì để phản bác, Đồ Dũng cũng biết nữa.

Làm sư phụ của gã nên ông ta hiểu rất rõ tên đồ đệ này.

Mới rồi lúc Sở Mặc đang nhắc nhở ông ta, mặc dù ông ta vẫn hơi không tin nhưng vẫn nghe lời nói của Sở Mặc.

Trong lòng của ông ta vẫn hy vọng lời nói của Sở Mặc là sai!

Không phải muốn phủ định Sở Mặc mà là không muốn phủ định đoạn tình cảm này.

- Ta chưa gặp Ma tộc bao giờ.

Đồ Dũng còng thân mình xuống, thở dài thật mạnh một tiếng, thanh âm trở lên khàn khàn.

Ông ta hạ giọng nói:

- Nhưng không có nghĩa là ta không biết Ma tộc.

Bên kia, vẻ mặt Phong Hành Giả cảnh giác nhìn bốn phía, trong lòng gã vẫn hơi thấp thỏm lo âu.

Nhưng gã không nhìn thấy ngọn nguồn.

Thật ra với sự hiểu biết của sư phụ với gã, Phong Hành Giả, tên đồ đệ này cũng vô cùng hiểu về sư phụ của mình.

Loại hiểu biết này là hiểu biết lẫn nhau.

Thậm chí một ánh mắt của sư phụ gã cũng biết nó đại biểu cho cái gì.

Nói một cách khác, thầy trò hai người thật ra hiểu rõ đối phương hơn chính bản thân người đó.

Đây là cảm tình không có chung huyết mạch nhưng hoàn toàn không kém huyết mạch thân tình.

Cho nên Phong Hành Giả mới đoán được nơi này có chút không thích hợp.

Hơn nữa cảnh giới của gã rất dễ cảm giác được chỗ mà sư phụ muốn kéo gã đi có khí cơ hơi không bình thường.

Vì thế gã tức điên lên.

Tình cảm trên mặt thật sự là không chấp nhận được sự "phản bội"của sư phụ.

Gã nghĩ, cho dù sư phụ có biến thành bộ dạng gì đi nữa đều sẽ là sư phụ của một mình gã, vĩnh viễn sẽ không hại gã, lừa gã.

Gã cũng sẽ giống như vậy, vĩnh viễn sẽ không hại sư phụ, lừa sư phụ.

Nhưng bây giờ sư phụ đã phản bội!

Ông ta đã không còn là sư phụ như cha trước kia nữa rồi!

Ông ta vậy mà lại lập mai phục muốn tính kế mình!

Dựa vào cái gì chứ?

Sự cực đoan tận xương tủy của Phong Hành Giả trong nháy mắt đã bạo phát.

Vì thế, gã nổi bão, không chút do dự ra tay với sư phụ.

Bởi vì người đã bắt đầu tính kế ta, như vậy, ta tính kế lại cũng là chuyện bình thường.

Giờ phút này nghe lời nói của sư phụ... trong lòng của Phong Hành Giả vô cùng khinh thường, mũi hừ một tiếng nhưng không ngắt lời.

- Diện mạo của Ma tộc thật ra không khác gì so với Nhân tộc.

Càng là Ma tộc cao quý thì diện mạo của bọn họ càng giống với Nhân tộc hơn.

Điều này cũng tạo thành một vấn đề, diện mạo không xinh đẹp nhưNhân tộc, ở trong chủng tộc không tính là Ma tộc cao quý đều hận thấu xương Nhân tộc.

Bọn họ biến nhân loại thành huyết nô, cấy Ma chủng vào thân thể của nhân loại để giải phóng sự bất mãn của quý tộc Ma tộc bọn chúng.

Đồ Dũng nhẹ giọng nói:

- Mà nhân loại đã bị cải thạo thì bình thường cũng không cảm thấy mình có gì thay đổi, thậm chí cảm giác thiên phú v tư chất của mình đã hơn xa trước kia.

Ở đối diện, Phong Hành Giả hai mắt nhìn trời, đối với lời nói của sư phụ, một chữ gã cũng không nghe lọt tai.

Điều này cơ bản là những điều có thể tùy tiện tra trong điển tịch cổ, lấy ra nói với Ma tộc thật sự như gãquả thực là đáng chê cười.

Đồ Dũng cũng không ngừng lại mà tiếp tục nói:

- Nhưng người bị biến thành huyết nô và bị cấy Ma chủng sẽ vĩnh viễn không biết: Bản chất linh hồn của họ đã thay đổi.

Tu sĩ nhân loại có tự do, mỗi người đều có thân thể độc lập.

Cho dù người đó tốt hay xấu, cho dù người đó có tư tưởng thế nào, từ trong bản chất thì người đó vẫn được tự do.

Nhưng Ma tộc lại không phải vậy.

-----o0o-----

Chương 1559: Ma chủ là cái gì? (2)

Chương 1559: Ma chủ là cái gì? (2)

Phong Hành Giả nhíu mày, sư phụ hắn nói đoạn này cũng không phải là những chuyện có ghi lại trên điển tịch cổ.

Ít nhất gã từ trước đến giờ chưa từng nghe sách nào viết về điều này.

Dựa vào sự hiểu biết củagã với sư phụ thì không giống như đang nói dối.

Đồ Dũng nói:

- Bản chất của Ma tộc thật ra chính là con kiến dưới chân Ma Chủ.

Tất cả Ma tộc cơ bản không có tư tưởng độc lập của mình!

Nhìn qua, mỗi Ma tộc cũng đều có thân thể đơn độc, nhưng trên thực tế, một khi Ma Chủ cần đến, như vậy, tất cả sinh linh Ma tộc dưới trướng Ma Chủ trong nháy mắt sẽ bị Ma Chủ nắm trong tay!

Đến lúc đó, ngươi muốn làm gì cũng không phải ngươi có thể nói là được.

- Nói bậy!

Sắc mặt Phong Hành Giả có chút khó coi, lạnh lùng nói một câu.

- Có phải nói bậy hay không, bây giờ không có cách nào nghiệm chứng.

Nhưng đến ngày nào đó ngươi biết được thì cũng đã muộn.

Đồ Dũng nhìn Phong Hành Giả nói:

- Buông tay đi, con à.

Đừng khư khư cố chấp nữa.

- Bây giờ bảo ta buông tay?

Không phải vừa thấy mặt đã muốn kéo ta vào trong mai phục hay sao?

Phong Hành Giả cười nhạo nhìn sư phụ của mình:

- Nếu ngay từ đầu người khuyên ta buông tay, không nên tính kế ta thì có lẽ ta sẽ kiên nhẫn nói chuyện với người một chút để người hiểu rõ về Ma tộc, cùng với đó, ta sẽ giải thích Ma tộc có gì khác.

Lúc này, một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên:

- Những gì ngươi hiểu về Ma tộc là những gì Ma tộc muốn ngươi hiểu được mà thôi.

Còn ta sẽ giải thích toàn diện về Ma tộc hơn nhiều so với ngươi biết.

Sau thanh âm này, thân hình của Sở Mặc lại xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Rất nhiều đệ tử của Cổ Kiếm Phái thấy Sở Mặc, ánh mắt tất cả đều trở nên vô cùng phức tạp.

Chính là người này, ngày hôm qua bọn họ vô cùng chán ghét và phản cảm.

Bởi vì hắn dám nói Phong Hành Giả tiền bối có khả năng đã nhập ma.

Hôm nay bọn họ mới hiểu được PhongHành Giả tiền bối thật sự đã nhập ma.

Người ta tìm tới tận cửa cơ bản không phải cố tình gây sự, càng không phải là ỷ thế hiếp người.

- Quả nhiên là có trợ giúp từ bên ngoài.

Phong Hành Giả cười lạnh, trên mặt cũng không đổi sắc, gã lạnh lùng nói:

- Ta nói rồi, bằng vào một mình sư phụ ta tuyệt đối không thể làm được ra chuyện này.

Quả nhiên là bị người ta bịt mắt.

Hơn nữa, những chuyện ông ấy vừa nói về Ma tộc cũng là do ngươi dạy nhỉ?

Như thế nào, phát hiện không lừa được ta nên tự mình ra trận?

Hử?

Sở công tử?

Phong Hành Giả quả nhiên đủ thông minh.

Không ngờ gã mở miệng đã gọi ra chính xác thân phận của Sở Mặc.

Cho dù Sở Mặc cũng không giấu diếm thân phận của mình nhưng có thể lập tức nói ra thân phận của hắn cũng có thể nói rõ rằng, bình thường, Phong Hành Giả đối với hắn cũng có khá nhiều hiểu biết.

- Lừa ngươi?

Sở Mặc hờ hững cười:

- Ngươi cũng đã biết, tình cảm của sư phụ ngươi đối với ngươi vô cùng sâu đậm?

Tuy là ta cảm thấy đã vô nghĩa, nhưng ta vẫn muốn nói cho ngươi biết một câu: Sát trận trong mắt ngươi là sư phụ ngươi sau khi rối rắm rất lâu mới đồng ý.

Mục đích thực sự không phải là muốn hạingươi mà là biết tính tình của ngươi, biết ngươi sẽ không quay đầu lại nên muốn hủy nhục thể của ngươi, phong ấn Nguyên Thần của ngươi.

Đương nhiên, ngươi có thể cho là ta đang nói hươu nói vượn, dù sao, với ta thì trực tiếp giết ngươi mới là hành động bớt việc nhất.

Phong Hành Giả nhìn thoáng qua Đồ Dũng ở bên kia, sau đó cười lạnh nhìn Sở Mặc:

- Lời này ta tin, sư phụ ta là người như vậy.

Nhưng ông ấy cũng là bị ngươi che mắt.

Còn nữa, ngươi dựa vào cái gì mà nói ngươi hiểu được Ma tộc toàn diện hơn so với ta?

Phong Hành Giả cũng không phải loại người ngu xuẩn đến không cóthuốc chữa.

Trên thực tế, từ lúc mới rồi sư phụ gã nói ra lời nói kia, trong lòng của gã cũng đã hơi suy nghĩ.

Kết hợp với những gì đã từng thấy trên điển tịch cổ nói chỗ khủng bố của Ma tộc, trong đó có một loại, đó là khống chế.

Cái gọi là khống chế không phải giống sư phụ nói đấy sao?

Nhưng vấn đề là đã nhiều năm như vậy, gã đã tu luyện tới cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, cũng vô số lần kiểm tra tình trạng thân thể của mình nhưng đều không nhận thấy bất kỳ vấn đề nào.

Cho nên, trong xương cốt, Phong Hành Giả vẫn không phục lắm.

Muốn thuyết phục ta, ngươi lấy ra được căn cứ chính xác rồi hãy nói.

Nói thật, Sở Mặc không hề muốn nói chuyện với Phong Hành Giả chút nào.

Bởi vì hắn thiết lập sát trận cơ bản không ở bên gian phòng của Đồ Dũng!

Bên đó chẳng qua là một chút thủ đoạn mê hoặc Phong Hành Giả mà thôi, để Phong Hành Giả sơ hở thôi.

Chuyện này, Sở Mặc ngay cả Đồ Dũng đều giấu.

Không phải không tín nhiệm mà là sợ Phong Hành Giả sẽ nhìn ra được.

Bây giờ sát trận này ngay dưới chân Phong Hành Giả.

Sở Mặc học được các loại pháp trận đến từ một Chí Tôn lấy Pháp trận nhập đạo trong Quy Khư.

Cộng thêm đại thuật thần thông phong thủy Chí Tôn, trình độ pháp trận của Sở Mặc đã siêu việt hơn nhiều Pháp trận sư của thế gian này.

Thế nào Phong Hành Giả có thể nhìn thấu được cơ chứ?

Cho nên, Sở Mặc vốn không nói gì với Phong Hành Giả, nhưng nhìn sự mất mát của Đồ Dũng, thậm chí là ánh mắt tuyệt vọng, trong lòng Sở Mặc hơi mềm ra.

Hắn nhìn thoáng qua Phong Hành Giả, sau đó than nhẹ một tiếng:

- Ngươi có biết Ma Chủ rốt cục là gì không?

Phong Hành Giả nao nao, cười lạnh nói:

- Hoá ra ngươi cũng là gà mờ, thậm chí ngay cả Ma Chủ cũng không biết, ta cho ngươi biết, Ma Chủ chính là vương giả của Ma tộc!

- Chỉ có một sao?

Sở Mặc có chút thương hại nhìn Phong Hành Giả.

- Ngươi có ý gì?

Phong Hành Giả nhíu mày.

- Ma Chủ thật ra chính là Chí Tôn Ma tộc.

Nơi hắc ám của Ma tộc năm đó cũng không phải trải qua kiếp nạn giống Viêm Hoàng Đại Vựccủa chúng ta, cho nên, Chí Tôn của họ rất nhiều.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Lời nói của Sở Mặc giống như trời long đất lở, làm tất cả mọi người ở đây đều bị chấn động.

Thậm chí ngay cả Đồ Dũng cũng không biết còn có chuyện như vậy.

- Ma tộc sở dĩ vẫn muốn đánh vào Viêm Hoàng Đại Vực chủ yếu là bởi vì nơi bọn họ sinh tồn hoàn cảnh vô cùng ác liệt.

Đừng nói so với Thiên giới, cho dù là so với Linh giới cũng không bằng được!

Không phải không có linh khí mà là nơi họ sinh tồn vô cùng nguyên thủy.

Sở Mặc nhìn Phong Hành Giả:

- Nếu là Chuẩn Chí Tôn, như vậy chắc cũng biết về thời đại Hồng Hoang chứ?

- Hồng Hoang?

Sắc mặt Phong Hành Giả tối lại, gật đầu:

- Biết.

- Ta sẽ không nói rườm rà miêu tả hoàn cảnh của Ma tộc, đại thể thì vô cùng giống với thời đại Hồng Hoang của Viêm Hoàng Đại Vực.

Sở Mặc nói.

-----o0o-----

Chương 1560: Cực đoan (1)

Chương 1560: Cực đoan (1)

- Điều đó, điều đó làm sao có thể?

Vẻ mặt Phong Hành Giả khó tin.

Sở Mặc không để ý đến gã, nói tiếp:

- Ma tộc từ trước cho tới nay đều muốn đánh chiếm.

Nhưng ở thời đại một kỷ nguyên trước, Viêm Hoàng Đại Vực không sụp đổ, cao thủ Chí Tôn của chúng ta cũng còn rất nhiều, cho nên bọn họ gần như không có bất kỳ hy vọng nào có thể tiến vào.

Lúc đó, thậm chí Ma tộc đã đề cập đến việc ngưng chiến, sống hòa bình với Nhân tộc.

Sau đó lại đề nghị chiếm một góc trong Viêm Hoàng Đại Vực.

Nhưng đề nghị này đến cuối cùng vẫn bị những tiền bối của Viêm Hoàng Đại Vực ta từ chối.

Bởi vì Ma tộc u ám, sớm muộn gì cũng sẽ bùng lên đại chiến với Nhân tộc.

Sự thật cũng chứng minh, sự từ chối của tiền bối là đúng.

Phong Hành Giả nghe mà ngơ ngác, tuy là lần đầu tiên nghe đến chuyện như vậy nhưng theo bản năng gã tin lời nói của Sở Mặc.

Mấy người còn lại cũng đều nghiêm túc nghe.

Đây cũng là thật sự lần đầu tiên được nghe lý giải rốt cục Ma tộc là cái gì.

- Trong thời gian ngắn ngủi Ma tộc và Nhân tộc ngưng chiến cũng từng có thời gian giao lưu và trao đổi.

Đây cũng lý giải nguyên nhân cơ bản vì sao bây giờ trên thế giới của chúng ta lại có Ma tộc, lại có người... có cả người bị cấy Ma chủng như ngươi nữa.

Sở Mặc nhìn Phong Hành Giả, thản nhiên nói:

- Đừng nghe những Ma tộc đó khoác lác, cái gì mà bất cứ lúc nào cũng có thể liên lạc với Ma Chủ, đó là nói bậy.

La Thiên Phá Diệt Pháp Trận còn chưa thấy, một Ma tộc cũng đừng mong đến được đây.

- Ngươi... ngươi làm sao lại biết nhiều như vậy?

Ta làm sao biết ngươi có phải đang nói hươu nói vượn hay không?

Trong nội tâm của Phong Hành Giả thật ra đã tin cách nói của Sở Mặc rồi, nhưng gã vẫn không cam lòng, muốn bắt Sở Mặc lấy ra chứng cứ.

Sở Mặc thở dài:

- Ma Chủ, đó là Chí Tôn Ma tộc.

Bọn họ có được tự do.

Bọn họ ra lệnh một tiếng có thể hiệu lệnh vô số sinh linh Ma tộc.

Điều này, ngươi không dị nghị gì chứ?

Phong Hành Giả lắc đầu.

Sở Mặc nói:

- Giống như trong Nhân loại có loại người như ngươi cam tâm tình nguyện đầu quân vào Ma tộc, thật ra bên Ma tộc cũng có rất nhiều sinh linh của Ma tộc hướng về phía Nhân tộc.

Ngươi là bỏ minh theo ám, bọn họ là cải tà quy chính.

Nhưng mà toàn bộ Ma tộc, người có tư cách cải tà quy chính thật ra chỉ có Ma Chủ thôi.

Thật không khéo, ta cũng quen một Ma Chủ như vậy.

Sở Mặc nói xong không khỏi có chút thổn thức.

Hắn vốn còn thật sự không biết nhiều vậy, thậm chí ngay cả cách nhập ma của Ma tộc đều là nghe lão thái gia Khương Ân nói.

Sau khi rời khỏi Khương gia, Sở Mặc chợt nhớ tới lúc hắn còn ở trong Quy Khư, Chí Tôn đó tặng hắn một vài lễ vật nhỏ... chỉ có điều đa số lễ vật nhỏ đều thật sự là lễ vật nhỏ thôi, hắn cũng không quá để ý.

Cho đến lúc này, Sở Mặc nhớ lại cảm thấy bên trong lễ vật nhỏ đó rất có thể cất giấu huyền cơ nào đó.

Hắn bắt đầu tìm thử, tìm ra ngọc giản năm đó Chí Tôn Ma tộc đưa cho hắn.

Lúc đó, lúc Chí Tôn Ma tộc cho hắn không nói gì cả, Sở Mặc còn tưởng rằng đó là mấy đồ vật như Cổ Kinh của tu sĩ Nhân tộc.

Bởi vì trước đó, vị Chí Tôn Ma tộc kia đã nói rõ ràng sẽ không truyền thừa Ma tộc cho hắn.

Cho nên Sở Mặc cũng không để ý.

Hắn lại không thiếucông pháp của tu sĩ Nhân tộc, mấy chục loại Chí Tôn thuật, ngay lúc đó cơ bản là Sở Mặc ăn' không hết, làm sao còn có hứng thú đi học cái mới?

Kết quả, sau khi nhìn thấy, Sở Mặc mới đổ một đầu mồ hôi lạnh, đồng thời tự trách mình vô tâm.

Bởi vì bên trong ngọc giản làm gì phải Cổ Kinh gì, cơ bản chính là một bộ bách khoa toàn thư về Ma tộc!

Trong đó ghi chép cặn kẽ các loại Ma tộc và thủ đoạn của họ; cơ cấu thế giới Ma tộc... vô cùng đầy đủ.

Xem hết đó, chỉ sợ một Ma tộc thật sự cũng chưa hiểu rõ chính gãbằng Sở Mặc.

Đây đâu phải là lễ vật nhỏ gì, rõ ràng là một món quà lớn quý giá đến mức không cách nào tiếp nhận được.

Đối với Chí Tôn Ma tộc kia, hành động này gần như không khác gì phản tộc cả!

- Ngươi... ngươi lừa ta!

Phong Hành Giả lui về phía sau hai bước.

Nếu Sở Mặc thật sự quen một Ma Chủ, như vậy chẳng phải là nói những lời hắn vừa mới nói ra tất cả đều là sự thật sao?

Điều đó quá kinh khủng!

Đây không phải là điều Phong Hành Giả gã muốn!

Gã muốn Ma tộc tới được thế gian này, gã muốn mượn lực của Ma tộc để thực hiện nhiều khát khao trong lòng mình.

Nhưng nếu như thật sự như Sở Mặc nói thì ngay cả Chuẩn Chí Tôn như gã, đến lúc đó cũng trở thành đồ chơi của Ma Chủ, vậy gã còn thực hiện khát vọng cái rắm gì?

- Ngươi nhìn đi...

Sở Mặc tiện tay kết một thủ ấn.

Bên này Phong Hành Giả theo bản năng muốn quỳ lạy nhưng lập tức phục hồi lại tinh thần, hoảng sợ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi... người làm sao làm được thế?

- Cho nên ta mới nói, ta có quen một Ma Chủ cải tà quy chính, là thật.

Sở Mặc thở dài:

- Ngươi còn không quay đầu lại đi à?

- Ta, ta không cam lòng!

Phong Hành Giả ngửa mặt lên trời rống lên, thanh âm kia thẳng lên trời cao.

- Con à, quay đầu lại đi...

Bên kia Đồ Dũng đã trầm mặc rất lâu đột nhiên mở miệng nói.

Ầm!

Phong Hành Giả ra tay luôn với Sở Mặc.

Một kích này như trời long đất lở.

Gần như không ai nghĩ ngay lúc này Phong Hành Giả lại có thể ra tay với Sở Mặc.

Trong tay gã xuất hiện một thanh trường mâu gần như trong suốt.

Trường mâu không hề toát ra chút khí tức nào, cho dù là Đế Chủ cũng không dễ mà nhìn ra được, giống như không khí lưu chuyển trong hư không vậy.

Nhưng chuôi thanh trường mâu lại vô cùng sắc bén, trong nháy mắt đã đâm đến trước mặt Sở Mặc.

- A!

Bên kia Đồ Dũng hô lên một tiếng:

- Đạo hữu cẩn thận!

Sở Mặc thật ra vẫn đề phòng Phong Hành Giả.

Bởi vì lúc trước thông qua Đồ Dũng, hắn đã hiểu được đây là người như thế nào.

Cực đoan, tự phụ, tự đại!

Đây là những thứ tận trong xương cốt của Phong Hành Giả.

Nếu không cực đoan, làm sao gã có thể gọn gàng linh hoạt mà ra tay với sư phụ mình như vậy?

Cũng là vì sâu trong nội tâm của gã nhận định rằng sư phụ đã bán rẻ gã, phản bội gã!

Keng!

Thí Thiên xuất hiện!

Một đao chém ngang.

Trong hư không lập tức phát ra tiếng nổ kinh người.

Một nguồn năng lượng cuồn cuộn tấn công về bốn phương tám hướng.

Kiến trúc đã xây dựng vô số năm của Cổ Kiếm Phái trong nháy mắt sụp đổ.

Đệ tử đã cách rất xa của Cổ Kiếm Phái cũng ói ra máu, có mấy người tu vi thấp nhất thì bị đánh chết tại chỗ.

-----o0o-----

Chương 1561: Cực đoan (2)

Chương 1561: Cực đoan (2)

Đẳng cấp chiến đấu của Chuẩn Chí Tôn thật đáng sợ, làm lòng người phát lạnh!

Phong Hành Giả rống lên:

- Cho dù sự thật đúng như ngươi nói thì sao?

Chỉ chút nữa ta sẽ trở thành Chí Tôn thật sự rồi!

Chỉ cần trở thành Chí Tôn thì ta cũng là Ma Chủ!

Ta có thể trở thành chúa tể của sinh linh, cũng có thể làm chủ chính mình.

Sở Mặc vươn người lên, cầm Thí Thiên bay đi.

Bên này, thân hình Phong Hành Giả như gió, đuổi theo hướng của Sở Mặc.

Nếu như có thể, gã cũng không muốn làm thay đổi cảnh của Cổ Kiếm Phái.

Dù sao, đây cũng là ngôi nhà mà gã đã từng ở.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Bốn cột trụ sáng từ bốn phương tám hướng dán vào thân thể đang phóng lên trời cao của Phong Hành Giả.

Tốc độ của tia sáng rất nhanh!

Điều này nếu không có cảnh giới nhất định cơ bản là không thể tính ra được, nhưng khẳng định là nhanh như gió.

Thân hình của Phong Hành Giả trong nháy mắt bị bốn cột trụ ánh sáng đó gắt gao vây khốn.

Gã rống lên long trời lở đất, vô cùng phẫn nộ, hoàn toàn không nghĩ tới sát trận thật sự là ở trong này!

Bên trong cột sáng không ngờ lại chứa lực lượng đạo vô tận!

Hơn nữa là một loại đạo hoàn toàn xa lạ với gã, loại đạo này... không ngờ đang điên cuồng làm tan rã đạo của gã một cách nhanh chóng.

Điều này làm cho Phong Hành Giả vừa phẫn nộ lại sợ hãi, không ngừng rống lên.

- Ngu ngốc, ngươi cho là ngươi trở thành Chí Tôn, Ma chủng trong cơ thể của ngươi cũng sẽ bị ngươi thanh trừ sao?

Ngươi cho à loại Ma chủng của sinh linh Ma tộc không mạnh bằng ngươi là ngươi có thể phản chế sao?

Quả thực là ngây thơ!

Cho dù là Ma tộc có đẳng cấp thấp nhất gieo Ma chủng vào ngươi thì ngươi cũng không phá được đâu.

Đếncuối cùng chỉ có thể là Ma chủng cắn nuốt ngươi mà thôi!

Trở thành Chí Tôn, ha ha...

Cho dù thật sự có thể thành công, đó cũng chỉ là làm phong phú thêm chất dinh dưỡng cho Ma tộc mà thôi!

Thanh âm lạnh như băng của Sở Mặc truyền vào trong tai của Phong Hành Giả đang bị vây khốn trong sát trận.

- Ngươi nói hươu nói vượn!

Phong Hành Giả cơ bản là không tin.

- Người gieo Ma chủng cơ bản là không quan trọng, điều này giống như trồng trọt vậy.

Hoàng thượng trồng trọt với người bình dân trồng trọt, lương thực lớn lên đều giống nhau cả!

Số lượng và chất lượnglương thực hoàn toàn quyết định ở mảnh đất trồng nó mà không phải là do người trồng.

Sở Mặc lạnh lùng nói xong, sau đó nói tiếp:

- Hơn nữa ta cũng không trông cậy ngươi sẽ tin.

Loại người như ngươi cứ cố chấp thì ứng kiếp đi thôi.

Ngươi chỉ nên khẩn cầu một ngày nào đó ta có thể tìm được cách phá giải, đến ngày đó ngươi sẽ hiểu được tất cả.

Khi nói chuyện, Sở Mặc bắt đầu dùng toàn lực khống chế pháp trận.

Bốn trụ ánh sáng không thể phá vỡ tản ra khí tức Đại đạo vô tận hoàn toàn vây Phong Hành Giả ở bên trong, không ngừng làm tan rã đạohạnh của gã.

Phía dưới, Đồ Dũng rốt cục cũng không nhịn được mà nước mắt rơi đầy mặt.

Bởi vì ông ta mềm lòng, bởi vì ông ta do dự, bởi vì ông ta rối rắm.

Cổ Kiếm Phái gặp đại kiếp.

Kiến trúc truyền thừa từ vài kỷ nguyên trước sụp đổ, biến thành đống đổ nát.

Ban đầu vốn không có bao nhiêu đệ tử của Cổ Kiếm Phái, mới rồi đã chết mất bảy, tám người.

Tổn thương càng nhiều... gần như trên người mỗi người đều bị thương.

Cho nên giờ phút này Đồ Dũng thậm chí còn không đi nhìn đồ đệđang bị nhốt trong sát trận một cái.

Ông ta dẫn theo một đám người đang bị thương nhẹ bắt đầu cứu chữa những người bị thương nghiêm trọng.

Phong Hành Giả bị nhốt trong sát trận rống lên, điên cuồng rít gào, nói:

- Sở Mặc, không có ý nghĩa gì đâu!

Ngay cả có giết ta ngươi cũng không ngăn cản được Ma tộc giáng xuống thế giới này!

Hào quang của Ma Chủ nhất định sẽ chiếu rọi toàn bộ đất trời của Viêm Hoàng Đại Vực.

- Ta sẽ từng bước từng bước giết sạch toàn bộ bọn chúng.

Cho dù không địch lại, cho dù chết trận nhưng vĩnh viễn... ta sẽ không cúi đầutrước chúng!

Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Loại người như ngươi vĩnh viễn sẽ không hiểu cái gì gọi là tự tôn!

Cái gì là tôn nghiêm!

Khi nói chuyện, Sở Mặc toàn lực khống chế pháp trận, bắt đầu điên cuồng áp chế Phong Hành Giả.

Thân pháp của Phong Hành Giả được xưng là độc bộ thiên hạ.

Nhưng ngay lúc này lại hoàn toàn vô dụng.

Bởi vì gã bị triệt để khốn trụ rồi.

Tuy rằng có được thực lực của cảnh giới Chí Tôn nhưng vẫn vô dụng như thế.

Lực lượng Đại đạo vô tận không ngừng tiêu trừ đạo hạnh của gã.

Nếu không có gì ngoài ý muốn, Phong Hành Giả, cao thủ tung hoành nhiều năm trong Thiên giới chắc chắn sẽ ngã xuống ở nơi sư môn này của gã.

Một viên màu đen, rất nhỏ, nhỏ giống như một hạt gạo nhỏ phiêu đãng trong gió dường như không có chút sức nặng nào, giống như một hạt giống bồ công anh theo gió phiêu đãng nhưng không hề lưu lại chút dấu vết nào trên bầu trời.

Nhưng Thương Khung Thần Giám trên người Sở Mặc lại tỏa ra một nhiệt lượng nóng cháy làm đau đớn Sở Mặc.

Đây là cảnh báo, chỉ có dưới tình huống vô cùng nguy hiểm, Thương Khung Thần Giám mới đột nhiên tuôn ra nhiệt lượng kinh người như thế.

Vấn đề là nguy hiểm ở đâu?

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày.

Viên hạt giống kia giờ phút này đã thổi tới, bay tới chỗ cách Sở Mặc khoảng hơn mười dặm.

Lóe lên một đốm lửa nho nhỏ.

Bộp!

Sau đó, hóa thành một người.

Ngưng lại trong hư không từ trên cao nhìn xuống nhìn Sở Mặc, cùng với, Phong Hành Giả đang bị nhốt trong pháp trận.

- Thả hắn ra.

Vẻ mặt người này mỉm cười nhìn Sở Mặc.

Sắc mặt Sở Mặc hơi phức tạp nhìn người ở trước mắt.

Nếu hắn lần đầu nhìn thấy gương mặt này, như vậy, hắn sẽ không kinh ngạc như bây giờ.

- Ma chủng?

Sở Mặc hỏi.

- Đúng.

Người này thản nhiên gật đầu:

- Nhưng ta cũng là Khương Học.

Khương Học!

Vi tổ tiên kia của Khương gia!

Mang đến tai ách cho toàn bộ Khương gia... tổ tiên đã nhập ma!

Gương mặt này không ngờ có chính phần giống với khuôn mặt của vị lão thái gia của Khương gia – Khương Ân.

Nếu không phải Sở Mặcbiết rất rõ về pháp trận do chính mình thiết lập lên chỉ có thể vào, không thể ra mà bất chợt nhìn thấy người này thậm chí sẽ tưởng vị Lão thái gia kia của Khương gia đã đến đây.

Cho nên, hắn liếc mắt một cái liền nhận ra người này.

- Nhưng ngươi không phải Khương Học.

Sở Mặc lạnh lùng nói.

Lúc này, Phong Hành Giả đang ở trong pháp trận cũng ngưng giãy dụa, ngơ ngác nhìn ra bên ngoài, nhìn Khương Học.

Trong mắt của gã tràn đầy vẻ phức tạp.

Đạo hạnh của Chuẩn Chí Tôn rất sâu, khả năng tính toán tất cả đều mạnh.

Không nói khoa trương chút nào, thế gian này bất cứ một ai có thể tu luyện tới cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đều là thiên tài tuyệt thế.

Bọn họ có lẽ ở phương diện khác còn thiếu chứ ở khả năng tính toán thì có thể nói là cao nhất.

-----o0o-----

Chương 1562: Một viên Ma chủng

Chương 1562: Một viên Ma chủng

Phong Hành Giả phức tạp nhìn bên ngoài.

Một hạt giống bay tới theo gió sáng lên một đốm lửa, sau đó biến thành một người.

Đây là cái gì?

Có thể là cái gì?

Ma chủng!

Chỉ có thể là Ma chủng!

Nghe thấy Ma chủng thản nhiên thừa nhận thân phận của nó, đồng thời cường điệu mình cũng là Khương Học, trong lòng Phong Hành Giả rốt cục chìm đến đáy cốc.

Gã không phục, gã không cam lòng, gã không muốn!

Nhưng gã lại không thể không thừa nhận, Ma chủng một khi thành thục, hoặc là ký thể tử vong, hoặc là ngoài ý muốn, Ma chủng sẽ hoàntoàn rời khỏi thân thể nhưng cũng mang theo một thân đạo hạnh, toàn bộ trí nhớ của ký thể mà rời đi.

Sau đó thì sao?

Sau đó sẽ là cảnh tượng thế nào?

Phong Hành Giả không muốn suy nghĩ, cũng không dám suy nghĩ, nhưng sự thật trước mắt lại làm cho gã phải suy nghĩ vấn đề này.

Sau đó, ta không phải là ta?

Hay là ta chết đi nhưng thế gian này lại xuất hiện người giống ta?

Cảm giác đó cẩn thận ngẫm lại có cảm giácmất mát quả thực sâu tận xương tủy.

- Thả hắn.

Ma chủng hóa thành tổ tiên Khương gia – Khương Học phong độ vô cùng nho nhã, tươi cười trên mặt, trên người dường như không dính chút hơi thở phàm trần thế tục nào.

Nhưng Sở Mặc hiểu, Phong Hành Giả ở trong pháp trận hiểu, đại trưởng lão Đồ Dũng của Cổ Kiếm Phái... cũng hiểu được, đây chính là một Ma tộc điển hình!

Một Ma tộc lấy máu thịt tu sĩ nhân loại làm thức ăn, bồi dưỡng ra được Ma tộc!

Một hạt giống, ở bên trong thổ nhưỡng thích hợp trưởng thành thành một cây đại thụ che trời.

Nó hấp thu toàn bộ đạo hạnh và trí nhớ trên người tổ tiên Khương gia Khương Học.

Bây giờ, nó cũng chính là Khương Học!

Một Khương Học là Ma tộc thật sự.

Nhưng nó cơ bản cũng không phải là Khương Học!

Không phải là tổ tiên Khương gia, vị tổ tiên Chuẩn Chí Tôn của Khương gia – Khương Học, đã chết, hóa đạo, tiêu biến trong trời đất này rồi.

Người trước mắt giống Khương Học như đúc, có được toàn bộ trínhớ của ông ta, nhưng chỉ mà một Ma chủng mà thôi.

Loại cảm giác này rất không tốt, ngay cả Sở Mặc cũng có cảm giác không rét mà run.

Phong Hành Giả ở trong pháp trận bỗng nhiên ngưng chống cự, lẩm bẩm:

- Đây là sự thật sao?

Đây là tương lai sao?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng, đây sẽ là tương lai của ngươi.

- Giết ta đi, ta không muốn biến thành thế này!

Thế gian này... chỉ có một ta, chỉ có một Phong Hành Giả!

Ta chết cũng sẽ không cho phép... trên đời này xuất hiện Phong Hành Giả thứ ai!

Sở Mặc...

Giết ta!

Phong Hành Giả ở bên trong pháp trận bỗng nhiên lớn tiếng gào lên.

- Thả hắn.

Đây là lời nói thứ ba mà Ma chủng hóa thành Khương Học nói, nhưng lúc này, trong ánh mắt của y đã bắt đầu diễn hóa thế giới khác, trở nên lành lạnh.

Đó là một thế giới hắc ám bị tàn phá đến mức không chịu nổi.

Đủ loại nước lũ có thể dễ dàng làm Đế Chủ chết đuối đổ từ trên xuống, phánúi sông đất đai thành từng mảnh nhỏ.

Còn có một tia lửa phóng lên cao, trong ngọn lửa kia ẩn chứa quy luật Đại Đạo khiến cho Chuẩn Chí Tôn phải run sợ!

Đây là Ma giới!

Là thế giới tàn khốc mà Ma tộc sinh tồn.

Bây giờ, trong mắt Ma chủng này đang diễn hóa ra nó.

Y muốn dùng thế giới này để công kích Sở Mặc!

Giống khi Sở Mặc chẻ củi mà lĩnh ngộ đạo, đây cũng vậy, là đạo đến từ thế giới kia.

Ma chủng muốn dùng chính đạo của thế giới của nó để xóa nhòa Sở Mặc!

Tiếp đó, Ma chủng ra tay.

Trong mắt của y, thế giới hắc ám khủng bố kia lập tức nổi lên như đang cứng rắn trong hư không này mở ra một thế giới mới tinh.

Nước lũ ngập trời, Xích Viêm Phạm Thiên*! *Lửa nóng đỏ thẫm lan khắp trời

Cứng rắn kéo Sở Mặc xuống trong trận này.

- Thả hắn!

Ma chủng lần thứ tư nói.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Ma chủng, mặc cho bên người hồng thủy ngập trời cũng khó có thể dính được chút nào trên thân thể của hắn, thậm chí ngay cả tới gần hắn cũng không thể!

Nước lũ này, Xích Viêm này một khi tiếp cận Sở Mặc với mộtkhoảng cách nhất định sẽ tự hóa thành hư vô.

Giống như ảo giác.

Ma chủng có chút giật mình:

- Ngươi có đạo?

Chân Tiên mà thôi, tại sao có thể có đạo?

Sở Mặc khẽ mỉm cười, hai tay hắn cầm lấy Thí Thiên giống như lúc chẻ củi nhưng động tác lại vô cùng thong thả.

Trong mắt của hắn cũng tràn đầy vẻ cẩn thận.

Một đao đó thật sự vô cùng thong thả.

Đè ép về phía Ma chủng ở đối diện.

Nhưng một đao đó lại giống đang chặt đứt cả bầu trời vậy.

Chỗ mũiđao đi qua, không trung bị mở ra chém thành hai nửa.

Trên mặt của Ma chủng cũng xuất hiện vẻ nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Hai tay của y liên tiếp kết ân đồng thời nước lũ trong thế giới hư ảo trở nên càng thêm trào dâng, Xích Viêm trở nên càng nóng bức, từ ảo giác hóa thành chân thật biến nơi này thành một thế giới Hồng Hoang viễn cổ thật sự.

Ầm!

Tất cả nước lũ trút xuống thân thể của Sở Mặc.

Xích Viêm đốt trời đốt vạn vật trở thành hư vô.

Lúc này, cho dù là nước lũ hay Xích Viêm, khoảng cách đã rất gần với Sở Mặc, hơn nữa còn đang không ngừng đến gần hơn.

Mà đao của Sở Mặc, khoảng cách với Ma chủng còn một khoảng rất xa.

Trên trán của Sở Mặc đã hằn lên gân xanh.

Một thân huyết khí của hắn trong nháy mắt đã nhảy lên cảnh giới cực hạn.

Người iống như một con rồng, trong cổ họng gầm lên một tiếng lạnh như băng:

- Giết!

Ầm!

Sát ý không ngừng từ trong Thí Thiên tuôn ra ầm ầm.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc hoàn toàn phóng hết sát khí trong Thí Thiên ra ngoài.

Vốn một đao vô cùng chậm rãi lại bất chợt nhanh hơn.

Hóa thành một tia sáng.

Lúc này, cả nước lũ hay lửa cháy cũng đã rất gần với Sở Mặc, mắtthấy sẽ hoàn tòan cắn nuốt Sở Mặc.

Răng rắc!

Một đao của Sở Mặc chặt thẳng lên ót của Ma chủng, kêu lên một tiếng đao chặt vào xương cốt, giòn vang.

Trán của Ma chủng trong nháy mắt bị mở ra, máu tươi hòa với óc lập tức bắt ra như bão tố.

Đây là máu của Chuẩn Chí Tôn, thậm chí có thể là máu của Khương Học!

Máu này vô cùng kinh khủng, mỗi một giọt có thể đủ để hủy diệtmảng lớn núi sông.

Đầu của Ma chủng đã bị Thí Thiên bổ ra hoàn toàn.

Nhưng trong hai mắt của y vẫn đang diễn hóa thế giới của Ma tộc, vẫn đang công phạt Sở Mặc.

Đến tận bây giờ, y cũng không từ bỏ, muốn kéo Sở Mặc cùng chết với y.

Ầm!

Nước lũ kia, xích viêm kia rốt cục đã bao phủ toàn bộ thân thể của Sở Mặc.

Phụt!

Thân thể của Ma chủng rốt cục cũng bị một đao của Sở Mặc chém ra hoàn toàn.

Sau đó lần nữa hóa thành hạt giống bị chém thành hai nửa, lấy tốc độ không thể tin nổi xé gió muốn chạy trốn.

Một sinh hai!

Đây là một loại đạo cực cao.

Bị viên Ma chủng này diễn hóa được ra.

-----o0o-----

Chương 1563: Tâm hướng về ánh sang (1)

Chương 1563: Tâm hướng về ánh sang (1)

- Còn muốn chạy?

Bên trong nước lũ và xích viêm truyền đến tiếng hừ lạnh của Sở Mặc, trong hư không xuất hiện hai bàn tay vô cùng lớn tóm toàn bộ hai viên hạt giống vào trong lòng bàn tay.

Ma chủng từ một phân thành hai dưới quy luật do hai bàn tay hình thành đang tả xung hữu đột, điên cuồng đột phá muốn trốn đi ra ngoài.

Lực lượng của hai viên Ma chủng vô cùng mạnh, dường như cũng không vì một phân thành hai mà uy lực của nó bị thấp xuống, vô cùnghung ác, mỗi một kích đều muốn nổ tung trời.

Ngay cả một tinh vực cũng không chịu được sự va chạm như vậy.

Ngay cả là Sở Mặc cũng ít nhiều có cảm giác lực bất tòng tâm, lực lượng của Ma chủng quá mạnh!

Hắn gần như có cảm giác không cầm nổi.

Hai viên Ma chủng giống như đã hạ quyết tâm phải đột phá khỏi nơi này, thoát khỏi nơi này, đang liều mạng với Sở Mặc.

Đuôi lông mày Sở Mặc nhướng lên, đột nhiên mở to miệng, cònchưa phát ra tiếng đã có vô số đóa kim liên bay ra từ miệng hắn.

Thiệt trán liên hoa! (Lưỡi nở hoa sen)

Đám người Đồ Dũng ở phía xa nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Mặc dù bọn họ sớm đã không coi Sở Mặc là tu sĩ Chân Tiên, sâu trong nội tâm đều cho rằng cấp độ của Sở Mặc đã hoàn toàn có thể sánh ngang với Chuẩn Chí Tôn, thậm chí còn hơi cao hơn một chút.

Nhưng bọn họ vẫn bị biểu hiện của Sở Mặc làm cho kinh sợ.

Loại thần thông này phải cần cảnh giới Chí tôn mới có thể thi triển ramà?

Phong Hành Giả bị nhốt trong pháp trận rốt cục đã tin phục.

Gã rốt cục đã hiểu được câu nói của Sở Mặc " Giết ngươi mới là càng bớt được việc" không phải đang nói ngoa mà là một câu nói thật.

- Úm!

Một lực lượng rất lớn trong nháy mắt đã bao phủ trời đất này ở trong.

Trong lực lượng này mang theo một lực tinh lọc vô cùng mạnh.

Đây không phải một loại đạo, bởi vì trong nó dường như cũng không có lực lượng quy luật.

Nhưng hoàn toàn không kém bất cứ loại đạo nào.

Bên trong hai bàn tay to do quy luật ngưng tụ thành, lực lượng của hai viên Ma chủng dường như lập tức bị suy yếu một phần mười.

Trở nên càng thêm táo bạo, càng thêm điên cuồng đánh thẳng vào, dường như ý thức được nguy cơ mãnh liệt!

- Ma!

Sở Mặc nói thêm một từ Chân Ngôn (Lục Tự Chân Ngôn).

Lúc này, trong trời đất đã bị nhiều đóa kim liên lấp đầy.

Kim quang lóe ra!

Vì lực lượng trong Chân Ngôn đã thêm vào.

- Ni!

Sở Mặc lại nói thêm một từ Chân Ngôn.

Cả phương trời đất này đều được phật quang phổ chiếu.

Vốn Ma chủng đang điên cuồng tấn công, rốt cục dưới sự áp chế của sức mạnh này thì ngừng hành động.

Dưới bàn tay to do Sở Mặc ngưng tụ quy luật mà thành xoay tròn trên không trung rồi đập vào người.

Trên người phía trước tản ra lực lượng ngập trời toàn bộ cũng được thu hồi lại.

Sở Mặc rốt cục cũng nhẹ nhàng thở ra.

Lục Tự Chân Ngôn của Phật gia hắn vẫn chưa thật sự đi tu luyện.

Cho nên vừa rồi hắn thi triển hiệu quả nhìn qua tuy rất kinh người, nhưng mới rồi nếu là một đại năng có cùng cảnh giới Phật gia với hắn mà thi triển thì hiệu quả nhất định sẽ rất tốt!

Lục Tự Chân Ngôn của Phật ra uy lực đối với Ma tộc quả thực quá hùng mạnh.

Dường như trời sinh ra để khắc chế nhau vậy.

Điều này làm trong lòng của Sở Mặc sinh ra một suy nghĩ: Nếu mở rộng Lục Tự Chân Ngôn này ra, cho dù tương lai có một ngày Ma tộc thật sự giáng thế, trong khi chiến đấu, bên Nhân tộc cũng không quá bị động.

Chuyện này giao cho Hư Độ đến làm đi, nhưng tiểu hòa thượng kiabản thân mình vẫn chưa có tin tức gì của gã, dường như ngay cả Thiên Lộ gã cũng không đi.

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng nhưng động tác trên tay cũng không ngừng lại.

Tiếp đó, Sở Mặc trấn phong hai hạt giống, thu lại, chuẩn bị trở về nếu có thời gian sẽ nghiên cứu cẩn thận một chút.

Hắn muốn tìm ra một chút bí mật về bản chất của Ma tộc trên hai viên Ma chủng này.

Tuy là hy vọng có thể không lớn như dù sao cũng hơn là không biết gì về Ma tộc.

Sở Mặc đầu tiên là ném chúng nó vào Hỗn Động Hồng Lô.

Là lò luyện đệ nhất thiên hạ, năng lực phân tích của Hỗn Độn Hồng Lô cũng khá hùng mạnh, xem nó có cách nào hay không.

Bình tĩnh làm xong tất cả rồi, Sở Mặc đến trước pháp trận, nhìn Phong Hành Giả một thân đạo hạnh đã bị mất ba thành đang ở trong trận, không nói thêm gì.

Cách pháp trận, trong con ngươi của Phong Hành Giả bắn ra tia sáng phức tạp.

Gã nhìn Sở Mặc, thanh âm khàn khàn nói:

- Tất cả người bị cấy Ma chủng đến cuối cùng đều có kết cục này, đúng không?

Không đợi Sở Mặc trả lời, Phong Hành Giả tự nói:

- Cũng không cần ngươi nói, ta đã thấy được.

Ma tộc, thông qua Ma chủng, cũng đã có thể thành công hủy diệt số lượng lớn tu sĩ Thiên giới, sau đó... còn có thể không ngừng tăng cường thực lực của bản thân.

Quân cờ này... thật cao minh!

- Chẳng qua là lợi dụng bản tính của nhân loại mà thôi.

Sở Mặc nói.

Phong Hành Giả gật gật đầu:

- Đúng vậy, thói hư tật xấu.

Nói xong, gã bình tĩnh nhìn Sở Mặc:

- Không cần phong ấn ta, giết ta đi, hủy viên Ma chủng trong cơ thể ta.

Lúc này, Đồ Dũng đã xử lý xong chuyện của Cổ Kiếm Phái, bay về phía này.

Vẻ mặt ông ta đau thương nhìn Phong hành Giả đang ở trong pháp trận.

Phong Hành Giả ở bên trong pháp trận quỳ hướng Đồ Dũng, nghiêm túc hành lễ, hành đại lễ, sau đó đứng lên nói:

- Rất xin lỗi, sư phụ, con đã phạm phải hành vi sai lầm ngập trời, chỉ có cái chết mới có thể rửa sạch tội ác trên người con.

- Sư phụ... chưa từng trách con.

Trong mắt của Đồ Dũng, cũng có nước mắt chảy xuống.

Sở Mặc trầm giọng nói:

- Ma chủng giết cũng không chết, ít nhất tạm thời... là giết không chết.

Nếu ta cứ cố giết ngươi, Ma chủng tất nhiên sẽ phá thể mà ra, kết quả vẫn là giống nhau.

Nó sẽ giống với viên ma chủng vừa rồi, biến thành dáng vẻ của ngươi, sau đó... lại bị ta phong ấn.

- A!

Phong Hành Giả ở trong pháp trận không nhịn được ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, hận muốn điên người.

Đồ Dũng đứng ở bên cạnh Sở Mặc thở dài thật mạnh.

Phong Hành Giả trút giận đủ rồi, tinh khí ( tinh thần và khí lực) trên người cũng biến mất cả.

Sau đó, cả người gã trong nháy mắt như đã già đi rất nhiều tuổi, nói với Sở Mặc:

- Phong ấn ta đi.

Nhưng mà ta có một chuyện muốn cầu.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ngươi nói đi.

- Nếu một ngày kia Sở công tử tìm được phương pháp phá giải, vậy, Phong Hành Giả ta nguyện giống với đám người năm đó bên cạnh ôngnội của ngài, trở thành một chiến tướng dưới chướng của ngài, vì công tử mà chiến đấu.

Vẻ mặt Phong Hành Giả thành thật nói.

-----o0o-----

Chương 1564: Tâm hướng về ánh sang (2)

Chương 1564: Tâm hướng về ánh sang (2)

Đồ Dũng ở bên cạnh Sở Mặc gật đầu thật mạnh, trong lòng tuy đau đớn nhưng cảm thấy vô cùng được an ủi.

Bởi vì ông ta cho rằng đứa nhỏ này trong bản chất chung quy không phải một tên gian ác.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Có thể.

Trên mặt Phong Hành Giả nở nụ cười, nói:

- Nếu sau khi qua rất nhiều năm rồi, đến lúc công tử đã có thể trấn giết ma tộc mà vẫn không thể tìm ra cách phá giải...

Gã hơi dừng lại, nhìn sâu sư phụ và Sở Mặc, kiên quyết nói:

- Vậy thì hãy giết ta!

Đây là thỉnh cầu của ta, cũng là yêu cầu cuối cùng của ta, bởi vì ta muốn chết có tôn nghiêm một chút.

Thân thể của Đồ Dũng khẽ run lên, nước mắt không tiếng động chảy xuống.

Sở Mặc thở dài một tiếng, sau đó gật gật đầu:

- Ta đồng ý với ngươi.

- Được.

Trên mặt Phong Hành Giả rốt cục đã có vẻ hài lòng, sau đó hoàn toàn từ bỏ việc chống cự, tùy ý để Sở mặc thi triển thần thông, phong ấn toàn thân gã.

Thứ Ma chủng ngày cũng rất kỳ quái.

Chỉ cần ký thể còn sống, nó sẽ vẫn ngủ đông trong ký thể, không có bất kỳ động tĩnh gì.

Nhưng chỉ cần ký thể vừa chết, Ma chủng sẽ lập tức phá thể mà ra, biến mất trong hư không mênh mông.

*Ký thể: Cơ thể làm môi trường sống của Ma chủng

Ma chủng vô cùng am hiểu lẩn trốn, muốn tìm bắt nó ra quả thực rấtkhó khăn.

Bởi vì trên người của Ma chủng thậm chí ngay cả khí tức của Ma tộc cũng không có.

Mới rồi viên Ma chủng kia, dưới quy luật mà Sở Mặc ngưng kết lại thành bàn tay tả xung hữu đột, lực lớn vô cùng nhưng cũng không hề tản ra một chút khí tức của Ma tộc nào.

Nếu không phải Sở Mặc mang theo Thương Khung Thần Giám trên người, nếu không phải chính nó thừa nhận thân phận của mình, như vậy, cho dù nó thật sự lẫn vào trong đám người chỉ e cũng không ai có thểnhận ra thân phận thật sự của nó.

Điều đó mới là điều đáng sợ nhất.

Đồ Dũng nhìn Sở Mặc tự tay phong ấn Phong Hành Giả, vẻ mặt đau thương thở dài nói:

- Đạo hữu mang nó đi đi.

Ta sợ để nó ở lại Cổ Kiếm Phái sẽ sinh ra chuyện khác.

Sở Mặc gật đầu, thu Phong Hành Giả đã bị phong ấn vào thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Lúc này, Đồ Dũng ôm quyền với Sở Mặc:

- Cảm tạ đạo hữu trượng nghĩa ra tay, cũng cảm tạ đạo hữu đã làm tất cả cho tiểu đồ.

- Đồ trưởng lão nói quá lời.

Sở Mặc ôm quyền đáp lễ.

- Tương lai nếu thật sự có một ngày như vậy, toàn bộ Cổ Kiếm Phái nguyện ý cùng đạo hữu cùng nhau chống cự.

Cho dù phải trả giá bằng tất cả tính mạng, người của Cổ Kiếm Phái cũng không hối tiếc.

Sở Mặc đã cáo từ rời đi, lời nói của đại trưởng lão Đồ Dũng vẫn cònquanh quẩn bên tai của hắn.

Thiên giới cũng không tối tăm, lòng người cuối cùng vẫn hướng về phía ánh sáng.

Sở Mặc gửi một tin cho Thủy Y Y trên bản tin: Nghĩ cách liên lạc với Thái Điệp Tiên Tử, sau đó hẹn thời gian gặp mặt trong Huyễn Thần Giới, ta có chuyện tìm nàng ấy.

Bên kia Thủy Y Y cũng quen kiểu "xuất quỷ nhập thần" của Sở Mặc, trả lời một từ: Được.

Tiếp đó Sở Mặc đi đến gia tộc kế tiếp.

Hơi có nguy hiểm nhất định phải loại bỏ tình trạng mới phát sinh.

Có một số việc nhất định phải có người đi làm.

Cho dù hai tay đầy máu tanh, cho dù bị ngàn người chỉ trích, cho dù con đường này vô cùng cô độc, cuối cùng chỉ còn lại có một mình hắn, bước chân của Sở Mặc vẫn sẽ không ngừng lại.

Gia tộc này không quá lớn, chỉ có mấy ngàn miệng ăn.

Phía trên mấy vạn dặm biên giới của Thiên giới, gia tộc như vậy quả thực chỗ nào cũng có.

Sẽ có rất ít người chú ý đến bọn họ.

Hơn nữa, Triệu gia cũng không được nhiều người biết đến.

Gia tộc họ Triệu ở Thiên giới không có mười ngàn cũng có tám ngàn.

Triệu gia này ở phía nam biên giới của Thiên giới, ước chừng chiếm khoảng mấy vạn dặm Thiên giới.

Ở thế tục, mấy vạn dặm biên giới cũng đã đủ để tạo lên một đế quốc hùng mạnh rồi.

Nhưng đây là Thiên giới, cho nên, Triệu gia chỉ có mấy vạn dặm biên giới chỉ là một gia tộc nhỏ không hơn không kém.

Bọn họ không có danh tiếng cũng không có cao thủ gì.

Hùng mạnh nhất dường như chỉ là một tu sĩ cảnh giới Đế Chủ nhị trọng thiên.

Bên trong một gia tộc chỉ có như vậy không ngờ lại ẩn dấu một tu sĩ bị cấy Ma chủng.

Thậm chí bây giờ gia chủ của Triệu gia còn chưa rõ lắm về chuyện này.

Bởi vì bị cấy Ma chủng là một vị tổ tiên của bọn họ.

Một vị tổ tiên đã chết rất nhiều năm ở trong mắt họ.

Cho nên khi nhìn thấy Sở Mặc, gia chủ của Triệu gia vẻ mặt mờ mịt, tỏ ra là vị tổ tiên mà Sở Mặc muốn tìm đã tọa hóa (chết) rất nhiều năm trước rồi.

Gia chủ của Triệu gia này khoảng hơn bốn mươi tuổi, tướng mạo nho nhã, tác phong nhanh nhẹn.

Gã cũng là cao thủ duy nhất của gia tộc này có cảnh giới Đế Chủ nhị trọng thiên.

Chỉ có điều gã hiển nhiên chưanghe nói tới Sở Mặc là ai.

Sở dĩ thành thật trả lời vấn đề của Sở Mặc vẫn là bởi vì Sở Mặc phóng ra khí tức kinh khủng.

Hắn không cần dùng khí tức của Chân Tiên để lừa người, bởi vì không cần thiết.

- Ngươi nói là vị tổ tiên Triệu gia này của các người đã chết rất nhiều năm rồi?

Ngươi khẳng định?

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày.

Căn cứ vào những tin lúc trước có thể đoán được, vị sát thủ là Đế Chủ bát trọng thiên hẳn là không nói dối, gã ta không cần phải...

đặc biệtnói xấu một người của gia tộc nhỏ như thế.

Ở trong miệng gã ta, vị lão tổ Khương Học của Khương gia cũng được hay Phong Hành Giả cũng thế, trên thực tế tất cả đều là huyết nô của Huyết Ma Lão Tổ!

Từ điểm này cũng đủ để chứng minh một chuyện: Huyết Ma Lão Tổ ngay cả không tới cảnh giới Chí Tôn nhưng chiến lực của ông ta cũng tuyệt đối không phải một Chuẩn Chí Tôn tầm thường có thể so được!

Huyết nô có thể được Huyết Ma Lão Tổ chọn còn có thể dùng loại bảo vật quý báu như Ma chủng của Ma tộc... nhất định là người không tầm thường.

Gia chủ Triệu gia không hiểu gì nhìn Sở Mặc:

- Đương nhiên, đương nhiên là khẳng định, miếu thờ của vị tổ tiên kia ngay ở trong từ đường của tổ tiên, còn có bức họa chân dung của ông ấy...

Lúc này, đuôi lông mày của Sở Mặc nhướng lên, cất bước đi đến từ đường của tổ tông Triệu gia.

- Aiz... ngươi, ngươi muốn làm gì?

Gia chủ của Triệu gia lập tức nóng nảy.

Tuy rằng trên người thanh niên này tản ra khí tức làm gã ta cảm thấy rất sợ hãi, nhưng cũng không thể tùy tiện để hắn xông vào tổ địa của nhà mình được.

Nhưng gã ta cơ bản ngay cả một góc áo của Sở Mặc cũng không bắt được, trong chớp mắt thân ảnh của Sở Mặc đã biến mất.

-----o0o-----

Chương 1565: Đạo ta không cô độc (1)

Chương 1565: Đạo ta không cô độc (1)

Tiếp đó, tổ địa của Triệu gia phát ra một tiếng nổ vang ầm ầm.

Gia chủ Triệu gia không nhịn được kêu lên một tiếng bi thương.

Nhưng tiếp đó, thanh âm của gã ta đột nhiên dừng lại, một đôi mắt ngơ ngác nhìn tổ tiên trên không trung, trong mắt tràn đầy sự không thể tin, lẩm bẩm:

- Tổ tiên?

Đây...

điều này sao có thể?

Sở dĩ khắc sâu ấn tượng với vị lão tổ này là vì vị lão tổ đó là mộtthiên kiêu kinh diễm trong lịch sử Triệu gia!

Là cả kiêu ngạo của Triệu gia.

Lúc ông ta tọa hóa đã đạt đến cấp độ Đế chủ cửu trọng thiên.

Gia chủ Triệu gia cũng thường xuyên thở dài, đời con cháu không có loại thiên tài như này nữa, làm tổ tông phải hổ thẹn rồi.

Bây giờ trơ mắt nhìn một lão tổ tông đã chết vô số năm không ngờ lại xuất hiện trước mặt bọn họ, loại chấn động này quả thực là tột đỉnh!

Hai chân gia chủ Triệu gia mềm nhũn lập tức quỳ xuống.

Những người khác của Triệu gia đều theo gia chủ quỳ ở đó, tuy rằng không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng cảm giác có vẻ rất lợi hại.

- Lão tổ tông vậy mà lại còn sống?

- Đúng vậy đó, bản lĩnh của lão tổ không phải những người như chúng ta có thể suy đoán được.

- Lão tổ thật lợi hại không ngờ đã sống lại!

- Mới rồi không phải có một người đi vào sao?

Lão tổ đã sống lại?

Chẳng lẽ lão tổ vẫn ẩn ở bên trong đang che chở gia tộc chúng ta?

Một đám Triệu gia quỳ ở đó, thật cẩn thận xì xào bàn tán.

Gia chủ Triệu gia không nhịn được quay đầu lại trừng mắt nhìn, tiếng bàn tán lập tức ngưng lại.

Nhưng sự tò mò trong lòng mấy người này lại càng mãnh liệt hơn.

Một vị lão tổ đã chết nhiều năm rồi vì sao đột nhiên lại sống lại chứ?

Sở Mặc lúc này cũng bay lên trời.

Hắn hơi cau mày, trước mắt là do Ma chủng hóa thành lão tổ của Triệu gia, không có gì có thể hoài nghi.

Nhưng vấn đề là năm đó Huyết Ma Lão tổ tại sao phải cấy Ma chủng trong thân thể một người như vậy?

Cho dù là gia tộc này hay là người ở trước mắt đều không tìm ra bất kỳ chỗ đặc biệt nào.

Đương nhiên, tu sĩ có thể tu luyện tới cảnh giới đỉnh cao cửu trọng thiên cũng không thể nói người đó yếu hoặc là thiên phú không tốt.

Nhưng vấn đề là lúc trước, Sở Mặc thấy những người đó tất cả đều là đại năng cảnh giới Chuẩn Chí Tôn... nói cách khác, năm đó Huyết Ma Lão Tổ lúc tìm kiếm huyết nô, ánh mắt tương đối sắc bén!

Hơn nữa thêm Ma chủng vào, trên cơ bản toàn bộ những người đó đều có thể có cấp độ Đế Chủ siêu việt, có bản lĩnh của Chuẩn Chí Tôn.

Chẳng lẽ...

đây là kết quả một lần sai lầm của Huyết Ma Lão Tổ?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn vị tổ tiên Triệu gia do Ma chủng hóa thành, đối phương cũng lạnh lùng nhìn hắn, mặc dù không nói chuyện nhưng sát khí trong mắt lại vô cùng rõ ràng.

Tiếp đó, tổ tiên Triệu gia do Ma chủng hóa thành trong ánh mắt biến thành hai thanh kiếm.

Mỗi thanh kiếm đều bổ ra một thế giới.

Kiếm đạo!

- Ta hiểu rồi!

Sở Mặc rốt cuộc đã hiểu vì sao năm đó Huyết Ma Lão Tổ chọn một người như vậy.

Đây là một thiên tài kiếm đạo hiếm thấy!

Gã ta rõ ràng chỉ có cấp độ Đế Chủ nhưng ở kiếm đạo cũng đã bước vào Chí Tôn rồi.

- Giết!

Lúc này, trong miệng Ma chủng hóa thân thành tổ tiên Triệu gia lạnh lùng phun ra một chữ.

Bên trong một con mắt chợt bắn ra một thanh trường kiếm.

Lưỡi kiếm đó vô cùng sắc bén hơn nữa còn ẩn chứa sát ý kinh khủng, giống như một tia sáng trong nháy mắt bắn về phía mi tâm của Sở Mặc.

Sau khi nó xuất ra không chém vào hư không, nhưng khi toàn bộ lực lượng chứa trong thanh kiếm này xuất ra, một kích đó càng thêm kinh người.

Sở Mặc cong ngón tay búng ra một luồng chỉ phong, đánh thẳng qua đó.

Keng!

Thanh kiếm lập tức phát ra một tiếng rồng gầm vang dội.

Có từng luồng khí đen từ trên thân kiếm tỏa ra ngoài.

Tia khí đen vừa nhìn qua đã biết không phải thứ gì tốt.

Đám người Triệu gia đang quỳ phía dưới lúc này cũng đã cảm giác hơi không bình thường, tất cả liều mạng chạy ra xa.

Cho dù bọn họ không có chút kiến thức nào nhưng thân là tu sĩ của Thiên giới cũng không thể ngay cả Ma tộc cũng chưa nghe nói tới.

Mà tia khí đen kia chính là dấu hiệu điển hình của Ma tộc.

Cho dù là đứa trẻ mấy tuổi nhìn thấy cũng có thể đoán được có chuyện gì xảy ra.

Thanh kiếm này sau khi bị Sở Mặc chỉ một cái đã bị trệch hướng, đi sát thân thể của Sở Mặc bay về phía xa.

Ma chủng hóa thân thành lão tổ Triệu gia hơi kinh ngạc.

Bởi vì y cảm nhận được trên người của Sở Mặc có khí tức Chân Tiên nhưng lại không nghĩ tới đối phương quá hùng mạnh đến vậy.

Nhất thời hơi coi thường, chỉ xuất ra một thanh kiếm.

Chờ khi y muốn xuất một thanh kiếm trong con mắt khác ra thì thân hình của Sở Mặc lại chợt tiến sát về phía y rồi.

Sau đó ra tay chính là một đao.

Chiến lực của Ma chủng này thật sự là rất mạnh.

Ngay lúc này không ngờ y tránh được điểm yếu, bị một đao của Sở Mặc bổ lên vai.

Răng rắc!

Một cánh tay nguyên vẹn của y bị đánh cho thành cát bụi.

Ma chủng kêu thảm một tiếng, sau đó phát động pháp lực muốn sinh ra một cánh tay khác.

Không nghĩ tới là bên trong một đao của Sở Mặc ẩn chứa quy luật hùng mạnh, không ngừng phá hỏng thân thể của y, làm y cơ bản là không có cách nào trong thời gian ngắn sinh ra được một cánh tay mới.

Ma chủng hoảng hốt, không ngừng lui về phía sau.

Vẻ mặt của Sở Mặc lại thong dong theo kịp, sau đó lại ra thêm một đao.

Răng rắc!

Một cánh tay khác của Ma chủng cũng bị Sở Mặc đánh gãy.

Ma chủng rốt cục bị đánh tới nóng nảy, đỏ mắt xuất tiếp ra một thanh kiếm trong mắt khác.

Tính cả thanh kiếm mới rồi, hai thanh kiếm mang theo sát khí của hai thế giới tiến đánh Sở Mặc.

Sở Mặc lấy Hỗn Độn Hồng Lô ra.

Hỗn Độn Hồng Lô rủ xuống hàng tỉ đạo khí hỗn độn bao bọc cực kỳ chặt chẽ thân thể của Sở Mặc ở phía trong.

Hắn cơ bản là không có một khe hở, dùng Thí Thiên đi trảm hai đùi của Ma chủng.

Sở Mặc muốn thử một lần.

Hắn muốn nhìn xem Ma chủng hóa thành người rốt cuộc phải chịu đả kích như nào mới có thể lần nữa hóa thành Ma chủng: Là đả kích có tính chất hủy diệt tử vong hay là thông qua cách thức của hắn bây giờ, không ngừng bức bách đối phương, làm cho đối phương tự mình hóa thành một viên hạt giống.

Cái gọi là kinh nghiệm chính là phải tích lũy từng chút như vậy mà ra.

Nếu không, nào có lời tuyên bố nào mà có kinh nghiệm sẵn?

Ma chủng cảnh giới cửu trọng thiên đỉnh thật sự hoàn toàn không phải là đối thủ của Sở Mặc.

Nếu để cho y đối mặt với một tu sĩ khác, ngay cả cùng cảnh giới Đế Chủ cửu trọng thiên chỉ e cũng phải nuốt hận dưới hai thanh kiếm của y.

-----o0o-----

Chương 1566: Đạo ta không cô độc (2)

Chương 1566: Đạo ta không cô độc (2)

Đáng tiếc là người y đối mặt là Sở Mặc.

Cho dù kiếm đạo của y thật sự là uy lực vô song nhưng ở trước mặt Sở Mặc gần như không có bất kỳ đường thi triển nào.

Răng rắc!

Một cái chân của y, bị Sở Mặc chặt đứt.

Như nhau, nếu muốn mọc lại cơ bản là không thể.

Lưc lượng quy luật hùng mạnh trên đao của Sở Mặc muốn thanh trừ được hết cũngkhông thể thành công trong thời gian ngắn.

Răng rắc!

Lại là một chân bị Sở Mặc chặt đứt.

Ma chủng hóa thành lão tổ Triệu gia triệt để trở thành một cái côn người.

Y quát lớn một tiếng, hai thanh trường kiếm vây quanh chém giết Sở Mặc trong hư không bay trở về trong cơ thể của y, bắt đầu bốc cháy.

Gần như là trong nháy mắt đã đốt rụi một nửa đạo của Sở Mặc lưu lại trên người y!

Tứ chi rốt cục được tái sinh lại.

Nhưng y vì thế mà trả giá đắt, cũng tương đối thê thảm và nghiêm trọng.

Bởi vì hai thanh kiếm kia...

đã hòan toàn biến mất rồi.

Tiếp đó, Ma chủng xoay người bỏ chạy.

Đến lúc này rồi, Sở Mặc làm sao có thể mặc kệ cho y chạy trốn?

Đuổi theo phía sau lại bồi thêm một kích cực mạnh, lại lần nữa chémrụng tứ chi của y.

Ma chủng rốt cục rống lên một tiếng bi phẫn:

- Muốn giết cứ giết, ngươi làm nhục người ta như vậy có ý gì chứ?

Sở Mặc gần như đã xác nhận trong lòng phán đoán kia, chỉ cần không bức ma chủng đến đường cùng, chúng chắc là sẽ không hóa thành một hạt giống lần nữa.

- Người?

Một hạt giống mà thôi, ngươi mà đòi là người à?

Sở Mặc lạnh lùng nói rồi sau đó ra tay, trấn áp Ma chủng không còn tứ chi này.

Trong quá trình đó, Ma chủng quả nhiên không biến thànhmột hạt giống nữa.

Tuy rằng bây giờ nó đang điên cuồng phản kháng nhưng ở trước mặt Sở Mặc, tất cả đều là phí công mà thôi.

Sở Mặc nắm giữ Chí Tôn thuật nhiều đến ngay cả bản thân hắn cũng hơi sợ.

Càng tới cảnh giới cao thì uy năng của Chí Tôn thuật càng hùng mạnh.

Mấu chốt là mấy loại Chí Tôn thuật hợp lại một chỗ, cùng nhau đánh sẽ xuất hiện uy năng kinh khủng ngay cả Sở Mặc cũng không tưởng nổi.

Điểm này, chỉ e cho dù các sư phụ năm đó truyền cho hắn Chí Tôn thuật cũng không ngờ được.

Năm đó một nhóm trong Quy Khư tạo thành ảnh hưởng thật sự quá lớn với Sở Mặc.

Cho đến tận hôm nay đều mang lại ích lợi to lớn cho hắn.

Bây giờ rốt cuộc Sở Mặc đã hiểu rõ nguyên nhân nhóm sư phụ Chí Tôn trong Quy Khư đối với bản thân họ yêu hận đan xen, mâu thuẫn tình cảm là thế nào.

Đám người đó tuyệt đối là một đám thống hận tu sĩ của La Thiên Thiên Vực nhất nhưng trong thân thể của họ lại cố tình có huyết mạch của La Thiên Tiên Vực!

Mà bản thân mình lại là cháu trai ruột của ông cụ.

Chỉ e có là bản thân ông cụ cũng không nghĩ tới sau khi ông ấy đã chết hóa thành xương rất nhiều năm rồi lại phát sinh chuyện như vậy.

Tuy nhiên những người đó cuối cùng là nể mặt ông cụ, trợ giúp cực lớn cho mình.

Lúc Sở Mặc ở nơi truyền pháp của Thiên giới cảm giác không phải là một sự báo đáp?

Sau khi trấn áp được tổ tiên Triệu gia, Sở Mặc chỉ truyền một tin cho gia chủ của Triệu gia, nói với ông ta chân tướng của chuyện này rồi rời khỏi đó.

Tổ tiên Triệu gia bị phong ấn cũng bị Sở Mặc ném vào trong HỗnĐộn Hồng Lô, trước hết để cho Hỗn Độn Hồng Lô chậm rãi phân tích đi.

Lấy bản tin ra, Thủy Y Y quả nhiên đã gửi tới tin tức bảo cho hắn biết là đã tìm được Thái Điệp Tiên tử, bảo Sở Mặc sau khi đọc thì trả lời.

Đôi bên hẹn thời gian rồi có thể gặp mặt nhau.

Sở Mặc trả lời một câu: Ta bất cứ lúc nào cũng có thời gian.

Bản tin bên kia, Thủy Y Y trong nháy mắt đã trả lời, nhìn qua chắc là vẫn luôn xem bản tin.

- Được, ta sẽ hẹn bên kia, trưa mai ở phòng chữ Thiên, thành Huyễn Thần mới trong Huyễn Thần Giới gặp mặt đi.

- Thành Huyễn Thần mới?

- Đúng vậy đó, huynh không biết sao?

Bây giờ thành mới gần như sắp thay thế thành cũ rồi.

Đa số tu sĩ đều mong tụ tập trong thành mới đó.

Thủy Y Y rất nhanh đã trả lời.

- Ừ, ta đã lâu không chú đến chuyện trong Huyễn Thần Giới rồi.

Sở Mặc trả lời một câu.

- Đừng quá mệt mỏi, Thiên giới không phải là Thiên giới của mình huynh, không nên làm mình phải gánh trên vai nhiều trọng trách như vậy.

- Ta biết rồi, muội bảo trọng.

Sở Mặc nói xong, thì đóng bản tin lại.

Sau đó nhìn trời chiều ở phương xa, hơi ngẩn người.

Thiên giới thật sự không phải là Thiên giới của một người, nhưng thế giới này lại là quê hương của ta!

Có nhiều người liên quan tới tasống ở đây, Ta làm sao có thể trơ mắt nhìn thế giới này lọt vào chiến tranh vô tận?

Nhưng chỉ dựa vào sức của một mình ta thật sự sẽ mệt muốn chết.

Sở Mặc khe khẽ thở dài, lập tức ý chí chiến đấu lại sục sôi, lẩm bẩm:

- Ta cũng không có một mình, thật ra có rất nhiều người đều đang làm những chuyện giống ta!

Ta cũng không cô độc.

....

Ở tinh vực xa lạ ở rất xa.

Trong địa bàn của Huyết Ma Lão Tổ.

Một tinh vực rất lớn, trong một tòa cung điện cao ngất.

Hai người Huyết Ma Lão Tổ và Tần Thương đang đánh cờ.

Bỗng nhiên, Huyết Ma Lão Tổ khẽ cau mày, vẻ bình tĩnh trên mặt xuất hiện vài phần căm tức, quăng quân cờ trong tay lên bàn cờ:

- Không chơi nữa!

Tần Thương ở phía đối diện cười ha ha:

- Đã nhường rồi, đã nhường rồi.

- Huyết nô lại bị người ta giết chết một rồi.

Huyết Ma Lão Tổ không để ý đến sự trêu đùa của Tẩn Thương, sắc mặt lạnh như băng nói.

- Đại huyết nô?

Tần Thương cũng nhíu mày.

- Ừ, nhất định là huyết nô đó... che thiên cơ bán rẻ ta, chết tiệt!

Huyết Ma Lão Tổ vẻ mặt phẫn hận.

Tần Thương cau mày nói:

- Không phải ông nói Ma chủng kia rất lợi hại sao?

Không ai có thểgiết chết được cơ mà?

Huyết Ma Lão Tổ ngạo nghễ nói:

- Đó là đương nhiên, Ma chủng không ai có thể giết chết được cả.

Nhưng mà có thể bị trấn áp.

Tần Thương nói:

- Chuyện này tám, chín phần mười là do tiểu súc sinh Sở Mặc kia làm rồi.

Trong hai tròng mắt của Huyết Ma Lão Tổ giây lát bắn ra hai tia sáng lạnh băng, trong hai mắt đang tiến hóa thành hai thế giới trongnháy mắt bị sụp đổ, lạnh giọng nói:

- Sở Mặc!

Tần Thương nhìn thoáng qua Huyết Ma Lão Tổ, khẽ nhướng đuôi lông mày, cười nói:

- Yên tâm đi, cho dù hắn có gây sức ép như thế nào, chỉ cần chúng ta thủ ở pháp trận này, ngày Ma tộc giáng thế chính là ngày chúng phải chết.

Đúng rồi, ông cho ta Ma chủng đi, đến lúc đó ta cũng cấy một viên trong cơ thể Sở Mặc, xem có thể thay đổi cái gì không?

-----o0o-----

Chương 1567: Đại nhân vật (1)

Chương 1567: Đại nhân vật (1)

- Ma chủng có thể cho nhưng Sở Mặc đó là của ta!

Huyết Ma Lão Tổ lạnh giọng nói.

Tần Thương có chút nghi ngờ nói:

- Vì sao?

Mối thù của Sở Mặc với ta còn lớn hơn ông, hắn đã hủy hoại cả gia tộc của ta.

- Vậy không phải ngươi cũng không đau lòng đấy sao?

Huyết Ma Lão Tổ nói.

- Vậy thì ngược lại, vật kế thừa đó cũng chỉ có người tầm thường mới cần.

Ta đương nhiên là không cần, bởi vì bản thân ta là đủ rồi.

Tần Thương thản nhiên nói.

- Nhưng lòng ta đau.

Huyết ma Lão Tổ lạnh lùng nói.

- Ông?

Tần Thương nhìn Huyết Ma Lão Tổ:

- Bởi vì chuyện huyết nô bị phát hiện sao?

Điều đó cũng hơi đau lòng, dù sao tương lai, sau khi Ma tộc đánh hạ Thiên giới cũng cần người quản lý.

- Không, thật ra không có gì, giống như gia tộc của ngươi ấy, có thể có, có thể không.

Huyết Ma Lão Tổ thản nhiên nói:

- Năm đó ta khá coi trọng chúng nó, nhưng tới bây giờ ta đã khôngcần bọn chúng đến vậy nữa.

Chính theo như lời nói của Tần huynh vậy, tự mình là đủ rồi.

- Vậy tại sao?

Vẻ mặt Tần Thương nghi hoặc nhìn Huyết Ma Lão Tổ.

Tuy là về tuổi tác, gã lớn hơn Huyết Ma Lão tổ nhiều, trên cảnh giới cũng hoàn toàn đè bẹp Huyết Ma Lão Tổ, nhưng Tần Thương lại hết sức tôn trọng Huyết Ma Lão Tổ.

Có câu 'Khiếu đạt giả vi sư' (Người thành đạt được làm thầy).

Trong mắt Tần Thương, Huyết Ma Lão Tổ chính là một người 'đạt' thật sự!

Nếu sinh ra ở một kỷ nguyên trước, thành tựu của Huyết Ma Lão Tổ chỉ e chưa chắc sẽ kém nhóm Đại Chí Tôn kinh tài tuyệt diễm, thậm chí sinh ra sớm hơn một chút ông ta cũng có thể tranh phong với vị lão gia của Sở gia kia.

Ở niên đại này, Huyết Ma Lão Tổ gần như nghịch thiên thành đạo, bước vào Chí Tôn.

Điều đó phải có thiên phú và năng lực như thế nào?

Người khác không biết nhưng Tần Thương lại rất rõ ràng.

Nếu thật sự đánh nhau, gã mà chưa hoàn toàn khôi phục thì chưa chắc có thể trấn trụ được Huyết Ma Lão Tổ!

Còn mấy tên Chuẩn Chí Tôn kia ở trước mặt Huyết Ma Lão Tổ, thậm chí có thể ngay cả cơ hội ra tay cũng khôngcó.

Đây cũng là nguyên nhân cơ bản mà Tần Thương và Huyết Ma Lão Tổ bình đẳng luận giao.

Đổi lại là người khác, loại Chí Tôn duy nhất còn sống đương thời như Tần Thương thế nào mà để vào mắt?

Ánh mắt của Huyết Ma Lão Tổ tối lại, do dự một chút.

Đổi lại là người khác, ông ta chưa chắc sẽ nói.

Nhưng Tần Thương là người theo phe ông ta đầu tiên, mặt khác cũng mấu chốt nhất: gã ta là Chí Tôn.

Chuyện này mặc dù có chút mất mặt nhưng nói cho một Chí Tôn nghe cũng không có gì không được.

- Ta bị tiểu súc sinh kia lừa đến thảm.

Huyết Ma Lão Tổ thở dài một tiếng, cắn răng nói:

- Năm đó...

Sau khi nghe xong lời nói của Huyết Ma Lão Tổ, cả người Tần Thương hơi ngây dại.

Khóe miệng gã giật giật, nghẹn họng nhìn trân trối Huyết Ma Lão Tổ:

- Ông nói là Sở Mặc quấy nhiễu thời cơ thành đạo của ông?

Tần Thương đích thực là bị kinh sợ.

Gã cũng quá xem trọng Huyết Ma Lão Tổ - Đinh Linh này, thậm chí đã tương giao ngang hàng với nhau.

Nhưng lại không nghĩ rằng đối phương ở dưới quy tắc của thiênđịa này lại có cơ hội thành đạo?

Hơn nữa suýt nữa thì thành công?

- Nhục thể của Sở Mặc rất hùng mạnh, huyết mạch của hắn cũng rất đáng sợ.

Nếu như có thể luyện hóa hắn, ta cảm thấy ta sẽ có cơ hội thành đạo lần nữa.

Huyết Ma Lão Tổ thản nhiên nói:

- Cho nên, người này ta không thể cho Tần huynh được, xin Tần huynh chớ trách.

Trong con ngươi của Tần Thương lóe sáng, trong lòng xuất hiện chút suy nghĩ: Một người như vậy nếu bị ta luyện hóa chẳng phải là cũng có thể nâng cao cảnh giới của ta sao?

Ít nhất thì cũng đủ để ta có thể hoàntoàn khôi phục chiến lực năm đó!

Trước đó đã ngủ say quá lâu, đầu cũng mất hết cả nhạy bén, không ngờ lại không nghĩ tới chủ ý này, chỉ cần luyện hóa thành một phân thân là được rồi.

Tuy nhiên Tần Thương ngoài miệng cũng đồng ý:

- Nếu Đinh hiền đệ đã mở miệng, người làm ca ca ta đây nhất định sẽ giúp đệ trấn áp Sở Mặc kia.

Huyết Ma Lão Tổ nở nụ cười:

- Vậy đa tạ Tần huynh rồi!

Nhưng trong lòng đang cười lạnh: Tần Thương, ngươi chẳng qua là một tên Chí Tôn nhát gan đã ngủ say trăm ngàn năm mà thôi.

Chỉ monglà ngươi sẽ không có tâm tư không đứng đắn gì, nếu không ông đây sẽ cho ngươi hiểu được, Ma chủng ** ngay cả Chí Tôn cũng có thể lừa được!

Hai đại cao thủ gần như là hai người mạnh nhất còn sống đương thời, ở trong tòa cung điện to lớn này mỗi người đều mang tâm tư riêng.

Bọn họ đã truyền tin tức tới bên Ma tộc, bây giờ chỉ đợi Ma tộc phủ xuống mà thôi.

Huyết Ma Lão Tổ cũng tốt, Tần Thương cũng vậy.

Bọn họ chọn cách nhập ma đều là cách thức càng cao cấp càng thêm đặc thù.

Toàn bộMa tộc có thể khống chế hai người họ cũng chỉ có vị Vương duy nhất kia.

Cho nên, bọn họ không sợ đại quân Ma tộc giáng thế, càng có gan đi tiên phong trong đại quân Ma tộc đó.

Nên lợi ích của bọn họ một chút cũng không thể ít được.

Trên thực tế cũng không thể ít, chỉ là một việc dẫn đại quân Ma tộc nhập quan cũng đã là một công lao rất lớn rồi.

Cho nên, hai người cho dù sau đó không làm gì cũng có thể trở thành anh hùng của toàn bộ Ma tộc!

Nhưng, cũng là phản đồ của cả Nhân tộc.

Bại hoại của Nhân loại.

Đã lâu rồi, Sở Mặc lại lần nữa tiến vào Huyễn Thần Giới nhưng lại sinh ra một cảm giác cảnh còn người mất, thương hải tang điền.

Trước đó Huyễn Thần Giới trúng chiêu của đại địch, có nhiều lúc hắn còn nghiến răng nghiến lợi thề, nhất định phải hung hăng trả thù.

Lấy thân phận địa vị này của hắn cũng cơ bản không cần trả thù nữa.

Ví dụ như Thượng Quan gia mạnh mẽ trong mắt hắn trước kia, là một gia tộc cứng rắn đáng sợ, bây giờ ở trước mặt hắn sợ là cũng chỉ đành cúi đầu.

Tuy là chưa chắc sẽ tới tình trạng quỳ xuống đất cầu xin tha nhưng chỉ cần Sở Mặc mở miệng, bên kia tuyệt đối sẽ chủ động thể hiện thànhý.

Nhưng, tuy là Sở Mặc không phải loại lòng dạ hẹp hòi nhưng không đáng để thể hiện thiện ý gì với kẻ thù của mình.

Nếu bọn họ thức thời thì sau này nên khiêm tốn thu mình.

Nếu không thức thời, Sở Mặc cũng không để ý để họ phải nhìn mặt mình mà làm.

Bởi vì tuổi của ta còn trẻ, người trẻ tuổi ấy à, có chút kích động cũng bình thường, không phải sao?

Ai nói cự phách trẻ tuổi không thể có chút ngang ngạnh?

Đi bên trong thành Huyễn Thần mới, người ở bên trong thành cũng không ít, đa số đều có khuôn mặt lạ hoắc, gần như đều là tu sĩ cảnh giới Chân Tiên.

-----o0o-----

Chương 1568: Đại nhân vật (2)

Chương 1568: Đại nhân vật (2)

Lần này Thiên Lộ mở ra không chỉ thành toàn cho một đám đại nhân trẻ tuổi mà cũng thành toàn cho rất nhiều tu sĩ có thiên phú hơi kém một chút.

Bởi vậy, tầng Thiên của Huyễn Thần Giới cũng trở nên náo nhiệt hơn trước rất nhiều.

Lúc trước khi thành trì mới được dựng lên, rất nhiều người còn đang hoài nghi có liên quan tới Sở Mặc, hâm mộ ghen tị đủ loại.

Bây giờ những kiểu nói đó gần như hoàn toàn biến mất, không hề có người đềcập tới.

Sở Mặc đi vào một tửu lâu đã hẹn từ trước, đi thẳng vào bên trong.

Tiểu nhị bên trong ra đón, cười híp mắt nói:

- Khách quan chào ngài.

Sở Mặc nao nao, trước mắt lại là một tu sĩ nhân loại?

Hơn nữa còn là một tu sĩ cảnh giới Chân Tiên?

Đây là tình huống gì chứ?

Trong cửa hàng của thành mới Huyễn Thần Giới không phải là nên có sinh linh do Giới Linh tìm đến sao?

Tại sao còn có tu sĩ nhân loại, còn rõ ràng là một Chân Tiên?

Bây giờ ChânTiên đã nghèo đến mức này rồi sao?

Có lẽ là nhìn thấy vẻ mặt bất ngờ của Sở Mặc, tiểu nhị cảnh giới Chân Tiên cũng hơi ngượng ngùng.

Gã gãi đầu, vẻ mặt chất phác nói:

- Ta là do cơ duyên xảo hợp, rất may mắn, ha hả, đến đúng lúc Thiên Lộ mở ra mới bước vào cảnh giới Chân Tiên, nhưng gia tộc của ta không có tiền để ta tiếp tục tu luyện, cho nên, ta chỉ có thể tới nơi này.

Tiểu tử tuổi vừa nhìn qua có vẻ không lớn, Sở Mặc dùng Thương Khung Thần Giám quét qua gã, thoáng kinh ngạc.

Đây lại là một tu sĩ có huyết mạch màu xanh thượng phẩm, hơn nữa còn có thể chất đạo cảnh.

Không trách, có thể từ cảnh giới Đại La Kim Tiên bước thẳng vào cảnhgiới Chân Tiên.

Hóa ra cũng là một thiên tài chính cống.

Nhân tài trong Thiên giới quả nhiên nhiều lắm, chẳng qua không phát hiện ra mà thôi.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, cười nói:

- Không sao, cho dù dựa vào cách gì, chỉ cần dựa vào hai tay của mình, không làm chuyện ác thì tốt rồi.

Tiểu nhị nở nụ cười thật thà chất phác:

- Cảm ơn ngài đã cổ vũ, chuyện xấu ta không dám làm.

- Ừ, ta tin, một ngày nào đó ngươi sẽ trở thành cao thủ thật sự.

Sở Mặc vỗ vỗ bả vai tiểu nhị, sau đó đi thẳng vào bên trong.

Tiểu nhị nở nụ cười, vui vẻ cực kỳ.

Những người trước đó tới nơi này sau khi phát hiện gã là tu sĩ nhân loại, tuy là cũng tò mò với gã nhưng càng nhiều hơn là sự khinh thường khắc sâu tận xương cốt.

Cho nên hôm nay nhìn thấy Sở Mặc khiến gã có cảm giác gặp được tri âm.

Nhưng mà sau khi gã phục hồi lại tinh thần mới chợt kinh hãi: Đối phương hình như cũng là một Chân Tiên?

Nhưng vì sao ta đối mặt với hắn dường như đang đối mặt với một trưởng bối?

Không không không, không chỉ là cảm giác đối mặt với bề trên, thậm chí còn có cảm giác đốimặt với cao thủ tuyệt thế.

Như một tiểu tử không có tiếng nói.

Chính là loại cảm giác này!

Đúng rồi, người kia đi đâu?

Tiểu nhị chuyển mắt nhìn về phía yêu tinh hóa thành bồi bàn, trên mặt của yêu tinh đó nở nụ cười quái dị.

Tiểu nhị không biết thân phận của Sở Mặc, nhưng yêu tinh đó cảmnhận được.

Chúng nó vốn dĩ cũng ít nhiều khinh thường tiểu nhị này từ trong xương tủy, nhưng bây giờ, thái độ của cả đám đều đã thay đổi.

- Ngươi đã gặp được đại nhân vật rồi.

Một yêu tinh hóa thành cô gái, mỉm cười nói.

- Đúng vậy đó, hắn vào gian phòng của Thái Điệp Tiên Tử.

Một yêu tinh hóa thành cô gái khác nói.

- Hắn là đại nhân vật thật sự, quen với hắn mới có lợi với ngươi.

Yêu tinh hóa thành cô gái lúc trước nói thêm.

Tiểu nhị gãi đầu, trong lòng tự nhủ: Đại nhân vật gì chứ, các người đang nghĩ ta không biết sao?

Trong gian phòng.

Thái Điệp Tiên Tử nhìn Sở Mặc, trên mặt là vẻ phức tạp.

Cười nói tự nhiên, tự tay rót một ly trà cho Sở Mặc, nói:

- Năm đó từ biệt, không tưởng được tốc độ tăng lên của Sở công tử không ngờ lại nhanh tới mức này, thiếp thân vẫn là một tu sĩ bình thường nhưng công tử đã đứng trên đỉnh của đỉnh, đã trở thành cự phách trẻ tuổi thật sự rồi.

Thật là đáng mừng.

Sở Mặc nhìn Thái Điệp Tiên Tử, mỉm cười nói:

- Tiên tử là đang giễu cợt ta sao?

Tiên tử đã trở thành Đế Chủ trẻ tuổi, mà ta còn đang là Chân Tiên.

Thái Điệp Tiên tử cười gượng nói:

- Ta đây là tu sĩ cảnh giới Đế Chủ tam trọng thiên, ở trong mắt công tử là cao thủ sao?

Cảnh giới Chân Tiên này của công tử ai dám thật sự cho là như vậy chứ?

Sở Mặc cười ha hả:

- Được rồi, chúng ta đều rất ưu tú.

Ta hôm nay tìm cô là có chuyện quan trọng.

- Đúng vậy, không có việc quan trọng, công tử sao nghĩ đến Thái Điệp chứ?

Vẻ mặt Thái Điệp Tiên Tử u oán, nói.

Khóe miệng Sở Mặc giật giật, trong lòng tự nhủ: tỷ tỷ ta với cô vẫn không thể nào nghiêm chỉnh được hả?

Nhưng lời này Sở Mặc sẽ không nói ra miệng.

Hắn nhìn Thái Điệp Tiên Tử, nghiêm túc nói:

- Ta muốn biết Hồ Điệp cốc ở đâu.

Sự u oán trên mặt Thái Điệp Tiên Tử lập tức biến mất không còn, nghiêm túc nhìn Sở Mặc, hơi giật giật đôi mi thanh tú, hạ giọng nói:

- Tuy rằng đã lâu không gặp nhưng ta vẫn luôn quan tâm hướng đi của huynh, trong khoảng thời gian gần đây, huynh hành tung bất định, tin tức không nghe thấy.

Nhưng Thiên giới lại xảy ra rất nhiều chuyện.

Ta nghe nói...

Có một vài gia tộc, đã hoàn toàn nhập ma, sau đó, những gia tộc này hoặc là bị trấn phong, hoặc là bị giết, huynh đang làm chuyện này đúng không?

Thật sự là một người con gái cực kỳ mẫn cảm, cũng rất thông minh, thông qua một ít tin tức đã có thể suy đoán gần đúng với sự thật.

Nhưngmà nàng ấy cũng đoán sai dụng ý của Sở Mặc, còn chưa đoán đúng toàn bộ, bởi vì vẫn còn điều khác nữa.

Sở Mặc gượng cười nói:

- Cô yên tâm, ta muốn đi Hồ Điệp cốc, cũng không phải muốn đi tìm phiền toái.

- Hả?

Thái Điệp Tiên Tử nhìn Sở Mặc chăm chú, nhẹ giọng nói:

- Hồ Điệp cốc từ trước đến nay không tranh quyền thế, là sự không tranh quyền thế thật sự, chưa bao giờ tham gia vào những chuyện trong thế tục.

Bọn họ xem như hoàn toàn bế quan, công tử muốn tìm Hồ Điệpcốc có thể nói mục đích trước hay không?

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Chuyện có liên quan đến một La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng.

!!!

Thái Điệp Tiên Tử lập tức hít một hơi khí lạnh, trừng lớn hai mắt, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Sở Mặc:

- Huynh đừng làm ta sợ, huynh nói là một La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng là ở Hồ Điệp cốc?

- Không phải ý đó.

Sở Mặc lắc đầu cười khổ:

- Mà là bên trong Hồ Điệp cốc có người biết tin tức này.

Thái Điệp Tiên Tử nhíu đôi mi thanh tú, nhìn kỹ nét mặt của Sở Mặc, thật lâu sau, mới sâu kín nói:

- Huynh nói là Hồ Điệp Tiên Tử sao?

-----o0o-----

Chương 1569: Thái Điệp Tiên Tử

Chương 1569: Thái Điệp Tiên Tử

Lúc này đến lượt Sở Mặc có chút kinh ngạc, nhìn Thái Điệp Tiên tử:

- Cô thế nào mà đoán được hay vậy?

- Có thể nghĩ ra được, bởi vì bên trong toàn bộ Hồ Điệp cốc, ngườicó tư cách biết chuyện như vậy chỉ sợ cũng chỉ có Hồ Điệp Tiên Tử thôi.

Thái Điệp Tiên tử bỗng nhiên nhìn Sở Mặc, cười hì hì:

- Bởi vì ta là đồ đệ của bà ấy mà.

- Cái gì?

Khóe miệng Sở Mặc giật giật sau đó nhìn thêm Thái Điệp Tiên Tử vài lần.

- Thật bất ngờ phải không?

Nhưng sự thật chính là như vậy.

Thái Điệp Tiên tử cười nói:

- Nhưng mà, muốn đi hồ Điệp cốc không dễ đâu.

Bởi vì Hồ Điệp cốc vô cùng kín kẽ, hơn nữa, sư phụ bà mấy năm gần đây hơn nửa thời gianđều dùng để bế quan.

Bà ấy muốn hóa kén lần nữa...

Muốn đột phá, cho nên, chưa chắc sẽ bằng lòng gặp người ngoài.

Thậm chí ngay cả ta cũng đã lâu chưa gặp được Sư phụ rồi.

- Nhưng chuyện này liên quan đến toàn bộ Thiên giới.

Sở Mặc nói.

- Ta hiểu, ta hiểu ý của huynh, ta cũng rất lo lắng.

Nhưng công tử, có một việc huynh chắc chắn không rõ lắm.

Thái Điệp Tiên Tử thản nhiên nói:

- Thật ra, cho dù Thiên giới biến thành dáng vẻ gì đi nữa, Hồ Điệp cốc cũng là một chỗ an toàn nhất.

Bởi vì nói theo trình độ nào đó thì HồĐiệp Cốc càng gần với Ma tộc hơn.

Nói như thế tức là, tộc Hồ Điệp là Ma tộc.

Sở Mặc ngẩn người.

Thái Điệp Tiên Tử nhìn Sở Mặc, nói tiếp:

- Thật ra rất nhiều kỷ nguyên trước, Ma tộc cũng đã tiến vào Viêm Hoàng Đại Vực rồi, ừm, lúc đó Viêm Hoàng Đại Vực là một Đại Thế Giới có quy luật đầy đủ, vả lại có sản vật phì nhiêu.

- Đúng, khi đó là Viêm Hoàng Đại Vực.

Sở Mặc gật gật đầu.

Thái Điệp Tiên Tử nói tiếp:

- Lúc đó, Viêm Hoàng Đại Vực cao thủ như mây, Ma tộc tuy là rất mạnh nhưng cơ bản cũng không dám làm càn, càng không dám hô khẩu hiệu gì mà diệt sạch nhân loại.

Nếu không bọn chúng sớm đã bị diệt rồi.

...

Sở Mặc không biết nên nói gì, nhưng ngẫm lại cũng chính xác là như vậy.

Quy tắc của Viêm Hoàng Đại Vực nhất định là không cao cấp như của La Thiên Tiên Vực.

Nhưng ở thời đại đó, Chí Tôn cũng giống với Đế Chủ bây giờ, toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực, Chí Tôn nhiều lắm!

Sở Mặc nhớ mang máng, lúc ở Quy Khư, vị Chí Tôn trong lòng núi từng nói với hắn, dường như nói Chí Tôn lúc đó đều chưởng quản lấy trăm vạn dặm biên giới...

Trăm vạn dặm?

Con số trăm vạn dặm, ở ngày nay xem ra cũng quá đáng thương nhỉ?

Bây giờ gia tộc lớn nào ở Thiên giới lại không chưởng quản mấy nghìn vạn dặm lãnh thổ chứ?

Nhưng ở một kỷ nguyên trước, thời đại đã từng là huy hoàng kia, một chí tôn mới có thể chưởng quản trăm vạn dặm biên giới?

Điều này nói rõ cái gì?

Chỉ có thể nói rằng, thời đại đó có rất nhiều Chí Tôn.

Một kỷ nguyên trước, một trận thần chiến gần như phế cả Viêm Hoàng Đại Vực!

Cũng đánh hụt tất cả cao thủ!

Quy tắc của Viêm Hoàng Đại Vực thật sự là rất khó xuất hiện cao thủ trên Chí Tôn.

Nhưng lúc đó, muốn bước vào cảnh giới Chí Tôn cũng không quá khó khăn!

Một gia tộc hơi lớn một chút khẳng định sẽ có một, hai vị lão tổ Chí Tôn.

Ví dụ như gia tộc Côn Bằng của Giới Linh, chỉ Chí Tôn thôi đã có 3 người rồi!

Nhưng bây giờ gia tộc Côn Bằng ở đâu?

Sớm đã biết mất trong chiều dài lịch sử rồi.

Lúc này, Sở Mặc chợt nhớ tới vị Chí Tôn ở trong lòng núi dường như nói ông ta đã sống mười mấy kỷ nguyên...

Sở Mặc đột nhiên cảm thấy có chút không đúng.

Đến bây giờ hắn mới đột nhiên kịp phản ứng: Đó cơ bản không phải là Chí Tôn gì, chỉ sợ là một cây Chuẩn Thánh Dược, thậm chí có thể là Thánh Dược!

Nếu không làm sao có thể sống lâu như vậy?

Trong lòng Sở Mặc không nhịn được hơi thổn thức.

Tiếng nói êm tai thanh thúy của Thái Điệp Tiên Tử ở phía đối diện tiếp tục truyền đến:

- Cho nên lúc đó, tất cả Ma tộc đều tỏ ra thái độ cẩn thận tiếp xúc với sinh linh của Viêm Hoàng Đại Vực.

Lúc ấy tu sĩ của Viêm Hoàng Đại Vực tâm bao dung cũng rất mạnh, cũng không vì ma khí trên người của Ma tộc mà kỳ thị họ.

Chỉ coi họ là sinh linh thú tu, thực vật tu mà đối đãi, đối xử bình đẳng.

Sở Mặc gật gật đầu, trong lòng nghĩ: Cái tâm bao dung này nguồn gốc từ sự tự tin của những đại năng hùng mạnh!

Nếu không có loại tự tin "Tuyệt đối không có ngày Ma tộc trở mình" thì lấy đâu ra bao dung?

Thái Điệp Tiên Tử tiếp tục nói:

- Tộc Hồ Điệp thật ra chính là lúc đó chuyển vào trong Viêm Hoàng Đại Vực với Ma tộc.

Bởi vì cả vùng đất tàn khốc kia của Ma tộc gần như đã không còn không gian cho tộc Hồ Điệp sinh tồn nữa.

Bởi không tranh quyền thế, bởi vì rất xinh đẹp, cho nên tộc Hồ Điệp giống cùng Ma tộc rất gian khổ.

- Sau khi tới Viêm Hoàng Đại Vực rồi tốt hơn một chút à?

Sở Mặc hỏi.

- Nói như thế nào đây, chắc chắn là tốt hơn so với Ma tộc rồi, nhưng...

Thái Điệp Tiên Tử hơi phiền muộn nói:

- Nhưng xinh đẹp có đôi khi là một loại tội, cho nên tộc Hồ Điệp đóng kín Hồ Điệp cốc, rất ít có tộc nhân hành tẩu ở bên ngoài.

- Bao gồm cả cô thật ra cũng đang ở Hồ Điệp cốc, đúng không?

Sở Mặc hỏi.

Thái Điệp Tiên Tử tự nhiên cười nói:

- Thông minh!

Quả nhiên chính là như vậy.

Sở Mặc thầm nghĩ.

Khó trách đa số tu sĩ ở Thiên giới đều biết Thái Điệp Tiên Tử, nhưng người thật sự nhìn thấy chân thân của nàng lại vô cùng ít.

- Cũng chính là lần này Thiên Lộ mở ra, sau khi ta dịch dung thì đi ra một lần.

Thái Điệp Tiên Tử cười nói;

- Sau khi trở về từ Thiên Lộ, ta trước tiên đã trở về.

- Khó trách một chút tin tức của cô cũng không nghe thấy.

Sở Mặc cười nói.

Thái Điệp Tiên Tử mỉm cười nói:

- Người của Hồ Điệp cốc không thích xuất đầu lộ diện, ta xem như là một người khá hoạt bát rồi.

Ừm, ta nói tiếp chuyện của Ma tộc.

Sở Mặc gật đầu.

Thái Điệp Tiên Tử nói:

- Ma tộc thật sự bắt đầu ngóc đầu dậy là ở một kỷ nguyên trước niên đại xảy ra trận thần chiến.

Cuộc đấuia đánh rất hung tàn, toàn bộ caothủ Chí Tôn của Viêm Hoàng Đại Vực hao tổn chín phần.

Thật ra lúc mới bắt đầu, Ma tộc cũng tham gia chiến đấu.

Bởi vì lúc đó trong mắt rất nhiều Ma tộc, Viêm Hoàng Đại Vực cũng là nhà của họ.

Lúc đầu, họ cũng tích cực tham chiến và chết cũng rất thê thảm, nghiêm trọng.

Sau khi thay đổi thái độ lại phá nát Viêm Hoàng Đại Vực, thông đạo tạo thành thông giữa Viêm Hoàng Đại Vực và Ma tộc cũng bị phá tan.

Ở niên đại 'hoàng hôn chư thần' đó, cao thủ của Ma tộc sinh tâm tư khác cũng không có gì lạ.

-----o0o-----

Chương 1570: Đại Thánh khí (1)

Chương 1570: Đại Thánh khí (1)

- Một vài cao thủ trong số họ cảm thấy đây là thời cơ tốt nhất để ma tộc chiếm lĩnh Viêm Hoàng Đại Vực.

Nhưng không nghĩ tới là cao thủ cao nhất trong Viêm Hoàng Đại Vực tuy rằng 10 không còn nổi một nhưng lực lượng vẫn vô cùng hùng mạnh.

Hơn nữa thông đạo bị đánh tan, Ma tộc muốn đi qua vô cùng khó khăn.

Vì thế, một cuộcchiến kia cũng không diễn ra lâu lắm, lấy sự thất bại của Ma tộc mà chấm dứt.

Cũng chính là bắt đầu từ lúc đó, Ma tộc mới thật sự đứng đối lập với Nhân tộc, trở thành mâu thuẫn không thể điều hòa được, trở thành đối thủ một mất một còn.

Sau đó quy tắc thiên địa Viêm Hoàng Đại Vực bị thay đổi, tiến thêm một bước phong ấn thông đạo của Ma tộc và Viêm Hoàng Đại Vực.

Đoạn lịch sử này đã rất xa xưa, xảy ra ở mười vạn băn trước.

Từ giọng nói êm tai của Thái Điệp Tiên Tử, nó hiển hiện trước mặt Sở Mặc khác hoàn toàn với hắn tự mình hiểu về Ma tộc.

- Ta không phải nói chuyện vì Ma tộc đâu.

Thái Điệp Tiên Tử sâu kín nói:

- Ma tộc tuy là lãnh huyết tàn nhẫn, nhưng thật ra ở thời đại đó bọn họ vẫn rất khắc chế.

Nói ví dụ như huyết nô...

Thái Điệp Tiên Tử nhìn Sở Mặc:

- Ở thời đại đó, huyết nô bị cấm rất nghiêm khắc, cơ bản không cho phép Ma tộc làm vậy.

Chỉ có một số ít Ma tộc lén lút bồi dưỡng vài huyết nô, tìm vài người cấy Ma chủng mà thôi...

Sở Mặc đột nhiên hỏi:

- Ma chủng cấy vào con người mục đích cơ bản là gì?

Là vì khống chế sao?

Chuyện này cho dù là bên trong miếng ngọc giản mà vị Chí Tôn Matộc cho Sở Mặc cũng không nói tới.

Sở Mặc rất ngạc nhiên.

Thái Điệp Tiên Tử lắc đầu:

- Không phải, mục đích cơ bản là vì bản thân mình.

Loại như Ma chủng ta có từng nghe sư phụ nói, lúc sống nhờ trong cơ thể có thể khống chế ký thể.

Sau khi rời khỏi ký thể có thể một mình sinh tồn.

Một khi được thu hồi lại trong tay chủ nhân thì có thể hóa làm chất dinh dưỡng cho chủ nhân.

Tóm lại đây là một thủ đoạn tương đối tà ác.

Thật ra, Ma tộc thật sự sử dụng thủ đoạn kiểu này cũng không nhiều.

- Nhưng bọn chúng truyền lại thủ đoạn này cho tu sĩ Nhân tộc nhập ma đúng không?

Trong con ngươi của Sở Mặc xuất hiện sát khí lạnh như băng.

- Đúng, Huyết Ma Lão Tổ đấy...

Thái Điệp Tiên Tử thở dài nói:

- Trong những tu sĩ Nhân tộc nhập ma đương thời, nắm giữ thủ đoạn này chỉ e cũng chỉ có mình Huyết Ma Lão Tổ thôi.

- Cô cũng biết Huyết Ma Lão Tổ?

Sở Mặc hỏi.

Thái Điệp Tiên Tử nhìn Sở Mặc nói:

- Biết, huynh muốn tìm gia sư (sư phụ của TĐTT) có phải là muốnbiết Huyết Ma Lão tổ ở đâu đúng không?

Chẳng nhẽ La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng... giấu ở chỗ của Huyết Ma Lão Tổ?

Nói xong, Thái Điệp Tiên tử lại lẩm bẩm: đúng rồi, cũng chỉ có thể giấu ở chỗ của ông ta thôi.

Huynh thật lợi hại, chuyện này chỉ e không có mấy người có thể nghĩ tới.

Sở Mặc nhìn Thái Điệp Tiên Tử.

Hôm nay hắn mới phát hiện, Hồ Điệp này... tuyệt đối không chỉ có dung nhan xinh đẹp thôi, trí tuệ của nàng không ngờ không hề kém so với Thủy Y Y!

Quả thực quá thông minh!

Suy một ra ba, có thể liên tưởng đến những mặt lớn của mọi chuyện như thế, sau đó suy luận ra vô số chuyện.

Lúc này, Thái Điệp Tiên Tử đứng lên, hơi quỳ gối thi lễ với Sở Mặc:

- Suy nghĩ của công tử thiếp thân đã hiểu, cũng hiểu được tính nghiêm trọng của chuyện này.

Như vậy, xin công tử cho thiếp thân thời gian một ngày, xế chiều ngày mai vẫn ở đây, cho dù kết quả thế nào, thiếp thân đều sẽ đến gặp công tử, trả lời một câu cho công tử.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, cũng chỉ có thể như thế.

Nghĩ thì thấy, để người của một chủng tộc hoàn toàn khác với mình mở rộng cửa chính cho mình quả thực là hơi ép buộc.

Hắn gật đầu, trầm giọng nói:

- Vậy phiền tiên tử rồi.

- Không phiền, Thiên gới không chỉ là nhà của Nhân tộc, nó cũng là nhà của tộc Hồ Điệp.

Tộc Hồ Điệp tuy là xuất thân Ma tộc nhưng cũng không phải là Ma tộc.

Chúng ta cũng rất hận Ma tộc khởi xướng chiến tranh.

Hồ Điệp Tiên Tử nhìn Sở Mặc, nói sâu xa:

- Nói thêm một câu, Ma tộc đã từng bức ép tộc Hồ Điệp không có cách nào sinh tồn ở vùng đất đó, không phải là hoàn cảnh tàn khốc củaMa tộc mà là ở bản thân Ma tộc.

Sau khi Thái Điệp Tiên Tử nói xong, gật đầu với Sở Mặc, nhẹ rời đi.

Sở Mặc ngồi trong phòng, sau một lúc trầm tư lập tức thân hình hắn chợt lóe lên, biến mất khỏi nơi đó.

Đợi tiểu nhị Chân tiên Nhân tộc muốn gặp lại Sở Mặc lần nữa lại phát hiện trong phòng sớm đã chẳng còn bóng dáng Sở Mặc rồi, không khỏi có chút phiền muộn.

Nhưng đồng thời cũng quyết định nhất định phải cố gắng tu luyện, trau dồi bản thân thật tốt.

Lúc này Sở Mặc đã đi tới bên trong tầng Thiên, chỗ ở của Linh Vũ Vi.

Nhìn thấy Sở Mặc, Vũ Vi ngạc nhiên mừng rỡ:

- A a a a... thiếu gia đã tới.

Sở Mặc gãi đầu gượng cười:

- Ta mà là thiếu gia gì chứ, chớ có giễu cợt ta.

Vẻ mặt Vũ Vi nghiêm nghị nói:

- Nếu bây giờ thiếu gia đã biết nhiều chuyện rồi, xưng hô đó nhất định là phải thay đổi.

Ta là nha hoàn bên người tiểu thư, Giới Linh là thịvệ bên người tiểu thư, chúng ta gặp ngài không gọi thiếu gia thì là gì?

Sở Mặc lắc đầu gượng cười, cũng không muốn tiếp tục tranh luận vấn đề này nữa.

Hắn nhìn Vũ Vi, nói:

- Tỷ tỷ biết gần đây bên ngoài đã xảy ra chuyện gì không?

Một tiếng tỷ tỷ khiến Vũ Vi vui vẻ ra mặt, vô cùng vui vẻ.

Sau đó nàng nhìn thẳng Sở Mặc:

- Biết một ít, nghe nói Ma tộc lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy?

- Không phải là Ma tộc rục rịch, mà là người.

Sở Mặc cười lạnh nói:

- Rất nhiều người nhập ma lúc này cũng ngồi không yên, liều mạng muốn đón chủ nhân của họ tới thế giới này.

- Bị cậu ép đó.

Vũ Vi cười nói một câu, sau đó chăm chú nhìn Sở Mặc nói:

- Cậu phải chú ý an toàn thời khắc mấu chốt đấy hãy đi vào trong Huyễn Thần Giới.

Nhớ kỹ, cậu vào trong thế giới này không giống với người khác.

Cậu muốn linh hồn đi vào thì linh hồn có thể đi vào, cậu muốn thân thể đi vào thì thân thể sẽ đi vào.

Tý nữa ta sẽ truyền cho cậu một bộ khẩu quyết, giao bộ khẩu quyết này cho mấy người ở bên cạnh cậu đi.

Để bọn họ cũng có thể đưa thân thể vào trong thế giới này.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, hơi nhíu mày nói:

- Như vậy với Huyễn Thần Giới có phải sẽ có ảnh hưởng gì hay không?

- Nói như thế nào đây, thật ra ảnh hưởng cũng không quá lớn, chỉ có điều thế giới này vẫn luôn giữ tài sản riêng cho thiếu gia.

Nếu như lúc ban đầu có thể để mọi người đưa thân thể vào, như thế, một ngày trong tương lai lúc muốn thu hồi lại sẽ hơi khó khăn.

Nhưng, nếu những người ở bên người công tử thì cũng không có vấn đề gì.

-----o0o-----

Chương 1571: Đại Thánh khí (2)

Chương 1571: Đại Thánh khí (2)

Vũ Vi nói.

Sở Mặc giờ mới hiểu hóa ra Huyễn Thần Giới cũng không phải làthân thể không thể đi vào, mà là vì vậy.

Hắn không nhịn được gượng cười:

- Huyễn Thần Giới là một pháp khí sao?

Vũ Vi gật đầu:

- Đúng vậy, là một Đại Thánh khí.

- Đại Thánh khí...

Trong lòng Sở Mặc chấn động, vẻ mặt không biết nên nói gì (cạn lời)

Vũ Vi nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Thương Khung Thần Giám trên người cậu là một Tổ khí, Hỗn Độn Hồng Lô trên người cậu là một Đại Thánh khí siêu việt trong Tổ khí.

Thí Thiên trên người cậu cũng là một Tổ khí.

Cho nên, cậu không nên kinh ngạc với một Đại Thánh khí như vậy.

Sở Mặc trợn mắt há mồm nhìn Vũ Vi.

Hắn vẫn biết 3 thần khí trên người mình chắc chắn không phải tầm thường, nhưng lại không nghĩ rằng chúng nó không tầm thường đến vậy.

Hai tổ khí, một Tổ khí là pháp khí siêu việt hơn cả Huyễn Thần Giới.

Có nhiều thứ không so sánh thì không thể cảm giác được sự chênhlệch lại lớn đến vậy.

Huyễn Thần Giới là một thế giới như thế nào?

Chỉ e bây giờ toàn bộ huyết mạch tu sĩ Thiên giới, bất cứ người nào cũng là cự phách.

Ngay cả một số người trong bọn họ có điều bất mãn với việc Giới Linh thiên vị che chở Sở Mặc nhưng đối với thế giới này lại không có ai có thể làm chuyện gì được

Nhưng mà, một thế giới như vậy lại là một pháp khí, hơn nữa, làm người ta không phản bác được là cấp bậc của pháp khí này so ra kém bất kỳ pháp khí nào trong ba pháp khí trên người Sở Mặc.

- Bản thân Thương Khung Thần Giám của cậu thật ra chính là một Đại Thế Giới mênh mông.

Nhưng nó đã trải qua phong ba, thế giới vốn có đã bị đánh nát rồi.

Cần được xây dựng lại.

Vũ Vi nói.

- Thế giới bên trong Tổ khí bị đánh nát?

Sở Mặc cả kinh nói:

- Vậy cuộc chiến kia rốt cuộc là cấp bậc gì?

- Nhất định là cấp bậc chiến đấu kia, nếu không thì chúng nó làm sao lại phải trốn đi chứ?

Vũ Vi than nhẹ một tiếng, sau đó nói:

- Cấp độ của chuyện đó ta biết vô cùng ít, cũng đều nghe năm đó tiểu thư nói lại mà thôi.

Vũ Vi nói xong, sau đó truyền cho Sở Mặc một đoạn khẩu quyết, tiếp theo, nàng nói rất chân thành:

- Nhớ kỹ một chuyện, cho dù tới khi nào, ta và Giới Linh đều là hậu thuẫn kiên cố của cậu.

Thực sự đến một ngày nào đó, ta sẽ để Huyễn Thần Giới trống rỗng toàn bộ, sau đó dẫn người bên cạnh cậu đi vào, trở thành nơi lánh nạn cuối cùng.

- Tỷ và Giới Linh có khả năng mở pháp khí này sao?

Sở Mặc nhìn Vũ Vi.

Trong con ngươi của Vũ Vi xuất hiện vẻ ảm đạm, chợt nở nụ cười:

- Đây là lựa chọn của bản thân chúng ta, có lẽ sẽ có một ngày chúng ta sẽ rời khỏi Huyễn Thần Giới, nhưng không phải bây giờ.

Sở Mặc nhìn sâu Vũ Vi:

- Nếu cần ta trợ giúp thì cậu cứ việc nói với ta.

- Yên tâm đi, cậu là tiểu thiếu gia của chúng ta, nếu cần thì ta sẽ không khách khí đâu.

Vũ Vi cười rộ lên.

Tiếp đó, Sở Mặc từ biệt Vũ Vi, sau đó ngẫm nghĩ một chút, hắn tạmthời không truyền đoạn khẩu quyết này cho người bên cạnh, bởi vì vẫn chưa tới lúc.

Hắn muốn không chỉ là những người thân cận như Diệu Nhất Nương ở bên cạnh hắn mà còn có cả những người Sở thị có liên quan nữa.

Thực sự tới ngày đó, Sở Mặc nghĩ có thể che chở bao nhiêu thì sẽ cố gắng che chở bấy nhiêu.

Cái gọi là huyết mạch thiên tài mới có thể vào, chẳng quả là do Giới Linh và Vũ Vi lập cấm chế mà thôi.

Tiếp đó, Sở Mặc rời khỏi Huyễn Thần Giới.

Thân mình của hắn xuấthiện ở một chỗ cổ xưa khác.

Đây là một nơi cổ xưa thật sự.

Nhìn bề mặt đất dường như đã vài kỷ nguyên chưa hề thay đổi.

Linh khí nơi này dư thừa, núi non trùng điệp, sông hồ như ngọc đái, hồ nước như trăng sáng, vạn vật bừng bừng sức sống.

Nơi này có một gia tộc ở từ xa xưa, Tần gia của Thiên giới.

Tần gia 'này' không phải là Tần gia 'kia'.

Tần gia 'này' là Tần gia của Tần Thi; Tần gia 'kia' là Tần gia có quan hệ sâu xa với Phiêu Linh Nữ Đế; ở trong Tiên giới cấu kết với La Thiên Tiên Vực bị đánh từ cảnhgiới Chí Tôn tụt xuống thành Chân Tiên, trốn trong hang động kéo dài hơi tàn – Thất Tinh Tôn Giả - Tần Sâm của Tần gia.

Lại nói, gia tộc này với Sở Mặc thật sự là có chút sâu xa.

Lúc đó, Sở Mặc nghe được sát thủ Đế Chủ nói trong gia tộc này có một tên Lão tổ thì vô cùng khiếp sợ.

Nhưng đó không phải là một người làm hắn khiếp sợ.

Bởi vì người làm hắn khiếp sợ là người kia, hắn thậm chí không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt.

Tổ địa của Tần gia ngay ở chỗ này, từ nơi xa nhìn tới là một tòa thành lớn, tọa lạc trên bình nguyên được núi non vây quanh, đi lên thành lớn khí phách nghiêm nghị tản ra khí tức khoáng đạt.

Tổ địa: đất tổ truyền từ xưa

Sở Mặc ngồi trên một đỉnh núi nhìn từ xa tòa thành ở phía đó.

Sau đó hắn lấy bản tin ra, gửi cho Tần Thi một câu.

- Bên trong gia tộc của muội có một lão tổ, tên là Tần Thu, ông ta đã biến thành Ma tộc.

Tất cả người có cùng huyết mạch với ông ta hẳn cũng đã thành Ma tộc rồi.

Muội nói xem bây giờ ta nên làm gì?

Đây là chỗ đáng sợ của Ma tộc: một người nhập ma, tất cả người có huyết mạch liên quan đều sẽ bị 'lây nhiễm', do đóa hóa thành huyết nô.

Đáng sợ nhất là chính bọn họ vô cùng có khả năng cũng không biếtchuyện này, hoàn toàn không biết mình đã thành con rối của Ma tộc.

Thậm chí ngay cả Tần Thi...

Đây là việc Sở Mặc không muốn nghĩ tới nhất, cũng là một chuyện làm hắn cảm thấy đau đầu nhất.

Hắn từng một lần nghĩ tới chuyện này không muốn nói cho Tần Thi, cùng lắm thì thực sự tới ngày Ma tộc giáng thế thì phong ấn Tần Thi là được!

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Sở Mặc quyết định chuyện nàynên báo cho Tần Thi biết.

Tuy nói đã ân đoạn nghĩa tuyệt với gia tộc của nàng nhưng cuối cùng đó vẫn là gia tộc của nàng ấy.

Nếu không nói cho nàng ấy, tương lai nàng có thể hận hắn.

Bên bản tin kia mãi lâu sau vẫn không thấy động tĩnh.

Sở Mặc thở dài, hắn có thể nghĩ tới loại tâm trạng phức tạp bây giờ của Tần Thi.

Đổi lại là hắn chỉ e cũng sẽ có phản ứng như vậy.

Cho dù là ai đang trải qua những ngày êm đẹp đột nhiên được báo cho biết: Ngươi không phải là người... chỉ e sẽ đều sụp đổ?

Ngay lúc Sở Mặc chuẩn bị cất bản tin đi, Tần Thi rốt cục trả lời.

- Tại sao có thể như vậy?

Một câu, nói hết cảm xúc phức tạp bây giờ của Tần Thi.

- Ta cũng không biết nữa.

Nhưng chuyện này tám, chín phần mười đã xác định.

Sở Mặc trả lời.

- Huynh định xử lý như nào?

Tần Thi bên kia coi như bình tĩnh.

-----o0o-----

Chương 1572: Tứ tổ của Tần gia (1)

Chương 1572: Tứ tổ của Tần gia (1)

- Phong ấn.

Sở Mặc đáp lại hai chữ.

- Bao gồm cả ta sao?

Tần Thi hỏi.

- Nếu thật sự đến lúc đó, cũng bao gồm cả muội.

Sở Mặc cứng rắn trả lời.

Bởi vì chỉ có như vậy mới có thể cứu được nàng.

- Được, mạnh tay làm đi.

Huynh làm gì ta cũng đều ủng hộ huynh.

Bên kia truyền tới câu trả lời của Tần Thi, ngay sau đó lại gửi tớimột câu:

- Ta có thể lập tức phi thăng, đến lúc đó, huynh phong ấn luôn cả ta đi.

Năm đó tuy là thân thể của Tần Thi bị hủy, một lần nữa làm lại thân thể trong Huyễn Thần Giới, chú trọng tu luyện, nhưng linh hồn của nàng còn đó, mà phong ấn Ma chủng cũng là trong linh hồn.

Cho nên, Sở Mặc vừa nói, Tần Thi đã hiểu.

Sở Mặc thở dài:

- Đến lúc đó xem tình huống đi, có lẽ, chúng ta có cơ hội làm chậmlại thời gian Ma tộc giáng thế.

- Ta tin huynh.

Tần Thi trả lời.

Sở Mặc thở dài, tín nhiệm này quá nặng.

Hắn đứng dậy, không đến thành cổ Tần gia mà thi triển đạo hạnh, nói vào khoảng không một câu.

Toàn bộ Tần gia tức khắc bị kinh động.

Trong đó có một ông lão không ở trong thành nhưng ở một ngọn núi lớn cách thành ba mươi vạn dặm.

Ông lão gầy gò, mặc áo đạo màu xám, khoanh chân ngồi một chỗ.

Lã đã không động đậy rất lâu rồi.

Khi lão mở mắt có thể thấy đôi mắt sáng như sao, ẩn chứa cả thế giới.

Lão đã ở Chuẩn Chí Tôn cấp cao nhất từ lâu rồi.

Lão luôn muốn mình có thể tiến cao hơn nữa.

Đến tuổi này, tu sĩ có thể tìm được con đường lên Chí Tôn, cũng bước được lên con đường ấy nhưng vì bị trói buộc bởi phong ấn thế giới mà không thể thành đạo, bước thêm nốt nửa bước kia.

Bọn họ không cam lòng, muốn từ từ tích lũy năng lượng tăng lên dần dần.

Đến một lúc nào đó, dù không thể chính thức thành Chí Tôn nhưng bọn họ có thể trở thành Chuẩn Chí Tôn hùng mạnh nhất.

Ông lão này tên là Tần Thu.

Ở thời đại xa xưa, lão đã từng là thiên tài xuất sắc nhất của Tần gia.

Thậm chí còn là một trong những người ưu tú nhất ở Thiên giới.

Bước ngoặt trong vận mệnh của lão chính là khi lão bước vào ĐếChủ, ông đã gặp Huyến Ma Lão Tổ.

Lúc ấy, lão không mang tên Huyết Ma mà gọi là Đinh Linh.

Là người xuất sắc nhất trong thời đại của mình dĩ nhiên Tần Thu khá kiêu ngạo.

Tuy không đến mức khinh thường người khác nhưng không mấy người có thể lọt vào mắt của lão.

Đinh Linh thì khác.

Đinh Linh ưu tú hơn lão quá nhiều.

Khi ấy Đinh Linh cũng ở Chuẩn Chí Tôn giống Sở Mặc, nhưng lão ta có kiến thức rất uyên bác, kinh nghiệm rèn luyện cũng phong phú.

Tần Thu đã học hỏi được rất nhiều từ Đinh Linh.

Nói Đinh Linh làmột nửa sư phụ của Tần Thu cũng không sai.

Nên đến tận hôm nay, Tần Thu vẫn thật lòng cảm kích Đinh Linh.

Không ai có thể thay thế địa vị của Đinh Linh trong lòng lão.

Dù lão biết Đinh Linh gieo ma chủng vào người mình, suy nghĩ này vẫn không thay đổi.

Vì khi Đinh Linh lấy ma chủng cũng đã nói rõ với lão.

- Đây là ma chủng, là một loại cực tà ác ở Ma tộc.

Đinh Linh rất thản nhiên nói cho Tần Thu:

- Ta đã chọn nhập ma.

Nhưng ta chỉ nguyện trung thành với ngườicó địa vị tôn quý nhất của Ma tộc.

- Nhập ma... sẽ thật không có vấn đề gì ư?

Lúc ấy Tần Thu đã hỏi Đinh Linh.

Đinh Linh cười cười:

- Cái gọi là ma chỉ do bản tâm của con người thôi.

Nếu tâm ngươi hướng đến ma, dù ngươi không nhập ma thì cũng là ma.

Ngươi thấy ở Thiên giới có thiếu người như thế không?

Tần Thu rất đồng ý với quan điểm này.

Lão nghĩ Đinh Linh nói có lý.

Ma tộc chẳng qua là một chủng tộc khác thôi.

Nhập ma hay khôngcũng chẳng sao hết.

Đinh Linh nói:

- Nếu ngươi không hướng vào ma đạo dù ngươi gia nhập nó thì cũng chẳng ai làm gì được ngươi cả.

Đối với một tu sĩ cao cấp nhiều chuyện chỉ do bọn họ quyết định hay không quyết định.

Đôi khi chính bản thân họ cũng không khống chế được sự việc.

Họ nghĩ mình chọn như vậy nhưng mình có khả năng thoát khỏi sự kiềm chế.

Đây là một bản năng, thể hiện sự tự tin nhưng cũng đồng nghĩa với chút tự phụ.

Đinh Linh đã nói cho Tần Thu biết chỗ nguy hại của ma chủng, nó sẽ lây nhiễm qua huyết mạch.

Lão cũng nói điểm tốt của ma chủng.

- Nó sẽ giúp ngươi nhanh chóng trở nên hùng mạnh.

Năng lực của ngươi sẽ mạnh hơn tu sĩ cùng cảnh giới cả chục lần.

Huyết mạch sẽ bị cải tạo, tinh thần sẽ trở nên vững chắc hơn, giúp ngươi nhanh chóng tiến lên con đường thành đạo.

Tần Thu tin lời của Đinh Linh.

Điểm duy nhất khiến lão băn khoăn là sự lây nhiễm qua huyết mạch của ma chủng.

- Các phương diện của bọn chúng không bằng được người có machủng thuần túy là ngươi, nhưng lại mạnh hơn so với các tu sĩ cùng loại khác.

Bọn chúng sẽ bị ngươi quản chế mà ta sẽ quản chế ngươi.

Tần Thu gật đầu:

- Ngài có đại ân với ta, ta cam tâm tình nguyện cho ngài quản chế.

Đinh Linh cười vui vẻ:

- Nó sẽ không ảnh hưởng đến các phương diện khác.

Sẽ có một ngày Ma tộc giáng lâm đến đây.

Viêm Hoàng Đại Vực đã bị phế, Chí Tôn chết hết.

Mà trong Ma tộc vẫn còn rất nhiều Chí Tôn nên không ai có thể ngăn Ma tộc thống nhất thiên hạ này.

Sau đó, Tần Thu tự đem ma chủng gieo vào người, không do dự lựa chọn nhập ma.

Đã nhiều năm qua đi nhưng ông vẫn không hối hận.

Nên khi nghe thấy thanh âm triệu tập mà chỉ đại năng cường giả mới có thể làm được, mắt Tần Thu đầy sát khí.

Lão chậm rãi đứng lên, nhìn người gầy gò nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kinh khủng.

Chỉ một bước, lão đã đến chỗ Sở Mặc.

Lúc này đã có ba người đến trước lão rồi.

Đó là Tần Liệt Dương, Tần Liệt Tinh, Tần Liệt Thủy.

Tam Liệt của Tần gia.

Ba người này còn mạnh hơn cả Tần Thu.

Khi Tần Thu quật khởi, bangười này cũng ít xuất hiện trước mắt thế nhân rồi.

Năm đó, bọn họ cũng là những người có uy danh hiển hách, thậm chí nhận được sự công nhận của Phiêu Linh Nữ Đế.

Tuy đó chỉ là một phân thân của Nữ Đế nhưng nó không khác bản nhân là bao.

Khi đó Tần Thu đã từng hỏi Huyết Ma Lão Tổ rằng ma chủng có thể lây nhiễm đến đời sau hay cũng có thể lây cho đời trước.

Đinh Linh trả lời:

- Chỉ lây cho người có cảnh giới thấp hơn ngươi thôi.

Thật ra lúc ấy Tần Thu rất muốn lôi kéo Tam liệt nhận ma chủng nhưng lão biết chắc chắn ba người này sẽ không đồng ý.

Đến hôm nay, ba vị lão tổ vẫn không biết chuyện.

Tần Thu nhíu mày.

Lão hơi lo lắng, không biết ba vị lão tổ biết chuyện sẽ phản ứng thế nào.

Tần Liệt Thủy cũng là một ông lão gầy nhom, ông nghi hoặc nhìn Sở Mặc hỏi:

- Sao đạo hữu lại gọi chúng ta ra?

-----o0o-----

Chương 1573: Tứ tổ của Tần gia (2)

Chương 1573: Tứ tổ của Tần gia (2)

Bọn họ không phải Đế Chủ bình thường, không bị lừa bởi khí tức Chân Tiên trên người Sở Mặc.

Chỉ có Chuẩn Chí Tôn mới có thể nghe thấy thanh âm của Sở Mặc chứng tỏ hắn có năng lực, có tư cách nóichuyện ngang hàng với bọn họ.

Sở Mặc hơi bất ngờ nhìn Tần Liệt Thủy, không nghĩ là họ không biết Tần gia có người nhập ma.

Chẳng lẽ trước khi nhập ma Tần Thu đã là Chuẩn Chí Tôn ư?

Người hạ ma chủng chỉ có thể hạ hoặc cho người có cảnh giới thấp hơn mình.

Nhưng gần như không có ai mạnh hơn Tần Thu nên hiện tại, toàn bộ Tần gia, hầu như ai cũng bị nhiễm.

Những người già hơn Tần Thu gần như chết hết rồi.

Sở Mặc nhìn Tần Liệt Thủy ôm quyền hỏi:

- Không biết phải xưng hô với tiền bối thế nào ạ?

- Không dám nhận tiền bối gì, đạo hữu cứ gọi ta là Tần liệt Thủy là được rồi.

Đây là hai huynh trưởng của ta, Tần Liệt Tinh và Tần Liệt Dương.

Còn đây là một hậu bối, cũng là tu sĩ hùng mạnh nhất của Tần gia, Tần Thu.

Thái độ của Tần Liệt Thủy rất ôn hòa.

Ông không vì Sở Mặc còn trẻ mà khinh thường hắn.

Đã nhiều năm Tam liệt lão tổ không xuất thế nên không mấy người biết họ vẫn ở cổ thành của Tần gia.

Nếu không sự xuất hiện của bọn họ có thể gây sự oanh động to lớn.

Sở Mặc chào Tần Liệt Tinh và Tần Liệt Dương, khi nhìn Tần Thu lại khẽ thở dài:

- Ngươi là Tần Thu phải không?

Mắt Tần Thu lóe lên một cái, hờ hững nói:

- Ồ, ngươi biết ta à?

- Nếu có thể, ta tình nguyện không biết ông.

Sở Mặc nói.

Tam liệt cảm thấy có gì không đúng lắm.

Thái độ của Sở Mặc với ba người bọn họ khác hẳn với Tần Thu.

- Vị đạo hữu này có chuyện gì vậy?

Không biết có phải có người Tần gia đắc tội gì với ngươi không?

Hay giữa ngươi và Tần Thu có ân oán thế?

Tần Liệt Tinh cau mày nhìn Sở Mặc.

Mặc dù thanh âm bình thản nhưng ít nhiều có thể cảm giác ông không vui.

Tự nhiên bị bức thức tỉnh, sau đó biết đối phương đến gây phiền toái mà có thể đối đãi bình tĩnh như vậy chứng tỏ họ đã có hàm dưỡng cực tốt rồi.

- Tam tổ cần gì vô nghĩa với hắn, cứ trấn áp thôi.

Tần Thu thản nhiên nói, vẻ mặt hung ác, lão muốn thẳng tay với SởMặc.

Sở Mặc nói:

- Tần Thu, Tam liệt lão tổ biết ngươi nhập ma không?

- Tiểu tử, ngươi dám ngậm máu phun người à!

Tần Thu nói xong giơ tay đánh một chưởng về phía Sở Mặc.

Với cảnh giới Chuẩn Chí Tôn chỉ cần muốn là có thể ra tay tập kích một người.

Động tác của lão rất nhanh.

Vừa ra tay đã mạnh mẽ vang dội.

Trúng đòn này một thiên thể cũng lĩnh đủ.

Đòn đánh ẩn chứa nhiều phép thuật, xé rách không gian, chẳng mấy chốc đã đánh đến chỗ Sở Mặc.

Tưởng như Sở Mặc sắp trúng chiêu đến nơi.

Tần Thu cười lạnh lẽo như thể đã nhìn thấy cảnh tượng Sở Mặc bị đánh chết tươi.

Lão rất đắc ý.

Tam liệt lão tổ cũng là Chuẩn Chí Tôn nhưng lão có quan hệ sâu sắc với họ.

Họ biết thì sao chứ, đâu thể tự tay giết lão đâu.

Mà họ có dám giết lão thì cái đám con cháu kia cũng biết làm sao bây giờ.

Chẳng lẽ đều giết hết à?

Vì thế Tần Thu chẳng buồn để tâm đến phản ứng của ba lão tổ mà chỉ muốn giết chết người thanh niên Chân Tiên nhưng hơi thở lại vôcùng quỷ dị trước mặt.

- Tần Thu dừng tay!

- Mau dừng tay!

- Dừng lại ngay!

Ba lão tổ bị phản ứng của Tần Thu dọa cho sợ.

Còn chưa nói được mấy câu, bọn họ chưa biết thanh niên này là ai mà Tần Thu đã động thủ rồi.

Chuyện nhập ma là thế nào?

Có đúng Tần Thu nhập ma không đây?

Chẳng những Tần Thu không ngừng mà còn thúc dục toàn bộ pháp lực, muốn dùng một kích đánh chết Sở Mặc.

Đối mặt với một kích toàn lực của Chuẩn Chí Tôn, Sở Mặc không lơ là, thân hình của hắn lóe lên, hắn vận dụng chữ Liệt và Hành trong Cửu tự chân ngôn.

Thời gian nháy mắt ngưng trệ, không gian có cảm giác như bị bóp méo.

Sở Mặc dung nhập bản thân vào vùng trời này.

Nhất thời, bốn vị lão tổ trợn mắt há mồm.

Người thanh niên này rõ ràng chỉ ở cảnh giới Chân tiên, vừa nãy còn đứng ở đây mà giờ đã biến mất, đến hơi thở cũng không thấy.

Hơi thở biến mất cũng không sao, chỉ cần người vẫn ở lại là được.

Trong lòng Tần Thu dấy lên sóng to gió lớn nhưng lão vẫn không do dự tung chưởng.

Ầm một tiếng.

Thân ảnh của Sở Mặc bị đập vỡ tan.

Như một mảnh kính đập vào đá, nát vụn.

Nhưng Tần Thu lại thầm kêu không tốt.

Lão biết chưởng vừa rồi đã đánh hụt.

Lão trực tiếp rút lui.

Đúng lúc này, chỗ Sở Mặc đứng lúc trước đột nhiên tryền đến tiếng thét:

- Úm!

Tần Thu run lên.

Đã bao nhiêu năm lão không biết đau là gì.

Giờ lão lại hét lên thảm thiết, lấy hai tay ôm đầu.

Đầu lão đau như muốn nứt ra khiến lão gần như phát điên.

Lão đóng lại sáu giác quan mới thấy đỡ đau một chút.

Lão lạnh lùng nhìn Sở Mặc vẫn đang đứng chỗ cũ, lòng kích động không thôi.

Rốt cuộc người thanh niên này là ai!

Một chữ kia là loại thần thông nào mà có thể khiến lão khó chịu thế chứ?

Tần Thu nghĩ rất nhanh.

Lão không do dự, tiếp tục tấn công Sở Mặc, muốn đánh chết hắn.

- Mau dừng tay!

Tần Liệt Dương quát lên, muốn ra tay ngăn chặn Tần Thu.

Nhị tổ Tần Liệt Tinh cũng xuất thủ ngăn trở vì ông cũng cảm thấy tính nghiêm trọng của vấn đề.

Vì sao thanh niên này lại nói Tần Thu nhập ma mà nó lại còn phản ứng kịch liệt như thế?

Bọn họ cần biết chuyện gì đang xảy ra.

Mặc dù Tần Liệt Thủy không ra tay nhưng ông vẫn đang chú ý đến tình hình bên này.

Ba huynh đệ bọn họ là một thể.

Dù bao nhiêu năm, chỉ cần không có việc gì quá phận, chỉ cần hai người đồng ý thì người còn lại sẽ ủng hộ vô điều kiện.

Tần Thu bị ngăn cản phẫn hận quát:

- Tam liệt lão tổ, sao các ngươi lại ngăn không cho ta đánh chết tên tiểu súc sinh nói xấu ta chứ?

- Ta muốn biết rốt cuộc có chuyện gì.

Tần Liệt Dương trầm giọng nói.

Trong ba lão tổ, Tần Liệt Dương là người uy nghiêm nhất.

Ông không nói nhiều, nhưng mỗi câu đều có sức mạnh nhất định khiến ngườikhác không thể phản bác được.

Lúc này, thân ảnh của Sở Mặc mới rõ ràng hơn, giống như bóng trăng dưới nước,đá ném xuống tạm thời tản ra, nước yên lại ngưng tụ lại.

Nhìn chiêu thức của Sở Mặc, tứ tổ của Tần gia đều phải giật mình.

Trong lòng gào thét tên nhóc này đúng là yêu nghiệt.

Dù thế nào, thanh niên này cũng chỉ là một Chân tiên, cao nhất là Chân tiên đỉnh cao.

Nhưng thủ đoạn, năng lực của hắn đã hoàn toàn vượt qua cấp độ của một Chân tiên nên có, thậm chí còn vượt qua mộttên Đế Chủ.

Pháp thuật kia thể hiện sự lĩnh ngộ quy luật không gian và thời gian vô cùng sâu sắc.

Nếu người khác dám thi triển chiêu thức này trước mặt một Chuẩn Chí Tôn thì tử vong như chơi.

-----o0o-----

Chương 1574: Ba lão tổ ra tay

Chương 1574: Ba lão tổ ra tay

Người này có lai lịch thế nào đây?

Bốn người thấy thật khó hiểu.

- Ta là Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn mấy người, sau đó nhìn chăm chăm Tần Thu nói:

- Nếu bây giờ ngươi có thể liên hệ với Đinh Linh ta nghĩ lão sẽ cho ngươi biết ta là người thế nào.

Đinh Linh là ai?

Mặc dù cái tên này khá xa lạ với nhiều vãn bối trẻ tuổi ở Thiên giới nhưng nó lại ghi dấu ấn trong ký ức của những tu sĩ già cả.

Người này từng là một trong những thiên tài nổi trội nhất của Thiên giới, sau lại nhập ma, thiếu chút nữa thống trị toàn bộ Thiên giới.

Vì bị nhóm lão bối liên hợp tấn công mới bỏ trốn, đã không xuất hiện rất lâu rồi.

Về sau lão được nhắc đến với cái tên Huyết Ma Lão Tổ.

Sao Tần Thu lại có quan hệ với lão được chứ?

Tam tổ nhìn Tần Thu, hy vọng lão có thể giải thích gì đó.

Tần Thu lạnh lùng nói:

- Ta không biết ngươi đang nói cái gì.

Sở Mặc cười cười, sau đó ra tay kết ấn.

Sắc mặt của Tần Thu thay đổi ngay lập tức, lão còn có suy nghĩ hành lễ cho Sở Mặc.

Dấu ấn Sở Mặc vừa làm là dấu hiệu đại diện cho người có thân phận tôn quý trong Ma tộc, cũng là lễ tiết ở cấp độ cao nhất.

Bất luận Ma tộc nào nhìn thấy đều phải hành lễ.

Hơn nữa, loại kết ấn này ẩn chứa sức mạnh của Ma tộc, nếu người Ma tộc gặp không hành lễ sẽ bị phản phệ.

Tần Thu hoảng sợ.

Theo bản năng lão nghĩ Sở Mặc là Ma tộc cao cấp hơn Đinh Linh nhưng lại thấy không đúng.

Người này rõ ràng là một tu sĩ nhân loại mà.

Mặc lão trở nên dữ tợn:

- Tiểu súc sinh, hóa ra ngươi là người của Ma tộc à.

Ba lão tổ không dễ bị lừa như vậy.

Tuy bọn họ không biết lễ nghi của Ma tộc nhưng họ biết ai đang nói dối.

Tuy Tần Thu có vẻ thẳng thắn nhưng rõ ràng thái độ có vấn đề.

Người thanh niên Sở Mặc này nhìn qua có vẻ hơi cố tình gây sựnhưng lời nói rất có lý, lại thong dong bình tĩnh.

Bọn họ tự hỏi, chẳng lẽ Sở Mặc ăn no rỗi việc lại đi trêu chọc bốn Chuẩn Chí Tôn ư?

Hắn nghĩ mình vô địch chắc?

- Tần Thu, Sở Mặc đạo hữu nói thật đúng không?

Thanh âm của Tần Liệt Dương hơi run.

Không phải tất cả đại năng đều lạnh lùng vô tình, không quan tâmgia tộc của mình.

Tần Liệt Dương rất để tâm đến Tần gia nếu không đến cảnh giới này cũng không nhất thiết ở lại gia tộc làm gì.

Tam liệt lão tổ vẫn còn ở lại chỉ vì muốn thủ hộ Tần gia thôi.

Trong mắt Tần Liệt Tinh và Tần Liệt Thủy nhìn Tần Thu đầy tức giận.

Tần Thu trầm mặc một chút mới nói:

- Thật có lỗi...

- Ngươi...

Tần Liệt Dương tức hộc máu.

Có thể làm một Chuẩn Chí Tôn tức hộc máu, về mặt nào đó cũng có thể coi là người tài rồi.

Tần Liệt Dương khá hung ác, ông lập tức muốn ra tay với Tần Thu nhưng bị Tần Liệt Thủy ngăn cản.

- Nhị ca, sự việc còn chưa rõ ràng mà.

- Còn muốn nói gì nữa?

Chẳng lẽ tam đệ không biết sau khi nó nhập ma sẽ liên lụy tất cả tộc nhan của Tần gia sao?

Hiện tại không biết sâu trong linh hồn chúng có bị khắc dấu ấn của Ma tộc hay không?

Rõ ràng là nó muốn hại chết tất cả Tần gia.

Tần Thu, ngươi là đồ súc sinh!

Tần Liệt Tinh tức giận rống lên.

Tần Thu chợt ngẩng đầu nói với tam tổ:

- Ma tộc giáng lêm Thiên giới là việc không thể ngăn cản.

Ma tộccó rất nhiều Chí Tôn, còn Nhân tộc thì sao?

Đến lúc đó, Ma tộc sẽ là chúa tể mảnh đất này.

Ngoại trừ việc nhập ma, chúng ta còn lựa chọn nào khác đâu?

Tần Thu căm tức nhìn Sở Mặc nói:

- Khi Ma Chủ đến, loại người như ngươi sẽ bị thanh trừ đầu tiên.

- Tần Thu, ngươi không biết chuyện ngươi làm là đại nghịch bất đạo ư?

Ở một kỷ nguyên trước, Tần gia đã có một phản đồ Chí Tôn khiến gia tộc hổ thẹn.

Không ngờ ngươi lại còn muốn kéo theo cả gia tộc chôn cùng ngươi, ngươi không phải là người mà...

Tần Liệt Tinh gào thét.

Động tĩnh bên này đã sớm khiến hco người ở cổ thành Tần gia chú ý.

Giờ phút này, mặt họ tái nhợt, họ đã nghe được khá nhiều, kể cả lời của Tần Liệt Tinh.

Bọn họ đã biết chân tướng sự việc.

Đây đúng là tai họa từ trên trời rơi xuống.

Vô số người đau đớn khóc lên.

Dù thiện hay ác, bọn họ vẫn là người, không muốn biến thành một loại chủng tộc khác.

Hai chữ nhập ma nghe có vẻ đơn giản nhưng mấy ai có thể vui vẻ chấp nhận chứ?

Sắc mặt Tần Thu cũng hoàn toàn lạnh xuống, lão nhìn Tần Liệt Tinh nói:

- Nhị tổ, chuyện đến nước này ngài có nói gì cũng vô ích.

Việcnày do ta làm, ta nguyện một mình gánh chịu.

- Ngươi gánh cái con khỉ!

Vị lão tổ tiến vào Chuẩn Chí Tôn nhiều năm giờ bạo phát rồi.

Con cháu bất hiếu cùng lắm thì khiến gia tộc đến bờ vực diệt vong.

Nhưng Tần Thu lại cứng rắn đem cả gia tộc biến thành Ma tộc.

Tên khốn này đáng lăng trì xử tử.

- Ngươi là đồ khốn!

Tần Liệt Thủy vốn trầm tĩnh giờ cũng không nhịn được giận dữ.

Tần Liệt Dương tức hộc máu, giờ không muốn nói gì thêm nữa, nhưng ông vẫn lạnh lùng nhìn Tần Thu nói:

- Ngươi tự sát đi, để ma chủng lăn ra đây, chúng ta sẽ trấn áp nó.

Còn chuyện của gia tộc không liên quan đến ngươi.

Nhanh lên đi, ta không muốn tự tay giết con cháu của mình.

Tần Thu là hậu nhân của Tần Liệt Dương.

Tần Thu như lợn chết không sợ nước sôi, lớn tiếng nói:

- Ta sẽ không tự sát, ta còn muốn đưa gia tộc đến thời kỳ huy hoàng.

- Không cần nhiều lời nữa, cứ trấn áp thôi.

Tần Liệt Tinh gào lên, trực tiếp xuất thủ.

Tần Liệt Tinh vừa ra tay, Tần Liệt Thủy cũng trực tiếp xuất thủ.

Tần Liệt Dương do dự một chút, cũng xuất thủ theo.

Ba Chuẩn Chí Tôn cùng lên, dù Tần Thu có công lực cái thế, cảnh giới đỉnh cao cũng không đỡ được.

Ầm!

Nhục thể của lão bị đánh nát, chia năm xẻ bảy.

Một viên ma chủng mạnh hơn cả nguyên thần, bị phá bay ra.

Nguyên thần của Tần Thu gào rú, không cam lòng rít gào, giương nanh múa vuốt muốn xông về chỗ Sở Mặc đang đứng ngoài.

Con ngươi Sở Mặc lóe lên, hừ lạnh:

- Muốn chết mà!

Một Chuẩn Chí Tôn hoàn hảo hắn còn giết được, hắn sợ gì một cái nguyên thần.

Thí Thiên kêu loong coong, chém về phía nguyên thần của Tần Thu.

Đao này đánh giống như đang chẻ củi vậy.

Ba vĩ lão tổ tả xung hữu đột muốn khống chế ma chủng đang chạy trốn.

Nên đành trơ mắt nhìn nguyên thần của Tần Thu bị Sở Mặc chém làm đôi.

- Haiz...

Tần Liệt Dương thở dài.

Không hổ là Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao, dù nguyên thần bị chém thành hai khúc, Tần Thu vẫn còn sống, vẫn gào rú giãy dục, muốn hợp lại thành người.

Sở Mặc nhìn hai nửa nguyên thần nói:

- Chắc Đinh Linh chưa nói cho ngươi, sau khi ma chủng phá thể mà ra, sẽ hút đi toàn bộ đạo hạnh của ngươi, trở thành chất dinh dưỡng cho chủ nân của ma chủng – chính là Đinh Linh.

-----o0o-----

Chương 1575: Hư Độ độ ma

Chương 1575: Hư Độ độ ma

- Ngươi nói dối!

Nguyên thần của Tần Thu đang gào thét, lão không chấp nhận được lời nói của Sở Mặc.

- Ngươi thích thì cứ nghĩ thế, dù gì ta cũng sẽ không cho ngươi cơ hội để kiểm chứng đâu.

Sở Mặc nói xong, trực tiếp ra tay bổ thêm một đao.

Chém luôn nguyên thần của Tần Thu thành bốn mảnh.

Nguyên thần vẫn gào thét không cam lòng.

Nhưng Sở Mặc ra tay quá sắc bén, quá linh hoạt, không cho bất kỳ cơ hội phản ứng nào, hoàn toàn chém Tần Thu đến hồn bay phách lạc.

Ba lão tổ đang trấn áp ma chủng, tận mắt nhìn thấy Sở Mặc ra tay, bọn họ lại có thêm nhận thức về chiến lực của Sở Mặc.

Người này quá mạnh, quá kinh khủng.

Ba người cảm giác, Sở Mặc còn chưa dốc toàn lực.

Có thể một mình hắn cũng trấn áp được Tần Thu.

Bọn họ bị chính ý nghĩ này làm giật mình.

Tần Liệt Dương trầm giọng nói:

- Sở đạo hữu, lời ngươi nói về ma chủng là thật sao?

Sở Mặc gật đầu:

- Hoàn toàn chính xác.

Ba lão tổ hít vào một ngụm khí lạnh.

Tần Liệt Thủy hỏi:

- Vậy... làm thế nào với trăm vạn con cháu trong gia tộc ta đây...

Thành cổ bên kia lúc này cũng lặng ngắt.

Mọi người đang nín thởchờ đợi sự tuyên án của vận mệnh.

- Ta không có chủ ý tạo nhiều sát nghiệt.

Phong ấn tòa thành này để họ không nghe Ma tộc triệu tập thôi.

Nếu có ngày ta có khả năng giải quyết, ta sẽ đích thân giải quyết chuyện này.

Sở Mặc nghiêm túc nói.

Ba lão tổ thở dài, chuyện đến nước này cũng đành vậy thôi.

Đột nhiên phía chân trời xa truyền đến tiếng niệm phật:

- A di đà Phật, Sở thí chủ, đã lâu không gặp.

Một tăng nhân trẻ tuổi chậm rãi đi đến.

Mỗi bước của người đó đều đạp trên một bông hoa sen vàng.

Cước bộ sinh liên!

Đây là một cao tăng chân chính.

Ba lão tổ trừng mắt.

Tăng nhân trẻ tuổi còn nói thêm:

- Chư vị thí chủ, Sở thí chủ không cần phải lo lắng loại chuyện nhỏ này, cứ để bần tăng giải quyết.

Sở Mặc ngạc nhiên, lại vui vẻ, hắn không ngờ lại gặp được tiểu hòa thượng Hư Độ đã từng gặp ở Tiên giới, Đã nhiều năm rồi, khí tức mạnh mẽ trên người Hư Độ đã phai mờ, thay vào đó là sự bình thản giống lão hòa thượng lúc trước.

- Phật pháp của ngươi tinh thâm thêm một bậc rồi.

Sở Mặc khẽ cười.

- Không dám, tiến bộ nho nhỏ của tiểu tăng không đáng là gì so với Sở thí chủ.

Tiểu tăng vẫn đang đi tìm ngài, khó khăn lắm mới gặp được ở đây.

Hư Độ dựng tay trước ngực, niệm chú:

- A di đà Phật!

- Đi theo ta ư?

Sở Mặc thấy bất ngờ, hỏi lại.

Hư Độ nói:

- Bần tăng hy vọng có thể cùng Sở thí chủ chống lại sự xâm lược của Ma tộc, tận lực bảo vệ thế giới tốt đẹp này.

- Vậy thì tốt quá.

Sở Mặc vui vẻ nói.

Hắn không dùng Thương Khung Thần Giám để nhìn tiểu hòa thượng này vì hắn biết, tiểu hòa thượng tinh thông Phật pháp, cảnh giới không nói nên gì mấy cả.

Giống như ở Tiên giới năm đó, một tu sĩ bình thường đâu thể đột phá phi thăng như tiểu hòa thượng này chứ.

Sở Mặc nhìn Hư Độ hỏi:

- Ngươi có biện pháp thật sao?

- Người xuất gia không nói dối.

Hư Độ khẽ mỉm cười.

- Không phải ngươi sẽ không dùng Lục tự chân ngôn ư?

Sở Mặc hỏi.

Hư Độ mỉm cười:

- Lục tự chân ngôn là để trấn ma, còn tiểu tăng học độ ma.

- Vậy thì thử xem.

Mắt Sở Mặc sáng lên.

Tuy hắn không hoàn toàn tin lời Hư Độ nhưng hắn biết Phật môn không nói dối.

- Được.

Hư Độ nhìn ba vị lão tổ của Tần gia nói:

- Ba vị lão tổ cho phép chứ?

- Chúng ta á?

Tần Liệt Dương khẽ nhướng mày.

- Nếu tiểu sư phụ là bằng hữu của Sở công tử thì cứ tự nhiên đi.

Đây là cách họ thể hiện sự tín nhiệm và cũng là một cách thể hiện sự công nhận với Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu.

Tần Liệt Thủy đích thân bay đến trên thành cổ tổ địa Tần gia, truyền pháp chỉ để mọi người ngồi an tĩnh phía dưới, loại bỏ các suy nghĩ, tiến vào trạng thái tĩnh tâm.

Lão tổ đã lên tiếng, người trong thành cũng biết chuyện gì đang xảy ra nên ngay lập tức làm theo.

Hư Độ nhìn Sở Mặc nói:

- Pháp lực của tiểu tăng hữu hạn.

Nếu tiểu tăng đuối sức còn cần Sở thí chủ giúp một tay.

- Ngươi cần ta giúp gì?

Sở Mặc hỏi.

- Cần thiên tinh thạch.

Hư Độ cười ấm áp như gió xuân.

- Được.

Sở Mặc gật đầu.

Cần cái khác thì còn phải chuẩn bị chứ hắn chẳng thiếu thiên tinh thạch.

Tần Liệt Tinh đứng bên nói:

- Chuyện của Tần gia sao dám để Sở công tử bỏ tiền túi chứ.

Chúng ta sẽ phụ trách thiên tinh thạch.

Sở Mặc cười cười, không tranh giành gì.

Một đại gia tộc lâu đời như thế này không thiếu tiền.

Hư Độ trực tiếp khoanh chân ngồi trong hư không, bắt đầu tụng kinh.

Dưới thân Hư Độ xuất hiện một đóa sen vàng, càng lúc càng to ra, che phủ cả vùng trời đất.

Ba vị lão tổ nhìn mà khiếp sợ.

Bọn họ biết Phật môn nhưng không nghĩ thần thông của Phật môn lại hùng mạnh như thế.

Hư Độ tụng kinh, nhiều đóa sen vàng lại bay ra từ miệng của Hư Độ, sau đó tiến vào cơ thể con cháu Tần gia.

Vẻ mặt Hư Độ trang nghiêm, khí thế trên người lại không ngừng tăng lên.

Sau lưng Hư Độ hiện lên một hình Phật cao lớn đầu đội trời, chân đạp đất, có cảm giác trời đất này thật chật chội, không chứa nổi hình Phật kia.

Hình Phật cũng bắt đầu tụng kinh.

Tiếng kinh văn len lỏi sâu vào tâm hồn con người nhưng thực tế, lại không nhìn thấy miệng của hìnhPhật mở ra, cũng không nghe rõ tiếng kinh, người nghe chỉ cảm nhận được bằng thần thức.

Đây là một loại đại thần thông.

Sở Mặc lẳng lặng đứng cạnh Hư Độ để hộ pháp, đồng thời cảm ngộ kinh thư.

Thanh âm tụng kinh của Hư Độ như ẩn chứa một sức mạnh tinh học to lớn, xua đi sự u ám xấu xa.

Chỉ có ba vị lão tổ và Sở Mặc có thể thấy được đang có một luồng hắc khí chậm rãi bay lên từ phía cổ thành.

Sắc mặt của Hư Độ trang nghiêm hơn, thanh âm tụng kinh cũng uy nghiêm hơn, một vài âm tiết được nhấn mạnh và đọc lớn hơn.

Sức mạnh từ thân thể Hư Độ bay vào tòa cổ thành phía dưới.

Ba vị lão tổ chấn động, tán thưởng nhìn cảnh tượng trước mặt.

Tiểu hòa thượng này cao thâm khó lường.

Thời gian dần trôi, thoáng cái đã hết nửa ngày, hoàng hôn buông xuống.

Hắc khí trong hư không cũng ngày một rõ ràng, cuộn lại ở một chỗ khiến người ta có cảm giác yêu dị.

Dù là người có tu vi thấp đến đây lúcnày cũng có thể thấy rõ đám hắc khí đang quẩn quanh một chỗ.

Đám hắc khí dần hóa thành hình một Đại ma vương, nhào về phía Hư Độ.

Sự việc diễn ra quá đột nhiên.

Tuy vẫn có sự phòng bị nhưng không ai ngờ nó diễn ra nhanh thế này.

Đại ma vương hắc khí rất khủng bố, cả người đầy sát khí, nghiền ép chúng sinh.

Hư Độ mạnh mẽ phun ra máu tươi.

Nhưng thanh âm tụng kinh vẫn không đình chỉ.

Sở Mặc trực tiếp giơ đao chém vào đám hắc khí.

Hình Đại ma vương kia giơ nanh múa vuốt với Sở Mặc, nó cực kỳ phẫn nộ.
 
Thí Thiên Đao Full
LXIV ( Chương 1576-1600 )


Chương 1576: Lựa chọn của tam tổ (1)

Đám hắc khí bị Sở Mặc chém thành hai nửa, nhưng lại tụ lại rất nhanh.

Sở Mặc kinh hãi.

Vì một đao của hắn ẩn chứa đạo, có thể chém cho một tên Chuẩn Chí Tôn bị thương nặng.

Nhưng dường như hắc khí kia chẳng bị thương chút nào.

- Nó quá mạnh.

Tần Liệt Dương trầm giọng.

Ba huynh đệ bọn họ cũng vừa xuất thủ.

Ba Chuẩn Chí Tôn đồng thời ra tay dĩ nhiên tạo ra uy lực kinh người nhưng lại không khiến cái đám khí đen kia bị làm sao hết.

Đột nhiên hình Phật lớn phía sau Hư Độ động đậy, chỉ thẳng vào Ma vương pháp tướng, mở miệng nói:

- Úm!

Ma vương pháp tướng bị bốn tu sĩ dốc toàn lực còn không bị sao giờ lại vì một tiếng này nổ bùm.

Lục tự chân ngôn quả nhiên có uy lực trấn ma khủng bố.

Sở Mặc nhìn Hư Độ.

Tiểu hòa thượng không dùng Lục tự chân ngôn nhưng tượng Phật tên này tạo ra lại biết sử dụng, thế là thế nào?

Hư Độ lại hộc máu, sắc mặt càng thêm tái.

Tần Liệt Tinh trực tiếp lấy ra rất nhiều thiên tinh thạch, bày thành một vòng tròn bao quanh tiểu hòa thượng.

Tiểu hòa thượng hấp thu một lượng lớn năng lượng chỉ trong nháy mắt.

Thiên tinh thạch được lấy ra chẳng mấy mà tiêu hao hết.

Tần Liệt Tinh hơi sửng sốt, ông không nghĩ chuyện này lại tốn kém như thế.

Để cứu tộc nhân, tiêu xài bao nhiêu tiền thì cũng phải chi.

Hư Độ cứ thế hấp thu thiên tinh thạch, tinh thần lại trở về trạng thái đỉnh cao, từ đầu đến cuối vẫn tụng kinh không ngừng nghỉ.

Sau đó, lại tiếp tục có hắc khí trên người con cháu Tần gia bị hút ra.

Sở Mặc lẳng lặng cảm ngộ, nhẹ nhàng thở phào: Tần Thi hay Khương gia, thậm chí là Phong Hành Giả ở Cổ Kiếm Phái, tiểu gia tộc như Triệu gia bị ma tộc lây nhiễm, cuối cùng cũng được cứu rồi.

Tuy nhiên, còn có cả người mà Sở Mặc không ngờ đến nhất nữa.

Tất cả đều sẽ được cứu.

Hư Độ ngồi một ngày một đêm độ ma ở cổ thành Tần gia.

Đến trưa ngày thứ hai, cũng là thời gian Sở Mặc hẹn với Thái Điệp tiên tử, toàn bộ hắc khí ở cổ thành Tần gia đã biến mất.

Trời lại trong lại sáng.

Thiên tinh thạch tiêu hao tương đương với lượng thu vào ba trăm năm của Tần gia.

Ba vị lão tổ không một câu oán hận, thấy Hư Độ lâm nguy mấy lần cũng thấy rất áy náy.

Càng về sau, Ma vương do hắc khí ngưng tụ càng hùng mạnh.

Ma vương pháp tướng cuối cùng bị tiêu diệt còn nói được tiếng người, có linh trí, có nhận thức.

Đến Sở Mặc cũng không thể không vận dụng Lục tự chân ngôn cùng tượng Phật phía sau Hư Độ tiến lên trấn áp.

Khi đó mới có thể xua tan, tiêu diệt hoàn toàn hắc khí.

Sau khi làm hết mọi việc, Hư Độ như mất hết sức lực, cự tuyệt linh dược của ba vị lão tổ, chỉ cần thiên tinh thạch, lại mỉm cười nhìn Sở Mặc nói:

- May mà không nhục sứ mệnh.

- Vậy là tốt rồi.

Sở Mặc nhìn chăm chú Hư Độ, lại nói:

- Ta truyền Lục tự chân ngôn...Sở Mặc còn chưa dứt lời Hư Độ đã cự tuyệt:

- Không cần đâu.

Sư phụ nói ta không thích hợp để học Lục tực chân ngôn.

Lời của sư phụ tất có đạo lý.

Ta tin Sở thí chủ nhất định có thể tìm được người thích hợp để học Lục tự chân ngôn.

Ha ha, suýt nữa thì quên.

Giờ Sở thí chủ là tông chủ của Phật môn chúng ta rồi, chắc ta phải gọi một tiếng tông chủ nhỉ.

Sở Mặc xua tay cười khổ:

- Tông chủ gì chứ, ta không đảm đương được.

- Không, đó là ý của sư phụ mà.

Nhắc đến lão hòa thượng, đôi mắt Hư Độ ngấn lệ.

Sở Mặc thổn thức: đúng là một người trẻ tuổi chí tình chí nghĩa.

- Ngươi đến Tần gia nghỉ ngơi một chút đi.

Ta có việc phải đi, lát về ta lại tìm ngươi.

Chúng ta cần đi độ hóa cho những người bị Ma tộc lây nhiễm.

Sở Mặc nhìn Hư Độ hỏi:

- Có vấn đề gì không?

Hư Độ mỉm cười lắc đầu nói:

- Đây là sứ mệnh của ta.

Sở Mặc nhìn thêm một cái, gật đầu, sau đó cáo từ ba vị lão tổ:

- Tạm thời phiền các vị lo cho Hư Độ pháp sư ạ.

Tần Liệt Dương gật đầu, trầm giọng nói:

- Đạo hữu cứ yên tâm.

Hư Độ pháp sư là đại ân nhân của Tần gia chúng ta mà.

Tần Liệt Tinh lại nhìn Sở Mặc, muốn nói lại thôi.

Sở Mặc hỏi:

- Ngài có việc gì cứ hỏi?

Tần Liệt Tinh hơi nhăn nhó nói:

- Gia chủ đương thời vừa truyền âm cho ta, nói có chút hiểu lầm với đạo hữu.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, sau khi phản ứng lại cười lắc đầu:

- Chuyện này không phải chuyện của ta mà có liên quan tới Tần Thi.

Thế này đi, khi trở về ta sẽ liên lạc với Tần Thi xem ý nàng thế nào.

Tần Liệt Tinh than nhẹ:

- Thật ra ta rất ít hỏi đến việc của mấy vãn bối.

Tuy nhiên xin đạo hữu yên tâm, ta nhất định sẽ cho Tần Thi một công đạo.

Trách nhiệm của ai thì người đó phải chịu.

Sở Mặc gật đầu:

- Vậy phiền ngài rồi.

Với thận phận địa vị của hắn hiện tại không cần phải làm mấy việc linh tinh này.

Ngay cả lão tổ của gia tộc đều gọi hắn là đạo hữu, quan hệ tương giao ngang hàng thì hắn cần gì phải gây phiền toái cho đám vãn bối kia chứ.

Thật ra đây cũng không phải nguyên nhân chủ yếu, mấu chốt của sự việc là xem thái độ của Tần Thi.

Nếu nàng không muốn so đo thì bỏ qua, còn không thì sẽ phải xử lý một chút.

Người sống cả đời không cần phải nghẹn khuất mình quá.

Sở Mặc lấy bản tin, báo tin cho Tần Thi, cũng nói Tần Thi không phải sợ.

Phong ấn của Ma tộc trong người nàng đã có cách giải.

Tần Thi đáp lại rất nhanh:

- Hiện tại ta là một trong các tổ sư của Phiêu Miểu Cung, không phải Tần Thi của Tần gia.

Sở Mặc hiểu ý, nói lại cho Tần Liệt Tinh.

Tần Liệt Tinh trầm mặc một chút, khe khẽ thở dài, lại nhìn huynh trưởng và đệ đệ của mình.

Tần Liệt Dương và Tần Liệt Thủy liếc nhau.

Tần Liệt Thủy nói:

- Năm đó chúng ta đã để đứa nhỏ bị thua thiệt, nhất định phải bồithường.

Khi nó phi thăng lên Thiên giới, chúng ta sẽ đưa một phần tài nguyên để bồi thường chứ không phải hạ lễ.

Hạ lễ tính sau.

Tần Liệt Thủy nói đến đây lại nhìn Tần Liệt Tinh.

Tần Liệt Tinh nói:

- Ai làm người đó chịu.

Năm đó kẻ nào cấu kết với Lạc gia thì sẽ phải lĩnh phạt.

Gia pháp của Tần gia không phải để trang trí, cứ theo gia pháp mà xử thôi.

Tần Liệt Thủy gật đầu nói:

- Được.

Sau đó lại hỏi Sở Mặc.

- Đạo hữu thấy thế nào?

Nếu lúc này còn nói chuyện này không quan hệ gì với mình có vẻ hơi kiêu, Sở Mặc lập tức gật đầu đáp:

- Được, ta sẽ chuyển cáo lại ý tứ của Tần gia cho Tần Thi.

- Vậy phải nhờ đạo hữu rồi.

Tần Liệt Tinh ôm quyền với Sở Mặc.

Sở Mặc lại chào Hư Độ, sau đó bước vào khoảng không, nháy mắt biến mất.

- Đây...

Ba vị lão tổ nhìn mà ngẩn người.

Hư Độ chắp tay trước ngực, nhỏ giọng niệm Phật, sắc mặt vẫn còn tái nhợt.

-----o0o-----

Chương 1577: Lựa chọn của tam tổ (2)

Chương 1577: Lựa chọn của tam tổ (2)

Ba vị lão tổ tỉnh lại, vội vàng mang Hư Độ vào thành, an bài người đưa Hư Độ đi nghỉ ngơi, cũng không để ý Hư Độ cự tuyệt, mang đến một lượng lớn tài nguyên.

Tiếp đó, ba vị lão tổ cùng ngồi xuống bàn bạc.

Gia tộc đã xảy ra biến cố lớn như vậy, thân là lão tổ, bọn họ cần ngồi xuống bàn luận thật kỹ.

Tuy không muốn can thiệp quá nhiều chuyện của gia tộc nhưng họ cũng không muốn trơ mắt nhìn gia tộc mình rơi vào vực sâu không đáy.

Nhất là lúc này, sai một ly, đi một dặm.

Lựa chọn đứng về bên nào luôn là vấn đề khó khăn nhất.

Cũng may, lúc này không cần bọn họ phải chọn vì tình thế đã quá rõ ràng rồi.

- Thực lực của Sở Mặc sâu không lường được.

Không biết khi hắn tới Đế Chủ sẽ là dạng gì đây?

Tần Liệt Tinh là người có tính hấp tấp nhất trong ba vị lão tổ.

Mặcdù trước ông nhìn Sở Mặc không vừa mắt nhưng hiện tại đã tâm phục khẩu phục rồi.

- Tùy tiện một người bất kỳ của Sở thị nhất mạch cũng khiến người ta thấy ngạc nhiên, thán phục về thiên phú.

Tần Liệt Thủy mỉm cười:

- Nhưng thiên phú của Sở Mặc đúng là thế gian hiếm gặp.

Tần Liệt Dương đồng tình:

- Đúng thế.

Ta sống nhiều năm như vậy, thấy quá nhiều thiên tài nhưng đến giờ chưa có ai vượt qua Sở Mặc cả.

- Pháp sư kia cũng rất lợi hại.

Ta không nhìn thấu cảnh giới của y.

Tần Liệt Tinh nói.

Tần Liệt Thủy tiếp lời:

- Năng lực của tiểu pháp sư này cũng không kém chúng ta.

Tụng kinh một ngày một đêm, hộc máu mấy lần, chúng ta nhìn mà hết hồn.

Không phải y độ hóa một hai người mà là cả trăm vạn người đó.

- Từ trước ta cũng nghe nói Phật môn nhưng không nghĩ bọn họ lại lợi hại như thế, đúng là suy nghĩ nông cạn mà.

Tần Liệt Tin nói.

- Dù thế nào thì chúng ta đã vượt qua được nguy cơ lớn nhất rồi.

Tiếp đến thì chưa biết thế nào nhưng ta nghĩ chúng ta nên đứng về phía Sở đạo hữu, cũng đồng nghĩa với việc đứng về phía đại thế ở Thiên giới.

Tần Liệt Dương trầm giọng:

- Cứ nhìn Tần Thu là biết, cấu kết với Ma tộc sẽ không có kết cục tốt.

Ma tộc có thể rất mạnh, thậm chí có Chí Tôn nhưng đừng quên, Viêm Hoàng Đại Vực của chúng ta cũng có Chí Tôn.

Tần Liệt Dương nói xong nhìn hai huynh đệ của mình.

Ba người đều không nói gì, đều hiểu đối phương đang suy nghĩ gì.

Bọn họ nghĩ đến Quy Khư.

Tới cảnh giới này, bọn họ có nhiềurithức hơn hẳn so với các tu sĩ thông thường.

Rất nhiều vị Chí Tôn đã tự táng thân ở Quy Khư, trong đó nhiều vị còn chưa hết thọ nguyên.

Chắc phải có chuyện gì đó nên họ mới làm thế.

Không chừng khi Ma tộc đến, đám Chí Tôn kia sẽ đột nhiên sống lại, trở lại Thiên giới, ra tay trấn áp.

Nếu thế người phản bội Thiên giới, phản bội Viêm Hoàng Đại Vực, phản bội Nhân tộc chắc chắn không được tha thứ.

- Nên chúng ta không cần phải sợ giết chóc, chúng ta cần đứng vềphía Nhân tộc.

- Ta đồng ý.

Tần Liệt Thủy gật đầu.

- Ta cũng đồng ý.

Tần Liệt Tinh nói.

Lại nói đến Sở Mặc, lúc này, hắn đã tiến vào Thiên tầng ở Huyễn Thần giới.

Vẫn là tửu lâu lúc trước, vẫn là tiểu nhị trước kia, chỉ có điều chỉ có Sở Mặc mà không thấy người kia.

Tinh quái hóa thành người, chính là tiểu nhị, vẫn như cũ không biết Sở Mặc, huyên thuyên kể cho hắn về đại nhân vật Sở Mặc ở Huyễn Thần giới.

Trong mắt tiểu nhị, một thằng nhóc chỉ ở Chân tiên thì chẳng thấm vào đâu.

Ít ai nghĩ đến Sở Mặc hẹn gặp Thái Điệp tiên tử liên tiếp hai lần ở đây.

Dù sao gần như toàn bộ tu sĩ có chút địa vị ở Thiên giới hay những tu sĩ khác đều nghĩ Sở Mặc với Thủy Y Y là một đôi.

Sở Mặc cũng không nói chuyện nhiều với tiểu nhị, hắn trực tiếp vào phòng đặt riêng từ trước.

Hắn cũng hơi lo lắng.

Thật ra như Thái Điệp Tiên tử nói, Hồ Điệp cốc không liên quan nhiều đến thế giới bên ngoàihay chuyện của Ma tộc.

Tuy nói có Ma tộc thì sẽ các nàng sẽ khó khăn hơn nhưng vấn đề là các nàng cũng không thân thiết với tu sĩ nhân loại.

Nếu không sao Hồ Điệp Tiên tử lại phải hạ lệnh phong ấn toàn bộ Hồ Điệp cốc, từ nay về sau không xuất thế chứ?

Nếu Hồ Điệp Tiên tử không đáp ứng, hắn nên làm gì để tìm Huyết Ma Lão Tổ đây?

Sở Mặc hơi phiền muộn, cảm giác đem tất cả hy vọng phó thác lên người khác không dễ chịu chút nào nhưng hắn cũng không có biện phápkhác.

Trong lúc ngồi chờ, Sở Mặc lấy bản tin, trao đổi một chút với Thủy Y Y, Sở Thanh, Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt, nói cho bọn họ một chút chuyện về hóa giải ấn ký của ma tộc.

Cả đám hưng phấn, với tình thế hỗn loạn như hiện giờ thì đây chắc chắn là một tin tốt.

Khi Sở Mặc muốn kết nối với Hoàng Họa, Diệu Nhất Nương để hỏi thăm thì Thái Điệp đến.

Thấy Thái Điệp, Sở Mặc có dự cảm không lành.

Nét mặt của Thái Điệp rất ngưng trọng, ánh mắt sưng đỏ, dường như đã khóc rất nhiều.

- Công tử, thật có lỗi!

Thái Điệp vừa mở miệng, tâm Sở Mặc liền trầm xuống.

Hắn cười lớn nói:

- Thôi không sao, ngươi đã tận lực rồi.

Chuyện còn lại ta tự mình làm là được mà.

- A, không phải như công tử nghĩ.

Thái Điệp giải thích.

- Ta biết chỗ Huyết Ma Lão Tổ ẩn thân.

- Thật ư?

Sở Mặc cả kinh đứng dậy nhìn Thái Điệp:

- Vậy sao ngươi...

- Nói ra rất dài.

Công tử có thể đi ra ngoài với ta một chút được không?

Thái Điệp dịu dàng nói.

Sở Mặc gật đầu:

- Được.

Hai người lại lặng yên không một tiếng động biến mất khỏi tửu lâu.

Thái Điệp đứng trên đỉnh núi cao, gió thổi làn váy của nàng bay phấp phới.

Nàng nhìn dãy núi vô tận, trầm mặc một lúc mới nói:

- Sư phụ thăng thiên rồi.

- Vì sao vậy?

Sở Mặc giật mình ngẩn ra, sau đó hạ giọng nói:

- Ngươi nén bi thương.

- Sư phụ vô thanh vô tức rời đi.

Chỉ còn lại một kén, không thể sống kiếp thứ hai được.

Vẻ mặt Thái Điệp đau thương, thanh âm nghẹn ngào.

- Ban đầu ta tưởng dù sư phụ phá kén thất bại cũng sẽ không chết.

- Chuyện tu hành rất tàn khốc.

Sở Mặc than nhẹ.

- Giống như khi tỷ lệ thành công khi ở trên Thiên lộ vậy.

Đã có nhiều đại nhân trẻ tuổi, kinh tài tuyệt diểm, có tài nguyên, có pháp khí mà tu sĩ bình thường không có, bọn họ đạt được thành công nhưng lại càng có nhiều người ngã xuống.

Nghĩ lại số người đi ra chiếm bao nhiêu số người đi vào Thiên lộ chứ.

Chỉ có rất ít người đạt được vận may, nếukhông thì cũng không gọi là may mắn nữa rồi.

- Ta biết, chỉ là ta thấy quá đường đột nên chưa chấp nhận được.

Một giọt nước mắt lặng yên chảy xuống trên má của Thái Điệp.

-----o0o-----

Chương 1578: Không thể tùy tiện thề với trời

Chương 1578: Không thể tùy tiện thề với trời

Sở Mặc đứng im ở bên, người ngoài an ủi thủy chung cũng có giới hạn.

Sau đó, Thái Điệp hít sâu một hơi, truyền âm cho Sở Mặc một tọa độ vũ trụ, rồi mới thở phào nhẹ nhõm:

- Trước khi chết chắc sư phụ đã biết điều gì đó nên ngài để lại cho ta một miếng ngọc, nội dung công đạo ta chút việc và cái tọa độ này.

Sư phụ nói, nàng biết sự hiện hữu của La Thiên Phá Diệt pháp trận, cũng biết tác dụng của nó nhưng nàng không muốn bị cuốn vào.

Trước khihóa đạo, nàng thấy được một chút tương lai, nàng nói Thiên giới ngập trong đại kiếp, khắp nơi đầy máu và lửa.

Nàng không muốn Thiên giới bị biến thành Ma giới thứ hai nên để lại vật này, nói với ta rằng sẽ có người tới hỏi.

Ngài cũng để lại cho công tử một câu.

- Còn dặn dò ta ư?

Sở Mặc hơi bất ngờ, hắn không quen biết gì lắm với Hồ Điệp Tiên tử.

Hắn biết sự hiện hữu của Hồ Điệp Tiên tử qua tên sát thủ Đế Chủ tầng tám kia thôi.

Hắn không biết vì sao Hồ Điệp Tiên tử lại để lại lời nhắn cho mình.

- Sư phụ nói công tử là con cưng của trời, lưu lạc tại Viêm Hoàng, đến ngày thành đạo có thể xông lên cửu trùng thiên.

Thái Điệp sâu kín nói:

- Ta không hiểu hết ý tứ trong mấy câu này nhưng hình như nó có liên quan đến thân phận của công tử thì phải.

Sở Mặc trầm tư một chút, sau đó gật đầu nói:

- Xem ra sư phụ ngươi trước khi hóa đạo đã thấy được không ít chuyện.

Thái Điệp nhìn Sở Mặc, bộ dáng muốn nói lại thôi.

Sở Mặc nói:

- Có chuyện gì ngươi cứ nói thẳng.

Điệp tộc đã giúp Nhân tộc một đại ân.

Yên tâm đi, một ngày kia khi đã bình loạn, ta sẽ chiêu cáo thiên hạ ca ngợi công lao của Điệp tộc.

Đến lúc đó, Điệp tộc không cần phong bế nữa.

Mắt của Thái Điệp hơi sáng lên, phàm là sinh linh có trí không ai muốn triệt để tự phong bế mình chứ.

- Sư phụ ta muốn ta đi theo công tử, giống như Nguyệt Khuynh Thành, trở thành tùy tùng của công tử.

Mặt Thái Điệp hơi hồng lên, có chút xấu hổ.

Đại đa số tu sĩ ở Thiên giới đều biết người tùy tùng đại biểu cho cái gì, chính là hoàn toàn giao mình cho chủ nhân.

Sở Mặc không do dự, hắn của hôm nay đã khác hoàn toàn so với khi hắn gặp Nguyệt Khunh Thành.

Hắn đã sớm có tư cách chọn lựa người tùy tùng cho mình.

Hắn gật đầu nói:

- Nếu tiên tử không chê ta rất vui khi có một tùy tùng trí tuệ như tiên tử.

Thái Điệp rất thông mình.

Nàng hiểu Sở Mặc có ý khác.

Sở Mặc đang nói cho nàng: cái hắn cần là sự thông tuệ chứ không phải sắc đẹp của nàng.

Nhưng thật ra Thái Điệp rất muốn nói: dù muốn gì nàng cũng nguyện ý.

Sở Mặc mang Thái Điệp đến Thiên Vực thành, vì phần lớn đám Nguyệt Khuynh Thành đều đang ở Thiên đạo viên, được Hồng Nguyệt và Tử Yên che chở.

Thiên đạo viên cũng không phải nơi đơn giản mà là một thế lực cường đại.

Trong khoảng thời gian này, Hồng Nguyệt không ngừng gọi thuộc hạ về.

Hiện giờ, Thiên Vực thành đã có chiến lực khá mạnh, sẵn sàng đối đầu với chiến tranh bất cứ lúc nào.

Không biết từ khi nào không khí u ám của chiến tranh đã bao phủ toàn bộ Thiên giới, thậm chí toàn bộ giới tu hành.

Mọi người hiểu, trậnđại chiến cách đây một kỷ nguyên có thể tái diễn.

Các đại gia tộc đều gấp rút chuẩn bị.

Các tiểu gia tộc cũng hợp tác hoặc liên hợp với nhau.

Dù cuối cùng tất cả cũng sẽ tập trung về một phía nhưng lúc này không ai làm như vậy vì có rất nhiều chuyện cần giải quyết.

Nên đa số các tiểu gia tộc đều thăm dò nghe ngóng tình hình.

Sau khi Sở Mặc đi ra khỏi Huyễn Thần giới liền trở lại Tần gia.

Thấy ba vị lão tổ và một số ánh mắt phức tạp của đám cao tầng Tần gia, Sở Mặc cũng muốn nhanh chóng đi chứ không muốn ở lại.

Trước khi rời khỏi Tần gia, Sở Mặc hỏi một câu:

- Phụ thân của Tần Thi ở đâu thế?

Hắn vừa hỏi, cả đám liền xấu hổ, không khí có chút kỳ lạ, không ai dám nói.

Ba lão tổ cũng không biết.

Mấy người bên kia đều ngại ngùng, ánh mắt trốn tránh, bộ dạng như trong lòng có quỷ.

Sở Mặc hơi nhíu mày.

Chuyện này không quan hệ trực tiếp đến hắn nhưng dù sao Tần Thi là người bên cạnh hắn.

Nếu cứ thế bỏ qua thì hắn cũng thấy có lỗi với với Tần Thi.

Tần Liệt Tinh nhíu mày, gia chủ Tần gia Tần Văn Tông trầm giọng nói:

- Có chuyện gì thế?

- Khụ...

Gia chủ Tần gia cũng là một Đế Chủ bậc chín nhưng lúc này lại như một đứa trẻ phạm sai lầm, cúi đầu hạ giọng nói:

- Thập tam đệ đã bị tàn phế rồi.

- Hả?

Đuôi lông mày Tần Liệt Tinh nhướng lên, con ngươi lạnh lẽo nhìn Tần Văn Tông, rít khẽ:

- Gia chủ, nó là em trai ruột của ngươi đó.

Sắc mặt của Tần Liệt Thủy và Tần Liệt Dương cũng lạnh xuống.

Ba huynh đệ bọn họ coi trọng nhất là thân tình nên chưa hề có chuyện anh em trong nhà lại gây gổ cãi lộn nhau.

- Không, ba vị lão tổ đừng hiểu lầm.

Mọi chuyện không phải như các vị nghĩ đâu ạ.

Tần Văn Tông thở dài.

- Trong lần ra ngoài chấp hành nhiệm vụ một năm về trước, thập tam đệ gặp phải cường địch nên mới...

- Nói tiếng người coi.

Tần Liệt Tinh vội vàng nói, dù trước mặt ngoại nhân như Sở Mặc và Hư Độ, ông cũng không nể mặt gia chủ.

Thanh âm lạnh băng, thái độ cứng rắn mạnh mẽ:

- Ngươi nghĩ ở đây đều là người ngu sao.

Mau nói ai làm?

- Không tra ra được ạ.

Đường đường là gia chủ của một đại gia tộc, là Đế Chủ bậc chín nhưng lúc này Tần Văn Tông lại ủy khuất, không dám phản kháng.

- Không tra được á?

Tần Liệt Tinh nhìn qua đám cao tầng một vòng, sau đó túm lấy vài người, nháy mắt phong ấn, ném trên mặt đất hỏi:

- Có phải các ngươi làm không?

- Oan cho chúng ta mà lão tổ!

- Lão tổ nghi oan cho con rồi, không phải con mà.

- Chuyện này không liên quan đến con mà nhị tổ!

- Tinh lão tổ, con không biết gì hết!

Tần Liệt Tinh tức không để đâu cho hết, chỉ vào đám người mắng:

- Các ngươi dám dùng bản mạng nguyên thần để thề là chuyện nàykhông có quan hệ với các ngươi không?

Nếu có, nguyên thần của các ngươi sẽ vỡ nát tại chỗ, các ngươi dám thề không?

Ba người trầm mặc, ánh mắt trốn tránh, cúi thấp đầu không dám nói.

Một lão già khoảng hơn năm mươi tuổi, là một đại trưởng lão của Tần gia lớn tiếng nói:

- Tinh lão tổ, thật sự ta không biết gì hết.

- Ngươi dám thề không?

Tần Liệt Tinh hỏi.

- Dám, ta thề, nếu ta tham gia mưu hại Tần Vũ Tông, bản mạng nguyên thần của ta sẽ bị vỡ nát.

Lão già này cứng rắn lớn miệng nói.

Lời thề có ý nghĩa cực lớn với tu sĩ.

Người bình thường không dám thề linh tinh, nhất là lời thề trái với lương tâm.

Nhưng không biết nghĩ thế nào mà lão già này lại dám phát thề độc như thế.

Mọi người vì vậy mà nghĩ lão oan uổng.

Nhưng chưa kịp nói gì, chỉ nghe một tiếng kêu thảm thiết từ họng lão ta.

-----o0o-----

Chương 1579: Tần Vũ Tông (1)

Chương 1579: Tần Vũ Tông (1)

Sau đó ầm một tiếng.

Đầu của lão bị nổ tung.

Nguyên thần trực tiếpbị vỡ thành mảnh vụn.

Trong lúc biến cố đến đột ngột, Sở Mặc và ba vị lão tổ đồng thời ra tay, phong ấn lại phạm vi nổ, nếu không đám cao tầng Tần gia ở đây phải chết phân nửa.

Cả đám bị sợ đơ luôn, mãi không khôi phục tinh thần.

Hư Độ đứng bên nhẹ giọng niệm:

- A di đà Phật, không thể tự tiện phát thề lung tung mà.

Rõ ràng lão già này có tham gia vào việc hãm hại phụ thân của Tần Thi, hơn nữa có khả năng là một trong những tên đầu sỏ, nếu không sao lão lại mạo hiểm tính mạng phát thề độc như thế chứ.

Trời xanh có mắt, làm việc xấu sẽ bị báo ứng.

Nhất là đối với tu sĩ, tuyệt đối không được thề lung tung, nếu không chẳng khác gì tự đưa mình vào chỗ chết.

Thề thốt lung tung có thể tạo thành hậu quả lớn đối với tương lai của tu sĩ, hoặc ảnh hưởng đến nhưng người ở bên họ.

Nhưng nhiều tu sĩ không quan tâm, họ không nghĩ xa thế hoặc chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.

Chỉ cần ta không thừa nhận thì chuyện này sẽ không can hệ gì đến ta.

Thề thốt chẳng làm sao hết.

Chẳng phải mọi người hay bảo lời thề ứng nghiệm khi độ kiếp đột phá hay sao.

Cả đời này ta chẳng có cơ hội mà đột phá nên không cần quan tâm đến nó làm gì.

Nhưng chẳng mấy ai nghĩ, ngẩng đầu ba thước có thần linh.

Sở Mặc cũng không nghĩ đến chuyện này.

Lão già kia nãy còn khóc lóc om sòm làm hắn cũng sắp tin, nghĩ chuyện này không quan hệ gì với lão.

Thế mà chớp mắt một cái đã bị đánh chết rồi.

Điều đó chứng minh không những lão có liên quan mà liên quan nhiều là khác.

Thật sự rất khó tưởng tượng một người tài giỏi như thế lại không biết điều.

Vẻ mặt Hư Độ tương đối phấn khích.

Tiểu hòa thượng không dám tin, đại khái cũng chưa từng thấy lời thề ứng nghiệm tại chỗ như thế này.

Ba lão tổ Tần gia mặt đỏ tai hồng, bị tức muốn hộc máu.

Mẹ nó chứ, quá mất mặt mà.

Ngươi nói ngươi bị oan, kết quả vừa phát thề đã bị ứng nghiệm.

Đúng là tự đưa tay vả vào mặt mình.

Khuôn mặt già nua của Tần Văn Tông cũng đỏ lên, con ngươi đầy phẫn nộ, nhưng cũng chỉ cố nén nói:

- Ta đi mời thập tam đệ đến đây.

Sau một lát, có người đẩy một nam tử gầy yếu ngồi trên ghế dựa cóbánh xe tiến đến.

Nam tử có tướng mạo anh tuấn nhưng khuôn mặt lại tiều tụy, trong mắt cũng gần như mắt đi thần thái, trên người không có tí xíu hơi thở của tu sĩ nào mà có vẻ khá trầm lặng.

Sở Mặc tiếc hận, nếu người trung niên này không gặp kiếp nạn chắc cũng là một người hăng hái nho nhã.

Hiện giờ lại có bộ dáng thế này.

Đấu đá trong đại tộc thật khiến người ta cảm thấy chê cười.

- Tiền bối, ta là Sở Mặc, ta tới đón tiền bối rời khỏi đây.

Sở Mặc nhìn Tần Vũ Tông, thấy ông giống Tần Thi đến tám phần, lập tức ôm quyền ôn hòa nói.

Tần Vũ Tông ngồi trên ghế, phản ứng chậm chạp, ông nghiêm túc nhìn Sở Mặc, sau nửa ngày mới nói:

- Ngươi chính là...

Sở công tử à?

Thi nhi ở chỗ ngươi... tốt đúng không?

Ta rất cảm kích ngươi...

Thanh âm khá già nua, như một lão nhân đã già khụ rồi.

Sở Mặc chua xót, nghĩ tới phụ thân của mình, hắn gật đầu nói:

- Tần Thi vẫn mạnh khỏe, giờ nàng tốt, sau này sẽ còn tốt hơn.

Ta đến tiếp ngài đi gặp nàng.

- Ta...

Vẫn là thôi đi...Tần Vũ Tông chậm rãi khoát tay.

- Không thấy nó có lẽ tốt hơn.

- Vì sao thế ạ?

Chẳng lẽ tiền bối không muốn gặp nữ nhi của mình ư?

Sở Mặc hỏi.

Tần Vũ Tông mỉm cười:

- Muốn chứ.

Đã rất lâu rồi mà...

Nhưng hiện tại, ta...

đã là một phế nhân.

Nếu gặp, chẳng phải mang phiền toái cho nó, để nó phải lo lắng hay sao...

Ta không đi, ở lại Tần gia dưỡng lão cũng tốt...Tần Vũ Tông có vẻ đã rất nhọc nhằn để nói hết, ông nói mãi mới xong.

Ba vị lão tổ tức giận nhìn đám người Tần Văn Tông.

Cả đám cúi đầu, xấu hổ.

Tần Liệt Tinh lạnh lùng nhìn ba người bị phong ấn trên mặt đất nói:

- Đấu đá nội bộ, theo gia pháp đáng tội chết.

Các ngươi lại còn dám cấu kết với Lạc gia, các ngươi không xứng là con cháu Tần gia, không đáng sống ở trên đời này.

Đi chết đi!

Tần Liệt Tinh nói xong trực tiếp ra tay.

- Tinh lão tổ, oan...

Một người trong đó còn chưa nói hết đã im bặt.

Sao ba người này có thể chịu được đòn của một Chuẩn Chí Tôn ra tay trong lúc tức giận chứ.

Chỉ một chiêu đã mất mạng rồi.

Tần Liệt Tinh cũng đủ độc ác, tự tay đánh chết hậu bối, không hề do dự, khiến Sở Mặc thấy rất khâm phục.

Mặc dù ông hơi nóng tính một tí nhưng là người chính trực, không vòng vòng vèo vèo như người khác.

Đúng là đúng, sai là sai, chẳng còn mấy người có nguyên tắc như vậy trong giới tu hành nữa.

Tần Vũ Tông thấy Tần Liệt Tinh ra tay đã giết ba người, khó khăn lắm mới thốt được lên:

- Tinh lão tổ, cần gì phải...

Không phải ông không muốn nói nhanh mà sức lực có hạn, nói mãi không được.

Còn chưa dứt lời, ba người kia đã bị chết dưới tay của Tần Liệt Tinh.

Tần Vũ Tông ngậm miệng, vẻ mặt tiếc nuối, chậm rãi lắc đầu, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

- Sở công tử... phiền ngài giúp ta chăm sóc tốt cho Thi nhi...Sở Mặc gật đầu:

- Tiền bối yên tâm, ta nhất định sẽ chiếu cố nàng.

Đến khi Tần Thi trở lại Thiên giới, ta sẽ để nàng đến thăm ngài.

- Không... không cần đâu... bộ dạng này của ta...

Tần Vũ Tông gian nan nói, vẻ mặt cầu xin nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc thở dài, nhìn thoáng qua ba lão tổ của Tần gia nói:

- Thật ra vấn đề của Tần Vũ Tông thúc thúc vẫn có cách giải quyết.

- Hả?

Ba vị lão tổ Tần gia ngẩn người.

Tần Văn Tông cũng ngẩn ra, con ngươi lóe lên, sau đó cao giọng nói:

- Nếu có biện pháp mong Sở công tử giúp đỡ.

Tần gia sẽ dốc toàn lực giúp Vũ Tông chữa khỏi.

Tần Vũ Tông ngồi một bên, không kịp phản ứng, thân thể ông không phải bị phong ấn bình thường mà hoàn toàn bị phế bỏ.

Đan điền bị hủy, đạo đài hoàn toàn bị phá nát.

Thần hồn cũng bị thương nặng.

Đến năng lực nói cũng bị ảnh hưởng.

Đối với một tu sĩ Đế Chủ, bị thế này chẳng khác nào tàn phế, hoàn toàn không có hy vọng phục hồi được như cũ.

Nhưng không nghĩ tới Sở Mặc lại nói ông có khả năng khôi phục.

Sở Mặc nhìn Tần Văn Tông, hắn biết ông ta đang nghĩ gì.

Nếu Tần Vũ Tông khôi phục có khả năng sẽ ảnh hưởng đến vị trí gia chủ.

Tuy cảnh giới của Tần Vũ Tông không cao nhưng cũng là người có năng lực.

Trước khi ông bị thương, địa vị của Tần gia khá gần với gia chủ Tần Văn Tông.

Hiện giờ Sở Mặc lại xuất hiện, Sở Mặc là một hậu thuẫn cường đại.

Khi khôi phục, nếu ông muốn trả thù rửa hận, trèo lên vị trí gia chủ thì Tần Văn Tông cũng không có năng lực ngăn cản.

Nguyên nhân rất đơn giản, ba vị lão tổ chắc chắn sẽ đứng ở bên Tần Vũ Tông.

-----o0o-----

Chương 1580: Tần Vũ Tông (2)

Chương 1580: Tần Vũ Tông (2)

Tuy nhiên Tần Văn Tông là gia chủ, lão phản ứng cũng nhanh.

Lão biết dù thế nào lão cũng không có năng lực ngăn cản chuyện sẽ xảy ra.

Nếu Sở Mặc cưỡng ép nhúng tay vào chuyện của Tần gia, dù hắn có muốn đem một phế nhân như Tần Vũ Tông lên làm gia chủ vẫn có thể thành công.

Mà đã vậy thì sao lão phải làm người xấu chứ?

Sở Mặc biết Tần Văn Tông nghĩ gì nhưng hắn không nói.

Hắn tin ba vị lão tổ đều nhìn ra.

Sở Mặc gật đầu nói:

- Nếu vậy thì ta sẽ ở lại thêm một ngày chế thuốc cho Tần Vũ Tông thúc thúc.

Sở Mặc mở miệng gọi thúc thúc làm không ít trưởng lão của Tần gia giật mí mắt, họ phải nhìn Tần Vũ Tông dưới một góc độ khác.

Hiện tại ai còn dám coi ông là phế nhân chứ?

Một người trẻ tuổi có thể nói chuyện ngang hàng với ba vị lão tổ lại gọi Tần Vũ Tông là thúc thúc đó...

Có nữ nhi tốt là điều rất trọng yếu.

Tần Vũ Tông không dám tin nhìn Sở Mặc, gian nan hỏi:

- Sở... công tử... thật sự... làm được sao?

- Thúc thúc không cần lo.

Lúc trước Tần Thi còn mất cả thân thể, thần hồn và trí nhớ đều bị người khác hủy diệt, không phải hiện tại nàng vẫn sống tốt đó sao.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Không ít người Tần gia sợ hết hồn, thầm nghĩ: miệng hắn nói mặc kệ nhưng thật ra vẫn nhớ trong lòng đấy.

Cũng may những năm gần đây không ai ra tay với Sở Mặc nếu không hôm nay không hài hòa được thế này rồi.

Ba vị lão tổ cũng không nhịn được liếc mắt nhìn nhau.

Tuy không nói gì nhưng họ đều hiểu người kia đang nghĩ gì.

- Không dễ mà lừa được nhóc này đâu.

- Hắn biết rõ chuyện của Tần Thi năm đó, sau lưng hắn có lực lượng hùng mạnh, không phải chỉ đưa vài tên ra chịu tội thay là được.

- Làm gì đây?

Ba vị lão tổ lại vô thanh vô tức dùng ánh mắt trao đổi, nhất trí: cứ xem tình hình cái đã.

Sở Mặc như có vẻ chỉ vô ý nói thế.

Hắn bắt đầu không khách khí nói Tần Văn Tông bắt đầu chuẩn bị đan dược cần thiết.

Tuy hắn không yêucầu các đại dược như Chí Tôn đại dược nhưng những dược liệu hắn nói ra cũng đủ khiến người Tần gia hết hồn.

Chỉ có thể nói một từ: quá đắt!

Đến ba vị lão tổ cũng co rút khóe miệng.

Thậm chí còn thấy hoài nghi không biết có phải Sở Mặc cố ý mượn cơ hội để trút giận cho Tần Vũ Tông hay không.

Hư Độ độ hóa dấu vết Ma tộc trên người Tần gia mới dùng hết ba trăm năm tích lũy của Tần gia.

Nhưng đó là dùng cho mấy trăm vạn người.

Sở Mặc vừa mở miệng, lại muốn tài nguyên tương đương với năm trăm năm tích lũy của Tần gia.

Tuy Tần gia truyền thừa vô số năm, tài nguyên phong phú nhưng tiêu hao nhiều như vậy vẫn khiến bọn họ xót ruột.

Đáng tiếc họ đã mạnh miệng nói trước, giờ không thể đổi ý.

Tần Văn Tông chỉ có thể cắn răng gánh vác.

Sở Mặc biết bọn họ đang nghĩ gì, hắn không giải thích mà túm Hư Độ tiến vào Tần gia.

Sau khi tài nguyên lũ lượt đưa đến, Sở Mặc trực tiếp lấy Hỗn Độn Hồng Lô bắt đầu chế thuốc công khai.

Mặc dù không cấm người xem nhưng người Tần gia tự động lảng tránh, không muốn trêu chọc Sở Mặc vào lúc này.

Tần Vũ Tông được đưa đến chỗ Sở Mặc.

Ba vị lão tổ cũng không rời khỏi mà chọn đứng xe.

Lúc thấy Hỗn Độn Hồng Lô, Tần Liệt Thủy không nhịn được nói:

- Đây là Dược Vương lô mà.

Tần Liệt Tinh gật đầu:

- Hèn gì Đan Tông coi trọng Sở đạo hữu như thế...

Hiệu suất làm việc của Tần gia rất cao.

Dược liệu rất nhanh được đưa đến.

Người Tần gia rất cảm kích Sở Mặc và Hư Độ.

Hư Độ đã cứng rắn xóa hết dấu vết của Ma tộc trong linh hồn của họ.

Vì thế mà Hư Độ đã phải trả giá rất cao.

Tất cả bọn họ đều biết, làm người, thì đa số vẫn phải có lòng cảm ơn người khác.

Sở Mặc lấy ra Hỗn Độn Hồng Lô, ném thêm Tam muội chân hỏa.

Giờ Tam muội chân hỏa đã thành thục hơn rất nhiều.

Hắn ném xong mặc kệ, trực tiếp đi tìm Hư Độ nói chuyện.

Ba lão tổ nhìn mà trợn mắt há mồm.

- Hắn cứ luyện đan như thế sao?

- Có đúng hắn đang luyện đan không thế?

- Đúng là mở rộng tầm mắt.

Ba người liếc nhau, tuy không nói chuyện nhưng đều hiểu người kia nghĩ gì.

Thật sự bọn họ chưa thấy ai luyện đan như Sở Mặc.

Cứ vứt lò vứt lửa đấy cho nó tự luyện, có ai luyện kiểu đó không chứ?

Bọn họ không biết năm đó Đan Thần Đế Chủ luyện đan như thế nào nhưng đến giờ bọn họ vẫn chưa thấy người nào luyện đan như Sở Mặccả.

Hai canh giờ sau, Sở Mặc thong dong trở lại, lấy mấy viên đan dược trong lò ra, tùy ý đưa cho Tần Vũ Tông.

- Cứ sau một canh giờ lại uống một viên.

Sở Mặc nói.

Tần Vũ Tông câm nín, không biết nói gì.

Đến bây giờ ông cũng không thấy ai luyện đan tùy tiện như thế.

Nếu người trước mặt không phải Sở Mặc ông thậm chí sẽ hoài nghi người kia muốn hại chết mình.

Tần Vũ Tông không do dự, uống trước một viên, sau đó ngồi im nhưchưa có chuyện gì xảy ra.

Ba lão tổ nhìn nhau không nói gì.

Bọn họ tận mắt thấy Sở Mặc quăng tất cả dược liệu vào.

Đám dược liệu như một tòa núi nhỏ, bị quăng vào lò, lại chỉ luyện ra được bốn viên đan dược.

Mà cả bốn viên hiện tại đều ở trong tay Tần Vũ Tông.

Sau đó, Sở Mặc xoay người lại, bắt đầu luyện chế một ít tài liệu của hắn.

Những người khác thật sự không hiểu Sở Mặc đang muốn làm gì.

Đan điền của Tần Vũ Tông đã bị hủy, đạo đài vỡ nát, thần hồn bịthương nặng.

Những tổn thương này rất khó để bù đắp.

Nếu thần hồn không bị thương có thể đoạt xá hoặc sử dụng một thân thể khác để tái sinh.

Nhưng thần hồn của ông đã bị thương quá nặng, cơ bản không có cách nào có thể hút ra khỏi cơ thể được.

Trên đời này có rất nhiều đan dược khôi phục thần hồn, chưa nói đến việc đắt tiền, đan dược có thể khôi phục thần hồn cho Đế Chủ lại cực hiếm.

Thậm chí gần như không có.

Mấy ngàn năm hầu như chưa có ai có thể luyện chế ra loại đan dược này.

Đó cũng là lý do vì sao Tần gia cho rằng Tần Vũ Tông không cókhả năng khôi phục.

Không hút được thần hồn, không khôi phục được chẳng khác gì nằm chờ chết.

Thế mà đối với Sở Mặc, không phải không làm được mà lại còn làm thoải mái, tự nhiên, đúng là khiến người khác bị kích động.

Sở Mặc lại không quan tâm, ung dung ném tài liệu vào Hỗn Độn Hồng Lô.

Tam muội chân hỏa phía dưới vẫn cháy bập bùng, cung cấp đầy đủ nhiệt lượng cho Hỗn Độn Hồng Lô.

Đến canh giờ thứ hai, Tần Vũ Tông lại uống thêm thuốc nhưng vẫn không thấy thay đổi gì.

Sở Mặc thì vẫn ném tài liệu vào Hỗn Độn HồngLô.

Sang canh giờ thứ ba, ông lại uống viên thứ ba, vẫn chẳng có hiện tượng gì.

Sở Mặc vẫn đứng ném tài liệu.

-----o0o-----

Chương 1581: Thủ đoạn khó tin

Chương 1581: Thủ đoạn khó tin

Hư Độ mỉm cười ngồi khoanh chân, không hỏi gì, không nói chuyện nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy Hư Độ luôn nhìn rất chăm chú vào mỗi động tác của Sở Mặc.

Theo Hư Độ, mỗi động tác của Sở Mặc nhìn như tùy ý nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đại đạo và phép tắc.

Ba lão tổ cũng phát hiện ra, hiện tại bọn họ không nói gì.

Bọn họ thậm chí hơi căng thẳng, có gắng khắc chế để không quấy nhiễu Sở Mặc.

Đến một cảnh giới nào đó có thể cảm nhận được hành động của Sở Mặc không hề tầm thường.

Đến canh giờ thứ tư, Tần Vũ Tông uống nốt viên đan dược còn lại.

Ông nghĩ chắc cũng giống lúc trước, không có hiện tượng gì.

Nhưng lần này ông đã lầm.

Một luồng sức mạnh đột nhiên sinh ra ngay trong đầu ông.

Vếtthương thần thức lúc trước bị luồng sức mạnh như thác lũ này hoàn toàn dẹp bỏ.

Tần Vũ Tông nghĩ mình không thể khống chế được tinh thần lực của mình nữa, để mặc cho sức mạnh đó dẫn dắt ông đi về phía trước.

Đúng lúc này, Sở Mặc đang đứng yên lành đột nhiên hét lớn:

- Đến lúc rồi!

Hắn bay lên trên không, dùng tay chụp vào Hỗn Độn Hồng Lô, kéo một hình nhân từ trong đó ra.

Ba lão tổ không dám tin vào mắt mình.

Thân mình Hư Độ chấn động, chắp tay trước ngực, liên tục niệm A di đà Phật.

Thứ Sở Mặc vừa túm ra rõ ràng là một khối thân thể, có diện mạo giống hệt Tần Vũ Tông.

Thân thể kia sáng bóng, nhìn đã biết không phải là thân thể bình thường.

Ba lão tổ vừa ngạc nhiên vừa thán phục, chưa bao giờ họ thấy thủ đoạn như vậy.

Sở Mặc lại dùng một tay chụp Tần Vũ Tông đang ngồi đến, dùng lực hút cực mạnh cứng rắn hút hết thần hồn của Tần Vũ Tông ra.

Đây cũnglà một thủ đoạn kinh khủng.

Tần Liệt Dương bỗng hạ giọng nói:

- Hai Chí Tôn thuật... mà không, từ lúc đầu đến giờ, ít nhất hắn đã dùng ba loại Chí Tôn thuật.

Từ việc luyện đan, đến luyện chế thân thể rồi đến hút thần hồn...

Trời đất ơi, trình độ bác học của hắn làm người ta sợ hãi.

Tần Liệt Thủy và Tần Liệt Tinh cũng nghẹn họng.

Sở Mặc lại một tay nắm thần hồn, một tay nắm thân thể dung hợp hai thứ với nhau.

Sở Mặc chợt mở mắt nhìn Hư Độ nói:

- Mau an hồn!

Hư Độ vừa nghe liền hiểu, bắt đầu tụng kinh.

Cao tăng tụng kinh an hồn mang lại hiệu quả mạnh hơn nhiều so với việc sử dụng Chí Tôn thuật.

Hai người đúng là một bộ đôi lý tưởng.

Mới đầu, thân thể Sở Mặc luyện chế ra còn có vẻ mặt rất dữ tợn, thống khổ.

Sau khi Hư Độ tụng kinh an hồn, vẻ mặt đó nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự yên lặng và an bình.

- Chí Tôn thuật thứ tư rồi...

Tần Liệt Dương nói.

Sở Mặc quát khẽ:

- Bắt đầu nào!

Không biết hắn nói bắt đầu cái gì, chỉ thấy thân thể của Tần Vũ Tông bộc phát một luồng khí tức rất mạnh.

Mạnh đến nỗi làm xuất hiện cả dị tượng.

- Thân thể cấp Đế Chủ...

Sở đạo hữu lại dùng tài liệu luyện chế được một bộ thân thẻ cấp Đế Chủ...

Cuối cùng Tần Liệt Dương cũng hiểu mấy hành động của Sở Mặc, ông quá kích động.

- Đúng là thần tích, chỉ có Chí Tôn mới có thể làm được.

Tần Liệt Tinh nói thầm.

- Đúng là quá mạnh, chẳng trách lại tiêu hết năm trăm năm tích lũy của Tần gia.

Nếu là ta, ta cũng tình nguyện đổi.

Tần Liệt Thủy thì thào.

Ba huynh đệ hoảng sợ nhìn nhau, nếu Sở Mặc có thủ đoạn này, chỉ cần nguyên thần bất tử chẳng phải có thể sống mãi hay sao?

Vì khi thọ nguyên khô kiệt thì thân thể là thứ khô kiệt đầu tiên.

Máu tươi chảy hết thì người cũng chết.

Nhưng thọ nguyên của nguyên thần thì dài hơn thân thể rất nhiều.

Vì thế, khi một số Đế Chủ hoặc Chí Tôn chết đi vẫn có thể thi triển thần uy vì nguyên thần của họ vẫn còn sống.

Nếu Sở Mặc có khả năng luyện chế thân thể thì chẳng phải có thể sống đến ba, bốn đời hay sao...

Chỉ cần nguyên thần không chết, đổi xác đi là được.

Thanh âm của Sở Mặc vừa xa xôi vừa trầm thấp:

- Thuật này chỉ có thể dùng một lần.

Thế gian này làm gì có người bất tử chứ.

Ba lão tổ nghe xong cũng thở dài.

Họ hiểu Sở Mặc nói thật.

Chứkhông, cái vị nắm giữ Chí Tôn thuật kia không phải vẫn sống đến bây giờ hay sao?

Nhưng lại chẳng ai nghe đến tên của người đó.

Tần Vũ Tông hòa vào thân thể mới, chậm rãi mở mắt.

Ông dùng thời gian thích ứng một chút, sau đó khuôn mặt nho nhã lập tức trở nên kích động, mừng rỡ như điên.

- Thật cảm ơn Sở đạo hữu!

Tần Liệt Tinh quát lớn, khuôn mặt tràn đầy vui mừng.

Trong nháy mắt, ba lão tổ đều cảm ứng được khí tức trên người Tần Vũ Tông đã ở Đế Chủ bậc chín.

Nói cách khác, khối thân thể này là thân thể của Đế Chủ bậc chín đó.

Đừng nói tiêu hao tích lũy năm trăm năm, có năm nghìn năm, năm vạn năm... cũng đáng.

Tần Vũ Tông hít sâu một hơi, ôm quyền với Sở Mặc nói:

- Sở công tử, công ơn tái tạo...

Tần Vũ Tông hơi nghẹn ngào.

Đây là ơn tái tạo, nói Sở Mặc là phụ mẫu tái sinh ông cũng không ngoa chút nào.

Sở Mặc nghiêng người, liên tục xua tay:

- Tàn thúc thúc nói quá rồi.

Ta là bằng hữu của Tần Thi.

Ngài không cần khách khí.

Tần Vũ Tông vẫn kiên trì thi lễ với Sở Mặc.

Ân tình này quá nặng, nhất là khi ông cảm nhận được đạo cơ trong thân thể của mình ở thiên phẩm rồi.

Trong giới tu hành Thiên phẩm Trúc Cơ chính là cấp cao nhất.

Lúc trước ông cũng chỉ là một Tiên phẩm Trúc Cơ, không ngờ chẳng những lần này được tái sinh, thân thể ở Đế Chủ bậc chính, đến đạo cơ cũng tăng một bậc.

Ba lão tổ nhìn Sở Mặc với ánh mắt nóng bỏng.

Sở Mặc nói:

- Một ngày kia nếu bị ngã xuống ở đại chiến, hãy cố bảo vệ tốt thần hồn của mình, lại chuẩn bị đủ tài nguyên, ta có thể giúp các ngươi một lần.

Ba lão tổ mừng rỡ, thi lễ thật sâu với Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn Tần Vũ Tông nói:

- Tin rằng lúc này Tần thúc thúc có thể đi gặp nữ nhi của mình rồi chứ?

Tần Vũ Tông cười ha ha:

- Dĩ nhiên là tự tin rồi.

Nếu Sở công tử không chê, ta tình nguyện làm hộ pháp cho Phiêu Miểu Cung.

Sở Mặc mang Hư Độ rời khỏi Tần gia.

Hắn không cho Tần Vũ Tông câu trả lời chắc chắn về chuyện hộ pháp.

Tần Vũ Tông là phụ thân của Tần Thi, tính ra cũng là trưởng bối của hắn.

Chuyện này vẫn nên để Tần Thi quyết định thì hơn.

Ba vị lão tổ Tần gia lại thấy vui vì quyết định của Tần Vũ Tông.

Thật ra bọn họ rất sợ Tần Vũ Tông đề xuất yêu cầu gì quá phận.

Chẳng hạn như phải điều tra thủ phạm năm đó đã hãm hại Tần Thi, hãm hại Tần Vũ Tông.

Nếu thế, toàn bộ Tần gia không thương gân động cốt mới lạ.

Họ cũng sợ Tần Vũ Tông nói muốn làm gia chủ.

Nếu thế, dù họ đồng ý hay không đồng ý cũng sẽ khó khăn.

-----o0o-----

Chương 1582: Độ hóa Khương gia

Chương 1582: Độ hóa Khương gia

Tần Vũ Tông tái sinh, cũng không muốn so đo với đám ngời kia, thậm chí còn có suy nghĩ muốn thoát ly khỏi gia tộc.

Nếu ông muốn đi, chắc chắn ba vị lão tổ sẽ giữ lại.

Nhưng nếu ông đến chỗ Sở Mặc, ba vị lão tổ chắc chắn hài lòng.

Đúng là một đứa nhỏ biết điều.

Dù Sở Mặc không đáp ứng nhưng ba người Tần Liệt Dương đều nghĩ chuyện này không vấn đề.

Nên sau khi Sở Mặc và Hư Độ đi, ba vị lão tổ vẫn rất sung sướng.

Ngoại trừ một số người vẫn còn hoảng sợ, đa số người Tần gia đều thấy vui mừng.

Rốt cuộc họ cũng có thể thoát khỏi kiếp làm nô rồi.

Sự kiện này rất đáng ăn mừng.

Trên đường đi, Sở Mặc thả Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ ra.

Sau khi hai vị này đi ra đều oán hận Sở Mặc ném họ ở thế giới kia quá lâu, rồi có phải đã quên luôn họ rồi hay không...

Hư Độ khiếp sợ với sự xuất hiện của Biên Khai Vũ và Cái Thế Hống, nhìn Sở Mặc nói:

- A di đà Phật, trên người tông chủ đúng là...

Sở Mặc thản nhiên gật đầu:

- Có một tiểu thế giới.

Hư Độ nhìn Sở Mặc, vẻ mặt ta biết hết rồi không cần gạt ta, sau đólẩm bẩm:

- Lúc nào thì tiểu thế giới có thể chứa được người sống trong thời gian dài thế chứ...

- Khụ, tiểu thế giới của ta khá đặc biệt.

Nếu không ngươi vào thử xem.

Sở Mặc nở nụ cười xấu xa.

Hắn hoàn toàn có thể nắm trong lòng bàn tay thế giới trong Thương Khung Thần Giám.

Thông qua việc tu bổ Thương Khung Thần Giám, Sở Mặc đã dần lĩnh ngộ được một loại đạo.

Tuy hắn chưa hoàn toàn hiểu về thế giới này nhưng hắn biết hắn có thể làm chúa tể của nó.

Giống như một đế vương, ngồi trên ngai vàng nhưng chưa chắc đã hiểu hết mỗi tấc đất trên lãnh thổ của mình nhưng vẫn có thể hiểu hơn người khác nhiều.

Sở Mặc cũng thế, hơn nữa, hắn đang học tập, càng ngày càng hiểu hơn.

Hư Độ loạng choạng:

- Tiểu tăng sợ lắm, không đi đâu.

Thế là ba người ngồi trên người Cái Thế Hống, phi đến tổ địa của Triệu gia.

Sở Mặc hỏi Hư Độ:

- Ta có thể thấy khi ngươi độ hóa những người đó, ngươi cũng bị tổn thương.

Ngươi có thể độ hóa được cho Chuẩn Chí Tôn không?

Hư Độ niệm một câu Phật hiệu sau đó nói:

- Tiểu tăng đạo hạnh còn nông cạn, hẳn là không độ hóa được, đặc biệt là người có ma chủng thuần túy lại càng khó.

Sở Mặc gật đầu, trong lòng thở dài.

Vậy là vẫn không có cách để độ hóa cho Phong Hành Giả rồi.

Đến Triệu gia, Hư Độ không mất nhiều tiêu hao, Sở Mặc thậm chíkhông cần Triệu gia bỏ ra bất cứ một viên thiên tinh thạch nào, hắn tự bày trận xung quanh Hư Độ.

Từ trên xuống dưới Triệu gia đều mang ơn Sở Mặc và Hư Độ.

Nhưng từ đầu đến lúc hai người rời đi, họ vẫn không biết hai thanh niên trượng nghĩa này là ai.

Mấy ngày sau, đoàn người Sở Mặc lại tới Khương gia.

Vì Cổ Kiếm phái là môn phái nên không có chuyện lây nhiễm qua huyết mạch nên không cần đến nữa.

Đại gia tộc làm thiện tích đức vạn năm khá hoang vắng.

Vì Sở Mặcđã dùng trận pháp phong ấn họ lại, nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Thấy Sở Mặc và Hư Độ đến, lão thái gia Khương Ân tươi cười.

Lúc trước ông đã thu được tin của Sở Mặc.

Dù Sở Mặc nói với ông rằng Hư Độ chưa chắc đã độ hóa được Chuẩn Chí Tôn nhưng Khương Ân vẫn rất vui.

Sau khi gặp Khương Ân, lại biết Khương gia là gia tộc như thế nào, Hư Độ đột nhiên nói có thể thử một chút.

Vì trong thân thể Khương Ân không có ma chủng nguyên sinh.

Ông chỉ bị lây nhiễm thành huyết nô.

Chỉ có điều cảnh giới quá cao, rất khó độ hóa.

- Nói như vậy chẳng khác nào không có biện pháp cả.

Sở Mặc nhìn Hư Độ hạ giọng nói:

- Ngươi không cần cố ép.

Suốt dọc đường, Sở Mặc mơ hồ cảm thấy Hư Độ làm việc này sẽ bị ảnh hưởng.

Nhưng đến Thương Khung Thần Giám cũng không nhìn ra vấn đề của Hư Độ.

Hư Độ lại kiên trì không nói.

Sở Mặc cũng chỉ có thể chọn tin tưởng.

Hư Độ cười cười, niệm Phật hiệu nói:

- A di đà Phật, tiểu tăng chỉ làm hết sức mà thôi.

Nội lực của Khương gia mạnh hơn tiểu gia tộc như Triệu gia nhiều.

Sở Mặc không khách khí, để lão thái gia Khương Ân tự lấy ra tài nguyên, hình pháp trận trong khung trung để Hư Độ bắt đầu tiến hành độ hóa.

Tượng Phật đầu đội trời chân đạp đất lại xuất hiện phía sau Hư Độ niệm kinh văn.

Hư Độ ngồi trên đài sen hào quang rực rỡ, còn sáng hơn cả ánh mặt trời.

Hư Độ bắt đầu tụng kinh.

Không cần nhiều chuẩn bị, cũng chăng nói lời nào dư thừa hết.

Tổ địa Khương gia có vô số người ngồi khoanh chân, tĩnh tâm, để kinh văn gột rửa tâm linh và thần thức của mình.

Từng đạo hắc khí bay lên không hình thành một pho tượng Ma vương.

Sở Mặc híp mắt lại.

Pho tượng Ma vương này còn cường đại hơn khi ở Tần gia.

Khương gia nhập ma đã lâu, dĩ nhiên bị nhiễm cũng sâu.

Chưa cần Hư Độ ra tay, Sở Mặc sử dụng Lục tự chân ngôn của Phật gia để trấn áp Ma vương.

Lục tự chân ngôn cực kỳ mạnh mẽ.

Mấy ngày nay Sở Mặc đã lĩnh ngộ được thêm một chút, thi triển thuần thục và sức mạnh cũng lớn hơn.

Ma vương pháp tướng bị nứt vỡ, tiêu tan giữa đất trời.

Sở Mặc có thể cảm nhận, tu sĩ càng hùng mạnh thì hắc khí càng nhiều.

Hắc khí trên Ma vương mạnh đều ngưng kết từ người các tu sĩ Đế Chủ trở lên.

Hắc khí trên người lão thái gia Khương Ân còn nồng đậm hơn, khó hút ra hơn những tu sĩ khác rất nhiều.

Một lát mới có thể bốc lên một chút, cứ bốc xong lại ngừng.

Vẻ mặtKhương Ân cũng đầy thống khổ, như bị tra tấn vậy.

Nhưng ông không hề kêu tiếng nào.

Thân là trụ cột của Khương gia, ông không muốn tỏ ra yếu ớt trước bất cứ ai.

Dù có đau khổ hơn ông cũng có thể chịu được.

Năng lượng cuồn cuộn như thác lũ tiến vào thân thể của Hư Độ.

Hư Độ trang nghiêm, thân thể tản ra hào quang màu vàng, chính bản thân Hư Độ giờ cũng rất giống tượng Phật.

Phật âm cộng hưởng trong trời đất, không ngừng độ hóa từng người trong Khương gia.

Sở Mặc hơi lo lắng.

Giờ nhìn Hư Độ giống như thần nhưng Sở Mặc cảm giác, Hư Độ đang ngày một yếu đi.

Kể cả có tài nguyên cung ứng nhưng Hư Độ vẫn nanh chóng suy yếu.

Sở Mặc tự nhủ: không phải tiểu hòa thượng này đang tự thiêu đốt máu của chính mình chứ?

Vừa nghĩ, Sở Mặc vừa nhìn Hư Độ.

Xuyên qua ánh sáng màu vàng, Sở Mặc thấy khuôn mặt Hư Độ vẫn rất trang nghiêm, không nhìn ra tí dấu vết nào.

Tuy trời xui đất khiến khiến Sở Mặc thành Tông chủ của Phật mônnhưng kiến thức về Phật môn của hắn cũng không nhiều cho lắm.

Hắn biết Lục tự chân ngôn là mạnh nhất nhưng hắn không hiểu rõ các thần thông khác, với tình huống của Hư Độ thì hoàn toàn không biết tí gì.

Sở Mặc rất hy vọng Hư Độ có thể bình an.

Tiểu hòa thượng này hiện tại tuyệt đối có giá trị hơn hắn.

Dù sao Sở Mặc cũng không có bản lĩnh độ hóa người nhập ma.

-----o0o-----

Chương 1583: Tôn kính

Chương 1583: Tôn kính

Sau một ngày một đêm, đa số người Khương gia đã được cởi bỏ dấu vết ma tộc, độ hóa thành công.

Chỉ còn vài tu sĩ cảnh giới cao, hắc khí hiện tại vẫn đang bay lên.

Tài nguyên Khương gia lấy ra hầu như không còn.

Sở Mặc lại trực tiếp bổ sung thêm một lượng lớn thiên tinh thạch cực phẩm, biến nó thành năng lượng để Hư Độ hấp thu.

Lại qua mấy canh giờ, cuối cùng cũng thành công độ hóa cho mấy tu sĩ cảnh giới cao.

Hiện tại cũng chỉ còn lão thái gia Khương Ân thôi.

Trên khuôn mặt trang nghiêm của Hư Độ đã có chút mệt mỏi.

Rốt cuộc đã không khống chế được mà phải thể hiện ra rồi sao?

Sở Mặc cực kỳ lo lắng.

Nhưng thanh âm của Hư Độ vẫn chưa đình chỉ, vẫn ổn định, hoàntoàn không có tí xíu biến hóa nào.

Tượng Phật phía sau Hư Độ cũng đồng thời niệm Phật âm, trấn áp thiên địa.

Ầm một tiếng!

Thân thể Khương Ân đột nhiên toát ra một luồng hắc khí, không phải nó bị hút mà hình như nó tự chạy ra.

Sau đó, hắc khí kia hóa thành một hình Ma vương, nhìn rất trang nghiêm.

Nó mở mắt, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đám người Sở Mặc.

Sau đó cất tiếng nói trầm thấp mà u ám:

- Một đám vô tri lại dám xóa đi phong ấn của Ma tộc phải không?

Tên Ma vương này đưa tay đánh một chưởng, bóng đen to lớn hướng tới muốn đè vào Hư Độ.

Vòm trời cũng vì thế mà bị uốn cong.

Uy lực của chưởng này khá kinh khủng.

Sở Mặc không nghĩ tới hắc khí trong người Khương Ân sẽ ngưng kết ra Ma vương lợi hại như thế.

Uy lực thậm chí vượt qua ma chủng hắn gặp lúc trước.

Việc này có chút kỳ lạ.

Sở Mặc nghĩ thầm, nhưng động tác cũng không chậm, sử dụng Lục tự chân ngôn để chiến đấu.

- Úm!

Một bông hoa sen vàng từ miệng Sở Mặc bay ra, đánh vào bàn taycủa Ma vương.

Bàn tay kia bị đánh thủng một lỗ nhưng vẫn vươn về phía trước.

Bầu trời như sắp sụp đến nơi, không chịu được đè ép ở cấp độ này, có thể tự sụp bất cứ lúc nào.

Sở Mặc lại dùng thêm một chữ.

- Ma!

Lại thêm một bông sen vàng đánh vào bàn tay to ở trên.

Nổ đánh bùm một cái.

Bàn tay kia khẽ run, bị đánh thủng to lắm rồi, nhưng vẫnvươn đến tiếp.

Sở Mặc cáu, trực tiếp sử dụng Cửu tự chân ngôn.

Vận hành chữ Binh!

Tinh khí trong trời đất ầm ầm tiến vào người Sở Mặc.

Hắn lại thúc dục chữ Liệt.

Không gian bị vặn vẹo, thời gian như ngưng lại.

Sau đó hắn sử dụng liền tù tì chữ Thiên Nhân Hợp Nhất.

Sau đó mới dùng câu thứ ba của Phật gia:

- Ni!

Từ trước đến nay chưa có ai sử dụng thần thông kiểu điên cuồng thé này.

Thánh thuật cao nhất của Phật giáo, Đạo giáo lại được dùng hợp với nhau để công kích đối phương.

Chỉ sợ các đại năng của Phật gia và Đạo gia cũng không làm được.

Lời của Sở Mặc mang theo uy thế cực to lớn, giống như thay trời hành đạo, trực tiếp bay đến đánh vào bàn tay kia.

Bàn tay vốn đã bị thủng lỗ chỗ nháy mắt nổ tung, chia năm xẻ bảy.

Sau đó, năng lượng này vẫn không ngừng lại, trực tiếp đánh vào Ma vương.

Ầm ầm!

Ma vương bị phá thành mảnh nhỏ.

Trước khi tiêu tan, nó còn thốt lên:

- Thần thông gì thế này?

Sở Mặc phun ra một ngụm máu, nhưng đôi mắt lại rực sáng.

Quả nhiên có thể sử dụng cách này.

Sở Mặc vui vẻ, hắn đã tìm được cách chiến đấu.

Cảnh giới càng cao thì càng có nhiều cách chiến, chiến đấu thiênbiến vạn hóa, chỉ một thay đổi nhỏ cũng có thể làm đảo lộn kết cục.

Các chiêu thức hữu hiệu cũng không phải nhiều.

Đối phương không phải lúc nào cũng là người yếu.

Tất cả mọi người đều là kẻ mạnh, đều có nhiều cách chiến đấu.

Cùng cảnh giới, thần thông hay pháp thuật bình thường cơ bản không có ích mấy.

Cái có ích chính là sự biến hóa.

Khương Ân cũng không nhịn được phun ra một búng máu.

Người ông đầy huyết.

Ông đã bị thương nặng.

Sở Mặc hơi híp mắt nhìn Khương Ân.

Hắn khá lo lắng, hắn không muốn lão nhân lương thiện này gặp bất trắc.

Hư Độ vẫn bình tĩnh tụng kinh.

Sở Mặc nhìn Hư Độ, thấy vẻ uể oải đã biến mất.

Hắn nhíu mày, lại nhìn Khương Ân.

Giờ khắc này, có vô số con cháu Khương gia đang quỳ gối, vẻ mặt cung kính, họ đều hy vọng lão thái gia có thể gắng gượng vượt qua kiếp nạn này.

Mọi người biết tình huống của ông không tốt, khó mà thanh trừ đượchết hắc khí trong cơ thể.

Phật âm vẫn bao phủ thiên địa, vang lên không ngừng.

Hắc khí trong cơ thể Khương Ân vẫn bay lên.

Lại thêm một ngày nữa đi qua.

Đã qua hai ngày hai đêm nhưng trong thân thể Khương Ân vẫn còn hắc khí.

Trong lúc đó, Sở Mặc đã chiến đấu ba lần rồi.

Hắc khí trên người Khương Ân không ngừng kết thành Ma vương có linh trí nhưng may mà các cái sau kém cái đầu rất nhiều.

Sở Mặc nghi ngờ không hiểu Ma vương mạnh kia hình thành thế nào?

Sự hiện diện của nó quá quỷ dị.

Lại thêm một ngày một đêm nữa đi qua.

Tổng cộng Hư Độ đã độ hóa suốt ba ngày ba đêm.

Điều khiến Sở Mặc lo lắng là hắn không thấy vẻ mệt mỏi trên gương mặt Hư Độ nữa mà hình như, tinh thần của Hư Độ càng ngày càng tốt.

Điều này rất không bình thường.

Theo trạng thái khi Hư Độ lần đầu độ hóa ở Tần gia, không có khả năng Hư Độ lại không mệt tí nào.

Theo tiếng niệm Phật của Hư Độ, thiên địa tràn đầy hoa sen vàng.

Mỗi một bông lại ẩn chứa một sức mạnh to lớn.

Đồng thời, vùng trời sụp khi Ma vương xuất hiện lúc trước đã khôi phục lại rồi.

Cả vùng đấtthành một biển vàng.

Cuối cùng, một đạo hắc khí còn sót lại trong người Khương Ân cũng bị hút ra.

Sau đó, sắc mặt ông đen dần, huyết khí trong thân thể gần như suy bại, tinh thần vô cùng uể oải.

- Lão tổ!

- Lão thái gia!

- Lão thái gia làm sao thế?

Vài đại nhân của Khương gia đã đỏ mắt, gần như muốn vồ đến chỗ Khương Ân.

Sở Mặc cũng hoảng sợ, vội vàng bay tới.

Thân thể Khương Ân nhìn như một lão già sắp chết.

Khương Ân khoát tay.

Thấy Sở Mặc tới, mặt ông lại có chút hồng hào hơn.

Mọi người đều thấy đau khổ.

Có vẻ như là hồi quang phản chiếu.

- Sở đạo hữu, cám ơn ngươi và pháp sư Hư Độ đã làm cho Khương gia nhiều như vậy.

Khụ... mấy năm nay, Khương gia làm việc thiện tích đức... coi như đã được hồi báo.

Thân thể của Khương Ân đã yếu lắm rồi.

Ông không động đậy đượcnữa.

Sở Mặc nhìn Cái Thế Hống bên cạnh.

Nó lắc đầu.

Lão thái gia thấy vậy, cười cười nói:

- Sở đạo hữu... không cần cố sức thế đâu.

Ta biết mình mà.

Dấu vết Ma tộc trong người ta đã bắt đầu hóa thành ma chủng.

Ban đầu nó bị ta bức ra đấy.

Sở Mặc bừng tỉnh đại ngộ.

Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao Ma vương đầu tiên lại khủng bố như thế, ra là nó đã biến thành ma chủng.

Hơn nữa, nó bị Khương lão thái gia bức ra ngoài, vì Hư Độ còn đangđộ hóa, nó sẽ không sống được lâu, nên mới muốn dốc toàn lực liều chết, dĩ nhiên cường đại hơn ma chủng.

-----o0o-----

Chương 1584: Độ ma ở Huyễn Thần giới (1)

Chương 1584: Độ ma ở Huyễn Thần giới (1)

- Ngài cần gì tự làm khổ mình như thế, nếu không độ hóa được thì còn có thể phong ấn mà.

Sở Mặc thở dài.

Giống như Phong Hành Giả, cứ phong ấn lại không chừng một ngày nào đó sẽ có biện pháp giải quyết.

KHương Ân lắc đầu:

- Ta chỉ muốn... thử nghiệm... cho những người khác..., muốn dòđường đi coi sao thôi...

Lão thái gia khó khăn nói, Sở Mặc lấy một viên đan dược đưa ngài.

Ông cũng không cự tuyệt, sau khi nuốt xuống, tinh thần có vẻ khá hơn.

Đôi mắt Sở Mặc đỏ lên.

Hắn thật lòng kính nể lão thái gia.

Hắn biết lão thái gia làm như vậy là muốn kiểm chứng, nếu ông có thể thành công được độ hóa, những người sau cũng sẽ được cứu.

Nếu không, tốt nhất là cứ chờ bị phong ấn đi.

Hy sinh vĩ đại như vậy khiến người khác không thể không kính nể.

- Đáng tiếc vẫn thất bại.

Khương lão thái gia cười cười.

- Thật ra cũng không sao, người chỉ có thể chết một lần.

Cái chết này cũng không phải vô nghĩa.

- Lão tổ!

- Lão thái gia!

Một đám cao tầng dù đã lớn tuổi cũng không nhịn được khóc rống lên.

- Đừng khóc... các ngươi đều mấy vạn tuổi rồi còn khóc cái gì.

Nhớ kỹ phải duy trì gia phong, duy trì truyền thống, tiếp tục làm việc thiện đấy.

Lão thái gia nói xong lại mỉm cười nhìn Sở Mặc, sau đó vui vẻ nhắm mắt, đi về cõi tiên.

Sở Mặc đau buồn.

Dù không có giao tình sâu đậm nhưng Sở Mặc cảm phục nhân cách của lão thái gia.

Đây thật sự là một người tốt.

Ngươi có thể nghĩ ông ngốc nhưng không thể không tôn trọng nhân cách của ông.

- Nhân phẩm cao thượng của lão thái gia đúng là tấm gương chovãn bối chúng ta.

Sở Mặc thi lễ với Khương lão thái gia.

- A di đà Phật!

Hư Độ chắp tay trước ngực, nhẹ giọng tụng kinh tiễn đưa Khương lão thái gia về trời.

Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ yên lặng thi lễ.

Qua ba ngày ba đêm, bọn họ đã biết Sở Mặc đang làm gì, họ lại càng tôn kính hắn hơn.

Sở Mặc không muốn ở lại trong không khí đau thương này, cự tuyệt lời mời ở lại của Khương gia, tự tay tháo dỡ pháptrận phong ấn Khương gia.

Trong nhân gian có truyền thuyết người làm việc thiện chín kiếp nhưng cuối cùng, truyền thuyết cũng chỉ là truyền thuyết, không ai kiểm chứng.

Nhưng nhìn Khương gia kiên trì làm việc thiện đến mấy vạn năm, bọn họ chợt hiểu.

Đây đâu còn là tích thiện chín kiếp, mà chín mươi kiếp, chín trăm kiếp rồi.

Một gia tộc như vậy, dù trời không thương thì người cũng muốn bảo hộ.

Nên Sở Mặc không nói gì nhưng trong lòng lặng lẽ quyết định, nhấtđịnh phải che chở cho Khương gia, không để họ gặp đại kiếp.

Gia tộc như vậy mới là tương lai của Thiên giới.

Từ đầu đến cuối, vẻ mặt Hư Độ bình thản, chỉ yên lặng tụng kinh.

Sau khi rời khỏi Khương gia, Hư Độ hỏi Sở Mặc:

- Giờ chúng ta đi đâu đây?

Sở Mặc dừng bước nói:

- Còn ngươi thì sao?

Hư Độ mỉm cười như tượng Phật:

- Ta vẫn khỏe.

Sở Mặc nhíu mày.

Hư Độ chủ động nói:

- Tiểu tăng có một đề nghị.

- Ồ?

- Tông chủ có thể tự do xuất nhập Huyễn Thần giới phải không?

Đôi mắt của Hư Độ sáng rỡ, nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc hơi ngẩn ra:

- Tu sĩ có huyết mạch đều tiến vào được mà.

- Không không, ý tiểu tăng là cả người đều tiến vào ý.

Hư Độ mỉm cười nói:

- Tông chủ làm được đúng không?

Hư Độ cũng không nói vì sao lại biết bí mật của Sở Mặc nhưng lại đưa ra một đề nghị khiến Sở Mặc giật mình.

- Ngươi nói muốn mở một khu vực riêng trong Huyễn Thần giới, sau đó thông cáo Thiên giới để toàn bộ người có ma chủng vào đó độ hóa một thể á?

Khóe miệng Sở Mặc co giật.

Hư Độ gật đầu nói:

- Đúng thế.

Tông chủ thấy được không?

- Sao ngươi biết ta làm được?

Sở Mặc không dám tin.

Hư Độ hạ giọng nói:

- Tông chủ, tiểu tăng là con cháu của Phật môn mà.

- Con cháu của Phật môn thì làm sao?

Sở Mặc liếc mắt tự nhủ, ta còn là Tông chủ của Phật môn đấy.

Hư Độ giải thích:

- Phật môn đến từ La Thiên Tiên Vực đó.

- ...

Sở Mặc đen mặt, hắn đã hiểu.

- La Thiên Tiên Vực có một loại pháp khí, chắc ở cấp Thánh khí...

Hư Độ nói xong ngậm miệng, không tiếp tục nữa.

Sở Mặc trợn mắt, không nghĩ tiểu hòa thượng này biết nhiều như thế.

Nếu không phải tiểu hòa thượng này thiện lương, nếu không phải Sở Mặc chính là Tông chủ của Phật môn chắc chắn lúc này hắn muốn giếtngười diệt khẩu rồi.

Tuy nhiên, bình tĩnh mà nói đề nghị này khá khả thi.

Thiên giới quá lớn, không biết còn bao nhiều gia tộc nhập ma nữa.

Sở Mặc chỉ biết Huyết Ma Lão Tổ tạo nghiệt.

Như vậy ai dám cam đoan không có Ma tộc khác làm như lão chứ?

Dù chỉ có Huyết Ma Lão Tổ làm thì sát thủ Đế Chủ bậc tám kia chưa chắc đã biết hết.

Sở Mặc cảm giác tên đó chỉ biết một phần thôi.

Ý của Hư Độ là một biện pháp hay.

Đương nhiên, biện pháp này không áp dụng được cho những gia tộc ngoan cố không muốn độ hóa.

Sở Mặc càng nghĩ càng thấy khả thi.

Hắn lập tức nhắn tin cho Thủy Y Y, Sở Thanh, sau đó do dự một chút, lại đưa tin cho Lưu Vân.

Vấn đề Tần Thi cũng được giải quyết.

Sở Mặc đỡ lo.

Đồng thời, Sở Mặc cũng liên hệ với Sở Thanh nhờ nàng nói với những người ở tổ địa Sở thị nhất mạch rằng sau khi chuyện này chấm dứt, hắn muốn đến chỗ Huyết Ma Lão Tổ.

Đối mặt với Huyết Ma Lão Tổ, Sở Mặc cũng không lo lắng quá nhiều.

Địch nhân nhiều năm, song phương có sự chênh lệch không nhỏ.

Rõ ràng Huyết Ma Lão Tổ ở cấp độ cao hơn.

Trình độ của lão cao hơn Chuẩn Chí Tôn Sở Mặc gặp rất nhiều.

Hơn nữa, bên kia còn có một tênChí Tôn vừa mới sống lại đó.

Chỉ dựa vào mình Sở Mặc dĩ nhiên không đối kháng được.

Sau khi chuẩn bị xong, Sở Mặc đến Huyễn Thần giới, trực tiếp đi tìm Linh Vũ Vi nói chuyện.

Linh Vũ Vi gật đầu đồng ý, bày tỏ sẵn lòng giúp một tay.

Nàng và Giới Linh là chúa tể trong Huyễn Thần giới.

Ma chủng bị bức ra càng nhiều thì càng hùng mạnh.

Đến lúc đó, bọn họ có thể hỗ trợ trấn áp.

Sở Mặc cảm tạ Linh Vũ Vi.

Dù Linh Vũ Vi và Giới Linh nói toàn bộ Huyễn Thần giới là của hắn, hai người họ cũng là tôi tớ nhưng Sở Mặc chưa bao giờ nghĩ vậy.

Hắn vẫn tôn trọng hai người.

Dù là ai, hắn vẫn lấy nghĩa đối nghĩa.

Sở Mặc quay lại nói với Hư Độ, mọi chuyện không thành vấn đề rồi.

Hư Độ vui vẻ.

Lúc này, bản tin bùng nổ.

Cả Thiên giới cũng nổ tung theo.

- Các gia tộc nhập ma ư?

Thiên giới chúng ta làm sao lại có gia tộc nhập ma chứ?

- Không ngờ có người có thể độ hóa ma?

Nhưng chúng ta thật sựcó gia tộc bị nhập ma sao?

Mỗi người một ý.

Mọi người khó mà tin Thiên giới thái bình nhiều năm lại còn ẩn dấu dư nghiệt của Ma tộc.

Nhưng sau đó lại có người công khai hỏi có phải có thể độ hóa được thật hay không?

Người đi hỏi cũng không phải hạng người vô danh.

Thế là bản tin lại nổ tung.

-----o0o-----

Chương 1585: Độ ma ở Huyễn Thần giới (2)

Chương 1585: Độ ma ở Huyễn Thần giới (2)

- Mẹ nó, Thiên giới thật sự có gia tộc nhập ma kìa.

- Sao bọn họ lại nhập ma được chứ?

- Ma tộc đã đến Thiên giới rồi.

- Mọi người đừng kích động, có thể họ bị hãm hại.

Rốt cuộc mọi người cũng biết chuyện gì đang xảy ra, rồi thời gian vừa qua Sở Mặc đã làm cái gì.

Nhiều tin tức không ngừng bị xới lên.

Tần gia chỗ Tần Thi, Khương gia cũng đứng ra nói chuyện.

- Sở Mặc không hổ là hậu nhân của Sở thị.

Ta tâm phục khẩu phục.

Hắn là người trẻ tuổi cự phách cũng đáng là tấm gương cho mọi người học tập.

- Chống lại Ma tộc là nghĩa vụ của mỗi người.

Bảo vệ nhà của ngươi nếu không sẽ chết mà không có chỗ chôn vì ngươi sẽ biến thành Ma tộc, trở thành huyết nô cho chúng.

- Ta biết Khương gia vĩ đại, lão thái gia lại càng vĩ đại, khiến người kính nể.

- Những đại năng bị nhiễm ma chủng đã đến lúc cần lựa chọn, hoặc bị phong ấn, hoặc diệt vong.

Các ngươi muốn con cháu hậu thế của mình cùng mất mạng hay được giải thoát, các ngươi nên suy nghĩ kỹ đi.

Nhiều người bàn ra tán vào, thông tin truyền khắp giới tu hành.

Cóvô số người ở cảnh giới cao trầm tư.

Sau một thời gian, một đoạn khẩu quyết được truyền khắp giới tu hành.

Nhiều người ở Tiên giới hay Linh giới cũng nhận được.

Sau khi bọn họ thử nghiệm phát hiện thân thể của mình cũng có thể tiến vào Huyễn Thần giới, hơn nữa, người không có huyết mạch cũng tiến vào được.

- Quả nhiên Sở Mặc có quan hệ sâu xa với Huyễn Thần giới.

- Mặc kệ Sở công tử cùng Huyễn Thần giới có quan hệ gì, hắnchính là người vĩ đại nhất.

- Đúng thế, Sở công tử làm chuyện lớn.

Ai dám phản đối, người đó đang đi ngược với giới tu hành.

Ngoài dự đoán của mọi người, cả đám chỉ bàn tán Sở Mặc có quan hệ gì đó với Huyễn Thần giới chứ không châm chọc cái gì.

Vì vừa nói sẽ bị vạn người phỉ nhổ, ở ngoài thì bị đuổi giết.

Dù là Chuẩn Chí Tôn cũng sợ không dám nói lung tung chứ đừng nói tu sĩ bình thường.

Danh vọng của Sở Mặc trong giới tu hành đã lên đến đỉnh cao.

Vô số người đều hy vọng Sở Mặc có thể đứng ra nói gì đó.

Sở Mặc để lại một câu trên bản tin:

- Người vĩ đại không phải là ta mà là pháp sư Hư Độ.

Hư Độ có thể độ hóa dấu vết ma tộc trong người tu sĩ.

Ta chẳng qua chỉ giúp một chút mà thôi.

Một lời nói nhấc lên ngàn ngọn sóng.

Sở Mặc khiêm tốn lại khiến hắn được tôn trọng hơn.

Đồng thời cái tên Hư Độ lần đầu tiên xuất hiện tiến nhập lòng người.

Hư Độ nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu tăng không thích nổi danh.

- Dù thế nào sau chuyện này, ngươi không muốn dương danh cũng không được.

Hư Độ nghĩ một chút rồi nói:

- Nghe cũng không tệ.

- ...

Sở Mặc câm nín.

Tiểu hòa thượng đôi khi sẽ nói vài câu vượt khỏi dự đoán, khiến người ta cảm thấy đáng yêu.

Sở Mặc lại hỏi Hư Độ:

- Ngươi xác định ngươi không có việc gì chứ?

- Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.

Hư Độ chắp tay.

- A di đà Phật.

- Trả lời ta đi.

Sở Mặc ép hỏi.

- Cứu trăm vạn người ta có thể thành Phật.

Hư Độ thản nhiên nói.

- Mặc dù tiểu tăng không muốn nổi danh nhưng lại rất muốn thành Phật.

Sở Mặc hít sâu một hơi nói:

- Dù thế nào, ta hy vọng ngươi có thể sống thật mạnh khỏe.

Hư Độ thản nhiên nói:

- Tông chủ, tiểu tăng là nam nhân.

Sở Mặc thiếu chút nữa lật bàn, tức giận trừng mắt nhìn Hư Độ nói:

- Ông đây chưa từng nói thích ngươi.

Hư Độ mỉm cười, không nói gì nữa.

Cuối cùng ngày ước định cũng đến.

Sở Mặc cùng Hư Độ, Cái Thế Hống, Biên Khai Vũ tiến vào không gian chuyên biệt của Huyễn Thần giới.

Đến nơi, cả đám trợn mắt.

Trong này rộng hơn nghìn vạn dặm.

Là một không gian độc lập, chỉ là một vùng thảo nguyên xanh mướt kéo dài, như được đặc biệt chuẩn bị cho ngày hôm nay.

Không có mặt trời nhưng cũng không âm u.

Mà quan trọng nhất, trên thảo nguyên kia chỗ nào cũng thấy người.

Ít nhất phải có một trăm triệu, hay một tỷ, mười tỷ hay cả trăm tỷ đây?

Đừng nói Sở Mặc, đến Hư Độ cũng ngây dại.

Không biết đang cóchuyện gì.

Về mặt tổng thể, đám người cũng khá trật tự, chỉ tụ tập nhìn lên không trung, không có ai bay nhảy lung tung.

Nhưng cả một đám nói chuyện lại quá ồn ào.

Mỗi người một ngụm nước miếng cũng có thể nhấn chìm người khác rồi.

- Chuyện gì thế?

Biên Khai Vũ sợ ngây người.

- Bọn họ đến họp chợ sao?

Cái Thế Hống lẩm bẩm:

- Như kiểu đi hội ý nhỉ?

- Có nhiều người nhập ma thế à?

Hư Độ nghẹn họng, trố mắt nhìn.

Sở Mặc vừa thấy liền rõ.

Đâu phải cả đám này nhập ma, rõ ràng có những người chỉ đến giúp vui thôi.

Chuyện này trăm năm khó gặp, ai mà không muốn tận mắt chứng kiến chứ.

Huyễn Thần giới lại là một địa phương thần bí, chỉ một số ít người có thể tiến vào.

Hiện tại, đến thân thể cũng tiến vào được, ai lại không muốn đến xem thử cho biết chứ?

Dù biết nhưng Sở Mặc vẫn buồn bực, chúng ta độ ma chứ có phải đi hội đâu.

Lúc này, vô số người đã phát hiện Sở Mặc, còn thấy cả Hư Độ.

Tiếng ầm ĩ nhỏ đi, cuối cùng yên lặng hẳn.

Sở Mặc cũng tìm thấy Tần Thi, Đổng Ngữ, Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa... và rất nhiều người khác.

Sở Mặc hơi nôn nao, trong lòng thầm nói: đã lâu không gặp.

Phương Lan, Bình Bình, Hoa Tiểu Nha, Thẩm Ngạo Băng, đệ tử của Nhân giới...

Tiếu Vạn Quân, Lý Phương Trung, lão tu sĩ, Tinh Nhi và Nguyệt Nhi, mọi người đều ở đây.

Năm tháng qua đi các nàng vẫn không thay đổi, vẫn thủy chung như thế.

Kỳ thật lúc này chỉ cần một mình Tần Thi lại đây là được rồi, nhưng tất cả những người này đều tới đây.

Các nàng tới không vì cái gì khác, chỉ là muốn yên lặng nhìn Sở Mặc.

Bởi vì tưởng niệm.

Thiên giới bên này cũng có thật nhiều người lại đây.

Sở Mặc liếc mắt một cái đi qua, rất nhiều người cười với hắn.

Đường tỷ Sở Thanh, vị hôn thê Thủy Y Y trên danh nghĩa, thậm chí bao gồm cả Hồng Nguyệt cô cô và Đế Chủ Tử Yên cũng rất khiêm tốn xuất hiện trong đám người.

Người tùy tùng Nguyệt Khuynh Thành, huynh đệ Hổ Liệt, Sở Mặc thậm chí còn nhìn thấy Thanh Phong bên cạnh Hổ Liệt, là người thiếu niên nhân tộc thời điểm hắn mới vào Huyễn Thần Giới đã thấy so tài cùng Hổ Liệt.

Hiện giờ đã lặng yên trở thành một gã Đế Chủ trẻ tuổi.

Thanh Phong mỉm cười với Sở Mặc, tươi cười nhẹ nhàng, trong lòng sợ là cũng có rất nhiều cảm thán.

Mười mấy năm, đừng nói là đối với người tu hành, cho dù là người bình thường cũng thật không tính là đặc biệt dài.

Nhưng hắn vẫn tận mắt thấy một thiếu niên không tính là tu sĩ một đường thăng tiến trở thành người trẻ tuổi cự phách toàn bộ giới tu hành.

Hiện giờ lại chủ động khiêng tất cả chuyện của giới tu hành trên vai, phần trí tuệ này, phần khí độ này thật khiến cho người ta kính nể.

-----o0o-----

Chương 1586: Chưa từng có thịnh hội

Chương 1586: Chưa từng có thịnh hội

Hôm nay người tiến vào mảnh không gian Huyễn Thần Giới này, tuyệt đại đa số trong đó đều là tới vì Sở Mặc.

Thanh danh của Sở Mặc truyền xa ở Thiên giới, trở thành một thế hệ trẻ tuổi chủ chốt, nhưng người thật sự gặp qua hắn vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay, Lúc này tất cả mọi người biết tin đều tới đây, bọn họ muốn nhìn trực tiếp.

Vẻ mặt Hư Độ bình thản đứng ở bên cạnh Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Lòng người đều hướng về phía Tông chủ.

Sở Mặc cười quay đầu lại nhìn hắn một cái:

- Ngày sau ngươi cũng sẽ thế.

- A di đà phật, danh lợi cuối cùng cũng đều là vô ích.

Hư Độ khẽ mỉm cười.

Càng ngày càng có nhiều người dũng mãnh tiến vào mảnh không gian này, đến cuối cùng, ngay cả chính những người này cũng đều bị hù dọa.

Bọn họ cũng không nghĩ tới sẽ có nhiều người tới đây như vậy.

Lúc này Sở Mặc bỗng nhiên mở miệng, thanh âm của hắn che lấp thiên địa, nhưng cũng không chói tai:

- Nhiều người tới như vậy, sẽ không phải tất cả đều nhập ma đấy chứ?

Nếu như vậy... vậy thì giới tu hành của chúng ta gặp phải vấn đề lớn rồi.

Vô số người bị Sở Mặc chọc cười, không kìm nổi phát ra tiếng cười vang.

Tiếng cười kia như núi thở sóng thần, sống như sóng triều, thực làm người ta cảm thấy khủng bố.

- Hôm nay có thể đến nhiều người như vậy, thật sự ngoài dự liệu của ta, tất cả mọi người là đến nhìn vị pháp sư truyền kỳ bên cạnh ta đây sao?

Sở Mặc cười nhìn thoáng qua Hư Độ bên cạnh.

Một đám người lại phát ra tiếng cười, xen lẫn cái loại gào thét.

- Chúng ta thật ra là tới thăm ngươi đấy Sở công tử!

- Sở công tử, ta thích ngươi!

- Sở công tử... ta muốn sinh con cho ngươi!

Sở Mặc đầu đầy hắc tuyến, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, nói:

- Nói chính sự, nói chính sự.... hiện tại ta sẽ vẽ ra một khu vực, tu sĩ thật sự nhập ma hay đến trong khu vực này.

Tu sĩ chưa nhập mà, các ngươi ngàn vạn lần không cần đến nơi đây, nếu không các ngươi sẽ bị độ hóa, vong tình quên yêu, quên thù hận... phải vào Phật môn.

Đừng nói ta không nhắc nhở các ngươi, đây không phải chuyện đùa.

Vẻ mặt Sở Mặc nghiêm túc, tiếng ầm ĩ của mọi người nhỏ dần, trên mặt đều lộ ra vẻ nghiêm nghị.

- Nếu nhiều người tới đây như vậy, ta sẽ nói với mọi người một chút ít về tình huống của Ma tộc.

Sở Mặc cảm thấy đây là một cơ hội tốt khó có được, hắn bắt đầu từ huyết nô nói tới ma chủng, từ ma chủng nói tới Huyết Ma Lão Tổ, hắn nói Tần Khiếu Thiên chính là huyền thoại Tần gia, cũng nói tới Tần Thi Tần gia, hắn nói tới Cổ Kiếm phái, hắn nói tới Khương gia.

Sở Mặc không nói nhảm, không có dông dài, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, truyền hết mọi tin tức hắn biết được về Ma tộc.

Vốn còn có rất nhiều tu sĩ ôm suy nghĩ tới xem náo nhiệt càng nghe sắc mặt càng nghiêm túc, tới cuối cùng đều trở nên ngưng trọng.

- Giữa Ma tộc và Nhân Tộc chưa nói tới cái gì mà kẻ thù sinh tử, nhưng hiện giờ tình thế của Thiên giới hoàn toàn khác với quá khứ.

Một khi Ma tộc tiến vào Thiên giới, như vậy điều chúng ta gặp phải sẽ là một hồi vô cùng gian khổ... cuộc chiến chủng tộc!

Loại chiến tranh này không hề nhẹ nhàng, cũng không có bất kỳ thỏa hiệp tìm đường sống.

Hoặc là chúng ta đánh bại bọn chúng, đuổi bọn chúng về vực sâu Ma giới, hoặc là bọn chúng đánh bại chúng ta, từ đó về sau Nhân Tộc biến mất, những người còn sống đều trở thành linh hồn huyết nô.

Sở Mặc nghiêm túc nói xong, thanh âm của hắn bình thành, hóa thành thanh âm ù ù của Đại Đạo, rơi vào trong tai mọi người ở đây, tất cả đều nghiêm túc ngưng thần lắng nghe.

Trên mặt tuyệt đại đa số người đều lộ ra vẻ đăm chiêu ngưng trọng, cũng chỉ có số rất ít người mang trên mặt là thần sắc không đúng, cảm thấy Sở Mặc chỉ là đang nói chuyện đe dọa người khác.

- Ta hy vọng các tu sĩ nhập ma cũng có thể xuất ra một tu sĩ Nhân Tộc đảm đương.

Ta có thể khẳng định nói, thỏa hiệp của các ngươi với Ma tộc tuyệt đối không thể đổi được bất kỳ kết quả gì các ngươi muốn, Lúc trước ta đã nói, Khương gia mấy vạn năm trước làm việc tiên tức, lúc vị tổ tiên kia tọa hóa là lúc ma chủng bay ra Thời điểm ta đi tới Cổ Kiếm phái tìm kiếm Phong Hành Giả nhập ma, ma chủng kia đột nhiên xuất hiện hóa thành bộ dáng lão tổ Khương gia, sau khi đánh một trận với ta liền bị ta chém thành hai nửa, lại biến thành hai ma chủng; tổ tiên tiểu gia tộc Triệu gia sau đó cũng bị ma chủng thay thế...

Sở Mặc nói xong trực tiếp lấy lão tổ Triệu gia bị hắn chẻ thành nhân côn từ trong Hỗn Độn Hồng Lô ra.

Ma chủng hóa thành lão tổ Triệu gia kia, vừa hiện ra trong hư không liền phát ra tiếng gào rú điên cuồng và phẫn nộ.

Nó đã bị Sở Mặc phong ấn, căn bản trốn không thoát khỏi tay Sở Mặc.

Dưới con mắt của vô số người, đây chính là một nhân côn bị lột bỏ tứ chi!

Thậm chí còn cảm thấy Sở Mặc có chút tàn nhẫn.

Sau đó Sở Mặc lấy ra đại pháp lực, trực tiếp muốn trấn sát!

Lúc này ma chủng hóa thành bộ dáng lão tổ Triệu giá vô cùng sợ hãi, cho dù là bị phong ấn, nhưng loại bản năng này cũng làm cho nó trực tiếp hóa thành một hạt nhổ, sau đó tả xung hữu đột trong hư không.

Cuối cùng lại bị Sở Mặc trấn áp.

Sở Mặc nhìn đám người đông nghìn nghịt trên bình nguyên, trầm giọng nói:

- Nhìn thấy không?

Đây là ma chủng.

Lúc này trong đám người bỗng nhiên truyền tới một đạo âm thanh lạnh như băng:

- Ha ha, nói rất hay, ai biết các này có phải là yêu pháp của ngươi hay không?

Ai biết có phải Sở công tử ngươi vì muốn trở thành bá chủ Thiên giới mà nói dối?

Ngươi ngoài miệng luôn nói Ma tộc muốn xâm lấn, nhưng trên thực tế Ma tộc rốt cục có thể xâm lấn hay không, căn bản không ai biết!

Thanh âm này lạnh như băng và mơ hồ, hành tung bất địch, muốn tìm ra một người như vậy trong đám người này thật sự quá khó khăn.

Lúc này lại có một đạo thanh âm trào phúng vang lên:

- Đúng vậy, ai biết có phải là do Sở công tử tự mình bố trí hay không?

Vì thực hiện được dã tâm xưng bá toàn bộ Thiên giới mới lừa gạt mọi người.

Sau đó có tiếng gầm thét giận dữ trực tiếp vang lên:

- Lời này quả thật vô sỉ.

Một đạo thân ảnh tràn ngập quang hoa vô tận từ trong đám người bay lên hư không.

- Đại trưởng lão Cổ Kiếm phái?

- Đồ trưởng lão Đồ Dũng của Cổ Kiếm phái.

- Sở công tử không phải vừa mới nói hắn trấn áp đệ tử của đại trưởng lão Cổ Kiếm phái, Phong Hành Giả tiếng tăm lừng lẫy kia sao?

Như thế nào mà vị đại trưởng lão Cổ Kiếm phái này còn nói chuyện vì hắn?

Trong đám người có rất nhiều người biết Đồ Dũng, toàn bộ cũng nhịn không được mà cảm thấy kinh ngạc.

-----o0o-----

Chương 1587: Tỉnh ngộ (1)

Chương 1587: Tỉnh ngộ (1)

Đồ Dũng phi lên không trung, đầu tiên là thi lễ với Sở Mặc và Hư Độ, sau đó quay người lại nhìn về phía đám người, trầm giọng nói:

- Việc làm của Sở đạo hữu và pháp sư Hư Độ là vì toàn bộ Thiên giới!

Ta có thể tự mình chứng minh, đồ đệ Phong Hành Giả của ta đích thật là một người đã nhập ma, bị nhập ma chủng, từng khăng khăng một mực, sau lại gặp phải ma chủng hóa thành bộ dáng tổ tiên Khương gia mới hoàn toàn tỉnh ngộ.

Cầu Sở đạo hữu giết hắn bởi vì hắn thà chết cũng không muốn trở thành tay sai của Ma tộc!

Đồ Dũng có chút kích động, nhưng hắn logic rõ ràng, dùng từ chuẩn xác, nhanh chóng khiến cho đám người có chút xao động dần dần trở nên an tĩnh lại.

Lúc này gia chủ của Khương gia cũng bay lên trên bầu trời, đi tới bên cạnh Sở Mặc, cũng thi lễ với Sở Mặc và Hư Độ, sau đó mới hiện thân thuyết pháp, nói lại toàn bộ quá trình Khương gia nhập qua lúc trước, thậm chí còn bao gồm thởi điểm Hư Độ đuổi ma, Khương lão thái gia cương liệt!

- Đúng vậy, tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn và những tu sĩ bị ma chủng ít có thể bị độ hóa.

Sở công tử không gạt người, hắn rất thành khẩn, hắn cũng là tu sĩ thanh niên ưu tú nhất ta từng thấy.

Gia chủ của Khương gia hiện thân thuyết pháp, rất có lực ảnh hưởng.

Kế tiếp gia chủ của Tần gia, Tần Văn Tông cũng đứng ra nói một chút tình huống của Tần gia bên kia.

Hắn đến cuối cùng còn tự vạch trần điều xấu nói:

- Rất nhiều người đều biết, Tần gia chúng ta cách đây ít năm xuất hiện một chuyện, công chúa Tần Thi của Tần gia chúng ta... bị hãm hại, lúc ấy bị người vu oan lên trên người Sở công tử, bởi vậy Tần gia thậm chí cũng từng có hiểu lầm với Sở công tử.

Nhưng Sở công tử cũng không tính toán hiềm khích lúc trước mà vẫn giúp Tần gia chúng ta... trừ đi dấu vết Ma tộc lưu lại, giúp người Tần gia không trở thành huyết nô.

Những người chất vấn, ta không biết các ngươi ôm tâm tư gì, nhưng ta biết đám hại ngầm các ngươi chỉ biết trốn trong đám người này, có lá gan liền đứng ra, mọi người cùng nhau đối chất!

Sau đó lại có một ít đại lão gia tộc nhập ma, nhưng vẫn chưa trừ tiệt dấu ấn đều đứng ra trách cứ những người vừa mới nghi ngờ Sở Mặc rắp tâm bất lương.

Một Chuẩn Chí Tôn trong đó... trực tiếp đứng ra, con ngươi âm hàn quét về phía đám người ở dưới, hắn lạnh lùng nói:

- Ta năm đó bị lừa, trồng ma chủng, tu vi đột nhiên tăng mạnh, hơn nữa vẫn không cảm thấy có gì khác thương, trong lòng thậm chí còn vô cùng cảm kích Huyết Ma Lão Tổ.

Cho rằng nhập ma cũng không có gì, ngay cả lúc vừa tới nơi này, trong lòng ta vẫn cho là như vậy đấy!

Bên trên bình nguyên vô tận, một đám tu sĩ đều trầm mặc nhìn thân ảnh trên bầu trời, nghe hắn nói...

Người này cảnh giới Chuẩn Chí Tôn Đại Năng... người ở đây biết hắn không tính là nhiều, nhưng lớp tu sĩ già khi thấy hắn đều thấp giọng kinh hô lên.

- Hóa ra là lão tổ Đỗ gia Đỗ Hòa Bình, không thể ngờ được lão nhân gia này còn ở trên đời.

- Đúng vậy, đây nhất định là sống một cuộc sống thứ hai...

A!

- Hình như hắn đã thành danh hơn hai vạn năm trước đúng không?

- Đúng vậy, hơn hai vạn năm trước đã thành Chí Tôn, đây nhất định là sống một cuộc sống thứ hai.

Trong đám người truyền tới tiếng nghị luận nhỏ, vị Chuẩn Chí Tôn này danh tiếng vô cùng lớn ở Thiên giới, từng một người một kiếm quét ngang tu sĩ cùng cấp.

Có thể nói là tuyệt thế thiên kiêu, ai cũng không thể ngờ hắn cũng là người bị trồng ma chủng, nhập ma.

Có lớp tu sĩ già không kìm nổi cảm thán:

- Huyết Ma Lão Tổ thật độc ác!

Loại thủ đoạn này thật là khiến người ta không rét mà run.

Lúc này Đỗ Hòa Bình nói tiếp:

- Nhưng vừa rồi ta tận mắt nhìn thấy quá trình ma chủng hóa thành người, lại biến trở về ma chủng liền hiểu rõ, tựa như đạo hữu Phong Hành Giả vậy, đã hoàn toàn tỉnh ngộ.

Các ngươi có lẽ cảm thấy đây là yêu thuật của Sở đạo hữu, ừ, thần thông cũng được, các ngươi cảm thấy đây là giả dối, nhưng ta lấy ánh mắt Chuẩn Chí Tôn của mình, còn có Nguyên Thần bổn mạng của ta thề, đây là thật đấy!

Ầm!

Những lời này giống như tiếng sấm!

Trực tiếp nổ vang trong đám người.

Quá kinh người!

Một người không có quan hệ liên quan với Sở Mặc, thậm chí hoàn toàn không cùng xuất hiện lại dám dùng Nguyên Thần bổn mạng của mình thề đây là thật.

Đỗ Hòa Bình nhìn đám đông nghìn nghịt phía dưới, nói:

- Hôm nay người đến nhiều một cách không ngờ, vậy liền nói rõ ràng chuyện này!

Sau đó Đỗ Hòa Bình nói về quá trình mình năm đó gặp Đinh Linh Huyết Ma Lão Tổ, kỳ thật cũng không khác so với Phong Hành Giả, gặp phải...

Đinh Linh, bị Đinh Linh thuyết phục, cho rằng Đinh Linh đại ca là người tốt.

- Ta hôm nay đến đều là ôm thái độ bới móc mà tới!

Đỗ Hòa Bình nói thẳng, trên thực tế tới loại tuổi và cảnh giới bây giờ của hắn, cũng thật sự không có gì không dám nói, hắn nhìn mọi người:

- Nhưng hiện giờ ta phục rồi, ta rốt cục tin tưởng Sở công tử đang cố gắng vì toàn bộ giới tu hành, vì toàn bộ Nhân Tộc.

Gia tộc của ta bị ta liên lụy, bị ta lừa gạt, là lỗi của ta, nói xong lời này mời Sở công tử phong ấn ta lại!

Nếu có một ngày có năng lực giải quyết vấn đề trên người ta, mời Sở công tử hỗ trợ.

Nếu thật lâu về sau vẫn không có biện pháp giải quyết, xin mời Sở công tử hoàn toàn đánh chết ta!

Hủy diệt!

Đỗ mỗ là người, vĩnh viễn sẽ không làm tay sai cho Ma tộc!

Mảnh không gian này là không gian trải qua Giới Linh và Linh Vũ Vi phong ấn, bởi vậy những người này ở trong đây nhắc tới Huyết Ma Lão Tổ đều không có bất cứ vẫn đề gì.

Đỗ Hòa Bình cũng sớm ý thức được vấn đề này, cho nên hắn nói rất rõ ràng, cũng rất vui sướng.

Sau đó vẻ mặt hắn thản nhiên, ôm quyền thi lễ với Sở Mặc:

- Sở công tử, Đỗ gia kính nhờ!

Sở Mặc rất nghiêm túc đáp lễ, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.

- Đến đây đi, trước phong ấn ta.

Đỗ Hòa Bình than nhẹ một tiếng, vẻ mặt bình tĩnh.

Phía dưới truyền tới một trận gào thét, đó là từ người của Đỗ gia truyền tới.

Bọn họ tới bây giờ mới hiểu được, lão tổ tông không phải dẫn bọn họ tới xem náo nhiệt mở mang kiến thức, mà là dẫn bọn họ tới nhổ bỏ dấu vết Ma tộc!

-----o0o-----

Chương 1588: Tỉnh ngộ (2)

Chương 1588: Tỉnh ngộ (2)

Đây càng xác nhận hành động của Sở Mặc không có hàm nghĩa khác, thuần túy chỉ là chuyện tốt làm vì toàn bộ giới tu hành Nhân Tộc.

Kế tiếp lại có bảy cảnh giới Chuẩn Chí Tôn... bay tới hư không, khí thế phát ra từ trên người bọn họ quả thật long trời lở đất.

Đám người kia tất cả đều đứng hàng cao nhất trong giới tu hành!

Hiện tại không có cách nào bước vào cảnh giới Chí Tôn, nhưng những người này cũng đã là tồn tại hùng mạnh nhất toàn bộ giới tu hành.

- Chúng ta đều mở Sở công tử hỗ trợ phong ấn, chúng ta cũng có yêu cầu giống Đỗ đạo hữu.

Một người trong đó đứng ra nhìn Sở Mặc, ôm quyền nói.

Sau đó hắn quay đầu nhìn thoáng qua phía dưới, nhìn về phía gia tộc của mình:

- Gia tộc của ta liền kính nhờ Sở công tử, kính nhở Hư Độ pháp sư cứu vớt, đây là một đoạn nhân quả lớn, nếu tương lai có Ma tộc xâm lần, gia tộc của ta, toàn bộ con cháu có thể chiến chắc chắn xông lên tuyến đầu!

Sở Mặc ôm quyền đáp lễ.

Sau đó lại có hai gã tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đứng ra, ôm quyền thi lễ với Sở Mặc và Hư Độ.

Mười người!

Cộng lại đã có mười Chuẩn Chí Tôn đại năng...!

Mười người này đại biểu cho mười gia tộc phía sau bọn họ, đại biểu cho ít nhất hơn một ngàn vạn sinh mạng!

Ngay cả Sở Mặc cũng có loại cảm giác hết hồn, hắn nhìn thoáng qua Hư Độ bên cạnh cũng có chút dại ra, hắn cũng không nghĩ sẽ có một loại kết quả như thế này.

Thiên giới quá lớn, vô biên vô hạn, người của Thiên Giới cũng quá nhiều!

Nếu không phải Hư Độ đưa ra đề nghị này, chỉ sợ tới khi Ma tộc giáng lâm thế gian, mấy vấn đề mới có thể bạo phát ra.

Đến lúc đó có thể cái gì cũng đã chậm.

Sinh linh lầm than, máu chảy thành sông, những huyết nô này ngay cả linh hồn đề không thuộc về mình!

Hô!

Hư Độ thở phào một cái, sau đó nháy mắt với Sở Mặc.

Sở Mặc cười khổ nói:

- Làm phiền ngươi, ngươi mới là người vĩ đại nhất!

- A di đà phật, cứu khổ cứu nạn là bổn phận của bần tăng.

Sắc mặt của Hư Độ bình thản, trong đôi mắt phóng ra Phật quang.

Sau đó dưới cái nhìn chăm chú của đám đông, Sở Mặc bắt đầu ra tay, trực tiếp phong ấn.... mười tên cảnh giới Chuẩn Chí Tôn Đại Năng, bọn họ không hề phản kháng, thậm chí còn vô cùng phối hợp.

Trong đám đông phía dưới, từ các nơi khác nhau truyền tới từng trận gào thét.

Những người đó chính là tộc nhân của mười Chuẩn Chí Tôn, tâm tình của bọn họ rất phức tạp, đối với lão tổ tông có oán giận, có oán hận, đồng thời cũng có cảm kích.

Bởi vì lão tổ nếu khăng khăng một mực, như vậy vận mệnh của mấy người bọn họ sẽ như thế nào, không ai biết được.

Mắt thấy lão tổ tông bị phong ấn, loại tâm tình này thật sự rất đau buồn.

Cho dù có rất nhiều người không liên quan, nhưng nhìn thấy một cảnh tượng bi tráng này cũng nhịn không được mà rơi lệ.

Tới khi Sở Mặc phong ấn Chuẩn Chí Tôn cuối cùng, đột nhiên có bốn đạo thân ảnh phóng lên cao, trong miệng phát ra tiếng cười lạnh như băng, một người trong đó nói:

- Vẫn là tuổi trẻ.

Người còn lại nói:

- Thật ấu trĩ.

Người thứ 3 nói:

- Ma tộc nào có đáng sợ như vậy.

Người thứ tư lạnh lùng nói:

- Ta theo đuổi là con đường Chí Tôn, nhập hay không nhập ma ta căn bản không cần quan tâm.

Bốn Chuẩn Chí Tôn đột nhiên xuất hiện, khiêu khích châm chọc Sở Mặc, hơn nữa còn vây quanh bốn phía Sở Mặc, xem ra dường như muốn động thủ với Sở Mặc.

Cư nhiên còn có người khăng khăng một mực như vậy?

Đám đông trên bình nguyên phía dưới đều có chút sợ ngây người, bọn họ thậm chí có chút không dám tin nhìn một cảnh tượng này.

Lúc này Hồng Nguyệt, Tử Yên, vài lão tổ Thủy gia, tính cả gia chủ Thủy gia cùng đám người Thủy Hoành An, và nhiều gia tộc cao tầng liên quan với Sở Thanh, còn có rất nhiều người không liên quan tới Sở Thanh, nhưng quen biết với Sở Mặc đều phi lên trời.

Những người này kém nhất cũng đều từ Đế Chủ tầng tám trở lên!

Bọn họ đều rất rõ, đối mặt với Chuẩn Chí Tôn, bọn họ tám chín phần mười sẽ ngã xuống, nhưng bọn họ lại làm việc nghĩa không được chùn bước!

Đối mặt dị tộc xâm lấn, cuối cùng cũng phải có người hy sinh, trốn tránh, che dấu, rút vào trong vỏ như rùa chỉ là ý tưởng lừa mình dối người, một chút ý nghĩa cũng không có.

Còn có nhiều người bay ra từ trong đám người, đứng bên Sở Mặc.

Gia tộc phía sau...bốn gã Chuẩn Chí Tôn cảnh giới Đại Năng đều tràn ngập khó hiểu, có người hô to:

- Lão tổ, ngài đang làm cái gì?

Ngài chẳng lẽ muốn phản bội toàn bộ Nhân Tộc sao?

Cũng có người giận dữ mắng mỏ:

- Thân là tổ tiên gia tộc, ngài sao có thể làm như vậy?

Chẳng lẽ ngài muốn dẫn dắt toàn bộ gia tộc đi vào hướng diệt vong sao?

Không khí trên bầu trời trở nên vô cùng khẩn trương và ngưng trọng.

Tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, một khi ra tay khẳng định chính là long trời lở đất.

Nơi này có 100 tỷ tu sĩ, nếu thật đánh nhau trong này, chỉ sợ 100 tỷ người này sẽ chết hơn phân nửa trong nháy mắt.

Vậy cũng thật náo nhiệt, Ma tộc còn chưa tới, Nhân Tộc bên này đã chiết khấu một nửa lực lượng cho người ta.

Bốn gã chuẩn Chí Tôn... dường như đánh đập cũng mang chủ ý này, bọn họ căn bản không quan tâm tới tiếng la hét của tộc nhân bên dưới, trong con ngươi của bọn họ lóe ra hào quang khát máu lạnh như băng, trong đó có ba gã Chuẩn Chí Tôn trực tiếp theo dõi Hư Độ.

Đúng vậy, trong mắt bọn hắn, Hư Độ có thể đuổi ma mới là người đáng hận nhất!

Nhất định phải trừ!

Sở Mặc nhẹ nhàng thở dài một tiếng, sau đó phát ra thành âm ù ù:

- Còn nữa không?

Hay chỉ có bốn?

Những người còn lại cũng đừng núp nữa, xuất hiện đi.

Chẳng lẽ các ngươi không sợ tất cả công lao đều bị bốn người bọn họ đoạt sao?

Đến lúc đó, Ma Tộc nhập quan, các ngươi hôm nay không làm sẽ bị truy cứu.

Vô số người chấn động trong lòng, tự nhủ bà mẹ nó còn sao?

Hiện tại đã có người bắt đầu niệm tụng khẩu quyết, muốn rời khỏi không gian này.

Không gian phạm vi ngàn trăm vạn dặm, thiên nhiên lớn, nhưng đối với tu sĩ cấp bậc Chuẩn Chí Tôn mà nói, chiến đấu còn không đủ để bọn họ thi triển!

Như vậy những tu sĩ cảnh giới thấp như bọn họ phải làm sao?

Chẳng phải chỉ cần một đạo dư ba là có thể giết chết bọn họ sao?

Gần như trong chớp mắt có hàng loạt tu sĩ rời đi.

Bốn gã tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn bên này liếc mắt nhìn nhau, trực tiếp xuất thủ!

Bọn họ sở dĩ đang do dự cũng là lo lẳng Sở Mặc có hậu thủ, Sở Thanh cũng không dễ bị trêu chọc như thế.

Nhưng nhìn càng ngày càng nhiều tu sĩ rời khỏi nơi này như vậy, trong nháy mắt không còn lại bao nhiêu!

-----o0o-----

Chương 1589: Tỉnh ngộ (1)

Chương 1589: Tỉnh ngộ (1)

Trong nháy mắt lại có ba gã Chuẩn Chí Tôn nhịn không được từ trong đám người lao tới, thẳng phía Sở Mặc.

Bọn người Diệu Nhất Nương, Tần Thi, Đổng Ngữ, Thẩm Tinh Tuyết cũng không rời khỏi mà bắt đầu nhìn Sở Mặc.

Không phải vì cái gì khác, đơn giản là Sở Mặc không nói các nàng rời đi!

Các nàng liền tin tưởng Sở Mặc!

Bảy Chuẩn Chí Tôn!

Là một cỗ có thể ném đi toàn bộ lực lượng của Thiên Giới!

Đồng thời ra tay, công kích về phía Sở Mặc và Hư Độ.

Bọn người Hồng Nguyệt cũng đều làm việc nghĩa không chùn bước, xông về phía đối phương.

Lúc này Sở Mặc lại thở dài một tiếng:

- Vẫn còn biết bình tĩnh, tiếc là...

Sở Mặc đích thật là cảm thấy có chút tiếc nuối, hắn cảm thấy trong đám người nhất định còn có ma chủng, mà còn là Chuẩn Chí Tôn.

Vốn hắn nghĩ muốn một lưới bắt hết những người này, cho nên hắn có chút thất vọng.

Tuy nhiên có thể dẫn bảy Chuẩn Chí Tôn Đại Năng... như vậy cũng đủ rồi, có thể tiêu diệt bảy Chuẩn Chí Tôn này này, cũng chẳng khác gì là hung hăng cho Huyết Ma Lão Tổ một đao.

Hai bên tuy chưa bao giờ gặp nhau, nhưng lại giao thủ cách không giống như vậy đã mấy lần.

Mỗi một lần, Sở Mặc đều là người cười cuối cùng.

Huyết Ma Lão Tổ cho tới bây giờ vẫn chưa từng thắng, một lần cũng không có!

Bảy tên Chuẩn Chí Tôn này trơ măt nhìn Sở Mặc phong ấn mười Chuẩn Chí Tôn khác, điểm ấy căn bản không giả được, muốn lừa gạt ánh mắt cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, gần như không thể nào.

Về phần đám người Hồng Nguyệt kia, cho dù chiến lực đủ hùng mạnh, nhưng thật sự đáng sợ cũng chỉ có một mình Hồng Nguyệt mà thôi!

Thủy gia có Chuẩn Chí Tôn, bao gồm các gia tộc thân cận với Sở Thanh khác cũng đều có Chuẩn Chí Tôn, nhưng cũng không phải từng Chuẩn Chí Tôn đều tới nơi này!

Trừ phi là những tu sĩ thật sự nhập ma, có Chuẩn Chí Tôn nào sẽ thích tiếp cận loại náo nhiệt này chứ?

Hơn nữa mục tiêu chủ yếu của bọn họ kỳ thật cũng không phải Sở Mặc, mà là Hư Độ!

Chỉ cần giết tên có thể nhổ dấu vết Ma tộc này, chẳng khác nào phá hết toàn bộ kế hoạch của đám người Sở Mặc!

Bọn họ đều nắm giữ khẩu quyết rời khỏi mảnh không gian này, giết người xong liền bước đi.

Tới lúc đó, cho dù Sở Mặc muốn tìm bọn hắn cũng không biết đi đâu tìm!

Bảy Chuẩn Chí Tôn nhập ma nghĩ rất tốt, theo bọn họ, có thể tiến vào không gian này, như vậy giết người dĩ nhiên là hoàn toàn giết chết!

Nhưng bọn họ đều quên một chuyện, hoặc là nói tu sĩ cao cấp như bọn họ chưa từng để ở trong lòng một chuyện.

Chính là: quan hệ gữa Sở Mặc cùng với Huyễn Thần Giới!

Sở Mặc đã có năng lực mở ra một không gian như vậy ở trong Huyễn Thần Giới, vậy nói lên hắn còn có năng lực đi làm càng nhiều chuyện hơn!

Bọn họ căn bản không biết, ở trong mảnh không gian này, Sở Mặc... chính là chúa tể!

Chuẩn xác mà nói, Sở Mặc là chúa tể, chân chính xuất thủ là Giới Linh và Vũ Vi.

Cho nên căn bản không cần bọn người Hồng Nguyệt ra tay, Sở Mặc tự mình làm là đủ rồi.

Hắn trực tiếp kết nối với hai người Giới Linh và Vũ Vi, hai người này đồng thời ra tay, gần như là lập tức trấn áp bảy tên Chuẩn Chí Tôn khí tức ngút trời ngay tại chỗ.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc!

Nhìn bảy Chuẩn Chí Tôn giống như pho tượng đọng ở trên hư không... một ít tu sĩ chuẩn bị rời đi đều hoàn toàn choáng váng.

Đây là tình huống gì?

Vô số người lập tức nghĩa tới lực lượng quy luật, nhưng làm cho bọn họ cảm thấy không thể tin nổi là, lực lượng quy luật Huyễn Thần Giới không ngờ lại cường đại tới mức có thể giam cầm Chuẩn Chí Tôn!

Bọn họ tự nhiên là không biết, lực lượng quy luật trong Huyễn Thần Giới chẳng những có thể giam cầm Chuẩn Chí Tôn, thậm chí ngay cả Chí Tôn, Thánh Nhân...

đều có thể giam cầm!

Đương nhiên, muốn giam cầm phong ấn Thánh Nhân, nhất định phải có một gã Đại Thánh xuống không chế.

Nếu không, cho dù đều là Thánh Nhân khống chế quy luật Huyễn Thần Giới cũng không có biện pháp giam cầm người Thánh Nhân kia.

Bởi vì cái này cần chính là trình độ lĩnh ngộ quy luật.

Rất không may, cho dù là Giới Linh hay là Vũ Vi, trình độ lĩnh ngộ không ai có thể cao thâm hơn!

Giam cầm một đám Chuẩn Chí Tôn, đối với bọn họ mà nói không có bất kỳ khó khăn.

Trên bản tin trực tiếp nổ tung!

Vô số người đều triệu tập những người mới rời đi trở về:

- Trở về!

- Không sao!

- Sở công tử thật uy vũ!

- Thật sự quá thần kỳ, bảy đại Chuẩn Chí Tôn nháy mắt liền bị phong ấn!

- Thời điểm lúc trước khi Sở công tử phong ấn mười Chuẩn Chí Tôn dường như cũng không dễ dàng như vậy?

- Ngươi biết cái gì, đó là Sở công tử đang dụ dỗ kẻ địch...

- Thật không thể tin nổi!

Trên bản tin trực tiếp nổ tung.

Những người vừa mới rời đi, một đại bộ phận lại nháy mắt tiến vào tới nơi đây.

Nhưng còn có một đám người khổng lồ đều không quay lại.

Bởi vì bọn họ không có bản tin, một ít tin tức lưu thông cũng không có nhanh như vậy.

Bởi vậy đám người kia liền bỏ lỡ một hồi diễn khó quên cả đời.

Bảy tên Chuẩn Chí Tôn... tất cả đều bị giam cầm ở hư không, một đám mang vẻ mặt dữ tợn có thể thấy rõ ràng, trong ánh mắt của bọn họ tràn đầy hoảng sợ.

Nhưng thân không thể động, miệng không thể nói, hoàn toàn hóa thành bảy pho tượng.

Sở Mặc trực tiếp đi qua, sau đó gọn gàng linh hoạt ra tay đánh nổ bảy người này!

Sau đó trong hư không xuất hiện bảy viên ma chủng đen xì, tản ra ma khí dày đặc.

Mà ngay cả đám người căm hận bảy người này đều nhìn mà hết hồn.

Quá độc ác!

Cũng quá dứt khoát!

Căn bản ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không cho đám Chuẩn Chí Tôn này, trực tiếp ra tay.

- Bảy người, có năm đã hoàn toàn trở thành ma chủng rồi, bọn họ không phải tổ tiên của các ngươi.

Sở Mặc chỉ tay vào năm viên ma chủng trong đó nói.

Ở đây đều là tu sĩ, tự nhiên đều nhớ năm viên ma chủng đại biểu cho ai.

Gia tộc vãn bối của năm người kia đều đau buồn không thôi.

- Hai cái này, thật ra cũng còn là tu sĩ nhân loại, nhưng bọn họ đã là môt lòng nhập ma, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ trở thành chất dinh dưỡng của ma chủng, bị bắt đi một thân tinh hoa và đạo hạnh.

Ma ma chủng... lại là chất dinh dưỡng của Huyết Ma Lão Tổ.

-----o0o-----

Chương 1590: Tỉnh ngộ (2)

Chương 1590: Tỉnh ngộ (2)

Sở Mặc nói xong trong lòng cũng nhịn không được mà cảm thán, thủ đoạn của Huyết Ma Lão Tổ quả thật là vô cùng khủng bố.

Vốn hắn nghĩ Huyết Ma Lão Tổ chỉ có một loại phương thức thành đạo, hiện tại xem ra người này quả là một thiên tài kinh thiên vĩ địa.

Nếu không nhìn tới bản chất tà ác của hắn, loại thủ đoạn này của Huyết Ma Lão Tổ thật khiến cho người ta thán phục.

Giống như Phong Hành Giả cam tâm tình nguyện vào bình của Huyết Ma Lão Tổ, nếu không phải nhìn thấy ma chủng hóa thành tổ tiên Khương gia hoàn toàn sẽ không tỉnh ngộ.

Sở Mặc sớm biết Huyết Ma Lão Tổ tuyệt sẽ không dễ dàng đối phó như Chuẩn Chí Tôn như vậy, hiện tại cảnh giới của hắn đối với Huyết Ma Lão Tổ lại tăng lên một tầng, vạch đến cùng một cấp bậc với... vị tổ tiên Chí Tôn sống lại của Tần gia.

Hai Chí Tôn...

Sở Mặc cảm giác miệng có chút đắng, trong lòng càng khổ hơn.

Thật là rất khó để đối phó!

Tuy nhiên, có khó hơn nữa cũng phải đi đối mặt.

Bởi vì trốn tránh vĩnh viễn không giải quyết được vấn đề.

Đem bảy viên ma chủng thu vào Hỗn Độn Hồng Lô, Sở Mặc lúc này không do dự nưa, x cho dù trong đám người còn có cất dầu Chuẩn Chí Tôn, lúc này cũng sẽ không nhảy ra chịu chết nữa.

Hắn trực tiếp họa xuất một khu vực, lưu cho gia tộc nhập ma này.

Rất nhiều đám người bắt đầu bay tới khu vực này.

Tổng cộng có gia tộc của... mười bảy Chuẩn Chí Tôn, cộng lại có mấy ngàn vạn người!

Đã trải qua phong ba vừa rồi, tất cả mọi người đều hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề này, tất cả đều trầm mặc quan sát.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Hư Độ, Hư Độ gật gật đầu với Sở Mặc tỏ vẻ chính mình không thành vấn đề.

Sau đó Sở Mặc trực tiếp thiết lập pháp trận trong hư không, cứ như vậy bày trận trên hư không ở trước mặt mọi người.

Sau đó lại mời Hồng Nguyệt và đại lượng tu sĩ hộ pháp cho Hư Độ trong hư không.

Cuối cùng Sở Mặc bay tới trước mặt Tần Thi.

Ánh mắt của hắn đảo qua Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa, và Hoa Tiểu Nha.

Có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng lúc này lại không ai nói thành lời.

Sở Mặc nhìn Tần Thi thật sâu, nữ tử thơm hoa tuyệt đại nhưng vận mệnh lại làm nhiều điều sai trái, nhẹ nhàng cười:

- Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.

- Ừ, ta biết.

Tần Thi nhẹ nhàng gật đầu, sau đó vươn một bàn tay, thanh âm êm dịu nói:

- Có thể nắm tay của ta không?

Sở Mặc nhìn thấy một chút khát vọng từ sâu tỏng mắt của Tần Thi, hắn biết Tần Thi đang có chút sợ.

Tần gia bên kia, một người trung niên lệ rơi đầy mặt, đứng ở nơi đó trù trừ không tiến.

Sở Mặc gật gật đầu nói:

- Có gặp phụ thân của ngươi không?

Tần Thi do dự một chút, lúc trước Sở Mặc đã nói chuyện về phụ thân nàng cho nàng.

Thật ra trong lòng Tần Thi cũng rất muốn gặp cha mình, nhưng nàng vẫn lắc đầu, hạ giọng nói:

- Đợi ta hoàn toàn giải quyết vấn đề sẽ gặp người.

Hiện tại... ta là Ma tộc, ta không muốn thân cận với người.

Sở Mặc hiểu Tần Thi vẫn đang sợ, tuy rằng toàn bộ Tần gia đã không còn vấn đề.

Nhưng nàng vẫn còn mang theo dấu vết của Ma tộc, nàng sợ tới gần phụ thân sẽ lây nhiễm cho người.

Cho dù loại khả năng này cực kỳ nhỏ, nhưng chính là loại vướng bận nhau giữa huyết mạch tình thân.

- Đi thôi.

Sở Mặc nắm tay Tần Thi, sau đó mang theo nàng đi tới khu vực kia.

Nơi đó đã bị Giới Linh và Vũ Vi phong ấn.

Sắc mặt Tần Thi trở nên hồng, ôn nhu nhìn Sở Mặc:

- Được rồi, ngươi mau qua đó đi.

Cố lấy dũng khí trước mặt mọi người nói Sở Mặc nắm tay nàng, đã là cực hạn của Tần Thi.

Trong lòng của nàng thật ra đã ngượng ngùng tới mức tận cùng.

Cái loại sợ hãi cũng hoàn toàn bị loại ngượng ngùng này hòa tan.

- Không, ta ở trong này cùng ngươi.

Sở Mặc cười nói.

- A?

Vậy sao được?

Ngươi không nói như vậy sẽ bị độ hóa sao?

Tần Thi nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cười cười:

- Yên tâm, hắn không độ được ta!

Lúc trước vài lần độ hóa Hư Độ nhập ma, Sở Mặc vẫn bồi ở bên cạnh hắn, hiểu rất so đối với kinh văn Phật gia.

Lúc trước ở Tiên giới Sở Mặc cũng cảm thụ qua uy lực độ hóa của Phật Môn, lúc này hắn muốn lại tự mình cảm thụ một chút đây rốt cục là một cỗ lực lượng như thế nào.

Đạo của Sở Mặc chính là dung hợp nhiều trường phái.

Thần thông của hắn cũng là đủ loại thuật Chí Tôn.

Loại tụ tập nhiều trường phái này là thứ Sở Mặc vẫn theo đuổi.

Tần Thi thấy khuyên hắn không được cũng chỉ biết để mặc Sở Mặc, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Trong đám người một cô gái áo đen, diện mạo bình thường, trên người cũng không có khí tràng đặc biệt gì, lẳng lặng nhìn Hư Độ trên bầu trời, trong con ngươi lóe ra hào quang, sau đó liếc nhìn đám người đang chờ đợi bị độ hóa.

Sở Mặc ở nơi này nhưng nàng nhìn không thấy.

- Không thể làm, không thể làm, nơi này quá nguy hiểm.

Cô gái áo đen nhẹ giọng nói thầm một câu, sao đó thân hình của nàng dần dần nhạt đi, biến mất tại nơi này.

Nàng rời đi.

Cô gái áo đen vừa biến mất, Sở Mặc như có linh cảm nhìn thoáng qua phía kia, tuy nhiên hắn rất nhanh liền thu hồi tâm thần.

Người ở đây rất nhiều, cho dù vừa mới rút lui hơn một nửa, nhưng còn dư lại cùng người nhận được tin tức trở về ít nhất còn có hơn một ngàn trăm triệu người!

Ngay cả thần trí của Sở Mặc có nhạy bén thế nào cũng thật sự rất khó tìm ra tất cả dị thường trong thời gian ngắn.

Cái Thế Hống và Biên Khai Vũ đều canh giữ ở bên ngoài, bọn họ cùng lẳng lặng chờ đợi như những người khác.

Cái Thế Hống bộ dáng hũng mạnh khiến không ít người ghé mắt, đều không rõ ràng rốt cục mãnh thú này có lai lịch gì.

Tuy nhiên đều biết nó hẳn là vật cưỡi của Sở Mặc.

Cái Thế Hống một mực làm như không thấy đối với ánh mắt tò mò kia, trong lòng cũng rất là khinh thường, cười lạnh: Ngươi mới là thú, cả nhà người đều là thú!

Gia là thực vật!

Một gốc cây thực vật!

Hư Độ khoanh chân ngồi trên hư không, thanh quát một tiếng phật hiệu:

- A di đà phật!

Ầm!

Một pho tượng phật màu vàng lớn xuất hiện phía sau Hư Độ, đầu đội trời chân đạp đất, pháp tướng kia gần như chống đỡ cảnh mảnh không gian.

Phật hiệu không cùng khiến cho mọi người đều tán thưởng.

Vô số ánh mắt giờ phút này đều rơi vào trên người của Hư Độ.

-----o0o-----

Chương 1591: Xả thân (1)

Chương 1591: Xả thân (1)

Đây cũng là một trong những nguyên nhân Sở Mặc không chịu ở trên trời, hắn muốn cho Hư Độ ca tụng hắn đáng được nhận.

Đây là cứu vớt sinh linh!

Hắn nên được vạn chúng nhìn chăm chú!

Loại thời điểm này mình không thích hợp để ở bên chia xẻ loại ánh mắt sùng bái này.

Sau khi Hư Độ chuẩn bị xong, vẻ mặt trịnh trọng lấy ra một đồ vật nhỏ đã nhìn không ra nguyên bản, hắn cầm chùy nhỏ nhẹ nhàng gõ.

Đ..

A..

N..

G..

G!

Một thanh âm giống như đại lữ lớn nháy mắt truyền khắp mảnh không gian này!

Ở bên trong thanh âm này ẩn chứa một cỗ lực lượng huyền diệu không thể tin nổi, ngay cả những người ở ngoài kết giới đó cũng nhịn không được mà tinh thần chấn động.

Cảm giác trong đầu dường như truyền tới một đạo thanh âm cảnh tỉnh, vô số người đều mang vẻ mặt khiếp sợ nhìn bóng dáng nhỏ bé dưới phật lớn, tại thời khắc này, bóng dáng nhỏ bé kia, ở trong mắt vô số người nháy mắt trở nên vô cùng to lớn!

Tinh thần của Sở Mặc cũng khẽ chấn động, hắn cảm nhận được điều gì đó nhiều hơn so với người bình thường, đồng thời trong lòng cũng dâng lên một tia lo lắng.

Lúc trước Hư Độ độ ma, nhưng chưa từng lấy ra vật kia, bất quá hôm nay người tới rất nhiều, có lẽ hắn cảm thấy như vậy khá hơn một chút, Sở Mặc tự an ủi trong lòng.

Trên thực tế, từ khi Hư Độ đề xuất đề nghị này, sâu trong lòng Sở Mặc vẫn có một loại cảm giác bất thường.

Hắn luôn cảm giác Hư Độ sẽ xảy ra vấn đề, nhưng Hư Độ không chịu thừa nhận, hắn cũng không tìm được lý do để ngăn cản chuyện này phát sinh.

Hư Độ lúc này bắt đầu tụng kinh, bàn tay hắn không ngừng gõ mõ, phật âm của hắn dưới sự hỗ trợ của mõ càng thêm hùng mạnh.

Nhiều đóa hoa sen màu vàng từ trong miệng hắn bay ra, không ngừng đi xuống phiêu tán khắp nơi.

Từng sợi xám xịt nhanh chóng bị hút ra từ giữa thân thể những người nhập ma.

Rất nhanh tạo thành pháp tướng Ma Vương đầu tiên.

Lúc này đây không cần Sở Mặc ra tay, Giới Linh và Vũ Vi đang âm thầm trực tiếp vận dụng lực lượng quy tắc tới trấn áp.

Đây là chỗ độ ma tốt nhất ở Huyễn Thần Giới, toàn bộ quy tắc nơi này đều có thể nắm trong tay!

Phật âm ù ù, đè áp thiên địa.

Theo Hư Độ tụng kinh, càng ngày càng nhiều pháp tướng Ma vương bắt đầu liên tiếp xuất hiện, nhưng mỗi khi xuất hiện một pho tượng đều sẽ bị tiêu diệt.

Thanh âm của Hư Độ thủy chung tràn ngập hương vị từ bi, cực kỳ vững vàng, không nhanh không chậm vang lên.

Hoa sen mênh mông đã phủ kính mảnh thiên địa.

Tại thời khắc này có vô số người xuất ra Ảnh Âm thạch bắt đầu ghi chém lại cảnh tượng này.

Loại trường hợp này không nói sau này không còn nữa, nhưng tuyệt đối cũng được coi là chưa từng có.

Đúng lúc này, trong đám người ở phương xa đột nhiên bay ra mấy trăm đạo bóng dáng vọt về phía kết giới.

Tất cả bọn họ đều thi triển ra toàn bộ tuyệt học của mình!

Ý đồ đánh gãy phật âm Hư Độ, muốn công phá mảnh kết giới này!

Đây không phải là quấy rối, đây là muốn hại người!

Vô số người rống giận công kích về phía đám người kia.

Nhưng tốc độ của bọn họ quá nhanh, vừa thấy là thời gian chuẩn bị rất lâu, nháy mắt ra tay liền muốn đánh mọi người trở tay không kịp!

Huyết nô!

Đây đều là huyết nô thật sự!

Giống với sát thủ lúc trước, đều là huyết nô tự tay Huyết Ma Lão Tổ bồi dưỡng ra!

Ầm!

Tu sĩ thứ nhất tiếp cận kết giới, một thân khí tức của Đế Chủ bậc cao tùy ý nở rộ, hung hăng đánh một kích về phía kết giới.

Kết giới kia giống như gợn sóng, tản ra xung quanh, nhưng lại vô cùng chắc chắn, không bị công phá.

Không đợi Đế Chủ bậc cao này xuất ra kích thứ hai, hoa sen màu vàng tràn ngập trong hư không trong giây lát liền hạ xuống một đạo thiên lôi, trực tiếp bổ vào trên người tu sĩ này.

Đây không phải thiên kiếp, nhưng còn khủng bố hơn lôi thiên kiếp vô số lần!

Đây là lôi quy tắc!

Rắc rắc!

Đế Chủ bậc cao này trực tiếp bị đánh thành tro bụi!

Thân thể cùng với Nguyên Thần trong nháy mắt bị xóa nhòa triệt để!

Rắc rắc!

Rắc rắc!

Trên trăm đạo lôi quy tắc bổ về phía trên trăm đạo bóng dáng, chỉ một vòng công kích liền gạt bỏ trên trăm người ở tại chỗ.

Kinh sợ!

Loại giết chóc khủng bố này khiến mọi người bị kinh sợ!

Cho dù là những tu sĩ đứng ở bên Nhân Tộc, trên mặt một đám đều lộ ra vẻ khiếp sợ vô tận.

Thủ đoạn này thật là quá kinh khủng.

Trên trăm tu sĩ này đều là đại lão cảnh giới Đế Chủ!

Phóng nhãn toàn bộ Thiên Giới, bọn họ tới bất kỳ nơi nào cũng đều có thể coi là thế lực một phương.

Nhưng ở trong này, thậm chí ngay cả một đạo lôi điện cũng không thể chống đỡ.

Lúc này vô số tu sĩ vốn có thể tiến vào huyết mạch của Huyễn Thần Giới, trong đầu cùng xuất hiện một ý niệm: Huyễn Thần Giới này còn thần bí hơn so với tưởng tượng lúc trước vô số lần!

Tu sĩ vốn không thể tiến vào Huyễn Thần Giới, ngoài cảm thấy thế giới này thần bí còn thêm tâm lý kính sợ vô tận.

- Đáng sợ, thật sự đáng sợ!

Nhưng huyết nô của Huyết Ma Lão Tổ đã sớm không để ý tới sinh tử, đối với bọn họ mà nói, có thể chết ở dưới thiên lôi trong này còn khá hơn so với chết dưới huyết chú của Huyết Ma Lão Tổ.

Cho nên đám người trước vừa ngã xuống, đám người sau liền tiến lên, tất cả đều lao về phía này.

Số lượng đám người kia cộng lại cũng tương đương một con số kinh khủng, cũng tới mấy vạn người.

Tựa như thiêu thân lao đầu vào lửa, không ngừng xông về phía kết giới!

Đến cuối cùng, tốc độ của thiên lôi quy luật đều có chút sắp theo không kịp!

Cảnh tượng này cũng hoàn toàn khiến những tu sĩ khác sợ ngây người, bọn họ ngoài khiếp sợ đám người hung hãn không sợ chết kia, còn có thêm loại cảm giác không rét mà run.

Trước đây bọn họ có nằm mơ cũng không nghĩ tới, ở bên trong Thiên Giới này, bên cạnh bọn họ lại ẩn chứa nhiều Ma tộc tới như vậy!

Nếu những người này mục tiêu không phải là Sở Mặc mà là bọn họ, vậy hậu quả sẽ như thế nào?

Đã có rất ít người dám suy nghĩ về vấn đề này.

Sở Mặc thủy chung lẳng lặng bồi ở bên cạnh Tần Thi, cảm ngộ lực lượng thần bí ẩn chứa trong phật âm của Hư Độ, hắn cảm ngộ tất cả.

Về phần đám huyết nô giống thiêu thân lao đầu vào lửa bên ngoài kia hắn cũng không để trong lòng, kia chẳng qua chỉ là một đám đáng thương chỉ có thể sống trong âm u mà thôi.

Ngay cả hôm nay chúng nó không xuất hiện, sớm hay muộn có một ngày bọn chúng sẽ hiện tân.

Nhiều nhất cũng chỉ có thể tạo thành tổn thất nhất định đối với Thiên Giới, nhưng căn bản không thể khiến Thiên Giới chấn động.

Chân chính là người ta lo lắng chỉ có hai người Huyết Ma Lão Tổ và Tần Thương.

-----o0o-----

Chương 1592: Xả thân (2)

Chương 1592: Xả thân (2)

Sau khi chuyện bên này chấm dứt ta sẽ lên đường, cho dù thế nào cũng muốn phá vỡ tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ.

Lúc này Hư Độ tụng kinh phật âm đột nhiên xuất hiện một tia rung động, người có thể cảm nhận được tia rung động này vô cùng ít, nhưng vẫn có không ít người cảm thấy, không kìm nổi ngẩng đầu nhìn bóng dáng tràn ngập hào quang màu vàng trên không trung.

Sở Mặc cũng ngẩng đầu, có chút lo lắng nhìn Hư Độ, sau đó hắn rời khỏi nơi này, trực tiếp bay lên trời đi tới bên cạnh Hư Độ, trực tiếp thúc dục đạo gia Cửu Tự Chân Ngôn trong Binh Tự Quyết và Tiền Tự Quyết.

Tinh khí vô tận từ bốn phương tám hướng, theo vô số cực phẩm trong Thiên Tinh thạch cuộn trào mà ra.

Lực lượng nguyên tố ngũ hành cũng theo đó mà tới.

Sở Mặc bóp một pháp quyết, trực tiếp dẫn dắt hai cỗ lực lượng đi tới bao phủ Hư Độ.

Thanh âm của Hư Độ nháy mắt khôi phục vững vàng, sắc mặt tái nhợt cũng lộ ra vài phần huyết sắc, thần thái cả người trở nên bình thản, dường như sắp hóa thành một thể với phật hiệu to lớn phía sau hắn!

Đây là phật hiệu đạt tới cảnh giới tối cao mới có thể biểu hiện, thân thể thành phật Đại Năng... mới có thể làm được loại này.

Nhưng lo lắng trong lòng Sở Mặc cũng càng thêm mãnh liệt.

Ngàn vạn lần không cần có chuyện, cần chịu đựng!

Trong lòng của Sở Mặc điên cuồng hét lên.

Như là nghe được cầu nguyện của Sở Mặc, trạng thái của Hư Độ bắt đầu không ngừng khôi phục, không ngừng phát triển.

Pháp tướng ma vương không ngừng hình thành, một khi hình thành đều sẽ bị Giới Linh và Vũ Vi vận dụng lực lượng quy luật chém chết, thật ra khiến Hư Độ giảm đi rất nhiều phiền toái, ít nhất có thể không cần phân tâm.

Ba ngày ba đêm qua đi, tuyệt đại đa số người nhập ma cũng bị triệt để nhổ hết dấu vết Ma tộc khắc trong linh hồn bọn họ.

Tần Thi đã không có việc nhìn, nàng liếc mắt nhìn Sở Mặc, sau đó cúi đầu với Hư Độ, lặng yên rời đi.

Nhưng còn có rất nhiều tu sĩ cảnh giới cao vẫn không triệt để bị nhổ hết dấu vết.

Sở Mặc không ngừng thi triển các loại bổ sung năng lượng cho Hư Độ.

Nhưng hắn vẫn có thể cảm giác được Hư Độ đang không ngừng suy nhược.

Chỉ là người có thể cảm giác được loại biến hóa này cũng không nhiều.

Bởi vì phật âm của Hư Độ thủy chung vững vàng, thanh âm tiết tấu đập mõ của hắn cho tới bây giờ vẫn không thay đổi.

Lại qua thêm ba ngày ba đêm, đã là sáu ngày sáu đêm!

Đại đa số người cũng đã hoàn toàn khôi phục lại, sau đó yên lặng niệm tụng khẩu quyết rời khỏi nơi này, bọn họ đều cần có thời gian tĩnh dưỡng.

Khi Hư Độ dùng phật hiệu vô thượng nhổ dấu vết Ma tộc lưu lại trong linh hồn bọn hắn, mặc dù không có thương tổn quá lớn nhưng cũng cần tĩnh dưỡng một thời gian ngắn, những người này trước khi đi đều bái tạ với Hư Độ.

Đây mới thật là ân cứu mạng, như phụ mẫu tái sinh.

Hư Độ tụng kinh ngày thứ bảy!

Khi người cuối cùng nhập ma rời khỏi mảnh kết giới này.

Phật âm Hư Độ rốt cục dừng lại.

Nhưng hắn vẫn ngồi ở mảnh hư không đó, phía dưới là hoa sen màu vàng thật lớn, hoa sen kia vô cùng chân thật, thậm chí có thể nghe thấy hương khí phía trên kia bay tới!

Phật hiệu đầu đội trời chân đạp đất tràn ngập toàn bộ hư không đang dần dần tiêu tan.

Trong thiên địa chỉ còn lại bóng dáng nhỏ gầy của Hư Độ cùng với hoa sen vô cùng lớn dưới người hắn.

Lúc này bên ngoài kết giới vẫn tụ tập mấy trăm triệu người, chẳng biết tại sao trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ thương cảm thật lớn.

Cho dù là Chuẩn Chí Tôn nhập ma ẩn thân trong đám người cũng cảm nhận được cỗ bi thương này.

Có người không kìm nổi phát ra một tiếng thét kinh hãi:

- Hắn, hắn xả thân rồi!

Thiên địa cùng bi!

Trong lòng của Sở Mặc dâng lên một cỗ bi thương thật lớn, hắn rốt cục hiểu được dự cảm xấu trong lòng là tới từ đâu?

Hắn vẫn cảm thấy Hư Độ có chút không đúng, chủ động đề xuất mở không gian trong Huyễn Thần Giới, sau đó hoàn toàn giải quyết hết tu sĩ giới tu hành nhập ma, hóa ra hắn đã sớm là tốt chuẩn bị xả thân.

- Tiểu tăng Hư Độ bái kiến thí chủ.

- Đứa nhỏ này phẩm tính mặc dù tốt, thiên phú cũng tốt nhưng lại đi lên con đường hộ pháp, rất dễ dàng trêu chọc tới kẻ thù hùng mạnh.

- Ngài yên tâm, về sau Hư Độ chính là huynh đệ của Sở Mặc ta, ta nhất định sẽ cố hết sức bảo hộ hắn chu toàn một đời!

- Mặc dù tiểu tăng không suy nghĩ muốn nổi danh, nhưng đích xác là muốn thành phật!

- Ta lại hy vọng cho dù thế nào ngươi đều có thể còn sống tốt.

- Tông chủ, tiểu tăng là nam nhân.

Từng màn đối thoại đều hiện ra trong đầu của Sở Mặc, không nghĩ tới tiểu tăng nhân trẻ tuổi này cuối cùng cũng không có đi lên con đường hộ pháp, cũng không trêu chọc tới quá nhiều kẻ thù, mà lại lựa chọn con đường xả thân vì nghĩa này.

Sở Mặc không kìm nổi ngẩng đầu lên, không tiếng động bi thương, tới loại cảnh giới như hắn không hiện buồn vui, nhưng lúc này khóe mắt lại ướt một mảnh, hắn cảm thấy rất xin lỗi với lời dặn dò của lão hòa thượng.

Thân thể của Hư Độ sụp đổ từng chút một, cái gọi là xả thân chính là một loại phật hiệu cao nhất, cần hy sinh cái tôi thành toàn cho tập thể.

Loại tinh thần này thật sự không phải ai cũng có thể làm, loại quyết đoán này cũng không phải ai cũng có thể có!

Hư Độ nhìn Sở Mặc, dịu dàng nói:

- Không cần khổ sở cho ta, đây là lựa chọn của ta.

Sư phụ nói, ta muốn đi con đường hộ pháp, kết cục cuối cùng sẽ không tốt; muốn đi con đường xả thân lấy nghĩa, kết cục khó liệu, tông chủ, đây là mệnh của ta.

- Ta đáp ứng lão hòa thượng phải bảo hộ ngươi một đời một thế chu toàn.

Sở Mặc hạ giọng nói.

- Nháy mắt chính là vĩnh viên, nhân sinh một đời, cỏ cây một thế, cái gọi là một đời một thế nào có định số?

Hư Độ nhìn Sở Mặc, vẻ mặt bình thản mỉm cười, trên người của hắn tách ra vô số quang mang vô lượng, thân thể nứt vỡ kia bay múa ở trong hào quang.

Mỗi một khối vụn thân thể hóa thành một pho tượng nhỏ bộ dáng Hư Độ, trên người tràn ngập Phật quang!

Những người không rời khỏi đều bị cảnh tượng này khiến sợ ngây người, bọn họ không biết rốt cục xảy ra chuyện gì, chẳng qua là cảm thấy tâm linh bị chấn động.

Cảnh tượng này, vang dội cổ kim!

-----o0o-----

Chương 1593: Đem đi xa

Chương 1593: Đem đi xa

Hư Độ lúc này nhẹ giọng niệm tụng phật hiệu:

- A di đà phật!

Vô số Hư Độ nho nhỏ cũng niệm tụng phật hiệu:

- A di đà phật!

Một cảnh tượng không thể tin nổi xuất hiện lần nữa, vô số Hư Độ nho nhỏ bắt đầu cùng nhau ngưng lại một chỗ, phật quang tuôn ra trên người cũng càng thêm sáng ngời, ngay cả Sở Mặc cũng không thể nhìn thẳng, căn bản không rõ lắm bên trong rốt cục đã phát sinh cái gì.

Chỉ có phật âm to lớn không ngừng truyền tới.

Trong hư không xuất hiện một pho tượng phật lớn đầu đội trời chân đạp đất.

Nhưng vị pháp tướng này lại giống như hình dạng của Hư Độ!

Thành Phật rồi!

Hư Độ cứu vớt số lượng sinh linh tính bằng ngàn vạn, lại xả thân vì nghĩa!

Hắn bước lên con đường từ cổ chí kim hiếm có, vào cái tuổi này trực tiếp thành Phật!

Nhưng sau khi thành Phật, mảnh hư không này cũng không thể dung nạp pháp tướng của hắn.

Thân hình của Hư Độ lập tức biến mất.

Trước khi chia tay, thanh âm có chút vui mừng, lại có chút bất đắc dĩ của Hư Độ vang trong thức hải của Sở Mặc:

- Tông chủ, sau khi thành Phật, có mặt khắp nơi, lại hóa thành hư vô.

Lúc tông chủ tìm được một tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng, chỉ cần gọi một tiếng Hư Độ, tiểu tăng sẽ tiến tới tương trợ.

Sở Mặc không trả lời, chỉ yên lặng gật gật đầu, trong lòng tràn ngập thương cảm, phảng phất như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng lại mờ mịt không biết nên nói từ đầu, cũng koong biết nên nói cùng người nào.

Trong mảnh không gian đặc thù vẫn có vô số người đứng ở tại chỗ, nhìn tòa hoa sen màu vàng lớn vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan trong không trung, có người không kìm nổi trực tiếp quỳ xuống, chắp tay trước ngực, vẻ mặt cung kinh nói:

- Hư Độ pháp sự, xin ngài đi bình an, Thiên Giới sẽ không quên ngài, giới tu hành... cũng sẽ không quên ngài!

Sau khi trở về ta liền xây dựng cải tạo một tòa miếu thờ, làm cho ngài một pho tượng Kim thân, cả đời cúng bái!

Tiếp theo có nhiều người quỳ xuống hơn:

- Hư Độ pháp sư, đi đường bình an, sau khi trở về chúng ta lập tức xây dựng cải tạo miếu thờ, làm pho tượng Kim thân của ngài, cả đời cúng bái!

Đây là một loại tán thành thật sự, một loại chấp nhận hoàn toàn!

Ngay cả những tu sĩ không có tín ngưỡng với Phật giáo, nhưng bọn họ sau này lại trở thành tín đồ của Hư Độ.

Loại xả thân vì nghĩa này thu hoạch được rất nhiều công đức, ngay cả người hà khắc nhất cũng khó có thể nói ra một chữ sống uổng phí.

Sở Mặc yên lặng nhìn đám đông nghìn nghịt quỳ xuống, trên mặt lộ ra vài phần vui mừng, sau đó thân hình hắn chợt lóe, biến mất giữa mảnh hư không.

Thánh Nhân nói, thiên địa vô tâm, coi vạn vật là chó cỏ.

Nhìn như nói thiên địa bất nhân, nhưng đây thật ra là một loại thể hiện đại trí tuệ của Thánh Nhân, thiên địa trên thực tế là thiên đạo, chính là nói trong mắt thiên đạo, vạn vật chúng sinh...

đều giống nhau, đều là bình đẳng.

Trên đời này có loại sinh linh tình cảm phong phú như con người, cũng có loại lạnh lùng tàn nhẫn như Ma tộc.

Thiên đạo cũng chưa từng thật sự làm người ta quá tuyệt vọng, cho dù Ma tộc có muôn vàn thủ đoạn, vạn chủng thần thông, nhưng Nhân Tộc bên này cũng có vô số người ưu tú, tựa như người có gan xả thân vì nghĩa như Hư Độ.

Người như vậy thật ra cho tới bây giờ cũng không ít, cũng chưa từng thiếu.

Sở Mặc rời khỏi Huyễn Thần Giới, hắn đi với Thiên Vực thành trước, nói chuyện thật lâu với Hồng Nguyệt.

Sau đó lại thông qua Huyễn Thần Giới gặp Tần Thi, Đổng Ngữ, Diệu Nhất Nương, Sở Mặc để lại cho các nàng số lượng lớn tài nguyên cùng một chiến thuyền cấp Đế Chủ.

Nói cho các nàng tọa độ của Thiên Vực thành, gọi bọn nàng quay đầu lại mang Phiêu Diêu Cung xây dựng ở Thiên Vực thành, xây dựng ở trong vườn Thiên Đạo!

Chỉ có như vậy, Sở Mặc mới có thể yên tâm rời đi.

Trong mắt bọn Diệu Nhất Nương tràn ngập lo lắng, các nàng không biết Sở Mặc muốn đi làm cái gì, nhưng căn cứ vào các loại tin tức trên bản tin lại có thể đoán được.

Hắn nhất định là muốn đi tìm tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng!

Các nàng ở bên ngoài không dám nhắc tới bốn chữ Huyết Ma Lão Tổ, nhưng trong lòng đều hiểu được hoàn cảnh Sở Mặc sắp đối mặt hung hiểm như thế nào.

Hư Độ xả thân vì nghĩa danh chấn toàn bộ giới tu hành, uy danh của Sở Mặc cũng không vì thế mà suy giảm, ngược lại còn được nâng cao.

Bởi vì toàn bộ tu hành, chỉ cần không phải thằng ngốc đều có thể biết Sở Mặc đang làm cái gì, mục đích của hắn là cái gì.

Có thể nói, việc Sở Mặc phải đi làm, toàn bộ Thiên Giới chỉ sợ tìm không ra vài người dám đi cùng đường với hắn.

Một Chí Tôn phong ấn chính mình một trăm ngàn năm, hiện giờ sống lại; một đầu ác ma tà ác mặc dù không bước vào cảnh giới Chí Tôn nhưng sớm đã vượt qua Chuẩn Chí Tôn.

Đối mặt với hai tồn tại như vậy, cũng giống như con kiến đối mặt với núi lớn, chỉ dựa vào khí thế cũng đủ để bị đè tới không thở nổi.

Về phần muốn lay động ngọn núi lớn này... không ai cho là hắn có thể thành công.

Cho nên chuyến đi này của Sở Mặc nhất định là một con đường bi tráng.

Thậm chí ngay cả Hồng Nguyệt cũng không tán thành Sở Mặc đi tìm Huyết Ma Lão Tổ, bởi vì lúc trước chuyện độ ma này đã tạo thành sóng triều quá lớn tại nơi tu hành này.

Huyết Ma Lão Tổ khẳng định đã biết hết, sau loại thời điểm này, Sở Mặc lại biến mất không thấy gì nữa.

Vậy hắn là đi làm cái gì?

Còn cần đoán sao?

Huyết Ma Lão Tổ chỉ cần không ngốc liền có thể nghĩ tới.

Huyết Ma Lão Tổ ngốc sao?

Toàn bộ giới tu hành cũng không ai dám nói những lời này!

Sở Mặc để Sở Thanh lặng yên liên hệ với người ở tổ địa Sở thị nhất mạch, hắn thật sự cần phải trợ giúp.

Thủy Y Y đi vào vườn Thiên Đạo, nhìn thấy Sở Mặc, yêu cần đồng hành.

Bị Sở Mặc cự tuyệt.

- Ngươi không thể đi, ngươi đi cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Sở Mặc nhìn Thủy Y Y, nghiêm túc nói:

- Nếu ta thành công tự nhiên tất cả đều vui vẻ; nếu ta thất bại, như vậy Thiên Giới này còn có những người chúng ta quan tâm, bọn họ còn cần sự trợ giúp của ngươi.

Thủy Y Y nghiêm túc nhìn Sở Mặc, sau đó gật gật đầu:

- Ngươi yên tâm, tất cả người cùng chuyện liên quan tới ngươi ta đều sẽ ở trong lòng.

Ngươi còn sống, có thể không cưới ta, ngươi chết ta sẽ thủ tiết cho ngươi!

Nói xong Thủy Y Y đã đi, đi rất dứt khoát không có một chút do dự.

Hổ Liệt cũng tới yêu cầu cùng đi, bị Sở Mặc trực tiếp đuổi đi:

- Ta là người từ khi sinh ra tới nay không có nhiều bằng hữu.

Ngươi xem như là một, ta hy vọng ngươi có thể sống tốt.

Hổ Liệt thuộc loại thú tộc, mặc kệ tới khi nào đều có thể tìm được một mảnh đất sinh tồn.

-----o0o-----

Chương 1594: Tiểu cầu kim loại (1)

Chương 1594: Tiểu cầu kim loại (1)

Hổ Liệt còn thật sự nói:

- Ma tộc là địch nhân chung với tất cả Thiên Giới, Thiên Giới còn, Hổ tộc còn, Thiên Giới mất, Hổ tộc cũng sẽ mất.

Nguyệt Khuynh Thành nhìn Sở Mặc:

- Nhà của ta đã không còn, ta là tùy tùng của ngươi, ngươi nhất định phải mang theo ta.

Muốn chết cũng là ta chết trước, ta tuyệt sẽ không chết sau ngươi.

Sở Mặc nhìn Nguyệt Khuynh Thành, hắn không muốn mang theo nàng, muốn nàng ở lại vườn Thiên Đạo.

Cuối cùng vẫn là Hồng Nguyệt hạ giọng nói:

- Mang theo nàng đi, trên đường cũng có thể ứng chiến cho nhau.

Mang theo nàng, nhớ kỹ phải hoàn hảo không tổn hao gì mang nàng trở về.

Sở Mặc thở dài một tiếng, hắn hiểu được ý tứ của Hồng Nguyệt cô cô, nhưng chuyện này hắn sao có thể nắm trong tay?

Ngay cả chính hắn... cũng không biết có thể trở về hay không.

Hiện tại điều duy nhất có thể dựa vào, chính là hy vọng Huyết Ma Lão Tổ và Tần Thương đoán không được hắn đã biết chỗ ẩn thân của Huyết Ma Lão Tổ!

Nhưng loại khả năng này cũng cực kỳ nhỏ, bởi vì Hồ Điệp Tiên Tử biết chuyện này.

Sở Mặc cấp cho Lưu Vân một tin tức, báo cho nàng ta biết phải trốn đi một thời gian ngắn.

Lưu Vân quả nhiên chưa trở về, lúc trước ở mảnh không gian Huyễn Thần Giới kia, Sở Mặc cũng không nhìn thấy bóng dáng của Lưu Vân.

Hắn bao cho Lưu Phong một tin tức, giống như đá chìm đáy biển, không được hồi âm.

Trong lòng Sở Mặc có chút lo lắng, nhưng lúc này đã không kịp đi tìm bọn họ, bởi vì Sở Thanh đã mang theo những người ở tổ địa Sở thị nhất mạch tới nơi này.

Nhìn thấy Sở Mặc, những người này đều nghiêm túc khom người thi lễ:

- Bái kiến thiếu gia!

Sở Mặc nhìn đám người kia, có người đàn ông trung niên, có đám người tráng niên, có xuân cô ngây ngô, có thiếu phụ xinh đẹp, còn có lão già ngậm ống thuốc.

Ở trên người bọn họ vẫn tản ra khí tức nông thôn chất phác, ánh mắt của bọn họ cũng đơn thuần chất phác như trước.

Nếu chỉ nhìn những điều này, thật sự sẽ cho rằng bọn họ là một đám nông dân mộc mạc, không khác gì với phàm nhân.

Nhưng trên người của bọn họ đều mang theo tổn thương.

Tổn thương rất nghiêm trọng!

Người đàn ông trung niên ban đầu vốn là người tràn đầy huyết khí, tuy rằng hắn cực lực che giấu thương thế của mình trước mặt Sở Mặc, nhưng Sở Mặc thậm chí không cần dùng Thương Khung Thần Giám liền có thể cảm giác được hắn suy yếu và mệt mỏi.

Thiếu phủ trẻ tuổi vẻ mặt vui mừng nhìn Sở Mặc, nhưng trên thực tế ám thương trong cơ thể nàng còn nặng hơn so với người đàn ông trung niên.

Bởi vì mỗi một lần chiến đấu nàng đều là xông lên trước nhất!

Tiểu tử tráng niên và lão già ngậm ống thuốc, những người này đều cố gắng biểu hiện mình không có việc gì trước mặt Sở Mặc và những người khác.

Nhưng thương thế trên người bọn hắn căn bản áp chế không nổi.

Nhắc nhở Sở Mặc cũng nhắc nhở mọi người, bọn họ trong khoảng thời gian này đã trải qua chiến đấu thảm thiết như thế nào.

Trong khoảng thời gian này vẫn chưa có tin tức của đám người kia.

Thế cho nên rất nhiều người bên ngoài đều cảm thấy bọn họ có lẽ là đang tìm một tòa pháp trận cuối cùng, cũng có lẽ đã về tới tổ địa Sở thị nhất mạch.

Một tòa pháp trận cuối cùng đám người bọn họ cũng không tìm được, nhưng bọn họ cũng hoàn toàn không nhàn rỗi!

Vẫn luôn chiến đấu!

Sở Mặc trấn ma, độ ma đám người kia, cũng đang diệt ma!

Lão nhân ngậm ống thuốc cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc:

- Nghe tiểu thư nói thiếu gia đã tìm được hang ổ của lão già kia?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng vậy, ta đoán một tòa pháp trận cuối cùng hẳn là cũng ở đó.

- Ở bên trong ậy chúng ta đi thôi, đến lúc đó đám người chúng ta ngăn hai người kia, thiếu gia phá trận được không?

Lão nhân ngậm ống thuốc dứt khoát nói lên phân công.

- Tổn thương trên người các người.

Sở Mặc nhìn lão nhân:

- Nhất định phải trị liệu một chút.

- Thiếu gia nơi đó không phải có rất nhiều đan dược cực phẩm sao?

Mau lấy ra đi.

Thiếu phụ cũng không khách khí nói ra.

Sở Mặc rất thích loại cảm giác này, đám người trước mắt đã xem như là nhân vật trọng yếu nhất Sở thị nhất mạch.

Bọn hắn càng không khách khí với hắn, trong lòng của hắn lại càng ấm áp.

Bởi vì đây là phương thức người một nhà nên có.

Sở Mặc trực tiếp lấy ra đại lượng đan dược, hắn thậm chí còn tìm Phong Quân Tử cầu vài giọt bảo dịch tinh hoa.

Phong Quân Tử cũng không cự tuyệt, Cái Thế Hống vẫn ở bên cạnh Sở Mặc, đã báo cáo tất cả những gì Sở Mặc đã làm trong khoảng thời gian này với Phong Quân Tử và đám thuốc Hoàng Kiếm Lan.

Hiện giờ Sở Mặc muốn đi làm chuyện nguy hiểm nhất, trong lòng Phong Quân Tử và đám thuốc cực phẩm này cũng chỉ có khâm phục.

- Thiếu gia quả nhiên có tiền.

Thiếu phụ rạo rực nhân lấy đan dược Sở Mặc đưa ra, khí ánh mắt rơi xuống trên bảo dịch tinh hoa Phong Quân Tử dâng ra trong bàn tay Sở Mặc, nàng đột nhiên dừng lại, vẻ mặt chấn động nói:

- Cái này là?

Lão nhân ngậm ống thuốc cũng sửng sốt, vẻ mặt không dám tin nhìn bảy tám giọt chất lỏng màu trắng nhàn nhạt trên bàn tay Sở Mặc.

Tổng cộng chỉ có bảy tám giọt chất lỏng màu trắng, mỗi một giọt nhìn qua đều chỉ như hạt đậu tương, tản ra mùi thơm nhàn nhạt, quay tròn phía trên lòng bàn tay của Sở Mặc, phảng phất như có linh tính.

Người đàn ông trung niên vẻ mặt ngưng trọng nói:

- Đây là đại dược bảo dịch của Chí Tôn?

Không, không đúng.

Chưa nói xong hắn liền lắc đầu, vẻ mặt khiếp sợ nói:

- Đây là Chuẩn Thánh Dược?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng vậy, là Chuẩn Thánh Dược, dùng để khôi phục thương thể của mọi người hẳn là có thể.

Thiếu phục không kìm nổi dùng tay nâng trán nhìn Sở Mặc, vẻ mặt không biết nói gì:

- Thiếu gia lời này có thể nói sao?

Cái này mà lại rất có thể?

Một tiểu tử cường tráng nhỏ giọng nói thầm:

- Hơi lãng phí loại bảo dịch này, có thể luyện chế ra thuốc trường sinh đấy.

Lão nhân ngậm ống thuốc liếc mắt nhìn Sở Mặc, sau đó nhìn thoáng qua mọi người:

- Nếu là một mảnh tâm ý của thiếu gia, vậy mọi người cứ nhận đi!

Mọi người cùng hoan hô, tất cả đều mang vẻ mặt hưng phấn vây quanh, đầu tiên là cảm tạ Sở Mặc, sau đó lại thật cẩn thận lấy từng giọt tinh hoa bảo dịch Chuẩn Thánh Dược.

Đến cuối cùng mỗi người đều dùng một giọt.

Nhìn vẻ mặt thỏa mãn trên mặt bọn họ, trong lòng Sở Mặc cảm thán.

-----o0o-----

Chương 1595: Tiểu cầu kim loại (2)

Chương 1595: Tiểu cầu kim loại (2)

Đám người kia nhìn qua như nông dân làm ruộng, nhưng tùy tiện một người đều có được chiến lực siêu việt của Đế Chủ!

Bọn họ có lẽ không hoàn toàn là Chuẩn Chí Tôn, nhưng bọn họ tuyệt đối là đám người lợi hại nhất trên đời này!

Một đám người như vậy, bọn họ ngốc sao?

Bọn họ không biết sắp đối mặt với cái gì sao?

Lão nhân ngậm ống thuốc chỉ miêu tả sơ lược liền kéo ra nhiệm vụ liên quan tới Huyết Ma Lão Tổ và Tần Thương, hắn không biết đó là một chuyện chết không thể nghi ngờ sao?

Nhưng bọn họ không có một ai nói sợ một câu đối với vấn đề này!

Đối mặt với tinh hoa bảo dịch Sở Mặc đưa ra, tất cả đều mang vẻ mặt cảm kích, thật cẩn thận lấy đi, ăn vào, sau đó lại là vẻ mặt thỏa mãn.

Trong lòng Sở Mặc cảm thấy vô cùng chua xót, đây là một trận chiến đấu có đi không có về, đây là một hồi chiến đấu đã định trước sẽ là bi kịch, hắn không sợ, đám người kia cũng đều không sợ!

Trên thực tế, người không sợ còn có rất nhiều, nhưng Sở Mặc đã không muốn đi tìm nhiều người như vậy.

Đối mặt với hai Chí Tôn, người có nhiều hơn nữa cũng không có ý nghĩa.

Lúc này hắn đột nhiên có chút hiểu ông nội năm đó vì sao không tiêu diệt Tần gia, hiểu ông nội muốn lưu lại cho giới tu hành một mồi lửa.

Nhưng đáng tiếc là, người của Tần gia, bao gồm tên Tần Thương Chí Tôn kia căn bản cũng không lý giải được suy nghĩ của ông nội, thậm chí còn lựa chọn nhập ma.

Vì có thể nâng cao một bước trên con đường tu hành, thậm chí không tiếc lôi toàn bộ giới tu hành xuống nước.

So sánh với đám người trước mặt, so sánh với thiên thiên vạn vạn tu sĩ có tâm huyết, loại người như Tần Thương chính là một cặn bã thật sự!

Là bại hoại!

Là rác rưởi!

Sở Mặc hít sâu một hơi, hắn cũng làm ra một quyết định.

Hắn phải độ kiếp.

Sở Mặc để lại Biên Khai Vũ, để lại Cái Thế Hống, để lại Phong Quân Tử, để lại Hoàng Kiếm Lan, hắn thậm chí còn phong ấn Hoàng Kim Sâm, cũng để lại toàn bộ cực phẩm Thiên Tinh Thạch.

Cái Thế Hống, Phong Quân Tử và Hoàng Kiếm Lan hắn gửi cho Hồng Nguyệt cô cô, Hoàng Kim Sâm hắn cũng để lại cho Hồng Nguyệt cô cô.

- Phong Quân Tử, Hoàng Kim Sâm, chúng có hữu dụng với sư phụ ta.

Nếu một ngày kia sư phụ ta tới tìm ngài, xin ngài giúp sư phụ ta.

Sở Mặc nhìn Hồng Nguyệt, sau đó nói với Phong Quân Tử trong chậu hoa Chí Tôn:

- Kính nhờ!

Phong Quân Tử trong chậu hoa Chí Tôn nhẹ nhàng thở dài:

- Nếu như có thể, mong ngươi còn sống trở về.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ta biết rồi!

Cái Thế Hống nhìn Sở Mặc:

- Nếu như ngươi không trở về, ta cùng Phong Quân Tử, còn có Hoàng Kiếm Lan, chúng ta sẽ thủ hộ người bên cạnh ngươi mười ngàn năm.

Sau đó chúng ta sẽ rời đi.

- Được.

Sở Mặc gật gật đầu.

Lúc này Biên Khai Vũ nhìn Sở Mặc nói;

- Ta sẽ thủ hộ thân nhân bên người chủ nhân mãi cho tới khi chết, nếu muốn chiến đấu ta sẽ chết trước.

Sở Mặc nhìn Biên Khai Vũ:

- Ngươi phải bảo trọng.

Sở Mặc lưu lại Biên Khai Vũ chính là muốn hắn hỗ trợ tốt cho đám người kia.

Hắn từng muốn mang theo bọn Tần Thi, Đổng Ngữ tiến vào Thiên Lộ, nhưng hiện tại thời gian đã không đủ.

Nếu hắn có thể sống sót trở về, tất cả sẽ như cũ.

Nếu hắn không trở về, cũng chỉ có thể hy vọng những người đó có thể được chiếu cố tốt.

Cũng may hiện giờ toàn bộ Thiên Giới, theo đại thế nhìn lên vẫn rất có lợi đối với Sở thị nhất mạch.

Hồng Nguyệt nhìn Sở Mặc, do dự một chút, hạ giọng nói:

- Ngươi đi theo ta!

Sở Mặc gật gật đầu đi theo Hồng Nguyệt, trực tiếp rời khỏi Thiên Vực thành bay ra bên ngoài trăm vạn dặm, Hồng Nguyệt dừng ở trên một ngọn núi trong một nơi bị phong ấn.

Sau đó nàng xuất ra một tiểu cầu kim loại trên người, toàn thân tiểu cầu này chạm rỗng, giống như được tạo hình từ hoàng kim, nàng hạ giọng nói:

- Lưu lại một giọt máu của ngươi ở trong này, ta bắt nó trục xuất tới trong Hỗn Độn hư không.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, không hề cự tuyệt.

Tay của hắn vừa mới cầu tiểu cầu hoàng kim liền cảm giác được một tia đau đớn mãnh liệt, một giọt máu của hắn bị lấy đi.

Sau đó Hồng Nguyệt bắt đầu vẽ trận, tay nàng trực tiếp vẽ ra một pháp trận trên hư không, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.

Tới cuối cùng, sắc mặt của Hồng Nguyệt thậm chí trở nên có chút tái nhợt.

Phù phù!

Nàng phun ra một ngụm máu tươi, ở bên trong ngụm máu này không ngờ ẩn chứa ba bốn giọt máu tươi của nàng!

Trực tiếp phun lên trên pháp trận!

Ầm!

Một cỗ khí tức to lớn nháy mắt bạo phát ra ngoài, sau đó toàn bộ pháp trận, tính cả pháp trận trong tiểu cầu kim loại lập tức biến mất không còn tăm hơi.

Bên trong tiểu cầu kim loại kia có một giọt máu tươi của Sở Mặc, nhưng hắn vẫn nháy mắt mất đi cảm ứng đối với giọt máu bị lấy đi kia!

- Tiểu cầu kim loại này, là năm đó Phiêu Linh Nữ Đế tự đứng ở trong vũ trụ to lớn ngẫu nhiên tìm được.

Phẩm cấp của nó nhìn như không cao, dường như chỉ mới tới Chí Tôn, nhưng trên thực tế nó rất đặc thù, cũng rất thực tế.

Mà ngay cả Nữ Đế cũng nói nhìn không thấu thành phần cụ thể bên trong tiểu cầu kim loại này, bên trong dường như ẩn chứa lực lượng khó có thể tưởng tượng nào đó.

Nàng năm đó là ngẫu nhiên gặp được, sau đó mang về, sau lại phát hiện nó ẩn chứa bí mật to lớn, nhưng tới lúc muốn nghiêm cứu thì Nữ Đế...

Sắc mặt Hồng Nguyệt tái nhợt, có chút suy yếu nói, nói tới đây nàng lại thở dài một tiếng.

Sở Mặc biết, lúc kia hẳn là thời gian cuối của Phiêu Linh Nữ Đế, không còn thời gian và tinh lực đi nghiên cứu bí mật trong tiểu cầu kim loại.

Sở Mặc nhìn Hồng Nguyệt, thi lễ thật thấp, hắn vừa mới dùng Thương Khung Thần Giám nhìn thoáng qua tiểu cầu kim loại kia, kết quả, Thương Khung Thần Giám đưa ra một trả lời không thể do thám.

Nếu không phải biết Thương Khung Thần Giám là phẩm cấp gì, Sở Mặc có thể sẽ không cảm thấy giật mình, nhưng Thương Khung Thần Giám lại chính là một món tổ khí!

Cho dù nó hiện tại bởi vì một số lý do không được trọ vẹn, không đạt được như tổ khí, nhưng khẳng định cũng là một thánh khí siêu việt.

Ngay cả nó cũng không thể do thám, như vậy viên tiểu cầu kim loại này khẳng định ẩn chứa bí mật to lớn khó có thể tưởng tượng.

Hồng Nguyệt nói tiếp:

- Ta hiện giờ đã bí pháp, đem tiểu cầu chứa máu của ngươi một lần nữa lưu đày trong vũ trụ Hỗn Độn vô tận, hơn nữa ta còn dùng máu tươi của ta che dấu tất cả!

Nhớ kỹ, cho dù là ai cũng không thể nhắc tới chuyện này.

Đây có lẽ là một lá bài tẩy cuối cùng của ngươi.

Sở Mặc gật đầu:

- Yên tâm, ta hiểu!

-----o0o-----

Chương 1596: Linh sơn Linh Đơn Đường (1)

Chương 1596: Linh sơn Linh Đơn Đường (1)

Hôm sau Sở Mặc cáo biệt cùng mọi người, không có nói quá nhiều, người tiễn đưa cũng không tính là nhiều, bởi vì hành động lần này là tiến hành bí mật.

Huyết Ma Lão Tổ khẳng định có không ít cơ sở ngầm ở Thiên Giới, nếu gióng trống khua chiêng sợ sẽ rút dây động rừng.

Một con chiến thuyền lặng yên lên không, sau đó tuôn ra một đạo hào quang rực rỡ, nháy mắt biến mất tại chỗ.

Nháy mắt chiến thuyền biến mất, khóe mắt Sở Thanh chảy xuống hai hàng nước mắt, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn về phía chiến thuyền biến mất, nhẹ giọng nỉ non:

- Ngươi nhất định phải còn sống trở về, phải sống trở về, Sở gia cần ngươi, chúng ta đều cần ngươi!

Hồng Nguyệt nhẹ nhàng ôm lấy Sở Thanh, dịu dàng nói

- Yên tâm đi, hắn sẽ còn sống trở về.

Tử Yên Đế Chủ cũng nói:

- Ta tin tưởng hắn nhất định có thể còn sống trở về!

Sở Thanh gật gật đầu, sau đó nói:

- Nữ Đế nói số mệnh hắn rất hùng mạnh.

- Vậy thì càng không thành vấn đề, yên tâm đi.

Hồng Nguyệt nhẹ nói.

Chiến thuyền không tiếng động vận chuyển nhanh trên hư không, Sở Thanh đứng ở bên cạnh cửa sổ mạn tàu, nhìn vũ trụ u ám thâm thúy bên ngoài.

Nguyệt Khuynh Thành đứng bên cạnh hắn, cũng cùng hắn trầm mặc.

- Thật ra ngươi thật sự không nên đi cùng ta.

Sở Mặc hạ giọng nói.

- Hì hì, thật ra ta tin tưởng chuyến này mọi người có thể bình an trở về.

Nguyệt Khuynh Thành lộ ra chút tươi cười bướng bỉnh, xinh đẹp khôn cùng.

Sở Mặc nhìn xem mà khẽ ngẩn người.

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Khuynh Thành ửng đỏ, sau đó hạ giọng nói:

- Ta vẫn tin tưởng, chỉ có trải qua máu và lửa ma luyện mới có thể thật sự lớn lên.

- Chỉ là loại trưởng thành này không phải ai cũng đều mơ tưởng.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Lúc này thiếu phụ ăn mặc như thôn phụ đột nhiên từ một bên đi tới, rất xa liền cười nói:

- Không quấy rầy hai người các ngươi nói chuyện yêu đương chứ?

Sắc mặt Nguyệt Khuynh Thành đỏ ửng, liên tục xua tay, dùng ánh mắt cầu xin thiếu phụ.

Tuy rằng tiếp xúc không lâu, nhưng Nguyệt Khuynh Thành đã thấu hiểu rất rõ đối với thiếu phụ không biết kín miệng này.

- Mẫn tỷ.

Sau khi Nguyệt Khuynh Thành đánh nhẹ thiếu phụ này liền chạy trốn.

Sau đó thiếu phụ cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc:

- Khuynh Thành không tệ đâu.

- ....

Sở Mặc đầy đầy xám xịt, nhìn nàng nói:

- Mẫn tỷ nếu không có việc gì có thể tĩnh dưỡng, thương thế của ngươi còn chưa tốt lắm đâu.

Thiếu phụ nói:

- Đã sớm tốt rồi, có tinh hoa bảo dịch Chuẩn Thánh Dược, một chút vết thương nhỏ tính là cái gì?

Nói xong thiếu phụ mang vẻ mặt tò mò nhìn Sở Mặc:

- Thiếu gia cùng Thủy gia cô nương khi nào thành thân?

Ngươi không thành thân, trong lòng nhóm hồng nhan tri kỷ bên người đều không nỡ đâu.

Sở Mặc cười khổ nói:

- Mẫn tỷ nói đùa, ta nào có hồng nhan tri kỷ gì?

- Hì hì, còn muốn gạt ta sao?

Thiếu phụ dùng vẻ mặt ta đã sớm nhìn thấu liếc xéo Sở Mặc:

- Có muốn ta đếm cho ngươi không?

- Được rồi được rồi, không cần đếm.

Sở Mặc khá đau đầu với thiếu phụ này, hắn không biết tổ địa nhà mình rốt cục là nơi nào, không ngờ lại có thể nuôi dưỡng được nhiều người hiếm thấy như vậy.

Lúc này lão nhân ngậm ống thuốc từ một bên chậm rãi đi tới, trừng mắt nhìn thiếu phụ:

- Nha đầu, nhanh đi về dưỡng thương đi, ngươi cho đây là lúc nói đùa sao?

Đừng ở chỗ này làm phiền thiếu gia.

Sở Mặc vội vàng nói:

- Không có việc gì, không có chuyện gì đâu.

Thiếu phụ thè lưỡi, sau đó cười hì hì rời đi.

Lão nhân ngậm ống thuốc đi tới bên cạnh Sở Mặc, sóng vai đừng cùng Sở Mặc, sau đó hạ giọng nói:

- Thiếu gia, đừng trách thúc thúc của ngươi.

- Ta không trách hắn.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ta biết bọn họ đều có cấm kỵ.

Lão nhân gật gật đầu:

- Thiếu gia thông tình đạt lý, mà Nhị lão gia kỳ thật cũng là rất quan tâm với thiếu gia.

- Ừ, ta biết được, ta có thể cảm nhận được từ tỷ tỷ.

Sở Mặc nói.

Lão nhân nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nói:

- Lúc này tới nơi của Huyết Ma Lão Tổ, thiếu gia chỉ cần làm một chuyện, tìm được một tòa pháp trận cuối cùng, sau đó đem phá đi.

Những chuyện khác không cần thiếu gia quan tâm, thiếu gia chỉ cần phá hủy tòa pháp trận này liền lập tức rời đi.

Ta tin tưởng thiếu gia nhiều năm lăn lộn lớn lên như vậy, bản lĩnh bỏ chạy có lẽ không kém.

- Vậy các ngươi thì sao?

Sở Mặc nhìn lão nhân:

- Ý của ngươi là, các ngươi chẳng những phải bám trụ hai khủng bố kia, còn muốn tranh thủ thời gian cho ta sao?

Đuôi lông mày lão nhân khẽ nhíu, thản nhiên nói:

- Đây là chuyện chúng ta phải làm.

- Không có gì là phải làm cả.

Mạng của ta không thể đáng giá so với các ngươi.

Sở Mặc nói.

- Không, mạng của thiếu gia giá trị hơn so với chúng ta.

Lão nhân nói xong, sau đó than nhẹ một tiếng:

- Không phải nói về thân phận địa vị, mà là thiếu gia tương lai còn dài, mà chúng ta lại không có tương lai, cũng đã đi tới cuối trên con đường tu hành này.

- Bất kể là mạng của ai, ở trong mắt ta đều là giống nhau.

Sở Mặc còn thật sự nghiêm túc nói.

Lão nhân cười cười, sau đó nói:

- Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, thiếu gia nếu không ngại phiền ta sẽ nói một chút chuyện xưa về lão gia cho thiếu gia.

Chuyện xưa này ta cũng là nghe bề trên nói, liên tục lưu truyền, liền truyền tới nơi của ta.

- Thương thế của người?

Sở Mặc nhìn lão nhân.

Lão nhân hút một hơi thuốc, cười lắc đầu:

- Không có việc gì, không sao cả!

Sở Mặc âm thầm lắc đầu cười khổ, đám người đi ra từ tổ địa Sở gia, phương diện này thật là kinh người.

Sau đó lão nhân nói cho Sở Mặc về chuyện xưa của Sở thị nhất mạch.

Rất nhiều chuyện xưa Sở Mặc đều là lần đầu tiên nghe nói, cũng thấy rất mới mẻ.

Lão nhân vừa hút thuốc vừa cùng tán gẫu với Sở Mặc.

Chiến thuyền không tiếng đột xẹt qua vũ trụ tối đen, không ngừng đi về phương xa, đem từng mảnh tinh vực quăng ở phía sau rất xa.

Nơi ẩn thân của Huyết Ma Lão Tổ cách Thiên Giới tương đối xa, nếu không phải có tọa độ chuẩn xác, thật sự khó có thể tìm được.

Cứ như vậy thời gian từng chút một trôi qua.

Sở Mặc rời khỏi Thiên Giới đã hơn mười ngày.

Lúc trước ảnh hưởng của việc Hư Độ độ ma đối với toàn bộ Thiên Giới hoàn toàn không có tiêu tan, vô số người vẫn bàn luận chuyện này, bàn về tiểu hòa thượng vĩ đại, toàn bộ Thiên Giới nơi nơi bắt đầu dựng miếu thờ.

Sau đó từng tòa pho tượng Hư Độ bằng vàng ròng bị đặt ở giữa miếu thờ.

-----o0o-----

Chương 1597: Linh sơn Linh Đơn Đường (2)

Chương 1597: Linh sơn Linh Đơn Đường (2)

Cũng có rất nhiều người đang nói về Sở Mặc, cảm thấy công tử trẻ tuổi này thật sự là nhân vật điển hình cho toàn bộ giới tu hành.

- Ăn ở như Hư Độ, sinh con như Sở Mặc!

Đây là câu lưu hành mới nhất ở Thiên Giới.

Đương nhiên cũng không phải là tất cả mọi người đều cảm thấy vừa lòng với những lời này.

Những nanh vuốt huyết nô của Huyết Ma Lão Tổ ở Thiên Giới rấ bất mãn, đồng thời bọn họ cũng rất sợ hãi.

Bởi vì Huyết Ma Lão Tổ lệnh cho bọn họ tìm ra Sở Mặc, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải xử lý Sở Mặc.

Nhưng thời gian dài trôi qua như vậy, tin tức Sở Mặc không hề xuất hiện.

Thiên Giới quá lớn, muốn tìm ra một người thật sự không dễ, chứ đừng nói chi hiện giờ Sở thị nhất mạch lại lấy được đại thế không thể lay động ở toàn bộ Thiên Giới.

Đám người bọn họ vốn không thể lộ ra ngoài ánh sáng, hiện giờ lại càng cần phải khiêm tốn sinh tôn.

Cho nên muốn tìm ra Sở Mặc, sau đó giết chết căn bản chính là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Nói cách khác, bọn huyết nô bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể bị Huyết Ma Lão Tổ tức giận giết chết.

Đây chính là bi ai lớn nhất của bọn họ, có lẽ Ma tộc sẽ nhanh chóng giáng lâm tới thế giới này, chủ trì thế giới này.

Nhưng đối với mấy huyết nô của Huyết Ma Lão Tổ, cuộc sống của bọn họ căn bản sẽ không phát sinh bất kỳ thay đổi nào.

Chỉ có thể trở nên bết bát hơn.

Có người không kìm nổi muốn tự sát, nhưng căn bản không thể.

Sinh tử huyết nô căn bản không nằm trong tay mình.

Cho nên càng ngày có càng nhiều huyết nô tiến về phía Thiên Vực thành, bọn họ không phải đi tìm Sở Mặc mà là đi tự sát.

Bởi vậy đại lượng huyết nô hướng về phía Thiên Vực thành cũng thành tin tức lớn nhất toàn bộ Thiên Giới mấy ngày nay.

Bởi vì mọi người dần dần đều phát hiện ra, huyết nô này giống như đi tới Thiên Vực thành tự sát!

Huyết Ma Lão Tổ... quá kinh khủng!

Ai có thể ngăn cản hắn?

Toàn bộ giới tu hành đều cùng thảo luận một vấn đề.

Có rất ít người biết cùng lúc đó, Linh Đơn Đường bên này sinh ra một chuyện không muốn người khác biết.

Là về Lưu Vân.

Chính đương gia Linh Đơn Đương, mỗi người có một tòa Linh sơn, bên ngoài được xưng là chính tòa Linh sơn Linh Đơn Đường!

Mỗi một tòa núi lấy theo tên của chủ nhà1

Tỷ như nơi đại trưởng lão Linh Đơn Đường bế quan kêu là Linh sơn.

Linh sơn cũng không cao, chỉ có mấy trăm trượng, từ bên ngoài nhìn vào ngọn núi này cũng khá bình thường, nhìn không ra quá nhiều chỗ kỳ lạ.

Nhưng trên thực tế ngọn núi này cũng là một tòa núi dài nhất!

Nơi này là nơi linh khí nồng đặc nhất!

Là ông trùm!

Đại đương gia bế quan ở trong này đã mấy ngàn năm, gần như cũng không ra ngoài.

Chỉ hơn hai mươi năm trước hắn xuất quan một lần, trong lúc bất chợt cưới nữ nhân, sinh ra một cặp nam nữ.

Cặp nam nữ này, nữ tên là Lưu Vân, chính là Lưu Vân tiên tử, tiểu công chúa của Linh Đơn Đường; nam là Lưu Phong, cũng là một thành viên trong hàng ngũ đại nhân vật trẻ tuổi.

Bọn họ đều thuộc loại tuổi trẻ thiên kiêu, đều rất ưu tú.

Mặc dù là con, nhưng đại đương gia cũng không quá chiếu cố với cặp nam nữ này, cũng không cảm thấy được quá nhiều thân tình.

Bởi vậy cho dù là tỷ tỷ Lưu Vân hay đệ đệ Lưu Phong, trên thực tế tình cảm đối với cha ruột cũng không quá sâu, thậm chí còn không thân thiết bằng Phùng Xuân Đế Chủ.

Tỷ đệ Lưu Vân và Lưu Phong không có ấn tượng gì về mẫu thân của mình, đối với cái này, trưởng bối của nhóm Linh Đơn Đường nói, thời điểm mẹ ruột của họ sinh Lưu Phong đã vì khó sinh mà chết.

Hai tỷ đệ Lưu Vân và Lưu Phong vẫn luôn tin tưởng không nghi ngờ, vì thế Lưu Phong còn tự trách rất nhiều năm, cảm thấy sự hiện hữu của mình hại chết mẫu thân.

Tuy nhiên sau khi lớn lên, tỷ đệ hai người lại nói về thời điểm mẫu thân sinh mình, lại nảy sinh hoài nghi mãnh liệt với cách nói kia.

Không cần nói gì khác, có thể khiến phụ thân của bọn họ sau khi bế quan mấy ngàn năm đột nhiên xuất hiện cưới nữ nhân, tuyệt đối không phải là một người bình thường.

Ít nhất cũng phải là một tu sĩ tu vi không kém chứ?

Như vậy, một tu sĩ thời điểm sinh con sẽ khó sinh mà chết sao?

Đây chính là một chuyện cười to lớn.

Tu sĩ tu luyện chính là tự thân, không người tu sĩ nào không rõ thân thể mình như lòng bàn tay, sinh còn làm sao sẽ khó sinh?

Hơn nữa Linh Đơn Đường là nơi nào?

Đây chính là nơi chứa đan dược lớn nhất toàn bộ giới tu hành!

Danh y không biết bao nhiêu mà đếm, trong đó đại đương gia lại là nhân tài kiệt xuất.

Đại đương gia Linh Đơn Đường, phu nhân lại có thể chết vì khó sinh?

Loại chuyện này nếu truyền đi, chẳng những không ai tin tưởng, ngược lại có thể cười tới rụng răng.

Cũng mặc kệ tỷ muội Lưu Vân và Lưu Phong truy vấn như thế nào, đáp án lấy được vĩnh viễn chỉ có một....

- Mẹ của ngươi đích thật chết vì khó sinh!

Lưu Vân đã từng vụng trộm hỏi hỏi Phùng Xuân mẫu thân của mình là một người như thế nào, đối mặt với vấn đề này, Phùng Xuân Đế Chủ vẫn tỏ vẻ hắn thật không biết, bởi vì hắn thật sự không biết mẫu thân của Lưu Vân.

Tuy nhiên trước đây ít năm, khi Phùng Xuân Đế Chủ mang theo Lưu Vân tiến vào Huyễn Thần Giới, gặp được Sở Mặc một lần, đối mặt với câu hỏi của Lưu Vân, Phùng Xuân Đế Chủ rốt cục nói một chút.

- Ta không biết đại ca vì sao đột nhiên xuất quan cưới mẹ ngươi, trên thực tế chúng ta cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu đối với chuyện này, bởi vì mẫu thân ngươi là một phàm nhân thế tục điển hình, không hề có một chút tu vi, ngay cả Trúc Cơ cũng không phải.

Nàng rất đẹp, đơn thuần mà nói... nàng thậm chí còn đẹp hơn ngươi.

Phùng Xuân nhớ lại lúc ấy nói:

- Phụ thân ngươi đột nhiên xuất quan, sau đó đi ra ngoài du ngoạn một vòng, mang về mẫu thân ngươi, nói hắn muốn thành thân.

Ngươi cũng biết phụ thân ngươi tuy rằng đã sống gần vạn năm, nhưng hình dáng của hắn lại vô cùng anh tuấn mê người, nhìn ra được mẫu thân ngươi rất thương hắn.

Cho nên chúng ta lúc ấy cho dù khó hiểu với việc đại đương gia sao lại cưới một phàm nhân thế tục, nhưng lại chúc phúc họ.

Chỉ là trong lòng có chút lo lắng, một phàm nhân không thể tu luyện, nhiều nhất chỉ sống được một trăm năm.

Phụ thân ngươi cưới nàng, nếu thật sự yêu nàng, như vậy chẳng phải sau một trăm tuổi sẽ bị tổn thương rất nặng sao?

-----o0o-----

Chương 1598: Ta chính là người đã nhập ma

Chương 1598: Ta chính là người đã nhập ma

- Sau khi hai ngươi thành thân cũng không ở lại Linh Đơn Đường mà là ở bên trong thế tục, bởi vì phụ thân ngươi nói đây là ý nguyện của mẫu thân ngươi.

Nàng không thích tu luyện, cũng không thích ở nơi vắng vẻ, nói nàng thích náo nhiệt.

Nói cho cùng thì Linh sơn Linh Đơn Đường quả thật là nơi hoang vắng so với phàm nhân, ở trong này đích thật sẽ rất tịch mịch.

- Sau đó ngươi được sinh ra, hắn mang ngươi về Linh Đơn Đương để cho người ta dùng các loại linh dược cực phẩm bồi dưỡng ngươi.

Lúc ấy chúng ta đều rất vui vẻ bởi vì Linh Đơn Đường có một tiểu công chúa.

Ta có thể cảm giác được mẫu thân ngươi lúc ấy không bỏ được ngươi.

Tuy nhiên hẳn là cũng muốn về sau ngươi có thể tốt hơn một chút cho nên không ngăn cản.

Chỉ có điều lúc nàng giao ngươi ra khóc có chút thương tâm.

- Lại qua hai năm, đệ đệ của ngươi cũng được sinh ra.

Tuy nhiên một lần kia chính là phụ thân ngươi ôm đệ đệ ngươi trở về.

Hắn lúc ấy rất tiều tụy, hoàn toàn không giống một đại tu sĩ tu luyện gần vạn năm, hắn nhìn qua rất thương tâm.

Hắn nói mẫu thân ngươi, vào thời điểm sinh hạ đệ đệ ngươi đã chết vì khó sinh.

Chúng ta lúc ấy cũng có chút hoài nghi, dù sao với bản lĩnh của phụ thân ngươi, muốn cứu sống một người chết là điều rất dễ, làm sao có thể để mẫu thân ngươi chết vì khó sinh?

- Kết quả sau này chúng ta mới biết được, nguyên nhân chính là ở trên người đệ đệ ngươi.

Thể chất đệ đệ ngươi quá mạnh mẽ, mà mẹ của ngươi là cơ thể phàm trần.

Nàng có thể mang thai đệ đệ của ngươi, thành công sinh hắn ra đã là một chuyện không thể tin nổi rồi.

Cho nên phụ thân ngươi kỳ thật đã sớm biết sau khi sinh đệ đệ của ngươi, mẫu thân ngươi chắc chắn chết không thể nghi ngờ.

Không phải chết vì khó sinh, mà là tất cả tinh khí trong cơ thể đều bị đệ đệ ngươi hoàn toàn hút khô!

Chẳng khác nào là suy kiệt mà chết!

Lúc ấy khi Lưu Vân nghe xong lời nói này của Phùng Xuân Đế Chủ, cả người đều ngây dại, trong lòng nàng cảm thấy vô cùng đau xót, không kìm nổi lệ rơi đầy mặt.

Nàng không nghĩ chân tướng chuyện này lại như thế, đệ đệ vẫn cảm thấy mẫu thân không thể chết vì khó sinh, nàng cũng hiểu không thể.

Hiện tại biết rõ đích thật không phải chết vì khó sinh, nhưng vẫn là có liên quan tới đệ đệ.

Lưu Vân lúc ấy khóc hỏi Phùng Xuân, Linh Đơn Đường có vô số linh đan, vì sao không thể cho mẫu thân dùng một ít để thay đổi thể chất mẫu thân.

Phùng Xuân Đế Chủ lúc đó có chút bất đắc dĩ, cười khổ nói:

- Hài tử, chẳng lẽ ngươi còn không rõ sao?

Linh dược Linh Đơn Đường căn bản không phải là thứ phàm nhân có thể thừa nhận được!

Lưu Vân lại hỏi:

- Phụ thân là đại đương gia của Linh Đơn Đường, thủ đoạn cực cao, vì sao lại không có biện pháp thay đổi thể chất của mẫu thân?

Đối mặt với vấn đề này, Phùng Xuân Đế Chủ chỉ trầm mặt, cảnh cáo Lưu Vân từ này về sau không bao giờ... hỏi vấn đề này nữa, không bao giờ.... nhắc tới chuyện này nữa, cũng không được đi nói với Lưu Phong.

- Người đã chết rồi, kẻ còn sống nên sống tốt.

Đây là một câu cuối cùng Phùng Xuân Đế Chủ nói với Lưu Vân.

Lưu Vân đích thật không nói chuyện này cho đệ đệ, bởi vì nếu biết được chân tướng, Lưu Phong nhất định sẽ không thể chịu đựng loại đả kích này.

Mẫu thân trong suy nghĩ của bất kỳ đứa nhỏ nào đều là thần thánh nhất, yêu nhất chính là người kia.

Nếu biết mẫu thân chết vì mình, ai cũng sẽ cảm thấy tự trách và áy náy, thậm chí sẽ kéo dài cả đời.

Cho nên sau đó Lưu Vân không hề nhắc lại chuyện này nữa.

Sở Mặc trừ ma xung quanh, tìm kiếm người và những gia tộc nhập ma khắp nơi, chuyện này Lưu Vân cũng biết.

Hơn nữa cho tới nay Sở Mặc có tin tức gì chung quy cũng thông báo trước cho nàng.

Nhưng đoạn thời gian trước, sau khi Sở Mặc đi Thủy gia thăm hỏi lại không nói cho nàng.

Đối với lần này trong lòng Lưu Vân có chút mất mát, cũng có chút thương tâm.

Nàng vẫ ncho rằng chuyện năm đó Sở Mặc nhất định là không biết rõ tình hình, có lẽ theo Sở Mặc, một lần kia chỉ là hai người đang trải qua một hồi khảo nghiệm sinh tử, xem như đồng sinh cộng tử mà thôi.

Cho nên sau này mới đối tốt với nàng, cũng vẫn duy trì quan hệ hợp tác tốt đẹp với Linh Đơn Đường.

Lưu Vân vẫn luôn cho là như vậy, mặc dù có chút lừa mình dối người, nhưng nàng thật sự cho rằng lúc ấy ngay cả tu sĩ bình thường cũng sẽ biết trong hồ nước kia ngày đó đã phát sinh cái gì.

Cho nên sau khi Sở Mặc đi Thủy gia, lại không báo tin tức qua cho nàng khiến nàng có chút thương tâm, cũng có chút tức giận, càng thêm cảm thấy có chút mất mát và ghen tị.

Nhưng cũng không báo tin gì cho Sở Mặc.

Bởi vì nàng cũng là một cô nương có tự tôn, nàng cũng không muốn quấy nhiễu tới "cuộc sống hạnh phúc" của Sở Mặc.

Nhưng chuyện phát sinh tiếp theo rốt cục khiến Lưu Vân có chút ý thức được, chuyện có thể không đơn giản như mình nghĩ.

Bởi vì Sở Mặc cũng không dừng lại lâu ở Thủy gia, bên ngoài cũng không truyền ra tin tức Sở Mặc và Thủy Y Y đính hôn!

Sau đó Thiên Giới gió nổi mây phun, đại lương gia tộc nhập ma bị Sở Mặc trấn áp hoặc độ hóa.

Cuối cùng còn mở ra một không gian ở bên trong Huyễn Thần Giới, người tăng nhân trẻ tuổi Hư Độ thậm chí còn vì thế mà xả thân...

Kỳ thật lúc ấy Lưu Vân rất muốn đi Huyễn Thần Giới gặp mặt Sở Mặc một lần.

Trực giác của phụ nữ thật ra từ trước tới nay đều rất nhạy bén, Lưu Vân đã ý thức được dường như có nguy cơ nào đó bao phủ trên đỉnh đầu của nàng, nàng có chút bất an muốn biết rõ ràng.

Nhưng nàng còn chưa kịp đi tìm Sở Mặc đã bị cản lại, chẳng những nàng bị ngăn lại, ngay cả đệ đệ Lưu Phong của nàng cũng bị ngăn lại.

Người ngăn bọn họ lại là đại đương gia Linh Đơn Đường, là phụ thân của tỷ đệ bọn họ, Lưu Truyện Sơn.

Thậm chí trừ tỷ muội bọn họ ra không ai biết đại đương gia xuất quan.

Toàn bộ quá trình từ gọi bọn họ tới đem bọn họ tiến vào nơi bế quan, tổng cộng không tới một nén nhang.

Đối mặt với biến cố bất thình lình, tỷ đệ hai người Lưu Vân và Lưu Phong đều ngây dại, bọn họ có chút cẩn thận nhìn người thanh niên quen thuộc và xa lạ trước mắt này.

Sau khi thi lễ liền không biết làm sao đứng ở một bên, không biết nói cái gì cho phải.

Vị đại đương gia Lưu Truyện Sơn này nhìn qua cũng chỉ ba mươi mấy tuổi, một thân áo xanh, tóc đen, vẻ mặt cương nghị, hai đạo lông mày đậm, làn da trắng nõn, hai mắt rất có thần, nhìn qua vô cùng tinh thuần.

Thân hình của hắn cũng tốt lắm, nhìn cũng không cường tráng nhưng trên thực tế lại vô cùng to lớn.

-----o0o-----

Chương 1599: Chúng ta đều là Ma tộc (1)

Chương 1599: Chúng ta đều là Ma tộc (1)

Nhìn hai đứa con trước mắt, trên mặt Lưu Truyện Sơn không có bất kỳ vui mừng nào, hắn rất bình tĩnh nói:

- Biết ta gọi các ngươi tới nơi này làm gì không?

Lưu Vân đánh bạo hỏi:

- Chẳng lẽ là vì cha rất nhiều năm chưa gặp tỷ đệ chúng con nên có chút nhớ nhung?

Lưu Phong cúi đầu, hắn thật không dám nói chuyện cùng phụ thân.

Chớ nhìn hiện giờ hắn đã trở thành Đế Chủ tuổi trẻ rồi, nhưng khi đối mặt với phụ thân vẫn mang cảm giác như chuột thấy mèo.

- Nhớ các ngươi?

Hai đạo lông mày rậm của Lưu Truyện Sơn khẽ nhướng, thản nhiên cười, vẻ mặt trầm dường như có chút trầm trọng, cũng có chút phức tạp.

Trong lòng Lưu Vân hồi hộp, nàng bỗng nhiên có một loại cảm giác xấu, có thể nghĩ lại cảm thấy có chút không thể tin nổi, chẳng lẽ trực giác về nguy hiểm của mình trong khoảng thời gian này lại tới từ cha ruột của mình sao?

Cái này... làm sao có thể?

Hổ dữ không ăn thịt con, chẳng lẽ phụ thân của mình sẽ gây bất lợi cho mình sao?

Thật ra Lưu Vân vô cùng thông minh, tuy rằng thiên phú không bằng đệ đệ nhưng đầu óc của nàng lại mạnh hơn Lưu Phong rất nhiều.

Nàng lập tức liên tưởng tới thân phận của mẫu thân, bao gồm cả cái chết của mẫu thân, bao gồm cả phụ thân vì sao đang bế quan nhiều năm, sau khi xuất quan lại đột nhiên cưới phàm nhân như mẫu thân... hơn nữa lời của Phùng Xuân thúc thúc khi ở Huyễn Thần Giới đã nói với mình, cùng với Sở Mặc liên tiếp đả kích gia tộc nhập ma....

Sắc mặt Lưu Vân lập tức trở nên trắng bệch.

Trong lòng của nàng nháy mắt có một loại suy đoán vô cùng sợ hãi.

- Xem ra ngươi đã đoán được một chút gì đó, không sao cả, ngươi có thể nói ra, dù sao ngươi cũng là nữ nhi của ta.

Lưu Truyện Sơn thản nhiên nhìn Lưu Vân nói.

- Cha là người đã nhập ma?

Lưu Vân khiến mình tỉnh táo lại, ngẩng đầu nhìn thanh niên vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này.

Lúc này nay một chút thân thiết ỷ lại vào phụ thân của nữ nhi đã hoàn toàn biến mất.

Lưu Phong ở một bên mạnh mẽ ngẩng đầu, không thể tin nhìn phụ thân của mình, thất thanh nói:

- Làm sao có thể?

- Vì sao không thể?

Lưu Truyện Sơn nhếch miệng cười:

- Ta chính là người đã nhập ma.

Nghe được phụ thân chính mồm thừa nhận, thân thể tỷ đệ Lưu Vân và Lưu Phong mạnh mẽ run lên như bị sét đánh, trên mặt nháy mắt cũng mất đi huyết sắc.

Sắc mặt Lưu Vân tái nhợt, tay chân lạnh như băng nhìn phụ thân của mình, nàng không trầm mặc mà trực tiếp hỏi:

- Như vậy phụ thân là người nhập ma có giống với người bị ma chủng nhập không?

- Ngươi muốn nói cái gì có thể nói thẳng ra.

Chúng ta là phụ tử cũng coi như là duyên phận.

Lưu Truyện Sơn thản nhiên cười, sau đó ngồi ở chỗ kia, lấy tay chỉ ra:

- Các ngươi cũng ngồi đi.

Lưu Phong vẫn vẻ mặt không thể tin nổi, lẩm bẩm nói:

- Làm sao có thể?

Điều đó không thể nào!

Đây nhất định không phải sự thật!

- Lưu Phong!

Lưu Vân đột nhiên quát lớn một tiếng, tựa như nàng từ nhỏ tới lớn quát qua đệ đệ bướng bỉnh này.

Lưu Phong như là đột nhiên phục hồi tinh thần, nhìn tỷ tỷ của mình.

- Đừng thần người ra đó, ngồi ở chỗ kia đi.

Lưu Vân chỉ một cái ghế bên kia.

Lưu Phong hồn bay phách lạc đi qua, đặt mông ngồi ở chỗ kia, sau đó bắt đầu trầm mặc.

Thái tử Linh Đơn Đường là Đế Chủ tuổi trẻ, một trong số những đại nhân vật trẻ tuổi đã có chút bắt đâu hoài nghi nhân sinh.

Lưu Vân thì lại điềm tĩnh hơn rất nhiều, trên mặt của nàng thậm chí lộ ra một nụ cười thản nhiên, mà ngay cả Lưu Truyện Sơn nhìn thấy cũng nhịn không được có chút giật mình.

- Kỳ thật ta sớm nên nghĩ ra, phụ thân năm đó cưới mẫu thân cũng không phải bởi vì tình yêu, đúng không?

Lưu Vân thẳng thắn hỏi.

Ngay cả Lưu Phong hồn bay phách lạc cũng nhịn không được nhìn thoáng qua tỷ tỷ của mình, hắn không rõ đang êm đẹp như vậy sao lại biến thành cái dạng này.

Phụ thân cũng tốt, tỷ tỷ cũng tốt, sao lại lập tức lại trở nên không bình thường rồi?

Tuy nhiên thói quen từ nhỏ tới lớn khiến hắn an tĩnh ngồi ở chỗ kia, không có nói xen vào.

- Làm sao ngươi biết không phải là bởi vì tình yêu?

Lưu Truyện Sơn hỏi ngược lại một câu.

Lưu Vân nói:

- Một nam nhân quanh năm bế quan trong núi, mấy trăm năm thậm chí một ngàn năm không xuất quan một lần, đột nhiên lại cưới một nữ nhân phàm trần sẽ là vì tình yêu sao?

- Ha ha, ngươi thật thông mình, không hổ là nữ nhi của ta.

Lưu Truyện Sơn tán thưởng một câu, tuy nhiên lại nói:

- Nhưng ngươi đã đoán sai, cũng là bởi vì tình yêu.

- Ta không tin.

Lưu Vân nhìn phụ than anois:

- Không phải ta thông minh mà là chuyện này không cần cân nhắc.

- Ừ, ngươi nói cũng đúng, thật ra không riêng gì ngươi, bọn Phùng Xuân cũng đều luôn nghi ngờ động cơ của ta.

Nhưng bọn họ không có bất kỳ chứng cứ nào, cũng không có lý do hoài nghi ta.

Lưu Truyện Sơn thản nhiên nói:

- Linh Đơn Đường này do tổ tiên Lưu gia sáng lập.

Nói cách khác chính là sản nghiệp của Lưu gia ta, ta không có bất kỳ lý do gì đi hủy sản nghiệp của nhà mình, Hơn nữa theo bọn họ, cũng chỉ là một nữ tử phàm nhân mà thôi, cưới cũng tốt, chết đi là thôi, kỳ thật đều không có gì.

Lưu Truyện Sơn nói xong nhìn thoáng qua Lưu Vân:

- Nhưng thật ra bọn họ đều sai rồi, mặc dù mẹ của ngươi là phàm nhân, một chút tu vi cũng không có nhưng nàng cũng không phải một người bình thường.

- Có ý gì?

Lưu Vân nhíu mày nhìn phụ thân.

- Nàng là một Ma tộc điển hình.

Lưu Truyện Sơn thản nhiên nói.

- Không thể nào!

Lưu Vân kích động trực tiếp đứng lên, vẻ mặt tức giận nói:

- Mời ngươi không nên vũ nhục mẫu thân của ta!

- Kích động như vậy làm cái gì, ngồi xuống, nghe.

Lưu Truyện Sơn nghiêm mặt, lạnh lùng nói.

Thân thể Lưu Vân có chút run rẩy, nàng nhìn phụ thân của mình, trầm mặc một lúc mới ngồi trở lại.

Lưu Truyện Sơn thản nhiên cười:

- Thật sự với chuyện này, đổi lại là bất cứ ai cũng sẽ cảm giác không cách nào chấp nhận.

Mẫu thân của mình sao có thể là một Ma tộc?

Tuy nhiên ta có thể nghiêm túc nói cho các ngươi biết, chuyện này cực kỳ chính xác!

Nói xong Lưu Truyện Sơn trực tiếp lấy ra một khối Ảnh Âm thạch, ném cho Lưu Vân:

- Chính ngươi nhìn đi.

Lưu Vân nhận lấy, dùng lực tinh thần kích hoạt, trong động phủ xuất hiện hình ảnh bắn ra từ trong Ảnh Âm thạch.

-----o0o-----

Chương 1600: Chúng ta đều là Ma tộc (2)

Chương 1600: Chúng ta đều là Ma tộc (2)

Trong tấm hình, một nữ tử dung mạo tuyệt mỹ cười nói tự nhiên, sóng mắt lưu chuyển nhìn Lưu Vân.

Nhưng Lưu Vân biết cố gái này không phải nhìn nàng mà là do dùng Ảnh Âm thạch ghi chép lại, hẳn là phụ thân của mình.

- Nương...

Nước mắt của Lưu Phong lập tức chảy ra, hắn đã từng thấy bức họa của mẫu thân, tự nhiên biết được cô gái này chính là mẫu thân của hắn.

- Truyền Sơn, huynh nói nữ nhi của chúng ta lớn lên có thể giống ta hay không?

Tiếng nói nữ tử rất dịu dàng, vô cùng dễ nghe.

Nước mắt của Lưu Vân cũng nhịn không được lập tức chảy ra.

Ở ngoài truyền tới thanh âm của Lưu Truyện Sơn:

- Ta lại cảm thấy hẳn là giống ta nhiều hơn.

Theo thanh âm này liền thấy như một đôi vợ chồng nói chuyện phiếm, trong lời nói lộ ra tình cảm thâm hậu.

Lưu Vân không kìm nổi nhìn thoáng qua phụ thân của mình, vừa rồi nàng nói phụ thân cưới mẫu thân không phải vì tình yêu, phụ thân phản bác nàng.

Theo hình ảnh này dường như hai người thật sự có cảm tình, nhưng làm sao có thể?

Lưu Truyện Sơn thản nhiên nói:

- Xem tiếp đi.

Hình ảnh sau đó phần lớn là sinh hoạt ngày bình thường.

Lưu Truyện Sơn tuy rằng vẫn không hiện ra trong tấm hình, nhưng thanh âm của hắn vẫn xuất hiện.

Bất cứ kẻ nào đều cảm giác được, Lưu Truyện Sơn rất yêu thê tử mới dùng Ảnh Âm thạch ghi chép nhất cử nhất động của nàng.

Mà ngay cả Lưu Vân và Lưu Phong cũng cảm thấy như vậy.

Lúc này hình ảnh biến đổi, nữ tử dường như có chút đau thương, nhẹ giọng nói ra:

- Truyện Sơn, huynh nói Ma tộc có phải đã đánh tới rồi không?

- Ta cảm thấy hình như thế.

Lưu Truyện Sơn bên ngoài hình ảnh nói.

- Thật sự là phiền, huynh nói cứ như vậy không tốt sao?

Ta tình nguyện buông tha cho tu vi bản thân, ta tình nguyện làm một phàm nhân, đồ vật này nọ cũng buông ra rồi, bọn họ vì sao vẫn không muốn buông tha cho ta?

Nữ tử có chút tức giận nói:

- Tuy nhiên cũng tốt, sanh song đứa nhỏ liền chết đi, cũng sẽ không nhìn thấy hình ảnh làm phiền lòng người này.

Lưu Vân ngây dại.

Lưu Phong cũng ngây dại.

Tỷ đệ hai người đều không có biện pháp tin tưởng là thật.

Ở bên ngoài hình ảnh, Lưu Truyện Sơn thở dài nói:

- Muội cần gì phải tự làm khổ mình?

Ma tộc đánh tới lần nữa cũng không phải hoàn toàn là bởi vì muội, chúng nó muốn chiếm cứ toàn bộ Thiên Giới này, thậm chí cả Tiên giới, Linh giới... bọn chúng đều mơ tưởng.

Chuyện này không thể nào ngăn cản, chứ đừng nói chi ta và muội đều là Ma tộc.

Mặc dù vô số năm trước cũng ở bên phía Nhân Tộc, nhưng trên thực tế thân thể của chúng ta vẫn chảy xuôi máu của Ma tộc.

Tỷ đệ Lưu Vân và Lưu Phong lại một lần nữa ngây dại.

Hai người bọn họ cùng nhìn về phía phụ thân, trong ánh mắt tràn ngập nghi ngờ mãnh liệt.

Lưu Truyện Sơn không nói gì, chỉ nhìn hình ảnh Ảnh Âm thạch thả ra, ánh mắt lộ chút dịu dàng khó có.

- Nói thì nói như thế nhưng ta ưa thích làm người hơn, không muốn thành ma.

Nữ tử thở dài:

- Đáng tiếc như vậy sẽ làm khổ hai đứa con của chúng ta, bọn họ từ nhỏ vốn không có nương rất đáng thương.

Ta lúc này lại không biết phải chết bao lâu.

Aiz, tốt nhất vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.

Bên ngoài hình ảnh truyền tới thanh âm của Lưu Truyện Sơn:

- Nói gì thế?

Cái gì mà vĩnh viễn không cần tỉnh lại?

Chẳng lẽ muội không muốn gặp ta, không muốn gặp hài tử của mình sao?

- Muốn, sao lại không nghĩ?

Ta cũng muốn làm một mẫu thân tốt, âu yếm nuôi bọn họ lớn lên, ta nghĩ làm cho bọn họ gọi ta một tiếng nương.

Nữ tử bĩu môi, trên dung nhan tuyệt mỹ lộ ra một chút đau thương:

- Nhưng không được rồi, ta sống thời gian lâu một chút những người đó sẽ cảm giác được sự hiện hữu của ta, ta nhất định phải chết đi, nhưng ta lại không tử vong thật sự được.

Chỉ cần ta còn sống, Ma tộc vĩnh viễn sẽ không từ bỏ ước mơ tiến vào thế giới này, thật là buồn rầu.

- Được rồi, đừng nói những thứ kia nữa, sự tình chắc chắn sẽ có biện pháp giải quyết.

Nói không chừng lúc đó sẽ có người đứng ra đánh Ma tộc về lại chỗ của mình.

Bên ngoài hình ảnh vang lên tiếng an ủi của Lưu Truyện Sơn.

- Sở thị nhất mạch mạnh như vậy nhưng giờ chỉ như thoảng qua, hiện giờ còn có ai có thể đứng ra?

Truyện Sơn, huynh cũng suy nghĩ thật kỹ đi, Ma tộc nếu lại đánh tới, huynh phải đứng ở bên nào.

Nữ tử nói.

- Đương nhiên là đứng ở bên trung lập.

Bên ngoài hình ảnh truyền tới thanh âm của Lưu Truyện Sơn, hắn lạnh lùng nói:

- Trong thân thể ta chảy xuôi máu của Ma tộc, ta không thể thật sự cùng nhân loại tru sát Ma tộc.

Mà muội thân là công chúa tôn quý nhất Ma tộc, rồi lại bị chúng nó đuổi giết không ngừng, ta cũng căm hận chúng.

Nếu ta có năng lực đánh chết những Ma tộc đó, ta chắc chắn sẽ không do dự.

Nhưng ta không thể, như vậy ta chỉ có thể duy trì trung lập.

Hơn nữa trên đời này cũng không ai biết quan hệ của ta và muội, như vậy ta duy trì trung lập chính là lựa chọn tốt nhất, như vậy cũng có thể bảo hộ tốt cho muội.

- Truyện Sơn, khổ cho huynh rồi, viên Ảnh Âm thạch này huynh không nên lưu trữ.

Nữ tử thở dài.

Ngoài hình ảnh Lưu Truyện Sơn nói:

- Tương lai có một ngay ta sẽ cho con của chúng ta xem vật này, say nó liền phá hủy.

- Không cần.

Nữ tử nhẹ giọng nói ra:

- Bọn họ từ nhỏ đã trưởng thành trong Nhân Tộc, bọn họ không có ấn tượng tốt với Ma tộc, cũng không thể tiếp thụ được sự thật mình là Ma tộc.

Cho nên Truyện Sơn, không nên nói chuyện này cho các nàng, tu sĩ thọ nguyên cho dù có dài cũng sẽ có điểm cuối, dưới sự che chở của huynh, Ma tộc có lẽ sẽ không động vào Linh Đơn Đường, hơn nữa bọn họ cũng cần đan dược, cho nên huynh hãy để cho bọn họ khoái hoạt sống tới cuối đời đi.

- Ý của muội là con của chúng ta sống tới ngày chết vẫn không biết thân phận thật của mình?

Muội không biết như vậy chính là không công bằng với bọn họ sao?

Ngoài hình ảnh, thanh âm Lưu Truyện Sơn mang theo vài phần bi thương:

- Muội quên đứa bé lúc trước của chúng ta sao?

Giờ phút này Lưu Vân và Lưu Phong hoàn toàn ngớ người, hai người bọn họ gần như ngay cả năng lực tự hỏi cũng mất đi, nghe được lời này thân thể đều khẽ run, nhìn về phía Lưu Truyện Sơn.

- Chúng ta còn có một ca ca?

Lúc này nữ tử trong tấm hình lắc đầu:

- Hắn hoàn toàn là vì biết thân phận của mình, không thể tiếp thụ mới chọn tự sát.

- Cho nên lúc này ta càng muốn sớm nói cho bọn họ biết thân phận thật sự của mình.

Bên ngoài hình ảnh truyền tới thanh âm kiên quyết của Lưu Truyện Sơn.

Hình ảnh tới đây liền dừng lại, không biết phía sau phát sinh cái gì, có lẽ giữa hai người sẽ vì chuyện này phát sinh cãi vả, Lưu Truyện Sơn cũng không còn tâm tình tiếp tục ghi chép.
 
Thí Thiên Đao Full
LXV ( Chương 1601-1625 )


Chương 1601: Hậu nhân Đại Ma vương (1)

Lưu Truyện Sơn vẫy tay một cái, Ảnh Âm thạch trở lại trên tay của hắn, khẽ dùng lực liền hóa thành bột mịn.

Hắn bình tĩnh nhìn một nam một nữ này:

- Hiện tại các ngươi đã tin chưa?

Lưu Vân ngẩng đầu, sắc mặt có chút tái nhợt nhìn Lưu Truyện Sơn:

- Cho nên chúng ta...

đều là Ma tộc?

Lưu Truyện Sơn thản nhiên gật đầu:

- Từ khi tổ tiên Lưu gia đời thứ nhất chơ tới bây giờ đã qua vài kỷ nguyên, Lưu gia chúng ta từ đầu tới cuối đều là Ma tộc điển hình, trong thân thể của chúng ta chảy xuôi máu cao quý nhất trong Ma tộc!

- Mẫu thân của ta cũng là Ma tộc?

Nói cách khác, trong thân thể của chút ta một chút máu của Nhân Tộc cũng không có?

Lưu Phong cố lấy dũng khí hỏi một câu.

Lưu Vân có chút lo lắng nhìn thoáng qua đệ đệ của mình.

Lưu Truyện Sơn lại như là không thấy một chút tuyệt vọng trong mắt Lưu Phong, bình tĩnh gật đầu:

- Đúng vậy, trong thân thể chúng ta không có chút nào huyết mạch của Nhân Tộc, vô cùng tinh thuần.

- .......

Lưu Phong hai mắt vô thân tựa vào trên ghế, vẻ mặt tuyệt vọng, sau đó cười rộ lên:

- Ta ghét nhất chính là Ma tộc, ta vẫn cảm thấy mình là một con ngươi, không nghĩ tới ta lại là Ma tộc thuần túy nhất, còn thuần túy hơn so với huyết nô ma chủng kia vô số lần!

- Loại huyết nô ma chủng thì tính là cái gì?

Lưu Truyện Sơn lạnh lùng nói:

- Đây bất quá chỉ là tồn tại dưới tầng chót nhất của Ma tộc thôi.

Lưu Vân nhìn phụ thân của mình, vẻ mặt chua xót nói:

- Phụ thân vì sao không thể nghe lời của mẫu thân giấu diếm chúng ta chuyện này?

Hoặc là vì sao khi chúng ta còn rất nhỏ không nói cho chúng ta biết chân tướng?

Tại sao phải lựa chọn nói vào lúc này?

- Bởi vì ta nếu không nói ngươi liền trở thành một nữ nhân nhân loại, huyết mạch Lưu gia chúng ta sẽ trở nên không tinh thuần.

Vẻ mặt Lưu Truyện Sơn lạnh lùng nói ra.

- Làm sao ngươi biết?

Lưu Vân có chút kinh ngạc nhìn phụ thân:

- Ngươi không phải luôn bế quan sao?

- Bế quan liền phải đóng kín tất cả tin tức sao?

Lưu Truyện Sơn cười lạnh lấy ra một bản tin, Ba~ một cái để ở trên bàn trước mặt Lưu Vân:

- Phía trên cái gì cũng có, ta lại không mù, cũng không phải không biết chữ, nếu một lần trước kia ngươi có bầu...

Lưu Truyện Sơn không nói tiếp, nhưng vẻ tàn nhẫn trên mặt lại bộc lộ ra trong lời nói.

Lưu Vân ngây người, ngây ngốc nhìn phụ thân của nàng.

Lưu Phong cũng có chút ngẩn người, lẩm bẩm nói:

- Chuyện lúc trước là sự thật?

- Đồ chó Lã Nghị đó lúc trước để hắn trốn thoát, nếu không phải hắn đã bị chết ở Thần Đơn thành, ta nhất định sẽ bầm thây hắn làm vạn đoạn!

Lưu Truyện Sơn lạnh lùng nói, sau đó cắn răng nói:

- Còn có Sở Mặc, ta sẽ không bỏ qua hắn, dám làm bẩn trong sạch của nữ nhi ta.

- Không được!

Lưu Vân bỗng nhiên hô to một tiếng, sau đó bùm một tiếng quỳ gối trước mặt phụ thân:

- Cha, cầu người đừng giết hắn!

- Hừ.

Lưu Truyện Sơn lạnh lùng nói:

- Không thể nào!

- Không thể giết hắn, van xin ngài.

Lưu Vân ngẩng đầu, lệ rơi đầy mặt khẩn cầu nói:

- Cha muốn ta làm gì cũng có thể, nhưng xin ngài đừng giết hắn, van xin ngài.

Trong con ngươi Lưu Truyện Sơn lóe ra hào quang âm tình bất định, lạnh lùng nói:

- Sở Mặc là hậu nhân của Sở thị nhất mạch, không dễ giết như vậy, thật sự là nữ nhân hướng ra ngoài, còn chưa gả đi mà tâm đã thành của người khác.

- Cha, ngài đáp ứng sao?

Trên mặt Lưu Vân lộ ra sắc thái vui mừng.

- Ha ha, ta có đáp ứng hay không thật ra đều không có ý nghĩa, bởi vì hắn sắp biến thành người chết rồi.

Lưu Truyện Sơn lạnh lùng nói:

- Không ngờ hắn còn vọng tưởng đi phá vỡ một tòa La Thiên Phá Diệt Pháp Trận cuối cùng, mà tòa pháp trận này chẳng những được Huyết Ma Lão Tổ trông coi, hơn nữa hiện giờ lại thêm một Chí Tôn Tần Thương.

Hắn một tu sĩ tuổi còn trẻ lại muốn đối mặt với hai người kia để phá vỡ pháp trận, quả thật chính là ý nghĩ kỳ lạ.

Hắn sẽ chết ngay cả cặn cũng không còn.

Lưu Vân cảm giác sức lực cả người nháy mắt biến mất, lập tức tê liệt ngồi dưới đất, lệ rơi đầy mặt.

- Cha, ngươi nếu cũng căm hận Ma tộc, vì sao không thể di phá vỡ tòa pháp trận này?

Lưu Phong lúc này như là trưởng thành, hắn nhìn thẳng phụ thân:

- Ta tuy rằng lấy được không nhiều tin tức trong Ảnh Âm thạch, nhưng có thể cảm giác được các ngươi không giống với Ma tộc bên kia, hơn nữa ngài còn căm hận những Ma tộc đố, vì sao ngài không ra tay phá vỡ tòa pháp trận này?

- Ta?

Tại sao ta phải ra tay?

Lưu Truyện Sơn cười lạnh nói:

- Đi chịu chết sao?

Ngươi cho Huyết Ma Lão Tổ là đồ trang trí sao?

Là một Chuẩn Chí Tôn tầm thường sao?

Nói thật cho các ngươi biết, đừng nói là ta, cho dù là Chí Tôn Tần Thương mới sống lại kia, muốn chiếm tiện nghi nơi Huyết Ma Lão Tổ đều gần như không thể!

Như vậy ta lấy cái gì đánh cùng hắn?

- Nhưng ít nhất ngài cũng mạnh hơn Sở Mặc, không phải sao?

Lưu Phong nói.

- Mạnh hơn hắn thì có ích gì?

Lưu Truyện Sơn bỗng nhiên đứng lên, có chút hấp tấp đi tới đi lui trên mặt đất, sau đó nói:

- Huyết Ma Lão Tổ căn bản chính là không có khả năng chiến thắng, tòa pháp trận này cũng không dễ dàng phá vỡ như những pháp trận khác.

Những pháp trận khác tuy rằng cũng có thể được xem như là Tinh môn, nhưng trên thực tế lại vô cùng yếu ớt.

Mà tòa pháp trận Huyết Ma Lão Tổ trông coi lại là một tòa cổ trận thật sự!

Đừng nói là Sở Mặc, cho dù hai người Huyết Ma Lão Tổ và Tần Thương tới liên thủ cũng không phá được tòa trận này!

Các ngươi nghĩ thủ đoạn của Ma tộc chỉ có bấy nhiêu sao?

Quả thật là trò cười lớn nhất thiên hạ!

Hai người Lưu Vân và Lưu Phong đều si ngốc, lúc này Lưu Vân lấy ra bản tin nói:

- Ta muốn nói cho hắn biết!

Lưu Truyện Sơn thản nhiên nói:

- Đã muộn, bản thu của hắn đã sớm không thu được tin tức của ngươi.

Lúc này Sở Mặc sợ là cũng đã gần tới mảnh tinh vực của Huyết Ma Lão Tổ rồi.

Ha ha, Huyết Ma Lão Tổ cũng thật sự thông minh, năm đó đã để lại quân cờ Hồ Điệp Tiên Tử này, kiên nhẫn câu cá thật đúng là có thể kiếm đủ, có thể câu được con cá lớn như Sở Mặc này, hắn cũng có thể cảm thấy đã hài lòng.

-----o0o-----

Chương 1602: Hậu nhân Đại Ma vương (2)

Chương 1602: Hậu nhân Đại Ma vương (2)

Trên mặt Lưu Vân không còn một tia huyết sắc, nàng ngơ ngác ngồi ở đó, trong lòng cũng chỉ còn một ý niệm: Nếu hắn chết rồi ta cũng không sống.

Lúc này Lưu Truyện Sơn nhìn thoáng qua nữ nhi của mình, sau đó nói:

- Hôm nay ta nói cho tỷ muội các ngươi biết chuyện này chính là muốn để các ngươi biết mình là Ma tộc!

Ma tộc điển hình, mà không phải là người nhập ma, huyết nô.

Cho nên Ma tộc xâm lấn không có bất kỳ ý nghĩa gì với chúng ta, chúng cũng sẽ không tìm tới chúng ta gây phiên toái, thậm chí còn xin hợp tác với chúng ta.

Nhưng các ngươi sau này cũng không nên đi ra ngoài, không nên làm loại trừ ma bảo vệ đạo cùng tu sĩ Nhân Tộc.

Lưu Phong vẻ mặt đau lòng ngồi dưới đất ngẩn người nhìn tỷ tỷ, đi qua nâng Lưu Vân dậy.

Sau đó quay đầu nhìn phụ thân:

- Vì sao mụ mụ nói Ma tộc sẽ không ngừng đuổi giết nàng?

Ngài xác định sau khi Ma tộc xâm lấn tới nơi này thật sự sẽ không xuống tay với chúng ta?

- Đương nhiên.

Lưu Truyện Sơn thản nhiên nói:

của các ngươi đã từng là một công chúa có thân phận tôn quý nhất Ma tộc.

Ở Ma tộc, phàm là Chí Tôn cũng có thể được gọi là Ma Chủ, từng Ma Chủ thống lĩnh vạn dặm biên giới, ma binh ma tướng dưới tay nhiều vô số kể.

Nhưng trên Ma chủ còn có một Ma Tôn Ma vương, được Ma tộc gọi là Đại Ma Vương!

Cảnh giới của Đại Ma Vương là Chuẩn Thánh, mẹ của các ngươi là nữ nhi của Đại Ma Vương.

- .......

Hai người Lưu Vân và Lưu Phong cảm giác đầu mình sắp nổ tung.

Không dám tin, không thể tin!

Đổi lại là bất cứ kẻ nào, đứng ở góc độ của hai tỷ đệ Lưu Vân và Lưu Phong chỉ sợ cũng không thể tin đây là thật.

Hai người sinh sống ở Thiên Giới hơn hai mươi năm, đột nhiên phát hiện mình không phải người mà là Ma tộc, không chỉ như thế, thân phận của bọn họ còn vô cùng tôn quý trong Ma tộc, lại là ngoại tôn của người thống trị cao nhất Ma tộc.

Cái này thật sự là gặp quỷ!

Ai dám tin?

- Còn nữa, sẽ nói cho các ngươi biết một bí mật.

Lưu Truyện Sơn thản nhiên nhìn hai đứa con của mình nói:

- Thật ra, Phùng Xuân vẫn chiếu cố các ngươi, đối với các ngươi vô cùng tốt, ừ, lại còn có quan hệ vô cùng tốt với Sở Mặc là một huyết nô, huyết nô ma chủng.

- .....

Lưu Vân và Lưu Phong hoàn toàn ngây người.

Lưu Truyện Sơn thản nhiên nói:

- Từ trước tới nay không ai biết thân phận thật của Lưu gia chúng ta, Huyết Ma Lão Tổ cũng không biết, tuy rằng hắn có công lực cái thế, thần thông quảng đại, nhưng tầm mắt của hắn chung quy không thể nhìn thấu huyết mạch trong thân thể chúng ta.

Phùng Xuân là một quân cờ năm đó hắn phái tới nơi này, là muốn chiếm lấy toàn bộ Linh Đơn Đường của chúng ta, ha ha...

Lưu Truyện Sơn cười lạnh một tiếng:

- Nhưng hắn thật là suy nghĩ nhiều, mấy năm nay toàn bộ Linh Đơn Đường ta đều ném cho Phùng Xuân đi xử lý, có một người thích hợp như vậy vì sao không dùng?

Chính mình xử lý có khi còn không yên tâm, nhưng muốn mưu đồ lấy sản nghiệp của Lưu gia chúng ta, chỉ bằng bọn họ thật sự có chút ngây thơ.

Trên mặt Lưu Vân và Lưu Phong đều mang theo vẻ chán động, bọn họ căn bản nói không ra lời.

Sống hai mươi mấy năm, vào một ngày hôm nay hoàn toàn đảo lộn tất cả nhận thức.

- Tuy nhiên Phùng Xuân những năm gần đây biểu hiện không tệ, hắn thậm chí chưa từng liên hệ với Huyết Ma Lão Tổ, điểm ấy ta cũng có chút vừa lòng.

Tuy nhiên hắn cuối cùng vẫn là ma chủng, một ngày nào đó hắn sẽ bị ma chủng thay thế, trở thành một chất dinh dưỡng của Huyết Ma Lão Tổ.

Lưu Truyện Sơn nhẹ nhàng thở dài:

- Chuyện này các ngươi biết là được rồi, nhớ không được truyền ra ngoài.

Mà thôi, từ hôm nay các ngươi bế quan ở đây đi, ta sẽ nói cho bọn hắn biết ta muốn đích thân dạy hai đứa con của ta!

- Lưu gia chúng ta rốt cục có lai lịch thế nào?

Qua thật lâu Lưu Vân mới ngẩng đầu nhìn phụ thân, yếu ớt hỏi một câu.

Lưu Phong cũng không nhịn nổi ngẩng đầu nhìn cha mình.

Lưu Truyền Sơn lại im lặng thật lâu, trong đôi mắt thoáng qua nét phức tạp.

Một lúc sau, y mới khe khẽ thở dài nói:

- Lưu gia chúng ta từng vô cùng huy hoàng trên Ma giới, nhưng sớm đã như mây khói thoảng qua rồi.

Lưu gia trước kia là gia tộc thịnh vượng mạnh mẽ nhất Ma giới.

Tổ tiên của chúng ta, kinh tài tuyệt diễm, cái thế vô song, tuy xuất thân hèn mọn, thiên phú bình thường.

Từ gai góc đi ra, từng bước tiến về phía trước.

Đánh bại vô số kẻ địch, cuối cùng trưởng thành một Đại Ma vương.

Chỉ tiếc rằng sau đó tổ tiên chúng ta đột phá cảnh giới Thánh nhân thất bại.

Người chết đạo mất.

Một trămba mươi vạn năm sau khi tổ tiên ngã xuống, Ma tộc mới xuất hiện Đại Ma Vương Chuẩn Thánh thứ hai.

Y, chính là cha ruột của mẹ ngươi, cũng chính là ông ngoại ngươi.

- Vậy, vì sao mẹ lại bị đuổi giết?

Chẳng lẽ ông ngoại cũng...

Trong mắt Lưu Phong lộ vẻ lo lắng.

Đây là tính người!

Đây không phải ma tính.

Loại quan niệm tình thân này của y nếu ở Ma tộc sẽ bị khinh bỉ.

Cho dù là ma nữ trong ma tộc cũng không có quan niệm tình thân này.

- Bản tính của Ma tộc là ích kỷ, lạnh lùng.

Lưu Truyền Sơn nhìn con mình, trong lòng đột nhiên có chút cảm thán, chung quy là lớn lên trong nhân tộc, tuy rằng dòng máu vẫn là Ma tộc tinh thuần, nhưng về mặt tính cách lại đã sớm thay đổi long trời lở đất.

Kỳ thực chính y chẳng phải cũng vậy sao?

- Cho nên, đừng cảm thấy Đại Ma Vương là ông ngoại của các ngươi, là các ngươi có thể làm thân với ông ta.

Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Kẻ đuổi giết mẹ các ngươi, chính là y đó.

Lưu Truyền Sơn nói.

Hai chị em Lưu Vân và Lưu Phong lại ngẩn ra.

Lưu Truyền Sơn nói:

- Từ khi Đại Ma Vương thế hệ mới trở mình, Lưu gia chúng ta liền hoàn toàn rời bỏ Ma giới.

Lúc đó, Thiên giới vẫn còn là đại vực Viêm Hoàng, cũng không oán hận Ma tộc cho lắm.

Cộng thêm lúc tổ tiên Lưu gia chúng ta tới đây vẫn vô cùng khiêm tốn, chỉ mở một tiệm bán thuốc nhỏ, đời này truyền cho đời khác.

Xây từ nhỏ đến lớn, cho nên, cũng không khiến người khác quá chú ý.

Đợi cho đến khi Linh Đan Đường xuất hiện, thì thân phận của chúng ta cũng đã sớm được rửa sạch rồi, mặc dù là Ma tộc thuần túy nhưng lại chẳng ai biết.

Thậm chí ngay cả vị lão thái gia của Sở gia kia cũng không biết thân phận chân thật của Lưu gia.

-----o0o-----

Chương 1603: Ta muốn độ kiếp

Chương 1603: Ta muốn độ kiếp

Lưu Truyền Sơn nói đến đây dường như có chút đắc ý, y nói:

- Hơn một vạn năm trước, mẹ ngươi dùng một pháp khí cao cấp nhất Ma giới, trực tiếp xé rách không gian tạo một khe hở, cố chen vào Thiên giới.

Ma khí cao cấp nhất đó, ừ, nghe nói là một món pháp khí Chuẩn Thánh, khi ấy liền trực tiếp bị hủy diệt.

Sau khi mẹ ngươi tới thì cũng bị trọng thương, vừa vặn ta bắt gặp.

Lúc đó, ta cũng còn rất trẻ.

Lưu Vân và Lưu Phong ngơ ngác nhìn cha mình, nghe y kể lại quãng thời gian khi y mới quen mẹ.

Lưu Truyền Sơn nói:

- Lúc ấy ta chỉ có thể cảm giác được mẹ các ngươi là Ma tộc thuầntúy, cũng không biết thân phận chân thật của nàng.

Sau đến lúc biết, thì nàng đã là thê tử của ta rồi.

Nàng kể hết thảy cho ta hay.

Nàng trộm một món bảo vật của cha nàng, cũng là bảo vật quý giá nhất của Ma tộc.

Sau khi bị Đại Ma Vương đuổi giết trốn tới đây liền gặp và yêu ta.

Từ một ma nữ ích kỷ lạnh lùng, trở thành một cô gái dịu dàng với nhân tính tốt đẹp.

Khi ấy, nàng mới hơi hối hận, nếu nàng không trộm món đồ kia, thì có lẽ Đại Ma Vương đã không phẫn nộ như vậy, cũng sẽ chẳng bám riết nàng không tha.

Thế thì nàng có thể ở bên ta.

Nhưng đáng tiếc nàng đã làm việc đó, cha nàng tuyệt đối sẽ không tha cho nàng.

Cho nên nàng nghĩ ra cách, bắt đầu không ngừng giả chết.

Mỗi lần giả chết đều không rõ thời gian, ít thì mấy chục mấy trăm năm, lâu thì mấy ngàn năm.

Sau mỗi lần tỉnh lại, cũng chỉ dám ở bên ta hai ba năm, hơn nữa, còn phải tựtiêu tán công lực toàn thân, biến thành người phàm, nếu không cũng sẽ bị phát hiện!

Lưu Truyền Sơn nói đến đây không nhịn nổi thở dài một tiếng.

Hai hàng mày kiếm nhíu chặt, trên gương mặt anh tuấn kia rốt cuộc cũng để lộ chút đau thương.

- Rốt cuộc mẹ đã trộm thứ gì?

Quan trọng vậy sao?

Lưu Phong không kìm nổi hỏi.

Lưu Truyền Sơn nhe răng cười:

- Vật đó mẹ ngươi đã sớm ném đi rồi, hình như mang ra hại mộttiểu tinh linh thì phải.

Lưu Vân đột nhiên nghĩ tới điều gì, trợn mắt há miệng nhìn cha mình:

- Tinh linh?

- Ha, Tinh linh tộc năm đó có một tên nhóc được gọi là Tinh linh Thánh tử, có lần y gặp mẹ ngươi, giật mình kinh ngạc, theo đuôi mẹ ngươi cầu ái, sau khi bị mẹ ngươi từ chối, lại vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, tên công tử bột chết tiệt đó cậy mình khôi ngô tuấn tú, liền bắt đầu quấn quít không buông.

Lưu Truyền Sơn có chút nghiến răng nghiến lợi phẫn nộ nói:

- Lúc ấy ta muốn đi giết chết y, nhưng lại bị mẹ ngươi ngăn cản.

Nói sao phải giết y, không bằng kiểm tra tâm tính của y một chút.

Liền đưa món đồ đó cho Tinh linh Thánh tử, nói cho y, nếu y có thể dằn lòng, không nghiên cứu món đồ này, một ngàn năm sau, liền cho y cơ hội theo đuổi.

Hai chị em Lưu Vân và Lưu Phong không nhịn nổi liếc nhìn nhau, đều cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.

Hình như người phụ nữ này không giống với người mẹ trong tưởng tượng của họ.

Cũng chẳng dịu dàng lương thiện như cha nói, trong bản chất vẫn khó sửa nổi bản tính của Ma tộc.

Đây đúng là hại người, vật kia là thánh khí của Ma tộc, bản thân nó đã mang theo ma tính không sánh kịp rồi.

Gì mà Quang Minh thánh khí?

Hắc ám đến cùng cực chính là quang minh!

Sáng và tối chân chính trên đời, mấy ai có thể phân rõ?

Tạm thời chưa nói đến điều này, hãy nói tới mức mẫn cảm của vật này thôi đã, đến Đại Ma Vương còn có thể vì nó mà đuổi giết con gái ruột của mình, nếu vật đó rơi vào trong tay tộc Tinh linh, chỉ sợ toàn bộ tộc Tinh linh cũng sẽ bị Ma tộc liệt vào danh sách ắt phải giết.

Đây đâu phải chỉ hại một tiểu tinh linh, đây rõ ràng là hại toàn bộ Tinh linh tộc!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, muốn trách thì nên trách Tinh linh Thánh tử nổi lòng tham, nếu y không tham lam, không chịu nhận món pháp khí này, thì toàn bộ tộc Tinh linh cũng chẳng gặp phải nguy nan gì rồi.

Suy cho cùng, vẫn là bản tính tham lam quấy phá.

Đến đây, bọn họ cũng đã biết món đồ mẹ mình trộm là gì rồi.

Quang minh thánh khí!

Chuẩn xác ra mà nói, hẳn là Hắc ám thánh khí!

Là một món thánh khí chân chính!

Một món pháp khí từng đứng nhóm đầu trên bảng xếp hạng mười đại thần khí của cả Thiên giới!!

Lúc ấy không chiếm hạng cao nhất, là vì khi đó còn chưa có ai biết sử dụng nó một cách chân chính.

Nói đúng ra, món pháp khí này có hai bộ phận, một vòng tay và một thanh kiếm.

Cho dù không thể phát huy hết trọn vẹn uy lực, nhưng những gì chúng thể hiện ra vẫn đủ để khiến người ta phải run rẩy như cũ.

- Quả nhiên sau khi nhẫn nhịn được ít năm, gã Tinh linh Thánh tửkia không kìm nổi, muốn hoàn toàn nghiên cứu và hiểu được hai món pháp khí này.

Sau đó, y liền nhập ma.

Lưu Truyền Sơn bĩu môi, nhún nhún vai, mở hai tay ra nói:

- Thế là cả tộc Tinh linh liền bi kịch rồi.

Một chia thành hai, nhánh hóa thành tinh linh sa đọa đành tha hương vất vưởng, một nhánh khác mang theo hai món pháp khí đã hoàn toàn khôi phục ma tính chạy trốn xuống tầng dưới.

Nhưng thực ra mặc cho bọn họ có chạy trốn đến đâu đều chẳng có ý nghĩa.

Một khi Ma tộc đổ bộ, Đại Ma Vương ắt sẽ phái người đòi món đồ đó về.

Khi ấy, có lẽ nỗi hận với mẹ ngươi sẽ vơi đi đôi chút.

Cũng có lẽ họ sẽ đột nhiên có lương tâm, tha cho mẹ ngươi, vậy thì chuỗi ngày hạnh phúc của chúng ta cũng thực sự tới rồi.

Hai người Lưu Vân và Lưu Phong nghe mà đau hết cả đầu, cảm giác người bên cạnh ai nấy đều đang chơi một ván cờ lớn, mỗi nước đi đều được mưu tính suốt mấy vạn năm, thậm chí còn lâu hơn!

Mẹ của bọn họ là như vậy, cha bọn họ khiêm tốn ẩn nhẫn cũng là như vậy.

Huyết Ma lão tổ là như vậy, vị lão tổ Chí Tôn Tần Thương của Tần gia cũng là như vậy!

Hóa ra, ngây thơ đến ngu ngốc cũng chỉ có loại người như chúng ta.

Còn có Sở Mặc.

Hắn đúng thật là khờ.

Chẳng lẽ hắn không biết việc hắn muốn làm nguy hiểm đến cỡ nào sao?

Lưu Vân tỉnh táo trở lại, trái tim nàng muốn nát rồi.

Thậm chí nàng còn đoán được vị công chúa Tinh linh mà Sở Mặc yêu thương sâu sắc đã gặp phải chuyện gì.

Nàng cầm lấy bảng tin, ngoại trừ thân phận của mình, nàng đem mọi chuyện có thể nói ra đều nói hết.

Cho dù Sở Mặc không đọc được, nàng cũng muốn nói.

Chẳng sợ, chỉ là để trong lòng thanh thản!

Bởi Lưu Vân rất rõ ràng, sau hôm nay, bản thân sẽ hoàn toàn khácvới trước đây.

Có lẽ, duyên phận giữa nàng và Sở Mặc cũng chỉ đến đó là ngừng.

Nghĩ xem, nàng là ma, hắn là người!

Mọi chuyện quá khứ, cứ xem như một giấc mộng đi.

May mắn, chúng ta chưa từng chân chính bắt đầu.

Vốn dĩ ta cũng chẳng khó chịu cho lắm.

-----o0o-----

Chương 1604: Thiên kiếp Đế Chủ (1)

Chương 1604: Thiên kiếp Đế Chủ (1)

Nhưng, thật sự không khó chịu sao?

Lưu Vân vừa gửi những tin tức này cho Sở Mặc, vừa yên lặng rơi lệ.

Lưu Truyền Sơn cũng không ngăn cản con gái làm như vậy, bởi theo y, hết thảy, đều chỉ là phí công.

Không có bất cứ ý nghĩa nào.

Vận mệnh của Sở Mặc đã được định đoạt từ trước rồi.

Trừ phi nữ đế Phiêu Linh sống lại, bằng không chẳng ai có thể may mắn trốn thoát, bình yên vô sự dưới mí mắt của hai lão quái vật Huyết Ma lão tổ và Tần Thương.

Không gian vũ trụ vô tận, muôn vàn ngôi sao lớn treo trên trời cao.

Một chiếc thuyền chiến bay vun vút không tiếng động.

Đến đây, bọn Sở Mặc đã đi được hơn nửa quãng đường rồi.

Ngày hôm đó, Sở Mặc chủ động yêu cầu dừng thuyền lại.

Tất cả mọi người đều tụ về một chỗ, nhìn Sở Mặc, không hiểu hắn định làm gì.

Ánh mắt Sở Mặc nhìn chằm chằm bên ngoài mấy vạn dặm, một ngôi sao thật lớn, nhẹ giọng nói:

- Các ngươi chờ ta ở đây, không, không, lại lùi về sau mấy trămvạn dặm nữa.

- Ngươi định làm gì?

Ông lão ngậm tẩu thuốc cau mày, nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc thản nhiên liếc mọi người một cái:

- Ta muốn độ kiếp.

- Ngươi... muốn độ kiếp?

Ông già ngậm tẩu có chút giật mình nhìn Sở Mặc:

- Ở đây?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng, ở đây!

Ông già ngậm tẩu nhìn Sở Mặc có chút sầu lo, hơi hơi nhíu mày:

- Ngươi chắc chắn bản thân đã chuẩn bị xong?

Là truyền nhân ngay chính đất tổ nhà họ Sở, ông lão ngậm tẩu thuốcbiết rõ hơn ai hết con đường mà Sở Mặc phải đi.

Bản thân dòng họ Sở chính là dựa vào cơ thể mạnh mẽ tung hoành, phương pháp tu luyện của họ đều là trui rèn chính mình.

Nhưng Sở Mặc thì khác, trong người hắn còn đang chảy một dòng máu cao cấp nhất của thế giới kia, hay nói cách khác, phương pháp luyện thể đơn thuần của nhà họ Sở cũng không thích hợp với Sở Mặc.

Cho nên, ông lão ngậm tẩu có chút sầu lo, nhưng lại không biết nên dạy Sở Mặc thế nào.

Thậm chí, với cảnh giới như hiện tại của Sở Mặc, y còn không có cách nào dạy được.

Vì ở một góc độ nào đó mà nói, đạo của Sở Mặc, đã vượt qua y, vượtqua tất cả mọi người.

- Yên tâm.

Sở Mặc nhìn ánh mắt thân thiết mang theo chút âu lo của mọi người, hắn khẽ cười rộ lên, sau đó bước từng bước một rời khỏi thuyền.

Có mấy lời Sở Mặc không muốn nói với họ, tuy đã biết trước đây là con đường có đi không có về, nhưng hắn vẫn muốn cố gắng thử một chút.

Hắn tin, ông trời không tuyệt đường người.

Thậm chí là ngõ cụt, hắn cũng muốn đi tới cuối, nếu phía trước hết đường, thì chính mình khơi thông!

Những vị dân cổ xưa khi phải đối mặt với đủ mọi loại hoàn cảnh tàn khốc từ thuở khai thiên lập địa, còn có thể tìm ra con đường thuộc về mình.

Đấu với trời, đấu với đất, còn đấu với vạn vật chúng sinh.

Vậy thì hôm nay, sao hắn lại không thể?

Sở Mặc tu luyện rất nhiều thuật Chí Tôn, những phần truyền thừa Chí Tôn trong tay hắn cũng quá nhiều rồi.

Cho tới bây giờ, hắn bắt đầu chuẩn bị nếm trải chính đạo của mình.

Hắn muốn để cho ông già ngậm tẩu, chàng trai cường tráng, thiếu phụ bướng bỉnh, người đàn ông trung niên, còn có những truyền nhânchất phác của họ Sở, đều phải sống sót.

Thiếu phụ chớp chớp mắt, dường như muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng cũng không mở miệng.

Tuy nàng bướng bỉnh, thích bông đùa, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng không tim không phổi.

Lúc này Sở Mặc đột phá, có ý nghĩa thế nào, mọi người đều rõ ràng.

Nhìn thân hình Sở Mặc lao tới ngôi sao thật lớn kia, rốt cuộc thiếu phụ cũng không kìm nổi, nhẹ giọng nói một câu:

- Trách nhiệm đè lên vai thiếu gia, quá nặng.

- Đúng vậy, quá nặng rồi.

Người đàn ông trung niên than nhẹ.

Ông già ngậm lấy tẩu thuốc, rít một hơi thuốc thật sâu, sương khói lượn lờ bao phủ hết cả khuôn mặt giăng kín nếp nhăn kia, y hạ giọng nói:

- Tuy rằng chúng ta đã chuẩn bị là phải chết, nhưng thiếu gia lại muốn chúng ta sống sót.

Chàng trai cường tráng nói:

- Nếu như có thể sống sót, nào ai muốn tìm chết?

Nhưng những chuyện thế này luôn phải có hy sinh.

Người đàn ông trung niên gật gật đầu:

- Thiếu gia có thể nâng cao lên cũng là chuyện tốt, ít nhất, khả năng tự bảo vệ mình của hắn... lại tăng thêm một bậc.

Nguyệt Khuynh Thành nhìn những người này, trong lòng vảng vất chút chua sót, đây vốn là một đám người tu hành không tranh quyền thế.

Bọn họ thực sự không giống với những người tu hành mà nàng đã gặp trước kia, khác nhau từ bản chất.

Nếu không phải bởi vì chuyện của Ma tộc, sợ là mấy người bọn họ cả đời cũng chẳng rời khỏi đất tổ nhà họ Sở.

Cho dù làm nông phu, cũng sẽ sống thật vui vẻ.

Mà hiện giờ, bọn họ lại đang đi chịu chết, làm việc nghĩa không sờnlòng.

Thậm chí chẳng có lấy chút sợ hãi, hay mở miệng oán hận nửa câu.

Hẳn cũng chỉ những người này, mới xứng mang... họ Sở?

Vũ trụ bên ngoài tối đen thăm thẳm, vô số ngôi sao lóng lánh như minh châu khảm vào trời đêm.

Thân hình Sở Mặc đã sắp chạm vào ngôi sao hoang vu to lớn kia, không nhìn thấy nữa rồi.

Nhưng ánh mắt mọi người vẫn dõi theo phương hướng đó, mặt mày đượm vẻ quan tâm.

Không lâu sau, trên ngôi sao kia bắt đầu có rất nhiều mây thiên kiếp tụ lại, chậm rãi kéo về, tuy nói là chậm rãi, chỉ bởi vì bọn họ đang ởkhoảng cách xa mà thôi, thoạt nhìn, như có mây thiên kiếp đột nhiên xuất hiện, sau đó bao phủ về phía ngôi sao kia vậy.

Trên thực tế, tốc độ này khá nhanh.

Nếu là ngẩng đầu nhìn lên từ ngôi sao lớn sẽ thấy hoàn toàn khác.

Uỳnh!

Một cột sét lớn màu tím, như con rồng dài bổ về phía ngôi sao lớn kia vô cùng dữ tợn.

Ầm ầm!

Không ngờ cả ngôi sao lớn kia cũng bị chấn động theo.

Tiếp đó, có vô số tinh khí mênh mông nháy mắt dâng từ ngôi sao lớn lên, giống như cơn sóng thần, đánh thẳng về phía mây thiên kiếp trên không trung!

- Trời ạ!

Người bên này không kìm nổi tất cả đều thét lên kinh hãi.

- Ngôi sao kia...

Mà ngay cả ông lão ngậm tẩu cũng bỏ tẩu thuốc rời môi theo bản năng, trợn mắt há miệng nhìn ngôi sao to lớn vô cùng hoang vắng đó, trong ánh mắt lộ vẻ rung động vô cùng.

- Ngôi sao kia là tinh khí ngưng kết mà thành?

Chàng trai vạm vỡ thì thào nói thầm.

Thiếu phụ trợn to đôi mắt, giật mình nói:

- Làm sao mà thiếu gia biết được?

Chiến thuyền chạy nhanh như vậy, chớp mắt là xẹt qua ngôi sao lớn đó rồi, hắn... sao hắn có thể nhìn ra ngôi sao đó không tầm thường?

Tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng khiếp sợ, bởi vì khi độ kiếp, trừ phi tin tưởng tuyệt đối vào bản thân, theo lẽ thường, thì cần lựa chọnmột nơi có tinh khí nồng đậm để thực hiện.

Bởi vì làm vậy, có thể kịp thời bổ sung thể lực khi đối mặt với sự tiêu hao khủng khiếp.

-----o0o-----

Chương 1605: Thiên kiếp Đế Chủ (2)

Chương 1605: Thiên kiếp Đế Chủ (2)

Nhưng vấn đề là nơi Sở Mặc lựa chọn này thật quá thần kỳ.

Trước giờ mọi người chưa từng bắt gặp nơi nào có tinh khí nồng đậm, nhưng cả ngôi sao lại hoang vắng trầm lặng như vậy.

Bên trên ngôi sao lớn.

Sở Mặc đứng giữa không trung, tóc dài xõa tung, một thân khí huyết ngập trời, hai hàng mày kiếm nhíu lại, ngẩng đầu nhìn mây thiên kiếp ùn ùn phía trên.

Tâm trạng của hắn, cũng không thoải mái cho lắm.

Cảnh giới Đế Chủ, thực ra lúc trên Thiên lộ hắn đã có khả năng đột phá rồi.

Mọi thứ thuộc về lĩnh vực Đế Chủ hắn đều đã thuộc nằm lòng từ lâu.

Nhưng hắn vẫn chưa lựa chọn chân chính bước vào cảnh giới này.

Luôn luôn gia cố đạo cơ của bản thân.

Cho dù sau khi ra khỏi Thiên lộ, thời gian đầu khi phải đối mặt với sự trấn áp của cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, hắn cũng chưa từng dao động.

Vẫn kiên trì, không ngừng đầm nền cảnh giới Chân Tiên.

Hắn bỏ công, là được đền đáp.

Sau khi lĩnh ngộ được một loại đạo hoàn toàn mới, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, hắn đã có thể thong dong ứng đối... nếu gặp phải cao thủ cảnh giới Chuẩn ChíTôn.

Hiện giờ, sự lĩnh ngộ của hắn đối với cấp độ Chân Tiên đã bão hòa rồi, tiếp tục củng cố nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Cho nên, vào thời điểm này, cho dù không cần phải đối mặt với tình trạng nguy hiểm gì, Sở Mặc cũng sẽ cân nhắc tới việc độ kiếp Đế Chủ.

Tinh khí ẩn chứa trong ngôi sao lớn khiến ngay cả Sở Mặc cũng phải giật mình.

Suốt chặng đường, hắn không ngừng dùng thuật Vọng Khí để quan sát, khi đưa mắt đến chòm sao này, ngay cả biển tinh thần của Sở Mặc cũng bị chấn động lây.

Rất khó tưởng tượng, bên trong một ngôi sao to lớn nhưng hoang vu thế kia, lại chứa đựng lượng tinh khí kinh người như vậy.

Cho nên, Sở Mặc trực tiếp chọn lựa nơi này.

Mây thiên kiếp trên bầu trời có chút quá nặng nề, uy lực của sấm sét thiên kiếp hình như cũng quá lớn.

Điều này hoàn toàn khác với những thiên kiếp Đế Chủ mà Sở Mặc từng gặp.

Cho dù là trên Thiên lộ, loại thiên kiếp khủng bố kia so với lúc nàycũng kém hơn rất nhiều.

Vấn đề nằm ở đâu?

Là vì tinh khí trên ngôi sao này quá đế Trực tiếp tấn công mây thiên kiếp mà gây nên?

Hay là bởi tự mình?

Sở Mặc cảm thấy tám chín phần mười là tại mình.

Đạo của hắn hoàn toàn khác với những người khác, chỉ dựa vào cảnh giới của mình thôi cũng đã chênh lệch tới mức khó lòng tưởng tượng rồi.

Khắp đại vực Viêm Hoàng, có Chân Tiên nào đánh thắng được cả Chuẩn Chí Tôn chưa?

Cho nên, thiên kiếp mà hắn phải đối mặt, hoàn toàn mạnh hơn thiên kiếp Đế Chủ bình thường cũng là hợp tình hợp lý.

Những người đứng xem từ xa cũng đã nhận ra được sự kỳ lạ của thiên kiếp này rồi.

Ông già ngậm tẩu nghiêm túc một cách dị thường, nói:

- Thiên kiếp của thiếu gia, có chút khác...

Người đàn ông trung niên gật gật đầu:

- Ta vẫn cảm thấy thiên kiếp mà chúng ta phải đối mặt đã đáng sợ lắm rồi.

Không ngờ, so với thiên kiếp của thiếu gia thì vẫn còn kém xa.

- Cho nên hắn mới là thiếu gia...

Thiếu phụ xa xăm nói.

Nguyệt Khuynh Thành lại mặt đầy căng thẳng, trong ánh mắt mang theo âu lo đậm đặc.

Thiếu phụ thoáng nhìn qua Nguyệt Khuynh Thành, sau đó khẽ cười nói:

- Khuynh Thành, ngươi không cần phải lo, thiếu gia của chúng ta, nhất định có thể thoải mái vượt qua thiên kiếp.

Nguyệt Khuynh Thành nhìn thiếu phụ có chút cảm kích, sau đó nhẹnhàng gật gật đầu.

Trên ngôi sao lớn kia, mây thiên kiếp vẫn không ngừng tụ lại, mà còn ngày càng dày thêm.

Răng rắc!

Lại là một cột sét bổ thẳng xuống.

Tinh khí mênh mông điên cuồng vọt vào trong cơ thể Sở Mặc, đánh thẳng tới những xiềng xích gông cùm của cảnh giới Đế Chủ bên trong hắn.

Sở Mặc nhìn cột sét này, bỗng nhiên đấm ra một quyền, nhắm thẳng tới cột sét đó.

Uỳnh uỳnh!

Trên trời cao lập tức tuôn ra từng chuỗi nổ vang.

Cột sét thiên kiếp kia vậy mà bị một cú đấm của Sở Mặc đánh tan!

Tinh khí vô tận ẩn chứa trong sấm sét cũng đều bị Sở Mặc hấp thu.

Cuốn Duy Ngã trong tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý như một quyển chânngôn, chẳng những nhanh chóng vận hành bên trong cơ thể Sở Mặc, mà còn ngưng kết thành một trận pháp làm từ phù văn!

Đây là sự tu luyện tâm pháp đạt tới cảnh giới tối cao, mới làm được mức giải phóng tâm pháp ra bên ngoài!

Ầm ầm!

Giữa đám mây thiên kiếp vô cùng nặng nề kia, thiên đạo như đang nổi giận, phát ra tiếng vang ù ù.

Một luồng hơi thở khiến cho người ta phải run rẩy tràn từ trong đám mây thiên kiếp ra.

Đó là một hơi thở như diệt thế.

Giữa tầng mây thật dày kia như đang nuôi dưỡng một cú đònđộng trời!

Sở Mặc hoàn toàn giải phóng khí huyết của bản thân ra bên ngoài, đây cũng là lần đầu tiên hắn phơi bày hết thực lực của bản thân.

Lúc trước cho dù phải đối mặt với Chuẩn Chí Tôn, hắn cũng chưa từng tùy tiện phô ra như vậy.

- Khí thế kia, đến Chuẩn Chí Tôn cũng không thể làm được... mà thiếu gia, hắn mới bây lớn chứ?

Ông già ngậm tẩu thuốc híp híp mắt, xem như y rốt cuộc đã thấy được thực lực chân chính của thiếu gia rồi.

Khó trách có thể giết được cả Chuẩn Chí Tôn trên Thiên giới, khó trách còn trẻ vậy mà đã trở thànhmột tay cự phách.

Thực lực này thật sự khiến cho kẻ khác phải trợn mắt há miệng.

Quá hùng mạnh rồi!

Lúc này, một móng vuốt rồng đột nhiên thò từ trong đám mây thiên kiếp vô cùng nặng nề kia ra.

Đó là một móng vuốt rồng cực lớn màu xanh, dường như được đúc thành từ đồng thau kim loại vậy, bên trên tràn đầy cảm giác sức mạnh.

Từng lớp vảy sắp hàng chỉnh tề, mỗi chiếc vảy đều chiếu xạ ra ánh sáng lạnh lẽo.

Vuốt rồng giống như những lưỡi dao bén ngót, sắc nhọn vôcùng.

Trực tiếp vồ lấy Sở Mặc.

Đoàn người đứng trên thuyền chiến đều giật mình tới mức trợn mắt há miệng, gần như đều ngay đơ ra.

- Đây là thiên kiếp sao?

Trong mắt mọi người toát lên vẻ kinh ngạc vô tận, tất cả đều ngẩn ngơ, nhìn vuốt rồng màu xanh khủng bố đang thò từ tầng mây dày đặc ra.

Mây thiên kiếp thực sự quá dày rồi, còn chồng tầng tầng lớp lớp trên trời cao nữa, nhưng cho dù có dày hơn, cũng không ai phát hiện conrồng kia xuất hiện tại đó khi nào.

Hơn nữa...

đó rốt cuộc là rồng, hay là một thứ gì khác?

Trên Thiên giới, sinh linh thuộc họ rồng rất nhiều, nhưng loài rồng chân chính lại chưa có ai từng gặp.

Cũng có vài người từng gặp sinh linh chẳng khác rồng chút nào, thân dài vạn trượng, đầu sừng nanh vuốt.

Nhưng đó cũng không phải là rồng thật, chúng chỉ là những sinh linh có pha tạp máu của rồng, là họ hàng cực gần với loài rồng mà thôi.

-----o0o-----

Chương 1606: Thanh Long thần bí (1)

Chương 1606: Thanh Long thần bí (1)

Có truyền thuyết lâu đời kể lại, thời đại cực xa xôi trước kia, đại vực Viêm Hoàng thực sự có Long tộc tồn tại.

Loại rồng này, mới là rồng thật.

Nhưng bản thân số lượng rồng trong Long tộc đã vô cùng thưa thớt, mà suốt một khoảng thời gian, đại vực Viêm Hoàng đột nhiên rộ lên xu thế đồ long, làm cho Long tộc không thể không bỏ xứ tha hương.

Sau thời đại đó, rồng bắt đầu trở nên hiếm gặp.

Trong giới tu hành cũng chỉ còn lại các sinh linh mang dòng máu rồng pha tạp đậm nhạt khác nhau.

Thứ đang xuất hiện ở đây có phải là một chân long (rồng thật) hay không, vì sao lại xuất hiện tại nơi này?

Không ai có thể nói rõ ràng.

Nhưng mọi người đều cảm nhận được hơi thở chèn ép đó.

Áp lực tới mức làm cho người ta không thở nổi.

Ông già ngậm tẩu không thể không khống chế chiến thuyền, tiếp tục lùi lại phía sau.

Trên mặt y cũng đầy kinh ngạc, nên biết rằng, ở đây trừ Nguyệt Khuynh Thành ra, tất cả những người khác đều có lực chiến cao hơn Đế Chủ!

Khoảng cách xa như thế mà còn bị ảnh hưởng đến vậy, thì Sở Mặc đang phải đối mặt trực tiếp với vuốt rồng kia... lại sẽ ra sao?

Sắc mặt mọi người đều đanh lại, không còn thấy sự thoải mái như trước.

Nhìn sang đó đầy vẻ nghiêm trọng.

Sở Mặc cũng bị biến cố xảy ra bất thình lình này làm cho giật thót, đang yên lành giữa thiên kiếp, ở đâu lại có một móng vuốt rồng vươn ra?

Chẳng lẽ trong đám mây thiên kiếp kia, ẩn chứa nguyên một con rồng?

Tuy nhiên, cho dù phải đối mặt với vuốt rồng kia, Sở Mặc vẫn không hề run sợ, hắn lại đấm ra một quyền nhắm hướng vuốt rồng nọ.

So sánh về mặt hình thể, thì giống như một con kiến đang chống lại cả ngọn núi lớn vậy.

Thoạt nhìn, thân hình của Sở Mặc quá nhỏ bé rồi, trước mặt vuốt rồng này chẳng khác nào một hạt bụi.

Nhưng sức mạnh của hắn, lại mãnh liệt sôi trào, vô cùng khủng bố.

Một quyền hung hăng, nện trên vuốt rồng, từ trong đám mây thiên kiếp dày tầng tầng lớp lớp, truyền ra tiếng rồng ngâm vang dội cao vút.

Vuốt rồng màu xanh kia run bắn lên, trực tiếp co rụt về.

Đám người ở trên thuyền chiến đã lùi rất xa kia đều nghẹn họng nhìn như chết trân, không ngờ trong đám mây thiên kiếp kia... thực sự có một con rồng đang ẩn nấp!

Càng khiến cho bọn họ rung động hơn là, Sở Mặc thực sự quá mạnh rồi.

Chẳng những đánh cho vuốt rồng kia bắn ngược trở lại... mà hắn, còn tiến thẳng vào trong quầng mây thiên kiếp!

Thoáng chốc, chỉ thấy từ trong tầng mây dày đặc kia không ngừng truyền ra tiếng rồng gầm lên giận dữ, còn có vô số luồng sét thiên kiếp trải dài từ nam chí bắc suốt trăm vạn dặm, không ngừng lập lòe giữa đám mây.

Hẳn là đang đánh vào Sở Mặc!

- Hắn, sao hắn dám xông vào?

Ông già ngậm tẩu chẳng buồn rít thuốc nữa, nói một cách vô cùng khiếp sợ.

- Quá nguy hiểm!

Thiếu phụ trừng to con ngươi, nhìn không chớp mắt.

Trái tim của Nguyệt Khuynh Thành như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Lúc này, mọi người đồng thanh hú lên hoảng sợ, bởi vì thân hình của Sở Mặc đã trực tiếp lao ra khỏi đám mây thiên kiếp dày đặc kia.

Trong tay hắn, rõ ràng, còn đang túm lấy một cái...

đuôi rồng?

Trên ngôi sao khổng lồ kia, tinh khí cuồn cuộn hóa thành một luồng lốc xoáy, không ngừng rót vào trong cơ thể Sở Mặc.

Thanh Long to lớn kia liều mạng giãy dụa, muốn trốn trở lại trong mây.

Nhưng cái đuôi lại bị Sở Mặc cầm chặt trong tay, không giãy ranổi.

Tiếng rồng gầm tức giận liên tục vang lên.

Những người trên chiến thuyền bên này đã bị rung động đến chết lặng, gần như hoàn toàn đánh mất khả năng tư duy, đầu óc biến thành chậm chạp, đờ đẫn rồi.

Đây là đang độ kiếp?

Hay là đang đồ long?

Còn có, rốt cuộc con rồng này chui từ đâu ra?

Vậy mà lại có thể trốn trong mây thiên kiếp, chẳng lẽ nó không sợ thiên kiếp hay sao?

Đủ loại vấn đề khiến cho mọi người rối rắm.

Nhưng lúc này đã chẳng còn ai muốn suy nghĩ nữa rồi.

Hiện giờ, trong đầu họ chỉ còn mộtý niệm duy nhất: Thiếu gia của chúng ta thật là... yêu nghiệt!

Những người có mặt ở đây, bao gồm cả Nguyệt Khuynh Thành, thực ra đều đã được xem như nhân vật đứng tại đỉnh cao của giới tu hành.

Nhưng nếu đổi làm bọn họ, hiện giờ ở trong hoàn cảnh kia, chỉ sợ đã sớm chịu thương nặng rồi?

Đến thiên kiếp này chưa chắc bọn họ có thể vượt qua, chớ nói chi là còn phải đối phó với con rồng kia.

Răng rắc!

Răng rắc!

Từng luồng sét màu tím cực lớn như con rồng điện đang tức giận không ngừng bổ thẳng vào thân thể Sở Mặc.

Thậm chí Sở Mặc còn chẳng tế ra lấy bất cứ một món pháp nào, tùy ý để sét đánh lên thân thể của mình, thi thoảng sẽ có một vệt máu hắt ra, nhưng đa phần là đến áo giáp ngưng kết từ pháp lực còn chẳng có mảy may gợn sóng!

Grào!

Con rồng rít gào trong tầng mây, Sở Mặc cắn răng, dốc hết sức lực toàn thân, cô đọng lại, tinh khí mênh mông ào ạt chảy vào cơ thể hắn, gông cùm xiềng xích của cảnh giới Đế Chủ đã sớm bị phá tan.

Trong cơ thể hắn đang xảy ra những biến động cực lớn.

Đạo đài ngũ sắc xoay tít, không ngừng hấp thu tinh khí như biển lớn từ ngôi sao kia truyền tới, đồng thời, còn có rất nhiều phễu tinh khí như vòi rồng hình thành trên ngôi sao kia xoáy vào trong cơ thể Sở Mặc.

Cảnh giới của hắn đang không ngừng tăng lên, sức mạnh, cũng càng ngày càng hùng hồn.

Con Thanh Long thật lớn kia đã bị kéo nửa người ra khỏi tầng mây, Thanh Long này cũng vô cùng hùng mạnh, thực ra sức mạnh của nó chẳng kém hơn Sở Mặc là bao, nhưng lực lượng của Sở Mặc đangkhông ngừng tăng lên, còn nó lại chậm rãi suy thoái.

Đây là một quá trình cứ bên tăng bên giảm như thế, nó đã cảm thấy sắp không cố nổi nữa rồi.

Ầm!

Trên bầu trời, sấm sét dần dần dày đặc, không ngừng bổ tới thân thể của Sở Mặc.

Cho dù có thân thể tổ cảnh, Sở Mặc cũng bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu.

Hắn không thể không chia một chút sức mạnh cho việc phòng ngự.

Nhân cơ hội này, con Thanh Long kia liều mạng giãy khỏi bàn tay của Sở Mặc, sau đó, chui biến vào tầng mây dày thịch như con cá bị giật mình, không thấy bóng dáng tăm hơi.

Vẻ mặt Sở Mặc hơi tiếc nuối, nếu không phải đang độ kiếp, thực sự hắn rất muốn lôi hẳn Thanh Long này ra.

Trên bầu trời tạo nên một biển sấm sét màu tím, uy lực của thiên kiếp này còn mạnh hơn thiên kiếp Đế Chủ trên Thiên lộ gấp vài lần.

Sức mạnh đó khiến cho lòng người phải run rẩy.

Nếu tất cả thiên kiếp Đế Chủ trên Thiên giới đều có uy lực như thế, vậy thì, tất cả Đế Chủ trên Thiên giới, trong mười ngàn người độ kiếp chưa chắc có lấy một người thành công.

Thân thể của Sở Mặc đã bắt đầu không ngừng tóe máu, đầu tiên, sấm sét đánh nát máu thịt của hắn, tiếp đó là xương cốt.

Xương cốt khắp cơ thể Sở Mặc đều rắn chắc tới mức khó lòng tưởng tượng nổi, thậm chí là pháp khí cấp bậc Đế Chủ cũng khó lòng khiến hắn bị thương.

-----o0o-----

Chương 1607: Thanh Long thần bí

Chương 1607: Thanh Long thần bí

Thế mà bây giờ, xương cốt của hắn cũng bắt đầu nhận lấy thương tổn rồi, bên trên mỗi ngọn sét kia đều mang theo dấu vết của đại đạo, uy lực vô cùng, đánh vào xương cốt, khiến cho xương cốt Sở Mặc lần lượt xuất hiện từng vết nứt.

Sự đau đớn này khó mà chịu đựng nổi.

Trên chiến thuyền ở phương xa, những tu sĩ mạnh mẽ kia chỉ xem thôi mà cũng thấy hết, Nguyệt Khuynh Thành và thiếu phụ lại không nhịn nổi nhắm chặt hai mắt, có chút không đành lòng xem tiếp.

Nhưng vẫn còn chưa kết thúc, uy lực của thiên kiếp vẫn đang không ngừng gia tăng.

Lúc này, ông già ngậm tẩu đột nhiên nói xa xăm một câu:

- Đây, có lẽ mới là uy lực vốn có của thiên kiếp Đế Chủ chăng?

- Hả?

Có ý gì?

Tất cả mọi người nhìn ông lão với vẻ mặt thắc mắc.

Ông già hút xoạch một hơi thuốc, sau đó thản nhiên nói:

- Từ khi vùng đất này bị phong ấn, quy tắc thiên địa ở đây đã phát sinh nhiều thay đổi lớn.

Con đường Chí Tôn bị đứt đoạn.

Nhưng muốn đạt được những cảnh giới trước Chí Tôn lại trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Hay nói một cách khác, Đế Chủ bây giờ kém xa những Đế Chủ cách đây một kỷ nguyên.

Trắng ra thì, trong tình huống Đế Chủ cách đây một kỷ nguyên gặp Đế Chủ cùng cảnh giới của bây giờ, người ta có thể lấy một chọi mười.

- Có khoa trương như vậy thật không?

Chàng trai vạm vỡ cảm thấy hơi khó tin.

Ông lão lắc đầu, nhìn về phía Sở Mặc ở bên kia:

- Có.

Ầm ầm!

Thiên kiếp bắt đầu phát uy một cách triệt để, sợ rằng hãy có hàng tỉ cột sét đang đồng thời đánh vào Sở Mặc.

Nơi đó đã hóa thành một đại dương mênh mông tỏa ra ánh sáng tím rực rỡ, hoàn toàn bao phủ hết thân hình của Sở Mặc.

Lúc này, từ trong tầng mây dày đặc, một chiếc vuốt rồng màu xanh... lại bắt đầu lén lút thò ra, giống như con cá đang lượn qua lượn lại thăm dò trong chốc lát.

Giữa biển sấm sét màu tím chẳng có lấy tí chút phản ứng nào.

Vuốt rồng lần mò ở đó nửa ngày, dường như đã xác định được nơi đó hết nguy hiểm rồi, bấy giờ mới hung hăng đạp mạnh xuống dưới...

Thò hẳn vào trong biển sấm sét màu tím kia chẳng chút e dè, định bắt lấy Sở Mặc.

Mọi người rùng mình dại ra:

- Lại tới nữa?

Đúng vậy, Thanh Long kia, lại xuất hiện!

- Đây chẳng phải là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn sao?

Thật hèn hạ!

Chàng trai vạm vỡ tức giận nói.

- Vô sỉ!

Thiếu phụ cũng bị cáu đến nỗi phải mắng ầm lên.

Người đàn ông trung niên thì phẫn nộ nhíu mày quát một câu:

- Không biết xấu hổ!

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Khuynh Thành tái nhợt, nàng thực sự rất lo lắng cho tình trạng của công tử.

Trái tim như muốn dồn lên cổ họng rồi.

- Con bà nó...

Ông già hút một hơi thuốc, không nhịn nổi bắt đầu văng tục, còn mắng thêm một câu:

- Con ác long này!

- Nên giết thịt!

Chàng trai vạm vỡ cả giận nói.

Đúng lúc này, trong tầng mây thật dày kia vọng ra một tiếng rồng gầm thê lương, sau đó, mọi người liền được chứng kiến cảnh tượng cả đời khó quên.

Con Thanh Long lớn chừng vạn trượng kia lại lần nữa bị lôi tuột ra khỏi tàng mây, một nửa người hiện ra khỏi biển sấm sét màu tím, lộ rõ trước mặt mọi người.

Đó là một con rồng lớn màu xanh với sừng và nanh vuốt dữ tợn, thân thể nó lượn sóng tuyệt đẹp, bị bao phủ trong hơi nước mông lung, thoạtnhìn có chút mơ hồ nhưng lại càng tăng thêm cảm giác thần bí.

Khi vặn mình toát ra năng lượng khủng bố, thi thoảng có một đoạn thân mình như đúc từ đồng thau kim loại bị hở ra ngoài màng hơi nước, khiến người ta kinh sợ vô cùng!

Tuy nhiên lúc này, nó đang liều mạng giãy dụa chẳng có lấy chút phong độ nào.

Con rồng đầy nanh vuốt dữ tợn không ngừng gầm lên tiếng rồng ngâm đau đớn.

Bên trong thuyền chiến, thiếu phụ hả hê lớn tiếng nói:

- Đáng đời!

Những người khác trên chiến thuyền cũng đều có vẻ được xả cơn giận, con rồng này thực sự quá ghê tởm, giống hệt phường lưu manh!

Nó tuyệt đối là một sinh vật sống, thiên kiếp làm sao tạo ra thứ có linh tính cực biết sợ hãi như thế này được chứ?

Giữa đại dương sấm sét bao la màu tím, những vết thương trên cơ thể Sở Mặc đã vô cùng nghiêm trọng, nhưng khí thế của hắn, lại hết sức kinh người!

Nếu không phải bị biển sấm sét màu tím kia bao phủ, khí thế trên người hắn đã sớm xộc lên tới trời cao rồi.

Tại thời khắc này, cuốn Duy Ngã cũng đạt tới một trạng thái như thăng hoa tột đỉnh, nó giải phóng kinh văn ra ngoài, hình thành vô vàn dấu vết đại đạo, vây quanh Sở Mặc, bay múa chỉnh tề.

Đem toàn bộ số tinh khí và hơi thở ngũ hành trong biển sấm sét vô tận, cùng với từ ngôi sao lớn bên dưới, hấp thu hết vào trong cơ thể Sở Mặc.

Dù cho sức mạnh trong biển sấm sét đang điên cuồng tàn phá cơ thể Sở Mặc, nhưng tinh khí vô tận cũng đồng thời bù đắp ào ào!

Nếu có người thấy bộ dạng của Sở Mặc bây giờ nhất định sẽ phát sợ.

Thân thể hắn không ngừng bị khiếm khuyết khủng bố, rồi sau đó lạinhanh chóng mọc đầy.

Đồng thời, tay hắn còn đang nắm chặt một cái vuốt rồng, ký hiệu đại đạo vô tận giống như sợi dây, bò từ tay Sở Mặc lên trên vuốt rồng đó, chẳng khác nào một chuỗi xích thần, gắt gao khóa chặt vuốt rồng lại, căn bản không thể giãy ra.

Cảnh giới lúc này của Sở Mặc đã vọt tới Đế Chủ bậc bảy, nhưng hắn vẫn còn không gian phát triển rất rộng, vốn dĩ chưa thể nào dừng lại.

- Ngươi xuống đây cho ta!

Sở Mặc thét lên một tiếng, hoa văn đại đạo quanh thân mình bay tán loạn như mưa, hắt về phía thân thể Thanh Long, khóa chặt hơn một nửaxác rồng.

Thanh Long giãy dụa tới mức như muốn đạp sụp cả vùng trời này, nhưng căn bản chẳng thể làm nên chuyện, hoàn toàn không ngăn nổi việc cơ thể nó bị lôi tuồn tuột vào giữa biển sấm sét kia.

Nó vốn dĩ chẳng sợ sấm sét thiên kiếp trong biển kia, nhưng cái người bị sấm sét đánh cho chết đi sống lại đó thì thực là đáng sợ!

Thanh Long sắp hối hận phát điên rồi, sớm biết người này đáng sợ đến vậy, thì tới chọc vào hắn làm gì?

Cứ yên lành trốn sâu trong vũ trụ mà tu luyện chẳng hơn sao?

Vừa nãy rõ ràng còn có cơ hội chạy mấtdạng nữa...

Ầm!

Cuối cùng Thanh Long cũng không giãy được khỏi tay Sở Mặc, cả thân thể bị lôi triệt để vào giữa biển sấm sét.

Sau đó, Thanh Long này trực tiếp bị Sở Mặc dùng sức mạnh trấn áp.

Thanh Long sắp phá rồ tới nơi, rốt cuộc không nhịn nổi gầm lên, tức giận nói:

- Chẳng phải ngươi đang độ kiếp sao?

- Ái chà, biết nói tiếng người cơ đấy?

Trên mặt Sở Mặc nở ra một nụ cười độc ác:

- Vừa rồi ngươi đem móng vuốt thò tới thò lui trên biển cũng oai phong ghê lắm, thử thò lại ta xem nào?

- Cút!

Tuy rằng Thanh Long đã bắt đầu bị trấn áp, nhưng nó hoàn toàn vẫn chưa có ý định khuất phục, bắt đầu liều mạng chống cự.

-----o0o-----

Chương 1608: Quá ti tiện

Chương 1608: Quá ti tiện

Chẳng những thân thể nó mạnh mẽ, mà ngay cả pháp lực của nó cũng khá hùng mạnh.

Nói không hề khoa trương là, lực chiến của nó, hoàn toàn không kém cỏi hơn những Chuẩn Chí Tôn mà Sở Mặc gặp trước kia!

Thậm chí còn mạnh hơn đôi chút!

Nếu không phải hắn đang đột phá, cảnh giới được nâng cao trên diện rộng, thì chỉ sợ cũng không dễ dàng hàng phục Thanh Long này.

Nhưng hiện tại thực sự khác xa, cảnh giới của Sở Mặc đã hoàn toàn có thể chèn ép Thanh Long.

Thân thể hắn ầm ầm to lên, trực tiếp hóa thành một người khổng lồ cao hơn vạn trượng.

Trong nháy mắt này, thêm một mảng xiềng xích gông cùm trong thân thể hắn lại bị phá vỡ.

Đế Chủ bậc tám!

Thân thể Sở Mặc đã lớn bằng Thanh Long, sau đó, một tay hắn túm chặt vuốt rồng, tay kia thì cuộn thành nắm đấm, hung hăng nện về phía mặt Thanh Long.

- Đừng đánh vào mặt...

Thanh Long sợ hãi thét lên chói tai.

Câu nói này vẳng ra ngoài biển sấm sét đang đánh uỳnh uỳnh.

Đám người trên chiến thuyền ánh mắt dại ra, hoàn toàn chẳng nói nên lời.

Bà nó chứ, còn đừng đánh vào mặt nữa...

Đây rốt cuộc là cái thứ gì vậy?

Có con rồng nào ti tiện như vậy sao?

Sở Mặc cũng chẳng thèm quan tâm đến điều này, hung hăng nện một quyền lên đầu Thanh Long.

- Khuôn mặt đẹp trai của ta!

Thanh Long rên xiết không thôi.

Mặt nó tóe máu, bị một đấm này của Sở Mặc làm cho gần như lõm xuống.

Đây cũng không phải là đòn công kích tầm thường, trên cú đấm của Sở Mặc mang theo số lượng lớn hoa văn đại đạo, quyền này của hắn thậm chí còn có thể đấm nát một ngôi sao.

Sát khí khủng bố trong biển sấm sét không ngừng tấn công Sở Mặc, muốn hoàn toàn tiêu diệt hắn.

Nhưng biểu hiện của Sở Mặc quá nghịch thiên, ngay cả là kiếp nạn trời giáng cũng chẳng làm gì được hắn, cuối cùng, lại trở thành một thử thách cho hắn trải nghiệm tôi luyện bản thân.

Thiên kiếp dù có khủng bố đến đâu, chung quy cũng đến hồi phải tan, đám mây thiên kiếp dày đặc trên bầu trời bắt đầu chậm rãi tiêu tán, tiếng nổ vang bên trong biển sấm sét đang dần dần yếu bớt, màu tím của sấm sét cũng từ từ nhạt đi.

Rốt cuộc, cảnh tượng bị bao phủ hoàn toàn bên trong biển sấm sét cũng lộ ra trước mặt mọi người.

Khóe miệng mọi người liền co quắp kịch liệt sau khi chứng kiến tình hình bên đó.

Một người khổng lồ, cũng chính là Sở Mặc, đang cưỡi trên thân Thanh Long to lớn vạn trượng kia, bên trái một đấm, bên phải một tát liên tục hành hung Thanh Long.

Về phần vì sao không có tiếng kêu la thảm thiết truyền ra, đoán chừng là bởi vì Sở Mặc đã phong ấn chỗ ấy lại.

Trên người thân thể khổng lồ do Sở Mặc hóa thành chồng chất vết thương, áo giáp ngưng kết từ pháp lực cũng rách tung rách tóe, máu tươi từ bên trong trào ra.

Nhưng dường như những điều này hoàn toàn khôngảnh hưởng gì đến động tác của Sở Mặc.

Tuy rằng trong lòng mọi người đều cực hận con rồng ti tiện kia, nhưng lúc này lại có cảm giác xót thay cho nó.

Biểu hiện của Sở Mặc thực sự quá hung hãn rồi, mặc cho Thanh Long có vặn vẹo điên cuồng đến đâu, cũng không thể nào hất hắn văng ra được.

Trong kết giới, Thanh Long đang kêu la thảm thiết không ngừng:

- Đừng đánh nữa, ta phục rồi... phục rồi còn chưa được sao?

Đánh tiếp liền hủy dung rồi...sẽ không đẹp!

A a a a, về sau tiểu mẫu long nhìn thấy sẽ không thích!

Ai ui mẹ nó, sừng của ta!

Đó là bảo bối của tađấy!

Đừng làm hỏng, nhẹ chút...

đau quá!

Sở Mặc cười lạnh:

- Vẫn còn nhớ tới tiểu mẫu long?

Bây giờ ta sẽ cho ngươi thành rồng thái giám luôn!

- Rồng thái giám là rồng gì?

Sao ta chưa nghe nói bao giờ?

Có đẹp bằng ta không?

Thanh Long bị đánh đến còn đang chảy máu mũi mà vẫn ở đó tự kỷ.

Sở Mặc cũng bị làm cho dở khóc dở cười, tuy nhiên, trên mặt hắn vẫn duy trì vẻ lạnh như băng, cười nói:

- Rồng thái giám, là rồng không có cái thứ kia.

- Cái thứ kia là thứ gì?

Thanh Long rất hồn nhiên, vừa kêu thảm thiết vừa hỏi.

Đúng là loại hiếm có khó tìm rồi, tò mò đến cùng.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Thứ kia, chính là thứ ngươi dùng khi giao phối với tiểu mẫu long.

- A a a a a, đồ biến thái nhà ngươi!

Ngươi có bệnh không...

A...đừng đánh đừng đánh...

Ta phục rồi!

- Ngươi chửi ta.

Bốp ~!

- Hu hu sừng rồng của ta... ai cho ngươi bắt nạt rồng như vậy, thật quá quắt!

Thanh Long trực tiếp bị đánh cho bật khóc, cũng sợ tới phát khóc.

Nó còn đang ảo tưởng muốn tìm một tiểu mẫu long làm vợ đây này, kết quả là tên loài người biến thái kia... lại định cắt bỏ bảo bối của nó, thật sự là... bắt nạt rồng quá đáng rồi!

- Phục rồi?

- Phục rồi!

- Phục thật?

Bốp ~!

- Phục rồi... ngươi còn đánh làm gì?

- Quen tay.

- ...

- Phục rồi thì thề, phải trung thành với ta.

Sở Mặc thản nhiên nói, rốt cuộc cũng để lộ ra ý đồ chân chính.

Hắn muốn thu phục con rồng này!

Tuy rằng không biết lai lịch của nó thế nào, nhưng con rồng này rất không tầm thường, chẳng phải vì lực chiến của nó đáng sợ đến đâu, mà là không ngờ con rồng này có thể qua lại tự do trong biển sấm sét thiên kiếp, điều này thật đáng sợ!

Sấm sét thiên kiếp không giống với sấm sét bình thường, một khi bị dính vào, là phải độ kiếp cùng.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao trong chiến đấu, một khi đối phương dẫn thiên kiếp ra, trên cơ bản một bên khác đều tránh lui.

Đối mặt với thiên kiếp khủng khiếp như vậy, mà con rồng này lại như cá gặp nước, tung tăng bơi lội khắp cả biển sấm sét.

Nếu có thể thu về dùng, thì chẳng những có một trợ thủ đắc lực, mà đến thời khắc mấu chốt lấy nó ra đỡ sét, thì đúng là tốt hơn bất cứ pháp khí gì!

Sở Mặc không sợ thiên kiếp, thậm chí còn dẫn sấm sét vào trong cơ thể, tôi luyện bản thân, nhưng không có nghĩa là tất cả mọi người bên cạnh hắn đều không sợ thiên kiếp.

Năng lực chịu đòn của tên kia cũng đủ hùng mạnh!

Ngay từ đầu khi đánh nó, Sở Mặc không hề nương tay, mỗi đòn đều như sấm sét vạn quân, đổi lại là Chuẩn Chí Tôn bình thường bị hắn đánh như vậy thì đã sớm nát rồi.

Nhưng con rồng ti tiện này lại chỉ bầm dập mặt mũi đôi chút, ở đó mà gào thét không ngừng.

Chứ trên thực tế cũng chẳng bị đả kích trí mạng.

- Ngươi nói cái gì?

Gió to quá...

Ta nghe không rõ!

Con rồng ti tiện la lớn.

Lúc này, đến những người trên chiến thuyền xa xôi kia cũng muốn quỳ rồi.

Chúng ta còn nghe rõ, mà ngươi lại không nghe rõ ư?

Bốp ~!

Uỳnh!

Sở Mặc lại đấm cho nó một phát, chẳng chút nương tay, đánh cho nó kêu la ầm ỹ, liên tục hô lên:

- Nghe rõ rồi, nghe rõ rồi, đừng đánh nữa, đánh nữa là chết thật đấy, thật, chết thật đấy.

Oành!

Sở Mặc lại hung hăng nện một quyền lên đầu con rồng ti tiện, hỏi:

- Thế đã chết chưa?

-----o0o-----

Chương 1609: Hu hu hu hu (1)

Chương 1609: Hu hu hu hu (1)

- Chết rồi chết rồi chết rồi... bị đánh chết rồi.

Thân hình con rồng ti tiện nháy mắt cứng còng, sau đó lơ lửng trong không trung vô tận này, chẳng hề nhúc nhích.

Những người xem trên chiến thuyền lại ở đó trợn mắt há miệng.

Quá ti tiện rồi!

Vốn dĩ một con rồng xanh to lớn đầu sừng nanh ác, toàn thân ngập tràn sức mạnh, nếu im miệng... thì khắp mình đều tự nhiên toát lên vẻ uy nghiêm.

Hơi thở rồng quả thực che trời lấp đất.

Đây chính là một con rồng chấn nhiếp cả vạn sinh linh mà.

Nào ngờ, kết quả con rồng kia lại có tính cách như vậy.

Ti tiện, vô sỉ, không biết xấu hổ, bắt nạt kẻ yếu...

Đây sao có thể là một con rồng được?

- Ta chắc chắn nó chẳng phải chân long!

Trong thuyền chiến, chàng trai vóc người cường tráng khẳng định:

- Ta nghi đây là sinh linh thần bí nào đó hóa thành hình dáng của rồng.

Chứ cho dù là rồng lai cũng đâu có ti tiện như vậy?

Người đàn ông trung niên cau mày, nhìn con rồng phương xa đang ra vẻ ngoan ngoãn vâng lời lấy lòng Sở Mặc, cũng không nhịn được nói:

- Hẳn không phải chân long chân chính, đúng là chân long không thể nào không biết xấu hổ như vậy được.

- Ừ, ta nghe nói, uy nghiêm của loài rồng đều vô cùng thần thánh, không thể xâm phạm.

Nguyệt Khuynh Thành ở bên cạnh cũng chêm vào một câu.

Trái tim mãi thấp thỏm không yên cuối cùng an tâm, tinh thần của mọi người cũng được thả lỏng đôi chút.

Ông già ngậm tẩu hút xoạch xoạch hai hơi, cười nhíu lại các nếp nhăn trên mặt, nói:

- Đây là một chân long!

- Hả?

Những người khác đều giật mình nhìn ông lão.

Kết quả, ông lão không nói chẳng rằng, lại hút thuốc xoành xoạch, sau đó cười híp mắt nói:

- Các ngươi nhìn xem.

Mọi người đưa ánh mắt trở lại.

Bên kia, lúc Thanh Long đang giả chết, lại bị Sở Mặc đánh cho mấy cái, bấy giờ đang vâng lời nịnh nọt Sở Mặc, Sở Mặc căn bản chẳng nghe lọt, chỉ nói một câu:

- Thần phục với ta!

Thanh Long bị dồn vào đường cùng, cầu xin rằng:

- Van xin ngài thả tiểu long đi?

Tiểu long trên có mẹ già tám ngàn tuổi, dưới có... khụ khụ, dưới còn chưa có gì, không thể cứ vậy mà theo ngài được!

- Ta nghe nói nếu lấy vảy rồng làm áo giáp thì còn tốt hơn áo giáp ngưng kết từ pháp lực nhiều, chẳng những có thể cản được đòn công kích hùng mạnh, mà còn có thể kháng lại mọi phép thuật, nhất là vảy của ngươi, ta nghĩ dùng nó để chế thành áo giáp có khi còn chống lại được công kích của Chí Tôn ấy chứ?

- Nói bậy!

Đó đều là nói bậy mà!

Toàn bộ là vu oan hãm hại, nói hươu nói vượn hết!

Thật vô trách nhiệm, ai nói thế?

Bản long muốn tìm y liều mạng, đánh bạc tính mệnh này luôn!

Đây chẳng phải là hại rồng sao?

Thanh Long lập tức nhe nanh nhếch mép gào um lên.

- Ta nghe nói, ăn thịt rồng có thể kéo dài tuổi thọ, tăng cường tu vi, uống máu rồng, là có thể nâng cao sức mạnh tinh thần vô hạn độ, lại còn khỏe người.

Dùng máu rồng luyện thuốc, có thể sánh ngang với thảo dược Chí Tôn.

Loại cảnh giới như ngươi, chắc máu rồng còn phải vượt qua cả thuốc Chuẩn Chí Tôn rồi ấy chứ?

Còn nữa, rượu ngâm cốt rồng mới tuyệt.

Quả thực là hiếm có trên đời!

Sở Mặc chép miệng nói:

- Hơn nữa ta cũng khá muốn nếm thử thịt rồng, ta còn chưa được ăn thịt rồng bao giờ.

Đúng rồi, nghe đồn gân rồng cũng không tệ, dùng để chế dây cung thì đúng là cực phẩm trong cực phẩm...

- Đủ rồi, đủ rồi!

Mau im đi!

Tiểu long là ngụy long, không phải chân long!

Thật là, ai nói tiểu long là chân long nào?

Lăn ra đây!

Bà nó chứ, thậm chí đến rồng lai tiểu long còn không được tính đến, gân cốt máu thịt đều rẻ mạt chẳng đáng vài đồng, đi ra ngoài mua một viên thiên tinh thạch còn chả đủ nữa là!

Cho dù chân long thì gân cốt máu thịt cũng chẳng đáng giá đâu, đây đều là người ta vu oan hãm hại, nói bậy cả thôi!

Thanh Long ở đó khóc lóc om sòm.

Sở Mặc trực tiếp rút Thí Thiên ra, mũi đao bén ngót, hơi lạnh thấu xương, nhìn khắp toàn thân Thanh Long với vẻ xấu xa, nhất là còn để ý bảo bối của Thanh Long cả nửa ngày trời, khiến Thanh Long sợ tới mức kẹp chặt hai vuốt sau, nhìn Sở Mặc đầy hoảng sợ:

- Quân tử động khẩu bất động thủ, chuyện gì cũng phải từ từ chứ, tiểu long cảnh cáo ngươi...

ép tiểu long quá mức là ta sẽ tự bạo!

Liền phát nổ... một đống lớn máu thịt, thậm chí cả khoảng vũ trụ này cũng nổ sụp được luôn!

Sở Mặc cười lạnh nói:

- Thôi đi, chớ nói nhảm nữa, nói tiếp ta chém ngươi.

Đôi mắt Thanh Long mở to trợn trừng nhìn Sở Mặc, trong con ngươi đầy vẻ vô tội, Sở Mặc thờ ơ nhìn nó.

Biểu hiện trên mặt không có chút thay đổi nào.

- Được rồi, được rồi, thế này đi, tiểu long có thể ở lại bên cạnh ngươi, làm thuộc hạ cho ngươi trong ba năm... không không không, một năm, một năm thì sao?

Một năm này tiểu long có thể dãi nắng dầm mưa, ngươi bảo làm gì thì làm đó, tiểu long không có nửa câu oán hận...

ặc, ngoại trừ đi chết ra.

Thanh Long giương mắt nhìn Sở Mặc:

- Trong nhà tiểu long trên có...

- Đủ rồi đủ rồi, ngươi thề đi, trong thời gian một năm không được phản bội ta, thề với nguyên thần bản mạng của ngươi.

Sở Mặc nhìn Thanh Long, thản nhiên nói.

Vạn vật sinh linh, một khi tu luyện đến độ có thể nói tiếng người, đều có được nguyên thần bản mạng, thề với nguyên thần bản mạng là loại thường thấy, cũng là hữu hiệu nhất.

Sinh linh cảnh giới càng cao, thì càng không dám vi phạm loại lời thề này.

Giống như tu sĩ trong gia tộc Tần Thi lúc trước, thề thốt lung tung, linh nghiệm tại chỗ, chết thê thảm khỏi cần bàn.

Thanh Long nhìn Sở Mặc một cách đáng thương:

- Không thề được không?

Ta có thể thề với thê tử tương lai...

- Ngươi có vị hôn thê ư?

Sở Mặc cười lạnh.

- Ai nói không...

- Ngươi dám thề?

- Khụ khụ... mặc dù hiện tại không có, thì sau này nhất định sẽ có!

Thật sự, tiểu long dám thề, con rồng đẹp trai phóng khoáng, ngọc thụlâm phong, muôn kiếp khó tìm như tiểu long đây sao có thể không tìm được vợ?

Vẻ mặt Thanh Long như bị sỉ nhục, lớn tiếng nói.

- Chớ lảm nhảm nữa, nói thật, hiện giờ ta rất muốn ăn thịt rồng.

Sở Mặc thản nhiên nói, nhìn thoáng qua Thí Thiên trong tay:

- Bảo bối cũng lâu lắm không được uống máu rồi.

Choang!

Thí Thiên kêu lên loong coong.

Khiến Thanh Long sợ đến phát run, vội vàng nói:

- Được được được, tiểu long thề, không phải chỉ thề thôi sao?

Có gì đâu?

Cuộc đời này tiểu long coi trọng danh dự, giữ chữ tín nhất...

- Nhanh lên.

Sở Mặc lạnh lùng nói.

- Tiểu long thề... trong thời gian một năm tới sẽ trung thành với...

Nói đến đây, nó liếc nhìn Sở Mặc.

- Sở Mặc.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Trung thành với Sở Mặc, nếu vi phạm, tiểu long... khụ khụ... tiểu long...

-----o0o-----

Chương 1610: Hu hu hu hu (2)

Chương 1610: Hu hu hu hu (2)

Lần này Sở Mặc chẳng thèm nói gì, chỉ giơ giơ Thí Thiên trong tay lên, một tia sáng lạnh xẹt qua thân rồng của Thanh Long, khiến Thanh Long sợ tới mức run bắn.

Vội vàng nói:

- Tiểu long thề, trong tương lai một năm tới, nguyện trung thành với Sở Mặc, nếu vi phạm, tiểu long sẽ bị sụp đổ nguyên thần mà chết.

Nói xong, lại âm thầm nhổ bậy phì phì, sau đó tự nhủ thầm, lời thề vừa rồi của bản long không tính, đều là tên con người đáng chết này ép buộc...Sở Mặc căn bản chẳng thèm để ý đến Thanh Long đang nghĩ gì trong lòng, lời nói ra phép thuật thực thi, sau khi Thanh Long thề, trong không trung xuất hiện đủ loại hiện tượng kỳ lạ, rõ ràng là dấu hiệu của lời thề được thiên đạo khắc ghi.

Bởi vậy, Sở Mặc lập tức đổi sang khuôn mặt tươi cười, sau đó vỗ vỗ đầu Thanh Long:

- Tiểu long long ngoan, đi theo ca ca, có thể ăn sung mặc sướng, còn có mẫu long để tán tỉnh, cam đoan tuyệt đối một năm sau đuổi ngươi ngươi cũng không đi.

Ta nhổ vào, người này sao có thể còn không biết xấu hổ hơn cả tiểu long vậy?

Quá vô sỉ rồi!

Lại còn đuổi cũng không đi nữa ư?

Một năm sau Long gia sẽ lập tức cao bay xa chạy, không bao giờ muốn liếc nhìnngươi thêm một cái!

Thanh Long uể oải nhìn các hiện tượng lạ trên trời, sau đó suy sụp một bộ sống không bằng chết.

- Biến nhỏ đi, bộ dạng ngươi như vậy là định dọa ai?

Đi theo ta.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Thanh Long, xoay người đi về hướng chiến thuyền.

Lúc này, cảnh giới của Sở Mặc đã vọt tới Đế Chủ bậc chín, không đi chạm tới xiềng xích của cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, bởi vì tới cảnh giới này là đã đủ rồi!

Ít nhất, trong thời khắc mấu chốt, là có thể phát huy được tác dụng lớn của phân thân hoàn hảo.

Trên chiến thuyền, tất cả mọi người đều nhìn Sở Mặc với vẻ mặt bội phục vô cùng, lại tò mò nhìn Thanh Long đang ủ rũ co lại ngắn còn một trượng.

Ngoại trừ ông lão ngậm tẩu vẫn khăng khăng khẳng định đây là một chân long ra, thì những người khác đều cảm thấy loại không có khí tiết thế này tuyệt đối chẳng thể nào là chân long.

Thanh Long sụp mi rũ mắt đi theo phía sau Sở Mặc, chẳng thèm để ýtới ai.

Tiếp đó, chiến thuyền lại lần nữa biến mất khỏi không gian vũ trụ mờ mịt này, sau khi chiến thuyền rời đi, ngôi sao khổng lồ hoang vắng kia ầm ầm nổ vỡ, hóa thành bụi bặm vô tận.

Cả ngôi sao đều mất đi tinh khí, bị Sở Mặc hút sạch.

Trên chiến thuyền Sở Mặc đang hỏi lai lịch của Thanh Long.

- Ngươi thuộc tộc chân long?

- Không phải, ngụy long, tiểu long chính là một ngụy long, tiểulong cũng muốn làm chân long chứ, nhưng không có số phận đó, thật, ngài đừng trừng ta, mọi lời ta nói đều là thật, ngài xem bộ dạng của ta là biết...

- Nói tiếng người...

- Tiểu long không phải người.

- Nói thật.

Sở Mặc lôi Thí Thiên ra, khẽ vuốt thân đao.

Thanh Long nơm nớp nhìn đao trong tay Sở Mặc, nháy mắt vài cái, sau đó ai oán nói:

- Thật sự, thật sự là ngụy long... kỳ thực tộc chân long đã sớm không còn ở đại vực Viêm Hoàng này nữa rồi.

- Có phải ngươi thấy ta sẽ không đồ long phải không?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Thanh Long, sờ cằm nói:

- Hấp ngon hơn hay kho tàu ngon hơn đây?

- Được rồi được rồi, ngài thắng, tiểu long... khụ khụ, là chân long cuối cùng trong đại vực Viêm Hoàng này đấy.

Thanh Long ủ rũ cúi đầu, buồn bực nói:

- Từ khi sinh ra tới giờ, tiểu long còn chưa gặp một đồng tộc nào.

- Vậy ngươi làm sao mà sinh ra được?

Sở Mặc nhìn Thanh Long hỏi.

- Tự bò từ trứng rồng ra.

Thanh Long chép chép miệng, có chút không tình nguyện, nói:

- Tiểu long cũng không biết mình ở trong trứng bao nhiêu năm, dù sao, cũng phải mấy chục vạn năm đi?

- Nói cách khác, kỳ thực ngươi là một cái trứng bị vứt đi?

Sở Mặc nhìn Thanh Long.

Thanh Long lập tức xù lông, cả giận nói:

- Không phải bị vứt đi, mà là không cẩn thận làm rơi... là làm rơi!

- Được rồi, bị vứt rơi...

Sở Mặc lẩm bẩm nói.

Thanh Long nhìn Sở Mặc như mất hết sức lực nói:

- Ngài nói gì thì là cái đó vậy.

- Vậy thì kiến thức của ngươi là ở đâu ra?

Sở Mặc nhìn Thanh Long, cảm thấy con rồng này chẳng những ti tiện, lại còn rất nghèo, hoàn toàn khác với những sinh linh họ rồng.

Mà ngay cả trên người ngụy long, rồng lai đều tràn ngập uy áp của Long tộc, cho tới nay đều cực kỳ nghiêm túc.

Tên kia thân là chân long, lại bắt nạt kẻ yếu, ti tiện, vô sỉ, không tiết tháo, không biết xấu hổ... quả thực chính là tiểu lưu manh.

Là hoàn cảnh nào mới nuôi ra một tên không đáng tin như vậy?

- Khụ khụ, sau khi tiểu long bò từ trong trứng ra, hai mắt mờ mịt, nhìn vũ trụ mênh mông vô tận, trong lòng buồn ghê gớm... ngươi biết rồi đấy, người vừa buồn cái liền muốn tìm bạn tình.

- Nói đúng trọng tâm!

Thanh Long chớp chớp mắt, ừ một tiếng, còn nói thêm:

- Vì thế tiểu long liền lang bạt tứ xứ, ừ, đã đi đến rất nhiều nơi, ngươi cũng biết đấy, trong vũ trụ này tồn tại vô số chủng tộc, gần như giữa mỗi dải ngân hà đều có hàng trăm hàng nghìn chủng tộc.

Tiểu long ở chủng tộc này vài năm, rồi lại đến chủng tộc khác lăn lộn vài năm như vậy, cứ thế, liền học được rất nhiều tri thức có ích.

Ngươi cũng biết Long tộc trí tuệ, học gì cũng rất mau...

Sở Mặc thực sự không nghe nổi nữa, cười lạnh nói:

- Ta chỉ biết, Long tộc mới sinh ra là đã được kế thừa từ tổ tiên, phần kế thừa này tự động thức tỉnh trong trí nhớ.

Cứ đạt tới một cảnh giới là thức tỉnh một loại kế thừa.

Thanh Long giật mình nhìn Sở Mặc:

- Ngươi biết ư?

Sở Mặc không nhịn nổi trợn trắng mắt, chán chẳng buồn tiếp lời nó.

Thanh Long cười ha hả nói:

- Đúng đúng đúng, ngài nói rất đúng, kỳ thực chính là như vậy!

Tri thức của tiểu long, ừm, khụ khụ...

Thanh Long cố gắng làm ra bộ dạng uy nghiêm, hắng giọng nói:

- Tri thức uyên bác của bản long, kỳ thực...

đều bắt nguồn từ... sự kế thừa của tổ tiên Long tộc vĩ đại!

- Nếu tổ tiên Long tộc mà biết sẽ xuất hiện loại rồng cặn bã như ngươi, lúc trước nhất định đã sớm ném quả trứng rồng nhà ngươi vào tường.

Sở Mặc không nhịn nổi nói.

Thanh Long nhe răng cười một cách ti tiện, sau đó bỗng nhiên lại gần hỏi:

- Lão đại, chúng ta đang đi đâu thế?

Đi du lịch vũ trụ hả?

Ha ha hay lắm, tốt nhất là tìm được mấy tiểu mẫu long... haiz, tìm mấy mẫu ngụy long cũng được!

Sở Mặc nhìn thoáng qua Thanh Long, thản nhiên nói:

- Ta định đi phá nhà Huyết Ma lão tổ.

- Ồ ha ha ha, đập phá sao, chuyện này tiểu long thành thạo nhất!

Ha ha ha ha, tiểu long thích, giết người đốt nhà, cướp bóc quả thực vui không thể tả...

A?

Từ từ, đợi đã... cái kia, ngài vừa muốn nói đi phá nhà ai?

Đầu tiên vẻ mặt Thanh Long vô cùng đắc ý vênh váo, tuy nhiên, ngay sau đó trong mắt nó lộ ra vẻ kinh hãi.

-----o0o-----

Chương 1611: Giao cho ta (1)

Chương 1611: Giao cho ta (1)

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng: Tên kia đúng chẳng phải loại tốt đẹp gì, hơn nữa xem ra, nó có biết Huyết Ma lão tổ.

Lập tức thản nhiên liếc nhìn Thanh Long một cái:

- Huyết Ma lão tổ.

Chiến thuyền này được Sở Mặc phong ấn bằng Thương Khung Thần Giám, Hỗn Độn Hồng Lô, cho nên dù có nhắc đến tên tục của Huyết Ma lão tổ cũng chẳng có vấn đề gì lớn.

Lúc này, trong mắt Thanh Long lộ vẻ kinh hoàng vô tận, sau đó, nó lao vọt tới cửa khoang thuyền chiến gân cổ gào lên:

- Thả ta ra...

Thả ta ra...

Rầm!

Sở Mặc đạp một cước khiến nó bay qua một bên, cười lạnh nói:

- Thề thì cũng thề rồi, nếu không sợ ứng nghiệm, thì xéo luôn đi cho ta.

Thanh Long nằm giả chết trong khoang thuyền với vẻ mặt tuyệt vọng, ở đó rên xiết:

- Ta biết ngay ngươi không phải loại tốt đẹp gì mà, ngươi đây là muốn đi chịu chết... tại sao phải dây tới ta, ta vẫn còn con nít, mới bò từ trong trứng ra mà, hu hu hu hu!

Khóc lóc om sòm, lăn lộn, ăn vạ, mọi chiêu thức Thanh Long đều giở ra một lần, hiện giờ chẳng hữu dụng chút nào, cuối cùng chỉ đành ủ rũ cụp tai, đi theo bên cạnh Sở Mặc, bộ dạng thê thảm kia khiến cho ông già ngậm tẩu nhìn thấy cũng không khỏi bật cười.

- Lão đại, chân thành mà nói... ngài còn trẻ như vậy, tuổi thanh xuân phơi phới đang đợi ngài, ngài trông lại đẹp trai, tiểu mẫu... khụ khụ... tiểu nữ nhân...

ừ, nữ nhân... thích ngài cũng chẳng phải ít, sao ngài lại tự rúc vào sừng trâu vậy chứ?

Đi tìm Huyết Ma lão tổ làm gì?

- Chúng ta lưu lạc vũ trụ đi... ngài xem vũ trụ này mênh mông bátngát, vô biên vô hạn, bên trong cất giấu bao nhiêu bí mật đây?

Giữa những ngôi sao thật lớn đó lại chứa bao nhiêu bảo bối?

Ngài đã từng gặp ngôi sao nào lóe sáng như kim cương chưa?

Tất cả những thứ này đều ở ngoài vụ trụ kia.

Còn rất nhiều rất nhiều sự vật giá trị đang đợi chúng ta tìm hiểu?

Vì sao còn phải đi tìm Huyết Ma lão tổ chứ?

- Lão già... khụ khụ, con chó già kia!

Mặc dù y chỉ là con chó già nhưng y lợi hại lắm!

Cắn ngươi một miếng liền lấy mạng của ngươi!

Thanh Long lải nhải nói thầm bên tai Sở Mặc, Sở Mặc cũng chẳng thèm để ý tới nó, chỉ ngồi đó lẳng lặng nghe.

Cuối cùng, Thanh Long thực sự hết cách, nhìn Sở Mặc với vẻ đáng thương:

- Lão đại, ngươi định phá nhà... thế phá tới mức nào?

- Phá đến khi nào y xù lông thì thôi.

Rốt cuộc Sở Mặc cũng mở miệng, trả lời một câu.

Thanh Long trợn trắng hai mắt, lăn đùng té trên mặt đất, một bộ không muốn sống nữa, nói:

- Xong rồi... lần này bản long xem như bị phế đi triệt để rồi.

Lúc này, Nguyệt Khuynh Thành đi tới, nhìn nó nói:

- Ngươi hiểu người kia rất rõ sao?

Thanh Long hí mắt thành một sợi dây, nhìn nàng:

- Tỷ tỷ xinh đẹp, ngài là tiên nữ sao?

- ...

Nguyệt Khuynh Thành không nhịn nổi trợn trắng mắt, thiếu chút nữa đạp cho nó một cước.

Con rồng này quả thực rất ti tiện, làm cho người ta không sao coi nó như chân long được, càng không dám tin lúc trước nó từng đánh ngang tay với Sở Mặc, còn sở hữu năng lực trấn áp tu sĩ cảnh giới Chuẩn ChíTôn.

- Này, trưng ra bộ mặt đó làm chi?

Bọn các ngươi đều quá nghiêm túc.

Thoạt nhìn như là đi chịu chết vậy.

Mà còn lôi bản long theo làm cái gì!

Thanh Long nằm trong khoang thuyền than thở.

- Ngươi có biết Ma tộc không?

Sở Mặc bỗng nhiên nhìn Thanh Long hỏi.

Thanh Long lập tức tỉnh táo, trực tiếp vùng dậy, ngỏng đầu nhìn Sở Mặc:

- Ma tộc?

Ma tộc làm sao vậy?

- Ma tộc sắp đánh tới nơi.

Sở Mặc nói.

- Ha ha ha ha, sao có thể chứ?

Lão đại, ngài đừng bắt nạt tiểu long hiểu biết hạn hẹp, năm đó đại vực Viêm Hoàng tan nát, có rất nhiều lối đi thông giữa đại vực Viêm Hoàng và Ma tộc đều bị phá hủy triệt để.

Cho dù là Chí Tôn của Ma tộc muốn khai thông đường một lần nữa cũng khó lòng thành công!

Thanh Long nói chắc như đinh đóng cột:

- Cho nên, Ma tộc gì gì đó không thể nào đánh tới đây được.

Con rồng này tuy không chút tiết tháo lại còn chẳng biết xấu hổ, nhưng quả thực những chuyện mà nó biết không hề ít.

Nó nhìn Sở Mặc nói:

- Con chó già kia nhập Ma rồi, chuyện này bản long biết, nhưng chỉ cần không động tới y thì phải không sao chứ?

Cớ gì phải đi khiêu khích y?

Trong vũ trụ này, bản long không muốn động đến một...

Thanh Long đang nói, nhìn thoáng qua Sở Mặc đầy ai oán:

- ...

đến hai kẻ nhất, y là một trong số đó!

- Người còn lại chính là lão đại ngài...

Thanh Long chẹp miệng nói.

- Ngươi từng đấu với y rồi?

Sở Mặc hơi híp mắt lại, nhìn Thanh Long hỏi.

- Lạ chưa, không đấu rồi làm chi phải sợ y như vậy?

Thanh Long nguýt Sở Mặc một cái:

- Lời này có thể lão đại không thích nghe, nhưng ta vẫn phải nói...

đừng thấy ngài dễ dàng đã trấn áp được tiểu long, nhưng nếu y muốn trấn áp ngài, thì liền đơn giản như ngài trấn áp ta vậy!

- Vì sao y không trực tiếp trấn áp ngươi luôn?

Sở Mặc hỏi.

Thanh Long bĩu môi:

- Ngươi cho là y không muốn sao?

Nhưng là tiểu long thấy tình thế không ổn, nhanh chân bỏ chạy...

- Ăn nói tử tế.

Sở Mặc lạnh lùng nói.

- Được rồi, đó chỉ là một phân thân của y, phân thân đó rất lợi hại, tiểu long xém chút là bị đánh chết.

Sau lại khi lưu lạc ở vài chủng tộc có nghe nói, bản tôn của con chó già đó còn lợi hại hơn nhiều, tiểu long liền thề từ rày về sau tuyệt đối sẽ không bén mảng đến gần y.

Giờ thì hay rồi...Vẻ mặt Thanh Long rất buồn bực.

Đúng là buồn bực không ít, bởi vì chuyện này quá ma quái rồi.

Trong lòng Thanh Long hối hận tới mức muốn khóc, vì sao mình nhất thời hồ đồ, lại muốn tiến vào chỗ mây thiên kiếp đánh lén cái tên đang độ kiếp này chứ?

Nó bẩm sinh đã miễn dịch với tất cả các loại sấm sét, sấm sét thiên kiếp có lợi hại hơn nữa cũng chẳng thể uy hiếp được nó mảy may.

Hơn nữa trước kia nó cũng chưa bao giờ gặp phải kiếp Đế Chủ, nên không biết cái kẻ đang độ kiếp đáng sợ nhường nào.

Lúc ấy nó chỉ tính đánh lén một chút, đạp chết người này, sau đó nuốt chửng...

Đúng vậy, khi ấynó chính là nghĩ như thế.

Vô sỉ, không tiết tháo, bắt nạt kẻ yếu... chỉ là khi nó gặp phải đối thủ cỡ như Sở Mặc thôi.

Chứ nếu nó gặp tu sĩ không bằng Sở Mặc khác, thì nó chính là một yêu quái rồng điển hình!

Một con mãnh thú đáng sợ!

Giống như con người có thể đồ long, ăn thịt uống máu rồng vậy, vì sao rồng lại không thể ăn thịt người?

Cho nên Thanh Long chưa bao giờ cảm thấy mình sai, chỉ là lần này xui xẻo, gặp một tên sao chổi như vậy.

Tu sĩ bình thường độ kiếp nếu bị người ta không sợ chết tới quấy rầy, không bị thiên kiếp đánh chết mớilà lạ.

Nhưng yêu nghiệt này chẳng những ngang nhiên không sợ, mà pháp khí cũng không tế ra món nào, hơn nữa, còn có thể túm lấy nó mà đánh, đánh xong còn không tha, lại bắt nó phải thần phục.

-----o0o-----

Chương 1612: Giao cho ta (2)

Chương 1612: Giao cho ta (2)

Trời hỡi, rốt cuộc ai mới là kẻ cướp?

Ai mới là cường hào ác bá?

Thanh Long làm ác bá trong khoảng vũ trụ này cảm thấy, so với Sở Mặc, bản thân quả thực chính là một tiểu long long đáng yêu hồn nhiên.

Lời của Thanh Long lại khiến mọi người rơi vào yên lặng.

Bởi vì thực lực của Thanh Long đã rõ như ban ngày, Chuẩn Chí Tôn tầm thường thấy nó đều phải vội vã tránh xa.

Nếu là giao đấu trực diện có rấtít Chuẩn Chí Tôn là đối thủ của Thanh Long.

Như vậy, một sinh linh hùng mạnh, gặp một phân thân của Huyết Ma lão tổ, lại thiếu chút nữa bị đánh chết.

Thì bản tôn của Huyết Ma lão tổ, sẽ hùng mạnh đến đâu?

Chỉ dựa vào đám người trước mặt, thực sự là đối thủ của y sao?

Chớ nói chi...hiện nay ở chỗ Huyết Ma lão tổ, tám chín mươi phần trăm còn có một kẻ khủng bố hơn tồn tại, lão tổ Chí Tôn của Tần gia Tần Thương!

Đó mới chính là kẻ kinh khủng!

Cho nên, dù đám người kia đã chuẩn bị tâm lí sẵn sàng chịu chết, nhưng trong lòng vẫn có chút bất an và thê lương.

Bọn họ không sợ chết, chỉ sợ bản thân chết rồi mà vẫn không đạt được kết quả mong muốn.

Sợ rằng xả thân vì nghĩa mà chẳng làm nên cơm cháo gì.

Sở Mặc nhìn những người này, chợt mỉm cười nói:

- Thực ra không cần tuyệt vọng, lúc trước khi ta bị lão tổ Chí Tôn của Tần gia đuổi giết, là một phân thân của nữ đế Phiêu Linh đã cứu ta.

Nếu không ta đã sớm chết rồi.

Ông già ngậm tẩu đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc có chút giật mình:

- Ngươi từng bị Tần Thương đuổi giết?

- Đúng vậy, lúc ấy ta phá vỡ tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt ở Tần gia, chôn sống tất cả người nhập ma nhà họ Tần...

Sở Mặc nói xong, trên mặt lộ chút tiếc nuối:

- Thực ra nếu khi ấy mà có Hư Độ bên cạnh... có lẽ người của Tần gia không cần chết nhiều như vậy.

Ông già ngậm tẩu hút xoạch xoạch hai hơi, sau đó thản nhiên nói:

- Chuyện đó khác, Tần gia là chủ động nhập ma, hoặc là nói, bọn họ đã sớm chấp nhận sự thật bản thân là Ma tộc rồi.

Lúc ấy, cho dù Hư Độ pháp sư tới căn bản cũng chẳng làm nên chuyện gì.

Bởi vì tất cả cáctu sĩ Tần gia đều sẽ tấn công Hư Độ.

- Có lẽ vậy.

Sở Mặc than nhẹ một tiếng, gật gật đầu, sau đó nói:

- Lúc ấy Tần Thương mới sống lại, còn chưa hoàn toàn khôi phục cảnh giới Chí Tôn, nhưng sức mạnh mà y thể hiện ra đã vô cùng đáng sợ rồi, nếu ta khống chế được trận pháp La Thiên Phá Diệt thì có khả năng còn ngăn cản được y, nhưng ta vốn không có biện pháp nào điều khiển, cho nên, một trận pháp La Thiên Phá Diệt hỗn loạn không chặn nổi y.

Ta may mắn trốn thoát, sau đó tìm được một nơi ẩn nấp.

Nhưng cuối cùng vẫn bị y tìm ra.

Ngay lúc y chuẩn bị giết ta, thì nữ đế Phiêu Linh xuất hiện.

Sau khi đại chiến một phen với Tần Thương, hai nữ đế Phiêu Linhhợp lại làm một, gần như là treo lão thất phu Tần Thương kia lên mà đánh.

- Rồi sau đó?

Thiếu phụ mặt mày hưng phấn nhìn Sở Mặc, nữ đế Phiêu Linh là người mà nàng sùng bái nhất, nghe được tin tức về nữ đế Phiêu Linh, nàng là người kích động hơn ai hết.

- Sau đó ta liền chạy mất chứ còn gì?

Cuộc chiến của Chí Tôn đâu phải ai cũng xem được?

Lại nói, cho dù nữ đế có mạnh hơn thì cũng chỉ là một phân thân, muốn giết Tần Thương có vẻ hơi khó.

Hơn nữa, ta cảm thấy có lẽ kia cũng không phải phân thân của nữ đế, hẳn chỉ là mộtthân thể ngưng tụ từ pháp thuật, thời gian duy trì của pháp thân là có hạn.

Ta không chạy, chẳng lẽ còn chờ đến sau khi pháp thân của nữ đế tiêu tan, cho Tần Thương đánh chết sao?

Sở Mặc nói.

Thiếu phụ không nhịn nổi trợn trắng mắt, tuy nhiên nàng cũng hiểu lời của Sở Mặc là nói thật.

- Thế sau đó thì sao?

Người đàn ông trung niên hỏi, thực ra y cũng rất ngưỡng mộ nữ đế Phiêu Linh.

Lại nói tiếp, những tu sĩ đường thời, phàm là ai biết đến nữ đế Phiêu Linh gần như không ai không sùng bái nàng.

Một Chí Tôn hùng mạnh đã sống ba đời hoa thơm ngan ngát, tài năng vô song!

Loại nữ tử phong thái tuyệt vời như vậy, ai mà không sùng bái?

- Sau lại Tần Thương cũng không có động tĩnh gì, nhưng ta có thể cam đoan y chưa chết.

Như vậy, tám chín mươi phần trăm là y chạy đến chỗ Huyết Ma lão tổ.

Lúc này, Sở Mặc mới xem như giải thích xong nguyên nhân vì sao Tần Thương lại có thể ở chỗ Huyết Ma lão tổ.

- Không ngờ, pháp thân của nữ đế, vẫn còn tồn tại trên thế gian.

Nếu chỉ có vậy.. ta cảm thấy lần này... rất có khả năng nữ đế lại ra tay!

Ông già ngậm tẩu nói.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Lúc trước không phải Thanh tỷ cũng được nữ đế mang đi sao?

Kia hẳn là phân thân của nữ đế rồi!

- Người mang Thanh tiểu thư đi là nữ đế?

Ông lão ngậm tẩu vẻ mặt giật mình.

- Đúng vậy, Thanh tỷ không nói với các ngươi sao?

Sở Mặc cũng thấy bất ngờ.

- Đương nhiên là nàng chưa nói.

Ông già ngậm tẩu thở dài, sau đó lộ ra hàm răng vàng khè, vui vẻ mỉm cười:

- Nếu là như vậy, ... tốt, thật tốt!

Thật là tốt quá!

Ta gần như có thể khẳng định, nữ đế sẽ ra tay!

Tất cả mọi người được cổ vũ, không khí căng thẳng cũng vơi đi rất nhiều.

Thanh Long ở bên cạnh dội nước lạnh nói:

- Ta biết nữ đế Phiêu Linh là một kẻ mạnh cái thế.

Nhưng nàng có thể trấn áp một Chí Tôn rồi, còn cùng lúc trấn áp luôn cả Huyết Ma lãotổ được sao?

Còn một Huyết Ma lão tổ thì phải làm thế nào bây giờ?

Tất cả mọi người lại bắt đầu im lặng, ngay cả ông già ngậm tẩu cũng chỉ hút thuốc xoạch xoạch, không nói năng gì, khói thuốc mông lung lượn lờ che khuất khuôn mặt của y.

Lúc này Sở Mặc nói:

- Giao cho ta.

Mọi người lập tức lắc đầu.

- Không được, tuyệt đối không thể nào!

- Ngươi đi thì lấy ai phá trận?

Trận pháp phải làm sao bây giờ?

- Không được không được, đề nghị này của thiếu gia không dựa vào được.

Thanh Long ở một bên dội cho gáo nước lạnh:

- Giả thiết của các ngươi là được thành lập trong tình huống nữ đế ra tay, nhưng nếu... nếu chẳng may... nữ đế không tới thì sao?

Thanh Long nói dông dài một chuỗi, cuối cùng, chốt lại một câu như tát vào mặt:

- Khi đó các ngươi phải làm thế nào?

Sở Mặc nhìn Thanh Long một cái, vậy ngươi liền tạm thời đỡ đòn thay chúng ta!

- Ha ha ha đại ca ngài thật biết nói đùa, tiểu long nào có bản lĩnhnhư vậy?

Tiểu long không chịu nổi đâu.

Thanh Long bật cười ha ha, căn bản không mắc bẫy.

Ông già ngậm tẩu nhìn Sở Mặc nói:

- Dù sao, tuyệt đối không thể là thiếu gia được.

Sở Mặc lắc đầu nói:

- Lúc trước ta quên mất một việc.

-----o0o-----

Chương 1613: Ta không chung tình, nhưng chỉ yêu một người (1)

Chương 1613: Ta không chung tình, nhưng chỉ yêu một người (1)

Đợi tất cả mọi người cùng nhìn về phía mình, Sở Mặc cười nói:

- Thiên giới có tổng cộng năm trận pháp, ta chỉ phá vỡ một cái, ba cái khác đều là do các ngươi phá.

Cho nên, trong số các ngươi ắt phải có một người am hiểu trận pháp.

Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên lắc đầu nói:

- Đây không phải vấn đề sở trường hay không, nếu như có thể, chúng ta chắc chắn sẽ ngăn cản không cho thiếu gia tới đây.

Chúng ta thà bị tổn thất hết tại nơi này, liều mạng phá trận pháp cuối cùng, cũng không muốn để thiếu gia tự đi mạo hiểm.

Thiếu phụ cũng thế, chàng trai vạm vỡ cũng thế, tất cả mọi người đều gật đầu liên tục.

Ông già ngậm tẩu trầm giọng nói:

- Thiên kim chi tử tọa bất thùy đường*, làm cho thiếu gia phảimạo hiểm đã là không nên nhất rồi, nếu thiếu gia có mệnh hệ gì, chúng ta chẳng biết nên ăn nói với nhị lão gia, với... người nhà của chúng ta thế nào đâu!

* Thiên kim chi tử tọa bất thùđường: Ý chỉ người giàu có thì thường tiếc mạng, không muốn ngồi dưới mái hiên dễ bị ngói rớt xuống đầu.

Ông già ngậm tẩu thiếu chút nữa thì buột miệng nói ra ba chữ đại lão gia kia, nhưng nói đến miệng rồi vẫn nhịn được, y cũng không biết Sở Mặc đã gặp được cha mình.

Thanh Long cũng ở bên cạnh gật đầu lia lịa:

- Đúng vậy, đúng vậy, lão đại, ngài không thể có mệnh hệ gì được...

Tên này cũng chẳng phải đang lo lắng cho Sở Mặc, nó chỉ lo cho chính nó mà thôi, bởi vì một khi Sở Mặc gặp phải nguy cơ gì, chắc chắn nó cũng bị xui xẻo theo.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Mọi người không phải khuyên nữa, đừng nói những câu như thiên kim chi tử...

Nếu quả thực để cho Ma tộc mò tới Thiên giới, thì hết thảy trong tương lai chỉ là một câu nói suông thôi.

Nước mất thì nhà không tan sao?

- Đạo lý thì là như vậy, nhưng sao chúng ta có thể để thiếu gia gặp bất cứ nguy cơ gì ngay trước mắt chứ.

Ông lão nghiêm túc nói:

- Việc khác thì dễ chứ việc này thì khỏi cần thương lượng, thiếu gia chớ có trách chúng ta đi quá giới hạn.

Lúc này, Sở Mặc dừng chiến thuyền lại, sau đó trực tiếp tế Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô ra, hoàn toàn phong ấn nơi này lại.

Hỗn Độn Hồng Lô bay ra khỏi thuyền chiến, treo trên không gian vũ trụ, rủ hàng tỉ sợi khí hỗn độn xuống.

Rất khác so với lúc trước.

Bởi vìcảnh giới của Sở Mặc, đã tăng lên!

Sở Mặc nhìn thoáng qua mọi người, sau đó, bên cạnh hắn đột nhiên xuất hiện một bóng người mông lung, khắp toàn thân đều tản ra một vầng sáng nhàn nhạt, vốn dĩ không nhìn rõ gương mặt.

Nhưng hơi thở toát ra trong nháy mắt khi người đó xuất hiện, lại khiến cho mọi người có cảm giác không đứng vững, khó thở, muốn quỳ xuống mà bái lạy!

Ông già ngậm tẩu vô cùng chấn động, mạnh mẽ lùi về sau hai bước, sau đó hô lên đầy kinh ngạc và hoảng sợ:

- Chí Tôn!

Những người khác cũng lùi về sau vài bước, quả thực không dám tin vào hai mắt của mình nữa.

Thanh Long trực tiếp bị dọa cho sợ choáng váng, nằm phịch trên mặt đất, bắt đầu giả chết.

Lúc này, bóng người đó lại đột nhiên biến mất không còn bóng dáng tăm hơi.

Trên mặt mọi người đều còn đang đọng lại vẻ kinh ngạc, nhìn SởMặc không thể nào tin nổi:

- Nháy mắt vừa rồi là ảo giác của chúng ta sao?

Vì sao bên cạnh chúng ta lại có một Chí Tôn xuất hiện chứ?

- Chắc là ảo giác rồi?

Ta cũng thấy không có khả năng cho lắm.

Chàng trai vóc người vạm vỡ nói thầm.

Ông già ngậm tẩu híp hai mắt, vẻ mặt rung động, sau khi trầm mặc thật lâu mới bỗng nhiên nói:

- Nếu là như vậy, xác suất thành công sẽ cao hơn rất nhiều.

Sở Mặc nói:

- Cho nên, giao Huyết Ma lão tổ cho ta đi, ân oán giữa ta và y cũng phải được giải quyết rồi.

- Không, vẫn cứ để cho chúng ta đối phó với hai người đó đi.

Thiếu gia mang theo bộ phân thân này mà đi tập trung phá trận!

Phá trận rồi, có sự bảo vệ của phân thân này, hẳn là có cơ hội rời đi!

Ông già nói với vẻ mặt thành thật.

Mặt Sở Mặc lập tức xám ngoét.

Ông già ngậm tẩu nhìn Sở Mặc một cách chân thành:

- Thiếu gia, chuyện này ngài nghe già đi.

Xin ngài đấy, ngài chínhlà độc đinh của cả dòng họ Sở rồi, ngài không thể gặp bất trắc gì được.

Nói xong, ông lão cầm túi thuốc, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Sở Mặc.

Thiếu phụ, chàng trai cường tráng, người đàn ông trung niên, còn có mấy người nữa đều quỳ trước mặt Sở Mặc, đồng thanh kêu lên:

- Xin thiếu gia đi phá trận!

Thanh Long ở bên cạnh thì thào:

- Đúng là kỳ lạ, vậy mà lại có một đám người tranh nhau đi chịu chết...Không ai thèm để ý đến nó, Thanh Long xấu hổ ngậm miệng lại, nhưng trong con ngươi lại thoáng qua chút khác thường.

Sở Mặc tiến lên, lần lượt nâng họ dậy, sau đó cười khẽ nói:

- Lúc còn ở nhân giới, từ khi rất nhỏ ta đã biết mình là một đứa trẻ mồ côi, khi đó, ta từng oán hận vì sao cha mẹ lại vứt bỏ ta?

Phần lớn nguyên nhân khiến ta bước chân lên con đường tu hành, cũng là vì mong muốn trở nên mạnh mẽ, sau đó đi tìm cha mẹ, hỏi xem vì sao năm đó họ lại bỏ rơi ta.

Suy nghĩ này vẫn quanh quất trong đầu ta rất nhiều năm.

Mọi người lẳng lặng nghe.

Sở Mặc nói tiếp:

- Sau ta dần lớn lên, gặp rất nhiều người, tốt có, xấu có, từng bước một từ nhân giới lên Linh giới, Tiên Giới rồi Thiên giới...

Suốt chặng đường đi, ta gặp người ta thích, cũng được người khác thích, bạn bè của ta không tính nhiều, cũng phụ lòng không ít hồng nhan...

Nguyệt Khuynh Thành ở một bên đỏ hoe mắt, trong lòng có chút xúc động.

- Cho nên, ta không phải là con người hoàn mỹ gì cho cam, cũng chẳng dám tự nhận mình là người tốt.

Trên mặt Sở Mặc nở nụ cười tự giễu:

- Ở nhân giới có một vị công chúa thảo nguyên, nàng rất thích ta, còn thổ lộ với ta, nhưng ta lại không cho nàng một câu trả lời rõ ràng.

Sau đó, nàng mất.

Chẳng những nàng, còn có rất nhiều người, huynh đệ ta Hứa Phù Phù, ông nội đã nhận nuôi ta, vợ con mà ông nội về già mới có, nghĩa muội Sở Yên của ta... còn có một người ở nhân giới thôi mà thể chất đã là cấp chín, ha ha, tên y là Cao Anh Tuấn, nhưng y lại thích ta gọi y là đại ngốc hơn.

Bọn họ đều chết trong tay Huyết Ma lão tổ.

- Thực ra ta vẫn luôn sợ hãi, ta sợ mất đi, cho nên không dám hứa hẹn, ta sợ cô độc, nên khăng khăng chỉ có một mình.

Người con gái ta yêu nhất cũng là bởi vì Huyết Ma lão tổ mà phải lựa chọn nhập ma.

Ta trừ ma khắp nơi, lôi kéo Hư Độ cùng trừ ma, Nhưng người mà ta muốnđộ nhất lại không gặp cả bóng dáng!

Sở Mặc đang cười, nhưng trong tiếng cười của hắn lại tràn ngập đau thương.

-----o0o-----

Chương 1614: Ta không chung tình, nhưng chỉ yêu một người (2)

Chương 1614: Ta không chung tình, nhưng chỉ yêu một người (2)

- Tâm nguyện lớn nhất trong mấy năm nay của ta chính là tự tay diệt trừ Huyết Ma lão tổ, đúng, nhất định phải tự tay đánh chết y!

Vì thế, cho dù phải trả cái giá lớn hơn đi chăng nữa ta cũng không tiếc.

Sở Mặc hạ giọng nói:

- Lần này, trước khi đi Thủy Y Y có tới tiễn ta, nàng nói với ta, nếu như ta chết, nàng sẽ thủ tiết vì ta cả đời.

Ta cũng chẳng dám nói với nàng câu nếu ta còn sống trở về sẽ cưới nàng làm vợ!

Đây không phải chỉ vì lần này khả năng lớn là có đi không có về, tất cả mọi người, kể cảKhuynh Thành, kể cả các ngươi.

Trong lòng ta rất rõ ràng, trong lòng các ngươi cũng rất rõ ràng mức độ nguy hiểm của chuyến đi này.

Sở Mặc nhìn mọi người:

- Mà là bởi vì trong lòng ta đã có một bóng hình khác, không ai có thể thay thế.

Tất cả mọi người im lặng.

Thanh Long há hốc miệng, ở một bên nghe mà phát đờ người, nó lẩm bẩm nói:

- Có đi không có về...

Thế ta thì sao?

Ta thì sao?

Tiểu long ta phải làm sao bây giờ?

Sở Mặc nhe răng nhìn Thanh Long cười:

- Ngươi chôn cùng!

- Trời đất ơi!

Thân mình mới vùng dậy của Thanh Long lần nữa té nhào, lại chết rồi.

Ánh mắt Sở Mặc quét qua khuôn mặt của mọi người, sau đó hạ giọng nói:

- Cho nên các ngươi đừng ai khuyên ta, nếu thực sự coi ta như thiếu gia của các ngươi, thì để ta đi đi!

Lúc này bỗng nhiên Nguyệt Khuynh Thành yếu ớt nói:

- Làm vậy... thực sự sẽ không tổn thương đến càng nhiều người hơn sao?

Bỗng nhiên Sở Mặc cười rộ lên, hắn nhìn Nguyệt Khuynh Thành có chút xót xa:

- Ở bên cạnh ta có lẽ là sai lầm lớn nhất cả cuộc đời ngươi, nhà tan cửa nát, đến bản thân mình cũng khó lòng bảo vệ.

- Không, đi theo công tử là lựa chọn sáng suốt nhất trong cuộc đời này của Khuynh Thành!

Nguyệt Khuynh Thành nhìn Sở Mặc có chút kích động:

- Mặc dù công tử rất chung tình, nhưng điều này cũng không ngăn được chúng ta thích công tử mà.

Nói xong, Nguyệt Khuynh Thành đỏ mặt cúi đầu, có chút không dám nhìn vẻ mặt mọi người.

Đối mặt với cái chết, dù đã chuẩn bị tâm lý đến đâu, cũng khó lòng thong dong tuyệt đối.

Thời điểm này, rất dễ thổ lộ cõi lòng.

Sở Mặc cười khổ nói:

- Thực ra ta không hề cảm thấy bản thân là một kẻ chung tình.

Tất cả mọi người hơi ngẩn ra.

Sở Mặc nói:

- Nhưng ta chỉ yêu có một người!

Nhìn thoáng qua mọi người, Sở Mặc nói tiếp:

- Ta đều rất thích các ngươi!

Mỗi người các ngươi ta đều thích!

Thiếu phụ trừng mắt:

- Thiếu gia chớ giả ngu, ngươi không cần chêm câu nói phía sau vào, chúng ta ước gì thiếu gia cưới thêm mấy cô gái về nhà, sinh con đẻ cái cho Sở gia đây này!

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Đợi có thể còn sống trở về hãy nói.

Nguyệt Khuynh Thành nhìn Sở Mặc, ánh mắt nàng rất sáng, rất sáng, cẩn thận hỏi:

- Ý công tử là... ngài nghĩ thông suốt rồi hả?

Sở Mặc cười cười không nói, trong lòng lại nghĩ: thông suốt cái gì chứ?

Chẳng qua là đối mặt với kết quả ắt phải chết, liền nói vài câu thực lòng, trong giới tu hành này, người chung tình có, người đa tình cũng có.

Thực ra chỉ là do tính cách mỗi người thôi, với Sở Mặc mà nói, hắn chỉ yêu một mình Kỳ Tiêu Vũ, nhưng hắn sao có thể nỡ phụ lòng mong mỏicủa nhiều người như vậy.

Thấy mỹ nhân từ hồng nhan thành tóc bạc, vui lắm sao?

Điều đó rất mâu thuẫn, muốn chân chính đối mặt với những hồng nhan tri kỷ này một cách thản nhiên, nói dễ hơn làm!

Hơn nữa, con đường hắn đi, đã định trước là cô độc, lại có mấy ai có thể thực sự cùng hắn đi tiếp?

Đi tới cuối con đường?

Thấy Sở Mặc đã quyết định, ông già ngậm tẩu miễn cưỡng gật đầu đồng ý, chấp nhận cho Sở Mặc cùng họ đối mặt với Huyết Ma lão tổ và Tần Thương, người đàn ông trung niên đi phá trận.

Nhưng trong lòng ông lão đã sớm hạ quyết định, bất kể ra sao, cũng phải hết sức bảo vệmột mạng cho Sở Mặc.

Quyết không để hắn gục ngã tại nơi này.

Chiến thuyền bay vun vút trong không gian vũ trụ tĩnh lặng, xuyên qua từng dải, từng dải ngân hà.

Thậm chí còn gặp không ít chủng tộc kỳ dị.

Sở Mặc không muốn dây dưa chậm trễ thời gian, mỗi khi sắp gặp phải sinh linh chặn đường, đều trực tiếp sai Thanh Long thả hơi thở của nó ra.

Một đường thông suốt, thẳng đến hang ổ của Huyết Ma lão tổ.

Lúc này, Thanh Long đang nằm trên đất giả chết ở đó lẩm bà lẩm bẩm:

- Bọn chung tình đều nên mang ra thiêu sống, đúng là dị đoan!

Chung tình không tốt cho duy trì nòi giống...

Thiếu phụ liếc nhìn Thanh Long một cái:

- Người ta nói rồng có bản tính dâm tà, đúng là chẳng sai.

Vẻ mặt Thanh Long ai oán:

- Trời ạ, tiểu long ta là con rồng trong sáng như thế, đến chân của một tiểu mẫu long (rồng cái) còn chưa từng chạm...

Nào có dâm?

Dâm với ai?

Sở Mặc đá cho con rồng xấu tính kia một cái:

- Thôi được rồi, đứng lên ngay, nói không chừng phải chuẩn bị chiến đấu bây giờ.

Thanh Long quệt miệng, cuộn mình thành một vòng tròn, đầu đặt lên thân, sau đó lại lẩm bẩm:

- Ta là một chú rồng yêu hòa bình, chưa bao giờ thích chém chém giết giết...Sở Mặc lười trả lời nó, đi tới hướng cửa sổ bên mạn thuyền.

Nhìn ra xa, vũ trụ tối đen ngoài kia sâu hun hút, vô số vì sao lóng lánh, hằng tinh sáng lên ánh hào quang rực rỡ chói mắt, giống như những viên minh châu được khảm trong vũ trụ.

Nhất thời, mọi người đều im lặng, trong vũ trụ mênh mông vô tận này quả thực ẩn chứa quá nhiều bảo vật cùng bí mật, sinh linh đã tới cảnh giới này là có thể rời khỏi mảnh đất của mình, phiêu du trong vũ trụ vô cùng rồi.

Nhưng nếu để Ma tộc kéo tới, thì cho dù bọn họ có trốn đến tận rìa vũ trụ, thì một ngày nào đó cũng sẽ bị tìm tới cửa.

Khi ấy, lên trời xuống đất đều chẳng còn lối đi.

Thực ra tất cả mọi người đều hiểu được điều đó, cho nên, chỉ cần không bị điên, thì tuyệt đối sẽ không hy vọng Ma tộc chân chính đổ bộ đến thế gian này.

Loại như Tần Thương và Huyết Ma lão tổ thuần túy chính là kẻ điên.

Vì đạo của mình, bọn họ đã sớm vứt bỏ những tình cảm đáng ra một sinh linh phải có, giờ thì chẳng còn vướng bận điều gì, với bọn họ mà nói, chỉ cần bản thân được lợi, đâu thèm để ý tới thế giới rộng lớn này chìm trong tai họa?

Khu vực ngôi sao mà Huyết Ma lão tổ sinh sống chìm trong cô quạnh, khắp vòm trời đều bị phong ấn bởi một trận pháp thật lớn.

Bất cứsinh linh nào chỉ cần tiến vào phạm vi trận pháp, thì Huyết Ma lão tổ đều sẽ cảm ứng được.

Cho dù đó chỉ là một cánh chim bay, cũng chẳng thể thoát khỏi thần niệm của y.

Cho nên, dải ngân hà mênh mông này, đã hoàn toàn nằm trong sự giám sát của Huyết Ma lão tổ.

Tuy nhiên, hiện tại y đang không vui.

-----o0o-----

Chương 1615: Ngân hà bát ngát

Chương 1615: Ngân hà bát ngát

Y không đánh cờ với Tần Thương, mà đang uống rượu.

Uống rượu giải sầu.

Bởi vì quãng thời gian trước, Huyết Ma lão tổ phát hiện số huyết nô của y trên Thiên giới đột ngột giảm mất một số lượng lớn!

Thậm chí còn đạt tới cái mức mà y phát sợ.

Y từng hoài nghi có Chí Tôn ra tay.

Tần Thương cũng nghi là có Chí Tôn ra tay.

Giống như khi y muốn giết Sở Mặc nhưng lại bị một thân thể ngưng kết từ pháp thuật của nữ đế Phiêu Linh ngăn cản vậy.

Là có Chí Tôn ra tay can thiệp vào tình hình của Thiên giới!

- Dòng họ Sở tuy đã lụn bại gần một kỷ nguyên, nhưng gốc gác của họ lại vẫn sâu như cũ.

Con rết trăm chân, chết vẫn chưa gục ngã.

Tần Thương nhìn Huyết Ma lão tổ:

- Cho nên chúng ta phải làm tốt ở nơi này.

Cho dù trận pháp ở đây hoàn toàn khác trận pháp ở những nơi khác, nhưng vẫn phải cẩn thận thì hơn.

Con ngươi Huyết Ma lão tổ lóe lên ánh sáng lạnh, gật đầu nói:

- Trừ khi nữ đế Phiêu Linh thực sự hồi sinh, bằng không, cho dù là pháp thân của nàng lại đây cũng chẳng làm nên chuyện gì.

Căn bản không phá được trận pháp nơi này.

Tần Thương gật gật đầu:

- Mặc dù vậy, nhưng cẩn thận vẫn hơn.

Huyết Ma lão tổ nói âm u lạnh lẽo:

- Một ngày kia khi Ma tốc đổ bộ, việc đầu tiên ta muốn làm chính là tiêu diệt triệt để dòng họ Sở.

Tần Thương cười cười gật đầu nói:

- Đúng vậy, ta cũng đang có ý này!

Lúc này, đuôi lông mày của Huyết Ma lão tổ khẽ nhướng lên, lẩm bẩm nói:

- Hình như có sinh linh nào đó đang tiến vào.

- Hả?

Tần Thương nhìn thoáng qua Huyết Ma lão tổ.

Y biết, sinh linh có thể khiến Huyết Ma lão tổ phản ứng nghiêm túc như vậy sẽ không phải loại tầm thường.

- Để ta đi kiểm tra một chút...

Huyết Ma lão tổ hơi nhắm hai mắt lại, bắt đầu vận hành tâm pháp, pháp lực ngập trời chầm chậm tỏa ra từ cơ thể của y.

Đạo cảnh ẩn chứa trong những pháp lực này khiến ánh mắt Tần Thương hơi thay đổi.

Tuy rằng sớm đã biết Huyết Ma lão tổ rất hùng mạnh, trong lòng Tần Thương cũng rất công nhận thực lực của Huyết Ma lão tổ, nhưng khi y thấy Huyết Ma lão tổ biểu hiện ra sức mạnh dường như chẳng kémy là bao này, thâm tâm Tần Thường vẫn cảm thấy giật mình khiếp sợ.

Biển tinh thần của Huyết Ma lão tổ vô cùng rộng lớn, khả năng tính toán của y cũng chẳng kém cỏi hơn vị Chí Tôn như Tần Thương.

Gần như chỉ nháy mắt, thần thức của y đã tìm ra một con thuyền chiến đang xâm nhập vào trận pháp mà y bố trí tiến gần tới mảnh tinh hà này.

Tuy nhiên, khi y muốn tiếp tục kiểm tra xem những kẻ trong thuyền là ai, thì lại phát hiện con thuyền ấy được bao phủ bởi một hơi thở đại đạo hùng hồn, thần thức vốn dĩ chẳng thể chui lọt.

Điều này khiến Huyết Ma lão tổ cảm thấy hơi kinh ngạc, sau đó, ymở hai mắt, nói với giọng lạnh tanh:

- Có chút việc hay ho, Tần huynh cứ an tọa đi, ta đi xem sao.

Tần Thương nao nao, nhìn Huyết Ma lão tổ:

- Cần ngươi tự đi sao?

- Phân thân mà thôi.

Huyết Ma lão tổ nói xong, liền hơi khép hờ mắt, ngồi đó không nhúc nhích.

Tần Thương nhìn thân thể của Huyết Ma lão tổ đang ngồi trước mắt, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Y chẳng dám động tới thânthể Huyết Ma lão tổ, đối phương dám làm vậy ngay trước mặt y, chứng tỏ là có chuẩn bị kỹ càng.

Y giật mình là vì không biết người tới là ai, mà có thể bắt Huyết Ma lão tổ phải chia đại bộ phận thần thức ra tự đi xem xét?

Lúc này, Tần Thương cũng hơi nhắm hai mắt, bắt đầu tính toán.

Tuy rằng nơi đây chẳng phải địa bàn của mình, nhưng tới cảnh giới của y rồi, thì dù bản thân đang ở một vũ trụ hoàn toàn xa lạ, năng lực tính toán của y vẫn vô cùng hùng mạnh.

Sau đó, Tần Thương cũng "nhìn thấy" chiếc thuyền chiến kia, đồng thời, khi y muốn "thăm dò" bên trong thì thần thức cũng bị ngăn cản.

Hít!

Tần Thương không nhịn nổi hít sâu một ngụm khí lạnh, ít nhiều cũng cảm thấy khó tin, nhíu nhíu mày.

Ngay cả thần thức của một Chí Tôn như y mà còn không vào được, vậy chẳng phải là nói trong chiến thuyền kia có kẻ đồng cấp với mình?

Đến lúc này, Tần Thương có chút không ngồi yên được rồi.

Sở dĩ hiện tại bọn họ còn ngồi đây vững chãi như núi, chính là vì đã kết luận sẽ không có vấn đề gì vượt ngoài tầm kiểm soát của họ diễn ra.

Tuy rằng nữ đế Phiêu Linh còn thường xuyên hiển linh trên thế gian này, những bọn họ cũng chẳng lo lắng cho lắm.

Dù sao bây giờ nữ đế Phiêu Linh mới chết chưa được mười ngàn năm.

Trong vòng mấy vạn năm, chấp niệm của một Chí Tôn đã chết đi, vẫn có thể hiển linh như cũ.

Chuyện này tuy rằng bất bình thường, nhưng cũng không được coi là điều gì mới mẻ.

Trong con mắt của Tần Thương và Huyết Ma lão tổ, nữ đế Phiêu Linh đã sống lại ba đời, thì tuyệt đối chẳng thể đi ngược đạo trời, sống lại thêm đời thứ tư.

Như vậy, chỉ cần không phải nữ đế còn sống sờ sờ xuất hiện trước mặt họ, họ cũng không có gì lo lắng.

Theo Tần Thương, Chí Tôn chân chính còn sống đương thời cũng chỉ có một người là y.

Cộng thêm Huyết Ma lão tổ chẳng kém cỏi hơn Chí Tôn, thì không ai có thể là đối thủ của họ được.

Nhưng chiếc thuyền chiến này lại là chuyện gì đây?

Chẳng lẽ nói, đây là một chiến thuyền Chí Tôn?

Tần Thương đưa mắt nhìn Huyết Ma lão tổ ở đối diện, vẫn ngồi đó không nhúc nhích.

Đôi mày Tần Thương cau thành chữ "xuyên" ( 川) sau đó chậm rãi giãn ra, cũng khoanh chân ngồi xuống, tách một thần thức cho ra ngoài trôi nổi.

Chuyện như vậy không tự mình đi xem một cái, trong lòng y sẽ bứt rứt không yên.

Sau khi chiếc thuyền tiến vào dải ngân hà này, liền neo tại đó, thời gian trôi qua rất lâu rồi mà không động đậy.

Sở Mặc vận dụng thuật Phong Thủy, khuấy động cả dải ngân hà bát ngát!

Trong dải ngân hà có hàng tỷ ngôi sao, vô cùng vô tận, tuy với vũ trụ rộng lớn này mà nói thì chỉ như muối bỏ bể mà thôi.

Nhưng với mấy người bọn họ, dải ngân hà này cũng lớn y như vậy!

Ngay cả là tu sĩ cảnhgiới Đế Chủ nếu muốn vượt qua nó chí ít cũng cần dùng thời gian mấy năm.

Nếu Sở Mặc không có thân thể cảnh giới Đế Chủ, mà muốn đi khuấy động phong thủy nơi đây, gần như là chuyện không thể nào rồi.

Bởi vì thực sự quá rộng lớn.

Từng sợi số mệnh trong trời đất còn mảnh hơn dây tơ hàng tỉ lần, mắt thường không thể thấy được, dần dần tụ về hướng Sở Mặc.

Biển tinh thần vô cùng hùng mạnh của Sở Mặc bắt đầu vận chuyển, không ngừng tính toán tọa độ các điểm trong tinh hà.

Cảnh giới càng cao, năng lực tính toán lại càng hùng mạnh, nếu là cảnh giới hơi kém một chút thôi, loại tin tức khổng lồ vọt vào biển tinh thần chỉ trong nháy mắt này, thậm chí có thể trực tiếp tấn công khiến tinh thần sụp đổ, biến thành ngu ngốc.

-----o0o-----

Chương 1616: Ta là ông nội của ngươi (1)

Chương 1616: Ta là ông nội của ngươi (1)

Sau một lát, sắc mặt Sở Mặc đã hơi tai tái, hắn tính ra vị trí của trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng rồi.

Nhưng trong lòng hắn có chút khổ, bởi vì nơi đó lại chính là trung tâm của vùng sao này, nếu hắn đoán không sai, thì đó chính là nơi mà Huyết Ma lão tổ thực sự trấn giữ.

Sở Mặc thông báo kết quả này cho mọi người biết.

Giọng nói của người đàn ông trung niên rất bình tĩnh, hầu như chẳng có chút dao động nào, y nhìn Sở Mặc:

- Giao cho ta đi, ta sẽ dốc hết sức để xử lý tốt việc này.

Sở Mặc gật gật đầu, nhìn người đàn ông trung niên đó thật chăm chú, sau đó nói:

- Phải còn sống trở về!

Y cười rộ lên:

- Ta còn chưa sống đủ đâu.

Lúc này, người có vóc dáng cao gầy đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy ngườiđàn ông trung niên một chút, tuy không nói gì, nhưng vành mắt y lại hơi hoen đỏ.

Người đàn ông trung niên đập đập vào bả vai y, cười nói:

- Bảo trọng!

Thiếu phụ mím môi, nhìn chồng mình ôm người đàn ông trung niên, hốc mắt đỏ lên, muốn nói điều gì khiến không khí sôi động lên một chút, nhưng lại chẳng thể nào mở miệng.

Người đàn ông trung niên nhìn mọi người thật kỹ:

- Nhiệm vụ của các ngươi còn gian khổ hơn ta nhiều, tất cả mọingười, nhớ phải bảo trọng!

Nói xong, y trực tiếp lấy một món pháp khí nho nhỏ ra, như là một chiếc thuyền buồm.

Người đàn ông trung niên yên lặng đọc thần chú, chiếc thuyền buồm lớn lên như thổi, nháy mắt trở thành chiếc thuyền buồm to chừng một trượng.

Người đàn ông trung niên nhảy phắt lên, chiếc thuyền buồm lập tức biến mất khỏi khoang thuyền chiến.

Đây là một pháp khí Chí Tôn đỉnh cao!

Sau khi chiếc thuyền buồm biến mất, Sở Mặc thử theo dõi xem, thì phát hiện ra, hắn đã hoàn toàn không tìm được rồi.

Ông lão ngậm tẩu hút xoạch xoạch hai hơi thuốc, nói:

- Đây là pháp khí tinh phẩm do lão thái gia để lại, cho dù là Chí Tôn cũng không dễ để phát hiện ra sự tồn tại của nó đâu.

Chớ nói chi, hẳn là ánh mắt bọn chúng giờ đang dồn cả vào ta.

Trong lúc nói chuyện, một hơi thở hùng hồn trực tiếp trùm lên nơi này.

Sau đó, một giọng nói lạnh như băng truyền đến:

- Người trong thuyền, mau lăn ra đây!

Thanh Long vèo cái trốn sau lưng Sở Mặc, vẻ mặt sợ hãi nói:

- Trời ạ...

Là lão già kia!

Trong con ngươi của Sở Mặc hiện lên sát khí lạnh như băng, lạnh lùng nói:

- Huyết Ma lão tổ!

Tiếp theo, hơi thở kia trực tiếp hóa thành sát khí đậm đặc, lao thẳng về phía chiếc thuyền.

Cả mảnh vũ trụ bị sát khí này quấy cho hỗn loạn.

Trong luồng sát khí, chiếc thuyền chiến trông chẳng khác nào một chiếc thuyền cá mỏng manh trên biển đang bị sóng đánh dồn dập, có thể lật úp bất cứ lúc nào.

Ông lão ngậm tẩu thuốc nhìn thoáng qua mọi người, thân hình khẽ nhún, trực tiếp vọt ra bên ngoài thuyền chiến, lạnh lùng quát:

- Huyết Ma lão tổ, đừng vội càn rỡ, hãy ăn một đòn của ta!

Ông lão vung nõ điếu trong tay, trực tiếp đánh qua một thân hình mơhồ trong không trung.

Vù!

Luồng sát khí trong không gian hỗn độn kia bị nõ điếu của ông già đánh tan.

Sau đó, giữa không trung, xuất hiện một nõ điếu khổng lồ, giống như tòa núi lớn, hung hăng đánh về phía bóng người kia của Huyết Ma lão tổ.

Tiếp đó, người cao gầy, chàng trai vạm vỡ, và mười mấy người khác đều ra khỏi chiến thuyền, không nói hai lời trực tiếp bắt tay nhau, cùng tấn công về phía bóng người mơ hồ của Huyết Ma lão tổ.

- Một bầy kiến hôi, muốn chết!

Giọng quát lớn lạnh đến cực điểm của Huyết Ma lão tổ truyền tới, như sấm đánh cuồn cuộn, chấn động đến mức cả không gian vũ trụ này liên tục phát ra từng tiếng nổ vang.

Huyết Ma lão tổ thẳng tay dùng pháp lực vô biên, tạo thành một chưởng khổng lồ, trực tiếp đập về phía chiếc nõ điếu lớn đang đánh tới phía y.

Ầm!

Chiếc nõ điếu to như tòa núi lớn kia nổ rầm rầm, tàn dư chưởng lựcđó của Huyết Ma lão tổ tiếp tục đè thẳng đến chỗ ông lão ngậm tẩu.

Đó là một loại công kích với pháp lực cao thâm, đè qua đây thì thậm chí có thể đập vụn cả một ngôi sao.

Lúc này, khóe miệng của ông lão ngậm tẩu tràn ra một tia máu tươi, đạo của y đã bị thương!

Đây mới chỉ là một đòn mà thôi!

Chênh lệch lại rõ ràng như vậy!

Cảnh giới giữa hai bên cách nhau quá xa, hoàn toàn không phải chỉ cần có dũng khí là bù được.

Tuy nói cảnh giới đều là Chuẩn Chí Tôn, cấp bậc của Huyết Ma lão tổ lại cao hơn ông lão ngậm tẩu nhiều!

Nhưng, khi ấy, đòn tấn công của những người khác cũng đều đã ập tới.

Thiếu phụ trực tiếp lấy chiếc liềm hóa thành một lưỡi hái lớn, hung hăng bổ về phía cần cổ của Huyết Ma lão tổ.

Vũ khí của chàng trai vạm vỡ là một cán búa, y bật lên cao, nện về phía eo của y.

Người đàn ông cao gầy, chồng của thiếu phụ kia thì dùng tay trần, trực tiếp tung chưởng về phía lồng ngực.

Một cánh tay khác của Huyết Ma lão tổ quét qua mấy người này, một luồng sáng sắc lẻm lập tức chém ra!

Ông lão ngậm tẩu thuốc hừ lạnh một tiếng, gầm lên giận dữ, trên người toát ra sức mạnh cuồn cuồn của quy tắc, nhắm thẳng hướng Huyết Ma lão tổ, trực tiếp đánh nát chưởng lực to lớn kia.

Nhưng cũng bởivậy, mà y hộc máu tươi.

Không ngờ những đợt tấn công của đám người thiếu phụ, chàng trai vạm vỡ và người đàn ông cao gầy kia cũng linh hoạt, sắc bén vô cùng, hợp sức đỡ được cú đánh này của Huyết Ma lão tổ.

Huyết Ma lão tổ hơi nheo mắt, nhìn đám người:

- Được, rất tốt, đúng là có tài.

Nếu bản tôn đoán không sai thì các người chính là đám tàn dư của dòng họ Sở phải không?

Tìm được đến đây thì coi như các ngươi cũng khá có bản lĩnh đấy.

Tuy nhiên, nếu đã đến rồi thì đừng hòng trở về, ở lại đây đi!

Ông già ngậm tẩu thuốc lau vết máu ở khóe miệng, lạnh lùng nói:

- Chúng ta tới, không có ý định còn sống trở về!

Nói xong, đám người kia liền ra tay thêm lần nữa, không ngờ bọn họ lại tạo thành một trận pháp, sự phối hợp với nhau ăn ý tới không ngờ, vây Huyết Ma lão tổ lại, tấn công dồn dập.

Mặc dù đây chỉ là một phân thân của Huyết Ma lão tổ, nhưng lại có tới hơn một nửa thần thức của y, cho nên cũng biểu hiện ra vô cùng dũng mãnh.

Trên thân y ma diễm bốc ngùn ngụt, mỗi cú đòn đều mang theo uy lực càn quét, dưới sức mạnh những công kích này, các ngôi sao ở vị trí tương đối gần đều nát thành bột mịn.

Nhưng vẫn không thể đột phá được vòng vây của đám người ông lão ngậm tẩu.

Bên trong chiến thuyền, vẻ mặt Thanh Long đầy sợ hãi, miệng lẩm bẩm nói:

- Điên rồi, đúng là điên rồi!

Đám ngươi kia vậy mà muốn tiêu diệt một bậc cao thủ gần với Chí Tôn...

Con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng của Sở Mặc dõi theo, hắn chưa ra tay.

Bởi vì hắn đang chờ cơ hội!

-----o0o-----

Chương 1617: Ta là ông nội của ngươi (2)

Chương 1617: Ta là ông nội của ngươi (2)

Đang chờ đợi cơ hội, để có thể đánh cho Huyết Ma lão tổ bị thươngnặng với chỉ một đòn!

Theo cuộc chiến được triển khai, đám người ông lão cũng lần lượt tung ra những chiêu thức tuyệt học của mình, trận pháp hợp nhất, tuyệt học vô song.

Thủ đoạn tấn công của họ cũng vô cùng linh hoạt và sắc bén.

Tuy rằng công lực của Huyết Ma lão tổ là có một không hai trong thiên hạ, nhưng muốn đột phá ra ngoài trong thời gian ngắn cũng khá khó khăn.

Bởi vì đám người này vừa hung hãn vừa liều mạng!

Hễ lao lên làdùng tính mệnh đánh trả.

Không thể không nói, quả thực Huyết Ma lão tổ bị đánh cho trở tay không kịp.

Đồng thời, Huyết Ma lão tổ cũng còn đang ngó chừng chiếc thuyền chiến kia, y vẫn cứ có cảm giác, bên trong chiếc chiến thuyền đó tồn tại một kẻ khủng bố nào đó đang quan sát mình.

Điều này khiến Huyết Ma lão tổ khá khó chịu, với tầm mắt của y, đến Tần Thương mà y còn chẳng coi ra gì, sao đã từng bị người khác đối xử như vậy?

- Không phải chỉ có mỗi tiểu hòa thượng biết hy sinh!

Đúng lúc này, một người trung niên trong số đám người họ Sở quát lớn, vọt thẳng tới chỗ Huyết Ma lão tổ.

- Chết!

Giọng nói lạnh như băng của Huyết Ma lão tổ vang lên, một trường kiếm được ngưng tụ từ sức mạnh nháy mắt xuyên qua thân thể người họ Sở này, nhưng thân thể y chẳng hề dừng lại, mà tốc độ còn nhanh hơn!

Kỹ năng hy sinh, bị tấn công càng mạnh, thì sức thiêu đốt sinh mạng càng mãnh liệt, uy năng tuôn ra lại càng nhiều.

Ầm!

Người trung niên họ Sở này vẫn luôn chẳng có tiếng tăm gì, dọc đường đi Sở Mặc cũng chưa trò chuyện được mấy câu.

Nhưng lúc này, y lại lựa chọn hy sinh không chút do dự.

Thân thể y nổ tung!

Đây là một tu sĩ đã vượt qua cảnh giới Đế Chủ đỉnh cao, nhưng chưa bước vào ngưỡng Chuẩn Chí Tôn.

Y xả thân tự bạo, một khi đã làm, liền không thể dừng.

Tan xương nát thịt không nói, đến thần hồn cũng bị vỡ tan theo!

Hay nói cách khác, sau hôm nay, trên đời đã không có người này tồn tại nữa rồi.

Một tiếng vang lớn, lồng ngực phân thân đó của Huyết Ma lão tổ trực tiếp nổ bung.

Phân thân mơ hồ kia của Huyết Ma lão tổ rách nát, gầm gào điên cuồng.

Trong nháy mắt này, đám người thiếu phụ, chàng trai vạm vỡ cùng người đàn ông cao gầy lại liều chết xông lên, cho phân thân của Huyết Ma lão tổ thêm một đòn đánh nặng nề.

Ầm!

Một cánh tay của Huyết Ma lão tổ bị nát tươm!

Tuy chỉ là một cánh tay của phân thân, nhưng điều này cũng đã quá kinh người rồi!

Cho dù là bị mười Chuẩn Chí Tôn vây quanh y cũng chưa từng thảm hại như vậy.

Lưỡi hái của thiếu phụ xẹt qua đầu vai của Huyết Ma lão tổ, để lại một vết máu sâu.

Nhưng chính nàng ta, lại bị ngọn roi do sức mạnhngưng tụ thành của y đánh bay.

Miệng hộc máu, lộn vài vòng trong không trung.

Người đàn ông cao gầy la lên đau đớn, rút một thanh trường đao ra, hung hăng chém về phía sau lưng của Huyết Ma lão tổ.

Lúc này, ông lão ngậm tẩu thuốc cũng tung ra một cú đánh bất thình lình!

Đến Huyết Ma lão tổ cũng không thể không ứng phó cẩn thận với cú đánh này của ông lão.

Bởi vậy, sau lưng y bị người đàn ông cao gầy chém trúng, máu tươi tóe ra!

Huyết Ma lão tổ gầm lên giận dữ, cứng rắn chống đỡ đòn đánh của ông già ngậm tẩu.

Trực tiếp đánh bay ông già.

Nhưng thoạt nhìn, bộ phân thân này của y cũng đã thủng lỗ chỗ, trực tiếp nhận lấy sự đả kích mang tính hủy diệt!

Đây là dòng dõi họ Sở!

Đây là đời sau nhà họ Sở!

Tuy trong huyết quản bọn họ không có máu của Sở gia, nhưng trong linh hồn họ đã in đậm dấu ấn Sở gia!

Hung hãn không sợ chết!

Từ trước tới này, họ Sở không có loại vứt đi!

Huyết Ma lão tổ gào lên, trực tiếp vận dụng pháp lực vô biên, gọi bản thể của mình đến từ tinh vực xa xôi.

Với y mà nói, điều này chính là một sự nhục nhã không thể nào chấp nhận nổi.

Tần Thương mới bước chân ra khỏi điện cổ đã thấy bản tôn của Huyết Ma lão tổ vèo cái biến mất ngay trước mắt, trên mặt y lập tức lộ vẻ khiếp sợ vô cùng.

Bất chấp rồi, bay thẳng đến phương hướng nơi cuộc chiến diễn ra.

Có thể khiến Huyết Ma lão tổ phải sử dụng bản tôn, chứng minh lực chiến của đối phương vô cùng kinh người!

Tuy rằng sâu trong nội tâm y ước gì Huyết Ma lão tổ gặp bất trắc nhanh nhanh một chút, nhưng lúc này, y lại nhất định phải đứng chung một chiếc thuyền với Huyết Ma lão tổ.

Cho nên, động tác của Tần Thương rất mau gọn, vừa thuấn di nháy mắt đã bay ra ngoài mấy ngàn vạn dặm, tiếp theo thân hình y liền lóe lên, bay về phía bên kia.

Bản tôn của Huyết Ma lão tổ nhanh hơn, gần như xuất hiện tại nơinày ngay lập tức, thần hồn của y trở lại bản tôn luôn, bỏ qua phân thân cũng khá mạnh mẽ kia.

Y hận muốn phát điên, ngửa mặt lên trời rít lên.

Đám người kia khiến y chịu thiệt không nhỏ.

Quan trọng hơn là, y đã mất mặt vô cùng ngay trước mũi Tần Thương!

- Hôm nay, bất cứ một ai trong các ngươi cũng đừng hòng muốn sống mà rời khỏi...

Huyết Ma lão tổ còn chưa dứt lời, con ngươi đã bắn ra hai luồng sáng, nhìn về một chỗ trong không gian.

Ở đó, có một người trẻ tuổi đira, mày kiếm mắt sáng, dáng người khôi ngô, mặc một bộ quần áo đen, áo bào quàng vai, toàn thân khí huyết ngút trời, đang lạnh lùng nhìn y.

- Sở Mặc!

Huyết Ma lão tổ trở về bản tôn, cắn răng nhả ra hai chữ tại nơi âm u nhất, giọng nói của y lạnh lẽo thấu xương.

Rốt cuộc y đã gặp được người thanh niên liên tục ra tay phá hỏng chuyện lớn của y rồi, một cơn hận sâu sắc nhanh chóng bùng lên.

Y bay thẳng tới chỗ Sở Mặc định ra tay.

Xòe từng ngón!

Giống như người bình thường dùng ngón tay chỉ vào cái gì vậy, lần lượt xòe từng ngón chỉ hướng Sở Mặc.

Vù..

ù..

ù...!

Trong không gian vũ trụ mênh mông này lập tức phát ra từng tiếng vù vù.

Cả mảnh trời như thể bị bàn tay xòe ra này áp cho sụp xuống.

Bàn tay mang theo một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa, tràn ngập quy tắc, nhắm thẳng về phía Sở Mặc.

Nhưng vào lúc này, Huyết Ma lão tổ đột ngột quay ngoắt lại, đưa bàn tay này chỉ ngược về phía sau!

Một luồng sáng vượt qua vũ trụ, giống ánh cầu vồng phóng vụt tới đầu của Huyết Ma lão tổ.

Trực tiếp va chạm với bàn tay kia.

Một vùng không gian rộng lớn bị xói mòn, luồng xung lực bắn rađánh nát cả những ngôi sao cách đó cực xa.

Toàn bộ không gian bùng lên ánh sáng còn chói mắt hơn mặt trời.

Bên trong hào quang truyền ra giọng nói vừa sợ vừa giận của Huyết Ma lão tổ:

- Ngươi... ngươi là ai?

Răng rắc!

Giống như một dải núi lớn bị bẻ ngang xương, phát ra từng tiếng nứt vỡ giòn giã.

Bàn tay của Huyết Ma lão tổ lập tức bị bẻ gãy!

Đúng lúc này, một bóng dáng như đang nở rộ hào quang, tay cầm Thí Thiên, hung hăng vung một đao như chẻ củi chặt về phía đầu của Huyết Ma lão tổ.

- Ta là ông nội của ngươi!

Bóng người nở rộ hào quang này nói.

-----o0o-----

Chương 1618: Đao trảm Chí Tôn (1)

Chương 1618: Đao trảm Chí Tôn (1)

Nhát đao kia, cực hung ác!

Trực tiếp cắt đôi không gian của vũ trụ này, gió rít qua vết rách điên cuồng cấu xé thân thể của Huyết Ma lão tổ, khiến thân thể mạnh mẽ vô cùng đó rung lên kẽo kẹt.

Chiến đấu ở mức độ này đã không phải là loại mà bọn ông già ngậm tẩu có khả năng lại gần nữa rồi.

Mặc dù bọn họ rất muốn thừa dịp này xông lên, tiến hành công kích Huyết Ma lão tổ, nhưng tất cả đều bị không gian nơi này bài xích ra ngoài.

Bọn họ tựa như những ngôi sao bị lệch ra ngoài quỹ đạo, ngày càng tách xa khỏi phương hướng của SởMặc.

Nhát đao đó vắt ngang trời cao, như đang rạch trời!

Toàn thân Huyết Ma lão tổ bị dọa cho sợ đến mức dựng đứng hết lông tơ.

Sống trên cõi đời này không biết đã bao lâu, mà đây mới là lần đầu tiên y cảm nhận được sự sợ hãi thế này!

Không ngờ trên thân thể bóng người đó lại tỏa ra hơi thở Chí Tôn hùng mạnh!

Nhát đao kia mang theo sức mạnh quy luật đại đạo vô cùng vô tận!

Không gian bị xé rách cố định cơ thể của Huyết Ma lão tổ tại chỗ, mà nhát đao kia lại hung ác đến mức khó lòng tưởng tượng nổi!

Đây là đao xé trời!

Tốc độ Tần Thương bên kia khá mau, dưới chân y, ngân hà xa xôi lướt qua vùn vụt, những làn sóng dao động truyền từ chiến trường phía đó tới làm y cũng cảm thấy hết hồn.

Rất khó để tưởng tượng đã có vị nào xuất hiện tại nơi ấy, mới có thể tạo nên luồng dao động cỡ này?

Không đợi Tần Thương kịp phản ứng, làn sóng dao động kinh khủng tiếp theo đã ập tới!

- Chí Tôn!

Tần Thương hô lên thất thanh, mặt mày hoảng hốt.

Có thể khiến một gã Chí Tôn ở thời thượng cổ mất khống chế thế này thì cũng phải là cao thủ đồng cấp.

Sau khi Tần Thương thảng thốt hô ra tiếng, y liền ý thức được việc lớn không tốt rồi.

Người có thể tản ra luồng dao động này chắc chắn không thể nào là Huyết Ma lão tổ!

Tuy lực chiến của Huyết Ma lão tổ có một không hai, nhưng chung quy y vẫn chỉ mới là một Chuẩn Chí Tôn, chưa vượt qua được ngưỡng cửa kia.

Như vậy cái người tản mát ra làn sóng Chí Tôn mãnh liệt kia là ai?

Thậm chí Tần Thương còn có chút không dám nghĩ.

Năm đó khi y tự phong ấn, hẳn là còn hai ba người nữa cũng làm như vậy.

Nhưng mãi vẫn chưa thấy những người đó trở lại nhân gian.

Chí Tôn tự phong ấn, chẳng ai biết họ sẽ tự phong ấn bao lâu, có lẽ là một trăm ngàn năm, có lẽ là một trăm vạn năm, đương nhiên, thời gian phong ấn càng lâu thì cần càng nhiều các loại tài nguyên cao cấp, hơn nữa sau khi trở lại thì tuổi thọ cũng càng bị tổn hao.

Bởi vậy, bình thường khi Chí Tôn tự phong ấn rất hiếm khi làm quá mười lăm vạn năm.

Nhưng đôi khi hơn kém mấy vạn năm là rất bình thường.

Y không biết có phải cũng có Chí Tôn năm đó tự phong ấn, rồi bây giờ trở lại cùng một lượt với y hay không.

Nếu là như vậy, chỉ sợ không thiếu được một phen chiến đấu gian khổ.

Đây cũng không có gì, nếu y bắt tay với Huyết Ma lão tổ... thì cũng đủ tin tưởng trấn áp đối phương.

Nhưng nếu đối phương không phải tự phong ấn thì sao?

Nếu đó quả thực là loại quái vật khủng bố như nữ đế Phiêu Linh?

Tần Thương có chút không dám nghĩ tới, hiện tại ý niệm duy nhất trong đầu y chính là mau chóng chạy qua, quyết không thể để Huyết Ma lão tổ gặp bất trắc!

Tuy rằng sâu trong nội tâm, y ước gì Huyết Ma lão tổ bị giết quách đi, nhưng chưa phải vào lúc này!

Hiện tại tuyệt đối là không được!

Một bước chân của Tần Thương sải dài ngàn trăm vạn dặm, gần như nháy mắt đã tới sát chỗ kia rồi.

Sau đó, y liền nhìn thấy không gian bị xé rách te tua vị trí chồng chéo, cảm nhận được hơi thở dao động kinh khủng của không gian.

Lại nhìn thấy một nhát đao rực rỡ lóa mắt đang chém thẳng về phía Huyết Ma lão tổ!

Tần Thương nhìn bóng dáng tỏa sáng kia, cùng là Chí Tôn mà y còn cảm thấy chói mắt.

Đồng thời, y cũng thấy rõ được khuôn mặt của người này, đó là một người khá xa lạ, lục lọi khắp các ngóc ngách của trí nhớ mà chẳng tìm thấy chút ấn tượng nào.

- Dừng tay!

Tần Thương quát lớn một tiếng, trực tiếp ra tay, lần này y vừa ra tay liền dốc toàn lực!

Chỗ không gian đã sai vị trí từ đầu, bị đòn này của Tần Thương thiếu chút nữa thì đánh cho rụng xuống!

Nhưng y vẫn không thể nào ngăn cản được nhát đao kia giáng lên đầu Huyết Ma lão tổ!

Răng rắc!

Thân thể của Huyết Ma lão tổ trực tiếp bị chém làm đôi.

Dưới nhát đao của Sở Mặc, thân thể mạnh mẽ vô song kia bị cắt ngọt dễ dàng như cắt một bìa đậu.

Trong nháy mắt nguyên thần của Huyết Ma lão tổ bỏ trốn ra xa, sau đó, thân thể y tự tập họp lại trong không trung.

Thoạt nhìn chẳng khác gìvừa rồi, trên người y vẫn có ma diệm bốc cháy ngút trời.

Nhưng trên thực tế, y đã bị thương nặng.

Nhát đao này của Sở Mặc thực sự quá hung ác rồi.

Cảnh giới của bản thân hắn hiện giờ là Đế Chủ bậc chín đỉnh cao, giờ nhập vào bộ phân thân này, lập tức liền phát huy ra lực chiến Chí Tôn đỉnh cao!

Nếu Sở Mặc không được ngộ đạo trên Thiên lộ, vậy thì nhát đao này của hắn tuy vẫn có thể chém Huyết Ma lão tổ thành hai khúc, nhưng tuyệt đối sẽ chẳng thể khiến Huyết Ma lão tổ bị thương nặng đến vậy.

Cho dù Huyết Ma lão tổ hùng mạnh thế nào, đối mặt với cường độtấn công cấp bậc này, cũng chỉ đành chịu bị chém thành hai khúc.

Thậm chí ngay cả nguyên thần cũng phải chịu đựng đả kích to lớn, với y mà nói, đây là sự đả kích xưa nay chưa từng có.

Lúc này, công kích của Tần Thương phía bên kia cũng đã tới!

Khắp không gian vũ trụ mênh mông, giống như một mặt biển đang không ngừng ào ào cuộn sóng, vô số ngôi sao đều vỡ nát thành tro bụi dưới đòn tấn công này của Tần Thương.

Đây là cú đánh toàn lực của một gã Chí Tôn!

Sở Mặc đã chuyển toàn bộ nguyên thần qua phân thân, tiện tay đánh ra một cú, một luồng sức mạnh bàng bạc càng thêm mãnh liệt trào ra!

Đây cũng không phải cái gọi là phát huy ra lực chiến cấp Chí Tôn, mà giờ phút này, bản thân phân thân này đã là một đại Chí Tôn khủng bố chân chính!

Đối mặt với sự đánh trả của Tần Thương, Sở Mặc không chút hoang mang, trực tiếp đánh tan đòn tấn công này của y.

Sau đó, Sở Mặc lại ra tay, Thí Thiên nhả ra sát khí mãnh liệt khôn cùng, chém một đao qua phía Tần Thương.

Bấy giờ, trong tay bộ phân thân này, rốt cuộc Thí Thiên cũng bộc lộ ra uy lực khủng bố chưa từng thấy.

Nhát đao đó lại dễ dàng rạch nát hư không, nháy mắt đã tới trước mặt Tần Thương.

Tần Thương muốn tránh, nhưng không tránh được!

Đây chính là sự chèn ép của cảnh giới, sự chèn ép của đại đạo!

Ngươi là Chí Tôn ư?

Xin lỗi, ta là Chí Tôn đỉnh cao!

Răng rắc!

-----o0o-----

Chương 1619: Đao trảm Chí Tôn (2)

Chương 1619: Đao trảm Chí Tôn (2)

Chiếc đầu Chí Tôn của Tần Thương bị chém rụng, dòng máu Chí Tôn văng tứ tung, mỗi một giọt đều nặng nề vô cùng, tản mát trong không trung sự uy áp ngập trời.

Chỉ dựa vào hơi thở này thôi cũng đã đủ để ép chết Đế Chủ đỉnh cao rồi!

Loại chiến đấu này nhanh đến mức khiến người ta không phản ứng kịp, cũng khủng bố đến mức khiến người ta khó thở.

Đám người ông già ngậm tẩu mặc dù đã phải lui sát tới mép dải ngân hà này rồi, mà vẫn bị trận chiến ảnh hưởng tới, hộc máu tại chỗ.

Maymà ai nấy đều tự có pháp khí phòng ngự cực phẩm, mới tránh được kiếp này.

Cả đám nhìn về phía chiến trường kia với vẻ mặt hoảng sợ, quả thực bọn họ không thể nào tin nổi, tất cả đều có cảm giác như đang năm mơ vậy, thấy mọi thứ đều thật phi lý.

Vị cao thủ xuất hiện chớp nhoáng giết chết chết hai kẻ mạnh khủng bố này là ai?

Bọn họ chỉ dám khẳng định người này ắt có quan hệ với Sở Mặc, nhưng rốt cuộc là quan hệ thế nào lại chẳng đoán ra.

Bên kia Nguyệt Khuynh Thành đã sớm lái thuyền rời khỏi hệ ngânhà rồi.

Thanh Long thì mặt dày mày dạn bám trên thuyền nhất quyết không xuống.

Trong nháy mắt khi Huyết Ma lão tổ xuất hiện, thì nó đã sợ đến cụp đuôi, chủ động giúp Nguyệt Khuynh Thành điều khiển thuyền chạy trốn.

Nếu không, chỉ dựa vào mỗi Nguyệt Khuynh Thành thôi thì không có khả năng trốn xa như vậy.

Kết quả, khi Thanh Long chạy trốn được tới nơi an toàn rồi quay đầu nhìn lại, thì bắt gặp cảnh tượng mà nó suốt đời khó quên.

Dáng người không cao lớn nhưng toàn thân tỏa ra ánh hào quang vô lượng kia, đầu tiên là chém Huyết Ma lão tổ một nhát... sau đó lại chém một nhát rụng đầu Tần Thương!

Thế giới này làm sao vậy?

Ta bị ảo giác rồi ư?

Thanh Long có lực chiến Chuẩn Chí Tôn trừng to đôi mắt rồng, nhìn bên kia với vẻ không thể nào tin nổi.

Sau khi Sở Mặc dùng đao chém đầu Tần Thương liền cảm giác được sự uể oải mệt mỏi.

Hiện giờ quả thực hắn có thể phát huy ra hầu hết lực chiến và uy năng của bộ phân thân này, nhất là sau khi ngộ đạo, sự lĩnh ngộ của SởMặc đối với cảnh giới Chí Tôn đã hoàn toàn đạt được mức độ và tiêu chuẩn Chí Tôn rồi.

Cho nên, những nhát đao mà hắn chém Huyết Ma lão tổ và Tần Thương đều tùy tiện và tự nhiên như vậy.

Nhưng, khuyết điểm duy nhất của hắn là, hắn không thể khống chế bộ phân thân này quá lâu!

Nếu không, chỉ dựa vào bộ phân thân này cũng đủ cho hắn tung hoành khắp đại vực Viêm Hoàng, sao cần lo lắng Ma tộc đổ bộ?

Đầu của Tần Thương nhanh chóng được ghép lại, trong mắt mang theo sự kinh ngạc vô tận.

Nguyên thần của y, cũng đã bị thương.

- Rốt cuộc ngươi là ai?

Vẻ mặt Tần Thương vô cùng hoảng sợ.

Bên kia Huyết Ma lão tổ nghiến răng nghiến lợi, phát ra âm thanh lạnh lẽo:

- Hắn là Sở Mặc!

- Không thể nào!

Tần Thương trực tiếp lắc đầu phủ định, nếu người đó là Sở Mặc... thì lúc trước khi Sở Mặc bị y đuổi giết, đã có thể dùng một đao chém chết y lúc đó còn chưa khôi phục rồi.

Lúc này, đao thứ hai của Sở Mặc cũng đã tới!

Hắn biết, muốn trảm Chí Tôn rất khó, nhưng mặc kệ khó đến đâu, hắn vẫn muốn thử xem!

Nếu không, đợi lát nữa khi hắn không thể khống chế nổi bộ phân thân này, thì lúc Tần Thương và Huyết Ma lão tổ tỉnh lại, cũng chính là tận thế của đám người bọn hắn.

Tuy rằng nói đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải chết, nhưng nếu có thể sống thì ai lại muốn chết?

Vẫn là nhát đao bổ củi thành đạo, hiện giờ, lĩnh ngộ của Sở Mặc đối với nhát đao bổ củi này đã đạt tới một cảnh giới cao hơn.

Nhưng cũng chỉ có một đao đó thôi.

Dù vậy, thế là đủ rồi!

Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh!

Kể cả là Chí Tôn, chỉ cần có một loại tuyệt kỹ thì cũng đủ để cho hắn hoành hành tám phương trời mười phương đất.

Tần Thương tức giận rít gào, liên tiếp tung ra các loại thuật Chí Tôn, đồng thời tế ra nhiều pháp khí hùng mạnh hòng ngăn cản.

Nhưng vô ích!

Nhát đao kia của Sở Mặc lại chém Tần Thương thành hai khúc.

Một số lượng tinh huyết Chí Tôn lớn tản ra trong không trung, trải rộng trên phạm vi trăm vạn dặm.

Hư không mênh mông sóng trào mãnh liệt, các loại năng lượng quy luật đan xen, biến nơi này thành một vùng đất chết chân chính!

Vù!

Sở Mặc trực tiếp tế Hỗn Độn Hồng Lô ra, điên cuồng tranh đoạt tinh huyết Chí Tôn đang vãi lan tràn trong không gian với Tần Thương.

Lần này, thân phận của Sở Mặc bị làm sáng tỏ rồi.

Đao là đao của Sở Mặc, lò luyện đan là lò của Sở Mặc, người này vừa xuất hiện, Sở Mặc liền chẳng thấy tăm hơi đâu.

Nếu như nói đây không phải phân thân của Sở Mặc, thì vốn dĩ chẳng ai thèm tin.

Tần Thương giận sắp phát điên, y gầm lên liều mạng thu hồi máu của Chí Tôn.

Bên trong số máu đó còn có rất nhiều tinh huyết, nếu chỉ là máu bình thường thì chảy ra rồi cũng thôi, chứ mỗi giọt tinh huyết đều đại diện cho một bộ phận đạo hạnh của Tần Thương, đó là loại máu quýgiá phải tích lũy bao nhiêu năm mới có được.

Chảy mất tinh huyết thì có bồi bổ bao nhiêu năm cũng chẳng lại được.

Thậm chí vô số bảo vật của trời đất cũng khó lòng bù đắp.

Nhưng tốc độ của Hỗn Độn Hồng Lô quả thực quá nhanh, loại còn chuyên môn chọn tinh huyết để cướp lấy, gần như chỉ nháy mắt đã thu hồi hơn nửa số tinh huyết Chí Tôn!

Tần Thương gào thét:

- Huyết Ma, sao còn không ra tay, ngươi đang chờ cái gì?

- Ta đang chờ, xem lúc nào thì hắn suy kiệt...

Ta không tin hắn có thể khống chế bộ phân thân hoàn hảo này mãi mãi.

Trong con ngươi của Huyết Ma lão tổ bắn ra hai luồng sáng điên cuồng.

Trong nháy mắt Tần Thương liền hiểu ra ý đồ của Huyết Ma lão tổ, lập tức không kìm nổi cơn giận hét lên:

- Ngươi điên rồi sao?

Nếu chẳng may hắn có thể khống chế thật lâu thì ngươi phải làm thế nào?

Trong lúc nói chuyện, thể xác của Tần Thương lại lần nữa bị Sở Mặc chém làm đôi, là chém ngang.

Bởi vì Sở Mặc cảm thấy đã bổ dọc hai lần rồi, khả năng máu đã chảy kha khá.

Thử bổ ngang xem còn ra được nhiều máu hơn nữa không.

Bởi vì bị mất nhiều tinh huyết, Tần Thương trở nên già nua trôngthấy, tinh thần cũng suy kiệt nhanh chóng.

Huyết Ma lão tổ cười ha hả nói:

- Tần huynh cố chịu thêm một chút đi, Chí Tôn đâu dễ bị giết như vậy?

Đợi đến lúc tên tiểu súc sinh kia không duy trì nổi nữa, ta sẽ tự tay giao bản tôn của tên tiểu súc sinh này cho Tần huynh, khi ấy Tần huynh mang ra luyện hóa, là bồi bổ được những tổn thất đó thôi.

- Ngươi...

Tần Thương giận đến điên người, y gào lên:

- Bộ phân thân này phải là của ta!

-----o0o-----

Chương 1620: Không sợ chết (1)

Chương 1620: Không sợ chết (1)

Giọng nói của Huyết Ma lão tổ lập tức trở nên lạnh như băng:

- Tần huynh, chớ nên ăn ở quá tham lam, ngươi đã là Chí Tôn rồi, còn ta thì chưa.

Với Tần huynh mà nói có thêm bộ phân thân kia chỉ như hổ thêm cánh mà thôi, nhưng với ta, lại chẳng khác nào cá chép vượt vũ môn!

Bộ phân thân hoàn hảo này, ta lấy chắc rồi!

Răng rắc!

Thân xác vừa với hợp thành một của Tần Thương lập tức lại bị Sở Mặc dùng một đao chém đứt đôi.

Tinh huyết Chí Tôn tuôn ra như suối.

Lúc này, Hỗn Độn Hồng Lô đã đoạt được rất nhiều tinh huyết Chí Tôn đột nhiên bay đến trên đỉnh đầu Sở Mặc, rủ hàng tỉ sợi khí hỗn độn xuống, sau đó luyện ra một viên đan dược từ tinh huyết Chí Tôn, trực tiếp đưa vào trong miệng Sở Mặc.

Bất kể là biển tinh thần hay sức lực trong cơ thể này, Sở Mặc đều có cảm giác trở nên sung mãn chỉ trong nháy mắt.

Ý chí mau chóng tràn trề!

Cứ như vậy, hắn lại có thể tiếp tục duy trì thêm một khoảng thời gian nữa.

- Đan dược do tinh huyết Chí Tôn luyện thành quả nhiên danh bất hư truyền!

Sở Mặc không kìm nổi khen một câu, sau đó lại hung hăng bổ một đạo chém Tần Thương thành hai đoạn.

Tần Thương cảm thấy sắp phát điên rồi, đường đường một đấng Chí Tôn như y... mươi vạn năm trước đã đứng tại đỉnh cao giới tu hành.

Cho tới bây giờ lại vẫn là một kẻ mạnh có một không hai.

Thế mà lúc này lại bị người ta băm tới băm lui như cá nằm trên thớt, vốn dĩ chẳng có chútxíu năng lực nào để đánh trả.

Hơn nữa, đối phương lại còn dùng đan dược chế từ tinh huyết của y ra, để lấy sức bổ sung chém y nữa chứ.

Mùi vị này thật sự làm cho y muốn sụp đổ.

- Vì sao chỉ chém ta?

Tần Thương giận không nhịn được nhìn Sở Mặc:

- Sao ngươi không đi chém gã?

Thân thể y liên tục bị Sở Mặc chém đôi, sau đó lại liên tục hàn gắn lại.

Trong quá trình này y bị trôi mất cực nhiều tinh huyết.

Tuy còn chưađến mức bị tụt cảnh giới, nhưng thương tích cũng là nặng đến mức khó lòng tưởng tượng nổi.

Loại thương tích này không phải chỉ dùng thời gian là có thể cứu lại được!

Chớ nói chi là sau khi tự phong ấn, tuổi thọ của y cũng đã giảm đi rất nhiều.

Sở Mặc quay đầu nhìn thoáng qua Huyết Ma lão tổ đang đứng phương xa tế ra toàn bộ pháp khí, trạng thái có thể xông lên hoặc bỏ trốn bất cứ lúc nào, thản nhiên nói:

- Được, theo ý ngươi!

Nói xong, không ngờ Sở Mặc lại thật sự buông tha cho Tần Thương, lao thẳng tới chỗ Huyết Ma lão tổ.

Huyết Ma lão tổ cũng chẳng chút do dự, xoay người chạy biến!

Đứng xem cả nửa ngày mà Huyết Ma lão tổ còn chưa nhìn ra bộ phân thân này của Sở Mặc đang ở cảnh giới Chí Tôn đỉnh cao, thì y là kẻ ngu rồi.

Ngay cả Tần Thương thân là Chí Tôn hàng thật giá thật mà còn không có sức chống trả, kể cả có là vì nguyên nhân y tự phong ấn bản thân, vẫn chưa hoàn toàn khôi phục phong độ đỉnh cao năm xưa đichăng nữa, thì đó cũng vẫn là sự hiện hữu của cảnh giới Chí Tôn!

Như vậy mà còn không xong, sao y là đối thủ được?

Huyết Ma lão tổ quá thông minh, trí tuệ cực xuất sắc, trong tình huống như vậy vốn dĩ y sẽ chẳng đi đối mặt với Sở Mặc.

Pháp khí toàn thân y cũng khá mạnh, đều là pháp khí Chí Tôn, đồng thời còn chuẩn bị sẵn vài cọng dược thảo Chí Tôn nữa.

Đến thời khắc mấu chốt, y thà rằng đi nuốt thuốc Chí Tôn, cũng phải bảo vệ đạo hạnh của bản thân mình!

Nếu không, một khi Ma tộc tới, y lập tức sẽ mất đi giá trị lợi dụng.

Lũ Ma tộc tàn bạo kia sẽ chẳng thể đi để ý đến một kẻ tàn phế, thậm chí còn sẽ giết luôn y nữa.

Huyết Ma lão tổ một lòng chạy trốn, cho dù khống chế bộ phân thân Chí Tôn đỉnh cao thì chuyện Sở Mặc muốn đuổi theo y cũng chẳng dễ dàng gì.

Lúc này, trong giây lát, từ một dải sao xa xôi phút chốc tuôn ra từng dải sáng vô cùng rực rỡ, những tia sáng này còn đẹp mắt hơn ánh dương chói lòa.

Huyết Ma lão tổ đang chú tâm chạy trốn đột nhiên tuôn ra một tràng gào thét rống giận long trời:

- Ngươi dám!

Khi ấy, trong vũ trụ mịt mờ có giọng nói bình thản vẳng tới:

- Xả thân mà thôi, tuy trận pháp này không thể phá vỡ, nhưng nó cũng không phải chẳng có nhược điểm nào.

Ha ha, xả thân hiến tế, phong ấn trận pháp này mười năm.

Thiếu gia, còn lại đều dựa vào ngươi, thời gian mười năm là ta có thể tranh thủ được lâu nhất rồi.

Âm thanh đó cứ quanh quất mãi trong mảnh không gn vũ trụ bao la, dường như đang hòa làm một cùng đạo trời.

Nước mắt của Sở Mặc lập tức trào ra.

Chí Tôn không nước mắt, Thánh Nhân không đau buồn.

Nhưng giọt này, là nước mắt Chí Tôn, Thánh Nhân cũng đau buồn.

Xả thân hiến tế, nói ra thật dễ dàng, chẳng qua chỉ là mấp máy môi, nói ra bốn chữ mà thôi.

Những ý nghĩa lại hồn phi phách tán!

Người đàn ông trung niên kia, dùng hết thảy của bản thân, đổi lấymười năm thái bình cho Thiên giới.

Nhưng tất cả những thứ này, lại có khả năng vĩnh viễn bị tro bụi phủ đầy, không ai biết tới.

Có đáng hay không?

Có lẽ trong mắt nhiều người, y làm vậy rõ là ngốc đến cùng cực, điên đảo càn khôn, hủy diệt vũ trụ, kẻ chết đi không phải chỉ có một người, tại sao chính mình lại phải thí mạng như vậy?

Nhưng trong mắt tất cả mọi người mang họ Sở, làm như vậy là đáng lắm!

Đừng nói là mười năm, cho dù chỉ có ba năm, hai năm, hay thậm chí chỉ một năm, cũng đều là đáng giá!

Trong lòng Sở Mặc đau thương vô hạn, hét lên một tiếng đầy giận dữ, Thí Thiên trong tay, khí thế của đao tung hoành ngàn vạn dặm, sát khí trấn áp cả dải ngân hà.

Sau đó, chém ra một nhát.

Thân hình đang liều mạng lao tới chỗ trận pháp của Huyết Ma lão tổ lập tức lệch khỏi vị trí, thuấn di, rồi lại thuấn di... trong nháy mắt, không ngờ Huyết Ma lão tổ lại tiến hành thuấn di hơn trăm lần!

Số pháp khí nhiều vô cùng trên thân y đều tỏa ra hơi thở ngập trời, sau đó, y lại nhanh chóng lấy một cây thảo dược Chí Tôn tươi sống, dùng sức mạnh trấn áp, sau đó nuốt chửng, bắt đầu luyện hóa.

Tinh khí mênh mông lập tức tràn đầy mọi ngõ ngách trong cơ thể Huyết Ma lão tổ, mục đích y làm vậy chỉ có một, đó là trốn!

Y đoán chắc Sở Mặc không thể nào khống chế bộ phân thân này quá lâu, chỉ cần cầm chân được tới lúc Sở Mặc không chống đỡ nổi, thì thời khắc của y sẽ đến!

Đồng thời, y cũng phải đề phòng sự tấn công của Tần Thương.

Vừa rồi sự thờ ơ lạnh nhạt của y hoàn toàn chọc giận Tần Thương rồi.

Quanhệ giữa hai bên giờ đã như nước với lửa, cũng chẳng khác gì trở mặt.

Nhưng Huyết Ma lão tổ vẫn chẳng hề run sợ, bởi vì dải ngân hà này, chính là địa bàn của y!

Y đã sớm khắc vô số trận pháp trong không trung ở đây, đó mới là lá bài tẩy giữ mạng cuối cùng của y.

Không phải vạn bất đắc dĩ, y tuyệt đối sẽ không sử dụng.

-----o0o-----

Chương 1621: Không sợ chết (2)

Chương 1621: Không sợ chết (2)

Một đao kia của Sở Mặc lập tức xé rách hư không, đánh nát mấy món pháp khí do Huyết Ma lão tổ tế ra, sau đó, chém đôi Huyết Ma lão tổ với độ chính xác đến khó tin.

Thân xác Huyết Ma lão tổ hợp lại như cũ, tinh huyết bị xói mòn một lượng lớn, tính cả cây thuốc Chí Tôn còn chưa bị tiêu hóa hoàn toàn kia cũng bị Sở Mặc chém rơi ra, vèo cái biến mất trong không trung mờ mịt.

Huyết Ma lão tổ giận đến điên cuồng, y chẳng ngờ trong tình huống như vậy mà Sở Mặc còn có thể chém y một đao.

Nhát đao này còn có một điểm khác với nhát đao trước, đó là ẩn chứa sát khí vô cùng dày đặc!

Đây là nhát đao do Sở Mặc chém ra trong tâm thế đau buồn và phẫn nộ vạn phần!

Đây là cơn giận của Chí Tôn đỉnh cao!

Sau nhát đao đó, Sở Mặc lại chém ngang một đao, đem thân thể mới khép lại của Huyết Ma lão tổ tiếp tục bổ làm hai.

Tóc Sở Mặc xõa bung, trên người tản mát ra hơi thở đau buồn vô hạn.

Sau đó, liền triển khai tấn công Huyết Ma lão tổ điên cuồng.

Mỗi một đao đều mang theo nỗi tức giận ngập trời, mỗi một đao đều hàm chứa sát khí vô song.

Huyết Ma lão tổ phẫn nộ khôn xiết, nhưng chẳng còn cách nào khác.

Lúc này, Sở Mặc chính là một kẻ mạnh khủng bố khó giải quyết.

Nếu không phải hắn không có khả năng khống chế bộ phân thân này một cách dài lâu, thì hai người Tần Thương và Huyết Ma lão tổ ắt không còn bất cứ chút hy vọng sống sót nào!

Thần uy cái thế, vô địch thiên hạ!

Chỉ là giờ phút này Sở Mặc trong mắt Huyết Ma lão tổ chỉ là một bộ phân thân!

Tới tận bây giờ y vẫn đang thèm khát bộ phân thân này của Sở Mặc một cách điên cuồng.

Sở Mặc đao sau hung tàn hơn đao trước, điên cuồng tấn công Huyết Ma lão tổ, đem toàn bộ nỗi hận Huyết Ma lão tổ được tích lũy trong mấy năm này bỏ hết lên thân đao!

Thù mới hận cũ, bây giờ cùng tính một thể!

Nhưng Sở Mặc cũng có thể cảm nhận được một cách rõ ràng rằng bản thân đang suy yếu nhanh chóng, dù có nuốt thêm một viên đan dược được luyện chế từ tinh huyết Chí Tôn cũng chỉ là vô bổ.

Hắn truyền âm cho ông già ngậm tẩu thuốc, ra lệnh cho y khẩn trương mang mọi người rời khỏi mảnh tinh hà này.

Bởi vì có thể chẳng mấy chốc nữa thôi, tình thế sẽ đảo ngược hoàn toàn.

Bên kia Tần Thương cũng đang không để ý tới đám ông già ngậm tẩu, y vẫn liều mạng cho bản thân khôi phục, cũng lấy ra một cây thuốc Chí Tôn, nuốt sống để luyện hóa.

Cho nên bây giờ là thời cơ tốt nhất để bọn họ rời đi!

Chiến dịch này có thể đánh tới đây thì đủ để cho mọi người tự hào rồi.

Tuyệt đối là một thắng lợi mang tính sử thi.

Nhưng điều mà trong lòng đám người của ông già ngậm tẩu lo lắng nhất chính là sự an nguy của Sở Mặc, thời điểm thế này sao bọn họ có thể đi được?

Những người mang họ Sở vừa mới bị thương nặng này chẳng những không chịu lui quân, mà ngược lại còn đưa ra một quyết định kinh người.

Bọn họ chỉ xử lí qua loa vết thương của mình, sau đó, đồng loạt... lao tới chỗ Tần Thương đang ra sức khôi phục thể lực!

Hành động làm việc nghĩa không chùn bước kia, giống như thiêuthân lao đầu vào lửa!

Sở Mặc đang liên tục chém Huyết Ma lão tổ không nhịn nổi rít gào:

- Không!

Lần này, đám người họ Sở không vâng lời thiếu gia của họ... trên mặt tất cả đều mang theo một nụ cười điềm tĩnh.

Người đàn ông cao gầy thoáng nhìn qua thiếu phụ, đó là vợ y.

Tuy rằng thường ngày vợ y rất không đáng tin, như bà điên vậy, nhưng y vẫn rất yêu nàng.

Nguyện ý hy sinh hết thảy của bản thân vì nàng!

Thiếu phụ cũng đưa mắt nhìn sang chồng mình, muôn vàn câu nói chỉ cần thông qua ánh mắt.

Lúc này, trên mặt nàng vẫn là nụ cười chẳng chút quan tâm, trên người nàng vẫn còn rất nhiều vết thương đang đổ máu, đều là dấu vết do trận chiến khi nãy để lại.

Trong ánh mắt nàng có tình yêu say đắm vô bờ, còn có nỗi quyến luyến thế gian, có tình thương con, có nỗi nhớ nhung người thân, nhưng nàng không sợ chết!

Không sợ chết không có nghĩa là chẳng còn lưu luyến cuộc sống.

Mà ngược lại, chính vì quá tiếc thương cuộc sống này, và những người đang sống, mới có thể khiến họ liều mạng không sợ chếtnhư vậy!

Và chỉ có liều mạng không sợ chết, mới có thể chân chính đổi lấy sự yên bình và tốt đẹp cho thế gian.

- Giết!

Ông già ngậm tẩu hét lên một tiếng trầm thấp dày đặc sát khí.

Tẩu thuốc vung lên, đám người họ Sở lập tức bùng lên sát khí rợp trời.

Nhắm thẳng hướng Chí Tôn Tần Thương.

Bên ngoài dải ngân hà, Nguyệt Khuynh Thành ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, đột nhiên rơi lệ, nhưng rồi, nàng nhìn thoáng qua Thanh Long, hạ giọng nói:

- Ngươi đi đi!

Thanh Long nhìn Nguyệt Khuynh Thành, hỏi với vẻ mặt nghiêm túc:

- Cô bé, ý của ngươi là gì?

- Ta muốn theo bước bọn họ!

Nguyệt Khuynh Thành nói.

- Ngươi điên rồi sao?

Thanh Long nhìn Nguyệt Khuynh Thành một bộ không thể nào tin nổi, rõ ràng đã trốn được ra ngoài rồi, còn muốn trở về chịu chết?

- Ngươi không hiểu đâu.

Nguyệt Khuynh Thành nhẹ nhàng nói, sau đó trực tiếp điều khiển thuyền chiến vọt về mảnh ngân hà kia.

Rồi nói:

- Giờ ngươi vẫn còn cơ hội rời đi đấy.

- Nha đầu ngốc nhà ngươi điên rồi!

Ngươi có hiểu không... cảnh giới và thực lực của ngươi mà làm vậy...

Đây là chịu chết!

Chịu chết!

Chịu chết đấy!

Thanh Long lượn qua lượn lại một cách nóng nảy, thân mình uốn lượn uyển chuyển, thét lên điên cuồng.

Trên mặt của Nguyệt Khuynh Thành lại tràn ngập bình tĩnh, nhẹ giọng nói:

- Có thể chết trận vào lúc này, mới là chết có ý nghĩa.

Ít nhất, ta không cần ôm nỗi hối hận, kéo dài hơi tàn để sống qua quãng đời còn lại.

Ngươi mau đi đi.

Tính hung dữ của Thanh Long cũng bị khêu lên, giận dữ hét:

- Bản long còn đi cái rắm!

Nhóc con nhà ngươi còn không sợ mà bản long sẽ sợ hay sao?

Ha ha ha ha, đúng là nực cười!

Nguyệt Khuynh Thành thản nhiên nhìn Thanh Long:

- Vậy thì cùng nhau chịu chết!

Trên mặt Tần Thương lộ vẻ không dám tin, y hoàn toàn không ngờ lúc này mà đám người kia còn dám xông lên chịu chết?

Đúng vậy, theo y, hành vi này rõ ràng là chịu chết!

Cho dù hiện tại y đã bị thương rất nặng, cho dù cảnh giới của y sắp bị tụt xuống dưới Chí Tôn rồi.

Nhưng đối mặt đám người kia, y vẫn có niềm tin tất thắng tuyệt đối!

Bất cứ sự tồn tại của Chí Tôn nào cũng là một sinh linh với niềm tin vô địch.

Cho dù tại thời đại thành đạo tương đối dễ dàng vào một kỷ nguyên trước, thì người có thể bước vào cảnh giới Chí Tôn cũng tuyệtđối chẳng phải hạng tầm thường.

Cho nên Tần Thương hoàn toàn không thể tin những người này còn dám quay trở về?

-----o0o-----

Chương 1622: Thật lợi hại (1)

Chương 1622: Thật lợi hại (1)

- Đừng!

Sở Mặc ở nơi phương xa rống lên một tiếng bi phẫn giận dữ đến cực điểm:

- Tần Thương, nếu ngươi dám động tới một cọng lông măng của bọn họ, chắc chắn ta sẽ khiến ngươi phải hồn phi phách tán!

Ầm ầm, trên bầu trời lập tức tuôn ra một trận rền vang của đại đạo.

Đây là lời thề của Chí Tôn đỉnh cao!

Nói là làm, lời thề này lập tức được khắc sâu trên thiên đạo.

Trong hư không cũng bày ra đủ loại hiện tượng lạ để xác minh lời thề của Sở Mặc.

Sắc mặt Tần Thương hơi biến đổi, thật sự bây giờ y đang rất kiêng dè Sở Mặc.

Tuy vẫn biết Sở Mặc không thể duy trì trạng thái này mãi mãi, nhưng lại không biết rốt cuộc hắn còn có thể duy trì trạng thái nàybao lâu.

Trên thực tế, Sở Mặc có thể kiên trì đến hiện tại là đã hoàn toàn nằm ngoài dự tính của y và Huyết Ma lão tổ rồi.

Tuy nhiên, Tần Thương vẫn cười lạnh một tiếng, đứng lên, đem toàn bộ hơi thở hùng mạnh của Chí Tôn thả hết ra:

- Chỉ bằng một sinh linh nhỏ yếu thậm chí còn chưa đến Chuẩn Chí Tôn như ngươi, mà cũng dám nói với ta mấy câu này?

Có giỏi bây giờ ngươi tới chém ta đi!

Tuy nhiên, cho dù ngươi có tới đây ngay lập tức thì những người này chắc chắn cũng phải chết không thể ngờ!

Trong lúc nói chuyện, Tần Thương trực tiếp ra tay, hung hăng tát ra một cái, mang theo uy áp vô tận của Chí Tôn, đập về phía ông già ngậmtẩu đang lao lên đầu tiên.

Tuy cái tát này không thể so sánh được với thời kỳ đỉnh cao, nhưng muốn đánh chết một sinh linh cảnh giới Chuẩn Chí Tôn thì vẫn không thành vấn đề.

Luồng sức mạnh kinh khủng còn chưa chân chính ập tới, ông lão ngậm tẩu đã bị thương nặng, xương cốt trong thân thể y đều vỡ ra, trực tiếp hộc một ngụm máu tươi thật lớn.

Nhưng ông lão vẫn lao tới chỗ Tần Thương một cách bất khuất.

Y không có ý định còn sống trở về!

Một nhát đao của Sở Mặc lại chém răng rắc tách đôi thân thể mới hợp lại của Huyết Ma lão tổ.

Cảnh giới của Huyết Ma lão tổ đã bắt đầu có dấu hiệu bị tụt xuống!

Cảnh giới của y là Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao, chỉ cách cảnh giới Chí Tôn chân chính một lớp màn che, khẽ vén cái, là y có thể trở thành kẻ mạnh cao cấp nhất trên cõi đời này!

Nhưng hiện tại, khi đối mặt với một Sở Mặc đang điên cuồng, cảnh giới của y lại bắt đầu có dấu hiệu bị tụt xuống, nhắm hướng cảnh giới Chuẩn Chí Tôn thông thường.

Rốt cuộc Huyết Ma lão tổ cũng không nhịn nổi bắt đầu phát điên!

Bởi vì nếu Sở Mặc tiếp tục khiến đạo hạnh của y bị xói mòn như vậy... thì chẳng những y khó lòng đảm bảo được cảnh giới bây giờ, mà thậm chí còn có thể tiếp tục rớt xuống!

Đây là chuyện mà y không thể nào chấp nhận nổi!

Vất vả mưu tính bao năm, thậm chí không tiếc nhập ma, phản bội cả loài người trong đại vực Viêm Hoàng, làm vậy rốt cuộc là vì cái gì?

Còn không phải là vì muốn có thể bước thêm một bước kia hay sao?

Dẫn Ma tộc giáng lâm đến đại vực Viêm hoàng này xong, là y có thể mượn con đường cuối cùng của Ma tộc bên kia, để lao ra khỏi vũ trụ, cho dù không thể tiến vào La Thiên Tiên Vực, nhưng ít ra vẫn có thể thoát khỏi nhà giam này!

Nhưng mọi mưu toan và kế hoạch tuyệt đối không được có chút sai sót của y... lại bị thằng nhãi này chặn đứng phá tung hết cả!

Đầu tiên là thần công Cửu Cửu Quy Nhất của y chỉ còn thiếu phân thân cuối cùng thôi là thành công.

Kết quả bị Sở Mặc trực tiếp quấy nhiễu.

Mà khi ấy, Sở Mặc vẫn còn chỉ là một tu sĩ nhỏ bé chẳng bằng con kiến hôi trong mắt Huyết Ma lão tổ.

Từ đó trở đi, mối thù giữa hai bên đã hoàn toàn hình thành, thực sựlà thù sâu như biển!

Từng việc từng việc một, cứ hễ là chuyện của Huyết Ma lão tổ bị làm rối, thì sau đó sẽ lộ ra rằng đều có dáng dấp của Sở Mặc trong đó.

Đến tận đây, Huyết Ma lão tổ đã hoàn toàn đem Sở Mặc liệt vào danh sách một trong những kẻ ắt phải trừ khử rồi.

Chỉ có điều ngàn tính vạn tính, Huyết Ma lão tổ lại chẳng thể ngờ Sở Mặc lại có thể đi tới tận ngày hôm nay, cho dù y có thần công cái thế, thông minh tuyệt đỉnh, nhưng vẫn không thể lường được điều này, hơn nữa... còn cho y một niềm vui bất ngờ như vậy nữa!

Thực là con bà nó chứ...

đúng là muốn y tức chết mà!

Huyết Ma lão tổ trực tiếp dẫn ra con bài tẩy cuối cùng của y qua bao năm nay, đó chính là những trận pháp được khắc trong không trung!

Đây mới thực là sát trận cao cấp nhất, cũng là lối thoát hiểm chân chính mà y chuẩn bị!

Huyết Ma lão tổ nhìn Sở Mặc đầy oán độc, sau đó điên cuồng rít gào nói:

- Sở Mặc!

Đừng tưởng chỉ mình ngươi mới có bài tẩy hùng mạnh!

Tuy rằng ta vẫn có thể cầm cự đến thời khắc ngươi suy kiệt, nhưng takhông chờ nổi nữa rồi!

Ta muốn đem ngươi băm vằm làm trăm mảnh!

Ta muốn cho ngươi hiểu, cho dù ngươi có phân thân cảnh giới Chí Tôn!

Thì cuối cùng... sẽ đều là của ta!

Ầm!

Rầm rầm rầm rầm rầm rầm!

Khắp bốn cõi ngân hà vang lên từng tiếng nổ vang, nương theo những tiếng động này là hơi thở đại đạo ngùn ngụt.

Chưởng mà Tần Thương đánh về phía ông già ngậm tẩu vèo một cáithu trở về với tốc độ không thể nào tin nổi, hét lên giận dữ:

- Huyết Ma... ngươi điên rồi!

Vì sao trận pháp mà ngươi dẫn ra lại tấn công cả ta?

Những trận pháp khổng lồ này một khi được dẫn ra thì không thể chống lại!

Vô số ngôi sao hóa thành bột mịn chỉ trong nháy mắt, những tinh khí cuồn cuộn ẩn chứa bên trong những ngôi sao này lại được bổ sung cho trận pháp.

Vô số xạ tuyến mang theo sát khí kinh khủng dần hình thành trong vũ trụ bao la, giống như một tấm lưới lớn, tràn ngập sát khí, trừ Huyết Ma lão tổ thì tiêu diệt mọi sinh linh mắc vào lưới!

Cho nên cùng với sự kinh sợ, sâu trong con ngươi của Tần Thương cũng nảy ra sự kiêng dè nghiêm nghị.

Không ngờ trình độ trận pháp này còn vượt qua cả Chí Tôn!

Tên Huyết Ma chết tiệt... rốt cuộc là làm sao mà y có được trận đồ của trận pháp này?

Giọng nói lạnh lẽo âm u của Huyết Ma lão tổ cũng truyền tới:

- Vì sao tấn công cả ngươi mà ngươi không hiểu sao?

- Ta không hiểu!

Tần Thương rống lên giận dữ:

- Chúng ta là cùng một phe mà!

- Một phe?

Ha ha...

Thậm chí Huyết Ma lão tổ cũng lười giải thích, vừa bắt đầu dốc hết sức né tránh đòn tấn công của Sở Mặc, vừa điên cuồng vận hành trận pháp, cắn răng nói:

- Không tấn công ngươi, thì lát nữa chắc chắn ngươi sẽ là người đầu tiên tranh bộ phân thân này với ta!

Tần Thương lập tức im lặng, chuyện tới bây giờ là coi như trở mặt hoàn toàn rồi.

Ai cũng chẳng phải kẻ ngu.

Mà cũng không cần tiếp tục phủ nhận, y trực tiếp tế hai món pháp khí ra.

-----o0o-----

Chương 1623: Thật lợi hại (2)

Chương 1623: Thật lợi hại (2)

Thoạt nhìn, hai món pháp khí này đều rất bình thường.

Một cái hũ bụi mù mịt, một chiếc kéo đen như mực.

Hũ treo trên đỉnh đầu, kéo đón gió trướng to lên, hóa thành một chiếc kéo vô cùng lớn, lao thẳng tới chỗ Huyết Ma lão tổ, y rốt cuộc không kìm nổi bắt đầu tấn công Huyết Ma lão tổ rồi!

Ông lão ngậm tẩu thuốc nhìn những sợi sáng đang dần ngưng kết thành thực thể liên tục hạ từ không trung xuống, trong lòng rõ ràng, phàm là bị dính bất cứ sợi ánh sáng nào vào người thì không chết cũng bị thương.

Lập tức nhìn qua Tần Thương hơi trào phúng, cũng không nói chuyện, sau đó mang theo những người khác trực tiếp ẩn vào trong chiếc chiến thuyền của mình, ông lão ngậm tẩu nói ngay:

- Lái thuyền, chạy thoát thân... lao ra khỏi nơi này!

Trong lúc nói, y lấy từ trong người ra một vật trông như cái túi vải màu đen, quăng ra bên ngoài, túi vải đón gió trướng to lên, trực tiếp phủ kín chiến thuyền của bọn họ.

Nguyệt Khuynh Thành ngơ ngác nhìn ông già, Thanh Long cũng ngây ngẩn cả người, trong lòng thầm nghĩ đây là tình huống gì?

Vừa mới chẳng phải còn lao lên tự sát không chút do dự, giờ sao lại muốn bỏ chạy?

Ông lão ngậm tẩu nhếch miệng cười:

- Huyết Ma trúng kế của thiếu gia rồi, bị buộc phải lật ra con bài tẩy.

Chuyện tiếp theo... không cần chúng ta tham dự nữa.

Tiểu ThanhLong, khẩn trương lái thuyền!

- Được!

Thanh Long vừa nghe không phải đi chịu chết, lập tức hưng phấn quát lên một tiếng, sau đó khống chế chiến thuyền, lao thẳng ra bên ngoài.

Lúc này Huyết Ma lão tổ đang bận ứng phó với sự tấn công của cả hai người là Tần Thương và Sở Mặc, lại còn phải dẫn cho trận pháp này tấn công hai người, căn bản không còn tâm trí đâu để ý đến đám người kia.

Trên thực tế, từ đầu đến cuối, y vẫn chưa hề xem đám con cháu họ Sở kia ra gì.

Chẳng qua là đám gà chó mà thôi, muốn giết lúc nào cũngđược!

Chiếc thuyền được bao phủ bởi túi vải màu đen kia lao tới phía bên ngoài dải ngân hà.

Có một tia sáng khủng bố trực tiếp đánh lên túi vải màu đen, nhưng chiếc thuyền chỉ hơi run lên một chút, rồi vẫn vững chãi lao ra ngoài như cũ.

Thanh Long vừa rồi sợ tới mức chôn đầu cuộn chặt lại thành một cục.

Lúc này thấy không có chuyện gì rồi, liền ngóc đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc:

- Không ngờ lại không sao?

Ông lão ngậm tẩu thản nhiên liếc nhìn Thanh Long một cái:

- Đây là pháp khí cấp Bán Thánh năm đó lão gia truyền xuống!

Lão gia là ai, Thanh Long nhất thời chưa phản ứng kịp, nhưng nó lại lập tức nghe rõ cụm từ pháp khí cấp Bán Thánh, nước miếng sắp rớt ra tới nơi rồi:

- Pháp khí cấp Bán Thánh?

Nói xong, liếc nhìn qua những người trong khoang thuyền, cả đám đều bị tổn thương nghiêm trọng, người duy nhất không bị thương là nha đầu Nguyệt Khuynh Thành, vốn dĩ chẳng đáng lo.

Ông lão hút hai hơi thuốc, thản nhiên nhìn nó một cái:

- Đúng, lợi hại không?

Đầu tiên mặt Thanh Long lộ rõ vẻ vui mừng, nhưng sau đó, lại nghĩ đến một sự kiện:

- Đúng rồi, ông già, ngươi mới rồi có nói Huyết Ma lão cẩu trúng kế của thiếu gia?

Ông lão ngậm tẩu thở ra ngụm khói, cười một cách xấu xa:

- Đúng vậy.

Thanh Long lập tức ỉu xìu, sau đó cười làm lành, nói khô khan:

- Ha ha ha, chủ nhân thật lợi hại!

Thật lợi hại!

Thật lợi hại!

Khụ khụ... lợi hại đến không nói nổi rồi...

Ha.. ha... ha!

Vèo!

Lúc này, chiến thuyền rốt cuộc đã rời khỏi dải ngân hà, trên túi vải màu đen kia cũng xuất hiện mấy lỗ hổng rất dễ thấy.

Đây còn là trong tình huống Huyết Ma lão tổ không thèm để mắt tới họ rồi.

Thanh Long sợ đến tái cả mặt, lẩm bẩm nói:

- Đây là pháp khí cấp Bán Thánh đấy!

Trên mặt ông lão ngậm tẩu thuốc cũng lộ vẻ nghiêm trọng, đến pháp khí Bán Thánh cũng phá hỏng được, lẽ nào đây lại là một trận pháp cấpThánh.

Không thể nào!

Cho dù Huyết Ma lão tổ lợi hại đến đâu, thì cũng tuyệt đối không thể nào bố trí ra được một trận pháp cấp Thánh.

Thậm chí là trận pháp Chí Tôn cũng còn khó khăn mới đúng.

Trận pháp này sao có thể mạnh đến như vậy?

Lúc này, bỗng nhiên Nguyệt Khuynh Thành ở bên cạnh nhẹ giọng nói:

- Tuy cảnh giới của tu sĩ thực hiện có ảnh hưởng tới việc bày trận, nhưng cũng không phải rất trọng yếu, bày trận chỉ cần có sơ đồ, có nguyên liệu là bày ra được, nói thí dụ như tu sĩ Đế Chủ cũng có thể bày trận pháp Chí Tôn.

Cho nên, dù là trận pháp cấp Thánh thì cũng vậy.

Tuy nhiên, uy lực có thể phát huy ra bao nhiêu, lại được quyết định bởi việc sau khi được kích hoạt, mức độ phù hợp của bản thân trận pháp với trời đất nơi bày trận cao đến đâu!

Ông lão ngậm tẩu thuốc mặc dù không phải tinh thông trận pháp cho lắm, nhưng nghe Nguyệt Khuynh Thành nói vậy, y cũng có chút hiểu rõ, chợt nói:

- Thì ra là thế, trận pháp có thể tự động vận chuyển, căn bản không cần người bày trận hao tổn quá nhiều tinh lực.

Nguyệt Khuynh Thành gật gật đầu:

- Đúng vậy, nhưng muốn dẫn cho trận pháp tấn công mục tiêumong muốn thì cần người bày trận phải tiêu hao tinh lực rồi.

Tuy nhiên, trận pháp càng hùng mạnh thì độ chuẩn xác lại càng cao, cũng có thể tự tiến hành công kích mục tiêu.

Thanh Long ở bên cạnh chêm vào:

- Nha đầu ngươi hiểu về trận pháp sao?

Nguyệt Khuynh Thành nhìn thoáng qua Thanh Long, có chút tức giận, vừa mới nó còn để lộ ra sự thèm khát với pháp khí Bán Thánh và sự khinh thường nàng, hờ hững nói:

- Đúng vậy, công tử truyền cho ta phần truyền thừa của trận pháp Chí Tôn.

Bên trong chiến thuyền này ta đã sớm bày ra trận pháp cấp ChíTôn rồi.

- Phét...

Thanh Long vừa mới nói một câu, đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh như băng, vảy trên người lập tức dựng ngược hết lên.

Một hơi thở hùng mạnh vô cùng đang chăm chú theo dõi nó.

Nguyệt Khuynh Thành nói âm u:

- Đây là trận pháp cao cấp nhắm vào mục tiêu.

Thanh Long liên tục gật đầu, khóc không ra nước mắt:

- Đúng đúng đúng, ngài nói rất đúng, bà cô ơi, mau thu phép thần lại đi...

Nguyệt Khuynh Thành hừ lạnh một tiếng, dừng trận pháp lại.

Lần này, ngay cả đám người ông lão ngậm tẩu cũng không khỏi nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.

Lúc trước không riêng gì Thanh Long, thực ra ngay cả bọn họ, thật lòng mà nói cũng không quá coi trọng Nguyệt Khuynh Thành.

Chẳng phải khinh thường, mà bởi vì thực sự cảnh giới của Nguyệt Khuynh Thành thấp quá.

Trong Thiên giới, tuy cảnh giới của Nguyệt Khuynh Thành như vậy là đã được xếp vào dạng nổi tiếng rồi, nhưng trước mặtmấy người họ cũng chẳng đáng gì.

Nhưng vừa rồi khi Nguyệt Khuynh Thành để lộ ra ngón nghề về trận pháp, lập tức đã khiến cho mọi người coi trọng.

Đây là sự thực, muốn được người khác tôn trọng và để mắt tới, nhất định phải thể hiện ra năng lực đáng có.

Bằng không ngươi sẽ chẳng là cái gì cả, dựa vào đâu mà ngươi muốn người khác đánh giá ngươi cao hơn một bậc?

-----o0o-----

Chương 1624: Bài tẩy của Huyết Ma

Chương 1624: Bài tẩy của Huyết Ma

Nguyệt Khuynh Thành than nhẹ một tiếng:

- Ta cầu xin công tử truyền thụ cho ta bản lĩnh về mặt trận pháp, chính là mong muốn vào những thời khắc then chốt có thể vụng trộm đi phá trận...

Trong lòng mọi người lập tức kính nể hẳn lên.

Thiếu phụ lê thân xác bị thương nặng của mình tới, nắm tay Nguyệt Khuynh Thành nói:

- Ngươi giỏi lắm!

Nguyệt Khuynh Thành cười khẽ:

- Chúng ta đều giỏi!

Lúc này, chiếc thuyền lặng im không một tiếng động, treo lơ lửng bên ngoài dải ngân hà, nơi đó...

đã hoàn toàn bị trận pháp của Huyết Ma lão tổ phong ấn.

Không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Ông lão ngậm tẩu nói:

- Chúng ta ở đây đợi thiếu gia chiến thắng trở về!

- Đợi thiếu gia chiến thắng trở về!

Mọi người lớn tiếng nói.

......

Giữa dải ngân hà mênh mông vô tận này, rất nhiều ngôi sao liên tục nứt vỡ, ngày càng nhiều tinh khí bị hút vào trận pháp đang được vận hành.

Một khi vận hành trận pháp, người bày trận là Huyết Ma lão tổ sẽ được bảo vệ, nếu Sở Mặc còn muốn tấn công y giống vừa rồi gần như là không thể.

Hơn nữa Sở Mặc cũng đã cảm giác được bản thân đang suy yếu đến cực hạn.

Nếu còn chưa rời khỏi bộ phân thân này, thì hắn sẽ bị thương nặng.

Thoáng nhìn qua cây kéo lớn đang dần tiến sát tới, Sở Mặc cười lạnh một tiếng, khẽ nghiêng mình biến mất tại chỗ.

Giọng nói lạnh lùng của Huyết Ma lão tổ bao trùm lên khắp ngân hà:

- Sở Mặc, cho ngươi trốn trước một lát.

Ngươi không thoát khỏi trận pháp này được đâu.

Đây là trận pháp cấp Thánh mà lão phu đã hao hết tâm huyết cả đời để bày ra.

Ha ha, chẳng bao lâu nữa, bản tôn của ngươi sẽ bị lão phu luyện hóa, trở thành chất dinh dưỡng của lão phu, cũng sẽ trở thành cây cầu đi thông hướng Chí Tôn của lão phu!

Nói ra, thật sự phải cảm ơn ngươi.

Ầm!

Đúng lúc này, cây kéo Chí Tôn kia đã lao tới chỗ Huyết Ma lao tổ, cắt răng rắc một nhát.

Huyết Ma lão tổ khống chế trận pháp, bắn một tia sáng qua.

Trong hư không lập tức bùng nổ một hơi thở khủng bố long trời lở đất.

Hào quang rực rỡ, rực rỡ đến mức khó tin!

Cây kéo Chí Tôn kia trực tiếp bị một tia sáng bắn thủng, sau đó, nháy mắt nát tan thành tro bụi!

Giọng nói lạnh lẽo của Huyết Ma lão tổ lại vang lên lần nữa:

- Tần Thương đạo hữu, vốn dĩ ngươi đã có thể trở thành đồngminh trung thành nhất của Huyết Ma ta.

Nhưng đáng tiếc, ngươi lại lựa chọn con đường khác, cho nên, ngươi phải chết.

Ngươi sẽ trở thành đại cao thủ Chí Tôn đầu tiên... bị Đinh Linh ta tiêu diệt!

- Chớ mạnh miệng, Đinh Linh, trận pháp này của ngươi có lợi hại hơn nữa cũng không phải dễ để giết một Chí Tôn đâu.

Nếu thật sự ép bản tôn quá đáng, sắp chết liều mạng, chưa chắc ngươi đã chịu đựng được!

Tần Thương lạnh lùng nói, sau đó tiếp:

- Sở Mặc, muốn bắt tay với ta giết chết Huyết Ma lão tổ trước không?

Nếu không cả ta và ngươi cũng sẽ đều bị nhốt trong trận pháp này, trăm năm, ngàn vạn năm cũng có khả năng, đến lúc đó, chúng tachung quy cũng khó thoát khỏi cái chết!

Sở Mặc ẩn náu trong hư không cũng đã trở lại bản tôn, sắc mặt hắn tái nhợt, đang liều mạng nhét vào miệng đủ loại thảo dược cao cấp.

Trong số đó còn bao gồm cả bảo dịch tinh hoa mà Phong Quân Tử, Cái Thế Hống, còn có Hoàng Kiếm Lan để lại cho hắn.

Bây giờ Sở Mặc cũng bất chấp tiếc của rồi, trực tiếp tống hết vào miệng, nhanh chóng khôi phục thể lực đã bị tiêu hao đến kinh người.

Nghe thấy lời Tần Thương, Sở Mặc lạnh lùng cười, nói:

- Liên kết với ngươi?

Tần Thương lão cẩu, ngươi lo xa quá rồi, ngươi cứ đánh với Huyết Ma trước đi, dù sao hai ngươi cũng là kẻ thùmột mất một còn.

Hai người các ngươi cứ việc chó cắn chó, ai cắn chết ai thì cũng là may mắn cho cả giới tu hành.

- Sở Mặc!

Tên tiểu súc sinh nhà ngươi, ngươi có phải bị ngu không?

Tần Thương thét lên phẫn nộ, chấn động khắp dải ngân hà:

- Y giết ta rồi thì ngươi sẽ có kết cục gì tốt đẹp chứ?

- Chẳng có kết cục gì tốt đẹp cả, nhưng ít ra trước khi chết, có thể thấy một kẻ thù lớn gục ngã, coi như là thỏa mãn.

Sở Mặc nói.

- Ngươi...

Tần Thương bị chọc cho giận sôi máu, tức tối đến mức thân thể hơi phát run.

Chiếc hũ xám xịt treo trên đỉnh đầu y bùng ra từng luồng sáng rọi, bảo vệ lấy y, sau đó y cũng lấy đủ loại thảo dược ra nhét vào trong miệng, điên cuồng khôi phục.

Đồng thời, không ngừng tránh né những tia sáng giết người đang chực chờ phóng tới kia.

Tiếng cười đắc ý của Huyết Ma lão tổ truyền qua, mặc dù trong giọng cười có đôi phần suy yếu.

Đó là do vừa rồi bị thương nặng bởi Sở Mặc liên tục chém giết.

Cảnh giới của y vẫn khó tránh khỏi bị tụt xuống một chút.

Tụt xuống từ cảnh giới đỉnh cao Chuẩn Chí Tôn.

Cho nên trong lòng y, người khiến y càng căm giận hơn là Sở Mặc!

Nếu có thể, hiện giờ y muốn hoàn toàn bắt lấy Sở Mặc, tiêu diệt triệt để.

Nhưng y biết rõ, không giết Tần Thương, thì đó mới là mối họa lớn nhất của y!

Sở Mặc đã không cần phải quá lo, đến cảnh giới này, một khi để lộ bài tẩy trước mặt đối thủ thì đó không được coi là bài tẩy nữa rồi.

Như phân thân Chí Tôn đỉnh cao kia của Sở Mặc, Huyết Ma lão tổ rất rõ, không thể khống chế lâu dài loại phân thân này được, hơn nữa, sau mỗi lần nhập nguyên thần vào đó, thì thời gian rất lâu sau cũng khó mà dùng lại được lần hai!

Mà y, lại có nhiều thời gian, sau khi giết Tần Thương, phải chơi cút bắt với Sở Mặc một phen ra trò mới được.

Nhưng chung quy Tần Thương vẫn là một đấng Chí Tôn... cho dù vừa rồi bị Sở Mặc chém đôi mấy lần khiến cảnh giới có dấu hiệu bị hạ xuống, nhưng thực chất vẫn còn ở lại trong khu vực Chí Tôn.

Một bậc cao thủ như vậy đâu dễ dàng tiêu diệt!

Khoảng thời gian kế tiếp liền trở thành màn đọ sức giữa Tần Thương và Huyết Ma lão tổ.

Giống như Tần Thương nói, tuy uy lực trận pháp của Huyết Ma lãotổ cực kỳ khủng bố, nhưng nếu muốn đánh chết một vị cao thủ đứng ở đỉnh cao trong cõi ngân hà này thì cũng không phải chuyện đơn giản.

Trận chiến đó kéo dài một cách bất ngờ.

Thời gian một tháng nhanh chóng trôi đi.

Trong một tháng này, Sở Mặc hoàn toàn không lên tiếng, thậm chí còn không chú ý tới cuộc chiến giữa Tần Thương và Huyết Ma lão tổ.

Hắn chỉ lẳng lặng khôi phục, như thể đã hoàn toàn tan vào cõi tinh hà này vậy.

Thậm chí ngay cả Huyết Ma lão tổ cũng bị mất đi sức chú ý với hắn.

Nhưng Huyết Ma lão tổ cũng chẳng lo lắng tới điều này, một khi trận pháp được vận hành, thì không một ai có thể thoát ra khỏi trận pháp được.

-----o0o-----

Chương 1625: Năm năm (1)

Chương 1625: Năm năm (1)

Lúc trước chiếc thuyền kia chạy thoát, một là vì chiếc thuyền đó có pháp khí phòng ngự hùng mạnh, hai là vì bản thân vị trí của chiếc thuyền đã nằm ngay ranh giới của trận pháp, chứ nếu là ở khu vực trung tâm, thì dù có được che chở bởi pháp khí Bán Thánh cũng khó lòng chạy thoát.

Cho nên, việc của Huyết Ma lão tổ trong một tháng này chỉ là tiến hành thảo phạt Tần Thương!

Tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng đã bị người khác dùng sinh mạng hiến tế để phong ấn mười năm.

Trong mười năm tới, việc Ma tộc muốn đổ bộ đến Viêm Hoàng đã là chuyện không thể nào.

Vậy thì, cứ lợi dụng luôn khoảng thời gian này, tiêu diệt một gã Chí Tôn, sau đó lại giết chết Sở Mặc!

Rồi luyện hóa thể xác Sở Mặc, làm thành chất dinh dưỡng, trở về cảnh giới đỉnh cao Chuẩn Chí Tôn, lại cướp lấy bộ phân thân Chí Tôn đỉnh cao kia, mười năm sau, đợi đến lúc Ma tộc đem quân tới thì HuyếtMa lão tổ y... cũng được đảm bảo hơn rất nhiều!

Chuyện xấu biến thành tốt là việc mà Huyết Ma lão tổ thích nhất.

......

Trong không gian vũ trụ mênh mông vô tận, một cô gái áo đen hiện thân, trực tiếp di chuyển, mỗi bước chân liền đi xa trăm vạn dặm, thậm chí ngẫu nhiên còn bước xa ngàn vạn dặm.

Thi thoảng quỹ đạo di chuyển của nàng sẽ lệch đi một chút, nhưng chỉ mới chệch quãng ngắn thôi nàng sẽ dừng lại ngay, sau khi suy diễn cẩn thận, liền tranh thủ quay về đúng đường.

Phương hướng của nàng chính là chỗ Huyết Ma lão tổ, nơi dải ngân hà này.

Rốt cuộc nàng cũng tới được địa phận giáp ranh của dải ngân hà đó, thấy được dải ngân hà rực rỡ và hơi hỗn loạn, cùng với chiếc thuyền chiến đang lơ lửng bên ngoài.

Trên gương mặt cô gái áo đen không có chút cảm xúc nào, trực tiếp vượt qua chiếc thuyền chiến kia, bước vào trong trận pháp kinh khủng nọ.

Cùng lúc, một con rồng lửa to lớn toàn thân cháy rừng rực bay vútlên từ thành Thiên Vực, phát ra từng tiếng rồng ngâm vang dội.

Trên thân con rồng khổng lồ này tản mát ra uy nghi khủng bố của loài rồng, cứ như vậy bay thẳng về một phương hướng vô cùng chói mắt.

Các tu sĩ ven đường nhìn thấy gần như đều sợ đến ngây người.

Khi nào thì...

Thiên giới lại xuất hiện một con rồng đáng sợ như vậy rồi?

Thành Thiên Vực cũng náo nhiệt chưa từng thấy, một môn phái hoàn toàn mới đột nhiên được thành lập tại Thiên Đạo Viên.

Tiếp theo, Thiên Đạo Viên muôn đời chưa đổi đột ngột thay tên.

Trở thành Phiêu Diêu Cung.

Thời gian lại nhanh chóng trôi qua năm năm.

Thành Thiên Vực nay đã trở thành thành Phiêu Diêu!

Trước đây, đó là một sự kiện không thể nào tưởng tượng nổi, bởi bất cứ một tòa thành nào trong Thiên giới đều có bản sắc văn hóa độc đáo của riêng mình, tên gọi cũng có hàm nghĩa sâu xa.

Ví dụ như thành Đệ Nhất cho tới thành Đệ Cửu.

Gần như mọi tu sĩ đều thuộc nằm lòng ý nghĩa tên gọi của nó.

Cái tên thành Thiên Vực tồn tại, chính là vì Thiên lộ!

Mà tên gọi này, đã được sử dụng vô số năm rồi, thật chẳng ai ngờ, sau khi Phiêu Diêu Cung được thành lập vài năm, tên gọi của tòa thành cổ này, lại vì vậy mà thay đổi.

Kỳ thực, phàm là tu sĩ Thiên giới có chút từng trải đều biết rõ lai lịch của Phiêu Diêu Cung.

Đó là môn phái duy nhất từng có liên hệ với Sở Mặc!

Mà nghe nói, từ Nhân giới, Linh giới rồi Tiên Giới, giờ là Thiêngiới... mỗi một thế giới đều có bóng dáng của môn phái ny.

Không cần nhiều lời, tại Nhân giới, Linh giới, Tiên Giới Phiêu Diêu Cung đều nằm ở vị trí tối cao không ai dám trêu chọc.

Nhưng khiến người ta không ngờ là, cho tới cả Thiên giới, không có Sở Mặc, môn phái này... vẫn mạnh mẽ y như cũ!

Có thể ảnh hưởng tới mức loại thành cổ như thành Thiên Vực cũng phải sửa tên, thì tuyệt đối không phải chỉ có mặt vũ lực trấn áp, mà càng nhiều hơn, là do lòng người hướng tới!

Là một loại công nhận!

Hiện giờ, Phiêu Diêu Cung thực sự là một thế lực đáng sợ.

Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha, Hoàng Họa, Tần Thi, Đổng Ngữ, Phương Lan, Bình Bình, Lục Thiên Duyệt, Lục Thiên Kỳ, mười đại sư tổ này đều đã phi thăng lên Thiên giới, trấn thủ Phiêu Diêu Cung.

Tư Đồ Đồ sau khi ngủ đông vài năm, bước vào cảnh giới Chân Tiên hậu kỳ thành công cũng đã tới!

Thỏ hoàng kim cảnh giới Chân Tiên đỉnh cao cũng tới rồi!

Năm năm trôi qua, thực ra cảnh giới của các nàng cũng không cao tới mức độ ngoại hạng gì.

Nhưng đây cũng chỉ là nói tương đối thôi, chứ thực ra các nàng vẫn tiến bộ rất nhanh.

Trong đó, Tần Thi, Đổng Ngữ, Hoàng Họa, cùng Phương Lan, Bình Bình đều đã bước vào cảnh giới Chân Tiên, Hoa Tiểu Nha ở Thiên Tiên đỉnh cao, chỉ kém chút nữa thôi là bước vào Chân Tiên, toàn bộ bọn Lục Thiên Kỳ, Lục Thiên Duyệt, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết cũng đã tiến tới Thiên Tiên trung kỳ rồi.

Tinh Nhi và Nguyệt Nhi cũng đều đã là Thiên Tiên, vốn dĩ năng lực trời phú của các nàng không tệ, sau khi gia nhập Phiêu Diêu Cung xong, tốc độ tiến tới cảnh giới lại càng nhanh.

Mấy người Hoa Tam Nương, Thẩm Ngạo Sương, Thẩm Ngạo Băng, Hạ Phong cũng đều độ kiếp thành công, dấn thân vào cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Gần như tất cả người bên cạnh Sở Mặc đều nắm giữ kế thừa của Chí Tôn, càng tu luyện lên cao, tốc độ tu luyện của họ lại càng nhanh!

Mấu chốt là, bọn họ chẳng thiếu tài nguyên tu luyện!

Những đệ tử ban đầu Sở Mặc thu ở Nhân giới, nay cũng đã có mộtnửa tiến vào Thiên giới rồi.

Trong đó mấy người Tiểu Hà là ưu tú nhất, thậm chí còn đã vào tới Thiên Tiên.

Hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung cũng đều phi thăng lên Thiên giới, mặc dù chỉ là Đại La Kim Tiên, nhưng với hai người họ mà nói, thì đó cũng là điều đẹp như trong mơ rồi.

Trước kia, đến nghĩ họ cũng không dám nghĩ bản thân sẽ đạt được thành tựu thế này.

Tu sĩ già cùng Thông Tuệ cũng đều đột phá đến Đại La Kim Tiên, phi thăng lên Thiên giới, gia nhập Phiêu Diêu Cung.

Nếu chỉ dựa vào những người này, thì trong Thiên giới tối đa cũngchỉ được coi như môn phái hạng trung, đến một Đế Chủ trấn giữ còn không có.

Sao có thể khiến thành Thiên Vực phải đổi tên?

Nhưng xem những người chân chính trấn giữ Phiêu Diêu Cung sẽ hiểu.

Một đoàn trưởng lão danh dự!

Hồng Nguyệt cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, Tử Yên Đế Chủ đỉnh cao, là thái thượng trưởng lão danh dự của Phiêu Diêu Cung!

Hỏa long, một sinh linh hùng mạnh trở về từ Thiên lộ vào năm nămtrước, nay trở thành Đế Chủ đỉnh cao, làm đại trưởng lão danh dự, trấn thủ Phiêu Diêu Cung.

Những đại dược gồm Cái Thế Hống, Phong Quân Tử Chuẩn Thánh, Hoàng Kiếm Lan Chí Tôn, tuy không ra mặt trực tiếp đảm nhiệm chức vụ gì, nhưng lại là một khâu quan trọng nhất của Phiêu Diêu Cung!

Có những đại dược này trấn thủ, Phiêu Diêu Cung không cần phải lo.

Cha của Tần Thi là Tần Vũ Tông cũng trực tiếp rời khỏi Tần gia, gia nhập Phiêu Diêu Cung, trở thành một trưởng lão của Phiêu Diêu Cung.
 
Thí Thiên Đao Full
LXVI ( Chương 1626-1650 )


Chương 1626: Năm năm (2)

Ba năm trước, thông qua bảng tin, Tiêu Điệp công khai bày tỏ tháiđộ, đồng ý cùng trở thành trưởng lão danh dự của Phiêu Diêu Cung với Ma Quân.

Tuy rằng hai người bọn họ từ đầu chí cuối vẫn chưa lộ diện, nhưng ai nấy đều biết đó không phải nói ngoa.

Bởi vì hai vị Đế Chủ bậc cao kia, chính là người thân nhất của Sở Mặc!

Thiên kiêu trẻ tuổi của Thủy gia Thủy Y Y, thiếu chủ của Hổ tộc là Hổ Liệt, tu sĩ trẻ tuổi loài người Thanh Phong, đại nhân trẻ tuổi của Lục gia Lục Hồng Tuyết, đại nhân trẻ tuổi của Tề gia Tề Bác, Mao gia Mao Hãn Hải, Hoàng gia Hoàng Vô Song, Thải Điệp tiên tử của Hồ Điệp Cốc, thiên kiêu tộc Kim Ô Kim Ô Đại Đế, Đồng Ảnh Đế Chủ bậc ba suýt chút nữa thì trở thành tùy tùng của Long Thu Thủy, Đế Chủ bậc năm Tiêu Trường Bình, Đế Chủ bậc năm Huyên Nhi và Huyên Huyên, Sở Thanh con cưng của trời thuộc dòng dõi họ Sở, Đế Chủ bậc hai Phương Hồng Nhạn từng theo đuổi Long Thu Thủy, Đế Chủ bậc bốn Tào Thái Dung giờ là tùy tùng của Thủy Y Y... tất cả bọn họ đều là trưởng lão danh dự của Phiêu Diêu Cung!

Ngoài ra, còn một trưởng lão danh dự nữa gần đây mới gia nhập Phiêu Diêu Cung.

Tên của y là Long Thu Thủy!

Người này khiến ai nấy đều giật mình.

Không ngờ ngay cả y cũng tới.

Trước khi Long Thu Thủy gia nhập Phiêu Diêu Cung chỉ nói mộtcâu:

- Ta từng hận Sở Mặc, cực kỳ căm hận, thậm chí không chỉ hãm hại hắn một lần, ta cũng đã nhận được những bài học đáng đời, thậm chí tên ta còn bị hắn ép đổi thành Long Hận Mặc...

Nhưng sau đó, mọi việc hắn làm đã khiến ta hiểu rõ đạo lý sống ở đời.

Ta nói vậy cũng chẳng đủ chút nào.

Những đạo lý này cả cha mẹ, bề trên trong gia tộc đều từng dạy ta.

Nhưng ta chẳng nghe lọt.

Ta bị Sở Mặc đánh cho tỉnh!

Hắn ban ân cho ta, để ta sửa tên lại ban đầu.

Hắn đã làm rất nhiều việc vì Thiên giới.

Hiện giờ hắn đã biến mất nhiều năm rồi... ta không biết hắn có còn trên cõi đời này hay không, nhưng ta đoán được hắn đã đi đâu làm gì.

Cho nên, ta tôn trọng hắn.

Ta muốn làm chút gì vì hắn.

Đương nhiên, Phiêu Diêu Cung có thể không chấp nhận ta.

Ta không hề oán hận, dùsao trước kia ta đã phạm phải quá nhiều sai lầm.

Nếu mọi người có thể cho ta một cơ hội sửa sai để chứng minh bản thân, ta sẽ cho tất cả mọi người thấy rõ.

Ta tình nguyện trở thành một thầy giáo trong Phiêu Diêu Cung, truyền thụ đạo nghiệp.

Góp một phần sức lực, cho tương lai của giới tu hành.

Cuối cùng, Long Thu Thủy cũng được chấp nhận, trở thành một trưởng lão của Phiêu Diêu Cung.

Thử nghĩ xem, có một đoàn trưởng lão danh dự hoành tráng như vậy, phóng tầm mắt ra khắp Thiên giới mà xem, đó quả thực là có một không hai!

Chỉ cần nhìn xem những trưởng lão danh dự này, có ai dám trêu chọc Phiêu Diêu Cung?

Lại nhìn xem những gia tộc sau lưng mấy trưởng lão đó... thế thì lại càng kinh khủng!

Đó còn là chưa tính những gia tộc phụ thuộc của dòng dõi họ Sở đang dần ngóc đầu dậy, khôi phục thanh thế như xưa...

Những gia tộc đó, chính là đồng minh tự nhiên trung thành nhất của Phiêu Diêu Cung!

Có người thậm chí còn than thở rằng, chỉ cần lần này Sở Mặc có thể còn sống trở về, thì không còn nghi ngờ gì nữa, dòng dõi họ Sở sẽ lại tái hiện cảnh tượng huy hoàng như hơn một kỷ nguyên trước!

Bởi vì năm ấy, chính dòng dõi họ Sở cũng đã hùng mạnh như vậy!

Rất nhiều Chí Tôn, vô số Chuẩn Chí Tôn, lượng Đế Chủ không đếm xuể...

đều đi theo vị lão gia của họ Sở kia một cách chặt chẽ.

Một kỷ nguyên sau, vị trí trung tâm ấy trở thành Sở Mặc, cháu nội của vị lão gia kia!

Thực ra trong suy nghĩ của rất nhiều người thì còn có mấy người nên đảm nhiệm chức vụ trưởng lão trong đoàn trưởng lão danh dự của Phiêu Diêu Cung.

Thí dụ như hai vị thiên kiêu trẻ tuổi của Linh Đan Đường là Lưu Vân và Lưu Phong.

Thế nhưng bên này Phiêu Diêu Cung có động tĩnh lớn như vậy, mà bọn họ lại chẳng có chút tin tức nào.

Tuy nhiên sau lại có người nói, khi Hư Độ xả thân thành Phật, thì Lưu Vân và Lưu Phong cũng đã bắt đầu bế quan rồi.

Thời gian bế quan là bao lâu còn chưa biết.

Toàn bộ Linh Đan Đường cũng đã trở nên khiêm tốn lạ thường.

Cho nên, thậm chí bên ngoài còn có lời đồn đại, nói khả năng LinhĐan Đường có mối liên quan nhất định với Ma tộc.

Đương nhiên, cách nói này bị Đế Chủ Phùng Xuân là người đại diện của Linh Đan Đường bác bỏ nghiêm khắc.

Thời gian năm năm nói dài chẳng dài, nói ngắn cũng không, đủ để xảy ra nhiều chuyện, và cũng đủ để khiến nhiều chuyện thay đổi.

Kể cả vị Nam Ca trong Đệ Cửu thành kia cũng đã trưởng thành, từ một nhóc giả trai biến thành một thiếu nữ xinh đẹp, dù rằng làn da vẫn hơi đen, nhưng đó là do nàng cố ý.

Từ Nam nay đã tu luyện tới cảnh giới Thiên Tiên, có đầy cách để khiến bản thân trở nên nõn nà, nhưng nàngcứ không.

Bên ngoài không biết đến sự tồn tại của nàng, nàng cũng chẳng muốn liên hệ với bên ngoài.

Thông qua bảng tin, nàng đã biết đến Phiêu Diêu Cung, nàng biết chắc đó là môn phái có liên quan tới ca ca của nàng.

Trong đó đều là hồng nhan tri kỷ, bạn tốt người thân của ca ca nàng.

Nàng biết chỉ cần nàng tới đó, nhắc tên Sở Mặc, nhất định nàng sẽ có địa vị khá cao trong môn phái.

Nhưng nàng chẳng muốn đi đâu hết, nàng muốn lặng lẽ ở cạnh cha.

Thực ra, theo cảnh giới ngày càng tăng cao, Từ Nam đã cảm nhận được sự khác biệt của cha.

Bởi vì năm năm đã trôi qua, cha mặc dù nhìn như không có tu vi, ngày ngày nốc rượu, nhưng lại chẳng có chút dấu hiệu già nua nào.

Thoạt nhìn, vẫn giống y như đúc năm năm về trước khi nàng gặp cha.

Bởi vì lo lắng cho ca ca Sở Mặc, Từ Nam từng kiếm cớ nói thầm với cha, có khả năng Sở Mặc cùng mấy người họ Sở đi tìm tòa trận pháp cuối cùng rồi, cũng chẳng biết hiện tại ra sao.

Lần đó, cha hiếm hoi lắm mới mở miệng, nói nghiêm túc một câu:

- Hắn không sao.

Sau đó, mặc kệ Từ nam có hỏi thế nào cũng chẳng hỏi được điều gì.

Tuy trong lòng hơi bực mình, nhưng rốt cuộc Từ Nam cũng yên tâm, cha như thần vậy mà còn nói con hắn không sao, thế thì thật là không sao rồi!

Trong mắt người ngoài, có lẽ sẽ chẳng dám tin, một con ma men đến tu vi còn chẳng có, già lụ khụ, lại dám phán về sự sống chết của Sở Mặc giờ như cột chống trời của Thiên giới?

Kể cả y có là cha ruột của Sở Mặc!

Cũng chẳng ai đồng ý với lời của y.

Ngươi nói không sao là không sao?

Nhưng trong suy nghĩ của Từ Nam, chỉ cần cha nói ca ca không sao, thì nhất định sẽ không sao!

Sự sùng bái mà nàng dành cho cha, còn mạnh mẽ hơn loại sùng bái mà con người dành cho thần Phật nhiều gấp bội.

Chỉ cần là lời cha nói, nàng sẽ tin tưởng tuyệt đối!

-----o0o-----

Chương 1627: Trái tim thất khiếu duy nhất trong trời đất (1)

Chương 1627: Trái tim thất khiếu duy nhất trong trời đất (1)

Bên trong Lưu Linh Sơn, Lưu Vân đã bế quan gần sáu năm đột nhiên mở mắt, trên mặt nàng không buồn cũng không vui, cảnh giới của nàng đã tăng lên trên diện rộng.

Sau khi nàng tu luyện công pháp hoàn toàn mới mà cha nàng cho...

Cũng chính là công pháp chính thống Chuẩn Thánh cao cấp nhất của Ma tộc, Lưu Vân có thể cảm nhận được rõ ràng sự nhiệt liệt đang dồn lên trong huyết quản.

Ta là một Ma tộc đúng nghĩa!

Có huyết thống chính tông Ma tộc.

Một...

Ma tộc chân chính... sinh sống giữa loài người!

Lúc này Lưu Vân không có bất cứ biểu hiện nào của người nhập ma cấp thấp.

Trạng thái cảm xúc của nàng cực kỳ bình tĩnh, cũng vô cùng trấn định.

Nếu nàng không muốn, thì chẳng có bất cứ ai nhận ra được quan hệ giữa nàng và Ma tộc.

Nàng yên lặng lấy bảng tin ra, nhìn lại các loại sự tình xảy đến trong năm năm này.

Trên bảng tin cũng có nhiều tin nhắn do bạn bè gửi tới, trong đó nhiều nhất là do bạn tốt Tử Yên của nàng nhắn qua.

Tỏ vẻ rất quan tâm đối với hành động đột nhiên bế quan của nàng.

Nhưng tin tức về người nàng muốn gặp nhất, Lưu Vân lại chẳng thấy truyền về.

Thông qua bảng tin, Lưu Vân cũng biết một vài việc xảy ra trên Thiên giới, nhất là những việc có liện quan đến Sở Mặc.

- Thế lực của Phiêu Diêu Cung... thật hùng mạnh!

Trên mặt Lưu Vân lộ ra ý cười vui vẻ, nhưng sau đó, nàng lại trở về vẻ u sầu nhàn nhạt: Nhưng ngươi lại đang ở nơi nào?

Đối mặt với loại quái vật khủng bố như Huyết Ma lão tổ, liệu ngươi có gặp nguy hiểm hay không?

Nghĩ thầm trong lòng, Lưu Vân thở dài một tiếng, sau đó, gửi lại tin nhắn trả lời cho Tử Yên:

- Yên Nhi, ta rất khỏe, đang bế quan tu luyện.

Ngươi gia nhập vàoPhiêu Diêu Cung đi, năm đó Sở Mặc có ân với ngươi, với cảnh giới Đế Chủ bậc bốn của ngươi, nếu muốn gia nhập Phiêu Diêu Cung để trở thành một trưởng lão danh dự thì không thành vấn đề.

Gửi xong tin nhắn, Lưu Vân không đợi Tử Yên trả lời đã tắt luôn bảng tin đi, sau đó nhắm hai mắt lại, bắt đầu bế quan tu luyện.

Lúc này, nàng muốn đột phá cảnh giới Đế Chủ đỉnh cao!

Bất kể là khi nào, cho dù dòng máu chảy trong cơ thể ta là Ma tộc chính cống, nhưng Sở Mặc, ta tuyệt đối sẽ không trở thành kẻ địch của ngươi, cũng tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào làm kẻ địch củangươi!

Kẻ địch của ngươi, chính là kẻ địch của ta.

......

Ngân hà Huyết Ma.

Đây là cái tên do Sở Mặc đặt.

Trận chiến này, Huyết Ma lão tổ đã giao đấu với Tần Thương lúc năm năm.

Suy cho cùng Tần Thương vẫn là một cao thủ cảnh giới Chí Tôn... sự kiên trì chống đỡ ngoài dự đoán của mọi người.

Cảnh giới của y rất cao siêu, tuy rằng dải ngân hà này đã hoàn toàn bị trận pháp của Huyết Ma lão tổ bao phủ, nhưng vẫn có tinh khí vô tận như cũ, để Tần Thương có thể hấp thu.

Tần Thương đã đánh đến phát cáu, thậm chí không thèm giao lưu gì với Sở Mặc nữa.

Quyết tâm cá chết lưới rách.

Một Chí Tôn như vậy, khá là đáng sợ.

Cho dù là Huyết Ma lão tổ, cũng không khỏi phải chú ý đề phòng.

Huyết Ma lão tổ cũng bị chọc giận đến nổ phổi, bởi vì hành động liều chết phản kháng này của Tần Thương, tương đương với việc cho Sở Mặc vô số thời gian khôi phục.

Cho tới bây giờ, nhất định Sở Mặc đã khôi phục xong rồi, cũng ắt có cơ hội nhập hồn vào bộ phân thân Chí Tôn đỉnh cao kia lần thứ hai.

Với Huyết Ma lão tổ mà nói, đây là tin tức xấu vô cùng.

Tuy rằng y vẫn tràn đầy tin tưởng, trận pháp cấp Thánh này của y hoàn toàn có thể vây khốn một Chí Tôn đỉnh cao.

Nhưng y lại chẳng dám cam đoan, bản thân mình còn có thể đối mặt Chí Tôn mà không hạ cảnh giới như lần trước.

Bởi trong năm năm này, Sở Mặc không thể nàochẳng có lấy một chút tiến bộ!

Vốn dĩ hắn đã là một Đế Chủ cảnh giới đỉnh cao rồi, lại nâng tiếp, thì sẽ thành gì?

Là Chuẩn Chí Tôn!

Tuy Huyết Ma lão tổ xem thường các Chuẩn Chí Tôn phổ thông khác, nhưng lại không dám dùng thái độ như vậy đối đãi với Sở Mặc!

Bởi vì y biết, dòng dõi họ Sở quá kinh khủng!

Căn bản chẳng thể nào đong đếm theo lẽ thường được.

Nhất là trong năm năm này, y chẳng cảm nhận được sự tồn tại của Sở Mặc chút nào, thậm chí có lần y đã ngờ rằng Sở Mặc có lẽ dùng pháp khí cao cấp rời khỏi đây rồi.

Nhưng sau khi trải qua tính toán, cuối cùng Huyết Ma lão tổ cũng xác định, Sở Mặc vẫn còn ở nơi này!

- Huyết Ma ... năm năm rồi ngươi chưa giết được ta.

Giọng nói lạnh như băng của Tần Thương truyền tới.

Huyết Ma lão tổ cười lạnh nói:

- Tần Thường, đừng nói xàm nữa, không tiêu diệt ngươi, ta quyếtkhông bỏ qua!

Dù sao còn có thời gian gần năm năm, trước khi Ma tộc đổ bộ, ngươi chắc chắn phải chết không thể ngờ!

- Thế Sở Mặc thì sao?

Tần Thương không nổi gầm lên:

- Ngươi cho rằng sau khi Ma tộc đổ bộ, người còn có thể giành được thân xác của Sở Mặc và bộ phân thân Chí Tôn đỉnh cao kia sao?

- Đó là việc của ta, không can hệ gì tới ngươi.

Huyết Ma lão tổ tiếp tục điều khiển trận pháp, tiến hành công phạt Tần Thương.

- Họ Đinh kia, không phải ta coi khinh ngươi, nhớ kỹ lời ta, cho dù cuối cùng ta phải chết trong trận pháp này, ta cũng sẽ để lại chuẩn bị.

Ngày Ma tộc giáng xuống, ta sẽ lập tức báo chuyện của Sở Mặc cho chúng biết!

Đến lúc đó, ngươi muốn giành được thể xác và phân thân của Sở Mặc, chỉ là nằm mơ!

Tần Thương gầm thét, sau đó cười như điên.

Con ngươi Huyết Ma lão tổ sáng lên ánh lạnh lùng, nói:

- Tỉnh lại đi, đây là trận pháp của ta!

Đây là địa bàn của ta!

Muốn giương oai trên địa phận của ta, ngươi chưa đủ tư cách!

Chẳng những ta có thể tiêu diệt ngươi, mà còn có thể xóa hết mọi dấu vết của ngươi!

Hết thảy của Sở Mặc...

đều là của ta!

Huyết Ma lão tổ nói xong bắt đầu điên cuồng vận hành trận pháp.

Bởi vì quả thực trong lòng y có lo lắng đến mấy điều này.

Tần Thương cũng chẳng phải nói chơi, một gã Chí Tôn muốn để lại dấu vết trong ngân hà chẳng phải việc khó.

Thân xác Chí Tôn của Tần Thương bấy giờ đã vỡ nát, tinh khí có nhiều hơn cũng vẫn kém tốc độ tiêu hao của y, nếu không phải cảnh giới của Huyết Ma lão tổ chưa đủ để hoàn toàn thao túng được trận pháp này, tiến hành công phạt y triệt để, chỉ sợ y đã sớm gục ngã rồi.

Tinh huyết Chí Tôn bị xói mòn trầm trọng, vẻ mặt Tần Thương vô cùng nghiêm túc, nhưng lúc này đối đầu với kẻ thù không chết khôngngừng như Huyết Ma lão tổ, y cũng không muốn yếu thế hơn chút nào, cười lạnh nói:

- Đều là của ngươi?

Năm năm trước không phải cũng có một tên gan to mật lớn tiến vào sao?

Đến giờ ngươi đã tìm ra đâu?

Ha ha ha, chưa biết chừng y chính là đồng minh của Sở Mặc đấy.

Đang cùng nhau mưu tính làm thế nào để đối phó ngươi kìa!

-----o0o-----

Chương 1628: Trái tim thất khiếu duy nhất trong trời đất (2)

Chương 1628: Trái tim thất khiếu duy nhất trong trời đất (2)

Huyết Ma lão tổ cười lạnh nói:

- Ngươi tỉnh lại đi, người đó là đồng đạo Ma tộc, nhân tộc cùng ma tộc không đội trời chung, y nếu cùng phe với Sở Mặc mới là gặp quỷ!

Huyết Ma lão tổ đang chú tâm đối phó với Tần Thương, có nằm mơ cũng không ngờ rằng, vị đồng đạo Ma tộc trong miệng y chính là Kỳ Tiêu Vũ, người vì y mới phải nhập ma!

Nếu như nói người mà Kỳ Tiêu Vũ hận nhất trên đời là ai... thì không thể nghi ngờ gì nữa, đó chính là Huyết Ma lão tổ!

Cho dù hiện giờ nàng đã hoàn toàn nhập ma!

Cho dù nàng đã bị một linh hồn khác thay thế, nhưng nỗi hận của nàng với Huyết Ma lão tổ đã trở thành một loại bản năng.

Trong ngân hà Huyết Ma, bên rìa một hệ sao xa xôi vô tận, trên mộthành tinh vắng.

Có một núi đá to lớn vô cùng, núi đá cao mấy vạn trượng, ngọn núi đâm thẳng vào trời xanh.

Xạ tuyến của trận pháp ở nơi này khá loãng, thi thoảng sẽ thấy một dải sáng tuyệt đẹp vụt lóe trên không trung, rồi sau đó mấy tháng cũng không tắt đi.

Giữa sườn núi có một kiến trúc.

Kiến trúc nhìn khá nguyên thủy, rất đơn giản.

Chỉ là dùng đá tảngchồng chất lên.

Trước cửa phòng có một bàn đá, hai ghế đá.

Lúc này, hai người trẻ tuổi, một nam một nữ đang ngồi đó, chăm chú nhìn vào một bàn cờ trên bàn đá.

Hai người họ đang chơi cờ.

Ngôi sao này vốn là một hành tinh xanh tươi tốt, bên trên đủ loại sinh linh đang sinh sống, mặc dù không có các sinh linh trí tuệ cao tồn tại.

Nhưng sức sống và linh khí ở đây lại khá sung túc.

Có lẽ chẳng cầnbao nhiêu năm nữa thì sẽ xuất hiện sinh linh biết tu luyện.

Nhưng hiện tại, toàn bộ sinh linh ở đây đều đã chết.

Năm năm trước Huyết Ma lão tổ khởi động trận pháp, một xạ tuyến xẹt ngang ngôi sao này, trực tiếp nướng chết mọi sinh linh hiện hữu ở đây.

Khiến nơi này trở thành một hành tinh chết.

Thành một sa mạc sinh mạng.

Bất cứ sinh linh bình thường nào đều không thể tồn tại ở đây được.

Tuy nhiên, không thể coi Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ là sinh linh bìnhthường.

Trên thực tế, họ đã sinh sống ở nơi này năm năm.

Khắp ngân hà, vô số hệ sao gặp nạn, vùng vũ trụ này sắp rơi vào tay giặc đến nơi rồi.

Nhưng tại đây, hai người Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ lại trải qua cuộc sống thư thái an nhàn chưa từng có.

Nếu hai người Tần Thương và Huyết Ma lão tổ biết việc này, chỉ sợ đều sẽ tức đến hộc máu.

Năm năm trước.

Kỳ Tiêu Vũ mặc một bộ áo đen, tìm tới, không chút ngần ngại bước vào trong trận pháp, sau đó không ngờ, nàng tìm được vị trí của Sở Mặc một cách vô cùng chuẩn xác.

Không thể không nói, đây chính là kỳ tích!

Bởi vì ngay cả Huyết Ma lão tổ cũng không thể tìm ra được vị trí chính xác của Sở Mặc, dù rằng cũng bị Tần Thương cản đường, nhưng năng lực này của Kỳ Tiêu Vũ vẫn làm cho người ta phải khen ngợi.

Nhìn thấy Sở Mặc, việc đầu tiên mà Kỳ Tiêu Vũ làm chính là trực tiếp bổ nhào vào ngực hắn.

Lúc ấy Sở Mặc hoàn toàn như đang nằm mơ, hắn quả thực không dám tin vào hai mắt của mình.

Không ngờ Kỳ Tiêu Vũ lại có thể xuất hiện trước mặt hắn lặng yên chẳng chút động tĩnh.

Hơn nữa, nhìn cặp mắt quen thuộc kia, Sở Mặc đúng là có cảm giác vui như lên trời.

Gió thơm phả vào mặt, giai nhân ôm vào lòng.

Sở Mặc ôm chặt lấy Kỳ Tiêu Vũ, không nói nên lời, lúc này mọi nhớ nhung đều đồng loạt trào ra.

Hai người cứ lẳng lặng ôm nhau như vậy thật lâu.

Sau đó, Kỳ Tiêu Vũ ngẩng đầu, hai mắt nhòa lệ, mông lung nhìn Sở Mặc, hạ giọng hỏi:

- Ngươi là ai?

- ...

Sở Mặc lập tức cảm thấy như trời sụp đất nứt, toàn thân không yên, hắn nhìn Kỳ Tiêu Vũ, muốn tìm được sự giảo hoạt trong mắt nàng.

Nhưng hắn không thấy.

Con ngươi Kỳ Tiêu Vũ tỏa ra ánh sáng thuần khiết, ầng ậc nước mắt, không có chút dấu hiệu nhập ma nào.

- Tiểu Vũ, ngươi nói vậy là Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, nhẹ giọng hỏi.

- Ta cũng không biết, từ Thiên lộ đi ra ta chẳng nhớ được gì cả.

Sau đó, ta xem bảng tin, ta muốn biết ta là ai, ta muốn biết đã có chuyện gì xảy ra.

Nhưng ta chẳng kiếm được chút manh mối nào.

Cho đến khi ta nhìn thấy tên của ngươi.

Không biết vì sao, trong lòng ta thấy cực kỳ khó chịu, ta cảm thấy, ngươi nhất định là người quan trọng nhất đối với ta.

Bởi vì ta nhìn tên người khác lại chẳng cảm thấy gì.

Sau đó... sau đó...

Kỳ Tiêu Vũ đỏ mặt, ấp a ấp úng.

Sở Mặc nhìn nàng:

- Sau đó cái gì?

- Sau đó... mỗi lần thấy tên của ngươi, ta đều có một cảm giác... cảm giác đó rất rõ ràng... chính là... chính là rất thích ngươi!

Kỳ Tiêu Vũ lấy hết dũng khí, hơi cúi đầu, nhìn nhìn mũi chân, hạ giọng nói:

- Không phải chỉ là thích, mà là loại như rất yêu, rất yêu, rất yêu.

Ta biết trí nhớ của ta có vấn đề, nên, ta muốn tìm được ngươi.

- Đúng vậy, không chỉ là thích, là yêu, rất yêu, rất yêu.

Sở Mặc lại ôm chầm lấy Kỳ Tiêu Vũ, siết chặt nàng trong vòng tay, không muốn buông ra.

Bởi vì hắn sợ, hễ nơi lỏng, hắn sẽ lại để vuột mấtnàng.

- Ừ.

Kỳ Tiêu Vũ nằm trong ngực Sở Mặc nhẹ giọng nỉ non:

- Chính là cảm giác này, rất yêu, rất yêu.

Lúc ấy ta liền muốn gặp ngươi, tìm thấy ngươi, bởi vì ta có thể cảm giác được, ngươi là người quan trọng nhất với ta trên đời này, thậm chí, còn là lí do để ta sống sót.

- Vậy rốt cuộc làm sao mà ngươi tìm thấy ta?

Sở Mặc hỏi.

- Cái này thì đơn giản, hỏi chính trái tim ta là được rồi, nó sẽ dẫnđường cho ta.

Kỳ Tiêu Vũ cười hì hì, nói:

- Tuy rằng thi thoảng cũng sẽ hơi sai, nhưng tổng thể mà nói thì vẫn rất đáng tin.

Trái tim thất khiếu duy nhất trong thiên hạ! ——

Rốt cuộc Sở Mặc cũng hiểu được sức mạnh của nó rồi, chẳng những có thể đảm bảo cho Kỳ Tiêu Vũ dù nhập ma vẫn giữ được sự tỉnh táo, mà còn có năng lực thần kỳ như vậy.

Dọc đường đi hắn đã hủy hết mọi dấu vết, hắn không muốn có người tới sau, men theo con đường này tìm đến hắn.

Bởi vì đây chính là con đường có đi mà không có về.

Không ngờ trong tình huống như vậy, mà Kỳ Tiêu Vũ vẫn tìm được.

Năng lực này thực sự khiến người ta phải thán phục.

- Sau khi tới đây, ta phát hiện trong ngân hà đang có người chiến đấu, bên ngoài lại neo một chiến thuyền, ta biết ngay những người trên chiến thuyền hẳn là những người đi cùng ngươi.

Kỳ Tiêu Vũ nói.

- Bọn họ vẫn chưa đi sao?

Sở Mặc nhẹ giọng thở dài.

- Chưa đi, hẳn là họ còn đang đợi ngươi.

Kỳ Tiêu Vũ nói, nàng nhìn Sở Mặc:

- Sau khi ta tiến vào liền phát hiện trong này rất nguy hiểm, trận pháp kia lợi hại vô cùng, vì thế ta liền tự hỏi lòng mình, ngươi đang ở đâu, thế là ta liền tìm được ngươi rồi!

-----o0o-----

Chương 1629: Vợ chồng (1)

Chương 1629: Vợ chồng

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ có chút chẳng biết nói gì:

- Trái tim của ngươi có thể tìm được bất kỳ ai sao?

- Vậy sao có thể?

Chỉ tìm ngươi được thôi!

Bởi vì trong trái tim ta chỉ có một mình ngươi!

Kỳ Tiêu Vũ cười ngọt ngào, nhìn Sở Mặc cực kỳ vui vẻ.

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, trong con ngươi để lộ chút xấu hổ, hắn hạ giọng nói:

- Trong lòng ta cũng chỉ có ngươi.

- Nhưng không thể nào.

Kỳ Tiêu Vũ vươn tay, nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt của Sở Mặc, sau đó hơi hơi nhíu mày:

- Hồng nhan tri kỳ của ngươi thiệt nhiều, ta đều thấy trên bảng tin.

Ngươi đừng phụ bạc các nàng.

- Thực ra, chỉ có hai cô gái làm ta cảm thấy có lỗi nhất.

Sở Mặc chưa từng công khai chuyện này, hắn kéo Kỳ Tiêu Vũ ngồi xuống, sau đó khe khẽ kể lại chuyện của hắn với Lưu Vân và Thủy Y Y.

Kỳ Tiêu Vũ tựa vào vai Sở Mặc, nàng cảm thấy làm vậy khiến nàng cực kỳ an tâm, lẳng lặng nghe Sở Mặc kể về câu chuyện giữa hắn và haicô gái kia.

Thỉnh thoảng đôi mày thanh tú sẽ hơi nhíu lại, vì có chút ghen tị.

Nhưng đa số thời gian, nàng đều chỉ yên lặng lắng nghe.

Thực ra chuyện giữa Sở Mặc và Lưu Vân chẳng phức tạp chút nào.

Số trời run rủi, tạo nên cục diện như ngày hôm nay.

Có lẽ Lưu Vân sẽ nảy sinh chút tình cảm khác thường với Sở Mặc, có lẽ Sở Mặc cũng cảm thấy Lưu Vân khác người thường.

Nhưng gốc rễ chuyện này, lại chẳng xuất phát từ tình cảm.

Với Thủy Y Y lại càng không như thế, hai bên là do bề trên chỉ định chuyện hôn nhân, chẳng có căn cứ tình cảm nào.

Cho dù sau đó Thủy Y Y làm ra hành động nữ theo đuổi nam, nhưng kỳ thực, cơ sở tình cảm lạithua xa những người theo Sở Mặc từ nhân giới như Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết.

Thậm chí, còn chưa bằng Tần Thi và Đổng Ngữ.

Cho nên, những cô gái này, chỉ có thể là hồng nhan tri kỷ của Sở Mặc.

Sở Mặc không muốn thấy các nàng cứ ở vậy đến đầu bạc, nhưng lại không muốn phụ lòng Kỳ Tiêu Vũ.

Không phải hắn thiếu quyết đoán, mà chuyện như vậy, đúng là khó khăn mọi bề.

Kỳ Tiêu Vũ nghe xong, buồn buồn khẽ nói:

- Nếu theo mong muốn của ta, thì sẽ để ngươi rời xa các nàng, rời xa những người con gái đã từng đồng cam cộng khổ với ngươi này, tuy rằng rất thiếu đạo đức, nhưng ta tin, đây là bản năng của phụ nữ.

Sở Mặc gật gật đầu, vừa định nói gì, thì Kỳ Tiêu Vũ đã đưa tay che miệng hắn, nói tiếp:

- Ta vẫn chưa nói xong mà.

Nếu hỏi trái tim ta, tuy rằng không quá tình nguyện, nhưng nó sẽ mách bảo ta rằng, ngươi không nên bỏ qua những người đã sát cánh cùng ngươi.

Thực ra, trong giới tu hành, một người có rất nhiều đạo lữ cũng chẳng phải vấn đề.

Chỉ cần ngươi ta tình nguyện, không ai có thể ngăn cản được.

Hơn nữa, trên bảng tin ta thấy, người ta nói ngươi là dòng độc đinh của họ Sở, như vậy, ngươi có nhiều đạo lữ một ít thì cũng là chuyện tốt với Sở gia.

Ta hiểu rõ dòng dõi họ Sở, bọn họ đều rất vĩ đại, nhất là ông nội ngươi, ngài chính là một vĩ nhân.

Cho nên, chẳng qua chỉ là vài hồng nhan tri kỳ mà thôi, các nàng muốn theo ngươi, thì cứ ở lại bên cạnh ngươi vậy.

Mặc dù ta sẽ hơi khóchịu, nhưng ta sẽ không ngăn cản chuyện này.

- Tiểu Vũ ta...

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, trong con ngươi lộ vẻ áy náy.

- Thực sự không sao!

Kỳ Tiêu Vũ cười khẽ, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Sở Mặc, trong con ngươi thoảng qua tình yêu say đắm, hạ giọng nói:

- Hiện giờ ngươi kể cho ta nghe đi, rốt cuộc ta là ai?

Vì sao ta lại trở thành thế này?

Hẳn là ngươi biết hết đúng không, đúng không?

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó nói:

- Lần trước ngươi mất đi ký ức về ta, lúc ấy ta quá yếu, không thể giữ lại mảnh vỡ thời gian, nhưng giờ thì khác!

Sở Mặc nói xong, trực tiếp vươn tay, trỏ nhẹ vào giữa hai chân mày Kỳ Tiêu Vũ.

Giữa các tu sĩ, đây được xem như là hành động khá nguy hiểm.

Bởi vì chỉ cần khẽ dùng sức, là có thể dễ dàng phá hủy biển tinh thần chỗ chân mày đối phương.

Cho nên, cần phải tin cậy sâu sắc, mới có thể để đối phương tùy tiện đặt ngón trỏ lên giữa hai chân mày như vậy.

Nhưng Kỳ Tiêu Vũ lại chẳng có bất cứ hành động nào, thậm chí cứnhư còn không biết đến khả năng này.

Sở Mặc chậm rãi truyền một chút sức mạnh đến đầu óc tinh thần của Kỳ Tiêu Vũ.

Bao gồm cuộc gặp gỡ đầu tiên của hai bên ở nhân giới năm ấy, hình ảnh được Sở Mặc lưu trữ trong đầu, bao gồm việc phân thân của Kỳ Tiêu Vũ ở nhân giới tan thành tro bụi, cũng có cả chuyện Kỳ Tiêu Vũ cưỡi mây phi thăng trên Tiên Giới, thêm lần ở Thiên lộ, Kỳ Tiêu Vũ buông mình nhảy vào phong nhãn, Sở Mặc ngửa mặt lên trời gầm thét... hết thảy, đều truyền qua cho Kỳ Tiêu Vũ.

Cảnh giới của Kỳ Tiêu Vũ rất cao, năng lực tính toán và phản ứng của nàng vượt xa các tu sĩ khác cùng cảnh giới.

Cho nên, nháy mắt, nàngđã hiểu mọi chuyện trải qua trước kia.

Nước mắt nàng trực tiếp tuôn rơi.

Sau đó, nàng nhẹ nhàng gục vào lồng ngực Sở Mặc nỉ non:

- Hóa ra, ta là ma, ta còn tưởng... ta là người, bị một ác ma bám vào người.

- Không cần biết ngươi là cái gì, ngươi đều là người con gái duy nhất trong lòng ta.

Sở Mặc nói vô cùng nghiêm túc.

Kỳ Tiêu Vũ không nói chỉ, chỉ lẳng lặng tựa vào ngực Sở Mặc, tuyrằng đã lập tức biết được hết thảy, nhưng nàng vẫn muốn nghiệm thêm một chút cả quá trình nàng quen biết Sở Mặc.

Ở Nhân Giới.

Nàng đột nhiên nhảy từ rừng rậm ra, xuất hiện trước mặt hắn, mặc một bộ váy xinh đẹp màu lam, hình ảnh này, thực sự quá đẹp rồi!

Đây vẫn là lần đầu tiên Kỳ Tiêu Vũ nhìn thấy!

Đúng vậy, cho dù lúc trước Sở Mặc đã kể cho nàng nghe quá trình quen biết của hai người, nhưng khi đó, Sở Mặc cũng chưa đủ sức san sẻhình ảnh trong ký ức của mình cho Kỳ Tiêu Vũ xem.

Khi ấy, hắn thậm chí còn chưa được tính là người tu hành.

Chỉ là một tên nhóc thối tha...

đúng, chính hắn cũng từng nói bản thân như vậy.

- Thấy rõ rồi chứ, ta là thằng nhóc kia!

Nghĩ lại hiện giờ người bên cạnh đã trở thành một chàng trai cự phách của toàn giới tu hành, nhất thời, Kỳ Tiêu Vũ không khỏi hơi ngây ngốc.

Hình ảnh trong trí nhớ kia, Kỳ Tiêu Vũ khờ khạo ngây ngô, gặp Sở Mặc cũng còn trẻ con non nớt.

- Ngươi mới là yêu tinh!

- Cả nhà ngươi đều là yêu tinh!

- Con mắt nào của ngươi thấy ta giống con nguyên thú xấu xí này?

Thiếu nữ tức giận nhìn Sở Mặc trách mắng.

- Không phải yêu tinh do nguyên thú hóa thành, sao lại xuất hiện tại nơi này?

Sở Mặc cười lạnh.

- Xì, không phải ngươi cũng ở đây sao?

Ngươi cũng là yêu tinh do cầm thú biến thành sao?

Thiếu nữ mồm mép lanh lợi, lời nói chẳng phải sắc bén tầm thường.

-----o0o-----

Chương 1630: Vợ chồng (2)

Chương 1630: Vợ chồng (2)

Sở Mặc gãi đầu, cảm thấy hình như người ta nói cũng có lý, vì thế, hắn hỏi:

- Thế ngươi là ai?

- Đúng vậy...

Ta là ai mới được chứ?

Thiếu nữ lập tức nhíu chặt đôi mày lá liễu, trên khuôn mặt tuyệt đẹp hiện lên chút đau đớn và mờ mịt.

- Rốt cuộc ta là ai?

- Hình như ta có thể nhớ mang máng tên ta...

- Ơ kìa, ngươi thật đáng ghét!

- Ta là ai thì mắc mớ gì tới ngươi?

Kỳ Tiêu Vũ xem tới đây không nhịn nổi bật cười thành tiếng, sau đólại cười khẽ, lẩm bẩm nói:

- Sao cả đời này của ta lại mất trí nhớ đủ kiểu như vậy chứ?

Mất trí theo các hình thức nhau...

Thật quá đáng!

Huyết Ma lão tổ, hóa ra là y, hại ta trở thành thế này.

Bảo sao ta mới bước chân tới đây đã thấy toàn thân khó chịu!

Nhất định ta phải giết y!

Không tiếc giá nào.

Thái độ của Kỳ Tiêu Vũ dần dần trở nên kiên quyết, sau đó, nàng dịu dàng nhìn Sở Mặc, cho ta xem hình ảnh ngươi chiến đấu với y.

- Sao ngươi biết ta từng chiến đấu với y?

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ chỉ vào lồng ngực của mình.

Sở Mặc nhìn thoáng qua:

- Hơi phẳng.

- Ai bảo ngươi xem cái đó!

Kỳ Tiêu Vũ nổi giận, như chú mèo nhỏ bị dẫm phải đuôi, hung hăng trừng mắt Sở Mặc:

- Trái tim của ta nói cho ta biết, nhất định ngươi đã trải qua một trận huyết chiến với Huyết Ma lão tổ.

Trí nhớ của ta cũng nói cho ta biết, ngươi hận y tới nhường nào.

Sở Mặc cười cười, sau đó truyền toàn bộ hình ảnh từ khi hắn tới đây, nhập vào phân thân hoàn hảo, đánh bại hai kẻ hùng mạnh là Huyết Ma lão tổ và Tần Thương cho Kỳ Tiêu Vũ.

Đối với nàng, Sở Mặc cũng không hề giữ kẽ, không cần phòng bị.

Giống như nàng tin tưởng hắn vậy.

Kỳ Tiêu Vũ xem thấy mới mẻ, kinh ngạc nói:

- Phân thân cảnh giới Chí Tôn, thật là lợi hại!

Chém chết y!

Chém!

Trời ơi...

Thật đáng tiếc, nếu có thể cố thêm chút nữa, thì cho dù không thể tiêu diệt lão bất tử kia, cũng nhất định giết cho y tụt cảnh giới.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Lần sau y sẽ không có cơ hội tốt như vậy nữa.

Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu:

- Chúng ta cùng nhau giết y!

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Trong phong nhãn ngươi đã gặp chuyện gì?

Vì sao ngươi lại quên hết mọi thứ, vì sao ma diệm trên người ngươi cũng biến mất không thấy?

Sở Mặc không dùng Thương Khung Thần Giám tra xét Kỳ Tiêu Vũ, hắn không muốn làm vậy.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Ma diệm không biến mất, ta cũng không giải thích được chuyện gì xảy ra trong phong nhãn.

Nhưng linh hồn nhập ma kia vẫn ở trong cơ thể ta, hẳn là đang bị phong ấn.

Ta vẫn cho rằng ta là người, bị ma nhập.

Không ngờ ta lại là tinh linh, bị một ác ma chiếm giữ thể xác lâu như vậy.

- Ngươi chỉ là người phụ nữ của ta.

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ với ánh mắt thâm tình:

- Còn nữa, linh hồn ác ma trong cơ thể ngươi, ta cũng biết y là airồi.

Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày ta đuổi được nó ra khỏi cơ thể ngươi.

Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu, nói:

- Hiện giờ nó đã chìm vào giấc ngủ say, ta tin tưởng ca ca.

Nói xong, nàng đỏ mặt nhìn Sở Mặc:

- Mà bây giờ ta đã là người phụ nữ của ngươi đâu...

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Muốn không?

- Muốn!

Kỳ Tiêu Vũ gật đầu chắc nịch.

Khắp ngân hà Huyết Ma, vô số hệ sao, hầu như đã không tìm được nổi mấy hành tinh còn sự sống, Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ miễn cưỡng mới tìm được một ngôi sao hoang vắng như vậy, bắt đầu định cư.

Thời gian năm năm nhanh như điện xẹt, hai người chưa bái thiên địa, nhưng cũng đã thành vợ chồng.

Lời hứa với nhau, giấu sâu trong lòng, không cần phải nói.

Cũng không cần người khác chúc phúc.

Chỉ cần được ở bên nhau, đã là ân huệ lớn nhất trời ban rồi.

Bọn họ không thèm để ý vận mệnh trắc trở thế nào, chỉ hy vọng có thể cố hết sức nắm lấy tay nhau.

Năm năm qua đi, cảnh giới của hai người cũng không ngừng củng cố.

Chẳng những vết thương của Sở Mặc đã hoàn toàn khôi phục, mà đạo hạnh của hắn cũng tiến bộ, gần như đã bước chân vào lĩnh vực Chuẩn Chí Tôn.

Mà Kỳ Tiêu Vũ thì lại đã tiến vào lĩnh vực đó rồi.

Trở thành một Chuẩn Chí Tôn chân chính!

Nhưng, ngay cả khi đã đạt tới cảnh giới này, họ vẫn bó tay hết cách với linh hồn đang bị phong ấn trong trái tim thất khiếu linh lung kia.

Cũng may mà mấy năm nay đối phương vẫn chìm trong trạng thái ngủ say, không nhảy ra làm chướng mắt mọi người.

Bởi vậy, cuộc sống của Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ vẫn rất êm đềm.

Hôm ấy, ngân hà mênh mông lại có tiếng rống giận dữ của Tần Thương truyền ra, giọng của y, dường như ngày càng suy yếu.

Có thể thấy, y sắp không chống đỡ nổi rồi!

Sợ là chẳng kiên trì được mấy chốc nữa.

Những xạ tuyến ở không trung trên đỉnh đầu cũng bắt đầu dày lên, có thể Huyết Ma lão tổ đã chuẩn bị xong để hoàn toàn tiêu diệt Tần Thương rồi.

- Ca ca, có phải đến lúc chúng ta cần ra tay rồi không?

Cho dù đã trở thành người phụ nữ của Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ vẫn thích gọi Sở Mặc như vậy.

- Chờ thêm một chút xem sao.

Sở Mặc ngẩng đầu, đôi tròng mắt thâm thúy, nhìn không trung vô tận bên trên, hạ giọng nói:

- Còn chưa tới lúc.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nhàng gật đầu, tóc nàng đã búi cao lên, chải thành kiểu tóc của phụ nữ đã có chồng.

Nhưng dung nhan của nàng thì chẳng hề thay đổi.

Vẫn xinh đẹp vô song như vậy.

Nàng biết rằng mấy năm nay thuật tính toán của Sở MẠđã càng thêm hùng mạnh, nếu hắn nói chưa đến lúc, thì chính là chưa đến lúc.

Trên thực tế, năm năm trước Sở Mặc cũng đã hoàn toàn khuấy động trận pháp đang trấn áp ngân hà này rồi.

Tuy rằng hắn không thể hoàn toàn khống chế trận pháp này, nhưng lại có thể khiến nó dừng tấn côngmình.

Điểm đó, là Huyết Ma lão tổ có nằm mơ cũng không ngờ tới.

Thực ra Sở Mặc vẫn luôn nghi ngờ một việc.

Chuyện Huyết Ma lão tổ và Tần Thương trở mặt, biến thành kẻ địch ngươi sống ta chết hẳn là không giả, nhưng hai tên khủng bố này, thực sự có thể mặc hắn trốn ngay dưới mí mắt mình, mà chiến đấu một trận sinh tử sao?

Nếu đổi thành Sở Mặc, hắn tự hỏi một chút cảm thấy bản thân rất khó lòng làm được chuyện như vậy.

Nằm bên cạnh giường, sao có thể để cho người khác ngủ say?

Trong mắt Huyết Ma lão tổ và Tần Thương, Sở Mặc hắn nhất định cũng được coi như mối uy hiếp lớn nhất.

Không phải hắn kiêu ngạo, mà sự thực là như vậy.

Cho nên, điều mà Sở Mặc sợ, chính là một khi hắn lao ra, sẽ lập tức lọt vào trận địa mai phục khủng bố của Huyết Ma lão tổ và Tần Thương.

Tuy phân thân Chí Tôn đỉnh cao của hắn có thể trấn áp hai người này, nhưng căn bản chẳng thể kiên trì lâu dài.

Cho dù hôm nay năm năm đã trôi qua, cảnh giới của hắn nâng cao trên diện rộng so với năm đó, vẫn không thể ở lại lâu trong phân thân như cũ.

Cho nên Sở Mặc đang đợi!

-----o0o-----

Chương 1631: Song ma hợp tác

Chương 1631: Song ma hợp tác

Đợi một trong hai người bọn họ bị dây dưa chết một cách triệt để!

Sở Mặc tin, Tần Thương là cao thủ ở cảnh giới này rồi, dù đã chết thì nhất định cũng sẽ để lại cho Huyết Ma lão tổ một đòn thật mạnh.

Khi ấy, mới là lúc tốt nhất cho hắn ra tay!

Trên ngân hà Huyết Ma, trong lòng Huyết Ma lão tổ đã đang thầm hận: Vật nhỏ giảo hoạt khá lắm, đến lúc này rồi mà vẫn biết bĩnh tĩnh chưa ra tay?

Quả thực cục diện giữa y và Tần Thương đã là không chết không thôi, nhưng hai người này cũng hoàn toàn không muốn cho Sở Mặc có bất cứ cơ hội nào!

Cho nên, đừng thấy hai người đã đánh năm năm, dường như cũng tiêu hao rất lớn, nhất là Tần Thương, thể hiện như là cùng kiệt đến nơi.

Nhưng trên thực tế, bọn họ vẫn còn đang giữ sức, để lại một lá bài tẩy!

Loại dành sức và quân bài tẩy này đều dành cho Sở Mặc.

Nhưng Sở Mặc còn thông minh hơn so với suy nghĩ của bọn họ, vốn dĩ chẳng mắc mưu!

Bên kia, Tần Thương âm thầm truyền âm cho Huyết Ma lão tổ: Họ Đinh kia, tiểu súc sinh Sở Mặc còn chưa xuất hiện, chúng ta cứ tiếp tục đánh như vậy sao?

Huyết Ma lão tổ cũng có chút do dự, y đang rất rối.

Bởi vì trong lòng y rất rõ ràng, cho dù y thực sự có thể dùng trận pháp cấp Thánh này tiêu diệt Tần Thương, nhưng chính y cũng sẽ vì tiêu hao quá lớn mà khiến cho cảnh giới bấp bênh.

Đến lúc đó, Sở Mặc lại nh phân thân Chí Tôn đỉnh cao kia, nhất định sẽ khiến y bị đả kích nặng nề.

Mấy năm nay y sử dụng vô số thủ đoạn muốn tìm ra Sở Mặc, nhưng chẳng có kết quả, y cũng đã đoán được, rất có khả năng, trận pháp cấp Thánh này sẽ chẳng làm gì được Sở Mặc!

Kết luận này mặc dù khiến cho người ta vô cùng uể oải, thậm chí không muốn thừa nhận, nhưng đã tới cảnh giới như Huyết Ma lão tổ rồi, sẽ chỉ chấp nhận sự thật, mà không xử lý theo cảm tính.

- Đinh Linh, ngươi nghĩ kỹ đi, là đối phó với hắn trước, hay là đối phó với ta trước. hiện giờ ta ngươi đều là thành viên Ma tộc, thực ra, giết ta chẳng có bất cứ lợi ích gì cho ngươi!

Ta thừa nhận, là ta thèm khát của cải của Sở Mặc.

Nhưng chuyện này cũng không phải không thể nào thương lượng được.

Trừ chuyện đó ra, giữa ta với ngươi không có một ân oán thực chất nào.

Tần Thương truyền âm cho Huyết Ma lão tổ.

Sao Huyết Ma lão tổ lại không rõ điều này?

Nhưng trong mắt y, Tần Thương thực sự quá nguy hiểm!

Đây là một Chí Tôn đấy!

Nếu là y động lòng muốn tranh đoạt bộ phân thân kia của Sở Mặc với mình, bản thân vốn dĩ chẳng thể đoạt được!

- Ngươi phải dùng máu Chí Tôn mà thề, không tranh đoạt phân thân kia của Sở Mặc với ta, ta có thể suy xét, sau khi luyện hóa bản tôn của Sở Mặc, sẽ chia cho ngươi một nửa!

Huyết Ma lão tổ truyền âm trả lời.

Bên kia Tần Thương đã im lặng hồi lâu.

Trong quá trình này, cuộc chiến giữa hai người vẫn hoàn toàn không dừng lại, mà cứ tiếp tục.

Pháp trận bao phủ khắp ngân hà vẫn vận chuyển, không ngừng chém giết Tần Thương, xói mòn đạo hạnh của y.

Chiếc hũ xám xịt trên đỉnh đầu Tần Thương càng thêm sáng ngời, trong suốt mấy năm chiến đấu, đã hấp thu tinh hoa vô tận, món pháp khí Chí Tôn này cũng được thăng hoa.

Rốt cuộc, Tần Thương gật đầu đồng ý rồi:

- Được, ta có thể dùng máu Chí Tôn để thề, không tranh đoạt phân thân kia với ngươi, nhưng, ngươi cũng nhất định phải dùng máu thề, tặng bản tôn của Sở Mặc cho ta!

Bằng không, sẽ đấu đến không chết không thôi!

Lúc này, Huyết Ma lão tổ không chút do dự, lập tức gật đầu đồng ý, nhưng vẫn đưa ra điều kiện:

- Mấy món bảo vật trên người Sở Mặc đều thuộc về ta.

Tần Thương nói:

- Ta muốn cây đao kia!

- Không được, đao pháp của ta còn điêu luyện hơn ngươi, có thể cho ngươi lò luyện đan của hắn!

Huyết Ma lão tổ nói.

- Được!

Tần Thương cũng đã chịu đựng đủ kiểu chiến đấu này rồi, trực tiếp đồng ý.

Tiếp theo, hai người trực tiếp dùng máu thề, khắp ngân hà lập tức xuất hiện đủ các hiện tượng kỳ dị.

Hai người Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ nhìn thấy, liếc mắt nhìn nhau, Kỳ Tiêu Vũ hạ giọng nói:

- Quả nhiên bọn họ vẫn bắt tay với nhau, may mà lúc trước chúng ta không ra tay.

Lúc này, khắp ngân hà vang lên âm thanh đại đạo của Huyết Ma lãotổ:

- Tiểu súc sinh Sở Mặc, nhìn thấy chưa?

Chúng ta đã có chung ý tưởng, phải giết ngươi trước!

Nhanh lăn ra đây, khống chế bộ phân thân kia của ngươi, mọi người cùng đánh một trận thật công bằng!

Giọng nói lạnh như băng của Tần Thương cũng theo đó truyền đến:

- Thằng ranh Sở Mặc kia, giờ chết của ngươi đã điểm, cho dù ngươi có trốn vào trong khe vũ trụ, chúng ta cũng sẽ bắt được ngươi.

Trong lúc nói chuyện, Tần Thương trực tiếp bay thẳng tới một hố đen sâu thẳm trong vũ trụ mà ra tay.

Hố đen kia có thể cắn nuốt vạn vật, đến ánh sáng cũng hút vào được, nhưng dưới đòn tấn công của TầnThương, nó lại nổ ra một hơi thở kinh thiên động địa, dội lên ầm ầm!

Vô số ngôi sao bị bắn tung từ hố đen kia ra, thậm chí, còn có ngôi sao của một thế giới khác!

Toàn bộ hố đen trực tiếp nổ tung trong vũ trụ rộng lớn vô tận này, cảnh tượng đó vô cùng kinh người!

Một vầng sáng ngũ sắc khổng lồ trực tiếp xuất hiện trong vũ trụ.

Vầng sáng đó lớn đến vô cùng!

Chí Tôn ra tay, liền hủy diệt cả một hố đen.

Bởi vì mấy năm nay, Tần Thương vẫn nghi ngờ Sở Mặc đang trốn trong hố đen kia, cho nên, sau khi thỏa thuận xong xuôi với Huyết Ma lão tổ, y liền trực tiếp ra tay.

Mà Huyết Ma lão tổ thì lại nhắm tới một chòm sao khác, bắt đầu tấn công.

Y vẫn đang thao túng trận pháp tiến hành công kích.

Một lượng tia vũ trụ dày đặc bắn về phía chòm sao kia, hàng tỉ ngôi sao trong chòm sao đó nháy mắt tan thành tro bụi!

Khắp vũ trụ đều chấn động khủng khiếp, âm thanh ù ù này có thể trực tiếp giết chết Đế Chủ!

Đây đều là thủ đoạn kinh khủng nhất, bọn họ vốn không nghĩ tới việc đi tìm Sở Mặc, xem bộ dạng này, rõ ràng là muốn càn quét cày nát một lượt ngân hà!

Loại công kích không góc chết thế này, sớm muộn gì cũng ép được Sở Mặc ra.

Sở Mặc đứng trên ngọn núi của ngôi sao hoang vắng kia, chăm chú nhìn vũ trụ xoay vần kịch liệt, quay đầu nói với Kỳ Tiêu Vũ:

- Ta khống chế phân thân Chí Tôn ra tay, ngươi âm thầm đánh lén Huyết Ma lão tổ!

Sở Mặc nói xong, giao Hỗn Độn Hồng Lô cho Kỳ Tiêu Vũ:

- Ngươi cầm cái này.

Kỳ Tiêu Vũ không từ chối, trực tiếp nhận lấy Hỗn Độn Hồng Lô, sau đó nhìn Sở Mặc thật sâu, cười một cách tự nhiên, nói:

- Chúng ta đào một cái hố thật sâu cho chúng nhảy xuống!

Sở Mặc cười gật gật đầu, thân hình khẽ lắc, biến mất trong không gian.

-----o0o-----

Chương 1632: Giết tuyệt Huyết Ma (1)

Chương 1632: Giết tuyệt Huyết Ma (1)

Kỳ Tiêu Vũ tế Hỗn Độn Hồng Lô ra, ẩn nấp triệt để hơi thở toàn thân, cũng biến mất khỏi hư không.

Phía trên ngân hà Huyết Ma, hai người Huyết Ma lão tổ và Tần Thương đã vượt qua một phần mười khu vực.

Bọn họ sớm không còn tính người, căn bản chẳng thèm để ý xem làm vậy sẽ gây nên hậu quả thế nào.

Dù sao, những tinh linh có trong ngân hà này cũng sắp bị xóa sổ hết rồi.

Tuy nhiên, sự ra tay của bọn họ đã dẫn tới hậu quả ngược, một số sinh linh đạt tới cảnh giới Chuẩn Chí Tôn còn chưa bị giết, tất cả đều đang chuẩn bị ra tay.

Nhưng đối mặt với hai kẻ khủng bố như Huyết Ma lão tổ và Tần Thương, những sinh linh này vốn dĩ chẳng tạo nên bất cứ uy hiếp gì.

Rất nhanh, tất cả đều bị tiêu diệt.

Tần Thương đang chuẩn bị vượt qua một mảnh sao khác, đột nhiên cảnh giác, giây lát đánh về phía một vùng không gian.

Ầm!

Vùng không gian kia trực tiếp bị đánh thủng.

Một bóng người trốn ra khỏi đó, kế tiếp nhìn Tần Thương cười hì hì:

- Lão cẩu, mấy năm nay sống thế nào?

Thoạt nhìn có vẻ không tốt lắm nhỉ, có chút mặt xám mày tro?

- Sở Mặc... tên tiểu súc sinh này!

Tần Thương quát lớn một tiếng.

Thanh âm ù ù đại đạo quanh quẩn trong ngân hà.

Sau đó Tần Thương liền ra tay, không chút do dự, một cú dốc hết sức!

Huyết Ma lão tổ ở xa xôi vô tận cũng nghe thấy âm thanh này, y không ngờ Sở Mặc dám to gan lớn mật đi tấn công Tần Thương trước, y chăm chú nhìn về hướng của Tần Thương.

Đúng lúc này, một hơi thở lạnh lẽo đột nhiên truyền từ phía dưới lên.

Huyết Ma lão tổ sợ hãi kinh ngạc!

Khống chế trận pháp, điên cuồng tấn công xuống dưới.

Vô số xạ tuyến bắn tới dày đặc như mưa.

Những xạ tuyến này khủng bố vô cùng, bất luận là hành tinh nào, chỉ cần dính phải một hơi thở của nó cũng sẽ hóa thành hư vô trong nháy mắt!

Vũ trụ mênh mông, gần như không gì có thể ngăn cản loại xạ tuyến khủng bố đó.

Trận pháp của Huyết Ma lão tổ có thể được coi như một sát trận tuyệt thế, phải dùng thời gian vô số năm mới có thể khắc sâu trong ngân hà.

Vốn là dùng để tự bảo vệ mình khi Ma tộc đổ bộ.

Bởi vì sinh linh bị nhốt trong sát trận càng nhiều, trận pháp này càng thể hiện ra uy lực dũng mãnh.

Nhưng hiện giờ bị Sở Mặc và Tần Thương ép phải triển khai trận pháp trước, một trận pháp bao phủ khắp ngân hà như vậy, lại chỉ đượcdùng để đối phó với hai người, quả thực có hơi lãng phí.

Nhưng lúc này, trong đầu Huyết Ma lão tổ cũng chỉ còn đọng lại một ý niệm duy nhất: Bất kể thế nào, cũng phải giết chết Sở Mặc tại đây.

Nếu không, chỉ sợ chưa kịp đợi đến ngày Ma tộc giáng xuống, thì người phải chết đã là y rồi!

Cảm giác này thực sự quá tệ, cho nên, dù phải dùng máu để thề, tạm thời bắt tay với kẻ tử thù là Tần Thương, y cũng nhất định phải giết Sở Mặc bằng được!

Nhất định phải giết!

Ầm ầm!

Từng tảng không gian lớn dưới chân Huyết Ma lão tổ bị vô số xạ tuyến đánh thủng, hoàn toàn hóa thành hư vô!

Quy tắc trời đất cũng không thể sửa chữa tổn hại như vậy, nơi đó, lập tức chẳng còn gì tồn tại.

Huyết Ma lão tổ nhíu mày, y không tin có thể giết chết Sở Mặc dễ dàng như thế.

Hơn nữa, kẻ xuất hiện ở chỗ của y hẳn phải là phân thân Chí Tôn đỉnh cao kia!

Đang nghĩ ngợi, một cảm giác đau đớn từ sau lưng y truyền tới.

Một mũi đao sắc bén vô cùng trực tiếp đâm xuyên qua trái tim Huyết Ma lão tổ, mũi đao đâm sâu vào cơ thể, sau đó phá xác thịt chui ra, mũi đao đó khiến Huyết Ma lão tổ lập tức kêu lên đầy thê lương.

Thân thể y trực tiếp nổ tung, sau đó nháy mắt hợp lại ở một nơi xa.

Chỉ riêng đòn này, tinh huyết toàn thân Huyết Ma lão tổ đã bị xói mòn ít nhất một phần mười!

Y đã bị thương nặng!

Con ngươi Huyết Ma lão tổ lạnh lùng âm hiểm nhìn bóng dáng bị bao phủ bởi hào quang kia, đó chính là phân thân Chí Tôn đỉnh cao mà y hằng ao ước!

Nhưng hiện giờ, phân thân này vẫn đang thuộc quyền sở hữu của kẻ địch y, Sở Mặc.

- Lão già kia, sắp sáu năm rồi đấy nhỉ?

Ngươi cũng chẳng có tiến bộ gì đặc biệt.

Lần thứ hai nguyên thần của Sở Mặc nhập vào phân thân này, trong đôi tròng mắt có sự sinh diệt của đại thế giới, lạnh lùng nhìn sắc mặt tái nhợt của Huyết Ma lão tổ, trêu tức y.

- Tiểu súc sinh đừng vội mừng!

Huyết Ma lão tổ gầm lên giận dữ, sau đó hai tay kết ấn, nhanh chóng khởi động trận pháp, dường như khắp ngân hà đều đang chuyển động.

Càn khôn nơi này sắp bị đảo ngược rồi!

Vô số mảnh vỡ thời gian đang bay múa, quy luật không gian cực kỳ hỗn độn!

Huyết Ma lão tổ thi triển chân hỏa, y muốn dùng ngón đòn mạnh nhất của trận pháp này, hoàn toàn tiêu diệt Sở Mặc!

Vù!

Biển sao mạnh mẽ sôi trào, vỗ thành cơn sóng gió động trời, vô số vìsao bị ngọn sóng này hất văng ra, trong nháy mắt đó, gần như cả vũ trụ đều bị đánh hỏng triệt để!

Sóng lớn tuôn về phía Sở Mặc, mang theo sức mạnh lực lượng vô cùng tận.

Trên mặt Sở Mặc lộ ra nụ cười giễu cợt, ngay sau đó, hắn đạp lên ngọn sóng.

Cầm Thí Thiên trong tay hung hăng bổ một đao về phía Huyết Ma lão tổ.

Một đao bổ củi!

Dù rằng Huyết Ma lão tổ đã sớm đoán được Sở Mặc có cách tránh né trận pháp, nhưng y lại hoàn toàn chẳng lường được Sở Mặc lại có năng lực hoàn toàn miễn dịch với trận pháp này!

Nói cách khác, mặc kệ cho sát khí trong trận pháp có mạnh cỡ nào, uy thế kinh khủng bao nhiêu, nhưng với Sở Mặc mà nói, chẳng hề bõ bèn gì!

Huyết Ma lão tổ không dám tin, bởi lẽ trong ngân hà này, người duy nhất có thể làm được chuyện đó là chính bản thân y!

Vì rằng y mới là kẻ bày trận!

Vẫn y như lúc trước, Huyết Ma lão tổ không thể né tránh nhát đao kia của Sở Mặc.

Tu sĩ Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao, chống lại cú đánh hết sức của Chí Tôn đỉnh cao, nào có khả năng tránh né?

Răng rắc!

Huyết Ma lão tổ bị nhát đao kia của Sở Mặc chém từ trên xuống dưới xẻ dọc thành hai nửa.

Sát khí tuyệt thế ẩn chứa trong vết đao chém đang điên cuồng triệt tiêu đạo hạnh cùng sức sống của Huyết Ma lão tổ!

Sở Mặc lại mạnh lên rồi!

Ý nghĩ này thoáng qua đầu Huyết Ma lão tổ nhanh như điện xẹt.

Lúc này, không đợi cho thân thể y tập họp lại, một luồng kiếm khí hắc ám xé qua ngân hà, dường như bay từ trăm triệu dặm bên ngoài tới, không tiếng động không hơi thở, nhưng lại mạnh vô cùng.

Phập!

Thân hình chưa kịp hợp lại toàn vẹn của Huyết Ma lão tổ lại bị kiếm khí này chém ngang thành hai!

Sở Mặc lại đưa tay chém ra một đao, vẫn huy động hết sức lực màhắn hiện có như lần trước!

Cho dù làm vậy sẽ khiến thời gian khống chế phân thân của hắn ngắn lại rất nhiều, nhưng hắn cũng không tiếc.

-----o0o-----

Chương 1633: Giết tuyệt Huyết Ma (2)

Chương 1633: Giết tuyệt Huyết Ma (2)

Chính hôm nay, vào giờ phút này, hắn muốn giết chết Huyết Ma lão tổ!

Mọi ân oán, phải được kết thúc vào lúc này!

- Đinh Linh ngươi chết đi!

Nhát đao đó của Sở Mặc chém rụng luôn cái đầu mới gắn về chỗ của Huyết Ma lão tổ.

Nhát đao ấy ẩn chứa toàn bộ đạo của Sở Mặc, cũng chứa đựng toàn bộ cơn giận của hắn!

Trực tiếp chém cho nguyên thần của Huyết Ma lão tổ cũng phải văng ra!

Một thiếu phụ áo đen chân cưỡi Hỗn Độn Hồng Lô đi từ bên khác của ngân hà tới.

Cầm trong tay thanh trường kiếm phong cách cổ xưa, trên thân trường kiếm đầy hoa văn đại đạo, phù văn dày đặc, hào quang bắn ra bốn phía!

Trên cổ tay nàng đeo chiếc vòng ngọc đen như mực, hung hăng chém một nhát kiếm về phía thân hình nát vụn đang cố gắnghợp lại của Huyết Ma lão tổ.

Bên trên vòng tay của nàng tuôn ra một tia sáng đen đúa, bắn thẳng về một con mắt nằm trên nửa cái đầu của Huyết Ma lão tổ!

- Huyết Ma lão tổ đi chết đi!

Thiếu phụ áo đen gầm lên.

- Là ngươi!

Trong giọng nói mang theo hơi thở đại đạo của Huyết Ma lão tổ kèm theo nỗi hoảng sợ vô tận, rốt cuộc y nhận ra thiếu phụ áo đen kia là ai rồi!

Nàng chính là người đã tiến vào ngân hà này năm năm trước, sau đó bị y và Tần Thương cảm nhận thấy hơi thở đồng tộc!

Hơn nữa, Huyết Ma lão tổ cũng cảm ứng được một cách rõ ràng, nàng chính là kẻ phá hỏng khâu cuối cùng trong quá trình luyện thần công Cửu Cửu Quy Nhất của y!

Là vị công chúa của tộc Tinh Linh kia!

Không ngờ sau khi nàng nhập ma rồi mà vẫn ở bên cạnh Sở Mặc!

Huyết Ma lão tổ cảm nhận được một hơi thở tử vong đang bao trùm lên thân mình, y muốn phát điên rồi, vô cùng không cam lòng, giận dữhét lên:

- Sở Mặc, chẳng phải ngươi không đội trời chung với người nhập ma sao?

Trả lời hắn, là nhát đao do Sở Mặc nhập vào phân thân Chí Tôn đỉnh cao chém ra.

Cùng một câu nói cứng rắn lạnh như băng.

- Liên quan mẹ gì tới ngươi!

Răng rắc!

Một nửa cái đầu của Huyết Ma lão tổ lại bị Sở Mặc chém lìa, nguyênthân vừa định chui vào thể xác của Huyết Ma lão tổ cũng bị thương nặng.

Đồng thời, tia sáng màu đen bắn từ chiếc vòng trên tay Kỳ Tiêu Vũ ra, đã xuyên thủng con mắt ở nửa bên đầu khác của Huyết Ma lão tổ.

Một nguồn sức mạnh hắc ám vô cùng lập tức đánh cho nửa đầu còn lại của Huyết Ma lão tổ nát nốt.

Cuộc chiến đấu giữa những kẻ hùng mạnh với nhau có thể diễn ra rất lâu, ví dụ như Huyết Ma lão tổ và Tần Thương, đánh năm năm mà chưa phân thắng bại, nhưng cũng có thể kết thúc rất chóng vánh!

Giống bây giờ!

Gần như chỉ trong chớp mắt, Huyết Ma lão tổ liền gặp phải tai họa ngập đầu.

Y thực sự đã tự tin quá mức đối với trận pháp mà bản thân dùng vô số năm để bày ra.

Đánh giá của y về lực chiến của Sở Mặc dù đủ cao, nhưng còn hơi thấp.

Y càng không tính đến kẻ có hơi thở đồng loại với mình kia, lại là công chúa tộc Tinh Linh có mối thù sâu như biển với chính mình!

Kẻ trí giả tính được vạn điều, nhưng chung quy vẫn để sót.

Ngay cảloại cao thủ thông minh đến mức như Huyết Ma lão tổ... cũng gặp phải chuyện mà y không tính ra được, cũng có mặt mà y không thể giải thích vì sao.

Tần Thương cách đó một dải ngân hà xa xôi, bị cảnh tượng này làm cho rung động đến không nói nổi thành lời.

Lúc này, y đang đối mặt với bản tôn của Sở Mặc, trong con ngươi hiện lên sát khí lạnh như băng, hung hăng đấm một quyền thẳng về hướng Tần Thương.

Một tu sĩ còn chưa tới cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, vậy mà dám ngangnhiên tiến hành công kích một gã Chí Tôn!

Tần Thương giận sắp phát điên, y bất chấp tình hình bên Huyết Ma lão tổ rồi, cắn răng nói:

- Giết Đinh Linh cũng được, vậy thì mọi thứ của ngươi đều sẽ thuộc về ta!

Sở Mặc không nói chẳng rằng, liều mạng triển khai công phạt đối thủ.

Năng lực cận chiến của Sở Mặc khiến Tần Thương cảm thấy cực bất ngờ, quả thực không thể tin nổi đây chỉ là một tu sĩ cảnh giới còn chưađạt Chuẩn Chí Tôn.

- Tiểu súc sinh, cho dù ngươi có lực chiến kinh người, nhưng sự chênh lệch cảnh giới vẫn là biển rộng mà ngươi chẳng thể bước qua!

Giọng nói của Tần Thương lạnh như băng, vang dội ù ù trong cõi ngân hà này.

Bên ngoài ngân hà, mọi người bên trong chiếc chiến thuyền đã lơ lửng ngoài không gian năm năm bùng lên sự kích động!

Bao gồm cả Thanh Long.

Tuy rằng thời gian một năm hạn định với Sở Mặc đã sớm trôi qua, nhưng Thanh Long dường như đã bỏ quên việc này vậy, chẳng hề rời đi.

Cách năm năm ròng rã, cuối cùng bọn họ lại nghe tới cái tên Sở Mặc, cũng nghe được giọng hắn, còn cả kẻ thù của hắn nữa!

Có thể ép bức một Chí Tôn thành ra như vậy, quả thực chính là sự tích thần kỳ khó lường!

Trong con ngươi của Thanh Long lóe lên sự hưng phấn, nó có chút đứng ngồi không yên trong chiến thuyền, thầm thì nói:

- Có cần qua hỗ trợ không?

Nói gì thì nói cũng làm bạn bè một thời gian mà!

Thời gian năm năm, mọi người ở đây cũng đã trở nên quen thuộc, sự hiểu biết lẫn nhau cũng đạt tới một mức độ cao.

Nguyệt Khuynh Thành cười lạnh liếc Thanh Long:

- Muốn nhặt của rơi của vãi thì cứ nói thẳng, không sợ Chí Tôn tát cái chết tươi thì ngươi đi qua đó đi!

- Tiểu nha đầu, ngươi có biết cái mặt ngươi lúc nói chuyện rất đáng ăn đòn không?

Thanh Long giận dữ.

Nguyệt Khuynh Thành vốn chẳng sợ nó, thản nhiên nói:

- Thế à?

Bên trong chiến thuyền, một hơi thở nguy hiểm bỗng dưng tràn ngập khắp nơi, Thanh Long lập tức cụp đuôi, bĩu môi nói:

- Bản long rồng lớn độ lượng lớn, sao có thể chấp nhặt với một tiểu cô nương?

Mấy năm nay, vết thương của đám người ông già ngậm tẩu đã hoàn toàn khôi phục, khác với Thanh Long nhăm nhe muốn kiếm chác, bọnhọ là thực sự muốn vào trợ giúp.

Năm năm trước, Sở Mặc truyền âm cho y, nói rõ tình huống khi đó, bảo y rời xa.

Về sau ông lão cho rằng đó có thể là lời nói dối vì mục đích tốt của Sở Mặc, trong lòng có chút buồn phiền.

Năm năm yên ắng, không có động tĩnh gì của Sở Mặc, nếu chẳng phải cuộc chiến trong ngân hà kia vẫn đang tiếp tục, trận pháp vẫn bủa giăng khắp nơi, chỉ sợ y đã sớm lộn trở lại tìm Sở Mặc rồi.

Hiện giờ mắt thấy Sở Mặc lại xuất hiện, đến cả y cũng có chút đứng ngồi không yên.

Tuy nhiên bấy giờ, Nguyệt Khuynh Thành lại chậm rãi mở miệng, nàng nhìn ông lão ngậm tẩu thuốc:

- Lão bá, đừng đi vào lúc này, ta tin công tử nhất định có thể tiêu diệt Huyết Ma lão tổ, giết chết Tần Thương!

Ông lão ngậm tẩu thuốc nhìn Nguyệt Khuynh Thành.

Toàn bộ những người khác cũng đều nhìn về phía Nguyệt Khuynh Thành.

Thanh Long ở bên cạnh hỏi:

- Dựa vào đâu mà thấy được?

Chẳng lẽ sau năm năm mà Sở Mặc có thể thành Chí Tôn sao?

-----o0o-----

Chương 1634: Chết cháy (1)

Chương 1634: Chết cháy (1)

Nguyệt Khuynh Thành nhìn thoáng qua mọi người, rồi đáp:

- Bằng trực giác.

Lập tức mọi người liền thất vọng.

Nếu trực giác lợi hại như vậy... thì còn cần luyện thần thức làm gì?

Cứ dùng trực giác chẳng hơn sao.

Tiếp đó Nguyệt Khuynh Thành khẽ mỉm cười, nói:

- Trận pháp kia tuy rằng đã phong ấn ngân hà, nhưng một vài tiếng động vẫn truyền ra.

Chẳng lẽ vừa rồi các ngươi không nghe thấy giọng nói của một cô gái sao?

Mọi người ngẩn ra.

Nguyệt Khuynh Thành nói:

- Cô gái đó, nhất định là về phe công tử.

Lúc này Thanh Long ở bên cạnh nói xen vào:

- Chân long có một bản lĩnh gọi là nhìn xa ngàn dặm...

- Chẳng phải là thiên lý nhãn sao?

Thiếu phụ vẫn ăn bận quê mùa liếc Thanh Long một cái.

Khóe miệng Thanh Long giật giật, nói:

- Không phải loại pháp thuật cấp thấp này, mà là một đại thần thông chân chính, có thể nhìn xuyên qua trận pháp mạnh mẽ, thấy chuyện xảy ra bên trong.

- Vậy còn phí lời làm gì?

Nhanh sử dụng đi!

Thiếu phụ quát lớn.

Thanh Long ấm ức nói:

- Loại pháp thuật này tiêu hao rất lớn...

Leng keng.

Thiếu phụ trực tiếp ném một viên thiên tinh thạch sáng lấp lánh ra trước mặt Thanh Long, cười hì hì hỏi:

- Tiểu long long, đã đủ chưa?

Bên kia ánh mắt Nguyệt Khuynh Thành lóe ra hào quang, rất có dáng vẻ dám từ chối liền triển khai trận pháp.

Vẻ mặt Thanh Long khóc không ra nước mắt, ai oán nói:

- Hành vi này của các ngươi... khác nào kẻ cướp, thật quá đáng!

Lúc này, lại có một tiếng gầm hơi yếu truyền từ dải ngân hà bị trận pháp phong ấn ra.

Tất cả mọi người đều giận dữ trừng Thanh Long:

- Ngươi nhanh lên!

Thanh Long trực tiếp ngậm miệng, không dám tiếp tục ba hoa, thân hình ưỡn lên, sau đó một hơi thở huyền diệu bỗng nhiên tỏa ra từ thânthể nó, tiếp theo, trong không gian vũ trụ bên ngoài chiến thuyền, trực tiếp xuất hiện một khung kính phản chiếu hình ảnh cực lớn.

Trong tấm hình kia, chính là cảnh tượng của cuộc chiến kịch liệt đang diễn ra ở dài ngân hà.

Trong nháy mắt nhìn thấy hình ảnh, tất cả mọi người đều không nhịn được hô lên đầy kinh ngạc.

Quá kinh người rồi!

Bọn họ nhớ rõ rành mạch khắp ngân hà có vô số chòm sao, thậm chí các vực sao lớn cũng lên tới hàng ngàn!

Mỗi chòm sao lại có hàng tỉngôi sao!

Trong số đó, chí ít phải có ngàn vạn ngôi sao chứa đựng sự sống.

Nhưng hiện tại, bên trong khung hình, là một cảnh tượng quang đãng... sạch sẽ tới mức khiến lòng người lạnh ngắt!

Chẳng có cái gì!

Ngân hà đã mất đi bầy sao lóng lánh, trông chẳng khác gì một vũ trụ chết!

Hàng tỉ ngôi sao lúc ban đầu, đều biến mất không thấy tăm hơi.

Lúc này, tại góc hình phía trên xuất hiện hai bóng người.

Trong đó có một bóng người mà tất cả mới chỉ nhìn thoáng qua đã không nhịn được mà đỏ hoe vành mắt.

Người thanh niên vóc dáng cao to, mặc một bộ áo bào chiến màu lam, chính là Sở Mặc!

Đối mặt hắn là một bóng người đầu đội trời chân đạp đất vô cùng to lớn, hơi thở tỏa ra từ trên thân người ấy gần như còn muốn trực tiếp phá vỡ tấm kính phóng tới trước mặt mọi người!

Ép cho mọi người trong chiến thuyền hô hấp một cách khó khăn.

Thanh Long là kẻ cảm nhận được rõ ràng nhất sức ép này, thân rồng của nó không kiềm nổi mà run lên.

Cuộc chiến cấp Chí Tôn, đâu dễ xem như vậy!

Đám người thiếu phụ đều lập tức lấy ra một đống thiên tinh thạch cực phẩm, chồng chất tại bên người Thanh Long.

Vừa rồi chỉ là giỡn chơi mà thôi, lúc mấu chốt, bọn họ vẫn cực kỳ quan tâm đến Thanh Long luôn luôn ở bên cạnh làm bạn với họ này.

Có nhiều thiên tinh thạch, thân thể Thanh Long mới tạm ổn định hơn chút ít, nó thở phào một hơi, nhìn thân hình đang di chuyển trong kính, lẩm bẩm nói:

- Thật đúng là mạnh!

Còn chưa tới Chuẩn Chí Tôn mà dám khiêu chiến vượt cấp với một gã Chí Tôn, hơn nữa, lại đánh ngang tay như vậy...

Lúc này, Nguyệt Khuynh Thành hơi hơi nhíu mày:

- Không đúng?

Sao không thấy cô gái kia, còn có Huyết Ma lão tổ nữa?

Thanh Long nói:

- Không nhìn thấy... bị phong ấn rồi!

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, cũng không hiểu được rốt cuộc điều này nói lên cái gì.

Một cô gái thần bí đột nhiên xuất hiện, tột cùng là bạn hay thù đều chưa rõ.

Chẳng lẽ nàng thật sự cùng phe thiếu gia như lời Nguyệt Khuynh Thành nói sao?

Trong ngân hà Huyết Ma.

Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ cùng nhau nghiến răng nghiến lợi tiêu diệt Huyết Ma lão tổ.

Thủ đoạn của Sở Mặc rất ngang ngược, vô cùng mạnh mẽ, vốn dĩ không thèm để ý hậu quả, chặn đứng sự tổ hợp thân thể của Huyết Ma lão tổ, khiến y không sao thành hình được.

Đồng thời, Hỗn Độn Hồng Lô không ngừng hấp thu tinh huyết và thịt vụn của Huyết Ma lão tổ, liên tục luyện hóa, xói mòn bản gốc của y.

Kinh khủng nhất phải là hai món Hắc Ám Thánh Khí của Kỳ Tiêu Vũ!

Hai món đồ này quả thực quá ghê người, mỗi một đòn đều có thể khiến nguyên thần của Huyết Ma lão tổ bị thnặng.

Tuy rằng HuyếtMa lão tổ đã sớm nhập ma, theo lý thuyết thì hẳn phải miễn dịch với pháp khí có cùng thuộc tính đen tối mới đúng.

Nhưng trên thực tế, chẳng những y không kháng lại được công kích do Hắc Ám Thánh Khí trong tay Kỳ Tiêu Vũ đánh ra, mà còn bị thương nghiêm trọng hơn nhiều!

Trong khoảnh khắc, thân thể y vụn nát, đạo hạnh bị bào mòn, tinh huyết thất thoát, cảnh giới trực tiếp hạ tới Chuẩn Chí Tôn bậc cao.

Y liên tục thi triển công pháp cao cấp nhất của Ma tộc, hòng tập họp nguyên thần và thân thể của mình lại, liên tục gầm thét vang vọng ngân hà, nhưng chẳng ích gì.

Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ phối hợp chặt chẽ không một kẽ hở, khá ăný, thậm chí còn đạt tới trình độ không cần nhìn nhau mà tâm ý đã tương thông.

Hai người đều hạ quyết tâm, bất kể thế nào, cũng phải hoàn toàn giết chết Huyết Ma tại đây.

Huyết Ma lão tổ giận dữ hét:

- Tần Thương... lại đây hỗ trợ!

Bằng không hôm nay chúng ta đều xong đời rồi!

Bên kia Tần Thương cũng đang cực kỳ tức giận, bởi vì y bị bản tôn của Sở Mặc cản đường.

Chuyện này nói ra quá mất mặt, thậm chí y còn không có mặt mũi nào mà giải thích!

Vừa điên cuồng tấn công Sở Mặc, vừa tung ra vô số thuật Chí Tôn hùng mạnh nhằm vào Sở Mặc, giống như từng con sóng lớn chạm trời.

Nhưng Sở Mặc từ đầu chí cuối đều đạp lên ngọn sóng, ung dung hóa giải.

Loại lực chiến này, thực sự quá kinh người!

Hai nguyên thần của hắn đồng thời phải chiến đấu với hai đại cao thủ, lại không hề bị rơi vào thế hạ phong.

Nếu hình ảnh này truyền ra, nhất định có thể khiến mọi người kinh ngạc rớt cằm.

Bản tôn Sở Mặc chẳng có bất cứ vũ khí nào, chỉ có Thương Khung Thần Giám ở trước ngực, bốn vầng trăng máu tỏa ra hào quang chói mắt bao bọc lấy toàn thân Sở Mặc.

Mỗi một đòn hắn tung ra đều mang theo hơi thở đại đạo vô tận.

Trong tay không đao, nhưng lòng có đao.

Mỗi một đòn, đều rền vang như đao bổ!

-----o0o-----

Chương 1635: Chết cháy (2)

Chương 1635: Chết cháy (2)

Tần Thương bị chặn đứng, không sao tiến lên cứu Huyết Ma lão tổ được, hơn nữa, y còn không thể đánh bại Sở Mặc thậm chí chưa tới Chuẩn Chí Tôn một cách nhanh gọn!

Điều này khiến Tần Thương xấu hổ cực kỳ, y vận hết đạo hạnh của bản thân lên đến đỉnh điểm, muốn biến hết mảnh không gian này thành địa phận của mình.

Sở Mặc thì lạnh lùng tiện tay đánh một cú, hư không lập tức ngưng kết tạo nên mũi đao khổng lồ, trực tiếp xé tan khu vực mà Tần Thương mới khoanh vùng, thản nhiên nói:

- Chí Tôn thành đạo từ một kỷ nguyên trước, cũng chỉ đến vậy mà thôi.

Những lời này của Sở Mặc quả thực quá khí phách rồi!

Bên ngoài ngân hà, những người trên chiến thuyền đều nghe mà trợn mắt há miệng.

Đồng thời lại cùng cảm thấy nhiệt huyết trào dâng!

Hơi thở trên thân Sở Mặc còn đang không ngừng tăng lên, bên trong không gian vũ trụ hư vô này đã chẳng còn nhiều tinh khí nữa.

Bị cuộc chiến đấu giữa Tần Thương và Huyết Ma lão tổ tiêu hao gần hết.

Nhưng sau khi Sở Mặc dốc hết sức vận hành cuốn Duy Ngã trong Thiên Ý Ngã Ý, tinh khí bạt ngàn vẫn vọt vào thân thể hắn như cũ.

Tần Thương tức giận tới phát điên gầm gào liên tục, bởi vì y nhận thấy Sở Mặc vậy mà đang lợi dụng quá trình chiến đấu với y để đột phá bản thân!

Ngươi coi ta là cái gì?

Đá mài đao sao?

Tần Thương nổi giận, bắt đầu thiêu đốt đạo hạnh bản thân, muốn trấn áp Sở Mặc.

- Muốn dùng ta làm đá mài đao, cẩn thận mài hỏng đao của ngươi!

Giọng nói lạnh như băng của Tần Thương quanh quất khắp ngân hà.

Chỗ xa xa vô tận, Huyết Ma lão tổ đang quyết một trận tử chiến với Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ ở mặt khác của ngân hà, nghe được mấy câu này cũng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

Một bản tôn của Sở Mặc đã ép cho Tần Thương tới mức kia.

Tự lo thân còn chẳng xong, gần như không thể nào tới cứu y được!

Thân thể của Huyết Ma lão tổ lại lần nữa bị Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ chung tay làm cho nổ vụn.

Nguyên thần của y cũng đã rách tung tóe, yếu ớt như chao đèn trước gió, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị lụi tàn.

Huyết Ma lão tổ muốn thi triển thuật Huyết Độn, thoát khỏi phạm vi công kích của hai người.

Nhưng lại bị Hỗn Độn Hồng Lô phát ra tiếng nổ vang như chuông đồng lấy mất rất nhiều tinh huyết.

Đến cuối cùng, Huyết Ma lão tổ trực tiếp hiện ra pháp tướng Ma vương của Ma tộc!

Đây là pháp tướng Ma vương mà y dồn hết số nguyên thần, đạo hạnh và tinh huyết còn lại tạo nên.

Đây, đã là thủ đoạn cuối cùng của y.

Kỳ Tiêu Vũ trực tiếp khẽ hô một tiếng, tiến lên công phạt.

Hắc Ám Thánh Kiếm trong tay hung hăng chém về phía pháp tướng Ma Vương vô cùng lớn của Huyết Ma lão tổ.

Hắc Ám Thánh Trạc đen như mực trên tay nàng bắn ra những tia xiềng xích đầy quy tắc, quấn lấy thân thể Huyết Ma lão tổ.

Một khi bị buộc lên, dù là thân hình Ma vương pháp tướng cũng bịăn mòn thành không khí!

Trong nháy mắt, Huyết Ma lão tổ tế ra hàng ngàn món pháp khí!

Ầm ầm bay về phía Kỳ Tiêu Vũ.

Trong số những pháp khí này, tuyệt đại đa số đều mang cấp bậc Chuẩn Chí Tôn.

Hơi thở tản mát ra cũng khiến người ta sợ hãi vô cùng.

Nhưng trong mắt Sở Mặc đang khống chế phân thân Chí Tôn đỉnh cao, mấy thứ nàng chẳng qua chỉ là một đống phế liệu.

Hắn tùy tiện vung tay, trực tiếp gạt vỡ hết thành bột mịn.

Sau đó bất ngờ quơ tay, nắm chặt hết tinh hoa cả các pháp khí này vào bên trong!

Đây là các loại kim loại thần!

Tất cả đều là nguyên liệu rèn cao nhất.

- Góp nhặt cũng không tồi, còn gì nữa không?

Sở Mặc mở miệng.

Huyết Ma lão tổ rống lên giận dữ, lấy pháp tướng trấn áp về phía Sở Mặc.

Tại thời khắc này, bốn bề không gian vũ trụ rốt cuộc cũng không trụ nổi dưới áp lực đó, bắt đầu liên tục rệu rã.

Với Sở Mặc, những không gian vặn vẹo kia chẳng hình thành nêncông kích hữu hiệu nào.

Bởi vì cảnh giới bộ phân thân này của Sở Mặc, đã hoàn toàn vượt qua những quy tắc hạn chế trong thế giới này!

Tựa như năm đó Giới Linh đưa phân thân này cho Sở Mặc đã nói: Bộ phân thân này không nên xuất hiện tại đây.

Một đao Sở Mặc chém xuống, không ngừng chém đứt đạo hạnh trên thân Huyết Ma lão tổ.

Kỳ Tiêu Vũ thì ở bên cạnh không ngừng bồi bổ cho Sở Mặc.

Cuối cùng, Huyết Ma lão tổ gào lên một tiếng long trời lở đất:

- Ta không cam lòng!

Bố trí bao nhiêu năm, dùng cả giới tu hành làm bàn cờ, đi vô số nước, còn chưa kể đến bao nhiêu kế hoạch ngầm, tiêu hao nhiều năm bày ra một trận pháp tuyệt thế, có thể nói là trên đời hiếm thấy.

Nhưng hiện giờ, toàn bộ bố trí trong giới tu hành đều bị đánh phá.

Căn bản người ta không thèm chơi cờ với ngươi, mà trực tiếp đập nát bàn cờ!

Cho dù ngươi mưu tính nàng vạn, mưu kế đầy đầu, nhưng trước mặt một phân thân Chí Tôn đỉnh cao vẫn chỉ yếu ớt như một tờ giấy.

Trong trận pháp tuyệt thế của ngân hà Huyết Ma, càng là như thế, hoàn toàn chẳng phát huy chút tác dụng nào.

Bản thân Huyết Ma lão tổ là một đại sư trận pháp, có thể bày ra trận pháp cấp Thánh, điều này không sai.

Nhưng về lĩnh vực trận pháp, Sở Mặc lại mạnh tới mức khiến người ta níu lưỡi.

Hơn nữa, càng bất ngờ là, dù bản tôn hay phân thân của hắn đều miễn dịch hoàn toàn với trận pháp này!

Quá đáng hơn là, hắn chỉ đưa mỗi lò luyện đan cho cô gái kia, cô gái đó cũng lại miễn dịch với trận pháp này.

Đến lúc ấy, trong lòng Huyết Ma lão tổ mới đột nhiên hiểu ra: Mấy thứ trong tay Sở Mặc vốn chẳng thuộc về thế giới này!

Chúng...

đã sớm là pháp khí vượt qua cấp Thánh.

Hóa ra, thứ chân chính trị giá nhất, chính là bản thân Sở Mặc... cùng vô số bảo vật trong tay hắn!

- Nếu ta có thể sớm phát hiện ra, thì dù phải dùng đích thân bản tôn, hủy diệt thế giới này, cũng phải đến giết ngươi từ lúc chưa trưởng thành!

Đáng tiếc ta không phải thánh nhân, không thể quay ngược thời gian...

Cho nên, ta không cam lòng!

Thời khắc cuối cùng, Huyết Ma lão tổ than nhẹ trên hư không.

Pháp tướng của y bị Sở Mặc bắt tay với Kỳ Tiêu Vũ lại đánh nát lần nữa.

Mảnh vỡ nguyên thần và đại đạo toàn thân y trực tiếp nổ tung... vung vãi khắp trăm triệu dặm vũ trụ hư không!

Hỗn Độn Hồng Lô phát ra tiếng vù vù, điên cuồng hấp thu.

Huyết Ma lão tổ, hoàn toàn bị thiêu chết.

Sau khi Huyết Ma lão tổ gục ngã và bị thiêu chết, khắp ngân hà Huyết Ma đổ ra từng trận mưa máu vô tận!

Đây, đều là máu của Huyết Ma lão tổ, tuy không phải tinh huyết nhưng mỗi giọt vẫn nặng nề ghê gớm, đủ để khai tử một ngôi sao!

-----o0o-----

Chương 1636: Diệt Chí Tôn (1)

Chương 1636: Diệt Chí Tôn (1)

Khi người bày trận gục ngã và bị thiêu cháy, trận pháp khắc trong khoảng không gian này cũng ngừng vận hành, những quy luật đó hóa thành vô số ký hiệu của đại đạo, chậm rãi tan biến như không khí.

Bồi bổ cho thiên đạo, cũng trở thành một phần của thiên đạo.

Biết đâu sau này khi rất nhiều năm đã trôi qua, sẽ có sinh linh nào đó đi ngang nơi đây, lại ngộ đạo, lĩnh ngộ được một đạo hoàn toàn mới.

Bên ngoài ngân hà, ngay chớp mắt khi trận pháp ngừng vận hành, chiếc thuyền chiến kia liền dùng tốc độ ánh sáng lao vèo một cái về phía Tần Thương.

Bởi vì phía đó, Tần Thương vừa mới dùng một chưởng đem Sở Mặc đánh bay!

Bản tôn của Sở Mặc nôn ra máu, chung quy vẫn kém một cảnh giới, thực sự khó lòng mà vượt cấp giết Chí Tôn.

Nhưng vào lúc này, bất cứ lúc nào Sở Mặc cũng có thể bước vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn!

Thanh Long trực tiếp gầm lên một tiếng rồng ngâm cao vút:

- Bản long tới rồi đây!

Tần Thương chớ càn rỡ!

Uỳnh!

Tần Thương tiện tay tung một đòn, lập tức đánh bay Thanh Long dài vạn trượng.

Thanh Long kêu lên đau đớn thảm thiết:

- Ui cha!!!

Ui cha!!!

Đau chết bản long rồi, đau quá đi mất thôi!

Ngươi làm gì mà dùng sức như vậy, bản long liều mạng với ngươi!

Nói xong lại vọt trở về khí thế khỏe như vâm.

Không ngờ một đòn của Chí Tôn còn chẳng thể khiến nó bị thương nặng!

Bên kia ông già ngậm tẩu mang theo nõ điếu xông tới, rống giận lớn tiếng, bắt đầu công kích Tần Thương.

Thiếu phụ vung hai bím tóc, cũng mang theo một lưỡi hái vô cùng khổng lồ trực tiếp xông tới.

Người cao gầy vung chiếc cuốc to lớn mà lao lên.

Những thành viên họ Sơ còn lại cùng không sợ chết hung hãn nhắmtới phía trước.

Bởi vì bọn họ thấy thiếu gia bị đánh hộc máu!

Bọn họ không nhịn nổi nữa rồi!

Trong năm năm này, với họ mỗi đêm đều là một nỗi dày vò!

Bọn họ thầm hận bản thân vô dụng, không thể san sẻ gánh lo với thiếu gia.

Thậm chí còn chẳng xông vào trận pháp được.

Hiện giờ cơ hội tới, dù là phải chịu chết, cũng không hề chùn bước!

Nguyệt Khuynh Thành lao ra khỏi thuyền chiến, bắt đầu bày trận trong hư không!

Năm năm nay, nàng nghiên cứu không ngừng nghỉ, ngày dài đêm thâu, cuối cùng đã có một bước tiến cực lớn trên phương diện trận pháp.

Dẫu biết không thể giáng cho Tần Thương một đòn trí mạng, nhưng có thể cầm chân y một chút cũng đã là thành công!

Tần Thương cũng hoàn toàn nổi giận rồi, một bầy kiến hôi, cũng dám xông lên liều mạng với y?

Y liên tục ra tay, đánh bay toàn bộ đám người kia ra ngoài.

Một cánh tay của ông lão ngậm tẩu trực tiếp bị Tần Thương xé toạc xuống, đây là đòn tấn công đại đạo, hoàn toàn không có khả năng mọclại!

Máu tươi vung vãi đầy trời.

Nhưng y vẫn hung hăng nện một nõ điếu lên hông Tần Thương, làm gãy một cây xương sườn của y!

Thiếu phụ bị đánh bay, hộc ngụm máu liền hôn mê bất tỉnh.

Lưỡi hái trong tay nàng, cũng kịp để lại trên người Tần Thương một vết thương sâu hoắm.

Người cao gầy cầm cuốc, cuốc thành một hố trên thân Tần Thương, y bị Tần Thương một đạp đá bay, mất luôn một chân!

Chàng trai vạm vỡ thì tấn công Tần Thương ngay chính diện, đôi tay y cắm sâu vào ngực Tần Thương, nhưng bản thân y thì lại bị Tần Thương dùng pháp lực vô biên trực tiếp đánh nát, hồn phi phách tán!

Còn có mấy người khác của dòng họ Sở đều khiến Tần Thương bị thương nặng, rồi chính mình lại bị Tần Thương dùng pháp lực giết chết trong nháy mắt.

Nhất thời, cả mảnh không gian chìm trong hỗn loạn, máu me giăngkhắp nơi.

Sở Mặc nhìn thấy cảnh này đau thương muốn chết, trong tình huống bị thương nặng, hắn ép bản thân mình phải đột phá, gông cùm xiềng xích trong cơ thể ầm ầm nổ tung, từng bước tiến vào hàng ngũ Chuẩn Chí Tôn.

Trực tiếp xông hướng Tần Thương:

- Lão thất phu kia, nộp mạng đi!

Tung ra một quyền!

Tần Thương huơ tay, một nắm tay vô cùng lớn hình thành trong không trung, giống ngôi sao khổng lồ hung hăng quét về phía Sở Mặc.

Ầm ầm!

Không gian run rẩy, thời gian bị phá trở nên hỗn loạn.

Các hiện tượng kỳ dị liên tục xuất hiện.

Nắm đấm to của Tần Thương ngưng đọng mà thành kia trực tiếp bị Sở Mặc đánh tan, Sở Mặc lại hộc máu, lúc này, khóe miệng bản tôn của Tần Thương cùng trào ra một tia máu tươi.

Rốt cục trận pháp do Nguyệt Khuynh Thành bày ra cũng phát huy hiệu quả, làm ảnh hưởng tới động tác của Tần Thương.

Cuối cùng Sở Mặc khống chế phân thân Chí Tôn đỉnh cao xông từ phía bên ngân hà kia lại, dùng một tia sức lực cuối cùng hung hăng chém một đao rụng đầu Tần Thương.

Kỳ Tiêu Vũ tùy tay chém một nhát kiếm, bổ đôi cái đầu Chí Tôn của y.

Trực tiếp gây chấn động khiến nguyên thần của y văng ra.

Bên trong Hắc Ám Thánh Trạc bắn ra một tia sáng đen kịt, xỏ xuyên qua nguyên thần đó.

Nguyên thần của Tần Thương hét lên tiếng thảm thiết chói tai, tiếng kêu đó lại giết chết một tu sĩ thuộc dòng họ Sở ở cách đó không xa.

Rốt cuộc Sở Mặc cũng không còn đủ sức tiếp tục khống chế phân thân kia nữa, vèo một cái phân thân bay ngược trở lại Thương Khung Thần Giám, nguyên thần hợp nhất.

Nhưng sắc mặt Sở Mặc lại tái nhợt vô cùng.

Trong mắt hắn tràn ngập đau thương, nước mắt rơi cuồn cuộn.

Những tu sĩ trung thành tận tâm nhà họ Sở vì bảo vệ hắn mà đều gục ngã, khiến trong lòng hắn giày vò vạn phần.

- Tần Thương lão thất phu kia, hôm nay ta phải giết ngươi!

Trong tình huống bản tôn đã suy yếu cực độ, Sở Mặc triển khai giết chóc điên cuồng với nguyên thần của Tần Thương.

- Ca ca để ta.

Giọng nói lạnh lẽo của Kỳ Tiêu Vũ vang lên, tay nàng cầm Hắc Ám Thánh Kiếm, phối hợp với Hắc Ám Thánh Trạc không ngừng công kích Tần Thương.

Cuối cùng cảnh giới của Tần Thương cũng bị hạ xuống!

Từ một Chí Tôn, trở thành Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao.

Tuy vẫn vô cùng mạnh mẽ, nhưng không thể bằng lúc trước.

Hơn nữa, một khi cảnh giới đã hạ xuống, muốn quay trở lại gần như là không thể nào!

Bởi vì hiện nay quy tắc của trời đất nơi này căn bản đã không chophép xuất hiện tu sĩ Chí Tôn!

Tần Thương không nén nổi rít gào điên cuồng, trong lòng y cực hận đám người kia.

Y nhìn chằm chằm Thánh Kiếm và Thánh Trạc trong tay Kỳ Tiêu Vũ, cắn răng nói:

- Hôm nay ngươi chết, ta sống!

Đây là một trận chiến không có đường lui, có lẽ với Tần Thương mà nói, nếu còn đường lui thì y nhất định sẽ trốn xa.

Hiện giờ Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ còn có bọn Thanh Long chưa chắc đã cản được y.

Nhưng y không muốn lui!

Cảnh giới hạ xuống rồi, y đã cảm thấy sự thiếu hụt về đạo hạnh.

Trong tình huống này mà y rút lui, thì tương lai chẳng còn có cơ hội báo thù!

Mà nếu hôm nay, y có thể chiến thắng trận chiến này, thì dù là pháp khí trong tay Sở Mặc hay cô gái áo đen kia, đều thuộc về y cả!

-----o0o-----

Chương 1637: Diệt Chí Tôn (2)

Chương 1637: Diệt Chí Tôn (2)

Khi đó, y vẫn có thể dựa vào mấy thứ ấy, giao dịch với Ma tộc, rời khỏi vùng đất này.

Chưa biết chừng, vẫn còn cơ hội thành đạo.

Cho nên, Tần Thương cũng cắn chặt răng, y quyết liều mạng!

Y không tin cô gái này, còn có Sở Mặc chỉ mới bước chân vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn có thể đánh bại y.

Về phần con rồng kia, cùng đám binh tàn tướng bại... y càng chẳng thèm coi ra gì.

Tuy Sở Mặc đã bước chân vào hàng ngũ Chuẩn Chí Tôn, nhưng lúc này quả thực hắn đã yếu tới cực hạn.

Hắn bị thương nặng, trong cuộc chiến vừa rồi với Tần Thương, dù là thân thể tổ cảnh nhưng cũng bị đánh cho thủng lỗ chỗ.

Rất nhiều xương cốt cùng vỡ vụn, tuy đã dùng pháp lực để phục hồi, nhưng vẫn còn yếu lắm.

Nếu không, đám người ông già ngậm tẩu đã chẳng cần đỏ ngầu đôi mắt mà liều chết xông lên.

Sắc mặt của Kỳ Tiêu Vũ cũng rất yếu ớt, để giết chết Huyết Ma lão tổ, nàng và Sở Mặc đã bỏ ra rất nhiều.

Mặc dù nàng được Sở Mặc bảo vệ, trên người cũng không thấy có bao nhiêu vết thương, nhưng tiêu hao lại vô cùng khủng bố.

Nhưng lực chiến do nàng thể hiện ra vẫn dũng mãnh vô cùng!

Hắn là đàn ông, hắn bảo vệ ta là hoàn toàn chính đáng, ta là vợ hắn, ta bảo vệ hắn cũng là hợp tình hợp lý!

Bất kể là ai, chỉ cần định khiến hắn tổn thương, thì đều là kẻ thù lớn nhất của Kỳ Tiêu Vũ ta!

Không chết không thôi!

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ xông lên, hắn cũng cắn chặt răng, điên cuồng vận hành cuốn Duy Ngã, hắn phải đột phá, hắn phải tiêu diệt kẻ thù lớn hạ từ cảnh giới Chí Tôn xuống này!

Trong nháy mắt ấy, bốn vầng trăng máu trên Thương Khung Thần Giám trước ngực hắn: Như Ý, Hỗn Độn, Tị Họa, Nhập Địa bỗng nổ ra hào quang sáng lạn, chói mắt tới tận cùng!

Ánh hào quang chiếu rọi khắp ngân hà!

Chiếu sáng vũ trụ tàn khốc lạnh như băng.

Sở Mặc nổi giận gầm lên một tiếng, ra sức vận hành Cửu Tự Chân Ngôn.

Từ chữ "Lâm" mãi cho tới chữ "Hành"... hắn thi triển ra tất cả trong nháy mắt.

Chữ "lâm" bất động như núi!

Đối mặt với công kích của Tần Thương, hắn không lùi nửa bước.

Chữ "binh", biển năng lượng mênh mông!

Trong mảnh vũ trụ mênh mông này, những tinh khí còn sót lại bị Sở Mặc điên cuồng hấp thu.

Chữ "đấu", vũ trụ cộng hưởng!

Đánh tan địa bàn của Tần Thương, khắp ngân hà đều bị Sở Mặc khuấy động khiến cho cộng hưởng!

Tuy những ngôi sao ở đây đã tan nát, nhưng chúng cũng có sinh mạng!

Cũng có cảm xúc!

Chúng không cam lòng với kết cục như vậy.

Sau khi bị Sở Mặc khuấy đảo, nguồn năng lượng vô tận như đột nhiên được sinh ra, rót cả vào trong cơ thể Sở Mặc!

Đây là những tia tinh thần cuối cùng của những ngôi sao kia để lại sau khi bị phá nát.

Vốn dĩ hẳn đã bị dung hợp vào thiên đạo, lại bị Sở Mặc ngang nhiên hút trở ra!

Chữ "nhân", năng lực khôi phục!

Vết thương trong cơ thể Sở Mặc đang khôi phục cấp tốc, trong nháy mắt, xương cốt đã gãy, gan bị lệch vị trí...

đề trở về trạng thái ban đầu, thậm chí... còn càng thêm mạnh mẽ!

Chữ "giai", cảm ứng thần niệm!

Sở Mặc có thể cảm ứng được rõ ràng mỗi một ý nghĩ trong đầu Tần Thương, thậm chí còn biết được vị trí y chuẩn bị ra chiêu!

Sau khi cảnh giới bị hạ xuống, đứng trước thánh thuật là Cửu Tự Chân Ngôn, Tần Thương không còn bất cứ bí mật nào có thể che giấu!

Chữ "trận", che giấu hơi thở!

Tuy rõ ràng Sở Mặc còn đứng đây, nhưng người ta lại cảm thấy dường như hắn đã biến mất!

Ngươi nhìn thấy rành mạch rằng hắn còn đứng kia, nhưng cảm giác của ngươi nói cho ngươi biết, chỗ đó không một bóng người!

Tần Thương sắp phát điên rồi!

Rốt cuộc y cũng toan tính rút lui!

Gã thanh niên này đúng là một yêu nghiệt chân chính, hắn mới tu hành được bao nhiêu năm chứ?

Tính ra, đã được năm mươi năm chưa?

Nhất định là chưa!

Tối đa cũng chưa đến bốn mươi năm!

Sao có thể mạnh tới mức độ này?

Sở Mặc vẫn không ngừng lại, hắn đang vận hành chữ "liệt"!

Thời gian và không gian bị ảnh hưởng trực tiếp.

Thời gian nơi này dường như bị ngưng đọng, thậm chí còn có dấu hiệu xoay ngược, nhưng chung quy cũng là do cảnh giới của Sở Mặc chưa đủ.

Thời gian vẫn không thể đảo ngược.

Nhưng có thể khiến thời gian ngừng lại tại thời khắc này, đã là một phép thần không thể nào tin nổi rồi.

Không gian bắt đầu xuất hiện những đường vân rạn, lần lượt giao nhau, tiêu diệt thân thể Chí Tôn của Tần Thương.

Chữ "tiền", nguyên tố ngũ hành!

Vô số đạo đài trong thân thể Sở Mặc lúc này đang vận chuyển điên cuồng, khiến cho vũ trụ nơi đây cùng cộng hưởng.

Số lượng lớn nguyên tố ngũ hành rót vào thân thể Sở Mặc, tiến vào từng đạo đài một.

Cuối cùng... chữ "hành"!

Người cùng trời hợp nhất!

Toàn thân Sở Mặc trực tiếp hòa thành một thể với thiên đạo của vũ trụ nơi đây!

Mặc dù chỉ mang tính tạm thời nhưng tại thời khắc này, Sở Mặc lại cảm nhận được thế nào là thiên đạo chân chính!

Đây là sự lĩnh ngộ còn cao hơn cả Chí Tôn!

Cảm giác này rất huyền diệu, huyền diệu tới khó lòng hình dung, không thể dùng ngôn từ mà diễn tả được.

Ngay sau đó, Sở Mặc dung hợp thiên đạo, dùng mắt trời nhìn thẳng Tần Thương.

Tần Thương cũng ngơ ngác nhìn qua hư không trên đỉnh đầu, ánhmắt tràn ngập sợ hãi và mờ mịt, khó tin... còn có sự hối hận, hối hận vô cùng.

Thân thể Tần Thương, nổ tan tành.

Linh hồn cùng cơ thể, đều mất.

Mọi người đều nhìn đến ngơ ngẩn, ngơ ngác nhìn không gian hư vô kia.

Tần Thương ngay cả một chút cặn bã cũng chẳng còn, ngay cả việc gã là một cao thủ cảnh giới Chí Tôn đã ngã xuống nhưng cũng là một cao thủ mà!

Đến tột cùng là làm sao Sở Mặc lại làm được?

Đúng rồi, Sở Mặc đâu?

Mọi người đều không nhìn thấy Sở Mặc.

Lúc này, phía trên trời cao truyền tới tiếng nói của Sở Mặc.

Bên trong tiếng nói kia mang theo lực lượng quy luật vô tận.

- Pháp trận này ta lại chặn được ngươi 50 năm.

Một bàn tay lớn ấn về phía một tinh cầu đầy đủ duy nhất trong ngân hà vô tận.

Ầm!

Sáng lên một ánh sáng rực rỡ.

Tiếp đó truyền tới tiếng nói tràn đầy tiếc nuối của Sở Mặc:

- Đáng tiếc, chỉ có thể phong ấn 15 năm.

Tiếp sau, thân hình của Sở Mặc hạ từ trên trời xuống.

Nguyệt Khuynh Thành vừa muốn xông tới, lại thấy thiếu phụ áo đen bay thẳng lên, đón được Sở Mặc.

Nàng do dự một chút, vẫn đứng tại chỗ.

Mặt Kỳ Tiêu Vũ đầy nước mắt, nhìn Sở Mặc thấp giọng gọi:

- Ca ca...

Sở Mặc cố mở mắt, nhìn nàng một cái rồi an tâm nhắm mắt lại, hạ giọng nói:

- Chúng ta về nhà.

Lão già thiếu một tay ngậm điếu thuốc trên mặt không có một tia huyết sắc.

Ông ta đi tới, vẻ mặt tang thương nhìn Sở Mặc đang ở trong lòng Kỳ Tiêu Vũ, sau đó thở dài một tiếng:

- Tốt, chưa làm mất mặt Sở gia chúng ta!

-----o0o-----

Chương 1638: Sở đại gia vô cùng khí phách (1)

Chương 1638: Sở đại gia vô cùng khí phách (1)

Vợ của người cao gầy sớm đã hôn mê, người chỉ còn có một chân cắn chặt hàm răng, bay tới nhìn thoáng qua lão già ngậm điếu thuốc, lớn tiếng gào khóc:

- Người của chúng ta đã chết rất nhiều!

Lão già ngậm điếu thuốc khẽ rung người, sau đó hạ giọng nói:

- Chết có ý nghĩa, chết không uổng phí!

Thanh Long cũng chậm rãi bay tới.

Trong mắt rồng của nó có nước mắt trong suốt tụ lại, thấp giọng nói:

- Tại sao có thể như vậy, thảm như vậy...

Nguyệt Khuynh Thành cũng đi tới, dùng sức mím môi, duyên dáng cúi đầu với Kỳ Tiêu Vũ:

- Bái kiến phu nhân.

Kỳ Tiêu Vũ có chút cảm kích cũng có chút tò mò nhìn thoáng qua Nguyệt Khuynh Thành.

Nàng biết cô gái này là ai, trong lòng rất có thiện cảm với nàng ấy, khẽ gật đầu một cái, nói:

- Ca ca nói, chúng ta về nhà.

Lão già ngậm điếu thuốc hơi phức tạp nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Thiếu phu nhân của Sở thị trong suy nghĩ của bọn họ hẳn là Thủy Y Y.

Nhưng bây giờ xem ra thiếu gia lựa chọn là nữ tử này.

Tuy là hoa thơm tuyệt đại nhưng trên người nàng ta lại lạnh băng dị thường, làm bọn họ có cảm giác không rét mà run.

Đúng lúc này, ở ngoài ngân hà vô tận chợt truyền tới tiếng hừ lạnh:

- Viêm Hoàng Đại Vực không ngờ lại xuất hiện dao động thánh cấp, thật là có ý tứ, ai đang mơ tưởng muốn động đến lực Thiên Đạo?

Một bóng dáng cao to toàn thân bao phủ trong hào quang, cầm trong tay một cây trường thương màu bạc, dưới người cưỡi một con hổ màutrắng rất lớn vượt qua vô tận ngân hà mà tới.

- Lại là tiểu tạp chủng này sao?

Lần này, ta xem ngươi chạy chỗ nào!

Bóng dáng đó tỏa ra khí tràng vô cùng hùng mạnh.

Gã đi tới, trên bầu trời xuất hiện một cầu vồng thần, như thể một cây cầu nâng gã ta đến đây.

Sở Mặc chậm rãi mở mắt, hắn lúc này đã suy yếu tới cực hạn rồi.

Nhìn thoáng qua người tới, gượng cười một cái sau đó thâm tình nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ:

- Tiểu Vũ, thả ta xuống.

- Không, ca ca, phải chết chúng ta cũng phải chết cùng một chỗ!

Cho tới giờ, trên người Kỳ Tiêu Vũ mới cảm nhận được uy áp Chí Tôn thật sự.

Đó là khí tràng thuộc về Chí Tôn cao nhất, nàng hiểu, người này chính là kẻ địch lớn nhất La Thiên Tiên Vực trong miệng ca ca.

- Muốn làm uyên ương đồng mệnh?

Không sao, sẽ thành toàn cho các người.

Người này tuổi còn rất trẻ, trong con ngươi của gã lạnh lùng nhìn Sở Mặc đang ở trong lòng Kỳ Tiêu Vũ:

- Tạp chủng trốn trong ngực đàn bà, đứng lên!

Ta muốn tự tay đánh chết ngươi!

Thuận tiện lấy lại một giọt máu mà năm đó ngươi lấy đi của ta.

Người này lạnh lùng nói:

- Không thể tưởng được mới mười mấy năm ngắn ngủi ngươi vậy mà trưởng thành đến mức này.

Chuẩn Chí Tôn, ha ha, còn có thể động đến lực lượng Thánh cấp, vượt cấp giết cả Chí Tôn.

Hẳn là trên người ngươi có mấy món pháp khí đang giúp đỡ hả?

Được lắm, chúng nó thuộc về ta!

Con hổ dưới người của người này vô cùng cao ngạo, rũ cụp mí mắt, lười phải nhìn những người này một cái.

Nó thậm chí không rõ, vì sao chủ nhân lại đồng ý cùng đám kiến này nói chuyện vô nghĩa, dứt khoát chém chết là được mà?

Lão già ngậm điếu thuốc và người cao gầy gắt gao bảo vệ trước người của Kỳ Tiêu Vũ.

Lúc này, cho dù trong lòng bọn họ không muốn tiếp nhận Kỳ Tiêu Vũ thế nào nhưng suy nghĩ cho thiếu chủ, bọn họ cũng sẽ chắn ở phía trước.

Sở Mặc nói:

- Tiểu Vũ, nàng trước tiên thả ta xuống, ta có lời muốn nói với hắn.

Kỳ Tiêu Vũ buông Sở Mặc ra.

Giờ phút này trong thân thể Sở Mặc gần như một tia năng lượng cũng không còn.

Hắn miễn cưỡng đứng bất động giữa hư không, sau đó chậm rãi đi về phía trước vài bước, lướt qua ông già ngậm điếu thuốc và người cao gầy, bình tĩnh nhìn người trẻ tuổiđã đi tới gần hắn.

Con hổ màu trắng, cái mũi bỗng nhiên nhẹ nhàng giật giật, sau đó một đôi mắt hổ nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt tràn đầy sự tham lam.

Người trẻ tuổi vỗ vào đầu con hổ một cái, thản nhiên nói:

- Hắn là của ta, không cho mày táy máy.

Con hổ màu trắng gầm lên một tiếng giống như không đồng ý.

Thanh Long nhìn mà khó chịu, nói:

- Mèo trắng nhỏ à, có dám vui đùa với bản long một chút không?

Nhìn ngươi thật giống như là một người mẹ, có muốn thử uy lực của Bản Long chút hay không?

Bản long khí lớn sống tốt...

- Ngươi muốn chết!

Con hổ màu trắng phát ra thanh âm thanh thúy của một cô gái, một luồng khí xoáy vô cùng sắc bén chém thẳng về phía Thanh Long.

- Mẹ kiếp, tính tình hống hạch vậy à?

Một lời không hợp đã ra tay sao?

Thanh Long đánh thẳng qua, tránh né một đòn công kích của con hổ trắng.

Trên thực tế, cảnh giới của con hổ màu trắng cũng không cao bằng Thanh Long nhưng không chịu nổi sự kiêu ngạo của nó.

Nó là thú Chuẩn Chí Tôn đến từ La Thiên Tiên Vực đó!

Được nuôi lớn từ nhỏ bởi hoàng tộc, loại khí tràng cao ngạo trên người có thể trong nháy mắt giết loại tiểu lưu manh Thanh Long này cả trăm con phố.

Lúc này, người trẻ tuổi cưỡi trên lưng hổ trắng lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Tạp chủng chính là tạp chủng, ngay cả sủng vật thu dưỡng cũng không có giáo dưỡng như vậy.

- Ai là sủng vật?

Ngươi cái tên vương bát...

Thanh Long vừa mới mắng nửa câu đã đối mặt với đôi mắt lạnh như băng của người trẻ tuổi, đành nuốt thẳng nửa câu còn lại về.

Đây chính là Chí Tôn cao cấp thật sự!

Liếc mắt một cái cho dù là không liếc chết nó nhưng ít nhất cũng có thể làm nó bị thương nặng.

Vẻ mặt người trẻ tuổi khinh thường nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tạp chủng, có di ngôn gì nói đi, ta hứa sẽ làm giúp ngươi.

- Nếu đoán không lầm, ngươi chính là một người họ hàng của ta...

Mặt Sở Mặc bình tĩnh, cũng không vì một tiếng "tiểu tạp chủng" của người trẻ tuổi nói ra mà nổi giận.

Nhưng điều đó không có nghĩa làtrong lòng Sở Mặc không giận.

Hắn đã chuẩn bị làm ngọc nát đá tan rồi, nhưng trước đó có một việc hắn rất muốn biết.

- Họ hàng?

Bằng vào ngươi cũng muốn sao?

Ngươi là cái thá gì chứ?

Người trẻ tuổi nghe thấy lời này, thì giận tím mặt.

Trong ánh mắt gã nhìn Sở Mặc cũng mang theo sự chán ghét sâu sắc khó mà giấu được.

Kỳ Tiêu Vũ và Nguyệt Khuynh Thành cùng với lão già ngậm thuốc, người cao gầy toàn bộ đều giận đến sắc mặt tái nhợt, bọn họ rất muốn xông tới liều mạng.

Sở Mặc vẫn không hề giận dữ, hỏi gã:

- Ta chỉ có một câu hỏi, mẹ ta khỏe chứ?

Người trẻ tuổi hơi ngẩn ra, lập tức không nhịn được ngửa mặt lên trời cười như điên, sau đó dùng tay chỉ Sở Mặc, vô cùng trào phúng mà nói:

- Tiện nhân kia...

Bốp!

Một tiếng giòn vang.

Người trẻ tuổi mặc mũ giáp, mũ giáp bị đánh nát, nửa bên mặt đều bịđánh mất cả!

Cảnh tượng này làm mọi người sợ ngây cả người.

-----o0o-----

Chương 1639: Sở đại gia vô cùng khí phách (2)

Chương 1639: Sở đại gia vô cùng khí phách (2)

Vài người ở đây đều theo bản năng nhìn Sở Mặc.

Bọn họ tưởng Sở Mặc ra tay nhưng nghĩ lại, điều đó cơ bản không thể nào.

Chí Tôn trẻ tuổi kêu lên một tiếng cực kỳ thê lương thảm thiết:

- Ai...

Ai dám đánh ta?

- Súc sinh!

Một tiếng quát khẽ vang lên trong hư không.

Sau đó một bóng dáng già nua chậm rãi xuất hiện ở hư không.

Đây là một lão già vô cùng nhếch nhác, nhìn qua còn có dáng vẻ say lờ đờ mông lung.

Mặc quần áo cũng rách tung toé, tóc không biết mấy trăm năm không tắm gội, khuôn mặt rậm râu nhìn không thấy mặt đâu.

Một lão già khọm khẹm như vậy nếu nhìn thấy trên đường, tất cả mọi người tránh còn không kịp.

Rõ ràng chính là một lão ăn xin, lão quỷ rượu mà.

Nhưng đây là chỗ nào?

Đây là hư không trong vũ trụ mênh mông vô tận!

Nơi như này ngay cả là Chân Tiên đều không thể tới!

Lão già ngậm điếu thuốc chỉ còn lại một cánh tay cầm tẩu hút thuốc, nhìn lão già khọm khẹm, thử dò xét cẩn thận cả nửa ngày rồi cả người lập tức ngây ngẩn, bùm một tiếng quỳ xuống, đau buồn nói:

- Đại lão gia!

Người cao gầy tuy là chỉ còn lại một chân nhưng vẫn ngã quỵ xuống đất, run rẩy kêu lên:

- Đại lão gia!

Nguyệt Khuynh Thành ngây dạiKỳ Tiêu Vũ cũng ngây dại.

Thanh Long cũng ngây dại.

Lão già khọm khẹm này...

ông ta là ai vậy?

Sở Mặc đơ tại chỗ, nước mắt của hắn trong nháy mắt trào ra, run giọng nói:

- Cha...

Sở Thiên Cơ!

Người tới không ngờ là Đại Lão Gia Sở thị nhất mạch đã biến mất nhiều năm, từng nghịch thiên thành đạo, Chí tôn trẻ tuổi Sở Thiên Cơ!

Rốt cuộc là cái gì, khiến một người từng là Chí Tôn trẻ tuổi biến thành bộ dạng như ngày hôm nay?

Và tại sao ông ấy có thể xuất hiện ở chỗ này?

Cho đại năng Chí Tôn vô cùng càn rỡ kia một cái tát làm mục nát nửa bên mặt của gã?

Chí Tôn trẻ tuổi cũng đơ luôn.

Gã ta run rẩy bàn tay, chỉ vào Sở Thiên Cơ:

- Ngươi...

Ngươi ngươi...

Ngươi!

Răng rắc!

Sở Thiên Cơ ra tay nhanh như chớp, bẻ gãy ngón tay của tên trẻ tuổi kia.

Tên trẻ tuổi lại kêu thảm một tiếng.

Mọi người nhìn mà ngây người.

Sở Mặc cũng nhìn đến ngây người.

Nhiệt huyết trong lòng hắn gần như là lập tức được đốt lên hoàn toàn!

Đây là ta cha!

Đây là ta cha!

Đây chính là ta cha!

Người cha vô địch của ta!

Đây mới là người cha phong tư cái thế anh dũng vô song trong tấm hình trí nhớ của ta!

Ông già vẫn dáng vẻ như ma men, vẻ mặt không hứng thú với gì cả, thản nhiên nhìn người trẻ tuổi:

- Tuy là tiểu súc sinh nhà ngươi không có chút đức hạnh nào, quả thực đáng chết một vạn lần.

Nhưng không có cách nào, ai bảo ta là dượng của ngươi, cha mẹ ngươi không giáo dục tốt được ngươi thì ta sẽ giúp họ giáo dục lại ngươi.

Lần sau nói chuyện nhớ rõ phải lễ phép, nghe chưa?

Trong mắt người trẻ tuổi lộ ra vẻ vô cùng oán độc, nửa bên mặt của gã vẫn rách tung như trước.

Đó là tổn thương vì Đại Đạo, không dễ mà lành lại được.

- Ngươi không phải đã đồng ý...

Người trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi nhìn lão già như ma men.

Nhưng câu nói lập tức bị cắt ngang:

- Các người cũng đã đồng ý.

- Hắn dùng lực lượng Thánh cấp!

Người trẻ tuổi hận ý ngập trời.

- Liên quan quái gì đến nhà ngươi!

Sở đại gia khí phách khôn cùng.

Người trẻ tuổi lập tức nghẹn lời, cả giận nói:

- Ngươi không sợ sẽ dẫn tới...

Lão ma men mỉm cười:

- Có thể thử xem!

Người trẻ tuổi hoàn toàn hết chỗ nói.

Lão ma men mỉm cười nhìn gã một cái:

- Đừng có không việc gì lại chạy qua bên này, bên này không coi là đầm rồng hang hổ nhưng lấy chút đạo hạnh của ngươi còn lâu mới đủ.

Trước đó đã tiêu hao nhiều thần lường như vậy là vì một cái tát của ai?

Đáng giá không?

Cút đi, nhớ kỹ, đây là lần cuối cùng!

Nếu như ngươi không phục cứ việc về mà khóc lóc tố cáo.

Còn nữa, nàng ấy là cô của ngươi, cho dù ngươi có đồng ý hay không, nàng ấy vẫn là thế.

Tôn trọng nàng ấy một chút.

Vẻ mặt người trẻ tuổi vẫn oán độc nhìn lão ma men.

Lão ma men lại khoát tay, một lực Đại Đạo kinh khủng ầm ầm phóng ra, vòng quanh tên thanh niên, trong nháy mắt đánh thành lối đi trong hư không.

Bóng dáng người trẻ tuổi lập tức biến mất tại chỗ.

Trong hư không truyền tới tiếng rống không cam lòng của người trẻ tuổi:

- Sở Thiên Cơ...

Ngươi chờ đó cho ta!

- Hả?

Lão ma men hừ lạnh một tiếng, giơ tay vung lên chộp con hổ trắng lại.

Lúc này, con hổ trắng mới rồi dáng vẻ bệ vệ ngạo mạn không chịu nổi thật sự như thành một con mèo nhỏ, run rẩy trong tay lão ma men.

Thân thể nó bị lực lượng mạnh mẽ đè lại, chỉ còn lớn cỡ bàn tay.

Lão ma men thuận tay ném con hổ trắng cho Thanh Long:

- Cầm mà chơi, xem có thể sinh ra một giống mới hay không.

- A!

Hư không phía xa truyền tới tiếng rít gào vô cùng phẫn nộ của tên trẻ tuổi.

Nhưng rất nhanh, thanh âm rít gào đó đã biến mất.

Thanh Long luống cuống tay chân nhận lấy con hổ trắng bị lực lượng vô thượng của Sở Thiên Cơ ép thành lớn cỡ bàn tay, sau đó ngước mắt nhìn Sở Thiên Cơ:

- Đại gia, chơi như nào cũng được sao?

Sở Thiên Cơ cười ha hả:

- Đương nhiên.

- Ha ha ha ha ha!

Thanh Long lập tức đắc ý cười hô hố, sau đó hơi càn rỡ nhìn con hổ màu trắng trong móng vuốt:

-

Sau này, ngươi chính là sủng vật nhỏ của ta rồi!

Ha ha ha ha.

Bản long rốt cục có đồ chơi nhỏ để chơi, thật hạnh phúc!

Mọi người:

- ...

Sở Mặc nhìn Sở Thiên Cơ, cả người vẫn kích động đến gần như không nói lên lời. hắn vốn cho là mình hôm nay không thể tránh khỏi phải ngã xuống ở dải ngân hà xa lạ này, nhưng không nghĩ tới cha của hắn... vậy mà lại xuất hiện ở thời điểm nguy cấp nhất.

Suy nghĩ kỹ thì điều này nói lên vấn đề gì?

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn cha của mình:

- Người luôn chú ý đến con sao?

- Đúng dịp thôi.

Sở Thiên Cơ thản nhiên nói:

- Được rồi, nhớ kỹ, không có việc gì đừng đi làm phiền ta, muội muội của con bây giờ đã cảnh giới Thiên Tiên rồi, chờ đến cảnh giới Chân Tiên ta sẽ dẫn nó đến với con, con dẫn nó vào Thiên Lộ.

Hóa ra cái gì cha cũng biết.

Nhưng trong lòng của Sở Mặc lại không có bất kỳ sự không vui nào.

Thậm chí hắn hưng phấn muốn thét dài, sảng khoái mà hát vang.

Cảm giác này thật sự quá tốt.

Đây cũng không phải cảm giác sau lưng có một ngọn núi lớn để dựa vào mà là cảm giác máu mủ tình thâm lan tràn.

Một loại cảm giác 'Ta cho tới bây giờ cũng không phải chỉ cómột mình, cho tới bây giờ ta cũng không cô độc".

-----o0o-----

Chương 1640: Giải trừ tai ách (1)

Chương 1640: Giải trừ tai ách (1)

Sở Mặc nhìn cha nhẹ nhàng gật đầu:

- Được.

- Vậy, ta đi đây.

Sở Thiên Cơ nhìn thoáng qua đứa con, không nói hai lời, xoay người muốn rời đi.

- Đại lão gia!

Lão già chỉ còn lại một cánh tay ngậm điếu thuốc, vẻ mặt bi thương nhìn Sở Thiên Cơ.

Người cao gầy cũng nhìn Sở Thiên Cơ.

Bên kia, Nguyệt Khuynh Thành vẻ mặt rất tôn kính.

Kỳ Tiêu Vũ cũng tràn đầy tò mò đánh giá Sở Thiên Cơ, thầm nghĩ trong lòng: Đây chính là công công (cha chồng) của ta sao?

Đứa con huyền thoại của vĩ nhân kia?

Sở Thiên Cơ nhìn thoáng qua lão già ngậm tẩu thuốc, đột nhiên thở dài một tiếng.

Ông ta đi qua, vỗ vỗ vai lão già ngậm tẩu thuốc:

- Rất xin lỗi, một thần thức của ta vẫn luôn ở trên người con ta, chỉ có lúc tính mạng của nó thật sự bị uy hiếp thì ta mới có thể cảm nhậnđược.

Lão già ngậm tẩu thuốc rơi lệ.

Ông ta hiểu được Sở Thiên Cơ đang giải thích chuyện gì.

Ông ta dùng một bàn tay cầm tẩu hút thuốc, thân mình cũng run run, run giọng nói:

- Đại lão gia, chúng tôi chưa bao giờ trách ngài, hiểu được sự khó xử của ngài giống với nhị lão gia... chúng tôi đều hiểu cả.

Nhưng bây giờ, Đại lão gia đã xuất hiện rồi thì hãy về nhà đi.

Sở Mặc cũng nhìn cha của mình, tuy rằng không nói gì thêm nhưng hắn thật sự cũng hy vọng cha có thể về nhà, có thể lần nữa tỉnh lại.

Mới rồi cha mình thể hiện ra chiến lực kia Chí Tôn bình thường cũng không thể so sánh được.

Thậm chí cho dù phân thân hoàn mỹ của Sở Mặc có được cảnh giới Chí Tôn cũng hoàn toàn không bằng!

Sở Mặc tuy chưa tiếp xúc đến cấp đó nhưng có thể thông qua khả năng suy tính khủng bố mà tính được, một thân thực lực của cha chỉ e đã rất gần với ông nội năm đó rồi.

Đây chính là dưới tình huống toàn bộ thiên đạo của Viêm Hoàng Đại Vực bị phong ấn!

Hơn nữa giờ mới được bao nhiêu năm?

Bản thân Sở Mặc vẫn chưa tới 40 tuổi, cha và mẹ gặp nhau khi mới tới Chí Tôn.

Ngắn ngủi ba mươi mấy năm... vậy mà đã bước vào cảnh giới này rồi.

Xem ra, cha là thiên tài mạnh nhất trên đời này.

Sở Mặc tính toán đến đó đã cho ra kết luận trong lòng, trong lòng vô cùng hạnh phúc.

Sở Thiên Cơ nhìn thoáng qua mọi người, sau đó nhẹ nhàng thở dài, nói:

- Nói như thế này đi, năm đó ta và vợ bất đắc dĩ bị buộc phải tách ra.

Nhục thể của ta đã bị đánh nát.

Có thể nói ta thật sự đã chết một lần.

Nhưng đối phương nể tình vợ ta nên không tuyệt sát ta.

Mà đưa ra một ước định, trước khi được ông ta cho phép, ta không được thể hiện tu vi của ta với người đời, không được nhúng tay vào bất cứ chuyện gì củaViêm Hoàng Đại Vực, không được... quản sự sống chết của con mình.

Nói đến đây, mọi người có mặt đều bắt đầu trầm mặc.

Nhưng không có ai chửi mắng cái gì.

Bởi vì có thể ép vị đại gia Sở Thiên Cơ đến mức này cơ bản không phải loại người bọn họ có thể tưởng được.

- Ông ta mang vợ của ta đi, phế bỏ tu vi và nhục thể của ta, chỉ giữ lại cho ta một đường sống, lại còn đề ra nhiều điều kiện hà khắc như vậy bắt ta tuân thủ.

Vẻ mặt Sở Thiên Cơ tang thương, thản nhiên nói:

- Nhưng ta không hận ông ta, bởi vì làm như vậy cũng là ông ta bị bất đắc dĩ.

Có thể giữ lại cho ta một cái mạng, ông ta đã phải nhận áp lựccực lớn rồi.

Nhưng, những chuyện khác ta có thể tuân thủ, riêng chuyện con của ta thì ta không thể không để ý.

Ta đã không bảo vệ được vợ của mình, nếu ngay cả con cũng không bảo vệ được thì ta còn sống trên đời này làm gì?

- Cha!

Tiếng gọi đau buồn của Sở Mặc chợt vang lên.

Trong con ngươi của Sở Thiên Cơ xuất hiện chút dịu dàng, bộ râu rậm che hết mặt của ông ta nhưng trong mắt của ông ấy lại có chút bi thương.

Ông ta nhìn Sở Mặc:

- Nhưng trên thực tế những năm gần đây, tuy là ta vẫn chú ý đến connhưng không nhúng tay quản nhiều chuyện của con.

Cho dù mấy lần con gặp phải nguy cơ sinh tử, thậm chí lần trước conđang ở Tiên giới, tên khốn kiếp này muốn đến giết con ta cũng chỉ đứng nhìn thôi.

Ngay lúc đó Phật môn ra tay giúp con chặn được một kiếp.

Lần đó, ta nhẫn rồi lại nhịn.

Nhưng lần này ta không muốn nhịn nữa.

Ta không tin hắn qua đây mà bên kia không hề phát hiện ra.

Năm đó một trong những điều kiện để họ có thể bó buộc ta chính là không ra tay với con của ta.

Nhưng bọn họ đã hai lần phá vỡ ước định đó.

Ta cần gì phải tuân thủ nữa?

Sở Mặc thở phào một cái, sâu trong nội tâm của hắn run lên.

Hắn chưa từng có khát vọng trở lên cường đại như bây giờ, chưa từng có lần nào giống lúc này, hy vọng mình có thể bước vào cấp độ Chí Tôn.

Từtrước cho tới nay, chấp niệm cứu vớt mọi người cũng không mạnh mẽ như lúc này.

Sở Thiên Cơ nhìn Sở Mặc, ánh mắt lộ ra vẻ từ ái:

- Con à, con đã trưởng thành cũng biết nhiều điều rồi.

Con rất ưu tú, tương lai sau này của Sở gia con có thể gánh vác được.

- Cha, nếu chuyện đã như vậy vì sao không thể cùng nhau trở về?

Sở Mặc nhìn Sở Thiên Cơ, nhẹ giọng hỏi.

- Bọn họ ra tay hai lần, ta ra tay một lần.

Lại nói, đó là một tiểu bối còn trẻ tuổi, 2 với một, coi như hòa nhau.

Ngay cả bên kia có biết cũngkhông có mặt mũi nói thêm điều gì hoặc là làm thêm cái gì.

Sở Thiên Cơ than nhẹ:

- Nhưng nếu ta và các người trở về, trở lại Sở gia, bắt đầu lấy thân phận tu sĩ cao nhất để xuất hiện trước mặt thế nhân, vậy... coi như là khiêu khích, khiêu khích rất nghiêm trọng.

Thật ra, con là con ta, tính cách bên trong của con mặc dù có rất nhiều là giống mẹ của con nhưng thực chất cũng có nhiều thứ giống ta.

Con hẳn là hiểu ta, ta không sợ.

Thanh âm của Sở Thiên Cơ rất bình thản, nhưng làm cho những người ở đây nghe đến run lên trong lòng.

Đúng vậy, không sợ!

Người của Sở gia, khi nào thì sợ ai chứ?

Mộtkỷ nguyên trước đánh cho Viêm Hoàng Đại Vực chia năm xẻ bảy, toàn bộ vũ trụ gần như biến mất, bọn họ cũng chưa từng sợ!

Một kỷ nguyên sau, người của Sở thị nhất mạch biết rõ hẳn sẽ phải chết lại người trước ngã xuống, người sau tiến lên, cũng vẫn không sợ!

Sở Thiên Cơ nhìn Sở Mặc:

- Ta không đi khiêu khích bọn họ, một là cho con thời gian trưởng thành, thứ hai là vì mẹ của con.

- Mẹ của con...

Mũi của Sở Mặc chua xót, trong lòng cũng đau xót.

Hắn rất khó chịu, trong lòng bi thương khó nói lên lời.

- Đúng vậy, mẹ của con, nàng ở bên kia sống chắc chắn không được như ý.

Một tiểu súc sinh cũng dám nói ra lời nói làm nhục nàng.

-----o0o-----

Chương 1641: Giải trừ tai ách (2)

Chương 1641: Giải trừ tai ách (2)

Sở Thiên Cơ nói xong, ánh mắt sáng quắc nhìn Sở Mặc:

- Con à, nhớ kỹ, tu luyện cho tốt, sau khi bước vào cảnh giới Chí Tôn phải học được cách ẩn nấp.

Khi cần thiết... thậm chí phải hiểu được thỏa hiệp và nhường nhịn.

Một ngày nào đó, chúng ta sẽ có cơ hội bắt những người từng làm nhục chúng ta, ức hiếp người của chúng ta phải trả giá đắt.

Sở Thiên Cơ nói xong, dùng sức vỗ vỗ bờ vai của Sở Mặc.

Sau đó, ông ấy nhìn thoáng qua thiếu phụ Kỳ Tiêu Vũ mặc áo đen đứng ở một bên, hơi hơi nhíu nhíu mày:

- Trong tâm của cô có một bóng ma, có chuyện gì vậy?

- Cha, nàng ấy là...

Sở Mặc vội vàng nhớ tới giới thiệu thân phận của Kỳ Tiêu Vũ, trước đó cũng chưa có cơ hội.

Hắn thấy có lỗi nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ, Kỳ Tiêu Vũ nháy mắt với hắn an ủi.

Bọn họ đều hiểu lẫn nhau, không cần nói thêm cái gì.

- Cô ấy là con dâu của ta.

Ta biết.

Sở Thiên Cơ đã cắt đứt lời nói của Sở Mặc, sau đó vẻ mặt nghiêm túc nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Ông ta cau mày, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Câu con dâu này khiến Kỳ Tiêu Vũ mở cờ trong bụng, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, đôi mắt chứa sóng nước lưu chuyển nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cũng mang vẻ mặt vui mừng.

Nàng và Sở Mặc tuy là không cần sự tán thành và chúc phúc của người khác nhưng có thể được chính bố chồng mình thật sự tán thành và công nhận, loại vui mừng đó vẫn rất lớn.

Sở Thiên Cơ bỗng nhiên nói:

- Nha đầu, vươn tay cô ra, không phải tay này, là tay đeo cái vòng kìa...

Kỳ Tiêu Vũ nao nao, không chút do dự vươn tay đeo vòng hắc ám ra ngoài.

Sở Thiên Cơ cau mày chăm chú nhìn, nhìn hồi lâu, sau đó mới gật đầu:

- Hóa ra thật sự là một Thánh khí, hơn nữa đã từng bị tinh lọc, năng lượng tinh thuần hắc ám, đây không thành vấn đề.

Nói xong ông ấy nhìn Kỳ Tiêu Vũ, nói:

- Đưa thanh kiếm kia cho ta xem.

Kỳ Tiêu Vũ lấy thanh trường kiếm kia ra đưa cho Sở Thiên Cơ.

Trên trường kiếm có số lượng lớn phù văn, trong nháy mắt Sở Thiên Cơ tiếp xúc với chuôi kiếm chợt sáng lên, giống như là muốn phát ra công kích vậy.

Kỳ Tiêu Vũ vội vàng quát lớn, Sở Thiên Cơ lại hơi hơi lắc đầu, vô cùng bình tĩnh cầm chuôi kiếm.

Thoáng chốc, phù văn trên thân trường kiếm bắt đầu điên cuồng vặn vẹo, một lực lượng mênh mông hắc ám phát ra từ trong thanh trường kiếm.

- Trở về cho ta!

Một tiếng quát của Sở Thiên Cơ, trên người ông ta cũng không hề dao động gì cả nhưng phù văn trên trường kiếm giống như đã chết được sống lại, bắt đầu thành thật, đều thu hồi lại trong tường kiếm.

Tiếp đó, tất cả đều như bình thường.

- Hóa ra là Kiếm Linh quấy phá...

Sở Thiên Cơ nhẹ giọng nói thầm một câu, sau đó lạnh lùng nói:

- Ngươi mê hoặc Thánh tử của Tinh linh tộc thì thôi đi, thu linh hồn của hắn để sử dụng cũng không liên quan gì tới ta, nhưng bây giờ ngươi muốn hại con dâu của ta thì không được.

Ta cho ngươi hai lựa chọn.

Thứ nhất, tự mình thu lại hồn phách tinh linh đã đọa dơ bẩn chết tiệt kia lại, sao đó bảo nó cút đi, ta lười phải giết một cô hồn dã quỷ.

Thứ hai, ta tựmình làm chuyện này, sau đó ta tự tay hủy ngươi!

Đừng thấy ngươi là Thánh khí!

Trên người con ta có vài món pháp khí có thể dễ dàng nghiền ngươi thành cặn bã.

Cảnh giới của hắn không thể thi triển ra uy lực đó nhưng ta có thể.

Tự ngươi lựa chọn đi.

Sở Thiên Cơ nói xong, thuận tay quăng hắc ám thánh kiếm về phía hư không.

Vài người, tính cả Sở Mặc đều chấn động nhìn cảnh tượng này.

Hắc ám thánh kiếm lơ lửng trong hư không, trên thân kiếm không ngừng phát ra tiếng vù vù giống như đang nói gì đó.

- Ngươi không cần nói điều kiện với ta, chỉ là một thánh khí chưa có tư cách nói điều kiện với ta.

Hoặc là nhận, hoặc là chết!

Nếu không phục, ngươi có thể đến công kích ta thử xem.

Sở Thiên Cơ vẫn là hình tượng lão già khọm khẹm như cũ nhưng cũng không hoàn toàn giống một con ma men nữa.

Nhưng thế nào cũng không giống với một người bình thường.

Chỉ có điều những lời này của ông ta cũng khiến Hắc ám thánh khí trầm mặc một lúc lâu.

Sở Thiên Cơ nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ:

- Nha đầu, lá gan của con cũng lớn quá đấy, thanh kiếm và cái vòng tay này rất không may mắn, từng bị nguyền rủa.

Chúng nó từng không mang hình dạng này.

Nhưng, đây cũng là ý trời.

Con có một viên Thầnkỳ tâm, hai đồ vật này đối với người khác là tai họa rất lớn nhưng đối với con thì sẽ trở thành cơ duyên vô cùng lớn.

Kỳ Tiêu Vũ mơ mơ màng màng cái hiểu cái không nhìn Sở Thiên Cơ, không biết nên xưng hô như thế nào.

Sở Mặc ở một bên nhỏ giọng nói:

- Còn không nhanh ra cảm ơn cha?

Nháy mắt, Kỳ Tiêu Vũ đã đỏ mặt.

Nàng muốn gọi nhưng cũng không dám, sợ hãi nhìn Sở Thiên Cơ.

Sở Thiên Cơ trước là nao nao, nhìn Sở Mặc, sau đó bật cười nói:

- Tiểu tử này, ngay cả hôn lễ cũng chưa tổ chức cho người ta đã bắt người ta gọi ta là cha?

Nhưng mà đây cũng là phong cách của chúng ta, ta với mẹ con cũng không có hôn lễ...

Nói xong, trong con ngươi của Sở Thiên Cơ xuất hiện chút mong nhớ.

Yêu đến khắc cốt ghi tâm có thể nào mà không nhớ?

Sở Thiên Cơ tự giễu cười, nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Các con cũng đã là vợ chồng rồi, ta đây đương nhiên cũng là chachồng của con.

Nếu con không chê...

Kỳ Tiêu Vũ bùm một tiếng quỳ xuống, cung kính dập đầu với Sở Thiên Cơ:

- Con dâu Kỳ Tiêu Vũ, bái kiến công công, cha!

Một câu cha, mọi người ở đây đều đỏ mắt, Kỳ Tiêu Vũ đã rơi lệ lã chã.

Sở Thiên Cơ cười ha hả:

- Được, cô nương tốt, về sau, con cũng là con gái của ta rồi!

Mau đứng dậy, cha không có đồ gì tốt, đành chỉ có thể giúp con tránh đượcthân tai ách này thôi.

Kỳ Tiêu Vũ chợt nhẹ giọng hỏi:

- Cha, làm như vậy, có thể đối với người bị...

Sở Thiên Cơ vẻ mặt khí phách nói:

- Ta giúp con dâu mình, ai có tư cách nói này nói kia.

Nói xong, ông ta nhìn lướt qua Hắc ám thánh kiếm vẫn trầm mặc lơ lửng trên không trung:

- Ngươi nghĩ xong chưa?

Keng!

Mặt trên của Hắc ám thánh kiếm lập tức phát ra luồng dao động.

Sau đó, Kỳ Tiêu Vũ vừa mới đứng lên đột nhiên kêu lên kinh hãi, thân mình mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã quỵ.

Sở Mặc đỡ lấy nàng, căng thẳng hỏi:

- Không sao chứ?

Lúc này, một bóng dáng nhàn nhạt từ lồng ngực của Kỳ Tiêu Vũ bay thẳng ra ngoài.

Đây là một linh hồn!

Tản ra khí tràng khủng bố và uy áp cái thế, dáng vẻ của linh hồn rõ ràng có thể thấy được.

Đây là một người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn, nhìn Sở Thiên Cơ với vẻ mặt phức tạp.

Tinh linh Thánh tử!

-----o0o-----

Chương 1642: Hắc Ám Thánh Khí lột xác (1)

Chương 1642: Hắc Ám Thánh Khí lột xác (1)

Trong những người ở đây tuy rằng đều chưa từng thấy hình dáng của Tinh linh Thánh tử, nhưng lúc này đều nhận ra thân phận của gã.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ lắc đầu, sau đó tự nhiên cười nói với Sở Mặc:

- Ca ca, trí nhớ của mấy năm nay đều là huynh cho ta, nhưng bây giờ... cái gì ta cũng nhớ được rồi!

Rốt cục ta đã hiểu rõ tất cả!

Rốt cục tacũng được là chính mình!

Nói xong, Kỳ Tiêu Vũ nhào vào trong ngực của Sở Mặc, nhẹ giọng khóc thút thít.

Vui đến phát khóc.

Sở Thiên Cơ lạnh lùng nhìn linh hồn, lạnh giọng nói:

- Ngươi ở đây trách ta nhiều chuyện đấy à?

- Không dám...

Linh hồn này phát ra âm thanh của Đại Đạo.

- Thách ngươi cũng không dám!

Sở Thiên Cơ vẻ mặt hờ hững, nhìn linh hồn Tinh linh Thánh tử:

- Nếu không phải thấy thân phận của ngươi đáng thương thì ngươi nghĩ rằng ta sẽ khinh địch mà bỏ qua cho ngươi như thế sao?

Chính ngươi bị lừa, chẳng những không biết tỉnh ngộ, ngược lại còn muốn gài người cùng tộc của ngươi sao?

Ngươi đường đường là đàn ông, làm chuyện bỉ ổi như thế không thấy mất mặt à?

Linh hồn Tinh Linh Thánh tử trầm mặc một chút, sau đó nói:

- Càng gần với cái chết càng không tự chủ được...

- Được rồi, không liên quan gì đến ta.

Sở Thiên Cơ khoát tay nói:

- Ngươi đi đi, muốn đi đâu thì đi đó, nhớ kỹ về sau đừng có ý đồ với họ, nếu không lần sau không có cơ hội tốt như vậy đâu.

Tinh linh Thánh tử thở dài một tiếng, sau đó cúi đầu với Sở Thiên Cơ, biến mất tại chỗ.

Tiếp đó, Sở Thiên Cơ nhìn về phía Hắc ám thánh kiếm vẫn lơ lửng trên không trung:

- Hai người các ngươi, vốn là một đôi pháp khí của đôi uyên ương số khổ nhưng hai người kia gặp nạn, các ngươi lại lựa chọn nhập ma.

Điều đó không có gì đáng trách.

Nhưng bây giờ các ngươi lựa chọn thế nàocũng sẽ có vận mệnh không giống trước nữa.

Cho nên lựa chọn thế nào thì phải xem chính các người.

Sở Mặc nhìn cha của mình, trong lòng rất chấn động.

Cha hắn không ngờ liếc mắt một cái có thể nhìn được bản chất của một thánh khí.

Năng lực này nói ra quả thực là kinh thế hãi tục.

Lão già ngậm tẩu thuốc và người cao gầy đều có vẻ mặt chấn động.

Bọn họ hoàn toàn không thể tưởng được đại gia nhà mình qua nhiều năm không gặp không ngờ đã đến cảnh giới này.

Vốn họ còn tưởng đại gia đã hoàn toàn bị phế, tâm cũng không còn mong chờ nữa, không muốn gặp người nhà mình.

Cho tới nay mới hiểu được: hoàn toàn không có chuyện như vậy.

Vẻ mặt Nguyệt Khuynh Thành kính sợ nhìn Sở Thiên Cơ, sau đó lại nhìn Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ, trong lòng dâng lên một cảm xúc hâm mộ.

Nghĩ đến bản thân mình giờ đang cô độc thì ít nhiều có chút ảm đạm.

Nhưng mà lập tức nàng đã cảm thấy bản thân mình thật ra coi như là người vô cùng may mắn.

Có thể đi theo bên cạnh công tử đã xem như may mắn bằng trời rồi.

Thanh Long dựng thẳng thân mình bay trong hư không, dùng hai cái chân trước ném qua ném lại con hổ trắng to chừng bàn tay như đang chơi ném bóng.

Con hổ màu trắng liên tục rống lên nhưng Thanh Long cơ bản là không để ý tới nó, phối hợp để mình vui vẻ.

Kỳ Tiêu Vũ dựa vào bên cạnh Sở Mặc, lẳng lặng nhìn Hắc ám thánh kiếm trong không trung.

Nói thật, bây giờ cho dù là lấy đi Hắc ám thánh kiếm và vòng tay hắc ám trên người nàng, nàng cũng không có ý kiến gì.

Nàng đã hoàn toàn khôi phục.

Tuy là trước đó chọn nhập ma nhưng nàng nhập ma lại hoàn toàn là do hai Hắc Ám Thánh Khí khống chế.

Mới rồi, Hắc ám thánh kiếm kéo linh hồn Tinh Linh Thánh tử ra cũng đã hoàn toàn hút ma ấn trong cơ thể nàng ra rồi.

Cho nên, Kỳ Tiêu Vũ bây giờ xem như hoàn toàn khôi phục bình thường.

Nàng lại thành Công chúa Tinh Linh tộc ngày xưa!

Cho nên, bây giờ trong lòng nàng tất cả đều tràn ngập hạnh phúc.

Vềnhững chuyện khác, nàng thậm chí còn không muốn đi nghĩ làm gì.

Lúc này, Hắc ám thánh kiếm đột nhiên phát ra tiếng vù vù mãnh liệt vô cùng.

Tuy là nó không truyền ra thần niệm gì cũng không nói gì thêm.

Nhưng mọi người có mặt đều cảm giác được khí tức bi thương cực lớn, dường như sự bi thương vô tận bao chùm khắp dải ngân hà.

Lúc này, vòng tay hắc ám trên cổ tay của Kỳ Tiêu Vũ lại truyền tới một sự dao động lờ mờ.

Sự dao động này rất ấm áp khiến tất cả mọingười có cảm giác như tắm trong gió xuân.

Tiếp đó, trên thân Hắc ám thánh kiếm bắt đầu tản ra lượng lớn hắc khí.

Sở Thiên Cơ tùy ý vung tay lên, một kết giới xuất hiện, bao phủ đám đông lại.

Hắc khí sau khi phiêu tán ra thì không thể tiến vào trong kết giới này được.

- Lực lượng hắc ám tinh thuần!

Sở Mặc không nhịn được mà kêu lên kinh ngạc.

Kỳ Tiêu Vũ cũng trừng to mắt, nàng từng nhập ma, đương nhiên hiểu được lực lượng hắc ám này mạnh bao nhiêu, có bao nhiêu tinh thuần.

Trong lòng không ngừng chấn động, không thể tưởng được thanh kiếm này vậy mà lại hùng mạnh như thế.

Sở Thiên Cơ dừng lại trong hư không nhìn lực lượng hắc ám không ngừng tản ra, sau đó bắt đầu một tay kết ấn, thắt pháp quyết.

Hắc khí phiêu tán ra dường như muốn dừng tản ra tiếp nhưng dưới pháp lực của Sở Thiên Cơ, tất cả đều bị trấn áp ở đó, không ngừng nén ép... lại nén ép.

- Lực lượng hắc ám đó tuy là vô cùng tinh thuần.

Đối với Ma tộc làvật đại bổ cực phẩm nhưng đối với sinh linh của Viêm Hoàng Đại Vực cũng là một trận tai họa rất lớn.

Chỉ cần dính một chút thôi, ngay cả một Đế Chủ trong nháy mắt cũng sẽ nhập ma.

Hơn nữa, không có ngoại lệ.

Sở Thiên Cơ thản nhiên nói.

Vẻ mặt tất cả mọi người chấn động nhìn hắc khí không ngừng trào ra trên mặt của Hắc ám thánh kiếm.

Nguyệt Khuynh Thành không nhịn được nhẹ giọng hói:

- Nó là muốn thoát khỏi nhập ma sao?

Sở Thiên Cơ gật gật đầu, sau đó nói:

- Đúng, lúc trước nó nhập ma là nhập chính mình vào ma, bây giờ muốn từ bỏ đương nhiên cũng dễ dàng.

Nguyệt Khuynh Thành lại hỏi:

- Cái gọi là nhập ma, là giống với Ma tộc sao?

Sở Thiên Cơ nhìn thoáng qua Nguyệt Khuynh Thành, mỉm cười nói:

- Không giống, loại nhập ma này là rơi vào Ma đạo, không phải là trở thành Ma tộc.

Kỳ Tiêu Vũ ở một bên âm thầm gật đầu, có chút cảm kích nhìn thoáng qua Nguyệt Khuynh Thành, thầm nghĩ trong lòng: Cô gái nàytâm tư tinh tế, hơn nữa còn rất thông minh.

Nàng ấy không ngờ dùng cách này để ta an tâm.

Sở Mặc lúc này cũng cảm giác được dụng ý của Nguyệt Khuynh Thành, thầm nghĩ: Cha hẳn là cũng hiểu, nếu không thì cần gì giải thích rõ ràng như vậy?

Lúc này, Hắc ám thánh kiếm bắt đầu phát ra từng tia sáng.

Tia sáng đó dễ dàng đục lỗ hư không toàn bộ từ nam chí bắc, nhưng trong nháy mắt đã bị Sở Thiên Cơ đè lại.

-----o0o-----

Chương 1643: Hắc Ám Thánh Khí lột xác (2)

Chương 1643: Hắc Ám Thánh Khí lột xác (2)

Toàn bộ quá trình mấy canh giờ vẫn giằng co, đến cuối cùng, Hắcám thánh kiếm... không, đã không thể gọi nó là Hắc ám thánh kiếm nữa, đã biến thành một thanh trường kiếm màu bạc phong cách cổ xưa, trên lưỡi kiếm phù văn dày đặc thậm chí còn nhiều hơn lúc trước.

Binh khí đến cấp bậc này rồi tự mình cũng có thể thăng cấp.

Nói cách khác, chúng đã trở thành một sinh linh tồn tại ở hình thức khác!

Có linh trí (Trí não linh mẫn) của mình, có suy nghĩ của mình, thậm chí có hỉ lộ ái ố (Vui, buồn, giận, hờn) của mình!

Giống với mấy món pháp khí trên người Sở Mặc, đều có linh tính tương đối cao, hoàn toàn không kém sinh linh nhân loại.

- Thanh kiếm này đã không thể được gọi là Hắc ám thánh kiếm nữa.

Sở Thiên Cơ chậm rãi nói, sau đó nhìn về phía Kỳ Tiêu Vũ:

- Nó đồng ý đi theo cạnh con, con lần nữa đặt cho nó một cái tên đi.

Kỳ Tiêu Vũ ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Vậy gọi là Mặc Vũ Kiếm đi.

- Mặc Vũ Kiếm?

Nguyệt Khuynh Thành nhẹ giọng nói thầm một câu, sau đó ánh mắt sáng lên:

- Tên rất hay!

Kỳ Tiêu Vũ nở nụ cười tràn đầy thiện ý với Nguyệt Khuynh Thành.

Người con gái này ngay cả biết rõ tâm tư của nàng nhưng lại không làm cho người ta sinh ra chút ác cảm nào.

Sở Mặc cũng nhẹ nhàng gật đầu, hắn hiểu được tâm tư của Kỳ Tiêu Vũ.

Tiếp đó, vòng tay hắc ám trên cổ tay Kỳ Tiêu Vũ cũng bắt đầu quá trình thoát khỏi hắc ám.

Sau mấy canh giờ, vòng tay hắc ám hoàn toàn thoát khỏi hắc ám, lại trở về trên tay Kỳ Tiêu Vũ, được Kỳ Tiêu Vũ gọi là Mặc Vũ Trạc(vòng).

Sau đó, Sở Thiên Cơ bắt đầu không ngừng áp chế lực lượng hắc ám đen như mực.

Lực lượng hắc ám đó hùng mạnh như thế, chúng là hai thánh khí đã vô số năm rơi vào ma đạo.

Nghiêm khắc mà nói, chúng nó thật ra là một bộ phận của hai thánh khí, chỉ có điều bây giờ bị tróc ra, bị ném bỏ.

Nếu Sở Thiên Cơ không ngăn lại, như vậy khắp ngân hà này đều bị lực lượng hắc ám bao phủ.

Tương lai, phàm là có sinh linh đi ngang qua nơi này nhất định sẽ bị lây nhiễm.

Nếu như là Ma tộc từ nơi này đổ bộ Viêm Hoàng Đại Vực, như vậy sẽ như hổ thêm cánh!

Bởi vì lực lượng hắc ám của nơi này thậm chí còn nồng đậm hơn cả Ma tộc!

Vậy đối với Ma tộc quả thực là việc tốt từ trên trời giáng xuống.

Sở Thiên Cơ sẽ không cho phép loại chuyện như vậy phát sinh.

Đến cuối cùng, lực lượng hắc ám bị Sở Thiên Cơ mạnh mẽ áp chế thành một hạt châu lớn như mắt trâu, tối đen thâm thúy, tản ra khí tức vô tận dày đặc.

Đấy là hạt châu hắc áp thuần túy nhất, dao động truyền ra từ đó ít nhất cũng đạt đến mức độ Chuẩn Thánh Khí.

Sở Thiên Cơ phong ấn viên Hắc ám châu này lại, sau đó giao vào tay Sở Mặc:

- Con giữ đi, nói không chừng ngày nào đó còn có thể dùng tới đó.

- Vậy... con muốn biết nó có ích lợi gì?

Sở Mặc có chút nghi hoặc nhìn cha của mình.

Hắn biết, tới cảnh giới như cha rồi chắc có lẽ sẽ không bắn tên không có đích.

Sở Thiên Cơ thần bí cười, nói:

- Tương lai con sẽ rõ.

Sở Mặc gật gật đầu, quăng viên Hắc ám châu bị phong ấn này vàotrong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Lấy cấp bậc của Thương Khung Thần Giám, cho dù là không có cha phong ấn cũng tuyệt đối có thể dễ dàng trấn áp được nó.

Cho nên Sở Mặc không lo lắng.

Lúc này, Sở Thiên Cơ nhìn thoáng qua lão già ngậm tẩu thuốc, ra tay lấy pháp lực vô thượng giúp lão già mọc ra cánh tay mới cho ông ta, sau đó lại làm cái chân của người cao gầy được tái sinh.

Cuối cùng, làm thiếu phụ trọng thương hôn mê phục hồi thương thế như trước.

Cuối cùng mới thở phào một cái, nhìn thoáng qua mọi người, thân hình của ông ấy bắt đầu nhạt dần trong hư không theo thời gian.

- Cha!

Sở Mặc kêu một tiếng.

- Đại lão gia!

Lão già ngậm tẩu thuốc và người cao gầy run rẩy kêu lên.

Bọn họ thậm chí chưa kịp nói một lời cảm ơn với Đại lão gia.

- Các người bảo trọng.

20 năm sau, Ma tộc giáng thế, còn cần các người đi chống cự.

Thanh âm cuối cùng của Sở Thiên Cơ hóa thành tiếng ù ù, vang lên trong lòng mọi người.

- Bây giờ đi à...

Bên trong móng vuốt của Thanh Long cầm con hổ trắng, đôi mắt trông ngóng nói:

- Hắn còn chưa nói cho ta biết như thế nào mới có thể làm vật nhỏ này lớn lên... món đồ chơi nhỏ như vậy, chơi không vui lắm!

- Graooo!

Con hổ màu trắng rít gào.

Thanh Long cụp mi nhìn nó:

- Đừng kêu nữa, lão đại của nhà ngươi cũng đã bị cưỡng chế tời đi rồi, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn làm bé mèo con đi.

Con hổ màu trắng gần như bị chọc giận đến phát cuồng, đồng thời trong lòng bi thương.

Nó bị lão già khọm khẹm chết tiệt kia mạnh mẽ bắt lại, thậm chí chủ nhân ngay cả phản kháng cũng không dám!

Lúc này trong lòng Sở Mặc cũng tập trung vào câu nói 20 năm sau của cha, Ma tộc sẽ giáng thế?

Chẳng nhẽ nói 20 năm sau Ma tộc giáng thế vẫn không thể thay đổi được hay sao?

Vẫn là nói, lần này Ma tộc giáng thế thật ra không chỉ đơn thuần là muốn tranh đoạt Viêm Hoàng Đại Vực hay sao?

Kỳ Tiêu Vũ cũng hơi nhíu đôi mi thanh tú nhìn Sở Mặc.

Nàng đang nghĩ câu nói cuối cùng trước khi công công đi, liếc nhìn Sở Mặc một cái.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- 20 năm nữa, ta nghĩ đến lúc đó, huynh hẳn là có thể bước vào cảnh giới Chí Tôn rồi.

- Là chúng ta.

Sở Mặc không khiêm tốn mà nói một câu như thế.

Vài người khác đều giật mình nhìn đôi vợ chồng này.

Thanh Long không nhịn được nói:

- Ngươi có phải quá mức tự tin rồi hay không?

Bây giờ Đại Đạo của trời đất này cơ bản không có khả năng xuất hiện Chí Tôn.

Nguyệt Khuynh Thành tuy rằng không nói chuyện, nhưng trên mặt cũng tràn đầy vẻ nghi hoặc.

Sự tín nhiệm mà nàng dành cho Sở Mặc thậm chí đã đến mức mù quáng nhưng cũng không thể nào tin được, 20 năm sau, công tử và phu nhân đều có thể trở thành Chí Tôn.

Điều này không phải vấn đề có khó không mà cơ bản không phải là sự thật!

Cơ bản không có khả năng.

Lão già ngậm tẩu thuốc và người đàn ông cao gầy cũng đều mang vẻ mặt khó có thể tin.

Bọn họ không biết thiếu gia và thiếu phu nhân lấy đâu ra sự tự tin như thế.

Lúc này, Sở Mặc nhìn thoáng qua Thanh Long:

- Phương trời đất này nếu không cho phép, vậy đánh vỡ nó, không có gì lớn cả.

Bản thân mình tu luyện mới là một chuyện nghịch thiên.

Thanh Long bĩu môi, tỏ vẻ khó có thể có cùng nhận thức với Sở Mặc.

Con hổ trắng trong móng vuốt của Thanh Long cũng đã nghe lúc lâu, lúc này không khỏi cười nhạo một tiếng:

- Quả thực là người si nói mộng!

- Bé mèo nhỏ à, Bản long khó mà có cùng quan điểm với ngươi một lần.

Thanh Long nói.

- Cút!

Con hổ trắng rống lên.

Nhưng sau đó bị buồn bực tiếp, lại bị Thanh Long ném qua ném lại, lại thành bóng rồi...

-----o0o-----

Chương 1644: Ngôi mộ mới (1)

Chương 1644: Ngôi mộ mới (1)

Lúc này, thiếu phụ trong lòng người cao gầy dần tỉnh lại.

Nàng ấy mở mắt ra nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt, bỗng nở nụ cười ấm áp:

- Chúng ta đang gặp nhau ở địa phủ sao?

Quả nhiên là có luân hồi, đúng không?

Thật tốt, chúng ta còn đang ở cùng nhau... kiếp sau, chúng ta còn được làm vợ chồng!

Nước mắt của người cao gầy lập tức khống chế không được mà chảy xuống, nhìn nàng, dịu dàng nói:

- Chúng ta đều còn sống, đều còn sống.

- Hì hì, chàng không cần phải an ủi thiếp, thiếp không sợ.

Thiếu phụ cười tủm tỉm nhìn chồng của mình, sau đó vươn tay nhẹ nhàng vuốt mặt của người cao gầy:

- Thật vậy sao?

Kiếp sau chết tiệt này ở đây cũng không khác gì nhỉ?

Thiếp còn tưởng đã thành quỷ nên ở trong trạng thái linh hồn nữa chứ...

ừm, ngẫm lại cũng đúng, bình thường chúng ta Nguyên Thần xuất khiếu, nhưng chưa nhìn thấy ở địa phủ sẽ thế nào...

Địa phủ này..

Bên kia, Nguyệt Khuynh Thành thật sự khôngnhịn được nữa, cười khúc khích vui vẻ, nói:

- Tỷ tỷ à, tỷ hồ đồ rồi đấy à?

Vẫn còn nhân cơ hội trêu đùa tỷ phu nữa sao?

Nhiều năm như vậy, giữa bọn họ sớm đã vô cùng hiểu nhau, có thể tùy tiện nói đùa với nhau.

- Yaaaaaa...!

Thiếu phụ hét lên một tiếng kinh hãi, sau đó sắc mặt ửng đỏ, nhảy khỏi ngực của người cao gầy, vẻ mặt khiếp sợ nhìn mọi người, nháy mắt cũng hiểu đã có chuyện gì, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn chồng của mình:

- Đồ quỷ, thế nào mà chàng không nói sớm hả?

Người cao gầy vẻ mặt ủy khuất:

- Ta nói rồi mà!

- Chàng chưa nói, chàng không nói dứt khoát!

Thiếu phụ lập tức làm nũng, thật sự nàng hơi xấu hổ.

Mới rồi đột nhiên tỉnh lại, trong lòng nàng hoàn toàn mờ mịt, thật sự cho là mình đã chết rồi.

Tiếp đó, thiếu phụ nhìn thấy lão già ngậm tẩu thuốc, nhìn thấy Nguyệt Khuynh Thành, nhìn thấy Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc, còn có Thanh Long, cùng với con mèo trắng nhỏ đang bị móng vuốt của Thanh Long ném tới ném lui... không đúng, là một con hổ!

- Lại có con hổ đáng yêu thế sao?

Thiếu phụ vẻ mặt giật mình:

- Thật bé nhỏ!

- Bé cái em gái nhà ngươi.

Miệng con hổ trắng nói tiếng người, trong trẻo êm tai lại vô cùng phẫn nộ.

- Ai ôi, lại còn có thể nói nữa, chơi thật thích, Tiểu Long Long, cho ta mượn chơi một lát.

Thiếu phụ tính tình hâm hâm tùy tiện, chưa bao giờ ra bài theo lý thường.

Thanh Long bảo vệ con hổ trắng trong móng vuốt:

- Không được, đây là đồ chơi của ta, là Đại lão già nhà các người tặng cho ta.

Con hổ màu trắng rít gào trong móng vuốt của Thanh Long, vô cùng phẫn nộ nhưng không còn cách nào khác.

Thiếu phụ cười hì hì:

- Chúng ta chỉ có một đại thiếu gia, không có đại...

Khi nói chuyện, thiếu phụ đột nhiên sửng sốt, bởi vì nàng đến bây giờ mới phát hiện tổn thương đạo vô cùng nghiêm trọng trong cơ thể của mình không ngờ đã hoàn toàn khỏi rồi!

Nàng là một người thô lỗ nhưngnàng không phải người ngu.

Nàng quay đầu, nhìn lão già ngậm tẩu và chồng của mình, cũng đột nhiên phát hiện tất cả họ đều đã khôi phục.

Vẻ mặt thiếu phụ không dám tin nhìn hai người:

- Đây...

đây rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Sao lại... có chuyện gì vậy?

- Đích thực là Đại lão gia đã đến đây, chữa cho chúng ta.

Lão già ngậm điếu thuốc nhìn thoáng qua thiếu phụ:

- Được rồi nha đầu, có chuyện gì chốc nữa rồi nói sau, chúng ta trở về đã.

Thiếu phụ vô cùng tôn kính lão già ngậm tẩu thuốc, nghe vậy thì dịungoan gật đầu nhưng đôi mắt vẫn chuyển liên tục, tỏ ra dáng vẻ rất kỳ quái.

Nhưng bỗng nghĩ đến cái gì, nàng quay đầu lại nhìn thoáng qua dải ngân hà yên tĩnh, hạ giọng nói:

- Chúng ta còn có thể về nhà, thật tốt, bọn họ...

Còn chưa nói xong, hốc mắt của thiếu phụ đã đỏ lên, người cao gầy nhẹ ôm lấy nàng:

- Được rồi, đừng nói nữa.

Nói vợ không nói nữa nhưng khóe mắt của gã lại đã ướt rồi.

Tất cả mọi người bắt đầu trầm mặc.

Lão già ngậm tẩu thuốc nói:

- Người đã qua đời thì qua rồi, còn sống thì sống cho tốt.

Đi, về nhà!

Sở Mặc yên lặng gật đầu, gọi chiến thuyền ra, mọi người đi lên chiến thuyền.

Chiến thuyền phát ra tia sáng rực rỡ, trong nháy mắt đã biến mất trong vũ trụ cô tịch.

Hai tháng sau.

Trên Tổ địa của Sở thị nhất mạch.

Sở Mặc dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ nghiêm túc tế bái mấy nấm mộ.

Đó đều là mộ chôn quần áo và di vật con cháu của Sở thị nhất mạch bị chết trận.

Thanh niên tinh tráng, trung niên hiền lành, còn có rất nhiều người vĩnh viễn ở lại sâu trong vũ trụ cô tịch kia.

Tên của họ thậm chí tràn đầy hơi thở của quê cha đất tổ, người không biết nhất định sẽ nghĩ đó là những người bình thường không chút tiếng tăm gì.

Trên thực tế, mấy người họ cũng thật sự không có tiếng tăm gì, nhưng bọn họ cũng không phải người bình thường.

Bọn họ đều là anh hùng, là anh hùng của Sở thị nhất mạch, là anh hùng của giới tu hành, làanh hùng của cả Viêm Hoàng Đại Vực!

Lúc tế bái, Nhị lão gia Sở Thiên Hùng cũng xuất hiện.

Khuôn mặt ông ấy bi thương nện từng bước nặng nề, đi cùng với Sở Thanh, nghiêm túc tế bái với mấy phần mộ đó.

Ông ấy đã nghe nói chuyện của đại ca, cũng biết bên La Thiên Tiên Vực đã biết chuyện Sở Mặc còn sống.

Nhưng giống như Sở Thiên Cơ nói vậy, biết thì biết nhưng bọn họ vẫn phải kiêng dè, không thể quá mức rêu rao, nếu không sẽ bị coi là khiêu khích.

Điều này tuy rằng khiến lòng người rất áp lực, vô cùng không thoảimái nhưng chẳng còn cách nào khác, nhân sinh không thể hoàn toàn như ý mình, cuối cùng cũng phải đi đối mặt, không thể trốn tránh được.

Cho nên, Sở Thiên Hùng thấy Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ, cũng chỉ nhẹ nhàng gật gật đầu, không tỏ cảm xúc gì nhưng vẫn không nhịn được nói một câu:

- Cháu giỏi lắm, nha đầu cũng rất được, các cháu đều rất giỏi.

Sở Mặc nghiêm túc cúi đầu với Nhị thúc.

Sở Thanh không quan tâm nhiều như vậy.

Nàng tò mò đánh giá Kỳ Tiêu Vũ.

Nàng cũng nghe nói tất cả mọi chuyện phát sinh bên Huyết Matinh hà, vui vẻ cho đệ đệ của mình có thể có được thê tử không quản sống chết, chỉ cần làm bạn bên cạnh mình.

Đồng thời nàng cũng cảm thấy có chút tiếc nuối cho khuê mật (bạn gái thân thiết) Thủy Y Y của mình.

Có một số việc đã định trước rồi!

Trong lòng cũng cảm thán: Thứ tự xuất trận của mỗi người cũng là một chuyện rất quan trọng.

- Đây là Nhị thúc, đây là tỷ tỷ.

Sở Mặc giới thiệu cho Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ cũng nghiêm túc thi lễ.

Sở Thiên Hùng gật gật đầu, sợ tâm tình của mình quá mức kích động, khoát tay với mọi người, hơi cô đơn rời đi.

Sở Thanh nhìn bóng lưng của cha mình, trong lòng vô cùng khổ sở.

Nàng nhìn mấy ngôi mộ kia, sâu kín nói:

- Thật hy vọng đây là một giấc mộng.

Bây giờ ta có thể cảm giác nhắm mắt lại, bọn họ dường như ở trước mặt ta vậy.

-----o0o-----

Chương 1645: Ngôi mộ mới (2)

Chương 1645: Ngôi mộ mới (2)

Lão già ngậm tẩu thuốc ở một bên hạ giọng nói:

- Thanh tiểu thư không nên quá bi thương, đây là trách nhiệm của Sở thị nhất mạch ta.

Năm đó vô số tổ tiên chết trận, huyết nhuộm sa trường cũng đều không oán không hối.

Hôm nay bọn họ...

Bao gồm cả chúng tacũng giống vậy!

Sở Thanh gật gật đầu, sau đó nhìn đám người Sở Mặc:

- Đi thôi, dẫn đệ đi tới viện của đệ.

Sở Mặc gật gật đầu, dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ và Nguyệt Khuynh Thành, Thanh Long cầm lấy con hổ màu trắng cũng mặt dày mày dạn cùng đi theo.

Sở Mặc không đuổi nó đi, tự nó dường như cũng không có ý muốn đi.

Cứ như vậy một đường cùng đi.

Sở Thanh dẫn theo Sở Mặc đi vào một viện cổ xưa.

Nơi này vô cùng u tĩnh, hơn nữa còn rất đẹp, kiến trúc giường cột chạm trổ, thấp thoángcó mảnh lâm viên tinh mỹ ở giữa.

- Đây là chỗ ở năm đó của đại bá, đã nhiều năm như vậy cũng không hề hoang phế.

Đệ và đệ muội tạm thời ở đây cũng ổn.

Sở Thanh nói.

Sở Mặc hỏi:

- Mẹ ta năm đó từng ở nơi này sao?

Sở Thanh nao nao, lập tức nhẹ nhàng lắc đầu:

- Bá mẫu không ở nơi này.

Nói xong, nàng nhìn thoáng qua sắc mặt hơi bi thương của Sở Mặc, chuyển đề tài, nhẹ giọng hỏi:

- Đệ có biết chuyện phát sinh mấy năm nay ở Thiên giới không?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đại khái có biết một chút, khá là ngoài dự liệu của ta.

Không nghĩ tới Phiêu Diêu Cung ở Thiên giới cũng có thể có thanh thế lớn như thế.

Sở Thanh khẽ mỉm cười:

- Huynh là không biết thanh danh và địa vị của huynh ở Thiên giới bây giờ, đấy là dưới tình huống huynh sinh tử chưa rõ.

Nếu lúc này huynh vung tay hô lên thì toàn bộ Phiêu Diêu Cung chỉ e sẽ lập tức trở thành môn phái chói mắt nhất, huy hoàng nhất của Thiên giới.

Sở Mặc lắc đầu, nói:

- Ta không muốn như vậy.

- Ừ, chúng ta cũng không cần.

Sở Thanh gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu được tâm tình của Sở Mặc.

Sở Thanh lại hàn huyên với Kỳ Tiêu Vũ một lúc mới cáo từ rời đi, bảo bọn họ nghỉ ngơi một lúc cho tốt.

Sau một trận đại chiến, đánh gần 6 năm, vừa mới trở về trước tiên an táng những anh hùng chết trận, trong tâm trạng chắc chắn đều tràn đầy sự mỏi mệt, cần nghỉ ngơi.

Nguyệt Khuynh Thành và Thanh Long thì được sắp xếp vào viện phía trước, Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ ở hậu viện, có người hầu vừa thu sếp xong.

Tất cả đều rất mới, bố trí cũng rất ấm áp, không khác gì tân phòng.

Nhưng Sở Mặc cùng Kỳ Tiêu Vũ lại không có tâm tư mà nghỉ ngơi.

Bởi vì trên dọc đường về Sở Mặc đã nhận được tin tức, trong đó làm hắn phiền muộn là tin tức đến từ Lưu Vân.

Lưu Vân thông báo toàn bộ những chuyện nàng ấy biết cho Sở Mặc, trừ thân phận thật sự của một nhà Lưu gia các nàng.

Vì đó, xem như là cơ mật lớn nhất của Lưu gia hay thậm chí toàn bộ Linh Đơn Đường rồi.

Lưu Vân cũng không dễ dàng gì khi tiết lộ chuyện đó cho Sở Mặc.

Nhưng Sở Mặc lại từ đó mà suy đoán ra rất nhiều thứ.

Bây giờ tai ách trên người Kỳ Tiêu Vũ đã được giải trừ, lại nói, chuyện này cũng coi như qua rồi.

Nhưng Sở Mặc vẫn vô cùng cảm ơn Lưu Vân, đồng thời cảm giác với Lưu Vân cũng vô cùng phức tạp.

Ngoại trừ chuyện không nói đó, những tin tức mà Lưu Vân truyền cho hắn hoàn toàn ngoài dự đoán của Sở Mặc.

Dù sao, cho dù ai thấy được tin tức này đều sẽ nghĩ tới: Người có tư cách biết nơi thật sự có Hắc Ám Thánh Khí mà nói không có liên quan gì với Ma tộc, đó là chuyện không thể!

Sở Thiên Cơ mặc dù không nói quá nhiều về lai lịch của hai Hắc Ám Thánh Khí, nhưng rất hiển nhiên, nó nhất định là xuất thân từ Ma tộc.

Trên bản tin, thậm chí Lưu Vân còn thẳng thắn nói ra thân phân của Phùng Xuân Đế Chủ!

Huyết nô của Huyết Ma Lão Tổ.

Hơn nữa là một huyết nô cao cấp, có tính tự chủ tương đối lớn.

Đừng thấy cảnh giới của Phùng Xuân không phải cao nhất nhưng lại là một người Huyết Ma Lão Tổ coi trọng nhất.

Điều đó cũng là nguyên nhân vì sao lúc trước Sở Mặc nghe được tên thì kinh ngạc như thế, cũng là nguyên nhân vì sao hắn vẫn chậm chạp không đi tìm người kia.

Bởi vì người kia, là Phùng Xuân Đế Chủ!

Là đại ân nhân của hắn!

Có thể nói, Phùng Xuân Đế Chủ năm Sở Mặc mới quật khởi có vai trò rất quan trọng.

Hơn nữa ông ấy vẫn che chở Sở Mặc cho tới nay, cũng làm trong lòng Sở Mặc rất cảm kích.

Sau này, tuy rằng cơ hội gặp mặt càng ngày càng ít nhưng trong lòng của Sở Mặc chưa bao giờ quên cảm kích với Phùng Xuân Đế Chủ.

Cho nên, lúc đó bất kể thế nào hắn cũng khó có thể chấp nhận được sự thật: Phùng Xuân Đế Chủ là huyết nô của Ma tộc.

Lúc Hư Độ trong Huyễn Thần Giới để độ ma, Sở Mặc đã từng vô cùng hy vọng có thể thấy thân ảnh của Phùng Xuân Đế Chủ.

Nhưng kết quả, hắn không thấy được.

Lúc này, Sở Mặc đã hiểu: Phùng Xuân Đế Chủ nhập ma đã sâu, ít có khả năng độ hóa.

Cảm tình Sở Mặc đối với ông ấy rất phức tạp.

Hơn nữa những năm gần đây, Phùng Xuân Đế Chủ chưa từng làm chuyện gì có lỗi với hắn.

Cho nên đối mặt với huyết nô Ma tộc khác, Sở Mặc có thể không chút do dự vung Thí Thiên lên, trảm yêu trừ ma.

Nhưng duy chỉ có Phùng Xuân Đế Chủ, hắn không làm được.

Thậm chí có lần hắn từng muốn quên đi người này, trong lòng nghĩ: Thế gian này còn rất nhiều Ma tộc, cũng không phải chỉ có một người...

Đúng vậy, đối mặt với Phùng Xuân Đế Chủ, Sở Mặc thậm chí có cảm giác muốn trốn tránh.

Chỉ có điều lúc này, Lưu Vân lại lần nữa đề cập, điều này làm cho Sở Mặc khó có thể trốn tránh.

Còn có chuyện của Lưu Vân... hắn cũng hẳn nên có một kết thúc.

Dù sao, bây giờ hắn không phải chỉ có một mình.

Kỳ Tiêu Vũ ngồi ở bên cạnh Sở Mặc, yên lặng nhìn bộ dạng hắn nhíu mày, nhìn thật lâu mới đột nhiên khẽ cười một tiếng, nói:

- Có chút chuyện đó làm ca ca khó xử sao?

Nếu ta không đoán sai, Lưu Vân nàng cũng là Ma tộc.

- Cái gì?

Làm sao có thể?

Sở Mặc vẻ mặt kinh ngạc nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Hắn thật sự bị kinh sợ.

Hắn có thể nghĩ tới nếu Lưu Vân biết nhiều bí mật như vậy hẳn là có quan hệ rất sâu với Ma tộc, nhưng lại không dám nghĩ tới bản thân Lưu Vân là Ma tộc.

- Huynh thử nghĩ mà xem, nàng ấy biết Phùng Xuân Đế Chủ là huyếtnô của Ma tộc, điều này cũng không có gì.

Dù sao cha nàng ấy cũng là Đại đương gia của Linh Đơn Đường.

Nhưng nàng ấy lại biết lai lịch của Tinh linh Thánh tử và hai Hắc Ám Thánh Khí.

Nói chuẩn xác cho huynh biết chúng nó đến từ vương thất của Ma tộc.

Sau đó, lại nói đây là hai vật mang đến điềm xấu.

Tuy là nàng không giống với công công trực tiếp chỉ ra căn nguyên của hai Thánh khí này, nhưng nàng ấy hoàn toàn biết lai lịch sau khi hai Thánh khí kia nhập ma.

Huynh không biết là điều đó cơ bản không có khả năng sao?

Một thiếu nữ Nhân tộc làm sao có thể biết chuyện như này?

-----o0o-----

Chương 1646: Niết bàn sống tiếp (1)

Chương 1646: Niết bàn sống tiếp (1)

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc:

- Còn nữa, huynh chẳng lẽ không cảm giác được nàng ở trên bản tinđưa cho huynh mấy tin tức này hoàn toàn là tuyệt ngôn sao?

Vẻ như sẽ không gặp nhau nữa ấy?

- Lúc đó nàng ấy có lẽ cho là ta sẽ không trở về được...

Sở Mặc nói.

- Chắc chắn không phải như vậy, huynh không phải nữ nhân nên không biết tâm tư nữ nhân.

Nàng ấy chắc chắn không phải có ý đó.

Khuôn mặt Kỳ Tiêu Vũ chăm chú nhìn Sở Mặc nói:

- Nàng rõ ràng đang dùng phương thức như vậy để từ biệt lần cuối với huynh.

Ừm, là ý sẽ không gặp nữa.

Điều đó rất không bình thường.

Nàng là nữ nhân của huynh, nàng cũng vẫn cho là như vậy.

Sau khihuynh tiến vào Thiên giới, đủ loại biểu hiện của nàng cũng nói lên điểm đó.

Thậm chí trên Thiên Lộ, nàng ấy cũng như vậy, đúng không?

Sở Mặc gật gật đầu.

Kỳ Tiêu Vũ nói tiếp:

- Sau đó khi trở về từ Thiên Lộ, nàng đã biến mất không thấy nữa, sau đó nàng cũng không hề có động tĩnh gì.

Hội Độ Ma Pháp, nàng cũng không xuất hiện, điều đó rất không bình thường.

Nhưng càng không bình thường nữa là Phiêu Diêu Cung thành lập ở Thiên giới, nàng ấy vậy mà cũng không đến tham dự!

Nhưng ta mới vừa thấy trên bản tin, ngay đoạn thời gian trước, Từ Yên - khuê mật của nàng ấu...

Lại gia nhậpPhiêu Diêu Cung, trở thành một trong những thành viên trưởng lão danh dự.

Năm năm sau, Từ Yên gia nhập, huynh không thấy lạ sao?

- Làm sao nàng biết nhiều như vậy?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ cười nói:

- Nữ nhân ấy mà, chắc chắn sẽ quan tâm chuyện này rồi.

- Được rồi, cho dù hoài nghi của nàng cũng có đạo lý nhưng vấn đề là, không có bất kỳ chứng cớ nào...

Sở Mặc nói xong, bỗng nhiên hơi hơi nhíu mày, sau đó nhìn thoángqua Kỳ Tiêu Vũ:

- Hay là Mặc Vũ kiếm hay Mặc Vũ trạc đã nói gì với nàng sao?

Kỳ Tiêu Vũ cười ngọt ngào:

- Ca ca ngốc, cuối cùng huynh cũng nghĩ tới rồi.

...

Vẻ mặt Sở Mặc không biết nói gì, tâm nói thật sự là mình đã quên mất hai Thánh khí biết được tất cả sự thật này.

Kỳ Tiêu Vũ than nhẹ một tiếng, nói:

- Lại nói, cả nhà Lưu Vân bọn họ cũng khá là bi thảm...

Nói xong, nàng nói tất cả những chuyện về nhà của Lưu Vân mà Mặc Vũ trạc nói cho nàng biết cho Sở Mặc.

Sở Mặc nghe xong thì trợn mắt há mồm, khóe miệng giật giật:

- Đời trước Đại Ma vương hậu của Ma giới đã yêu con gái của Mặc Đại Ma vương?

Nguyên nhân là con gái của Mặc Đại Ma vương trộm hai Hắc Ám Thánh Khí mà Đại Ma vương yêu thích nhất?

Sau đó phải chịu sự đuổi giết của cha mình?

Ma tộc cũng có loại bát quái này hả?

- Ma tính lạnh như băng, chuyện đó rất bình thường.

Lúc ta còn nhập ma thường xuyên không khống chế được mình, muốn đi giết người, tính tình trở nên vô cùng lãnh đạm.

Kỳ Tiêu Vũ sâu kín nói, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Ta cũng không nghĩ đến hai Thánh khí này vậy mà lại có thể xuất hiện ở Tinh linh tộc.

Lại nói, vẫn là do mẹ của Lưu Vân làm hại, nhưng ta không biết có nên hận bà ta hay không.

Nếu như không có hai Thánh khí này, chỉ e ta cũng không có ngày hôm nay.

Dù sao vận mệnh sẽ hoàn toàn khác rồi.

- Thật không nghĩ tới, Lưu Vân lại là một Ma tộc thuần túy.

Nếu thật sự dựa theo danh sách cấp bậc của Ma tộc, nàng là một Công chúa của Ma tộc.

Sở Mặc thở dài nói.

- Công chúa hàng thật giá thật.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Cho dù cha mẹ cũng có huyết thống vô cùng cao quý.

Lúc này vẻ mặt Sở Mặc thổn thức nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Vậy nàng nói xem, chuyện này, nên làm sao bây giờ?

Đối mắt Kỳ Tiêu Vũ sống động như sao sáng, nhìn Sở Mặc:

- Chàng thích Lưu Vân không?

Trực tiếp như vậy...

Sở Mặc hơi không biết nên nói gì nhìn vợ củamình, do dự nói:

- Khó mà nói cảm giác cụ thể, nàng có biết, nàng...

- Được rồi, ta biết rồi, vậy cưới về chứ sao?

Kỳ Tiêu Vũ nói.

...

Sở Mặc đầu xám xịt nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Nàng đây là có ý gì chứ?

Chủ ý thật là vớ vẩn!

- Thế nào?

Huynh đang để ý thân phận Ma tộc của nàng ấy sao?

Kỳ Tiêu Vũ nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Nói thật cho huynh biết, huynh muốn cưới nàng chỉ sợ còn rất khó đấy.

Huyết thống Ma tộc thuần khiết giống nàng, trưởng bối của nàng ấy cơ bản sẽ không cho phép nàng ấy thông hôn với ngoại tộc.

Nói xong, Kỳ Tiêu Vũ cười hì hì nhìn Sở Mặc nói:

- Nhưng mà cũng chẳng sao, ai bảo bây giờ chúng ta rất hùng mạnh chứ!

Nếu trưởng bối nhà nàng ấy không đồng ý, chúng ta sẽ cướp nàng ấy về!

Dù sao bọn họ có đánh cũng không đánh lại chúng ta.

...

Sở Mặc lại không nói gì nữa.

Trong lòng tự nhủ nào có chuyện như vậy?

Tuy là thật sự bọn họ không đánh được chúng ta, nhưng trên đờinày nào có việc vợ đi giúp chồng mình ra ngoài cướp nữ nhân chứ?

Kỳ Tiêu Vũ vẫn đang tưng bừng tính kế:

- Bây giờ nhìn qua hẳn là nàng ấy bị buộc phải bế quan, hơn nữa nàng ấy còn không biết chúng ta đã biết bí mật của nàng ấy rồi.

Dù sao, huynh sẽ làm nàng ấy trở thành nữ nhân của huynh, cướp về rồi nói sau chứ sao.

Thuận tiện qua bên kia, giải quyết cả chuyện của Phùng Xuân Đế Chủ luôn.

Chuyện này cứ như vậy đi, cũng không phải khó khăn lắm.

Bây giờ Huyết Ma Lão Tổ đã chết rồi, nếu ông ta đồng ý, ta nghĩ vẫn có cách làm ông ta được trở về.

Sở Mặc thở dài nói:

- Đáng tiếc Hư Độ đã mất.

- A Di Đà Phật...

Trong phòng lập tức truyền đến một tiếng Phật hiệu, bóng dáng kim quang lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Không phải Hư Độ còn có thể là ai?

- Tông chủ, người rốt cuộc đã tìm được một tòa pháp trận cuối cùng...

Ừm, A Di Đà Phật... tội lỗi, tội lỗi...

Lúc này, Hư Độ liếc mắt đã nhìn thấy Kỳ Tiêu Vũ xinh đẹp không gì sánh được đang ngồi cạnh Sở Mặc, ngay cả đã thành Kim Thân Phật vẫn có thể cảm giác được mặt cậu ấy đỏ lên, liên tục xin lỗi, sau đó vẻmặt vô tội nhìn thoáng qua hoàn cảnh xung quanh:

- Tông chủ, đây là đâu vậy?

Sở Mặc lại trợn mắt há mồm nhìn Hư Độ:

- Ngươi...

Ngươi là Hư Độ?

- Không phải tiểu tăng còn có thể là ai?

Vẻ mặt Hư Độ vô tội nhìn Sở Mặc.

- Không phải cậu...

Sở Mặc cau mày, cảnh giới của hắn hiện giờ đã xưa đâu bằng nay rồi.

Hắn đã bước chân vào cấp độ Chuẩn Chí Tôn, hơn nữa lĩnh ngộ đạocủa hắn thậm chí còn vượt qua cả Huyết Ma Lão Tổ - người có cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đệ nhất.

Đối với trạng thái bây giờ của Hư Độ đương nhiên là thấy rõ ràng.

Dưới pháp trướng phật rõ ràng là một thân thể phật!

-----o0o-----

Chương 1647: Niết bàn sống tiếp (2)

Chương 1647: Niết bàn sống tiếp (2)

Nhưng năm đó ở trong Huyễn Thần Giới, Sở Mặc đã trơ mắt nhìn Hư Độ biến mất trong hư không vô tận.

- A Di Đà Phật, tiểu tăng đích thật là chết rồi.

Tuy nhiên, bởi vì tiểu tăng tu luyện một đại thần thông của Phật môn tên là Niết Bàn, cho nên, sau một năm tiểu tăng đã sống lại.

Sau đó tiểu tăng vẫn đang bế quan tuluyện, chờ đợi tông chủ triệu tập.

Tông chủ tại sao cho tới ngày hôm nay mới triệu tập tiểu tăng?

Hơn nữa, đây là chỗ nào vậy?

À, niệm lực của chỗ này tại sao lại cường đại như thế?

Thật kinh người!

Nơi này... xuất hiện Chuẩn Thánh sao?

Đây là...

Hư Độ cũng không biết bao lâu chưa giao tiếp với người khác rồi, há miệng là không dừng được, nói bùm bùm cả tràng.

Đến cuối cùng thấy cục diện hơi không đúng, cậu ta kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đây là tổ địa của Sở thị nhất mạch, trước không nói cái này, nói về cậu đi.

Cậu không chết, lại còn vì sao ta gọi cậu một tiếng cậu lập tức có thể xuất hiện trước mặt ta?

Đây là thần thông gì vậy?

- Nói này tông chủ, đây là một môn thần thông khác của Phật môn, tên là Hư không độn pháp.

Chỉ cần tông chủ triệu tập, chỉ cần ở trên Đại Vực này, tiểu tăng có thể bất cứ lúc nào xuất hiện trước mặt của tông chủ.

Đáng tiếc tiểu tăng vừa mới nhập môn, chỉ có thể dùng như thế, ai nha, thật lãng phí.

Hư Độ nói liên tiếp, sau đó trơ mặt nhìn Sở Mặc:

- Tông chủ, cho chút Thiên Tinh Thạch đi!

...

Sở Mặc đen mặt, không nhịn được mắng:

- Cậu thế nào mà lăn lộn thảm thế hả?

Không biết xấu hổ mà nói là huynh đệ của ta?

Năm đó lúc cậu phổ độ chúng sinh, vô số người lậpmiếu cung phụng cậu, niệm lực này chẳng nhẽ không đủ cho cậu tu hành à?

Hư Độ vẻ mặt đau khổ nói:

- Tông chủ không biết rồi, niệm lực này thật sự là hùng mạnh, hơn nữa những người đó cũng đầy đủ tâm thành, mãi cho đến hôm nay, cho dù là bây giờ niệm lực vẫn không ngừng.

Nhưng vấn đề là tiểu tăng còn chưa bước vào cấp độ Chí Tôn, niệm lực đó cơ bản là không dùng được!

- Vậy bây giờ cậu đang ở cảnh giới nào rồi?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Hư Độ, thần thông của phật môn rất cổ quái, cũng rất lớn mạnh.

Ngay cả hắn, nếu không có Thương KhungThần Giám cũng không có cách nào nhìn thấu được cảnh giới bây giờ của Hư Độ.

- Tiểu tăng ngu dốt, mới vừa bước vào Chuẩn Chí Tôn.

Hư Độ vẻ mặt đau khổ sầu bi.

Theo Sở Mặc, tiểu hòa thượng này, năm đó cách nâng cao cảnh giới vô cùng quỷ dị.

Cho tới hôm nay vẫn như thế, quả thực là một thiên chi kiêu tử (Con cưng của trời)!

Mình phải trăm cay nghìn đắng, trải qua bao đau khổ mới khó khăn bước vào cấp bậc này.

Cậu ta lại âm thầm trở thành Chuẩn Chí Tôn, còncó vẻ mặt không hài lòng.

Thật sự là...

Rất khinh người.

Kỳ Tiêu Vũ yên lặng ngồi một bên cười dài nhìn hai người này.

Nàng rất ít khi có thể nhìn thấy nụ cười thuần túy vui vẻ như thế trên mặt của Sở Mặc.

Nàng đương nhiên đã nghe nói tới chuyện của hòa thượng, biết phu quân bởi vì cái chết của cậu ta mà luôn tự trách trong lòng.

Bây giờ gặp lại tiểu hòa thượng này, trong lòng của Kỳ Tiêu Vũ cũng cảm thấy vui vẻ thay Sở Mặc.

- Đi đi, cho cậu Thiên Tinh Thạch đây, cậu cút nhanh, nhanh chóng tu luyện cái gì mà Hư Không độn pháp tới cảnh giới cao đi, đến lúc đó kêu là phải đến ngay.

Sở Mặc ném thẳng ra một chiếc nhẫn trữ vật, bên trong, cực phẩm Thiên Tinh Thạch có chừng vài tỷ.

Hư Độ dùng thần thức quét một chút, lập tức trừng to mắt, liên thanh niệm tụng A Di Đà Phật:

- Người xuất gia không nên động tâm với tài vật, tội lỗi... thật sự là tội lỗi.

Sở Mặc không nhịn được liếc mắt, trong lòng tự nhủ 'hàng hiếm' này cũng là Phật được sao?

Thật sự là gặp quỷ!

Hư Độ cơ bản không có ý khách khí với Sở Mặc, vẻ mặt vui vẻ thu nhận khoản tài phú kinh người này, sau đó hỏi:

- Đúng rồi tông chủ, nếu bây giờ ngài đang ở đây, vậy... một pháptrận cuối cùng đâu?

Sở Mặc không giấu diếm, nói chuyện đã xảy ra với Hư Độ một lần.

Hư Độ nghe được liên tục niệm tụng Phật hiệu, đến cuối cùng thở dài nói:

- Sở thị nhất mạch quả nhiên là anh hùng nhất mạch, thật sự là đáng tiếc, tiểu tăng không được tham gia trận đó.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Hư Độ:

- Cậu vẫn nên thành thật theo ta đi độ ma

đi!

- Ách, tông chủ vừa rồi không phải còn bảo tiểu tăng cút đi sao?

Hư Độ yếu ớt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc rũ mí mắt:

- Vừa rồi không lập tức cút đi, bây giờ thì thành thật theo ta đi thôi.

Tiếp đó, Sở Mặc dẫn Kỳ Tiêu Vũ, Hư Độ, Nguyệt Khuynh Thành, còn có Thanh Long cùng với món đồ chơi là con hổ màu trắng của Thanh Long cùng rời khỏi tổ địa của Sở thị nhất mạch, yên lặng đi về phía Linh Đơn Đường.

Phải đi giải quyết một chuyện cũ đã kéo dài năm, sáu năm này đã.

Bởi vì lần này bọn Sở Mặc trở về vẫn giữ bí mật với bên ngoài, chonên, toàn bộ Thiên giới hiện giờ cũng chỉ có người của Sở thị nhất mạch mới biết được Sở Mặc đã trở về.

Còn lại, cho dù là Phiêu Diêu Cung cũng không biết tin tức này.

Một hàng người tốc độ rất nhanh, xuyên qua vô tận đất đai của Thiên giới, bay về phía Linh Đơn Đường.

Trên đường, Sở Mặc có chút cảm thán:

- Đây là đại lục sau khi bị đánh nát, nếu như là Viêm Hoàng Đại Vực đầy đủ năm đó thì đại lục này sẽ hùng tráng đến mức nào?

- Đúng vậy, năm đó Viêm Hoàng Đại Vực bị đánh nát, không chỉ phân ra thành 4 đại lục thôi mà còn có rất nhiều đại lục nhỏ khác, không biết đã trôi đi nơi nào rồi.

Cho nên trong Huyễn Thần Giới mới có đạo của sinh linh ngoại vực.

Thật ra sinh linh này cũng đều là hậu thế của Viêm Hoàng Đại Vực.

Nguyệt Khuynh Thành ở một bên nói.

- Một thế giới bị tàn phá có gì đồ sộ chứ?

Thực là một đám quê mùa không có kiến thức.

Trong móng vuốt của Thanh Long truyền tới thanh âm tức giận bất bình của con hổ trắng.

Con hổ trắng này bị mang thẳng tới đây, lợi hại là cho đến tận bây giờ nó vẫn mạnh miệng như trước.

Còn chưa bị Thanh Long đùa cho hỏng người cũng thật không dễ dàng gì.

- Bé mèo nhỏ à, mày tốt nhất là câm miệng đi.

Đây không phải là La Thiên Tiên Vực của mày đâu.

Thanh Long uy hiếp nói:

- Ở trong này phải tuân theo quy củ của chúng ta.

- Phì!

Con hổ trắng căm thù con rồng ti tiện này đến tận xương tủy, hận thấu xương.

Nó cười lạnh nói:

- Cái đồ cá trạch, có bản lĩnh ngươi giết ta đi, nếu không, đến lúc chủ nhân của ta tới thế giới này cứu ta ra ngoài rồi nhất định sẽ rút gân rút cốt của ngươi ra, bắt ngươi hồn bay phách lạc!

-----o0o-----

Chương 1648: Trong thành Linh Đan gặp Phùng Xuân

Chương 1648: Trong thành Linh Đan gặp Phùng Xuân

- Aiz, chẳng qua là một tiểu Chí Tôn ngây thơ bị người ta cho một bạt tai đã chạy mất mà thôi.

Cảnh giới thật sự không thấp, nhưng tố chất tâm lý quá kém.

Nếu cùng cảnh giới, mình bản long có thể đánh với mười người như hắn, ngươi tin không?

Thanh Long bắt đầu khoác lác.

Con hổ màu trắng khinh thường cười lạnh:

- Thế giới này của các ngươi ngay cả một Chí Tôn cũng không có, ngươi còn khoác lác cái gì?

Thanh Long cười lạnh coi nó là quả bóng ném tới ném đi, sau đó nói:

- Ngươi cũng không phải là Chí Tôn, ngươi đắc ý cái gì?

- Bất cứ lúc nào ta cũng có thể bước vào cấp độ Chí Tôn.

Con hổ trắng cười lạnh.

- Ha ha ha ha, ở thế giới này?

Ngươi nằm mơ đi!

Thanh Long lớn tiếng cười nhạo.

Con hổ trắng xẹp hết khí thế, lập tức không nói nữa.

Nếu là ở La Thiên Tiên Vực, nó bước vào cảnh giới Chí Tôn thật không phải là vấn đề gì.

Nhưng ở Viêm Hoàng Đại Vực đã bị tàn phá không chịu nổi này... nó thật sự không dám nói thế nữa.

Sở Mặc cũng lười để ý tới một con rồng một con hổ này, đồng ý đi theo thì theo đi, nếu không đi chung đường cũng khá tịch mịch.

Dọc theo con đường, Sở Mặc đều đang suy nghĩ một chuyện, chính là sau khi gặp lại Phùng Xuân Đế Chủ, hắn rốt cuộc phải nói như nào?

Vấn đề này vẫn làm hắn bối rối tới tận vùng đất thuộc Linh ĐơnĐường.

Một đám người như vậy nếu không muốn bị người ta phát hiện thì có vô số cách.

Linh Đơn Đường mặc dù đang được coi như một thế lực cao nhất ở toàn bộ Thiên giới, nhưng trước mặt mấy người Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc thật sự không coi vào đâu.

Cho nên, bọn Sở Mặc không làm kinh động tới bất cứ ai, một đường xâm nhập vào khu vực trung tâm của Linh Đơn Đường.

Linh Đan thành.

Tòa thành này rất lớn, cũng rất cổ xưa.

Người có thể đi tới tòa thành này gần như trăm phần trăm đều là con cháu dòng chính của Linh Đơn Đường.

Bởi vậy, cả đám người đột nhiên xuất hiện bên trong tòa thành vừa rồi lại không tự ẩn mình, nhanh chóng bị một đám người vây quanh.

Nhưng, rất nhanh đã có người nhận ra Sở Mặc.

- Trời ơi, là Sở Mặc sao?

- Thật là Sở Mặc!

- Còn có một con rồng!

- Bên trong móng vuốt rồng là gì vậy?

Mèo trắng?

Con hổ màu trắng ngay cả đáp lại cũng lười, cả đám kiến không có kiến thức, còn không bằng mấy tên quê mùa này.

Rất nhanh có cả đại nhân vật cấp cao của Linh Đan Đường xuất hiện trước mặt Sở Mặc, trong khách khí mang theo cả sự cảnh giác:

- Xin hỏi ngài là Sở Mặc Sở công tử sao?

Sở Mặc gật gật đầu, cũng không nói nhảm cái gì mà nói thẳng:

- Ta muốn gặp Phùng Xuân Đế Chủ.

- Vậy...

Người cấp cao này của Linh Đan Đường địa vị không thấp nhưng còn chưa tới mức có thể làm chủ thay Cửu đương gia.

Lúc này, một thanh âm ôn hòa vang lên, khó hiểu bao vây hắn.

- Hóa ra là tiểu hữu đến đây, nhiều năm không gặp, mau thay ta mời họ đến đây.

Vị cấp cao của Linh Đan thành lập tức nhẹ nhàng thở ra, thi lễ vớiSở Mặc sau đó dẫn theo mọi người, đi về một phía của thành.

Rất nhanh đã đi vào cửa một viện lớn, Phùng Xuân Đế Chủ, đã đứng ở cửa chờ mọi người rồi khoát tay, cho người cấp cao của Linh Đan thành kia lui ra, sau đó đưa tay làm thế mời Sở Mặc:

- Tiểu hữu đã nhiều năm không gặp, quả hiên đã có tinh tiến rất lớn, thật đáng mừng!

Sở Mặc một bên đi vào bên trong, một bên quan sát Phùng Xuân Đế Chủ.

Từ trên người ông ấy không cảm giác được bất kỳ khí tức khác thường nào.

Về phần bàng hoàng, sợ hãi, loại cảm xúc đó lại càng không có.

- Tiền bối không hiếu kỳ tại sao ta lại đột nhiên tìm tới tận cửa sao?

Sở Mặc không nhịn được nhẹ giọng hỏi.

Phùng Xuân Đế Chủ cười ha hả:

- Thật ra ta nghĩ tiểu hữu sáu năm trước phải tìm tới cửa rồi.

Bởi vì không có đạo lý những người đó tiểu hữu tìm khắp mấy lần cũng đã đánh mấy lần, duy nhất chỉ sót lại ta.

Điều này làm nội tâm của ta vừa cảm thấy băn khoăn, lại cũng rất vui mừng.

Bất kể nói thế nào, tiểu hữu cuối cùng vẫn niệm tình tình cảm năm đó.

Sở Mặc nhẹ nhàng thở dài một tiếng, dừng bước, nhìn Phùng Xuân Đế Chủ:

- Tiền bối năm đó vì sao không tiến vào Huyễn Thần Giới?

Dựa theo tình huống của tiền bối, không khó lắm...

Phùng Xuân khẽ mỉm cười, khoát tay một cái nói:

- Chuyện này đợi lát nữa nói sau, ta biết tiểu hữu tới đây nên đã chuẩn bị riêng cho tiểu hữu một ít rượu và thức ăn, đều là ta tự mình xuống bếp làm đấy.

Ha hả, ta đã nhiều năm chưa làm thức ăn cho người khác rồi.

Lần trước... vẫn là xuống bếp vì Đinh đại ca, ngẫm lại cũng đã qua nhiều năm lắm rồi.

Đinh đại ca!

Trong lòng Sở Mặc hơi động một chút, sau đó nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ cũng nhìn sang, nháy mắt mấy cái với Sở Mặc, ý là không cho Sở Mặc nói ra.

Phùng Xuân cũng không nói tiếp chuyện này, tự mình bưng lên mấy bàn đồ ăn, quả nhiên là sắc hương vị đều đủ, làm người ta nhìn mà thèm.

Sở Mặc ngồi xuống, không chút do dự mà động đũa:

- Tiền bối tự mình xuống bếp, đây chính là chuyện khó mà có được, đừng chê ta vô lễ nhé, đúng rồi, tại sao không có rượu?

- Ha ha ha, có đồ ăn sao có thể không có rượu?

Phùng Xuân nhìn Sở Mặc lập tức vô cùng vui vẻ, lấy một vò rượu ra nói:

- Bình rượu này đã có lịch sử 13 ngàn năm.

Rượu lâu năm đó.

Chỉ còn lại một vò như vậy thôi, bình thường vẫn tiếc không uống đấy.

Lúc này, Kỳ Tiêu Vũ cười dài nhìn thoáng qua Nguyệt Khuynh Thành và Hư Độ, nói:

- Ta cảm thấy vườn này rất đẹp, chúng ta đi xem phong cảnh như thế nào đi?

Nguyệt Khuynh Thành và Hư Độ cũng đều là người thông minh, gậtgật đầu, cáo lỗi với Phùng Xuân rồi đi theo Kỳ Tiêu Vũ.

Thanh Long ném qua ném lại con hổ trắng cũng chạy theo phía sau.

Thỉnh thoảng còn có thể truyền đến vài tiếng rít gào của con hổ trắng.

Phùng Xuân nhìn thoáng qua bóng lưng của mấy người Kỳ Tiêu Vũ, sau đó khẽ cười nói:

- Còn phải chúc mừng tiểu hữu, người có tình ắt thành người thân.

Sở Mặc cười cười:

- Cảm ơn tiền bối đã chúc phúc.

Phùng Xuân lắc đầu thở dài một tiếng:

- Tuổi trẻ thật tốt.

- Tiền bối vẫn chưa già.

Sở Mặc nói.

Phùng Xuân thở dài:

- Già rồi, thọ nguyên đã gần tận, đã không có tâm lý như tuổi trẻ các cậu nữa rồi.

Nói xong, ông ấy đẩy bình rượu ra, một mùi rượu thơm nồng bay ra:

- Nào, uống rượu, nghe lão già ta nói chuyện cũ chút đi.

Phùng Xuân xuất thân rất khổ, tuy rằng sinh ra ở Thiên giới, nhưng sinh ở một gia đình săn bắn bình thường, không phải hộ tu sĩ săn bắn mà là một đứa bé gia đình người phàm sinh hoạt ở Thiên giới.

-----o0o-----

Chương 1649: Ân oán không còn (1)

Chương 1649: Ân oán không còn (1)

Cha của ông ấy trong một lần săn bắn gặp mãnh thú thật sự, ngay cả thi cốt cũng không tìm được nữa.

Mẹ của ông ấy dẫn ông ấy theo khi tái giá.

Lúc đó Phùng Xuân mới ba tuổi, còn chưa biết gì.

Bố dượng đối với ông ấy và mẹ đều không tốt, bố dượng say rượu, mỗi lần uống quá nhiều không đánh thì mắng mẹ con ông ấy, mỗi lần đều đánh cho mẹ con ông ấy mình đầy thương tích, mặt mũi bầm dập... là chuyện bình thường như cơm bữa.

Phùng Xuân còn nhỏ vô cùng cămhận với hành vi đó của bố dượng.

Mỗi lần mẹ ông ấy bị đánh, ông ấy đều xông lên cắn.

Đáng tiếc là quá nhỏ, mỗi lần đều bị đánh.

Có một lần thiếu chút nữa đã bị bố dượng đánh chết.

Cứ như vậy, mẹ ông ấy dẫn theo ông ấy vô cùng gian khổ nhịn ba năm.

Phùng Xuân nhoáng cái đã lên sáu tuổi, thể hiện sức lực và hung tính không giống với những đứa trẻ khác.

Đối với hành động đánh mẹ ông ta của bố dượng thì căm thù đến tận xương tủy.

Đứa trẻ không thể che dấu cảm xúc được, rốt cục có một ngày, bố dượng ông ta cảm nhận được sát ý của đứa con riêng với ông ta, ỷ uống vào chút rượu mà đánh đập ôngấy một cách tàn nhẫn, muốn giết ông ấy.

Mẹ của Phùng Xuân xông lên cản, bị bố dượng ông ta đẩy ngã, đầu đập vào góc bàn, chết ngay tại chỗ.

Lúc đó bố dượng ông ta đã tỉnh rượu cảm thấy sợ hãi nhưng đồng thời cũng sinh ra suy nghĩ ác, đơn giản quyết định hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, muốn giết cả Phùng Xuân.

Phùng Xuân sáu tuổi tuy là cường tráng hơn bạn cùng lứa nhiều, nhưng không thể là đối thủ của một người đàn ông trung niên cao to lực lưỡng được.

Mắt thấy sẽ bị đánh chết thì đúng lúc đó Đinh Linh xuấthiện, ra tay tiêu diệt bố dượng Phùng Xuân, sau đó mang Phùng Xuân đi.

- Sau đó, hắn dạy ta tu luyện, nuôi dưỡng ta lớn lên.

Ta coi hắn như cha, hắn đối với ta như on.

Phùng Xuân uống một chén rượu, hạ giọng nói:

- Lúc đó, hắn còn chưa nhập ma.

Sở Mặc gật gật đầu.

Chuyện này hắn từng nghe Vương Trung ở vùng đất Tội ác nói, bao gồm Huyết Ma Lão Tổ vốn tên là Đinh Linh, Sở Mặc cũng từng nghe Vương Trung nói.

Cho nên bây giờ nghe Phùng Xuân nói tiếp, Sở Mặc lập tức biết Phùng Xuân không nói dối.

- Lúc đó ta cũng không biết hắn là ai, ta nghĩ muốn gọi hắn là thúc thúc, hắn không cho, nói bối phận giới tu hành không phân theo tuổi tác, bảo ta gọi hắn là đại ca là được rồi.

Hắn cũng chưa từng bắt buộc ta phải làm gì, cho dù là sau khi nhập ma, hắn cũng không bắt buộc ta làm gì cả.

Phùng Xuân lại uống vào một ly, nhẹ giọng nói.

- Cho nên, nhập ma là lựa chọn của bản thân ngài sao?

Sở Mặc nhìn Phùng Xuân hỏi.

Phùng Xuân đầu tiên là lắc đầu, sau đó lại chậm rãi gật gật đầu, ông ấy nói:

- Chuyện như này thật ra nói toạc ra cũng không phức tạp gì.

Cậu suy nghĩ một chút xem, lấy xuất thân của ta, ngay cả một tu sĩ lợi hại ta cũng chưa gặp được, đối với Ma tộc ta có thể hiểu biết được bao nhiêu?

Không nói tới hiểu biết, đương nhiên cũng không nói tới chán ghét.

Cho dù sau đó ta đã biết chuyện về Ma tộc rồi, tâm tình của ta vẫn không có thay đổi gì lớn.

Bởi vì người hại chết cha ta là mãnh thú trong núi.

Nó không phải ma.

Hại chết mẹ ta cũng là người, càng không phải là ma.

Sở Mặc gật gật đầu, hắn đã có phần hiểu được suy nghĩ của Phùng Xuân.

- Sau khi Đinh đại ca lựa chọn nhập ma, có một thời gian ngắn, hắn vô cùng nôn nóng, tính tình cũng trở nên cáu kỉnh.

Nhưng mỗi lần đối mặt với ta hắn lại vẫn giống như trước.

Có một lần ta hỏi hắn, Ma tộc cùng Nhân Tộc, rốt cuộc có gì không giống nhau?

Hắn nói cho ta biết, Ma tộc trời sinh tính âm u lạnh lẽo, không thích giao tiếp.

Thích ở một mình.

Ma tộc khát máu hung tàn, một vài chuyện đổi lại là Nhân loại có lẽ sẽ có phương thức khác đi giải quyết, nhưng ở Ma tộc, khả năng sẽ đại khai sát giới.

Ta nói này, không phải rất nhiều Nhân loại cũng như vậy sao?

Ví dụ như cường đạo đấy.

Bên trong đôi mắt của Phùng Xuân có vẻ như đang nhớ lại, ông ấy thản nhiên nói:

- Hắn nói cho ta biết vẫn không giống nhau được.

Nhân có nhân tính, Ma tộc không cùng chủng tộc, thế giới trong con mắt của bọn họ không giống với thế giới trong mắt Nhân loại.

Tư tưởng và cách xử sự cũng hoàn toàn khác biệt.

Nếu là người cũng đừng nghĩ đi nhập ma làm gì.

Sở Mặc gật gật đầu, tuy rằng hắn và Huyết Ma Lão Tổ có thâm cừu đại hận nhưng cũng có sự đồng tình với lời nói mà Huyết Ma Lão Tổ lúc trước nói với Phùng Xuân.

Phùng Xuân nói tiếp:

- Ta hỏi hắn, huynh đã nghĩ như vậy, vậy vì sao huynh còn muốn nhập ma?

Phùng Xuân nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Lúc đó tuy là ta gọi hắn là huynh nhưng trên thực tế, trong mắt ta, hắn lại không khác gì một người cha cả.

Sở Mặc gật gật đầu.

Phùng Xuân nói:

- Cho nên, lúc đó ta cũng rất không hiểu vì sao hắn chọn nhập ma.

Sau này, cho đến khi ta tu luyện tới cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Hắn dẫn theo ta du lịch ở rất nhiều nơi của Thiên giới, giúp ta học được rất nhiềuchuyện.

Đến lúc đó, ta bỗng nhiên hơi hiểu ra, Đinh đại ca theo đuổi là cấp bậc cao hơn mà thôi.

Hắn muốn thành đạo.

Mà trên đời này, người mạnh nhất là Đế Chủ.

Ừ, lúc ấy ta cũng không biết còn có một vài tu sĩ kinh tài tuyệt diễm đạt đến cảnh giới của Chuẩn Chí Tôn.

Nhưng ta lúc ấy cũng đã biết, muốn thành đạo ở thế giới này có rất ít khả năng.

Sở Mặc lại gật đầu.

Phùng Xuân nói:

- Ta tuy rằng hiểu lựa chọn của hắn nhưng lại không thể chấp nhận được cách làm của hắn.

Cho đến một ngày, hắn hỏi ta muốn chọn nhập ma hay không?

Bởi vì trên tay hắn có một số Ma chủng, Ma chủng nàycó thể làm người ta cường đại hơn, sau đó, hắn nói về sự nguy hại của Ma chủng với ta, nói ví dụ như sẽ bị hắn quản chế, nói ví dụ như, sau khi ta chết sẽ bị ma chủng thay thế, tất cả đạo hạnh và trí nhớ của ta trở thành chất dinh dưỡng của hắn.

Sở Mặc thầm nghĩ, mấu chốt đã đến đây rồi.

Phùng Xuân nhập ma, hẳn là lúc này đây.

Phùng Xuân cười gượng nói:

- Lúc đó ta đã hiểu rất nhiều chuyện, cũng rõ ràng ân oán giữa Ma tộc cùng Nhân Tộc.

Thành thật mà nói, đây là thù hận giữa chủng tộc, nói sâu cũng sâu, nói không sâu... thật ra cũng không sâu.

Dù sao, tachưa được trải qua, cũng chưa bị Ma tộc hại, nhưng lúc đó ta không muốn nhập ma.

Chỉ có điều ta có thể cảm giác được, hắn hy vọng ta đi một bước này.

Vì thế ta liền đồng ý.

Bởi vì mạng của ta là hắn cho.

Nếu không phải hắn, rất nhiều năm trước, vào đêm đó ta đã đi cùng mẹ ta rồi.

Cho nên, ta nợ hắn, ta có thể cam đoan một chuyện, chính là hắn vĩnh viễn sẽ không chủ động hại ta.

Một khi như vậy, sau khi ta chết đi, ngay cả bị ma chủng lấy đi một thân đạo hạnh, ngay cả trở thành chất dinh dưỡng của hắn thì có làm sao chứ?

-----o0o-----

Chương 1650: Ân oán không còn (2)

Chương 1650: Ân oán không còn (2)

Sở Mặc nhìn Phùng Xuân, thản nhiên nói:

- Nói vậy, ông đã không còn là ông, trên đời này cũng không còn ông nữa.

Phùng Xuân gật gật đầu:

- Ta hiểu, ta đều hiểu được, hồn bay phách lạc thôi.

Nhưng tiểu hữu, cậu đã thấy luân hồi trên đời này hay chưa?

Sở Mặc nao nao:

- Thấy nói có, nhưng chưa gặp bao giờ.

- Đúng vậy đó, tu sĩ hùng mạnh, Nguyên Thần có thể đoạt 'nhà', có thể biến thành một người khác.

Nhưng đã ai thật sự gặp được chuyện luân hồi trên đời này chứ?

Ừm, nói ví dụ như chúng sinh trong toàn bộ Thiên giới này, cho dù tiên hay phàm tuyệt đối có trăm triệu sinh linh.

Có ai nhớ rõ kiếp trước của họ là ai?

Có ai có thể hiểu được kiếp sau củamình là ai?

Sở Mặc trầm mặc thật lâu mới hạ giọng nói:

- Ta cũng không tin vào luân hồi, ta chỉ cần hiện tại thôi.

- Một khi đã như vậy, hồn bay phách lạc hay không thì có liên quan gì chứ?

Phùng Xuân uống một ngụm rượu, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Nhân sinh trên đời, nhận ân của người một giọt nước thì sẽ tương báo cả suối nguồn.

Năm đó huynh ấy đã cứu mạng của ta, rồi có công ơn nuôi dưỡng ta, như vậy, ta lấy mạng báo đáp không phải rất bình thường sao?

Nói một hồi làm Sở Mặc cảm giác á khẩu không trả lời được.

Đến bây giờ, hắn đã không muốn giải thích với Phùng Xuân là Huyết Ma Lão Tổ có bao nhiêu tà ác nữa.

Bởi vì đối với phùng Xuân, ông ấy thấy Huyết Ma Lão Tổ chính là người cứu mạng ông ta, cũng là người nuôi nấng ông ta lớn lên, cũng là một huynh trưởng!

Cho nên, cho dù Huyết Ma Lão Tổ tội ác ngập trời, cho dù ông ta tội ác tày trời nhưng trong suy nghĩ của Phùng Xuân, Huyết Ma Lão Tổ vĩnh viễn là người thân nhất của ông ấy.

Sở Mặc bưng một chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, sau đó nhìn Phùng Xuân nói:

- Tiền bối biết Huyết Ma Lão Tổ đã chết hay chưa?

- Biết.

Phùng Xuân nhẹ giọng thở dài:

- Ma chủng trong cơ thể ta có huyết mạch liên kết với hắn, có cảm ứng hô ứng lẫn nhau.

Một khắc hắn ngã xuống, Ma chủng trong cơ thể ta thiếu chút đã nổ tung.

Vô cùng bất an.

Nhưng cuối cùng nó vẫn muốn hấp thu máu tươi lúc ta còn sống, cho nên nó không phá thể mà ra.

Cũng có lẽ, trong giờ khắc cuối cùng, Đinh đại ca đã áp chế nó một chút.

Dù sao, nó đột nhiên bình tĩnh lại.

Nhưng trong lòng ta lúc đó lại có sự đau thương vô tận.

Một khắc đó, ta cũng đã biết.

Sở Mặc gật đầu, nhìn ông ấy nói:

- Vậy bây giờ tiền bối có tính toán gì hay không?

- Tính toán à?

Phùng Xuân nhìn hắn một cái, sau đó nói:

- Ta thật ra khá là hy vọng năm năm trước cậu tìm đến ta, sau đó hoặc là trấn áp ta, hoặc là chém giết ta, hoặc là ta tự sát... bởi vì như thế, ta cũng không cần khó chịu như bây giờ, không phải rối rắm như bây giờ.

Bởi vì ta rất rõ, cậu giết hắn là chuyện phải làm.

- Nhưng tiền bối rất mâu thuẫn, không biết có nên báo thù cho người nuôi dưỡng mình hay không, đúng không?

Sở Mặc thản nhiên nói.

Phùng Xuân cười gượng gật đầu:

- Đúng vậy, nói theo đạo nghĩa, ta không có bất kỳ đạo lý gì để đi nhằm vào cậu, thậm chí ngay cả tư cách để hận cũng không có.

Nhưng, con người ta cuối cùng vẫn là một sinh linh rất phức tạp, ta không làm được một lòng vì công đạo.

- Ta có thể hiểu được.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Cho nên ta đã thản nhiên uống xong rượu độc mà tiền bối tặng đấy.

Phùng Xuân gượng cười:

- Nhưng độc cũng không độc được cậu, không phải sao?

- Đúng vậy đó, tiền bối hẳn là rõ năng lực luyện đan của ta hơn bất kỳ ai, nhưng như vậy, tiền bối vẫn sợ sẽ độc đến ta nên dùng loại độc dễ phát hiện nhất.

Nói thật, loại chất độc này đoán chừng cho dù một dược sư mới nhập môn cũng có thể phát hiện ra.

Chớ nói chi là một đan sư.

Sở Mặc cười cười

- Tuy là ta cũng không phải là đan sư nhưng thuốc độc này thật sự không thể độc được ta.

Phùng Xuân gật gật đầu, vẻ mặt thản nhiên:

- Nhưng ta vẫn làm như vậy, bởi vì ta nhất định phải báo thù cho Đinh đại ca, đương nhiên cũng không độc được cậu, bởi vì cậu quá lợi hại.

Cự phách trẻ tuổi của Thiên giới, Luyện đan sư lợi hại nhất.

Phùng Xuân ta tự nhận không bằng, cho nên cũng chỉ có thể hạ độc chính mình.

Sở Mặc thở dài:

- Tiền bối tội gì phải thế?

Chút độc đó muốn giải được chẳng qua là chuyện một suy nghĩ trong đầu thôi.

- Nhưng ta không buông xuống được.

Phùng Xuân lắc đầu:

- Ta nợ hắn một mạng, nhất định phải trả hắn.

Hôm nay là ta khôngđúng với cậu, nhưng ta không có cơ hội trả lại rồi.

Vậy thiếu nợ đi, nếu thật sự có luân hồi, ta nguyện khi nào luân hồi được gặp cậu sẽ hoàn trả tất cả.

Hư không trên đỉnh đầu ù ù rung động, có dị tượng xuất hiện.

Đây là sức mạnh lời nói của Đế Chủ.

Đây cũng là lời thề của Phùng Xuân Đế Chủ, vị Cửu đương gia của Linh Đơn Đường.

- Nếu không như vậy thì sao?

Sở Mặc nhìn Phùng Xuân, hơi bi thương:

- Mấy năm nay, bởi vì Huyết Ma Lão Tổ mà đã quá nhiều ngườiphải chết.

Bây giờ Huyết Ma Lão Tổ đã ngã xuống và bị thiêu cháy, Ma chủng trong cơ thể của tiền bối có lẽ tạm thời không có cách nào giải quyết hoàn toàn, vốn lấy...

Phùng Xuân khoát tay:

- Ý tốt của tiểu hữu ta ghi nhận trong lòng, cảm ơn!

Nhưng không cần.

Chuyện này cứ vậy đi, ta lấy cái chết của ta đến hoàn trả lại toàn bộ ân tình của Đinh đại ca.

Kính xin tiểu hữu có thể đối xử tử tế với Linh Đơn Đường.

Ừm, đúng rồi, lời này cũng không cần ta nói ra.

Dù sao, giữa Lưu Vân và tiểu hữu...

Phùng Xuân nói xong, sắc mặt như thường lại uống một chén rượu, sau đó nói:

- Nhưng mấy năm nay Lưu Vân và Lưu Phong vẫn luôn bế quan tu luyện, ta có thể nhận thấy ở mặt này dường như có chút vấn đề.

Nhưng đến cuối cùng là vấn đề gì, còn phải chờ tiểu hữu tự mình tới tìm kiếm.

Phùng Xuân cầm lấy vò rượu, rót đầy cho mình sau đó bưng lên, đưa về phía Sở Mặc nói:

- Có thể quen biết với tiểu hữu xem như duyên phận cực lớn.

Giữa ta và cậu duyên tận như thế, cạn ly rượu này, còn muốn xin tiểu hữu làm một chuyện cuối cùng.

- Mời nói.

Vẻ mặt Sở Mặc trịnh trọng, gật đầu.

- Ta đã thông báo chuyện của ta với 8 vị đương gia khác, bởi vậy sẽ không có ai tới làm khó xử tiểu hữu.

Đợi một khắc Ma chủng phá thể xin tiểu hữu ra tay trấn áp phá hủy nó.

Đó không phải là ta, cũng không phải là chất dinh dưỡng của Đinh đại ca.

Giữ lại cũng vô ích, vẫn nên hủy đi.
 
Thí Thiên Đao Full
LXVII ( Chương 1651-1675 )


Chương 1651: Đại đương gia (1)

Phùng Xuân nhìn Sở Mặc:

- Ta cả đời này cô độc, có thể nói không có gánh nặng trên người, duy chỉ có cảm tình rất sâu với đứa cháu gái Lưu Vân.

Nhưng mới rồi ta cũng nhìn thấy phu nhân của cậu rồi.

Nàng rất đẹp, cũng rất ưu tú.

Cậu rất may mắn.

Đáng tiếc cho cháu gái của ta.

Nếu có thể, xin cậu đối tốtvới nó một chút.

Phùng Xuân nói xong bưng lên chén rượu cuối cùng, chạm chén với Sở Mặc sau đó đầu uống một hơi cạn sạch.

Sở Mặc yên lặng gật đầu, cũng cầm chén rượu trong tay uống cạn.

Lúc này độc trong rượu bắt đầu phát huy tác dụng.

Loại độc này có thể dễ dàng độc chết Đế Chủ.

Đương nhiên đối với Y đạo thánh thủ Phùng Xuân, ông ấy có thể bị độc dược độc chết chỉ có một nguyên nhân duy nhất, chính là bản thân ông ấy muốn chết.

Ông ấy lấy cái chết báo ân năm đó, ân oán không còn.

Phùng Xuân Đế Chủ một ly uống cạn, mặt không đổi sắc nhìn Sở Mặc.

Thậm chí, khóe miệng của ông ấy còn mang theo nụ cười, nụ cười thoải mái.

Sắc mặt của ông ta bắt đầu có một tầng đen nhánh lan tràn, tiếp đó một ngụm máu đen phun ra từ miệng của Phùng Xuân.

Đúng lúc này, không trung trên đỉnh đầu vang lên loạt tiếng tay áo phất phới.

Tám thân ảnh lăng không xuất hiện ở đó, sau đó đồng loạt hạ xuống vây quanh hai người ở giữa.

Một thanh âm già nua đau buồn vang lên:

- Lão Cửu, ông tội gì phải thế chứ!

Tại sao phải chọn làm như vậy?

Lão già này là Bát đương gia của linh Đơn Đường, cảm tình sâu nhất với Lão Cửu Phùng Xuân.

Tuy rằng không phải anh em ruột nhưng hơn hẳn anh em ruột.

Thất đương gia của Linh Đơn Đường là một nữ tử thùy mị thướt tha, nước mắt của bà ấy không nhịn được mà rơi xuống, vẻ mặt bi ai nhìn Phùng Xuân:

- Lão Cửu, ông sao lại ngốc như vậy?

Huyết Ma Lão Tổ đã đền tội, vì sao ông còn phải làm như vậy?

Đại đương gia Lưu Truyền Sơn nhìn thoáng qua Sở Mặc, vừa liếc nhìn sắc mặt tối đen Phùng Xuân, thở dài một tiếng:

- Lão Cửu, tuy là ta đã sớm biết thân phận của ông nhưng ông chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với Linh Đơn Đường.

Ngược lại, mấy năm nay ông cẩn trọng chống đỡ áp lực của Gia Cát gia, nâng cao vị thế của Linh Đơn Đường hơn nhiều so với trước, ông vĩnh viễn là Cửu đương gia của Linh Đơn Đường.

Còn lại nhị, tam, tứ, ngũ, lục, năm vị đương gia cũng đều vẻ mặt bi thương nhìn Phùng Xuân.

Bọn họ tôn trọng lựa chọn của Phùng Xuân nhưng bọn họ đều cảm thấy không thể giải thích vì sao.

Nợ ân tình của một người thật sự cần dùng cái chết để báo đáp sao?

Phùng Xuân nhìn thoáng qua tám người có mặt, ánh mắt xẹt qua mặt của họ, trên mặt nở nụ cười vui vẻ:

- Đại ca, Nhị ca, Tam ca, tứ ca, Ngũ Ca, Lục ca, Thất tỷ, Bát ca...

Các huynh vẫn tới à?

Đến tiễn ta đoạn đường cuối cùng sao... ta rất vui, tiếc nuối cuối cùng...

Đang nói, trong hư không, vang lên một tiếng gọi bi thương:

- Cửu thúc!

Một bóng dáng giống như tiên tử giáng trần trong nháy mắt đã xuất hiện ở đó, đứng trước mặt Phùng Xuân.

Chính là Lưu Vân.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lưu Vân, Lưu Vân cũng đúng lúc liếc mắt nhìn qua.

Sở Mặc nhẹ gật đầu với nàng.

Trong con ngươi của Lưu Vân tràn đầy bi thương.

Ánh mắt của nàng đảo qua mặt Sở Mặc cuối cùng rơi xuống trên người Phùng Xuân:

- Cửu thúc vì sao lại ngốc như vậy?

Phùng Xuân cười nói:

- Điều này cũng là một sự tiếc nuối cuối cùng!

Thôi, hết rồi.

Có mọi người tiễn đưa, ta không sợ nữa.

Ta...

Phụt!

Phùng Xuân nói xong, lại phun ra một ngụm máu đen.

- Ta cam tâm tình nguyện đi tới một bước này... lúc trước ta còn thử muốn độc chết Sở công tử, đáng tiếc ta tài hèn, Đinh đại ca, huynh nhìn thấy không?

Ta đã cố gắng báo thù cho huynh rồi, nhưng... ta không làm được.

Cho nên tha thứ cho ta...

Phùng Xuân nói xong, thân thể của ông ấy mềm nhũn ghé vào bàn rượu.

Sau đó, nhục thể của ông ấy bắt đầu chậm rãi xuất hiện dấu hiệu hòa tan, có khói nhẹ bay lên.

Thuốc độc này quả nhiên là kịch độc cao nhất!

Chẳng những có thể đốt toàn bộ lục phủ ngũ tạng của Đế Chủ thành tro mà ngay cả đạo hạnh cũng có thể độc thành hư vô!

Đây mới thực là loại độc cao nhất!

Lúc này, Lưu Vân rốt cục không nhịn nổi lên tiếng khóc lớn, tiếng kêu đau buồn:

- Cửu thúc!

Cửu thúc!

Thúc tội gì phải thế chứ?

Thúc đang làm gì vậy?

Trong lòng Lưu Vân thậm chí còn tự trách.

Nếu nàng không báo chuyện này cho Sở Mặc thì có phải Cửu thúc sẽ không phải chết hay không?

Nhưng lúc này nàng lo lắng hơn chính là Sở Mặc cũng uống rượu độc, chẳng lẽ thật sự không có chuyện gì sao?

Nàng một bên khóc, một bên nhìn thoáng qua Sở Mặc.

Vừa vặn, lúc này Kỳ Tiêu Vũ dẫn theo Nguyệt Khuynh Thành và Hư Độ, cùng với Thanh Long đang chơi Bạch hổ như quả bóng đã trở lại.

Một khắc Lưu Vân thấy Kỳ Tiêu Vũ thì thân mình khẽ run lên, chuyển ánh mắt qua trên người Sở Mặc thản nhiên hỏi:

- Huynh cũng uống rượu độc, không sao chứ?

Thanh âm lập tức trở nên lạnh lùng hơn nhiều, nhưng trong lòng của nàng cũng đang đau đớn run rẩy.

Rất khó chịu.

Sở Mặc lắc đầu, sau đó hé miệng, phun thẳng ra một viên đan dược tối đen.

Đây là sau khi rượu độc nhập vào cơ thể rồi bị hắn cứng rắn ngăn chặn, sau đó nén ép, luyện hóa thành một viên Độc đan.

Một viên đan như vậy có thể dễ dàng độc chết một Đế Chủ bậc cao, thậm chí ngay cả Chuẩn Chí Tôn nếu bị trúng phải cũng sẽ phải chịu vết thương trí mạng.

Sở Mặc sau khi phun viên đan dược ra thì để nó lơ lửng trong không trung, hạ giọng nói:

- Ta không sao?

- Cô chính là Lưu Vân sao?

Kỳ Tiêu Vũ ở bên kia nhìn Lưu Vân lệ rơi đầy mặt, bỗng mở miệng hỏi.

Lúc này, không khí ở hiện trường hơi ngưng lại, có vẻ hơi tế nhị.

Chủ nhà của Linh Đơn Đường tuy rằng quanh năm bế quan, nhưng không có nghĩa là bọn họ chuyện gì cũng không biết.

Nhất là Đại đương gia, cha của Lưu Vân - Lưu Truyền Sơn, trong con ngươi lóe lên ánh sáng lạnh, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng không mở miệng.

Lưu Vân nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ, hơi hơi gật gật đầu:

- Là ta.

- Ta có chút việc muốn nói chuyện với cô, có thể dành chút thời gian được không?

Kỳ Tiêu Vũ hạ giọng nói.

Lưu Vân nhìn thoáng qua cha của mình, lại liếc nhìn Sở Mặc, sau đónhìn cửu thúc Phùng Xuân đã trúng độc bỏ mình của mình, cuối cùng yên lặng gật gật đầu:

- Được rồi.

Lưu Truyền Sơn nhìn sâu Kỳ Tiêu Vũ một cái, sau đó hung tợn nhìn Sở Mặc, cuối cùng, chỉ thở dài một tiếng, không nói thêm gì.

Đại đương gia không nói chuyện, những người khác cũng đều trầm mặc.

-----o0o-----

Chương 1652: Đại đương gia (2)

Chương 1652: Đại đương gia (2)

Lưu Vân dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ rời khỏi đó.

Hư Độ nhìn thi thể của Phùng Xuân, không nhịn được thở dài, yên lặng niệm kinh, siêu độ cho vong hồn của ông ấy.

Về việc sau đó Phùng Xuân có thể có vong hồn hay không, đại bí mật có liên quan đến luân hồi này sẽ không có ai có thể biết được.

Người trên thế giới này chỉ nghe nói tới thế giới bên kia, miền cực lạc nhưng đã có ai từng nhìn thấy chứ?

Lúc này, viên Ma chủng trong cơ thể Phùng Xuân Đế Chủ rốt cục không nhịn được phá thể mà ra.

Sở Mặc vung tay lên chộp một cái, vô cùng mạnh mẽ cứng rắn trấnáp.

Cho nên, viên Ma chủng này chưa kịp hóa thành hình dạng của Phùng Xuân đã bị một kích của Sở Mặc đánh cho choáng váng.

Tám vị đương gia của Linh Đơn Đường vô cùng khiếp sợ, vẻ mặt cảm kích nhìn Sở Mặc.

Nếu Ma chủng hóa thành dáng vẻ của Lão Cửu, bọn họ thật sự không biết nên ra tay như thế nào.

Ma chủng ở trong tay Sở Mặc chấn động kịch liệt, tả xung hữu đột điên cuồng muốn phá ra ngoài.

Nhưng Sở Mặc có thể cho phép chuyện như vậy phát sinh sao?

Hắn vận lực trấn áp viên Ma chủng lại, cuối cùngthì ném vào trong Hỗn Độn Hồng Lô để luyện hóa.

Luyện hóa hoàn toàn là được!

Coi như là hoàn thành di nguyện của Phùng Xuân.

Lúc này, khối xác thịt mà Phùng Xuân để lại cũng bắt đầu phong hoá.

Sau khi một trận gió nhẹ thổi tới, nhục thể của ông ta hoàn toàn tiêu tan hóa thành cát bụi, vĩnh viễn ở lại Linh Đan Thành.

- Lão Cửu đi rồi vẫn muốn trông coi linh đan thành.

Thất đương gia một bên rơi lệ, một bên hạ giọng nói.

- Aiz..

Mấy đương gia khác thở dài thật mạnh sau đó thi lễ với nơi mà Phùng Xuân biến mất.

Cuối cùng tất cả đều bay lên trời.

Đại đương gia Lưu Truyền Sơn nói:

- Nếu nơi này là nơi Lão Cửu hóa đạo, như vậy để nơi này thành phần mộ của ông ấy đi.

Tin là ông ấy cũng không muốn rời khỏi Linh Đơn Đường.

Ông ấy từng hoài nghi Phùng Xuân có suy tính khác, thậm chí nghĩ tới một khi Phùng Xuân có hành động khác thường sẽ ra tay chấn áp ông ta.

Nhưng kết quả lại nhìn thấy một kết quả như vậy, trong lòng không ngừng đau thương.

Năm tháng bọn họ từng quen biết rất dài.

Lúc đó, mấy đương gia bọn họ đều còn rất trẻ, đều tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân của một thời thiếu niên.

Chín người, một cái dập đầu trên đất, một đời là huynh đệ.

Bây giờ đã thiếu đi một người.

Sự đau buồn đó rất khó để biểu đạt bằng ngôn ngữ.

Tất cả mọi người gật gật đầu, bay lên trời.

Lưu Truyền Sơn nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nói:

- Chuyện này, nếu là Sở công tử đang làm vậy thì mời Sở công tử đưa Lão Cửu đi đoạn đường cuối cùng đi.

Sở Mặc gật gật đầu, ra tay làm tan rã nhà cửa ở khu này, ra ngoài trăm vạn dặm dời một tòa núi Thần Tú nhỏ tới đây, đè lên khu nhà.

Trong Linh Đan Thành đột nhiên nhiều thêm một ngọn núi nhỏ.

Ngày sau thật ra sẽ trở thành một nơi du ngoạn của rất nhiều con cháu Linh Đơn Đường.

Đó không phải là bất kính với Phùng Xuân mà ngược lại, điều đó mới là kết quả mà ông ấy thực sự muốn.

Nếu không, ông ấy nhất định sẽ không chọn chấm dứt tính mạng của mình trong Linh ĐanThành.

Cuối cùng, những vị trưởng lão khác thi lễ với Sở Mặc rồi cáo lui.

Nơi này chỉ còn lại vài người, Lưu Truyền Sơn và Sở Mặc.

Lưu Truyền Sơn nhìn thoáng qua Hư Độ, đột nhiên nói:

- Tiểu hòa thượng, cậu không cần phải thử làm gì, cậu không độ được ta đâu.

- A Di Đà Phật.

Hư Độ cúi đầu, niệm một câu Phật hiệu.

Lưu Truyền Sơn nói:

- Bởi vì ta không phải người nhập ma.

Nói xong, ông ấy nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Sở công tử, chúng ta nói chuyện?

Sở Mặc nhìn Lưu Truyền Sơn:

- Tiền bối gọi ta Sở Mặc là được.

Lưu Truyền Sơn chẳng biết tại sao mà sắc mặt thay đổi mấy lần, đến cuối cùng, không nhịn được thở dài một tiếng:

- Đi thôi.

Nói xong hai chữ này, cả người ông ta giống như đã già hơn rấtnhiều tuổi.

Hư Độ và Nguyệt Khuynh Thành cùng với Thanh Long, Bạch Hổ đều ở lại trong thành Linh Đan không đi theo.

Bên kia đoán chừng đã có đương gia sắp xếp, rất nhanh đã có các nhân vật cấp cao của thành Linh Đan tới đấy tiếp đãi bọn họ.

Thái độ vô cùng kính cẩn.

Sở Mặc đi theo Lưu Truyền Sơn bay về phía Linh Sơn.

Sau khi đến nơi này, Lưu Truyện Sơn không nói hai lời xoay người hung hăng bổ một chưởng tới phía Sở Mặc.

Chưởng phong như đao, rất linh hoạt, sắc bén.

Sở Mặc không hề nhúc nhích đứng ở đó nhìn Lưu Truyền Sơn.

Bàn tay của Lưu Truyền Sơn lơ lửng phía trên cách đầu Sở Mặc một thước, lạnh giọng nói:

- Đồ khốn khiếp, không phải là cảm thấy ta không dám giết cậu đấy chứ?

- Đường đường là hậu duệ của Đại Ma vương, có cái gì không dám làm chứ?

Sở Mặc thản nhiên nói.

Trong giây lát, Lưu Truyền Sơn ngơ ngẩn nhìn Sở Mặc:

- Cậu, cậu cũng biết sao?

- Không, ta cái gì cũng không biết, ta chỉ biết là, hiện giờ Linh Đơn Đường là nơi buôn bán đan dược lớn nhất cả Thiên giới thậm chí là toàn bộ giới tu hành.

Ta chỉ biết là hiện tại, Lưu gia trên đời này không hề làm việc gì ác cả.

Ta còn biết cao thấp của Lưu Gia hiện giờ đều là người nổi bật trong những tu sĩ Nhân tộc.

Thần sắc của Sở Mặc bình tĩnh nói:

- Còn lại, ta không biết gì cả.

Lưu Truyền Sơn trầm mặc lúc lâu mới thu hồi lại tay đang rachưởng, lạnh lùng hừ một tiếng:

- Đừng tưởng rằng cậu nói dễ nghe chút là ta sẽ cho con gái ta làm thiếp của cậu!

Tiểu tử, cậu nghĩ cũng đừng có nghĩ!

Rốt cục Sở Mặc nở một nụ cười gượng nói:

- Đại đương gia quả nhiên là đại năng của Nhân Tộc...

Ma tộc có thiếp sao?

- Phì!

Lưu Truyền Sơn lạnh lùng trừng mắt Sở Mặc:

- Liên quan cái rắm gì đến cậu?

Khóe miệng Sở Mặc giật giật, thầm nghĩ: Như thế nào đám đại lão này cả đám nhìn thì uy nghiêm trang trọng nhưng khi mới mở miệng nói chuyện lại đều cùng một đức hạnh thế này?

Tu dưỡng của các người để đâu hết rồi?

Bởi vì cha hắn Sở Thiên Cơ cũng là giọng điệu này.

- Ta hỏi cậu, người con gái của cậu gọi con gái của ta đi là có mục đích gì?

Thị uy à?

Con gái của ta có huyết mạch thuần khiết, là Công chúa Ma tộc chính tông!

Lưu Truyền Sơn từng có chết cũng không muốn gả con gái cho Sở Mặc, chẳng biết tại sao chợt hơi thay đổi suy nghĩ.

Sở Mặc hơi bất đắc dĩ nói:

- Tiểu Vũ không có ác ý gì đâu.

- Ta mặc kệ! con gái của ta phải làm vợ cả của cậu!

Lưu Truyền Sơn nổi giận đùng đùng nhìn Sở Mặc:

- Nếu không không bàn gì nữa!

Hừ!

Dựa vào cái gì chứ?

Công chúa của Tinh Linh tộc thì sao?

Con gái của ta cũng là một Công chúa chính tông của Ma tộc đó!

-----o0o-----

Chương 1653: Gọi thúc thúc (1)

Chương 1653: Gọi thúc thúc (1)

- Cha!

Từ rất xa truyền đến tiếng nói vừa thẹn vừa giận của Lưu Vân:

- Người nói cái gì vậy chứ?

Lưu Truyền Sơn hầm hừ nói:

- Ta nói gì sai chứ?

Tên khốn này rõ ràng cái gì cũng đã biết, con sớm đã nói cho hắn biết rồi mà?

Đúng là con gái chỉ hướng ra ngoài, bí mật gì cũng không giữ được.

Như bây giờ con không gả cho hắn thì còn có thể gả cho ai?

Chẳng nhẽ con gái của Lưu Truyền Sơn ta phải làm gái lỡ thì cả đời hay sao?

- Cha, người nói gì vậy?

Vì sao con phải gả cho hắn?

Không gả cho hắn thì không ai muốn cơ chứ?

Lưu Vân tức đến đỏ cả mặt, thật ra chủ yếu là xấu hổ.

Điều này cũng có nguyên nhân trong lời nói vừa rồi Kỳ Tiêu Vũ nói với nàng.

- Lưu Vân, ta tìm cô không có ý gì khác, càng không có ác ý gì cả.

Ta biết, giữa cô và Sở Mặc có chút chuyện.

- Cô biết?

Cô biết cái gì?

Lưu Vân có chút bối rối, nàng vẫn ngỡ rằng chuyện này là bí mật lớn nhất của nàng!

Không nghĩ tới lại sớm đã bị người ta biết được, hơn nữa...

Còn là "tình địch" của nàng nói ra.

Điều này làm cho trong lòng Lưu Vân vô cùng xấu hổ.

- Cô đừng trách hắn, không phải hắn cố ý nói với ta những chuyện đó.

Chỉ có điều...

Chỉ có điều hắn vẫn không biết nên làm như thế nào đối mặt với cô.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng nói:

- Ta nói chuyện này hoàn toàn không phải là vì làm nhục gì cô, dù sao năm đó là cô cứu hắn.

- Năm đó nếu ta không làm thì hắn cũng không có việc gì, đúng không?

Lưu Vân hôm nay thấy Sở Mặc uống rượu độc, trong lòng cũng đã hiểu rõ đôi điều.

Kỳ Tiêu Vũ giật mình, gật gật đầu, sau đó nói:

- Đúng thế.

Lưu Vân sau khi trầm mặc một lúc lâu mới cười gượng nói:

- Nói như vậy, năm đó ta làm vậy không phải là cứu hắn, thật ra đã cứu chính mình... sau đó cũng chẳng khác gì là áp đặt hắn.

Nói thí dụ như, trách nhiệm, là thế này phải không?

Vừa mới trải qua cái chết của Cửu thúc, cảm xúc của Lưu Vân không ổn định.

Hơn nữa người tìm đến nói chuyện này với nàng lại là Kỳ Tiêu Vũ, người có thân phận mẫn cảm nhất!

Cho dù là Thủy Y Y tìm nàng nàng cũng sẽ dễ chịu hơn một chút.

Bởi vì nói thật lòng, nàng đấu với Thủy Y Y hoàn toàn không rơi vào thế hạ phong.

Tất cả mọi người đều giống nhau!

Nhưng người trước mặt thì không được.

Vị này lúc bắt đầu đã chiếm giữ toàn bộ trái tim của Sở Mặc, cho tới bây giờ đã hoàn toàn đi tới cùng với Sở Mặc.

Lại nói tiếp, đừng nhìn Thủy Y Y cùng Sở Mặc còn có hôn ước, nhưng ở trước mặt vị này vẫn vô dụng mà thôi.

Bởi vì nàng ấy mới là nữ tử mà Sở Mặc yêu nhất.

Chuyện như này tuy rằng không muốn thừa nhận, nói ra lại có chút bi ai, nhưng là sự thật.

Sự thật không thể nào chối cãi được.

Trên đời này, người ưu tú có rất nhiều, nhưng cố tình các nàng đều thích cùng một người nam nhân.

- Không phải như thế.

Kỳ Tiêu Vũ hạ giọng nói:

- Cô là người của Sở Mặc, là một người con gái đầu tiên của hắn.

Địa vị của cô trong suy nghĩ của hắn không giống người khác.

Cho dù biết rõ lời nói của Kỳ Tiêu Vũ không phải nói thật nhưng trong lòng Lưu Vân vẫn cảm giác được chút ấm áp.

Bởi vì người nói, là Kỳ Tiêu Vũ.

- Vậy hôm nay cô tìm ta là muốn nói chuyện gì?

Lúc này ngược lại Lưu Vân hơi căng thẳng nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ khẽ mỉm cười:

- Gả cho hắn đi.

- Không thể nào!

- Vì sao?

- Ta không muốn cùng một nữ nhân khác chia sẻ hắn.

- Có thể không chỉ có một, ít nhất là không chỉ mình ta!

...

Vẻ mặt Lưu Vân không biết nói thêm gì nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Cô không ghen sao?

Nhìn hắn ở cùng nữ nhân khác cô không ghen tị sao?

Trong lòng cô không hận sao?

Không thấy phiền à?

Không muốn xé nát những nữ nhân kia à?

- Không muốn.

- Vì sao?

Ta không tin!

- Bởi vì ta thương hắn, hắn nhíu mày ta đã không vui rồi.

- Cô đây là đang yêu một cách ngu ngốc, ngu xuẩn!

Nam nhân gọi cô là loại nữ nhân chỉ giỏi chiều chuộng thôi.

Dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì cô lại làm mình phải uất ức như vậy?

- Vấn đề là ta cũng không thấy ta phải chịu oan ức gì.

Chỉ cần hắn vui vẻ thì ta đã cảm thấy thế giới của ta tràn đầy ánh mặt trời rồi.

- Cô thật ngốc, thật sự, Kỳ Tiêu Vũ, cô là Tinh Linh tộc đúng không?

Nghe nói yêu cầu đầu tiên của Tinh Linh tộc đối với người yêu chính là trung chinh.

Thiệt cho cô còn là một Công chúa, cô làm sao lại 'hiếm thấy' như vậy?

- Bởi vì hắn không phải Tinh Linh mà, dựa vào cái gì mà ta phải dùng quy củ của Tinh linh tộc để yêu cầu hắn chứ?

Lại nói, từ lâu ta đã rời khỏi Tinh Linh tộc rồi.

Bây giờ ta là một Tinh Linh từng đọa lạc, lại được hắn mạnh mẽ kéo lại trở thành một cô gái nhỏ mà thôi.

Vẻ mặt Kỳ Tiêu Vũ chăm chú nhìn Lưu Vân:

- Cho nên, hắn là ông trời trong mệnh của ta, là tất cả của ta!

- Cô, còn có Cửu thúc... các người đều mất hết não rồi!

Đến cuối cùng, Lưu Vân tức đến không còn gì để nói, nổi giận đùng đùng nói:

- Chỉ số thông minh của các người đều có vấn đề cả rồi!

- Cô có thương hắn không?

Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên hỏi.

- Ha ha, ta mới không thèm thương hắn!

Lưu Vân cười lạnh phủ nhận.

- Vậy cô thích hắn à?

Kỳ Tiêu Vũ rất kiên trì, nhìn Lưu Vân:

- Nếu để cô gả cho người đàn ông khác, cô có chấp nhận không?

Lưu Vân rốt cục cũng yên lặng, sau đó căm tức nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Cô cái người phụ nữ này thật là kỳ quái.

Cô đây là đang giúp người đàn ông của cô mai mối đấy à?

- Đúng đó, hắn không tiện nói, hắn đang lâm vào thế khó xử, ta không thể để hắn khó chịu như vậy được.

Ta thay hắn nói là được rồi.

Kỳ Tiêu Vũ rất nghiêm túc nói:

- Nếu cô biết ta từng phải trải qua cái gì có lẽ cô sẽ hiểu ta được chút.

Nhưng mà, chuyện như này chỉ nói với tỷ muội nhà mình thôi.

Lưu Vân tức đến mức cười phì một tiếng, nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Ta thực sự chưa từng thấy người đàn bà nào như cô!

- Bây giờ không phải là gặp rồi sao?

Kỳ Tiêu Vũ nghiêm túc trả lời.

Hai người nói chuyện với nhau dừng ở đây.

Bởi vì các nàng nhìn thấy Lưu Truyền Sơn và Sở Mặc rời đi cùng nhau, đều có chút bận tâm nên cùng đi theo.

Không nghĩ tới vừa mới tới nơi đã nghe thấy Lưu Truyền Sơn ở bên cạnh bức hôn, còn yêu cầu phải cho con gái của mình làm vợ cả nữa.

Bên này con gái sống chết từ chối, bên kia cha mình lại đang bận làm mai kéo thuyền, còn đề xuất nhiều yêu cầu khiến Lưu Vân cảm thấy khó chịu như vậy, cho nên Lưu Vân buồn bực nói ra lời nói kia.

-----o0o-----

Chương 1654: Gọi thúc thúc (2)

Chương 1654: Gọi thúc thúc (2)

Đây cũng là một loại phản ứng bản năng của một cô gái khi xấu hổ, hờn dỗi thuần túy.

Ai ngờ Lưu Truyền Sơn lại trừng hai mắt, cười lạnh nói:

- Người khác cha đây chướng mắt!

Sau đó Lưu Truyền Sơn trừng mắt nhìn vẻ mặt Sở Mặc xấu hổ đứng đó, hầm hừ nói:

- Tiểu tử này còn có thể miễn cưỡng hợp mắt....

Lưu Vân và Kỳ Tiêu Vũ đều không biết nên nói gì nữa.

Lúc này, Lưu Vân có ý đồ giữ lại cho mình chút mặt mũi.

Nàng là mỹ nữ hoa thơm tuyệt đại, tu vi cũng đầy đủ, tuổi còn trẻ đã là một Nữ Đế, tại sao phải xin được gả cho người khác chứ?

Lúc này, nàng theo bản năng quên chuyện Kỳ Tiêu Vũ cố gắng muốn lôi kéo nàng thành tỷ muội.

Nàng nhìn cha của mình, nghiêm túc nói:

- Cha, người không phải đã nói huyết thống gia tộc của chúng ta...

- Khụ khụ, trước khác nay khác.

Lưu Truyền Sơn đột nhiên trở nên nghiêm túc, chắp tay sau lưng dáng vẻ cao nhân đắc đạo, thản nhiên nói:

- Tuy là huyết thống của gia tộc chúng ta vô cùng cao quý, người bình thường không có tư cách theo được.

Nhưng vấn đề là con gái của ta sớm muộn gì cũng phải lập gia đình mà?

Gia đình có huyết thống cao quý như chúng ta đã không tìm được nữa.

Như vậy làm sao bây giờ?

Cũng chỉ có thể i để tiến thôi...

Lưu Vân vô lực nhìn thoáng qua cha của mình, trong lòng lại kỳ lạ nảy ra một ý kiến khác: Huyết mạch của nhà Sở Mặc hình như không hề kém nhà mình mà?

Nhà mình là huyết mạch vương thất Đại Ma vương, Sở Mặc người ta cũng là huyết mạch Chuẩn Thánh ở Viêm Hoàng ĐạiVực này!

Chớ nói chi là mẹ của Sở Mặc trong truyền thuyết dường như có huyết mạch cường đại và cao hơn nhiều!

Làm sao kém so với huyết mạch Đại Ma vương nhà mình?

Nhưng mà Lưu Vân cuối cùng cũng không nói lời này ra miệng, nếu không thế nào cũng làm cha nàng ấy tức chết mất.

Lúc này, Sở Mặc nhìn Lưu Truyền Sơn bỗng nhiên hạ giọng nói:

- Tương lai sẽ có một ngày Ma tộc giáng thế, Đại đương gia...

- Tiểu tử thối, cậu còn gọi ta là Đại đương gia?

Vẻ mặt của Lưu Truyền Sơn nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Gọi một tiếng thúc thúc sẽ làm nhục Sở gia nhà cậu à?

...

Lưu Vân ở một bên che mặt, hoàn toàn không còn mặt mũi gặp người.

Nàng đột nhiên cảm giác rằng trên đời này không có mấy người bình thường!

Tất cả đều thật 'hiếm' thấy!

Người phụ nữ của Sở Mặc chấp nhận, tỉ mỉ chọn người phụ nữ khác cho Sở Mặc, lôi kéo nàng trở thành tỷ muội của nàng ấy.

Cha nàng bên này lại thật đáng xấu hổ.

Ngay từ đầu nói khí phách như vậy, mạnh mẽ cứng rắn như vậy, gì mà muốn đánh chết tiểu tử kia, cái gì mà huyết mạch của Đại ma vương không thể bị vấy bẩn...

đủ lời nói độc ác nói thật là khí phách!

Bây giờ thật buồn cười, dáng vẻ như tiểu tử cậu không cưới con gái của ta thì ta sẽ trở mặt với cậu, còn bắt người ta gọi là thúc thúc, người sao không bắt người ta gọi là nhạc phụ đi?

Khoan hãy nói, Lưu Truyền Sơn thật sự có suy nghĩ này!

Chỉ có điều ngay trước mặt Kỳ Tiêu Vũ, ông ấy thật sự không có mặt mũi nói ra.

Lúc này lại thêm một người đến giúp vui.

Lưu Phong đi từ trong núi ra, cau mày nói:

- Ở đây tranh cãi ầm ĩ cái gì vậy?

Aiz nha, tỷ phu?

Sao huynh lại tới đây?

Kỳ Tiêu Vũ đứng ở bên cạnh Sở Mặc cũng không nhịn được cúi đầu cười thầm, trong lòng tự nhủ cái nhà có huyết thống Đại ma vương Ma tộc này đều thật hiếm thấy.

Dáng vẻ của bọn họ ngay cả huyết thống đều là Ma tộc nhưng bản tính, cách đối nhân xử thế có khác gì Nhân loại chứ?

Cho nên, huyết mạch ấy à, Kỳ Tiêu Vũ thật sự không chút để ý.

Bởivì bản thân nàng cũng không phải là loài người, nàng là Tinh Linh chính tông.

Đương nhiên, huyết nô thì lại không thể được.

Đó không phải huyết mạch sinh linh, đó là cố gắng!

Lưu Vân ngay cả che mặt cũng lười, bởi vì mặt mũi của nàng đã đen hoàn toàn, hung hăng chừng mắt nhìn Lưu Phong, sau đó bỗng nhiên lôi kéo Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Tiểu Vũ, đi, ta dẫn cô tới khuê phòng của ta.

Đám xú nam nhân này ngay cả chút ý tứ cũng không có!

- Được!

Kỳ Tiêu Vũ vui vẻ đồng ý, sau đó tự nhiên cười nói với Sở Mặc, thản nhiên đi cùng Lưu Vân.

Ném luôn ba người đàn ông ở đây ngơ ngác nhìn nhau.

Lưu Phong thầm nói:

- Tức cái gì chứ?

Vừa tỉnh lại đã giống như toàn bộ thế giới thay đổi rồi vậy.

Lưu Truyền Sơn trừng mắt nhìn con của mình:

- Nói hươu nói vượn cái gì?

Khi nào mà hắn đã thành tỷ phu của mày rồi hả?

Lưu Vân bên kia vẫn chưa đi xa, dưới chân lảo đảo một cái, mặt và cổ đều đen lại, thầm nghĩ:

- Mới rồi thiếu chút đã buộc người ta gọi là nhạc phụ là ai ấy nhỉ?

Lúc này, Sở Mặc thở dài, ôm quyền thi lễ với Lưu Truyền Sơn:

- Tiểu chất Sở Mặc bái kiến thúc phụ.

- Ừ.

Lưu Truyền Sơn muốn giữ mặt mũi một chút, nhưng sau đó ông ta cũng có chút nhụt chí, thở dài nói:

- Được rồi, tiểu tử, ta cũng không làm khó dễ cậu nữa, chuyện của người trẻ tuổi, mấy người trẻ các cậu tự mình giải quyết cho tốt.

Đi nào, đi cùng ta uống chút rượu.

- Lần này... không phải rượu độc đấy chứ?

Sở Mặc cười gượng nói.

Mấy chén rượu độc lúc trước của Phùng Xuân khiến lúc đó hắn thật sự bị tổn thương.

Nhưng sau cũng hiểu được, Phùng Xuân không có ý muốn hại hắn.

Chỉ là cách thức làm việc có chênh lệch một chút.

Nhưng ông ấy đã dùng tính mạng của mình để trả lại tất cả.

Cũng đủ rồi.

Lưu Truyền Sơn hung hăng trừng mắt nhìn Sở Mặc:

- Cậu cứ làm như độc dược không cần tiền vậy?

Sở Mặc gãi đầu, vẻ mặt vô tội đi theo, trong lòng tự nhủ: Ai biết được Linh Đơn Đường các người đang suy nghĩ cái gì trong lòng?

Độc dược đối với các người thật sự là không cần tiền cũng có thể có được cả đống, nghĩ muốn độc nào thì cũng có đủ cả.

Đoán chừng ngay cả độcdược có thể độc chết Bán thánh các người cũng có thể có được!

Lưu Phong lại vẻ mặt mờ mịt nhìn Sở Mặc, đi tới cạnh người Sở Mặc:

- Tỷ phu, có thể nói cho ta biết đã có chuyện gì xảy ra không?

Lưu Truyền Sơn hầm hừ, nói:

- Nhóc con, mày còn dám gọi cậu ấy là tỷ phu, lão tử đánh gãy chân của mày!

- Con có chọc vào ai đâu chứ?

Lưu Phong vẻ mặt vô tội.

Tiếp đó, Lưu Vân vẫn đi ra chuẩn bị bàn rượu và thức ăn cho ba người đàn ông.

Kỳ Tiêu Vũ về khoản này hoàn toàn không biết gì mấy, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Hơn nữa Lưu Vân cũng không thể bảo nàng ấy làm gì được.

Dù sao cũng là khách, chỉ có thể câu được câu không tán gẫu nhẹ nhàng.

-----o0o-----

Chương 1655: Quyết định của Lưu Truyền Sơn

Chương 1655: Quyết định của Lưu Truyền Sơn

- Mấy người làm sao biết được bí mật của nhà chúng ta vậy?

Lưu Vân hỏi:

- Chuyện này ta cũng chưa từng nói với hắn.

- Trước tiên chưa nói tại sao ta biết được, chỉ nói điều này đã: Cô đã nói nhiều bí mật như vậy cho hắn, hắn có thể không hoài nghi chút gìhay sao?

Bí mật này của cô không phải người bình thường có tư cách biết được.

Kỳ Tiêu Vũ khẽ cười nói.

Lưu Vân ngẫm nghĩ một chút, cười gượng nói:

- Lúc đó muốn nhắc nhở hắn nên cũng chưa từng nghĩ nhiều như vậy.

- Đúng vậy đó, lúc đó dự tính ban khi cô nhắc nhở hắn lại vì bảo hắn cứu ta.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng nói:

- Điều đó cũng là nguyên nhân vì sao ta công nhận cô và Thủy Y Y.

Các cô...

Có lẽ sẽ ghen tị, sẽ đố kỵ, sẽ không muốn chia sẻ một người đàn ông với người khác, nhưng bản chất của các cô đều thiện lương.

- Aiz...

Oan nghiệt.

Lưu Vân thở dài một tiếng.

Kỳ Tiêu Vũ nói tiếp:

- Về phần tại sao lại biết tỷ mỉ như vậy, được rồi, tuy là cô còn chưa đồng ý trở thành tỷ muội của ta, tuy nhiên, ta nghĩ đây cũng không phải vấn đề gì lớn.

Ta có thể nói cho cô biết.

Lưu Vân một bên nấu ăn, một bên tò mò nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Cô nói xem.

- Hai món Hắc Ám Thánh Khí kia...

Kỳ Tiêu Vũ nói xong, giơ cổ tay lên, vòng tay đen như ngọc lóe lên một tia sáng nhàn nhạt.

Mắt Lưu Vân hơi nhíu lại, thông qua cha mình, nàng đã biết lai lịch của thứ này.

- Trên thực tế, chúng nó vốn không thuộc về Ma tộc, chúng nó đến từ La Thiên Tiên Vực, hơn nữa, không phải Chuẩn Thánh Khí mà là Thánh khí thực sự.

Bởi một vài nguyên nhân nên chúng chọn tự nhậpma, ra khỏi La Thiên Tiên Vực, rơi vào Ma giới.

Kỳ Tiêu Vũ sâu kín nói.

- Nói cách khác, ông ngoại của ta lúc có được chúng thì chúng đã là hai món Ma khí rồi?

Vẻ mặt Lưu Vân kinh ngạc.

- Ông ngoại cô?

Kỳ Tiêu Vũ cũng không biết chuyện này.

Tiếp đó, hai nữ nhân ở tại chỗ cô một lời ta một câu nói lại toàn bộ chuyện này với nhau.

Đoạn đối thoại của các nàng cũng không cố ý che dấu.

Tuy rằng phòng bếp cách hơi xa phòng khách nhưng đối với ba người đàn ông thì không chút đáng kể, tất cả đều có thể nghe được.

Ngay cả Lưu Phong, vẻ mờ mịt và tùy tiện trên mặt cũng đã biến mất, nghiêm túc lắng nghe.

Thật lâu sau, Lưu Truyền Sơn thở dài một tiếng, nhìn Sở Mặc:

- Cho nên lần này, sau khi cậu trở về đã biết được tất cả, đúng không?

Sở Mặc gật gật đầu.

Lưu Truyền Sơn hừ một tiếng:

- Vậy sao không tiếp tục trảm yêu trừ ma?

Chúng ta là Ma tộc, là kẻ thù không đội trời chung tới Nhân tộc.

Sở Mặc nhìn ông ta một cái:

- Năm đó ở thời đại của ông nội ta, nếu như muốn trảm yêu trừ ma, sinh linh của Viêm Hoàng Đại Vực dĩ nhiên sẽ gặp phải cảnh lầm than, nhưng Ma tộc... có năng lực còn dư lại được bao nhiêu?

Lưu Truyền Sơn hơi ngẩn ra.

Lưu Phong ở một bên thì thào:

- Lúc đó, thế lực của Nhân Tộc đã vượt xa ma tộc nhiều.

Nếu thật sự khai chiến, chỉ sợ Ma tộc có nguy cơ hoàn toàn diệt tộc.

Lưu Truyền Sơn chỉ hừ một tiếng, cũng không phủ nhận.

Sở Mặc nói:

- Nếu năm đó ông nội của ta cũng không làm như vậy, ta đây tại sao phải làm như vậy?

Lưu Truyền Sơn cười lạnh nói:

- Cậu không nghĩ như vậy không có nghĩa là Ma tộc sắp giáng thế cũng nghĩ như vậy!

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lưu Truyền Sơn:

- Chỉ cần thúc phụ không nghĩ như vậy là được rồi.

Lưu Truyền Sơn trầm mặc, ông ta trầm giọng nói:

- Nhưng dù sao ta cũng là Ma tộc.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Người con gái ta yêu nhất là Tinh Linh tộc.

Lưu Truyền Sơn đầu tiên là đồng ý gật đầu, sau lập tức trừng mắt nhìn Sở Mặc.

Trước mặt "cha vợ" như ông ta mà nói tới một người con gái khác hắn yêu nhất, lá gan của tiểu tử này thật là lớn, muốn ăn đòn.

Đáng tiếc, hình như là không đánh được.

Điều này mới làm cho người ta buồn bực.

Nếu có thể đánh được thì ông ta đã sớm ra tay, còn để đến bây giờ sao?

Lưu Truyền Sơn thông qua một vài chuyện cũng hoàn toàn thấy rõ ràng thực lực của Sở Mặc.

Nhất là năm đó, mặc dù ông ta không nói với con gái nhưng vẫn nghĩ trong lòng: nếu Sở Mặc thật sự có thể còn sống trở về, như vậy sẽ gả con gái cho hắn, sợ gì chứ?

Cái gọi là huyết mạch Vương thất Ma tộc, Ma tộc chính thống, Công chúa Ma tộc...

điều đó thật ra sớm như mây khói.

Bây giờ nói điều đóvới ai?

Ai sẽ đồng ý?

Sinh sống ở Nhân giới này nhiều năm như vậy, trên người của bọn họ tuy rằng còn giữ huyết thống của Ma tộc. nhưng thật ra có khác gì một Nhân tộc chứ?

Cái gọi là kiên trì, chẳng qua là kiên trì chút kiêu ngạo cuối cùng sâu trong nội tâm của mình thôi.

Ông ta nhìn Sở Mặc:

- Vậy ý của cậu là cậu đồng ý hôn sự này rồi hả?

Tiểu tử con cái của ta không thể chịu uất ức được.

Lúc này, Lưu Vân bưng khay, mâm đi tới, sẵng giọng:

- Cha!

- Aiz, được rồi được rồi, con gái lớn không dùng được, cậu xem, chút ý tứ cũng không có, đây còn chưa có gì đâu mà đã hướng về người ta rồi.

Lưu Truyền Sơn quệt miệng, thầm nói:

- Năm đó vợ ta cũng như thế này, đây thật đúng là nề nếp gia đình rồi...

Lưu Vân trừng mắt nhìn cha của mình, sau đó do dự một chút, nói:

- Cha, chuyện của mẹ con...

Sắc mặt của Lưu Truyền Sơn lập tức trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói:

- Lôi chuyện này ra làm gì?

- Con muốn..

Đôi mắt của Lưu Vân hơi đỏ lên, hôm nay cái chết của Phùng Xuân làm nàng vô cùng xúc động, vô tình nghĩ tới mẹ của mình.

Sở Mặc nhìn Lưu Truyền Sơn, sau đó nói:

- Về chuyện này, ta nghĩ, có thể đợi hai mươi năm sau rồi tính toán với bên Ma tộc.

Lưu Truyền Sơn mạnh mẽ ngẩng đầu, trong ánh mắt bắn ra hai tia sáng nhìn Sở Mặc:

- Cậu có thể đánh lui Ma tộc sao?

Sở Mặc lắc đầu:

- Chuyện như này ai có thể đảm bảo được?

Một đám Chí Tôn đều giáng thế nơi này, dựa vào một mình ta sao có thể ngăn cản được toàn bộ?

- Vậy ý của cậu là?

Lưu Truyền Sơn hơi nhíu mày, nhìn Sở Mặc.

Chuyện này chẳng những liên quan tới tương lai vận mệnh của toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực, mà còn liên quan đến tương lai của Lưu gia họ!

Vợ của ông ấy có thể bỏ được tình trạng ngất hàng năm này hay không phải xem hai mươi năm sau rồi.

Lại nói tiếp, chuyện này vẫn là công lao của Sở Mặc.

Trước đó Lưu Truyền Sơn nằm mơ cũng không nghĩ tới Sở Mặc thật sự có thể thành công.

Cho dù là chỉ có thể ngăn cản Ma tộc hai mươi năm, nhưng điều này... cũng đã có năng lực nghịch thiên rồi!

Đổi lại là ông ta tuyệt đối không có sự nắm chắc và tin tưởng làm được như này!

-----o0o-----

Chương 1656: Tiểu Hồng, ngươi ăn nói cho hẳn hoi (1)

Chương 1656: Tiểu Hồng, ngươi ăn nói cho hẳn hoi (1)

Nhất là đối mặt với loại tồn tại như Huyết Ma Lão Tổ, còn thêm cảmột Chí Tôn Tần Thương, bây giờ Lưu Truyền Sơn cũng không biết Sở Mặc rốt cuộc là làm sao làm được.

Nhưng chuyện này, ông ta cũng không hỏi.

Có một số việc ông ta không thể tùy tiện hỏi.

Đây là quy củ, cũng là giới hạn chót.

Đương nhiên, nếu Sở Mặc đồng ý nói, ông ta vẫn rất muốn biết.

- Ý của ta là hai mươi năm về sau, chuyện này có lẽ sẽ có thay đổi.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lưu Truyền Sơn:

- Kỳ thật bên thím... ta nghĩ đã có thể gọi bà ấy tỉnh lại rồi.

Thời gian hai mươi năm, ta nghĩ các người sẽ rất hạnh phúc.

Lưu Phong và Lưu Vân ở một bên đôi mắt nháy mắt đã đỏ lên.

Tìnhthương của mẹ, điều có vẻ như đơn giản này bọn họ lại chưa từng được hưởng thụ.

Đây là yêu cầu xa vời nhất của họ.

Lưu Truyền Sơn trong nháy mắt đã hiểu ý của Sở Mặc.

Ông ấy cũng không tin, nhưng cho dù có tin hay không, hai mươi năm sau đều phải đối mặt với chuyện này!

Nói một cách khác, cho dù là vợ của ông ấy, vị tiểu công chúa của Ma tộc iếp tục hôn mê 20 năm, tới hai mươi năm sau Ma tộc tới cửa nhất định phải thanh toán sòng phẳng chuyện này!

Cùng với đó còn không bằng sống hạnh phúc nốt 20 năm tiếp theo.

Chuyện tương lai thì để tương lai tính đi!

Lưu Truyền Sơn cũng là một người thông minh tuyệt đỉnh, trong nháy mắt đã suy nghĩ thấu tất cả, cũng trong nháy mắt đã đồng ý với đề nghị này của Sở Mặc.

Con rể nhà mình có nói gì cũng sẽ không thể hại bọn họ được.

Nghĩ vậy, Lưu Truyền Sơn gật đầu nói:

- Được, chuyện này cứ làm thế đi!

Lưu Phong ở một bên thanh âm có chút run rẩy hỏi:

- Cha, chúng ta...

Thật có thể nhìn thấy mẹ à?

Lưu Truyền Sơn gật đầu:

- Muốn không?

Lưu Phong dùng sức gật đầu:

- Nằm mơ cũng muốn!

Lưu Vân ở một bên, lệ đã rơi đầy mặt.

Kỳ Tiêu Vũ cũng cảm thán, nghĩ người ta đều có cha mẹ, nàng không có cũng là một khuyết điểm lớn.

Nhưng mà nàng có Sở Mặc cũng đủ rồi!

Nghĩ thế, Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, tự nhiên cười nói.

Ngày thứ 2 Sở Mặc mang theo Kỳ Tiêu Vũ cáo từ người nhà Lưu Vân, trước khi đi, Kỳ Tiêu Vũ cứ kéo Lưu Vân ra nói chuyện riêng rất lâu, sau đó mặt Lưu Vân đỏ bừng đẩy Kỳ Tiêu Vũ đi ra.

Trên đường đi, Sở Mặc có chút hiếu kỳ hỏi Kỳ Tiêu Vũ:

- Ngươi cùng nàng nói gì với nhau?

Lưu Kỳ Vũ cười hi hi nói:

- Chuyện bí mật của con gái, ngươi hỏi nhiều như thế làm gì?

Sở Mặc không kìm được đảo đảo mắt.

Lúc này, Kỳ Tiêu Vũ chạy đến gần ghé lên vai Sở Mặc lười biếng nói:

- Chúng ta đi Phiêu Diêu Cung đi, đi xem xem hậu cung của ngươi, ai ya, hoàng đế bệ hạ của ta, chất lượng của hậu cung của ngươi thật cao, tùy tiện tìm một người đều là hồng nhan kinh tài tuyệt thế đương thời.

Sở Mặc nói:

- Cái gì là hậu cung của ta, người đừng có nói linh tinh, làm hại sự trong sạch của người ta.

Kỳ Tiêu Vũ đếm đếm trên đầu ngón tay rồi nói:

- Thủy Y Y đúng không, đây là gia gia định thân, ngươi dám cự tuyệt?

Nàng ta đối vớingươi tốt như thế, ngươi nhẫn tâm cự tuyệt?

Sở Mặc trầm mặc, đối với Thủy Y Y hắn đích thực cảm thấy có lỗi với nàng, nhất là năm đó, khi hắn rời đi, câu nói kia quả thật làm hắn rất xúc động trong tim.

- Sau đó là Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, hai nàng ta, đều tính cả chứ?

Ngươi nhẫn tâm nhìn 2 nàng ta cô đơn đến già, không gả cho ngươi, bọn họ còn có thể gả cho người khác sao?

Kỳ Tiêu Vũ nói.

Sở Mặc tiếp tục trầm mặc, hắn ta đột nhiên cảm thấy trách nhiệm mà hắn phải gánh vác rất là trầm trọng.

Có chút tình, có ít người, ta thật không thể phụ người ta.

Sau đó, Kỳ Tiêu Vũ lại nói:

- Hoa Tiểu Nha, Hoàng Họa, ừ, các nàng dường như không có cái ý đó, nhưng Tần Thi và Đồng Ngữ chắc chắn là có!

Đối với các nàng, ngươi không những có ân cứu mạng, còn là có ân tái tạo, bọn họ cảm kích muốn lấy thân báo đáp, đó là đạo lý bình thường, hơn nữa ca ca của ta tốt như thế, bọn họ không thể nào không thích.

Sở Mặc xám xịt cả đầu.

Kỳ Tiêu Vũ lại cứ thế nói:

- Còn Phương Lan, đó là đồ đệ của huynh, cái này là không có khả năng, tuy nói là cưới đồ đệ của chính mình cũng không có gì là lớn lao, nhưng tiểu hài tử kia đối với ngươi chỉ sợ đều là sự sùng bái.

Này coi như không tính, còn Bình Bình?

Là tiểu nha hoàn ngươi thu nhận, nàng ta cũng được tính chứ, gả hay không gả cho ngươi là việc của người ta, cái này cũng có thể không tính, ta không cho rằng nàng thích ngươi đến mức không phải ngươi thì không lấy..

- Được rồi, đừng có ở đó mà tính toán nữa.

Sở Mặc đầu to như cái đấu, cảm thấy chuyện này còn đau đầu hơn phải đấu với một chí tôn.

Không được, không được, huynh đừng đánh đứt luồng suy nghĩ của ta, để ta nghĩ xem, còn có ai?

Thẩm Ngạo Băng, khụ khụ... cái này không đúng, nàng ta là dì của Tinh Tuyết.

Hoa Tam Nương... ngoa, nàng là mẹ của Hoa Tiểu Nha, Thẩm Ngạo Băng cũng coi như thôi, Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ hai nàng?

Hai nàng ta năm đó rất có hảo cảmvới ngươi, điều này là nhất định rồi, nhưng sau khi hai nàng ta kiến thức được thế giới phồn hoa, chưa chắc còn có thể nghĩ như thế.

Nếu quả thực vẫn giữ được tấm lòng son, thì thu cũng được.

Kỳ Tiêu Vũ cau mày trầm tư suy nghĩ.

Việc hối hận nhất bây giờ của Sở Mặc chính là trong năm năm kia nói với Kỳ Tiêu Vũ về tất cả mọi người, mọi việc.

Cho nên bây giờ Kỳ Tiêu Vũ quả thực đều quá hiểu về những người bên cạnh hắn.

Nàng lại còn thông minh như vậy nên đoán lòng người rất là chuẩn.

Gần như ai nàng ta cũng đều có thể nói đến điểm chính yếu.

Kỳ Tiêu Vũ vẫn còn ở bên kia nhỏ giọng thầm thì:

- Thiên giới bên này, có ai?

Đúng rồi, đúng rồi, Tiên giới ở bên kia vẫn còn sót hai muội tử, nhưng hai muội tử này, ừ, bọn họ đối với ngươi, chắc cũng chỉ là có hảo cảm mà thôi, ca ca của nhà ta, ai mà không có hảo cảm cơ chứ, các nàng lúc trước đều có mối tình đầu, có thể càng dễ dàng chấp nhận nơi phồn hoa nơi thiên giới, hơn nữa Phiêu Diêu cungcường thịnh như thế này, muốn theo đuổi các nàng có hàng tá, hàng tá người, ừ, như thế này, chỉ cần không phải một lòng một dạ muốn gả cho huynh, thì chúng ta cũng không thèm báu gì.

Sở Mặc không kìm nổi liếc mắt, trong lòng tự nhủ đây là việc gì a?

Kỳ Tiêu Vũ vẫn chưa dừng lại, tiếp tục nói:

- Còn có a, Thiên giới bên này Tư Đồ Đồ, cái tiểu nha đầu kia, năm đó còn lấy cung tiễn bắn người, ta không cho ngươi cưới ả.

Sở Mặc mặt xám ngoét, trong lòng nghĩ người ta cũng chưa từng nghĩ là sẽ gả cho ta.

-----o0o-----

Chương 1657: Tiểu Hồng, ngươi ăn nói cho hẳn hoi (2)

Chương 1657: Tiểu Hồng, ngươi ăn nói cho hẳn hoi (2)

- Sở Thanh...Ách, đó là tỷ tỷ của chúng ta, không tính.

Kỳ Tiêu Vũ chớp chớp mắt. nhìn Sở Mặc:

- Như thế chỉ còn lại 2 người thôi, Hồ Điệp Tiên Tử?

ồ, Người ta chỉ tỏ ra chỉ đơn thuần là người tùy tùng của huynh, tuy trên danh nghĩa mà nói, hoàn toàn thuộc nhóm tùy tùng.

Nhưng việc tùy tùng gả cho người khác, trước đây cũng không phải chưa có, hơn nữa, trong giới tu hành, đại đa số nữ tu đều không lấy đạo lữ...

đó mới là lựa chọn chân chính!

Hai câu này của Kỳ Tiêu Vũ coi như nói ra bản chất, bởi vì trong mắt kẻ tu hành, tu hành mới là chuyện quan trọng nhất, có đạo lữ tất nhiên sẽ phải phân tâm, sẽ khó tránh khỏi tu hành bị chậm trễ, cho nên trong giới tu hành, rất nhiều nữ tu đều chọn lựa sẽ không gả cho ngườikhác.

Càng tu luyện lên cảnh giới cao, càng dễ chọn cô độc sống đến già.

Tựa như người nổi tiếng nhất Thiên giới, Phiêu Linh Nữ đế Mạnh Phương Hoa, cuộc hôn nhân ngắn ngủi năm đó, chỉ là vì nàng ta thực hiện lời hứa.

Sau đó vẫn bảo vệ tấm thân trong trắng, rồi tự đo đi xa, cho đến khi cuối cùng, sống ba đời cho đến khi hóa đạo, cũng không có chọn đạo lữ.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Như thế cuối cùng còn có Nguyệt Khuynh Thành!

Ánh mắt nhađầu kia nhìn ngươi như muốn rỏ nước, rõ ràng là muốn làm người phụ nữ của huynh.

Nói xong, nàng cười dài nhìn Sở Mặc, nào để ta đếm cho huynh:

- Lưu Vân, Y Y, Nhất Nương, Tinh Tuyết, Tần Thi, Đổng Ngữ, Nguyệt Khuynh Thành.

- Chỉ có thế thôi sao?

Mới có bảy người, sao mà ít như thế.

Trong đó, hai nàng Tần Thi và Đồng Ngữ còn có thể chọn tu hành, cả đời không lấy chồng.

Ai nha, ca ca, ta phát hiện, ca ca bao lâu nay ưu tú như thế, mới có vài cô nương này một lòng một dạ đối với huynh?

Bởi vì cho dù là Nhất Nương và Tinh Tuyết, tâm tư các nàng bây giờ đều dành cho Phiêu Diêu cung và tu hành rồi, bây giờ thật lòng muốn gả cho huynh chỉ còn có Lưu Vân, Y Y, còn có Nguyệt KhuynhThành cái cô tiểu nha đầu ngốc nghếch, mới có bốn.

Này, này..

điều này cũng...

- Điều này cũng làm sao?

Sở Mặc liếc mắt, cũng không còn sức đi giải thích gì nữa với Kỳ Tiêu Vũ.

Dù sao hắn cũng cảm thấy, lần này sau nàng khi khôi phục hoàn toàn, liền giống một người khác, thoạt nhìn đầu óc đều linh hoạt như là chưa xảy ra chuyện gì, nhưng mà làm sao tự nhiên biến thành một người khoan dung độ lượng?

Đây rõ ràng là quá không hợp lý!

Kỳ Tiêu Vũ lúc này ôn nhu nhìn Sở Mặc sau đó nhỏ nhẹ nói:

- Ca ca, có phải cảm thấy ta có chút lo chuyện không đâu không?

- Chuyện gả cho người khác đâu phải là chuyện không đâu.

Sở Mặc thở dài một tiếng:

- Chỉ cảm thấy như thế có chút ấm ức cho ngươi.

- Ta không có cảm thấy ấm ức.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nhàng dựa vào vai Sở Mặc nói:

- Huynh biết không?

Cái cảm giác linh hồn bị áp chế trong một góc, thân thể đều không thuộc về chính mình, có biết bao gian nan.

Cái cảm giác đó như sống không bằng chết, lý do ta còn kiên trì đến bây giờ chỉ duy nhất là vì chính huynh thôi.

Cho nên lúc đó, ta liền quyết định nếu ta có thể hồi phục lại, ta sẽ không để ý gì hết, chỉ cần ca ca cần ta là ta đã mãn nguyện rồi!

Việc của huynh chính là việc của ta, ca ca chau mày taliền không vui, ca ca cười, ta liền vui!

Chỉ đơn giản như vậy.

Sở Mặc kéo Kỳ Tiêu Vũ về trước hạ giọng nói:

- Vất cả cho muội rồi

- Không vất vả, không vất vả, những chuyện đó đều là những chuyện quý giá nhất mà ta trải qua.

Làm cho ta cảm ngộ được đạo hoàn toàn mới.

Kỳ Tiêu Vũ cười tủm tỉm, trên mặt không nhìn ra được nửa điểm đau thương và nỗi buồn:

- Ca ca là vương giả chân chính của thế gian, bên cạnh vương giả không có hồng nhan vây quanh thì còn gọi chi là vương giả?

Ta cảmthấy vẫn còn ít, đợi khi về chúng ta đánh lên La Thiên Tiên Vực, cướp công chúa trong hoàng tộc của bọn họ đi?

Sở Mặc vội lấy tay che miệng Kỳ Tiêu Vũ:

- Bà cô, chớ có nói lung tung...

- Uhm, bây giờ thực lực còn thiếu.

Hơn nữa, hoàng tộc bên đó, hình như đều là người nhà của ca ca.

Bỏ đi, chúng ta đi cướp con gái nhà người khác.

Con gái nhà nào cao quý chúng ta liền đi cướp nhà đó!

Kỳ Tiêu Vũ nói như đinh đóng cột.

Sở Mặc trợn trắng mắt, đột nhiên có loại cảm giác, tiểu nha đầu bên cạnh chính mình hình như còn trong tình trạng nhập ma chưa hoàn toàn thoát ly đi ra, trên đầu mọc một cái sừng, sau mọc ra một cái đuôi, đó là một ác ma chân chính.

Sau đó, hai người về đến Linh Đan thành, ở đây sau khi gọi Hư Độ và Nhuyệt Khuynh Thành cùng với Thanh Long ra, nhanh chóng bay về hướng trung bộ Thiên giới, về tòa thành Thiên Vực cổ xưa, bây giờ phải gọi là Phiêu Diêu thành.

Thanh Long uốn lượn, trong hư không chốc lát đi được nghìn vạn dặm, thần long nhìn thấy đầu không thấy đuôi, tốc độ gần đạt đến cựchạn.

Trên đường đi, bạch hổ không biết vì sao, đột nhiên không bạo động giống như trước nữa, ngoan ngoãn nằm sấp vào thân thể khổng lồ của Thanh Long, không biết là đang nghĩ gì.

Sở Mặc nhìn nó, đột nhiên hỏi:

- Ngươi có muốn về nhà không?

Bạch hổ nhìn Sở Mặc một cách lười nhác, ngoảnh mặt sang một bên chẳng buồn nói với Sở Mặc.

Lúc này, Thanh Long đột nhiên nói:

- Này ta nói cho biết, ta không đồng ý với kiểu như vậy đâu, nó là người của ta, ngươi muốn bắt nó đi, bản long sẽ liều mạng với ngươi.

- Người của ngươi?

Sở Mặc vẻ mặt kinh ngạc

Trên mặt Thanh Long tỏ vẻ đắc ý nói:

- Tối hôm qua,.. khụ khụ

- Không được nói!

Bạch Hổ đột nhiên hét lên, trong thanh âm đó, không có mấy chútphẫn nộ, nhiều phần là e lệ.

Trong lòng Sở Mặc mừng rỡ, không ngờ tên Thanh Long kia lại mạnh mẽ như thế, hình như đã âm thầm xử lý xong bạch hổ rồi?

Nếu như thế quả thực là rất tốt.

Hai thần thú cấp chuẩn chí tôn, sau này đối diện với ma tộc sẽ có chiến lực mạnh mẽ mà!

Nhóm người Sở Mặc, 2 ngày đi vạn dặm, sau vài ngày, đã tiếp cận đến Phiêu Diêu Thành.

Thanh Long to lớn lao đi trong hư không, không một chút che lấp đi khí tức, do đó khi còn cách Phiêu Diêu thành trămtriệu dặm đã bị phát hiện.

Một con rồng dài màu đỏ trong giây lát bay lên chiếm cứ không phận Phiêu Diêu thành, chiếc vảy màu lửa như một đám mây đỏ vô cùng lớn, chùm lấy hư không.

- Kẻ tới là ai?

Thanh âm uy nghiêm của Hỏa Long, vang vọng lên trong hư không, hóa thành tiếng ù ù, truyền khắp trăm triệu dặm bầu trời.

Thời khắc này không biết bao nhiêu người, mặt mày tôn kính ngẩng lên không trung nhìn cự long to lớn màu đỏ.

Bên này Thanh Long lập tức vui vẻ:

- Ây.

Tiểu Hồng, ngươi ăn nói hẳn hoi... không chừng ta sẽ cho ngươi mượn hai lạng chân long huyết, để ngươi thăng cấp thành chân long!

-----o0o-----

Chương 1658: Thiên giới chi Vương (1)

Chương 1658: Thiên giới chi Vương (1)

Tiểu Hồng?

Hai lượng chân long huyết?

Tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, ai mà thiếu đạo đức như thế?

Hỏa Long bên này trực tiếp nổi giận.

Nhưng nó còn chưa kịp nổi cơn liền nhìn thấy đám người bên trên Thanh Long.

Sở Mặc?

Đôi mắt Hỏa Long mở to, quả thực không thể tin vào mắt mình nữa, nó mở to miệng phát ra một tiếng rồng gầm cao vút và vang dội.

Tiếng gầm đó biến thành thanh âm ù ù vang vọng quanh quẩn giữađất trời.

Sở Mặc trên lưng Thanh Long, thấy hỏa long uốn lượn, trên mặt lộ vẻ vui mừng nhìn hỏa long nói:

- Hỏa long, đã lâu không gặp

- Ha ha ha, cuối cùng ngươi cũng trở về, thật tốt quá.

Hỏa long hưng phấn cười, giọng nói ù ù long trời nở đất.

- Tiểu Hồng, ngươi vẫn chưa trả lời ta?

Có muốn biến thành chân long hay không?

Thanh long tâm tình rất tốt liền trêu đùa hỏa long.

- Ta không phải là Tiểu Hồng!

Hỏa long liền tức giận nói, nhưng hơi thở trên người Thanh Long phát ra quả thật làm nó cảm thấy run rẩy, cảnh giới hai bên chênh lệch rất lớn, cái loại áp lực đến từ linh hồn làm hỏa long rõ ràng ở thế hạ phong.

- Được rồi lão bằng hữu

Sở Mặc vỗ vỗ vào đầu Thanh Long sau đó từ trong hư không đi tới

Lúc này, trong Phiêu Diêu cung bên trong Phiêu Diêu thành, Sở Mặc đột nhiên trở về, đã làm kinh động tất cả mọi người, hầu như ai nấy đều lập tức bay lên không trung!

Ngoại trừ một số trưởng lão danh dự không thường trú ở đây, còn lại mọi người tất cả đều đã đến!

Hồng Nguyệt và Tử Yên hai người dẫn đầu bay lên hư không, nhìn thấy Sở Mặc, khóe mắt của hai người có chút ướt át, các nàng mặc dù không cùng Sở Mặc đến chỗ Huyết Ma lão tổ, nhưng các nàng không khi nào là không bận tâm về Sở Mặc, hơn nữa áp lực các nàng phải gánh vác cũng vô cùng to lớn, nói các nàng không có đi tới tiền tuyến nên rất thoải mái thì không phải.

Trên thực tế, trấn thủ tại Thiên giới này, gánh nặng trên người các nàng cũng vô cùng trầm trọng, đồng thời còn phải canh cánh nỗi lo vềSở Mặc, cái loại cảm giác vô cùng nóng ruột nóng gan này, ngay cả chuẩn chí tôn Hồng Nguyệt ít khi dao động cũng đều phải chịu tra tấn.

Quan tâm quá sẽ loạn, đối với Sở Mặc, các nàng không thể không quan tâm.

Hiện giờ, rốt cục, nhìn thấy Sở Mặc trở về, cái loại vui vẻ này đều phát ra từ tận trong đáy lòng.

Tiếp đó, những người khác từng người từng người đều bay lên không trung.

Thập Đại Tổ sư của Phiêu Diêu cung: Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha, Hoàng Họa, Tần Thi, Đổng Ngữ, Phương Lan, Bình Bình, Lục Thiên Duyệt, Lục Thiên Kỳ... không thiếu một ai, tất cả đều xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Trong mắt tất cả mọi người nhìn về Sở Mặc đều hiện lên vẻ vui mừng.

Trước kia, khi ở Huyễn Thần giới, cũng đã từng gặp một lần, nhưng lần đó vì rất nhiều nguyên nhân, bọn họ chưa từng có thời gian trò chuyện tử tế.

Lúc này đây mới thật sự là gặp nhau ngoài hiện thực, cách lần chia tay khi đó đã là qua rất nhiều năm.

Đối với người tu hành mà nói, năm tháng tu hành là vô tận, đừng nói là mười mấy năm, cho dù là vài chục năm, vài trăm năm, đối với người tu hành mà nói cũng chỉ là trong nháy mắt, nhưng nếu trong lòng còn vướng bận, thì một ngày không gặp cũng như trải qua ba mùa thu.

Cho nên những người này sau khi nhìn thấy Sở Mặc, niềm vui phát ra từ tận sau trong trái tim đều không có lời nào có thể diễn tả được.

Nhất là Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, hai nàng nhìn thấy Sở Mặc thì không kìm được nước mắt rơi xuống.

Sau đó tất cả những người khác cũng đều đi ra chào Sở Mặc.

Những người này đều là những người trong đoàn trưởng lão của Phiêu Diêu cung.

Hắn thấy quá nhiều người quen, không có biện pháp nào chào hỏi hết mọi người, chỉ có cách ôm quyền:

- Cảm ơn, cảm ơn mọi người

Trong nhóm người, cha của Tần Thi, Tần Vũ Tông đứng ra nói:

- Phải nói là bọn ta phải cảm ơn mọi người, cảm ơn Sở thị nhất mạch đã cống hiến cho toàn bộ Thiên Giới.

Mặc dù không có tin tức rõ ràng, nói rằng trận pháp cuối cùng bị SởMặc phá vỡ, nhưng trải qua hơn năm mươi năm, Ma tộc không quay lại, Sở Mặc lại bình an quay trở về, điều này đã nói rõ ràng rồi,

Lúc này, càng ngày càng có nhiều người bay ra từ trong Phiêu Diêu thành, bọn họ mặc dù đều không phải là người của Phiêu Diêu cung, nhưng bọn họ đều là tu sĩ của Phiêu Diêu Thành, bọn họ đều muốn gặp người thanh niên cự phách trong truyền thuyết này.

Thủy Y Y cũng nằm trong số đó, nàng lại không đứng ra, bởi vì nàng nhìn thấy hắc y nữ tử xinh như hoa bên cạnh Sở Mặc.

Chỉ trong chốc lát, nàng đã nhận ra người con gái đó là ai.

Dù Sở Thanh trước đó không lặng lẽ truyền tin tức cho nàng, nàng cũng có thể đoán được.

Liếc nhìn xuống phía sau, ngay cả nàng cũng bị kinh ngạc.

Cảm thấy Sở Mặc vẫn luôn thích Kỳ Tiêu Vũ cũng không phải là không có đạo lý, cô gái như thế này, ngay cả con gái đều nhìn thấy là thích chứ chưa nói gì đến một nam nhân.

Diệu Nhất Nương và đám người Thẩm Tinh Tuyết, chưa dám tiến lên trước cũng là vì có Kỳ Tiêu Vũ đứng ở bên cạnh Sở Mặc, bọn họ không muốn để Kỳ Tiêu Vũ hiểu nhầm.

Mặc dù trong lòng vẫn cảm thấy có chút chua xót, nhưng thực tình bọn họ vẫn chúc phúc cho Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ sẽ đi đến cuối cùng.

Cũng chỉ có duy nhất bọn họ mới hiểu rõ, hai người Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ bọn họ phải trải qua biết bao gian nan mới có thể chân chính đến được với nhau.

Bọn họ đã phải trả giá rất nhiều!

Các nàng không có tiến lên trước, nhưng Kỳ Tiêu Vũ lại cười dài nghênh đón bọn họ.

Trong lòng nàng vẫn còn giữ ý định trước kia.

Nàng muốn xác định lại lần cuối cùng, trong nhóm hồng nhan oanh oanh yến yến này, ai mới là người thực lòng muốn ở bên cạnh Sở Mặc, ai muốn gả cho người khác, còn ai muốn một lòng tu hành, không lấy chồng.

Chuyện này, với tư cách là vợ của Sở Mặc, nàng phải làm cho rõ ràng!

Ánh mắt của nàng trước tiên rơi xuống trên người của Thủy YY:

- Là Thủy cô nương phải không?

Thủy Y Y khẽ nhướng mày, sau đó cười như là không có chuyện gì:

- Không sai, người là Kỳ cô nương?

Chúng ta còn từng gặp mặt nhau đấy.

Hai người đều ưu tú như nhau, cùng là người con gái hoa thơm tuyệt sắc, ngay trong lần gặp mặt chính diện lần đầu, giữa hai người liền cọ ra tia lửa.

Sợ tới mức không ít người đều phải tránh ra một bên, đều e sẽ lan đến mình.

Tuy Nhiên, Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y lại không có bất kỳ lời nói giao phong nào, chỉ là trao cho nhau một cái ánh mắt, sau đó cười dài đưa tay về phía Diệu Nhất Nương.

-----o0o-----

Chương 1659: Thiên giới chi Vương (2)

Chương 1659: Thiên giới chi Vương (2)

Trận gió này chuyển hướng quá đột ngột, làm cho mọi người đều có một cảm giác khó có thể tiếp nhận được.

Chỉ có người trong cuộc hai bên trong lòng mới rõ nhất.

Thủy Y Y:

- Nữ tử này đúng là quá thông minh, nàng ta không ngờ lại thông minh trác tuyệt đến mức như thế này?

Đúng là gặp đối thủ!

Kỳ Tiêu Vũ:

- Khó trách dám lên bản tin công khai tỏ tình với ca ca, đích xác rất là ưu tú, có một tỷ muội như thế làm đối thủ nhất định không cô đơn rồi.

Bên kia, Sở Mặc trân trân nhìn cảnh tượng này, sau đó giả vờ như không nhìn thấy gì, cười tủm tỉm cùng đám người Tần Vũ Tông chào hỏi mọi người.

- Hổ Liệt Huynh, đã lâu không gặp, đạo hạnh lại tịnh tiến rồi, ha ha!

Thanh Phong huynh, không ngờ huynh cũng ở đây, cảm ơn huynh đã ủng hộ Phiêu Diêu cung nhé, ha.

- Trường Bình, ha ha, hảo huynh đệ!

- Huyên nhi, Huyên Huyên, cảm tạ hai người đẹp đã ủng hộ.

- Tề Bác, Hãn Hải, Lục công tử, đã lâu không gặp, đã lâu không gặp ha ha ha!

- Thái Điệp, chúng ta lại gặp nhau, cánh của người rất đẹp, đúng, đúng, ngươi là tùy tùng của ta, được rồi, trở về ta sẽ chuẩn bị lễ vật cho ngươi.

- Đồng Tiểu thư, Phương Hồng Nhạn,..

ừ đướng nhiên là nhớ rõngươi, chuyện cũ đều đã qua rồi, ha ha.

Từ Yên, xin chào, xin chào, người là Tào Thái Dung, nữ đế trẻ tuổi a, ai, tại sao lại trừng mắt nhìn ta?

Sở Mặc hi hi ha ha chào hỏi nhóm người này, sau đó hắn nhìn thấy một người thanh niên tướng mạo anh tuấn, nhìn rất xa lạ, nhưng từ trên người thanh niên này, hắn cảm nhận thấy khí tức ngũ hành chi kim rất mạnh.

Thể chất ngũ hành chi kim bẩm sinh?

Vượt qua đạo cảnh, đây là?

- Ta là Kim ô.

Thanh niên nhìn Sở Mặc, mỉm cười ôn hòa, trong lòng mang theo vài phần ký ức cũng cảm thán:

- Khi ta mới biết người, ngươi vẫn còn rất nhỏ yếu, không ngờ ngươi trưởng thành nhanh như thế, đã vượt xa ta rồi.

Hóa ra là Kim Ô Đại Đế!

Sở Mặc nghiêm túc hẳn lên, còn thi lễ với Kim ô Đại Đế, Vị này năm đó là người có trợ giúp rất lớn đối với hắn.

Tuy rằng chưa bao giờ gặp mặt, nhưng Sở Mặc vẫn nhớ phần ân tình này, hắn lấy ra tam muội chân hỏa sau đó nói:

- Cảm ơn đại đế ân đức ban thưởng hỏa năm đó.

Rất nhiều người, tất cả đều hướng về Kim Ô Đại Đế, thế mới biếthắn cùng Sở Mặc lại còn có ngọn nguồn như thế.

Kim Ô Đại Đế đối với việc Sở Mặc còn nhớ đoạn ân tình này trong lòng cảm thấy vô cùng cảm khái.

Một hành động nhỏ năm đó, để lại một mối duyên lành, khi đó, y không ngờ Sở Mặc sẽ trưởng thành đến trình độ như ngày hôm nay, điều này rất ngoài dự liệu của y.

Tiếp theo ba cây đại dược Cái Thế Hống và Phong Quân Tử cùng với Hoàng Kiếm Lan cũng trực tiếp đi ra, xuất hiện trước mặt Sở Mặc, trong lòng bọn họ càng cảm thấy cảm khái.

Sau đó Sở Mặc cùng đám người đi xuống, trở về Phiêu Diêu Cung.

Cả Phiêu Diêu cung lúc đó bỗng náo nhiệt hẳn lên.

Trong những đệ tự hắn thu nhận ở nhân giới, có rất nhiều đã phi thăng lên thiên giới, Tiểu Hà thấy Sở Mặc, lại nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, quỳ xuống hành đại lễ.

Người trong Phiêu Diêu cung bắt đầu chuẩn bị yến tiệc, Sở Mặc trở về, nhất định phải chúc mừng một phen hẳn hoi mới được.

Sau những năm bảng tin không có lấy tin tức, lại một lần nữa vì cái tên Sở Mặc mà lại náo nhiệt hẳn lên.

Đồng thời, có vài tin tức trực tiếp khiến toàn bộ thiên giới nổ tung, sau đó làn tràn đến thiên giới, linh giới, làm cho cả tu hành giới xôn xao.

- Huyết Ma lão Tổ đã phải đền tội.

- Vị lão tổ Chí Tôn tự phong ấn mình của Tần gia kia cũng đã ngã xuống.

- Bọn họ đều là những kẻ nhập ma, bọn họ thay Ma tộc trấn thủ tòa trận pháp La Thiên Phá Diệt cuối cùng.

- Sở thị nhất mạch thương vong thê thảm, nghiêm trọng, mười mấy đỉnh cấp tu sĩ, cuối cùng chỉ có vài người trở về.

- Tòa La Thiên pháp trận cuối cùng, không hoàn toàn bị phá đi, pháp trận đó quá mạnh mẽ, không có cách nào phá hỏng, nhưng bị người trong Sở thị nhất mạch dùng sinh mạng phong ấn mười năm, năm năm sau lại bị Sở Mặc phong ấn mười lăm năm, tức cũng là nói hai mươi lăm năm sau, không ai có thể ngăn cản Ma tộc tấn công.

- Hai mươi năm năm sau, thiên giới ắt sẽ xảy ra một hồi đại chiến.

Tin tức cuối cùng này làm rất nhiều người không thể không trầm mặc lại, nhưng trong lòng bọn họ cảm kích Sở Mặc và Sở thị nhất mạch vô cùng.

Trên bảng tin, có người phát ra một đoạn tin nhắn như sau:

- Nếu không có Sở thị nhất mạch, nếu không có Sở Mặc công tử, thiên giới của chúng ta sẽ thành như thế nào?

Bên dưới vô số người tiến hành trả lời lại.

Gần như mọi người, đều đang khen ngợi Sở Mặc, khen ngợi Sở thị nhất mạch.

- Sở thị nhất mạch hoàn toàn xứng đáng là gia tộc thủ hộ thế giới của chúng ta, bọn họ đáng được tôn trọng.

- Giới tu hành bây giờ không có vương thất, nhưng tôi hy vọng giới tu hành cũng xuất hiện vương thất, đó chính là Sở thị nhất mạch, Sở Mặc chính là Vương giả chân chính của thế giới này.

Một tu sĩ không biết tên đề nghị, chốc lát đã được vô số người đồng tình.

Vua của thiên giới!

Cứ vậy sinh ra.

Thất canh siêu cấp đại bạo phát!

- Vua của Thiên giới, cái này hơi quá rồi, ta có tài có đức gì mà đạt được danh hiệu này, Thật hoang đường.

Sau khi trở về Phiêu Diêu cung ngày thứ ba, Sở Mặc say khi biết chuyện này, liên tục cười khổ xua tay:

- Đây chính là đưa ta lên lò lửa mà, ta không có tư cách xưng vương.

- Kỳ thực cũng không có gì lớn lao cả, hơn nữa chưa nói đến việc ngươi làm việc vì Thiên Giới, chỉ riêng chuyện Huyết ma lão tổ và Tần Thương đều bị người trấn áp thì người đủ tư cách này, vui vẻ nhận danh hiệu đó rồi.

Hồng Nguyệt nhìn Sở Mặc thản nhiên nói:

- Khiêm tốn là chuyện tốt, nhưng cũng không tất yếu phải coi nhẹ bản thân mình.

Tử Yên gật gật đầu nhìn Sở Mặc nói:

- Thiên giới như bây giờ quá cần một tấm gương như huynh, bởi vì áp lực ma tộc đem đến thực sự là quá lớn, người người cảm thấy bất an, trong lòng tu sỹ nào cũng khó có thể yên ổn, vất vả lắm mới xuất hiện một người như huynh, chắc chắn sẽ trở thành tấm gương trong mắt các tu sỹ.

Sở Mặc cười khổ, hắn cảm thấy mình không xứng với danh hiệu này, làm vua của một giới to lớn như vậy, không phải chỉ có thực lực mạnh mẽ là được, hắn cho rằng việc hắn làm không đủ để kham nổi cái danh hiệu này.

Nhưng ngay cả Hồng Nguyệt và Tử Yên đều nói như thế, cũng rất chân thành khuyên Sở Mặc tiếp nhận danh hiệu kia.

Điều đó cũng chứng minh cả giới tu hành trên thiên giới đều công nhận Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1660: May mắn to lớn nhất

Chương 1660: May mắn to lớn nhất

Hồng Nguyệt nhẹ nhàng nói:

- Ngươi đừng quên rằng, bọn họ còn trực tiếp tiến cử họ Sở làm người thủ hộ của toàn bộ Viêm Hoàng đại vực, chớ xem thường danh hiệu đó, trong quá khứ, mặc dù tất cả mọi người đều biết Sở thị nhấtmạch từ cổ chí kim luôn luôn thủ hộ thế giới này, nhưng chưa từng có ai chân chính dùng gia tộc thủ hộ để xưng hô đối với Sở thị nhất mạch, như bây giờ Sở thị nhất mạch cuối cùng cũng được thừa nhận, tin rằng cho dù là lão gia cũng sẽ cảm thấy vui mừng.

Sở Mặc gật nhẹ đầu, so với danh hiệu vua của thiên giới, Sở thị nhất mạch được xưng là gia tộc thủ hộ Viêm Hoàng đại vực, hắn còn cảm thấy vinh quang hơn.

Toàn bộ Thiên giới gần như rất khó nghe thấy tiếng phản đối, ngay cả ngẫu nhiên có vài người nhảy ra nói này nói nọ cũng rất nhanh chóngbị vô số tu sĩ nhổ nước miếng dìm chết.

- Sở Mặc, Thiên giới chi Vương, ha ha, ta công nhận hắn rất mạnh, nhưng có thể đừng nói giỡn được không, ngay cả những Chí tôn của kỷ nguyên trước cũng chưa từng được xưng hô danh hiệu này, chỉ là một đế chủ trẻ tuổi đã dám xưng vương.

- Ngươi là cái thứ gì?

Chỉ là một người còn trẻ tuổi, người ta đã sớm bước vào hàng ngũ Chí Tôn rồi đấy, còn nữa, Huyết Ma lão tổ, cái tên này, trước đây ngươi dám nhắc tới hay không?

Tổ tiên của ngươi dám không?

Người bên cạnh ngươi có dám hay không?

Nhưng một người vô cùng mạnh như thế lại bị Sở công tử đánh bại, còn nữa, Chí Tôn lão tổTần Thương của Tần gia, chính là một chí tôn của kỷ nguyên trước, kết quả như thế nào?

Còn chẳng phải cũng đành chịu chết dưới tay Sở công tử sao?

Người trẻ tuổi hùng mạnh như vậy không được tôn thành vương giả, thì ngươi được chắc?

Cho dù cả thiên giới gần như không có bất kỳ ai tận mắt nhìn thấy trận đại chiến suốt sáu năm đó, nhưng sự kính trọng của mọi người đối với cái tên Sở Mặc và đối với Sở thị nhất mạch đều rất sâu đậm.

Bởi vì tin tức này cũng không thể tùy tiện lưu truyền ra ngoài được, nếu nói láo, chính là muốn nhận hậu quả lớn.

Chớ nói trở về cùng với Sở Mặc còn có Nguyệt Khuynh Thành, cón có cả những người của Sở thị nhất mạch khác, bọn họ tuy rằng rất khiêm tốn, không đứng ra nói bất kỳ lời nào, nhưng Nguyệt Khuynh Thành, người tùy tùng bên cạnh Sở Mặc lại dám lấy nguyên thần bản mệnh ra thề!

Lời thề kiểu này ai dám không tin, ai có thể không tin?

Tóm lại, danh hiệu thiên giới chi vương của Sở Mặc cứ như thế thành sự thật, mặc dù không ai dâng vương miện cho hắn nhưng đều được mọi người tán thành.

Thành một ông vua không ngai chân chính.

Kỳ Tiêu Vũ chỉ dành vài ngày thời gian liền hòa hợp cùng với mọi người, trong đó lại rất nhanh trở thành những tỷ muội tốt của những cô gái của Phiêu Diêu cung.

Vị công chúa của Tinh linh tộc ngày nào, bây giờ tỏa ra hơi thở dễ gần tràn ngập, điều này làm những người trước đây thường bất an, toàn bộ đều tiếp nhận nàng ấy trong thời gian ngắn nhất.

Tuy nhiên, Kỳ Tiêu Vũ cùng có chút không được vui, bởi mấy ngày này sau khi sắp xếp thông tin, nàng đưa ra một kết luận không thể ngờ.

Trong những người này, kẻ chân chính muốn gả cho Sở Mặc chỉ có một mình Thủy Y Y.

Đây rõ ràng là vượt xa tất cả những dự đoán của nàng, thậm chí ngay cả Nguyệt Khuynh Thành, người mà luôn luôn bên cạnh Sở Mặc, khi đối diện với Kỳ Tiêu Vũ luôn có thái độ rất chân thành, đều tỏ vẻ ngượng ngùng.

Còn có Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, những người đã ở bên cạnh Sở Mặc ngay từ những ngày đầu, cũng đều tỏ vẻ không muốn lập gia đình, thầm nghĩ nhất tâm hướng đạo.

Tần Thi và Đổng Ngữ lại kiên quyết, bọn họ đều cho biết cuộc đời này các nàng không rời khỏi Phiêu Diêu Cung, nguyện ý cố gắng hết sức mình vì tương lai của toàn bộ Thiên giới.

Nhưng những người này đều có ý muốn làm tỷ muội tốt với Kỳ Tiêu Vũ, làm bạn thân thiết nhất chốn khuê phòng!

Kỳ Tiêu Vũ không tin cái sự lạ này, đi tìm Tư Đồ Đồ, người mà nàng phủ định đầu tiên, đương nhiên, cái gọi là phủ định chỉ là giỡn chơi mà thôi, Kỳ Tiêu Vũ hỏi Tư Đồ Đồ có nguyện ý làm tỷ muội với nàng, gả cho Sở Mặc hay khôngKết quả...

Tư Đồ Đồ cười lớn:

- Ta nguyện ý trở thành tỷ muội với ngươi, ngươi rất tốt, ta rất thích ngươi, hay là nàng đừng gả cho Sở Mặc nữa, ta cùng nàng sống với nhau đi!

Kỳ Tiêu Vũ thiếu chút là điên tại chỗ, trực tiếp thua chạy.

Đến cuối cùng, Nàng tóm được Diệu Nhất Nương, người mà đi theo Sở Mặc từ khi còn thiếu niên, người đi theo Sở Mặc lâu nhất cũng là người hiểu các cô gái của Sở Mặc nhất, hỏi nàng nguyên nhân vì sao?

Kỳ Tiêu Vũ hỏi:

- Nhất Nương tỷ, lẽ nào tỷ không thích Sở Mặc?

- Thích!

Diệu nhất nương trả lời rất dứt khoát.

- Thích nhiều không?

Kỳ Tiêu Vũ hỏi.

- Ta có thể vì hắn làm tất cả, ngay cả tính mệnh của ta.

Diệu Nhất Nương nhìn Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Chính là thích như thế đó.

- Vậy tại sao?

Kỳ Tiêu Vũ vẻ mặt khó hiểu.

- Thích, không có nghĩa nhất định phải đi chiếm hữu, hắn cũng thích chúng ta, nhưng không giống như là thích ngươi, thế giới này người có thể chân chính làm hắn rung động chỉ có mình ngươi, Diệu Nhất Nương cuối cùng cũng nói ra sự thật, nàng nói:

- Thủy Y Y là vì hôn sự mà ông hắn đã định, hơn nữa cũng rất thật lòng đối với hắn, cũng yêu hắn chân tình, đúng, tình cảm của Thủy Y Y đối với tiểu Mặc, đó là yêu, bọn ta chỉ là thích, thích và yêu là hai chuyện khác nhau, tuy chúng ta thích hắn, có thể làm tất cả vì hắn, nhưng cuối cùng cũng khác với yêu, không khắc cốt ghi tâm đến như thế.

Thật sự không giống nhau sao?

Từ chỗ Diệu Nhất Nương trở về, Kỳ Tiêu Vũ suy nghĩ trăm lần đều không tìm ra lời giải đáp, cảm thấy đây như là một loại đại đạo vô cùng huyền bí và sâu sắc, sợ là cả đời này khó mà có thể tìm hiểu được.

Nàng đứng trước Linh Đan Đường khi đó, nói chuyện với Lưu Vân nói chuyện vô cùng lâu, sau cùng ép được Lưu Vân nói ra thái độ của mình, nói đồng ý gả cho Sở Mặc, nhưng bây giờ, nàng phải nghĩ lại, phải tìm hiểu rõ mối quan hệ giữa nàng với Sở Mặc, rốt cuộc có phải là tình yêu hay không?

Lúc đó Kỳ Tiêu Vũ không hiểu, cho rằng Lưu Vân có thể là do xấu hổ mới nói như thế với nàng.

Nhưng sau khi tìm hiểu đoàn nữ nhân của Phiêu Diêu Cung, nàng cuối cùng cũng hiểu ra một chút, Lưu Vân lúc đó không phải là xấu hổ mà là lời nói thật lòng, sợ rằng chính Lưu Vân nàng cũng không hiểu rõ tình cảm của nàng ta đối với Sở Mặc rốt cuộc là một loại tình cẩm thân cận sau khi trở thành nữ nhân của hắn, hay là kiểu cảm xúc khi nhìn thấy thì tim đập mạnh.

-----o0o-----

Chương 1661: Trở về Thiên Lộ (1)

Chương 1661: Trở về Thiên Lộ (1)

Ước chừng, sau khi Lưu Vân bình tĩnh lại, sẽ nghĩ rõ ràng, khi nàng lần đầu tiên nhìn thấy Sở Mặc, kỳ thực không có kiểu cảm xúc như thế.

Tuy Kỳ Tiêu Vũ đã hiểu rõ ràng một số việc, nhưng nàng vẫn quyết định, bất luận thế nào, nàng cũng phải lôi Lưu Vân về đây, nàng rất muốn nhìn thấy một ngày nào đó, đứa con do Sở Mặc và Lưu Vân sinh ra sẽ có huyết thống như thế nào?

Nhân Tộc?

Ma tộc?

Nhân Ma tộc?

Trong con mắt của Tinh Linh tộc như Kỳ Tiêu Vũ, kỳ thực Ma tộc cũng không có gì mà khó tiếp nhận.

Về phần Thủy Y Y, tình cảm của nàng đối với Sở Mặc rõ ràng là tình yêu.

- Ca ca, ta cảm thất rất thất vọng.

Kỳ Tiêu Vũ, dựa vào đầu vai của Sở Mặc lẳng lặng nhìn trời chiều.

- Chuyện này sao tính là thất bại, nếu là thất bại thực sự, thì đó chính là ta thất bại mới đúng?

Sở Mặc cười nói, trên mặt không có một chút vẻ thất bại nào, bởi vì bị Kỳ Tiêu Vũ can thiệp như thế, rất nhiều chuyện rốt cuộc cũng được xác định, Sở Mặc cũng đã biết được tình cảm của các hồng nhan đối với hắn, trong lòng cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Thế giới trong mắt kẻ tu hành, có rất nhiều điều bất đồng với người thường, trong thế giới của người thường, Diệu Nhất Nương, Thẩm TinhTuyết, thích Sở Mặc, có thể vì hắn mà trả giá tất cả, nếu không cưới, quả thực chính là sự việc sẽ bị thiên lôi đánh.

Nhưng trong mắt người tu hành, việc đó cũng không là gì, nhất là đạt tới cảnh giới như bọn họ bây giờ, tuổi thọ vô cùng dài lâu, thứ như hôn nhân, nhiều khi thật sự không có ý nghĩa, có thể đồng hành cùng với nhau, gả hay không gả có gì khác nhau đâu?

Gả, ý nghĩa là đôi bên nhân quả quấn giao, số mệnh đều gắn liền với nhau, đối với người tu hành, chưa chắc đã là điều tốt, không gả, không có nghĩa bất cứ lúc nào cũng có đường lui, nhưng lại giảm bớt đi rất nhiều việc nhân quả này, điều đó đối với người tu hành là điều tốt.

Cho nên so sánh với Kỳ Tiêu Vũ uể oải và phiền muộn, Sở Mặc lại nhìn rất rõ.

- Ta nghe nói, thế giới người phàm có tam thê tứ thiếp, ca ca đúng là đáng thương, về sau sợ là chỉ có tam thê thôi, còn lại, đều thà làm hồng nhan tri kỷ làm bạn bên cạnh còn cũng không muốn trở thành thê thiếp của huynh.

Kỳ Tiêu Vũ dựa vào Sở Mặc, nhẹ nhàng nói:

- Xem ra, chúng ta phải phóng tầm mắt nhìn xa một chút, suy xét xem nên cướp dâu nhà ai!

Sở Mặc kìm không được đảo tròn mắt:

- Muội lấy đâu ra chấp niệm sâu sắc với chuyện này như thế?

Kỳ Tiêu Vũ cười cười nói:

- Kỳ thật chưa tính là chấp niệm, ta chỉ muốn giúp huynh dò tâm tư của các nàng ấy mà thôi, chuyện này, loại sự tình này, huynh lại không tiện mở miệng, nếu ta không chủ động, sợ rằng có đánh chết bọn họ cũng không chịu lộ ra tình cảm thật của mình, điều này đối với người tu hành mà nói, trên thực tế là một gông cùm rất lớn, hiện giờ, ý nghĩ của họ đều rõ ràng rồi, còn huynh cũng thông thấu rồi, như thế không tốt sao?

Sở Mặc kéo Kỳ Tiêu Vũ qua đầu vai nói nhẹ:

- Đời này có muội đã là may mắn lớn nhất của ta!

Mấy ngày sau, khi Sở Mặc trở về Phiêu Diêu Cung, việc đầu tiên, hắn triệu tập toàn bộ mọi người lại, hắn hỏi mọi người một vấn đề:

- Có muốn trở lên mạnh mẽ hay không?

Rồi hắn nhận được vô số ánh mắt, chưa nói người khác, nói ngay Long Thu Thủy đều không nói lời nào nhìn hắn, nhịn không được lẩm bẩm nói:

- Hỏi thế không phải vô nghĩa à?

Đúng vậy, Long Thu Thủy, y cũng ở trong Phiêu Diêu Cung, ngàySở Mặc cưỡi Thanh Long trở lại, y không lộ mặt, dù sao cũng từng là đại nhân trẻ tuổi, trong tầng lớp trẻ của toàn bộ thiên giới, cũng coi như một nhân vật có tiếng, tuy rằng đã tự biết mình phạm sai lầm, cũng đồng ý hạ thấp sĩ diện thừa nhận, thậm chí có thể cúi mặt gia nhập Phiêu Diêu Cung, nhưng y vẫn có chút không biết làm thể nào để đối mặt với Sở Mặc.

Nhưng trong bữa yến tiệc mừng Sở Mặc trở lại, Sở Mặc lại mời Long Thu Thủy một chén rượu, liền đem những ân oán trước đó xỏa bỏ, dùng một nụ cười liền xóa đi thù hận, tất cả những gì khi tuổi trẻ ngông cuồng, bồng bột của thiếu niên cũng đều đã trở thành mây khói, đến bây giờ, mọi người đã trưởng thành rồi, cũng trở lên chín chắn hơn, việctrước kia bỗng dưng không quan trọng như vậy nữa.

Trí tuệ và khí độ của Sở Mặc đều được mọi người nhất trí khen ngợi, do đó, tới ngày hôm nay, khi Long Thu Thủy đối diện với Sở Mặc cũng thản nhiên hơn rất nhiều.

Sở Mặc quá mạnh mẽ, y đã sớm bỏ tâm tư muốn phân cao thấp với Sở Mặc, nhưng ý nghĩ muốn bản thân mình trở lên mạnh mẽ thì chưa bao giờ mất đi.

Cuối cùng, hai mươi năm sau, Ma Tộc cũng sẽ giáng lâm đến thế giới này, đây đều là do Sở Mặc liều mạng, còn có rất nhiều đệ tử của SởThị nhất mạch hy sinh mạng của họ để đổi lấy hai mươi năm này, bọn họ không có đạo lý gì mà không quý trọng.

Sở Mặc cười nói:

- Mọi người chắc cũng biết, ta tương đối giàu.

Toàn bộ trong Thiên Đạo viên lập tức truyền đến một trận lườm nguýt.

Không có cách nào, lời này nói ra quá là đáng hận rồi, tuy đây là nói thật, nhưng đừng khoe khoang như thế có được không, Đây là muốn mất bạn mất bè mà!

Nhưng Sở Mặc liền nói tiếp:

- Nhưng dù có liên tục không ngừng dùng cực phẩm Thiên Tinh Thạch, muốn để mọi người trong thời gian ngắn đột phá cảnh giới Đế Chủ đỉnh phong bước vào chuẩn Chí Tôn lĩnh vực e rằng sẽ rất khó.

Bốn phía lập tức rơi vào tĩnh mịch, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn Sở Mặc.

Cái quỷ gì?

Chuẩn Chí Tôn?

Ngươi chắc chắn không phải đang nói đùa?

Liền ngay cả Hồng Nguyệt đều chau đôi mày thanh tú lên, trong tim không kìm nổi một hồi giật mình, quả thật, trong những người ở đây hôm nay, tùy tiện một người, đều được xếp vào hạng kinh tài tuyệt diễm, rất ưu tú, thiên phú trác tuyệt, dùng bốn chữ này mô tả mọi người đều không có quá lời.

Nhưng vấn đề là, Chuẩn Chí Tôn?

Đùa vậy thì hơi quá nhỉ?

Trong thiên giới, trong hàng trăm triệu người, có thể xuất hiện một đế chủ cũng không tệ rồi, về phần số lượng Chuẩn Chí Tôn thì lại cànghiếm.

Từ ngày Sở Mặc bước vào thiên giới, cho đến bây giờ, số chuẩn chí tôn gặp phải cũng chỉ đếm được vài người.

Nên biết rằng, thiên giới trong đại vực Viêm Hoàng đã là một thế giới vô cùng cao cấp rồi!

Đây là một lục địa treo lơ lửng trong vũ trụ vô tận!

Lớn đến mức gần như không biên giới, những vì sao trên bầu trời so với mảnh lục địa này chỉ giống như hại bụi bình thường, dường như nếu bay ra khỏi phiến lục địa thiên giới này, từ xa nhìn lại, toàn bộ thiên giới đều vắt qua khôngbiết bao nhiêu dải ngân hà, giống như một bức tường thành chắn ngang trong vũ trụ, chặn cả không gian.

-----o0o-----

Chương 1662: Trở về Thiên Lộ (2)

Chương 1662: Trở về Thiên Lộ (2)

Sinh linh trên phiến đại lục này đầu chỉ có vạn vạn triệu.

Nhiều sinh linh như thế mới chỉ xuất hiện ít Chuẩn Chí Tôn như vậy, toàn bộ Thiên giới Chuẩn chí Tôn có thể tin cậy cũng chỉ là số ít.

Nhưng vừa rồi Sở Mặc nói cái gì?

Muốn để mọi người đột phá Đế chủ đỉnh cao, bước vào lĩnh vực chuẩn Chí Tôn trong thời gian ngắn e rằng sẽ rất khó?

Đây là vấn đề rất khó sao?

Đây vốn là một ảo tưởng không thể thực hiện được mới đúng chứ?

Gần như tất cả mọi người, trong đó có cả Hồng Nguyệt, đều có ý nghĩ như thế.

Chỉ có Biên Khai Vũ, còn có Cái Thế Hống, Phong Quân Tử và Hoàng Kiếm Lan mấy cọng đại dược an tĩnh ngồi ở góc đó thì không có phát ra dao động tinh thần mãnh liệt đến vậy.

Biên Khai Vũ cũng không có tạm giữ chức bất luận chức vị nào ở Phiêu Diêu Cung, ytừ chối chức vị trưởng lão, nói mình chỉ nguyện làmmột người thủ hộ, yên lặng bảo vệ nơi này.

Đương nhiên, trên dưới Phiêu Diêu Cung, đều vô cùng tôn trọng y.

Biên Khai Vũ mỉm cười nhìn Sở Mặc, trong lòng của y, đã hiểu được tính toán của Sở Mặc rồi.

Nhưng vẫn không khỏi được sinh ra cảm khái vô hạn.

Lúc này thời gian mới bao nhiêu năm?

Sở Mặc cũng đã trưởng thành đến loại trình độ này!

Ngay cả kẻ như Huyết Ma Lão Tổ và Tần Thương đều có thể trấn áp, nếu không phải biết sự tình này cực kỳ chính xác, thậm chí y cũng hoàn toàn không thể tin được đây là thật.

Thực xứng đáng là con cưng của mảnh trời đất này!

Không hổ được gọi là vua của Thiên giới.

Mấy cọng đại dược gồm Cái Thế Hống và Hoàng Kiếm Lan, Phong Quân Tử, tự nhiên, phóng khoáng cắm rễ ở giữa đất vườn Thiên Đạo.

Tự tại vô cùng, Cái Thế Hống cũng rất ít biến thành hình dáng mãnh thú, bởi vì lúc trước đã dọa không ít người rồi.

So với sự bình tĩnh của Biên Khai Vũ và vài cọng đại dược, tất cả mọi người đều khó lòng bình tĩnh nổi, đều nhìn Sở Mặc, không rõ hắnmuốn làm cái gì.

Nhìn ánh mắt vô cùng tò mò của mọi người, Sở Mặc nói:

- Nhưng nếu ở trong tình huống tài nguyên dồi dào, mọi người đều có thể đi vào thiên lộ rèn luyện,.., như thế, ta nghĩ, hai mươi năm sau, trong những người chúng ta, số lượng chuẩn Chí Tôn sẽ xuất hiện rất nhiều.

- Cái gì?

Thiên Lộ?

- Ta không nghe lầm chứ?

- Thiên Lộ ba nghìn năm mới mở một lần, ngươi đang đùa bọn ta sao?

Lập tức mọi người đều nhìn Sở Mặc với bộ mặt rung động, đều tỏ vẻ không hiểu lời Sở Mặc nói, cửa Thiên Lộ đã sớm đóng lại rồi, lúc nàynói những lời đó còn có ý nghĩa sao?

Tư Đồ Đồ trợn trắng mắt, không kìm nổi nói:

- Ta nói này, công tử đại nhân của ta, cửa Thiên Lộ sớm cũng đã đóng rồi, người coi Thiên Lộ là Huyễn Thần Giới sao?

Trong số những người ở đây, ngoài một số người, gần như đều hiểu rõ Sở Mặc, cho nên nghe Tư Đồ Đồ nói đều không nhịn được cười rộ lên.

Đúng thế, Thiên Lộ và Huyễn Thần giới không giống nhau, vềnguồn gốc giữa Huyễn Thần giới và Sở Mặc, mặc dù từ trước tới nay Sở Mặc không công khai nói gì, nhưng những người hiểu hắn chân chính, tất cả đều rất rõ ràng.

Nhưng Thiên Lộ, đó là một con đường đã tồn tại từ xa xưa!

Từng đã được gọi là con đường thành thần, nơi như thế, làm sao có thể nói muốn vào liền vào?

Sở Mặc cười nói:

- Nếu ta nói là có thể đưa mọi người vào Thiên Lộ, mọi người có muốn đi không?

Lời này vừa nói ra, Long Thu Thủy, Lục Hồng Tuyết và Hoàng Vô Song những người này ánh mắt lập tức sáng lên.

Bọn họ vừa mới đi ra từ Thiên Lộ chưa được mấy năm, tất cả bọn họ đều thu được rất nhiều cơ duyên lớn khó có thể tưởng tượng trên Thiên Lộ.

Ví như Long Thu Thủy, lúc ấy bị Sở Mặc ép đến mức độ như thế, nếu là tại Thiên giới, chỉ sợ muốn trở thành Đế chủ cũng vô cùng gian khổ, nhưng trong Thiên Lộ, đã gặp được cơ duyên, không những đột phá cảnh giới đế chủ, vẫn còn bước vào lĩnh vực Đế chủ cao tầng.

Cho nên nói, mấy người bọn họ, hiểu rõ lợi ích mà Thiên Lộ mang lại cho tu sĩ nhiều hơn ai hết.

Đôi mắt đẹp của Đồng Ảnh dừng trên người Sở Mặc, trong lòng nàng xúc động thật lâu, đến Phiêu Diêu cung, nàng cũng do dự mãi, cuối cùng mới đưa ra quyết định, bởi vì trong mắt nàng, Sở Mặc là một người chân chính đáng được tôn kính, Sở Mặc mất tích, người có tâm, đều biết hắn đi làm việc gì đó, cho nên nàng muốn làm chút chuyện cho Sở Mặc, làm một chút gì đó cho Thiên giới, lúc đó mới không uổng cuộc đời này.

Không ngờ rằng, Sở Mặc không những trở thành vương giả trở về, hơn nữa, lại vẫn mang đến cho họ lợi ích lớn.

Nghĩ thầm trong lòng, Đồng Ảnh không khỏi nhìn thoáng qua LongThu Thủy trong ánh mắt cũng đang tràn ngập kích động bên kia, thầm nghĩ trong lòng: quả nhiên, người tốt sẽ có báo đáp!

Chí ít, trước khi bọn họ chọn gia nhập vào Phiêu Diêu cung, chưa từng nghĩa qua sẽ có lợi ích như thế này.

- Muốn!

- Đương nhiên là muốn!

- Tại sao lại không muốn!

Tề Bác và đám người Mao Hãn Hải đều kích động không nói được ra lời.

Bọn họ vào Thiên Lộ một lần liền thu được cơ duyên lớn khó có thể tưởng tượng nổi, nếu có thể tiến vào lần thứ hai, lần thứ ba, thậm chí có thể nhiều hơn nữa thì hai mươi năm sau, bước vào cảnh giới chuẩn Chí Tôn, nói không chừng, thật sự có hy vọng.

Đều là tu sĩ, ai không muốn bước vào đến cảnh giới kia, ai là không muốn trong thời thế loạn lạc, có đầy đủ năng lực đối mặt trực diện với ma giáo.

Bảo vệ gia viên, bảo vệ người thân là ý nghĩ trong lòng tất cả mọi người, ngay cả những người xấu trong mắt mọi người, chỉ cần không xấu tới mức tội ác ngập trời, như vậy loại giới hạn, tất cả đều có ý nghĩ như thế.

- Muốn đi là được, ta đưa mọi người đi.

Sở Mặc nói:

- Đạt được một lần cơ duyên, bị trục xuất ra khỏi thiên lộ, ta còn có thể đưa mọi người tiến vào lần hai, còn có thể có lần thứ ba, lần thứ tư..., thậm chí có thể nhiều hơn nữa.

Lần này, ngay cả trên mặt Hồng Nguyệt đều lộ ra vẻ động lòng.

Trong tình huống bình thường, Thiên Lộ ba nghìn năm mới mở một lần, Trên Đại La Kim Tiên, dưới đế Chủ tất cả các tu sĩ có thể tiến vào một lần, nhưng nếu Sở Mặc có thể tùy ý đưa tất cả bọn họ vào, như vậy, nếu tính là nàng, cũng có thể tiến vào trong đó lần nữa.

Chí ít, trong đó, nàng có thể lĩnh ngộ loại đạo hoàn toàn mới, xác minh lẫn với đạo của mình.

Ngay cả đời này không có cơ hội đột phá đến cảnh giới Chí Tôn, nhưng chí ít, nàng có thể giống như Huyết Ma lão tổ, mở ra một con đường riêng thuộc về mình.

Chính là như thế!

Hồng Nguyệt cũng thế, Tử Yên cũng thế, các nàng đều muốn tiến vào Thiên Lộ, huống chi những người khác.

-----o0o-----

Chương 1663: Tái chiến La Quật (1)

Chương 1663: Tái chiến La Quật (1)

Tất cả mọi người, toàn bộ nhìn Sở Mặcvới vẻ mặt nóng bỏng.

Sở Mặc nói:

- Các ngươi tiến vào Thiên Lộ, phải chú tâm đến những thổ dân trên Thiên Lộ, lúc trước, ta với những thổ dân đó không được thoải mái cho lắm.

- Yên tâm đi, chúng ta biết phải làm như thế nào- Ừ, nếu có người hỏi đến ngươi, chúng ta liền nói là ngươi là kẻ thủ lớn của chúng ta.

Sở Mặc đầu đầy xám xịt, nhìn người đang nói chuyện là Tế Bác và Mao Hãn Hải nói:

- Nếu nói như thế có thể cho các ngươi an toàn, thì cứ nói đừng ngại.

Mọi người cũng đều cười rộ lên.

Sau đó, Sở Mặc cũng không trì hoãn thời gian nữa, nếu những người này tất cả đều muốn đi thì đi thôi.

Trước tiên hắn bày ra trận pháp, trực tiếp phong ấn Thiên Đạo viên, sau đó để Cái Thế Hống lại, Phong Quân Tử, Hoàng Kiếm Lan cùng với Hỏa Long, Thanh Long và Bạch Sắc Lão Hổ, Bạch Sắc Lão Hổ cùng với Thanh Long quả nhiên có mưu mẹo, không giống quá khứ nhe răng nhấc miệng như thế nữa, ngược lại trở nên rất dịu dàng, như một con mèo ngoan hiền.

Để lại những sinh linh này giữ nhà, còn lại những người đó, Sở Mặc dùng một tia ý niệm liền thu bọn họ vào Hỗn Độn Hồng Lô, hắn không muốn thế giới của Thương Khung Thần giám lộ ra, cho nên đem những người này trước tiên thu vào bên trong Hỗn Độn Hồng Lô, sau đó đem theo Hỗn Động Hồng Lô, trực tiếp xé mở vách không gian.

Tiến vào Thiên Lộ!

Đối với Tu sĩ mà nói, lần thứ hai tiến vào Thiên Lộ trong cuộc đời, rõ ràng là một hồi ức làm người ta khó có thể tin, cho nên trong nháy mắt đó khi đám người kia bước vào Thiên Lộ, mỗi người đều có cảm giác hạnh phúc đến ngất đi.

Đối với người lần thứ tiến vào Thiên Lộ mà nói, khắp nơi đều tràn đầy cảm giác mới mẻ, nơi này linh khí nồng đậm hơn Thiên giới quá nhiều, mà trước khi vào đây, bọn họ đều cho rằng Thiên giới mới là nơi tu luyện tốt nhất.

Tần Thi và Đồng Ngữ, cũng còn có chút hiểu biết đối với Thiên Lộ, còn chân thành báo cho những người bên cạnh cần phải cẩn thận, Thiên Lộ không chỉ có cơ duyên, còn có vô số nguy hiểm.

Tuy nhiên còn có một nhóm Đế Chủ bậc cao, thậm chí còn có loại tồn tại khủng bố như Hồng Nguyệt, trên Thiên lộ tuyệt đại đa số nguy hiểm cũng thật sự rơi xuống trên đầu đám người kia.

Hơn nữa Sở Mặc còn biết, năm đó, sau khi hắn rời khỏi Thiên Lộ, La Quật liền phân phó với thuộc hạ nếu thật sự nhìn thấy Sở Mặc hoặc những người có quan hệ với Sở Mặc toàn bộ trốn được bao xa thì trốn.

Sau khi Sở Mặc đi vào, không đi cùng bọn họ mà mang theo KỳTiêu Vũ, trực tiếp đi tới một đoạn sâu nhất của Thiên Lộ.

Hắn muốn đi tìm La Quật, giải quyết toàn những ân oán trước kia.

Năm đó Sở Mặc chẳng khác gì bị La Quật đánh ra khỏi Thiên Lộ, mặc dù đối với người khác mà nói, Sở Mặc có thể chạy trốn từ trên tay La Quật, cũng tính là may mắn kinh người rồi, nhưng đối với Sở Mặc mà nói, đó lại chính là một việc rất nhục nhã, cho nên Sở Mặc quết định đi tìm La Quật, làm một kết thúc.

Sở Mặc mang theo Kỳ Tiêu Vũ, đi trên mảnh đất rộng lớn quen thuộc mà xa lạ này.

- Ở đây thật an tĩnh, so với Thiên giới mà nói, nơi này kỳ thực thích hợp để ẩn cư hơn.

Kỳ Tiêu Vũ nói.

- Đúng thế, nơi như thế này đích thực là không tệ, hơn nữa cho dù một ngày kia Ma tộc giáng lâm đến Thiên giới, thì ảnh hưởng đến Thiên Lộ cũng không lớn lắm, trừ phi nhưng Ma chủ của Ma tộc chú ý đến nơi này.

Sở mặc nói.

Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu:

- Xem như một chỗ quy ẩn chân chính.

Nếu tương lai có một ngày, chúng ta bỏ lại hết tất cả chuyện của thế gian, kỳ thực cũng có thể tìmmột nơi như thế này để ẩn cư, khiến ai cũng không tìm được chúng ta.

- Ha ha, chúng ta đem thế giới của mình xây dựng tốt, không được sao?

Sở Mặc cười nói.

- Đúng rồi!

Ánh mắt của Kỳ Tiêu Vũ sáng ngời, hiển nhiên rất có hứng thú với chuyện thế này, dùng tay chỉ một tòa ngọn núi xinh đẹp phía trước nói:

- Ca ca, ngọn núi kia thật đẹp, chúng ta mang đi đi!

Sở Mặc đầu đầy xám xịt nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Ngươi nghiêm túc?

Kỳ Tiêu Vũ cười híp mắt nói:

- Đương nhiên, ngọn núi kia rất lớn, hơn nữa nhìn cũng rất đẹp, ngươi không phải nói, chúng ta phải kiến thiết thế giới của mình sao?

Vì sao không thể mang trái núi này đi?

Sở Mặc thậm chí có loại cảm giác không sao phản bác được, sau đó trong lòng suy nghĩ một chút, Kỳ Tiêu Vũ và hắn thật đúng là xứng.

Năm đó ở vùng đất Tội Ác, hắn dọn đi số lượng lớn nước sông U Minh.

Sau lại ở một đoạn khác trên Thiên Lộ, thiếu chút nữa là đem cả hồ nước kinh khủng kia mang đi.

Kết quả Kỳ Tiêu Vũ còn càng nhẫn tâm hơn hắn, không ngờ ngay cả ngọn núi trên Thiên Lộ đều không buông tha.

Nhưng không thể không thừa nhận, Kỳ Tiêu Vũ thật tinh mắt, giữa lòng ngọn núi này, có một trữ lượng ngọc thạch lớn, Sở Mặc vận dụng Phong Thủy thần thông suy diễn một phen, phát hiện chẳng những có ngọc thạch, hàm lượng nguyên tố ngũ hành trong ngọn núi này cũng tương đương cao.

- Ánh mắt ngươi không tệ, ngọn núi này tốt lắm!

Sở Mặc nói từ đáy lòng.

Kết quả, Kỳ Tiêu Vũ cũng chẳng thèm để ý đến lời nịnh nọt của Sở Mặc, ngược lại liếc hắn:

- Đừng cho rằng huynh biết phong thủy thần thông liền rất giỏi, huynh đừng quên ta cũng là tu sĩ cảnh giới chuẩn chí Tôn, vọng khí mà thôi, coi như không tinh thông, nhưng chí ít cũng là có hiểu biết...

Kỳ Tiêu Vũ nói với vẻ mặt thản nhiên:

- Ta thuộc Tinh linh tộc, đối với bí mật của sơn thủy, ta còn hiểu rõ hơn huynh.

- ...

Sở Mặc không nói gì nhìn Kỳ Tiêu Vũ, sau đó mặt đen lên không nói lời nào, trực tiếp ra tay, đem ngọn núi lớn này nhổ tận gốc.

Cái gọi là nhổ tận gốc, thực đúng là nhổ tận gốc, ngọn núi này, Thậm chí, diện tíchcòn lớn hơn phần lộ ra khỏi mặt đất rất nhiều lần, cứ như thế bị Sở Mặc cứng rắn lấy ra, nhấc lên trên không trung sau đó quát to một tiếng:

- Thu!

Ngọn núi lớn xinh đẹp này, chốc lát liền biến mất trong hư không, ngay cả địa mạch vô tận tinh khí bên dưới đều bị Sở Mặc lấy đi rất nhiều.

Kỳ Tiêu Vũ lập tức vỗ tay khen ngợi:

- Ca ca thật lợi hại!

Hai người ngay một chút cảm giác thấy tội lỗi cũng không có liền như thế vừa đi vừa thu, nhìn thấy thuận mắt núi hồ sông nước là trực tiếp thu lấy, thậm chí trực tiếp đưa đi không ít sinh linh trên Thiên Lộ.

Thế cho nên sau khi thổ dân nơi này xuất hiện, đều hận Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ đến thấu xương, rõ rằng là một đôi vợ chồng cường đạo, thật quá đáng!

-----o0o-----

Chương 1664: Tái chiến La Quật (2)

Chương 1664: Tái chiến La Quật (2)

Nhưng đôi vợ chồng này lại không hề tự giác ngộ, giống như một đôi thần tiên quyến lữ đi du lịch sông núi, một mạch đi thẳng đến tận cùng của Thiên Lộ.

Nhìn kiến trúc rường cột chạm trổ vô tận phía trước, ánh mắt của Kỳ Tiêu Vũ lại phát sáng lên.

Lúc này đây, Sở Mặc thở dài:

- Để lại cho La Quật ít đồ đi, không thì y sẽ tức chết đấy.

Khi Sở Mặc, trực tiếp buông ra khí thế toàn thân, hơi thở của cảnh giới chuẩn Chí Tôn, lập tức lay động cả phiến hư không.

- La Quật, ra đây đánh một trận nào!

Sở Mặc quát lớn.

Bỗng!

Từ dãy cung điện nguy nga kia trực tiếp bay ra một thân ảnh, phi lên cao hét lớn một tiếng:

- Sở Mặc, là ngươi, không ngờ ngươi đã trở lại.

- Ha ha, La Quật đạo hữu, ngày xưa từ biệt, nhoáng một cái đã vài năm, đạo hạnh của người có tăng tiến chút nào không?

Sở Mặc cười tủm tỉm nhìn La Quật.

La Quật thì nhìn Sở Mặc với ánh mắt khiếp sợ, mới có năm, sáu năm thời gian, tiểu tử này làm sao mà đã tiến bộ đến trình độ như thế chứ?

- Hừ!

Tuy rằng La Quật khiếp sợ tu vi của Sở Mặc, nhưng sự kiêu ngạo của kẻ mạnh đứng trên đỉnh cao vẫn còn tồn tại, cười lạnh nhìn Sở Mặc:

- Thế nào?

Trận chiến năm đó, không đập ngươi, hiện tại lại muốn tìm đến để ta dạy dỗ sao?

La Quật nói xong vẫn cẩn thận một chút nhìn Kỳ Tiêu Vũ bên cạnh Sở Mặc, cô gái áo đen này, hắn lại có cảm giác nhìn không thấu, cũng giống như cảm giác khi nhìn Sở Mặc, gần như không sại biệt lắm.

Trong lòng La Quật hơi hơi rùng mình, y biết rằng, hôm nay phiền toái.

Không nghĩ tới chính là, Kỳ Tiêu Vũ thản nhiên nhìn y một cái:

- Chuyện này, là ân oán của phu quân ta và ngươi, ta không tham dự, ngươi không cần sợ!

La Quật trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi, tuy nhiên nghĩ lại lại cảm thấy rất phẫn nộ, đó là cảm giác bị người coi rẻ, đã bao nhiêu năm không ai dám nói chuyện với y như vậy, rất khó chịu.

- Ta sẽ sợ các ngươi?

La Quật cười lạnh nói.

Lúc này, lại có rất nhiều bóng người, theo bên kia bay ra ngoài, nhìnthấy Sở Mặc, tất cả đều trợn tròn mắt, cái cảm giác phong tư vô địch của người thanh niên này năm đó vẫn còn lưu ở trong tim bọn họ, vài năm không gặp, không ngờ đã đột phá lên cảnh giới Chuẩn chí Tôn, quả thật rất khó có thể tin được.

Sở Mặc nắm chặt bàn tay trần, nhìn La Quật:

- Ít nói nhảm, đến đánh thôi!

Thân hình của La Quật, mạnh mẽ hướng tới Sở Mặc mà lao đến, đạo của y, cũng là con đường mạnh mẽ, đối với chiến đấu y cũng khát vọng như vậy.

Ầm!

Hai người tung ra một đòn mãnh liệt, không có thử hay thăm dò, càng không có nương tay, một cú liền dốc hết toàn lực!

Đấy cũng là quan niệm của hai người.

Thân hình của La Quật, ầm ầm lui về sau rất nhiều bước.

Sở Mặc lại đứng ở nơi đó, không nhúc nhích mảy may.

Qua một đòn, lực chiến của hai bên đã phân biệt cao thấp rõ ràng.

Trong mắt của La Quật mang theo khiếp sợ vô tận và không thể tin nổi, phía dưới đám kia thủ hạ của La Quật tức thì bị rung động đến gần như mất đi năng lực tư duy.

Này quá kinh khủng!

Người thanh niên kia, năm đó khi rời khỏi Thiên Lộhình như ngay cả Đế Chủ cũng không phải.

Lúc này mới vài năm công phu, hắn chẳng những bước vào tới Chuẩn Chí Tôn hàng ngũ, còn có thể một quyền đẩy lui một người tiến vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn nhiều năm như La Quật đại nhân?

Điều này sao có thể?

- Lại đến!

La Quật rít gào một tiếng, một thân mênh mông lực lượng, mãnh liệt mà ra, che đè thiên địa

Hướng tới Sở Mặc, trực tiếp nhào về phía trước.

Lúc này đây, y đánh ra một chưởng, lanh lảnh Càn Khôn, trực tiếp bị một chưởng này của y đập vỡ.

Cả mảnh hư không đều đang chấn động, nhìn qua như là một mặt gương bị phá thành mảnh nhỏ!

La Quật triển khai chân hỏa!

Đường đường Thiên Lộ Vương, không ngờ lại bị một kẻ thua trận ngày xưa đánh đuổi.

Này quá mất mặt, cũng quá tổn thương sĩ khí rồi.

Sở Mặc nhìn thoáng qua, đưa tay chính là một quyền!

Đây không phải thiên quyền, mà công pháp hoàn toàn mới mà hắn lĩnh ngộ ra khi che củi!

Này chính là con đường của bản thân hắn!

Ầm ầm!

Cả vùng trời cao, trực tiếp bị đánh đến ảm đạm, sức mạnh hai bên để tuôn ra, giống như sóng lớn, thậm chí ngay cả không trung đều hoàntoàn bị đánh nát!

Sở Mặc hướng lui về phía sau mấy bước, La Quật lại lần nữa lui về phía sau hơn trăm bước!

- Không thể nào!

La Quật rống giận, gầm thét, lại một lần nữa nhằm phía Sở Mặc, thanh niên năm đó miễn cưỡng chạy trốn khỏi tay y, chỉ qua vài năm ngắn ngủi, làm sao có thể tu luyện đến loại trình độ này?

Đạo hạnh cuối cùng vẫn cần có thời gian tích lũy, hắn ở đâu ra đạo hạnh sâu như vậy?

Hai người càng ngày càng hướng lên cao bởi vì song phương đều đang khống chế, không để lực lượng này hướng xuống dưới, nếu không đừng nói đến quần thể kiến trúc cổ xưa kia, ngay cả cấp bậc đế chủ cao cấp cũng đừng có mà nghĩ sẽ không sao!

Kỳ Tiêu Vũ trước sau đều có vẻ mặt thoải mái nhìn, ánh mắt của nàng, trước sau nhìn theo Sở Mặc.

Trong ánh mắt, lộ vẻ si mê và không muốn xa rời.

La Quật triển khai chân hỏa, đem toàn bộ bản lĩnh đều thi triển ra, lăn lộn xê dịch trong hư không.

Đến cuối cùng ngay cả vũ khí y cũng đem ra dùng, mỗi kích phát ra đều có lực lượng bộc phát, dễ dàng đánhnát được một ngôi sao.

Nhưng tất cả đều bị Sở Mặc dễ dàng hóa giải.

- La Quật, ngươi chỉ có chút bản lãnh như vậy thôi sao?

Sở Mặc còn đang gây hấn.

- Oắt con, đừng vội càn rỡ, để ngươi kiến thức một chút uy lực đích thực của Thiên Lộ chi vương ta!

La Quật nói xong, thân hình chợt lóe, giữa trời đất bỗng xuất hiện một pháp tương vô cùng lớn.

Pháp tướng này đầu đội trời chân đạp đất gần như đem phiến thiên địa này mở ra.

Sau đó, bàn tay to kia che khuất bầu trời, hung hăng tug một chưởng, hướng tới Sở Mặc hòng trấn áp.

Đây là đạo của La Quật, là đạo của chính y.

- Trấn áp!

La Quật gầm lên một tiếng.

Sở Mặc ha hả cười:

- Thật là khéo, ta vừa mới được người ta gọi là Thiên giới chi vương...

Nói xong, Sở Mặc cũng hóa thành một người khổng lồ đầu đội trời chân đạp đất, đứng ở nơi đó, hung hăng một quyền, hướng tới La Quật pháp thân trực tiếp đánh qua.

Đầu tiên là dập nát bàn tay to che khuất bầu trời của La Quật kia, sau đó một quyền này, hung hăng đập lên pháp thân tuyệt đại khôn cùng.

Ầm!

Ầm!

La Quật khạc ra máu, bay ngược...

Bị ném về phía phương xa.

- Thiên...

Thiên giới chi vương sao?

Ánh mắt La Quật không chỉ mang theo vẻ khó tin và kinh hãi tột độ, mà còn mang theo một tia mệt mỏi.

Y gắng gượng ổn định lại thân hình của bản thân trong hư không, sau đó buồn bã cười khổ:

- Không hổ là Thiên giới chi vương, Vương giả trẻ tuổi... quả nhiên lợi hại!

Ta thua rồi.

Sở Mặc, muốn chém muốn giết tuỳ ngươi!

-----o0o-----

Chương 1665: Kẻ tuỳ tùng cấp Chuẩn Chí Tôn (1)

Chương 1665: Kẻ tuỳ tùng cấp Chuẩn Chí Tôn (1)

Sở Mặc cười cười:

- Giữa ta và ngươi không có thù sâu oán nặng, ta giết ngươi làm gì?

La Quật ngẩng đầu nhìn Sở Mặc, một lúc lâu sau, cuối cùng thở dàiyếu ớt:

- Đúng là tre già măng mọc, quả nhiên ta già thật rồi.

Nói xong câu đó, trong nháy mắt trên người La Quật xuất hiện một hơi thở yếu ớt.

Tinh khí của y cũng trở nên suy yếu hơn nhiều.

Đây là kết quả của một tu sĩ sau khi bị trấn áp toàn diện.

Những tên thuộc hạ phía dưới La Quật kẻ nào kẻ nấy đều xót xa đứng nhìn, thậm chí có kẻ không kìm được rơi lệ.

Đây chính là sự thay đổi luân phiên của thời đại, luôn luôn có nhân tài mới phải đứng ra thay thế người cũ và thay thế vị trí của y.

Thiên Lộ Vương ở trước mặt Thiên giới chi vương quả nhiên là không có bất kỳ cơ hội nào.

Sở Mặc nhìn La Quật, nói:

- Sao vậy?

Đường đường là Thiên Lộ Vương, lại bỏ cuộc như vậy sao?

La Quật trầm giọng nói:

- Muốn giết thì cứ giết chứ đừng có làm nhục ta, chẳng lẽ Sở công tử muốn ép La Quật tự sát sao?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta đâu có nghĩ như vậy, La Quật, ngươi có nguyện ý đi theo ta hay không?

Lời này vừa nói ra, đám thủ hạ phía dưới của La Quật tất cả đều trợn tròn mắt.

Cả đám gần như hoá đá, sắp mất đi năng lực suy nghĩ.

Trong lòng tự nhủ, cái tên Sở Mặc này không phải là điên rồi chứ?

Không ngờ hắn lại muốn Thiên Lộ Vương đi theo hắn?

Nói đùa cái gì vậy?

Cho dù hắn thật sự là Thiên giới chi vương, vậy chẳng qua hắn cũng chỉ là một Chuẩn Chí Tôn.

Hắn có tài đức gì khiến cho một tu sĩ cùng cảnh giới đi theo hắn?

Kỳ Tiêu Vũ cũng hơi ngẩn ra, sau đó không biết cô suy nghĩ cái gì, không kìm được lắc đầu, nhẹ giọng thở dài.

Phu quân thật sự là đang chuẩn bị cho việc hai mươi năm sau Ma tộc giáng lâm.

Đổi lại với tính cách lúc trước của Sở Mặc tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy.

Sở Mặc hiện giờ khẩn cầu cao thủ, dường như đã tới mức cố chấp rồi.

Phàm là gặp được cao thủ, hoặc là tu sĩ có cơ hội trở thành cao thủ, hắn đều muốn giữ lại bên người theo bản năng, không phải là vì thể hiện uy phong của Thiên giới chi vương, đơn thuần là nghĩ tới việc hai mươi năm sau, khi Ma tộc giáng lâm, có thể nắm chắc phần thắng nhiều hơn một chút!

Nhưng như vậy, hắn sẽ rất mệt mỏi!

Bởi vì không phải tất cả mọingười đều có thể hiểu được dụng tâm khổ sở của hắn.

Kỳ Tiêu Vũ xót xa nhìn Sở Mặc, lại không có cách nào nói ra.

La Quật cũng ngẩn ra, y ngơ ngác nhìn Sở Mặc:

- Ngươi điên rồi sao?

Sở Mặc lắc đầu, đột nhiên nói:

- Nếu ta mang theo ngươi rời khỏi Thiên Lộ, ngươi có nguyện ý đi theo ta ba mươi năm không?

La Quật nhìn Sở Mặc, cau mày:

- Có lời gì muốn nói, ngươi đừng ngại nói thẳng.

Đám thủ hạ của La Quật vốn tưởng rằng Thiên Lộ Vương nhất định sẽ lớn tiếng quát mắng, cự tuyệt Sở Mặc, nhưng lại không thể ngờ rằng, thoạt nhìn La Quật rõ ràng có phần do dự rồi.

Điều này khiến tất cả bọn họ cảm thấy khó có thể tin được.

Chẳng lẽ sức hấp dẫn của việc rời khỏi Thiên Lộ thật sự lớn như vậy sao?

Thậm chí có thể không cần đến cả tôn nghiêm hay sao?

Đường đường là Thiên Lộ Vương lại đi làm tuỳ tùng cho một thanh niên ư?

Sở Mặc vung tay lên, hình thành một đường kết giới, có một số việc, hắn không hy vọng hiện tại có quá nhiều người biết.

- Hai mươi năm sau, Ma tộc nhất định sẽ giáng lâm tới Viêm Hoàng đại vực.

Sở Mặc nhìn La Quật:

- Ta hy vọng ngươi có thể giúp ta.

- Tại sao ta phải giúp ngươi?

Cho dù Ma tộc giáng lâm tới Viêm Hoàng đại vực, bọn họ cũng không đánh tới Thiên Lộ của ta.

La Quật hờ hững nhìn Sở Mặc.

- Ma Chủ cũng không đánh tới sao?

Đối với Chí Tôn mà nói, Thiên Lộ này, bọn chúng muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Cho dù trong thời gian ngắn, Ma tộc sẽ vì trấn áp Thiên giới mà tạm thời bỏ qua nơi này, nhưng về lâu dài, bọn chúng thật sự sẽ làm như không thấy mà bỏ qua một nơi tu luyện tuyệt hảo thế này sao?

- Vậy thì sao?

Chúng ta mấy đời sinh sống ở đây, không tranh quyền thế!

La Quật thản nhiên nói:

- Chúng ta cũng sẽ không ra khỏi Thiên Lộ, cho dù Ma tộc tới thì nhất định phải gây sự với chúng ta sao?

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Thiên giới cũng chẳng có ai gây sự với Ma tộc, nhưng Ma tộc vẫn không bỏ qua Thiên giới.

Hơn nữa, La Quật đạo hữu, nếu ta nhớ không lầm, cái gọi là thổ dân của Thiên Lộ các ngươi thật ra đều là con cháu của Viêm Hoàng đại vực.

Các ngươi đều là con cháu của Viêm Hoàng!

Lẽ nào thật sự có thể trơ mắt đứng nhìn Ma tộc phá huỷ hoàn toàn Viêm Hoàng đại vực mà vẫn không chút động lòng sao?

La Quật vẻ mặt lạnh lùng nói:

- Bớt lấy những đại nghĩa dân tộc ra doạ ta đi, những người như chúng ta hiện giờ chính là thổ dân Thiên Lộ chân chính, không có quan hệ gì với Viêm Hoàng đại vực!

Sở Mặc thở dài:

- Nếu đã như vậy, thì thôi bỏ đi, La Quật đạo hữu, coi như ta chưa nói những lời này, nhưng có một việc, ta nhất định phải nói với đạo hữu, đó chính là, từ nay về sau, tu sĩ Thiên giới tiến vào Thiên Lộ sẽ ngày càng nhiều.

Ngay cả Phi thăng kỳ tu vi bọn họ còn chưa luyện tới, ta cần con đường này để nhanh chóng nâng cao chiến lực của bọn họ.

Chuyện này, ngươi không có ý kiến chứ?

Cho dù có cũng đè nén trước đã.

Thời gian hai mươi năm hao tổn vô tận linh khí của Thiên Lộ, có lẽ, hai mươi năm về sau, kẻ tới đây chính là Ma tộc.

- Ngươi...

La Quật bị lời nói của Sở Mặc làm cho sắc mặt tái mét.

Trong lòngthầm nhủ cái gì gọi là có ý kiến cũng phải đè nén?

Cái gì gọi là thời gian hai mươi năm hao tổn vô tận nguyên khí của Thiên Lộ?

Nếu như ngươi không ngừng dẫn người tiến vào Thiên Lộ.

Chỉ sợ không tới mười năm, cả con đường của Thiên Lộ đều hoàn toàn khô kiệt rồi!

- Đạo hữu phải hiểu rằng, ta chỉ là báo cho ngươi biết, chứ không phải là thương lượng với ngươi.

Sở Mặc nghiêm túc nói:

- Kỳ thực, cho dù nguyên khí của Thiên Lộ hoàn toàn khô kiệt, cũng chẳng liên quan nhiều tới ta.

Cái ta cần là những tu sĩ của Thiên giới có thể đạt được sự tiến bộ vượt bậc trong thời gian hai mươi năm ở đây!

Để tránh mai sau có một ngày, Ma tộc giáng lâm, đến cả một chút sức đánhtrả bọn họ cũng không có.

La Quật tức giận nhìn Sở Mặc:

- Ngươi làm như vậy, có ích lợi gì cho ngươi?

Sở Mặc, với thực lực của ngươi hiện giờ, ngươi hoàn toàn có thể đem theo thân nhân bằng hữu cao chạy xa bay, không cần phải tranh đấu trực diện với Ma tộc, ta tin rằng không có kẻ nào của Ma tộc dám chủ động tìm ngươi kiếm chuyện.

-----o0o-----

Chương 1666: Kẻ tuỳ tùng cấp Chuẩn Chí Tôn (2)

Chương 1666: Kẻ tuỳ tùng cấp Chuẩn Chí Tôn (2)

Sở Mặc nhìn La Quật:

- Có những đạo lý mà ngươi không hiều được đâu.

Cho dù ngươi tu vi cái thế, nhìn thấu tạo hoá, ngươi cũng không hiểu, ta là người có giađình, gia đình của ta gọi là Viêm Hoàng đại vực!

Sở Mặc nói xong, nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ ở phía dưới, sau đó nói:

- Chúng ta đi thôi!

Lúc này Kỳ Tiêu Vũ có chút lưu luyến nhìn thoáng qua những toà cung điện cổ xưa kia của La Quật.

Sở Mặc chợt hiểu ra, liếc mắt nhìn La Quật như đang có điều suy nghĩ:

- Đạo hữu, toà cung điện này của ngươi không tệ, phu nhân ta rấtthích, ta lấy đi đây, ngươi sai người xây dựng lại một cái là được.

Sở Mặc nói xong, trực tiếp ra tay.

Một cánh tay lớn từ trên trời thò ra hướng về phía toà cung điện, trực tiếp quắp đi, năm ngón tay của bàn tay khổng lồ mở ra, trực tiếpnhấc lên cả một vùng đất lớn.

Tại chỗ đó có vô số người hoảng hốt lo sợ bay ra bốn phía.

La Quật giận đến mức liên tục gầm lên:

- Sở Mặc, ngươi khinh người quá đáng rồi!

- Chỉ là một toà cung điện thôi mà, sao ngươi nhỏ mọn vậy chứ?

Chẳng lẽ tính mạng của ngươi còn không bằng một toà cung điện haysao?

Sở Mặc bĩu môi nói:

- Coi như ngươi tặng ta và phu nhân quà mừng tân hôn đi!

Kỳ Tiêu Vũ cười tươi như hoa, liên tục gật đầu.

La Quật giận sôi máu, suýt chút nữa y bị làm cho tức chết rồi.

Trong lòng tự nhủ sao ta phải chúc mừng tân hôn của ngươi?

Sao cả hai người các ngươi đều có thể không biết xấu hổ như vậy chứ?

Mặc dù sắp bị làm cho tức chết, nhưng La Quật lại không hề ra tay ngăn cản.

Dù sao cũng chỉ là một toà cung điện mà thôi, tuy rằng đau lòng nhưng cũng không phải không thể đem tặng.

Vấn đề mấu chốt là, việc này quá uất ức rồi!

Đường đường là Thiên Lộ Vương ngay cả chỗ ở của mình cũng bị người khác cướp đi.

Nếu chuyện này truyền ra ngoài, về sau làm sao hắn còn nhìn mặt người khác được nữa.

Nhìn vẻ mặt vừa bi thương vừa oán giận của đám thủ hạ, La Quật thở dài một tiếng, hỏi:

- Các ngươi có muốn tới Thiên giới không?

Có muốn chiến đấu với Ma tộc không?

Đám người kia nhất thời ngơ ngẩn, sau đó, một kẻ trong đó nói:

- Vương thượng, chúng tiểu nhân không sợ chiến đâu với Ma tộc, cũng không sợ chết trận!

Một kẻ khác nói:

- Vương thượng, chúng tiểu nhân muốn tới Thiên giới.

Có kẻ thấp giọng lẩm bẩm nói:

- Kỳ thực Sở công tử nói không sai, chúng ta đều là con cháu chân chính của Viêm Hoàng... chỉ có điều đã rời quê nhà quá lâu rồi.

- Nếu có thể trở về, ai mà không muốn chứ?

Cuối cùng La Quật thở dài một tiếng, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Cuối cùng ta muốn mắng ngươi một câu tiểu tử thối, ta đánh không lại ngươi, không phải đối thủ của ngươi.

Nói không lại ngươi, ngươimiệng lưỡi bén nhọn như vậy, ngay cả chỗ ở cũng bị ngươi cướp đi.

Xem ra, cũng chỉ đành rời khỏi con đường này cùng ngươi thôi.

Thôi được!

La Quật ta nguyện ý đi theo ngươi!

Không phải là ba mươi năm, mà là cả đời!

- Hử?

Sở Mặc nhướn mày, có chút bất ngờ.

La Quật nói:

- Cuộc đời ta, cúi đầu một lần, cho dù sau này có thể ngẩng đầu lên, chung quy cũng là đã từng cúi đầu khuất phục rồi, ta làm tuỳ tùng của ngươi ba mươi năm, với làm tuỳ tùng cho ngươi cả đời có gì khác biệtchứ?

Nói không chừng, không cần tới ba mươi năm, ta cũng đã chết trận rồi.

Sở Mặc có phần cảm động, nghiêm túc nói với La Quật:

- Đạo hữu có thể đưa ra lựa chọn như vậy, là may mắn của Thiên giới, cũng là may mắn của cả Viêm Hoàng đại vực.

Đạo hữu yên tâm, ta quyết không để ngươi làm tuỳ tùng một cách vô ích.

Tâm nguyện lớn nhất của ngươi không phải là thành đạo sao?

Nếu có cơ hội, chúng ta cùng nhau thành đạo!

Trong giây lát đôi mắt của La Quật loé ra thần quang.

Tinh khí thần toàn bộ cơ thể trong nháy mắt lại tăng lên.

Lời này của Sở Mặc... giữalời người khác nói và lời hắn nói khác biệt quá lớn!

Nếu là người khác nói, La Quật chắc chắn sẽ cười nhạt.

Nhưng nếu là Sở Mặc nói, La Quật thật sự cảm thấy khá đáng tin.

Không cần phải bàn, trong thời gian vài năm ngắn ngủi Sở Mặc có thể từ đỉnh Chân Tiên một mạch hướng tới cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, khiến người ta hoàn toàn không thể tin được, thậm chí không thể lí giải được!

Số mệnh của loại người này, nói không chừng... thật sự có cơ hội có thể phá vỡ phong ấn thiên địa!

- Được, nghe lời công tử, vị trí kẻ tuỳ tùng này, ta làm!

La Quật là một kẻ ham mê võ nghệ, một lòng tu đạo.

Cho dù là đối nhân xử thế hay giải quyết việc gì cũng đều vô cùng gọn gàng linh hoạt.

Ngay sau đó, y liền hành đại lễ với Sở Mặc, trở thành kẻ tuỳ tùng của hắn!

Kẻ tuỳ tùng cấp bậc Chuẩn Chí Tôn... một kỷ nguyên trước có lẽ không là gì.

Nhưng hiện giờ, loại chuyện như thế này quả thực có thể khiến toàn bộ thế giới kinh sợ!

Kỳ Tiêu Vũ si ngốc nhìn Sở Mặc, khoé miệng khẽ nhếch lên:

- Ca ca nhà ta là ưu tú nhất!

Thời gian thấm thoắt, chớp mắt năm năm đã trôi qua.

Năm năm nay, Thiên giới đã mất đi sự yên bình và phồn vinh.

Hiện giờ Phiêu Diêu Cung cũng đã trở thành môn phái mạnh nhất trong toàn bộ giới tu hành.

Sự hiện hữu của Phiêu Diêu Cung đã hoàn toàn thay đổi bố cục trước đây của giới tu hành.

Trước đây, tổ chức thế lực của giới tu hành về cơ bản chia thành hai loại, một loại là môn phái, một loại khác là gia tộc.

Tuy rằng số lượngcủa tán tu là nhiều nhất, nhưng bọn họ lại là nhóm người phân tán rời rạc nhất, cũng không có sức mạnh nhất.

Tán tu quả thật rất khổ cực, bất kể là ở Linh giới, Tiên giới hay Thiên giới, đều như vậy.

Bọn họ không có chỗ dựa, lại thiếu nguồn tài nguyên.

Đối mặt với sự chèn ép của những gia tộc và môn phái kia, gần như cuộc sống của tất cả các tán tu đều trôi qua vô cùng cay đắng.

Rất ít tán tu có điều kiện bộc lộ hết tài năng, đứng trên đỉnh cao của giới tu hành.

Nhưng bố cục này đã bị Sở Mặc kiên quyết phá vỡ.

Hắn không những khiến cho tán tu trong giới tu hành có thêm một hy vọng, thậmchí còn gần như giải tán tất cả các gia tộc và môn phái của Thiên giới!

Nhưng lần này, những gia tộc và môn phái kia không chỉ không có ý định kháng cự, ngược lại còn liều mạng muốn dựa vào Sở Mặc.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Thiên lộ đã từng có ngưỡng cửa cực cao, ba ngàn năm mới có thể đi vào một lần, hơn nữa, bên trong nguy hiểm trùng trùng bốn phía, cho dù có thể vào đến bên trong Thiên Lộ, nhưng có thể thành công ra khỏi Thiên Lộ, cũng phải là kẻ may mắn hiếm có.

Hiện tại không giống với lúc trước nữa.

Bây giờ không những tất cả mọi người đều có thể vào Thiên Lộ tu hành, hơn nữa, mỗi một khu vực của Thiên Lộ đều có rất nhiều cao thủ cảnh giới Đế Chủ canh giữ.

-----o0o-----

Chương 1667: Giảng đạo (1)

Chương 1667: Giảng đạo (1)

Những Đế Chủ này có người của Thiên giới, cũng có cả thổ dân của Thiên Lộ.

Ngoại trừ cực ít người, gần như không ai biết Sở Mặc đã làm thế nào.

Chẳng những có thể tuỳ ý ra vào Thiên Lộ, hơn nữa còn có thể thu phục được toàn bộ Thiên Lộ.

Đúng vậy, chính là thu phục, nếu không, những tu sĩ thổ dân Thiên Lộ cứng đầu kia dựa vào cái gì mà phối hợp như vậy?

Trước đây, bọn họ không âm thầm ra tay tập kích khi tu sĩ của Thiên giới bước vào Thiên Lộ đã là một chuyện tốt trên đời rồi.

Sao có thể ra tay giúp đỡ chứ?

Có rất nhiều Đế Chủ trấn giữ nên mối nguy hiểm khi tu hành ở Thiên Lộ được giảm tới mức thấp nhất.

Đương nhiên, trong chuyện này khó tránh khỏi sẽ xuất hiện thương vong, thỉnh thoảng cũng khó tránh khỏi sẽ xảy ra tranh đấu.

Nhưng nói tóm lại, hiện giờ toàn bộ Thiên Lộ đã trở thành hậu hoa viên của giới tu hành.

Có rất nhiều tu sĩ trưởng thành ở Thiên Lộ đã vươn lên cấp bậc rất cao.

Năm năm nay, thậm chí có tán tu lúc trước không có danh tiếng gì, đã vươn thẳng tới cảnh giới Đế Chủ cấp cao!

Trong số bọn họ, tuyệt đại đa số đã gia nhập Phiêu Diêu Cung, cũng có một số kẻ sau khi lên tới cảnh giới rất cao, liền rời khỏi Thiên Lộ, tự tạo dựng môn phái của chính mình, hoặc dẫn đầu gia tộc của mình từng bước vươn lên.

Sở Mặc không hề cưỡng cầu, hắn thu nhận Huyễn Thần Giới, đó chính là cảnh giới mà những tu sĩ huyết thống cao cấp trong toàn bộ cảnh giới góp công tạo nên.

Hắn lại đem ra, tiến hành giúp đỡ và bồidưỡng tất cả những người tài năng xuất chúng.

Bất kể là con cháu của đại tộc đại phái hay là những tán tu không nơi nương tựa trên đời này, hắn đều đối xử bình đẳng.

Khi mới bắt đầu, có một vài đại tộc đại phái trong lòng còn có cảnh giác, cảm thấy Sở Mặc có mưu đồ, nhưng một số chuyện dần sáng tỏ, bọn họ rốt cục đã hiểu được dụng tâm khổ sở của Sở Mặc, cũng rốt cục đã biết Sở Mặc làm như vậy, tuyệt đối không phải là mưu cầu cái gì cho bản thân.

Chỉ đơn thuần là hy vọng toàn bộ giới tu hành có thể trở nên lớn mạnh hơn.

Hy vọng Thiên giới có thể xuất hiện càng nhiều cao thủ hơn nữa!

Để không đến mức một ngày nào đó trong tương lai, khi Ma tộc giáng lâm, Nhân tộc sẽ bị đánh đến mức trở tay không kịp; càng không hy vọng nhìn thấy cảnh Nhân tộc máu chảy thành sông, sinh linh lầm than.

Thật không hổ danh là Thiên giới chi vương!

Năm năm nay, thực lực của những người bên cạnh Sở Mặc tăng lên nhanh nhất.

Bởi vì bọn họ không những có nguồn tài nguyên cao cấp nhất, công pháp cao cấp nhất, chỗ tu luyện cao cấp nhất, quan trọng là, còn có Sở Mặc thường xuyên giảng đạo cho bọn họ!

- Giới tu hành có một câu nói thế này, Chí Tôn có sức mạnh cực hạn, cũng là cấp bậc sơ cấp của đạo.

Nhưng kỳ thực, theo kinh nghiệm của bản thân ta, tuyệt đối không phải như vậy.

Sở Mặc nhìn mọi người trên quảng trường, bình tĩnh nói:

- Chí Tôn chắc chắn không phải người có sức mạnh cực hạn, thánh nhân cũng không phải, thậm chí, trong mắt ta, Đại Thánh cũng không phải!

Tất cả những người ngồi phía dưới đều chăm chú lắng nghe, ngay cả Hồng Nguyệt cũng tập trung tư tưởng nghe Sở Mặc nói.

Nghe đến đây, tất cả đều thoáng như có điều suy tư.

Mấy năm nay, Sở Mặc đã sớm nói với bọn họ về các cấp bậc tu hành.

Hắn từng nói bên trên Chí Tôn là Thánh nhân, bên trên Thánh nhân là Đại Thánh.

Lớn mạnh hơn Đại Thánh là tổ cảnh!

Đúng vậy, chính là tổ cảnh của thân xác hắn.

Tổ cảnh nhất mạch này của tu sĩ được xưng là Tổ Tiên, tổ cảnh nhất mạch của phật tông được xưng là Phật Tổ, tổ cảnh nhất mạch của Đạo Môn được xưng là Đạo Tổ, ngoài ra, còn có các loài sinh linh khác, nếu như đạt đến loại cảnh giới này, đều được tôn xưng là Tổ.

Ví dụ như Hoàng Tổ, đó là tổ cảnh của bộ tộc phượng hoàng.

Hay ví dụ như Long Tổ, đó là tổ cảnh của bộ tộc rồng.

Đương nhiên, cho dù là ở La Thiên Tiên Vực cũng chẳng có bao nhiêu người có thể đạt tới cảnh giới của tổ cảnh.

Dù sao thì dựa vào sự hiểu biết của Sở Mặc, chẳng có bao nhiêu người ở đây.

Chỉ sợ cũng chỉ là mấy người ít ỏi mà thôi.

Bên trên tổ cảnh là Thái Thượng!

Sở Mặc nhìn mọi người:

- Thái Thượng có phải là cảnh giới có sức mạnh cực hạn hay không, ta nghĩ, vấn đề này chỉ có thể đi hỏi ông ta thôi.

Mọi người phía dưới đều mang vẻ mặt như đang tưởng tưởng, sau đókhông nhịn được cười rộ lên.

Hiện giờ thân xác bọn họ ở thế giới này, ngay cả cảnh giới Chí Tôn cũng không có cách nào bước vào, càng đừng nói tới bên trên Chí Tôn, hiện giờ bọn họ cũng chỉ có thể nghĩ tới mà thôi, thậm chí đến cả nghĩ cũng có chút không dám.

Nhưng bọ họ đều cảm thấy rất may mắn, ít nhất thì dưới sự giảng giải của Sở Mặc, bọn họ có thể hiểu rõ sự phân chia cấp bậc của tu sĩ.

So với việc ngu ngốc tưởng rằng cảnh giới của thánh nhân là cảnh giới của hoàng đế, hiện giờ đã hài lòng hơn nhiều rồi.

Từ trước đến nay, ngu ngốc không phải là phúc, ngu ngốc chính là ngu ngốc.

- Sở dĩ tổ tiên nói Chí Tôn là cảnh giới có sức mạnh cực hạn, cũng là cấp bậc sơ cấp của đạo, đó là vì trên thế giới này của chúng ta, cho dù là một kỷ nguyên trước, tu sĩ đạt tới cảnh giới Chí Tôn, cũng cơ bản chẳng khác nào đạt tới cực hạn rồi.

Sở Mặc nói:

- Nói cách khác là tầm mắt chỉ có thể nhìn được đến mức ấy, cho nên mới có thể có kiểu giảng giải này.

Hôm nay chúng ta không nói tới sức mạnh, chỉ nói tới đạo.

Hồng Nguyệt chăm chú nhìn Sở Mặc, theo sự giảng giải của hắn, nàng đã bị tác động, cảm thấy giống như gông cùm xiềng xích trong đầu, muốn được tháo gỡ ra theo lời giảng kinh của Sở Mặc!

Nếu thật sự tháo gỡ được mảnh gông cùm xiềng xích kia, cho dù nàng không thể bước vào cảnh giới Chí Tôn, nhưng cũng nhất định có thể bước vào một cảnh giới mới khác hoàn toàn!

Điều này khiến cho trong lòng Hồng Nguyệt hết sức chấn động.

Nhìn thanh niên tướng mạo anh tuấn trước mắt, trong lòng nàng xúc động thật lâu, liền nghĩ: Phiêu Linh, nhìn thấy chưa?

Cuối cùng thì, một kẻ tuyệt thế thiên kiêu không hề thua kém ngươi đã xuất hiện rồi!

Giọng nói của Sở Mặc tiếp tục truyền tới, tất cả mọi người đều tập trung tư tưởng lắng nghe.

- Việc mà hôm nay ta muốn nói liên quan tới đề tài cấp bậc sơ cấp của đạo.

Ta luôn cho rằng cấp bậc sơ cấp của đạo bắt đầu từ khi bước vào giới tu hành, khoảnh khắc Trúc Cơ thành công đã bắt đầu rồi!

Thuật pháp là đạo, thần thông cũng là đạo, vận dụng sức mạnh tinh thần, tăng cường nguyên thần... những thứ này đều là đạo!

-----o0o-----

Chương 1668: Giảng đạo (2)

Chương 1668: Giảng đạo (2)

Giọng nói trong trẻo của Sở Mặc không ngừng truyền tới:

- Cho nên, bất kể là Đại La Kim Tiên, Thiên Tiên hay là Chân Tiên đều có một thân đạo hạnh.

Ngay cả tu sĩ của Nguyên Anh kỳ cũng có đạo hạnh thuộc về mình.

Nếu như có thể đặc biệt coi trọng việc ngộ đạo trong lúc nâng cao cảnh giới, bồi dưỡng hai thứ cùng lúc.

Vậy thì ta tin rằng chiến lực của mỗi một tu sĩ trong cảnh giới chí ít sẽ tăng ba lần trở lên.

Con số này càng lên cấp thì càng cao.

Đương nhiên, muốn đạt tớiloại trình độ này, tuyệt đối không phải là chuyện dễ.

Không phải một sớm một chiều là có thể thực hiện được.

Bởi vì đạo, hư vô mờ mịt, huyền diệu khó giải thích, muốn đúc kết đạo của bản thân, cần trầm tư suy nghĩ, cũng cần chăm chỉ tìm tòi, nhưng chỉ cần nắm được điểm mấu chốt, thì coi như ngươi đã chính thức nhập môn rồi.

Sở Mặc nói xong, phía dưới nhất loạt đều yên lặng, tất cả mọi người đều nghiêm túc suy nghĩ về lời nói này của Sở Mặc.

Lúc này, Hồng Nguyệt nhẹ giọng mở miệng:

- Sở Mặc, ý của ngài, đại khái ta đã hiểu rồi.

Hiện giờ trong giới tu hành, bên dưới Đế Chủ, bao gồm cả Đế Chủ, kỳ thực đều không chothấy sự coi trọng đối với đạo, bởi vì bọn họ đều cảm thấy đó là việc chỉ có cảnh giới Chí Tôn mới có thể làm.

Đúng không?

Sở Mặc khẽ gật đầu.

Hồng Nguyệt lại nói:

- Nhưng nếu như từ bây giờ có thể bắt đầu hiểu và tăng cường thêm sự bồi dưỡng đối với đạo, nhất định là có lợi ích rất lớn, đúng không?

Sở Mặc lại gật đầu:

- Cô cô nói đúng, thật sự là có lợi ích lớn.

Hồng Nguyệt khẽ mỉm cười:

- Vậy, ta lại thay mọi người hỏi một vấn đề mà bọn họ rất quan tâm, cũng rất muốn biết.

Sở Mặc cười nói:

- Cô cô, xin mời hỏi.

Hồng Nguyệt nói:

- Ngài bắt đầu ngộ đạo từ lúc nào?

Chiến lực hùng mạnh này của ngài liên quan bao nhiêu tới việc này?

Sở Mặc nói:

- Kỳ thực ta chính thức ngộ đạo ở trên Thiên Lộ, lúc đó, ta đã đạt cảnh giới Chân Tiên rồi.

Chiến lực hiện giờ của ta liên quan rất lớn tới lần ngộ đạo kia, lần đó, ta gần như đã chạm tới cảnh giới cấp Chí Tôn.

Sở Mặc nói thẳng không hề giấu diếm.

Rít!

Trên quảng trường rộng lớn bên trong Vườn Thiên Đạo, trong giây lát truyền đến một hồi âm thanh của tiếng hít vào khí lạnh, tất cả mọi người gần như đều bị chấn động kinh sợ.

Đương thời lại có kẻ chạm tới cảnh giới cấp Chí Tôn sao?

Nếu tin tức này truyền ra ngoài, thì quả thựclà quá kinh người rồi!

Trong giây lát, ngay cả La Quật đang ngồi một góc trong quảng trường cũng trợn tròn mắt, trong ánh mắt hào quang lấp lánh.

Hiện giờ y rốt cục đã hoàn toàn tháo gỡ được mối nghi hoặc nhiều năm quấy nhiễu trong lòng.

Năm đó Sở Mặc dụng kế tính kế y, trốn vào một đoạn khác của Thiên Lộ, Sở Mặc của khi đó hoàn toàn không có một chút năng lực nào chống lại được y.

Nhưng sau khi Sở Mặc trở về từ đoạn Thiên Lộ kia, lại lấy cảnh giới Chân Tiên có thể giao thủ cùng bậc Chuẩn Chí Tôn như y!

Tuy rằng đánh không lại y, nhưng đó là vì sự chênh lệch cực lớn của cảnh giới.

Tuyệt đối không phải nói năng lực của Sở Mặc không đủ.

Mà năm năm trước, lúc Sở Mặc bước vào Thiên Lộ một lần nữa, hắn vừa mới bước vào cảnh giới cấp Chuẩn Chí Tôn, suýt nữa có thể nghiền nát y rồi!

Thì ra là vậy!

Trong đầu La Quật rung động ầm ầm.

Một luồng hơi thở ào ào bộc phát ra.

Loại cảm giác huyền diệu này khiến y ngay cả lên tiếng chào hỏi Sở Mặc cũng không kịp, vèo một cái, liền biến mất.

Lúc này Hồng Nguyệt trầm ngâm suy nghĩ một lúc, cười với Sở Mặc:

- Cháu trai bảo bối của ta, cô cô nợ ngươi một món nợ lớn.

Nói xong, vèo một cái thân hình của Hồng Nguyệt đã biến mất.

Lúc này, Tử Yên Đế Chủ nhìn thật sâu vào đôi mắt của Sở Mặc, sau đó nói:

- Mặc dù ngươi là sư đệ của ta, nhưng lần này, ngươi lại là sư phụ của ta!

Nói xong, Tử Yên cũng biến mất.

Trong nháy mắt có rất nhiều người rời khỏi quảng trường tiểu thế giới này.

Có vài người còn kịp tới chào hỏi, chắp tay bái tạ Sở Mặc, có vài người ngay cả chào hỏi cũng không kịp, đành rời đi luôn.

Đạt tới cảnh giới của bọn họ, rất nhiều lúc, sự khác biệt không phải là tích luỹ, mà là giác ngộ!

Thời cổ đại có một bậc hiền triết đã từng nói thế này:

- Triều văn đạo tịch tử túc hĩ!

Câu nói này đã nói lên sự gian khổ của việc giác ngộ, một khi được giác ngộ, sau khi nhập đạo, có chết cũng cảm thấy mãn nguyện.

Sự tích luỹ và từng trải của đám đại tu sĩ này đều đã đạt tới trạng thái tột cùng mà bản thân có thể đạt được.

Nếu không có sự tác động bên ngoài, muốn ngộ đạo thành công thật sự là rất khó.

Điều này cũng là nguyên nhân tại sao cần phải xuất hiện vị Chí tôn vô lộ khả tẩu.

Kỳ thực, lời nói của Sở Mặc có ảnh hưởng tương đối sâu xa tới của toàn bộ cảnh giới, chứ không chỉ là ảnh hưởng tới những tu sĩ của cảnh giới Chuẩn Chí Tôn và Đế Chủ đỉnh cao.

Trong thời gian ngắn, người chịu ảnh hưởng đều là đám người đứng trên đỉnh cao nhất của giới tu hành, nhưng nếu như đợi lời nói này truyền ra ngoài, sau một thời gian dài, người chịu ảnh hưởng chính là vôsố thế hệ!

Bởi vì bất cứ một tu sĩ nào của La Thiên Tiên Vực cũng đều hiểu được đạo lý này, đó chính là, bắt đầu từ Trúc Cơ thì đã tiến hành ngộ đạo.

Vì vậy chiến lực của bọn họ mạnh hơn rất nhiều so với chiến lực của những tu sĩ Thiên giới kia.

Mặc dù chưa từng khoa trương đến mức, Đế Chủ có thể đánh với cảnh giới Chí Tôn, nhưng chí ít, đối mặt với đối thủ cùng cảnh giới, Viêm Hoàng đại vực này gần như không có ai là đối thủ của tu sĩ La Thiên Tiên Vực.

Thời gian như nước chảy, lại năm năm nữa qua đi.

Tình hình tổng thể của giới tu hành ở toàn bộ Viêm Hoàng đại vực đã tốt hơn nhiều so với mười năm trước!

Trước hết La Quật ngộ đạo trở về, vị này từng là Thiên Lộ Vương, hiện giờ một thân đạo hạnh, đã thành công đạt tới cảnh giới Chuẩn Chí Tôn tuyệt đỉnh.

Nếu không có quy tắc áp chế của thế giới này, hiện giờ y đã có thể thành công bước vào cảnh giới Chí Tôn rồi!

Sau khi La Quật trở về liền quỳ gối hành đại lễ với Sở Mặc!

Đây mới là truyền đạo thụ nghiệp chân chính!

Chẳng ngại tuổi tác của Sở Mặc, cảnh giới của hắn cũng không bằng y, nhưng ân tình này, La Quật nhất định phải lĩnh thụ.

Chí Tôn tuyệt đỉnh, năm xưa Huyết Ma Lão Tổ cũng là ở cảnh giới này.

Nhưng lại dám khiêu chiến với cả Chí Tôn.

Hiện giờ La Quật cũng có lòng tin như vậy.

Đây là một loại tín niệm không gì sánh được, hắn đã từng mất đi, nay đã tìm lại được rồi.

Người trở về ngay sau La Quật là Hồng Nguyệt, nàng cũng đã bướcvào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn tuyệt đỉnh giống như La Quật!

-----o0o-----

Chương 1669: Sức mạnh chợt tăng

Chương 1669: Sức mạnh chợt tăng

Chỉ thiếu một chút nữa là có thể chính thức thành đạo rồi!

Nhưng chính một chút đó lại là ranh giới mà sức người không có cách nào vượt qua.

Bởi vì đó là quy tắc của toàn bộ Viêm Hoàng đại vực!

Tử Yên cũng đã bước vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao, tuy rằng còn thiếu một chút nữa là tới cảnh giới tuyệt đỉnh, nhưng đối với cô mà nói, đạt tới cảnh giới này cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Tử Yên vô cùng vui vẻ, sau khi trở về, chuyện hiếm thấy là lại mời Sở Mặc uống một chầu rượu, sau đó muốn so tài với sư đệ một phen.

Cuộc chiến này, chỉ có hai người ngoài chứng kiến.

Một người là La Quật, người còn lại là Hồng Nguyệt.

Kỳ thực bọn họ cũng muốn so tài với Sở Mặc một phen, nhưng lại có chút xấu hổ.

Tử Yên và Sở Mặc có tình đồng môn, xem như là sư tỷ đệ, vì vậy cũng không có cố kỵ nhiều như vậy.

Phía trên Thiên giới là bầu trời trong xanh vô tận.

Sở Mặc đứng trong hư không, đối diện với hắn là Tử Yên.

Khí tràng trên người Tử Yên đã khác hoàn toàn trước đây.

Loại uy lực áp chế của Chuẩn Chí Tôn này không giây phút nào là không ảnh hưởng đến phiến thiên địa.

Thân thể nàng thướt tha, dung nhan thanh tú xinh đẹp, đứng ở đó giống như tiên nữ giáng trần.

Dáng vẻ uy lực áp chế trên người lại chấn động đến mức phiến thiên địa này dường như không có cách dung nạp được.

- Sư đệ, cẩn thận.

Tử Yên khẽ quát lên, sau đó trực tiếp ra tay.

Một đạo trường tiên ngưng tụ lại, hung hăng bắn về phía Sở Mặc.

Đùng!

Giữa bầu trời mênh mông truyền tới một hồi âm thanh kinh thiên động địa!

Nhưng hư không đều bị rách toạc ra rồi.

Sức mạnh này có thể dễ dàng xé nát một vị Đế Chủ cửu trọng thiên.

Ánh mắt Sở Mặc sâu xa, trong đôi mắt hắn bắn ra hai đạo thầnquang.

Trong ánh hào quang mang theo sức mạnh vô tận, chiếu thẳng vào trường tiên của Tử Yên.

Sau đó, ánh mắt của hắn khẽ động.

Một luồng sức mạnh huyền ảo hung bạo cuốn đạo trường tiên này lại, giống như là có một đôi tay to lớn... mạnh mẽ xé rách đạo trường thiên!

- Trời ơi!

Hồng Nguyệt đứng xem cuộc chiến từ xa, không kìm được lên tiếng kinh hô.

Không phải nàng ngạc nhiên thán phục sức mạnh của Tử Yên, cảnhgiới Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao thì phải thể hiện ra loại chiến lực mạnh mẽ này.

Thứ làm bà kinh ngạc chính là năng lực của Sở Mặc!

Bởi vì không ngờ Sở Mặc lại dùng đạo hạnh để trấn áp bản lĩnh cao cường của một tu sĩ cảnh giới cao thâm hơn hắn.

Có khả năng này sao?

- Thật là hùng mạnh...

La Quật cũng không kìm được tán thưởng một tiếng, y cũng đã nhìn ra Sở Mặc đang làm gì.

Trong lòng dâng lên sự cảm khái vô hạn.

Loại tín niệm không gì sánh được kia, không hề biến mất, nhưng hắn biết rõ, cho dù hiện giờ cảnh giới cao hơn Sở Mặc, nhưng y sợ rằng sẽ vẫn bị Sở Mặc trấn áp dễ dàng như trước!

Mười năm nay, Sở Mặc nhìn như không có thay đổi gì, nhưng trên thực tế, đạo hạnh của hắn đã tinh tiến đến mức nào, ngoài Kỳ Tiêu Vũ ra, e rằng không có ai biết!

Rắc rắc!

Đạo trường tiên ngưng kết kia của Tử Yên bị thần quang bắn ra từ hai mắt Sở Mặc đập vỡ vụn.

Sau đó Tử Yên đột nhiên bất động.

Trên mặt cô mang theo vài phần mệt mỏi, lại lộ ra thái độ của tiểu nữ nhi, bộ dạng có chút xấu hổ, sẵng giọng:

- Không chơi nữa, thật là vô vị, ngươi không thể nhường tỷ tỷ một chút hay sao?

Sở Mặc cười khổ, sau đó thu lại toả định đang khoá chặt Tử Yên.

La Quật khép hờ hai mắt, suy nghĩ một hồi, sau đó cười khổ nói:

- Cho dù là ta, lúc này chỉ sợ cũng đã thua rồi.

Hồng Nguyệt thoáng nhìn La Quật:

- Ta cũng vậy.

- Có công tử ở đây, có lẽ, mười năm sau đối mặt với Ma tộc, thật sự sẽ có chút cơ hội.

La Quật yếu ớt nói.

... ...

Linh Đan Đường

Dưới núi Lưu Linh

Lưu Vân nhìn phụ thân của mình:

- Con cảm thấy, có hắn ở đây, có lẽ mười năm sau khi Ma tộc giánglâm, chúng ta thật sự có chút cơ hội.

Cô nói xong lại liếc nhìn nữ tử xinh đẹp kiều diễm đang đứng bên núi Lưu Linh.

- Mẹ, con đi nhé?

Nữ tử nhẹ nhàng gật đầu với Lưu Vân, trong con ngươi toát lên sự yêu thương, dịu dàng nói:

- Đi đi, gặp vị Công chúa của Tinh linh tộc kia, nhớ thay ta nói lời xin lỗi.

Tuy rằng chuyện này không liên quan gì tới nàng ta, nhưng chung quy là có một chút nhân quả ở trong đó.

Tuy rằng vì vậy nên nàng nhân hoạ đắc phúc, nhưng cũng đã trải qua nhiều đau khổ, đi thay ta nói lời xin lỗi đi.

Nữ tử liên tiếp nói hai lần xin lỗi, nàng đứng ở bên núi Lưu Linh yêu chiều nhìn con gái.

Nữ tử xinh đẹp kiều diễm này, chính là Băng Diễm, con gái ruột của Đại Ma Vương có quyền thế nhất cũng hùng mạnh nhất hiện giờ.

Cái tên Băng Diễm này, là do nàng ta tự mình đặt, tên của nàng ở Ma tộc đã bị nàng cố hết sức quên đi rồi.

Nàng không muốn làm cái gì mà công chúa của Ma tộc, hiện giờ nàng chỉ muốn làm một nữ nhân sống trong loài người.

Nếu như từ giờ có thể yên ổn sống qua ngày, đối với Băng Diễm mà nói, chính là hạnh phúc lớn nhất cả đời này.

Từ lúc Lưu Phong rời khỏi núi Lưu Linh vào mấy năm trước, đi tới Phiêu Diêu Cung, sau khi gia nhập đã trở thành một thành viên trong hội trưởng lão danh dự của Phiêu Diêu Cung.

Trưởng lão danh dự của Phiêu Diêu Cung giờ đây đã khác với hồi mười năm trước rồi.

Năm đó những đại nhân trẻ tuổi và một vài cao thủ gia nhập Phiêu Diêu Cung, tuy rằng đều là tự nguyện, nhưng thân phận địa vị của bọn họ ít nhiều đều được thể hiện rõ.

Bởi vì cảnh giới của thập đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung còn thấp hơn bọn họ nhiều lắm.

Nhưng hiện giờ không giống với lúc trước nữa!

Từ lúc Sở Mặc mang theo mọi người tiến vào Thiên Lộ, sự vùng dậy của Phiêu Diêu Cung đã trở thành chiều hướng không thể ngăn cản rồi.

Năm năm trước, tất cả những kẻ có huyết mạch chính thống với Sở Mặc ở Phiêu Diêu Cung đã không còn là tu sĩ bên dưới Đế Chủ nữa.

Hơn nữa, bọn họ đều nắm giữ sự kế thừa cấp Chí Tôn, lại nghe Sở Mặc giảng đạo từ lâu, bắt đầu ngộ đạo từ rất sớm.

Cho nên, sau khi đám người này bước vào cảnh giới Đế Chủ, chiến lực của họ đều khiến những đại nhân đã từng trẻ tuổi kia cảm thấy sợhãi!

Ví dụ như kẻ hiếu chiến nhất trong đó là Tư Đồ Đồ, nàng đang giữ bộ Chí Tôn Cung mà năm xưa Sở Mặc tìm ra trong đống bảo vật được cất giữ của Tần Thương và Huyết Ma Lão Tổ, dùng cảnh giới của Đế Chủ bát trọng thiên, gần như quét sạch tất cả Đế Chủ tu sĩ.

Mà ngay cả những tu sĩ cấp Đế Chủ cửu trọng thiên, sau khi gặp nàng đều cảm thấy vô cùng đau đầu.

Thật là mạnh mẽ!

-----o0o-----

Chương 1670: Ma Quân trở về (1)

Chương 1670: Ma Quân trở về (1)

Có thể đối phó với nàng, cũng chỉ có thể là một người nào đó trongđám người của bọn họ mà thôi.

Ví dụ như Hoa Tiểu Nha luôn không quen với tính cách kiêu ngạo của Tư Đồ Đồ, tuy rằng nói lý ra thì quan hệ cũng không tệ, giống như tỷ muội, nhưng trên đường tu hành hai người bọn họ luôn so tài lẫn nhau.

Có điều lần nào, hai người cũng khó phân thắng bại, Phá Lạn Thiết Kiếm trong tay Hoa Tiểu Nha và Chí Tôn Cung trong tay tư Đồ Đồ, dường như không ai chịu nhường ai.

Mặc dù thiên phú của Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết hơikém một chút, cảnh giới của các nàng cũng dần dần bị tụt lại một chút.

Nhưng các nàng cũng đã bước vào cảnh giới Đế Chủ tam trọng thiên.

Điều này chủ yếu là kết quả của việc Sở Mặc không ngừng đem theo các nàng ra vào Thiên Lộ.

Cái gọi là thiên phú này là bẩm sinh của mỗi người.

Cho dù sau này nỗ lực ra sao, dùng tài nguyên đập vỡ thế nào chung quy cũng có một cực hạn.

Nhưng đám người Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết cũng không hề cảm thấy chán nản, các nàng có thể đi đến ngày hôm nay, đã là may mắn bằng trời rồi, hơn nữa mặc dù tốc độ thăng cấp của bọn họ không nhanh như vây, nhưng cũng chậm rãi tăng lên ở nhóm giữa, tuyệt đối chưa từng tụt xuống nhóm cuối cùng, cho nên đã rất thoả mãn rồi.

Sở dĩ đến tận bây giờ, tuyệt đại đa số những kẻ có huyết mạch chính thống với Sở Mặc ở Phiêu Diêu Cung đều đã bước vào hàng ngũ Đế Chủ đỉnh cao, hơn nữa Sở Mặc làm ra chuyện này là vì Thiên giới.

Khiến hiện giờ Phiêu Diêu Cung đã trở thành môn phái hưng thịnh nhất trong toàn bộ giới tu hành.

Mức độ hưng thịnh này thậm chí không thua kém huyết mạch Sở thị của kỷ nguyên trước.

Lúc này muốn tìm một vị trí trưởng lão trong Phiêu Diêu Cung, đã không còn dễ dàng như vậy nữa.

Đương nhiên, Lưu Phong cũng đủ ưu tú, không phải là hoàn toàn ỷ vào quan hệ giữa tỷ tỷ của y và Sở Mặc.

Sau khi trở thành trưởng lão của Phiêu Diêu Cung, Lưu Phong cũng cống hiến rất nhiều cho môn phái.

Đương nhiên, tốc độ nâng cao cảnh giới của y cũng tương đối nhanh!

Cho tới tận mười năm sau đó, cuối cùng Lưu Vân không kìm được, muốn đến nơi thần kỳ kia mở mang kiến thức một chút.

Năm đó tuy là Kỳ Tiêu Vũ đàm đạo với nàng rất lâu, sau đó mấy năm nay lại không ngừng liên lạc với nàng, muốn nàng tới đây.

Nhưng Lưu Vân trước sau chưa từng đồng ý.

Bởi vì nàng vẫn luôn không hiểu, chuyện này rốt cục nên làm như thế nào.

Nhất là khi nàng nghe nói mười năm nay ngay cả Thuỷ Y Y cũng chỉ một lòng hướng đạo, rất ít khi xuất hiện chung với Sở Mặc.

Về sau nữ tử thuỷ chung ở bên cạnh hắn ta lại chỉ có một mình Kỳ Tiêu Vũ, trong lòng Lưu Vân lại càng thêm do dự.

Nàng có thể hiểu được tâm tư của Kỳ Tiêu Vũ, nhưng nàng rất khó thuyết phục được bản thân.

Chỉ sợ sau khi mẫu thân tỉnh lại, nghe được chuyện này, sẽ đưa ra ý kiến khẳng định giúp nàng, Lưu Vân vẫn do dựnhư trước.

Bởi vì nàng đột nhiên phát hiện ra, tình cảm của nàng đối với Sở Mặc, không giống của Thuỷ Y Y và Kỳ Tiêu Vũ, tình cảm của nàng càng giống như sự thưởng thức đối với một nam nhân ưu tú!

Hơn nữa rất nhiều năm trước, duyên số đưa đẩy khiến cho giữa hai người thực sự đã có tình cảm phu thê, dẫn đến việc sự thưởng thức này của nàng từ từ biến thành yêu thích.

Nhưng sau nhiều năm như vậy, nàng lại tự hỏi lòng mình, đã có thể hoàn toàn bình tĩnh trở lại hay chưa.

Vì vậy, cuối cùng Lưu Vân quyết định phải tới Phiêu Diêu Cung, nàng muốn đề bạt bản thân.

Nàng cảm thấy hiện giờ hẳn là nàng đã có thể thản nhiên đối mặt với Sở Mặc rồi.

Sự thực cũng là như vậy, sau khi tới Phiêu Diêu Cung, Lưu Vân đã gặp Sở Mặc.

Nam nhân đã từng khiến nàng động tâm kia hiện giờ vẫn khiến nàng động tâm như cũ.

Nhưng những rung động kịch liệt trong lòng đã không thấy đâu nữa rồi.

Thời gian là một loại công cụ sắc bén, nó có thể cắt đứt rất nhiều nhân quả, xoá đi rất nhiều tình cảm.

Cho dù ký ức vẫn còn, nhưng sau nhiều năm nhìn lại, hai bên đều đã trở nên chín chắn, cái gọi là động tâm lúc ban đầu kia cũng đã không còn nữa.

Mặc dù Kỳ Tiêu Vũ có chút tiếc nuối đối với kết cục này, nhưng cũng không muốn cưỡng ép gì cả.

Sau khi gặp lại, mọi người đều rất vui vẻ, Lưu Vân đã tu luyện tới cảnh giới Đế Chủ thất trọng thiên, cũng danh chính ngôn thuận trở thành trưởng lão danh dự của Phiêu Diêu Cung.

Sau đó, nàng cũng bước vào Thiên Lộ, bắt đầu tu luyện.

Sau mười tám năm kể từ khi Sở Mặc phong ấn toà La Thiên Phá Diệt Pháp Trận.

Cuối cùng Ma Quân gian nan vất vả đem theo Tiểu Điệp trở về!

Thoạt nhìn hai người đều khá mệt mỏi, nhưng trạng thái tinh thầncủa bọn họ lại tốt một cách lạ thường.

Điều khiến Sở Mặc cảm thấy vui vẻ chính là, sư phụ và sư nương đã cùng nhau bước vào cảnh giới cấp Chuẩn Chí Tôn rồi!

Ma Quân và Tiểu Điệp cũng tỏ ra rất vui mừng trước sự thay đổi của Sở Mặc hiện nay.

Đêm đó, hai thầy trò cùng với sư nương Tiểu Điệp và thê tử Kỳ Tiêu Vũ ở bên nhau uống rượu tâm sự.

Không gọi thêm người ngoài.

- Sư phụ, mấy năm nay người cùng sư nương đã đi đâu vậy?

Saokhông có chút tin tức nào?

Sở Mặc nhìn Ma Quân, tuy rằng hiện giờ cảnh giới của hắn đã vượt qua sư phụ, nhưng ở trước mặt y, hắn vẫn giống như năm đó.

Thái độ nghiêm túc mà cung kính

- Một lời khó mà nói hết.

Ma Quân than nhẹ một tiếng, trên gương mặt tràn đầy mệt mỏi kia lộ ra vẻ tươi cười, nói:

- Chúng ta đã đi rất nhiều nơi.

Đi tìm huyền tử thảo và bi hoan hoa.

- Bi hoan hoa?

Nghe nói loài hoa đó sinh trưởng ở nơi Thần Ma giao giới, nhưng một kỷ nguyên trước, nơi đó đã bị phá huỷ triệt để, biếnthành một mảnh hư vô hỗn độn rồi.

Bất kể là chúng ta bên này hay là Ma Tộc bên kia đều không có cách nào đi vào...

Sở Mặc nhìn Ma Quân.

Ma Quân gật gật đầu:

- Đúng là rất khó khăn, ta cùng với sư nương của con, suýt chút nữa đã bỏ mạng ở nơi đó.

Tiểu Điệp ở một bên nhẹ giọng nói:

- Tuy là nơi đó đã thành một mảnh hư vô hỗn độn, nhưng thực ra vẫn có một vài khối đất liền còn lưu lại, trở thành một đám đất trôi nổi không có phương hướng.

- Đám đất trôi nổi không có phương hướng ư?

Kỳ Tiêu Vũ tò mò nhìn Tiểu Điệp.

- Nơi đó có không ít sinh linh đang sinh sống, người mạnh nhất trong đó có lẽ là đạt tới cảnh giới Đế Chủ, nhưng bọn họ căn bản không có cách nào rời khỏi đó.

Thậm chí ngay cả đám đất liền nơi bọn họ sinh sống, bọn họ cũng không dám rời đi.

Bởi vì bốn phía đều là hư vô hỗn độn, một khi rời khỏi đất liền quá xa thì sẽ hoàn toàn quên mất mùi vị của đất liền.

-----o0o-----

Chương 1671: Ma Quân trở về (2)

Chương 1671: Ma Quân trở về (2)

Tiểu Điệp lại nói tiếp:

- Sau đó... sẽ bị lạc trong hư không vô tận.

Vận khí tốt thì có lẽ sau nhiều năm có thể tìm được một khối đất liền khác, hoặc là tìm được quê hương.

Vận khí kém thì có thể cho đến lúc chết vẫn không tìm được nơi dừng chân.

Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc đều không nhịn được giật mình kinh hãi, không ngờ nơi đó lại nguy hiểm như vậy.

Xem ra mấy năm nay sư phụ cùng sư nương quả nhiên là chịu không ít gian khổ.

Tiểu Điệp nói:

- Nhưng ta và sư phụ con đều xem như là rất may mắn.

Chúng ta không những thành công đột phá đến cảnh giới cấp Chuẩn Chí Tôn, mà còn thành công tìm được hai loại linh dược kia.

Nói xong, Tiểu Điệp mặt mày vui vẻ lấy ra hai hộp ngọc đưa cho SởMặc.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ngày mai con sẽ luyện dược cho sư nương!

Ma Quân nhìn Sở Mặc nói:

- Những chuyện trước kia không bắt kịp, trên đường chúng ta trở về, sư nương của con đã xem bản ghi chép nhiều năm trước.

Con sống thực không dễ dàng gì, nhưng cũng rất xuất sắc!

Sở Mặc nói:

- Không khiến cho sư phụ ngài mất mặt là được.

- Ha ha, không mất mặt, đương nhiên không mất mặt!

Con là niềm tự hào lớn nhất của sư phụ!

Ma Quân nâng chén rượu lên, vui vẻ uống cạn.

Đêm đó bốn người hai già hai trẻ ngồi trong một toà tiểu viện của Thiên Đạo viên, uống rượu cực kỳ vui vẻ.

Sáng sớm hôm sau, Sở Mặc đã tìm được Phong Quân Tử và Hoàng Kim Sâm, kẻ từ lâu đã giống với Phong Quân Tử, lựa chọn đi theo Sở Mặc, cùng nhau đi xin lấy một ít tinh hoa bảo dịch.

Sau đó cộng thêm huyền tử thảo và bi hoan hoa, bắt đầu luyện chế bằng Hỗn Độn Hồng Lô.

Hiện giờ Sở Mặc luyện dược đã hoàn toàn khác với năm xưa rồi.

Thời gian mười mấy năm phát sinh quá nhiều thay đổi, trình độ nghiên cứu và tích luỹ các loại kiến thức của Sở Mặc cũng đã đạt tới một cảnh giới hoàn toàn mới.

Năm đó từ một tu sĩ chỉ biết chiến đấu, giờ đây hắn đã trở thành người cực kỳ am hiểu phong thuỷ, pháp trận, luyện đan, luyện khí...

Quá trình này làm cho đạo hạnh mà Sở Mặc đã tích luỹ đổi mới rất nhiều.

Những năm gần đây, hắn từng thử tu luyện tới tầng thứ năm của tâmpháp Thiên Ý Ngã Ý, bước vào cảnh giới Ngã tựu thị thiên, thiên tựu thị ngã.

Nhưng đều thất bại.

Hắn cũng không tu luyện một cách cưỡng ép.

Bởi vì hắn cảm thấy cảnh giới kia sẽ là thời cơ để hắn thành đạo!

Nói cách khác, một khi tâm pháp của hắn tu luyện đến cảnh giới kia, vậy thì, cho dù phiến thiên địa ở vào trạng thái bị phong toả, hắn vẫn có thể nghịch thiên thành đạo như cũ!

Vì thế, vào ba năm trước, hắn đã đặc biệt đi một chuyến tới cửu thành, đón Từ Nam muội muội, người mà sống chết cũng không chịu rời khỏi thành, đồng thời cũng là muốn hỏi phụ thân chuyện này.

Phụ thân ở cửu thành vẫn mang bộ dạng của một con sâu rượu, thậm chí Từ Nam còn không biết năm đó phụ thân đã từng rời khỏi cửu thành.

Sở Thiên Cơ cũng tỏ vẻ đồng tình với suy đoán của Sở Mặc, hơn nữa ông ta còn nói cho Sở Mặc biết môn tâm pháp này của Thiên Ý Ngã Ý không thuộc về thế giới này.

- Từ trước đến nay ta chưa từng nghe nói qua về môn tâm pháp này,, nó rất cao cấp.

Có thể là cao hơn cả cảnh giới Chí Tôn.

Có lẽ, đó là một môn tâm pháp thánh cấp, cũng có thể là cao hơn.

Sở Thiên Cơ nghiêm túc nói với Sở Mặc.

Sở Mặc hỏi:

- Viêm Hoàng đại vực của chúng ta không phải là sẽ xuất hiện một tu sĩ vô cùng hùng mạnh sao?

Sở Thiên Cơ cười cười:

- Cao thủ đi vào vũ trụ mênh mông, chỉ cần một ý niệm trong đầu là có thể lướt qua vô số thế giới trong nháy mắt.

Sở Mặc lập tức hiểu ra một chút, hắn lại hỏi phụ thân, nếu Ma tộc giáng lâm, phụ thân có xuất thủ hay không?

Sở Thiên Cơ lắc đầu:

- Ma tộc giáng lâm cũng không lật được trời, ta sẽ không xuất thủ.

- Vậy, phụ thân có muốn trở về cùng con không?

Sở Mặc hỏi.

- Ngươi ở cùng nha đầu kia nhiều năm như vậy, ngay cả một đứa cháu cũng không sinh cho ta, ta trở về làm gì?

Sở Mặc bất đắc dĩ cáo từ phụ thân, cũng không khuyên nhủ gì nữa.

Hắn biết, cho dù có khuyên nhủ, phụ thân cũng sẽ không trở về cùng hắn.

Về phần tại sao nhiều năm như vậy vẫn chưa có con, không phải là không thể có, mấu chốt là không dám có!

Đối mặt với thời buổi loạn lạc sắp tới, cho dù là Sở Mặc, trong lòng cũng thiếu tự tin.

Hắn và Kỳ Tiêu Vũ đều không muốn để con mình phải sống trong thời loạn lạc rối ren này

Tuy nói không trải qua mưa gió, không thấy được cầu vồng, nhưng thời buổi loạn lạc rối ren này, ngay cả bọn họ cũng khó mà bảo toàn tính mạng, vẫn là không muốn để đứa bé phải chịu đựng chuyện này.

Một lò đan dược đã được luyện ra rất nhanh, Sở Mặc để Kỳ Tiêu Vũ đi giao cho sư nương.

Kỳ Tiêu Vũ hiểu được tâm tư của Sở Mặc, lúc đem đan dược cho Tiểu Điệp, cẩn thận hỏi một câu.

- Sư nương, còn có hai năm nữa, Ma tộc sẽ giáng lâm, lúc này...

Tiểu Điệp khẽ cười, sau đó nói:

- Không sao, đến lúc đó, các con giúp ta nuôi dưỡng đứa nhỏ.

Kỳ Tiêu Vũ bị những lời này của Tiểu Điệp làm cho sợ hãi, vội vàng trở về nói với Sở Mặc.

Sở Mặc thoáng chốc đã hiểu ra dụng ý của sư phụ và sư nương, lập tức đi tìm Ma Quân.

Ma Quân nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Có một đứa con là tâm nguyện lớn nhất của sư mẫu con mấy năm gần đây, nhưng trận huyết chiến với Ma tộc lại là tâm nguyện lớn nhất mấy năm nay của ta!

Rất nhiều sự việc lúc trước, ta đều không tham dự, luôn tiếc hận trong lòng.

Con người ta sống trên đời, chung quy vẫn muốn đi làm một số chuyện.

- Nhưng mà...

Sở Mặc cau mày.

Mọi người đều có tâm tư của riêng mình, nếu như có thể, hắn thật sự không hy vọng Ma Quân và Tiểu Điệp ở trên chiến trường.

Hai người này, nhất là sư phụ Ma Quân, thật sự rất quan trọng đối với hắn.

Hắn không muốn Ma Quân xảy ra bất kỳ sơ xuất nào.

- Nhưng mà cái gì?

Tên tiểu tử như ngươi còn không sợ, ta lại sợ sao?

Ma Quân nhìn lướt qua Sở Mặc, sau đó nói:

- Được rồi, đừng làm như tiểu nữ nhi nữa, ngươi chính là Thiên giới chi vương đấy!

Sở Mặc cười khổ:

- Thiên giới chi vương gì chứ, ở trước mặt sư phụ, con vĩnh viễn là thiếu niên của năm đó.

- Được rồi, cút đi mau lên, không có việc gì thì ít đến làm phiền ta thôi.

Chuyện này không cần thương lượng, đến lúc đó ở trên chiếntrường, ta nhất định sẽ xung phong ở phía trước.

Ma Quân thản nhiên nói, sau đó xua tay đuổi Sở Mặc đi.

Hiện giờ trong toàn bộ giới tu hành, người có thể nói chuyện như vậy với Sở Mặc đã không còn nhiều nữa.

Nhưng bất kể là lúc nào, Ma Quân cũng là một trong số đó.

-----o0o-----

Chương 1672: Quang minh, Phổ chiếu! (1)

Chương 1672: Quang minh, Phổ chiếu! (1)

Thời hạn hai mươi năm chỉ còn lại một năm.

Lúc này Tiểu Điệp đã mang thai được mấy tháng, mỗi ngày đều đi dạo trong Thiên Đạo Viên, trên mặt tràn ngập niềm vui sướng khi được làm mẹ.

Sở Mặc dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ xuất hiện tại di tích Huyết Ma tinh hà.

Chỉ còn lại một năm, bọn họ nhất định phải luôn luôn theo dõi động tĩnh của nơi này.

Để người khác làm thì Sở Mặc không thể nào yên tâm, cho nên hắn đích thân tới.

Nhìn thấy nơi mà năm đó bọn họ đã từng chiến đấu, trong lòng Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ đều tràn đầy xúc động.

- Ca ca, huynh nói lần này người của Ma Tộc giáng lâm sẽ không xuất hiện một đám Chí Tôn chứ?

Kỳ Tiêu Vũ đứng bên cạnh Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Kỳ thực, ta có chút hối hận, mấy năm trước chúng ta nên có một đứa con.

Sở Mặc nhẹ nhàng ôm lấy eo của Kỳ Tiêu Vũ, dịu dàng nói:

- Nếu như thực sự có một đám Chí Tôn tới, ta yểm trợ cho nàng chạy trốn.

Không được phép nói không.

Kỳ Tiêu Vũ lắc đầu bướng bỉnh:

- Không!

Sở Mặc cười rộ lên:

- Vì vậy, chúng ta không cần quan tâm cái gì tới, cứ chiến đấu thôi!

Mấy năm nay, cảnh giới của hai chúng ta chỉ còn thiếu một chút nữa là thành đạo, chính một chút đó, chỉ cần chúng ta phá bỏ quá khứ, chúng tasẽ thành công.

Nhưng đáng tiếc, quy tắc của phiến thiên địa này bị hạn chế hết mức rồi.

Kỳ Tiêu Vũ yếu ớt nói:

- Chàng có từng nghĩ tới chuyện đến Ma tộc để thành đạo không?

- Hử?

Chân mày Sở Mặc nhướn lên.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Khi Ma tộc giáng lâm, đường thông đạo mở ra, đường thông đạo kia cũng không phải chỉ có một chiều.

Bọn họ có thể tới chỗ của chúngta, vì sao chúng ta không thể tới chỗ bọn họ?

Ta nghĩ thành đạo ở chỗ bọn họ, có lẽ sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một lát, liền lắc đầu cười khổ

- Không thể nào, Ma tộc không thể không phòng bị chuyện này, sợ rằng chúng ta vừa mới tới sẽ lập tức gặp phải sự tấn công ác liệt.

Kỳ Tiêu Vũ nghĩ ngợi một hồi, cũng cảm thấy đề nghị này của bản thân không đáng tin cậy, sau khi nghĩ ngợi lại nói:

- Chúng ta khắc ấn một toà trận pháp trên phiến hư không này đi.

Cho dù đám Chí Tôn kia có tới, chúng ta cũng có thể ngăn chặn bọn chúng một hồi.

Sở Mặc gật gật đầu, lần này hắn tới đây trước một năm, trong lòng cũng là muốn đánh vào chủ ý này.

Kỳ Tiêu Vũ bắt đầu lấy ra các loại vật liệu hảo hạng nhất, những thứ này đều do mấy năm gần đây hai người bọn họ sưu tầm được, bất cứ loại nào cũng đều là thần liệu quý giá không gì sánh được.

Có Kỳ Tiêu Vũ phụ trợ, Sở Mặc phụ trách bày trận.

Hắn ung dung xuất thủ, nhưng tốc độ cực nhanh.

Dù là vậy, vẫn phải mất một tháng mới bày xong một đạo trận pháp trong phiến hư không này.

Trận pháp này còn mạnh hơn nhiều so với trận pháp mà năm đóHuyết Ma Lão Tổ bày ra.

Điều này cũng không phải là nói Sở Mặc mạnh hơn Huyết Ma Lão Tổ, mà là vì vật liệu mà Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ nắm giữ phong phú hơn của Huyết Ma Lão Tổ rất nhiều lần.

Sở dĩ Huyết Ma Lão Tổ từng chút một bày ra toà trận pháp kia, chủ yếu là vì thần liệu không dễ tìm như vậy, hơn nữa y còn không muốn bất cứ sinh linh nào biết được chuyện này, cho nên hết thảy đều là lặng lẽ tiến hành.

Nhưng hiện giờ dải tinh hà này đã thành một mảnh vũ trụ khô héo, Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ có thể tuỳ ý bố trí trong này, tuyệt đối sẽ không bị ai phát hiện.

Một tháng sau, một toà trận pháp được khắc ấn giữa dải tinh hà mênh mông hiu quạnh.

Sở Mặc thở phào một hơi, nói:

- Làm thế này tuy rằng cũng chưa chắc có thể ngăn cản bọn chúng quá lâu, nhưng ít ra, có thể đem tới cho chúng chút phiền toái.

Lúc này, trong lòng Sở Mặc đột nhiên cảm nhận thấy gì đó, đưa mắt nhìn về một hướng, Kỳ Tiêu Vũ hơi ngẩn ra, nàng không cảm thấy có gì bất thường.

Sở Mặc nhíu mày, nói:

- Đi, chúng ta qua đó xem xem!

Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu, cũng không truy hỏi gì, chỉ yên lặng theo sau Sở Mặc.

Tốc độ của hai người họ đều rất nhanh, khoảng cách mỗi bước lên tới nghìn vạn dặm, bay vun vút trong tinh hà vũ trụ mênh mông.

Ước chừng bay hết tốc lực mấy canh giờ, bọn họ đã xuất hiện giữa một tinh vực xa lạ, lúc này Sở Mặc mới dừng chân, nhìn về dải tinh hệ khổng lồ phía trước, nhẹ giọng nói:

- Chính là chỗ này.

- Cái gì?

Kỳ Tiêu Vũ hỏi một câu.

- Huyết nguyệt!

Sở Mặc nói xong, thân hình chợt loé lên, chui thẳng vào trong dải tinh hệ kia.

Kỳ Tiêu Vũ hơi ngẩn ra, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, đi theo Sở Mặc tiến vào dải tinh hệ kia.

Sống cùng Sở Mặc nhiều năm như vậy, đương nhiên Kỳ Tiêu Vũ biết rõ huyết nguyệt là thứ gì.

Thương Khung Thần Giám trên người SởMặc vốn dĩ là có mười viên huyết nguyệt, nhưng hiện giờ lại chỉ có bốn viên ở đây, còn sáu viên không rõ tung tích.

Những năm gần đây hai người cũng đã tìm đi tìm vô số lần, nhưng đều không có kết quả.

Cuối cùng đành phải bỏ cuộc.

Dù sao bọn họ vẫn còn nhiều việc phải làm.

Chỉ là không nghĩ tới việc, lúc này không ngờ lại nhận được tin tức về huyết nguyệt.

Thậm chí Kỳ Tiêu Vũ còn không biết sao Sở Mặc có thể cảm nhận được.

Có lẽ là công lao của Thương Khung Thần Giám.

Nhưng bất luận thế nào, nàng cũng phải giúp Sở Mặc lấy được viên huyết nguyệt này.

Điều này cũng có thể có ảnh hưởng quan trọng đến trận chiến mà bọn họ sắp phải đối mặt với Ma tộc.

Dải tinh hệ này tương đối lớn, có không dưới hàng trăm triệu ngôi sao ở bên trong.

Dưới vô số hằng tinh chiếu rọi, tất cả các ngôi sao đều giống như minh châu, được khảm trong vũ trụ rộng lớn này.

Sở Mặc không chạy về phía bất cứ ngôi sao nào, mà bay về phía một mảnh tinh vân mênh mông vô tận.

Mảnh tinh vân này quá mức khổng lồ, những ngôi sao to lớn kia ở trước mặt nó, giống như là hạt bụi ở dưới ánh mặt trời, căn bản là nhỏ békhông đáng kể.

Tinh vân loé lên màu sắc lung linh rực rỡ, yên tĩnh trôi lơ lửng trong tinh hệ.

Vô số ngôi sao xoay tròn quanh nó.

Trong phút chốc thân hình Sở Mặc đến gần mảnh tinh vân, từ bên trong bỗng nhiên truyền đến một tiếng nổ thật lớn.

Một con chim khổng lồ vỗ cánh trong hư không, bay ra từ trong tinh vân.

Tiếng nổ kia chính là tiếng phát ra do con chim này vỗ cánh.

Con chim khổng lồ này còn lớn hơn gấp ngàn lần mấy ngôi sao kia, lớn vô cùng, toàn thân đen nhánh, giống như sắt nóng chảy trong khuôn đúc, lộ ra thần sắc hung ác, mạnh mẽ xông về phía Sở Mặc.

Tuy rằng hình thể hai bên chênh lệch nhau vô số lần, Sở Mặc ở trước mặt con chim khổng lồ này, còn không bằng cả một hạt bụi.

Nhưng khí thế của hai bên lại không hơn kém nhau là bao nhiêu!

-----o0o-----

Chương 1673: Quang minh, Phổ chiếu! (2)

Chương 1673: Quang minh, Phổ chiếu! (2)

Sở Mặc hừ lạnh một tiếng, hắn cảm thấy được mùi của huyết nguyệt trên mình con chim này, hơn nữa còn là hai viên!

Đối mặt với con chim khổng lồ có thể dễ dàng nghiền nát một ngôi sao, trên mặt Sở Mặc không chút sợ hãi, hắn trực tiếp xuất thủ.

Nắm chặt Thí Thiên, vung tay chém xuống một đao!

Một đao này nhìn có vẻ khá tuỳ ý, nhưng uy lực của nó lại hết sứckinh người!

Đao khí xuyên qua trăm vạn dặm, giống như tia sáng vũ trụ mạnh mẽ chém về phía con chim khổng lồ kia.

Uy lực của một đao này quá mức kinh người, ngay lập tức chém vỡ dải tinh hà.

Vô số ngôi sao đều biến thành hư vô, cả dải tinh hà đều giống như bị chặt đứt.

Thân mình của chim khổng lồ bị một đao này của Sở Mặc chém thành hai nửa.

Nhất thời kêu lên một tiếng vô cùng thảm thiết!

Đó là một sinh linh có cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao, gần như là sinh vật sống vô địch trong mảnh vũ trụ này.

Bởi vậy, trước khi giao đấu, nó căn bản không coi Sở Mặc ra gì.

Nhưng lại không ngờ rằng, người này kinh khủng như vậy.

Vừa xuất kích đã khiến nó bị thương nặng!

Chim khổng lồ kêu lên thảm thiết, máu tươi của kẻ có cảnh giới cấp Chuẩn Chí Tôn vương đầy trong hư không.

Khắp vũ trụ bao la rộng lớn nơi nơi đều phủ đầy lông đen của con chim vừa bị chém kia.

Mỗi cái lông chim đều lớn hơn, cũng nặng hơn rất nhiều so với những ngôi sao trên bầu trời.

Một cái lông chim có thể dễ dàng đập vỡ một ngôi sao!

Kỳ Tiêu Vũ ra tay, bắt đầu gom những đám lông kia lại, lông của loài chim thuộc cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, hiển nhiên không phải là đồ bình thường.

Sở Mặc căn bản không nhìn mấy thứ này, một tay hắn túm lấy con chim, sau đó có hai vật từ trong bụng nó rơi ra!

Đó chính là hai viên huyết nguyệt!

Chim khổng lồ giận đến phát điên, hai bảo vật nó ôm ấp nuôi dưỡng trong thân thể, lại bị kẻ này đoạt đi mất.

Nó khôi phục lại thân thể, sau đó hung mãnh tấn công Sở Mặc.

Đáng tiếc loại trình độ tấn công này, đổi lại là Sở Mặc của hai mươi năm trước, cũng không thể động vào hắn được, nữa là hiện tại của hai mươi năm sau, càng không làm gì được Sở Mặc.

Sở Mặc trực tiếp ra tay, đánh một chưởng lên người con chim kia, sau đó trầm giọng cảnh cáo:

- Hai vật này có liên quan tới ta, ta sẽ cầm đi.

Nếu ngươi khăng khăng không chịu tỉnh ngộ, thì hôm nay sẽ phải bỏ mạng ở nơi này.

Chim khổng lồ giận đến mức toàn thân chấn động cực kỳ mãnh liệt, nó không thể nói ngôn ngữ của loài người, nhưng sinh linh hùng mạnh lại có thể biết được ý đồ của đối phương thông qua thần niệm giao lưu.

Nó nói:

- Đó là bảo vật ta ôm ấp, nuôi dưỡng gần mười vạn năm, tiểu tử nhà ngươi mới bao nhiêu tuổi?

Cảnh giới cao như vậy lại cưỡng đoạt bảo vật của người khác, ngươi có còn mặt mũi nữa hay không?

Sở Mặc hừ lạnh một tiếng, lấy ra Thương Khung Thần Giám.

Bốn viên huyết nguyệt trên đó toả ra hào quang rực rỡ loá mắt, quả thực là chói loá gấp vạn lần vầng thái dương trong tinh hà vũ trụ này!

Toàn vũ trụ đang tối đen như mực được ánh hào quang này chiếu rọi đến mức loá mắt.

Cho dù là Đế Chủ tầm thường ở nơi này dám mở mắt ra cũng sẽ bị mù!

Chim khổng lồ sợ ngây người, bởi vì nó cùng cảm nhận được mùi của huyết nguyệt từ trong Thương Khung Thần Giám của Sở Mặc.

- Đó là của ta!

Chim khổng lồ hoá thành một luồng ánh sáng, lao về phía Thương Khung Thần Giám.

Sở Mặc vung tay chém xuống một đao, chặt rơi đầu của chim khổng lồ, lạnh lùng quát:

- Đừng có tự mình đi tìm phiền phức.

Chim khổng lồ phát ra tiếng kêu chói tai, lui về sau rất xa, sau đómới lạnh lùng nhìn Sở Mặc đem hai viên huyết nguyệt cướp được từ trên người nó, khảm lên mặt trên của Thương Khung Thần Giám.

Chim khổng lồ vô cùng phẫn nộ, bắt đầu lớn tiếng kêu gào, giống như là đang triệu tập đồng bọn.

Hai viên huyết nguyệt rời khỏi Thương Khung Thần Giám nhiều năm, nhưng không hề có bất kỳ kháng cự nào, bay thẳng về phía Thương Khung Thần Giám.

Tại thời khắc này, chúng cũng đã thức tỉnh rồi!

Vù vù!

Thương Khung Thần Giám phát ra tiếng vù vù rất lớn.

Rung lên dữ dội!

Tiêu trừ sạch sẽ mùi của con chim khổng lồ kia trên mặt của hai viên huyết nguyệt.

Sau đó, một đoạn thông tin truyền vào trong đầu Sở Mặc.

- Quang minh, Phổ chiếu!

Trong lòng Sở Mặc khẽ động, hoá ra là tên của hai viên huyết nguyệt kia.

Lúc này, mặt trên của Thương Khung Thần Giám càng thêm rực rỡ hơn vô số lần so với ban nãy.

Ánh sáng này thậm chí còn xuyên qua cả tinh hệ khổng lồ, chiếu sáng toàn bộ vũ trụ hư không.

Chim khổng lồ đang kêu gọi đồng bọn, thân mình run rẩy mãnh liệt, sau đó phát ra tiếng kêu hoảng sợ đến cực điểm, hoá thành một luồng sáng màu đen, trong nháy mắt liền chui vào trong mảnh tinh vân kia.

Bị doạ chạy mất rồi!

Nhưng mà Thương Khung Thần Giám phát ra động tĩnh, cộng thêm tiếng gọi của chim khổng lồ, cuối cùng cũng dẫn dụ những sinh linh khác tới.

Có hai con cóc lớn nhỏ màu xanh lục đang từ nơi xa xôi vô tận nhanh chóng nhảy về hướng này.

Mỗi lần nhảy lên cũng có thể nhảy xa ngàn vạn dặm.

Hai mắt Kỳ Tiêu Vũ bắn ra thần quang, hoảng sợ hô lên:

- Oa tôn!

Ộp!

Một tiếng ếch kêu trực tiếp làm vỡ nát vô số ngôi sao, hình thành một trận lũ tấn công về hướng Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ!

Sở Mặc tuy rằng chưa từng nghe nói ếch tôn có lai lịch như thế nào, nhưng hơi thở trên người của hai con ếch màu xanh lớn như hai cái cối xay thật sự là quá kinh khủng.

Có thể dễ dàng quấy động hư không này.

Đây là hai sinh linh gần đạt đến chí tôn vô hạn?

Không đúng!

Sau khi Sở Mặc vừa mới đưa ra phán đoán, liền cảm thất hai sinh linh này có lẽ đã vượt qua cảnh giới đó rồi!

Đây là hai... con ếch chí tôn thật sự!

Nhưng chiến lực chúng nó, lại chẳng biết tại sao, cũng chưa đạt tới mức chí tôn chân chính.

Con ngươi Sở Mặc trong trẻo nhưng lạnh lùng, thân hình chợt lóe, không thể tin nổi mà xông đến, đưa tay một quyền, hướng về phía con ếch màu xanh lục đó.

Kỳ Tiêu Vũ thì xông đến một con khác!

Ầm!

Ầm!

Mảnh vũ trụ hư không này phát ra một cơn rung động mạnh mẽ, vô số ngôi sao trong chốc lát vỡ tan!

Chiến đấu giữa sinh linh đẳng cấp này thật là đáng sợ.

Hơi một tí là hủy thiên diệt địa.

Thân hình của Sở Mặc, hướng lui về phía sau mấy bước.

Con ếch cùng hắn giao thủ cũng lui về sau mấy bước, sau đó phát ra một tiếng kêu.

Ộp!

Trong đôi mắt của con ếch bắn ra hai đạo thần quang.

Trong thần quang mang theo lực lượng quy luật khủng bố, giống như một cây kéo vô cùng sắc bén, cắt về phía Sở Mặc.

Thân hình của Sở Mặc Mặc ở vũ trụ hư không chớp liên tục, sau đó đưa tay một quyền, đấm lần nữa vào hướng con ếch màu lục này.

-----o0o-----

Chương 1674: Ếch tôn (1)

Chương 1674: Ếch tôn (1)

Một quyền đánh ra đó làm xuất hiện ra lực lượng dao động khiến cho ánh mắt của ếch lộ ra vẻ cẩn trọng, bật mạnh về phía sau.

Vù!

Một lần nhảy mấy nghìn vạn dặm!

Nhảy đến vũ trụ hư không vô tận xa xôi.

Con ếch màu xanh bên kia đang chiến đấu cùng Kỳ Tiêu Vũ, cũng nhận được sự ngăn cản mãnh liệt của Kỳ Tiêu Vũ, Mặc Vũ Kiếm trong tay nàng còn mang theo một vết máu nhạt.

Đó là máu của ếch tôn!

Hai con ếch lớn màu lục dựa vào cùng một chỗ, con ngươi u ám nhìn chằm chằm Sở Mặc cùng Kỳ Tiêu Vũ.

Trong đó một con ếch kêu lên một tiếng trước, sau đó miệng nói tiếng người, âm thanh của Đại Đạo trong vũ trụ hư không ù ù rung động.

- Loài người, giap hai bảo bối đó ra.

- Bảo bối không phải là của các ngươi!

- Nhanh lên giao ra đây!

Âm thanh của con ếch này rất nhanh, lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Mặc:

- Nếu không thì các ngươi sẽ hồn bay phách lạc!

Trên mặt Sở Mặc mang theo vài phần ngưng trọng, y quay đầu nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ truyền âm cho Sở Mặc nói:

- Ta cũng là xem trong một bộ điển tịch cổ khoảng một kỷ nguyên trước, thấy giới thiệu về bọn nó.

Nói là đây là sinh linh cảnh giới Chí Tôn rất kinh khủng, thuộc về loại kẻ mạnh hóa thạch.

Một kỷ nguyên trước, trong chiến đấu, chúng nó từng bị đánh rơi cảnh giới.

Nhưng sau đó giống như lại gần như hoàn toàn khôi phục!

Nói chúng nó là một loại tộc rất thần kỳ...

Lúc này, một con ếch tôn khác cũng ộp ộp hai tiếng, sau đó nói:

- Nhanh lên, đem hai món bảo bối Hắc Kim Điểu giao ra đây.

Hắc Kim Điểu các ngươi đánh bị thương, là vật chúng ta đang truy đuổi!

Các ngươi gây ra đại họa rồi!

Con ếch tôn này là một con mẹ.

Âm thanh giọng nói giống như một người phụ nữ, thanh âm rất khàn khàn, như là có hạt cát bị ma sát ở cửa sổ bằng kính, vô cùng khó nghe.

Cái con Cự Điêu vừa mới trốn vào tinh vân khổng lồ lúc này cũng bay ra.

Cự Điêu khổng lồ màu đen này quả thực rất lớn, giống như một đám mây mày đen, rộng lớn vô ngần như vũ trụ hư không, cho người ta có cảm giác che cả bầu trời.

- Nhanh lên!

Con ếch cha giận dữ nói.

- Nhanh một chút!

Con ếch mẹ cả giận nói.

Sở Mặc lúc này, trong lúc đó thân hình chợt lóe, xoay lại một đao.

Mũi đao ở chém ngang vũ trụ hư không!

Trực tiếp chém về phía con chim màu đen khổng lồ kia!

Thân hình con chim màu đen khổng lồ phía trước đã bị Sở Mặc trảm đứt một lần, lần này, nhìn thấy Sở Mặc lại là một đao chém tới, con chim khổng lồ màu đen gần như sợ tới mức hồn bay phách lạc.

Bay trở về đám tinh vân cực lớn lúc nãy.

Nhưng tốc độ của nó vẫn chậm hơn một bước, không thể bay về nữa rồi.

Trực tiếp bị Sở Mặc chém một đao, thân mình mỗi chỗ một nơi.

Tiếp theo, Sở Mặc không đợi Hắc Kim Điểu ghép lại thân mình trực tiếp dùng pháp lực tối cao bắt lấy đầu của Hắc Kim Điểu, sau đó tiến hành phong ấn!

- Ngươi ...

Con ếch tôn cha nổi giận, đột nhiên bắn lưỡi ra, cách mấy nghìn vạn dặm, lại muốn chém ra công kích với Sở Mặc.

Sở Mặc vẫn luôn đề phòng chiêu này, giơ tay chém xuống một đao!

Thí Thiên hung hăng chặt xuống.

Con ếch tôn cha phát ra một tiếng kêu long trời lở đất ...!!!

Một đoạn đầu lưỡi của nó đã bị một đao kia của Sở Mặc chém đứt!

Đây đối với con ếch tôn cha mà nói, quả thực là đả kích trí mạng.

Bộ tộc của nó, cho tới bây giờ đều là lấy tốc độ để xưng bá.

Nhất là tốc độ của đầu lưỡi chúng, nhanh đến mức không thể tin được!

Thậm chí còn nhanh hơn cả tốc độ của tia sáng!

Hai con ếch tôn có thể tung hoành vũ trụ, không ai dám trêu chọc, nguyên nhân có chín phần trở lên chính là nhờ vào lưỡi của nó.

Lúc nãy trong chiến đấu, vẫn chưa sử dụng, chính là muốn làm tê liệt kẻ thù.

Nhưng ai biết, khi nó rốt cuộc không kìm nổi thi triển ra, coi như là một kích giết chết, muốn cho kẻ thù khi bị thương nặng thì lưỡi của nó ... không ngờ lại bị người khác chặt đứt!

Một đoạn đầu lưỡi rất dài rất dài kia, còn trôi nổi trong vũ trụ, giống như có linh tính vậy, muốn chạy thoát trở về.

Kỳ Tiêu Vũ hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ra tay, dùng pháp lực tối cao giống như vậy, trấn áp đoạn lưỡi đó.

Sau đó yếu ớt nói:

- Thứ này, luyện thành một đoạn dây chắc không tệ, độ mau, uy lực lớn!

Ộp ộp ộp!

Con ếch tôn cha và con ếch tôn mẹ đều vô cùng phẫn nộ, điên cuồng rít gào.

Nhưng càng khiến chúng nó cảm thấy khiếp sợ và hãi hùng chính là Sở Mặc lúc này, không ngờ luyện hóa đầu Hắc Kim Điểu!

Cái đầu cực lớn đó, giờ này khắc này, đã bị Sở Mặc dùng pháp lực đè nén trở thành mức độ tương đối nhỏ.

Tuy rằng vẫn lớn như một ngôi sao vậy, nhưng so với lúc trước, nó đã nhỏ hơn vô số lần rồi!

- Không!

Cho dù là lưỡi đã bị chém đứt một đoạn, con ếch tôn cha cũng không gấp gáp và phẫn nộ như vậy.

Trong lòng của nó lúc này đột nhiên đầy vẻ hối hận.

Đây đối với người trẻ tuổi, vốn sau khi giành lấy hai bảo bối đã chuẩn bị rời khỏi.

Kết quả bởi vì chúng nó đến, Hắc Kim Điểu cảm thấy có chỗ dựa vào, lại bay ra.

Nhưng lại bởi vì câu nói của ếch tôn mẹ mà khiến cho người ta sinh ra hoài nghi mãnh liệt!

Hiện tại hành động của người thanh niên này rõ ràng là đã nhìn thấu bản chất của Hắc Kim Điểu!

Thật là hối hận!

Con ếch cha khóc không ra nước mắt, giờ phút này của nó hối hận cực độ rồi!

Nếu nó có thể khống chế thời gian và năm tháng, nhất định sẽ làm cho thời gian quay ngược lại, sau đó nó sẽ ngăn cản ếch tôn mẹ, coi như chưa xảy ra chuyện gì.

Hai bảo bối chưa rõ lai lịch bị cướp đi, có là gì đâu chứ?

Vẫn hơn bí mật của Hắc Kim Điểu bị phát hiện vô số lần chứ?

- Tiểu tử, thả con nuôi của ta ra, ta có thể làm chủ, mặc cho ngươi rời khỏi.

Con ếch đực lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Mặc, trong miệng lại phát ra âm thanh của Đại Đạo.

- Ha ha, con nuôi của ngươi, là một khối thần kim?

Sở Mặc cười lạnh:

- Chẳng lẽ ngươi cũng có là loại thần kim có linh không thành sao?

Nói xong, hắn lạnh lùng nhìn thoáng qua con ếch tôn cha.

Thân hình con ếch tôn, lập tức run khẽ, loại cảnh giới này của nó, không ngờ vẫn có cảm giác bị người khác nhìn thấu nội tâm.

Nó giận dữ hét:

- Con nuôi ta với ngươi không oán không thù!

Lúc này, đầu của Hắc Kim Điểu đã bị Sở Mặc lấy pháp lực Vô Pháp luyện chế thành một quả cầu màu đen mười trượng.

Đến đây, muốn tiếp tục nén xuống, đã rất khó rồi!

Trong hư không, thân thể khổng lồ của Hắc Kim Điểu lúc này lại mọc ra một cái đầu khác.

Trong đôi mắt thật lớn, phát ra một đạo thần quang, căm tức nhìn Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1675: Ếch tôn (2)

Chương 1675: Ếch tôn (2)

Sở Mặc một bên luyện hóa quả cầu màu đen, một bên lạnh lùng nói:

- Cút nhanh lên, đừng có ý niệm gì không nên trong đầu.

Nếu không, ta hoàn toàn luyện hóa ngươi đó!

Cái đầu mọc lại của Hắc Kim Điểu lập tức run người, không ngờ không dám cãi lại.

Trực tiếp vỗ cánh, hướng về phía tinh vân cực lớn kia.

Trong ánh mắt của Sở Mặc nhìn mảnh tinh vân kia, mang theo vài phần hào quang khác thường.

Không ngờ tới bên trong loại tinh vân kì lạ này trong vũ trụ lại có thể sinh ra loại linh vật như vậy!

Lần đầu tiên, hắn thật là hoàn toàn bị lừa!

Bởi vì lúc ấy trong mắt hắn, đây là một con chim to màu đen sống động chân thật vô cùng, khi một đao đi xuống, thân thể của con chim khổng lồ này giống với tất cả sinh linh khác, có lục phủ ngũ tạng, có máu có thịt.

Ai có thể ngờ tới thần kim này có thể sinh ra linh trí, hóa thành sinh linh!

Nếu không phải hai con ếch tôn đến, Sở Mặc thậm chí có thể đã bỏ lỡ cơ duyên này!

Kỳ thật nếu trong lòng Sở Mặc không phải vướng bận động tĩnh của Ma tộc bên kia, bình tĩnh lại, bản thận cũng có thể nghĩ đến.

Thần vật thần kỳ trong vũ trụ tuy rằng nhiều không kể xiết, nhưng bình thường mà nói, sinh linh hình thể lớn như vậy thật sự quá ít thấy!

Bởi vì chỉ cần là sinh linh, sẽ có nhu cầu ăn uống!

Cho dù là có tồn tại của cảnh giới Chí Tôn, đồng dạng cũng như thế!

Đương nhiên, chí tôn đối với nhu cầu ăn cơm chắc chắn không phải là cơm canh những thứ này, mà là tinh khí thiên địa vô tận.

Giống như Hắc Kim Điểu lớn như vậy, một bữa nó ăn bao nhiêu?

Suy nghĩ thôi cũng cảm thấy khủng bố.

Lúc này, Kỳ Tiêu Vũ đã đem đoạn lưỡi mà Sở Mặc chém đứt luyện hóa thành phôi thô, vui vẻ nói:

- Ca ca ...

Con ếch tôn cũng là thần kim hóa linh!

Những lời này của Kỳ Tiêu Vũ vừa nói ra, hai con ếc canh không ngờ đã xoay người bỏ chạy!

Ộp!

Ộp!

Mỗi con tự kêu lên một tiếng lớn, nháy mắt nhảy xa hướng tới vũ trụ xa vô tận chạy thoát.

Trong nháy mắt biến mất trong trăm dặm vũ trụ hư không.

Sở Mặc cũng không đuổi theo, muốn thật sự trấn áp hai con ếch màu xanh này, cũng không có dễ dàng như vậy.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Ta rốt cuộc hiểu rồi, vì sao chúng nó có hơi thở chí tôn, nhưng không có chiến lực chí tôn, hoá ra, không ngờ là sinh linh thần kim hóa thành, bọn họ đi với sinh linh tu đạo chân chính có bản chất khác nhau.

Kỳ Tiêu Vũ nói xong, vung giật đoạn lưỡi đã được luyện hóa thành dây phôi thô trong tay.

Bốp!

Trong vũ trụ hư không phát ra một tiếng nổ vang.

Thứ này, một phôi thô luyện chế ra, không ngờ không thua gì uy lực chí tôn khí!

- Không hổ là thần kim!

Trên mặt Kỳ Tiêu Vũ lộ ra sắc mặt vui mừng.

Sở Mặc đem viên hình cầu màu đen to hơn mười trượng thu hồi vào trong Thương Khung Thần Giám, quả cầu này, càng là một loại thần kim khó lường, trong đó ẩn chứa dao động, khiến Sở Mặc có cảm giác hết hồn.

Cũng may là cả khu vực Viêm Hoàng đều bị phong ấn rồi, nếu không thì ếch tôn cũng được, hay là Hắc Kim Điểu cũng được, chỉ sợ là đã đột phá đến cảnh giới Chí Tôn!

Nếu như vậy, bây giờ mà Sở Mặc nhìn thấy, chỉ sợ cũng chỉ đành chuồn mất mà thôi.

Sở Mặc cùng Kỳ Tiêu Vũ liếc mắt nhìn nhau, đều thấy niềm vui sướng trên mặt đối phương.

Lần này thu hoạch rất lớn.

Tuy rằng không hoàn toàn trấn áp triệt để Hắc Kim Điểu, ít nhiều cũng hơi tiếc nuối, nhưng thời gian cũng có chút không kịp.

Trong Tinh Vân kia, có rất nhiều nguy hiểm, ngay cả loại cảnh giới của hai người Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ này, chỉ đành đợi cơ hội lần sau.

Sau khi cảnh giới nâng cao, lại đến một chuyến cũng được.

Sở Mặc trước sau cảm thấy mảnh tinh vân cực lớn kia, trong đó, có thể còn cất dấu càng nhiều bí mật nữa.

Hai người vội vã theo hướng Huyết Ma ngân hà mà về.

Sau đó liền ngừng lại ở đó, không trở về Thiên giới nữa.

Nơi này là tuyến đầu tiên, bọn họ phải trấn thủ ở đây.

Chỉ còn cách thời gian phong ấn hoàn toàn giải trừ một tháng mà thôi.

Rất nhiều tu sĩ từ Thiên giới bên đó vội chạy qua bên đây.

La Quật, Hồng Nguyệt, Tử Yên, còn có hơn mười mấy vị tu sĩ Thiên giới bước vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, tất cả mọi người đều vội chạy đến đây.

Khoảnh khắc giữa sinh tử tồn vong, mỗi người đều biểu hiện rất anh dũng.

Tổ bị lật rồi thì còn trứng nào nguyên vẹn chứ, đạo lý này ai cũng hiểu rõ mà.

Đây không phải nói ngươi thoát khỏi Thiên giới, chạy trốn đến bên cạnh vũ trụ thì có thể tránh khỏi thảm họa.

Một khi Ma tộc chiếm lĩnh Thiên giới sẽ lấy Thiên giới làm trung tâm, không ngừng tiến về toàn bộ khu vực Viêm Hoàng.

Khi chỉ cách mười ngày Ma tộc hoàn toàn giải trừ phong ấn, rất nhiều Đế Chủ đỉnh cao lần nữa xuất hiện ở bên ngân hà Huyết Ma.

Chủ lực vẫn là những đại nhân trẻ tuổi năm đó, đương nhiên, còn vô số tu sĩ được nâng cao trong hai mươi năm gần đây đều tập hợp đến nơi này, có rất nhiều một bộ phận đều là tán tu không có gốc rễ.

Nhìn thấy Sở Mặc, tất cả đều xưng Vương Thượng!

Vương của Thiên Giới, vẫn chưa từng lên ngôi, nhưng đã được mọi người công nhận.

Đám người kia thật ra là xuất phát cùng với Chuẩn Chí Tôn, tuy nhiên tốc độ của bọn họ, chậm rất nhiều.

Nhưng chung quy trước khi Ma tộc giáng lâm, bọn họ đã đuổi kịp xuất hiện ở nơi này.

Người của dòng dõi họ Sở được Sở Mặc dẫn theo năm đó lặng lẽ xuất hiện ở nơi này.

Đám người kia tuy rằng trong thân thể nhiệt huyết sôi trào, nhưng bọn họ kỳ thật đều rõ ràng.

Giờ khắc nhìn thấy Ma tộc, đó là lúc phân sinh tử.

Rất nhiều người trong bọn họ có thể sẽ không trở về được.

Nhưng bọn họ vẫn phải tới!

Làm việc nghĩa không được chùn bước.

Trước khi đến, gần như tất cả mọi người đều sắp xếp xong xuôi hậu sự của mình.

Một số tu sĩ đối mặt với sự khuyên can của người thân và bằng hữu trong gia tộc, tất cả đều biểu hiện ra ý chí cực kỳ kiên định, thái độ của bọn họ rất kiên quyết.

- Đây là chiến tranh liên quan đến toàn bộ Nhân Tộc!

Không có người nào có thể may mắn thoát khỏi.

Chớ nói chi là ta chịu ân huệ vương thượng nhiều năm như vậy, mới tu luyện đến cảnh giới này.

Vương thượng đều đang canh giữ ở đó?

Ta có lý gì không đi chứ?

- Lui bước?

Có thể lui đi đâu?

Phía sau chúng ta, chính là các ngươi!

Chính là người thân của ta, người ta để ý!

Cho nên, ta không thể lui!

- Một kỷ nguyên trước, Ma tộc từng rục rịch nhưng bị cường nhân Sở thị nhất mạch đánh đuổi.

Một kỷ nguyên sau, chúng ta mặc dù không có mạnh như vậy nữa, nhưng không thể làm mất mặt tổ tiên được!

Chúng ta đều là con cháu của Viêm Hoàng!
 
Thí Thiên Đao Full
LXVIII ( Chương 1676-1700 )


Chương 1676: Tất thắng

- Ta với Vương từng có mâu thuẫn, nhưng đã trở thành mây khói rồi, hơn nữa, đó cũng là chuyện kiêu ngạo nhất trong đời của ta!

Không phải ai cũng có thể trở thành đối thủ của Vương khi Vương còn trẻ.

Lúc này, Vương ở tiền tuyến, ta cũng phải đi!

Tuy rằng ta không bằng Vương, nhưng dũng khí của ta, cũng không thua kém đâu.

Cho nên, vô số tu sĩ, đại nhân trẻ tuổi năm đó, những người từng có mối quan hệ với Sở Mặc, thậm chí có cả người đối lập, cũng đến đây.

Thập đại tổ sư Phiêu Diêu Cung tất cả cũng đến rồi!

Trong giới tu hành, bọn họ tuy là hậu sinh vãn bối.

Hơn nữa còn rất nhiều hạng nữ lưu, nhưng các nàng cũng không thiếu dũng cảm chiến đấu.

Sở Mặc nhìn những tu sĩ không ngừng tập trung đến từ phương xa kia, càng ngày càng nhiều!

Che khuất bầu trời!

Tại đây vũ trụ hư không mênh mông, kéo một khoảng cách rất xa.

Những tu sĩ này cộng lại, thậm chí hơn trăm triệu người!

Thiên giới tuy rằng mênh mông vô tận, có thể vào lúc này, nhiều tu sĩ đứng ra như vậy, vẫn còn có chút ngoài dự liệu của Sở Mặc.

Đây không phải chiến trường để mạ vàng lý lịch trải nghiệm, đây là tới chịu chết!

Nhìn tất cả tu sĩ này đều tự phát hình thành từng đội ngũ như vậy, đội hình nghiêm trang trật tự, không ai lớn tiếng ồn ào, trong mắt mọi người, tất cả đều tràn đầy vẻ kiên nghị.

Trong lòng của Sở Mặc cũng dâng lên nỗi cảm động.

Mọi người nhìn bóng hình cao to phía trước, trong mắt tràn đầy cuồng nhiệt, đây chính là Vương bọn họ!

Vương của Thiên giới!

Mọi người Phiêu Diêu Cung, giờ phút này cả đều tụ tập tới bên cạnh Sở Mặc rồi, các nàng chẳng những đến đây, hơn nữa còn đang dùng hành động tuyên cáo thế nhân, nơi các nàng canh giữ, là tuyến đầu!

Ánh mắt của Sở Mặc xẹt qua gương mặt từng người, không ngừng nhẹ nhàng gật đầu.

Nhưng ánh mắt của y khi thấy Lưu Vân thì có hơn ngừng lại một chút.

Lưu Vân hướng về phía Sở Mặc cười nói tự nhiên, nụ cười này thật ấm áp, nhưng cũng đã không liên quan.

Từ khi rời khỏi Lưu Linh sơn, đi tới Phiêu Diêu Cung, suy nghĩ của Lưu Vân cũng đã suy nghĩ rõ ràng.

Nàng cùng Sở Mặc thật sự trước giờ chưa có gì, cho dù là từng có động lòng qua, nhưng sau khi bình tĩnh hoàn toàn, cuối cùng cũng hiểu rõ cảm giác đó, chẳng qua là: người đàn ông có liên quan đến ta, hôm nay lại ưu tú như vậy, lại nổi bật như vậy!

Mà khi người nam nhân này càng ngày càng ưu tú, càng ngày càng nổi bật, nàng rốt cục đột nhiên có một ngày ý thức được, hoá ra ở sâu trong lòng, kỳ thật nàng chưa từng thật sự động lòng qua.

Làm cho nàng động lòng, bất quá là hào quang trên người Sở Mặc.

Thế gian này, đều không phải là tất cả mọi người đều có thể hiểu rõ nội tâm của mình, hiểu được chính mình thực sự muốn cái gì.

Các nàng đều là may mắn, bởi vì các nàng đều là tu sĩ, có tuổi thọ dài, gần như có thể vĩnh viễn ngừng tuổi thanh xuân lại, cho nên có thể có rất nhiều thời gian hiểu rõ rốt cuộc mình muốn là cái gì.

Lưu Vân hiện giờ muốn là, ngăn chặn Ma tộc trước!

Hoàn toàn giải quyết chuyện của cha mẹ mình, nếu là có thể bình an vượt qua cửa ải, vậy, nàng càng muốn từ đó về sau một lòng hướng đạo!

Đường dài mà xa, ta đi tìm kiếm cao thấp mọi nơi!

Đây mới là nhận thức mà gần như toàn bộ tu hành giới có chung.

Sở Mặc hướng về phía Lưu Vân mỉm cười gật gật đầu, những việc trải qua năm đó, thoạt nhìn tưởng Lưu Vân đã hoàn toàn buông bỏ rồi, nhưng trong lòng của hắn vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ, vẫn là đối xử với Lưu Vân như là người phụ nữ của mình.

Nhưng hắn cũng sẽ không cưỡng cầu gì, chỉ lặng lẽ bảo vệ nàng.

Không cho phép bất cứ kẻ nào ức hiếp nàng.

Sau đó, Sở Mặc thấy Thủy Y Y, trên mặt của hắn lộ ra nụ cười ấm áp.

Thủy Y Y quá thông minh!

Những năm gần đây, nàng thậm chí rất xuất hiện ở Phiêu Diêu Cung, rất ít xuất hiện trước mắt Sở Mặc.

Lấy cớ gia tộc có nhiều chuyện cần nàng xử lý.

Nhưng trên thực tế, đại đa số thời gian cũng là trong nhà khổ tu truyền thừa của tổ tiên năm xưa dành cho nàng.

Ít lần gặp mặt Sở Mặc cũng đều là do phải tiến vào Thiên Lộ rèn luyện.

Nàng chẳng lẽ cũng giống Lưu Vân như vậy, biết rõ trong lòng của mình, sau đó mỉm cười buông bỏ tất cả sao?

Kỳ thật cũng không có!

Tình hình của nàng và Lưu Vân là hoàn toàn không giống nhau!

Lưu Vân năm đó rất thiện lương, hy sinh trong sạch của mình, đi cứu Sở Mặc, đồng thời, cũng cứu luôn chính nàng.

Từ bản chất mà nói, Lưu Vân đối với Sở Mặc cũng không có cảm giác khắc cốt ghi tâm, thậm chí, ngay cả việc gặp tim đập thình thịch cũng không có.

Nhưng Thủy Y Y không giống vậy, tuy rằng nàng cũng là sau khi Sở Mặc phi thăng Thiên giới, đã có danh tiếng mới tỏ ra thích hắn.

Nhưng hiểu biết của nàng với Sở Mặc lại là bắt đầu từ giây phút tiến vào Huyễn Thần Giới!

Cho nên thật sự tính về thời gian, sự hiểu biết của Thủy Y Y đối với Sở Mặc ở mức độ nào đó mà nói thậm chí cũng vượt qua cả Kỳ Tiêu Vũ!

Sự từ chối từ lúc mới bắt đầu của nàng, đến sau này từ từ ngưỡng một, sau đó rất ưỡng mộ, vô cùng ngưỡng mộ!

Đây là cả một quá trình hoàn chỉnh.

Cho nên, tình cảm của nàng đối với Sở Mặc đích thật là rất chân thành tha thiết.

Cho nên, khi nhìn thấy Sở Mặc lần đầu tiên ở Thiên Giới nàng mới có thể ra quyết định, cả đời này, người đàn ông duy nhất của mình chính là hắn!

Bởi vì rung động sâu thẳm trong lòng, lúc lần đầu tiên thấy Sở Mặc, con tim nàng đã rõ ràng nói cho nàng biết, nàng thích người đàn ông này!

Sau đó hai người tiếp xúc nhiều hơn, sự hiểu biết của nàng với Sở Mặc, cũng với những tin tức mà nàng nắm được liên quan đến Sở Mặc, dưới sự xác minh phát hiện Sở Mặc ưu tú hơn so với sự tưởng tượng của nàng.

Vì thế, Thủy Y Y rất nhanh liền rơi vào mê muội, thậm chí nguyện ý bỏ hết tất cả vì người thanh niên này.

Nhưng thú vị là từ sau khi Kỳ Tiêu Vũ giải trừ tai nạn, bắt đầu xuất hiện bên cạnh Sở Mặc, tình cảm của Thủy Y Y đối với Sở Mặc trở nên vô cùng kiềm chế, không cao giọng nói giống trước đây nữa.

Thế cho nên mấy năm nay không ít người đều nghĩ Thủy Y Y và Sở Mặc hoàn toàn chia tay rồi.

Kỳ thật cũng không có, bao gồm Kỳ Tiêu Vũ, cũng có chút không rõ thái độ của Thủy Y Y.

Trước đấy nàng liên hệ Thủy Y Y một lần, muốn nàng ở bên cạnh Sở Mặc, nàng muốn có một hôn lễ long trọng cũng không thành vấn đề, nhưng đều bị Thủy Y Y cự tuyệt.

Nàng chỉ nói bốn chữ với Kỳ Tiêu Vũ: Thời điểm chưa tới.

-----o0o-----

Chương 1677: Tam Nhãn Cự Ma (1)

Chương 1677: Tam Nhãn Cự Ma (1)

Đến cuối cùng, Kỳ Tiêu Vũ cũng có chút bất đắc dĩ, rõ ràng hoàn toàn buông bỏ việc giúp Sở Mặc tổ chức và thành lập hậu cung.

Nàng cũng hiểu rõ, những nữ nhân bên cạnh Sở Mặc, không có ai là người có đầu óc đơn giản cả.

Toàn bộ đều là thông minh tuyệt đỉnh!

Bởi vì nếu nàng đổi thành bọn họ, chỉ sợ cũng sẽ lựa chọn như vậy.

- Ta ưu tú như vậy, ta tuy rằng thích ngươi, nhưng nếu ngươi không thích ta, vậy thì, ta thà đứng xa xa nhìn ngươi!

Đây, chính là tâm tư thật sự của những hồng nhan tri kỷ bên cạnh Sở Mặc!

Một câu: Đều rất kiêu ngạo!

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc, từ trong đám người, chậm rãi đi ra, đi tới trước mặt Sở Mặc, làm ra một hành động cực kỳ to gan.

Không ngờ nàng lại hôn nhẹ lên mặt Sở Mặc.

Bốn phương tám hướng lập tức xôn xao lên.

Rất nhiều người đều nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt lộ ra thần sắc không thể tin.

Thậm chí bao gồm không ít người của Phiêu Diêu Cung, đều cảm thấy hơi khó có thể tin được.

Kỳ Tiêu Vũ trước là nao nao, lập tức trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ:

- Đã nhiều năm như vậy, ngươi rốt cục nghĩ thông suốt, muốn làm tỷ muội của ta sao?

Thủy Y Y hướng về phía Kỳ Tiêu Vũ mỉm cười, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

- Nếu trận chiến này, chúng ta có thể thắng, ta sẽ gả cho ngươi!

Lời này của Thủy Y Y, không kiên dè mọi người, nói trước mặt tất cả, do vậy, sau khi nói xong, bốn phía lập tức truyền đến một âm thanh ủng hộ.

Lúc này, có người hô to một tiếng:

- Tất thắng!

Nháy mắt, vô số người cùng hô lên:

- Thiên giới tất thắng!

Viêm Hoàng đại vực tất thắng!

Nhân tộc ... tất thắng!

- Tất thắng!

Tất thắng!

- Tất thắng!

Tất thắng!

Tất thắng!

Thanh âm ầm ầm, mênh mông cuồn cuộn nghìn vạn dặm...

Đây là một loại chúc phúc, đồng thời, cũng là một niềm tin vô địch!

Như dũng khí của người bình thường lên núi đao xuống biển lửa, những tu sĩ đỉnh cao Thiên giới này, đối mặt với sự giáng lâm của Ma tộc, bọn họ cũng ôm dũng khí và quyết tâm của một tráng sĩ bất khuất.

Máu huyết của họ đang dâng trào, sức mạnh đang sôi sục, cho dù ngày mai kết thúc bằng bi kịch, nhưng ... làm việc nghĩa không được chùn bước!

Trong phút chốc, khắp bên ngoài Huyết Ma ngân hà, trong vạn dặm vũ trụ hư không ngàn, đều tràn ngập một cỗ hơi thở sôi sục, hơi thở đó, chấn động thiên hạ.

Cảm ứng nhạy bén Sở Mặc thậm chí cảm nhận được thiên đạo Viêm Hoàng tựa hồ cũng theo tiếng rống giận dữ của đám người kia sinh ra một chút gợn sóng nhẹ.

Nhưng mà lúc y muốn nắm bắt cảm giác này, lại biến đi mất.

Thế cho nên Sở Mặc thậm chí có chút hoài nghi, cảm giác vừa rồi có phải là ảo giác hay không.

Sau đó, y hướng về phía Thủy Y Y khẽ gật đầu:

- Sau trận chiến này, ta lấy nàng!

Nói xong, vừa liếc nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Chúng ta cùng nhau!

Kỳ Tiêu Vũ cười tủm tỉm gật đầu, vẻ mặt vui vẻ kia, khiến không ít vẫn luôn hoài nghi nàng cảm thấy hổ thẹn trong lòng.

Xem ra Kỳ Tiêu Vũ đích thật là chưa từng để ý tới chuyện này!

Kỳ Tiêu Vũ đứng bên trái của Sở Mặc, sau khi Thủy Y Y bay đến bên cạnh Sở Mặc, cũng không rời đi, đứng ở bên tay phải của Sở Mặc.

Hai hồng nhan tuyệt vời, nhất thời làm không ít người ganh tị, đều thầm nghĩ trong lòng: Vương thật sự là có phúc mà!

Một ngày sau, Ma tộc mở then cửa!

Gần như là không có dấu hiệu gì, trung tâm của Huyết Ma tinh hà, trên pháp trận vô cùng to lớn kia, phong ấn trước đây bị bóc ra.

Một chút phong ấn cuối cùng cũng bị xóa nhòa.

Ngay tại nháy mắt mà phong ấn biến mất, bên kia liền truyền đến một tin tức.

Thình thịch!

Một tiếng vang thật lớn, vang vọng hư không vũ trụ, lan truyền dao động, làm người ta cảm thấy hết hồn.

Bởi vì đây là dao động truyền đến không biết cách bao nhiêu xa, nếu là ở gần, vậy thì dao động đó đáng sợ đến mức độ nào?

Thình thịch!

Lại là một tiếng nổ mạnh, giống như tiếng trống trận vang dội.

Một luồng ánh sáng trong nháy mắt từ trong pháp trận lóe lên.

Đây là một đạo ánh sáng màu đen như mực, đen tới cùng cực.

Đây thật sự chính là một hắc động thuần túy, bởi vì ngay cả ánh sáng cũng bị nó hấp thu vào.

Nhưng ở nơi trống rỗng đó lại sinh ra một vầng ánh sáng.

- Đường hầm truyền tống!

Trong đôi mắt của La Quật lóe ra hào quang, trầm giọng nói:

- Nếu như có thể đánh thông qua đường hầm này, có lẽ còn có cơ hội thành đạo đó.

Sở Mặc cười nói:

- Ngươi có muốn thử không?

La Quật lắc đầu:

- Thôi đi, nếu Thiên giới không còn, thành đạo thì có thể như thế nào?

Không có ý nghĩa gì hết.

Nếu thành đạo, thì phải thành đạo ngay trên quê hương mình!

Hồng Nguyệt cũng gật gật đầu, hạ giọng nói:

- Nói rất đúng, muốn thành đạo, thì phải xé rách bầu trời này, thành đạo ngay tại nơi đây!

Ầm!

Lại là một tiếng vang thật lớn, từ trong luồng sáng màu đen kia truyền ra.

Tiếp theo, đó là một tiếng rít gào lạnh như băng đến cực điểm!

Một quái thú màu đen vô cùng to lớn, thuận theo luồng sáng đen kia, từng chút từng chút leo ra.

Hình thể quái thú màu đen gần như lớn gần bằng một ngôi sao, bộ dáng giống như con tê tê, mọc gai nhọn đầy người, cả người bao trùm bởi vảy cực lớn màu đen, những vảy kia lấp lánh ánh đen, giống như thép đổ bê-tông.

Gừ!

Cự thú rất nhanh từ trong luồng sáng đen kia chui ra, sau đó rít gào lên một tiếng, một bước đi ra phạm vi thông đạo, chao đảo đi ra phía ngoài.

Tiếp theo, càng nhiều quái thú, từ trong thông đạo sáng đen kia bò ra, cũng không lâu sau đó, đã có hơn mấy ngàn con!

Dù cho cách một ngân hà vô tận, tu sĩ Thiên giới bên này, sau khi thông qua hình ảnh kính tượng có thể thấy cảnh = kia, không khí trở nên ngưng trọng.

Tuy rằng không suy đoán ra được số liệu cụ thể, nhưng từ động tác và hình thể của những cự thú này, khẳng định là không yếu.

Thấy bọn nó bước một bước trong Huyết Ma tinh hà liền xa nghìn vạn dặm, nhìn thế nào cũng là tu vi Đế Chủ đỉnh cao, thậm chí có thể là tu vi của Chuẩn Chí Tôn!

Mà này, chỉ là quân tiên phong đợt đầu mà thôi.

Cuối cùng, sau khi tổng cộng hơn vạn con cự thú khủng bố trèo từ trong thông đạo sáng đen kia ra, nửa ngày không có động tĩnh gì.

Tất cả mọi người đều ngừng thở, tập trung nhìn, không ai tin Ma tộc chỉ sẽ cho một ít quân như vậy lại.

Nếu thật sự chỉ có một ít như vậy, thì đại vực Viêm Hoàng bên này đã có thể xuất hiện tiếng hoan hô rồi!

Dù cho ngàn vạn mãnh thú đều là sinh linh cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, bọn họ cũng có lòng tin chiến đấu với bọn chúng.

Nhưng, ai cũng biết đây là đều không thể.

Bởi vì Ma tộc bên kia có rất nhiều sinh linh Chí Tôn!

Ít nhất cho tới bây giờ, mọi người đều cho là như vậy.

-----o0o-----

Chương 1678: Tam Nhãn Cự Ma (2)

Chương 1678: Tam Nhãn Cự Ma (2)

Quả nhiên, sau khi yên tĩnh một lúc, có một sinh linh hình người từ trong ô quang thông đạo từ từ nặn ra.

Đầu trâu thân người, có hai cái sừng cực lớn, giống như hai ngọn núi vô cùng to.

Một đôi con ngươi màu đỏ, phát ra thần quang đáng sợ.

Ở chỗ lông mày của nó, không ngờ lại mọc thêm một con mắt nhỏ!

Con mắt đó cũng màu đỏ giống như vậy!

Trong hai con mắt bình thường, giống như là có biển lửa đang thiêu đốt, lửa ma ngút trời!

Con mắt ở giữa lại giống như dung nham cuồn cuộn lưu động, nhưng kỳ thật so với dung nham đáng sợ hơn rất nhiều, đạo vân trong đó không ngừng nổi lên.

Dấu hiệu đại đạo bay múa bên trong.

- Tam Nhãn Cự Ma!

Sở Mặc nhẹ giọng nói ra.

Năm xưa vị Ma tộc Chí tôn cho hắn "Ma tộc bách khoa toàn thư", trên đó có giới thiệu về loại sinh linh Ma tộc này.

- Đây là một loại Ma tộc điều khiển, chỉ số thông minh của nó rất cao, am hiểu điều khiển ...

Sở Mặc nhìn những người này bên này, trầm giọng nói:

- Loại phía trước gọi là Ma Tiêm.

- Ma Tiêm?

Rất nhiều người cũng nhịn không được hơi hơi nhíu mày.

Bao gồm cả Lưu Vân, tất cả đều cảm thấy hết sức tò mò với cái tên này.

Lưu Vân mặc dù là Ma tộc hậu duệ chính tông, nhưng nàng đối với Ma tộc, gần như là không biết gì hết.

Mẹ của nàng đối với Ma tộc thật ra là có biết, nhưng chuyện mà Thủy Diễm ghét nhất, chính là nhắc tới Ma tộc.

Cho nên, những năm gần đây, tộc có thể nói là đối với chuyện của Ma Lưu Vân biết rất ít.

Sở Mặc trầm giọng nói:

- Đúng, địa vị của loại sinh linh này trong Ma tộc không cao, chỉ số thông minh chúng nó rất có hạn.

Nhưng sức mạnh vô cùng lớn, hơn nữa bản tính tàn nhẫn, cho dù là đồng loại, cũng thường xuyên xảy ra tranh đấu, một khi một bên chết đi, lập tức sẽ bị bên khác ăn thịt.

Toàn bộ Ma tộc, ngoại trừ Đại Ma vương cũng chỉ có Tam Nhãn Cự Ma có thể khống chế Ma Tiêm.

Theo như lời Sở mặc giới thiệu, từ trong kính tượng mọi người nhìn thấy, ít nhất có trên trăm tên Tam Nhãn Cự Ma chui từ trong ô quang đó ra.

Sau đó, trăm tên cự ma, những Ma Tiêm rất nhanh liền vượt qua hư không trôi nổi, mỗi một Tam Nhãn Cự Ma khống chế khoảng trăm Ma Tiêm, hướng tới Huyết Ma ngân hà, cao bước tới.

Kỳ Tiêu Vũ hơi hơi nhíu mi, nhìn Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Muốn thả chúng nó lại đây sao?

Sở Mặc nhìn luồng sáng đen không động tĩnh, than nhẹ một tiếng:

- Bên trong Ma tộc, cũng có cao nhân!

Pháp trận cứng rắn vậy bị phong ấn vài thập niên, bọn nó bên kia cũng ý thức được xảy ra vấn đề.

Sợ pháp trận bên này có mai phục, bởi vậy phái Ma Tiêm và Tam Nhãn Cự Ma xung phong.

Những sinh linh này, địa vị trong Ma tộc có thể nói là chưa cao bao nhiêu.

Tam Nhãn Cự Ma tuy là rất thông minh, trí tuệ rất cao, nhưng bởi vì bọn nói bộ dạng xấu xí, cho nên không thể tiến vào xã hội thượng lưu Ma tộc được.

Tất cả mọi người nhìn Sở Mặc, nghe y giảng, trong lòng tất cả đều cảm thấy vô cùng kinh động, không chỉ bởi vì Sở Mặc giảng giải cấp bậc trong Ma tộc nghiêm khắc như vậy, càng bởi vì Sở Mặc rất hiểu rõ Ma tộc!

Nếu không phải tất cả mọi người rất tin tưởng, đều biết rõ Vương chi Thiên giới của bọn họ là một Nhân tộc đích thật, mà còn là hậu nhân của Sở thị nhất mạch, thậm chí sẽ nghi ngờ Sở Mặc có phải là có liên quan đến Ma tộc hay không.

Nếu không, y làm sao có thể hiểu rõ Ma tộc như vậy?

Thật tình không biết, hậu duệ vương thất Ma tộc huyết thống thuần khiết thật sự, Lưu Vân, còn gần như không hiểu chút gì với Ma tộc!

Sở Mặc nhìn đám sinh linh Ma tộc không ngừng bay về phía Huyết Ma ngân hà, nhìn mọi người, cao cao giơ một cánh tay lên, chỉ một ngón lên trời, trầm giọng nói:

- Chư vị, kế tiếp, có thể lập tức sẽ xảy ra một trận thảm chiến, mọi người ... chuẩn bị xong hết chưa?

Thanh âm của Sở Mặc rất nhẹ, nhưng tinh chuẩn không sai truyền đến tai của mỗi người.

Mọi người, trong nháy mắt này, không ai nói chuyện gì hết, mà tất cả mọi người đều giơ cao cánh tay, ngón trỏ chỉ lên trời!

Một cỗ khí thế nháy mắt bay lên!

Trực tiếp bao trùm khắp ngân hà này, trùng trùng điệp điệp, vô cùng vô tận.

Huyết Ma ngân hà xa xôi bên này, Tam Nhãn Cự Ma và Ma Tiêm đều ngừng lại, nghi hoặc nhìn tinh vực xa xa.

Ngay sau đó, trong kính tượng, có Tam Nhãn Cự Ma cũng triển khai kính tượng thần thông, nhìn tình hình bên này.

Bọn sinh linh Ma tộc này, chẳng những không lộ ra vẻ sợ hãi gì, ngược lại là tất cả sinh linh Ma tộc, lập tức như là hưng phấn lên.

Hơn vạn Ma Tiên, cùng nhau gào rú, bắt đầu xao động.

Tam Nhãn Cự Ma phải lớn tiếng quát mới có thể miễn cưỡng áp chế.

Trong con ngươi của Tam Nhãn Cự Ma, đồng dạng cũng lộ ra vẻ hưng phấn.

Trong đó một Tam Nhãn Cự Ma có bộ dáng là người lãnh đạo, đầu tiên hướng tới thông đạo sáng đen kia nhìn thoáng qua, sau đó giống như hạ quyết tâm, một cánh tay vung lên.

Lập tức, hơn vạn Ma Tiêm, dưới sự chỉ huy của hơn trăm con Tam Nhãn Cự Ma, hướng tới phương hướng bên này, ầm ầm tấn công lại đây!

Giống như vô số thiết kỵ, có thể đem hết thảy đạp vỡ mọi thứ chắn ở phía trước mặt chúng!

Thân ảnh của Ma Quân, trực tiếp xuất hiện bên cạnh Sở Mặc, con ngươi lạnh lùng trong trẻo nhìn phương hướng bên đó.

- Sư phụ, sao người vẫn đến vậy?

Tiểu sư đệ ...

Sở Mặc nhìn Ma Quân, hơi khẽ cau mày, trong ánh mắt mang theo vài phần lo lắng.

Sư nương Tiểu Điệp trước đây có sinh một bé trai khỏe mạnh.

Lúc ấy cả toàn bộ Phiêu Diêu Cung đều oanh động.

Đây chính là đứa trẻ đầu tiên được sinh ra trong toàn bộ Phiêu Diêu Cung=!

Ma Quân hạnh phúc đến nỗi không biết phương hướng gì nữa.

Lúc này Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ cũng chưa ở nhà.

Hai người khi đó đã đến nơi này.

Sở Mặc lúc đi cố ý dặn người của Phiêu Diêu Cung, đừng cho sư phụ lại đây.

Trước khi không gặp Ma Quân, Sở Mặc còn rất hào hứng.

Không ngờ, một phút cuối cùng khi trận chiến đến, người vẫn đến đây.

- Ta nói rồi, trận chiến đấu này, ta sẽ không bỏ qua!

Con ngươi Ma Quân quang trong trẻo nhưng lạnh lùng, trầm giọng nói.

Ma Quân nói xong, không nói thêm gì nữa, mà là nhìn về hướng vô số Ma Tiêm đang xông đến.

La Quật, Hồng Nguyệt, Tử Yên...

Và một đám cường nhân đỉnh cao thiên giới, cũng đang nhìn hướng đó, trên mặt bọn họ cũng không có bất kỳ vẻ mặt sợ hãi nào.

Trong mắt của bọn họ đang lóe lên ý chí chiến đấu điên cuồng!

Ma tộc giáng lâm, tất nhiên sẽ gây nên một loạn thế rung chuyển bất an.

Người sinh ra ở loạn thế, là bất hạnh.

Nhưng đồng thời, anh hùng, cũng là từ loạn thế mới sinh ra!

-----o0o-----

Chương 1679: Tiên phong của Ma tộc (1)

Chương 1679: Tiên phong của Ma tộc (1)

Lui, đã không có đường lui; trốn tránh, cũng không có cách nào trốn tránh.

Việc mọi người có thể làm chỉ có một.

Ưỡn ngực!

Đối mặt!

Tiên phong lên trước!

Dùng sự thực mà nói cho Ma tộc, sau một kỷ nguyên, người Viêm Hoàng đại vực, vẫn không kinh sợ!

- Giết!

Mắt thấy đám Ma Tiêm càng ngày càng gần, Sở Mặc trong giây lát tuôn ra một tiếng rống giận long trời lở đất, thân hình chợt lóe, giống như một đạo quang, trực tiếp xông ra ngoài.

Thí Thiên trong tay Sở Mặc hung hăng chém về đám Ma Tiêm phía trước nhất.

Mũi đao sắc bén, linh hoạt vô cùng, đao khí sắc sảo đến mức không thể tin nổi.

Ma Tiêm bên kia tấn công tương đối nhanh và một Tam Nhãn Cự Ma trên lưng, bị một đao của Sở Mặc kia, trực tiếp chém thành hai khúc.

Máu tươi, nháy mắt rải đầy trời cao.

Sở Mặc một đao kia, trực tiếp đốt cháy ngọn lửa của chiến trường.

Bất kể Nhân Tộc, hay là Ma tộc, tất cả đều bị một đao kia, hoàn toàn khơi dậy bản năng chiến đấu!

- Giết!

La Quật một tiếng rít gào, trực tiếp xông lên.

- Giết!

Hồng Nguyệt xông lên rồi!

- Giết!

Tử Yên cũng lao ra rồi.

Ma Quân cũng không nói gì, thân hình giống như một đạo quỷ mị, trực tiếp xông lên, cho một Tam Nhãn Cự Ma đang cưỡi trên người của Ma Tiêm một chưởng trực tiếp đánh chết.

Ma Tiêm hung hăng đụng vào người Ma Quân, lại đâm đến chính mình tan xương nát thịt.

Mà Ma Quân, lại lù lù bất động!

Ma Quân bá đạo vô song!

Đã cách nhiều năm, vẫn không có bất luận biến hóa gì.

Kẻ mạnh vẫn là kẻ mạnh!

Thân hình Lục Hồng Tuyết hoạt bát, xông lên trên.

Trong con ngươi Long Thu Thủy lóe ra một ý chiến đấu điên cuồng, cũng xông lên rồi.

- Sinh ra gặp loạn thế, kiếm tung hoàng ngang dọc!

Vẻ mặt Hoàng Vô Song tự nhiên, không giống như đang trên chiến trường, nhìn bộ dạng, giống như đang đạp thanh dạo chơi ngoại thành.

Tiêu Trường Bình khiêng đại đao giống ván cửa, một thân khí phách lao ra.

Huyên Nhi và Huyên Huyên, cùng Sở Thanh và các nữ nhân Phiêu Diêu Cung tụ cùng một chỗ, giờ phút này cũng đã xông ra ngoài.

Nữ anh hùng không thua đấng mày râu, các nàng không một chút yếu thế.

Tề Bác, Mao Hãn Hải, Phương Hồng Nhạn, Đồng Ảnh... những trưởng lão danh dự của Phiêu Diêu Cung, tất cả đều chiến đấu quên mình, xông vào tuyến đầu.

Nếu như nói một đao chém ra kia của Sở Mặc là nhát đao đầu tiên giữa chiến tranh Ma tộc và Nhân tộc, như vậy, đám người bên cạnh hắn, gần như không nhận ra ai là người xuất ra đao thứ hai.

Cũng không có người để ý cái này, mặc kệ nó.

Đây là chiến tranh!

Song phương giao tiếp trong nháy mắt, liền trực tiếp triển khai chiến đấu kịch liệt!

S Ma tộc, quả thực là hùng mạnh.

Gần như thực lực của tất cả Ma Tiêm, tất cả đều ở cảnh giới Đế Chủ đỉnh cao.

Mà Tam Nhãn Cự Ma, thì gần như toàn bộ đều là cảnh giới của Chuẩn Chí Tôn!

Như vậy một đám sinh linh Ma tộc chiến lực khủng bố, ở tình huống bình thường, nếu như bọn họ lặng yên giáng lâm Thiên giới, đánh tu sĩ Nhân tộc trở tay không kịp thì chỉ cần hơn vạn Ma Tiêm và trăm vạn Tam Nhãn Cự Ma Chuẩn Chí Tôn, cũng đủ để tạo thành tổn thất thật lớn cho nhân loại.

Thậm chí vượt qua cả toàn bộ Thiên giới, cũng không phải là không thể được!

Nhưng hiện tại, Nhân Tộc bên này gần nhất sớm đã có chuẩn bị, hơn nữa Sở Mặc hai mươi năm này, gần như là dùng cách tát ao bắt cá, thiếu chút nữa đổi lại cái giá làm cho cả Thiên Lộ khô kiệt, nhanh đến mức bồi dưỡng vô số cao thủ đỉnh cao!

Thực lực chỉnh thể của Thiên giới, bị cách này của Sở Mặc nâng cao lên rất nhiều!

Dưới tình huống như vậy, song phương đánh giáp lá cà, số lượng tu sĩ Nhân Tộc lại hơn vượt xa hơn Ma tộc, cán cân thắng bại, không cần nói, nhất định sẽ nghiêng về Nhân Tộc bên này.

Nhất là Nhân Tộc bên này còn có Sở Mặc, Ma Quân, La Quật, Hồng Nguyệt, Tử Yên, những loại gần như với chỉ cách biệt với Chí Tôn một chút.

Đối với tinh thần của Nhân Tộc, càng là có thêm một loại nâng cao khó có thể tưởng tượng được!

Ánh mắt của Sở Mặc, nhìn thẳng Tam Nhãn Cự Ma ở phía sau.

Hình thể của nó, so sánh với Tam Nhãn Cự Ma mà nói, phải nhỏ hơn một số, hơn nữa con mắt ở giữa, giống như viên ru-bi được khảm, vô cùng rực rỡ.

Sở Mặc liếc mắt một cái liền nhận ra, đây là thủ lĩnh của Tam Nhãn Cự Ma!

Diệt nó, có thể khiến bước chân bọn Ma tộc này đại loạn.

Sở Mặc nhìn thoáng qua ô quang thông đạo Huyết Ma tinh hà kia đã nửa ngày rồi, bên đó cũng không có động tĩnh gì, hiển nhiên là đang chờ tin tức bên này truyền về.

Con ngươi Sở Mặc lạnh như băng, thầm nghĩ trong lòng: Nếu như các ngươi truyền tin tức này về, thì tính sao?

Hơn vạn khủng bố Ma Tiêm, trên trăm Tam Nhãn Cự Ma kinh khủng hơn, ta chính là không dẫn động pháp trận.

Không thấy thực lực thực sự của Ma tộc, ta thà rằng vĩnh viễn không khởi động nó!

Cùng lúc đó, Tam Nhãn Cự Ma bị Sở Mặc nhìn chằm chằm, cũng chú ý tới Sở Mặc!

Trong lòng của Sở Mặc, là loại ý nghĩ này, tên Tam Nhãn Cự Ma kỳ thật cũng là như vậy!

Cho nên, Sở Mặc một bên chém giết Ma Tiêm, chém Tam Nhãn Cự Ma, một bên lặng lẽ hướng tới Tam Nhãn Cự Ma đứng đầu.

Còn đối phương, cũng đồng thời âm thầm tiến sát đến y.

Bởi vì đây là hư không vô tận, Tam Nhãn Cự Ma này chỉ huy Ma Tiêm, từ trên xuống dưới, chiếm cứ một không gian to lớn, bởi vậy muốn tìm được đối phương ở đây, cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Rất nhiều tu sĩ nhân loại cũng đã xông vào giết chóc, tiếng kêu rung trời!

Hư không vũ trụ, máu chảy thành sông, số lượng nhân loại tu sĩ so với Ma tộc, phải nhiều hơn rất nhiều!

Hơn nữa tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, số lượng cũng quá Ma tộc bên này!

Cho nên, trận chiến ấy gần như là không có gì trì hoãn, mấu chốt vấn đề, là ở trong thông đạo, còn có Ma tộc đi ra không, mạnh như thế nào, rốt cuộc có bao nhiêu.

Tuy nhiên trước mắt mà nói, cũng không có ai lo lắng vấn đề này rồi.

Nếu như ngay cả trận chiến trước mắt này còn đánh không thắng ..., Ma tộc ra phía sau thì liên quan gì với họ chứ?

So sánh với cái này, chi bằng đánh tốt trận trước mắt đã!

Ầm ầm!

Đúng lúc này, quần thể Ma Tiêm, bất chợt tuôn ra một tiếng vang thật lớn.

Thân hình của Sở Mặc, bay về phía sau mấy vạn dặm.

Mà Ma tộc bên này, cũng có một bóng dáng, bay ra mấy vạn dặm phía sau.

Có vài chục Ma Tiêm xui xẻo, trực tiếp bị dao động chiến đấu của hai người sinh ra làm cho tan xương nát thịt.

Hai Tam Nhãn Cự Ma cũng không tránh khỏi, thân chịu trọng thương!

Đây chính là hai Tam Nhãn Cự Ma chiến lực Chuẩn Chí Tôn!

-----o0o-----

Chương 1680: Tiên phong của Ma tộc (1)

Chương 1680: Tiên phong của Ma tộc (1)

Mà ngay cả Hồng Nguyệt và đám người La Quật, đều bị cảnh tượng này làm cho hoảng sợ.

Tiếng lòng cảm thán.

Những người từng là Đại nhân trẻ tuổi, càng xúc động lâu hơn, đối với trình độ mạnh mẽ Sở Mặc, bọn họ thậm chí đã có chút chết lặng!

Sở Mặc cảm giác ngũ tạng lục phủ mình, từng cơn sôi trào nhẹ, thầm nghĩ trong lòng: Thực lực không kém!

Tam Nhãn Cự Ma này, thực lực của nó, không ngờ cũng đã gần bằng mình!

Chẳng lẽ nói Ma tộc hiện tại ngay cả quân tiên phong tiền trạm ... cũng mạnh như vậy sao?

Trong lòng của Sở Mặc có chút nặng trĩu.

Nếu nói như vậy, như vậy nhân loại bên này, sẽ không thể lạc quan.

- Lại đến!

Trong cổ họng Tam Nhãn Cự Ma kia phát ra một tiếng rít gào, thần trí của nó, truyền đến một trận dao động kịch liệt.

Sau đó bay thẳng đến Sở Mặc, chỗ con mắt ở giữa lông mày như ru-bi kia, bắn ra một đạo hào quang.

Tia sáng này mang theo hơi thở hủy diệt vô tận, đem hư không xuyên qua một đạo hư không.

Thậm chí tới một mức độ nào đó, đạo tia sáng này ảnh hưởng đến hư không.

Bởi vì tốc độ của nó, thật sự là quá nhanh!

Sở Mặc thậm chí không kịp vận Cửu Tự Chân Ngôn đến thay đổi thời gian và không gian, liền bị đạo tia sáng này trực tiếp đánh trúng vào đầu vai.

Phù!

Một đạo huyết quang tỏa ra, nhuộm hồng cả quần áo của Sở Mặc.

Sở Mặc kêu lên một tiếng trầm đục, đạo tia sáng này ẩn chứa quy luật rất mạnh, đang điên cuồng phá hư nhục thể của Sở Mặc.

Sở Mặc vận chuyển tâm pháp, lấy đạo hùng mạnh đuổi lực lượng này ra ngoài.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Tam Nhãn Cự Ma, thân hình hắn chớp liên tục, bay nhanh tiếp cận đối phương, sau đó giơ Thí Thiên lên, đưa tay một đao, chặt đầu nó xuống.

Đây hết thảy, nói ra rất chậm, nhưng trên thực tế, chỉ trong nháy mắt của nháy mắt.

Thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma đánh trúng Sở Mặc, đến Sở Mặc vận chuyển huyền công chữa thương, lại đến Sở Mặc đánh về phía Tam Nhãn Cự Ma, chỉ là chuyện trong giây lát.

Trong mắt người khác, dường như là đạo quang của Tam Nhãn Cự Ma kia, đánh trúng Sở Mặc, sau đó lúc này... một đao Sở Mặc... cũng đã đến rồi!

Nhưng thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma lại rất rõ, việc không phải là như thế!

Con người trước mắt này, không ngờ có bản lĩnh thay đổi thời gian và không gian!

Trong cổ họng của nó, rít gào một tiếng tức giận, không ngờ đưa đầu ra, có một sừng trâu như quả núi ngăn lại một đao của Sở Mặc.

Răng rắc!

Sừng gãy.

Một đao kia của Sở Mặc, bẻ gãy nghiền nát sừng của thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma, sau đó tiện tay cướp sừng này đi, ném vào bên trong Thương Khung Thần Giám.

Sau đó, một đao kia của y, vẫn như cũ như không bị bất kì gì ngăn cản, hung hăng hướng tới chặt đứt đầu của thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma.

Rắc...!

Một tiếng giòn vang, đầu của thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma không ngờ bị Sở Mặc chặt đứt!

Nhưng đồng thời, Tam Nhãn Cự Ma này cũng vô cùng hung hãn, đầu sắp bị chặt thành hai nửa rồi, nó lại có dùng con mắt nhỏ kia bắn ra một đạo quang vào Sở Mặc một chút.

Sau đó vung bàn tay thật lớn, rút ta đánh về hướng về Sở Mặc tương đối mà nói thì thân thể như là hạt bụi vậy.

Lực lượng này quá lớn!

Cho dù là một ngôi sao, cũng có thể dễ dàng đánh nát!

Một đao kia của Sở Mặc, bổ đầu của thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma ra thành hai khúc.

Nhưng chỗ cánh tay trái và vai của hắn lại bị hào quang của thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma chiếu vào làm xuyên thủng.

Chỗ đó, rất gần tim của Sở Mặc!

Kỳ thật thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma cũng là công kích vào tim của Sở Mặc!

Chẳng qua là Sở Mặc tránh được mà thôi.

Lúc này, bàn tay to kinh khủng của Tam Nhãn Cự Ma cũng tới rồi, đánh cho thân thể của Sở Mặc bay ngàn vạn dặm.

Vù!

Sau khi một kiếm của Kỳ Tiêu Vũ chém đứt đầu của một Tam Nhãn Cự Ma, gần di là Thuấn Di vậy, xuất hiện bên cạnh Sở Mặc.

Thủy Y Y cũng theo sát phía sau.

Hai nàng liếc mắt nhìn nhau một cái, tất cả đều lộ ra vẻ lo lắng.

Lúc này, Sở Mặc nhìn thân mình rách rưới, động một cái, ha hả cười nói:

- Không cần lo lắng, ta rất tốt!

Xương cốt cả người rất nhiều chuyện vỡ ra, vết thương chỗ vai rất lớn, máu tươi nhuộm đỏ cả toàn thân, y còn đi an ủi người khác.

Kỳ Tiêu Vũ và ánh mắt của Thủy Y Y đỏ lên.

Lúc này, trên chiến trường, tất cả đại loạn!

Thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma, ngã xuống!

Thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma liều chết đánh Sở Mặc bị thương nặng, cũng là muốn đánh chết Sở Mặc hoàn toàn, nó thật sự là liều mạng, đã hoàn toàn lấy tính mạng ra đánh bạc.

Lúc này, tính cả Nguyên Thần bên trong của nó đều bị một đao của Sở Mặc xóa nhòa, sức sống hoàn toàn cắt đứt.

Sau khi đánh bay Sở Mặc, thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma liền trực tiếp bị đánh chết ở đó.

Hồn bay phách lạc!

Thân thể cao lớn kia của nó đang không ngừng tan rã, thân xác sau khi tan rã không ngừng phân giải trong hư không, hóa thành biển tinh khí vô tận, một thân đạo hạnh hướng về cả hư không từ từ tiêu tan.

Các Tam Nhãn Cự Ma còn lại đều phát ra rống giận bi phẫn đến cực điểm, thủ lĩnh của bọn nó ngã xuống, đối với chúng tạo thành đả kích hoàn toàn có tính chất huỷ diệt!

Vô số Ma Tiêm cũng đang gầm thét, khi chúng nó mất đi lý trí sẽ cắn nuốt thi thể đồng loại, nhưng chúng nó vĩnh viễn sẽ không cắn nuốt thi thể Tam Nhãn Cự Ma.

Đây là một loại áp chế Tiên Thiên trên linh hồn.

Rất nhiều người tuy rằng vô cùng lo lắng trạng thái Sở Mặc lúc này, nhưng mắt thấy xuất hiện cơ hội khó gặp, không muốn bỏ qua, cho nên, toàn bộ đều xông tới trận cước đại loạn của Ma tộc kia.

Ma Quân nhẫn tâm đánh chết Tam Nhãn Ma Tộc!

La Quật và Hồng Nguyệt, Tử Yên và vài Chuẩn Chí Tôn cao nhất tất cả đều như thế.

Ma Tiêm, bọn họ để cho những người khác giết.

Bọn họ là tu sĩ mạnh nhất Thiên giới bên này, tất nhiên muốn đối mặt với đối thủ khủng bố nhất.

Lục Hồng Tuyết những người này từng là đại nhân trẻ tuổi cũng đều xông lên tuyến đầu tiên, trên người của bọn họ, hơn phân nửa đều bị thương, có một số người thương thế nghiêm trọng.

Nhưng không ai lui bước!

Tất cả mọi người đều chia nhau ra chém giết kẻ thù!

Sở Mặc từng nhìn lên những Đế Chủ trứ danh này, tất cả đều triển khai ra phong thái tuyệt thế.

Toàn thân Kim Ô Đại Đế, phóng ra ánh hào quang màu kim phóng rực rỡ loá mắt đến không thể nhìn thẳng!

Mỗi một kích của y đều bộc phát ra hào quang ánh vàng, trong vầng hào quang dường như mang theo sức mạnh tinh lọc khủng bố, nhưng phàm là sinh linh Ma tộc bị đánh trúng.

Bất kể là Ma Tiêm hay là Tam Nhãn Cự Ma, tất cả đều phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, sau đó thân thể cao lớn nháy mắt bị ăn mòn mất.

-----o0o-----

Chương 1681: Đợt thứ hai của Ma tộc

Chương 1681: Đợt thứ hai của Ma tộc

Còn có một đạo bóng dáng, kinh tài tuyệt diễm, dưới chân y đạp một trường kiếm khổng lồ, thân hình tự thân biến lớn như những Ma Tiêm kia, mỗi nhất kích, đều long trời lở đất.

Vô cùng mạnh mẽ, cứng rắn.

Đây là Vương Chân!

Cũng từng là tu sĩ kinh diễm vô cùng, hiện giờ trải qua nhiều năm ngủ động khổ tu, đã vào hàng ngũ Chuẩn Chí Tôn, một thân chiến lực cũng rất mạnh Nếu so với Chuẩn Chí Tôn cùng cảnh giới thì mạnh hơn rất nhiều.

Hiện giờ y cũng đến nơi này, cùng mọi người chinh chiến với nhau, nếu không phải thân thủ kinh diễn, thậm chí không ý thức được người này đã từng là thiên kiêu danh chấn một thời Thiên giới.

Kỳ thật trong bọn tu sĩ Thiên giới này, người giống Vương Chân như vậy còn có rất nhiều, bọn họ đều từng là đại tuấn kiệt một thời, là người nổi bật trong bạn cùng lứa tuổi.

Nhưng ở trong này, bọn họ đều là chiến sĩ bình thường nhất của Nhân Tộc.

Giống như hàng ngàn hàng vạn tu sĩ khác, chiến đấu để bảo vệ nhà của mình, để bảo vệ người thân của mình.

Thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma chết đối với bọn sinh linh Ma tộc đã tạo nên đả kích mang tính hủy diệt, vốn về thực lực chỉnh thể, bọn họ không có ưu thế.

Hiện giờ thủ lĩnh lại chết, chúng nó lại cảm thấy sợ hãi.

Tuy nhiên lúc này, một con Tam Nhãn Cự Ma lại đứng ra, trong giây lát phát ra một trận rít gào.

Trong cổ họng phát ra âm bậc cổ xưa.

Đó là ngôn ngữ nguyên thủy nhất của Ma tộc.

Gần như không có nhân loại nào có thể nghe hiểu.

Tiếp theo, trong hư không tất cả sinh linh Ma tộc, lập tức rống giận liên tục, nhất là bọn Ma Tiêm, tất cả đều như đột nhiên nổi điên vậy, chiến lực nháy mắt tăng lên ít nhất một nửa!

Tại chỗ còn có rất nhiều người loại tu sĩ, bất ngờ không đề phòng bị Ma Tên phát ra công kích đánh cho trọng thương, thậm chí có những người ngã xuống tại chỗ.

Nhân tộc bên này, lập tức có chút rối loạn.

Sở Mặc đuôi lông mày nhướng lên, bỗng nhiên truyền ra một đoạn dao động thần niệm hùng mạnh, thần niệm dao động này, cũng chỉ có tu sĩ Viêm Hoàng đại vực có thể cảm ứng được.

- Không cần sợ, chúng nó muốn cá chết lưới rách, quần chiến!

Cùng chúng nó quần chiến, chú ý bảo vệ an toàn bản thân!

Sau khi Sở Mặc phát ra đoạn dao động thần niệm, sắc mặt có chút lạnh như băng nhìn về phía Huyết Ma tinh hà, thông đạo ô quang kia vẫn yên tĩnh như cũ.

Kỳ Tiêu Vũ hiểu rất rõ Sở Mặc, vừa thấy liền biết có việc, nhẹ giọng hỏi:

- Xảy ra chuyện gì?

Sở Mặc nói:

- Con Tam Nhãn Cự Ma kia đang gầm thét, nói là có một đại nhân vật đang qua, các ngươi nếu tiếp tục biểu hiện này, chủng tộc các ngươi vốn không có tất yếu cần tồn tại rồi!

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y toàn bộ cũng nhịn không được hít vào một hơi thở thê lương, hai người đồng dạng nhìn về phía ô quang bên kia, liếc mắt nhìn nhau một cái, trong ánh mắt, đều mang theo vài phần khẩn trương.

Quân tiên phong Ma tộc, đã rất kinh khủng, tuy rằng Nhân Tộc bên này có lòng tin sẽ tiêu diệt chúng nó, nhưng đồng thời cũng phải trả một cái giá.

Lúc này, lại nghe nói có Ma tộc qua, có phải là Ma tộc cảnh giới cao hơn không?

So với bọn này sinh linh cảnh giới cao hơn ...

đó chỉ có thể là Chí tôn thôi!

Nghĩ đến loại khả năng này, trong lòng hai nàng đều trở nên nặng nề.

Sở Mặc lúc này, lại truyền ra một đoạn thần niệm dao động, đây là một đoạn mà trước đây đã sắp xếp trước.

Là đang nhắc nhở Nhân Tộc tu sĩ, khoảng cách với Huyết Ma ngân hà quá gần!

Càng lui ra phía xa một chút.

Thời gian hai mươi năm, danh xưng vua hàng đầu của Thiên giới đã hoàn toàn đi sâu vào trong cảm nhận của từng tu sĩ Thiên giới.

Bởi vậy, đối với mệnh lệnh mà Sợ Mặc phát ra, tất cả tu sĩ Nhân tộc, toàn bộ đều không có chút gì do dự, trực tiếp vừa đánh nhau, vừa rút lui.

Trên chiến trường Ma Tiêm lúc này cũng đã hoàn toàn điên cuồng, mất đi lý trí, chỉ còn lại có bản năng chiến đấu khủng bố.

Cho dù là Tam Nhãn Cự Ma, lúc này cũng không thể cưỡng ép khống chế chúng nó.

Cho nên, Nhân Tộc bên này vừa lui, nhóm Tam Nhãn Cự Ma bên kia tuy rằng ý thức được dường như có chỗ không đúng, nhưng cũng bất lực.

Kỳ thật cho dù là nhóm Tam Nhãn Cự Ma muốn ngăn trở, cũng không có cách nào, bởi vì vô số tu sĩ Nhân Tộc, gần như lôi cuốn được bọn sinh linh Ma tộc càng ngày càng rời xa Huyết Ma ngân hà rồi.

Ngay tại lúc toàn bộ chiến trường đã bị Nhân tộc kéo xa Huyết Ma ngân hà mấy nghìn vạn dặm, trung tâm của Huyết Ma ngân hà, giữa thông đạo ô quang kia lại một lần nữa ... có bóng hình xông ra!

Lúc này đây, bóng dáng lao ra, số lượng ít hơn rất nhiều, cũng chỉ có mười mấy tên.

Nhưng trên người mỗi con, toàn bộ đều mang theo khí tức bùng nổ lạnh lẽo kinh khủng, lửa ma ngập trời!

Mười mấy tên sinh linh này không ngờ tất cả đều có được thực lực thủ lĩnh Tam Nhãn Cự Ma trước đây!

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng: Hỏng rồi!

Nhân Tộc bên này, chỉ sợ sẽ thua thiệt!

Pháp trận này, là kích hoạt?

Hay là không kích hoạt?

Nếu kích hoạt..., Sở Mặc không có cam lòng, bởi vì pháp trận của hắn là chuẩn bị vây giết chí tôn Ma tộc!

Hiện tại kích hoạt mà nói, thật sự có chút lãng phí rồi.

Nhưng nếu không kích hoạt mà nói, chỉ sợ Nhân Tộc hiện tại sẽ gặp đại kiếp.

Bọn sinh linh Ma tộc lao tới cũng sẽ không cho bọn hắn nhiều thời gian, một khi ra tay, tất nhiên long trời lở đất.

Lúc này, Thủy Y Y bỗng nhiên híp mắt nói:

- Ta cảm giác sao sao đó ...

Ma tộc ... cũng không có bao nhiêu chí tôn cả?

- Có ý gì?

Sở Mặc ngẩn ra, nhíu mày, nhưng lại lộ ra thần sắc đăm chiêu.

Kỳ Tiêu Vũ cũng nói:

- Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng mấu chốt nhất là vấn đề ở đây, Ma giới ... rốt cuộc là các Viên Hoàng đại vực bao xa.

Thủy Y Y nói:

- Đúng vậy, về chuyện này, chưa từng có bất kì ghi chép nào vấn đề này.

Hơn nữa, cũng không biết sự tồn tại của Chí tôn cao thượng năm đó, lúc phong ấn Viêm Hoàng đại vực, có tiện tay phong ấn Ma tộc hay không.

Cảm giác cho thấy, Ma tộc hiện nay ... gần như không mạnh như trong tưởng tượng chúng ta?

Kỳ Tiêu Vũ tỏ vẻ có cách nhìn đồng ý với Thủy Y Y:

- Đúng vậy trong trí nhớ của ta, trong quân tiên phong của bọn họ, ít nhất lẽ ra xuất hiện cảnh giới Chí Tôn.

Nhưng trên thực tế, ta không nghe thấy.

- Cũng đúng ...

Sở Mặc gật gật đầu, loại khả năng này lúc trước không phải y chưa từng nghĩ qua, nhưng cảm thấy rất không có khả năng.

Dù sao giữa Ma tộc và Viêm Hoàng đại vực, các nhau vô tận.

Lời tiên đoán xuất hiện trong La Thiên Tiên Vực, nói ra cũng là Viêm Hoàng đại vực, mà không phải là Ma tộc.

-----o0o-----

Chương 1682: Giết sạch (1)

Chương 1682: Giết sạch (1)

Tồn tại tối cao, tự ý ra tay, phong ấn một Đại Thế Giới.

Đó là nhân quả phải gánh vác lớn.

Nếu như thêm một Ma tộc trước, lực lượng nhân quả đó, càng mạnh mẽ hơn.

Nhưng mà biểu hiện của Ma tộc hôm nay đi ra từ trong đường hầm sáng đen, đích xác làm người ta có chút hoài nghi.

Chúng nó dĩ nhiên rất hùng mạnh, nhưng ấn tượng của mọi người đối với Ma tộc hơi không quá giống nhau!

tộc năm đó, tuy rằng tu sĩ cảnh giới Chí Tôn không nhiều hơn Nhân tộc bên này.

Nhưng chúng nó chưa từng gặp nhân tộc bên này bị trọng thương, hơn nữa thọ nguyên Ma tộc lại tương đối dài.

Cho dù một kỷ nguyên trước nhóm Ma Chủ cũng đã biến mất.

Nhưng nếu như không có bị phong ấn, Ma tộc nhất định sẽ xuất hiện không ít Ma chủ mới mới đúng.

Nhưng hôm nay, đã là đợt sóng thứ hai Ma tộc xuất hiện, nhưng vẫn như cũ... không có Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn xuất hiện!

Cái này xác thực có chút không đúng.

Sở Mặc nhìn thoáng qua chiến trường vẫn chiến đấu kịch liệt, y hít sâu một hơi, trầm giọng nói:

- Đi, đi gặp bọn Ma tộc vừa mới đi ra thử xem!

- Người là muốn?

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt, mang theo vài phần lo lắng.

Trong con ngươi của Kỳ Tiêu Vũ, lại là hào quang lóe ra:

- Có phải là sớm quá hay không?

Hai nàng đều quá thông minh, Thủy Y Y là đoán được Sở Mặc còn có quân bài chưa lật khác, năm đó Sở Mặc một người liều mạng với hai khủng bố là Huyết Ma Lão Tổ và Tần Thương, hơn nữa còn thắng nữa.

Phải nói không có quân bài chưa lật, căn bản là không thể!

Thậm chí Thủy Y Y còn có thể đoán được, quân bài đó ... cũng không phải là pháp trận các loại gì!

Kỳ Tiêu Vũ còn biết rõ quân bài chưa lật là gì!

Sở Mặc đã bước vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn tuyệt đỉnh, hiện giờ khống chế hoàn mỹ phân thân, tất cả các lực sát thương xuất hiện, quả thực là cấp bậc kinh thế!

Nhưng lúc này, thà rằng vận dụng phân thân, cũng không mở ra pháp trận, theo Kỳ Tiêu Vũ, dường như có chút quá sớm rồi.

Dù sao, lúc trước hai người thương lượng là, để dành cho Đại Ma vương!

Cho dù không biết Đại Ma vương có đích thân tới Viêm Hoàng đại vực hay không, nhưng nhất định phải chuẩn bị tốt cái đã!

Đại Ma vương một khi giáng lâm, trừ phi Sở Thiên Cơ ra tay, hoặc là chính là Phiêu Linh Nữ Đế tái sinh, nếu không, toàn bộ Thiên giới, không có bất kỳ người nào, có thể ngăn cản được nó.

Sở Mặc nhẹ nhàng lắc đầu:

- Không còn sớm!

Bất kể nó xuất hiện hay không, chiến đấu đều không thể tránh được.

Đánh loại sinh linh cấp bậc này, không tồn tại việc đánh bất ngờ!

Khi nói chuyện, Sở Mặc nhìn thoáng qua hai nàng, sau đó thân hình chợt lóe, hướng tới toàn bộ sinh linh Ma tộc đợt sóng thứ hai vừa đi ra.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y, liếc mắt nhìn nhau.

Hai người cũng không theo sau, mà là bay về phía ngược lại, xông vào chiến trường hừng hực khí thế kia!

Trực tiếp gia nhập chiến đoàn!

Bởi vì, trận chiến của Sở Mặc, vốn dĩ không cần các nàng nhúng tay.

Bởi vì đây là một trận chiến tất thắng!

Nếu Sở Mặc xuất ra phân thân, thì vẫn không thể dễ dàng giải quyết hết được đám sinh linh này của Ma tộc, mà Nhân tộc bên này cũng không còn hy vọng gì nữa.

Thoạt nhìn hình dáng của đám sinh linh vừa từ trong ô quang thông đạo xông tới đã tương đối giống với loài người.

Nhưng trên da của bọn chúng lại mọc đầy những vảy nhọn.

Mỗi chỗ trên toàn thân bọn chúng đều trông vô cùng yêu dị.

Có gã vảy màu đen, có gã màu bạc, có gã màu đỏ vàng lục lam, những gã này đều mọc vảy đơn sắc.

Còn có những gã khác mọc vảy đa sắc nữa, có vài gã trên người mọc vảy nhị sắc.

Có gã thì mọc vảy tam sắc, lại có gã toàn thân mọc vảy đủ màu sắc, khí tức toả ra từ người đám sinh linh Ma tộc này vô cùng kinh khủng.

Không lúc nào không ảnh hưởng tới bốn phía xung quanh.

Số lượng đám Ma tộc này rất ít ỏi, chỉ có chưa tới mười bốn gã.

Trong đó sinh linh Ma tộc cả người mọc vảy đủ màu sắc có khoảng ba bốn gã.

Sinh linh mọc vảy nhị sắc và tam sắc cộng lại là khoảng mười gã.

Đám Ma Tộc còn lại đều mọc vảy đơn sắc.

Đám sinh linh Ma tộc này thấy có người dám bay về phía bọn chúng, khí tức trên người đều trở nên có chút xao động.

Trong số đó có một gã cả người mọc vảy đủ màu sắc hừ lạnh một tiếng, còn lại đám sinh linh Ma tộc đang xao động kia tạm thời bình tĩnh lại.

Trong con ngươi của gã thủ lĩnh mình đầy màu sắc kia loé ra hào quang âm u lạnh lẽo, gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc, sau đó miệng liến thoắng nói ra một tràng ngôn ngữ của Ma tộc.

Dưới sự trợ giúp của Thương Khung Thần Giám, Sở Mặc liền biết chúng đang nói cái gì!

- Thoạt nhìn loài người này có chút không giống nhau, nhanh chóng giải quyết hết bọn chúng.

Sau đó dẫn theo đại quân quá cảnh!

Còn có đại quân!

Trong con ngươi Sở Mặc thoáng hiện lên vẻ hiểu rõ, hắn có chút vui mừng vì bản thân kiên trì không bày ra pháp trận ở nơi này.

Pháp trận của hắn, một mặt là chuẩn bị cho đám Ma tộc cảnh giới cấp Chí Tôn, mặt khác cũng là chuẩn bị cho việc bao vây đại quân của Ma tộc, khiến cho chủ lực của Ma tộc bị thiệt hại nghiêm trọng!

Cho nên, nghe được tin tức này, Sở Mặc cảm thấy cực kỳ phấn chấn.

Hắn giả bộ như nghe không hiểu, xông về phía đám sinh linh Ma tộc kia, vung tay chém vào một gã cả người toàn vảy đen.

Rống!

Sinh linh Ma tộc này gào lên một tiếng, một luồng khí đen từ trong người gã nhanh chóng bộc phát ra, ngưng tụ thành một cây chiến mâu, hung hăng đâm về phía Sở Mặc.

Mặt trên chiến mâu này toả ra sát khí mãnh liệt, cùng lúc phóng ra luồng khí hắc ám vô cùng, luồng khí này tràn ngập khoảng không xung quanh, trong nháy mắt đã xuyên thủng khoảng không này.

Một kích này khá đáng sợ!

Tốc độ cũng khá nhanh!

Khiến người ta khó mà phòng bị.

Nhưng khi hào quang vừa đâm tới trước mặc Sở Mặc.

Rắc rắc!

Một đao của Sở Mặc lập tức chém gã sinh linh Ma tộc vảy đen kia thành hai khúc, một kích sắc bén vô cùng kia của gã cũng bị hoá giải một cách dễ dàng.

Gã sinh linh Ma tộc vảy đen này ngay cả kêu lên một tiếng thảm thiết cũng không kịp, thì đã ngã xuống rồi.

Cảnh tượng này làm cho những sinh linh Ma tộc khác sợ ngây người.

Có một gã sinh linh nhị sắc, rống lên giận dữ, đánh về phía Sở Mặc.

Gã giơ bàn tay lên, trong quá trình lao về phía Sở Mặc, trong tay xuất hiện một trường đao đen như mực.

Trường đao sinh động như thật, nhưng lại không phải là thật!

Mà là một cây đao do năng lượng ngưng kết tạo thành!

Lúc này, vẻ mặt âm u lạnh lẽo của những sinh linh Ma tộc khác đều tập trung về phía Sở Mặc.

Tất cả bọ chúng đều cảm nhận được sức mạnh của Sở Mặc, muốn đồng loạt ra tay, trấn áp hắn ở chỗ này.

-----o0o-----

Chương 1683: Giết sạch (2)

Chương 1683: Giết sạch (2)

Ầm ầm!

Sở Mặc trở tay chém một đao, âm thanh của Đại Đạo vang lên ầm ầm trong khoảng không vô tận, cây đao trong tay gã sinh linh nhị sắc kia vỡ vụn ra, thân thể của gã cũng đổ sụp xuống.

- A!

Hai gã sinh linh Ma tộc tam sắc gầm lên giận dữ, điên cuồng lao về phía Sở Mặc.

Cùng lúc đó, một gã sinh linh Ma tộc ngũ sắc cũng trực tiếp ra tay, tát một cái hòng trấn áp Sở Mặc, những sinh linh Ma tộc khác nhanh chóng bao vây Sở Mặc. vây kín tất cả các góc trước sau trái phải trêndưới...

Bao vây đến mức không có một kẽ hở!

Sở Mặc mặt không đổi sắc, ánh mắt âm u nhìn gã mọc vảy ngũ sắc kia, hắn yên lặng vận hành Cửu Tự Chân Ngôn của đạo gia, khi tự quyết bất động như núi!

Vô số đạo đài trong thân thể điên cuồng xoay tròn.

Những đạo đài này đã khác với sự non nớt năm xưa, toàn bộ đều toả ra dáng vẻ sơ cấp của đạo đài chân chính.

Mỗi một đạo đài giống như một thế giới nhỏ.

Bên trong ẩn chứa rất nhiều năng lượng do tinh khí hoá thành.

Một khiSở Mặc toàn lực vận hành công pháp, loại sức mạnh trong nháy mắt bộc phát ra quả thực là có tính huỷ diệt cực lớn!

Đối mặt với sinh linh ngũ sắc muốn trấn áp mình, Sở Mặc đứng sừng sững bất động trong hư không, sau đó hung hăng chém một đao về phía bàn tay của gã.

Một đao này quá mức khủng khiếp!

Luồng sức mạnh bộc phát ra làm khoảng không vỡ nát trong nháy mắt.

Bàn tay đầy vảy ngũ sắc của sinh linh kia bị một đao của Sở Mặc chém đứt!

Gã lập tức phát ra tiếng kêu kinh thiên động địa.

Nói một cách chuẩn xác, thì dùng từ rú thảm để hình dung, dường như sẽ thích hợp hơn một chút.

Sở Mặc một đao chặt đứt bàn tay của gã, sức mạnh và pháp tắc trong đao lập tức phá huỷ cả cánh tay của sinh linh ngũ sắc này.

Nếu không gã cũng sẽ không kêu gào thê thảm như vậy.

Cả cánh tay bị phế bỏ, hơn nữa còn lan ra.

Loại đau đớn mãnh liệt này cùng với tâm lý sợ hãi khiến cho sinh linh ngũ sắc có cảnh giới không thua gì Sở Mặc này hoàn toàn sụp đổ.

Gã hô lên một câu bằng ngôn ngữ cổ xưa của Ma tộc.

- Còn đứng nhìn làm gì?

Mau giết hắn đi!

Trên mặt Sở Mặc lộ ra nụ cười lạnh như băng, động tác của hắn đã vượt qua tốc độ ánh sáng, xông thẳng lên, hung hăng chém một đao trên cổ của sinh linh Ma tộc ngũ sắc kia.

Gã vừa liến thoắng nói xong ngôn ngữ Ma tộc, liền bị Sở Mặc chém đầu!

Cái đầu bay lên cao, máu tươi lập tức phun ra.

Máu bắn ra khoảngkhông xung quanh trông vô cùng thê lương, lại có vài phần lạnh lùng diễm lệ.

- Ta còn tưởng rằng máu của Ma tộc đều là màu đen cơ đấy.

Sở Mặc lạnh lùng nói một câu.

Lúc này, đầu và thân thể của sinh linh ngũ sắc kia đều bay ra xa, muốn phục hồi lại.

Lúc Sở Mặc đang muốn đuổi theo, liền có hai gã sinh linh tam sắc đánh tới!

Cùng lúc đó, những gã sinh linh ngũ sắc còn lại cũng đều ra tay.

Tâm lý cảnh giác của bọn chúng đối với Sở Mặc cũng tăng lên rất cao.

Áp lực của Sở Mặc lập tức tăng theo!

Nhưng vẻ mặt hắn vẫn không đổi sắc như trước vọt về phía gã sinh linh ngũ sắc vừa bị hắn chém đầu kia.

Thoạt nhìn, hắn giống như là thà rằng bản thân bị trọng thương cũng muốn liều chết với gã sinh linh ngũ sắc kia vậy!

Hành động này lập tức khiến cho những sinh linh Ma tộc khác vô cùng phẫn nộ, chúng lập tức tăng cường tấn công.

Rất nhiều phép thần thông mạnh mẽ hướng về phía Sở Mặc.

Những đòn tấn công này thậm chí còn ảnh hưởng tới quy luật của thời gian và không gian!

Đám sinh linh Ma tộc này hoàn toàn không hề nương tay, muốn giải quyết Sở Mặc đến cùng!

Lúc này đầu và thân thể của sinh linh Ma tộc bị Sở Mặc chém đầu kia đã tập hợp lại cùng một chỗ, phát ra lửa ma mênh mông cuồn cuộn, nhìn như sắp ghép lại với nhau.

Trong cổ họng của sinh linh ngũ sắc còn phát ra tiếng gầm gừ vô cùng phẫn nộ.

Từ trước tới nay gã chưa từng nếm phải loại thua thiệt này, căm hận Sở Mặc tới cực điểm.

Gã muốn nhanh chóng khống chế vết thương, không thể để cho Sở Mặc đánh những đồng bọn khác của gã thành mảnh vụn như vậy.

Gã còn muốn giáng xuống nhân loại này một kích cuối cùng tận tay kết liễu tính mạng hắn!

Bỗng nhiên!

Lúc Sở Mặc sắp bị đám sinh linh Ma tộc kia bao vây tấn công, gã sinh linh ngũ sắc bị hắn chém đầu đã xuất hiện trước mắt bọn chúng.

Cả khoảng không này đều đang run rẩy, giống như là có người dùngphép thần thông của thời gian và không gian, tác động lên trời đất!

Tất cả các sinh linh Ma tộc đều vừa sợ hãi vừa tức giận, nhưng chúng chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng quỷ dị kia, cầm một cây đao, lại một lần nữa... chém rơi đầu thủ lĩnh ngũ sắc của bọn chúng.

Như vậy vẫn còn chưa hết... sau khi chém rơi đầu xuống, lại chém thành hai nửa.

Rồi lại chém ngang một đao, cái đầu kia vỡ ra nát bét!

Trong hư không, thân thể của sinh linh Ma tộc ngũ sắc kia run rẩy kịch liệt, tiếng rít quanh quẩn bốn phía.

Một cái đầu mới sắp được sinh ra từ thân thể của nó.

Nhưng sức mạnh... kém vô số lần so với cái đầu lúc trước!

Hết thảy đều là chuyện xảy ra cực nhanh, còn nhanh hơn cả thời gian một cái nháy mắt!

Bỗng một thân ảnh xuất hiện ở nơi những sinh linh Ma tộc khác đang làm phép chuẩn bị tấn công, gần như cùng lúc xảy ra chuyện Sở Mặc chém đầu sinh linh ngũ sắc kia!

Thân ảnh này phát ra khí thế khủng khiếp khó có thể tưởng tượng, trên người được ánh sáng của Vô Lượng Quang bao phủ, không ai có thể thấy rõ bộ dạng.

Nhưng tất cả đều có thể cảm nhận được sức mạnh của y!

Vì vậy, cảm xúc kinh hãi lẫn giận dữ đan xen của đám Ma tộc này cũng chỉ duy trì trong chốc lát, rồi tất cả chỉ còn lại sự kinh hãi!

Sở Mặc rất ít khi để bản tôn và phân thân cùng lúc xuất hiện, nhưng lần này, hắn phải xuất ra bằng bất cứ giá nào!

Phân thân thứ hai của Nguyên Thần nhập chủ giơ tay đánh một chưởng về phía một gã sinh linh ngũ sắc của Ma tộc.

Gã sinh linh ngũ sắc này trong nháy mắt lập tức hiểu chuyện gì đang diễn ra, không khỏi phát ra tiếng kêu sợ hãi đến cực điểm.

Sau đó há to mồm, dường như muốn truyền lại một điều gì đó, nhưng không còn kịpnữa rồi.

Gã bị phân thân cảnh giới Chí Tôn đỉnh cao của Sở Mặc, đã trấn áp ngay tại chỗ chỉ bằng một cái tát, thân hình rền vang một tiếng rồi nổ tung!

Nhưng đây... mới chỉ là khởi đầu của màn giết chóc!

Đạo phân thân này của Sở Mặc thực sự quá mạnh, dưới hoàn cảnh Sở Mặc còn cách cấp Chí Tôn một chút, loại uy lực mà nó thể hiện chính là cấp huỷ diệt.

Không có sinh linh nào có thể đỡ nổi mức độ tấn công này.

Hàng loạt sinh linh Ma tộc bắt đầu ào ào ngã xuống.

Thân thể bọn chúng đang nứt vỡ, đang hoá đạo.

Đạo hạnh của bọn chúng hoá thành tinh khí vô tận, tiêu tan giữa đất trời.

-----o0o-----

Chương 1684: Thề cùng sống chết với Nhân tộc (1)

Chương 1684: Thề cùng sống chết với Nhân tộc (1)

Lúc này, vừa đúng lúc bản tôn của Sở Mặc chém vỡ Nguyên Thần của gã sinh linh ngũ sắc kia!

Huyết Ma tinh hà giống như bắn lên từng chùm cực lớn giống như pháo hoa.

Rực rỡ khắp vũ trụ.

Cảnh tượng này khiến tất cả tu sĩ loài người ở bên ngoài Huyết Ma tinh hà đều ngây ngẩn cả người và cực kỳ kích động!

Tất cả bọn họ đều cảm thấy có một luồng nhiệt huyết ở sâu trong nội tâm đang cuồn cuộn bùng cháy!

Cảnh tượng này quả thực khiến lòng người phấn khởi!

Cảnh tượng thân ảnh vô song kia quét sạch đám sinh linh Ma tộc hùng mạnh đã lưu lại trong tâm trí của tất cả mọi người.

Cho dù bao nhiêu năm trôi qua, mỗi khi nhắc lại chuyện này, bọn họsẽ vẫn phấn khởi như cũ, kích động như cũ.

Hình ảnh của cảnh tượng đó quả thực rất khó quên, vĩnh viễn khắc sâu vào linh hồn mỗi người.

- Chí Tôn!

Trong giây lát ánh mắt La Quật loé lên một luồng tinh quang, hắn một cước dẫm nát một tên ma tiêm, thất thanh hô.

Đích xác chính là Chí Tôn!

Khí thế trấn áp thiên địa kia thật sự quá mạnh mẽ.

Mặc dù khoảng cách vô cùng xa xôi, cũng có thể cảm nhận được rõrệt!

Khí thế của tu sĩ Nhân tộc bên này lập tức tăng lên không biết bao nhiêu lần.

Dường như mỗi người đều phát ra chiến lực siêu cường khó có thể tưởng tượng được!

Hai bên chiến trường đều chiến đấu khá ác liệt, nhưng lại biến thành chỉ còn một bên chiến đấu!

Nguyên Thần của Sở Mặc ở bên này đang điều khiển phân thân cấp Chí Tôn đỉnh cao, tru sát đám sinh linh Ma tộc căn bản là vô cùng dễ dàng.

Mỗi một kích đều có một gã sinh linh Ma tộc bị thương nặng, thậm chí bỏ mạng.

Khí thế của tu sĩ loài người ở chiến trường bên ngoài Huyết Ma tinh hà cũng đã áp chế hoàn toàn đám sinh linh Ma tộc.

Hàng loạt ma tiêm kêu gào thảm thiết, thân thể nứt vỡ ra.

Đám Tam nhãn cự ma gầm thét liên miên, nhưng lại không có sức xoay chuyển trời đất.

Những kẻ cấp Chuẩn Chí Tôn như Hồng Nguyệt, La Quật, Tử Yên... thực sự quá mạnh, chiến lực của bọn họ cũng không ngừng tăng lên trong lúc chiến đấu.

Lúc này họ cùng lúc đánh ra các loại phép thầnthông phối hợp đặc sắc.

Có một số phép thần thông lúc trước thậm chí chính bọn họ còn chưa từng nghĩ sẽ thi triển chúng.

Điều này đã trở thành một loại bản năng!

Trận chiến này kéo dài suốt mấy canh giờ, sở dĩ được rút ngắn lại, là vì Sở Mặc đã giải quyết hết đám sinh linh Ma tộc toàn thân đầy vảy kia một cách vô cùng nhanh chóng.

Sau đó phân thân biến mất, bản tôn trở về.

Cho dù là bản tôn, đó cũng là Thiên giới chi vương!

Loại chiến lực vô cùng mạnh mẽ kia khiến cho tất cả Ma tộc vừa nghe thấy tiếng đã sợ vỡ mật.

Có sự gia nhập của hắn, thời gian chiến đấu kéo dài vô hạn được rút ngắn lại.

Cuối cùng, trong khoảng không vô tận, bên ngoài Huyết Ma tinh hà, máu tươi của Ma tộc lả tả khắp nơi, tạo thành một đường Huyết Hà.

Cứ như vậy đọng lại sâu trong vũ trụ.

Có thể thấy khắp nơi đều là thi thể chân cụt tay đứt của Ma tộc.

Những tu sĩ Nhân tộc chết trận kia, phàm là có thể tìm thấy thi thể đều được thu lại.

Còn lại một số thi thể không được tìm thấy, vậy cũngchỉ có thể để bọn họ ở lại trong phiến hư không này mãi mãi mà thôi.

- Bọn họ đều là anh hùng thực sự của Viêm Hoàng đại vực!

Tất cả con cháu của Viêm Hoàng đều vĩnh viễn ghi sâu trong lòng, những tiền bối anh hùng dũng cảm, đã đổ máu ở phiến hư không để bảo vệ quê hương.

Giọng của Sở Mặc rất trầm thấp, tuy rằng trận chiến này đã giành được thắng lợi, nhưng tâm tình của hắn lại không hề nhẹ nhõm, thậm chí còn có chút nặng nề.

Đại quân của Ma tộc bên kia còn chưa xuất hiện, là tình huống gì vẫn còn chưa biết được; mà tu sĩ Nhân tộc bên này cũng đã tổn thất quálớn.

Một cuộc chiến đấu hung mãnh cho thấy tu sĩ Nhân tộc không sợ chết, đồng thời, tinh thần làm xúc động lòng người đó cũng bộc lộ ra một vài vấn đề nghiêm trọng.

Thời gian sống trong hoà bình của tu sĩ Nhân tộc quá dài.

Bọn họ không trải qua loại khảo nghiệm chiến tranh bằng ý chí kiên cường và giàu lòng hy sinh này rất nhiều năm rồi.

Tuy rằng ngày thường bọn họ thường xuyên gặp phải một vài trận chiến đấu, thỉnh thoảng cũng có nguy cơ sống chết.

Nhưng hoàn toàn không thể so sánh được với loại tình huống trước mắt này.

Mà Ma tộc quanh năm sinh sống ở nơi hung ác khắc nghiệt, vô số năm nay, gần như mỗi ngày, mỗi khắc, bọn chúng đều gặp phải vấn đề sinh tử tồn vong.

Vì vậy, mỗi một sinh linh Ma tộc đều trải qua trăm trận chiến như vậy...

Không, đâu chỉ là trăm trận chiến?

Nhất định là ngàn trận chiến, vạn trận chiến... thậm chí còn nhiều hơn tất cả số sinh linh bọn chúng!

Trong nháy mắt có thể nhìn ra, khi hai bên đấu tranh trực diện, kinh nghiệm chiến đấu của sinh linh Ma tộc mạnh hơn rất nhiều so với tu sĩ Nhân tộc.

Ngay cả kẻ có cảnh giới đỉnh cao như Hồng Nguyệt, Tử Yên, cũnglà càng đánh kinh nghiệm càng phong phú.

La Quật so ra, mạnh hơn không ít.

Nhưng so với đám sinh linh Ma tộc ày cũng hơi kém hơn một chút.

Những Đế Chủ cấp cao hiện giờ, trước đây từng là đại nhân trẻ tuổi, hầu như thân thể bị thương không nhẹ.

Nếu kinh nghiệm chiến đấu của bọn họ đều phong phú giống như Sở Mặc, rất nhiều người có thể sẽ không chịu chút tổn thương nào.

Cũng may là lần này, thực lực tổng thể của tu sĩ Nhân tộc mạnh hơn rất nhiều so với Ma tộc.

Vì vậy, sau khi trả giá lớn bằng máu, tu sĩ Nhân tộc bên này rốt cục cũng rèn luyện được một vài kinh nghiệm chiến đấuthông qua cuộc chiến này.

Loại kinh nghiệm chiến đấu tích luỹ bằng việc sinh tử trên chiến trường này mới là thứ quý giá nhất!

Nhưng hiện giờ toàn bộ tình hình đầy rẫy nguy cơ, thời gian không chờ đợi ta.

Đối mặt với đại quân của Ma tộc bên kia có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, Sở Mặc thật sự cần bình ổn tinh thần, suy nghĩ kỹ lưỡng một phen.

Tính toán xem tiếp theo nên đánh thế nào.

La Quật, Hồng Nguyệt, Tử Yên, còn có Lục Hồng Tuyết, Hoàng Vô Song, tất cả đều tụ tập về phía Sở Mặc.

Hồng Nguyệt đứng ở bên trong, thấy ánh mắt của Sở Mặc có chút không giống với trước kia.

Hắn thực sự giấu át chủ bài này quá sâu rồi!

Quả thực là sâu không thấy đáy!

Mặc dù sau khi toả ra uy lực khủng khiếp cấp Chí Tôn tiêu diệt đám sinh linh Ma tộc, thân ảnh kia liền biến mất, nhưng những người này đều không phải kẻ ngu, sao có thể không nhìn ra Chí Tôn kia và Sở Mặc có quan hệ trực tiếp?

Nếu không, một mình Sở Mặc, cho dù là Thiên giới chi vương, xông về phía đám sinh linh Ma tộc khủng khiếp kia cũng rõ ràng là đi tìm cáichết.

Thuỷ Y Y thổn thức nhìn Sở Mặc nói, thầm nghĩ trong lòng: Người này ẩn giấu quá kỹ!

Không ngờ trong tay lại nắm một cây át chủ bài.

Nếu như vậy, Đại Ma Vương không ra tay, những sinh linh Ma tộc kia, ai có thể là đối thủ của hắn?

-----o0o-----

Chương 1685: Thề cùng sống chết với Nhân tộc (2)

Chương 1685: Thề cùng sống chết với Nhân tộc (2)

Tuy nhiên nàng cũng có cảm giác nhạy bén rằng Sở Mặc dùng phân thân kia, hẳn là có hạn chế.

Một tu sĩ chưa tới cảnh giới Chí Tôn, lại điều khiển được phân thân cảnh giới Chí Tôn.

Nếu như không có hạn chế, vậy chẳng phải là vô địch thật sự hay sao?

Những người này đều có đầy một bụng nghi vấn, nhất là về chuyện phân thân cấp Chí Tôn kia.

Sự hiếu kỳ trong lòng bọn họ không phải là nguyên nhân chủ yếu.

Mà là bọn họ đều muốn biết, trong tay Sở Mặc còn có sức mạnh như thế nào.

Bọn họ muốn một câu trả lời thuyết phục!

Như vậy, lúc đối mặt với những sinh linh Ma tộc kia, trong lòng bọn họ cũng sẽ hoàn toàn yên tâm.

Sở Mặc nhìn mọi người, trầm giọng nói:

- Đạo phân thân kia, ta không thể duy trì quá lâu, đối mặt với đối thủ càng mạnh thì thời gian có thể duy trì càng ngắn.

Đây là một cây át chủ bài.

Nhưng không thể nào trấn áp toàn chiến trường.

Cho nên, trận chiếntiếp theo, vẫn cần mọi người đoàn kết một lòng mới được!

La Quật là người đầu tiên bày tỏ thái độ, y nghiêm túc nói:

- Thiên giới và Thiên Lộ sớm đã là người một nhà, môi hở răng lạnh, tất cả các tu sĩ Thiên Lộ đều hiểu đạo lý này.

Vì vậy, xin ngài cứ yên tâm, cho dù trận chiến này phải đánh đến người cuối cùng, Thiên Lộ cũng sẽ không lui bước dù chỉ là một người!

Hồng Nguyệt liếc mắt nhìn những nữ tử ở Phiêu Diêu Cung, sau đó nhẹ giọng nói:

- Hiện giờ Thiên Đạo viên đã nhập vào Phiêu Diêu Cung, Sở Mặc ngươi yên tâm, chúng ta sẽ không gây khó dễ!

Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, lộ ra nụ cười ôn hoà, nụ cười này vẫn ấm áp như xưa:

- Yên tâm đi, tuy rằng kinh nghiệm chiến đấu của chúng ta không phong phú lắm, nhưng chúng ta luôn luôn nỗ lực!

Chúng ta sẽ không lùi bước, vĩnh viễn là như vậy!

Sở Mặc nhìn vết thương trên người Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha và Hoàng Hoạ, trong lòng nhói đau, nói đúng ra, thương thế của các nàng cũng không tính là nghiêm trọng.

Bởi vì lúc chiến đấu, gần như tất cả mọi người đều bảo vệ các nàng theo bản năng!

Đây là một loại cùng nhận thức chân chính, cũng là một loại tánthành chân chính!

Hoàng Vô Song đứng ra thành thật nói:

- Lúc này đây, Hoàng gia cùng tiến cùng lùi với ngài, cùng tiến cùng lùi với tất cả các tu sĩ của Thiên giới!

Tuyệt đối sẽ không lùi về phía sau nửa bước!

Lục Hồng Tuyết đứng ra:

- Lục gia đứng chung một chỗ với tất cả đồng bào Nhân tộc, tử chiến đến cùng, vĩnh viễn sẽ không lùi về phía sau nửa bước!

Long Thu Thuỷ đứng ra, ngày xưa đại nhân trẻ tuổi này từng có ânoán sâu đậm với Sở Mặc, hiện giờ đã chín chắn hơn nhiều.

Trên mặt y bắt đầu lộ ra chút tang thương nhàn nhạt, trên mép cũng lờ mờ xuất hiện một chòm râu.

Long Thu thuỷ bình tĩnh nhìn Sở Mặc:

- Mặc dù hiện giờ ta là một thành viên của Phiêu Diêu Cung, nhưng ở đây thay Long gia nói một câu, trăm vạn tu sĩ của Long gia thề cùng sống chết với Nhân tộc!

Sau đó, càng ngày càng nhiều người tiến lên bày tỏ thái độ, tất cả đều vô cùng kiên quyết.

Đây không phải là hô khẩu hiệu, đây là quyết định sau khi trải qua một cuộc chiến sinh tử, trải qua hy sinh đổ máu!

Tất cả mọi người đều rất chân thành!

Tất cả mọi người đều sục sôi nhiệt huyết!

Càng ngày càng nhiều người tại đây phát ra lời thề rung chuyển trời đất.

- Thề cùng sống chết với Nhân Tộc!

- Thề cùng sống chết với Nhân tộc!

- Thề cùng sống chết với Nhân tộc!

Tiếng hô chấn động vũ trụ trời cao, dường như muốn khơi gợi sự đồng tình của Thiên Đạo!

Lúc này, không chỉ Sở Mặc cảm nhận được, mà ngay cả những kẻ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn cao thâm như La Quật, Hồng Nguyệt, đều cảm nhận được.

Bọn họ không khỏi lộ vẻ kinh hãi, ngẩng đầu nhìn về phía trời cao.

Sau đó lại nhìn về phía Sở Mặc.

Nghe đạo phải có tuần tự trước sau!

Tuy rằng thời gian tu đạo của bọn họ dài hơn Sở Mặc rất nhiều, nhưng theo sự lý giải của đạo lý trên, Sở Mặc... lại giống như sư trưởngcủa bọn họ.

Luôn luôn dốc lòng chỉ dẫn và dạy bảo bọn họ.

Sở Mặc đón nhận ánh mắt của những người này, khẽ gật đầu:

- Chuyện này, cũng phải đợi sau khi vượt qua cửa ải trước mắt hãy nói.

Trong con ngươi của mấy người La Quật và Hồng Nguyệt lập tức lộ ra hào quang rự rỡ.

Trong nháy mắt, thế giới trong mắt bọn họ đã biến đổi, tất cả đều trở nên rực rỡ tươi đẹp hơn rất nhiều lần!

Đây thực sự là một tin có thể khiến tất cả mọi người kinh ngạc!

Kể từ thời khắc Thiên Đạo của Viêm Hoàng đại vực bị phong ấn vào mười vạn năm trước, mãi cho đến hôm nay, người tu hành cao nhất sinh sống ở nơi này, cuối cùng cũng thấy được một tia hy vọng giải trừ phong ấn.

Cho dù chỉ có một tia hy vọng, nhưng cũng đủ khiến cho đám người kia xúc động đến rơi nước mắt.

Lúc này Sở Mặc nhìn về phía mọi người, giọng ù ù:

- Mọi người tạm thời nghỉ ngơi đi, tiếp theo, ta mời mọi người xem một trò hay đang diễn ra.

Ma tộc đúng là rất đáng sợ, nhưng lại làm kẻ xâm lăng, kết cục của bọn chúng vĩnh viễn chỉ có một!

Sở Mặc nhìn mọi người, lúc này, phía sau hắn, trong Huyết Ma tinh hà xa xôi vô tận kia.

Đột nhiên Ô quang thông đạo trở nên vô cùng rộng lớn.

Bắt đầu có rất nhiều Ma tộc đang tràn vào trong Huyết Ma tinh hà!

Trong nháy mắt, dường như có trên trăm vạn sinh linh Ma tộc xuất hiện, ngay sau đó, là ba trăm vạn... năm trăm vạn...một nghìn vạn... hơn trăm triệu!

Tốc độ xuất hiện của đám Ma tộc này thực sự quá nhanh!

So với tốc độ lúc trước, hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Lúc trước là bò, hiện giờ lại là bay.

Trên người của tất cả các sinh linh Ma tộc đều phát ra khí thế động trời!

Tuyệt đại đa số trong đó đều là Đế Chủ cấp cao.

Hơn trăm triệu Đế Chủ cấp cao tạo thành một quân đoàn.

Trong lòng tất cả các tu sĩ Nhân tộc đứng phía sau Sở Mặc đều là một mảnh lạnh như băng.

Xem trò hay đang diễn ra?

Thiên giới chi vương của chúng ta có phải điên rồi hay không?

Mặc dù tất cả mọi người đều phấn khởi cực độ trước thắng lợi của cuộc chiến đấu lúc trước, nhưng điều này lại không thể khiến cho tu sĩ Thiên giới có được lòng tin tất thắng khi đối mặt với Ma tộc.

Suy cho cùng, sự ngang tàng của Ma tộc sớm đã khắc sâu vào lòng người quá nhiều năm.

Trong suy nghĩ của vô số tu sĩ Thiên giới, Ma tộc gần như đã trở thành đại danh từ cùng nghĩa với cụm từ không thể chiến thắng.

- Bọn chúng không những hùng mạnh mà còn rất lạnh lùng tàn nhẫn!

- Sức mạnh của bọn chúng gấp nhiều lần tu sĩ Nhân tộc cùng cảnh giới!

- Bọn chúng cực kỳ khát máu!

- Tính cách của bọn chúng rất lạnh lùng, hoàn toàn không có tình cảm giống như loài người.

Những điều này đều là suy nghĩ về Ma tộc của tu sĩ Thiên giới.

-----o0o-----

Chương 1686: Ma Dương chiến tướng (1)

Chương 1686: Ma Dương chiến tướng (1)

Một kỷ nguyên trở lại đây, ấn tượng về Ma tộc của gần như tất cả các tu sĩ Thiên giới thông qua truyền miệng cùng một vài điển tích cũ cổxưa, chính là như vậy.

Lúc trước không ai nhận thức được chỗ có hại của loại ấn tượng này, bàn luận về Ma tộc cũng gần như trở thành chuyện thường ngày của Thiên giới.

Tiếng kêu gào của số ít tu sĩ có nhận thức cũng không dẫn tới bất kỳ sự chú ý nào.

Tuyệt đại đa số mọi người đều ôm ý nghĩ Ma tộc sẽ không tới để sống qua ngày.

Mãi đến khi thực sự đấu tranh trực diện, những tu sĩ Nhân tộc không hề ngu xuẩn kia mới ý thức được rằng, tu sĩ Nhân tộc thua kém hơn tu sĩ Ma tộc, tuyệt đối không chỉ là kinh nghiệm chiến đấu mà còn là rất nhiều thứ khác.

Tựa như hiện tại, tuy rằng gần như tất cả mọi người đều hy vọng Thiên giới chi vương thật sự có thể mời bọn họ xem một trò hay đang diễn ra.

Nhưng sâu trong nội tâm lại chẳng có mấy ai cho rằng bọn họ thật sự có thể xem trò hay.

Tất cả các tu sĩ Nhân tộc, đều nhìn thấy trong ô quang thông đạo của vùng Huyết Ma tinh hà liên tục có sinh linh Ma tộc không ngừng lao ra bên ngoài, thông qua màn ảnh kính tượng cực lớn trong hư không.

Tất cả mọi người...

đều trầm mặc... da đầu run lên!

Thậm chí có một số tu sĩ đã bắt đầu lấy ra ảnh âm thạch, muốn để lại lời trăn trối của bản thân.

Con ngươi của Sở Mặc trong trẻo nhưng lạnh lùng, ánh mắt dừng ở giữa đám người này, hắn hơi hơi nhíu mày, giọng nói tuy không lớn, nhưng tràn đầy uy nghiêm, thản nhiên nói:

- Đây sẽ là một cuộc chiến đấu gian khổ, sẽ có sự hy sinh rất lớn; đây cũng sẽ là một cuộc chiến đấu trường kỳ, có thể sẽ kéo dài trong mười năm, thậm chí là mấy chục năm, hàng trăm năm; đây cũng là một cuộc chiến đấu có lực lượng không cân xứng, bởi vì Ma tộc có thể còn có rất nhiều sinh linh cảnh giới cấp Chí Tôn.

Vì vậy, muốn để lại lời trăn trối... dù rằng đến cuối cùng, có thể sẽ không có ai nhìn thấy lời trăn trối của ngươi... bởi vì lúc đó, toàn bộ Thiên giới, thậm chí toàn bộ Viêm Hoàng đại vực đều sụp đổ rồi.

Nhưng đó cũng không phải lý do ta ngăn cản các ngươi để lại lời trăn trối.

Ta chỉ muốn nói cho các ngươi biếtmột chuyện, muốn để lại lời trăn trối, bây giờ còn chưa phải lúc!

Rất nhiều tu sĩ đã lấy ra ảnh âm thạch, thậm chí một số kẻ mang vẻ mặt bi thương, hoặc vẻ mặt thản nhiên, hoặc vẻ mặt anh dũng can đảm bắt đầu để lại lời trăn trối với ảnh âm thạch, sau khi nghe lời nói của Sở Mặc, tất cả đều ngượng ngùng, thu lại ảnh âm thạch.

Bọn họ nghe ra sự bất mãn trong lời nói của Sở Mặc, cũng nghe ra chuyện mà người kia luôn muốn bọn họ nghe được.

Cuộc chiến đấu này, có lẽ đến cuối cùng, toàn bộ Nhân tộc bên này sẽ có kết cục bi kịch, nhưng kết cục này tuyệt đối sẽ là một quá trình khádài!

Tuyệt đối không phải Nhân tộc sẽ sụp đổ trong một sớm một chiều!

Đúng vậy!

Lúc này rất nhiều người đã hồi phục tinh thần, bọn họ ngẫm lại cuộc chiến đấu vừa mới trải qua, lại nói, cuối cùng người giành được thắng lợi, không phải chính là bọn họ sao?

Ma tộc đó quả thực rất hùng mạnh, bọn chúng đã tạo thành mối nguy cực lớn, nhưng kết quả... người cười đến cuối cùng lại chính là bọn họ!

Như vậy, cho dù cuộc chiến tiếp theo sẽ gian khổ vô cùng, cho dù Nhân tộc bên này sẽ có sự hy sinh rất lớn.

Nhưng Ma tộc thì không có hy sinh sao?

Sinh linh Ma Tộc thì không biết sợ hãi sao?

Sinh mạng chỉ có một lần, bọn họ có một lần, Ma tộc cũng chỉ có một lần như họ!

Nhìn từ điểm này, tất cả mọi người đều bình đẳng!

Một khi đã như vậy, tại sao ta phải bi quan như thế?

Trong đầu rất nhiều người lập tức nảy ra ý nghĩ đó.

Kỳ Tiêu Vũ đứng bên cạnh Sở Mặc, có chút kính nể liếc nhìn hắn, trong lòng âm thầm gật đầu: Phu quân thật là lợi hại, nói dăm ba câu, đạo lý sôi trào nhiệt huyết gì đó cũng vô dụng, thậm chí còn nói khá bi quan.

Nhưng lại giống như kỳ tích thay đổi gần như tuyệt đại đa số người có tâm trạng bi quan ban đầu.

Thuỷ Y Y cũng liếc mắt nhìn Sở Mặc, trên mặt lộ ra nụ cười kính nể, không nói gì.

Lúc này ô quang thông đạo trong màn ảnh kính tượng vẫn có những sinh linh Ma tộc không ngừng lao ra bên ngoài.

Hiển nhiên là sự thất bại của sinh linh Ma tộc trong đợt một và đợt hai khiến cho những sinh linh Ma tộc cấp cao đằng sau mất đi sự kiênnhẫn tiếp tục thăm dò.

Bắt đầu phái binh ra bên ngoài với quy mô lớn.

Có điều cho tới hiện tại, những kẻ xuất hiện đều là đội quân của Ma tộc, nhân vật lớn thực sự lại chưa hề xuất hiện, dù chỉ là một tên.

Lúc này, bỗng nhiên Thuỷ Y Y nhẹ giọng nói:

- Dường như ta... hiểu ra một chút rồi.

Sở Mặc nghiêng đầu nhìn về phía nàng, Kỳ Tiêu Vũ ở bên kia cũng nghiêng đầu nhìn Thuỷ Y Y.

Thuỷ Y Y nói:

- Những kẻ Ma tộc cấp cao, vẫn còn đang hoài nghi!

Ánh mắt Sở Mặc chợt loé lên, gật gật đầu:

- Ta hiểu rồi!

Nói xong hắn nhìn thoáng qua đám người bên cạnh, đều là người quen, cũng đều là nhóm người đứng ở cảnh giới tu hành cao nhất Viêm Hoàng đại vực hiện nay.

- Ai dám theo ta đi đánh một trận?

Sở Mặc hỏi một câu.

- Ta!

- Ta đi!

- Còn có ta nữa!

- Ta!

Trong nháy mắt, giọng nói của vô số người cao thấp nối tiếp nhau!

Từ đầu đến cuối, những người đứng ở cảnh giới tu hành cao nhất Viêm Hoàng đại vực này đều chưa từng chịu thua.

Bọn họ luôn kiên trì, cũng chỉ có một tín niệm: Thề cùng sống chết với Nhân tộc!

Rất nhiều kẻ trong số những người này đã từng tranh phong tuyệt thế thiên kiêu với Sở Mặc, hiện giờ đã trở thành chiến hữu, mọi người cùng nhau kề vai chiến đấu.

Không ai lùi bước.

Sở Mặc cười ha hả:

- Được, vậy chúng ta qua đó chơi một chút!

Nói xong, thân hình hắn chợt loé, ngay sau đó, liền xuất hiện ở bên ngoài cách xa mấy ngàn vạn dặm.

- Nhanh quá!

Hoàng Vô Song không khỏi thốt lên cảm thán, sau đó cười khổ nói:

- Rõ ràng là mọi người vẫn luôn cố gắng như vậy, nhưng vì sao sự chênh lệch này lại có cảm giác càng lúc càng lớn chứ?

Lục Hồng Tuyết liếc mắt nhìn y, cười nói:

- Đây chính là điểm khác biệt giữa thiên tài thực và thiên tài giả đó!

Nói xong, thân hình chợt loé lên, biến mất trong hư không, nối gót Sở Mặc mà đi.

Hoàng Vô Song nháy mắt mấy cái, sau đó đành cười khổ:

- Có lẽ...chính là như vậy sao?

Nói xong, thân hình của y cũng biến mất trong hư không.

Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y liếc mắt nhìn nhau, sau đó khẽ mỉm cười, nắm tay nhau, đuổi theo Sở Mặc.

Những người còn lại cũng không do dự, có đến mấy trăm người cùng bổ nhào về phía Huyết Ma tinh hà theo Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1687: Ma Dương chiến tướng (1)

Chương 1687: Ma Dương chiến tướng (1)

Đừng xem thường lực lượng chỉ có mấy trăm người của đám người này, sức mạnh của bọn họ đại diện cho toàn bộ sức mạnh đỉnh cao của Viêm Hoàng đại vực!

Trong tinh hà mênh mông, nhóm tu sĩ đứng đầu Nhân tộc này khí thế ngút trời, chấn động đến mức vũ trụ hư không đều phát ra từng trận ầm vang.

Đám sinh linh Ma tộc tu vi cao thâm vừa mới xếp hàng tụ lại thành quân đoàn Ma tộc ở giữa Huyết Ma tinh hà, vào giờ khắc này tất cả đều ngẩng đầu, nhìn về phía hư không xa xôi vô tận.

- Nhân tộc!

- Là loài người!

- Bọn họ rất mạnh!

Trong nháy mắt, những tin tức này lan truyền trong đám sinh linh Ma tộc.

Vô số sinh linh Ma tộc rỉ tai nhau thì thầm.

- Yên lặng!

Đúng lúc này, một chiến tướng Ma tộc trẻ tuổi bước ra từ trong ô quang thông đạo, con ngươi của gã trong trẻo nhưng lạnh lùng, phát ra tiếng hô trầm thấp, lập tức khiến cho hàng tỉ sinh linh Ma tộc ngậm miệng lại thật chặt.

Sau đó, đôi mắt của chiến tướng Ma tộc này nhìn về phía đám người đang bay rất nhanh trong tinh hà kia, khoé miệng lộ rasự ngoan cường nồng đậm.

- Ta còn tưởng rằng bên ngoài có lực cản rất mạnh, ngay cả hai đoàn quân tiên phong của chúng ta cũng đều bị tiêu diệt hết.

Hoá ra chỉ là một đám tu sĩ Nhân tộc có chuẩn bị từ sớm, dùng phương thức đánh lén vô sỉ này mới may mắn giành thắng lợi.

Hiện giờ vẫn muốn lặp lại chiêu cũ sao?

Thật sự là quá ngây thơ rồi!

Gã chiến tướng Ma tộc này lẩm bẩm trong miệng thứ ngôn ngữ Ma tộc cổ xưa lạnh lùng mà khó hiểu, trong mắt đều là vẻ khinh thường trào phúng.

Gã tưởng rằng gã đã tìm ra nguyên nhân hai đợt quân tiên phong trước thất bại, nhưng lại không biết rằng, đây thật ra là chuyện Sở Mặcmuốn cho hắn biết!

Cảnh giới Chí Tôn đỉnh cao muốn xoá đi một chút dấu vết, cho dù là Chí Tôn sơ cấp, tạm thời muốn tìm ra manh mối, căn bản là không thể.

Chứ nói gì tới gã chiến tướng Ma tộc này, tuy rằng hắn rất hùng mạnh, nhưng lại không phải là Chí Tôn.

Có điều, trong mắt Sở Mặc, gã chiến tướng này tuyệt đối được coi như là một nhân vật lớn trong Ma tộc!

Không phải chỉ vì lời nói của gã, khiến hàng tỉ sinh linh Ma tộc lập tức câm miệng, thậm chí câm như hến.

Mà còn vì một luồng khí trànghùng mạnh trên người gã và cả tướng mạo của gã nữa.

Cho dù là người khá bắt bẻ, cũng rất khó để không thừa nhận gã chiến tướng Ma tộc này rất anh tuấn.

Vóc dáng gã cao to cường tráng, mày kiếm mắt sáng, tóc xoã, mặc chiến giáp màu bạc, đứng ở nơi đó, giống như một trời một vực với đám Ma tộc đen sì kia, thật sự dễ làm người khác chú ý!

Thanh Long ở bên cạnh Sở Mặc, thu nhỏ lại còn một một trượng, nhỏ giọng thì thầm:

- Trang phục của gã hào nhoáng như vậy, vừa nhìn đã biết là một kẻcó tiền, đợi lúc nữa ngươi đi lên chém gã, nhưng đừng đánh nát thân thể, trên người gã... chắc chắn có vật quý báu!

Sở Mặc liếc mắt nhìn Thanh Long.

Thanh Long cười ha hả nói:

- Đến lúc đó chúng ta mỗi người một nửa!

Lúc này, lại có một đám cả nam lẫn nữ trẻ tuổi bước ra từ trong ô quang thông đạo, bọn họ...

đúng, chính là bọn họ, rất khó dùng một từ để hình dung đám người này.

Nếu không phải bước ra từ chỗ đó.

Tuyệt đối sẽ không có ai cho rằng đám người này chính là Ma tộc!

Nam nhân khôi ngô phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong; nữ nhân yêu kiều rực rỡ, sắc đẹp khuynh thành.

Vừa nhìn đã biết, mỗi một kẻ đều là rồng phượng trong loài người.

Bọn họ lững thững nhàn nhã bước ra từ trong ô quang thông đạo, nhìn dáng vẻ kia, hoàn toàn không giống như là muốn tới tham chiến, mà giống như tới nơi này để dạo chơi trong tiết thanh minh vậy!

Lúc này, đám người Sở Mặc cũng đã bay tới vùng trung tâm của Huyết Ma tinh hà.

Đám người vừa bước ra từ ô quang thông đạo vừa đúng lúc nhìn thấy đám người Sở Mặc.

Số lượng hai bên gần như không kém nhau là mấy.

Đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi vừa bước ra cũng chỉ khoảng hai ba trăm người.

Loại hơi thở của đồng loại này lập tức khiến cho ánh mắt của đám người này cùng lúc loé lên.

Trong ánh mắt hai bên đều dấy lên chiến ý điên cuồng!

Sau đó... chính lúc này, Sở Mặc ra tay rồi.

Mục tiêu của hắn chính là chiến tướng mặc chiến giáp màu bạc lúc trước!

Hành động này của Sở Mặc khiến cho đám nam nữ vừa bước ra từ ô quang thông đạo kia sợ ngây người.

Bọn họ không ngờ, dưới tình huống như vậy mà Nhân tộc bên này lại vẫn có kẻ dám đi đầu khơi mào phân tranh ư?

- Kẻ này, hắn tưởng rằng chúng ta cũng giống lũ cá hỗn tạp lúc trước sao?

- Kẻ này điên rồi sao?

- Hắn khao khát chiến công đến vậy sao?

- Ha ha, mục tiêu của hắn là Ma Dương chiến tướng, thật thú vị.

- Không ngờ lại dám xông về phía Ma Dương chiến tướng, hắn chán sống rồi sao?

- Kẻ này cũng có cảnh giới cấp Chuẩn Chí Tôn, hắn nhất định là tưởng rằng Ma dương chiến tướng... hợ...

Đám thiên kiêu Ma tộc trẻ tuổi này bàn luận sôi nổi, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc, mang theo vẻ đùa cợt không hề giấu giếm.

Nhưng vẻ đùa cợt của bọn chúng cũng chỉ kéo dài trong giây lát.

Ngay sau đó, cả đám thiên kiêu Ma tộc cao ngạo đó đều ngẩn người ngay tại chỗ, gầnnhư hoá đá.

Bởi vì một đao kia của Sở Mặc quá hung hãn!

Đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi này đứng cách Ma Dương chiến tướng kia cũng không xa.

Cho nên bọn chúng có cảm nhận trực quan nhất đối với một đao kia của Sở Mặc.

Phảng phất giống như là bổ về phía bọn chúng!

Hung mãnh!

Linh hoạt, sắc bén!

Mau lẹ!

Vô song!

Trong ánh mắt của gã chiến tướng Ma tộc mặc chiến giáp màu bạc kia hiện lên vẻ không thể tin nổi pha lẫn hoảng sợ kinh hãi, Sở Mặc một đao chém hắn thành hai nửa.

Nguyên Thần của chiến tướng Ma tộc này đã bị một đao kia của Sở Mặc phá huỷ!

Sở Mặc có thể điều khiển phân thân cấp Chí Tôn, hơn nữa nói lý rathì bản thân hắn cũng vượt xa những tu sĩ cùng cảnh giới kia.

Nhiều năm trở lại đây, chiến lực của hắn đã đạt tới cảnh giới gần như làm theo ý muốn.

Vì vậy, nếu Sở Mặc của hiện tại phải chống lại Huyết Ma Lão Tổ của năm đó một lần nữa, thì một đao có thể bổ đôi Huyết Ma Lão Tổ!

Cho dù người hắn gặp phải là Tần Thương, kẻ cấp Chí Tôn có dã tâm cực lớn đã phong ấn hắn... một đao này, cũng có thể bổ đôi y!

Vì vậy, cho dù gã chiến tướng Ma tộc này có địa vị không thấp ở Ma tộc.

Thậm chí có thể là một kẻ rất xuất sắc, rất cao ngạo trong đám thiên kiêu trẻ tuổi, có thể khinh thường đám bạn cùng trang lứa.

Nhưng ở trước mặt Sở Mặc, khuôn mặt gã lại trở nên tái nhợt, yếu đuối đến mứcđáng thương.

Thực sự không chịu nổi một kích!

-----o0o-----

Chương 1688: Ma Ảnh thần ưng

Chương 1688: Ma Ảnh thần ưng

Sau khi bị Sở Mặc một đao chém chết, bản thể của chiến tướng Ma tộc hiện ra rõ ràng, không ngờ lại là một cái xác Ma dương màu đen vô cùng to lớn!

Nằm ngang trong vũ trụ hư không, quả thực là lớn hơn những vì sao kia rất nhiều lần!

Ánh mắt Sở Mặc trong trẻo nhưng lạnh lùng, tiện tay thu hồi các xácto lớn vô cùng của Ma dương kia vào trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Sau đó mới nhìn chăm chú đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi đang cực kỳ chấn động kia, thản nhiên lui về trong hư không.

Sau đó chỉ một ngón tay:

- Ai dám đấu một trận với ta?

Giọng nói ù ù, giống như sấm chớp vang rền, hoá thành âm thanh vô tận của Đại Đạo, bao phủ toàn bộ Huyết Ma tinh hà.

Trên mặt đám Ma tộc trẻ tuổi kia lập tức lộ ra vẻ phẫn nộ.

Nhất là đám nam tử, sự phẫn nộ trên mặt chúng càng nặng hơn.

Bọn chúng tới Viêm Hoàng đại vực, không phải là để cho người khác cười nhạo, càng không phải là để cho người khác trấn áp!

Bọn chúng tới là để cười nhạo người khác, trấn áp người khác!

Một nam tử Ma tộc nhìn qua khoảng hai sáu hai bảy tuổi, liền tung người, bay về phía hư không, lạnh lùng quát:

- Tên tiểu tử ngu ngốc kia, ta đến trấn áp ngươi!

Nói xong, thân hình của nam tử Ma tộc này chợt loé lên, trong nháy mắt liền biến mất trong vũ trụ hư không.

Tốc độ này khiến cho ngay cả Sở Mặc cũng thấy hơi kinh hãi!

Ngay sau đó, bỗng nhiên thân hình của y xuất hiện trên đỉnh đầu của Sở Mặc, y hung hăng đá một cước về phía đầu của Sở Mặc.

Động tác này không chỉ tràn đầy mùi vị sỉ nhục, hơn nữa trong nhát mắt cái chân này đã hoá thành ưng trảo!

Ai ai cũng biết, lúc chim ưng săn mồi, lao từ trên cao xuống ẩn chứa tốc độ và sức mạnh cực kỳ kinh khủng.

Nhưng càng kinh khủng hơn... lại là móng vuốt vô cùng sắc nhọn kia!

Chỉ cần cào một nhát, cho dù là một ngôi sao cũng có thể bị cào thành cát bụi!

Vẻ mặt Sở Mặc sắc lạnh, lạnh lùng quát:

- Con súc sinh lông lá kia, ai cho ngươi lá gan lớn như vậy?

Khi nói chuyện, thân hình của Sở Mặc đã biến mất khỏi chỗ ban đầu, chỉ lưu lại âm thanh ù ù của Đại Đạo.

Một kích của gã thanh niên Ma tộc hoá thành ưng trảo kia lập tức rơi vào hư không.

Hư không bị hắn cào thành một lỗ thủng lớn.

Một dự cảm kinh hãi bất thường chợt xông lên đầu y.

Tốc độ của thanh niên này thực sự không phải chỉ để trưng cho đẹp, mỗi một động tác đều giống như ánh sáng.

Nhanh chóng mạnh mẽ vôcùng!

Nhưng có người tốc độ còn nhanh hơn y.

Một cái chân lớn từ trên cao giáng xuống, giống như động tác thanh niên Ma tộc này vừa mới tấn công Sở Mặc.

Tràn đầy miệt thị, sỉ nhục, lại càng tràn đầy mùi vị chết chóc.

Thanh niên Ma tộc cực kỳ hoảng sợ, thân hình của hắn chớp loé liên tục!

Sức mạnh quy luật của thời gian và không gian đều xuất hiện trênngười hắn!

Nhưng vô dụng!

Sự khống chế của Sở Mặc đối với thời gian và không gian đã vượt xa thanh niên Ma tộc này.

Giờ phút này, mặt đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi cao ngạo đang đứng ở ô quang thông đạo kia đều biến sắc.

Một nam nhân vóc dáng cường tráng giọng nói trầm thấp:

- Ma Ảnh thần ưng chết chắc rồi...Y vừa dứt lời, bên kia Sở Mặc đã hung hăng đạp một cước trên đầu thanh niên Ma tộc kia.

Khoé miệng của tất cả mọi người đều co giật dữ dội, thầm nghĩ: Một cước này thật sự quá độc ác!

Bọn chúng đều có cảm giác giống như chính mình đang chịu một cước kia, thậm chí không hề cảm thấy khuất nhục, chỉ cảm thấy sợ hãi!

Đó là... sự sợ hãi khi sinh mạng bị uy hiếp nghiêm trọng.

Rắc rắc!

Tiếng xương vỡ vụn vang lên lanh lảnh.

Đầu của thanh niên Ma tộc kia bị một cước này của Sở Mặc đạp vỡ!

Nguyên Thần của hắn đã trốn thoát, đó là một con thần ưng cực lớn, Nguyền Thần cực kỳ to lớn, che lấp toàn bộ bầu trời trong vũ trụ không trung.

Phát ra tiếng hí vô cùng phẫn nộ, gầm thét về phía Sở Mặc!

Ánh mắt Sở Mặc lạnh như băng, vung tay chém một đao.

Soạt!

Thí Thiên loé ra hào quang rực rỡ loá mắt.

Chém vỡ mảnh vũ trụ hư không, cũng chém vỡ Nguyên Thần của con thần ưng kia.

Nhưng Nguyên Thần của nó không hề nao núng, nháy mắt đã ghép lại với nhau.

Trời sinh nó đã có bản lĩnh này, có thể phục hồi lại Nguyên Thần của bản thân vô thời hạn, do đó dám khiêu chiến với Sở Mặc.

Nhưng sau khi bị Sở Mặc chém một đao, con Ma Ảnh thần ưng này lập tức cảm thấy không ổn, cơ hội sống vô hạn trong Nguyên Thần của nó lại bị đối phương một đao phá huỷ mất một phần ba!

Rốt cục y cũng nghĩ ra, hình như Ma Dương chiến tướng vừa rồi ngay cả một cành hoa cũng không thể nhấc lên, thần hình đã bị tiêu diệt rồi.

Cuối cùng y cũng hiểu rõ nguyên nhân tại sao!

Thanh đao trong tay tu sĩ Nhân tộc này là một món vũ khí sắc bén tuyệt thế!

Ma Ảnh thần ưng liền xoay người muốn chạy trốn, y không muốn bỏ mạng ở nơi này.

Bộ tộc Ma Ảnh của bọn chúng đều có địa vị cao ở Ma tộc.

Y vừa sinh ra thì đã có được thân phận và địa vị mà những Ma tộc tầm thường có liều mạng cố gắng cả đời cũng không sờ tới được.

Về phần tài nguyên... y lại càng không thiếu!

Chỉ có điều y vẫn đánh giá cao tốc độ của bản thân, cũng đánh giá thấp quyết tâm của Sở Mặc, trong nháy mắt Nguyên Thần của y bay về phía đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi đang đứng gần ô quang thông đạo, Sở Mặc lại ra tay.

Lại một đao.

Một đao này không phá huỷ một phần ba cơ hội sống của Ma Ảnh Thần Ưng.

Mà là một đao chém chết hai phần ba cơ hội sống còn lại của y!

Nguyên Thần của Ma Ảnh thần ưng nổ tung trong Huyết Ma ngân hàmênh mông vắng vẻ.

Hoá thành tinh khí vô tận, bay giữa đất trời.

Lúc này, vẻ mặt Sở Mặc không chút biểu cảm lại một lần nữa lôi thi thể của Ma Ảnh thần ưng ném vào trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

- Một con chim ưng, một con dê, còn chưa đủ ăn.

Ánh mắt Sở Mặc vô cùng lạnh lẽo, nhìn chăm chú về phía đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi kia:

- Kẻ khác ra đây... tốt nhất là một con trâu gì đó đi.

Lâu rồi ta chưa ăn thịt trâu!

Miệt thị!

Đây là sự miệt thị không hề giấu giếm!

Cả đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi bên cạnh ô quang thông đạo, sắc mặt người nào người nấy đều tái mét, căm tức nhìn Sở Mặc.

Nhưng lần này... dường như không có ai dám ra chiến đấu với Sở Mặc lần nữa!

Bởi vì những kẻ này đều bị Sở Mặc làm cho khiếp sợ rồi!

Đám quý tộc này đều là thiên kiêu chân chính, bọn chúng không sợ chết.

Ngược lại, trong nhận thức của Ma tộc, tử chiến kỳ thực là mộtviệc vô cùng vinh quang.

Chẳng khác gì là hiến thân vì Đại Ma vương!

Nhưng vấn đề là bọn chúng không muốn chết đi như vậy!

Thanh niên Nhân tộc này thực sự quá đáng sợ!

-----o0o-----

Chương 1689: Trân Trân (1)

Chương 1689: Trân Trân (1)

Tuy rằng Ma Dương chiến tướng và Ma Ảnh thần ưng chưa tính là cấp cao nhất trong thế hệ trẻ của Ma tộc, nhưng không phải ai cũng có thể một đao chém đứt đôi người bọn chúng.

- Đợi Trân Trân tới, nhất định sẽ băm ngươi làm trăm mảnh!

- Nhân tộc đừng vội kiêu ngạo đắc ý, Trân Trân sẽ lập tức tới đây, nàng ấy nhất định sẽ xé nát ngươi!

- Nàng ấy sẽ xé ngươi thành vô số mảnh vụn!

- Ngươi cầu nguyện đi!

Sở Mặc liếc nhìn ô quang thông đạo, trên mặt mang theo khí thế Đại Đạo không thể lay động.

Đường thông đạo mở ra, đây không phải người mà cảnh giới như hắn có thể động vào.

Ngay cả phân thân hoàn mỹ cảnh giới cấp Chí Tôn đỉnh cao mà hắn điều khiển cũng không làm gì được.

Trừ phi là thánh nhân mới có thể chỉ dùng ngón tay đã phá vỡ đường liên thông này của hai đại thế giới.

Hơi có chút tiếc nuối, nếu có thể phá vỡ hoàn toàn đường thông đạo này, thì có thể để toàn bộ đám Ma tộc này ở lại đây, mình có thể từ từ chơi đùa bọn họ!

Sở Mặc lạnh lùng cười:

- Thật thật giả giả cái gì, có gan bảo nàng ấy tới tìm ta!

Nói xong, hắn liếc mắt nhìn mọi người đang trợn mắt há mồm:

- Được rồi, chúng ta quay về trước, ăn thịt chim ưng, uống canh thịtdê!

Gương mặt xinh đẹp của Hồng Nguyệt hiện lên mấy phần khiếp sợ cùng không thể tin nổi.

Quả thực là có chút không dám tin, trận chiến này không ngờ lại kết thúc dễ dàng như vậy.

Thoạt nhìn đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi kia cũng không phải loại lương thiện, nhưng Sở Mặc lại mạnh mẽ đối mặt, thật không ngờ lại chẳng có kẻ nào dám ra chiến đấu cùng Sở Mặc một lần nữa.

Trên mặt những người khác đều viết một chữ Mộng thật to, bọn họ theo Sở Mặc tới đây, thật sự không phải tới xem náo nhiệt.

Nhiệt huyết sục sôi trong cơ thể, ý chí chiến đấu mãnh liệt trong lòng.

Kết quả, tớiđây chỉ thấy Sở Mặc đại phát thần uy, đánh gục hai cao thủ Ma tộc.

Không ngờ quân đoàn Ma tộc có đến hàng tỉ người kia cùng với đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi thân phận rõ ràng là không tầm thường này không có một ai dám đứng ra chiến đấu với Sở Mặc.

Ma tộc... hình như... cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng!

Ý nghĩ này chậm rãi lan tràn sâu trong nội tâm đám thiên kiêu đỉnh cao của Viêm Hoàng đại vực, đến mức không thể vãn hồi------

Sở Mặc mang theo mọi người thản nhiên rời khỏi Huyết Ma tinh hà, hàng trăm triệu sinh linh Ma tộc bên kia phẫn nộ đến cực điểm, chủ tướng của bọn chúng vừa ra mặt đã bị đánh chết, quả thực là sự đả kích trí mạng đối với sĩ khí.

Mấu chốt là đám nam nữ quý tộc của Ma tộc xuất hiện sau đó kia, sau khi đã chết mất một người, lại không có ai dám đi lên liều mạng lần nữa.

Điều này quả thực quá mất mặt!

Nếu không phải không nhận được mệnh lệnh, đám binh lính của quân đoàn Ma tộc này đã không nhịn được mà xông lên từ lâu rồi.

Sắc mặt đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi kia đều vô cùng khó coi, bọn chúng hăng hái đắc ý mà đến, muốn thống trị Viêm Hoàng đại vực, muốn chà đạp giày xéo cái thế giới này.

Nhưng không thể ngờ rằng, vừa mới đến đã bị người ta tát cho một cái.

Trên mặt kẻ nào kẻ nấy đều có cảm giác nóng rát.

Loại cảm giác này, thật sự rất không thoải mái.

Sau khi Sở Mặc mang theo mọi người rời khỏi Huyết Ma tinh hà, Kỳ Tiêu Vũ nhìn thoáng qua Sở Mặc.

Sở Mặc hơi nhíu mày, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.

Pháp trận kia có thể khởi động bất cứ lúc nào, nhưng hắn luôn cảmthấy đối phương có thể còn có chủ lực chưa ra mặt.

Hàng trăm triệu sinh linh quân đoàn Ma tộc có thể vẫn không phải là quân chủ lực của Ma tộc.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì chủ tướng của bọn chúng... quá yếu!

Đương nhiên, khách quan mà nói, yếu ở đây, ngoài Sở Mặc ra, toàn bộ Nhân tộc bên n cũng chẳng có mấy ai có thể đánh chết chủ tướng của bọn chúng.

Nhưng theo Sở Mặc thấy, kẻ đứng đầu quân đoàn chủ lực thực sự của Ma tộc chí ít cũng phải là một sinh linh Ma tộc cảnh giới cấp Chí Tôn.

Nói cách khác, Sở Mặc luôn cảm thấy có chút gì đó không thể diễn tả bằng lời, Ma tộc chưa từng gặp kiếp nạn giống như Viêm Hoàng đại vực, cũng chưa từng bị phong ấn thế giới.

Làm sao có thể không có nổi một kẻ cảnh giới cấp Chí Tôn?

Trân Trân mà đám nam nữ Ma tộc kia vừa nhắc đến, có lẽ chính là một sinh linh Ma tộc trẻ tuổi cấp Chí Tôn.

Nếu không, đám Ma tộc kiêu ngạo kia cũng không thể dùng giọng điệu tràn đầy kính nể như vậy khi nhắc tới tên nàng ta.

Sở Mặc ném cái xác không đầu của Ma Ảnh thần ưng và cái xác bị chém thành hai nửa của Ma Dương chiến tướng ra mảnh đất bên cạnhHuyết Ma tinh hà.

Thân thể cao lớn kia giống như là một khối đất khổng lồ, trôi lơ lửng trong vũ trụ hư không.

Lập tức dẫn tới tiếng kinh hô của vô số người ở quân đoàn Nhân tộc bên này.

Sau đó, dường như tất cả các tu sĩ Nhân tộc đều có cảm giác máu nóng dồn lên não, trái tim cũng run rẩy theo!

- Thiên giới chi vương!

- Thiên giới chi vương!

- Thiên giới chi vương!

Âm thanh gào thét chấn động khắp vũ trụ hư không, trên mặt tất cả mọi người đều mang theo vẻ kích động vô cùng.

Tiếng hô hào này hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng, không kìm được mà hô ra miệng.

Ở trung tâm của Huyết Ma tinh hà.

Đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi ở bên cạnh ô quang thông đạo nhìn thấy cảnh tượng kia trong kính tượng, kẻ nào kẻ nấy đều tức giận đến mức điên cuồng mắng nhiếc.

- Nhân tộc đáng chết... thực sự không thể tha thứ!

- Đợi Trân Trân tới, sẽ băm hắn thành trăm mảnh!

- Băm thành trăm mảnh cũng không đủ, phải đem hắn băm thành cặn bã!

- Loại người như hắn mà đã là Thiên giới chi vương rồi sao?

Ha ha... thật là nực cười.

Hoá ra Thiên giới chi vương ngay cả cảnh giới Chí Tôn còn chưa tới.

Hiện giờ Viêm Hoàng đại vực thật giống như là một con mồi nhỏ tươi ngon.

Một nữ tử tóc thắt bím, làn da trắng nõn bước ra từ trong ô quangthông đạo.

Nàng ta vừa liếm môi, vừa khinh thường nói.

Nữ tử này nhìn rất lẳng lơ quyến rũ, trong đôi mắt vừa dài vừa xếch mang theo sát khí vô tận, thân hình cực kì nở nang, vòng eo nhỏ nhắn, bước đi lả lướt đong đưa.

Khí thế mạnh mẽ, khoác một chiếc áo choàng đỏ, bím tóc rủ trên vai.

Mỗi bên tai đều đeo ba bốn chiếc khuyên lớn khác màu nhau, nhìn kỹ thì trên mặt mỗi chiếc khuyên đều khắc những ký tự phức tạp!

Những thứ đó đều là pháp khí chân chính!

Hơn nữa còn là pháp khí cấp đỉnh cao.

Nữ tử bước ra từ ô quang thông đạo, nhìn trên kính tượng hình ảnh đang diễn ra ở bên cạnh Huyết Ma tinh hà, trong đôi mắt vừa dài vừa xếch loé lên sát khí lạnh như băng.

-----o0o-----

Chương 1690: Trân Trân (2)

Chương 1690: Trân Trân (2)

- Trân Trân!

- Trân Trân đại nhân!

- Trân Trân tới rồi!

- Trân Trân, cô phải xả giận thay cho bọn ta!

Kẻ kia đã giết Ma Dương chiến tướng và Ma Ảnh thần ưng...Một đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi vừa nhìn thấy nữ tử này xuất hiện, lập tức trở nên kích động.

Nữ tử mặc áo choàng đỏ tên là Trân Trân, có nhân khí tối cao vô địch trong toàn bộ đám thanh niên Ma tộc!

Bởi vì nàng ta là Chí Tôn trẻ tuổi nhất trong Ma tộc!

Là một người cực kỳ ưu tú!

Nàng ta gần như là thần tượng chung của toàn bộ đám thanh niên Ma tộc, đi tới đâu đều được muôn người chú ý.

Trân Trân gật đầu nhìn mọi người:

- Ta nhìn thấy cả rồi, yên tâm, ta sẽ báo thù cho bọn họ!

Thịt của Ma tộc chúng ta là thứ bọn chúng muốn ăn thì có thể ăn sao?

Giọng nói của Trân Trân hơi khàn khàn, sắc mặt rất lạnh:

- Ta sẽ đi bắt vài kẻ Nhân tộc về đây, chúng ta cũng mở thịnh yến thịt người!

- Trân Trân đại nhân uy vũ!

- Trân Trân vô địch!

- Ma Chủ Trân Trân uy vũ!

Sau khi nghe Trân Trân nói xong, đám sinh linh trẻ tuổi cấp cao của Ma tộc đều trở nên kích động.

Sau đó Trân Trân bước từng bước về phía mảnh đất bên cạnh Huyết Ma tinh hà.

Nàng đùa nghịch móng tay sơn màu đỏ tươi, cụp mắt xuống, vẻ mặt nhàn nhã đi về phía đám người Sở Mặc.

Lúc này, Sở Mặc cũng nhìn thấy hình ảnh của Ma tộc bên kia thông qua kính tượng.

Nhìn thấy Ma tộc Chí Tôn trẻ tuổi đang ung dung đi tới, hai đầu lông mày của Sở Mặc dấy lên ý chí chiến đấu mãnh liệt.

Chí Tôn!

Quả nhiên là một Chí Tôn!

Mặc dù không ai hy vọng Ma tộc sẽ xuất hiện một sinh linh cảnh giới Chí Tôn, nhưng kỳ thực trong lòng tất cả mọi người đều hiểu rõ.

Ma tộc không thể nào không có Chí Tôn.

Sở Mặc đứng trong hư không, nói với hàng trăm triệu tu sĩ Nhân tộc:

- Ta mời mọi người ăn một bữa cơm!

Uống canh thịt dê, ăn chim ưng nướng!

Hai kẻ này có lẽ cũng đủ để cả đám chúng ta ăn một bữa rồi!

Tuy rằng mọi người đều nhìn thấy trên kính tượng hình ảnh nữ tử mặc áo choàng đỏ kia đang ung dung đi tới, nhưng nghe Sở Mặc nói, đều không kìm nổi mà bật cười ha ha.

- Thưa Thiên giới chi vương, một chút này sao có thể đủ ăn?

Ngài xem xem hình thể của hai ma vật này, nếu so với ngôi sao kia thì chỉ giống đồ chơi mà thôi.

- Từ lâu ta đã muốn nếm thử mùi vị của Ma tộc, đoán chừng ăn rất ngon!

Trong đám người truyền tới tiếng cười vang, biến thành binh hồn, chủ tướng Sở Mặc biểu cảm thoải mái, tất cả các tu sĩ Nhân tộc cho dù ban đầu rất lo lắng khẩn trương, nhưng giờ phút này cũng đều bình tĩnh lại.

Sở Mặc lấy ra Hỗn Độn Hồng Lô, Hỗn Độn Hồng Lô kia lại nhanh chóng to ra vô số lần trong hư không, dưới cái nhìn chăm chú trợn mắt há mồm của tất cả mọi người, nó hung hăng hút thi thể bị chém thành hai nửa của Ma Dương chiến tướng vào trong!

Sau đó, Sở Mặc chỉ một ngón tay:

- Thuỷ lai!

Nước của ngũ hành trong toàn bộ vũ trụ hư không đều bị ngưng tụlại trong nháy mắt, biến thành một dải thiên hà, trút hết vào trong Hỗn Độn Hồng Lô.

Sở Mặc lại lấy ra rất nhiều dược liệu thượng hạng, ném vào trong Hỗn Độn Hồng Lô, sau đó thở dài nói:

- Bữa canh thịt dê này... thật là quý giá, có nhiều Đế Chủ đại dược như vậy, chút nữa các ngươi có thể từ từ thưởng thức!

- Ha ha ha, Thiên giới chi vương, chúng ta nhất định sẽ thưởng thức bữa canh thịt dê này của ngài một cách nghiêm túc!

- Xin ngài yên tâm, chúng ta sẽ ghi nhớ ân tình này!

Sở Mặc thực sự rất mạnh tay, các loại đại dược cấp bậc Đế Chủ đều bị hắn bỏ vào trong Hỗn Độn Hồng Lô.

Một dải thiên hà giống như một con sông lớn cuồn cuộn tuôn trào, không ngừng rót vào trong Hỗn Độn Hồng Lô.

Chỉ là uống một bữa canh thịt dê mà thôi, không ngờ lại làm ra động tĩnh lớn như vậy, thật sự làm cho thế tục kinh hãi.

Chí ít, trong suy nghĩ của tất cả những người tham gia trận chiến hôm nay, cảnh tượng này đã trở thành hình ảnh không thể xoá nhoà.

Sau bao nhiêu năm trôi qua, khi kể lại chuyện bát canh thịt dê năm đó cho con cháu... sẽ vẫn xúc động đến mức khó mà kìm nén.

Nhìn trong ánh mắt của tu sĩ Nhân tộc, cảnh tượng này hiển nhiên khiến cho sĩ khí tăng lên rất lớn, quả thực là làm cho lòng người phấn chấn; nhưng trong mắt đám sinh linh Ma tộc kia, đây lại là hình ảnh có thể khiến cho bọn chúng phẫn nộ đến mức phát điên!

Ma Dương chiến tướng và Ma Ảnh thần ưng là hai kẻ nổi bật trong số bọ chúng, chẳng những bị người giết chết, hơn nữa hiện giờ còn phải trở thành thức ăn cho loài người...

Điều này khiến bọn chúng cảm thấy không thể tha thứ.

Từ trước tới nay, đều là bọn chúng biến loài người trở thành thức ăn!

Nữ tử Trân Trân mặc áo choàng đỏ, đối mặt với cảnh tượng này, chẳng qua cũng chỉ nhíu nhíu đôi lông mày lá liễu, lúc này, nàng ta đã sắp đi tới mảnh đất bên cạnh Huyết Ma tinh hà, âm thanh khàn khàn từ miệng nàng thốt ra:

- Đồ ăn ngon như vậy, chia cho ta một chén thì thế nào?

Nói xong, Trân Trân khẽ vươn tay, chụp về phía Hỗn Độn Hông Lô khổng lồ trong hư không!

Vù!

Bên trong Hỗn Độn Hồng Lô lập tức toả ra một luồng khí mênh mông hỗn độn, biến thành một đạo thần xích, hung hăng quất về phíacánh tay của Trân Trân!

Đạo thần xích này dài chừng nghìn vạn dặm, trong hư không, loé ra đường phù văn thật lớn màu xanh, tạo nên một loại áp lực cực lớn cho người khác.

Trên mặt Trân Trân lộ ra một tia kinh ngạc, có lẽ là không thể tưởng tượng được món pháp khí này mạnh mẽ như thế, lại có thể tự mình triển khai công kích đối với nàng.

Thân hình nàng vội vàng thoái lui về phía sau.

Đùng!

Khí ngưng hỗn độn kết thành thần xích hung hăng quất vào vũ trụ hư không.

Khiến cho một mảng lớn hư không đổ sụp.

Tuy rằng một roi này không quất trúng Trân Trân, nhưng khí thế cũng khiến cho sắc mặt nàng ta trắng bệch.

Quan trọng là một kích mà nàng ta tràn đầy tin tưởng lại bị một món pháp khí hoá giải dễ dàng!

Trong mắt người cảnh giới cao thâm, kỳ thực chuyện này không có gì to lớn.

Nhưng trong mắt đại đa số tu sĩ Nhân tộc và sinh linh Ma tộc, chuyện này lại giống như là Trân Trân Chí Tôn trẻ tuổi bị một món pháp khíchiêu đánh lùi!

Quả nhiên toàn bộ quân đoàn Ma tộc bên kia đều trở nên trầm mặc, ngay cả đám nam nữ quý tộc trẻ tuổi của Ma tộc, sắc mặt kẻ nào kẻ nấy đều trắng bệch, trầm mặc không nói lên lời.

Ngược lại quân đoàn tu sĩ Nhân tộc bên này lập tức phát ra tiếng hoan hô rung trời.

- Ma nữ, muốn đoạt canh thịt dê của bọn ta sao?

Đừng có nằm mơ!

- Đúng đấy, nữ nhân của Ma tộc, mau cút về Ma giới của ngươi đi!

- Đúng, cút về đi!

-----o0o-----

Chương 1691: Đánh lui chí tôn (1)

Chương 1691: Đánh lui chí tôn (1)

Mặt Trân Trân lộ ra vẻ tức giận, nàng mím môi, sau đó nhìn về phía Sở Mặc, lạnh lùng nói:

- Thiên giới chi vương ư?

Có dám đấu một trận không?

Sở Mặc cười ha hả:

- Không thấy ta còn chưa ăn cơm sao?

Chờ bọn ta ăn xong thịt chim ưng, uống xong canh thịt dê, rồi ngươi hãy tới tìm ta.

Hiện tại bọn ta cũng không quá thiếu lương thực.

Cổ họng Trân Trân lập tức phát ra tiếng rít gào phẫn nộ đến cực điểm, thật sự bị chọc giận rồi, nàng giơ tay tấn công Sở Mặc.

Chí Tôn trẻ tuổi nén giận đánh một kích.

Thiên địa phải sợ hãi!

Cả vùng hư không đều lật cuồn cuộn theo một chưởng của Trân Trân, Càn Khôn đều có cảm giác bị đảo điên, không gian tan vỡ, thời gian cứng lại, chỉ còn một chưởng hủy thiên diệt địa na.

Giữa thân thể tổ cảnh của Sở Mặc phát ra âm thanh nổ vang của đại đạo.

Toàn thân hắn mờ ảo xuất hiện một loại hoa văn đại đạo rất rõ ràng.

Đây là lực pháp tắc được sinh ra sau khi thân thể tổ cảnh hùng mạnh tới một mức độ nhất định!

Sở Mặc bước nhanh xông đến hướng về phía Trân Trân!

Đối mặt với một chưởng tức giận của thanh niên Chí Tôn, hắn không có lùi bước lại càng không trốn tránh mà ngược lại giống như mãnh hổ tự tin và cường tráng, hắn giơ tay tung một quyền, hung hăng hướng về Trân Trân.

Ầm ầm!

Không gian hư không bên cạnh Huyết Ma ngân hà trực tiếp bị đánh nổ!

Một chưởng này của hai bên khuếch tán dao động ra ngoài tuyệt đối có thể làm cho tu sĩ cảnh giới Đế Chủ tiêu tan trong nháy mắt.

Ngay cảlà Chuẩn Chí tôn cũng phải nhíu mày không muốn đi tiên phong.

Huyết khí trên người Sở Mặc thật là quá kinh khủng, huyết khí ngập trời!

Khuấy trộn cả vùng vũ trụ hư không.

Trân Trân cũng vô cùng hùng mạnh, nàng là bậc Chí Tôn, Ma chủ trẻ tuổi quyền năng của Ma tộc.

Uy lực ẩn chứa trong một chưởng tức giận của nàng, tuyệt đối là cấp bậc hủy diệt.

Nhưng chưởng này của nàng đã bị chặn lại!

Bị một đối thủ mà trước kia nàng không lường trước được chặn lại.

Thế gian này có thể ngăn lại một chưởng của nàng là có, nhưng trong lòng nghĩ tuyệt đối không bao gồm vị đang đứng trước mặt nàng.

Cánh tay nhức mỏi, lục phủ ngũ tạng truyền đến cảm giác quay cuồng làm Trân Trân vừa kinh ngạc vừa tức giận.

- Không thể ngờ tới ngươi có thể ngăn được một chưởng của ta.

Ánh mắt Trân trân nhìn Sở Mặc có chút thay đổi.

Người trẻ tuổi trước mắt được giới tu sĩ Nhân tộc xưng là vua Thiên giới, không đạt đến cảnh giới Chí Tôn, vậy mà có thể ngăn lại một chưởng của nàng!

Chỉ có loại chính thức hiện diện bước chân vào cảnh giới Chí tôn như nàng mới có thể hiểu được chênh lệch giữa đỉnh cao Chuẩn chí tôn và Chí tôn là bao nhiêu.

Đó là sự đối quyết của Sức lực và Đạo.

Đó là hai loại chiến lực hoàn toàn không có biện pháp đánh đồng.

Sức lực cho dù có lớn thế nào đứng trước Đạo cũng phải cam chịu bái phục.

Nhưng vị Nhân tộc trẻ tuổi trước mắt này, đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao Trong lúc tấn công lại làm Trân Trân có cảm giác như đang đối mặt với đối thủ cùng cảnh giới?

- Tiếp!

Sở Mặc nhiệt huyết sôi trào, ‎ý chí chiến đấu mãnh liện, hung hănglại lần nữa tung một quyền hướng tới Trân Trân.

Lúc này, đám nam nữ trẻ tuổi của Ma tộc tất cả đều bay hướng về bên này.

Bọn họ đã không mãn nguyện khi xem hình ảnh trận quyết đấu này thông qua kính tượng.

Bọn chúng muốn đích thân tới hiện trường xem!

Bởi vì trận chiến giống như thế này thật sự là khó khăn mới có được.

Người tu sĩ Nhân tộc không ngờ có thể đánh ngang bằng với Trân Trân?

Đây quả là sự thực không thể tin nổi.

Chân mày lá liễu của Trân Trân nhếch lên, hất đầu, hai tai đeo theobảy tám khuyên tai đụng vào nhau cùng phát ra tiếng đinh đinh đang đang giòn vang, vẻ mặt nàng cương quyết nhìn Sở Mặc:

- Loài người, ta muốn đem nhục thể của ngươi luyện chế thành con rối!

Vì thế hãy cẩn thận một chút, đừng làm hỏng con rối của ta.

Sở Mặc nhìn Trân Trân, thản nhiên nói:

- Ta vừa lúc còn thiếu một nha đầu quét rác.

Tuy rằng nhìn ngươi có thô một chút, không đủ tư cách, nhưng con người ta cũng không quá soi mói.

Bành!

Chưởng của đôi bên cùng lúc lại đối kháng nhau.

Khóe miệng của Sở Mặc tràn ra một tia máu tươi nhưng huyết khí trên người hắn bởi vì thế lại càng dâng lên mãnh liệt.

Tia máu màu đỏ vàng tím này so với năm đó càng mạnh mẽ bội phần.

Bởi vì hắn còn luyện hóa được một giọt máu huyết của người họ hàng.

Hai bên huyết mạch tương thông, dung hợp cùng nhau căn bản không có gì có thể bài trừ.

Cho nên huyết mạch của Sở Mặc hiện giờ mạnh mẽ làm cho người khác phải run rẩy.

Khóe miệng của Trân Trân giống thế cũng tràn ra một ít vết máu lờmờ.

Huyết khí trên thân thể nàng cũng tương đương mạnh mẽ, huyết khí ngập trời.

Trên người bắt đầu dấy lên một ngọn lửa ma tối đen, bên cạnh còn có một tầng thật dày màu vàng.

Nhìn qua khá yêu dị, tương đối kinh khủng.

Nhưng kết quả như thế này, nàng và đám nam nữ Ma tộc trẻ tuổi cũng đều không ngờ tới.

Một thanh niên tiên phong của tộc người Chuẩn Chí Tôn không ngờ có thể đánh nàng bị thương, đây quả thực rất nghịch lý rồi!

Cũng giống như việc không thể ngờ còn có đám Nhân tộc thiên kiêu đằng sau Sở Mặc và Quân đoàn hàng tỉ Nhân tộc tu sĩ đằng xa!

Vua của chúng ta không ngờ đã có thể cùng Chí Tôn đối kháng mà không hề rơi vào thế hạ phong rồi hả?

Tất cả mọi người đều không rời mắt nhìn trận chiến đấu của đôi bên.

Sau khi đánh mang tính chất thăm dò vài lần xong, hai bên tất cả đều đại khái rõ ràng hiểu được lực chiến của đối phương, cho nên tốc độ cuộc chiến giữa bọn họ trong nháy mắt nhanh hơn!

Thoáng chốc bóng hình hai người đan xen vào nhau, không ngừng tung hoành trong không trung tại vũ trụ này đây.

Lúc đầu mọi người xem cuộc chiến còn có thể miễn cưỡng thấy hai hình bóng bay tới bay lui, về sau ngay cả Chuẩn Chí Tôn tu sĩ như Hồng Nguyệt, La Quật và Tử Yên đều có chút nhìn không rõ lắm rồi.

Trong mắt của tất cả bọn họ đều lộ rõ vẻ kinh ngạc, bắt đầu nhắm hai mắt lại, dùng nguyên thần cảm nhận quỹ tích chiến đấu trong vùng vũ trụ hư không này!

Bởi vì ánh mắt đã hoàn toàn không theo kịp!

Những quý tộc nam nữ trẻ tuổi của Ma Tộc cũng như vậy, bọn họ hầu hết đều sở hữu cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, nhưng tại lúc này đều hoàn toàn không thể theo kịp mạch suy nghĩ cuộc chiến đấu giữa hai người.

Nếu như đối với Tân Trân, bọn họ đều cảm thấy bình thường, sẽ không sinh ra bất kì tâm tư khác thường gì.

Bởi vì sự mạnh mẽ của Trân Trân sớm đã nhận được sự tán thành của bọn họ.

Nhưng vấn đề là vẫn còn một Sở Mặc, một người tu sĩ của Nhân tộc ở vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn không ngờ lại hùng mạnh như thế, có thể cùng Trân Trân đối kháng mà không rơi vào thế hạ phong.

-----o0o-----

Chương 1692: Đánh lui chí tôn (2)

Chương 1692: Đánh lui chí tôn (2)

Điều này làm bọn họ cảm giác bị thất bại nặng nề.

Tương phản, Nhân tộc tu sĩ bên này cũng phấn khởi hầu như không nói ra lời, mà ngay cả trên mặt nhiều tu sĩ thuộc hàng trưởng lão, cũng đều bởi vì kích động mà đỏ lên.

Bọn họ giống như những người trẻ tuổi, lớn tiếng khen ngợi, lớn tiếng cổ vũ cho Sở Mặc.

Trận chiến này quả thực rất nâng cao sĩ khí rồi!

Mấu chốt là trong hư không, lò nướng cực lớn hỗn độn kinh khủng dưới Tam Muội chân hỏa không ngừng luyện hóa sau đó, nước trong lò ngũ hành đã sôi trào, nấu thịt, đã bắt đầu tỏa ra hương khí nồng đậm!

Thơm quá!

Mùi thơm này làm vô số người đều không kìm lòng nổi nuốt nước miếng, cũng làm đám nam nữ trẻ tuổi Ma tộc hận muốn điên!

Bởi vì đồ nấu trong lò từng là thành viên của bọn họ!

Ở Ma tộc một đời trẻ tuổi có một chiến tướng tiếng tăm không nhỏ, vậy mà lại bị người nấu thành thế này, luộc thành canh súp dê để uống!

Cuộc chiến giữa Trân Trân và Sở Mặc lúc này đã tiến tới hồi gay cấn, hai bên đánh cận chiến kịch liệt, đều rất khó nề hà đối phương.

Mặc dù đều lưu lại trên người đối phương vết thương to nhỏ khác nhau nhưng trong lòng rất rõ ràng đánh nhau cận chiến kịch liệt rất khó có thểtạo ra một chưởng trí mạng.

Sau đó, đôi bên bắt đầu đối kháng thần thông!

Phía sau Trân Trân xuất hiện một pho tượng Ma vương pháp tương kinh khủng.

Ma vương ba đầu sáu tay, trong mỗi bàn tay đều cầm một pháp khí cực mạnh.

Đều là pháp khí Chí tôn!

Hướng tới Sở Mặc trực tiếp điên cuồng tấn công!

Sở Mặc cầm Thí Thiên trong tay, Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp điên cuồng chuyển động, các loại thuật Chí Tôn đều thi triển ra, giữa trời cao mênh mông, giống như đốt lên pháo hoa, đẹp đến mức làm con người không thể thở nổi!

Luận thần thông, Sở Mặc cũng không hề sợ hãi Trân Trân!

Đặc biệt là trong thân thể hắn, vô số tòa đạo đài, tất cả đều đang điên cuồng quay quanh.

Cuồng hút mảnh vũ trụ hư không này ẩn chứa một vài tinh khí, loại năng lực khủng khiếp này làm Trân Trân đều khiếp sợ.

Trong nhận thức của Trân Trân, Nhân tộc tu sĩ, giữa thân thể chỉ có một tòa đạo đài, cho dù là cao cường hơn nữa cuối cùng cũng có lúc suy kiệt.

Nhưng Ma tộc không giống vậy, sức lực cơ thể ma tộc so với của Nhân tộc mạnh mẽ hơn, cũng lâu hơn.

Chớ nói chi nàng mạnh đến bậc cảnh giới Chí tôn.

Sức lực và sức chịu đựng càng đạt đến trạng thái đỉnh cao.

Cho nên nàng điên cuồng cùng Sở Mặc đối kháng thần thông, muốn làm Sở Mặc hao hết sức lực, hao hết pháp lực, đến lúc đó, nàng có thể trự tiếp giết Sở Mặc tại nơi này!

Nàng muốn tất cả sinh linh xem cuộc chiến này thấy rằng nàng mớilà người mạnh mẽ nhất tồn tại trên đời!

Nhưng nghìn tính vạn tính, nằm mơ cũng không tính đến, trước mắt vị này, căn bản là một quái thai, thân thể của hắn có ngàn vạn tòa đạo đài!

Mỗi một tòa đạo đài bên trong đều ẩn chứa khó có thể tưởng tượng được tinh khí vô tận!

Mặc dù đơn độc một người không mạnh mẽ cỡ bao nhiêu nhưng không chịu nổi số lượng nhiều, quả thực là quá nhiều rồi!

Vì thế Trân Trân luôn cảm thấy mệt mỏi cực độ, nhưng Sở Mặc vẫn bình thường mạnh như rồng như hổ, nhìn hắn không có bất kì sự mỏimệt nào!

- Ngươi không phải người

Trân trân khàn khàn nói một câu cuối cùng xoay người rời đi.

Đường đường tuổi trẻ Chí Tôn bị một đối thủ là cao thủ Chuẩn Chí Tôn ép cho phải quay người đi rồi!

Chẳng những không thể cầm chắc cuộc chiến này thậm chí còn bị đối phương ép cho phải chủ động rời khỏi chiến trường.

Tất cả sinh linh Ma tộc đều đã trầm xuống rồi!

Nhân tộc tu sĩ bên này cũng trầm lặng một chút bời vì hạnh phúc đến quá đột nhiên rồi.

Bọn họ căn bản không nghĩ tới, không ngờ tới sẽ có kết quả như thế này.

Vua của bọn hắn không ngờ có thể ép lùi một Chí Tôn trẻ tuổi của Ma tộc!

Ầm!

Vô số người trong nháy mắt không kìm nổi hoan hô lên, tiếng gầm như nước, kinh thiên động địa.

Thân hình của Trân Trân hướng tới Huyết ma ngân hà bay đi với tốc độ cao.

Nàng thậm chí không có để ý đến đám Ma tộc nam nữ trẻ tuổi.

Trong hư không vô tận, hương khí nồng đậm hơn, Sở Mặc lạnh lùng cười, nhìn thoáng qua đám Ma tộc nam nữ trẻ tuổi ngẩn người đứng bên cạnh Huyết Ma ngân hà thản nhiên nói:

- Chỉ có thịt dê và thịt ưng dường như còn thiếu chút gì đó, có chút ngấy, giữa các ngươi có sinh linh thực vật hay không?

Ầm!

Một đoàn Ma tộc nam nữ trẻ tuổi trong nháy mắt làm chim thú tánhướng tới sâu trong Huyết Ma ngân hà đào tẩu.

Sở Mặc bĩu môi rồi sau đó quay người lại, đứng trong hư không chỗ bị đánh rách rưới, chậm rãi nâng lên cánh tay phải sau đó duỗi ra ngón tay trỏ.

Vù!

Hàng tỉ vạn Nhân tộc tu sĩ trong nháy mắt gầm thét đứng lên, đều giơ cánh tay của mình lên sau đó chìa ra một ngón tay.

Vương vô địch!

Tiếng gầm kinh thiên, tấn công vào phong ấn đại Viêm Hoàng một lần nữa phát ra một tia lờ mờ chấn động.

Trong khoảng khắc đó Sở Mặc có thể rõ ràng cảm nhận được, một bước ngoặt thành đạo chợt lóe lên rồi biến mất.

Hắn có chút nuối tiếc ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời thì thào nói:

- Sẽ có một ngày nào đó, ta sẽ xuyên phá khung trời này!

Theo sau, Sở Mặc lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ tỉ muội, ăn cơm!

Nói xong hắn lại nói một câu:

- Không biết khẩu vị của mọi người như thế nào, không có cho đồgia vị, các ngươi tự thả vào đi!

Vô số người phát ra tiếng cười vang.

Tiếp theo Sở mặc giương một tay lên, Hỗn Độn Hồng Lô trong nháy mắt nghiêng ra, giống như treo dòng sông tộc chế biến chiến tướng Ma tộc thành súp dê, ngay tại hư không này, chảy ra một dòng sông súp dê!

Sau đó chính là Ma dê chiến tướng kia bị luyện hóa thân thể giống như một đại lục, cũng bị nghiêng đổ ra.

Sở Mặc nói:

- Thịt của Chuẩn Chí Tôn mọi người ăn lượng vừa phải, ăn nhiều rồi.... sẽ chống điều xấu, còn nữa.... chút nữa vẫn còn thịt ưng đó!

Vừa nói, tế ra Tam muội chân hỏa bắt đầu thiêu đốt thân thể giống như cùng một miếng đại lục trong hư không của Ma ảnh thần ưng.

Mùi thơm của thịt nướng lập tức tràn ngập khắp vũ trụ hư không.

Giống như một bữa yến tiệc tại Ngân hà.

Trong lúc nhất thời, Nhân tộc tu sĩ bên này tiếng hoan hô rung trời.

Tại sâu trong chỗ Huyết ma tinh hà, Trân Trân sắc mặt u ám giơ tay phá hủy hình ảnh kính tượng.

Không muốn nhìn lại những chuyện đang xảy ra bên kia.

Sau đó đám Ma tộc nam nữ trẻ tuổi cũng trở lại về nơi này, không khí trong Huyết ma ngân hà đã áp lực đến cực đại, nặng nề đến mức tất cả các sinh linh Ma tộc gần như không thở nổi.

-----o0o-----

Chương 1693: Đại chiến triển khai (1)

Chương 1693: Đại chiến triển khai (1)

Tất cả Ma tộc đều nhìn về phía Trân trân.

Trân Trân mở miệng nói:

- Không cần gấp gáp, tạm thời bất lợi cũng không tính gì.

Chiến tranh là như thế này, ai có thể kiên trì đến cuối cùng người đó mới là người chiến thắng chân chính.

Chúng ta còn có Đại Ma vương!

Chúng ta còn có còn nhiều vị Chí Tôn.

Thông đạo không ngừng trong quá trình hoàn thiện, những Ma chủ cao cường tất nhiên phải đợi thông đạo hoàn toàn ổn định sau đó mới có thể qua đây.

Hiện tại cho bọn họ tạm thời đắc ý vài ngày được rồi.

Thắng lợi cuối cùng chắc chắn sẽ thuộc về Ma tộc chúng ta!

Rống!

Hàng tỉ vạn sinh linh Ma tộc phát ra một trận rít gào kinh thiên!

Trân Trân đã nói như thế này rồi, đám Ma tộc trong lòng tự mình cũng đều hiểu đạo lý này.

Biết rằng chân chính cao thủ Ma tộc vẫn chưa đến nhưng không thoải mái vẫn là không thoải mái.

Vỗn dĩ đám Ma tộc xem ra bọn chúng một khi đi ra đường liên thông của cả hai thế giới chắc sẽ đem quân lâm thiên hạ, trấn áp toàn bộ khu vực Viêm Hoàng rộng lớn!

Căn bản không cần đến đám cao thủ xuất hiện, chiến đấu cũng đã kết thúc!

Nhân tộc đã không còn Chí Tôn, căn bản không chịu nổi một chưởng, là vô cùng yếu ớt!

Hiện tại bọn chúng mới hiểu rõ chính mình nông cạn, bọn chúng vẫn luôn khinh thường Nhân tộc tu sĩ, họ có sự cứng cỏi và nghị lực vượt quá sức tưởng tượng của bọn chúng, thực sự không dễ gì đánh bại.

Đặc biệt là nam thanh niên được xưng danh là Vua thiên giới kia, thực tế là quá mạnh rồi, ngay cả Trân Trân cũng không làm gì hắn được.

Sở Mặc dẫn dắt mọi người, vừa chia sẻ đồ ăn ngon, vừa chú ý hướng động bên kia Huyết Ma ngân hà.

Hồng Nguyệt rất hiểu biết với nhiều chuyện xa xưa, nàng nhìn động tĩnh bên Huyết ma ngân hà, trong con ngươi không có sự hưng phấn và thoải mái như rất nhiều người khác.

Nàng nhìn Sở Mặc nhẹ nhàng nói:

- Cái lối đi đó rất có thể vẫn chưa vững chắc, Ma tộc hùng mạnh, không có cách nào từ thông đạo đi qua, đáng tiếc chúng ta không có cách nào phá bỏ cái thông đạo đó đi.

Đế chủ Tử Yến thân là đồ đệ của Phiêu Linh nữ đế đối với những chuyện này cũng biết rất nhiều.

Nàng gật gật đầu nói:

- Đúng vậy, lối thông đạo đó chưa phải là thời điểm vững chắc.

Ma tộc hùng mạnh không có cách đi qua, Trân Trân có lẽ cũng phát hiện sự nguy hiểm với Ma tộc sau đó mới vận dụng rất nhiều bảo vật mớimiễn cưỡng qua đây.

Nhưng những Ma chủ mạnh mẽ hơn nhất định phải chờ đến khi thông đạo hoàn toàn ổn định thì mới có thể tới được!

Sở Mặc nhìn sự việc này, trong lòng cũng biết rõ ràng, nhưng lối thông đạo dính đến sức lực pháp tắc cao vô thượng, cho dù hắn có thể tiến thân vào trong, dùng sức lực cao cấp Chí Tôn cũng không thể can thiệp.

Bởi vì pháp tắc can thiệp đó cần chấp nhận lực nhân quả rất lớn.

Dưới bậc thánh nhân không ai có thể gánh chịu nổi.

Cho nên ngay cả là ông của Sở Mặc tái sinh đối mặt với tình huống này cũng giống vậy không có cách nào.

Cũng may đến hiện tại bao gồm Trân Trân trong đó tất cả sinh linh Ma tộc đều không có phát hiện Sở Mặc khắc in pháp trận bên trong Huyết Ma ngân hà.

Pháp trận quá mức huyền ảo, Ma tộc vốn dĩ cũng không am hiểu cái này.

Lúc trước bọn chúng nhất định là có hoài nghi nhưng gần như đều sắp biến mất rồi.

Bởi vì cho đến hiện tại, đều không có động tĩnh gì.

Dưới cái nhìn của các Ma tộc kia, nếu thật sự có pháp trận, Nhân tộc bên này chắc sẽ sớm không chịu được phát động rồi.

Không thể để đợi đến bây giờ?

Nhân tộc tu sĩ bên này, vẫn tiếp tục vui vẻ hết mình, vô số người xéăn thịt chiến tướng Ma tộc đó.

Sinh linh cảnh giới Chuẩn Chí Tôn ẩn chứa đầy đủ tinh khí.

Mỗi người đều ăn đến mức cả người lóe ra hào quang.

Ăn thịt uống canh sau đó chờ nướng thịt ưng.

Nhữn ngày này, tất cả người ở đây lúc trước nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Yến tiệc tiếp diễn liên tục ba ngày ba đêm.

Hầu như tâm trạng mỗi người Nhân tộc bên này đều phát sinh biếnhóa cực lớn so với trước đây.

Bọn họ ngay thịt Ma tộc đều ăn no rồi, thì có cái gì đáng sợ hay sao?

Chiến tranh khó tránh phải đổ máu, khó tránh khỏi sẽ có hi sinh.

Những người này trước khi đến đây đã nghĩ đến chuyện đó.

Ở đây, sau khi trải qua trận chiến quy mô lớn kia bọn họ càng thêm hiểu rõ đạo lý này.

Nhưng hiện tại bọn họ đều rất thản nhiên có thể cười với chiến tranh có thể trực tiếp đối diện tử vong.

Ít nhất hiện tại chúng ta đang ăn thịt Ma tộc!

Thế này là đủ rồi!

Ông đây trước khi chết cũng nếm qua thịt của Ma tộc còn sợ cái gì nữa chứ?

Ngày thứ tư, bên Huyết ma ngân hà cuối cùng cũng có chút động tĩnh.

Quân đoàn hàng tỉ vạn ma tộc bắt đầu hướng về mảnh đất bên cạnh Huyết ma ngân hà, chậm rãi đi tới, dẫn đầu bọn chúng chính là Ma tộc trẻ tuổi Ma chủ Chí Tôn Trân Trân.

Sở Mặc cùng người bên cạnh liếc mắt nhìn nhau một cái sau đó thản nhiên nói:

- Xem ra Ma tộc bên kia có động tĩnh rồi.

Hồng Nguyệt gật gật đầu nói:

- Hẳn là lối thông đạo trở nên vững chắc rồi.

Tử Yến Đế chủ nói:

- Đây là đang cho những đại nhân vật Ma tộc dọn trường rồi.

La Quật vẻ mặt lạnh lùng:

- Sợ là chúng ta lúc này qua đó sẽ quấy nhiễu những đại nhân vật này.

Đám người Ma tộc trẻ tuổi thiên kiêu, cũng giống vậy đang ở giữa đội ngũ đó.

Trên người bọn chúng toàn bộ tản ra sát khi kinh người.

Xem ra trong thời gian những ngày này đám Ma tộc bọn chúng sống rất áp lực.

Tất cả sinh linh Ma tộc, tất cả đều xoa tay nhìn lên nóng lòng muốn tỷ thí.

Nhân tộc tu sĩ bên này, thế lực các chỉ huy bắt đầu động viên lần cuối cùng.

Sau đó, La Quật đã từng là Thiên Lộ Vương đứng ra, thời gian hai mươi năm này cũng đủ Thiên giới tu sĩ bên này nhận ra y, hiểu y và tôn kính y.

La Quật lớn tiếng nói:

- Vương không những cho chúng tôi xem một trận đấu Tru Ma đặc sắc, còn mời chúng ta ăn thịt Ma tộc, uống súp Ma tộc!

Trong hư không vô số Nhân tộc tu sĩ phát ra một tiếng cười trung trời.

Trong tiếng cười tràn đầy sự thoải mái.

- Thịt ăn ngon không?

La Quật hỏi

- Ăn rất ngon

Vô số Nhân tộc tu sĩ phát ra tiếng hô rung trời.

- Súp uống ngon không?

La Quật lại hỏi.

- Ngon lắm

Tiếng hô rung trời tiếp tục.

Ở sâu trong bầu trời, Sức mạnh phong ấn khu vực đại Viêm Hoàng không ngừng sinh ra gợn sóng.

Sở Mặc và Hồng Nguyệt, Tử Yên, La Quật vân vân từ tu sĩ đỉnh cao Chuẩn Chí Tôn tất cả đều có cảm giác đặc biệt là Sở Mặc cảm nhậnđược gì đó nhiều nhất.

Hắn thậm chí hơi hơi nhắm mắt lại cảm thụ pháp tắc hùng mạnh, không thể tiếp xúc này.

-----o0o-----

Chương 1694: Đại chiến triển khai

Chương 1694: Đại chiến triển khai

La Quật lớn tiếng nói:

- Có phải ăn vẫn chưa đủ hay không?

- Vâng

Tiếng gầm rung trời

Ở sâu trong bầu trời, pháp tắc phong ấn toàn bộ khu vực đại Viêm Hoàng dao động càng thêm mãnh liệt.

La Quật hét lên nói:

- Vậy chuẩn bị sắn sàng, con bà nó!

Đem những đám nhóc con Ma tộc này tất cả đều đánh đi!

Ăn thịt của bọn chúng!

Uống canh của bọn chúng!

Muốn chiếm lĩnh gia viên của chúng ta, muốn chém giết người thân của chúng ta, muốn lấy nhân loại chúng ta làm đồ ăn...

Đây là kết cục của bọn chúng!

Rống!

Hàng tỉ vạn Nhân tộc tu sĩ, nhiệt huyết toàn bộ sôi trào, phát ra một tiếng long trời lở đất!

Tạch!

Sở Mặc có thể cảm giác được pháp tắc phong ấn đại Viêm Hoàng xuất hiện một vết rạn!

Giống như vết rạn tinh tế trên mặt pha lê thủy tinh, tuy rằng có nhỏ một chút nhưng không là không thể nghịch đấy!

Một hơi thở lớn hùng hồn trực tiếp cùng thần hồn của Sở Mặc sinh ra một tia cộng hưởng.

Mặt trên gông cùm xiềng xích Chí Tôn trên thân thể Sở Mặc cũng phát ra một tiếng giòn vang.

Kia... không ngờ cũng phát ra một vết rách lờ mờ!

Tuy rằng chỉ có một vết rách nhỏ nhưng cũng mang đến cho Sở Mặc một điều tốt, cũng là cực lớn.

Sở Mặc thậm chí có thể cả nhận rõ ràng hơi thở của Chí Tôn, ở trong thân thể của mình lan tràn mở ra.

Toàn thân vô số đạo đài cao thấp giống như bị rót vào một dòng nước lũ, trong nháy mắt càng thêm tràn đầy dâng lên!

Loại cảm giác này giống như vốn dĩ một cái ao đã đầy bất ngờ khuếch đại lớn ra vô số lần, sau đó nước bên trong ao trong phút chốc cũng rất nhiều.

Loại biến hóa này không phải chỉ có thay đổi về lượng, mà về chất cũng biến hóa theo!

Trong con ngươi Sở Mặc bắt đầu có sự biến hóa của vũ trụ.

Đây là pháp Chí Tôn.

Bản tôn hắn đã đụng chạm tới rồi!

Vốn dĩ phải cần chút thời gian thì mới có thể khống chế thân phận đỉnh cao Chí Tôn.

Hiện tại hắn có thể dễ dàng khống chế hơn nữa về thời gian so với lúc trước cũng rất nhiều!

Tại thời khắc này Sở Mặc rõ ràng biết rằng khoảnh khắc hắn chân chính thành đạo...

đã ngày càng gần rồi!

- Như vậy...

Giết!

La Quật cũng có ý dẫn dắt cảm xúc của tất cả mọi người.

Lúc này chưa nói là lừa gạt cũng không tính là lợi dụng, bởi vì nếu có thể đánh vỡ sự phong tỏa kia thì rất có ích đem tất cả tu sĩ của đại Viêm Hoàng!

- Giết!

Hàng tỉ người tu hành Thiên kiếp phát ra tiếng gầm rung trời.

Phong ấn ở sâu trong trời cao, rắc ~ một chút... lại xuất hiện một vếtrách.

Đây có lẽ là điều vị cao nhân năm đó bày ra phong ấn, đều hoàn toàn không có thể suy diễn đến đấy.

Kẻ có trí nghĩ dến nghìn điều cũng phải có điều sơ suất, ngay cả là cái loại tồn tại ở tít trên cao.

Khi việc có liên quan trực tiếp đến bản thân, thì đến họ cũng không thể nào suy đoán vận trời.

Lần xuất hiện vết rách này, chẳng những Sở Mặc, ngay cả những Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao khác như Hồng Nguyệt, La Quật đều cảm nhận rõ được sự thay đổi của bản thân mình.

La Quật trực tiếp dẫn theo quân đoàn tu sĩ Nhân tộc trực tiếp hướng về phía Ma tộc!

Y muốn dùng trận chiến tranh này, dùng sát khí kinh khủng của trận chiến này tấn công toàn bộ phong ấn đại Viêm Hoàng!

Quân đoàn Ma tộc cuối cùng cũng giết lên tới đây, hai bên gặp mặt hết sức đỏ mắt, gần như không cần động viên cái gì liền trực tiếp hung hăng xông thẳng vào nhau.

Những Ma tộc trẻ tuổi kiêu ngạo cũng bị Nhân tộc trẻ tuổi kiêu ngạo ngăn cản lại!

Đại chiến, trong nháy mắt đã phát động!

Mà Sở Mặc tự nhiên nhìn thẳng vào Trân Trân, hai bên ở mảnh đất cạnh Huyết Ma ngân hà chém giết mãnh liệt cùng một chỗ.

Lần này, mọi người đều không để cho đối phương có một đường lùi, phải nhất quyết tử chiến!

Trân Trân muốn rửa sạch hổ thẹn lúc trước, muốn biểu hiện bản thân trước đám Ma tộc đại nhân vật sắp đến, nên lần này khi nàng nhìn thấy Sở Mặc liền triển khai tấn công hung ác tàn nhẫn nhất, lần này thậm chí nàng thay đổi sách lược và đấu pháp.

Không hề dùng cận chiến và thần thông mà là bắt đầu dùng thần thức vô cùng mạnh tấn công tinh thần Sở Mặc!

Muốn dùng biển tinh thần thức của cảnh giới Chí Tôn, cứng rắn ép biển tinh thần thức của Sở Mặc đến chết!

So sánh đơn giản, giống như một vùng biển lớn mênh mông, muốn đồng hóa một hồ lớn vậy.

Hồ dù có lớn cũng chỉ là hồ... không phải biển!

Đối mặt với sự chảy ngược mãnh liệt của biển cả không bờ bến, cuối cùng chỉ có thể bị đồng hóa mất.

Trân Trân tính toán rất tốt, nếu như trong cuộc đấu mấy ngày trước nàng dùng chiêu này, thì ít nhiều gì Sở Mặc có thể cũng chịu thiệt thòi.

Dù sao cảnh giới của Sở Mặc không bằng nàng.

Đây là sự thực nhưng tuyệt đối cũng không thể chịu thiệt thòi gì đặc biệt lớn bởi vì tinh thần của Sở Mặc vẫn luôn vượt qua cảnh giới của bản thân hắn!

Mặc dù không đạt tới cấp bậc Chí Tôn nhưng tinh thần của hắn cũng không kém nhiều so với Chí Tôn.

Sở Mặc bây giờ so với Sở Mặc mấy ngày trước kinh khủng hơnnhiều.

Sau khi gông cùm xiềng xích Chí Tôn nứt ra hai khe hở thì cảnh giới của hắn trong phút chốc đột phá đến một trình độ khó có thể tưởng tượng được!

Vì thế lúc Trân Trân vừa dùng tinh thần thức hải của mình ép tinh thần thức hải của Sở Mặc hắn không cảm thấy điều gì, tràn đầy tự tin, cảm giác lần này khẳng định có thể mang đến cho Sở Mặc tạo thành sức tấn trầm trọng.

Nhưng tuyệt đối vạn vạn không nghĩ tới, thần trí của nàng giống như trâu đất xuống biển, trong nháy mắt mất tung hình bóng, sau đó Sở Mặc tung một đao...vẫn tới đúng lúc như cũ!

Trong tay Trân Trân là một thanh gươm cổ xưa.

Nàng nhìn ra sự kinh khủng trong nhát đao của Sở Mặc lần này, nhưng vẫn tự tin, tự mình có thể ngăn lại!

Niềm tin vô song, bất kì một người thanh niên kiêu ngạo đều có, cho đến khi thời khắc họ gặp được một đối thủ chân chính!

Răng rắc!

Thanh kiếm trong tay Trân Trân kêu lên và gãy đoạn!

Đây là một thanh Chí Tôn khí!

Bị Sở Mặc một đao chém xuống!

Sau đó Sở Mặc một đao vẫn hướng tới đầu của Trân Trân chém tiếp.

Trân Trân thét lên một tiếng kinh hãi, trong nháy mắt lưu lại tàn ảnh.

Người vội vàng thoát lui vạn dặm.

Nhưng trên chán của nàng vẫn có để lại một vết thương sâu, trực tiếp thương đến xương cốt.

Máu tươi theo miệng vết thương ào ạt chảy ra.

Một đao kia của Sở Mặc ẩn chứa đại đạo, phá hoại điên cuồng chỗ vết thương của Trân Trân.

Trong con ngươi Trân Trân bộ phát ra hào quang phẫn nộ đến cực điểm, mờ mờ ảo ảo, còn có một chút nhè nhẹ....

Hoảng sợ!

Đúng thế, trong lòng Trân Trân cuối cùng cũng không thể kìm nén lại được sự sợ sệt.

-----o0o-----

Chương 1695: Chiến tranh thảm thiết

Chương 1695: Chiến tranh thảm thiết

Là đối thủ, nàng có thể cảm nhận sau vài ngày không gặp, thân thể người trước mắt đã biến hóa.

Mới có mấy ngày không gặp thân thể hắn không ngờ đã xuất hiện một tia hơi thở chân chính Chí Tôn mới có.

Tại sao lại có thể?

Trân Trân hoàn toàn không dám tin được.

Ở một vùng trời cao bị phong tỏa không ai có thể thành đạo!

Nhưng người trước mắt, hắn không ngờ có thể không ngừng đột phá, hơn nữa hoàn toàn chính xác đã bước đến một bước đó rồi!

Trân trân thậm chí có cảm giác cả người rét run.

Nàng không dám tin, người trước mắt nàng thiên tài đến mức nào mới có thể đạt được đến trình độ này.

Đổi lại là nàng, nàng tuyệt đối không thể làm được!

- Nếu người này sinh ra ở Ma tộc, danh hiệu cao thủ số một thuộc thế hệ thanh niên, mười phần thì có tám chín phần lọt vào tay hắn.

Chắcchắn không có nàng rồi.

Trân Trân vẻ mặt sợ hãi nhìn Sở Mặc, trong mắt nàng, dần dần... bắt đầu bốc cháy lên ý chí chiến đấu điên cuồng.

- Ta...

Trân Trân mới là người trẻ tuổi ưu tú nhất ở trên đời này!

Ta mới là thiên phú tốt nhất!

Trừ ta ra, tất cả sinh linh...

đều phải thần phục trước mặt ta!

Trân Trân khẽ vươn tay từ hư không lấy ra một thanh kiếm thần kim.

Kiếm chỉ mặt Sở Mặc:

- Tốt lắm, ngươi đã thành công khơi dậy cơn thịnh nộ của ta...Nhìn thoáng qua kiếm trong tay của Trân Trân.

Con ngươi Sở Mặc ngưng tụ, Thương Khung Thần Giám truyền đến tin tức cho hắn biết, thanh kiếm kia rất bất phàm.

Thí thiên trong tay cũng đang xao động, nó muốn ăn thanh kiếm kia!

Sở Mặc kìm không nổi liếc mắt nói:

- Ngươi biết không?

Câu nói này ta từ lúc còn vài tuổi, tại nhân giới, vẫn nghe tới Linh giới, Tiên gới sau đó lại nghe đến Thiên giới.

Ngươi có biết nó có rất là cũ không?

Nhìn ta thấy khó chịu thì đến đánh ta đi?

Nếu không đánh lại được thì ngươi nói cái rắm?

- Đi chết đi!

Trên khuôn mặt diêm dúa của Trân Trân hiện lên một chút điên cuồng phẫn nộ, thanh kiếm thần kim ngưng tụ chém về phía Sở Mặc.

Thanh kiếm này quả là không phải tầm thường, thuận tay vung lên bèn có một mảnh hư không bị chém ra.

Trình độ linh hoạt sắc bén này làm người ta hết hồn.

Dường như ngay cả trời cũng có thể bị chém ra như thường.

Sở Mặc vung thanh Thí Thiên trong tay không chút do dự nghênh tiếp.

Nói đến trình độ vũ khí cứng rắn Sở Mặc thật đúng là từ trước tớibây giờ chưa sợ ai đó.

K...

E...

N...

G...

G!

Vũ khí của hai bên mạnh mẽ đụng thẳng vào nhau, phát ra một tiếng ù ù nổ mạnh.

Âm thanh đó đều làm vòm trời rung vang sụp đổ xuống.

Hai người chiến đấu vô cùng ác liệt, mỗi một chưởng đều có thể lấy mạng!

So sánh một chút, nơi phương xa xôi vô tận, đại quân Nhân Ma hai bên cũng đang quyết liệt chiến đấu, nhìn qua vốn không có gì đặc sắc nhưng một chút cũng không kém gì so với cuộc chiến của Sở Mặc vàTrân Trân.

Chiến trường này cũng giống như một máy xay thịt!

Quân đoàn Nhân tộc tu sĩ và quân đoàn Ma tộc chém giết lẫn nhau, lan tràn kéo dài vô tận vũ trụ, gần như ngay lập tức khắp vũ trụ hư không máu tanh nổi lên bốn phía, máu chảy thành sông rồi.

Các sinh linh quân đoàn Ma tộc, từng người từng người da dày thịt béo, hơn nữa hành động nhanh chóng, cảnh giới tuy rằng mặc dù không có đặc biệt cao nhưng đều là tầng Đế chủ.

Loại sinh linh này, lấy hàng tỉ vạn tính, tất cả tạo thành lực sát thương nói đơn giản quả thực là cấp bậchủy diệt.

Đại quân nhân tộc tu sĩ so sánh mặc dù thân thể yếu ớt hơn rất nhiều nhưng thắng ở uy lực thần thông hùng mạnh khủng khiếp!

Vô số thần thông ở quân đoàn Ma tộc nổ tung, mỗi một lần đều có thể nổ tung một mảng lớn sinh linh Ma tộc.

Nhưng tu sĩ Nhân tộc thương vong cũng rất lớn.

Sinh linh Ma tộc mỗi một lần va chạm đều có thể làm trọng thương một lượng lớn Nhân tộc tu sĩ, thậm chí ngã xuống.

Ma tộc không có đội ngũ hậu cần.

Không có phụ trách cứu trị sinh linh bị thương, vì thế Ma tộc một khi bị trọng thương mất đi chiến lực kết cục chỉ có chết!

Cũng vì tình huống này nên sinh linh Ma tộc quyết đấu càng không kiêng nể gì.

Một khi bọn chúng phát hiện bản thân bị trọng thương, sắp tử vong bèn thiêu đốt tất cả tinh huyết, phát ra đòn tấn công đáng sợ nhất...vượt qua cả cảnh giới của bản thân.

Ngay từ đầu rất nhiều Nhân tộc tu sĩ đều bị thiệt hại nặng.

Cho nên nói, tất cả kinh nghiệm đều là ở vô số lần chịu thiệt, tích lũytừng chút một và tổng kết lại mới được.

Những thanh niên Ma tộc thiên kiêu cũng gặp phải lực khiêu chiến mạnh mẽ.

Bởi vì đại Viêm Hoàng bên này không chỉ riêng có những thanh niên Lục Hồng Tuyết mà vẫn còn La Quật, còn có Hồng Nguyệt, còn có Tử Yên Đế Chủ, còn có nhiều tu sĩ Chuẩn Chí Tôn!

Đây không phải là luận bàn, đây là chiến tranh.

Căn bản không có tồn tại bất kì khiêm nhường gì cả.

Cho nên ở tầng mặt cao nhất của cuộc chiến, Nhân tộc hầu như đang áp chế nhóm Ma tộc.

Đây vốn dĩ trong nhận thức của bọn họ, căn bản không phải là chuyện có khả năng xảy ra, cũng tuyệt đối là chuyện không nên xảy ra.

Điều này đả kích Ma tộc rồi!

Nhiều năm qua đi, Thanh Long vẫn như vậy không biết xấu hổ, nó chuyên môn chọn lợi Ma tộc thiên kiêu yếu hơn tiến hành đánh lén.

Nói thí dụ như La Quật vừa tung chưởng đánh bay một sinh linh Ma tộc, không đợi chút trì hoán đã bị Thanh Long lén lút vươn ra móng vuốt trực tiếp bẻ vụn thân thể sau đó thử răng nói với La Quật:

- Hợp tác vui vẻ nhé!

Chẳng sợ La Quật tâm tính điềm tĩnh, là một người mê võ nghệ, giờ phút này cũng không kìm nổi mắt trợn trắng mắng một câu:

- Tiện Long!

Đích thật là đủ ti tiện bởi vì sau khiThanh Long bẻ vụ thân thể Ma tộc thiên kiêu, việc đầu tiên là lật người ta lên tìm không gian trữ vật pháp khí.

Tuy nhiên con rồng này cũng có đủ sức hùng mạnh, có một vài Ma tộc thiên kiêu muốn đánh lén nó tất cả đều bị nó phản kích.

Quay ra cái đuôi kinh khủng, hung hăng nói với đám Ma tộc thiên kiêu, cười lạnh nói:

- Muốn đánh lén bản Long?

Ha ha thật là khờ dại.

Kì Tiêu Vũ vung roi do đầu lưỡi ếch Chí Tôn luyện thành, trực tiếp đánh một gã sinh linh Ma tộc đầu vỡ tan.

Tay còn lại thì cầm vũ kiếm đen như mực chém rụng cánh tay một gã Ma tộc thiên kiêu muốn đánh lén từ phía sau lưng Thủy Y Y.

Thủy Y Y quay đầu lại nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ, nhìn nàng để lộ ra một nụ cười cảm kích, Kì Tiêu Vũ cười đáp trả, sau đó tiếp tục tấn công đối phương.

Trên thực tế, đánh giáp lá cà tới nay, trên người đám người kia toànthân đều bị trọng thương.

Vai Kỳ Tiêu Vũ nhuộm máu, một chân của Thủy Y Y cũng xuất hiện vết thương thật sâu.

Máu tươi nhuộm hồng quần áo của các nàng.

Nhưng các nàng không ai kêu đau thậm chí ngay cả mặt cũng không có nhăn một chút.

-----o0o-----

Chương 1696: Tàn sát (1)

Chương 1696: Tàn sát (1)

Cũng có người ngã xuống, thân thể bị đánh nát, nguyên thần cũng không kịp thoát đi đã bị sinh linh Ma tộc nuốt đi!

Hai bên đều cực kì hận đối phương, Trong trận quyết đấu không có ai đồng cảm thương hại đối thủ.

Liền ngay cả Hư Độ đều trợn mắt kim cương, thân thể của y nhuốmmáu nhưng vẫn không ngừng tấn công đối thủ.

Đây là cuộc đấu tranh chủng tộc, tàn khốc vô cùng.

Nguyệt Khuynh Thành cùng Thái Điệp Tiên Tử hai người tùy tùng này của Sở Mặc tụ tập cùng một chỗ, hỗ trợ phối hợp ăn ‎ ý với nhau.

Sự tín nhiệm lẫn nhau giữa các nàng chính là loại không còn gì giấu nhau nữa.

Trên mặt của Hoa Tiểu Nha bị một Ma tộc thiên kiêu lưu lại vết thương thật sâu rất khó khép lại.

Nàng vung thanh kiếm sắt hỏng, chém hướng về đầu của tên Ma tộc thiên kiêu, sau đó hướng tới xác chết đối phương phun một bãi nước miếng:

- Muốn hủy dung nhan lão nương?

Khờ dại!

Hỏa Long đang gầm thét, trên người nó vảy vảy tảng đá lớn rơi xuống, máu tươi giàn giụa nhưng hung hãn vô cùng, thiêu đốt lên ngọn lửa mãnh liệt, giết địch!

Lục Hồng Tuyết và Hoàng Vô Song thuộc loại người tao nhã của Nhân tộc thiên kiêu cũng đều giết đỏ cả mắt.

Bọn họ hầu như chiến đấu đến điên rồi!

Long Thu Thủy cũng đang liều mạng giống như vậy, trong lúc này thân ảnh xuất hiện bên cạnh hắn là Trương Song Song, một người lâunăm không gặp.

Đã thăng cấp lên đến Đế chủ thất trọng thiên, Trương Song Song hoàn toàn là một bộ đấu pháp không muốn sống, nếu không vì Long Thu Thủy vài lần lấy tấm thân bị thương làm đại giá cứu nàng, nàng đã ngã xuống rồi!

Trương Song Song sắc mặt lạnh như băng cũng cũng không nói cảm tạ từng đi theo Long Thu Thủy nhưng trong đôi mắt có chút nước mắt.

Rốt cục một gã Ma tộc thiên kiêu hùng mạnh đánh một chưởng vào lồng ngực Trương Song Song, Trương Song Song mồm khạc ra máu.

Long thu thủy gầm thét hung hăng một kiếm chém cánh tay tên Ma tộc thiên kiêu kia.

Kiếm gãy, cánh tay rơi xuống.

Long Thu Thủy không kiềm nổi rơi lệ:

- Ngươi không nên tới nơi này chiến đấu.

Trương Song Song hơi thở mong manh nhìn Long Thu Thủy tự nhiên cười nói:

- Công tử, ta muốn trở về như trước....

Nói xong, lụi tàn. ——

Long Thu Thủy phát ra một tiếng phẫn nộ đến cực điểm, cảnh giới của y tại thời điểm này ầm ầm đột phá bước vào hàng ngũ của Chuẩn Chí Tôn, hướng về tên Ma tộc thiên kiêu bị chém đứt một tay xông vào giết hung hãn vô cùng.

Ầm!

Y trực tiếp đánh nát tên Ma tộc thiên kiêu, tự thân cũng bị đối phương trước khi chết đánh một chưởng ngực đều bị đánh xuyên qua, bị trọng thương nhưng lại không thèm quan tâm, đem Nguyên thần của đối phương treo cổ sau đó bước chân lảo đảo đưa thi thể của Trương SongSong ôm vào lòng không kìm được nỗi đau khóc lên.

Keng!

Một tiếng vang thật lớn, ở phía sau Long Thu Thủy truyền đến.

Tề Bác và Mao Hãn Hải hai người liên thủ ngăn lại một chưởng của một tên Ma tộc thiên kiêu đánh Long Thu Thủy.

Tề Bác hướng về Long Thu Thủy hét lớn:

- Mẹ nó, tinh thần phấn chấn lên!

Đàn ông khóc cái chó gì?

Long Thu Thủy ngừng nước mắt buông thi thể của Trương SongSong ra, sau đó trên người của hắn bộc phát ra khí thế hung hãn cười một tiếng dài:

- Chiến!

Chiến chết thôi!

Mao Hãn Hải cười to nói:

- Thế này mới đúng!

Ai sợ ai?

Bên cạnh Sở Thanh tụ tập Huyên Nhi, Huyên Huyên, Tào Thái Vinh vân vân.

Đám con gái này trong chiến trận biểu hiện ra chiến lực hung mãnh, cũng biểu hiện ra nghị lực ngoan cường.

Đối mặt Ma tộc thiên kiêu hùng mạnh các nàng không có lùi bước!

Lưu Vân, Từ Yên, Từ Nam, Lưu Phong và Hổ Liệt cùng một chỗ hình thành một tiểu đội đang ra sức giết địch.

Đối thủ của bọn họ cũng là thanh niên Ma tộc thiên kiêu đang tụ tập giống họ.

Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa, Tần Thi, Đổng Ngữ, Phương Lan, Bình Bình...

Tất cả mọi người ở đó!

Thân thể của các nàng, cũng đã nhuốm máu, nhưng đều đang hung mãnh giết địch!

Ba người đã đi vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn Lưu Vân, Lưu Phong và Hổ Liệt che chở Đế Chủ cảnh giới đỉnh cao Từ Nam và Từ Yên phốihợp cũng rất ăn ý. ‎

Ăn ý như vậy tất cả đều do mấy năm nay từng chút từng chút hình thành.

Lưu Vân tuy rằng gia nhập thời gian ngắn nhất, nhưng ngoại trừ Từ Nam, nàng cùng những người này đều đặc biệt thân thiết, bởi vậy, phối hợp cũng không có chút sơ sót nào.

Tại thời điểm không có chiến đấu, Ma Quân vĩnh viễn là người giữ vai trò thấp nhất, thậm chí ngay cả Sở mặc đều thường xuyên tìm không ra bóng dáng sư phụ, nhưng khi chiến đấu diễn ra Ma Quân vĩnh viễn làngười xông lên phía trước!

Những lần phong ấn đại Viêm Hoàng buông lỏng đã chiều lòng không ít người, cảnh giới của Ma Quân cuối cùng cũng gia nhập đỉnh cao Chuẩn Chí Tôn.

Năm đó ở Tiên giới y chính là người theo núi thây biển máu bò ra, kinh nghiệm chiến đấu thậm chí Sở Mặc cũng không thể so sánh!

Ma Quân khí phách vô song, những lời này cũng không phải chỉ là nói suông mà thôi, đó là sự thật!

Đối thủ mà Ma Quân chọn lựa trên chiến trường Ma Quân chọn lựa, vĩnh viễn đều là mọi người cảm thấy khó đối phó nhất!

Sư phụ của Vương nhân phẩm cao thượng, khí phách vô song.

Đây là chuyện của cả giới tu hành công nhận!

Tiêu Trường Bình vẫn như vậy mang theo đại đao to ngang tấm cửa điên cuồng chém Ma tộc thiên kiêu, đã tiến vào đến hàng ngũ Chuẩn Chí Tôn, ở cảnh giới đều không phải là người cao nhất nhưng ở chiến trường tuyệt đối không ai có thể xem thường y.

Đám sinh linh Ma tộc này đến lúc này đột nhiên mới phát hiện, mặc dù trong lòng bọn chúng đã đánh giá cao những tu sĩ nhân loại nhưngtrên thực tế bọn chúng vẫn xem thường đối thủ của bọn chúng.

Ở nơi này đâu phải là một đám như trưởng bối Ma tộc nói kẻ yếu dễ bắt nạt gặp phải kẻ mạnh sẽ phải quay đầu kinh sợ?

Đây rõ ràng là một đám xương cứng kinh khủng!

Muốn cắn miếng xương cứng, không phải trả một giá bằng máu căn bản là không có khả năng!

Lúc trước loại cảnh tượng giáng lâm Viêm Hoàng này đó là ‎ý nghĩ viển vông...

Ừ, cũng chỉ một ‎ ý nghĩ căn bản chính là đang nằm mơ!

Đám tu sĩ đi từ Thiên lộ ra cũng dũng mãnh vô cùng.

Bọn họ như hôm nay đều đã cùng Nhân tộc tu sĩ dung hợp cùng với nhau, nhìn rakhông thấy một điểm khác nhau nào!

Bởi vì bọn họ đều là con cháu đại Viêm hoàng!

Đều có cùng chung tổ tiên.

Bên cạnh Huyết ma ngân hà, vẻ sát khí và thần sắc hung ác tấn công khắp vũ trụ hư không cũng không ổn.

Máu tươi gần như nhuộm hồng cả khắp trời cao!

Khắp nơi đều nổi lơ lửng xác chết, có Nhân tộc, có Ma tộc, khắp nơi đều là chân cụt tay đứt, khắp nơi hư không máu đều trôi nổi, có chỗ có hình thành Huyết hà, có chỗ hình hành Huyết hồ.

Nhìn thê lương vôcùng.

-----o0o-----

Chương 1697: Tàn sát (2)

Chương 1697: Tàn sát (2)

Sở Mặc và Trân Trân vẫn đang tiếp tục chiến đấu.

Chỉ có điều lúc này đây, không phải thế lực hai bên ngang bằng nhau mà là Sở Mặc cứng rắn áp chế đánh người thanh niên Chí tôn bậc sơ cấp này!

Hình ảnh lúc này quả thực kinh hãi đến mức làm người ta khó có thể tin!

Một gã tu sĩ cảnh giới không đến Chí tôn, áp chế một vị Ma chủcảnh giới Chí tôn.

Chuyện này chỉ sợ muôn đời tới nay đều tương đối hiếm thấy.

Không thể nói là hoàn toàn không có nhưng cực ít, những sinh linh tại hiện trường không có nghe nói qua.

Trân Trân bị áp chế đến mức vô cùng phẫn nộ nhưng cho dù gào thét thế nào cũng đều không làm được chuyện gì.

Không phải nàng quá yếu mà là đối thủ của nàng quá mạnh mẽ.

Mạnh mẽ đến mức không thể nhìn thấy sự chênh lệch cảnh giới!

Ầm!

Đúng lúc này khu trung ương Huyết ma ngân hà thông quang ở giữa trực tiếp phát ra một khí tức kinh người!

Hơi thở vừa mới phát ra liền tràn ngập toàn bộ Huyết ma ngân hà, đẩy cho số sao ít đến đáng thương của Huyết ma ngân hà, đều chệch hướng quỹ đạo ban đầu, điên cuồng hướng về bốn phương tám hướng bay đi.

Đại chí tôn!

Ma chủ ma tộc xuất hiện rồi!

Sở Mặc hung hăng một quyền đánh bay Trân Trân, trong con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn cảnh tượng này sau đó hít một hơi thật sâu.

Thành bại cũng là do chưởng này rồi.

Lúc này, nhất đạo thân ảnh theo thông đạo đi ra.

Tuy rằng thân ảnh nhìn qua rất gầy yếu thậm chí so với Nhân tộc tu sĩ còn nhỏ gầy hơn nhưng khí thế trên người y lại vô cùng kinh người.

Dường như phảng phất cả vùng trời đất cũng không thể dung nạp thân hình của y.

Tiếp theo người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư... vẫn từ nơi ấy đi ra mười tám hình thể.

Mười tám vị Chí tôn Ma chủ.

Bọn họ sau khi đi ra, chỉ thản nhiên nhìn thoáng qua hướng tới bên cạnh Huyết ma ngân hà sau đó tất cả đều quay người lại vây quanh ô quang thông đạo vây thành một vòng như là đang chờ một người nào đó.

Đông!

Đông!

Đông!

Giống như có một người đi trên mặt bản gỗ phát ra âm thanh.

Âm thanh này lại truyền đến khắp vũ trụ hư không!

Người nào có thể có uy lực đến vậy?

Người chưa đến âm thanh đã đến.

Hơn nữa âm thanh này còn truyền khắp toàn bộ vũ trụ hư không?

Lại một lần nữa người một chưởng đánh Trân Trân đến hộc máu là Sở Mặc sắc mặt lập tức thay đổi, hắn đã biết người sắp xuất hiện này là ai rồi!

Đại Ma vương!

Cảnh giới Chuẩn Thánh Đại Ma vương!

Cũng chỉ có loại này tồn tại, mới có thể có được uy thế như vậy.

Điều này đã vượt qua ngoài dự liệu của Sở Mặc.

Đại Ma vương không ngờ sẽ xuất hiện sớm như vậy.

Quả nhiên là người tính không bằng trời tính.

Hắn ở Huyết ma ngân hà lưu lại trận pháp nhiều nhất cũng chỉ trấn áp cảnh giới của Ma chủ, nhưng muốn trấn áp Chuẩn Thánh cảnh giới Đại Ma Vương ngay cả hắncũng không có lòng tin.

Trên chiến trường Lưu Vân, Lưu Phong và Lưu Truyền Sơn và người phụ nhân Băng Diễm diêm dúa tươi đẹp bên cạnh Lưu Truyền Sơn, sắc mặt của bọn họ lập tức liền thay đổi.

Một mảnh tro tàn!

Đại Ma vương đích thân tới, toàn bộ Viêm Hoàng lớn vực, ai có thể ngăn cản hắn?

Đây không phải Chí Tôn, đây là Chuẩn Thánh!

Năm đó, một kỉ nguyên trước, toàn bộ đại Viêm Hoàng lợi hại nhấtlà vị trưởng lão kia, chính là cảnh giới đấy.

Nhưng hôm nay lão nhân đó đã không còn nữa.

Chỉ còn lại những người này, ai có thể ngăn cản hắn?

Ai có bản lãnh này?

Vương thiên giới sao?

Rất nhiều người trong mắt, đều lộ ra một vẻ tuyệt vọng.

Đối lập, bên Ma tộc mặc dù bị giết vô cùng thảm nhưng tất cả Ma tộc trong mắt đều lộ vẻ hưng phấn.

Những quân đoànsinh linh Ma tộc trong chớp mắt bộc phá ra sức chiến đấu mạnh mẽ hơn!

Trân Trân tuy rằng thân chịu trọng thương, nhưng ở cười hô hố:

- Nhân loại.... không thể không thừa nhận ngươi là một thiên tài, một tuyệt thế thiên tài, ta rất khâm phục ngươi.

Tuy nhiên tất cả điều này sẽ nhanh chóng thành như mây khói thoáng qua!

Ngươi không còn có cơ hội rồi!

Ngươi không còn có bất kì một cơ hội nào rồi!

Hahaha Nhìn thấy chưa?

Mười tám Ma chủ, bọn họ đều là Đại Ma vương tâm phúc?

Bất cứ một vị Ma chủ đều công lực cái thế, ngươi có thể đánh bại ta thậm chí giết ta nhưng không phải là đối thủ một trong số bọn họ!

Ngươi rất nhanh sẽ phải chết thôi.

Trong con ngươi Trân Trân lóe ra ánh hào quang vô cùng hưng phấn, sắc mặt nàng ửng hồng nhìn Sở Mặc:

- Nhân loại hùng mạnh, nếu như ngươi gia nhập Ma tộc ta thậm chí có thể vì ngươi cầu tình...

- Tỉnh lại đi.

Sở Mặc không hề do dự giơ tay chém đầu Trân Trân giống như năm đó hắn giết Tần Thương, không có chút do dự nào!

Cũng không hề nương tay!

Trân Trân trước khi chết phát ra mãnh liệt sự không cam chịu, oán niệm này thậm chí kinh động đến mười tám vị Chí Tôn Ma Chủ nơi Huyết ma ngân hà xa xôi.

Hình ảnh trong kính tượng khiến những Chí Tôn Ma Chủ trên mặt đều động dung.

Bọn họ đều không nghĩ tới, Nhân Tộc bên này, thậm chí có người có thể giết Chí Tôn!

Trong đó có một tên Ma Chủ hướng tới Sở Mặc trực tiếp ra tay.

Y muốn can thiệp việc Sở Mặc đánh chết Trân Trân!

Người Ma Chủ này cảnh giới vô cùng cao thâm, mặc dù cách xa vô tận hư không nhưng y vẫn giống như ngay trước mắt, một tay rất nhanh áp đến đỉnh đầu Sở Mặc.

Vù!

Một mũi tên ngay trong nháy mắt Sở Mặc chém xuống Trân Trân cũng đã bắn ra.

Tại thời khắc này trực tiếp đính ngay trên đầu của Trân Trân.

Trong hư không, truyền đến một đạo thanh:

- Nổ!

Ầm!

Đầu của Trân Trân trực tiếp nổ tung!

Nguyên Thần của nàng trực tiếp trốn ra, bị thương nặng!

Một mũi tên bắn Chí Tôn!

Tư Đồ Đồ!

Năm đó Tư Đồ Đồ, vẫn rất hung hãn, thậm chí thiếu chút nữa bắn chết Sở Mặc!

Trải qua nhiều năm, Tư Đồ Đồ vẫn luôn đang được Linh Vũ Vi dạy dỗ, xem như ở cái thế giới này là nhất đệ tử thân truyền duy nhất của Linh Vũ Vi.

Thực lực chân chính của nàng, gần như không ai nhìn thấy qua, ngay cả Sở Mặc, cũng không biết hiện giờ Tư Đồ Đồ rốt cuộc có lực chiến đấu như thế nào.

Hôm nay nàng cuối cùng cũng thể hiện ra thực lực của chính mình, cầm trong tay Chí tôn cung lấy cảnh giới Chuẩn Chí Tôn bắn chết Chí Tôn!

Trân Trân bị thương nặng, nguyên thần gần như điên cuồng nhưng vốn dĩ cái tay hướng tới trấn áp Sở Mặc, một tóm đi, tay còn lại nhanh chóng rút đi!

Bởi vì mũi tên thứ hai của Tư Đồ Đồ đã bắn tới rồi.

Chí tôn cung đó tuyệt đối có thể là hung khí có thể giết Chí tônSở Mặc giơ tay cho ngay một đao, chẻ một đao, ở cái tay kia trên tay vẫn lưu lại một vết thương sâu, có Chí tôn máu rơi nhưng cái tay kia vẫn rút rui.

Tuy rằng không quá thong dong nhưng vẫn mang theo nguyên thần của Trân Trân chạy thoát.

-----o0o-----

Chương 1698: Đại Ma vương giáng lâm (1)

Chương 1698: Đại Ma vương giáng lâm (1)

Tư Đồ Đồ ngồi trên lưng thỏ vàng vẻ mặt tiếc nuối nhưng trong lúc này đây nàng bèn buông xuống tôn cung, chỉ hướng những Ma tộc thiên kiêu còn lại.

Con ngươi Sở Mặc trong trẻo nhìn về hướng Huyết ma ngân hà không chút do dự trực tiếp bày pháp trận.

Ầm!

Trong nháy mắt Huyết ma ngân hà bị bao phủ bởi anh hào quang rực rỡ.

Có Chí Tôn gào thét từ nơi ấy truyền ra

- Đây mới là một trò chơi ta muốn mời các người xem!

Âm thanh Sở Mặc u lãnh, xoay người, trong nháy mắt hướng tới đám Ma tộc thiên kiêu xông tới giết

- Muốn diệt nhà của ta, giết người thân của ta?

Ta sẽ giết các ngươi trước!

Trong Huyết Ma ngân hà, tiếng hét giận dữ rung trời, đó là tiếng mười tám Ma Chủ gào thét, bọn họ bị pháp trận chọc giận hoàn toàn!

Bởi vì pháp trận này bọn họ chẳng những không có phát hiện mà hơn nữa không ngờ đến vẫn xóa nhòa sức sống bọn họ!

Mấu chốt chính là họ nghe thấy câu nói của Sở Mặc!

Quá kiêu ngạo rồi!

Quá làm càn!

Đại Ma vương đều phải giáng lâm đến này thế gian, ngươi dám giết chết hi vọng lương lai của chúng ta sao?

Những Ma tộc thiên kiêu tất cả đều là hạt giống, trong tương lai có hi vọng trở thành Chí Tôn!

Như hiện giờ, bọn họ lại gặp phải nguy cơ chưa từng có, ngay trước mặt đám Ma chủ bọn y?

Ngay dưới mí mắt của tại Đại Ma Vương?

Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra!

Mười tám vị Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn gần như đồng thời rat ay hướng tới pháp trận, Bọn họ muốn trước khi Đại Ma Vương xuất hiệnphải phá vỡ hoàn toàn pháp trận này!

Nhưng bọn họ đều có chút chắc chắn thái quá rồi.

Thật sự bọn họ mạnh vô cùng, cảnh giới của bọn họ có thể đè ép toàn bội đại vực Viêm Hoàng.

Nhưng Sở Mặc bày ra chỗ pháp trận này cũng là phản kích càng mạnh mẽ thì pháp trận càng mạnh.

Bởi vì pháp trận cần hấp thu năng lượng, nguồn năng lượng phát ra chính là bọn họ!

Ầm!

Sở Mặc một chưởng đánh tan đầu một gã Ma Tộc thiên kiêu, cũng đánh chết nguyên thần của y.

Sau đó tay kia thì trực tiếp chộp vào lưngcủa tên Ma tộc thiên kiêu khác, tách rời cột sống cứng rắn của y ra.

Gã Ma tộc thiên kiêu rú thảm lên hiện ra bản thể không ngờ đến là một người vượn to lớn.

Cột sống bị kéo ra trực tiếp mất đi khả năng hoạt động, kêu thảm, gào thét, bị một đám tu sĩ bên đại Viêm Hoàng xét nát rồi!

Giết!

- Vương đã có thể làm đến trình độ này, không có chút tiếc nuối!

- Chúng ta đã tận lực rồi, không thẹn với thân nhân, không thẹnvới bằng hữu, không thẹn với cả thế giới này!

- Giết một đủ vốn, giết hai có thể lời được một!

- Tuy nhiên nếu chết, có thể nhìn thấy Vương cho chúng ta xem trận này, thật đáng giá!

- Ha ha ha ha ha, sảng khoái, sinh thời lại có thể thấy một đám Chí Tôn bị pháp trận vây bên trong, quá sung sướng rồi!

- Bất kể kết cục như thế nào ta đều cảm thấy cuộc đời này không uổng công sống rồi!

- Giết đi, không có gì đáng để nói, giết sạch đám Ma tộc.

Tất cả tu sĩ loài người, toàn bộ nhiệt huyết đốt cháy triệt để, một số Nhân tộc tu sĩ thương nặng sắp chết, thậm chí kéo theo sinh linh Ma tộc tự nổ!

Đến thời khắc này, bọn họ đều rõ ràng rồi, đằng sau mỗi một ngày hòa bình thực ra đều dính máu tưới.

Trong quá khứ, họ đều hút vô số máu tươi của tổ tiên.

Qua thời bình lâu rồi, vì hòa bình trong tương lai bọn họ cũng phải vẩy ra nhiệt huyết của mình!

Đáng không?

Đáng!

Rất đáng giá!

Dù cho ở tương lai một ngày nào đó, hậu thế đại Viêm Hoàng đều quên đi đoạn lịch sử này thì cũng không sao cả.

Vì toàn bộ tương lai Nhân tộc đời sau bọn họ cũng cam nguyện hi sinh!

Sở Mặc điên cuồng đánh chết Ma tộc thiên kiêu, chưởng tấn công của hắn quá độc ác.

Trân Trân bị thua, Huyết ma ngân hà bị pháp trận phong tỏa...giốngnhư gốc rạ cuối cùng đè sập bọn Ma tộc thiên kiêu.

Bọn họ mắt thấy viện binh hùng mạnh tới rồi, lại không thể nào nhờ cậy được, không ai có thể lý giải được cảm giác tuyệt vọng này lớn đến đâu.

Chỉ có đám Ma tộc thiên kiêu tự mình mới có thể hiểu rõ cảm giác này.

Một gã Ma tộc thiên kiêu có ‎ý đồ lao tới trước mặt Sở Mặc tự nổ nhưng lại bị đao Thí Thiên của Sở Mặc chém thành hai khúc.

Nguyên thần vừa mới thoát ra đã bị mũi tên củaTừ Đồ Đồ đính vào nơi nào đó.

Hồn phi phách tán!

Một thân đạo hạnh của y hóa thành tinh khí vô thần thiên địa, tiêutan vào giữa vùng hư không.

Thiên ‎ý Ngã ý, tâm pháp của Sở Mặc đang điên cuồng quay quoanh toàn thân cao thấp.

Vô số tòa đạo đài đang điên cuồng hấp thu nguồn tinh khí dường như vô cùng vô tận trong hư không.

Sức lực của hắn chằng những không suy kiệt ngược lại ngày càng lớn mạnh!

Đây là chỗ có ích mà chiến tranh tàn khốc đem lại, chỉ cần tâm pháp đủ mạnh mẽ, như vậy.... bạn sẽ vĩnh viễn không kiệt lực!

Bởi vì trên chiến trường này có vô vàn tinh khí chờ ngươi đến lấy!

Đôi mắt của Sở Mặc cũng đã đánh giết đến mức đỏ thẫm.

Sát khí trên người hắn trực tiếp lao vào cả vùng hư không.

Thí thiên trong tay cũng bị máu tươi nhuộm đỏ, thành một màu máu yêu dị.

Thương Khung Thần Giám trên người hắn, sáu viên huyết nguyệt bùng nổ rực rỡ phát ánh hào quang chói lọi.

Huyết nguyệt như ý đang lóng lánh, quy tắc lực lượng hùng mạnh phát nổ, che chở cho Sở Mặc.

Huyết nguyệt tránh họa lóng lánh không ngừng nhắc Sở Mặc các loại hiểm nguy.

Hai viên huyết ngọc Quang Minh, Phổ Chiếu bộc phát ra hào quang vô cùng đẹp mắt, ngay cả người Sở Mặc được bao trùm ánh hào quang ở giữa.

Thêm vào đạo gia trận tự quyết Cửu Tự Chân Ngôn, Sở Mặc gần như đem khí tức bản thân giấu đi đến mức có thể.

Không ai có thể khóa chặt lại hắn!

Huyết nguyệt Nhập Địa bùng nổ ánh hào quang hình thành một bộ chiến giáp vô cùng chắc chắn thêm vào đó đeo trên người Sở Mặc, chiến giáp mang năng lực phòng ngự khó có thể tưởng tượng.

Hỗn độn huyết nguyệt cùng bùng nổ, nó hô ứng với Hỗn độ Hồng Lô, Hồng Lô bị Sở Mặc treo lên đỉnh đầu, rũ xuống hàng tỉ khí hỗn độn.

Hỗn độn huyết nguyệt bộc phát ra hỗn độn khí cùng xuống đất hình thành chiến giáp đan vào cùng chỗ làm chiến giáp chắc chắn đến mức cực điểm.

Cả người Sở Mặc liền như một pho tượng chiến tướng đích thực, những chỗ mà hắn đi qua rất nhanh bèn hình thành một khoảng chân không.

Ngay cả Ma tộc thiên chiếu mạnh hơn nữa căn bản cũng không đỡ nổi một chưởng của Sở Mặc.

Chiến lực của hắn hiện giờ đã vượt qua cấp Chí Tôn sơ cấp có thểphát ra.

Gần như tất cả Ma tộc thiên kiêu còn có quân đoàn Ma tộc đều bị vẻ kinh khủng của Sở Mặc dọa cho ngây người.

Bọn chúng mặc dù vẫn liều chết phản kháng nhưng dù bản thân chúng hiểu rõ cũng không có một chút‎ nghĩa nào cả!

-----o0o-----

Chương 1699: Đại Ma vương giáng lâm (2)

Chương 1699: Đại Ma vương giáng lâm (2)

Huyết ma trong ngân hà vẫn tiếp tục gào thét và gầm lên giận dữ, đám Chí tôn Ma Chủ hùng mạnh kia không những không thể phá vỡ pháp trận ngược lại còn bị pháp trận hút đi sức sống.

Tình hình bên ngoài, bọn họ thậm chí không cần nhìn cũng đoánđược, vài trăm Ma tộc trẻ tuổi thiên kiêu nhất định là lành ít dữ nhiều!

Tuy rằng thiên kiêu như vậy, Ma tộc còn có một chút, nhưng một chút này hoặc là quan hệ với chúng không lớn.... hoặc có hơi thua kém một đường.

Như hôm nay, huyết ma ngân hà bị Sở mặc tàn sát đám Ma tộc thiên kiêu mới là đám cao cấp nhất!

Đây chính là một đám Chuẩn Chí Tôn cảnh giới Ma a!

Ai có thể nghĩ đến, nhân tộc bên này không ngờ ra yêu nghiệt như vậy, hầu như so với bọn y, hắn mới chính là ma!

Tốc độ giết của Sở Mặc rất nhanh thậm chí làm Nhân tộc tu sĩ cảm thấy khiếp sợ.

Ma Quân, Hồng Nguyệt, La Quật, Tử Yên một nhóm người tất cả đều ‎ ý thức được một nguy hiểm rất lớn, toàn bộ đồng thời đưa ra chọn lựa, họ chọn lựa ở bên cạnh Sở Mặc.

Sở Mặc đánh ai bọn họ liền đánh người ấy!

Vốn dĩ một Sở Mặc cũng đủ đáng sợ rồi, không ai có thể ngăn cản hắn.

Bây giờ lại thêm nhiều người mạnh mẽ kinh khủng, kết quả chỉ có thể là càng thêm đáng sợ.

Đám người kia đi đến đâu gần như không có một ngọn cỏ sống sót!

Mấy trăm Ma tộc thiên kiêu vốn dĩ chết một phần tại chiến trận, còn dư lại không nhiều nữa, như hiện giờ bị Sở Mặc giết như thế này càng ngã xuống.

Tốc độ điêu linh làm tất cả Ma chủ điên cuồng.

Đến cuối cùng Ma tộc thiên kiêu bên này bị Sở mặc giết còn lại hai ba mươi người, tính cả còn dư lại của quân đoàn ba nghìn vạn Ma tộc rúc vào một chỗ.

Hơn ba nghìn vạn quân chiến sĩ quân đoàn Ma tộc vây quanh ở giữa hai ba mươi người Ma tộc thiên kiêu còn lại.

Bọn chúng có thể chết cũngphải bảo vệ tương lai cho Ma tộc.

Đáng tiếc sự trung thành của cúng lúc này, loại bảo vệ này, đối với sự thực mà nói, căn bản không có ý nghĩa gì.

Dưới đám người Sở Mặc điên cuồng chém giết, mỗi một khắc tử vong sinh linh ma tộc đều tính theo cả ngàn người.

Đây là sự chênh lệch giữa đỉnh cao Chuẩn Chí tôn và Đế chủ, không sợ loại sinh linh Ma tộc da dày thịt béo, giống như căn bản không thể cản nổi đám người Sở Mặc tấn công mạnh mẽ.

Khi sinh linh đoàn quân Ma tộc còn lại vài trăm vạn, hai ba mươi Matộc thiên kiêu cũng chỉ còn lại không đến hai người, đột nhiên, một tiếng gầm lên, truyền dến khắp toàn bộ vũ trụ hư không:

- To gan!

Chỉ có hai chữ này, toàn bộ pháp trận trong Huyết mạch ngân hà bị phá vỡ!

Tại thời khắc này, hào quang rực rõ Huyết ma ngân hà trực tiếp chuyển thành Càn Khôn sáng sủa.

Mười tám vị cảnh giới Chí Tôn Ma Chủ, một đám chật vật vô cùng, trên người của bọn họ tất cả đều thương không hề nhẹ.

CÓ thể nóinhững vết thương này hầu như đều do bọn chúng tạo thành.

Sau đó một bóng dáng người từ ô quang thông đạo đi ra.

Thân hình của y rất cao lớn, toàn thân trên dưới đều là một hào quang màu đen bao phủ, căn bản nhìn không rõ tướng mạo y.

Nhưng ở Nhân tộc tu sĩ bên này, Băng Diễm bên cạnh Lưu Truyền Sơn nhìn đến thân ảnh kia thông qua hình ảnh kính tượng, sau đó thân mình lập tức mềm nhũn thiếu chút nữa ngã gục, được Lưu Truyền Sơn nắm chặt sau đó ở hai bên tai nàng nói khẽ:

- Không có chuyện gì đâu, không có chuyện gì đâu...Ngoài miệng nói như vậy, nhưng núi sắc mặt Lưu Truyền Sơn trắng bệch vô cùng.

Đại Ma vương giáng lâm!

Hơn nữa, quân đoàn Ma tộc chủ lực vẫn còn chưa xuất hiện, cũng đã đến rồi?

Điều này vượt ra ngoài tất cả dự liệu của mọi người.

Dự tính cùng ma tộc tiếp tiếp hai tiếp ba quan bất lợi, đám Ma tộc cao cấp nhất tồn tại đều ngồi không yên!

Bọn họ đuổi không kịp đợi thông đạo liên thông hai thế giới, làm chúng nhanh chóng ổn định sau đó chạy tới muốn biết ởđây xảy ra chuyện gì?

Lúc này mới có càng nhiều quân đoàn chủ lực Ma đạo theo ô quang thông đạo đại đội đại đội xuất hiện.

Đại Ma vương vẻ vẹn chỉ dùng hai chữ liền phá được hết pháp trận của Sở Mặc.

Sư chênh lệch của chuẩn Thánh cùng Chí tôn làm người ta tuyệt vọng.

Đại Ma vương hướng tới đám người Sở Mặc nhìn thoáng qua, ánhmắt rơi tới trên người Sở Mặc, gần như là trong phúc thốc y hiểu rõ tất cả hậu quả.

Đây là sức mạnh Chuẩn Thánh!

Đại Ma Vương hừ lạnh một tiếng:

- Con cháu của Sở thị nhất mạch, không tệ, chết đi!

Chuẩn thánh cảnh giới nói là làm ngay, kinh khủng đến mức tận cùng.

Trực tiếp nguyền rủa, bao phủ Sở Mặc.

Thân thể tổ cảnh Sở Mặc lập tức trong phút chốc có xu thế tan rã, căn bản không thể ngăn lại được!

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y thét một tiếng nhào đầu về phía trước

Sở Mặc trong tay Thí Thiên đang đua tiếng, Hỗn Độn Hồng Lô phát ra tiếng nổ như chuông đồng, Thương Khung Thần Giám bộc phát ra rực rỡ hào quang.

Bọn chúng không cam lòng, muốn dùng lực lượng của chính mình bảo vệ chủ nhân!

Nhưng cuối cùng là pháp khí!

Cấp bậc của bọn chúng dù có cao đếnđâu cũng cần phải có chủ nhân đến khu động.

Đối mặt với lực nguyền rủa của Chuẩn Thánh, bọn chúng không có sức lực ngăn trở.

Lúc này, một cái bàn tay trắng nõn, vô cùng đột ngột xuất hiện trước mặt Sở Mặc, ngay lúc lực nguyền rủa muốn nuốt Sở Mặc, chạm vào một cái, cái tay kia nổ tung nhưng lực nguyền rủa cũng lập tức mất rồi.

Huyết ma trong ngân hà trên người Đại Ma Vương khí thế ngút trời, giận dữ quát lên một tiếng:

- Ta muốn giết ngươi, ai có thể ngăn cản?

Lúc này đây, y tự mình ra tay!

Chỉ ra, quấy Càn Khôn.

Chỉ ra, đảo điên âm dương.

Chỉ ra, đọng lại thời gian.

Tổng cộng, y vươn ra ba ngón tay.

Khắp không gian vũ trụ trong thời khắc này triệt để bị giam cầm!

Đây là do sự tồn tại của cảnh giới Chuẩn Thánh trực tiếp ra tay, không phải pháp tướng cũng không phải phân thân, càng không phải là phân thân.

Là bản tôn.

Đại Ma Vương vươn ba ngón tay ra, giống như ba ngọn núi lớn ép về phía Sở Mặc.

Loại lực lượng của đại năng này che phủ hết cả quy luật.

Toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực đều rung lên sau một kích này của Đại Ma Vương.

Bóng dáng của tia sáng màu đen đó bao phủ xuống, dừng ở nơi đó dường như là trung tâm của cả vũ trụ!

Phía sau tia sáng không ai có thể thấy được trên gương mặt lạnh như băng, đôi mắt của Đại Ma Vương đều là màu đen thuần túy!

Trong lúc này dường như không có gì cả!

Tối đen như mực, vô biên vô hạn, không đáy, dường như là một cái động tối đen trong vũ trụ có thể cắn nuốt vạn vật trong trời đất.

Lúc này, tâm trạng của Đại Ma Vương muôn đời không hề giaođộng không ngờ lại hơi căng thẳng.

Bởi vì chỉ cần giết thanh niên này, là gã có thể nhìn thấy hy vọng được thành Thánh!

-----o0o-----

Chương 1700: Ba ngón tay của Chuẩn Thánh (1)

Chương 1700: Ba ngón tay của Chuẩn Thánh (1)

Bên kia đã đồng ý với gã: Sở Mặc chết sẽ cho gã cơ hội được thành Đạo.

Đại Ma Vương không chút hoài nghi nào đối với người đã hứa hẹn với mình.

Bởi vì đối phương là Hoàng tộc của La Thiên Tiên Vực!

Người đứng sau lưng người đó là Vương giả của La Thiên Tiên Vực!

Lời hứa hẹn đó có giá trị hơn bất kỳ thứ gì!

Viêm Hoàng Đại Vực có lẽ là một vùng đất bảo bối trong suy nghĩ của vô số sinh linh Ma tộc, nhưng trong mắt của Đại Ma Vương thật sựlà hơi chướng mắt!

Nếu không phải vì thanh niên này, bản tôn của gã tuyệt đối không cần tới đây.

Bây giờ, người thanh niên đó ngay lập tức sẽ chết, toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực không ai có thể cứu hắn!

Đại Ma Vương nhìn mấy món pháp khí đang bao quanh Sở Mặc trong hư không, sâu trong tròng mắt của gã xuất hiện vẻ tham lam.

Năm đó hai món Hắc Ám Thánh Khí đều được gã coi như chí bảo (Vật quý báu).

Bây giờ mấy món trên người Sở Mặc không phải Thánh Khí có thể so sánh được.

Bên kia cũng hứa rằng sau khi giết chết Sở Mặc, cho dù lấy được cái gì trên người Sở Mặc cũng đều thuộc về Băng Phong gã!

Đúng vậy, gã tên là Băng Phong!

Đại Ma Vương Băng Phong!

Sở Mặc cảm giác cơ thể của mình dường như bị một ngọn núi cực nặng đè lên, ngay cả có cơ thể tổ cảnh cũng làm hắn khó có thể nâng được người lên.

Phụt!

Một ngụm máu tươi lớn phun ra từ miệng hắn.

Cố tình, áp lực này chỉ nhằm vào mình hắn!

Mọi người trừ hắn ra, toàn bộ đều không có chút cảm giác nào.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y giống như phát điên mà muốn xông lên nhưng không hề có chút ý nghĩa nào.

Mặc cho các nàng cố gắng như thế nào thì cơ bản cũng không có cách gì để đột phá, tới được bên cạnh Sở Mặc.

Chỗ mà Sở Mặc đang đứng đã tạo thành một khoảng không tuyệt đốithực sự.

La Quật, Hồng Nguyệt, Tử Yên Đế Chủ và những người khác cũng bó tay, không có cách nào khác.

Ma Quân đang gào thét, gầm thét muốn tới cứu đồ đệ của mình.

Cảnh giới của ông ấy đã gần tiếp cận thành Đạo rồi nhưng chung quy vẫn chưa thành Đạo.

Đối mặt với sự tồn tại tới cấp độ như Đại Ma Vương, ngay cả thành Đạo rồi cũng uổng công.

Nhưng ông ấy thật sự không cam lòng, không muốn nhìn thấy Sở Mặc cứ như vậy ngã xuống ở đây.

Lúc này, có một bóng dáng nhanh hơn vô số lần so với tia sáng, trong nháy mắt đã xuất hiện cách Sở Mặc không xa, sau đó phát động công kích khủng bố về phía cánh tay của Đại Ma Vương.

Ầm ầm!

Ba ngón tay của Đại Ma Vương vậy mà bị chấn động.

Nhưng, cũng chỉ là bị chấn động, vẫn không thay đổi được phương hướng của ba ngón tay đó.

Chúng vẫn tiếp tục ép về phía Sở Mặc.

- Cha!

Sở Thanh đang đứng cùng Thủy Y Y chợt kêu lên một tiếng.

Người tới không ngờ là Nhị gia của Sở thị nhất mạch - Sở Thiên Hùng đã vô số năm chưa hề lộ diện.

Tia sáng trong con ngươi của Sở Thiên Hùng vô cùng lạnh lẽo nhìn Đại Ma vương, lạnh giọng nói:

- Băng Phong...

Ngươi thực sự nghĩ rằng, thế gian này không ai áp chế được ngươi sao?

Bây giờ thu tay lại, còn kịp!

Ba ngón tay của Đại Ma Vương vẫn chậm rãi ép về phía Sở Mặc.

Lúc này, cơ thể tổ cảnh của Sở Mặc cũng đã hơi không thể chịu đựng được loại áp lực này, thân thể bắt đầu run lên kẽo kẹt, một vài cái xương đã vỡ vụn.

Nhưng cổ họng hắn vẫn không thốt lên tiếng nào, chỉ lạnh lùng nhìn Đại Ma Vương.

Đại Ma Vương nhìn thoáng qua Sở Thiên Hùng, ha hả cười:

- Không hổ là hậu nhân của Sở thị nhất mạch, đều có bản lĩnh nghịch thiên thành Đạo, không ngờ đã vọt tới cảnh giới Chí Tôn bậc cao.

Nhưng ngươi vẫn không phải là đối thủ của ta.

Hơn nữa, ngươi dám có liên hệ với hắn sao?

Chẳng lẽ ngươi không sợ...

Tới cảnh giới như Đại Ma Vương rồi mà nói như vậy, rất nhiều năm đều chưa nói câu nào.

Nhưng cũng phải xem là đối mặt với người nào.

Đối mặt với Nhị gia của Sở thị nhất mạch, tâm tình của gã cũng rất phức tạp, nhiều lời, nói thêm một câu.

Nhưng nói nhiều dễ lỡ lời, đạo lý đó mãi mãi không thay đổi.

Tia sáng lạnh lùng lóe lên trong con ngươi của Sở Thiên Hùng, lạnh lùng hỏi:

- Làm sao ngươi biết chuyện này?

Nói xong, cơ bản không cần Đại Ma vương trả lời, Sở Thiên Hùng liền lạnh giọng nói:

- Ta hiểu, đã hiểu, lúc này các người tấn công là đánh về phía cháu họ ta.

Ngươi đã là Chuẩn Thánh, trên đời này, người có thể đả động đến ngươi e cũng chỉ có người ở chỗ kia mà thôi.

Bọn họ nhất định là hứa hẹn gì với ngươi rồi?

Thành Thánh sao?

Băng Phong, ngươi không thấy mất mặt sao?

Cơ hội để mình được thành Thánh không ngờ phải cần thông qua việc tru sát một vãn bối hậu sinh mới được?

Cho dù ngươi có thể thành Thánh, vậy thì có thể thế nào chứ?

Trong con ngươi của Đại Ma Vương lóe lên tia sáng hắc ám, vẻ mặt lạnh lùng đáp trả:

- Thì làm sao?

Ba ngón tay của gã vẫn ép xuống như cũ.

Sở Thiên Hùng lại ra tay đánh vào cánh tay của Đại Ma Vương.

- Hừ!

Đại Ma Vương hừ lạnh một tiếng, ba ngón tay kia vẫn bất động, sau đó dùng ngón cái cùng ngón út nhẹ nhàng bắn ra... một tia sáng, trong nháy mắt đánh về phía Sở Thiên Hùng.

Một kích này làm nổ nát một mảng hư không lớn, thân thể của Sở Thiên Hùng cũng bị đánh bay thẳng ra ngoài.

- Nhị thúc...

Sở Mặc phun một ngụm lớn máu tươi, trừng mắt muốn nứt.

- Cha!

Sở Thanh cũng thét lên một tiếng kinh hãi.

Lúc này, trong thân thể của Sở Mặc không ngừng vang lên những tiếng giòn vang liên tiếp.

Ba ngón tay của Đại Ma Vương đã cách cơ thể hắn càng ngày càng gần!

Trong hư không xuất hiện một bóng dáng mơ hồ, nhìn qua giống như một cô gái.

Nàng ta ra tay công kích về phía ba ngón tay của ĐạiMa Vương.

Ầm!

Một luồng dao động của đại năng vô cùng kinh khủng trong nháy mắt đã bạo phát.

Ba ngón tay của Đại Ma Vương đang ép về phía Sở Mặc không ngờ lại mạnh mẽ run lên, sau đó có máu tươi nhỏ xuống.

Đại Ma Vương vẫn đang đứng trong Tinh hà Huyết Ma gầm lên giận dữ.

Cơ thể của ông ta ngay sau đó vậy mà lại xuất hiện trước mặt nàngkia, ra tay công kích.

Bóng dáng của nàng kia vung thẳng tay lên, ngay tại chỗ phá hỏng phương trời này, tạo thành một thế giới nhỏ độc lập.

Sau đó ở trong thế giới nhỏ đó quần đấu với Đại ma Vương tại chỗ.

Trong nháy mắt mất đi áp lực, Sở Mặc với sắc mặt tái nhợt bắt đầu vận hành tâm pháp khôi phục thương thế trên người.

Hắn không ngừng vận tự quyết Cửu Tự Chân Ngôn, cơ thể tổ cảnh mạnh mẽ, hơn nữa tự quyết hùng mạnh khiến tốc độ khôi phục của Sở Mặc không gì sánh kịp.

Hắn thậm chí không liếc nhìn chiến trường bị cô lập một cái mà phátthẳng công kích với những sinh linh Ma tộc và những thiên kiêu còn sống của Ma tộc vẫn còn ở đây.
 
Thí Thiên Đao Full
LXIX ( Chương 1701-1725 )


Chương 1701: Ba ngón tay của Chuẩn Thánh (2)

Ngay trước mặt Đại Ma Vương!

Vẫn tiếp tục đánh chết Ma tộc!

Dũng khí này, ngay cả vô số tu sĩ của Nhân tộc đều bị những hành động của Sở Mặc dọa sợ.

Nhưng tiếp theo, tất cả tu sĩ Nhân tộc gần như đều điên cuồng!

- Tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, không phải chỉ là chết thôi sao?

Đã chết rồi thì còn cần gì nữa!

- Vương còn không sợ, chúng ta sợ cái gì?

- Giết!

Tiếp sau Sở Mặc, những sinh linh Ma tộc và những thiên kiêu còn sống của Ma tộc trong thời gian không đến một nén nhang đã bị tu sĩ Nhân tộc mạnh mẽ tiêu diệt!

Cả người Sở Mặc nhuốm máu nhưng gần như đều là máu của sinhlinh Ma tộc.

Những người khác cũng gần giống vậy: mấy người Ma Quân, Hồng Nguyệt, Tử Yên Đế Chủ, La Quật cũng đều cả người đẫm máu!

Trong nháy mắt vừa rồi bọn họ đều bị Đại Ma Vương áp chế tới nông nỗi không còn đường lù, ngay cả động cũng không động được chút nào.

Mắt thấy Đại Ma Vương bị người con gái kia chặn lại, Sở Mặc lại không chút do dự mà ra tay, bọn họ sao phải do dự chứ?

Cục diện đã bày trước mặt, hoặc là thắng hoặc là thua.

Thua chính là chết.

Thắng thì tất cả đều vui vẻ, thua thì hồn bay phách lạc.

Mọi người đều không quan tâm đến gì nữa.

Ngay cả Sở Thiên Hùng cũng ra tay!

Không chút do dự!

Đại Ma Vương đã ra tay trấn áp Sở Mặc thì ông ta vì sao không được trấn áp thiên kiêu của Ma tộc?

Cuộc chiến có thể chấm dứt nhanh như vậy, nguyên nhân có liên quan trực tiếp với việc Sở Thiên Hùng ra tay.

Mấy trăm thiên kiêu của Ma tộc, hàng tỉ chiến sĩ trong quân đoàn Ma tộc, đến lúc này... toàn bộ đã bị tiêu diệt gần như không còn.

Đại Ma Vương bị chặn lại trong thế giới nhỏ tức sùi bọt mép.

Gãkhông thể tưởng được lá gan của đám người kia lại lớn đến mức này.

Gã muốn ra tay quét sạch đám tu sĩ Nhân loại đó nhưng nàng kia quá mức kinh khủng, không ngờ lại là một tu sĩ cảnh giới Chuẩn Thánh!

Gã ta nếu còn dám có hành động phân tâm nào nữa thì có thể sẽ phải chịu thua thiệt!

Cả người Đại Ma Vương cũng không ổn lắm.

Gã không thể tin được bây giờ Viêm Hoàng Đại Vực vẫn còn có cao thủ loại này tồn tại.

Trong Tinh hà Huyết Ma có 18 Chí Tôn tồn tại, còn có quân đoàn chủ lực thật sự của Ma tộc gần như đều bị giận đến điên lên!

Đám ngườikia dám ngay trước mặt bọn họ mà tiêu diệt đồng tộc của họ!

18 tên Ma Chủ Chí Tôn đều gầm thét, dẫn theo quân đoàn chủ lực Ma tộc xung phong tới mảnh đất của Tinh hà Huyết Ma để liều chết.

Bọn họ muốn nợ máu phải trả bằng máu!

Muốn giết sạch đám người kia!

Sở Thiên Hùng đứng ở phía trước nhất, chắn Sở Mặc ở phía sau.

Ông ấy trầm giọng nói:

- Mặc nhi, đợi đến lúc thật sự không thể nghịch chuyển được nữa, thúc thúc yểm hộ cho con chạy trốn!

- Nhị thúc!

Trong lòng Sở Mặc, sự cảm động dâng trào mãnh liệt, trầm giọng nói:

- Người có liên hệ với con...

Sở Thiên Hùng bi thương cười:

- Con còn chưa nhìn ra sao?

Đại Ma Vương tới muốn giết con!

Đám cẩu tặc của La Thiên Tiên Vực kia cơ bản là không hết lòng tuân thủ lời hứa.

Bọn chúng sớm đã biết sự tồn tại của con, bọn họ một lòng muốn diệt trừ con.

Phong ấn trên người ta cũng là do bọn chúng lưu lại.

Lúcnày rồi, nếu ta còn không dám liên hệ với con thì còn là con người hay sao?

- Nhị thúc, là con không tốt!

Tiếng nói của Sở Mặc giảm thấp.

Sở Thiên Hùng cười ha hả, lớn tiếng nói:

- Binh sĩ của Sở thị nhất mạch ta người nào lại không tốt?

Nói xong chỉ về phía đám Ma Tộc Chí Tôn đang xung phong liều chết:

- Đám nhóc con Ma tộc, đến đây đi!

Để Nhị gia ta giết thật thống khoái nào!

Bị nàng kia chặn trong thế giới nhỏ, Đại Ma Vương càng đánh càng cảm giác hết hồn hết vía.

Gã nhìn bóng dáng nữ tử hư ảo mờ mịt đó, không nhịn được hỏi:

- Ngươi là ai?

Toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực bây giờ khó có khả năng có cao thủ như ngươi!

- Lắm mồm!

Tiếng nói lạnh như băng của nữ tử truyền tới.

- Ta với ngươi không oán không thù, vì sao ngươi phải nhằm vào ta?

Đại Ma Vương lại hỏi.

Trên thực tế, Đại Ma Vương đã có ý nghĩ muốn rút lui.

Cho dù người đàn bà này là ai, nàng ta cũng tuyệt đối không phải ở phe mình.

Lần đầu tiên nàng ta ra tay chỉ vươn ra một bàn tay ngưng kết bằng pháp lực đã ngăn chặn được lực nguyền rủa của gã.

Gã dùng ba ngón tay, muốn đè chết Sở Mặc, người phụ nữ này đã xuất hiện.

Cho nên, Đại Ma Vương biết rõ, hôm nay muốn đánh chết Sở Mặc ở đây gần như là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.

- Băng Phong, xem chút tiền đồ của ngươi kìa!

Trong giọng nói của nữ tử mang theo sự khinh thường nhàn nhạt:

- Hoàng tộc La Thiên cho ngươi bao nhiêu lợi ích?

Thành Thánh sao?

Ngươi có biết chuyện này không: người trong hoàng tộc của LaThiên đã nói rồi không làm theo có rất nhiều.

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Đại Ma Vương ra tay chặn lại một đòn công kích mạnh mẽ, cứng rắn của nữ tử, vẻ mặt kinh hãi nhìn nữ tử.

Thậm chí ánh sáng trên người của gã cũng bị lấn áp, lộ ra hình dáng thật của gã ta.

Thế gian này, người thật sự nhìn thấy được diện mạo vốn có của Đại Ma Vương gần như không được mấy người.

Ngay cả mẹ của Lưu Vân, vị tiểu công chúa của Ma tộc – Băng Diễm cũng chưa thực sự thấy được dung mạo thật sự của cha bà ấy.

Nhưng ngay lúc này, Đại Ma Vương thực sự khiếp sợ về việc trước nữ nhân cao thủ này bị lộ diện mạo thật sự của mình.

Gã thật sự quá chấn kinh.

Trong lòng gã vốn đoán nữ nhân này là Phiêu Kinh Nữ Đế nổi danh nhất trong kỷ nguyên này ở Thiên giới.

Nhưng bây giờ xem ra, nữ tử này cơ bản không thể là Phiêu Linh Nữ Đế được!

Bởi vì ngay cả là Phiêu Linh Nữ Đế còn sống đã trở thành Bán Thánh, nhưng cũng không thể biết nhiều chuyện về La Thiên Tiên Vực như vậy được.

Đại Ma Vương mặc dù đã lộ ra diện mạo nhưng người phía ngoài thế giới nhỏ vẫn không thể thấy rõ được dáng vẻ của gã.

Đạo hạnh của gã rất cao thâm.

Trong mắt của vô số người, Đại Ma Vương cũng chỉ là một chùm tia sáng mà thôi.

Một chùm ánh sáng màu đen.

Lúc này, nữ tử cũng chậm rãi lộ ra tướng mạo sẵn có của mình.

Không còn là một chùm tia sáng nữa.

Khuôn mặt nàng thanh tú, nhìn qua không phải tuyệt sắc khuynh thành nhưng bản thân lại có một loại khí chất độc đáo.

Nếu không phải gặp trong này thì sẽ không ai tin rằng nàng là một cao thủ đỉnh nhất.

Đại Ma vương cau mày, lục khắp trí nhớ của mình cũng không tìm ra bất kỳ tin tức nào của cô gái này.

-----o0o-----

Chương 1702: Đại Ma Vương sụp đổ

Chương 1702: Đại Ma Vương sụp đổ

Gã chặn công kích của cô ấy, lạnh lùng hỏi:

- Ngươi là người của La Thiên Tiên Vực?

Tiếng nói của cô gái u lãnh.

Nàng cũng chặn lại tấn công của Đại Ma Vương, nhìn Đại Ma Vương, nói:

- Ta là người ở đâu, điều này cơ bản không quan trọng.

Quan trọng là...

Băng Phong, ngươi bị người hoàng tộc La Thiên lừa rồi.

- Ngươi có chứng cứ gì?

Đại Ma Vương Băng Phong lạnh lùng chất vấn.

- Điều này còn cần chứng cứ sao?

Chẳng lẽ ngươi không biết, năm đó người của hoàng tộc La Thiên từng có ước định với Sở Thị nhất mạch?

Nữ tử thanh tú hơi buồn cười nhìn Đại Ma Vương:

- Ước định đó là mọi người của Sở thị nhất mạch không được công khai xuất hiện trong thế gian này, cũng không cho họ lộ ra cảnh giới thật sự của họ, lại càng không được phép tham gia vào bất cứ chuyện gì của Viêm Hoàng Đại Vực.

Trên mặt của nữ tử thanh tú nở nụ cười trào phúng:

- Mọi người của Sở thị nhất mạch vì con của mình mà đồng ý với điều kiện này.

Nhưng bây giờ bên hoàng tộc La Thiên đã hai lần liêntiếp có người đến muốn đánh chết Sở Mặc.

Nếu như nói hai lần đó coi như là hành vi cá nhân, như vậy ngươi lần này... là lần thứ ba trấn áp Sở Mặc, thật sự là khó để nói đây là hành vi cá nhân nữa.

Cho nên, Băng Phong, ngươi tin không?

Đại gia của Sở thị nhất mạch ngay lập tức sẽ xuất hiện ở nơi này.

Hơn nữa, hắn có thể sẽ không giống như trước.

Hắn sẽ không dễ nói chuyện như ta.

Nếu thật sự ngươi mà không đi đi, hắn sẽ giết ngươi.

- Giết ta?

Trên mặt của Đại Ma Vương lộ ra vẻ trào phúng:

- Khi ta đang nắm tất cả trong tay?

Mặc cho ai cũng có thể đến giẫm vào ta một cước à?

- Ngươi không hề nắm mọi thứ trong tay, nhưng Đại gia của Sở gia cũng không phải.

Nữ tử nhàn nhạt nói:

- Hắn đến rồi!

Một bóng dáng từ ngân hà xa xôi, tốc độ nhanh hơn tốc độ tia sáng nhiều lần trong nháy mắt xẹt qua nơi này, không hề dừng lại mà xông thẳng về phía 18 tên Ma Chủ Ma tộc cảnh giới Chí Tôn.

Ông ấy không hề dừng lại chút nào mà trực tiếp ra tay.

Lần ra tay này làm long trời lở đất!

Chấn động toàn bộ bầu trời vũ trụ.

Một tên Ma Chủ đứng mũi chịu sào chống lại bóng dáng đó bị một kích đánh nát cơ thể.

Đây là một Chí tôn bậc cao!

Lại bị người này một đòn đã đánh cho nát bét!

Năng lượng mênh mông nổ bung trong vũ trụ nhưng lại bị bóng dáng này thuận tay đảo qua, nắm toàn bộ trong lòng bàn tay.

Đây là toàn bộ đạo hạnh của một sinh linh cảnh giới Chí Tôn lại bị người này nắm trongtay, sau đó, ném về phía tên Ma Chủ kia.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ long trời lở đất, trời cao cũng đang run rẩy.

Tên Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn kia cũng bị đánh nát cơ thể, Nguyên Thần Chí Tôn hùng mạnh muốn bỏ chạy lại bị một cái tát của thân ảnh này đập vỡ.

Trong thời gian ngắn, hai sinh linh Ma tộc cảnh giới Chí Tôn cứ như vậy bị đánh chết ở đây.

Cả người Đại Ma Vương Băng Phong cũng muốn chết luôn.

Gã gầm lên giận dữ, trong nháy mắt tràn ra trong thế giới nhỏ, xung đột với Đạo của bóng dáng kia.

Lúc này, bóng dáng kia đã ra tay với tên Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn thứ 3.

- Dừng tay cho ta!

Đại Ma Vương rít lên một tiếng, tấn công thẳng tới người nọ.

Người nọ ra vẻ bất cần phất tay một cái, tên Ma Chủ cảnh giới ChíTôn thứ 3 bị đánh chết, sau đó mới quay lại đối kháng với Đại Ma Vương.

Hai thân ảnh đều lui về phía sau mấy bước.

Sở Mặc liếc mắt một cái thấy người kia chính là cha của mình!

- Cha!

Từ Nam ở trong đám người kêu lên một tiếng vừa kinh ngạc vừa vui vẻ.

Sở Thiên Hùng nhìn bóng dáng kia, trong con ngươi xuất hiện sựlóng lánh mơ hồ, sau đó ông ấy nhìn Sở Mặc ở bên cạnh:

- Không phải sợ, chúng ta đều ở đây.

Lúc này, tâm tình của Sở Mặc vô cùng kích động.

Hắn chờ đợi ngày này đã quá lâu rồi!

La Thiên Tiên Vực thì sao?

Phong ấn Viêm Hoàng Đại Vực thì thế nào?

Kết cục thảm nhất đơn giản là chết thôi?

Vậy thì sao chứ?

Nếu ta không sợ chết, ai có thể dùng cái chết để áp bức ta?

Kỳ Tiêu Vũ cũng nhận ra thân phận của người này, kinh ngạc nói:

- Công công* sao lại tới đây rồi?

*Cha chồng

Thủy Y Y hơi hâm mộ nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ, nhẹ giọng hỏi:

- Cô đã bái kiến tiền bối rồi à?

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nhàng gật đầu.

Trên mặt của Thủy Y Y, xuất hiện vẻ hâm mộ:

- Không thể tưởng được Đại gia của Sở thị nhất mạch vậy mà đã tu luyện tới cảnh giới này rồi.

Thật khiến người ta cảm thấy khiếp sợ.

Lúc này, tiếng nói vô cùng phẫn nộ của Đại Ma Vương vang lên:

- Ngươi là Sở Thiên Cơ?

Ngươi mà cũng dám ra tay với ta sao?

Sở thị nhất mạch các ngươi có phải đều muốn chết hay không?

Sở Thiên Cơ vẫn là dáng vẻ quỷ tửu, lười biếng nhìn thoáng qua Đại Ma Vương, thản nhiên nói:

- Đúng vậy, ngươi tới mà giết đi?

Nói xong, Sở Thiên Cơ lại ra tay với 15 tên Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn còn lại.

- Ngươi dám!

Đại Ma Vương nổi giận gầm lên một tiếng, công kích về phía Sở Thiên Cơ.

Mỗi chiêu của cảnh giới tồn tại này... sự khủng bố của nó cơ bản không phải Chí Tôn có khả năng chịu đựng được.

Nhưng công kích của Đại Ma Vương lại bị nữ tử kia cản lại.

- Các ngươi có thể làm lần đầu, người khác đương nhiên có thể làm mười năm.

Băng Phong, đừng tưởng rằng đầu quân cho La Thiên Tiên Vực là có thể từ nay về sau hoành hành thiên hạ.

Tiếng nói lạnh như băng của nữ tử giống như một thanh kiếm sắc, hung hăng đâm vào trong lòng của Đại Ma Vương.

Cô gái này thực lực quá mạnh mẽ, mạnh đến mức khiến Đại Ma Vương cảm thấy tim đập nhanh.

Gã bị chặn ở trong này cơ bản không có cách nào để tiếp viện khẩn cấp cho thuộc hạ tâm phúc.

Thủ đoạn tấn công của Sở Thiên Cơ thật sự rất hung hãn.

Những Ma tộc Chí Tôn bậc cao ở trước mặt ông ấy cơ bản là không có bao nhiêu năng lực phản kháng.

Ngay cả mấy Ma Chủ liên kết lại ra tay nhưng dưới công kích khủng bố của Sở Thiên Cơ vẫn không có bất cứ cơ hội nào.

Trên người của Sở Thiên Cơ cũng xuất hiện mấy vết thương, nhưng những vết thương đó ngay cả thương gân động cốt cũng chưa tới.

Lấy cảnh giới của ông ấy, chỉ cần vận chuyển một chút huyền công là có thể hoàn toàn khôi phục lại được.

Khắp Tinh hà Huyết Ma đều bị đánh nát triệt để, bầu trời cao đang run rẩy, hư không đang sụp đổ.

Đám binh đoàn chủ lực Ma tộc mới vừa đi ra từ thông đạo Ô Quang cũng gặp xui lớn, bị công kích của Sở Thiên Cơ ảnh hưởng mà cả đám ngã xuống.

Lúc này, Đại Ma Vương đã hoàn toàn điên người.

Bên trong Viêm Hoàng Đại Vực đã bị phong ấn một kỷ nguyên vậy mà xuất hiện 2 tu sĩcảnh giới Chuẩn Thánh.

Đây là đang đặc biệt chơi ta đó à?

-----o0o-----

Chương 1703: Nghịch thiên (1)

Chương 1703: Nghịch thiên (1)

Gã vì ngày này đã chuẩn bị rất nhiều năm, cũng thông thấu toàn bộ những chuyện trong Viêm Hoàng Đại Vực, thậm chí còn hiểu hơn nhiều so với vô số tu sĩ của Viêm Hoàng Đại Vực.

Dựa vào tin tức mà gã nắm giữ về Viêm Hoàng Đại Vực, thế giới của Nhân Tộc này ngay cả hai đợt công kích của bọn họ cũng không đỡ nổi.

Gã dẫn theo 18 Ma Chủ tự mình giáng thế, mục đích chỉ có một: chính là muốn đích thân giết chết Sở Mặc.

Lấy đi đầu của Sở Mặc, sau đó giao cho đại nhân vật bên La ThiênTiên Vực.

Cũng chỉ có như vậy, gã mới có thể có cơ hội thành Thánh.

Nhưng gã nằm mơ cũng không nghĩ tới bên trong Viêm Hoàng Đại Vực vậy mà lại xuất hiện hai tu sĩ cảnh giới Chuẩn Thánh tồn tại.

Một tên trong đó, không ngờ là cha đẻ của Sở Mặc!

- Các ngươi làm như vậy...

Sẽ làm toàn bộ La Thiên Tiên Vực tức giận đấy!

Đại Ma Vương rít gào.

Nữ tử lạnh lùng cười:

- Chúng ta...

Rất nhiều năm trước cũng đã làm bọn chúng tức giậnrồi.

Ầm ầm!

Công kích của Chuẩn Thánh hoàn toàn bùng nổ trên bầu trời vũ trụ.

Đến tận bây giờ, vốn Đại Ma Vương nguyện tin tưởng gấp trăm lần đã hoàn toàn sụp đổ, gần như muốn phát điên lên!

Đám sinh linh Ma tộc kia cũng đều sắp điên cả, gần như hoàn toàn hỏng rồi!

Bọn họ thậm chí còn muốn sụp đổ hơn cả so với Đại Ma Vương.

Đã nói gì mà giáng thế Viêm Hoàng Đại Vực sẽ được làm chủ đâu?

Nói cả đám ở Viêm Hoàng Đại Vực đều là một đám ăn hại đâu?

Nói gì mà từ nay về sau có thể thoát khỏi Ma giới cực khổ kia đâu?

Chẳng nhẽ tất cả đó đều lừa người ta hay sao?

Măt thấy từng tia sáng giống như gió thu cuốn hết lá vàng, gặt hái lấy tính mạng của họ.

Loại tuyệt vọng này quả thực không thể dùng lời nói để hình dung được.

Tất cả họ đều muốn hoàn toàn sụp đổ.

So ra, các tu sĩ bên Viêm Hoàng Đại Vực trên mặt đều viết chữ "mộng" thật to.

Bọn họ, những người này vốn gần như đều đã chuẩn bị sẵn hẳn sẽ phải chết.

Đối mặt với Đại Ma Vương cảnh giới Ma Tổ Chuẩn Thánh, đối mặt với 18 tên Ma chủ cảnh giới Chí Tôn, còn có vô số quân đoàn chủ lực của Ma tộc, cuộc chiến này đánh thế nào chứ?

Còn có thể đánh thế nào đây?

Cơ bản là không có bất cứ hy vọng gì!

Cho nên, một trận liều chết, không chút tiếc nuối.

Ý nghĩ này trở thành tâm nguyện của gần như tất cả cộng đồng tu sĩ của Nhân tộc.

Ngay cả những người của Phiêu Diêu Cung cũng đều nghĩ vậy.

Ai cũng không nghĩ tới ngay khi bọn họ đang nghĩ Vương của Thiêngiới họ sắp gặp nạn thì tình thế vậy mà bắt đầu xảy ra nghịch chuyển kinh thiên!

Đầu tiên là đột nhiên xuất hiện một nữ tử.

Nàng ấy quá hùng mạnh, chẳng những ngăn cản Đại Ma Vương, hơn nữa còn có thể đánh tay đôi ngang tay với Đại Ma Vương.

Đôi bên gần như thế lực ngang nhau.

Nếu chỉ có vậy thì kết quả của trận chiến Nhân – Ma này cũng sẽ không có thay đổi gì quá lớn.

Bởi vì còn có 18 tên Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn.

Đối với những tu sĩ của Thiên giới thì đó vẫn là một đám cao thủ vô địch, không thể địch nổi.

Chỉ bằng một Sở Thiên Hùng – Nhị gia của Sở thị nhất mạch cơ bản là không ngăn cản được nhóm Ma Chủ khủng bố kia.

Nhưng ai có thể nghĩ đến, lúc này không ngờ lại xuất hiện một người cảnh giới Chuẩn Thánh?

Điều này đối với toàn bộ tu sĩ Thiên giới đã không chỉ còn là niềm vui bất ngờ nữa, quả thực chính là một điều không thể tin được đã xảy ra!

Trong đầu mọi người đều chỉ còn lại một suy nghĩ: Điều này sao có thể chứ?

Chúng ta không phải đang nằm mơ đúng không?

Cho đến khi dao động chiến đấu giữa Chuẩn Thánh truyền ra, một vài tu sĩ không kịp chuẩn bị bị dao động này đánh nát cơ thể.

Lúc này mọi người mới cực kỳ chấn động mà phục hồi lại tinh thần.

Thiên giới lật mình rồi!

Trận đấu khó khăn này được lật mình tới một cách không ngờ, ngay cả vui vẻ bọn họ cũng quên, chỉ lo bỏ chạy về phía xa.

Bởi vì vũ trụ bên cạnh Tinh hà Huyết Ma này đã thành một tuyệt địa thật sự.

Ngay cả Sở Mặc cũng không thể không dẫn theo mọi người lui về phía sau.

Hắn lấy Hỗn Độn Hồng Lô ra che trở cho rất nhiều tu sĩ rút về phương xa.

Đại Ma Vương bị nữ tử kia ngăn cản.

Cuộc đấu của đôi bên long trời lở đất.

Sở Thiên Cơ thì đang lạnh lùng đánh chết đám Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn của Ma tộc, còn thuận tiện tiêu diệt cả đám quân đoàn chủ lực của Ma tộc tham chiến.

Trận đấu này đã hoàn toàn trở thành chiến trường ba người.

Nàng kia nhìn như nhu nhược, nhưng mỗi kích của nàng cũng không hề thiếu sự hung ác.

Đại Ma vương tuy rằng vô cùng hùng mạnh nhưng vẫn phải chú ý cẩn thật đáp trả mới được.

Bởi vì không chú ý một chút, gã có thể sẽ bị thương nặng!

Gã đã không còn tinh thần và sức lực đi để ý tới đám thuộc hạ tâm phúc chết hay sống.

Bây giờ, gã chỉ suy nghĩ đến một việc, chính là phải như thế nào mới thoát khỏi trận chiến này?

Bởi vì lúc này cục diện đã quá rõ: Sở Thiên Cơ coi như là đã ra tay, vậy đã nói lên rằng ông ta đã suy xét tới tất cả hậu quả.

Tiếp tục lấy La Thiên Tiên Vực đến uy hiếp Sở Thiên Cơ, chỉ sợ đãkhông có bất cứ ý nghĩa gì nữa.

Chớ nói chi là Đại Ma vương cũng biết một chuyện, chính là toàn bộ hoàng tộc La Thiên Tiên Vực cũng không bền chắc như thép.

Có rất nhiều thành viên hoàng tộc cũng không phải đồng ý với một vài quyết định bên đó.

Thậm chí bao gồm cả 5 Thánh Nhân đi vào Viêm Hoàng Đại Vực nữa!

Vị Thánh Nhân kia đã quá lâu không hỏi thế sự rồi, luôn luôn bế quan nhưng toàn bộ hoàng tộc gần như đều biết, vị Thánh Nhân đó thật ra là gần gũi với Cơ Thanh Vũ, cũng khá là thương cô cháu gái này.

Bao gồm cả em trai ruột của Cơ Thanh Vũ, vị hoàng tộc tiền đồ vô lượngcủa La Thiên.

Bởi vậy, lúc ở bên kia, những người tiếp xúc với Đại Ma Vương cơ bản cũng không dám để cho những người khác trong hoàng tộc biết được.

Những hoàng tộc La Thiên tiếp xúc với Đại Ma Vương cũng rất trực tiếp, cũng từng nói chuyện với gã.

Cho nên bây giờ nhìn thấy Sở Thiên Cơ phát cuồng, trong lòng Đại Ma Vương cũng hiểu được, phía mình không thể không bị cuốn vào cơn lốc xoáy này được nữa.

Không cẩn thận sẽ vạn kiếp bất phục!

Bây giờ gã đang ở trong cơn lốc xoáy, cho dù gã là Đại Ma Vương, là người đứng đầu cả Ma giới nhưng muốn giãy ra khỏi cơn lốc xoáy này cũng không thể nữa.

Gã cũng không muốn thoát khỏi, bởi vì gã muốn thành Thánh!

Tuổi của gã đã quá lớn rồi.

Gã đã sống qua những năm tháng quá dài, cho dù thọ nguyên của Ma tộc so với Nhân tộc dài hơn rất nhiều nhưng gã cũng đã già.

Cho nên, cho dù bị cuốn vào cơn lốc xoáy cực lớn này gã cũng sẽ không hối tiếc.

-----o0o-----

Chương 1704: Nghịch thiên (2)

Chương 1704: Nghịch thiên (2)

Lúc này đã thất thế nhưng thật sự không thể trách gã được.

Gã vừa mới tới, chuyện đầu tiên làm chính là muốn đánh chết Sở Mặc.

Nhưng lại không thể thành công.

Đây là số mệnh rồi!

Mạng của Sở Mặc chưa tới đường cùng, số mạng quá hùng mạnh!

Vận số của Nhân tộc cũng chưa tận, nếu không làm sao có thể xuất hiện hai tu sĩ cảnh giới Chuẩn Thánh?

Trước đó, đại năng hoàng tộc La Thiên đã suy diễn đủ kiểu, hơn nữađã suy diễn ở ngay trước mặt gã.

Trong suy diễn, toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực vẫn bị phong ấn rất mạnh.

Dựa theo kết quả suy diễn, đừng nói là Bán Thánh, cho dù là Chí Tôn, Viêm Hoàng Đại Vực cũng tuyệt đối không thể xuất hiện được.

Nếu phong ấn đã bị buông lỏng, vô số năm về sau có lẽ sẽ có khả năng này.

Bởi vì phong ấn chung quy cũng có ngày nào đó sẽ mất đi tác dụng.

Nhưng bây giờ tuyệt đối không thể nào!

Phong ấn kia cũng không phải do người thường làm ra.

Đó là do nhóm Chí Tôn năm đó chật vật chạy từ Viêm Hoàng Đại Vực trở về LaThiên Tiên Vực, tìm tới đại nhân vật vô thượng, hơn nữa không chỉ có một người!

Cả nhóm đó cùng ra tay phong ấn toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực.

Cũng hoàn toàn phong kín con đường thành Thánh của ông nội Sở Mặc - người từng mạnh nhất của Viêm Hoàng Đại Vực

Đại Ma vương tuy không rõ lắm người ra tay phong ấn Viêm Hoàng Đại Vực là cảnh giới gì nhưng trong lòng cũng có phán đoán.

Gã cảm thấy người đó ít nhất là phải trên Thánh Nhân.

Trên Thánh Nhân là Đại Thánh!

Mấy Đại Thánh ra tay phong ấn thế giới này, làm sao có thể có việc ngoài ý muốn được chứ?

Làm sao có thể xuất hiện bất ngờ như Sở Thiên Cơ?

Ông ta không ngờ đã trở thành Bán Thánh rồi?

Có cảnh giới giống với mình!

Nữ nhân kia là ai?

Nàng ta làm sao có thể hiểu về La Thiên Tiên Vực như vậy?

Thậm chí biết bí mật của hoàng tộc La Thiên!

Điều này thật không thể tin nổi.

Đại Ma vương quyết định, gã phải truyền tin tức này về.

Gã tin, tintức này của gã hẳn là có thể xóa bỏ ảnh hưởng của việc gã không thể giết được Sở Mặc.

Viêm Hoàng Đại Vực có vấn đề lớn!

Đại Ma Vương thật ra cũng không hiểu nguyên nhân vì sao người của La Thiên hoàng tộc lại căm hận Sở Mặc như vậy.

Theo bản năng, gã nghĩ sự kiêu ngạo của Hoàng tộc La Thiên không cho phép huyết mạch hoàng tộc bị "vấy bẩn".

Dù sao, trong mắt hoàng tộc La Thiên Tiên Vực, Viêm Hoàng Đại Vực cũng vậy mà Ma giới cũng thế, thật ra đều là nơi hoang dã, cơ bản là một nơi không đáng để họ để trong mắt.

Về phần trận đại chiến của một kỷ nguyên trước, nguyên nhân cũng rất đơn giản: chính là La Thiên Tiên Vực không hy vọng nơi hoang dã như Viêm Hoàng Đại Vực xuất hiện tu sĩ quá mạnh mẽ.

Bởi vậy mới tới đây tấn công, sau khi thất bại thì dứt khoát ra tay phong ấn thế giới này... chuyện này nói toạc ra cũng không có gì.

Một câu có thể giải thích: Không thích thấy người khác được tốt đẹp.

Chuyện giống vậy, Đại Ma Vương cũng không phải chưa từng làm.

Nói ví dụ như đuổi giết một người tiền hậu duệ của Đại Ma Vương, nói ví dụ như ra tay phong ấn một vài thế giới có thể sẽ xuất hiện đại năng hùng mạnh.

Theo Đại Ma vương, tất cả sự tồn tại hùng mạnh đều giống nhau.

Tới một cảnh giới nhất định không nói là ma hay người nữa, bởi vì trong cốt tủy mỗi người đều lạnh lùng giống nhau, đều ích kỷ giống nhau.

Nếu Đại Ma vương biết nguyên nhân thực sự La Thiên Tiên Vực phong ấn Viêm Hoàng Đại Vực, nếu gã biết nguyên nhân thực sự hoàng tộc La Thiên muốn giết Sở Mặc thì không biết Vị Chuẩn Thánh đứng đầu Ma giới như gã có thể giống như bây giờ, tin tưởng cả trăm lần nữa hay không?

Đám Sở Mặc đã rút đi khoảng cách rất xa.

Bây giờ bên cạnh mảnh đất của TInh hà Huyết ma cũng chỉ còn lại có Đại Ma Vương và nàng kia, cùng với Sở Thiên Cơ và đám Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn còn sống, còn có cả đám quân đoàn chủ lực của Ma tộc đang liều mạng chạy trốn sang một chỗ khác của Tinh hà Huyết Ma.

Có thể không chết nhất định không chết, lúc này rồi có cả cao thủ của Ma tộc từ thông đạo Ô Quang không ngừng xông ra bên ngoài.

Sở Thiên Cơ đối với sự công phạt của Ma Chủ, thuận tay vung lên đều có thể lấy mạng số lượng lớn sinh linh của Ma tộc.

Sinh linh Ma tộc từ trước đến nay lạnh như băng lại khát máu, thích lấy mạng sinh linhkhác, lúc này rốt cục đã phải nếm tư vị bị người khác lấy mạng.

Cảm giác tuyệt vọng này, loại vô tội tai bay vạ gió này khiến chúng đều chết không nhắm mắt.

Số lượng Ma Chủ Ma tộc cảnh giới Chí Tôn vẫn đang không ngừng giảm đi.

Sở Thiên Cơ quá mạnh mẽ!

Cứ đi thẳng một đường, hống hách vô song không hề nói đạo lý, cơ bản là không hề có lời nói dư thừa nào, giơ tay nhấc chân đều là chiêulấy mạng người ta.

Lúc này Đại Ma Vương rốt cục không nhịn được mà tránh thoát công kích của nữ tử, phải trả giá lớn là một cánh tay bị đánh trúng mà đâm thẳng đầu vào nhánh thông đạo Ô Quang.

Cơ thể của gã biến mất trong nháy mắt.

Cả thông đạo Ô Quang...

đã bị phá hỏng!

Những sinh linh Ma tộc còn lại đều hoàn toàn muốn điên luôn!

- Đại Ma Vương bỏ rơi chúng ta!

- Đại Ma vương chạy trốn...

- Đại Ma vương mặc kệ chúng ta!

Vô số sinh linh Ma tộc đang kêu khóc.

Nữ tử kia nhìn thoáng qua Sở Thiên Cơ đang giết sinh linh Ma tộc không nói một lời, sâu kín thở dài:

- Ta trở về đây.

- Không tiễn.

Sở Thiên Cơ thản nhiên phun ra hai chữ.

Sau đó, tiếp tục giết.

Bóng dáng của nữ tử dần nhạt đi trong hư không.

Đến cuối cùng, hoàn toàn biến mất.

Ma Chủ Ma tộc cảnh giới Chí Tôn cho tới bây giờ cũng chỉ còn lại có ba tên.

Ba người ở đây đều thân mang trọng thương, hấp hối.

Những cao thủ này tùy tiện một người cũng có thể làm cho Thiên Giới xáo trộn long trời lở đất, có thể tiêu diệt vô số tu sĩ nhân loại.

Nhưng bây giờ lại được đối đãi như một con mồi.

Chúng trốn không thể trốn, thoát không thể thoát, cơ bản là không đường nào có thể đi.

Sở Mặc không chớp mắt nhìn cha mình đang đánh chết đám Ma Chủ Ma tộc Chí Tôn, trong lúc giơ tay nhấc chân trên người có Đạo huyền ảo đang lưu chuyển.

Lần trước cha mình đánh biểu ca còn quá nương tay, quá dễ dàng.

Sở Mặc thậm chí chưa kịp thấy rõ ràng.

Nhưng lúc này, rốt cục Sở Mặc mới phát hiện trên người cha mình đang có Đại Đạo lưu chuyển.

Không ngờ... hòan toàn nghịch thiên với trời đất này.

Sở Mặc hoàn toàn bị cảnh tượng này làm cho sợ ngây người.

Hắn nhìn lướt qua những người ở bên cạnh rồi phát hiện chỉ có mình hắn phát hiện ra vấn đề này.

Quy luật Đại Đạo vô tận trên người cha giống như cơn sóng lớn mãnh liệt không ngừng sinh sôi, đối kháng với Đạo của trời đất.

Thậm chí có cảm giác cao hơn cả Đạo của trời đất này!

-----o0o-----

Chương 1705: Nguy cơ của Nhân tộc được giải trừ (1)

Chương 1705: Nguy cơ của Nhân tộc được giải trừ (1)

Sở Mặc giống như "phúc đến thì lòng cũng sáng ra" vậy, trong đầu giống như có một tia sét bổ ngang.

Rốt cục hắn cũng hiểu cha thế nào có thể thành Đạo rồi!

Rất nhiều người...

Bao gồm cả những người của Sở thị nhất mạchđều cho rằng cha có thể thành đạo ở trong trời đất bị phong ấn này là vì có mẹ trợ giúp, thậm chí ngay cả Sở Mặc cũng vẫn luôn cho là như vậy.

Nhưng bây giờ rốt cục hắn đã hiểu ra rồi.

Mẹ có lẽ đã trợ giúp cho cha rất lớn, nhưng thật sự làm cha nghịch thiên thành Đạo và nguyên nhân trong thời gian ngắn như vậy bước vào cảnh giới Chuẩn Thánh là bởi vì Đạo bây giờ của ông ấy là hoàn toàn đối nghịch với trời đất này.

Đây mới gọi là nghịch thiên thật sự!

Từ lúc bắt đầu đến giờ đã qua nhiều năm như vậy, Đạo mà cha tuluyện và bản thân cha cũng hoàn toàn không thuộc về Đạo của thế giới này.

Hiểu điều này, rốt cuộc Sở Mặc cũng hiểu rõ vì sao cha đa phần là ẩn thân, quanh năm là dáng vẻ lão ma men.

Hóa ra, đạo hạnh của người sớm đã vượt ra khỏi nhận thức của tu sĩ thế giới này.

Lúc tất cả mọi người cho rằng Sở Thiên Cơ đã bị phế, ông ấy cũng đang lặng yên tu luyện.

Nhìn cảnh giới hôm nay của ông ấy hẳn là chưa từng ngừng việc khổ tu.

Hốc mắt Sở Mặc hơi ươn ướt.

Mấy năm nay, cha thật sự là không dễdàng gì.

Bên kia.

18 tên Ma Chủ Chí Tôn, vô số chiến sĩ của quân đoàn chủ lực Ma tộc ở trước mặt Sở Thiên Cơ không có bất kỳ năng lực phản kháng nào.

Toàn bộ bị giết sạch.

Sở Thiên Cơ nhìn nơi thông đạo Ô Quang biến mất, trên mặt xuất hiện sự tiếc nuối nhàn nhạt.

Đáng tiếc đã để Đại Ma Vương chạy thoát.

Nhưng lại phải nói, một Chuẩn Thánh nếu như muốn chạy trốn thì thật sự không có ai có thể ngăn cản được gã.

Hàng tỉ tu sĩ Thiên giới ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó.

Bọn họ không thể tin được, một trận chiến cứ như vậy mà thắng.

Thật sự đã thắng!

Đại Ma Vương chạy thoát, mười tám tên Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn bị một mình Sở Thiên Cơ tiêu diệt sạch sẽ.

Điều này quả thực quá dứt khoát!

Dứt khoát đến mức ngay cả đám Hồng Nguyệt, La Quật và Ma Quân cũng phải trợn mắt há hốc mồm.

Ai cũng không nghĩ tới kết quả trận chiến này lại kiểu như vậy.

Sở Thiên Cơ nhìn thoáng qua mọi người, ánh mắt của ông ấy dừng trên người mọi người của Sở thị nhất mạch.

Lão già ngậm tẩu thuốc, đứa con cao gầy, còn có vợ của người cao gầy vẫn có cách ăn mặc như thiếu phụ, trên mặt của bọn họ đều có vẻ cực kỳ kích động.

Sở Thanh nhìn đại bá của mình, trong mắt không hề che dấu sự cuồng nhiệt và sùng bái.

Do Sở Mặc quật khởi, Sở thị nhất mạch đã lại trở thành gia tộc cao nhất của toàn bộ Thiên giới.

Nhưng trước đó, dù gia tộc cao nhất tuy là không kém nhưng cuối cùng cũng không thể bằng sự huy hoàng của một kỷ nguyên trước được.

Năm đó, ông nội là Chuẩn Thánh, bên người có một đám tu sĩ cảnh giới Chí Tôn đi theo.

Lúc đó, Sở thị nhất mạch mới thật sự là gia tộc cao nhất đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, ngạo nghễ thiên hạ.

Nhưng bây giờ rốt cuộc Sở Thanh cũng hiểu, Sở Thị nhất mạch, gia tộc này của nàng vẫn giống với một kỷ nguyên trước, vẫn cường đại như vậy, vẫn là đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi!

Sở Thiên Hùng nhìn đại ca của mình.

Thật ra ông ta biết nhiều chuyện hơn những người khác nhiều.

Ông ta có thể trở thành Chí Tôn nguyên nhân cũng là bởi vì đại ca dạy ông ta một loại đạo khác.

Ông ta vẫn luôn biết đại ca không hề suy giảm.

Nhưng nhiều năm như vậy, trong lòng của ông ta vẫn rất lo lắng liệu đại ca có xảy ra vấn đề gì hay không?

Dù sao đại ca đi con đường kia, tuy rằng tốc độ nâng cao cực nhanh nhưng lại tràn đầy nguy cơ.

Chút sơ xẩy thôi là phải chịu vạn kiếp bất phục!

Ma Quân cũng đang nhìn Sở Thiên Cơ, trong lòng của ông ấy không ngừng kích động.

Cha của đồ đệ mình vậy mà lại là một tu sĩ cường đại như thế, không ngờ đã đột phá cấp độ Chí Tôn, bước tới cấp cao nhất.

- Đó mới là điều ta theo đuổi!

Trong lòng Ma Quân thầm suy nghĩ.

Sở Thiên Cơ lại khẽ mỉm cười với Ma Quân, ôm quyền:

- Mấy năm nay vất vả cho huynh đệ khi giúp ta chăm sóc con ta rồi.

Ma Quân đáp lễ.

Tuy rằng ông ấy bướng bỉnh nhưng đối với Sở Thiên Cơ cũng rất tôn kính.

- Thiên Cơ huynh quá khách khí rồi, chủ yếu vẫn là chính nó ưu tú.

Ta đây làm sư phụ cũng chưa làm được cái gì.

Ngược lại, mấy năm nay không ít lần phải để nó hỗ trợ.

Vẻ mặt Ma Quân chân thành, nói.

Sở Thiên Cơ mỉm cười nói:

- Điều đó nên mà, thầy trò như cha con, nó làm gì vì huynh cũng là điều nên làm cả.

Lúc này, Hồng Nguyệt đi tới, đôi mắt lóe sáng nhìn Sở Thiên Cơ, nhẹ nhàng cười hình như có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng nàng cũng không nói gì thêm, chỉ nói:

- Khoảng cách một bước này đã gần lắm rồi.

Sở Thiên Cơ lắc đầu thở dài:

- Nói dễ hơn làm.

Từ Nam lúc này không nhịn được mà lao tới từ trong đám người.

Tới trước mặt Sở Thiên Cơ rồi lại ngập ngừng dừng lại, hơi sợ hãi nhìn Sở Thiên Cơ, không biết nói cái gì cho phải.

Nàng vẫn cho rằng cha không phải một người bình thường, cho rằng cha hẳn là rất hùng mạnh, nhưng còn chưa nghĩ tới không ngờ cha đã cường đại đến mức này.

Nếu như Sở Mặc là Vua của Thiên giới, như vậy cha hoàn toàn xứng đáng đứng đầu Viêm Hoàng!

Cha đã già như vậy... lập tức khiến Từ Nam có cảm giác hơi xa lạ.

Sở Thiên Cơ nhìn Từ Nam.

Lúc ông ấy ở Cửu thành cứu tiểu cônương này, ấy vậy mà bây giờ cũng đã trưởng thành, trở nên rất ưu tú.

Ông ấy khẽ mỉm cười:

- Nam Ca, thế nào lại không nhận ra?

- Cha!

Nước mắt của Từ Nam lập tức rơi xuống, nhào vào lòng Sở Thiên Cơ.

Trong lòng nàng đã sớm coi lão tửu quỷ là cha của mình rồi.

Cảnh tượng này, khiến vô số người nhìn đến si ngốc.

Không thể tưởng được thiếu nữ chiến đấu cùng Ma tộc vô cùng dũng mãnh kia lại có quan hệ với vị này.

Tiếp đó, Sở Thiên Cơ lại chào hỏi với tất cả mọi người rồi gọi Sở Mặc tới bên cạnh, mắt nhìn Sở Mặc trầm giọng nói:

- Con chuẩn bị xong chưa?

Những lời này rất nhiều người đều không hiểu nhưng người có thể nghe hiểu đều bắt đầu trầm mặc.

Đúng vậy, chuẩn bị xong chưa?

Trận chiến với Ma tộc này là kiếp nạn lớn của Viêm Hoàng Đại Vực.

Bây giờ kiếp nạn đó được một mình Sở Thiên Cơ ngăn chặn!

Sau một kỷ nguyên, Sở thị nhất mạch vẫn là thần thủ hộ của Viêm Hoàng Đại Vực, vẫn là một phòng tuyết không thể phá, thủ ở đây giúp mọi người an tâm.

Nhưng kiếp nạn của Sở Mặc lại vừa mới bắt đầu thôi.

-----o0o-----

Chương 1706: Nguy cơ của Nhân tộc được giải trừ (2)

Chương 1706: Nguy cơ của Nhân tộc được giải trừ (2)

Trận chiến này để Đại Ma vương chạy thoát, gã chắc chắn sẽ truyền tin tức bên này tới bên La Thiên Tiên Vực kia.

Như vậy, khảo nghiệm của Sở Mặc nhất định sẽ theo đó mà đến.

Nghe xong lời nói của cha, Sở Mặc cười cười:

- Từ ngày đầu tiên con bắt đầu bước trên con đường tu hành cũng đãchuẩn bị xong.

Sở Thiên Cơ nghe xong, hơi trầm mặc một chút, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu:

- Ta còn chưa yên tâm lắm.

Nói xong, nhìn thoáng qua vô số tu sĩ Thiên Giới trong tinh hà, ông ấy thản nhiên nói:

- Đi về trước đi.

Trận chiến này nguyên khí của Ma tộc tổn thương nặng nề, chỉ e sẽ cực lâu không xuất hiện nữa.

Trong tinh hà ở phương xa vô tận, vô số tu sĩ của Thiên giới đang hoan hô, đang rơi lệ, mừng như điên cũng có.

Bọn họ cũng không biết quá nhiều chuyện, bọn họ chỉ biết là, đại kiếp nạn này đã vượt qua!

Sở Mặc nhìn những người ở phương xa, trên mặt cũng nở nụ cười thản nhiên, sau đó nói:

- Được, về nhà trước!

Một trận đại chiến lấy phương thức mọi người không thể lường trước được để kết thúc.

Ngoại trừ Sở Mặc cùng vài người khác ra, tất cả mọi người đều vui vẻ ra mặt.

Loại tình cảm mừng như điện từ nội tâm này cơ bản không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt.

Sở Mặc dẫn theo Sở thị nhất mạch và người của Phiêu Diêu Cung, đi theo cha rời khỏi nơi này trước.

Còn lại mấy người muốn cuồng hoan, muốn tận tình buông thả tâm tình của họ.

Trên đường, trong lòng Sở Mặc có rất nhiều nghi vấn, hỏi ông ấy:

- Cha, nữ nhân kia là ai?

Sở Thiên Cơ nhìn thoáng qua Sở Mặc, nói:

- Con không biết nàng?

Sở Mặc cười gượng nói:

- Từ trên xuống dưới nàng ấy đều được hào quang bao bọc, ngay cảdáng vẻ của nàng ấy con cũng không nhìn thấy, làm sao biết có quen hay không?

Sở Thiên Cơ cười cười:

- Nàng là Linh Vũ Vi.

- Vũ Vi tỷ?

Sở Mặc chấn động, hắn thật sự không nghĩ tới nữ tu sĩ kinh tài tuyệt diễm cảnh giới Chuẩn Thánh kia lại là Linh Vũ Vi.

- Nàng ấy vẫn là nha hoàn của mẹ con, thực lực năm đó cũng đã gần tới Chuẩn Thánh rồi.

Vì con mới cam tâm ở lại chỗ này đấy.

Sở Thiên Cơ thuận miệng nói ra một bí mật.

Sở Mặc cảm khái không thôi, nhìn cha:

- Trước đó không phải cha nói Ma tộc xâm lấn, người sẽ không ra tay hay sao?

Sở Thiên Cơ nói:

- Ma tộc xâm lấn, dưới tình huống bình thường, những Ma Chủ cảnh giới Chí Tôn đó sẽ không xuất hiện.

Đại Ma Vương lại càng không thể xuất hiện được.

Không phải sinh linh đó xuất hiện thì sao cần ta ra tay chứ?

Lời nói này là sự thật.

Nếu 18 tên Ma Chủ Chí Tôn và Đại Ma Vương không tới, đám Sở Mặc mặc dù sẽ phải khổ chiến, sẽ có thương vong nhưng thật sự có thể chặn được đại quân của Ma tộc ở Tinh hà Huyết Ma.

Thậm chí pháp trận mà Sở Mặc bố trí cũng đủ để chôn giết vô số đại quân Ma tộc.

- 18 tên Ma Chủ và Đại Ma Vương giáng thế khiến trận chiến này hoàn toàn thay đổi, cho nên, thời điểm này ta không thể không ra tay.

Sở Thiên Cơ hạ giọng nói:

- Bởi vì cho dù như thế nào, bọn họ đã ra tay trước với con rồi.

Bọn chúng không tuân thủ lời hứa trước, ta ra tay, cũng là chuyện phải làm.

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó nói:

- Vậy sau lần ra tay này, cha không phải là có thể không cần tiếp tục giấu mình nữa hay sao?

Đám người Hồng Nguyệt cũng nhìn Sở Thiên Cơ, trong ánh mắt mang theo sự chờ đợi.

Nếu thật có thể cùng với Sở Thiên Cơ một thời gian ngắn, đối với đạo hạnh của mình chắc chắn có lợi ích khó có thể tưởng được.

Sở Thiên Cơ ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Ta sẽ ở đây một thời gian ngắn, sau đó, ta sẽ rời đi.

Sở Mặc nhìn cha mình, đột nhiên hỏi:

- Người chuẩn bị sẵn sàng chưa?

Sở Thiên Cơ nao nao, không nhịn được cười:

- Tiểu tử thối, bắt chước cha nói chuyện à!

Nói xong, cũng bắt đầu trầm mặc.

Đúng vậy, chuẩn bị sẵn sàng rồi sao?

Cảnh giới Chuẩn Thánh ở Viêm Hoàng Đại Vực có thể nói là đỉnh cao, nhưng ở La Thiên Tiên Vực, thật sự không coi là cao thủ tuyệt đối.

Không nói tới Tổ cấp quanh năm bế quan, tu sĩ Thánh cấp trong La Thiên Tiên Vực có rất nhiều.

Từng người đều có đạo hạnh và thần thông khó có thể tưởng được.

Chớ nói chi là bên trong La Thiên Tiên Vực, số lượng Đại Thánh cũng có không ít.

Cảnh giới như ông ấy một khi tới bên kia, muốn cứu được thê tử chỉ e có ngàn vạn khó khăn.

Tiếp đó Sở Thiên Cơ nhìn Sở Mặc, bỗng nhiên khẽ cười nói:

- So ra, ta hẳn là may mắn hơn tiểu tử con một chút.

Ít nhất, người muốn giết ta không nhiều như người muốn giết con.

Sở Mặc không nhịn được trợn mắt, thầm nói:

- Cha, người đang an ủi con hay là đả kích con vậy?

May là nơi này chỉ có hai người họ, không ai biết cuộc nói chuyện giữa cha con họ.

Nếu không nhất định sẽ cạn lời luôn.

Nào có người làm cha nào như này chứ?

Nhưng bây giờ người biết bí mật này ít ỏi không có mấy, cho dù người khác nghe xong cũng sẽ không hiểu: vì sao người muốn giết Sở Mặc càng nhiều hơn?

Chẳng nhẽ là do trong cơ thể hắn lưu lại huyết mạch hoàng tộc La Thiên Tiên Vực sao?

Cho nên nói, có một số việc, cũng chỉ có 2 cha con họ là hiểu được.

Sở Thiên Cơ nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Nhóc con, đây là kiếp nạn của con, cha có thể giúp con cũng khôngnhiều lắm.

Trong Hoàng tộc La Thiên Tiên Vực có một đám người bao gồm cả Vua của La Thiên Tiên Vực, bây giờ đều cho rằng người trong lời tiên tri chính là con.

Bọn họ đều muốn giết con nguyên nhân cơ bản không phải là do huyết mạch của họ trên người con mà là bởi bọn họ sợ Hoàng tộc bị đảo lộn.

Sở Thiên Cơ nói xong thở dài một tiếng, sau đó trầm giọng nói:

- Thật ra về lời tiên đoán ta cũng đã hỏi qua mẹ của con, chính nàng nói lời tiên đoán kia đã xuất hiện rất nhiều năm rồi, cũng không có bao nhiêu người có thể nói rõ ràng lời tiên đoán kia rốt cuộc là như nào.

Lời tiên đoán chỉ nói ở Viêm Hoàng Đại Vực sẽ xuất hiện một người có đạo hạnh cao nhất, hơn cả La Thiên Tiên Vực.

Nếu không, một kỷ nguyêntrước, cũng sẽ không có nhiều quân viễn chinh tới từ La Thiên Tiên Vực như vậy.

Nhưng cuối cùng là ai ở trong lời tiên tri kia, tin là cho dù cao thủ cấp cao nhất cũng chưa chắc có thể nói rõ ra được.

Chuyện này liên quan đến chính bọn họ, loại lực nhân quả quấn thân ngay cả cao thủ Tổ cấp cũng thật sự rất khó nắm rõ được.

Sở Mặc lẳng lặng nghe.

Sở Thiên Cơ cười lạnh nói:

- Những cao thủ cao cao tại thượng đó sẽ không dễ dàng ra tay với con, bởi vì nhân quả quá lớn kia quấn thân, cho dù con có phải người trong lời tiên tri kia hay không cũng đều giống nhau cả.

Lần trước, cóngười ra tay với con, chỉ e hắn ta đã bị cắn trả không nhẹ.

-----o0o-----

Chương 1707: Biệt ly

Chương 1707: Biệt ly

- Lần trước?

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày.

- Thế nào?

Con không nhớ gì à?

Sở Thiên Cơ nhìn thoáng qua con của mình:

- Thiên Lộ, một khắc con nhận được cơ hội thành Đạo.

- Điều này người cũng biết sao?

Cho tới bây giờ Sở Mặc cũng chưa nói chuyện này với cha của mình, cho nên chợt nghe nói tới thì rất kinh ngạc.

Tiếp đó trong lòng của hắnchảy tràn một dòng nước ấm.

Rốt cuộc đã biết thật ra cho tới nay, cha vẫn đang âm thầm yên lặng chú ý tới hắn nhưng lại chưa từng ra tay can thiệp vào quá trình trưởng thành của hắn.

Đây là cha của ta!

Tình thương của cha như núi!

Ở ngay bên cạnh nhưng người ta gần như không hề phát hiện ra.

Lúc cần dựa vào mới phát hiện nó vẫn luôn bên cạnh.

- Vâng, lần đó con vào được một không gian đặc biệt kỳ lạ, giốngnhư ảo giống như thực.

Thế giới kia to giống như sao chổi, sau đó có một bàn tay chụp tới dường như muốn chụp chết con.

Tiếp đó xuất hiện một cái Tỷ làm cái tay kia kinh sợ rút lui, sau đó con liền thoát khỏi thế giới đó.

Sở Mặc nhìn cha mình, vẻ mặt khiếp sợ:

- Người nói ngay lúc đó thật sự có cao thủ vô thượng ra tay với con sao?

- Không sai.

Sắc mặt Sở Thiên Cơ trầm trọng gật đầu, sau khi nghe con mình kể tỷ mỉ, trong lòng của ông ta cũng có phán đoán chính xác, trầm giọng nói:

- Xem ra chuyện so với trong tưởng tượng của chúng ta còn nghiêm trọng hơn một chút.

Có người hiển nhiên đã nhận định, con chính là tên gây rối, không tiếc giá nào muốn giết con.

Nhưng mà bây giờ còn chút lạc quan là cho dù kia là cao thủ vô thượng cũng chưa chắc biết rõ đối tượng hắn ra tay chính là con.

Lời nói này hơi khó hiểu nhưng Sở Mặc cũng hiểu được.

Một Đại Vực thiên tài quả thực là vô số kể, trừ phi cao thủ vô thượng bên kia tận mắt nhìn thấy hắn, hoặc là có căn cứ chính xác khác có thể chứng minh Sở Mặc chính là người trong lời tiên tri nói tới.

Nếu không thật sự là không dễ mà ra tay với hắn được.

- Nhưng mà bây giờ thì bên kia đã đủ xác định được thân phận của con rồi.

Sở Thiên Cơ cười gượng nói:

- Bức lui bàn tay kia là một cái Ngọc Tỷ, mà có thể lấy ra một Ngọc Tỷ, bức lui một cao thủ vô thượng chỉ e cũng chỉ có hoàng tộc La Thiên thôi.

Trong hoàng tộc hiện giờ tuy rằng đã không có cao thủ Tổ cấp nữa nhưng điều đó cũng không thể nói rằng bọn họ thật sự dễ bắt nạt được.

Hoàng tộc La Thiên có vô số năm tích lũy, ngay cả cao thủ vô thượng cũng không dễ mà qua mặt được.

Cho nên muốn thay đổi tất cả thật ra là phải xem thái độ của hoàng tộc La Thiên.

Sở Thiên Cơ nói xong, nhẹ nhàng thở dài.

Cha con tâm ý tương thông, tuy thời gian Sở Mặc và cha ở chung không lâu lắm nhưng ngay lúc này lại chỉ cần một lần đã hiểu rõ ý nghĩ của cha.

Hắn nhìn Sở Thiên Cơ:

- Cha, người không cần phải đi cầu xin bọn chúng!

Sở Thiên Cơ cười ha hả, sau đó vỗ vỗ vai Sở Mặc:

- Yên tâm đi, cha không ti tiện như vậy đâu!

Sở Mặc nhìn vẻ mặt thành thật của Sở Thiên Cơ, sau đó gật gật đầu:

- Vậy là tốt rồi.

Tiếp đó, Sở Thiên Cơ xuất hiện ở thành Phiêu Diêu của Phiêu DiêuCung.

Tin Nhân tộc chiến thắng rốt cục đã truyền đi.

Toàn bộ giới tu hành của Viêm Hoàng Đại Vực, bao gồm cả những vùng xung quanh đều là cảnh tượng vui mừng.

Càng ngày càng nhiều chi tiết được công bố ra bên ngoài.

Gần như mọi người trong toàn bộ giới tu hành đều biết lần này lại là Sở thị nhất mạch!

Không khác gì một kỷ nguyên trước.

Sở Thiên Cơ ở Phiêu Diêu Cung bắt đầu tiến hành thuyết giảng.

Ông ấy thuyết giảng có sự khác nhau rất lớn với Sở Mặc.

Sở Mặc thuyết giảng thì nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, nói về Đại Đạo khá rõ ràng.

Cho dù người có cảnh giới gì đều có thể có thu hoạch.

Điều này có liênquan đến quá trình trưởng thành của Sở Mặc.

Sở Thiên Cơ thuyết giảng thì huyền diệu khó giải thích, sâu sắc và vô cùng huyền bí.

Điều này làm cho vô số tu sĩ cảnh giới hơi thấp, thiên phú hơi yếu đều nghe mà như lọt vào trong sương mù.

Thậm chí bọn họ một câu cũng không nghe hiểu.

Lúc như thế này thì có thể nhìn ay được ra thiên phú của ai hùng mạnh hơn.

Ví dụ như đệ tử của Sở Mặc - Phương Lan, ví dụ như Hoa Tiểu Nha, ví dụ như Hoàng Họa, các nàng đều tập trung tinh thần nghe, trên ngườikhông ngừng tản ra Đại Đạo.

Những người cảnh giới cao thâm ví dụ như La Quật, ví dụ như Hồng Nguyệt, Tử Yên, ví dụ như Ma Quân, cả đám đều thu hoạch lớn hơn nhiều!

Nếu so với nghe Sở Mặc thuyết giảng thì càng thu hoạch được nhiều hơn.

Điều này hoàn tòan là hai cách thức khác nhau, rất khó mà nói ai hơn.

Nhưng Sở Thiên Cơ thuyết giảng đối với tu sĩ có thiên phú trác tuyệt thì thật sự là có thu hoạch khó có thể tưởng được.

Sở Thiên Cơ ở đây thuyết giảng bảy ngày, hơn nữa, là công khai!

Nói cách khác, cho dù không phải người của Phiêu Diêu Cung cũng có thể đến nghe.

Đáng tiếc, Phiêu Diêu Cung ngoài tu sĩ cao cấp thì hơn nửa đều không cùng họ trở về, vẫn còn đang ở bên Tinh hà Huyết Ma chúc mừng thắng lợi khó có được của trận này.

Về sau, nghe nói đến chuyện này thì rất nhiều người cảnh giới Chuẩn Chí Tôn và thiên kiêu tuyệt thế đều hối hận đến mức đấm ngực dậm chân, cảm thán đã bỏ lỡ một cơ duyên thực lớn.

Sau bảy ngày, Sở Thiên Cơ ngừng thuyết giảng, sau đó ông ấy cáo từ rời đi.

Tất cả mọi người rất luyến tiếc, đa số mọi người cũng không biết Đại gia Sở gia muốn đi đâu.

Chỉ có rất ít người mới hiểu được, vị Đại gia Sở gia này sau khi đã ẩn náu nhiều năm như vậy, mắt thấy con mình đã trưởng thành nên rốt cục cũng có thể yên tâm rời đi rồi.

Ông ấy muốn đi tìm vợ của ông ấy!

Người phụ nữ mà ông ấy dành tình cảm chân thành cả cuộc đời.

Sắp chia tay cũng không có nhiều người đưa tiễn.

Bên cạnh Sở Mặc có hai người đứng cạnh là Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y.

Thủy Y Y vốn không muốn đến, nàng mặc dù đã nói nếu thắng thì sẽ gả nhưng lúc đó, trong hoàn cảnh đó, lại khác.

Sau khi trở về nàng không còn nhắc tới chuyện này nữa.

Cho nên, nàng bị Kỳ Tiêu Vũ cứng rắn kéo qua.

Trừ nàng ra còn có Sở Thiên Hùng, Sở Thanh, Hồng Nguyệt, Tử Yên và Ma Quân.

- Cha, thật sự đến bên đó rồi thì tất cả phải cẩn thận một chút.

Không cần phải đi cầu xin bọn họ, cũng không nên quá kích động.

Con tin, mẹ thân là Công chúa hoàng tộc, ngay cả bị giam lỏng cũng sẽ không phải chịu quá nhiều đau khổ.

Sở Mặc nhìn Sở Thiên Cơ, hắn thật ra rất muốn đi cùng với cha tới nơi đó.

Nhưng không có cách nào, bây giờ hắn còn chưa thể đi, vẫn chưa tới lúc.

-----o0o-----

Chương 1708: Sân thí luyện (1)

Chương 1708: Sân thí luyện (1)

Sở Thiên Cơ gật gật đầu, khẽ mỉm cười:

- Con yên tâm, một lão tửu quỷ già khọm khẹm như ta đi tới đó cũng sẽ không có ai chú ý tới đâu.

- Đại ca, bảo trọng.

Bên trong đôi mắt hổ của Sở Thiên Hùng có sự đau thương nhàn nhạt, nhưng ông ấy không hề giữ lại.

Sở Thanh nhìn đại bá của mình yên lặng rơi lệ, trong lòng nàng hiểu, lần này từ biệt, gặp lại sẽ rất khó khăn.

Đôi mắt của Hồng Nguyệt cũng đỏ lên, lại cười lớn nói:

- Thành lũy của Viêm Hoàng Đại Vực rất chắc chắn, có thể xuyên qua được không?

Sở Thiên Cơ gật gật đầu:

- Có thể.

Tử Yên nhìn Sở Thiên Cơ, bối phận của nàng kém so với đồng lứa, xem như vãn bối của Sở Thiên Cơ, nhẹ giọng hỏi:

- Sở thúc thúc, sư phụ ta, bà...

Tất cả mọi người yên lặng tán dương nhìn Tử Yên.

Về Phiêu Linh Nữ Đế, người có thể biết tin tức thật sự của bà ấy e cũng chỉ có Sở Thiên Cơ thôi.

Sở Thiên Cơ hơi trầm mặc một chút, sau đó nói:

- Bà ấy vẫn tốt.

Mọi người liếc mắt nhìn nhau một cái, từ trong mắt của đối phương nhìn thấy được vẻ khiếp sợ.

Tin tức này quá chấn động, cũng làm lòng người rất phấn chấn.

Tuy là trước đó có rất nhiều dấu hiệu đã cho thấy Phiêu Linh Nữ Đế rất có thể còn sống ở trên đời này, nhưng từ trong miệng của Sở Thiên Cơ tự mình nói ra vẫn làm cho những người ở đâyđều cảm thấy vô cùng hưng phấn.

Ma Quân nhìn Sở Thiên Cơ, ôm quyền nghiêm túc thỉnh giáo:

- Hiện giờ dưới tình huống toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực đều bị phong ấn, phải như thế nào mới có thể thành Đạo?

Sở Thiên Cơ ngẫm nghĩ một chút, sau đó chăm chú nói:

- Phá vỡ vùng trời này là được.

...

Tất cả mọi người đều không biết nên nói gì.

Ma Quân cũng tỏ ra đăm chiêu, sau đó ánh mắt bỗng nhiên sáng ngời ôm quyền với Sở Thiên Cơ, nói:

- Đại ân của tiên sinh Ma Quân suốt đời khó quên!

Sở Thiên Cơ đáp lễ:

- Huynh là sư phụ của Sở Mặc, chúng ta luận giao ngang hàng.

Ta cũng chỉ nói có một câu thế, có thể làm được hay không lại phải xem chính huynh rồi.

- Một câu của tiên sinh đáng giá hơn bất cứ cái gì.

Vẻ mặt Ma Quân thành thật nói.

Tiếp đó, Sở Thiên Cơ nhìn sâu mọi người một cái, sau đó khoát tay:

- Được rồi, ngàn dặm tiễn đưa cuối cùng cũng phải từ biệt.

Trở về cả đi.

Ta nghĩ Viêm Hoàng Đại Vực này ít nhất có thể an bình rất nhiều năm.

Nói xong, nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Nhóc con, tiếp tục cố gắng!

Sở Mặc gật đầu thật mạnh, hạ giọng nói:

- Nếu có thể gặp được mẹ, nói cho bà biết con rất nhớ mẹ nhé!

Mũi của Sở Thiên Cơ đau xót, nước mắt suýt nữa thì rơi xuống, cười ha ha nói:

- Cũng đã có vợ rồi còn có cả thiếp nữa mà còn trẻ con vậy, không thấy mất mặt hả?

Nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y, Sở Thiên Cơ nhẹ nhàng gật đầu:

- Các con đều rất tốt, lần sau gặp hy vọng có thể thấy cháu gái của ta.

Nói xong, thân hình của Sở Thiên Cơ trong nháy mắt biến mất ở trước mặt mọi người.

Trong hư không, không hề để lại chút dấu vết nào.

Tiếp đó, sâu trong vũ trụ vô tận xa xôi chợt bùng lên một chùm tia sáng rực rỡ lóa mắt, sau đó, khắp vũ trụ dường như cũng kịch liệt rung lên, lâu sau mới khôi phục lại như thường.

Sở Mặc nhìn đoàn hào quang bùng lên từ sâu trong vũ trụ, trầm mặc thật lâu, những người khác cũng đều trầm mặc.

Trong lòng Ma Quân dâng lên cảm khác vô hạn, Sở Thiên Cơ thật sự là một thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm, thiên phú của hắn một chút cũng không kém Sở Mặc, trong thời gian bị phong ấn nghịch thiên thành đạo.

Vào thời điểm tu sĩ khác đều oán giận không ngờ lại tu luyện tới loại cảnh giới này, làm người ta cảm thấy không thể tin nổi.

Từ trước tới giờ Ma Quân từ trong xương đều là một người không chịu thua, tuy rằng hắn xuất thân Tiên giới, sau lưng không có thế lực cường đại gì chống đỡ, nhưng cũng không yếu thế, cũng không cúi đầu, một đường đi tới hôm nay, bước vào cảnh giới Chuẩn Chí Tôn.

Nhớ lại thời gian gian khổ ở Tiên giới này đó, đi tới nay cũng vô cùng long đong, nhưng thật sự không thể so sánh với Sở Thiên Cơ.

Nếu người khác có thể thành đạo dưới tình huống như vậy, ta vì sao không thể?

Thiên Cơ huynh nói đâm thủng trời là được thành đạo, người khác nghĩ lời này là bậy bạ, ta lại cảm thấy rất có đạo lý.

Ma Quân ngẩng đầu nhìn thoáng qua vũ trụ hư không, thầm nghĩ trong lòng: Đâm thủng hôm nay sao?

Vậy thì thử xem.

Tất cả mọi người đều mang tâm sự riêng của mình về tới Phiêu Diêu Cung.

Một tháng lặng lẽ trôi qua.

Đại quân tu sĩ tham chiến chống cự người của Ma tộc rốt cục trở về Thiên Giới.

Thiên Giới này đều đắm chìm trong sung sướng vui mừng.

Tai nạn giải trừ, nguy cơ biến mất, toàn bộ đại vực Viêm Hoàng lại có thể thái bình vô số năm, tin tức này khiến lòng người vô cùng phấn chấn.

Nhưng mọi người cũng không quên những người đã hy sinh trong trận chiến này, càng không quên Phiêu Diêu Cung và Sở thị nhất mạch.

Bất kể là Phiêu Diêu Cung hay Sở thị nhất mạch, hiện giờ đều có được uy vọng khó ai sánh được ở giới tu hành.

Không chút khoa trương mà nói, hiện giờ cho dù một đệ tử bình thường của Phiêu Diêu Cung đi ra ngoài cũng có thể được tôn trọng rất lớn.

Lưu Truyện Sơn mang theo thê tử Băng Diễm đến nhà cảm tạ Sở Mặc.

Lúc đối mặt với Sở Mặc, Lưu Truyện Sơn cũng không có loại thản nhiên nhìn từ trên cao xuống như năm đó, hắn rất khách khí.

- Không có cơ hội giáp mặt cảm tạ phụ thân của Sở công tử, cũng chỉ có thể cảm tạ Sở công tử.

Lưu Truyện Sơn nói.

- Thúc thúc quá khách khí rồi.

Sở Mặc cũng rất khách khí.

Lưu Truyện Sơn rất nhanh mang theo Băng Diễm rời đi, bởi vì trong lòng nhiều ít vẫn có chút xấu hổ, mà nguyên nhân xấu hổ tự nhiên là Lưu Vân.

Hiện giờ thời gian qua đi cảnh vật thay đổi, có một số việc nhìn qua cũng đã được xác định.

Lưu Vân một lòng hướng đạo, mặc cho cha mẹ khuyên bảo thế nào cũng không có thái độ buông lỏng.

Loại chuyện tình cảm này thật sự người ngoài không thể nhúng tay vào, không thương chính là không thương, không có gì đáng nói, cũng không tồn tại thông cảm và thương hại.

Nếu lúc này Sở Mặc nói gì đó với Lưu Vân sẽ chỉ làm Lưu Vân bị tổn thương.

Kỳ Tiêu Vũ cũng hiểu được đạo lý này cho nên nàng cũng không khuyên gì nữa.

Có lẽ là gặp đượcphong tư cường nhân tuyệt thế thật sự, hiện giờ toàn bộ Phiêu Diêu Cung đều cực kỳ sôi động, từ trên xuống dưới, gần như mọi người đều liều mạng tu luyện, căn bản không có tâm tư lo lắng chuyện khác.

Theo những người tham chiến trở về, người tới Phiêu Miêu thành thăm hỏi cũng càng ngày càng nhiều, tất cả đều là đại nhân vật có mặt mũi ở Thiên Giới.

Mỗi một ngày đều có rất nhiều người dũng mãnh tiến vào Phiêu Miêu thành, khiến kinh doanh ở đây càng thêm phồn vinh.

-----o0o-----

Chương 1709: Sân thí luyện (2)

Chương 1709: Sân thí luyện (2)

Sở Mặc không muốn đi xã giao nhiều, hắn nhân cơ hội đi này một chuyến tới Huyễn Thần Giới.

Hắn muốn gặp Vũ Vi và Giới Linh.

Ở Huyễn Thần Giới, Sở Mặc gặp được Linh Vũ Vĩ, nàng nhìn thấy Sở Mặc liền vui vẻ ra mặt.

- Tỷ, người kia là tỷ sao?

Sở Mặc đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp đặt câu hỏi.

Linh Vũ Vi cười cười, cũng không trả lời thẳng mà hỏi ngược một câu:

- Ngươi chuẩn bị xong chưa, tiểu thiếu gia của ta?

Cũng giống như vấn đề lúc trước của Sở Thiên Cơ, hiển nhiên người biết nội tình đều rất quan tâm hắn.

Nhưng chuyện này ngay cả Sở Thiên Cơ cũng vô lực ngăn cản, bởi vì trình độ đó thật sự quá cao.

Sở Mặc cười cười:

- Loại tiểu nhân vật như ta chỉ giống như con kiến bình thường trong tồn tại vô thượng kia, ai sẽ để ý ta?

Lúc này trả lời hơi không giống với thời điểm trả lời phụ thân, nhưng đồng dạng cũng là tiếng lòng của Sở Mặc.

Linh Vũ Vi nói:

- Không cần quá đề cao ý chí tồn tại vô thượng này, bọn họ sống vô số năm, đã sớm nhìn thấu sinh tử, trong xương bọn họ đã sớm lạnh lùng vô tình.

Bọn họ nếu không phải hoàn toàn xác định ngươi là người kia, có lẽ còn sẽ tiếp tục xem chừng, một khi xác định, như vậy... mặc kệ trên trời hay dưới đất, nhất định sẽ phái người không ngừng nghỉ truy giết ngươi.

Sở Mặc cười nói:

- Đáng sợ như vậy!

Ta nên nói cái gì?

Tỷ tỷ cứu ta sao?

Linh Vũ Vi liếc mắt nhìn Sở Mặc, sâu kín nói:

- Ngươi nói chuyện tốt với ta, có lẽ ta sẽ cho ngươi một chủ ý.

- Ha ha, cấp bậc Chuẩn Thánh như tỷ tỷ sao lại còn không phóng khoáng như vậy?

Sở Mặc cười nói.

- Ai nói cho ngươi biết ta là Chuẩn Thánh?

Ta ngay cả Chí Tôn cũng không phải.

Linh Vũ Vi liếc mắt nói:

- Vừa rồi ta không phải đã nói với ngươi sao, càng là cảnh giới cao thâm càng chưa chắc có loại ý chí này.

Bọn họ chỉ là tu luyện đến một cảnh giới này đó, tiến vào cái lĩnh vực đó mà thôi, cũng không thể nói khí độ và nhân phẩm của bọn hắn như nhau.

Nếu không cũng không thể xuất hiện lời tiên đoán kia.

Sở Mặc trầm mặc một chút, sau đó gật gật đầu, cười khổ nói:

- Tỷ tỷ nói rất đúng.

Hai người đều không nhắc lại chuyện Chuẩn Thánh này, Linh Vũ Vi dường như không muốn nói, còn phủ nhận.

Nhưng Sở Mặc tin tưởng phụ thân tuyệt đối sẽ không lừa hắn, phụ thân nói người kiaà Linh Vũ Vi, vậy nhất định là đúng!

- Ta biết một chỗ.

Linh Vũ Vi nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói ra:

- Nơi đó được nhóm thiên kiêu La Thiên Tiên Vực gọi là sân thí luyện.....

- Sân thí luyện?

Sở Mặc nhíu mày:

- Giống với Huyễn Thần Giới không?

Linh Vũ Vi gật đầu:

- Không kém bao nhiêu đâu, nhưng cũng không hoàn toàn giống nhau.

Lúc trước sở dĩ không có ai đề cập với ngươi là vì cái chỗ kia rất khủng bố, nói như thế nào đây?

Giống như là một gốc cây cỏ tầm thường có thể chém rụng một gã Đế Chủ, một con ếch lớn cỡ bàn tay có thể một ngụm nuốt mất một Chí Tôn...

- Dọa người như vậy sao?

Sở Mặc nhìn Linh Vũ Vi, hắn nghĩ tới lúc trước gặp phải hai con ếch Chí Tôn, tuy hai con ếch kia nhìn thấy loại đại ma đầu như hắn liền chạy, bằng không có thể ngay cả mạng nhỏ cũng mất trong tay Sở Mặc.

- Đừng tưởng rằng tỷ tỷ đang hù dọa ngươi.

Linh Vũ Vi nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Sân thí luyện, ngay cả là ở La Thiên Tiên Vực cũng không có người nào dám đi.

Phàm là người đi vào trong đó, tất cả đều là thiên kiêu cao cấp nhất La Thiên Tiên Vực, bọn họ ma luyện bản thân ở chỗ đó, tìm kiếm cơ duyên đột phá cảnh giới....

Ánh mắt của Sở Mặc lập tức sáng ngời:

- Cái chỗ kia có thể đột phá cảnh giới sao?

Linh Vũ Vi gật gật đầu, sau đó cười nói:

- Đột phá tới cảnh giới Chí Tôn là không có vấn đề, từ Chí Tôn đột phá tới Thánh Nhân... cũng không có vấn đề.

Nhưng muốn trở thành Đại Thánh ở chỗ đó còn có chút khó khăn.

Sở Mặc không kìm nổi hít một ngụm khí:

- Vẫn còn có nơi tốt như vậy!

Linh Vũ Vi tức giận trừng mắt nhìn Sở Mặc:

- Tiểu thiếu gia của ta, ngươi rốt cục có nghe rõ lời của ta không?

Mức độ nguy hiểm ở chỗ kia....

Không phải là thứ ngươi có thể tưởng tượng đấy!

- Tỷ tỷ tới đó rồi sao?

Sở Mặc hỏi.

Linh Vũ Vi trầm mặc một chút:

- Theo tiểu thư đi qua một lần, tuy nhiên ta rất nhanh đã chạy đi.

Khóe miệng Sở Mặc co quắp nhìn Linh Vũ Vi:

- Khi đó tỷ tỷ cảnh giới gì?

Linh Vũ Vi cười mắng một câu:

- Đừng buộc vào cảnh giới của ta, tiểu thiếu gia, ta có thể trợ giúp ngươi tiến vào chỗ kia, có thể giúp ngươi thay hình đổi dáng khiến tất cả mọi người đều nhìn không thấu thân phận của ngươi.

Nhưng một khi tiến vào sân thí luyện, tất cả đều phải dựa vào chính ngươi!

Sở Mặc cũng nghiêm túc, hạ giọng nói:

- Muốn thành đạo ở đại vực Viêm Hoàng, tuy rằng ta tin tưởng nhưng mục tiêu rất rõ ràng.

Cho nên nếu thật sự có chỗ như thế, ta nguyện ý đi, ta không sợ nguy hiểm.

Trong lòng Linh Vũ Vi thầm than một tiếng: Quả nhiên là vậy, năm đó tiểu thư đã nhìn thấu được, biết con trai của nàng nhất định sẽ lựa chọn con đường này.

Sân thí luyện chính là nguyên nhân căn bản Cơ Thanh Vũ để Linh Vũ Vi ở lại đại vực Viêm Hoàng!

Đây không phải một đường tắt, bởi vì mức độ nguy hiểm của sân thí luyện, cho dù là công chúa hoàng tộc La Thiên như Cơ Thanh Vũ cũng không dám cam đoan hoàn toàn an toàn ở nơi này, nhưng đối với Sở Mặc gặp phải tình huống bây giờ mà nói, sân thí luyện thực đúng là lựa chọn duy nhất của hắn.

- Bên trong sân thí luyện không chỉ có thiên kiêu tuyệt thế La Thiên Tiên Vực, còn có thiên kiêu của các đại vực khác.

Linh Vũ Vi thản nhiên nói.

- Trên đời này rốt cục có bao nhiêu đại vực?

Sở Mặc nhìn Linh Vũ Vi:

- La Thiên Tiên Vực là đại vực trung tâm có phải không?

Linh Vũ Vi gật gật đầu:

- Một đại vực chính là một vũ trụ.

La Thiên Tiên Vực là lớn nhất, vây quanh La Thiên Tiên Vực có tám đại vực, đại vực Viêm Hoàng chỉ là một trong số đó.

Sở Mặc hít sâu một hơi:

- Hóa ra là như vậy, vậy Ma giới ở đau?

Nó cũng được xem như một đại vực đơn độc sao?

Linh Vũ Vi lắc đầu:

- Không tính, nó là phiến không gian lớn giữa La Thiên Tiên Vực và đại vực Viêm Hoàng, xem như là một vực nhưng không phải là đại vực.

Nàng nói xong nhìn Sở Mặc:

- Hiện giờ tám đại vực, chỉ có đại vực Viêm Hoàng lọt vào phong ấn, cũng cắt đứt rất nhiều cơ hội.

Bảy đại vực vốn lớn hơn đại vực Viêm Hoàng một chút, bọn họ sớm đã thần phục La Thiên Tiên Vực, cho nên thiên kiêu trong đại vực này cũng có tư cách để tiến vào sân thí luyện này.

Ở bên trong sân thí luyện có rất nhiều chuyện có ý nghĩa, ngươi có thể chậm rãi đi khám phá.

Tuy nhiên điều kiện tiên quyết nhất chính là phải sinh tồn được ở đó, sau đó không thể tin bất cứ kẻ nào.

-----o0o-----

Chương 1710: Tìm kiếm Đại Công Kê (1)

Chương 1710: Tìm kiếm Đại Công Kê (1)

Thời điểm Linh Vũ Vi nói lời này rất nghiêm túc, cũng rất chân thành, nàng nhìn Sở Mặc, lại nhắc nhở:

- Sân thí luyện còn có một cái tên, gọi là máy xay thịt... người không có tài năng căn bản không dám tiến vào đó.

Đó là một nơi hỗn loạn thật sự, quy tắc duy nhất chính là thực lực, cho nên, cho dù một cô bé tám tuổi đáng yêu mỉm cười ngọt ngào với ngươi cũng phải nhớ kỹ, nàng ngay sau đó có thể sẽ một kiếm đâm tới Nguyên Thần của ngươi!

Có thể tiến vào đó đều không phải phàm nhân!

Sở Mặc nghiêm túc gật đầu:

- Tỷ, ta hiểu.

- Được, ngươi trở về chuẩn bị chút đi, qua mấy ngày nữa tới tìm ta.

Linh Vũ Vi nhẹ giọng nói ra.

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó đột nhiên hỏi:

- Cũng chỉ có ta có thể tiến vào sao?

- Ngươi cho là tỷ tỷ còn có năng lực đưa qua bao nhiêu người?

Linh Vũ Vi liếc nhìn Sở Mặc:

- Còn có, ngươi phải hiểu kia là máy xay thịt thiên tài, là tràng tu la!

Ở nơi đó ngươi tự bảo vệ bản thân cũng khó, đừng nghĩ có cơ hội che chở người khác.

Sở Mặc trầm mặc một lúc, gật gật đầu:

- Được, ta hiểu.

Linh Vũ Vi nói rất trực tiếp, cũng rất thật.

Nàng đương nhiên hiểu được ý tứ của Sở Mặc, là muốn mang theo những người bên cạnh cùng tiến vào sân thí luyện, nàng hiểu Sở Mặc căn bản cũng không xem nguy hiểm trong miệng nàng là chuyện quan trọng.

Đây không phải nói Sở Mặc tự phụ, mà là khốn cảnh hiện giờ Sở Mặc gặp phải còn khủng bố hơn so với sân thí luyện rất nhiều.

Hơn nữa một khi Sở Mặc xuất hiện cái gì không ngờ, người khác nàng không dám nói, Kỳ Tiêu Vũ chắc chắn sẽ không sống một mình.

Sở Mặc cũng hiểu được đạo lý này, cho nên nếu có thể....

Hắn thà mang theo Kỳ Tiêu Vũ cùng đi vào sân thí luyện.

Nhưng đáng tiếc chính là, tài nguyên năm đó tiểu thư lưu lại chỉ có thể giúp một mình Sở Mặc tiến vào sân thí luyện.

Những người khác, cho dù Linh Vũ Vi muốn nàng cũng không có năng lực.

Bị phong ấn trong thế giới này, tài nguyên cần để mang một người tới sân thí luyện cũng không phải bình thường.

Sở Mặc cáo từ rời đi, hắn muốn chuẩn bị một ít, cũng cần đi công đạo một chuyện.

Trong phòng, Linh Vũ Vi cúi đầu trầm mặc.

Lúc này Giới Linh đột nhiên hiện ra, trong miệng của hắn còn lẩm bẩm nói:

- Có chút việc chậm trễ một chút, tiểu tử kia đi rồi sao?

Linh Vũ Vi gật gật đầu, sau đó nói:

- Ta nói cho hắn về chuyện của sân thí luyện.

Giới Linh khẽ ngẩn ra, lập tức nhíu mày, hạ giọng nói:

- Không sớm quá chứ?

Linh Vũ Vi than nhẹ một tiếng:

- Cảnh giới hiện tại của hắn đã đạt tới đỉnh, tiếp tục đột phá lên trên chính là thành đạo.

Tuy thế giới này bị phong ấn, nhưng chúng ta đều biết hắn có bổn sự kia, thế giới này phong ấn nhưng không phong ấn được huyết mạch hoàng tộc La Thiên.

Giới Linh gật gật đầu.

Linh Vũ Vi nói tiếp:

- Nhưng cứ như vậy, một số vô thượng bên kia sẽ cảm ứng được, mười phần sẽ ra tay can thiệp.

Đến lúc đó nếu đưa một đạo pháp thân tới đây sẽ rất phiền toái.

Sắc mặt Giới Linh cũng có chút nặng nề, tức giận nói:

- Thật quá đáng!

Bất quá chỉ là một lời tiên đoán mà thôi, một đám vô thượng không ngờ ngay cả thể diện cũng không cần.

Linh Vũ Vi cười khổ nói:

- Ai nói không cần chứ?

Quan hệ tới thiên cơ bản thân, ngay cả là vô thượng cũng rất khó suy diễn hoàn toàn ra.

Nhưng bọn họ thà rằng tin là có cũng không chịu tin là không.

Luật pháp thế tục thế gian đều biết rằng không thể gán tội sai, nhưng bọn họ cố tình sẽ nghĩ là có.... chuyện này, cũng không cần tiếp tục tranh luận.

Cái loại vô thượng đó không phải người chúng ta có thể nghị luận.

Hiện giờ chỉ có thế dùng hết toàn lực bảo đảm thiếu gia sẽ không có bất kỳ sơ xuất gì.

- Cũng chỉ có thể như thế.

Sân thí luyện hẳn là thích hợp với hắn.

Nhiều năm trôi qua, Giới Linh nhìn Sở Mặc đi từng bước một lên, có thể tương đối hiểu biết về Sở Mặc.

Cho nên hắn cảm thấy Sở Mặc cho dù vào sân thí luyện cũng sẽ không có vấn đề gì.

- Ta cũng nghĩ như vậy, nếu quả thật dựa theo kế hoạch năm đó của tiểu thư, giúp hắn thành đạo sau đó tiến vào sân thí luyện... có thể sẽ không còn kịp.

Lưu Vân nhẹ giọng nói.

Giới Linh gật gật đầu:

- Vậy cứ thế đi, làm xong chuyện này, nhiệm vụ của chúng ta ở thế giới này cũng gần như hoàn thành.

Huyễn Thần Giới làm sao bây giờ?

Linh Vũ Vi ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Từ hành động lúc trước của thiếu gia có thể nhìn ra trong lòng của hắn chứa toàn bộ đại vực Viêm Hoàng.

Tiểu thư năm đó lưu lại Huyễn Thần Giới mục đích chính là vì giúp đỡ thiếu gia.

Đồng thời còn có thể che chở thiếu gia vào lúc nguy cấp.

Nhưng sau khi thiếu gia biết chuyện này cũng chưa từng dùng Huyễn Thần Giới che chở mình.

Cho nên theo ta thấy, Huyễn Thần Giới cứ lưu lại ở đại vực Viêm Hoàng đi, còn có thể giúp bọn hắn bồi dưỡng được nhiều thiên kiêu huyết mạch ưu tú.

Giới Linh gật gật đầu:

- Ta cũng nghĩ như vậy, một khi đã vậy thì cứ quyết định như thế đi!

.....

Sở Mặc về tới Phiêu Diêu Cung, người đến viếng thăm vẫn nối liền không dứt.

Thậm chí trong suy nghĩ của rất nhiều người, Phiêu Miểu thành đã trở thành một tòa thành thánh, Phiêu Diêu Cung chính là thánh địa của thành thánh này!

Cho dù không thể nhìn thấy đại nhân vật trong Phiêu Diêu Cung, nhưng có thể tới đây chiêm ngưỡng cũng là tốt rồi.

Sau khi Sở Mặc trơ về không làm kinh động quá nhiều người, chỉ gọi Kỳ Tiêu Vũ vào nói với nàng một chuyện chuyện về sân thí luyện.

Sau khi Kỳ Tiêu Vũ nghe liền trầm mặc thật lâu, sau đó có chút khổ sở đáng thương nhìn Sở Mặc:

- Không có biện pháp đi vào thêm một người sao?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ít nhất ở đại vực Viêm Hoàng chúng ta là không thể nào.

Nếu ở những đại vực khác có lẽ còn có cơ hội, ta nghe nói xung quanh La Thiên Tiên Vực còn có bảy đại vực khác, đại vực Viêm Hoàng của chúng ta chỉ là một trong số đó.

Bảy đại vực kia đều bị phong ấn, bọn họ cũng trực thuộc La Thiên Tiên Vực.

Cho nên thiên kiêu trong những đại vực này đều có cơ hội tiến vào sân thí luyện.

Kỳ Tiêu Vũ trừng con ngươi xinh đẹp, vẻ mặt bất đắc dĩ nói:

- Ta lần đầu nghe còn bảy đại vực vây quanh La Thiên Tiên Vực, muốn tìm được những đại vực này chỉ sợ là không thể nào.

Cho dù tìm được hàng rào biên giới ở giữa cũng không thể xé rách... thôi đi, không nghĩ cái này nữa.

-----o0o-----

Chương 1711: Tìm kiếm Đại Công Kê (2)

Chương 1711: Tìm kiếm Đại Công Kê (2)

Sở Mặc kéo tay Kỳ Tiêu Vũ, hạ giọng nói:

- Tin tưởng ta, ta nhất định sẽ trở về.

Kỳ Tiêu Vũ thanh âm êm dịu nói:

- Đương nhiên tin tưởng ngươi rồi.

Chỉ là ngươi lần này rời đi không biết mất bao lâu, ngươi không đi chào hỏi với mọi người sao?

Sở Mặc lắc đầu:

- Chào hỏi biết nói gì?

Nói ta bị buộc phải đi xa tha hương sao?

Thôi đi, ngươi cứ nói ta bế quan, có lẽ mười mấy năm, có lẽ trên trăm cũng, cũng có thể là không xuất quan!

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, sâu trong mắt có chút không nỡ, nghiêm túc nói:

- Nhưng sẽ có một ngày ta thoát khỏi mọi thứ trói buộc, không ai lại có thể nắm giữ vận mệnh của chúng ta!

Kỳ Tiêu Vũ còn thật sự gật đầu:

- Được, ta ở nhà chờ ngươi!

Sáng sớm hôm sau Sở Mặc âm thời lặng lẽ rời đi.

Với cảnh giới hiện giờ của hắn, không muốn bị người khác phát hiện hành tung thật đúng là không ai có thể cảm ứng được.

Thời điểm tất cả mọi người nghĩ tới Sở Mặc yên lặng rời đi, ý thức được Sở Mặc đã lâu chưa lộ diện đã là chuyện mấy tháng sau.

Sau khi Sở Mặc đi, Kỳ Tiêu Vũ liền ở trong Tàng Kinh Các của Phiêu Diêu Cung, nơi này vốn là Tàng Kinh Các của vườn Thiên Giới, bên trong có rất nhiều điển tịch xưa, đã có rất nhiều năm, không có ai biết Kỳ Tiêu Vũ muốn làm gì.

Mãi tới mấy tháng sau, Kỳ Tiêu Vũ, Hồng Nguyệt, Tử Yên, Thủy Y Y và Sở Thanh rời đi, những người ở mới ý thức được, bất tri bất giác đã xảy ra một ít chuyện bọn họ không thể lý giải.

Sau khi Sở Mặc chia cách với Kỳ Tiêu Vũ cũng không tiến vào Huyễn Thần Giới, hắn dùng cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao suy diễn toàn bộ phong thủy Thiên Giới, cái loại tiêu hao này tương đối khủng bố.

Hắn muốn tìm được tung tích của Đại Công Kê!

Cái tên kia quả thật là quỷ dị, từ sau khi phi thăng tới Thiên Giới liền mất tăm mất tích, ngay cả một dấu vết cũng không để lại.

Cái này rất không bình thường, dựa theo tính cách của Đại Công Kê, nó tuyệt đối không thể tránh ở một góc âm u không ra ngoài.

Từ khi Sở Mặc bước vào Thiên Giới, thanh danh đã truyền đi rất xa, tốc độ quật khởi cực nhanh làm người ta líu lưỡi.

Năm đó một ít kẻ thù thậm chí chưa kịp nghĩ kỹ muốn dùng thái độ thế nào để đối mặt với Sở Mặc, cũng vô cùng bi ai phát hiện, bọn họ ngoại trừ quỳ xuống nói xin lỗi với Sở Mặc ra...

đã không còn lựa chọn thứ hai.

Sau khi trải qua từng tràng phong ba thật lớn, thôi động Sở Mặc đi tới chỗ rất cao, mãi cho tới khi hắn trở thành vua Thiên Giới được Thiên Giới công nhận, diệt Huyết Ma Lão Tổ, trảm Chí Tôn Thí Thiên, lại dẫn quần hùng Thiên Giới đánh lui Ma tộc.

Từng cọc sự kiện không cái nào là không chấn động toàn bộ Thiên Giới?

Dưới loại tình huống này, Đại Công Kê vẫn không có lộ diện, kia cũng chỉ có thể nói lên một vấn đề, Đại Công Kê nhất định là xảy ra điều gì không ngờ, khiến hắn không thể thoát thân!

Lúc trước Sở Mặc cũng từng suy diễn qua, phát hiện Đại Công Kê đều không có gì lo lắng về tính mangh, cũng tạm thời yên lòng không đi tìm nó.

Hiện giờ rốt cục xử lý xong mọi chuyện, tới lúc phải rời đi, Sở Mặc lại không yên lòng với người vừa là bạn vừa là thấy từ Nhân giới đi lên với hắn, muốn tìm được nó, xác định an nguy của nó.

Căn cứ kết quả của suy diễn, Đại Công Kê không ngờ không ở trên đại lục Thiên Giới, kết quả mơ hồ chỉ về phía ngoại vực.

Sở Mặc cười khổ, thầm nghĩ: Người kia cũng thật sự rất có thể gây sức ép, không biết chạy tới ngoại vực làm gì.

Cảnh giới hiện giờ của hắn, lộ trình trăm triệu ngàn dặm chỉ trong chốc lát.

Mấy ngày sau Sở Mặc liền rời khỏi đại lục Thiên Giới, ra hư không trong vũ trụ mờ mịt.

Quay đầu nhìn lại, Thiên Giới to lớn vắt ngang dưới trời cao vô tận, vô số sao trăng, mặc trời lăn lộn vây quang mảnh đại lục này.

một nơi rất đẹp, cho dù nó không trọn vẹn.

Sở Mặc có chút cảm thán nhìn một hồi lâu, sau đó mới quay đầu lại bay vào sâu trong vũ trụ.

Năm đó đại lục Viêm Hoàng trong đại vực Viêm Hoàng sụp đổ, chia năm xẻ bảy tạo thành không gian bốn tầng.

Từ Thiên Giới tới Tiên giới, lại từ Linh giới tới Nhân giới.

Trong đó Nhân giới được xem như một khối đại lục, nhưng vẫn mênh mông bát ngát.

Trừ đó ra còn có rất nhiều khối vục đại lục Viêm Hoàng chia năm xẻ bảy, bay tới những noi xa xôi một chút cũng không nghèo.

Những nơi này được gọi là ngoại vực, chúng vẫn thuộc về đại vực Viêm hoàng, có người thế giới bên ngoài cũng có thể tiến vào Huyễn Thần Giới.

Tỷ như Hoàng Hoàng năm đó Sở Mặc từng gặp được, hắn chính là tu sĩ tới từ nước ngoài.

Không ai thống kê qua đại lục Viêm Hoàng rốt cục có bao nhiêu thế giới bên ngoài, số lượng này chỉ sợ không dưới ngàn vạn.

Trong chuyện này, có rất nhiều khối lớn phía trên có đủ loại sinh linh; cũng có rất nhiều khối nhỏ hơn khối vụn rất nhiều, giống như đá vụn, phía trên không có bất kỳ sinh linh nào tồn tại, phiêu đãng trôi dạt trong vũ trụ, dường như không tiếng động kể ra thảm thiết của trận đại chiến năm đó.

Sở Mặc một bước mấy ngàn vạn dặm trong hư không, thân hình còn nhanh hơn so với tốc độ tia sáng.

Hắn qua lại không ngớt khắp nơi, dùng tâm suy diễn nơi Đại Công Kê có thể đặt chân tới.

Nhưng càng đi tới, Thiên Cơ càng hỗn loạn, mà ngay cả Sở Mặc đã tu luyện thần thông Phong thủy tới rất cao tầng cũng nhịn không được khẽ nhíu mày.

Thầm nghĩ trong lòng: Nơi này có điều cổ quái!

Mảnh tinh vực này dường ra lộ ra khí cơ cường đại, chỉ là mảnh khí cơ này rất mơ hồ, làm cho người ta có một loại cảm giác huyền ảo, Sở Mặc thậm chí có thể cảm giác được sâu trong nội tâm có một cỗ chấn động nhàn nhạt.

Hắn cẩn thận suy diễn lại thủy chung không bắt được trọng điểm, đột nhiên Sở Mặc khẽ kinh hãi.

Thuật suy diễn trong Phong thủy thần thông, nếu xuất hiện loại tình huống này, như vậy một khả năng lớn nhất chính là nơi này có người quan hệ trực tiếp với người thi triển thuật!

- Nơi này có thể có quan hệ gì với ta?

Sở Mặc nhíu mày, trong lòng rất nghi hoặc.

Hắn suy diễn Đại Công Kê hẳn là ở trong mảnh tinh vực này, hơn nữa còn ở rất nhiều năm.

Hiện giờ tới đây hắn lại phát hiện được nơi này dường như có liên quan tới hắn.

-----o0o-----

Chương 1712: Che giấu Chí Tôn (1)

Chương 1712: Che giấu Chí Tôn (1)

- Hay là Đại Công Kê phát hiện chuyện gì đó có liên quan tới ta?

Sở Mặc chăm chú nhìn mảnh tinh vực này, trong ánh mắt của hắn bắn ra thần quang.

Ở bên trong thần quang kia có thế giới đang diễn biến, hắn đang nghịch chuyển thời gian của mảnh tinh vực này.

Loại thần thông này chỉ có Chí Tôn mới có thể làm, nhưng Sở Mặctu thành.

Keng...!

Đột nhiên một tiếng động từ bên cạnh vang lên, Thí Thiên trực tiếp từ trong Thương Khung Thần Giám bay ra!

Tiếp theo Thí Thiên phát sáng, tia sáng kia còn mạnh hơn tinh không, tản ra sát khí lạnh như băng, một cỗ cảm xúc cực kỳ tức giận phát ra từ trong Thí Thiên.

Đúng lúc này một đạo thần niệm lạnh như băng, từ sâu trong mảnh sao trời trực tiếp truyền tới.

- Tiểu tặc trộm bảo đao của ta, cuối cùng đã hiện thân sao?

Hai đạo thần quang trong con ngươi của Sở Mặc lập tức nhìn về chỗ kia, nơi đó tồn tại một khối vụn của đại lục Viêm Hoàng, khối vụn không tính là quá lớn, ước chừng khoảng mấy nghìn vạn dặm, lớn hơn sao bình thường vô số lần, nhưng lại rất nhỏ so với Thiên Giới cùng Tiên giới.

Đạo thần niệm kia đúng là truyền ra từ bên đó.

Sau đó có một đạo bóng dáng đi ra từ bên kia, toàn thân tản ra khí tức kinh người, khí tức kia quấy động cả trời cao, đè ngang mảnh ngân hà.

Chí Tôn!

Thật sự là ngoài dự liệu của Sở Mặc, nơi này không ngờ lại xuất hiện một cường nhân cảnh giới Chí Tôn!

Người nọ là một lão già, nhìn qua khoảng bảy tám chục tuổi, đầu đầy tóc bạc, đạo cốt tiên phong, mặc một thân đạo bào màu xám, dưới chân mây bay nước chảy lưu loát sinh động đi nhanh về phía Sở Mặc!

Lão già dường như đã bế quan rất nhiều năm, trên người còn mang theo một cỗ mục khí nhàn nhạt.

Sở Mặc híp mắt đánh giá lão già này, hắn có cảm giác lão già cảnh giới Chí Tôn trước mặt này hẳn là cùng một loại người với Tần Thương.

Phong ấn chính mình ở một kỷ nguyên trước, sau đó giải trừ phong ấn tại nơi này nhiều thế hệ, lại xuất hiện trên thế gian.

Nhưng vì sao lại trốn ở nơi này mà không tiến vào Thiên Giới lại không biết được.

Lão già này rất mạnh, ít nhất mạnh hơn so với Tần Thương năm đó rất nhiều, tuy nói tùy tiện một Chí Tôn ở thời đại này cũng có thể trấn áp toàn bộ đại vực Viêm Hoàng, nhưng Chí Tôn cũng phân mạnh yếu.

Lão già này hiển nhiên thuộc loại Chí Tôn tương đối cường đại ở một kỷ nguyên trước.

Tuy nhiên hiện giờ khi đối mặt với tu sĩ cảnh giới Chí Tôn, trong lòng Sở Mặc căn bản đã không có bất kỳ sợ hãi nào.

Hắn tuy rằng mạnh hơn Tần Thương rất nhiều, nhưng Sở Mặc cũng không còn là Sở Mặc năm đó.

Hiện giờ cho dù Sở Mặc không sử dụng đủ phân thân cũng có dũng khí đi đánh một trận chiến với lão già này.

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng: Lão già này nói ta là tiểu tặc trộm bảo đao của hắn, chẳng lẽ trên tay của hắn cũng có một đoạn thân đạo Thí Thiên sao?

Lúc này lão già chạy tới trước mặt Sở Mặc, cũng dùng bộ dạng nhìn từ trên xuống nhìn Sở Mặc, sau đó lạnh lùng nói:

- Chuẩn Chí Tôn?

Nhiều thế hệ tại nơi này, có thể đạt được loại cảnh giới này quả thật không dễ dàng.

Tuy nhiên, người trẻ tuổi không nên tự lầm, giao ra cây đao trên người của ngươi, sau đó ngươi có thể đi.

Sở Mặc không kìm được cười:

- Đạo hữu.

Lão già lạnh lùng trừng mắt nhìn Sở Mặc, uy áp Chí Tôn ầm ầm bùng nổ áp bức về phía Sở Mặc, trong miệng lạnh lùng quát:

- Tiểu nhi vô tri, ai cho ngươi kêu đạo hữu?

Ngươi có tư cách kia sao?

Uy áp cảnh giới Chí Tôn giống như sóng lớn mãnh liệt đánh tới, nhưng Sở Mặc lại lù lù bất động đứng ở giữa hư không, nhìn lão già thản nhiên nói:

- Đạo hữu cần gì làm vậy chứ?

Lão già hơi kinh hãi, không thể ngờ được uy áp Chí Tôn của hắn lại không làm gì được thiếu niên trước mắt này, điều này làm trong lòng hắn rất là kinh ngạc, thậm chí có chút không thể chấp nhận.

- Đây không phải một kỷ nguyên trước, vả lại cho dù một kỷ nguyên trước, loại tu vi như đạo hữu cũng không thể được xem là vô địch.

Sở Mặc bình tĩnh nhìn lão già, khẽ cười nói:

- Như vậy một kỷ nguyên sau ngươi vẫn không phải vô địch.

Quá khứ ngươi không phải, hiện tại ngươi không phải, tương lai ngươi càng không thể vô địch.

Sắc mặt lão già hết sức khó coi, bị một hậu bối giáp mặt giáo huấn như vậy khiến hắn không chấp nhận được, cả giận nói:

- Nhóc con miệng còn hôi sức lại dám nói thế, ta cho ngươi thấy sự lợi hại của ta!

Lão già nói xong liền đánh một chưởng về phía Sở Mặc.

Một cỗ sức lực hùng hồn ầm ầm đổ tới, nháy mắt quấy phá ngân hà, phá vỡ hư không.

Một kích của Chí Tôn từ trước tới nay đều hùng mạnh như thế.

Sở Mặc than nhẹ một tiếng, vận chuyển công pháp, đồng thời đưa tay lên chậm rãi đẩy về phía lão già.

- Không biết tự lượng sức mình!

Lão già lạnh lùng quát, vận chuyển lực lượng toàn thân tới hết sức, trong hư không lập tức vang lên một trận tiếng nổ vang ù ù giống như đại đạo nổ vang.

Ánh mắt của Sở Mặc khẽ nhíu lại, sắc mặt trở nên rất lạnh, không ngờ lão già này lại nổi lên sát tâm với hắn!

Một Chí Tôn cảnh giới không thấp lại dùng toàn lực đi đánh một tu sĩ Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao, trong lòng tính toán cái gì căn bản không cần nói cũng hiểu.

Sau đó Sở Mặc cũng sử dụng hết toàn lực, trong cơ thể của hắn cũng nổ vang, tổ cảnh thân thể đang gầm thét, vô số đạo đài ngũ sắc trong thân thể đang điên cuồng xoay tròn, trong nháy mắt, cổ lực lượng bộc phát ra đều tập trung vào trên bàn tay của hắn.

Lão già dường như cũng cảm giác được có chút không ổn, tuy nhiên chênh lệch cảnh giới vô cùng lớn khiến hắn tin tưởng gấp trăm lần, căn bản không tin một tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao có thể lật trời.

Thiếu niên tự tin là chuyện tốt, bất kể một tu sĩ trẻ tuổi kinh tài tuyệt diễm nào cũng đều phải có loại niềm tin vô địch kia.

Nhưng quá tự tin cũng không phải chuyện gì tốt, sẽ làm cho mình chết không có chỗ chôn!

Hôm nay ta khiến cho ngươi hiểu được đạo lý này, kiếp sau đầu thai nhớ rõ không nên trêu chọc người mạnh hơn ngươi!

Một kích của lão già ầm ầm đánh tới!

Bàn tay của Sở Mặc cũng đẩy đến.

Trong hư không lập tức bộc phát ra một cỗ năng lượng vô biên, những ngôi sao có khoảng cách gần một chút liền trực tiếp vỡ nát!

Hóa thành bột mịn phiêu tán ở trời cao!

Thân thể của Sở Mặc lui về phía sau mấy chục bước, cảm giác được lục phủ ngũ tạng kịch liên sôi trào, yết hầu thoáng ngọt, tuy nhiên loại cảm giác này đã bị Sở Mặc đè ép lại.

Lại nhìn lão già phía đối diện cũng lui về phía sau mấy chục bước, sau đó sắc mặt xanh mét nhìn Sở Mặc, hiển nhiên hắn bị kết quả này hù sợ!

-----o0o-----

Chương 1713: Che giấu Chí Tôn (2)

Chương 1713: Che giấu Chí Tôn (2)

Hoàn toàn không thể tưởng được, thanh niên trước mắt có cảnh giới kém mình lại có chiến lực khủng bố như thế, sau khi đón đỡ một kích toàn lực của hắn lại không hề bị tổn thương.

Keng...!

Đúng lúc này Thí Thiên treo trên hư không bộc phát ra tiếng kêu, trực tiếp trảm về phía lão già.

Thí Thiên không có phát ra đao khí mà dựa vào bản thể, dùng một loại tốc độ không thể tin nổi nhằm về phía lão già.

Lưỡi dao sắc bén tản ra hàn khí vô tận, sát khí kinh người kia trực tiếp bao phủ mảnh hư không!

Lão già lúc này phát ra một tiếng quát lớn, thân thể hắn nháy mắt hóa lớn vô số lần, hóa thành một người khổng lồ đầu đội trời chân đạp đất, sao chỉ không ngớt qua lại trên ngón tay hắn.

Sau đó hắn nâng bàn tay vô cùng lớn mạnh mẽ chụp Thí Thiên!

Thí Thiên tản mát ra sát khí rất khổng lồ!

Lão già tuy rằng hóa thành một người khổng lồ thật lớn, bàn tay giống như một khối đại lục nhưng lại không thể hoàn toàn bao trùm sát khí Thí Thiên tản mát ra!

Nói cách khác, hy vọng muốn trấn áp Thí Thiên của hắn trực tiếp tan vỡ!

Thí Thiên trực tiếp từ trong bàn tay to của lão già xuyên ra, tiếp theo một dòng máu thật lớn từ trong bàn tay kia trào ra, rơi thẳng xuống dưới, giống như một mảnh thiên hà huyết sắc!

Lão già phát ra một tiếng rống giận long trời lở đất, tay kia lại hung hăng chụp về phía Sở Mặc.

Đây là hơn cảnh giới nghiền éo, hoàn toàn không có đạo lý.

Tu sĩ dựa vào cảnh giới Chí Tôn của mình dùng cảnh giới và lực lượng Chí Tôn tới khi dễ người không bằng mình.

Lão già này không tính là vô sỉ, mà là bị ép.

Bởi vì trước hôm nay không có Chuẩn Chí Tôn nào yêu nghiệt giống Sở Mặc.

Lão già gầm thét chấn động khắp nơi, khắp ngân hà đều đang run rẩy theo khí tràng của hắn.

Lúc này hào quang trong con ngươi của Sở Mặc cũng hoàn toàn lạnh xuống, trận đánh này quả thật chính là không có đạo lý.

Lão già này vừa tới liền chỉ trích hắn là kẻ trộm đao, sau đó không nói lời nào liền ra tay với hắn.

Nói thật, nếu lão già này không ỷ thế hiếp người như thế, Sở Mặc thật sự không muốn thương tổn hắn.

Dù sao hiện giờ toàn bộ đại vực Viêm Hoàn, Chí Tôn chỉ sợ không có mấy người, cũng đều tự phong bế tu vi, cho tới bây giờ còn sống cũng không nhiều.

Sở Mặc hiện giờ đã có thể lý giải được lý do năm đó ông nội không phá hủy Tần gia.

Đứng ở trên một độ cao khác nhau, sự suy tính sẽ khác nhau.

Chỉ tiếc lão già này hoàn toàn không xem trọng Sở Mặc, từ lúc vừa bắt đầu đã không coi Sở Mặc là đối thủ cùng cấp bậc để đối đãi, hơn nữa sát niệm trong lòng lại vô cùng nặng, muốn nhúng chàm Thí Thiên đã là quá tham lam.

Thí Thiên cũng tốt, Thương Khung Thần Giám cũng tốt, bao gồm cả Hỗn Độn Hồng Lô căn bản không phải pháp khí của đại vực Viêm Hoàng, chúng nó đều tới từ La Thiên Tiên Vực.

Cho nên lão già này nói Sở Mặc là tiểu tặc trộm bảo đao của hắn, quả thật chính là lời nói vô căn cứ.

Đối mặt với một tát này, Sở Mặc không chút do dự trực tiếp xuất ra phân thân, Nguyên thần nhập phân thân, tát ra một cái, trực tiếp tát vào mặt lão già kia.

Ầm!

Một kích này quả thực muốn đánh nát ngân hà!

Tuy nhiên có ý tứ chính là, thế giới bên ngoài cũng không tính là cách hai người có cảnh giới như bọn họ là bao xa, không ngờ lại không bị ảnh hưởng!

Phảng phất như có một tấm ngăn vô hình ngăn trở toàn bộ dao động của hai Chí Tôn!

Khắp ngân hà thật lớn cũng đã dao động rồi, vô số ngôi sao đều hóa thành bột mịn, đều biến mất, chỉ có thế giới bên ngoài vẫn hoàn hảo không sao.

Cái này, chỉ cần không phải người ngu khẳng định đều có thể nhìn ra điều khác biệt.

Bản tôn Sở Mặc căn bản không để ý tới lão già bị phân thân của hắn tát một cái, trực tiếp bay tới mảnh thế giới bên ngoài.

Một bên mặt của lão già bị đánh tới nhão nhoẹt, cả người hoàn toàn bối rối, làm sao còn có thể lo lắng bản thê Sở Mặc đi làm gì, hắn hiện tại chỉ có một ý niệm trong đầu: Làm sao để chạy trốn!

Rốt cục người tản ra khí tức Chí Tôn cao nhất này xuất hiện ở đâu?

Hắn có quan hệ gì với người thanh niên kia?

Trong lòng lão già tràn ngập kinh hãi, mà cũng khá bi ai, trong thế giới bên ngoài này có không ít sinh linh, nhân loại còn có trên trăm triệu người.

Giữa nhiều người như vậy nhất định sẽ có một vài thiên tài có thể thức tỉnh huyết mạch, đều là con cháu Viêm Hoàng, trong thân thể đều lưu trữ máu giống nhau.

Không thể nào trong mười tỷ người lại không có một thiên kiêu nào.

Cho nên ở quá khứ cũng có rất nhiều thiên kiêu huyết mạch, có thể tiến vào giữa Huyễn Thần Giới, có thể lấy được tin tức từ bên Thiên Giới, tuy rằng ở ngoài giống như nơi hoang dã, nhưng tu sĩ bên này cũng không quá hẻo lánh.

Như từ sau khi lão già từ tỉnh lại từ trong phong ấn, tất cả đều xảy ra biến hóa long trời lở đất cực lớn.

Hắn đầu tiên là một đạo thần niệm đảo qua toàn bộ thế giới bên ngoài, tìm được tất cả tu sĩ có năng lượng hùng mạnh, sau đó mang hết đám người kia tới nơi hắn bế quan, luyện hóa đám thiên kiêu tuyệt thế này ngay cả một ý thức cũng không còn!

Loại thủ đoạn này quả thật làm người nghe kinh sợ, không nhân tính tới mức tận cùng, nhưng cố tình là toàn bộ thế giới ngoại vực này lại không ai biết rốt cục xảy ra chuyện gì.

Dù sao cũng chỉ trong một đêm, gần như tất cả thiên kiêu ngoại vực đều biến mất!

Thần niệm cảnh giới Chí Tôn quá mức hùng manh, dưới thần niệm của hắn, tất cả thiên kiêu huyết mạch đều giống như vật tươi đẹp dễ cháy trong bóng đêm, căn bản không thể nào che giấu!

Lão già luyện hóa đám người kia chủ yếu chính là muốn bổ sung tổn thất do mình nhiêu năm phong ấn, làm như vậy không thể khiến thọ nguyên của hắn tăng lên, nhưng lại có thể khiến cảnh giới của hắn nhanh chóng khôi phục là trạng thái đỉnh cao.

Theo hắn kia chỉ là một bầy kiến hôi, không có gì khác so với những thuốc tốt, thú tu hay thứ gì khác...

Một khắc hắn thành đạo ở đây cũng đã cho là mình thoát lỳ phạm trù người, trở thành thần!

Làm thần không cần có cảm tình, cũng không cần có thông cảm và thương hại.

Cái gọi là thông cảm và thương hại đều là thứ chuẩn bị cho kẻ yếu, dùng để tới dỗ dành kẻ yếu!

-----o0o-----

Chương 1714: Tiểu nhân

Chương 1714: Tiểu nhân

Đây cũng là lý do vì sao khi lão già nhìn thấy Sở Mặc liền trực tiếp ra tay, hắn cũng muốn luyện hóa Sở Mặc!

Nếu không hắn hoàn toàn có thể ra tay cướp đoạt cây đao kia, sau đó đuổi Sở Mặc đi là được.

Mấu chốt là lão già căn bản không muốn làm vậy!

Hắn thấy Sở Mặc giống như một gốc bảo thuốc tuyệt thế, làm sao có thể buông tha?

Chính là bởi vì loại thủ đoạn quyết tuyệt và không hề có nhân tính này của hắn, khiến cho thế giới ngoại vực ngay từ một khắc hắn thức tỉnh liền trực tiếp biến thành một nơi ngăn cách với nhân thế.

Mọi người không có được tin tức của Thiên Giới, tinh tức hoàn toàn bị gián đoạn!

Cho nên lão già tự phụ căn bản cũng không biết những năm gần đây Thiên Giới rốt cục đã xảy ra biến hóa như thế nào.

Hắn tràn đầy tự tin cho rằng, với cảnh giới hiện giờ của hắn, một khi giáng lâm Thiên Giới chính là vương giả giáng lâm!

Chắc chắn có thể dễ dàng trấn áp toàn bộ đại vực Viêm Hoàng!

Đến lúc đó hắn chính là chủ của Viêm Hoàng.

Tại nơi ngoại vực này, cho dù giết sạch tất cả mọi người thì có thế nào chứ?

Chính loại thái độ này lại hắn chính hắn.

Hắn biết Sở thị nhất mạch, nhưng cản thấy Sở thị nhất mạch một kỷ nguyên trước đã xuống dốc rồi, hiện giờ phỏng chừng ngay cả hậu nhân giống tốt cũng không có. hắn chưa nghe nói qua về Sở Thiên Cơ, càng không thể biết Sở Mặc.

Bao gồm cả việc Ma tộc xâm lấn, hắn hoàn toàn không biết gì cả.

Nếu thời điểm Ma tộc xâm lấn, chiến trường là ở Thiên Giới thì có lẽ hắn có thể cảm nhận được dao động ở bên kia.

Đáng tiếc chính là, chiến trường Ma tộc xâm lấn lại bị Sở Mặc lựa chọn ở tại mảnh ngân hà Huyết Ma cách xa mảnh ngoại vực này!

Mọi chuyện đan xen vào nhau giống như ý trời.

Cái này chính là nhân quả!

Lúc trước khi lão già nhìn thấy Sở Mặc, còn mơ mộng đẹp sau khi thu phục được cây đao kia liền giáng lâm Thiên Giới, trờ thành người đứng đầu Viêm Hoàng.

Hiện giờ mộng này liền trực tiếp rách nát như bọt biển.

Thậm chí hắn ngay cả tính mạng của mình cũng không thể nắm trong tay.

Phân thân do một đạo Nguyên Thần của Sở Mặc khống chế một phát bắt được tóc dài hùng vĩ giống như treo ngang thiên hà của lão già, dùng pháp lực vô thượng đánh vào thân hình lão già, trấn áp thân thể hắn không ngừng nhỏ đi, đến cuối cùng biến thành như người bình thường, lạnh run ở trong tay phân thân.

- Chí Tôn không phải Thần sao?

Ngươi tại sao lại cảm thấy sợ hãi?

Sở Mặc khống chế phân thân lạnh lùng nhìn lão già hỏi.

Đôi mắt lão già bắn ra hào quang hoảng sợ, nhìn phân thân của Sở Mặc, thanh âm run rẩy hỏi:

- Ngươi rốt cục là ai?

Toàn bộ đại vực Viêm Hoàng cũng không thể có cường nhân như ngươi!

Ngươi, ngươi có phải tới từ bên La Thiên kia....?

Ta nói với ngươi, một kỷ nguyên trước ta cũng đã đầu phục một gã Đại Thống lĩnh bên La Thiên kia, hắn họ Cơ...

Trong con ngươi Sở Mặc bắn ra hào quang lạnh lẽo, hắn có chút không ngờ.

Hắn vẫn cho rằng hoàng tộc La Thiên chú ý tới bên này hẳn là bắt đầu từ lúc cha mẹ hắn.

Mà trận chiến tranh một kỷ nguyên trước hẳn là đã có người đưa ra lời tiên đoán vô thượng kia.

Chẳng lẽ nói...

ở một kỷ nguyên trước cũng đã có người hoàng tộc La Thiên tham dự vào?

Lòng Sở Mặc có chút rét run, hắn không khỏi có chút lo lắng cho phụ thân, nhưng hiện giờ không phải lúc suy xét chuyện này.

Con ngươi phân thân Sở Mặc lạnh như băng nhìn lão già co thành một đám dưới chân mình, trong lòng có chút bi thương.

Đây là cường nhân vô thượng đại vực Viêm Hoàng?

Gặp người yếu hơn mình liền trực tiếp trấn áp, không chút nương tay, càng không có chút do dự.

Gặp được kẻ mạnh hơn mình liền lập tức hận không thể quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ.

Ngươi như thế, năm đó rốt cục hắn làm thế nào để thành đạo?

- Thì sao?

Họ Cơ có quan hệ gì với ta?

Sở Mặc cố ý đưa ra sơ hở trong thanh âm, dường như đang có chút do dự.

Lão già lại trong nháy mắt như bắt được cây cỏ cứu mạng, nịnh nọt nói:

- Tiểu lão nhân tên là Vương Toàn, thật sự có quen biết với Cơ Đại thống lĩnh, ngài vừa thấy nhất định là đại nhân vật tới từ bên kia, đúng rồi, Cơ đại thống lĩnh năm đó từng nói với tiểu lão nhân, hắn là hoàng tộc bên kia, lúc ấy thiếu chút nữa liền mang tiểu lão nhân cùng đi...

đều do...

Sở Vân Thiên đại gian đại ác chết tiệt kia.

Trong con ngươi Sở Mặc hiện lên một đạo sát ý lạnh như băng, nhưng hắn vẫn gắt gao che dấu nó trong mắt mình, không biểu hiện ra ngoài.

Sở Vân Thiên chính là gia gi của Sở Mặc, là vĩ nhân của đại vực Viêm Hoàng!

Khó trách người này lại phong ấn mình, hóa ra là sợ bị thanh toán vào lúc đó!

Còn trốn được tới nơi này, ở trong mắt Chuẩn Thánh chỉ sợ cũng như mồi lửa trong đêm tối.

Chỉ là khí độ trí tuệ của ông cụ căn bản không phải thứ bọn yêu ma quỷ quái này có thể lĩnh hội, không ngờ cho tới hôm này lại còn chửi bới.

Sở Mặc không trải qua trận chiến ở một kỷ nguyên trước, sau này nghe được chỉ là Sở thị nhất mạch năm đó nhiệt huyết, trượng nghĩa và vô tư.

Hiện giờ nghĩ tới, cục diện này như thế nào lại thiếu những tên phản bội không hề biết liêm sĩ này?

Hiên nhiên, Vương Toàn trước mắt này chính là một người phản bội năm đó.

Thấy Sở Mặc không nói, Vương Toàn nói tiếp:

- Năm đó người Sở thị nhất mạch quá mức âm hiểm giả dối, hãm hại đám cường nhân trung nghĩa của La Thiên.

Tuy nhiên cũng may là bọn họ đã bị tiêu diệt sạch sẽ, đều chết hết rồi, hiện giờ Sở thị nhất mạch chỉ sợ cũng chỉ còn lại có hai ba con mèo nhỏ...

Vương Toàn nói xong còn lấm la lấm lét nhìn về phía xa, hắn muốn tìm tung tích bản tôn Sở Mặc.

Lúc này phân thân Sở Mặc lạnh lùng nhìn Vương Toàn hỏi:

- Ở bên trong thế giới phía xa kia có bí mật gì?

Sở Mặc không nghĩ muốn nói lời vô nghĩa với hắn, cũng không muốn nói về chuyện một kỷ nguyên trước, chỉ muốn biết cái thế giới kia là xảy ra chuyện gì, vì sao có thể ngăn dao động chiến đấu của Chí Tôn.

Vương Toàn do dự một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Cái này...

- Không nói thật thì sẽ chết.

Sở Mặc nói, trong lòng đã nổi lên sát khí.

Bởi vì cho dù Vương Toàn không nói thì hắn cũng có thể điều tra rõ ràng.

- Cái thế giới kia có một thanh đao, vốn là một thể....

Vối thanh đao... trong tay tiểu anh hùng.

Vương Toàn nhanh chóng suy nghĩ về tình cảnh hiện giờ của mình, trong lòng của hắn nhận định "hai người" này đều là người tới từ La Thiên Tiên Vực.

Ở bên trong đại vực Viêm Hoàng làm sao lại có loại khủng bố này?

- Ừ!

Sở Mặc hừ một tiếng, sau đó lạnh lùng nói:

- Ta biết rồi, là Thí Thiên chứ gì?

-----o0o-----

Chương 1715: Phi Thiên (1)

Chương 1715: Phi Thiên (1)

- Đúng đúng, chính là cây đao đó, ngai nên biết cây đao kia chính là năm đó Cơ Đại thống lĩnh mang tới thế giới này.

Tuy nhiên sau khi chiến đấu quá thảm thiết, cây đao kia liền tự giải thể...

Vương Toàn quả thật biết rất nhiều chuyện, thậm chí ngay cả một ít chuyện bí ẩn của năm đó đều biết.

- Năm đó đám người kia mang tới ba pháp khí cao nhất, muốn tiêu diệt kẻ phản nghịch đại vực Viêm Hoàng...

- Kẻ phản nghịch?

Sở Mặc nhíu máy.

Vương Toàn giải thích:

- Ha ha, kẻ phản nghịch là cách gọi của chúng ta, là vì phân rõ giới hạn với những người đó.

Thật ra ta cũng được nghe nói, hình như đại vực Viêm Hoàng xuất hiện một thiên tài yêu nghiệt, một khi thiên tài kia lớn lên sẽ gây nguy hại tới một ít vô thượng, cho nên nhất định phải tìm ra thiên tài kia rồi bóp chết...

Vương Toàn nói xong, một đôi mắt quay tròn nhìn phân thân Sở Mặc.

Hắn tuy rằng đã xác định phân thân Sở Mặc nhất định là tu sĩ tới từ La Thiên Tiên Vực, nhưng không cũng thể không phòng bị, hắn cũng đang thử dò xét.

Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Được rồi, ngươi không cần phải nói nhiều, ta biết còn nhiều hơn ngươi!

Đích xác người rõ ràng về chuyện này hơn Sở Mặc trên đời này thật sự không nhiều, bởi vì Sở Mặc chính là thiên tài yêu nghiệt trong lời tiên tri kia!

Hắn là người trong cuộc!

- Ta lần này tới đây cũng có mục đích như thế!

Sở Mặc lạnh lùng nhìn thoáng qua Vương Toàn:

- Hơn nữa thân đao Thí Thiên ta cũng đã tìm được hai đoạn, chỉ có hồn đao!

Ta hiện tại chỉ muốn biết một chuyện, một đoạn thân đao cuối cùng kia có ở trong này không?

Vẻ mặt Vương Toàn kính sợ nhìn Sở Mặc:

- Không sai...

đích xác là ở trong này, trừ cái đó ra còn có...

Sở Mặc nhìn Vương Toàn:

- Còn có cái gì?

Vương Toàn nhẹ giọng nói ra:

- Còn có một vòng huyết nguyệt.... trên thần giám kia!

Sở Mặc liền cả kinh, lập tức liên lại với bản tôn bên kia, kết nối với Thương Khung Thần Giám, Thương Khung Thần Giám liền đưa ra một đáp án khiến Sở Mặc khiếp sợ.

- Ta cảm ứng không được sự tồn tại của huyết nguyệt kia, nhưng nó hẳn là ở trong này, ta cũng biết nó là ai, nó là Phi Thiên!

Giữa mười huyết nguyệt cũng chỉ có Phi Thiên mới có loại năng lực này.

Kết nối thần niệm chỉ là chuyện trong nháy mắt, hắn nghiêm túc nhìn Vương Toàn trước mắt, trong lòng không ngừng chấn động, lập tức Sở Mặc mang vẻ mặt hờ hững mà hỏi:

- Còn có trước đây ít năm có phải có một Đại Công Kê đi tới nơi này đúng không?

- Cái con súc sinh chết tiết kia!

Vương Toàn vốn không nên thất thố như vậy, nhưng hắn cảm thấy vị này nếu là đại nhân vật bên La Thiên Tiên Vực kia hẳn là đối lập với toàn bộ người tu luyện ở đại vực Viêm Hoàng, với lại hắn thật sự cực kỳ hận con gà kia.

Nếu không phải cái con gà kia thì hắn sớm đã thu phục được một đoạn thân đao kia, mang viên huyết nguyệt kia đi.

Kết quả cái con Đại Công Kê kia không biết đã làm gì, không ngờ khiến viên huyết nguyệt và đoạn đao kia phát ra toàn bộ uy áp, điên cuồng chống cự thần trí của hắn.

Cuối cùng tạo thành một loại cân đối quỷ dị, thân đao và viên huyết nguyệt kia không trốn được khỏi nơi này, hắn cũng không làm gì được chúng, đồng dạng con Đại Công Kê kia cũng bị vây ở nơi này, không dám ra.

Vương Toàn nổi giận đùng đùng nói chuyện đã trải qua một lần, sau đó cười lạnh nói:

- Cái con gà kia nếu dám đi ra ta đã sớm cách thủy nó rồi!

Tuy nhiên hiện tại lại đúng lúc, ha ha, đây là thiên ý!

Ngài mang theo Thí Thiên lại đây tìm một đoạn thân đao cuối cùng, còn có thể thu phục viên huyết nguyệt kia.

Còn gà kia... có thể dễ dàng làm thức ăn nhắm rượu!

- Con bà nó chứ!

Sở Mặc nghe thế rốt cục không kìm nổi, trực tiếp một cước đá bay Vương Toàn ra ngoài.

Một cước này cũng không phải tầm thường, mà là vận dụng đạo hạnh Chí Tôn tuyệt thế cao nhất, một cước này gần như khiến thân thể Vương Toàn nhão nhoẹt!

Cũng hoàn toàn đánh hỏng đạo hạnh của hắn!

Dưới tình huống bình thường, một Chí Tôn cao nhất tuy rằng có thể dễ dàng trấn áp loại cảnh giới Chí Tôn như Vương Toàn, nhưng muốn hủy một thân đạo hạnh của đối phương lại không dễ như vậy.

Nhưng một khắc khia Sở Mặc chẻ củi thành đạo cũng đã có được một đạo khác hoàn toàn thuộc về mình!

Ở La Thiên Tiên Vực, phàm là người giống như Sở Mặc hoàn toàn có được đại đạo thuộc về mình, càng về sau, thành tựu kém nhất... cũng là Đại Thánh!

Dưới một kích nén giận của Sở Mặc, Vương Toàn làm sao còn tốt?

Cả người như sắp chết, nhưng Sở Mặc lại cố tình để lại một hơi thở cho hắn, hoàn toàn không đánh chết hắn.

Trong ánh mắt Vương Toàn lộ ra thần sắc vô cùng tuyệt vọng, hắn không rõ rốt cục mình đã làm gì sai, vì sao đại nhân vật của La Thiên Tiên Vực này lại đối với hắn như vậy, hiện tại trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ, chính là con gà kia hẳn là của đại nhân vật này.

Tuy nhiên không phải chỉ một con gà thoi sao?

Không cần tức đến nỗi như thế chứ?

Ta thật sự không bắt nó ăn mà...

Trong lòng Vương Toàn vừa tuyệt vọng vừa ủy khuất.

Sở Mặc đi tới trước mặt hắn, nhìn thẳng Vương Toàn, nhẹ giọng nói ra:

- Ta vốn nên trực tiếp giết ngươi, cho ngươi mang theo vô vàn nghi ngờ chết đi mới là kết cục tốt nhất của ngươi.

Nhưng không được, không nói rõ với ngươi thì ta sẽ không thoải mái!

Vương Toàn nhìn đạo phân thân của Sở Mặc, hơi thở mỏng manh nói:

- Vì... vì sao?

- Sở Vân Thiên chết tiệt đại gian đại ác... trong miệng ngươi là ông nội của ta.

Vương Toàn trợn trừng mắt, trong mắt của hắn mang theo hoảng sợ và không thể tin nổi, hoàn toàn không thể tin lời nói của Sở Mặc.

- Đám phản nghịch trong miệng ngươi kia đều là thân nhân của ta.

Sở Mặc nói tiếp.

Miệng Vương Toàn khẽ mở ra, dường như muốn nói gì đó nhưng lại không thể.

Đường đường là Chí Tôn, một thân đạo hạnh bị hủy ngã trong hư không kéo dài hơi tàn, càng thêm trầm tĩnh hơn so với thường nhân, đối mặt với tử vong cũng mang theo không cam lòng và sợ hãi.

- Mà ta chính là yêu nghiệt thiên tài trong miệng ngươi...

Sở Mặc thản nhiên nhìn Vương Toàn:

- Đúng, chính là hậu nhân của gia tộc chỉ còn lại hai ba con mèo nhỏ.

Đôi mắt của Vương Toàn gắt gao nhô ra bên ngoài, bắt đầu phun máu ra ngoài.

-----o0o-----

Chương 1716: Phi Thiên (2)

Chương 1716: Phi Thiên (2)

Đây không phải tổn thương mà là tức giận!

- Con gà chết tiệt trong miệng ngươi kia là bằng hữu tốt nhất của ta, nó là huynh đệ của ta!

Sở Mặc nhìn Vương Toàn, trong ánh mắt đều là một mảng lạnh như băng:

- Ta rất muốn biết chính là, nơi này mặc dù là ngoại vực nhưng cũng không tới mức không biết tin tức bên ngoài thế này?

Chẳng lẽ nói thế giới ngoại vực này một tu sĩ huyết mạch cũng không có sao?

Phàm là chỉ cần có một người có thể lấy bản tin liền có được tin tức liên quan tới ta.

Mà ngươi, thân là một Chí Tôn, chỉ cần dùng thần niệm liền có thể dễ dàng biết được tất cả mọi chuyện phát sinh bên ngoài chỗ cách nơi này không tính là xa chứ.

Phốc!

Vương Toàn lại phun ra một ngụm máu tươi, sau đó cổ họng hắn liền phát ra tiếng cười thảm:

- Mệnh...

Mệnh... thật sự là mệnh!

Vương Toàn ta... một kỷ nguyên trước thành đạo, một thân tu vi ngạo mạn quần hùng, che lấp thiên hạ, tự cho là thành đạo chính là thành Thần, có thể thông hiểu cổ kim, suy diễn tương lại...

Hiện giờ mới biết được ta thật sư... thật sự là một...

ếch ngồi đáy giếng!

Ta... giết toàn bộ huyết mạch thiên kiêu của đại vực này... ta đã luyện hóa được bọn họ, dùng để bổ sung tổn thất một kỷ nguyên qua đã tự phong bế mình.

Ai có thể ngờ lại vì thế mà bỏ lỡ tin tức trọng yếu nhất.

Nếu như ta biết... ngươi tồn tại thì ta...

đã sớm trốm vào sâu trong vũ trụ, tuyệt sẽ không... gặp ngươi.

Trong thanh âm của Vương Toàn tràn ngập bất đắc dĩ và bi thương, thê thảm tới cực điểm.

Nhưng lời của hắn cũng khiến Sở Mặc có loại cảm giác sởn tóc gáy, hắn nhìn Vương Toàn:

- Ngươi nói cái gì?

Ngươi giết toàn bộ huyết mạch thiên kia của ngoại vực này?

Chỉ là vì bổ sung tổn thất do tự phong ấn mình trong một kỷ nguyên sao?

- Đúng vậy, thế nào?

Cảm thấy ta rất tàn nhẫn sao?

Ăn một đống lớn thuốc có linh tính sẽ không tàn nhẫn sao?

Tru sát thú tu có linh tính, thịt để ăn, da để ngủ, dùng máu và gân cốt... sẽ không tàn nhẫn sao?

Trong mắt Chí Tôn vạn vật đều như nhau... không có gì khác.

Vương Toàn thì thầm tự nói, sau đó đôi mắt hắn bỗng bắn ra hai đạo thần quang, nhìn về phía Sở Mặc, cười ha ha nói:

- Ta thấy được... ta thấy được... ha ha, kết cục trong tương lai của ngươi sẽ thảm hơn ta vô số lần.

Ta nhìn thấy rồi, ngươi sẽ chết.... sẽ chết vô cùng thê thảm!

Ngươi sẽ hoàn toàn bị xóa sổ ở mảnh thiên địa này.

Không, không phải mảnh thiên địa này mà là một mảnh khác, kết cục của ngươi đã định...

Vương Toàn nói xong, thần quang trong mắt hoàn toàn ảm đạm, sau đó cả người liền chia năm xẻ bảy.

Hắn hóa đạo rồi.

Một thân tinh khí ầm ầm trào ra, giống như Trường Giang và Hoàng Hà võ đê, chảy vào giữa mảnh vũ trụ tinh hà này.

Sở Mặc cau mày, khẽ vươn tay lau đi toàn bộ dấu ấn Vương Toàn lưu lại!

Đây là sau khi hắn chuẩn bị liền nhanh chóng vỡ vụn hóa đạo, muốn lưu lại dấu vết của mình ở mảnh thiên địa này, tu sĩ tới cảnh giới Chí Tôn sẽ có một ít thủ đoạn rất thần kỳ, chỉ cần lưu lại dấu ấn ở mảnh thiên địa này, trong tương lai một lúc nào đó, khi bị người ta xúc động thì bọn họ sẽ có cơ hội tái hiện trên thế gian này.

Mặc dù như thế, trên bản chất mà nói hắn đã chết, lưu lại chỉ là một ít tàn niệm mà thôi.

Nhưng người cặn bã như thế Sở Mặc không muốn lưu lại một chút dấu vết của hắn ở trên thế gian này.

Sau khi lau đi toàn bộ dấu vết Vương Toàn lưu lại, đạo phân thân của Sở Mặc mới trực tiếp rời đi, biến mất giữa hư không.

Ngoại vực bên kia, Sở Mặc không phí bất kỳ khí lực gì liền từ đạo lá chắn kia tiến vào bên trong.

Thí Thiên vào lúc này không ngừng phát ra tiếng, muốn bay nhanh về phía kia, thậm chí còn thúc giục Sở Mặc nhanh một chút.

Đây là tình huống vô cùng hiếm thấy.

Sở Mặc rất là phối hợp, trực tiếp nhanh chóng đi theo Thí Thiên, đi tới trước một ngọn núi thật lớn.

Sau đó ở chỗ Sở Mặc dừng lại đột nhiên mọc lên một ngọn núi không lổ, than nhẹ một tiếng:

- Trở về đi!

Ầm ầm!

Ngọn núi khổng lồ này bắt đầu chấn động, sau đó đại địa cũng chấn động theo, cuối cùng toàn bộ thế giới ngoại vực... cũng bắt đầu chấn động kịch liệt.

Sở Mặc vung tay lên:

- Bình tĩnh!

Thế giới ngoại vực đang chấn động vào thời khắc này lại bình tĩnh trở lại.

Sau đó con ngươi thâm thúy của Sở Mặc nhìn thoáng qua ngọn núi khổng lồ này, chấn động càng ngay càng lợi hại, đồng thời Thí Thiên treo trên hư không cũng điên cuồng và kịch liệt vang lên âm thanh, một một thanh âm đều rung động vòm trời như sấm, giống như thanh âm của đại đạo!

Toàn bộ sinh linh cảm thấy thế giới ngoại vực chấn động vào thời khắc này đều lạnh run, có loại kích động muốn quỳ xuống đất cúng bái.

Trong hư không, một vòng trăng tròn chậm rãi nỗi lên, trong trăng tròn tản mát ra hào quang, nhìn như dịu nhẹ nhưng lại vô cùng linh hoạt và sắc bén.

Thương Khung Thần Giám trên người Sở Mặc bay ra, trực tiếp tản ra một cổ dao động vô cùng cường đại.

Một đạo thần niệm từ trong Thương Khung Thần Giám truyền tới:

- Phi Thăng... trở về!

Trong hư không, mảnh trăng tròn kia giống như kẻ lãng tử rời nhà nhiều năm, đầu tiên là run rẩy vài cái, sau đó... nháy mắt hóa thành một đạo hào quang bay về phía Thương Khung Thần Giám.

Đến lúc này, ngọn núi khổng lồ rốt cục ầm ầm nứt vỡ!

Một đạo hào quang từ trong ngọn núi khổng lồ bay ra, tản ra một khí tức sắc bén, linh hoạt cái thế, trực tiếp chém về phía Sở Mặc.

Sở Mặc thản nhiên cười, ngăn trở Thí Thiên tức giận, hắn biết rõ linh tính của Thí Thiên rất mạnh mẽ, cho dù là một đoạn thân đao cũng có được cá tính thuộc về mình, thậm chí có thể cùng liều mạng với nhân loại!

Người tội ác tày trời cũng có thể có một tia thiện niệm; người làm việc tích đức ở sâu trong nội tâm chưa chắc không hề có một chút suy nghĩ ích kỷ.

Thí Thiên sau khi phân giải giống như một người bị phân nhỏ tính cách, mỗi một bộ phận đều có tính cách bất đồng.

Sở Mặc trực tiếp nghênh đón, bạo phát khí tức toàn thân ra ngoài, cầm Thí Thiên trong tay trảm về phía một đạo quang này.

Cái gì mà có tính cách hay không tính cách, có tính cách liền đánh tới khi ngươi không có!

Chính là thô bạo không nói đạo lý!

Leng keng!

Một thanh đao dài trực tiếp bị Thí Thiên hung hăng bổ ra.

Trong thiên địa bộc phát ra sát khí kinh khủng nhất, thổi quét bốn phía!

Lúc này huyết nguyệt Phi Thăng khảm vào phía trên Thương Khung Thần Giám trực tiếp bộc phát ra một đạo sáng nhàn nhạt, nháy mắt trừ khử cổ sát khí này...

-----o0o-----

Chương 1717: Xin chào Đại Công Kê! (1)

Chương 1717: Xin chào Đại Công Kê! (1)

- Còn không nhanh chóng cút trở về cho ta!

Sở Mặc lạnh lùng hét to một tiếng.

Trong hư không, thanh trường đao kia phát ra một tiếng kêu to không cam lòng, Sở Mặc đưa tay lại là một đao.

Một đao chẻ củi!

Một đao kia, không đợi Sở Mặc vận hành tới mức tận cùng, thanh trường đao kia nháy mắt hóa thành một đoạn thân đao trong suốt, tán đi tất cả sát khí.

Nếu Vương Toàn nhìn thấy một màn như vậy, chỉ sợ sẽ bị cả kinh tới cằm cũng bị rớt xuống đất, căn bản không thể tin được đây là thật.

Một đoạn đao hung ác kia không ngờ lại thỏa hiệp dễ dàng như vậy?

Nguyên nhân rất đơn giản, nó là một bộ phận của Thí Thiên, nó mới là thứ hiểu rõ nhất sự hiện hữu của Thí Thiên, một đao vừa rồi của Sở Mặc, nếu nó không nhận thua tuyệt đối sẽ bị chém nát!

Trên đời này, ngoại trừ chính nó ra, gần như không có pháp khí nào có thể xúc phạm tới nó.

Nhưng cố tình là trong tay Sở Mặc lại nắm lấy chính nó, hơn nữa còn không giúp nó!

Dưới loại tình huống này, nhận thua hòa lại làm một thể mới là lựa chọn chính xác nhất.

Thân đao bị cắt kia dung hợp vào Thí Thiên, Thí Thiên nháy mắt xảy ra biến hóa cực lớn, huyết sắc vốn bị thu lại rốt cục không thể ngăn chặn lan ra, huyết sắc kia tản mát ra sát khí thật sự quá kinh người, với cảnh giới hiện giờ của Sở Mặc thậm chí có loại cảm giác áp chế không nổi.

Phân thân của Sở Mặc trực tiếp xuất hiện, dùng đạo Chí Tôn cao nhất phong ấn mảnh hư không, không để cho khí tức này tản mát ra ngoài.

Nếu không dựa vào khí tức này chỉ sợ sẽ tàn sát hết mọi sinh linh của thế giới ngoại vực này!

Tuyệt thế hung đao!

Sở Mặc rất khó tưởng tượng lúc trước cây đao này rốt cục làm sao giải thế?

Đám gia gia của mình rốt cục làm sao làm được?

Cảm thụ được sát khí bạo ngược từ trên Thí Thiên, Sở Mặc càng có khuynh hướng suy diễn cây đao này là tự giải thể!

Có lẽ là cơ hội khó tả nào đó, có lẽ là cảm nhận được đạo vô thượng nào đó, giống như Thương Khung Thần Giám, chúng nó năm đó ở trong tay tu sĩ Chí Tôn La Thiên Tiên Vực căn bản không phát huy ra được uy lực chân chính, nếu không đám ông nội.... hẳn là rất khó ngăn cản.

Chẳng lẽ.... là vì ta?

Hay là bởi vì lời tiên đoán của vô thượng kia.....?

Hóa ra tất cả đã sớm được định trước, mà ngay cả vô thượng cũng vô lực ngăn cản sao?

Sở Mặc thậm chí cảm giác được thân thể có chút rét run.

Đúng lúc này, Hỗn Độn Hồng Lô trên người hắn phát ra một tiếng vù vù, một cỗ khí tức ấm áp bao phủ Sở Mặc.

Sở Mặc lúc này mới hồi phục lại tinh thần, có chút kinh hãi nhìn lại Thí Thiên đã dung hợp thành một thể.

Hắn có chút hiểu rõ, cây đao này....

Không phải ai cũng có thể nắm giữ!

Bất cứ kẻ nào cầm nó chỉ sợ đều sẽ chịu ảnh hưởng rất lớn, thậm chí sẽ ảnh hưởng tới đạo hạnh bản thân.

Trong nháy mắt đó hắn còn có loại cảm giác mất hôn mất vía.

- Đây còn là đao của ta sao?

Sở Mặc thì thào khẽ nói.

Lúc này một thanh âm tràn ngập mệt mang vang lên:

- Tiểu tử, ngươi nếu không đến Kê gia sẽ thật sự bị cách thủy mất!

Đại Công Kê!

Ánh mắt của Sở Mặc sáng ngời theo tiếng nói nhìn lại, từ sâu trong ngọn núi bị phá nát, Đại Công Kê mặt xám mày tro leo ra, vẻ mặt suy yếu.

Thấy Đại Công Kê, Sở Mặc lập tức quên mọi sự phiền lòng, hắn nhe răng cười:

- Ta nói chứ sao mỗi lần thấy ngươi, ngươi đều xui xẻo như vậy?

- Phì!

Đại Công Kê hung hăng phủi bụi trên người, lập tức bụi đất tung bay, sau đó Đại Công Kê xinh đẹp lại sống động hiện ra ở trước mắt Sở Mặc:

- Kê gia gặp ngươi mới xui xẻo!

- Nói bậy, ta lại chưa từng muốn ngươi tới đây!

Sở Mặc nói.

- Kê gia không phải thay ngươi tìm bảo bối sao?

Đại Công Kê liếc mắt, sau đó cất bước đi tới, thật cẩn thận nhìn thanh đao huyết sắc trong hư không, nghiêm túc nói:

- Đao là hung khí, nhưng còn phải xem là người nào có thể nắm giữ.

Giang hồ vô đạo, rút đao dựng lên, lưỡi dao sắc bén ngang trời, chỉ cầu không thẹn với lương tâm; chúng sinh vô đạo, kẻ dưới giết người trên, mắt lạnh nhìn trời, ngạo nghễ cầm đao, thông thiên đại đạo, một đường bụi gai, một đao chém ra duy ngã độc tôn!

Đao ở trên tay của ngươi, ngươi chính là chủ nhân cây đao này!

Ngay cả nó là cây đao trảm khai thiên địa, khai thiên lập địa... thì có sao chứ?

Cho tới bây giờ đều là người khống chế đao chứ chưa từng nghe là đao có thể khống chế người.

Sở Mặc có chút kinh ngạc nhìn Đại Công Kê:

- Được đó, nhiều năm không thấy ngươi trở nên cũng có tri thức!

- Thối lắm, Kê gia vốn là học thức uyên bác, đầy bụng kinh luân!

Đại Công Kê cười lạnh, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu tử, ngươi gần giống, gần thành, gần bằng đạo?

A?

Không đúng... ngươi hẳn là đã trải qua thành đạo rồi!

Vùng trời này...

đúng rồi, nếu không phải vùng trời này áp chế, ngươi sớm đã thành đạo rồi.

- Ngươi càng lúc càng giống một người giả thần giả thánh.

Sở Mặc cười nói.

- Đúng nói nữa, có gì tốt để ăn không?

Ví dụ như thuốc tiên hay gì gì đó, mau mau dâng ra để Kê gia có một bữa cơm no đủ!

Đại Công Kê không chút khách khí nói.

- Muốn thuốc tiên làm gì?

Hầm cách thủy gà sao?

Sở Mặc ngoài miệng nói, trong tay lại lấy ra một bình ngọc nhỏ ném cho Đại Công Kê.

Đại Công Kê dùng móng vuốt nhận lấy, nhìn thoáng qua phong ấn trên miệng bình, lập tức cả kinh:

- Được đó tiểu tử, lại là Chuẩn Thánh Dược.... người phát ra à?

Sở Mặc sau đó lại lấy ra thịt trên người chiến tướng ma dê, cùng với một cánh của thần ưng Ma Ảnh, cười nói:

- Muốn ăn thịt đúng không?

Ta mời ngươi!

Đại Công Kê thấy hai khối thịt này, ánh mắt sáng rực:

- Đây là Ma tộc?

Ông trời ơi... mấy năm nay rốt cục xảy ra chuyện gì?

Keng!

Đúng lúc này, Thí Thiên trong hư không đột nhiên phát ra một tiếng vang dội, thanh âm này hóa thành vô số âm thanh của đại đạo, vô cùng huyền diệu, giống như vô thương kia tự mình tụng kinh.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Thí Thiên, hạ giọng nói:

- Ngươi theo ta nhiều năm, hiện giờ rốt cục tìm được tất cả mảnh vỡ của mình, hoàn toàn hoàn chỉnh.

Nếu tiếp tục đi theo ta, vậy cứ làm thanh đao trong tay ta.

Nếu muốn tự do, ta sẽ cho ngươi tự do!

Đang nói, Thí Thiên trực tiếp hóa thành một đạo hào quang, xoát một chút bay về trong tay Sở Mặc, ngoài cảm giác thân thiết mãnh liệt còn mang theo một chút xin lỗi, Sở Mặc lập tức hiểu ra.

-----o0o-----

Chương 1718: Xin chào Đại Công Kê! (2)

Chương 1718: Xin chào Đại Công Kê! (2)

Thí Thiên vẫn là Thí Thiên, vẫn là thanh đao đi theo hắn nhiều năm kia, hơn nữa vẫn cam tâm tình nguyện đi theo hắn, nguyện ý làm cây đao trong tay hắn.

Chỉ là trong quá trình dung hợp vừa rồi, không thể điều khiến khí tức tự động phát ra kia, trên thực tế Thí Thiên đã liều mạng khống chế khí tức của mình tiết ra ngoài.

Có một loại ăn ý là không cần phải kết nối, một khắc khi Sở Mặc nắm lấy Thí Thiên đã hiểu rõ.

Thương Khung Thần Giám cũng yên lặng về tới trên người Sở Mặc.

Bảy viên huyết nguyệt!

Muôn thuở trước, mặt trên Thương Khung Thần Giám cũng chỉ có sáu viên huyết nguyệt, bốn viên huyết nguyệt Giám Thần, Trảm Đạo, Hỗn Độn và Quy Nhất phía sau, ngay cả Chí Tôn La Thiên Tiên Vực kiềm giữ Thương Khung Thần Giám năm đó cũng không thể tìm được!

Nói cách khác, Thương Khung Thần Giám khả năng là ở niên đại cực kỳ xa xưa cũng đã hoàn toàn giải thế, mười khối huyết nguyệt đã tự động rời đi.

Năm đó thời điểm Giới Linh nói đoạn chuyện xưa này cho hắn, Sở Mặc còn rất trẻ, Giới Linh cũng nói rất mơ hồ, tận lực dùng phương thức Sở Mặc có thể nghe hiểu đi giảng giải về chuyện của Thương Khung Thần Giám.

Hiện giờ xem ra, lai lịch của ba kiện pháp khí này quả thực lớn tới kinh thiên.

Sở Mặc không rõ lúc trước vô thượng này rốt cục nghĩ thế nào, lại để người phía dưới mang tới hai kiện tổ khí và một kiện thứ tổ khí, kết quả toàn bộ đều đánh rơi ở đại vực Viêm Hoàng.

Loại pháp khí cấp bậc này lẽ ra không nên xuất hiện trong tay những người đó mới đúng, bởi vì cho dù là Chí Tôn cũng căn bản không thể thật sự phát huy ra uy lực của ba kiện pháp khí này.

Những nghi hoặc này đều bị Sở Mặc giấu ở sâu trong lòng, bởi vì cho dù hắn hỏi Đại Công Kê, Đại Công Kê cũng không thể biết được nhiều việc như vậy.

Sau đó Sở Mặc ngồi ở chỗ này cùng Đại Công Kê, hai người dùng Hỗn Độn Hồng Lô nấu súp dê, sau đó dùng Tam Muội chân hỏa đốt cánh thần ưng Ma Ảnh, Sở Mặc lại lấy ra rượu tốt cất chứa mấy năm nay cũng nâng ly cạn chén với Đại Công Kê, uống rất vui vẻ.

Sở Mặc cũng đã nhiều năm không thả lỏng như vậy, cũng chỉ có ở trước mặt Đại Công Kê hắn mới có thể cất hết phòng bị, mới có thể dốc hết lòng mình.

Điểm ấy, thậm chí ngay cả Kỳ Tiêu Vũ cũng không thể so sánh!

Bởi vì chỉ có Đại Công Kê mới chính thức chứng kiến tất cả quá trình trưởng thành của hắn, hơn nữa lại vừa là bạn hiền vừa là thấy tốt chỉ điểm ở bên cạnh hắn.

Sở Mặc một đường đi tới, trong lòng cảm kích ba người, người thứ nhất là sư phụ Ma Quân của hắn! năm đó nếu không có Ma Quân, cho dù hắn có số mệnh thiên đại cũng có thể sẽ chết non ở dưới ngọn núi Trường Sinh Thiên.

Có lẽ Thương Khung Thần Giám sẽ che chở hắn, nhưng con đường của hắn nhất định sẽ càng thêm gian khổ vô số lần.

Người thứ hai phải cảm kích chính là Đại Công Kê!

Đại Công Kê tuy rằng rất thích tự biên tự diễn, nhưng nó thật sự có học thức, kiến thức uyên bác vượt xa cả Ma Quân, thậm chí còn nhiều lần giải cứu Sở Mặc giữa nguy nan, lại cho Sở Mặc vô số chỉ điểm và dẫn dắt.

Người thứ ba chính là Giới Linh!

Cho dù Sở Mặc sớm đã biết Giới Linh là người dẫn đường mẫu thân lưu lại cho hắn, nhưng trong lòng của hắn vẫn mang cảm kích đối với Giới Linh.

Ban đầu ở Huyễn Thần Giới, cái loại cảm giác có chỗ dựa vững chắc phía sau, có hậu đại thật là rất thoải mái!

Sở Mặc cùng Đại Công Kê giảng giải chuyện xảy ra ở Thiên Giới mấy năm nay, Đại Công Kê nghe được liền tục kinh hô, sau đó lại không ngừng cảm khái.

Đại Công Kê tuy rằng nhìn như không đáng tin cây, nhưng ở trước trái phải rõ ràng lại chưa từng hàm hồ.

Nghe nói Sở Mặc mang theo vô số tu sĩ chống lại Ma tộc, Đại Công Kê không kìm nổi lớn tiếng khen ngợi.

Nghe nói số lượng lớn tu sĩ Nhân tộc chết trận, trong mắt Đại Công Kê hiện lên trong suốt.

Đến cuối cùng Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, có chút cảm than mà nói:

- Tiểu tử, ngươi rốt cục trưởng thành rồi, thật tốt!

- Đại Công Kê, ngươi tiếp theo có tính toán gì không?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

- Đi Phiêu Diêu Cung, bên kia bất kể tài nguyên còn là cái gì đều rất phong phú, có cả Chuẩn Thánh Dược, một ngày kia phong ấn của vùng trời này được mở ra, chúng nó có thể sẽ trở thành thuốc tiên.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, thở dài:

- Sân thí luyện đúng không?

Quá nguy hiểm!

Sở Mặc hoàn toàn kinh ngạc, vừa rồi hắn nói với Đại Công Kê tất cả mọi chuyện, chỉ có chuyện sân thí luyện là chưa nói.

Không phải là không tín nhiệp, chỉ là không muốn vừa mới gặp lại liền nói chuyện chia ra.

Hắn ngơ ngác nhìn Đại Công Kê, nhìn hồi lâu mới cười khổ nói:

- Thế gian này còn có chuyện gì là ngươi không biết?

Đại Công Kê bỗng nhiên cười rộ lên:

- Tiểu tử, ngươi nghe nói qua về Vạn Sự Thông (người am hiểu mọi việc) chưa?

Đại Công Kê nói:

- Kê gia cũng muốn tái kiến hắn, chẳng qua hiện tại không biết hắn đang ở mảnh tinh vực nào, hành tung bất định, muốn gặp được hắn thật sự cần nhờ vào cơ duyên.

Sở Mặc có chút tiếc nuối thở dài, hắn cũng biết loại chuyện này không thể cưỡng cầu.

Đại Công Kê nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Sân thí luyện rất không tầm thường, ta từng nghe Vạn Sự Thông nói về chỗ kia.

Hắn từng đi vào, muốn nghiên cứu một chút thế giới kia rốt cục như thế nào, tuy nhiên không bao lâu hắn liền bị đánh.

- ...

Sở Mặc đầu xám xịt, không nói gì nhìn Đại Công Kê.

Thầm nghĩ một kỳ nhân như vậy cũng có thể có loại cảnh ngộ như vậy sao?

Đại Công Kê nói:

- Ở phương diện tạp học Vạn Sự Thông được xem là vô địch.

Nhưng đạo hạnh của hắn cũngcó cao sâu như ngươi nghĩ, chiến lực của hắn tuy rằng không yếu, nhưng nếu so với các thiên kiêu tuyệt thế của các đại vực hắn còn kém rất nhiều.

- Chỗ đó tranh đấu rất nghiêm trọng sao?

Sở Mặc khẽ nhíu mày.

Đại Công Kê gật gật đầu:

- Còn nghiêm trọng hơn so với trong tưởng tượng của ngươi rất nhiều lần!

- Vì sao?

Tranh đoạt tài nguyên sao?

Nếu có thể trở thành thiên kiêu trẻ tuổi cao cấp nhất một đại vực, như vậy hẳn là không thiếu tài nguyên mới

đúng.

Sở Mặc nói.

-----o0o-----

Chương 1719: Tái kiến, huynh đệ!

Chương 1719: Tái kiến, huynh đệ!

Đại Công Kê cười lạnh nói:

- Tài nguyên cái gì?

Chẳng lẽ ngươi không rõ sao?

Cảnh giới Chí Tôn bắt đầu thành đạo, từ cảnh giới Chí Tôn tới cảnh giới Thánh Nhân, tuy nói là dựa vào lĩnh ngộ với thiên đạo, nhưng trên thực tế bắt được một tia Hồng Mông khí trong tối tăm kia... càng trọng yếu hơn!

Nếu không cho dù thành Thánh cũng không thể đi xa hơn.

Ở La Thiên Tiên Vực có một câu nói như vậy, người có được Hồng Mông khí... là được thiên đạo!

Đại Công Kê không cho Sở Mặc đặt câu hỏi, nói tiếp:

- Thiên đạo này... cũng không phải quy luật Thiên đạo bình thường mà là đại đạo thật sự, không bị phong ấn trong đại vực này, có một chút Hồng Mông khí tồn tại ở thế gian.

Nhưng không ai biết chúng nó ở nơi nào, mà ngay cả vô thượng cũng không thể suy diễn Hồng Mông khí, bởi vì Hồng Mông khí đại biểu cho ý chí thương thiên cao nhất.

Đại Công Kê cười lạnh nói:

- Thiên ý yêu cầu cao!

Cho nên ngay cả là tồn tại cao nhất cũng hy vọng mình có thể có được càng nhiều Hồng Mông khí, kia đại biểu cho tạo hóa.

Đồng dạng nhóm tuổi trẻ thiên kiêu cũng hy vọng mình có được Hồng Mông khí, nhưng Hồng Mông khí quá khó tìm, hơn nữa số lượng của nó lại có hạn.

Nói thí dụ như trong một khu vực lớn, Hồng Mông khí rất có thể nhiều nhất chỉ tồn tại ba năm, bị người đoạt đi một đạo liền ít một đạo.

Điều là thiên kiêu cao nhất, ai cũng có thể có được Hồng Mông khí.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

- Hiện tại ngươi hiểu chưa?

Sở Mặc gật gật đầu nói:

- Ta hiểu được chuyện này nói cho cùng vẫn là có quan hệ với tài nguyên.

Tuy nhiên ta không nghĩ ra chính là, những người đó tiến vào bên trong sân thí luyện, ngoại trừ thiên kiêu cùng khu vực sẽ trở thành đối thủ của bọn họ, những tu sĩ của đại vực khác chẳng lẽ không ảnh hưởng tới bọn họ à?

Đại Công Kê nhìn thoáng qua Sở Mặc, thản nhiên nói:

- Vận mệnh nhỏ hơn?

Nhớ kỹ, tất cả đại vực, bao gồm La Thiên Tiên Vực kỳ thật đều ở trong La Thiên, Hồng Mông khí không phải luôn dừng ở một chỗ, vĩnh viễn bất động.

Đừng nhìn đại vực Viêm Hoàng bị phong ấn, nhưng nói không chừng ở bên trong đại vực Viêm Hoàng lại có một ít Hồng Mông khí, loại chuyện này ai cũng không thể nói chính xác!

- Cho nên, giết chết thiên kiêu khác thì tỷ lệ mình kiếm được Hồng Mông khí sẽ lớn hơn một chút?

Nhưng làm như vậy sẽ không sợ kết thù sao?

Sở Mặc nói.

Đại Công Kê không kìm nổi liếc mắc nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, ngươi sợ kết thù sao?

- Ta... ta có cái gì mà sợ chứ?

Tuy nhiên cũng vẫn sẽ có một chút e dè.

Sở Mặc ăn ngay nói thật, hắn tuy rằng không sợ hãi cái gì, nhưng cũng có một chút kiêng nể với loại tình trạng này.

Đại Công Kê nói:

- Bọn họ cũng giống như vậy, những người đó thật ra trong lòng cũng có chút sợ, cũng sẽ không tùy tiện xuất thủ với mọi người.

Nói thí dụ như, nếu hiện tại hoàng tộc La Thiên Tiên Vực bên kia thừa nhận thân phận địa vị của ngươi, như vậy ở bên trong sân thí luyện, ít nhất ở ngoài sáng chắc sẽ không có người ra tay với ngươi.

Nhưng người âm thầm ra tay với ngươi có thể sẽ bởi vậy mà trở nên nhiều hơn.

- ....

Trên mặt Sở Mặc co quắp, nhìn Đại Công Kê:

- Dựa theo lời nói của ngươi, sân thí luyện kia quả thật chính là một vùng đất tội ác máu chảy đầm đìa?

- Vô nghĩa!

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi nghĩ kia là nơi nào?

Những thiên kiêu cao nhất căn bản không thèm để ý mấy thứ này, bọn họ tin tưởng mình là vô địch, đều muốn đi tới nơi đó ma luyện chính mình, tìm ra đại đạo của mình.

Cho nên dần dà chém giết trong sân thí luyện cũng trở nên khai hóa.

Bình thường mà nòi, giữa thiên kiêu trẻ tuổi cao nhất tiến vào sân thí luyện đều có một quy tắc ngầm, chính là ân oán trong sân thí luyện sẽ được giải quyết ngay bên trong sân thí luyện, không được mang ra ngoài.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ta hiểu, Đại Công Kê, cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết nhiều chuyện như vậy.

- Khách khí rồi.

Đại Công Kê giũ giũ lông, móng vuốt cầm chén rượu uống một ngụm, lại ăn vào miếng thịt thần ưng Ma Ảnh, thở dài một tiếng:

- Đi đi, con đường của ngươi chỉ có thể tự ngươi đi.

Ngươi hiện giờ coi như là thiên kiêu ưu tú nhất đại vực Viêm Hoàng, là có tư cách tiến vào sân thí luyện, chỉ là thân phận của ngươi không thể đưa ra ngoài ánh sáng, nhưng cũng không được vứt sạch mặt mũi của con cháu Viêm Hoàng chúng ta!

Sở Mặc còn nghiêm túc hứa hẹn:

- Yên tâm đi, Đại Công Kê, một ngày nào đó ta sẽ khiến tất cả mọi người điều biết, đại vực Viêm Hoàng... chẳng những không kém hơn so với bảy đại vực kia, ngược lại... chúng ta còn mạnh hơn bọn họ rất nhiều.

Sau đó Đại Công Kê lại cùng Sở Mặc nói không ít chuyện về bảy đại vực kia, trong bụng con gà này có vô vàn kiến thức, làm người ta xem đủ.

Gần như một ít kỳ văn dị sự của các đại vực nó đều có thể nói tới một chút.

- Những thứ này đều là do năm đó Vạn Sự Thông nói cho Kê gia, lão đầu kia hiểu biết mới coi là nhiều, so sánh với hắn, Kê gia biết thật sự ngay cả da lông cũng không bằng.

Đại Công Kê hiếm khi khiêm tốn nói.

Sở Mặc cùng Đại Công Kê ở trong này uống rượu cả đêm, nói rất nhiều chuyện.

Sáng sớm hôm sau, tới lúc phải tách ra, Sở Mặc bỗng nhiên nói:

- Tai họa Vương Toàn mang tới ngoại vực này rất nghiêm trọng, nếu không ai ngăn cản, chỉ sợ không tới mấy năm thế giới này sẽ càng ngày càng suy yếu.

Đại Công Kê nói:

- Đúng vậy, tên súc sinh kia giết sạch toàn bộ thiên kiêu huyết mạch của ngoại vực, ngươi dễ dàng giết hắn như vậy quả là tiện nghi cho hắn!

Sở Mặc nói:

- Làm chút gì đó cho thế giới này đi.

Nói thế nào thì nơi này... cũng thuộc Viêm Hoàng, bọn họ cũng là con cháu của Viêm Hoàng.

Đại Công Kê ngẫm nghĩ một chút:

- Vậy lưu lại chút Đạo thống là được rồi.

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó hắn cùng Đại Công Kê mang một ít công pháp cùng với các loại phương thuốc đan dược, phối phương luyện khí, cùng một ít pháp khí chia lầm mấy trăm phần xuất ra mảnh hư không này, sau đó tách ra bay về những nơi khác nhau.

- Có thể có được kế thừa này, khẳng định đều thuộc loại có số mệnh rất mạnh, thiên phú hẳn là cũng sẽ không quá kém, ít nhất có thể xuất hiện vài đại tu sĩ.

Đại Công Kê nói xong nhìn Sở Mặc:

- Chúng ta là tách ra như vậy?

Hay là cùng nhau về Thiên Giới?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta sẽ không quay về Thiên Giới.

Trong con ngươi của Đại Công Kê rốt cục toát ra một tia không nỡ và sầu não nhàn nhạt.

Tuy nhiên nó rất nhanh liền cười rộ lên:

- Đi, tiểu tử ngươi nên bảo trọng, người bên trong Thiên Giới ngươi không cần quá lo lắng, có Kê gia sẽ không có sơ suất gì.

-----o0o-----

Chương 1720: Tám thánh khí

Chương 1720: Tám thánh khí

Sở Mặc không kìm nổi cười:

- Ngươi có biết người ta lo lắng nhất chính là ngươi không, ngươi có thể tự chiếu cố tốt mình là ta đã an tâm rồi.

- Cạc cạc cạc, Kê gia mạng lớn, lão nhân Vạn Sự Thông kia đã từng nói qua, con gà này tu vi chưa chắc có tiền đồ gì lớn, nhưng ở trên phương diện số mạng lại vô cùng hùng mạnh, đều gặp dữ hóa lành, hơn nữa thọ nguyên còn vô cùng dài.

Đại Công Kê nói xong liền vỗ cánh bay về hư không, phất phất cánh với Sở Mặc:

- Huynh đệ, tái kiến!

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, cũng xua tay:

- Tái kiến, huynh đệ!

Sau đó tiểu cầu kim loại bỗng nhiên sinh ra tốc độ nhanh hơn, còn nhanh hơn với tốc độ tia sáng vô số lần, vèo một cái liền biến mất trong vũ trụ.

Ngay sau đó nó lại hiện ra trong một nơi xa lạ, ở nơi đó nó gặp đạo Hồng Mông khí thứ hai, sau đó lại mở rộng "nội tâm" đối với đạo Hồng Mông khí kia giống như lần trước.

Cứ như vậy, tiểu cầu kim loại dùng thời gian mấy năm, ở trong nhiều vũ trụ không biết tên, tổng cộng góp nhặt được chín đạo Hồng Mông khí.

Sau đó toàn bộ tiểu cầu kim loại đều biến mất triệt để.

Không có bất kỳ người nào có thể suy diễn được sự hiện hữu của nó, cũng không có bất kỳ ai có thể nhìn thấy nó, giống như nó chưa từng xuất hiện.

..........

Sở Mặc vào Huyễn Thần Giới, sau đó gặp được Linh Vũ Vi, cũng thấy Giới Linh.

Giới Linh vẫn bộ dáng lão nhân như cũ, nhìn Sở Mặc nhếch miệng cười, xem như chào hỏi.

- Đã chuẩn bị xong chưa?

Linh Vũ Vi nhìn Sở Mặc nhẹ giọng hỏi.

Đến lúc này trong lòng nàng vẫn còn có vài phần do dự.

Nàng biết thanh niên này ưu tú, nhưng đều vô cùng lo lắng... giống như tất cả cha mẹ dưới gầm trời này.

Nàng tuy không phải mẹ của Sở Mặc, nhưng đã nhìn Sở Mặc lớn lên, cái lại cảm tình này cũng rất sâu.

Sở Mặc có thể cảm nhận được cảm xúc này từ trên người Linh Vũ Vi, hắn lộ ra nụ cười nhẹ nhõm:

- Vũ Vi tỷ, yên tâm đi, đến đó ta sẽ học bảo vệ mình.

Giới Linh ở bên cạnh nói:

- Bên trong sân thí luyện có rất nhiều điều thần kỳ.

Sau khi đến đó nên thăm dò một chút, không nên nóng vội, để mình sống sót trước tiên.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ta biết, yên tâm đi.

- Phân thân của ngươi ở đâu...

Nếu như có thể không cần... thì cố gắng không dùng tới.

Giới Linh vẻ mặt nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Thời điểm vạn bất đắc dĩ, một khi dùng cũng đừng nương tay!

Linh Vũ Vi ở bên cạnh nói:

- Ở bên trong phân thân kia có bí mật hoàng tộc.

Sở Mặc tiếp tục gật đầu:

- Ta biết.

Linh Vũ Vi và Giới Linh liếc mắt nhìn nhau, có chút cảm thán.

Đứa nhỏ này trưởng thành rồi, thành thục hơn so với quá khứ rất nhiều!

- Được rồi, nếu chuẩn bị xong thì bắt đầu đi!

Linh Vũ Vi nói xong liền lấy ra một bộ trang phục và đạo cụ, đây là chiến ý, cộng thêm một tấm mặt nạ, trừ cái đó ra còn có một thanh trường đao sáng trong như tuyết.

Keng...!

Cây đao này vừa xuất hiện liền dẫn động Thí Thiên ra ngoài, nó bay ra từ trong thế giới của Thương Khung Thần Giám, trực tiếp lao thẳng tới như một con ác hổ nhìn thấy con mồi.

- Ngươi đừng cử động!

Sở Mặc một phát bắt được Thí Thiên.

Huyết sắc trên thân đao tản ra một cỗ khí cơ mãnh liệt, khí cơ này khiến Linh Vũ Vi và Giới Linh đều có chút biến sắc.

- Đây là...

Thí Thiên?

Linh Vũ Vi vẻ mặt khiếp sợ.

Giới Linh cũng là vẻ mặt giật mình, lẩm bẩm nói:

- Đây là Thí Thiên đầy đủ!

Nói xong hắn nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Cây đao này... vốn cũng không thể dễ dàng lộ diện, nó giống phân thân kia, tính chất của nó quá mạnh mẽ.

Hiện tại... lại càng không thể để nó dễ dạng xuất hiện, chuôi hung đao vô thượng này có được đại danh đỉnh đỉnh ở toàn bộ La Thiên Tiên Vực!

Thí Thiên bị Sở Mặc cầm lấy dường như có chút bất mãn, phát ra một trận tiếng vang.

Sở Mặc trấn an một chút, lúc này nó mới bình tĩnh trở lại.

Sở Mặc nhìn thanh trường đao sáng trong như tuyết kia, hỏi:

- Đây là thanh đao gì?

Có thể khiến cho Thí Thiên mơ ước, cây đao này hiển nhiên không đơn giản.

Pháp khí bình thường, Thí Thiên tuyệt sẽ không có hứng thú lớn như vậy.

- Đây là một thánh khí.

Linh Vũ Vi nói:

- Là binh khí do một vị Đại Thánh tốn một số tiền lớn đi ra đại vực tự tay luyện chế, vị Đại Thánh kia gọi là Hồ Thiên Đại Thánh, những thứ này người phải nhớ rõ, về sau có thể cần dùng đến.

Linh Vũ Vi cẩn thận nói:

- Hồ Thiên Đại Thánh là một vị Đại Năng Hồ tộc... dùng luyện khí nhập đạo, sau khi trở thành Đại Thánh lại tự tay luyện chế ra tám kiện thánh khí.

Theo thứ tụ là đao, thương, côn, bổng, búa, rìu lớn, móc (câu), xiên... tám kiện thánh khí này đều rất nổi danh, hơn nữa nó còn có chút lai lịch, là dựa theo tám tổ khí trong vũ trụ La Thiên rộng lớn mà luyện chế, là tác phẩm đỉnh cao nhất của vị luyện khí sư kia.

Sở Mặc an tĩnh nghe, ngay cả Giới Linh cũng rất nghiêm túc nghe, có một số việc hắn cũng là lần đầu tiên nghe nói.

- Cây đao này chính là thánh khí đầu tiên Hồ Thiên Đại Thánh luyện chế ra, tên là Hàn Nguyệt đao.

Linh Vũ Vi nói xong, nắm cây đao này nhẹ nhàng vung lên, sau đó một cỗ hàn khí mênh mông nháy mắt bạo phát ra ngoài.

Hàn khí kia ngay cả tổ cảnh thân thể Sở Mặc cũng có chút không chịu nổi, vội vàng vận chuyển huyền công chống cự.

Sau đó Hàn Nguyệt đao chém ra một đạo đao khí, khẽ cong trong trẻo nhưng lạng lùng giống ánh trăng, nhìn qua rất đẹp nhưng lại mang sát ý kinh người!

- Cái này mặc dù là một kiện thánh khí, nhưng trên thực tế, tới một mức độ nào đó nó đã đến gần với Đại Thánh Khí vô tận rồi!

Linh Vũ Vi nói xong nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Hơn nữa nó khác với vài món pháp khí trong tay ngươi ở chỗ, chỉ cần là tu sĩ trên Địa Chủ cầm lấy nó đều có thể phát huy ra uy lực lớn nhất!

Pháp khí trên người ngươi đến từ chính thiên, nhưng cây đao này lại tới từ chính nhân!

Sở Mặc lập tức nghe rõ, pháp khí tới từ chính nhanh mới thích hợp với người nắm giữ và sử dụng, đến từ chính thiên... chỉ tới khi cảnh giới của ngươi tới thời điểm đầy đủ mới có thể thật sự phát huy ra uy lực của nó.

-----o0o-----

Chương 1721: Đây là đâu vậy? (1)

Chương 1721: Đây là đâu vậy? (1)

- Tóm tại Hàn Nguyệt đao là một kiện pháp khí cao cấp thật sự, hơn nữa về thân thế của nó, ngươi hoàn toàn không cần có bất cứ lo lắng gì.

Linh Vũ Vi khẽ cười nói:

- Năm đó sau khi Hồ Thiên Đại Thánh luyện chế được tám kiện thánh khí đã tiện tay đưa cho một ít huynh đệ kết nghĩa của mình.

Tám kiện thánh khí, Hồ Thiên Đại Thánh chỉ đểu là Phá Diệt Câu và Hàn Nguyệt đao, sau cái còn lại đưa cho sáu huynh đệ của mình.

Sau đó hắn lại đưa Hàn Nguyệt đao cho một vãn bối của mình, nhưng vãn bối kia lại hơi xui xẻo, có chút không nên thân, không thể bảo hộ tốt cây đao này liền bị người khác cướp đoạt, còn bị đối phương dùng cây đao này chặt đầu.

Tuy nhiên người kia cũng không có kết cục gì tốt, bị tu sĩ hùng mạnh giết đi, càng về sau cây đao này có vài chục lần đổi chủ, mà ngay cả Hồ Thiên Đại Thánh đến cuối cùng cũng chẳng muốn đi hỏi thăm, chỉ nói với bên ngoài một câu, mỗi kiện pháp khí đều có linh tính, chúng nó sẽ tự mình lựa chọn chủ nhân thích hợp.

Sở Mặc nghe xong tròng lòng khẽ chấn động, không thể ngờ cây đao này lại có nhiều chuyện xưa như vậy.

Hắn không hỏi Linh Vũ Vi cây đao này vì sao tới trên tay nàng, phỏng chừng mười phần là rơi vào trong tay mẫu thân mình, sau đó vẫn giữ kín không nói ra, cuối cùng để lại cho hắn.

- Ngươi phải nhớ kỹ, tên tám kiện thánh khí này theo thứ tự là Hàn Nguyệt đao, Liệt Diệm thương, Ô Kim côn, Kim Cô bổng, Hắc Phong phủ (búa), Vân Kim việt (rìu lớn), Phá Diệt câu và Hải Thần xiên.

Trong đó Phá Diệt câu hẳn là còn ở trong tay Hồ Thiên Đại Thánh, còn bảy kiện thánh khí kia, ngoại trừ Hàn Nguyệt đao ở trong tay ngươi, những thánh khí còn lại ở trong tay anh em kết nghĩa của Hồ Thiên Đại Thánh.

Cho nên gặp được người cầm binh khí này cần nhớ kỹ hỏi nhiều một câu, có thể không nảy sinh xung đột liền tận lực không được để nảy sinh.

Linh Vũ Vi nói xong liếc mặt nhìn Sở Mặc:

- Bởi vì vị Hồ Thiên Đại Thánh kia là người có uy vọng nhất trong vài kỷ nguyên gần đây.

Sở Mặc nghiêm túc gật đầu.

Cuối cùng Linh Vũ Vi tự tay mặc chiến y cho Sở Mặc, đội mặt nạn lên, sau khi đội mặt nạ lại không hề cảm giác được sự hiện hữu của nó, rất là thần kỳ.

Sở Mặc nhìn thoáng qua gương, người ở trong đã biến thành một người trẻ tuổi xa lạ.

Môi hồng răng trắng, mày kiếm mắt sáng, rất là anh tuấn.

........

Linh Vũ Vi đứng ở phía sau Sở Mặc, đánh giá người trong kính, vừa lòng gật đầu:

- Ừ, vẫn anh tuấn như vậy!

- Mặt nạ này là?

Sở Mặc có thể cảm giác được mặt nạ này rất không tầm thường, nhưng lại không biết lai lịch của nó.

- Mặt nạ này hả, là tác phẩm của một vị luyện khí sư La Thiên Tiên Vực khác, tác phẩm của hắn có một đặc điểm, sau khi chế tác ra, ngay cả hắn cũng không nhận thức được.

Giới Linh ở bên cạnh cười nói.

- ...

Sở Mặc vẻ mặt không biết nói gì, trong lòng tự nhủ còn có luyện khí sư hồ đồ như vậy sao?

Ngay cả tác phẩm của mình cũng không nhận biết được?

Thấy hắn không tin, Giới Linh cười ha hả nói:

- Đây mới thật sự là bậc thầy tinh thần, bởi vì loại mặt nạ này chính là dùng để che lấp bộ mặt thật, nó sẽ căn cứ đặc điểm của mỗi người để tự tạo ra một khuôn mặt, trực phi lưu lại dấu ấn độc đáo, bằng không cho dù là chính người luyện ra cũng khống biết.

Vị đại sư luyện khí kia là một tu sĩ nhân phẩm cao thượng, cũng không làm loại chuyện này, cho nên mặt nạ của hắn từ trước tới này rất khó cầu được.

Hóa ra là như vậy, Sở Mặc hiểu ra, cười cười đối với gương, người trẻ tuổi trong kính kia rất oai hùng, cũng cười cười với hắn.

- Chiến y này cũng không tầm thường, đều là tác phẩm cao nhất của luyện khí sư bên kia, hơn nữa cũng sẽ không có bất cứ vấn đề gì.

Giới Linh nói.

Chuẩn bị xong tất cả, Linh Vũ Vi lại lấy ra một quyển trục xa xưa, quyển trục kia không biết được chế thành từ vật liệu gì, nhìn qua giống như da thú gì đó, màu sắc nhìn thấy không rõ, hẳn là từ rất xa xưa.

- Da thú này càng ngày càng rất hiếm.

Giới Linh cảm khái một câu.

Linh Vũ Vi chậm rãi mở quyển trục, sau đó giao cho Sở Mặc, dùng phương thức truyền âm nói cho Sở Mặc một tổ con số, sau đó nói:

- Khắc tổ con số này vào trên quyển trục, thiếu gia, chúc ngươi may mắn!

Sở Mặc nhìn hai người thật lâu, sau đó đầu óc trở nên thanh thản, cầm quyển trục này yên lặng khắc tổ số Linh Vũ Vi cho hắn lên phía trên, một cỗ lực lượng huyền ảo nháy mắt đi ra từ bên trong quyển trục bao phủ Sở Mặc.

Vù!

Thân hình của Sở Mặc hoàn toàn biến mất.

Hô!

Linh Vũ Vi thở dài một tiếng, sau đó nhìn thoáng qua Giới Linh, trong con ngươi lộ ra một chút yếu ớt rất khó gặp.

Giới Linh khẽ thở dài một tiếng:

- Linh nhi, việc chúng ta làm cũng quá nhiều rồi, số mệnh của thiếu gia rất mạnh, sẽ không có việc gì.

- Đúng vậy, số mệnh thiếu gia rất mạnh!

Linh Vũ Vi khẽ thở dài một tiếng:

- Nhưng nhóm người tiến vào sân thí luyện lại có ai có số mệnh kém?

Đều là thiên kiêu cao nhất một đại vực, đều là rồng phượng trong loài người, có thể thành đạo ở tuổi còn rất trẻ, quả thật không có người nào có số mệnh không tốt.

Giới Linh cười cười:

- Ngươi đừng quên số mệnh của thiếu gia chúng ta là bằng số mệnh hai đại vực công lại!

Vả lại hắn còn có thể khiến tồn tại vô thượng cảm thấy bị uy hiếp.

Linh Vũ Vi gật gật đầu:

- Chỉ mong hắn có thể mãi mãi bình an.

Sở Mặc có chút mờ mịt đứng ở trên một tòa núi nhỏ, nhìn về phía thôn trang nhỏ có khói bếp lượn lờ, cảm thụ được mảnh thiên địa này không có chút linh khí, hắn vờ đầu, trong long thầm nhủ:

- Nơi này là sân thí luyện sao?

Không sai chứ?

Sao lại truyền tống ta tới trong một thế gian thế tục chứ?

Về sân thí luyện, Linh Vũ Vi và Đại Công Kê cũng cung cấp cho Sở Mặc một ít tri thức lien quan.

Nhưng bọn họ đều không nói bên trong sân thí luyện có cảnh tượng như vậy.

Không phải nói khắp nơi đều tràn ngập nguy cơ sao?

Chẳng những có uy hiếp tới từ thiên kiêu cao nhất trong các đại vực, chính sân thí luyện cũng tràn ngập các loại nguy cơ, thậm chí một gốc cây cỏ phát ra sát khí cũng có thể giết chết Địa Chủ, một con ếch có thể một ngụm nuốt chửng một gã Chí Tôn sao?

Nhưng thôn trang nhỏ an tĩnh này là có chuyện gì?

-----o0o-----

Chương 1722: Đây là đâu vậy? (2)

Chương 1722: Đây là đâu vậy? (2)

Chẳng lẽ sân thí luyện giống Thiên Lộ, bên trong cũng có thổ dân ở?

Bọn họ làm sao sống được?

Sở Mặc nghĩ nghĩ, phóng xuất thần thức ra ngoài, muốn tìm hiểu một ít chi tiết về thôn trang kia.

Bởi vì Vũ Vi tỷ từng nói qua với hắn, cho dù một cô bé đáng yêu xinh đẹp cũng không thể tin tưởng, một khắc trước có thể mỉm cười với ngươi, ngay sau đó lại có thể đâm một kiếm về trái tim của ngươi!

Tuy nhiên sau đó Sở Mặc liền ngây ngẩn cả người, bởi vì thần trí của hắn không ngờ chỉ có thể phóng xuất ra ngoài vài dặm.

Cái này rất kinh ngạc!

Bởi vì co dù là một tu sĩ Nguyên Anh, thần thức ít nhất cũng có thể bao trùm trong vòng ngàn dặm!

Loại cảnh giới như Sở Mặc, một đạo thần niệm nháy mắt có thể bao trùm khắp ngân hà!

Khoảng cách kia là mấy tỉ dặm!

Làm sao tới nơi này, thần trí của hắn lại chỉ có thể phóng xuất ra khoảng cách vài dặm?

Đây là tình huống gì?

Sở Mặc thử thả người nhảy lên, bình thường hắn nhảy có thể dễ dàng bước ra khoảng cách mấy nghìn vạn dặm, trong thời gian ngắn lướt qua vô số núi sông.

Nhưng ngay lúc này, hắn nhảy lại chỉ nhảy ra vài chục trượng.

Có chút phong phạm của cao thủ võ lâm thế tục.

Cả người Sở Mặc đều ngây dại!

Nếu không phải tất cả sức lực trong thân thể hắn đều bình thường, không có bất kỳ dấu hiệu bị phong ấn, hắn thậm chí có thể hoài nghi mình bị người khác trấn áp!

Ngay bên cạnh Sở Mặc có một khối đá lớn cao ba trượng, đổi lại là lúc trước, một tảng đá lớn như vậy, một ý niệm trong đầu Sở Mặc cũng có thể khiến nó hóa thành bột mịn, ngay cả cặn bã cũng không còn.

Nhưng hiện tại, sau khi Sở Mặc vận dụng thần niệm vô cùng mạnh mẽ kia, tảng đá vẫn trơ ra không động đậy!

Sau đó Sở Mặc trực tiếp đánh một quyền lên khối đá lớn này!

Ầm!

Một thanh âm vang lên, khối đá lớn chấn động mạnh vài cái, rất nhiều khe đá từ nơi hắn đánh vào bắt đầu xuất hiện như mạng nhện.

- Thật là lạ.

Cả người Sở Mặc đều có chút muốn hỏng, hơi si ngốc.

Nếu mảnh thiên địa này là áp chế cảnh giới, như vậy hắn nhất định sẽ có chút cảm ứng, cũng giống như thế giới nhỏ năm đó, có thể cảm giác được cảnh giới đã bị áp chế, nhưng ở trong này một chút xíu cảm giác cũng không có.

Sức mạnh vô biên trong cơ thể vẫn còn!

Thần niệm kinh khủng trong biển thần thức cũng vẫn còn!

Nhưng lại không có biện pháp thể hiện ra uy lực nên có ở nơi này!

- Chẳng lẽ xảy ra vấn đề không phải do ta mà là mảnh thiên địa này?

Sở Mặc đột nhiên trừng lớn hai mắt nghĩ tới khả năng này, sau đó hắn bắt đầu vận dụng Phong Thủy thần thong, bắt đầu suy diễn nơi này.

Vọng khí thuật cũng chỉ có thể nhìn ra hơn mười dặm núi sông, hơn nữa còn mông lung mơ hồ.

Quả nhiên đây là một nơi quỷ dị!

Đây là sân thí luyện sao?

Toàn bộ thế giới của sân thí luyện đều là như vậy?

Sở Mặc nhíu mày.

Cho dù là Đại Công Kê hay là Linh Vũ Vi đều không nói qua với hắn về nơi này.

Cẩn thận suy nghĩ, nơi này có vài phần giống với cái tiểu viện lúc trước hắn chẻ củi thành đạo.

Cái quyển trục xa xưa kia đã biến mất, hiển nhiên là vật phẩm duy nhất.

Tưởng tượng lại quyển trục kia là mẫu thân lưu cho Linh Vũ Vi để nàng chuẩn bị cho bản thân, Sở Mặc dường như có chút hiểu rõ.

Nơi này hẳn chính là sân thí luyện, bởi vì Đại Công Kê và Linh Vũ Vi đều nói qua bên trong sân thí luyện rất thần kỳ, có nhiều chỗ kỳ bí, có rất ít người tiến vào sân thí luyện mà dám nói mình hiểu biết toàn bộ sân thí luyện.

Đây cũng là nói, mẫu thân năm đó có thể cũng đã nghĩ tới cục diện hôm nay, bởi vậy thời điểm chuẩn bị quyển trục này chp hắn, thời điểm nói cho Linh Vũ Vi tổ hợp số kia, cố ý chọn nơi này cho hắn.

Nghĩ vậy Sở Mặc an lòng rất nhiều, hắn nhìn thoáng qua thôn trang nhỏ khói bếp lượn lờ, vẫn quyết định đi qua xem!

Quy tắc của mảnh thiên địa này có thể ngăn chặn mình, như vậy hiển nhiên cũng có thể ngăn chặn những người khác!

Muốn thông qua pháp thuật thần thông hoặc là pháp trận để hãm hại hắn gần như là không thể nào, mà đánh nhau kịch liệt thì Sở Mặc thật đúng là chưa từng sợ ai.

Ngọn núi này nhìn như cách thôn trang nhỏ cũng không xa, nhưng trên thực tế lại cách bảy tám chục dặm lộ trình, điểm lộ trình ấy, đổi lại ngày thường thật sự không là gì đối với Sở Mặc.

Nhưng hiện tại hắn chỉ có thể nhảy ra vài chục trượng, bảy tám chục dặm không tính là gần.

Cũng may sức mạnh trong thân thể Sở Mặc căn bản là dùng không hết, hắn bắt đầu chạy như điên, mỗi một bước đều nhảy ra vài trượng, trong chớp mắt liền hiện ra ở chỗ rất xa.

Người tài sở dĩ được gọi là người tài, bởi vì mặc kệ bọn họ tới nơi nào đều ưu tú hơn so với người khác.

Thôn trang nhỏ rất an tĩnh, đại khái chỉ có mấy chục gia đình, cửa thôn có một sông nhỏ chậm rãi chảy xuôi, một cây cầu đá nhỏ kéo dài trên sông kia, nước sông rất trong suốt, an tĩnh chảy xuôi, ở giữa sông ngẫu nhiên có thể nhìn thấy một ít tôm cá bơi lội.

Thời điểm Sở Mặc đi vào cửa thôn liền bị một gốc cây cổ thụ ở cửa thôn hấp dẫn ánh mắt.

Gốc cổ thụ này to chừng mười mấy người ôm, nhưng cũng không cao lắm, nhiều cành nhiều lá bao trùm hơn nữa cái thôn, trên ngọn cây này tản ra khí tức sinh mệnh rất mạnh, Sở Mặc cảm nhận được một cỗ linh tính ở đó.

Đây là một gốc thực vật tu luyện vô cùng hiếm!

Sở Mặc gần như trong nháy mắt liền đưa ra kết luận này, hắn đứng ở đó, lẳng lặng nhìn gốc cổ thụ nửa ngày, thử tiến hành kết nối với nó, nhưng đều không được đáp lại.

Đúng lúc này một thiếu phụ tuổi còn trẻ, bưng một chậu gỗ đầy quần áo từ trong thôn đi ra.

Thấy Sở Mặc đầu tiên chính là sửng sốt, mặt lập tức đỏ lên giống như vô cùng thẹn thùng và khẩn trương, còn tràn ngập tò mò len lén đánh giá Sở Mặc.

Sở Mặc khẽ mỉm cười với thiếu phụ kia:

- Chào tỷ tỷ, ta đến từ bên ngoài.

Mặt thiếu phụ càng đỏ hơn, đã lan tới tận cổ, cái đầu dài cúi thật thấp, cũng không đáp lời mà đứng ở đó, bộ dạng chân tay hơi luống cuống.

Lúc này lại có một người đàn ông đi ra từ trong thôn, dường như là nhìn thấy thiếu phụ khác thường liền đi ra xem xét, liếc mắt thấy Sở Mặc sắc mặt lập tức biến đổi, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn thiếu phụ, thấp giọng mắng:

- Đồ không biết liêm sỉ, còn không cút nhanh lên?

Trong đôi mắt to ngập nước của thiếu phụ lập tức bịt kín một tầng hơi nước, cũng không dám giải thích, vội bưng chậu gỗ đi về.

Người đàn ông râu quai nón lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Ngoại lai mau cút xa một chút, đừng tới đây bới móc!

Nếu không cây thần sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn!

-----o0o-----

Chương 1723: Thôn Tiểu Hà (1)

Chương 1723: Thôn Tiểu Hà (1)

Nói xong đại hán dùng vẻ mặt cung kính nhìn gốc cổ thụ bên cạnh Sở Mặc.

Sở Mặc cười khổ nói:

- Đại ca hiểu lầm rồi, ta không có ác ý.

Đại hán cười lạnh một tiếng:

- Từng ngoại lai tới đều nói mình không có ác ý, mau cút đi, ta không muốn nghe ngươi dông dài.

Thái độ của đại hán rất ác liệt, nhưng kỳ quái là hắn cũng không có ý tiến lên phía trước, mà đứng ở trong thôn lạnh lùng nhìn Sở Mặc, còn mang theo một cỗ thù hận khắc cốt ghi tâm.

Sắc mặt Sở Mặc cứng đờ, đã rất nhiều năm không có người dùng thái độ ác liệt đối đãi với hắn.

Ngẫm nghĩ Sở Mặc không khỏi cười khổ một cái, thầm nghĩ: Tâm tính con người thật kỳ quái, làm vua Thiên Giới lâu liền thật sự cảm thấy mình là vương gian của thế gian này.

Nghĩ thầm trong lòng, vẻ mặt Sở Mặc thành khẩn nói:

- Ta có thể không tiến vào thôn của các ngươi, nhưng có thể nói cho ta biết đây là đâu không?

Người đàn ông râu quai nón cau mày, nhìn Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Đây là thôn Tiểu Hà, được rồi, nói xong rồi, ngươi có thể đi.

Sở Mặc lập tức mang vẻ mặt bất đắc dĩ, nhìn thoáng qua người đàn ông râu quai nón, sau đó than nhẹ một tiếng:

- Được rồi, ta đi là được.

Không rõ địch ý của đại hán này từ đâu tới, có lẽ là từ trước tới giờ chịu quá nhiều thương tổn do người ngoại lai tới gây ra, dù sao hắn nhìn qua có khi còn cảnh giới hơn so với Sở Mặc rất nhiều lần, dường như sự nguy hiểm của sân thí luyện có khi còn hơn Đại Công Kê và Linh Vũ Vi nói.

Sở Mặc lắc đầu xoay người chuẩn bị rời khỏi.

Đúng lúc này hắn đột nhiên nghe thấy trong thôn truyền tới một tiếng khóc thê lương:

- Ta không có!

Thanh âm này là của một cô gái, tràn ngập ủy khuất và sợ hãi.

Sau đó chính là một tiếng quát lạnh như băng:

- Tiện nhân!

Thấy nam nhân liền không đi nổi đúng không?

Lão tử hôm nay liền đánh chết cái thứ thối tha không biết xấu hổ như ngươi!

Ba~!

Thanh âm một bạt tai truyền tới, truyền vào trong tai của Sở Mặc.

Sở Mặc mạnh mẽ quay đầu lại, cau mày nhìn vào trong thôn, người đàn ông râu quai nón kia đang lạnh lùng nhìn hắn.

- Các ngươi sao có thể đối đãi với một nữ nhân như vậy?

Chẳng lẽ là bởi vì nàng nhìn thấy ta sao?

Sở Mặc xoay người đi thẳng về phía đại hán.

Nữ nhân kia không hề có quan hệ với hắn, lớn lên cũng không đẹp, nhiều nhất cũng chỉ được xem là thánh tú.

Nhưng nếu là bởi vì hắn mà chịu ức hiếp khổ sợ, trong lòng Sở Mặc nhất định vô cùng băn khoăn, hắn không nhìn nổi loại chuyện này.

- Ngươi... ngươi muốn làm gì?

Người đàn ông râu quai nón mang vẻ mặt tức giận nhìn chăm chú Sở Mặc, thanh âm của hắn cũng trở nên linh hoạt và sắc bén.

Sau đó hướng về phía cây cổ thụ ở cửa thôn cầu khẩn:

- Cây thần mau giúp ta giết hết loại ác ma ngoại lai này đi!

Ầm!

Một cỗ khí tức rất mạnh nháy mắt bạo phát từ trong gốc cổ thụ ra ngoài.

Sau đó có vô số lá cây trực tiếp rời khỏi cây cổ thụ, giống như mũi tên nhọn bắn về phía Sở Mặc.

Sở Mặc trực tiếp rút Hàn Nguyệt đao ra, trong chớp mắt múa tới kín bưng không có kẽ hở, chắn hết tất cả đám lá cây ở bên ngoài.

Những lá cây này tuy rằng vô cùng mềm mại, nhưng giờ phút này lại giống như tên, va chạm vào khiến cánh tay Sở Mặc cũng có chút run lên.

Sở Mặc là cảnh giới gì?

Nhục thể của hắn đã mạnh tới trình độ khó có thể tưởng tượng, cho dù là Chí Tôn cũng không có nhục thể mạnh mẽ như hắn.

Hắn có chút hoảng sợ nhìn gốc cổ thụ này, dưới chân là lá cây loạn xạ, tạo thành một tầng thật dày.

Trong con ngươi của Sở Mặc lóe ra hào quang lạnh như băng, nhìn gốc cổ thụ này;

- Có thể tu luyện tới cảnh giới này ở nơi như thế này đúng là không dễ, ta không muốn thương tổn ngươi, hy vọng ngươi hiểu điều này.

Nói xong Sở Mặc liền cầm Hàn Nguyệt đao xông vào trong thôn.

Dường như là bị động tĩnh bên ngoài hù dọa, trong thôn lập tức an tĩnh trở lại, chỉ có tiếng khóc thút thít của nữ nhân.

Gốc cổ thụ này lập tức an tĩnh lại, trên mặt người đàn ông râu quai nón lộ ra vẻ tuyệt vọng vô cùng, hắn trực tiếp rút ra một dao găm dài hơn một thước bên hồng, hung tợn nói với Sở Mặc:

- Lăn... cút ra ngoài!

Sở Mặc đi tới trước mặt hắn vung Hàn Nguyệt đao lên!

Một cỗ sát khí lạnh tới cực điểm nháy mắt tràn ngập ra ngoài, một đạo ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng bay qua đầu đại hán.

Người đàn ông rau quai nón trực tiếp bị dọa tới nhắm mắt lại, thân mình khẽ run rẩy.

Một mảng lớn tóc của hắn bị đao khí chém rụng.

Sở Mặc lạnh giọng nói:

- Ta không muốn thương tổn tới ngươi, cho nên mau tránh ra!

Thân mình người đàn ông rau quai nón liền đi tới bên cạnh.

Sở Mặc nhìn cũng không nhìn hắn một cái, lững thững đi vào trong thôn, đi chưa được mấy bước liền thấy một đám người vây quanh bên đường.

Thiếu phụ vừa bưng chậu gỗ hai má đỏ bừng ngã trên mặt đất, trong lòng còn ôm chậu gỗ kia, búi tóc hỗn độn, hai mắt sưng đỏ.

Nhìn thấy hắn tới đây, thiếu phụ vội vàng cúi đầu không dám liếc mắt nhìn hắn.

Vây quanh thiếu phụ có mấy người đàn ông tráng niên, cũng có mấy lão phụ lớn tuổi.

Một lão phụ trong đó, tướng mạo ghe tởm, vẻ mặt điêu ngoa, mặc dù có chút sợ hãi Sở Mặc, nhưng thấy thiếu phụ cúi đầu vẫn không kìm nổi phun một bãi nước miếng tới trên người thiếu phụ, thanh âm chua ngoa mắng:

- Đồ đĩ nhỏ, trách không được sao lại lẳng lơ như thế, hóa ra là nhìn thấy tiểu cả anh tuấn sao?

Nói xong liền giơ chân lên muốn đá thiếu phụ này.

- Dừng tay!

Sở Mặc giận dữ, đá một cước về phía lão phụ này.

Nhưng vào lúc này dị biến lại nổi lên!

Lão phụ kia trên mặt lộ ra một nụ cười quỷ dị, trên người đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí tức linh hoạt, sắc bén, một cước vốn hướng về phía thiếu phụ trực tiếp nâng cao lên đá về phía Sở Mặc!

Lúc này mấy người bên kia.... cũng xuất thủ!

Một người duy nhất không nhúc nhích chính là thiếu phụ ngã trên mặt đất kia, nàng vẫn cúi đầu như cũ, ngồi ở chỗ ngươi thấp giọng khóc ròng.

Vài người đàn ông tráng kiện, còn có vài lão bà trên người đều mang theo một cỗ khí tức cường đại, có người rút ra vũ khí, có người dùng bàn tay không trực tiếp vây công về phía Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1724: Thôn Tiểu Hà (2)

Chương 1724: Thôn Tiểu Hà (2)

Sở Mặc khẽ cân nhắc một chút, trong lòng chấn động!

Giờ phút này chiến lực đám người kia thể hiện ra không ngờ không hề kém so với hắn!

Nói cách khác, nếu không phải ở nơi này, nếu như ở bên ngoài...

đám người kia... hẳn là một đám tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao!

Nhưng như vậy thì có thể khiến ta sợ sao?

Trong con người Sở Mặc hiện lên hào quang lạnh tới cực điểm, thân hình của hắn giống như một con báo, vũ động Hàn Nguyệt đao bốn phía.

Thoáng chốc liền có vài tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Tên thiếu phụ xấu xí đá về phía hắn thê thảm nhất, bị Sở Mặc dùng Hàn Nguyệt đao xẹt qua cánh tay, để lại một vết thương sâu tới xương, nháy mắt máu tươi giàn giụa mất đi chiến lực, rút qua một bên lớn tiếng kêu rên.

Mấy người đàn ông tráng niên khác cũng không có kết cục gì tốt, trực tiếp bị Sở Mặc lưu lại vết thương không đồng nhất trên người, bị đánh bay ra ngoài.

Nếu không phải Sở Mặc không có thâm cừu đại hận với đám người kia, kết quả chắc chắn sẽ không như thế này.

Trong nháy mắt đám người kia chỉ còn lại có bốn người còn có thể đứng, nhưng sắc mặt của bọn họ đều vô cùng khó coi, vẻ mặt sợ hãi nhìn Sở Mặc, sau đó liếc mắt nhìn nhau một cái, tựa hồ cũng sinh ra thoái ý.

Lúc này một gọng nói già nua vang lên:

- Bằng hữu ngoại lai, được rồi, thông Tiểu Hà tuy rằng rất yếu, nhưng không phải ai cũng có thể giương oai ở trong này.

Khí nói chuyện, một lão già trên 80 tuổi đi tới, nhìn qua chí ít cũng gần 90, chống một quải trượng đi từng bước một về phía Sở Mặc, ở phía sau hắn còn có một nhóm người xa xa đi theo, ánh mắt nhìn Sở Mặc đều mang theo hận ý mãnh liệt.

Sở Mặc nhìn lão già này, trầm giọng nói:

- Tại hạ ngẫu nhiên đi qua nơi này, không có ác ý gì, tử nhân thôn các ngươi tựa hồ như rất hận ta, ta vẫn không rõ vì sao, nhưng vừa rồi cũng là chuẩn bị rời đi.

Tuy nhiên vị đại tẩu này, nàng vừa rồi chỉ liếc mắt nhìn ta một cái, chẳng những bị người khác mắt một trận, sau đó còn bị người trong thôn đánh đập.

Ta nếu làm như không thấy... lương tâm sẽ bị cắn rứt, ta không biết nàng đã làm gì sai mà các ngươi phải xử với nàng như vậy.

Lão già nhìn thoáng qua nữ tử vẫn ngồi ở chỗ kia thấp giọng khóc, trên mặt cũng lộ ra vài phần chán ghét, nhìn Sở Mặc đánh giá vài lần, bỗng nhiên nói:

- Nếu tiểu ca thích nàng thì mang nàng đi đi.

- Không!

Lúc này nữ tử vẫn ngồi ở chỗ kia thấp giọng khóc đột nhiên phát ra một tiếng thét chói tai, sau đó ngẩng đầu, lập tức bạo phát, tức giận quát ầm lên:

- Trượng phu của ta chết các ngươi liền đối với ta như vậy sao?

Các ngươi nói ta khắc chết trượng phu mình, ta không giải thích; các ngươi mắng ta đánh ta, ta cũng không phản kháng; bởi vì ta cũng hiểu được, có thể bởi vì ta không rõ mới khiến trượng phu của ta chết đi!

Nhưng các ngươi không thể đuổi ta đi!

Các ngươi thử vỗ bộ ngực của mình tự hỏi, khi trượng phu của ta còn sống, toàn bộ thôn này ai chưa từng chịu ân huệ của hắn?

Nhà ai không được chỗ tốt từ hắn?

Hắn đã chết... các ngươi lại đối đã như vậy với người đàn bà góa như ta?

Các ngươi thật quá đáng!

Lão già xấu xí bị sm chém một đao trên tay đột nhiên thanh âm bén nhọn nói:

- Thời điểm ngươi chưa gả tới người ta sống thật khỏe, thôn chúng ta cũng vô cùng an tĩnh!

Từ sau khi ngươi gả tới liền gà chó không yên, ngươi khắc chết trượng phu của mình, mang tới tai họa cho thôn này... chúng ta chán ghét ngươi là sai sao?

- Đúng vậy, ngươi chính là một nữ nhân xấu!

Thời điểm ngươi gả tới cây thần cũng đã ngăn trở!

Tuy nhiên lúc đó trượng phu của ngươi rất mạnh, hắc, hắn mạnh mẽ, cứng rắn cũng hại chết chính mình!

Vẻ mặt lão bà kích động nói.

- Tiện nhân, ngươi mau cút khỏi thôn Tiểu Hà đi, ngươi không phải ưa thích người trẻ tuổi anh tuấn này sao?

Ngươi có thể đi theo hắn!

Một thanh niên trai tráng lớn tiếng hỏi.

Sở Mặc lẳng lặng đứng ở một bên, hắn đại khái hiểu được chuyện gì xảy ra rồi, nhưng nhìn sắc mặt xấu xí của nhóm người này, trong lòng lại vô cùng cảm thán, một đám đại tu sĩ ở bên ngoài có thể oai phong một cõi hoành hành thiên hạ, ở trong này lại giống như thôn phu ánh mắt thiển cận thô tục vô tri hương dã... chuyện của thế gian này cũng thật quá thần kỳ.

Hắn không nói gì, hắn muốn nhìn thiếu phụ đột nhiên bạo phát này sẽ làm như thế nào.

Thiếu phụ nghe lời chói tai của đám người kia, nước mắt chảy xuống lẩm bẩm nói:

- Phu quân, chàng nhìn thấy không?

Thôn chàng yêu thương sâu sắc, con dân chàng che chở chính là một đám người như vậy.

Nếu chàng trên trời có linh thiêng, có thể hiện thân ra nói cho ta biết ta nên làm cái gì bây giờ?

- Cút!

Lão bà xấu xí băng bó miệng vết thương trên cánh tay mình, lớn tiếng quát.

- Đúng, cút đi!

- Mau cút!

- Cút nhanh lên!

Cả đám ồn ào.

Thậm chí còn có một hài tử đứng sau lão già 80 kia vụng trộm nhặt một hòn đá ném sang bên này.

Sở Mặc đã không còn là thiếu niên bồng bột khi trước nhưng nhìn cảnh tượng như vậy vẫn không nhịn được lạnh lùng quát:

- Đủ rồi đấy!

Một tiếng này như sấm sét giữa trời quang, nháy mắt khiến mọi người yên lặng.

Đám người khẩn trương nhìn hắn, mấy đứa nhỏ đang cầm đá bị sợ run lên, núp sau người lớn, len lén đánh giá hắn.

Sở Mặc hít sâu một hơi nói:

- Chẳng lẽ ngươi không có nhà, không có cha mẹ sao?

Nếu chỗ này không chào đón ngươi, ngươi về nhà là được.

Tội gì ở đây để họ đối xử như thế chứ?

Trong thôn này là một đám vô sỉ, đâu có gì đáng để ngươi lưu luyến.

Khuôn mặt thanh tú của thiếu phụ tràn đầy nước mắt.

Nàng dùng sức cắn môi, không nhìn Sở Mặc, nhưng trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng.

Lúc này, lão già hơn 80 tuổi kia mới nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Ngươi không biết chứ nhà cô ta, bố mẹ, rồi anh chị em của cô ta, hơn mười người đều chết sạch rồi.

Bà già độc ác xấu xí cười lạnh:

- Hừ, đều là bị cô ta khắc chết đó.

- Cô ta là nữ nhân lai lịch không rõ.

Tất cả những người ở cạnh cô ta đều không có kết cục tốt.

- Mau cút khỏi thôn chúng ta đi.

Tiểu Hà thôn không thể bị ngươi liên lụy được.

-----o0o-----

Chương 1725: Thể chất hỏa phượng đạo cảnh

Chương 1725: Thể chất hỏa phượng đạo cảnh

- Đúng vậy, mau cút đi.

Chúng ta đã chịu đựng ngươi vài năm rồi, giờ không nhịn nổi nữa.

Một đám người kích động hung hăng, dùng toàn lời nói cay nghiệt để công kích thiếu phụ.

Sở Mặc nhíu mày nhìn lão già đã hơn 80.

Trong mắt người thường, lão ta chính là thần tiên.

Ngũ hành có tương sinh tương khắc, đôi khi sẽ xuất hiện tình huống thể chất tương khắc như trong trường hợp nàynhưng nói một người có thể khắc chết toàn bộ người xung quanh như thế thì quá vô lý.

Sở Mặc không tin.

Đấy là còn chưa kể đến việc đám người này có thể chất hoàn toàn khác biệt so với phàm nhân.

Nếu để họ ra ngoài thế giới thường, dù là tiểu hài tử trong đám này ít nhất cũng có cảnh giới từ Chân tiên trở lên.

Người mạnh mẽ như vậy sao lại dễ bị khắc chết được chứ?

Sở Mặc nghĩ thầm.

Hắn vận dụng phong thủy thần thông, nhìn về phía nữ tử bắt đầu suy diễn.

Mặc dù Phong thủy thần thông không phát huy được hết tác dụng như ở bên ngoài nhưng đây cũng là thần thông tối thượng, hùng mạnh hơn so với bói toán thông thường.

Lão già hơn 80 đột nhiên thở dài:

- Tuy không nên đổ hết mọi chuyện cho cô ta nhưng ai bảo những người xảy ra chuyện đều có liên quan đến cô ta cơ chứ.

Người ngoại lai, nếu ngươi không tin, không sợ, ngươi cứ mang cô ta đi đi.

Để cô ta làm người của ngươi hay người hầu đều được.

Tiểu Hà thôn thật sự không chịu được người như cô ta nữa đâu...

Lão bà xấu xí cũng nói:

- Đúng đấy, nhanh mang cô ta đi đi.

Ngươi không phải người tốt ư, có tinh thần trọng nghĩa ư?

Thôn chúng ta xin ngươi hãy mang nữ nhân lai lịch không rõ này đi đi.

- Đúng, mang cô ta đi.

Những người khác cũng đồng thanh.

Dưới góc nhìn của họ, họ không thấy mình làm sai.

Sở Mặc không nói gì, chú tâm suy diễn, thậm chí vận dụng cả Thương Khung Thần Giám.

- Đế Chủ đỉnh cao, hỏa phượng đạo cảnh thân thể, người mang điềm lành.

Thương Khung Thần Giám trả lời.

Thương Khung Thần Giám không có khái niệm về Chuẩn Chí tôn, Chuẩn Thánh hay Chuẩn Đại thánh mà chỉ cho ra khái niệm đỉnh cao.

Sở Mặc nghĩ, nó cũng tương đương nhau.

Như vậy, Đế Chủ đỉnh cao sẽ tương đương với Chuẩn Chí tôn.

Vùng đất này rất thần kỳ.

Những người ở đây căn bản không ý thức được mình là cao thủ tuyệt thế, cũng có vẻ không biết nếu họ rời khỏi đây sẽ trở thành đối tượng được bao nhiêu người hâm mộ.

Đến lúc này, Sở Mặc hơi hiểu một chút.

Quy tắc ở chỗ này chính là vì trọng lực.

Trọng lực ảnh hưởng tới quy tắc trong thiên địa nên sau khi Sở Mặc tới đây mới không cảm thấy bị cái gì áp chế.

Vì cảnh giới của hắn vẫn thế.

Chẳng qua trọng lực chỗ này lại mạnh hơn nhiều so với ngoài kia mà thôi.

Cũng giống với chỗ hắn bổ củi lúc trước.

Đạo bất đồng thì trọng lực cũng bất đồng theo.

Chỉ khi dung hợp mới có khả năng thích ứng được.

Nhưng muốn dung hợp không những cần thể chất siêu cấp mà còn cần khả năng lĩnh ngộ cực mạnh.

Dĩ nhiên đám người kia không có khả năng lĩnh ngộ nên họ cũng không biết mình mạnh thế nào.

Tuy ở đây bọn họ có thể sống rất lâu nhưng trong tiềm thức bọn họđều nghĩ mình là người thường.

Không khác gì so với những người ở Nhân giới với Sở Mặc lúc trước.

Thậm chí, bọn họ còn chẳng biết mấy chuyện tu luyện.

Đúng là quá thần kỳ mà.

Sở Mặc cảm thán.

Đám người kia còn chưa biết tu luyện đã có cảnh giới cao thế rồi, khá là giống với người dân ở thượng cổ trong truyền thuyết.

Thời đại hồng hoang, đám thổ dân cũng không hiểu chuyện tu luyện nhưng lại có cảnh giới cao, chiến lực hùng mạnh, đấu với trời, đấu với đất, đấu với vạn vật sinh linh.

Hệ thống tu luyện là do một số người dân thượng cổ sáng tạo ra.

Nhờ thế mà con cháu đời sau được hưởng phúc.

Sở Mặc lại dùng Thương Khung Thần Giám nhìn những người khác, phát hiện cái lão già hơn 80 tuổi kia còn là một Chí tôn.

Hắn không nhịn được cười khổ, Chí tôn đó.

Dù ở thế giới cao cấp như La Thiên Tiên Vực cũng có thể coi là một cao thủ nhưng ở đây lại chỉ là một thôn dân ánh mắt thiển cận, mông muội bình thường.

Chẳng lẽ đây chính là thế giới trong Thí luyện tràng sao?

Thần bí quá đi.

Thể chất của thiếu phụ này là loại cực hiếm, ở đạo cảnh lại còn là hỏa phượng.

Không những thế, lại là người có điềm lành.

Người có điềm lành là người có khí tức đặc thù, có thể tạo phúc cho những người ở quanh mình.

Thể chất như vậy sao lại khắc chết người xung quanh được chứ?

Dù tất cả người xung quanh nàng có thuộc tính thủy thì cũng không bị tổn thương tí nào.

Đây chính là điểm mạnh của người có điềm lành.

Sở Mặc dùng Phong thủy thần thông thôi diễn cũng không thấy thiếu phụ này có bất cứ vấn đề gì.

Ngược lại trong quá trình thôi diễn, Sở Mặc phát hiện Tiểu Hà thôn bị bao phủ bởi một khí tức lạnh lẽo, đây làđiềm xấu.

Thấy Sở Mặc không nói gì, những thôn dân bắt đầu nghiêm túc hơn.

Người ngoài trượng nghĩa này quá hùng mạnh, hơn nữa trên người hắn còn có vẻ không giận tự uy, khiến người khác khá khó chịu.

Sở Mặc vẫn tiếp tục thôi diễn.

Hắn muốn biết ngọn nguồn sự việc bắt đầu từ đâu.

Ầm một tiếng.

Gốc cổ thụ ở cửa thôn tỏa ra một luồng khí lạnh băng đánh thẳng vào Sở Mặc.

Đồng thời, một đạo thần niệm cũng được truyền vào trong óc hắn.

- Ngươi mau mang người phụ nữ này cuốn xéo đi, đừng ở đây lo chuyện bao đồng nữa.

Sở Mặc cả kinh.

Rốt cuộc hắn cũng biết vấn đề ở đâu rồi.

Chính là do gốc cổ thụ kia.

Nó che giấu hơi thở quá tốt.

Hơn nữa, trong thế giới này, Sở Mặc cũng không có thần thức hùng mạnh như ở ngoài, nhìn một cái là thấy đầu mối.

Nhưng hắn liên tục thôi diễn đã khiến gốc cổ thụ tức giận.

Nếu nó không bùng nổ, sớm muộn gì Sở Mặc cũng tìm ra nó.

Sở Mặc mở mắt, mắt hắn có một chút dị sắc, hơi đồng tình nhìn lão già hơn 80 và bà lão xấu xí cùng đám người kia.

Sau đó hắn nhìn thiếu phụ, đột nhiên mở miệng:

- Vị đại tẩu này, có phải trước thôn của ngươi cũng có một cây cổ thụ như ở đây không?

Thiếu phụ hơi ngẩn ra, nghi hoặc nhìn Sở Mặc, sau đó gật gật.

Sở Mặc lại hỏi:

- Trước khi người nhà đại tẩu gặp chuyện không may, đại tẩu đã tới đây chỗ này rồi phải không?

Thiếu phụ gật đầu rất nhanh sau đó thấp giọng nói:

- Đúng thế, ta vừa mới gả tới đây bọn họ đã gặp chuyện không may rồi.

Thật sự ta cũng rất đau lòng, không phải do ta...

Thiếu phụ lại rơi lệ.

Sở Mặc thành thật nói:

- Đương nhiên không phải đại tẩu hại chết họ mà ngược lại, nếu không nhờ đại tẩu, họ đã chết lâu rồi.

Nghe Sở Mặc nói, đám người thôn Tiểu Hà giật mình.

Tuy bọn họ mông muội nhưng cũng không quá ngu.

Bọn họ có thể hiểu ý của SởMặc, rằng người phụ nữ này không phải người mang lại điềm xấu mà còn là người mang đến điềm lành nữa.
 
Thí Thiên Đao Full
LXX ( Chương 1726-1750 )


Chương 1726: Thụ yêu (1)

Sao lại thế được chứ?

Không, tuyệt đối không phải như thế.

Cô ta chính là người lai lịch không rõ.

- Nếu cô ta tốt như vậy thì đi mà mang cô ta đi đi.

- Ngươi mau mang cô ta đi đi, được thế thì cả thôn ta đều biết ơn ngươi.

Đám người Tiểu Hà thôn khách khí với Sở Mặc nhưng trong lòng lại hô to: mau mang cô ta đi cho khuất mắt.

Thiếu phụ kinh ngạc nhìn Sở Mặc, trong con ngươi tuyệt vọng có chút ánh sáng.

Thật ra thiếu phụ đã sớm muốn chết, nếu không nàng cũng không bùng nổ thế.

Nàng tuyệt vọng, nhưng đây cũng là bất đắc dĩ.

Đâu khổ, ủy khuất, chua xót, nàng nghĩ chỉ có chết mới có thể chứng minh bản thân trong sạch.

Đây là một nữ tử rất đáng thương.

Nàng không nói gì với Sở Mặc nhưng ánh mắt lại đầy vẻ khẩn cầu, dường như đang muốn hỏi:

- Công tử nói thật sao?

Sở Mặc gật đầu thật mạnh:

- Đúng vậy.

Nói xong, hắn lại quay ra nói với lão già hơn 80:

- Lão trượng ta có một câu không biết nên nói hay không.

Tuy khi trước có xung đột, Sở Mặc còn đả thương vài người nhưng lúc này, đám người đều có chung một cảm giác: hình như người thanh niên này không tà ác như họ tưởng.

Lão già chống gậy nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi nói đi, chỉ cần ngươi mang người phụ này đi, ngươi muốn gì cũng được.

Sở Mặc nhìn ông lão, lại nhìn mấy người thôn dân bên cạnh, thấy rất bất đắc dĩ.

Trong thần thức của Sở Mặc tiếp tục truyền đến thần niệm lạnh băng:

- Người ngoài kia, đừng chõ mõm vào.

Ở trong này, dù ngươi có mạnh đến mấy, nếu dám đắc tội với bộ tộc thụ yêu thì ngươi không thoát được đâu.

Sở Mặc hít sâu một hơi.

Hắn thật sự không nghĩ quản chuyện này.

Đám người vô tri này căn bản không rõ tình huống của mình.

Nếu không nhờ người phụ nữ này thì cả thôn bọn họ giờ còn được mấy người chứ?

Sở Mặc nghĩ không cần nói thêm gì nữa, hắn nhìn thiếu phụ nói:

- Nếu ta nói vì có ngươi nên thôn trước của ngươi mới không có tai nạn, cũng vì có ngươi ở đây nên Tiểu Hà thôn đến giờ vẫn bình yên vô sự thì ngươi có tin không?

Nữ tử không dám tin.

Những người ở thôn Tiểu Hà lại càng không tin.

Đúng là quá vô lý.

Bọn họ còn chưa nói hết người phụ nữ này đen đủi như thế nào đâu.

Lão già hơn 80 kinh ngạc nhìn Sở Mặc nói:

- Người trẻ tuổi, ngươi biết không, toàn bộ một trăm ba mươi sáu người ở thôn nàng, kể cả cha mẹ nàng, trừ nàng ra, đều đã chết hết rồi.

Bà lão xấu xí đã xử lý tốt vết thương, sắc mặt tái nhợt, cũng không nhịn được nói:

- Trước khi cô ta đến Tiểu Hà thôn, nơi này cũng rất thái bình.

Nhưng cô ta vừa gả không bao lâu thì trượng phu cô ta đã vì cô ta mà...

Sở Mặc lại liếc mắt một cái, ánh mắt lạnh lẽo.

Bà lão ngượng ngùng sửa miệng:

- Trượng phu của cô ta cũng chết rồi.

- Sao lại chết?

Sở Mặc hỏi.

- Cả người không hề có vết thương.

Lão già nói.

Sở Mặc nghĩ một chút lại hỏi:

- Chưa từng phát sinh chuyện như vậy trước đó đúng không?

Lão già lại nói:

- Chưa bao giờ.

- Thôn này đã tồn tại bao lâu rồi?

Lão già ngẫm nghĩ một chút đáp:

- Năm nay ta đã hơn hai vạn tuổi, thôn này đã có từ rất lâu rồi.

Hơn hai vạn tuổi, Sở Mặc ầm thầm líu lưỡi.

Đây đâu phải phàm nhân chứ.

Xem ra thọ nguyên của người ở đây rất giới.

Đúng là bất đồng thế giới thì nhận thức về giới tự nhiên cũng khác hẳn.

- Thế cái cổ thụ kia đã có bao lâu rồi?

Khi chưa có thôn đã có nó à?

Sở Mặc thản nhiên hỏi.

Thần niệm lạnh như băng kia lại truyền đến đầu Sở Mặc, nhưng đãcó chút hung tàn:

- Người ngoại lai kia, ngươi muốn chết à?

Giọng điệu như kiểu thẹn quá hóa giận.

Sở Mặc vẫn bất động, điềm tĩnh nói chuyện phiếm.

Vẻ mặt lão già trở nên cung kính hơn:

- Thụ thần là thần thủ hộ của Tiểu Hà thôn chúng ta.

Cả vùng đất này, hầu như mỗi thôn đều có một thần thủ hộ như vậy.

Nếu không có nó, người trong thôn đã sớm bị dã thú ăn thịt hết rồi.

Thần thủ hộ sao?

Sở Mặc cười lạnh, nghĩ thầm:

- Nếu không có mấy thần thủ hộ này cuộc sống của các ngươi sẽ tốt hơn nhiều thì có.

Lão già lại nghiêm túc nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi không cần hoài nghi thần thủ hộ của chúng ta.

Người trẻ tuổi, mặc kệ ngươi muốn làm gì, chúng ta cũng sẽ không ủng hộ ngươi, ngoại trừ một việc, ngươi mang cô ta đi đi.

Lão già vừa nói vừa chỉ tay vào thiếu phụ.

Sở Mặc có chút đồng cảm nhìn lão già.

Chí tôn đó, bên ngoài là một cường nhân tuyệt thế nhưng ở đây lại chỉ là một lão già mông muội, đúng là khiến người ta thổn thức.

- Nếu ta mang vị này đi, thôn các ngươi sẽ gặp đại nạn.

Sở Mặc cũng nghiêm túc, hắn đang cố gắng thuyết phục.

Cứu người cũng phải xem duyên phận.

Nếu người ta cứ muốn chết thì không ai cứu được.

Lão già cố chấp nói:

- Ngươi mang cô ta đi thì từ nay về sau, có chuyện gì cũng sẽ không liên quan đến các ngươi.

Nói đến nước này rồi, Sở Mặc biết người ở đây đều hiểu hắn đang hoài nghi thụ thần.

Nhưng dù thế, bọn họ vẫn kiên trì quan điểm củamình, đúng là không còn gì để nói nữa.

Sở Mặc nhìn nữ tử, nhẹ nhàng cười nói:

- Đúng là ta còn thiếu người chiếu cố chuyện ăn uống hàng ngày, không biết tỷ tỷ có nguyện ý giúp ta không?

Hắn không gọi đại tẩu nữa.

Vì lễ tiết nên hắn gọi người nữ tử kết hôn này là đại tẩu.

Nhưng Sở Mặc đã nhận ra, hiện tại người phụ nữ này nên quên đi hết chuyện phía trước.

Nếu gọi nàng là đại tẩu, nàng sẽ lại nhớ chuyện quá khứ của mình.

Còn về sau bố trí nàng như thế nào, Sở Mặc còn chưa tính toán kỹ.

Nhưng nàng còn chưa tu luyện đã ở Chuẩn Chí tôn,

lại còn có hỏa phượng đạo cảnh thể chất.

Đây tuyệt đối là thiên tài, một khi tu luyện nhất định sẽ rất kinh khủng chỗ nào chẳng sống được.

Hơn nữa, nếu ở lại, sớm muộn gì nàng cũng sẽ bị nhục nhã hoặc buồn bực mà chết, không bằng mang nàng đi xem thế giới bên ngoài còn hơn.

Thiếu phụ do dự nhìn Sở Mặc.

Nàng ở lại Tiểu Hà thôn này vì hai nguyên nhân.

Thứ nhất, hiện tại nàng không có nhà để về.

Thứ hai, nàng vẫn hy vọng ở gần vị trượng phu đã mất của mình một chút vì nàng rấtyêu người nam nhân kia, mong có thể nhìn đến người đó từng giây từng phút.

Nhưng một năm qua, thái độ của người dân Tiểu Hà thôn với nàng càng ngày càng hà khắc, giờ còn không cho nàng đi tế bái vong phu nữa, nói nàng sẽ đem vận rủi đến mộ địa của toàn thôn.

Sở Mặc lại nói tiếp:

- Thế giới bên ngoài đặc sắc nhưng cũng tràn đầy nguy hiểm, có thể chết bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên, ở ngoài sẽ không ai nói ngươi là điềm xấu.

Nói không chừng đại nhân vật mà thấy ngươi còn tranh cướp muốn thu ngươi làm đệ tử ý.

-----o0o-----

Chương 1727: Thụ yêu (2)

Chương 1727: Thụ yêu (2)

Thiếu phụ mờ mịt nhìn Sở Mặc, không hiểu rõ ý hắn.

Nhưng nàngcó thể xác định, ánh mắt của tiểu ca này nhìn nàng chỉ có thông cảm và thương hại, không có tí dục niệm nào.

Mấy kẻ nhàn rỗi trong thôn đã sớm vụng trộm nhìn nàng với ánh mắt khác.

Ngoài miệng thì mắng chửi nhưng trên thực tế ánh mắt nhìn nàng lại đầy sự dơ bẩn.

Mấy người bên thôn Tiểu Hà cũng hồi hộp nhìn nữ tử.

Họ không dám cứng rắn đuổi nàng đi chính vì trượng phu đã chết của nàng từng là thanh niên anh dũng nhất thôn, mang đến cho thôn rất nhiều lợi ích.

Người phụ nữ này là vợ góa, đương nhiên có thể ở phòng ốc củangười đó.

Dù bọn họ có ghét nữ nhân này thế nào, nghĩ đến trượng phu của nàng, họ cũng có thể bức nàng đi, hoặc để nàng tự đi là tốt nhất.

Nữ tử nhìn Sở Mặc, trong con ngươi tuyệt vọng lóe lên chút sức sống, nàng hỏi:

- Ở bên ngoài thật sự sẽ không có người trào phúng ta chứ?

Sở Mặc lắc đầu:

- Sẽ không, nhưng bên ngoài rất nguy hiểm.

Bên ngoài là Thí luyện tràng, dĩ nhiên là nguy hiểm rồi.

Hoặc có thể đây cũng là một bộ phận của Thí luyện tràng, cũng có nguy hiểm nhấtđịnh.

Nữ tử bỗng cười nhẹ:

- Thật ra chỗ này cũng rất nguy hiểm.

Ta không sợ nguy hiểm, chỉ muốn không tiếp tục bị người ta cười nhạo hay nhục mạ thôi.

Một số người ở Tiểu Hà thôn lộ vẻ áy náy, tuy nhiên, bà lão xấu xí và một số đàn ông trung niên vẫn thờ ơ như thường.

Trong mặt họ, người phụ nữ này chính là người mang điềm xấu.

Chỉ cần cô ta đồng ý rời đi, Tiểu Hà thôn có khi còn tổ chức yến hội long trọng để ăn mừng ý chứ.

Sở Mặc gật đầu nói:

- Vậy tỷ thu dọn một chút đồ rồi đi cùng ta.

Nữ tử gật đầu.

Toàn bộ người Tiểu Hà thôn, kể cả lão già hơn 80 kia đều không nhịn được thở phào một cái, vẻ mặt sung sướng.

Bọn họ nghĩ cái họa tinh kia cuối cùng cũng đi rồi, đi khỏi Tiểu Hà thôn.

Bà lão xấu xí vui đến phát khóc.

Bọn nhỏ nấp sau người lớn hoan hô ầm lên.

Sắc mặt thiếu phụ tái hơn.

Nàng nhớ khi chồng nàng còn sống, những đứa bé kia đều rất thích nàng.

Nàng cũng thích chúng, còn thường xuyên làm một chút đồ ăn ngon cho chúng ăn.

Lúc đó thật vui.

Trên mặt thiếu phụ nở nụ cười tự giễu, nàng hạ giọng nói:

- Ta cũng chẳng có gì.

Cứ đề lại hết đi.

- Không không không...

Bà lão xấu xí hét lên.

- Ngươi vẫn nên mang hết đồ của ngươi đi không sau chúng ta lại mất công tiêu hủy.

Chúng ta không muốn đụng vào đồ của ngươi.

- ...

Khóe miệng Sở Mặc co quắp.

Hắn thật sự xúc động, muốn đập cho bà lão Chuẩn Chí tôn kia một phát, thầm nghĩ: chính các ngươi muốn chết thì đừng trách người khác nhé.

Thông qua Phong thủy thần thông, hắn đã suy diễn ra rất nhiều chuyện.

Trước kia cổ thụ còn chưa động thủ vì không khí ở nơi này còn rất thịnh vượng.

Khi nó muốn động thì nữ tử kia lại được gả đến đây, vẫn áp chế nó đến tận hôm nay.

Hơn ai hết, cái cây này càng hy vọng thiếu phụ đi nhanh nhanh chút.

Thiếu phụ ngẩn người, đi đến một ngôi nhà, yên lặng thu dọn đồ đạc của mình.

Lão già nhìn Sở Mặc thật kỹ, không nói gì thêm, chống quải trượng xoay người ly khai.

Mấy người xung quanh cũng lần lượt tán đi, chỉ còn lại vài người muốn tận mắt nhìn thấy Sở Mặc và thiếu phụ rời đi mới yên tâm.

Chỉ sau chóc lát, thiếu phụ đã cầm một cái tay nải chậm rãi đi ra.

Nàng nhìn lại ngôi nhà của mình đã ở vài năm, lại nhìn nghĩa địa của Tiểu Hà thôn, nàng rất muốn nhìn mặt phu quân mình lần cuối nhưng nàng biết những người đó sẽ không đồng ý.

Nàng không khóc nữa, nước mắt chỉ để ở trong lòng.

Sở Mặc nhìn nàng, hơi thâm ý nói:

- Tỷ muốn nhìn chồng mình lần cuối phải không?

Không cần gấp gáp, chẳng mấy chốc tỷ có thể trở về rồi.

Không ai ngăn tỷ nữa đâu.

Trong biển thần thức, cổ thụ bất mãn gầm thét.

Sở Mặc không để yên nữa, trực tiếp phản kích.

Cổ thụ lạnh run, lá cây rơi xuống, không dám giương oai với Sở Mặc nữa.

- Chúng ta đi thôi.

Sở Mặc nói với nữ tử.

Đến cửa thôn, nữ tử kinh ngạc nhìn đám lá rụng, thần sắc đau thương, bước nhanh rời đi.

Chẳng mấy chốc hai ngươi đã đi rất xa, cách Tiểu Hà thôn ít nhấthơn mười dặm.

Nhìn thiếu phụ không thay đổi, Sở Mặc cười hỏi:

- Tỷ tỷ không mệt sao?

Nữ tử lắc đầu:

- Đi lại một chút thôi, không sao.

- Đúng rồi, ta còn chưa biết tên của tỷ tỷ.

Sở Mặc nói.

- Ta họ Sở, tên một chữ Mặc.

- Ta là Diệp Thanh, có nghĩa là lá cây có màu xanh ý.

Nữ tử thấp giọng nói.

- Được, vậy từ giờ ta gọi tỷ là Thanh tỷ tỷ nhé.

Ta có một tỷ tỷ, cũng tên là Thanh nhưng là thanh trong thanh tịnh cơ.

Sở Mặc lại nói.

- Ồ.

Diệp Thanh có vẻ không thích nói lắm.

Sở Mặc hỏi một câu, nàng đáp một câu.

Sở Mặc không hỏi, nàng cũng không mở miệng.

Từ lời nói của Sở Mặc, nàng có thêm một chút hy vọng sống nhưng nàng vẫn chưa dứt bỏ được quá khứ.

Sau đó, hai người lại đi rất lâu.

Đến một ngọn núi nhỏ, đỉnh núi có một chỗ khá bằng phẳng, Sở Mặc nhìn thoáng qua nói:

- Chúng ta ở tạm chỗ này một thời gian nhé.

Ta có một số việc cần trao đổi với tỷ.

Diệp Thanh nhìn thoáng xung quanh, trong mắt chứa chút tò mò nhưng cũng không lắm miệng.

Nàng vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc lúc trước.

Hơn nữa, nàng đã bị dồn vào đường cùng rồi.

Nếu không cũng không có chuyện cứ thế di theo một người xa lạ rời khỏi nhà của mình.

Bi thương này phải người trong cuộc mới hiểu được.

Nên giờ dù nàng có nghi hoặc, vì sao không đi mà lại ở đây, nàng vẫn không muốn hỏi.

Sở Mặc nói:

- Tỷ yên tâm, chúng ta ở chỗ này chờ một chuyện.

Ta biết tỷ rất thiện lương, tuy người của Tiểu Hà thôn đối với tỷ như vậy nhưng tỷ vẫn không muốn bọn họ gặp chuyện gì ngoài ý muốn phải không?

Diệp Thanh nhìn Sở Mặc nhẹ giọng nói:

- Ta đi rồi, bọn họ có thể có chuyện gì chứ.

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Hiện tại tỷ vẫn chưa tin lời ta.

Tỷ đi cùng ta chỉ vì không thể ở kia được nữa.

Nhưng không sao, rất nhanh sẽ xác minh được thôi.

Sở Mặc nói xong, trực tiếp lấy ra một tòa nhà từ Thương Khung Thần Giám.

Đây là một căn nhà gỗ khá tinh mỹ.

Có ba phòng ngủ, một phòng khách lớn.

Ở giữa còn có một phòng bếp, bên trong có đầy đủ mọi thứ cho cuộc sống thường ngày.

Nhà gỗ này do hắn và Kỳ Tiêu Vũ làm.

Trong này vẫn còn lưu lại hơi thở của Kỳ Tiêu Vũ.

Sở Mặc nhìn vật nhớ người, nhớ tới Kỳ Tiêu Vũ, nét mặt hắn trở nên dịu dàng.

Diệp Thanh bị sợ đơ người.

Nàng chưa từng thấy chuyện gì thần kỳ như vậy.

Tuy có rất nhiều truyền thuyết về người bên ngoài nhưng đó chỉ là từng mảnh rất nhỏ, không phải một câu chuyện hoàn chỉnh.

-----o0o-----

Chương 1728: Diệp Thanh

Chương 1728: Diệp Thanh

Diệp Thanh nghĩ chỉ có thần trong truyền thuyết mới có thể tự nhiên biến ra một căn nhà gỗ đẹp như vậy.

Nàng nhìn Sở Mặc, mặt dại ra hỏi:

- Công tử là thần sao?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta không phải thần.

Sau tỷ cũng sẽ làm được.

Vào trong xem một chút đi, chúng ta có khá nhiều chuyện cần trao đổi đấy.

Diệp Thanh rung động, mờ mịt theo Sở Mặc vào nhà gỗ.

Sở Mặc chỉ vào phòng mình nói:

- Đây là phòng của ta.

Bên này còn hai gian nữa chưa có người ở.

Tỷ có thể tùy ý chọn lấy một gian.

Diệp Thanh ngơ ngác nhìn bố trí trong phòng, có rất nhiều đồ nàng chưa từng thấy bao giờ, thậm chí đến nghe cũng chưa nghe luôn chứ đừng nói đến là biết nó để làm gì hay dùng như thế nào.

- Chỗ này... có nữ nhân đúng không vậy?

Diệp Thanh nhìn một số đồ, theo bản năng hỏi.

Tuy nhiên lập tức, nàng thấy mình quá thất lễ, định xin lỗi.

Sở Mặc cười nói:

- Đúng vậy.

Đó là thê tử của ta.

Giờ nàng không có ở đây.

- Từ ánh mắt của công tử có thể thấy ngài rất yêu vợ, rất nhớ vợ.

Thanh âm của Diệp Thanh trở nên thấp hơn.

- Không sai, nàng là người mà ta yêu nhất.

- Vậy... vì sao hai người lại không ở cùng nhau thế?

Diệp Thanh đánh bạo hỏi.

- Có rất nhiều nguyên nhân.

Nhưng nhất định sau này chúng ta sẽ ở cạnh nhau.

Sở Mặc nghiêm túc nói.

- Có thể ở cùng người mình yêu là chuyện hạnh phúc nhất.

Diệp Thanh nhẹ giọng nói.

Trong mắt nàng có sự đau thương tuy nhiên nàng tỉnh lại rất nhanh vì hôm nay, nàng đã thấy thần.

Tuy hắn không thừa nhận nhưng tự nhiên biến ra một tòa nhà như thế thì chỉ có thần thôi.

Nên nếu hắn nói bên ngoài không có ai cười nhạo mình thì chắc đúng rồi.

- Phu quân ngươi thấy không?

Ngươi nói người lương thiện tất sẽ gặp may.

Ta đã gặp rồi đây.

Diệp Thanh tư nghĩ, sau đó, nàng nhìn Sở Mặc, hơi e sợ mà nghiêm túc nói:

- Công tử, ta không biết dùng hơn nửa những thứ trong này.

Ngài có thể dạy ta không?

Sở Mặc nhìn đôi mắt đã hết tuyệt vọng của Diệp Thanh, cười rộ nói:

- Đương nhiên có thể.

Sau đó, Sở Mặc mang theo một nữ nhân thanh tú sống ở chỗ này.

Hắn hoàn toàn không có ý nghĩ gì khác.

Nếu hắn là loại người như vậy, bên cạnh hắn có nhiều hồng nhan tri kỷ mà.

Tuy nhiên, mấy năm nay, hắn cũng chưa động vào ai, cả Thủy Y Y nữa.

Sao hắn có thể liếc mắtmột cái đã động tâm với nữ nhân được.

Nói cho cùng, Sở Mặc chỉ không muốn trơ mắt nhìn một thiên tài bị hủy ở địa phương này mà thôi.

- Chỗ này là thế giới như thế nào vậy?

Hai người ngồi ở cửa nhà gỗ, nhìn về phía Tiểu Hà thôn.

Sở Mặc hỏi.

Diệp Thanh ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Đây là một thế giới rất bình thường.

Ta sinh ra và lớn lên ở đây.

Người nào cũng phải trải qua sinh lão bệnh tử.

Nguy hiểm lớn nhất là từ hoang dã.

Bên trong hoang dã có nhiều mãnh thú.

Khi trượng phu ta đi săn đã từng bị một mãnh thú cắn trọng thương, suýt nữa thì chết.

Lúc đórất nguy hiểm, rất dọa người.

Hàng năm đều có người bị dã thú cắn chết.

Diệp Thanh thở dài:

- Nhưng cuối cùng chồng ta cũng không sống được, đều tại ta...

- Sao có thể trách tỷ chứ?

Chuyện này đâu quan hệ gì với tỷ.

Hơn nữa, một số chuyện đã qua thì hãy để nó qua.

Lúc cần buông tay thì nên buông tay thôi.

- Công tử nói đúng.

Chỗ chúng ta mỗi năm sẽ có vài người ngoài như công tử đến.

Chúng ta không thích người ngoài vì có nguyên nhân.

Theo Diệp Thanh kể, Sở Mặc đã hiểu được một chút.

Chỗ này đúng là Thí luyện tràng nhưng đây là một vùng ven đặc thù.

Nơi này không có người tu luyện nhưng tất cả đều có thọ nguyên và cảnh giới tốt.

Đương nhiên, chính bọn họ cũng không biết, không ai nói với bọn họ cả.

Cho nên Diệp Thanh nghĩ là người thì ai cũng sống lâu như vậy.

Ví dụ như trưởng thôn của Tiểu Hà thôn, ông lão nhìn như hơn 80 lúc trước, ông đã sống đến mấy ngàn năm.

Chuyện này là chuyện khó tin ở thế tục nhưng trong này lại là chuyện quá bình thường.

Thi thoảng có người bên ngoài đến.

Tất cả đều cực kỳ hung tàn, một khi gặp thôn dân sẽ chủ động công kích.

- Đứa con của Lỗ đại nương chính là do người bên ngoài giết chết.

Một số người cũng có thân nhân bị người bên ngoài giết nên bọn họ rất căm ghét người bên ngoài.

Tuy nhiên, hầu như những người đến từ bên ngoài cũng bị chúng ta giết gần hết.

Vừa nói, Diệp Thanh vừa cẩn thận nhìn Sở Mặc:

- Công tử khác với bọn họ.

Sở Mặc yên lặng gật đầu, hắn đã hiểu.

Những người bên ngoài trong miệng của Diệp Thanh chính là những người tiến vào Thí luyện tràng, không cẩn thận lạc đến đây.

Sau đó thì bối rối vì họ phát hiện chiến lực của họ không phát huy được hết ở địa phương này.

Nhưng sâu trong nội tâm họ vẫn còn sát ý nên mới ra tay công kích người ở đây.

Dù không có tu vi nhưng đã sống đủ lâu, những người ở đây cũng không chịu yếu thế.

- Thọ nguyên dài vậy thì nhân khẩu phải nhiều chứ, sao mỗi thôn lại chỉ có mấy trăm người vậy?

Nơi này không có thành phố lớn ư?

Sở Mặc hỏi.

Diệp Thanh lắc đầu, hơi xấu hổ đáp:

- Tuy có thể sống lâu nhưng đến tuổi nhất định, nữ nhân sẽ mất khả năng sinh dục.

Hơn nữa, tỷ lệ chết non của trẻ con rất cao.

Tiểu hài tử mới ra đời đều rất yếu.

Có rất ít đứa nhỏ có thể lớn lên.

Nơi này cũngkhông có thành phố lớn, cao nhất chỉ có thị trấn thôi.

Trấn trên phồn hoa hơn một chút so với các thôn.

- Tỷ có biết cổ thụ đã có từ lúc nào không?

Sở Mặc lại hỏi.

Diệp Thanh nhìn thoáng qua Sở Mặc nói:

- Sao công tử lại có thành kiến với thụ thần như thế?

Thụ thần thật sự là thần thủ hộ của mỗi thôn.

Nhờ có nó, khi dã thú tấn công, thôn dân mới được an toàn đó.

- Thật sao?

Sở Mặc cười cười.

- Tỷ biết không, mỗi dã thú đều có địa bàn của mình, không muốn chia sẻ.

Nếu có loài khác đến săn mồi trong phạm vi lãnh thổ của nó, tỷ nói nó sẽ làm thế nào?

Ánh mắt Diệp Thanh dại ra:

- Đương nhiên là đuổi đi rồi.

Ý công tử là...

Sở Mặc gật đầu.

- Ta nghĩ thế.

- Không, không thể như thế.

Diệp Thanh cãi lại:

- Thụ thần đã tồn tại vô số năm.

Chúng nó là thần linh, đều lấy việc thủ hộ mọi người lên đầu.

- Trượng phu của tỷ chết như thế nào?

Sở Mặc đột nhiên hỏi.

Diệp Thanh lập tức trầm mặc, sau một lát mới lên tiếng:

- Sau khi ta gả tới được hai năm.

Đột nhiên có một ngày chàng nói đau đầu, sau đó nói có cái gì đang ăn thân thể chàng.

Lúc ấy ta quá sợ hãi, không biết chàng bị làm sao, muốn đi tìm người nhưng chàng lại không chịu được, chết luôn.

- Tỷ đã thấy mấy đứa nhỏ chết như thế nào chưa?

Sở Mặc lại hỏi.

-----o0o-----

Chương 1729: Chân tướng

Chương 1729: Chân tướng

Diệp Thanh cau này nói:

- Hơn phân nửa đều do sinh bệnh...- Bệnh gì?

- Ta không biết.

Dù là thầy thuốc lợi hại nhất cũng không biết bọn họ bị bệnh gì.

- Tỷ đã nhìn thấy những người đã chết sau một khoảng thời gian chưa?

Cả chồng tỷ và những đứa bé khác ý.

- Ta có nhìn thấy.

Những người nhà của ta, khi chết, trên người đều không có miệng vết thương nào hết.

Cảm giác...

Diệp Thanh cau mày, nghĩ lại vẫn còn sợ hãi, vẻ mặt đau buồn.

- Cảm giác gì?

Sở Mặc hỏi.

- Cảm giác họ giống như tượng ý.

Con ngươi Diệp Thanh chợt lóe lên ánh sáng:

- Đúng, nhìn cứ như tượng ý.

Dường như trên người đều không có chút sinh khí nào.

Không phải người đã chết đều như vậy ư?

- Không, người bình thường dù chết rồi cũng không hoàn toàn mất hết sinh khí.

Sở Mặc than nhẹ, nhìn Diệp Thanh nói:

- Thôn của tỷ, từ trẻ con đến một số người chết bất đắc kỳ tử nhưnhà của tỷ, thật ra là bị cái cổ thụ kia hại chết.

- Sao lại thế được chứ?

Diệp Thanh kiên quyết nói:

- Công tử nói không đúng.

Thụ thần là thần thủ hộ của chúng ta.

Khi người ngoài muốn tấn công, thụ thần sẽ giúp thôn dân như hôm nay vậy.

Nhưng hình như công tử mạnh hơn nó.

Người dân ở đây đã quan niệm thụ thần chính là thần linh, là thần thủ hộ của bọn họ.

Giống như một tín đồ thành kính, thần linh bọn họ đã tin phụng vôsố năm, tự nhiên bị người khác nói là tà ác, thì kiểu gì họ cũng sẽ phản bác.

Nếu là tín dồ cuồng nhiệt không chừng còn vung đao muốn giết người luôn.

Tuy Diệp Thanh không phải cuồng tín, nàng cũng rất cảm kích Sở Mặc mang nàng rời khỏi Tiểu Hà thôn, rồi Sở Mặc lại còn giống như thần nữa nên Diệp Thanh mới không kịch liệt phản ứng.

Ngẫm lại phía trước, nếu không phải ngay từ đầu Sở Mặc đã ra tay trấn áp, bọn họ mà nghe Sở Mặc nói xấu thụ thần chắc chém Sở Mặc thành tám khối rồi.

- Thật ra muốn kiểm tra chuyện này không hề khó.

Sở Mặc thản nhiên nhìn Diệp Thanh nói.

- Chúng ta chỉ cần ngồi đây chờ thôi.

Nếu ta đoán không sai, thụ yêu ở Tiểu Hà thôn sắp lên cấp nên nó đang rất khẩn trương.

Chẳng mấy chốc, tỷ sẽ biết thụ thần trong miệng tỷ là thế nào.

Trước hết chúng ta cần đi kiểm tra một việc đã.

- Việc gì vậy?

Diệp Thanh nhìn Sở Mặc, nàng hoàn toàn không tin thụ thần là vật tà ác.

- Mang ta đến thôn trước của tỷ nhìn sẽ biết, đến xem còn thụ thần ở đó hay không.

- Thụ thần đương nhiên sẽ ở đó vĩnh viễn rồi.

Diệp Thanh lớn tiếng nói, sau đó lại nhíu mày nhìn Sở Mặc.

- Nó sẽ không đi đâu cả.

- Vậy mang ta đến đó đi.

Sở Mặc nghĩ đến rất nhiều thứ.

Trong thế giới thần bí này, thụ yêu là sinh linh kiểu gì đây?

Sở Mặc chưa bao giờ gặp chuyện kỳ quái như vậy.

Rõ ràng là một đám tu sĩ nhân tộc có bản lĩnh lên rừng xuống biển lại sống như người bình thường.

Nguyên bản thực vật bị người lấy làm vật tu luyện ở đây lại thành ngược lại, thực vật nuôi con người như độngvật, để dành thành chất dinh dưỡng của mình.

Gốc thụ yêu ở cửa Tiểu Hà thôn chắc không phải thụ yêu mạnh nhất.

Trong lúc vô tình nó đã để lộ bí mật.

Thứ nhất, nó biết khá rõ thế giới này.

Thứ hai, trong thế giới này có rất nhiều thụ yêu, tự xưng là thụ yêu bộ tộc.

Thậm chí nó còn uy hiếp Sở Mặc, nếu làm hỏng chuyện tốt của nó, hắn sẽ không có cơ hội rời khỏi chỗ này.

Nói cách khác, nó biết Sở Mặc là người ngoại lai, sớm muộn gì cũng rời khỏi đây nên mới không muốn phát sinh xung đột quá mức với hắn, chỉ cảnh cáo hắn bớt lo chuyện bao đồng.

Đúng là có ý tứ.

Sở Mặc rất rõ, thụ yêu ở cửa Tiểu Hà thôn nếu như nổi xung lên thì cũng khổng bố lắm nhưng nó có vẻ kiêng kỵ người ngoài, không muốn trêu chọc.

Sở Mặc biết người để lại quyển trục đến đây chính là mẫu thân hắn.

Nếu mẫu thân đã cho hắn đến đây, chứng tỏ mẫu thân có dụng ý riêng.

Sở Mặc quyết định phải nghĩ cách để vạch trần bí mật của chỗ này.

Người bình thường có lẽ không biết người chỗ này khủng bố mức nào.

Nếu một ngày nào đó có thể mang đám người ở đây rời đi, dù tiếnvào Thí luyện tràng cũng có thể coi có một đội ngũ có chiến lực khủng bố.

Tùy tiện một người trưởng thành đã ở Chuẩn chí tôn rồi.

Nếu để bọn họ tu luyện khoảng mấy trăm năm thì không biết sẽ mạnh đến mức nào.

Chỉ sợ đến La Thiên Tiên Vực cũng bị chấn động ý chứ.

Đương nhiên, giờ Sở Mặc mới chỉ nghĩ sơ sơ chứ chưa hình thành cụ thể.

Hắn nhất phải biết bí mật của thụ yêu thì mới lên kế hoạch được.

Trước mắt, việc đầu tiên phải làm chính là làm cho người dân ở đâytin thụ yêu là vật tà ác mà không phải thần thủ hộ của bọn họ.

Sở Mặc nhìn Diệp Thanh, Diệp Thanh cũng nhìn lại, ánh mắt hai người đều rất kiên định.

- Ta không muốn quay trở về kia nữa, quá đau lòng mà.

Diệp Thanh hạ giọng nói.

- Vậy tỷ nói cho ta biết phương hướng một chút để ta tự đi.

- Ngươi muốn đi thật sao?

Sở Mặc gật đầu.

Diệp Thanh lại nhìn Sở Mặc.

- Vạy ta sẽ đi cùng ngươi.

Đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn nhìn cha mẹ ta một chút.

Sau đó Sở Mặc cùng Diệp Thanh rời khỏi núi.

- Chỗ phòng ở này thì làm thế nào?

Diệp Thanh hơi lưu luyến quay lại, cực kỳ kinh ngạc phát hiện căn nhà gỗ tinh mỹ đã biến mất.

Nàng lập tức nhìn Sở Mặc, ánh mắt tràn đầy thán phục.

- Phòng ở ở chỗ ta.

Sở Mặc cười cười, cũng không giải thích nhiều.

Có một số việc phải tận mắt chứng kiến mới tin.

Thôn của Diệp Thanh tên là Thạch Đầu thôn vì bốn phía quanh thôn đều là đá.

Có một sông nhỏ chảy qua thôn.

Diệp Thanh nói nàng nghĩ Thạch Đầu thôn tốt hơn Tiểu Hà thôn.

Nếu không vì trượng phu, nàng sẽ không muốn rời khỏi đó.

Thạch Đầu thôn cách Tiểu Hà thôn khoảng hơn hai trăm dặm.

Ngay từ đầu, Sở Mặc cố ý đi chậm vì nghĩ cho Diệp Thanh.

Nhưng Diệp Thanh lại không nhịn được nói:

- Chúng ta đi quá chậm.

Nếu cứ thế này thì tối cũng không đến được đâu.

Sở Mặc nhìn nàng một chút rồi nói:

- Vậy tăng tốc nhé.

Diệp Thanh gật đầu sau đó đi nhanh.

Sở Mặc nhìn mà sợ vì tốc độ của nàng không chậm hơn Sở Mặc tí nào.

Mà hình như, vì quen thuộc địa phương nên nàng đi khá nhanh, mỗi bước đến vài chục trượng, hơn nữa còn đi liên tục.

Sở Mặc gần như vận toàn lực mới miễn cưỡng duy trì tiết tấu với Diệp Thanh.

Diệp Thanh kinh ngạc nhìn Sở Mặc nói:

- Công tử, ngươi đi nhanh ghê nhỉ.

Sở Mặc có cảm giác muốn khóc.

Hắn tung hoành ở Thiên giới nhiều năm, thân pháp độc bộ thiên hạ.

Dù là Chí tôn cũng không dám khoe khoang tốc độ trước mặt hắn.

Hiện tại, hắn lại bị một nữ nhân đến tu luyện là gì còn không biết khen ngợi, đúng là quá châm chọc.

-----o0o-----

Chương 1730: Hỏa thiêu (1)

Chương 1730: Hỏa thiêu (1)

Hai người chạy như điên, tốc độ tăng nhanh, đến Thạch Đầu thôn, trời mới chạng vạng.

Diệp Thanh chỉ vào thôn trang nho nhỏ cổ xưa nói:

- Ngươi nhìn, chỗ kia chính là quê ta.

Thụ thần...

Ồ, thụ thần đâu rồi?

Sắc mặt của Diệp Thanh thay đổi, tái nhợt đi.

Nàng dừng chân, ánh mắt khó tin lẩm bẩm:

- Sao thụ thần lại đi chứ?

Chẳng lẽ vì nơi này không có người cần nó bảo vệ nữa?

- Tỷ nghĩ kỹ đi, nếu thật sự là thần thủ hộ thì sao nó có thể để người Thạch Đầu thôn chết bất đắc kỳ tử chỉ trong một đêm chứ?

Chẳng qua là vì nó đã hấp thu hết tinh khí chỗ này thôi.

Sở Mặc cười lạnh.

Hắn lại không nhịn được thở dài, thầm nghĩ: chỗ này không có tinh khí như ở các điểm tu hành khác nhưng quái lạ là mỗi người đều có cảnh giới khá cao.

Nên tất nhiên, cơ thể bọn họ chính là nơi có tinh khí sung túc nhất.

Hắn không biết vì sao lại thế nhưng hắn có thể xác định thụ yêu này sớm muộn gì cũng sẽ giết hết người chỗ này thôi.

Hiện tại chúng nó đang nuôi mồi, dần dần sẽ thu lưới, thậm chí chúng nó còn làm cho họ nghĩ chúng nó là thần thủ hộ luôn.

Nhưng sẽcó ngày, chúng nó cần đột phá, cần rời khỏi thế giới này, bộ mặt dữ tợn của chúng sẽ bị bại lộ.

Khi ấy có thể nó là ngày tận thế.

Mà người ở đây còn chẳng có năng lực phản kháng.

- Sao có thể như vậy?

Sao thụ thần lại rời đi thế kia?

Diệp Thanh sa sút đứng đó, lẩm bẩm một mình.

Ầm ầm!

Phương xa chợt vang lên thanh âm chấn động dữ dội.

Một cây đại thụ thật to đi ra từ sau ngọn nói, đang đi đến chỗ SởMặc và Diệp Thanh.

Con ngươi Sở Mặc trong trẻo mà lạnh lùng:

- Ồ, không nhịn đươc xuất thủ rồi sao?

Diệp Thanh hoảng sợ nhìn gốc đại thụ che trời kia kinh hô:

- Đây là cây thần à, lại còn biết đi chứ?

- Không phải nó đi qua, nó chính là gốc thụ thần biến mất mà tỷ vừa nói đấy.

Sở Mặc trêu tức, con ngươi lạnh băng nhìn chằm chằm vào gốc cổ thụ đang đi đến.

Nhìn có vẻ thụ thần đi rất chậm.

Nó quá to lớn.

Mỗi bước đi đều khiến trời rung đất chuyển.

Nhưng thực tế, tốc độ của nó còn nhanh hơn tốc độ chạy trốn nhanh nhất của Sở Mặc.

Chẳng mấy chốc, nó đã đếntrước mặt hai người.

Cổ thụ không trao đổi gì, trực tiếp dùng một nhánh cây dài nhọn như trường mâu đâm về phía Sở Mặc.

- A...

Diệp Thanh thét lên, theo bản năng muốn chắn trước mặt Sở Mặc.

Nàng rất thiện lương, không sợ hãi, cũng không kịp suy xét chuyện gì.

Diệp Thanh đột nhiên thấy thân mình chợt nhẹ, sau đó phát hiện mình đã ở cách Sở Mặc khá xa.

Nàng hơi lão đảo, còn chưa kịp tỉnh táo thì bên kia đã chiến.

Trận chiến vừa nhanh, lại vừa sôi nổi, dữ dội.

Sát khí bắn ra bốn phía.

Diệp Thanh chưa từng gặp trường hợp như thế này.

Nàng chỉ thấy một ánh đao lóe lên, giống như ánh chớp, chói lóa, khiến nàng đau cả mắt.

Sau đó nàng thấy một tiếng gào rú trầm thấp.

Không ngờ gốc cổ thụ không lồ kia đang run rẩy.

Sau đó có ngàn vạn lá cây như phi đao đổ ập xuống, bắn thẳng về chỗ hai người đang đứng.

- Mau nằm xuống.

Diệp Thanh chỉ thấy Sở Mặc hét một tiếng, nàng hoàn toàn khôngkịp nghĩ gì, trực tiếp nằm xuống.

Nàng cảm thấy có vô số mũi tên bay sượt qua người mình.

Nàng còn không dám mở mắt nhìn cái gì.

Quá kinh khủng mà.

Từ khi nào mà thụ thần lại trở nên khủng bố như thế, chủ động công kích với con người.

Chẳng lẽ nó phát hiện công tử là người ngoài sao?

Diệp Thanh không nhịn được nói lớn:

- Thụ thần, công tử không phải người xấu.

Mong ngài dừng tay lại đi!

Hiện tại nàng vẫn không nghĩ thụ thần là vật tà ác.

Nàng vẫn cố chấp nghĩ phải có chuyện gì đó thì thụ thần ở Thạch Đầu thôn mới ly khai.

Trước mắt, có thể thụ thần này nghĩ công tử là người ngoài nên mới phản ứng.

Nhưng nàng la lên, cổ thụ cũng không đáp lại.

Hai bên vẫn chiến đấu kịch liệt.

Sở Mặc vừa chặt đứt một cành cây dài, nó lại vươn ra thêm mười cái cành nữa.

Nó có đến hàng tỉ cành rễ.

Mỗi một cành đều có thể biến thành vũ khí giết người.

Nên gốc cổ thụ này cũng không buồn để ý cành cây bị chém đứt.

Chẳng qua cũng như người bị bứt một cọng tóc thôi, không có cảm giácgì.

Sở Mặc dùng Hàn Nguyệt đao, liên tiếp chặt thêm mấy trăm chạc cây sau đó vận dụng thân pháp tấn công bản thể của cổ thụ.

Ở trong này hắn không thể thi triển thần thông, chỉ có thể chiến đấu cận chiến.

Nhưng Sở Mặc không sợ.

Gốc cổ thụ này thực khủng bố.

Nó to như một tòa núi, khắp nơi đều có sơ hở, nhắm mắt cũng biết.

Chỉ cần đến được trước mặt nó là được.

Phòng ngự của nó rất mạnh.

Nó đồng thời huy động một đám rễ cây, như cả ngàn thanh trường mâu cùng nhau phối hợp công kích, muốnngăn Sở Mặc lại.

Sở Mặc tránh đi mũi nhọn, rất nhanh đột phá theo một hướng khác.

Nhưng rễ cây rất nhiều, dù từ hướng nào hắn cũng bị nó cản gắt gao, cơ bản không có cơ hội lại gần.

Đồng thời rễ cây cứ như linh xà, lại cực kỳ sắc bén, không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để công kích Sở Mặc.

Đúng là một đối thủ khó dây dưa.

Gốc cổ thụ khổng lồ này ít nhất có chiến lực của Chí tôn.

Tuy không thể thi triển thần thông, nhưng công thủ của nó đều rất mạnh.

Nếu là những người khác đã sớm bị nó đâm cho nát bấy rồi.

Dù là lão già Chí tôn nhìn hơn 80 tuổi ở Tiểu Hà thôn đến đây có khi cũng phải nuốt hận.

Sở Mặc chém rụng một mảng, lại có vô số mảng khác xuất hiện.

Đúng là quá phiền.

Con ngươi Sở Mặc lạnh băng.

Hắn trực tiếp lấy Tam muội chân hỏa ném thẳng vào cổ thụ.

Chẳng cần thần thông đạo phép gì mà chỉ ném một đám lửa thôi.

Đây là loại lửa kinh khủng bậc nhất thế gian.

Cổ thụ bối rối.

Cây sợ nhất cái gì?

Không phải bị người ta chém đâu.

Nó là thụ yêu, dù có bị chém cũng không chết.

Chỉ cần còn một phần thân thể là có thể sống lại.

Chúng nó chỉ sợ lửa mà thôi.

Nhưng lửa bình thường không làm được gì nó.

Loại lửa trước mặt lạikhác, tùy ý một chút cũng có thể khiến nó ra tro.

Gốc cổ thụ này cảm thấy mình bị uy hiếp trí mạng.

Nó muốn rút lui.

Cái cổ thụ vô số rũ cọc rễ chùm kia bắt đầu liều mạng chạy trốn.

Sở Mặc cười lạnh, hắn nhân cơ hội vọt tới trước mặt cổ thụ, khua Hàn Nguyệt đao cực nhanh.

Hắn gần như thúc giục toàn bộ chiến lực.

Hàn Nguyệt đao như một mũi khoan, tốc độ quá nhanh thậm chí khiến người ta câm nín.

Trong mặt Diệp Thanh, Sở Mặc biến mất giữa thân cây, cành cây chỉcòn lại một lỗ hổng lớn.

Tiếp đó, nàng thấy gốc cổ thụ điên cuồng đung đưa như một con mãnh thú bị đánh trúng bộ phận trí mạng nhưng chưa chết hẳn, điên cuồng giãy dụa.

Diệp Thanh lại nhìn thấy thân hình của Sở Mặc, sau đó lại thấy hắn biến mất.

-----o0o-----

Chương 1731: Hỏa thiêu (2)

Chương 1731: Hỏa thiêu (2)

Thụ thần liều mạng trốn.

Vô số rễ cây của nó hóa thành từng đao đâm thẳng vào hốc cây nhưng vô ích.

Diệp Thanh lại thấy Sở Mặc lảo đảo đi ra từ thân cây.

Trên người hắn bị thương, máu tươi nhuộm đỏ cả người.

Sau khi di ra, hắn chạy vộitới chỗ Diệp Thanh.

Diệp Thanh bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi.

Bên trong gốc thụ thần bốc khói, rất nhanh sau đó, nó cháy bùng lên.

- Trời đất ơi...

Diệp Thanh kinh hô.

Chính nàng cũng không biết mình đang nghĩ gì, trong đầu loạn cào cào cùng với rung động mãnh liệt.

Một gốc thụ thần còn mạnh hơn cả thụ thần ở Thạch Đầu thôn và Tiểu Hà thôn lại bị công tử giết rồi.

Sở Mặc đến trước mặt Diệp Thanh, thở hổn hển, sau đó quay đầu nhìn cổ thụ đang cháy ngợp trời, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi.

Nếu không phải vì đang ở trong này mà ở ngoài, nếu hắn không sử dụng phân thân, chưa chắc đã là đối thủ của nó.

Công kích và phòng ngự của nó quá mạnh mẽ.

Phòng ngự kiên cố không kẽ hở.

Công kích linh hoạt sắc bén.

Chiến đấu với nó cứ như cùng lúc đánh với cả ngàn Chuẩn Chí tôn vậy.

Đám rễ cây kia mỗi cái đều giống trường mâu, tương đương với công kích của một Chuẩn Chí tôn.

Nếu không Sở Mặc cũng không đếnnỗi bị thương.

Cũng may hắn lựa chọn vọt vào trong thân thể của cổ thụ, sau đó ném Tam muội chân hỏa.

Sau nhiều năm được bồi dưỡng, Tam muội chân hỏa không còn là ngọn lửa bị khuyết thiếu như lúc đầu mà đã vượt qua cả bản thể của mình.

Tam muội chân hỏa tự nhiên có linh tính.

Trừ luyện đan nấu cơm, nó chưa có cơ hội nào để lập công.

Lần này được Sở Mặc ném ra đốt thụ yêu, nó cực hưng phấn, gần như dốc hết sức thể hiện.

Cảnh giới của Tam muội chân hỏa chưa đạt tới Chí tôn nhưng trời sinh tương khắc nên nó áp chế tuyệt đối thụ yêu.

Ngọn lửa hừng hực cháy gần như hoàn toàn cắn nát thụ yêu chỉ trong nháy mắt.

Diệp Thanh đứng ngơ ngác, sau đó mới chú ý tới thương thế của Sở Mặc, vừa ân cần vừa lo lắng hỏi:

- Công tử không sao chứ?

Mặc dù thụ thần phát động công kích nhưng Diệp Thanh không nghĩ nó sai.

Tuy nhiên, nàng cũng koong trách Sở Mặc, chẳng qua thấy Sở Mặc giết chết gốc thụ thần này, cảm xúc của nàng hơi phức tạp.

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta không sao.

Tam muội chân hỏa đã hoàn toàn áp chế được thụ yêu, đốt nó tanthành mây khói luôn.

Là một trong những ngọn lửa mạnh nhất thế gian lại có có thuộc tính tương khắc, làm gì nó không thực hiện được chứ.

Chẳng đến nửa canh giờ, gốc thụ yêu đã bị đốt cháy rụi.

Lúc này đột nhiên từ đống tro có một ánh hào quang yếu ớt tỏa ra.

Vật thể chỉ to bằng hạt đậu, tỏa ra ánh sáng lục sắc khiến người ta thấy rất có sức sống.

Sở Mặc hơi nhíu mày, Diệp Thanh trừng to.

Dưới ánh mắt chăm chú của hai người, nó đột nhiên hóa thành một pho tượng Phật.

Biến hóa này quá kinh khủng.

Mặc dù chỉ là một tượng Phật bé bằng hạt đậu nhưng trên người nó vẫn toát ra sự từ bi.

Sức mạnhnày còn hùng mạnh hơn cả khí tức trên người Hư Độ.

- Đây là...

Sở Mặc không hiểu tại sao một gốc thụ yêu lại có thể hóa thành một pho tượng Phật.

Đúng là quỷ dị.

- A di đà Phật...

Tượng Phật vẻ mặt từ bi, nhẹ giọng niệm.

Diệp Thanh mờ mịt.

Cơ bản nàng chẳng biết gì về Phật.

Nàng chỉ thấy hạt đậu nhỏ bé này có thể khiến người ta cảm giác vô cùng an lành.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn cái tượng nho nhỏ nói:

- Ít giả thần giả quỷ đi.

Tượng Phật lớn bằng hạt đậu chậm rãi bay đến trước mặt Sở Mặc, vẻ mặt trang trọng nghiêm túc, lại mang nét từ bi, bình thản khiến người khác cảm thấy thân cận.

- Ai di đà Phật, tạ ơn thí chủ ra tay.

Tượng Phật bằng hạt đậu trịnh trọng cảm ơn Sở Mặc.

Đây đúng là người của Phật môn sao?

Sở Mặc nhíu mày.

Chỗ này căn bản không có tí dấu vết nào của Phật môn.

Làm sao một gốc thụ yêu bị đốt cháy lại xuất hiện một pho tượng Phật được chứ?

Đúng là kỳ cục.

Sở Mặc không nói thêm gì, chỉ bình tĩnh nhìn tượng Phật lớn bằng hạt đậu này.

Tượng Phật lại nói:

- Thí chủ có nguyện ý nghe ta kể chuyện xưa không?

Diệp Thanh đứng sau Sở Mặc, tò mò đánh giá tượng Phật.

Nàng là người đơn thuần thiện lương, thậm chí có hơi ngốc một chút, không có tâm đề phòng người khác tí nào.

Sở Mặc thì không.

Mấy năm nay, hắn đã trải qua rất nhiều chuyện.

Chuyện ở vùng đất tội ác về Vương Trung, bằng hữu của Huyết Ma LãoTổ Đinh Linh đã cho hắn một bài học sâu sắc.

Sở Mặc trải qua không ít chuyện, nghe đến cũng nhiều hơn.

Nên đối mặt với tượng Phật, Sở Mặc không quá nhiều tình, chỉ thản nhiên nói:

- Ngươi nói coi.

- Bần tăng là thụ tổ của Thiên Âm tự.

Tượng Phật không để ý tới thái độ của Sở Mặc, mặt mũi hiền lành tự giới thiệu về mình.

- Thụ tổ của Thiên Âm tự à?

Sở Mặc nghi hoặc.

Hắn chưa bao giờ nghe nói đến có thụ tổ này.

Thiên Âm tự có thể là tên một ngôi chùa.

Thụ tổ là cái gì vậy?

Có phải là tổ tông của thụ yêu không?

- Thiên Âm tự là tổ địa của Phật môn, là nơi sản sinh ra rất nhiều đại Phật.

Ban đầu bần tăng chỉ là một cái cây trong chùa.

Sau được Phật tổ làm phép mới lĩnh ngộ đại đạo, trở thành Phật.

Tuy không biết cái thụ tổ này đang nói dối hay nói thật nhưng có thể gọi ra tổ địa của Phật môn chứng tỏ đối phương nhất định có chút lai lịch.

- Sau vì Phật môn sụp đổ, Phật tổ biến mất.

Trước khi biến mất, Phật tổ từng nói phải đến Viêm Hoàng Đại Vực nên cả đoàn người Phật môn đều ly khai La Thiên Tiên Vực, đi đến chỗ kia.

Thụ tổ hạ giọng, ánh mắt mang vẻ hồi ức.

Sở Mặc nghe thế thì tin hơn một chút.

Không ai biết hắn đến từ Viêm Hoàng Đại Vực.

Vị tượng Phật trước mặt này không có khả năng nhìn ra.

- Năm đó bần tăng không nguyện đến Viêm Hoàng Đại Vực xa xôi, nghĩ Phật tổ đã đi, chi bằng tìm một chỗ để phát huy Phật hiệu nên mới đến mảnh đất bị phong ấn bên cạnh Thí luyện tràng này.

- Chỗ này bị phong ấn à?

Sở Mặc cau mày hỏi.

- Xin ngắt lời một chút, ngươi có thể nói thêm về địa phương này không?

Thụ tổ gật đầu nói:

- A di đà Phật, đương nhiên là được.

Chỗ này là chỗ bị phong ấn, nghe nói nó xuất hiện còn sớm hơn cả La Thiên Tiên Vực.

Mảnh đất này từng xuất hiện vô số thiên tài tu luyện, thậm chí có thể coi là tổ địa của người tu luyện.

Nhưng đáng tiếc, sau lại có vấn đề khiến cho Thượng cổ đại năng phải ra tay phong ấn.

Vì thế, chỗ này bị phong ấn.

Nhưng nơi này có quá nhiều điều kỳ lạ, sau khi vào đây bần tăng cũng mới pháthiện ra.

Sở Mặc lẳng lặng nghe.

Diệp Thanh biết thì nghĩ mình đang mơ.

Nàng thậm chí không hiểu hai người này đang nói gì nhưng nàng cảm giác, địa phương hai người nói có quan hệ trọng đại tới thế giới này.

-----o0o-----

Chương 1732: Thụ tổ của Thiên Âm tự

Chương 1732: Thụ tổ của Thiên Âm tự

Thụ tổ tiếp tục nói:

- Sau khi bần tăng ổn định ở đây, muốn truyền pháp, phát huy bản tính Phật môn phổ độ chúng sinh.

Sở Mặc gật đầu.

Phật môn vẫn luôn giữ luận điệu này.

Có người cho rằng bọn họ là một đám ăn no rỗi việc.

Trên đời có nhiều người như thế, mỗi người một tâm tư, cực kỳ phức tạp làm sao có thể độ hóa hết được chứ?

Hơn nữa mỗi người đều có cơ duyên có vận mệnh riêng, tự họ quyết định chứ ai mà độ được.

Một số người tiêu cực cho rằng giáo lí Phật môn có vấn đề.

Bỏ đao xuống đất, lập địa thành Phật ư?

Một tên giết người tội ác ngập trời sao vứt đao đi có thể thành người tốt luôn được chứ?

Đương nhiên, đa số mọi người đều ủng hộ Phật môn.

Lòng người vốn hướng thiện, theo đuổi những thứ tốt đẹp.

Nếu có thể độ hóa người ác về con đường chính diện cũng coi như làm việc tích đức rồi.

Còn Sở Mặc thì nghĩ, có thể độ thì độ, không thể độ thì thôi.

Tómlại, sâu trong thâm tâm, Sở Mặc tương đối đồng ý với tôn chỉ của Phật môn, ít nhất bọn họ còn không làm chuyện gì thương thiên hại lý.

Thụ tổ cười khổ nói:

- Nhưng ta không nghĩ địa phương này lại thần bí như thế.

Năm đó thượng cổ đại năng phong ấn nơi này cũng chưa chắc đã nhằm mục đích đơn giản như truyền thuyết vẫn nói.

Hơn nữa, nơi này không có tí xíu tinh khí nào như giới tu hành.

Với sinh linh như chúng ta, rời khỏi linh khí cơ bản khó mà sống sót.

Năm đó, ta gần như dốc toàn bộ lực lượng để phá vỡ phong ấn chỗ này.

Thụ tổ nói xong lại nhìn Sở Mặc.

- Khi đó, bức tường ngăn cách khác hẳn bây giờ.

Lực lượng phong ấn rất mạnh.

Sở Mặc gật đầu, hắn hiểu được ý của tổ thụ.

- Cho nên khi ta phát hiện chỗ này không thích hợp truyền pháp, ta đã không có khả năng rời đi.

Hay nói cách khác, ta khó mà thoát chết.

Cũng vì ta phá vỡ tường ngăn, khiến một số bộ phận bất mãn.

Chỉ cần ta rời khỏi nơi này thì ta cũng không sống lâu được.

Diệp Thanh nghe mà chẳng hiểu gì.

Sở Mặc lại có thể đoán được sóng gió ở La Thiên Tiên Vực năm đó.

Chiến đấu đọ sức liên miên màtất cả đều do Vô thượng tồn tại khơi mào.

Bọn họ sẽ không trực tiếp ra tay nhưng chỉ cần một pháp chỉ của họ cũng có thể dẫn đến một hồi đại chiến.

- Sau đó ta phát hiện tuy thế giới này bị phong ấn nhưng những người ở đây lại có rất nhiều tinh khí trong thân thể.

Có lẽ thí chủ cũng phát hiện, người ở thế giới này không biết tu luyện thậm chí không hiểu tu hành là cái gì nhưng trong thân thể họ lại có lượng tinh khí lớn không thể tin nổi, tương đương với người có cảnh giới cao thâm.

Sở Mặc gật đầu.

Đúng thế, hắn cũng thấy được người ở thôn Tiểu Hà, cả Diệp Thanh đều như vậy.

- Nói cách khác muốn sinh tồn ở thế giới này, muốn trở nên hùng mạnh, thoát khỏi đây thì nhất định phải... giết người.

Thụ tổ nhìn Sở Mặc và Diệp Thanh phía sau nói.

Diệp Thanh run lên, mặt tái nhợt.

Đến hiện tại nàng vẫn không dám tin thụ thần sẽ làm như thế.

Nhưng thấy thụ tổ đi ra từ thụ thần cũng nói như vậy, chuyện này tám chín phần mười đúng như Sở Mặc nói.

Sao lại thế được chứ?

Diệp Thanh đau lòng.

- Nhưng bần tăng là người từ Phật môn đi ra, được Phật tổ điểm hóa, sao bần tăng có thể làm chuyện như vậy được.

Người trong Phật môn sẽ không làm bất cứ việc gì gây tổn thương cho người khác.

- Cũng phải là người của Phật môn mới thế.

Sở Mặc đột nhiên nói xen vào.

- Không sai.

Thụ tổ nhìn Sở Mặc còn nói rất nghiêm túc:

- Nên sau đó bần tăng lựa chọn viên tịch.

Nhưng sai lầm lớn nhất của bần tăng chính là để lại mấy vạn hạt giống, trong đó có chứa chân linh của bần tăng.

Nói xong, thụ tổ chua xót.

- Dù là sinh linh nào đều muốn lưu lại chút gì đó của mình trên thế gian.

Phật môn tứ đại giai không, tu vi bần tăng không đủ cao thâmkhông thể nhìn thấy nên mới gây ra cơ sự thế này.

- Ngươi nói, hiện giờ các thụ yêu ở thế giới này đều là hậu thế của ngươi á?

Sở Mặc hỏi.

- Nhìn từ phía nào đó có thể coi là như vậy.

Nhưng bần tăng thật sự chỉ muốn lưu lại chút gì thôi.

Không nghĩ tới bọn chúng sẽ làm như vậy.

Diệp Thanh không nhịn nổi nữa nói:

- Ngươi... ngươi nói bậy.

Thụ thần đều là người tốt.

Chúng nóchính là thần thủ hộ của thế giới này.

Thụ tổ nhìn Diệp Thanh thở dài:

- Nữ thí chủ không biết rồi, mọi chuyện không như ngươi nghĩ đâu.

Nếu không phải nhờ vị thí chủ đây chém giết thụ yêu này thì một chút chân linh của bần tăng cũng khó mà tỉnh lại.

Ngươi có muốn biết thụ thần mà ngươi từng sùng bái làm gì không?

Ta có thể cho ngươi xem.

Thụ tổ nói xong, trong hư không đột nhiên xuất hiện một màn ảnh.

Đây là hình ảnh trong trí nhớ của nó.

Mỗi gốc cây nhỏ cắm rễ tại lối vào một thôn, từng chút lớn lên.

Ánh mắt của Diệp Thanh cũng dần thay đổi.

Vì đại thụ muốn sinh trưởng thì cần chất dinh dưỡng.

Gốc đại thụ bắt đầu đánh chủ ý lên người trong thôn.

Lần đầu nó ra tay là đối với một lão nhân vừa mới mất.

Lão nhân kia không biết đã bao nhiêu tuổi, hẳn là chết già.

Đại thụ vụng trộm đem đám rễ của nó tiến vào mộ địa của lão nhân.

Sau đó, thân thể của lão nhân trở nên khô quắt nhanh chóng.

Cuối cùng, chỉ còn lại một lớp da bọc xương.

Diệp Thanh thấy vậy ngã gục xuống đất, cảm giác suy sụp.

Nằm mơ nàng cũng không dám nghĩ đây là sự thật.

Tuy nhiên sự việc còn chưa hết.

Sau khi có được tinh khí, gần như trong một đêm, đại thụ trở nên cao lớn hơn, rất xinh đẹp.

Mỗi người đi qua đều không nhịn được khen nó vài tiếng.

Cứ như vậy, sau mỗi năm, đại thụ đều đến hút hết tinh khí trên người các lão nhân đã chết.

Rốt cuộc có một ngày, nó trở thành một cây đại thụ, trở thành thụ thần, nó thấy hơi bất mãn.

Vì người ở đây đều sống quá lâu.

Muốn chờhọ sống hết thọ nguyên thì quá chậm.

Nó không chờ được.

Thụ yêu có linh trí rất cao.

Nó biết nếu nó hút hết tinh khí của nhiều người cùng lúc sẽ khiến họ bị khủng hoảng, trốn đi xa, có muốn tìm cũng khó.

Nó không biết cụ thể thế nào là tát ao bắt cá nhưng nó hình dung được một chút rồi.

Nên nó nghĩ cách để những người này không hoài nghi nó, không sợ hãi bỏ trốn đồng thời nó vẫn có được nhiều năng lượng.

Nó lại nhằm vào đám trẻ con mới sinh ra.

Dù mới sinh ra những con người ở thế giới này rất kỳ lạ, không cần tu luyện cũng có thọ nguyên khá dài.

Vừa mới sinh đã có đầy tinh khí trong lục phủ ngũ tạng.

Nên dùlà hài tử mới sinh cũng đủ thỏa mãn nhu cầu của thụ yêu.

Cứ thế, nó bắt đầu lén lút giết chóc.

Mới đầu vẫn rất khắc chế.

Một hai năm nó mới giết một đứa trẻ.

Nhưng càng về sau nó càng không kiêng nể, càng quá phận.

Cuối cùng, cứ ba đứa sinh ra nó sẽ giết một.

-----o0o-----

Chương 1733: Cực kỳ độc ác

Chương 1733: Cực kỳ độc ác

Trong hình ảnh phản ánh trí nhớ của thụ tổ có thể thấy rõ vẻ mặt đứa trẻ mới sinh, còn ngây thơ khờ dại như trứng nước, đang y y a a, cực kỳ khỏe mạnh.

Cha mẹ đứa trẻ vui sướng nhìn con mình, nhưng có thể thấy vẻ mặt bọn họ có chút sầu lo.

Vì sao ư?

Vì tỉ lệ tử vong của trẻ mới sinh quá cao.

Cao đến mứckhiến bọn họ thấy sợ.

Thậm chí rất nhiều người vì vậy mà không muốn sinh con.

Dưới gầm trời này có cha mẹ nào mong đứa con mình vừa sinh ra đã chết rồi chứ?

Ai mà chịu được.

Nhất là người làm mẹ, chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, mới không bao lâu đã phải thống khổ.

Đau đớn này dù là người không có đứa nhỏ như Sở Mặc hay Diệp Thanh cũng thấy cảm động chứ đừng nói đến người làm cha làm mẹ.

Ánh mắt đứa trẻ trên hình chiếu sáng ngời, nhưng khi thụ yêu cẩnthận vươn rễ vào, đứa bé không kìm được khóc rống lên, giống như nó biết tử vong đang đến gần.

Mẫu thân đứa nhỏ vội vàng ôm đứa nhỏ dậy, lo lắng dỗ dành.

Sau đó, cái rễ cây của thụ yêu lại lặng lẽ rút đi, đứa bé ngừng khóc.

Tuy nhiên, chỉ là tạm thời mà thôi.

Đêm khuya thanh vắng, khi tất cả mọi người đã đi ngủ, nó lại xuất hiện.

Đứa trẻ còn chưa kịp khóc gọi người đã bị rễ cây đâm thẳng vào thân thể.

Sau đó, tinh khí cuồn cuồn không ngừng chạy vào rễ cây, tiến vàothân thể của thụ yêu.

Thụ yêu rất biết khống chế lực hút, nó không hút hết toàn bộ tinh khí của đứa trẻ, chỉ hút khoảng một nửa mà thôi.

Sau khi đứa trẻ được hạ táng, nó mới hút kiệt, biến đứa trẻ thành một đống da bọc xương.

Quá tàn nhẫn, quá tà ác, dù không liên quan nhưng lại khiến người ta lạnh lẽo.

Diệp Thanh không dám nhìn nữa, nàng lấy tay che mắt của mình, nước mắt lặng lẽ rơi.

Hình ảnh này đến Sở Mặc cũng không đành lòng nhìn tiếp.

Hắn thoáng đẩy tay Diệp Thanh ra, nói:

- Đây là thụ thần mà ngươi tin phụng đó.

- Sao lại thế được chứ...

Diệp Thanh khóc.

Hình ảnh này đã hoàn toàn phá hủy nốt chút ảo tượng của nàng, khiến nàng bị sụp đổ.

Lúc trước khi bị đối xử hà khắc ở thôn Tiểu Hà, nàng cũng chỉ cảm giác chết lặng mà thôi, không đau đớn nhức nhối như bây giờ.

Trong hình ảnh ký ức còn có rất nhiều cảnh tương tự.

Chân linh thụ tổ hóa thành tượng Phật thấy rất hổ thẹn, không ngừng tụng kinh, cố gắng siêu độ cho các vong hồn.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn ông ta nói:

- Trước ngươi không biết tí nào sao?

Thụ tổ ngừng tụng kinh, giọng chua xót:

- Ta đã viên tịch thì sao biết chuyện sau này được.

Nếu không phải hôm nay thí chủ giết con thụ yêu này khiến chân linh của bần tăng thức tỉnh, bần tăng cũng vĩnh viễn không biết chuyện gì đang xảy ra.

- Vậy ngươi nói giờ nên làm gì mới có thể giết sạch bọn chúng?

Sở Mặc đằng đằng sát khí nhìn thụ tổ.

- Một chút chân linh của ta không đủ sức để triệu tập tất cả thụ yêu.

Chỉ cần thí chủ giết khoảng mười thụ yêu, thu thập được mười chân linh dung hợp lại, ta mới có thể sử dụng lực lượng triệu hoán tất cả thụ yêu.

Lúc đó, kính nhờ thí chủ dùng hỏa thiêu hết chúng nó đi.

Cuối cùng thụ tổ còn thi lễ với Sở Mặc, sau đó niệm:

- A di đà Phật.

- Hy vọng ngươi đừng lừa ta.

Hàn Nguyệt đao trong tay Sở Mặc lại sáng lên cho thấy lúc này hắn đang tức giận.

Thụ tổ nhìn Sở Mặc, vẻ mặt bình tĩnh:

- Nếu bần tăng biết có ngày hôm nay lúc trước sẽ không để lại cái gì rồi.

Đúng là nghiệp chướng.

- Được, ta tạm tin lời nươi.

Ngươi đến không gian của ta đi.

Sở Mặc nói xong cho viên chân linh này vào Thương Khung Thần Giám.

Hắn căn bản không sợ viên chân linh kia lừa gạt cái gì.

Vào Thương Khung Thần Giám nó sẽ bị phong ấn ngay, không nhúc nhích được.

- Thương Khung Thần Giám?

Chân linh của tổ thụ cũng rất có mắt nhìn, vừa liếc mắt đã nhận ra Thương Khung Thần Giám.

Con ngươi Sở Mặc hiện lên sát ý nhưng hắn cũng không nói thêm gì.

Sau khi thụ tổ nói xong hơi thâm ý nhìn Sở Mặc một cái, trực tiếp bay vào Thương Khung Thần Giám, bị phong ấn luôn.

Sở Mặc nhìn Diệp Thanh đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất che mặt khóc nói:

- Hiện tại ngươi tin lời ta rồi chứ?

Diệp Thanh không đáp mà vẫn khóc.

Sau một lúc mới nghẹn ngào:

- Ta... ta muốn nhìn phụ mẫu của ta một chút.

Sở Mặc hiểu nàng muốn xem phụ mẫu của mình có biến thành giống như trong hình ảnh kia hay không.

Nói cho cùng, nữ nhân đơn thuần cố chấp này vẫn khó mà tin đây là sự thật.

- Ngươi chắc chứ?

Khi Sở Mặc dùng Phong thủy thần thông thôi diễn ở thôn Tiểu Hà thì đã có cảm giác khu nghĩa địa có gì đó không bình thường, cứ như một chỗ tuyệt địa, không có lấy một tí sức sống nào.

Rất nhiều người đều nghĩ chuyện này quá bình thường nhưng lại không đúng.

Nghĩa địa là nơi có nhiều âm khí nhưng vẫn còn sự sống.

Nếu không có sự sống làm sao có cái gọi là tổ tiên phù hộ chứ?

Diệp Thanh chưa từng nói cho Sở Mặc biết nghĩa địa của thôn Thạch Đầu ở đâu nhưng hắn đã biết rồi vì chỗ đó giống với thôn Tiểu Hà đều đầy tử khí.

- Ta xác định ta muốn đến nhìn họ một lần cuối cùng.

Diệp Thanh khóc đỏ mắt, kiên định nhìn Sở Mặc:

- Nếu sự thật đúng là như vậy... từ nay về sau ta sẽ ở bên cạnh công tử, giặt quần áo nấu cơm, nguyện ý trở thành người hầu của công tử.

Xem ra là lúc trước không muốn nha.

Sở Mặc nghĩ thầm, hơi thương hại nhìn Diệp Thanh, than nhẹ:

- Đi thôi, ta mang ngươi đi nhìn.

- Công tử biết nghĩa địa ở đâu sao?

Diệp Thanh giật mình nhìn Sở Mặc hỏi:

- Hình như ta chưa nói với công tử mà.

- À...

Sở Mặc cười khổ:

- Nghĩa địa ở đây giống với thôn Tiểu Hà, không có tí sức sống nào.

Không cần ngươi nói ta cũng biết thôi.

Sở Mặc nói xong đi trước tới nghĩa địa.

Sau một canh giờ, Diệp Thanh thét lên.

Thanh âm chói tai tràn đầy thê lương và tuyệt vọng.

Nàng quỳ xuống, khóc rống lên, khóc đến mức muốn hôn mê trước mộ phần của cha mẹ.

Nàng đã thấy và cuối cùng nàng đã hiểu.

Nhìn cha mẹ chỉ còn quần áo quấn da bọc xương, nàng cực bi thương.

Vì tinh khí trong thân thể của người ở đây rất mạnh nên dù họ có chết đi, sau nhiều năm trông vẫn không khác là bao.

Thân thể cơ bản không bị hư thối nên không có chuyện biến thành một bộ hài cốt như bây giờ.

Hơn nữa, thi thể bị hút khô tinh khí, không phải chỉ để lại xương cốt mà còn có một lớp da nữa.

Đến Sở Mặc đã quen nhìn người chết thấy vậy cũng thấy run người, càng tức giận hơn.

- Đi, trước hết chúng ta đi giết thụ yêu ở thôn Tiểu Hà đã.

Sở Mặc nhìn Diệp Thanh, lạnh giọng nói.

-----o0o-----

Chương 1734: Bản tinh (1)

Chương 1734: Bản tinh (1)

Lúc này hắn cũng không buồn để ý thái độ của người ở thôn Tiểu Hà nữa.

Bọn họ hiểu hay không hiểu cũng được.

Loại thụ yêu bại hoại tà ác như thế không nên tồn tại trên cõi đời này.

Có giết sạch Sở Mặc thấy cũng đáng.

Diệp Thanh gật đầu, nàng cũng không để ý nữa.

So với việc nhìn thấy bộ dạng tàn khốc lạnh lùng của đám người thôn kia, nàng càng hy vọng công tử có thể giết sạch thụ yêu, giúp người chết báo thù rửa hận.

Tuy nhiên, Sở Mặc và Diệp Thanh không biết, hiện tại ở thôn Tiểu Hà cũng đang có một trận giết chóc.

Người dứng mũi chịu sào chính là ông lão hơn 80 lúc trước và bà già xấu xí vì bọn họ chính là những người có chiến lực cao nhất, tinh khí sung túc nhất.

Đặc biệt lúc này thụ yêu cũng không buồn giấu diếm.

Nó trực tiếp dùng rễ cây đóng đinh đám người kia sau đó lại dùng hàng tỉ cái rễ khác hóa thành một nhà giam, nhốt tất cả thôn dân vào đó.

Toàn bộ thôn Tiểu Hà đầy tiếng khóc than sợ hãi, ẩn chứa sự hối hậnvà tuyệt vọng.

Hiện tại bọn họ đã hiểu, người ngoại lai lúc trước nói thật.

Đối phương từng cảnh cáo họ, nói cho họ chân tướng nhưng họ lại lạnh lùng trào phúng người ta.

Người kia cũng nói Diệp Thanh không phải mầm tai họa, thậm chí vì Diệp Thanh, thụ yêu mới không dám làm càn quá mức.

Đáng tiếc bọn họ nghe không lọt, cũng chẳng để tâm.

Giờ nhớ ra, đám người đều hối hận xanh cả ruột.

Nếu không phải thụ yêu không có cách hấp thu quá nhiều tinh khí cùng một lúc, chỉ sợ mấy trăm thôn dân này đã bị nó đánh chết trong nháy mắt rồi.

Lúc ý, đến cơ hội để hối hận cũng chẳng có đâu.

Chỉ có điều, hiện tại, họ kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng thưa, hoàntoàn không có cách chạy trốn.

Sở Mặc và Diêp Thanh chạy như bay.

Từ xa đã nhìn thấy một gốc cổ thụ bay lơ lửng ở trên thôn Tiểu Hà.

Hai người cũng nhìn thấy thôn dân đang bị nhốt trong cái lồng từ rễ cây, mơ hồ có thể nghe đến tiếng khóc.

- Công tử, mau cứu họ đi!

Diệp Thanh vừa thấy liền nóng nảy, nước mắt chảy xuống.

Sở Mặc nhìn Diệp Thanh cảm thán: nữ nhân này thật đơn thuần thiện lương khiến người ta khó mà kìm lòng.

Nếu là người khác, gặp cảnh thế này có khi còn mừng thầm, thậm chí vui vẻ ra mặt vì họ sẽ nghĩ họ vuinhư vậy cũng không sai.

Thiện có thiện báo, ác giả ác báo, không có lý gì mà mình phải nhận ủy khuất xong còn phải đến cứu người gieo nghiệt.

Lấy ơn báo oán á?

Mơ à.

Sở Mặc không phải thiện nam tín nữ gì nhưng hắn cũng rất thưởng thức tình tình của Diệp Thanh.

- Yên tâm.

Sở Mặc an ủi, cầm Hàn Nguyệt đao bay thẳng đến chỗ thụ yêu.

- Người ngoại lai, bớt lo chuyện người khác đi.

Thần niệm của thụ yêu không kiêng nể gì hóa thành thanh âm lạnh băng.

Những người còn đang khóc lóc im bặt.

Bọn họ nghe tiếng thụ yêu, biết có người đến vui mừng như điên.

- Có người tới cứu chúng ta rồi.

- Thật tốt quá.

- Cứu mạng, mau cứu mạng...Những người sống sót không nhịn được la lên thật lớn.

Sở Mặc lạnh lùng nhiều thụ yêu, lười trao đổi với nó, trực tiếp vọt lên.

Thụ yêu cũng nổi giận.

Lúc trước nó không muốn trêu vào Sở Mặc nhưng không có nghĩa là nó thực sự sợ.

Chẳng qua nó không muốn người ngoài này phá chuyện tốt của nó.

Hiện tại sự việc đã phơi bày hết rồi, không cần giấu nữa.

Thế là hàng vạn cái rễ như trường mâu lại đâm về phía Sở Mặc.

Đây đúng là sát trận.

Tại địa phương không thể sử dụng thần thông như thế này thì uy lựccủa nó lại càng có tính chất hủy diệt.

Đối với đa số người ở thế giới này có lẽ sẽ đúng nhưng với Sở Mặc thì không.

Hàn Nguyệt đao nhảy múa, sát ý tung hoành, nháy mắt chặt đứt hơn trăm cái rễ của thụ yêu.

Không đợi thụ yêu công kích, Hàn Nguyệt đao trong tay Sở Mặc đã chém ngang một nhát, giải thoát cho dân chúng Tiểu Hà thôn bị giam cầm.

Sau đó thân mình Sở Mặc chợt lóe, vọt thẳng vào thụ yêu.

Thụ yêu mất đám rễ đó cũng chẳng làm sao nhưng người ngoại lai này lại khiến nó run sợ.

Nó đã sử dụng hết năng lực nhưng lại không làm gì được đói phương, ngược lại còn khiến hắn phá được nhà giam.

Thụ yêu còn chưa nghĩ ra cách đối phó với Sở Mặc thì đã cảm thấy người mình nóng rực.

Không tốt rồi!

Có lửa!

Thụ yêu nhảy lên ngay lập tức.

Gốc cổ thụ che trời này chợt nhảy lên khoảng hơn mười trượng.

Các rễ cây phong tỏa thôn Tiểu Hà cũng nháy mắt rút ra, liều mạng tránh ngọn lửa màu lam ở dưới.

Đáng tiếc, đây không phải là lửa bình thường như ở trần gian.

Lửa ở trần gian cơ bản không thể làm tổn hại được thụ yêu.

Đa phần người thôn Tiểu Hà đang điên cuồng trốn chạy ra bênngoài.

Sở Mặc lẳng lặng đứng đó, nhìn Tam muội chân hỏa thiêu đốt thụ yêu.

Sau khi người Tiểu Hà thôn trốn ra ngoài mới phát hiện thiếu phụ bị bọn họ trào phúng, mắng nhiếc trong một thời gian dài đang đứng ở ngoài, nhìn họ với ánh mắt đầy vẻ lo lắng, không có gì là vui sướng khi người gặp họa.

Tất cả theo bản năng dừng bước, quay đầu nhìn bóng dáng cao lớn đứng ở đầu thôn, cả đám đều trầm mặc.

Nếu hiện tại bọn họ còn có thể mắng chửi Diệp Thanh thì đúng làkhông còn nhân tính nữa.

Một số đứa nhỏ không hiểu mình vừa trải qua một hồi sinh tử, thấy Diệp Thanh theo bản năng muốn giơ đá lên ném nhưng lại bị người lớn trong nhà đập vào tay.

Mặt chúng sưng lên, lúc này chúng mới biết sợ lại không biết mình đã làm sai điều gì.

Một đứa khoảng sáu bảy tuổi còn quật cường hỏi:

- Trước kia khi chúng con làm như vậy không phải mọi người còn khen sao, giờ làm gì lại đánh chứ?

Phụ thân của nó là một người đàn ông trung niên, đã giơ tay ranhưng không thể đánh xuống.

Ông ngồi xuống mặt đất khóc lên.

Đứa bé bị sợ ngây người, nó không biết vì sao phụ thân hống hách của mình lại biến thành như vậy, chân tay nó luống ca luống cuống.

- Không phải ngươi sai mà do phụ thân của ngươi, chúng ta đều sai.

Một lão già đi đến nhìn nó nói:

- Diệp thẩm không phải là người xấu, nàng là người tốt.

Lão già nói xong, thi lễ thật sâu với Diệp Thanh:

- Rất xin lỗi, lúc trước là do chúng ta sai.

- Rất xin lỗi, chúng ta sai rồi.

Những thôn dân chạy trốn đều thi lễ, thành khẩn xin lỗi Diệp Thanh.

Nước mắt Diệp Thanh tuôn ào ào nhưng nàng không nói gì.

Tha thứ hay không?

Nàng là một con người lương thiện, chưa từng oán hận vì bị mắng bị đánh.

Nàng lương thiện nên mới nhờ Sở Mặc cứu những người này nhưng không có nghĩa là nàng đã quên những chuyện lúc trước.

Người của thôn Tiểu Hà cũng không mong Diệp Thanh quên đi tất cả.

Bọn họ thật lòng xin lỗi nhưng không phải chỉ vì họ sai mà họ muốn giảm bớt áp lực tâm lý.

Nếu là người lương thiện thì sao có thể mắng chửi bằng những lời lẽ ô uế như thế chứ.?

-----o0o-----

Chương 1735: Bản tinh (2)

Chương 1735: Bản tinh (2)

Lúc này, ngọn lửa đã hoàn toàn cắn nuốt được thụ yêu.

Trong quá trình đốt, Tam muội chân hỏa cũng thu được một lượng tinh khí lớn.

Nên khi cắn nuốt một cây thụ yêu, nó sẽ mạnh hơn.

Chỉ một chốc, Tam muội chân hỏa đã đốt xong rồi.

Một phần chân linh của thụ tổ xuất hiện.

Nó lại thực hiện việc lúc trước chân linh đã làm ở Thạch Đầu thôn.

Sở Mặc cũng không ngăn trở.

Tuy thôn dân ở đây biết thụ yêu tà ácnhưng họ chưa biết hết chân tướng.

Sở Mặc cũng không phải hảo tâm gì, hắn chỉ hy vọng đám người này nhận được bài học sâu một chút, đừng động một tí là xốc lên, như một đám không có đầu óc.

Sau khi phong ấn chân linh tổ thụ, Sở Mặc đến bên Diệp Thanh.

Người thôn Tiểu Hà vốn rất sợ hắn giờ lại càng kinh sợ hơn.

Họ muốn tiến lên nói cảm ơn nhưng lại trù trừ không dám.

Sở Mặc cũng không có hứng thú nghe, hắn chỉ thấy thật dối trá.

Dù thế nào hắn cũng không quên sắc mặt của đám người này lúc trước.

Có thể trải qua sinh tử, đám người đã hoàn toàn tỉnh ngộ, nghĩ thông rất nhiều chuyện nhưng trong bản tâm cũng chưa chắc có sự biến hóa lớn vì nó đã ăn sâu vào bản tính rồi.

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, câu nói này không ngoa tí nào.

- Chúng ta đi thôi.

Sở Mặc nhìn Diệp Thanh nói.

Diệp Thanh cười với Sở Mặc, gật đầu:

- Vâng, thưa công tử.

Khúc mắc của nàng đã hoàn toàn được tháo gỡ.

Nàng đem ký ức về thôn Tiểu Hà đặt lại một góc, sau này, thế giới của nàng sẽ không như thế nữa.

- Diệp...

Ngay lúc Diệp Thanh quay đi, có một bà lão phía sau đột nhiên gọi.

Diệp Thanh hơi dừng bước.

Lão bà kia lại ngượng ngùng nói:

- Ngươi... ngươi có thể quay lại Tiểu Hà thôn không?

Chẳng phải người ngoại lai đã nói ngươi là người mang điềm lành hay sao?

Mới nghe nửa câu, Diệp Thanh có chút cảm động nhưng sau khi nghe hết, vẻ mặt nàng lại rất cô đơn.

Nàng thậm chí không nói, chí nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó kiên quyết nhìn Sở Mặc nói:

- Đi thôi công tử, chúng ta cùng đến thôn kế tiếp.

Sở Mặc gật đầu, cũng không thèm nhìn đám người này, trực tiếp rời đi.

Khi hai người đã đi xa, sắc mặt lão bà kia trở nên khó coi, không nhịn được thấp giọng chửi:

- Tiện nhân đúng là tiện nhân.

Thấy nam nhân có bộ dạng đẹp là quên hết người khác, đúng là không biết liêm sỉ mà.

Trước kia, nếu bà nói thế nhất định sẽ có người phụ họa.

Nhưng hôm nay lại chẳng ai nói gì.

Bà ngượng ngùng quay đầu lại chỉ mấy chục đôimắt đầy lửa giận.

Một người đàn ông trung niên nhìn bà tức giận nói:

- Lương tâm ngươi bị chó tha rồi sao?

Nàng vừa cứu mạng ngươi, cứu chúng ta đó.

Ngươi còn chửi nàng, ngươi không phải là người mà.

- Nàng đi vì chúng ta bức đi.

Ngươi vừa nói giữ nàng lại đã nói luôn cả tâm tư của mình.

Người ta không phải tai tinh mà là phúc tinh nên ngươi mới muốn giữ lại hả?

Một nữ tử trung niên khác chán ghét nhìn bà lão.

Mấy người bên kia dù không nói gì nhưng nhìn bà cũng đầy oántrách.

Bà lão hơi luống cuống, mấy nếp nhăn trên mặt co rúm lại, bà thấp giọng nói:

- Không phải là ta...

Nhưng không ai để ý đến bà nữa, mỗi người quay lại thôn.

Bọn họ cần chấn chỉnh gia viên, an bài hậu sự cho người đã khuất, đồng thời suy nghĩ lại xem phía trước sao mình lại hà khắc với Diệp Thanh như thế, để đến nói người ta cũng chẳng buồn nói với mình.

Một người rất khó để nhìn nhận khuyết điểm của mình nhưng vừa nhìn bà lão lúc nãy, bọn họ mới biết trước mình quá phận thế nào.

- Buông xuống rồi ư?

Sở Mặc nhìn Diệp Thanh cười hỏi.

- Vâng, trên cơ bản là vậy.

Diệp Thanh hạ giọng.

- Chính là nghĩ sẽ không có người chết như vậy.

Ta chỉ hận tại sao mình không phát hiện sớm hơn thôi.

- Chỉ sợ thế giới này không mấy người biết ý.

Bọn thụ yêu này rất thông minh.

Sở Mặc than nhẹ.

Có một số việc không thể đổ cho người ở đây vô tri.

Bọn họ mông muội, lạc hậu vì không có kinh nghiệm, nhìn không thấu cũng là có cái lý của nó.

- Chúng ta mau chóng đi ngăn thụ yêu sát hại người vô tội thôi.

Vừa nói, mắt Diệp Thanh lại trở nên sáng hơn.

Hơi ngốc một chút nhưng thật đáng yêu.

Sở Mặc thầm nghĩ, bước đi nhanh hơn.

Dưới sự chỉ điểm của Diệp Thanh, Sở Mặc dùng năm ngày thời gian thu thập được mười viên chân linh của tổ thụ.

Hơn nữa, giờ cộng cả viênở Thạch Đầu thôn đã là mười một rồi, đủ số mà chân linh nói lúc trước.

Mỗi khi chém giết một thụ yêu, Sở Mặc sẽ để chân linh thụ tổ thức tỉnh giải thích chân tướng cho thôn dân.

Nhưng khác ở chỗ, khi Sở Mặc đến chém giết, đám thụ yêu này còn chưa bại lộ mình nên Sở Mặc muốn để thôn dân hiểu không phải hắn chém chết thụ thần mà bản thân thụ thần này là một vật tà ác đáng chết.

Đương nhiên, có nhiều người không tin, lớn tiếng mắng Sở Mặc là người ngoài, phản ứng chẳng khác gì người Tiểu Hà thôn lúc trước.

Sở Mặc cũng chẳng để ý, chỉ tùy tiện đào vài cái mộ lên, bọn họ tự nhiên hiểu.

- Nhìn bọn họ không phân biệt được chính tà, ta lại nghĩ đến mình.

Diệp Thanh ôm gối, ngồi trên cỏ, nhìn về phương xa nhẹ giọng nói.

Sở Mặc gật đầu:

- Chỉ cần chúng ta diệt trừ tất cả thụ yêu, mang tiếng xấu một tí thì cũng không sao, coi như làm công tích đức thôi.

- Công tử thật tốt bụng.

Con ngươi Diệp Thanh lóe sáng.

Sau vài ngày, Diệp Thanh đã sùng bái người thanh niên này.

Không phải là yêu thích, chỉ là sùng bái như đối với thụ thần lúc trước thôi.

- Ta tốt bụng ư?

Cũng có lẽ...

Sở Mặc cười tự giễu.

Sau đó, hắn lấy ra toàn bộ chân linh của thụ tổ, nhìn chúng dung hợp lại với nhau, tạo thành một pho tượng Phật cao khoảng ba tấc.

Tượng Phật niệm:

- A di đà Phật, thí chú đã tích rất nhiều công đức.

Sở Mặc bĩu môi:

- Được rồi, đừng nói linh tinh nữa, ngươi mau triệu tập hết thụ yêu lại đây.

Thế mới coi là công đức vô lượng.

- Bần tăng làm ngay.

Chân linh thụ tổ gật gật đầu, bắt đầu triệu tập thụ yêu của thế giới này.

Sau một lát, phương xa truyền đến tiếng vang, một đám cổ thụ to đùng từ bốn phương tám hướng chậm rãi tiến đến.

Nhìn như đi rất thong thả nhưng tốc độ của chúng đều khá nhanh.

Gần như chỉ chớp mắt, chúng đã tới nơi này, vây thành một vòng tròn lớn mà Sở Mặc và Diệp Thanh đang ở bên trong.

Trên đỉnh đầu, thụ yêu đã vươn chạc cây che khuất bầu trời, phong ấn chỗ này rất chặt chẽ, đến một tia nắng cũng không lọt được vào.

Phương xa vẫn còn rất nhiều thụ yêu đang chạy tới.

Số lượng lớn đến nỗi khiến Sở Mặc phải líu lưỡi.

Chí ít có đến mấy ngàn con.

Con ngươi Sở Mặc trong trẻo lạnh lùng, nhìn tượng Phật cao ba tấc thản nhiên nói:

- Ngươi bảo chúng đừng chống cự, ta muốn phóng hỏa thiêu hết.

-----o0o-----

Chương 1736: Thụ tổ lật lọng

Chương 1736: Thụ tổ lật lọng

- A di đà Phật, chờ chúng chạy đến, ta chỉ cần dùng một đạo thần niệm là khiến cho linh giác chúng thức tỉnh, tự khắc tử vong.

Tượng Phật ba tấc nói rất nghiêm túc.

Sở Mặc cười nhạo:

- Thụ tổ, trông ta giống kẻ dễ bị lừa lắm sao?

Đến lúc nào rồi mà ngươi còn nghĩ ta sẽ tin ngươi chứ?

- A di đà Phật, thí chủ hiểu lầm...

Tượng Phật được hợp lại từ mười một viên chân linh vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trang từ bi nói:

- Bần tăng...

- Được rồi, đừng bần tăng này nọ nữa.

Ngươi giả bộ không thấy mệt sao?

Sở Mặc liếc mắt mỉm cười.

Diệp Thanh ngây dại.

Mấy ngày nay, nàng vẫn đi với Sở Mặc, đã trải qua nhiều chuyện nhưng nàng chưa từng nghĩ chân linh tổ thụ có vấn đề.

Sao công tử lại nói vậy chứ?

Nhìn Diệp Thanh đang ngơ ngác, Sở Mặc khẽ cười:

- Ngươi cảm thấy nó nói thật đúng không?

- Dạ... nhưng ta không có nhiều kiến thức như công tử.

Diệp Thanh nói xong đỏ mặt.

Sở Mặc cười ha ha, sau đó nói với tượng Phật:

- Ngươi đã tạo xong vòng vây rồi còn che giấu làm gì.

Dù sao látnữa cũng lật bài thôi.

Sao nào, ngươi nghĩ cứ gạt ta thì có thể đánh lén ta ư?

Chân linh thụ tổ vẫn bình thản nói:

- Sao thí chủ lại nhận ra thế?

Bần tăng không nghĩ mình có sơ hở gì.

Sở Mặc cười ha ha, thiếu chút nữa cười rớt nữa mắt:

- Lão già này, ta nghĩ ngươi ở đây lâu quá nên ngốc rồi.

Ngươi thân là một gốc cây, sau khi viên tịch hóa thành vô số chân linh dung nhập vào thân thể của thế hệ sau.

Chẳng lẽ mấy năm nay chúng nó làm gì ngươi còn không biết?

Hơn nữa, nếu ngươi thật sự viên tịch, trở vềvới cát bụi, ngươi vẫn có thể sống lại.

Phật môn có thần thông Niết bàn hùng mạnh.

Nhưng cơ bản ngươi không phải là cây cối gì ở Phật môn, đừng có thiếp vàng lên mặt mình.

- Đây không phải toàn bộ lý do.

Thụ tổ vẫn nhìn Sở Mặc đầy nghi ngờ.

- Ngươi còn chưa nói hết.

- Nói hay không có quan trọng ư?

Sở Mặc cười lạnh.

- Ngươi hóa thân thành hàng ngàn, hàng vạn thụ yêu hấp thu tinh khí của sinh linh thế giới này, sau đó hợp lại một thể.

Không thể khôngnói, ngươi tính toán rất tốt.

Được rồi, không nói nhảm nữa, ta đã biết ý của ngươi.

Ngươi cũng triệu tập hết phân thân đến rồi.

Chúng ta chiến đi.

- Ngươi không biết hết chuyện trên đời đâu, dù ngươi tới từ bên ngoài cũng thế thôi.

Thụ tổ không tự xưng bần tăng nữa, nó cũng biến thành một cái cây giống rồi.

Một cái cây cao ba tấc, cả người vàng rực chói mắt, tản ra uy áp không lồ nói:

- Ngươi đã nhìn ra, thì không thể sống nữa.

- Đừng có tự tin thái quá.

Sở Mặc nói xong, nghĩ một cái, Tam muội chân hỏa lập tức xông ra, hung hăng đốt cháy vòng thụ yêu ở ngoài.

- Một chút tiểu hỏa cũng dám tranh phong à?

Cái cây màu vàng nhẹ nhàng lay động, tạo ra một cơn gió lốc, muốn bức Tam muội chân hỏa trở về.

Sở Mặc dùng Hàn Nguyệt đao chém thẳng vào nó.

Sát khí dày đặc mang theo sức mạnh to lớn chém về phía cái cây.

- Không thể nào...Cái cây liều mạng lay động, tỏa ra hào quang, muồn thoát khỏi ánh trăng công kích này, đồng thời kêu lên, nó không dám tin.

Cùng lúc đó, thụ yêu vây quanh Sở Mặc và Diệp Thanh bắt đầu công kích.

Sở Mặc thì không sao, hắn không sợ nhưng Diệp Thanh thì khác, nếu không có Sở Mặc, nàng chẳng đỡ nổi một kích.

Nên Sở Mặc vừa công kích cái cây nhỏ, vừa ném Diệp Thanh vào thế giới trong Thương Khung Thần Giám.

Còn vào đó Diệp Thanh kinh ngạc thế nào, Sở Mặc cũng không buồn để ý.

Keng một cái, Hàn Nguyệt đao lại lóe lên.

Đao có linh, đặc biệt khigặp được chủ nhân thích hợp, linh tính của nó càng mãnh liệt.

Nó có thể cảm giác chủ nhân truyền cho mình một sức mạnh huyền ảo, kích thích nó kêu vang, sau đó trực tiếp sử dụng sức mạnh này chém ra ngoài.

Cái cây nhỏ kia dù cố gắng thế nào vẫn bị Hàn Nguyệt đao chém mất một đoạn.

Động tác của Sở Mặc quá nhanh, nháy mắt tóm luôn đoạn cây kia quăng vào Thương Khung Thần Giám.

Đây chính là chân linh của thụ tổ.

Có giá trị hơn cả tuyệt thế đại thuốc, tương đương với Chuẩn thánh dược ý chứ.

- A...

Thụ tổ gầm lên giận dữ, tiếng kêu long trời lở đất.

Sở Mặc thờ ơ, chém tiếp một đao.

- Ở thế giới này, trừ bản tôn, không ai có thể thi triển đạo hạnh hết.

Thụ tổ gào thét, lại có thêm một đoạn cây bị chém đứt.

Sở Mặc cười lạnh:

- Ngươi sai rồi, ngoài ngươi, ta cũng có thể thi triển đạo hạnh đấy.

Sở Mặc rốt cuộc cũng hiểu vì sao mẹ hắn lại để hắn đến đây.

Chắc làvì thụ yêu rồi, đây chính là lễ vật mẹ hắn cho hắn.

Ở thế giới này, đúng là Sở Mặc không thể thi triển thần thông nhưng tử kim huyết mạch trong cơ thể hắn lại thức tỉnh.

Cảm giác này khiến Sở Mặc hiểu mọi việc.

Hắn lập tức hiểu dụng ý của mẹ mình cùng biết người phong ấn thế giới này có liên hệ chặt chẽ với La Thiên hoàng tộc.

Nếu không sao người có huyết mạch La Thiên hoàng tộc lại có thể sử dụng thần thông ở đây chứ?

Rắc một cái, Sở Mặc lại chặt thêm một đoạn cây.

Công kích củaphần lớn thụ yêu cũng đồng thời tiến đến.

Sở Mặc cười lạnh, ném Tam muội chân hỏa ra ngoài

Ngọn lửa màu lam nháy mắt che lấp tất cả thụ yêu.

Đúng thế, che lấp tất cả.

Ngàn vạn thụ yêu giãy dụa kịch liệt, cả đám điên cuồng giống như đang khiêu vũ trong lửa.

Thanh âm gào rú như sấm vang.

Thần niệm điên cuồng nhảy múa trong hư không, cuối cùng trở thành tiếng rít gào.

Trong phút chốc, rất nhiều viên màu vàng sáng bay về phía cái cây nhỏ kia.

Nó không nhịn được bắt đầu thu thập chân linh của mình.

Viên sáng bay đi, thụ tổ chết nhanh hơn.

Tam muội chân hỏa cắnnuốt thụ yêu, một lượng lớn tinh khí cũng dung nhập vào khiến nó càng thêm lớn mạnh, cứ như Hỏa diệm sơn.

Ngọn lửa màu lam của Cửu U.

Người đứng cách vạn dặm vẫn thấy rõ ràng cảnh tượng chỗ này.

Vô số người kinh sợ, ngã quỵ xuống đất, quỳ lạy ngọn lửa màu lam này.

Nhờ có lượng lớn viên sáng bay vào, cái cây nhỏ bị Sở Mặc chém chỉ còn một đoạn đột nhiên hóa thành một gốc cây to lớn kim quang rực rỡ.

Đồng thời, thụ tổ cũng sử dụng thần niệm hùng mạnh của nó đánh vào tinh thần của Sở Mặc, muốn trấn áp hắn.

Hay nói chính xác là muốn giết hắn luôn.

Đệ nhị Nguyên thần của Sở Mặc đang ngồi xếp bằng trong óc hắn.

Đột nhiên, đệ nhị Nguyên thần mở mắt, ánh mắt bắn ra thần quang, khí tức hùng mạnh bộc phát.

Thần niệm vọt vào tinh thần thức của Sở Mặc cười độc ác:

- Tiểu tử, ngươi không để bản tôn có kết cục tốt chính ngươi cũng sẽ không sống được.

Chúng ta đồng quy vu tận đi.

- Đồng quy vu tận à?

Đệ nhị Nguyên thần của Sở Mặc cười lạnh:

- Chính xác mà nói là chỉ có ngươi chết, còn ta vẫn sống.

Đệ nhị Nguyên thần trực tiếp xuất thủ, sử dụng đại đạo nghiền ép.

-----o0o-----

Chương 1737: Lễ vật của mẹ

Chương 1737: Lễ vật của mẹ

Thần niệm trực tiếp bị đốt thành tro sau đó hóa thành một lượng lớn phù văn khắc trong tinh thần thức của Sở Mặc.

Đây chính là cướp đoạt đạo quả.

Thủ đoạn này quá nghịch thiên.

- Không có khả năng.

Ngươi còn chưa phải một Chí tôn, sao lại có thể làm được như Thanh nhân thế chứ...

Thần niệm thụ tổ chấn động, gần như mất đi năng lực suy tư, lớn tiếng gầm thét.

Sau đó, nó phát hiện nó vẫn đánh giá thấp đạo hạnh của Sở Mặc, nó hô to lên:

- Không đúng, thủ đoạn này còn cao hơn cả Thánh rồi.

Đâylà sức mạnh gì chứ, không có khả năng...

Đệ nhị Nguyên thần của Sở Mặc lạnh lùng nhìn vào thần niệm bị thiên hỏa đốt đầy trời nói:

- Đây chính là đạo trong tương lai của ta.

- Tương lai cái gì...

Thần niệm của thụ tổ gần như bị thiêu đốt triệt để, chỉ lưu lại một chút như thể hiện sự không cam lòng mà thôi.

- Không nói cho ngươi đó.

Đệ nhị Nguyên thần cười lạnh, sử dụng đạo hỏa bao phủ hoàn toànthần niệm của thụ tổ.

Cái cây vừa nãy còn to khủng bố, che hết cả trời giờ nháy mắt thu nhỏ thành một cái cây cao khoảng ba tấc.

Toàn bộ đạo hạnh của nó đã bị người thanh niên trước mắt này cướp đi.

Nó vô cùng khiếp sợ nhìn Sở Mặc hỏi:

- Không ngờ trên người ngươi lại chảy dòng máu của chủng tộc kia...

Ngươi... ngươi là...

Nó còn chưa nói hết, một luồng sáng đỏ lóe lên, Thí Thiên hiện ra.

Một chút đạo quả ở cái cây màu vàng bị Thí Thiên đoạt lấy.

Đến cuối, dường như thụ tổ nhớ ra điều gì, thần niệm sót lại phiêu đãng trong không trung khẽ nói:

- Rốt cuộc... ta cũng biết ngươi là ai rồi...

Thụ tổ đã ngã xuống.

Thụ tổ mạnh hơn cả Chí tôn.

Nếu không phải ở vùng đất bị phong ấn này chắc chắn Sở Mặc không phải đối thủ của nó.

Thoạt nhìn, có vẻ Tam muội chân hỏa đốt đám thụ yêu rất khoái trá, rất nhẹ nhàng, nhưng thực tế, cái cây mạnh nhất chính là thụ tổ màu vàng này.

Nó có thể là sinh linh Thánh nhân rồi.

Sở Mặc lập tức hiểu rõ rất nhiều chuyện.

Hẳn là ban đầu cái cây nàybị phong ấn ở đây cùng tổ tiên của đám người kia.

Mà huyết mạch của La Thiên hoàng tộc có sức mạnh khắc chế với thụ tổ.

Đừng nói là Sở Mặc, dù là một người hoàng tộc cảnh giới Đại la kim tiên cũng có thể đánh được cái thụ tổ này.

Chẳng qua đánh đấm khó hơn chút mà thôi.

Đây chính là lễ vật của mẹ ư?

Sở Mặc nghĩ xong, tinh thần thức của hắn bắt đầu tiêu hóa tinh thần thức của thụ tổ.

Hắn muốn tìm kiếm một chút manh mối, xem suy đoán của mình là đúng hay sai.

Sở Mặc khoanh chân ngồi xuống, giống như đang tu luyện.

Tammuội chân hỏa vẫn hừng hực thiêu đốt.

Tinh khí của thụ yêu rất nhiều, nó cần phải luyện hóa, đi cắn nuốt, trong thời gian ngắn là không xong được.

Tuy nhiên, một Hỏa diệm sơn như vậy đã ngăn chặn những sinh linh ở đây không dám tới gần.

Sở Mặc không ngừng luyện hóa đại đạo của thụ tổ lưu lại.

- Quả nhiên là thánh nhân.

- Đúng là lễ vật của mẹ để lại cho mình rồi.

- Thì ra là thế!

Sở Mặc luyện hóa được càng nhiều thì lại càng biết thêm nhiều sự việc.

Gốc thụ tổ này là lão tổ của thụ yêu.

Thụ yêu là một thực vật rất tà ác, chuyên môn hút tinh khí của sinh linh khác để sống.

Đương nhiên, trong giới thu hành, thụ yêu nhiều nhất loại chuyen hấp thu tinh khí trong thiên địa.

Dù sao nó cũng chỉ là một loại thực vật tu luyện, trời sinh lực chiến đấu yếu.

Nếu không chắc chắn, nó không dám đi đánh các sinh linh khác, nhân loại thì càng không cần nói.

Thụ tổ xác định cũng từng tu luyện ở Phật môn, thu được chút tinh túy nên đóng giả cao tăng rất tự nhiên.

Hơn nữa, nó biết người thế giới này không biết Phật môn.

Những người từ nơi khác đến thật ra cũng biết đến cửa Phật và am hiểu giáo lý Phật môn.

Nên nó sử dụng bộ dạng cao tăng đắc đạo đối phó với người đến từ bên ngoài, sau đó thừa cơ giết bọn họ.

Nó không quan tâm nhiều lắm đến tinh hoa mà nó để ý đến đạo quả và trí nhớ của những người này.

Thụ yêu có một năng lực khủng bố.

Chẳng những nó có thể hút hết tinh khí của sinh linh khác mà nó còn có thể cướp đoạt đạo quả, thu được trí nhớ của họ.

Trí nhớ đại biểu cho bí mật, đại biểu cho tin tức.

Tuy mỗi lần trí nhớ không hoàn chỉnh lắm nhưng nó cũng tìm hiểu được một chút tin tức từ bên ngoài.

Nó bị phong ấn ở thế giới này, không thể rời khỏi đây nhưng dù sao nó cũng là một cái cây ở cấp Thánh, nó muốn rời khỏi thế giới bị nguyền rủa này, muốn có được tự do.

Vì thế, nó phân mình thành hàng vạn thụ yêu.

Nó muốn thông qua phương thức này, lấy tất cả nhân loại ở đây thành dinh dưỡng cho nó.

Một ngày nào đó, nó có thể đột phá đến Đại thánh nó có thể phá vỡ phong ấn của thế giới này.

Còn những người của thế giới này đều là tội nhân của La Thiên Tiên Vực.

Bọn họ có thực lực mạnh mẽ, nhưng tội lại không đáng chết nên mới bị lưu đày ở đây.

Hơn nữa, cái vị đại năng phong ấn chỗ này năm đó cũng đủ ngoan tuyệt.

Đầu tiên là lưu đày đám người đến đây, sau đó ra tay sửa chữa quy tắc chỗ này, khiến tất cả sinh linh ở đây không thể sử dụng thần thông thuật pháp, thậm chí không thể thi triển đạo hạnh của mình.

Đã vậy còn để lại cửa sau, tất cả con cháu có huyết mạch của hoàng tộc đều là vô địch trong thế giới này.

Thủ đoạn này quá ác, quá ích kỷ nhưng so với những hành vi màđám người năm đó bị đày thì không tính là gì, có khi còn nhân từ hơn.

Vị đại năng này lại tiếp tục thay đổi quy tắc, khiến tất cả tinh khí trong thiên địa dồn vào thân thể của con người.

Nên mới có hiện tượng trẻ con mới sinh ra đã có nhiều tinh khí, bọn họ có thể sống tới mấy vạn năm.

Đối với người biết chân tướng, sự việc này là một sự tra tấn, khổ hơn cả cái chết.

Vì ngươi biết rõ, ngươi có năng lực lên trời xuống đất, dời núi lấp biển, đảo điên vũ trụ tinh hà nhưng ở đây ngươi lại chỉ là một người bình thường, thậm chí còn sống rất lâu.

Mỗi một ngày trôi qua đều là một sự giày vò hành hạ.

Vô số phạm nhân năm đó bị tra tấn đến phát điên, cuối cùng suy sụp tự sát mà chết.

Hậu nhân của bọn họ cũng biết được chuyện này, cũng rất suy sụp.

Cứ thế qua nhiều năm, rốt cuộc không có người nhắc đến chuyện cũ nữa nếu không con cháu họ, đời đời kiếp kiếp sẽ bị sống trong bóng ma.

Đây là lần đầu tiên cả đám người đạt chung nhận thức, không bao giờ nói với hậu bối về tổ tông, về chuyện tu luyện nữa.

Ai nói thì diệt cửu tộc của kẻ đó.

Cứ thế, năm rộng tháng dài, bí mật này bị vùi lấp.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao những người ở Tiểu Hà thôn rồinhững người ở các chỗ khác đều không biết đến thế giới bên ngoài, không biết đến bí mật trên người mình.

Người từ ngoài đến cũng không ai nói cho bọn họ.

-----o0o-----

Chương 1738: Mới vào Sân Thí Luyện (1)

Chương 1738: Mới vào Sân Thí Luyện (1)

Từ đầu đến cuối, gốc thụ tổ này biết bí mật.

Nhưng nó chỉ muốn lợi dụng bí mật này để thực hiện tham vọng của mình.

Nó muốn rời khỏi đây, muốn thực hiện kế hoạch khổng lồ của nó.

Chỉ có điều nó không nghĩ tới tất cả lại bị một vãn bối trẻ tuổi phá nát.

Quyển trục tiến vào nơi này là do Cơ Thanh Vũ chuẩn bị từ trước.

Khi giao cho Linh Vũ Vi nàng đã dặn quyển trục này chỉ có thể để Sở Mặc sử dụng.

Cũng bởi vì chỉ có Sở Mặc mới có huyết mạch của hoàngtộc, trấn áp được người ở đây.

Người của La Thiên hoàng tộc cơ bản không nghĩ Cơ Thanh Vũ có quyển trục này, càng không nghĩ nàng tính đến bước này, bắc cho con nàng một ván cầu.

Một ván cầu lớn trước khi tiến vào Thí luyện tràng, tiến vào La Thiên Tiên Vực.

Cơ Thanh Vũ không nói tỉ mỉ cho Linh Vũ Vi, nhưng Sở Mặc lại hoàn toàn có thể thấu hiểu.

Không cần người khác nói, hắn vẫn hiểu.

- Mẹ, cảm ơn ngài.

Con sẽ không để ngài thất vọng.

Sở Mặc đứng lên, nhìn về phương xa, hít sâu một hơi.

Hắn nắm chặttay, ánh mắt trở nên càng kiên nghị hơn.

Ở nơi đồng không hoang dã lại rộng lớn vô ngần, cảnh hoang tàn là dấu vết mà sau đại chiến để lại.

Trong trời đất mênh mông bầu trời rộng lớn, Sở Mặc đứng ở nơi đó, bóng dáng cô tịch lại cao thâm khó dò.

Sở Mặc không ngừng luyện hóa đạo hạnh của Tổ Thụ, để nó hoàn toàn sáp nhập vào vạn đạo của mình, trở thành một phần trong đó.

Thậm chí Sở Mặc có thể cảm giác rõ ràng sự tinh tiến đạo hạnh của mình.

Hơn nữa lúc này cũng không có bất kỳ gông cùm hay xiềng xích nào hạn chế và trói buộc hắn.

Nói cách khác, lúc này, khi đạo hạnh của Sở Mặc tinh tiến tới một trình độ nhất định rồi thì hắn sẽ thành Đạo!

Bước vào cảnh giới Chí Tôn!

Trong con ngươi của Sở Mặc có tia sáng sắc nhọn lóe lên.

Thế giới này tuy rằng tàn khốc, nhưng cũng có sức sống vô hạn.

Đại đạo năm mươi thiên diễn bốn chín, nhân là đầu tiên.

Chắc chắn sẽ có tồn tại đường sống.

Giống như bây giờ.

Dựa theo lối suy nghĩ lo lắng cho tình cảnh bình thường của Sở Mặc cơ bản ngay một đường sống cũng không có.

Nhưng lúc này hắn vẫn đứng ở đây, đã có được cơ hội thành Đạo.

Sở Mặc hít sâu một hơi, sau đó vận chuyển Đại Đạo.

Đột nhiên, trong thân thể của hắn, sinh ra vô số rễ của Tổ Thụ, mỗi cái dài đến ngàn dặm.

Mềm mại giống như long xà uốn lượn trong hư không, nhưng lại cứng rắn khi dùng như mâu thương, vô cùng sắc bén!

Rễ cây Thiên Vạn Đạo: tiến, có thể trong nháy mắt đánh về bốn phương tám hương, lùi, có thể hình thành sát trận.

Lúc tu luyện, có thể cắm rễ ở vũ trụ hư không vô ngần, hấp thu tinh khí vô tận.

Đây là Đạo của Tổ Thụ.

Bây giờ lại hóa thành đạo của Sở Mặc.

Ngay cả rễ cũng là do ĐạiĐạo ngưng kết thành.

Nếu Tổ Thụ có thể thấy cảnh tượng này nhất định sẽ bị kinh hãi vô cùng.

Cái gọi là Đạo quả khi cắn nuốt những sinh linh khác còn cần vô số năm để nghiền ngẫm, học tập, bắt chước.

Sau nhiều năm có thể có 7 phần tương tự cũng xem như đã thành công rồi.

Nhưng Sở Mặc dùng thời gian chưa tới một ngày, chẳng những hoàn toàn nắm giữ tinh túy Đạo của nó, hơn nữa còn có thể làm nó càng hoàn mỹ hơn.

Năng lực này quả thực là chưa bao giờ nghe thấy, vô cùng khủng bố.

Nhưng đối với Sở Mặc, điều này chẳng coi vào đâu.

Bởi vì đó chínhlà sau khi hắn chẻ củi lĩnh ngộ được Đại Đạo, dung hợp một thân thiên hạ vạn đạo rồi, trong thân thể của hắn cũng có chứa một loại Đạo khác hoàn toàn hoàn mỹ.

Bây giờ Đạo mà Sở Mặc nắm giữ tuy chỉ có ít, khoảng mấy chục loại, ngoại trừ Đạo của chính hắn ra thì còn lại đều là kế thừa của Chí Tôn mấy năm này.

Còn có vô số đạo đài còn trống nữa, bây giờ chỉ đang không ngừng hấp thu tinh khí, cùng đợi cơ hội lần này để đặt thêm Đạo hoàn toàn mới vào.

Lúc chiến với Tổ Thụ, Tổ Thụ dùng biển thần niệm dũng mãnh vào trong tinh thần của Sở Mặc, muốn trấn áp Sở Mặc lại bị Sở Mặc lấy mộtloại Đạo vô thượng để trấn áp.

Loại Đạo này là do toàn thân Sở Mặc ngưng kết từ vô số đạo đài rồi lĩnh ngộ ra một loại đại Đạo vô thượng.

Đạo tương lai!

Sở Mặc lòng tham lớn.

Hắn thấy vì tương lai của mình nhất định phải tu được Đại Đạo vô thượng!

Cho nên, trong biển tinh thần thức diễn hóa Đạo ra vô cùng khủng bố.

Chỗ tốt là biển tinh thần thức cường đại đến mức làm người ta khócó thể tưởng được.

Chỗ xấu là nếu Sở Mặc vĩnh viễn không đi tới được bước kia, như vậy, tu vi của hắn sẽ bị Đạo tương lai cắn trả, thậm chí một thân đạo hạnh có khả năng hoàn toàn sụp đổ.

Điều này liên quan tới lĩnh vực vô cùng huyền ảo, cho dù là Sở Mặc bây giờ nắm giữ cũng chỉ là hình thức ban đầu của Đạo tương lai thôi.

Có lẽ ngày nào đó khi hắn thật sự thành Đạo, Đạo tương lai của hắn sẽ càng hùng mạnh hơn.

Có lẽ, đến lúc đó, Đạo tương lai của Sở Mặc không chỉ hiển hóa trong tinh thần thức hải của hắn nữa.

Sở Mặc ở trong này bế quan tu luyện bảy ngày, Tam Muội Chân Hỏacũng thiêu đốt ở đây 7 ngày.

Tuy nhìn qua có vẻ đáng sợ, cách rất xa cũng có thể cảm nhận được sóng nhiệt mãnh liệt kia, nhưng trên thực tế đây chỉ là do Tam Muội Chân Hỏa không muốn có sinh linh khác tới gần nơi này quấy rầy mà thôi.

Cho nên ngay cả những chỗ xung quanh của Sở Mặc cũng hoàn toàn không tổn hao gì.

Đương nhiên, tàn cục của cuộc chiến vẫn còn đó.

Sở Mặc thả Diệp Thanh từ trong thế giới của Thương Khung Thần Giám ra ngoài.

Vẻ mặt Diệp Thanh mờ mịt nhìn bốn phía:

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Sở Mặc khẽ mỉm cười, nhìn nàng:

-

Sau này thế giới này sẽ không có Thụ Yêu nữa đâu.

Hấp thu đạo hạnh của Thụ Yêu, nhận được trí nhớ của Thụ Yêu, Sở Mặc đương nhiên biết rõ Thụ Yêu để lại những phân thân ở thế giới này cũng đã được tụ lại đây.

Không hề lộ chút sơ hở nào.

Đương nhiên, vì bảo đảm đạt được mục đích, Sở Mặc vẫn quyết định dùng Huyết Mạch Tử Kim, khôi phục tu vi ở thế giới này.

Đi một vòng tự mình đi trải nghiệm một lần.

Về phần phong ấn của thế giới này, Sở Mặc sẽ không động vào.

Ngay cả khi hắn rất thông cảm cho những tội nhân này nhưng sẽ không đi thay đổi gì cả.

Lão tổ tông làm bậy, hậu nhân phải trả lại cũng là mộtkhâu trong nhân quả.

Trời đất này không có ai thật sự vô tội cả.

Giống như đám người ở thôn Tiểu Hà, là lương thiện sao?

Hay là ác độc?

Ai có thể nói rõ ra được?

- Thật sao?

Công tử, ngài đã tiêu diệt tất cả Thụ Yêu?

Cho dù bây giờ Diệp Thanh đã vô cùng tín nhiệm và sùng bái Sở Mặc, nhưng chợt nghe được tin này thì cũng có cảm giác không dám tin.

-----o0o-----

Chương 1739: Mới vào Sân Thí Luyện (2)

Chương 1739: Mới vào Sân Thí Luyện (2)

Sở Mặc cười cười, nói:

- Rời đi cùng ta hay là ở lại, cô có thể chọn lại lần nữa.

Diệp Thanh nghe xong, trên mặt có vẻ đau thương:

- Người nhà, người yêu của ta đều đã chết, tiếp tục ở lại đây ngoại trừ tăng thêm sự bi thương ra thì còn có ý nghĩa gì chứ?

Ta sẽ rời khỏi đây cùng công tử.

- Được, chúng ta đi.

Sở Mặc nói xong dùng Hư Không Nhất Thác khiến thân thể của Diệp Thanh chậm rãi bay lên.

Diệp Thanh sợ tới mức hét lên một tiếng, ngồi chồm hổm xuống.

Nàng chưa từng được bay lên trời cao, đột nhiên thế thì bị dọa đến hoa dung thất sắc.

Nhưng mà nàng cũng là một người có gan lớn, sau một lát thì thấySở Mặc ở một bên vân đạm phong kinh(gió nhẹ mây bay- nhẹ nhàng thoải mái) đứng trong hư không thì nàng cũng bắt đầu thử chậm rãi đứng lên, sau đó cẩn thận vươn chân bước về phía trước một bước.

Không có cảm giác giẫm lên chỗ trống không.

- Thật thần kỳ!

Trong mắt của Diệp Thanh chợt bắn ra một tia sáng.

Bây giờ gần hư không của hai người đã bị tràng vực của Sở Mặc bao phủ.

Cho nên lấy cảnh giới thật của Diệp Thanh, muốn đứng trong hư không thật sự quá dễ dàng.

Chỉ cần một quá trình quen thuộc và thích ứng thôi.

Quá trình làm quen và thích ứng của Diệp Thanh so với trong tưởng tượng của Sở Mặc còn dùng ít thời gian hơn.

Nàng ấy gần như là nhanh chóng thích ứng với cảm giác bay trên không trung.

- Rất thú vị!

Diệp Thanh lớn tiếng kêu, vẻ mặt hưng phấn như là một cô bé vui tươi vậy.

- Đi thôi.

Sở Mặc dẫn theo Diệp Thanh, bay một đường như mũi tên về phía vùng trung du của thế giới.

Diệp Thanh trước đây từng nghĩ mình có thể bay như chim thì sẽ có cảm giác như thế nào?

Bây giờ không ngờ giấc mộng đã trở thành sự thật, cả người cũng đều hưng phấn.

Cứ như vậy, hai người bay một đường vòng quanh thế giới một vòng!

Đến cuối cùng, lại trở về chỗ cũ.

Ở trong hư không, thậm chí Diệp Thanh có thể thấy được thôn Thạch Đầu và thôn Tiểu Hà.

Nàng hơi thương cảm, nhẹ giọng nói:

- Không thể tưởng được, hai thôn trang này nhìn từ trên trời lại nhỏ bé như vậy.

Sở Mặc cười cười:

- Về sau cô sẽ phát hiện thế giới càng đặc sắc hơn nữa.

- Ừm, cảm ơn công tử.

Diệp Thanh thật tâm nói cảm ơn.

Thanh niên này chẳng những cứu mọi người của thế giới này mà còn thay đổi hoàn toàn vận mệnh của nàng.

Một câu cảm ơn cơ bản không nói hết được lòng cảm kích vô bờ của nàng.

Nhưng hai chữ này cũng nhất định phải nói.

Sở Mặc nhẹ nhàng gật gật đầu, sau đó, hắn khẽ vươn tay vạch ra một tầng phong ấn của thế giới, dẫn theo Diệp Thanh trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ.

Ầm!

Một loại khí tức Đại Đạo to lớn đập vào mặt.

Trong nháy mắt, Sở Mặc ngưng hẳn việc vận hành Huyết Mạch Tử Kim.

Một là không muốn bại lộ, hai là... nếu như có thể, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng vận dụng Huyết Mạch Tử Kim.

Hắn không cổ hủ, nhưng cũng không muốn có nhiều quan hệ với hoàng tộc La Thiên.

Diệp Thanh bị khí tức ở thế giới này dọa cho ngây người.

Nàng ấy theo bản năng cảm giác bên trong thân thể mình dường như có một lực lượng đang thức tỉnh, đang sống lại, thậm chí còn hơi rục rịch nữa.

Sở Mặc cười nhìn Diệp Thanh:

- Bây giờ biết bản thân mình mạnh bao nhiêu chưa?

Diệp Thanh vẻ mặt mờ mịt lắc đầu, nhìn Sở Mặc:

- Đây...

Đây là thế giới bên ngoài sao?

Hai người Sở Mặc cùng Diệp Thanh bây giờ đứng trên một dãy núi, khoảng cách với chân núi khoảng nghìn trượng.

Sở Mặc nói:

- Đúng, cô dùng sức đánh một quyền xuống dưới một ngọn núi thử xem?

Diệp Thanh mặc dù có chút mê man nhưng vẫn nghe lời vung quyền đánh về phía ngọn núi ở dưới chân.

Nàng có thể cảm giác được, một lực lượng vô cùng lớn đột nhiên trào ra khỏi cánh tay của mình.

Loại cảm giác chưa bao giờ có này làm nàng hoảng sợ.

Tiếp đó đã thấy ngọn núi cực lớn dưới chân biến mất.

Tiếp đó, một sự dao động hùng mạnh mắt thường có thể thấy được từ bốn phương tám hướng dung hăng đập tới.

Cảm giác này giống như là một khối đá lớn ném vào một đầm nước, trong nháy mắt đã hình thành đợt sóng lớn.

Những nơi mà sóng lớn tràn qua, tất cả mọi thứ cũng giống với ngọn núi khổng lồ đột nhiên biến mất, trong nháy mắt hóa thành bột mịn.

Phạm vi mấy ngàn dặm, bị một quyền của Diệp Thanh mạnh mẽ đánh cho không còn!

Chỉ để lại một cái hố to sâu không thấy đáy ở đó.

Cả người Diệp Thanh cũng ngây dại, khiếp sợ đến mức hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ, trơ ra như một pho tượng, ngây ngốc đứng đó hoàn toàn không biết làm sao.

Sở Mặc cũng không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh, thầm nghĩ: một người chưa từng tu luyện, chỉ có cảnh giới của Chuẩn Chí Tôn, lại có thể tạo ra sự công phá đáng sợ như thế, nếu tâm pháp và công pháp của nàng theo kịp rồi thì còn không phải một tu sĩ mạnh nữa sao?

Nơi này là Sân Thí Luyện.

Có pháp tắc thiên địa hùng mạnh.

Nếu trong hư không vũ trụ, mộtkích mới rồi của Diệp Thanh thậm chí có thể đánh cho một hành tinh chia năm xẻ bảy.

Sức mạnh này thật sự đáng sợ.

Lúc này, Diệp Thanh ngơ ngác nhìn hố sâu lan tràn mấy ngàn dặm không thấy đáy ở dưới chân, tiếng nói cũng không nhịn được mà hơi run rẩy:

- Công tử, đây...

đây là ta làm sao?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng vậy.

Diệp Thanh đứng ở đó, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Đột nhiên nàng lớn tiếng khóc.

Sở Mặc không biết nên nói gì nhìn Diệp Thanh.

Đây không giống vui đến phát khóc, như vậy, tình huống này như nào chứ?

- Ô, ô, công tử, lần này người ta đã giết chết... giết chết bao nhiêu là sinh linh vô tội rồi...

ô ô, tạo nghiệp trướng rồi!

Sở Mặc:

- ...

Đúng lúc này, giữa hố sâu ở phía dưới đột nhiên có một tia sáng giống như một mũi tên bắn thẳng về phía Diệp Thanh.

Diệp Thanh cơ bản là không hề cảm giác được cái gì.

Cảnh giới của nàng mặc dù đang có nhưng lại chưa từng tu luyện.

Càng không nói tới có thần thức nhạy bén gì.

Bây giờ Diệp Thanh, nói không hề khoa trương thì ngay cả một tu sĩ Nguyên Anh thân thủ linh hoạt cũng không đánh lại được.

Tu là tu sĩ Nguyên Anh cũng không đánh chết được nàng nhưng muốn đánh bại nàng thật không khó.

Sở Mặc nhìn thấy tia sáng kia thì hừ lạnh một tiếng, Hàn Nguyệt đao trong tay hung hăng chém xuống.

Vừa rồi lúc hắn bảo Diệp Thanh ra tay cũng đã cảm nhận được sự tồn tại này.

Nếu quả thật là "ma cũ" núp ở đó, Sở Mặc cũng lười đi trêu vào nó.

Nhưng nó chủ động tìm tới tận cửa, Sở Mặc sẽ không bỏ qua cho nó.

Vù!

Một tia sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng trong nháy mắt đã chém ra mang theo sự sắc bén tuyệt thế, vô cùng hung mãnh đụng chạm vào tia ô quang.

-----o0o-----

Chương 1740: Bọ ngựa lớn (1)

Chương 1740: Bọ ngựa lớn (1)

Ầm!

Tia sáng bị phá tan!

Tia ô quang với tốc độ giống như hoàn toàn không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì, vẫn nhào về phía Diệp Thanh.

Diệp Thanh vẫn còn chưa kịp phản ứng.

Bởi vì tất cả phát sinh quá nhanh.

Tia ô quang xuất hiện, một đao của Sở Mặc đã chém ra.

Chỉ trong một cái nháy mắt!

Trong con ngươi của Sở Mặc xuất hiện sự lạnh lùng như băng, lại nâng đao lên trảm về phía Ô quang.

Lúc này, Sở Mặc dùng một đao chẻ củi.

Keng!

Một tiếng vang của kim thiết vang lên, cánh tay của Sở Mặc đau nhức kịch liệt.

Sau đó nghe thấy một tiếng Xi..

Xiiii..

Tia ô quang kia cũng bắn vềphía xa.

Lúc này, Sở Mặc rốt cục cũng thấy rõ được dáng vẻ của tia ô quang đó.

Ấy vậy mà lại là một con bọ cánh cứng màu xám lớn chừng quả đấm.

Con bọ cánh cứng màu xám cũng chưa bay quá xa.

Ở trên không trung, cái cánh phát ra từng đợt tiếng vù vù.

Đến lúc này thanh âm mới bắt đầu truyền tới chỉ vì trước đó tốc độ bay của nó quá nhanh, nếu so với tốc độ truyền âm thì còn nhanh hơn nhiều.

Rốt cuộc Diệp Thanh cũng phát hiện ra dị thường, vẻ mặt mờ mịtìn Sở Mặc, sau đó theo ánh mắt của Sở Mặc nhìn thấy con bọ cánh cứng màu xám.

- Con sâu thật lớn!

Vẻ mặt Diệp Thanh kinh ngạc kêu lên.

...

Sở Mặc không biết nên nói gì.

Con bọ cánh cứng màu xám kia cũng kêu lên một tiếng Xi..

Xiiii tức giận.

Đường đường là tôn giả bọ cánh cứng lại bị người ta coi là con sâu!

Thật quá đáng!

Vù!

Con bọ cánh cứng lại lần nữa nhằm về phía Diệp Thanh.

Hiển nhiên, nó cũng có thể cảm giác được sinh linh đó mới yếu ớt, dễ giết hơn!

Có thể thấy được sinh linh trong thiên hạ đều biết bóp quả hồng mềm! (bắt nạt kẻ yếu hơn)

Diệp Thanh mặt không đổi sắc!

Vẻ mặt tò mò.

Được rồi, sự thật là nàng cơ bản không phản ứng kịp, hoàn toàn không theo kịp tiết tấu của bọ cánh cứng.

Trong nháy mắt Sở Mặc đã chắn ngang trước người Diệp Thanh, ra tay chảm ra một đao.

Vù!

Một chảm này làm con bọ cánh cứng màu xám bắn ra ngoài trong nháy mắt, kêu lên một tiếng Xi..

Xiiii tức giận.

Một đao mới rồi mặc dù không chém rơi giáp lưng của nó nhưngcũng khiến nó bị thương.

Lực lượng đáng sợ này xuyên thấu qua giáp lưng của nó, động chạm đến nó.

Cho nên nó cũng biết tốt xấu, không dám lại cứng rắn đỡ một đao của Sở Mặc.

- Hoặc là cút đi, hoặc là lại đây nhận lấy cái chết.

Tuy là lần đầu Sở Mặc tới Sân Thí Luyện nhưng hắn cũng không phải người mới trong giới tu hành.

Đối với những sinh linh không phải người trong giới tu hành này hắn rất rõ ràng.

Không có quan niệm thị phi cũng không có phân thiện ác, có thì chỉ có ai mạnh hơn.

Con bọ cánh cứng màu xám lơ lửng trên không trung trong chốc lát, một luồng dao động thần niệm lạnh như băng truyền tới:

- Phá vườn nhà của ta!

Giao lưu Thần niệm mới là phương thức giao lưu của cộng đồng sinh linh.

Cho nên, Diệp Thanh ngay lập tức đã hiểu.

Lúc này vẻ mặt xấu hổ, vừa mới muốn nói điều gì đó.

- Xùy...

Sở Mặc lại cười nhạo một tiếng, vẻ mặt khinh thường nói:

- Thì làm sao?

Diệp Thanh vẻ mặt xấu hổ, nhìn con bọ cánh cứng màu xám lại nhìn bóng lưng của Sở Mặc, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn ngậmmiệng.

Nàng không hiểu gì cả, vẫn nên không phát biểu ý kiến.

Quả nhiên, sau khi Sở Mặc nói những lời vô cùng cứng rắn lại mạnh mẽ này thì con bọ cánh cứng màu xám kia im lặng nửa ngày không lên tiếng.

Trên người của Sở Mặc có một khí tức nguy hiểm chậm rãi tản ra.

Ngay cả Diệp Thanh cũng có thể cảm giác được khí tức này, cảm giác có chút áp lực.

Rốt cục, con bọ cánh cứng màu xám kia chậm rãi lui về sau, nhưng vẫn đối mặt với Sở Mặc.

Nó đang đề phòng bất cứ lúc nào Sở Mặc cũngcó thể ra tay.

Cuối cùng, con bọ cánh cứng màu xám càng bay càng xa.

Đến cuối cùng, rốt cục quay người lại, nháy mắt biến mất ở trên hư không.

- Nó cứ đi như vậy à?

Trên mặt của Diệp Thanh mang theo sự không thể tin nhìn Sở Mặc đã khôi phục bình thường.

Sở Mặc cười nói:

- Vậy chúng ta mời nó ăn bữa cơm?

...

Diệp Thanh không biết nói gì nhìn Sở Mặc.

Trong lòng tự nhủ công tử cái người này thế nào lại hư hỏng như vậy?

Một chuyện lớn liên quan đến sống chết vậy mà lại tràn đầy hương vị trêu đùa và không quan tâm.

Nhưng điều này cũng khiến sự căng thẳng chưa kịp dâng lên của Diệp Thanh, vừa phục hồi lại tinh thần ý thức được mới rồi xảy ra chuyện gì, ngay lập tức giảm đi rất nhiều.

Thậm chí mới rồi biết mình vừa trải qua một tình huống nguy cơ sống chết, dường như có ảo giác: Điều này dường như cũng không có gì!

Nhưng tiếp đó, Diệp Thanh dường như đã quyết định cái gì, chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Công tử, ta muốn học tập.

Nàng còn chưa hiểu chính mình muốn học cái gì, nhưng sau khi tới thế giới này, nàng đã hiểu.

Hóa ra đây mới là thế giới thật sự.

- Được, ta dạy cho cô.

Sở Mặc không có chút gì do dự.

Hắn vốn dẫn theo Diệp Thanh ra chính là có suy nghĩ này trong lòng.

- Vậy, ta phải bái sư à?

Diệp Thanh thật cẩn thận nhìn Sở Mặc, nàng không đọc sách nhiều, nhưng cũng hiểu được đạo lý ăn ở.

- Bái sư?

Thôi đi, cô hãy theo ta học tập thôi.

Sở Mặc cười cười, không giải thích gì với Diệp Thanh.

Tương lai sau khi rời khỏi sân thí luyện, hoặc là dẫn Diệp Thanh về Viêm Hoàng Đại Vực với mình, hoặc là để nàng ấy tự lựa chọn nàng ấy muốn đi chỗ nào.

Nhưng Sở Mặc lại không muốn nàng có quan hệ quá sâu với mình.

Hắn thì thật ra không sao, nhưng đối với Diệp Thanh, đó chưa chắc sẽ là một chuyện tốt.

- Nhưng... nhưng không có danh phận thầy trò thì...

Diệp Thanh nói quanh co, có chút khó xử nhìn Sở Mặc.

- Không sao, ta sẽ coi cô trở thành đồ đệ mà dạy bảo.

Sở Mặc khẽ mỉm cười.

Trong những ngày kế tiếp, hắn cũng chứng minh mình không nói sai.

Dẫn theo Diệp Thanh một bên đi, một bên dạy.

Thể chất của Diệp Thanh thật sự rất thích hợp tu hành.

Hơn nữa nàng từ đầu đã có cảnh giới của Chuẩn Chí Tôn, Tu luyện, quả thực tiến triển cực nhanh.

Nửa tháng sau, một thân chiến lực của Diệp Thanh đã đạt đến Chân Tiên tiêu chuẩn.

Trong quá trình này Sở Mặc còn đặc biệt tìm một vài sinh linh cảnh giới không quá cao để Diệp Thanh luyện tập.

Sau khi bị vài lần tổn thương, rốt cục Diệp Thanh đã hiểu được sự tàn khốc của thế giới này.

Nàng mềm lòng, không đành lòng giết những sinh linh đó nhưng đối phương lại không có chút thông cảm và thương hại nào.

Nàng thu tay lại, đối phương lại nhân cơ hội công kích!

Sau mấy cuộc chiến, kinh nghiệm chiến đấu mà Diệp Thanh tích lũy rốt cục bắt đầu phong phú.

Không hề giống với ban đầu đối mặt với những sinh linh cảnh giới thấp hơn mình rất nhiều cũng luống cuống chân tay.

-----o0o-----

Chương 1741: Bọ ngựa lớn (2)

Chương 1741: Bọ ngựa lớn (2)

Sự dạy bảo của Sở Mặc coi như cẩn thận, nhưng lúc nên đánh Diệp Thanh cũng không có chút do dự nào.

Nếu cứ thông cảm và thương hại, nhân từ và cưng chiều, đến cuối cùng, chỉ có thể đổi lấy kết quả xấu mà thôi.

Điểm đó cho dù là ở trong thế tục hay là giới tu hành đều không có kết quả tốt.

Nhất là ở giới tu hành càng phải như vậy.

Đối mặt với những lúc Sở Mặc nghiêm khắc thậm chí là răn dạy, Diệp Thanh cũng không phản kháng, ngược lại trở nên càng thêm cố gắng.

Người con gái đã trải qua rất nhiều chuyện này kiên cường hơn nhiều so với bề ngoài.

Cứ như vậy, một tháng sau, chiến lực của Diệp Thanh gần như đãđạt tới cấp Đế Chủ.

Tâm pháp và công pháp mà Sở Mặc dạy cho nàng cũng đều là kế thừa Chí Tôn.

Hơn nữa hắn có kinh nghiệm nhiều năm, dưới sự dốc lòng dạy bảo, tốc độ nâng cao chiến lực của Diệp Thanh khiến Sở Mặc vô cùng hài lòng.

Thời gian còn lại cần Diệp Thanh tự mình tăng lên cảnh giới của mình.

Cảnh giới của nàng ở cấp độ Chuẩn Chí Tôn nhưng muốn đạt tới chiến lực của cảnh giới kia vẫn cần có thời gian tích lũy.

Diệp Thanh có thể nhanh chóng tăng lên như vậy đã ngoài dự liệu của Sở Mặc rất nhiều.

Một tháng sau, hai người cũng không gặp những tu sĩ nhân loại khác quá nguy hiểm.

Ở trong này, Sở Mặc cũng không nhìn thấy chuyện mà Linh Vũ Vi nói.

Dần dần hắn cũng hiểu được, khu vực bây giờ của hắn hẳn là mảnh đất bên cạnh Sân Thí Luyện.

Nói như vậy, sẽ rất ít có tu sĩ đi vào nơi như này.

Hôm nay, hai người Sở Mặc cùng Diệp Thanh rốt cục cũng gặp một đối thủ hùng mạnh.

Một con Bọ ngựa lớn!

Con bọ ngựa này khoảng một trượng, cả người tối đen giống như hắcthiết đúc từ kim loại mà thành.

Trên người có một vòng vân màu rám nắng, hoàn toàn không thể so sánh về thể hình với những sinh linh mà Sở Mặc từng gặp.

Nhưng cảnh giới của nó so với những sinh linh mà Sở Mặc đã từng gặp thì hùng mạnh hơn nhiều!

Đây là một con bọ ngựa cảnh giới Chí Tôn.

Vốn Diệp Thanh gặp phải nó trước, vừa mới đối mặt, Diệp Thanh đã thân chịu trọng thương.

Đổi lại là một tháng trước, đoán chừng lần này nàng sẽ chạy trời không khỏi nắng.

Con bọ ngựa lớn này rất giảo hoạt.

Nó gần như ẩn giấu khí tức củabản thân một cách hoàn mỹ, mai phục trong bụi cỏ làm người ta cơ bản không thể cảm giác được sự hiện hữu của nó.

Lúc Sở Thanh đi qua nơi đó nó lại đột nhiên chồm ra, hai cái chân trước vô cùng sắc bén giống như trường đao, để lại một vết thương Đạo vô cùng lớn trên người Diệp Thanh.

Diệp Thanh kêu lên một tiếng đau đớn.

Kinh nghiệm chiến đấu mấy ngày liên tiếp làm cho nàng tuy rằng thân chịu trọng thương nhưng không bối rối, trầm ổn tránh được kích thứ hai của con bọ ngựa lớn.

Nhưng đối mặt với chiêu thứ ba mà con bọ ngựa lớn vận sức chờ phát động, Diệp Thanh tránh không thoát!

Dù sao cảnh giới của đối phương thật sự cao hơn nàng nhiều.

Nhưng lúc này, Sở Mặc tới.

Hắn bổ một đao vào trên đùi trước của con bọ ngựa, trấn lui đối phương, sau đó một tay kéo Diệp Thanh trở về.

Ra tay nhanh như điện không chế được thương thế trên người Diệp Thanh.

Là một người mới trong giới tu hành, thứ nàng cần phải học tập nhiều hơn nhiều, không chỉ là tu luyện bản thân như vậy thôi.

Tiếp đó, Sở Mặc lấy ra một lọ đan dược, trầm giọng nói:

- Uống ba viên, sau đó lùi sang một bên nhìn.

Con bọ ngựa lớn cũng không nhân cơ hội công kích mà ngồi xổm ở đó, dáng vẻ vận sức chờ phát động, cả người tản ra sát khí lạnh như băng.

Trong đôi mắt kép rất lớn rõ ràng còn có thần sắc đùa cợt.

Sau khi Sở Mặc sắp xếp xong cho Diệp Thanh, xoay người lại nhìn con bọ ngựa lớn.

Cảnh báo của Thương Khung Thần Giám, hắn đã nhận được.

Sinh linh cảnh giới Chí Tôn động tác rất mạnh mẽ, thân thể chắc chắn, hai cái chân trước giống như hai thanh đao có răng cưa vô cùng sắc bén.

Ánh mắt của nó phản ứng nhanh nhưng động tác còn nhanh hơn.

Mới rồi nếu không phải phản ứng của Sở Mặc rất nhanh, Diệp Thanhcó thể thật sự sẽ bị nos dùng chân trước sắc bén như đao chém thành hai nửa!

Không có khơi thông gì với loại sinh linh này cả, chỉ có một chữ: Chiến!

Hàn Nguyệt đao chém ra, một đao mang tia sáng màu lam hóa thành thanh Lãnh Nguyệt huy, hình thành một hình cung chém về phía con bọ ngựa lớn.

Keng!

Con bọ ngựa lớn khinh miệt giơ một chân trước lên chặn một kích của Sở Mặc, sau đó trong mắt vẫn tràn đầy sự khinh miệt như cũ.

Bỗng!

Nó hành động.

Tốc độ thật sự là quá là nhanh!

Không phải giống như một một tia chớp mà còn nhanh hơn cả tốc độ của một tia chớp.

Nhanh đến mức ngay cả Sở Mặc cũng có cảm giác không theo kịp.

Hắn giơ đao lên.

Đ...

A...

N...

G...

G!

Một tiếng vang thật lớn, tiếp đó có một luồng lực truyền tới.

Ngay cả một tinh vực dưới công kích như vậy cũng phải lệch khỏi quỹ đạo, thậm chí chia năm xẻ bảy!

Tuy là quy tắc trong Sân Thí Luyện rất hùng mạnh nhưng dao động do một kích này tản ra vẫn khiến núi non bốn phía sụp đổ, sơn lĩnh bị san thành đất bằng.

Nhưng ở nơi linh khí sung túc này, hoa cỏ cây cốikhông dùng mấy ngày sẽ một lần nữa bao phủ một tầng màu xanh lên nơi này.

Sở Mặc vận Lâm Tự Quyết trong Cửu Tự Chân Ngôn, bất động như núi.

Tiếp đó, hắn ngưng thủ ấn vận hành biển năng lượng Binh Tự Quyết.

Sau đó, Sở Mặc lại vận tự quyết thần niệm cảm ứng.

Điều này là muốn nhằm vào tốc độ khủng khiếp của con bọ ngựa kia.

Tốc độ của thần niệm vĩnh viễn là nhanh nhất.

Muốn dùng ánh mắtđuổi kịp tiết tấu của con bọ ngựa, cho dù là Sở Mặc cũng không thể.

Dưới sự bổ sung của tự quyết,

thần niệm của Sở Mặc trong nháy mắt tăng lên rất nhiều lần.

Rốt cục có thể đuổi kịp quỹ tích của con bọ ngựa rồi.

Con bọ ngựa lớn không nghĩ tới một kích có thể chém nát một ngọn núi đá của mình vậy mà không thể đánh lui nửa bước của người này?

Chỉ có một hồi kinh ngạc trong suy nghĩ, phản ứng của nó vẫn rất nhanh.

Nhưng Sở Mặc còn nhanh hơn!

Cuộc chiến của cao thủ, nhiều khi thắng bại chỉ ở một ý niệm.

Sở Mặc nháy mắt vận hành tự quyết Khởi trận, che dấu khí tức toàn thân một cách hoàn mỹ.

Con bọ ngựa lớn vừa định đánh lui người này thì chợt phát hiện nó mất đi sự tập trung với khí tức của người đó.

Điều này đối với cuộc chiến của sinh linh hùng mạnh quả thực là đả kích trí mạng!

Càng là cuộc chiến của sinh linh hùng mạnh thì tập trung khí tức càng quan trọng.

Bởi vì nhiều khi, ánh mắt sẽ gạt người.

Nhìn thấy gìchưa chắc đã là thật, rất có thể là tàn ảnh mà thôi.

Cho nên chỉ có tập trung thần niệm vào khí tức mới là chuyện quan trọng nhất.

-----o0o-----

Chương 1742: Đấu với sinh linh Chí Tôn

Chương 1742: Đấu với sinh linh Chí Tôn

Nhưng nó lại mất đi sự tập trung vào nhân loại này.

Nguy hiểm!

Con bọ ngựa lớn trong nháy mắt có cảm giác sợ hãi dâng lên, bắt đầu hoang mang rồi.

Nhưng loại sợ hãi và hoảng hốt đó chỉ có trong nháy mắt.

Bởi vì công kích của Sở Mặc, đã đến.

Tay phải hắn vung Hàn Nguyệt đao lên bổ về phía một cái mắt kép của con bọ ngựa lớn.

Tay trái cũng hung hăng vung một quyền về phía chân trước của con bọ ngựa.

Thân hình mạnh mẽ tiến về phía trước!

Đồng thời lại vận hành nhóm tự quyết trong Cửu Tự Chân Ngôn!

Tất cả đây đều hoàn thành trong nháy mắt.

Quá nhanh!

Thủ đoạn thật cao minh!

Cảnh giới của con bọ ngựa lớn tuy là rất cao nhưng dần như chưa từng chiến đấu với tu sĩ nhân loại nào hùng mạnh như vậy.

Khi công kích của Sở Mặc đến nơi, nó đã chuẩn bị bạo lui.

Lực lượng cường đại đều dùng để lui ra.

Sao có thể nghĩ tới kẻ địch của mình lại có thủ đoạn đa dạng như vậy được chứ?

Thời gian ở lúc này dường như đã đọng lại, không gian cũng trở nên vặn vẹo dường như bị phân ra thành rất nhiều khối vụn.

Ở trong mắt Diệp Thanh, dường như toàn bộ thế giới đều trở nên không giống với lúc trước!

Giờ khắc này mới là cảnh tượng có ấn tượng khắc sâu nhất từ khi Diệp Thanh học tập tu hành tới nay.

- Đây là Đạo của công tử sao?

Dường như một tia chớp từ trong tinh thần thức hải của Diệp Thanh sáng lên.

Tiếp đó ánh mắt của Diệp Thanh cũng trở nên sáng ngời.

Nàng thật là một thiên tài, không ngờ trong khi xem trận chiến này lại lĩnh ngộ được khả năng mà có nhiều tu sĩ cả đời cũng không lĩnh ngộ được.

Đạo!

Răng rắc!

Một tiếng giòn vang.

Một quyền của Sở Mặc mạnh mẽ đánh nát một chân trước của con bọ ngựa.

Không phải đánh gãy, là đánh nát!

Cái chân trước nhìn qua vô cùng chắc chắn giống như kim loại hắcthiết đúc mà thành, mang hình dạng thanh đao răng cưa sắc bén của con bọ ngựa lớn bị một kích này của Sở Mặc đánh nát.

Đồng thời một đao của Sở Mặc cũng không trảm được lên mắt kép của con bọ ngựa, cũng chính là vì tránh né một đao của Sở Mặc chém lên mắt của mình mà chân trước của con bọ ngựa mới bị Sở Mặc tấn công được.

Nhưng sau khi phế bỏ một chân trước, một đao của Sở Mặc cũng trảm lên cằm mặt của con bọ ngựa.

Răng rắc!

Uy lực của Thánh Khí trong nháy mắt bạo phát, chém vỡ cằm con bọ ngựa lớn.

Một kích!

Khiến con bọ ngựa lớn cảnh giới Chí Tôn phải chịu vết thương trí mạng.

Đúng vậy, loại đả kích này đối với sinh linh như nó quả thực là trí mạng.

Chân trước có thể tái sinh, cằm cũng có thể khôi phục.

Nhưng điềuđó cần có thời gian!

Nếu là ở một nơi bình thường thì một sinh linh như vậy có thể xưng bá một dải ngân hà!

Giống như hai con ếch tôn mà Sở Mặc từng gặp phải ở Viêm Hoàng Đại Vực.

Nhưng ở nơi như Sân Thí Luyện này, không biết lúc nào sẽ xuất hiện một sinh linh cường đại hơn ăn luôn cả con bọ ngựa bị thương nặng là nó!

Đúng vậy, sinh linh cảnh giới Chí Tôn ở sân thí luyện cơ bản không phải là cao nhất!

Có thể khắc chế sự hiện hữu của bọn nó, còn có nhiều lắm!

Nói thí dụ như, một con hoàng tước cảnh giới Chí Tôn là có thể thoải mái xử lý con bọ ngựa cùng cảnh giới, chớ nói chi là còn đang bị thương thế này.

Cho nên con bọ ngựa lớn trong nháy mắt bị thương nặng cũng đã muốn phát điên!

Trong đôi mắt kép rất lớn của nó nổ bung bắn ra tia sáng màu đỏ tươi.

Nó muốn liều mạng!

Sở Mặc cười lạnh một tiếng, ra tay lại là một đao đâm thẳng vào cái miệng đang hơi mở ra của con bọ ngựa.

Sát khí kinh khủng trong ThánhKhí ngay trong miệng con bọ ngựa hoàn toàn bạo phát.

Làm toàn bộ khoang miệng của con bọ ngựa trong nháy mắt thành nhão nhoẹt.

Điều này thật sự muốn chết!

Con bọ ngựa lớn gào thét lăn lộn, đồng thời dùng chân trước sắc bén như dao còn lại kia hung hăng chém về phía Sở Mặc, ý đồ muốn chặt đứt cơ thể của Sở Mặc.

Sở Mặc siết quả đấm lại, đập tiếp một quyền tới.

Tạch...!

Một tiếng xương vỡ vụn trong trẻo truyền tới.

Chân của con bọ ngựa lớn cũng bị Sở Mặc đánh gãy!

Sở Mặc thả người nhảy lên đỉnh đầu của con bọ ngựa.

Tay trái của hắn chẳng biết lúc nào đã chợt xuất hiện một thanh trường đao màu đỏ tươi.

Phụt!

Trường đao đâm thẳng vào giữa đầu của con bọ ngựa, ngay cả chuôiđao cũng thiếu chút là ngập vào luôn.

Thân hình con bọ ngựa lớn mạnh mẽ lảo đảo, tiếp đó bắt đầu điên cuồng giãy dụa.

Sở Mặc nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi đầu của con bọ ngựa.

Con bọ ngựa dùng chân sau còn lại điên cuồng chạy trốn về phương xa.

Nhưng ngay cả mười bước cũng chưa chạy được tới đã chúi đầu xuống đất, thân mình co quắp nhanh chóng khô quắt lại.

Hàn Nguyệt đao trong tay của Sở Mặc phát ra vài tiếng nức nở, dường như hơi bất mãn với việc Thí Thiên đột nhiên nhảy ra giành ăn.

Nhưng bên kia Thí Thiên gần như bộc phát ra một khí tức thì Hàn Nguyệt đao đã phải yên phận.

Không còn cách nào, phẩm cấp kém quá nhiều đành chịu thôi.

Một cái là đại ca, một cái là tiểu đệ, đừng nói đoạt mà ngay cả ý nghĩ trong đầu cũng không dám nghĩ.

Thí Thiên có thể dễ dàng trấn áp Hàn Nguyệt đao.

Sau một lát, trong cơ thể con bọ ngựa lớn tất cả tinh hoa đều bị Thí Thiên hút đi.

Cảm thấy mỹ mãn rồi về lại trong Thương Khung Thần Giám.

Con bọ ngựa mới rồi con uy phong lẫm liệt, giờ phút này chỉ còn lại một bộ giáp xác ở đó.

Nhưng đó cũng là giáp xác thuộc cấp bậc ChíTôn.

Giá trị không thể tưởng được.

Sở Mặc cũng không ghét bỏ mà thu luôn giáp xác của con bọ ngựa lớn vào trong nhẫn trữ vật.

Lúc này, hắn quay đầu lại nhìn về phía Diệp Thanh đã thấy Diệp Thanh đứng ở đó, cả người tiến vào cảnh giới kỳ ảo.

Sở Mặc ngẩn người, rồi lập tức trên mặt có thần sắc không thể tin nổi.

Hắn từng cảm thấy Phương Lan đã có thiên phú lắm rồi nhưng so với Diệp Thanh ở trước mắt, Phương Lan thật sự hơi lép vế.

Thiên phú của Diệp Thanh thật quá tốt, năng lực lĩnh ngộ cũng siêu cường.

Giống như... chỉ có mình mới có thể mạnh hơn nàng?

Sở Mặc hơi tự kỷ, nghĩ, rồi ngay lập tức lại cười tự giễu.

Người ta sinh ra trong cơ thể đã tích lũy tinh khí khó có thể tưởng được, không cần tu luyện có thể đạt tới cấp bậc Chuẩn Chí Tôn.

Mình như nào mới tới được cảnh giới này?

Một đường tràn đầy gian khổ, vô số huyết lệ!

Sở Mặc không làm kinh động Diệp Thanh, mà là vận Nhân tự quyết giúp Diệp Thanh trị liệu tổn thương vừa rồi một chút.

Sau đó khoanh chân ngồi một bên vừa hộ pháp cho Diệp Thanh, vừa không ngừng tu luyện.

Có thể đi vào Sân Thí Luyện, mỗi người đều quý trọng cơ hội này, nhưng Sở Mặc lại càng thêm quý trọng hơn so với mọingười.

-----o0o-----

Chương 1743: Khương Thái Nguyệt (1)

Chương 1743: Khương Thái Nguyệt (1)

Sở Mặc không hề nghi ngờ, lúc Diệp Thanh rời khỏi Sân Thí Luyện là có thể bước vào cảnh giới Chí Tôn.

Hai người tiếp tục đi về phía trước.

Lại qua một tháng, rốt cục cũng đi vào khu vực phồn hoa của Sân Thí Luyện.

Nơi này đã bắt đầu có dấu vết của người tu luyện lưu lại.

Nơi này từng phát sinh một trận đại chiến, ngay cả người mới vào giới tu luyện như Diệp Thanh cũng có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra.

Chỉ có điều vẻ mặt của nàng lại tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Bởi vì nhìn ra ngoài bầu trời một cái, cho dù là ngoài mấy vạn dặm đều là một hình dạng!

Khắp cả vùng đất nơi này, khắp nơi đều tràn ngập những hố sâu cực lớn.

Nếu đứng trên mặt đất nhìn về phía trước, vùng đất bằng phẳng, liếc mắt một cái không thể nhìn đến cuối!

Một tầng cỏ màu xanh biếc bao chùm lên, một vài cây lẻ loi lay độngtrong gió.

Rất nhiển nhiên, cuộc chiến ở nơi này vừa mới xảy ra không bao lâu.

Linh khí trong giới tu hành rất đầy đủ, tốc độ sinh trưởng của thực vật đều khá nhanh.

Thế gian không có linh khí cần vài thập niên mới có thể trưởng thành đại thụ che trời, nhưng ở trong giới tu hành cũng chỉ cần một hai tháng, thậm chí còn ngắn hơn.

Cho nên từ việc cây cối mọc lên hai, ba thước là có thể nhìn ra được, trận chiến này hẳn là phát sinh mấy ngày trước.

- Nơi này đã có người đang chiến đấu rồi sao?

Diệp Thanh nhẹ giọng nói.

Chuyện Sở Mặc cảm nhận được nhiều hơn một chút.

Trong hư không, hắn cảm thấy có khí tức của Chí Tôn lưu lại.

Đối phương thậm chí còn không xóa đi khí tức của chính mình ở đây đã vội rời đi.

Đúng vậy, Sở Mặc cảm nhận được khí tức của Chí Tôn, là người thắng trận.

Ở trong hư không còn có thể cảm nhận được oán niệm không cam lòng.

Oán niệm này có phải thuộc về Chí Tôn hay không thì khó mà nói, nhưng khẳng định là một tu sĩ nhân loại, cũng rất hùng mạnh.

Nhân loại có thể xuất hiện ở Sân Thí Luyện, ngoại trừ Diệp Thanh ngoài ý muốn tiến vào thì gần như không có ai là kẻ yếu cả.

- Đi thôi.

Sở Mặc dẫn theo Diệp Thanh, yên lặng rời khỏi đó.

Thầm nghĩ: Bắt đầu phải đối mặt với cuộc chiến tàn khốc rồi sao?

Một ngày sau, hai người Sở Mặc và Diệp Thanh đi tới một tòa thành lớn.

Khoảng cách với nơi trước đó phát sinh chiến đấu khoảng lộ trình nửa ngày.

Chẳng lẽ trong thành này phát sinh xung đột rồi đặc biệt chạy đếnchỗ đó giải quyết sao?

Trong Sân Thí Luyện không ngờ cũng có thành?

Đây là ý nghĩ đầu tiên khi Sở Mặc nhìn thấy tòa thành.

Tiếp đó, hắn thấy vài người tu hành ra vào tòa thành.

Gần như từng tu sĩ trên người đều mang theo khí tức vô cùng cường đại.

Tất cả đều long hành hổ bộ, vô cùng khí thế.

Một số người sát khí trên người rất nặng, và không hề che dấu chút nào.

Sở Mặc thấy rõ ràng lúc mấy người sát khí nặng vào thành thì những người khác đều né tránh thật xa không dám tiếp cận bọn họ.

Thú vị!

Sân Thí Luyện thật sự là cho Sở Mặc có cảm giác hoàn toàn mới.

Nơi này có người ở trong thành, nhìn qua cũng có trật tự, nhưng giết chóc cũng là điều rất bình thường.

Căn cứ những điều như vậy, phát sinh xung đột thật sự rất đơn giản.

Nhất là trước khi Sở Mặc tới đây đã có chuẩn bị tâm lý đầy đủ.

Bây giờ nhìn xung quanh vẫn có thể tránh những cuộc chiến đấu ở một số nơi.

Nói ví dụ như tòa thành trước mắt này.

Tuy là còn chưa đi vào nhưng Sở Mặc lại có thể đoán được, ở trongtòa thành này chiến đấu hẳn là không được cho phép.

Dù sao, tu sĩ mạnh hơn cũng cần có một nơi dừng chân và trao đổi.

- Chúng ta có phải vào không?

Diệp Thanh có chút sợ hãi nhìn Sở Mặc.

Trong khoảng thời gian này, nàng tuy là trải qua rất nhiều trận chiến nhưng đều là chiến với những sinh linh không phải người.

Với tu sĩ nhân loại, nàng còn chưa từng chiến bao giờ.

Nàng có thể cảm nhận rõ ràng từ trên người những người đó có khí tức bất thiện.

Trong lòng cảm thấy hơi mờ mịt.

- Đương nhiên!

Sở Mặc gật gật đầu.

Hắn tới đây chính là muốn rèn luyện mình!

Nếu chỉ là đơn thuần muốn đột phá đến cảnh giới Chí Tôn, hoàn toàn có thể tránh ở nơi đánh thắng con bọ ngựa lớn, chậm rãi tu luyện.

Tin là không cần dùng đến vài năm là hắn có thể đột phá ở cảnh giới phía trước, bước vào cảnh giới Chí Tôn, thành đạo.

Nhưng đó đều không phải là điều Sở Mặc mong muốn.

- Được rồi.

Diệp Thanh gật gật đầu, đối với Sở Mặc nàng là nói gì nghe nấy.

Không nói đến việc có làm thị nữ của Sở Mặc hay không, chỉ nói tớicông pháp mà Sở Mặc truyền cho nàng, dạy nàng kinh nghiệm chiến đấu, làm cho nàng nhanh chóng trưởng thành, ân tình này giống như sư đồ vậy.

Diệp Thanh ở trước mặt Sở Mặc vẫn luôn duy trì sự cung kính tuyệt đối.

Hai người vào tòa thành cũng không gây bất cứ sự chú ý nào.

Tu sĩ giống như bọn họ ở trong tòa thành này cũng không thiếu.

Cơ bản là không có ai thèm liếc mắt nhìn họ một cái.

Sở Mặc dẫn Diệp Thanh vào một quán rượu.

Tùy ý nhìn thoáng qua giá cả đồ ăn, cho dù là xuất thân phú quý như Sở Mặc cũng không nhịn được mà phải líu lưỡi, thầm nghĩ: Thật con mẹ nó đắt quá!

Một món ăn bất kỳ đều phải có giá mấy vạn cực phẩm tinh thạch cao nhất.

Tinh thạch cao nhất đó chắc là cực phẩm Thiên Tinh Thạch rồi.

Bởi vì tinh thạch tốt hơn so với cực phẩm Thiên Tinh Thạch, cho tới giờ Sở Mặc chưa thấy được.

Có chút rượu và vài món ăn đã mấy chục vạn cực phẩm Thiên Tinh Thạch!

Nhưng rượu và đồ ăn ở nơi này cũng đều là trân phẩm cao nhất.

Mấu chốt là tiểu nhị của nơi này đều là tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn.

Được một tu sĩ như vậy phục vụ, giá cả đắt đến không hợp thói thường ngẫm ra cũng không có gì không chấp nhận được.

Diệp Thanh thì mặt không chút thay đổi, bởi vì cơ bản nàng khônghiểu!

Không rõ giá rượu và thức ăn đó đại biểu cho cái gì.

Nếu hiểu thì chỉ e liếc mắt nhìn đã bị sợ chết khiếp rồi.

Đoán chừng là do quá đắt nên khách trong đại sảnh quán rượu cũng không nhiều.

Hai người Sở Mặc đi vào, tiểu nhị lập tức vẻ mặt tươi cười chào đón:

- Khách quan, hai vị dùng cơm sao?

Sở Mặc gật gật đầu, nhưng trong lòng cảm giác có chút quái dị.

Một tu sĩ đường đường là cảnh giới Chuẩn Chí Tôn lại giống một tiểu nhị, cúi đầu khom lưng với người vào quán rượu.

Ngẫm ra cảm thấy hơi kỳ lạ.

Nhưng tu sĩ Chuẩn Chí Tôn này dường như không thèm để ý đến điều đó, vẻ mặt nhiệt tình dẫn Sở Mặc và Diệp Thanh tới vị trí gần cửa sổ.

Ở đó người ở phía ngoài có thể nhìn thấy bọn họ.

Vì kéo khách, tiểu nhị này cũng rất cố gắng.

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng.

Sau đó hắn lấy ra một khối cực phẩm Thiên Tinh Thạch:

- Dùng vật này để tính tiền?

-----o0o-----

Chương 1744: Khương Thái Nguyệt (2)

Chương 1744: Khương Thái Nguyệt (2)

Có thể tấn thăng đến cảnh giới gì thì phải xem cơ duyên và tạo hóa trong Sân Thí Luyện.

Nhưng trước khi có cơ duyên và tạo hóa, hắn cũng sẽ không bỏ bê bất cứ thời gian tu luyện nào.

Lần này, Diệp Thanh ngộ đạo không ngờ dùng cả một tháng.

Trong lúc đó, Sở Mặc dùng thần kim mà lúc chém thân hình chim khổng lồ lấy được lúc trước để luyện chế một cái phôi kiếm thô cho Diệp Thanh.

Cách thức luyện khí của Sở Mặc không quá cao minh, nếu cao hơn chút thì khối thần kim này ở trong tay Sở Mặc ít nhất đã có thểluyện chế ra Chí Tôn khí rồi.

Nhưng bây giờ hắn không có năng lực đó, chỉ có thể luyện chế ra một phôi kiếm thô cho Diệp Thanh, tạm thời đạt đến cấp độ pháp khí cao nhất của Đế Chủ.

So với rất nhiều vũ khí Chí Tôn khác thì phôi kiếm thô này không hề kém.

Bởi vì nó còn có không gian trưởng thành rất lớn.

Có thể cho Diệp Thanh tự mình không ngừng luyện hóa, có một ngày nào đó, phôi kiếm thô này sẽ do Diệp Thanh tự mình luyện hóa thành một thanh kiếm sắc bén, trở thành lợi khí thật sự.

Cũng là pháp khí bổn mạng của Diệp Thanh.

Một tháng sau, Diệp Thanh tỉnh lại sau khi ngộ đạo, trong mắt của nàng bắt đầu có một thế giới mông lung, thô giáp đang diễn hóa.

Đó, chính là Đạo!

Ở trong Sân Thí Luyện này, điều đầu tiên nàng nhận được hoàn toàn là cơ duyên của nàng, cũng là Đạo của nàng.

- Công tử, cảm ơn ngài!

Diệp Thanh quỵ xuống đất, nghiêm túc dập đầu với Sở Mặc.

Đó là đại ân!

Ân tình nặng như trời bể!

Lần này Sở Mặc không nói gì nữa mà tiếp nhận cái cúi đầu của Diệp Thanh.

Chiến lực cảnh giới của Diệp Thanh rốt cục vì một lần ngộ đạo này mà tiến vào cấp độ Chuẩn Chí Tôn.

Chiến lực cùng tu vi rốt cục đạt được sự cân đối.

Tuy là còn có nhiều thứ cần học lắm nhưng tiến vào cảnh giới này đã coi như thần tốc rồi.

Tiểu nhị thấy cực phẩm Thiên Tinh Thạch, trong ánh mắt không cóbất kỳ cảm xúc nào dao động, chỉ thản nhiên gật gật đầu:

- Không sai.

- Được, cho ta vài món ăn nổi bật của quán đi.

Sở Mặc thuận miệng nói.

- Vài món?

Tiểu nhị nao nao.

Lúc này, mấy người ngồi trên bàn lớn trong đại sảnh cũng không nhịn được mà quay đầu lại nhìn thoáng qua bên Sở Mặc, trong ánh mắt đều có chút quái dị.

- Đúng vậy, có vấn đề gì à?

Sở Mặc nhìn thoáng qua tiểu nhị, sau đó nhìn thoáng qua những người ở bàn bên kia thì hơi ngẩn người.

Mới rồi hắn không chú ý tới những đồ ăn trên bàn của mấy người đó.

Bây giờ mới phát hiện bốn người ngồi cùng một chỗ, trên bàn cũng chỉ có một, hai món ăn.

Dường như... ta đã lộ ra mình có nhiều tiền?

Sở Mặc lập tức cảm thấy cạn lời.

Lại nói tiếp, hắn gần như chưa từng buồn rầu vì nguồn tài nguyên tu luyện.

Hắn nghĩ, những tu sĩ có thể vào được Sân Thí Luyện cho dù là aicũng đều là thiên kiêu cao nhất của Đại Vực.

Những người đó làm sao thiếu tiền được?

Nhưng mà nhìn ánh mắt của mấy người bàn bên, bọn họ dường như... rất kinh ngạc?

Chẳng lẽ bọn họ rất nghèo?

Lúc này, tiểu nhị cũng đã phục hồi tinh thần lại, cười ha hả nhìn Sở Mặc, thái độ trở nên càng thêm nhiệt tình hơn, nói với Sở Mặc:

- Nếu không thì.... mời ngài lên phòng bao lầu trên?

Đại sảnh hơi ầm ĩ, vào phòng thì khá an tĩnh... trong phòng đều bày pháp trận, nói chuyện cũng khá riêng tư.

Ha haTiểu nhị nói xong còn nở nụ cười "ngài hiểu mà" với Sở Mặc.

Lại nói, tới cảnh giới như gã rồi, nhãn lực khá cao minh.

Sở Mặc vừa đi vào đã nhìn lướt qua biển hiệu giá cả của đồ ăn trên vách tường.

Tuy là có vẻ hơi giật mình nhưng cũng không có phản ứng dư thừa gì.

Điều này đủ chứng minh tài lực của hắn cũng không kém.

Về phần nữ tử kia còn lợi hại hơn.

Nàng thậm chí ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn biển hiệu giá cả đồ ăn ở trên tường.

Nếu tiểu nhị cảnh giới Chuẩn Chí Tôn này biết được lai lịch thật sự của Diệp Thanh thì nhất định sẽ lệ rơi đầy mặt.

Không thể tưởng được mình cũng có ngày nhìn lầm.

Sở Mặc im lặng, trong lòng tự nhủ ngươi thấy ta giống với kiểu người sẽ làm bậy ở trong tiệm của các ngươi đấy à?

Nhưng hắn lại từ chối đề nghị này của tiểu nhị.

Hắn mới đến nên muốn hiểu rõ tình huống trong Sân Thí Luyện một chút.

Nghe người khác nói bao nhiêu cũng không bằng chính mình tự trải qua.

Tiểu nhị tỏ ra không sao nhún nhún vai nói:

- Khách quan muốn ở đại sảnh cũng không sao, yên tâm, rượu và thức ăn sẽ lập tức dọn lên cho ngài.

Sở Mặc rất muốn nghe xem những người đó đang đàm luận cái gì, thông qua cuộc nói chuyện của họ để quen thuộc với Sân Thí Luyện một chút.

Nhưng rất nhanh hắn đã thất vọng.

Bởi vì đám người đó không ngờ đều đang dùng thần niệm để trao đổi!

Thực con bà nó!

Sở Mặc đen mặt, hạn hán lời!

Chuyện này thật sự làm người ta chẳng biết nói thêm gì, quá đáng!

Tuy các người đều là thiên kiêu mạnh nhất của Đại Vực, tuy là thực lực kém nhất của các người đều đang ở Chuẩn Chí Tôn đỉnh nhưng đây là quán rượu mà!

Không phải quán trà, phải yên lặng như vậy à?

Lúc này, đột nhiên có một bàn ngồi ba người, bắt đầu dùng phương thức nói chuyện để trao đổi.

- Các người nói xem bây giờ Cơ tiểu Thiên Vương có thể lên Thiên bảng hay không?

Một người thanh niên nhìn qua khoảng 30 tuổi hỏi.

- Thực lực của Cơ tiểu Thiên Vương đã đủ nhưng vận may còn kémmột chút.

Lần trước nghe nói hắn gặp phải người thứ 10 trên Thiên bảng là Khương Thái Nguyệt, tý nữa thì đã thắng rồi.

Nhưng tiếc là Khương Thái Nguyệt cuối cùng thi triển đại thần thông của Khương gia, một chiêu đánh lui Cơ tiểu Thiên Vương.

Nghe nói nếu không có chút quan hệ của Khương gia cùng Cơ gia hoàng thất, một chiêu đó... có thể đã muốn mạng của Cơ tiểu Thiên Vương rồi.

Một người trẻ tuổi khoảng hơn 20 tuổi mặt mày hớn hở nói.

- Aiz, Cơ tiểu Thiên Vương thật sự là hơi xui xẻo.

Hắn tìm ai không tìm lại cố tình tìm Khương Thái Nguyệt.

Nữ nhân kia...

Một thanh niên cũng khoảng 30 tuổi mặc hoa phục đang nói thì bênngoài có một nữ tử mặc đồ trắng đi tới, ánh mắt nhìn về phía thanh niên hoa phục chừng 30 tuổi.

- Ách...

Thanh niên mặc hoa phục vừa vặn đối mặt với vị trí đó.

Đang nói đến ba chữ nữ nhân kia thì đã nhìn thấy nữ tử mặc đồ trắng đi vào, lời còn lại lập tức nuốt ngược vào trong, khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng.

Những người khác trên bàn cũng nhìn thấy nữ tử mặc đồ trắng, sau có người nhìn về phía thanh niên mặc hoa phục, trong con ngươi xuất hiện sự giễu cợt nhàn nhạt.

Ai bảo ngươi ngứa miệng!

Trao đổi thần niệm không được sao?

Lại cứ muốn nói ra miệng cho sảng khoái, bây giờ chính chủ đến rồi còn nói được nữa không?

-----o0o-----

Chương 1745: Thiên kiêu chân chính

Chương 1745: Thiên kiêu chân chính

Nhất định là không dám nói rồi!

Thanh niên mặc hoa phục vẻ mặt căng thẳng nhìn nữ tử mặc đồ trắng.

Nhưng nữ tử mặc đồ trắng dường như không phát hiện ra gã ta, đi thẳng về phía Sở Mặc cùng Diệp Thanh.

Bên kia, trong mắt của thanh niên mặt hoa phục có vẻ may mắn, biết người ta không muốn chấp nhặt với mình.

Mặt đỏ tai hồng cúi đầu, tuy nhiên tiếp đó lại hiếu kỳ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Sở Mặc.

Nữ tử mặc đồ trắng đi thẳng đến trước mặt Sở Mặc và Diệp Thanh sau đó nhìn Diệp Thanh, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Từ khi ngươi vào thành, ta đã chú ý tới ngươi rồi!

Diệp Thanh vẻ mặt mờ mịt nhìn nữ tử mặc đồ trắng, trên mặt tràn đầy vẻ khó hiểu.

Sở Mặc ngồi ở đối diện Diệp Thanh cũng khẽ cau mày.

Đại khái hắn có thể đoán ra thân phận của nữ nhân này.

Thông qua biểu hiện vừa rồi của thanh niên hoa phục, nữ tử mặc đồ trắng này rất có thể là gì mà người thứ mười trong Thiên bảng – Khương Thái Nguyệt.

Còn đánh bại Cơ tiểu Thiên Vương?

Cơ tiểu Thiên Vương?

Nghe thấy họ này, Sở Mặc không nhịn được nhíu mày, Hơn nữa lại nghe thấy được mấy chữ hoàng thất càng làm cho Sở Mặc không biết nói gì.

La Thiên hoàng tộc thật đúng là âm hồn không tiêu tan.

Chẳng lẽ mình vừa mới đi vào Sân Thí Luyện đã phải đối mặt với họ sao?

Nhưng người nữ nhân này đi tới trước mặt mình là có ý gì?

- Chú ý đến ta?

Làm gì?

Diệp Thanh tuy rằng vẻ mặt mờ mịt nhưng vẫn hỏi ngược lại một câu.

Trong con ngươi mang theo sự căng thẳng và cảnh giác, theo bản năng nhìn thoáng qua Sở Mặc ở phía đối diện.

Bây giờ Sở Mặc chính là người đáng tin cậy của nàng.

- Đi theo ta!

Khương Thái Nguyệt thản nhiên nhìn Diệp Thanh:

- Thể chất của ngươi rất đặc thù, có thể cộng hưởng với ta.

Bởi vậy, ta biết được thể chất của ngươi.

Theo ta đi, làm đệ tử của ta.

Ta sẽ làm cho ngươi trở thành cao thủ thật sự.

Giờ phút này Sở Mặc không nhịn được âm thầm dùng Thương Khung Thần Giám nhìn thoáng qua Khương Thái Nguyệt.

Mặc dù không biểu hiện ra điều gì khác thường nhưng trong lòng cũng rất khiếp sợ.

- Chí Tôn bậc cao, thân thể Hỏa Phượng, thể chất Đạo cảnh cao nhất.

Khương Thái Nguyệt không biết lai lịch này không ngờ có được thể chất giống với Diệp Thanh!

Chí Tôn bậc cao!

Còn trẻ như vậy, so ra, Sở Mặc đột nhiên hiểu được vì sao nói Sân Thí Luyện là là nơi tụ tập của Thiên Kiêu chân chính.

Tùy tiện gặp được một người cũng ưu tú như này.

Khó trách Linh Vũ Vi lúc trước do dự có muốn để mình sớm tiến vào như vậy hay không.

Đoán chừng cả vì sợ hắn bị nguy hiểm và cả vìsợ hắn phải chịu đả kích!

Nhưng sau, Linh Vũ Vi lại nghĩ thông suốt.

Lúc Sở Mặc mới vừa tiến vào Huyễn Thần Giới, tu sĩ Huyễn Thần giới nào cũng có thể bắt hắn lại, nghiền chết.

Những lúc như thế Sở Mặc cũng chưa bị đả kích.

Bây giờ càng sẽ không.

- Ta không.

Diệp Thanh tuy rằng cảm giác được sự chân thành của nữ tử mặc đồ trắng trước mắt, dù sao chân thành hay không không liên quan nhiều đến âm thanh có lạnh hay không, nhưng nàng vẫn trực tiếp cự tuyệt.

Nàng là do công tử tự tay dạy dỗ.

Mặc dù không hề nhận nàng là đồ đệ nhưng trong suy nghĩ của Diệp Thanh đã sớm coi Sở Mặc là sư phụ của nàng rồi.

Về phần tuổi tác, cho tới giờ nàng không hề nghĩ tới vấn đề nàng và công tử ai nhỏ ai lớn.

Trước sau đạo hữu, hiền giả vi sư!

Cho dù bái một người nhỏ hơn mình là sư phụ, điều đó cũng không có gì bất ngờ cả.

Khương Thái Nguyệt lúc này đưa mắt nhìn Sở Mặc, trong mắt không có khinh miệt cũng không có tình cảm gì, thanh âm lạnh như băng nói:

- Nàng nghe lời ngươi?

Lòng Sở Mặc không khỏi nhảy dựng lên.

Hắn mới nhìn rõ được dung mạo của người phụ nữ này.

Trước đó không phải không thấy rõ mà là vì trên mặt Khương Thái Nguyệt có phủ một tầng sáng của đạo.

Chợt nhìn chỉ cảm thấy là một nữ tử rất xinh đẹp, khí chất cũng tốt.

Nhưngkhi nàng đối mặt với Sở Mặc, Sở Mặc mới phát hiện ra người phụ nữ này làm sao lại chỉ nói là xinh đẹp, quả thực là xinh đẹp đến tận cùng!

Nhưng làm lòng hắn nhảy dựng lên không phải là vì mỹ mạo của Khương Thái Nguyệt mà là người phụ nữ này mới rồi nói chuyện với hắn không ngờ lại dùng một tia tinh thần lực để áp chế!

Là áp chế, không phải công kích.

Một loại áp chế khiến Sở Mặc theo bản năng sinh ra tâm lý sợ hãi với nàng ta.

Coi như là một chút thủ đoạn của cao thủ cao nhất, tuy là không ảnh hưởng toàn cục nhưng làm cho người ta cảm thấy hơi khôngthoải mái.

Sở Mặc chỉ ở trong một giây kia tim đập nhanh nửa nhịp mà thôi.

Thủ đoạn như này không có bất kỳ ý nghĩa nào.

So với **** còn không đáng tin hơn.

**** nguyên văn của tác giả

- Cô nương, chúng ta cũng không quen nhau mà?

Sở Mặc nhìn Khương Thái Nguyệt, nhẹ giọng nói.

Giữa bọn họ cũng không dùng thần niệm trao đổi mà cứ thoải mái nói như vậy.

Trong đại sảnh quán rượu tổng cộng ngồi ba bốn bàn người, cộng lại vẫn chưa tới mười lăm người.

Lúc này toàn bộ đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Sở Mặc.

Tiểu tử này cuối cùng là giả ngốc hay ngốc thật?

Hắn không biết Khương Thái Nguyệt?

Nhìn thế thì hắn dường như muốn từ chối?

Điên rồi sao?

Những suy nghĩ này điên cuồng nảy sinh trong đầu mấy người kia.

Khương Thái Nguyệt cũng ngẩn người.

Nàng không nghĩ tới người này không ngờ lại không sợ tinh thần của nàng áp chế, càng không nghĩ tới hắn có thể nói chuyện với nàng như thế.

Lại nói, trước đây có người dùng thái độ này nói chuyện với nàng là khi nào?

Nàng đã không nghĩ ra, thậm chí không nhớ rõ có người nói chuyện với nàng như vậy hay không.

Bởi vậy.

- Ngươi muốn khiến ra chú ý đấy à?

Ngươi nhầm rồi đấy.

Khương Thái Nguyệt lạnh lùng nói.

Quả nhiên đến rồi!

Người của mấy bàn kia lập tức hưng phấn sục sôi như đang cắt tiết gà.

Đều thương cảm trong lòng thay Sở Mặc.

Trong lòng tự nhủ ngươi người này giả vờ hơi quá rồi?

Đối mặt với Khương Thái Nguyệt mà dám dùng thái độ đó để nói chuyện với nàng ta?

Thật sự là không biết sống chết!

Nhất là thanh niên hoa phục lúc trước, trong mắt lại tràn đầy vẻ vui sướng khi thấy người ta gặp họa.

- Ta không rõ cô đang nói cái gì, càng không rõ cô muốn làm cái gì.

Nếu cô muốn ỷ vào mình là một Chí Tôn mà đi áp bách người khác, ta đây không ngại dùng một trận chiến để bảo vệ bằng hữu của ta.

Vẻ mặt Sở Mặc bình tĩnh nhìn Khương Thái Nguyệt:

- Về phần muốn cô chú ý?

Cô nghĩ nhiều rồi.

Yên lặng!

Toàn bộ quán rượu thoáng chốc tĩnh mịch hẳn!

-----o0o-----

Chương 1746: Đây là một nhân tài (1)

Chương 1746: Đây là một nhân tài (1)

Lá gan rất lớn

Trong lúc vô ý nghe được tất cả, trong lòng tiểu nhị quả thực khâm phục Sở Mặc đến mức phục sát đất.

Có thể chọc giận được Khương Thái Nguyệt nhẫn nhịn đến bây giờ vẫn chưa ra tay, đây dường như là người đầu tiên!

Ít nhất trước đây, tiểu nhị đã vào Sân Thí Luyện 3 năm rồi còn chưa từng nghe nói có người có thể làm được như vậy.

Sở Mặc tựa vào ghế nhìn vẻ mặt tức giận của Khương Thái Nguyệt.

Gương mặt giống như búp bê tinh xảo trắng nõn bị tức giận đến đỏ bừng.

Nhưng Sở Mặc lại không có phản ứng dư thừa nào, vẻ mặt hư hỏng nói:

- Ta lại không biết cô.

...

Khương Thái Nguyệt đen mặt, hoàn toàn hết chỗ nói!

Lực sát thương của những lời này quá mạnh mẽ!

Người ta không biết ngươi, cho nên làm sao biết ngươi là người tốthay là người xấu?

Có người xấu viết chữ "xấu" lên mặt mình sao?

Nhưng vấn đề là ngươi sao có thể không biết ta?

Dựa vào cái gì không biết ta?

Ngươi không thể không biết ta được!

Trong lòng Khương Thái Nguyệt sông cuộn biển gầm, lửa giận ngập trời.

Nhưng một cô gái như nàng thật sự nói không lên lời.

Tuy là trong lòng nghĩ như vậy nhưng nói ra, cho dù là nàng cũng sẽ cảm thấy điều đó quá tự kỷ.

Hít sâu một hơi, Khương Thái Nguyệt nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Ta là con gái của Khương gia La Thiên, ta tên là Khương TháiNguyệt.

Ta thề, ta không có ác ý gì!

Khương Thái Nguyệt nói xong nhìn thoáng qua Sở Mặc, dáng vẻ bại hoại kia thật sự làm cho nàng có kích động muốn hung hăng cho một cái tát.

Nếu không sợ người đối diện hắn...

được rồi, ta nhẫn!

- Ta tới từ một nơi nhỏ bé, vừa mới tới.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Ta không hiểu về Sân Thí Luyện, với La Thiên các cô càng không biết.

Cho nên không biết cái gì Khương gia Lý gia hay là Trương gia, Vương gia gì cả.

Cho nên thật có lỗi, những điều cô nói đối với ta thật ra không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Ta chỉ muốn biết, cô muốn làm cái gì?...

Khương Thái Nguyệt trợn trắng mắt, cái gì mà muốn biết ta muốn làm gì?

Mới rồi không phải ta đã nói rồi sao?

Ta muốn nhận nàng ấy làm đồ đệ!

Khương Thái Nguyệt mắt lạnh nhìn Sở Mặc, trong lòng sôi trào.

Nhìn bộ dạng của tiểu tử này tại sao lại là dạng không biết gì được?

Một Chuẩn Chí Tôn không biết gì mà dám giống như ngươi ở Sân Thí Luyện sao?

Sớm đã bị người ta đánh chết cả trăm lần rồi có được không hả?

Nhưng Sở Mặc nói như vậy nàng thật sự là không có cách nào cả!

Nàng có thể nói cái gì?

Nói Khương gia chúng ta không phải gia tộc bình thường, ngay cả Hoàng tộc La Thiên chúng ta cũng không để vào mắt?

Nếu chẳng may người kia lại trả lời: La Thiên hoàng tộc là cái gì?

Nàng sẽ phải trả lời thế nào?

Cho nên, tiểu ma nữ trong mắt vô số tu sĩ của Sân Thí Luyện giờ phút này cũng chỉ có thể kiên trì chịu đựng tính tình, giải thích:

- Ta muốn nhận nàng ấy làm đồ đệ, bởi vì thể chất giống nhau cho nên ta vô cùng hiểu, với người có thể chất này nên tu luyện thế nào.

Nàng đặc thù như vậy, nếu không có phương thức tu luyện chính xác nhất định sẽ bị chậm trễ!

Ngươi có thể hiểu ý của ta không hả?

- Ah!

Sở Mặc lên tiếng, sau đó nhíu mày bắt đầu suy nghĩ.

Thật sự là hắn hơi do dự, nhưng sự hiểu biết của hắn với La Thiên Tiên Vực và những Đại Vực khác thật sự quá ít.

Cho nên rất khó nhận biết được sự chân thành nhìn ra được trong lời nói của Khương Thái Nguyệt đến cùng có phải sự thật hay không.

Hắn sở dĩ không nhận Diệp Thanh làm đồ đệ, thật ra chính là không nghĩ tương lai sẽ có một ngày làm phiền hà tới Diệp Thanh.

Cũng muốn nếu có nơi để đi thì hắn sẽ để cho Diệp Thanh đi.

Ở bên cạnh mình đối với nàng không phải là chuyện tốt.

Trước đó, Sở Mặc cũng biết người cóthiên phú như Diệp Thanh vào Sân Thí Luyện nhất định sẽ được cao thủ nhìn trúng.

Nhưng không nghĩ tới, ngày này tới nhanh như vậy.

Nhanh đến mức hắn không kịp đi tìm hiểu tình huống đã nhất định phải đưa ra lựa chọn.

Khương Thái Nguyệt lại tức giận nhìn Sở Mặc, trong lòng tự nhủ "Ah" là có ý gì?

Ngươi thật là thích nói đùa nhỉ!

Sau một lúc lâu, Sở Mặc cuối cùng cũng mở miệng.

Lúc này thái độ của Sở Mặc rất chân thành.

Hắn nhìn Khương Thái Nguyệt:

- Thật có lỗi, ta không phải muốn trêu đùa gì cô, cũng không có ác ý gì cả.

Ta thật sự không biết tình huống thế nào, cũng không biết cô làloại người gì, càng không biết gia tộc của cô.

Nếu cô thật là vì muốn tốt cho Diệp Thanh, thật ra ta không có gì không thể đồng ý cả, nhưng chuyện này có hai điểm.

- Ngươi nói đi.

Sự thay đổi thái độ của Sở Mặc, giọng nói chân thành khiến lửa giận trong lòng Khương Thái Nguyệt hơi bình ổn một chút.

Nàng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói:

- Thứ nhất, nếu, ta là nói nếu.

Diệp Thanh thật sự bái cô là sư phụ thì cô nhất định phải cam đoan với ta là nàng ấy không được bị thương ởtrong Sân Thí Luyện.

Ta nghe nói nơi này giống với Tu La tràng, xưng là máy xay thịt thiên tài.

Ta không muốn một thiên kiêu như nàng lại ngã xuống ở nơi này...

- Công tử...

Diệp Thanh ở đối diện có chút nóng nảy.

Thật sự nàng không hề có chút kinh nghiệm nào, gần như cái gì cũng đều không hiểu.

Nhưng điều này không có nghĩa là nàng không có đầu óc.

Khi nàng phát hiện công tử vậy mà đang suy nghĩ để nàng bái người khác làm sư phụ thì nàng lập tức luống cuống.

Ra khỏi thế giới bị phong ấn kia, ở trong này nàng không quen chẳngbiết, người duy nhất có thể tín nhiệm cũng chỉ có mình công tử!

Nếu công tử không cần nàng nữa, nàng cảm thấy bản thân từ nay về sau hoàn toàn không có chỗ nương tựa nữa rồi.

Sở Mặc nở nụ cười với Diệp Thanh ra hiệu cho nàng an tâm, đừng vội.

Lúc này, Khương Thái Nguyệt nói:

- Ngươi yên tâm, ta có thể lấy bản mạng Nguyên Thần thề, ta Khương Thái Nguyệt tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì có lỗi với Diệp Thanh, nàng tên là Diệp Thanh, đúng không?

Thấy Sở Mặc gật đầu, Khương Thái Nguyệt nói tiếp:

- Nếu nàng bái ta làm sư phụ thì chính là người thân cận nhất của ta trên đời này.

Nói thật cho ngươi biết, ta còn chưa từng nhận đồ đệ nữa.

Nàng vào dưới môn hạ của ta thì chính là đại để tử của ta.

Ý nghĩa đó ngươi hiểu chứ?

Sở Mặc gật gật đầu, hắn đương nhiên hiểu được.

Giống như Phương Lan, đó mới là đại đệ tử thân truyền của hắn.

Khương Thái Nguyệt nói tiếp:

- Cho nên, ta bảo đảm sự an toàn của nàng ở La Thiên Tiên Vực.

Tin ta, ở bên cạnh ta, không ai dám động mảy may gì đến nàng.

Cái gì mà Tu La tràng, cái gì mà máy xay thịt thiên tài, điều đó là nói với... vớingười khác mà thôi!

-----o0o-----

Chương 1747: Đây là một nhân tài (2)

Chương 1747: Đây là một nhân tài (2)

Nàng muốn nói đó là đối với đám người các ngươi, nhưng nói đến miệng rồi lại sửa lời.

Điều này đối với nàng cũng thật không dễ dàng gì.

Người quen thuộc với Khương Thái Nguyệt đều biết, nữ nhân này khi nói chuyện thật sự rất lớn gan, cho tới bây giờ vẫn luôn không sợ đắc tội với người ta.

- Ngươi nói điểm thứ hai xem.

Khương Thái Nguyệt nhìn Sở Mặc.

- Thứ hai, chuyện này cô cần xem xem nàng ấy có đồng ý với cô haykhông.

Ta không phải là gì của nàng ấy cả, cho dù có thể làm gì nhưng chuyện như này cũng cần tự mình nàng lựa chọn.

Sở Mặc nói.

- Ta không...

Diệp Thanh muốn trực tiếp từ chối lại bị Khương Thái Nguyệt giơ tay bịt miệng lại, sau đó vẻ mặt tức giận căm tức nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đây không phải nói vô nghĩa hay sao?

Ngươi để nàng tự mình lựa chọn, nàng hiểu cái gì chứ?

- Mấu chốt là điều này ta cũng không hiểu mà!

Sở Mặc nhún nhún vai, mở hai tay ra, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Nhưng vẻ mặt này trong mắt Khương Thái Nguyệt thật sự là quá ghê tởm.

Mày liễu của nàng nhảy dựng, bỗng nhiên quát:

- Tên tiểu nhị kia, ngươi nghe cũng nghe đủ rồi đấy!

Cút nhanh ra đây cho ta, giải thích cho tên này xem bà cô ta là người như thế nào!

Bùm...

Bên kia truyền đến một tiếng té nhào vào đất, sau đó tiểu nhị cảnh giới Chuẩn Chí Tôn vừa lăn vừa bò ra trước mặt ba người.

- Khương...

Khương tiểu thư...

Ta thực không phải cố ý nghe lén Ta...

Ta...

- Được rồi, đừng nói nhảm, nhanh chóng giải thích cho tên này hài lòng, xem ta là người như thế nào!

Khương Thái Nguyệt vẻ mặt không kiên nhẫn.

Một bàn tay của nàng còn che trên miệng của Diệp Thanh chưa lấy xuống.

Diệp Thanh cũng có tu vi của Chuẩn Chí Tôn nhưng ngay cả động cũng không động được!

Khương Thái Nguyệt muốn trấn áp Sở Mặc như vậy đúng là nằm mơ, nhưng trấn áp Diệp Thanh thì quả thực một như bữa ăn sáng.

Tiểu nhị run rẩy, nói với Sở Mặc một hồi, tổng thể thì nói khá rõràng, cũng rất khách quan công chính.

Sở Mặc thế mới biết, vị Khương Thái Nguyệt đứng thứ 10 trong Thiên bảng này chẳng những bối cảnh hùng mạnh mà bản thân cũng khá ưu tú.

Xem như là thiên kiêu có danh tiếng lớn không phải gạt người.

Quan trọng nhất là Khương Thái Nguyệt vô cùng yêu cái tài, thuộc loại người nhìn thấy thiên tài thì không đừng được mà muốn thu nhận.

Phàm là thiên tài hợp mắt nàng, trừ phi bối cảnh vô cùng hùng mạnh, nếu không khó mà trốn được sự chiêu mộ của nàng.

Nhưng làm nàng có tâm tư muốn triển khai nhận đồ đệ, Diệp Thanh thật sự là người đầu tiên.

- Bây giờ nghe rõ chưa?

Còn cảm thấy ta là kẻ lừa đảo không?

Khương Thái Nguyệt oán hận nhìn Sở Mặc, sau đó buông miệng của Diệp Thanh ra, nhìn Diệp Thanh nói:

- Trước ngươi đừng nói vội, để công tử nhà ngươi nói!

Nói xong, Khương Thái Nguyệt lại đưa mắt nhìn sang Sở Mặc:

- Ngươi suy nghĩ cho kỹ, ngươi thực sự muốn tốt cho nàng thì ngươi nên hiểu lựa chọn như thế nào.

Bằng không ta thật sự hoài nghi mục đích và động cơ của ngươi đấy.

- Ha ha, nàng là tiểu thị nữ của ta, ta có thể có động cơ và mục đíchgì?

Sở Mặc đầu tiên là chế giễu một câu, sau đó lập tức vẻ mặt nghiêm chỉnh nói:

- Nếu thật sự chứng minh cô không có vấn đề, cũng không có mục đích không trong sáng nào khác...

Khương Thái Nguyệt trợn trắng mắt, tiểu nhị cảnh giới Chuẩn Chí Tôn ở một bên cũng mồ hôi lạnh chảy ròng.

Trong lòng tự nhủ lá gan của người kia thật không thể học được, thật sự không thể học được.

Quá mạnh rồi!

Thực là cái gì cũng dám nói ra ngoài.

Sở Mặc nói:

- Như vậy, ta cảm thấy Diệp Thanh đi theo cô sẽ mạnh hơn so với đi theo ta.

- Công tử...

Diệp Thanh lã chã chực khóc, khổ sở đáng thương nhìn Sở Mặc:

- Công tử muốn bỏ mặc ta sao?

Diệp Thanh không có tình cảm gì khác với Sở Mặc.

Mấy tháng ở chung, nàng đã coi Sở Mặc thành sư phụ cùng người thân của mình.

Sở Mặc lắc đầu cười gượng nói:

- Diệp Thanh, cô không biết Sân Thí Luyện là nơi như thế nào.

Nói thật, ở trong này, bản thân mình cũng không dám cam đoan sự an toàn của mình.

Nếu vị tiểu thư của Khương gia này coi trọng cô như vậy, cô ở bên cạnh nàng ấy sẽ mạnh hơn so với ở bên cạnh ta nhiều.

- Thanh nhi không sợ chết...

Thanh nhi chỉ muốn ở bên cạnh công tử.

Diệp Thanh thấp giọng nói, có vẻ rất đáng thương.

Sở Mặc dằn lòng, trầm giọng nói:

- Cô coi như đây đang báo đáp ta đi, ở bên cạnh ta cũng không cần người chăm sóc!

Cô ở bên cạnh ta sẽ liên lụy đến ta!

Nói xong, Sở Mặc thở dài trong lòng: Sẽ có một ngày chung quy cô sẽ hiểu, chỉ mong là đừng hận ta.

Nói xong, Sở Mặc đứng lên nhìn thoáng qua tiểu nhị đứng một bên đang cố gắng làm cho sự tồn tại của mình nhỏ nhất có thể:

- Thật có lỗi, bữa cơm hôm nay không ăn được, có sao không?

- A... không sao... không sao!

Tiểu nhị chẳng biết tại sao, khi đối mặt với người có cùng cảnh giới với mình không ngờ cũng tràn đầy áp lực, dường như giống với đối mặt với Khương Thái Nguyệt vậy!

- Vậy là tốt rồi, giữ lại lần sau ta đến ăn.

Đi đây!

Sở Mặc nói xong, liền đi ra ngoài.

- Công tử!

Diệp Thanh không nhịn được mà rơi lệ.

- Đi cùng nàng ấy mạnh hơn nhiều so với đi với ta.

Về sau cô sẽ hiểu.

Nhớ kỹ, có thể nói cô từ đâu đến, cũng có thể nói chuyện của ta nhưng không được nói tên của ta.

Sở Mặc truyền âm cho Diệp Thanh.

Lúc này, ánh mắt Khương Thái Nguyệt nhìn Sở Mặc trở nên dịudàng.

Tiếng nói của nàng cũng ôn hòa trước nay chưa từng có:

- Ngươi không biết tăng thêm yêu cầu cho ta hay sao?

Sở Mặc cười đưa lưng về phía Khương Thái Nguyệt:

- Vào Sân Thí Luyện, ta đã biết đó là nơi như nào rồi.

Ý tốt của cô ta ghi tạc trong lòng, nhưng không cần đâu.

Ta tự mình có thể ứng phó được.

Giúp ta chăm sóc tốt cho Diệp Thanh!

Sở Mặc nói xong, trực tiếp rời đi.

Diệp Thanh khóc nức nở nghẹn nào.

Trong con ngươi của Khương Thái Nguyện lại liên tục có tia sáng kỳ dị lóe lên, lẩm bẩm:

- Đây là một nhân tài!

Tiểu nhị:

- ...

Sở Mặc rất nhanh đã đi ra ngoài.

Nói thật, trong nháy mắt nghe thấy Diệp Thanh khóc, hắn hơi mềm lòng.

Nhưng trong lòng của hắn biết rõ, loại kết quả này đối với Diệp Thanh quả thực không thể tốt hơn!

Tiểu nhị cảnh giới Chuẩn Chí Tôn kia có phải đang nói láo hay không, hắn vừa nhìn đã hiểu ngay.

Đối với Khương Thái Nguyệt, bản thân hắn cũng có sự hiểu biết khá trực quan.

Đó là một gương mặt cương trực nhưng lại có tính tình yếu mềm của nữ nhân.

Tính tình hơi táo bạo, có chút tùy hứng nhưng không bừa bãi, xem như một người khá biết phân rõ phải trái.

-----o0o-----

Chương 1748: Ông chủ nhà trọ cảnh giới Chí Tôn (1)

Chương 1748: Ông chủ nhà trọ cảnh giới Chí Tôn (1)

Khương Thái Nguyệt nếu có thể nghe thấy đánh giá của Sở Mặc về nàng nhất định sẽ vui đến nở hoa trong lòng, lớn tiếng khen Sở Mặc: Đúng đúng đúng, ngươi nói rất đúng, ta cũng nghĩ như vậy.

Nhưng nếu truyền ra ngoài cho những người biết Khương Thái Nguyệt nghe thấy nhất định sẽ ngất luôn, sau đó ngửa mặt lên trời thở dài: Ma nữ kia...

Nàng phân rõ phải trái?

Cho dù như thế nào, ấn tượng của Sở Mặc với Khương Thái Nguyệt cũng không xấu.

Diệp Thanh xuất thân từ nơi đó mà ở cạnh mình nhất định sẽ tràn đầy nguy cơ.

Có một nữ nhân như Khương Thái Nguyệt che chở, nàng sẽ mạnh hơn so với ở bên cạnh mình nhiều.

Cho nên cho dù trong lòng có chút luyến tiếc nhưng hắn vẫn kiên quyết buông tay.

Tiếp đó, Sở Mặc đi dạo trong thành, tìm được một quán trọ nhỏ.

Sau khi đi vào lại tiếp tục cạn lời.

Bởi vì ông chủ khách sạn nhỏ này lại là một tu sĩ cảnh giới Chí Tôn.

Được rồi, nơi này chính là nơi tùy tính.

Sở Mặc ngay cả một người cảnh giới Đế Chủ cũng chưa nhìn thấy.

Đoán chừng hoặc là không vào được, hoặc là sớm đã bị đánh chết...

Ông chủ nhà trọ rất nhiệt tình, nhưng lại rất đen tối.

Một cái tiểu viện mà một ngày phải trả tận một trăm ngàn cực phẩm Thiên Tinh Thạch.

Giá này có thể xây dựng một trăm nhà trọ như của ông ta.

Sở Mặc đương nhiên không phải là vì ở trọ, nếu không hắn đã tùy ý ngồi xuống một nơi đất trống không phải đã xong rồi sao?

Hắn muốn tìm hiểu thế giới này một chút, tìm hiểu tình huống cụ thể của Sân Thí Luyện một chút!

Trên thực tế, ở trong tòa thành này mở nhà trọ cũng thật sự không phải để cho người ở!

Tuy là vào đến Sân Thí Luyện, số lượng thiên kiêu cũng không phải quá nhiều nhưng cũng không ít, luôn có những người mới tới, cái gì cũng không biết.

Bọn họ lựa chọn ở trọ, mục đích giống với Sở Mặc cả.

Cho nên, sau khi trả giá năm triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạch, ông chủ nhà trọ trở nên càng nhiệt tình.

Trong quá trình bắt chuyện với Sở Mặc, ông chủ nhà trọ cũng là biết thì sẽ nói.

Sở Mặc giờ mới hiểu được, người ta hoá ra gặp được loại người mới của Sân Thí Luyện như mình, cái gọi là ở trọ, còn không bằng nói là phí cố vấn.

Vừa nghĩ như thế, năm triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạc tiêu cũng không thiệt.

Thông qua ông chủ nhà trọ, Sở Mặc thậm chí đã hiểu rõ đại khái cả Sân Thí Luyện cả bảy đại vực kèm theo La Thiên Tiên Vực.

Về phần Đại Vực thứ tám Viêm Hoàng Đại Vực, Sở Mặc dứt khoát không hỏi một tiếng.

Đề tài này rất mẫn cảm, rất dễ dàng làm cho người ta nghĩ đến cái khác.

Đối với Sở Mặc, bảy đại vực và chuyện của La Thiên Tiên Vực, hắn biết đại khái thì tốt rồi.

Nhưng tình hình của Sân Thí Luyện này đối với hắn là vô cùng hữu dụng.

Giống như lúc trước hắn chỉ biết Sân Thí Luyện đích thực là một nơi vô cùng tàn khốc, nhưng đồng thời cũng là một nơi người tu luyện vô cùng nhiều.

Nơi này vừa có cơ duyên tốt, vừa có nguy hiểm rất hung hiểm.

Thiên kiêu có thể xuất hiện ở Sân Thí Luyện mỗi người đều là thiên tài!

Vốn không phải kẻ tầm thường!

Nhưng giữa những thiên kiêu cũng có những chênh lệch.

Những thiên kiêu tương đối nhỏ yếu ở trong này trên cơ bản đều bị người ta giẫm đạp.

- Hoặc là giống như chúng ta, dứt khoát mở cửa hàng kinh doanh một chút.

Ở trong thành này cũng an ổn, không ai tìm chúng ta gây phiền phức, còn có thể kiếm được một ít tài nguyên.

Cũng rất tốt.

Ông chủ nhà trọ nói ra nguyên nhân vì sao Sân Thí Luyện lại có thành thị.

- Sân Thí Luyện là một Đại Thế Giới mênh mông, rất khổng lồ.

Lại nói, thậm chí không nhỏ hơn bao nhiêu khi so với một Vực.

Trong đây có tam đại cấm địa.

Ông chủ nhà trọ nhìn Sở Mặc:

- Người trẻ tuổi, đừng nghe thấy cấm địa đã hai mắt tỏa ánh sáng thế.

Cấm địa của Sân Thí Luyện là cấm địa thật sự!

Thánh nhân đi vào cũngkhông thể ra được!

...

Sở Mặc đen mặt.

Ông chủ nhà trọ không nói nhiều về đề tài này, nói tiếp:

- Đồng thời còn có Lục Đại Hung Địa, so ra thì Lục Đại Hung Địa tuy rằng cũng vô cùng hung hiểm nhưng cũng có người còn sống trở về từ đó, mang theo cơ duyên khó có thể tưởng được.

Nhưng mà chỗ đó cũng không thích hợp để cậu đi.

Đừng trách ta nói chuyện không dễ nghe.

Người trẻ tuổi, cảnh giới của cậu nói ra thì vẫn là khá kém.

Sở Mặc gật đầu, trên mặt cũng không có bất kỳ không vui nào.

Ông chủ nhà trọ nói:

- Sân Thí Luyện có ba bảng Thiên Địa Nhân.

Ba bảng này không phải danh sách sắp xếp người mà là ở Sông Luân Hồi có ba tấm bia đá đứng vững vàng.

Ba tấm bia đá kia nghe nói ghi chép những tu sĩ đã vào đến Sân Thí Luyện.

Nhưng không đạt được tiêu chuẩn, tấm bia đá sẽ không hiện ra tên của cậu.

- Sông Luân Hồi?

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày, hắn nghĩ tới ao Luân Hồi Thủy.

Hiện giờ trong thế giới của Thương Khung Thần Giám, Tạo Hóa Ngư còn là donăm đó Sở Mặc ngẫu nhiên lấy một ít U Minh Trùng cho cá ăn, nhưng Tạo Hóa Ngư lại không có cách nào tự đẻ trứng, sinh sôi nảy nở hậu duệ.

Sở Mặc vẫn cảm thấy trên người Tạo Hóa Ngư cất dấu bí mật rất lớn.

Bởi vì cho dù là đến cảnh giới của hắn bây giờ cũng vẫn không nhìn thấu được bí mật của Tạo Hóa Ngư.

Cho nên, đối với ao Luân Hồi Thủy này hắn vẫn rất để bụng.

- Đúng vậy, sông Luân Hồi ở sâu giữa Luân Hồi Vực, có ao Luân Hồi Thủy.

Ông chủ nhà trọ nói:

- Nhưng nước này là nước Chí âm, người bình thường không dám chạm vào.

Nhất là trong ao Luân Hồi còn có đại hung vật.

Ta chưa nghe nói có người nào dám đi vào chỗ đó.

Nhưng sông Luân Hồi lại không giống, chỗ đó không nguy hiểm.

- Nơi sông Luân Hồi đó có thể xem được ba bảng Thiên Đại Nhân?

Sở Mặc nhìn ông chủ nhà trọ:

- Mỗi bảng danh sách có bao nhiêu người vậy?

- Bảng Nhân có 3000, bảng Địa 100, bảng Thiên 10.

Ông chủ nhà trọ nói.

Sở Mặc không nhịn được hít một nơi khí lạnh, lẩm bẩm:

- Nữ nhân Khương Thái Nguyệt không ngờ lại lợi hại vậy sao?

Ông chủ nhà trọ trong nháy mắt đã ngơ ngẩn, hô hấp muốn ngừng lại, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Sở Mặc:

- Cậu, cậu quen Khương tiểu thư à?

- Đúng vậy, từng gặp mặt một lần mà thôi.

Sở Mặc không muốn dùng người khác để thiếp vàng lên mặt mình.

Hắn chỉ nghĩ ở trong lòng: Khương Thái Nguyệt mạnh như thế nào, mình so với nàng lại kém quá xa thế nào.

Nhân bảng 3000, Địa bảng 100, Thiên bảng cũng chỉ có 10.

Bởi vậy có thể thấy được, có thể đi lên Thiên bảng chắc chắn đều là thiên kiêu cao nhất!

Người trên Thiên bảng hẳn là tu sĩ cao nhất của các Đại Vực?

-----o0o-----

Chương 1749: Ông chủ nhà trọ cảnh giới Chí Tôn (2)

Chương 1749: Ông chủ nhà trọ cảnh giới Chí Tôn (2)

- Ba bảng Thiên Địa Nhân, chỉ ghi chép những tu sĩ có ở trong này thôi.

Nói cách khác, cho dù cậu đứng đầu Thiên bảng nhưng nếu cậu rời khỏi Sân Thí Luyện, tên của cậu sẽ biến mất.

Cho dù lần sau cậu có đi vào cũng cần thông qua chiến đấu mới có thể một lần nữa leo lên.

Ông chủ nhà trọ nói.

- Nhân bảng 3000, vậy ngài là người trên bảng sao?

Sở Mặc hỏi.

Theo hắn, ông chủ nhà trọ này đường đường là tu sĩ cảnh giới Chí Tôn, ít nhất cũng được ở trên Nhân bảng nhỉ?

Ông chủ nhà trọ mặt già đỏ lên, lắc lắc đầu nói:

- Nhân bảng?

Nghĩ gì thế, bảng đó dễ leo lên như vậy sao?

Trong toàn bộ Sân Thí Luyện vẫn luôn có trên mười vạn tu sĩ, cảnh giới Chí Tôn vô số kể, cảnh giới Chuẩn Chí Tôn tuy rằng không coi là nhiều, nhưng cũng không ít.

Càng nhiều là đại năng cảnh giới Chuẩn Thánh...!

Ai có thể tranh dành vị trí danh sách trên bảng với họ chứ?

Sở Mặc cạn lời:

- Ông nói bên trong Sân Thí Luyện, số lượng Chuẩn Chí Tôn cũng không nhiều?

- Đương nhiên không nhiều rồi!

Cảnh giới này, sau khi đi vào gần như đều chịu chết!

Hoặc là an phận ở trong thành làm tiểu nhị!

Ông chủ nhà trọ thốt ra, nói xong mới nhớ tới trước mặt có một Chuẩn Chí Tôn đang đứng thì hơi áy náy nói:

- Ta không phải nói cậu, ta nói đa số người.

Cậu so với bọn họ chắc chắn là không giống...

...

Sở Mặc cũng cạn lời, trong lòng tự nhủ ông xem ta là gì chứ?

Ta không giống với họ?

Khen chả có tí thành ý nào!

Nhưng Sở Mặc cũng không quá để ý.

Bây giờ hắn đang cảm thấy may mắn vì mình đã để Diệp Thanh ở lại bên cạnh Khương Thái Nguyệt.

Điều này quả thực là tìm được một ngọn núi dựa lớn!

Sở Mặc vui vẻ từ tận đáy lòng cho Diệp Thanh!

Cùng lúc đó, bên kia Khương Thái Nguyệt cũng đang làm công tác tư tưởng cho Diệp Thanh.

Thiêu kiêu xếp hạng thứ 10 trên Thiên bảng, giờ phút này đối mặtvới Diệp Thanh một mực yên lặng rơi lệ thì gấp đến độ xoay quanh.

Nếu nữ nhân này không có thân thể Hỏa Phượng hiếm thấy, nàng chắc chắn đã sớm đánh chết nàng ấy bằng một cái tát rồi.

Một người tu hành, không ngờ lại có tính tình ủy mị như thế.

Khóc sướt mướt, một chút cũng không tự nhiên, phóng khoáng, quả thực là một người hiếm thấy!

Khương Thái Nguyệt rất muốn hỏi cô gái này: Rốt cuộc cô thế nào mà sống được tới ngày nay?

Chẳng nhẽ trước nó vẫn là công tử kia của cô che chở cho cô sao?

Nhưng nhìn qua thì không giống lắm.

Khương Thái Nguyệt nhìn thì táo bạo, nhưng trên thực tế, tâm tư của nàng cũng tương đối tinh tế.

Từ việc trao đổi giữa Sở Mặc và Diệp Thanh thì có thể cảm giác được quan hệ giữa hai người có chút huyền diệu.

Không quá giống là quan hệ thị nữ và công tử.

Nhưng giữa hai người lại không có chút mờ ám nào, cố tình, Diệp Thanh còn vô cùng ỷ lại công tử của nàng.

Thật là làm cho người ta cảm thấy cạn lời.

- Ta nói này, cô đừng khóc nữa, giống như ta muốn hại cô khôngbằng.

Cô có biết hay không, chỉ cần ta nói một câu, ta Khương Thái Nguyệt muốn nhận đồ đệ, trên đời này có bao nhiêu người xếp hàng quỳ chờ ta chọn lựa?

Cô hiểu không?

Khương Thái Nguyệt nhìn Diệp Thanh thờ ơ, vẻ mặt bất đắc dĩ:

- Chúng ta nói chuyện được không?

Ở bên cạnh ta tu hành cho tốt, sớm muộn gì cô cũng có thể trở về bên cạnh công tử nhà cô!

- Thật sao?

Cả đêm, Diệp Thanh rốt cục nói ra câu nói đầu tiên, trong con mắt đỏ lên vì khóc của nàng sáng lên ánh sáng hy vọng:

- Thật sự còn có thể trở lại bên cạnh hắn sao?...

Khương Thái Nguyệt đen mặt, trên gương mặt tinh xảo kia lúc này đen xì, trong lòng tự nhủ ta sẽ không bồi dưỡng đến bồi dưỡng đi, bồi dưỡng thành một đại năng cao nhất cho tên kia vui lòng đấy chứ?

Điều đó quả thực...

Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, người có thể chất Hỏa Phượng thật sự rất hiếm thấy!

Nhiều năm như vậy, Khương Thái Nguyệt mới gặp được một người.

Cho nên, cho dù như thế nào, nàng cũng sẽ không bỏ qua.

- Thật!

Khương Thái Nguyệt nghĩ rồi nghiêm túc gật đầu.

Lúc này DiệpThanh vẫn không rõ hứa hẹn của Khương Thái Nguyệt giá trị bậc nào.

- Vậy, đến lúc đó ta đi đâu tìm hắn?

Diệp Thanh hỏi.

Khương Thái Nguyệt cảm giác trong bụng vô cùng đè nén, lại cố kiên trì chịu đựng tính tình nói:

- Đến lúc đó cô đã thần thông quảng đại rồi, phi thiên độn thổ không gì không làm được, tìm một người còn không dễ hay sao?

- Ah

Diệp Thanh hứng thú, hơi gật đầu, sau đó nói:

- Nghe nói nơi này rất nguy hiểm, ngươi có thể đồng thời bảo vệ hắn được không?

- ...

Khương Thái Nguyệt có một cảm giác muốn lôi Sở Mặc ra đánh cho một trận đã đời, sau đó hỏi hắn một chút: Ngươi có phải cố tình hay không hả?

Có phải ngươi biết rõ thị nữ của ngươi ngu trung không chịu nổi, sau sẽ xin ta che chở cho ngươi mới ra vẻ tự nhiên phóng khoáng rời đi đúng không?

Nhưng mà Khương Thái Nguyệt vẫn giữ được lý trí.

Nàng đối với mọi việc có nhận thức phán đoán của chính mình.

Nghĩ đến gương mặt bình tĩnh kia, nàng hiểu được người đó không phải nghĩ như vậy.

- Được, ta đồng ý với cô.

Ta sẽ nói với bên ngoài, nhưng cô nhớ cho kỹ, ta cũng có kẻ thù, đến lúc đó nếu kẻ thù của ta vì thế mà hận lây sanghắn tìm hắn gây phiền toái thì cô đừng trách ta.

Khương Thái Nguyệt nói.

- Vậy... vậy hay là tạm thời thôi đi.

Hắn gặp nguy hiểm, chúng ta đi giúp hắn là được rồi.

Diệp Thanh yếu ớt nói.

...

Khương Thái Nguyệt không nhịn được trợn mắt:

- Đồ đệ bảo bối à, cô thắng!

Diệp Thanh cũng cảm giác mình hơi quá phận, sau đó cúi đầu, đỏmặt nói:

- Công tử hắn, hắn đã cứu mạng của ta, đã cứu mạng rất nhiều người, hắn là người tốt.

- Người tốt...

Được rồi.

Trong thế giới của Khương Thái Nguyệt không có người tốt và người xấu, chỉ có bằng hữu cùng kẻ thù.

Tuy nhiên nàng đối với Sở Mặc cảm thấy hứng thú là thật.

Trước đó nếu không phải tâm tư đều đặt trên người Diệp Thanh thì nàng chắc chắn sẽ không bỏ qua Sở Mặc.

Đó là một nhân tài, muốn tóm đến bên cạnh mình mới vui.

Bây giờ cuối cùng miễn cưỡng giải quyết được Diệp Thanh, hứng thú của nàng với Sở Mặc cũng lần nữa dâng lên.

Trong lòng tính toán lôi công tử của Diệp Thanh tới bên cạnh mình có thể có ảnh hưởng với Diệp Thanh hay không?

Nghĩ tới nghĩ lui vẫn quyết định không làm như vậy.

Nếu tên kia chết ở Sân Thí Luyện, Diệp Thanh nhiều nhất cũng chỉ đau khổ vài năm, nhưng sẽ toàn tâm toàn ý đi theo mình!

Đúng, chính là như vậy, ta sẽ không chủ động đi hại hắn, nhưng ta cũng sẽ không bảo vệ hắn!

-----o0o-----

Chương 1750: Sông Luân Hồi

Chương 1750: Sông Luân Hồi

Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Khương Thái Nguyệt vẫn rất hiếu kỳ với Sở Mặc, hỏi:

- Cô có thể nói chút về chính mình và về công tử của cô không?

Trước đó Diệp Thanh đã được Sở Mặc nhắc nhở, nghe vậy gật gật đầu, nói:

- Có thể, ta đến từ...

Khương Thái Nguyệt càng nghe thì sự kinh ngạc trong ánh mắt càng dày hơn.

Đến cuối cùng, rốt cuộc nàng đã hiểu vì sao Diệp Thanh không hề giống người tu hành chút nào.

Hóa ra, nàng ấy và vị công tử kia của nàng mới quen nhau chưa tới nửa năm!

Hóa ra nàng ấy đến từ chỗ kia!

Nơi từng bị hoàng tộc La Thiên dùng để lưu đày tội nhân của thếgiơi!

Trời ơi!

Khó trách nàng ấy cái gì cũng đều không hiểu, khó trách nàng ấy đơn thuần như vậy, trong đầu lại còn có khái niệm người tốt và kẻ xấu, hóa ra là như vậy!

Nhưng mà vị công tử đó của nàng...

Khương Thái Nguyệt nhíu mày nghiêm túc suy nghĩ.

Cư nhiên lại vào thế giới kia, sau đó giết chết tất cả thụ yêu của thếgiới đó?

Cuối cùng dẫn theo Diệp Thanh thân thể hỏa phượng tuyệt thế thiên kiêu này vào được Sân Thí Luyện.

Từng cái từng cái....

Trong con ngươi của Khương Thái Nguyệt lóe ra ánh sáng.

Đầu tiên, hắn rất mạnh!

Điểm ấy là không thể nghi ngờ.

Vừa rồi nghe Diệp Thanh nói lúc hai người vừa mới vào tới Sân Thí Luyện gặp phải sinh linh cảnh giới Chí Tôn nhưng bị công tử của nàng trấn áp được.

Tuy là sinh linh cảnh giới Chí Tôn không phải là tu sĩ nhân loại cảnh giới Chí Tôn nhưng cũng không phải ai cũng có thể trấn áp.

Điều này cần chiến lực vô cùng hùng mạnh.

Tiếp đó, hắn vậy mà lại biết Diệp Thanh có thân thể hỏa phượng!

Làm sao mà hắn biết được?

Vấn đề này khiến Khương Thái Nguyệt càng tò mò về thân phận của Sở Mặc hơn.

Toàn bộ La Thiên Tiên Vực, có thể liếc mắt một cái nhìn thấu Diệp Thanh là thân thể hỏa phượng, thế nhân không có bao nhiêu.

Ngay cả là Thánh Nhân, cũng không dễ dàng nhìn ra như vậy!

Huống chi một Chuẩn Chí Tôn!

Thứ ba, hắn là ai vậy?

Hắn làm thế nào vào được nơi lưu đày kia?

Đến bây giờ Diệp Thanh cũng không biết họ tên của hắn, đương nhiên, cũng có thể là biết, nhưng nàng ấy không muốn nói.

Trong lòng Khương Thái Nguyệt nghĩ: Có thể thi triển thần thông ở nơi lưu đày giết sạch Thụ yêu, cho dù là nàng... cũng không được.

Hắn là La Thiên hoàng tộc?

Nếu Sở Mặc ở trong này, nghe thấy tiếng lòng của Khương TháiNguyệt nhất định sẽ đầu đầy mồ hôi lạnh.

Chỉ số thông minh của nữ nhân này quá kinh khủng!

Sở dĩ Sở Mặc bảo Diệp Thanh có thể nói việc này ra là bởi vì hắn biết, Diệp Thanh không có cách gì giấu diếm được!

Nàng chưa hề có kinh nghiệm gì, cũng không tới từ bất luận Đại Vực nào, chuyện này cơ bản không giấu được người khác.

Như vậy công tử này của Diệp Thanh cũng không thể cũng tới từ nơi đó được.

Dù sao người khác không phải người ngu.

Nhưng Sở Mặc lại không thể tưởng được, Khương Thái Nguyệtthông qua chút tin tức như vậy lại có thể suy đoán ra nhiều thứ như thế!

Thậm chí đoán ra hắn là La Thiên hoàng tộc!

- Không đúng lắm...

Khương Thái Nguyệt nhíu đôi mi thanh tú, thì thào, trong lòng nghĩ: Con cháu hoàng tộc La Thiên tuy là không ít, nhưng ưu tú như thế thì mình hẳn phải biết mới đúng.

Nào có thiện lương như vậy chứ?

Chạy tới chỗ đó hàng yêu trừ ma?

Cũng không có ánh mắt tốt đến mức liếc mắt một cái có thể nhìn ra thể chất hỏa phượng được?

Nhưng nếu hắn không phải hoàng tộc La Thiên thì hắn dựa vào cái gì có thể thi triển thần thông ở đó chứ?

Là công chúa của Khương gia, Khương Thái nguyệt biết được bí mật nhiều hơn so với người bình thường tưởng rất nhiều.

Thậm chí nàng biết hoàng tộc La Thiên có một vị công chúa chạy tới Viêm Hoàng Đại Vực, sau khi lấy người mình yêu thì sinh ra một đứa bé, chọc giận tới hoàng tộc La Thiên, bị giam lỏng rất nhiều năm.

Thậm chí nàng còn biết đứa bé kia có truyền thuyết mơ hồ nói hắn có liên quan tới một lời tiên đoán từ xa xưa...

Đương nhiên, mức độ sâu hơn Khương Thái Nguyệt cũng không biết.

Nhưng có thể biết nhiều chuyện như vậy, nàng đã rất kinh khủng.

Bởi vì cho dù là rất nhiều con cháu trong hoàng tộc La Thiên cũng không biết những chuyện đó.

- Vị công tử này của cô... haha, rất thần bí.

Khương Thái Nguyệt hơi thâm ý nhìn thoáng qua Diệp Thanh, sau đó nói:

- Ta đoán hắn có thể sinh tồn được trong Sân Thí Luyện, cho nên cô cũng không cần lo lắng nhiều như vậy.

Ngoan ngoãn ở bên cạnh ta đi.

Từ ngày mai trở đi, ta sẽ truyền trước cho cô một bộ tâm pháp.

Sau đó sẽ truyền tiếp cho cô một bộ công pháp.

Trước cô tu luyện thế đã, dù sao thời gian cũng không lâu, bỏ xuống đi đã, cũng không có tổn thất gì.

- Hả?

Còn có thể như vậy sao?

Diệp Thanh thật cẩn thận nhìn Khương Thái Nguyệt, yếu ớt nói:

- nhưng ta cảm thấy bây giờ công pháp ta đang tu luyện rất tốt mà?

- Không nên không nên, cô có thể không bỏ đi tu luyện hiện tại của cô nhưng cô nhất định phải tu luyện cả cái ta đưa cho cô nữa!

Khương Thái Nguyệt giọng điệu chuyện này không cần thương lượng, nghiêm túc nói:

- Diệp Thanh, cô nhớ kỹ, về sau có một ngày cô sẽ hiểu rõ dụng tâm của ta.

Ta là sư phụ cô, tuy là bây giờ còn chưa có nghi thức bái sư, thế gian này thầy trò hai người chúng ta có thể chất giống nhau, có khả năng sẽ không tìm ra người thứ ba!

Cho nên ta không có bất kỳ tư tâm nào với cô, cũng vĩnh viễn sẽ không hại cô.

Ta chỉ muốn cho cô được trưởng thành.

Thầy trò chúng ta tương lai cũng sẽ là một đoạn giai thoại.

Diệp Thanh hơi cảm động, nói:

- Ta biết rồi, cảm ơn ngài!

Mặc dù đối với việc Diệp Thanh không gọi sư phụ thì hơi không đồng ý nhưng thái độ của Khương Thái Nguyệt với Diệp Thanh vẫn rất vui vẻ.

Mặc kệ như thế nào, cuối cùng thì vẫn bỏ xuống sự đề phòng lúc trước, bắt đầ quen thuộc với mình rồi.

......

Sáng sớm hôm sau Sở Mặc tỉnh lại bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, vì thế chạy tới hỏi ông chủ nhà trọ.

- Nếu ta muốn được lên Thiên Địa Nhân bảng thì... cần... cần phải làm gì?

Ông chủ nhà trọ nghiêm túc nhìn Sở Mặc một lúc lâu, xác nhận hắn không phải chưa tỉnh ngủ mà nói mê sảng rồi mới giật giật khóe miệng nói:

- Đi tới Sông Luân Hồi, sau đó chọn tên của bất cứ người nào trên Thiên Địa Nhân bảng, dùng thần thức của cậu để đọc tên đó lên, sau đó, cậu có thể chuyển tới bên cạnh người đó.

Đánh bại hắn hoặc là đánh chết hắn thì cậu có thể thay thế được chỗ của hắn!

Trong con ngươi của Sở Mặc lóe lên ánh sáng rực rỡ:

- Bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu?
 
Thí Thiên Đao Full
LXXI ( Chương 1751-1775 )


Chương 1751: Lưu Vân Phong (1)

- Đúng, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, nhưng mà mỗi người hàng năm chỉ có thể khiêu chiến một lần.

Trên Thiên Địa Nhân bảng, quy tắc bị khiêu chiến không hạn chế.

Ông chủ nhà trọ nói.

- Hả?

Vậy chẳng phải đối với người trên bảng rất không công bằng hay sao?

Sở Mặc theo bản năng nói, lập tức lại nói tiếp:

- Khó trách Sân Thí Luyện giết chóc hung tàn như thế, điều này cũng có nguyên nhân nhỉ?

- Thông minh!

Ông chủ nhà trọ giơ ngón tay cái lên với Sở Mặc, cười tán dương:

- Chắc chắn có nguyên nhân này, cậu nghĩ xem, ai mà muốn bị quấy rầy không hạn chế chứ?

Cho dù là ai muốn khiêu chiến là phải đi chiến.

Tuy là người tu hành có thể không cần ngủ nhưng nếu chẳng may hắn hoặc nàng đang làm những chuyện khác... ví dụ như... haha

Trên mặt ông chủ nhà trọ nở nụ cười cậu hiểu ý ta mà:

- Cậu nói xem nếu là những lúc như thế lại đột nhiên có một người xuất hiện, nói ta muốn khiêu chiến ngươi, đổi lại là cậu thì cậu sẽ nghĩ như thế nào?

- Sẽ chuyển đến bên cạnh người bị khiêu chiến?

Khóe miệng Sở Mặc giật giật, đen mặt.

- Sẽ không, như vậy chẳng phải thành ám sát à?

Sẽ chuyển đến trong vòng ba vạn dặm.

Nhưng đó đã rất gần rồi mà?

Ông chủ nhà trọ nhìn Sở Mặc:

- Đối với bất kỳ một tu sĩ trên cảnh giới Chuẩn Chí Tôn nào, ba vạn dặm tính là khoảng cách sao?

- Đích thực là không tính...

Sở Mặc cười gượng.

- Cho nên những tu sĩ có tên trên bảng bình thường sẽ không bỏ quacho bất kỳ ai dám khiêu chiến với hắn.

Chỉ có hung ác giết chóc mới có thể dọa cho những người không biết tự lượng sức mình đó.

Khụ khụ...

Ta không nói cậu, chỉ có điều ta vẫn khuyên cậu, người trẻ tuổi, ta nhìn cậu khá thuận mắt, cậu tốt nhất không nên vọng động.

Thật đấy, đây là lời tâm huyết của ta.

Cậu tốt nhất trước tiên nên hỏi thăm một chút người trên bảng có chiến lực gì, sau đó lại nói tiếp.

Hơn nữa một khi cậu được lên bảng, cho dù là Nhân bảng thì thanh danh của cậu cũng sẽ truyền rộng.

Nhưng đây không phải chuyện gì tốt.

Bởi vì như thế, những người khác, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng có thể khiêu chiến với cậu.

Vẻ mặt của ông chủ nhà trọ chân thành nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu, chân thành nói tạ ơn với ông chủ nhà trọ:

- Cảm ơn ông đã chỉ điểm cho ta nhiều như vậy!

- Không cần khách khí, hy vọng lần sau còn có thể nhìn thấy cậu.

Ông chủ nhà trọ nhìn Sở Mặc.

Thật ra những năm gần đây tu sĩ giống như thanh niên này, ông ấy thật sự đã gặp nhiều lắm.

Đại đa số đều là Chí Tôn trẻ tuổi.

Bọn họ cho là mình mới là người mạnh nhất trong những người cùng cảnh giới.

Kết quả, kết quả chính là...

Rất nhiều người từ đó về sau ông ấy cũng không gặp lại lần thứ hai.

Đương nhiên, có lẽ người ta không chừng đã rút lui, rời khỏi Sân Thí Luyện cũng nên.

Hy vọng là như vậy.

Sau đó năm ngày, Sở Mặc rời khỏi nhà trọ, một mình im lặng ra đi.

Mục đích của hắn chính là Sông Luân Hồi!

Sông Luân Hồi xem phong thủy.

Đây là một câu đã truyền lại từ lâu trong Sân Thí Luyện... xem phong thủy nhưng thật ra là ý phong thủy luân chuyển.

Xem là xem danh sách ba bảng Thiên Địa Nhân.

Bởi vì chỉ có tu sĩ trong Sân Thí Luyện mới có thể lên được ba bảng này.

Một khi rời khỏi, dù chỉ chốc lát rời khỏi thôi, sau khi trở về tên cũng sẽ biến mất ở trên đó.

Cho nên, có những cao thủ cao nhất sau khi trở về Sân Thí Luyện lại đánh từ đầu, đòi lại thứ bậc thuộc về mình.

Phong thủy luân chuyển.

Dần dà, những lời như xem phong thủy ở Sông Luân Hồi cũng dần lưu truyền ra.

Lưu Vân Phong chính là một trong rất nhiều tu sĩ tới tới lui lui trên Thiên bảng.

Từ thứ năm đến thứ mười, gã đều đã từng chiếm được.

Ai nhìn gã cũng đều coi gã như là một thiên kiêu trẻ tuổi kinh tài tuyệt diễm.

Đồng thời môn phái sau lưng gã cũng làm cho vô số người hâm mộ.

Hạo Nguyệt tông!

Hạo Nguyệt tông của Thiên Cương Đại Vực!

Gã là thiên kiêu trẻ tuổi cao nhất của Hạo Nguyệt tông!

Cả người hào quang bắn ra bốn phía!

Quả thực là con cưng của ông trời nơi này.

Nhưng chính gã lại chưa từng cho là như vậy.

Gã đến từ Thiên Cương Đại Vực, đến từ Hạo Nguyệt tông.

Nhưng phía sau gã lại không có gia tộc hiển hách gì.

Gã cũng chưa bao giờ cho là mình thiên kiêu thiên phú trác tuyệt.

Về phần từ "hào quang bắn ra bốn phía, nếu nghe thấy có người nói như vậy để hình dung gã, Lưu Vân Phong chỉ nở nụ cười lạnh với đối phương, sau đó trong lòng yên lặngmắng một câu: Bắn em gái nhà ngươi!

Gã có thể có được tất cả ngày hôm nay đều là bởi vì lúc gã tám tuổi gặp phải một lần nguy hiểm tới tính mạng.

Đó là chuyện vài thập niên trước.

Một ngày giờ ngọ trời trong nắm ấm, bên cạnh bãi rác của Hạo Nguyệt có mười mấy đứa nhỏ tụ tập lại.

Lớn nhất là mười mấy tuổi, ít nhất cũng sáu, bảy tuổi.

Lưu Vân Phong tám tuổi ở giữa đám kia có vẻ rất bình thường.

Bởi vậy, vị trí gã chiếm cứ được cũng là kém nhất.

Đúng vậy, chúng là một đám cô nhi, là một đám đứa nhỏ không nhà để về, mỗi ngày đều giãy dụa trong cái đói khát, không hề giống với những đứa xuất thân giàu có và gia tộc đông đúc.

Bọn cô nhi chúng mỗi ngày vấn đề cần suy nghĩ không phải thế nào mới chơi vui vẻ mà là thế nào mới có thể ăn no, sao có thể sống sót.

Cạnh tranh giữa cô nhi với nhau rất kịch liệt.

Mấy đứa lớn chút rất hống hách.

Mỗi lần đều chiếm vị trí tốt nhất, một khi phát hiện những đứa khác cướp được đồ tốt, bọn nó còn ra tay cướp đoạt.

Không cướp được thì đánh, nếu không đưa ra sẽ đánh chết!

Nơi này không có luật pháp, cũng không có ai để ý đến sự sống chếtcủa cô nhi bọn chúng.

Thân thế của Lưu Vân Phong rất đáng thương.

Thậm chí gã không biết cha mẹ mình là ai, là bị vứt bỏ hay là cha mẹ chết bất ngờ, gã cũng không biết.

Một lão già nhận nuôi gã.

Năm đó khi gã bốn tuổi, lão già từ giã nhân gian.

Không để lại gì đáng giá cho gã cả.

Cho nên từ khi đó, Lưu Vân Phong lại bắt đầu cuộc sống lăn lộn ở bãi rác.

Đứa bé lớn hơn gã, gã cũng đều biết, giữa chúng chưa nói tới giao tình nhưng không có cừu hận gì.

Lưu Vân Phong mỗi lần nhặt ve chai đều thật cẩn thận, sẽ không đi làm những người đó tức giận.

Hắn biết cái gì nên lấy, cái gì không nên lấy.

Cho nên bốn năm qua đi, coinhư là bình an vô sự.

Bãi rác này là một trong những nơi đổ rác của tông môn Hạo Nguyệt Tông cao nhất của Thiên Cương Đại Vực.

Có cả rác sinh hoạt, rác luyện đan, cũng có cả rác luyện khí.

-----o0o-----

Chương 1752: Lưu Vân Phong (2)

Chương 1752: Lưu Vân Phong (2)

Rác sinh hoạt là rác mà bọn nhỏ thích nhất.

Bởi vì trong đó có số lượng lớn đồ ăn chưa động tới.Là tông môn cao nhất, nguyên liệu nấu ăn mà bọn họ sử dụng có thể nói là tốt nhất.

Không phải linh vật cũng không có tư cách trở thành nguyên liệu nấu ăn.

Cho nên, những đứa trẻ mỗi ngày ở trong này nhặt đồ ăn gần như đều vô cùng cường tráng.

Nhưng chẳng có gì hơn.

Thứ tốt thật sự thà cho... chó trong tông môn hoặc thú khác cũng sẽ không ném ở đây.

Rác luyện đan không có thị trường mà dùng, gần như tất cả mọi người tránh không kịp.

Những cặn bã của đan dược sau khi hoàn toàn không thể luyện tiếp được mới vứt ở đây, cơ bản không có bất cứ tác dụng gì, thứ kịch độc lại vô số kể.

Lưu Vân Phong từng thấy tận mắt một thiếu niên Trúc Cơ khoảng mười tám mười chín tuổi năm đó gần như là vua đám nhóc ở nơi này, xem như bá chủ một phương.

Muốn tìm kiếm linh đan hữu dụng trong đống rác, kết quả lại bị độc chết!

Cao thủ Trúc Cơ!

Đó chính là cao thủ một quyền có thể đánh nát một khối á lớn!

Cứ như vậy vô thanh vô thức chết đi.

Sắc mặt xanhmét, cả người cứng ngắc.

Gã đã chết rồi thậm chí còn không ai dám chạm vào gã.

Cũng chính bởi vì chuyện đó mới khiến cho suy nghĩ của đám cô nhi nghĩ đống rác đan dược là một cấm địa thật sự.

Không ai dám đi tới đó.

So ra, đống rác luyện khí khá được hoan nghênh.

Bên trong luôn có thể tìm được một vài kim loại đáng giá.

Những kim loại đó cầm lên bán ở trấn trên bình thường cũng có thể bán được giá khá tốt.

Thậm chí may mắn ngẫu nhiên còn có thể gặp được vài khoáng thạch vụn vặt có thể luyện ra thần kim, vậy sẽ phát đạt rồi.

Nhưng mà những thứ đó cho tới bây giờ đều là do mấy đứa nhỏ kia giành lấy.

Lưu Vân Phong tuy là cũng muốn đi kiếm chác một chút nhưng lại không dám.

Bởi vì những đứa nhỏ lớn hơn sẽ giống như sói mà che chắn đống rác luyện khí.

Cho dù là ai muốn qua kiếm chác đều bị bọn nó liên kết lại đánh cho tàn phế.

Ở đây, tàn phế trên cơ bản chẳng khác nào người chết.

Nơi này cách Hạo Nguyệt tông rất xa.

Mỗi lần Hạo Nguyệt tông đến đây đổ rác đều là một chiến thuyền lớn bay tới.

Sau đó cửa nhà kho ở đáy chiến thuyền mở ra, rất nhiều rác rưởi đổ xuống.

Lúc đó chính là lúc đám nhóc này vui vẻ nhất.

Nhưng tất cả ký ức này đều ở năm Lưu Vân Phong tám tuổi đó, cái ngày trời trong nắng ấm, sau giờ ngọ, đột nhiên dừng lại.

Một đám nhóc ngồi ở xa chờ.

Bọn nó đều có thể tính được Hạo Nguyệt tông khi nào sẽ đến nên phải chạy trước tới đây.

Ngày đó, trên người Lưu Vân Phong có giắt một con dao găm dài chừng bàn tay.

Đó là do một lần gã tìm đồ ăn trong đống rác vô tình tìm ra được.

Lúc đó còn làm ngón tay của gã bị đứt, chảy không ít máu làm gã sợ hãi một trận.

Lúc đó không ai chú ý tới gã, gã liền giấu con dao găm nhỏ đi.

Ai mà nghĩ tới cây dao kia không biết tại sao lại sinh ra tâm ý tương thông với gã.

Thậm chí lưu Vân Phong có cảm giác gã có thể khiến cây đao này tự mình bay lên!

Thậm chí gã còn vụm trộm thử một lần, thật sự bay được.

Nhưng mà bởi vậy mà gã ngủ mê man bảy tám ngày, thiếu chút nữa ngủ đến chết đói.

Nhưng từ khi đó, gã vẫn giấu cây đao này trên người, chưa từng bỏra.

Qua nhiều năm gã mới biết được, con dao găm kia của gã là một pháp khí Đế chủ.

Về phần tại sao lại lẫn trong đống đồ ăn bị ném, thì nghe nói lúc đó vị sư thúc Thái Mã Hổ dùng dao nhỏ cắt thịt ăn, cắt xong rồi thì quên mất.

Kết quả tôi tớ dọn dẹp qua loa vô tình quét vào đống rác.

Sau đó thì ném đi.

Nghe nói vị kia sư thúc nhớ tới thanh dao găm bị mất kia thì đã là chuyện hơn nửa tháng rồi.

Ông ta ngay cả nhớ cũng không đề cập tới.

Đối với một Chí Tôn, mất đi một món pháp khí Đế Chủ có thể sẽ hơi buồn bực nhưng cũng chỉ là có chút mà thôi.

Sau còn vì vậy mà đặc biệt chú ý tới Lưu Vân Phong.

Quay lại cái ngày trời trong nắng ấm, sau giờ ngọ.

Lưu Vân giống với ngày thường chuẩn bị cùng đợi chiến thuyền của Hạo Nguyệt tông vận chuyển rác tới đây.

Tới chiều rồi, chiến thuyền tới chậm so với ngày thường một chút.

Nhưng mọi người cũng cũng chưa coi là chuyện gì lạ.

Chuyện như thế cũng vô cùng bình thường.

Sớm một chút muộn một chút nhưng nhất định sẽ đúng ngày tới.

Rầm rầm!

Vô số rác rưởi sinh hoạt từ trên bầu trời đổ xuống, giống như mộtcơn mưa rác thải.

Tiếp đó trên mặt đất xuất hiện một ngọn núi nhỏ.

Tất cả đều là đủ loại rác rưởi!

Một đám trẻ em đều kích động.

Rác lần này dường như tốt hơn mấy lần trước!

Thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương từ trong truyền ra.

- Nhất định là Hạo Nguyệt tông lại có Yến hội lớn rồi!

Một đứa khá lớn kích động hô lên.

- Quá sướng, thật hy vọng mỗi ngày họ đều có yến hội.

Đứa hơi lớn kia xông thẳng lên, một phát đã bắt được một cái chân Linh Kê* liều mạng nhét đầy vào miệng.

*Chân một loại gà trong truyện.

Đám nhóc này không chú ý tới sau khi chiến thuyền đổ hết rác cũng không rời đi mà lơ lửng trên không trung, không biết đang làm gì.

Lúc này, ở bên trong chiến thuyền có một đám người trẻ khoảng mười tám mười chín tuổi, nhìn qua đều có chút ngây ngô, nhưng nam thì anh tuấn, nữ thì xinh đẹp, khí chất trên người đều vô cùng cao quý.

Dẫn họ đi là một lão già năm mươi tuổi.

Trên người lão già mang theo khí tức không giận tự uy.

Vẻ mặt nghiêm túc nhìn đám nam nữ trẻ tuổi, giáo huấn:

- Nhìn thấy không?

Đám nhỏ ở phía dưới ấy?

Một đám nam nữ trẻ tuổi đều bước tới bên mạn cửa sổ của chiến thuyền nhìn xuống dưới.

Vừa nhìn xuống đã đều không nhịn được nhíu mày.

Nhất là lúc bọn họ thấy được hình ảnh thiếu niên không khác tuổi họ là bao đang cầm một cái chân Linh Kê liều mạng nhét vào mồm của mình.

Một thiếu nữ tóc dài xinh đẹp như búp bê lập tức lấy tay che miệng, vẻ mặt không dám tin, sắc mặt ghê tởm đến trắng bệch nói:

- Bọn họ đang làm gì đó?

Những người khác cũng vẻ mặt khó coi, cau mày, trong mắt tràn đầy sự chán ghét.

The họ, đám nhóc con nhặt ve chai để ăn ở phía dưới quả thực là ác tâm!

Trên đời này còn có chuyện gì làm người ta buồn nôn hơn hay không?

Tại sao có thể có người như thế?

Một thiếu niên rất anh tuấn vẻ mặt nghi hoặc nhìn lão già:

- Bọn họ vì sao không ăn cơm cho ngon?

Lại tới đây ăn rác?

Đầu óc có bị bệnh không vậy?

Sắc mặt lão già trầm xuống:

- Ngươi cho là bọn họ giống như các ngươi?

Từ nhỏ cao quý, cái gì cũng không làm còn được ăn ngon mặc đẹp sao?

-----o0o-----

Chương 1753: Một cái bánh bao dẫn đến huyết án (1)

Chương 1753: Một cái bánh bao dẫn đến huyết án (1)

Nói xong ông ta nhìn thoáng qua thiếu nữ giống búp bê:

- Hôm nay ta cho các người học một bài học cho tốt, để các người hiểu các loại khó khăn trong cuộc sống.

Các người không cố gắng tu hành, kết cục chưa chắc sẽ tốt hơn đám nhóc này bao nhiêu.

Phía dưới, chỗ đống rác.

Lưu Phân Phong cảm thấy trong lòng tràn đầy cảm giác hạnh phúc, quá thích!

Cũng không biết Hạo Nguyệt tông cử hành yến hội như thếnào lại còn lại nhiều thứ tốt như vậy?

Nhiều món ngon tinh mỹ đều rất đầy đủ, một chút cũng chưa động tới.

Đây quả thực là cực phẩm thật sự!

Cho dù là những người có tiền lỗ mũi hướng lên trời ở trấn trên cũng chắc chắn chưa được nếm mỹ vị nào như này, nhỉ?

Lưu Vân Phong nghĩ, ánh mắt của gã chăm chú vào một đống màu trắng gì đó trên mặt đất.

Bánh bao!

Bánh bao thịt!

Không ngờ là bánh bao thịt!

Lưu Vân Phong tám tuổi kích động đến cả người muốn ngất đi.

Nhiều năm kiếm sống ở bãi rác làm tính tình của gã rất bình tĩnh.

Bởi vì quá mức kích động, dễ làm người khác chú ý.

Như vậy sẽ không tốt.

Bánh bao thịt, đây chính là bánh bao thịt!

Đây là đồ ăn bán chạy nhất ở đây.

Bởi vì bình thường nó khá đầy đủ.

Sẽ rất ít người ném ra một nửa cái bánh bao thịt đang ăn dở!

Quan trọng hơn là, thịt của nó!

Hạo Nguyệt tông là môn phái nào?

Đó là một trong những môn phái cường thịnh nhất ở Thiên Cương Đại Vực!

Bánh bao thịt của bọn họ làm sao có thể sử dụng thịt thú vật tầm thường?

Đều dùng thịt của mãnh thú cao cấp!

Ăn một miếng, cũng có thể làm những thiếu niên đó đổ mồ hôi!

Sau đó sẽ tăng rất nhiều sức lực.

Đây mới thực là đồ ăn cực phẩm.

Lưu Vân Phong ôm một cái bánh bao thịt cắn một miếng.

Bánh bao thịt lần này so với những cái gã từng được nếm... còn ngon hơn nhiều lần!

Lưu Vân Phong còn nhỏ thậm chí có cảm giác muốn ngất đi!

Quáhạnh phúc!

Bầu trời, trên chiến thuyền lớn.

Lão già chỉ vào Lưu Vân Phong ở phía dưới, nói:

- Nhìn thấy không?

Đứa bé kia?

Các ngươi thấy vẻ mặt của nó không?

Loại thỏa mãn đó, cái loại hạnh phúc đó!

Các ngươi cảm thấy ghê tởm đúng không?

Các ngươi cảm thấy nhìn thôi cũng muốn phun đúng không?

Vẻ mặt của lão già vô cùng nghiêm túc, sâu trong đôi mắt thậm chí hiện lên vẻ hồi tưởng.

Vẻ mặt này trong mắt một Chí Tôn cao nhất rấtkhó mà gặp được.

Những nam nữ trẻ tuổi đứng ở cửa sổ mạn chiến thuyền đều trầm mặc không nói.

Thiếu nữ giống như búp bê kia trong con ngươi như thu thủy cũng không có vẻ mặt giống mấy người kia nhưng lại có thần sắc đăm chiêu.

Lão già nói tiếp:

- Đây là đồ ăn!

Đây mới thực sự là đồ ăn do nguyên liệu nấu ăn cao cấp nhất làm thành.

Đừng nói là đối với những cô nhi đáng thương, ngay cả chưởng môn của những môn phái nhỏ ở Thiên Cương Đại Vực chúng ta cũng chưa chắc đã được ăn.

Nhưng ở trong mắt các ngươi, mấythứ này...

Có giá trị gì không?

Trầm mặc.

Tất cả mọi người đều trầm mặc.

Nhìn phía dưới.

Sau khi Lưu Vân Phong ăn một miếng bánh bao, tinh thần khí lực cả người trở nên càng tràn đầy, trên người dường như đang sáng lên.

Gã muốn che giấu nhưng không thể.

Cho nên sự khác thường của gãrất nhanh đã dẫn tới sự chú ý của những đứa trẻ khác.

- Tiểu tử, trên tay mày cầm cái gì đấy?

Một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, hét lớn lên.

- Bánh bao!

Là bánh bao!

Bánh bao thịt!

Một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi khác ánh mắt cũng sáng lên, nháy mắt đã xông về phía Lưu Vân Phong.

Lưu Vân Phong xoay người bỏ chạy, trong tay nắm chặt cái bao.

- Đừng để cho nó chạy!

Giành lấy cái bánh bao trong tay nó cho tao!

Một thiếu niên mười tám mười chín tuổi trong con ngươi ánh sáng lạnh lùng, lớn tiếng quát.

Tiếp đó, hai thiếu niên mười năm mười sáu tuổi đuổi theo Lưu Vân Phong, có một đứa trong đó quát lớn:

- Nhãi con, giao đồ trong tay ra đây!

- Bên kia còn có rất nhiều bánh bao, các ngươi vì sao muốn giành một nửa của ta?

Tiếng nói non nớt của Lưu Vân Phong tràn đầy sợ hãi và bất an, còn có sự phẫn nộ nhè nhẹ.

Vấn đề giống nhau, thiếu nữ giống như búp bê ở trên chiến thuyền nói:

- Sư phụ, con thấy ở đó còn mười mấy cái bánh bao thịt nữa... vì sao họ muốn tranh nửa cái kia vậy?

Lão già thở dài:

- Bởi vì tham lam.

Phía dưới.

Thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi cười lạnh nói:

- Ít nhiều cũng đều là của chúng tao, cho mày ăn hai miếng, khôngbắt mày nhổ ra là tốt rồi!

Nhanh chóng giao ra đây!

Khi nói chuyện, hai thiếu niên đã một trước một sau chặn Lưu Vân Phong ở đó.

Tuổi của bọn họ lớn hơn so với Lưu Vân Phong.

Hơn nữa một thân thực lực đã gần tới Trúc Cơ.

Nếu có tài liệu Trúc Cơ, bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào cảnh giới đó.

Nếu muốn đối phó với một đứa bé như Lưu Vân Phong thật sự quá dễ dàng.

- Xin các người, các ngươi nói với Cẩu ca một tiếng được không?

Chúng ta vẫn luôn ở cùng nhau...

Lúc đó Lưu Vân Phong ngay cả tên cũng không có, đau khổ cầu xin.

Một thiếu niên trong đó nhìn về phía thiếu niên mười tám mười chín tuổi.

Người kia cười lạnh trên mặt:

- Đừng có nằm mơ, vẫn chưa động vào mày là bởi vì mày coi như cũng thành thật làm đúng bổn phận, nhưng hôm nay mày không nên lấy cái bánh bao thịt kia, lại càng không nên ăn!

Giao nửa cái bánh trong tay mày ra đây.

Tao sẽ thay mày cầu xin Cẩu ca cho, bảo hắn không giết mày...

- Các ngươi...

Muốn giết ta?

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Lưu Vân Phong tràn đầy kinh ngạc và sợ hãi, không nhịn được lớn tiếng hỏi:

- Vì sao?

Trên chiến thuyền, gần như tất cả thiếu nam thiếu nữ trẻ tuổi đều sợ ngây người.

Bọn họ cũng nhìn Sư phụ mình, trong ánh mắt đều có vẻ khó hiểu.

Giới tu hành vì thiên tài địa bảo, vì công pháp, nữ nhân, giết người cướp của cũng không phải điều gì ngạc nhiên.

Nhưng bọn họ còn chưa thấy vì cái bánh bao thịt mà muốn giết người bao giờ.

Lão già thản nhiên nói:

- Đây là nhân tính.

Mấy đứa nhỏ này đã bắt đầu tạo thành thế lực nhỏ, muốn thanh trừ người ở ngoài thế lực mình.

Như vậy về sau đồ ăn đó tất cả đều của bọn nó.

- Chỉ vì một chút đồ ăn...

Những thiếu nam thiếu nữ trẻ tuổi này đều bị chấn động nặng.

Lần đầu tiên bọn họ thật sự thấy được sự tàn khốc của thế gian này.

Mấy thiếu nữ thậm chí khó có thể chịu được.

Giống như lời nói của lão già, lúc này, bên cạnh bãi rác phía dưới, giết chóc đã bắt đầu.

Một đám thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi rút vũ khí trên người ra điên cuồng chém giết những người khác.

Thiếu niên vây quanh Lưu Vân Phong một đứa trong đó bắt đầu hơi do dự, nhưng sau khi người kia nói một câu rốt cục cũng lạnh mặt, rútđao nhọn của mình ra.

-----o0o-----

Chương 1754: Một cái bánh bao dẫn đến huyết án (2)

Chương 1754: Một cái bánh bao dẫn đến huyết án (2)

- Chẳng nhẽ mày muốn bị Cẩu ca đá ra khỏi bang hội sao?

Thiếu niên do dự kia thân mình khẽ run rẩy, sau đó sắc mặt của nó lạnh dần, trở nên dữ tợn.

Đao trong tay của nó rất sắc bén, được mài giũa bén nhọn, dưới ánh mặt trời sau giờ ngọ chiếu xuống hàn quang bắn ra bốn phía.

Trên chiến thuyền, thiếu nữ giống như búp bê cầu khẩn lão già:

- Sư phụ...

Nàng rất thiện lương, không muốn nhìn thấy bởi vì đồ ăn mà phải giết chóc.

Nhưng lão già lại thờ ơ giống như không nghe thấy.

Phía dưới, đã có người ngã xuống trong vũng máu.

Hai thiếu niên vây quanh Lưu Vân Phong cuối cùng cũng ra tay.

Thiếu niên lúc ban đầu còn do dự một khi đã quyết định thậm chí trở nên càng thêm hung tàn.

Gã lấy thanh đao nhọn sắc bén hung hăng đâm về phía trái tim của Lưu Vân Phong.

Lưu Vân Phong kêu to lăn về một bên nhưng cũng không hoàn toàn thoát được.

Cánh tay bị đâm một vết, miệng vết thương không sâunhưng máu tươi cũng chảy ra trong nháy mắt.

Từ cánh tay chảy xuôi tới nửa cái bánh bao trong tay của gã, nhìn qua đã thấy ghê người.

Một thiếu niên khác lúc này đã mò tới phía sau Lưu Vân Phong, giơ đao trong tay lên hung hăng muốn đâm vào giữa lưng của Lưu Vân Phong.

- A!

Bên trong chiến thuyền gần như tất cả thiếu nam thiếu nữ cũng không nhịn được mà kinh hô.

Có người đã không nhịn được mà nhắmhai mắt lại.

Chỉ có lão già kia hơi hăng hái nhìn, lại còn đánh giá:

- Không tồi không tồi, còn nhỏ tuổi đã đều lòng lang dạ sói, hơn nữa... a?

Phía dưới.

Bên đống rác như núi.

Cánh tay đã chịu một vết thương, quỳ rạp trên mặt đất, vẫn nắm chặt nửa cái bánh bao nhuốm máu như cũ, Lưu Vân Phong chợt kỳ dị lănngười một vòng, vậy mà lập tức làm một kích đằng sau của thiếu niên kia bị hụt.

Phập!

Dao nhỏ của thiếu niên lập tức cắm vào trong mặt đất.

Mà Lưu Vân Phong lại lăn dưới chân của gã, trong tay chẳng biết lúc nào đã xuất hiện một con dao găm nhỏ lớn cỡ bàn tay, không chút do dự xẹt qua sau chân của thiếu niên đó.

Sau đó

Thiếu niên tru lên một tiếng vô cùng thê lương, bùm một tiếng té lăn trên đất.

Hai gân chân của gã đã bị Lưu Vân Phong cắt đứt!

Điều này cũng chưa là gì, thân mình của Lưu Vân Phong hơi gập lại, cho thiếu niên chỗ mà ngã xấp xuống, sau đó không thèm nhìn đã xoay tay lại cho một đao đâm thẳng vào giữa lưng của thiếu niên kia.

Thiếu niên bị cắt đứt hai gân chân đang kêu thảm thiết thê lương, đột nhiên dừng lại!

Lúc này đúng là lúc lão già ở trên chiến thuyền kêu nhẹtiếng, sau đó, lão già kinh ngạc nói:

- Đứa trẻ này... còn có thanh đao trên tay của nó?

Như thế nào nhìn quen mắt như vậy?

Đó là pháp khí!

Đó không phải là...

Phía dưới.

Bên đống rác.

Lưu Vân Phong tám tuổi lần đầu tiên trong đời giết người, tay của gã đang run, cả người cũng đang run rẩy, ngay cả tâm... cũng đang run rẩy!

Nhưng tên thiếu niên mười bốn mười năm tuổi, đao nhọn sắc bén nắm trong tay lại dường như sợ hãi hơn cả gã, đứng ở đó sợ đến choáng váng.

Lưu Vân Phong tru lên một tiếng, tay trái cầm lấy nửa cái bánh bao nhốm máu, đao ở tay phải hung hăng đâm tới.

Phốc!

Một đao đâm trực diện vào trái tim của thiếu niên kia, giết luôn thiếu niên đó.

Hai thiếu niên mới muốn công kích người khác lại bị một tiểu tử tám tuổi mạnh mẽ đáp trả.

Lúc này, thiếu niên mười tám mười chín tuổi ở bên kia nhìn thấy chuyện đã xảy ra bên này thì gầm lên một tiếng, lao đến:

- Tiểu súc sinh, mày giết hai đại chiến tướng thủ hạ của tao, tao phải giết chết mày!

Trong tay gã vung lên một thanh trường kiếm, cơ bản không có kết cấu gì nhưng sức lực của gã lại cực lớn!

Mắt thấy Lưu Vân Phong sẽ chết ở dưới kiếm của gã.

Lúc này, Lưu Vân Phong tám tuổi làm một hành động mà không ai nghĩ tới.

Trên khuôn mặt non nớt nở một nụ cười đùa cợt.

Gã không hề làm động tác công kích nào, cũng không xoay người bỏ chạy mà là giơ tay trái lên, ở cái bánh bao đang nhuốm máu cắn một miếng, sau đó nuốt cả bánh bao cả máu của mình xuống.

- Trước khi chết, để cho ta ăn xong cái bánh bao này đã, được không?

Đứa nhỏ chỉ có tám tuổi dùng thanh âm vô cùng bình tĩnh nói ra những lời này làm người ta thật sự có cảm giác sởn tóc gáy.

Thiếu niên mười tám mười chín tuổi đã vọt tới trước mặt của LưuVân Phong, giơ kiếm lên.

Nghe được câu này thì một kiếm không dám đâm xuống.

Nhưng sau khi gã phục hồi lại tinh thần, lúc muốn đâm xuống cũng không còn kịp nữa.

Lão già ra tay mang Lưu Vân Phong đi.

Cũng không giết mấy người còn lại mà chỉ mang đứa bé tám tuổi kia đi.

Từ khi đó, gã mới có cái tên Lưu Vân Phong này.

Bởi vì lão già họ Lưu nhận gã là nghĩa tử.

Từ khi đó, Lưu Vân Phong rốt cuộc có nhà của mình.

Sau khi được lão già mang về, Lưu Vân Phong trở thành một đệ tử thân truyền của Hạo Nguyệt tông.

- Dã* nhãi con nhặt về từ bãi rác!

*Hoang.

Giống với dã chủng.

- Người may mắn nhặt được pháp khí Đế Chủ của Tần sư thúc!

Hai tên gọi này từng đi theo Lưu Vân Phong rất nhiều năm.

Mãi cho đến khi gã nghịch thiên thành đạo, bước vào cảnh giới Chí Tôn, tất cả tạp âm rốt cục đã hoàn toàn biến mất.

Gã biến thành sự kiêu ngạo của Hạo Nguyệt tông, biến thành thiên kiêu trẻ tuổi cao nhất!

Cũng biến thành thần tượng trong suy nghĩ của rất nhiều người.

Thậm chí có vô số nữ tu trong môn phái muốn trở thành đạo nữ* của gã.

Năm đó gã xuất thân từ bãi rác, chuyện từng nhặt rác để ăn cũng biến thành một cấm kỵ, không ai dám nhắc đến.

Ngay cả các sư huynh có tư cách nhắc tới việc đó trước mặt gã cũng chỉ dùng giọng điệu trêu chọccợt nhả đôi lời, sau đó còn phải nói thêm một câu: Vân Phong là thiên kiêu xuất thân từ nghịch cảnh, là sự kiêu ngạo của Hạo Nguyệt tông ta!

*Người yêu, người tình

Lưu Vân Phong ngồi trên một tảng đá bên cạnh đầm lạnh, trong tay cầm một chiếc bánh bao, chỉ suy tư nhìn chứ không ăn.

Thoạt nhìn Lưu Vân Phong đã thành đạo bước vào cảnh giới Chí Tôn nhưng vẫn trẻ như xưa, chỉ có điều không thể tìm lại được bóng dáng năm mười tám tuổi trong mắt y nữa.

Y đã từng yếu đuối, bất lực, tuyệt vọng, không ai biết đến, năm đó y bình tĩnh nói ra câu:

- Trước khi chết, để ta ăn hết cái bánh bao này được không?

Lúc đó trong lòng y đã tuyệt vọng biết bao nhiêu.

Bình tĩnh gì đó, đều là giả dối!

Lúc đó trong lòng y chỉ có tuyệt vọng và thù hận.

Nhưng hiện tại, ánh mắt của y cực kỳ bình tĩnh, thoạt nhìn y rất trầm ổn.

Nhưng trên thực tế, người thực sự hiểu rõ Lưu Vân Phong đều biết, đằng sau cái vẻ lạnh lùng của y là chiến ý vô cùng vô tận!

Chiến ý điên cuồng!

-----o0o-----

Chương 1755: Muốn qua đầm lạnh (1)

Chương 1755: Muốn qua đầm lạnh (1)

Rất nhiều người ở Hạo Nguyệt Tông sau lưng đều gọi y là tên điên.

Nếu không điên cuồng như vậy, y tuyệt đối không thể bước vào cảnh giới Chí Tôn ở tầm tuổi này.

Nếu không điên cuồng như vậy, y cũngkhông thể cướp được đạo lữ hiện giờ từ trong tay một vị sư huynh cực kỳ ưu tú.

Đạo lữ ấy chính là cô gái xinh đẹp như búp bê sứ từng ở trên chiến thuyền kia!

Thậm chí lúc y hôn môi cô gái ấy, còn hỏi một câu:

- Nghe nói năm đó lúc nhìn thấy ta nhặt rác lên ăn ngươi đã ói ra phải không?

Bây giờ thì sao?

Miệng ta thơm không?

Cô gái liền tỏ ra hờn dỗi, nói ngươi thật là đồ rác rưởi!

Bản thân Lưu Vân Phong cũng cảm thấy mình khá rác rưởi, giống như hiện tại, muốn đến sông Luân Hồi nhất định phải đi qua cái đầm lạnh này.

Mà y, lại canh giữ đầm lạnh, bất kể ai muốn qua đây, nhất định phải đánh một trận với y.

Bay ở trên trời ư?

Không thành vấn đề, một đao của y có thể chém kẻ bay trên trời kia rơi xuống đất.

Nhưng y cảm thấy bản thân cũng rất có nguyên tắc, bởi vì y không ức hiếp người khác.

Ngươi ở cảnh giới nào, ta dùng cảnh giới đó đánh với ngươi.

Điều này rất quá đáng sao?

Nếu gặp phải người cảnh giới cao hơn mình, vậy càng tốt, việc mà Lưu Vân Phong thích làm nhất chính làkhiêu chiến kẻ mạnh hơn mình.

Đáng tiếc những người trên Thiên bảng đều rất biến thái, Lưu Vân Phong cũng không muốn đi đắc tội bọn họ.

Mấy năm sống ở bãi rác, một số thứ đã khắc sâu trong đầu y.

So với tuyệt đại đa số tu sĩ, y càng phải hiểu rõ hơn sự tàn khốc và quy luật của thế gian này.

Vài ngày trước y rời khỏi sân thí luyện một lần, vì vậy hiện tại trên bảng danh sách Thiên Địa Nhân không có tên y.

Y cũng không quá để ý.

Y quay về Hạo Nguyệt Tng, đi làm một việc.

Giết một người xong, liền trở lại.

Đoán chừng lần này trở lại sân thí luyện, phải nán lại đây khá lâu.

Bởi vì người y giết là con riêng của một vị trưởng lão ở Hạo Nguyệt Tông, ỷ vào cha mình, gã hoành hành ngang ngược ở Hạo Nguyệt Tông, mấu chốt là gã một thân tu vi Chí Tôn, người bình thường cũng không dám trêu chọc.

Kết quả gã trêu ghẹo búp bê sứ, Lưu Vân Phong nghe được chuyện này, không nói không rằng, trở về từ sân thí luyện, khiêu chiến chính diện, lập tức bổ cái tên kia ra làm đôi ngay tại chỗ, ngay cả Nguyên Thần cũng bị y một đao chém chết.

Chuyện này quá ầm ĩ, rất nhiều cao thủ của toàn bộ Hạo NguyệtTông đều bị kinh động.

Nghĩa phụ y vội vàng trở về, cam đoan với y, không ai dám động đến búp bê sứ, y mới yên tâm trở lại sân thí luyện.

Nhưng tâm tình của y lại vô cùng bực bội, muốn đánh nhau, muốn giết người.

Cho nên mới canh giữ bên cạnh đầm lạnh, chuẩn bị chơi đùa một hồi.

Mấy ngày nay, Lưu Vân Phong ở trong này đã đánh bại ba mươi tám Chí Tôn trẻ tuổi muốn đến sông Luân Hồi, giết sáu kẻ nói năng lỗ mãng.

Còn như Chuẩn Chí Tôn, Chuẩn Chí Tôn là cái gì?

Bọn họ không phải đều làm tiểu nhị kiếm chút tài nguyên đáng thương ở trong thành của sân thí luyện sao?

Mấy trăm người đứng cách Lưu Vân Phong không xa, tất cả đều bất đắc dĩ nhìn tên sát tinh này.

Không biết y từ đâu chui ra, lại có thể nổi hứng lên chặn cửa ở đây.

Nhưng đã không còn ai dám mở miệng ra nói gì nữa, bởi vì hai canh giờ trước, một Chí Tôn nói năng lỗ mãng đã bị y một đao chém chết!

Người ấy là Chí Tôn đó!

Sức lực hùng mạnh biết bao, đi đến bất kỳ đâu, cũng là nhân vật số một.

Nhưng Lưu Vân Phong quá mạnh, đao của y cũng quá nhanh.

Tuy rằng không phải là một thanh đao tốt, chỉ là một thanh pháp khí cấp bậc Đế Chủ.

Nhưng đạo hạnh của y quá sâu!

Sát đạo của y quá khủng khiếp!

Một đao đâm xuống liền phá huỷ Nguyên Thần và đạo hạnh của đối phương.

Trên căn bản sức chiến đấu của cảnh giới Chí Tôn chính là dựa vào sự lợi hại của đạo hạnh.

Trong toàn bộ sân thí luyện cũng chẳng có mấy người có thể hung tàn hơn Lưu Vân Phong.

Lưu Vân Phong ngồi ở chỗ đó, cũng không liếc mắt nhìn những người ở cách đó không xa, ánh mắt chuyên chú nhìn chiếc bánh bao thịt trong tay.

Đã nhiều năm như vậy, món y thích ăn nhất vẫn là bánh bao.

Giống như là một loại tình kết* khó bỏ.

*tình kết: tâm lý phức tạp

... ...

Sở Mặc từ phương xa bước trên mây mà đến.

Hắn chưa quen thuộc địa hình sân thí luyện, tuy rằng trong tay có một tấm bản đồ được ông chủ nhà trọ tặng miễn phí, nhưng trên tấm bản đồ này lại không đánh dấu nơi nào an toàn, nơi nào nguy hiểm.

Bản đồ trong ngọc giản chỉ đánh dấu những nơi nổi danh của sân thí luyện, ví dụ như cấm địa, hung địa, phân bố của thành phố.

Trừ những cái đó ra, chỉ còn lại định vị của bản thân hắn.

Hễ di chuyển thì sẽ biểu thị trên mặt bản đồ.

Vì vậy Sở Mặc chỉ có thể theo một đường thẳng tắp, đi tới nơi qua sông Luân Hồi này.

Quá trình... khổ không tả xiết!

Dọc đường đi, hắn gặp mười mấy sinh linh cảnh giới Chí Tôn.

Trong đó có một con ếch lớn, suýt chút nữa thì nuốt trọn hắn.

Nếu không phải trong thời khắc mấu chốt hắn sử dụng phân thân, thì có lẽ thật sự bỏ mạng rồi.

Cho dù là phân thân Chí Tôn đỉnh cấp cũng bị thương nhẹ.

Do đó có thể thấy được uy danh của sân thí luyện.

Chuyện tốt là Sở Mặc thu hoạch được rất nhiều vật liệu thượng hạng, đồng thời tích luỹ được thêm nhiều kinh nghiệm chiến đấu phong phú, ví như kinh nghiệm chiến đấu với sinh linh cấp Chí Tôn.

Hắn còn gặp hai kẻ cấp Chí Tôn muốn giết mình, không biết là tới từ nơi nào của đại vực.

Dù sao thì lúc hai người kia gặp hắn đều không nói không rằng, lập tức ra tay.

May mắn là hắn không gặp hai người đó cùng một lúc.

Sau một phen đại chiến, hắn đã giết chết một cao thủ cấp Chí Tôn trẻ tuổi trong số đó.

Không dùng phân thân, nhưng dùng Thí Thiên.

Cao thủ cấp Chí Tôn còn lại, hắn không dùng Thí Thiên, cũng không dùng phân thân, đánh với đối phương bất phân thắng bại, sau đó có lẽ đốiphương cảm thấy không giết được hắn, liền bỏ đi.

Ra tay dứt khoát, bỏ đi càng dứt khoát hơn.

Từ đầu đến cuối không hề nói một lời.

Không có bất kỳ sự giao lưu nào.

Sở Mặc cũng hiểu rất rõ quy tắc của sân thí luyện.

Không có đạo lý, không có thị phi, chỉ có giết chóc!

Đoạn đường này gian khổ vô cùng, cuối cùng Sở Mặc cũng đứng ở ranh giới Chuẩn Chí Tôn tuyệt đỉnh, hắn tin rằng, sau một trận đại chiến nữa là hắn có thể bước vào cảnh giới Chí Tôn rồi.

Lúc này, rốt cục hắn cũng nhìn thấy sông Luân Hồi.

Chỗ kia giống như một con đê, một con đê cực lớn!

Dường như đã nằm ngang ở đó từ rất lâu rồi.

Bên dưới con đê là một cái đầm lạnh, ngồi bên cạnh đầm lạnh là một thanh niên toàn thân tràn đầy sát ý.

Đằng xa là mấy trăm tu sĩ muôn hình muôn vẻ đang đứng.

-----o0o-----

Chương 1756: Muốn qua đầm lạnh (2)

Chương 1756: Muốn qua đầm lạnh (2)

Nam có nữ có, khí thế trên người đều bất phàm.

- Thế này là sao?

Sở Mặc hơi nhíu mày, sau đó không nghĩ nhiều, bay về phía sông Luân Hồi.

Hắn không muốn rước lấy phiền phức.

Nhưng hành động này của hắn lập tức khiến cho mấy trăm người kia sợ ngây người.

- Kia là kẻ nào?

- Chuẩn Chí Tôn ư?

Ta không nhìn lầm chứ?

Chuẩn Chí Tôn?

Hắn tới nơi này sao?

Có phải là điên rồi không?

- Đúng là một kẻ cấp Chuẩn Chí Tôn, trên người hắn không có khí tức của cảnh giới Chí Tôn!

- Hắn muốn làm gì?

Muốn tới sông Luân Hồi sao?

- Chán sống rồi sao?

Mấy trăm Chí Tôn trẻ tuổi kia đều sợ ngây người, rất nhiều người mỉa mai nhìn Sở Mặc đang ở trong hư không.

Một Chuẩn Chí Tôn hèn mọn, hắn muốn đi tìm chỗ chết đến mức nào?

Dám đến sông Luân Hồi này?

Còn dám qua mặt bọn ta, bay về phía sông Luân Hồi?

Không nhìn thấy bọn ta đều đứng ở đây không dám qua sao?

Ngươi tưởng rằng ngươi là ai?

Sở Mặc cảm nhận được rất rõ cảm xúc của đám người đó, ít nhiều có chút kỳ quái.

Có điều hắn nhìn thanh niên đang ngồi bên cạnh đầm lạnh kia, bỗng nhiên hiểu ra.

Thanh niên kia chính là bức lộ!

Quả nhiên.

Lưu Vân Phong ngẩng đầu liếc nhìn Sở Mặc, trong mắt cũng thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn lạnh lùng nói:

- Muốn đến sông Luân Hồi sao?

Sở Mặc dừng trên không trung, ngẫm nghĩ một lúc, từ trên trời sà xuống đất, gật gật đầu:

- Đúng vậy.

- Đánh một trận với ta, nếu thắng ngươi có thể đi qua, nếu thua, ngươi ở chỗ nào thì trở về chỗ đó.

Lưu Vân Phong lạnh lùng nói.

- Đánh một trận với ngươi?

Sở Mặc dùng Thương Khung Thần Giám nhìn thoáng qua Lưu Vân Phong, lập tức không nói gì.

- Cảnh giới Chí Tôn cuối cấp, thể huyền quy đạo cảnh.

Thể huyền quy đạo cảnh là cái gì, Sở Mặc cũng không hiểu rõ.

Nhưng cảnh giới Chí Tôn cuối cấp này quả thực là sáng chói làm mù mắt người khác.

Trừ phi dùng phân thân, bằng không muốn đánh nhau với người có cảnh giới này, cho dù Sở Mặc tin tưởng bản thân đến mức nào, cũng biết mình không thể nào là đối thủ của y.

- Đúng, đánh một trận với ta.

Ta có thể áp chế cảnh giới đến mức...

Chí Tôn sơ cấp.

Bởi vì ta không áp chế được về cấp Chuẩn Chí Tôn.

Lưu Vân Phong thản nhiên nói:

- Còn có một lựa chọn khác, chính là ngươi tiếp một chiêu của ta.

Nếu ngươi có thể tiếp được chiêu này, vậy thì ngươi có thể đi qua.

Mấy trăm Chí Tôn trẻ tuổi kia đều im lặng không nói, trong ánh mắt của rất nhiều người đang nhìn về phía Sở Mặc đều tràn ngập sự vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ.

Một Chuẩn Chí Tôn, đánh đến chết hắn cũng đánh không lại Chí Tôn đâu!

Lựa chọn thứ hai thì lại càng vô nghĩa, tiếp một chiêu của tên điên Lưu Vân Phong này ư?

Ngay cả Chí Tôn cũng không đỡ nổi một kích của y, lập tức bị y chém chết.

Tên Chuẩn Chí Tôn này... ngay cả nửa chiêu cũng không chịu nổi đi?

Nhưng lúc này, một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp ở trong đám người không kìm được nhỏ giọng thì thầm:

- Chuẩn Chí Tôn... cũng không phải không có gì lợi hại.

- Cô nương, cô không sao đấy chứ?

Cô nói Chuẩn Chí Tôn có thể đánh thắng Chí Tôn ư?

Ha ha ha, cô thử chọn ra một người cho ta xem nào?

Một Chí Tôn trẻ tuổi khôi ngô, vẻ mặt trêu tức nói.

Sở Mặc không kìm được quay đầu liếc nhìn, rồi lại quay đi vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng trong lòng hắn lại thấy hết sức kinh hãi!

Nữ nhân kia, chính là Trân Trân thiên kiêu Ma tộc trẻ tuổi trước kia từng bị hắn đánh trọng thương!

Ma nữ cảnh giới cấp Chí Tôn!

Lúc ấy Trân Trân bị Sở Mặc một đao chém đứt đầu, sau đó suýt chút nữa bị Tư Đồ Đồ dùng tên bắn chết.

Về sau được cao nhân của Ma tộc cứu đi.

Không ngờ lại xuất hiện ở nơi này?

Chuyện này là thế nào?

Là La Thiên hoàng tộc bồi thường cho Ma tộc sao?

Sở Mặc cười lạnh trong lòng, sau đó thầm lắc đầu, có người quen ở nơi này, hắn càng phải cẩn thận rồi.

Không thể bộc lộ quá nhiều, bằng không bị ma nữ này nhìn ra, sẽ gặp trở ngại!

Đương nhiên Trân Trân nằm mơ cùng không tưởng tượng được, nam nhân đem đến cho nàng ác mộng sợ hãi và sự sỉ nhục vô tận lại xuất hiện ở nơi này.

Tựa như Sở Mặc không thể tưởng tượng được nàng sẽ xuất hiện ở đây, thì nàng càng không tưởng tượng được Sở Mặc sẽ xuất hiện ở nơi này.

Trân Trân vẫn giống như trước kia, một đôi mắt vừa dài vừa xếch, thân hình cực kỳ nở nang, vòng eo nhỏ nhắn, bước đi lả lướt đong đưa.

Khoác một chiếc áo choàng màu đỏ chót, những bím tóc nhỏ trên đầu rủ xuống vai, mỗi bên tai đều đeo ba bốn chiếc khuyên lớn khác màu nhau giống như lúc trước.

Nhưng điều khác với lúc trước là, khí tràng hùng mạnh duy ngã độc tôn trên người nàng đã biến mất!

Nguyên nhân có lẽ là ngày đó thua ở trên tay Sở Mặc, cũng có lẽ là bởi vì Chí Tôn trẻ tuổi ở sân thí luyện này quá nhiều.

Căn bản không đến lượt nàng thể hiện.

Sở Mặc nhìn Lưu Vân Phong:

- Còn có lựa chọn thứ ba sao?

Trong đám người ở bên kia lập tức truyền tới một tràng cười vang.

Có người la lớn:

- Cảnh giới Chuẩn Chí Tôn rác rưởi, mau cút về thành làm tiểu nhị cho người ta đi thôi!

Đừng làm mất thể diện ở nơi này nữa!

- Ha ha, giết một Chuẩn Chí Tôn, đừng nói là Lưu Vân Phong, cho dù là chúng ta, cũng chẳng có bao nhiêu hứng thú.

- Đúng vậy, giết loại cảnh giới này, ngay cả một chút kinh nghiệm chiến đấu cũng không lấy được, chẳng có ý nghĩa gì cả.

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc, lạnh lùng nói:

- Có, ngươi có thể cút về, cút về chỗ đám người kia.

Đám người đang cười nhạo Sở Mặc ở bên kia thoáng chốc sững lại.

Sắc mặt đều trở nên rất khó coi.

Bọn họ khinh thường tên Chuẩn Chí Tôn này, nhưng trong mắt Lưu Vân Phong.

Bọn họ đều cùng một cấp bậc!

- Đợi hắn tới đây, lập tức giết hắn!

Một Chí Tôn trẻ tuổi, vẻ mặt u ám, trong con ngươi loé ra sát khí lạnh như băng.

Bị Lưu Vân Phong chắn ở nơi này đã nhiều ngày, hắn vốn là muốn qua sông Luân Hồi, khiêu chiến một người trong bảng thứ hạng.

Nhưng hiện tại, lại nín nhịn đầy một bụng lửa giận, không biết bộc phát lên người kẻ nào.

Đúng lúc xuất hiện một Chuẩn Chí Tôn, có thể giết hắn cho hả giận.

Trân Trân đứng bên cạnh gã Chí Tôn trẻ tuổi này, nghe vậy có chút sợ hãi, liền xê dịch ra xa.

Gã Chí Tôn trẻ tuổi liếc mắt nhìn Trân Trân một cái, bỗng nhiên cười nói:

- Mỹ nữ, nàng yên tâm, ta sẽ không đối xử với nàng như vậy đâu.

Trong nụ cười tràn đầy ý vị sâu xa.

Đổi lại là tính cách lúc trước, Trân Trân nhất định là vung tay cho gã một cái tát.

Nhưng hiện tại, nàng không dám!

-----o0o-----

Chương 1757: Vậy mà đã chặn lại rồi?

Chương 1757: Vậy mà đã chặn lại rồi?

Đầu tiên là ở Viêm Hoàng đại vực, thua trên tay Sở Mặc, khiến nànghiểu được đạo lý người giỏi còn có người giỏi hơn, ngoài bầu trời này còn có bầu trời khác cao hơn.

Tuy rằng nàng muốn tìm Sở Mặc báo thù, nhưng cũng không hẳn là vô cùng căm hận hắn.

Tính cách của người Ma tộc chính là như vậy, bọn họ tôn sùng cao thủ.

Người càng mạnh, bọn họ càng sùng bái.

Nếu như có thể giẫm bọn họ ở dưới lòng bàn chân, bọn họ sẽ tâm phục khẩu phục.

Đương nhiên, nếu bọn họ có cơ hội chuyển mình, lúc động thủ cũng sẽ không chút nương tay.

Sau khi tới đây, Trân Trân càng hiểu rõ một chuyện, thiên kiêu trên đời này thật sự có rất nhiều!

Nàng của lúc trước chẳng qua cũng chỉ là một con ếch ngồi ở đáy giếng, tầm mắt quá hạn hẹp.

Cho nên, ở nơi này, nàng cố hết sức kiềm chế khí tràng, bày ra bộ dạng vô hại, không muốn trêu chọc bất cứ kẻ nào.

Nhưng nàng cũng không phải là hoàn toàn không có chỗ dựa.

Một Chí Tôn

trẻ tuổi ở bên cạnh nàng liếc mắt nhìn gã nam nhân vừa mới nói chuyện kia, thản nhiên nói:

- Ngược lại ngươi muốn đối xử với nàng thế nào, có thể thử xem.

Chí Tôn trẻ tuổi lúc trước sắc mặt cứng đờ, gã có thể nhận ra thân phận của đối phương từ chỗ đám người hầu của y.

La Thiên hoàng tộc!

Đó không phải là người gã có thể trêu chọc.

Đúng vậy, sân thí luyện đích xác là cối xay thịt thiên tài, chỉ có giết chóc.

Nhưng không phải làai cũng có thể giết.

Giết người của La Thiên hoàng tộc, hậu hoạn vô cùng, thậm chí sẽ liên luỵ đến gia tộc phía sau.

Cho dù đối phương chỉ là một người họ hàng xa của hoàng tộc, gã cũng không dám tuỳ tiện trêu chọc.

Một chút xôn xao ở bên này, cũng không gây nên quá nhiều sự chú ý.

Ánh mắt của mọi người đều dừng lại ở chỗ của Lưu Vân Phong.

Nhưng chẳng có ai cho rằng tên Chuẩn Chí Tôn kia thực sự dám lựa chọn chiến đấu.

Trừ phi hắn chán sống rồi.

Cho dù nơi này là sân thí luyện, cũng sẽ chẳng có ai chủ động đi tìmchỗ chết.

Tới nơi này là vì muốn thăng cấp, không phải là vì muốn tự sát.

Sở Mặc nhìn Lưu Vân Phong:

- Nhưng ta muốn đến sông Luân Hồi.

Lưu Vân Phong không kìm được liếc mắt đánh giá Sở Mặc từ trên xuống dưới, sau đó lộ ra nụ cười tàn khốc:

- Được, chiến đi!

- ...

Đám người ở đằng xa kia đều không nói gì.

Lưu Vân Phong này, quávô sỉ rồi!

Tên Chuẩn Chí Tôn kia cũng là một kẻ điên rồ!

- Được thôi.

Sở Mặc gật đầu đáp ứng.

Tất cả mọi người đều sợ ngây người, bao gồm cả nội tâm của Lưu Vân Phong, hắn không dám tin nhìn Sở Mặc:

- Ngươi nói?

Được thôi ư?

- Đúng vậy, ngươi chắn ở nơi này không cho ta qua, mà ta lại không thể không qua.

Không đánh một trận, còn có thể làm thế nào được nữa?

Sở Mặc bình tĩnh nói.

Sau lưng lập tức xôn xao.

- Tên này điên rồi!

- Hắn nhất định là một tên ngốc!

- Lính mới của sân thí luyện à, quá ngây thơ rồi, không biết thua trận gần như đồng nghĩa với tử vong.

- Chuẩn Chí Tôn lại dám khiêu chiến Lưu Vân Phong ư?

Ha ha haha, thật sự là... thật sự là có dũng khí!

- Thật là dũng cảm, ta chính là thích nam nhân như vậy.

Một nữ tu vẻ mặt si mê nói.

Một Chí Tôn trẻ tuổi ở bên cạnh cười lạnh:

- Ngươi cứ chờ xem hắn sống sót rồi hẵng nói câu này.

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc:

- Ngươi chắc chắn chứ?

- Chắc chắn, nhưng mà ta lựa chọn tiếp ngươi một chiêu.

Xem ra lựachọn này dường như có vẻ tương đối dễ dàng.

Sở Mặc cười ngại ngùng.

- ...

Đám người ở phía sau hoàn toàn sụp đổ.

Bọn họ nhìn bóng lưng của Sở Mặc, giống như đang nhìn một người chết.

Bình luận về một tên điên đang muốn chết, thực sự là chẳng có ý nghĩa gì.

Trân Trân nhìn bóng dáng kia, cũng không nhịn được bĩu môi, thầm nghĩ: Ngươi tưởng rằng ngươi là Sở Mặc sao?

Lưu Vân Phong mỉm cười, trong nụ cười của y không có vẻ giễu cợt, mà là dáng vẻ bị chọc cười.

Y nhìn vào mắt của Sở Mặc, nghiêm túc nói:

- Đừng nói ta ức hiếp ngươi, nếu ngươi thật sự có thể tiếp được một đao của ta, vậy thì, ta và ngươi sẽ kết giao bằng hữu!

Lời này vừa nói ra, tròng mắt của đám người đang đứng đằng xa kia đều rớt xuống.

Trong lòng tự nhủ không phải chứ?

Chúng ta không nghe lầm đấy chứ?

Lưu Vân Phong ngươi đường đường là một Chí Tôn cuối cấp trẻ tuổi... lại muốn kết giao bằng hữu với một Chuẩn Chí Tôn ư?

Tuy nhiên nhiều người cũng phản ứng rất nhanh, cảm thấy đây là Lưu Vân Phong đang chế giễu tên Chuẩn Chí Tôn kia.

Tiếp một chiêu cái rắm ấy, nửa chiêu thôi cũng đã lăn quay ra chết rồi.

Có điều nếu thực sự có thể tiếp được một chiêu của Lưu Vân Phong, vậy cũng thực sự có tư cách kết giao bằng hữu với y rồi.

Nhưng, có thể sao?

Cho dù nằm mơ, cũng không thể hoang đường như vậy.

Sở Mặc nhìn Lưu Vân Phong, gật gật đầu:

- Được thôi, vậy thì phải xem nhân phẩm của ngươi rồi.

Được rồi, đám người ở đằng xa kia không nói năng gì nữa.

Bọn họ chợt phát hiện ra rằng, tên Chuẩn Chí Tôn này dám tới đây, quả nhiên không phải là không có nguyên nhân, hắn không những ngốc, mà còn điên nữa.

Lưu Vân Phong cười ha hả:

- Được.

Nói xong, thân thể hắn chậm rãi bay thẳng vào hư không, sau đó dừng lại.

Sở Mặc cũng bay vào hư không, đứng đối diện với Lưu Vân Phong.

Mấy trăm người đứng ở đằng xa kia không ai nhúc nhích.

Bọn họ cảm thấy căn bản không đáng để ra xem.

Dù sao thì Lưu Vân Phong vừa ra tay, tên Chuẩn Chí Tôn kia liền mất mạng.

Cảnh tượng này có gì để xem?

Một chút thú vị cũng không có.

- Ngươi ra tay đi.

Chẳng biết tại sao đột nhiên Lưu Vân Phong thay đổi chủ ý.

Nhìn Sở Mặc:

- Nếu như ngươi có thể dùng một chiêu khiến cho ta có bất kỳ hành động nào, thì coi như ta thua.

Sở Mặc nhíu mày:

- Nếu như vậy, ngươi nhất định sẽ thua.

- Ngươi tự tin như vậy sao?

Lưu Vân Phong chợt cảm thấy tên Chuẩn Chí Tôn này rất thú vị, bản thân y đã đưa ra một điều kiện có lợi cho hắn, hắn lại không muốn tiếp nhận!

Rất có cá tính!

Sở Mặc nghiêm túc nói:

- Đối mặt với cao thủ như ngươi, chỉ có chiến đấu chính diện một trận mới có thể tôi luyện bản thân.

Nhưng hiện giờ ta không phải là đối thủ của ngươi, cho nên không có cách nào có thể đấu một trận chính diện với ngươi.

Nhưng mà tiếp một chiêu của ngươi, có lẽ không phải làtrở ngại gì lớn!

Toàn bô cuộc nói chuyện của hai người đều truyền xuống phía dưới.

Vô số người trợn tròn hai mắt.

Trong lòng thầm nhủ ngươi thực sự là không nhìn thấy vừa rồi Chí Tôn kia bị chém chết bi thảm đến mức nào đâu!

Khác với phản ứng của đám người đó, Lưu Vân Phong chăm chú nhìn Sở Mặc, gật gật đầu:

- Đúng vậy, ngươi rất giống ta.

-----o0o-----

Chương 1758: Ngươi dám đánh với ta sao? (1)

Chương 1758: Ngươi dám đánh với ta sao? (1)

Sở Mặc mỉm cười:

- Tại sao không nói là ngươi rất giống ta chứ?

Sắc mặt Lưu Vân Phong trở nên lạnh lùng, sau đó lấy ra món pháp khí của bản thân, đoản kiếm pháp khí cấp bậc Đế Chủ.

Y nhìn cây đao trong tay, con ngươi lập tức trở nên sắc bén linh hoạt, cả người đều giống như hoá thành một cây đao!

Sở Mặc biến sắc, không ngờ người này lại dùng đao nhập đạo!

Bỗng nhiên Lưu Vân Phong quát lên một tiếng, nắm chặt cây đao cấp bậc Đế Chủ trong tay, bổ một đao... về phía Sở Mặc!

Một đao này, chính là một đao của bậc Chí Tôn cuối cấp!

Đừng thấy y có vẻ rất hứng thú với Sở Mặc, nhưng ra tay... lại không có bất kỳ chút nể nang nào.

Nếu là một kẻ yếu, cũng không cần phải nể nang.

Đây là sân thí luyện!

Không phải lôi đài so tài của sư môn!

Soạt!

Một đao này lập tức chém rời hư không, hình thành một luồng sóng khí sắc bén, tốc độ của sóng khí còn nhanh hơn tia chớp, bổ về phía Sở Mặc.

Vừa rồi Chí Tôn kia chính là bị chém chết như vậy!

Bởi vì trong một đao này của Lưu Vân Phong ẩn chứa toàn bộ đạo hạnh của y!

Một kích hung mãnh ngang ngược!

Không thể chống đỡ!

Trong nháy mắt, Sở Mặc vận hành Lâm Tự Quyết, Binh Tự Quyết và Liệt Tự Quyết của Cửu Tự Chân Ngôn!

Bất động như núi, không bị một đao kia của Lưu Vân Phong ảnh hưởng.

Năng lượng cuồn cuộn, hoàn toàn tụ hội trên cánh tay hắn đang nắm Hàn Nguyệt đao.

Thời gian không gian, thời gian bị ngưng đọng, kéo dài, không gian bị phân cách!

Sau đó, Sở Mặc vung Hàn Nguyệt đao lên.

Một luồng sức mạnh cực lớn lập tức phát ra từ Hàn Nguyệt đao.

Keng!

Pháp khí thánh cấp phát ra một tiếng nổ mạnh, chém thẳng vào phiến thiên địa.

Thân hình của Sở Mặc không ngừng lùi về phía sau.

Lùi ra xa mấy vạn dặm.

Sau đó, khoé miệng của hắn rỉ ra một chút máu tươi.

Tất cả mọi người đều sợ ngây người!

Vậy mà...

đã chặn lại rồi!

- Cây đao kia của hắn... cây đao trong tay tên Chuẩn Chí Tôn kia... là Hàn Nguyệt đao!

- Trời ơi, luồng ánh sáng màu lam trong trẻo nhưng lạnh lùng như mặt trăng vừa rồi, đúng vậy, thực sự là Hàn Nguyệt đao!

- Thánh khí!

Thánh khí Hàn Nguyệt đao, lại ở trong tay hắn sao?

Khó trách hắn tự tin như vậy... thì ra là thế!

Đám Chí Tôn trẻ tuổi ở phía dưới, thế lực thấp nhất đến cao nhất, từnhỏ đã được mở mang tầm mắt, hiểu biết rất nhiều chuyện.

Nhiều người đã nhận ra Hàn Nguyệt đao ngay tại chỗ, đều cảm thấy cực kỳ chấn động.

Loại chấn động này, thậm chí không kém gì một kích mà Sở Mặc chặn Lưu Vân Phong.

Cũng có rất nhiều người nhìn về phía Hàn Nguyệt đao trong tay Sở Mặc, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam.

Thánh khí a!

Lại ở trong tay của một Chuẩn Chí Tôn sao?

Lưu Vân Phong không ngờ rằng một đao dùng đến tám phần công lực năm phần đạo hạnh của mình lại chỉ khiến cho khoé miệng của tu sĩ cấp Chuẩn Chí Tôn trước mặt rỉ ra một chút máu...

Lui về sau mấy vạn dặm?

Y cũng có chút kinh sợ rồi.

Cho dù là một Chí Tôn sơ cấp cũng sẽ bị một đao này của y chém chết tức thì!

Tên Chuẩn Chí Tôn này... sao có thể không bị thương tổn chút nào chứ?

Đúng vậy, đối với Lưu Vân Phong mà nói, Sở Mặc như vậy giống như không bị thương tổn chút nào.

Đừng nói khoé miệng rỉ ra chút máu, cho dù là phun ra một ngụm máu lớn, vậy cũng chẳng khác nào không bị thương cả!

Làm sao có thể?

Lưu Vân Phong thực sự sợ ngây người.

Lúc này y mới chợt ý thức được rằng, đối phương, cũng là một người dùng đao!

Tu sĩ dùng đao để tiếp tục tu hành cũng không ít, nhưng người dùng đao nhập đạo... lại thực sự không thấy nhiều.

Đặc biệt là dùng đao pháp đến trình độ này, trước đây Lưu Vân Phong chưa từng thấy qua!

Nếu không phải Chuẩn Chí Tôn này có đạo hạnh đao pháp vô cùng tinh thâm, Lưu Vân Phong tin rằng, một đao vừa rồi của y, tuyệt đối có thể chém Sở Mặc thành mảnh vụn!

- Lợi hại!

Sau khi Lưu Vân Phong ngây người hồi lâu, không kìm được tán thưởng một câu, sau đó nói bằng giọng lưu manh:

- Ta thua rồi, ngươi có thể đến sông Luân Hồi.

Ta là Lưu Vân Phong, nếu không ngại, chúng ta kết giao bằng hữu.

Chờ ngươi lớn lên, chúng ta nhất định phải đánh một trận tử tế!

Sở Mặc cười gật đầu:

- Ta là Lâm Hắc.

Được rồi, Lâm Bạch vô dụng thì lần này dùng Lâm Hắc.

Sở Mặccũng lười nghĩ cái tên khác.

Chẳng qua chỉ là một danh hiệu thôi.

Chỉ có cái tên Sở Mặc này, mới thuộc về hắn.

- Được, Lâm Hắc huynh đệ, ngươi có thể đi rồi.

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc:

- Có thời gian, chúng ta cùng nhau nghiên cứu đao pháp!

Sở Mặc cười chắp tay:

- Không dám, xin Lưu huynh chỉ bảo nhiều hơn.

Nói xong, bay thẳng về phía sông Luân Hồi.

Như vậy là xong việc rồi sao?

Như vậy là kết thúc rồi sao?

Cứ như vậy để hắn đến sông Luân Hồi sao?

Toàn bộ đám Chí Tôn trẻ tuổi đứng dưới mặt đất đều trợn tròn hai mắt!

Bởi vì vừa rồi bọn họ đều xem thường Sở Mặc, thậm chí tuyệt đại đa số mọi người hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Bởi vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh!

Hai bên cũng chỉ giao thủ một chiêu, sau đó liền tách ra.

Lưu VânPhong nhận thua, Lâm Hắc rời đi.

Dường như hai người... còn thật sự kết giao bằng hữu?

Cha mẹ ơi!

Trên đời này còn có thiên lý sao?

Đám Chí Tôn trẻ tuổi này đều sắp phát điên rồi.

- Ai có thể cho ta biết, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì không?

- Huynh đệ, ta còn muốn biết hơn ngươi!

- Thế giới này làm sao vậy?

Chuẩn Chí Tôn lại có thể giữ một món thánh khí lợi hại như vậy sao?

- Đó là Hàn Nguyệt đao!

- Ha ha ha ha, Hàn Nguyệt đao, đồ tốt đó!

Đứng đầu Bát Đại Thánh khí, đã biến mất rất nhiều năm...

- Loại binh khí này, nên ở trong tay người có tư cách cầm nó mới phải.

Trong đám người, ai nấy đều có tâm tư khác nhau, vẻ mặt phức tạpnhìn theo bóng dáng kia bay về phía núi Luân Hồi.

Còn Lưu Vân Phong thì lại trở về bên cạnh đầm lạnh, lấy cái bánh bao thịt kia ra, hung hăng cắn một miếng, vẻ mặt cực kỳ thoả mãn.

Đồ ăn hại!

Không biết có bao nhiêu người, trong lòng đang điên cuồng mắng chửi Lưu Vân Phong.

Sau đó trơ mắt nhìn bóng dáng kia đang bay về phía núi Luân Hồi, nỗi khiếp sợ trong lòng cũng bắt đầu lên men, trở nên mãnh liệt.

Thật quá khó lường!

Chuyện này càng nghĩ càng khiến cho người ta cảm thấy không thể tin nổi.

Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao, thì cũng chỉ là Chuẩn Chí Tôn, nói cách khác, trong mắt rất nhiều Chí Tôn trẻ tuổi, Chuẩn Chí Tôn cũng chỉ là Đế Chủ hùng mạnh!

Cái gì gọi là chuẩn?

Chuẩn chính là vẫn chưa tới!

Chưa tới... thì xưng là Chí Tôn cái nỗi gì?

-----o0o-----

Chương 1759: Ngươi dám đánh với ta sao? (2)

Chương 1759: Ngươi dám đánh với ta sao? (2)

Đây không phải là dát vàng lên mặt mình sao?

Mặc dù rất nhiều người trong số bọn họ lúc trước chưa thành đạo, cũng từng vui mừng khấp khởi tự nhận là Chuẩn Chí Tôn, nhưng sau khi bọn họ thực sự bước lên cao thêm một bước, mới hiểu được sự chênhlệch giữa hai bên, tất cả đều cảm thấy hổ thẹn vì sự ngu ngốc lúc trước.

Đây không phải là cười nhạo hoặc tự giễu, mà là sự chênh lệch giữa Chuẩn Chí Tôn và Chí Tôn, thực sự quá lớn!

Ngay cả là tuyệt thế thiên kiêu, đối mặt với khoảng cách này, cũng sẽ có cảm giác vô lực thâm sâu.

Mới có thể thực sự hiểu được sự chênh lệch giữa hai bên.

Vì vậy, bọn họ cười nhạo Sở Mặc cũng không phải hoàn toàn không có lý.

Nhưng biểu hiện của Sở Mặc đã lật đổ hoàn toàn nhận thức lúc trước của bọn họ.

Chuẩn Chí Tôn... thực sự có thể hùng mạnh đến mức này rồi sao?

Lưu Vân Phong từng miếng từng miếng ăn bánh bao, cũng không ngẩng đầu lên, y không muốn nhìn thấy đám người kia nữa.

Sở Mặc nhanh chóng bay đến sông Luân Hồi, ba tấm bia đá đứng vững vàng trên sông, bia đá cao trăm trượng, cũng tương đối lớn.

Nhưng đối với sông Luân Hồi mà nói, ba tấm bia đá này có vẻ quá nhỏ bé.

Rất tầm thường.

Chỉ khi đi tới trước mặt tấm bia, mới có thể cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân.

Ba tấm bia đá theo thứ tự là Thiên bảng, Địa bảng và Nhân bảng.

Tên trên Nhân bảng nhiều nhất, Sở Mặc liếc nhìn rồi lướt qua.

Nếukhông có thực lực để có tên trên Thiên bảng, thì hắn không muốn đi khiêu chiến bất cứ kẻ nào.

Bởi vì như vậy chẳng có ý nghĩa gì cả, muốn àm thì phải làm cái tốt nhất!

Tên trên Địa bảng không nhiều, chỉ có một trăm tên.

Sở Mặc nhìn thoáng qua, trên kia có sáu bảy người họ Cơ.

Ước chừng tám chín phần là đến từ La Thiên hoàng tộc.

Cuối cùng, ánh mắt Sở Mặc đặt trên Thiên bảng, ánh mắt hắn cũng trở nên nóng rực.

Bảng này mới là bảng mà hắn thực sự muốn được cótên.

Thứ nhất Thiên bảng, Tử Đạo; thứ hai Thiên bảng, Chung Thánh; thứ ba Thiên bảng, Ngô Phi; thứ tư Thiên bảng, Đỗ Xuyên; thứ năm Thiên bảng, Hồ Tiếu; thứ sáu Thiên bảng, Trương Nhã Lộ; thứ bảy Thiên bảng, Âu Dương Phi; thứ tám Thiên bảng, Cơ Khải; thứ chín Thiên bảng, Tuyết Vô Lệ; thứ mười Thiên bảng, Khương Thái Nguyệt.

Không có cái tên Lưu Vân Phong vừa rồi sao?

Sở Mặc hơi ngẩn ra, cảm thấy có chút khó tin.

Lưu Vân Phong mạnh như vậy, lẽ nào ngay cả Thiên bảng cũng không có tên sao?

Từ phản ứng của đám Chí Tôn trẻ tuổi kia, hắn có thể thấy được Lưu Vân Phong hẳn là một cao thủ rất nổitiếng.

Nhưng vì sao trên bảng danh sách không có tên y?

Chẳng lẽ ở trên Địa bảng hay sao?

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng, lại nhìn về phía Địa bảng, tổng cộng là một trăm cái tên, với cảnh giới này của Sở Mặc, chỉ cần vừa tới thần niệm thì có thể ghi nhớ được toàn bộ.

Trên Địa bảng cũng không có!

Sở Mặc có chút kinh sợ.

Lại nhìn Nhân bảng, được rồi, trong ba nghìn cái tên trên Nhân bảng cũng không có bất cứ ai tên là Lưu VânPhong!

- Đừng tìm nữa, lúc trước ta có rời khỏi sân thí luyện một lần.

Quy tắc của sân thí luyện là chỉ cần rời đi, tên trên thiên địa nhân bảng sẽ biến mất.

Chẳng biết Lưu Vân Phong nghĩ gì trong lòng, lại cũng đi tới đây.

Lúc này, từng người trong đám Chí Tôn trẻ tuổi kia mới bay về phía bên này.

- Sao huynh không canh giữ đầm lạnh nữa?

Sở Mặc cười cười thuận miệng hỏi.

- Quá vô vị, bọn họ đều không dám đánh với ta.

Lưu Vân Phong buồn bực nói.

Tất cả đám Chí Tôn trẻ tuổi ở phía sau đều suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu, ngươi biến thái như vậy, một lời không hợp ý ngươi liền chém người ta thành mảnh vụn, hồn bay phách lạc.

Ai ăn no rỗi việc đánh nhau với ngươi chứ?

Mặc dù nơi này là sân thí luyện, mặc dù mọi người tới nơi này đều đã có sự chuẩn bị để đối mặt với tất cả, nhưng vấn đề là, mọi người tới nơi này, là vì muốn trở nên mạnh hơn, không phải vì muốn tự tìm cái chết!

Nào có mấy ai thực sư chán sống chứ?

Biết rõ địch không lại, cònmuốn kiên trì xông lên hay sao?

Vẻ mặt Sở Mặc không chút biểu cảm, nhìn Lưu Vân Phong:

- Vậy lúc trước Lưu huynh đứng thứ mấy trên Thiên bảng?

Lưu Vân Phong gãi đầu, nói:

- Năm sáu bảy tám chín mươi...

đều từng đứng qua rồi.

Cao thủ nhiều lắm, cũng không phải là ai cũng thích có tên trên cái bảng này.

Người như y mà còn đứng ở vị trí như vậy!

Trong lòng Sở Mặc thầm nghĩ, nếu như tu sĩ cảnh giới này cũngkhông thể có tên trên Thiên bảng, vậy chỉ có thể nói tu sĩ của thế giới này thật là đáng sợ.

- Khương Thái Nguyệt...

đứng thứ mười Thiên bảng, ha ha, không biết lần này nàng ta có thể ở lại trên vị trí này bao lâu?

Lúc này đám tu sĩ kia cũng đã tới nơi, có người nhìn thấy Thiên bảng, không khỏi vừa nói vừa cười.

- Lại nói tiếp, nàng ta cũng đã có tên trên Thiên bảng rất nhiều lần rồi phải không?

- Đúng vậy, sau đó lại thường xuyên bị tụt xuống dưới.

- Theo ta thấy, trở thành đệ nhất Địa bảng cũng không tệ!

- Nói thừa, đương nhiên không tệ rồi, vấn đề là, ngươi làm được không?

- Hừ, đừng có coi thường người khác, tất cả mọi người đều cùng cảnh giới, thắng bại cũng chỉ trong một hai chiêu mà thôi.

- Ha ha ha ha, huynh đệ, ngươi thật là ngây thơ, mọi người đều cùng cảnh giới, vậy chiến lực cũng giống nhau sao?

Lẽ nào ngươi không nhìn thấy chiến lực của tên Chuẩn Chí Tôn vừa nãy ư?

Ngươi đánh một trận với hắn, có thể đánh thắng hắn sao?

Có người cười lạnh khiêu khích.

Chí Tôn trẻ tuổi kia liếc mắt nhìn Sở Mặc đang đứng bên cạnh Lưu Vân Phong, lập tức cười lạnh nói:

- Hắn cũng dùng đao, muốn đi con đường dùng đao nhập đạo.

Có thể ngăn cản một kích của Lưu Vân Phong đạo hữu cũng là bình thường đi?

Nếu như chiến đấu, sao hắn có thể là đối thủ của ta?

- Ngươi có thể thử xem!

Xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện, người này tiếp tục khiêu khích.

Sở Mặc ở bên kia không nói gì, trong lòng tự nhủ chuyện này liên quan gì tới ta?

Nhưng trái lại hắn nhìn thẳng vào mắt người xúi giục kia, lạnh lùng nói:

- Ngươi dám đánh với ta sao?

Chí Tôn trẻ tuổi vừa xúi giục kia đích xác là có ý nghĩ muốn xem náo nhiệt, nhưng không ngờ đối phương lại chĩa mũi nhọn về phía y, lúc này y sa sầm nét mặt cười lạnh nói:

- Thế nào?

Lâm Hắc đúng không?

Có phải ngươi cảm thấy bản thân mình rất lợi hại?

Cũng rất nổi danh?

Nói thật cho ngươi biết, với loại người như ngươi, ta chấp ngươi một tay!

Ầm ĩ!

Những người xung quanh đều trở nên hưng phấn.

Không phải là lại có náo nhiệt để xem rồi chứ, loại náo nhiệt này, ở sân thí luyện thì không có gì lạ.

Mấu chốt là một trong số hai bên chiến đấu khiến bọn họ cảm thấy rất hiếu kỳ!

-----o0o-----

Chương 1760: Hoa mai rợp trời (1)

Chương 1760: Hoa mai rợp trời (1)

Rốt cuộc một Chuẩn Chí Tôn có thể có chiến lực mạnh đến thế nào, những người này đều muốn biết.

Lưu Vân Phong hơi nhíu mày, y thực sự rất muốn kết giao bằng hữuvới Sở Mặc.

Không biết tại sao, dường như từ trên người Sở Mặc, y có thể tìm thấy một chút khí chất đồng cảm với hắn.

Loại khí chất này hoàn toàn không thể tìm thấy trên người những tu sĩ khác.

Cho nên, hắn thật sự không muốn nhìn thấy Sở Mặc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Có điều, đây là sân thí luyện!

Nếu Sở Mặc thật sự phải đánh với người khác, hắn cũng không có cách nào ngăn cản.

- Không cần ngươi nhường, loại Chí Tôn như ngươi cũng chẳng có gì ghê gớm.

Đạo hcao, bản lĩnh cao cường, cảnh giới thâm sâu, không có nghĩa là chiến lực của ngươi mạnh.

Phải đánh thì đánh, ngươi nhanh lên một chút, ta còn có việc.

Sở Mặc nhìn gã Chí Tôn trẻ tuổi kia, bình tĩnh nói.

Đám người xung quanh lập tức xôn xao, hoảng hốt nhìn Sở Mặc, lúc trước bọn họ cho rằng người này đã ngốc lại còn điên nữa, dám đánh nhau với Lưu Vân Phong.

Sau đó Sở Mặc thắng rồi.

Tuy rằng không hẳn là thắng lợi, nhưng cũng thực sự khiến cho đám người này bị chấn động.

Bọn họ không còn cho rằng người này vừa ngốc vừa điên nữa, nhưng hiện tại, ý nghĩ đó...đã lại quay lại trong đầu bọn họ.

Người này, vẫn là kẻ vừa ngốc vừa điên!

Đây không phải là tiếp người ta một chiêu, đây thực sự là cuộc chiến sinh tử đó!

Đây là sân thí luyện, không phải lôi đài để so tài, nếu thua rất có thể sẽ phải chết!

Nhưng sắc mặt của Sở Mặc lại vô cùng bình tĩnh, thật sự rất khó để người khác đoán được hắn đang nghĩ gì.

Trân Trân cau mày đứng trong đám người, lúc trước nàng không hề để ý đến việc tên Lâm Hắc này đã tiếp được một chiêu của Lưu Vân Phong bằng cách nào.

Nhưng một vài thói quen của Lâm Hắc, khiến nàng có cảm giác hơi quen thuộc.

Giống như là đã gặp người này ở đâu đó rồi.

Nhưng nàng nghĩ mãi cũng không nhớ ra được.

Chí Tôn trẻ tuổi kia bị Sở Mặc khiêu chiến ngay tại chỗ, vẻ mặt cười lạnh, không kìm được vỗ tay.

- Bạch bạch bạch!

Y vỗ tay vài cái, sau đó mím môi, ra sức gật đầu:

- Được, được, được lắm!

Vậy thì tới đi!

Đừng phí lời!

Đánh chết ngươi xong ta còn muốn khiêu chiến với hai ngàn cái tên trên Nhân bảng nữa!

Lúc y nói ra lời này, trên mặt tràn đầy vẻ thách thức.

Đám người xung quanh cũng lộ ra vài phần kính nể.

Sở Mặc không nói gì, trong lòng không nhịn được lẩm bẩm một câu: Hai ngàn người trên Nhân bảng... rất lợi hại sao?

Cũng may Sở Mặc không ngu đến mức nói ra những lời này, nếu không nhất định sẽ đắc tội những nhân vật trên Nhân bảng kia.

Sẽ bị một đám Chí Tôn trẻ tuổi dùng nước miếng dìm cho chết đuối!

Cha mẹ ơi, ngươi có hiểu khái niệm Nhân bảng là cái gì hay không?

Cho dù là ở La Thiên Tiên Vực, tu sĩ có thể bước lên sân thí luyện của Nhân bảng, sẽ có được sự coi trọng rất lớn, cũng như có được sự đãi ngộ tương đối cao!

Thậm chí trong ánh mắt Sở Mặc không hề lộ ra vẻ khinh bỉ, hắn đoán ý qua lời nói và sắc mặt, có thể thấy được sự ngưỡng mộ hướng về Nhân bảng của đám người kia.

Chẳng trách bọn họ không dám khiêu chiến Lưu Vân Phong, hoá ra là một đám đại đa số còn chưa có tên trên Nhân bảng, kẻ có tên rồi cũng là dưới hai ngàn cái tên khác.

Sở Mặc trưng ra bộ mặt rất gợi đòn, sau đó chớp chớp mắt, nói:

- Tới đi, chiến thôi!

Lại nói, sau khi vừa đánh một trận ngắn ngủi với Lưu Vân Phong kia, chiến ý trong cơ thể hắn cũng bị bộc phát ra ngoài.

Mấy năm nay, kỳ thực hắn đã trải qua rất nhiều trận chiến lớn nhỏ.

Chính là trưởng thành trong chiến đấu.

Một thời gian ngắn không chiến đấu, bản thân hắn cũng cảm thấy cả người không thoải mái.

Cho nên, đúng lúc có một đối thủ thích hợp, vậy thì đánh thử xem sao, xem xem những Chí Tôn trẻ tuổi đến từ các đại vực trong sân thí luyện này, rốt cuộc là ưu tú thế nào.

Chí Tôn trẻ tuổi kia bay lên trời, sau đó từ trên cao nhìn xuống, thản nhiên nhìn Sở Mặc:

- Tới đi!

Sở Mặc cũng bay lên theo, ngẫm nghĩ một lát, hắn tuỳ tiện lấy ra một thanh trường kiếm cấp Đế Chủ từ trong nhẫn trữ vật.

Lúc này, đám người phía dưới cũng bay lên trời, nhìn thấy Sở Mặc lấy ra một thanh kiếm, tất cả đều ngây ngẩn cả người.

Kể cả đối thủ của Sở Mặc cũng vậy.

Chí Tôn trẻ tuổi kia vẻ mặt vô cảm nhìn Sở Mặc:

- Không phải ngươi dùng đao sao?

- Ta thích dùng kiếm, không được sao?

Sở Mặc thản nhiên nói.

Biểu cảm trên gương mặt kia, ngay cả bản thân Sở Mặc cũng cảm thấy rất gợi đòn.

Không phải Sở Mặc muốn như vậy, mà là vì ma nữ Trân Trân đang đứng xem ở kia.

Nếu hắn dùng đao, cho dù che giấu thế nào, thì chung quy đao đạo của hắn ở nơi này, muốn lừa gạt một Chí Tôn, cũng không hề dễ dàng.

Nhưng dùng kiếm thì không giống như vậy!

Tu vi kiếm đạo của Sở Mặc cũng không kém, hơn nữa hắn lại cực kỳtinh thông hoa mai kiếm của một vị Chí Tôn truyền lại.

Thân là một Chí Tôn cấp cao, năm đó hoa mai Chí Tôn dựa vào hoa mai kiếm, tung hoành nhiều năm ở Viêm Hoàng đại vực.

Không phải là người đám Chí Tôn trẻ tuổi này có thể so sánh.

Gã Chí Tôn trẻ tuổi đứng đối diện cười lạnh vài tiếng, sau đó nói:

- Nếu như dùng đao, có lẽ ngươi còn có chút cơ hội, đáng tiếc ngươi lại tự cho là mình thông minh mà dùng kiếm... ta sẽ khiến ngươi hiểu ra rằng, cái gì được gọi là kiếm thực sự...

- Ngươi nói xong chưa?

Mau mau lên, ta còn có việc!

Sở Mặc trừng mắt nhìn gã Chí Tôn trẻ tuổi kia, khiến y nghẹn họngnuốt xuống tất cả những lời muốn nói còn lại.

Một vài người xung quanh cố nén cười, trong lòng tự nhủ tên tiểu tử cảnh giới Chuẩn Chí Tôn này thực sự rất có cá tính!

Đối mặt với một cao thủ cấp Chí Tôn, chẳng những không hề sợ hãi, mà còn trừng mắt lên như vậy, dường như căn bản không thèm để đối phương vào trong mắt.

Lưu Vân Phong cũng đứng trong hư không, bên cạnh y rất trống trải, không có một ai.

Trong lòng y không kìm được thầm gật đầu: Không cần nói gì khác, chỉ cần chút tâm tính này cũng đủ để khiến bản thân hết lòng muốn trở thành bằng hữu với hắn!

Keng!

Gã Chí Tôn trẻ tuổi lập tức rút kiếm.

Sau đó, cũng không nhiều lời, một kiếm đâm về phía ấn đường của Sở Mặc.

Một kiếm này giống như điện xẹt, tốc độ nhanh đến mức khó tin!

Không hề có phép thần thông nào khác pha trộn ở bên trong, chỉ đơn thuần là nhanh!

Cái nhanh này chính là đạo của gã tu sĩ trẻ tuổi kia!

- Y là khoái kiếm Trương Thuận, là cao thủ đứng thứ hai ngàn lẻ một trên Nhân bảng, khó trách y nói muốn đấu với hai ngàn cái tên phía trên.

Có tu sĩ nhận ra thân phận của Chí Tôn trẻ tuổi đứng đối diện Sở Mặc, vẻ mặt hâm mộ nói.

-----o0o-----

Chương 1761: Hoa mai rợp trời (2)

Chương 1761: Hoa mai rợp trời (2)

- Đúng vậy, nhìn người ta không kiêu không nóng nảy, khiêm tốn, không huênh hoang, cũng không tự ti...

Có người ở bên cạnh tiếp lời, có điều lời này còn chưa nói hết, trên bầu trời ở bên kia, lại xuất hiện hoa mai rợp trời!

Mỗi một đoá hoa đều vô cùng chân thật, giống như là rụng xuống từtrên cây mai, lại còn mang theo hương thơm thoang thoảng!

Đây là một loại đạo!

Một loại đạo cho thấy tài năng cực hạn!

Kiếm đạo của Chuẩn Chí Tôn này không ngờ cũng xuất chúng như vậy, tiểu tử này... rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy?

Thật là lợi hại!

- Đẹp quá!

Có một nữ tu đứng trong đám người kêu lên một tiếng.

- Trong cái đẹp còn mang theo sát khí vô tận nữa!

Có người thấp giọng nói.

Cho tới hiện tại, hai bên không hề có sự va chạm thực sự nào với nhau, bởi vì một kiếm như sấm chớp vừa rồi của khoái kiếm Trương Thuận rơi vào khoảng không rồi!

Y đã mất đi sự tập trung đối với Sở Mặc giữa một trời hoa mai!

Ở khía cạnh của người xem mà nói, Sở Mặc đứng ở nơi đó, nhưng một kiếm kia của Trương Thuận lại đâm trượt mất rồi!

- Thuật Chí Tôn thật là lợi hại!

Ở đây ngoài Sở Mặc ra, tất cả đều là tu sĩ cảnh giới Chí Tôn, đương nhiên bọn họ có thể nhận ra đẳng cấp kiếm thuật mà Sở Mặc sử dụng.

Lưu Vân Phong cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ: Chẳng lẽ trên đời này thật sự có thiên tài, có thể tinh thông nhiều loại công pháp như vậy sao?

Keng!

Đúng lúc này, rốt cuộc hai bên cũng va chạm lần đầu tiên.

Một đoá hoa mai chạm vào thân kiếm của Trương Thuận, không ngờ lại phát ra một tiếng nổ lớn của kim loại va chạm vào nhau!

Âm thanh rung động ầm ầm giống như chuông đồng!

Tay Trương Thuận khẽ run, chém bể đoá hoa mai, sau đó... khoé miệng mỉm cười.

Thuật Chí Tôn thì miễn đi, để ta cho ngươi xem thuật Thánh của ta!

Đúng lúc này, đột nhiên y nghe thấy một trận kinh hô truyền tới từ bốn phía.

Trương Thuận thấy hơi kỳ lạ, ta còn chưa thi triển thuật Thánh mà?

Lúc này, y chợt cảm giác được một luồng sát cơ mãnh liệt, từ bốn phương tám hướng tập trung vào mình!

- Làm sao có thể?

Trương Thuận thét lên kinh hãi, kiếm trong tay nhất thời hoá thành kiếm ảnh!

Biệt hiệu khoái kiếm Trương Thuận không phải là tự nhiên mà có!

Bang bang keng!

Một loạt tiếng nổ liên tiếp, khiến Trương Thuận sợ hết hồn hết vía.

Trong mắt của đám người ở bốn phía xung quanh, hoa mai rợp trời kia bất chợt đồng loạt bắn về phía Trương Thuận, mỗi một đoá mai đều mang theo sát khí vô tận.

Đây thực sự là chiến lực mà một Chuẩn Chí Tôn có thể thể hiện ra ư?

Đây mới là Chí Tôn thần thông thực sự!

Ánh mắt nhìn Sở Mặc của rất nhiều người đã có chút thay đổi, Chuẩn Chí Tôn, có thể thi triển ra Chí Tôn thần thông, điều này thực quá sức kinh người!

Hình như cũng chỉ có đám người tài năng trên Thiên bảng mới có thể đạt tới trình độ này?

Không ít người chuyển hướng nhìn Lưu Vân Phong ở bên kia.

Lại phát hiện vẻ mặt của y cũng cực kỳ ngưng trọng.

Trong lòng mọi người đều giật thót, thầm nghĩ: Lẽ nào cao thủ Lưu Vân Phong này, cũng không tới được... cảnh giới kia?

Rốt cuộc!

Trương Thuận gầm lên một tiếng long trời lở đất, một luồng sứcmạnh mênh mông bộc phát ra từ người y, nghiền nát toàn bộ hoa mai đang hướng về phía y!

- Lợi hại!

- Không hổ danh là khoái kiếm Trương Thuận!

- Chiêu này đẹp quá!

Có vài kẻ trong đám người vây xem đứng tại chỗ kêu lên.

Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt của đám người kia đều cứng đờ, bởi vìbọn họ nhìn thấy rõ ràng, có một cái bóng trong hư không, nhanh đến mức ngay cả bọn họ cũng gần như không có cách nào nhìn rõ.

Dường như trong nháy mắt, ngay cả thời gian cũng ngừng lại một lúc.

Sau đó, cái bóng kia đã xuất hiện trước mặt Trương Thuận, một thanh kiếm lạnh như băng kề ngang cổ y.

- Ngươi thua rồi!

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Ông trời ơi...Đám Chí Tôn trẻ tuổi xung quanh đều trợn tròn mắt!

Khoảnh khắc thời gian ngưng đọng lại, ánh mắt Trân Trân ở trong đám người loé lên vẻ không dám tin, sau đó, trong nháy mắt sắc mặt nàng liền khôi phục bình tĩnh.

Tiếp đó, lại bày ra bộ dạng khiếp sợ, cũng kinh hô theo:

- Lợi hại quá!

Người thanh niên đứng bên cạnh nàng dường như có chút bất mãn, cười lạnh nói:

- Tiểu xảo mà thôi.

Kiếm thuật của hắn, sức mê hoặc quá lớn, hơn nữa, trong kiếm thuật của hắn, ít nhiều dính dáng đến một chút ý nghĩathâm sâu của thời gian.

Trương Thuận thua vì quá chủ quan.

Trân Trân gật gật đầu:

- Thì ra là như vậy!

Trong lòng lại cười lạnh: Ngươi thì hiểu cái quái gì!

Trong kiếm thuật của hắn dính dáng đến một chút ý nghĩa thâm sâu của thời gian ư?

Ngu ngốc!

Đổi lại là ngươi ra mặt, hắn chỉ dùng vài chiêu là có thể đánh bại ngươi rồi!

Sắc mặt của Khoái kiếm Trương Thuận u ám như tro tàn, y không ngờ rằng, bản thân lại thua.

Càng không ngờ rằng, lại thua nhanh như vậy!

Tuy nói là cao thủ quyết đấu, có lúc thắng bại chỉ trong nháy mắt.

Nhưng vấn đề là, cho tới bây giờ y cũng chưa từng coi Lâm Hắc này là cao thủ.

Nếu như đối phương cũng là một tu sĩ cảnh giới Chí Tôn, như vậy cho dù thua cũng chẳng sao.

Nhưng vấn đề là, hắn chỉ là một tên Chuẩn Chí Tôn.

- Ngươi... vì sao không giết ta?

Trương Thuận khó khăn lắm mới mở miệng, nhìn Sở Mặc.

- Ta và ngươi không thù không oán, tại sao phải giết ngươi?

Sở Mặc cười nhạt, thu lại kiếm ở trong tay.

- Nơi này là sân thí luyện!

Loại người nhân từ như ngươi, sẽ tự hại chết bản thân mình.

Trương Thuận nhìn thật sâu vào mắt Sở Mặc, nói xong câu này liền xoay người bỏ đi.

Y không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại nơi này nữa.

- Đúng vậy, loại người nhân từ một cách vô nghĩa như ngươi sẽ tự hại chết chính mình.

Bởi vì những kẻ khác không hề nhân từ.

Lưu Vân Phong liếc nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói.

- Ta có nguyên tắc của ta.

Sở Mặc cười cười.

Giết chóc ư?

Hắn thấy quá nhiều rồi!

Nhân từ ư?

Hắn chưa bao giờ thiếu, nhưng lại không cho rằng bản thân là một người nhân từ thực sự.

Hắn chỉ có một nguyên tắc, không thù không oán, thì có thể tha mạng, hà tất phải giết người?

Sân thí luyện thì sao?

Bên trong sân thí luyện... thì không thể có tình bằng hữu sao?

Lưu Vân Phong liếc nhìn Sở Mặc, sau đó cười rộ lên:

- Tiếp theo, chúng ta kết bạn đồng hành thế nào đây?

Người xung quanh đều cảm thấy vô cùng khiếp sợ, nhưng trên mặt một số người lại lộ ra vẻ đăm chiêu.

Thầm nghĩ: Đây chính là bắt đầu chiêu dụ rồi sao?

Chính xác, nhân tài ưu tú như vậy, chỉ sợ là bất kỳ nhân vật lớn có thân phận tôn quý nào cũng không muốn bỏ qua.

Mới ở cảnh giới Chuẩn Chí Tôn mà đã có chiến lực khủng khiếp như vậy, nếu sau khi hắn thành đạo thì sao?

Tu sĩ cùng cảnh giới còn có mấy ai là đối thủ của hắn?

-----o0o-----

Chương 1762: Mưu tính của Trân Trân (1)

Chương 1762: Mưu tính của Trân Trân (1)

Nghĩ tới đây, không ít người lặng lẽ lấy ra truyền âm thạch.

Đương nhiên là bọn họ không có tư cách chiêu dụ Sở Mặc, nhưng có người có!

Sở Mặc nhìn Lưu Vân Phong, cười cười nói:

- Để sau hẵng nói đi, ta muốn tới vực thẳm Luân Hồi một lát.

Mọi người đều im lặng nhìn Sở Mặc, trong lòng tự nhủ thoạt nhìn bản lĩnh của tên tiểu tử tự tìm đường chết này còn cao hơn cả chiến lực của hắn.

Vực thẳm Luân Hồi...

đó là nơi nào?

Đó là hung địa thứ bảy ngoài lục Đại Hung Địa!

Bản thân vực thẳm Luân Hồi không được tính là hung địa, cũng không có mối nguy nào không rõ ràng, mấu chốt là bên dưới hồ nướcLuân Hồi kia, loại nước chí âm đó, chỉ cần chạm vào một chút, cũng sẽ ảnh hưởng mãnh liệt đến đạo hạnh của bản thân.

Nếu như ném một Chí Tôn vào trong đó, không để y vận công chống cự, chỉ sợ chẳng mất bao lâu, sẽ bị lực âm hàn kia làm cho tiêu tan!

Càng chưa nói việc còn có một sinh linh khủng khiếp đang sống trong hồ nước Luân Hồi, loại sinh linh này còn âm hàn hơn cả nước trong hồ!

Nhiều năm như vậy, nghe nói ngoài chuyện thỉnh thoảng có thánh nhân đến chỗ đó lấy một ít nước hồ về luyện dược ra, gần như không có Chí Tôn nào dám đi vào trong đó.

Mặc dù vực thẳm Luân Hồi khôngthuộc lục Đại Hung Địa, nhưng trong suy nghĩ của rất nhiều người, đây cũng là nơi đáng sợ nhất ngoài lục Đại Hung Địa.

Tên Chuẩn Chí Tôn này, hắn muốn làm gì?

- Ngươi đến chỗ đó làm gì?

Vẻ mặt Lưu Vân Phong tràn đầy kỳ quái nhìn Sở Mặc, y không nghĩ rằng Sở Mặc chán sống rồi, cũng không nghĩ rằng hắn không biết gì về vực thẳm Luân Hồi.

- Lấy chút nước ở hồ Luân Hồi.

Sở Mặc cũng chẳng giấu diếm, cười nói:

- Ta còn là một Luyện Đan Sư.

Trong đám người lập tức truyền đến tiếng kinh hô trầm thấp.

Ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc, cũng trở nên nóng rực.

Tên tiểu tử này thực sự là một bảo bối đó!

Am hiểu đao pháp, nếu chỉ nhìn đao pháp của hắn, nhất định sẽ cho rằng tên tiểu tử này là tu sĩ dùng đao nhập đạo.

Kết quả, kiếm pháp của hắn cũng tinh thâm vô cùng, nói hắn là tu sĩ dùng kiếm nhập đạo, cũng sẽ chẳng có ai hoài nghi.

Một người am hiểu hai loại tuyệt học, đã đủ kinh ngạc chưa?

Nhưng chưa hết!

Hắn lại còn am hiểu luyện đan nữa... người đặc biệt như vậychính là thiên tài trong số những người ở đây, nhưng tài năng bọn họ mà so sánh với tài năng của vị thiên tài này, thì dường như lập tức thấp đi rất nhiều.

Nơi này không có cái loại ngu ngốc đó, vừa nghe thấy Sở Mặc muốn đi hồ nước Luân Hồi liền hiểu ra, trình độ luyện đan của tên tiểu tử này chắc chắn không thấp!

Có thể dùng nước của hồ Luân Hồi, vậy chí ít cũng là tu sĩ cấp bậc Chí Tôn.

Lưu Vân Phong kinh ngạc nhìn Sở Mặc:

- Ngươi?

Luyện Đan Sư?

Sở Mặc giả bộ không vui:

- Sao, không giống ư?

Lưu Vân Phong cười khổ nói:

- Thực sự không giống...

- ...

Sở Mặc im lặng, sau đó mới nói:

- Nếu như Lưu huynh không vội, có thể ở lại sông Luân Hồi này chờ ta, ta đi một lát rồi quay lại.

Sở Mặc đích thực là đi một lát rồi quay lại, hắn chỉ muốn lấy một chút nước trong hồ Luân Hồi mà thôi.

Mục đích thật sự không thể đơn thuần hơn được nữa.

Lưu Vân Phong hơi do dự, nói:

- Ta đi cùng ngươi, chỗ đó không an toàn.

Những người khác nhìn Sở Mặc đầy hâm mộ, tự nhủ vận khí của tên Chuẩn Chí Tôn này thực sự quá tốt.

Cho dù là bởi vì Lưu Vân Phong muốn chiêu dụ hắn, nhưng loại đãi ngộ này, người bình thường cũng đừng mơ có được!

Lúc này, bỗng nhiên Lưu Vân Phong lấy ra truyền âm thạch, sau đó mở ra, thứ bên kia truyền tới là thần niệm.

Tiếp theo, sắc mặt Lưu Vân Phong đại biến, vẻ mặt áy náy nhìn về phía Sở Mặc, nói:

- Xin lỗi Lâm huynh đệ, đồng môn của ta gặp phải bất trắc ở nơi này, ta phải lập tức đi xem sao.

Sở Mặc khoát tay:

- Không sao, Lưu huynh chịu giúp là được rồi.

- Khắc ấn thần trí của chúng ta thử xem.

Lưu Vân Phong ném truyền âm thạch của mình cho Sở Mặc.

Sở Mặc cũng ném truyền âm thạch của mình qua, hai bên đều tự khắc ấn một đạo thần niệm trên truyền âm thạch của đối phương.

Sau đó Lưu Vân Phong mới vội vàng cáo từ rời đi.

Lưu Vân Phong vừa đi, Sở Mặc căn bản cũng không muốn nán lại nơi này lâu hơn nữa.

Tuy nói là hiện tại hắn cũng chẳng sợ đấu với Chí Tôn.

Nhưng mấy trăm Chí Tôn trẻ tuổi thì sao, ai biết có bao nhiêu kẻ có ác ý với hắn?

Đấy là chưa nói đến việc còn có một tiểu ma nữ đang trà trộn vào nơi này.

Nghĩ đến đây, Sở Mặc cũng lập tức rời đi, bay tới bờ sông Luân Hồi, nhảy xuống dưới vực thẳm Luân Hồi.

- Tên tiểu tử này thật là dứt khoát!

- Thật là to gan!

- Có cần đi theo hắn không?

- Thanh Hàn Nguyệt đao ở trong tay hắn đó...

Một số người mồm năm miệng mười, đi tới bờ sông Luân Hồi, lúcnày đã không còn nhìn thấy bóng dáng Sở Mặc đâu nữa.

Có Chí Tôn trẻ tuổi cười lạnh nói:

- Hắn quá đề cao bản thân rồi, cho dù tuổi còn trẻ, hắn đã có chiến lực của Chí Tôn, nhưng vấn đề là, sinh linh sống trong hồ Luân Hồi, cho dù là Chí Tôn đi chăng nữa, cũng muốn tránh nó!

- Chỉ tiếc thanh Hàn Nguyệt đao kia.

Có người tiếc nuối.

Trân Trân trốn trong đám người, trong lòng phập phồng không yên.

Nàng cực kỳ do dự.

Bên cạnh nàng có người của La Thiên hoàng tộc.

Tuy nói địa vị thân phận của người này trong hoàng tộc không cao.

Nhưng muốn truyền tin tức cho La Thiên hoàng tộc lại không có trở ngại gì.

Đúng vậy, nàng đã nhận ra người kia chính là Sở Mặc!

Vậy mới nói ngay cả Linh Vũ Vi cẩn thận đến mấy cũng có sai sót, bởi vì điều này thực sự quá trùng hợp, toàn bộ Viêm Hoàng đại vực, ngoài Sở Mặc ra, thực sự không ai có thể bước vào sân thí luyện, vốn dĩ Ma tộc cũng như vậy, dưới tình huống thông thường, không ai có thể bước vào trong sân thí luyện.

Ai có thể ngờ rằng sau khi La Thiên hoàng tộc lạnh lùng vô tình lợi dụng Ma tộc xong, còn cho Ma tộc một lợi ích lớn như vậy!

Mà lợi ích này, lại không rơi vào tay bất cứ một tử nữ nào của Đại Ma Vương, ngược lại lại rơi vào tay Trân Trân!

Hết thảy những chuyện này cũng chỉ có thể nói là trùng hợp.

Lẽ trời thật khiến cho người ta không thể nào phỏng đoán được.

Vì vậy, cho dù là đấng tối cao trong La Thiên Tiên Vực cũng không dám nói bản thân có thể nhìn thấu toàn bộ thiên cơ.

Tuy rằng khí tràng, thân hình, tướng mạo... tất cả mọi thứ của SởMặc đều không giống lúc trước.

Nhưng có một thứ lại không hề thay đổi.

Đó chính là tính cách của hắn!

Bản tính của một người, muốn thay đổi, kỳ thực rất khó.

Đúng ra thời gian Trân Trân tiếp xúc với Sở Mặc cực kỳ ít, thậm chí không tính là tiếp xúc, không thể có sự hiểu biết quá nhiều mới đúng.

-----o0o-----

Chương 1763: Mưu tính của Trân Trân (2)

Chương 1763: Mưu tính của Trân Trân (2)

Nhưng Trân Trân một mực ghi nhớ trong lòng tất cả mọi thứ về Sở Mặc!

Bởi vì Sở Mặc để lại cho nàng ấn tượng, thực sự quá sâu sắc!

Cũngkhiến nàng bị đả kích quá lớn.

Hai bên đánh với nhau hai trận, trận thứ nhất, nàng muốn giết chết Sở Mặc thông qua sức mạnh vô biên của Chí Tôn, nhưng kết quả lại phát hiện sức mạnh tích luỹ của Sở Mặc còn nhiều hơn nàng, chỉ có thể ôm hận rút lui; tiếp theo, trong trận thứ hai, nàng bị Sở Mặc chém đầu, lại suýt thì bị một nữ cung thủ bắn chết.

Tuy rằng được cao nhân của Ma tộc dùng phép thần thông cứu đi.

Nhưng vị cao nhân này cũng vì cứu nàng mà phải trả giá rất lớn.

Tu sĩ Nhân tộc đương nhiên không thể biết, địa vị của Trân Trân trong Ma tộc vô cùng cao!

Nàng là đệ nhất thiên tài của Ma nhữngnăm gần đây.

Nàng là duy nhất, không có kẻ thứ hai!

Đại Ma Vương cực kỳ coi trọng, yêu thương nàng, thậm chí còn yêu thương hơn cả tử nữ của mình, kỳ thực Đại Ma Vương không hề yêu thương tử nữ.

Y quan tâm đến Trân Trân, đương nhiên là có lý do.

Y muốn lấy Trân Trân!

Không phải bởi vì Trân Trân rất xinh đẹp, mà bởi vì Trân Trân cực hùng mạnh, cũng cực ưu tú!

Đại Ma Vương tin rằng, đứa trẻ mà y và Trân Trân sinh ra, nhất địnhsẽ là người ưu tú nhất Ma tộc.

Trân Trân không cự tuyệt đề nghị này, không phải không muốn, mà là không dám!

Đừng thấy nàng thân là đệ nhất thiên kiêu trẻ tuổi của Ma tộc, nhưng nàng không có bất kỳ khả năng và tư cách gì để phân cao thấp với Đại Ma Vương.

Một ý niệm của Đại Ma Vương cũng có thể giết chết nàng.

Vì vậy, Trân Trân tuyệt đối nghe theo sự sắp đặt của Đại Ma Vương.

Do đó, tuy rằng lần này Ma tộc bại trận, nhưng lại đoạt được một Sở Thiên Cơ, cũng lấy được không ít tin tức từ Nhân tộc.

Sau khi hồi báocho La Thiên hoàng tộc, bọn chúng đã có được một phần thưởng.

Có một vị trí trong sân thí luyện!

Vị trí này, là nhờ Đại Ma Vương ra sức gạt bỏ lời khuyên can của mọi người, cuối cùng trao cho Trân Trân.

Nhưng Đại Ma Vương lại không biết rằng, sau khi Trân Trân bước vào sân thí luyện, thì không có ý định trở về!

Chí ít, trước khi nàng có năng lực chống lại Đại Ma Vương, nàng không có ý định trở về.

Nàng sinh ra ở Ma tộc, lớn lên ở Ma tộc, là một sinh linh Ma tộcchính gốc.

Nhưng nàng lại hướng về sự văn minh của Nhân tộc, muốn trở thành một con người thực sự!

Hơn nữa, nàng không muốn gả cho Đại Ma Vương, nói chính xác là, nàng không muốn gả cho bất cứ nam nhân nào!

Vì vậy, hết thảy mọi chuyện lúc trước đều là nàng lừa gạt Đại Ma Vương, lá mặt lá trái mà thôi.

Nàng thật sự rất căm hận Sở Mặc, trước khi gặp hắn, với sự kiêungạo của nàng, chưa bao giờ nếm phải sự thua thiệt lớn như vậy.

Suýt chút nữa thì nàng bị Sở Mặc chém chết rồi.

Nhưng sau khi bước vào sân thí luyện, nàng được mở mang tầm mắt, mới biết, thiêu kiêu trên đời này nhiều biết bao?

Lúc trước chẳng qua nàng chỉ là ếch ngồi đáy giếng, thuộc kiểu chưa quen việc đời mà thôi.

Nhờ vào tín vật, nàng đã liên lạc được với con cháu của La Thiên hoàng tộc ở sân thí luyện, cũng coi như là đã tìm được tổ chức, có thể nhận được chút che chở.

Nhưng nàng vẫn chưa thoả mãn.

Trong lòng Trân Trân hiểu rất rõ, muốn đứng vững gót chân ở nơi này, vĩnh viễn không thể dựa vào người khác.

Chỉ có thể làm cho bản thân khôngngừng hùng mạnh thì mới được.

Trong lòng nàng biết rất rõ ham muốn của gã con cháu La Thiên hoàng tộc bên cạnh đối với nàng.

Thậm chí đối phương ở trước mặt nàng, không hề che giấu sự khinh thường đối với Đại Ma Vương.

Đúng vậy, chỉ là một Chuẩn Thánh mà thôi, cho dù là Ma giới chi vương đi chăng nữa, thì ở trong mắt con cháu của La Thiên hoàng tộc, y là cái quái gì chứ?

Trân Trân càng hiểu rõ, trong mắt La Thiên hoàng tộc, nàng cũng chỉ là một nữ tử khá có cá tính mà thôi, đối phương không phải thích nàng, chỉ là muốn chiếm hữu nàng.

Nàng rất không cam lòng, nhưng lại không thể để lộ ra bất kỳ dấu hiệu phản kháng nào.

Bởi vì nàng không có năng lực để phản kháng.

Loại cảm giác này, vô cùng khó chịu.

Hiện tại, nàng đã phát hiện ra Sở Mặc, nàng gần như có thể kết luận, kẻ tên Lâm Hắc kia chính là Sở Mặc!

Nàng đang do dự, cũng đang suy tư, rốt cuộc làm thế nào mới có thể thu được lợi ích lớn nhất.

Tố giác hắn thì thu được nhiều lợi ích hơn?

Hay là thông qua uy hiếp hắn... thu được nhiều lợi ích hơn?

Tố giác hắn, có lẽ sẽ có được phần thưởng cực lớn từ La Thiên hoàng tộc, điều này cũng không khó đoán, nguyên nhân rất đơn giản, có thể thấy rằng La Thiên hoàng tộc sẽ trả giá rất cao để giết Sở Mặc.

Mặc dù nàng không biết lý do tại sao.

Có điều, nếu tố giác Sở Mặc, người cuối cùng thu được lợi ích, sẽ là nàng sao?

Trân Trân liếc mắt nhìn gã con cháu của La Thiên hoàng tộc kia, trong lòng thầm lắc đầu.

E rằng, chưa chắc.

Tuy rằng thời gian tiếp xúc không lâu, nhưng Trân Trân đã biết rõ bộ mặt thật của gã con cháu của La Thiên hoàng tộc bên cạnh, một khi có được cái lợi ích cực lớn kia, e rằng y sẽ không hề do dự mà bỏ rơi nàng, thậm chí có thể sẽ giết nàng để che giấu bí mật!

Về điểm này Trân Trân không chút nghi ngờ, thậm chí nàng cảm thấy, chỉ cần mình cho y biết bí mật này, y sẽ lập tức động thủ!

- Trân Trân, nàng đang suy nghĩ gì vậy?

Ngay tại lúc Trân Trân đang đắn đo suy tính, gã con cháu trẻ tuổicủa La Thiên hoàng tộc bên cạnh ôn tồn hỏi.

Gã con cháu của La Thiên hoàng tộc này tên là Cơ Tuyết Phong, là con cháu cùng họ nhưng khác chi của La Thiên hoàng tộc, huyết mạch hoàng tộc trong cơ thể rất mong manh, nhưng y rất có tiền đồ, còn rất trẻ đã tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn.

Do đó, tuy rằng địa vị của y trong hoàng tộc không bì được với đám con vợ cả, nhưng lại cao hơn người bình thường rất nhiều.

Điều này cũng làm cho Cơ Tuyết Phong dưỡng thành tập tính cao ngạo, nếu nói là không coi ai ra gì, thì cũng chẳng sai.

Sở dĩ y kiên trì ở bên cạnh ma nữ Trân Trân này lâu như vậy, cũng là bởi vì, y đã có đủ loại nữ nhân, nhưng lại chưa từng chạm vào nữ nhân Ma tộc!

Chứ đừng nói tới việc nữ tử này còn là một thiên kiêu Ma tộc.

Tuy rằng Ma tộc không bị phong ấn, nhưng có thể thành đạo ở nơi có hoàn cảnh ác liệt đó, cũng đã là một thành tựu rất nghịch thiên rồi.

Có điều Trân Trân rất cảnh giác, luôn lễ phép với y, nhưng lại duy trì khoảng cách.

Cơ Tuyết Phong cũng không vội, cái y có là kiên nhẫn, y sẽ dùng sự thật làm cho Trân Trân hiểu, Ma giới gì đó, Đại Ma Vương gì đó, đều là đồ cặn bã.

-----o0o-----

Chương 1764: Hồ Nước Luân Hồi

Chương 1764: Hồ Nước Luân Hồi

Càng dùng sự thật khiến Trân Trân hiểu, muốn sống sót ở sân thí luyện, muốn tu vi trở nên cao hơn, thì không được rờixa Cơ Tuyết Phong y!

Y thích những việc mang tính khiêu chiến, nếu vừa gặp đã nhào vào ôm ấp, ngược lại y sẽ cảm thấy phiền phức.

Như bây giờ, có một quá trình theo đuổi, quả thực rất tốt.

Trân Trân đang ngây người chợt bừng tỉnh, liếc mắt nhìn Cơ Tuyết Phong, dịu dàng cười:

- Ta đang nghĩ, cái hồ nước Luân Hồi kia trông như thế nào, trước đây chỉ nghe nói hồ nước Luân Hồi là vật chí âm trí hàn, nhưng lại chưa từng thấy qua.

- Cái hồ đó có gì hay chứ?

Nàng sẽ không thực sự tưởng rằng nhảy xuống hồ nước Luân Hồi rồi vẫn có thể trở về đấy chứ?

Cơ Tuyết Phong không kìm được mỉm cười:

- Đừng quá tò mò, sân thí luyện không chỉ có Tam Đại Cấm Địa, Lục Đại Hung Địa, còn có vô số nơi nổi danh giống như vực thẳm Luân Hồi, nhưng kết cục của việc quá tò mò về những khu vực nguy hiểm đó, thường chỉ có thể là cái chết rất bi thảm.

- Dạ, cảm ơn Tuyết Phong ca ca.

Trân Trân cười dịu dàng, trông cực kỳ quyến rũ.

Cơ Tuyết Phong nhìn thấy trong lòng lập tức nóng bừng, nói:

- Trân Trân...

Lúc này, Trân Trân lại quay đầu nhìn ba khối đá Thiên Địa Nhân bảng:

- Tuyết Phong ca ca, chúng ta đi xem Thiên Địa Nhân bảng được không?

Đúng rồi, còn chưa biết huynh đang ở vị trí thứ mấy?

Những lời Cơ Tuyết Phong vừa định nói đều bị Trân Trân chặn lại, nhưng y cũng không cảm thấy buồn bực, nghe vậy cười nói:

- Ta chỉ có thể miễn cưỡng ở phía cuối của Địa bảng, rất khó lên được vị trí cao hơn.

- Oa, lợi hại như vậy!

Người ta muốn có tên trên Nhân bảng còn không được kìa...

Trân Trân khiếp sợ nhìn Cơ Tuyết Phong:

- Ca ca quả nhiên lợi hại!

Không biết có bao nhiêu tu sĩ thầm mắng chửi trong lòng: Đúng là đồ đê tiện!

Dính lấy con cháu của La Thiên hoàng tộc, nhìn cái vẻ lẳng lơ phóng túng của ngươi kìa.

Nếu như Trân Trân nghe thấy tiếng lòng của đám người này, nhất định sẽ cười nhạt:

- Cho các ngươi một cơ hội như vậy, bảo đảm các ngươi còn lẳng lơphóng túng hơn ta!

Hơn nữa, các ngươi thì biết cái gì!

.... ....

Sở Mặc không ngừng bay xuống phía dưới, vực thẳm Luân Hồi thực sự là quá sâu.

Hắn đã bay xuống phía dưới trong khoảng thời gian một nén nhang, nhưng vẫn chưa tới đáy.

Quay đầu nhìn lại, sương mù tầng tầng lớp lớp đã hoàn toàn che kín tầm mắt hắn.

Không nhìn thấy gì cả.

Tốc độ rơi xuống của Sở Mặc rất nhanh, giữa đám sương mù trùng điệp, rất nhiều tinh khí lượn lờ xung quanh.

Mức độ dày đặc còn hơn ở Viêm Hoàng đại vực rất nhiều.

Trên thực tế, mức độ dày đặc tinh khí ởsân thí luyện cũng cực kỳ cao.

Cái gọi là đại cơ duyên, không phải ai cũng có thể gặp được.

Nhưng tu luyện ở nơi này còn hơn ở nơi khác.

Đây cũng là một trong những lý do vì sao đám Chuẩn Chí Tôn thà rằng làm tiểu nhị ở trong thành, cũng phải tới đây.

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý tự động vận hành, hấp thu rất nhiều tinh khí.

Sau khi Sở Mặc thành đạo, đạo đài trong đan điền hoá thành ngàn vạn tinh khí, toàn bộ đều dung nhập vào trong thân thể.

Khát cầu đối với tinh khí vượt xa những tu sĩ cùng cảnh giới.

Sở dĩ khi chiến đấu chính diện với Chí Tôn sơ cấp vẫn có thể thắng lợi, chủ yếu là bởi vì Sở Mặc đã thành đạo ở cảnh giới Chuẩn Chí Tônnày rồi!

Chuyện hắn thăng cấp lên cảnh giới Chí Tôn, kỳ thực sớm đã là chuyện nước chảy thành sông.

Đối với Sở Mặc, đây cũng không phải là chuyện gì ghê gớm.

Nhưng nếu bị người khác biết, hắn đã thành đạo ở cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, nhất định sẽ gây nên sóng to gió lớn.

Chuyện này quá mức kinh người!

Chí ít cho đến hiện giờ, vẫn chưa từng truyền ra tin tức này.

Có lẽ những đấng tối cao trong La Thiên Tiên Vực đã từng thành đạo ở cảnh giới Chuẩn Chí Tôn.

Nhưng chung quy không ai có thể chứng minh được điều này.

Lúc này, Sở Mặc đã nhìn thấy dưới đáy vực cách xa vô tận, xuất hiện một hồ nước cực lớn.

Một luồng khí âm hàn cực độ xông lên từ hồ nước kia.

Xung quanh thân thể Sở Mặc lập tức hình thành một đạo phòng ngự.

Nhưng vẫn bị luồng khí âm hàn kia xung kích tản ra thành hàng loạt gợn sóng.

- Quả nhiên không hổ là hồ nước Luân Hồi, khủng khiếp như vậy.

Sở Mặc mở to hai mắt, thần niệm tản ra, thăm dò cái hồ lớn này, hắn nhất thiết phải xác định phía dưới an toàn.

Nơi thần niệm hùng mạnh quét qua, bị luồng khí âm hàn kia lâynhiễm, toàn bộ biển tinh thần thức đều có cảm giác bị thẩm thấu.

Loại cảm giác này khác với loại cảm giác rét lạnh cực độ.

Âm khí của nơi này không lúc nào không liều mạng chui vào thân thể Sở Mặc.

Bất kể thân thể, hay là biển tinh thần thức, âm khí này đều muốn chiếm lĩnh!

Nhưng dưới sự vận hành không ngừng của Thiên Ý Ngã Ý, âm khí trong biển tinh thần thức bị đuổi tản ra rất nhanh.

Thần niệm của Sở Mặc không cảm nhận được sự tồn tại của sinh vật nào, nhưng hắn cũng không vì thế mà buông lỏng cảnh giác.

Ở nơi nhưthế này, Chí Tôn có thể rơi xuống dễ dàng, có thứ thần niệm của hắn không cảm nhận được cũng là hết sức bình thường.

Sau đó, Sở Mặc lấy Thương Khung Thần Giám ra, hắn không muốn ở lại nơi này quá lâu, chuẩn bị để sau khi lấy được nước của hồ Luân Hồi liền rời đi.

Thương Khung Thần Giám vừa xuất hiện, lập tức phát ra một luồng khí mạnh mẽ cuồn cuộn, đánh văng toàn bộ đám âm khí kia.

Tiếp theo, bảy viên huyết nguyệt trên mặt Thương Khung Thần Giám bắt đầu toả ra hào quang sáng chói vô tận, Như Ý, Tị Hoạ, QuangMinh, Phổ Chiếu, Phi Thiên, Nhập Địa, Hỗn Độn, bảy viên huyết nguyệt này, trên mặt mỗi viên đều bắt đầu phát ra lực hút mạnh mẽ, bắt đầu điên cuồng hấp thu đám khí âm hàn đang bay tới.

Bảy viên huyết nguyệt, cho dù là người đã từng nắm giữ Thương Khung Thần Giám, cũng chỉ lấy được sáu viên.

Mà còn không thể phát huy hoàn toàn uy lực của nó.

Nhưng khi đến tay Sở Mặc, chỉ vài thập niên đã tập hợp đủ bảy viên huyết nguyệt!

Trong đó ngoài sáu viên, quan trọng nhất là còn có một viên Hỗn Độn huyết nguyệt.

Kỳ thực cho tới nay, Sở Mặc cũng không biết rõ rốt cuộc Thương Khung Thần Giám có thể làm bao nhiêu việc.

Nhưng hắn biết rõ, món pháp khí này lợi hại hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.

Ví dụ như hiện tại, Sở Mặc chưa từng nghĩ bảy viên huyết nguyệt này lại có thể hấp thu khí âm hàn của nơi này.

Hiện giờ, đừng nói là cảnh giới này của Sở Mặc, cho dù là người bình thường ở nơi này cũng có thể thấy khí âm hàn giống như lốc xoáy chen chúc bay về phía bảy viên huyết nguyệt đang lơ lửng trong hư không.

Cảnh tượng này không giống là bị hấp thu một cách cưỡng ép, mà giống chủ động đưa tới cửa hơn!

Bảy đạo hàn khí đều bay lên từ dưới hồ luân hồi, trong hồ thậm chí hình thành bảy vòng xoáy không lớn... nhưng rất sâu.

-----o0o-----

Chương 1765: Chuẩn Thánh (1)

Chương 1765: Chuẩn Thánh (1)

Sau đó, Thương Khung Thần Giám mở ra đường liên thông hai thế giới, trong nháy mắt một lượng lớn nước trong hồ luân hồi bị hút vào trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Hiện giờ, trong thế giới của Thương Khung Thần Giám đã có hai cái hồ lớn, một cái là hồ U Minh, cái còn lại là hồ nước có tính ăn mòn khá mạnh của Thiên Lộ, hiện tại đã hình thành cái hồ lớn thứ ba là hồ Luân Hồi!

Một lượng lớn nước hồ Luân Hồi giống như ngân hà uốn lượn, từ phía dưới chảy ngược vào trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Bảy viên huyết nguyệt hấp thu khí âm hàn nhanh như chớp.

Sở Mặc xoa cằm thầm nghĩ: ba cái hồ lớn trong Thương Khung Thần Giám, không có cái nào là nước bình thường.

Thậm chí không thể trở thành nguồn nước để sử dụng.

Xem ra, sau này gặp được nguồn nước tinh khiết, cần phải mở thêm một cái hồ lớn hơn mới được.

Nếu không, về sau một khi thế giới này bắt đầu xuất hiện sinh linh, chẳng phải là trông coi ba cái hồ này đến chết khát hay sao?

Tu vi tới trình độ nhất định, đã bắt đầu mở ra một thế giới mới, khiếncho thế giới này tự động diễn hoá ra sinh linh, và việc thả đám sinh linh đó ra cuộc sống bên ngoài, hoàn toàn thuộc về hai khái niệm khác nhau.

Tu sĩ cảnh giới Chí Tôn hoàn toàn có thể có rất nhiều thế giới nhỏ.

Nhưng bên trong Thương Khung Thần Giám là một thế giới rộng lớn có quy tắc hoàn chỉnh.

Một khi cảnh giới của Sở Mặc đạt đến mức độ nhất định, nếu Thương Khung Thần Giám có thể duy trì liên kết tinh thần với Sở Mặc, vậy thì thế giới của nó, tất nhiên cũng không ngừng tiến hoá, đến cuối cùng, thậm chí có thể tự động xuất hiện sinh linh.

Đương nhiên, đó có thể là chuyện rất lâu về sau.

Có lẽ, thứ ở bên cạnh Sở Mặc mà Thương Khung Thần Giám cần...cũng chính là cái này.

Gần như là trong nháy mắt, Thương Khung Thần Giám đã chứa đầy nước hồ Luân Hồi.

Những cao nhân lúc trước tới hồ luân hồi luyện dược, thông thường chỉ lấy đi một chút, chưa từng có người nào giống như Sở Mặc, thực sự giống như ăn cướp, dường như muốn hút cạn nước trong hồ!

Vì vậy, động tĩnh ở bên này đã nhanh chóng dẫn tới sự chú ý của sinh linh trong hồ.

Bọn chúng không hề thăm dò quan sát, sau khi xác định chuyện gìđang xảy ra, không chút do dự ra tay với Thương Khung Thần Giám trước tiên!

Đúng vậy, bọn chúng cho rằng đầu sỏ gây nên chuyện là cái thứ phát ra ánh sáng kia.

Một đạo ánh sáng màu xanh đen vừa mảnh vừa sắc lập tức bắn về phía Thương Khung Thần Giám nhanh đến mức không thể tin nổi.

Vù vù!

Thương Khung Thần Giám khẽ run lên, phát ra tiếng vù vù, hìnhthành một đạo phòng ngự hùng mạnh.

Ngăn cản đạo ánh sáng xanh đen kia.

Tiếp theo, một cái đầu quái vật khổng lồ nhô lên từ trong hồ Luân Hồi, hai con mắt cực lớn lạnh như băng trừng mắt nhìn chằm chằm vào Thương Khung Thần Giám ở phía trên, sau đó, ánh mắt nó chuyển hướng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc đột nhiên có cảm giác bị nhìn thấu hoàn toàn!

Đây là đầu mãnh thú,.

Mãnh thú khủng khiếp!

Sau đó, thân hình khổng lồ của mãnh thú có cái đầu trông giống đầu của một con trăn lớn này, không ngừng nhô lên từ dưới đáy nước, nếu không phải thân hình to lớn của nó như ẩn như hiện dưới hồ luân hồi, thì ngay cả Sở Mặc cũng sẽ cho rằng đây chính là một con trăn lớn.

Nhưng không phải!

Nó còn có một thân hình cực kỳ to lớn chìm trong hồ Luân Hồi.

Cổ của nó quá dài, cho nên thoạt nhìn giống như là một con trăn lớn.

Tiếp theo, con vật này mở cái miệng to như chậu máu ra, đớp vềphía Thương Khung Thần Giám và cả Sở Mặc.

Cú đớp này, có đạo!

Mang theo sức mạnh pháp tắc hùng mạnh vô cùng, giống như là muốn cắt nát cả một vùng trời!

Hư không rung chuyển, bắt đầu xuất hiện rất nhiều vết nứt, một luồng gió tanh nồng... xộc vào mũi.

Làm cho người ta choáng váng mê man.

Nếu đổi lại là Chuẩn Chí Tôn bình thường, thì ngay cả luồng gió tanh nồng này cũng không thể chống cự nổi, mà chết ngay tại chỗ!

Sở Mặc phong toả cả sáu giác quan, hắn không dùng Hàn Nguyệt đao, bởi vì bản thân Hàn Nguyệt đao chính là vật mang thuộc tính âm hàn, dùng để đối phó với mãnh thú trong hồ Luân Hồi, e rằng không ăn thua.

Thứ hắn dùng chính là Thí Thiên đao!

Tuy rằng việc này có phần mạo hiểm, nhưng không còn cách nào khác.

Bất kể là phẩm cấp, năng lực, hay độ ăn ý, Thí Thiên đều hơn Hàn Nguyệt đao rất nhiều.

Sở Mặc chém xuống một đao, một đạo hào quang đỏ tươi đẩy lùi cáimiệng to như chậu máu của mãnh thú kia ra xa.

Miệng mãnh thú kia phun ra mùi tanh nồng giống hệt đạo tắc vô tận mà Sở Mặc không thể tránh kia, một đao này của Sở Mặc, mãnh thú cũng không chạy thoát!

Phù!

Trong cái miệng lớn kia lập tức giàn giụa máu tươi!

Giống như một dải Huyết Hà, trút xuống dưới hồ Luân Hồi.

Nó cũng đã bị chọc giận đến cực điểm rồi, gào rú đau đớn và tức giận, sau đó tiếp tục cắn về phía Sở Mặc.

Pháp tắc đại đạo càng hùng mạnh hơn, trấn áp thiên địa nơi đây.

Thậm chí ngay cả sông Luân Hồi xa xôi vô tận phía trên cũng có chỗ phát giác.

Một vài tu sĩ vẫn chưa rời đi, đứng bên bờ sông Luân Hồi, nhìn xuống phía dưới cách một lớp sương mù dày đặc, trên mặt bọn họ đều lộ ra vẻ khiếp sợ.

- Lẽ nào cái tên Lâm Hắc kia vừa xuống dưới thì đã trêu chọc phảisinh linh khủng khiếp trong hồ nước Luân Hồi rồi?

- Tên đó khiến ta có cảm giác dường như hắn không sợ trời không sợ đất, nói không chừng đúng là như vậy đó.

- Đây là hắn đổi cách đi tìm đường chết a!

Có tu sĩ cảm thán:

- Ta cảm thấy bản thân bước vào sân thí luyện chính là đi tìm đường chết rồi, hiện tại mới biết rằng, ta chỉ là người mới... trong giới tìm đường chết.

Không ít người nhịn không được cười rộ lên, có người nói:

- Ta dám đánh cuộc, nếu lần này, cái tên Lâm Hắc kia có thể sống sót, như vậy tiếp theo đây, hắn nhất định sẽ vang danh trong toàn bộ sân thí luyện.

- Đúng vậy, lấy cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đấu với Lưu Vân Phong khách quen của Thiên bảng, lại đánh bại một gã Chí Tôn sơ cấp, hiện giờ nếu như nhảy xuống vực thẳm Luân Hồi trêu chọc sinh linh khủng khiếp trong hồ Luân Hồi rồi mà vẫn không chết, thì hắn chắc chắn sẽ cực kỳ nổi danh.

Có người nói phụ hoạ.

Nhưng cũng có người cười lạnh đưa ra ý kiến của mình:

- Nổi danh?

Các người cảm thấy nổi danh ở sân thí luyện là chuyện tốt đối với bất cứ ai sao?

Một Chuẩn Chí Tôn cầm trong tay Hàn Nguyệt đao do Hồ Thiên Đại Thánh luyện chế, sau khi nổi danh, thực sư là một chuyện tốt sao?

- Đúng vậy, nói không chừng sẽ bị người ta nhanh chóng phát hiện ra đã chết ở nơi nào đó rồi.

Có người nói.

-----o0o-----

Chương 1766: Chuẩn Thánh (2)

Chương 1766: Chuẩn Thánh (2)

Lúc này bỗng nhiên có người nói:

- Nhưng bất kể ra sao, người ta là một Chuẩn Chí Tôn, còn lợi hại hơn đám Chí Tôn trẻ tuổi chúng ta, đây là điều không thể nghi ngờ.

Đám người lập tức im lặng, tuy rằng trên mặt một số người lộ ra vẻ không phục, nhưng không ai mở miệng phản bác.

Có mặt ở nơi này đều là tinh anh cấp cao nhất trong giới tu hành, bọn họ có thể kiêu ngạo, tự phụ, thậm chí coi trời bằng vung, nhưng bọn họ lại không đủ can đảm phản bác.

Đều đã thành đạo rồi, bất kể là đạo gì, nhưng chung quy cũng đã ở cuối đường rồi.

Bọn họ cũng đâu phải đần độn?

Cho dù bọn họ không muốn thừa nhận Lâm Hắc ưu tú đến mức nào, thì cũng không thể không thừa nhận tên tiểu tử này, quả thực rất lợi hại!

Trân Trân cũng chưa rời đi, nàng đứng bên cạnh Tuyết Phong, nghe mọi người nghị luận, cuối cùng trong lòng nàng đưa ra quyết định.

Nàng sẽ không đi tố giác thân phận Sở Mặc cùng với Cơ Tuyết Phong, càng không đi uy hiếp hắn, lát nữa, nàng sẽ lựa thời điểm, một mình đi gặp Sở Mặc, sau đó, hợp tác với hắn!

Hiện tại nàng đã hiểu rõ, thân phận tu sĩ Viêm Hoàng đại vực kia của Sở Mặc không thể lộ ra ngoài ánh sáng, thì thân phận ma nữ Ma tộc của nàng cũng làm sao để lộ ra được?

Nếu như bị người khác phát hiện nàng là người của Ma giới, chỉ sợ sẽ tránh xa nàng một chút trước tiên.

Không phải sợ, mà là xem thường!

Thậm chí trong mắt rất nhiều người, thân phận của nàng còn không cao quý bằng tên Sở Mặc của Viêm Hoàng đại vực kia!

Bởi vì cho dù là một đại vực bị phong ấn, thì dù gì cũng tốt hơn.

Ma giới tính là cái gì chứ?

Đã từng được công nhận sao?

Tới sân thí luyện lâu như vậy, Trân Trân chưa từng nghe có người nhắc đến hai chữ Ma giới.

Có lẽ, trong suy nghĩ của mọi người, cũng chỉ có một ấn tượng đối với Ma giới mà thôi.

- Ma giới?

Đó không phải là nơi chỉ có đám sinh linh cấp thấp, hoàn cảnh ác liệt tràn đầy giết chóc sao?

Nơi đó cũng có thể xuất hiện cao thủ sao?

Vì vậy, Trân Trân đã quyết định, nếu có thể, nàng muốn kết thành liên minh với Sở Mặc, canh phòng lẫn nhau!

Ưu thế của nàng là có thể nắm trong tay rất nhiều tin tức về La Thiên hoàng tộc từ chỗ Cơ Tuyết Phong!

Nàng tin tưởng, Sở Mặc nhất định sẽ rất hứng thú với chuyện này.

Về phần Sở Mặc, hắn thực sự rất ưu tú.

Nếu hắn có thể sống sót, như vậy, phỏng chừng chẳng mất bao lâu.

Hắn thực sự có thể đứng vững trong sân thí luyện này rồi.

Đợi đến ngày Sở Mặc thành đạo, cho dù là khiêu chiến đám cao thủ trên Thiên bảng, phỏng chừng cũng không có trở ngại gì!

Tuy rằng Trân Trân không biết rõ tại sao Sở Mặc bị La Thiên hoàng tộc truy sát, nhưng hiện tại nàng đã biết được một chuyện.

La Thiên hoàng tộc cũng không phải là chúa tể tuyệt đối của thế giới này!

Điểm này có thể nhận ra ở trong sân thí luyện.

Con cháu hoàng tộc Cơ gia không phải là kẻ mạnh nhất!

Trên Thiên bảng, phía sau mỗi cái tên đều cất giấu một thế lực cực lớn!

Nếu như Sở Mặc gia nhập vào một trong số những gia tộc đó, đến lúc ấy, cho dù là La Thiên hoàng tộc cũng chưa chắc có thể làm gì hắn!

Lúc này Trân Trân có thể phân tích ra những thứ này, đã xem như là một chuyện rất giỏi giang rồi.

Nàng hoàn toàn không nghĩ tới việc La Thiên hoàng tộc nhắm vào Sở Mặc, không phải vì những nguyên nhân mà nàng đã đoán ra.

Càng không ngĩ tới việc từ trước tới nay kẻ thù thực sự của Sở Mặc, không phải là La Thiên hoàng tộc.

Nhưng địa vị con người quyết định tầm mắt của người đó, ở địa vị trước mắt của Trân Trân mà có thể nhìn xa như vậy, đã là rất giỏi rồi.

Hơn nữa, hiện tại cho dù là đấng tối cao, cũng không dám nói, lựa chọn này của nàng là sai lầm.

Cơ Tuyết Phong nhìn Trân Trân đang suy tư bên cạnh, sâu trong mắt loé lên dục niệm mãnh liệt.

Nhưng lúc Trân Trân nhìn sang, trên mặt y lộ ra nụ cười ôn hoà:

- Đang suy nghĩ gì thế?

Trân Trân cười dịu dàng, sau đó ngọt ngào nói:

- Ta đang nghĩ, khi nào thì mình mới có một vị trí nhỏ nhoi trên Nhân bảng.

Cơ Tuyết Phong không kìm nổi mỉm cười:

- Ta còn tưởng là đại sự gì, chuyện nhỏ này cứ để ta, lát nữa ta cho nàng một bộ công pháp, nàng lĩnh hội một chút, sau đó, ta lại chuẩn bịcho nàng mấy viên đan dược.

Bảo đảm cảnh giới của nàng sẽ tăng lên rất nhiều!

- Vậy, trước hết xin đa tạ Tuyết Phong ca ca.

Trân Trân cảm kích nói.

... ...

Mắt thấy cái miệng lớn của mãnh thú sẽ cắn nuốt mình, Sở Mặc chém liên tiếp ba đao!

Ba đao này, mỗi một đao đều tạo thành vết thương không nhỏ đốivới con mãnh thú kia.

Nhưng nó cũng bị chọc giận triệt để rồi, dường như không nuốt Sở Mặc thì không bỏ qua.

Đạo hạnh của nó quá sâu, trấn áp Sở Mặc, khiến hắn không trốn thoát được khỏi nơi này.

Sở Mặc thử dùng mấy loại đạo của bản thân để đối kháng, tuy rằng đạo của hắn hùng mạnh, nhưng lại quá non nớt!

Tựa như đại thụ che trời, cũng phải bắt đầu từ một hạt mầm nhỏ mọc rễ, lúc còn là cây con, chung quy nó cũng rất yếu ớt.

Đạo của Sở Mặc đã không còn là cây con, nhưng để so sánh với đại thụ che trời, còn cách một khoảng cách rất lớn.

Chẳng lẽ... thật sự phải vận dụng phân thân sao?

Sở Mặc không kìm nổi cười khổ, trước khi tới đây, Vũ Vi tỷ đã từng cảnh cáo hắn không được tuỳ tiện vận dụng phân thân và Thí Thiên, bởi vì chỉ hướng tính của cả hai đều quá mạnh.

Rất dễ làm cho người khác đoán ra lai lịch của hắn.

Nhưng hiện giờ, nếu không dùng, chỉ sợ là hắn phải gặp nạn rồi.

Đầu mãnh thú đã gần ngay trước mắt, nếu không phải Sở Mặc vận dụng trận tự quyết, ảnh hưởng một mức nhất định lên thời gian và không gian ở nơi này, hắn sớm đã bị nuốt rồi.

Thương Khung Thần Giám tuôn ra ánh sáng vô tận, nhưng chung quy nó không phải là pháp khí lấy tấn công làm chủ.

Thứ động vật cắn nuốt này, khẳng định không thể tổn thương nó, nhưng nó cũng không có cách nào phản kích.

Đúng lúc này, đột nhiên Thương Khung Thần Giám truyền đến cho Sở Mặc một đạo tin tức:

- Vào đây!

Chỉ có hai chữ!

Sở Mặc lập tức hiểu ra, nhưng hiểu thì hiểu, hắn vẫn có chút do dự.

Nếu bị mãnh thú kia nuốt, lúc nào mới có thể ra ngoài?

Nó cũng không phải mãnh thú tầm thường, trong bụng nó nhất định có pháp trận thiên nhiên thuộc tính âm hàn hoàn chỉnh!

Nếu dám tuỳ tiện chui ra, nhất định sẽ bị pháp trận làm cho tiêu tan một cách dễ dàng!

Vậy thật sự là khóc không ra nước mắt rồi.

Ngay tại lúc công phu của Sở Mặc đang do dự, một đạo kiếm khí, giống như là đến từ cửu thiên, vô cùng sắc bén, lập tức chém về phía đầu mãnh thú kia!

-----o0o-----

Chương 1767: Tử Đạo (1)

Chương 1767: Tử Đạo (1)

Sở Mặc bị giật mình, bởi vì cảnh giới của hắn hoàn toàn không hề cảm nhận được bất cứ điềm báo nào!

Nhưng tiếp theo, hắn liền làm một động tác, thu hồi Thí Thiên, đổi thành Hàn Nguyệt đao, sau đó quát lớn, cũng chém một đao về phía cái đầu rắn cực lớn kia.

Lúc này, mãnh thú cũng đã ý thức được mối nguy, nó gầm lên giận dữ, âm thanh chấn động đến mức đập nát phiến hư không.

Sở Mặc không vào bên trong Thương Khung Thần Giám, mà cưỡng ép thu lạiThương Khung Thần Giám.

Sau đó, hắn dùng thể tổ cảnh, cứng rắn chống đỡ một kích này!

Phụt!

Sở Mặc phun ra một ngụm máu tươi, xương cốt toàn thân phảng phất giống như đều vỡ vụn.

Trong mắt hắn lộ ra thần sắc vô cùng kiên quyết,đao kia cũng chém ra một đường vòm cung.

Mặc dù cùng thuộc tính, nhưng đã để lại một vết thương lớn trên đầu rắn.

Lúc này, đạo kiếm khí khủng khiếp tột cùng kia lao tới.

Chặt đứt đầu của mãnh thú!

Mãnh thú gầm lên một tiếng long trời lở đất, bắt đầu rơi xuống hồ Luân Hồi, cái cổ không có đầu kia cũng nhanh chóng rụt lại.

Sau đó, một nam tử mặc áo trắng trong nháy mắt đã xuất hiện ở nơi này, không thèm liếc mắt nhìn Sở Mặc, lập tức đuổi theo cái đầu rắn kia.

Giơ tay lên lại vung một kiếm!

Rắc rắc!

Cái đầu rắn cực lớn kia tản ra khí âm hàn vô tận, nhưng lập tức bị chém thành hai khúc dưới kiếm của nam tử áo trắng này!

Khí tức trên người nam tử áo trắng làm cho Sở Mặc cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Bởi vì hắn đã từng cảm nhận được loại khí tức này trên người phụ thân mình.

Chuẩn thánh!

Lại là một gã Chuẩn Thánh!

Nam tử áo trắng này là ai?

Tuy rằng cái đầu rắn cực lớn kia đã bị chém lìa thân thể, lại bị chém thành hai nửa, nhưng vẫn chưa chết, nhanh chóng hợp lại một chỗ, sau đó, rốt cuộc thân thể to lớn của nó ở trong hồ luân hồi cũng nhô ra.

Giống một con voi, nhưng lại dài hơn mười vạn trượng.

Bay thẳng lên hư không, muốn trấn áp nam tử áo trắng bằng thân thể to lớn!

Nam tử áo trắng khẽ kêu lên, thanh trường kiếm trong tay chém ra hơn mười vạn lần chỉ trong chốc lát!

Sở Mặc nhìn đến ngây ngẩn cả người, trong lòng chấn động đến mức tột đỉnh, đây mới gọi là kiếm thuật!

Đây mới gọi là dùng kiếm nhập đạo!

Trong nháy mắt thân hình của mãnh thú khổng lồ kia bị nam tử áo trắng chém thành mấy chục vạn phần!

Đại đa số trong đó đều bị y lấy đi trong phút chốc.

Sau đó, trườngkiếm của y xiên vào một khối thịt mãnh thú khoảng hơn trăm trượng, giơ về phía Sở Mặc bên này:

- Thù lao của huynh!

Sở Mặc hơi ngẩn ra, khối thịt kia đã đến trước mặt hắn.

Sở Mặc thu khối thịt vào trong không gian của Thương Khung Thần Giám theo bản năng.

Lúc này, chỉ thấy nam tử áo trắng bắt đầu toàn lực truy sát cái đầu rắn kia.

Kiếm của y rất linh hoạt sắc bén, ở trước mặt y, cái đầu mãnh thúkhủng bố kia gần như không hề có khả năng chống cự.

Loại khí âm hàn kia cũng không tạo thành bất kỳ sự uy hiếp nào đối với y.

Cứ như vậy, một người một kiếm, giống như Thiên Ngoại Phi Tiên, trong mấy hơi ngắn ngủi, chém tán loạn vào cái đầu mãnh thú kia!

Hơn nữa, tốc độ giật đồ của y quá nhanh, không gian trữ vật của y cũng tuyệt đối là một thế giới nhỏ, thậm chí có thể cao cấp hơn, vừa giết, vừa thu.

Với nhãn lực của Sở Mặc, thậm chí cũng không nhìn thấy rõ tiết tấu của y.

Chính là một chữ, nhanh!

Khoái kiếm Trương Thuận bị Sở Mặc đánh bại kia, e rằng ở trước mặt nam tử áo trắng, cũng không dám nói chữ nhanh này.

Nam tử áo trắng không những nhanh, mà còn cực kỳ chuẩn xác!

Thông thường mà nói, một khi tốc độ nhanh tới một mức độ nhất định, sẽ rất khó đạt tới độ chính xác tuyệt đối, rất dễ bị trật mục tiêu.

Nhưng độ chính xác của nam tử áo trắng này thì ngay cả Sở Mặc cũng cảm thấyíu lưỡi không nói nên lời.

Hoàn toàn giống như là dụng thần nhập thức tập trung tấn công một cách chuẩn xác.

Mấu chốt là tốc độcủa y nhanh như vậy, còn có thể đạt đến trình độ này, không thể không nói, đây là một người hùng mạnh vô cùng.

Bởi vì cho dù là Chuẩn Thánh, có thể đạt đến loại trình độ này, chỉ e cũng chẳng có bao nhiêu người.

Gần như chỉ trong giây lát nam tử áo trắng đã đánh chết mãnh thú khổng lồ kia.

Sau đó, thu lại toàn bộ xác của nó không để dư lại chút nào.

Lúc này mới đạp trên hư không, đi tới trước mặt Sở Mặc, liếc mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới, khẽ mỉm cười:

- Tại hạ Tử Đạo, huynh chắc là Lâm Hắc Chuẩn Chí Tôn cực kỳ lợi hại theo lời bọn họ nói phải không?

Sở Mặc liền chắp tay:

- Tại hạ Lâm Hắc, đã nghe danh Tử huynh.

Trong lòng lại cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đệ nhất Thiên bảng?

Chính là thanh niên áo trắng phong thần như ngọc ở trước mắt sao?

Khó trách lại hùng mạnh như vậy, hoá ra, y là Tử Đạo.

- Cái tên Lâm huynh đệ này, là tên giả phải không?

Tử Đạo cười ha hả nhìn Sở Mặc, trong mắt còn mang theo vài phần dí dỏm:

- Tên giả cũng phải hẳn hoi một chút chứ, huynh xem tên ta thế nào?

Rất lợi hại đúng không?

- ...

Sở Mặc im lặng nhìn Tử Đạo, trong lòng thầm nhủ tình thế chuyển biến quá nhanh, có chút khó thích nghi.

Đường đường là cao thủ trẻ tuổi Chuẩn Thánh đệ nhất Thiên bảng, lại là tên tiểu tử thích pha trò cười này sao?

- Có điều, vẫn phải cảm ơn huynh, nếu không phải huynh, con vật kia nhất định sẽ không ra đâu.

Thứ đồ chơi này đã bị ta săn đuổi vài lần, thành tinh rồi, nhìn thấy ta sống chết cũng không chịu ra.

Tử Đạo nói thầm một câu, sau đó vẻ mặt sảng khoái nói với Sở Mặc:

- Cho nên, khối thịt kia coi như là lòng biết ơn của ta.

Huynh đệ, có lẽ huynh không hiểu giá trị của Luân Hồi thú, nhưng không sao, lát nữa huynh sẽ biết ba thứ là Luân Hồi thú, Tạo Hoá Ngư, cá tuyết đầm lạnh, nếu nhìn thấy, không được bỏ qua.

Giá trị của bọn chúng đắt đỏ vô cùng.

Luân Hồi thú?

Thứ vừa rồi gọi là Luân Hồi thú sao?

Cá tuyết đầm lạnh là cá gì?

Sở Mặc chưa từng nghe qua.

Nhưng Tạo Hoá Ngư lại khiến trong lòng Sở Mặc chấn động.

Thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám đúng là có một lượng lớn Tạo Hoá Ngư!

Hiện giờ bản thân có thể tự sản sinh ra U Minh Trùng, thứ này sinhsôi nảy nở cực nhanh trong thế giới của Thương Khung Thần Giám, cũng không biết bọn chúng là loại thực vật gì, có lẽ chính là nước sông U Minh.

Dù sao thì qua một thời gian, U Minh Trùng cũng sẽ sinh sôi nảy nở ra một số lượng lớn.

Đám Tạo Hoá Ngư đó căn bản là ăn không hết.

Hiện giờ lại có hồ nước Luân Hồi, có thể dùng để nuôi dưỡng Tạo Hoá Ngư.

Đến lúc đó, Tạo Hoá Ngư trong thế giới của Thương Khung Thần Giám có thể không ngừng sản sinh ra đàn đàn lớp lớp Tạo Hoá Ngư rồi.

-----o0o-----

Chương 1768: Tử Đạo (2)

Chương 1768: Tử Đạo (2)

Theo lời của Tử Đạo, thứ này rất đắt?

Tâm tư Sở Mặc lay động, chắp tay:

- Đa tạ Tử Đạo huynh nhắc nhở

Tử Đạo khoát tay:

- Đừng ngại, theo lời bọn họ thì có thể thấy huynh cũng là người khá thú vị, ta đây rất thích kết bằng hữu với những người thú vị.

Nhưng Lưu Vân Phong đã giành trước một bước, nhưng không sao, khi nào huynh thành đạo rồi, ta lại đến tìm huynh!

Tử Đạo nói xong, thân hình loé lên một cái, biến mất trong nháy mắt.

- Tử Đạo...

Sở Mặc lẩm bẩm cái tên này, sau đó thở phào một hơi, nói thật, vừa rồi hắn luôn đề phòng, chỉ sợ đối phương đột nhiên ra tay với hắn.

Đây không phải là lòng dạ tiểu nhân gì đó, đối phương thực sự quá hùng mạnh!

Ở một nơi như sân thí luyện này, thật sự chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Nhưng mà người này quả thực khá thú vị, lại công khai nói tên của hắn là tên giả, còn cười nhạo cái tên giả của chính mình nữa.

Lâm Hắc!

Cái tên này không hay sao?

Sở Mặc mặt nhăn mày nhíu, bản thân hắn cảm thấy rất hay mà.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn thoáng qua, hồi lâu cũng không thấy có động tĩnh gì, phía dưới hồ Luân Hồi cũng dần khôi phục lại sự yên ả, trong lòng hắn phỏng đoán có lẽ sẽ không có sinh linh gì đó lại tấn công một lần nữa.

Vì thế lại lấy ra Thương Khung Thần Giám, bắt đầu hút nước từ hồ Luân Hồi.

Vừa rồi may mà hắn không nghe lời Thương Khung Thần Giám, nếu không hiện tại hắn đã bị Tử Đạo thu phục rồi.

Nếu như vậy, ngay cả Thương Khung Thần Giám cũng sẽ rơi vào tay đối phương!

Sở Mặc không dám liên tưởng hậu quả ra sao, kết quả của việc thử nhân tính thường sẽ chuốc lấy kết cục thất vọng.

Hắn không dám hyvọng gì vào việc người khác nhìn thấy Thương Khung Thần Giám cấp tổ khí mà không động tâm.

Quả nhiên nơi này yên ả hơn rất nhiều rồi, sau khi Thương Khung Thần Giám hút nước hơn nửa canh giờ, bên trong đã hình thành mặt nước giống như biển lớn mênh mông.

Tất cả đều là nước của hồ Luân Hồi!

- Thế này có lẽ là đủ rồi.

Sở Mặc lẩm bẩm một câu, nếu để người khác nhìn thấy hắn lấy đi nhiều nước hồ Luân Hồi như vậy, nhất định sẽ bị cả kinh đến mứckhông nói nên lời.

Nhất định sẽ nghĩ: Huynh đệ, huynh đây là muốn làm gì thế?

Muốn tự mình làm ra một cái biển Luân Hồi sao?

Nước hồ Luân Hồi vô cùng vô tận.

Bị Sở Mặc lấy đi nhiều như vậy, nước ở nơi này lại không vơi đi chút nào.

Quả nhiên ẩn chứa huyền ảo.

Nhưng Sở Mặc tạm thời cũng không có hứng thú đi tìm hiểu nghiên cứu về bí mật ẩn giấu trong hồ Luân Hồi, hắn bay thẳng về phía sông Luân Hồi.

Không còn kẻ chắn đường Lưu Vân Phong, sông Luân Hồi cũng khôi phục bình thường, đám Chí Tôn trẻ tuổi liên tục bay về phía bênnày, đại đa số đều tập trung ở chỗ Nhân bảng, nghiên cứu tỉ mỉ, chỉ có rất ít người tụ tập ở trước bia đá của Địa bảng.

Chỗ Thiên bảng căn bản chẳng có ai tới.

Lúc Sở Mặc đi ra từ vực thẳm Luân Hồi, cũng dẫn tới sự chú ý của một vài người, nhưng đại đa số, sau khi liếc mắt nhìn hắn, liền chuyển mục tiêu về hướng khác.

Sân thí luyện quả thực rất tàn khốc, giết chóc là chuyện rất bình thường.

Nhưng nói thật, tuyệt đại đa số Chí Tôn trẻ tuổi cũng chẳng có bao nhiêu hứng thú đối với việc giết Chuẩn Chí Tôn cấp bậc không bằng mình.

Bọn họ muốn đấu với người cùng cảnh giới với mình, hoặc tốtnhất là cao hơn mình một chút!

Chỉ có như vậy mới có thể có được thu hoạch khổng lồ giữa lúc nguy hiểm sống chết!

Mới có thể hoàn toàn phát huy tiềm lực của bản thân một cách triệt để.

Mới có thể tìm ra thứ còn thiếu trong đạo hạnh của bản thân.

Nhưng cũng có vài Chí Tôn sau khi nhìn thấy Sở Mặc xuất hiện, đã trao đổi ánh mắt với nhau.

Sở Mặc cũng chú ý đến mấy người đó, nhưng hắn vờ như không thấy, bay thẳng ra khỏi sông Luân Hồi.

Hắn đã lấy được nước hồ LuânHồi, xem như là đã thực hiện được một tâm nguyện từ rất lâu rồi.

Hiện giờ lại nghe Tử Đạo nói Tạo Hoá Ngư rất đắt tiền, cho nên, Sở Mặc muốn tìm hiểu cụ thể một chút.

Nhưng chuyện này cũng có thể thư thả để sau này làm.

Dù sao Tạo Hoá Ngư ở trong tay mình, cũng không trốn thoát được.

Hiện tại việc quan trọng nhất đối với Sở Mặc chính là thành đạo!

Trừ chuyện đó ra, tất cả đều là chuyện nhỏ.

Sở Mặc đã cảm nhận, cũng như đã trải qua sự tàn khốc của sân thí luyện.

Cảnh giới Chuẩn Chí Tôn ở nơi này quả thực rất bất tiện.

Dường như lúc đối mặt với hắn, bất cứ Chí Tôn trẻ tuổi nào cũng sẽ có cảm giácưu việt cao cao tại thượng.

Sở Mặc không hề để ý đến chuyện này, nhưng hắn lại không muốn đi đến đâu, cũng bị người khác quấy rầy đến đó.

Tựa như hiện tại!

Sở Mặc vừa mới bay ra khỏi sông Luân Hồi còn chưa đến một nén nhang, phía sau liền có ba bốn thân ảnh bám theo.

Những người này đều là những người lúc trước chưa rời đi, luôn chờ hắn ở sông Luân Hồi.

Đương nhiên mục đích là gì không cần nói cũngbiết.

Trong chớp mắt, Sở Mặc bay ra rất xa, tựa như hoàn toàn không nhận thấy sự tồn tại của đám người kia.

Phương hướng của hắn chính là hung địa thứ năm!

Trong lòng Sở mặc hơi tức giận, cau mày, tăng tốc bay về phía hung địa thứ năm.

Gần như là chỉ trong nháy mắt, thân hình của hắn đã biến mất trong hư không.

- Hắn phát hiện ra rồi!

- Hắn muốn chạy!

- Ngăn hắn lại!

- Thế này có gần quá không?

Trong con ngươi của bốn tu sĩ trẻ tuổi cảnh giới Chí Tôn loé lên hào quang âm u lạnh lẽo, bọn họ cũng lập tức tăng tốc, nhưng lại trao đổi với nhau.

- Trông chừng hắn đấy, trấn áp loại tu sĩ cảnh giới này, đối với mấy huynh đệ chúng ta, cùng lắm là chuyện trong giây lát.

Một thanh niên có cái mũi ưng lạnh lùng cao ngạo nói.

- Hắn cũng đâu có yếu như vậy.

Một Chí Tôn trẻ tuổi thoạt nhìn chỉ khoảng mười bảy mười tám nhíu mày nói.

- Chúng ta cùng ra tay, căn bản không để hắn có cơ hội phản kháng.

Thanh niên mũi ưng nói.

- Nếu như bị người khác phát hiện... nói cho Lưu Vân Phong biết...

Một người khoảng hai tư hai lăm tuổi, tướng mạo tuấn mỹ thậm chí nhìn qua có chút giống nữ tử cũng lo lắng góp lời.

- Huynh đệ, nếu như ngươi không dám, thì có thể rút lui!

Thanh niên mũi ưng lạnh lùng nói.

- Ta cũng chỉ nói vậy thôi.

Thanh niên tuấn mỹ cười ngại ngùng, dường như không hề tức giận.

Lúc này một nam tử gầy gò khá trầm mặc ít lời nhìn về hướng Sở Mặc chạy trốn, nhíu mày:

- Tên tiểu tử kia, thật đúng là loại đi tìm đường chết bằng đủ mọi cách, để thoát khỏi chúng ta, không ngờ lại đi tới hung địa thứ năm rồi.

- Hắn tưởng rằng hắn có thể bước vào hung địa thứ năm trước chúngta sao?

Chí Tôn mười bảy mười tám tuổi cười lạnh.

Thanh niên mũi ưng hừ lạnh một tiếng:

- Tăng tốc, trước khi hắn trốn đi, phải chặn giết được hắn!

-----o0o-----

Chương 1769: Doạ chết các ngươi (1)

Chương 1769: Doạ chết các ngươi (1)

Bốn Chí Tôn trẻ tuổi giống như bốn đường cầu vồng, đạp trên hư không đuổi theo hướng của Sở Mặc.

Sở Mặc quay đầu liếc nhìn hư không xa xa, trong lòng lặng lẽ tính toán một chút, từ chỗ của hắn đến hung địa thứ năm, chí ít còn cần thời gian nửa ngày.

Nhưng bốn người ở phía sau kia, muốn đuổi kịp hắn, phỏng chừng hơn một canh giờ là đủ rồi.

Nếu là một... cho dù là hai kẻ, ta cũng dám đọ sức với bọn họ một chút.

Sở Mặc tiếc nuối nghĩ.

Vấn đề là đối phương có bốn người!

Bốn Chí Tôn trẻ tuổi!

Dù gì, đó cũng là tu sĩ thành đạo.

Nếu bốn người cộng lại, một mình hắn căn bản không thể ứng phó nổi.

Cho dù có thể liều chết với một hai người, cuối cùng cũng chắc chắn gặp nạn.

Phải mạo hiểm sử dụng phân thân.

Nhưng Sở Mặc không muốn tần suất sử dụng phân thân quá cao, như vậy khó bảo đảm lúc nào đó lỡ tay để một người chạy thoát, vậy sẽ gây nên náo nhiệt rất lớn.

Phân thân này của hắn là Chí Tôn đỉnh cao, có tư cách bước vào danh sách mười cao thủ mạnh nhất Thiên bảng.

Một khi truyền ra ngoài, hắn sẽ tiếng tăm lẫy lừng.

Sở Mặc không sợ gì khác, chỉ sợ bản thân quá nổi danh.

Bởi vì những người có ý đồ riêng ở nơi này thật sự quá nhiều.

Chỉ riêng con cháu của La Thiên hoàng tộc, đã không biết là bao nhiêu!

Người có quan hệ với bọn họ càng nhiều vô số kể.

Cho dù Sở Mặc nhìn ra tấm lòng chiêu dụ của Lưu Vân Phong và Tử Đạo, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể làm bằng hữu với bọn họ.

Về phần gia nhập vào thế lực của đối phương... vẫn là đừng lừa bịp người ta.

Những người đó căn bản không biết có quan hệ với hắn thì sẽ đối mặt với cái gì.

Đối với Sở Mặc mà nói, thân phận của hắn vẫn là có thể giấu được một ngày thì tính một ngày.

Nhưng trong lòng Sở Mặc biết rõ, thân phậnthực sự của hắn sớm muộn cũng có một ngày không giấu được nữa.

Trừ phi bắt đầu từ bây giờ hắn không tu luyện nữa, cũng không đi đột phá, tìm một nơi ở vũ trụ xa xôi, một nơi chỉ có phàm nhân thế tục, ph bỏ một thân đạo hạnh của chính mình, sống cả đời trong yên lặng.

Nhưng đối với Sở Mặc sống như thế khác gì đã chết?

Trong mắt những đấng tối cao kia hiện tại hắn vẫn còn quá non yếu, không thể gây nên sự chú ý quá lớn, cho dù lần đó hắn thành đạo, cũng chỉ cần một đấng tối cao triển khai một đạo sát niệm là xong.

Trong mắt những bọn họ hắn chỉ giống như con kiến.

Đấng tối cao chân chính căn bản sẽ không quá để hắn ở trong lòng.

Cho dù hắn thành đạo bước vàocảnh giới Chí Tôn, cũng sẽ không gây nên động tĩnh lớn.

Nhưng nếu như hắn thành Thánh... vậy thì không giống với lúc trước nữa!

Đến lúc đó, đừng nói La Thiên hoàng tộc sẽ đưa ra lựa chọn thế nào, nói không chừng ngay cả những đấng tối cao kia cũng sẽ đích thân ra tay.

Cho dù bọn họ không ra tay, thì những cao nhân cảnh giới Đại Thánh kia cũng nhất định sẽ ra tay.

Sở Mặc chỉ hy vọng ngày đó đến muộn một chút.

Chí ít cũng để hắn tìm kiếm một cơ hội tự vệ.

Hắn không tin Thần Phật khắp nơi đều muốngiết hắn!

Cho dù đã đạt tới loại cảnh giới tối cao kia, cũng chưa chắc đều có chung một quan điểm về tương lai?

Nói sự xuất hiện của hắn có thể làm hỏng đạo hạnh của đấng tối cao, làm sụp đổ thế giới này.

Đây không phải là bịa đặt sao?

Thái thượng trong truyền thuyết, chỉ cần một ý niệm trong đầu thì có thể phá vỡ toàn bộ La Thiên đại vũ trụ.

Nhưng ngài đã làm như vậy sao?

Lẽ nào thành tựu tương lai của Sở Mặc ta còn có thể vượt qua Thái thượng hay sao?

Có lý nào ta lại ra tay với các ngươi?

Lý do gì khiến taphải phá huỷ đạo hạnh của các ngươi?

Thật là không hiểu ra sao cả!

Chuyện bi ai nhất trong đời người cùng lắm cũng chỉ thế này mà thôi, ngươi còn chưa ra đời, đã có người nói về sau ngươi sẽ huỷ diệt cả thế giới... chuyện này quả thực quá sai lầm rồi.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ đến những việc này, chân lại không hề chậm chạp, cả thân thể nhanh chóng xẹt qua hư không, không để lại chút dấu vết nào!

- Tên tiểu tử kia nhanh thật!

Con ngươi của Chí Tôn bộ dạng thiếu niên mười bảy mười tám tuổi loé ra vẻ kinh ngạc:

- Cái tên Lâm Hắc này, tuy rằng thích tìm đường chết, nhưng thực lực thật không tầm thường!

- Lâm Hắc cái con khỉ, ngươi thấy qua có người tên thế này sao?

Thanh niên mũi ưng cười lạnh.

Chí Tôn bộ dạng thiếu niên hơi ngẩn ra, nói:

- Cũng đúng, nhưng ta nghe nói Tử Đạo đệ nhất Thiên bảng cũng là một cái tên giả.

Hắn không phải họ Tử.

- Không phải ai cũng có thể mang họ Tử đâu.

Chí Tôn dáng vẻ có phần gầy gò kia dường như biết chút gì đó.

Y cùng mũi ưng đều đến từ La Thiên Tiên Vực.

Chí Tôn bộ dạng thiếu niên và Chí Tôn tuấn mỹ có chút nữ tính kia thì đến từ bảy đại vực phía dưới, xem như là nương nhờ vào hai người Chí Tôn mũi ưng và Chí Tôn gầy gò.

Mũi ưng gật gật đầu, nói:

- Có điều, ta nghe nói, mẫu thân y họ Tử!

Chí tôn bộ dạng thiếu niên và Chí Tôn dung mạo tuấn mỹ đều nhịnkhông được hít một hơi khí lạnh, sau đó khoé miệng giật giật, liếc mắt nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy một chút dao động từ trong mắt của đối phương.

Họ Tử, dường như cũng chẳng có gì đặc biệt, thoạt nhìn không khác gì những họ lớn như Trương, Vương, Lý, Triệu, thậm chí nó còn có chút xa lạ, một số người cũng chưa từng nghe qua dòng họ này.

Nhưng đám thiên kiêu trẻ tuổi đỉnh cao đến từ các đại vực này sao có thể chưa từng nghe qua?

Họ Tử cùng với các họ Cơ, Khương, Chung đều là dòng họ quý tộc ở La Thiên Tiên Vực.

Quý tộc này không phải là quý tộc của phàm nhânthế tục.

Mà là kể từ ngày khai thiên lập địa thì đã có những dòng họ này rồi.

Mấu chốt là những dòng họ này luôn đại diện cho sự tồn tại mạnh nhất của toàn bộ La Thiên đại vũ trụ!

Nghe nói hiện giờ những đấng tối cao kia hầu như đều là những người xuất thân từ mấy dòng họ quý tộc này.

Đương nhiên, dính đến đấng tối cao, thì sự thật giả của chuyện này rất khó khảo chứng rồi.

Nhưng không ai có thể phủ nhận, những dòng họ quý tộc này đều có ảnh hưởng cực lớn ở La Thiên đại vũ trụ.

Sân thí luyện kỳ thực rất tàn khốc, giết chóc khắp nơi, nhưng một khi gặp phải người của những dòng họ này, tuyệt đại đa số thiên kiêu trẻtuổi, cho dù thắng trong lúc chiến đấu, cũng chưa từng hạ tử thủ.

- Được rồi, chúng ta đừng thảo luận mấy chuyện vô vị này nữa, chẳng liên quan gì đến chúng ta.

Con ngươi của mũi ưng loé lên, thế giới trong mắt y đang biến đổi, hiện giờ, trong đôi mắt y hai thế giới kia đang bị huỷ diệt.

- Trong thời gian một nén nhang, thì có thể đuổi kịp hắn.

Chí Tôn gầy gò lạnh lùng nói.

-----o0o-----

Chương 1770: Doạ chết các ngươi (2)

Chương 1770: Doạ chết các ngươi (2)

Sau một nén nhang, Sở Mặc nhìn xung quanh, lần lượt bốn gã Chí Tôn ở bốn phía, vẻ mặt hắn ngỡ ngàng:

- Chư vị, các ngươi vây xung quanh ta làm gì?

Không phải là muốn giết ta đấy chứ?

Giết người có tu vi như ta, hình như không có lợi gì cho các ngươi.

- Bớt nói nhảm đi, giao Hàn Nguyệt đao trên người ngươi ra đây.

Sau đó, giao nhẫn trữ vật của ngươi ra đây.

Bọn ta có thể tha cho ngươi một con đường sống.

Chí Tôn thoạt nhìn bộ dạng giống thiếu niên mười bảy mười tám tuổi lạnh lùng nhìn Sở Mặc nói.

- Bọn ta đều rất nhân từ, không muốn giết ngươi.

Chỉ cần ngươi giao đồ ra đây, bọn ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống.

Chí Tôn tướng mạo tuấn mỹ nhìn giống nữ tử ôn hoà nói.

Nam tử mũi ưng và nam tử gầy gò không lên tiếng, nhưng lại dùng thần thức khoá chặt Sở Mặc.

Một khi Sở Mặc có bất kỳ hành động kỳ lạ nào, bọn họ sẽ đánh hắn một kích trí mạng trước tiên.

- Các ngươi muốn đao của ta?

Sở Mặc kinh ngạc nhìn bốn người này:

- Các ngươi có biết đó là đao gì không?

- Phí lời!

Chí Tôn bộ dạng thiếu niên quát lớn:

- Đã nói mau đem Hàn Nguyệt đao ra, tưởng bọn ta là lũ ngu hay sao?

Không biết đó là Thánh khí do Hồ Thiên Đại Thánh luyện chế ra sao?

- Ta coi ngươi chính là kẻ ngu!

Sở Mặc đột nhiên quát lớn:

- Bốn người các ngươi mà có đầu óc sao?

- Ngươi muốn chết sao?

Dấu hiệu huỷ diệt trong con ngươi của nam tử mũi ưng càng thêm nồng đậm, dường như y không kìm được muốn ra tay rồi.

Y không phải là kẻ mà khoái kiếm Trương Thuận có thể so bì.

Y là một cao thủ Địabảng!

Đã sớm khó chịu với cái loại tìm đường chết như Sở Mặc, nếu không phải sợ hắn ngọc nát đá tan, thì đã ra tay từ lâu rồi.

- Ta muốn chết?

Sở Mặc cười lạnh một tiếng:

- Các ngươi đều biết lai lịch của Hàn Nguyệt đao, vậy ta hỏi các ngươi, các ngươi biết Hàn Nguyệt đao rơi vào tay ai không?

Mấy kẻ không biết sống chết lại dám chạy tới đây muốn cướp Hàn Nguyệt đao?

Ta có thể nói các ngươi mới là lũ muốn chết không?

Nam tử mũi ưng hơi nhíu mày, nam tử gầy gò cũng nhíu mày, bọn họ đều gắt gao nhìn Sở Mặc chằm chằm, dường như muốn nhìn ra vẻkhác thường trên mặt Sở Mặc.

Dưới tình huống bị bốn Chí Tôn nhìn chăm chú, mặt Sở Mặc không đổi sắc, hơi thở không hề thay đổi.

Hắn cười lạnh nói:

- Bỏ đi, ta không muốn nhiều lời với các ngươi nữa.

Muốn Hàn Nguyệt đao phải không?

Nó ở đây này!

Sở Mặc nói xong, trực tiếp lấy Hàn Nguyệt đao ra, treo lơ lửng trong hư không, sau đó thản nhiên nói:

- Được rồi, tới lấy đi!

Hàn Nguyệt đao lơ lửng giữa trời, khí tức của thánh khí phát ra, mang theo một luồng ý niệm linh hoạt sắc bén tuyệt thế, loại dao động này tự động tản ra, có thể khiến cho bất cứ tu sĩ nào cũng cảm thấy mê mẩn.

Tuyệt thế thần binh!

Hiện giờ đang treo lơ lửng ở kia, bất kể là ai, chỉ cần khẽ vươn tay, với cảnh giới tu vi của bọn họ, trưc tiếp có thể nắm nó trong tay.

Nhưng bốn người này lại không có ai động thủ!

Bởi vì bọn họ đều bị hành động của Sở Mặc khiến cho đầu óc mơhồ.

Lúc này Sở Mặc còn nói thêm:

- Còn nhẫn trữ vật của ta, các ngươi thích thì lấy đi, bên trong có mấy chục tỷ tinh thạch đỉnh cấp.

Lúc nghe thấy bên trong có mấy chục tỷ tinh thạch đỉnh cấp, Sở Mặc có thể cảm giác rõ ràng, bốn Chí Tôn trẻ tuổi này đều lập tức hô hấp dồn dập trong chốc lát.

Tuy rằng trong nháy mắt đã điều chỉnh lại.

Nhưng trong lòng Sở Mặc biết rõ, bọn họ bị dao động rồi!

Cho dù thân là thiên kiêu trẻ tuổi đỉnh cấp của các đại vực, cũngkhông thiếu tài nguyên tu luyện, nhưng nếu nói là mấy chục tỷ tinh thạch đỉnh cấp, đám người bọn họ thực sự chưa từng thấy qua!

Ngươi nói mấy ngàn vạn, thậm chí vài trăm triệu, cũng không khiến y động tâm quá mức, nhưng nếu nói mấy chục tỷ... số lượng này thực sự quá lớn!

Tham niệm, ai ai cũng có, chỉ là muốn xem bọn họ có đả động đến đồ của hắn hay không.

Hiển nhiên, mấy chục tỷ linh thạch đỉnh cấp, là một khoản tài nguyên khổng lồ đối với bất cứ ai.

Nhưng đám người này lại đổi ý nghĩ đến một vấn đề khác.

Vấn đềnày khiến bọn họ đều có cảm giác kinh hồn bạt vía.

Nếu nói như Sở Mặc vừa rồi, bọn họ có thể sẽ trở thành ẻ hù doạ ngoài mạnh trong yếu, nhưng vấn đề ở chỗ: Một Chuẩn Chí Tôn hèn mọn, hắn dựa vào cái gì mà có thể giữ pháp khí thánh cấp như Hàn Nguyệt đao?

Lại dựa vào cái gì có thể có được vài chục tỷ tinh thạch đỉnh cấp?

Chỉ cần nhìn vẻ mặt Sở Mặc bình tĩnh ung dung, hơn nữa bộ dạng bình chân như vại thì biết, lấy đi mấy chục tỷ tinh thạch đỉnh cấp, cướp đi Hàn Nguyệt đao của hắn, hắn căn bản không quan tâm!

Hắn dựa vào cái gì mà không quan tâm?

Hắn ỷ vào cái gì?

Hắn tài giỏi như vậy, chẳng lẽ thật sự có nguyên nhân lớn nào đó?

Những ý niệm này lập tức hình thành trong lòng bốn người họ.

Lúc này Sở Mặc thản nhiên nói:

- Đúng rồi, trong nhẫn còn có một khối thịt, vừa rồi ở dưới vực thẳm Luân Hồi, Tử Đạo đã chém chết một Luân Hồi thú, chia cho ta một khối thịt.

Dù gì một Chuẩn Chí Tôn như ta cũng chạy không thoát, các ngươi muốn giết cứ giết.

Khối thịt kia lại không có phong ấn của Tử Đạo, các ngươi yên tâm ăn đi.

Tử Đạo?

Tử Đạo!

Đệ nhất Thiên bảng!

Tu sĩ trẻ tuổi cấp Chuẩn Thánh.

Bọn họ vừa rồi còn nhắc đến người này, không ngờ chớp mắt đã nghe thấy cái tên này từ miệng Sở Mặc

Sau đó, bốn người chợt nhớ ra, đúng là trước lúc Sở Mặc bay lên từ vực thẳm Luân Hồi, Tử Đạo quả thực đã xuất hiện ở sông Luân Hồi, chỉ có điều trong nháy mắt đã biến mất, thậm chí bọn họ còn không nhìn thấy Tử Đạo xuất hiện ở nơi nào.

Chẳng lẽ trước lúc Tử Đạo xuất hiện, đã tới hồ Luân Hồi?

Giết một con Luân Hồi thú?

Bọn họ càng nghĩ trong lòng càng phát lạnh.

Tử Đạo thích ăn Luân Hồi thú, chuyện này, hầu như tất cả thiên kiêu của sân thí luyện đều biết.

Hơn nữa, nghe nói Tử Đạo thích ăn Luân Hồi thú tới mức si mê.

Đương nhiên cũng có người nói Tử Đạo ăn Luân Hồi thú, là muốn tìm kiếm bí mật Luân Hồi từ bên trong.

Dù sao bất kể là cách nói nào, chuyện Tử Đạo si mê Luân Hồi thú là cực kỳ chính xác.

Bọn họ cũng chưa từng nghe qua chuyện Tử Đạo chia sẻ Luân Hồi thú với kẻ khác.

Chí Tôn bộ dạng thiếu niên có chút không tin mở miệng:

- Ngươi nói trong nhẫn trữ vật của ngươi có vài chục tỷ tinh thạch, tạm coi như lời ngươi nói là sự thật, nhưng ngươi nói Tử Đạo cho ngươi một khối thịt Luân Hồi thú...

Ngươi lừa ai chứ?

-----o0o-----

Chương 1771: Kinh sợ thoái lui (1)

Chương 1771: Kinh sợ thoái lui (1)

- Không thể cùng con ếch ngồi trong đáy giếng luận bàn về biển cả, không thể cùng côn trùng mùa hè bàn luận về băng tuyết.

Sở Mặc thản nhiên nói, sau đó trực tiếp mở nhẫn trữ vật ra.

Rầm rầm!

Tinh thạch như núi bị Sở Mặc đổ ra.

Hơn nữa còn có một khối thịtLuân Hồi thú khoảng hơn trăm trượng lăn ra bên ngoài!

Thịt kia tươi ngon vô cùng, tuy nói thời gian trong nhẫn trữ vật gần như đọng lại, vô số năm cũng có thể giữ nguyên sự tươi ngon.

Nhưng những người này vẫn là rất có nhãn lực, liếc một cái đã nhìn ra khối thịt kia đích thực là tươi ngon nhất!

Trên mặt còn mang theo khí tức sinh mệnh vô biên của Luân Hồi thú!

Một luồng khí âm hàn cũng phát ra từ trên mặt khối thịt.

Tinh thạch đỉnh cấp chất cao như núi, cùng với thịt Luân Hồi thú ẩn chứa bí mật Luân Hồi, là mỹ thực tuyệt hảo trong mắt kẻ háu ăn đỉnhcấp.

Kể cả thanh Hàn Nguyệt đao hàn quang lạnh thấu xương kia nữa.

Tất cả đều treo lơ lửng trong hư không, thoạt nhìn lấy dễ như trở bàn tay.

Đối với bốn người này mà nói, ba thứ kia...

đều có lực hấp dẫn chết người.

Nhưng lúc này, đừng nói Chí Tôn bộ dạng thiếu niên và Chí Tôn tướng mạo tuấn mỹ kia, cho dù là hai gã Chí Tôn đến từ La Thiên TiênVực cũng đều do dự.

- Khối thịt Luân Hồi thú này, thực sự là của Tử Đạo đưa cho ngươi chứ?

Các ngươi quen biết nhau sao?

Nam tử mũi ưng lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

- Không quen.

Sở Mặc lắc đầu quầy quậy:

- Lần đầu tiên gặp.

- Sao có thể?

Nam tử mũi ưng lộ ra vẻ như thể ngươi đang gạt ta, cười lạnh nói:

- Ngươi tưởng ta ngốc sao?

Trong lòng Sở Mặc thầm nói: Ngươi chính là tên ngốc!

Ta lừa ngươi ngươi lại tưởng là thật, ta nói thật thì ngươi lại cảm thấy là ta lừa ngươi.

Ngươi không ngốc thì ai ngốc?

Quả thực là quá ngu ngốc.

Ba người còn lại cũng cười lạnh.

Chí Tôn thiếu niên vẻ mặt trào phúng:

- Ngươi tưởng bọn ta là lũ ngốc sao?

Tử Đạo chưa bao giờ chia sẻLuân Hồi thú cho bất cứ ai, nếu ngươi và hắn không quen biết, sao có thể chia cho ngươi một khối thịt Luân Hồi thú lớn như vậy?

Nam tử gầy gò cũng cười lạnh nói:

- Khối thịt Luân Hồi lớn như vậy, ít nhất cũng trị giá bằng một tỷ tinh thạch đỉnh cấp, ngươi thật sự tưởng người khác là kẻ ngu rồi sao?

Nam tử mũi ưng nghe xong, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Lâm Hắc, không ngờ người như ngươi chẳng những tìm đường chết bằng mọi cách, tâm địa cũng hiểm độc như vậy.

Ngươi muốn châm ngòi mâu thuẫn giữa bọn ta và Tử Đạo, sau đó để Tử Đạo tới tiêu diệt bọn ta đúng không?

Ngươi tưởng bọn ta sẽ để ngươi làm vậy sao?

Nói xong, nam tử mũi ưng còn liếc nhìn trái phải, hiện tại y thực sự có chút hoài nghi, nếu bọn họ động thủ với Lâm Hắc, Tử Đạo có đột nhiên xuất hiện hay không.

Sở Mặc cười cười ra vẻ không có gì:

- Các ngươi quá đề cao bản thân ta rồi, dựa vào các ngươi, cũng có thể cùng Tử Đạo... khụ khụ, ta không quen biết y.

Kiểu chuyển ý này vô cùng gượng gạo, thậm chí có chút cố ý giả vờ gây hiềm nghi.

Nhưng bốn người này lại đều nghe lọt.

Kỳ thực Sở Mặc cũng chẳng nói gì, phần lớn đều là bọn họ dựa vàokinh nghiệm của bản thân tưởng tượng ra!

Đến cuối cùng, bốn người nghi thần nghi quỷ, tự mình doạ mình.

Không thể không nói, lời nói dối cao minh nhất chính là kiểu này, tám phần thật, hai phần giả, hai phần giả cố tình thêm vào kia mới là đòn trí mạng nhất!

Vì vậy, Nam tử mũi ưng liếc nhìn Hàn Nguyệt đao trong hư không, tinh thạch đỉnh cấp chất cao như núi, còn có, một ... thịt khiến cho bọnhọ thực sự kinh hồn bạt vía sinh ra thoái ý kia!

- Đi!

Nam tử mũi ưng hít sâu một hơi, sau đó cắn răng xoay người rời đi.

Cái tên Lâm Hắc này, thế lực sau lưng hắn thực sự quá lớn, bọn họ có lòng tin có thể đánh chết Chuẩn Chí Tôn này ngay tại chỗ.

Thậm chí có thể bảo đảm phong ấn nơi này hoàn toàn, xoá đi toàn bộ dấu vết!

Thân là tu sĩ cảnh giới Chí Tôn, bọn họ vẫn là có sẵn loại năng lực này.

Nhưng vấn đề là, lúc bọn họ rời khỏi sông Luân Hồi, cũng có không ít người nhìn thấy.

Lâm Hắc bên kia vừa mới đi, bọn họ bên này cũng rời đi theo.

Trở về ngộ nhỡ Tử Đạo cùng với thế lực sau lưng Lâm Hắc muốn truy xét ra chuyện này, bốn người bọn họ chính là người đáng nghi nhất!

Còn có Hàn Nguyệt đao là chứng cứ xác thực như vậy, muốn chối cãi e rằng rất khó!

Vẻ mặt của mũi ưng và mấy Chí Tôn kia đều ủ rũ, buồn bực.

Khó khăn lắm mới gặp một con dê đực, còn tưởng là hắn không có chỗ dựa dẫm gì đó, kết quả lại là một con cá sấu lớn.

Loại cảm giác này giống như là bị Luân Hồi thú hung dữ đánh trả vậy!

Cực kỳ khó chịu!

- Tên khốn kiếp này!

Nam tử gầy gò luôn ít nói, thân là Chí Tôn đã thành đạo, trên cơ bản tính cách có thể đạt đến trình độ vui buồn đều không biến sắc.

Nhưng giờ phút này cũng không nhịn được mà kích động chửi thề, thực sự làquá mức buồn bực rồi.

Chí Tôn thiếu niên cũng ủ rủ, Chí Tôn tướng mạo xinh đẹp thì lại bày ra bộ dạng lưu luyến.

Một thanh Hàn Nguyệt đao, sau khi bán ở chợ đen, chí ít cũng đủ để bốn người bọn họ mỗi người được chia một khoản tài nguyên lớn!

Càng chưa nói tới mấy chục tỷ viên tinh thạch đỉnh cấp, còn có khối thịt kia... nghĩ một chút đã cảm thấy đau lòng.

Càng tức giận đến mức đau gan!

Gần như trong nháy mắt bốn gã Chí Tôn kia liền biến mất hoàn toàn trong hư không.

Sở Mặc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thu hồi những thứ kia vào trong nhẫn trữ vật, sau đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua hư không, không kìm nổi cười khổ nói:

- Không ngờ rằng có một ngày, ta lại mượn danh kẻ khác để hù doạ người.

Tuy rằng có chút buồn bực, nhưng quả là hữu hiệu.

Bốn người kia, bị chính nhân vật mà bọn họ tưởng tượng ra, cùng với một Tử Đạo vô cùng xác thực doạ bỏ chạy rồi.

Nếu không, Sở Mặc cũng chỉ có thể xuất ra phân thân, quyết một trận tử chiến với bốn người này mà thôi.

Kỳ thực Sở Mặc cũng có chỗ cố kỵ giống với sự kiêng dè của đối phương,.

Nếu như bốn người này không có chút tiếng tăm nào thì thôi đi, nhưng nếu một người nào đó trong số bọn họ có thân phận địa vị khá tôn quý, vậy thì có thể có người tra ra mình rất nhanh.

- Haiz...

Sở Mặc không kìm được thở dài, hiện tại hắn đã hiểu kỳ thực bất kể là nơi nào, đều có những quy tắc không thể nhìn thấy được ràng buộc mỗi người.

Muốn có được tự do thực sự... nói thì dễ làm mới khó!

Sau đó, Sở Mặc rời khỏi nơi này, bay về phía một toàn thành gần nhất trên bản đồ.

-----o0o-----

Chương 1772: Kinh sợ thoái lui (2)

Chương 1772: Kinh sợ thoái lui (2)

Về phần hung địa thứ năm, hiện tại Sở Mặc không muốn tới nơi đó.

Một ngày nào đó có lẽ hắn sẽ đi, nhưng chắc chắn đó là chuyện sẽ xem xét sau khi cảnh giới của hắn đạt tới trình độ nhất định.

Lần này, trên đường đi vô kinh vô hiểm, có Thương Khung Thần Giám cảnh báo, Sở Mặc tự động lách qua một đám sinh linh nguy hiểm, hiện tại vẫn chưa phải lúc để chiến đấu.

Cuối cùng, hắn tới một toà cổ thành.

Giống như một toà thành vô danh, cổ thành rất lớn, những toà thành Sở Mặc từng đi qua chỉ bằng một phần ba.

Tường gạch cũ kỹ toả ra ý vị khó tả, không có bao nhiêu khí tức đại đạo, trái lại lại pha tạp chút oán niệm nhàn nhạt.

- Ồ!

Sở Mặc thấy có chút kỳ quái, nhìn chằm chằm bức tường thành cũ kỹ kia, thầm nghĩ trên tường thành sao có thể sinh ra loại oán niệm này?

Lẽ nào dưới bức tường thành này đã trải qua quá nhiều sự giết chóc?

Sựoán niệm không cam lòng của những người chết kia đã ám vào bên trong tường thành?

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh như băng truyền tới, một người đán ông trung niên vạm vỡ chừng bốn mươi tuổi, mặc một bộ y phục bằng vải thô, tay không tấc sắt, mắt như chuông đồng đứng ở cổng thành nhìn Sở Mặc chằm chằm:

- Muốn vào thành thì đưa tiền đây!

- Hử?

Sở Mặc lập tức ngẩn ra, nhìn đám tu sĩ vãng lai ra vào cửa thành kia:

- Tại sao bọn họ không cần đưa tiền?

Người đàn ông vạm vỡ nhe răng cười:

- Bởi vì bọn họ đều là Chí Tôn, ngươi không phải.

- ...

Sở Mặc mặt mày xám xịt, ngẩng đầu nhìn gã đàn ông vạm vỡ:

- Toà thành này của ngươi sao?

- Không, nhưng ta chắn ở đây, ngươi không được vào.

Gã đàn ông vạm vỡ đắc ý:

- Toà thành này tổng cộng có bốn cửa, đều do huynh đệ của ta trấn giữ.

Loại người như ngươi nhất định chỉ có thể vào thành làm tiểu nhị cho người ta, nếu thức thời thì ngoan ngoãn đưa năm trăm vạn tinh thạchđỉnh cấp ra đây, sau đó đàng hoàng vào thành kiếm sống.

Không ngại nói cho ngươi biết, hai phần ba tửu lâu, nhà trọ, các loại cửa hàng trong thành này đều là của bọn ta!

Năm trăm vạn tinh thạch đỉnh cấp, khoảng năm năm là ngươi có thể kiếm lại được.

Mật độ tinh khí ở nơi này mạnh hơn nhiều so với đại vực của ngươi.

Cho nên tóm lại, ngươi là kẻ được lợi.

Gã đàn ông vạm vỡ dương dương đắc ý nhìn Sở Mặc, bộ dạng giống như ngươi được món hời lớn rồi.

Khoé miệng Sở Mặc khẽ co giật, sau đó xoay người rời đi.

- Này, tiểu tử, ngươi đi làm gì?

Gã đàn ông vạm vỡ sốt ruột, nhíu mày hỏi.

- Chí Tôn gác cổng thu tiền, toà thành này vào không nổi, ta không vào cũng không được sao?

Sở Mặc liếc mắt, hắn muốn tìm một toà thành, đơn giản là muốn tìm một nơi an toàn để tu luyện, e rằng nơi an toàn nhất trong sân thí luyện chính là toà thành này.

Nhưng không ngờ toà thành này lại lạ lùng như vậy, không hề có chút hảo cảm nào với Chuẩn Chí Tôn.

Sở Mặc tra tìm bản đồ của sân thí luyện trong biển tinh thần thức, muốn xem xem toà thành gần nhất ở nơinào.

Gã đàn ông vạm vỡ kia có lẽ chưa từng gặp qua Chuẩn Chí Tôn kiêu ngạo một lời không hợp liền xoay người rời đi như vậy, toàn thân sửng sốt hồi lâu, sau khi hồi phục lại tinh thần, thẹn quá hoá giận nói:

- Tiểu tử, ta gọi mà ngươi dám đi sao?

Sở Mặc căn bản không quay đầu, càng bước nhanh hơn!

Loại xích mích này căn bản chẳng có chút ý nghĩa nào cả!

Đánh một người, e rằng sẽ lập tức xuất hiện một đám người!

Vậymới gọi là chọc phải tổ ong vò vẽ.

- Này này này, ngươi quay lại cho ta!

Gã đàn ông vạm vỡ di chuyển tức thời, xuất hiện bên cạnh Sở Mặc, nổi giận đùng đùng nói:

- Ta thực sự chưa từng thấy qua loại người hẹp hòi như ngươi, ba trăm vạn!

Thế nào?

Ba trăm vạn thì ta sẽ để ngươi vào thành!

Mẹ kiếp, vụ làm ăn này...

ông đây chưa từng làm qua!

Vẻ mặt đại hán đau khổ tựa như hắn chịu thiệt lớn, Sở Mặc liếc mắt nhìn hắn:

- Ta muốn đi còn không được sao?

- Ba trăm vạn ngươi còn ngại nhiều sao?

Tiểu tử, làm người không thể tham lam như vậy!

Ngươi hơi quá mức!

Đại hán căn bản không tiếp thu nổi lời nói của Sở Mặc... vẻ mặt kích động nói:

- Được rồi, gặp được một Chuẩn Chí Tôn to gan lớn mật như ngươi cũng là một chuyện khá hiếm lạ, hai trăm tám mươi vạn!

Thế nào?

Hai trăm tám mươi vạn được chưa?

Mọi người kết giao bằng hữu!

Sở Mặc không kìm nổi trợn trắng mắt, đầu xám xịt, hắn thật muốn cậy mở đầu đại hán này, nhìn bên trong có phải có phân hay không, cũng rất muốn chân thành hỏi một câu: Đại ca, ngài là dùng phân thành đạo sao?

Đường đường là một Chí Tôn sao lại giống như lưu manh vô lại đang ép mua như thế chứ?

Loại trường hợp này căn bản nghĩ cũng không dám nghĩ tới lúc ở đại vực Viêm Hoàng!

Đừng nói là cái loại cảnh giới cao này, cho dù là ở Linh giới, cái loại tu sĩ kỳ Kim Đan cũng vô cùng trầm ổn, nào có như thế này?

Chẳng lẽ nói tầm mắt của mình từ trước tới nay quá thấp?

Không biết tới những tu sĩ cảnh giới Chí Tôn như thế này?

Vậy cũng không đúng!

Đây là sân thí luyện!

Đây là nơi tụ tập thiên kiêu cao cấp nhất của bảy đại vực và La Thiên Tiên Vực.

Đại ca ngày là thiên kiêu cao nhất, ngài làm như thế này thật sự được sao?

Thấy Sở Mặc không nói lời nào, đại hắn cũng nổi giận:

- Ta chưa từng thấy qua tu sĩ nào keo kiệt như ngươi!

200 ~300 vạn tinh thạch rất nhiều sao?

Hử?

Rất nhiều sao?

Có thể tiến vào sân thí luyện không ai là không có xuất thân ngàn vạn!

Cái loại xuất thân ngàn vạn đều được xem như người nghèo, xuất thân hàng tỷ mới được xem như là tiêu chuẩn bình thường.

Ngươi có biết ở trong tòa thành này ngươi có thể yên tâm, ở trong thành không có ai đánh ngươi, cũng không bị khi phụ sỉ nhục!

Ngươi có thể tu luyện ở trong này mười ngàn năm!

Biết không?

Mười ngàn năm, hai vạn năm... ngươi đặc biệt có thể tu luyện ở đây cho tới chết!

Tinh khí ở nơi này không nồng đậm sao?

So với đại vực ngươi ở thì thế nào?

Cho dù lựa chọn nơi tu luyện nào thì nơi này cũng là tốt nhất chứ?

Huống chi ngươi còn có thể kiếm tiền!

Khóe miệng Sở Mặc co quắp nhìn đại hán:

- Mỗi tòa thành đều giống nhau sao?

Cũng chưa có người đánh nhau ở trong thành sao?

Có thể tu luyện ở bên trong tới chết?

Cũng có thể kiếm tiền?

- Giá chót, hai trăm vạn!

Đại hắn trừng lớn hai mắt, giận không kiềm được mà nói:

- Lão tử cho tới bây giờ chưa từng kinh doanh lỗ vốn như vấy.

Sở Mặc liếc mắt:

- Cái đồ chơi này còn có tiền vốn?

- Vô nghĩa?

Lão tử còn phải đi giao nộp!

-----o0o-----

Chương 1773: Kẻ lừa gạt cảnh giới Chí Tôn

Chương 1773: Kẻ lừa gạt cảnh giới Chí Tôn

Đại hán biến sắc mặt cực nhanh, đáng thương nhìn Sở Mặc:

- Huynh đệ, ngươi hãy hiểu cho ta, ngươi nói đám huynh đệ của ngươi có mấy Chuẩn Chí Tôn dũng cảm tiến vào sân thí luyện?

Ngươi nói lão ca ta đây kinh doanh một năm mới có thể mở hàng được mấy lần?

Ngài có thể thương tình... cho ta mở hàng được không!

Sở Mặc rất muốn nói cho đại hán này, với cảnh giới của ngươi, cùng với nhiệt tình không biết xấu hổ này, nếu tiến vào đại vực Viêm Hoàng, ngươi chỉ cần một tháng liền có thể trở thành phú ông trị giá trăm tỷ.

Có thực lực, không biết xấu hổ, muốn tiến còn không dễ sao?

Đích thật là quá dễ dàng!

Sở Mặc nhìn đại hán, thản nhiên nói:

- Một trăm ngàn, được ta vào, không được ta đi!

- Thành giao!

Vẻ mặt đại hán hưng phấn, còn dùng sức vung nắm tay.

Sở Mặc lập tức bối rối, vẻ mặt mờ mịt nhìn đại hán này, trong lòng tự nhủ đại hán ngay thẳng vừa rồi nói giá hai trăm vạn kia đi đâu rồi?

Một trăm ngàn?

Ta sao lại nói thế?

Sao lại có cảm giác bị mắc mưu thế này?

- Huynh đệ, ngươi xác định ngươi không gạt ta đấy chứ?

Sở Mặc liếc mắt nhìn đại hán, nét mặt của đại hán vô cùng ngay thẳng, nhưng hiện tại Sở Mặc lại cảm thấy đại hán này là người đàn ông ngay thẳng là chuyện lạ.

- Nói đùa!

Ta lừa ngươi làm gì?

Đại hán mang vẻ mặt bị vũ nhục:

- Ngươi đi hỏi thăm một chút thử, Cừu Nghĩa ta từ trước tới nay nghĩa khí ngất trời, loại chuyện nói dối này ta làm sao có thể làm?

Không nói nữa, ngươi khẩn trương vào thành hỏi thăm một chút đi, ta ở cửa thành chờ ngươi!

Có một câu lừa gạt ngươi, người cứ tới tìm ta, ta đền người tinh thạch gấp một ngàn làn, không gấp một vạn lần!

Nhìn vẻ mặt kích động tới đỏ lên của đại hán, khóe miệng Sở Mặc khẽ co quắp, trong lòng tự nhủ đại ca ta hiểu lầm ngươi rồi, ngươi thật đúng không phải dùng phân thành đạo, ngươi rõ ràng là dùng giảo hoạt thành đạo!

Màn trình diễn này, quá mức...

- Đây chính là ngươi nói, gấp một vạn lần, ta tính toán gấp một vạn lần của một trăm ngàn là... là mười tỷ, nhớ kỹ lời ngươi nói đó.

Sở Mặc nói xong liền trực tiếp lướt qua đại hán đi vào tòa thành cổ.

Cừu Nghĩa gãi đầu nhìn bóng lưng của Sở Mặc, khóe miệng co quắp, thì thào nói:

- Ta sao lại cảm giác phía sau có chút kỳ lạ?

Mười tỷ... tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, hắn ta còn độc hơn ta!

Không được... mảnh đất này không thể ngây người!

Cừu Nghĩa lầu bầu, ngay cả thành cũng không tiến vào liền quay đầu rời đi, thân là một gã Chí Tôn nói đi là đi!

Trong chớp mắt bóng dáng của Cừu Nghĩa liền hoàn toàn biến mất.

Khi Sở Mặc vào thành, trong chốt lát cũng hoàn toàn hiểu rõ, Cừu Nghĩa kia thuần túy là một tên lừa gạt, chuyên môn lừa gạt những tân đinh Chuẩn Chí Tôn tiến vào sân thí luyện này, ngẫu nhiên cũng sẽ lừa Chí Tôn sơ cấp.

Gần như người bị hắn chú ý đều bị lừa.

Bởi vì không ai nghĩ tới, đường đường là một thiên kiêu cao nhất, thành đạo trở thành Chí Tôn lại có thể biết sử dụng thủ đoạn để lừa người.

Về phần hắn vì sao vẫn đi lừa gạt mà không bị đánh, nguyên nhân căn bản chính là hắn có ba đệ đệ vô cùng hoành tráng.

Tứ huynh đệ Cừu gia, Cừu Nghĩa, Cừu Bạc, Cừu Vân, Cừu Thiên, bốn huynh đệ này nghĩa khí ngất trời, lão đại Cừu Nghĩ là người không có chính sự nhất, cũng không biết hắn rốt cục làm sao mà thành đạo, loại tính tình này không ngờ cũng trở thành Chí Tôn, cũng chỉ có thể nói thiên phú của hắn quá xuất sắc.

Về phần ba đệ đệ của hắn, Cừu Bạc, Cừu Vân và Cừu Thiên đích thật rất khó lường, bọn họ mặc dù không đi vào Thiên bảng nhưng vẫn lọt vào top 10 của Địa bảng.

Tại sân thí luyện này cũng được xem như là tồn tại có uy danh hiển hách, nếu không có ba đệ đệ này, Cừu Nghĩa lừa gạt như vậy thật sự đã sớm bị đánh chết không biết bao nhiêu lần.

Sau khi Sở Mặc biết những điều này liền lắc đầu cười khổ, cũng không để chuyện này ở trong lòng.

Lập tức tìm một khách điếm ở trong thành, bao trọn một sân, là loại có pháp trận phòng hộ mà ngay cả Chí Tôn cũng không thể tiến vào, đương nhiên giá cũng không rẻ.

Tuy nhiên cực phẩm Thiên Tinh thạch trên người Sở Mặc đâu chỉ có vài tỷ?

Mà là nhiều không kể xiết.

Từ lúc hắn rời khỏi Huyễn Thần Giới, Linh Vũ Vi chẳng những đem tiền lời tích lũy rất nhiều năm đưa cho hắn, mặt khác cho hắn vô số cực phẩm Thiên Tinh thạch.

Sở Mặc kiểm tra pháp trận chỗ này một chút, không phát hiện ra vấn đề liền yên tâm tiến vào ở.

Sau đó bắt đầu chuyên chú tu luyện.

Lúc này bế quan trực tiếp chính là ba năm rưỡi!

Không thể không nói, sân thí luyện khủng bố như vậy mà vẫn dẫn tới vô số thiên kiêu cho dù có sứt đầu mẻ trán cũng muốn tiến vào cũng không hẳn là không có nguyên nhân.

Tinh khí thật sự là rất nhiều!

Trong ba năm rưỡi Sở Mặc gần như đều chứa đầy tinh khí khắp cơ thể, khắp đạo đài.

Mỗi một tòa đạo đầi đều giống một thế giới nhỏ, Sở Mặc từng bước từng bước luyện hóa, từng bước từng bước tích lũy.

Đến cuối cùng hắn thậm chí còn cảm thấy sức lực trong cơ thể mình phảng phất như muốn bùng nổ!

Quá hùng mạnh!

Sở Mặc không biết trên đời này còn có... người như mình hay không, vào thời điểm thành đạo một tòa đạo đài hóa thân ngàn vạn lần, nhưng lại cảm giác này thật là quá thần kỳ.

Khoảng cách giữ Chuẩn Chí Tôn và Chí Tôn đều hoàn toàn không tồn tại ở chỗ Sở Mặc!

Không chút nào khoa trương mà nói, hiện giờ sức lực trong thân thể Sở Mặc hóa thành pháp lực sẽ không hề thua kém bất kỳ một tu sĩ gần tới Chí Tôn trung cấp nào!

Đây chính là đạo của hắn!

Đây là một đạo vô địch!

Tuy rằng tích lũy vô cùng khó khăn, chỉ khi nào tích lũy đầy cái loại lượng biến này mới dẫn phát chất biến, ngay cả chính Sở Mặc cũng có loại cảm giác bị dọa sợ.

- Dường như... là lúc này rồi!

Sở Mặc thì thào lẩm bẩm một câu, sau đó mở hai mắt ra.

Chí Tôn kiếp!

Đây là một trận đại kiếp nạn thật sự!

Đây cũng là con đường mà bất cứ Chuẩn Chí Tôn nào muốn bước vào cảnh giới Chí Tôn cũng phải đi qua.

Chỉ có trải qua Chí Tôn kiếp mới có thể thật sự thay da đổi thịt, bước vào cảnh giới Chí Tôn.

Mặc dù Sở Mặc đã có được đạo nhiều năm trước, nhưng chung quy vẫn chưa trải qua khảo nghiệm Chí Tôn kiếp.

Với hắn mà nói, thiên kiếp Chí Tôn chẳng những là kiểm tra của trời cao đối với hắn, cũng là kiểm tra của hắn đối với chính mình.

Ma luyện này là không thể thiếu.

Hô!

Sở Mặc thở phà một tiếng, sau đó cất bước rời khỏi tòa thành này.

Muốn độ kiếp cũng không thể lựa chọn nơi này, nếu không có trời mới biết thiên kiếp này sẽ gây ra cái tình trạng hỗn loạn gì.

-----o0o-----

Chương 1774: Cướp địa bàn (1)

Chương 1774: Cướp địa bàn (1)

Sở Mặc tuy rằng không biết độ kiếp này khác Chuẩn Chí Tôn thế nào, nhưng dám khẳng định là không giống nhau.

Hắn trong nháy mắt lướt qua vô số sông rộng núi lớn, đi về một phía.

Một sinh linh hình hổ Chí Tôn, cả người mang lân giáp màu vang chợt nhảy lên từ một tòa núi lớn, mạnh mẽ lao về phía trước.

Sở Mặc đưa tay tát, trực tiếp đánh bay đầu hổ Chí Tôn này.

Ở giữa không trung, thân hình sinh linh này liền hoàn toàn bể ra, chia năm xẻ bảy, ngay cả một tiếng hét thảm cũng không kịp phát ra.

Sau đó Sở Mặc dùng tốc độ cực nhanh thu toàn bộ máu thịt gân cốt của sinh linh này vào trong nhẫn trữ vật.

Một chiêu này vẫn là tử đạo huyết, đích xác là dùng rất được.

Nơi phía xa có một nữ tử mặc quần áo màu tím, khẽ ngẩn người, lẩm bẩm nói:

- Đâu là Chí Tôn?

Thật mạnh...

Lúc này trên mặt của nàng đột nhiên hiện lên một chút khiếp sợ.

Đây không phải Chí Tôn!

Cổ khí thế trên người Sở Mặc tuy rằng vô cùng hùng mạnh, hơi thở ngút trời, nhưng khí tức Chuẩn Chí Tôn trên người lại hoàn toàn khác với khí tức Chí Tôn!

Nữ tử váy tím trực tiếp bị dọa sợ ngây người, nhìn bóng dáng một đường đi tới của Sở Mặc, trong con ngươi hiện lên một chút chiến ý mãnh liệt.

Sau đó nàng lặng lẽ...

đi theo.

Khi Sở Mặc bay tới trên một vùng núi non trùng điệp, hắn nhìn thoáng qua bên dưới, những nơi mà thần thức trải qua đều bị từng cụm tinh khí bao vây lấy.

Hết thảy bên dưới, đều có linh tính!

Bất kể là cỏ cây hoa lá, hay là sinh linh vạn vật, mọi thứ đều có linh!

Nhưng cũng không thân thiện.

Bởi vì những chỗ bị thần thức của Sở Mặc xẹt qua đều truyền tới cảm giác chống cự rõ ràng mà các sinh linh kia dành cho hắn.

Cho dù chỉ là một con kiến cũng tản mát ra sát khí lạnh thấu xương, dường như đang muốn cảnh cáo luồng thần thức không hiểu từ đâu ranày rằng, hãy tránh ta xa một chút!

Sở Mặc thản nhiên cười, chính là đây rồi!

Lúc này, hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua, hư không vô tận không một bóng người.

Nhưng Thương Khung Thần Giám lại đưa ra cho hắn một tin tức vô cùng chuẩn xác, phía sau có người!

- Nơi này cũng có thể bị người khác theo dõi?

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày, nhưng lập tức, từ rặng núi phía dưới bỗng vang lên tiếng thú rống ầm ầm.

Grào!

Một con quái vật lớn đột ngột lao lên.

Trong mắt Sở Mặc, nó giống như là một dãy núi đột nhiên cử động vậy!

Sau đó, rất nhiều hoa cỏ cây cối trượt hết từ trên ngọn núi này xuống, tiếp theo đó là bùn đất, đá tảng đều đổ ầm ầm.

Sinh linh này đã ẩn nấp ở đây không biết bao nhiêu năm rồi, sau khi cảm nhận được thần thức của Sở Mặc, nó liền bị bừng tỉnh, sau đó phátra từng trận rít gào.

Một nguồn dao động lớn quét ầm ầm về hướng Sở Mặc, giống như thủy triều vậy, hết đợt này đến đợt khác.

Đây là một sinh linh giống loài rồng.

Trên đầu nó mọc hai sừng rồng dữ tợn.

Vốn dĩ, đó hẳn là hai ngọn núi lớn.

Dù nay đã hiện thành bộ dáng sừng rồng, nhưng bên trên vẫn dính rất nhiều bùn đất, cũng không thiếu hoa cỏ còn mắc lại ở đó.

Dẫu vậy, hình ảnh này chẳng khiến cho người ta buồn cười hoặc muốn cười chút nào.

Những mảnh vảy lộ ra trên thân thể nó đều mang theo sức mạnh bùng nổ, đen thùi như kim loại đúc từ sắt đen mà thành.

Một sinh linh rất khủng bố, đã đạt tới Chí Tôn đỉnh cao, gần với Chuẩn Thánh.

Đôi mắt to tướng của sinh linh mang máu rồng nhìn kẻ đang đứng trong không trung một cách lạnh căm căm, mạnh mẽ phun ra một ngụm lửa rồng!

Đây là một loại lửa nóng không kém Tam Muội chân hỏa là bao, có thể thiêu cháy vạn vật trên thế gian.

Ngọn lửa rồng này thậm chí cònthiêu đốt cả không khí.

Quanh thân Sở Mặc nháy mắt bị biển lửa rồng vây quanh.

Trong ngọn lửa mang theo quy luật lực lượng hùng mạnh.

Mỗi sinh linh có tu vi hùng mạnh đều sở hữu quy luật riêng của bản thân mình, quy luật này chính là cơ sở để trấn áp vật khác!

Sở Mặc khẽ nâng tay, Hàn Nguyệt đao trực tiếp chém thẳng về hướng đầu của quái vật lớn.

Một hơi thở rét thấu xương lập tức bùng phát trong không trung!

Nơi nó lướt qua đều khiến lửaồng dẹp đường tránh lui.

Trực tiếp chém thành một lối đi, sau đó, nhắm thẳng tới sinh linh bên dưới.

- Grào!

Sinh linh giống rồng nhấc chân trước to lớn, trông như vuốt ưng được đúc từ đồng đen lên, cảm giác mạnh mẽ hùng hồn này khiến lòng người run sợ xiết bao.

Uỳnh!

Đao khí do Sở Mặc chém ra hung hăng đối đầu với chân trước củasinh linh giống rồng nọ.

Dao động do xung lực phát ra tấn công khắp nơi.

Phá tan mọi thứ thành mảnh nhỏ.

Toàn thân trên dưới của Sở Mặc có vài ngàn đạo đài cùng vận chuyển, hắn bay vọt lên cao, sau đó hung hăng đạp một cước về phía đầu sinh linh giống rồng.

Như thần tiên hạ phàm, đòn này của Sở Mặc, thật đáng sợ!

Cho dù là sinh linh giống rồng kia cũng cảm nhận được một sự uyhiếp cực lớn.

Trong mắt nó thoảng qua chút kinh ngạc.

Từ bao giờ mà sinh linh loài người cảnh giới chưa tới Chí Tôn cũng có lực chiến hùng mạnh như vậy rồi?

Đầu rồng ngang nhiên ngoác miệng như một bồn máu lớn ra, định nuốt chửng Sở Mặc!

Trong hư không ở phương xa vô tận, cô gái váy tím đã thu lại toàn bộ hơi thở cũng không khỏi lộ ra chút khiếp sợ.

Nghĩ thầm trong lòng: Người kia... thực sự rất hùng mạnh!

Chống lại sinh linh cấp bậc này mà không chút nao núng, chiến đấu trực diện.

Đây không phải chỉ có dũng khí không sợ chết là đủ, còn cần có thực lực mạnh mẽ làm cơ sở.

Nếu không, nhất định sẽ bị sinh linh giống rồng này nuốt chửng một ngụm!

Đối mặt với sinh linh giống rồng đang ngoác miệng, thân hình Sở Mặc biến mất tại chỗ trong nhát mắt, trực tiếp đạp một cước mạnh lên trên mũi sinh linh giống rồng.

Đầu nó quá lớn!

Mũi nó đã như một ngọn núi nhỏ rồi.

So sánh ra, Sở Mặc chỉ như một con kiến đang dùng tốc độ cực nhanh lao vào mũi của sinh linh kia.

Đúng là núi thịt!

Sở Mặc cảm thán, thầm nói một câu trong lòng.

Nhưng cú đạp này của hắn lại khiến mũi của sinh linh giống rồng này bẹp rúm vào trong.

Sau đó, sinh linh giống rồng kia liền phát ra một tiếng rú thảm thiết long trời lở đất.

Cả cái đầu đều bị một luồng sức mạnh lớn đánh nghiêng sang bên cạnh.

Sau đó, thân thể nó bắt đầu quay cuồng một cách kịch liệt.

Một sinh linh gần Chuẩn Thánh trước mặt Chuẩn Chí Tôn như Sở Mặc lại phải chịu một cú thua đau!

-----o0o-----

Chương 1775: Cướp địa bàn (2)

Chương 1775: Cướp địa bàn (2)

Sinh linh giống rồng giận không kiềm được, gần như muốn nổi điên.

Nó cảm thấy sự đau đớn mãnh liệt truyền tới từ sống mũi, sự đau đớn đó thậm chí còn ảnh hưởng tới cả suy nghĩ của nó nữa!

Grrrào!

Nó rống lên giận dữ, lại phun tiếp ra một ngọn lửa rồng.

Trong ngọn lửa rồng này ẩn chứa tinh khí của sinh mạng vô cùnghùng mạnh của nó!

Ngọn lửa này vì thế trở nên càng kinh khủng!

Thậm chí đến Sở Mặc cũng không muốn đối đầu trực diện.

Tay hắn múa Hàn Nguyệt đao, thân hình mơ hồ, thoắt ẩn thoắt hiện trong trời đất.

Sau khi chém ra một nhát đao thì không hề ngừng lại mà lập tức chạy tới mục tiêu kế tiếp.

Hư không xa xôi, vẻ mặt cô gái áo tím vô cùng rung động, lẩm bẩm nói:

- Tên to xác kia xong rồi!

Một đao nối một đao, tốc độ của Sở Mặc quá nhanh, không ngừng để lại trên người sinh linh giống rồng này nhiều vết thương cực lớn.

Máu tươi nhanh chóng gộp lại thành một dòng sông máu, thấm vào trong đất, sau khi thấm đẫm lại nhanh chóng chảy vào các vùng trũng.

Một lát thôi đã tạo thành mười mấy hồ máu lớn nhỏ!

Nhìn thoáng qua đã thấy rợn người!

- Cút đi, hoặc là chết.

Sở Mặc truyền thần niệm tới.

Sinh linh giống rồng lại rít gào điên cuồng thêm trận nữa, thu nhỏ thân hình cực hạn thành một trượng, cử động như gió táp sấm sét, xông tới hướng Sở Mặc.

Nó đã bị Sở Mặc chọc giận hoàn toàn, muốn quyết một trận tử chiến với Sở Mặc.

Choang!

Lúc này khi Hàn Nguyệt đao chém lên mình sinh linh giống rồngnày bắt đầu nảy ra tiếng kim loại va chạm thật lớn.

Sau khi sinh linh này thu nhỏ đến cực hạn, muốn để lại vết thương trên thân nó đã không còn dễ như lúc trước nữa rồi.

Tuy nhiên Sở Mặc thực sự quá mạnh mẽ, dự trữ sức mạnh của hắn tuyệt đối không kém đại đa số Chí Tôn...

Thậm chí hắn còn hùng mạnh hơn!

Lại qua thời gian không đến một nén nhang, Sở Mặc liền thét to một tiếng, để lại trên người sinh linh giống rồng vết thương sâu thấu xương.

Cho đến tận lúc này, sinh linh giống rồng kia mới xem như thật sựcảm nhận được sự uy hiếp đến tính mạng.

Nó rống lên không cam lòng, thân hình uốn lượn, nhanh chóng bơi mất khỏi hư không.

Chạy.

Sở Mặc không đuổi theo.

Hắn chỉ muốn nơi này mà thôi.

Tinh khí nơi này thực sự quá sung túc rồi!

Cùng với cuộc chiến giữa hắn và sinh linh giống rồng, không ngờ hoa lá cây cối nơi này vẫn liên tục sinh trưởng!

Tại một nơi mà bất cứ lúc nào chúng cũng có thể bị sức mạnh dao động cắn nát, hóa thành mộtmảnh đất khô cằn, lại nhanh chóng xuất hiện các mảng màu xanh lục trong nháy mắt.

Hiện giờ sinh linh giống rồng chạy mất, Sở Mặc dừng tay, cây cối hoa cỏ nơi này lại bắt đầu sinh sôi nảy nở.

Chỉ chớp mắt thôi mà dấu vết trận đấu lúc trước để lại đã gần như bị che giấu sạch!

Nếu không phải mấy hồ máu kia vẫn còn, đang tản ra mùi tanh gay mũi, thì nơi này thậm chí còn có vẻ như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Sở Mặc mắt thấy cây cối nơi này sinh trưởng tốt, có vài cây chỉ thoáng chốc đã cao vọt lên.

Một lát sau thân đã to cỡ miệng chén và còn đang tiếp tục không ngừng sinh sôi!

- Thật là một vùng đất thần kỳ!

Sở Mặc nhẹ giọng nói, sau đó ngẩng đầu, nhìn thoáng qua hư không phương xa, nói với vẻ bình thản:

- Người bạn, ngươi định cứ trốn ở đó sao?

Ta muốn độ kiếp, đừng để liên lụy tới bản thân.

Vèo cái, bên kia hiện ra một bóng người màu tím, bay ra chỗ xa hơn với vẻ vô cùng bối rối.

Đồng thời để lại một câu:

- Ta chờ ngươi độ kiếp xong, lại cùng nhau chiến một trận!

Là giọng nữ êm tai như chuông bạc.

Sở Mặc nhíu nhíu mày, thấy bóng người đó bay đi rất xa rồi nhưng chưa đi hẳn.

Mà đứng lại ở một khu vực tương đối an toàn.

Với Chí Tôn mà nói... khoảng cách này chẳng thấm vào đâu, trong chớp mắt là có thể tới đây rồi.

Nhưng Sở Mặc thực sự cũng không sợ hãi, kiếp Chí Tôn, không mấy ai dám dính vào.

Càng là kẻ hùng mạnh, càng không muốn dễ dàng bịdây dưa tới loại nhân quả này.

Còn nếu là kẻ yếu... kẻ yếu thì chưa tới nơi đã bị đánh chết rồi.

Sở Mặc trực tiếp khoanh chân ngồi trên mảnh đất đó, chính là nơi mà hắn vừa mới đuổi sinh linh giống rồng kia đi.

Tinh khí nơi này là dày đặc nhất!

Sở Mặc không muốn để lộ quá nhiều bí mật của bản thân, cho nên cứ ngồi dưới đất, bắt đầu vận hành cuốn Duy Ngã trong bộ tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý.

Tinh khí khổng lồ hóa thành dòng nước lũ vô tận chảy vào trong cơthể Sở Mặc.

Hàng vạn tòa đạo đài vốn đã đầy ăm ắp đồng loạt sáng lên.

Nhưng ánh sáng này lại bị Sở Mặc dùng đạo hạnh của bản thân phong ấn chặt lại.

Cho dù là cô gái áo tím đang đứng nhìn xa xa, Sở Mặc cũng không lo lắng đến việc nàng có thể nhìn thấu bản thân.

Ầm!

Trong thân thể Sở Mặc nhanh chóng truyền tới những tiếng nổ vang.

Không ngừng đánh về phía gông xiềng Chí Tôn.

Muốn để thân thể tổ cảnh của hắn hoàn toàn tiến vào cảnh giới Chí Tôn!

Trong hư không xa xôi, cô gái mặc váy tím hơi hơi nhíu mi, nàng có chút kinh ngạc, tuy nàng không nhìn thấu được bí mật trong cơ thể Sở Mặc, nhưng có thể cảm giác được sự đột phá của hắn không giống các Chuẩn Chí Tôn thông thường.

Tu sĩ bước vào cảnh giới Chí Tôn mới xem như thành đạo, thành tựu đạo thuộc về chính mình.

Trước đây, cho dù lực chiến của Chuẩn Chí Tôn có mạnh tới đâucũng không mang đạo hoàn chỉnh.

Cho dù là thiên kiêu tuyệt thế cũng không làm được điều này.

Người có thể vào sân thí luyện nào ai không phải tuyệt thế thiên kiêu?

Cô gái áo tím rất rõ điều đó, nhưng nàng lại cảm thấy trên người Sở Mặc có một loại khí thế hoàn toàn khác với các Chuẩn Chí Tôn thông thường.

- Đúng rồi, thời khắc khi hắn chiến đấu với sinh linh giống rồng kia, khí thế mà ta cảm nhận được trên người hắn... chính là Chí Tôn!

Đôi mắt của cô gái trừng lớn, điều này...

điều này sao có thể?

Cô gái váy tím nhìn về phía Sở Mặc với ánh mắt không thể nào tin nổi, hai đôi mày chau lại gần như xoắn vào một chỗ.

Người này... thật quỷ dị!

Đúng lúc đó, nàng thấy một hơi thở kinh thiên động địa vọt thẳng lên trời cao.

Răng rắc!

Trên bầu trời không một gợn mây trực tiếp giáng xuống cột sét màu tím sậm. ——

Thiên kiếp trực tiếp đánh xuống mà không có mây thiên kiếp?

Đây là tình huống gì vậy?

Vẻ mặt cô gái váy tím vô cùng kinh ngạc, quả thực có chút không dám tin.

Nàng chưa từng gặp thiên kiếp Chí Tôn nào kỳ quặc như vậy.

Không, phải nói là nàng chưa từng gặp loại thiên kiếp này!

Sở Mặc cũng chưa từng gặp.

Hắn rất kinh ngạc, nhưng trong nháy mắt hắn đã chuẩn bị kỹ càng.

Đạo đài khắp thân hắn đồng loạt bùng nên từng tiếng nổ vang, tạothành một khu vực, tiếp nhận cột sét kia lặng yên không tiếng động.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXII ( Chương 1776-1800 )


Chương 1776: Thiên kiếp Chí Tôn (1)

Răng rắc!

Sấm sét hung hăng bổ lên thân thể Sở Mặc, khiến hắn lập tức lảo đảo.

Gương mặt xinh đẹp của cô gái váy tím ở phương xa nháy mắt tràn đầy khiếp sợ, khóe miệng cũng giật giật.

Cứ như vậy trực tiếp chống lại một cột sét thiên kiếp khó hiểu sao?

Người này điên rồi phải không?

Chẳng lẽ hắn không có bất cứ pháp khí gì?

Hắn không biết là mỗi đợt sét thiên kiếp đều mang theo luật trời hùng mạnh sao?

Quy luật đó chính là quy luật của lôi điện.

Thuần túy được sinh ra vì hủy diệt!

Hắn đây là muốn làm gì?

Sở Mặc nhe răng nhếch miệng gắng chống đỡ một đòn này, cảm giác toàn bộ biển tinh thần đều có chút dao động.

Không hổ là sấm sét cảnh giới Chí Tôn, thực sự khủng bố.

Nhưng cùng với sự giáng xuống của sấm sét này, trên một đạo đài bên trong thân thể hắn lại được khắc lên ký hiệu của sấm sét!

Hắn đang ngộ đạo!

Đang cảm nhận đạo lý hủy diệt ẩn chứa trong cột sét này!

Nếu cô gái váy tím kia mà biết, nhất định sẽ bị hành vi của Sở Mặc làm cho kinh ngạc không nói nên lời.

Bởi vì làm vậy còn đáng sợ hơn người điên.

Điên một cách triệt để rồi!

Đạo lý hủy diệt là thứ mà sinh linh vạn vật có thể cảm ngộ sao?

Tuy nàng biết đại đạo có hàng ngàn hàng vạn con đường, nhưng chưa từng nghe nói có ai đi ngộ chân lý tử vong và hủy diệt.

Đây không phải là việc khó, mà vốn là việc không thể nào!

Ngươi chết cũng chết, hủy diệt cũng hủy diệt rồi, còn ngộ ngộ cái gì?

Răng rắc!

Trên chín tầng trời chẳng có bóng dáng mây thiên kiếp, lại giáng một luồng sét tím sậm xuống.

Cột sét này có màu còn đậm hơn trước, thoạt nhìn còn tưởng đó là màu đen.

Năm xưa khi cô gái váy tím bước chân vào cảnh giới Chí Tôn, hình như mấy luồng sét cuối cùng cũng có màu sắc như vậy.

Mà người này, chỉ mới bắt đầu.

Sắc mặt nàng có chút khó coi.

Trong lòng dâng lên cảm giác không phục vô cùng mãnh liệt.

Chẳng lẽ thiên phú của người này tốt hơn mình nhiều đến như vậy?

Nàng không phục lắm, nhưng vẫn nín thở lẳng lặng nhìn.

Cột sét thứ hai thực sự khiến Sở Mặc cảm nhận được hơi thở hủy diệt càng thêm mãnh liệt.

Nhưng trong sự nổ vang của hàng ngàn vạn đạo đài khắp toàn thân Sở Mặc, cột sấm sét thứ hai vẫn chưa tạo nên thương tích gì lớn cho Sở Mặc.

Màu sắc đạo đài cảm ngộ thiên lôi kia của Sở Mặc dường như rõ ràng hơn một chút.

Kế tiếp, sau khi cột sấm sét thứ ba, thứ tư cho tới cột thứ chín đánh xuống.

Rốt cuộc Sở Mặc có chút không nhịn nổi khụ ra một búng máu.

Đây là một ngụm tinh huyết.

Tinh huyết rơi xuống có thể giết tận vạn vật.

Cho dù nơi này có sức sống vô hạn, tinh khí dồi dào, nhưng vạn vật chỗ dính tinh huyết cũng không chút sự sống như cũ.

Mà dấu hiệu sấm sét trên đạo đài Sở Mặc đang ngộ đạo kia đã trở nên vô cùng sáng ngời, thậm chí còn hơi chói mắt.

Thoạt nhìn rất sống động!

Giữa những đạo đài này không ngừng truyền tới những tiếng sấm sét ù ù, thế nhưng ngoài thiên kiếp đang đánh trên trời kia, bên trong đạo đài cũng đang tiến hành thiên kiếp quy mô nhỏ!

Sở Mặc đang độ kiếp, đạo đài kia, cũng đang độ kiếp!

Cảnh tượng quỷ dị này dù là chính bản thân Sở Mặc cũng có chút không biết phải nói sao, bởi vì hắn chưa từng nghe thấy phương thức độ kiếp nào hiếm thấy như vậy.

Hơn nữa, khiến Sở Mặc có cảm giác càng hết hồn hơn là, tính nguy hiểm của thiên kiếp quy mô nhỏ trong đạo đài của hắn cũng không kémphần nguy hiểm hơn thiên kiếp Chí Tôn mà hắn đang gặp phải!

Một khi đạo đài này bị hủy diệt, thì cũng không chỉ là việc thiếu đi một trong số hàng vạn đạo đài nữa, mà là một loại đạo hoàn toàn chết đi, liên lụy tới vô số đạo đài bên cạnh, tạo nên phản ứng dây chuyền!

Mỗi một đạo đài đều giống như một không gian, một vùng vũ trụ.

Một vũ trụ tử vong và hủy diệt, nhất định sẽ lan tới vùng đất bên cạnh, hậu quả này cho dù là Sở Mặc cũng không thể nào chịu đựng nổi.

Cho nên, hắn không thể không giữ vững tinh thần, để nguyên thần thứ hai của mình cũng tham dự vào.

Lúc này, bầu trời cao vô tận phía trên đỉnh đầu mới chậm rãi có mây thiên kiếp ngưng tụ.

Sở Mặc hơi nao nao, thầm nghĩ: Đây là tình huống gì?

Thiên kiếp chỉ mới bắt đầu thôi sao?

Chín cột sét lúc trước xem như tập thể dục thôi hả?

Cô gái váy tím phương xa cũng ngây người, tầm mắt và kinh nghiệm của nàng đã đại biểu cho tiêu chuẩn của tầng lớp thiên kiêu tối cao trong La Thiên Tiên Vực rồi.

Nhưng lúc này, nàng thực sự có cảm giác mờ mịt, không nhịn nổi than thở: Đây chính là đạo mà không phải đạo, đạo khác thường đây sao?

Trong nháy mắt này, thậm chí nàng còn có loại cảm giác như muốn ngộ đạo.

Điều này làm trong lòng nàng kinh hãi, sau đó, một cảm giác mừng như điên lập tức trào dâng từ sâu trong nội tâm.

Tới cảnh giới này của nàng, muốn ngộ đạo tới tầng cao hơn phải nói là quá đỗi khó khăn.

Nhưng ý nghĩa thế nào nàng lại rất rõ ràng!

Nếu lúc này là ngộ đạo, thực sự có thể có thu hoạch, thì chính là mở đầu cho con đường tiến vào cảnh giới Thánh chân chính của nàng rồi!

Đối với bất cứ thiên tài trẻ tuổi đang bị vây hãm ở cảnh giới Chí Tônmà nói, đều là một cơ duyên khó tin!

Cô gái áo tím nhìn về phía Sở Mặc có chút phức tạp, vừa liếc nhìn mây thiên kiếp đang dần dần ngưng tụ trong không trung, không nhịn nổi thở dài một tiếng:

- Không ngờ Trương Nhã Lộ ta lại phải nợ người khác một món ân tình lớn bằng trời như vậy.

Nói xong, nàng lắc đầu thở dài, khẽ nghiêng mình lui về sau thêm trăm triệu dặm, thì thào nói:

- Cũng được, nợ ngươi ân tình lớn đến thế, ta liền hộ pháp một lần cho ngươi!

Cứ coi như thù lao món ân tình này.

Nói xong, tay nàng chạm nhẹ vài điểm trong không trung, không ngừng kết ấn, lấy Sở Mặc làm tâm dựng nên một trận pháp phòng ngự lớn.

Chí Tôn bày trận trong không khí với nàng mà nói thực không khó, nhất là nàng còn để lại dấu ấn của bản thân trong trận pháp này.

Một khi có người tới gần sẽ thấy pháp tướng của nàng.

Dựa vào thân phận địa vị của nàng trong sân thí luyện, gần như sẽ không có ai mạo hiểm đắc tội với nàng, ngang ngạnh xông vào bên trong.

Sau khi làm xong hết thảy, Trương Nhã Lộ mới khoanh chân thiền giữa không trung, bắt đầu truy tìm chút đạo mà nàng mới ngộ ra.

Gầnnhư trong nháy mắt, nàng đã tiến vào trạng thái ngộ đạo.

Mây thiên kiếp trên đỉnh đầu Sở Mặc ngày một dày, cảm giác nặng nề vô cùng.

Bên trong để lộ ra sát cơ ngập trời.

Trên vầng trán Sở Mặc ánh lên nét kiên nghị.

Thân hình hắn không đứng trên mặt đất nữa mà bay thẳng lên trời.

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý đang vận hành với tốc độ cao, biển tinh khí trong trời đất liên tục rót vào cơ thể hắn không ngừng.

-----o0o-----

Chương 1777: Thiên kiếp Chí Tôn (2)

Chương 1777: Thiên kiếp Chí Tôn (2)

Răng rắc!

Rốt cục trong nháy mắt khi mây thiên kiếp đã ngưng tụ xong, một cột sét từ trên trời giáng xuống bổ về phía Sở Mặc.

Cột sét này, đã hoàn toàn thuần túy một màu đen!

Đen như mực!

Sát khí ẩn chứa trong tia sét đã đặc tới tột đỉnh.

Chỉ sợ dù là một ngôi sao thật lớn cũng bị sét đánh vỡ tan, không chừa lại cặn.

Sở Mặc dùng đạo của chính mình, lấy cứng chọi cứng với cột sét kia, sau đó, thân hình của hắn không ngừng bay hướng lên bầu trời.

Đã tiếp cận rất gần với quầng mây thiên kiếp kia rồi!

Răng rắc!

Lại một cột sét giáng xuống!

Bổ một cách chuẩn xác lên người Sở Mặc, truyền từ đỉnh đầu vào thẳng trong cơ thể hắn.

Mục tiêu chính là nguyên thần thứ hai!

Trên người nguyên thần thứ hai trong thiên linh cái* mặc một bộchiến giáp được ngưng kết từ tinh khí, chiến giáp này chắc chắn vô cùng.

Ánh sáng loang loáng đủ mọi màu sắc.

Nhưng dưới đòn sấm sét kia, áo giáp nhanh chóng tiêu tan!

Nguyên thần thứ hai bị sét đánh cho trực tiếp bị nứt toác.

* Thiên linh cái: hộp sọ đỉnh đầu.

Sở Mặc hộc một ngụm máu, trạng thái tinh thần lập tức rơi vào uể oải cực độ.

Nguyên thần bị thương nặng mà tinh thần còn có thể tốt mới là gặp quỷ.

Nhưng thân hình của Sở Mặc cũng không dừng lại, trực tiếp lao vào giữa đám mây kia.

Hành động này của hắn chẳng khác nào chọc vào tổ ong vò vẽ, hai cột sét đen xì như mực mang theo sát khí vô tận hung hăng bổ về hướng Sở Mặc.

Bên trong mây thiên kiếp có thể che chắn hết thảy này, Sở Mặc trực tiếp tế Hỗn Độn Hồng Lô ra, chân đạp Thương Khung Thần Giám, tay cầm Thí Thiên.

K...e...n.. g!

Một cột sét trực tiếp bổ lên Hỗn Độn Hồng Lô, phát ra một tiếng nổ vang như chuông đồng.

Trong Hỗn Độn Hồng Lô nháy mắt bùng phát luồng khí kinh hồn, vậy mà trực tiếp nuốt chửng cột sét nọ, sau đó bắt đầu luyện hóa!

Đồng thời, Hỗn Độn Hồng Lô cũng rủ hàng tỉ sợi khí hỗn độn xuống, hoàn toàn bao phủ hết thân thể Sở Mặc.

Bảy viên trăng máu bên trên Thương Khung Thần Giám cũng bộc phát ra ánh sáng chói lòa, bảo vệ quanh thân Sở Mặc.

Lúc này, trong ánh mắt Sở Mặc đang diễn giải quá trình khai thiên lập địa của hai đại thế giới!

Một đại thế giới kia tuy trông có vẻ hoang vu, nhưng lại xuất hiện sức sống vô tận.

Mà thế giới này cũng chẳng khác gì thế giới trong đạo của Sở Mặc.

Một đao của Sở Mặc lại chém tiếp về một cột sét khác.

Hết thảy quá trình tuy nói thì dài dòng, nhưng trên thực tế lại diễn ra cực nhanh, tốc độ sét đánh nhanh đến khó tin.

Tốc độ mà Sở Mặc chém đao, cũng nhanh tới tột đỉnh.

Hai bên hung hăng nhào vào nhau.

Thí Thiên như một con thú lớn dữ tợn, ngoác chiếc mồm rộng trực tiếp cắn mất một tảng sét lớn!

Sau đó, trên thân đao màu máu yêu dị càng thêm tỏa sáng!

Vốn dĩ cả ba món pháp khí này chẳng món nào được bình thường.

Tất cả đều yêu tà tới mức khiến cho lòng người run sợ.

Thậm chí đến thiên kiếp Chí Tôn hoàn toàn khác biệt với quá trình độ kiếp của các Chí Tôn khác, nay đối mặt với ba món pháp khí khủng bố này cũng có cảm giác đành chịu bó tay.

Rốt cuộc Sở Mặc có thể thở phào một hơi, bắt đầu toàn tâm toàn ý đối phó với thiên kiếp đang diễn ra trong đạo đài của mình.

Nếu vượt qua thiên kiếp kia, hắn sẽ nắm giữ được một loại đạo hoàn toàn mới!

Mỗi một loại đạo đều là một công pháp mạnh mẽ tới cực hạn.

Mà công pháp này, chỉ thuộc về bản thân người ngộ đạo.

Bổ củi thành đạo, đạo của tổ thụ, hoa mai kiếm đạo, đại đạo phong thủy, đạo của trận pháp, hiện giờ số đạo mà Sở Mặc nắm trong tay đã lên tới hơn bốn mươi loại!

Trong số đó, bổ củi thành đạo là mạnh nhất, đại đạo phong thủy theo sát phía sau, đạo tổ thụ Sở Mặc vẫn còn đang đi cảm nhận, nhưng đạo tổ thụ lại liên quan đến phân thân và cướp đoạt nhiều hơn, ít khi dùng trong chiến đấu.

Về phương diện chiến đấu, chẻ củi đang là đạo mạnh nhất hiện nay, không có đối thủ.

Nếu Sở Mặc có thể ngộ đạo sấm sét thành công, như vậy thì ngón nghề tấn công của hắn sẽ lại tăng thêm một loại.

Chỉ có điều quá trình này quá gian khổ rồi!

Cho dù thân thể Sở Mặc là loại tố chất tổ cảnh, cho dù hắn có thiên phú tuyệt hảo, nhưng muốn lĩnh ngộ loại đạo sấm sét này cũng cần trả giá rất nhiều.

Bởi vì trước hắn, chưa từng có tu sĩ nào mới ở cảnh giới Chí Tôn đã dám đi chạm vào loại đạo hủy diệt như sấm sét.

Vốn dĩ chẳng có bất cứ kinh nghiệm nào hữu ích để tham khảo, hết thảy, hắn phải dựa vào chính mình.

Tựa như Sở Mặc đã từng chính miệng nói, nếu không có đường, thì tự mở đường mà đi, nếu gặp vách núi hết đường, thì bay qua!

Dù sao, bất luận thế nào, cũng đừng nên dừng lại!

Dừng lại trên con đường tu hành đồng nghĩa với việc lùi về phía sau.

Lùi về phía sau chính là bình thường.

Không phải chỉ cần có thiên phú tốt hơn người khác liền được gọi là thiên tài.

Bọn họ còn cần trả giá sự cố gắng mà người thường khó lòng tưởng tượng ra nổi!

Cuối cùng mới tạo nên một thiên kiêu tuyệt thế chân chính.

Không ai mãi mãi ở bên cạnh mình trên con đường này, cô độc, sợhãi, bất lực luôn tràn ngập.

Thậm chí có đôi lúc còn cảm thấy tuyệt vọng!

Nếu không có năng lực chịu đựng nhất định, thì cũng đừng bước chân lên con đường tu luyện.

Bên ngoài thân thể Sở Mặc không ngừng xuất hiện các vết nứt nẻ, nhìn thấy rợn người, cứ như một món đồ sứ vỡ rồi lại được gắn lại với nhau!

Hắn dùng pháp lực tối cao chữa trị.

Phục hồi, lại nứt nẻ, lại phục hồi, rồi lại nứt nẻ!

Như là một quá trình lột xác dài dòng.

Trong quá trình này, Sở Mặc không ngừng hộc máu.

Loại đau đớn đó người thường khó lòng hình dung nổi.

Đổi lại là các Chuẩn Chí Tôn khác trải qua một lần như vậy sợ rằng đã sớm gục ngã rồi.

Dù là một Chí Tôn, cũng khó lòng chịu đựng được dạng độ kiếp này của hắn.

Thiên kiếp trong đạo đài không ngừng nổ vang, hơn nữa còn có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng, nhưng dưới sự trấn áp của Sở Mặc thì vẫn chưa kịp gây nên thương tích gì.

Trên đạo đài, dấu ấn sấm sét kiacùng càng thêm rực rỡ, tràn ngập một sức sống khác thường.

Bởi vì bản thân sấm sét đã là sự hủy diệt, tràn ngập sức mạnh mang tính hủy diệt.

Nhưng bản thân đạo hạnh của Sở Mặc, cũng là sức sống dồi dào vô tận.

Giống như một đại vũ trụ vừa được diễn giải từ khi hình thành vậy, sức sống này không có bất cứ lực lượng hủy diệt hay tử vong nào ngăn trở được.

Sức sống trong thân thể Sở Mặc vô cùng mạnh mẽ, mạnh mẽ tới mức đủ để trấn áp đạo sấm sét.

Nhưng hai bên nhất định phải dung hòa được với nhau.

Cho nên mớixuất hiện kết quả thoạt nhìn quái gở nhưng lại hết sức bình thường như vậy.

-----o0o-----

Chương 1778: Chí Tôn

Chương 1778: Chí Tôn

Thiên kiếp trong đạo đài đã chuẩn bị kết thúc, đối với loại năng lượng hủy diệt của đạo sấm sét, Sở Mặc lại lĩnh ngộ được thêm một tầng.

Gần như tất cả thiên kiếp bên ngoài đều bị ba món pháp khí ngăn chặn.

Chẳng những ngăn chặn, mà còn không ngừng liều mạng cướp đoạt sức mạnh vô biên ẩn chứa bên trong những cột sét xé toạc bầu trời kia!

Ba món pháp khí này chẳng thèm quan tâm tới thuộc tính, là sức sống hay tử vong, chúng vốn không để ý, chỉ lấy sức mạnh đơn thuần.

Không cần biết nó là lực lượng gì, chẳng sao cả.

Có sức mạnh là được!

Sấm sét trong mây thiên kiếp nhiều vô kể, điên cuồng đánh lại đây, nhưng không sao phá vỡ hàng rào phòng ngự của ba món pháp khí này được.

Trong nháy mắt khi thiên kiếp trong đạo đài của Sở Mặc chấm dứt.

Sở Mặc trực tiếp mở to hai mắt, thu hồi ba món pháp khí, đối đầu trực diện với sấm sét hung mãnh vô cùng kia.

Thoạt nhìn tinh thần của Sở Mặc vẫn không tốt lắm.

Lúc trước chịu thương, nguyên thần bị đánh cho tí nữa thì vỡ vụn.

Nhưng hắn đã lĩnh ngộ thành công đạo sấm sét.

Hiểu được quy luật đó!

Tuy chỉ mới là giai đoạn nhập môn, nhưng cũng đã đủ để đối phó với sấm sét thiên kiếp này!

Thiên kiếp tôi thể!

Trong mây thiên kiếp, Sở Mặc giống như một pho tượng thần, đón lấy sấm sét, để sấm sét không ngừng bổ lên thân thể, bổ vào trong đạo đài.

Gần như chỉ chớp mắt, sức mạnh sấm sét trong đạo đài kia đã tích lũy được kha khá.

Quá trình chuyển biến này quả thực khiến người ta trợn mắt há miệng.

Tuy cảm giác bị sấm sét bổ lên người vẫn cực khó chịu như cũ, nhưng lại không thể tổn hại đến thân thể Sở Mặc nữa rồi.

Ngược lại, nguyên thần bị thương nặng của hắn lúc trước cũng nhờ quá trình này mà hồi phục nhanh chóng.

Đây là một quá trình thần kỳ, đây là đạo!

Ba món pháp khí lại điên cuồng, không ngừng tả xung hữu đột trong mây thiên kiếp.

Sự thèm khát sức mạnh của ba món pháp khí vốn dĩhùng mạnh vô song này khiên Sở Mặc cũng cực kỳ giật mình.

Bọn chúng như là những chiếc bình không đáy vậy.

Rốt cuộc Sở Mặc cũng hiểu rõ tổ khí hùng mạnh cỡ nào.

Mà ba món pháp khí này vẫn còn trong giai đoạn tích trữ sức mạnh thôi, nếu thực sự có ngày chúng tích trữ đầy, kể cả Sở Mặc chưa hoàn toàn khống chế được chúng, hoặc pháp khí không thích hợp để chiến đấu như Thương Khung Thần Giám, cũng có thể trấn áp các tu sĩ được xưng là hùng mạnh một cách vô cùng thoải mái.

Đây mới là năng lực mà pháp khí đỉnh cao nên có!

Trong mắt Sở Mặc, hai đại thế giới vẫn không ngừng diễn giải vùn vụt.

Nhìn biểu hiện của ba món pháp khí kia, rốt cuộc hắn cũng cảm thấy có chút niềm tin vào tương lai.

Đồng thời, một nỗi hùng tâm tráng trí cũng bùng nổ ra.

Giờ khắc này, Sở Mặc đang tràn ngập niềm tin vào phía trước.

Một số lượng lớn mây thiên kiếp bổ lên thân thể Sở Mặc, sức mạnh mênh mông dồn dập chảy vào đạo đài.

Sự lĩnh ngộ của Sở Mặc với thiên lôi đang tăng vọt với tốc độ không thể nào tin nổi.

Cảm giác này, như cá gặp nước.

Rốt cuộc đợi tới khi cột sét cuối cùng bổ lên thân thể Sở Mặc, tiến vào trong đạo đài, mây thiên kiếp trên bầu trời rốt cuộc cũng tản đi.

Đại đạo nổ vang trong cơ thể Sở Mặc, một khí thế kinh người ầm ầm bùng ra từ trên thân hắn!

Rốt cuộc cảnh giới của hắn cũng đã bước vào lĩnh vực Chí Tôn.

Hắn, đã trở thành một Chí Tôn trẻ tuổi.

Mà hết thảy, hắn chỉ dùng thời gian không tới năm mươi năm.

Nhớ năm xưa, khi hắn rời khỏi Viêm Hoàng thành tại nhân giới, bước trên cánh đồng tuyết tìm Trường Sinh Thiên bái sư học nghệ, đến nay đã được năm mươi năm.

Dựa vào tuổi thọ của con người thế tục, người hơn năm mươi tuổi kỳ thực đã bắt đầu già đi rồi.

Một người phàm bình thường tới cái tuổi này đã được coi như tới tuổi biết được mệnh trời, con cháu đề huề.

Nhưng con đường tu hành của Sở Mặc, lại như chỉ mới bắt đầu.

Quả thế, một tu sĩ năm mươi tuổi ở Linh giới cũng được coi như trẻ tuổi.

Sở Mặc không biết những thiên kiêu khác trong sân thí luyện bao tuổi rồi, nhưng đối với việc bản thân thành đạo ở cái tuổi này, đạt cảnh giới Chí Tôn, vẫn cảm thấy rất tự hào.

Không có kiêu ngạo, ngông cuồng, cũng không tự cao tự đại, chẳng qua chỉ là cảm thấy cực vui mừng.

Quãng đường đã trải qua ngập tràn gian khổ, thực không dễ dàng.

Tuy nói sau này hắn biết thực ra ánh mắt của cha vẫn không rời hắn, luôn yên lặng theo dõi hắn trưởng thành.

Nhưng sự bàng hoàng bất lực, cô độc trong những năm tháng dài lâu khi trước mấy ai có thể hiểu đây?

Tóc Sở Mặc bị thiên kiếp Chí Tôn làm cháy nhanh chóng mọc ra.

Nói rằng tinh khí tràn trề vô tận của đất mẹ tưới tắm cho vạn vật sinh trưởng cực nhanh, tu sĩ sao không phải cũng như vậy!

Nếu không có sức sống hùng mạnh này, cớ gì có thể nhanh chóng hồi phục dù thân thể bị đánh vỡ ra?

Tóc dài của Sở Mặc tản trên đầu vai, thân mặc bộ chiến bào màu xanh mà Linh Vũ Vĩ tặng, bay thẳng đến chân trời.

Đứng trong hư không, hai mắt diễn giải đại thế giới, như một pho tượng thần chân chính.

Tới cảnh giới như vậy rồi, Sở Mặc càng cảm nhận được sự hùng mạnh của tấm mặt nạ này, bởi vì lúc trước, ít nhiều gì hắn còn cảm ứng được sự tồn tại của nó.

Nhưng sau khi tới cảnh giới Chí Tôn, nếu hắn không cố ý cảm ứng, thì căn bản chẳng cảm thấy được sự tồn tại của nó chút nào!

Điều này có ý nghĩa gì?

Nghĩa là chủ nhân có thể hoàn toàn coi như tấm mặt nạ đó không tồn tại!

Biến thành người mang khuôn mặt này!

Không hề sơ hở!

Cho dù lúc trước Trân Trân đã nhận ra hắn là Sở Mặc, nhưng bây giờ nếu hai người đối mặt, nhất định Trân Trân sẽ chỉ cho rằng lúc trướcbản thân nhận nhầm người!

Sau khi tiến vào cảnh giới này, Sở Mặc đã có thể dung hợp tu vi bản thân một cách hoàn hảo.

Thủ đoạn công kích của hắn lại càng thêm phong phú.

Không chỉ bị giới hạn trong những gì quá khứ nữa.

Nhất là khi ứng dụng các thuật Chí Tôn, Sở Mặc càng có cách của riêng mình.

Nói thí dụ như Mai Hoa kiếm thuật, nếu lúc này Sở Mặc thi triển ra thì sẽ có một sự thay đổi cực lớn!

Cùng là chém ra hoa mai bay đầy trời, nhưng hai bên sẽ tạo nên sự khác biệt vô cùng!

Là khác biệt về mặt bản chất!

Đây là một thay đổi từ ngọn nguồn.

Quá trình này giống như luyện khoáng thành sắt, rồi lại luyện sắt thành thép vậy.

Mỗi lần tôi luyện đều có tiến bộ, có sự nhảy vọt về chất.

- Quãng đường ta đi nhìn thì có vẻ thuận buồm xuôi gió, nhưng thực chất mỗi bước kinh tâm, sát khí tứ phía, dù thành đạo... cũng gian khổ như vậy.

Tuy nhiên, chính trải nghiệm bất thường này, sự tôi luyện này đã sáng tạo nên ta ngày hôm nay.

-----o0o-----

Chương 1779: Cơ Thánh (1)

Chương 1779: Cơ Thánh (1)

Trong con ngươi Sở Mặc, hai thế giới rộng lớn mênh mông không ngừng vọt qua biến đổi, đạo quả đoạt được liên tiếp rót vào các đạo đài trong toàn thân hắn.

Hai thế giới diễn hóa trong mắt hắn đã khác biệt về bản chất với trong quá khứ.

Trong thế giới kia, đã bắt đầu có sinh linh ngộ đạo!

Đây là điểm mạnh mẽ của tu sĩ Chí Tôn.

Hắn không phải tu đạo một mình, hai mắt Chí Tôn bất cứ nơi nào, lúc nào cũng có thể diễn hóa sự sinh diệt của thế giới.

Hắn có thể cảm ngộ cả quá trình sinh linh được sinh ra rồi chết đi.

Trong thế giới, cũng có sinh linh đang tu luyện, đương nhiên mọi sinh linh này đều do đạo hạnh của Sở Mặc tạo thành, không phải sinh linh chân chính.

Những sinh linh này cũng trải qua đủ loại sự tình, đủ loại lĩnh ngộ.

Từ sinh ra đến tu luyện, rồi tu luyện tới cảnh giới tối cao.

Cuối cùng, thậm chí có thể xông tới hướng Chí Tôn!

Chỉ có điều hết thảy những thứ này, đều chỉ là đạo của Sở Mặc!

Nếu cảnh giới của hắn cao hơn một bậc, tới mức Thánh Nhân, thì sinh linh trong thế giới diễn hóa bằng hai mắt của hắn, sẽ không phải chỉ biết tu luyện nữa, thậm chí bọn họ còn có đủ loại tình cảm yêu thương thù hận!

Đến lúc đó, mới chính là diễn hóa một đại thế giới chân chính, mới là trải qua vạn trượng hồng trần!

Có đôi khi Sở Mặc còn suy nghĩ, mọi thứ mà hiện giờ hắn trải qua, sự hiện diện của hắn trong thế giới này, có phải chỉ là thế giới đang được diễn hóa trong mắt của vị tối cao, một đấng tạo hóa không thể tin nổi nào đó hay không?

Một ngày nào đó, hắn có thể phá giải hết mọi xiềng xích gông cùm, thấy phong cảnh bên ngoài chứ?

Mây thiên kiếp trên bầu trời hoàn toàn tiêu tan, lộ ra không trung xanh thăm thẳm.

Một vầng mặt trời đỏ au từ từ dâng lên.

Nghe nói thật lâu trước kia, sân thí luyện này có tới mấy chục mặt trời cùng tỏa sáng, chiếu rọi mỗi tấc đất khắp sân thí luyện.

Khiến sân thí luyện chỉ có ngày mà không có đêm!

Cái gọi là ngày ẩn nấp đêm xuất hiện chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Mà ngay cả mỗi góc vực sâu cũng được chiếu sáng trưng!

Sau đó, có một vị cao thủ tuyệt thế thấy phiền... cầm cung tiễn bắnrụng gần như tất cả mặt trời, chỉ để lại một cái, như vậy, sân thí luyện liền có cả ngày và đêm.

Cảm nhận được ánh mặt trời ấm áp, trong lòng Sở Mặc bỗng nhiên cũng thấy rộng mở sáng trong.

Cho tới nay, hắn vẫn luôn nơm nớp lo sợ những đấng tối cao trong La Thiên Tiên Vực, lo lắng cho mẹ mình.

Cứ nghĩ, một ngày nào đó bản thân để lộ sơ hở, sẽ có một đấng tối cao tới giết hắn.

Nhưng hiện tại, Sở Mặc đã không thèm nghĩ tới những lo lắng đó nữa rồi.

Chẳng những hắn đã sớm thành đạo, thậm chí thực ra đã thànhđạo khi còn ở cảnh giới Chân Tiên!

Hiện giờ cảnh giới cũng đã đuổi kịp, bước vào tầng lớp Chí Tôn.

Hắn của hôm nay, đã hoàn toàn có thể kích ra uy lực chân chính của Thí Thiên một lần.

Uy lực này, có thể giết Đại Thánh!

Hiện giờ dù là Sở Mặc lo lắng điều này, một khi hắn vận dụng sức mạnh của tất cả đạo đài toàn thân, liền hoàn toàn có thể kích ra uy lực đầy đủ chân chính của Thí Thiên.

Loại công kích này dù là Đại Thánh cũng không đỡ nổi!

Cho dù như vậy sẽ phải trả cái giá thật lớn, cũng không hề gì!

Cho nên, ta không cần phải dựa vào người khác, ta chỉ cần dựa vào chính mình là được!

Sở Mặc hít sâu một hơi, sau đó nhìn thoáng qua bốn phía.

Kết giới phòng ngự do cô gái váy tím Trương Nhã Lộ bày ra, khiến trên mặt Sở Mặc nở ra một nụ cười nhàn nhạt.

Cô nàng kia có vẻ cũng ổn.

Ít nhất sau khi nàng nhận được lợi ích còn biết báo đáp.

Lúc này, Trương Nhã Lộ cũng đã tỉnh lại từ trong trạng thái ngộ đạo.

Trên mặt nàng mang theo niềm vui to lớn khôn tả.

Sau đó, mặt đối mặt với Sở Mặc qua khoảng cách hư không xa xôi.

Thấy mức độ tinh – khí – thần sung mãn tới khó lòng tin nổi của Sở Mặc, trên gương mặt của Trương Nhã Lộ cũng tỏ ra vô cùng khiếp sợ.

Vừa mới vượt qua thiên kiếp Chí Tôn, mà chớp mắt thôi đã thành đạo rồi ư?

Hay là... trước khi hắn bước chân vào cảnh giới Chí Tôn cũng đã thành đạo rồi?

Đây là chuyện càng nghĩ càng thấy kinh khủng.

Thành đạo trước cảcảnh giới Chí Tôn... thiên phú của người này tốt đến đâu chứ?

Vẻ mặt Trương Nhã Lộ rất giật mình, nhưng lập tức nàng liền nở nụ cười:

- Nếu ta đoán đúng, thì ngươi hẳn là Chuẩn Chí Tôn thứ nhất trên sân thí luyện trong truyền thuyết, Lâm Hắc?

- Ta là Lâm Hắc... nhưng mà, Chuẩn Chí Tôn thứ nhất của sân thí luyện là cái gì?

Sở Mặc nhìn cô gái váy tím ở phương xa có chút không biết nên nói gì, lòng nghĩ chẳng nhẽ danh tiếng của mình lớn đến vậy?

Còn là Chuẩn Chí Tôn thứ nhất của sân thí luyện... thật là danh hiệu khiến người takhông nói nên lời.

Bởi vì dù là thứ nhất... cũng mới chỉ là Chuẩn Chí Tôn thôi mà!

- Hì hì, giờ không thể nói người là Chuẩn Chí Tôn thứ nhất của sân thí luyện nữa rồi.

Chưa biết chừng qua vài trận nữa, người liền sẽ trở thành Chí Tôn đệ nhất của sân thí luyện ấy chứ.

Trương Nhã Lộ cười cười.

Sở Mặc lắc đầu cười khổ:

- Thôi, ngài đừng lừa ta.

- Ta tên Trương Nhã Lộ, vốn thấy ngươi khí huyết kinh người, một đường khí thế không ai cản nổi, chiến ý sục sôi, muốn đánh một trận với ngươi.

Không ngờ tự dưng lại được ngươi cho một lợi ích lớn tày trời.

Cho nên, coi như ta nợ ngươi một món ân tình.

Trương Nhã Lộ cười sảng khoái với Sở Mặc.

- Không phải ngươi đã trả ân tình này rồi sao?

Sở Mặc nhìn thoáng qua bốn phía, chỉ chỉ trận pháp mà Trương Nhã Lộ bày ra.

- Ừm... cái kia không tính.

Trương Nhã Lộ lắc đầu:

- Ta đã thấy rồi, cho dù không có trận pháp, ai dám tới gần ngươi cũng sẽ chết khá thảm.

Cho nên đây không tính là ta trả ngươi ân tình.

Trạng thái hiện giờ của ngươi cũng có vẻ như không thích hợp để chiến đấu.

Hẳn là nên yên lặng lĩnh ngộ cảnh giới Chí Tôn mới đúng.

Cho nên... nếu có cơ hội ta sẽ tìm ngươi đánh một trận!

Chỉ là đánh nhau đơn thuần thôi.

Trương Nhã Lộ nói xong, cười nói với Sở Mặc một cách vô cùng tự nhiên, sau đó trực tiếp lắc mình, biến mất giữa hư không.

Sở Mặc đứng ở nơi đó, cười khổ, thầm nghĩ: Mới mấy ngày mà sao ta đã gặp biết bao nhiêu thiên kiêu trẻ tuổi trên Thiên bảng.

Vận khí củata tốt quá chăng?

Hay là đám thiên kiêu bậc nhất này thích bay lung tung khắp nơi, nên dễ dàng đụng phải?

Trương Nhã Lộ, thiên kiêu xếp hạng thứ sáu trên Thiên bảng, Khương Thái Nguyệt, hạng mười trên Thiên bảng, Tử Đạo, đệ nhất Thiên bảng!

Còn cả Lưu Vân Phong, tuy hiện giờ chưa có tên trên Thiên bảng, nhưng hiển nhiên đó chỉ là việc y muốn lên Thiên bảng hay không mà thôi.

-----o0o-----

Chương 1780: Cơ Thánh (2)

Chương 1780: Cơ Thánh (2)

Khắp sân thí luyện, thiên kiêu Chí Tôn trẻ tuổi có rất nhiều, nhưnglên được Thiên bảng sợ là chỉ có mười mấy người kia.

Mà chỉ trong vài ngày ngắn ngủi bản thân đã gặp phải bốn người.

Đến Sở Mặc cũng cảm thấy khí số bản thân có vẻ không tầm thường.

Trương Nhã Lộ nói đúng, khoảng thời gian này Sở Mặc không thích hợp chiến đấu gay gắt.

Hắn bắt đầu chạy bên trong sân thí luyện, không ngừng lĩnh ngộ cảnh giới mới.

Khiến cảnh giới của mình càng thêm củng cố.

Mười ngày sau, Sở Mặc gặp một người trẻ tuổi tại nơi hoang dã, khi gặp người này, Sở Mặc liền ngây ra tại chỗ.

Chính là gã thân thích hai lần vượt qua ngân hà vô tận tới giết hắn!

Đến nay Sở Mặc còn chưa biết người thân thích này tên là gì, nhưng hắn lại vĩnh viễn không thể quên gương mặt đó.

Tuy nhiên cả hai lần người thân thích kia cũng chẳng thu được ích lợi gì.

Lần đầu tiên phân thân bị đánh nát, hóa thành một giọt tinh huyết, Sở Mặc luyện hóa mất.

Lần thứ hai bị cha của Sở Mặc là Sở Thiên Cơ tát cho vài cái, đánh rơi thú cưỡi Bạch Hổ của mình.

Con hổ cái kia giờ đã hoàn toàn thành hổ của Thanh Long rồi...

Còn về phần bọn chúng ở bên nhau sẽ sinh ra đời sau thế nào, Sở Mặc thựcsự không tưởng tượng ra nổi.

Nói chung người bà con này của hắn muốn đòi thú cưỡi về gần như là chuyện không thể rồi.

Tuy nhiên phỏng chừng loại con cháu dòng chính của hoàng tộc này không cần phải lo mấy chuyện đó, bây giờ, y đang đánh nhau với một con dơi lớn màu xám.

Tốc độ của con dơi này quá nhanh, còn nhanh hơn ánh sáng gấp trăm lần!

Trong hư không mênh mông tả xung hữu đột, không ngừng tấn công Chí Tôn trẻ tuổi kia.

Đòn tấn công bằng sóng âm của nó cũng khá lợi hại, ngay cả Sở Mặc cũng cảm thấy một ý muốn giết chóc mãnh liệt.

Trên tay Chí Tôn trẻ tuổi này vẫn nắm cây thương Bôn Lôi, trên mũi thương và cán thương dày đặc phù văn, mang theo khí giết chóc vô tận, như một con rồng bạc trong không trung.

Tốc độ của hai bên đều quá nhanh, đến Đế Chủ cũng không nhìn được bóng giao đấu của hai bên!

Nhưng Sở Mặc lại xem rất rõ, hắn có thể cảm nhận được người bà con này của hắn đã mạnh lên rồi.

Ước chừng là việc lần trước khiến y bịkích thích không nhỏ.

Bắt đầu tức giận mà phấn đấu.

Con dơi màu xám này là một sinh linh cảnh giới Chí Tôn, nếu là sinh vật Chí Tôn bình thường khác nhất định sẽ không phải đối thủ của người bà con này, nhưng tốc độ con dơi xám thực sự quá nhanh.

Hơn nữa các ngón đòn công kích cũng rất hiếm thấy.

Loại sóng âm này trực tiếp đánh đến biển tinh thần của đối phương, hơn nữa còn mang theo đạo hùng mạnh, loại đạo đó thậm chí có thể làm tinh thần người ta dao động, khó lòng tập trung.

Xem gương mặt có chút hổn hển của gã thân thích kia, Sở Mặc đoánchừng y đã phải ăn chút thiệt thòi nhỏ.

Tâm trạng của Cơ Thánh rất không vui, y đến để rèn luyện, chuyên kiếm những sinh linh hùng mạnh, tu sĩ nhân loại cũng bị y loại bỏ không ít.

Nhưng lại không nghĩ rằng, hôm nay gặp phải khúc xương khó nhằn, con dơi xám này như dòi bọ trong xương, luôn luôn đi theo y, tìm cơ hội đánh y.

Cho dù y muốn thối lui, nhưng đối phương cũng nương theo tốc độ khó tin đuổi suốt dọc đường lại đây, như là nhắm trúng y rồi vậy.

Bị quấn lấy không còn cách nào khác, lại chẳng dứt ra được, lúc nàyCơ Thánh mới quay người, đánh lộn với con dơi xám.

Trong tay y còn nắm giữ bài tẩy, đó là đại sát khí duy nhất.

Dùng một lần liền mất một cái!

Dùng trên thân con chuột nâu này y thấy sao cũng không đáng.

Cho nên hai bên đánh lộn tới hiện tại mà vẫn chưa phân thắng thua.

Kết quả bây giờ lại có một tu sĩ loài người xuất hiện.

Điều này khiến cho Cơ Thánh bắt đầu có chút nôn nóng.

Y không chỉ gặp trường hợp này một lần.

Một người một thú đánh nhau, đột nhiên có tu sĩ loài người xuất hiện, không đi đánh thú mà ngược lại đánh cho người kia một đòntrí mạng.

Y không muốn trở thành kẻ bị thương nặng, cho nên, Cơ Thánh cắn răng một cái, trực tiếp tế một ấn ngọc tỷ ra, ném lên bầu trời.

Sở Mặc thấy ấn ngọc tỷ kia, ánh mắt hơi nheo lại, trong con ngươi hiện lên ánh hào quang.

Lúc trước, hắn chẻ củi thành đạo, bất chợt bị hút vào thế giới thần bí kia, khi sắp gặp tai họa ngập trời, chính là một ấn ngọc tỷ giống cái này như đúc xuất hiện dọa cho bàn tay kia chạy mất.

Hiện giờ gần như Sở Mặc đã có thể xác định, người ra tay khi ấy chính là tổ tiên trong hoàng tộc của La Thiên Tiên Vực.

Nhớ tới mỗi ân oán giữa hắn và hoàng tộc, Sở Mặc không khỏi khẽ thở dài.

Ầm ầm!

Uy lực của ấn ngọc tỷ này khá là khủng bố, trực tiếp phong ấn mảnh trời đất bên kia.

Con dơi màu xám trước giờ vẫn dựa vào tốc độ nhanh khủng khiếp... trực tiếp bị trấn áp rồi!

Nó sa vào địa bàn của ấn ngọc.

Trong ấn ngọc tỏa ra khí thế vương giả trùng trùng điệp điệp, loạikhí thế này còn cao hơn vạn khí khác!

Bản thân con dơi xám cũng có chút thuộc tính hắc ám, bị khí thế vương giả này trấn áp, lập tức rống lên giận dữ thành những tiếng xèo xèo, trong giọng còn mang theo sự đau đớn mãnh liệt.

Sở Mặc lẳng lặng nhìn, trong lòng không kìm nổi nghĩ: Hoàng tộc La Thiên... vẫn còn chút gốc gác.

Số mạng của hoàng tộc còn chưa bị hủy hoàn toàn.

Cũng không biết vì sao, có vài người trong hoàng tộc lại e ngại những đấng tối cao kia tới vậy.

Chẳng lẽ chỉ vì những đấng tối cao kia có cảnh giới cao hơn mộtbậc?

Nếu dám liều mạng, cũng có thể lôi đám tối cao kia ngã ngựa mà!

Thân là hoàng tộc La Thiên Tiên Vực, quản lý số mạng của người khác, mà không có nổi chút dũng khí này sao?

Con ngươi Cơ Thánh lạnh như băng, nhìn chằm chằm con dơi lớn màu xám kia, lạnh giọng nói:

- Tự gây nghiệt không thể sống, lúc trước không muốn làm lãng phí một ấn đế vương vì ngươi, ngươi lại cứ tự mình muốn chết!

Vậy thì đi chết đi!

Nói xong, thương Bôn Lôi trong tay y trực tiếp bắt về phía con dơimàu xám.

Phập!

Con dơi xám bị xuyên thủng đầu ngay tại chỗ, nguyên thần của nó chưa kịp trốn đã bị Bôn Lôi thương trong tay Cơ Thánh đánh nát luôn rồi.

Cơ Thánh ngửa mặt lên trời, gào lên một tiếng như được giải phóng.

Âm thanh ù ù, giống như sấm đánh.

Sau đó, y quay đầu lại, con ngươi trong trẻo lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Người bạn, ngươi đứng đó nhìn đã lâu, có phải hơi tiếc vì đã bỏ qua cơ hội đánh lén ta?

Sở Mặc không nhịn nổi bật cười:

- Ta thực sự không định đánh lén ngươi.

- Nói thì hay lắm, cho rằng ta ngốc sao?

Cơ Thánh cười lạnh vài tiếng, sau đó mắt lạnh lùng nhìn về phía Sở Mặc:

- Vậy ngươi còn ở lại đây làm gì?

- Xem trò thôi!

Vẻ mặt Sở Mặc rất đương nhiên.

-----o0o-----

Chương 1781: Cướp quái (1)

Chương 1781: Cướp quái (1)

Khóe miệng Cơ Thánh co quắp, lạnh giọng nói:

- Đừng có tự chuốc phiền, nhanh cút ra xa một chút.

Tính tình vẫn ác liệt như cũ, Sở Mặc nhìn y cười như không cười, sau đó đột ngột hành động!

Hắn trực tiếp vận hành chữ Trận trong Cửu Tự Chân Ngôn!

Tới cảnh giới Chí Tôn vận hành chữ Trận, Sở Mặc có thể cảm nhận được sự chênh lệch rõ ràng.

Lúc trước dù hắn đã sớm thành đạo, ý nghĩa đã nắm hết, nhưng lại chưa có thực lực tương ứng!

Hiện giờ hắn bước vào cảnh giới Chí Tôn, lại vận hành Cửu Tự Chân Ngôn, dù là đạo hay sức lực để duy trì đạo đều đã đủ rồi!

Cả mảnh trời này, bao gồm địa bàn bị ấn đế vương của Cơ Thánh phong ấn, tất cả thời gian đều ngưng đọng lại!

Không gian bị chia thành từng mảnh, sau đó chỉ thấy thân thể con dơi màu xám kia bay tới trước mặt Sở Mặc, Sở Mặc thản nhiên thu con dơi màu xám lại.

Sau đó nói:

- Thứ này là nguyên liệu hiếm tuyệt hảo, ngươi không lấy thì ta lấy.

Cơ Thánh vốn đã định tế ra một món pháp khí hùng mạnh khác rồi.

Nghe thấy những lời này thiếu chút nữa thì tức hộc máu, trừng mắt Sở Mặc:

- Đây là ta giết!

- Đúng vậy, ta biết chứ, à à à, quên, cảm ơn ngươi.

Vẻ mặt Sở Mặc như bừng tỉnh ngộ.

- Ai cần ngươi cảm ơn?

Trả lại cho ta!

Cơ Thánh giận không kiềm nổi, sao y không biết con dơi xám này là thứ tốt được?

Tuy nó vô cùng khó chơi, nhưng lại là nguyên liệu luyện khí thượng đẳng.

Cho dù tại sân thí luyện thì cũng không có nhiều.

Quảthực khá hiếm và đắt tiền.

Sở dĩ Cơ Thánh không thu nó lại từ đầu cũng bởi vì sự hiện diện của Sở Mặc, y không muốn bị phân tâm.

Càng không ngờ đối phương không phải có ý đồ với y, mà là con mồi của y.

Mặt Cơ Thánh xám ngoét, y lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, ngươi có biết ta là ai không?

Ta tên là Cơ Thánh!

Vẻ mặt Sở Mặc chẳng quan tâm:

- Ngươi là ai thì liên quan gì tới ta?

Ta cũng không định đánh lộn với ngươi, đừng nghi thần nghi quỷ rằng ta muốn bắt nạt ngươi nữa.

Thôi đi đây.

Nói xong liền xoay người rời đi.

Cơ Thánh đen mặt, muốn đuổi theo Sở Mặc, nhưng lại phát hiện thời gian trong mảnh trời này... vẫn đang trong trạng thái ngưng đọng!

Y muốn cử động khẽ cũng tốn rất nhiều sức lực!

Cơ Thánh thấy phát lạnh trong lòng, biết đã gặp phải cao thủ chân chính, lửa giận do con dơi màu xám bị cướp mất bỗng giảm bớt rất nhiều.

Y cảm thấy thực lực của người này hẳn là có thể lên Thiên bảng, nhưng sao trông lạ thế nhỉ?

- Người bạn, ngươi dám để lại tên sao?

Cơ Thánh lạnh lùng nói, tuy rằng y có chút kiêng dè, nhưng không cam lòng.

- Thôi, đừng nghĩ nữa.

Ngươi còn lâu mới là đối thủ của ta, gọi Cơ Khải đến may ra còn có ý nghĩa một chút.

Hình bóng Sở Mặc càng lúc càng xa, nhanh chóng biến mất khỏi không gian mờ mịt này.

Sắc mặt Cơ Thánh xanh mét, hôm nay nỗi thiệt thòi mà y phải chịunói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.

Nhưng... lại vô cùng mất thể diện!

Hóa ra người ta vẫn biết y là ai, hơn nữa còn nói ra cái tên Cơ Khải.

Cơ Khải là ai hỏi bừa một thiên kiêu trong sân thí luyện một chút thì đều sẽ biết.

Đó là thiên kiêu thuộc tốp 10 cao nhất trên Thiên bảng.

Tuy chỉ xếp hạng tám nhưng không ai dám nghi ngờ thực lực của y.

Lại nói, trên vị trí xếp hạng Thiên bảng, chỉ cần lọt tốp mười thì lực chiến sẽ hầu như không chênh lệch mấy.

Thí dụ như Khương Thái Nguyệt xếp hạng mười với Trương Nhã Lộ xếp hạng sáu hầu như không chênh lệch rõ ràng, thậm chí nếu thực chiến một trận sinh tử... ai thắng ai thua còn khó mà nói.

Trừ khi tới trình độ cấp Thánh thì khoảng cách này mới cách ra.

Còn ở đẳng cấp Chí Tôn, ai cũng đều có thể thắng lợi.

Cơ Thánh trơ mắt nhìn đối phương cướp đi chiến lợi phẩm của mình, lại chẳng cáu giận chút nào.

Cho tới khi bóng dáng đối phương hoàn toàn khuất xa, sức mạnh không gian và thời gian này mới biến mất hẳn.

Ầm!

Rốt cuộc tới thời khắc này, pháp khí ấn đế vương duy nhất trên đỉnh đầu cũng không chịu nổi nổ tan.

- Ngươi không nói cho ta ngươi là ai, chẳng lẽ ta lại không tra ra được sao?

Sớm muộn gì ta cũng sẽ bắt được ngươi!

Cơ Thánh nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt phẫn nộ.

Còn Sở Mặc thì đi rất tự nhiên, phóng khoáng, cũng vô cùng nhàn nhã.

Nếu không phải sợ thân phận bại lộ, thì hắn còn muốn hành hung Cơ Thánh một chút nữa.

Chỉ riêng việc y nói xấu mẹ mình là Cơ ThanhVũ... thì giết y cũng chưa đủ.

Nhưng hoàng tộc La Thiên cũng không phải ai cũng đứng về phía bọn Cơ Thánh.

Bao gồm vị Thánh Nhân cữu lão gia xếp hàng mười chín nọ.

Còn cả vị nào đó không biết là ai đã dùng ấn ngọc tỷ cứu hắn trong thế giới thần bí kia nữa.

Cho nên cảm tình của Sở Mặc đối với toàn bộ La Thiên Tiên Vực đều vô cùng phức tạp.

Càng nghĩ, cuối cùng hắn vẫn quyết định chưa vội đụng vào Cơ Thánh, một ngày nào đó khi hắn đã biết rõ toàn bộ mối quan hệ trong hoàng tộc La Thiên Tiên Vực, sau đó lấy được tin tức cụ thể về mẹ mình, mới tính toán xem nên hành xử với họ thế nào.

Dọc theo đường đi Sở Mặc lại gặp mấy sinh linh cảnh giới Chí Tôn khác, tất cả đều rất hùng mạnh, thậm chí có vài loài còn sở hữu chiến lực xấp xỉ tu sĩ Chí Tôn loài người.

Nhưng trước mặt Sở Mặc gần như đều không có sức chống trả.

Bị Sở Mặc xử lý nhanh chóng, thu xác lại.

Cái khác không cần nói vội, chỉ riêng một đống thi thể sinh linh Chí Tôn trong nhẫn trữ vật của Sở Mặc cũng đã đủ luyện chế ra số lượng pháp khí và đan dược lớn rồi, thịt của chúng cũng là thứ đại bổ giá trị không thể đo lường.

Tuy rằng sân thí luyện là nơi khủng bố và tàn khốc, nhưng cũng thực sự là một kho báu chân chính!

Những ngày tiếp theo, Sở Mặc vừa ngộ đạo, vừa củng cố cảnh giới của bản thân.

Đồng thời, hắn cũng không ngừng học tập những thuật Chí Tôn mà lúc trước hắn đã được truyền thừa.

Hai tháng sau, Sở Mặc đi tới phía trên của một vách đá cực lớn, bên dưới là con sông dâng trào chảy xiết.

Nước sông cuồn cuộn, trong nước tản ra khí lạnh thấu xương.

Sở Mặc đứng bên vách núi, ngắm nhìn nơi xa, đối diện cũng là mộtvách núi dựng thẳng đột ngột, xa nữa là một bình nguyên trải dài vô tận.

Ở đây, Sở Mặc lấy Phong Hành Giả vẫn bị phong ấn trong thế giới của Thương Khung Thần Giám ra.

Sau đó, suy nghĩ trong chốc lát, giải phong ấn của Phong Hành Giả.

Mở ra hai mắt mông lung, trong giây lát khi nhìn thấy Sở Mặc, đầu tiên Phong Hành Giả hơi nao nao, sau đó, nhìn khuôn mặt xa lạ này hỏi:

- Ngươi là ai?

Sở Mặc cười cười:

- Ta là bạn của Sở Mặc.

Vẻ mặt Phong Hành Giả có chút không biết nói gì, sau đó ngẫm nghĩ một lát nói:

- Sở công tử đâu?

- Hắn rất tốt, không ở đây.

Sở Mặc thản nhiên đáp.

-----o0o-----

Chương 1782: Cướp quái (2)

Chương 1782: Cướp quái (2)

Cho dù là Thánh Nhân cũng không thể nhìn thấu Sở Mặc, chớ nói chi là Phong Hành Giả cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, tuy rằng trong lòng y tràn đầy nghi hoặc, nhưng hoàn toàn không liên tưởng hai người này với nhau.

Y nhìn Sở Mặc hỏi:

- Trôi qua bao năm rồi?

Khi biết mới chỉ qua vài chục năm, trên mặt Phong Hành Giả lộ vẻ phấn khích vô cùng, nhìn Sở Mặc không thể tin nổi:

- Ngươi là một Chí Tôn?

Sở Mặc gật gật đầu.

Khóe miệng Phong Hành Giả có chút giật giật, trong lòng tự nhủ: đại vực Viêm Hoàng có Chí Tôn trẻ tuổi như vậy từ bao giờ thế?

Sau đó, y liếc mắt nhìn bốn phía:

- Đây... là nơi nào?

Sở Mặc nói:

- Đây là một nơi cách xa đại vực Viêm Hoàng, hắn gửi gắm ngươi cho ta, nhờ ta cứu ngươi.

- Thật sao?

Sở công tử... là một người trượng nghĩa.

Đáng tiếc năm đó ta...

Ai.

Phong Hành Giả thở dài đánh thượt một hơi, sau đó hỏi:

- Đúng rồi, Viêm Hoàng đại vực hiện giờ ra sao?

Ma tộc có đánh vào được không?

- Ma tộc có xâm lấn đại vực Viêm Hoàng... nhưng không thành công.

Cho nên, ngươi có thể yên tâm, ngươi vẫn còn có nhà.

Sở Mặc nói.

Trên mặt Phong Hành Giả lập tức lộ vẻ vui mừng, sau đó nói:

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, nếu Viêm Hoàng đại vực có gì sơ suất, thì ta sẽ thành tội nhân thiên cổ.

- Ta hiểu được tình huống của ngươi.

Hiện giờ ta có thể hóa giải được ấn ký của Ma tộc trong cơ thể ngươi.

Sở Mặc nhìn Phong Hành Giả nói:

- Đây là một nơi rất tàn khốc, nhưng cũng thực thần kỳ...Sở Mặc vừa nói, vừa ra tay, trực tiếp hóa giải dấu ấn Ma tộc trong thân thể Phong Hành Giả.

Có nhiều việc khi chưa đủ trình độ sẽ cảm thấy nó khó khăn bằng trời.

Nhưng thật sự tới cảnh giới đó rồi, quay đầu nhìn lại sẽ thấy chỉ thường thôi.

Khắp Ma tộc giờ chỉ còn phong ấn của Đại Ma Vương là Sở Mặc chưa giải được.

Còn những phong ấn Ma tộc khác trước mặt Sở Mặc đã không đáng kể chút nào rồi.

Nhất là tên Ma tộc hạ phong ấn cho Phong Hành Giả kia, rất có thể đã sớm gục ngã trong trận chiến ở đại vực Viêm Hoàng rồi.

Cho nên, Sở Mặc giải phong ấn của Phong Hành Giả mà chẳng tốn sức chút nào.

Phong Hành Giả chân thành quỳ xuống bái tạ Sở Mặc, đây là ơn lớn, như ơn tái tạo.

Sở Mặc kêu y đứng lên, nói cho y quy tắc của sân thí luyện, sau đó tiếp:

- Giờ đại vực Viêm Hoàng vẫn đang bị phong ấn.

Sở Mặc gửi gắm ngươi cho ta, không chỉ hy vọng ta có thể bỏ phong ấn, mà cũng hy vọng ngươi có thể tiến thêm một bước.

Không biết ngươi có bằng lòng chăng?

- Đồng ý, ta đồng ý!

Đương nhiên là ta đồng ý!

Vẻ mặt Phong Hành Giả mừng như điên, y có nằm mơ cũng không nghĩ tới, chính mình lại được tới một nơi thần kỳ như vậy.

Về phần nói nơi này là chốn tàn khốc, còn ngập tràn nguy hiểm... y vốn không để ý, năm đó y còn chẳng sợ nhập ma, còn chuyện gì mà y không dám làm đây?

- Vậy là tốt rồi, mấy ngày này ngươi cứ theo ta đã.

Sau đó tìm một tòa thành cho ngươi tu luyện trong đó.

Khi nào tới cảnh giới Chí Tôn thì trở về đại vực Viêm Hoàng, trấn thủ ở đó mười ngàn năm.

Là coi như báo đáp được Sở Mặc rồi.

Sở Mặc nhìn ánh mắt Phong Hành Giả, nói nghiêm túc.

- Ta đồng ý!

Phong Hành Giả trực tiếp dùng nguyên thần bản mạng để thề, sau đó nói:

- Đại vực Viêm Hoàng là quê của ta, cũng là nơi chôn rau cắt rốn, vốn dĩ đó chưa coi là báo đáp Sở công tử được.

Đúng rồi...

Sở công tử đâu?

Hắn đến nơi nào rồi?

Sở Mặc cười ha ha, hạ giọng nói:

- Hắn đã đến một chỗ rất xa.

Có lẽ một ngày nào đó, ngươi có thể gặp hắn.

Trên mặt Phong Hành Giả hơi mê mang, nhưng vẫn gật đầu nói:

- Thực sự hy vọng có thể gặp hắn, trực tiếp cảm ơn hắn.

- Sẽ có cơ hội đó.

Sở Mặc nói.

Sở dĩ lúc này đánh thức Phong Hành Giả từ trong phong ấn, là vì Sở Mặc cũng có lo nghĩ của riêng mình.

Sân thí luyện quả thực rất tàn khốc, cũng rất đáng sợ.

Nhưng cơ duyên nơi này lại vô cùng phong phú!

Cơ hội thực sự quá tốt!

Nếu không phải vì nguyên nhân của hắn, năm xưa khi tiến vào, thậm chí hắn còn định dùng Thương Khung Thần Giám đem người của mình qua đây.

Nhưng khi ấy Sở Mặc còn chưa biết gì về sân thí luyện, trong lòng vô cùng mờ mịt, nghe xong lời Vũ Vi nói... hắn căn bản không dám làm như vậy, về mặt khác, thân phận của hắn thực sự quá nhạy cảm.

Nếu chỉcó hắn thì còn dễ, trốn được thì trốn, đánh được thì đánh, bị trấn áp cũng là việc của hắn.

Nhưng nếu mang theo người khác, họ cũng sẽ bị hắn làm liên lụy.

Hiện giờ hắn đã hiểu rất rõ về sân thí luyện, tuy chưa nói là sâu đậm, nhưng cũng có giải thích của mình rồi.

Hắn tin, bản thân có đầy đủ năng lực dẫn dắt Phong Hành Giả trong một thời gian ngắn, sau khi để y nâng cao tới trình độ nhất định, liền để y vào thành làm tiểu nhị đi.

Vừa có nguồn thu một phần tài nguyên, lại có thể mở rộng tầm mắt, gia tăng kiến thức, quan trọng nhất là, với thiên phú và nghị lực của Phong Hành Giả, tám chín mươi phần trăm... là có thể thành đạo!

Sau khi trải qua loại tôi luyện này, một ngày kia khi y trở về đại vực Viêm Hoàng, chắc chắn sẽ trở thành một trong những người thủ hộ.

Về phần nói tương lai Phong Hành Giả có thể phản bội hay không, Sở Mặc có biện pháp giữ cân bằng hay không, thì giờ hãy còn quá sớm.

Sở Mặc tin, Phong Hành Giả nghe gặp ở đây càng nhiều, tương lai khi về đại vực Viêm Hoàng, y sẽ lại càng không làm những việc thiển cận thế kia nữa.

Con người khi làm bất cứ việc gì đó, đều chịu sự hạn chế của tầm mắt.

Nếu ngươi đã nhìn thấy trời cao biển rộng, sẽ còn cãi vã vì vài mảnh đất cằn sao?

Bây giờ Phong Hành Giả quả thực đang rất kích động, mức độ nồng đậm của tinh khí ở nơi này quả thực khiến y có cảm giác hạnh phúc đến không biết làm sao.

Thậm chí y còn chẳng cần làm gì, tùy ý để tâm pháp tự mình vận chuyển, thì tinh khí hấp thu vào đã mạnh hơn ở Viêm Hoàng gấp mấy chục lần rồi!

Nếu sớm biết thế gian này có nơi như vậy, Phong Hành Giả ta... còn nhập ma để làm gì?

Phong Hành Giả nhìn Sở Mặc, y rất muốn hỏi xem vị ân công này rốt cuộc là ai, có quan hệ thế nào với Sở Mặc.

Nhưng y ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không hỏi gì.

Bởi vì nếu người ta muốn nói, cũng đãnói từ sớm rồi, chứ không để đến bây giờ.

Tùy tiện hỏi, không chừng sẽ khiến người khác không vui.

Cứ như vậy, Sở Mặc mang theo Phong Hành Giả trải nghiệm suốt dọc đường.

Mỗi khi gặp phải sinh linh Chí Tôn hùng mạnh, lực chiến kinh khủng của Sở Mặc khiến cho Phong Hành Giả nhìn mà vô cùng hâm mộ.

Đồng thời, thực lực của y cũng đang không ngừng nâng cao.

-----o0o-----

Chương 1783: Dìu dắt

Chương 1783: Dìu dắt

Sau một khoảng thời gian, Phong Hành Giả đã có thể tự mình khiêu chiến với một ít sinh linh Chí Tôn hơi yếu rồi.

Tuy rằng đến cuối cùng đều sẽ vết thương chồng chất, thi thoảng còncó thể may mắn giành thắng lợi, ngẫu nhiên cũng cần Sở Mặc ra tay hỗ trợ.

Nhưng tốc độ tiến bộ của y khiến ngay cả bản thân y cũng phải giật mình.

Quá nhanh!

Một đường thế như chẻ tre, nhắm thẳng tới phương hướng Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao.

Một khi ngộ đạo thành công, y liền tiến vào hàng ngũ Chí Tôn.

Sự kính sợ của Phong Hành Giả với Sở Mặc cũng càng thêm sâu sắc.

Từ ban đầu coi Sở Mặc như ân nhân của mình, cho tới giờ đã mơ hồ coi Sở Mặc như sư phụ mà cư xử.

Thậm chí trong lúc bất giác còn hành lễ với Sở Mặc như đệ tử của hắn.

Sở Mặc cũng không vạch trần, hắn dẫn dắt Phong Hành Giả là vì coi trọng phẩm chất của người này.

Nếu phẩm chất của Phong Hành Giả thực sự kém cỏi, thì năm xưa hắn đã tiêu diệt y rồi.

Hai tháng sau, hơi thở vốn dĩ thuộc về đại vực Viêm Hoàng trên người Phong Hành Giả đã hầu như tan biến hết.

Thành một tu sĩ của sân thí luyện chân chính.

Sự kiên nghị ánh lên giữa hai chân mày không kém cạnh gì so với Sở Mặc.

Sự nỗ lực của y cũng chẳng thua cho Sở Mặc làbao.

Đều là tu sĩ điên cuồng tu luyện, tăng trưởng tu vi bản thân.

Bởi vì hai tháng nay, y và Sở Mặc đã gặp phải ba lượt công kích của tu sĩ Chí Tôn loài người rồi.

Trong đó, lần nguy hiểm nhất, ba người của đối phương không tấn công Sở Mặc, mà cùng nhau đánh về phía y.

Cảm giác tai họa ngập đầu này thực sự khiến người ta rất tuyệt vọng.

Y vốn dĩ chẳng có năng lực phản kháng.

Một chút cũng không!

Nếu không phải Sở Mặc ra tay đúng lúc, đẩy lui sự liên kết tấn công của ba Chí Tôn kia, thì lúc ấy y đã chết tới tận linh hồn rồi.

Sự suy sụp này chẳng những không khiến Phong Hành Giả uể oải lui bước, ngược lại càng thêm khiến ý chí chiến đấu của y bùng nổ.

Theo cách nói của y, chính là sau khi tìm được đường sống trong chỗ chết... nhiệt huyết toàn thân đều sôi trào, sau đó thề có một ngày, phải dẫm nát đám Chí Tôn kia dưới chân!

Đây, mới là niềm tin vô địch chân chính.

Có ta là vô địch!

Chính là niềm tin như vậy!

Lại nửa tháng nữa trôi qua, Sở Mặc đã mang theo Phong Hành Giả du lịch tới rất nhiều nơi, sau mỗi lần chiến đấu, Sở Mặc đều để Phong hành Giả nghỉ lại vài ngày, cảm ngộ những thu hoạch đạt được.

Cho nên, sau khoảng thời gian dài, ngộ tính của Phong Hành Giả cũng thoát khỏi lối mòn xơ cứng.

Tầm mắt y ngày càng khoáng đạt, rộng rãi hơn xưa nhiều.

Có một ngày, đột nhiên Phong Hành Giả nói với Sở Mặc bằng vẻ mặt mang niềm vui bất ngờ:

- Công tử, ta cảm giác được rồi!

Trong lòng Sở Mặc cũng thật sự vui vẻ:

- Cảm thấy rồi sao?

- Đúng, thực sự cảm thấy rồi!

Trên mặt Phong Hành Giả mang theo nét cuồng nhiệt, quỳ phịch trên mặt đất:

- Ân sư, xin nhận một lạy của học sinh!

Tuy học sinh không biết tên họ của ân sư, nhưng trong lòng học sinh, ngài chính là ân sư của ta, chẳngcó ơn cứu mạng, mà còn có công lao truyền dạy!

Xin ân sư nhận đứa học trò kém cỏi như ta đi!

Tuy rằng Sở Mặc vẫn tin tưởng nhân phẩm của Phong Hành Giả, nhưng dù sao lúc trước vẫn chưa hiểu gì nhiều về y.

Sau khi trải qua vàitháng chung sống, Sở Mặc phát hiện phẩm tính của Phong Hành Giả thực sự không tệ, tuy rằng từng phạm sai lầm, nhưng cũng biết hối cải, từ xương cốt đã có sự ngang tàng, từng cho rằng sư phụ của y muốn hại y.

Nhưng sau khi biết rõ chân tướng, có thể hoàn toàn tỉnh ngộ, muốn dùng cái chết để giải thoát bản thân.

Từ đó là thấy được rất nhiều điều.

Chỉ là thái độ tu luyện có chút chênh lệch kích động, quá mức nóng lòng.

Sau khi đi tiến vào sân thí luyện, rốt cuộc cũng tìm được loại cảm giác tu luyện kia.

Tâm tính đã xảy ra sự chuyển biến hoàn toàn.

Điểm ấy mới là điều mà Sở Mặc coi trọng nhất.

Không sợ con người phạm sai lầm, mà sợ nhất là sai rồi còn khôngchịu thừa nhận, thậm chí vò đã mẻ lại còn sứt, càng ngày càng sai.

Người như vậy, đến thần tiên đều không cứu được.

- Đứng lên đi, hy vọng dù tới khi nào, ngươi cũng sẽ đều không quên bản tâm của mình.

Sở Mặc khẽ mỉm cười, đỡ Phong Hành Giả dậy.

Sau đó, Sở Mặc dẫn Phong Hành Giả tới một tòa thành cổ, sau khi dạy y phải khai báo thế nào lúc vào thành.

Cuối cùng, Sở Mặc nhìn Phong Hành Giả nói:

- Thân phận của ta có chút mẫn cảm đặc thù, không thể tiếp tục ở lại bên cạnh ngươi.

Ngươi hãy nhớ kỹ một việc, ngươi ở đây là vì nângcao tu vi của bản thân.

Bên trong sân thí luyện này bất cứ tu sĩ nào mà ngươi nhìn thấy đều là Chí Tôn... là thiên kiêu trẻ tuổi cao nhất trong các đại vực, bản chất bọn họ tràn đầy kiêu ngạo...

Phong Hành Giả gật gật đầu:

- Sư phụ, ngài yên tâm đi, ta hiểu rồi.

Lúc trước ta ở Viêm Hoàng đại vực đúng là ếch ngồi đáy giếng, chưa thấy tình đời.

Ngài yên tâm, ở đây, ta sẽ nhìn rõ vị trí của mình.

Tranh thủ sớm ngày thành đạo!

Trên mặt Sở Mặc lộ vẻ tươi cười, sau đó nói:

- Đây có một cuốn trục, bên trong khắc tọa độ vùng sao của đại vực Viêm Hoàng.

Tương lai khi ngươi thành đạo rồi có thể dùng tọa độnày để trở về quê cũ.

Nhưng nhớ kỹ, ngàn vạn lần chớ nói ngươi là người nơi nào ra ở đây.

Trên mặt Phong Hành Giả lộ vẻ nghiêm túc, y đã hiểu được đại vực Viêm Hoàng là một đề tài cấm kỵ ở đây rồi.

Nghe vậy liền gật đầu chăm chú:

- Ta hiểu.

- Được rồi, vậy chúng ta từ biệt ở đây đi.

Sở Mặc nói xong gật gật đầu về phía Phong Hành Giả, lộ ra tươi cười cổ vũ.

Rồi sau đó quay người, đi vài bước liền biến khỏi tầm mắt Phong Hành Giả, hoàn toàn tan mất trong hư không.

Trong mắt Phong Hành Giả mang theo cảm động mãnh liệt, sau đó hít sâu một hơi, sải bước đi tới thành cổ.

Không phải chỉ là làm tiểu nhị cho người ta sao.

Nhớ năm xưa khi ta vẫn là trẻ mồ côi, đắng khổ nào chưa từng nếm trải?

Sau khi bái vào Cổ Kiếm phái ta cũng chẳng phải người ưu tú nhất.

Cho nên, sư phụ, ngài cứ yên tâm đi, bất kể là tới đâu, ta vẫn sẽ nhớ rõ bản tâm của mình.

Tốc độ của Sở Mặc rất nhanh, xuyên qua xuyên lại giữa núi non trùng điệp, mục tiêu lần này của hắn là một nơi vô cùng hung hiểm.

Nơi nguy hiểm nhất trong sân thí luyện, chính là nơi có cơ duyên lớnnhất.

Tạm thời hắn còn chưa muốn động tới đại cấm địa, nhưng sáu nơi hiểm trở nhất được gọi Lục đại hung địa, thì hắn lại muốn thăm qua một lượt.

Nơi này cách đất hiểm thứ ba chỉ mất lộ trình hơn mười ngày, hiện giờ Sở Mặc cũng đã củng cố cơ sở Chí Tôn của mình.

Là lúc nên kiểm tra thành quả tu luyện một chút!

-----o0o-----

Chương 1784: Thể chất sát nhân (1)

Chương 1784: Thể chất sát nhân (1)

Sân thí luyện là một lục địa diện tích khổng lồ vô hạn, vô vàn vì sao xoay xung quanh mình nó.

Thậm chí toàn bộ sân thí luyện còn trải dài qua suốt mấy dải ngân hà!

Cho dù là tốc độ tia sáng muốn đi hết một ngân hà cũng mất mấy chục vạn năm.

Tới cảnh giới Chí Tôn, tuy đã vượt qua tốc độ ánh sáng rất nhiều, nhưng muốn chân chính dạo hết một vòng sân thí luyện cũng phải tốn kha khá thời gian.

Gần như cũng chưa có ai chân chính làm được điều này.

Sở Mặc đi mất mấy hôm, thực ra đều gặp phải sinh linh hùng mạnh không phải người, nhưng tu sĩ loài người lại chẳng thấy bóng dáng một ai.

Hôm ấy, khi Sở Mặc chỉ còn cách đất hiểm thứ ba khoảng nửa ngày, rốt cuộc cũng gặp phải hai tu sĩ loài người, giữa bọn họ đang bùng nổ một trận đại chiến!

Cả mảnh trời đều bị hai người này đánh cho có chút sụp đổ.

Cũng may quy tắc trên sân thí luyện đủ hùng mạnh, kịp thời tu bổ.

Mỗi bước di chuyển của hai người đều tính chừng trăm triệu dặm, tự tế ra pháp khí ngang trời, hơi thở cực kỳ kinh khủng!

Không ngừng liều mạng tấn công đối phương.

Hiển nhiên đây cũng không phải luận bàn, mà là trận chiến sinh tử!

Sau khi nhìn rõ hình dạng một người trong số đó, Sở Mặc lập tức có cảm giác muốn trợn mắt há miệng, trong lòng tự nhủ có cần trùng hợp như vậy không?

Đi đến đâu cũng gặp phải y? ——

Cái người tay nắm một trường thương màu bạc đang chiến đấu với đối thủ kia, chính là Cơ Thánh!

Anh họ của hắn!

Cơ Thánh cũng thấy khó tin, cái tên không biết xấu hổ cướp con dơi xám của mình vậy mà cũng xuất hiện ở đây?

Mẹ nó!

Thật đúng là âm hồn không tiêu tan mà!

Hay là theo dõi ta rồi!

Sân thí luyện lớn như vậy sao lại cứ tình cờ gặp ta mãi thế?

Vẻ mặt Cơ Thánh rất buồn bực, mặc dù không ảnh hưởng tới cuộc chiến với đối thủ, nhưng thần sắc rõ ràng của y vẫn bị đối thủ nhìn thấy.

Đối thủ của y là một thanh niên thoạt nhìn hơn ba mươi tuổi, mày kiếm mắt sáng, còn để tóc ngắn, mặc bộ quần áo màu đen, trông có vẻ rất sáng sủa.

Thực lực của y cực kinh người, mỗi lần ra tay đều thế lớn lực mạnh, dễ dàng đánh nát một mảng trời.

Loại dao động này phát ra có thể dễ dàng khiến một tu sĩ cảnh giới Đế Chủ tan thành tro bụi.

Vốn dĩ thanh niên mặc áo đen thấy có thêm người lại đây cũng nhíu nhíu mày, nhưng sau khi thấy vẻ mặt của Cơ Thánh, đuôi lông mày liền nhướng lên, vừa đánh vừa hỏi với giọng trào phúng:

- Sao?

Lại gặp một kẻ thù?

- Tuyết Vô Lệ, ngươi chớ nói nhảm, tuy gia không phải đối thủ của ngươi, nhưng ngươi muốn giết ta cũng không dễ vậy đâu.

Cùng lắm thì liều mạng, ngươi chớ mơ tưởng!

Giọng nói Cơ Thánh lạnh như băng, vẫn cuồng ngạo trước sau nhưmột.

Trong lòng Sở Mặc khẽ động, trên mặt lộ ra vài phần kinh ngạc.

Thanh niên này ấy vậy lại là một trong mười cao thủ tốp đầu Thiên bảng.

Hiện giờ Tuyết Vô Lệ đang ở vị trí thứ chín, thực lực của y chắc chắn hơn Cơ Thánh không ít.

Nhưng như Cơ Thánh nói, y muốn giết Cơ Thánh cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Giữa Cơ Thánh và Tuyết Vô Lệ có mối thù cũ.

Hai người ân oán nhiều năm, dây dưa từ La Thiên Tiên Vực cho tới tận sân thí luyện này.

Đừng nhìn Cơ Thánh có chỗ dựa là hoàng tộc La Thiên Tiên Vực, nhưng Tuyết Vô Lệ lại chẳng sợ y chút nào.

Bởi vì sau lưng Tuyết Vô Lệ cũng có một vị đại thần mạnh mẽ hơn nhiều.

Đó là lão tổ của nhà họ Tuyết, một đấng tối cao, đại nhân vật cảnh giới Tổ Tiên...

Cho nên, dù Tuyết Vô Lệ thực sự giết chết Cơ Thánh ở đây, y cũng chẳng sợ hoàng tộc La Thiên Tiên Vực báo thù y.

Nhưng với Tuyết Vô Lệ mà nói, có thể giết chết Cơ Thánh một cách êm đẹp là tốt nhất.

Bị người khác nhìn thấy, nhất định chuyện này sẽ nhanh chóng bị truyền ra ngoài.

Anh trai Cơ Thánh là Cơ Khải nhất định sẽ dùng vị trí khiêu chiến năm nay dùng tới đối phó mình.

Chống lại Cơ Khải, Tuyết Vô Lệ khôngcòn thấy tự tin như vậy nữa rồi.

Tuyết Vô Lệ lạnh lùng nhìn Cơ Thánh, trong mắt hiện lên vẻ trào phúng:

- Cơ Thánh, loại bại tướng như ngươi mà còn có mặt mũi nói năng lý lẽ hùng hồn ở đây sao?

Có phải thấy có người tới, hôm nay liền may mắn tránh được một kiếp?

Còn không nhanh cút tới ôm đùi anh trai Cơ Khải của người mà khóc kể đi?

Trên mặt Cơ Thánh đỏ lên vì tức giận, y cả giận nói:

- Tuyết Vô Lệ, ngươi cũng chớ kiêu ngạo như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày đích thân Cơ Thánh ta lột da ngươi!

- Ha ha ha ha.

Tuyết Vô Lệ cười gằn trong cổ họng, lạnh lùng nói:

- Ta chờ!

Cơ Thánh hung hăng trợn mắt nhìn Sở Mặc một cái, sau đó không nói hai lời, xoay người rời đi.

Tuy nói hôm nay có tên kia xuất hiện y mới không cần liều mạng.

Nhưng trong lòng Cơ Thánh lại chẳng thấy cảm kích Sở Mặc chút nào.

Bởi vì sự mất mặt của mình lại bị hắn thấy rồi.

Nhưng trong nháy mắt khi Cơ Thánh xoay người, khóe miệng liền lộ ra một tia đắc ý.

Tự nhủ trong lòng: Tiểu tử, lần này coi như ngươi xuixẻo rồi!

Bên kia Tuyết Vô Lệ thấy Cơ Thánh xé rách không gian rời đi, khóe miệng nhếch lên nụ cười trào phúng lạnh lùng, rồi đưa mắt nhìn sang Sở Mặc, sau khi quan sát từ trên xuống dưới vài lần, thản nhiên nói:

- Tiểu tử, ngươi làm hỏng chuyện tốt của ta.

Nói đi, ngươi muốn chết thế nào?

Sở Mặc nao nao, cau mày nói:

- Liên quan gì tới ta?

Ngươi khó chịu thì đuổi y về mà giết, ta cam đoan ta không nhúng tay.

- Ngươi cũng phải có tư cách nhúng tay cái đã!

Tuyết Vô Lệ lạnh giọng nói, sau đó trong đôi mắt y có thế giới sụp đổ.

Hiển nhiên, y đã có ý định giết chóc.

- Lấy vũ khí của ngươi ra!

Tuyết Vô Lệ đem chiến ý tăng lên trong nháy mắt, sau đó lấy tay chỉ Sở Mặc:

- Ngươi khiến ta lỡ việc giết y, ngươi phải dùng mạng mình mà đền!

- Ngươi bị bệnh à?

Vẻ mặt Sở Mặc không hiểu ra sao.

- Đây là quy định của Tuyết Vô Lệ ta.

Tuyết Vô Lệ vừa nói, vừa trực tiếp đánh một chưởng về phía Sở Mặc:

- Kẻ làm ảnh hướng tới cuộc chiến của ta, ta sẽ truy cứu đến cùng!

- Cái quy củ vớ vẩn gì?

Sở Mặc vận hành thân pháp, thân hình đột ngột xuất hiện trong hư không rất xa.

Hiện giờ hắn mới hiểu vì sao Cơ Thánh lại rời đi nhanh như vậy, hóa ra là vì Cơ Thánh muốn di dời sự chú ý tới mình.

Mẹ nó!

Sở Mặc mắng thầm trong lòng, Cơ Thánh đúng là không phải thứ tốt đẹp.

Nhưng lại không thể không lấy lại tinh thần, đánh lộn với Tuyết Vô Lệ.

Cảnh giới của hai bên đều là Chí Tôn, làn sóng dao động phát ra còn mạnh hơn cuộc chiến giữa Tuyết Vô Lệ và Cơ Thánh khi nãy.

-----o0o-----

Chương 1785: Thể chất sát nhân (2)

Chương 1785: Thể chất sát nhân (2)

Trong con ngươi của Tuyết Vô Lệ sáng lên, không nhịn được nói:

- Không tồi đấy...Khi y nói đến chữ "không" thì tay đã đánh về phía Sở Mặc được hơn ba ngàn chưởng rồi.

Khi y nói tới chữ "tồi" lại là hơn bốn ngàn chưởng.

Khi y nói tới chữ "đấy" lại đánh ra thêm hơn năm ngàn chưởng nữa!

Ba chữ, mười hai ngàn chưởng!

Mỗi cú đều thế lớn sức mạnh, có thể dễ dàng đánh bay một hành tinh.

Mười hai ngàn chưởng gần như bao phủ hết không gian nơi này!

Trên bầu trời nơi nơi là tàn ảnh do chưởng của Tuyết Vô Lệ để lại.

Từng tảng không gian lớn sụp đổ trước mỗi cú đòn của Tuyết Vô Lệ.

Sức mạnh mênh mông xé rách cả không gian.

Sở Mặc thân ở bên trong khoảng không gian này, hoàn toàn bị sức mạnh của Tuyết Vô Lệ phong ấn lại.

Bấy giờ, Sở Mặc dùng một đao chẻ củi!

Một đao, liền chẻ đôi tàn ảnh đầy trời!

Một đao, liền xé toạc không gian.

Khiến công kích của Tuyết Vô Lệ thất bại trong nháy mắt!

Trong con ngươi của Tuyết Vô Lệ hiện lên chút khiếp sợ, híp mắt nhìn Sở Mặc:

- Không tệ...

đạo hạnh khá sâu đấy!

Khi nói chuyện, y lại tung ra hơn ba vạn chưởng, từ mọi góc độ của không gian lao về phía Sở Mặc.

Tốc độ của y quá nhanh, thủ đoạn của y nhìn thì có vẻ đơn giản, nhưng lại không hề có góc chết.

Phương thức giải quyết duy nhất là đối đầu với y!

Mà cận chiến là loại hình chiến đấu mà Tuyết Vô Lệ thích nhất.

Nhưng trùng hợp chính là, Sở Mặc cũng thích!

Keng!

Lại một đao, Sở Mặc phá hỏng địa bàn của Tuyết Vô Lệ, sau đó, hắn vung nắm tay, bắt đầu tung quyền.

- Mười thứ hạng đầu trong Thiên bảng... lại làm được gì?

Khi Sở Mặc nói đến chữ "Thiên" đã tung ra hơn một vạn quyền.

Những câu này tổng cộng có mười chữ, nhưng sau khi Sở Mặc nói xong, cũng đã tung ra hơn chín vạn quyền!

Rầm rầm rầm uỳnh...!

Khắp không gian mênh mông, đều tràn ngập tiếng chớp giật sấm rền.

Cuộc tranh đấu kịch liệt giữa hai người gần như chốc lát thôi đã đến hồi gay cấn!

Rầm rầm rầm!

Lại là một trận quyền cước phát ra âm thanh trầm đục, đều là những tín hiệu khiến người ta cảm thấy khủng bố.

Thân thể hai người này đều quá mạnh mẽ.

Trong lòng hai người cũng ngập tràn khiếp sợ.

Sở Mặc nghĩ: Không ngờ gặp một tu sĩ có thân thể gần với ta, chẳng lẽ y cũng có thân thể tổ cảnh?

Tuyết Vô Lệ lại hoàn toàn sợ ngây người, nhận lấy một đả kích không nhỏ từ Sở Mặc!

Người này... sao lại có thể chất còn mạnh hơn ta?

Thể chất của ta mới là mạnh nhất trong khắp vũ trụ La Thiên Tiên Vực!

Thế giới không thích nói lý lẽ này tràn ngập những kẻ mạnh không thích nói lý.

Rất nhiều người đều nói: Con người không thể mới sinh ra đã mạnh như vậy được, nhất định phải trải qua nỗ lực...

Nhưng Tuyết Vô Lệ lại quá hùng mạnh, y sinh ra đã hùng mạnh rồi!

Bởi vì y có một tổ tiên hùng mạnh tối cao, là "cháu trai nhỏ" mà đấng tối cao kia rất thích.

Cho nên khi Tuyết Vô Lệ mới sinh ra, liền được vị tổ tiên kia cho tẩy tủy.

Quá trình không cần nói cụ thể nhiều lời, một đấng tối cao cảnh giới Tổ Tiên tự mình ra tay thì còn cần nói chi nữa.

Thân thể Tuyết Vô Lệ tuy không trải qua luyện cốt toàn thân rồi luyện máu toàn thân, cuối cùng tạo nên thân thể tổ cảnh như Sở Mặc, nhưng cũng chẳng kém mấy.

Thể chất của y nhất định vượt xa đạo cảnh!

Sau đó vị tổ tiên kia cho Tuyết Vô Lệ đi theo ba năm, ba năm này đều dốc lòng dạy bảo.

Ba năm sau mới cho Tuyết Vô Lệ trở về gia tộc.

Loại trải nghiệm gần như huyền thoại này khiến từ nhỏ Tuyết Vô Lệ đã hùng mạnh hơn bạn bè cùng lứa rất nhiều.

Tuy nhiên có lẽ chính vì trải nghiệm này, mà sự kiêu ngạo từ xương tủy của Tuyết Vô Lệ cũng hơn kẻ khác vài lần.

Không có cách nào để không kiêu ngạo cho được, đổi lại làm bất cứ ai, kinh nghiệm này của y cũng đáng để kiêu ngạo ngời ngời.

Cho nên mới nói việc gì cũng có lợi có hại, từ nhỏ Tuyết Vô Lệ đã vượt xa bạn bè cùng tuổi.

Nhưng trong quá trình trưởng thành, nhất là sau khi thành đạo, ưu thế đã từng này của y ngày càng thu hẹp.

Cuốicùng còn bị một vài tu sĩ cùng tuổi vượt qua.

Với Tuyết Vô Lệ mà nói đó là đả kích khó lòng chấp nhận.

Nhưng y vẫn không công khai tỏ vẻ gì, ngược lại càng thêm cố gắng.

Muốn vượt qua trở lại, trở thành tu sĩ đệ nhất trong đám người cùng tuổi như xưa!

Chỉ có điều, dễ dàng vậy sao?

Ngươi cố gắng, người ta cũng cố gắng, thậm chí còn cố gắng hơn ngươi!

Nhất là sau khi thành đạo, ở cấp độ Chí Tôn, người khác càng khó lòng giúp đỡ.

Gần như mỗi bước chân đều cần tự mình lĩnh ngộ, cần bản thân độc lập tiến tới.

Tuyết Vô Lệ không ngu ngốc, thiên phú của y khá xuất sắc, tuyệt đối xem như nhóm cao cấp nhất trong bạn cùng lứa.

Nhưng chỉ là một trong, không phải duy nhất.

Trong nháy mắt, hai người đã giao đấu ba vạn hiệp!

Không có đấu pháp, cũng không có vũ khí, hai bên chỉ đơn thuần là cận chiến kịch liệt!

Chỉ là kết quả do hai người ở cảnh giới bọn hắn cận chiến kịch liệt tạo ra thực sự quá kinh người.

Tuyết Vô Lệ cắn răng, lạnh lùng chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Rốt cuộc thể chất của ngươi là gì?

Sao có thể còn mạnh hơn cả ta?

Sở Mặc nhe răng cười:

- Thể chất sát nhân!

Tuyết Vô Lệ chau mày, thì thào nói thầm: Thể chất sát nhân?

Là thể chất gì?

Nhưng vừa nghĩ lại liền biết bản thân bị chơi xỏ, trên đời nào có loại thể chất này?

- Ngươi đùa giỡn ta?

Trong con ngươi của Tuyết Vô Lệ ngập đầy sát khí, không che dấu chút nào!

Xưa nay y vẫn vậy, chẳng hề giấu giếm ý đồ giết chóc với kẻ mình muồn giết.

- Ái chà không ngờ ngươi lại nhìn ra, thông minh thật đấy!

Sở Mặc hô lên có vẻ rất kinh ngạc.

- Tiểu tử, ngươi nhất định phải chết!

Giọng nói Tuyết Vô Lệ lạnh như băng đá, trong tay y xuất hiện một thanh trường kiếm hình thù kỳ lạ, trường kiếm quanh co khúc khuỷu như con rắn.

Toàn thân trường kiếm một màu xanh biếc, tỏa ra hơi thở u ám lạnh lẽo.

Tuyết Vô Lệ lấy kiếm chỉ Sở Mặc:

- Xem kiếm pháp của Tuyết gia ta đây!

Khi nói chuyện, thanh kiếm trong tay Tuyết Vô Lệ nhẹ nhàng run lên, trời đất bắt đầu mưa tuyết, đẹp đến nghẹt thở!

Không cảm thấy một chút sát khí nào!

Sở Mặc cười ha hả, cầm Hàn Nguyệt Đao trong tay, thi triển một bộ kiếm pháp.

Hoa mai kiếm thuật!

Hàn Nguyệt đao trong tay hắn cũng khẽ run lên, bầu trời liền lả tả hoa mai hồng nhạt.

Trộn lẫn với tuyết xanh đầy trời còn tản ra một mùi hương xông lên mũi.

Khiến người ta mê say!

Nếu từ xa trông lại, sẽ thấy trời đất nơi này bao phủ bởi sắc xanh nhạt của tuyết và ánh hồng của hoa mai.

Đẹp đến mức nao lòng!

-----o0o-----

Chương 1786: Lên Thiên bảng

Chương 1786: Lên Thiên bảng

- Ngươi dùng đao thi triển kiếm thuật... ngươi đây là đang khinh nhờn!

Tuyết Vô Lệ rống lên giận dữ, giữa đầy trời tuyết và mai, y đâm một kiếm tới.

Một tia sáng khác nhanh hơn.

- Ngươi muốn xem đao pháp?

Sở Mặc cười lạnh thành tiếng, chém ra một đao bình thản không cógì kỳ lạ.

Nhát đao đó nhìn như thường thường, nhưng lại có một cái tên kinh người.

Nó được gọi là Lục Tiên!

Đao cuối cùng trong U Minh Bát Đao!

Lục Tiện xuất hiện, trời đất cùng bi thương!

Sau khi thành đạo, Sở Mặc mới lĩnh ngộ ra tinh túy trong đao phápnày, nhưng trước khi bước vào cảnh giới Chí Tôn, lại chưa từng thi triển ra.

Bởi vì không có sức lực Chí Tôn, tuyệt đối không thể khống chế nhát đao đó!

- Chỉ đao pháp này...

Đầu tiên, trong mắt Tuyết Vô Lệ tràn đầy khinh miệt, nhưng sau đó y cũng cảm nhận được vẻ bất thường.

Cuối cùng vẫn là tới cảnh giới này rồi, sao y lại có thể không biết gì được, lúc đầu còn chưa thấy chỗ tinh diệu trong đao kia.

Nhưng giây lát sau, y liền hiểu rõ.

Nhưng nhát đao kia đã đến trước mặt y rồi.

Đối phương theo sát đao, dùng một phương thức vô cùng quỷ dị biến mất khỏi không gian trong khoảng thời gian ngắn ngủi, ngay sau đó, liền xuất hiện trước mặt y.

Toàn bộ quá trình chỉ có một phần nhỏ của giây!

Thời khắc mấu chốt, Tuyết Vô Lệ vận dụng đại pháp tối cao, cầm trong tay Thanh Xà kiếm chắn ngang trước mặt, khó khăn lắm mới chắn được một đao của Sở Mặc.

Keng!

Một tiếng nổ ầm ầm, vang dội triệu dặm trời cao.

Âm thanh kia chấn nổ cả mảnh trời, không gian trên trời tan tác thành mảnh nhỏ.

Mặc dù nơi chiến đấu của hai người là ở trên bầu trời, rời xa lục địa sân thí luyện, nhưng vẫn tạo thành tổn thương cực lớn cho bên dưới.

Phạm vi mấy ngàn dặm của sân thí luyện bên dưới xuất hiện nhiều hố sâu hoắm, sâu không thấy đáy, như một vực sâu khủng bố.

Trên trời nhìn lại, giống như ánh mắt tràn ngập hơi thở tử vong.

Thân hình của Sở Mặc, như dính trên trời cao, không hề nhúc nhích.

Nhưng thân thể Tuyết Vô Lệ lại như diều đứt dây gặp bão, chợt biến mất ở đó, văng về phía phương xa vô tận.

Một ngôi sao ở xa vừa lúc cản con đường văng ra của Tuyết Vô Lệ, trực tiếp bị đụng nát...

Phụt!

Tuyết Vô Lệ lập tức phun ra một búng máu.

Trong mắt mang theo khiếp sợ và hoảng sợ vô tận, miễn cưỡng ổn định cơ thể, chao đảo trong hư không một lúc lâu.

Sau đó, y chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc phía xa xôi:

- Đây là...

đao pháp gì?

- Đao sát nhân.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Còn đánh không?

- Đánh!

Tuyết Vô Lệ vận chuyển huyền công, trực tiếp ổn định vết thương trong cơ thể, sau đó hấp thu lượng lớn tinh khí trong hư không, gần như trong nháy mắt đã khôi phục bình thường.

Nhưng tổn thương về đạo ẩn trong cơ thể tuyệt đối không phải nói khôi phục là khôi phục được.

Tuy nhiên nếu hiện tại rời đi, Tuyết Vô Lệ cho rằng nhất định sẽ để lại bóng ma cho bản thân.

Nếu như bại bởi mấy kẻ quen mặt trên Thiên bảng thì y sẽ không có cảm giác này.

Mấu chốt là thanh niên trước mắt này quá xa lạ, y có thể khẳng định, bản thân trước giờ chưa gặp hắn.

Tuy nói bên trong sân thí luyện cũng xuất hiện không ít vị giống người này, kẻ mạnh thân phận thần bí, nhưng những người đó, đa số đều vẫn ngã xuống như cũ.

Đối mặt với kẻ mạnh trên Thiên bảng, không mấy người có sức phản kháng.

Cho nên như vị trước mắt này thực sự rất nằm ngoài dự đoán của Tuyết Vô Lệ, dưới cái nhìn của Tuyết Vô Lệ, sân thí luyện không nên có người như thế tồn tại!

Tiếp tục chiến đấu!

Lúc này, y chọn thi triển đại thần thông.

Y có một vị tổ tiên tối cao vô thượng, phép tu luyện đều là cao cấp nhất, Tuyết Vô Lệ nhìn Sở Mặc lạnh giọng nói:

- Cho tới nay, ngươi là người thứ ba có thể khiến ta thi triển thần thông!

- Hai người trước là ai?

Sở Mặc tò mò hỏi.

- Đi chết đi!

Tuyết Vô Lệ gầm lên, hai tay kết ấn, chỉ thấy trong hư không xuất hiện tám con rồng lớn màu trắng, vảy và móng rõ ràng, dữ tợn hùng hồn, toàn thân tràn ngập vẻ đẹp sức mạnh.

Trực tiếp vồ về phía Sở Mặc.

Trên thân mỗi con rồng lớn đều mang theo quy tắc lực lượng mênh mông.

Không ngờ tất cả số rồng này đều do quy luật ngưng kết mà thành!

Đây mới thực sự là thần thông!

Đây mới thực sự là dùng đạo tấn công!

Thần thông này quá hùng mạnh, nếu là Chí Tôn bình thường trúng chiêu này sợ rằng ít nhất cũng phải thương nặng.

Sở Mặc không do dự, hắn ngạo nghễ đứng giữa không trung, bắt đầu vận hành Cửu Tự Chân Ngôn.

Chữ Lâm vững chãi như núi!

Mặc cho long uy như nước dồn do những con rồng ngưng kết từ quy luật mang tới, Sở Mặc lại lù lù bất động.

Chữ Binh một biển năng lượng!

Hắn quét hết tinh khí trong cả mảnh không gian, thêm vào bản thân, thâm chí còn xé rách hai tảng thịt trên người hai con rồng trắng... khiến Tuyết Vô Lệ xem mà rung động vô cùng.

Chữ Đấu vũ trụ cộng hưởng!

Vốn dĩ địa bàn do tám con rồng trắng xuất hiện mà thành, nháy mắt chẳng còn ảnh hưởng gì đến Sở Mặc được nữa.

Bởi vì thân thể Sở Mặc đã cộng hưởng với cả vũ trụ này, như hòa làm một thể.

Chữ Nhân năng lực khôi phục.

Vài vết thương ngầm trên người Sở Mặc dưới sự vận chuyển của mấy chữ kia gần như khôi phục chỉ trong chớp mắt!

Hầu hết vết thương do đạo biến mất chớp nhoáng không còn.

Đây là uy lực của Cửu Tự Chân Ngôn, Sở Mặc ở cảnh giới Chí Tôn vẫn khó lòng phát huy hết sức.

Nhưng cũng đủ rồi.

Chữ Giai cảm ứng thần niệm!

Trong giây lát khi Sở Mặc thi triển chữ Giai, vô số tin tức của vũ trụxung quanh tràn vào trong biển tinh thần của Sở Mặc.

Sau đó trải qua chắt lọc kỹ càng, tổng kết lại cho hắn.

Hết thảy điều này, xảy ra với tốc độ nhanh đến khó tin.

Thậm chí khiến người ta có cảm giác Sở Mặc như một vị thần!

Vận hành chữ Giai, phảng phất vũ trụ xung quanh đều nằm gọn trong lòng bàn tay hắn!

Giờ khắc đó, hắn chính là thần của cõi này!

Chữ Trận che giấu hơi thở!

Tuy giờ Sở Mặc còn ở đó, nhưng cảm giác gửi đến cho Tuyết Vô Lệ lại như là đã biến mất hoàn toàn khỏi không gian, thậm chí là biến mất khỏi thế giới này!

Thần niệm mà y tập trung vào Sở Mặc trực tiếp tiêu tán, thậm chí còn không làm được việc tìm kiếm sự hiện hữu của Sở Mặc!

Chữ Liệt thời gian không gian!

Không gian vốn dĩ đã bị cuộc đấu của hai người xé nhỏ, dưới sự vận hành của chữ Liệt trở nên càng thêm quỷ dị.

Thời gian đang ngưng đọng, không gian bị phân cách thành vô sốmảnh vỡ.

Mỗi mảnh vỡ dường như đều ẩn chứa một thế giới.

Mỗi thế giới dường như đều có chứa một Sở Mặc.

Trong chớp mắt, Sở Mặc đã thi triển bảy chữ trong Cửu Tự Chân Ngôn!

Uy lực này do một Chí Tôn chân chính thi triển ra thực sự quá kinh người.

-----o0o-----

Chương 1787: Bị khiêu chiến (1)

Chương 1787: Bị khiêu chiến (1)

Hậu quả gây nên cũng cực kỳ kinh khủng!

Tuyết Vô Lệ mới thi triển được một thần thông mà thân hình như sắpbị hủy hoại, cơ thể y trực tiếp nứt thành nhiều mảnh vụn.

Dưới Cửu Tự Chân Ngôn, y gần như không có bất cứ khả năng phản kháng nào.

Nhưng trong nháy mắt khi xác thịt của y nổ vỡ, một dòng máu đỏ tươi giống loại ruby trong suốt sáng nhất thế gian này hắt ra trong hư không, sau đó... từ dòng máu đó sinh sôi ra một sức mạnh thần kỳ, lôi cuốn tất cả mảnh vụn của Tuyết Vô Lệ biến mất trong nháy mắt!

Đại thần thông tối cao!

Trong mắt Sở Mặc lộ vẻ khiếp sợ.

Hắn lập tức nghĩ tới, có lẽ sau lưng Tuyết Vô Lệ này nhất định có một đấng tối cao đáng sợ tồn tại, ở thời khắc mấu chốt cứu Tuyết Vô Lệ một mạng.

Mang theo thân thể nát vụn của Tuyết Vô Lệ trực tiếp xé tan không gian mà trốn mất.

Cho dù là các chữ trong Cửu Tự Chân Ngôn cũng không thể ngăn cản sức mạnh đó.

Sở Mặc có chút tiếc nuối, lại có chút thoải mái.

Sân thí luyện không hổ là nơi các thiên kiêu cao nhất khắp mọi đại vực tụ tập, sau lưng nhómthiên kiêu này có lực lượng thần bí hùng mạnh tồn tại cũng là quá đỗi bình thường.

Nhưng lúc này Sở Mặc không biết, ngay thời khắc thân thể Tuyết Vô Lệ sụp đổ, bị dòng máu kia cuốn mất khỏi sân thí luyện, Thiên bảng trên sông Luân Hồi chợt sinh ra thay đổi.

Có người đang tụ tập xem Nhân bảng và Địa bảng, đột nhiên thấy trên Thiên bảng lóe lên, thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Sau đó, mọi người cùng nhau thấy một kỳ tích.

Vốn dĩ vị trí thứ chín trên Thiên bảng, nháy mắt bị một cái tên xa lạthay thế.

Lâm Hắc!

Đám người kia lập tức nổ ra từng trận xôn xao.

- Lâm Hắc là ai?

- Ai thế?

Hắn đánh bại Tuyết Vô Lệ rồi?

- Trời ạ, xảy ra chuyện lớn rồi!

Thực sự xảy ra chuyện lớn rồi!

Tuyết Vô Lệ ở vị trí thứ chín trên Thiên bảng đã bị Lâm Hắc đánh bạirồi!

- Ta biết Lâm Hắc là ai, ta từng nghe nói tới hắn.

Mấy tháng trước hắn từng đánh một trận với Lưu Vân Phong...

A?

Không đúng, chẳng lẽ trùng tên?

Tên Lâm Hắc đánh nhau với Lưu Vân Phong lúc ấy chỉ là một Chuẩn Chí Tôn thôi mà!

- Chuẩn Chí Tôn có thể đánh bại Tuyết Vô Lệ, chớ nói đùa.

- Thật là tên Lâm Hắc kia?

Cái tên Chuẩn Chí Tôn tìm cách giả chết?

- Tin tức này... quá kinh người!

Ngay tại thời điểm Sở Mặc không biết gì, tin tức này đã như mọc cánh nhanh chóng lan truyền khắp sân thí luyện.

Lưu Vân Phong nghe tin tức này như đang nằm mơ vậy, hoàn toàn không thể tin nổi vào tai mình.

Sau khi xác nhận đi xác nhận lại, y mới dám tin tưởng, thực sự có một người tên là Lâm Hắc, xuất hiện tại ví trí thứ chín trên Thiên bảng.

Khóe miệng y co quắp, cảm thấy thật khó tin. ——

Quy tắc của Thiên Địa Nhân bảng như sau: hàng năm mỗi người sẽ có cơ hội khiêu chiến một lần.

Nếu năm nay không khiêu chiến ai thì cơ hội này cũng đi tong luôn, không được cộng vào năm sau.

Những người có tên trong danh sách lại có thể bị khiêu chiến vô số lần.

Đây chính là sự tàn khốc của Thí luyện tràng.

Mỗi người đều muốn có tên trên bảng nhưng sau khi có tên lại bị khiêu chiến liên tục.

Nhất là người ở Nhân bảng và Địa bảng, hàng năm đều bị khiêu chiến rất nhiều lần.

Vì thế, các tu sĩ có tên trên hai bảng này đều có sát khí rất nặng.

Ngoại trừ việc chủ động khiêu chiến, nếu trong lúc vô tình đánh bại một người có tên trên bảng ở vị trí cao hơn thì tên của người đánh thắng sẽ thay thế tên của người thua.

Qua nhiều năm như vậy, trên Nhân và Địa bảng thi thoảng cũng gặp vài trường hợp như thế nhưng trên Thiên bảng thì chưa từng có.

Chỉ có khiêu chiến trực tiếp mới được lên Thiên bảng.

Hiện tại, đám người kia cũng không biết Sở Mặc không phải khiêu chiến trực tiếp mà chỉ vô tình thôi.

Tuy vậy, việc hắn lên bảng cũng đủkhiến họ thấy khiếp sợ.

- Sư huynh, đây đúng là tên Chuẩn Chí tôn mà huynh nói cho chúng ta đúng không?

Một nữ tử xinh đẹp, tóc xõa ngang vai, lông mày lá liễu, mặt trắng mịn, miệng nhỏ nhắn, đôi mắt tinh thuần trong sáng, lúc này đang rất kinh ngạc.

- Đúng vậy sư huynh, dù sao hắn cũng chỉ là một Chuẩn Chí tôn, có lợi hại đến mấy cũng chỉ có thể có tên trên Địa bảng, sao lại lên Thiên bảng được chứ?

Một nam tu sĩ hơi béo rung động hỏi.

- Dù hắn có thành đạo thì cũng không có khả năng đánh bại Tuyết Vô Lệ được.

Mấy sư đệ sư muội ở gần cũng chăm chú nhìn Lưu Vân Phong.

Lưu Vân Phong cười khổ lắc đầu:

- Ta cũng không biết có phải trùng tên hay không.

Tuy hắn rất mạnh nhưng đúng là không thể có khả năng này.

Chẳng lẽ hắn có thể che giấu năng lực tốt thế ư?

- Không phải sư huynh có thể liên hệ với Lâm Hắc sao?

Huynh hỏi thử thì biết mà.

Nữ tử xinh đẹp đề nghị.

- Nếu đúng là hắn, dù thế nào chúng ta nhất định phải lôi kéo hắn đến Bắc Đẩu Đại Vực, đến Hạo Nguyệt Tông.

- Đúng vậy sư huynh, nếu người này đúng là người huynh đã nói thì chúng ta quả thật nên kéo hắn về.

Nam tu sĩ hơi béo nói.

Cũng có người đưa ra suy nghĩ khác.

- Nếu là người sư huynh nói lúc trước, ta nghĩ sẽ khó mà lôi kéo được hắn lắm. người như vậy kiểu gì chẳng có một thế lực khổng lồ chống lưng chứ.

Mà bản thân hắn cũng là người bướng bỉnh.

Nếu đưa vềHạo Nguyệt Tông, chúng ta có thể cho người ta cái gì được đây?

Nữ tử xinh đẹp nói.

- Không thử thì sao biết.

Nam tử hơi béo nói:

- Hay sư huynh hỏi thử coi có phải hắn không đã.

- Sư huynh mau hỏi đi ạ.

- Đúng thế, nên xác định trước thì hơn.

Lưu Vân Phong gật đầu.

Anh ta cũng rất tò mò nên lấy truyền âm thạch, kích hoạt tinh thần lực Sở Mặc lưu lại.

Sở Mặc trả lời rất nhanh.

- Lưu huynh à?

Lưu Vân Phong hỏi:

- Huynh đệ, có phải ngươi đánh bại Tuyết Vô Lệ không?

Đám sư đệ sư muội bên cạnh Lưu Vân Phong đều hồi hộp chờ đợi.

Người bên kia ngơ ngẩn chốc lát, hỏi lại:

- Sao Lưu huynh biết thế?

Có phải huynh có quan hệ tốt với ykhông?

Huynh cứ yên tâm, y chưa chết đâu.

- ...

Lưu Vân Phong ngây dại, khóe miệng co quắp kịch liệt.

Một câu không chết kia suýt nữa khiến Lưu Vân Phong chết khiếp.

Sao ngươi có thể mạnh vậy chứ?

Mấy tháng trước vẫn chỉ là một Chuẩn Chí tôn thôi mà.

Dù có đột phá đến Chí tôn, thành đạo đi chăng nữa cũng đâu thể trở nên lợi hại như vậy.

Ngươi có biết Tuyết Vô Lệ là ai không thế?

Lưu Văn Phong còn đang rối rắm thì đám sư đệ, sư muội đứng cạnh, dù không biết hai người kia nói gì nhưng nhìn vẻ mặt Lưu Vân Phong đã có thể xác định chính Lâm Hắc là người đã đánh bại Tuyết Vô Lệ.

Tin tức này quá kinh người rồi.

Khiến cho người ta sôi trào luôn.

-----o0o-----

Chương 1788: Bị khiêu chiến (2)

Chương 1788: Bị khiêu chiến (2)

Lưu Vân Phong trầm mặc một lúc sau đó cười khổ, truyền lại một đạo thần niệm đầy u oán:

- Huynh đệ, ngươi có biết quy tắc của Thiên Đại Nhân bảng không?

Bên kia cũng im lặng nửa ngày rồi mới truyền thần niệm đến:

- Mẹ nó, nếu biết thế ta sẽ không đánh với y rồi.

Giờ chẳng khác gìđứng nơi đầu sóng ngọn gió.

Sặc, Lưu huynh, ta nói chuyện sau nhé, có người tới khiêu chiến với ta.

Đúng là gặp quỷ mà.

Truyền âm thạch mất kết nối.

Lưu Vân Phong cầm truyền âm thạch, vẻ mặt dở khóc dở cười.

Vì sao lần này trở về Lưu Vân Phong lại không đi khiêu chiến người ở Thiên bảng, thật ra cũng vì mệt mỏi khi bị người khác quấy rầy quá nhiều.

Hơn nữa, anh ta đã thu được rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu ở Thí luyện tràng.

Mục tiêu của Lưu Vân Phong trong này cũng chỉ còn mấynơi hung địa, cấm địa thôi.

Lưu Vân Phong cũng đánh với nhiều người ở Thiên bảng rồi, có người không phải đối thủ nhưng cũng có người anh ta không đánh được.

Tóm lại, Lưu Vân Phong đã có đủ kinh nghiệm.

Tuy những người khiêu chiến Lưu Vân Phong cũng là các cao thủ có tài năng ở Địa bảng nhưng vẫn chưa xứng, chỉ hai ba chiêu đã bị đánh bại.

Nếu giết sẽ làm sát niệm tăng nhanh nhưng cũng không phải là chuyện không tốt.

Vì nếu không giết, kẻ khác sẽ nghĩ mình nhân từ, cứ khiêu chiến tiếp mãi không thôi.

Vì thế Lưu Vân Phong mới chậm chạp không đi khiêu chiến người ở Thiên bảng.

Anh ta muốn xây dựng năng lực, trực tiếp khiêu chiến Top3 của Thiên bảng là Tử Đạo, Chung Thánh hoặc Ngô Phi.

Khi còn chưa đủ thực lực, Lưu Vân Phong chưa muốn xuất thủ.

Nhưng hôm nay, người anh ta vô tình xem trọng lại đột nhiên vọt lên Thiên bảng.

Nếu biết trước, đã có thể thu nạp người này về sư môn rồi.

Hiện tại thì mời thế nào chứ?

Người ta đã là cao thủ của Thiên bảng rồi đó.

Tâm tình Lưu Vân Phong hơi phức tạp, cũng có chút kiêu ngạo vì đúng là anh ta đã nhìn rất chuẩn.

Đích xác là người kia quá ưu tú, vượt ngoài sự tưởng tượng của LưuVân Phong.

- Huynh đệ của ta, hy vọng ngươi có thể qua khỏi năm nay vì ngươi sẽ biết, mỗi ngày có rất nhiều tu sĩ muốn khiêu chiến với ngươi đó.

Lưu Vân Phong thầm nghĩ, sau đó nhìn đám sư đệ sư muội nói:

- Đúng là hắn.

Đáp án đúng như dự liệu lại khiến đám người trầm mặc.

Nữ tử xinh đẹp nhẹ giọng hỏi:

- Sư huynh, thật sự mấy tháng trước hắn vẫn ở Chuẩn Chí tôn đãcó thể đánh bại một Chí tôn sơ cấp rồi ư?

Lưu Vân Phong gật đầu:

- Hắn là Chuẩn Chí tôn lợi hại nhất mà ta từng thấy.

Ta không biết nên nói gì.

Ta chưa nhìn thấy Tử Đạo, Chung Thánh, Ngô Phi hay Đỗ Xuyên khi bọn họ ở Chuẩn Chí tôn nhưng ta có thể khẳng định, ở cùng cảnh giới, không ai mạnh bằng Lâm Hắc.

Toàn bộ nhóm Chí tôn trẻ tuổi của Hạo Nguyệt Tông không nhịn được rùng mình, không dám tin, sau đó lại càng im lặng hơn.

Lưu Vân Phong đột nhiên nói:

- Các ngươi còn nhớ trước khi tiến vào Thí luyện tràng, sư phụ của các ngươi đã nói gì không?

Nhóm thiên kiêu của Hạo Nguyệt Tông ngẩn ra.

Nữ tử xinh đẹp nhẹ giọng nói:

- Sư phụ nói với muội, ở Hạo Nguyệt Tông muội cũng không phải người ưu tú nhất thì dựa vào cái gì mà có thể nghĩ mình là thiên tài cao nhất ở La Thiên.

Trên đời này thiên tài nhiều vô số kể nhưng có thể chân chính đứng trên đỉnh cao trong tương lai chưa chắc đã là người ưu tú nhất ở hiện tại.

Nên lúc nào cũng phải nhớ rõ khi vinh quang cũng phải nhớ đến thời khắc nhập môn nhiệt huyết sục sôi muốn thực hiện giấcmộng.

Giới tu hành luôn cạnh tranh khốc liệt, cần có niềm tin vô địch nhưng phải luôn ý thức được cần không ngừng cố gắng, luôn học tập, không sợ khiêu chiến thì mới có tương lai.

Lưu Vân Phong nhìn tiểu muội xinh đẹp, không nhịn được vỗ tay.

Tất cả mọi người cũng vỗ tay theo.

- Sư phụ ngươi nói đúng lắm.

Sư thúc của ta đúng là người trí tuệ.

Đúng vậy, các tiền bối của Hạo Nguyệt Tông đều có người có trí tuệ.

Lưu Vân Phong nhìn đám sư đệ sư muội nghiêm túc nói:

- Sư phụ các ngươi hẳn cũng nhắc nhở tương tự như thế phải không?

Mọi người gật đầu.

Lưu Vân Phong nói tiếp:

- Nên lúc không có chuyện gì làm, các ngươi có thể suy nghĩ vì sao sư phụ mình lại nhắc nhở như thế, thấu hiểu hết nó nhé.

Sau khi minh bạch sẽ có tác dụng như việc ngộ đạo vậy.

- Sư huynh, ta hiểu ý của sư huynh.

Chúng ta sẽ không ghen tị nổi giận mà càng phải cố gắng hơn.

Nam tu sĩ hơi béo thành thật nói.

- Đúng, chúng ta đã hiểu rồi sư huynh.

Một đám thiên tài trẻ tuổi nhìn Lưu Vân Phong bằng ánh mắt nóng rực.

Lưu Vân Phong gật đầu rồi cười nói:

- Chúng ta mới là tương lai của Hạo Nguyệt Tông, huy hoàng hay không chính là phụ thuộc vào chúng ta đó.

Cả đám thiên tài trẻ tuổi cùng hô vang.

Cùng lúc đó, Sở Mặc nhìn vị đối thủ trước mặt, hơi ngạc nhiên:

- Sao lại là ngươi?

- Ngươi biết ta sao?

Trân Trân cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói:

- Lúc trước ta gặp ngươi rồi.

Trân Trân cười rất quyến rũ, cũng rất giảo hoạt:

- Đúng nha, tất nhiên là ngươi gặp rồi.

Lúc đó ngươi còn nhẫn tâm chặt đầu của ta cơ mà.

Sở Mặc hơi im lặng, ra vẻ khó hiểu:

- Ta không biết ngươi đang nói cái gì.

Trân Trân không để ý Sở Mặc, tự nói:

- Nói thật Sở Mặc, ta thật sự rất bội phục ngươi.

Từ Viêm HoàngĐại Vực đi ra, đi tới cái nơi thiên tài nhiều không kể xiết như Thí luyện tràng, ngươi vẫn có thể quật khởi trong thời gian ngắn như thế.

Ngươi rất lợi hại, lại che dấu cực tốt.

Nếu không phải lúc trước ta đã xác định ngươi là Sở Mặc thì giờ đây ta căn bản không thể tin ngươi chính là người đã chém đứt đầu ta.

Sở Mặc cũng không biết vì cái gì mà ma nữ này lại nhận ra hắn nhưng hiển nhiên hắn sẽ không thừa nhận, thừa nhận rồi sẽ lớn chuyện.

Thành thật mà nói, nếu không phải vì không biết ma nữ này có hậu chiêu hay không, Sở Mặc thậm chí muốn giết nàng luôn.

Giờ là lúc nào mà còn nói nhân nghĩa trí tín gì chứ.

Một khi hắn bị bại lộ thân phận, người gặp họa không phải một mình hắn mà toàn bộ người có quan hệ với hắn ở Viêm Hoàng Đại Vực.

Trân Trân cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc nói:

- Ta không có hậu chiêu, ta thật tâm thật ý tới đây.

Hiện tại nếungươi giết ta, toàn bộ Thí luyện tràng sẽ không ai biết thân phận của ngươi đâu.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Cô nương nhận nhầm người rồi.

Ta căn bản không rõ ngươi đang nói cái gì.

Nếu ngươi đến để khiêu chiến thì lên đi, nếu không phải thì mau đi chỗ khác.

- Hi hi, ta đâu dám khiêu chiến ngươi chứ.

Khi ngươi còn ở Chuẩn Chí tôn ta còn chẳng phải đối thủ nữa là bây giờ ngươi đã thành đạo.

Như vậy đi, ta biết ngươi cũng không tin ta, nhưng không biết vì sao ta lại rất tín nhiệm ngươi.

Có lẽ trong toàn bộ Thí luyện tràng này, ngườiduy nhất ta có thể tin chính là ngươi.

Nói vậy có buồn cười không chứ?

-----o0o-----

Chương 1789: Ma nữ cố chấp

Chương 1789: Ma nữ cố chấp

Trân Trân cười tự giễu, không đợi Sở Mặc phản ứng đã nói tiếp:

- Hiện tại ta không thể ở chỗ này lâu.

Ta lấy lý do đi khiêu chiến tu sĩ ở Nhân bảng để rời đi.

Ta sẽ tự tìm được đường trở về, nói với người bên kia rằng ta đánh thua.

Trân Trân vừa nói vừa nhún vai:

- Cơ hội lần này rất quan trọng với ta.

Ngươi không thừa nhận cũng không sao, ngươi cứ nghe thôi cũng được.

- ...

Sở Mặc câm nín, tự nhủ không biết ma nữ này muốn làm cái gì.

Trân Trân nói:

- Đầu tiên, ta sẽ nói một chút về tình huống hiện tại của mình, giải thích vì sao ta lại muốn hợp tác với ngươi.

- Ở Ma tộc, ta thuộc dòng dõi ma tộc cổ xưa, trong mình có huyết mạch quý tộc của Ma tộc.

Tuy nhiên, gia tộc ta đã suy thoái, chỉ ỷ vào chút mặt mũi của tổ tiên mà đứng vững ở Ma tộc thôi.

Đến tận khi ta sinh ra mới có thay đổi.

Ta nghe nói, ngày ta sinh, toàn bộ Ma tộc đều chấn động.

Đại Ma vương tự mình đến gia tộc đón ta đi, nuôi ta như con gái.

Nên ta đã cực kỳ kính trọng Đại Ma vương trong nhiều năm, coi ông ta là phụ thân của mình.

Nhưng về sau ta mới biết, ông ta lại coi trọng ta...Nói đến đây, vẻ mặt Trân Trân hơi khó chịu.

Sở Mặc không biết nói gì, hắn lẳng lặng nghe.

Hắn hiểu dường như ma nữ này cũng không toàn tâm toàn ý với Đại Ma vương.

Tuy nhiên, hắn chỉ nghe thôi, muốn tin tưởng Trân Trân, có mà mơ.

- Sau khi biết suy nghĩ của ông ta, ta vẫn giữ nguyên thái độ giống lúc trước.

Vì ma tộc, đều ích kỷ và tàn nhẫn, hống hách.

Một khi ông ta biết ta nghĩ gì, thứ ta gặp không phải chỉ có thử thách đơn thuần mà sẽ là sự hủy diệt.

Ta không dám làm gì, chỉ có thể giả bộ không biết, vẫn thân thiết với ông ta.

Trân Trân thở dài:

- Nên ông ta vẫn khá tín nhiệm ta, dùng rất nhiều tài nguyên bồi dưỡng cho ta.

Tới hôm nay, ta cũng không hận.

Dù biết ông ta có suy nghĩ đó vẫn không hề hận.

Ngươi biết vì sao ta nói cho ngươi không?

Sở Mặc nghe thế cười cười:

- Chuyện này liên quan gì tới ta chứ?

Trân Trân không để ý Sở Mặc, nói tiếp:

- Thật ra ở Ma tộc, chuyện này quá bình thường.

Ta không biết Nhân tộc thì thế nào nhưng qua tiếp xúc, ta biết Nhân tộc cũng có một số trường hợp như vậy.

Nhưng ta lại rất khó chấp nhận, ta chỉ coi ông ta như trưởng bối.

Ma hơn nữa, ta không thích người khác phái.

- ...

Đuôi lông mày của Sở Mặc nhíu lại, tự nhủ: đúng là dám nói.

Trân Trân lại nói:

- Lúc trước Ma tộc bị đánh bại, Đại Ma vương đem tin về ngươi báo cho La Thiên hoàng tộc, cả về mấy pháp khí cực phẩm trên người ngươi nữa.

Ông ta nói mấy lần cuối cùng cũng có tác dụng.

Bên La Thiên hoàng tộc cũng không giáng tội Đại Ma vương, mà ngược lại, còn thưởng cho ông ta một món hời.

Trân Trân ngẩng đầu nhìn Sở Mặc nói:

- Đó chính là suất vào Thí luyện tràng này.

- Sau khi biết Thí luyện tràng, con cái chỗ Đại Ma vương liền điên cuồng tranh đoạt.

Đối với Ma tộc, Thí luyện tràng chính là thiên đường.

Tàn khốc ư?

Đẫm máu ư?

Khủng bố ư?

Còn chỗ nào kinh khủng hơn Ma tộc chứ.

Lúc đó ta không nghĩ cái suất này lại rơi vào ta vì ta thấy Đại Ma vương chưa bao giờ an tâm để ta đi.

Ta không biết ông ta nghĩ thế nào?

Có thể là bị đám con cái làm phiền quá nên cuối cùng lại để ta đi.

- Hóa ra ngươi là người Ma tộc à, ta cũng nghe nói qua.

Sở Mặc nghiêm trang nói hươu nói vượn.

Trân Trân trừng mắt nhìn hắn nói:

- Sau khi tới đây ta mới biết vì sao Đại Ma vương lại dám để ta đi.

Một mình ta cơ bản không thể sinh tồn trong này được, muốn sống, muốn tiến bộ phải liên hệ với người La Thiên hoàng tộc.

Như thế, Đại Ma vương vẫn có thể khống chế nhất cử nhất động của ta.

Ta cũng đoán có khả năng ta bị người của hoàng tọc coi trọng vì chẳng bao lâu, ta đã thấy thái độ của đám con cháu này.

Nếu ta bị họ coi trọng, Đại Ma vương có khi còn hưng phấn phát cuồng ý.

Mặt ngoài ông ta nhận ta làm nghĩ nữ, đến lúc đó, ông ta chẳng phải thành nhạc phụ của con cháu trong hoàng tộc.

Có mối quan hệ này, tương lai ông ta muốn vào La Thiên Tiên Vực sẽ dễ dàng hơn, ngươi nói đúng không?

Sở Mặc bĩu môi thầm nghĩ: con cháu của La Thiên hoàng tộc chịulấy một ma nữ chắc?

Trân Trân không thấy nét mặt của Sở Mặc nhưng cũng đoán được hắn nghĩ gì bèn nói:

- Ngươi đang nghĩ đám con cháu đó sẽ không cưới ta đúng không?

Chẳng sao cả, chỉ là một chút liên hệ nhân duyên mỏng manh, Đại Ma vương vẫn có thể tự nhận mình là nhạc phụ đó.

- ...

Sở Mặc không nói gì, vì sự thật đúng là như vậy.

- Nhưng ta không cam lòng.

Ta không phải hàng hóa mà mang ragiao dịch.

Ta là một con người cơ mà.

Ánh mắt của Trân Trân sáng lấp lánh:

- Nói chính xác, ta muốn trở thành một con người chân chính.

- Hô...

Sở Mặc há mồm ngáp, vẻ mặt buồn ngủ nhìn Trân Trân:

- Cô nương, câu chuyện của ngươi rất hay đấy, có tình cảm cũng có cả lý tưởng.

Nếu nói xong rồi thì đi thôi.

- Sở Mặc!

Trân Trân trợn mắt tức giận nói:

- Một đại nam nhân như ngươi làm gì giấu giấu diếm diếm chứ.

Takhông lấy thận phận của ngươi để uy hiếp ngươi, chẳng lẽ ngươi thật sự không có một chút hứng thú nào suy nghĩ đến việc hợp tác với ta sao?

- Nói cho cùng ta không phải người mà ngươi đang nói.

Ta là Lâm Hắc.

Sở Mặc rũ mắt nói.

- Sao ngươi không nói ngươi là Lâm Bạch đi.

Trân Trân cả giận.

Sở Mặc tự nhủ: ngươi nói đúng đấy, ta đúng là Lâm Bạch mà.

Trân Trân bình ổn cảm xúc, nhẹ giọng nói:

- Sở Mặc, tuy ta không biết vì sao La Thiên hoàng tộc muốn giết ngươi nhưng ta đoán vì huyết mạch của ngươi đúng không?

Bất kỳ hoàng tộc nào cũng cực kỳ coi trọng huyết mạch của con cháu vợ cả.

Ta nghĩ ngươi có nỗi khổ, không muốn bại lộ thân phận của mình.

Ta cũng không muốn bức ngươi.

Hôm nay ta tới gặp ngươi chỉ có một mục đích mà thôi.

Ta sẽ bỏ qua thù hận với ngươi, từ bỏ cơ hội khiêu chiến một lần trong năm để tới gặp ngươi, sau đó cung cấp cho ngươi bí mật của La Thiên hoàng tộc.

Bù lại, tương lai một ngày nào đó, khi ta khó khăn, ta hy vọng ngươi có thể đưa tay kéo ta một chút.

Thế nào?

Ta chỉ có một yêu cầu như thế thôi.

Sở Mặc thở dài:

- Yêu cầu của ngươi cũng hợp lý nhưng ta thật sự không phải người ngươi muốn tìm.

Ta không biết vì sao ngươi lại nghĩ đó là ta nhưng cũng chẳng sao.

Khi ngươi khó khăn, nếu có thể, ta sẽ giúp ngươi.

-----o0o-----

Chương 1790: Bị khiêu chiến liên tiếp (1)

Chương 1790: Bị khiêu chiến liên tiếp (1)

Trân Trân không để s Sở Mặc phủ nhận thân phận của mình.

Nàng chỉ để ý đến câu nói sau cùng.

Mắt nàng sáng lên:

- Như vậy ta coi là ngươi đã đồng ý.

Lâm Hắc, hy vọng ngươi mau chóng trưởng thành đến cảnh giới kia.

Lần này, ta sẽ miễn phí cho ngươi một tin về mẹ ngươi.

Dù Sở Mặc phủ nhận thân phận của mình nhưng nghe thấy có tin vềmẫu thân, lòng hắn vẫn hơi đau xót.

Bất quá hắn che dấu rất tốt, không hề tỏ ra khác thường.

Trân Trân rất bội phục sự trầm ổn của Sở Mặc.

Hiện tại, nàng hơi hoài nghi, không biết có phải mình nhận nhầm người hay không.

Tuy nhiên, nàng vẫn tin vào trực giác của mình.

Bất cứ ai cũng sẽ ấn tượng cực sâu với người từng chém đầu mình đó.

- Tên La Thiên hoàng tộc đi cùng ta tên là Cơ Tuyết Phong.

Gã thuộc bàng chi nhưng có thiên phú rất tốt nên cũng có chút địa vị trong hoàng tộc.

Gã biết ta và ngươi có cừu oán nên từng đắc ý khoe trước mặtta rằng không cần phải hận, vì mẫu thân của ngươi vẫn bị giam giữ, chịu rất nhiều khổ cực.

Gã còn nói ngươi sớm muộn cũng bị cao thủ hoàng tộc nghiền ra bã.

Trân Trân nói đến đây cũng không nhịn được than nhẹ.

- Ta nghe vậy cũng thấy đáng tiếc.

Sở Mặc rất muốn hỏi xem có phải khi Cơ Tuyết Phong nhắc tới hắn có gọi hắn là tiểu tạp chủng chứ không phải người nọ người kia hay không?

Không phải Cơ Thánh suốt ngày nói tiểu tạp chủng rồi con hoang hay sao.

Hắn vẫn cố nhịn, nhìn Trân Trân nói:

- Tin tức này có lẽ hữu dụng với cái người tên là Sở Mặc nhưng lại chẳng có ý nghĩ gì với ta hết.

Cô nương về đi.

Trân Trân cười hì hì:

- Được, ta đi đây.

Sở Mặc ngươi biết không, ngươi không hề lạnh lùng tí nào.

Nếu ngươi không phải Sở Mặc, ngươi nên giết ta, như thế mới gọi là không quan tâm nhé.

Con ngươi của Sở Mặc khẽ co lại, trong lòng thầm mắng: nha đầu chết tiệt.

Trân Trân vừa cười hì hì vừa đi mất, trong không gian mênh mông chỉ còn mình Sở Mặc đứng trầm mặc.

Sở Mặc chỉ tin khoảng bảy tám phần lời Trân Trân nói.

Hắn không nghĩ mục đích của ma nữ kia lại đơn giản như thế.

Thế nào gọi là khi rủi ro khó khăn thì kéo một cái chứ, đâu đáng để nàng chịu nguy hiểm to lớn hàng năm sử dụng khiêu chiến để bán đứng La Thiên hoàng tộc.

Lời này nói ra đến tiểu hài tử cũng không tin đâu.

Ngay từ đầu có lẽ ma nữ này muốn dùng thân phận để áp chế hắn nhưng không hiểu sao lại thay đổi chủ ý.

Trước mắt chưa biết vì sao, cũng không biết mục đích thật của nàng nhưng Sở Mặc đoán mục đíchkia không đơn giản như nàng nói.

Sở Mặc cũng chẳng để ý lắm.

Dù hiện tại Trân Trân có nói ra nhưng ai có thể chứng minh hắn là Sở Mặc chứ.

Nhiều lắm chỉ thêm chút phiền toái thôi.

Sở Mặc vẫn tin tưởng vào khả năng che dấu của chiếc mặt nạ này.

Hơn nữa, hắn tinh thông rất nhiều Chí tôn thuật chứ không chỉ riêng đao pháp.

Nhất là sau khi bước vào Chí tôn, Sở Mặc càng có khả năng thi triển Chí tôn thuật mạnh mẽ hơn, khác hẳn trước kia.

Hiện tại, có khi dù MaQuân có gặp cũng không nhận biết hắn, Sở Thiên Cơ cũng vậy.

Nên Sở Mặc thật sự không sợ Trân Trân sẽ nói lung tung.

Ma nữ này rất thông minh, tuyệt sẽ không làm chuyện ngu ngốc như thế.

Nàng ta còn không dám nói thân phận của Sở Mặc cho La Thiên hoàng tộc đâu.

Nghĩ vậy, Sở Mặc khẽ mỉm cười.

Hắn đã hiểu Trân Trân không có sự lựa chọn nào nên mới muốn cùng hợp tác.

Nàng khá thông minh, muốn thoát ly Đại Ma vương, nhưng nàng lại không muốn ủy thân cho con cháu hoàng tộc, trở thành đồ chơi của bọn chúng.

Nàngó lòng tự trọng khá cao.

Sau đó, nàng cũng không dám dễdàng nói tin về hắn cho người hoàng tộc vì đầu tiên, chắc chắn những người đó sẽ giết người diệt khẩu để độc chiếm tin tức.

Trân Trân biết rõ bản chất của đám con cháu kia nên mới không dám hành động.

Nhưng nàng lại không muốn buông tha cho cơ hội này, mới tìm đến Sở Mặc để yêu cầu hợp tác.

Gọi là trợ giúp trong lúc khó khăn cơ bản không có nghĩa gì cả, chắc nàng còn chưa nghĩ ra mục đích gì nhưng tám chín phần là cần hắn phải giúp sức nhiều.

Hoặc là nàng muốn có quan hệ gì đó trong tương lai.

Thứ thế giankhó giải quyết nhất là mấy món nợ ân tình.

Sở Mặc không nhịn được thở dài, lại ít nhiều buồn bực.

Mình ẩn giấu tốt như thế không ngờ lại bị nha đầu xấu xí kia phát hiện sơ hở, đúng là lo trước lo sau vẫn bị có chỗ trống mà.

Đúng lúc này, không khí lại có sự dao động, có người chậm rãi xuất hiện, cách Sở Mặc tầm vài tỷ lý.

Người nọ vừa đến liên tập trung thần thức trên người Sở Mặc.

- Lại tới nữa!

Sở Mặc nhướng mày, không kìm nổi thấy khó chịu.

Hiện tại hắn rốt cuộc cũng biết vì sao những vị tu sĩ trên Đại bảng và Nhân bảng lại có nhiều sát khí thế rồi.

- Ngươi là Lâm Hắc à?

Ngươi có tài đức gì mà lên Thiên bảng chứ?

Chắc chắn là ngươi lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để chuộc lợi rồi.

Hừ, bị ta nói trúng rồi phải không.

Thế mà ngươi còn không biết xấu hổ, quá vô sỉ rồi đấy.

Tên tu sĩ này vẫn còn cách một khoảng xa mà đã bắt đầu lải nhải.

Sở Mặc đen mặt, tự nhủ tên quái nào không biết, mà không biết có phải thiên tài đến từ bảy đại vực khác hay La Thiên Tiên Vực có thần kinh như thế này không?

Ầm một tiếng, người kia lấy ra pháp khí.

Pháp khí là một thanh phi kiếm, có tốc độ nhanh hơn tốc độ ánh sáng cả trăm lần, đột nhiên chém về phía Sở Mặc.

- Ta muốn thay Tuyết Vô Lệ bỏ cục tức này.

Người này còn chưa nói hết thì thanh phi kiếm đã bay đến trước mặt Sở Mặc, mang theo sát khí kinh người, trấn áp thiên địa, cực kỳ sắc bén.

Hư không bị chém thành hai nửa.

Sở Mặc đưa tay đánh một kích, nhìn cứ như đuổi ruổi, tràn đầy sự khinh thị.

Kiếm khí bị đánh cho tan nát.

Bản thể của thanh phi kiếm lại hung hăng chém về phía đầu Sở Mặc.

Sở Mặc vung Hàn Nguyệt đao.

Keng rồi rắc một tiếng.

Phi kiếm bị chặt đứt.

Sau đó Sở Mặc lại dùng Hàn Nguyệt đao vượt qua khoảng cách không gian chặn ngang đòn đánh của người đến.

Lúc này, tu sĩ kia mới đang nói đến chữ Tuyết Vô Lệ, đã bị Hàn Nguyệt đao chặn không nói được hết câu.

Gã trúng đòn, kêu lên thảm thiết:

- Sao ngươi có thể thế chứ, ngươi quá hung tàn, ngươi...

Sở Mặc thu hồi Hà Nguyệt đao, liếc mắt một cái, cong ngón tay búng ra, một luồng gió chợt đến, đâm xuyên qua đầu lâu của tên Chí tôn trẻ tuổi, khiến đầu gã có một lỗ máu.

Gã ngã xuống, trực tiếp hy sinh.

Tên của gã cũng biến mất trên Nhân bảng.

-----o0o-----

Chương 1791: Bị khiêu chiến liên tiếp (2)

Chương 1791: Bị khiêu chiến liên tiếp (2)

Vài người đang đứng quanh mấy cái bảng không khỏi thổn thức.

Người vừa kêu gào đòi khiêu chiến Lâm Hắc kia nói chắc chắn Lâm Hắc đã dùng thủ đoạn hèn hạ gì mới thắng được Tuyết Vô Lệ.

Đám bạn bè của gã lại còn thổi phồng rằng Lâm Hắc có con bài bí ẩn nào đó.

Kết quả, chưa đầy một lát, tên của gã biến mất.

Nếu chỉ thất bại thì tên của gã vẫn còn, nhưng tên biến mất thì chỉ có một khả năng, người kia đã chết.

- Lâm Hắc có vẻ không phải người mới vào Thí luyện tràng nhỉ.

- Đúng vậy, nếu vừa vào, bình thường đều hay giữ một chút ảo tưởng về nhân nghĩa, chưa chắc giết người nhanh như thế.

- Đúng là thảm mà, đứng thứ hai ngàn bảy trăm trong Nhân bảng thế mà đi tong, dù vào La Thiên Tiên Vực cũng sẽ có chút địa vị.

Chết như thế này không đáng.

- Không cần quan tâm người ta làm cách nào, chỉ cần có thể lên Thiên bảng đã chứng minh thực lực của người đó không tầm thường rồi...

Mấy người lắc đầu thở dài, rời khỏi chỗ bảng.

Trong bọn họ cũng có người rục rịch muốn chiến nhưng bọn họ đều biết, dù có đánh bại Lâm Hắc thì chả mấy bọn họ cũng bị người khác thay thế mà thôi.

Với thực lực của bọn họ không có khả năng trụ lại Thiên bảng.

Giờ bọn họ đã hiểu, bọn họ còn chưa đủ khả năng để trêu chọc Lâm Hắc đừng nói đến việc thay thế người ta.

Tuy nhiên, trên đời này không thiếu người muốn thành danh trong một đêm.

Ngay cả thiên tài cao nhất ở các đại vực cũng không ngoại lệ.

Các tu sĩ trên Thiên Địa Nhân bảng khi đang đối chiến thì sẽ không bị người khác khiêu chiến.

Nhưng chỉ cần kết thúc chiến đấu, lập tức có thể bị người khác khiêu chiến rồi.

Quy tắc này hoàn toàn không nói đến tính công bình gì hết, nó thể hiện sự tàn khốc của Thí luyện tràng.

Đích xác có nhiều tu sĩ trên Đại bảng bị kiểu đánh luân phiên này tiêu hao đến chết.

Nên khi chiến đấu, hầu như không ai hạ thủ lưu tình.

Trừ phi là những người ở Thiên bảng, có quen biết nhất định hoặc giữa gia tộc có quan hệ sâu xa thì có thể khác.

Dưới Thiên bảng thì chẳng nói tình cảm gì hết.

Bên này Sở Mặc vừa đánh chết một gã thì người khiêu chiến thứ hai liền xuất hiện.

Đây là một người trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhìn rất trầm ổn, cũng không phát động công kích với Sở Mặc luôn mà cẩn thận đánh giá Sở Mặc, sau đó ôm quyền nói:

- Tại hạ là Lâm Loan, chúng ta thế mà cùng họ.

Lần này đến đây chỉ mong lãnh giáo một chút, hy vọng các hạ có thể hạ thủ lưu tình.

Con ngươi Sở Mặc trong trẻo mà lạnh lùng, nhìn người trung niên bộ dáng thành khẩn trước mắt nói:

- Ngươi nói xong rồi chứ?

Người trung niên hơi ngẩn ra:

- A, ta nói xong rồi.

- Động thủ đi, phía sau còn có người đang chờ tới lượt đấy.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Việc một cái tên xa lạ như hắn đột nhiên lên bảng chắc chắn sẽ dẫn đến có nhiều người muốn khiêu chiến người có lý trí nhưng đồng dạng cũng có nhiều người nghĩ hắn dựa vào vận khí, đánh lén hoặc lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để đánh bại Tuyết Vô Lệ, giành lấy vị trí thứ chín trên Thiên bảng.

Người trung niên xấu hổ cười:

- Không phải, ta không tất phải tử chiến...

Ông ta còn đang nói chuyện, Sở Mặc trực tiếp xuất thủ.

Chỉ một kích, đánh thẳng vào ngực tu sĩ, khiến y bay ra ngoài.

Người trung niên rơi xuống, có một kiện pháp khí đầy sát khí lạnh thấu xương cũng rơi cùng theo.

Sau đó, pháp khí đấy lại nổ tung, khiếnthân thể của tu sĩ kia cũng nát bấy.

- Không phải cái đầu ngươi.

Sở Mặc liếc mắt, không khí lại dao động.

Con ngươi hắn càng lạnh hơn, tràn đầy tử khí.

Đã đến thì chết hết di.

Khác với những cái tên quen thuộc trên Thiên bảng, Lâm Hắc quá xa lạ.

Phía trước cũng truyền ra một ít sự việc nhưng đa phần vẫn rất hoài nghi về thực lực của Lâm Hắc.

Người muốn lên Thiên bảng thì có nhiều, có người còn nghĩ chỉ cần có tên một lần cũng đủ rồi.

Tuy nói sau khi lên Thiên bảng sẽ bị khiêu chiến liên tục nhưng các tu sĩ có dũng khí khiêu chiến đa phần đều có khả năng bảo mệnh.

Nên hầu như chẳng mấy ai đem cái tên Lâm Hắc này để vào mắt.

Nhất là sau khi nghe được ít tin về Lâm Hắc, họ lại thấy tự tin hơn, chỉlo có người khiêu chiến trước mình.

Đáng tiếc là khi nhiều người muốn khiêu chiến đều có thông báo phải đợi.

Mỗi một người chỉ có thể cùng lúc nhận một khiêu chiến thôi.

Tu sĩ trung niên vừa bị Sở Mặc đập một phát chết tươi đang chuẩn bị đánh lén Sở Mặc.

Một bên muốn nói chuyện để phân tán sự chú ý, một bên lại kích hoạt pháp khí có tính sát thương hùng mạnh nhất của y.

Tiếc rằng Sở Mặc không bị mắc mưu, trực tiếp xuất thủ luôn.

Tu sĩ trung niên trộm gà không được còn mất nắm gạo, trực tiếp bị pháp khí của mình nổ chết.

Tu sĩ này lấy luyện khí nhập đạo, trước khi chết còn rất hối hận tại sao lại tin lời mấy người bên cạnh, chạy tới khiêu chiến thiên kiêu trên Thiên bảng.

Người ta đã lên được Thiên bảng thì năng lực sao có thể kém chứ?

Hư không phương xa lại dao động, một thân ảnh đang tiến tới.

Người đó khoảng ba mươi tuổi, nhìn thấy Sở Mặc, không nói hai lời, trực tiếp lấy ra một pháp khí.

Pháp khí này giống một vòng mặt trời nhỏ, sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Trong vầng hào quang ẩn chứa khí tứcrộng lớn, bắn một chùm sáng về phía Sở Mặc.

Chùm sáng kia rất nóng, rạch ngang hư không với tốc độ cực nhanh, nhanh hơn tốc độ ánh sáng bình thường rất nhiều.

Khí tức nó tỏa ra cũng đủ trấn áp một khoảng trời.

Dù là tu sĩ Chí tôn, đối mặt với áp lực như vậy cũng sẽ thấy nhũn người, khó mà nhúc nhích.

Hàn Nguyệt đao trong tay Sở Mặc trực tiếp chém ra, bùng phát ánh sáng màu lam mang theo hơi thở dủy diệt.

Một đao này trực tiếp khiến bầu trời sinh ra dị tượng, cảm giác thế giới như sắp sụp đổ đến nơi.

Trong phút chốc liền trấn áp pháp khí của tu sĩ kia.

Tu sĩ kia bị đánh trúng, hộc cả máu, thất bại thảm hại.

Sở Mặc như thuấn di, đột nhiên hiện ra trước mặt người đến, lại đưa ta chém một đao, trực tiếp chia người này thành hai đoạn.

Nguyên thần hùng mạnh vốn định chạy trốn lại bị Sở Mặc đánh bộp một phát, dùng sức mạnh khôn cùng xé nát.

Nguyên thần không cam lòng gào rú đầy tuyệt vọng.

Nguyên thần của tên tu sĩ đến hoàn tàn bị hủy diệt, hóa đạo cùng trời đất.

Không cho Sở Mặc cơ hội thở dốc, phương xa lại có sự dao động, có thêm một người mới đến.

Người này vừa xuất hiện, cũng không nói gì mà trực tiếp ra tay.

Gã đánh thẳng về Sở Mặc, bàn tay lớn giống như muốn che lấp cả thiên địa.

Chưởng lực màu vàng, giống như được đúc bằng kim loại, sức mạnh cực kỳ khủng bố.

-----o0o-----

Chương 1792: Chiến không ngừng

Chương 1792: Chiến không ngừng

Sở Mặc lại dùng Hàn Nguyệt đao bổ củi.

Rắc một cái, bàn tay lớn màu vàng bị Hàn Nguyệt đao chém thành hai khúc, máu tươi chảy ra xối xả.

Màu máu lại trong suốt sáng loáng.

Sở Mặc hừ lạnh, lẩm nhậm một chút, một số ngữ chú bay đến trên mặt dòng máu.

Không ngờ lại khiến dòng máu kia bị bốc cháy ngay lập tức.

Tu sĩ kia kêu lên thảm thiết, tay của gã đã bị Sở Mặc chặt đứt.

Tổn thương này không giống bình thường.

Tay của gã muốn mọc lại phải mất rất nhiều năm chứ không hồi phục ngay được.

Dù có bàn tay mới thì cũng kém rất xa so với cánh tay ban đầu.

Thần thông của Sở Mặc quả thực độc ác.

Tu sĩ oán độc nhìn Sở Mặc, xoay người rời đi.

Vì nếu gã không đi, thứ phải mất không phải chỉ là bàn tay mà có khi chính là tính mạng.

Sau khi gã rời khỏi, Sở Mặc lại liên tiếp đánh chết hoặc làm bị thương hơn ba mươi người nữa.

Suốt mấy ngày, Sở Mặc đều không rảnh rỗi, suốt ngày chiến đầu.

Dù toàn thân hắn có ngàn vạn tòa đạo đài, mỗi đạo đài đều có rất nhiều năng lượng thì tần suất chiến đấu như thế này vẫn là một khảo nghiệm tàn khốc.

Nhưng Sở Mặc lại chống được.

Hắn hoàn toàn không sử dụng phân thân, không dùng Thí Thiên, Thương Khung Thần Giám hay Hỗn ĐộnHồng Lô.

Một người một đao, như một chiến thần, thản nhiên đối mặt với bất kỳ người nào đến khiêu chiến.

Sau khi hắn liên tiếp đánh bại ba mươi mấy người, chiến lực khủng bố của hắn cũng được người khác biết đến.

- Trời ơi, cái tên tu sĩ đứng thứ chín Thiên bảng, Lâm Hắc đó đúng là quá khủng bố.

- Hoàng kim thủ Hứu Như đều bại trên tay hắn.

Bàn tay vàng củagã còn bị phế luôn.

Gã là cao thủ ở top 20 của Địa bảng, thế mà lại bị đánh bại đơn giản như thế.

- Thái dương kính Cao Thuận Hổ cũng chết rồi.

Gã cũng thuộc nhóm ba mươi cao thủ đầu Địa bảng đấy.

- Cháu của Cửu U thánh chủ nữa chứ, nghe nói bị Lâm Hắc đánh bị thương nặng, thảm bại mà về.

Nếu ta nhớ không nhầm thì gã cũng ở top 10 của Địa bảng.

Không ngờ rằng nhân vật như thế cũng bị đánh bại.

- Đã có mười mấy người chết dưới đao của Lâm Hắc rồi.

Chiến lực của hắn tuyệt đối có khả năng lên Thiên bảng.

Ta khuyên một sốngười mau chóng tỉnh ngộ đi.

Có thể lên Thiên bảng không phải là kẻ yếu đâu.

- Đúng thế, một số tu sĩ Nhân bảng hoặc một số còn chưa lên bảng, không biết nghĩ thế nào mà cũng đến khiêu chiến.

Đúng là đi chịu chết mà.

- Không phải đi chịu chết mà giúp Lâm Hắc có thêm kinh nghiệm chiến đấu thì có.

- Loại đó thì làm gì có khả năng cho người ta kinh nghiệm chứ?

Kinh nghiệm ức hiếp kẻ yếu sao?

Toàn bộ Thí luyện tràng bị oanh dộng bởi cái tên Lâm Hắc.

Mấy ngày nay có quá nhiều người thua trên tay hắn, trong đó có một số người khá nổi danh.

Thí dụ như cháu của Cửu U Thánh chủ ở top 10 Địa bảng.

Tên này vốn nghĩ có thể thoải mái trấn áp Sở Mặc, kết ủa thiếu chút nữa bị đánh chết.

Nếu không phải gã có pháp khí bảo mệnh thì chết chắc rồi.

Sở Mặc không biết Cửu U Thánh chủ là người thế nào, mà có biết cũng không hạ thủ lưu tình.

Như Cao Thuận Hổ lúc trước, đứng trong top 30 của Địa bảng, rồi như hoàng kim thủ Hứa Như, đứng top 20, Sở Mặc không hề nương tay.

Còn về những người top 50 hay mấy người chả có tên tuổi gì đi khiêu chiến Sở Mặc thì không chết cũng bị thương nặng.

Sau mấy ngày, phía Sở Mặc rốt cuộc chậm rãi yên tĩnh hơn.

Tuy ngẫu nhiên có vài kẻ không biết sống chết nhưng so với mấy hôm trước thì khác nhiều lắm rồi.

Tinh thần và thể xác của Sở Mặc khá mệt mỏi nhưng hắn lại thấy sảng khoái.

Chiến đấu với các thiên tài kia giúp kinh nghiệm và tầm mắt của hắn tiến lên một tầm cao mới.

Trong quá trình này, hắn cũng bị thương.

Nhất là trận chiến với tiểu Thánh chủ, Sở Mặc bị thương rất nặng, đến giờ còn chưa khỏi hẳn.

Đương nhiên, tiểu Thánh chủ kia còn bị nặng hơn.

Sở Mặc thậm chí không rời khỏi chỗ cũ, chỉ ngồi xếp bằng trong hư không, vận hành chữ Binh và chữ Nhân, hấp thụ năng lượng khôi phục thương thế.

Không nghĩ tới Cửu tự chân ngôn lại mạnh mẽ như vậy, đặc biệt là sau khi Sở Mặc tiến vào Chí tôn, uy lực của nó lại càng khiến người ta thấy rung động.

Chẳng mấy chốc nó đã giúp Sở Mặc thanh tẩy cơ hể, khôi phục thương thế.

Ngay khi vết thương của Sở Mặc hoàn toàn khôi phục, phương xa lại truyền đến dao động.

Một bóng dáng cao to theo đó đi ra.

Sở Mặc nhìn người tới, hơi kinh hãi, trong lòng có một dự cảm mãnh liệt.

Đây là một cao thủ chân chính.

Người tới có một đôi mày rậm, tóc búi cao, dùng một cây ngọc trâm cài lại.

Ngũ quan như ngọc, đôi mắt sạch sẽ hữu thần, nhìn không thấu, rất nội liễm.

Có khả năng người này đã ở Chuẩn thánh.

Trong lòng Sở Mặc còn vừa phán đoán cảnh giới của người này, vừa chuẩn bị ứng chiến.

Bao gồm cả việc sử dụng phân thân, Thí Thiên, Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô.

Người này khiến Sở Mặc thấy rất nguy hiểm.

Dường như có là người có vị trí ở Thiên bảng cũng chưa chắc khiến hắn bị áp lực lớn như thế.

Cứ như bị một tòa núi đè, hay cừu non gặp sói.

Con ngươi Sở Mặc trong trẻo lạnh lùng, người mới tới cũng đang nhìn hắn.

- Ngươi chính là Lâm Hắc à?

Người này nhìn Sở Mặc vài lần, có vẻ mất hứng hỏi lại.

- Đúng thế, xin hỏi ngươi là ai?

Sở Mặc nhìn người tới, thấy rất nghi hoặc.

- Ta là Tuyết Vô Tình.

Thanh niên dáng người cao to tuấn lãng, thản nhiên nhìn Sở Mặc nói:

- Tuyết Vô Lệ là đệ đệ của ta.

Sở Mặc lập tức hiểu.

Người đánh em người ta, người ta làm anh phảiđến báo thù rồi.

Đến Vô thượng tồn tại cũng có thể tiến vào Thí luyện tràng.

Những người có năng lực dĩ nhiên đều có thể vào đây.

Chỉ có điều bình thường rất ít thánh nhân đi vào.

Dù sao đây cũng là nơi các thiên tài trẻ tuổi lịch lãm trưởng thành.

Sở Mặc hít sâu một hơi nói:

- Ngươi tới báo thù cho đệ đệ ngươi à?

Tuyết Vô Tình thản nhiên gật đầu nói.

- Mặc dù có vẻ hơi ỷ lớn hiếp nhỏ tuy nhiên ai bảo đệ đệ ta bị thương nặng thế chứ.

Làm huynh trưởng, tất nhiên phải xả giận cho nórồi.

Đúng lúc này, phía chân trời xa lại truyền đến một thanh âm thản nhiên:

- Vô Tình huynh, không biết có thể nể mặt tiểu đệ mà bỏ qua chuyện này không?

Tuyết Vô Tình ngẩng đầu, nhìn người mới tới, con ngươi lóe lên:

- Tử Đạo?

- Đúng thế, là ta.

Người tới đứng trước mặt Tuyết Vô Tình nói.

- Vô Tình huynh, đã lâu không gặp.

Khóe miệng Tuyết Vô Tình hơi kéo kéo, sau đó nói:

- Không nghĩ ngươi vẫn còn ở Thí luyện tràng, thú vị sao?

Tử Đạo thản nhiên cười:

- Ta cảm thấy tốt mà, còn chưa thăm dò hết mấy chỗ hung địa đấy.

Hơn nữa, ta vẫn muốn đến cấm địa nhìn một chút.

-----o0o-----

Chương 1793: Nhân duyên tốt

Chương 1793: Nhân duyên tốt

Trên mặt Tuyết Vô Tình lộ vẻ trào phúng, không nói tiếp mà ra vẻ nghiền ngẫm:

- Ngươi muốn bảo vệ Lâm Hắc à?

Tử Đạo thản nhiên gật đầu thừa nhận nói:

- Chưa chắc chỉ có ta muốn bảo vệ hắn đâu.

- Ồ.

Đuôi lông mày của Tuyết Vô Tình nhướng lên, vẻ mặt không kinhngạc mà thản nhiên:

- Đúng rồi, hẳn không ít người muốn mời chào hắn.

- Không, ngươi sai rồi.

Người khác thế nào ta không rõ nhưng ta thì không, ta muốn làm bằng hữu với hắn.

- Ha ha ha...

Tuyết Vô Tình không nhịn được cười nói:

- Tử Đạo, ngươi đừng có ngây thơ như thế, tuổi ngươi cũng đâu có nhỏ nữa chứ...

Tử Đạo lắc đầu:

- Vô Tình huynh, tuy ngươi đã từng đứng nhất Thiên bảng nhưng nói thật ta không nghĩ mình kém hơn ngươi đâu.

Hơn nữa, ngươi vì chịu thiệt trong hung địa mà rời khỏi Thí luyện tràng không có nghĩa là người khác cũng xui xẻo như ngươi nên ngươi không cần dùng thái độ này nói chuyện với ta đâu.

Ta muốn coi ai là bằng hữu thì đó là chuyện của ta.

Ta không nghĩ ngươi có tư cách đánh giá ta ngây thơ hay không ngây thơ.

- Ồ, Tử Đạo, ngươi thà trở mặt với ta cũng muốn đứng về phía Lâm Hắc đúng không?

Con ngươi Tuyết Vô Tình lạnh hẳn đi.

Tử Đạo gật đầu nói:

- Ta nhìn hắn rất thuận mắt, muốn kết giao với hắn.

- Vậy thì...

Thanh âm của Tuyết Vô Tình lạnh hơn, y đã hơi tức giận.

Lúc này lại có một bóng người cao cao bay tới.

Thanh âm của người này khá trong trẻo:

- Tuyết Vô Tình đúng không?

Tại hạ là Lưu Vân Phong của Bắc Đẩu giáo, có một yêu cầu quá đáng hy vọng ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho bằng hữu của ta.

Người tới chính là Lưu Vân Phong.

Tuyết Vô Tình không nghĩ đến đây lại gặp cái vị khách quen của top 10 Thiên bảng, từ trước đến nay làm việc đều chú ý cẩn thận, chưa bao giờ đi trêu chọc người có địa vị.

Nhưng lần này, vì Lâm Hắc, Lưu Vân Phong lại ngoại lệ.

Đuôi lông mày của Tuyết Vô Tình nhướng lên, lạnh lùng nói:

- Nếu ta không làm thì sao?

- Vậy thì chiến chứ sao.

Lưu Vân Phong vừa nói vừa đi đến, trước là ôm quyền với Tử Đạo, ssau gật gật đầu, cho Sở Mặc một ánh mắt an ủi, sau đó mới nhìn Tuyết Vô Tình:

- Dù không phải đối thủ của ngươi nhưng tại hạ vẫn có dũng khí chiến một trận.

- Ha ha, có ý tứ lắm.

Tuyết Vô Tình không nghĩ mình muốn giết Lâm Hắc lại dẫn đến hai thiên tài cao nhất ở Thiên bảng.

Tuy nhiên, chuyện vẫn chưa dừng ở đó.

Phía xa lại có một thân ảnh màu hồng đang bay đến, theo đó một thanh âm rất êm tai vang lên:

- Tuyết Vô Tình, ngươi không biết xấu hổ sao.

Rõ ràng là một đạinhân vật đã trưởng thành lại còn quay về gây phiền toái cho một người trẻ tuổi.

Ta tin nếu Tuyết Vô Lệ biết cũng sẽ không đồng ý đâu.

Chính nó tài nghệ không bằng ai, thua người ta thì nên nhận đi.

Có thế mà cũng không chịu được thì đến Thí luyện tràng làm cái gì chứ?

Con ngươi Tuyết Vô Tình lóe sáng, kinh ngạc nói:

- Trương Nhã Lộ, ngươi đến làm gì?

- Thế nào, ngươi được đến gây phiền toái còn ta không được đến giải vây à?

Trương Nhã Lộ cười tủm tỉm, gật gật đầu với Tử Đạo và Lưu Vân Phong sau đó cười nói với Sở Mặc:

- Xem ra nhân duyên của ngươi cũng không tồi, có thể khiến hai vị này đồng thời xuất hiện.

Tử Đạo nhìn Trương Nhã Lộ, hơi kinh ngạc.

Anh ta có thể hiểu vì sao Lưu Vân Phong đến đây, chuyện Lưu Vân Phong thưởng thức Lâm Hắc anh ta cũng biết.

Tuy nhiên, không ngờ nữ nhân độc lai độc vãng, tính tình cao ngạo lạnh lùng lại hiếu chiến như Trương Nhã Lộ cũng xuất hiện ở đây.

Lưu Vân Phong cũng thấy khó hiểu.

Tuyết Vô Tình không hiểu ra sao, cau mày nhìn Sở Mặc, tự hỏi không biết tên Lâm Hắc này có lai lịch gì mà lại được ba người kia che chở như thế?

Nhưng đến lúc này vẫn chưa hết chuyện.

Lại có một thanh âm nữa truyền đến từ phương xa:

- Sao lại náo nhiệt thế?

Tuyết Vô Tình, ngươi cút nhanh đi, ta sẽ bảo vệ người này.

- Khương Thái Nguyệt!

Sắc mặt Tuyết Vô Tình trở nên khó coi, giọng diệu càng thêm lạnh lẽo:

- Tốt nhất ngươi nên giải thích rõ ràng cho ta.

- Cần gì giải thích.

Ta muốn làm gì phải báo cáo với ngươi sao?

Thanh âm Khương Thái Nguyệt trong trẻo mà lạnh lùng.

Diệp Thanh đứng cạnh Khương Thái Nguyệt, vừa thấy Sở Mặc hốc mắt đã đỏ lên, thanh âm run rẩy:

- Công tử!

Diệp Thanh định tới chỗ Sở Mặc lại bị Khương Thái Nguyệt chặn lại:

- Ê ê, Diệp Thanh, ngươi là đồ đệ của ta cơ mà.

- Nhưng ta cũng là thị nữ của công tử.

Diệp Thanh yếu ớt kháng nghị.

Khương Thái Nguyệt không nhịn được liếc mắt, sau đó kinh ngạcnhìn Tử Đạo, Lưu Vân Phong, Trương Nhã Lộ, nhìn đến Sở Mặc mới nói:

- Được lắm, ngươi có nhiều người che chở thế!

Uổng công ta còn gấp gáp chạy đến.

Xem ra dù ta không đến cũng không có việc gì.

Sở Mặc liền ôm quyền:

- Cảm ơn đã quan tâm.

- Đồ đệ ngốc của ta quan tâm ngươi đấy chứ.

Khương Thái Nguyệt nói xong nhìn Tuyết Vô Tình nói:

- Ta nói ngươi làm thế có nghĩa gì không?

Chẳng phải ngươi nói từ nay về sau không bao giờ trở lại Thí luyện tràng nữa hay sao?

Thếnào, giờ đệ đệ ngươi bị đánh ngươi liền khó chịu, muốn báo thù cho đệ đệ ngươi à.

Sao ngươi không dứt khoát kéo một Thánh nhân đến đây đi có phải đơn giản hơn không.

Nhiều người như chúng ta đứng ra cũng không phải đối thủ rồi.

Tuyết Vô Tình đen mặt nhìn Khương Thái Nguyệt nói:

- Ta làm gì mà quá phận?

Khương Thái Nguyệt lạnh lùng cười nói:

- Ta cứ thế đấy ngươi làm gì nào.

- Ha ha, nói đúng lắm.

Khương Thái Nguyệt, càng ngày muội càngcá tính đấy.

Lại một người bay đến từ phía xa.

Người này mặc trường bào màu sáng, đầu đội kim quan, trông rất long hành hổ bộ, tư thái bay bổng lưu loát, lại rất sinh động.

- Cơ Khải!

Sắc mặt Tuyết Vô Tình càng khó coi hơn.

Sở Mặc cũng nhìn người đến, thầm nghĩ: hóa ra y là Cơ Khải.

Cơ Khải nhìn mọi người cười ha ha:

- Hôm nay đúng là náo nhiệt, không ngờ lại trùng hợp có nhiềungười quen ở đây thế này.

- Cơ Khải, ngươi tới làm gì?

Tuyết Vô Tình lạnh giọng hỏi.

Thấy Cơ Khải, sắc mặt của Tuyết Vô Tình càng khó chịu hơn khi cả thấy Khương Thái Nguyệt.

Cơ Khải nhún vai nói:

- Ngươi tới làm gì thì ta tới làm cái đó.

- Ta muốn báo thù cho đệ đệ của ta.

Tuyết Vô Tình nói.

- Ta cũng vậy.

Cơ Khải nói.

Sở Mặc lập tức nghĩ đến Cơ Thánh, người chiến đấu với Tuyết Vô Lệ lúc trước.

Cơ Khải nhìn chăm chú Tuyết Vô Tình nói:

- Lúc trước đệ đệ ngươi ức hiệp đệ đệ của ta.

Ta làm ca ca cũng chưa ra mặt khi phụ Tuyết Vô Lệ.

Tuy nhiên, ngươi đã trở lại Thí luyện tràng rồi thì chúng ta có thể đọ sức một chút.

Ta rất có hứng đấu vớingười từng đứng thứ nhất của Thiên bảng.

-----o0o-----

Chương 1794: Chúng ta kết bái đi (1)

Chương 1794: Chúng ta kết bái đi (1)

Người đến mỗi người lại mạnh mẽ, cứng rắn, kiêu ngạo hơn.

Dù thực lực bản thân hay bối cảnh phía sau đều khá hùng mạnh.

Không ngờ top 10 của Thiên bảng thì có đến năm người kéo mà đều đứng về phía Sở Mặc.

TÍnh cả Sở Mặc nữa là sáu, rồi tính cả Tuyết Vô Tình người từng đứng thứ nhất Thiên bảng nữa là bảy rồi.

Ở đây chỉ có duy nhất Diệp Thanh không phải tu sĩ ở Thiên bảng.

Một đấu với bảy.

Tuyết Vô Tình biết rõ hôm nay không thể đánh chết Lâm Hắc được.

Hơn nữa về sau, muốn đánh chết hắn cũng không phải chuyện dễ.

Hắn không nghĩ tên này lại có mạng lưới quan hệ với tu sĩ Thiên bảng nhiều như thế.

Tuy nhiên, điều khiến cho Tuyết Vô Tình khó tha thứ nhất là Khương Thái Nguyệt cũng đứng về phía Sở Mặc.

Lòng y ngũ vị tạp trần.

Tuyết gia cùng Khương gia là thế giao, con cháu hai bên thông hôn rất nhiều.

Tuyết Vô Tình lớn hơn Khương Thái Nguyệt nhưng mấy năm trước hai nhà cũng có ý để hai người đính hôn.

Nhưng Khương Thái Nguyệt liều mạng cự tuyệt, nói gì cũng không đồng ý.

Mà khi đó Khương Thái Nguyệt mới bảy tám tuổi, vẫn còn là mộttiểu hài tử không hiểu chuyện nên hôn sự này mới bị lùi xuống.

Sau khi Khương Thái Nguyệt thành đạo, bước vào Chí tôn, hai nhà lại nhắc lại chuyện xưa, thương lượng hôn sự giữa hai người.

Nhưng không nghĩ tới Khương Thái Nguyệt lại còn cự tuyệt kịch liệt hơn, lại còn nói nếu cứ bắt buộc nàng sẽ trốn đi, vĩnh viễn không trở về.

Vì thế mà nàng cãi nhau trở mặt với gia tộc, vẫn cứ ở Thí luyện tràng không về, lại còn chào mời rất nhiều thiên tài trẻ tuổi, có vẻ như muốn tự thành lập môn hộ, thoát khỏi gia tộc.

Khi trước Tuyết Vô Tình từng đi thăm dò một chỗ hung địa, bị trọng thương, lại thêm Khương Thái Nguyệt sống chết không đồng ý hôn sự, trong cơn giận dữ đã rời khỏi Thí luyện tràng đồng thời thề không quay về đây nữa.

Nếu hai người không gặp còn đỡ, nhưng lại gặp trong tình huống thế này.

Khương Thái Nguyệt nhìn qua thì không có gì nhưng lại không ngừng châm chọc khiêu khích.

Tuyết Vô Tình sắp không nhịn được rồi.

Bất quá, cuối cùng y vẫn kiềm chế, không bùng nổ, chỉ lạnh lùng liếc nhìn đám người, cuối cùng nhìn Sở Mặc nói:

- Xem ra ngươi tốt đấy, được nhiều người che chở.

Hy vọng sau này vẫn vậy.

Tuyết Vô Tình nói xong nhìn Tử Đạo nói:

- Lần này trở về ta sẽ không dễ dàng rời đi.

Tử Đạo, chuẩn bị nhận khiêu chiến của ta đi.

Ta muốn lấy lại vị trí thứ nhất đó.

Tử Đạo thản nhiên cười nói:

- Lúc nào cũng có thể đến chiến nha.

Một câu có thể đến chiến kia hiển thị rõ khí phách của Tử Đạo nhưng khiến Tuyết Vô Tình càng đen mặt.

Không buồn nhìn đám người này nữa, Tuyết Vô Tình nhanh chóng biến mất.

Đám người ở lại ngơ ngác nhìn nhau, trước đó bọn họ cũng không nghĩ tới một mình Lâm Hắc lại dẫn đến nhiều người như vậy.

Những người ở đây chỉ có Diệp Thanh hơi biết một chút là công tử đang ẩn tàng thân phận.

Nhưng dù công tử có che giấu thế nào, thiên kiêu luôn sẽ toát ra ánh hào quang lộng lẫy nhất.

Người đầu tiên rời đi là Trương Nhã Lộ.

Nàng không có giao tình gì với Sở Mặc, thậm chí lúc đầu hứng thú chỉ vì khí thế trên người Sở Mặc quá sung túc, khiến nàng muốn đánh một trận.

Sau vì Sở Mặc mà nàng ngộ đạo nên cảm thấy thiếu ân tình của người ta.

Nàng có chút tâm tư mời chào nhưng nhìn đám người đến, Trương Nhã Lộ không nghĩ nữa.

Nàng cáo từ rời đi, đi rất tự nhiên phóng khoáng, không có gì tiếc nuối.

Ngay sau đó, Cơ Khải cũng đi.

Trước khi đi còn nhìn Sở Mặc nói:

- Nghe nói ngươi có chút bất đồng với đệ đệ ta.

Ta đã cảnh cáo nó nên Lâm đạo hữu cứ yên tâm, La Thiên hoàng tộc vẫn hiểu đạo lý.

Sở Mặc nghe thế, hơi buồn cười nhưng không nói gì, chỉ gật đầu:

- Nếu y không chủ động trêu chọc ta thì ta cũng sẽ không trêu chọc y.

Cơ Khải nhìn những người còn lại, ở đây toàn người quen, cũng không có gì khó nói.

Anh ta than nhẹ:

- Với tính nó thì kiểu gì cũng sẽ chủ động tìm ngươi.

Aiz, dù sao ngươi cũng không cần chấp nhặt với nó...

Sở Mặc nghe thế thì hiểu ra, thì ra ca ca sợ đệ đệ chịu thiệt.

Mặc dù không hẳn là khẩn cầu nhưng cũng nói gần nói xa rồi.

Vì thế, Sở Mặc gật đầu nói:

- Ta hiểu ý của Cơ đạo hữu.

Cơ Khải ôm quyền với Sở Mặc, sau đó nhìn những người khác, nhẹ nhàng thở dài, gật đầu một chút với Khương Thái Nguyệt, không nói gì nữa xoay người rời đi.

Lâm Hắc là một nhân tài chân chính, không, chính xác mà nói phải là một đại tài, không hề thua kém bọn họ.

Đại tài như vậy ai chẳng muốn mời về.

Chỉ tiếc đệ đệ của mình nên Cơ Khải không mời chào Sở Mặc.

Hơn nữa, những người ở đây đangnhìn chằm chằm, nếu Cơ Khải có thể như nguyện mới là lạ đó.

Nên Cơ Khải chọn ly khai.

Cơ Khải rời đi, Khương Thái Nguyệt nhìn thật kỹ Sở Mặc nói thẳng:

- Lâm Hắc đi cùng ta đi, Khương gia che chở ngươi.

Tử Đạo và Lưu Vân Phong không nhịn được liếc mắt, tự nhủ: nữ nhân này đúng là trực tiếp, không ngờ lại dám nói thẳng Khương gia.

Chính xác mà nói thì Khương gia rất vang dội, danh tiếng và thực lực đều nổi trội.

Đừng nói Thí luyện tràng, trong La Thiên Tiên Vực, Khương giacũng là đại tộc hàng đầu.

Tuy nhiên, La Thiên Tiên Vực không phải chỉ có một Khương gia.

Thân là nam nhân, Tử Đạo và Lưu Vân Phong không tiện xen mồm mà chỉ lẳng lặng nhìn Sở Mặc đưa ra lựa chọn.

So với việc mời chào, Tử Đạo và Lưu Vân Phong đều muốn kết giao bằng hữu với Sở Mặc hơn.

Nam nhân có suy nghĩ khác với nữ nhân.

Tử Đạo và Lưu Vân Phong đều nghĩ người như Lâm Hắc rất kiêu, chưa chắc có khả năng dễ dàng tình nguyện đứng dưới ai.

Chí tôn ở La Thiên Tiên Vực không hẳn là cao thủ cấp cao nhất, Chítôn chẳng thiếu lắm.

Nhưng ở các đại vực khác thì có thể dễ dàng đạt được thanh danh, địa vị và tài nguyên.

Nhất là Chí tôn như Lâm Hắc, hùng mạnh hơn Chí tôn bình thường không biết bao nhiêu lần.

Diệp Thanh chờ đợi nhìn Sở Mặc.

Nàng không nghĩ nhiều mà chỉ muốn công tử ở cùng một chỗ.

Không phải vì nàng có tình cảm gì đặc biệt mà nàng chỉ nghĩ công tử đáng tin hơn Khương Thái Nguyệt, ở cùng công tử nàng mới chân chính an tâm.

Sở Mặc nhìn Khương Thái Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu:

- Thật có lỗi, trước mắt ta không có ý nghĩ này.

Dường như Khương Thái Nguyệt cũng biết Sở Mặc sẽ nói thế, nàng gật đầu:

- Khi nào ngươi thay đổi chủ ý có thể tìm ta.

Đây là truyền âm thạch của ta nhé.

Khương Thái Nguyệt trực tiếp ném một khối truyền âm thạch cho Sở Mặc.

Sở Mặc tiếp được, khắc hạ một đạo tinh thần lực của mình vào sau đó lấy truyền âm thạch của mình đưa cho Khương Thái Nguyệt.

-----o0o-----

Chương 1795: Chúng ta kết bái đi (2)

Chương 1795: Chúng ta kết bái đi (2)

Khương Thái Nguyệt cười lắc đầu:

- Ta sẽ không chủ động tìm ngươi đâu.

Yên tâm, chỉ có ngươi cần tìm ta chứ không có việc ta cầu ngươi đâu.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, cười cười, cất truyền âm thạch của mình đi.

Diệp Thanh lại nói:

- Công tử, ta... ta cũng cần...

Khương Thái Nguyệt không nhịn được liếc mắt, sau đó nhìn Diệp Thanh và Sở Mặc trao đổi phương thức truyền âm, nói vài câu với Tử Đạo và Lưu Vân Phong xong trực tiếp mang Diệp Thanh ly khai.

Khi đi Diệp Thanh còn rất lưu luyến.

Sau khi thu nàng làm đồ đệ, Khương Thái Nguyệt đối xử rất tốt vớinàng nhưng trong suy nghĩ của Diệp Thanh, Sở Mặc mới là người thân cận nhất trên đời này.

Vì chẳng những là ân nhân cứu mạng, Sở Mặc còn biết toàn bộ quá khứ của nàng.

Người sống trên đời quan trọng là muốn có người hiểu mình, nếu không sẽ rất cô đơn.

Chẳng mấy chốc, chỗ này chỉ còn lại Tử Đạo và Lưu Vân Phong.

Tử Đạo nhìn Khương Thái Nguyệt và Diệp Thanh đã đi xa mới cười hì hì nói:

- Lâm huynh đệ, ta nghĩ cô nương kia rất có hảo cảm với ngươi đó.

Sao ngươi không đáp ứng Khương Thái Nguyệt, ngươi có biết Khương gia là gia tộc thế nào không?

Sở Mặc gật đầu:

- Cũng biết một chút nhưng không nhiều lắm.

Lưu Vân Phong than nhẹ:

- Khương gia rất khó lường.

Tổ tiên bọn họ từng có công phò tá La Thiên hoàng tộc đoạt thiên hạ.

Nếu không có tổ tiên Khương gia, Cơ gia chưa chắc đã là hoàng tộc của La Thiên vũ trụ.

Sở Mặc chưa biết điều này, nghe Lưu Vân Phong nói mới thấy rõ hơn.

Tử Đạo nói:

- Tuy nhiên đây cũng là chuyện lâu rồi.

Vận mệnh của La Thiên vũ trụ còn rất phức tạp.

Bao quanh nó còn có tám đại vực.

- Không phải bảy sao?

Lưu Vân Phong nói.

Tử Đạo liếc mắt:

- Còn Viêm Hoàng Đại Vực nữa.

- Ồ, ta hiểu.

Lưu Vân Phong bừng tỉnh đại ngộ.

Sở Mặc nghe vậy có chút chua xót.

Hóa ra các thiên tài ở bảy đại vực và La Thiên Tiên Vực cũng biết đến Viêm Hoàng Đại Vực nhưng trong mắt bọn họ có lẽ đây chỉ là một cái tên mà thôi.

Tử Đạo nói tiếp:

- Nên mặc dù Khương gia có ân với Cơ gia nhưng người giúp Cơ gia thành gia tộc đứng đầu chính là vị Phục hưng chi tổ kia.

Đáng tiếc vị vĩ nhân hùng mạnh đấy lại không sống được qua đại kiếp ba mươi sáu kỷ nguyên.

Nếu vị vô thượng tồn tại này còn trên nhân thế, không ai có thể lay chuyển được địa vị của La Thiên hoàng tộc.

Tử Đạo nói xong còn khẽ thở dài.

Lưu Vân Phong nghi ngờ nói:

- Không phải đạo hạnh càng cao thì khi can thiệp vào chuyện của người khác cũng sẽ phải chịu nhân quả càng lớn ư?

Đám vô thượng kia sao dám can thiệp vào số mệnh của hoàng tộc chứ?

Sở Mặc cũng chăm chú lắng nghe vì chuyện này có thể quan hệ đến hắn.

Hiện giờ thứ khiến Sở Mặc thấy bất lực nhất chính là đám vô thượng tồn tại.

Cảnh giới chênh lệch quá xa, hắn còn chẳng đáng là con kiến trước mặt họ.

Họ chỉ cần nghĩ một cái, chẳng cần đụng một ngón tay cũng có thể giết chết hắn.

Tử Đạo nói:

- Đương nhiên, cưỡng ép can thiệp vào Đại thánh tấn thăng lên Tổ cảnh, dù là Vô thượng tồn tại cũng phải trả giá nghiêm trọng, bọn họ không thể đại diện cho trời được nên dĩ nhiên là bị trời phạt.

Căn cứ theo tin tức ta có được thì hiện giờ các vô thượng xuất thủ đều ở trạng thái rất bấp bênh, đang dưỡng thương đó.

Với cảnh giới của họ, muốn tĩnh dưỡng cũng không phải ngày một ngày hai đâu.

Lúc Tử Đạo nói còn khiến Sở Mặc cảm giác anh ta đang vui sướng khi người gặp họa, đoán rằng thanh niên này cũng là một người ngỗ nghịch, không thích đám vô thượng kia.

Sở Mặc âm thầm nắm chặt tay, trong lòng mừng như điên.

Dù Tử Đạo nói tin đồn này không hẳn chuẩn xác nhưng Sở Mặc cảm giác nó là thật.

Nếu thật sự tất cả các vô thượng tồn tại đang bị phản phệ, hiện tại, hay chí ít là vài thập niên thậm chí cả trăm năm, hắn có thể tránh đối mặt với bọn họ.

Như vậy uy hiếp duy nhất sau khi hắn bị bại lộ thân phận là tu sĩ Đại thánh.

Chỉ cần không phải hai Đại thánh đến cùng lúc, Sở Mặc tin mình có thể giải quyết được.

Sở Mặc chưa bao giờ kiên định như thế.

Dù sau khi giết Đại thánh, hắn bị phản phệ rất lớn hắn cũng thấy đáng giá.

Tử Đạo kỳ quái nhìn Sở Mặc, đột nhiên cười:

- Sao nào, có hối hận vì không đồng ý với Khương Thái Nguyệt không?

Không phải người ta để lại phưng thức liên lạc với ngươi sao.

Địa vị của Khương gia ở La Thiên Tiên Vực hiện tại còn vững chắc hơn cả La Thiên hoàng tộc đó.

Sở Mặc bĩu môi:

- Ta không có hứng.

Tử Đạo huynh nếu có hứng thì mau đuổi theo đi.

- Để ta đuổi theo nàng thì có mà chết.

Không thấy Tuyết Vô Tình phải đen mặt hay sao.

Tử Đạo cũng bĩu môi, trợn mắt nói.

Lưu Vân Phong tuy có chút quen biết với Tử Đạo nhưng chưa hẳn là thân lắm.

Hiện giờ tiếp xúc mới phát hiện Tử Đạo cũng không cao ngạo lạnh lùng như trong tưởng tượng, khá giống lúc Lưu Vân Phong nói chuyện cùng sư huynh đệ.

Tính cách có vẻ khôi hài, hơi phản nghịch, dám có gan bình luận chuyện của đại nhân vật.

Nghĩ thế, Lưu Vân Phong nhìn hai người nói:

- Ta cảm thấy ba người chúng ta có thể đứng ở đây cũng là mộtloại duyên phận.

Chúng ta kết bái đi!

- Ồ?

- Ồ?

Sở Mặc và Tử Đạo đồng thời hô lên.

Sau đó hai người nhìn nhau, không biết nói gì, lại cùng đưa mắt sang Lưu Vân Phong.

Lưu Vân Phong gãi đầu nói:

- Có phải ta đề nghị vội vàng quá không?

- Ừm.

Sở Mặc và Tử Đạo lại dùng sức gật đầu, thầm nhủ: không phải vội vàng mà là như đùa ý.

- Nhưng vừa rồi, ta thật sự có suy nghĩ như thế.

Lưu Vân Phong thành thật nói:

- Ta cảm thấy đến cảnh giới và tuổi như chúng ta, số gia tộc thế giao có thể bình tĩnh hòa nhã ngồi nói chuyện phiếm quá ít.

Đương nhiên, trong trường hợp này, ta có hơi trèo cao rồi...

Lưu Vân Phong còn chưa dứt lời, Tử Đạo đã nói:

- Trèo cao cái gì.

Ngươi không nên nói như vậy.

Vân Phong đạo hữu, ngươi vừa nói ngươi thật sự nghĩ như thế sao?

Lưu Vân Phong gật đầu.

- Chân tâm nha...

Tử Đạo lẩm bẩm sau đó hỏi:

- Vậy giờ thì sao?

- Giờ... vẫn nghĩ thế.

Lưu Vân Phong nói.

- Vậy thì kết bái đi.

Tử Đạo vỗ tay ba cái, sau đo nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi thấy thế nào?

Sở Mặc không biết nên nói gì nữa:

- Người trèo cao... phải là ta mới đúng.

Hắn còn chưa nói hết Lưu Vân Phong và Tử Đạo đã đồng thời ngắt lời.

- Trèo cái đầu ngươi.

Trên đời này mấy ai từ nhỏ đã cao quý chứ.

Tử Đạo cười lạnh.

- Ta nói trèo cao vì luận thân thế, ta là người thảm hại nhất trong ba người chúng ta.

Lưu Vân Phong nói.

Lưu Vân Phong và Tử Đạo lại nhìn nhau, không ngờ lại cùng đồng thanh:

- Ngươi làm sao thảm bằng ta chứ?

-----o0o-----

Chương 1796: Ai thảm hại hơn ai?

Chương 1796: Ai thảm hại hơn ai?

Nói xong, hai người ngây dại, không nhịn được cười ha ha, đồng thời quay ra Sở Mặc hỏi:

- Huynh đệ, ngươi không đến nỗi nào chứ?

Sở Mặc liếc mắt:

- Ta còn lâu mới thảm nhé.

Đường ta đi thuận buồm xuôi gió, số của ta là số sướng...- Ngươi mơ à...

Hai người kia khinh bỉ.

Sau một lát, ba người ngồi trong căn nhà gỗ xa hoa của Sở Mặc.

Sở Mặc đang tự minh pha trà cho hai tên còn lại.

- A, phòng này xa hoa quá đi.

Ta nói Lâm Hắc, ngươi thật biết hưởng thụ đấy.

Tử Đạo nhìn căn phòng hâm mộ nói.

- Trong này còn từng có nữ nhân phải không, đúng là hành cung di động mà.

Lưu Vân Phong cũng rất hâm mộ sau đó nói:

- Về sau ta cũng xây một cái thế này, đi đến đâu lấy ra đến đó là được rồi.

Tử Đạo nhìn bố trí trong phòng, cau mày phân tích:

- Đến giờ ta vẫn chưa thấy mấy thứ?

Ngươi từ đại vực nào đến thế?

Lưu Vân Phong đến gần:

- Ta cũng không biết.

Dù sao trong này không có nhiều thứ ở Bắc Đẩu Đại Vực.

Sở Mặc cười dài pha trà, không nói chuyện.

Tử Đạo nhìn Lưu Vân Phong nói:

- Huynh đệ, không phải ngươi nói ngươi thảm hơn ta sao.

Ngươi nói thân thế của ngươi trước đi.

Nếu định kết bái thì đừng giấu nhau làm gì.

Một đời người có khi cũng chỉ có hai huynh đệ này thôi, không phải chuyện đùa đâu.

Sở Mặc ở bên pha trà không nhịn được liếc mắt.

Hắn đột nhiên phát hiện, các thiên kiêu khác có vẻ đơn thuần hơn hắn rất nhiều.

Tuy nhiên, Sở Mặc vẫn không nhịn được nói:

- Ta còn chưa nói sẽ kết bái với hai ngươi mà...

Hai người kia căn bản không để ý hắn.

Lưu Vân Phong thản nhiên nói:

- Huynh đệ à, muốn so bi thảm với ta sao?

Ngươi có biết ta sinh ra ở chỗ nào không?

- Chỗ nào chứ?

Tử Đạo bình thản hỏi.

- Một bãi rác.

Lưu Vân Phong than nhẹ, nhìn cửa sổ hồi tưởng lại:

- Ta không biết cha mẹ mình là ai, cũng không biết mình bị vứt bỏ hay cha mẹ ta có điều khó khăn.

Dù sao đến tận hôm nay, ta đã có thể huy động nguồn lực rất lớn nhưng vẫn không điều tra ra tí manh mối nào.

Ta chỉ biết, thời thơ ấu, mỗi ngày ta đều sống trong lo sợ hãi hùng.

Ước mơ lớn nhất chính là được một bữa cơm no, không cần nhìn sắc mặt của mấy đứa lớn, tránh được nắm đấm của bọn chúng...

Tử Đạo nhìn Lưu Vân Phong, nhẹ nhàng gật đầu:

- Thời thơ ấu cũng thảm thương đấy nhỉ.

Nói tiếp đi.

- Nơi ta ở lúc đó chính là bãi rác của Hạo Nguyệt tông...Theo lời Lưu Vân Phong, bức họa về thời thơ ấu đau khổ của một oa nhi hiện lên trước mặt Sở Mặc và Tử Đạo.

Khi Lưu Vân Phong nói xong, hai người đồng loạt thở dài, Tử Đạo lắc đầu nói:

- Thời thơ ấu của ngươi cũng đủ u ám nhưng còn tốt chán.

- Ta mà tốt?

Lưu Vân Phong không dám tin nhìn Tử Đạo nói:

- Như ta mà tốt á?

Tử Đạo cười cười:

- Đương nhiên là tốt rồi.

Ngươi nghĩ sao chứ, ngươi chỉ bị ức hiếp bắt nạt bảy tám năm, sau đó được đến đại phái như Hạo Nguyệt tông còn gì.

Sau khi thấy thiên phú của ngươi, sư tôn của ngươi phi thường quan tâm, trân trọng ngươi.

Đồng môn tuy nhìn ngươi không vừa mắt nhưng khẳng định không phải mỗi ngày đều có người muốn giết ngươi đi.

- Ngươi thì thế à?

Lưu Vân Phong không dám tin nhìn Tử Đạo nói:

- Đừng cho là ta không biết thân phận của ngươi nhé.

Ngươi không phải là...

- Ta không phải là hậu nhân của họ phải không?

Tử Đạo cười, sau đó ngồi trên ghế trải da thú, cầm lấy ly trà Sở Mặc vừa pha, nhẹ nhàng uống một hớp, mắt đột nhiên trừng lớn hô lên:

- Ta còn thắc mắc vì sao lúc trước không ngửi thấy mùi gì, ra ngươi dùng Chí tôn cảnh để toàn bộ tinh hoa thu liễm trong nước trà.

Đây là trà có ngộ đạo à?

Hô, giờ ta đã tin số mệnh của ngươi không hề tầm thường rồi, đến trà này cũng có thể pha được...

- Rất hiếm à?

Sở Mặc hỏi.

Tử Đạo và Lưu Vân Phong liếc nhau.

Sau đó Tử Đạo nói:

- Vân Phong à, ta nghĩ hai người chúng ta kết bái thôi.

Đá phứttiểu tử này đi rồi cướp hết đồ tốt trên người hắn.

- Ta thấy chủ ý này không tồi.

Lưu Vân Phong vừa uống trà vừa tủm tỉm cười.

- Hai người các ngươi nói đủ rồi chứ.

Tử Đạo huynh, ngươi mau nói chuyện của ngươi đi.

Ta thích nhất là nghe chuyện người khác khó khăn khổ sở đấy.

Sở Mặc cười hì hì.

Tử Đạo khinh bỉ, sau đó mới than nhẹ kể tiếp:

- Tên đầy đủ của ta là Triệu Tử Đạo.

Các ngươi nghe qua Triệu giaở La Thiên Tiên Vực chưa?

Lưu Vân Phong hơi nhíu mày, ngẫm nghĩ một chút mới không xác định lắm hỏi lại:

- Là Triệu gia đó sao?

- Đúng, chính là Triệu gia ngươi đang nghĩ đó.

- Trời ơi... không ngờ ngươi có thân thế hiển hách như thế.

Thế mà ngươi còn dám nói ngươi thảm?

Lưu Vân Phong khiếp sợ, không dám tin nhìn Tử Đạo.

Sở Mặc thấy khá kỳ lạ, tự nhủ: hay thật, lúc trước ngươi gặp Tuyết Vô Tình, người có vô thượng tồn tại sau lưng cũng chẳng thấy ngươi kinh ngạc như thế nha.

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc bình tĩnh, hơi câm nín hỏi:

- Có phải ngươi không biết gì hay ngươi bình tĩnh thật thế?

- Ta không biết gì mà.

Sở Mặc nói.

- ...

Lưu Vân Phong kéo kéo miệng, sau đó nhìn sang hướng khác.

- Tử Đạo huynh, huynh nói tiếp đi.

Lúc này đến lượt Sở Mặc phẫn nộ, tuy nhiên hắn cũng không hỏi thêm.

Tử Đạo nói:

- Gia thế hiển hách, nhìn qua rất lợi hại đúng không?

Trong truyền thuyết, mẹ ta là nữ nhân họ Tử đó.

- Chẳng lẽ không phải à?

- Đương nhiên không phải rồi.

Tử Đạo thở dài.

- Cha ta là con vợ cả, cửu công tử của Triệu gia.

Còn mẹ ta là thập lục công chúa của Tử gia.

Tử Đạo nhìn Lưu Vân Phong vẻ mặt mờ mịt, cười khổ nói:

- Chắc ngươi không biết chuyện này rồi.

Cũng đúng thôi, loại chuyện gièm pha như vậy sao họ lại dễ dàng để lộ chứ.

Khá ít người biết chuyện này.

Lưu Vân Phong không dám hỏi thêm nữa.

Tuy Lưu Vân Phong không biết hai người kia có chuyện gì nhưng thân phận con vợ cả của họ cũng đủ kinh hãi thế tục rồi.

- Vốn đối tượng đính hôn của cha ta không phải mẹ ta mà mẹ ta cũng thế, đều là người của đại tộc khác.

Khụ, ta không tiện nói hai gia tộc này vì liên quan đến thanh danh của người ta nhưng cuối cùng, cha mẹ ta ở cùng một chỗ.

Chắc các ngươi cũng có thể tưởng tượng lúc đấy ồn ào thế nào...

- Cha mẹ ngươi thật sự rất dũng cảm...

Lưu Vân Phong không nhịn được nói.

Tuy anh ta không xuất thân từ nhà quyền quý nhưng Hạo Nguyệt tông là nhóm tôn quý hàng thật giá thật.

Vì thế, Lưu Vân Phong cũng hiểu được một chút.

Việc hôn nhân đã định ra thì không thể thay đổi.

- Cũng coi là dũng cảm đi.

Năm đó vị công chúa của La Thiên hoàng tộc đào hôn đến Viêm Hoàng Đại Vực, sau đó gả cho thiên kiêu số một ở đó đã khiến cả Viêm Hoàng Đại Vực bị liên lụy...

-----o0o-----

Chương 1797: Trên người ta có khí chất vương giả sao? (1)

Chương 1797: Trên người ta có khí chất vương giả sao? (1)

Tử Đạo thở dài:

- Cha mẹ ta là người mạnh mẽ, hành động lúc đó của họ đã trực tiếp chọc vào bốn nhà quyền quý nhất.

Sau lưng bốn gia tộc này đều có vô thượng tồn tại...

- ...

Lưu Vân Phong và Sở Mặc câm nín.

Nhất là Sở Mặc, lần đầu tiên ở Thí luyện tràng hắn nghe được từ miệng một thiên kiêu của La Thiên Tiên Vực chuyện của cha mẹ hắn.

Nhưng hiện tại, hắn chỉ có thể trầmmặc.

Tử Đạo nói:

- Khi tin tức về bọn họ truyền về, bốn gia tộc điên rồi.

Tử gia đuổi nương của ta, Triệu gia cũng đuổi cha ta ra khỏi nhà.

Hai nhà kia dù không làm gì nhưng mặt mũi bị mất hết, sao lại không hận được chứ?

Tuy rằng không có hành động trả thù rõ ràng nhưng hai người bị gia tộc đuổi đi chắc chắn phải chịu áp lực rất lớn.

Lưu Vân Phong thở dài:

- Ta đã hơi hiểu rồi.

Sở Mặc vẫn trầm mặc, không nói gì.

Tử Đạo cũng im lặng một lúc mới lên tiếng:

- Dù tầng lớp bề trên của hai gia tộc kia không hành động nhưng đám trẻ tuổi ở dưới lại coi cha mẹ ta như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt.

Mà càng châm chọc là gia tộc của cha mẹ ta cũng có người nghĩ, chỉ cần cha mẹ ta còn sống là còn khiến bọn họ mất mặt, trăm phương ngàn kế muốn giết cha mẹ ta.

Ha ha, thủ đoạn còn thâm độc hơn so với hai gia tộc bị mất mặt kia cơ...

- Chuyện này...

Lưu Vân Phong cũng không biết nên nói gì cho phải.

Dường như so với Tử Đạo, sự khó khăn thảm hại của anh ta không thấm vào đâu.

- Mà ta chính là được sinh ra trong quá trình cha mẹ ta bị đuổi giết.

Một đứa trẻ chẳng biết gì như ta, hoàn toàn vô tội lại trở thành nghiệp chướng phải loại trừ vì họ nghĩ sự tồn tại của ta càng khiến bọn họ mất mặt hơn.

Tử Đạo thản nhiên nói.

- Đúng là quá phận!

Lưu Vân Phong cắn răng.

- Chẳng lẽ mạng bọn họ mới đáng giá còn của người khác là tròđùa sao?

Mặt mũi của bọn họ còn lớn hơn trời chắc.

- Đúng thế đấy.

Tử Đạo cười cười:

- Cha mẹ ta mang theo ta trốn đông trốn tây, có một thời gian bọn họ thậm chí còn lên kế hoạch muốn dẫn ta trốn tới Viêm Hoàng Đại Vực....

- ...

Lưu Vân Phong cười khổ.

Tử Đạo nói:

- Cuối cùng cũng không thể thành công vì bọn họ đã bị giết.

Lưu Vân Phong khiếp sợ.

Sở Mặc cũng không nhịn được ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Tử Đạo.

- Đúng là quá buồn cười phải không.

Bọn họ chết dưới tay người của Triệu gia.

Nên sau đó, ta đã lấy tên là Tử Đạo.

Ít nhất những người trong gia tộc của mẹ ta tuy kêu đánh kêu giết nhưng khi có cơ hội lại dễ dàng buông tay, tha cho ba người chúng ta một con đường sống.

Nhưng Triệu gia, thì không chừa lối nào hết.

Con ngươi Tử Đạo trở nên lạnh lùng.

- Người giết cha mẹ ta là thúc thúc ruột của cha ta.

Lão ta khônghề lưu tình, nói chỉ có cha mẹ ta chết mới có thể rửa sạch sỉ nhục của Triệu gia và Tử gia.

Lão còn muốn giết ta nhưng lúc này, một tiền bối đến từ Tử gia đã xuất thủ cứu ta.

Tuy nhiên, vị đó cứu ta xong lại trực tiếp đưa ta vào Thí luyện tràng, chỉ để lại một lão bộc chiếu cố, nói để ta tự sinh tự diệt.

Nhưng dù thế nào, ta cũng cảm kích ông, nếu không có ông thì ta cũng đã bị giết.

Tử Đạo nói đến đây lại quay ra nhìn Lưu Vân Phong cười ha ha:

- Nên ngươi đừng so thảm hại với ta làm gì?

- Aiz...

Lưu Vân Phong thở dài.

- So cái rắm ý.

Đúng vậy, tuy Lưu Vân Phong không biết cha mẹ mình là ai nhưng dù gì cũng có chút hy vọng hai người bọn họ còn sống.

Dù hai người kia đã mất, chí ít Lưu Vân Phong cũng không phải trải qua tuổi thơ đau đớn như thế.

Anh ta lớn lên trong bãi rác, mỗi ngày cũng chỉ bị sợ hãi, mỗi ngày cũng chỉ mong không bị đánh, được ăn no.

Còn Tử Đạo là gì, là làm sao có thể sống.

Hơn nữa, cuối cùng, lại còn phải trơ mắt nhìn phụ mẫu chết trên tay người thân của mình.

Đau đớn này với một đứa bé hay bất cứ người trưởng thành nào cũng khó mà chịu được.

Sau khi cha mẹ mất, Tử Đạo lại còn bị ném vào địaphương tàn khốc Thí luyện tràng.

- Tử Đạo huynh, ta rất bội phục huynh.

Trong tình huống như vậy huynh lại còn có thể duy trì tâm tính như hôm nay, không bị thù hận che mờ mắt, lại có thể bước vào Chuẩn thánh, đúng là lợi hại.

Lưu Vân Phong nghiêm túc nói.

Tử Đạo thở dài:

- Không thế này thì ta có thể làm gì chứ?

Hận ư, ngươi không biết nằm mơ ta cũng muốn quay trở về Triệu gia để giết đám người đó.

Tuy mấy năm nay, đám người Triệu gia vài lần cho người nói chuyện với ta, nói chuyện qua rồi, muốn ta trở về nhận tổ quy tông nhưng bọn họ dựavào cái gì mà dám nói thế.

Với bọn họ là chuyện đã qua nhưng với ta, ta vĩnh viễn không quên được.

Lưu Vân Phong hỏi:

- Vậy, kẻ thù của huynh có cảnh giới gì thế?

- Đại thánh đỉnh cao.

Tử Đạo cười tủm tỉm.

- Sao nào, muốn giúp ta báo thù à?

- ...

Lưu Vân Phong đứng hình.

- Coi như ta chưa hỏi nhé.

Sở Mặc ngồi bên không nhịn được cười, bỗng nhiên lại nói:

- Ta giúp ngươi giết lão, sau đó hai người bảo hộ ta.

- ...

Lưu Vân Phong và Tử Đạo trợn mắt, sau đó đồng thời bĩu môi, tự nhủ: có ma mới tin ngươi.

Muốn giết Đại thánh có mà mơ.

Đến một Thánh nhân có khi cũng chẳng làm ăn gì được ý.

Tử Đạo nói tiếp:

- Đúng rồi Lâm Hắc, chúng ta đã kể chuyện của mình.

Còn ngươithì sao?

Lưu Vân Phong cũng chăm chú nhìn Sở Mặc nói:

- Huynh đệ, ngươi cũng nhận ra chúng ta thật tâm muốn kết giao với ngươi.

Mấy thứ như thân phận cũng không trọng yếu.

Cha mẹ chưa cho chúng ta, chúng ta tự mình giành lấy.

Cha mẹ đã cho cũng chẳng sao vì tương lai nằm trong tay chúng ta cơ mà.

- Đúng thế, tương lai thuộc về chúng ta.

Tử Đạo thành thật.

Sở Mặc thở dài, nhìn hai người đối diện và chén trà trước mặt, thannhẹ:

- Chuyện xưa của ta khá... khúc chiết.

Không phải là không thể nói nhưng ta không có biện pháp để kết bái với hai người.

- Sao lại thế?

Lưu Vân Phong nhíu mày.

Tử Đạo cũng nhíu mày.

Tử Đạo và Lưu Vân Phong đều không phải người hẹp hòi, thiếu tâm nhãn, tự nhiên có thể hiểu Sở Mặc có vấn đề.

Bọn họ hoàn toàn khong cho rằng Sở Mặc khinh thường, không muốn kết bái với bọn họ.

- Vì nếu kết bái sẽ làm hại các ngươi, sẽ kéo các ngươi vào vực sâu vô tận.

Nên tốt nhất các ngươi cũng không nên hỏi thăm chuyện của ta làm gì.

Sở Mặc nhẹ giọng.

- Hiện tại các ngươi không hiểu nhưng ta nghĩ một ngày nào đó các ngươi sẽ hiểu thôi.

Đây là lời thật lòng của ta.

- Kẻ thù của ngươi... lợi hại thế ư?

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc hỏi.

-----o0o-----

Chương 1798: Trên người ta có khí chất vương giả sao? (2)

Chương 1798: Trên người ta có khí chất vương giả sao? (2)

Sở Mặc cười cười:

- Ngươi thấy kẻ thù của Tử Đạo huynh lợi hại không?

Lưu Vân Phong gật đầu nói:

- Đại thánh đỉnh cao thì phải lợi hại rồi.

- Kẻ thủ của ta là một đống vô thượng tồn tại đó.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Các ngươi xác định muốn nghe chuyện của ta, còn muốn làm huynh đệ với ta chứ?

Lưu Vân Phong và Tử Đạo không nhịn được hít một ngụm khí lạnh.

Bọn họ đương nhiên có thể phân biệt được lời nào là thật lời nào là giả.

Cả hai khiếp sợ nhìn Sở Mặc, trầm một một chút rồi đồng thanh nói:

- Muốn chứ.

- ...

Sở Mặc đen mặt hỏi lại:

- Thật à?

Tử Đạo cười cười nói:

- Chắc ngươi nghĩ chúng ta điên rồi phải không vì dù thế nào, trêu vào một vô thượng tồn tại đã là chẳng khác nào treo mạng mình trên lưỡi kiếm, không biết khi nào thì bị chém một phát, tất cả tùy thuộc vào tâm trạng của người ta.

Đây lại còn một đống... ha ha, ngươi có thể sống đến bây giờ, đúng là kỳ tích đó.

- Đúng thế, chắc Lâm Hắc là tên giả, mà gương mặt này, chỉ sợcũng là giả rồi.

Tất cả thân phận của ngươi hiện tại đều là giả.

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc nói:

- Ngay cả thanh Hàn Nguyệt đao kia cũng không phải vũ khí vốn có của ngươi.

- ...

Sở Mặc giật mình, không nghĩ hai người này thông minh thế.

Lưu Vân Phong nói:

- Nếu ngày đó ngươi dùng vũ khí của mình đỡ một chiêu của ta, nói không chừng ta sẽ bị thương...Tử Đạo nhìn Lưu Vân Phong hỏi:

- Khi đó hắn mới Chuẩn Chí tôn phải không?

Lưu Vân Phong gật đầu.

Tử Đạo nhổ nước bọt:

- Ta nói huynh đệ, không biết ngươi trêu chọc cái gì mà phải che giấu thế...

Tử Đạo nói xong lại lấy ra một quyển trục cổ xưa, từ từ mở ra.

Sở Mặc và Lưu Vân Phong nhìn quyển trục, sợ ngay người vì nó có một loại khí huyền diệu rất khó giải thích, khiến người khác mê muội.

- Quyển trục này là di vật cha mẹ ta để lại, đồ tốt đấy.

Tử Đạo vuốt ve quyển trục, phù văn trên đó nhảy múa trên đầu ngón tay của anh ta:

- Ta có thể tu luyện nhanh như vậy là nhờ nó đó.

Cả đời ta cũng chưa chắc đã ngộ hết đạo trên nó.

Nhưng đồng thời nó còn có khả năng phong tỏa nữa.

Thú vị lắm đúng không.

Ta nghe nói, nó có thể ngăn cách cả thần thức của vô thượng tồn tại đó.

Nói cách khác, chuyện chúng ta nói hôm nay, không ai biết ngoại trừ ba người ở đây.

Tử Đạo nói xong, không để Sở Mặc và Lưu Vân Phong phản ứng, nháy mắt kích hoạt quyển trục.

Sau đó ba người đồng thời cảm nhận được một hơi thở kỳ lạ bao phủbọn họ, giống như ngăn cách bọn họ với thế giới ở Thí luyện tràng.

- Ngươi...

Khóe miệng Sở Mặc co quắp:

- Vì để nghe một bí mật mà cái giá này... cũng hơi cao đó.

- Ta muốn làm huynh đệ với ngươi.

Tử Đạo chăm chú nhìn Sở Mặc nói.

Lưu Vân Phong cũng trịnh trọng gật đầu.

Sở Mặc nói:

- Chẳng lẽ trên người ta có khí tức của vương giả nên các ngươi vừa thấy ta đã thấy thân thiết rồi à?

Sở Mặc vốn muốn đùa một chút, lại không nghĩ Tử Đạo và Lưu Vân Phong gật đầu đồng ý.

Sở Mặc nhìn hai người, như kiểu các ngươi lừa ai đấy.

Tử Đạo nói:

- Đúng vậy.

Ta cũng không biết diễn đạt thế nào.

Ngươi nói ta thấy cũng đúng.

Ta cảm giác không hẳn là khí tức vương giả mà là một loại niềm tin vô địch chân chính.

Nó có sức lan tỏa ra những người xungquanh.

Kẻ thù của ngươi sẽ coi ngươi là đại địch.

Còn người coi trọng ngươi sẽ muốn ở bên cạnh ngươi.

Thật ra không phải chỉ hai chúng ta, chính ngươi cũng không có cảm giác sao?

Như Trương Nhã Lộ, nữ nhân độc lai độc vãng lại kiêu ngạo, thế mà có thể tự mình đến vì an nguy của ngươi.

Dù chúng ta không biết nguyên nhân cụ thể là gì nhưng điều này đủ khiến người ta kinh ngạc.

Còn Khương Thái Nguyệt nữa, nàng ta rất cao ngạo, tuy yêu mến người tài nhưng cá tính lại quá mạnh mẽ.

Vì trốn tránh hôn sự với Tuyết Vô Tình mà không ngại trở mặt với người nhà, nhưng nàng ta lại đối xử với ngươi rất khác.

Lưu Vân Phong gật đầu đồng ý:

- Ngay cả Cơ Khải cũng thể hiện thiện ý, chứng tỏ ngươi khôngphải người bình thường.

Sở Mặc nghe bọn họ giải thích không khỏi đen mặt:

- Tốt xấu gì các ngươi cũng là thiên kiêu trẻ tuổi cao nhất của La Thiên vũ trụ, sao lại suy nghĩ thế chứ?

- Đối với nam nhân, nhiều khi chỉ một cái liếc mắt cũng đủ muốn làm huynh đệ rồi.

Tử Đạo nói.

Lưu Vân Phong thúc giục Sở Mặc:

- Mau nói chuyện của ngươi để làm chúng ta sợ đi.

Tử Đạo gật đầu nói:

- Đúng thế, đời này mục tiêu lớn nhất của ta là xử lý lão già kia.

Không thể tưởng được kẻ thù của ngươi còn khủng bố hơn của ta.

Có một kẻ thù là Đại thánh đã khủng lắm rồi.

Dù sao chỉ cần lão biết tâm tư của ta, ta sẽ phải chết.

Đã thế thì có nhiều thêm vài kẻ thù khủng hơn cũng chẳng sao.

Lưu Vân Phong nói:

- Ta mặc dù không có kẻ thù đáng sợ nhưng cả đời này cũng không có nhiều ý nghĩa.

Ta chưa tìm thấy cha mẹ của mình, nói không chừng đây có thể là một cơ duyên.

Có kẻ thù lợi hại đồng nghĩa có thể nhắc nhở mình mọi lúc mọi nơi.

Nên ngươi mau nói đi, dọa cho chúng tasợ khiếp vía.

Ta lấy bản mạng Nguyên thần thề tuyệt đối không tiết lộ chuyện ngày hôm nay, tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với huynh đệ.

- Tử Đạo ta cũng lấy bản mạng Nguyên thần, lấy cha mẹ đã chết đi của ta để thề, tuyệt đối không lộ ra chuyện ngày hôm nay, tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với huynh đệ.

Sở Mặc đen mặt, tự nhủ: các ngươi phát thề rồi thì không thể quay lại đâu.

- Nhanh lên, quyển trục này chỉ có thể dùng liên tục trong mộtcanh giờ thôi.

Tử Đạo thúc giục.

Nửa canh giờ sau, Tử Đạo và Lưu Vân Phong đều dại ra, khóe miệng co quắp, vẻ mặt khiếp sợ.

Nếu người người nhìn thấy chắc chắc sẽ không tin đây là hai người này.

Lưu Vân Phong dùng sức nuốt nước miếng, sau đó cẩn thận nhìn Sở Mặc, cười rất khó coi:

- Hiện tại ta đã biết vì sao khi chúng ta so thảm hại mặt không thay đổi tí nào rồi.

Tử Đạo cũng hồi phục tinh thần, vẻ mặt chua xót:

- Ta vẫn nghĩ Viêm Hoàng Đại Vực bị phong ấn là vì cha mẹ ngươi, hiện tại mới biết mình quá ngây thơ.

- Ta có nghe một chút về lời tiên đoán kia.

Ta vẫn nghĩ nó để gạt người.

Lưu Vân Phong nói.

Tử Đạo cũng gật đầu:

- Ta cũng nghĩ thế.

- Như vậy, từ nay về sau chúng ta không phải chỉ phải đối mặt vớimột đám người La Thiên hoàng tộc mà còn phải đề phòng đám vô thượng tồn tại à?

Vẻ mặt Lưu Vân Phong cứng ngắc, anh ta rất muốn cười nhưng không cười được.

Chỉ khi chân chính bị kéo vào mới cảm giác được áp lực lớn lao này.

-----o0o-----

Chương 1799: Một đời người, hai huynh đệ

Chương 1799: Một đời người, hai huynh đệ

- Tin tốt là có thể đám vô thượng tồn tại này đang vị phản phệ, nghỉ ngơi dưỡng sức do năm đó ra tay với lão đế vương hoàng tộc.

Có thể khẳng định, trong vòng trăm năm hoặc dài hơn, bọn họ không có khả năng xuất hiện trên thế gian.

Tử Đạo nói.

Lưu Vân Phong tiếp lời:

- Nhưng còn Đại thánh đó.

Vô thượng tồn tại nào mà không có vài hậu bối là Đại thánh chứ?

Tử Đạo ngẫm nghĩ một chút đột nhiên nói:

- Nói đến Đại thánh, ta biết một vị.

Nếu có thể mời ông ta rời núi, tất cả Đại thánh khác trước mặt ông ta đều là cặn bã hết.

- Vô thượng tồn tại á?

Lưu Vân Phong hỏi.

Tử Đạo lắc đầu:

- Không, cũng là Đại thánh nhưng hiện giờ hình như đang bị trấn áp.

- ...

Lưu Vân Phong đen mặt, nhìn Tử Đạo hỏi:

- Đùa à?

Tử Đạo thản nhiên nói:

- Ngươi có nghe chuyện về một con hầu tử chưa?

Lưu Vân Phong mờ mịt.

Sở Mặc cũng nhớ tới hỏi:

- Có phải là con hầu tử bị Phật môn trấn áp không?

- Ngươi biết à?

Ánh mắt Tử Đạo sáng lên.

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta biết rất ít, chỉ nghe người ta từng đề cập qua thôi.

- Thật hâm mộ ngươi.

Chẳng những có thần thông của hai nhà Đạo, Phật mà còn có đạo riêng của mình.

Ngươi không biết có bao nhiêu người hâm mộ ngươi đâu?

Tử Đạo cảm thán.

Sở Mặc cười khổ.

- Kinh nghiệm của ta đáng để vui thế à?

- Chúng ta chưa từng sống trong thế tục nhưng cảm giác thân nhân bị giết đúng là không tốt

Lưu Vân Phong thở dài:

- Khi nghe Tử Đạo huynh nói ta còn ghĩ huynh ấy bi thảm nhất.

Giờ ngẫm lại mới thấy người thảm hại nhất là ngươi.

Sở Mặc vừa rồi gần như nói hết chuyện mình đã trải qua.

Muốnthành huynh đệ phải thẳng thắn.

Tuy ngay từ đầu khi Lưu Vân Phong nói muốn kết bái, Sở Mặc hơi không thích nhưng hiện tại, ba người càng nói càng thân cận.

Đây là một loại đồng cảm linh hồn.

Sự hài hòa đồng điệu giữa những tâm hồn có tình cảm, có sự thấu hiểu.

Hiện tại, ba người đã xem nhau là huynh đệ.

Tử Đạo nói:

- Ta biết con khỉ kia bị giam ở chỗ nào, ngay trong Thí luyện tràng thôi.

- Cái gì?

Sở Mặc và Lưu Vân Phong đều kohong tưởng được trong Thí luyện tràng lại trấn áp một Đại thánh.

- Năm đó con khỉ kia đại náo La Thiên Tiên Vực, suýt nữa lật tung hết cả lên.

Đám vô thượng tồn tại khi đó đang có vấn đề nên không ai ra tay, chỉ tùy ý cho nó gây rối, giết chóc.

Cuối cùng, một cao tăng Phật môn chuẩn bị hóa tổ cảnh đại Phật không nhịn được đã ra tay trấn áp nó.

Đã nhiều năm qua, ta nghĩ ác khí trên người nó chắc cũng biến mất rồi.

Tuy nhiên việc này rất khó nói.

Nếu chẳng may nó vẫn bướng bỉnh, không chừng chúng ta phóng xuất nó nó lại dùng một gậy đập chết chúng ta luôn...- Ây, hay là thôi đi.

Dù sao hiện tại chúng ta không cần nó hỗ trợ mà.

Lưu Vân Phong hơi sợ hãi.

Đối với ba người bọn họ, trêu vào một Đại thánh đỉnh cao chẳng khác nào tìm đường chết.

Sở Mặc cũng đăm chiêu:

- Nếu có thể phóng xuất có thể gây nhiễu loạn rồi...

Tử Đạo vui mừng:

- Đúng là ngươi hiểu ta.

- Nó ở chỗ nào vậy?

Sở Mặc hỏi.

- Một trong tam đại cấm địa.

Tử Đạo nói.

Lưu Vân Phong lo lắng nói:

- Hai người các ngươi...

Sở Mặc khoát tay:

- Ai tâm đi, không đáng sợ như ngươi nghĩ đâu.

Tử Đạo gật đầu:

- Đúng thế, không có gì phải lo.

Lưu Vân Phong nghĩ đến kẻ thù của hai người này, hết đường nói gì nữa, tự nhủ: kẻ thù của bọn họ đều đáng sợ hơn con khỉ kia.

Chưa nói đến Sở Mặc, cừu gia của Tử Đạo cũng chắc chắn không phải chỉ có một vị thúc thúc...

- Cấm địa thì có hơi khó.

Nhưng nếu nghiên cứu một chút cũng không phải không có cơ hội.

Sở Mặc nói.

Tử Đạo gật đầu:

- Đúng thế, chúng ta kết bái đi.

Chúng ta dựa theo tuổi hay theo tu vi đây?

Nếu nói tuổi, năm nay ta một trăm bảy mươi sáu tuổi.

Còn tu vi hiện tại ta cao nhất.

Tử Đạo nói xong nhìn hai người cười nhe răng.

Lưu Vân Phong bĩu môi:

- Năm nay ta một trăm ba lăm tuổi, còn tu vi là Chí tôn đỉnh cao, hẳn là đứng thứ hai.

Sở Mặc hơi hơi câm nín, nhìn hai người nói:

- Vậy còn sắp xếp gì nữa.

Tử Đạo là đại ca, Vân Phong là nhị ca, ta là lão tam...

- Ngươi bao nhiêu tuổi thế?

Tử Đạo hỏi.

Lưu Vân Phong cũng tò mò.

Hiển nhiên hai người đều để ý chuyện này.

Nghe Sở Mặc nói dường như hắn cũng không nhiều tuổi lắm.

Dù có lắm phong ba, khúc chiết nhưng hai người cảm giác tuổi của Sở Mặc không lớn.

Sở Mặc nhìn thoáng qua hai người hỏi:

- Muốn nghe thật à?

- Nói đi, dù sao cũng bị ngươi hù chết một lần rồi.

Lưu Vân Phong mặt không biểu tình nói.

- À... cụ thể thì ta không nhớ rõ lắm, hẳn là không đến sáu mươi đi.

Tuổi của ta ở thế tục có thể làm ông được rồi đấy...

- Lão nhị, ta muốn đánh hắn.

Tử Đạo vẻ mặt sống không bằng chết, cắt đứt lời Sở Mặc.

- Lão đại, ta cũng muốn đánh.

Lưu Vân Phong cũng có vẻ mặt tương tự.

Hai cao thủ của Thiên bảng trong Thí luyện tràng, cũng là hai thiên tài cao nhất triệt để bị kích thích.

Chưa bao giờ bọn họ hoài nghi thiên phú của mình.

Vài triệu người mới có người có thể ở cảnh giới này ở tuổi bọn họ.

Cho tới nay, họ tiếp xúc với các cao thủ khác ở Thiên bảng như Chung Thánh đứng thứ hai, Vô Phi thứ ba, Đỗ Xuyên thứ ta, đều trên dưới hai trăm tuổi.

Bọn họ tu đạo đã hơn hai trăm năm.

Hồ Tiếu đứng thứ năm ở Thiên bảng nghe nói cũng là một người trẻ nhưng cũng hơn một trăm tuổi rồi.

Trương Nhã Lộ đứng thứ sáu cũng hơn một trăm tuổi.

Toàn bộ Thí luyện tràng, các Chí tôn trẻ tuổi thành đạo đều là các thiên tài, nhưng nhỏ tuổi nhất cũng phải một trăm.

Có thể thành đạo ở trăm tuổi cũng rất kinh hãi, dù có là thiên kiêu cao nhất, tốt nhất trong đám người cũng khó mà làm được.

Thế mà cái vị trước mắt này còn chưa tới sáu mươi tuổi đã thành đạo rồi.

Hơn nữa, hắn lại lớn lên ở Viêm Hoàng Đại Vực, trung gian cònđánh với Ma tộc mấy chục năm.

Nếu hắn sinh ở đại vực khác hay La Thiên Tiên Vực, từ nhỏ đã có nhiều tài nguyên cung ứng thì không biết còn thế nào.

Có khi thành Thánh rồi cũng nên.

Ai cũng không nói chắc được.

Dù sao hiện tại cả hai đều không nghi ngờ, trước một trăm tuổi, Sở Mặc sẽ thành Thánh.

Sau đó, ba người dùng thời gian còn lại quỳ trên mặt đất, kết bái làm huynh đệ.

Bọn họ không dám bày lư hương, chiêu cáo chuyện này với thiên hạ vì như thế nhóm vô thượng tồn tại sẽ biết.

Mà ba người cũng nghĩ chuyện này không cần thiết phải thông báo.

Một đời người, hai huynh đệ, chỉ cần trong lòng bọn họ có ý niệm này là đủ rồi.

-----o0o-----

Chương 1800: Tam đại cấm địa (1)

Chương 1800: Tam đại cấm địa (1)

Cấm địa Hắc Vũ, cấm địa Khô Diệp, cấm địa Hoàng Thạch.

Đây là tam đại cấm địa trong sân thí luyện.

Tam đại cấm địa này lần lượt nằm trong ba vùng sao khác nhau.

Sân thí luyện quá lớn, trải dài qua rất nhiều chòm sao.

Tam đại cấm địa này cũng không nối tiếp, mà cách nhau rất xa.

Trong đó, cấm địa Hắc Vũ được coi là cấm địa đứng đầu trong ba cấm địa.

Cấm địa này cũng dễ dàng khiến người khác bị đánh lừa nhất, bởi vì khi nó không có mưa màu đen rơi xuống thì nhìn chẳng khác gì nơi khác ở sân thí luyện.

Rặng núi dọc ngang, hồ nước trải rộng, sông suối chảy dài, một cảnh tượng dào dạt sức sống.

Không phải nhiều lời, tinh khí ở đây khá là nồng đậm.

Bất cứ sinh linh nào tới đây đều sẽ không cảm thấy nguy hiểm chút nào, ngược lại còn coi đây là nơi đắc địa để tu luyện.

Nhưng không có ai biết lúc nào thì nơi này sẽ xảy ra mưa đen.

Mưa màu đen có thể dễ dàng hủy diệt đạo hạnh của vạn vật sinh linh, nhưng lại không mảy may thương tổn đến hoa cỏ cây cối nơi này.

Nhất là khi mưa đen rơi xuống, khắp cấm địa sẽ xuất hiện một sức mạnh lạ thường, dẫn dắt mọi người tu luyện, khiến họ không thể sử dụng bất cứ phép thần thông nào.

Chỉ có thể cố gắng chống chọi với mưa đen trong không trung.

Để mặc cho nước mưa xói mòn đạo hạnh của bọnhọ.

Hàng năm người và tu sĩ không thuộc loài người chết trong cấm địa Hắc Vũ rất nhiều.

Vô số người biết rõ cấm địa Hắc Vũ nguy hiểm tới mức nào, nhưng vẫn giữ tâm lý may mắn, tới nơi này.

Bởi vì ở đây có thể đạt được lượng lớn dược liệu cao cấp, khoáng thách quý hiếm, cùng với... cơ duyên khó tin.

Cơ duyên này có thể là sự ngộ đạo, có thể là một bộ công pháp hình thành từ thiên nhiên, cũng có thể là một loại kim loại thần hiếm có...

Thậm chí, còn có thể gặp được mảnh vỡ của thần thức cực kỳ cổ xưa.

Không ai biết những mảnh vỡ thần thức này là của ai, chỉ biết chúngmạnh tới không thể tin nổi.

Chỉ cần có được một mảnh, dù là Thánh Nhân cũng thu lấy trợ giúp lớn lao.

Mưa đen giăng khắp nơi, cho dù ngươi có trốn vào hầm sâu vạn dặm cũng không thể tránh được nó.

Trong cấm địa Hắc Vũ còn có một thứ khủng bố tồn tại, trong mắt nhiều người, nó còn đáng sợ hơn cả mưa đen.

Cây giết người, cỏ giết người, đá giết người...

Trong cấm địa Hắc Vũ, bất cứ một thứ mà ngươi không thể ngờ tới đều có thể hóa thành sát thủ khủng bố, triển khai công kích trí mạng với ngươi.

Thứ này, càng khó lòng đề phòng hơn so với mưa đen.

Cấm địa Khô Diệp chính là nơi trấn áp con khỉ kia ở đầu đường.

Cũng là vùng đất chết chóc.

Sở dĩ cấm địa này mang tên Khô Diệp (lá khô) chủ yếu vì mang ý nghĩa liên tưởng.

Chỉ cần là kẻ tu hành, chỉ cần là sinh linh có đạo hạnh trong mình, vừa tiến vào cấm địa thì đạo hạnh sẽ như lá khô héo úa, theo gió mà rụng.

Rồi sẽ không ngừng tiêu tan.

Hơn nữa, đây còn là một quá trình không thể xoay chuyển!

Nói cách khác, bất kể là ai, chỉ cần tới cấm địa này đều sẽ bị hao tổn đạo hạnh!

Nhưng quá trình này lại là một quá trình vô cùng chậm rãi, không khiến người ta nhận ra ngay.

Càng là tu sĩ hùng mạnh thì sẽ càng không thèm để ý tới chút tổn thất này.

Nhưng không hẳn vậy, càng là cao thủ hùng mạnh, càng không thể khiến đạo hạnh của bản thân bị hao tổn.

Trong cấm địa Khô Diệp, còn có mấy nơi mấu chốt, một khi xâm nhập nơi đó, tốc độ hao tổn đạo hạnh lập tức sẽ tăng lên gấp bội!

Vấn đề là, trước khi vào đó, mọi người đều không biết đây mới là nơi nguy hiểm nhất.

Trong cấm địa Khô Diệp còn có vài nơi sẽ tản ra khí độc, dù làThánh Nhân cũng sẽ bị độc này lây nhiễm.

Độc có đủ loại, quả thực chính là đủ loại.

Một khi trúng độc, nhất định phải thoát khỏi nơi đó ngay, nếu không sẽ bị độc chết ngay lập tức.

Cho dù có thể thoát ra, thì cũng chưa chắc đã tìm ra thuốc giải.

Cho dù là đấng tối cao cũng chỉ đành bó tay hết cách.

Cho nên, cấm địa Khô Diệp còn có tên gọi là nơi cực độc.

Nếu nói cấm địa Hắc Vũ là cấm địa đứng đầu trong tam đại cấm địa, thì cấm địa Khô Diệp chính là nơi độc nhất.

Giống như một con rắn độc, nhìn chằm chằm từng sinh linh tới gần nó.

Cấm địa cuối cùng, cấm địa Hoàng Thạch.

Nghe nói bên trong cấm địa Hoàng Thạch đều là những tảng đá lớn nhỏ màu vàng, bên trên mang vân đá tự nhiên.

Có vn thì như sông dài núi lớn, có vân thì như bầu trời đêm đầy sao, có vân thì như bức tranh hoa lá cá chim.

Tất cả tảng đá màu vàng này đều tinh xảo đẹp đẽ lạ thường.

Cảnh sắc bên trên sống động, vô cùng có linh khí.

Vật như vậy mặc cho là ai đều không dằn lòng nổi mà muốn lấy mấy viên cất trong nhà.

Quả thực là vật trang trí cao cấp nhất.

Nhưng nếu có ai làm vậy, thì chỉ sợ là cách cái chết không xa.

Bởi vì mỗi cảnh vật bên trên mỗi tảng đá này...

đều là thật!

Không biết lúc nào sẽ bất thình lình hút sinh linh đi ngang qua vào trong, sau đó vĩnh viễn bị vây khốn lại.

Nghe nói đã từng có một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh không tin, muốn tự trải nghiệm một phen, chọn một viên có cảnh tượng sông dài núi cao, sau đó liền bị hút vào trong.

Dưới sự chứng kiến của rất nhiều người, vị đại tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân này bị nhốt bên trong tảng đá vàng suốt bảy mươi năm.

Ngay khi rất rất nhiều người cho rằng có thể Đại Thánh này sẽ gục ngã, thì y chạy thoát khỏi tảng đá vàng, toàn thân đẫm máu.

Sau đó, tảng đá này liền nứtvỡ.

Sau đó, tên Đại Thánh kia kể lại quá trình xảy ra trong đá vàng.

Theo lời y nói, thực ra thế giới bên trong đá vàng cũng không khủng khiếp.

Giống như cảnh tượng in trên vân đá, đó là một nơi hoa thơm cỏ lạ, cảnh sắc tươi đẹp mỹ lệ.

Nhưng mấu chốt là, trong thế giới này chẳng có một xíu linh khí, tinh khí nào.

Ở đây, ngươi không thể nào tu luyện được, thậm chí là không vận dụng được bất cứ đạo hạnh gì!

Nói cách khác, sau khi vào đó, ngươi chẳng khác nào bị phế, bị vây khốn chặt chẽ trong đó.

Hơn nữa, thời gian bên trong và bên ngoài không giống nhau.

Theo lời vị Đại Thánh kia, thì y mới ở trong đó cóbảy ngày thôi!

Nhưng bên ngoài, ở đại vũ trụ đầy đủ các quy tắc như La Thiên Tiên Vực, thời gian đã trôi qua bảy mươi năm!

Thiên hạ to lớn, không điều kỳ lạ nào là không có.

Nhiều sự việc thần kỳ dù là lớp người như Đại Thánh cũng không thể nào giải thích được.

Cuối cùng, vị Đại Thánh nọ chỉ có thể tự thiêu đốt tinh huyết của bản thân, phá vỡ thế giới kia, cố gắng vọt ra.

Đó còn là kẻ có tu vi như y, chứ đổi thành người khác bị hút vào, chỉ sợ sẽ thực sự bị nhốt trong đó rồi.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXIII ( Chương 1801-1825 )


Chương 1801: Tam đại cấm địa (2)

Sau khi chuyện đó truyền ra, uy danh của cấm địa Hoàng Thạch mới hoàn toàn vang dội.

Bởi vì những người đi vào trước đây chẳng có một ai trở ra cả.

Hiện giờ có một Đại Thánh tự lấy bản thân mình ra làm thí nghiệm, cuối cùng đã giải được bí mật của cấm địa Hoàng Thạch.

Từ đó về sau, gần như không có một ai dám bén mảng vào cấm địa Hoàng Thạch nữa.

Tam đại cấm địa, tuy cấm địa Hắc Vũ xếp hạng nhất, nhưng trên thực tế, mỗi cấm địa đều có chỗ nguy hiểm riêng, thật sự rất khó mà nóixem cấm địa nào là kinh khủng nhất.

Có người từng nói đùa rằng, không cần xếp hạng cấm địa, bởi vì ngươi chỉ có một cơ hội tiến vào một trong ba cấm địa, dù là vào đâu thì ngươi cũng chẳng ra được nữa.

Cho nên, dù là thiên kiêu trong sân thí luyện vốn dĩ tràn đầy tự tin, nhưng hễ dính đến tam đại cấm địa thì không ai dám mạnh miệng nói bản thân có thể xâm nhập dễ dàng.

Cho dù là đại cao thủ ở các đại vực cũng rất cẩn thận khi đến mấy nơi này.

Hiện giờ, ba huynh đệ vừa kết bái ở đây lại muốn cùng nhau mưutính, muốn vào cấm địa Khô Diệp.

Nếu tin tức này truyền đi nhất định sẽ gây nên sóng to gió lớn.

Cũng sẽ có vô số người nói bọn họ điên rồi, chán sống mới muốn tới mấy nơi đó.

Nhất là không thể để người ta biết đến mục đích... mà bọn họ tiến vào.

Thả con khỉ kia?

Đây là chuyện lớn!

Nếu tin tức này truyền đi, ba người thậm chí ngay cả cửa cấm địa Khô Diệp cũng chưa đụng đến, đã bị vô số các cao thủ nghe tin chạy tới... giết không chừa mảnh vụn rồi!

Đây quả thực là hành động muốn chọc thủng trời.

Tìm đường chết cũng không làm như vậy được.

Nhưng trong mắt ba anh em này, chỉ có thả con khỉ kia ra, thì mới hoàn toàn khuấy đục đầm nước lặng đại vũ trụ La Thiên Tiên Vực này.

Mới khiến cho các đấng tối cao vô thượng phân tâm, khiến bọn tu sĩ Đại Thánh bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay với bọn họ phải cẩn thận, không dám, cũng không còn hơi sức đâu mà chú ý đến loại con tôm cái tép như bọn họ.

- Cũng chỉ có như vậy, chúng ta mới có thời gian thở dốc một hồi, mà thứ chúng ta thiếu nhất, lại chính là thời gian!

Tử Đạo hạ giọng nói:

- Thực ra mấu chốt nhất là lão Tam...

Sở Mặc gật gật đầu, nhìn Tử Đạo và Lưu Vân Phong, trên mặt mang theo vẻ xin lỗi:

- Cuối cùng vẫn kéo các ngươi xuống nước...

Lưu Vân Phong khoát tay:

- Con người sống cả đời thì cũng phải có lý tưởng để mà theo đuổi, thực ra tu luyện cầu đạo cũng chỉ là một phương thức theo đuổi lý tưởng mà thôi.

Tuy trong mắt nhiều người, thứ như lý tưởng cũng rấtbuồn cười.

Nhưng ta sẽ kiên trì lý tưởng của ta.

- Vậy lý tưởng của Lão nhị ngươi là gì?

Tử Đạo cười hỏi.

- Muốn làm chuyện lớn, xé rách gầm trời này!

Lưu Vân Phong nghiêm túc nói.

- Gầm trời này... quả thực mục ruỗng rồi.

Ngươi ở đại vực Bắc Đẩu mà còn có cảm giác này, ta ở La Thiên Tiên Vực lại càng thấy rõ ràng.

Bầu trời, cũng nên đổi sắc rồi.

Tử Đạo thản nhiên nói.

Cuộc trò chuyện này thực quá kinh người.

Tùy tiện để câu nào truyền đi chỉ sợ đều sẽ khiến họ rước lấy họa sát thân.

Nhưng trên mặt ba người lại tràn đầy vẻ hứng thú.

Từ Đạo nhìn Sở Mặc cười cười:

- Lão tam vẫn ở thế giới bị phong ấn kia nên khả năng là không biết nhiều chuyện.

Trên thực tế, người có tâm tư giống chúng ta trên sân thí luyện này cũng có khối người.

Nhiều việc chỉ là chẳng ai nói, chẳng ai muốn dẫn đầu thôi.

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó cười nói:

- Phản kháng quyền uy, vẫn luôn là việc thú vị vui vẻ nhất.

- Ha ha ha, lời này của lão Tam rất đúng, không hổ là người từng lăn lộn trong trần thế.

Lưu Vân Phong cười ha hả.

Tử Đạo cũng nở nụ cười:

- Đi, chúng ta tới cấm địa Khô Diệp!

Phản kháng quyền uy!

Tính tình huynh đệ ba người cũng không phải loại thích dong dài, sau khi quyết định thì chẳng cần nhìn trước ngó sau.

Nói làm liền làm!

Gọn gàng linh hoạt!

Tại nơi sâu nhất của Viêm Hoàng Đại Vực

Ma Quân đang đứng giữa không gian mênh mông, cảm nhận rõ ràng phong ấn hùng mạnh đang bao phủ toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực.

Phong ấn hùng mạnh như một đoàn lực cháy rừng rực thiêu đốt quy luật vốn có của phiến thiên địa này.

Muốn bước ra một bước kia chẳng khác nào phàm nhân đi vào rừng rậm đang cháy lớn, không phải cửu tử nhất sinh mà hoàn toàn là một con đường chết.

Sức mạnh của nó rất mạnh mẽ, rất hống hách, không hề giảng đạo lý.

Phàm nhân có thể cầu xin thần lửa không?

Tất nhiên là không thể nên mới hay có câu thủy hỏa vô tình.

Thế giới của tu sĩ cũng như thế.

Quy luật cao hơn tu sĩ, tu sĩ muốn giảng đọa lý với nói là chuyện không tưởng, còn hơn cả nằm mơ.

Ma Quân có cảm giác, nếu muốn cưỡng ép phá giải phong ấn, với cảnh giới hiện tại, chắc chắn sẽ bị nó nghiền thành tro.

Thậm chí đến một hạt bụi cũng không còn.

Mấy năm qua, con của Ma Quân cũng lớn dần.

Nhờ có sự che chở của nhiều người mà nó rất khỏe mạnh.

Tiểu Điệp dồn hết tinh lực trên người đứa con, tuy không bỏ qua Ma Quân nhưng trong lòng Ma Quân vẫn có một chút kích động.

Giống như Lưu Vân Phong nói, con người sống cần có lý tưởng, trên con đường tu luyện, Ma Quân cũng có lý tưởng của riêng mình.

Ma Quân hít sâu một hơi, nhìn lực lượng quy luật mạnh mẽ trên vũ trụ.

Lao ra khỏi khu vực này là trời cao biển rộng.

Ma Quân yên lặng vận hành Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp.

Hiện tại Ma Quân đã tiến dến Duy ngã quyển.

Tinh khí không ngừng rót vào cơ thể Ma Quân.

Thực tế, cả người Ma Quân đã tràn đầy tinh khí, đạt đến Chuẩn Chí tôn, bước thêm một bước là sẽ lên Chí tôn.

Ma Quân thậm chí cũng xác định mình chỉ cần phá bớt phong ấn này là sẽ thành đạo.

Giống như năm đó Sở Mặc rời khỏi thế giới này rồi, việc lên Chí tôn không hề khó.

Ma Quân cũng tương tự.

Ma Quân lấy ra vài pháp khí, tất cả đều ở cấp Chí tôn.

Ma Quân đã cố gắng tích lũy trong mấy năm gần đây.

Sau đó, Ma Quân lấy ra vũ khí của mình.

Đó là một thanh trường đao.

Rất ít người thấy vũ khí của Ma Quân vì đa phần Ma Quân còn chẳng cần vũ khí cũng giải quyết được đối thủ.

Sau khi chuẩn bị xong, Ma Quân quay đầu nhìn Viêm Hoàng Đại Vực, ánh mắt có chút lưu luyến nhưng không hề hối hận.

Đây là con đường Ma Quân đã chọn.

Sớm muộn gì cũng sẽ phải bước tiếp thôi.

Nếu giờ không làm, không chừng về sau cũng sẽ không có dũng khí bước thêm nữa.

Giống như phàm nhân vậy, phải phá tan biển lửa chạy ra mới có thể có một đường sống.

Trước khi xông vào đám lửa cần có sự chuẩn bị, mặc quần áo ướt hoặc mang khăn ướt, vì mạng sống phải ráng đánh cược một lần.

-----o0o-----

Chương 1802: Ma Quân trảm thiên thành đạo

Chương 1802: Ma Quân trảm thiên thành đạo

Ma Quân đã chuẩn bị đầy đủ rồi.

Ma Quân cũng biết khi lao vào biển lửa kia, sự chuẩn bị này chỉ giúp được một chút, đoạn đường còn lại phụ thuộc ý chí và thể lực của chính Ma Quân.

Ma Quân cũng càng hiểu rõ, có thể phá vỡ phong ấn hay không thì đều phụ thuộc vào chính mình.

Xét về điểm này thì cũng chẳng khác phàm nhân là mấy.

- Vốn bản thân ta cũng là một trong số phàm nhân mà thôi.

- Phong ấn này là chướng ngại lớn nhất đối với sinh linh của Viêm Hoàng Đại Vực.

- Ta sẽ phá tan nó.

- Ta nhất định có thể phá tan nó.

- Năm đó Sở Thiên Cơ ở Chuẩn thánh có thể dễ dàng giải phong ấn, rời khỏi Viêm Hoàng Đại Vực thì hôm nay ta cũng có thể.

Ma Quân thét lên một tiếng.

Giờ khắc này, toàn bộ đạo hạnh đều bộc phát, vọt thẳng tới chỗ phong ấn.

Ầm!

Lực lượng va chạm nổ bùng.

Quy luật đầy sát cơ dũng mãnh kéo đến.

Ma Quân thế như chẻ tre, đúng với tính cách cứng rắn, mạnh mẽ vốn có.

Quy luật kia không ngừng muốn ma diệt Ma Quân.

Sau khi vượt qua một phần ba phong ấn, Ma Quân cảm giác thân thể của mình khó mà trụ được nữa.

Trước mặt quy luật này, Chuẩn Chí tôn đỉnh cao cũng chỉ như một con chuột nhỏ giữa một bày mèo, muốn sống, đừng có mơ.

Hiện tại, Ma Quân cũng không còn đường lùi nữa.

Phía trước không có lối, phía sau lại không thể lui.

Ở vị trí gian nan như vậy, Ma Quân tiếp tục vận hành Thiên Ý Ngã Ý, hấp thu một ít tinh khí để bổ sung chỗ thiếu hụt trong thân thể.

Nhưng đáng tiếc, nơi này bị phép tắc trấn áp, không thể cung cấp tinh khí được.

Nhưng Thiên Ý Ngã Ý thật sự rất hùng mạnh, trong tình huống như vậy vẫn hoạt động nhanh chóng chuyển hóa thiên tinh thạch cực phẩm Ma Quân mang theo thành tinh khí.

Ma Quân không chịu nổi áp lực hộc máu, gân cốt trong cơ thể như sắp nứt ra.

Áp lực cực kỳ khó tưởng tượng.

Nếu là Chuẩn Chí tôn bình thường đã sớm hỏng rồi.

Nói không ngoa, dù là Chí tôn cũng không có biện pháp.

Phong ấn quá mạnh, như một tầng bê tông cứng rắn, tràn ngập sát khí.

Bất kỳ sinh linh nào tiến vào cũng bị nó trấn áp, ma diệt.

Có thể thấy, Cơ Thanh Vũ chuẩn bị cho Sở Mặc quyển trục kia thật sự rất mạnh, trực tiếp mở một lối đi riêng, không làm kinh động đến bất cứ ai.

Từ đây cũng nhìn ra được sự cường đại của Sở Thiên Cơ, trực tiếp xé mở phong ấn xông ra vùng trời này.

Ma Quân không có quyển trục, cũng không cường đại đến mức đó.

Nhưng không phải là không có chuẩn bị gì.

Ma Quân đã chuẩn bị rất nhiều thiên tinh thạch cực phẩm nhưng không nghĩ phong ấn lại rắn chắc như thế.

Sau khi đi được hai phần ba quãng đường, Ma Quân máu tươi đầmđìa, nhìn rất đáng sợ.

Cả người, cả tinh thần gần như sắp hỏng.

Ng lơ lửng trong hư không, bốn phía đều là sát khí, từng đợt từng đợt như thủy triều đánh vào, thiêu đốt đạo hạnh và tinh khí của Ma Quân.

Nhìn phía trước vẫn chưa có đường ra, Ma Quân cười buồn bã:

- Chẳng lẽ ta thật sự phải ngã xuống tại đây sao?

Nhớ năm đó ở Tiên giới, Ma Quân từng bị vô số người bức đến đường cùng, nếu không nhờ Tiểu Điệp, chắc Ma Quân không thể kiên trì được.

- Hiện giờ chẳng những có Tiểu Điệp mà ta còn có con của mình, sao ta có thể ngã xuống chứ?

Ta chẳng những muốn vượt ra khỏi vùng trời này mà còn muốn khải hoàn trở về, đánh nát phong ấn nơi đây...

Con ngươi Ma Quân đầy kiên nghị.

Mang theo trường đao màu đen, Ma Quân rít lên một tiếng, thi triển một đao mà mình chưa từng đánh ra được.

U Minh Bát Đao đao thứ tám: lục tiên!

Đao pháp Ma Quân thi triển dù cùng công pháp và chiêu thức nhưng lại khác so với Sở Mặc.

Khi Sở Mặc thi triển đao rất tinh chuẩn, lực lượng mạnh mẽ, tốc độ cực nhanh.

Còn Ma Quân đánh ra chỉ có hống hách, mạnh mẽ và mạnh mẽ.

Mãnh mẽ đến nỗi trấn áp cả Viêm Hoàng Đại Vực.

Đến bây giờ Ma Quân không phải cái loại chỉ bạo ngược ở nhà mà từ trước đến giờ lúc nào cũng ngang tàng như vậy.

Ầm một tiếng, một đao chém ra, thiên địa đồng bi.

Toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực như đang khóc than, run rẩy.

Một đao kia không ngờ lại cộng hưởng với sức mạnh của Viêm Hoàng Đại Vực bị phong ấn nhiều năm.

Chém đao ra, cơ thể Ma Quân như bị rút hết sức lực, đạo hạnh cũng bị xóa đi không biết bao nhiêu.

Nhưng một đao đó lại động đến phong ấn, động đến toàn bộ Viêm Hoàng.

Tinh khí trong hư không đánh thẳng vào phong ấn khiến nó bị layđộng.

Ma Quân chỉ dùng sức một người lại gây ảnh hưởng còn lớn hơn trận chiến với Ma tộc năm đó.

Phong ấn bị xé mở một chút, vô tận tinh khí ào ào vọt vào đạo đài của Ma Quân.

Ma Quân lại tung một đao, trực tiếp đem khe hở này thành một lỗ hổng lớn.

Sau đó Ma Quân nhảy lên.

Lôi kiếp trên trời cao ngoài Viêm Hoàng Đại Vực nháy mắt tiến đến.

Đây là thiên kiếp của Chí Tôn.

Thiên kiếp cho Ma Quân.

Vừa ra khỏi Viêm Hoàng Đại Vực, thứ nghênh tiếp Ma Quân chính là thiên kiếp.

Tinh khí từ Viêm Hoàng Đại Vực theo khe hở kia điên cuồng vọt vào người Ma Quân, giúp hình thành một lớp phòng ngự đáng sợ hơn cả phong ấn kia.

Thiên kiếp của Chí tôn kiếp không ngờ cũng chỉ làm gợi lên một chút gợn sóng.

Thời khắc này, tinh khí mạnh mẽ tiến vào đến tận óc của Ma Quân.

Đây là sự khen tặng của Viêm Hoàng Đại Vực.

Thể hiện sự không cam lòng!

Viêm Hoàng Đại Vực đang rít gào!

Dựa vào cái gì mà nó lại bị phong ấn nhiều năm như thế chứ?

Đại vực có quy tắc của nó, dựa vào cái gì mà con người lại ra tay can thiệp sửa đổi?

Đại vực cũng có sinh mạng, có hàng ngàn hàng vạn sinh linh, cớ sao lại bị phong ấn chứ?

Thời khắc Ma Quân lao ra khỏi Viêm Hoàng Đại Vực, toàn bộ quy luật của Viêm Hoàng phát uy.

Chẳng những trợ giúp Ma Quân đi ra còn muốn đưa Ma Quân thuận lợi thành đạo, chắn luôn cả thiên kiếp.

Sấm sét Chí Tôn không ngừng chém rầm rầm vào Ma Quân.

Nhưng tất cả đều bị tinh khí bảo vệ được tạo ra từ Đại vực Viêm Hoàng ngăn trở.

Cái cảm giác này ngay cả Ma Quân cũng không thể tin nổi.

Đây quả thực giống như hai vũ trụ rộng lớn đang đấu pháp.

Ở giữa bị ông ta chém ra một lỗ phong ấn dài vạn dặm rất kinh khủng.

- Lấy sức mạnh của đại vực để bảo đảm cho đạo hạnh của một người, sẽ như thế nào?

Điều đó dĩ nhiên là rõ ràng.

Ma quân không biết các Chí Tôn khácqua Thiên kiếp sẽ có cảnh tượng như thế nào nhưng y suy đoán, Thiên kiếp của y có lẽ là Thiên kiếp Chí Tôn dễ dàng nhất rồi!

-----o0o-----

Chương 1803: Chúng nữ ra Viêm Hoàng nhập Bắc Đẩu (1)

Chương 1803: Chúng nữ ra Viêm Hoàng nhập Bắc Đẩu (1)

Dù là dạng Thiên Lôi gì, nhưng sau khi chi chém xong liền bị cuộn tinh khí của Đại vực Viêm Hoàng ngăn trở.

Đến cuối cùng Ma Quân thậm chí có một loại cảm giác.

Ngay cả Thiên kiếp vân trên đỉnh đầu...

đều bạo nộ rồi, uy lực của Thiên Lôi đánh xuống tăng mạnh rõ rệt.

Nhưng, vẫn y ngyên.

Không có bất kì thay đổi gì.

Chẳng biết tại sao, khe hở dài vạn dặm mà Ma Quân chém một đao xuống không khép lại.

Ma Quân mặc dù vì phá tan phong ấn mà bị trọng thương nhưng bên trong Thiên kiếp theo đó mà tới, y chẳng bị thương tổn một chút nào.

Thậm chí ngay cả đến một cọng lông đều không bị sấm của Thiên kiếp đụng tới.

Ma quân nằm mơ cũng không nghĩ tới kết quả này.

- Hóa ra trong tâm ngươi cũng không cam lòng đấy

Ma Quân thì thào nói.

Cuối cùng, Thiên kiếp Chí Tôn biến mất, Ma Quân ngồi đó cảm ngộ đạo.

Khoảnh khắc mà Thiên Kiếp biến mất, vùng trời này... cuối cùng cũng công nhận y rồi.

Về phần có phải là nắm mũi thừa nhận hay không, điều này thì ai cũng khó nói.

Ý trời khó hỏi, đây là vấn đề khó khăn nhất của tu sỹ.

Nhưng Ma Quân đích thực đã thành đạo rồi!

Y đã thành công bước chân vào cảnh giới Chí Tôn.

Y không biết bản thân được tính là thành đạo ở Đại vực Viêm Hoànghay không nhưng y coi như là thành rồi.

Bởi vì y đích thực là dưới sự giúp đỡ của lực lựng pháp quy tại Đại vực Viêm Hoàng đã đến bước này.

Chí tôn!

- Hóa ra là cái cảm giác này

Ma Quân hơi hơi nhắm hai mắt lại, sau đó, y thông qua khe nứt mà y chém ra truyền một đạo thần niệm trở về.

Bởi vì y cũng không biết rằng khe nứt này có thể duy trì ở đây bao lâu, cho nên, y muốn để cho những người đó biết rằng, ở đây... có cơhội có thể lao ra phiến thiên địa này!

Theo sau, Ma Quân xoay người, làm việc nghĩa không được chùn bước, y bước lên một con đường xa lạ.

Trong tay y, chỉ có duy nhất một bản đồ tinh vực cũ kĩ.

Trên bản đồ là tám đại vực bao quanh bảo vệ một tiên vực vô thượng, tiên vực đó là La Thiên.

Đại vũ trũ La Thiên, Ma Quân ta đến rồi đây!

Thân hình của Ma Quân tại đây chợt lóe rồi biến mất, Bước lên một hành trình hoàn toàn mới.

Trên thực tế, từ lúc Ma Quân chém nhát đao cuối cùng đó đã khiến cho cả Đại vực Viêm Hoàng cộng hưởng, nhiều người trong Thiên giới đạt tới cảnh giới cũng đã cảm nhận được điểm khác của thế giới này rồi.

Đặc biệt là đám tu sỹ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao, tất cả đều cảm nhận được một cơ hội thành đạo vô cùng mãnh liệt!

Lúc đầu bọn họ cũng không biết cơ hội này là từ đâu mà đến nhưng luồng cơ hội mãnh liệt này quả thực là trước nay chưa hề có!

Tuy rằng không đủ để bọn họ có thể chân chính bước ra một bước nhưng so với trước kia một chút hi vọng đều không có, thì đã phát sinhra biến đổi căn bản!

- Xảy ra chuyện gì?

Trong nháy mắt, không biết có bao nhiêu người, đi ra khu bế quan, ngẩng cao đầu nhìn lên bầu trời sao vô tận.

Sau một khoảng thời gian, tại Cung Phiêu Diêu trong thành Phiêu Diêu, một đám người tụ tập cùng một chỗ, sắc mặt bọn họ tất cả đều vui mừng, đặc biệt là một thiếu phụ xinh đẹp cầm tay một chú bé vừa cười vừa khóc, nàng là Tiểu Điệp.

- Cuối cùng ngươi cũng thành công rồi, thật tốt!

Nhớ đợi ta, ta vàđứa bé sẽ nhanh chóng tìm ngươi!

Tiểu Điệp ngẩng đầu nhìn trời thì thào nói.

- Ma Quân thành công lớn rồi!

Y thật sự bước qua đó rồi!

Trong ánh mắt của La Quật lóe sáng, y thậm chí có chút gấp rút không thể chờ đợi rồi!

Cảnh giới của y vốn dĩ cũng đã đến trình độ có thể thành đạo bất kì lúc nào.

Ma Quân trước khi đi từng nói qua, trước tiên cần phải xông qua một con đường.

Chẳng ai có thể nghĩ đến y có thể nhanh chóng thành công như vậy.

- Y để lại cho chúng ta của cải quý giá nhất.

Hồng Nguyệt nhìn lên trời cao, khẽ thở dài.

Kỳ Tiêu Vũ mặc quần áo màu đen nhìn trông vô cùng cao quý, nàng nói:

- Trong khoảnh khắc nháy mắt đó, ta cũng cảm nhận được toàn bộ Đại vực Viêm Hoàng đang chấn động, hầu như... mang theo mộ cảm xúc mãnh liệt?

Đây là ‎ ý chí Thiên đạo chăng?

- Ta cũng cảm nhận được, rất rõ ràng, rất cụ thể, rất xác thực giống như ông trời đang tức giận.

Thủy Y Y nói.

- Đúng, chúng tôi đều cảm nhận được.

Bị phong ấn nhiều năm như vậy, ngay cả ý chí trời đất trước nay vẫn coi vạn vật như sợi rơm cọng cỏ sợ rằng cũng phải phẫn nộ.

Sở Thanh thì thào nói

- Tiền bối Ma Quân để lại con đường này là để lại cho Đại Vực Viêm Hoàng của cải lớn nhất.

Nhưng cái lối này có thể duy trì được bao lâu, ông ta cũng nói không chính xác, cho nên, ta nghĩ... thử xem!

Kỳ Tiêu Vũ lóe sáng ánh mắt nhìn mọi người:

- Các ngươi muốn không?

- Tiêu Vũ...

Ý của ngươi là?

Thủy Y Y nhíu đôi mi thanh tú lại nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Kì Tiêu Vũ cười dài gật đầu:

- Đi tìm phu quân của chúng ta nha!

Thủy Y Y không kìm nổi liếc mắt:

- Đó là phu quân của ngươi!

- Ô kìa, giống nhau, giống nhau.

Kỳ Tiêu Vũ cười nói.

Tất cả mọi người không kìm nổi cười rộ lên, mấy năm nay, cơ hội mọi người gặp nhau cũng không nhiều, mỗi người đều có việc của mỗi người nhưng mỗi lần gặp nhau, chỉ cần nhìn Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y trêu đùa thì coi như là đã thấy được một phong cảnh xinh đẹp rồi.

Hồng Nguyệt nhìn Kỳ Tiêu Vũ, có chút lo lắng nói:

- Ngươi biết hắn ở nơi nào sao?

Còn nữa, năm đó rời đi rốt cục hắn nói với ngươi cái gì?

Tử Yên Đế Chủ hừ một tiếng, nói:

- Nên đánh, không từ mà biệt.

Còn tưởng năm đó hắn chạy đi chỗ thanh tịnh nào đó trốn rồi.

Ai mà biết được không ngờ hoàn toàn biếnmất.

Nếu không phải Đại Công Kê đưa tin đến, ta thậm chí hoàn toàn cũng không hay biết gì.

Đúng vậy, Sở Mặc bị Đại Công Kê bán đứng rồi.

Trong cung Phiêu Diêu, Đại Công Kê quen biết nhiều lắm, thế nên vừa trở lại liền bị một đám người vây quanh hỏi hướng đi của Sở Mặc.

Đại Công Kê thật sự không có cách nào, chỉ có thể nói một ít về tình huống gặp Sở Mặc sau đó nói Sở Mặc có lẽ không ở Đại Vực Viêm Hoàng rồi.

Mọi người nhờ thế mới biết hóa ra không nói không rằng, Sở Mặc đãđi rồi.

Muốn nói những điều thầm kín trong lòng nhất là Thủy Y Y.

Nhưng nàng dù sao cũng coi như là một trong những người biết sự tình.

Biết rằng Sở Mặc đối mặt với

nguy hiểm thật đáng sợ, căn bản không có lòng dạ nào để ý đến sự việc khác.

Nhưng Sở Mặc không từ mà biệt làm nàng cảm thấy khó chịu.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn mọi người, lúc này, có thể những người xuất hiện ở đây đều là người mình cả.

-----o0o-----

Chương 1804: Chúng nữ ra Viêm Hoàng nhập Bắc Đẩu (2)

Chương 1804: Chúng nữ ra Viêm Hoàng nhập Bắc Đẩu (2)

Hơn nữa đều là loại tu luyện đến một cảnh giới nhất định.

Còn lạinhững người khác, ví dụ như Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết biết Sở Mặc đã rời đi sau đó tất cả cũng bế quan.

Phiêu Diêu Cung không thiếu tài nguyên, chỉ cần cố gắng tu luyện, mặc kệ tố chất kém như thế nào, tu vi nhất định sẽ không ngừng tiến bộ.

Bọn họ nghĩ biết mình yếu kém nên sẽ phải hành động trước, vì thế từng người từng người một tất cả đều chăm chỉ luyện tập làm người ta không thể tưởng tượng nổi sự tu luyện buồn tẻ.

Tại chỗ nơi của họ, đó dường như biến thành chuyện thú vị nhất trên đời này.

- Tiểu Vũ, người quyết định, nếu chúng ta lao ra Đại vực Viêm Hoàng, đi tới Tiên Vực La Thiên tìm hắn, sẽ không làm hắn phiền phứcchứ?

Nói cho cùng trong tâm Thủy Y Y muốn tìm Sở Mặc.

- Đương nhiên là không.

Kỳ Tiêu Vũ nháy mắt nói.

- Còn nữa, chúng ta không đi Tiên Vực La Thiên, chúng ta đổi địa điểm khác.

- À?

Ngươi có địa điểm khác đi?

Đám người Thủy Y Y toàn bộ đều có chút giật mình nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ giơ bộ sách điển tịch cổ trên tay cười nói:

- Trừ Đại vực Viêm Hoàng chúng ta ra, thật ra, toàn bộ trong vũ trụ La Thiên còn có bảy đại vực.

Ta đã nghiên cứu rất lâu, ta phát hiện, Đại vực Bắc Đẩu là một nơi khá là tốt.

Ở đó thậm chí còn là cố hương của mấy vị Tôn vô thượng.

- Đại vực Bắc Đẩu?

Tất cả mọi người nhíu mày.

- Đúng, tổ tiên của đạo gia, tổ tiên của phật gia, còn có tổ tiên Tiên vực La Thiên..

đều đến từ nơi thần kì đó!

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Chỉ có điều căn cứ trên điển tịch ghi lại, nói rằng bởi vì xuấtnhiều vô thượng tồn tại, thế nên khí vận của đại vực đó bị tiêu hao nghiêm trọng.

Hiện tại đã biến đổi có chút hoang vu.

Nhưng đại vực đó là nơi mà không có ai dám đến trêu chọc.

Không chỉ có như thế, Tiên vực La Thiên mặc kệ có chuyện gì tốt hay không, chỉ cần dính líu đến bảy đại vực đó, lập tức có một phần của Đại vực Bắc Đẩu.

Sẽ không lo không có kẻ mạnh, cũng có không ít kẻ mạnh như họ!

Hơn nữa Đại vực Bắc Đẩu là Đại vực gần với chúng ta nhất.

- Vậy...Chúng ta có thể tìm đến chỗ đó không?

Đi đến đó rồi, chúng ta sẽ hòa nhập với nơi đó như thế nào?

Sở Thanh hỏi.

Thủy Y Y lúc này tiếp tục nói:

- Điều này đơn giản hơn rồi, chỉ cần có thể đến nơi đó, những thứ còn lại hoàn toàn có thể giao cho ta!

Hơn nữa, theo quan sát của ta sẽ có rất nhiều nhân vật lớn, căn bản sẽ không có nhiều tâm tư chú ‎ nhiều đến sự tình của nhân vật nhỏ bên dưới đại vực.

Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu:

- Vẫn là Y Y của chúng ta thông minh!

Thanh tỷ tỷ có đi hay không?

Thủy Y Y liếc mắt, cũng không thèm uốn nắn Kỳ Tiêu Vũ.

Sở Thanh do dự một chút.

Nếu nàng rời khỏi, một khi đi cũng chả khác gì rời xa quê rồi.

Phụ thân của nàng vẫn còn trên thế gian này.

Hồng Nguyệt lúc này nhẹ giọng nói ra:

- Ta đi.

Tử Yên cũng nói:

- Ta cũng đi.

Sở Thanh nhìn hai người, có chút ngẩn người, sau đó bỗng nhiên truyền đến một giọng nói đến tai:

- Đi thôi, cô bé!

Cha ở nhà đợi con!

Hốc mắt của Sở Thanh bỗng chốc đỏ lên sau đó nàng nhìn mọi người cười nói:

- Ta cũng đi.

Hồng Nguyệt nói:

- Thành đạo chỉ là một chuyện, ta rất muốn mở mang kiến thức một chút, thế giới to lớn là như thế nào.

Tử Yên cười nói:

- Đó là tâm nguyện lớn nhất của sư phụ năm đó, đó là nghịch phạt mảnh đất này, một đường có thể đến Tiên vực La Thiên, có thể ném xuống dưới tất cả cái gì vô thượng tồn tại.

Sư phụ cuối cùng có thể thựchiện tâm nguyện này rồi.

Ta năm đó bị nhốt lại trong mảnh trời cao này, có rất nhiều ràng buộc, không thể rời khỏi thế giới nơi đây.

Nhưng hiện giờ ta có thể.

Kỳ Tiêu Vũ vỗ tay:

- Ta, Y Y, Thanh tỷ, cô nương Hồng Nguyệt, Tử Yên tỷ, tổng cộng năm người chúng ta?

Thấy thế nào?

Chúng ta cùng đi Đại vực Bắc Đẩu!

La Quật bên cạnh nói:

- Ta chuẩn bị trực tiếp đi Tiên vực La Thiên!

Hồng Nguyệt gật gật đầu, nhìn La Quật nói:

- Thế cũng tốt, Người của Đại vực Viêm Hoàng chúng ta cuối cùng cũng phải đi ra ngoài!

Để người đời hiểu rõ chúng ta có cường nhân, nhưng trước khi chính thức có thực lực đó, ta cảm thấy nên khiêm tốn một chút sẽ tốt.

Nếu không, có thể sẽ sinh ra biến cố nào đó.

La Quật gật mạnh đầu:

- Ta hiểu rõ, ta sẽ mai danh ẩn tích.

Tranh thủ ở đó sẽ thành một cái đinh tại Tiên vực La Thiên.

Đợi đến một ngày, công tử triệu tập một tiếng, ta sẽ xuất hiện.

Cuối cùng đám người Kỳ Tiêu Vũ sau khi để lại phong thư cho mườivị tổ sư và các trưởng lão lập tức rời đi.

Bên cạnh Đại vực Viêm Hoàng nơi mà Ma Quân thành đạo.

Sáu người đứng ở đó, cảm nhận được bầu trời cao trên đỉnh đầu không hề áp chế, tất cả đều thổn thức không ngừng.

Khe nứt phía dưới dự tính dùng không được bao lâu sẽ bị khép kín hoàn toàn, có thể nói rằng người đến sau trừ khi kịp phản ứng thật nhanh, nếu không, phong ấn này sẽ làm toàn bộ những người tu luyện của Đại vực Viêm hoàng có thể nguy hiểm tính mạng.

Thật lòng cảm tạ Ma Quân.

La Quật than nhẹ một tiếng sau đó nói:

- Ta rất nhanh sẽ có thể thành đạo!

Đám người Hồng Nguyệt cũng gật gật đầu, các nàng cũng cảm nhận được rất rõ ràng là sẽ rất nhanh là có thể thành đạo.

- Vậy, chúng ta từ biệt tại đây!

Đám Hồng Nguyệt năm người vẫy tay từ biệt La Quật.

Theo sau, hai bên chia ra hai phương hướng bay đến nơi sâu thẳm mênh mông của vũ trụ.

Sở Mặc hoàn toàn không biết sau khi hắn đi, đám người Đại vực Viêm Hoàng cũng lựa chọn cách này.

Hắn hiện tại đang ở cùng với Tử đạo và Lưu Vân Phong bay hướng về phía cấm địa lá khô.

Chỉ có điều trên đường đi cũng không yên ổn.

Vẫn có không ngừng các tu sỹ khiêu chiến với hắn.

Chỉ có điều đám người khiêu chiến bối rối không ngờ rằng Sở Mặc đi cùng với Tử Đạo và Lưu Vân Phong.

Thấy đến cảnh tượng này tất cả đều rất phát hoảng, sắp bị dọa đến choáng váng rồi.

Nếu chỉ có một Sở Mặc bọn họ có thể sẽ tự tin rằng người kháckhông thể đánh bại hắn nhưng ta thì có thể.

Nhưng bên cạnh Sở Mặc còn có Tử Đạo và Lưu Vân Phong, thấy ba người bộ dạng trò chuyện vui vẻ làm đầu bọn họ đều theo đó mà tê dại!

Đây là tình huống gì đây?

Tên Sở Mặc này từ lúc nào mà cùng đi với hai người bọn họ?

Không phải nói Tử Đạo là số một thiên bảng sao?

Ngươi không thành thành thật thật đi tu luyện, bảo trì vị thế số một thiên bảng của ngươi, đi theo cùng bọn chúng làm gì?

-----o0o-----

Chương 1805: Đao đạo đại thành (1)

Chương 1805: Đao đạo đại thành (1)

Cả Lưu Vân Phong cũng vậy, trong trận thí luyện, có nhiều huynh đệtỉ muội Nguyệt tông, ngươi tại sao lại từ bỏ bọn họ?

Đánh như thế nào, đây là một vấn đề lớn, căn bản là không thể đánh!

Tuy nhiên Tử Đạo và Lưu Vân Phong đối diện với những người khiêu chiến này không có một chút phản ứng nào, thậm chí còn ồn ào, nói cho những người khiêu chiến này, có bản lĩnh thì ngươi đánh bại Sở Mặc.

Như vậy ngươi cũng là đại năng của thiên bảng rồi!

Đây quả thực là một cái hố, một cái hố sâu không đáy!

Xem bộ dạng ba người hỬ muốn nói quan hệ bọn họ không tốt chỉcó quỷ mới tin.

Cho dù có thể đánh bại Sở Mặc, nhưng còn hai người họ sẽ ngồi yên bên cạnh quan sát không quan tâm đến hay sao?

Rất nhiều người khiêu chiến sau khi thấy cảnh tượng này đều rời đi.

Trực tiếp bỏ qua cơ hội tuyệt vời ngàn năm có một mà bọn họ vẫn nghĩ này.

Chỉ có người khiêu chiến đặc biệt xác nhận chính xác Lưu Vân Phong và Tử Mặc đều không xuất thủ thì mới trực tiếp khiêu chiến Sở Mặc.

Kết quả không cần phải nói nhiều, đều trực tiếp bị Sở Mặc đánhkhóc.

Với cái này, Tử Mặc cười nói:

- Ngươi xem, sự tồn tại của hai người bọn ta giúp người cản được bao nhiêu điều phiền toái?

Lưu Vân Phong tỏ ra tán thành sâu sắc, còn giật giây Sở Mặc:

- Ngươi không cần thủ hạ lưu tình, trực tiếp ra tay giết sạch toàn bộ là được.

Ngươi xem không có ai dám khiêu chiến Tử Đạo?

Vẻ mặt Sở Mặc không nói gì, lòng nghĩ Tử Đạo đã thành danh bao nhiêu năm rồi?

Hơn nữa lưỡi kiếm từ trước đến nay không để lại mạngsống.

Nhìn áo trắng bồng bềnh giống như là tiên nhân nhưng thực tế ra tay ác độc vô cùng.

Ngoại trừ số ít người quen trên thiên bảng, Tử Đạo chiến đấu từ trước tới giờ đều giết người rất hoàn mỹ và chuẩn xác.

Giống như là mãnh thú đi săn, có thể một chưởng trí mạng, y tuyệt đối không dùng đến chiêu thứ hai.

Điều này làm Sở Mặc nghĩ đến phong thái Tử Đạo lúc trước đánh chết thú luân hồi ở vực sâu luân hồi.

Đích thực là phóng khoáng mang theo sự chính xác và tàn nhẫn.

Tử Đạo nhìn Sở Mặc, nói nghiêm túc:

- Người đến khiêu chiến thực sự không cần phải thủ hạ lưu tình.

Bởi vì bọn họ đều là những người muốn đến giết ngươi, nhất là cũng muốn đến giẫm đạp lên ngươi để tới chỗ cao hơn.

Tại sao lại phải thủ hạ lưu tình chứ?

Sở Mặc dở cười dở khóc nói:

- Lúc trước các ngươi vẫn chưa đến, ta cũng không thủ hạ lưu tình, những người khiêu chiến gần đây hầu như là những địa bảng tu sỹ đều nhận ra các ngươi, ngay trước mặt các ngươi, ta sao lại giết?

- Hóa ra là vì vậy?

Đáng bị giết thì giết, không cần phải nể mặt chúng ta.

Đám người này theo chúng ta cũng không phải là bạn bè, quenthì đã làm sao?

Lưu Vân Phong không để ‎ mà nói.

Tử Đạo gật gật đầu, cười nói:

- Đúng vậy, đích thực là vậy, không cần phải xem mặt chúng ta như nào, bởi vì bọn chúng là tìm phiền toái cho ngươi.

Đang nói, một dao động hư không từ xa truyền đến, một thân ảnh từ hư không đi ra.

Chậm rãi hướng về phía Sở Mặc.

Trên mặt Tử Đạo và Lưu Vân Phong liền lộ ra sắc mặt kinh ngạc, đồng thanh nói:

- Hồ Tiếu?

Tại sao lại là ngươi?

Người vừa mới đến nhìn Tử Đạo và Lưu Vân Phong cũng hiện rõ sắc mặt kinh ngạc, hiện rõ vẻ vô cùng không ngờ tới thất thanh nói:

- Hai người các ngươi tại sao lại ở chỗ này?

Hồ Tiếu, hiện giờ là tu sỹ thứ năm của thiên bảng đến từ một cổ tộc của Tiên vực La Thiên.

Tu vi của y với Lưu Vân Phong có lẽ sàn sàn nhau.

Lưu Vân Phong nếu là thượng bảng lẽ ra sẽ tiếp theo sau Hồ Tiếu.

Nhưng trước đó Lưu Vân Phong vẫn luôn áp chế Hồ Tiếu một bậc.

Về phần Tử Đạo và Hồ Tiếu thì đã quen biết nhau từ trước rồi, cóthể nói Tử Đạo chính thức là " Lão nhân" tại sân thí luyện thì đã rồi.

Y lớn lên từ sân thí luyện.

Y đánh số thiên kiêu tuyệt thế mà y đánh bại còn nhiều hơn số thiên kiêu mà mọi người từng gặp.

Hồ Tiếu năm đó vừa mới vào sân thí luyện, lựa chọn đối thủ khiêu chiến đầu tiên đó là Tử Đạo!

Trận chiến ấy, Hồ Tiếu thua trận, Tử Đạo không có giết Hồ Tiếu bởi vì gia đình y có quan hệ thân thiết nhiều đời.

Tử Đạo nể tình mẫu thân đã mất buông tha cho Hồ Tiếu một lần.

Cũng là từ lần đó trở đi.

Hồ Tiếu và Tử Đạo kết thành bằng hữu.

Mặc dù quan hệ không tốt lắm nhưng khẳng định cũng không phải là kẻ địch.

Cho nên thấy Hồ Tiếu ở đây, Tử Đạo trong lòng rất kinh ngạc, y trực tiếp hỏi:

- Hồ Tiếu, ngươi đứng thứ năm thiên bảng đến tìm tên thứ chín trên Thiên bảng gây phiền toái là ý gì?

Hồ Tiếu vừa nhìn thấy cảnh này, có chút ngẩn người, nhưng y cũng hiểu ra chút được điều gì đó, trong lòng tự nhủ Tử Đạo và Lưu Vân Phong không ngờ đi cùng Sở Mặc, xem ra trận đánh hôm nay là không thể.

- Ha ha...

Hồ Tiếu có chút lúng túng cười:

- Có người tìm đến ta, ra giá rất nhiều tiền muốn mua mạng của Sở Mặc.

Ta... gần đây thiếu tiền, đành tiếp nhận chuyện này.

- Có người?

Tuyết gia?

Đuôi lông mày Tử Đạo nhảy lên.

- Bọn họ chỉ đến vậy thôi, ngươi cũng không có chút tiền đồ gì!

Bởi vì cho đến lúc này, Sở Mặc ở sân thí luyện chọc qua nhiều thiên kiêu, trong đó có một Tuyết Vô Lệ là nổi tiếng nhất, hơn nữa có thể mời tu sỹ xếp loại cấp bậc cao như Hồ Tiếu đến xem ra cũng chỉ có Tuyết giarồi.

- Hê ...



Hồ Tiếu lúng túng mỉm cười hai tiếng, không phủ nhận, nhưng trong lòng có chút tiếc nuối, y không giống như những đám tu sỹ địa bảng, thiên bảng, y tràn đầy tự tin cho rằng Sở Mặc có thể đánh bại Tuyết Vô Lệ chiếm lấy thiên bảng thứ chín là do may mắn.

Mặc kệ dùng thủ đoạn gì, chỉ cần có thể đánh bại đối thủ, khẳng định là rất có thực lực.

Bởi vì bất kì một tu sỹ nào tại sân thí luyện đều có thể hoàn toàn không đề phòng người khác đánh lén, lại nói đến Tuyết gia có người trực tiếp tìm đến y, cũng là đang muốn giải thích Tuyết Vô Lệ đích thực không phải là đối thủ của Sở Mặc.

Nếu không thế, tại sao y không tự mình đòi nợ?

- Ngươi không biết Tuyết Vô Tình đã tìm hắn sao?

Lưu Vân Phong nhìn Hồ Tiếu hỏi.

Hồ Tiếu gãi đầu:

- Chuyện này ta có nghe nói, có nói hai người các ngươi, còn có Trương Nhã Lộ, Khương Thái Nguyệt, thậm chí là hoàng tử Cơ Khải cũng xuất hiện cả.

Nhưng ta vẫn luôn cảm thấy đám người các ngươi là muốn mời chào Sở Mặc, cũng không có nghĩ nhiều như vậy.

Nói xong Hồ Tiếu có chút buồn bực nói:

- Được rồi, được rồi, ta sẽ trả đồ vật cho bọn họ được rồi.

Ta đây cũng coi như bị bọn họ lừa một vố.

- Tại sao lại trả đồ, không trả, không trả!

Tử Đạo nói:

- Đồ gì vậy?

-----o0o-----

Chương 1806: Đao đạo đại thành (2)

Chương 1806: Đao đạo đại thành (2)

Hồ Tiếu nhìn thoáng qua Sở Mặc.

Tử Đạo khoát tay:

- Huynh đệ nhà ta.

Hồ Tiếu trong lòng hơi hơi rùng mình, lúc nhìn về ánh mắt của Sở Mặc có chút biến đổi không giống.

Đã nhiều năm rồi, người có thể cùng với Tử Đạo kết thành bằng hữu tại sân thí luyện không nhiều, có thể từmiệng y thừa nhận là huynh đệ lại càng ít!

Ít nhất là Hồ Tiếu chưa nghe qua.

Y ở thầm nghĩ trong lòng:

- Nói như vậy Sở Mặc nhất định là có chỗ hơn người rồi.

Còn có Lưu Vân Phong nữa, lại là chuyện gì vậy?

Nhưng y cũng không có hỏi, mà nói:

- Ba vạn kim ngũ hành thần kim có thể luyện chế ra một binh khí, gần đây vừa lúc đang nghiên cứu luyện khí.

Hí!

Lưu Vân Phong và Tử Đạo kìm không được hít một hơi khí lạnh.

Lưu Vân Phong tán thành nói:

- Món này... không nhỏ đó!

Tử Đạo cười lạnh nói:

- Tuyết gia này không có tiền đồ, thật là xấu hổ, xem ra lần này, Tuyết Vô Lệ có lẽ xuất hiện tâm ma rồi.

Thật là yếu ớt.

Hồ Tiếu khóe miệng rút rút ra:

- Không phải là yếu ớt đi.

Nghe nói Tuyết vô lệ trong trận thí luyện bị đánh bạo, nếu không có lão tổ che chở, bỏ trốn mất dạng thì đãbị gục ngã tại sân thí luyện này rồi.

Loại người như y nào đã từng phải nếm trải qua sự thiệt thòi này a.

- Cũng là mọi người xem thân phận của Lão tổ nhà y, không thèm để ‎ý y nên y quen rồi.

Tử Đạo cười lạnh nói, nói xong y nhìn Hồ Tiếu nói:

- Ngươi sao lại trả lại đồ đó chứ?

Không trả thì nói đánh không lại.

- Hả?

Sắc mặt Hồ Cười liên tiếp biến đổi nói:

- Việc này... không tốt?

Dù sao... cũng không làm việc gì?

Tử Đạo thản nhiên nói:

- Ta biết rằng trong lòng ngươi muốn gì, ngươi không phục đúng không?

Ngươi cảm thấy, ta để ngươi quay về Tuyết gia trả lời ngươi bị đánh bại rất khó coi, Tuyết gia sẽ không tin đúng không?

Hồ Tiếu nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó yên lặng gật đầu, nói:

- Đúng vậy, ta không hoài nghi thực lực của Sở Mặc nhưng ta không cho rằng hắn là đối thủ của ta.

- Được, hai người đánh đi.

Tử Đạo thản nhiên nói:

- Ta dùng ảnh âm thạch cho ngươi ghi chép lại để tránh cho ngươikhó giao phó với Tuyết gia.

Tử Đạo nói xong, trực tiếp ném ra một khối ảnh âm thạch, treo trên hư không, sau đó còn hướng về phía ảnh âm thạch thản nhiên nói:

- Người nhà Tuyết gia, nên thu tay thì thu tay, có bản lĩnh thì để Tuyết Vô Lệ đến đánh!

Các ngươi không phải tìm đến Hồ Tiếu sao?

Để cá ngươi xem kết quả trận đấu một cách công bằng.

Hồ Tiếu sắc mặt, ít nhiều hơi xấu hổ, nhìn Tử Đạo:

- Tử Đạo huynh...

- Được rồi, Hồ Tiếu, ngươi đừng cho là ta khinh ngươi, cho dù cólà ta, hiện tại đối phó với Sở Mặc, chiến đấu sinh tử mà nói cũng chưa phân biệt ai thắng ai thua...

Tử Đạo thản nhiên nói.

Mà ngay cả Lưu Vân Phong cũng không kìm được nhìn Tử Đạo, trong lòng tự nhủ sự tin tưởng của lão đại đối với lão tam thật là cao?

Hồ Tiếu tuy rằng trong lòng cảm thấy kinh ngạc, nhưng thành thật mà nói, Thiên kiêu trẻ tuổi đến đến tầng lớp của bọn họ thật sự không thể người khác có thể một hai câu nói có thể dễ dàng dao động ý tưởng được.

- Vậy đánh một trận?

Hồ Cười nhìn Sở Mặc

Sở Mặc gật gật đầu:

- Được, vậy thì đánh một trận đi.

Sau đó, hai người không lãng phí lời nói, trực tiếp bay lên trời cao, bay vào đến chỗ sâu trong trên vùng trời cực cao.

Loại chiến đấu cảnh giới này ảnh hưởng rất lớn, không muốn để thế giới bên dưới cảm thấy một đống rối loạn, tốt nhất là cách xa một chút.

Hai người gần như đồng thời ra tay.

Vũ khí của Hồ Cười không ngờ chỉ là một cái bút lông, y vẽ lên một xe chiến đấu trong hư không rồi sau đó nhảy lên xe chiến, rồi dùng bút lông vẽ ra một cây trường kích, tay y cầm trường kích đứng trên xe tấn công hướng về Sở Mặc.

Xe chiến ù ù, phát ra nổ vang, tản ra uy áp ngập trời.

Sở Mặc tay cầm Hàn nguyệt đao vô cùng đơn giản một đao chém xuống.

Trường kích trong tay Hồ cười đứt, xe chiến bị hủy.

Chân mày của y xuất hiện một giọt máu tươi, dó là cạnh sắc của Hàn nguyệt đao gây thương tích.

Hàn nguyệt đao liền dừng lại chỗ tâm mi của Hồ Cười.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Tử Đạo, thầm nghĩ:

- Đây vẫn là hạ thủ lưu tình?

Một đao!

Chỉ có một đao!

Mà ngay cả Tử Đạo đều không nghĩ đến kết quả như thế này, y cườikhan một tiếng, hướng về phía ảnh âm thạch nói:

- Đây, có một chút giống giả đúng không?

Các ngươi từ từ nghiên cứu đi.

Nói xong, trực tiếp thu hồi ảnh âm thạch, thầm nói:

- Ta bỗng nhiên không muốn đem khối ảnh âm thạch này giao ra rồi.

Lưu Vân Phong thở dài nói:

- Đạo đao của Lão tam đã đại thành rồi!

Tử Đạo gật gật đầu:

- Ừ, khí phách tôn sư!

Hồ Tiếu sắc mặt trắng bệch, ngơ người ra!

Đừng nói là thất bại hoàn toàn đến như vậy, còn thua thảm hại đến mức không còn manh giáp.

Trước khi chiến đấu Hồ Tiếu chưa nghĩ qua mình sẽ thất bại.

Nhưng y có nghĩ đến trận chiến đấu này có thể sẽ rất khó khăn.

Bởi vì nhìn bộ dạng tràn đầy tự tin của Tử Đạo hiển nhiên là xem trọng Sở Mặc nhưng Hồ Tiếu chưa hề nghĩ qua trận chiến này có kết thúc theo phương thức như vậy.

Một đao!

Không phải một chiêu.

Bởi Vì Sở Mặc từ đầu đến cuối chỉ chém có một đao mà thôi.

Không có thay đổi gì cho nên chưa thể nói là một chiêu.

Một đao này, nhanh đến mức vượt qua sự nhận thức và phạm vi chịu đựng của Hồ Tiếu.

Cho nên y trốn không thoát.

Một đao này hàm chứa đại đạo tối cao cũng vượt qua đạo hạnh của Hồ Tiếu cho nên y trốn không thoát.

Một đao này mạnh mẽ quá cho nên y trốn không thoát.

Cần tìm lý do sao?

Hồ Tiếu chợt nhớ tới Tử Đạo vừa nói một câu nói, được rồi, Hồ Tiếu, ngươi đừng nói xem thường ngươi, cho dù là ta, hiện tại

ta và Sở Mặc so chiêu, sống hay chết cũng không biết chắc ai thắng.

Lúc ấy lòng y không tin thậm chí có một chút khinh thường.

Hiện tại tin rồi, cũng không dám khinh thường rồi.

Cho đến khi ánh sáng lóe lên từ thanh khí Hàn Nguyệt đao của Sở Mặc từ giữa chỗ mi rời đi Hồ Tiếu vẫn không thể ở khoảnh khắc đầu tiên hồi phục tinh thần lại.

Tử Đạo có chút đồng tình nhìn y một cái:

- Hồ Tiếu, không phải ngươi cũng sợ sệt giống như Tuyết Vô Lệ chứ?

Hồ Tiếu bỗng nhiên tỉnh lại, chăm chú nhìn Sở Mặc, lướt nhìn Tử Đạo, trong mắt lộ rõ vẻ cảm kích.

Sau đó y giơ tay hướng về Sở Mặc:

- Đa tạ ơn không giết của Sở Mặc, ta nợ ngươi một mạng.

Về sau có việc gì cần giúp đỡ, chỉ cần nói một tiếng, ta sẽ lấy mạng này trả cho ngươi.

-----o0o-----

Chương 1807: Đi theo lão Tam, ăn thịt uống canh! (1)

Chương 1807: Đi theo lão Tam, ăn thịt uống canh! (1)

Hồ Tiếu vừa nói thậm chí không chào hỏi Lưu Vân Phong liền quay người đi.

Y hiển nhiên cũng không cần miếng ảnh âm thạch chỗ Tử Đạo.

Tuyết gia hại y thua thê thảm như vậy, y làm sao có thể đưa ra miếng ảnh âm thạch ra đây?

Không phải sợ mất mặt, mà là không muốn để Tuyết gia bây giờ biết đến sức chiến đấu của Sở Mặc.

- Ta không đánh được, các ngươi tìm người khác đi.

Hồ Tiếu lấy truyền âm thạch ra, xốc lại tinh thần nói một câu xong rồi trực tiếp tắt miếng truyền âm thạch đi.

Sau đó y trốn xa, y cần bế quan!

Một đao này đã đả kích y thật lớn, đã để lại bóng ma trong tâm đạo của y.

Hồ Tiếu đi rồi, Tử Mặc và Lưu Vân Phong đứng bên trái và bên phải Sở Mặc đều có chút áy náy nhìn hắn.

Sở Mặc đầu đầy xám xịt nhìn hai người:

- Đại ca, nhị ca, hai người muốn làm gì?

- Làm gì, ngươi nói làm gì?

Lưu Vân Phong vẻ mặt bi thương.

- Lão Tam... dạy ta một chút đi, nhát đao đó làm sao chém ra vậy?

Trình độ của ngươi làm cho người ta không có thể nói ra lời nào rồi...

ở Luân Hồi Xuyên lần trước, nếu nhát đao này của ngươi chém xuống nhị ca sẽ chết ngay lúc đó rồi.

Tử Đạo cũng vẻ mặt cảm thán nhìn Sở Mặc:

- Ta nói lão Tam, ta chẳng qua cũng chỉ nói nói với Hồ Cười mà thôi, giúp ngươi thổi phồng chút, ai ngờ ngươi làm thật.

Nhát đao này của ngươi...quả thực ta đến bây giờ vẫn chưa xem qua đao pháp tuyệt vời như vậy!

- Lúc ấy ta có cảm giác, lão Tam hướng về đó giống như là một gốc cây đại thụ che trời, bất kể phong cảnh có đẹp như thế nào y cũng sẽkhông có một chút dao động.

Lưu Vân Phong nói.

- Đúng vậy, ta cũng có cảm giác như vậy

Tử Đạo nhìn Sở Mặc nói:

- Ta nói lão Tam ngươi rốt cục ngươi có bao nhiêu loại đạo?

Sở Mặc cười gượng nói:

- Đó là đạo thụ tổ, các ngươi muốn học sao?

- Muốn

Hai người gật đầu nhanh như gà con mổ thóc.

Lưu Vân Phong nói:

- Đừng giấu, nhanh chóng giảng đạo!

Tử Đạo:

- Đường đến cấm địa lá khô còn xa, nào nào nào chúng ta lên thuyền...

Vừ nói trực tiếp ném ra một con thuyền chiến.

- ...

Sở Mặc đầu xám xịt lên chiếc thuyền.

Sau đó ngay trên thuyền chiến nói về đạo thụ tổ cho hai người.

Hai người sau khi nghe xong cả hai đều cảm thán, không thể tưởng tượng được Sở Mặc lại vẫn có thể có loại cơ duyên này.

Đúng vậy theo bọn họ đây thuần túy là cơ duyên chứ không phải nguy hiểm.

Không trách được người con gái Khương Thái Nguyệt bái ngươi làm thầy phụ thuộc vào ngươi, hóa ra nàng là do ngươi dạy thành.

- Lưu Vân Phong nói.

Tử Đạo nói:

- Có thể nhận được lễ vật của mẹ, thật đáng hâm mộ.

Lưu Vân Phong cũng cảm động:

- Thật đó, ta ngay cả mẹ là ai cũng không biết.

Sở Mặc mắt nhìn hai huynh đệ:

- Mẹ của ta bây giờ vẫn còn đang chịu khổ, các ngươi đừng hâm mộ quá.

- Mẹ ngươi chính là mẹ của chúng ta, huynh đệ không nên lo lắng, sớm muộn gì cũng có một ngày chúng ta trực tiếp đánh đến tận cửa rồi đón bà.

Trong mắt Tử Đạo hiện lên sắc vẻ kiên quyết.

- Chúng ta là huynh đệ mẹ của tự nhiên sẽ là mẹ của chúng ta.

Chúng ta cố gắng nâng cao thực lực, có một ngày nhất định sẽ thành công!

Lưu Vân Phong nghiêm túc nói:

- Đến đây, ta nói cho các ngươi đạo của ta!

Cứ như vậy, ở tất cả trong suy nghĩ của Chí Tôn thành đạo, thuộc về những đạo bí mật của bản thân đều được nói thông thấu hết trên đường đi.

Lúc Tử Đạo và Lưu Vân Phong nói xong đạo của họ xong phát hiện Sở Mặc rất nhanh chóng có thể ngộ đạo. thu nạp tinh hoa đạo của hai người.

Điều này khiến hai người họ hoàn toàn không nói được gì, nói ralà gặp phải một dị thai.

- Chúng ta đều bị xưng là yêu nghiệt, nhưng so với ngươi, chúng ta chỉ là đứa bé bình thường.

Tử Đạo vẻ mặt sầu não nói.

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc:

- Đến đây, lão Tam, nói ra các đạo khác của ngươi, ta muốn trở nên mạnh hơn!

Tử Đạo liếc nhìn Lưu Vân Phong một cái:

- Thôi đi Lão nhị, ăn nhiều bội thực, ngươi cũng không phải lãoTam.

Lưu Vân Phong vẻ mặt lưu luyến:

- Ta chỉ nghĩ cũng không được sao?

Huynh đệ ba người mặc dù ở với nhau không lâu nhưng mới quen đã thân, tình nghĩa huynh đệ này cũng là như vậy, nhìn một mắt, giữ một đời!

Tiên vực La Thiên, Tuyết gia.

Chủ trì Tuyết gia thông thường, là một gã Đại Thánh cảnh lão tổ.

Lão tổ này tên là Tuyết Hàn, thân hình gầy yếu, đạo cốt tiên phong, mặc một đạo bào cổ, gần như cả ngày bế quan, rất ít ra ngoài hỏi sự tình.

Mặc dù nói rằng là lão tổ chủ trì gia tộc nhưng giống Tuyết gia một loại cổ tộc, phía dưới có vô số người quản lí, trừ phi đại sự sinh tử tồn vong trong gia tộc, nếu không vì vậy thì chuyện bình thường đều không phải do Hàn Tuyết Lão tổ quản lí.

Nhưng hôm nay, có người đích thân đến gặp Tuyết hàn lão tổ.

Đây là một tu sỹ Thánh Nhân, nhìn rất trẻ tuổi, nhìn từ tướng mạo, ythậm chí không quá ba mươi lăm tuổi.

Nhưng nhìn trong đôi mắt có thể cảm nhận được y cũng trải qua năm tháng bể dâu.

Y được gọi là Tuyết Xuân Thu.

Địa vị của y ở Tuyết gia rất cao.

Không chỉ là bởi vì y ít tuổi mà trở thành thánh nhân, mà là bởi vì y có hai người con rất ưu tú, trong đó có một người có thể nhận được sự che chở của vô của lão tổ tối cao.

Đúng vậy, hai đứa con của Tuyết Xuân Thu, một người là Tuyết Vô Tình, người kia là Tuyết Vô Lệ.

Hôm nay y tới gặp Tuyết Hàn lão tổ, mục đính chính cũng vì con traiy Tuyết Vô Lệ.

- Lão tổ, ta muốn đi sân thí luyện một chuyến.

Tuyết Xuân Thu vẻ mặt cung kính nói.

- Làm cái gì?

Tuyết Hàn thản nhiên nói một câu.

- Giết người.

Tuyết Xuân Thu đáp.

- Hả?

Đuôi lông mày Tuyết Hàn nhướng lên, mở mắt ra nhìn Tuyết Xuân Thu.

Ông ta không hỏi lí do tại sao, chỉ liếc nhìn rồi sau đó gật gật đầu:

- Đi đi.

- Đa ta lão tổ tác thành.

Tuyết Xuân Thu vẻ mặt cảm kích.

- Thực ra chịu chút thất bại, chưa chắc là chuyện xấu.

Tuyết Hàn lão tổ không nói nhiều, cũng là đối mặt với Tuyết Xuân Thu, chứ nếu đổi lại là người khác, dù là thánh nhân ông ta không chắc sẽ nói lời này.

- Ta hiểu rồi, cảm tạ lão tổ chỉ điểm.

Tuyết Xuân Thu nói.

- Được, đi thôi.

Tuyết Hàn nói.

Ông ta đương nhiên không sợ Tuyết Xuân Thu sẽ mang rắc rối cho Tuyết gia.

Y là một thánh nhân, quyết định đi giết người khẳng định một điều trước đó cũng đã tỉ mỉ điều tra thân phận bối cảnh của người kia rồi.

Hơn nữa cần đích thân y đi giết đã nói lên Tuyết gia đã tìm người khác nhưng thất bại rồi!

-----o0o-----

Chương 1808: Đi theo lão Tam, ăn thịt uống canh! (2)

Chương 1808: Đi theo lão Tam, ăn thịt uống canh! (2)

Có hai điểm đó thực ra đã đủ để Tuyết Hàn gật đầu.

Tuyết gia thanh danh vang dội, không phải người nào đều có thể giắt một chút nước bẩn lên.

Tuyết Xuân Thu rất nhanh đi tới sân thí luyện.

Khi y từ cửa vào, từ ánh mắt nhìn của người khác hiện rõ một vẻ khiếp sợ không thể ngăn chặn.

Đã rất lâu rồi không có thánh nhân vào sân thí luyện, đặc biệt lại là một cổ tộc hùng mạnh như Tuyết gia.

Sở Mặc đến bây giờ cũng không biết, sân thí luyện, là có cửa vào, bằng không sao có thể có thứ như hạn ngạch?

Chỉ có hắn đi theo đường tắt.

Từ nơi phong ấn kia tiến vào sân thí luyện cho nên hiện tại Sở Mặc vẫn chưa biết. bản đồ tọa độ chòm sao của Đại vực Viêm Hoàng mà hắn cho Phong Hành Giả, mặc dù có ích nhưng Phong Hành Giả sau khi thành đạo tuyệt đối không thể từ sân thí luyện trực tiếp rời đi.

Cách tốt nhất là từ cửa ra của một đại vực nào đó rời khỏi.

Nhưng bất luận cửa ra nào, thực ra đều có người gác, khi tiến vào là phải đăng kí...

Những việc này, Tử Đạo và Lưu Vân Phong căn bản không nghĩ là Sở Mặc không biết cho nên họ từ trước tới giờ không nói đến.

Mà SởMặc cũng chưa hề nghĩ tới quy trình vào sân thí luyện như thế này, vì vậy hắn cũng không hề hỏi qua.

Tuyết Xuân Thu không để ý đến ánh mắt của tu sỹ gác cửa trực tiếp tiến vào bên trong sân thí luyện.

Ông ta là thánh nhân, cảnh giới của ông ta đã vượt qua hầu như tất cả tu sỹ trong sân thí luyện rồi.

Nhưng tại sân thí luyện không phải chỗ nào ông ta cũng có thể tới được.

Sân thí luyện lại quá lớn, muốn tìm được một người, cách tốt nhất là thông qua ba bảng thiên địa nhân, cho nên mục tiêu đầu tiên của Tuyết Xuân thu là sông luân hồi.

Tuyết Xuân Thu rất nhanh đã đến sông luân hồi, ở cảnh giới của ông ta thậm chí còn không làm kinh động bất kì ai, sử dụng lực lượng tinh thần khiêu chiến Sở Mặc.

Thánh nhân khiêu chiến chí tôn... trong sân thí luyện trước kia có thể là có nhưng chưa bao giờ công khai.

Bởi vì thánh nhân khiêu chiến chí tôn không phải phải là khiêu chiến mà đơn thuần là... giết choc!

Trải qua một thời gian dài đi thuyền Sở Mặc cuối cùng cũng đến tới được bên cạnh khu cấm địa lá khô.

Bọn họ thu hồi chiến thuyền, đứng ở bên cạnh mảnh đất nhìn lại phíacấm địa lá khô.

Tử Đạo nói:

- Trên người của ta có một thánh khí là năm đó mẹ ta để lại cho ta.

Đây là một chiếc nghiên mực, hiệu quả lớn nhất của nó là ngăn cách các loại khí tấn công.

Độc vật trong cấm địa lá khô quá nhiều, chúng ta phải cẩn thận.

Nói xong, Tử Đạo trực tiếp lấy ra phương thánh khi nghiên mực này.

Nghiên mực rủ xuống một lượng lớn anh sáng làm ba người đều bị bao phủ trong đó.

Lưu Vân Phong nói:

- Sư môn ta có một thánh khí, có thể nghịch chuyển thời gian, địa điểm có thể nhanh chóng xóa nhòa đạo hạnh ở cấm địa lá khô này nhiều lắm, có vật này chúng ta có thể đến nơi an toàn rồi.

Sở Mặc nhìn hai người liếc mắt một cái, nói:

- Ta có một pháp khí có thể xác nhận địa diểm nào có khí độc, có thể xác minh nơi nào có thể có thể xóa nhòa nhân đạo hạnh.

Sau khi nói xong Lưu Vân Phong và Tử Đạo hai người họ trên mặt họ đều viết lên một chữ "Mộng".

Sau đó Tử Mặc sắc mặt không nói gì thu hồi phương nghiên mực kia, miêu tả qua loa nói:

- Vật này cần tiêu hao năng lượng.

Lưu Vân Phong thà rằng không lấy ra thánh khí kia, vẻ mặt thế nào cũng được nói:

- Đi theo lão Tam ăn thịt uống canh.

Sở Mặc:

- ..."

Một lát sau đó.

Tử Đạo mặt không biểu hiện cảm xúc nói:

- Vì sao chúng ta là huynh đệ.

Lưu Vân Phong không hề lưu luyến nói:

- Ta là người chính trực, từ trước tới nay chưa hề làm việc giết người cướp bảo như vậy.

- Đi thôi

Sở Mặc liếc nhìn hai người, trực tiếp một bước bước vào cấm địa lákhô.

Lưu Vân Phong và Tử Mặc liếc mắt nhìn nhau một cái sau đó đều cụp rũ mí mắt.

Lưu Vân Phong thầm nói:

- Lão Đại ngươi nói Lão tam về sau sẽ đi đến bước nào?

- Tổ cảnh.

Tử Đạo nói không hề do dự.

- Ta cảm thấy sẽ cao hơn.

Lưu Vân Phong nói.

- Hai người... xong chưa?

Sở Mặc quay đầu lại.

- Lão tam, xin dẫn dắt!

Cả hai người đồng thanh.

....

Sở Mặc đầu xám xịt.

Cấm địa lá khô đích thực rất kinh khủng.

Ba người vừa vào lập tức cảm nhận được một lượng lớn đạo hạnh xóa nhòa.

Quả thực có ở khắpnơi cho nên Lưu Vân Phong vẫn lấy ra thánh khí có thể ảnh hưởng thời gian.

Pháp khí này sau khi lấy ra cả ba người cảm giác có chút không giống rồi.

Mấy ngày về sau, ba người đã xâm nhập vào cấm địa lá khô mười mấy tỉ dặm.

Đã vượt qua được tinh hà một đoạn khá dài.

Đột nhiên cả ba người đều nao nao.

Tử Đạo vẻ mặt cười ác ý:

- Lại có người khiêu chiến người vào lúc này.

Lưu Vân Phong cười ha hả nói:

- Nhanh... mau chóng tìm chỗ độc nhất!

Nhưng sau đó, sắc mặt ba người tất cả trở lên có chút khó coi.

Trong hư không, độ dao động này, có chút... mãnh liệt.

- Thánh nhân!

Tử Đạo trong kẽ răng nói ra hai chữ này

- Tuyết gia...Sắc mặt Lưu Vân Phong cũng trở nên cực kì khó coi.

Về phần Sở Mặc không nói hai lời, kéo hai người liền quay người đi.

Mục tiêu của hắn là bên ngoài tỉ vạn dặm, một nơi nguy hiểm!

Nơi đó không những khí độc trải rộng hơn nữa là một chỗ có xóa nhòa đạo hạnh!

Một nơi như vậy, bao hàm phạm vi mấy trăm tỉ vạn dặm nhìn như thế nào cũng là một nơi tuyệt địa chân chính!

Nơi đó thực sự là một nơi an toàn, có vài thông đạo, chỉ có vừa đủcho một người đi qua.

Vì vậy Sở Mặc trầm giọng nói:

- Theo sát ta, không thể bước sai một bước!

Tốc độ của ba người đều rất nhanh.

Nhưng từ trong hư không xuất hiện vị thánh nhân kia, tốc độ của ông ta còn nhanh hơn nữa!

Tuy nhiên sau ông ta bước ra vẻ mặt liền biến sắc.

Kìm không nổi thấp giọng chửi bới nói:

- Đáng chết, cấm địa lá khô!

Tuyết Xuân Thu sắc mặt trong nháy mắt trở nên dị thường khó coi.

Nếu như nói trong sân thí luyện có chỗ nào làm tu sỹ thánh nhân kiêng kị thì khẳng định đó là tam đại cấm địa và lục đại Hung địa rồi.

So sánh với nhau, tam đại cấm địa càng làm cho ông ta biến sắc.

Ông ta cũng không thể tưởng tượng được, một tên tiểu tử thối tha, tên tiểu tử cảnh giới chí tôn lại có gan tiến vào nơi đây, không phải là tìm chỗ chết sao?

- A, không phải là một đứa, mà là ba đứa?

Sắc mặt Tuyết Xuân thu càng khó coi.

-----o0o-----

Chương 1809: Thánh nhân nhập hố

Chương 1809: Thánh nhân nhập hố

Lúc trước Hồ Tiếu bại trận căn bản không có nhắc đến bên cạnh "Lâm Hắc" có mấy ngườiBởi vì Hồ Tiếu cũng không thích!

Y không hận bản thân bại trên tay Sở Mặc nhưng y hận Tuyết gia một chút nữa cài bẫy y gần chết.

Thất bại tuy mất mặt nhưng còn có người bạn Tử Đạo bên cạnh Sở Mặc.

Người ta không hạ sát.

Mất mặt vẫn còn hơn mất mạng!

Nhưng nếu không có Tử Đạo ở đó thì sao?

Y sẽ có kết cục như thếnào?

Đường đường là thiên kiêu trẻ tuổi thứ năm thiên bảng cứ như vậy mất tích.

Thậm chí ngoài Tuyết gia ra đều không có ai biết y chết trong tay Sở Mặc!

Tuyết gia sẽ nói ra sự việc này chăng?

Mười phần thì có tám chín phần là không.

Bởi vì nếu nói ra Tuyết gia cũng không có ích lợi gì mà ngược lại sẽ bị người Hổ gia oán hận.

Nghĩ đến kết quả này sao Hồ Tiếu hận Tuyết gia lại ít?

Sao lại có thể nói ra nhiều thông tin của bọn họ được?

Dù gì lúc đó Tuyết gia vì muốn tỏ ra hào phóng, đã nói qua rồi, bất kể thắng bại thì thu lao sẽ không thu hồi.

Tuyết Xuân Thu tức tối không hề nhẹ, dưới thân phận và cảnh giớicủa ông ta, đích thân giết một thiên kiêu chí tôn trẻ tuổi vốn dĩ đã là một chuyện không vẻ vang gì.

Lời đồn linh tinh ra ông ta không cần để ý, ví dụ như sau này có người nói chuyện sống chết của Sở Mặc liên quan đến ông ta thì ông ta cũng hoàn toàn không để ‎ ý đến những cái này, không có chứng cứ, ai dám công khai sự việc này chứ?

Sở Mặc đã bị chết rồi, ai nói như vậy, người đó là đang ô miệt Tuyết gia!

Là kẻ thù của Tuyết gia!

Dù sao Sở Mặc cũng không có tung tích, không biết tiểu tu sỹ từ đại vực nào ra, thiên kiêu như thế nào?

Giết là giết.

Có thể bên cạnh hắn có người, như vậy là sẽ khác rồi!

Một khi truyền ra ngoài đối với thanh danh của Tuyết gia sẽ là một vết nhơ không thể lau sạch.

Tuyết Vô Lệ bị đánh bại, bị thay thế treeb thiên bảng.

Kết quả Tuyết gia có một thánh nhân ra mặt báo thù, sau đó bị người ta chính mắt nhìn thấy...

Sức mạnh của lời đồn hoàn toàn không phải là một cấp bậc.

Mấu chốt chính là ba người này không ngờ có thể ở một nơi quỷ quái như cấm địa lá khô!

Đây mới là chuyện khiến Tuyết Xuân Thu cảm thấy đau đầu, làm thế nào đây?

Trong con ngươi Tuyết xuân thu lóe ra sát khí lạnh như băng.

Giết...

Nhất định phải giết!

Cả ba người này một người cũng không thể bỏ qua!

Tuyết Xuân Thu không phải là một người do dự thiếu quyết đoán.

Một khi đã quyết tâm chuyện gì thì không quan tâm đến trước sau.

Cho nên ông ta trực tiếp xuất thủ!

Ầm!

Đầu tiên là một tiếng nổ vang, một vầng sáng phòng ngự hình thành nổ tung trên người Tuyết Xuân Thu.

Đây là nơi nào, trong lòng ông ta rất rõ ràng.

Đồng thời lúc ra tay liền dùng đạo hạnh của thánh nhân phát ra sự phòng ngự mạnh mẽ.

Đồng thời ông ta lấy ra hai pháp khí, một cái giống như một vại nước được làm từ đồng thau.

Trên mặt vại khắc rất nhiều loại chữ khắc thần bí không giống nhau.

Trên mỗi loại chữ khắc đều phát ra sát khí cường đại.

Đây mới thực sự là vật đại đạo, vũ khí thánh nhân!

Một vũ khí khác là một thanh quạt lông màu trắng, ông ta cầm trong tay phất nhẹ hướng về Sở Mặc ba người họ.

Lượng lớn khí độc trong giây lát bị thanh phạt lông trong tay Tuyết Xuân thu thổi bay sau đó hình thành một cơn gió lốc kinh khủng hướng về phế phương xa.

Thủ đoạn của thánh nhân, quỷ thần khó đoán, quả thực quá mạnh.

Sau đó, nếu như vậy có thể loại bỏ tất cả khí độc nơi này thì cấm địa lá khô không phải là một cấm địa rồi.

Một vài thánh nhân bất kì cũng có thể đến hoàn toàn dẹp yên nơi này.

Trên thực tế ngay tại thời điểm Tuyết Xuân thu quạt ra, tại chỗ khí độc mà bị thổi bay đi thoát ra càng nhiều độc khí.

Hơn nữa những chất độc này giống như sinh mạng bình thường thổi mạnh mẽ hướng về phía Tuyết Xuân thu.

Lúc Tuyết Xuân thu ra tay Sở Mặc ba người đã thoát đi xa rồi.

Đối diện với khí độc do quạt thổi đến, Tử Đạo sắc mặt nghiêm trọng lấy ra chiếc nghiên mực.

Lưu Vân Phong cũng trực tiếp lấy ra pháp khí ảnh hưởng thời gian của y.

Ba người đều hiểu được, đối phương là muốn dùng độc khí này hạ độc bọn họ.

Một vị thánh nhân nếu không phải ở nơi như thế này, một chưởng là có thể giết chết bọn họ.

Cho dù bán Thánh như Tử Đạo đứng trước thánh nhân cũng căn bản không có năng lực phản công.

Sắc mặt Sở Mặc cũng rất nghiêm túc, đây là thánh nhân truy giết, có thể có một chút lỗi lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến vạn kiếp không trở lại.

Nhưng Sở Mặc cũng không đặc biệt lo lắng.

Ở nơi này không là nơi mà một thánh nhân muốn làm gì thì làm!

Tuyết Xuân Thu gặp đối thủ thậm chí có hai loại thánh khí phòng ngự, ông ta khỏi âm thầm nhíu mày.

Ông ta đã nhiều năm rồi không cóvào sân thí luyện, đối với những thiên kiêu trẻ tại sân thí luyện cũng không quen.

Cho nên ông ta cũng không biết hai người bên cạnh Sở Mặc là ai.

Nếu ông ta biết thân phận Tử Đạo và Lưu Vân Phong chắc chắn sẽ có chút kiêng dè.

Nhưng hiện tại trong lòng ông ta bắt buộc tiêu diệt ba người họ trong này.

Lưu Vân Phong cũng lặng lẽ lấy ra hơn mười mấy khối ảnh âm thạch.

Trong khoảnh khắc ba người họ trốn chạy liền ném rất nhiều phương vị.

Tuyết Xuân thu nằm mơ cũng không nghĩ tới ba người chí tôn đối phó với một thánh nhân vẫn có loại suy nghĩ này.

Trong con ngươi ông ta lạnh như băng đồng thời không ngừng dùngthần thức thăm dò tình hình phía trước.

Cấm địa lá khô là nguy cơ lớn nhất.

Nhưng trong thời gian ngắn ông ta không sợ cho nên dù khí độc tấn công, ông ta cũng không có động tác dư thừa.

Trong mắt ông ta chỉ không ngừng tìm kiếm ba bóng hình trốn phương xa.

Tuy nói rằng nhờ khí nơi này ông ta không hoàn toàn có thể thăm dò ra, nhưng thân là nhất tôn thánh nhân đại năng ít nhiều vẫn có thể cảm nhận được chút.

Ông ta có thể cảm nhận được sự nguy hiểm nơi này.

Cho dù là ôngta cũng không thể không cẩn thận.

Có thể ngẩng đầu nhìn, ba người chạy không có tổ chức gì, quả thực là dáng điệu chạy trối chết, đồng thời hai kiện thánh khí đang chìm chìm nổi nổi ngăn cản nguy cơ tại cấm địa lá khô.

- Ba tên chí tôn cảnh giới nhỏ nhắt đều không chú ‎ý, chạy nửa ngày đều không có vấn đề, ta sợ cái gì?

Tuyết Xuân Thu nghĩ thầm trong lòng, ông ta trực tiếp bùng lên một bước hướng về phương hướng của Sở Mặc bọn họ đồng thời một chưởng của ông ta đã nâng cao lên trấn áp hướng về phía ba người.

Trong giây lát!

Một cỗ phảng phất trong sâu thẳm linh hồn rung động truyền đến làm trong lòng y có vẻ sợ hãi.

Không tốt!

Tuyết Xuân Thu hét lớn một tiếng cả người nhanh lui về phía sau.

-----o0o-----

Chương 1810: Tức đến phun máu (1)

Chương 1810: Tức đến phun máu (1)

Bởi vì ông ta không ngờ tới vừa bước vào khu vực tiêu ma đạo hạnh lợi hại nhất.

Ông ta thậm chí có thể cảm thấy bản thân không ngừng bị mờ nhạt!

Quá kinh khủng!

Ông ta là nhất tôn thánh nhân nếu có thể cảm nhận được đạo hạnh biến mất.

Điều đó nói rằng nơi đây là nơi nguy hiểm thực sự kinh khủng.

Nhưng ba người nhỏ vừa rồi có thể đi qua nơi này, tại sao không có vấn đề?

Ý nghĩ này trong nháy mắt hiện lên trong đầu của Tuyết Xuân Thu.

Sau đó ông ta ra một quyết định khiến ông ta vô cùng hối hận.

Trong nháy mắt sau khi lùi lại vài nghìn vạn dặm đồng thời trong phút chốcthân người tiến về trước tỉ vạn dặm!

Lần này là lần mà ông ta lách xa qua một khu vực như vậy.

Kết quả...

ông ta tiến vào một khu vực kinh khủng hơn!

Chỉ trong nháy mắt ông ta cũng cảm giác được cơ đạo thánh nhân của mình bị dao động rồi!

Là tiến? hay là lùi?

Lúc này Tuyết Xuân thu đã có chút luống cuống.

Cảm xúc này đãkhông biết bao nhiêu năm không xuất hiện trên người ông ta.

Nhưng lúc đối mặt với nguy hiểm đó là phản ứng cơ bản nhất của người.

Trong tầm mắt thấy ba tên tiểu tử sôi nổi chạy, hoảng thốt chạy bừa như điên.

Tuyết Xuân Thu lại ra một quyết định khiến ông ta càng thêm hối hận...

Ông ta lại một lần nữa theo sau rồi!

Đồng thời ông ta lấy đại pháp lực tối cao trấn áp bản thân, pháp khí cấp thánh, ông ta lấy ra năm, sáu cái sáng lóe ra ánh hào quang đẹp mắt bảo vệ cơ thể của ông ta.

Hiện giờ Tuyết Xuân thu giống như là mặt trời đang hành tẩu.

Giống như là u linh ở trong cấm địa lá khô, không ngừng lóe sáng khắp nơi.

Nhưng điều không may, khu vực này hầu như bao quanh toàn bộ tinh vực rộng lớn, là một nơi hoàn toàn đáng sợ.

Ở đây không chỉ có khí độc hoành hành, quan trọng nhất là nơi này đối với đạo hạnh xóa nhòa có tính chất hủy diệt!

Lại sau khi đi theo mười mấy tỉ dặm Tuyết Xuân thu rốt cục cũng bực muốn bùng nổ rồi.

Chẳng sợ có năm sáu loại thánh khí bảo vệ cơ thể nhưng đạo cơ vẫn dao động mãnh liệt.

Trong lòng ông ta cuối cùng cũng có ý rút lui.

Đồng thời ông ta vô cùng không thể hiểu được vì sao ba tên tiểu tửkia có thể vẫn vui vẻ chạy mà không vướng vào chuyện này?

Lúc này ông ta kêu một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.

Đây là tinh huyết của thánh nhân!

Đạo cơ của ông ta bị phá hoại tương đối nghiêm trọng.

Rất nhiều kịch độc, chướng khí cũng bắt đầu không ngừng thông qua thánh khí bị lực lượng xóa nhòa liều mạng thẩm thấu tiến vào.

Phải!

Trong lòng Tuyết Xuân thu đã hối hận đến mức xanh ruột rồi.

Nhưng vào lúc này, điều khiến ông ta trừng mắt muốn nứt, cảnh tượng làm ông ta tức điên người đã xuất hiện!

Vốn dĩ ba người kia liều mạng chạy trốn giống như chó nhà có tang không ngờ lại đứng lại.

Đứng ngay ở nơi đó hướng về phía ông ta nhìn xung quanh!

Ông ta đường đường là nhất tôn thánh nhân, đại tu sỹ có thân phận và chức vị cao của cổ tộc Tuyết gia lại bị ba đứa tiểu chí tôn vốn dị bị giết chế giễu!

Điều này cũng không tính làm gì, điều làm Tuyết xuân thu không thể chấp nhận, tức đến mức phun ra ngụm máu tươi một lần nữa là một thanh niên lại cầm trong tay một miếng ảnh âm thạch.

Vật đồ chơi nhỏ mà từ trước tới giờ ông ta không thèm nhìn lại hướng về phía ông ta nháy mắt, lớn tiếng ra hiệu nói:

- Tuyết lão tặc, ngươi xem đây là bảo bối gì?

- Bọn họ nhận ra ta!

Tuyết Xuân Thu lập tức có cảm giác vô cùng xấu hổ!

Ông ta là một nhất tôn thánh nhân đến để giết một tên thiên kiêu chí tôn trẻ tuổi, không những không giết được, bản thân còn bị thương nặng, bị người ta làm cho thảm thương không vui, lại còn bị ghi chép lại cảnh tượng này!

Trong con ngươi Tuyết Xuân Thu như hai thế giới mênh mông đang bùng nổ, ông ta hoàn toàn nổi giận!

Lưu Vân Phong cười ha hả mà nói:

- Ta tin tưởng vật này sẽ là tin tức bùng nổ nhất toàn bộ sân thí luyện trong mấy năm tới.

Ngươi yên tâm, lão tặc Tuyết gia, chúng ta nhất định sẽ giúp ngươi tuyên truyền vật nhỏ này.!

Bảo đảm mỗi người ở sân thí luyện đều có thể nghe uy danh của ngài!

Nhìn thấy phong thái của ngài!

- Tiểu súc sinh, ngươi dám!

Tuyết Xuân Thu bị tức đến phát run cả người, đặc biệt là lúc này giống với bị hãm sâu trong vũng bùn.

Loại lực lượng xóa nhòa đạo hạnh của ông ta vẫn không ngừng tăng mạnh, phát sinh!

Sự thực này quá đáng sợ!

Cho đến bây giờ, cuối cùng ông ta cũng hiểu rõ, ba đứa chết tiệt căn bản không phải tháo chạy trốn chết!

Làm sao chạy hốt hoảng lung tung?

Rõ rang là cố ý dẫn dụ ông ta đến đây!

Chính là muốn hại ông ta!

Suốt ngày đánh nhạn không ngờ bị nhạn mổ vào mắt, sự đả kích nàyđối với Tuyết Xuân Thu mà nói thực sự quá lớn.

Thể xác và tinh thần đều bị đả kích nghiêm trọng.

Kẻ mạnh một đời bị ba con búp bê lừa.

Không những vậy tính kế rất hung ác với ông ta.

Hiện tại còn làm ông ta mất hết mặt mũi.

Tuyết Xuân thu tiến thoái lưỡng nan.

- Lão tặc, ta có gì mà không dám?

Lưu Vân Phong rũ cụp lấy mí mắt thản nhiên nói.

Thực tế trong lòng chàng rung động không ngừng.

Lúc trước Lão tam mặc dù nói rằng có thể tránh xa cấm địa lá khô nhưng trong lòng anh ta và Tử Đạo vẫn có chút nghi ngờ!

Cấm địa lá khô được tất cả các tu sỹ liệt kê vào một trong ba khu vực lớn kinh khủng nhất cũng là không phải có nguyên nhân.

Nếu có thể dễ dàng xông qua vậy thì sao có thể làm mọi người thay đổi sắc mặt đến tận ngày nay chứ?

Đến bây giờ Lưu Vân Phong cuối cùng cũng hiểu rồi.

Lão tam nói là sự thật.

Hơn nữa hắn quả thực quá khiêm nhường rồi, sao có thể thoát khỏi tất cả vùng đất nguy hiểm này dễ dàng như vậy chứ?

Rõ ràng đi trong cấm địa lá khô giống như đi tại vườn hoa sau nhà mình!

Vùng đất nguy hiểm này đối với Sở Mặc mà nói hoàn toàn không có bất kì nguy hiểm nào!

Đây mới là điểm đáng sợ nhất!

Hiện giờ ngay cả tôn thánh nhân Tuyết gia cũng bị thê thảm như vậy, nhìn bộ dạng hận như điên của ông ta trong lòng Lưu Vân Phong cũng đau lòng thay cho ông ta.

Ngươi trêu chọc ai cũng được?

Tại sao nhất định lại phải trêu trọc Sở Mặc chứ?

Trong lòng của Tử Đạo cũng có ý tưởng giống như vậy, nhưng anh ấy nghĩ càng nhiều điều hơn.

Tử Đạo không những biết vị đứng trước mắt là thánh nhân Tuyết gia, anh còn biết ông ấy là Tuyết Xuân Thu!

Là cha của Tuyết vô lệ và Tuyết Vô Tình.

Ông ta có địa vị cao tại Tuyết gia.

Nhưng cao đến đâu... cũng không cao bằng hoàng tộc La Thiên a!

-----o0o-----

Chương 1811: Tức đến phun máu (2)

Chương 1811: Tức đến phun máu (2)

Sở Mặc hiện giờ mặc dù nói rằng bị lọt vào một số người trong hoàng tộc truy giết, thậm chí bao gồm cả vị đế vương ngày nay, có thể trong lòng cũng muốn "nguồn gốc hiểm họa" Sở Mặc giết sạch.

Nhưng điều này không có nghĩa là tình trạng này sẽ vấn kéo dài nữa!

Một khi con khỉ đó xuất thế, toàn đại vũ trụ La Thiên sẽ là một nơi đại loạn, đến lúc đó sẽ xuất hiện cục diện như thế nào cũng không thể chắc chắn đâu.

Cho dù con khỉ không xuất thế, Sở Mặc ở hoàng tộc La Thiên cũngkhông thể nào một thân một mình được.

Tử Đạo biết được một vài chuyện, ở trong nội bộ hoàng tộc La Thiên có người rất đồng cảm với gia đình Sở Mặc.

Đối với đế vương lúc đó cũng chút phê bình kín đáo!

Cho nên người trong nội bộ hoàng tộc La Thiên giết Sở Mặc hoặc có thể sẽ không tạo thành nhiều sóng gió, có thể Sở Mặc chết trong tay Tuyết Xuân Thu, nội bộ hoàng tộc La Thiên nhất định sẽ có người nổi giận sẽ liên lụy đến cổ tộc Tuyết gia.

Vì vậy Sở Mặc cho dù không có năng lực bảo vệ mình cũng tuyệt đối không phải ai có thể trêu chọc được.

Chớ nói chi là Sở Mặc chẳng những có năng lực bảo vệ mình mà hơn nữa còn kinh khủng như vậy!

Tử Đạo mắt lạnh nhìn vào hư không phía Tuyết Xuân Thu phẫn nộ, thầm nghĩ trong lòng: Cho dù ngươi có thể giãy dụa còn sống chạy ra ngoài cấm địa lá khô, một thân đạo hạnh sợ rằng cũng bị hủy diện hơn nửa!

Quay về trước, Lưu Vân Phong vừa để vật trong tay xuống bảm đảm ông ta lập tức thân bại danh liệt mà ngay cả toàn bộ cổ tộc Tuyết gia đều cảm thấy hổ thẹn vì ngươi!

Đạo lý này, Tử Đạo có thể tưởng tượng đến, Lưu Vân Phong và Sở mặc cũng có nghĩ đến, Tuyết xuân Thu...thì càng có thể nghĩ tới.

Vì vậy Tuyết xuân thu một bên liều mạng vận công chống cự lại, vận chuyển thân đạo hạnh tới cực hạn sau đó lấy ra tất cả pháp khí, số lượng lớn chí tôn khí, tám chín loại thánh khí gần như bao quanh người ông ta hoàn toàn ngăn cách với cấm địa lá khô.

Nhưng sức mạnh đạo có thể ngăn cách triệu để hoàn toàn hay sao?

Mặc dù tốc độ xóa nhòa đạo hạnh của ông ta chậm một chút nhưng lại vẫn tiếp tục như cũ.

Tuyết Xuân Thu biết mình không thể tiếp tục ở đây lâu, ông ta thử di chuyển chậm rãi, muốn tìm vị trí tuyến đường mà Sở mặc ba người bọn họ vừa mới đi qua.

Ông ta cho rằng những nơi đó chắc hẳn là an toàn nhưng quên đi rằng lực lượng ở cấm địa lá khô này bất cứ chỗ nào, lúc nào cũng đều biến hóa.

Cho nên sau khi di chuyển cả nửa ngày trời không những có thể tốc độ xóa nhòa đạo hạnh chậm đi mà ngược lại còn nặng thêm.

Ngay cả có một đống vũ khí bảo vệ vẫn khiến hắn hết hồn, lại nổi trận lôi đình.

Sau đó khuôn mặt ông ta bình tĩnh nhìn Lưu Vân Phong:

- Phải như thế nào thì các ngươi mới đưa cho ta vật kia?

- Lão tặc đầu óc ngươi có phải hồ đồ rồi hay không?

Chúng ta tại sao lại phải đưa vật này cho ngươi?

Lưu Vân Phong vẻ mặt khinh thường cười:

- Ngươi đến giết chúng ta, chúng ta còn phải đưa chứng cứ cho ngươi?

Lão tặc, ngươi ở trong này an tĩnh tự sinh tự điệt được rồi, ta không ở cùng ngươi đâu!

Lưu Vân Phong nói xong, lôi Sở Mặc và Tử Đạo quay người bước đi.

Trong lòng của anh ta thực sự có chút thiếu tự tin, sợ rằng lão già cảnh giới thánh nhân nổi điên.

Nếu như ông ta ra ngoài bất cứ giá nào gặp bọn họ như vậy khoảng cách bây giờ vẫn không đủ an toàn.

- Ngươi...

đứng lại!

Tuyết Xuân Thu tức giận quát một tiếng, lập tức âm thanh của ông ta truyền thẳng xuống nhưng ở sâu trong nội hận thù lại lên đến tột đỉnh, một vị thánh nhân bị người nói một tiếng kêu một tiếng lão tặc, lại không có cách nào giết anh ta.

Loại hận thù này quả thực khoét vào tâm cốt!

- Đồ này, các ngươi muốn như thế nào mới có thể đưa ra.

Đôi mắt Tuyết Xuân Thu trở nên đỏ thẫm:

- Ta có thể đáp ứng một vài việc của các ngươi, chỉ cần không quá đáng quá, ta có thể đồng ý, hôm nay... coi như ta xui xẻo.

- Xui xẻo?

Ngươi còn không dám nhận sai?

Lưu Vân Phong cười lạnh lùng.

- Ta...

Tuyết Xuân Thu thiếu chút nữa phun ra ngụm máu, trực tiếp phun ra, cố gắng nhẫn nhịn trầm giọng nói:

- Là ta sai...

- Ngươi sai ở đâu?

Lưu Vân Phong vừa nhìn miếng ảnh âm thạch vừa nói

Động tác nhỏ của anh ta sao có thể lừa qua được tu sỹ cảnh giới nhưTuyết Xuân Thu?

Tức giận nói:

- Ngươi còn mở?

- Khụ khụ... thói quen, thói quen.

Lưu Vân Phong trực tiếp tắt đi ảnh âm thạch sau đó nhìn Tuyết Xuân Thu:

- Lão tặc, nói ngươi sai ở đâu?

Tuyết Xuân thu cảm giác giống như bị chín mặt trời hỏa luyện nghiến răng nghiến lợi mà nói:

- Ta không nên tới trêu chọc ba vị công tử...- Chỉ có thế sao?

Lưu Vân Phong vẻ mặt bất mãn cười lạnh lùng nói:

- Ngươi là nhất tôn thánh nhân ăn no rỗi việc tới gây rắc rối cho chúng ta?

Nói!

Tại sao?

Mấy câu cuối của Lưu Vân Phong đã dùng hết toàn bộ đạo hạnh của bản thân theo hư không phát ra đạo âm ù ù.

Bình thường đạo âm đối với Tuyết Xuân Thu mà nói giống như muỗi ù ù không có chút gì khác biệt.

Nhưng trong lúc này đạo hạnh của ông ta không ngừng bị xóa nhòa mà cảm nhận giống sấm sét, toàn thân sau đó khẽ run lên.

Sở Mặc và Tử Đạo cả hai người vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lưu Vân Phong trong lòng âm thầm cảm thán:

- Trong bụng nhị ca có chút đồ à!

Trong lòng Tuyết Xuân Thu hận thù ngập trời nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh hạ giọng nói:

- Là vì khuyển tử Tuyết Vô Lệ bị Sở Mặc công tử thiếu chút nữa là bị giết chết...

- Không không không không không không, không phải như thế.

Lưu Vân Phong liên tiếp nói không trực tiếp ngắt lời Tuyết Xuân Thu:

- Rõ ràng là Tuyết Vô Lệ muốn giết Sở Mặc không thành, ngược lại mang họa, chỉ chuyện đơn giản như vậy thôi, sàn thí luyện mỗi ngày đều phát sinh những chuyện tương đồng như vậy.

Tại sao lại từ miệng nhà ngươi nói ra lại thành Sở Mặc muốn giết con trai ngươi?

Tuyết Vô Lệ là ai?

Sở Mặc lại là ai?

Ngươi ăn no rỗi việc hay sao?

- Đúng, đúng, đúng, như ngươi nói, tóm lại, ta tức giận là bởi vì Tuyết Vô Lệ tâm ma đã quá nghiêm trọng, không thể nghe đến bất cứ chữ nào trong hai từ Lâm Hắc, cho nên ta muốn đi giết Lâm Hắc, để tâm ma của Tuyết Vô Lệ biến mất, làm cho nó đứng dậy lần nữa.

Ta đã sai, ta không nên tham dự vào chuyện này, Nhưng các người cũng nên hiểu tình mẫu tử của một người cha.

Thanh âm của Tuyết Xuân Thu lộ ra vẻ khẩn cầu.

-----o0o-----

Chương 1812: Lừa ngươi còn phải cảm tạ ta (1)

Chương 1812: Lừa ngươi còn phải cảm tạ ta (1)

Một mặt y đang tìm sự đồng cảm của mọi người, mặt khác y đích xác là không thể kiên trì tiếp được nữa!

Đạo cơ của lão đã bị ăn mòn, bắt đầu bị hư rồi, nếu tiếp tục như thế, cảnh giới của lão có thể thật sự từ một thánh nhân tụt xuống, cho nên bất luận như thế nào, gã cũng không thế tiếp tục kéo dài hơn nữa.

Gã muốn rời khỏi nơi này, nhưng cưỡng ép rời đi, chỉ sợ chỉ làm cho đạo cơ của gã tổn hại càng trầm trọng hơn, cho nên, gã vẫn là đem hy vọng đặt lên người trước sau không nhiều lời như Sở Mặc.

- Phi!

Lưu Vân Phong cười lạnh:

- Tình mẫu tử?

Người vẫn còn mặt mũi sao?

Ngươi là một thánh nhân, tiến vào sân thí luyện giết một chí tôn, cũng không biết xấu hổ cònnói đến tình mẫu tử, đây chính là phong cách làm việc của cổ tộc Tuyết gia nhà ngươi?

Mặt của Tuyết Xuân Thu đã xám đen lại, trong lòng rất hận Lưu Vân Phong.

Lúc này, Tử Đạo cũng hiểu được tương đối.

Bởi Vì Tử Đạo có thể cảm thấy rõ ràng Sở Mặc không muốn giết vị Chí Tôn này ở đây.

Giết một vị Thánh nhân gây nên ảnh hưởng quá lớn, thật sự hiện tại chuyện này bọn họ mấy người trẻ tuổi không thể chống đỡ nổi.

Có chứng cứ, không có chứng cứ, việc này kỳ thực có lúc có tác dụng, nhưng có lúc cũng không có tác dụng.

Tuyết gia nhất định có người biết Tuyết Xuân Thu vào sân Thí Luyện giết Sở Mặc, cho nên nếu Tuyết Xuân Thu ngã xuống ở đây, nội bộ Tuyết gia sẽ bị chấn động rất lớn, tất cả mọi người sẽ tức giận không kiềm được.

Đến lúc đó, sự việc nháo loạn lên, đối với bọn họ cũng không có chỗ tốt nào.

Cho nên lúc này, Tử Đạo biết, đã đến lúc mình xuất tràng rồi, y thản nhiên nhìn Tuyết Xuân Thu nói:

- Tuyết tiền bối, tại hạ Tử Đạo.

- Ừ, A ngươi là...Thiên Bảng đệ nhất Tử Đạo?

Vẻ kinh ngạc của Tuyết Xuân Thu tuyệt đối không phải là giả vờ, gã trừng hai con mắt lên nhìn thanh niên tuấn lãng trong bộ áo trắng bồng bềnh, trong lòng y một lần nữa lại hối hận khôn cùng.

Đáng chết!

Sở Mặc không ngờ cùng một phe với Tử Đạo!

Điều này sao có thể?

Con mẹ nó thực sự gặp quỷ rồi!

- Đúng thế, ta hiện tại chính là Thiên Bảng đệ nhất, Tử Đạo.

Tử Đạo ôn hòa cười, nhìn Tuyết Xuân Thu nói:

- Tâm tư của tiền bối, vãn bối có thể hiểu, kỳ thực vãn bối cùng với lệnh lang Tuyết Vô Tình cũng coi là có quen biết, tuy quan hệ này cũng không phải là hòa hợp cho lắm, tuy nhiên, vãn bối cũng không muốn tiền bối ở trong này xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Tuyết Xuân Thu nghe xong lời này, rõ ràng càng là thêm không có đất dung thân, trong lòng tự nhủ, đây là chuyện gì?

Bị một vãn bối dùng ngữ khí như thế nói chuyện với mình, tấm mặt mo này hôm nay coi như hoàn toàn mất hết.

Nhưng y cuối cùng cũng biết tại sao Hồ gia thất bại, có cao thủ như Tử Đạo ở bên cạnh, thêm vào đó bối cảnh của Hồ gia và Tử gia, lần thua lỗ này, tiểu súc sinh Hồ gia, ta nhớ kỹ ngươi rồi!

Lúc này, Tử Đạo tiếp tục nói:

- Ngài xem, chuyện này hóa ra là một hiểu lầm, ngài cũng đừng trách những bằng hữu bên cạnh ta đối với ngài bất kính, ngài làm chuyệnnày thật sự là thiếu suy xét, rất là không thỏa đáng và mất thể diện.

Tuyết Xuân Thu phun một tiếng, ói ra một ngụm máu, khuôn mặt đã chuyển thành màu xám vàng, nhưng lời này quả thực lực sát thương còn lớn hơn câu lão khốn kiếp vương bát đản trước đó.

- Tiền bối, ngài đức cao vọng trọng, thân phận ngài chúng ta những vãn bối trẻ tuổi này không thể so bì được, cho nên xin tiền bối sau này đừng làm như thế nữa, về phần ảnh âm thạch này...

Tử Đạo nói xong quay sang nhìn Sở Mặc và Lưu Vân Phong.

Hai người này cũng đều là người thông minh lập tức gật gật đầu.

Tử Đạo lúc này mới tiếp tục nói:

- Chúng ta sẽ không dễ dàng đưa ra.

Tuyết Xuân Thu vẫn còn có cảm giác muốn phun ra máy, cái gì gọi là không dễ dàng đưa ra?

Không phải là đang uy hiếp ta sao?

Nhưng cái uy hiếp này y bắt buộc phải nhận lấy, không thì còn có thể làm thế nào?

Tại khu cấm địa này muốn giết bọn họ, căn bản là điều không thể, đợi đến sau khi bọn họ rời khỏi Khô Diệp cấm địa, càng không thể.

Bởi vì trời mới biết bọn họ đem ảnh âm thạch đặt ở trên người của ai, nhưng đỉnh cấp thiên kiêu này, người nào bên cạnh chẳng có một đám người đi theo?

Nghĩ đến đây, nhược điểm bị người ta nắm trên tay, Tuyết Xuân Thu liền muốn kích động phát cuồng.

Thánh nhân, cái loại cảnh giới này, tu tâm, dưỡng tính, khống chế cảm xúc sớm đã đạt được đến bước người thường không thể tưởng tượng được, nhưng trong lúc này, Tuyết Xuân Thu lại không khác gì một phàm nhân.

- Vậy các ngươi muốn như thế nào?

Tuyết Xuân Thu trầm giọng hỏi.

- Chúng ta cũng không muốn như thế nào, chúng ta không muốn đốilập với tiền bối, đối lập với Tuyết gia, nhưng lá gan của bọn ta rất nhỏ, không dám yêu cầu tiền bối dùng bản mệnh nguyên thần một thân đạo hạnh thề, chỉ dám hy vọng tiền bối có thể cho một cái cam kết, chúng ta cũng tin rằng, với thân phận và địa vị của tiền bối, những lời đã nói ra nhất định là sẽ tuân thủ.

Tử Đạo khẽ mỉm cười:

- Về phần 2 người con của tiền bối, bọn họ muốn tìm bọn ta báo thù cũng tốt, chiến đấu cũng được, chúng ta đều không ngại.

Tuyết Xuân Thu hít sâu một hơi sau đó nhìn kỹ Tử Đạo sau đó gật gật đầu:

- Được, ta đáp ứng các người, từ nay về sau, đối với bất kỳ việc gì của các người, ta Tuyết Xuân Thu và toàn bộ Tuyết gia sẽ không có bấtkỳ can thiệp nào, bao gồm 2 đứa khuyển tử của ta, sau khi trở về ta sẽ giáo huấn bọn nó, không cho phép chúng nó gây phiền toái cho các ngươi.

Sở Mặc lúc này thản nhien nói một câu:

- Đây cũng là tốt cho bọn chúng.

- ...

Tuyết Xuân Thu cảm thấy trong ngực từng trận từng trận buồn phiền, nhưng chỉ có thể kiềm nén lửa giận gật đầu:

- Đúng, ngươi nói rất đúng.

- Được rồi, cứ như thế đi, hy vọng tiền bối nhớ lời mình nói, đối với những việc của chúng ta, bao gồm cả việc chúng ta ở Khô Diệp cấm địa này đều hy vọng tiền bối có thể tuân thủ lời hứa, đừng có nói ra bên ngoài.

Tử Đạo thản nhiên nói.

Tuyết Xuân Thu thầm nghĩ, các ngươi không nói, ta ăn no rỗi việc mới có thể đi nói!

Bây giờ, y vẫn chưa hiểu hàm ý trong lời nói của Tử Đạo, đợi đến sau khi y hiểu được, lại là một phen nổi trận lôi đình, cũng chỉ có thể nuốt lửa hận, căn bản không dám nói ra chân tướng to lớn kia.

Tuyết Xuân Thu gật mạnh đầu:

- Cũng hy vọng các ngươi có thể tuân thủ lời hứa, không được để ảnh âm thạch và những việc phát sinh hôm nay truyền ra ngoài, nếu không cùng lắm thì cá chết lưới rách.

-----o0o-----

Chương 1813: Lừa ngươi còn phải cảm tạ ta (2)

Chương 1813: Lừa ngươi còn phải cảm tạ ta (2)

Tử Đạo cười dài nói:

- Tiền bối yên tâm, chuyện như thế sẽ không thể nào xảy ra.

- Tốt.

Tuyết Xuân Thu cảm thấy đạo cơ của mình đã bị ăn mòn không thể nói được nữa, nếu tiếp tục, thực sẽ là vấn đề lớn, y nhìn ba người Tử Đạo.

Tử Đạo lại giả vờ như không có chuyện gì:

- Vậy tiền bối, chúng ta liền cáo từ.

Sở Mặc và Lưu Vân Phong cùng quay người bỏ đi.

- Các ngươi....

đợi đã.

Tuyết Xuân Thu cảm thấy cả đời này chưa từng có ngày nào chật vật như này hôm nay, tình trạng như thế này quả thật là rất khó có thể tiếp nhận được, so với những năm du tẩu hồng trần để luyện tâm ma, so với ngày hôm nay quả thật giống với đồ chơi con nít.

- Còn có chuyện g?

Tử Đạo vẻ mặt kinh ngạc quay lại nhìn Tuyết Xuân Thu.

Tuyết Xuân Thu vẻ mặt tràn đầy trầm trọng:

- Bằng hữu xin chỉ điểm đường rời khỏi nơi đây.

Nói xong, Tuyết Xuân Thu lại có cảm giác như muốn khóc.

Quá ức hiếp người rồi!

Ta là Thánh nhân!

Ta là đến giết các ngươi, không phải đến để bị các ngươi gài bẫy!

Trẻ con bây giờ đều đáng sợ như vậy sao?

Sở Mặc không có trào phúng Tuyết Xuân Thu, càng không có bất cứ cử động uy hiếp mà rất bình tĩnh gật đầu trực tiếp nói cho Tuyết Xuân Thu mấy điểm, sau đó mấy điểm này nối tiếp thành một con đường.

Tuyết Xuân Thu nhìn Sở Mặc thật sâu, sau đó nói:

- Lâm Hắc, ngươi yên tâm, Tuyết gia từ nay sẽ không trêu trọc vào ngươi!

Sở Mặc gật gật đấu:

- Hy vọng ngươi nói lời giữ lời.

Tuyết Xuân Thu một khắc cũng không muốn lưu lại đây, rướm nước mắt mà đi theo con đường Sở Mặc nói rời khỏi nơi này.

Y bắt buộc phải tin Sở Mặc, bởi vì y không con còn đường thứ hai nào khác có thể đi.

Một khi y tự mình rời khỏi đây, tám chín phần mười sẽ từ cảnh giới thánh nhân rớt xuống cảnh giới chí tôn, điều đó còn khó chịu hơn là lấy mạng y, cho nên y chỉ có thể đem hy vọng ký thác trên người Sở Mặc, hy vọng Sở Mặc có thể chỉ điểm cho mình một con đường sáng đi ra.

Vẫn tốt, sự thật chứng minh, con đường Sở Mặc chỉ là chính xác, tuy có nhiều nơi tồn tại lực lượng ma diệt đạo hành, nhưng so với lúc trước cũng là nhẹ nhàng hơn nhiều.

Trong lòng Tuyết Xuân Thu trăm mối cảm xúc tương đối phức tạp đối với Tử Đạo, Sở Mặc, nhưng làm thế nào cũng không thể hận nổi bọn hắn, người ta làm thật sự đã là rất có trí tuệ cùng khí độ rồi, so với cử động của y, cho người ta một cảm giác hẹp hòi, thua kém.

Đợi được đến khi ra khỏi Khô Diệp cấm địa, Tuyết Xuân Thu một thân đạo hạnh từ Thánh nhân trùng kỳ bị rớt xuống thánh nhân sơ kỳ, suýt nữa thì bị rơi xuống cảnh giới Chí tôn.

Kết quả này thực khiến Tuyết Xuân Thu khóc không ra nước mắt.

Đầy niềm tin tưởng, lòng hăng hái mà đến, liền đổi lại một cái kết quả như thế trở về, đánh mất hết cả mặt mũi, còn lưu lại một sơ hở lớn.

Thua thiệt này, thực sự quá lớn rồi.

Y đứng bên cạnh Khô Diệp cấm địa rất lâu, cuối cùng mới lẩm bẩm nói một câu:

- Tại sao ta không có một đứa con như thế?

Vốn dĩ cho rằng hai đứa con của mình là ưu tú nhất, nhưng thế gianvạn sự không như tưởng tượng.

Tuyết xuân Thu nản lòng rời khỏi nơi này.

Bên kia, bên trong Khô Diệp cấm địa, Lưu Vân Phong nhiều ít vẫn còn bất mãn với lựa chọn của Tử Đạo và Sở Mặc.

Tuy trong lòng y đều hiểu rõ, nhưng như thế bỏ qua cho Tuyết Xuân Thu trong lòng vẫn cảm thấy không được thoải mái.

- Lão tặc này chính là đến giết lão tam, nhìn thấy chúng ta, y cũng muốn giết.

Mẹ nó, dựa vào cái gì cơ chứ, nếu không phải lão tam dựa vào Khô Diệp cấm địa lừa y một lần, ba người chúng ta ai có thể sốngđược đây?

Bây giờ nhẹ nhàng như thế tha cho y, nếu là ta phải từ trên người y ép ra chút tiện nghi mới được, làm cho y biết thế nào là đau, nếu không thế, loại người này sẽ không nhớ kỹ, không bẫy chết y, coi như là một việc tốt.

Lưu Vân Phong hầm hừ nói.

Tư Đạo cười nói:

- Y đã biết thế nào là đau rồi, lão tam chỉ cho y con đường, nếu ta đoán không nhầm chỉ có thể để cho hắn duy trì cảnh giới thánh nhân, cạnh ranh giới bị rớt xuống.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đại ca cơ trí.

Từ Đạo cười cười:

- Làm như thế là đúng, làm cho y không hận nổi chúng ta, thậm chí còn cảm ơn nhiều hơn.

Nói xong nhìn về phia Lưu Vân Phong:

- Nhị đệ, ta biết trong lòng nhị đệ không thoải mái.

- Kỳ thực ta biết, đại ca còn có lão tam, các người lựa chọn đúng, hiện tại, chúng ta chống không nổi việc hại chết một thánh nhân, nhưng trong lòng ta, đích xác là rất không thoải mái, ta cảm thấy, bỏ qua cho y như thế, thực sự là quá dễ dàng.

Lưu Vân Phong thở dài nói.

Sở Mặc lúc này đột nhiên ném qua một cục ảnh âm thạch cho Lưu Vân Phong:

- Nhị ca, huynh xem cái này.

Lưu Vân Phong nao nao, không biết từ lúc nào Sở Mặc còn làm ra một viên ảnh âm thạch khác.

Lưu Vân kích hoạt xem, lập tức vui vẻ, hóa ra ảnh âm thạch không ngờ ghi lại toàn bộ cảnh Tuyết Xuân Thu cúi đầu nhận sai!

- Ngươi, khi nào ra tay, y chính là một thánh nhân, tại sao không có cảm ứng được.

Lưu Vân Phong vẻ mặt kinh ngạc, vui vẻ nhìn Sở Mặc, trên mặt vẻ buồn bực cũng vơi đi rất nhiều.

Sở Mặc cười nói:

- Kỳ thực, phía trước đó ta đều ghi lại, ta là lén lút ghi lại.

- Lão tam, ngươi quá thâm!

Lưu Vân Phong mặt mày hớn hở hướng về phía Sở Mặc giơ ngón cái lên.

Lúc này, Tử Đạo nói:

- Nhị đệ, đệ có phải cảm thấy như thế bỏ qua cho Tuyết Xuân Thu cho thấy rằng chúng ta quá yếu đuối?

- Ừ, tuy là hành động đúng, nhưng đúng là ...Lưu Vân Phong trước hai người huynh đệ kết nghĩa cũng không dấu diếm.

Tử Đạo cười nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Lão tam, người tới nói xem?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Được, ta nói.

Hắn nhìn Lưu Vân Phong:

- Nhị ca, chúng ta tiến vào Khô Diệp cấm địa để làm gì?

- Làm gì?

Đi tìm Hầu tử tiền bối a, ừ, a, ách...Nói thật lòng, Lưu Vân Phong thật không phải là ngu ngốc, y vô cùng thông minh, chỉ là có một số việc, lúc đó thì chưa nghĩ ra mà thôi, Sở Mặc nhắc nhở, Lưu Vân Phong liền tỉnh ngộ lại.

- Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi, ...ha ha ha, hai tên các người, quá độc ác, đây không phải là hung hăng lừa được hắn một vố sao?

Lưu Vân Phong hưng phấn chút nữa thì nhảy dựng lên, bị Sở Mặc kéo lại.

- Nhị ca, ngươi cẩn thận một chút, bên cạnh chính là hung địa!

Sở Mặc nhắc nhở.

Lưu Vân Phong lại không thèm để ý mà nói:

- Có huynh đệ tại bên cạnh, hung địa tính cái gì?

-----o0o-----

Chương 1814: Phong Linh chi địa

Chương 1814: Phong Linh chi địa

Y hưng phấn nói:

- Chúng ta tìm được con khỉ Tôn Đại Thánh kia, thả nó ra, trở về nó lại nháo loạn lên, tất nhiên sẽ có người đem chuyện này gắn với lão tặc Tuyết gia, ha ha ha, bởi vì gần đây chỉ có một thánh nhân là y đi vào thí luyện tràng!

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đây chỉ là một trong những chuyện sẽ làm y và Tuyết gia hơi sứt đầu mẻ trán, thứ hai bọn họ còn phải liều mạng giúp chúng ta giấu kín chuyện chúng ta có liên quan đến vụ này.

Tử Đạo gật gật đầu:

- Đối với bọn họ mà nói, thứ mà chúng ta nắm trên tay mới là trọng yếu, cho nên Tuyết Xuân Thu không những phải liều mạng giữ sạch chính mình, hơn nữa còn phải liều mạng giúp chúng ta che dấu.

Khi đó y biết tám chín phần mười chuyện này có liên quan đến chúng ta, nhưng chẳng có tác dụng, y không dám nói.

- Ha, ha, ha, ha!

Lưu Vân Phong không kìm nổi điên cuồng cười lên, loại cảm giác này, thật sự là quá sảng khoái.

Tử Đạo nhìn thật sâu Sở Mặc:

- Mấu chốt là lão tam, ngươi quái lắm đấy, từ đầu khi đem Tuyết Xuân Thu dẫn vào khu hung đia kinh khủng kia, chỉ sợ hắn cũng đã nghĩ đến điều này.

- Thật à?

Lão tam, người thật sự nghĩ như thế à?

Lưu Vân Phong có chút khó tin nhìn Sở Mặc.

Ba người bọn hắn luôn đi cùng nhau, trước sau là Sở Mặc mang theo bọn y chạy trốn, giữa bọn họ cũng không có bất kỳ trao đổi nào, đối diện với sự truy sát của một tôn thánh nhân, vẫn còn có tâm tư bày ra bố cục khủng bố như thế này, phân tâm trí này, phần nhanh trí này thật sự là quá đáng sợ.

Sở Mặc có chút ngại ngùng cười:

- Nhị ca, huynh đừng nghe đại ca nói bừa, ta đâu có lợi hại như vậy, ta cũng không phải là thần, còn không phải đuổi tới đó?

- Thật hả?

Lưu Vân Phong rõ ràng có chút không tin, lại nhìn Tử Đạo bĩu môi, y lại càng không tin, nhìn Sở Mặc, sau đó lắc đầu cười khổ:

- May quá, may quá, chúng ta là huynh đệ.

Lộ trình tiếp theo của ba người, liền trở lên dễ dàng hơn rất nhiều rồi, trong lúc này lại xuất hiện ba tên xui xẻo.

Hai tên tu sĩ xếp cuối địa bảng cùng một tên xếp phía trên địa bảng, đoán là muốn ở lại kiếm chút tiện nghi, liên hướng Sở Mặc khiêu chiến.

Kết quả trực tiếp gặp bi kịch, trong đó hai tên vừa mới xuất hiện trong mảnh không gian này, thậm chí còn không kịp hiểu chuyện gì xảy ra liền bị khí độc cuộn trào dữ dội vùi lấp mất, một thân đạo hạnh nhanh chóng bị mất đi hết, đau buồn hơn là đạo hạnh còn chưa bị hóa sạch sẽ bọn họ liền bị độc chết rồi.

Tên còn lại thì còn may mắn hơn chút, ít nhất gã biết rõ chính mình đã rơi vào chỗ nào, cái cảm giác bị một lực lượng khủng bố điên cuồng xóa nhòa đạo hạnh, y chỉ kịp kêu lên trong cổ họng một tiếng:

- - Khô Diệp cấm địa.

Sau đó liền rơi xuống, trực tiếp gục ngã.

Lưu Vân Phong cùng Tử Đạo tất cả đều vẻ mặt không lời nhìn Sở Mặc, chiến đấu như thế thắng lợi quá dễ dàng rồi.

Lưu Vân Phong cười khổ:

- Nếu ai ở giai đoạn này khiêu chiến lão tam quả thực là gặp vận đen tám đời rồi, nếu ngươi là muốn gạt chết ai, quả thật không cần quá dễ dàng, trực tiếp hướng vào nơi này trốn, vừa tu luyện, vừa đợi thằng ngu đó đến tìm chết.

Tử Đạo nói:

- Đúng thế, cho dù là thánh nhân đến, đều phải nuốt hận mà quay về, ta nói lão tam, Hoàng Thạch cấm địa và Hắc Vũ cấm địa, có phải ngươi cũng hiên ngang mà đi được không?

Sở Mặc liếc mắt:

- Đợi ngày ta trở thành Thái thượng.

Lúc này đến lượt hai anh em kia trợn ngược mắt rồi.

Vui đùa thì vui đùa, Lưu Vân Phong và Tử Đạo đều vui mừng đối với sức mạnh của Sở Mặc, bởi vì sau này, muốn lừa người, trực tiếp đưađối phương đến Khô Diệp cấm địa là được rồi, đảm bảo đến một người, diệt một người, đến một nhóm, diệt một nhóm!

Ba người trên đường đi vui vui đùa đùa, cứ như thế thuận lợi giết vào đến vào phía trong của Khô Diệp cấm địa, không biết trước đó đã có ai làm được hay không, ít nhất bọn họ cũng chưa nghe qua.

Hơn nữa, trên đường đi bọn họ ba người cũng thu hoạch được không ít, hái được số lượng lớn dược liệu, đồng thời cũng thu được không ít thần kim và khoáng sản quý hiếm, rất nhiều thứ đều có giá trị vô cùng, toàn bộ La Thiên vũ trụ cũng hiếm thấy.

Về phần cơ duyên, đạt được đến cảnh giới như ba người, cơ duyên thông thường cũng không làm bọn họ lập tức tăng tiến lên nhiều, nhưng chỗ tốt, mọi người cũng thu hoạch được không ít, cảnh giới của Sở Mặc, cũng tăng lên không nhỏ, đến bây giờ cảnh giới của bản thân cũng đã đến Chí Tôn hậu kỳ.

Cảnh giới của Tử Đạo lại tiếp cận Chuẩn Thánh đỉnh phong, đối với y, thành Thánh còn cần một cái thời cơ.

Thu hoạch lớn nhất là Lưu Vân Phong, y bản thân là lấy đao nhập đạo, được tận tình giảng giải, y ngộ đạo được nhiều nhất, đã đạt đến lĩnh vực chuẩn thánh, đây mới thực sự là thoát thai hoán cốt một bước tiếnbộ lớn.

Theo như Lưu Vân Phong nói, bây giờ y đã có đầy đủ thực lực để chiến một trận với Chung Thánh, Vô Phi, và Đỗ Xuyên.

Thời gian nhoáng một cái đã qua ba tháng, bọn hắn đã hoàn toàn xâm nhập chỗ sâu nhất của Khô Diệp cấm địa, ở đây hầu như chưa từng có dấu bước chân người đặt đến.

Sở dĩ dùng nhiều thời gian như thế cũng là vìđể tránh những khu vực khủng bố ở trong đây, Sở Mặc đã tìm ra một còn đường hoàn mỹ nhất để đi, nhưng về tốc độ thì không thế đặt được một bước trăm triệu dặmnhư hàng ngày được, dù là như thế, loại tốc độ như này cũng làm người khác cảm thấy khiếp sợ rồi.

Tử Đạo mang theo trên người một tấm bản đồ vô cùng cũ, bản đồ đó ghi lại vô cùng chuẩn xác vị trí Hầu tử đại thánh, cho tới giờ, cách chỗ kia cũng không đến ngàn triệu dặm.

Huynh đệ ba người dừng lại, bởi vì đến nơi đây, cần phải suy xét một chút, nhìn thấy vị đại thánh kia phải nói như thế nào?

- Ta nghe nói tính tình vị Đại Thánh kia rất dễ dàng xao động, hơn nữa rất tàn bạo, một lời không hợp liền đại khai sát giới.

Năm đó chếtdưới cây gậy của vị Đại Thánh gia là vô số kể, bất luận là sinh linh nào, bất luận là nam hay nữ, già hay trẻ, chỉ cần làm y không vui liền lên cho một đập.

Tử Đạo nói nhẹ:

- Vị kia mặc dù là cảnh giới Đại Thánh, nhưng trên thực tế, nghe nói chiến lực của y đã vượt qua cảnh giới Đại Thánh, đối mặt với Tổ Cảnh, y cũng không sợ, cũng dám tiến tới đánh một phen.

Lưu Vân Phong khen ngợi nói:

- Đây mới là tu sĩ đời ta theo đuổi mà!

Tử Đạo trừng mắt nói:

- Trọng điểm! trọng điểm không phải là cái này.

Lưu Vân Phong co rụt lại nói:

- Ta biết, ta biết, khi chúng ta tới, đừng có trêu chọc đến y là được.

-----o0o-----

Chương 1815: Hầu tử (1)

Chương 1815: Hầu tử (1)

Sở Mặc nói:

- Vấn đề là chúng ta không biết như thế nào mới là không trêu chọc đến y.

- Lời này của lão tam, nói trúng đến trọng điểm, đối với vị gia này mà nói, như thế nào mới là trêu chọc, cho nên đến lúc đó chúng ta xem hoàn cảnh mà hành sự, nếu quả thật không được..., Tử Đạo trầm ngâm.

Sở Mặc nói:

- Thà rằng xoay người rời đi.

Lưu Vân Phong trầm mặc một chút, gật gật đầu đích xác là như vậy, bọn họ ba người là muốn đem La Thiên đại vũ trụ quất động, để cho một số tồn tại vô thượng có việc để làm, nhưng vị đại thánh đó khẳng định cũng không ngốc.

Hầu Tinh, Hầu Tinh, nói ra không phải là con khỉ sao?

Vạn nhất phát hiện ra tâm tư của ba người bọn hắn, đến lúc đó, nói không chừng sau khi thoát khốn chuyện đầu tiên là một côn liền hướng ba người bọn hắn đánh tới.

Đó là Đại Thánh!

Một thánh nhân bọn hắn đều đánh không lại, đừng nói là Đại Thánh, càng đừng nói là vị gia gia đó lại là đại thánh của đại thánh, một thân chiến lực khủng bố đến tận cùng rồi.

- Tốt, liền quyết định như thế đi, đến lúc đó xem tình huống.

Lưu Vân Phong cũng gật đầu.

Sau đó, ba người tiếp tục chạy đi.

Lộ trình trăm triệudặm rất dài, nhưng ba người bọn họ liên tục chạy tới, nữa tháng sau, cuối cùng cũng đến khu vực này.

Một tòa núi lớn, đột ngột mọc từ mặt đất thẳng lên tận mây xanh, không biết là cao bao nhiêu

Ngọn núi lớn này chiếm diện tích ít nhất cũng phải hơn nghìn vạn dặm.

Sau đó, trong phạm vi mấy nghìn dặm bao quanh núi, là sự an tĩnh ngoài dự liệu.

Nơi này không có khí độc, cũng không có lực lượng ma diệt nhân đạo hạnh.

Mọi vật đều yên tĩnh, thậm chí ngay cả linh khí cũng không có!

Ngọn núi lớn này tuy là vô cùng khổng lồ, nhưng cỏ cây hoa lá sinh trưởng trên núi tất cả đều là loại phổ thông bình thường, giống như một số thực vật ở trong thế tục của Sở Mặc, không có một chút linh tính nào.

Tử Đạo nhìn tòa núi lớn đó, cảm khái nói:

- Phong linh chi địa, quả nhiên là bá đạo!

...

- Đây là phong linh chi địa trong truyền thuyết?

Lưu Vân Phong cau mày, nhẹ giọng thở dài nói:

- Thủ đoạn này, đúng làm người khác cảm thán, phong ấn một khu vực rộng như vậy, làm có linh khí nơi này hoàn toàn biến mất, biến thành một chỗ phàm tục chân chính, nhưng lm như thế lại sẽ phải chịu nhân quả lớn!

- So sánh với việc mà bọn họ làm, chuyện này cũng không tính là cái gì nhân quả lớn nữa rồi.

Nhưng muốn nói nhân quả, ha hả, phật môn bên kia cũng tính là đã chịu rồi.

Tử đạo nói xong hướng về Sở Mặc cười cười.

Sở Mặc gật gật đầu, đối với quá khứ của Phật môn hắn cũng không được hiểu cho lắm, nhưng trong phật môn bây giờ hắn cũng được tính là có chút tiếng nói.

Cũng tại lúc này, ba người trong lúc đó nghe thấy một tiếng nổ lớn như tiếng sét đánh từ trong không trung, một âm thanh bén nhọn chợt vang lên:

- Nói cho gia gia biết Phật môn đã chịu phải cái gì?

Âm thanh này làm ba người hoảng sợ, tuy nhiên trên mặt ba người liền lộ lên vẻ hưng phấn.

Đại Thánh!

Con khỉ đó!

Sở Mặc hít sâu một hơi nói:

- Phật Môn sớm đã rời La Thiên tiên vực, hiện nay đã suy thoái.

Hắn nói xong, trong hư không, lâu lâu không truyền đến chút xíu âm thanh.

Sở Mặc vốn tưởng rằng đối phương sẽ cười điên cuồng, kết quả một động tĩnh đều không có, lập tức cùng Tử Đạo và Lưu Vân Phong ngơngác, hai người bọn họ cũng đầy mờ mịt.

Thật lâu sau, trong hư không mới truyền lên âm thanh, thật không ngờ đó là tiếng khóc.

Ba người đểu bị sợ ngây người, không biết đây là đùa kiểu gì?

Ngay sau đó, tiếng khóc kia lập tức bị tiếng cười điên cuồng thay thế.

- Oa ha ha ha ha ha ha ha, ha ha ha ha ha ha...

- Phật đà lão nhân, người hóa ra cũng có ngày hôm nay, người ra tay trấn áp gia gia Đại Thánh ta đây, kết quả như thế nào đây?

Còn không phải khó thoát khỏi bị yên diệt.

- Ngươi tại sao không có từ đó mà thăng tiến thành Thái Thượng đại phật.

- Ngươi tại sao không bởi vậy đạt được công đức vô lượng?

- Năm đó ta đã nói, trấn áp ta đôi với ngươi không có nửa điểm chỗ tốt, ha ha ha ha ha ha ha, suy thoái điêu linh, ngươi không tiếp nạp ta, còn nói gì là bỏ xuống đồ đao lập địa thành phật, bậy, bậy ha ha ha.

Hầu tử cười điên cuồng, nhưn không biết tai sao, bọn họ nghe thấy lại cảm thấy vô cùng bi thương, đấy không phải tiếng cười do vui quá, càng không phải là vui đến phát khóc, mà là một cảm xúc vô cùng bi thương.

Lại qua thật lâu, âm thanh đó dần dần bé dần, dần dần chỉ còn lại là tiếng thở dài:

- Thành thì như thế nào, bại thì như nào?

Cuối cùng, cát bụi về với cát bụi, cuối cùng cũng thành công dã tràng, chúng sinh khổ thế nào, vui vẻ như nào, đó tất cả đều là bọn họ lựa chọn, cái gọi là chúng sinh, thì mắc mớ gì tới ngươi?

Làm tốt một phật đà không tốt sao?

Chí nguyện quá lớn, tổn thương cuối cùng chính là lòng của mình, và chính ngườithân của mình.

Ba người ngơ ngác nhìn nhau, lời nói này, bọn họ đều cái hiểu cái không, dường như Hầu tử đau nói với vị phật tổ tự tay trấn áp y, nhưng trong những lời này lại không ngờ không lộ ra bất kỳ một chút oán hận nào, có... dường như chỉ là vô tận cảm thán.

- Thôi, ba hài tử, lại đây để ta nhìn?

Thanh âm kia ù ù rung động, vòm trời trấn áp sắp nứt ra rồi,

Ba người tất cả cũng đều cảm nhận được trừng trận, từng đợt tê liệt đau đớn, trên mặt ba người tràn đầy vẻ rung động.

Vị Đại Thánh gia, ngay cả Tử Đạo cũng không biết bị trấn áp tại đây bao nhiêu năm tháng rồi, dù sao thì cũng là rất lâu, rất lâu rồi, ở phong linh chi địa, đạo hạnh của y dường như cũng không có một chút hao tổn nào, đây quả nhiên là một kỳ tích vĩ đại rồi.

Ba người càng đi về trước, càng cảm giác được áp lực khôn cùng.

Rõ ràng ở đây không có khí tràng nào, nhưng cả ba người liền cảm thấy bước chân của mình càng ngày càng nặng nề, trong lòng bọn họ càng ngày càng cảm thấy kinh hãi, nơi này nếu là dùng để trấn áp những tu sĩ cảnh giới chí tôn như bọn họ sợ rằng liền bị đè nén chết tại chỗ.

- Quá yếu, quá yếu, xem bộ dạng suy nhược của các ngươi, đi bộmấy bước như thế này đều không đi được hay sao?

Ài, tu sĩ bây giờ, làm sao mà đều yếu thành cái dạng như thế này?

Trên hư không truyền lại âm thanh ù ù.

Ba người tất cả đều cười khổ không ngừng.

Sở Mặc nói:

- Là đạo hành của ngài quá cao thâm.

- Thật sao?

Trong âm thanh ầm ầm kia mang theo vài phần nghi hoặc, sau đó nói:

- Không đúng, không đúng, là các ngươi quá yếu!

-----o0o-----

Chương 1816: Hầu tử (2)

Chương 1816: Hầu tử (2)

- ...

Sở Mặc đầu xám xịt, không tìm được lời để nói.

Bên kia lại nói:

- Các người biết ta là ai?

Tới nơi này có mục đích gì, nói xem ai phái các ngươi tới?

Hô!

Tử Đạo thở phào một cái, đứng ở đó, đưa tay vuốt mồ hôi trán.

Đường đường là bán thánh đỉnh phong, lại bị toát mồ hôi, cảm giác như thế, đối với Tử Đạo mà nói, cũng là rất hiếm lạ rồi, y thở dài nói:

- Ta từ nhỏ nghe truyền thuyết về đại thánh gia, lớn lên trong lòng rất ngưỡng mộ và kính trọng đại thánh gia...

- Thối lắm, thối lắm ... quả thực thối không thể ngửi.

Trong hư không, âm thanh bén nhón, vô cùng khinh thường, cười lạnh:

- Phiền toái nhất là cách nói chuyện đạo mạo như ngươi, đổi người nói, không thì cút đi cho ta, đừng nhìn thấy lão gia bị trấn ấp nơi đây, một hơi thở có thể thổi bay ngươi!

- ...

Tử đạo một đầu xám xịt, coi như y đã lĩnh giáo cái gọi là vui giận thất thường.

Lưu Vân Phong từ trước tới nay nhanh mồm nhanh miệng, nhưng hiện tại cũng có chút run run, đem ánh mắt quay về hướng Sở Mặc.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút nói:

- Chúng ta tới thả ngài đi ra ngoài.

- Ai ôi!!!

Hắc, có chút ý tứ, tiểu gia hỏa, ngươi nói ngươi nói, ngươi có bản lãnh thả ta đi ra ngoài sao?

Thật khoe khoang, ngươi nghĩmình là ai?

Nếu là đến một tu sĩ cảnh giới đại thánh, ừ, cảnh giới đại thánh cũng không được, quá yếu, quá yếu, cũng không đủ ta đây đánh một côn, nếu là một tu sĩ tổ cảnh đến, còn miễn cưỡng, người cho phong ấn ta đây là cái gì?

Âm thanh ầm ầm vô cùng coi thường.

- Chúng ta yếu, quan trọng là ngài mạnh a. ngươi có thể dậy chúng ta a, nhiều năm qua, ngoài bọn ra ra còn có ai khác đến đây không?

Sở Mặc vô cùng tự tin nói.

Đích xác, có thể xuyên qua trùng trùng độc khí, và khu vực ma diệt đạo hạnh, đại thánh thông thường đều chưa làm được.

- Làm sao lại không có, mấy chục năm trước, có một tiểu hòa thượng đến, tuy nhiên bị ta đuổi đi, cái tiểu hòa thượng đó, ha ha ha ha, khờ dại giống cái kẻ ngu, lại còn muốn ta làm hộ vệ cho y, che chở y đi lấy chân kinh.

Phì, trên đời này ở đâu ra có chân kinh, y so với Phật đà còn sung, một cái đạo hạnh nhỏ bé hòa thượng lại muốn độ hóa chúng sinh, khiến vạn vật sinh linh đều hướng thiện, rõ ràng là cực kỳ ngây thơ rồi, chết cười, những người đó nếu là vài cuốn chân kinh có thể độ hóa được, thế giới này sớm đã vô cùng tốt đẹp rồi.

Trên bầu trời, âm thanh của hầu tử vang lên.

Cả ba người Sở Mặc ngơ ngác nhìn nhau, không ngờ trước bọn họ cũng có người đến qua nơi này, hơn nữa theo vị đại thánh này nói, đạohành của người nọ là rất yếu, có lẽ là không quá cao, y làm sao có thể xuyên qua mảnh cấm địa này?

Lúc này, giọng của Hầu tử kia lại vang lên:

- Tiểu hòa thượng kia chưa từng từ bỏ ý định, ở lại đây bồi tiếp ta ba năm, sau đó ta chán liền một hơi thổi bay y đi, cũng chưa từng quay lại, cũng không biết có phải xui xeo rơi xuống khí độc chết hay không?

- ...

Sở Mặc ba người đầu đều là xám xịt.

Ba người tiếp tục đi lên phía trước, áp lực càng lúc càng lớn, đếncuối cùng đi mỗi bước đều là vô cùng khó khăn.

Sở Mặc nghĩ một chút, đột nhiên vận khởi phật gia Lục Tự Chân Kinh

Trong nháy mắt, khi vận khởi Lục Tự Chân Kinh, đột nhiên cảm giác thân thể của mình lập tức trở lên nhẹ nhàng, dường như đầy trời áp lực lập tức biến mất không còn thấy tăm hơi.

Tử Đạo cùng Lưu Vân Phong cả hai đều sợ ngây người, vẻ mặt đờ ra nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói với hai người:

- Hai vị ca ca, hai người không được thì đợi ở đây, ta qua đó xem xem.

Vị đại thánh kia Vui giận thất thường, không biết có thể hay không đem ba người bọn họ thổi bay, cho nên vẫn là tự mình đi lên trước xem xem.

Tuy trong lòng Tử Đạo cũng kinh ngạc với biến hóa của Sở Mặc, nhưng cũng gật gật đầu không hỏi nhiều:

- Bọn ta chậm rãi đi, áp lực này, áp lực như này đối với bản thân tu vi chúng ta cũng có chỗ tốt.

Lưu Vân Phong cũng gật gật đầu:

- Đúng vậy, ta cũng nghĩ như thế, lão tam, ngươi cẩn thận.

Sở Mặc lên tiếp đáp ứng sau đó bước nhanh hướng chân núi đi đến.

Lúc này, hầu tử kia thamh âm vô cùng kinh ngạc:

- A, nhóc con ngươi lại có thể biết cái này, ngươi đối với Phật môn có đại quan hệ a!

- Có chút.

Sở Mặc thản nhiên thừa nhận.

Hầu từ nếu cũng có quan hệ với Phật môn sâu xa như thế, đã nói lên y có thể hiểu rõ tuyệt học thần thông của phật môn, cho nên hắn nói dối là không có ý nghĩa gì nữa.

- Có chút thú vị a, ngươi lại biết cái này, nói như vậy, ngươi thật sự có khả năng, có thể thả ta ra ngoài,

Hầu tử có chút kinh nhạc nói, sau đó bỗng nhiên lớn tiếng hỏi:

- Tiểu oa nhi, ngươi thân kiêm thần thông Phật môn, trên thân lại xuất hiện lực lượng Đạo Môn, ngươi nói, nói cho ta biết ngươi đến làm gì?

Muốn thả ta ra ngoài làm gì?

Hỏi đến sau cùng, thanh âm của Hầu tử đã có vẻ sắc bén rồi.

Đang đau khổ chống lại áp lực đi về phía trước, Tử Đạo và Lưu Vân Phong toàn bộ dừng lại cước bộ, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

Sở Mặc nói:

- Một đám vô thượng tồn tại muốn giết ta, nhưng nghe nói bọn họ hiện tại ốc còn không mang nổi mình ốc, năm đó khi bọn họ chơi xấu ta, bị cắn trả, đều đang tu dưỡng, nhưng là ta vẫn không yên tâm, bởi vì trong tay họ có rất nhiều thuộc hạ cường giả khủng bố cảnh giới đại thánh, bọn họ muốn giết ta, ta vẫn là không có khả năng phản kháng, cho nên, ta muốn thả ngươi ra, đem La Thiên Đại vũ trụ này khuấy tung lên, cho ta tranh thủ chút thời gian.

- ...

Tử Đạo một vẻ tái nhợt

- ...

Lưu Vân Phong mặt như tro tàn

Hai người này chút nữa thì điên rồi, trong lòng tự nhủ lão tam là đang tìm đường chết người có thể thẳng thắn thành khẩn, nhưng thẳng thắn như thế này, chẳng phải là giống với trực tiếp nó cho vị Đại Thánh gia này ngươi đem y thả ra là muốn lợi dụng y sao?

Giống như ngươi, nếu có thể thành công mới kêu là gặp quỷ rồi.

Được rồi, hai chúng ta đừng đi về phía trước nữa, đợi nhặt thi thể lão tam đi...

Yên tĩnh.

Sở Mặc nói xong câu đó, cả phiến thiên địa tất cả một mảnh tĩnh mịch.

- Ha ha...

Ha ha ha ha ha...

Ha ha ha ha ha ha ha ha!

Qua một lúc lâu, tiếng cười của Hầu tử truyền từ trong đó đến, trong tiếng cười đem theo vô tận vui mừng, như là một đứa nhỏ vui vẻ.

Lại làm hai người Tử Đạo và Lưu Vân Phong triệt để bối rối.

Sở Mặc nhẹ nhàng buông tay ra, một giọt mồ hôi theo trán hắn lặng lẽ chảy xuống.

...

-----o0o-----

Chương 1817: Lời tiên đoán của Linh Thông thượng nhân (1)

Chương 1817: Lời tiên đoán của Linh Thông thượng nhân (1)

Mỗi người đều muốn sống thẳng thắn, thành thật một chút, nhưng áp lực của thẳng thắn, thành thật thật sự rất lớn, Sở Mặc vừa rồi đã chuẩn bị sẵn sàng, Thương Khung thần giám, Hỗn Độn Hồng Lô, Thí Thiên thậm chí bao gồm phân thân kia, tất cả đều sẵn sàng đợi mệnh lệnh.

Một khi hơi có dị động, hắn lập tức sẽ phát huy toàn bộ lực lượng, để tránh đi một kích trí mạng, bởi vì Hầu tử bị trấn áp không biết bao nhiêu năm tháng, nhưng vẫn có thể còn mười phần trung khí như thế, ở nơi Phong linh chi địa, tiếng cười nức nở của nó đều có thể dễ dàng chấn động bầu trời.

Đây là một cường giả chân chính.

Vẫn tốt, vẫn tốt.

Sở Mặc thở phào một cái, kết quả đúng như hắn dự đoán, Hầu tử không hề tức giận, ngược lại rất vui vẻ.

- Lại đây, lại đây, mau chóng lại đây tiểu tử kia, người rất hợp với khẩu vịta, rất có ý tứ, ha ha, ta nhiều năm như thế của từng gặp qua một tiểu tử hợp với khẩu vị của ta như thế.

Âm thanh vui mừng của con khỉ truyền xuống chân núi.

Sở Mặc nhẹ nhàng thở ra, sau đó vẻ mặt kiên định đi qua đó.

Dưới chân núi, một khối thông thiên thạch to lớn, từ trên xuống dưới, trấn áp ở đó, nếu không bước lại gần, căn bản không nhìn ra đó là một khối đá, bởi vì màu sắc của nó, gần như giống hệt với màu của thân núi.

Phía dưới cùng của tảng đá, một cái đầu khỉ bù rù ở đó, hai cái cánh tay lông xù xù đang đấm xuống đất.

Hầu tử vẫn đang cười.

Trên tay Hầu tử còn đang nắm chặt một cây cỏ.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc nhìn thấy bộ dạng của vị Đại Thánh gia này, trong lòng cảm thấy kinh ngạc vô cùng.

Bởi vì, đây rõ ràng là một con khỉ tầm thường, tướng mạo của nó, còn không bằng còn khỉ bình thường khác, nhưng làm người ta khó quên chính là đôi mắt của con khỉ đó.

Sở Mặc gặp qua rất nhiều đôi mắt của những sinh linh mạnh mẽ, nhưng chưa từng nhìn thấy đôi mắt nào tinh thuần như thế.

Đôi mắt đó, dường như đem theo một lực lượng mê hoặc tâm thầncon người, tinh thuần đến mức sau khi nhìn qua đôi mắt đó, liền hoàn toàn không nghĩ đến được việc khác.

Thương Khung Thần Giám nhẹ nhàng kích động một chút, Sở Mặc lập tức hồi tỉnh lại, sau đó thành thật thi lễ:

- Gặp qua Đại Thánh gia.

- Miễn lễ, miễn lễ, nhóc con, qua đây, qua đây, lại gần một chút, để ta xem thật kỹ ngươi, ha ha ha ha ha, buồn cười quá, chuyện cười của ngươi thực sự khiến ta cười rồi, ta đã không nhớ được bao nhiêu năm rồi ta không vui vẻ như vậy.

Hầu tử đấm xuống đất điên cuồng cười.

Sự việc đến nước này, Sở Mặc cũng trở nên thản nhiên, hắn vừa đi lại gần, vừa nói:

- Đại Thánh gia, ta lại không nói chuyện cười, ta nói đều là sự thật, Đại Thánh gia mắt sáng như đuốc, chắc chắc có thể phán đoán ra được.

Hầu tử trầm mặc một lúc, sau đó ngẩng đầu lên đánh giá Sở Mặc, lại cười hì hì nói:

- Ngươi thật sự trêu chọc phải một lũ vô thượng tồn tại?

Bọn họ thực sự muốn giết ngươi?

- Vâng

Sở Mặc gật đầu.

- Ha ha ha, ngươi chẳng lẽ là người trong lời tiên tri của người muốn mở vùng trời này?

Chết cười ta rồi, không ngờ lời tiên đoán đó là thật.

Đám lão khốn nạn kia, sớm đáng chết rồi, ha ha ha ha ha, không ngờ, trên thế giới này, ngoài ta ra, vẫn còn người thứ hai, ta không cô độc rồi, ta không tịch mịch rồi, ha ha, ngươi hợp khẩu vị với ta như thế, ừ... chính là lớn lên có chút tuấn tú, không tốt, không tốt.

Mặt nạ, gương mặt sau mặt nạ càng tuấn tú, rất ác liệt, ngươi nếu như xấu như ta mới gọi là hoàn mỹ!

Hầu Tử luyên thuyên, nói thầm.

Sở Mặc lại nghe đến hết hồn, tấm mặt nạ trên mặt hắn, không ngờ bịHầu tử nhìn thấu.

- Đừng kinh ngạc như vậy, ngươi không biết ta năm đó ăn trộm một đống Kim Đan của Thái Thượng lão gia, bị y ném vào lò luyện đan, luyện rất nhiều năm, đã sớm luyện ra Hỏa Nhãn Kim Tinh, trên thế gian làm gì có cái gì ta nhìn không thấu?

Hầu tử nói một cách bình thản, sau đó nó cau cái mũi, trong ánh mắt bỗng nhiên bắn ra hai luồng thần quang, nhìn về phía Sở Mặc:

- A, cái lò luyện đan kia không ngờ ở trên người ngươi?

Kỳ quái, làm sao có thể như thế, ồ, có chút tàn khuyết, tuy nhiên cũng không đúng a, trừ khi Thái Thượng lão gia cũng chết rồi, không đúng, không đúng, Thái Thượng lão gia là bất tử bất diệt, làm sao có thể chết?

Sở Mặc vẻ mặt dại ra đứng ở đó, hắn cảm thấy một câu đều không cần hỏi, đều đã biết được vô số sự thật khủng bố.

- Thái Thượng lão gia, Thái Thượng lão gia, Thái thượng lão gia!

Người này không ngờ gặp qua Thái Thượng trong truyền thuyết, hơn nữa còn ăn trộm Kim Đan của Thái Thượng, cái này, cái này, cái này, cái này rõ ràng rồi, con khỉ này mới có thể chân chính vén mở màn trời này!

Rốt cục, con khỉ bình tĩnh trở lại, nó chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử có chút thú vị, ừ, ừ, vô cùng thú vị, không phải sợ, lão bấttử đó, đó đều là một đám cứng đầu, và hủ bại, căn bản không đáng để sợ họ, thủ đoạn của bọn chúng cũng có một chút ít như thế, cho nên, ta bảo kê ngươi!

Lúc này, bên kia, Tử Đạo và Lưu Vân Phong vẫn đang vất vả đi tới, nhưng bọn họ đều nghe thấy Hầu tử và Sở Mặc đối thoại với nhau, Hai người bị chấn động đến gần như không nói ra lời, theo những tin tức từ miệng Hầu Tử nói ra, quả thực có thể hù dọa chết người.

Y không ngờ gặp qua Thái Thượng? còn trộm Kim Đan của Thái Thượng, quan trọng nhất chính là sau khi y làm những việc này, Thái Thượng không có một trưởng đánh chết y, ngược lại là cuối cùng bị PhậtTổ thu thập.

Trong miệng Hầu tử, đám vô thượng tồn tại kia không ngờ chỉ là một đám cứng ngắc và hủ bại, thủ đoạn chỉ có một chút, là thật sao?

Sở Mặc nhìn Hầu tử:

- Ta phía sau có hai bằng hữu đại thánh có biện pháp thế nào để bọn họ trực tiếp qua đây?

Hầu tử chớp chớp mắt, sau đó tùy ý chỉ ra, hư không trung, một đường thông đạo mắt thường có thể nhìn thấy được trực tiếp xuất hiện:

- Nhảy lên con đường này, ta đón cái ngươi qua đây.

Tử Đạo cùng Lưu Vân Phong lập tức mừng rỡ, trực tiếp nhảy lên con đường đó, nhưng lại không ngờ sau khi nhảy lên con đường, thân ảnh của hai người trong nháy mặt bị một luồng lực lượng kỳ dị truyền bọn họ ra bên ngoài.

Sở Mặc quá sợ hãi:

- Đại Thánh, ngài đây là?

Con khỉ đầu tiên là cũ rụp lấy mí mắt, sau đó ngẩng đầu cười hì hì nhìn Sở Mặc:

- Có mấy lời, không thích hợp để cho bọn họ nghe được, những lời vừa rồi nghe rồi thì nghe, dù sao những sự việc đó đối với nhiều người cũng không có gì gọi là bí mật, nhưng tiếp theo thì không thể được.

-----o0o-----

Chương 1818: Lời tiên đoán của Linh Thông thượng nhân (2)

Chương 1818: Lời tiên đoán của Linh Thông thượng nhân (2)

- Nhưng, an toàn của bọn họ...

Sở Mặc thật sự sợ con khỉ này không vui liền ném hai người huynh đệ của mình vào Khô Diệp cấm địa, bọn họ rời khỏi mình gần như không có khả năng đi ra ngoài.

- Yên tâm đi, ta đây lại không có nhân phẩm như thế sao?

Ta đã đưa bọn họ ra khỏi khu cấm địa này rồi.

Hầu Tử nói.

Sở Mặc lúc này rất khó có thể tin lời của Hầu tử, tuy nhiên, đúng lúc này, truyền âm thạch trên người hắn vang lên, Sở Mặc trực tiếp kích hoạt truyền âm thạch, âm thanh cười khổ của Tử Đạo truyền đến:

- Lão tam, bọn ra rời khỏi Khô Diệp cấm địa rồi, ngươi cẩn thận một chút, bọn ta ở đây chờ ngươi.

- Thực sự ra khỏi Khô Diệp cấm địa?

Sở Mặc không khỏi kinh hãi quay đầu nhìn Hầu từ, trong lòng tự nhủ đây chính là uy lực của Đại Thánh sao?

Hay chỉ là năng lực của Hầu tử này?

- Thực sự ra ngoài rồi, ngươi yên tâm đi, ngươi tất cả cẩn thận làđược, Tử Đạo bên kia truyền lại, lại còn nhắc nhở Sở Mặc vài câu, sau đó tắt truyền âm thạch.

- Tiểu tử, ngươi bây giờ yên tâm rồi chứ?

Hầu tử liếc mắt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc đầu xám xịt, nói:

- Yên tâm rồi, nhưng ngài cũng là quá dọa người, có gì nói một tiếng a.

- Ta đây nói với ngươi, ngươi sẽ vui sao?

Hầu tử hướng về phía Sở Mặc nhe răng, sau đó lập tức nghiêm túcnói:

- Tiểu tử, ta biết đó là hai huynh đệ của người, năm đó ta cũng có huynh đệ, huynh đệ tự nhiên là có thể tín nhiệm được, nhưng không có nghĩa là tất cả mọi người có thể tín nhiệm được.

- Có ý gì?

Sở Mặc hơi nhíu mày.

Hầu tử nói:

- Ngươi nói, nếu bọn họ nghe được tất cả bí mật, nếu quay lại có vô thượng tồn tại bắt được bọn họ, nắm lấy thần trí của bọn họ, đọc được trí nhớ của bọn họ, ngươi làm như thế nào, tất cả bí mật của ngươi, khôngphải đều bị người khác biết rồi sao?

Sở Mặc hơi sửng sốt, sau đó trầm mặc, đích xác, Hầu tử nói đúng là có khả năng như thế, không những có, còn là không ít.

Bởi vì thủ đoạn như thế, coi như một tu sĩ kỳ nguyên anh đều có thể làm, càng đừng nói đến là những vô thượng tồn tại kia.

Chí Tôn cũng tốt, Chuẩn Thánh cũng tốt, tuy nói là đủ mạnh mẽ, nhưng trước những vô thượng tồn tại kia còn chưa đáng nhìn, coi như là người ta muốn hay không muốn, nếu là muốn, không có bí mật nào có thể lưu lại được.

- Cho nên, cho dù làm chuyện gì, ngươi đều phải lưu lại một chút tâm nhãn, bằng không người không biết lúc nào sẽ bị người khác lừa gạt, thậm chí có lúc người lừa ngươi đều không có biết là đã lừa ngươi, như thế có phải là càng làm người ra buồn bực?

Hầu tử một mặt cảm khái nói.

- Ta hiểu rồi, cảm ơn ngài chỉ bảo, làm thế nào mới phá được phong ấn của ngài?

Sở Mặc hỏi'

- Không gấp, không gấp, Nếu phong ấn của ta được phá bỏ, cómột số người liền có thể cảm ứng được, phát hiện ra ngươi, như thế liền không tốt, ta có chuyện muốn nói với người.

Hầu tử nhìn Sở Mặc đột nhiên hai tay kết ấn, thấp giọng hét lên một tiếng cái gì.

Sở Mặc lập tức cảm giác được trong thiên địa trong nháy mắt có thêm một lớp ngăn cách, đó là một cảm giác hoàn toàn bị đóng kín, ngay cả lực lượng trong cơ thể, trong lúc này, đều như là bị đóng băng, một chút cũng không thể động đậy được.

- Ai, hiện tại không thể so với năm đó rồi, làm cái gì, cũng phải cẩn thận một chút, phòng bị một chút.

Hầu tử nói, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử người có biết, lời tiên đoán năm đó là chuyện gì không?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta không phải rất rõ ràng, chỉ nghe một câu tiên đoán, là một vô thượng tồn tại nào đó làm, y nói Viêm Hoàng, sẽ xuất hiện một người, sau khi trưởng thành, sẽ hủy hoại bọn họ vô thượng tồn tại đạo quả, hủy đi đạo hạnh của bọn họ.

- Cũng đúng, cũng không đúng.

Hầu tử trước tiên gật gật đầu, sau đó lại lắc lắc đầu.

Nó nhìn Sở Mặc:

- Người nói ra câu tiên đoán này là Linh Thông thượng nhân, là mộtvô thượng tồn tại cảnh giới Tổ cảnh đỉnh phong, kỳ thực, người này cũng không phải người xấu, ngược lại, y lại là một người từ bi, y năm đó làm ra lời tiên đoán, nguyên văn như sau, y nói, Hầu Tử làm loạn, sự việc có nguyên nhân, nhưng làm ảnh hưởng đến vô số sinh linh bất hạnh, do đó bị phật tổ trấn áp, nhưng phật tổ làm việc này, chưa chắc thực sự đạt được vô lượng công đức, bời vì lòng người khó dò, nhưng sẽ có một ngày, đông nam Viêm Hoàng đại vực, sẽ xuất hiện một ác nhân, hắn có thể ném đi mảnh trời này, hắn có thể dễ dàng hủy đi rất nhiều đạo quả, hủy đi đạo hạnh của rất nhiều người, nhưng hắn không có làm việc ác, các ngươi nếu là cưỡng ép can thiệp, chắc chắn sẽ ngã xuống, nếu như không cưỡng ép cũng điêu linh, đại đạo vô biên, ta nhìn cũng không thấu, chỉ có thể nói, luân hồi thay đổi, đến lúc chúng ta rời đi rồi.

Con khỉ nói:

- Nhưng lời tiên đoán này, bị đồn sai đi.

Có mấy tồn tại tối cao đã dùng thủ đoạn của mình tiếp tục bấm độn, trực tiếp đưa nhân quả này tính đến hoàng tộc La Thiên.

Vì vậy, khi hoàng đế trải qua thiên kiếp kỷ nguyên thứ ba mươi sáu, bọn họ liền ngang nhiên ra tay.

Chuyện này... chưa từng xảy ra trong quá khứ.

Kết quả có lẽ ngươi cũng biết chút ít rồi.

Hoàng đế sụp đổ, mấy tồn tại tối cao kia cũng thương nặng, còn bị sức mạnh nhân quả cắn trả, tất cả đều bị biến thành những pho tượng.

Chỉ còn một tia đạo, kéo dài hơi tàn.

Nhưng tới cảnh giới này rồi thì có rất nhiều thủ đoạn.

Cho nên, sau đó, trong trạng thái dở sống dở chết này, bọn họ lại tiếp tục ra tay ngăn cản hoàng đế đời vừa rồi đột phácảnh giới Tổ Tiên.

Khiến hoàng đế La Thiên đời vừa rồi bị thất bại, thậm chí còn thương nặng, không thể không thoái vị, truyền ngôi cho con cả của mình.

Hầu tử nói xong, thoáng nhìn qua Sở Mặc:

- Cho nên, ta vừa thấy ngươi, nghe những lời ngươi nói, ta liền tin tưởng rồi, bởi vì ta đã biết ngay ngươi là ai, nhóc con có máu của hoàng tộc La Thiên chảy trong huyết quản, ha ha.

Nói vậy, dù là hoàng đế La Thiên đương đại hẳn cũng... cảm thấy vô cùng phức tạp về ngươi.

Bởi vì sự hiện hữu của ngươi mới khiến lão tổ tiên trong hoàng tộc bị vây công băng hà.

Phụ hoàng của y cũng vì sự tồn tại của ngươi mà bị chọc phá dẫn đến thất bại khi đột phá cảnh giới Tổ Tiên.

Cho nên, mặc dù y làngươi thân của ngươi, ừm, để ta tính một chút, y hẳn là cậu ruột của ngươi rồi?

Nhưng trong lòng y rất có thể hận chết ngươi đấy.

Ha ha ha ha.

Sở Mặc ngạc nhiên, khiếp sợ, sau đó im lặng.

-----o0o-----

Chương 1819: Yêu hầu kia đã trở lại rồi!

Chương 1819: Yêu hầu kia đã trở lại rồi!

Hầu tử rất thông minh, quả thực là vô cùng thông minh.

Nó bị trấn áp tại đây, nhưng dường như lại biết được mọi chuyện trong thiên hạ.

Không có chuyện gì giấu giếm được cặp mắt hỏa nhãn kim tinh của nó cả.

Hầu tử nhìn thoáng qua Sở Mặc, rồi nói:

- Cho nên, ngươi có thể suy nghĩ kỹ, tình cảnh của ngươi quả thực không được tốt lắm.

Khả năng những tồn tại tối cao kia ra tay với ngươi vô cùng nhỏ, bọn họ đã liên tục ra tay hai lần, không thể ra tay lần thứ ba!

- Nhưng khi ta thành đạo đã có một người ra tay.

Người cứu ta là ai thì ta không rõ lắm, nhưng chỉ thấy đó là một ấn ngọc tỷ.

Sở Mặc nói.

- Hả?

Hầu tử lập tức vô cùng kinh ngạc, nhìn Sở Mặc:

- Ngươi nói cho ta xem là chuyện gì?

Sở Mặc đem nguy cơ mình gặp phải khi chẻ củi thành đạo nói cho con khỉ nghe một lượt.

Con khỉ im lặng một cách hiếm thấy.

Thật lâu sau, nó oán hận mắng một câu:

- Một đám lão già, đều gian xảo như vậy!

- ...

Sở Mặc không nói gì nhìn nó.

Hầu tử nói:

- Cũng chính là lần đó rồi, lão già không biết xấu hổ kia cảm thấy phía Viêm Hoàng xuất hiện biến động lạ, thậm chí chưa cần biết đó là ai, lão liền ngang nhiên ra tay luôn.

Nhưng may mà bên hoàng tộc LaThiên vẫn còn có người đang bảo vệ ngươi.

Có lẽ là do hoàng đế già chuẩn bị sẵn trước khi gục ngã, có lẽ lại là người khác hoàn toàn.

Dù sao đến loại số mạng này rồi, trừ khi bọn họ mở miệng thừa nhận, bằng không người ngoài sẽ không tính ra được.

Sở Mặc gật gật đầu nhìn con khỉ:

- Ý của ngài là nói, về sau những tồn tại tối cao kia sẽ không ra tay với ta nữa ư?

- Về sau thì khó nói, có chút mệnh trời dù là ta cũng không nhìn thấu.

Nhưng trong thời gian ngắn thì đám già kia cũng không hơi sức mà ra tay với ngươi rồi.

Bởi vì ta sắp ra ngoài!

Nhóc con, ngươi trămphương nghìn kế tìm tới đây, thả ta ra, mục đích không phải là điều này sao?

Hầu tử nói rất thẳng.

Sở Mặc hơi đỏ mặt, nhưng vẫn thẳng thắn gật đầu.

Hầu tử có chút thích thú nhe răng cười:

- Ta đây thích những kẻ thẳng thắn thành khẩn, yên tâm đi nhóc con, ta giúp ngươi sáng tạo ra cơ hội lật trời này.

Bởi vì, đây là việc mà ta thích làm nhất!

- Có thể nguy hiểm không?

Thí dụ như liệu bọn họ có bao vây tiễutrừ ngươi không?

Ít nhiều Sở Mặc cũng hơi lo lắng.

Khó khăn lắm mới tìm được gốc đại thụ mà dựa, hắn cũng không muốn con khỉ này bị người ta xử lý nhanh như vậy.

Hầu tử liếc Sở Mặc:

- Nhóc con, ta thấy ngươi chưa yên tâm với thực lực của ta, nhưng không sao, sau này ngươi đi nghe tin tức là được!

Trước đó, Sở Mặc lại trao đổi không ít tin tức với con khỉ, con khỉ này quả rất lợi hại, bị trấn áp ở đây mà những việc nó biết, bao gồm cả những việc mới xảy ra trong những năm gần đây đều hơn xa so vớinhững gì Sở Mặc tưởng tượng.

Cuối cùng, con khỉ nói:

- Nhóc con, nhớ cho kỹ, ngươi niệm ba trăm lần Lục Tự Chân Ngôn của Phật môn với lá bùa kia.

Sau đó lập tức rời đi.

Ta sẽ xóa mọi dấu vết của ngươi ở đây.

Biết chưa?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Yên tâm đi, Đại Thánh, ta biết rồi.

- Tốt lắm, đi đi.

Con khỉ khoát tay.

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn tảng đá lớn chọc trời, hít sâu một hơi, bắt đầu leo lên.

May mà hắn không ngừng vận hành Lục Tự Chân Ngôn, sức mạnh kỳ dị ở nơi này không ngăn được hắn, cho nên tốc độ leo của hắn vẫn còn khá nhanh.

Con khỉ nhàm chán nằm gục tại đó, trong đôi con ngươi trong trẻo lóe ra hai luồng sáng, lẩm bẩm nói:

- Vẫn là Phật Đà nhìn xa trông rộng, nhưng nếu đã vậy, vì sao ngươi còn phong ấn ta ở đây chứ?

Không hiểu, không rõ, bực mình!

Đáng tiếc rằng ngươi đã chết, nếu không sau này ta nhất định sẽ đòingươi một lời giải thích!

Sau đó con khỉ không kìm nổi thở dài nói:

- Linh Thông thượng nhân ơi là Linh Thông thượng nhân, ngài nói ngài ứng kiếp thì cứ ứng kiếp đi, để lại một cục diện rối rắm như vậy làm chi?

Ta giờ cũng hơi nghi ngờ ngươi đó là cố ý rồi đấy!

Vì ngươi...Phong Thần Bảng... còn phải đổ bao nhiêu máu nữa?

Đương nhiên là Sở Mặc cũng không nghe được những lời kia của hầu tử, bằng không trong lòng hắn sẽ chỉ càng thêm khiếp sợ.

Dù vậy, hắn vẫn có một cảm giác: Phảng phất như đang có một sức mạnh vô hình trong bóng tối, bày một ván cờ, đem tất cả mọi người trong đại vũtrụ La Thiên lôi vào cuộc, bất kể là ai, cũng chỉ là một quân cờ.

Không biết, Thái Thượng là người đánh cờ, hay cũng chỉ là một quân cờ đây?

Sở Mặc không ngừng leo lên, tốc độ của hắn ngày một nhanh, trong nơi phong linh này, hắn dùng Lục Tự Chân Ngôn bao lấy thân mình, hoàn toàn không bị gông cùm xiềng xích ảnh hưởng.

Rất nhanh, Sở Mặc xuyên qua trời cao vời vợi, tới nơi cao nhất của tảng đá Thông Thiên, phía trên tảng đá nâu xanh kia dán một tấm phù vàng nhạt cỡ lòng bàn tay.

- Chính là phù triện này đã vây khốn con khỉ kia nhiều năm?

Sở Mặc than nhẹ một tiếng, hắn không cảm nhận được bất cứ một sức mạnh nào trên đó.

Trong lòng hiểu, đây là do cảnh giới chênh lệch quá lớn.

Sau đó, Sở Mặc không trì hoãn thời gian, bắt đầu niệm Lục Tự Chân Ngôn với phù triện này.

Một lần, hai lần... năm mươi lần, một trăm lần!

Trong quá trình không ngừng tụng kinh, sự lĩnh ngộ của Sở Mặc với Lục Tự Chân Ngôn ngày càng tăng.

Đến lần thứ hai trăm chín mươi chín, rốt cuộc Sở Mặc cũng cảm nhận được một hơi thở vô cùng hùnghậu bùng nổ từ trong phù triện này ra.

Hơi thở kia thiếu chút nữa là đẩy bật hắn rớt xuống.

Sở Mặc khó khăn lắm mới ổn định được thân mình và tâm thần, bắt đầu tụng kinh lần thứ ba trăm.

Vù.. uu..

ù!

Một ánh sáng chói mắt chiếu rọi ngay trong óc Sở Mặc.

Phù triện màu vàng cỡ lòng bàn tay cũng lập tức bay vào biển tinh thần của hắn.

Sau khi lượn một vòng tròn ở đó, liền biến mất trong nháy mắt, cuốicùng xuất hiện tại một đạo đài nằm tại vị trí trái tim Sở Mặc.

Phù triện và đạo đài lập tức dung hợp với nhau, chỉ để lại một dấu ấn mà thôi.

Lại một loại đạo nữa được Sở Mặc lĩnh ngộ thành công.

Với Sở Mặc mà nói, đây quả thực là một thu hoạch cực kỳ ngoài dự liệu.

Sau đó, Sở Mặc cảm thấy từ đá Thông Thiên nổ ra một sức mạnh mênh mông, thổi bay hắn ra xa khỏi hướng này.

Trong lúc mơ hồ, dường như Sở Mặc nhìn thấy ngọn núi lớn kia sụpđổ trong nháy mắt một hầu tử đầu đội trời chân đạp đất đứng ở nơi đó.

Rồi nhanh chóng, Sở Mặc không thấy gì nữa.

Sau đó, hắn liền thấy Tử Đạo và Lưu Vân Phong.

Quả nhiên huynh đệ hai người đang đứng chờ Sở Mặc ngay cạnh cấm địa Khô Diệp.

-----o0o-----

Chương 1820: Chấn động La Thiên (1)

Chương 1820: Chấn động La Thiên (1)

Thấy bọn họ, trong lòng Sở Mặc rất ấm áp, khẽ cười với bọn họ.

Hắn đang định nói chuyện, đã thấy hai huynh đệ đều ngạc nhiên nhìnvề phía sau lưng hắn.

Bên cạnh vũ trụ xa xôi vô tận, nơi sâu nhất trong cấm địa Khô Diệp, một vầng sáng mạnh mẽ bùng lên.

Luồng sáng đó, phảng phất như muốn đâm thủng trời cao!

Hơn một ngàn mặt trời cộng lại cũng không sáng như vậy!

- Trời ạ, đây là?

Khóe miệng Lưu Vân Phong co giật, không dám nói ra bốn chữ Đại Thánh xuất thế.

Vì vậy nơi đây đã không an toàn nữa rồi, sau này nhấtđịnh sẽ có cao nhân tới điều tra.

Tử Đạo không lên tiếng, nhưng trong đáy mắt đã tràn ngập hào quang, loại uy phong này, mới là thứ y suốt đời theo đuổi!

Ầm!

Luồng sáng đó nháy mắt nổ tung giữa không trung.

Sau đó, một luồng sóng khí lan tỏa từ trong cấm địa Khô Diệp ra.

Trong khoảnh khắc xóa đi mọi dấu vết.

Thậm chí ngay cả dấu vết Tuyết Xuân Thu tiến vào cấm địa cũng không còn.

Một bóng hình trực tiếp chạy ra khỏi cấm địa Lá Khô, bay thẳng vào trời cao vô tận.

Một cây gậy không biết to và dài cỡ nào, đâm ầm ầm lên sân thí luyện, tất cả mọi người ở khắp nơi trên sân thí luyện từ vùng ven tới mọi ngõ ngách đều nghe rõ một tiếng cười hô hố.

- Ha ha ha ha ha... bọn già đại vũ trụ La Thiên kia, ông đây đã trở lại rồi!

Trong nháy mắt, cả sân thí luyện im phăng phắc.

Không ai biết đã có chuyện gì xảy ra, nhưng mọi thiên kiêu đều biết, xảy ra chuyện lớn rồi!

Nhất định đã có một chuyện lớn khó lường xảy ra.

Trong lúc nhất thời, khắp vũ trụ La Thiên có không biết bao nhiêu tối cao vô thượng đồng loạt mở mắt.

Chỉ có điều trên mặt mọi người gần như đều mang sắc tái nhợt, lộ ra sự sợ hãi vô tận.

- Không xong... yêu hầu kia, đã trở lại rồi!

Con yêu hầu từng khuấy động cho La Thiên Vũ trụ không được yên bình, tên phản nghịch kia lại đã trở lại!

Tin tức này gần như trong nháy mắt đã truyền ra ngoài.

Phàm là người nghe nói tới công tích vĩ đại của con khỉ kia đều sợ ngây người.

Bọn họ thế nào cũng không thể tưởng được, con khỉ bị Phật tổ tự tay trấn áp vậy mà còn thoát được khốn cảnh?

Người thường không biết nhưng người có thân phận địa vị cực cao như thế nào lại không biết nơi mà con khỉ bị trấn áp chứ?

Theo họ, con khỉ kia mãi cho tới ngày nào đó chết rồi cũng đừng mong được xuất thế.

Không nói đến nơi cấm địa Khô Diệp có bao nhiêu khủng bố, trên đời này cũng sẽ không có tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đi cứu nó.

Chỉ nói tới thủ đoạn của Phật tổ, như thế nào mà ai cũng có thể phá giải được chứ?

Trừ phi có vô thượng có cùng cảnh giới với Phật tổ tự mình ra tay mới có thể phá vỡ phong ấn của con khỉ đó.

Nhưng trên đời này, sao có thể có người có cảnh giới đó ra tay cứu con khỉ kia?

- Rốt cuộc là ai?

Thả con khỉ kia ra?

- Người nào lớn gan như vậy đi làm bậy, quả thực muốn chết!

- Người thả con khỉ ra chính là muốn La Thiên Tiên Vực lần nữa bịhỗn loạn, người có tâm tư này thật sự đáng chết!

- Tra, lập tức tra rõ ràng, rốt cục là người nào gần đây ra vào Sân Thí Luyện.

Phàm là trong danh sách khả nghi thì phải báo cáo hết lên!

Nhất thời, không biết có bao nhiêu cao thủ hùng mạnh gửi xuống lệnh này.

Tuyết gia.

Vẻ mặt Tuyết Xuân Thu dại ra đứng trước mặt lão tổ Tuyết Hàn.

Gã nằm mơ cũng không nghĩ đến, gã đi tới Sân Thí Luyện một chuyến, mộtcọng lông lợi ích cũng chưa nhận được không nói, sau khi gã rời khỏi Sân Thí Luyện lại xảy ra nhiễu loạn lớn như vậy!

- Ngươi kể lại tỷ mỉ tình huống cho ta.

Tuyết Hàn nhìn có vẻ bình tĩnh cụp mắt xuống, khoanh chân, một đôi tay khô gầy đặt trên đầu gối, tiếng nói nghe cũng rất vững vàng.

Nhưng Tuyết Xuân Thu lại phịch một tiếng quỳ xuống đất, run giọng nói:

- Lão Tổ, thật sự không phải là ta!

- Ta đương nhiên biết không phải là ngươi, ngươi có bản lãnh đó à?

Đôi mắt của Tuyết Hàn bỗng mở ra, vô cùng thất vọng nhìn Tuyết Xuân Thu:

- Cảnh giới Thánh Nhân không phải yếu.

Lấy cảnh giới của ngươi đã có thể trấn phong một Đại Vực không có Thánh Nhân rồi.

Nói ví dụ như Viêm Hoàng Đại Vực, nói thí dụ như...

Bắc Đẩu.

Lấy thực lực của ngươi có thể dễ dàng phong ấn toàn bộ Đại Vực của bọn họ.

Tuyết Hàn không biết bao nhiêu năm chưa nói nhiều lời như vậy rồi.

Ông ta nhìn sâu Tuyết Xuân Thu:

- Mà ngươi đi Sân Thí Luyện giết một nhóc con cảnh giới Chí Tôn thôi.

Sau đó thì sao?

Một thân đạo hạnh thiếu chút nữa bị hủy hết không nói, lại còn gặp phải cái bẫy lớn!

Sắc mặt Tuyết Xuân Thu vô cùng tái.

Bây giờ rốt cuộc gã cũng hiểu được ba tiểu tử kia phải hứa hẹn với gã là có ý gì rồi.

Chỉ có điều gã không rõ, ba cảnh giới Chí Tôn...

được rồi, có một tiểu tử huyết mạch Tử Gia, người đứng đầu tiên, Chuẩn Thánh trên Thiên bảng của Sân Thí Luyện.

Nhưng vậy thì sao?

Bản thân gã là một Thánh Nhân ở thánh địa Khô Diệp cũng thiếu chút đã gặp nạn.

Cho dù bọn họ vì tiểu súc sinh Lâm Hắc kia mà có thể tránh được chỗ nguy hiểm, nhưng làm sao có thể để con khỉ kia chạy mất chứ?

Nhưng con thú này trong ba canh giờ rốt cuộc muốn làm gì?

Làm như vậy quả thực là muốn đâm thủng trời!

Tuyết Hàn nói:

- Chuyện ngươi vào Sân Thí Luyện có những ai biết?

Tuyết Xuân Thu cung kính trả lời:

- Lối vào ở La Thiên Tiên Vực có hai tu sĩ trông giữ cửa vào.

- Phái người đi giết, không cần tìm bất kỳ lý do gì.

Dù sao là giết người bịt miệng.

Tuy nhiên, làm cho sạch sẽ một chút, bằng không không ai có thể giữ được ngươi.

Tuyết Hàn nói xong liền khoát tay, bảo Tuyết Xuân Thu đi ra ngoài.

Tuyết Xuân Thu một bụng nghi vấn cơ bản không nhận được giảiđáp gì, cũng không dám hỏi, chỉ có thể mang mặt buồn bực đi ra.

Lập tức sắp xếp người đi giết hai tu sĩ trông cửa.

Lẽ ra phản ứng của Tuyết gia đã rất nhanh.

Bọn họ nhận được tin tức, trước tiên đã nghĩ đến giết người bịt miệng.

Nhưng mà, người mà Tuyết Xuân Thu phái đi đã tới quá muộn.

Hai tu sĩ trông coi việc ra vào đã biến mất!

Không có ai biết bọn họ là chết rồi, hay là bị người khác bắt đi.

Dù sao, cửa vào Sân Thí Luyện của La Thiên Tiên Vực cũng trống rỗng, không có một bóng người.

Sau khi Tuyết Xuân Thu nghe thấy tin tức này thì đập vỡ cái chén tại chỗ, những đồ có thể đập nát ở trong phòng gần như đều đập cả!

Tiếp đó, gã gọi Tuyết Vô Tình đến mắng cho một trận, rồi dẫn Tuyết Vô Tình đến chỗ Tuyết Vô Lệ dưỡng thương, gần như là nghiến răng nghiến lợi nói cho hai huynh đệ này biết: sau này nếu dám đi chọc vào Lâm Hắc hoặc là người bên cạnh Lâm Hắc, bọn họ sẽ bị gia pháp của Tuyết Gia xử trí!

Sau khi mắng xong, lúc này Tuyết Xuân Thu mới đi tìm lão tổ Tuyết Hàn thương thương lượng đối sách.

-----o0o-----

Chương 1821: Chấn động La Thiên (2)

Chương 1821: Chấn động La Thiên (2)

Bên này hai huynh đệ Tuyết Vô Lệ và Tuyết Vô Tình ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ cơ bản không biết xảy ra chuyện gì.

- Ca, huynh nói chuyện này có phải liên quan tới việc con khỉ kia thoát khỏi vây khốn hay không?

Tuyết Vô Lệ hỏi.

Hai huynh đệ này đều là thiên kiêu thật sự.

Bọn họ không ngốc, lại càng không ngu.

Từ cử chỉ khác thường của cha mình có thể cảm nhậnđược tính nghiêm trọng của chuyện này.

Tuyết Vô Tình hạ giọng nói:

- Cha sau khi trở về từ Sân Thí Luyện thì dường như bị trọng thương.

Tuy là ông ấy chưa nói nhưng ta đoán, chuyện này...

Tám chín phần mười có liên quan đến mấy người Lâm Hắc kia.

- Chỉ bằng bọn họ?

Tuyết Vô Lệ kinh ngạc nói:

- Làm sao có thể?

Tuyết Vô Tình hạ giọng nói:

- Đệ đừng quên con khỉ kia ra từ chỗ nào.

- Khô Diệp...

Tuyết Vô Lệ mới chỉ nói hai chữ liền hoảng sợ ngậm miệng lại, sau đó vẻ mặt khiếp sợ:

- Làm sao có thể?

- Điều này là điều duy nhất ta có thể nghĩ đến để giải thích được.

Nếu không vì sao cha không để chúng ta phát sinh gút mắc lần nữa với đám Lâm Hắc?

Tuyết Vô Tình thở dài nói.

- Lâm Hắc...

Tuyết Vô Lệ cắn răng nói:

- Chết tiệt!

- Về sau chắc chắn sẽ có cơ hội, nhẫn lại, thù bây giờ ngày sau tất báo!

Tuyết Vô Tình nói.

...

Huynh đệ ba người Sở Mặc đã cách xa cấm địa Khô Diệp.

Mấy ngày sau, bọn họ đi tới một tòa thành cổ.

Không khí trong thành cổ vô cùng căng thẳng, thậm chí không có ai quá mức chú ý tới ba người hắn.

Gần như khắp nơi đều có thể nghe được tiếng bàn tán về con khỉ kia.

- Cái gì?

Ngươi còn không biết xảy ra chuyện gì?

Huynh đệ, tin tức của ngươi quá lạc hậu rồi.

Ta nói với ngươi này, con khỉ đó đã từng là một Đại Thánh cao nhất...

- Con khỉ lại xuất hiện, ai cũng không thể tưởng được, nó vậy mà bị trấn áp ở trong Sân Thí Luyện.

Thật sự khó có thể tưởng tượng, nghe nói con khỉ kia rất khủng bố.

Dưới Tổ Cảnh, không ai là đối thủ của nó.

- Ta nghe nói con khỉ kia ngay cả Tổ Cảnh cũng không sợ!

- Đúng đấy, nó từng đánh với không ít cao thủ Tổ Cảnh vô thượng, tuy là đánh không lại nhưng những cao thủ đó không có cách nào để đánh được nó.

- Vẫn là năm đó Phật tổ...

- Chuyện này chớ nhắc lại.

Người đi trên đường có rất nhiều người bàn tán như vậy.

Có thể ra vào Sân Thí Luyện đều là thiên kiêu cao nhất.

Những người đó vốn là ưu tú nhất, cũng là đám kiêu ngạo nhất.

Nhưng nhắc tới con khỉ kia lại không hề có ai có ánh mắt khinh thường cả.

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng: Xem ra con khỉ kia thật sự vô cùng cường đại.

Nó cũng hẳn là Đại Thánh trong miệng Lão hòa thượng năm đó bị Phật môn trấn áp.

Thời gian hắn tiếp xúc với con khỉ tuy không lâu lắm nhưng có thể cảm giác được con khỉ này có tấm lòng son, ghét ác như cừu, chướng mắt tất cả những chuyện đồi bại, thối nát.

Trên người có tinh thần bất khuất, dường như muốn đánh nát tất cả gông cùm và xiềng xích.

Sau khi tin tức này không ngừng được bàn tán, một thanh âm khác rốt cục xuất hiện.

- Ha ha ha, Hầu Đại Thánh trở về, quả thực là hạnh phúc trời ban!

Yêu tộc ta rốt cuộc có thể có người đứng ra vì chúng ta mà nói chuyện rồi!

- Đúng vậy, mấy Chí Tôn xuất thân Yêu tộc nhưng quên thân phận cao thủ vô thượng của mình, có bản lĩnh các người trấn áp Hầu Đại Thánh của chúng ta lần nữa xem?

- Có tin nói Hồ Thiên Đại Thánh đã xuất quan rồi!

- Nghe nói Ngưu Ma Đại Thánh cũng xuất quan!

- Bằng Đại Thánh ngày trước đã bay khỏi nơi nó bế quan rồi!

- Tuyết Giao Đại Thánh xuất quan!

Tin tức này tin sau càng kinh người hơn tin trước, làm người ta không kịp xem hết.

Trong quán rượu nhỏ.

Ba huynh đệ Sở Mặc, Tử Đạo và Lưu Vân Phong đang uống rượu.

Ba người đều cảm thán, ở chỗ phong ấn, sau khi đơn độc tiến vào thì Tử Đạo cười nói:

- Lần này thật là thống khoái quá đi!

Lưu Vân Phong hỏi:

- Những Đại Thánh xuất quan đó có liên quan đến Hầu Đại Thánh?

Tử Đạo gật đầu, thở dài:

- Hầu Đại Thánh từng kinh tài tuyệt diễm, là lãnh tụ trẻ tuổi một thời trong Yêu tộc, tất cả đều đặc biệt tôn kính nó, hy vọng có thể dưới sự dẫn dắt của nó để Yêu tộc nhận được địa vị cao hơn.

Trên thực tế, Hầu Đại Thánh cũng thật sự đã làm được.

Năm đó nó thiếu chút đã lật ngượctoàn bộ La Thiên Tiên Vực.

Ngay cả vị Lão tổ tiên của hoàng tộc đã hóa đạo kia...

Tử Đạo nhìn thoáng qua Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Đều không có cách nào với nó cả.

Lưu Vân Phong hít một hơi khí lạnh, vẻ mặt Sở Mặc cũng tràn đầy sự khiếp sợ.

Tử Đạo nói tiếp:

-

Sau này, Hầu Đại Thánh dẫn theo một đám Đại Thánh Yêu tộc trẻ tuổi muốn phát triển thì bị chèn ép.

Làm người ta cảm thấy châm chọc làkhông phải do tu sĩ của Nhân Tộc, cũng không phải Phật tổ tôn giả mà là... mấy cao thủ vô thượng xuất thân Yêu tộc!

Tử Đạo nhìn Sở Mặc:

- Hẳn cũng là mấy tôn giả muốn giết cậu.

Sở Mặc gượng cười một cái, hỏi:

- Vì sao?

Trong đồng tộc xuất hiện càng nhiều tinh anh hơn không phải là chuyện tốt sao?

- Không, đối với những người đó, không phải.

Tử Đạo nói:

- Vũ trụ La Thiên này nghe nói chỉ có thể sinh ra một Thái thượng.

Ừ, nói là một vũ trụ chỉ có thể sinh ra một Thái thượng cũng là có hạn.

Sau đó, sinh linh Tổ Cảnh cũng có hạn.

Bởi vì mỗi cao thủ vô thượng Tổ Cảnh đều đại diện cho một loại thiên ý.

Đó là Đạo cao nhất.

Tuy nói Đại Đạo có hàng nghìn hàng vạn nhưng các cậu hẳn cũng nghe nói tới một câu khác.

- Vạn đạo quy nhất?

Sở Mặc nhíu mày hỏi.

- Cậu đã từng nghe nói?

Trong con ngươi của Tử Đạo xuất hiện một vài tia sáng, ánh mắtsáng quắc nhìn Sở Mặc.

- Không, là ta nghĩ như vậy.

Sở Mặc trả lời thành thật.

- Không hổ là thiên tài!

Tử Đạo thở dài nói:

- Cậu có thể ngộ ra, nhưng ta không ngộ được tới trình độ đó.

- Điều đó rất khó sao?

Sở Mặc có chút kỳ quái hỏi.

Lưu Vân Phong nói:

- Không phải là rất khó, là quá khó luôn.

Nếu không có ai chỉ điểm chỉ e tới cấp trên Đại Thánh rồi mới có thể lĩnh ngộ được như thế.

Tử Đạo gật đầu:

- Vạn đạo quy nhất, cái "nhất" kia thật ra chính là Thái thượng.

Cho nên, một Vũ trụ chỉ có thể xuất hiện một Thái Thượng.

Trừ phi...

Gã cũng không nói trừ phi cái gì, nhưng Sở Mặc cùng Lưu Vân Phong đều hiểu ra trong nháy mắt.

Trừ phi Thái thượng chết rồi.

Lưu Vân Phong nói:

- Nhưng Thái Thượng không phải bất tử bất diệt, người siêu việt không có luân hồi sao?

Tử Đạo sâu xa nói:

- Nhưng Thái thượng có thể đi.

-----o0o-----

Chương 1822: Phong Thần bảng (1)

Chương 1822: Phong Thần bảng (1)

- Đi?

Lưu Vân Phong lẩm bẩm:

- Rời khỏi vũ trụ này sao?

Tử Đạo gật đầu:

- Đúng vậy, nhưng mà rời khỏi vũ trụ này sẽ xuất hiện chuyện như thế nào, ngay cả Thái thượng, chỉ e cũng rất khó nói.

Hơn nữa, thế gian còn có Phong Thần bảng.

Nghe nói, cao thủ Vô Thượng thật ra để ý nhất thực sự không phải là những vãn bối đã vào Tổ Cảnh nhiều năm, mà là sợ những người trên cả tổ cảnh sẽ vào Phong Thần bảng của họ.

- Phong Thần bảng?

Hai người Lưu vân phong và Sở Mặc đều ngớ mặt ra.

Cho tới giờ họ vốn chưa nghe nói tới thứ này.

Tử Đạo nói:

- Đó ta cũng chỉ nghe nói thôi, không biết kỹ lắm, nói là trong toàn bộ Hồng Mông Đại vũ trụ có vô số vũ trụ giống với La Thiên.

Từ sơ khai Hồng Mông, trong trời đất đã tạo thành một tấm Phong Thần bảng.

Phong Thần bảng sẽ sẽ chạy về phía các vũ trụ.

Nhưng không có ai biết khi nào thì nó sẽ xuất hiện, cũng không ai biết cao thủ thế nào mới có thể lên bảng.

Nhưng có một cách nói thế này, ít nhất là Tổ Cảnh mới có tư cách lên được bảng.

- Lên được bảng đó mới thật sự là thần.

Tuy là cảnh giới không cao sâu như Thái thượng, đạo hạnh cũng không mạnh mẽ như vậy nhưng cũng là Hồng Mông vũ trụ thật sự thừa nhận, tán thành mà sắc phong thần linh!

Là có thần cách.

Tử Đạo gượng cười nói:

- Về việc này ta thật sự không hiểu lắm.

Ta cũng chỉ nghe như vậy thôi... aiz, nói thật, ta cũng chỉ nghe ngoại tổ phụ nói vậy.

- Lão tổ cao thủ Vô Thượng của Tử gia?

Vẻ mặt Lưu Vân Phong khiếp sợ, lẩm bẩm nói:

- Khó trách ngươi tự gọi mình là Tử Đạo!

Sở Mặc cũng kinh ngạc nhìn Tử Đạo, không thể tưởng được gã lại có vinh hạnh được gặp Lão Tổ Tử gia.

Tử Đạo nói:

- Nói chính xác thì cái tên Tử Đạo này chính là do Lão tổ tông đặt cho ta.

Truyền thuyết đó là năm đó là do Lão tổ tông kể cho ta nghe trước khi ngủ.

Tuy là lão tổ tông không màng thế sự nhưng cơ duyên xảo hợp, dù sao, ta cũng không biết vì sao ta lại lọt vào mắt xanh của ông ấy.

Lão tổ tông từng lặng lẽ vào Sân Thí Luyện, dạy ta suốt ba năm.

Thì ra là thế!

Trên mặt hai người Lưu Vân Phong và Sở Mặc đều mang vẻ hâm mộ.

Tử Đạo nói thế thật sự hoàn toàn vượt qua nhận thức của họ với thếgiới này.

Tử Đạo nói tiếp:

- Lão tổ tông từng nói cho ta biết, thời đại này rất có thể là thời đại Phong Thần bảng tiến vào La Thiên vũ trụ.

Cho nên Thái Thượng sẽ không rời đi.

Cho nên những cao thủ vô thượng đó mới kiêng kỵ Hầu Đại Thánh và đám cao thủ kia đến vậy.

Một khi Hầu Đại Thánh đứng vững gót chân ở La Thiên Vũ trụ, có được thế lực của mình, có đủ tài nguyên rồi sẽ quay ra tranh đoạt thiên đạo với họ.

Chỉ cần bước vào Tổ Cảnh, như vậy những cao thủ như họ cơ hội được vào Phong Thần Bảng sẽ ít đi một chút.

Cho nên trong truyền thuyết có một cao thủ Vô Thượng tên là Linh Thông, trước khi đọa hóa đã có một lời tiên đoán.

Tử Đạo nói đến đây thì nhìn về phía Sở Mặc:

- Hắn nói, con khỉ làm loạn trời đất, chuyện thực ra có nguyên nhân nhưng ảnh hưởng đến rất nhiều sinh linh vô tội, cho nên bị Phật tổ trấn áp.

Nhưng Phật tổ làm chuyện này chưa chắc thật sự muốn nhận được công đức vô lượng.

Tuy nhiên có ngày, đông nam Viêm Hoàng Đại Vực còn xuất hiện một người ác hơn.

Hắn có thể lật tung vùng trời này, hắn có thể dễ dàng hủy đi rất nhiều đạo quả của mọi người.

Nhưng hắn cũng không làm việc ác.

Các người nếu cố tình can thiệp vào chắc chắn sẽ ngã xuống.

Nếu như không can dự cũng sẽ điêu linh.

Đại Đạo khôn cùng, ta cũng nhìn không thấu.

Chỉ có thể nói, luân hồi thay đổi, đến thế hệ chúng ta rời đi rồi.

Vẻ mặt Sở Mặc khiếp sợ nhìn Tử Đạo.

Nếu không phải hắn biết rõ, lúc con khỉ nói với hắn lời nói này Tử Đạo và Lưu Vân Phong đã bị con khỉ ném ra khỏi cấm địa Khô Diệp thì nhất định sẽ cho rằng Tử Đạo nghe thấy được!

Không ngờ lại không sai một chữ nào.

Tử Đạo nói tiếp:

- Bề trên Linh Thông lúc nói lời tiên đoán này thật ra hẳn muốn bắt những cao thủ Vô thượng đó nhận mệnh mà thu tay lại, nhưng lại không nghĩ tới điều này lại khơi dậy sự phản pháo của những Vô Thượng đó.

Đầu tiên là tập thể tạo áp lực với Phật môn, lấy bệnh dịch của con khỉ gây hại cho La Thiên vũ trụ, giết hại sinh linh làm lý do để ép Phật tổ ra tay.

- Dựa vào cái gì chứ?

Bọn họ dựa vào cái gì mà làm như vậy?

Lưu Vân Phong cả giận nói.

- Cũng không dựa vào cái gì, chỉ bằng vào giáo lý của Phật gia.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Trong nháy mắt Lưu Vân Phong nghẹn lời.

Đương nhiên gã biết giáo lý của Phật gia rồi.

- Cho nên, Phật tổ biết rõ hậu quả khi làm như vậy nhưng lại vẫn ra tay?

Tử Đạo nói:

- Tuy nhiên, thế sự vô thường, Phật tổ đúng là vẫn còn để lại một đường sống.

Nếu không phải cậu, Hầu Đại Thánh làm sao có thể được thả ra?

Cho nên, một đám ép một người làm đó đều là nhân quả cả!

Cũng không biết cao thủ Vô thượng đó có thể có bao nhiêu?

Cũng không biết Phogg Thần bảng kia rốt cục có xuất hiện ở La Thiên vũ trụ chúng ta hay không.

Nếu không xuất hiện, đám người kia, nhất định sẽ bị điên.

- Thần Linh được trời đất sắc phong thật sự quan trọng như vậy sao?

Lưu Vân Phong hỏi.

Tử Đạo nhìn hắn một cái:

- Tới cảnh giới Thái thượng rồi đã bất tử bất diệt, vĩnh viễn vượt qua luân hồi, thật sự hết sức mạnh mẽ.

Nhưng người ta vẫn muốn nghịch thiên!

Cho dù sinh linh tu luyện cái gì, mỗi bước đều đang nghịch thiên!

Bởi vì dựa theo quy tắc của thiên đạo, cho dù sinh linh nào cũng đều có sinh lão bệnh tử.

Cho dù ngươi hùng mạnh cỡ nào, thọ nguyên tới thì nhất định phải chết!

Đó là quy luật!

Nhưng thần lại khác!

Thần là do trời đất này thừa nhận, không phải là vùng trời này của chúng ta mà là cả Hồng Mông vũ trụ.

Bao hàm cả La Thiên vũ trụ vô lượng.

Điều đó có ý nghĩa thế nào?

Sở Mặc hạ giọng nói:

- Ý nghĩa là chỉ cần được lên Phong Thần Bảng là có thể từ nay vềsau vĩnh viễn siêu việt cách xa khỏi luân hồi, bất tử bất diệt, nhận được sự công nhận thật sự của trời đất, còn có thể tùy ý ngao du trong vũ trụ mênh mông vô tận, trải nghiệm tất cả phong cảnh trên thế gian này.

Còn có ý nghĩa nữa, lên Phong Thần Bảng chẳng khác nào đã có được danh nghĩa chúa tể của chúng sinh, có thể đại diện cho ý trời mà làm việc.

Mặt Lưu Vân Phong dại ra.

Tử Đạo gật đầu:

- Cho nên, cao thủ vô thượng đó coi thiên hạ là một bàn cờ cực lớn...

-----o0o-----

Chương 1823: Phong Thần bảng (2)

Chương 1823: Phong Thần bảng (2)

Nói xong gã nhìn Sở Mặc:

- Nói ra thì quả thực là như định mệnh đã định vậy.

Trước khi lão tổtông đi đã từng nói một câu với ta, nói là nếu ta gặp được người chủ động kết bái thì cũng đừng từ chối.

Sau thì không được tham lam, không được kiêu ngạo, ngông cuồng, không được làm ác mới có thể có một tương lai mà ngay cả ông ấy cũng từng hâm mộ.

Lưu Vân Phong nhìn về phía Tử Đạo.

Vẻ mặt của Tử Đạo thản nhiên:

- Nói thật, Lão tổ tông nói xong câu đó với ta đã qua hơn 110 năm.

Tuy là ta vẫn luôn nhớ nhưng chưa từng kỹ càng tìm hiểu.

Khóe miệng Lưu Vân Phong giật giật, nói:

- Hình như... là do ta nhắc tới?

Sở Mặc gật đầu với Tử Đạo.

Lưu Vân Phong cười ha hả:

- Ở trong lời tiên tri kia, ta là thân phận gì?

Tử Đạo rất nghiêm túc nhìn Lưu Vân Phong một lúc lâu, sau khi nhìn mà Lưu Vân Phong cũng cảm thấy sợ hãi rồi mới nói:

- Thật ra là cậu nói à?

- Nói cái gì?

Vẻ mặt Tử Đạo mờ mịt.

- Vậy sao huynh lại nhìn ta như vậy?

Lưu Vân Phong hỏi.

- Ta đang nhìn xem trên mặt cậu có mọc lên cây hoa hay không.

Tử Đạo nghiêm trang nói hươu nói vượn.

Sở Mặc cười phá lên.

Lưu Vân Phong tức đến trợn mắt lên nhìn rồi cũng lập tức cười rộ lên:

- Được rồi được rồi, ta cam tâm tình nguyện làm lá cây( làm nền).

Ba huynh đệ mỉm cười một trận, Tử Đạo nghiêm mặt nói:

- Huynh đệ chúng ta đều phải làm hoa hồng, không được làm lá cây.

Nhưng mấy thứ đó chung quy cũng chỉ là truyền thuyết, dù sao năm đó vị Lão tổ của ta cũng từng nói: Phong Thần bảng đến cuối cùng có xuất hiện ở vũ trụ này của chúng ta hay không, Thái Thượng cũng không suy tính ra.

Cho nên huynh đệ chúng ta cũng không cần phải nghĩ nhiều như vậy.

Cho dù bây giờ nó xuất hiện thì cũng chẳng có cọng lông gì liên quan đến chúng ta cả.

- Như thế bây giờ chúng ta không cần phải quan tâm vấn đề này.

Chúng ta chỉ cần làm tốt chuyện của chúng ta, tu luyện cho tốt là đủ rồi.

Dù sao bây giờ ta đoán, cho dù là Hoàng tộc hay là cao thủ vô thượng, chắc chắn cũng đã muốn điên rồi.

Đám huynh đệ của Hầu Đại Thánh lần nữa tụ lại, lúc này chắc chắn còn làm La Thiên vũ trụ long trời lở đất lần nữa.

Lưu Vân Phong nói.

- Sẽ, nhất định sẽ.

Những thứ khác không nói, những Yêu tộc Đại Thánh của Hầu Đại Thánh nhất định sẽ báo thù cho những huynh đệ năm đó đã chết đi của chúng.

Tử Đạo nói.

- Đã từng có Đại Thánh Yêu Tộc bị trảm sao?

Sở Mặc và Lưu Vân Phong đều khiếp sợ.

Tử Đạo gật đầu:

- Năm đó Yêu tộc có một đời trẻ tuổi, theo thứ tự là hầu Đại Thánh, Hồ Thiên Đại Thánh, Ngưu Ma Đại Thánh, Bằng Đại Thánh, Tuyết Giao Đại Thánh, Côn Đại Thánh, Miêu Đại Thánh.

7 Đại Thánh này từ sớm trước kia đã kết bái huynh đệ, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu.

Nhưng dưới sự trấn áp của Vô thượng Yêu tộc, Côn Đại Thánh bị đánh chìm ở chính biển Thiên giới - quê cũ của nó, nghe nói tám, chín phần mười là đã ngã xuống rồi.

Bởi vì sau khi nó chìm xuống thì cũng chưa thấy nó xuất hiện bao giờ.

Rất nhiều cao thủ... suy diễn nhiều thiêncơ, nói Côn Đại Thánh đã ngã xuống. về phần Miêu Đại Thánh, nó có 9 mạng nhưng đã mạnh mẽ bị đánh chết.

Cuối cùng đã ngã xuống ở Cửu U.

Nói là đến cuối cùng nhiều nhất chỉ còn lại một tàn hồn nhưng vĩnh viễn cũng không còn khả năng phục hồi như cũ.

Tử Đạo nói xong lời nói này, Sở Mặc cùng Lưu Vân Phong đều cảm giác trong lòng vô cùng nặng nề.

Cao thủ cảnh giới Đại Thánh đều bị đánh cho thê thảm như thế.

Hơn nữa, những cao thủ vô thượng đó thật không có ai là lương thiện cả.

Bọn họ không ra tay thì thôi, vừa ra tay chính là sát chiêu, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn.

- Việc này cách chúng ta còn rất xa xôi.

Cho nên chúng ta tạm thời cũng không cần lo lắng.

Để các đại nhân vật đó đau đầu là được rồi.

Bước tiếp theo của chúng ta là đi thăm dò cấm địa Hoàng Thạch một chút xem thế nào?

Sở Mặc cười đề nghị.

- Còn nữa hả?

Lưu Vân Phong lập tức bĩu môi, nhe răng nhếch miệng, dáng vẻ vô cùng buồn cười.

Tử Đạo cũng đen mặt nhìn Sở Mặc:

- Cậu xác định cậu biết cấm địa Hoàng Thạch là ở đâu à?

Sở Mặc gật gật đầu, thành thật nói:

- Đúng vậy, huynh đã nói với ta mà.

- Ta không nói với cậu trong cấm địa Hoàng Thạch cho dù là một tảng đá cũng có thể vây cả ba chúng ta à?

Tử Đạo nhìn Sở Mặc, vẻ mặt ngươi có phải điên rồi hay không?

- Ta muốn đi mở mang kiến thức một chút, nói không chừng, trong viên đá đó cất giấu cơ duyên khó có thể tưởng được?

Sở Mặc cười nói.

- Đại Thánh cũng không tìm ra đáp án, huynh có thể sao?

Lưu Vân Phong trợn trắng mắt.

Sở Mặc vừa muốn nói đã thấy Lưu Vân Phong bỗng nhiên lấy truyền âm thạch ra.

Sau khi mở ra thì bên trong truyền âm thạch vậy mà không truyền ra thần niệm mà truyền ra một giọng nói lo lắng.

- Sư huynh, không xong, mau trở lại sư môn.

Sư tỷ Lâm Thanh Tú đã xảy ra chuyện!

Sắc mặt của Lưu Vân Phong liền thay đổi.

Sắc mặt của Sở Mặc và Tử Đạo cũng thay đổi theo.

Lâm Thanh Tú là ai?

Là người yêu như búp bê của Lưu Vân Phong!

Hôm nay đã là đệ muội của Tử Đạo, nhị tẩu của Sở Mặc!

Tay cầm truyền âm thạch của Lưu Vân Phong cũng không nhịn được mà hơi run, nhưng gã vẫn trầm giọng hỏi:

- Sao lại thế?

- Một hai câu không nói rõ được, huynh nhanh chóng đến cửa vào Thiên Cương, ta nói trực tiếp với huynh.

Bên kia nói xong, truyền âm thạch tắt luôn.

Lưu Vân Phong bỏ truyền âm thạch xuống, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi trong mắt lóe ra tia sáng lạnh như băng, sát khí vô tận lan tràn, lạnh giọng nói:

- Xem ra, lần trước giáo huấn, bọn họ vẫn không nhớ rõ!

- Lão nhị, cậu đừng vội, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Chuyện lúc trước không phải đã giải quyết rồi sao?

Tử Đạo nhìn Lưu Vân Phong.

Sở Mặc lại hỏi:

- Nhị ca, mới rồi người dùng truyền âm thạch liên hệ với huynh rấtthân với huynh à?

Lúc này Tử Đạo cũng đã bình tĩnh lại, hơi nhíu mày nói:

- Đúng vậy, người này tổng cộng nói hai cậu, câu đầu tiên nghe có vẻ rất quen thuộc với cậu.

Nhưng câu sau lại dường như hơi...

ừm, hơi không đúng lắm.

Sở Mặc nói:

- Đúng vậy, dường như là hắn đã vào Sân Thí Luyện rồi.

Huynh đi đến chỗ của hắn ít nhất cũng phải cần một khoảng thời gian, trong khoảng thời gian này, chẳng lẽ không đủ nói rõ ràng xảy ra chuyện gì sao?

Hơn nữa, vì sao hắn phải vội vàng tắt truyền âm thạch như vậy?

Tacảm thấy về mặt này... liệu có xảy ra vấn đề gì hay không?

-----o0o-----

Chương 1824: Kinh biến Hạo Nguyệt tông (1)

Chương 1824: Kinh biến Hạo Nguyệt tông (1)

Lưu Vân Phong nghe xong, có chút ngạc nhiên nói:

- Hắn vốn tính là vậy.

Người đó là một vị sư huynh của ta, từ trước đến giờ đều ít nói, ta và hắn gần như vào sư môn cùng một thời gian.

Hắn sớm hơn ta một chút, ở trong môn phái, cũng là bằng hữu tốt nhất của ta.

Làm sao hắn lại hại ta được?

- Vậy... có thể ta cảm giác nhầm.

Sở Mặc nói xong liếc nhìn Tử Đạo một cái.

Tử Đạo nói:

- Vậy chúng ta cùng đi một chuyến đi.

Lưu Vân Phong lắc đầu cự tuyệt nói:

- Thôi đi lão Đại, lão Tam, chuyện này, là chuyện riêng của ta, mấy người dính vào cũng không hay lắm.

- Đó gọi là gì chứ?

Chúng ta là huynh đệ, chuyện của cậu chính là chuyện của chúng ta.

Cậu yên tâm đi, ta và Lão Tam cũng không phải hạng người lỗ mãng, sẽ không khách át giọng chủ, làm chuyện để cậu khó xử đâu.

Tử Đạo nói.

Lưu Vân Phong ngẫm nghĩ một chút, rốt cục gật đầu:

- Vậy phiền hai huynh đệ rồi, Nói thật, chuyện lần này trong lòng ta sớm đã đoán trước, chỉ có điều không nghĩ tới sẽ đến nhanh như vậy.

Bây giờ ta chỉ sợ... chỉ sợ sư phụ ta...

- Không sao đâu, chúng ta là huynh đệ, không cần phải nói khách sáo.

Ta và Lão Tam mà có chuyện, cậu cũng sẽ làm việc nghĩa không chùn bước cơ mà?

Tử Đạo nhìn Lưu Vân Phong, nhẹ giọng an ủi.

Ba người lập tức đi luôn.

Trên đường, Sở Mặc và Tử Đạo cũng hoàn toàn hiểu được về chuyện giữa Lâm Thanh Tú và Lưu Vân Phong.

- Năm đó ta được sư phụ mang đi từ tinh cầu bãi rác, một năm sau chính thức bái sư, trở thành đệ tử của sư phụ.

Sư phụ ở Hạo Nguyệt tông là một trưởng lão, địa vị tuy không đặc biệt cao nhưng vẫn khá ổn.

Đối với rất nhiều chuyện, lời nói vẫn có trọng lượng.

Trong Hạo Nguyệt tông tổng cộng phân ra thành mấy hệ đại phái, chỗ Sư phụ ta, chính là ở phe phái kia đều là những tu sĩ không có bối cảnh gì.

Nếu không, năm đó ông ấy cũng không thể mang ta đi từ tinh cầu rác rưởi được.

Nhắc tới sư phụ, trong lời nói của Lưu Vân Phong tràn đầy sự cảm kích.

- Cho nên bây giờ ta lo lắng nhất không phải là Lâm Thanh Tú mà là sư phụ ta.

Bởi vì chỉ cần sư phụ ta còn đó, Lâm Thanh Tú nàng cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì!

Ta ây giờ chỉ sợ bên kia sư huynh vì trấn an ta mà không nói rõ hết mọi chuyện.

Lưu Vân Phong thở dài, trong mắt tràn đầy sự lo lắng.

- Yên tâm đi, Hạo Nguyệt Tông là một tông môn lớn như vậy, làm bất cứ chuyện gì cũng phải có quy tắc chứ?

Tử Đạo an ủi.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lưu Vân Phong, trong lòng tự nhủ hànhđộng của Nhị ca một đao bổ tên ăn chơi trác táng kia tuy rằng làm lòng người ta vô cùng sảng khoái nhưng đối với một đại tông môn cao nhất thì cũng là biểu hiện không có quy củ mà...

Điểm đó Tử Đạo đương nhiên cũng rõ, nhưng việc đã đến nước này, cũng không có cách nào lại đi oán giận sự kích động của Lưu Vân Phong.

Dù sao dưới tình huống đó, đổi lại là bất kỳ một người nào trong mấy huynh đệ bọn họ, chỉ e đều hành động như vậy.

Lưu Vân Phong từng nói với họ, tên ăn chơi trác táng ỷ là con riêng của một người quyền cao chức trọng, hơn nữa tu vi của bản thân cũng không tệ nên muốn dùng sức mạnh với Lâm Thanh Tú.

Không chỉ cónhư thế, tên cặn bã kia lúc đó còn dùng một vài thủ đoạn khác, ví dụ như mua người bên cạnh của Lâm Thanh Tú, ví dụ như thủ đoạn hãm hại hạ lưu..

Cũng may Lâm Thanh Tú đủ tỉnh táo, bên người cũng có mấy người bạn bè tương trợ.

Nếu không thật sự có thể đã bị tên khốn kiếp đó chà đạp rồi.

Bất kỳ một tên đàn ông nào cũng không thể nhịn chuyện như thế, chớ nói chi là lúc đó tên ăn chơi trác táng kia còn nói khích Lưu Vân Phong, nói cái gì mà cho dù gia đây ngủ với nàng thì ngươi làm gì được?

Một tên rác rưởi xuất thân từ bãi rác, thực sự cho mình là thiên kiêu chitử sao?

Lời nói này hoàn toàn chọc giận Lưu Vân Phong, vì thế chỉ dùng một đao... tên cặn bã kia đã tan thành tro bụi rồi.

Bên Lưu Vân Phong tất nhiên là vô cùn sảng khoái nhưng làm vậy cũng là hậu hoạn vô cùng.

Nếu không phải sư phụ của gã dùng gần như toàn bộ quan hệ, hơn nữa bản thân ông ta cũng thực sự ưu tú, Chí Tôn trẻ tuổi, thiên kiêu đứng thứ 10 của Thiên bảng, chỉ e lúc đó đối phương sẽ diệt luôn cả gã.

Dù sao ở Hạo Nguyệt tông, còn có cao thủ trên Chí Tôn.

Cha của têncặn bã bị giết kia cũng không phải một người dễ chọc vào.

Chuyện này lúc đó tuy là đã lắng xuống nhưng lại chôn xuống một tai họa ngầm tương đối lớn.

Điểm đó, Lưu Vân Phong biết, sư phụ của gã cũng biết.

Cho nên mới để Lưu Vân Phong chạy về Sân Thí Luyện, không cho gã trở về.

- Sư phụ ta bởi vì chuyện này, gần như hao hết tất cả tài sản mà ông ấy tích lũy nhiều năm.

Thật không nghĩ tới đám khốn kiếp kia lại vẫn không chịu buông tha.

Lưu Vân Phong cắn răng, đôi mắt có chút đỏ lên.

Tử Đạo liếc mắt nhìn Sở Mặc, sau đó thở dài nói:

Lão nhị, chuyện này nói thế nào đây, đừng suy nghĩ nhiều như vậy.

Chúng ta ba người cùng nhau đối mặt với chuyện đó.

Về sau gặp phải chuyện như này nữa tốt nhất có thể tỉnh táo suy xét.

Cặn bã nhất định phải giết, nhưng giết thế nào cũng phải có học vấn.

Ít nhất cậu cũng phải nói công đạo cho mọi người có thể hiểu được.

Quang minh chính đại giết, hẹn chiến đấu, sinh tử đấu.

Như vậy hắn có chết thì bất cứ ai cũng không trách được cậu.

Cho dù muốn tìm cậu gây phiền toái cũng tuyệt đối không thể quang minh chính đại tìm được.

Nếu hắn ta không dám quyết đấu với cậu thì đầu tiên là thanh danh của hắn đã xấu đi, tiếp đó thì cậu có thể âm thầm xuống tay.

Loại người như hắn làm sao có thể thành thật ở môn phái được?

Chung quy cũng sẽ có cơ hội ra tay thôi.

Sở Mặc gật gật đầu, loại thiệt thòi này của Lưu Vân Phong hắn không thể không nếm qua.

Đã nhiệt huyết thì không quan tâm, sảng khoái nhất thời, hậu hoạn vô cùng.

Nói một cách khác, trước khi không có thực lực tuyệt đối thì nên dùng đầu óc mà làm việc.

Trừ phi thực lực của ngươi đã đến loại gặp ai cũng diệt được.

Ngay cả như vậy thì vẫn phải cẩn thận người khác ngáng chân sau lưng.

Bản chất của giới tu hành thật ra không hề khác gì với thế giới phàm nhân, cũng giống nhau tràn đầy ân oán tình cừu, cũng cần phải thận trọng chú ý cẩn thận.

Càng đi tới nơi cao thì càng phải đề phòng công khai hay ngấm ngầm đả kích từ bốn phương tám hướng.

Kỳ thật ngẫm lại, Sở Mặc cảm thấy bản thân hẳn là cảm thấy may mắn, bởi vì những năm gần đây những người cùng đi với hắn vẫn ổn, gần như không xuất hiện chuyện đấu tranh nội bộ kiểu này.

-----o0o-----

Chương 1825: Kinh biến Hạo Nguyệt tông (2)

Chương 1825: Kinh biến Hạo Nguyệt tông (2)

Truy cứu nguyên nhân, hẳn là có liên quan đến việc hắn là một người lãnh tụ.

Ví dụ như Phiêu Diêu Cung, hắn chính là lãnh tụ tinh thần.

Khi hắn ở đó, nhưng người trong Phiêu Diêu Cung không thể xuất hiện vấn đề gì quá lớn.

Về sau thì sao?

Sau này khi càng ngày càng nhiều lão nhân đều rời khỏi Phiêu Diêu Cung, Phiêu Diêu Cung cũng trở nên càng ngày càng lớn mạnh, liên quan đến càng ngày càng nhiều lợi ích thì có xuất hiện phe phái hay không?

Có thể cũng xuất hiện chuyện như của Nhị ca Lưu Vân Phong hay không?

Điều đó, Sở Mặc không thể cam đoan được.

Hắn chỉ có thể cố gắng để người bên cạnh mình càng ngày càng đoàn đết hơn, chỉ có thể để cho những người thân bạn bè của mình nhận được nhiều lợi ích hơn nữa.

Về phần nhiều chuyện khác, hắn thật sự hữu tâm vô lực.

- Mọi người sẽ có lúc lực bất tòng tâm, Nhị ca huynh cũng đừng nên trách mình quá nhiều.

Ta tin, cho dù huynh gặp phải vấn đề khó khăn như thế nào, ba huynh đệ chúng ta ở cùng nhau nhất định có thể giải quyết.

Sở Mặc nói.

Lưu Vân Phong đáp một tiếng, trong lòng có một dòng nước ấmchảy qua.

người một đường nhanh như chớp đi qua Sân Thí Luyện.

Trong lúc đó có hai người xui xẻo khiêu chiến Sở Mặc, vừa đối mặt đã bị Sở Mặc chém rồi.

Cái gọi là khiêu chiến, thật ra chính là tới giết hắn thôi.

Đó là quy luật của Sân Thí Luyện, Sở Mặc cũng sẽ không cảm thấy áy náy và vân vân.

Lựa chọn đều là do mình, lựa chọn rồi phải tự mình gánh chịu hậu quả.

Ba người điên cuồng chạy đi, hận không thể trực tiếp xé mảnh hưkhông này để nhảy ra ngoài.

Rốt cục mấy ngày sau đã tới cửa vào Sân Thí Luyện ở Thiên Cương Đại Vực.

Khi cách cửa vào còn khoảng mấy vạn dặm, bọn Sở Mặc dừng bước, thấy chỗ lối vào có một đám người tụ tập.

Thấy ba người họ thì đám người đó lập tức tản ra xung quanh, vây ba người ở giữa.

Sắc mặt của Lưu Vân Phong lúc này đã thay đổi.

Nhìn một thanh niên vẫn luôn cúi đầu trong đó thì trầm mặc một chút, sau đó thở dài một tiếng, cuối cùng nhẹ giọng hỏi:

- Sư phụ ta, người không sao chứ?

Đây là một cái bẫy.

Thậm chí không cần bất cứ kẻ nào giải thích một câu, ba người Sở Mặc đều biết rõ.

Sư huynh kia của Lưu Vân Phong chẳng khác gì là lừa gã tới.

Chẳng qua không nghĩ là tới có 3 người thôi.

Nhưng nhìn vẻ mặt những người đó, dường như không để ý là 1 hay 3 người tới.

- Tất cả đều là người của Hạo Nguyệt tông?

Sở Mặc hỏi một câu.

Lưu Vân Phong sắc mặt âm trầm gật gật đầu.

Lúc này, thanh niên vẫn luôn cúi đầu ngẩng đầu, vẻ mặt vẻ xấu hổ nhìn Lưu Vân Phong, nói:

- Sư phụ người... người...

- Sư phụ làm sao?

Đột nhiên Lưu Vân Phong nóng nảy gầm lên:

- Ngươi nói đi!

- Sư phụ...

Chết rồi.

Thanh niên kia đột nhiên lệ rơi đầy mặt, sau đó giận dữ hét lên vớiLưu Vân Phong:

- Cũng tại ngươi!

Ngươi gầm gì với ta chứ!

Nếu không phải vì ngươi, sư phụ người... người làm sao lại bị như vậy?

Thân mình Lưu Vân Phong nghiêng một cái, tay cũng run theo, lẩm bẩm:

- Sư phụ...

Đã chết?

Lúc này, trong đám người đối diện có một người đàn ông trung niên khuôn mặt âm u lạnh lẽo đi ra, lạnh lùng quát:

- Lưu Vân Phong, tên phản nghịch nhà ngươi!

Còn không mau mau quỳ xuống, ngẩng cổ chờ chết!

Ngươi và sư phụ ngươi cấu kết với giặc, mưu đồ vị trí tông chủ Hạo Nguyệt Tông nay âm mưu đã bại lộ.

Sư huynh của ngươi hắn lạc đường biết quay đầu, biết sai chịu sửa, chúng ta cho hắn một cơ hội lập công chuộc tội.

Ngươi có tư cách gì chỉ trích hắn?

Hừ, Lâm Thanh Tú chết cũng không hối cải, đã bị nhốt vào đại lao, chờ xử lý.

Lưu Vân Phong, không muốn quá khó nhìn thì nhanh chóng từ bỏ chống cự, bó tay chịu trói!

Lúc này, mấy người bên kia đều mặt lạnh băng, mắt lộ sát khí nhìn Lưu Vân Phong.

Lưu Vân Phong cười đau khổ nói:

- Sư huynh sư đệ của ta đâu?

- Bọn họ đều là một đám phản nghịch, đã giết ngay tại chỗ!

Người trung niên lạnh lùng nói:

- Bây giờ chỉ còn lại một tên phản nghịch là ngươi bắt về nhận phán xét rồi ngươi cũng khó mà thoát chết!

Nhưng Lâm Thanh Tú... bởi vì côta tham gia không sâu cho nên tội chết của cô ta có thể miễn.

Nhưng cũng sẽ bị đuổi ra khỏi Hạo Nguyệt tông.

Lưu Vân Phong lẩm bẩm:

- Nói cách khác, ta phải dùng cái chết của ta để đổi lại Lâm Thanh Tú được sống, phải không?

- Đúng vậy, hơn nữa, Lâm Thanh Tú đã được đầu bếp hói đầu coi trọng rồi, đầu bếp hói đầu thương hại cô ta bị trục xuất ra ngoài sau này sẽ không có nhà để về nên đang chuẩn bị cưới cô ta.

Vẻ mặt người đàn ông trung niên âm hiểm, cười.

- Ngươi nói cái gì?

Lưu Vân Phong như một con sư tử bị chọc giận, trong giây lát ngẩng đầu căm tức nhìn người đàn ông trung niên.

Hạo Nguyệt tông, được xưng là tông môn lớn nhất toàn bộ Thiên Cương Đại Vực, bên trong môn thiên tài vô số kể.

Nhưng rất nhiều thiên kiêu không thể không biết cái tên đầu bếp hói đầu được.

Không phải bởi vì đầu bếp hói đầu tay nghề làm bếp tốt thế nào, tuy là tay nghề làm bếp của gã thực sự tương đối cao, mà là vì đầu bếp hói đầu quá xấu!

Lẽ ra tu sĩ xấu rất khó có thể xấu đến mức như vậy, bởi vì bọn họ có rất nhiều cách có thể thay đổi dung mạo của mình.

Nhưng đầu bếp hóiđầu bởi vì trước kia ăn nhầm một viên Độc đan làm diện mạo của ông ta càng ngày càng xấu, hơn nữa còn là không thể thay đổi được, cũng không có cách nào thay đổi.

Loại xấu đó đã xâm nhập vào trong đạo của người đầu bếp.

Cho nên cho dù gã bỏ cả nhục thể hiện tại, lần nữa tu luyện một thân thể khác thì cũng vẫn xấu như thế!

Tên đầu bếp hói đầu xấu xí đến mức muốn khóc luôn.

Có vài người hơi nhát gan thậm chí sẽ bị diện mạo của gã dọa sợ.

Cho nên đầu bếp hói đầu gần như quanh năm không rời khỏi phòng bếp.

Nếu không phải vì rất nhiều nguyên liệu nấu ăn của gã lợi hại, thiếu gã không được thì chỉ e sớm đã bị đuổi khỏi Hạo Nguyệt tông rồi.

Bởi vì diện mạo mà trục xuất khỏi sư môn, chỉ e toàn bộ giới tu hành cũng cực kỳ hiếm thấy, nhưng gã lại có thể bị như vậy.

Bây giờ, chấp sự của Hạo Nguyệt tông không ngờ lại muốn gả Lâm Thanh Tú cho đầu bếp hói đầu.

Điều này rõ ràng đang trả thù, hơn nữa còn trả thù không chút che dấu.

Lưu Vân Phong ngươi không phải rất lợi hại à?

Không phải xếp thứ 10 trên Thiên Bảng, thiên chi kiêu tử đó sao?

Chí Tôn trẻ tuổi... oai lắm à?

Ngay cả con riêng của trưởng lão ngươi nói chém liền chém, ngươi thật là hoành tráng.

Ta sẽ gả nữ nhân ngươi yêu mến nhất cho nam nhân xấu xí nhất trên đời này!

Đây là ý nghĩ chân thật của trưởng lão có con đã chết kia.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXIV ( Chương 1826-1850 )


Chương 1826: Giết sạch bọn chúng!

Bọn chúng không giết Lâm Thanh Tú chẳng những muốn dùng Lâm Thánh Tú để trói buộc Lưu Vân Phong, mà còn muốn Lưu Vân Phong trơ mắt nhìn nữ nhân mình yêu nhất bị nam nhân xấu xí nhất cưỡi lên người...

Tâm địa ác độc này đã tới mức tột đỉnh, có thể thấy được hận ý sâu đậm với Lưu Vân Phong.

- Nếu không, các ngươi sẽ tìm một tội danh, đem sư phụ ta, còn có tất cả đồ đệ của sư phụ ta...

Lưu Vân Phong chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thoáng qua sư huynh của gã:

- Ngoại trừ tên phản đồ này ra, tất cả đều giết?

Sau đó chẳng những muốn dùng mạng của Lưu Thanh Tú để lấy mạng của Lưu Vân Phong ta, còn muốn gả Lâm Thanh Tú cho nam nhân xấu xí nhất để báo thù nàng, cũng trả thù ta.

Là thế sao?

Vẻ mặt người trung niên khinh thường:

- Sư phụ ngươi là phản nghịch, các người đều là phản nghịch, nhân chứng vật chứng đều ở đây, ngươi còn muốn nói láo hay sao?

Sư huynh của ngươi là hắn lạc đường biết quay đầu, thời khắc mấu chốt tố giác sư phụ của ngươi.

Về phần Lâm Thanh Tú thì chẳng có liên quan gì đếnchúng ta cả, là đầu bếp hói đầu muốn làm việc tốt mà thôi.

- Ha ha... haha

Trong cổ họng Lưu Vân Phong cười ra tiếng vô cùng bi thương, nói:

- Nếu ta muốn phản kháng thì...

Lâm Thanh Tú có phải sẽ chết hay không?

- Ngươi nói thử xem?

Người trung niên âm trầm nói:

- Còn nữa, tốt nhất là ngươi nhìn bốn phía ngươi đi, phản kháng?

Quả thực là chê cười!

Ngươi thật sự nghĩ đứng thứ 10 Thiên bảng là vô địch đấy à?

Lưu Vân Phong hơi cười nói:

- Vậy ngươi nói xem, nếu Lâm Thanh Tú thà nguyện chết thì sao?

Vẫn tình nguyện gả cho đầu bếp hói đầu sao?

Nàng là nữ nhân của ta, ta chẳng lẽ không hiểu nàng?

Nàng nhất định là tình nguyện chết cũng sẽ không gả cho đầu bếp hói đầu.

Cho nên, các ngươi đừng có nằm mơ, bắt ta bó tay chịu trói, trả giá mấy mạng người đi rồi nói sau!

Người đàn ông trung niên lạnh lùng cười:

- Biết ngay ngươi sẽ ích kỷ như vậy mà, không để ý đến sự sống chết của người yêu, không liên quan, ta sẽ cho ngươi xem một vật.

Nói xong, gã lấy ra một khối ảnh âm thạch.

Sau khi kích hoạt thìkhông trung chiếu ra một bức họa.

Trong tấm hình, một mỹ nữ tinh xảo da thị như búp bê, mặt đang đầy nước mắt nói:

- Vân Phong, chàng quên ta đi, ta đồng ý gả cho đầu bếp hói đầu...

Một câu nói xong thì hình ảnh đột nhiên dừng lại.

Cả người Lưu Vân Phong ngây ra.

Dường như gã đã mất đi linh hồn.

Lúc này, Sở Mặc quát nhẹ bên tai gã:

- Tỉnh lại!

Lưu Vân Phong khẽ run rẩy, vẻ mặt mờ mịt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói:

- Có phải huynh ngốc hay không hả?

Bọn họ nói gì huynh liền tin hay sao?

Đám này nhất định đang lừa huynh thôi!

- Ngươi là tên nào vậy?

Ngươi nói lừa thì là lừa à?

Ngươi hỏi bản thân Lưu Vân Phong xem, người trong tấm hình có phải là Lâm Thanh Tú hay không?

Người đàn ông trung niên âm trầm nhìn Sở Mặc:

- Người trẻ tuổi, bớt lo chuyện người khác đi, ít gây phiền toái thôi!

- Con mẹ nhà ông!

Sở Mặc cười lạnh mắng một câu.

Người trung niên lập tức giận dữ, vừa muốn bốc hỏa.

Lại bị Sở Mặc cười lạnh đánh gãy:

- Chút thủ đoạn đó của các ngươi sao?

Tỉnh lại đi là vừa!

Nói xong, Sở Mặc nhìn về phía Lưu Vân Phong:

- Nhị ca, huynh suy nghĩ thật kỹ, huynh là người hiểu rõ Lâm Thanh Tú nhất.

Nàng sẽ đồng ý gả cho tên đầu bếp hói đầu sao?

Chớ nói là tên đầu bếp kia xấu xí, cho dù đó là một thanh niên anh tuấn nhất thiên hạ, nàng sẽ động lòng hay sao?

- Sẽ không, đương nhiên sẽ không, Tú Tú chỉ yêu mình ta thôi!

Vẻ mặt Lưu Vân Phong chắc chắn, sau đó nói:

- Nhưng vì cái gì...

- Nhưng vì cái gì sẽ có ảnh âm thạch đúng không?

Sở Mặc cười lạnh.

Lưu Vân Phong gật gật đầu.

Sở Mặc nói:

- Sự thông minh bình thường của huynh đâu rồi?

Huynh suy nghĩ thật kỹ, vì sao bên trong bản ghi chép của ảnh âm thạch chỉ có một câu ngắn như thế?

Nếu ta không đoán sai, Lâm Thanh Tú nàng...

Lúc này, người trung niên giận tím mặt:

- Tiểu súc sinh, ngươi là chó hoang ở đâu xông ra đây giương oai hả?

Đi chết đi!

Không ngờ bay thẳng đến ra tay với Sở Mặc!

Tử Đạo bất động thanh sắc, ra tay chính là một chiêu.

Một chưởng bay qua.

Ầm ầm!

Trên bầu trời chợt có một tiếng nổ vang ầm ầm!

Thân hình người trung niên kia không ngừng lui về phía sau, đồng thời còn phun máu ở mồm.

Trong mắt ông ta bắn ra tia sáng vô cùng hoảng sợ, nhìn về phía Tử Đạo, trong ánh mắt cũng tràn đầy sự sợ hãi:

- Ngươi...

Ngươi là ai?

Tử Đạo cơ bản không để ý tới gã ta, nói với Lưu Vân Phong:

- Lão Nhị, lão Tam nói rất đúng, Lâm Thanh Tú nàng hẳn là bị uy hiếp phải gả cho đầu bếp hói đầu để đổi lấy mạng sống của cậu.

Tự cậu suy nghĩ cho kỹ, nếu cậu thật sự hiểu nàng.

Trong ánh mắt Lưu Vân Phong thoáng hiện lên chút sức sống, lẩm bẩm:

- Đúng vậy, nhất định là như vậy, nhất định là như vậy!

Nói xong, nhìn về phía sư huynh phản bội gã, cắn răng hỏi:

- Tra Tiểu Kim, từ lúc này, phản đồ như ngươi không còn là sư huynh của ta nữa!

Nhưng nể tình chúng ta từng là bạn bè, ngươi nói cho ta biết, có phải như vậy hay không?

Thanh niên kia ngẩng đầu, lẩm bẩm:

- Ta...

Ta không biết.

Ta không biết gì cả.

Lưu Vân Phong lại lập tức nhẹ nhàng thở ra.

Gã làm bạn bè của Tra Tiểu Kim nhiều năm như vậy nên vô cùng hiểu nhau.

Từ phản ứng của gã thì Lưu Vân Phong có thể đoán được, Sở Mặc và Tử Đạo nói đúng.

Sở Mặc truyền âm hỏi Lưu Vân Phong:

- Giết hết những tên này chứ?

Tử Đạo cũng gần như đồng thời truyền âm qua:

- Giết sạch những người này chứ?

Đúng vậy, giết sạch!

Sau đó cùng chạy về Thiên Cương Đại Vực, cứu Lâm Thanh Tú.

Đây là quyết định mà Sở Mặc và Tử Đạo quyết định trong nháy mắt.

Lưu Vân Phong vẫn hơi do dự.

Hạo Nguyệt tông...

Nội tình quá sâu, căn cơ quá dày.

Ba người họ tuy không yếu nhưng nếu giết đám người ở đây, sau đó lại đánh tới tận cửa thì chắc chắn không chết không ngừng với Hạo Nguyệt tông.

Bọn họ bây giờ có ba người, còn không phải đối thủ của Hạo Nguyệt tông như con quái vật lớn này!

Tử Đạo liếc mắt nhìn Sở Mặc, giữa huynh đệ tuy thời gian ở chung không lâu nhưng độ ăn ý cũng khá sâu, lại đều thông minh nên đều hiểuLưu Vân Phong đang do dự cái gì.

Chỉ một ánh mắt, Sở Mặc và Tử Đạo đã lao thẳng tới người cách họ gần nhất.

- Chuyện này không liên quan gì đến các ngươi.

Đây là chuyện nội bộ của Hạo Nguyệt tông...

Tên đàn ông trung niên đã bị Tử làm chấn động tận trong lòng một câu còn chưa nói xong đã nhìn thấy người vừa mới đánh bay gã xông lên rồi.

-----o0o-----

Chương 1827: Vào Thiên Cương Đại Vực (1)

Chương 1827: Vào Thiên Cương Đại Vực (1)

Chỉ có điều lúc này trong tay đối phương nhiều hơn một thanh kiếm!

Răng rắc!

Tử Đạo vút một kiếm!

Tia sáng chợt lóe lên!

Người đàn ông trung niên bị chém thành hai khúc.

Ngay cả Nguyên Thần cũng bị hủy diệt trong nháy mắt.

Uy lực sát đạo của Tử Đạo sớm đã cao hơn tu sĩ cùng cảnh giới không biết bao nhiêu lần.

Chớ nói chi tên trung niên này chỉ là Chí Tôn bậc cao, cảnh giới so với Tử Đạo cách xa cả vạn dặm!

Hàn Nguyệt đao trong tay Sở Mặc chém ra, hai gã Chí Tôn khinh thường tuổi của hắn bị một đao của Sở Mặc chém ngang!

Bọn họ ra hoảng sợ tru lên, muốn dựng lại cơ thể của mình!

Sau đó, thân thể của Sở Mặc đi ngang qua bọn họ, trong hư không chợt xuất hiện rất nhiều đạo căn kẹp lên người họ, hút sạch đạo hạnh và lực lượng trong người họ!

Ngay trong nháy mắt đó, Sở Mặc đã chém tên Chí Tôn thứ 3!

Đám người đó chỉ có mười mấy tên Chí Tôn!

Còn lại đều là tu viChuẩn Chí Tôn.

Đối mặt với Sở Mặc như hung thần ác sát, cả đám sợ đến choáng váng, ngay cả năng lực suy nghĩ cũng biến mất.

Chỉ là trong nháy mắt, hai người Tử Đạo và Sở Mặc cũng đã đánh chết sáu tên Chí Tôn!

Sở Mặc giết ba người, Tử Đạo giết ba người!

Sau đó, hai người đánh về phía đám người còn lại.

Lúc Lưu Vân Phong muốn ngăn cản thì hai người cộng lại đã giết được 10 người!

Điều này quá kinh khủng!

Loại chiến lực đáng sợ thế này làm những đệ tử Hạo Nguyệt tông lần đầu vào Sân Thí Luyện sợ đến ngây người.

- Như thế nào?

Nhị ca còn sợ về sau phải chạy trốn à?

Một đao của Sở Mặc đã chém rơi đầu một tên Chuẩn Chí Tôn, đồng thời hủy diệt Nguyên Thần của gã, thản nhiên nói:

- Giết sạch bọn chúng, sau đó đi cướp Nhị tẩu về.

Về phần Hạo Nguyệt tông gì đó, không phục thì bảo chúng đến Sân Thí Luyện!

Huynh còn sợ giết người hay sao?

- Lão nhị, bị người ta bắt nạt đến mức này còn cái gì phải do dự nữa?

Về sau ba người chúng ta sẽ đi bắt đầu sự nghiệp!

Tử Đạo nói.

Lưu Vân Phong lệ nóng lưng tròng, trong lòng tràn đầy sự cảm động, rống lên:

- Từ ngày đầu tiên vào Sân Thí Luyện, Lưu Vân Phong ta đã không hề sợ chiến đấu, càng không sợ giết người!

Hạo Nguyệt tông, đây là do các người ép ta!

Nói xong, rốt cục gã lấy ra thanh vũ khí Đế Chủ, điên cuồng giết chóc.

Người bị ép thì chuyện gì cũng làm được.

Trước khi chuyện này phát sinh, Lưu Vân Phong còn một lòng coi Hạo Nguyệt tông trở thành nhà của mình, nói với Sở Mặc và Tử Đạo là gã không hối hận nhưng cũng đã mơ hồ lo lắng, sợ rằng ngày sau sẽ liên lụy tới Hạo Nguyệt tông.

Nhưng bây giờ, sư phụ của gã chết rồi, sư huynh sư đệ sư tỷ sư muội cùng gã lớn lên từ nhỏ cũng toàn bộ chết hết.

Nữ nhân gã yêu nhất thành tù nhân, vì cứu gã còn bị buộc đồng ý gả cho tên đầu bếp hói xấu như quỷ.

Hạo Nguyệt tông đã không còn là ngôi nhà ấm áp trong lòng gã nữa mà là một động ma thật sự!

Sau khi gã rời khỏi tinh cầu rác rưởi...

động ma cắn nuốt tất cả người thân bạn bè của gã.

Loại thay đổi đảo điên này khiến Lưu Vân Phong trở nên có phần điên cuồng.

Đối mặt với những người đến tru sát gã, gã không chút do dự, trong ánh mắt chỉ còn lại một chữ: giết!

Sở Mặc cũng vậy mà Tử Đạo cũng thế, lúc đánh chết những tên của Hạo Nguyệt Tông thì tất cả đều cố ý để lại người sư huynh kia của Lưu Vân Phong.

Người này vẫn giao cho Lưu Vân Phong tự mình xử lý làhơn.

Nơi này tổng cộng có hơn 50 người của Hạo Nguyệt tông, dưới sự giết chóc lạnh băng của Sở Mặc và Tử Đạo, hơn nữa Lưu Vân Phong điên cuồng đuổi theo, thời gian không đến một nén nhang, đều bị đánh chết.

Chỉ còn lại tên sư huynh kia của Lưu Vân Phong.

Lúc này, tên sư huynh đó của Lưu Vân Phong, hình như tên là Tra Tiểu Kim...

Hai cổ tay run run, ở trong hư không dường như đứng không vững.

Mấy lần muốn trốn nhưng đều bị khí tràng của Sở Mặc và Tử Đạo tập trung gắt gao, cơ bản không có cơ hội chạy trốn.

Hai người Sở Mặc và Tử Đạo tuy chưa giết gã, nhưng lại vẫn đang nhìn chằm chằm gã ta!

Tra Tiểu Kim bị dọa đến mức tim như muốn nhảy ra ngoài.

Gã hoàn toàn không nghĩ tới đội ngũ hơn 50 người, ở trong đó còn có mấy cao thủ Chí Tôn vậy mà không bắt được một Lưu Vân Phong?

Khi nào thì Lưu Vân Phong trở nên lợi hại như vậy?

Còn có hai người kia, nghe bọn họ xưng hô thì dường như là anh em kết nghĩa?

Vấn đề là, Lưu Vân Phong khi nào đã kết bái với người ta rồi?

Hai người kia là ai?

Tại sao lại khủng bố như vậy?

Bây giờ trong lòng Tra Tiểu Kim chỉ còn lại sự hối hận.

Tu sĩ trung niên nói cái gì mà sai đường biết quay lại, tố giác sư phụ gã các kiểu tất cả đều bậy bạ!

Bọn họ cố ý để lại một Tra Tiểu Kim, biết gã rất sợ chết thì hứa hẹn nhiều lợi ích để thu mua gã!

Tra Tiểu Kim tuy rằng căm hận đám người kia giết sư phụ gã nhưng trong lòng cũng căm hận Lưu Vân Phong.

Cho rằng là gã ta, hại chết sư phụ, hại chết đám sư huynh đệ tỷ muội.

Cho nên cũng muốn hoàn toàn diệt trừ Lưu Vân Phong.

Thở ra một hơi, bản thân gã cũng càng thêm kiên định.

Phản đồ thì phản đồ đi, chết tử tế không bằng ỷ lại mà còn sống.

Cho nên, tuy rằng bị giữ ở đây, lừa Lưu Vân Phong tới nhưng trong lòng Tra Tiểu Kim cũng chỉ hơi áy náy mà thôi, nhiều hơn chính là cảm giác may mắn: Các ngươi chết hết, chỉ mình ta còn sống!

Ai có thể nghĩ tới trong nháy mắt, chuyện không ngờ lại phát sinh chuyển biến cực lớn như thế?

Ba người này làm sao là tu sĩ Chí Tôn được!

Quả thực là sát thần Tán Tôn khủng bố!

Mỗi chiêu của họ đều có thể lấy tính mạng của một Chí Tôn!

Chẳng nhẽ, bên trong Sân Thí Luyện thật sự có thể tăng lên lớn như vậy sao?

Đủ loại suy nghĩ xuất hiện trong lòng Tra Tiểu Kim.

Tiếp đó, khi gã thấy ngoại trừ gã ra thì mọi người đều bị ba người này đánh chết thì sự sợ hãi dâng lên như thủy triều.

Gã bùm một cái, quỳ xuống tại trong hư không, lẩm bẩm:

- Vân Phong...

Ngươi...

Ngươi giết ta đi.

- Cái đồ khi sư diệt tổ nhà ngươi!

Lưu Vân Phong giận dữ mắng.

Tra Tiểu Kim chảy nước mắt:

- Không, ta...

Ta không có, ta bị bọn họ khống chế, trơ mắt nhìn bọn họ giết mọi người.

Sau đó...

Sau đó bọn họ nói với ta, chỉ cần nghe lời, là có thể được sống.

Ta...

Ta rất sợ chết, nhưng ta...

Thật không hề phản bội sư phụ, không phản bội những huynh đệ tỷ muội...

Lưu Vân Phong cũng không nhịn được mà rơi lệ.

Gã nhìn Tra Tiểu Kim, ngửa mặt lên trời thở dài, đao trong tay cũng không hạ được.

-----o0o-----

Chương 1828: Vào Thiên Cương Đại Vực (2)

Chương 1828: Vào Thiên Cương Đại Vực (2)

Lúc này, Sở Mặc ở một bên lạnh giọng hỏi:

- Tra Tiểu Kim, bên Hạo Nguyệt tông các người có phải đã bày ra thiên la địa võng, chờ đợi Lưu Vân Phong trở về?

Tra Tiểu Kim lắc đầu:

- Không, bọn họ sẽ không nghĩ tới...

Vân Phong...

Lợi hại như vậy, càng không nghĩ tới, bên cạnh Vân Phong còn có sự trợ giúp.

Bọn họ đều ở trong tông môn chờ... phán xét.

- Phán xét...

Trên mặt Lưu Vân Phong trào lên sự bi thương, nghiến răng nói:

- Nếu lúc ban đầu ta giết tên cặn bã kia mà tông môn muốn giáng tội ta, công phai xử án thì Lưu Vân Phong ta một mình làm một mình chịu, sẽ không phản kháng, càng không chống chế.

Bây giờ bọn họ dựa vào cái gì muốn phán xét ta?

Ta còn muốn phát xét bọn họ đây!

Tra Tiểu Kim thở dài một tiếng, nói:

- Bây giờ nói gì cũng đã muộn, Vân Phong, nghe ta khuyên một câu, không nên có ý muốn cứu Lâm Thanh Tú nữa.

Tuy là người trong tông môn không ngờ sẽ phát sinh tình huống này nhưng tông môn là loại gì, cậu hẳn là biết rõ.

Các cậu trở về cũng sẽ không có cơ hội.

Còn có thể tự hại chính mình.

Đi đi, xa chạy cao bay, từ nay về sau không nên lại quay về Thiên Cương Đại Vực nữa.

Cậu sẽ có tiền đồ tốt hơn thôi...

- Nói bừa!

Lưu Vân Phong cả giận nói:

- Nữ nhân của ta, ta sẽ sẽ trơ mắt nhìn nàng gả cho tên đầu bếp hói đầu xấu như quỷ kia sao?

Tra Tiểu Kim, ngươi không dám trở về, đó làchuyện của ngươi.

Ngươi đi đi, ta không muốn giết ngươi.

- Ngươi không sợ sau khi ta rời khỏi sẽ mật báo với tông môn sao?

Tra Tiểu Kim nói.

- Ta sợ!

Sở Mặc nói xong trực tiếp ra tay, phong ấn tra Tiểu Kim.

Tốc độ của hắn quá nhanh, chẳng những tra Tiểu Kim không phản ứng kịp mà ngay cả Lưu Vân Phong và Tử Đạo cũng không kịp có phản ứng gì.

- Lão Tam cậu...

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc, nói trong lòng: gã tin tưởng lời nóicủa Tra Tiểu Kim.

Tin gã ta không bán đứng sư phụ của mình.

Tuy gã ta bán rẻ chính mình nhưng gã cũng không hận gã ta.

- Nhị ca, ta không giết hắn, nhưng nhất định phải phong ấn hắn ở đây.

Người này, không thể tin.

Nếu chẳng may hắn để lộ tin tức của chúng ta cho tông môn của huynh thì chúng ta sẽ bị động.

Yên tâm đi, ta phong ấn hắn ở đây hắn sẽ không chết.

Đến lúc đó, chúng ta dẫn nhị tẩu về đây rồi thì lại để hắn rời đi.

Sở Mặc nói.

Tử Đạo lúc này ở một bên nói:

- Lão Tam nói có lý.

Lưu Vân Phong cũng chỉ có thể thở dài một tiếng, nhìn Tra Tiểu Kim:

- Tú Tú bị nhốt chỗ nào?

- Núi Thanh Bình.

Tra Tiểu Kim nói.

Tiếp đó, Sở Mặc phong ấn Tra Tiểu Kim ở sâu trong lòng đất, sau đó dùng lực * thi triển Phong Thủy thần thông, che dấu mọi dấu vết đánh nhau ở đây, làm những thi thể đã chết của đệ tử Hạo Nguyệt Tông cũng biến mất.

Có lẽ nếu có cao thủ xuất hiện ở đây sẽ cảm nhận được nơi này từng phát sinh một trận chiến nhưng rất khó suy diễn được cái gì.

Sau khi làm xong tất cả, Tử Đạo giơ ngón tay cái với Sở Mặc:

- Tâm tư Lão tam thật tinh tế.

Giết người phóng hỏa thật thành thạo!

Sở Mặc liếc mắt:

- Huynh là đang khen ta?

- Đúng, là khen cậu, cũng không phải làm tổn hại gì cậu.

Tử Đạo mỉm cười nói.

Lưu Vân Phong nhìn hai người, ánh mắt đỏ lên, thấp giọng nói:

- Đại ca, Tam đệ, những lời nói dưa thừa vô nghĩa ta không nói nhiều, dù sao sau này, ba người chúng ta...

Đồng sinh cộng tử!

Tử Đạo vỗ vỗ vai gã:

- Lão Nhị, 3 huynh đệ chúng ta khi kết bái, khi dập đầu trên đất một cái đã thề có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia rồi.

- Đi thôi, đi cứu Nhị tẩu!

Sở Mặc nói xong, một bước bước ra khỏi cửa.

Khi Lưu Vân Phong và Tử Đạo xuất hiện ở cửa chỉ cảm thấy có mộtlực lượng hùng hồn như biển đang quanh quẩn, sau đó đã nhìn thấy ở lối ra có bốn thi thể.

Hai người nhất thời trợn mắt há hốc mồm.

Tử Đạo nhìn Sở Mặc nói:

- Ta nói này Lão Tam, tốc độ giết người bịt miệng này của cậu... quá nhanh đấy?

Sở Mặc bĩu môi:

- Ta cũng không phải sát nhân cuồng ma, bốn tên này ta vừa ra đã lớn tiếng hỏi ta, có phải mang về tên phản đồ Lưu Vân Phong hay không...

Lưu Vân Phong cạn lời.

Tử Đạo nhìn thoáng qua Lưu Vân Phong:

- Bốn người này...

Là người của Hạo Nguyệt Tông cậu à?

Lưu Vân Phong cười gượng nói:

- Không đúng, đúng là người của tông môn nhưng đến giờ ta mới biết, hoá ra, bọn họ là nằm vùng ở Hạo Nguyệt tông.

Tử Đạo ra tay hóa đi hoàn toàn 4 thi thể, sau đó xóa đi tất cả dấu vết.

Sở Mặc không đổi sắc khích lệ:

- Đại ca làm chuyện này cũng rất lành nghề đó!

Dù là Lưu Vân Phong giờ phút này tâm tình trầm trọng, nhìn thấy hai người bọn họ trêu chọc lẫn nhau cũng không nhịn được cười nói:

- Hai người đều là thiên kiêu trẻ tuổi, mặt mũi quan trọng lắm đó...

Sở Mặc và Tử Đạo bật cười ha hả, nhìn nhau một cái.

Bọn họ thật ra đang sợ Lưu Vân Phong dồn nén tất cả cảm xúc trong lòng, sớm muộn cũng có một ngày sẽ hình thành tâm ma cực lớn, đối với tương lai của Lưu Vân Phong tạo thành ảnh hưởng rất lớn.

Có trình có tự, giải phóng được là tốt rồi.

Kiểu biến cố như này ai cũng không muốn dồn tinh thần và sức lực vào, nhưng chẳng còn cách nào, ai cũng có lúc gặp xui xẻo.

Khoảng cách của Hạo Nguyệt tông với nơi này cũng không quá xa.

Lấy sức chân của ba người ước chừng thời gian một ngày đã đến.

Trên đường, Lưu Vân Phong nói với Sở Mặc và Tử Đạo: Lão tổ Hạo Nguyệt tông là một Thánh nhân, hơn nữa cũng là mấy năm gần đây mới tiến vào cảnh giới Thánh Nhân.

Còn lại 18 tên Chuẩn Thánh, 570 tên Chí Tôn.

Sở Mặc nghe thấy số lượng Chí Tôn của Hạo Nguyệt tông thì khôngkhỏi níu lưỡi, nhưng ngẫm lại những việc từng xảy ra ở Viêm Hoàng Đại vực thì cũng có thể giải thích được.

Một tông môn hùng mạnh nhất trong thế giới không bị phong ấn, có nhiều Chí Tôn như vậy cũng không có gì lạ.

- Lão tổ cảnh giới Thánh Nhân chỉ cần không phải lúc tông môn xuất hiện nguy cơ diệt vong thì dường như khả năng xuất hiện rất nhỏ.

Nhưng 18 tên chuẩn thánh này ít nhất sẽ có một nửa là đứng bên đối lập với chúng ta.

Lưu Vân Phong trầm giọng nói:

- Bây giờ nói ra hẳn là 17 tên chuẩn thánh, sư phụ ta... sẽ ngã xuống.

Tử Đạo nhíu mày:

- Vậy Chuẩn Thánh đứng ở bên đối lập với chúng ta có thể không phải là một nửa.

Bởi vì cho dù là 9 tên Chuẩn Thánh, cũng không chắc có thể dễ dàng giết chết một Chuẩn Thánh như vậy.

-----o0o-----

Chương 1829: Hạo Nguyệt tông (1)

Chương 1829: Hạo Nguyệt tông (1)

Sở Mặc cũng gật gật đầu:

- Phản công trước khi chết của tu sĩ cảnh giới Chuẩn Thánh không ai dám khinh thị.

Cho nên ta đồng ý với phỏng đoán của đại ca.

17 tên Chuẩn Thánh kia ít nhất có 12 người đồng thời ra tay mới có thể giết chết sư phụ của huynh.

Nhưng mà ta thấy rất lạ, chuyện lớn như vậy mà vị lão tổ Thánh Nhân kia cũng không quản sao?

Lưu Vân Phong cười gượng, vẻ mặt chua xót nói:

- Lão tổ Thánh Nhân... aiz, lẽ ra ta không nên nói gì, nhưng lão nhân gia ông ta thật sự không muốn quản việc này.

Bởi rất nhiều năm trước, một khắc lão tổ nhập Thánh cũng đã nói, ông ta đã nhập Thánh, từ nay về sau sẽ không còn là người phàm tục nữa.

Ông ta có thể bảo vệ cho tông môn khỏi một lần nguy cơ diệt môn, nhưng nếu còn lần thứ hai, ông ta cũng sẽ không ra tay nữa... chuyện này cũng trở thành bí mật lớn nhất của Hạo Nguyệt tông.

Bởi vì toàn bộ Hạo Nguyệt tông đều cần chiêu cuối cùng của Thánh Nhân này.

- Nhập Thánh rồi thì không còn là người phàm tục nữa?

Tình cảmtrong mắt ông ta, dưới Thánh Nhân thì đều là người phàm?

Vẻ mặt Tử Đạo không dám tin:

- Vị lão tổ này của các cậu đúng là vô tình vô nghĩa.

Đại Thánh người ta cũng không giống với ông ta.

Lưu Vân Phong thở dài:

- Đây là Thiên Cương Đại Vực, không phải La Thiên Tiên Vực.

Lời này vừa nói ra, Sở Mặc và Tử Đạo tuy không thể có cùng quan điểm với vị Thánh Nhân của Hạo Nguyệt tông nhưng trong lòng cũng hiểu.

Vốn là 8 đại ực biến thành 7 đại vực, Đại Thế Giới không bị phong ấn này xuất hiện người Thành đạo trở thành Chí Tôn không khó, tỷ lệ xuất hiện chuẩn Thánh cũng rất cao, nhưng thật sự nhập Thánh... lại quá khó khăn!

Ngay cả thế giới không bị phong ấn, muốn nhập Thánh, cũng tương đối không dễ dàng gì.

Cho nên, vị lão tổ của Hạo Nguyệt tông sau khi nhập Thánh có tâm tính kiểu như thế cũng không có gì quá khó hiểu.

Ở toàn bộ Thiên Cương Đại Vực, Thánh Nhân... chính là cao thủ hùng mạnh nhất!

Dưới 7 đại vực cùng La Thiên Tiên Vực mặc dù có nhưng trên thực tế, vô số tu sĩ dưới Chí Tôn cũng có khả năng tới tận giờ chưa bao giờnghe nói tới La Thiên Tiên Vực.

Cho dù nghe nói cũng sẽ cảm thấy thế giới đó cách mình quá xa vời.

- Đây là chuyện tốt, lão tổ tông cảnh giới Thánh Nhân mặc kệ mọi chuyện, áp lực của chúng ta sẽ ít đi rất nhiều.

Tử Đạo cũng gật đầu:

- Đúng đó, tốt nhất là ông ta không nên lộ diện.

Lưu Vân Phong cũng đồng tình gật đầu, trên thực tế, gã cũng rất sợ vị lão tổ Thánh Nhân lại đột nhiên xuất hiện ngăn cản bọn họ.

Tuy nhiên ngẫm lại, ngay cả sư phụ gã chết cũng không thể kinh động tới vị lão tổvô tình kia thì đoán chừng ba huynh đệ mình có làm chút gì đó, ông ta cũng sẽ làm như không thấy?

Ba người một đường bay nhanh, tất cả đều thay quần áo, che giấu thân phận đồng thời thay đổi dung mạo của mình.

Dưới sự dẫn dắt của Lưu Vân Phong, ba huynh đệ bay thẳng đến Núi Thanh Bình mà theo lời Tra Tiểu Kim đang giam giữ Lâm Thanh Tú.

Trên đường, Sở Mặc lặng yên hỏi Lưu Vân Phong:

- Nhị ca, lời nói của Tra Tiểu Kim kia có thể tin hay không?

Chúng ta có nên trước tiên điều tra một chút hay không?

Tử Đạo cũng nghĩ vậy, hạ giọng nói:

- Một người có thể lừa cậu một lần thì có thể lừa cậu lần thứ hai, hay là trước điều tra một chút đi.

Lưu Vân Phong cau mày:

- Núi Thanh Bình... thật sự là nơi giam giữ tội phạm quan trọng của Hạo Nguyệt tông.

Nhưng các huynh vừa nói vậy thì ta cũng hơi thiếu tự tin.

Vậy điều tra một chút là được.

Toàn bộ Hạo Nguyệt tông, đều bao phủ trong bầu không khí khẩn trương.

Người trong hệ sư môn của Lưu Vân Phong đều bị giết sạch, lý do là thông đồng với địch, phản bội tông môn, mưu tính nuốt chửng toàn bộ Hạo Nguyệt tông...

Thật ra trong lòng mọi người đều biết rõ, thông đồng với địch?

Thông với địch nào chứ?

Toàn bộ Thiên Cương Đại Vực, Hạo Nguyệt tông chính là tông môn hùng mạnh nhất.

Không có " một trong"!

Tông môn có năng lực đối kháng với Hạo Nguyệt Tông, một cái cũng không có!

Ai ăn no rỗi việc lại đi thông đồng với địch?

Phản bội tông môn...

điều này lại càng không thể tưởng!

Vô số đêm trước nghe thấy thanh âm Đại Đạo bi phẫn tới cực điểm của sư tôn Lưu Vân Phong - vị trưởng lão Hạo Nguyệt tông, ai muốn vu tội cho ai, cần gì phải nói nhiều!

Về phần mưu tính nuốt chửng toàn bộ Hạo Nguyệt tông, điều này lại càng hoang đường.

Có thể nói toàn bộ Thiên Cương Đại Vực vốn không có ai có bản lĩnh làm việc này.

Bởi vì ai cũng biết, sau lưng Hạo Nguyệt tông có một Thánh Nhân chống lưng.

Cho dù là đấu trong trong nội bộ môn phái nhưng nếu sư tôn Lưu Vân Phong muốn cưỡng chế thượng vị cũng tuyệt đối không có khả năng.

Dù sao chuyện bịa đặt ngay cả đứa trẻ 3 tuổi cũng không tin cứ nhưvậy trình diễn ở Hạo Nguyệt tông.

Chết... tuyệt đối không chỉ có những huynh đệ tỷ muội của Lưu Vân Phong mà là vô số những sinh mạng có liên quan!

Phàm là người có liên quan thôi thì đều bị thanh toán!

Có thể nói đây là nội đấu nghiêm trọng nhất mấy chục vạn năm gần đây của Hạo Nguyệt tông!

Mục đích lấy lý do chuyện của Lưu Vân Phong để hoàn toàn nhổ tận gốc một hệ trong Hạo Nguyệt tông.

Bởi vì hiện giờ Hạo Nguyệt tông, đã là một tông môn có Thánh Nhân, đã là tông môn mạnh nhất Thiên Cương Đại Vực, là tông mônquý tộc thật sự.

Đám người ỷ vào thân phận mình tôn quý nên vốn không quen nhìn sư tôn của Lưu Vân Phong đi tìm đệ tử trong gia đình bình thường, cho rằng đây quả thực đang làm mất mặt Hạo Nguyệt tông.

Bây giờ cuối cùng đã tìm được cơ hội, làm sao lại buông tha cho được?

Nhưng trận giết chóc này thật ra cũng không giết sạch những người có xuất thân bình thường ở Hạo Nguyệt tông.

Cho nên những đệ tử còn sống ở Hạo Nguyệt tông đều cảm thấy bất an, sợ hãi không biết lúc nào sẽ bị thanh toán.

Nhưng bây giờ bọn họ ngay cả chạy cũng không dám chạy.

Bởi vì một khi chạy, vậy thì coi như đã cho những tên cầm quyềnđó một cái cớ hoàn hảo.

Không biết có bao nhiêu nước bẩn sẽ lập tức tạt lên người họ.

Ngay cả quyền nói chuyện cũng không có, đám người đó có năng lực gì để biện giải cho mình?

Làm sao có thể bảo vệ mình?

Cho nên, ngày bình thường ngay cả đêm khuya khoắt cũng còn rất náo nhiệt thì bây giờ Hạo Nguyệt tông trời còn chưa tối đã gần như không có ai còn hoạt động ở bên ngoài.

Lưu Vân Phong quen thuộc dẫn hai người Sở Mặc và Tử Đạo vào một viện cổ xưa.

- Đây là chỗ ở của đệ tử ngoại môn Hạo Nguyệt tông.

Lưu Vân Phong truyền âm cho hai người.

-----o0o-----

Chương 1830: Hạo Nguyệt tông (2)

Chương 1830: Hạo Nguyệt tông (2)

Sở Mặc có chút kỳ quái truyền âm hỏi:

- Đệ tử ngoại môn... làm sao lại biết chị dâu bị giam ở đâu?

Lưu Vân Phong lắc đầu, tỏ vẻ tâm lý gã nắm chắc.

Sở Mặc và Tử Đạo cũng không muốn hỏi nhiều thêm.

Tiếp đó, Lưu Vân Phong bảy lần tám ngoặt vào một tòa viện rất lớn.

Trong viện này vắng ngắt, một tiếng động cũng không có.

Ba người một đường xuyên qua đình đài nhà thuỷ tạ, xuyên qua một cánh rừng rất lớn, cuối cùng đi vào chỗ sâu nhất của viện.

Nơi đó, có mấy gian phòng, một gian trong đó bên trong vẫn sáng đèn.

Lưu Vân Phong hơi hơi hé miệng, đột nhiên vang lên một tiếng chim hót.

Động tĩnh không lớn, giống với tiếng kêu của chim chóc trong núi.

Nhưng trong phòng có đền vẫn sáng đó lại tối xuống một lát, rồi đèn lại sáng lên nữa.

Lưu Vân Phong ra hiệu hai người đi theo gã rồi cứ như vậy nghênh ngang vào gian phòng kia.

Trong phòng có một lão già thất tuần, nhìn không ra tu vi của bản thể nhưng đôi mắt đó lại làm cho Sở Mặc và Tử Đạo có một cảm giác: Lão già này không đơn giản.

Lão già thấy Sở Mặc và Tử Đạo thì ít nhiều hơi ngoài ý muốn, nhưng lời thừa thãi gì cũng không nói thêm mà ra hiệu ba người ngồi xuống.

Lưu Vân Phong không ngồi mà bùm một tiếng, quỳ trên mặt đất, nước mắt lập tức chảy ra.

Đôi mắt lão già cũng đỏ lên.

Ông ấy nâng tay chỉ lên trời sau đó than nhẹ một tiếng.

Vung tay lên, ở trong gian phòng đã thiết lập một kết giới.

Tiếp đó nhẹ giọng nói:

- Con còn trở lại làm gì, bọn họ đi bắt con, ta biết ngay bọn họ không bắt được con.

Hơn nữa con nhất định sẽ trở về.

Tú Nhi đang ở Hổ Dược Lĩnh, đi cứu cô ấy đi.

Sau đó đừng ngừng lại mà về Sân Thí Luyện ngay.

Về sau không bao giờ được trở về nữa!

- A công! (Ông nội/ ông)

Lưu Vân Phong nhìn lão già:

- Cùng cháu đi đi!

- A công già rồi.

Trên mặt lão già xuất hiện vẻ hiền lành, khẽ cười nói:

- Yên tâm, ở trong này, không ai dám đến gây sự với ta.

Sở Mặc và Tử Đạo ngơ ngác nhìn nhau, không biết quan hệ của Lưu Vân Phong và lão già là như thế nào.

Lưu Vân Phong chủ động giải thích:

- A công là ân nhân cứu mạng của sư phụ ta, cũng là người năm đó đưa sư phụ ta vào Hạo Nguyệt tông.

Sư phụ chính là đứa trẻ mà A công thu dưỡng, sau này lại từng cứu sư phụ ta hai lần, trước sau đã cứu sư phụ ta ba lần, cũng là ân nhân cứu mạng của ta.

Ta vào Hạo Nguyệt tông, A công cũng đã cứu ta ba lần.

Nếu không có A công, ta cũng đã sớm chết rồi!

Nhưng việc này toàn bộ Hạo Nguyệt tông, người biết cũng không quá 3 người, hơn nữa sớm đã mất cả.

A công là trưởng lão già nhất được Hạo Nguyệt tông cung phụng, thực lực sớm đã đạt tới đỉnh cao Chuẩn Thánh.

Nếu không phải năm đó đã từng chịu một tổn thương nghiêm trọng thì chỉ e A công đã sớm thành Thánh.

Nhất thời hai người Sở Mặc và Tử Đạo kinh nể hẳn lên.

Từ trongmấy lời ít ỏi của Lưu Vân Phong, bọn họ đã hiểu được, A công này hẳn là một đại tu sĩ quy ẩn trong Hạo Nguyệt tông, chưa tính là người của Hạo Nguyệt tông nhưng có quan hệ nhất định với Hạo Nguyệt tông.

- Bọn họ ra tay quá nhanh, chờ lúc ta muốn cứu sư phụ con thì đã không còn kịp rồi, aiz...

Thành kiến tạo nên giết chóc.

Lão già nhẹ giọng thở dài, trong mắt hiện lên một chút vẻ khổ sở.

- A công, Tra Tiểu Kim nói cho con biết, Tú Tú bị nhốt ở núi Thanh Bình.

Lưu Vân Phong rất tín nhiệm lão già này, hỏi thẳng nghi hoặc trong lòng.

Lão già lắc đầu:

- Đó là vì bọn chúng phòng ngừa vạn nhất nên để lại cạm bẫy thôi.

Ở núi Thanh Bình đó bây giờ hẳn là có bốn tên Chuẩn Thánh!

Lưu Vân Phong không nhịn được hít một hơi khí lạnh, nhìn thoáng qua Sở Mặc và Tử Đạo, trong mắt có một chút nghĩ mà sợ.

Nếu thật theo ý nghĩ của gã mà đâm đầu vào chỉ e sẽ trúng gian kế của địch.

Bốn tên Chuẩn Thánh, ba huynh đệ bọn họ có thể cầm cự nhưng muốn cứu Lâm Thanh Tú ra thì không thể nào.

- Đi nhanh đi con, đã muộn rồi, nói không chừng lại xảy ra biến cốgì đó.

A công xua tay với Lưu Vân Phong.

- A công, người thật sự không đi sao?

Đôi mắt Lưu Vân Phong đỏ lên, cảm động nói:

- Ở lại tông môn vô tình vô nghĩa này có ý nghĩa gì chứ?

A công thở dài một tiếng:

- Thọ nguyên của ta đã không còn nhiều...

Nhìn thấy Lưu Vân Phong muốn nói gì đó, A công bình tĩnh cười:

- Người dù sao cũng phải chết, chuyện này không thể kháng cự được.

Không cần phải đau khổ, bụi về bụi, đất về với đất mới là kết quảtốt nhất.

Sau khi ông ấy nói thế, Sở Mặc yên lặng truyền âm cho Tử Đạo:

- Lão nhân gia sợ là trong lòng đã có quyết tâm muốn chết rồi.

Tử Đạo đáp lại:

- Ta cũng đã nhìn ra, khi ông ấy nói thọ nguyên của ông ấy không còn nhiều thì có ý gì.

Nhìn ra được ông ấy cố ý cầm giữ ở đây, sư đồ Lão nhị có ảnh hưởng vô cùng lớn với ông ấy.

Không có con ruột, con nuôi cũng giống với con ruột vậy.

Lưu Vân Phong một đường trầm mặc, bay nhanh về phía Hổ DượcLĩnh.

Trong lòng gã làm sao không biết sự đau thương và lựa chọn của A công?

Nhưng gã vẫn không thể ngăn cản được.

Gã đã hỏi hai lần, hỏi A công có muốn đi cùng gã hay không, A công đều từ chối thì gã đã hiểu.

Hổ Dược Lĩnh, ở Hạo Nguyệt tông là một nơi phúc địa chân chính.

Nơi này là nơi bế quan của ba Chuẩn Thánh.

Mà ba Chuẩn Thánh này một là tông chủ của Hạo Nguyệt tông, hai trưởng lão của Hạo Nguyệt tông, một đại trưởng lão, một nhị trưởng lão.

Nếu không phải do A công nhắc nhở, Lưu Vân Phong cơ bản không nghĩ ra được Lâm Thanh Tú lại bị giam ở đây.

Trong lòng gã buồn bã.

Chuyện này hiển nhiên đã được tông chủ cho phép, nếu không, Lâm Thanh Tú làm sao lại bị giam trong này chứ?

Các ngươi thật đúng là coi trọng ta!

Trong lòng Lưu Vân Phong đốt lên lửa giận hừng hực, cả người cũng trong trạng thái giận không kiềm chế được.

Nhưng gã hiểu, bây giờ vẫn chưa tới lúc gã bùng bổ.

Gã phải cứu Lâm Thanh Tú ra, gã phải cam đoan sự an toàn của hai huynh đệ bên người.

Không thể phủ nhận, hiện giờ Hạo Nguyệt tông, đối với ba huynh đệ bọn họ mà nói vẫn giống như đầm rồng hạng hổ vậy.

Hai huynh đệ đồng ý cùng xông lên với gã thì tương đương với việc giao tính mạng vào tay Lưu Vân Phong gã rồi.

Nếu hai huynh đệ xảy ra chút gì ngoài ý muốn thì Lưu Vân phong có chết cũng không nhắm mắt.

Lưu Vân Phong lớn lên từ nhỏ ở đây, hơn trăm năm, từng cọng cây ngọn cỏ ở Hạo Nguyệt tông gã đều quen thuộc hơn ai hết.

Tức cảnh sinh tình nhìn vật nhớ người.

Trong lòng của gã cũng càng cảm thấy đau xót hơn.

-----o0o-----

Chương 1831: Hổ Dược Lĩnh (1)

Chương 1831: Hổ Dược Lĩnh (1)

Rất nhanh, gã đã dẫn hai người Sở Mặc và Tử Đạo đi tới gần Hổ Dược Lĩnh.

Nhìn phía trước có một sơn lĩnh vắt ngangXư một con mãnh hổ, Lưu Vân Phong nhìn thoáng qua Sở Mặc và Tử Đạo sau đó gật gật đầu, vội đi tới một nơi.

Gã vô cùng quen thuộc với nơi này, đã từng vô số lần tới nơi này.

Chỗ nào có khả năng đang giam giữ Lâm Thanh Tú, trong lòng của gã đều rõ.

Cảnh giới và thực lực của ba người đối với khắp cả Hạo Nguyệt Tông đều coi như cao nhất.

Dưới sự cố ý ẩn núp, không ai có thể phát hiện sự hiện hữu của bọn họ.

Nhưng mà càng đến gần chỗ mà Lưu Vân Phong muốn đi thì sự phòng ngự càng nghiêm ngặt.

Ba người đều rõ ràng có thể cảm giác được có rất nhiều tu sĩ Chí Tôn ẩn núp ở trong bóng tối.

Chỉ có điều đối với ba người bọn họ, mấy Chí Tôn đó không tạo thành bất cứ uy hiếp nào, cũng không có ai có thể phát hiện ra họ.

Cứ như vậy, dưới sự dẫn dắt của Lưu Vân Phong, ba người thần không biết quỷ không hay đi tới trước cửa một sơn động.

Lại ở đây không ngờ gặp được một người.

Một người hói đầu.

Từ dáng vẻ thì tướng mạo người hói đầu béo lùn, đứng ở nơi tối om, nếu không dùng pháp lực thì còn tưởng là một cái vạc nước để ở đó nữa.

Đầu bếp hói đầu?

Sở Mặc và Tử Đạo nhìn thoáng qua Lưu Vân Phong.

Đã thấy trên người Lưu Vân Phong bắt đầu run rẩy, rõ ràng có dấu hiệu muốn bùng nổ.

- Lão nhị, kiềm chế chút.

Tử Đạo truyền âm nhắc nhở.

Lưu Vân Phong âm thầm hít sâu một hơi, sau đó lạnh lùng nhìn tên hói đầu đứng nói chuyện phiếm với thủ vệ của sơn động.

- Đầu bếp hói đầu à, ta nói này, lúc ra cửa ngươi không thể mang một cái mặt nạ được hay sao?

Ngươi cứ như vậy mà đi ra không phải cố ý muốn dọa người khác à?

Một tu sĩ cảnh giới Chí Tôn đỉnh tràn đầy ác ý mà nhạo báng.

Tu sĩ Chí Tôn đỉnh cười hì hì nói:

- Đầu bếp hói à, số ngươi thật tốt, sắp được ngủ cùng một cành hoa đẹp nhất của Hạo Nguyệt tông ta rồi.

- Ha ha, ha ha, tất cả đều là do tông chủ khai ân, thấy ta đáng thương nên ban cho ta một mỹ nhân tuyệt sắc làm vợ.

Tiếng nói của đầu bếp hói đầu nghe tràn đầy sự nịnh nọt.

Sở Mặc và Tử Đạo có cảm giác cả người muốn nổi da gà.

Quá ti tiện!

Nghe tiếng nói thôi đã làm người ta cảm thấy người này chắc chắn rất đáng khinh.

- Biết là tông chủ khai ân là tốt rồi.

Chỉ có điều ta nói này Hói đầu, giờ đang đêm hôm khuya khoắt, ngươi chạy tới đây làm gì?

Lo vợ ngươi chịu ức hiếp hay sao?

Yên tâm đi, chúng ta không có gan đi ức hiếp nàng ta đâu.

Vừa rồi khi tu vi nàng ta chưa bị phong ấn tuy là đánh ngang tay với hai anh em chúng ta, nhưng nếu thật sự dồn hết sức thìchúng ta cũng không chịu nổi.

Người lúc trước trêu chọc tên hói đầu nên mang mặt nạ quỷ nói.

- Hả?

À, tu vi của nàng ta không bị phong ấn à?

Đầu bếp hói đầu dường như rất kinh ngạc, cũng có chút uể oải.

- Đúng vậy đó, thế nào?

Ngươi có ý kiến gì à?

Tên tu sĩ kia cười dâm đãng:

- Ta nói này Hói đầu, tâm tư của ngươi... thật không đơn thuần, không phải là ngươi muốn bây giờ gạo nấu thành cơm luôn chứ hả?

- Cái đó... ta không phải, không phải ta lo lắng cho nàng sao, khôngphải như ác người nói đâu.

Ha ha, nàng sắp là vợ ta rồi, sớm một ngày chậm một ngày ta nào có vội vã như vậy, đúng không?

Hai vị bề trên, ngài xem, đây là chút tâm ý của Hói đầu tôi...

Đầu bếp hói đầu một bên nịnh nọt, một bên lấy ra một cái hộp đựng thức ăn trên người ra.

Hai tu sĩ kia còn tưởng rằng tên Hói đầu muốn lấy tài nguyên ra hối lộ họ, kết quả thấy tên hói đầu lấy ra một cái hộp đựng thức ăn thì đều ngây ngẩn cả người.

Tu sĩ bảo tên hói đầu đeo mặt nạ quỷ lạnh lùng nói:

- Hói đầu, ngươi cảm thấy hai anh em chúng ta... hai Chí Tôn đỉnh cao lại thiếu một bữa cơm à?

Người kia cũng cười lạnh:

- Hói đầu, có phải ngươi cảm thấy có thể cưới được một cành hoa của Hạo Nguyệt tông thì bản thân ngươi đã trở nên cao quý hay không?

- Hắc...

Hắc...

Không có, nào dám chứ?

Tình trạng của Hói đầu thế nào, trong lòng Hói đầu có thể không tính toán được sao?

Hai vị bề trên, nhìn thật kỹ xem, trong hộp cơm kia...

đựng cái gì?

Đầu bếp hói đầu vẫn là vẻ mặt nịnh nọt như cũ.

- Ha haha, ta ngược lại muốn xem xem có thể có cái gì?

Tu sĩ cười nhạo tên hói đầu xốc hộp đồ ăn lên, lập tức hơi giật mình kinh hãi, thất thanh nói:

- Đồn Ngư một trăm ngàn năm?

Hói đầu... ngươi điên rồi hả?

Tu sĩ kia vẻ mặt khiếp sợ nói:

- Ta nói này Hói đầu, lá gan của ngươi cũng không nhỏ.

Loại nguyên liệu nấu ăn chuyên cung cấp cho vị kia... ngươi cũng dám cắt xén?

- Hắc hắc, không liên quan, ta lấy hai con cũng không thiếu.

Vị kia không phải mỗi ngày đều ăn.

Ít đi hai con cũng không có việc gì.

Hói đầu nói.

- Ta nói này Hói đầu, ngươi được đấy chứ... chuyện như này bình thường ngươi làm không ít nhỉ?

Tu sĩ cười nhạo tên Hói đầu như cười như không hỏi.

- Hắc...

Hắc...

Nào dám, nào dám chứ?

Không phải... không phải là có việc cầu xin hai vị sao?

Tên hói đầu nói.

- Nói đi, chuyện gì?

Tu sĩ cười nhạo tên Hói đầu liếc xéo tên Hói.

- Ta muốn, ta muốn vào thăm nàng, đưa cho nàng... chút đồ ăn.

Tên Hói đầu xin lỗi:

- Tuy là ta xấu nhưng ta...

Nhưng ta cũng muốn, cũng muốn nàngkhông nên phiền muộn vì ta.

- Ngươi thật đúng là có tâm, đi đi, đúng rồi, Hói đầu, ta cảnh cáo ông, đừng có động tâm tư không đúng đắn gì.

Vị bà cô này chiến lực rất kinh khủng.

Nếu không phải vì mạng sống của tên phản đồ Lưu Vân Phong thì chỉ e nàng ta đã sớm tự vận rồi.

Cho nên, ngươi tự giải quyết cho tốt ấy.

Tên tu sĩ kia nói.

- Ta hiểu, ta hiểu, hắc...

Hắc...

Tên hói đầu cười nịnh, vào sơn động.

Bên này Lưu Vân Phong trừng mắt muốn nứt, muốn xông lên.

Lại bị Sở Mặc đè xuống, truyền âm nói với gã:

- Thực ra đồ bên trong hộp đồ ăn kia có kịch độc, đừng kích động thế!

Trước đó Sở Mặc cảm thấy tên đầu bếp Hói đầu rất kém cỏi, cảm thấy gã ta là một con cóc ghẻ mà muốn ăn thịt thiên nga.

Nhưng từ chuyện vừa rồi xảy ra, chuyện này chưa chắc đơn giản như họ vẫn nghĩ.

-----o0o-----

Chương 1832: Hổ Dược Lĩnh (2)

Chương 1832: Hổ Dược Lĩnh (2)

Lưu Vân Phong cố gắng kìm chế phẫn nộ trong lòng.

Lúc này, hai tên ở cửa động đã không nhịn được mà muốn nhanh chóng ăn.

Nhưng, tên tu sĩ cười nhạo tên hói đầu vẫn còn có chút cảnh giác, gã ta hạ giọng nói:

- Huynh đệ, nghe nói thứ Đồn Ngư này có kịch độc, càng lâu năm thì độc tính càng lớn.

Trên người thứ này đen xì, chắc đã một trăm ngàn năm, nếu chẳng may...

Tên tu sĩ kia xua tay cười nói:

- Huynh suy nghĩ nhiều rồi?

Chỉ bằng tên hói sao?

Gã ta có lá gan hại chúng ta sao?

Gã ta còn mơ ước cưới được một mỹ nữ như hoa như ngọc về nhà đó.

Yên tâm đi, cho gã ta hai lá gan cũng không dám đâu.

Nói xong, gã ta dẫn đầu cầm đôi đũa gắp một miếng đặt ở miệng, sau đó vẻ mặt hưởng thụ nói:

- Ăn quá ngon, con mẹ nó, ta đã sớm muốn nếm thử thứ này rồi, đáng tiếc...

Vẫn không có cơ hội!

Tên tu sĩ cười nhạo tên hói đầu thấy người đi cùng sau khi ăn không có phản ứng gì thì cũng không nhịn được nữa.

Nghĩ lại cũng thế, tên Hói tuy là tu vi không thấp nhưng đã ai thấy gã ta đánh nhau chưa?

Ngay cả đám không bằng tu vi của gã ta trong phòng cũng dám mở mồm ra là gọi Hói đầu, ông ta cũng chỉ dám hắc...

Hắc...

Tu sĩ này học người Hói đầu nói chuyện, sau đó tiếp tục cắn miếng to mà ăn, còn nói thêm:

- Huynh đệ, nếu huynh không muốn ăn thì...

- Ăn, dựa vào cái gì mà không ăn!

Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ!

Tu sĩ cười nhạo tên Hói rốt cục không nhịn được, gắp một miếng lớn lên đặt ở miệng.

Hai con Đồn Ngư một trăm ngàn năm không coi là lớn lắm, mỗi con dài hơn một thước, gần như trong khoảnh khắc đã vào bụng hai Chí Tôn đỉnh cao.

Bọn họ thậm chí chưa kịp uống rượu.

Lúc này, tên ăn trước đột nhiên biến sắc, muốn nói gì đó lại phát hiện mình cơ bản không thể lên tiếng!

Đôi mắt của gã lồi sát ra bên ngoài, trên trán, trên mặt, trên cổ...

Tất cả phần da trần bị lộ ra đều nổi gân xanh, tiếp theo, gã phun ra một ngụm máu đen lớn, ngã xuống đất chết thảm tại chỗ.

Cảnh tượng này lập tức làm người kia sợ đến choáng váng.

Gã hé miệng kêu cứu thì một vệt kiếm hiện lên chém rụng đầu của gã.

Đồng thời, tên hói đầu tướng mạo xấu xí chui ra từ trong động, đối mặt với hướng của Sở Mặc lạnh giọng nói:

- Ai nói bố không dám giết người?

Mẹ nó chứ, mở miệng là gọi Hói đầu, có phải rất sướng mồm hay không hả?

Cảnh tượng này làm Lưu Vân Phong và Tử Đạo chấn động không nhẹ.

Hai người lập tức nhìn về phía Sở Mặc, cảm giác lão Tam này thật sự quá kinh khủng.

Không ngờ có thể nhìn ra dụng ý của tên Hói đầu.

Sở Mặc nhìn hai người một cái, cười cười, cũng không giải thích bởi vì Thương Khung Thần Giám đã sớm phát hiện hộp đựng đồ ăn của tên Hói đầu không đúng lắm.

Lúc này, tên hói đầu hạ giọng nói vào trong sơn động:

- Thanh Tú sư muội, muội chạy mau lên!

Đừng ở lại đây nữa, đi thẳng tới Sân Thí Luyện, đi tìm Vân Phong.

Nhớ kỹ, vĩnh viễn đừng trở về nữa!

- Sư huynh, huynh... huynh thì sao bây giờ?

Còn nữa, tại sao huynh lại làm như vậy?

Huynh không biết làm vậy có thể huynh sẽ bị liên lụy sao?

Tiếng nói của Lâm Thanh Tú truyền tới từ trong sơn động.

Rất nhanh, bóng dáng của nàng ấy cũng xuất hiện trong tầm mắt của mấy người Sở Mặc.

Ánh mắt của Lưu Vân Phong lập tức đỏ lên.

- Cuộc đời ta đã sớm bị phá hủy, gương mặt này của ta năm đó chính là bị Đồn Ngư này làm độc, ta mạng lớn tìm được thuốc giải rồi nhưng hơi chậm.

Cho nên, đời này của ta xem như phế rồi.

Người hạ độc tachính là một tên đệ tử của Hạo Nguyệt tông.

Chuyện này nói ra thì rất dài dòng.

Dù sao người kia sau cũng đã bị ta giết chết!

Ta là người bây giờ không có gánh nặng gì trên người cả.

Còn nữa, Thanh Tú sư muội, ta tự biết mình.

Đừng nói ta xấu lậu như này, cho dù ta cực kỳ anh tuấn thì cũng không có khả năng tranh giành nữ nhân với thiên kiêu như Vân Phong sư đệ.

Đám người kia làm như vậy, thuần túy là muốn làm Vân Phong sư đệ ghê tởm mà thôi.

Nhưng bọn họ rõ ràng không coi ta là người.

Hắc... ta sẽ khiến bọn chúng hiểu, có xấu thì ta cũng là con người!

- Sư huynh...

Mắt Lâm Thanh Tú đỏ lên, trên khuôn mặt tinh xảo như búp bê rớtnước mắt, khom người với tên hói đầu:

- Đại ân của sư huynh, Lâm Thanh Tú trọn đời không quên!

- Đi thôi đi thôi, để người khác phát hiện ra thì muội không đi được nữa đâu.

Trên gương mặt vô cùng xấu xí của Hói đầu nở nụ cười xấu như quỷ.

Nhưng ngay lúc này, trong mắt Lâm Thanh Tú cũng là nụ cười ấm áp nhất!

Đúng lúc này trong hư không chợt truyền tới một tiếng nói lạnh tớivô hạn:

- Hói đầu... ngươi thật lớn mật!

Cơ thể người Hói đầu đột nhiên run lên, thầm nghĩ: Xong rồi!

Nhưng lại nói với Lâm Thanh Tú:

- Nha đầu, còn không chạy, chờ cái gì?

Nói xong, bay thẳng về phía truyền tới tiếng nói, lớn tiếng quát:

- Ông nội Hói đầu nhà ngươi lá gan cho tới bây giờ vốn không hề nhỏ, tiên sư bà nhà nó chứ, Chuẩn Thánh hơn người cái rắm à?

- Ngươi muốn chết!

Trong hư không truyền tới một tiếng gầm.

Đây là do Nhị trưởng lão của Hạo Nguyệt tông tâm huyết dâng trào thả thần thức ra.

Kết quả là gặp một cảnh tượng như vậy thì lập tức vô cùng phẫn nộ, bản tôn giết thẳng tới đây.

Nhìn tên Hói đầu xấu đến mức có thể dọa cả quỷ phải khóc đó, Nhị trưởng lão nổi giận gầm lên một tiếng:

- Đi chết đi!

Một chưởng đã xuất ra.

Một chiêu của Chuẩn Thánh!

- Không!

Lâm Thanh Tú trừng mắt muốn nứt ra, cũng xông tới.

Nhưng tốc độ của nàng làm sao có thể nhanh được bằng Chuẩn Thánh?

Mắt thấy người hói đầu xấu xí nhưng tâm lương thiện này sẽ phải chịu độc thủ, trong bóng đêm đột nhiên có ba bóng dáng đồng thời xông lên, phát ra ba chiêu công kích thẳng tới tên Chuẩn Thánh.

- Các ngươi dám...

Nhị trưởng lão của Hạo Nguyệt tông nổi giận gầm lên một tiếng.

Nhưng tiếp đó, cơ thể của lão ta đã nứt toác!

Bị một chiêu nén giận đã lâu của Sở Mặc, Tử Đạo Và Lưu Vân Phong cùng đánh ra, đánh nát luôn cả cơ thể!

Điều này quá kinh khủng!

Quả thực muốn xé rách bầu trời.

Một đại năng cảnh giới Chuẩn Thánh... vừa đối mặt đã bị đánh nát cơ thể.

Nguyên Thần của Nhị trưởng lão giãy giụa thoát ra, quát lên một tiếng rất lớn.

Sở Mặc lấy Thí Thiên ra một đao chém qua.

Răng rắc!

Nguyên Thần của Nhị trưởng lão Chuẩn Thánh phải nhận một vết thương đạo cực lớn.

Tử Đạo và Lưu Vân Phong là hai Chuẩn Thánh lại đồng thời công kích, hơn nữa một đao kia của Sở Mặc rốt cục đã đánh nát Nguyên Thần của Nhị trưởng lão.

-----o0o-----

Chương 1833: Trảm Thánh

Chương 1833: Trảm Thánh

Điều này thật muốn nghịch thiên.

Toàn bộ Hạo Nguyệt tông trongnháy mắt không biết có bao nhiêu bóng dáng đã xuất hiện.

Sở Mặc một phát bắt lấy người hói đầu, Lưu Vân Phong bắt lấy Lâm Thanh Tú cả người đã ngây dại.

Tử Đạo ném ra một món pháp khí đánh cho Nguyên Thần của Nhị trưởng lão hoàn toàn hồn bay phách lạc.

Huynh đệ ba người, mang theo hai người, nháy mắt đã biến mất trong trời đêm.

Tiếp đó, phía sau truyền tới tiếng nói ù ù.

Lại có cả tiếng giao thủ truyền tới, đồng thời có tiếng gầm théttruyền đến:

- Lương A Công, ông muốn chết hả?

- Ừ, thọ nguyên của lão già này không nhiều, muốn thành toàn giúp người ta thôi.

Tiếng nói của A công vang lên ở bên đó.

Nước mắt của Lưu Vân Phong lập tức rơi xuống, lẩm bẩm:

- A công...

Tử Đạo trầm giọng nói:

- Không nên phụ lòng của lão nhân gia, đi mau!

Một hàng năm người không ngừng xé mở hư không, liên tiếp thuấn di, liều mạng chạy về phía cửa vào Sân Thí Luyện.

Chỉ cần vào được Sân Thí Luyện là đã thắng rồi.

Đám người của Hạo Nguyệt tông ở phía sau quả thực là như đàn ong vò vẽ bị chọc giận, cả đám cả đám đông nghìn nghịt đuổi về phía này.

Lúc này người Hói đầu còn chưa lấy lại tinh thần, vẫn mơ hồ không biết có chuyện gì xảy ra.

Bên kia, Lâm Thanh Tú cũng ôm chặt lấy cổ Lưu Vân Phong, đầuchôn trong ngực của gã, thậm chí không chú ý tới Sở Mặc và Tử Đạo ở một bên, hoặc là nói, nàng cố tình như vậy.

Bây giờ trong lòng nàng cũng chỉ còn lại một ý nghĩ: Dựa vào trong lồng ngực ấm áp của người yêu, ngay cả chết cũng đáng!

Tử Đạo cau mày.

Gã cản phía sau cùng, mạnh mẽ ném cái gì đó về phía sau.

Tiếp đó, hư không mấy ngàn dặm phía sau nổ tung ầm ầm.

Một đám Chí Tôn người ngã ngựa đổ, không quan tâm nữa mà gầm rú thảm thiết và tức giận mắng mỏ.

Chuẩn Thánh Hạo Nguyệt tông gần như tất cả đều bị một mình A công ngăn chặn Đó là một đại năng đã từng có hy vọng tiến vào cảnh giới Thánh Nhân... một khi đã không sống, lực sát thương phát ra vô cùng khủng bố.

Hai Chuẩn Thánh nhằm về phía ông ấy, một tông chủ Hạo Nguyệt tông, một đại trưởng lão, vừa đối mặt đã bị trọng thương.

A công lôi kéo ngang dọc, một thân khí thế ngút trời, tản ra một loạt khí tràng ngạo nghễ thiên hạ.

Gần như là trong chớp mắt đã đánh lui 6 tên Chuẩn Thánh nhằm vềphía ông ấy.

Nhưng bản thân ông ấy cũng bị thương không nhẹ.

Ông ấy lớn tiếng rít gào:

- Nghĩa tử của ta cả đời cẩn trọng, vì Hạo Nguyệt tông mà phục vụ, thành thật không hề làm chuyện gì hại đến người khac cả.

Cũng bởi vì nghĩa tôn của ta giết một tên cặn bã mà các người đã nhân cơ hội giết đệ tử trong hệ của nghĩa tử ta.

Các ngươi là đồ súc sinh!

Nếu không phải bởi vì lo lắng cho nghĩa tôn của ta, lão hủ đã sớm ra tay với các người rồi!

- Lương A Công, ngươi đã bị trục xuất khỏi Hạo Nguyệt tông!

Tông chủ của Hạo Nguyệt tông bị Lương A công làm bị thương nặng một bên dùng đan dược ổn định thương thế, một bên rống giận.

- Phì, loại tông môn này ai muốn ở lại chứ?

Đây đã không còn là Hạo Nguyệt tông năm đó nữa!

Tôn lão tông chủ, nhìn thấy không?

Đây là tông môn của ngươi đấy!

Lương A công một bên chặn tất cả Chuẩn Thánh lại, không để bọn họ có cơ hội truy kích Lưu Vân Phong, một bên lớn tiếng gầm lên.

Lúc này, từ phương xa truyền đến một tiếng thở dài sâu kín:

- Lương A Công đạo hữu, sao phải thế chứ?

- Khốn kiếp!

Ngươi còn sống?

Ta nghĩ ngươi đã sớm chết rồi chứ?

Lương A Công không chút lưu tình mà giận dữ mắng mỏ.

Toàn bộ Thiên Cương Đại Vực, dám mắng một Thánh Nhân như vậy chỉ e cũng chỉ có lão đầu ngay thẳng này.

- Lão tổ... xin ngài ra tay giết Lương A Công đi!

Tông chủ Hạo Nguyệt tông lớn tiếng cầu xin.

- Ta ra tay chỉ có một lần thôi.

Lần này dùng hết rồi, nếu có lần sau, ta sẽ không quản.

Tiếng nói ở phương xa mờ mịt nhưng che phủ cả phương trời này.

- Xin lão tổ ra tay trấn áp Lương A công, tru sát nghịch tặc Lưu Vân Phong và đồng đảng của hắn!

Tông chủ Hạo Nguyệt tông lớn tiếng nói.

- Đây không chỉ là một yêu cầu thôi đâu.

Tiếng nói mờ mịt trong hư không, bên trong không có chút tình cảm nào.

- Lão tổ, xin ngài...

Tông chủ Hạo Nguyệt tông cầu xin.

- Aiz...

được rồi.

Bên kia thở dài một tiếng, tiếp theo có một cái tay cực lớn vươn tới:

- Lương A Công đạo hữu, đắc tội!

- Tiên sư cha nhà nó!

Lương A Công lấy ra một món pháp khí.

Đó là một chiến mâu cổ xưa, đâm thẳng về phía bàn tay kia.

Nhưng chiến mâu lại bị bàn tay đó nghiền nát.

Cơ thể của Lương A Công trong nháy mắt đã nứt vỡ.

Máu Chuẩn Thánh nhuộm đỏ cả vùng trời.

Một tuyệt thế thiên kiêu đã từng có hy vọng tiến vào cảnh giới Thánh Nhân cứ như vậy dễ dàng ngã xuống.

Tiếp đó, bàn tay kia không ngừng lại, lại đưa về phía phương xa vô tận.

Lúc này, một hàng năm người của Sở Mặc, khoảng cách với cửa vào Sân Thí Luyện còn rất xa, cơ bản không kịp xông vào trước khi bàn tay đó đuổi tới họ.

Sở Mặc ném người hói đầu trong tay cho Tử Đạo, nói:

- Huynh dẫn họ đi trước, ta cản phía sau!

- Không được!

Tử Đạo và Lưu Vân Phong cùng nói, sắc mặt vô cùng kiên quyết.

Sau đó, tất cả đồng thanh nói:

- Ta đi!

Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, lại đồng thanh nói:

- Ta đi.

Lúc này, Lâm Tú chợt nhớ tới nơi này còn có người ngoài, ngẩng đầu khỏi ngực Lưu Vân Phong, vẻ mặt kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.

Trên gương mặt vô cùng xấu xí của đầu bếp hói đầu, cả trong mắt cũng lộ ra vẻ cảm động.

Đây mới chính là huynh đệ chứ?

Đây mới thật sự là tình nghĩa chứ?

Đối mặt với nguy cơ sinh tử, có huynh đệ cùng nhau chiến đấu.

Đối mặt với cái chết, không ai muốn chạy trốn trước, tất cả đều muốn mình sẽ là người cản phía sau.

Đôi mắt người hói đầu đỏ lên, đột nhiên gã cảm giác được cả người của mình như bừng sáng!

Rốt cục gã đã gặp được tình nghĩa huynh đệ thuần túy, nhiệt huyết và động lòng người nhất thế gian này rồi.

Không có chuyện gì so với lúc sắp đối mặt với cái chết, một câu "Ta đi", càng làm lòng người rung động hơn.

Ít nhất, người hói đầu nghĩ vậy.

Cho nên ngay cả bây giờ có chết ở đây cũng không uổng!

Sở Mặc cười cười:

- Đừng tranh giành, các huynh đều đứng ở đây nhìn đi, nhớ là tý nữa mang ta về, mạng này của ta giao cho các huynh đó!

Nói xong, Sở Mặc cơ bản không đợi Tử Đạo và Lưu Vân Phong có phản ứng nào đã nhanh chóng vận hành toàn bộ Đạo mà mình tinh thông lên!

Cửu Tự Chân Ngôn.

Đạo chẻ củi. (Đạo phách sài)

Đạo Lôi đình.

Đạo Tổ Thụ.

Lục Tự Chân Ngôn.

Phong Thủy thần thông.

-----o0o-----

Chương 1834: Điên cuồng đuổi giết (1)

Chương 1834: Điên cuồng đuổi giết (1)

Trong chốc lát, hắn điên cuồng vận hết tất cả Đạo hạnh của bản thân.

Sau đó gầm lên giận dữ.

Mang theo Thí Thiên vọt thẳng tới bàn tay đang nhanh chóng ép tới.

Thân hình giống như một con đại bàng, nhảy lên thật cao, Thí Thiêntrong tay giơ cao quá đầu, tiếp đó... một đao hung hăng chém ra.

- Hôm nay, ta muốn trảm Thánh!

Thí Thiên trong tay Sở Mặc chợt ngâm lên một tiếng vang dội.

Tiếng ngâm này quả thực long trời lở đất, khủng bố hơn vô số lần so với tiếng ngâm của cự long.

Sau đó.

Một tia sáng.

Từ chỗ Thí Thiên phát ra.

Đây là sau khi Thí Thiên hoàn toàn khôi phục như lúc ban đầu phát ra một kích mạnh nhất.

Một kích như vậy có thể trảm Đại Thánh!

Vị đang truy bắt ở đây chẳng qua là một Thánh Nhân mà thôi.

Cho nên, giết lão rất dễ!

Sau một kích này, thân phận của Sở Mặc chỉ e sẽ không che giấu được bao lâu nữa.

Nhưng Sở Mặc lại không hối hận.

Vì huynh đệ của mình chiến đấu, hắn sẽ không bao giờ hối hận.

Ánh sáng đạo trong nháy mắt đã tập kích đến bàn tay khổng lồ, sau đó, cái tay kia rơi xuống!

Tiếp đó là cổ tay, cánh tay... sau đó là một cánh tay hoàn chỉnh!

Từng khúc rơi xuống!

Lại sau đó, tia sáng đạo trảm trên vai của tên Thánh Nhân.

Lựclượng dồn từ vai lão lan tràn tới toàn thân lão.

Lão già khó khăn lắm mới nhập Thánh này, tên đại năng mạnh nhất Thiên Cương Đại Vực trong nháy mắt đã bị bao quanh bởi khí tức hủy diệt và tử vong.

Lão không thể tưởng tượng được đây là một lực lượng như thế nào.

Vì sao đạo hạnh của lão dưới lực lượng này lại không có chút năng lực chống cự?

Vì sao một tiểu tử cảnh giới Chí Tôn lại có thể chém ra một sát đao đáng sợ như thế?

Vì sao...

Đại năng cảnh giới Thánh Nhân này còn có vô số nghi vấn nữa.

Nhưng từ nhục thể sắp sụp đổ, Nguyên Thần sụp đổ, đạo hạnh sụp đổ mà biến thành khoảng không, biến thành hư vô.

Chém giết một Thánh Nhân thì phải chịu bao nhiêu nhân quả?

Sở Mặc không biết, cho dù biết, một đao của hắn cũng vẫn sẽ chém ra.

Bởi vì khoảnh khắc bàn tay kia ép về phía đám bọn họ, nhân quả cũng đã tạo thành.

Thánh Nhân ra tay, là nhân(nguyên nhân), Sở Mặc ra tay, là quả.

Cho nên, Sở Mặc không thẹn với lương tâm.

Một Thánh Nhân cứ như vậy biến mất trong hư không.

Trên bầu trời toàn bộ Thiên Cương Đại Vực bắt đầu sinh tinh khi ngưng kết thành mưa, vô số người đều nhận được ích lợi.

Nhưng trên bầu trời lại tràn ngập một khí tức vô cùng bi thương.

- Trời khóc...

- Trời khóc rồi!

- Ông trời rơi lệ!

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Vô số người của Thiên Cương Đại Vực đều có nghi vấn mãnh liệt.

Người của Hạo Nguyệt tông hoàn toàn ngơ ngẩn!

Chẳng những ngây dại, hơn nữa còn muốn điên luôn!

Lão tổ Thánh Nhân của bọn họ cứ như vậy mà chết sao?

Bị một tên nam tử xa lạ một đao đã chém thành tro bụi?

Vô số đệ tử của Hạo Nguyệt tông đều đứng đó ngây ra như phỗng.

Ngay cả tu sĩ cảnh giới Chí Tôn giờ phút này cũng đều hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ.

Thậm chí bọn họ còn không tin, hoài nghi có phải mình nhìn lầm rồi hay không?

Người chết không phải lão tổ Thánh Nhân của họ mà là đối phương?

Lão Tổ Thánh Nhân ngay sau đó sẽ xuất hiện?

Trước đó Tử Đạo và Lưu Vân Phong tuy là đã được Sở Mặc nhắc nhở nhưng ngay lúc này cũng hơi ngẩn người.

Về phần đầu bếp hói đầu và Lâm Thanh Tú, phản ứng của bọn họ gần như giống với mấy đệ tử của Hạo Nguyệt Tông, hoàn toàn ngây ngốc ở đó, vẻ mặt mờ mịt.

Lão tổ Thánh Nhân trong suy nghĩ của họ giống như thần, làm sao có thể lập tức bị người ta đánh chết được?

Điều này nhất định là ảo giác!

Sở Mặc cảm giác sức lực cả người trong nháy mắt đã bị hút sạch, Thí Thiên lại vẫn bùng nổ sát khí vô biên, dường như chém giết một Thánh Nhân, uống máu tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân cũng chưa thỏa mãn được khẩu vị của nó.

Sát khí ngút trời làm lòng người phải kinh sợ.

Hoàn hảo là tình huống này của Thí Thiên chỉ trong chốc lát, vèo một cái đã chui vào trong Thương Khung Thần Giám.

Cơ thể của Sở Mặc mềm nhũn ngã từ trên không trung xuống.

Với hắn, giết tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân không khác gì giết tu sĩ cảnh giới Đại Thánh.

Đều là lực lượng toàn thân bị hút sạch không còn.

Đương nhiên, nếu lão tổ của Hạo Nguyệt tông là một đại năng cảnh giới Đại Thánh... cái giá hắn phải trả chắc chắn sẽ càng lớn hơn.

Cơ thể Tử Đạo chợt lóe lên, ôm lấy cơ thể của Sở Mặc, sau đó thấp giọng quát:

- Đi mau!

Bên kia rốt cục Lưu Vân Phong cũng phục hồi lại tinh thần, lôi Lâm Thanh Tú vẻ mặt mờ mịt và đầu bếp hói đầu điên cuồng chạy về phía xa.

Lúc này, những người của Hạo Nguyệt tông dường như cũng phục hồi lại tinh thần nhưng trong lòng vẫn không có cách nào chấp nhận sự thật là lão tổ Thánh Nhân đã ngã xuống.

Nhưng nhìn về phía mấy bóng dáng ở phía trước đã trốn đi xa thì cái gì cũng đã hiểu.

Lão tổ Thánh Nhân của họ đã ngã xuống!

- Đuổi theo!

Tông chủ của Hạo Nguyệt tông cả người muốn điên lên.

Tuy là trước đó bản thân gã đã bị trọng thương nhưng bây giờ trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ: Cho dù như thế nào cũng nhất định phải bắt đám người kia lại.

Nếu không, toàn bộ Thiên Cương Đại Vực sẽ phát sinh thay đổi nhanh chóng!

Một tông môn có Thánh Nhân trấn giữ và tông môn không có Thánh Nhân trấn giữ làm sao giống nhau được?

Hạo Nguyệt tông mấy năm nay dựa vào sự trấn thủ của Lão tổ Thánh Nhân, mạnh mẽ cứng rắn trấn áp, ngạo nghễ toàn bộ Thiên Cương Đại Vực, đắc tội với vô cùng nhiều kẻ thù.

Tin tức này cơ bản sẽ không thể phong tỏa được, chỉ thời gian ngắn thôi, những người đó nhất định sẽ bắt đầu thanh toán.

Cho nên, bất kể như thế nào, cũng phải bắt hung thủ giết người lại.

Như vậy còn có thể có tác dụng hùng mạnh, kinh sợ hơn nữa.

Tương đương với việc báo cho những thế lực lớn ở Thiên Cương Đại Vực biết: Hạo Nguyệt tông chúng ta vẫn vô cùng mạnh mẽ!

Lão tổ Thánh Nhân tuy đã ngã xuống nhưng chúng ta đã bắt hoặc đánh chếtđược hung thủ giết người rồi!

Cho nên, bất kể như thế nào, cũng không thể để những người đó chạy thoát!

Đáng tiếc là người có giác ngộ này cũng không nhiều.

Gần như đa phần tu sĩ cảnh giới Chí Tôn của Hạo Nguyệt tông khi nghe được mệnh lệnh này, phản ứng đầu tiên là quay đầu nhìn về phía tông chủ, trong mắt đều có sự khiếp sợ, hãi hùng và khó hiểu.

Một Chí Tôn thân phận địa vị rất cao không nhịn được lên tiếng hỏi:

- Đuổi theo?

Tuy là chỉ có một chữ (Chữ "truy" - đuổi theo) nhưng bao hàm quá nhiều cảm xúc.

Cảm xúc nhiều nhất là: Lão tổ cảnh giới Thánh Nhân cũng bị một đao của người ta chặt rồi mà ngươi còn bắt chúng ta đuổi theo?

Không phải muốn chúng ta đi chịu chết hay sao?

-----o0o-----

Chương 1835: Điên cuồng đuổi giết (2)

Chương 1835: Điên cuồng đuổi giết (2)

- Các người nhìn cho rõ cho ta, người kia... nhất định đã dùng cấm thuật nào đó.

Bây giờ hắn đã bị phế một nửa rồi!

Các người có nhiều người như vậy mà còn sợ cái gì?

Đuổi theo hắn, bắt hắn lại, giết hắn.

Dù sao cũng không thể thả hắn đi được.

Có kẻ nào dám không nghe theo, trục xuất khỏi môn phái!

Tông chủ Hạo Nguyệt tông giận điên lên, phun một ngụm máu tươi.

Cái chết của Lão tổ Thánh Nhân với gã quả thực là một tia sét giữa trời quang, đả kích quá lớn.

Gã cũng không có quá nhiều cảm tình với lão tổ Thánh Nhân, trong lòng biết rõ lão tổ lạnh lùng vô tình.

Nhưng điều đó không liên quan, mấu chốt là phải có một pho tượng " đại thần" như vậy trấn thủ, Hạo Nguyệt tông mới có thể cam đoan vận thế hưng thịnh, không có bất kỳ đại nạn nào!

Cho nên, tông chủ Hạo Nguyệt tông sau khi hạ tử lệnh thì lấy ra đan dược chữa thương uống luôn, lại lấy một cây Chí Tôn Đại Dược trên người ra, dùng đại pháp vô thượng trấn áp rồi nhai rau ráu!

Vì khôi phục chiến lực nhất định, gã đã điên rồi.

Đa phần đệ tử Hạo Nguyệt tông sau khi nghe thấy mệnh lệnh này thì đều rùng mình trong lòng, biết tông chủ đã thật sự nổi giận.

Tất cả đều kiên trì đuổi theo hướng mà Sở Mặc và Tử Đạo chạy đi.

Tông chủ Hạo Nguyệt tông cũng đuổi sát phía sau.

Đôi mắt của gã đều đỏ như máu, bên trong tràn đầy sát khí vô tận.

Tử Đạo ôm Sở Mặc, Lưu Vân Phong ôm Lâm Thanh Tú và đầu bếp hói đầu.

Một đường bão táp, tăng tốc đến cực hạn.

Trên người hai người đều mang không ít pháp khí.

Lúc này cũng cố để lòng không đau màkhông ngừng ném về phía truy binh ở phía xa, sau đó làm nổ pháp khí.

Mỗi món pháp khí nổ ra đều tạo thành lực sát thương rất lớn.

Ngay cả là tông chủ Hạo Nguyệt tông - loại tu sĩ cấp Chuẩn Thánh này cũng không dám tới quá gần.

Tiếp đó, Tử Đạo lại xuất Nguyên Thần thứ hai của mình ra bày trận trên hư không.

Lúc này, hai tuyệt thế thiên kiêu đứng top 10 của Thiên bảng, kinh nghiệm chiến đấu phong phú rốt cục đã thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Số lượng truy binh tuy là đông đúc, hơn nữa đều đỏ mắt, nhưng vẫn mạnh mẽ bị họ ngăn chặn ở phía xa, cơ bản không thể tới gần họ được.

Tuy rằng tình huống vô cùng nguy hiểm nhưng hai người này lại càng ngày càng hưng phấn, có cảm giác như chúa tể chiến trường vậy!

Một đường chạy như điên, đầu bếp hói đầu và Lâm Thanh Tú sau khi qua khỏi sự bối rối và mờ mịt lúc ban đầu thì cũng dần dần phục hồi lại tinh thần, chủ động tham gia vào trận chiến sinh tồn này.

Pháp khí trên người họ mặc dù không lợi hại như vậy nhưng cũng ít nhiều có thể có chút tác dụng.

Hơn nữa sau khi họ phục hồi lại tinh thần thì áp lực của Lưu Vân Phong trong nháy mắt đã giảm đi rất nhiều.

Tốc độ chạy trốn của họ trở nên nhanh hơn.

Cả người Sở Mặc bị vây trong trạng thái vô cùng mệt mỏi nhưng hắncũng đang chậm rãi vận hành tâm pháp, liều mạng khôi phục thể lực của bản thân.

Đồng thời số lượng lớn đan dược không ngừng được hắn ăn vào.

Sức lực của hắn nhanh chóng được khôi phục.

Sở dĩ hắn sử dụng thủ đoạn tuyệt sát nguy hiểm này chủ yếu cũng là vì một khắc sau khi thi triển thì trong nháy mắt hắn sẽ cực suy yếu, ngay cả nhiều người cảnh giới thấp hơn hắn nhiều cũng có thể tạo thành tổn thương cực nặng cho hắn.

Nhưng có Tử Đạo và Lưu Vân Phong liều mạng bảo vệ, Sở Mặc muốn khôi phục cũng tương đối nhanh.

Đoàn người sau khi chạy tới lối vào Sân Thí Luyện thì cảnh giới của Sở Mặc đã khôi phục hơn một nửa.

Ít nhất, hắn có thể không cần Tử Đạo phải mang theo nữa.

- Ta có thể tự đi rồi.

Sở Mặc nói.

Tử Đạo hỏi một câu:

- Thật sự có thể sao?

- Có thể!

Sở Mặc nói:

- Buông ra đi!

Tử Đạo nghe theo buông Sở Mặc ra, phát hiện khí tức trên thân Sở Mặc, quả nhiên lại cường đại hơn.

- Đừng ngừng lại, đừng nói vô nghĩa với chúng làm gì, xông thẳng vào đi.

Sở Mặc tỉnh táo nói:

- Tới Sân Thí Luyện rồi mới là địa bàn của chúng ta.

Tử Đạo và Lưu Vân Phong không hiểu rõ Sân Thí Luyện hơn so với Sở Mặc, nghe xong lời nói này đều buồn bực xông vào bên trong.

Lưu Vân Phong mang theo Lâm Thanh Tú và đầu bếp hói đầu dẫn đầu vọt vào, tiếp theo là Sở Mặc và Tử Đạo.

Hai người cùng nhau vào trong Sân Thí Luyện.

Tông chủ Hạo Nguyệt tông đuổi phía sau phun ra một ngụm lớn máu tươi.

Mấy trưởng lão cảnh giới Chuẩn Thánh bên cạnh đều nhìn về phía gã.

Tông chủ Hạo Nguyệt tông cắn răng nói:

- Đuổi theo vào đi!

Không giết được chúng thì chúng ta xong đời.

Nhóm trưởng lão của Hạo Nguyệt tông cũng hiểu được đạo lý đó, đuổi theo tới trong cửa vào.

Vốn nơi này hẳn phải có thủ vệ, Sân Thí Luyện là nơi không phải ai muốn vào là vào.

Nhưng bây giờ thủ vệ đã bị Sở Mặc giết chết, hơn nữa đám người kia kém nhất cũng là cảnh giới Chí Tôn, cho nên lập tức không chút do dự vào Sân Thí Luyện theo.

Nhưng mà, khi bọn họ vào sân thí luyện lại đột nhiên phát hiện đã mất tung tích của đám Sở Mặc.

Trước mắt chỉ có một Tra Tiểu Kim bị phong ấn.

Tông chủ Hạo Nguyệt tông tiến thẳng lên, một tay tóm Tra Tiểu Kim ra, ánh sáng trong mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi:

- Bọn chúng đâu?

Tra Tiểu Kim vẻ mặt sợ hãi.

Gã ta cơ bản không biết đã xảy ra chuyện gì, tự nhiên thấy một đám người trong môn phái xông vào Sân Thí Luyện thì cả người gã như đang nằm mơ, lẩm bẩm:

- Xảy ra chuyện gì?

Bọn họ, bọn họ đi thẳng về phía trước rồi.

- Đuổi theo!

Tông chủ Hạo Nguyệt tông nổi cơn độc ác, nghiến răng nghiến lợi, quyết định, nhất định phải diệt mấy đồ đáng chết đó.

Gã ta một tay némTra Tiểu Kim ra, ném cho những tu sĩ cảnh giới Chí Tôn ở phía sau, lạnh giọng nói:

- Đừng để hắn chạy, hắn cũng là đồng đảng!

Có vài tu sĩ nhận trông coi Tra Tiểu Kim, còn lại đa phần đều đi theo tông chủ bay về phía trước.

Tra Tiểu Kim hỏi đồng môn đón được gã, vẻ mặt mờ mịt:

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Người nọ đờ đẫn đáp:

- Lưu Vân Phong dẫn theo hai đồng đảng đi cứu Lâm Thanh Tú.

Lãotổ Thánh Nhân của chúng ta xuất quan nhưng bị một tên đồng đảng của hắn giết rồi!

...

Tra Tiểu Kim trước là nao nao, lập tức nhớ tới câu nói tông chủ mới vừa nói:

- Hắn cũng là đồng đảng!

Lúc này gã cảm thấy toàn bộ thế giới đều trở nên vô cùng u ám, a một tiếng, ngất đi.

Tu sĩ Chí Tôn của Hạo Nguyệt tông đang bắtgã khóe miệng giật giật, muốn cười nhạo thì chợt cảm giác được trong lòng mình tràn đầy bi thương.

Toàn bộ Hạo Nguyệt tông đều tiền đồ chưa biết, đã xảy ra thảm kịch trọng đại như thế làm sao còn có tâm tư đi cười nhạo người khác?

Tra Tiểu Kim sẽ chết, y dường như cũng chẳng tốt hơn người ta bao nhiêu.

-----o0o-----

Chương 1836: Danh chấn Sân Thí Luyện (1)

Chương 1836: Danh chấn Sân Thí Luyện (1)

Bởi vì y đã đi tới Sân Thí Luyện được xưng là máy xay thịt thiên tài!

Là nơi thật sự khủng bố.

Còn với ba huynh đệ Tử Đạo, Lưu Vân Phong, Sở Mặc, đến nơi này, trong lòng bọn hắn kiên định một nửa, bởi vì đã được về nhà!

Con đường chạy trốn của ba người hoàn toàn dựa theo chỉ dẫn của Sở Mặc.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Sở Mặc có thể tránh đượcnhững chỗ nguy hiểm của nơi này.

Vừa vặn, đám người tông chủ Hạo Nguyệt Tông... thì không thể!

Bọn họ đâm thẳng đầu vào lại đột nhiên phát hiện vì sao Sân Thí Luyện được xưng là cỗ máy xay thịt thiên tài.

Bởi vì đối với đa số bọn họ thì nơi này chính là một tuyệt địa vô cùng kinh khủng!

Sau khi đi vào, thập tử vô sinh! ( Chỉ có đường chết)

Ngoài vài Chuẩn Thánh bị trọng thương ra, mười mấy Chí Tôn ở phía sau ngay cả kêu thảm thiết cũng không kịp đã không hiểu sao bị ngã xuống, tông chủ Hạo Nguyệt tông rốt cục dừng bước.

Gã tóc tai bù xù, cả người bị thương đứng trong hư không, không nhịn nổi ngửa mặt lên trời thét dài, tiếng rống giận bi phẫn hóa thành thanh âm ù ù của Đại Đạo truyền ra khoảng cách xa vô tận.

- Lưu Vân Phong!

Ngươi cấu kết với kẻ địch bên ngoài, đánh chết lão tổ của Hạo Nguyệt tông ta, ngươi tán tận lương tâm, sẽ không được chết tử tế!

- Tốt bụng nhắc nhở đạo hữu đồng đạo trong Sân Thí Luyện, Lưu Vân Phong đại nghịch bất đạo, cùng với kẻ địch tru sát lão tổ Hạo Nguyệt tông ta.

Ta lấy thân phận tông chủ Hạo Nguyệt tông, tuyên bố ở đây...

Đang lúc tông chủ Hạo Nguyệt tông gầm thét, nói phải trục xuất Lưu Vân Phong khỏi tông môn thì một đường thẳng đen xì như mực từ phía dưới bắn thẳng về phía gã.

Mặc dù trước tiên đã có ba tên trưởng lão cảnh giới Chuẩn Thánh phát hiện ra và ra tay ngăn cản, mặc dù bản thân tông chủ Hạo Nguyệt tông cũng đã cảm nhận được nguy hiểm và làm động lác lẩn tránh.

Nhưng, vẫn muộn.

Đây là Sân Thí Luyện!

Không phải Thiên Cương Đại lục, không phải địa bàn Hạo Nguyệt tông của gã.

Không nói đến gã nói cái gì ở đây có thể có ai để ý tới gã hay không, chỉ nói tới sinh linh khủng bố trong Sân Thí Luyện cơ bản sẽ không nghe gã giương oai như thế!

Phụt!

Đường thẳng màu đen này xuyên thủng qua cơ thể của tông chủ HạoNguyệt tông, sau đó cơ thể của gã bị một khí tức màu đen điên cuồng cắn nuốt như tằm ăn rỗi!

- Không xong, tông chủ bị thương!

- Mau lui lại!

- Dẫn tông chủ rời khỏi đây!

Một đám người của Hạo Nguyệt tông dẫn theo tông chủ của bọn họ vô cùng chật vật điên cuồng lùi về phía cửa vào.

Cũng đồng nghĩa với việc hành động đuổi giết lần này của chúng hoàn toàn thất bại.

Ngay cả một cọng lông của kẻ địch cũng không đụng được lại còn hao binh tổn tướng, tổn thất vô cùng thê thảm và nghiêm trọng.

Khi những người của Hạo Nguyệt tông dẫn theo tông chủ của chúng lui tới lối vào Sân Thí Luyện thì trên người của mọi người gần như đều mang theo đủ loại vết thương.

Trong quá trình rút đi còn có rất nhiều người ngã xuống, vĩnh viễn ở lại nơi này.

Những người ngã xuống đó đều là tu sĩ cảnh giới Chí Tôn, tất cả đềulà của cải quý giá nhất của Hạo Nguyệt tông.

Nhưng ở nơi Sân Thí Luyện này, bọn họ lại yếu ớt tới mức không chịu được một kích!

Những tu sĩ bình thường kiêu ngạo đến mức hận không thể cho mắt mọc trên trán rốt cục đã hiểu được ba chữ Sân Thí Luyện có ý nghĩa thế nào, cũng hiểu được hàm nghĩa đích thực của những chữ " cỗ máy xay thịt thiên tài".

Bọn họ đều cảm giác mình là thiên tài, cho nên, bọn họ bị "xay" rồi...

Chỉ đơn giản như vậy!

Về phần nửa câu nói mà tông chủ Hạo Nguyệt tông liều mạng hô lên, đến tột cùng có thể có bao nhiêu tác dụng, trong lòng họ một chút hy vọng cũng không có.

Hạo Nguyệt tông ngươi thật sự là có hơi nổi tiếng đấy, ở toàn bộ Thiên Cương Đại Cực là tông môn cấp cao nhất.

Nhưng ở trong Sân Thí Luyện này ngoại trừ người đến từ Thiên Cương Đại Vực tán thành Hạo Nguyệt tông ra thì gần như không có bất kỳ ai sẽ để ý đến một tông môn như họ.

Lợi hại, có bản lĩnh thì ngươi đánh tới những Đại Vực khác thử xem?

Cho dù là Đại Vực kia có lực lượng không bằng Hạo Nguyệt tông ngươi nhưng La Thiên Tiên Vực cũng tuyệt đối sẽ không ngồi im mà nhìn loại chuyện như vậy phát sinh.

Tông chủ Hạo Nguyệt tông cả người bị thương nặng, tuy rằng được trị liệu đúng lúc nhưng lại vẫn bị hôn mê.

Mấy trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được sự hối hận.

Biết vậy chẳng làm rồi!

Vì dọn đi gốc cỏ trong tông môn, kết quả là chọc tới một ma đầu khủng bố như thế.

Ngay cả lão tổ Thánh Nhân của họ cũng bị một đao chém chết.

Bây giờ người ta lại hoàn toàn chạy thoát, chạy tới nơi như Sân Thí Luyện rồi quả thực như là rồng lặn biển sâu.

Một khi tương lai người này trưởng thành, có thể lại cùng Lưu Vân Phong trở lại Hạo Nguyệt tông báo thù rửa hận hay không?

Điều đó là nhất định rồi!

Đổi lại là bọn họ cũng sẽ làm như vậy!

Sớm biết như thế, lúc trước sao còn làm chứ?

Những người của Hạo Nguyệt tông này như cha mẹ chết mà xám xịt rút lui khỏi Sân Thí Luyện.

Sau này làm thế nào thì trở về lại nghĩ cách vậy.

Vừa mới "xay" chết người của bọn họ vẫn chỉ là sinh linh trong Sân Thí Luyện mà thôi.

Nếu chẳng may đợi một đám người cuồng chiến đấu ở đó đến e là không thể đi được.

Nói không chừng từ hôm nay trở đi, Hạo Nguyệt tông sẽ phải diệt môn!

Đến nhanh, đi cũng mau người của Hạo Nguyệt tông này sau khi biến mất không lâu thì thật sự có nhiều người nghe được câu nói dở dang của tông chủ Hạo Nguyệt tông mà xông tới nơi này.

Bọn họ một là tò mò, muốn biết xảy ra chuyện gì, hai là để chiếnđấu.

Một đám gà con yếu nhược tới từ tông môn thì cảnh giới cũng sẽ không quá kém, dùng để luyện tập thì quá là thích hợp luôn.

Kết quả đám người đó đều vồ vào khoảng không, vẻ mặt phẫn nộ rời đi.

Các loại tin tức về trận này của Hạo Nguyệt tông rốt cục sau năm này ba huynh đệ Sở Mặc cùng Tử Đạo, Lưu Vân Phong chạy trốn về Sân Thí Luyện đã hoàn toàn truyền ra ngoài.

Vô số tu sĩ trong Sân Thí Luyện đều bị tin tức này làm chấn động đến gần như nói không ra lời.

Đúng vậy, bọn họ đều là thiên kiêu, đều là tuyệt thế thiên kiêu!

Ở trong khu vực cực lớn đó bọn họ đã là đại diện ưu tú nhất trong đám người kia.

Nhưng dù là thiên kiêu thế nào, lại ưu tú như thế nào, những Chí Tôn trẻ tuổi này cho tới bây giờ cũng không dám nghĩ lấy cảnh giới và thực lực của họ lại dám chiến với một Thánh Nhân.

Chớ nói chi là một đao chém Thánh Nhân, điều này quả thực đâm đầu vào miệng quỷ!

-----o0o-----

Chương 1837: Danh chấn Sân Thí Luyện (2)

Chương 1837: Danh chấn Sân Thí Luyện (2)

Nhưng càng ngày càng nhiều tin tức, tất cả truyền đi.

Rất nhiều tin tức đều là do người bên trong Hạo Nguyệt tông truyền ra, không phải tincủa người khác.

- Lưu Vân Phong top 10 Thiên bảng quyết liệt với chính tông môn của mình.

Nghe nói là do một đám trưởng lão của Hạo Nguyệt tông thừa dịp hắn không có ở đó mà lấy tội danh mơ hồ để tru sát sư tôn cùng với tất cả sư huynh đệ tỷ muội của hắn, giết sạch sẽ người liên quan đến sư tôn hắn.

Chuyện này nói cho cùng chính là trận chiến tranh quyền đoạt lợi trong nội bộ Hạo Nguyệt tông.

Lưu Vân Phong đạo hữu chẳng qua là xui xẻo bị trở thành ngòi nổ mà thôi.

- Nguyên nhân gây ra chuyện này là vậy: Không lâu trước đây người yêu của Lưu Vân Phong là Lâm Thanh Tú đã bị một đứa con riêng củamột trưởng lão có thực quyền trong Hạo Nguyệt tông đùa giỡn, hơn nữa thiếu chút đã thành công.

Lúc ấy tên của Lưu Vân Phong biến mất khỏi Thiên bảng thì ra là vì nguyên nhân đó.

Hắn đi xử lý chuyện này.

Phương thức xử lý của hắn là giết chết tên cặn bã đùa giỡn người yêu của hắn.

Nhưng chuyện này lại lưu lại tai họa ngầm...

- Những trưởng lão của Hạo Nguyệt tông sau khi diệt cỏ tận gốc một hệ tu sĩ thì còn muốn hoàn toàn nhổ cỏ tận gốc, muốn chém giết cả Lưu Vân Phong.

Đê tiện lợi dụng người yêu Lưu Vân Phong là Lâm Thanh Tú để lập ra cạm bẫy muốn chôn giết Lưu Vân Phong.

Lại không nghĩ tới Lưu Vân Phong không trở về một mình.

Bên cạnh hắn còn có hai huynh đệ tốt.

Bọn họ cứu Lâm Thanh Tú ra, tránh né sự đuổi giết khủngbố của Hạo Nguyệt tông, rốt cục trốn về Sân Thí Luyện.

Công bằng hay không ở lòng người, sự thật vĩnh viễn không thể làm giả được!

Hạo Nguyệt tông lấy tông chủ cầm đầu, lấy đám trưởng lão tự xưng là quý tộc làm đồng lõa, cực kỳ tàn ác sát hại rất nhiều đồng môn.

Chuyện này cơ bản không phải bí mật gì.

Trời cao chứng giám!

Bọn họ sớm muộn gì sẽ gặp báo ứng!

Trong Sân Thí Luyện bắt đầu có người truyền ra tình hình thực tế, hơn nữa kể cực kỳ rõ ràng.

Việc này thật ra đều là do đám sư huynh đệ tỷ muội của Lưu VânPhong ở trong Sân Thí Luyện làm ra!

Bởi vì bọn họ luôn ở trong Sân Thí Luyện không ra ngoài nên may mắn thoát nạn, may mắn tránh được một đại kiếp nạn.

Sau khi Lưu Vân Phong trở lại Sân Thí Luyện trước tiên đã liên lạc với người nhà, kể lại chuyện gã đã trải qua một lần, sau đó dặn dò bọn họ trốn kỹ, cẩn thận một chút.

Những sư huynh đệ tỷ muội này của Lưu Vân Phong sau khi nghe được tin tức đều muốn điên lên.

Nếu không phải thực lực của bọn họ không đủ để đi Hạo Nguyệt tông, bây giờ trở về không khác gì lấy trứng chọi đá thì nói không chừng đám người đó thật sự sẽ bị giết bằng sạch.

Nhưng cho dù bây giờ không trở về, bọn họ cũng cần giải thích rõ ràng tình hình thực tế, không thể để những người khác trong Hạo Nguyệt tông tùy ý nói xấu Lưu Vân Phong.

Bây giờ Lưu Vân Phong đã thành một cọng rơm duy nhất của bọn họ, chính là lãnh tụ của họ!

Cho dù là trên tinh thần hay là trên thực chất.

Cho nên, những người này ở trong Sân Thí Luyện bắt đầu truyền ra câu truyện đúng sự thật.

Nhưng bọn họ cũng không lôi trận chiến với Hạo Nguyệt tông ra, bởi vì họ cũng không biết.

Về trận chiến đó, Lưu Vân Phong cũng khôngkể lại quá tỉ mỉ với họ.

Chỉ có điều tin tức cụ thể của trận chiến này vẫn truyền ra như cũ.

- Bên người Lưu Vân Phong có hai tu sĩ vô cùng hùng mạnh, một người trong đó chỉ cần một đao, không biết đã dùng yêu thuật gì quả thực vô cùng đáng sợ, một đao đã chém cho lão tổ Hạo Nguyệt tông phải hồn bay phách lạc.

Đó chính là một Thánh Nhân đó!

- Bên người Lưu Vân Phong có người có thể giết được Thánh Nhân giúp đỡ.

- Người trợ giúp bên cạnh Lưu Vân Phong rốt cuộc là ai?

Quá nhiều người cảm thấy tò mò với chuyện này.

Bọn họ cũng không thèm để ý Hạo Nguyệt tông đấu tranh nội bộ như thế nào, cũng không thèm để ý Lưu Vân Phong làm thế nào cứu người yêu của gã.

Gần như đa số mọi người chỉ quan tâm một chuyện: Rốt cuộc là ai, một đao chém Thánh Nhân của Hạo Nguyệt tông?

Không lâu sau rốt cục truyền ra một tin tức, nói Lưu Vân Phong lúc trước vẫn cùng đi với người đứng đầu trên Thiên bảng là Tử Đạo và người thứ chín trên Thiên bảng là Lâm Hắc.

Nghe nói ba người bọn hắn giống như huynh đệ, người trở lại Hạo Nguyệt tông với Lưu Vân Phongtám, chín phần mười chính là Tử Đạo và Lâm Hắc.

Như vậy, người ra tay chém Thánh Nhân không phải Tử Đạo thì chính là Lâm Hắc.

Tin tức này rất có tính chấn động.

Chuyện đã trôi qua nhiều ngày như vậy, mọi người rốt cục đã đến rất gần với sự thật.

Tiếp đó càng có nhiều tin tức xác định truyền ra.

Khương Thái Nguyệt chính miệng thừa nhận Lưu Vân Phong đi cùng với Tử Đạo vàLâm Hắc.

Mà vị một đao chém Thánh Nhân theo phán đoán của Khương Thái Nguyệt hẳn không phải là Tử Đạo.

Nàng nói Tử Đạo tuy rất mạnh nhưng còn chưa cường đại đến mức một đao có thể trảm Thánh.

Không phải Tử Đạo, vậy cũng chỉ có thể là Lâm Hắc!

Đúng vậy, vốn ta cảm thấy Lâm Hắc là một nhân tài, sau lại phát hiện hắn là thiên tài, sau nữa... ta phát hiện ta không nhìn thấu được hắn.

Nói hắn một đao có thể chém chết Thánh Nhân, ta cảm thấy chưa chắc không có khả năng.

Nhưng chuyện này chung quy chúng ta không tận mắt nhìn thấy, không dám xác nhận.

Đây là Khương Thái Nguyệt nói công khai.

Mà sau khi Sở Mặc nghe được đoạn văn này của Khương Thái Nguyệt thì chỉ nói thầm một câu trong lòng: Cô nói thế nào thì là thế hay sao?

Người khác biết chuyện này cũng không nói ra, cô lại vui mừng khi nói ra thế hả?

Đối với điều này, Tử Đạo cười nói:

- Nàng đây là đang ép cậu.

- Ép ta?

Sở Mặc ngẩn ra.

- Đúng vậy đó, đặt cậu ở vị trí thật cao sau đó tạo cho cậu áp lực cực lớn, lúc này nàng lại chiêu dụ cậu...

Tử Đạo đang nói, truyền âm thạch của Sở Mặc truyền tới một luồng dao động.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Tử Đạo, khóe miệng hơi hé ra:

- Khương Thái Nguyệt.

Sau đó, Sở Mặc kích hoạt tinh thần lực Truyền Âm Thạch của Khương Thái Nguyệt.

- Ngươi không tệ đó, không ngờ ầm thầm lặng lẽ mà có thể làm được chuyện long trời lở đất như vậy, Giết Thánh, ở cảnh giới Chí Tôn, ta chỉ nghe nói qua hai người có công tích vĩ đại như ngươi.

Ngươi thật lợi hại mà!

Trong dao động thần niệm của Truyền Âm Thạch bên Khương Thái Nguyệt đầy sự ngạc nhiên thán phục.

Trên thực tế, dùng thần niệm giao lưu có khả năng biểu đạt cảm xúc, vượt xa cả khả năng biểu đạt cảm xúc của ngôn ngữ, phong phú hơn, chân thật hơn.

-----o0o-----

Chương 1838: Chiêu dụ của Khương gia (1)

Chương 1838: Chiêu dụ của Khương gia (1)

Sở Mặc trực tiếp phủ nhận nói:

- Nói đùa gì vậy?

Giết Thánh?

Người tại sao không nói ta có thể giết Đại Thánh chứ?

- Hì hì, cho dù có ngày nào đó ngươi giết chết một Đại Thánh ta cũng không cảm thấy kì lạ.

Khương Thái Nguyệt cười hì hì truyền đạt thần niệm.

- ...

Sở Mặc lập tức không nói gì, cười khổ truyền lại trong thần niệm nói:

- Ngươi có lòng tin lớn như vậy với ta ở đâu ra chứ?

- Trực giác!

Chẳng lẽ ngươi chưa nghe nói qua trực giác của phụ nữ rất mạnh sao?

- Làm ơn, ngươi là tu sĩ đó!

Không ngờ lại tin các thứ gọi là trực giác à?

- Sao lại không tin?

Sở Mặc đầu đầy xám xịt, trả lời:

- Tìm ta có chuyện gì?

- Có muốn qua Khương gia ta không?

Ta có thể làm chủ, cho ngươi một thân phận và địa vị tuyệt đối khiến ngươi hài lòng, sau đó, từ đây về sau, Khương gia sẽ che chở tất cả mọi chuyện cho ngươi.

Trước mặt đại nhân vật lớn như Khương gia, căn bản là ngay cả một đóa hoa cũng không bứt được.

Ta có thể trực tiếp phái người đi diệt toàn bộ Hạo Nguyệt tông, để ngươi và các Huynh đệ của ngươi từ nay về sau không phải lo lắng gì nữa.

Khương Thái Nguyệt không che dấu tán thưởng Sở Mặc:

- Ngươi là một tuyệt thế thiên kiêu chân chính.

Ngươi hẳn là hiểu được, từ miệng của người khác nhau nói ra thì ý nghĩ sẽ không giống nhau.

Trong mắt ta tuyệt thế thiên kiêu đều là loại sau này không gặp bất kỳ vấn đề gì mà thăng lên cảnh giới Đại Thánh.

Sở Mặc trầm mặc, không có động thái trả lời nào.

Khương Thái Nguyệt nói tiếp:

- Nhưng ngươi hẳn là cũng hiểu được, bất luận là tuyệt thế thiên kiêu gì đều phải có một quá trình trưởng thành, cũng không phải tất cả tuyệt thế thiên kiêu đều có khả năng trưởng thành thành công.

Trên đường đi biết bao nhiêu điển hình ngã xuống không đếm hết, khiếnngười ta tiếc nuối.

Nhưng nguyên nhân cuối cùng, gần như chỉ có một, đó chính là thế lực đứng sau chưa đủ lớn mạnh!

Nói thật, Lưu Vân Phong và Tử Đạo bây giờ đều đang bên cạnh người phải không?

Ngươi có thể hỏi hai người bọn họ, lời ta nói có đúng hay không.

Đằng sau Tử Đạo, tuy là có cổ tộc như Triệu gia, nhưng có một số vấn đề tin là y đã nói với ngươi rồi.

Các ngươi dù sao cũng là huynh đệ ...

đúng không?

Sở Mặc tiếp tục trầm mặc, không đáp lại.

Khương Thái Nguyệt dường như cũng không thèm để ý, tiếp tục nói:

- Về phần Lưu Vân Phong, vốn y ở Thí Luyện Tràng uy danh hiển hách, cũng không phải là do Hạo Nguyệt tông phía sau y.

Môn phái này, trong suy nghĩ của tu sĩ Thất Đại Vực, có lẽ có chút địa vị, nhưng trong mắt tu sĩ La Thiên Tiên Vực, căn bản không là gì cả.

Cái này ngươi hỏi bản thân có dám thừa nhận không?

Bởi vì La Thiên Tiên Vực tùy tiện một gia tộc hơi có uy quyền, phía sau đều có ít nhất một Thánh Nhân.

Toàn bộ Hạo Nguyệt tông, cũng chỉ có một người, còn bị ngươi chém mất.

- ...

Sở Mặc bĩu môi, nhưng lại không thể không thừa nhận, những lời Khương Thái Nguyệt nói, thật ra rất có lý, người phụ nữ này không những thông minh, mà còn rất biết nắm bắt lòng người.

- Cho nên nói, ba người các ngươi, bây giờ nhìn vào có thể tung hoàng trên Thí Luyện Tràng.

Nhưng nói thật, Thí Luyện Tràng thật ra không là gì cả.

Đây chẳng qua là nơi của những thiên kiêu trẻ tuổi luyện tập mà thôi.

Sau khi ngươi thành thánh, ngươi cuối cùng vẫn là phải đưa ra lựa chọn, là vào Thất Đại vực hay là La Thiên Tiên vực.

Nếu là Thất Đại vực, có lẽ ngươi có thể xưng vương xưng bá, nhưng đây có là ý nghĩa gì đâu chứ?

Xưng vương ở một ao nhỏ, không bằng du lịch trong biển lớn, đúng không?

Trong dao động thần niệm của Khương Thái Nguyệt đầy vẻ thành khẩn.

Sở Mặc nhẹ nhàng gật gật đầu:

- Ngươi nói có lý.

- Ừ, tình hình bên cạnh ngươi bây giờ chính là như vậy, Tử Đạo tính tình bất khuất, ta không thể nào chiêu dụ được y.

Nhưng Triệu gia, y nhất định là không muốn về, bởi vì ở đó có kẻ thù của y.

Khương Thái Nguyệt đến từ La Thiên Tiên Vực, biết được rất nhiều bí mật, đối với Sở Mặc, cũng không che giấu những bí mật này:

- Tử gia thì sao... thái độ đối với y, cũng hơi lạ.

Dù sao, cho dù y cuối cùng vào Tử gia, cũng không thể đại diện Tử gia chiêu dụ ngươi và Lưu Vân Phong.

Tử gia đồng ý, chưa chắc Tử Đạo đồng ý.

Lưu Vân Phong càng không cần nói nữa, y với sư môn đã cắt đứt hoàn toàn, từ nay về sau, có thể mãi rời xa Thiên Cương đại vực.

Sở Mặc, ta có thể đạidiện cho Khương gia, hứa với ngươi.

Ngươi đến Khương gia, Khương gia sẽ không phụ ngươi!

Nếu như có thể, cộng thêm Lưu Vân Phong vậy thì càng tốt!

Khương gia đồng ý cung cấp toàn bộ tài nguyên thật sự của tuyệt thế thiên kiêu và ... bảo vệ ngươi!

Sau khi nói xong, thần niệm dao động của Khương Thái Nguyệt cuối cùng cũng ngừng lại, dường như đang đợi Sở Mặc đáp lại.

Sở Mặc đầu tiên là cảm tạ sự coi trọng của Khương Thái Nguyệt:

- Nói thật trong lòng, ngươi coi trọng ta, ta thật sự rất cảm động, cũng rất là vui ...- Lâm Hắc, ta nói, ngươi đừng vội từ chối ta đã, thật sự, ngươi cứ suy nghĩ kĩ, toàn bộ La Thiên Tiên Vực, có thể để Khương gia đưa ra cho loại điều kiện này, ta dám nói tuyệt đối có một không hai!

Cho dù là hoàng tộc, bọn họ cũng tuyệt đối không thể đưa cho ngươi điều kiện này!

Hơn nữa, Sở Mặc, đây không phải ta chiêu dụ, là Khương gia!

Khương Thái Nguyệt cảm thấy Sở Mặc gần như có ý từ chối, lập tức xen miệng vào.

- Khương đạo hữu, ta không phải là từ chối người, mà là, có một số việc ta bây giờ không thể nói rõ với ngươi.

Ngươi thành khẩn như vậy, nếu như ta không nói gì nữa thì có vẻ ta quá quái đản.

Như vậy đi, ngươi cho ta một năm, ngươi cũng cho bản thân ngươi một năm, cảm thấy thếnào?

Một năm rất ngắn đúng không?

Nếu như một năm sau, ngươi còn có suy nghĩ bây giờ và hứng thú đối với ta, vậy thì ta sẽ nghiêm túc suy nghĩ.

Sở Mặc nói.

- Một năm?

Khương Thái Nguyệt ở bên này có vẻ có chút nghi hoặc, nàng không hiểu rõ, một năm này của Lâm Hắc rốt cuộc là có ý nghĩa gì.

Một năm vốn dĩ không dài.

Nếu không có thần thông đặc biệt, chỉ cần dựa vào năng lực bản thân đi trên đường thì thời gian một năm, thậm chí cả Thí Luyện Trường cũng không đi được một quãng bao xa!

- Đúng, một năm.

Sở Mặc rất khẳng định nói.

- Vậy được rồi, ta tin ngươi cũng là người giữ chữ tính.

Vậy thì một năm.

Khương Thái Nguyệt bên đó cũng cương quyết, không bám theo không buông.

Xem phát triển tương lai của Sở Mặc là một chuyện, nhưng nàng rất thông minh, biết có chừng có mực.

Đồng thời trong cốt cách cũng có chút kiêu ngạo của bản thân.

-----o0o-----

Chương 1839: Chiêu dụ của Khương gia (2)

Chương 1839: Chiêu dụ của Khương gia (2)

Sau khi tắt Truyền Âm Thạch đi, Sở Mặc đại khái nói lại một lượt tình hình, Lâm Tú và đầu bếp hói đầu mặt đầy ngỡ ngàng, bọn họ thậmchí không biết rõ Khương Thái Nguyệt là ai.

Nhưng mà Tử Đạo và Lưu Vân Phong thì không giống vậy, hai người bọn họ vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Lưu Vân Phong cười khổ nói:

- Nếu Lão Tam không phải là vì thân phận của ngươi ...

Khương gia này, vẫn là một lựa chọn tuyệt hảo.

- Kỳ thật, ta lại cảm thấy, cho dù thân phận của Lão Tam, Khương gia ... cũng là một lựa chọn tốt.

Tử Đạo nghiêm chỉnh nói.

- Vì sao?

Làm như vậy, không phải là lôi Khương gia xuống nước sao?

Lưu Vân Phong có chút không hiểu nhìn Tử Đạo nói:

- Huynh đệ chúng ta có lẽ là làm không được loại chuyện này đâu nhỉ?

Tử Đạo nhìn Lưu Vân Phong nói:

- Lão Nhị, ngươi quên Hầu Tử tiền bối sao?

- Hả?

Lưu Vân Phong nhíu mày.

Tử Đạo nói:

- Đầu tiên, Khương gia cũng không là miếng cá ngon gì, nhưng không phải ai cũng có thể uy hiếp và ức hiếp đó.

Tiếp đó, Hầu Tử tiền bối đã xuất thế, ta nghĩ, có một số người, có lẽ sẽ kiềm chế.

Cho nên, nếu như Lão Tam thật sự vào Khương gia, cũng là một lựa chọn.

Lưu Vân Phong ngẫm nghĩ một chút, gật đầu nói:

- Dường như có chút đạo lý, nhưng mà ... bây giờ tiến vào Khương gia, có hơi không chân chính.

Tử Đạo gật đầu nói:

- Cho nên, đây chính là lựa chọn của Lão Tam.

Sở Mặc không hề nghĩ ngợi, trực tiếp lắc đầu nói:

- Chuyện một đao của ta chém được Thánh Nhân Hạo Nguyệt tông, sớm muộn gì cũng truyền đến La Thiên Tên Vực.

Một Chí Tôn, chém một Chí Tôn.

Đơn thuần dựa vào cảnh giới bản thân, khẳng định không thể làm được, vậy thì, nhất định là dựa vào uy lực của thanh đao...

Tiếng tăm ở La Thiên Tiên Vực thật sự quá lớn.

Thân phận địa vị càng cao, càng biết thanh đao này.

Cho nên, nếu như không có gì ngoài ý muốn, thân phận của ta, hẳn là không che giấu được bao lâu.

Phỏng chừng chúng ta cũng sắp trở về Khô Diệp Cấm Địa, hoặc là Hắc Vũ Cấm Địa hoặc là Hoàng Thạch Cấm Địa.

- ...Tử Đạo với Lưu Vân Phong toàn bộ đều không nói gì.

Tuy nhiên ngẫm lại, cũng đích thật là như vậy, hiện giờ đối với bọn họ mà nói, nơi kinh khủng nhất Thí Luyện Trường, ngược lại là nơi an toàn nhất.

Nhưng mà, đó cũng chỉ là cực hạn cho Khô Diệp Cấm Địa.

Tử Đạo với Lưu Vân Phong đều cho rằng Sở Mặc có thể tung hoành ở Hắc Vũ Cấm Địa và Hoàng Thạch Cấm Địa.

- Sau khi thân phận của ta bại lộ, như vậy, Khương gia còn dám cho ta lời hứa hiện tại không?

Sở Mặc nhìn hai huynh đệ:

- Chỉ sợ bọn họ không ra tay với ta, cũng là đã khai ân rồi.

- A...

Lời tiên đoán quái đản, thật sự khiến người ta chán ghét.

Khi nào mới có thể cầm đao tung hoành trời cao, không ai dám trêu chọc chứ, một đao cho hắn chết!

Lưu vân phong thở dài nói.

Sở Mặc cười cười:

- Đừng vội, ta tin là ngày đó sẽ không xa đâu.

Người đầu bếp hói đầu cuối cùng cũng đeo lên một tấm mặt nạ, là một tấm mặt nạ thằng hề.

Lúc này nhìn vào thuận mắt hơn trước đây nhiều.

Đối với tình cảnh lúc này, y cũng không có bất kỳ oán giận.

Có thể tiến vào Thí Luyện Trường lâu như vậy, còn bình an vô sự, đã là phálệ ban ân rồi.

Có lẽ là do nguyên nhân tướng mạo nên tâm thái của người đầu bếp hói đầu vô cùng tốt.

Cảm thấy vạn vật trên đời này đều vô cùng xinh đẹp.

Cảm giác bản thân có thể sống trên thế giới nà, chính là hạnh phúc.

Gã thậm chí cự tuyệt nói tên thật với bọn Sở Mặc, cứ để bọn họ gọi là đầu hói.

- Thật đó, ta vốn dĩ chính là đầu hói, các ngươi gọi ta như vậy, ta không cảm thấy bất kì tủi nhục nào.

Ta chỉ cảm thấy thân thiết.

Bởi vì ta biết, các ngươi không có khinh thường ta.

Lâm Tú đối với thế giới này đầy vẻ tò mò.

Nhưng nàng là một cô gái rất hiểu chuyện, chuyện không nên hỏi nhiều, trước giờ không hỏi nhiều thêm một câu.

Đi tới đâu, làm cái gì, làm như thế nào, gần như toàn bộ đều nghe theo ý kiến của Lưu Vân Phong, đối với hai người Sơ Mặc và Tử Đạo, nàng cũng rất tôn trọng.

Nhưng nàng vốn không phải là bình hoa xinh đẹp, thật sự, có rất nhiều chuyện, nàng đều có suy nghĩ và nhận thức độc lập.

Chỉ là nhãn quang của nàng vẫn chưa đủ.

Đợi một thời gian, nàng nhất định sẽ trưởng thành.

Ba huynh đệ Sở Mặc rất nhanh đưa ra quyết định, trở về Khô Diệp Cấm Địa!

Sau đó, cứ tu luyện ở chỗ này!

Khi nào thì có thể nhập thánh, khi nào có thể rời khỏi!

Mà bọn họ cũng đã hẹn ước xong, sau khi nhập thánh, chuyện đầu tiên làm, chính là đi một chuyến đến Thiên Cương đại vực.

Hạo Nguyệt tông tuy rằng đã bị thương nặng, nhưng người thật sự đáng chết, lại vẫn đang sống.

Thù này, phải báo.

La Thiên Tiên Vực.

Khương gia.

Một khu kiến trúc khí thế rộng rãi cổ xưa, tọa lạc giữa một rặng núi lớn trùng trùng điệp điệp.

Nơi này, là đất tổ của Khương gia tại La Thiên Tiên Vực, từ xưa đến nay, người của Khương gia vẫn ăn đời ở kiếp tại nơi này.

Ở đây dày đặc đạo vận, khiến người ta chỉ xem thôi đã thấy đủ rồi.

Trước một căn phòng thoạt nhìn vô cùng cổ xưa ở chỗ sâu nhất bên trong đất tổ Khương gia, có một cây dây leo đã sống vạn năm, sớm thông linh tính.

Cứ mỗi trăm ngàn năm sẽ mọc ra một trái hồ lô, quyền sở hữu của trái hồ lô này lần nào cũng gây nên một trận long tranh hổ đấu giữa người trong Khương gia.

Bởi hồ lô này, chính là thánh khí hình thành từ thiên nhiên!

Đây chính là gốc rễ của Khương gia!

Cái gọi là long tranh hổ đấu cũng không phải loại tranh đấu không từ bất cứ thủ đoạn nào, mà là đại hội thi tài nội bộ Khương gia.

Người trẻtuổi cùng nhau luận bàn.

Người chiến thắng cuối cùng sẽ nhận được hồ lô này.

Thần thông ẩn chứa trong mỗi một trái hồ lô đều không giống nhau, đây cũng là điểm lợi hại của dây leo lâu năm.

Bên trong Khương gia, vai vế của dây leo lâu năm khá cao, trừ mấy lão tổ ra thì dây leo này có thân phận tôn quý nhất.

Cho nên, dù bên ngoài Khương Thái Nguyệt như một nữ ma đầu có thể làm càn giương oai, nhưng về tới đây ngay trước mặt dây leo này, nàng luôn luôn ngoan ngoãn vô cùng.

- Khương gia gia, ta lại tới thăm ngài này!

Khương Thái Nguyệt cười với cây dây leo hết sức ngọt ngào, nụ cười này muốn hồn nhiên bao nhiêu thì có bấy nhiêu, nếu để người ngoài thấy, nhất định sẽ không tin đây là nụ cười của Khương Thái Nguyệt.

- Nha đầu, người về rồi à?

Cũng lâu rồi không thấy ngươi?

Dây leo lâu năm trước căn phòng cổ kính phát ra tiếng cười và giọng nói trầm thấp nhưng không hề mất đi sức sống.

- Đúng vậy đúng vậy, đã lâu không về rồi.

Ta rất nhớ Đằng gia gia đấy!

Khương Thái Nguyệt bày ra biểu tình như muốn tỏ ý lời này của ta đều xuất phát từ tim gan.

-----o0o-----

Chương 1840: Dây leo lâu năm

Chương 1840: Dây leo lâu năm

Dây leo lâu năm lại phát ra một tràng cười, sau đó nói:

- Được, coi như ngươi nói là thật, ở đây có một hồ lô nhỏ, ngươi lấy mà chơi.

Nói xong, một vầng sáng lóe lên, trước mặt Khương Thái Nguyệt xuất hiện một hồ lô nhỏ vàng óng ánh.

Hồ lô nhỏ vừa vặn nằm trong nắm tay Khương Thái Nguyệt, thoạt nhìn trong suốt đáng yêu vô cùng, Khương Thái Nguyệt nói với vẻ vuimừng:

- Cảm ơn Đằng gia gia, Đằng gia gia là tốt nhất!

- Chỉ có nha đầu ngươi dẻo miệng.

Dây leo lâu năm vui vẻ cười rộ lên.

Lúc này, bên trong căn phòng cổ có một ông lão đi ra, mới bước chân ra khỏi cửa đã nói:

- Đằng huynh, ngươi nuông chiều nha đầu kia quá rồi, bảo vật mấy trăm ngàn năm mới ra trái, ngươi đã cho nàng bảy cái rồi nhỉ?

Đây chính là thánh khí thiên nhiên, có thể luyện hóa thành Đại thánh khí đỉnh cao, nếu để bọn trẻ khác biết việc này nhất định sẽ lại ngầm ghen tị nhađầu rồi.

Lời này nghe vào tai thì mùi vị yêu chiều còn nhiều hơn chứ chẳng có chút trách cứ nào.

Khương Thái Nguyệt vui vẻ lấy bảy hồ lô nhỏ trong người ra, đỏ, vàng, cam, lục, lam, chàm, tím, vừa vặn đủ bảy màu.

Treo trên không trung, thoạt nhìn vô cùng đẹp mắt.

Chỉ có ông lão đã theo dây leo lâu năm mới biết, bảy hồ lô nhỏ này mới là hồ lô bảo bối chân chính do dây leo mọc ra!

Cứ một trăm ngàn năm, dây leo không mọc ra một, mà là hai hồ lô, một lớn một nhỏ!

Cái lớn kia thì đã được lấy đi cho người trẻ tuổi đương đại của Khương gia làm phần thưởng.

Nhưng bảo vật chân chính, phải là cái nhỏ!

Kết quả, dây leo lâu năm đem bảo vật cất chứa suốt bảy trăm ngàn năm đều cho Khương Thái Nguyệt, đủ để thấy cô bé này được yêu thích và chiều chuộng tới mức nào.

Hồ lô lớn là thánh khí thiên nhiên, có thể luyện hóa nhưng lại không thể trưởng thành.

Hồ lô nhỏ, thì lại có hy vọng trưởng thành Đại thánh khí!

Nếu tin tức này truyền đi nhất định sẽ gây chấn động bên trong Khương gia, thậm chí ngay cả gia chủ cũng đỏ mắt, sinh lòng thèmmuốn, chứ chẳng đơn giản chỉ là ghen tị như lời ông lão kia nói.

Với loại gia tộc cổ xưa như Khương gia mà nói, thứ như thánh khí cũng chưa hẳn là gì.

Nhưng đại thánh khí lại khác.

Mỗi một đại thánh khí đều xem như pháp khí quan trọng, chỉ có nằm trong tay cao thủ chân chính... mới có thể phát huy ra uy lực nên có của nó.

Sao có thể nằm hết trong tay một cô nhóc như Khương Thái Nguyệt được chứ?

Tuy nhiên, dây leo lâu năm cũng thế, ông lão kia cũng vậy, đều chọn lựa coi như không biết việc này, vốn dĩ sẽ không nói toạc ra.

Khương Thái Nguyệt cũng quỷ quái lắm, càng không đem chuyệnnày lộ ra.

Nàng quyết định đem cả bảy hồ lô này luyện hóa thành Đại Thánh Khí, làm pháp khí bản mạng của nàng, ở bên nàng trọn đời trọn kiếp!

- Nha đầu, lần trước ngươi cho người đưa tin tức về, nói ngươi phát hiện ra một tuyệt thế thiên kiêu.

Sao rồi?

Thuyết phục được chưa?

Ông lão như một người gia thông thường, ngồi lên chiếc ghế mây do dây leo lâu năm mọc ra, tùy ý hỏi.

- A, đừng nói nữa, con về chính là tìm lão tổ tông nói chuyện này.

Khương Thái Nguyệt bĩu môi, vẻ mặt không vui nói:

- Bị hắn từ chối rồi, tuy nhiên, cũng không tính là hoàn toàn cựtuyệt, hắn nói, đợi một năm sau, cho hắn thời gian để suy nghĩ.

Con luôn cảm thấy, hắn không phải là nói cho có lệ, giống như thật sự là có gì đó khó nói.

Con nói lão tổ và Đằng gia gia phải giúp con phân tích con người này đó.

Sau đó, Khương Thái Nguyệt nói hết tất cả chuyện xảy ra sau khi vào Thí Luyện Trường, bao gồm việc cùng Lưu Vân Phong tiến vào Thiên Cương Đại Vực, chuyện chém Thánh Nhân Hạo Nguyệt tông.

Đằng gia gia sau khi nghe xong nói:

- Đứa bé này không đơn giản, ở cảnh giới Chí Tôn, muốn giết chết Thánh Nhân, khó khăn đối diện ko phải là một chút nửa chút.

Đạo củaThánh Nhân đã ổn định thành hình.

Một đao chém Thánh Nhân, không chỉ cần có chiến lực vô cùng, càng cần có đạo hạnh có thể nghiền ép Thánh Nhân này.

Lão già 80 tuổi ngồi trên ghế mây, yếu ớt nói:

- Còn không phải cây đao kia lợi hại.

Hà ...

Đao?

Chẳng lẽ, lại là cây đao kia?

- Cây đao kia năm đó không phải đi rồi sao?

Cây mây già nhẹ giọng lẩm bẩm nói:

- Lời tiên đoán trở thành sự thật rồi hả?

Lão già 80 tuổi bỗng nhiên cười một tiếng:

- Trở thành sự thật mới tốt.

Cây mây già trầm mặc một chút, sau đó nói:

- Cũng phải.

Khương Thái Nguyệt không biết cây mây già và lão già 80 tuổi đang chơi trò bí hiểm gì, hiếu kì hỏi:

- Đằng gia gia, lão tổ tông, hai người đang nói gì vậy?

- Không có gì, tuy nhiên nha đầu, người đó, ngươi không nên tiếp xúc nữa.

Tốt nhất, giữ khoảng cách với hắn đi.

Lão già 80 tuổi điềm đạm nói.

- Vì sao?

Khương Thái Nguyệt vẻ mặt kinh ngạc, phải biết rằng, từ nhỏ đến lớn, toàn bộ Khương gia... nàng được yêu thương nhất, chính là vì lão già 80 tuổi này.

Nếu như không phải có vị lão tổ tông này, với thân phận của Khương Thái Nguyệt, cho dù là thiên phú trác tuyệt thế nào, cũng không thể giống như bây giờ, có thể tùy ý ra vào trung tâm tổ địa của Khương gia.

Cho dù là gia chủ của Khương gia, muốn tới nơi này cũng cần phải thông báo, còn phải xem lão tổ tông có tâm trạng muốn gặp hay không nữa.

Lão già 80 tuổi không giống với các loại tồn tại vô thượng, hư vô mờ mịt, lạnh lùng vô tình, ông chỉ là một người già bình thường, ít nhất, trước mặt Khương Thái Nguyệt ông không khác gì với một ông lão bình thường cả.

Ông ấy rất nghiêng về con bé tiểu nha đầu này, thậm chí còn sủng ái đến mức có chút ngang ngược.

Đối với bất kì quyết định nào của Khương Thái Nguyệt, ông đều ủng hộ.

Cho dù là những ý tưởng đó đơn thuần ngây thơ buồn cười, ông cũng ủng hộ hết mình, còn không cho những cấp cao của Khương gia nhiều chuyện.

Cho nên, ông chưa từng nói với Khương Thái Nguyệt những lời nhưcon không nên thân với ai đó, phải giữ khoảng cách.

Một câu của tồn tại lão tổ vô thượng, đổi lại là gia chủ Khương gia, cho dù trong lòng có muôn vàn nghi hoặc, cũng nhất định chỉ có thể gật đầu tỏ vẻ phục tùng.

Nhưng Khương Thái Nguyệt không giống như vậy, nàng từ nhỏ đến lớn, chính là lớn lên ở trong này!

Thân với ông cụ hơn bất kì ai, tôn trọng là có, nhưng sợ ... thì chẳng có mấy.

- Chuyện này, không dễ giải thích.

Dù sao, ông cũng sẽ không hại con.

Nói xong, lão già 80 tuổi hướng về phía Khương Thái Nguyệt trừng mắt nhìn, vẻ mặt như năm nào lúc nàng hai ba tuổi vô tình xông vào nơi này, lần đầu tiên nhìn thấy lão tổ tông.

Khương Thái Nguyệt không phải là loại người không biết trời cao đất dày không hiểu chuyện, nàng có thể trong Thí Luyện Trường phát triển nhanh chóng, thu phục được rất nhiều thiên kiêu dưới trướng, lòng dạ cũng tương đối sâu.

Chỉ trước mặt cây mây già và lão tổ tông nàng mới thể hiện tính cách con nít vậy thôi.

-----o0o-----

Chương 1841: La Thiên Hoàng thành (1)

Chương 1841: La Thiên Hoàng thành (1)

Trước mặt những người khác, nàng vĩnh viễn là một nữ vương cao cao tại thượng!

- Được rồi, hắn nói một năm, ông kêu con cách xa hắn một chút, ông lại nói đao của hắn ... con hình như hiểu được gì rồi, nhưng mà lão tổ tông, con người này thật sự không tệ đó!

Con tiếp xúc qua rồi.

Khương Thái Nguyệt nhanh mồm nhanh miệng nói.

- Ừ, huyết mạch hoàng thất, chung quy sẽ không quá kém.

Lão già 80 tuổi nói.

- Hắn là...

Khương Thái Nguyệt nháy mắt trừng lớn, sau đó ánh mắt lộ ra một chút vẻ kinh hãi, nhìn lão già 80 tuổi nói:

- Lão tổ tông...

- Ừ, cho nên, con hiểu đó.

Lão già 80 tuổi nói xong, thân hình của ông đột nhiên biến mất ở nơi đó, tựa như chưa từng xuất hiện qua.

Vẻ mặt Khương Thái Nguyệt khiếp sợ đứng ở đó, trong ánh mắt lại lóe ra hào quang vô cùng rực rỡ.

Đao, hoàng thất huyết mạch, lời tiên đoán!

Nàng hiểu!

Nàng rốt cuộc biết tên kia là ai rồi!

- Đằng gia gia, con có việc, con đi trước, vài bữa lại thăm người nữa!

Khương Thái Nguyệt thi lễ với cây mây già, sau đó thân hình chợt lóe, nháy mắt biến mất trong không khí.

- Nha đầu kia, vẫn là hấp tấp như vậy.

Cây mây già than nhẹ.

Sau đó, thân hình của lão già 80 tuổi không ngờ lại xuất hiện trước cửa phòng.

- Khương huynh, ngươi nói nha đầu... sẽ liên quan đến chuyện nàysao?

Cây mây già nhẹ giọng hỏi.

Ở trong này, thuộc về đất trung tâm tuyệt đối của Khương gia.

Hơn nữa, có hai Vô Thượng trấn áp, thật sự nói cái gì cũng không thể truyền ra ngoài.

- Thiên cơ, phàm là có liên quan đến lời tiên đoán kia, sẽ rất khó xác định.

Trước đây nhìn số mệnh của con bé nha đầu này, còn rất là sáng tỏ.

Nhưng lúc vừa nãy, ta nhìn thoáng qua, lại phát hiện một mảnh hỗn độn.

Haiz, cho nên ta cũng không ngăn cản Đằng huynh cho con bé bảy cái hồ lô.

Bất kể như thế nào, hy vọng nha đầu có thể bình an.

Lão già 80 tuổi thở dài nhẹ giọng nói.

Cây mây già nói:

- Số mệnh của nha đầu này từ lúc sinh ra, kỳ thật cũng đã đã định trước.

Mệnh cách của ánh sáng bầu trời, nhất định không tầm thường.

Cho nên ta mới cho con bé bảy cái hồ lô.

Nhưng lại không ngờ, nàng có liên quan đến lời tiên đoán kia.

- Cũng may không phải là kiếp Hồng Loan, nếu không thì ... phiền toái lớn rồi.

Lão già 80 tuổi nói xong, nhẹ nhàng cười:

- La Thiên Tiên Vực, cũng lặng yên nhiều năm.

Hẳn là nên có giọtmáu tươi mới rót vào rồi.

Cây mây già nói:

- Đúng vậy, con khỉ kia không phải cũng trở về rồi sao?

Lão già 80 tuổi nao nao, lập tức bật cười ha hả:

- Ngươi còn nhớ chuyện năm đó không?

- Bát Hầu kia, giành của ta một cái hồ lô rồi bỏ chạy, đồ con khỉ không biết xấu hổ.

- Ta cũng thế.

Ông lão nghiêm túc nói.

La Thiên Tiên Vực, khu trung tâm.

Nơi này, có một mảnh Hoàng thành cổ xưa, kéo dài vạn dặm!

Nơi này chính là nơi ở của La Thiên hoàng tộc.

Tất cả con cháu hoàng tộc, toàn bộ đều ở trong Hoàng thành.

Đương nhiên, con cháu hoàng tộc có tư cách tiến vào khu vực trung tâm nhất của hoàng cung thì đã ít càng ít hơn.

Ngay cả Cơ Khải thuộc loại 10 người đứng đầu trong thiên kiêu trẻ tuổi của Thí Luyện Trường, trước mặt tòa hoàng cung này, cũng sẽ phát ra một loại kính sợ từ trong đáy lòng.

Bởi vì nơi này, tượng trưng cho quyền lực trung tâm của toàn bộ La Thiên đại vũ trụ!

Tuy nói hoàng tộc mấy năm gần đây đã xuất hiện một số vấn đề, lão đế vương không chống đỡ được ba mươi sáu kỷ nguyên đại kiếp nạn lần đó, đế vương đời trước cũng dừng bước tại cánh cửa Tổ Cảnh.

Nhưng căn nguyên La Thiên hoàng tộc vẫn còn, vẫn không phải là người nào cũng dám trêu chọc và khiêu khích.

Tuy nhiên ai cũng có thể nhìn ra, vận số hoàng tộc đã rất suy sụp rồi, hiện nay chỉ là đau khổ chống đỡ thôi.

Điều này, trong nội bộ hoàng tộc ai cũng biết hết.

Nhưng bọn họ không cam lòng.

Không ai thích làm người cuối cùng.

Sâu trong nội tâm của Cơ Khải thậm chí cũng từng ảo tưởng, một ngày kia, hắn có thể giải khai gông cùm xiềng xích kia, từ Đại Thánh cảnh một bước lên Tổ Cảnh!

Trong hoàng tộc, chỉ cần có một Tổ Cảnh vô thượng tồn tại, vậy thì, vận số hoàng tộc, có thể tiếp tục kéo dài vô số năm.

Chỉ tiếc, đây thật sự là một ảo tưởng thôi.

Cơ Khải yên tĩnh đứng ở ngoài hoàng cung, chờ phụ thân triệu kiến.

Y là trở về phục mệnh.

Sau một khoảng thời gian ở trong Thí Luyện Trường, y cần trở về phục mệnh một lần, đem những tin tức thu thập được trong Thí Luyện Trường nói cho phụ hoàng nghe.

Sau đó, phụ hoàng lại chỉ điểm cho y gì đó, y lại trở về Thí Luyện Trường.

Chỉ có điều lúc này đây, Cơ Khải nhận thấy được không khí hoàngcung có vẻ không đúng lắm.

Ngày trước y tới nơi này, không khí hoàng cung vẫn rất là hiền hòa.

Sóng gió bên ngoài lớn bao nhiêu, thật ra cũng không ảnh hưởng đến nơi này.

Nhưng hôm nay, y phát hiện toàn bộ hoàng cung bao gồm bốn phía, dường như đều bị một cỗ khí tức áp chế bao phủ.

- Chẳng lẽ là bởi vì con khỉ kia sao?

Là Hoàng tử, Cơ Khải tất nhiên không vô tri như vậy.

Y cũng biết, con khỉ từng đại náo La Thiên Tiên Vực kia bị người trong Thí LuyệnTrường thả chạy mất rồi.

Vô số người đi truy xét, rốt cuộc là ai thả con khỉ kia.

Tra tới tra lui, cũng không tra ra một ai cả.

Đến hiện tại, rốt cuộc là ai thả con khỉ kia đã không quan trọng nữa.

Quan trọng là ... con khỉ kia đã trở lại.

- Truyền Cơ Khải!

Cửa Hoàng cung đột nhiên xuất hiện một gã thị vệ, trầm giọng tuyên chỉ.

Đây không phải hoàng cung thế tục, còn tồn tại những người như là thái giám.

Đây là La Thiên hoàng tộc hoàng cung, tùy tiện một người thị vệ cũng có cảnh giới chuẩn thánh.

Thậm chí một số hộ vệ bên cạnh đế vương, toàn bộ đều có là cảnh giới thánh nhân cao nhất.

Bọn họ cũng là con cháu hoàng tộc, chỉ trung thành với một người đế vương!

Một thế hệ đế vương, một thế hệ thị vệ, một thế hệ thần tử.

Cơ Khải hít sâu một hơi, sửa sang lại dáng vẻ một chút, sau đó lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn nhất, gật gật đầu hướng về phía lão thị vệ, lúcnày mới cất bước đi vào hoàng cung.

Lão thị vệ cũng nở một nụ cười với Cơ Khải, con nối dòng của đương đại đế vương tuy đông nhưng Cơ Khải đích xác là một trong những Hoàng tử ưu tú nhất.

Ít nhất, trong lòng của y, có ưa thích Cơ Phát hơn một chút.

Chín chắn, nghĩa khí, lễ độ.

Mấu chốt là thiên phú của y cũng tốt, thực lực cũng đủ hùng mạnh.

Mấy năm nay tuy rằng do tham dự một chút chuyện chính sự, đối với việc tu luyện có chút lơ là, nhưng vẫn có thể nằm trong vị trí 10 đại cao thủ trong Thí Luyện Trường, rất là khác nhau.

Cơ Khải sau khi tiến vào Hoàng cung, đi qua hàng loạt thông thiên trụ màu vàng rất lớn, lướt qua tường đạo pháp trận.

Trong nội bộ hoàng cung là một thế giới Đại Thiên chân chính!

-----o0o-----

Chương 1842: La Thiên Hoàng thanh (2)

Chương 1842: La Thiên Hoàng thanh (2)

Nếu là người lạ, ngay cả xông tới, cũng sẽ lập tức bị pháp trận chồng chất này vây khốn.

Trừ phi là có cấp bậc vô thượng tồn tại, cho dù là Đại Thánh, lọt vào nơi này, cũng bị nhốt chết.

Nhiều năm như vậy, một Đại Thánh duy nhất có thể từ bên trong này ra ra vào vào, cũng chỉ có con khỉ kia.

Cơ Khải thông qua một số pháp trận vận chuyển, rất nhanh đi tới nơisâu nhất của Hoàng cung.

Ngồi trên Long kị là một người thanh niên mặc áo màu xanh.

Đây chính là Đế Vương đương đại chi phối toàn bộ La Thiên Đại Vũ Trụ, nhìn vào rất còn trẻ, nhưng trên thực tế, tuổi của người đã rất già rồi.

Người đã sống qua mười mấy kỷ nguyên, thậm chí đã trải qua một lần kỷ nguyên kiếp nạn, thành công vượt qua.

Cho nên, đế vương đương đại, cho dù là cảnh giới Đại Thánh cũng coi như là tương đối mạnh rồi.

- Ra mắt phụ hoàng.

Cơ Khải bắt đầu quỳ xuống đất, dập đầu lạy phụ thân.

- Miễn lễ.

Đế vương mở miệng, đôi mắt dừng trên người Cơ Khải:

- Hoàng nhi gần đây tu vi có chút đình trệ.

- Vâng, phụ hoàng, con biết, sau khi trở về con sẽ cố gắng tu luyện gấp bội.

Cơ Khải nói.

- Gần đây đã xảy ra chuyện gì, con nói nghe ra sao?

Đế vương hỏi.

Cơ Khải gật gật đầu:

- Con nghe nói một ít.

Sau đó, Cơ Khải kể lại từng chuyện từng chuyện y biết rõ.

Toàn bộ đại điện hoàng cung, cũng chỉ có hai cha con.

Sau khi Cơ Khải nói xong, đế vương đã trầm mặc hồi lâu, bỗng nhiên chuyển đề tài:

- Con, bao lâu rồi con không đi thăm cô cô của con?

- Hả?

Cơ Khải lập tức ngẩn ra, sắc mặt đỏ lên:

- Phụ hoàng người biết?

- Con trước đây, hàng năm đều đi thăm cô cô của con một lần, gần đây đã mấy năm không đi rồi?

Đế vương hạ giọng nói.

Cơ Khải cảm giác áp lực cực lớn, treo ở đỉnh đầu của y, trong lòng thậm chí xuất hiện hàn khí.

Y không ngờ, y làm thần bí như vậy, thậm chí vận dụng vài món thánh khí che đi khí tức của bản thân, nhưng vẫn bị phụ hoàng nhận ra.

Mấu chốt là, y không biết tâm tư của phụ hoàng.

Năm đó người mà một tay chia rẽ cô và dượng y, chính là vị La Thiên đế vương đương đại trước mắt này, phái mười chín gia đi truy sát dượng y, cũng là phụ hoàng của y, thậm chí, phụ hoàng y còn cố ý chènép tiểu thúc Cơ Thanh Đàm, ngăn cản thúc thành thánh...

Nghĩ đến những thứ này, Cơ Khải có cảm giảm rét run người.

- Sao vậy?

Sợ ta trách cứ à?

Đế vương mở miệng.

- Con biết sai.

Cơ Khải ngã quỵ xuống đất.

- Con làm sai chỗ nào?

Đế vương hỏi.

- Con không nên trái với lệnh cấm, đi thăm ... thăm cô cô.

Con càng không nên để trong lòng ... sự bất mãn với phụ hoàng.

Người trẻ tuổi chí tôn này, Hoàng tử La Thiên, lúc đối mặt với phụ hoàng của mình, loại áp lực đó, người ngoài căn bản không thể tưởng tượng được.

- Con, không sai.

Đế vương mở miệng.

Cơ Khải kinh hãi, thậm chí bất chấp thất lễ, ngẩng đầu nhìn phụ hoàng mình.

- Phụ hoàng làm như vậy, cũng là có nỗi khổ.

Đế vương đăm chiêu nói:

- Là một người anh, con tưởng rằng ta đồng ý đích thân trấn áp muội muội của mình mấy chục năm chứ?

Con cho rằng ta đồng ý ngăn cản đệ đệ của mình thành thánh sao?

Chúng ta là La Thiên hoàng tộc, không phải là hoàng thất thế tục.

Không có cái loại anh em cãi cọ khiến người ta buồn nôn đâu.

Hoàng đế thuộc về ai, long khí ai chiếm, từ khi sinh ra đã là đã định trước!

Ví dụ như, con, là đế vương kế nhiệm tiếp theo!

Cơ Khải cả người run lên, một loại cảm giác không tên, lan truyền khắp người.

Nhưng một tiếng cũng không dám kêu.

Cho dù đây là lầnđầu tiên phụ hoàng y nói chuyện này với y.

Hơn nữa, đế vương tự xưng là trẫm, nhưng lần này, người lại dùng là ta ...

Đây là xưng hô giao lưu bình thường.

Càng làm cho Cơ Khải khó xác định phụ hoàng của mình rốt cuộc là bị sao nữa, rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

- Con khỉ kia đã trở lại.

Đế vương đột nhiên cười rộ lên:

- Thực là một chuyện tốt.

- Á ...Cơ Khải đầu đầy khó hiểu, cảm giác cả người đều không tốt.

Y phát hiện mình bình thường tuy là không đoán ra được tâm tư của phụ hoàng, nhưng hôm nay càng nghiêm trọng.

Phụ hoàng hôm nay biểu lộ những cảm xúc, quả thực khiến y cảm thấy khiếp sợ.

Từ khi cô cô bị trấn áp, phụ hoàng đã bao nhiêu năm chưa từng biểu lộ qua loại cảm xúc thân thiện này?

Hơn nữa con khỉ kia, năm đó phá rối làm cho La Thiên hoàng tộc thê thảm cỡ nào, Cơ Khải cũng biết chút ít.

Toàn bộ trên dưới Hoàng tộc, đối với con khỉ kia vừa hận vừa sợ, quả thực là phiền chết được.

Nhưng phụ hoàng y lại gần như rất vui vẻ khi con khỉ kia có thể trở lại?

- Được rồi, con lui xuống đi.

Nhớ là khi nào có thời gian, đi thăm cô cô con, muội ấy ở đó cũng rất cô đơn.

Còn nữa, đi nói với Thanh Đàm hoàng thúc của con, cứ nói ... thời gian đến rồi.

Đế vương nói xong, liền im lặng không nói gì nữa.

Cơ Khải không hiểu gì cả từ trong hoàng cung đi ra, rời khỏi hoàng cung, y mới phát hiện cả người mình đã ướt đẫm hết rồi!

Quá thần kỳ, một tu sĩ cảnh giới Chí Tôn cường đại, không ngờ cả người mồ hôi ướt đẫm?

Cơ Khải lắc đầu cười khổ, sau đó vận chuyển huyền công, nháy mắtkhôi phục bình thường.

Sau đó, đầu tiên là hướng về nơi hoàng thúc bế quan.

Nói là bế quan, còn không bằng nói tự nhốt mình thì hay hơn.

Hoàng thúc năm đó xông lên thánh nhân, là bị phụ hoàng một tay ngăn cản.

Từ đó về sau, Cơ Thanh Đàm cũng không rời khỏi chỗ này một bước.

Nhoáng lên một cái, đã qua một giáp rồi.

- Hoàng thúc, hoàng thúc?

Cơ Khải trực tiếp xông vào, thị vệ nơi này cũng không ai dám ngănchặn vị Hoàng tử này, trơ mắt nhìn y xông tới.

Sau đó, từ bên trong căn phòng, bước ra một thanh niên ngọc thụ lâm phong.

Cơ Khải lập tức ngây ngẩn cả người, bởi vì y phát hiện, hoàng thúc trước mắt, không ngờ không biết khi nào thì thành thánh rồi!

Hơn nữa, số mệnh đại đạo huyền ảo nhìn qua giống như đã thành thánh rất lâu rồi.

Cơ Khải ngây ngốc cả người.

Cơ Thanh Đàm nhìn Cơ Khải trước mắt, khẽ mỉm cười:

- Khải Hoàng Tử hôm nay sao lại có thời gian đến chỗ ta?

- Hoàng thúc, thúc từ khi nào thì...

Thành thánh vậy?

Cơ Khải nhẹ giọng hỏi.

- Vừa mới.

Cơ Thanh Đàm thản nhiên nói.

- Vừa mới?

Cơ Khải với vẻ mặt không dám tin.

- Đúng vậy, con đến đây, ta trở thành thánh đó.

Cơ Thanh Đàm nói.

- ...

Cơ Khải cảm giác đầu óc của mình không đủ dùng nữa, vẻ mặt đơ ra nhìn Cơ Thanh Đàm.

Cơ Thanh Đàm nói:

- Là phụ hoàng con gọi con tới?

- Đúng vậy, phụ hoàng kêu con nhắn cho hoàng thúc, nói ... thời gian đến rồi!

Cơ Khải thì thào nói:

- Hoàng thúc, khi nào thì tới rồi?

-----o0o-----

Chương 1843: Khí thế dâng lên (1)

Chương 1843: Khí thế dâng lên (1)

Cơ Thanh Đàm nhìn lên trời cao, nhẹ nói câu:

- La Thiên hoàng tộc chúng ta, thời gian phục hưng...

Tới rồi!

..........

Lúc này, Sở Thiên Cơ đứng ở hư không cách xa La Thiên Hoàng thành mấy trăm dặm, nhìn tòa Hoàng thành cổ long khí ngút trời, dài hàng vạn dặm.

Hạ giọng nói:

- Cục cưng, ta tới đón ngươi về nhà!

Trong phút chốc, trên người của Sở Thiên Cơ, tách ra năm màu hào quang rực rỡ, một khí tức đại đạo to lớn thuận theo cơ thể y mà dâng lên.

Sau đó, không ngờ ngoài La Thiên Hoàng thành mười tỷ dặm bộc phát ra một long khí, nháy mắt đã hòa thành một thể!

Toàn bộ La Thiên Hoàng thành, đều bị chấn động!

- Có người thành thánh!

Trong lúc nhất thời, không biết có bao nhiêu tồn tại hùng mạnh, toàn bộ đều đồng thời nói câu này.

Tiếp theo liền thấy khu vực La Thiên hoàng thành cũng xuất hiện một hào quang xán lạn nhiều màu, đạo hào quang kia, trực tiếp hòa cùng long khí Hoàng thành thành một thể.

Lại một thánh nhân, được sinh ra!

Một con khỉ nhỏ bé lại vô cùng gầy yếu, trong tay cầm theo một cái cây thiết bảng cực lớn, không cân xứng với thể hình của nó chút nào, đứng trong hư không, cách xa La Thiên Hoàng thành trăm tỷ dặm, ở giữa cách một biển tinh vực.

Nhìn về phía La Thiên Hoàng thành, phát ra một trận cười hô hố:

- Ha ha, một ngày hai thánh, thú vị, thú vị!

Các ngươi rắp tâm đùa bỡn đế vương, năm đó không phải chê hầu gia ta phiền sao?

Hiện tại biết cái tốt của hầu gia rồi à?

Khi đang nói chuyện, một luồng hào quang đẹp mắt, trực tiếp từ vũ trụ xa xôi đánh úp lại, đến nơi này, một biến thành hai, trực tiếp bắn vềphía La Thiên Hoàng thành!

Trong Hoàng thành, nháy mắt dâng lên một con rồng vàng vô cùng lớn, hướng về hai luồng sáng kia rít gào!

Đó là long khí!

Con khỉ nhìn thoáng qua, lắc đầu:

- Cuối cùng vận số tới rồi, ngay cả khí vận chi long cũng trở nên yếu như vậy, nếu là trước đây ... thôi vậy, giúp các ngươi một tay!

Nói xong, y cầm theo gậy sắt, hướng tới đạo hào quang kia.

Đồngthời quát:

- Yêu ma quỷ quái tiểu nhân, cút cho hầu gia ta!

Ầm!

Tia sáng kia không ngờ lại bị con khỉ cách xa trăm tỷ dặm trong hư không kia trực tiếp đánh nát.

Hóa thành trận mưa ánh sáng vô tận, rơi trong vũ trụ hư không vô ngần.

Rồng vàng to lớn kia là do long khí ngưng kết lại, nhìn thoáng qua hướng con khỉ bên này, gật gật đầu, sau đó biến mất.

Con khỉ đứng ở nơi đó trầm tư một lát, nói thầm một câu:

- Hình như là quên mất một chuyện?

Ừ, nhớ ra rồi.

Khi đang nói chuyện, nó hướng tới Viêm Hoàng đại vực, đột nhiên chém mạnh một gậy.

Một cỗ sức mạnh vô cùng to lớn, trong vũ trụ hư không vô ngần đột nhiên hình thành một vệt sáng hồngvệt sáng hồng, vệt sáng hồngvệt sáng hồng này làm cho tất cả ngôi sao trong nhát mắt đều thành tro bụi.

Gần như là chỉ khoảng nửa khắc, vệt sáng hồng này càng ngày cách xa tinh vực, xuất hiện ở phía Viêm Hoàng đại vực nơi đó.

Đạo phong ấn kinh khủng bị trận hồng lưu này tấn công, ầm ầm vỡ nát!

Trong nháy mắt, toàn bộ Viêm Hoàng đại vực, tất cả những người tu luyện đều có cảm giác sáng tỏ thông suốt!

Nhất là những tu sĩ cảnh giới cao thâm, loại cảm giác này càng rõ ràng hơn.

Một ít tu sĩ cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, trong giây phút phong ấn bị bài trừ, liền cảm thấy vẻ sâu xa của đại đạo huyền diệu khó giải thích này.

Trong lúc nhất thời, không biết có bao nhiêu người, lệ rơi đầy mặt.

Thiên khai!

Bầu trời Viêm Hoàng đại vực bị phong ấn rất lâu rất lâu ... rốt cuộc đã mở rồi!

Nhân Giới Viêm Hoàng đại vực, quy khứ chỗ thần bí nhất!

Một ngôi mộ bên trong nhất, nháy mắt sụp đổ, sau đó, một bàn tay, từ bên trong thò ra ngoài.......

Con khỉ cười hì hì nhìn Viêm Hoàng đại vực, nói:

- Bát đại vực chính là bát đại vực, dựa vào cái gì thiếu một cái?

Chỗ sâu nhất của vũ trụ La Thiên Tiên Vực trong nháy mắt truyền đến một vài âm thanh rống giận lạnh như băng.

Vài đạo thần niệm hùng mạnh đến cực điểm, hình thành sát ý khôn cùng, phá nát vũ trụ hư không, nháy mắt thẳng hướng đến con khỉ này.

Con khỉ cười ha hả:

- Một đám lão tặc đầu bạc, sắp chết còn dám làm càn như vậy?

Nói xong, vung cây gậy sắt trong tay lên, hướng về vài đạo thần niệm mà đập, không có chút màu mè nào, cũng không có bất kì do dự nào.

Ầm ầm!

Trong hư không, nháy mắt truyền ra một tiếng gầm rú thật lớn, không biết có bao nhiêu ngôi sao trong nháy mắt đã bị chấn động đến vỡ nát, hoàn toàn tan biến.

Vài đạo thần niệm kia, tất cả đều biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, chỉ còn lại sát ý đầy trời, như là linhhồn vô chủ, phiêu đãng khắp nơi.

Sát ý này, vẫn đầy sát khí đáng sợ, không cẩn thận đụng vào, cho dù là thánh nhân, cũng sẽ trực tiếp bị xuyên qua.

Một mảnh vũ trụ hư không yên tĩnh, cứ như vậy trở thành một nơi tuyệt sát.

Con khỉ cười lạnh, mang theo gậy sắt, không thèm để ý những sát ý này mà cứ thế xuyên qua, sau đó thản nhiên hướng về phía sâu hơn trong vũ trụ.

Tấm lưng cô độc nhưng lại rất cương quyết.

Chưa từng có từ trước đến nay.

Trong Hoàng thành, truyền đến âm thanh của Đế Vương Long Long:

- Đa tạ Đại Thánh.

- Không cần ngươi tạ ơn, đứa bé kia, ta đây bao che đấy!

Bảng hiệu các ngươi sáng thêm một tí!

Âm thanh của con khỉ ù ù rung động, chấn động ở toàn bộ trên khoảng không Hoàng thành.

Trong hoàng cung, con mắt của La Thiên đế vương kia lóe ra hào quang, sau đó, vẻ mặt nghiêm túc kia, một nụ cười đang từ từ tràn ngập.

Sau đó, y dặn dò nói:

- Đón Sở Thiên Cơ đến Hoàng thành, sắp xếp cho y gặp mặt Thanh Vũ.

- Bệ hạ, đây ... có phải không?

Trong không khí, truyền đến một âm thanh chần chừ.

- Đi đi, con khỉ kia đã trở lại, bọn họ đã không có tâm tư gì quản chúng ta bên này đâu.

Đế vương trầm giọng nói:

- Hơn nữa, đường đường La Thiên hoàng tộc, bị bọn họ áp chế nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?

Còn muốn như thế nào nữa?

Thật sự muốn cá chết, lưới cũng rách à.

- Sớm biết như vậy, có lẽ sớm thả con khỉ kia rồi.

Trong không khí, âm thanh truyền lại.

- Con khỉ kia, chỉ có người thừa kế được tuyển chọn của Phật môn mới có năng lực để thả.

Chúng ta ... ngay cả có năng lực đó, cũng không thể thả được.

Phật đà là người có đại trí tuệ, khâm phục!

Lần này, đồng nghĩa thiếu Phật môn một nhân quả rồi.

Đế vương nhẹ giọng, sau đó nói:

- Đi đi.

- Vâng!

Sở Thiên Cơ cũng không ngờ tới, y sẽ thành thánh lúc này.

Cảm giác vui sướng đó, còn có đại đạo gia thân sau khi thông hiểu đạo lí mang lại cho y một loại cảm giác cực kỳ hạnh phúc.

Tuy nhiên tiếp theo, y liền bắt đầu đợi Thiên kiếp giáng lâm.

-----o0o-----

Chương 1844: Khí thế dâng lên (2)

Chương 1844: Khí thế dâng lên (2)

Kiếp Thánh nhân!

Y thật sự không nghĩ tới, chính mình sẽ đột phá ngay lúc này.

Đối mặt Thiên kiếp, hắn không sợ, nhưng vấn đề là, nơi này là địa bàn La Thiên hoàng tộc.

Độ kiếp tại đây ...

đám người kia sẽ cho mình sống yên ổn sao?

Nhưng mà, khiến Sở Thiên Cơ vô cùng không ngờ chính là, trên đỉnh đầu của hư không, ngưng tụ lại hai khối kiếp vân, trước sau không có cách nào thành hình.

Bởi vì trong Hoàng thành long khí mênh mông, luôn luôn có kiếp vân trên đỉnh đầu không trung!

Khiến cho những kiếp vân này căn bảnkhông thể tụ hợp được.

Kiếp vân cũng không có cách nào ngưng tụ, còn nói gì thánh nhân kiếp?

Lúc này, một đạo ảnh, xuất hiện trước mặt Sở Thiên Cơ.

Người này xuất hiện quá đột ngột cho nên khiến cho một người đã vào thánh cảnh như Sở Thiên Cơ thậm chí không cảm giác được bất cứ dị thường nào.

Khi y phát hiện người trước mặt, cả người cũng ngây ngẩn ra.

- Thập cửu thúc?

Sở Thiên Cơ nhìn lão già trước mắt này, trợn mắt há hốc mồm.

- Tiểu tử, thật không tệ, mới có bao nhiêu công phu đâu, đã trở thành thánh rồi?

Lão già nhìn Sở Thiên Cơ, trong giọng có ít nhiều cảm thán.

Trên thực tế, khi Đế Vương mới truyền lời cho gã, gã cũng rất khiếp sợ, không ngờ tới đế vương lại có thể đột nhiên thay đổi thái độ.

Chẳng lẽ là bởi vì con khỉ kia sao?

Nếu thật sự như vậy, vậy thì quá nhiều châm biếm rồi, năm đó lựa chọn của đế vương, không thể nói là sai, chuyển biến như bây giờ, cũng không thể nói là một loại cứu chữa.

Chỉ có thể nói, đế vương có suy tính của đế vương.

Mấy năm nay, người luôn thờ ơ lạnh nhạt, dốc lòng tu luyện.

Nhưngmỗi khi nhớ tới chuyện xảy ra năm đó, trong lòng đều có một loại cảm giác áy náy.

Cái gọi là huyết mạch La Thiên hoàng tộc không thể truyền ra bên ngoài, tuy rằng đích thị là có cách nói này, nhưng thực sự đến nay, đã rất ít có người nghiêm chỉnh tuân thủ.

Hoàng tộc kiêu ngạo thế nào, tự phụ thế nào, nói cho cùng, cũng không muốn lấy người con gái bên ngoài vào?

Những người trước đây khi lấy về không phải là công chúa đại tộc, công chúa Hoàng tộc của La Thiên Tiên Vực, gả cho những công tử La Thiên Tiên Vực, ...

Những bát đại vực phía dưới chẳng lẽ không có thiên kiêu sao?

Chẳng lẽ thật sự không thể gả sao?

Nói cho cùng, là bởi vì lời tiên đoán kia!

Đó mới là ngọn núi lớn bức ép toàn bộ La Thiên hoàng tộc.

Sở Thiên Cơ nhìn lão già, vẻ mặt cảm thán, sau đó cười khổ nói:

- Thập cửu thúc lại đến rồi...

Lão già lắc đầu, cười nói:

- Người không thể làm chuyện xấu, cuộc đời chỉ làm chuyện trái lương tâm một lần, đã bị người ta nhớ kĩ.

Tiểu tử, yên tâm đi, lần này, ta là đến đón ngươi đoàn tụ cùng Thanh Vũ!

- Hả?

Cho dù Sở Thiên Cơ có sức tưởng tượng phong phú thế nào, cũng sẽ không nghĩ ra kết quả như vậy.

- Có một số việc, một câu hai câu nói không rõ, tuy nhiên ngươi có thể yên tâm, hoàng tộc...

Lúc này đây, sẽ không ngăn trở các ngươi nữa.

Thập cửu thúc nhìn Sở Thiên Cơ, trầm giọng nói:

- Mấy năm nay, oan ức cho hai người rồi.

Sở Thiên Cơ đứng ngây ra, y có chút ngỡ ngàng không dám tin, nhìn lão già.

Lão già gật gật đầu, ôn hòa mà nói:

- Là sự thật, ngươi xem, ngươi ở nơi này thành thánh, ngay cả Thiên kiếp cũng không có.

Đây ... coi như là chút tâm ý của Hoàng tộc đối với ngươi.

Thập cửu thúc cũng không nói bồi thường gì, bởi vì bồi thường này, đối với việc Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ mấy năm nay gặp phải thật sự không là gì cả.

Gã thậm chí ngượng ngùng nói hai chữ này.

Sở Thiên Cơ nhìn lên phía cao trên đỉnh đầu, kiếp vân trước sau cũng không thể nào ngưng tụ, sau đó than nhẹ một tiếng, gật gật đầu.

Lập tức, thanh âm y có chút run rẩy mà hỏi:

- Ta thật sự... sắp có thể nhìn thấy Thanh Vũ?

- Đúng vậy.

Thập cửu thúc lại gật đầu:

- Đi theo ta.

Trong La Thiên Hoàng thành, một nơi vô cùng hẻo lánh trong núi, có một căn phòng nhỏ, cô độc đứng sừng sững nơi đây.

Một người con gái chưa phấn son, nhưng đã quốc sắc thiên hương, lẳng lặng đứng ở cửa phòng, vẻ mặt bình tĩnh nhìn bầu trời trên cao.

Động tĩnh lớn như vậy, toàn bộ Hoàng thành đều bị kinh động, bất cứ kẻ nào không thể thờ ơ.

Nhưng việc này, Cơ Thanh Vũ cũng không thèm để ý.

Thậm chí con khỉ kia xuất thế lần nữa, cây gậy sắt quét ngang những ý chí vô thượng tồn tại, nàng cũng không có bất kì dao động cảm xúc nào.

Đối với nàng mà nói, hết thảy sự tình, đều không có quan hệ gì với nàng.

Tuy nhiên rất nhanh, trên gương mặt của nàng đã lộ ra thần sắc không thể tin nổi, ngây ngơ nhìn bóng hình từ phương xa bay tới.

Chuẩn xác mà nói, là hai bóng hình.

Nhưng trong mắt của Cơ Thanh Vũ, cũng chỉ còn có một bóng hình.

Những thứ khác, nàng không nhìn thấy!

Sở Thiên Cơ đồng thời si ngốc nhìn cô gái xinh đẹp.

- Vợ yêu ...

Hai chữ này, từ miệng hắn nói ra không ngờ không có chút nổi da gà.

Ngược lại đầy tang thương, chua xót và bất đắc dĩ, trừ bọn họ ra, không ai biết, hai chữ này, đối với hai người kia mà nói, ý nghĩa như thế nào.

- Ca ca, là huynh sao?

Cơ Thanh Vũ thậm chí không dám tin vào hai mắt của mình.

Ánh mắt của nàng, không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy tan thương của Sở Thiên Cơ.

Đúng vậy, Sở Thiên Cơ giờ phút này, đã không phải là con ma men nữa rồi.

Gặp thê tử của mình, sao có thể lôi thôi được chứ?

Trên đời này, cũng chỉ có người phụ nữ này, có thể làm cho y cam tâm tình nguyện cạo râu, sửa sang lại dung nhan.

Cũng chỉ có người phụ nữ này, mới có thể đổi lại tất cả tình cảm dịu dàng trong lòng y!

Thập cửu thúc đi sau ở phía xa, vẻ mặt cảm thán nhìn cảnh tượngnày, bỗng nhiên, y cau mày nói:

- Rút hết phong ấn nơi này!

- Ai dám?

Một giọng nói trẻ tuổi, đầy lạnh lùng, chợt vang lên.

Một thân hình to lớn, trong tay cầm một trường thương, xuất hiện trước mặt thập cửu thúc, đây là một nam tử trẻ tuổi anh tuấn, miệng cười nhưng trong lòng không cười nhìn thập cửu thúc:

- Thập cửu hoàng gia khi nào thì khí phách uy phong như vậy?

Lại dám tham gia chuyện này?

Ừ?

Thật là to gan!

Không ngờ là chó của Viêm Hoàng đại vực ... lại dám dẫn tới La Thiên Hoàng thành?

Chán sống rồi sao!

Thập cửu thúc thấy người thanh niên trẻ tuổi này, trước là hơi ngẩn ra, sau đó lập tức trong con ngươi lộ ra vẻ yên tĩnh như nước giếng, hiện lên vẻ thông cảm, không nói gì.

Nam tử trẻ tuổi lớn tiếng quát:

- Sao?

Chột dạ sao?

Lão già kia...

- Cơ Thánh!

Một tiếng gầm lên, từ phương xa lên, tiếp theo, một bóng hình nháy mắt xông tới.

-----o0o-----

Chương 1845: Thiên kiếp cấp Đại Thánh (1)

Chương 1845: Thiên kiếp cấp Đại Thánh (1)

Trước mặt Cơ Thánh, không nói tiếng nào, đưa tay lên một bạt tay!

Ba~!

Cái tát này, rất là chắc chắn.

Trực tiếp đánh ngã Cơ Thánh.

- Hoàng huynh?

Vẻ mặt không thể tin được của Cơ Thánh với thanh niên trước mặt:

- Ngươi đánh ta?

Ngươi không ngờ đánh ta?

Ngươi có phải điên rồi hay không?

Trong mắt Cơ Khải, lộ ra vẻ thất vọng, nhìn Cơ Thánh:

- Thân là hoàng tộc con cháu, ngươi thật không ngờ không có giáo dưỡng, còn vô lễ như vậy, quả thực là làm hổ thẹn toàn bộ La Thiên hoàng tộc!

Cơ Khải bắt đầu tức giận mắng chính em ruột của mình, đồng thời cũng tại truyền âm: Cơ thánh, ngươi có phải ngốc hay không?

Đây là lệnh phụ hoàng đưa ra!

Năm đó đối xử với cô cô như vậy là khôngđúng, nhưng là cũng có nguyên nhân.

Đầu óc của ngươi có phải là nước vào rồi không?

Hai lần đi Viêm Hoàng đại vực bới móc, chặn đánh giết biểu đệ của chúng ta.

Sau khi phụ hoàng biết, đã không hài lòng lắm.

Đó không phải là do biểu đệ chúng ta không bị gì, bằng không ... ngươi đợi phụ hoàng nổi giận rồi!

Cơ Thánh há to miệng, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn ca ca của mình, hoàn toàn không rõ xảy ra chuyện gì, vì sao ca ca lại đột nhiên biến thành như vậy.

Được rồi, kỳ thật trong lòng của y biết mấy năm nay ca ca lén đến thăm cô cô.

Đồng thời, cũng chính là y, đem chuyện này âm thầm báo cáo cho phụ hoàng.

Mục đích của y rất đơn thuần, đơn thuần đến ai cũng có thể nhìn ra tâm tư của y.

Bao gồm mẫu hậu y ... thậm chí còn từng khuyên qua y không nên làm như vậy.

Bởi vì vương vị La Thiên hoàng tộc từ nhỏ đã được định rồi!

Không phải nói ngươi âm thầm nói xấu ca ca của mình, thì ngươi có thể ngồi vào.

Đáng tiếc Cơ Thánh tuổi trẻ khí thịnh, luôn cảm giác mình có thể làm được tốt hơn, cảm thấy ca ca không có ưu tú như mình.

Cho dù là mãi đến bây giờ, trong lòng của y cũng không đồng ý thừa nhận một chuyện.

Nói thí dụ như, thập cửu hoàng gia là phụng pháp chỉ đế vương, mới dẫn con chó kia ...

đến nơi này.

Dựa vào cái gì?

Rõ ràng là một người hạ đẳng tệ hại ở Viêm Hoàng đại vực, sao có đủ tư cách tiến vào Hoàng thành?

Là ai cho y quyền này chứ?

Mà lúc này, Sở Thiên Cơ cùng Cơ Thanh Vũ bên kia đã ôm lấy nhau.

Hai người đó, căn bản là đã không thấy đám người kia!

Hoàn toànkhông thấy đám người kia.

Con ngươi Thập cửu thúc trong trẻo nhưng lạnh lùng xem náo nhiệt, trong lòng loại con ông cháu cha như Cơ Thánh tất nhiên là không có hảo cảm nào.

Cơ Khải lúc này tiếp tục truyền âm nói:

- Còn không mau đi xin lỗi thập cửu hoàng gia?

Còn nữa, phụ hoàng đã đồng ý chuyện giữa cô và dượng, sau này ngươi dám nói năng lỗ mãng với dượng nữa, coi chừng phụ hoàng trị tội ngươi đó!

Gương mặt anh tuấn của Cơ Thánh, lập tức đỏ lên, sau đó, y xoayngười rời đi!

Kêu y nói lời xin lỗi!

Nghĩ cũng đừng nghĩ!

Ta Cơ Thánh là hoàng tử tôn quý nhất của La Thiên hoàng tộc!

Gã là thứ gì chứ?

Còn ngươi cẩu tặc họ Sở kia chứ, cho dù tất cả các ngươi thừa nhận y, ta cũng mãi mãi không thừa nhận!

Muốn ta có thái độ tốt với người từng làm nhục ta.

Nằm mơ đi!

Còn Sở Mặc cái con tiểu chó hoang kia!

Không biết ngươi trốn đến nơi nào, nhưng nếu có một ngày ngươi dám tiến vào La Thiên Hoàng thành, ta nhất định sẽ làm cho ngươi nếm mùi áp bức và lăng nhục!

Trong chớp mắt Cơ Thánh đã biến mất.

Cơ Khải vẻ mặt xin lỗi nhìn lão già:

- Thập cửu hoàng gia... xin lỗi, đệ đệ không hiểu chuyện.

Con đây sẽ cho người giải trừ phong ấn toàn bộ nơi này.

Thập cửu hoàng thúc Cơ Phong gật gật đầu:

- Nếu Hoàng tử đã đến đây, vậy thì chuyện này giao cho Hoàng tử xử lý và giải quyết là được rồi.

Ta về trước đây.

Cơ Phong nói xong, quay người, lặng yên bước đi.

Cơ Khải trong lòng than nhẹ một tiếng, lắc đầu, sau đó cho người triệt bỏ tất cả phong ấn của nơi này.

Ầm!

Trong chốc lát, một khí tức mênh mông, phóng lên cao.

Trong hơi thở kia, lóe ra một ánh sáng bảy màu.

Không phải năm màu, mà là... bảy màu!

Thập cửu hoàng thúc Cơ Phong vừa mới rời khỏi, mạnh mẽ đứngdậy, vẻ mặt không thể tin nổi quay đầu lại.

Cơ Khải cũng sợ ngây người, ngây ngốc nhìn đứng ở đó trước căn phòng đơn độc, trước người con gái độc nhất vô nhị.

Đại Thánh!

Mấy chục năm phong ấn, một khi gỡ bỏ phong tỏa, không ngờ lại xuất hiện một Đại Thánh!

Tuy rằng đã sớm nghe nói vị tiểu công chúa hoàng tộc này từng là thiên kiêu tuyệt diễn nhất toàn bộ La Thiên hoàng tộc.

Nhưng chỉ có tậnmắt nhìn thấy thần tích này, mới hiểu được, nàng đáng sợ như thế nào!

Phong ấn Hoàng tộc, không phải là đùa giỡn, càng không phải là tượng trưng, đó thật sự là phong ấn!

Cho nên đế vương đương đại, huynh trưởng Cơ Thanh Vũ mới áy náy nói muội muội của mình mấy năm nay chịu khổ.

Bởi vì bị trấn áp trong Hoàng tộc, đó là một thiên kiêu đỉnh cao thật sự!

Lúc này đây, trên bầu trời, xuất hiện một khí tức thiên kiếp khủng bố.

Hơn nữa, ngay cả long khí của hoàng tộc, cũng có chút áp chế không được sự hình thành của Thiên kiếp.

- Vợ yêu ...

Trong mắt của Sở Thiên Cơ, xuất hiện một hào quang sáng ngời.

Vợ của y, không ngờ sau khi bị phong ấn nhiều năm như vậy, lập tức vào Đại Thánh cảnh!

Cơ Thanh Vũ tự nhiên cười nói với hắn:

- Ca ca, thiếp có rất nhiều chuyện muốn nói với chàng, chờ thiếp!

- Ta chờ nàng, ta chờ nàng!

Sở Thiên Cơ một đàn ông cứng rắn như thép vậy, không ngờ đôi mắt không kìm được đỏ hoe..

Lòng chua xót không ngừng.

Y không phải từng ... không phải có rất nhiều điều muốn nói với nàng sao?

Động tĩnh bên này, hoàn toàn kinh động đến toàn bộ La Thiên hoàng tộc.

Hoàng tộc đã bao nhiêu năm chưa từng sôi nổi như vậy?

Một ngày hai thánh, hiện giờ không ngờ lại xuất hiện một tân Đại Thánh!

Thập cửu hoàng thúc Cơ Phong vốn đi không xa liền quay về.

Cơ Thánh bị chọc cho tức giận cũng quay về.

Gã trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này, cả đầu óc sắp không đủ dùng rồi.

Trong lòng tự nhủ: Không phải phong ấn rất nhiều năm sao?

Tại sao có thể như vậy?

Cô ... cô có thể trở nên mạnh như vậy?

Đại Thánh?

Hoàng tộc lạicó một Đại Thánh rồi?

Hoàng thúc Cơ Thanh Đàm cũng tới, Cơ Thanh Đàm vừa mới thành thánh, trong mắt mang theo thật lớn niềm vui bất ngờ, nhìn đạo thân ảnh, lẩm bẩm nói:

- Tỷ... thật là lợi hại!

Ngay cả đế vương, cũng ngồi không yên!

Người mang theo rất nhiều tùy tùng, phía sau đi theo rất nhiều tiền bối hoàng tộc, rầm rầm rộ rộ, đi đến nơi này.

Rất xa, đã nhìn thấy muội muội tuyệt thế vô song, tiểu công chúa từng được La Thiên hoàng tộc sủng ái nhất, đang từ từ bay lên cao, đang đối mặt với Thiên kiếp mà long khí không thể nào ngăn cản!

-----o0o-----

Chương 1846: Thiên kiếp cấp Đại Thánh (2)

Chương 1846: Thiên kiếp cấp Đại Thánh (2)

- Thanh Vũ...

Một tiếng này của Đế vương, không ai biết bao hàm bao nhiêu tình cảm phức tạp bên trong.

Y từ trên người lấy ra một ngọc tỉ, hướng về phía Cơ Thanh Vũ:

- Tiếp lấy!

- Ngọc tỷ La Thiên hoàng tộc!

Vô số người phát ra kinh hô tại chỗ.

Từ khi con khỉ xuất hiện tại nơi này, rất nhiều người ít nhiều đoán được chút gì sẽ xảy ra.

Từ sự chuyển biến của đế vương, toàn bộ hoàng tộc cũng đều có thể cảm nhận được một sinh khí vô biên đang từ mặt đất hoàng tộc dâng lên.

Có thể Cơ Thanh Vũ Công chúa... năm đó dù sao cũng là huynh trưởng của nàng, trước mắt vị đế vương La Thiên đương đại tự tay trấn áp.

Ngay cả là thay đổi thái độ, sao có thể chuyển biến hoàn toàn như thế?

Còn nữa, Cơ Thanh Vũ công chúa bị trấn áp một giáp, nhưng không ngờ nàng có thể dùng thời gian một giáp này, từ cảnh giới Chí Tôn trực tiếp vọt lên lên Đại Thánh cảnh!

Nàng rốt cuộc là làm sao làm được?

Hay là ... từ trước một giáp, vị La Thiên đế vương này chưa từng có tâm tư trấn áp muội muội mình thật sự?

Tất cả đều là một ván cờ đế vương rắp tâm sắp xếp?

Giây phút Cơ Thánh thấy ngọc tỷ, sắc mặt cũng thay đổi.

Y rốt cuộc hiểu được, hành động mấy năm nay của y ngu xuẩn đến cỡ nào.

Y rốt cục hiểu được, ca ca Cơ Khải không lừa gạt y câu nào, chuyện nói cho y biết, tất cả đều là sự thật!

Nếu Sở Mặc ở nơi này, hắn có thể liếc mắt là nhìn ra, Đế Vương tế ra ngọc tỉ này, ngọc tỉ xuất hiện cùng lúc với trước đây hắn gặp nguy cơ sau khi chẻ củi thành đạo ... giống nhau y đúc!

Mà ngay cả khí tức, đều hoàn toàn giống nhau!

Cơ Thanh Vũ mím môi, nhìn thoáng qua vị đế vương La Thiên kia, nàng không có cự tuyệt, mà là giơ tay, nhận lấy kia ngọc tỉ kia.

Truyền quốc ngọc tỷ!

Đây mới là bảo vật đáng quý nhất của toàn bộ La Thiên hoàng tộc!

Nó ở trong tay người nào, cơ bản người đó có toàn bộ quyền lực của La Thiên đế vương!

Hiện giờ, vật tượng trưng cho toàn bộ quyền lực của đại vũ trụ La Thiên, cứ như vậy, được đế vương ném cho muội muội mình.

Cảnh tượng này, Sở Thiên Cơ cũng thấy được.

Trong lòng của y, đủ loại cảm giác lẫn lộn.

Là nên cảm kích, hay là nên tiếp tục oán hận, trong lòng của y, cũng có chút không có yên lòng.

Ầm ầm!

Một Thiên Lôi cực kì lớn cuồn cuộn, xuyên qua long khí Hoàng thành chợt giáng xuống!

Cơ Thanh Vũ vốn là huyết mạch huyết thống hoàng tộc thuần khiết, khống chế ngọc tỉ này hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì.

Nàng tế ra ngọc tỉ ấn, đạo Đại Thánh Thiên Lôi, ầm ầm bổ vào mặt ngọc tỷ.

Thiên Lôi tán loạn, ngọc tỉ không việc gì.

Con cháu hoàng tộc phía dưới, không kìm nổi vang lên tiếng hoan hô long trời lở đất!

Đó là thiên kiêu có huyết mạch chảy trong người giống như họ đang qua Đại Thánh kiếp!

Ý nghĩa Thiên kiếp qua đi, La Thiên hoàng tộc sẽ xuất hiện một tu sĩĐại Thánh hoàn toàn mới!

Loại vinh dự này, mãnh liệt đến tột đỉnh.

Ngay cả đế vương, trên mặt cũng nhịn không được lộ ra vẻ tươi cười.

Rầm rầm rầm!

Theo sau, liên tiếp Đại Thánh Thiên Lôi không ngừng giáng xuống, nhưng đều bị ngọc tỷ trăm triệu năm của Hoàng tộc ngăn trở.

Không một tia sét đánh vào người Cơ Thanh Vũ.

Mắt thất Thiên kiếp đang qua, trên mặt mọi người cũng không khỏilộ ra tươi cười vui mừng.

Nhưng vào lúc này, xảy ra đều lạ thường.

Có ba luồng sát khí từ ba phương hướng khác nhau trực tiếp chém thẳng về nơi này, mục tiêu của chúng, đều là Cơ Thanh Vũ đang độ kiếp!

Đây quả thực là điên rồi!

Dám ra tay can thiệp vào thiên kiếp Đại Thánh, rõ là thà rằng chịu nhân quả kinh người cũng phải bóp chết vị Đại Thánh sắp lên Cơ Thanh Vũ này!

Là ai?

Vô sỉ như vậy?

Là ai?

Ngang ngược như vậy?

Chỉ sợ ngoại trừ mấy tên tối cao luôn thích bới móc kia ra, trên đời này không ai có thể gánh chịu loại nhân quả khủng bố này rồi.

Cũng chỉ có mấy đấng tối cao tin vào lời dự báo kia, mới có thể không thèm để ý tới nhân quả bản thân phải gánh vác mà ra tay với người trong hoàng tộc.

Những người ra tay lúc trước đều không phải mấy vị đó, bị hầu tử đập cho mấy gậy mà biết điều hơn rồi.

Nhưng lần này, rõ ràng là sát ý do các đấng tối cao kia mới có thể thi triển ra được!

Đến thiên kiếp cấp Đại Thánh cũng không thể ngăn nổi sát niệm đó!

Giờ khắc này, từ trên xuống dưới, toàn bộ hoàng tộc La Thiên...

đều sợ ngây người, cũng bị chọc giận hoàn toàn rồi!

Đây rành rành là khinh thường hoàng tộc La Thiên, cũng chỉ có không coi hoàng tộc La Thiên ra gì mới hành động như vậy.

Dù Cơ Thánh vốn chướng mắt Sở Thiên Cơ và Sở Mặc, đôi chút oán hận cô mình là Cơ Thanh Vũ, lúc này cũng không nhịn nổi trán lộ gân xanh, gầm lên giận dữ điên cuồng:

- A!

Đế vương nổi giận tại chỗ, y quát lớn một tiếng:

- Tất cả chớ động!

Bởi vì mười mấy tu sĩ cảnh giới Đại Thánh tụ tập ở đây đều vô cùng giận dữ, bắt đầu ra tay đối kháng rồi!

Một khi ra tay, bọn họ cũng sẽ bị cuốn vào nhân quả động trời đó!

Vù!

Một tiếng vù vù văng vẳng khắp không gian vũ trụ.

Sau đó, thời gian liền bị đọng lại, thậm chí, ngay cả thiên kiếp trong không trung cũng bị cô đặc!

Có cột sét cấp Đại Thánh mới đánh ra một nửa, liền bị ngưng ở đó.

Đồng thời, bị chặn đứng còn có ba sát niệm đến từ các đấng tối cao!

Cho dù những đấng tối cao này đã trong trạng thái dở sống dở chết, nhưng sát niệm của họ vẫn có thể hủy thiên diệt địa!

Vẫn có uy năng đáng sợ khó lòng tưởng tượng như cũ!

Hiện giờ, vậy mà lại bị ngưng đọng đằng kia.

Thủ đoạn này... chính là thần thông rồi!

Hiện giờ, trong hoàng tộc La Thiên cũng chỉ có duy nhất một người làm được điều này.

Lão đế vương!

Chỉ có lão đế vương bị ngăn trở khi đột phá cảnh giới Tổ Tiên năm đó, mới có thủ đoạn này!

- Hoàng nhi, ngươi cũng đừng động!

Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Dù thời gian bị đọng lại, nhưng trong mắt đế vương đương đại cũng không kìm nổi mà rơi lệ.

Lão đế vương!

Quả nhiên là lão đế vương!

Tại thời khắc này, mọi con cháu hoàng tộc đều có cảm giác như muốn khóc.

Rốt cuộc lão đế vương xuất quan rồi!

Lão đế vương năm đó đột phá Tổ cảnh thất bại thì chưa từng xuất hiện, rốt cuộc đã xuất quan rồi.

Cảm giác sau khi bị người ta ức hiếp đến tận cùng, sau đó rốt cuộc trở nên mạnh mẽ, có bề trên đi ra che chắn thực sự là vừa hạnh phúc vừa chua xót.

- Năm đó vì cứu con trai của Thanh Vũ và Thiên Cơ, ngươi đã ra tay một lần rồi, thương tích của ngươi rất nặng, không thể ra tay nữa.

Người trong hoàng tộc cũng còn chưa chết hết!

Ta vẫn ở đây!

-----o0o-----

Chương 1847: Hoàng tộc phản công

Chương 1847: Hoàng tộc phản công

Lão đế vương ngăn trở hành động muốn ra tay của đế vương đương đại, sau đó ngẩng đầu, nhìn lên trời cao, thản nhiên nói:

- Lúc này, hoàng tộc sẽ không tiếp tục nhượng bộ!

Lão đế vương nói xong liền trực tiếp ra tay.

Chiếc ấn ngọc tỷ đại diện cho toàn bộ số mệnh của hoàng tộc ầm ầm dựng lên, phát ra hào quang sáng chói.

Đầu tiên tia sáng kia trực tiếp xua hết mây thiên kiếp của thiên kiếp Đại Thánh trên bầu trời.

Rồi sau đó lại bủa vây lấy ba sát niệm khôn cùng nọ.

Khắp biển vũ trụ mênh mông đều chỉ còn lại ánh sáng tỏa ra từ ấn ngọc tỷ này.

- Năm đó lão tổ của hoàng tộc ta chính là bị bọn cặn bã các ngươi đánh lén.

Tự thân các ngươi cũng gặp nạn mà vẫn không biết đường hối cải.

Sống chết giữ lấy một lời tiên tri hư vô mờ mịt, cái gì gọi là nhân quả?

Đây chính là nhân quả!

Bọn đứng ở đỉnh cao như các ngươi đã sống lãng phí cả cuộc đời này rồi!

Nếu năm đó các ngươi không ra tay như vậy, giờ sao gặp phải quả tai nạn thế này?

Đạo âm ầm ầm của lão đế vương truyền khắp không gian vũ trụ.

Một thân khí thế vương giả trên người y hoàn toàn nổ ra, khống chế chiếc ấnngọc tỷ nọ điên cuồng xóa tan ba luồng sát niệm trong hư không.

Ầm!

Nơi sâu trong vũ trụ cực xa xôi, một lục địa vĩ đại bỗng chốc nổ tung.

Một bóng dáng già nua hộc máu, thần quang bắn ra từ đôi mắt quả thực có thể hủy diệt vạn vật chúng sinh.

Y ngửa mặt lên trời mà rít gào.

Lúc này, một con khỉ vác theo cây gậy sắt lớn đột ngột xuất hiện tại không gian nơi đó.

Thấy cảnh kia, con khỉ ôm bụng cười to:

- Ha ha ha ha, cười chết hầu gia rồi, hoàng tộc La Thiên bên kia rốt cuộc không sợ rồi sao?

Đến đến, lão tặc, để hầu gia bắt nạt ngươi nào!

Con khỉ nói xong, vác theo cây gậy sắt lớn, đập thẳng về phía bóng dáng kia.

Bóng dáng già nua kia nổ ra hơi thở ngập trời:

- Yêu hầu, ngươi tự tìm chết!

Ầm!

Dáng vẻ bệ vệ vô tận, nổ tung theo không gian vũ trụ này, lục địa kia chỉ nháy mắt đã bị chôn vùi hoàn toàn!

Ở nơi khác.

Vũ trụ vô cùng sâu xa bên trong, cũng truyền tới tiếng vang thật lớn, một ngôi sao to lớn tan tành trong chớp mắt.

Chốc lát đó, năng lượng tỏa ra từ vụ nổ này đã quét bay vô số thiên thể từ bốn phương tám hướng xung quanh.

Lại là một bóng dáng khác gầm thét lao ra từ trong ánh hào quang.

Tóc tai bù xù, vẻ mặt thảm hại.

Một con hồ ly, cùng một con trâu xuất hiện ngay tại đó.

Con trâu cười nhạo bằng thanh âm lạnh như băng:

- Lão già kia, còn nhớ Côn Đại Thánh và Miêu Đại Thánh năm xưa chứ?

Hồ ly kia nói:

- Sao phải nhiều lời?

Giết!

Ầm ầm!

Cuộc đại chiến tại vùng vũ trụ này nháy mắt bùng nổ!

Phương hướng thứ ba.

Đó là một đại dương lơ lửng trong không trung vũ trụ, đại dương này trải dài qua vô số vùng sao.

Sâu, không thấy đáy, xa, tới vô cùng.

Một con cá chuối dài chừng trăm triệu vạn dặm nhảy bật lên từ mặt đại dương!

Bởi vì nước biển của đại dương kia như đang sôi lên vậy, lực lượng hỗn loạn vô tận, tạo thành một cơn lốc khủng bố có thể quét dọc vũ trụ!

Một con chim đại bàng và một giao long trắng như tuyết xuất hiện.

Chim đại bàng cười nói:

- Hầu ca nói quả không sai, ba lão già không biết xấu hổ này nhất định sẽ lại ra tay, bên phía hoàng tộc cũng sẽ không tiếp tục nhẫn nại nữa.

Ha ha ha ha.

Cá đen, ngươi có nhớ đại bàng và mèo ngươi giết năm đó không?

Hôm nay ông đây chính là vội tới báo thù cho huynh đệ!

Giao long trắng như tuyết lạnh lùng nói:

- Đấng tối cao thì có gì đặc biệt hơn người, ta thấy các ngươi tự coi mình là thần nhiều năm quá rồi, nên mới quên mất rằng các ngươi cũng sẽ đổ máu, cũng bị thương, cũng sẽ chết!

Chim đại bàng cười nói:

- Hóa ra bọn họ vẫn đang bị thương à?

Ha ha ha, muốn ta nói, thì lợi hại nhất phải là Linh Thông thượng nhân.

Một lời tiên đoán trước khi y chết đã lừa được bao nhiêu sinh linh trong tiên vực La Thiên chứ?

Chưa biết chừng ông già đó mới là người bày cục cuối cùng!

Lên Phong Thần Bảng?

Chỉ bằng lũ người bao nhiêu năm tu luyện, trong lòng vẫn chỉ ôm ấp những thứ vụn vặt linh tinh như các ngươi?

Nằm mơ đi thôi!

- Chết đi!

Con cá chuối lớn kia gào lên long trời lở đất, trực tiếp ra tay, ánh sáng đen đúa rợp trời.

Đồng thời, chim đại bàng và giao long trắng như tuyết cũng tấncông.

Tuy cảnh giới của chúng kém một bậc, nhưng lực chiến... lại khủng bố tới cực hạn!

Đưa mắt trở lại phía hoàng thành La Thiên bên này.

Rốt cuộc lão đế vương cũng thao túng ấn ngọc tỷ xóa nhòa ba luồng sát niệm kia.

Trên mặt y lộ vẻ mệt mỏi rã rời.

Nhưng trong mắt y lại sáng lên hào quang vô cùng!

- Quét sạch!

Sau khi lão đế vương nói xong hai chữ này, liền khẽ lắc mình, biến mất tại chỗ.

Ấn ngọc tỷ kia cũng trở lại trong tay đế vương đương đại.

Đế vương đương đại mắt rưng rưng lệ, lớn tiếng nói:

- Quét sạch!

Giết bọn chúng!

Trong nháy mắt, vô số đại quân dâng lên từ trong hoàng thành, túa ra bốn phương tám hướng.

Hoàng tộc La Thiên bị ức hiếp nhiều năm như vậy, cuối cùng đã chờ tới thời khắc phản kích.

Trên trời cao mây thiên kiếp tản hết.

Rốt cuộc Cơ Thanh Vũ cũng thành Đại Thánh.

Nàng trở xuống mặt đất, kéo cánh tay Sở Thiên Cơ, hạ giọng nói:

- Ca ca, đi gặp hoàng huynh của ta đi.

Sở Thiên Cơ hơi do dự, nhưng cũng gật gật đầu.

Tuy trong lòng y còn nhiều điều mờ mịt và khó hiểu, nhưng lại đã biết rất nhiều chuyện.

Năm đó hoàng tộc La Thiên làm vậy chỉ vì bất đắc dĩ.

Đường đường là hoàng tộc, mặt mũi đương nhiên quan trọng, nhưng hạnh phúc của con cháu còn quan trọng hơn.

Nếu không phải bất đắc dĩ, nào có người anh trai nào nỡ tự tay trấn áp em gái mình hơn sáu mươi năm?

Cơ Thánh mặt dại ra đứng trong hư không.

Hiển nhiên, hết thảy sự việc xảy ra trong ngày hôm nay đã vượt qua khỏi năng lực nhận thức và chịu đựng của y.

Thế nên cả người y đang bối rối tột độ, không rõ đã có chuyện gì.

Mặc cho ai cũng có thể cảm giác được, xảy ra chuyện lớn rồi!

Rất có thể từ hôm nay, toàn bộ vũ trụ La Thiên...sẽ tiến vào thời kỳ loạn lạc.

Tuy nhiên, đám con cháu hoàng tộc này đều không sợ.

Cơ Thanh Vũ kéo Sở Thiên Cơ, bước từng bước tới chỗ đế vương đương đại.

Câu nói kia của lão đế vương, bọn họ nghe rất rõ.

Vị đế vương từng tự tay trấn áp và chia lìa bọn họ trước mắt này, cũng đã im hơi lặng tiếng ra tay cứu Sở Mặc, và dù thân mang trọng thương nhưng lại chưa từng nói với bất cứ kẻ nào.

Chỉ cần có một việc này là đủ rồi, dù oán hận trong lòng có lớn hơn nữa, tại thời khắc đó cũng trực tiếp tan thành mây khói.

-----o0o-----

Chương 1848: Sự khiêu khích đến từ Chung gia (1)

Chương 1848: Sự khiêu khích đến từ Chung gia (1)

Sao còn oán được nữa đây?

Đế vương đương đại căn bản không cho Sở Thiên Cơ và Cơ ThanhVũ cơ hội cảm tạ, y khẽ mỉm cười:

- Tiểu muội, em rể, xin lỗi, đã để các ngươi chịu khổ rồi.

Vốn lần này hẳn nên đền cho các ngươi một hôn lễ long trong.

Nhưng trọng thời gian ngắn như vậy sợ là hơi khó.

- Hoàng huynh...

Cơ Thanh Vũ mắt rưng rưng.

- Không cần phải nói gì cả.

Phàm là người mang huyết mạch hoàng tộc thì đều là người một nhà!

Huống chi đó lại là cốt nhục của muội muội ngươi.

Đế vương nói xong, nhìn thoáng qua Cơ Thánh đang đứng đần ra.

Không nói gì, chỉ gật gật đầu với Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ:

-

Sau này các ngươi chính là thành viên hoàng tộc, giống với tất cả các con cháu hoàng tộc khác.

Danh hiệu con cháu hoàng tộc cũng không phải thứ dùng để ức hiếp người khác, cũng không phải để vinh dự, mà mang ý nghĩa trách nhiệm và bảo vệ.

Các ngươi hiểu không?

Cơ Thánh bên cạnh mặt xám xịt, nhưng trong con ngươi lại hiện lên chút hổ thẹn khó phát hiện.

Thứ như tính người, luôn tồn tại, chỉ là xem xem có đánh thức được nó hay không thôi.

Sở Thiên Cơ cùng Cơ Thanh Vũ gật đầu.

- Các ngươi có bằng lòng cùng nhau gánh vác trách nhiệm này, cùng nhau bảo vệ hay không?

Đế vương hỏi.

- Đồng ý!

Hai người trăm miệng một lời. ——

Biến đổi nhanh chóng ở La Thiên Tiên Vực cuối cùng vẫn làm ảnh hưởng đến tình huống trong sân thí luyện.

Trong thời gian gần nhất, các tu sĩ trong sân thí luyện đều phát hiện ra một vấn đề thật lớn, những cái tên trên Thiên bảng cứ nối nhau biến mất.

Thay vào đó, là những tu sĩ xếp hạng đầu trên Địa bảng trước kia.

Nói thí dụ như ba anh em họ Cừu, đều trèo lên Thiên Bảng.

Mà tốp mười cái tên trên Thiên bảng như Tử Đạo, Chung Thánh, Ngô Phi, Đỗ Xuyên, Hồ Tiếu, Trương Nhã Lộ, Âu Dương Phi, Cơ Khải, Lâm Hắc, Khương Thái Nguyệt... toàn bộ đều biến mất.

Hơn nữa, những người từng chiếm lấy Thiên bảng rất nhiều năm này, không hề khiêu chiến lại ngay lập tức.

Đây là vì sao chứ?

Tuy rằng quá khứ cũng có tình huống tương tự, nhưng lại chưa từng xảy ra cục bộ như vậy.

Quả thực như là cùng nhau thương lương trước vậy, đồng loạt rời khỏi sân thí luyện.

Đổi lại là trước kia, những tu sĩ rời khỏi Thiên bảng trong chốc lát, nhất định sẽ lập tức khiêu chiến lại sau khi trở về sân thí luyện.

Nhưng lần này, chẳng có lấy một ai tái khiêu chiến.

Hoặc còn có một khả năng, đám thiên kiêu tuyệt thế đã rời khỏi sân thí luyện kia, chưa một ai quay về!

Đã xảy ra chuyện gì rồi?

Ban đầu mọi người còn cảm thấy cực kỳ khó hiểu, nhưng rất nhanh chóng, các loại tình huống xảy ra bên phía hoàng tộc La Thiên Tiên Vực được truyền khắp sân thí luyện.

Trên mặt vô số người tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Không ngờ hoàng tộc La Thiên Tiên Vực lại chống lại những đấng tối cao trong La Thiên Tiên Vực kia!

Hoàng tộc điên rồi sao?

Gần như mọi tu sĩ có tư cách vào sân thí luyện đều biết rõ, trạng thái của hoàng tộc La Thiên giờ thế nào, hiểu được hiện nay hoàng tộc La Thiên sắp hết vận rồi, chỉ đau khổ chống đỡ ở kia, kéo dài hơi tàn, không chừng một ngày nào đó sẽ hoàn toàn sụp đổ... một vương triều cổ tồn tại vô số năm hoàn toàn sụp đổ.

Dưới tình huống như vậy, bọn họ lấy đâu ra dũng khí hành động nhưthế?

Bắt đầu chinh chiến tám phương?

Đây là muốn tiêu tốn nốt chút ít gốc rễ còn sót lại của hoàng tộc hay sao?

Rốt cuộc là ai cho bọn họ dũng khí lớn như vậy?

Rất nhanh, đáp án liền tới rồi.

Chính con khỉ kia!

Con khỉ cảnh giới Đại Thánh là người tu hành duy nhất được gọi làĐại Thánh thay vì tên thật.

Hay nói cách khác, khi nhắc tới hai chữ Đại Thánh vốn dĩ tượng trưng cho cảnh giới này, bọn họ sẽ lập tức nghĩ ngay đến con khỉ kia!

Cũng là sinh linh duy nhất ở cảnh giới Đại Thánh mà lại có thể tạo nên uy hiếp lớn cho đấng tối cao cảnh giới Tổ Tiên.

Cho nên, nó có tư cách làm cho cả vũ trụ La Thiên rung chuyển!

Cho nên, nó có tư cách cho hoàng tộc La Thiên mượn cơ hội, khơi mào trận chiến... có thể là cuối cùng của toàn bộ hoàng tộc!

Một cuộc chiến với vận số của hoàng tộc!

Nếu thắng, vận số của hoàng tộc lập tức có thể được nâng lên một mức cực cao, tiếp tục huy hoàng vô số năm, nhưng nếu thất bại, thì hoàng tộc hoàn toàn chạy trời không khỏi nắng, muốn tiếp tục kéo dài hơi tàn thì cũng đã là hy vọng xa vời.

Cho nên, cuộc chiến tranh liên quan tới hướng đi tương lai của cả vũ trụ La Thiên đã không còn lối quay đầu.

Vô số người đều bị tin tức này làm rung động tới mức chẳng nói nổi nên lời, bởi vì dù con khỉ kia đã xuất thế, nhưng bọn họ làm vậy vẫn khiến người khác cảm thấy chấn động và kinh ngạc.

Các loại tin tức truyền ra trong sân thí luyện.

- Vị từng là tiểu công chúa của hoàng tộc La Thiên, em gái ruột của đế vương đương đại, bị đế vương tự tay trấn áp nhiều năm.

Nhưng hôm trước lại được đế vương thân chinh đặc xá.

Nghe nói ngày công chúa Cơ Thanh Vũ được giải trừ phong ấn, liền đột phá cảnh giới Đại Thánh.

- Không biết đúng hay không, chồng công chúa hoàng tộc La Thiên Cơ Thanh Vũ đã từ đại vực Viêm Hoàng tới, đột phá cảnh giới Thánh Nhân trong hoàng tộc!

- Chồng Cơ Thanh Vũ?

Đến từ đại vực Viêm Hoàng?

Ngươi đang đùa ta ư?

Không phải toàn bộ đại vực Viêm Hoàng đều đã bị phong ấn rồi sao?

Không phải không có người hoài nghi.

Nhưng rất nhanh, tin tức có độ chính xác cao hơn liền truyền tới.

- Người đó tên là Sở Thiên Cơ, quả thực là chồng của Cơ Thanh Vũ, cũng chính xác là thiên kiêu tuyệt thế đi tới từ đại vực Viêm Hoàng.

Chẳng những y đã thành Thánh trong hoàng tộc, mà còn ở bên cạnh Cơ Thanh Vũ, cùng gia nhập hoàng tộc.

Nghe nói con trai của họ có liên quan tới một lời tiên đoán cổ xưa trong La Thiên Tiên Vực, bởi vậy nênkhi con trai họ thành đạo liền có đấng tối cao ra tay, chặn giết con của họ.

Người ra tay giúp đỡ lại chính là đế vương đương đại của hoàng tộc La Thiên!

Y dùng ấn đế vương đánh lui đòn kia của đấng tối cao.

Nhưng bản thân lại bị thương nặng.

Đừng hỏi vì sao ta biết.

Đây đã chẳng phải là bí mật gì trong hoàng tộc La Thiên nữa rồi.

Hơn nữa, Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ có thể nhanh chóng buông bỏ nỗi oán hận với hoàng tộc La Thiên cũng chính là vì lý do này!

Có các loại tin tức, thì cũng có đủ kiểu khẩu chiến.

Cùng với hành động của hoàng tộc, có nhiều người đã rất nhanh chóng lựa chọn đứng về bên nào rồi.

- Hôm trước Đại Thánh Chung Thành của Chung gia công khai biểu hiện thái độ đối với việc hoàng tộc La Thiên giải trừ phong ấn của Cơ Thanh Vũ và không động chạm gì tới Sở Thiên Cơ, y nói hoàng tộc làm vậy chẳng khác gì đang gây hấn với Chung gia.

Chung gia sẽ không bỏ qua chuyện này, nhất định sẽ tìm tới hoàng tộc yêu cầu một lời giải thích.

-----o0o-----

Chương 1849: Sự khiêu khích đến từ Chung gia (2)

Chương 1849: Sự khiêu khích đến từ Chung gia (2)

Về tin tức này, Sở Mặc chỉ có vẻ mờ mịt, hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu, nhưng trong lòng đã có suy đoán của mình rồi.

Quả nhiên, mấy hôm sau, tin tức vì sao vị Đại Thánh Chung Thành kia lại chỉ trích hoàng tộc La Thiên công khai vào lúc này liền đượctruyền ra.

- Năm đó, công chúa hoàng tộc Cơ Thanh Vũ từng có hôn ước với Chung Thành nhà họ Chung.

Có thể nói vị Chung Thành kia là một thiên tài trẻ tuổi hiếm thấy.

Khi xưa từng chiếm lấy vị trí đứng đầu trên Thiên bảng rất nhiều năm.

Tính theo tuổi tác, y lớn hơn Cơ Thanh Vũ rất nhiều.

Tuy rằng nói người tu hành coi trọng tu vi chứ không là tuổi tác, nhưng món hôn sự này chưa từng được Cơ Thanh Vũ đồng ý.

Cho nên, khi Cơ Thanh Vũ còn là thiếu nữ liền yên lặng trốn tới đại vực Viêm Hoàng.

Nghe nói lúc bị bắt trở lại còn có con luôn rồi.

Chuyện đó vốn là bí mật tày đình.

Chỉ có rất ít người được biết.

Vụ hôn nhân năm xưa đương nhiên không giải quyết được gì rồi.

Cùng với việc Chung Thànhcưới người khác, hôn ước kia cũng triệt để bị phủ bụi trong dòng sông năm tháng dài đằng đẵng.

Đúng rồi, hiện giờ Chung Thánh xếp hạng hai trên Thiên bảng chính là con của Chung Thành!

Tin tức này nhất định là do người trong nội bộ truyền ra.

Hoặc là một chi trong hoàng tộc La Thiên, hoặc chính là nội bộ Chung gia.

Bởi vì người ngoài vốn không biết giữa hoàng tộc La Thiên và Chung gia còn từng có một hôn ước như vậy.

Người ta cảm thấy, khả năng là do Chung gia để lộ ra lớn hơn một chút.

Vì khi tin tức này vừa tuôn ra, việc Đại Thánh Chung Thành công khai chỉ trích hoàng tộc liền có nguyên nhân, mà không phải cố tình gâysự.

Tuy nhiên ngay sau đó, lại còn có một tin tức khác trực tiếp tuôn ra từ miệng một người con cháu trong hoàng tộc La Thiên, chính là đáp trả thẳng vào Đại Thánh Chung Thành của Chung gia.

Người con cháu hoàng tộc này khiến Sở Mặc cũng rất bất ngờ.

Bởi vì tên y là Cơ Thánh.

Tên biểu ca từng chính miệng mắng hắn là con hoang, tiểu tạp chủng.

- Đại Thánh Chung Thành, cô cô nhờ ta chuyển tới ngươi một câu: Muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm, năm đó ngươi đãlàm gì, bên ngoài không truyền ra không có nghĩa là không ai biết.

Mời ngươi tự giải quyết cho tốt đi!

Sau khi tin tức này truyền ra, phía bên Chung gia đáp lại nhanh chóng, người đáp lại vẫn là Đại Thánh Chung Thành.

- Chuyện gì, ta không rõ, nhưng chẳng lẽ hoàng tộc La Thiên hết người rồi sao?

Để cho một tiểu bối đi ra nói hươu nói vượn?

Ta chỉ biết rằng, năm đó Cơ Thanh Vũ là người có hôn ước với ta, nhưng nàng không tuân thủ nữ tắc, tự mình đào hôn, còn sinh hạ một nghiệt chủng, làm bẩn danh dự của ta và Chung gia.

Cho tới tận hôm nay chúng ta còn chưa nhận được một câu xin lỗi của hoàng tộc.

Cho nên, chẳng có gìđáng nói, gã đàn ông mà Cơ Thanh Vũ ngươi coi trọng tên là Sở Thiên Cơ đúng không?

Nếu y là đàn ông liền ra đánh một trận với ta!

Đừng có nói ta bắt nạt người khác, ta sẽ áp chế cảnh giới xuống Thánh Nhân để đánh cùng y.

Đánh xong một trận xóa bỏ mọi ân oán.

Dám không?

- Ta tên Sở Thiên Cơ, chính là gã đàn ông mà ngươi nói.

Không nhắc tới vụ bê bối năm đó Chung Thành ngươi gây nên, dù trong tay chúng ta có rất nhiều ảnh âm thạch làm chứng.

Lời khiêu chiến của ngươi, ta nhận, khi nào đánh, đánh ở đâu, cho ngươi chọn!

- Khí phách!

Rất khí phách!

Lão tam, cha ngươi thật dũng mãnh, nhưng vậy có mạo hiểm quá không?

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc với vẻ khiếp sợ.

Mấy ngày qua, ba anh em Sở Mặc vẫn vượt qua hết nỗi khiếp sợ này đến khiếp sợ khác.

Mỗi tin tức nào tùy tiện truyền tới cũng khiến họ rung động không thôi.

- Ông làm vậy thật khiến người ta kính nể, nhưng thực sự quá mạo hiểm rồi...

Dù sao ông mới chỉ bước vào cảnh giới Thánh Nhân... còn Chung Thành kia đã thành Đại Thánh nhiều năm.

Dù y áp chế cảnh giới đến Thánh Nhân nhưng..

Tử Đạo do dự không nói tiếp, nhưng ai cũng hiểu được y muốn nói gì.

Sở Mặc hơi hơi lắc đầu nói:

- Giống như cha ta không cách nào ngăn cản các đấng tối cao dòm ngó ta vậy, ta cùng hết cách ngăn cản chuyện này.

Nhưng ta tin tưởng cha!

- Nói cũng đúng, chuyện này chúng ta thật sự có lòng mà không có sức.

Tử Đạo thở dài nói.

Lưu Vân Phong nói:

- Cho nên chúng ta mới cần đẩy nhanh tốc độ tu luyện!

Nhanh chóng trở nên mạnh mẽ.

Mấy ngày qua, tâm trạng Sở Mặc cũng phập phồng lúc thoải mái lúc khó nghĩ, bởi vì có vài tin tức khiến hắn cảm thấy hết sức phức tạp.

Nói thí dụ như Cơ Thánh.

Sở Mặc không rõ ràng lắm loại chuyển biến này của Cơ Thánh là có chuyện gì, đến giờ hắn còn nhớ rõ thái độ từ cao nhìn xuống của Cơ Thánh khi đối mặt hắn, cùng giọng điệu tràn ngập nhục nhã kia.

Gặp lại Cơ Thánh trên sân thí luyện, tuy Sở Mặc không có ý muốn giết y, nhưng nói đến hảo cảm thì lại chẳng có chút nào.

Tuy nhiên lần này, hoàng tộc biến đổi kịch liệt, đối mặt với sự chỉ trích khiêu khích công khai của Chung gia, người đứng ra, cũng là Cơ Thánh.

- Lão tam, thoạt nhìn phía bên hoàng tộc đã xảy ra không ít việc mà chúng ta không tưởng tượng nổi.

Cho nên, hiện giờ hoàng tộc không còn uy hiếp gì tới ngươi nữa rồi.

Nhưng ta cảm thấy tình cảnh của ngươi ngược lại trở nên càng nguy hiểm hơn đấy.

Khi Tử Đạo nói với Sở Mặc những lời này, thậm chí còn tránh cả đầu bếp hói và Lâm Thanh Tú!

Bởi vì thân phận của Sở Mặc thực sự quá nhạy cảm, hắn tuyệt đốikhông đơn giản chỉ là có huyết mạch hoàng tộc.

Hắn chính là người trong lời tiên tri!

Hiện giờ hoàng tộc tỏ ra cứng rắn như vậy, với Sở Mặc mà nói cũng là việc vô cùng nguy hiểm!

Một khi thân phận bại lộ, ai biết được sẽ có bao nhiêu cao thủ hùng mạnh vọt vào sân thí luyện đòi giết Sở Mặc?

Với chuyện này, Lưu Vân Phong cũng có quan điểm giống Tử Đạo.

Y nhìn Sở Mặc nói:

- Lão tam, đại ca nói đúng, cho dù hiện giờ hoàng tộc đã không còn uy hiếp tới ngươi nữa.

Nhưng ngươi cũng không thể công khai thân phận ngay lúc này.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Yên tâm đi, ta hiểu.

Khi nói chuyện, trong mắt Sở Mặc ánh lên vẻ kiên nghị, mấy ngày gần đây, hắn luôn luôn cố gắng đột phá cảnh giới cao hơn.

Khoảng cách từ Chí Tôn, đến Chuẩn Thánh thực ra rất lớn.

Sở Mặc không giống với tu sĩ bình thường, khác biệt rất nhiều.

Bởi vì trong thân thể hắn không chỉ có một mà có ngàn vạn đạo đài cùng tồn tại!

Trong toàn bộ lịch sử tu hành, tuy không dám nói là độc nhất vô nhị, nhưng tuyệt đối là hiếm có như voi chín ngà gà chín cựa.

-----o0o-----

Chương 1850: Thân phận bại lộ

Chương 1850: Thân phận bại lộ

Cho nên, dù đạo của Sở Mặc đã đủ để công phá cảnh giới Chuẩn Thánh, thậm chí là Thánh Nhân, nhưng sức lực mà hắn cần tích lũy lại phải có quá trình khá dài.

Cơn khát đối với năng lượng của Sở Mặc hơnxa bất cứ một tu sĩ cùng cảnh giới nào.

Mấy tin tức truyền tới cùng lúc rất khó để người ta bình tĩnh trở lại.

Mà ngay cả người chưa bao giờ tiếp xúc với những điều đó như Lâm Thanh Tú và đầu bếp hói, cũng biểu hiện ra một loại nôn nóng khó hiểu.

Dù đại đa số các tin tức này tuyệt đối chẳng liên quan gì đến họ.

Nhưng vẫn khó lòng bình tâm như cũ.

Cái này không quan hệ tới cảnh giới.

Bởi vì ai cũng biết, lần này đại vũ trụ La Thiên sẽ trải qua một cơn chấn động lớn.

Loại chấn động này giống như quẳng một tảng đá lớn vào trong đầm nước lặng vậy.

Gợn sóng trồi lên đủ để lan tỏa tới mọi ngõ ngách trong đầm.

Toàn bộ sinh linh trong ao không một vật nào có thể may mắn thoát khỏi, đương nhiên sẽ phải chịu liên lụy.

Huống chi Lâm Thanh Tú và anh hói cũng biết nhiều hơn một chút, rằng chuyện này có liên quan tới ba người bọn hắn.

- Đừng lo, nơi này của chúng ta khá an toàn.

Hơn nữa không ai biết con khỉ kia là do chúng ta thả ra đâu.

Lưu Vân Phong an ủi Lâm Thanh Tú:

- Ở đây ngươi chỉ cần dốc lòng tu luyện, không cần lo bất cứchuyện gì.

Lâm Thanh Tú gật đầu đồng ý.

Trong lòng anh hói biết rõ vị trí của mình, sau khi suy nghĩ rõ ràng thì cũng dần bình tâm trở lại.

Y có thể sống tới ngày hôm nay, còn xuất hiện tại một trong tam đại cấm địa là cấm địa Khô Diệp, sống nguây nguẩy không tổn hao gì.

Với y mà nói, cũng đã là chuyện may mắn bằng trời rồi.

Cho nên, sau khi suy nghĩ thông suốt, cũng chẳng lo chi nữa, mỗi ngày đổi món ngon vật lạ nấu cho những người khác ăn.

Tới cảnh giới như bọn họ, nhu cầu đối với đồ ăn sớm đã là có cũng được mà không cũng chẳng sao rồi.

Nhưng nếu các món ăn này chẳng những ngon lành, mà lại còn có thể hấp thu rất nhiều năng lượng từ đó, như vậy sẽ không ai từ chối.

Giữa năm người, chỉ có Sở Mặc là can hệ sâu nhất với trận biến động này, nhưng thoạt nhìn, thậm chí hắn còn càng trầm ổn bình tĩnh hơn so với Lâm Thanh Tú và anh hói.

Bởi vì Sở Mặc vô cùng rõ ràng, những biến chuyển ngoài kia không phải việc mà hắn có thể nhúng tay vào.

Thậm chí cả trận quyết đấu giữa cha mình và Đại Thánh Chung Thành hắn cũng không thể tác động tới được.

So với ngày ngày hao tâm tổn trí vì việc này, chẳng bằng bình ổn tinh thần, dốc lòng tu luyện còn hơn.

Tuy nhiên, mọi việc trên thế gian này luôn luôn như thế.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Trận chiến đấu giữa ba người Sở Mặc, Tử Đạo, Lưu Vân Phong với Hạo Nguyệt Tông tại đại vực Thiên Cương rốt cuộc cũng bị phơi bày ra ánh sáng.

Dù sao tên tuổi ba người này đều rất vang dội.

Tuy rằng thời gian thành danh của Lâm Hắc do Sở Mặc hóa thân ngắn nhất, nhưng danh tiếng của hắn chẳng hề kém hơn hai người anh em kết nghĩa của mình là bao.

Nhất là cuộc chiến với Tuyết Vô Lệ kia, đã xem như là trận đấu thành danh của "Lâm Hắc".

Từ một tu sĩ nhỏ bé không một xu dính túi, bước ngay vào Thiên bảng sân thí luyện.

Từ đó gây chấn động cho tất cả mọi người.

Sau lại, việc ba người Sở Mặc, Tử Đạo, Lưu Vân Phong kết bái đã được truyền ra trong một phạm vi nhất định, dẫn tới sự chú ý của không ít người.

Nếu không phải sự kiện hoàng tộc La Thiên đột nhiên bùng nổ, chỉ sợ sự chú ý của những người đó với bọn Sở Mặc, Tử Đạo và Lưu Vân Phong sẽ không hề suy suyển.

Hiện giờ, bởi sự cố ý tuyên truyền của vài kẻ, tin tức liên quan tới ba người vẫn bị lan ra.

- Hạo Nguyệt Tông bị tàn sát nhẫn tâm!

Người ra tay chính là thiên kiêu tuổi trẻ Lưu Vân Phong của Hạo Nguyệt Tông!

- Lão tổ cảnh giới Thánh Nhân của Hạo Nguyệt Tông bị kẻ mạnh thần bí một đao chém chết.

- Nghe nói kẻ mạnh thần bí đó là người đi cùng với Lưu Vân Phong.

- Có tin tức cực kỳ đáng tin, một trong hai anh em kết nghĩa của Lưu Vân Phong Hạo Nguyệt tông, chính là Lâm Hắc xếp hạng chín trên Thiên bảng, chuyên gia dùng đao!

- Thanh đao Lâm Hắc chém chết lão tổ cảnh giới Thánh Nhân của Hạo Nguyệt Tông, không phải là Hàn Nguyệt Đao dựng lên danh tiếng của hắn, mà nghe nói là một thanh trường đao màu máu.

- Ta phân tích một chút về thảm án của Hạo Nguyệt Tông.

Ân oángiữa Lưu Vân phong và tông môn của y thì ta không rõ, cho nên không tiện bình luận nhiều, chỉ muốn nói một câu, người có thể làm ra chuyện như tự tay tàn sát tông môn đào tạo nên mình... ta không dám giao du.

Ta chỉ nói chủ yếu về thanh đao màu máu kia.

Mọi người đều biết, Lâm Hắc xếp thứ chín trên Thiên bảng là một tu sĩ dùng đao nhập đạo.

Nghe nói đao pháp của hắn rất mạnh, nhưng xin mọi người chú ý.

Cho dù tu sĩ có mạnh đến đâu, muốn vượt cấp Chí Tôn chém chết một Thánh Nhân thì gần như không thể nào.

Đây chẳng khác gì ảo tưởng.

Như vậy, vấn đề chỉ có thể nằm ở thanh đao kia.

Ta nghe nói trong đại vũ trụ La Thiên từng có một thanh đao tiếng hung hiển hách, không ai có thể khống chế, phàm là chủ nhân nắm giữ thanh đao kia thì không một ai có được kết cục tốt đẹp.

Cho nên, cây đao kia từng bị mọi người nghe tên đã biếnsắc.

Thanh đao đó, gọi là Thí Thiên.

Khi tin tức kia rơi vào tai bọn Sở Mặc, huynh đệ ba người đều biết, thời điểm thân phận của Sở Mặc bị phơi bày cũng đã không còn xa nữa rồi.

Bởi vì trong La Thiên Tiên Vực hiện nay, người biết năm đó Thí Thiên lưu lạc ở đại vực Viêm Hoàng còn sống rất nhiều.

Tuy những Chí Tôn năm đó đa số vẫn đang dừng ở Chí Tôn đỉnh cao, nhưng cũng có rất nhiều người đã tới cảnh giới Thánh Nhân.

Giữ địa vị không thấp trong La Thiên Tiên Vực.

Tất cả những người này đều có năng lực biết mọi việc xảy ra trong sân thí luyện đầu tiên.

Họ, cũng là đám người thuộc nhóm thông minh nhất trên cõi đời này.

Tùy tiện một ai đều có năng lực phân tích và phán đoán nằm trên tiêu chuẩn thông thường.

Chớ nói chi là thân phận nhạy cảm như Sở Mặc.

Cho nên, sau khi tin tức của Thí Thiên truyền ra không được mấy ngày.

Đã có người đứng ra, phát lời khiêu chiến mạnh mẽ!

Người đứng ra này, là Chung Thánh!

Ân oán giữa cha y là Đại Thánh Chung Thành với hoàng tộc Thiên còn chưa dứt, cuộc chiến đấu với Sở Thiên Cơ bên kia cũng còn chưa bắt đầu, bên này sau khi biết được "Lâm Hắc" có thể là Sở Mặc, y thậm chí còn chẳng buồn đi xác nhận, trực tiếp khẩn cấp đề ra khiêu chiến.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXV ( Chương 1851-1875 )


Chương 1851: Hẹn đấu (1)

- Lâm Hắc, vừa nghe là biết dùng tên giả, tên thật của ngươi hẳn là Sở Mặc đúng không?

Đồ giấu đầu lòi đuôi.

Chắc Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ là cha mẹ ngươi chứ gì?

Nếu không dám thừa nhận thì cứ tiếp tục làm rùa đen rút đầu đi, trốn kỹ vào!

Chớ để ta phát hiện ra tung tích của ngươi.

Nếu ngươi là đàn ông, thì lăn ra đây đánh với ta một trận.

Địa điểm chiến đấu mặc cho ngươi lựa chọn!

Thực chất Tử Đạo và Lưu Vân Phong đã biết về khiêu chiến do Chung Thánh phát ra, nhưng cả hai đều không nói với Sở Mặc.

Hiện giờ, tin tức bên ngoài đều do nhóm tùy tùng của hai người Tử Đạo và Lưu Vân Phong mang đến.

Những tin tức khác không quan hệ trực tiếp đến Sở Mặc họ đều không giấu diếm chút nào, nhưng chuyện này, cả hai người đều lựa chọn không cho hắn biết.

Bởi bọn họ rõ ràng nhất Lâm Hắc chính là Sở Mặc.

Tuy Sở Mặc có thể dùng một đao chém chết Thánh Nhân kia, nhưng sự suy yếu sau đó cũng khiến hai người hiểu được lão tam chẳng hề mạnh tới không thể lý giải.

Nếu Chung Thánh đã biết Lâm Hắc từng chém chết Thánh Nhân còn dám khiêu chiến, chứng tỏ y đã chuẩn bị kỹ càng.

Nói không chừng...

Thánh Nhân Chung gia, thậm chí là Đại Thánh còn đang chỡ sẵn ở đó rồi!

Cho nên, dù thế nào cũng không thể để Sở Mặc đánh trận này với Chung Thánh được.

Nhưng lần này, không giấu được tin tức đó rồi.

Bởi vì ngay sau đó, Sở Mặc lại nhận được cảnh báo của vài người.

Người thứ nhất là Diệp Thanh.

Nàng dùng đá truyền âm nói tin tức này cho Sở Mặc, tuy rằng nàng chưa xác định công tử có phải là Sở Mặc không, nhưng nàng lại lo lắng nếu chẳng may công tử là Sở Mặc thật thì sẽ gặp nguy hiểm.

Cho nên, khi đưa tin, nàng cực lực khuyên can Sở Mặc đừng chống lại Chung Thánh.

- Sư phụ nói với ta, Chung Thánh nhất định sẽ thiết lập mai phục bẫy chết ngươi.

Bởi vì ngươi có thực lực giết chết Thánh Nhân.

Sư phụ nói con người Chung Thánh rất âm hiểm.

Bên này Diệp Thanh mới truyền tin tức tới, bên kia dao động thần niệm của Khương Thái Nguyệt cũng truyền tới rồi.

- Hóa ra ngươi là Sở Mặc ư?

Chả trách...

Sở Mặc:

- ...

- Ngươi không cần nói, nghe là được.

Khương Thái Nguyệt rất dứt khoát, không nói lề mề những câu vô nghĩa.

Cho dù lão tổ đã cảnh cáo nàng, hơn nữa, Khương Thái Nguyệt cũng là một trong số những người đếm được trên đầu ngón tay dámkhẳng định chắc chắn Lâm Hắc là Sở Mặc, trừ Tử Đạo và Lưu Vân Phong ra.

Nhưng nàng vẫn luôn nghĩ, phải giúp Sở Mặc một lần.

Nàng vẫn luôn không ưa nhà họ Chung, nguyên nhân rất đơn giản, Chung gia từng muốn làm đám hỏi với Khương gia giống Tuyết gia.

Mà người được tuyển bên kia, chính là Chung Thánh!

Tương tự với việc nam tử ưu tú được nhiều cô gái thích, nữ tử ưu tú, cũng hấp dẫn ánh mắt của vô số chàng trai.

Đương nhiên Khương Thái Nguyệt là một cô gái ưu tú rồi, có thể nói là thiên kiêu tuyệt thế trong đại vũ trụ La Thiên.

Trong đá truyền âm, nàng nói với Sở Mặc:

- Ngươi không cần phủ nhận, ta biết ngươi là Sở Mặc.

Hiện giờ việc ta muốn nói với ngươi là, ngàn vạn lần chớ đáp ứng lời khiêu chiến của Chung Thánh.

Y nhất định sẽ gài bẫy ngươi!

- Ngươi cảm thấy, nếu ta là Sở Mặc... thì ta sẽ từ chối sao?

Sở Mặc hỏi.

Bên kia im lặng một chút, sau đó nói:

- Được rồi, ngươi tin ta không?

Sở Mặc nao nao, sau đó im lặng một chút.

Bên kia Khương Thái Nguyệt nói:

- Nếu ngươi tin ta, thì hãy để cho ta sắp xếp địa điểm chiến đấu, ngươi thấy thế nào?

- Cho ta một lý do.

Sở Mặc truyền thần niệm tới.

Bên kia lại yên lặng một lúc, sau đó nói:

- Nếu ta nói, ta muốn trở thành huynh đệ với ngươi giống như Tử Đạo và Lưu Vân Phong, thì ngươi có tin không?

- Cái gì?

Sở Mặc giật giật khóe miệng, vẻ mặt phong phú vô cùng:

- Ngươi muốn trở thành huynh đệ của ta?

Ngươi?

- Sao nào?

Con gái chẳng nhẽ không làm huynh đệ của ngươi được à?

Khương Thái Nguyệt trực tiếp bùng nổ:

- Hay là ngươi khinh thường phụ nữ?

- Không phải không phải, ta không có ý đó...

Khóe miệng Sở Mặc co giật kịch liệt, mà ngay cả Tử Đạo cùng Lưu Vân Phong đang ở đằng xa xa cũng quẳng ánh mắt nghi ngờ về đây.

Sở Mặc khoát tay với bọn họ, ra vẻ không có chuyện gì.

- Ngươi chính là có ý đó, Sở Mặc, ta là thật lòng, ta cho ngươi biết, ta chưa từng nói lời này với ai, ngươi là người đầu tiên!

Dao động thần niệm có chút căm tức của Khương Thái Nguyệt truyền tới.

Sở Mặc cười khổ đáp lại:

- Lý do này của ngươi nằm ngoài những gì ta tưởng tượng.

Nhưng mà, ta tin ngươi.

- Cảm ơn.

Khương Thái Nguyệt ở bên kia trả lời một câu, sau đó nói:

-

Sau này khi ta bố trí xong sẽ liên hệ với ngươi.

Nhưng ta chỉ có thể cam đoan cho ngươi một điều kiện công bằng, còn trận chiến giữa ngươi và y thì đều phải dựa vào bản thân ngươi hết.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Vậy là đủ rồi, cảm ơn.

Sau đó liền tắt đá truyền âm đi.

Lúc này, dao động thần niệm trên đá truyền âm lại tới, là của Trương Nhã Lộ.

Cô gái cao quý trong trẻo lạnh lùng này, vẫn rõ ràng trước sau như một.

- Ta nên gọi ngươi là Lâm Hắc hay Sở Mặc?

- Tùy ngươi.

- Ồ, vậy gọi Sở Mặc đi, tốt nhất đừng đồng ý chiến đấu với Chung Thánh, tên kia rất nham hiểm, nhất định y sẽ gài bẫy ngươi.

- Ta phải chiến đấu.

Hơn nữa, Khương Thái Nguyệt nói với ta sẽ giúp ta chuẩn bị nơi chiến đấu.

Sở Mặc đáp lại.

Trương Nhã Lộ ở bên kia im lặng một hồi, rồi nói:

- Được, đến lúc đó cho ta biết địa điểm, ta đi xem cuộc chiến.

Dừng một chút, nàng lại nói thêm:

- Tuy rằng ta không thích Khương Thái Nguyệt lắm, nhưng nàng có thể tin được.

Nói xong, liền tắt đá truyền âm đi.

Sở Mặc nhìn Tử Đạo cùng Lưu Vân Phong, sau đó liếc nhìn Lâm Thanh Tú và anh hói đang tu luyện đằng xa, cười cười:

- Ta nhất định phải đáp ứng khiêu chiến của Chung Thánh.

Nhìn hai huynh đệ đang muốn nói gì, Sở Mặc lắc đầu:

- Ta biết, ta có vô số lý do để không ứng chiến.

Nhưng xét cho cùng, mọi lý do kia cùng hướng đến một điểm, đó là ta chưa đủ mạnh.

Nếu ta đủ hùng mạnh, thì sao phải sợ hãi bất cứ khiêu chiến nào?

Tử Đạo cùng Lưu Vân Phong đều bắt đầu im lặng.

Họ biết lời Sở Mặc nói đều là sự thật, nếu Sở Mặc mạnh mẽ vô song như con khỉ kia, thì sao phải sợ bất cự khiêu chiến nào?

- Vừa rồi Khương Thái Nguyệt nói với ta, địa điểm chiến đấu do nàng sắp xếp.

Sở Mặc cũng không nói ra lý do mà Khương Thái Nguyệt muốn giúp hắn, bởi vì hắn cảm thấy, đó là chuyện riêng tư của cá nhân Khương Thái Nguyệt, hắn không muốn lắm lời.

- Khương Thái Nguyệt?

Quả thực nàng không hòa thuận với Chung gia cho lắm.

-----o0o-----

Chương 1852: Hẹn đấu (2)

Chương 1852: Hẹn đấu (2)

Tử Đạo nói xong, đột nhiên hai mắt sáng lên, y vỗ trán nói:

- Ta vẫn cảm thấy mình quên mất một việc rất quan trọng, Chung gia... tổ tiên Chung gia có một đấng tối cao tồn tại...

Tử Đạo nói tới đây liền im miệng không nói, dù là trên sân thí luyện, đề cập quá nhiều về đề tài có liên quan tới các đấng tối cao cũng có thểkhiến họ cảnh giác.

Nhưng nói đến đây thôi là cũng đủ rồi.

Trong mắt Sở Mặc cũng lóe ra hai luồng sáng lạnh như băng.

Chung gia.

Chung Thành.

Chúng Thánh.

Các ngươi muốn cha con song sát chứ gì?

Ta sẽ dùng sự thật nói cho các ngươi biết, một mình ta, liền có thể song sát hai cha con ngươi!

Mấy hôm sau, đá truyền âm của Sở Mặc xuất hiện dao động thần niệm của Khương Thái Nguyệt.

Sau khi Sở Mặc kích hoạt đá truyền âm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Khương Thái Nguyệt liền vọng tới:

- Ta thay ngươi đáp ứng với Chung Thánh rồi, nửa tháng sau, ngoại thành của đất tổ Khương gia ở La Thiên Tiên Vực sẽ dựng lên một thế giới thu nhỏ làm lôi đài.

Đến lúc đó, lão tổ Khương gia sẽ đích thân trấn thủ.

Cam đoan không có ai dám nhân cơ hội này quấy nhiễu.

Đến lúc đó, hoàng tộc La Thiên cũng sẽ phái người tới xem cuộc chiến.

Cha mẹ ngươi hẳn cũng sẽ trình diện.

Thậm chí...cả đế vương cũng có thể thân chinh tới theo dõi.

Ngươi đánh với Chung Thánh một trận xong... sẽ đến lượt cha ngươi đánh với Đại Thánh Chung Thành trên lôi đài đó.

Khi ấy, ai báo thù được ai liền phải xem bản lĩnh của các ngươi rồi.

Sở Mặc, trận chiến này liên quan tới tôn nghiêm và vinh dự của hoàng tộc La Thiên, tuy chưa chắc ngươi đã muốn đồng ý và tán thành, nhưng sự thực chính là như vậy.

Cho nên, trong khoảng thời gian này, sẽ có người của hoàng tộc La Thiên liên lạc với ngươi thông qua đá truyền âm này của ta.

Im lặng chốc lát, Khương Thái Nguyệt mới nói tiếp:

- Nói vậy chắc ngươi cũng có nghe nói tới quan hệ giữa Khương gia và hoàng tộc La Thiên.

Cho nên, dù trên phương diện nào, ta cũng sẽ đều đứng về phía của hoàng tộc La Thiên.

Tuy vậy mấy năm nay, Khương gia vẫn duy trì thái độ trung lập, cho nên, không có khả năngquá thiên vị bên nào đâu.

- Khương Thái Nguyệt, cảm ơn ngươi.

Nhưng, không cần liên lạc với hoàng tộc La Thiên, ta muốn dùng nửa tháng thời gian còn lại, bình ổn tinh thần, tu luyện một chút.

Sở Mặc nói.

Khương Thái Nguyệt ở bên kia nói:

- Nửa tháng thì tu luyện được cái gì?

Ta khuyên ngươi chớ nên từ chối sự trợ giúp của hoàng tộc La Thiên.

Bọn họ không chỉ giúp ngươi, mà cũng giúp chính mình.

- Vậy cũng không cần.

Sở Mặc từ chối nói.

Tuy rằng hắn đã rõ ràng rất nhiều chuyện, bao gồm việc mạng của hắn là do đế vương tự mình dùng sự thương nặng của bản thân làm cái giá để đổi về.

Nhưng hắn vẫn kiên trì tự nhiên như cũ.

Hơn nữa, hắn cũng không cảm thấy hoàng tộc La Thiên có thể trợ giúp mình bao nhiêu.

Trên người hắn có Hỗn Độn Hồng Lô, Thương Khung Thần Giám, còn có Thí Thiên.

Chẳng lẽ hoàng tộc bên kia còn có thể giao ấn đế vương cho hắn hay sao?

- Được rồi, ta sẽ chuyển ý của ngươi qua bên đó.

Cứ như vậy đi.

Chúc ngươi may mắn.

Khương Thái Nguyệt tắt đá truyền âm đi.

Đợi sau một lúc Sở Mặc đem chuyện này nói cho Tử Đạo và Lưu Vân Phong, Tử Đạo cũng nói:

- Ta cảm thấy ngươi không nên từ chối thái quá ý tốt của hoàng tộc La Thiên.

Lưu Vân Phong cũng gật đầu nói:

- Bất kể thế nào, quan hệ giữa ngươi và hoàng tộc đều không thể dứt bỏ được.

Sở Mặc cười cười:

- Ta sẽ không từ chối ý tốt của bọn họ, nhưng, chuyện này ta muốn tự mình đối mặt.

Tử Đạo và Lưu Vân Phong đều nhìn Sở Mặc có chút không hiểu, nhưng làm huynh đệ, đương nhiên phải tôn trọng ý kiến của hắn, nên không nói thêm gì nữa.

Trong lòng Sở Mặc có suy tính của chính mình.

Không chỉ vì hắn cho rằng sự trợ giúp mà hoàng tộc La Thiên có thể cho hắn là hữu hạn, càng bởi vì hiện nay cha mẹ hắn đã được sự tán thành của đế vương, gia nhập hoàng tộc.

Nhưng được sự tán thành của đế vương không có nghĩa là được toàn bộ hoàng tộc thừa nhận.

Dù mẹ đã bước vào cảnh giới Đại Thánh nhưng bản thân nàng đã là công chúa hoàng tộc, gốc gác trong hoàng tộc không phải người thường có thể lay chuyển được.

Cha thì khác.

Xuất thân từ đại vực Viêm Hoàng, khiến cả hoàng tộc chưa chắcđã có nhiều người chấp nhận ông.

Cho nên, trận chiến với Chung Thành ông nhất định phải đồng ý.

Hơn nữa, phải thắng mới được!

Cho nên nói, đến lúc đó Sở Mặc còn muốn giúp cha mình nữa ấy chứ, nhưng hắn cũng tin tưởng, tuy cha khí phách vô song, nhưng cũng không phải loại người hữu dũng vô mưu.

Có thể ẩn nhẫn ở đại vực Viêm Hoàng nhiều năm như vậy, dùng bộ mặt con ma men lừa gạt bao nhiêu người.

Sao có thể là một kẻ lỗ mãng được?

Cho nên, cha con họ đánh trận đấu này với Chung gia vẫn tràn đầy tin tưởng.

ấy ngày sau đó, Sở Mặc bắt đầu yên tĩnh tu luyện, cho dù trong mắt Tử Đạo và Lưu Vân Phong thì chẳng thể nâng cao bao nhiêu chỉ trong vài bữa.

Nhưng bọn họ cũng không muốn Sở Mặc nhụt chí.

Kỳ thực sao Sở Mặc không rõ đạo lý này, nhưng hắn vẫn muốn nếm thử một chút, lợi dụng thời gian ngắn ngủi còn lại, tấn công cảnh giới Chuẩn Thánh.

Mười ngày sau, bọn họ cần khởi hành, bởi vì chù chừ nữa sẽ bị muộn.

Mấy hôm nay, hai tai Sở Mặc không đi quan tâm chuyện thiên hạ, không hề để ý tới những đồn đãi hỗn loạn này.

Trên thực tế, trận chiến giữa hai cha con hoàng tộc La Thiên với cha con Chung gia đã sớm bị bên ngoài truyền bá điên cuồng rồi.

Đại quân chinh phạt của hoàng tộc La Thiên đã bắt đầu chiến đấu oanh liệt, lấy tư thế đè bẹp kẻ khác mà thoải mái dẹp bỏ rất nhiều mục tiêu định sẵn từ trước.

Đại quân cũng chưa đi động chạm đến gia tộc của những đấng tối cao kia.

Những thế lực mà bọn họ tiêu diệt đều là những kẻ gần đây bằng mặt mà không bằng lòng với hoàng tộc.

Trong đó, cũng có một vài thế hệ có mối liên quan rất sâu với mấy đấng tối cao kia.

Với tình thế trước mắt, hẳn đại quân hoàng tộc tạm thời sẽ còn chưa chống lại chính diện với thế lực trung tâm của gia tộc các đấng tối cao, cho nên, gần như toàn bộ sự chú ý của La Thiên Tiên Vực, và bảy đại vực đều hướng về trận chiến giữa hoàng tộc và Chung gia.

Tuy người xuất chiến của hoàng tộc bên này cũng không mang họ Cơ, là cha con Sở Thiên Cơ và Sở Mặc, nhưng trong mắt mọi người, bọn họ chính là đại diện cho hoàng tộc La Thiên.

Các đánh giá bên ngoài đều không quá đề cao phía hoàng tộc La Thiên.

Tuy tình thế còn chưa nghiêng hẳn về một bên, những cũng chẳng khác là bao.

Phần lớn người thân cận với phe hoàng tộc đều giữ im lặng.

Bởi vì chính bọn họ cũng không đánh giá quá cao cha con Sở Thiên Cơ.

-----o0o-----

Chương 1853: Gạt bỏ (1)

Chương 1853: Gạt bỏ (1)

- Sở Thiên Cơ?

Ha ha, đó là ai?

Ồ ồ ồ ồ...

Thiên kiêu tới từ đạivực Viêm Hoàng sao?

Đại vực Viêm Hoàng cũng có tu sĩ á?

Xin lỗi, ta chưa từng nghe nói đến, ừ, xem như kiến thức của ta còn nông cạn đi.

- Sở Thiên Cơ là Thánh Nhân mới đạt thành?

Ta biết ta biết, không phải y thành Thánh ở bên ngoài hoàng thành La Thiên sao?

Cho rằng mọi người là kẻ ngu ư?

Ha ha, đừng hỏi ta vì sao, trước giờ ta vẫn không biết long khí của hoàng tộc cũng có thể khiến một kẻ ngốc biến thành Thánh Nhân đấy.

- Cha con Chung gia mới là thiên kiêu tuyệt thế được không?

Năm đó Đại Thánh Chung Thành liên tục chiếm lấy vị trí đứng đầu trên Thiên bảng trong nhiều năm, ai dám tranh giành vị trí kia chứ?

ChungThánh cũng là thiên kiêu của cả một thế hệ, xếp hạng hai trên Thiên bảng chẳng qua là vì y không muốn ra tay thôi.

Bằng không chỉ dựa vào cái tên có thân phận xấu hổ như Tử Đạo... cũng đòi xếp thứ nhất Thiên bảng?

- Sở Mặc là ai?

Ồ ồ, thứ chín Thiên bảng Lâm Hắc chứ gì, hạng người giấu đầu lòi đuôi không đáng để nhắc tới.

Chưa từng nghe nói về người này!

Đối mặt với mấy đánh giá đó, ngay cả Lưu Vân Phong và Tử Đạo cũng chỉ cười nhạt, không thèm quan tâm.

Trên đời này thiếu gì người như thế, nói gì cũng được.

Nếu để ý quá mức, thì khỏi cần bước chânvào giới tu hành.

Một đoàn năm người của Sở Mặc, rời khỏi cấm địa Khô Diệp, nhắm tới lối vào La Thiên Tiên Vực mà đi.

Tử Đạo trực tiếp tìm mấy truyền tống trận, truyền tống mấy lần còn chưa hai ngày đã tới lối vào La Thiên Tiên Vực rồi.

Mà lúc này, nơi đây đã có vô cùng nhiều tu sĩ tụ tập!

Trận chiến kia quả thực thu hút sự chú ý của vạn người, với những tu sĩ trên sân thí luyện mà nói, quả thực chẳng có lý do gì để bỏ qua.

Cho nên rất nhiều người đều tuôn hướng nơi này.

Khi Sở Mặc cùng Tử Đạo, Lưu Vân Phong, Lâm Thanh Tú cùng anh hói mang mặt nạ xuất hiện ở nơi này, Tử Đạo và Lưu Vân Phong lập tức bị nhận ra và khiến mọi người chú ý trong nháy mắt.

Sau đó, tất cả nhưng người có mặt đều hưng phấn hẳn lên, dồn hết ánh nhìn về phía Sở Mặc!

Có thể đi cùng một chỗ với Tử Đạo và Lưu Vân Phong còn có thể là ai ngoài Sở Mặc được nữa?

- Đây là Sở Mặc sao?

Hắn trẻ quá!

Một nữ tu sĩ trong bầy người nhìn vóc người cao to anh tuấn của Sở Mặc ngượng ngùng nói.

- Hắn chính là Lâm Hắc không biết lượng sức mình dám khiêu chiến với Chung Thánh hả?

Ồ, là Sở Mặc đúng không?

Một tên giấu đầu lòi đuôi mà thôi.

Có chút thực lực liền không biết trời cao đất rộng.

- Người ta là kẻ mạnh từng chém Thánh Nhân ở Hạo Nguyệt tông đấy nhé!

- Sao ngươi biết Thánh Nhân kia là do hắn giết?

Hơn nữa, saongươi biết hắn không dùng âm mưu quỷ kế chứ?

- Đó là Tử Đạo hạng nhất Thiên bảng sao?

Y thật tuấn tú!

- Lưu Vân Phong cũng thật uy vũ!

- Người đeo mặt nạ kia chính là đầu bếp xấu nhất của Hạo Nguyệt Tông trong truyền thuyết sao?

Đủ loại bàn tán truyền từ trong đám người đến.

Lúc này, bỗng có một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng truyềnđến:

- Lưu Vân Phong, ngươi khi sư diệt tổ còn dám xuất hiện ở nơi này sao?

Ta còn đang tìm mãi mà không thấy ngươi đấy, còn chưa cút ra đây nhận lấy cái chết?

Giọng nói kia vang vọng không trung, phát ra âm thanh đại đạo ù ù, chấn động khiến khắp vòm trời đều run rẩy.

Tiếp theo, một bóng người cường tráng nhanh chóng xuất hiện, đi tới đứng trước mặt Lưu Vân Phong.

Đây là một thanh niên thoạt nhìn ba mươi bảy ba mươi tám tuổi, mày rậm mắt to, trong con ngươi mang theo sát khí lạnh như băng, liếcxéo Lưu Vân Phong, dùng tay chỉ ra:

- Đi ra đánh một trận, ta muốn tự tay giết tên khi sư diệt tổ, phản bội tông môn như ngươi!

- Trịnh sư huynh, ý ngươi là gì?

Lưu Vân Phong hơi hơi nhíu mày, sắc mặt có chút khó coi nhưng vẫn chưa tức giận.

Thanh niên này tên là Trịnh Hùng, cũng được coi như danh tiếng vang dội trong Hạo Nguyệt Tông, là đệ tử thân truyền của tông chủ Hạo Nguyệt tông, mấy năm trước thực lực cũng đã tiến vào đỉnh cao Chí Tôn.

Chỉ có điều xưa nay y vẫn khiêm tốn, không thích vào Thiên bảng, bởi vậy dang tiếng không lớn bằng Lưu Vân Phong.

Nhưng lực chiến giữa hai người đều sàn sàn như nhau.

- Lưu Vân Phong ngươi chớ giả bộ hồ đồ, nếu ngươi sợ thì để hai kẻ đồng lõa kia cùng ngươi lên một lượt!

Nếu như nhíu mi một chút, ta liền không phải đệ tử Hạo Nguyệt Tông!

Trịnh Hùng lạnh lùng nói.

Trong đám người có kẻ lớn tiếng khen hay:

- Được lắm!

Không hổ là đệ tử Hạo Nguyệt tông, gặp kẻ nghịch tặc phản bội tông môn phải có gan đứng ra như vậy mới tốt chứ!

Giọng nói này hư vô mờ mịt, khó lòng xác định vị trí.

Sau khi nói xong dường như còn chưa hết giận, tiếp tục giễu cợt:

- Người trong thiên hạ không ngốc, cũng không ai mù, ai không biết những gì Hạo Nguyệt tông gặp phải là do ba tên súc sinh này gây nên?

Đúng sai nằm ở lòng người, nhân quả tuần hoàn, báo ứng sẽ tới, súc sinh như ba tên này sớm muộn gì cũng gặp phải quả báo thôi!

Trong mắt Tử Đạo bắn ra hai tia sáng lạnh như băng, muốn tìm ra người vừa lên tiếng.

Giọng nói trào phúng kia lại truyền đến:

- Sao nào?

Làm rồi còn sợ người khác nói?

Thật buồn cười, chẳngnhẽ trước mặt người khác ngươi còn muốn giết người bịt miệng hay sao?

- Quả thực nói hươu nói vượn!

Anh đầu bếp hói nổi giận, rống lên:

- Ngươi là ai?

Ngươi biết Hạo Nguyệt tông xảy ra chuyện gì ư?

Quả thực chính là đổi trắng thay đen, phải trái lẫn lộn.

Khốn kiếp, ngươi dám dùng nguyên thần bản mạng thề những lời ngươi nói đều là sự thật không?

Lâm Thanh Tú cũng không im lặng, nàng lạnh lùng nói:

- Đây vốn là ân oán nội bộ, căn bản không muốn để truyền ra ngoài.

Nhưng trên đời này luôn lắm hạng người hiểm ác, giữa ban ngàyban mặt cũng dám nói quàng nói xiên.

Không phải các ngươi đều muốn biết sự thực sao?

Ta nói cho các ngươi nghe!

Bởi vì ta chính là người bị hại!

Còn nữa, ta dám dùng đạo của ta, danh tiết cùng nguyên thần bản mạng ra thề!

Nếu ta có nửa câu nói ngoa, thì đạo hạnh của ta sẽ sụp đổ, danh tiết để tiếng xấu muôn đời, nguyên thần bản mạng sẽ tan thành mấy khói!

Tên tiểu nhân âm thầm châm ngòi kia, ngươi có dám không?

Bốn phương tám hướng lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều nhìn về phía cô gái xinh đẹp tinh xảo như búp bê này.

- Tú Tú!

Lưu Vân Phong nhìn thoáng qua Lâm Thanh Tú, y không muốn LâmThanh Tú nói ra những chuyện kia.

Vẻ mặt Lâm Thanh Tú vô cùng kiên quyết, thậm chí nàng còn không liếc mắt nhìn Lưu Vân Phong lấy một cái, trực tiếp đem trước sau chuyện này nói lại một lần từ đầu đến cuối.

-----o0o-----

Chương 1854: Gạt bỏ (2)

Chương 1854: Gạt bỏ (2)

Sau cùng, Lâm Thanh Tú lạnh lùng nhìn Trịnh Hùng:

- Ngươi nói chúng ta phản bội sư môn, khi sư diệt tổ, xin hỏi ngươi có biết những việc ta nói không?

Hay là, trong lòng ngươi đã biết mọi việc, nhưng vẫn vờ như không hay biết, một bộ hiên ngang lẫm liệt, hình tượng chính nghĩa đến chỉ trích khắc nghiệt chúng ta?

Trịnh sư huynh, đây là lần cuối ta gọi ngươi bằng sư huynh, ngươi muốn bới móc, nói ra là được!

Nhưng đừng có đổi trắng thay đen!

Những lời này của Lâm Thanh Tú khiến bốn phía đều im phăng phắc.

Lâm Thanh Tú nói đầu đuôi rõ ràng có trật tự vô cùng.

Thậm chí nàng còn không giấu diếm chuyện Lưu Vân Phong vì nàng nổi cơn thịnh nộ, đánh chết tên đệ tử ăn chơi trác táng, gieo mầm tai họa kia.

Trịnh Hùng lạnh lùng nói:

- Ta mặc kệ chuyện này là đúng hay sai, ta chỉ biết Lưu Vân Phong phản bội sư môn, đã bị trục xuất khỏi Hạo Nguyệt tông!

Bây giờ là trọng phạm bị Hạo Nguyệt tông truy nã.

Nước lửa khó hòa hợp, dù thế nào, nếu như là đàn ông thì đừng để phụ nữ phải ra mặt thay ngươi, lăn ra đây đánh một trận đi!

Trong hư không, giọng nói hư vô mờ mịt kia lại truyền tới:

- Đúng thế đúng thế, loại phế vật chỉ biết núp váy đàn bà, quả thực khiến người ta khinh thường...

Lúc này, Sở Mặc vẫn luôn trầm mặc đột nhiên vươn một bàn tay, bàn tay kia nháy mắt vọt nhanh trong không khí, sau đó vồ thẳng lấy một chỗ trong đám người.

Chỉ mới khoảnh khắc, đã trực tiếp lôi cổ ra một người vô cùng chuẩn xác, nắm trong tay, tha tới trước mặt mình.

Tay kia thì hung hăng tát qua một cái.

Bốp ~!

Khi tiếng tát vang dội này truyền tới trong tai, mọi người dường như mới bừng tỉnh lại.

Động tác của Sở Mặc thực sự quá nhanh!

Nhanh tới mức gần như trong cả đám người ở đây không có ai thấy rõ động tác của hắn!

Rất nhiều người không kìm nổi trong lòng hô lên kinh ngạc, không dám tin vào cảnh tượng đang nhìn thấy trước mắt.

Người bị Sở Mặc túm trong tay là một người trẻ tuổi trông khá dễnhìn, lúc này khuôn mặt y đang sưng phù, trong ánh mắt mang theo nỗi hoảng sợ vô tận:

- Ngươi, ngươi bắt ta làm cái gì?

Giọng của người này rất khác giọng nói lúc trước, hoàn toàn chẳng giống của cùng một người.

Bởi vậy những người xung quanh đều nhìn Sở Mặc với vẻ mặt hồ nghi: Có phải Sở Mặc nhầm rồi không?

Sở Mặc vốn chẳng thèm nói gì, trực tiếp dùng sức mạnh siết chặt, liền nắm nát một cánh tay của người thanh niên này.

Động tác đó mang theo đạo hạnh hùng mạnh, áp chế cho người thanh niên kia không thể vùng vẫy được gì.

Bởi vậy, y chỉ đành mặc cho Sở Mặc đem cánh taymình bóp nát, gào lên thê lương thảm thiết.

Lúc này, rốt cuộc cũng có người nhận ra thân phận người này, không nhịn được thốt lên:

- Đây chẳng phải là Chung Vân sao?

- Đúng vậy, là Chung Vân của Chung gia, em họ Chung Thánh, chả trách...

- Hóa ra là y, vậy thì không có gì lạ.

Rất nhiều người giật mình, sau khi họ nhận ra thân phận người trẻtuổi này, liền không cảm thấy kỳ lạ đối với hành động âm thầm xúi giục của y rồi.

Cha con Chung gia đang muốn quyết một trận tử chiến với cha con họ Sở.

Kẻ thù gặp mặt hết sức đỏ mắt.

Đây là bình thường thôi.

Còn lại mấy tu sĩ bên kia vốn không biết Chung Vân, nay cũng đều hiểu được, không nhịn nổi âm thầm lắc đầu.

Trong lòng tự nhủ, Chung Vân này cũng thật không khôn ngoan, thực lực kém người ta nhiều như vậy mà cũng dám không biết sống chết đi khiêu khích ư?

Lại không biết lúc này Chung Vân cũng đang hối hận thối ruột rồi, y vốn tưởng rằng ỷ vào một món pháp khí trên người là có thể tránh khỏi sự tìm kiếm của bọn Sở Mặc, âm thầm xúi giục, cho bọn Sở Mặc chút phiền toái.

Nào ngờ Sở Mặc lại đáng sợ như vậy, cứng rắn lôi y ra.

- Ngươi ngươi ngươi...

Ngươi không thể giết ta, ca ca ta là Chung Thánh, ta là con cháu Chung gia!

So với người khác, Chung Vân càng dễ cảm thận thấy sát khí trên người Sở Mặc, không kìm nổi lớn tiếng kêu lên.

Vốn Sở Mặc cũng không định bỏ qua loại rác rưởi như y, nay biết y xuất thân Chung gia, thì lại càng không có lý do gì tha cho y cả.

Lập tức, bên trong ánh mắt hoảng sợ của Chung Vân, tiện tay bắn ra một đòn, trực tiếp gạt bỏ y.

Thoáng chốc, bốn phía lại rơi vào tĩnh mịch! ——

Thật ác độc!

Con cháu Chung gia nói giết liền giết, tuy nói ân oán giữa hoàng tộc La Thiên cùng Chung gia đã vô cùng căng thẳng, nhưng chung quy vẫn chưa hoàn toàn trở mặt.

Nhưng Sở Mặc căn bản không để ý tới việc đó, trực tiếp đánh chết, thủ đoạn này thật quá ác độc.

Cho dù ở sân thí luyện này sinh tử là chuyện thường thấy, nhưng đây cũng phải xem đối tượng là ai, rất nhiều người trong lòng đều cảm thán, có thể tiến vào Thiên bảng quả nhiên không có người nào là dễ chọc.

Quăng thi thể của Chung Vân qua bên cạnh, Sở Mặc nhìn Trịnh Hùng sắc mặt vô cùng khó coi bên kia, trong lòng cười lạnh, hắn sao có thể không nhìn ra giữa Chung Vân và Trịnh Hùng có cấu kết?

Tuy nhiên thế thì sao?

Đối với bọn họ, tuy rằng Hạo Nguyệt Tông vẫn là một quái vật lớn, không thể bị lay động ngay bây giờ, nhưng nơi này là sân thi luyện, không phải đại vực Bắc Đẩu!

Hạo Nguyệt Tông cho dù cường thịnh như cũ cũng là ngoài tầm tay với.

- Nhị ca, muốn đánh cũng phải giải quyết nhanh chút, chúng ta đang gấp!

Sở Mặc nói.

Lưu Vân Phong nhìn thoáng qua Trịnh Hùng, thở dài nói:

- Trịnh sư huynh, đây cũng là lần cuối cùng ta kêu hai chữ sư huynh với ngươi.

- Ngươi không xứng!

Trịnh Hùng trực tiếp quát lớn.

- Được rồi, vậy chiến đi.

Ánh mắt của Lưu Vân Phong cũng dần chuyển sang lạnh lẽo, sau đó hắn lấy dao găm binh khí Đế Chủ lớn cỡ bàn tay ra, quay tròn vài vòng, nhìn thoáng qua Trịnh Hùng:

- Tới đây đi!

Trịnh Hùng rít gào một tiếng, khí tức trên thân hoàn toàn bạo phát ra ngoài, một thân huyết khí như rồng bay thẳng về phía Lưu Vân Phong.

Lưu Vân Phong không có đối chiến, làm sư huynh đệ đồng môn, kỳ thật những năm gần đây hai người không ít lần luận bàn, mỗi lần tuy rằng đều là Lưu Vân Phong hơn một chút, nhưng thắng cũng không thoải mái.

Chẳng qua hiện nay Lưu Vân Phong đã bước chân vào cảnh giới Chuẩn Thánh, cường đại hơn so với quá khứ rất nhiều lần.

Cho nên lần này vừa ra tay, Trịnh Hùng cũng đã cảm giác được cái loại áp lực cường đại này.

Binh khí Đế Chủ trong tay Lưu Vân Phong nhẹ nhàng vẽ mọt cái liền mở ra một mảng lớn hư không, sau đó một đạo đao khí linh hoạt, sắc bén chém về phía Trịnh Hùng.

Rất nhiều người đều kinh hô né tránh về bốn phía, bởi vì một kích này của Lưu Vân Phong thật sự rất linh hoạt và sắc bén, cho dù chỉ một chút khí tức cũng khiến bọn họ cảm thấy rất khó chịu.

-----o0o-----

Chương 1855: Tiến vào La Thiên Tiên Vực

Chương 1855: Tiến vào La Thiên Tiên Vực

Trong lòng Trịnh Hùng cảm thấy kinh hãi, không nghĩ tới chỉ một thời gian ngắn không gặp, cảnh giới của Lưu Vân Phong lại tăng lên tới trình độ này.

Nhưng hắn vẫn không bối rối, trực tiếp tế ra một kiện pháp khí, đó là một cái chuông nhỏ lớn cỡ bàn tay, sau khi chuông nhỏ được xuất ra liền phát ra thanh âm du dương, thanh âm này vô cùng êm tai khiến người ta không kìm lòng nổi mà đắm chìm trong đó.

Đột nhiên có tu sĩ tu vi thâm hậu đột nhiên quát một tiếng:

- Không tốt, đây là Tang Mệnh chuông của Chung gia!

- Thánh khí Chung gia!

Lại có tu sĩ lớn tiếng gào to đánh thức người chung quanh.

- Đây không phải là thánh khí, mà là một kiện đồ nhái...

Một tu sĩ có mắt giới tương đối cao nhìn thấy chân tướng nói ra.

Nhưng cho dù là thế nào, chuông nhỏ này đến từ Chung gia là điều không thể nghi ngờ.

Một ít tu sĩ lúc này mới bất ngờ hiểu được vì sao mới vừa rồi Chung Vân chế giễu đám người Sở Mặc, hóa ra đã sớm có cấu kết với người của Hạo Nguyệt Tông.

Tiếng chuông kia tuy rằng du dương êm tai nhưng lại ẩn giấu sát khí vô tận, trực tiếp tạo thành một đạo sát ý vô cùng linh hoạt và sắc bén, mạnh mẽ trảm về phía Lưu Vân Phong.

Lưu Vân Phong đưa tay chính là một kích, đồng thời trong tay hắn cũng bay ra một kiện pháp khí, một kiện pháp khí Chí Tôn.

Khí Chí Tôn này là một gương soi nhỏ, trong nháy mắt xuất hiện liền bộc phát ra hào quang rực rỡ lóa mắt, trực tiếp đánh vào sát ý linh hoạt, sắc bén kia.

Thời gian vào thời khắc này trực tiếp bị bóp méo!

Đ...a...n...g...g!

Mặt trên chuông nhỏ nháy mắt bộc phát ra một đạo tiếng chuông giống tiếng sấm rền, tiếng chuông này không ngờ lại trực tiếp bắn vỡ sức lực thời gian, sau đó hình thành một ngọn gió nháy mắt cuốn về phía Lưu Vân Phong.

Đồng thời cũng truyền tới thanh âm lạnh như băng của Trịnh Hùng:

- Ta cũng không phải không biết mòn pháp khí đó ở trên người của ngươi, không ngờ ngươi lại nghĩ có thể dựa vào nó để chiến thắng ta!

Thật ngây thơ!

- Trời ơi, cái chuông nhỏ kia... không ngờ không phải là đồ nhái mà thật sự là Tang Mệnh chuông của Chung gia!

- Không ngờ con cháu Chung gia lại đưa thánh khí này cho Trịnh Hùng!

Trong mắt Lưu Vân Phong bắn ra đạo hào quang lạnh như băng, hắn làm ra một động tác không ai nghĩ tới, trực tiếp nghênh đón đạo gió lốc kia.

Ầm ầm!

Thân thể Lưu Vân Phong nháy mắt bị đạo gió lốc kia đè nát, sắp chia năm xẻ bảy.

- A!

Nữ tu sĩ có mặt ở đây không kìm nổi phát ra một tiếng thét kinh hãi, bị dọa tới mặt xanh mét.

- Hắn đang tự sát sao?

- Không đúng, đây không phải là chân thân!

Có tu sĩ tu vi cao thâm nhìn ra mánh khóe.

Quả nhiên ngay lúc trên mặt Trịnh Hùng lộ ra một chút tươi cười thắng lợi, thân hình Lưu Vân Phong trực tiếp hiện ra trước mặt Trịnh Hùng, hắn đưa tay lên đánh vào đầu Trịnh Hùng.

Cả người Trịnh Hùng đều ngây dại, nụ cười chiến thắng kia trực tiếp cứng lại trên mặt, ánh mắt lộ ra thần sắc hoảng sợ không thể tin nổi.

Nháy mắt khi Lưu Vân Phong vỗ xuống một chưởng... liền vỗ vào trên vai phải Trịnh Hùng.

Rắc rắc!

Một tiếng nứt xương thanh thúy nháy mắt vang lên, thân mình Trịnh Hùng như một bao cát bị đánh bay, ầm ầm bay ra ngoài.

Liền há miệng khạc ra máu ở giữa không trung, cả cánh tay phải gần như hoàn toàn bị phế bỏ.

Sắc mặt Lưu Vân Phong cũng có chút tái nhợt, nhưng người nhìn qua còn hoàn hảo.

Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua Sở Mặc và mấy người khác, hạ giọng nói:

- Đi thôi.

Sở Mặc gật gật đầu, mấy người cùng nhau tiến nhập vào La Thiên Tiên Vực.

Từ đầu tới cuối Lưu Vân Phong không hề quay đầu lại nhìn Trịnh Hùng một cái, không giết sư huynh đã từng là đồng môn này cũng được xem như hết lòng quan tâm giúp đỡ, sau này đường ai nấy đi, cá quay về nước quên đi chuyện trên bờ là được.

Nhưng một số người trong Hạo Nguyệt Tông, Lưu Vân Phong tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Một ngày nào đó hắn sẽ đích thân giết chết, tự tay chém giết những người đã sát hại sư phụ và các đồng môn!

Bọn họ vừa đi, các tu sĩ phía sau cũng cùng chen chúc đi vào La Thiên Tiên Vực.

Trên mặt của mỗi người đều mang theo vẻ hưng phấn, bởi vì kế tiếp bọn họ có thể chứng kiến một tràng đại chiến thật sự khác!

Không người nào để ý tới Trịnh Hùng, thậm chí ngay cả thánh khí Tang Mệnh chuông của Chung gia vẫn đang treo ở trên không trung cũng không ai để ý.

Tuy rằng thánh khí khiến rất nhiều người đỏ mắt, nhưng Chung gia cũng không phải dễ trêu chọc như vậy, cầm đồ gì đó của Chung gia mà muốn bình yên vô sự gần như là không thể nào.

Vẻ mặt Trịnh Hùng dại ra đứng ở đó, thậm chí ngay cả đau xót trên người cũng trở nên chết lặng, gần như đã không có cảm giác.

Trong lòng của hắn cũng chỉ còn lại hình ảnh một kích cuối cùng của Lưu Vân Phong.

- Một chưởng kia vốn là phải vỗ vào trên đầu của ta, cho dù là tu sĩ cảnh giới Chí Tôn cũng khẳng định không thể ngăn được một kích kia của hắn.

Trịnh Hùng thì thào nói xong, thật ra trong lòng hắn rõ lúc trước môn phái rốt cục xảy ra chuyện gì.

Nhưng hắn vẫn đã định trước phải đứng ở phía đối lập với Lưu Vân Phong, chưa nói tới có ân oán gì, thậm chí hai người xem trong lẫn nhau ở trong môn phái cũng bị truyền thành giai thoại, cho nên đây chỉ là vấn đề lập trường.

- Có lẽ mọi người cùng sư phụ... thật sự làm sai.

Trịnh Hùng thở dài một tiếng, cuối cùng nhìn thoáng qua món thánh khí treo trên hư không, hắn niệm tụng một câu khẩu quyết, thánh khí kia trong nháy mắt phá không mà đi, trở về Chung gia.

Sau đó Trịnh Hùng mang vẻ mặt cô đơn xoay người đi về phía cách cổng vào La Thiên Tiên Vực, xa xa một ít sư huynh sư muội và người tùy tùng của hắn đều ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng trầm mặc không nói.

Trịnh Hùng cầm món thánh khí hùng mạnh của Chung gia vẫn không phải đối thủ của Lưu Vân Phong.

Lưu Vân Phong cũng đã bước chân vào linh vực Chuẩn Thánh, sau này chênh lệch ở giữa chỉ có thể càng lúc càng lớn.

Cùng lúc đó, ở một nơi xa xôi, một thanh niên đứng ở nơi đó yên lặng nhìn về phía cổng vào La Thiên Tiên Vực, thầm nghĩ trong lòng: Hóa ra sư phụ chính là Sở Mặc, ta thật đúng là ngu xuẩn, Sở công tử làm sao có thể nhanh chóng có loại giao tình bằng hữu như vậy ở trong sân thí luyện?

Đương nhiên hiện tại hắn đã có loại bằng hữu này.

Sở công tử, cảm ơn ngươi...

đã mang ta vào con đường này!

Mặc kệ tới khi nào ngươi đều là sư phụ của ta!

Mà ta...

Phong Hành Giả cũng sẽ không làm mất mặt ngươi!

Phong Hành Giả yên lặng nhìn về phía đó, sau đó xoay người đi vào một tòa cổ thành, nện bước kiên quyết bước đi.

-----o0o-----

Chương 1856: Chung Thánh (1)

Chương 1856: Chung Thánh (1)

Sau khi thông qua trận truyền tống như thông đạo này, đoàn người Sở Mặc rốt cục bước lên lãnh thổ La Thiên Tiên Vực.

Sở Mặc vừa ra tới liền nhìn thấy Diệp Thanh tràn ngập niềm vui, sau đó hắn thấy Khương Thái Nguyệt, phía sau Khương Thái Nguyệt còn có một đám tu sĩ trẻ tuổi tài giỏi, những người này đều là tuổi trẻ thiên kiêu Khương Thái Nguyệt mang tới.

Lúc này trong ánh mắt đám người kia nhìn về phía Sở Mặc có tò mò, cũng có chút ghen tị, nhưng nhiều hơn chính là một loại hào quang cực nóng.

Truyền thuyết về tuổi trẻ thiên kiêu đến từ đại vực Viêm Hoàng này, về quá khứ của hắn, cho dù tới hôm nay bọn họ cũng biết rất ít.

Nhưng sau khi hắn tiến vào sân thí luyện, sau một thời gian cũng đã chinh phục rất nhiều người!

Xông vào Thiên bảng, kết bái với đệ nhất Tử Đạo Thiên bảng và Thường Khách top 10 Thiên bảng, được Khương Thái Nguyệt xem trọng, huynh đệ ba người sát nhập đại vực Bắc Đẩu, trực tiếp đối mặt với một thánh nhân trấn thủ, đại môn phái có nội tình phía sau vô cùng lớn... sau khi thân phận bị bại lộ ra lại tràn ngập vô số quầng sáng thần bí, trong đó một khâu chói mắt nhất chính là hắn lại là huyết mạch của hoàng tộc La Thiên!

Cho dù hiện giờ hoàng tộc đã suy thoái, nhưng không thể phủ nhận nó vẫn là một chủng tộc thần thánh nhất trong suy nghĩ của nhiều thiên kiêu tuổi trẻ!

Diệp Thanh thấy Sở Mặc vô cùng vui vẻ:

- Công tử!

Nàng cũng là gần đây mới biết được thân phận thật sự của Sở Mặc, hóa ra công tử chính là truyền thuyết tới từ đại vực Viêm Hoàng kia, trong suy nghĩ của Diệp Thanh, đại vực Viêm Hoàng lập tức trở nên thần thánh, bởi vì đó là quê hương của công tử.

Sở Mặc khẽ gật gật đầu với Diệp Thanh, sau đó nhìn Khương Thái Nguyệt, cảm thụ được bốn phía như ẩn như hiện một ít khí tức hùng mạnh, hắn biết đây chắc đều là cao thủ của Khương gia, trong lòng rất cảm động, ôm quyền thi lễ với Khương Thái Nguyệt:

- Đã để cho người phiền lòng.

Khương Thái Nguyệt mỉm cười:

- Không có gì, sau khi nghe nói một ít sự tích về ngươi, ta rất bội phục ngươi, nhất là ta rất đồng ý với cách nhìn chiến đấu của ngươi.

Chiến đấu phải đường đường chính chính chiến đấu, sử dụng âm mưu quỷ kế, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào thì đó chính là chiến tranh.

Khương Thái Nguyệt nói xong lời này, trên mặt rất nhiều người lập tức lộ ra một chút thần sắc mất tự nhiên.

Đây tất cả đều là người Chung gia.

Sở Mặc tự nhiên cũng nhìn ra, hắn biết nếu không phải Khương Thái Nguyệt mang người tới đây chờ mình, nói không chừng mình vừa ra tới sẽ lọt vào tấn công mạnh mẽ của đám người kia.

Cho dù không thể giết hắn, nhưng chỉ cần có thể khiến hắn bị thương nặng coi như là thắng.

Nhưng hiện giờ những thủ đoạn kia tự nhiên không thể dùng được, Khương Thái Nguyệt mang tới một nhóm người này cũng không phải dùng để bài trí.

Rốt cục bước chân vào mảnh đất này, Sở Mặc hít sâu một hơi, nơi này gần như là nơi thần thánh mà gần như tất cả các tu sĩ đều tha thiết mơ ước, nhưng lại không phải của hắn.

Hắn từng một lần thế muốn đánh nơi này long trời lở đất, sau đó cứu mẫu thân đi, chỉ là không nghĩ tới hoàng tộc bên kia sẽ chuyển biến thái độ.

Như vậy chuyện còn lại chính là đi ứng đối với tồn tại vô thượng này như thế nào.

- Đi thôi, ta dẫn ngươi đến lôi đài!

Khương Thái Nguyệt trực tiếp xuất ra một chiến thuyền thật lớn, chiến thuyền tuyết trắng, mặt trên có một chữ Khương màu đỏ, dường như đang nhắc nhở mọi người về lai lịch của chiến thuyền này.

- Đó là tọa giá của gia chủ Khương gia... là một kiện thánh khí!

Có người thấp giọng nói ra lai lịch chiến thuyền này.

Sở Mặc nhìn chiếc chiến thuyền này, khẽ mỉm cười, một hành động nhìn như tùy ý của Khương Thái Nguyệt kỳ thật đã tuyên cáo ra lập trường của Khương gia đối với thế nhân, cái gọi là duy trì thái độ trung lập chỉ là một lí do thoái thác mà thôi, tới thời khắc mấu chốt, Khương gia... cùng hoàng tộc Cơ thị vẫn là một thể.

Sau khi Sở Mặc mang theo đoàn người Tử Đạo lên chiến thuyền lại ngoài ý muốn gặp được hai người.

Cơ Khải, Cơ Thánh.

Lúc này Cơ Khải đã hoàn toàn khác với lúc ở sân thí luyện, mặc trường bào màu xanh, đầu đội mũ kim quang, mày kiếm mắt sáng, trong ánh mắt có đại thế giới đang không ngừng tiến hóa, trên người của hắn đã bắt đầu hiện ra một ít khí chất vương giả.

Thấy Sở Mặc, Cơ Khải khẽ mỉm cười:

- Biểu đệ, chúng ta lại gặp mặt.

Biểu đệ!

Thân là đại hoàng tử đương thời của hoàng tộc La Thiên Tiên Vực, Cơ Khải nói lên hai chữ này ý nghĩa rất phi phàm, bởi vì hắn tới một mức độ nào đó đã có thể đại biểu cho toàn bộ hoàng tộc La Thiên.

Một tiếng biểu đệ cũng chẳng khác gì đang nói với Sở Mặc, La Thiên Tiên Vực đã nhận hắn rồi.

Bên cạnh truyền tới một tiếng hừ lạnh, là của Cơ Thánh.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn về phía Cơ Thánh, Cơ Thánh liếc mắt, lạnh lùng nói:

- Đừng nghĩ bọn họ nhận ngươi, ta sẽ tán thành ngươi, Sở Mặc, ngươi đã sớm biết ta là ai mà còn dám đoạn một con quái với ta!

- ...

Trên mặt Cơ Khải bên cạnh không kìm nổi co quắp vài cái, sau đó ho nhẹ một tiếng.

Cơ Thánh lúc này mới không tình nguyện mà nói:

- Dù sao trước khi hung hăng giáo huấn Chung Thánh, ta sẽ không tán thành ngươi!

- Giáo huấn Chung Thánh là chuyện của ta, không liên quan gì tới ngươi.

Sở Mặc thản nhiên nói một câu, cũng không để ý tới sắc mặt khó coi của Cơ Thánh, sau đó nhìn Cơ Khải nhẹ giọng hỏi:

- Cha mẹ của ta cũng khỏe chứ?

Sở Mặc mặc dù không mở miệng gọi hắn là biểu ca, nhưng Cơ Khải cũng không để ý, mà ôn hòa cười:

- Dì nhỏ cùng dượng đều khỏe, bọn họ đã ở lôi đài bên kia chờ ngươi.

Sắp được gặp mẫu thân sao?

Tâm tình của Sở Mặc có chút kích động, trong lúc nhất thời lại bắt đầu trầm mặc.

Khương Thái Nguyệt ở bên cạnh trong con ngươi lóe ra ánh sáng, cũng không biết trong lòng đang suy nghĩ gì.

Tử Đạo và Lưu Vân Phong lại vô cùng thoải mái, cho dù nói thế nào thì bọn họ cũng được xem như nhân vật quan trọng ở sân thí luyện.

Nhưng trù sư hói đầu và Lâm Tú lại vô cùng câu nệ.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới lúc sinh thời lại có thể nhìn thấy nhiều đại nhân vật như vậy.

Gọi Sở Mặc là biểu đệ...

đó không phải là hoàng tử trong hoàng tộc La Thiên sao?

-----o0o-----

Chương 1857: Chung Thánh (2)

Chương 1857: Chung Thánh (2)

Còn có nữ tử cao quý lạnh lùng diễm lệ kia, hóa ra là công chúa Khương Thái Nguyệt của Khương gia trong truyền thuyết.

Nếu không phải bây giờ lúc này không thích hợp, trù sư hói đầu thậm chí muốn ngửa mặt lên trời kêu to vài tiếng để giải phóng cảm xúc trong lòng.

Tâm tình của lâm Tú cũng có vẻ hết sức kích động, nàng ngồi cạnh Lưu Vân Phong, sau đó thật cẩn thận đánh giá bốn phía.

Lưu Vân Phong nhẹ nhàng nắm tay Lâm Tú, ra hiệu nàng thả lỏng, không cần khẩn trương.

Lúc này Cơ Khải bỗng nhiên nói:

- Biểu đệ, một trận chiến này ngươi nắm chắc được bao nhiêu phần?

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn Cơ Khải, khẽ nhíu mày một cái nói:

- Khó mà nói được!

Cơ Khải nói:

- Chung Thánh luôn giấu diếm chiến lực thật sự, hơn nữa, Chung gia lúc này đang có tồn tại vô thượng tọa trấn gia tộc, nội tình sâu hiểm, người ngoài rất khó tưởng tượng ra.

Ta biết trên người biểu đệ có vài pháp khí hùng mạnh, nhưng Chung gia cũng có, hơn nữa những pháp khí này chưa chắc yếu hơn pháp khí của ngươi.

Sở Mặc gật gật đầu.

Cơ Khải nói tiếp:

- Tổ khí Tang Mệnh chuông của Chung gia, một khi toàn lực kích hoạt, uy lực bộc phát ra có thể nháy mắt giết chết một gã Đại Thánh, thứ này rất khó phòng, ta cảm thấy Chung Thánh tám chín phần mười sẽ mang theo tổ khí này ra chiến đấu với ngươi.

Tới lúc đó ngươi nhất định phải cẩn thận, ta đóan hắn thậm chí chỉ trong nháy mắt khi đối chiến với ngươi liền trực tiếp xuất ra món pháp khí này.

Tử Đạo không kìm nổi hít một ngụm khí lạnh, tương truyền món tổ khí đó của Chung gia luôn ở trong tại vị tồn tại vô thượng Chung gia kia.

Chẳng lẽ chỉ vì một cuộc chiến đấu giữa hậu bối, vị tồn tại vô thượng kia sẽ lấy tổ khí này ra?

Nghĩ lại thân phận của Sở Mặc, Tử Đạo cũng có chút hiểu được.

Hiện tại tồn tại vô thượng này đang không có tinh lực tự tay đối phó Sở Mặc, nhưng bọn họ nhất định hy vọng nhất là Sở Mặc chết đi, cho nên xuất ra kiện tổ khí cho hậu bối cũng không có gì kỳ quái.

Lưu Vân Phong có chút lo lắng nhìn thoáng qua Sở Mặc, muốn nói gì đó, cuối cùng lại không nói gì, hắn sợ nói ra sẽ ảnh hưởng tới tâm tình của Sở Mặc.

Một con ngươi trong trẻo như nước của Diệp Thanh lại tràn ngập lo lắng.

Khương Thái Nguyệt an tĩnh ngồi ở đó nhìn Sở Mặc, trong mắt lại tràn ngập vẻ tò mò.

Nàng nghe nói không ít chuyện về Sở Mặc, cảm thấy người này có thể đạt được thành tựu như vậy trong thời gian ngắn, quả thật chính là kỳ tích.

Số mệnh trên người hắn cũng thật quá mức hùng mạnh, thậm chí không kém gì tuổi trẻ thiên kiêu có được một đạo Hồng Môn khí bọn họ.

Khương Thái Nguyệt không cảm nhận được trên người Sở Mặc có khí tức của Hồng Mông, cho nên gần như có thể kết luận Sở Mặc không có Hồng Môn khí hộ thân.

Trong lòng của nàng đột nhiên xuất hiện một ý niệm không thể xóa: Nếu để cho Sở Mặc chém Chung Thánh, chiếm được đạo Hồng Mông khí trên người Chung Thánh, như vậy... hắn sẽ biến thành cái dạng gì?

Sở Mặc cười cười, nhìn Cơ Khải nói:

- Vậy thì xem ai nhanh hơn rồi!

Bên ngoài cổ địa Khương gia.

Đại lượng tu sĩ không ngừng tiến về phía này, phá vỡ bình yên vô số năm ở đây.

Bởi vì nơi này sẽ phải bùng nổ hai trận đại chiến, phụ tử đấu phụ tử!

Chung gia đấu hoàng tộc!

Rốt cục ai có thể trở thành người thắng cuối cùng?

Ít nhất tới bây giờ vẫn có rất nhiều người xem trọng Chung gia bên này.

Số mệnh hoàng tộc tuy rằng hùng mạnh, nhưng nội tình của Chung gia lại không hề kém gì... so với hoàng tộc.

Phụ tử Sở Mặc lại đến từ đại vực Viêm Hoàng bị phong ấn rất nhiều năm, ở trong mắt vô số người chính là thằng nhà quê thật sự, là người man rợ tới từ nơi hoang dã!

- Tu sĩ đi ra từ nơi đó cũng có thể chiến đấu với đại nhân vật của La Thiên Tiên Vực sao?

Người nắm giữ quan điểm này không quá nhiều.

Chiến thuyền hạ xuống, vô số ánh mắt nháy mắt rơi vào trên cửa chiến thuyền.

Sau đó, từ trong chiến thuyền đi ra từng bóng dáng, mỗi người đều nhận lấy cái nhìn chăm chú của vạn chúng.

Nhất là Sở Mặc, khi hắn đi ra từ trong chiến thuyền liền cảm nhận được rất nhiều ý niệm.

Tới loại cảnh giới này, cái loại không che giấu cảm xúc này hắn có thể nháy mắt cảm giác được rõ ràng.

Ác ý!

Ghen tị!

Cười nhạo!

Khinh miệt!

Khinh thường!

Tò mò!

Đủ loại cảm xúc giống như thủy triều vọt về phía Sở Mặc.

Ánh mắt của Sở Mặc giống như một đầm nước sâu, không hề dao động, hắn bình tĩnh nhìn về phía mọi người, sau đó từ trên chiến thuyền đi ra.

Sau đó dưới sự dẫn dắt của Khương Thái Nguyệt bay thẳng đến một nơi, chính là nơi dừng chân của hoàng tộc La Thiên!

Hai người Cơ Khải và Cơ Thánh khi đối mặt với cảm xúc không chút nào che dấu cũng đều mang sắc mặt bình tĩnh.

Đừng nhìn Cơ Thánh tính tình dường như rất nóng nảy nhưng đó cũng là tùy trường hợp, hắn không phải lúc nào cũng đều bốc lửa như vậy.

Vào lúc này hắn liền biểu hiện ra phong phạm con cháu hoàng tộc nên có.

Nhìn không chớp mắt, vẻ mặt thản nhiên đi trong sự chăm chú nhìn của vô số người phía dưới.

Chỉ là trong lòng thật không thoải mái, hắn tuy rằng không thích Sở Mặc, đúng vậy, hắn chưa bao giờ che dấu loại ý niệm này trong đầu, nhưng càng không thích những người này có suy nghĩ đó.

Trong lòng cười lạnh: Các ngươi khinh thường Sở Mặc?

Hắn mạnh hơn các ngươi!

Chỉ một ngón tay cũng có thể trấn áp các ngươi!

Lưu Vân Phong và Tử Đạo cũng có vẻ rất bình tĩnh, đều là tinh anh đi ra từ trong chém giết ở sân thí luyện, đối mặt với trường hợp thế này không có gì đáng nói.

Lưu Vân Phong lôi kéo tay Lâm Tú, sau đó nói với tử trù đầu hói mang theo mặt nạ thằng hề có vẻ rất khẩn trương bên cạnh:

- Không cần sợ, ngươi cứ xem như bọn họ không tồn tại là được.

Hơn nữa, không bao lâu nữa ánh mắt bọn họ nhìn về phía chúng ta sẽ biến thành ngưỡng mộ.

Tựa như những người đó không che dấu tâm tình của mình, Lưu Vân Phong....

Cũng không che dấu thái độ của mình!

Những lời này hắn là công khai nói ra!

Lúc này, phương xa truyền tới một tiếng cười lạnh khinh thường:

- Ngưỡng mộ?

Rồng không cư trú cùng rắn, tu sĩ La Thiên Tiên Vực vĩnh viễn sẽ không ngưỡng mộ đám dễ nhũi tới từ tám đại vực!

Lưu Vân Phong ngẩng đầu lên, t rong ánh mắt bắn ra hai đạo chiến ý nồng đậm, lạnh giọng nói:

- Chung Thánh!

Cơ Thánh ở bên kia không kìm nổi cười lạnh nói:

- Loại vật như ngươi cũng có tư cách tự xưng là rồng sao?

- Ta không có chẳng lẽ ngươi có?

Phương xa, một thanh niên mặc một thân áo trắng, bên người có một nữ tử vô cùng xinh đẹp động lòng người, chậm rãi đi về bên này, giữa thần thái mang theo một cỗ khí tràng ngạo nghễ thiên hạ.

-----o0o-----

Chương 1858: Mẫu tử gặp lại (1)

Chương 1858: Mẫu tử gặp lại (1)

Đuôi lông mày của Cơ Thánh nhướng lên, muốn đánh trả lại bị Cơ Khải truyền âm nói dừng.

Con cháu hoàng gia ở trong này công khai đấu võ mồm với người khác, thắng thua gì cũng đều là thua.

- Âu Dương Phi...

Tử Đạo ở bên cạnh nhẹ giọng nói ra, trong ánh mắt của hắn có một tia ảm đạm nhàn nhạt.

Chung Thánh bên kia quăng ánh mắt về phía Tử Đạo, thản nhiên nói:

- Tử Đạo, lại gặp mặt, đáng tiếc là lúc này ngươi vẫn đứng sai đội ngũ.

- Thật sao?

Tử Đạo ngẩng đầu, ánh mắt của hắn lại trở nên kiên nghị, tựa như hoàn toàn không nhìn thấy nữ tử xinh đẹp động lòng người bên cạnh Chung Thánh:

- Là đúng hay sai không ai nói trước được!

- Ha ha, ngươi vẫn tự tin như vậy, là tự tin mù quáng.

Trên mặt Chung Thánh hiện lên chút tươi cười trào phúng, sau đó nói:

- Thế nào, nhìn thấy người trong lòng mà không chào hỏi sao?

Vô số người khắp bốn phía lập tức truyền tới một trận xôn xao.

Sắc mặt nữ tử xinh đẹp động lòng người bên cạnh Chung Thánh khẽ đỏ lên, hơi giận nhìn thoáng qua Chung Thánh, sau đó tự nhiên nhìn về phía Tử Đạo:

- Tử Đạo, lại gặp mặt.

Lời nàng nói không ngờ giống y như đúc câu nói vừa rồi của Chung Thánh.

Sở Mặc theo bản năng nhận thấy được cảm xúc của Tử Đạo có chút dị thương, hắn nhìn về phía nữ tử kia, rất đẹp!

Đây là ấn tượng đâu tiên, nhìn qua lần nữa là đẹp hơn!

Một thân khí chất xuất trần thoát tục, quả thực làm người ta ngạc nhiên thán phục: Nàng chỉ có ở trên trời, vì sao lại đi vào giữa trần thế?

Hắn cũng vừa nghe Tử Đạo nhẹ giọng nói Âu Dương Phi.

Vốn là thiên kiêu chi nữa xếp hạng thứ bảy Thiên bảng, hiện giờ lại ở bên cạnh Chung Thánh, chẳng lẽ giữa nàng và đại ca... còn có chuyện xưa gì hay sao?

Tử Đạo có chút gian nan cười với Âu Dương Phi, cũng không nói gì.

Âu Dương Phi thản nhiên nói:

- Tử Đạo, ngươi vốn là thiên kiêu, sao lại ở chung với rắn chuột vậy?

Một câu khiến vô số người đều lộ ra vẻ kinh ngạc, không thể ngờ được một câu trào phúng đầy nhục nhã như vậy lại xuất ra từ trong miệng nữ tử có khí chất cao quý xuất trần này.

Rắn chuột?

Ai là rắn? ai là chuột?

Trong mắt Lưu Vân Phong nháy mắt nổ bắn ra hai đạo tinh mang, cười lạnh nói:

- Ta còn thật khong biết hóa ra ta là hạng người rắn chuột, vậy nữ nhân vẫn bị ta đè ở phía dưới thì được xem là gì?

Côn trùng nhỏ sao?

Lời này có chút ngoan độc, bất quá đối với Lưu Vân Phong mà nói còn có chút khách khí, năm đó ở bãi rác có lời hạ lưu nào hắn chưa từng nói chứ?

Khóe miệng Tử Đạo co quắp, nhưng không lên tiếng.

Trong mắt Chung Thánh bên kia lập tức bắn ra hai đạo hào quang tràn ngập sát khí, nhìn về phía Lưu Vân Phong lạnh giọng nói:

- Ngươi tốt nhất lập tức nói xin lỗi.

Lưu Vân Phong bật cười ha ha:

- Ta không xin lỗi thì ngươi định thế nào?

Lại liên hợp với người của Hạo Nguyệt Tông tạt nước bẩn cho ta sao?

Hay lại mượn một thánh khí tới giết ta?

Hay là âm thầm vụng trộm tính kế ta?

Hay là...

Chung Thánh ngươi dùng kết cục của bản thân đưa cho nhân tình của mình xả giận?

- Ngươi...

Sắc mặt Chung Thánh nháy mắt trở nên xanh mét:

- Ngươi sẽ vì lời nói hôm nay mà hối hận.

Âu Dương Phi bên cạnh hắn sắc mặt cũng dị thường khó coi.

Lưu Vân Phong cười ha hả:

- Mỗi người đều phải phụ trách lời nói và việc làm của mình, không chỉ có riêng ta!

Lưu Vân Phong nói xong nhìn thoáng qua Tử Đạo, hắn cũng không ngu ngốc, sao có thể không nhìn ra nữ nhân kia và Tử Đạo có chút chuyện xưa.

Tuy nhiên hắn vẫn muốn nói như vậy!

Không vì cái gì khác, chỉ vì nữa nhân kia khi nhìn về phía Tử Đạo không hề có một chút tình ý nào!

Hắn có thể không ngại người khác nói hắn là hạng người rắn chuột, nói thì nói, cũng không mất đi một miếng thịt, thời khắc mấu chốt cho một cái tát là được rồi.

Nhưng hắn không thể dễ dàng tha thứ cho việc huynh đệ của mình bị nhục nhã.

Loại nữ nhân này, Lưu Vân Phong căn bản không cho rằng nàng có tư cách đứng bên cạnh Tử Đạo.

Thế giới này vô cùng chú ý thân phận địa vị, chú ý truyền thừa, nhưng vậy thì sao?

Tử Đạo nếu có thể thủy chung đè áp Chung Thánh xếp hạng thứ nhất Thiên bảng, cũng đủ nói hắn ưu tú!

Cái này không cần ai tới thêm vào, không cần ai tới khẳng định, cũng không cần ai chứng minh!

Chung Thánh gắt gao nhìn Lưu Vân Phong, sau đó nghiêng người nhìn thoáng qua Âu Dương Phi bên cạnh, bỗng nhiên cười nhạt:

- Một tu sĩ được xưng thiên kiêu trẻ tuổi chỉ biết khoe miệng lưỡi lợi hại thì có ích gì?

Lưu Vân Phong, sau khi giết chết Sở Mặc, người kế tiếp sẽ là ngươi!

Lưu Vân Phong lạnh lùng nói:

- Được, ta chờ ngươi.

Không khí lúc bây giờ vô cùng ngưng trọng, những tu sĩ liên tục tới nơi này cũng đều bị ảnh hưởng mà lặng ngắt như tờ.

Bọn họ rốt cục cảm nhận được loại khí tức khẩn trương trước cuộc đại chiến, cũng hiểu rõ ân oán giữa Chung gia và hoàng tộc La Thiên đích xác đã tới mức không thể điều hòa.

Lúc này Chung Thánh rốt cục quăng ánh mắt về phía Sở Mặc:

- Ngươi giết con cháu Chung gia chúng ta, ta sẽ đòi lại hết!

Sở Mặc nhìn hắn một cái:

- Không nên nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, ngươi nếu không phục, hiện tại ta có thể một đao bổ ngươi!

Thật mạnh mẽ, cứng rắn!

Ngay cả Cơ Khải và Cơ Thánh cũng nhịn không được nhìn về phía Sở Mặc, Sở Thánh vốn không vừa mắt Sở Mặc, không biết tại sao lúc này lại sinh ra một loại ý niệm hắn không muốn thừa nhận trong đầu: Người kia dường như cũng không tệ.

Trên khuôn mặt anh tuấn không có bất kỳ vẻ mặt gì, khí tức trên thân hắn vẫn vô cùng vững vàng, giờ khắc này ngay cả Cơ Thánh không thừa nhận cũng không được, trên người của Sở Mặc thật sự có một loại chênh lệch khiến kẻ thù sợ hãi, có khí chất làm lòng người an tĩnh.

Rất trầm ổn, bên trong trầm ổn lại mang theo khí phách không thể nói hết!

Cái loại khí tràng mạnh mẽ, cứng rắn này, bất kể là đối mặt với ai đều sẽ không sợ hãi!

Khí tràng này thậm chí có thể dễ dàng ảnh hưởng tới bên mình những người đó.

Hắn nói xong câu đó, bất kể của Tử Đạo hay Lưu Vân Phong, thậm chí là Khương Thái Nguyệt, vẻ mặt vào thời điểm này cũng trở nên có chút thả lỏng.

- Hy vọng lúc sau ngươi còn có thể nói ra những lời này!

Chung Thánh nói dứt lời liền mang theo Âu Dương Phi rời đi.

-----o0o-----

Chương 1859: Mẫu tử gặp lại (2)

Chương 1859: Mẫu tử gặp lại (2)

Chưa tới mức ỉu xìu mà đi, nhưng tuyệt đối không thể coi là thong dong.

Bọn họ muốn dùng khí thế trấn áp ba huynh đệ Sở Mặc, không ngờ cả ba người này, cho dù là Tử Đạo đối mặt với Âu Dương Phi có chút khó khăn cũng là một thân ngông nghênh, căn bản bọn họ không thể trấn áp.

Chung Thánh lại không muốn đấu võ mồm cùng đám người kia ở chỗ này, bởi vì hắn cảm thấy như vậy thật sự làm tổn hại phong độ của hắn, cho nên chỉ có thể vừa dứt câu liền khẩn trương rời đi.

Đi một chút cũng không tự nhiên phóng khoáng, phỏng chừng hiện tại đã tức giận một bụng rồi.

Trên mặt Khương Thái Nguyệt có chút tiếc nuối, bởi vì từ đầu tới cuối Âu Dương Phi hay Chung Thánh đều không nhìn về phía nàng, càng không đến khiêu khích này.

Nàng vốn còn muốn hai người Chung Thánh và Âu Dương Phi tới khiêu khích nàng, nàng có thể toàn lực đánh trả.

Kết quả hai người kia lại có chút tự hiểu mình, căn bản không đến trêu chọc nàng.

Coi như các ngươi thông minh!

Tuy nhiên như vậy thì xong sao?

Còn giả bộ gì chứ?

Khương Thái Nguyệt nghĩ, sau đó nói với Sở Mặc:

- Được rồi, không nên bị ảnh hưởng tâm tình, ai là rồng hổ, ai là rắn chuột cũng không phải do người khác phong tặng.

Tựa như có ít người nghĩ chỉ cần đặt lên cổ Tộc Tuyến là có thể trở thành công chúa, kỳ thật gà mái vẫn là gà mái, vĩnh viễn không thể thành phượng hoàng được!

Thân hình Âu Dương Phi đã đi xa có chút dừng lại nhưng không quay đầu, càng không nói gì liền nhanh chóng rời đi.

Sau đó, dưới sự dẫn dắt của Khương Thái Nguyệt, đoàn người đi tới hành cung hoàng tộc đóng quân.

Nơi này lầu các san sát, cung điện nghiêm cẩn, thủ vệ cẩn thận nghiêm túc.

Người không biết chuyện thậm chí sẽ nghĩ tới nơi này từ trước tới nay đều như vậy, cũng không biết chỗ hành cung này chỉ mới được xây dựng trong một đêm.

Xuyên qua lớp thủ vệ trùng trùng điệp điệp, Khương Thái Nguyệt mang theo đoàn người Sở Mặc đi tới chiến điện, Sở Mặc cảm giác được ở trong này ngay cả Cơ Khải cũng không được tự tại.

Về phần Cơ Thánh lại mang theo vài phần khẩn trương trên mặt.

Hắn tự nhiên là không biết, bởi vì chuyện của hắn, đế vương mặc dù không công khai trách móc Cơ Thánh quá nặng nề, nhưng Cơ Thánh lại vẫn cảm thấy bất an.

Tuổi trẻ khinh cuồng không cơi air a gì cũng không phải sai, nhưng trong xương không có thân tình cũng là tối kỵ nhất của hoàng tộc Cơ thị.

Nói vương gia vô tình chính là nói thế tục phàm trần chứ không phải La Thiên Tiên Vực!

Đám người bọn họ đi tới liền có người đi vào thông báo, sau đó từ bên trong có một bóng dáng vội vàng chạy ra.

Trực tiếp nhằm về phía Sở Mặc, đây là một nữ tử vô cùng xinh đẹp, khí chất cao quý thanh lịch, dáng người cao gầy độc nhất vô nhị.

Nàng đi tới trước mặt Sở Mặc, dường như muốn nhào về phía trước ôm lấy Sở Mặc, nhưng chỉ đứng ở nơi đó, dường như không dám lại đây, một đôi con ngươi cực đẹp tràn ngập nước mắt, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc tràn ngập cảm tình.

Sau đó lại có một thanh niên đi ra từ trong cung điện, thân hình cao lớn, khí tràng mãnh liệt, long hành hổ bộ, thanh niên này cũng Sở Mặc có rất nhiều điểm tương tự.

Sở Mặc nhìn thấy thanh niên này, đầu tiên là khẽ ngẩn ra, lập tức nhận ra đây là phụ thân của mình, nhưng hình tượng lúc này của phụ thân thật sự quá chênh lệch với lúc trước!

Sở Thiên Cơ giới phút này có chút tương tự với tấm hình trong trí nhớ của Sở Mặc.

- Nhi tử, nàng là mẹ con.

Sở Thiên Cơ trầm giọng nói.

Sau lưng Sở Thiên Cơ còn có một nhóm người đi ra, cũng không có bóng dáng đế vương.

Nhưng đám người kia đều oai hùng không tầm thường, nữ tử cùng là xinh đẹp vô song, khí chất đều vô cùng cao quý, vừa thấy liền biết chính là rồng phượng trong loài người.

Thật ra Sở Mặc đã nhận ra cô gái này là mẫu thân của mình, chỉ có một chỗ bất đồng duy nhất với nữ tử giống như tinh linh ở tấm hình trong chí nhớ, chính là năm đó Cơ Thanh Vũ hoạt bát giống như thiếu nữ, mặc dù đang cùng hắn chia cách, vô cùng thương tâm nhưng trên người vẫn tản ra khí tức thanh xuân.

Nhưng hiện giờ cũng đã trở nên điềm đạm, vô cùng đoan trang, đã không còn cái loại linh động năm đó.

Tuy nhiên bộ dáng lại gần như giống nhau như đúc.

- Hài tử, mẹ... mẹ có lỗi với con.

Nước mắt trong mắt Cơ Thanh Vũ rốt cục không kìm nổi, cuồn cuộn rơi xuống.

Nữ tử vừa mới tấn thăng tới cảnh giới Đại Thánh, ở trước mặt con mình chỉ còn lại có mềm mại và yếu ớt.

Đám người Tử Đạo liếc nhìn nhau một cái, sau đó yên lặng rời đi dưới sự dẫn dắt của Khương Thái Nguyệt.

Loại thời điểm này bọn họ đã không còn thích hợp để tiếp tục ở lại nơi này.

Sở Mặc hít sâu một hơi, hắn đã từng vô số lần ảo tưởng cảnh tượng mình nhìn thấy mẫu thân.

Nhưng tới thời điểm nhìn thấy mẫu thân, cái loại cảm giác cốt nhục tương liên khiến hắn lập tức quên tất cả mọi suy nghĩ.

Nghe thấy mẹ nói xin lỗi, Sở Mặc bùm một tiếng ngã quỵ xuống đất, trong thanh âm tràn ngập một cỗ tình cảm vô cùng phức tạp, đau buồn nói:

- Mẹ!

Cơ Thanh Vũ lúc này rốt cục không kìm nổi, trực tiếp nhào về phía trước ôm Sở Mặc vào trong ngực, khóc rống lên:

- Hài tử.... bảo bối, mẹ rất nhớ con!

Một tiếng bảo bối, nếu đổi lại là người khác gọi Sở Mặc như vậy, phỏng chừng Sở Mặc sẽ điên, hắn độc hành nhiều năm như vậy, một thân thành tựu có một không hai toàn bộ đại vực Viêm Hoàng, chưa từng có xưng hô quỷ dị như vậy!

Nhưng vào lúc này Sở Mặc lại không hề cảm thấy đột ngột, cũng không thấy khó chịu.

Hắn là con, cho dù hắn đừng ở trên đỉnh cao của vũ trụ này, cũng chỉ là bảo bối trong suy nghĩ của mẹ!

Cơ Khải đứng ở đó, trong ánh mắt lộ ra vài phần cảm thán, sau đó thở dài một tiếng.

Đôi mắt Cơ Thánh hơi đỏ lên, dùng sức mím môi, quay mặt sang một bên hít sâu một hơi, sau đó bỗng nhiên nói:

- Sở Mặc, ta, ta vẫn còn không thích ngươi!

Tuy nhiên ta xin lỗi ngươi vì hành động lúc trước của ta, rất xin lỗi, đó là do ta sai, nhưng ta không cần ngươi lượng thứ!

Ngươi còn đoạt lấy một con quái của ta!

Cơ Thánh nói xong, quệt miệng, như một con Công Kê kiêu ngạo dạo bước rời đi——

-----o0o-----

Chương 1860: Yến hội hoàng tộc (1)

Chương 1860: Yến hội hoàng tộc (1)

Đám người Tử Đạo và Lưu Vân Phong vừa mới bố trí ổn thỏa trở về thấy một cảnh tượng này, không kìm nổi bĩu môi, nói thầm:

- Thật sự là một người trẻ tuổi kỳ cục tới mức tận cùng!

Khóe miệng Cơ Thánh đã đi xa khẽ cơ quắp, cụp mí mắt, cũng không trả lời.

Sở Thiên Cơ nhìn bóng lưng Cơ Thánh, than nhẹ một tiếng, hắn cũng không thích người này, nói chuyện rất đả thương, lại ngang ngược kiêu ngạo.

Tuy nhiên hiện tại muốn nói có bao nhiêu hận cũng là không hận nổi, mặc kệ có nguyện ý hay không cũng khó có thể cả biến sự thành là người một nhà.

Hơn nữa hiện giờ hoàng tộc đang gặp phải một trận nguy cơ lớn nhất từ trước tới nay, tất cả mọi người cần đoàn kết cùng một chổ.

Thời điểm ở đại vực Viêm Hoàng hắn cũng đã giáo huấn tiểu tử này, quá khứ... cũng hãy để cho nó qua đi.

Mẫu tử hai người Cơ Thanh Vũ và Sở Mặc bên này bị Cơ Thánh quấy rầy như vậy cũng đều thu hồi bi thương.

Tuy nước mắt của Cơ Thanh Vũ vẫn đang chảy xuống, nhưng trên mặt lại mang theo tươi cười vô cùng vui vẻ.

Sở Mặc cũng giống như vậy, mắt đỏ một vòng nhìn Cơ Thanh Vũ:

- Mẹ, từ khi con thức tỉnh hình ảnh sâu trong trí nhớ, sau khi biết được chân tướng đã không còn trách mọi người.

- Hải từ ngoan, nhưng mẹ vẫn cảm thấy có lỗi với ngươi.

Cơ Thanh Vũ nói xong, sau đó lại tiếp:

- Nhi tử bảo bối, ngươi yên tâm, mẹ sẽ mượn hết ấn đến vương hoàng tộc tới cho ngươi đập chết Chung gia!

Khương Thái Nguyệt ở bên cạnh cười khúc khích nói:

- Thanh Vũ cô, ngài trước tiên hãy nghĩ làm sao để trợ giúp cho dượng đi.

Khương gia cùng Cơ gia nhiều thế hệ có giao tình, dựa theo bối phận, Khương Thái Nguyệt gọi một tiếng cô cũng không có gì sai.

Cơ Thanh Vũ hít sâu một hơi, sau đó nói:

- Thái Nguyệt, lần này cảm ơn con, cô cô nợ con một nhân tình.

- Lời này của cô cô quá khách khí rồi.

Khương Thái Nguyệt thản nhiên cười nói:

- Hiện giờ hoàng tộc mới quật khởi, có quá nhiều chuyện cần phải làm, những tiểu bối bọn ta không làm được quá nhiều chuyện, cũng chỉ có thể làm được một ít chuyện nhỏ.

Cơ Thanh Vũ gật gật đầu:

- Con đã làm vô cùng tốt!

Nàng nói xong lại dời tầm mắt đến trên người của Sở Mặc, trong ánh mắt tràn ngập tình cảm không nói nên lời, không có chút nào che dấu.

Trong lòng của nàng cảm thấy thật đáng tiếc, thời điểm đứa nhỏ cần nàng nhất, nàng không thể ở bên cạnh, lại không thể tham dự vào quá trình trưởng thành của hắn, đây là một chuyện vô cùng tàn khốc với một mẫu thân thương con sâu sắc.

Tuy nhiên, chịu mọi tất cả cực khổ, tới hôm nay rốt cục có thể ở cùng một chỗ với hai nam nhân mình yêu nhất, đối với Cơ Thanh Vũ mà nói còn trọng yếu hơn rất nhiều so với việc tấn thăng lên cảnh giới Đại Thánh.

Nàng quay đầu lại nhìn thoáng qua Sở Thiên Cơ, sau đó nhẹ nhàng cười, giấu mọi cực khổ đã từng trải qua vào sâu trong lòng.

Đám người trẻ tuổi đứng ở phía sau Sở Thiên Cơ, nhìn thấy cảnh tượng này trên mặt đều rất phức tạp.

Bọn họ đều là con cháu vợ cả hoàng thất, có quan hệ huyết mạch tương đối thân cận với Cơ Thanh Vũ, nhưng những năm gần đây, có thể đừng ở lập trường của Cơ Thanh Vũ mà suy tính cho nàng lại vô cùng ít.

Suy nghĩ của đại đa số kỳ thật cũng không khác so với Cơ Thánh, tối đa cũng chỉ là không quá cực đoan giống như Cơ Thánh.

Nhưng ở sâu trong nội tâm cũng không có tôn trọng gì quá lớn với vị công chúa từng ưu tú nhất hoàng tộc này, đối với Sở Thiên Cơ đại vực Viêm Hoàng thì không cần nói tới tôn trọng mà là khinh miệt từ trong nội tâm.

Nhưng điều khiến bọn họ không nghĩ tới chính là, đế vương tự tay trấn áp Cơ Thanh Vũ, nhưng trên thực tế lại không giống như bọn họ nghĩ: Là vì Cơ Thanh Vũ gả cho một tu sĩ đại vực Viêm Hoàng bôi nhọ huyết thống hoàng gia, khiến hoàng tộc La Thiên mất mặt.

Mà nguyên nhân thật sự hiện giờ những người này đều đã hiểu.

Cho nên bọn họ mới có thể cảm thán, thậm chí còn có chút may mắn, không cố chấp, ngông cuồng và kiêu ngạo giống Cơ Thánh kia, ngốc nghếch xông lên nhục nhã Sở Mặc, khiêu khích Sở Thiên Cơ, nếu không sợ rằng giờ phút này nhóm bọn hắn cũng sẽ xấu hổ giống Cơ Thánh.

Cơ Thanh Vũ thăng tiến lên cảnh giới Đại Thánh, Sở Thiên Cơ thành công nhập Thánh, Sở Mặc con trai của bọn họ năm nay mới bao nhiêu tuổi?

Tính toán đâu ra đấy, năm tháng tu đạo tuy chỉ vài thập niên nhưng cũng đã thành công thành đạo, bước vào cảnh giới Chí Tôn.

Ở nơi tàn khốc như sân thí luyện lại có thể đạt được thành tựu nhiều người cả đời đều không thể đạt được trong thời gian ngắn nhất.

Top 10 Thiên bảng!

Toàn bộ hoàng tộc, giữa đám con cháu trẻ tuổi đương đại cũng chỉ có một mình Cơ Khải bước vào Thiên bảng mà thôi.

Cái này ưu tú tới mức khiến người khác không biết nói gì!

Ai còn dám cười nhạo?

Ai lại có tư cách cười nhạo?

Ai lại dám đi châm chọc?

Cho dù là hiện giờ đế vương vẫn chưa thay đổi thái độ với cả nhà bọn họ, nhưng con cháu vợ cả hoàng tộc sợ rằng cũng phải lén lén lút lút âm thầm thể hiện thiện ý với người ta.

Một Đại Thánh cũng đã có thể khởi động một gia tộc rất lớn ở La Thiên Tiên Vực.

Những con cháu hoàng tộc này đều rất thông minh, các loại cảm xúc phức tạp này chỉ tồn tại trong lòng bọn họ chốc lát, liền nhất nhất lại chào hỏi Sở Mặc, cho dù là bối phận lớn hơn Sở Mặc rất nhiều, nhưng thái độ của bọn họ khi đối mặt với thiên kiêu trẻ tuổi này cũng đều vô cùng ôn hòa hữu lễ.

Loại trường hợp này Sở Mặc lúc trước có nằm mơ cũng không nghĩ tới, chưa nói tới có bao nhiêu kích động, nhưng ít ra được người khác tôn trọng thì trong lòng vẫn sẽ cảm thấy thoải mái.

Với hắn mà nói, tất cả... nhục nhã hay vinh dự cũng không bằng việc hắn có thể ở cùng một chỗ với cha mẹ, một nhà ba người ăn một bữa cơm thật vui vẻ.

Sở Mặc lãnh đạm cũng khiến con cháu hoàng gia kiêu ngạo từ trong xương cảm thấy vô cùng khâm phục, bởi vì hoàng tộc cho dù suy thoái như thế nào, cũng không phải ai cũng có thể giữ được bình tĩnh khi đối mặt với một đám con cháu vợ cả hoàng tộc cao quý như Sở Mặc.

Khương Thái Nguyệt ở bên cạnh nhìn cảnh tượng này, trong con người sáng trong như nước lóe ra hào quang sáng ngờ, hứng thú đối với Sở Mặc càng lớn, tâm tư biến Sở Mặc thành huynh đệ của nàng cũng mãnh liệt thêm vài phần.

Lúc này Cơ Khải lại đi tới, vẻ mặt mỉm cười nói với Cơ Thanh Vũ:

- Hoàng cô, tiểu chất đã chuẩn bị xong yến hội, chúng ta cũng đi dùng cơm đi!

-----o0o-----

Chương 1861: Yến hội hoàng tộc (2)

Chương 1861: Yến hội hoàng tộc (2)

Cơ Thanh Vũ gật gật đầu, nàng vẫn rất thích đứa cháu này.

Không giống với Cơ Thánh, Cơ Khải mấy năm nay vẫn lén lén lút lút gặp nàng, tuy rằng mỗi lần chỉ là bồi nàng nói chuyện quá khứ, lặng lẽ mang cho nàng chút hoa quả hiếm lạ, nhưng đối với Chí Tôn mà nói thì đây đã là tình cảm lớn lao đáng quý rồi.

Cho nên thái độ của Cơ Thanh Vũ đối với Cơ Khải khác nhau so với đối với người khác, nàng nhẹ nhàng gật đầu, sau đó nói:

- Được, chúng ta đi qua đi.

Đoàn người bắt đầu đi tới tiền điện hành cung.

Tới tiền điện, bên này sớm đã chuẩn bị xong tất cả, đèn đuốc sáng trưng, mùi thơm tỏa ra bốn phía.

Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ được mời lên chủ bàn, đồng thời Cơ Khải cũng muốn mang Sở Mặc tới nơi chủ bàn, nhưng lại bị Sở Mặc dịu dàng từ chối khéo.

Bởi vì ở đây có rất nhiều người có bối phận cao, những người đó có lẽ sẽ bởi vì nguyên nhân gì đó mà liếc mắt nhìn hắn một cái, nhưng Sở Mặc lại không nghĩ làm cho người ta cảm thấy mình cậy sủng mà kiêu.

Những người đó hiện giờ đối với hắn khách khí cũng bởi vì cha mẹ hắn, mà không phải là bởi vì bản thân hắn hùng mạnh.

Chứ đừng nói chi tới việc, sâu trong nội tâm Sở Mặc cũng không thật sự xem mình là con cháu hoàng tộc!

Bởi vì hắn họ Sở.

Sau đó Sở Mặc được an bày tại một cái bàn gần bàn chủ, Khương Thái Nguyệt cũng chủ động ngồi ở đây, ngồi cùng bàn với hắn khiến ánh mắt không ít người lóe lên, có chút nghi ngờ nhìn hai người.

Cũng không trách được người khác nghi ngờ, Khương Thái Nguyệt xưa nay cao quý lạnh lùng diễm lệ, thái độ đối với các con cháu hoàng tộc khác cũng chưa từng thân thiết như vậy.

Giữa con cháu hoàng tộc La Thiên không phải là không có ai coi trọng vị công chúa Khương gia này, nhưng căn bản không ai có thể lọt vào mắt xanh của nàng.

Hiện giờ lại cười nói tự nhiên với Sở Mặc, nhìn qua hết sức thân mật, không thể không khiến một số người cảm thấy giật mình, thậm chí còn có chút ghen tị.

Ngồi lên bàn này đều là con cháu trẻ tuổi cùng thế hệ của hoàng tộc, những người này cũng đều ở sân thí luyện, tuy nhiên xếp hạng cao nhất lại là Cơ tiểu Thiên Vương top 10 Địa bảng, là vị thiên kiêu tuổi trẻ trước kia từng khiêu chiến với Khương Thái Nguyệt.

Người ngoài tự nhiên không biết thực tế đã xảy ra chuyện gì, đều tưởng Cơ tiểu Thiên Vương không biết tự lượng sức mình khiêu chiến Khương Thái Nguyệt.

Trên thực tế lại là vì Cơ tiểu Thiên Vương nói chuyện có chút mạo phạm Khương Thái Nguyệt, bị Khương Thái Nguyệt nói khiêu chiến nàng, sau đó treo lên đánh một phen mới bỏ qua.

Cho nên khi Cơ tiểu Thiên Vương thấy Khương Thái Nguyệt ngồi cạnh Sở Mặc, thần sắc trở nên có chút xấu hổ, vẻ mặt không được tự nhiên.

Khương Thái Nguyệt nhìn hắn một cái, tùy tiện nói:

- Cơ Bình, chuyện đã qua thì cho qua đi, yên tâm, sau này ta sẽ không đánh ngươi nữa.

Mọi người ở đây đều im lặng, trong lòng tự nhủ sao lại ngay thẳng như vậy?

Cơ tiểu Thiên Vương Cơ Bình lại dở khóc dở cười nói:

- Ta đây có cần cảm tạ Khương Nguyệt tỷ tỷ không?

Trong lòng lại yên lặng rơi lệ: rõ ràng là ngươi ức hiếp ta, nhưng bây giờ lại vẻ mặt rộng lượng nói về sau sẽ không đánh ta nữa, trên đời này còn có ai không nói đạo lý hơn ngươi cơ chứ?

- Không cần không cần, ta và Sở Mặc là huynh đệ, về sau mọi người là bạn tốt rồi!

Vẻ mặt Khương Thái Nguyệt hào sảng nói.

Mọi người lại một hồi im lặng.

Mọi người ở đây đều trẻ tuổi, đứng lên giao lưu cũng không có chướng ngại gì, rất nhanh đều quen biết nhau.

Nếu là trước kia, có lẽ bọn họ sẽ có chút khinh thường thân phận của Sở Mặc, nhưng lúc này lại không có người sát phong cảnh, ít nhất vào lúc này, tất cả con cháu hoàng tộc ở tiền điện này cũng không làm như vậy.

Tất cả mọi người là người thông minh, trong lòng đều hiểu rõ khi nào nên nói và làm cái gì.

Tuy nhiên toàn bộ tiền điện to như vậy, ước chừng một nửa là trống không.

Sở Mặc nhìn sáng, trên mấy chỗ này cũng đều đặt một cái bàn, phía trên cũng bày đầy món ăn quý và lạ, nhưng lại không biết sao không có người ngồi ở đó.

Thấy Sở Mặc nhìn về phía kia, Khương Thái Nguyệt như cười như không nói:

- Bên kia hẳn là một đám người có thân phận hơi xấu hổ, ta nghĩ bọn họ đại khái sẽ không tới!

Đang nói, từ trước cửa điện đột nhiên xuất hiện một đám người.

Đám người kia cũng đều ăn mặc hoa lệ, khí vũ hiên ngang, long hành hổ bộ đi vào chỗ trống kia.

Tuy nhiên, thời điểm đám người kia cách chỗ bàn trống một khoảng hơi xa, trên mặt rất nhiều người đều biến sắc.

Người phía sau còn đang liên tục không ngừng tiến vào, Sở Mặc nhìn thấy một đạo thân ảnh quen thuộc trong đám người kia, trong lòng ngẩn ra: Nàng làm sao lại tới nơi này?

Trân Trân kỳ thật cũng không muốn tới, nhưng lại bị Cơ Tuyết Phong buộc tới nơi này.

Nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới địa vị của Sở Mặc trong hoàng tộc La Thiên lại xoay ngược lớn như vậy, càng không có nghĩ tới, hóa ra cho tới hôm nay người thật sự muốn đối phó Sở Mặc đều không phải là từ hoàng tộc nhất mạch con vợ cả!

Mà chính là dòng bên!

Nhưng thời điểm nàng biết việc này đã không còn cơ hội nói với Sở Mặc.

Hơn nữa sâu trong lòng Trân Trân cũng có chút sợ hãi, nàng sợ Sở Mặc lợi dụng thân phận hoàng tộc điên cuồng trả thù Ma tộc, bởi vì ân oán giữa đại vực Viêm Hoàng cùng Ma tộc rất sâu, nàng rất rõ điểm nàng.

Mà nàng, nhược điểm duy nhất có thể ảnh hưởng tới Sở Mặc hiện giờ đã không còn tác dụng.

Nàng tuy rằng nằm mơ cũng muốn thoát ly Ma tộc, nhưng vẫn chưa muốn phá hủy Ma tộc.

Cho dù không tốt thì đó cũng là nhà của nàng!

Nàng hoàn toàn hiểu rõ, Cơ Tuyết Phong cười lạnh nói với nàng:

- Nếu Sở Mặc đổi đời, Ma tộc các ngươi sẽ bị tiêu diệt!

Ngươi cũng chỉ có một con đường có thể đi, chính là thành thành thật thật đi theo ta!

Cơ Tuyết Phong tuy rằng không biết chuyện Trân Trân âm thầm liên hệ với Sở Mặc, nhưng lại biết đây không phải một nữ nhân an phận, quá thông minh, ý tưởng rất nhiều.

Nhất định phải hoàn toàn trấn áp nàng mới có thể làm cho nàng một lòng theo hắn.

Lúc này một người đàn ông trung niên nhìn qua khoảng bốn mươi, một thân khí độ uy nghiêm rất mạnh, hờ hững quét qua mọi người trong điện, thản nhiên nói:

- Đây... là vị trí của chúng ta sao?

-----o0o-----

Chương 1862: Ám Phong (1)

Chương 1862: Ám Phong (1)

Sở Mặc ở bên kia nhìn sang, Cơ Thánh trực tiếp đứng lên, thản nhiên nói:

- Dòng bên không ngồi ở đó thì muốn ngồi ở đâu?

Quy củ tổ tông định ra cũng không muốn tuân thủ... long ỷ của đế vương là vị trí tốt nhất, ngươi muốn ngồi sao?

Thoáng chốc toàn bộ đại điện đều im lặng như tờ.

Sở Mặc ngồi ở bên kia, trong tai truyền tới thanh âm của Khương Thái Nguyệt: Những người này là dòng bên của hoàng thất, những năm gần đây lực lượng của bọn họ dần dần lấn át con vợ cả nhất hệ, vì thế liền sinh ra một ít ý tưởng không nên có, cái gọi là nô đại khi chủ chính là thế.

Chủ mạch tuy rằng cũng có tranh chấp, cũng có ân oán nhưng lại không xuất hiện vấn đề thế này.

Những nhánh bên này lòng muông dạ thú, chân chính cùng người bên ngoài cấu kết muốn hoàn toàn tiêu diệt ba người nhà các ngươi cũng chính là bọn họ.

Trên mặt Sở Mặc yên tĩnh như nước, nhìn qua vô cùng bình tĩnh.

Cho dù Khương Thái Nguyệt cáo tri với hắn, chân chính muồn tiêu diệt cả nhà bọn họ là dòng bên hoàng tộc, nhưng Sở Mặc vẫn không biểu hiện ra bất kỳ dị thường nào.

Giờ khắc này, ở tại đây, nếu đến lượt hắn đứng ra quát lớn dòng bên này thì chỉ sợ con vợ cả nhất mạch hoàng tộc sẽ không chấp nhận.

Trong ánh mắt người đàn ông trung niên lộ ra hào quang u lãnh, hắn cười lạnh nói:

- Sao thế?

Đã tới mức dùng quy củ tổ tông đè người sao?

Đã đến mức phải dùng thân phận con vợ cả để ra mặt sao?

Nói xong trên mặt hắn lộ vẻ khinh thường, còn muốn nói gì đó lại bị Cơ Khải vẫn ngồi ở chỗ kia cắt đứt.

- Làm càn.

Cơ Khải chỉ nhàn nhạt nói hai chữ, nhưng hai chữ này lại phảng phất như có một cỗ sức lực vô biên trực tiếp bao phủ trên đỉnh đầu mọi người.

Nhất là con cháu hoàng tộc trong cơ thể có huyết mạch Tử Kim, tất cả đều cảm nhận được cái lại áp lực kinh thiên này.

Tốc độ máu chảy trong thân thể như là lập tức nhanh hơn rất nhiều lần, giống như muốn sôi trào.

Máu trong cơ thể Sở Mặc chỉ xao động trong chốc lát liền bị vô số Đạo Đài trong thân thể hắn trấn áp trở về.

Nhưng hắn vẫn còn có chút kinh ngạc, con cháu vợ cả nhất mạch hoàng tộc quả là không tầm thường, nhất là hắn nhìn thấy trên người của Cơ Khải lúc này đây dường như có một cỗ khí tức đế vương cường đại!

Chẳng lẽ?

Trong lòng Sở Mặc khẽ động một chút, có chút hiểu rõ.

Quả nhiên, sau khi Cơ Khải nói xong hai chữ này, toàn bộ đại điện đều lặng ngắt như tờ.

Khí thế trên người nam tử trung niên kia trong nháy mắt đã bị tan thành mây khói, có chút xấu hổ đứng ở nơi đó, vẻ mặt tối tăm, trong mắt rõ ràng hiển lộ không cam lòng và không phục mãnh liệt, nhưng lại không mở miệng nói cái gì cả.

Lúc này dòng bên có người cắn răng nói:

- Dùng huyết mạch áp chế là có ý gì?

Nếu không có ưu thế này, ai mạnh ai yếu còn chưa biết được?

- Muốn trở nên mạnh mẽ rất đơn giản, rời khỏi hoàng tộc tự lập môn hộ.

Ta cam đoan vĩnh viễn không dùng huyết mạch áp chế ngươi, trừ phi ngươi chủ động đánh tới.

Cơ Khải thản nhiên đáp lại:

- Muốn dùng thân phận con cháu hoàng tộc La Thiên thì phải tuân thủ quy củ do lão tổ tông hoàng tộc định ra.

Muốn khiếu chiến quy cũ mà lại không muốn bị trừng phạt, ngươi là đứa trẻ lên ba sao?

Tên con cháu dòng bên vừa nói lập tức nghẹn lời, sắc mặt đỏ lên.

Người đàn ông trung niên lúc này trên mặt lại lộ ra một chút cười khổ, thở dài nói:

- Thôi, nơi này không chào đón chúng ta, chúng ta cần gì phải tới gây náo nhiệt?

Khải hoàng tử, đã quấy rầy rồi, chúng ta lập tức rời đi!

- Xin cứ tự nhiên.

Vẻ mặt Cơ Khải bình tĩnh nói.

Trong lòng Sở Mặc khiếp sợ, giờ hắn mới hiểu được hoàng tộc La Thiên hóa ra không chỉ có họa ngoại xâm mới nghiêm trọng, hóa ra nội loạn bên trong cũng đã tới loại tình trạng này.

Quan hệ giữa con vợ cả nhất mạch và dòng bên không ngờ đã nghiêm trọng tới trình độ này, quả thật chính là xung khắc như nước với lửa.

Lúc này Sở Mặc đột nhiên ma nữ Trân Trân dùng vẻ mặt cầu xin nhìn hắn, không có truyền âm, không có vẻ mặt dư thừa, chỉ có một ánh mắt cầu xin, cũng là chợt lóe rồi biến mất, nhưng Sở Mặc lại hiểu.

Hắn nhớ tới những lời Trân Trân đã từng nói với hắn, Trân Trân cũng là cố gắng muốn thoát ly khỏi Ma tộc, nhưng cũng không muốn thương tổn tới nữ nhân của Ma tộc.

Hơn nữa có thêm nhắc nhở của Khương Thái Nguyệt, Sở Mặc cũng biết trong dòng bên hoàng tộc này cũng có một số người cấu kết với bên ngoài, bọn họ mới là người thật sự muốn đánh chết người của mình, bọn họ bởi vậy mới tới tìm Ma tộc, khiến Ma tộc đánh vào đại vực Viêm Hoàng.

Mục đích thật sự lại chính là vì đánh chết chính mình....

Lẽ ra giữa hắn và Trân Trân thật sự chưa nói tới cái gì mà hữu nghị, thậm chí còn từng là kẻ thù sinh tử.

Nghĩ như vậy hắn hoàn toàn không có đạo lý giúp đỡ khi nàng gặp nguy nan.

Tuy nhiên Sở Mặc lại có loại trực giác, hắn nên cứu nàng.

Những ý niệm này giống như thiểm điện xẹt qua trong đầu của Sở Mặc, sau đó hắn bỗng nhiên mở miệng nói:

- Trân Trân, đã lâu không gặp, không đến ôn chút chuyện sao?

Đám người gần như muốn mau chóng đi ra khỏi đại điện liền dừng bước, rất nhiều người đều nhìn về phía Sở Mặc, trong ánh mắt đều mang theo sát khí lạnh như băng khó có thể che dấu, hiển nhiên là bọn họ biết Sở Mặc.

Trong mắt của Cơ Tuyết Phong lập tức hiện lên một chút hồ nghi, ánh mắt qua lại giữa Trân Trân và Sở Mặc.

Trân Trân tuy rằng vẫn muốn Sở Mặc đến trợ giúp, nhưng không nghĩ tới Sở Mặc lại đột nhiên nói ra một câu như vậy, làm cho nàng căn bản không biết phải làm thế nào mới tốt.

Hơn nữa những lời này cũng quá độc ác, Cơ Tuyết Phong này vốn là người lòng dạ hẹp hòi, lại đa nghi, hiện tại nhất định sẽ hoài nghi giữa nàng và Sở Mặc có cấu kết.

Đây là đang ép ta tỏ thái độ!

Trân Trân thở dài một tiếng trong lòng, nàng rất rõ ràng Sở Mặc cũng không phải một người đơn giản.

Đầu óc có thông minh thế nào, ở trước mặt hắn nghĩ muốn cái gì cũng không trả giá lại chiếm hết ưu đãi gần như là một việc không thể nào.

Nghĩ thầm trong lòng, Trân Trân cười nói tự nhiên, từ bên người Cơ Tuyết Phong đi về phía Sở Mặc:

- Ta còn cho rằng Sở công tử sẽ quên mất kẻ thù lớn như ta đây chứ!

- Ngươi đứng lại!

Cơ Tuyết Phong đột nhiên phát ra một tiếng rống giận trầm thấp, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Trân Trân:

- Ngươi có ý gì?

Trân Trân lộ ra tươi cười mê người:

- Không có gì gì cả?

Chính là lâu không gặp lại bạn cũ, chào hỏi mà thôi.

- Bạn cũ?

Trên trán Cơ Tuyết Phong nổi gân xanh.

-----o0o-----

Chương 1863: Ám Phong (2)

Chương 1863: Ám Phong (2)

Trong mắt những con cháu dòng bên hoàng tộc kia đều lộ ra tia sáng lạnh lẽo.

Bọn họ đương nhiên biết thân phận của Trân Trân, cũng biết ân oán giữa Ma tộc và Sở Mặc.

Nhưng bây giờ nhìn lại... sự thật dường như không hề giống như bọn họ suy nghĩ, thù sâu như biển giữa Trân Trân và Sở Mặc lại có chút... giống như thưởng thức lẫn nhau?

- Đúng vậy, Sở công tử chiến lực khủng bố, đã từng suýt chém rơi đầu ta, khi đó hắn vẫn chỉ ở cảnh giới Chuẩn Chí Tôn, mà ta...

đã thành đạo rồi.

Trân Trân vừa nói vừa đi về phía Sở Mặc.

Việc đã tới nước này, nàng đã không còn đường lui.

Muốn nói không oán giận Sở Mặc là việc không thể nào, cho nên nàng dùng vẻ mặt thản nhiên nói ra chuyện thiếu chút nữa bị Sở Mặc đánh chết.

Rất nhiều người cảm thấy khiếp sợ, thậm chí có chút khó tin.

Thời điểm Ma tộc tấn công đại vực Viêm Hoàng, Sở Mặc hẳn là còn chưa trở thành Chí Tôn, chẳng lẽ lúc đó Sở Mặc cũng đã lợi hại như vậy sao?

Một ít dòng bên hoàng tộc vốn không để Sở Mặc vào trong mắt cũng bắt đầu một lần nữa đánh giá lại chiến lực của Sở Mặc.

Con cháu nhất mạch hoàng tộc bên này cũng là như thế, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc đều trở nên có chút khác.

Cái này cùng việc sau khi thành đạo lọt vào top 10 Thiên bảng hoàn toàn chính là hai khái niệm, sau khi thành đạo, chiến đấu với tu sĩ đồng cấp ở trong sân thí luyện, nhưng lúc trước ở đại vực Viêm Hoàng thì đây lại chính là vượt cấp khiêu chiến.

Nhất là chênh lệch giữa Chuẩn Chí Tôn và Chí Tôn.

Rất nhiều chuyện chỉ sợ còn kinh khủng hơn, cho nên càng lúc càng nhiều người cảm thấy Sở Mặc quá kinh khủng.

Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt cũng có kinh ngạc, nhưng càng nhiều hơn chính là cảm thấy kiêu ngạo và vui mừng sau khi biết đứa con của mình rất ưu tú.

Sở Mặc cười khổ nhìn thoáng qua Trân Trân, trong lòng tự nhủ trả thù của ma nữ này tới thật nhanh.

Ta chỉ bức ngươi làm ra một lựa chọn, ngươi lại trực tiếp bán rẻ chiến lực của ta, tuy nhiên đây lại chính là tính tình của ma nữ này.

Cơ Tuyết Phong đứng ở nói đó, lạnh giọng nói:

- Một khi đã như vậy thì giữa hắn và ngươi phải là đại thù sinh tử mới đúng, vì sao...

Cơ Tuyết Phong còn chưa nói dứt lời đã bị Trân Trân cắt đứt, nàng không dừng bước, càng không quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói:

- Ta bất quá chỉ là một kiện binh khí, người chỉ thị của ta muốn ta đánh ai, ta cũng chỉ có thể đi đánh người đó, căn bản không có năng lực phản kháng, cho nên cừu gia của Sở công tử cho tới bây giờ cũng không phải ta.

Trân Trân nói xong còn nháy mắt với Sở Mặc, lộ ra một chút tươi cười bướng bỉnh.

Sắc mặt của Cơ Tuyết Phong càng thêm tối tăm, Trân Trân mặc dù không nói người chỉ thị của nàng là ai, nhưng mọi người ở đây lại không phải người ngu.

Trong lòng đều hiểu rõ nàng nói tới ai.

Cơ Tuyết Phong lúc này muốn nói gì đó, người đàn ông trung niên khí độ uy nghiêm kia lại trầm giọng nói:

- Được rồi, đi thôi!

Cơ Tuyết Phong chỉ có thể oán hận nhìn thoáng qua bóng lưng của Trân Trân, trong mắt lộ ra thần sắc vô cùng oán độc, sau đó quay người lại theo người trung niên kia rời đi.

Trân Trân nhún nhún vai với Sở Mặc, lộ ra vẻ mặt ủy khuất.

Sở Mặc cười cười:

- Lại đây ngồi đi.

Trân Trân cẩn thận nhìn thoáng qua mọi người trên bàn, có chút lo lắng nói:

- Ta... hay là không cần ngồi ở chỗ này?

Khương Thái Nguyệt cười nói:

- Nếu là bằng hữu của Sở Mặc thì lại đây ngồi đi.

Nói xong ra hiệuho một con cháu hoàng tộc La Thiên bên cạnh chuyển ra vị trí bên dưới:

- Ngồi ở bên cạnh ta đi.

Nói xong liền lộ ra một nụ cười đắc ý với Sở Mặc.

Trân Trân tự nhiên biết rõ đây là Khương Thái Nguyệt, thấy nàng nói vậy trong lòng lập tức tràn ngập cảm kích, cũng không phủ nhận thân phận bằng hữu với Sở Mặc, bởi vì cho dù trong quá khứ từng đối địch, nhưng vào thời khắc này coi như đã tiến vào trận doanh của Sở Mặc.

Hơn nữa sau nàng nàng khó có thể đổi trận doanh khác, đám người Cơ Tuyết Phong kia khẳng định hận nàng muống chết, không phải nói một Chí Tôn như nàng quan trọng như thế nào, chủ yếu là chuyện nàng phản bội là một chuyện làm bên hoàng tộc rất mất mặt.

Lúc này Khương Thái Nguyệt lại truyền âm nói với Sở Mặc:

- Ngươi đề phòng đám người dòng bên một chút, giữa bọn họ có Đại Năng thật sự đấy.

Tuy rằng sẽ không ra tay ở bên ngoài với ngươi, nhưng nhất định sẽ làm một ít động tác nhỏ để hại ngươi.

Sở Mặc gật gật đầu.

Sau đó yến hội bắt đầu.

Sở Mặc là lần đầu tiên tham gia yến hội hoàng tộc, nhìn món ngon rực rỡ muôn màu bày đầy bàn, Sở Mặc có hơn phân nửa là không biết.

Lúc này Khương Thái Nguyệt liền đảm đương nhân vật giảng giải, giới thiệu lai lịch của những thức ăn này với Sở Mặc và Trân Trân.

Nhìn ra được nàng có vị trí tương đối đặc thù ở hoàng tộc La Thiên này, mà ngay cả loại con cháu hoàng tộc bướng bỉnh như Cơ tiểu Thiên Vương ở trước mặt nàng cũng đều rất đàng hoàng.

Rượu qua ba lần đã bắt đầu có người nơi nơi mời rượu.

Sở Mặc vốn định đi kính phụ mẫu của mình, nhưng lại không nghĩ rằng người đến tìm hắn lại nối liền không dứt, mà người đầu tiên đi tới lại là Cơ Thánh.

- Sở Mặc.

Cơ Thánh nhìn Sở Mặc, thanh âm có chút trầm thấp, những người khác đều an tĩnh lại.

Sở Mặc bình tĩnh nhìn Cơ Thánh.

- Ta vẫn không thích ngươi.

Cơ Thánh không vận công giải rượu, trên khuôn mặt anh tuấn có chút đỏ ửng, hắn nhìn Sở Mặc:

- Tuy nhiên bây giờ ta lại có chút phát hiện, ngươi thật ra cũng có vài chỗ đáng khen.

Một hoàng tộc trẻ tuổi khá kiêu ngạo vẫn cái đức hạnh kia, nói chuyện căn bản không xem xét cảm thụ của người khác, hắn nhìn thoáng qua Trân Trân bên cạnh Khương Thái Nguyệt, sau đó nói với Sở Mặc:

- Ít nhất ngươi vẫn có chút lương tâm.

Sở Mặc nhìn Cơ Thánh, thản nhiên nói:

- Đúng vậy, ta cũng rất chán ghét ngươi, nếu có một ngày ngươi phải chết, nhất định là chết vì cái miệng của mình.

Lời vừa nói ra bốn phía đều yên tĩnh, người dám nói với một hoàng tử như vậy, toàn bộ La Thiên Tiên Vực sợ rằng không có mấy người, những người ở đây gần như đều chưa từng nghe qua.

Cho nên sắc mặt bọn họ đều có chút thay đổi, khẩn trương nhìn Cơ Thánh.

-----o0o-----

Chương 1864: Nói chuyện trong đêm

Chương 1864: Nói chuyện trong đêm

Mà ngay cả chủ bàn Cơ Khải, Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ bên kia cũng nhìn về phía bên này.

Trong mắt của Cơ Thanh Vũ mang theo vài phần bất đắc dĩ nhàn nhạt, trong mắt của Sở Thiên Cơ lại có tán thưởng không hề che dấu, dường như đang nói: Đây mới là con ta!

Cơ Thánh hơi sửng sốt, hắn đại khái cũng là lần đầu tiên nghe thấy có người đánh giá hắn như vậy.

Chỉ là trong giây lát, hắn bỗng nhiên cười rộ lên:

- Sở Mặc, ta bỗng nhiên phát hiện ta không chán ghét ngươi nữa.

Bởi vì ngươi nói đúng!

Không giả tạo!

Ta chính là miệng thối!

Ha ha ha ha!

Nói xong Cơ Thánh trực tiếp uống hết rượu trong chén, sau đó xoay người rời khỏi:

- Ta vốn muốn nói ngươi đừng làm hoàng thất mất mặt, hiện tại lại không muốn nói, hiện tại ta chỉ muốn nói đừng khiến người mất mặt.

Không khí trong đại điện nháy mắt được buông lỏng, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Bọn họ thật sự sợ hãi Cơ Thánh bùng nổ sẽ khiến yến hội này rối tung.

Chẳng những bị dòng bên chế giễu còn khiến chiến đấu sau đó bị bịt kín một tầng bóng ma vô hình.

Cũng may Cơ Thánh không có ngu như vậy, hắn mặc dù kiêu ngạo nhưng cũng không phải ngu ngốc, cũng coi như có chút trí tuệ.

Tuy nhiên đám đệ tử của con cháu vợ cả hoàng tộc này từ trước tới nay cao cao tại thượng coi như là lĩnh giáo được tính tình của Sở Mặc, cũng không phải hạng người nịnh bợ người khác.

Sau đó bắt đầu có số lượng lớn con cháu hoàng tộc lại mời rượu với Sở Mặc, trong đó cũng có không ít thiên chi kiêu nữ có thân phận công chúa lại đây thể hiện thiện ý với Sở Mặc.

Tất cả người tới mời rượu, Sở Mặc đều lấy lễ đối đãi, rất khác so với thái độ đối đãi Cơ Thánh lúc trước.

Tuy nhiên những người đều đều có thể cảm nhận được phần xa cách trong sự khách khí của Sở Mặc, cũng không có người để ý, đổi lại bọn họ chỉ sợ còn không có được phần đại khí như Sở Mặc.

Bởi vì bọn họ đều rất rõ, Sở Mặc có thể có thành tựu hôm nay thật sự không liên quan gì tới hoàng tộc!

Tất cả đều là người ta từng bước đi lên.

Mãi cho tới khi tiệc rượu chấm dứt Sở Mặc cũng không có cơ hội kính một chén rượu với cha mẹ, bởi vì chỗ của hắn thật sự quá náo nhiệt.

Tuy nhiên sau khi tiệc rượu chấm dứt hắn, hắn cuối cùng cũng có thời gian đi theo cha mẹ tán gẫu một lúc.

Trân Trân bị Khương Thái Nguyệt mang đi, Khương Thái Nguyệt truyền âm cho Sở Mặc nói: Một cô gái như vậy, đi theo bên cạnh ngươi không bằng để ở bên cạnh ta.

Đám người dòng bên hoàng tộc kia nếu muốn tìm lỗi cứ để họ tới tìm ta là được.

Khương Thái Nguyệt liên tiếp thể hiện thiện ý rốt cục cũng đả động được Sở Mặc, hắn không khách khí nữa mà trực tiếp đáp ứng.

Một nhà ba người tụ tập trong phòng của Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ, Cơ Thanh Vũ đun nước chế trà cho hai người.

Sở Thiên Cơ ngồi ở đó nhìn Sở Mặc:

- Hài tử, trận chiến kế tiếp này ngươi có bao nhiêu nắm chắc?

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút:

- Hẳn là 5- 5.

- 5- 5 sao?

Sở Thiên Cơ nhíu mày:

- Hơi ít.

- Cha, ngài đừng nói ta, ngài có bao nhiêu nắm chắc với loại tu sĩ cảnh giới như Chung Thành?

Sở Mặc nhìn Sở Thiên Cơ, hắn lo lắng cho phụ thân của mình hơn bản thân.

Chung Thánh có lợi hại hơn nữa thì tối đa cũng chỉ là một Chuẩn Thánh, Sở Mặc hiện giờ tuy rằng cách Chuẩn Thánh còn một khoảng, nhưng cũng không lớn, hơn nữa hắn tin tưởng mình có thể bước ra một bước kia ở trong chiến đấu.

Nhưng một trận chiến của phụ thân và Chung Thành này đã không còn giống với lúc trước.

Chung Thành đã bước vào cảnh giới Đại Thánh nhiều năm, phụ thân lại chỉ mới thành Thánh.

Cho dù Chung Thành áp chế cảnh giới bản thân tới Thánh nhân, nhưng lý giải về cảnh giới lại hơn xa phụ thân.

Đây không phải giúp người khác hạ uy phong của mình, đây là sự thật.

Sở Thiên Cơ cười nói:

- Hắn nếu không giải khai phong ấn trở lại cảnh giới Đại Thánh, ta có mười phần nắm chắc.

Hắn nếu giải khai phong ấn quay về Đại Thánh, ta còn nắm chắc ba phần!

- Cái gì?

Sở Mặc giật mình nhìn phụ thân, hắn không nghĩ phụ thân là người thích khoác lác, nhưng lời nói này cũng thật là có chút khoa trương?

Nắm chắc mười phần?

Đó là quan niệm như thế nào?

Kia căn bản chính là treo lên đánh!

Sở Thiên Cơ nhìn con của mình, nhẹ giọng thở dài:

- Ngươi nghĩ đại vực Viêm Hoàng chúng ta không có truyền thừa lợi hại sao?

Ngươi cho là gia gia của ngươi năm đó thật sự chỉ là một bán Thánh bình thường sao?

Con đường chúng ta phải đi quá mức gian khổ, muốn nâng cao cảnh giới quá mức khó khăn.

Nếu đổi một con đường khác, gia gia của ngươi sớm đã thành Thánh, thậm chí còn trở thành Đại Thánh!

Ta cũng giống như thế!

Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm nhìn phụ thân, lẩm bẩm nói:

- Đường gì?

Rèn luyện bản thân sao?

Đường của Sở thị nhất mạch, theo Sở Mặc chỗ khác lớn nhất cùng tu sĩ khác chính là rèn luyện thân thể.

Giống tổ cảnh thân thể hiện giờ của hắn, tuy rằng vẫn còn ở cảnh giới Chí Tôn nhưng thân thể cũng đã có thể so với Thánh nhân!

Nói toạc ra, hắn cứng rắn chịu đựng một kích của Thánh nhân, đạo hạnh có thể bị hao tổn, nhưng thân thể sẽ không chịu thương tổn quá lớn!

- Không chỉ như con nghĩ!

Sở Thiên Cơ trầm giọng nói:

- Vũ trụ to lớn, pháp môn tu luyện vô số kể, rèn luyện bản thân cũng chia làm nhiều phương thức.

Giống con có thể đạt được tổ cảnh thân thể như thế chính là một loại rèn luyện trong đó.

Đây cũng là do năm đó ta và mẹ con đã dọn sẵn cho con, chỉ là không nghĩ tới con thật sự thành công.

Về phần Sở thị nhất mạch chúng ta, muốn đi thật sự không phải con đường của con.

Cơ Thanh Vũ ở bên cạnh chế trà cho hai người lại nói:

- Đường của Sở thị nhất mạch là độc nhất vô nhị ở toàn bộ vũ trụ La Thiên, nếu không thì người ứng với lời tiên tri kia sao có thể là nhà của chúng ta?

Sở Mặc hít sâu một hơi nhìn phụ mẫu của mình.

Sở Thiên Cơ lại lắc đầu:

- Con đường kia không giống với con đường của con, mà ngay cả hỗ trợ lẫn nhau cũng không thể, cho nên ta cũng không thể đem hết điều trọng yếu của Sở thị nhất mạch cho con nghe, như vậy sẽ sinh ra ảnh hưởng không tốt đối với tương lai của con.

Tuy nhiên con không cần lo lắng, con đường của con mặc dù là ta và mẹ con tuyển cho con, nhưng lại do chính con tự đi ra, cho nên con đường của con cũng không kém, ngược lại con đi con đường này thậm chí còn tốt hơn.

Con bây giờ vẫn không phát hiện được tiềm lực thật sự trên người mình, cho nên trận chiến giữa con và Chung Thánh cũng không phải là 5- 5.

Nếu con can đảm thả ra trói buộc tổ cảnh thân thể, con sẽ phát hiện, Chung Thánh là kẻ mà con có thể tùy tiện treo lên đánh!

-----o0o-----

Chương 1865: Bí ẩn (1)

Chương 1865: Bí ẩn (1)

- Trên người của con... còn có bí mật mà chính con cũng không phát hiện ra sao?

Sở Mặc thật sự có chút kinh ngạc.

- Nói vô nghĩa.

Cơ Thanh Vũ ở bên cạnh nói:

- Phải có lòng tin tuyệt đối với chính mình.

Sở Mặc trầm tư một lát, sau đó gật gật đầu, lại đột nhiên hỏi:

- Cha, me, các người có biết lời tiên đoán trên người con rốt cục là làm sao có không?

Cái Linh Thông thượng nhân kia... hắn rốt cục là xuất phát từ cái tâm tình gì mới làm ra lời tiên đoán này?

Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vài phần bất đắc dĩ.

Vấn đề của Sở Mặc rất trọng yếu, không chỉ là nguy cơ của một nhà ba người bọn họ mà còn là nguy cơ lớn nhất hiện giờ của hoàng tộc La Thiên.

Mà thân là con cháu con vợ cả trong hoàng tốc, Cơ Thanh Vũ năm đó bị huynh trưởng trấn áp ở dưới kỳ thật cũng đã biết rất nhiều bí mật.

Chẳng qua lúc đó Cơ Thanh Vũ hoàn toàn không ý thức được những bí mật này sẽ quấn chặt một chỗ với vận mệnh của nàng, sinh ra nhân quả lớn như vậy.

- Chuyện này thật ra nói tới thì rất dài dòng.

Cái này dính tới một ân oán từ xa xưa, người ngoài gần như không ai biết sự thật.

Cơ Thanh Vũ vung tay lên, xuất ra vài món pháp khí, lập tức phong ấn căn phòng này thành một thế giới nhỏ ngăn cách với bên ngoài.

Làm xong tất cả, nàng mới lên tiếng:

- Linh Thông thượng nhân chính là người tranh đoạt La Thiên Tiên Vực với hoàng tộc Cơ thị năm đó.

Sở Mặc lập tức ngẩn ra nhìn mẫu thân của mình.

Cơ Thanh Vũ gật gật đầu:

- Con nghĩ không sai, hắn chính là tử địch của hoàng tộc chúng ta!

Năm đó sau khi hắn tranh đoạt số mệnh thất bại trong chiến tranh liền yên lặng, dùng vô số năm quang âm, đem hình tượng bản thân tạo thành một người tu hành không tranh quyền thế, một trưởng giả hiền lành.

Trong mắt hắn, địch nhân của hắn cũng chỉ có vị thủy tổ kia của hoàng tộc chúng ta.

Cho nên sau này hắn yên lặng bố trí đại cục, bắt được một cơ hội ảnh hưởng tới đại kiếp nạn ba mươi sáu kỷ nguyên của thủy tổ, làm cho thủy tổ bị thương nặng, chỉ có thể bất đắc dĩ lựa chọn hóa đạo, nhưng trên thực tế thủy tổ cũng không có hoàn toàn người chết đạo tiêu.

Cơ Thanh Vũ nói tiếp:

- Có một số việc hiện giờ cũng đã đến lúc nên nói cho con biết.

- Thủy tổ... hắn còn sống sao?

Sở Mặc cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

- Đúng vậy, thủy tổ vẫn còn sống, chỉ cần huyết mạch hoàng tộc Cơ thị không ngừng... thủy tổ cũng sẽ không thật sự chết đi.

Cơ Thanh Vũ yếu ớt nói:

- Bởi vì vũ trụ La Thiên thật ra cũng không phải chỉ có một.

Vẻ mặt Sở Mặc giật mình nhìn mẫu thân của mình, hắn thậm chí có chút không thể hiểu được những lời này của mẫu thân là có ý gì, cái gì mà vũ trụ La Thiên thật ra không chỉ có một.

- Giống như là một con bướm có hai đôi cánh tốt.

Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Mặc nói:

- Cánh con bướm gần như giống nhau như đúc, nhưng nhìn kỹ vào vẫn có chỗ khác nhau rất nhỏ.

Tuy nhiên trên tổng quan cũng là đối xứng, không có gì khác nhau.

- Ý của ngài là, vũ trụ của chúng ta giống như một trong hai cánh của con bướm?

Sau đó... còn có một vũ trụ La Thiên tương tự ở một chỗ khác sao?

Sở Mặc trừng to mắt nhìn mẫu thân của mình:

- Nói cách khác, ở trong một vũ trụ lớn nào đó vẫn tồn tại một chúng ta khác sao?

Cơ Thanh Vũ gật đầu:

- Trên lý luận mà nói thì chính là vậy, tuy nhiên cái gọi là chỗ khác nhau chính là một nhân tố không xác định.

Chúng ta cũng không biết rằng trên mặt cánh kia có tồn tại một chúng ta khác hay không.

Tuy nhiên tới một cảnh giới nhất định sẽ sinh ra một loại cảm ứng thần kỳ, có thể cảm ứng được có một chúng ta khác trong vũ trụ hay không, mà cảnh giới kia chính là tổ cảnh!

Sở Mặc không kìm nổi hít một ngụm khí lạnh, cái này đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của hắn, bởi vì hắn căn bản không thể tưởng tượng được nếu trên đời còn tồn tại một mình khác thì sẽ như thế nào.

- Thủy tổ của chính ta khi vừa hóa đạo đích thật đã biến mất.

Nhưng không ai có thể xác định trong một thế giới thần bí nào đó còn một hắn khác hay không.

Cũng không biết một ngày nào đó hắn có thể thông qua thế giới kia đi qua, hay là ở trong vũ trụ thần bí kia giết chết Linh Thông thượng nhân hay không.

Việc này ngay cả tồn tại vô thượng cũng không thể suy diễn.

Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Mặc.

- Cho nên Linh Thông thượng nhân bày ra một đại cục ở thế giới này, là muốn hoàn toàn tiêu diệt huyết mạch hoàng tộc Cơ thị chúng ta.

Một khi kế hoạch của hắn thành công, như vậy thủy tổ coi như là hoàn toàn chết đi trong vũ trụ này.

Cái loại lực lượng trên nhân quả này có thể ảnh hưởng tới thủy tổ trong vũ trụ khác hay không cũng không ai biết.

Cơ Thanh Vũ than nhẹ một tiếng:

- Việc này ta cũng chỉ biết một chút mà thôi, tuy nhiên đây cũng là do năm đó thủy tổ chính miệng nói cho ta.

Ta khi đó không thể xác định được tính chân thật của chuyện này, nhưng hiện giờ nhìn thấy bố cục của Linh Thông thượng nhân đã thật sự gây nguy hiểm cho hoàng tộc La Thiên chúng ta, ta mới hiểu được chuyện năm đó thủy tổ nói đang từng chút một ứng nghiệm.

Hoàng huynh cũng là hiểu rõ đạo lý này mới quyết định khai chiến.

Sở Mặc nhíu mày:

- Mẹ, việc này nhóm tồn tại vô thượng bên kia không biết sao?

Vì sao bọn họ còn muốn cam tâm tình nguyện làm quân cờ của Linh Thông thượng nhân?

Mặc kệ hắn bài bố?

- Những người đó ban đầu cũng không biết đây là bố cục của Linh Thông thượng nhân, bọn họ tuy rằng đều là cấp bậc vô thượng, nhưng niên đại bước vào cảnh giới kia lại muộn hơn Linh Thông thượng nhân rất nhiều.

Đợi tới khi bọn họ biết được sự thật đều đã ở trong bố cục, không thể tránh thoát.

Hơn nữa bọn họ cũng muốn hủy diệt số mệnh hoàng tộc, một vũ trụ, gia tộc có thể chiếm cứ đại khí lớn nhất chỉ có một mà thôi.

Cơ Thanh Vũ nói:

- Hơn nữa người hiểu rõ tất cả đều muốn tìm được thông đạo liên kết hai thế giới, rất nhiều người đều phỏng đoán, Phong Thần bảng... chính là đến từ thông đạo kia.

Căn cứ vào phỏng đoán, sinh linh một khi đi lên Phong Thần bảng chẳng khác nào hoàn toàn thoát khỏi luân hồi sinh tử, sẽ không bị chính mình trong vũ trụ kia ràng buộc và ảnh hưởng, sau này có thể tự do xuất nhập giữa hai vũ trụ, thậm chí còn có cơ hội từ giữa siêu thoát ra ngoài.

-----o0o-----

Chương 1866: Bí ẩn (2)

Chương 1866: Bí ẩn (2)

Sở Thiên Cơ dường như cũng biết những cái này, trên mặt cũng không có gì kỳ quái.

Sở Mặc lại bị chấn động không nhẹ.

Lúc này Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Mặc nói:

- Mà con là con ta, con rất có thể chính là chỗ khác nhau trên hai cánh của con bướm, cho nên lời tiên đoán của Linh Thông thượng nhân cũng không phải bắn tên không đích, con... rất có thể là một dị số!

- Dị số?

Có ý gì?

Sở Mặc hỏi.

- Hai cái vũ trụ này thật sự không phải là yên lặng bất động, chúng nó cũng giống như đôi cánh của con bướm, ngẫu nhiên sẽ chồng lên nhau!

Mỗi một lần chồng lên nhau đều là một đại kiếp nạn thật sự.

Nghe nói trận đại kiếp nạn kia chính là bảy mươi hai năm kiếp nạn đỉnh điểm, là nhằm nhằm vào tất cả sinh linh!

Một khắc khi hai vũ trụ chồng lên nhau, tất cả cái gì giống nhau như đúc đều bị lau đi một lần, không còn hậu thế.

Nhưng chỗ khác nhau này lại bởi vì nó độc nhất vô nhị nên có thể còn sống sót!

Nói cách khác, dị sỗ... có thể tự tránh thoát kiếp nạn đỉnh điểm này!

Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Mặc, trong mắt có chút lo lắng, cũng có chút vui mừng:

- Vũ trụ này của chúng ta, trước mắt có thể vượt qua kiếp nạn đỉnh điểm... và có thành tựu hơn ngươi chỉ có một!

Mà hắn hẳn cũng là một dị số giống con, trước khi kiếp nạn đỉnh điểm tiến tới đã bước vào tổ cảnh, sau đó thuận lợi tránh được kiếp nạn đỉnh điểm, trở thành Thái thượng, hiện giờ có lẽ đã sớm rời khỏi nơi này!

- Vậy nếu... giết chết chính mình trong vũ trụ kia thì sao?

Như vậy không phải cũng trở thành người độc nhất vô nhị sao?

Sở Mặc nhíu mày hỏi.

Trong mắt Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ cùng hiện lên một chút dị sắc, dường như rất là kinh ngạc Sở Mặc có thể nhanh chóng hiểu được mấu chốt của vấn đề.

Cơ Thanh Vũ cười khổ nói:

- Trên đời này, người hiểu rõ con nhất chính là bản thân con, người khó giết nhất kỳ thật cũng là chính mình!

Hơn nữa không ai biết làm như vậy sẽ gây ra nhân quả gì, có thể khi giết chết chính mình, cả hai người đều phải chết hay không...

Hơn nữa, nếu muốn đánh chết chính mình trong vũ trụ kia lại là một chuyện khó khăn như thế nào?

Ngay cả lối đi kia chúng ta đều không thể tìm được dấu vết tồn tại của nó, mà ngay cả tổ cảnh vô suy diễn ra hẳn là tồn tại một thế giới như vậy, hẳn là vẫn tồn tại một chính mình khác, nhưng rốt cục như thế nào thì chưa có ai gặp qua.

Sở Thiên Cơ ở bên cạnh nói:

- Kết quả của loại suy diễn này gần như là sự thật, cái đó giống những điều chúng ta nhìn không thấy nhưng lại có thể cảm giác được, nói thí dụ như là... không khí, chúng ta không nhìn thấy nó nhưng nó lại tồn tại.

Sở Mặc cái hiểu cái không gật đầu, tới loại cảnh giới như hắn, suy nghĩ đã đạt tới một trình độ tương đối cao.

Nhưng giờ phút này hắn vẫn cảm thấy có chút choáng váng, bởi vì quan hệ nhân quả trong này thật sự rất là phức tạp, dính đến đại đạo vô thượng vô cùng phức tạp.

Quan hệ kịch liệt trong đó chỉ sợ cũng chỉ có nhóm tồn tại vô thượng mới có thể suy diễn ra, mới có thể làm được một ít chuyện.

- Tóm lại, tất cả tồn tại vô thượng đều là đầu sỏ đích thật trong thế giới này, bọn họ sẽ không đi làm chuyện không có ý nghĩa.

Cơ Thanh Vũ nói:

- Năm đó bọn họ vì phá hư thủy tổ vượt qua đại kiếp nạn ba mươi sáu kỷ nguyên kia, không tiếc lây dính nhân quả thiên đại cũng muốn ra tay ngăn cản.

Hiện giờ hậu thế của bọn họ cũng như hổ rình mồi đối với hoàng tộc La Thiên chúng ta.

Chung gia kỳ thật chỉ là một thành viên trong số bọn họ mà thôi.

Cho nên nói, một trận chiến của cha con hai người với cha con Chung gia dường như chỉ là một hồi đọ sức nhỏ giữa hai thế lực, nhưng trên thực tế lại chẳng khác gì là một hồi tranh giành số mệnh thật sự, không thể sơ suất.

Sở Mặc gật đầu nhìn Cơ Thanh Vũ:

- Mẹ, con biết rồi, con sẽ toàn lực ứng phó, bảo đảm tuyệt đối không nhầm lẫn sai sót.

Cơ Thanh Vũ gật đầu:

- Mẹ và phụ thân con cũng không hy vọng loại vận mệnh nặng nề này đặt trên người con, nhưng... nhiều chuyện chúng ta cũng là bất lực.

Không ai có thể ngăn cản thiên đạo thúc đẩy, chỉ có thể thuận theo.

Sở Thiên Cơ ở bên cạnh than nhẹ:

- Người ta đều nói tu sĩ nghịch thiên mà lên, nhưng trên thực tế... vẫn không có ai làm được!

Sở Mặc cáo từ cha mẹ, sau khi trở lại phòng của mình vẫn còn đang suy tư bí mật mẫu thân nói với hắn.

Mấy thứ này đã là bí mật cao cấp nhất thế giới này, ngoại trừ một ít người ra, tuyệt đại đa số tu sĩ trên đời này sợ rằng cả cuộc đời đều không thể tưởng tượng, trong một thế giới nào đó không ngờ vẫn tồn tại chính mình khác.

Tuy nhiên việc này đối với Sở Mặc mà nói cũng có chút quá mức xa vời, là dị số kia cũng tốt, là điểm bất đồng trên hai cánh cũng thế, hiện tại lo lắng cái này cũng còn quá sớm.

Lú trước sở dĩ hắn nói chiến đấu với Chung Thánh là 5- 5, bởi vì hắn không thích mình biểu hiện quá cuồng vọng ở trước mặt phụ mẫu, trên thực tế trong lòng của hắn vẫn luôn có niềm tin vô địch.

Đối chiến với Chung Thánh hay những người khác hắn đều tin tưởng mình tất thắng.

Sau đó Sở Mặc khoanh chân ngồi xuống bắt đầu tu luyện.

Bắt đầu vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, cả người Sở Mặc nháy mắt tiến vào giữa trạng thái ngộ đạo.

Một trận chiến này hắn nhất định phải duy trì một trạng thái toàn thịnh!

Cuối cùng đã tới thời gian ước định, đại lượng tu sĩ đều dũng mãnh tiến vào khu vực này.

Mấy người Tử Đạo và Lưu Vân Phong lúc trước cũng không tham gia yến hội hoàng tộc kia, bọn họ sau khi gặp Sở Mặc, thấy tinh thần hắn vui vẻ lập tức nhẹ nhàng thở ra.

Lưu Vân Phong nhìn Sở Mặc, còn thật sự dặn dò:

- Lão tam, cẩn thận một chút.

Vẻ mặt trù sư hói đầu và Lâm Tú qua tâm nhìn Sở Mặc, trù sư hói đầu nói:

- Nhất định phải đánh bại người kia!

Tử Đạo nhìn Sở Mặc, truyền âm nói:

- Ta có một cảm giác Chung Thánh sẽ tấn công cảnh giới Thánh nhân trong cuộc chiến đấu với ngươi, đến lúc đó, một khi hắn có dấu hiệu dẫn động thiên kiếp Thánh nhân, ngươi nhất định phải nhanh chóng né tránh.

-----o0o-----

Chương 1867: Lôi đài tiểu thế giới (1)

Chương 1867: Lôi đài tiểu thế giới (1)

- Thiên kiếp Thánh nhân sao?

Sở Mặc cười cười, hắn không nói gì thêm.

Ở sâu trong lòng hắn ước gì Chung Thánh làm như vậy, bởi vì đạo sấm chớp của hắn, không sợ nhất.... chính là các loại Thiên kiếp!

Chung Thánh nếu không làm như vậy cũng không sao, một khi làm như vậy có thể làm cho đạo hạnh sấm sét của Sở Mặc trở nên càng thêm tinh thâm.

Đoàn người đi tới lối vào thế giới nhỏ do Khương gia thiết lập, ở trong này vừa lúc đụng phải đoàn người Chung gia vừa chạy tới.

Hai bên vừa thấy mặt, không khí nháy mắt trở nên khẩn trương.

Một người trẻ tuổi của Chung gia dùng đôi mắt màu đỏ nhìn chằm chằm Sở Mặc, trong mắt lộ ra thần sắc vô cùng oán độc, cắn răng nói:

- Ngươi chính là Sở Mặc?

Chung Vân là do ngươi giết chết?

Sở Mặc nhìn cũng không nhìn hắn một cái, đi thẳng tới lôi đài trong tiểu thế giới.

- Ngươi muốn chết...

Tên con cháu Chung gia kia không thể ngờ Sở Mặc lại không thèm nhìn hắn, giận tím mặt bay thẳng tới hung hăng đánh một chưởng về phía Sở Mặc.

- Ngươi muốn chết sao?

Cơ Thánh chợt quát một tiếng, muốn ra tay.

Con cháu hoàng tộc tính tình kiêu ngạo nóng nảy này, luôn miệng nói không thích Sở Mặc, trong lòng của hắn đích thật cũng nghĩ như vậy, nhưng hắn không cho phép bất cứ kẻ nào nhục nhã người liên quan tới hoàng tộc!

Hắn có thể chướng mắt, có thể không thích, thậm chí có thể ức hiếp, nhưng... người khác lại không được!

Nhưng có người lại có động tác nhanh hơn hắn!

Một đạo thân ảnh nháy mắt hiện ra trước mặt đám người Chung gia, đánh ra một kích.

Chung gia bên này có chừng ba bốn người đồng thời ra tay.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ vang nháy mắt vang lên ở lối vào lôi đài của tiểu thế giới.

Đạo thân ảnh này vẫn không nhúc nhích, mà Chung gia bên người đã có một đống người ngã ngựa.

Lúc này bên Chung gia truyền tới một đạo thanh âm trầm thấp:

- Khương Bằng, ngươi đây là ý gì?

Bắt nạt Chung gia chúng ta sao?

- Chung Thành, Khương gia từ trước tới giờ duy trì trung lập, lúc này lại là người chủ trì lôi đài, ngươi dung túng cho người trong nhà càn quấy ở đây, Chung gia các ngươi không có quy cũ nhưng Khuong gia có quy tắc!

Người này nói năng có khí phách, đối chọi gay gắt với Đại Thánh Chung Thành!

Mấy người Chung gia vừa mới ra tay đều mặt xám mày tro đứng lên từ trên mặt đất, mặc dù không bị thương nhưng sắc mặt cũng vô cùng khó coi.

Chung Thành mặc dù không ra tay, nhưng hắn vừa rồi đích thật không quan tâm con em nhà mình ra tay với Sở Mặc, tuy nói là có chút đuối lý nhưng hắn cũng không nghĩ tới người của Khương gia sẽ động thủ, cái này nằm ngoài dự liệu của hắn.

Về phần Khương Bằng nói cái gì mà Khương gia duy trì thái độ trung lập, Chung Thành vô cùng khinh miệt.

Lòng nói cái mông của ngươi đã gần tiến vào trong lồng ngực của hoàng tộc La Thiên mà còn có mặt mũi đi nói trung lập sao?

Tuy nhiên lời này chỉ có thể nghĩ ở trong lòng mà không thể nói ra ngoài.

Chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi, dẫn đầu tiến vào lôi đài.

Chung Thánh lạnh lùng nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt tràn ngập sát khí lạnh như băng.

Sở Mặc lại cười, vẻ mặt tươi rói, sau đó vươn tay làm một động tác cắt ở cổ của mình.

Sắc mặt Chung Thánh xanh mét, vô cùng khó coi, xoay người đi vào lôi đài.

Sau đó Sở Mặc đi thẳng tới chỗ Khương Bằng vừa mới xuất hiện, ôm quyền thi lễ:

- Cảm tạ tiền bối trượng nghĩa ra tay.

Khương Bằng là một trung niên nho nhã nhìn qua hơn bốn mươi tuổi, có một chòm râu dài một thước, mặc đạo bào màu xanh, cười tủm tỉm khoát tay:

- Không sao, không sao!

Nói xong liền nhìn về phía Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ đang chạy tới, khẽ mỉm cười nói:

- Thanh Vũ hiền muội, đã lâu không gặp!

- Hóa ra là Khương Bằng huynh, cảm ơn Khương Bằng huynh vừa rồi đã ra tay!

Cơ Thanh Vũ chào Khương Bằng, nhìn ra được hai bên khá quen thuộc, sau đó Cơ Thanh Vũ lại giới thiệu Sở Thiên Cơ cho Khương Bằng.

Sở Mặc lại cùng đám người Tử Đạo và Lưu Vân Phong tiến vào trong lôi đài.

Vừa tiến vào liền có cảm giác sáng tỏ thông suốt, bọn họ giống như đứng trên một thung lũng thật lớn, dõi mắt nhìn lại có khi thung lũng này phải có phạm vi mấy trăm ngàn dặm.

Thung lũng hiện lên một hình cầu thang dốc, đó là khán đài, còn mảnh đất trống ở giữa chính là lôi đài.

Đứng ở bên cạnh thung lũng này liền có thể cảm nhận giữa lôi đài cùng khan đài tồn tại một cỗ lực lượng dao động rất mạnh, nơi đó khẳng định tồn tại một pháp trận hùng mạnh!

Lúc này Khương Thái Nguyệt mang theo Diệp Thanh và ma nữ Trân Trân đi tới, thấy Sở Mặc liền cười hỏi:

- Thế nào?

Có hài lòng với lôi đài này không?

Sở Mặc nhìn nhìn, nói:

- Pháp trận này... rất tốt!

- Hì hì, cũng biết ngươi có thể nhìn ra mà.

Khương Thái Nguyệt vui vẻ cười, sau đó nói:

- Pháp trận này là pháp trận cao nhất do cha ông Khương gia truyền lại, bây giờ vẫn chưa được mở ra, một khi được mở, cho dù là tồn tại vô thượng cũng đừng mơ có thể dễ dàng phá hư!

Khương Thái Nguyệt nói xong, trong đôi mắt lộ ra hào quang trong suốt, cười tủm tỉm nói:

- Khuong gia duy trì thái độ trung lập, sẽ tận lực làm tốt mọi phục vụ.

Lời này không hề truyền âm mà là công khai nói, khiến không ít người nghe thấy cũng nhịn không được mà trợn trắng mắt trong lòng.

Tự nhủ Khương gia thật sự duy trì thái độ trung lập sao?

Tuy nhiên nếu ngươi cứng rắn nói người ta nói sai dường như cũng không đúng.

Bởi vì trước mắt Khương gia không có công khai tuyên bố đứng ở bên hoàng tộc La Thiên, cũng không phái binh trợ giúp hoàng tộc La Thiên làm cái gì.

Thậm chí ngoài một công chúa Khương gia có quan hệ tương đối gần với Sở Mặc ra, còn lại thì không có cái gì khác.

Rất nhiều người sau khi hiểu rõ điểm này đều cảm thấy không biết nói gì.

Rõ ràng là một chuyện vừa nhìn là hiểu ngay, nhưng lại không bắt được nhược điểm.

Phong cách làm việc này của Khương gia quả nhiên rất cao minh.

Sau đó đám người Tử Đạo, Lưu Vân Phong, trù sư hói đầu và Lâm Tú, cùng những người của hoàng tộc La Thiên được người phụ trách mang tới khi vực dành riêng cho hoàng tộc La Thiên.

Sở Mặc thì dưới sự dẫn dắt của Khương Thái Nguyệt liền đi chuẩn bị.

Trên đường, Khương Thái Nguyệt truyền âm cho Sở Mặc:

- Ngươi cẩn thận một chút, nội tình của Chung gia vô cùng sâu, đừng thấy Chung Thánh ở sân thí luyện vẫn bị áp chế, nhưng cái này cũng không thể nói lên quá nhiều chuyện.

Ở sân thí luyện, tu sĩ không có nền tảng sẽ chết khi xông về phía trước, nhưng người có nội tình thâm hậu hơn phân nửa đều khiêm tốn ẩn nhẫn, sẽ không dùng tiềm lực lớn nhất của mình ở nơi đó.

Cho dù là Tuyết Vô Lệ từng bị ngươi làm tổn thương nặng, nếu như muốn nhập Thánh cũng dễ dàng hơn so với thường nhân rất nhiều.

-----o0o-----

Chương 1868: Lôi đài tiểu thế giới (2)

Chương 1868: Lôi đài tiểu thế giới (2)

- Ý của ngươi là Chung Thánh rất có thể sẽ độ kiếp trong quá trình chiến đấu với ta?

Muốn thành Thánh sao?

Sở Mặc nhớ tới lời cảnh cáo của Tử Đạo, hỏi Khương Thái Nguyệt một câu.

Khương Thái Nguyệt ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Đúng vậy, rất có thể.

Nếu như lúc trước không có Khương gia và hoàng tộc La Thiên tham gia, như vậy cũng chưa hẳn sẽ như thế, bởi vì sẽ tăng thêm vài phần hung hiểm nếu nhập Thánh trong chiến đấu, bọn họ tám chín phần mười sẽ âm thầm sử dụng một ít hành động nhỏ, đây là thủ đoạn của Chung gia.

Nhưng hiện tại có Khương gia và hoàng tộc tham gia, Chung gia cho dù không thấy xấu hổ cũng không dám âm thầm động tay chân, hơn nữa cho dù bọn họ muốn động tay chân thì trước đó cũng phải đột phá pháp trận do Khương gia chúng ta thiết lập!

Trên mặt Khương Thái Nguyệt có chút kiêu ngạo, sau đó nói:

- Huống chi lúc này đế vương có thể sẽ tới nơi này!

Chung gia cho dù muốn xé toang mặt với hoàng tộc La Thiên, nhưng ở trước mặt đế vương quản lý số mệnh La Thiên cũng không dám làm càn!

Sở Mặc gật gật đầu:

- Yên tâm đi, cho dù Chung Thánh thật sự độ kiếp trong chiến đấu, ta cũng không sợ.

Khương Thái Nguyệt nhìn Sở Mặc:

- Lời này nếu nói từ miệng tu sĩ khác ta sẽ không tin, tuy nhiên lại từ miệng của ngươi, ta liền cảm thấy có độ tin cậy cực cao.

- Ha ha ha ha.

Sở Mặc cười to vài tiếng, sau đó nói:

- Vậy thì cứ chờ xem náo nhiệt đi!

Trong mắt Khương Thái Nguyệt bắn ra chút hào quang rực rỡ, cười gật gật đầu.

Sau đó Sở Mặc bắt đầu chuẩn bị.

Lúc này đại lượng tu sĩ bắt đầu tiến vào nơi này.

Trong đó có đủ tu sĩ thiên kiêu tới từ bảy đại vực khác, từ bên trong sân thí luyện, thông qua cửa vào La Thiên Tiên Vực, lần đầu tiên tiến vào trong thế giới này, chính là vì xem trận đại chiến có một không hai!

Điều bọn họ cảm thấy hứng thú nhất thật ra cũng không phải chiến đấu giữa Sở Mặc và Chung Thánh, mà là trận phía sau!

Tuy rằng Chung Thành đã nói sẽ áp chế cảnh giới tới Thánh nhân, nhưng hắn cuối cùng vẫn là một Đại Thánh.

Vả lại, cho dù là chiến đấu giữa Thánh nhân, tu sĩ trẻ tuổi đương thời có bao nhiêu người được thấy tận mắt?

Trong bảy đại vực, từng đại vực tối đa cũng chỉ có một hai Thánh nhân.

Cho dù là tu sĩ trẻ tuổi của La Thiên Tiên Vực cũng không có mấy người nhìn thấy cuộc chiến của Thánh nhân.

Sở Mặc nhìn những thiên kiêu không ngừng dũng mãnh tiến vào bên trong, trong lòng sinh ra một cỗ tưởng niệm mãnh liệt.

Vũ trụ La Thiên, ngoại trừ La Thiên Tiên Vực ra, ban đầu vốn hẳn nên có tám đại vực.

Hiện giờ thiên kiêu bảy đại vực đều tới nơi này, duy chỉ không có thiên kiêu trẻ tuổi của đại vực Viêm Hoàng.

Thật sự là do thiên phú của thiên kiêu đại vực Viêm Hoàng quá kém, không có tư cách lại đây sao?

Không phải!

Nếu không có đạo phong ấn kia, tu sĩ đại vực Viêm Hoàng cũng sẽ xuất hiện rất nhiều người kinh tài tuyệt diễm.

Nói thí dụ như Phiêu Linh Nữ Đế... nàng nếu sinh ra ở một đại vực khác, không cần sinh ở La Thiên Tiên Vực, hiện giờ chỉ sợ đã sớm bước vào cảnh giới Đại Thánh!

Cho dù là những thiên kiêu cùng thế hệ kia, những đại nhân trẻ tuổi đó hiện giờ hẳn phải là cảnh giới Chí Tôn mới đúng.

Phong ấn chết tiệt!

- Sớm muộn gì cũng có một ngày ta đích thân đập nát ngươi!

Sở Mặc nghiến răng nghiến lợi nói:

- Hơn nữa ta còn muốn xây dựng một thông đạo từ đại vực Viêm Hoàng trực tiếp thông tới sân thí luyện.

Khiến nhóm thiên kiêu của đại vực Viêm Hoàng cũng có thể nhận được khảo nghiêm khắc nghiệt nhất trong sân thí luyện, bức ra toàn bộ tiềm lực của bản thân....

Sở Mặc giờ phút này cũng không biết, đạo phong ấn phong tỏa đại vực Viêm Hoàng lâu nay đã bị một gây đánh cho vỡ.

Càng không biết sư phụ Ma Quân của mình, còn có người tùy tùng La Quật và đám người Thủy Y Y đã rời khỏi đại vực Viêm Hoàng.

Một canh giờ sau, bốn phía khán đài của lôi đài đã tụ tập số lượng lớn tu sĩ.

Chỉ thiên kiêu trẻ tuổi cảnh giới Chí Tôn trong sân thí luyện đã vượt qua bảy phần!

Trừ số đó ra, còn lại đều là người của các môn phái, đại gia tộc trong La Thiên Tiên Vực, cũng gần như tất cả đều phái ra rất nhiều người tới xem cuộc chiến này.

Trận này giống như hai thế lực lớn đọ sức, âm thầm tác động tới thần hồn của vô số người.

Cũng có rất nhiều người muốn thông qua trận chiến này để xác nhận mình rốt cục nên đứng ở bên nào!

Hoàng tộc La Thiên đã xuất kiếm, kiếm bọn họ chỉ bốn phía, đại quân đã bắt đầu khai chiến với rất nhiều thế lực.

Chung gia cũng tỏ rõ thái độ, tuy chưa đến mức không chết không ngừng với hoàng tộc La Thiên, nhưng ai cũng biết sớm muộn sẽ có một ngày tới mức đó.

La Thiên Tiên Vực thái bình nhiều năm, có rất nhiều gia tộc và môn phái vẫn duy trì thái độ trung lập giống như Khương gia.

Nhưng có một ít tu sĩ biết rất rõ, từ khi cuộc chiến nổ ra, bọn họ sớm muộn gì cũng bị cuốn vào.

Như vậy loại thời điểm này, đứng ở bên nào... liền biến thành một vấn đề trọng yếu nhất!

Một bước đi sai có thể sẽ khi thua cả bàn cờ.

Trên chiến đấu này tuy rằng không thể giúp bọn họ đưa ra quyết định hoàn toàn, nhưng ít ra... có thể thấy được rất nhiều thứ.

Bốn phía trên khán đài gần như tùy ý có thể thấy được nhiều nhân vật thành danh.

Cũng có rất nhiều vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất một phương, ở địa bàn của mình vô cùng vang dội, nhưng ở trong này lại có vẻ nhỏ bé không đáng kể.

Toàn bộ ba bảng Thiên Địa Nhân đều xuất hiện.

Ngô Phi là một thanh niên có chút gầy yếu, khuôn mặt âm u lạnh lẽo đứng ở nơi đó, trong mắt có Đại thế giới đang tiến hóa rất nhanh, biểu hiện ra nội tâm của hắn cũng không an tĩnh.

Đỗ Xuyên, một thanh niên trai tráng nhìn qua ba mươi mấy tuổi, vẻ mặt đầy râu, một đôi mắt sáng ngời có thần, nhìn qua vô cùng sạch sẽ, yên lặng ngồi ở chỗ kia.

Bên cạnh của hắn có mười mấy nữ tu sĩ trẻ tuổi xinh đẹp làm bạn.

Nếu nghĩ những tu sĩ này đều là người thường thì thật sai lầm, những nữ tu này, kém nhất cũng là người cầm cờ đi trước trên sân thí luyện.

-----o0o-----

Chương 1869: Ngươi nhìn không thấy

Chương 1869: Ngươi nhìn không thấy

Hồ Tiếu nhe răng nhếch miệng đứng ở nơi đó, vẻ mặt vô cùng quái dị.

Vẻ mặt này liền thường xuyên xuất hiện trên vẻ mặt hắn khi biết Sở Mặc chính là Lâm H, bởi vì hắn lúc trước đã nợ "Lâm Hắc" một cái mạng.

Nhưng tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, ta là nợ Lâm Hắc một cái mạng chứ không phải Sở Mặc ngươi!

Hồ Tiếu đến bây giờ vẫn không dám nói chuyện này cho nhà biết, nguyên nhân rất đơn gian, Hồ gia cổ tộc phía sau hắn tuy rằng từ trước tới nay đều duy trì thái độ trung lập, nhưng vấn đề là một ít nhân vật cao tầng của Hồ Gia vẫn có quan hệ khá tốt với Chung gia!

Tựa như hiện tại nơi bọn họ xem cuộc chiến cách Chung gia khá gần.

Cái này nếu đứng ở mặt đối lập mình làm sao lựa chọn?

Trương Nhã Lộ cũng xuất hiện, bên trong đôi mắt đen của nàng tràn ngập chiến ý.

Nàng rất có hứng thú với loại chiến đấu này, thậm chí còn muốn đi lên đánh một trận.

Tựa như Khương Thái Nguyệt đã nói, bọn thiên kiêu trẻ tuổi trên Thiên bảng này, phàm là người phía sau có núi dựa lớn đều có thể tấn công lên cảnh giới rất cao trong thời gian ngắn.

Thế lực sau lưng bọn họ cũng không sẽ không tiếc bất cứ thứ gì để khiến bọn họ trưởng thành, bởi vì những người này, từng người một đều có thể trở thành trụ cột của quốc gia trong tương lai không lâu sau này!

Tuy nhiên vì ma luyện bản thân, bọn họ đều chọn không ngừng nện đạo cơ của chính mình, làm cho nội tình của mình trở nên cường đại hơn.

Có tích lũy lâu dài trước nên phát triển rất nhanh không chỉ có một mình Sở Mặc.

Quan hệ của Âu Dương Phi và Chung Thánh hầu như thế nhân đều biết, cho nên nàng không chút e dè ngồi ở giữa trận doanh của Chung gia, vẻ mặt bình tĩnh, dường như không chút lo lắng về cuộc chiến đấu.

Theo nàng, Sở Mặc cho dù hùng mạnh thế nào cũng không phải đối thủ của Chung Thánh.

Chớ đừng nói chi là Chung Thánh còn đòn sát thủ không ai biết!

Âu Dương gia cũng là một trong những gia tộc cổ xưa của La Thiên Tiên Vực, tổ tiên mặc dù không có tổ cảnh vô thượng tồn tại, nhưng tu sĩ cảnh giới Đại Thánh cũng có mấy người, thực lực tự nhiên không thể khinh thường.

Bọn họ từ trước tới nay có quan hệ vô cùng gần với Chung gia, bây giờ lại quang minh chính đại đi tới cùng nhau.

Tuyết gia lại khá có ý tứ, lựa chọn rời xa hoàng tộc La Thiên, đồng thời cũng rời xa chỗ Chung gia, bày ra tư thế trung lập thật sự.

Tuyết Vô Lệ cũng xuất hiện giữa trận doanh của Tuyết gia, hắn ngồi ở bên cạnh Tuyết Vô Tình, không hề nháy mắt nhìn phía lôi đài không một bóng người, nhìn qua dường như có chút ngẩn người.

Tuyết Vô Tình nhìn hắn một cái, nhẹ giọng nói ra:

- Đừng suy nghĩ nhiều, phương thức trừ đi tâm ma có rất nhiều.

- Ta biết.

Thanh âm của Tuyết Vô Lệ hơi khô chát, biểu hiện nội tâm của hắn không hề bình tĩnh.

Đối mặt với loại tình huống này, Tuyết Vô Tình cũng chỉ có thể âm thầm thở dài một tiếng.

Xung đột giữa Tuyết Vô Lệ và Sở Mặc cũng không thể nói hoàn toàn là lỗi của đệ đệ mình, chỉ có thể nói là do vận khí quá kém, đá một cước vào trên một khối sắt.

Trừ bấy nhiêu người đó ra còn có vô số thiên kiêu trong sân thí luyện đều hiện ra ở nơi này.

Thậm chí có người còn âm thầm mở ra cá cuộc, đánh cược về trận chiến giữa Sở Mặc và Chung Thánh.

Tỉ lệ đặt cược Sở Mặc thua cực cao, xem ra người xem trọng hắn đích xác là rất ít.

Đương nhiên cá cược này đều là phạm vi nhỏ, cũng không có công khai, dù sao thân phận của Sở Mặc cũng là ngoại thích hoàng tộc La Thiên, nếu thật sự công khai mở cuộc cá cược về hắn, hoàng tộc La Thiên bên kia cũng sẽ không đáp ứng.

- Sở Mặc, Chung Thánh, các ngươi nếu đã chuẩn bị kỹ càng thì tự lên đài đi!

Theo thanh âm ù ù của một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh của Khương gia, cuộc chiến đấu giữa Sở Mặc cùng Chung Thánh đã sắp bắt đầu!

Ở trung tâm thung lũng có một đài cao vài trăm dặm, chính là lôi đài.

Chiến đấu nhất định là chỉ trong một phạm vi, tuy nhiên hai bên cũng phải có một nơi để xuất hiện, không thể vừa ra tới liền trực tiếp đấu võ.

Dưới cái nhìn chăm chú của vạn chúng, hai đạo thân ảnh gần như cùng hiện ra trên lôi đài.

Lúc này tu sĩ Đại Thánh của Khương gia chủ trì trận đấu này lại nói:

- Mời tất cả người không liên quan lập tức rời khỏi phạm vi lôi đài, một khi phát hiện có người ẩn núp trong đó, pháp trận sẽ trực tiếp treo cổ!

Sau khi nói xong, Đại Thánh Khương gia tạm dừng trong chốc lát, thấy không có động tĩnh gì liền phân phó:

- Mở ra pháp trận!

Vù!

Trong thiên địa đột nhiên vang lên một trận thanh âm vù vù.

Một đạo quầng sáng cực đại từ bốn phía pháp trận nhanh chóng dâng lên, trong quầng sáng kia tràn ngập các loại màu sắc, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp.

Sắc mặt một số người giữa trận doanh Chung gia trở nên rất khó coi, có người cười lạnh nói:

- Thật đúng là đủ trung lập, không ngờ còn đem cả pháp trận mạnh nhất của Khương gia tới đây.

Người này cũng không hề che giấu, thanh âm trực tiếp truyền ra ngoài.

Đại Thánh Khương gia chủ trì trận chiến không đổi sắc mặt nói:

- Đây mới chính là trung lập thật sự, để công bằng.

- Hừ!

Người nọ hừ lạnh một tiếng, không hề nói thêm.

Hoàng tộc La Thiên bên này không hề có động tĩnh, dường như rất khinh thường tham gia vào đề tài này.

Nếu dựa vào tính tình của Cơ Thánh, nhất định sẽ nói một câu: Chỉ có người khiếp đảm mới có thể nói ra nghi ngờ này, tuy nhiên liền bị Cơ Khải khống chế.

Vào lúc này còn đấu võ mồm thì đúng là không có chút ý nghĩa.

Đúng lúc này, lối vào lôi đài của tiểu thế giới đột nhiên truyền tới một tiếng nhạc.

Một đám tu sĩ thiên kiêu tới từ bảy đại vực đều ngơ ngác nhìn nhau, không rõ chuyện gì đã xảy ra.

Gần như tất cả người của La Thiên Tiên Vực cũng ngây ngẩn người, và đồng thời... cũng theo bản năng mà đứng lên!

Mọi người bên trong trận doanh Chung gia, cho dù trên mặt đều không tình nguyện nhưng cũng đi theo mà đứng lên, quăng ánh mắt về phía lối vào lôi đài.

Một số người của bảy đại vực kia còn đang ngồi ngây ngốc, không rõ xảy ra chuyện gì.

Lúc này thanh âm của Đại Thánh Khương gia truyền đến:

- Đế Vương giá lâm, mời mọi người đứng dậy chào đón!

Ầm!

Trên bốn phía khán đài, tu sĩ tới từ bảy đại vực lập tức nổ tung, mọi người đều có cảm giác da đầu phát nổ, vội vàng đứng lên nhìn về phía lối vào bên kia.

Một đạo bóng dáng mông lung chậm rãi tiến vào.

Đế vương!

Đế vương của La Thiên Tiên Vực!

Người quản lý toàn bộ số mệnh của vũ trụ La Thiên!

Đây mới thật sự là đại nhân vật vô thượng!

Mặc kệ hắn là tu sĩ cảnh giới gì, nhưng cho dù là tồn tại vô thượng, ở trước mặt hắn cũng phải đứng dậy thi lễ!

-----o0o-----

Chương 1870: Đế vương tối cao (1)

Chương 1870: Đế vương tối cao (1)

Đây chính là uy nghiêm của đế vương La Thiên!

Nhất là tu sĩ tới từ bảy đại vực, trong nháy mắt đều có loại kích động phát ra từ nội tâm, giống như muốn cúng bái!

Bọn họ đều bị chấn động, là thiên kiêu trẻ tuổi đương thời, bọn họ kỳ thật cũng không có loại kính sợ mãnh liệt với hoàng tộc La Thiên và đế vương.

Thậm chí vào thời điểm nói chuyện phiếm bình thường cũng thường xuyên nói vận số của hoàng tộc La Thiên sắp hết.

Nhưng vào thời khắc này, mọi ý niệm bất kính trong đầu lúc trước không ngờ đều không thể sinh ra!

Đây là dưới tình huống vị đế vương không hề phát ra bất kỳ uy áp gì!

- Đây mới là chính tông!

Trong nháy mắt, từ sâu trong lòng mọi thiên kiêu trẻ tuổi tới từ bảy đại vực đều toát ra ý nghĩ như vậy.

Sắc mặt Chung gia bên kia, cùng với người trong trận doanh có chút gần gũi với Chung gia đều trở nên vô cùng khó coi.

Ai cũng không thể tưởng tượng được đế vương lại tự mình giá lâm!

Ngươi làm sao lại rãnh rỗi như vậy?

Đường đường là đế vương lại xuất hiện ở nơi này, thật sự thích hợp sao?

Ngươi không sợ đột nhiên có tồn tại vô thượng nào nhảy ra đánh chết ngươi sao?

- Đều ngồi đi.

Thanh âm của đế vương bình tĩnh và ôn hòa, sau đó dưới cái nhìn của mọi người, xe của đế vương chậm rãi đi tới chỗ hoàng tộc La Thiên.

Dưới mui xe, một chiếc chiến xa cổ xưa do tám tiên thú kéo.

Không ai có thể thấy rõ ràng hình dáng của vị đế vương kia dưới mui xe, nhưng cho dù là những người thân cận với Chung gia, vào thời khắc này từ sâu trong lòng cũng nổi lên một cảm giác vô lực.

Dường như vị đế vương này cách bọn họ vô cùng xa!

Khoảng cách kia, bọn họ có cố gắng cả đời cũng không thể đuổi theo!

Trên lôi đài, Chung Thánh nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt tràn ngập sát khí lạnh như băng, bỗng nhiên cười trêu tức:

- Ngươi có phải đang cảm thấy hiện tại có người làm chỗ dựa cho mình nên không còn sợ đúng không?

Sở Mặc, hôm nay ta sẽ xé nát ngươi!

Ta sẽ hoàn toàn hành hạ ngươi tới chết trước mặt đế vương!

Chẳng những là ngươi, mà ngay cả phụ thân của ngươi cũng sẽ nhận được đãi ngộ tương tự!

Ngươi hiện tại... cho dù quỳ trên mặt đất dập đầu nhận sai với ta cũng không còn kịp!

Sở Mặc nhìn Chung Thánh:

- Nói xong chưa?

Trong mắt Chung Thánh lóe ra ánh sáng lạnh.

Sở Mặc nói:

- Nói nhanh lên, đánh xong ngươi ta còn muốn đánh với cha ngươi.

Tuy nhiên ngươi yên tâm, ngươi sẽ không cảm thấy tức giận bởi vì ngươi nhìn không thấy.

Lời nói này của Sở Mặc lập tức khiến bốn phía khán đài đều xôn xao.

Quá cường thế!

Nói xong chưa?

Nói xong liền đánh nhanh đi, đánh ngươi xong còn phải đánh cha ngươi!

Bình thường nếu nói như vậy chính là vô lễ, nhưng lúc này lại chính là mạnh mẽ, cứng rắn!

Chính là hống hách!

Ở giới Tu Chân chính là cần loại mạnh mẽ, cứng rắn và hống hách này!

Ngươi ôn hòa, ngươi khiêm tốn, ngươi nho nhã lễ độ chính là tượng trưng cho yếu đuối ở trong mắt vô số người!

Địch nhân đã khiêu khích tới cửa, còn kém tới mức chưa chỉ tay vào mũi chử má ngươi, ngươi còn khiêm tốn ôn hòa hữu lễ để cho ai nhìn?

Cho nên, chưa nói tới việc Sở Mặc có thật sự có loại năng lực này hay không, chỉ dựa vào thái độ mạnh mẽ, cứng rắn và hống hách này cũng đủ khiến vô số người cảm thấy nhiệt huyết tràn trề.

Người hắn đối mặt chính là một trong những thiên kiêu trẻ tuổi cao cấp nhất La Thiên Tiên Vực, chứ đừng nói chi tới Chung gia phía sau Chung Thánh, đó là một cổ tộc có lão tổ tồn tại vô thượng trấn thủ, nội tình hùng hậu khó có thể tưởng tượng!

Sở Mặc mặc dù có thân phận ngoại thích hoàng thất, nhưng hiện giờ người nào không biết sự suy thoái của hoàng tộc?

Tòa bộ hoàng tộc La Thiên đã không có cái loại tồn tại vô thượng có thể trấn áp số mệnh.

Cho nên đừng nói là một ngoại thích hoàng thất, cho dù là loại hoàng tử như Cơ Khải, thời điểm đối mặt với Chung Thánh cũng khó có thể duy trì loại thái độ mạnh mẽ, cứng rắn này.

Bên trận doanh của Chung gia có vô số người lộ ra vẻ mặt khinh thường, cũng có rất nhiều người dè bĩu.

- Người này điên rồi sao?

Hắn thật sự cho mình là người mạnh nhất thế hệ trẻ sao?

- Đầu óc có bênh!

Chỉ là một ngoại thích hoàng thất cũng dám nói khoác ở nơi này!

Đợi lát nữa Chung Thánh ca ca nhất định sẽ bầm thây hắn làm vạn đoạn!

- Ha ha, cho dù là con cháu hoàng tộc cũng không dám ngông cuồng như vậy!

Chung gia bên này, có rất nhiều người không kìm nổi trực tiếp nói lời trào phúng.

Hoàng tộc La Thiên bên này, Cơ Thánh tính tình nóng nảy không kìm nổi muốn đứng ra phản kích, bất quá vẫn bị Cơ Khải đè xuống.

- Cãi nhau với những người đó, ngươi thấy có ý nghĩa sao?

Cơ Khải hạ giọng nói.

- Có ý nghĩa!

Cơ Thánh hiếm khi chống đối ca ca của mình, hắn nổi giận đùng đùng nói:

- Cái phong độ và hình tượng chó má gì chứ?

Hình tượng là dùng cho người cùng đẳng cấp, đối với một đám khốn kiếp thì cần gì hình tượng chứ?

Nói xong Cơ Thánh liền la lớn:

- Sở Mặc, lật Chung Thánh xuống, hung hăng đánh hắn!

Con cháu hoàng tộc không hề kinh sợ!

Khóe miệng Cơ Khải co giật, mắt thấy không thể ngăn cản cũng chỉ có thể để mặc.

Tuy nhiên thật ra ở sâu trong lòng, sau khi Cơ Thánh hô lên câu kia, Cơ Khải cũng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Lúc này bên trận doanh Chung gia, một gã con cháu vợ cả Chung gia trầm giọng nói:

- Đây là phong độ của hoàng tộc sao?

Không ngờ lại nói chuyện thô tục như thế.

- Đĩ con mẹ mày!

Cơ Thánh trực tiếp đứng lên, vẻ mặt lạnh lùng nhìn trận doanh Chung gia bên kia:

- Các ngươi thì cao thượng chắc?

Cùng không tìm gương mà soi mình đi, đều là một đám quái thai!

Nếu không phục thì gặp nhau trên lôi đài!

Ít nói lời vô nghĩa lại!

Chung gia bên kia lập tức nổ tung, vô số người đều nổi giận.

- Thật là quá đáng!

- Đây là con cháu hoàng tộc sao?

- Thật không ngờ con cháu vợ cả hoàng tộc lại vô lễ như vậy?

- Chiến đấu là chiến đấu, nói như vậy quả thật rất mất thân phận!

Rất nhiều nhân vật lớp già Chung gia đều tức giận không nhẹ, ngồi ở chỗ kia trừng mắt cáu kỉnh.

Lúc này hoàng tộc bên kia, dưới mui xe đột nhiên truyền tới một đạo thanh âm uy nghiêm:

- Tám vực u mê, La Thiên vô cùng sơ khai...

-----o0o-----

Chương 1871: Đế vương tối cao (2)

Chương 1871: Đế vương tối cao (2)

Thanh âm uy nghiêm, tràn ngập bình tĩnh, chỉ nói một câu đã khiến toàn bộ khán đài yên tĩnh.

Mà ngay cả Chung Thánh sắc mặc khó coi, đã chuẩn bị động thủ trên lôi đài cũng không khỏi tạm dừng nghe đế vương nói chuyện.

Đế vương La Thiên, chủ của thiên hạ, cái loại uy áp quản lý số mệnh này, mặc dù vô hình nhưng chỗ nào cũng có mặt!

- Bách tộc tranh phong đều muốn tranh giành đại khí vận kia.

Lúc đó lại có Hồng Mông khi chạy về giữa đất trời, không ai ngờ được.

Thanh âm của đế vương ù ù rung động, trùng trùng điệp điệp, truyền khắp toàn bộ lôi đài.

Mọi người đều yên lặng nghe, ngay cả người Chung gia đang không ngừng kêu gào cũng ngậm miệng lại.

- Trong năm tháng vô tận, chiến hỏa bay tán loạn, chiến loạn nổi lên bốn phía.

Dân chúng lầm than, chúng sinh khổ không thể tả.

Cuối cùng có một ngày, nhất mạch Cơ thị, thủy tổ dẫn tám ngàn bộ hạ, liên hợp mấy thị tộc lớn, dùng vũ lực vô song trấn áp thiên hạ, đoạt số mệnh La Thiên, từ đó Cơ thị nhất mạch cũng trở thành người quản lý số mệnh, thiên hạ từ nay về sau thái bình.

Thủy tổ hoàng tộc lại giáo hóa vạn dân chúng sinh, mở ra bát vực linh trí, đây là công đức tạo hóa.

Đế vương nói ra lời nói không hề liên quan tới tranh chấp giữa hai nhà, gần như mọi người trên khán đài đều lâm vào trầm tư.

Hiện giờ mỗi người ở La Thiên Tiên Vực đều biết vận số của hoàng tộc Cơ thị sắp hết, đã suy thoái.

Cho nên rất nhiều người lời nói hay cử chỉ lúc bình thường đều rất bất kính với hoàng tộc.

Nhưng bọn họ lại quên mất là ai đã kết thúc tất cả... năm tháng viễn cỗ chiến hỏa bay tán loạn của vũ trụ La Thiên, mở ra thế giới mới, khiến vũ trụ La Thiên thái bình thịnh thế.

- Ta nói mấy lời này không phải muốn khiến các ngươi cảm ơn thủy tổ hoàng tộc, mà là muốn nói con cháy hoàng tộc không cần sợ khiêu chiến, không cần quá mức để ý cái gọi là hình tượng hoàng tộc.

Thời điểm tôn nghiêm của ngươi đã bị coi thường thì còn cần gì tới hình tượng?

Thời điểm mọi người không thể tiếp thu, thiên hạ tràn ngập lời đồn nhảm, có thân phận và địa vị thì có làm sao?

Cơ thị nhất mạch có thể trở thành hoàng tộc, không phải là do ôn lương khiêm tốn mà có được, mà là do hăng hái huyết chiến mà có được!

Tất cả kính sợ đều bắt nguồn từ thực lực vô cùng hùng mạnh!

Thanh âm của đế vương vẫn tràn ngập uy nghiêm, nhưng lại khiến vô số người thay đổi sắc mặt.

Nhất là đám người trong trận doanh Chung gia, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt khó có thể tin.

Về phần thiên kiêu trẻ tuổi tới từ bảy đại vực khác, sau khi nghe được lời nói của đế vương, gần như tất cả đều đỏ mặt, vẻ mặt kích động, một thân khí huyết đều muốn bốc cháy!

Thanh âm của đế vương vẫn tiếp tục vang lên!

- Ta cũng muốn báo cho người có dị tâm với hoàng tộc biết, Cơ thị nhất mạch, quá khứ không sợ khiêu chiến; hiện giờ cũng không sợ; tương lai lại càng không sợ.

Tất cả mọi thứ, bất kể ngoài sáng hay trong tối, hoàng tộc để sẽ tiếp nhận, cũng sẽ đả kích!

Đế vương nói xong câu này, toàn trường đều yên tĩnh.

Lời nói này của hắn rất ngoài dự liệu của người khác, quả thật khiến người không thể tưởng tượng, một lời nói mạnh mẽ cứng rắn như vậy, không ngờ lại xuất hiện từ trong miệng đế vương hoàng tộc La Thiên đã suy thoái.

Rất mạnh mẽ, cứng rắn, cũng rất khí phách!

Nhưng lại càng thêm mạnh mẽ, cứng rắn hơn so với lời nói trước của Sở Mặc!

Hơn nữa lại là không sợ hãi, cứng rắn...

đối mặt với địch khắp nơi!

Đế vương có thể tới nơi này đã là vô cùng ngoài dự đoán của mọi người, đế vương La Thiên là tấm thân ngàn vàng, ai có thể nghĩ hắn sẽ dễ dàng xuất hiện ở nơi này?

Nhưng hắn vẫn phải tới!

Vì đã từng mặc nợ với cháu ngoại trai và em rể, nên hắn phải tới!

Hơn nữa còn nói ra một lời nói nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Loại lời này, người trẻ tuổi nghe được chính là sẽ khiến lòng người nhiệt huyết sôi trào, sẽ làm cho bọn họ đồng cảm mãnh liệt; nhưng vào trong tai của vô số đại nhân vật La Thiên Tiên Vực, hương vị của lời nói này lại hoàn toàn khác.

Đây rõ ràng là một tuyên ngôn tuyên chiến!

Cái loại mạnh mẽ, cứng rắn này làm sao giống như một đế quốc sắp suy tàn?

Rõ ràng là khí thế của một đế quốc đang ở thời kỳ cường thịnh!

Cho nên ngay thời điểm tất cả mọi người trầm mặc, nhiều đại nhân vật của La Thiên Tiên Vực hôm nay xuất hiện tại đây cũng lâm vào trầm tư.

Cái gọi là suy thoái, cái gọi là vận số sắp hết...

đều là sự thật sao?

Hoàng tộc quản lý số mệnh vũ trụ La Thiên vô số năm, thật sự dễ dàng ngã xuống như vậy sao?

Giữa trận doanh Chung gia, từ trên xuống dưới, bao gồm rất nhiều lớp Đại Thánh, Thánh nhân đều mang vẻ mặt xanh mét.

Chiêu thức ấy của đế vương thật quá hay!

Bày thân phận và địa vị của hắn ra, lại thêm số mệnh của hoàng tộc vào, nói ra lời này làm cho bọn họ căn bản không thể nào phản bác!

Cho dù lúc này bọn họ nói cái gì thì uy lực cũng không thể sánh bằng, kém tới quá xa, ngược lại còn bị rơi xuống tầm thường, không nói tới việc khiến người khác chê cười, loại chuyện này chỉ có thể âm thầm đi làm, sao có thể nói với bên ngoài?

Đế vương nắm giữ đại nghĩa, thêm vào số mệnh quả thật vô cùng mạnh mẽ và cứng rắn, giống như mặt trời, chiếu sáng tất cả âm u!

Đây là đường đường chính chính nghiền ép trước mặt!

Nhưng nếu không phản bác, hai trận chiến tiếp theo của bọn họ, cho dù thắng cũng không khác gì thua.

Thật sự rất là nghẹn khuất!

Đúng lúc này, bốn phía trên khán đài đột nhiên truyền tới một tiếng quát lớn:

- Đế vương tối cao!

Một tiếng này xuất ra từ một gã Chí Tôn trẻ tuổi, thanh âm của hắn còn trẻ như vậy, mang theo hương vị nhiệt huyết vô tận.

Sau khi hô ra, toàn bộ hiện trường càng thêm yên lặng.

Tuy nhiên sau đó, vô số người...

đều cùng gầm thét:

- Đế vương tối cao!

- Đế vương tối cao!

- Đế vương tối cao!

Liên tiếp hô mười mấy lần!

Đến thời điểm hô lần thứ ba, ngay cả hoàng tử vẫn luôn điềm đạm, chắc chắn như Cơ Khải cũng nhịn không được mà đứng lên, lớn tiếng gầm thét.

Người không nhúc nhích ở đây đại khái chỉ là một mảnh ở trận doanh Chung gia, nhưng đám người kia, tuổi trẻ thì bị chấn động khiến tâm linh lay động; lớn tuổi lại bị tức tới sắc mặt xanh mét.

Sau khi vang lên mười mấy lần tiếng hồ đế vương tối cao, rất nhiều người đứng về phía Chung gia đều mang vẻ mặt màu vàng!

Bọn họ nhiều ít cũng hiểu rõ một đạo lý: Cho dù vận số hoàng tộc sắp hết thì cũng chỉ là sắp hết!

Cũng không thật sự biến mất!

-----o0o-----

Chương 1872: Đại Chiến Chung Thánh (1)

Chương 1872: Đại Chiến Chung Thánh (1)

Nhớ lại lời nói kia của đế vương, tổ tiên hoàng tộc mở ra bát vực linh trí, tạo phúc thiên hạ.

Ân tình này, đối với sinh linh tám vực mà nói, nên cảm động và nhớ nhung.

Lời nói cứng rắn, mạnh mẽ cuối cùng kia... lại đưa tới ủng hộ của những người này.

Đến lúc này, những người tài giỏi đều thật sự hiểu được, đế vương cuối cùng vẫn là đế vương, thủ đoạn này... thật sự rất cao!

Sắc mặt Chung Thánh trên lôi đài cũng có chút tái, tuy nhiên ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc lại càng thêm oán độc, lạnh giọng nói:

- Sở Mặc, chờ chết đi!

Hư không trên đỉnh đầu nháy mắt ngưng tụ kiếp vân!

Bốn phía trên khán đài lập tức truyền tới một trận kinh hô, mọi người...

đều cảm thấy da đầu tê rần.

Giống như là muốn nổ tung!

Không ai ngờ rằng Chung Thánh lại kiên quyết như vậy, tàn nhẫn như vậy, vừa bắt đầu đã muốn vượt qua Thánh Nhân kiếp!

Đây chính là muốn tiêu diệt Sở Mặc bằng thủ đoạn tàn nhẫn nhất trong thời gian ngắn nhất!

Muốn giáng một đòn mạnh vào lời nói vừa rồi của đế vương!

Chiêu này không thể nói là không thâm độc.

Ánh mắt của rất nhiều người La Thiên hoàng tộc bên này đều trở nêngay gắt.

Mà ngay cả đế vương ngồi dưới mui che thân ảnh mông lung cũng khẽ giật mình.

Cơ Thanh Vũ càng lo lắng nắm chặt lấy tay của Sở Thiên Cơ.

Sở Thiên Cơ khẽ lắc đầu với Cơ Thanh Vũ, cười cười, không nói gì, nhưng lại khiến cho Cơ Thanh Vũ lập tức bình tĩnh lại.

Tuy rằng hai vợ chồng bọn họ đã không ở cùng nhau rất nhiều năm, nhưng hai bên vẫn rất tâm đầu ý hợp.

Cơ Thanh Vũ hiểu rõ con mình.

Cho nên, nàng lập tức an tâm.

Cũng hiểu rằng con trai nàng nhất định không có bất kỳ nguy hiểm nào.

Sắc mặt đám người Khương Thái Nguyệt, Tử Đạo và Lưu Vân Phong đều rất gay gắt.

Trong lòng bọn họ cũng một phen đổ mồ hôi vì Sở Mặc.

Trái lại ma nữ Trân Trân ngồi trong trận doanh của La Thiên hoàng tộc lại có vẻ rất bình tĩnh, nàng hiểu rất hiểu Sở Mặc, tuy rằng không nhiều bằng Sở Thiên Cơ, nhưng cũng không tính là ít.

Mơ hồ biết được rằng Sở Mặc tuyệt đối không sợ Thiên kiếp.

Người xung quanh khán đài đều có tâm tư khác nhau.

Trái lại đám người trong trận doanh Chung gia người nào người nấy lại bắt đầu vui vẻ ra mặt.

Đây là Thánh Nhân kiếp!

Không phải là Thiên Lôi tầm thường, một đạo là có thể dễ dàng đánh chết một Chí Tôn!

Cho dù trên người Sở Mặc có bảo vật hộ thân của hoàng tộc, nhưng thế thì có tác dụng gì?

Một tu sĩ cảnh giới Chí Tôn như hắn, dựa vào hai món pháp khí thì có thể ngăn cản Thánh nhân Thiên kiếp sao?

Đừng có luyên thuyên nữa!

Nếu Thánh nhân Thiên kiếp vượt qua dễ dành như vậy, thì trên đời đã không có chuyện ngày đó nhiều Chí Tôn như vậy đến toạ hoá đều không có cách nào bước ra ngoài một bước rồi.

Rắc rắc!

Đạo Thiên Lôi thứ nhất, hung hăng đánh về phía Chung Thánh!

Oang!

Chung Thánh trực tiếp lấy ra một chiếc chuông nhỏ, chiếc chuông đón gió bay vút lên, nháy mắt trở nên to lớn vô cùng.

Chiếc chuông này nhìn có vẻ khá cũ kỹ, toả ra đạo vận vô tận, trong đạo vận mang theo một luồng khí tức linh hoạt sắc bén chết người!

Cho dù cách xa pháp trận, vẫn khiến cho nhiều người cảm thấy da đầu runlên, giống như có một luồng hàn ý lạnh thấu xương bao quanh bọn họ.

- Chuông tang mệnh của Chung gia!

Chiếc chuông này... chính là chuông tang mệnh!

Có người kinh hô.

- Đích thực là chiếc chuông kia, lần này xem ra mức độ coi trọng trận đấu này của Chung gia cũng không hề ít hơn hoàng tộc a...

Trong đám người đang đứng xem cuộc chiến, có lão tiền bối mở miệng.

- Cái tên trẻ tuổi tên là Sở Mặc kia, đến từ Viêm Hoàng đại vực ư?

Hắn thật sự có thể trụ vững sao?

Trong đám người đứng xem cuộc chiến, cũng có rất nhiều người không biết gì về Sở Mặc.

- Tên giả của hắn là Lâm Hắc, ở sân thí luyện, sau một trận chiến đã thành danh, đánh bại Tuyết Vô Lệ thiên kiêu của Tuyết gia, trực tiếp bước lên Thiên bảng của sân thí luyện, có lẽ là một nhân vật rất lợi hại.

Có người biết chuyện đang giải thích.

Bên trong lôi đài, đã triển khai chiến đấu!

Chung Thánh vừa chống đỡ Thánh nhân kiếp bằng chuông tangmệnh tổ khí, vừa đánh một chưởng về phía Sở Mặc.

Một chưởng này, dời non lấp biển, mang theo sức mạnh vô cùng vô tận, giống như là muốn nhấn chìm Sở Mặc!

Thiên kiếp, cũng theo đó mà tới!

Khoảng cách gần như vậy, không ai có thể tránh được sự che phủ của Thiên kiếp.

Một chưởng này của Chung Thánh, tuy rằng ác độc, nhưng cũng chỉ là để kéo Sở Mặc đến Thiên kiếp nhanh hơn mà thôi.

Thậm chí Sở Mặc có thể thấy được hào quang dữ tợn từ trong ánh mắt lạnh như băng của Chung Thánh!

Rất nhiều người trên khán đài cũng đều nhìn thấy, thậm chí có một vài tu sĩ hùng mạnh trực tiếp mở ra rất nhiều kính tượng trong hư không, có thể quan sát chi tiết của trận đấu này rõ ràng hơn.

Khi mọi người nhìn thấy hào quang dữ tợn trong mắt Chung Thánh, rất nhiều người không kìm được thét lên một tiếng kinh hãi.

Nhưng sau đó, rất nhiều người nhìn thấy biểu cảm trên mặt Sở Mặc, đều ngây ngẩn cả người.

Bởi vì Sở Mặc đang cười!

Đúng vậy, thật sự là hắn đang cười, nụ cười này nhìn vô cùng rạng rỡ!

Giống như là một người sắp chết khát ở sa mạc, bỗng nhiên nhìn thấy nguồn nước vậy!

Vô số người đều bị nụ cười của Sở Mặc làm cho bối rối!

Bao gồm cả những người ở trong trận doanh của Chung gia.

Có tên đệ tử trẻ tuổi không kìm được đứng lên giễu cợt:

- Thật là ngu hết mức có thể, chết đến nơi rồi, mà vẫn có thể cười được ư?

- Người ta khó khăn lắm mới lấy được thân phận con cháu họ ngoại hoàng tộc, có lẽ là kiêng dè phong độ của hoàng tộc, chết cũng phải cười!

- Ha ha ha, thật là buồn cười, lần đầu tiên nhìn thấy người ngu ngốc như vậy!

Đùng đoàng!

Một đạo Thánh nhân Thiên Lôi từ trên trời giáng xuống, trực tiếp bổ về phía Sở Mặc!

Trong hư không vô tận kia, mây Thiên kiếp trở nên dày đặc, đã vượt qua một luồng Thánh nhân kiếp!

Bởi vì mặc dù Sở Mặc vẫn chưa bước vào cảnh giới Chuẩn Thánh, nhưng trên thực tế, từ Chí Tôn đến Thánh Nhân, trong Thiên đạo, chỉ kém nhau một cấp bậc.

Cảnh giới Chuẩn này, Thiên đạo không công nhận!

Cho nên, dựa trên ý nghĩa nghiêm túc mà nói, Sở Mặc ở cảnh giớiChí Tôn đã có thể vượt qua Thánh Nhân kiếp rồi!

Đương nhiên, dưới tình huống thông thường, gần như sẽ chẳng có ai có thể làm như vậy.

-----o0o-----

Chương 1873: Đại Chiến Chung Thánh (2)

Chương 1873: Đại Chiến Chung Thánh (2)

Sở Mặc căn bản không lấy ra bất cứ pháp khí nào, hai tay nắm thành quyền, hướng về một chưởng kia của Chung Thánh, chống trả quyết liệt.

Trên mặt hắn đang cười, nhưng trong ánh mắt hắn, lại là một mảnh lạnh băng!

Một quyền này, thế lớn lực chìm, mang theo sát thương vô tận, trựctiếp đánh vào kia của Chung Thánh.

Một kích này của hai bên, năng lượng cuồn cuộn chấn động, khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Hung hăng đánh vào bề mặt quầng sáng phòng ngự của pháp trận.

Quầng sáng kia nổi lên một đợt sóng nhỏ lăn tăn.

Vô số người không nhịn được mà lên tiếng kinh hô.

Thân hình Chung Thánh lui về phía sau hai bước.

Sở Mặc lại không hề nhúc nhích!

Trong mắt Chung Thánh lộ ra thần sắc không thể tin nổi, kêu lên:

- Làm sao có thể?

- Loại người yếu ớt như ngươi, đương nhiên không thể lý giải được rồi!

Sở Mặc giơ tay, lại giáng một quyền về phía Chung Thánh.

Ba loại đại đạo là Phách Sài Thành Đạo, Lôi Đình Chi Đạo và Cửu Tự Chân Ngôn...

được Sở Mặc vận hành cùng lúc.

Một quyền này, nhìn như tầm thường không có gì lạ, nhưng uy lực... lại đủ khiến cho long trời lở đất!

Trên khán đài người không nhìn ra sự huyền diệu của một quyền này chiếm đến tám chín phần.

Chỉ có rất ít người cảm nhận được điều dị thường từ trong khí thế của Sở Mặc.

Nhất là những tu sĩ có cảnh giới Đại Thánh, tất cả đều mang vẻ mặt kinh ngạc.

Bọn họ đương nhiên có thể nhìn ra uy lực một quyền này của Sở Mặc.

Cho dù đổi lại là chính bọn họ, một quyền này... e rằng cũng sẽ khiến bọn họ cảm thấy khó mà chống đỡ!

Điều này sao có thể?

Tu sĩ cảnh giới Đại Thánh của Chung gia vốn dĩ luôn ngồi yên ở đó, lúc này có hai người thậm chí còn đứng dậy.

Vài tu sĩ cảnh giới Đại Thánh của La Thiên hoàng tộc thấy một màn này, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, trong mắt bọn họ, loé lên hào quang vô cùng rực rỡ!

Đế vương ngồi dưới mui che được hào quang bao phủ, khe khẽ thở phào một hơi.

Đứa trẻ này, thật lợi hại!

Trận chiến này, xong rồi!

Lúc này, đạo Thiên Lôi thứ nhất bổ về phía Sở Mặc, đã bổ trênngười hắn.

Trên mặt Chung Thánh lộ ra vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, y giống như nhìn thấy người đã chết đến nơi rồi mà vẫn cứng rắn ngang ngược, bị Thánh Nhân Thiên Lôi bổ thành cháy sém!

Nhưng biểu cảm ngạc nhiên lẫn vui mừng kia chỉ duy trì trong nháy mắt, lập tức liền đông cứng trên mặt y.

Bởi vì một đạo Thiên Lôi không thể chống đỡ này, bổ trên người Sở Mặc, lại giống như đá chìm đáy biển... biến mất không dấu vết!

Trong thân thể Sở Mặc, đạo đài ẩn chứa sấm sét, đang điên cuồng vận hành, trực tiếp nuốt trọn đạo Thánh Nhân Thiên Lôi kia!

- Không thể nào!

Đầu óc Chung Thánh lập tức trở nên hỗn loạn.

Bởi với suy nghĩ của một Chuẩn Thánh như y, hoàn toàn không có cách nào biết được rốt cuộc trên người Sở Mặc xảy ra chuyện gì.

Hắn sao có thể không sợ Thánh Nhân kiếp?

Ầm!

Một quyền của Sở Mặc giáng vào mặt Chung Thánh.

Lúc này Chung Thánh mới giơ tay lên đỡ theo bản năng.

Rắc rắc!

Một tiếng giòn vang, cánh tay kia của Chung Thánh không ngờ đã bị một quyền này của Sở Mặc đánh gãy!

Tiếng giòn vang kia lọt vào tai những người trong trận doanh của Chung gia, giống như một đạo Thiên Lôi nổ ra trong tai bọn họ, khiến bọn họ nổ đom đóm mắt!

- A!

Chung thánh kêu lên một tiếng thảm thiết.

Tiếp theo, nắm đấm của Sở Mặc giống như mưa rơi, giáng liên tiếp lên người Chung Thánh.

Ngay cả tu sĩ cảnh giới Đại Thánh cũng sợ hết hồn hết vía.

Phụt!

Chung Thánh phun ra một ngụm máu tươi.

Bị Sở Mặc tấn công liên tiếp, đánh đến mức trọng thương!

Y không thể không chạy xa mấy vạn dặm, cưỡng ép thoát khỏi cuộc cận chiến với Sở Mặc, tiếp theo, y lấy ra một cây chiến mâu tản ra khítức thê lương, trên mũi thương của chiến mâu kia còn lưu lại chút màu đỏ tươi.

Giống như là máu tươi của ai đó!

- Thí Thần mâu!

Trên khán đài có người kêu lên.

- Lại là một món tổ khí?

Không ngờ Chung gia lại cho tiểu tử này hai món tổ khí?

Có người nhận ra hai món tổ khí này trong lòng không kìm nổi sự kinh hãi, lớn tiếng nói.

Chung Thánh thuận tay ném mấy viên đan dược vào miệng, đandược kia đương nhiên không tầm thường, thương thế của y, nhanh chóng khôi phục.

Trên bầu trời, chuông tang mệnh tổ khí Chung gian vẫn đang chống đỡ Thiên kiếp cho Chung Thánh.

Chung Thánh gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc nhưng không hề thừa thắng xông lên, lạnh giọng nói:

- Sở Mặc, ta thừa nhận... trước đây đã xem thường ngươi, nhưng, thế thì sao?

Ngươi vẫn muốn chết ư?

- Ta chính là chán ghét cái loại đến cuối cùng vẫn không biết xấu hổnhư ngươi.

Sở Mặc thản nhiên nói, lấy ra Thí Thiên:

- Là ta luôn áp chế ngươi trong lúc chiến đấu đấy chứ?

Lòng tin của ngươi đúng là quá dồi dào!

- Bớt nói nhảm đi!

Chung Thánh tức đỏ mắt, xông về phía Sở Mặc.

Lúc này, trên người y bộc phát ra khí tức vô cùng khủng khiếp!

Khí tức này, vô cùng gần với Thánh Nhân!

Sở Mặc cũng vậy, cùng với sấm sét bên trong đạo đài mà Thiên Lôi liên tiếp bổ vào người hắn, khí tức Thánh Nhân trên người hắn cũng trở nên nồng đậm!

Vậy nên đám người xung quanh đang xem cuộc chiến, ai nấy đều chấn động đến mức trợn mắt há mồm.

Nếu không phải là xem cuộc chiến này ngay từ đầu, thì thậm chí có phần không hiểu, Thánh Nhân kiếp này... rốt cuộc là ai dẫn tới!

Bởi vì Chung Thánh trước sau đều dùng chuông tang mệnh tổ khí kháng cự Thiên kiếp, nhưng Sở Mặc... lại luôn dùng thân thể để chống đỡ!

Từng đạo Thiên Lôi kia bổ vào người Sở Mặc, hắn lại giống như hoàn toàn không cảm thấy gì!

Tiểu tử này, là yêu nghiệt hay sao?

Không biết có bao nhiêu người trong toàn bộ hiện trường, có suy nghĩ như vậy trong lòng.

Keng!

Thần mâu trong tay Chung Thánh hung hăng đâm về phía Sở Mặc.

Vết máu trên mũi thương kia, nhìn qua vô cùng yêu dị, tản ra khí tức huyền diệu lạ lùng.

Sở Mặc cầm Thí Thiên trong tay, lập tức bộc phát ra khí tức càng thêm yêu dị, màu đỏ tươi trên lưỡi đao, hàn quang tưởng chừng như ngưng lại!

Đ...A...N...G...G!

Hai món vũ khí hung hăng đấu với nhau.

Chung Thánh hét lên một tiếng vô cùng thê thảm, buông lỏng thầnmâu, thân mình mạnh mẽ bay ra ngoài.

Đã xảy ra chuyện gì thế?

Vô số người trợn to mắt, vẻ mặt chấn động.

Thậm chí ngay cả một vài tu sĩ cảnh giới Đại Thánh trong thoáng chốc vừa rồi cũng không thấy rõ ràng rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Hai bên chỉ giao đấu vũ khí trong nháy mắt, sao Chung Thánh lại buông Thí Thần mâu tổ khí, máu tươi tuôn trào rồi bay thẳng ra ngoài?

Chỉ có rất ít người nhìn thấy rõ ràng chuyện gì đã xảy ra.

Có vài tu sĩ cảnh giới Đại Thánh của Chung gia lập tức đứng lên, suýt nữa thì xông tới!

-----o0o-----

Chương 1874: Lấy thân hiến tế (1)

Chương 1874: Lấy thân hiến tế (1)

- Sấm sét!

Một lão tu sĩ cảnh giới Đại Thánh của Chung gia run rẩy hô lên khiến vô số người hiếu kỳ:

- Không ngờ hắn lại nắm giữ sức mạnh sấm sét!

- Trên đời này, sao có thể có kẻ tinh thông đạo sấm sét?

Không thể nào... không thể nào!

Một gã Đại Thánh khác của Chung gia thì thào tự nói.

Đế vương ngồi dưới mui che của La Thiên hoàng tộc bên này, bóng dáng càng thêm mông lung mờ mịt.

Nhưng những thị vệ quanh năm đi theo y lại có thể cảm nhận được rất rõ.

Tâm tình của đế vương trong giờ phút này...

đang vô cùng sung sướng!

Ma nữ ngồi ở kia, vẻ mặt đờ đẫn, cặp mắt tuyệt đẹp tràn đầy thần sắc không dám tin.

Tử Đạo liếc nhìn Lưu Vân Phong, đúng lúc Lưu Vân Phong cũng nhìn sang y, lắc đầu cười khổ nói:

- Đừng nhìn ta, ta cũng đâu có biết chuyện này, nếu lúc lão Tam chiến đấu với ta mà cũng liều mạng như vậy, đoán chừng ta đã không có cơ hội kết bái với hắn rồi.

Thật sự quá mạnh!

Sức mạnh sấm sét là sức mạnh khó nắm giữ nhất trên thế gian này!

Thử nghĩ mà xem, đối với một tu sĩ mà nói, kiếp nạn lớn nhất chính là Thiên kiếp.

Cho dù đạt tới tổ cảnh tối cao cũng không thể né tránh chuyện này.

Đặc biệt là ba mươi sáu đại kiếp nạn của kỷ nguyên... lại càng huỷ diệt thiên địa!

Loại Thiên kiếp này đúng là không thể tưởng tượng.

Nhưng nếu nắm giữ sức mạnh sấm sét, không dám nói có thể hoàn toàn không gặp phải loại Thiên kiếp này, nhưng chí ít, có thể ung dung hơn vô số lần!

Chiêu này, cho dù là đối với đấng tối cao mà nói, cũng là một loại hấp dẫn không thể cự tuyệt!

Cơ Thanh Vũ lập tức nghĩ tới điểm này, nhìn về phía Sở Thiên Cơ.

Sở Thiên Cơ cười lắc đầu:

- Không khoa trương như nàng nghĩ đâu, đây là đạo của bản thân con trai chúng ta, không ai có thể đoạt mất!

Thật sự không thể đoạt mất sao?

Cơ Thanh Vũ đang vui mừng lại có chút lo lắng.

Thứ Sở Mặc vừa dùng để đối phó với Chung Thánh đúng là sức mạnh sấm sét!

Trong đạo đài sấm sét của hắn đã chứa đầy sức mạnh sấm sét, bộc phát ra khi binh khí của hai bên chạm nhau, một kích đã đánh Chung Thánh bay ra ngoài.

Không phải ngươi dùng chuông tang mệnh để chống đỡ Thiên kiếp sao?

Không sao, ta có thể giúp ngươi nếm thử mùi vị của Thiên kiếp!

Chung Thánh căn bản không thể nghĩ rằng Sở Mặc lại có chiêu này, cho dù y có nghĩ đến thì cũng không thể tránh khỏi!

Nhưng mà tất cả những chuyện này chỉ là vừa mới bắt đầu!

Sau khi cây Thí Thần mâu kia rơi khỏi tay Chung Thánh, dường như cũng cảm nhận được mối nguy lớn, muốn phá rách hư không mà chạy.

Bay thẳng về phía mây Thiên kiếp trên trời.

Thí Thiên trong tay Sở Mặc lại bay vèo một cái ra ngoài, sau đó không ngừng hung hăng chém vào Thí Thần mâu.

Trong nháy mắt, Thí Thiên đã chém ra hơn trăm triệu đao!

Trong hư không, tiếng nổ đan xen tiếng kim thiết khủng khiếp thậmchí át cả tiếng sấm sét nổ vang của Thánh Nhân Thiên kiếp!

Tiếng nổ của loại tổ khí này hoàn toàn vượt qua uy lực của Thánh Nhân Thiên kiếp!

- Trời ơi, thanh đao kia... là một thanh hung đao!

- Đúng rồi... là Thí Thiên!

Thanh đao truyền thuyết từ trên trời bay xuống!

Lần này có rất nhiều lão tiền bối cổ tộc của La Thiên Tiên Vực cũng lặng lẽ trình diện.

Tuy rằng bọn họ chưa đạt tới cảnh giới tối cao, nhưngsự từng trải của bọn họ lại rất phong phú.

Kiến thức cũng nhiều đến mức Đại Thánh bình thường khó có thể tưởng tượng nổi.

Bọn họ biết rất nhiều chuyện về thanh đao kia.

Lúc trước Sở Mặc thân mang đại đạo sấm sét cũng không thể khiến bọn họ chấn động đến mức này.

Nhưng giờ phút này, khi bọn họ nhìn thấy Thí Thiên phát ra uy lực, tất cả đều không thể ngồi yên!

- Thanh hung đao kia... thực sự có người có thể nắm giữ nó sao?

- Không phải là nói, ai giữ thanh đao kia, người đó sẽ chết khôngtoàn thây sao?

- Trên đời này, quả thực có người có thể nắm giữ thanh đao kia...

Mấy vị tiền bối đều không nhịn được run rẩy nhìn về phía La Thiên hoàng tộc.

Dưới mui che, thân ảnh đế vương vẫn mờ mịt như trước, y ngồi bất động như núi, không hề nhúc nhích.

Trên người tản ra khí tức thần thánh.

Một lão Đại Thánh của cổ tộc cuối cùng không nhịn được thì thàonói:

- Nội tình của hoàng tộc... sâu khôn lường... sâu khôn lường nha!

Ầm ầm!

Sấm sét trên bầu trời đang bổ về phía Sở Mặc không ngừng.

Chung Thánh bên kia, bởi vì bị thương nặng, năng lực khống chế chuông tang mệnh cũng mất đi mấy phần.

Vì vậy, rốt cuộc Thánh Nhân Thiên Lôi cũng đã lách qua chuông tang mệnh, hung hăng bổ về phía y!

Sắc mặt Chung Thánh tái nhợt, y không ngừng lấy ra các loại pháp khí.

Bảo bối trên người y khiến Sở Mặc có chút ghen tỵ.

Các loại Đại Thánh khí, quả thực nhiều không kể xiết!

Tuy nhiên, điều ấy cũng chẳng có tác dụng gì.

Bởi vì Sở Mặc không cho phép y thong dong độ kiếp.

- Đây là phương thức chiến đấu mà ngươi đã chọn, vậy thì, đừng có kinh sợ!

Sở Mặc hét lớn:

- Chiến đi!

Hắn giống như một vị Thần Ma, đứng trong hư không, tóc dài như thác nước tung bay trong gió, một thân huyết khí ngút trời.

Trên bầu trời, Thí Thiên điên cuồng chém vào Thí Thần mâu, rõ ràng có thể cảm nhận được, Thí Thần mâu đang không ngừng trở nên suy yếu.

Đây là một món tổ khí chân chính, lại bị bức đến mức này.

Làm người ta khó mà tin được.

Nếu là ở trong tay Đại Thánh, một món tổ khí cũng đủ để chống lại rất nhiều lần công kích của một vị tổ cảnh tối cao!

Sở Mặc xông về phía Chung Thánh, hắn không che giấu chiến lựccủa mình nữa, dốc hết hoả lực, một thân đạo hạnh khó mà tưởng tượng, nếu so với Chung Thánh thì còn khủng khiếp hơn vô số lần!

Đây còn là dưới tình huống chưa vận dụng Thụ Tổ chi đạo và Lục Tự Chân Ngôn.

Sở Mặc hiểu rất rõ, hiện trường có rất nhiều ánh mắt theo dõi hắn, đang phân tích chiến lực vào đạo của hắn.

Cho nên, trận chiến này, hắn vừa muốn đánh ra phong thái tuyệt thế, lại không thể để lộ tất cả các quân bài chưa lật ở trước mặt mọi người.

Nhưng, chiến lực hiện giờ đã quá đủ rồi!

Dưới tình huống Sở Mặc liên tiếp đánh tới, Chung Thánh khôngngừng lui về phía sau, nhanh chóng đẩy tới giáp ranh của pháp trận.

Bởi vì hai bên chiến đấu quá kinh khủng, cho nên một vài tu sĩ ngồi ở khoảng cách tương đối gần, thấy hai người đánh tới, thậm chí có phần không dám tin tưởng vào năng lực phòng ngự của pháp trận, liền bay sang hai bên theo bản năng!

Ầm!

Sở Mặc đánh một quyền trúng Chung Thánh, sức mạnh sấm sét cuộn trào mãnh liệt, đánh vào thân thể Chung Thánh.

Vô tình phá vỡ một thân đạo hạnh của y.

- Không phải ngươi muốn độ kiếp sao?

Ta thành toàn cho ngươi!

Sở Mặc gầm lên.

Sức mạnh sấm sét bộc phát từ trong thân thể hắn, đã làm cho phiến hư không này hoàn toàn náo động.

-----o0o-----

Chương 1875: Lấy thân hiến tế (2)

Chương 1875: Lấy thân hiến tế (2)

Những Chí Tôn kia thậm chí không thể thấy rõ quá trình tấn công của hắn, ngay cả tu sĩ cảnh giới Đại Thánh, cũng chỉ có thể gắng gượng nhìn thấy qua loa.

Chỉ có cực ít người mới có thể thấy rõ hết thảy.

Tét!

Sở Mặc giáng một cái tát lên mặt Chung Thánh, khiến y đầu lìa khỏi cổ!

Thân thể Chung Thánh nhanh chóng hợp lại, xuất hiện ở đằng xa, nhưng một thân huyết khí, cùng với tinh khí thần của y đã suy yếu rất nhiều.

Trong đôi mắt y không còn khí thế ngạo nghễ thiên hạ nữa, trên người cũng không còn tín niệm vô địch nữa.

Cái còn lại, chỉ có sự kinh hoàng và sợ hãi vô tận!

Sở Mặc giáng một quyền, chính là một quyền thẳng tắp, không cóbất kỳ sự che giấu nào.

Nhưng Chung Thánh lại căn bản không thể lảng tránh, chỉ có thể cứng rắn chỗng đỡ!

Sau đó, một luồng sức mạnh sấm sét cực lớn theo cú đấm của Sở Mặc trào ra mãnh liệt!

Chung Thánh nhổ ra một ngụm máu.

Giờ phút này, có rất nhiều người đứng ngồi không yên.

Bất kể là trận doanh của Chung gia hay là La Thiên hoàng tộc bên này, gần như tất cả mọi người đều đứng dậy theo bản năng, nhìn cảnh tượng này không chớp mắt.

Mọi người đều có chung cảm giác, trận chiến đấu này... sắp kết thúc rồi!

Thế mà... không phải.

Chung Thánh đột nhiên gào lên một tiếng:

- Con cháu Chung gia... không hề hèn nhát!

- Không!

Chung Thành Đại Thánh trên khán đài vẫn luôn duy trì bình tĩnh, đột nhiên rống lên đầy thê l:

- Đừng!

Nhưng đã muộn rồi!

Thân thể Chung Thánh nổ tung, hoá thành huyết khí cuồn cuộn ngút trời.

Sau đó, một giọng nói ù ù vang lên trong hư không:

- Lấy máu của ta hiến tế tổ tiên, chuông tang mệnh, báo thù cho ta!

Thân thể Chung Thánh nổ tung, hoá thành huyết khí cuồn cuộn ngút trời, gần như trong phút chốc, dung nhập vào bên trong chuông tang mệnh đang chống đỡ Thiên kiếp.

Thoáng chốc, chuông tang mệnh toả ra ánh sáng rực rỡ!

Sau đó, nó hoá thành một hình nhân, được ánh sáng rực rỡ bao phủ.

Nhưng nhìn lại thì thân hình kia lại chính là Chung Thánh!

Không ngờ y lại dùng một loại bí pháp, hiến tế chính mình, hoà làm một thể với chuông tang mệnh rồi!

Mà đây chính là bí pháp cổ xưa nhất cũng tàn khốc nhất của Chung gia.

Một khi lựa chọn sử dụng loại bí pháp này, toàn thân chẳng khác nào đã chết, chỉ có thể sót lại một đạo tinh thần, bám vào mặt trên của chuông tang mệnh.

Cho dù là đấng tối cao cũng không thể tách ra được.

Nói cách khác, Chung Thánh tại thời khắc này đã chết, chỉ còn sót lại một đạo tinh thần mà thôi.

Vô số Thánh Nhân Thiên Lôi trong nháy mắt mất đi mục tiêu, liền ào ào hướng về phía Sở Mặc.

Trên khán đài, tiếng kêu than trong trận doanh Chung gia vang khắp đất trời, Chung Thành Đại Thánh khóc như mưa.

Giọng đau buồn nói:

- Con ta... hà tất con phải lựa chọn con đường này?

Sở Mặc... ta phải băm ngươi làm trăm mảnh!

Sở Thiên Cơ ở La Thiên hoàng tộc bên này bỗng nhiên lên tiếng:

- Chó chết, đợi lát nữa sẽ là giờ chết của ngươi!

Để ta cho cha con các ngươi được bầu bạn với nhau!

Cho dù sự chú ý của gần như tất cả mọi người đều đặt trên lôi đài, nhưng sự giao chiến từ xa của hai vị này vẫn khiến cho vô số người cảm thấy chấn động.

Người khiến cho bọn họ cảm thấy chấn động nhất không phải là Chung Thành cảnh giới Đại Thánh, mà là Sở Thiên Cơ vô cùng xa lạ kia!

Một tu sĩ vừa mới thành Thánh chưa lâu, rốt cuộc y có lòng tin ở đâu?

Lẽ nào, vị này cũng giống như đứa con yêu nghiệt kia của y?

Có chiến lực không gì sánh bằng?

Có điều, những người này không kịp suy nghĩ nhiều như vậy.

Bởi vì trận chiến trong lôi đài lại bùng nổ lần nữa!

Chung Thánh hoà làm một thể với chuông tang mệnh tổ khí, mang theo Thiên sát cơ cuồn cuộn, hướng thẳng về phía Sở Mặc.

Lúc này, chiến lực của y...

đã tăng lên vô số lần!

Ầm!

Chỉ một kích đã đánh bay thân thể Sở Mặc.

Sở Mặc đứng trong hư không, liên tục ho ra máu.

- Không phải ngươi rất lợi hại sao?

- Không phải ngươi rất kiêu ngạo sao?

- Không phải ngươi rêu rao... muốn đánh chết ta sao?

- Tới đi?

Giọng nói của Chung Thánh truyền đến trong hư không, giống như hồng chung đại lữ, tràn ngập hận ý vô tận.

*đại lữ: bảo vật thời Chu

Thân thể của Sở Mặc bay tới quầng sáng bao quanh lôi đài, rồi lại bắn trở lại.

Nghe nói như thế, hắn cười cười, nói:

- Thật là mạnh mẽ nha... hoà làm một thể với chuông tang mệnh, đúng là sáng kiến.

Có điều, ta vẫn xé nát ngươi như thường!

Khi nói chuyện, trong thân thể Sở Mặc dấy lên một đường tử khuyết mạch.

Tiếp theo, thể tổ cảnh của hắn bộc phát ra khí tức vô tận.

Tại thời khắc này, mọi người trên khán đài đều không thể bình tĩnh được nữa.

Nhất là đám người trong trận doanh Chung gia, tất cả đều bị làm cho sợ ngây người.

Sau khi lấy thân hiến tế, hoà làm một thể với chuông tang mệnh, sẽ có được uy lực như thế nào, bọn họ cũng không biết, bởi vì từ xưa đến nay, Chung gia chưa từng có người nào làm như vậy.

Đúng vậy, Chung Thánh là người đầu tiên!

Nhưng rất hiển nhiên, sau khi hoà làm một thể với một món tổ khí, chiến lực của Chung Thánh chí ít cũng sẽ đạt tới cảnh giới Đại Thánh, hoặc ít nhất... cũng là Thánh Nhân đỉnh cao!

Chịu một kích của cảnh giới này, sao Sở Mặc có thể chỉ bị thương nhẹ, sau đó liền khoẻ mạnh như thường?

Tuyệt đối không có khả năng này!

Ngay cả mấy vị Đại Thánh lão tiền bối của Chung gia cũng đều bị chấn động đến mức đứng hết lên, không thể tin nổi tất cả mọi chuyện đang xảy ra trước mắt, miệng há to.

Ánh mắt bọn họ gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc toàn thân toả ra hào quang vô tận.

Một vị Đại Thánh lão tiền bối của Chung gia đột nhiên kêu lên:

- Huyết mạch hoàng tộc, cộng thêm thể chất khủng bố... hắn đó là...

đó là...

Một vị Đại Thánh khác của Chung gia tiếp lời, trầm trọng nói:

- Thể của tổ cảnh...

Ầm!

Bốn chữ này quả thực kinh thiên động địa.

Tất cả mọi người đều bị tin tức này làm cho chấn động không nóinên lời.

Bọn họ đều là tu sĩ, đều là tu sĩ đỉnh cao nhất trên cõi đời này, có người nào không biết thể tổ cảnh là gì?

Loại thể chất này chỉ tồn tại trong truyền thuyết, sao có thể có người thật sự tu luyện tới?

Lúc này, ở một hướng khác, một vị trưởng lão cổ tộc của La Thiên Tiên Vực, cũng là một Đại Thánh lão tiền bối đức cao vọng trọng, đột nhiên nói:

- Trên người hắn, dường như... ngũ hành đều đủ?

Hử?

Dưới tìnhhuống thông thường, không phải là như vậy, trừ phi hắn... là Ngũ Hành Đạo Cơ?

Những lời này giống như là nói là một cách công khai.

Những người ở đây không cần nghe tận tai, bởi thần thức tất cả đều bao trùm toàn bộ hiện trường.

Vừa rồi tất cả mọi người đều bị đả kích đến mức không nói nên lời, lời phỏng đoán kia vừa nói ra, trong lòng mọi người lập tức dâng lên cảm giác bất lực sâu sắc.

Đây là một yêu nghiệt?

Đây rõ ràng là một tuyệt thế yêu nghiệt!
 
Thí Thiên Đao Full
LXXVI ( Chương 1876-1900 )


Chương 1876: Nhập Thánh

Thể tổ cảnh!

Ngũ Hành Đạo Cơ!

Huyết mạch hoàng tộc!

Thân mang sức mạnh sấm sét!

Có thể nắm giữ thanh tuyệt thế hung đao kia!

Hơn nữa từ trong cách chiến đấu của hắn, rõ ràng có thể cảm thấy, thứ Sở Mặc nắm trong tay, vượt xa những thứ bây giờ bọn họ nhìn thấy.

Trên đời này, sao có thể thật sự tồn tại loại người như vậy?

Bất công!

Thật là quá bất công! (*disme cuộc sống mà*)

Đặc biệt là người trong trận doanh Chung gia, tưởng chừng sắp bị kích động đến phát điên rồi.

Loại cảm giác này, bọn họ từ trước đến nay chưa từng trải qua.

Bất lực đến mức tuyệt vọng.

Trong sân lôi đài, Sở Mặc đã xông tới trước mặt Chung Thánh.

Hai bên triển khai chiến đấu vô cùng hung bạo.

Quả nhiên, giống như điều mà vô số người đã phỏng đoán, trận chiến này nhìn như không hề ngang tài ngang sức, nhưng lại xuất hiện một loại thế lực ngang nhau!

Có điều... sự tình không đơn giản như vậy, khí thế trên người Sở Mặc, đang trong quá trình không ngừng tăng lên.

Bởi vì Thiên kiếp khủng khiếp kia, hiện giờ chỉ còn lại một mục tiêu là Sở Mặc, không ngừng bổ về phía hắn.

Sở Mặc chưa từng nghĩ đến chuyện bước vào cảnh giới Thánh Nhân trong lúc này, nhưng hiện giờ hắn đang qua Thánh Nhân kiếp!

Nói cách khác, mỗi một đạo Thánh Nhân Thiên Lôi giáng xuống đều làm cho khoảng cách của Sở Mặc và cảnh giới Thánh Nhân này... gần thêm một bước!

Vả lại Chung Thánh, y hiến tế tính mạng, thân xác và máu của bản thân hoà làm một thể với chuông tang mệnh.

Chỉ còn sót lại tinh thầnbám vào chuông tang mệnh.

Tuy rằng chiến lực đạt được tăng cao đến mức không thể tin nổi.

Nhưng y lại mất đi tất cả đạo hạnh!

Chỉ còn lại chuông tang mệnh tổ khí, và bản năng chiến đấu của y.

Tổ khí với tổ cảnh, một người sắp thành tân Thánh với một bán Thánh chỉ còn lại tinh thần, sẽ có kết quả như thế nào?

Hai bên lại đánh một kích, rồi từng người lùi ra sau mấy vạn dặm.

Sau đó lại hung hăng lao vào nhau!

Chung Thánh đã hoàn toàn không còn đường lui, nhưng Sở Mặc vẫn còn.

Có điều Sở Mặc cũng không lui dù chỉ là một bước!

Bên trong những đám mây Thiên kiếp trên bầu trời, hàng loạt Thiên Lôi giáng xuống.

Tất cả mọi người đều biết, Thánh Nhân kiếp của Sở Mặc...

đã bước vào giai đoạn kết thúc!

Một đấng Thánh Nhân mới, sắp xuất hiện rồi!

Lúc này Chung Thánh cũng rất nôn nóng, y đang phát điên, đang gào thét.

Điên cuồng tấn công Sở Mặc.

Đúng lúc này, một cảnh tượng khiến cho tim gan mọi người run rẩy đã xảy ra.

Thí Thần mâu tổ khí Chung gia, rốt cuộc đã bị Thí Thiên chém đứt!

Mà trong khoảnh khắc Thí Thần mâu bị chém đứt, có một bàn tay to lớn, từ trên trời chụp xuống, xuyên qua những đám mây dày đặc của Thiên kiếp, dường như muốn lấy đi Thí Thần mâu.

Lúc này, Khương gia bên này truyền tới một giọng nói già nua:

- Tiểu hài tử đánh nhau, người lớn dính vào làm gì?

Hay là ngươi khinh thường Khương gia?

Trong nháy mắt thời gian lập tức bị ngưng đọng lại!

Không ai biết có chuyện gì xảy ra, mọi người chỉ cảm thấy tim của chính mình đã bị treo lên rồi!

Toàn bộ hiện trường, ngoại trừ đế vương ra, ngay cả Sở Mặc cũng có cảm giác này, dường như thân thể đã không thuộc về mình nữa.

Hắn vô cùng kinh hãi, trong thân thể, Thương Khung Thần Giám truyền tới một luồng sức mạnh, định trụ thần hồn của Sở Mặc.

Bằng không khoảnh khắc lúc bàn tay kia vừa chụp xuống, Sở Mặc liền có cảm giác thần hồn sắp bị hút ra.

Hắn biết rất rõ, bàn tay kia không những muốn lấy đi Thí Thần mâu, còn muốn lấy cả thần hồn của mình đi!

Nếu không phải giọng nói già nua kia xuất hiện trong trận doanh của Khương gia, cho dù có Thương Khung Thần Giám định trụ thần hồn của hắn, sợ rằng lần này, hắn cũng sẽ bị thương nặng!

Thời gian đã bị ngưng đọng, nhưng bên trong trận doanh của Khương gia, giọng nói già nua kia lại truyền đến tai của mỗi người.

Sau đó, chỉ thấy một cây mây già từ dưới uốn lượn lên trên, giống như một con rồng, đâm về phía bàn tay trong hư không kia.

- Cây mây thần... không ngờ ngươi lại xen vào việc của người khác?

Trên bầu trời truyền tới một giọng nói lạnh băng.

- Đây là đạo tràng của Khương gia, phải bảo đảm công bằng.

Giọng nói già nua không nóng không lạnh, nhưng cây mây già lại đâm về phía bàn tay kia không chút lưu tình.

Trong khoảnh khắc cây mây già sắp đâm tới bàn tay kia, bàn tay kia vèo một cái đã rụt về.

Sau đó, trên trời truyền tới một giọng nói tràn đầy tức giận:

- Lần này ân oán chồng chất, ta sẽ nhớ kỹ.

Giọng nói già nua của cây mây từ Khương gia truyền tới:

- Được.

Lúc này, đế vương vẫn ngồi yên dưới mui che, trên người chợt bộc phát ra một luồng khí tức oai nghiêm cuồn cuộn, khí tức kia, ngưng kết thành một thanh kiếm!

Trong không gian bị ngưng kết ở nơi này, nó phóng lên cao, chém thẳng về phía bàn tay vừa rụt về trên bầu trời kia.

Giọng nói ù ù của đế vương vang lên:

- Lần ân oán này, hoàng tộc sẽ tiếp nhận!

- Ngươi?

Tiểu bối!

Ngươi dám!

Từ trên trời cao truyền tới một tiếng quát lớn.

Nhưng bàn tay kia lại rụt về nhanh hơn!

Có điều, vẫn không nhanh bằng thanh kiếm kia, lập tức bị chém rụng hai ngón tay!

Hai ngón tay từ trên trời rơi xuống, đế vương dưới mui che hạ giọng nói:

- Cháu trai, đây là một chút đền bù của cậu đối với ngươi!

Nói xong, y kết xuất thủ ấn, một luồng sức mạnh vô hình lập tức hoá hai ngón tay to như hai cây cột chống trời kia thành hai đường tinh khí.

Tinh khí như rồng, chui vào giữa thân thể Sở Mặc.

Trên trời cao truyền tới một giọng nói vô cùng tức giận:

- Tiểu bối, cả đời này ngươi đừng hòng bước vào cảnh giới kia!

Dưới mui che, đế vương khẽ cười:

- Không sao.

Bàn tay to lớn bị chém rụng mất hai ngón kia, đã hoàn toàn biến mất.

Lúc này, tất cả mọi thứ trong tiểu thế giới này lập tức khôi phục lại bình thường.

Tất cả mọi người đều biết chuyện gì đã xảy ra, toàn bộ tiểu thế giới là một mảnh tĩnh mịch, không có một chút âm thanh.

Thí Thiên chém đứt Thí Thần mâu, điên cuồng giành lấy năng lượng khủng khiếp khó có thể tưởng tượng bên trong nó.

Đặc biệt là vết máu rõ ràng trên mũi thương của Thí Thần mâu, trong nháy mắt đã bị Thí Thiên hấp thu.

Thí Thiên kia vốn là thanh đao huyết sắc yêu dị, bỗng chốc càng thêm rực rỡ loá mắt!

Ầm ầm!

Trong thời khắc này, vô số tia sấm sét rơi xuống người Sở Mặc.

Hàng ngàn hàng vạn tia sấm sét lao vào người hắn!

Cả một vùng trời đất kia khoảnh khắc này tưởng như đã trở thành một biển sấm sét!

Trên lôi đài, không ai có thể ngồi yên được nữa, ngay cả đế vương cũng đứng lên từ dưới mui che, trong ánh hào quang mông lung, một đôi mắt vô cùng lo lắng nhìn biển sấm sét.

Thân là đế vương, không phải làkhông giữ được bình tĩnh, chỉ là vì trong lòng có tình.

Hai đường tinh khí như rồng kia xoay tròn rồi chui vào thân thể Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1877: Chiến Đại Thánh (1)

Chương 1877: Chiến Đại Thánh (1)

Một luồng khí tức thần thánh, từ trong thân thể của Sở Mặc bộc phát ra!

Biển sấm sét mênh mông lập tức bị tiêu trừ dưới sự tấn công của luồng khí tức kia!

Qua được Thiên kiếp.

Sở Mặc nhập Thánh!

Sở Mặc đứng trong hư không tóm lấy hình nhân của Chung Thánh nay đã hoà thành một thể với chuông tang mệnh, hắn gầm lên một tiếng long trời lở đất, sau đó dùng sức xé một phát!

Hình nhân từ tổ khí hoá thành kia bị Sở Mặc... xé thành hai nửa!

Tiếng hít vào một hơi khí lạnh từ bốn phương tám hướng truyền tới.

Không ai nói gì, hiện trường là một mảnh tĩnh mịch.

Sở Mặc đứng ở đó toàn thân được hào quang rực rỡ bao phủ, trông giống như một đấng Ma vương khủng bố!

Trong tay hắn, mỗi tay cầm một nửa thi thể của Chung Thánh, đó chính là tinh thần của y!

Đã bị Sở Mặc thẳng tay xé nát!

Trên hai nửa thi thể, tinh thần thuộc về Chung Thánh đang biến mất từng chút một.

Trên khán đài của trận doanh Chung gia, Chung Thành Đại Thánh ngồi phịch xuống đất, toàn thân như muốn ngã gục.

Nước mắt tuôn đầy mặt, miệng thì thào lẩm bẩm:

- Con của ta... con chết thảm quá!

Chết thảm quá...!

Sau khi đợi tinh thần của Chung Thánh trong hai nửa thi thể kia hoàn toàn tan thành mây khói, một luồng sức mạnh mà Sở Mặc không thể ngăn cản, đem hai nửa thi thể kia hợp lại làm một, sau đó, hoá thành bộ dáng Chung Thánh một lần nữa.

Sở Mặc muốn trấn áp bằng Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô, nhưng căn bản không tài nào làm được.

Chuông tang mệnh ở trong tay Sở Mặc liều mạng giãy dụa, phát ra một tiếng nổ lớn.

Lúc này, truyền âm của đế vương truyền vào trong đầu Sở Mặc:

- Buông nó ra đi, tổ khí cũng có linh hồn, cho dù có cương quyết trấn áp, nó cũng có thể tự nổ, sẽ không khuất phục đâu.

Sở Mặc bĩu môi tiếc nuối, sau đó buông lỏng tay ra.

Vù vù!

Chuông tang mệnh phát ra tiếng vù vù, trong nháy mắt đã chui vào giữa đám mây Thiên kiếp chưa tan hết, biến mất không thấy tăm hơi.

Sở Mặc đứng tại chỗ, ngẩng cao đầu nhìn trận doanh Chung gia, sauđó, chỉ một ngón tay:

- Chung Thành, tới đây chịu chết đi!

Chung Thành Đại Thánh trong giây lát ngẩng đầu lên, mắt bắn ra hai đường thần quang, nhìn thẳng vào Sở Mặc, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ giống như mãnh thú:

- Tiểu súc sinh, ngươi nộp mạng đi!

Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài lạnh lùng quát:

- Chung Thành, lôi đài phân sinh tử là hoàn toàn chính đáng.

Ngươi, muốn vi phạm quy tắc hay sao?

Sở Thiên Cơ ở hoàng tộc bên này cũng bắt đầu nôn nóng, đứng tại chỗ lớn tiếng nói:

- Sở Mặc, con trở về đi, tiếp theo là trận chiến của ta!

Cơ Thanh Vũ cũng lớn tiếng nói:

- Con à, trận chiến của con kết thúc rồi, trở về đi!

Rất nhiều con cháu của La Thiên hoàng tộc bên này đều gắng sức vung nắm đấm.

Hả giận rồi!

Đã quá!

Cảm giác một luồng ác khí từ trong lồng ngực trong nháy mắt toàn bộ đều bộc phát ra ngoài.

Thậm chí Cơ Thánh còn huýt sáo!

Sau đó đứng tại chỗ lẩm bẩm nói:

- Ta, tuy rằng ta vẫn không thích ngươi, nhưng ngươi làm rất tốt, làm rất tốt... nên như vậy!

Cơ Khải không nói gì, ánh mắt lấp lánh, trên mặt cũng mang theo vẻkích động khó kiềm chế.

Cho dù thân là Thái Tử, y cần phải giữ mình trầm ổn, nhưng lúc này, trong lồng ngực cũng có nhiệt huyết sôi trào không thể khống chế!

Không nhìn thấy ngay cả đế vương cũng lặng lẽ vung nắm đấm ra trong thoáng chốc sao?

Tử Đạo và Lưu Vân Phong thì càng không cần nói, trên người Tử Đạo hào quang lưu chuyển, trong khoảnh khắc Sở Mặc vừa mới nhập Thánh, trong lòng y liền có cảm giác, đã lĩnh hội được đại đạo thuộc về y!

Cho dù hiện tại lập tức độ kiếp, Tử Đạo cũng có lòng tin thành công bước vào cảnh giới Thánh Nhân!

Đầu bếp Ngốc tử ánh mắt đỏ hoe, vẻ mặt xấu xí dưới lớp mặt nạ của thằng hề Trương Tiểu Sửu tràn đầy kích động.

Y đứng tại chỗ, không ngừng ra sức vung nắm đấm.

Hả giận!

Đã quá!

Mẹ nhà nó!

Lâm Tú nắm chặt lấy cánh tay của Lưu Vân Phong, trong khoảnh khắc đó, nàng gần như không thể hít thở.

Đặc biệt là khi Sở Mặc dùng tay chỉ vào Chung Thành Đại Thánh trong trận doanh Chung gia, rồi hét lớn: Chung Thành, lên đây chịu chết đi, khoảnh khắc ấy Lâm Tú bỗng hiểu ra, vì sao Lưu Vân Phong và Tử Đạo hai vị thiên kiêu trẻ tuổi nổi danh nhiều năm ở sân thí luyện lại có thể sùng bái Sở Mặc như vậy.

Thật là một vị thiên kiêu đỉnh cấp kinh tài tuyệt diễm a!

Lúc này Khương Thái Nguyệt, Diệp Thanh, ma nữ Trân Trân, tất cảđều kích động đến mức không nói nên lời.

Trong khoảnh khắc này, điều lo lắng khác của Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ là, có quá nhiều tu sĩ trẻ tuổi đều bị khí phách của Sở Mặc làm bùng lên nhiệt huyết trong thân thể.

Tiếng reo hò bao phủ khắp trời đất.

Thậm chí ngay cả một vài người trẻ tuổi nghiêng về thế lực trận doanh Chung gia, cũng không kìm được lén lút vung ra nắm đấm.

Lúc này, Chung Thành Đại Thánh đứng tại chỗ, nghiến răng nghiếnlợi, mặt mày dữ tợn nói với Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài:

- Nhìn thấy rồi chứ, là hắn... khiêu chiến với ta!

Vị Đại Thánh của Khương gia này mặt không chút cảm xúc nói:

- Người trẻ tuổi nhiệt huyết dâng cao, ngươi không thể cùng tham gia náo nhiệt một lúc sao?

Quy tắc của hai trận chiến đấu lần này chính là Sở Mặc đấu với Chung Thánh, ngươi đấu với Sở Thiên Cơ.

- Quy tắc cái rắm!

Chung Thành lập tức nổi giận:

- Con ta bị hắn giết chết rồi!

- Thế thì sao?

Ngươi có thể giết cha hắn mà.

Vị Đại Thánh của Khương gia vẻ mặt vô cảm, căn bản là không chút động lòng, không thèm liếc mắt nhìn Chung Thành nổi trận lôi đình.

- Được, được, được lắm!

Khương gia các ngươi, quả nhiên đúng là phe trung lập.

Chung Thành vẻ mặt dữ tợn, sau đó, lạnh lùng nói:

- Vậy ta giết cha hắn trước!

Sở Mặc đứng tại chỗ, dùng trái tim cảm ngộ cảm giác sau khi bước vào Thánh cảnh.

Mỗi một lần đại cảnh giới tăng lên, đều mang đến cảm giác hoàn toàn không giống nhau.

Lúc bước vào cảnh giới Chí Tôn, loạicảm giác này đặc biệt rõ ràng.

Cảm giác này cùng với cảm giác khiêu chiến vượt cấp căn bản là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Hiện giờ bước vào Thánh cảnh, cảm giác lại càng khác biệt.

Giống như cả thế giới đều thay đổi.

- Thế giới trong mắt Thánh Nhân, hoá ra là như thế này đây.

Trên mặt Sở Mặc lộ ra vẻ mỉm cười.

Sau đó, hắn nhìn vị Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài kia, nói:

- Tiền bối, xin hỏi, quy tắc chiến đấu này, là ai đề ra?

Vị Đại Thánh Khương gia kia hơi ngẩn ra, trong lòng có vẻ khôngvui, tự nhủ đứa trẻ này, sao có thể không biết tốt xấu như vậy?

Không phải ngươi thật sự tưởng là bản thân nhập Thánh rồi, thì có thể chống lại một Đại Thánh đấy chứ?

Cho dù Đại Thánh này tự áp chế thực lực đến cảnh giới Thánh Nhân, vậy thì cũng không phải là người ngươi có thể đối phó!

-----o0o-----

Chương 1878: Chiến Đại Thánh (2)

Chương 1878: Chiến Đại Thánh (2)

Y không phải không biết Sở Thiên Cơ cũng có thể không phải là đối thủ của Chung Thành, nhưng đối với y mà nói, Sở Mặc mới là người quan trọng nhất!

Điều này cũng không thể nói Đại Thánh Khương gia ích kỷ, bởi vì đứng trên lập trường đồng minh của bọn họ để nhìn vấn đề, Sở Mặc hiểnnhiên có tiền đồ phát triển hơn phụ thân của hắn.

Hắn mới bao nhiêu tuổi?

Tính toán đâu ra đấy, thời gian tu đạo cũng không thể vượt qua một trăm năm đi, nhưng đã nhập Thánh rồi!

Thánh Nhân trong khoảng trăm tuổi, nhìn chung toàn bộ La Thiên Tiên Vực, không dám nói chưa bao giờ có, nhưng chí ít, cũng tuyệt đối là cực kỳ hiếm có!

Cho nên, ở trong lòng Đại Thánh Khương gia, luôn muốn bảo vệ Sở Mặc, bất kể như thế nào.

Lúc này, Chung Thành quát lớn:

- Nghe thấy chưa?

Chẳng có ai quy định quy tắc của trận chiến này!

Hiện tại hắn muốn khiêu chiến với ta!

Ta vẫn sẽ giữ đúng lời hứa, tự áp chế thực lực đến Thánh Nhân!

Sở Thiên Cơ vô cùng nôn nóng, cả giận nói:

- Sở Mặc, con trở về cho ta!

Cơ Thanh Vũ cũng cực kỳ lo lắng, thậm chí luôn nhìn về phía dưới mui che cầu xin giúp đỡ, muốn đế vương mở miệng, gọi Sở Mặc quay về.

Đế vương lại như có điều nhìn Sở Mặc trên lôi đài, giống như không hề cảm nhận được ánh mắt của Cơ Thanh Vũ.

Nhưng đó căn bản là chuyện không thể nào, với thực lực đế vương Đại Thánh đỉnh cao, sao có thể không cảm nhận được ánh mắt của Cơ Thanh Vũ?

Chỉ là y đã có suy tính của mình.

Sở Mặc nói:

- Cha, cha đừng lo, con là con của cha, cái này gọi là nợ của cha con trả.

Tuy rằng đây không phải nợ của cha, nhưng thượng trận phụ tử binh, con đánh trận đầu cho cha!

*thượng trận phụ tử binh: trên chiến trận cha và con đều là binh lính như nhau- Không được!

Sở Thiên Cơ kiên quyết nói.

Sao y có thể không biết sự nguy hiểm của trận chiến này?

Y thật sự có lòng tin tất thắng sao?

Đây quả thực là chuyện đùa!

Y lấy đâu ra niềm tin tất thắng?

Y mới nhập thánh bao lâu?

Chung Thành kia lại là cảnh giới gì?

Người ta là Đại Thánh!

Cho dù có áp chế đến cảnh giới Thánh Nhân, đó cũng là Thánh Nhân đỉnh cấp!

Cuộc chiến sinh tử với kẻ thù, người ta sẽ áp chế cảnh giới đến cảnh giới Thánh Nhân sơ cấp sao?

Kẻ ngốc cũng biết là không thể!

Nhưng y nhất định phải chiến đấu!

Hơn nữa, nhất định phải lấy ra niềm tin tuyệt đối tất thắng mới được.

Cho dù là bỏ mạng tại trận, Sở Thiên Cơ cũng sẽ không hề nhíu mày.

Không phải là vì thân phận họ ngoại của hoàng tộc gì đó, chỉ là vì sự kiêu ngạo thuộc về con cháu Sở gia ở sâu trong nội tâm y!

Y muốn cho đám người của La Thiên Tiên Vực và bảy đại vực kiabiết, người tới từ Viêm Hoàng đại vực không phải lũ hèn nhát!

Cho dù bị phong ấn suốt một thời gian dài, nhưng thứ bọn ta bị phong ấn cũng chỉ là cảnh giới, nội tâm của bọn ta... bất kể là kẻ nào... cũng không thể phong ấn được!

Sở Mặc nhìn vị Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài:

- Tiền bối, không phải vãn bối không biết phân biệt tốt xấu, chỉ muốn để tiền bối biết, trận chiến này, bất kể là vãn bối hay là phụ thân của vãn bối, ai lên cũng như nhau cả thôi!

Đại Thánh Khương gia trầm mặc, đột nhiên nhận được một đoạntruyền âm trong biển tinh thần thức, cuối cùng gật đầu một cách khó khăn:

- Vậy được rồi, nếu các ngươi đều không có ý kiến...

- Không... ta có ý kiến!

Sở Thiên Cơ hét lớn.

Lúc này, đế vương bỗng nhiên mở miệng:

- Thiên Cơ, để đứa trẻ đó thử xem sao?

Đế vương rất ít khi nói chuyện bằng giọng điệu này, thân là người quản lý số mệnh, đế vương nói sao làm vậy, lời nói ra chính là pháp chỉ.

Đâu có thương lượng với ai bao giờ?

Sở Thiên Cơ đương nhiên cũng hiểu được điều này, cho nên y có chút sững sờ.

Đế vương lại nói:

- Tin hắn đi!

Tuy rằng trên mặt Sở Thiên Cơ vẫn có vẻ không cam lòng, nhưng lại hiểu rằng, bản thân nhất định phải gật đầu.

Trước mặt nhiều người như vậy, chống lại ý của đế vương, sẽ không có kết cục gì tốt đẹp.

- Được rồi!

Sở Thiên Cơ bất đắc dĩ ngồi xuống.

Thậm chí y không hề dặn dò con mình cẩn thận, bởi vì điều này căn bản là lời thừa.

Đối mặt với một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh, có ai không biết phải cẩn thận chứ?

Cơ Thanh Vũ vẻ mặt không hiểu nhìn hoàng huynh của mình, đương nhiên nàng biết ca ca sẽ không hại Sở Mặc, nhưng nàng cũng không nghĩ rằng Sở Mặc có thể chiến thắng thực lực của Chung Thành.

Đế vương không giải thích, chỉ lẳng lặng ngồi xem.

Lúc này, Chung Thành lạnh lùng nói:

- Có thể để ta vào rồi chứ?

Vị Đại Thánh của Khương gia kia liền nói:

- Trước tiên ta muốn kiểm tra cảnh giới phong ấn của ngươi.

- Ngươi...

Chung Thành tức giận sôi máu, nhưng lại không làm gì được.

Đành phải trực tiếp vận công, phong ấn cảnh giới của bản thân xuống cảnh giới Thánh Nhân.

Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài nhìn hắn một cái, thản nhiên nói:

- Tốt lắm, cảnh giới Thánh Nhân tuyệt đỉnh, thủ đoạn của Chung Thành Đại Thánh, quả là cao minh, có thể nói là xuất thần nhập hoá!

Mọi người đều nghe thấy trong lời nói tràn đầy mùi vị châm chọc.

Chung Thành căn bản không thèm để ý, thản nhiên nói:

- Ta chỉ nói là phong ấn cảnh giới bản thân đến Thánh Nhân, không vi phạm quy tắc chứ?

Xung quanh khán đài truyền đến một trận âm thanh hỗn loạn không thể ngăn chặn.

Vô số người đều chửi mắng trong lòng:

- Thật là không biết xấu hổ!

Đúng vậy, cách làm của Chung Thành, đúng là không trái với lời hứa, chỉ có điều đối với rất nhiều người, cách làm này của y hoàn toàn không xứng với trí tuệ và khí độ của tu sĩ cảnh giới Đại Thánh.

Nhưng cũng có không ít người tỏ vẻ hiểu biết, dù sao đây cũng là cuộc chiến sinh tử, Sở Mặc lại vừa mới đại phát thần uy, giết con y.

Chung Thành nóng lòng báo thù, cũng có thể hiểu được.

Trận chiến giữa các tu sĩ, cũng đúng là không thể nói chuyện ôn hoà được.

Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài thản nhiên nói:

- Không vi phạm, ngươi có thể đi vào.

Nói xong, trực tiếp mở ra một Đạo Môn hộ phía trên pháp trận.

Chiêu này làm cho rất nhiều người kinh sợ.

Pháp trận trong tay Khương gia đã đạt tới mức tuyệt diệu rồi.

Không ngờ có thể mở ra một Đạo Môn hộ ở phía trên pháp trận.

Ngay cả Chung Thành cũng không nhịn được hơi híp mắt, ánh mắt lấp lánh, hừ lạnh một tiếng, cất bước tiến vào bên trong pháp trận.

Từng bước đi tới trước mặt Sở Mặc, không nói hai lời, đưa tay tung ra một chưởng.

- Tiểu súc sinh, đi chết đi!

Một khắc cũng không muốn nhẫn nhịn, một khắc cũng không muốnchờ đợi!

Y chỉ muốn đánh chết Sở Mặc trong thời gian ngắn nhất!

Y thân là một tu sĩ đã bước vào cảnh giới Đại Thánh nhiều năm, cho dù áp chế thực lực đến cảnh giới Thánh Nhân đỉnh cao, nhưng vừa ra tay, vẫn tràn đầy khí thế của Đại Thánh như trước.

-----o0o-----

Chương 1879: Đao chém Đại Thánh (1)

Chương 1879: Đao chém Đại Thánh (1)

Trên bầu trời cũng truyền tới một tiếng nổ mạnh ầm ầm, tinh khí vô tận bị một chưởng này của Chung Thành khai thông, cùng lúc đuổi giết Sở Mặc!

Toàn bộ bên trong lôi đài, gần như đã trở thành tràng vực của Chung Thành!

Thân hình Sở Mặc chợt loé lên, ngay sau đó, lại bay thẳng lên đón lấy một chưởng này của Chung Thành.

Thí Thiên trong tay, loé ra hào quang huyết sắc vô cùng yêu dị, mạnh mẽ bổ ra một thông đạo trong tràng vực này.

Sở Mặc thi triển ra Phách Sài đao pháp.

Ầm ầm!

Trong thân thể Sở Mặc, có tiếng đại đạo ầm vang.

Thân thể hắn toả sáng, bộc phát ra ánh sáng rực rỡ, thể tổ cảnh cộng thêm Ngũ Hành Đạo Cơ, cùng với huyết mạch tử kim của La Thiên hoàng tộc.

Ba thứ hoàn mỹ dung nhập với nhau ở cảnh giới Thánh Nhân, cuối cùng bộc phát ra uy lực khó có thể tưởng tượng!

Tràng vực của Chung Thành không ngăn được hắn!

Đoàng!

Khu vực bên trong lôi đài phát ra một tiếng nổ cực lớn, có vô số hào quang nổ bắn ra, trong thời khắc này, người còn có thể nhìn thấy rõ ràng chuyện xảy ra trong lôi đài chỉ đếm trên đầu ngón tay!

Thân thể Sở Mặc đang lùi lại, hàng loạt xương cốt trên người hắn đều nứt ra, máu tươi chảy ra từ khoé miệng.

Trông vô cùng thê thảm.

Cơ Thanh Vũ kêu lên khe khẽ, nước mắt tuôn đầy mặt, Sở Thiên Cơ ở bên cạnh nắm chặt lấy tay nàng, trầm giọng nói:

- Đừng nôn nóng!

Không nôn nóng?

Sao có thể không nôn nóng?

Mẫu tử liên tâm, thấy Sở Mặc bị thương, Cơ Thanh Vũ sao có thể không nôn nóng?

Nhìn bước chân Sở Mặc lảo đảo trong hư không, lòng Cơ Thanh Vũ đau như dao cắt.

Thậm chí nàng lập tức nghĩ đến chuyện những năm gần đây con trai trưởng thành mà không có sự chăm sóc của nàng, rốt cuộc đã phải chịu bao nhiêu cực khổ?

Đã trải qua bao nhiêu đau đớn và hành hạ khó mà tưởng tượng?

Tuy rằng Sở Thiên Cơ đang khuyên giải và an ủi Cơ Thanh Vũ, nhưng trong lòng y cũng đâu có dễ chịu hơn?

Trên đời này, người nhớ thương ta nhất, yêu ta vô điều kiện... chỉ có cha mẹ ta mà thôi!

Tình cha như núi, sâu nặng mà âm thầm; tình mẹ như biển, rộng lớn mênh mông.

Đế vương ngồi dưới mui che, trên mặt cũng lộ ra vẻ lo lắng, nhưng trong ánh mắt y, vẻ kiên nghị lại càng nhiều hơn!

Y là cậu ruột, cháu ngoại chịu đau đớn, đương nhiên y cũng rất khó chịu, nhưng y đã nhìn thấy tình trạng hiện giờ của Chung Thành Đại Thánh!

Có thể nói, toàn bộ hiện trường, ngoài cây mây già trong trận doanh Khương gia ra, cũng chỉ có đế vương là người đầu tiên nhìn thấy tình trạng hiện giờ của Chung Thành Đại Thánh.

Rất nhiều người đều nhìn thấy rất rõ tình trạng của Sở Mặc, đó là bởi vì trong ánh hào quang, thân ảnh Sở Mặc liên tiếp lùi về phía sau bị rất nhiều người nhìn thấy, bước chân lảo đảo của hắn cũng bị nhìn thấy.

Nhưng gần như không ai nhìn thấy Chung Thành, bởi vì đối với tuyệt đại đa số mọi người, Chung Thành áp chế cảnh giới của bản thân xuống cảnh giới Thánh Nhân đỉnh cao, tuyệt đối không thể xảy ra bất cứ chuyện gì.

Nếu như y cũng không đánh lại được Sở Mặc, vậy thì đúnglà gặp quỷ rồi!

Đừng nói y áp chế cảnh giới, cho dù y chỉ là một tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân đỉnh cao, đấu với một tu sĩ vừa mới nhập thánh ngay trước mắt mọi người, vậy cũng chắc thắng mười phần.

Sao y có thể xảy ra chuyện gì được chứ?

Nhưng y lại xảy ra chuyện rồi!

Hơn nữa còn là chuyện lớn!

Chuyện vô cùng lớn!

Sau khi Chung Thành Đại Thánh áp chế cảnh giới của bản thân, đã bị một đao của Sở Mặc... chém thành hai khúc rồi!

Đợi đến khi vô số hào quang trong lôi đài bắt đầu tiêu tan, càng ngày càng nhiều người nhìn thấy cảnh tượng này, trên toàn bộ khán đài xung quanh lôi đài, mọi người...

đều cảm thấy vô cùng hoang mang!

Không có một mảnh tĩnh mịch, chỉ có một mảnh xôn xao!

Không ai dám tin cảnh tượng này là sự thật, đây đã không phải là chuyện không thể tin nổi, đây là chuyện quả thực căn bản không thể nào xảy ra!

Bởi vì cho dù Chung Thành áp chế cảnh giới và chiến lực của y đến mức nào, thì thể xác của y cũng tuyệt đối là thể xác của Đại Thánh.

Thể xác của cảnh giới Đại Thánh mạnh đến mức nào?

Rất khó có người có thể nói rõ ràng.

Nhưng ít nhất có một điểm mà gần như tất cả tu sĩ ở đây đều công nhận.

Đó chính là, một kích toàn lực của Thánh Nhân, tu sĩ Đại Thánh bị động phòng ngự, nhiều nhất... cũng chỉ cảm thấy rất đau mà thôi.

Đúng vậy, đây chính là cực hạn!

Chính là rất đau!

Nếu là dưới tình huống sự dụng binh khí, thể xác của Đại Thánh, nhiều nhất cũng chỉ xuất hiện một vết thương hơi sâu.

Có thể chảy máu, có thể bị thương.

Nhưng lại không thể ảnh hưởng đến xương cốt.

Tu luyện tới cảnh giới Đại Thánh này, thân thể đã gần như kim cương bất hoại rồi.

Căn bản không phải ai muốn cũng có thể làm bị thương.

Tỷ như cái con khỉ nổi danh nhất kia, năm đó sinh linh muốn giết nó nhiều vô số kể, nhưng có ai có thể làm nó chết thật?

Cho dù là đấng tối cao, cũng không có năng lực đó!

Tuy nói khỉ là dị tộc trong cảnh giới Đại Thánh, nhưng đã tới cảnh giới Đại Thánh này, bất kể thân thể hay đạo hạnh cũng đã đạt tới mức cực hạn rồi.

Cho dù Sở Mặc hùng mạnh đến mức nào, thì cũng chỉ là một tu sĩ vừa bước vào cảnh giới Thánh Nhân, đạo hạnh của hắn có thể cao đến đâu?

Lúc này, ánh mắt của rất nhiều người đều đặt trên thanh trường đao huyết sắc yêu dị trong tay Sở Mặc.

Đúng rồi, thanh đao kia!

Thanh tuyệt thế hung đao kia!

Vô số kỷ nguyên trước, nó đã là thanh đao khủng bố danh chấn La Thiên Tiên Vực!

Sở Mặc hắn... không ngờ thật sự có thể khống chế thanh đao kia!

Rốt cuộc làm sao hắn làm được?

Bên trong lôi đài, thân thể bị chém thành hai khúc của Chung Thành Đại Thánh, đang cố gắng hợp lại với nhau.

Nhưng trên miệng vết thương kia, lại có sức mạnh pháp tắc khủng bố khó mà tưởng tượng, đang ngăncản thân thể của y hợp lại!

Cuối cùng, Chung Thành gầm lên một tiếng long trời lở đất, hai nửa thân thể tự hình thành một người hoàn chỉnh, nhưng thân thể kia lại không ngừng sụp đổ.

Có điều sau đó, trên người Chung Thành bộc phát ra một luồng khí tức mênh mông.

Đại Thánh!

Y khôi phục lại cảnh giới Đại Thánh rồi!

Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài lạnh lùng quát:

- Chung Thành, ngươi muốn làm trái lời hứa sao?

Ầm!

Ban đầu chỉ là pháp trận phòng ngự, trong nháy mắt bộc phát ra một luồng khí tức hùng vĩ khó mà tưởng tượng, trong luồng khí tức đó tràn đầy sát khí lạnh như băng, hướng về phía Chung Thành.

Lúc này, giọng nói của Chung Thành từ bên trong truyền tới:

- Ta thua rồi.

Vô số người ở xung quanh miệng há hốc, ngây ngốc nhìn bên tronglôi đài, Chung Thành bộc phát ra khí tức Đại Thánh, sau đó liều mạng hợp lại thân thể, hợp hai nửa thân thể thành một.

-----o0o-----

Chương 1880: Đao chém Đại Thánh (2)

Chương 1880: Đao chém Đại Thánh (2)

Sắc mặt Chung Thành tái nhợt dị thường, y bị tổn thương đại đạo nghiêm trọng, nhất định phải tĩnh dưỡng trong thời gian dài, kết hợp với rất nhiều tài nguyên, mới có thể khôi phục một chút.

Tuy rằng hiện tại y đã khôi phục lại cảnh giới Đại Thánh, nhưng trên thực tế y đã mất đi cửu thành chiến lực!

Sở Mặc đứng trong hư không, tóc đen vờn theo chiều gió, cả người huyết khí ngút trời.

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý không ngừng vận hành, thể tổ cảnh tự động khôi phục, trong thân thể, huyết mạch tử kim khôngngừng chạy đi khắp nơi, chữa trị vết thương.

Hắn lạnh lùng nhìn Chung Thành, không tấn công nữa, cũng không có hành động dư thừa nào khác.

Trên thực tế, lúc một đao kia vừa chém ra, Sở Mặc thật sự muốn một đao chém chết Chung Thành!

Lúc hắn ở cảnh giới Chí Tôn, đã có năng lực đánh chết Đại Thánh.

Chứ đừng nói đến hiện tại hắn đã bước vào cảnh giới Thánh Nhân, nếu thật sự muốn giết Chung Thành, thật sự không phải chuyện gì khó khăn.

Có điều, đến cuối cùng, Sở Mặc vẫn quyết định, tạm thời tha cho y một lần!

Hắn chém ra một đao kia, đã đủ kinh thế hãi tục rồi.

Đã doạ quá nhiều người rồi.

Thủ đoạ cao minh hơn là, Sở Mặc đã dự định giữ lại mạng cho Chung Thành từ trước.

Hắn không muốn để lộ toàn bộ năng lực của bản thân trước mặt nhiều người như vậy.

Nhất là nếu đánh chết Chung Thành, hắn cũng sẽ lâm vào tình trạng cực kỳ suy yếu.

Tuy nói sẽ có người cứu hắn, nhưng đối với Sở Mặc mà nói, trừ khi đến mức sống chết trước mắt thực sự như ở Thiên Cương đại vực lần trước.

Còn lại những lúc khác hắn cũng không muốn giao vận mệnh của mình vào tay người khác.

Mặc dù Chung Thành không chết, nhưng y cũng tuyệt đối không dễchịu, muốn khôi phục hoàn toàn, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.

Cho nên, ác khí trong lồng ngực Sở Mặc cũng coi như là vơi bớt bảy tám phần.

Lần này sau khi chịu thiệt, Chung Thành cũng tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, quan hệ giữa Chung gia và hoàng tộc đã sớm như nước với lửa rồi.

Sau này vẫn có cơ hội giết y!

Trên mặt vị Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài cũng lộ ra vài phần bất ngờ, y nhìn Chung Thành trong lôi đài, không dừng pháp trận lại, mà trầm giọng hỏi:

- Đây là ngươi... nhận thua rồi sao?

Giờ phút này gần như tất cả mọi người trong trận doanh Chung giađều mang vẻ mặt chịu khuất nhục, khoé mắt như muốn rách ra.

Vẻ mặt của tất cả mọi người xung quanh đều rất căng thẳng, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Bên trong lôi đài, sắc mặt Chung Thành tái nhợt, thân mình hơi run rẩy, nhưng vẫn gật đầu, trầm giọng nói:

- Đúng vậy, ta... nhận thua rồi.

Vị Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài mặc kệ bộ dạng của y, sau khi nghe được câu này, lớn tiếng tuyên bố:

- Trận chiến thứ hai, Sở Mặc thắng, Chung Thành bại!

Lời này vừa nói ra, trên khán đài xung quanh, trước tiên bắt đầu từ trận doanh của La Thiên hoàng tộc, tất cả đều vỗ tay, reo hò không ngớt!

Tiếp theo, tiếng vỗ tay này lan tràn ra bốn phương tám hướng.

Ngoại trừ trận doanh Chung gia vẫn tĩnh mịch như trước, vẻ mặt của tất cả mọi người đều cực kỳ phấn khởi!

Một mình đấu với cha con Chung gia, hơn nữa, còn suýt chút nữa thật sự giết chết cả hai cha con họ!

Chung Thành Đại Thánh ở trước mặt Sở Mặc người vừa mới nhập Thánh, cúi đầu nhận thua!

Trên đời này, còn có chuyện nào khoa trương hơn nữa không?

Chuyện này quả thực... nâng cao sĩ khí lên rất nhiều rồi!

Gần như tất cả mọi người ở La Thiên hoàng tộc bên này đều phấn khởi như nhau.

Đương nhiên ở một góc trận doanh của hoàng tộc, có một đám người, vẻ mặt cũng chẳng khác Chung gia là mấy.

Hoàng tộc bàng chi!

*bàng chi: cùng họ nhưng khác chi

Ánh mắt nhìn Sở Mặc của rất nhiều người trong số đó đều tràn đầyâm u lạnh lẽo.

Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài lại nói:

- Chung Thành, trận chiến kết thúc rồi, nếu ngươi lại ra tay, thì chính là khiêu khích.

Ngươi khẳng định, ngươi đã nhận thua rồi, đúng không?

Chung Thành không kìm nổi vẻ mặt tức giận nhìn về phía vị Đại Thánh Khương gia chủ trì lôi đài kia, đối với y mà nói, mỗi một khắc ở trong này đều là sự dày vò rất lớn.

Nhưng cái tên Đại Thánh Khương gia này lại không ngừng nhắc nhở y hết lần này đến lần khác: ngươi thua rồi, ngươi thất bại rồi...- Đúng!

Giọng nói của Chung Thành lạnh lẽo giống như phát ra từ bên trong một dòng sông đã đóng băng hàng trăm triệu năm.

Lúc này Đại Thánh Khương gia mới gật gật đầu, dứt khoát mà linh hoạt triệt bỏ pháp trận phòng ngự trên lôi đài.

Trong khoảnh khắc pháp trận vừa biến mất, bóng dáng của Chung Thành cũng lập tức biến mất luôn.

Cùng lúc đó, lại có ba đạo sát khí linh hoạt, sắc bén vô cùng, xếp thành hình tam giác mãnh mẽ bắn về phía Sở Mặc!

Nhanh như quang điện, linh hoạt, sắc bén vô cùng.

Trận doanh Khương gia cùng với La Thiên hoàng tộc bên này cùng lúc phát ra mấy tiếng gầm.

Một cây mây già cao vút lại lần nữa xuất hiện trong trận doanh Khương gia, tốc độ nhanh đến mức không thể tin nổi lao về phía ba đạo sát khí kia.

Đế vương ngồi dưới mui che ở La Thiên hoàng tộc bên này, xuất ra một đại ấn, toả ra khí tức vương giả oai nghiêm vô tận, trấn áp thiên địa một phương!

Ba đạo sát khí kia vỡ toang dưới sự trấn áp cùng lúc của cây mây già và đế vương ấn.

Tan biến trong hư không.

Mà Sở Mặc đứng tại chỗ, quả thực bị kinh sợmức toát mồ hôi lạnh.

Mọi chuyện tới quá nhanh cũng quá bất ngờ!

Thậm chí ngay cả cảnh báo của Thương Khung Thần Giám cũng có phần không theo kịp tốc độ tấn công này.

Cho dù lúc trước đã từng nghĩ đến chuyện có thể sẽ có người đột nhiên thi triển sát thủ, nhưng cây mây già của Khương gia, và đế vương hoàng tộc bên này đều đích thân tới, ngay trước mặt hai người này, gần như không ai ngờ rằng, còn có người to gan dám ra tay đánh lén Sở Mặc.

Ngay cả bản thân Sở Mặc cũng ít nhiều có phần buông lỏng cảnh giác.

Trong khoảnh khắc ba đạo sát khí kia biến mất, đôi mắt của Sở Mặc nhìn về phía La Thiên hoàng tộc bên này, ánh mắt của hắn nhìn về phía đám người hoàng tộc bàng chi.

Nhưng, có người tốc độ còn nhanh hơn hắn.

Chính là cây mây già kia.

Sau khi phối hợp với đế vương ấn phá vỡ ba đạo sát khí, cây mây già lập tức hướng về phía đám hoàng tộc bàng chi.

Thậm chí động tác còn nhanh hơn cả đế vương.

Nhưng nó cũng gặp phải kháng cự!

Dưới tình huống một kích không ăn thua, người kia trực tiếp phóng lên cao, đồng thời xuất ra ba món pháp khí.

Pháp khí kia bộc phát ra khí tức hùng hồn, ngay cả cây mây già cũng nhất thời không làm gì được.

Lúc này, đòn công kích của đế vương đã tới.

Lại là đế vương ấn, đại ấn này trấn áp khí vận của toàn bộ La Thiên đại vũ trụ, trực tiếp xuyên qua lớp phòng ngự do ba món pháp khí kia tạo thành, hung hăng đập vào đầu người kia.

-----o0o-----

Chương 1881: Uy lực đế vương

Chương 1881: Uy lực đế vương

Ầm!

Đầu người kia lập tức nổ tung, giống như một quả dưa hấu nát vụn.

Nguyên Thần gì đó, ấn ký tinh thần gì đó bị tiêu diệt một cách sạch sẽ chỉ trong nháy mắt!

Không có bắt sống, không có thẩm vấn dài đằng đẵng, chỉ có đánh chết bằng cách ác liệt nhất.

Thủ đoạn này của đế vương cũng khiến vô số người cảm thấy kinh hãi.

Đừng nói là người ngoài, rất nhiều người trong nội bộ hoàng tộc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy đế vương đánh chết người khác một cách ác liệt như vậy.

Thủ đoạn này, vô cùng dứt khoát!

Cây mây già lại thu về rất nhanh, giống như là chưa từng vươn ra.

Bốn phương tám hướng im lặng như tờ.

Lúc này, trận doanh bàng chi hoàng tộc truyền tới một tiếng thở dài đầy bi thương:

- Thân là đế vương, không dạy bảo mà đã giết, chết oan uổng, ta không phục!

Sau đó, một giọng nói khác vang lên:

- Vốn là đồng căn, vì sao hạ độc thủ như vậy?

Dưới mui che, đế vương vẫn được hào quang bao phủ như trước, y căn bản không trả lời.

Không, cũng không có ý định trả lời.

Đế vương ấnkia lại xuất ra lần nữa, đánh về phía hai người vừa mở miệng nói chuyện.

Trong trận doanh của hoàng tộc bàng chi liên tiếp vang lên hai tiếng kinh hô không thể kiềm chế.

Bọn họ nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, vị đế vương từ trước tới nay luôn khiêm tốn đến mức ngấm ngầm chịu đựng, lúc này lại ra tay dứt khoát như vậy, tàn nhẫn như vậy.

Ầm!

Một cái sọ người bị đánh vỡ.

Đế vương ấn khí vận tối cao căn bản chính là một món pháp khí không gì có thể hoá giải, tốc độ nhanh đến mức không thể tưởng tượng.

Dưới bàn tay của đế vương chính là một đại sát khí khủng bố, ngay cả Đại Thánh cùng cấp cũng căn bản không thể ngăn cản.

Một người khác, toàn thân nổ tung mà chết.

Lần này, toàn bộ hoàng tộc bàng chi không ai dám nói một câu!

- Từ hai vạn ba ngàn năm trước, Cơ Đông Phương đã nương nhờ vào cổ tộc Chung gia, được thái trưởng lão Chung gia Chung Thái Vân đích thân tiếp kiến, âm thầm trở thành một vị trưởng lão ngoại tộc của Chunggia.

Một giọng nói từ La Thiên hoàng tộc bên này vang lên, là một Đại Thánh lão tiền bối rất già, lão đứng lên, tiếp theo lạnh lùng nói:

- Cơ Bắc Phương, từ năm vạn sáu ngàn năm trước, đã nương nhờ cổ tộc hắc ngư, được lão tổ tối cao của bộ tộc hắc ngư đích thân tiếp kiến, âm thầm trở thành trưởng lão ngoại tộc của bộ tộc hắc ngư.

- Cơ Anh Vũ, từ chín ngàn năm trước đã nương nhờ Thiên Túc Đại Tôn, trở thành một trong một trăm linh tám vị chiến tướng dưới quyền Thiên Túc Đại Tôn...

Tất cả những chuyện trên, chứng cứ vô cùng xác thực.

Đế vương nhân hậu, tuy rằng các ngươi đã ruồng bỏ hoàng tộc, nhưng chưa từng đối xử tệ bạc, vẫn không muốn xét xử các ngươi.

Hôm nay không ngờ các ngươi lại hạ sát thủ với con cháu đồng tộc, lại thêm tà thuyết mê hoặc người khác.

Đế vương đích thân lấy vô thượng thần thông trấn áp.

Hai đường lông mày của vị Đại Thánh lão tiền bối đang nói chuyện này gần như phủ lên hai mắt, lão thản nhiên nói:

- Trong tay ta, vẫn giữ rất nhiều chứng cứ, muốn một số kẻ không biết tự trọng, ruồng bỏ huyết thống hoàng tộc, tự giải quyết cho tốt.

Sau khi nói xong, đế vương đứng lên từ dưới mui che, chiến xa cổ xưa bay lên không trung, cùng với rất nhiều thị vệ, ngự giá của đế vươngchậm rãi biến mất khỏi tiểu thế giới.

Để lại vô số người bị chấn động đến mức không nói nên lời.

Chung Thành Đại Thánh đã rời đi từ lâu.

Đám người Chung gia kia vừa rồi bị chỉ đích danh một lượt, thậm chí kể cả một vị lão tổ của bọn họ, thái trưởng lão Chung Thái Vân cũng bị người ta chỉ đích danh.

Quả là không hề nể mặt.

Nhưng chuyện này, bọn họ hoàn toàn không thể chối cãi, bởi vì đây là sự thật.

Tuy rằng tuyệt đại đa số con cháu Chung gia đều không biết chuyện này, nhưng một vài nhân vật cấp cao lại biết rất rõ.

Kỳ thực đây cũng không tính là chuyện quá bí ẩn, chỉ là trước đó không ai ngờ tới, vị đế vương trước nay luôn khiêm tốn, thậm chí bị người khác cho rằng vô cùng yếu đuối, bỗng chốc lại trở nên mạnh mẽ như vậy.

Đây mới là chuyện khiến cho nhiều người cảm thấy khiếp sợ và không thể tin nổi.

Trước đó, có vô số người lén lút gọi đương kim đế vương là Mạt đại...

Xem ra sau chuyện xảy ra hôm nay, có lẽ không ai dám gọi như vậy nữa rồi.

Tuyết gia bên kia, Tuyết Vô Tình liếc nhìn đệ đệ Tuyết Vô Lệ ở bên cạnh đang ngây ra như phỗng, không kìm nổi thở dài một hơi.

Y có thểhiểu được cảm giác lúc này của đệ đệ.

Nhất định là trong chấn động còn mang theo tuyệt vọng vô tận.

Sở Mặc thật lợi hại?

Đệ nhất cao thủ trẻ tuổi?

Mạnh đến mức làm cho người khác cảm thấy nghẹt thở?

Kỳ thực đều không phải!

Nếu như nói, lúc trước Sở Mặc đánh bại Chung Thánh, bọn họ hoặc Hứa Đô sẽ có suy nghĩ như vậy.

Sẽ cảm thấy giật mình vì chiến lực khủng bố của Sở Mặc.

Nhưng hiện tại, suy nghĩ này đã biến mất.

Bởi vì Sở Mặc đã hoàn toàn vượt ra khỏi cấp độ của đám người bọn họ!

Bước vào cảnh giới cao hơn rồi!

Không nói đến chuyện hắn thành công nhập Thánh, chỉ nói đến chuyện hắn bổ một đao vào Chung Thành Đại Thánh... chuyện này đã hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của gần như tất cả các tu sĩ cùng thế hệ rồi.

Bọn họ đều là thiên kiêu đỉnh cấp nhất trên đời này.

Bất cứ người nào trong số bọn họ đều là một thiên tài ưu tú nhất trong đại vực.

Bọn họ không thiếu hiểu biết, lại càng không thiếu lòng tin, bất cứ người nào cũng có niềm tin không gì sánh được.

Nhưng giờ phút này trong lòng bọn họ, Sở Mặc...

đã hoàn toàn vượt qua bọn họ.

Vượt xa đến mức ngay cả thân ảnh của hắn bọn họ cũng không nhìn thấy.

Chỉ có những lão tiền bối kia... mới có thể ở cùng đẳng cấp với hắn.

Trong nháy mắt, không biết có bao nhiêu người đều cùng lúc sinh ra ý nghĩ như vậy trong đầu.

Tuyết Vô Lệ không nói gì, đứng thẳng dậy, vẻ mặt cô đơn bước ra ngoài.

Tuyết Vô Tình liếc nhìn bóng lưng của đệ đệ, lại nhìn vẻ trầm mặc của phụ thân Tuyết Xuân Thu, cuối cùng, chỉ có thể thở dài mộttiếng, cũng cúi đầu bước đi.

Đúng lúc này, La Thiên hoàng tộc bên kia bỗng nhiên truyền tới một giọng nói trầm thấp, những lời nói ra, lại khiến vô số muốn rời đi đều dừng bước.

- La Thiên hoàng tộc, trong mắt rất nhiều người, là một con quái vật khổng lồ ngày càng già yếu, đã suy thoái điêu tàn, nhưng hôm nay, ta phụng lệnh đế vương, chiêu mộ dũng sĩ thiên hạ.

Có lẽ hoàng tộc thật sự đã già, cũng thật sự bắt đầu có những suy thoái.

Nhưng huyết tính hoàng tộc lại chưa từng mất đi.

Kể từ khi bắt đầu nắm giữ số mệnh thiên hạ trở đi, cho đến tận ngày hôm nay, điểm này chưa từng thay đổi.

Chonên, có ai nguyện ý cùng hoàng tộc vùng lên lần nữa?

Trong vài ngày tới hãy đến hành cung hoàng tộc, hoặc là La Thiên hoàng thành.

Chỉ cần các ngươi cũng có nhiệt huyết giống vậy, chỉ cần các ngươi không sợ chết.

Vị trí chiến tướng hoàng tộc luôn giữ lại cho các ngươi!

-----o0o-----

Chương 1882: Cơ hội thành thần (1)

Chương 1882: Cơ hội thành thần (1)

Người nói những lời này chính là Thập cửu hoàng thúc Cơ Phong, sau khi nói xong, y liền ngồi yên tại chỗ.

Đầu tiên toàn bộ lôi đài tiểu thế giới đều lặng im như tờ, sau đó... xôn xao hỗn loạn!

Hoàng tộc... không ngờ lại ban xuống lệnh chiêu binh!

Đây là chuyện đã bao nhiêu năm chưa xảy ra rồi?

Lần trước hoàng tộc chiêu mộ dũng sĩ, đã là chuyện của bao nhiêu năm về trước rồi?

Dường như không ai nhớ rõ nữa.

Hôm nay hành động này của hoàng tộc quả thực khiến cho quá nhiều người kinh hãi rồi.

Mạnh mẽ, cứng rắn, ngang ngược mà không mất đi trí tuệ cùng khí độ.

Trong suy nghĩ của bọn họ, đây mới là phong độ hoàng tộc nên có!

Cho dù không có lệnh chiêu binh, cũng có vô số thiên kiêu đỉnh cấp đến từ bảy đại vực, sẵn sàng góp sức vì tâm tư của hoàng tộc.

Hiện giờ lệnh chiêu binh này vừa ban ra, quả thực giống như một ngọn núi lửa, phun trào dữ dội.

Sau khi nghe thấy lệnh chiêu binh này, tu sĩ trận doanh Chung gia còn chưa kịp rời đi, sắc mặt tất cả đều tái mét.

Cuối cùng bọn họ cũng hiểu được dụng ý đế vương đích thân tới đây hôm nay.

Hoá ra, không chỉ là vì động viên cháu trai Sở Mặc, mà phần nhiều là vì lôi kéo thiên kiêu tuyệt thế của bảy đại vực!

Chết tiệt!

Hiện giờ mới hiểu thì đã muộn rồi.

Bất cứ cổ tộc nào của La Thiên Tiên Vực cũng có suy tính đối với thiên kiêu tuyệt thế của bảy đại vực, nhưng thiên kiêu sở dĩ được gọi là thiên kiêu, sao có thể dễ dàng chiêu dụ như vậy?

Xưng vương ở đại vực của mình, hay là làm một vị chiến tướng của La Thiên Tiên Vực?

Vế đằng sau, hình như có rất ít người lựa chọn.

Nhưng nếu là chiến tướng hoàng tộc thì sao?

Vậy đương nhiên là khác nhau rồi!

Nhưng hoàng tộc đã không chiêu mộ tu sĩ bên ngoài rất nhiều năm, vì vậy, lúc trước cho dù rất nhiều người có lòng, nhưng lại không có sức.

Nay hoàng tộc khí thế vô tận, thắng hai trận liên tiếp, đế vương cũng không yếu đuối giống như trong nhận thức của mọi người, thủ đoạn trấn áp phản đồ linh hoạt mà sắc bén.

Quả là tập hợp đủ thiên thời địa lợi nhân hoà!

Ai còn có thể ngăn cản?

Sở Mặc đứng tại chỗ, trên mặt mang theo vẻ tươi cười, trong thân thể hắn, cuốn duy ngã độc tôn của tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, cũng tại thời khắc này, xuất hiện sự thăng hoa một lần nữa.

Tuy rằng chưa bước vào cấp độ của quyển thứ năm, nhưng lại tăng lên một cấp nhỏ.

Tinh khí vô tận từ bốn phương tám hướng, bị hắn hút vào trong thân thể.

Sau đó, hắn chậm rãi bước về phía trận doanh của hoàng tộc.

Nơi ấy, huynh đệ đang nhìn hắn.

Nơi ấy, rất nhiều người của hoàng tộc đang nhìn hắn.

Nơi ấy, mẹ hắn còn có phụ thân hắn, đang nhìn hắn.

Mọi người đều mỉm cười, đứng đó chào đón hắn, chờ hắn trở về.

Bên trong hành cung hoàng tộc tràn đầy không khí vui tươi.

Trên mặt tất cả con cháu hoàng tộc đều tràn đầy vẻ tươi cười.

Hàng loạt thiên kiêu trẻ tuổi đến từ bảy đại vực tụ tập bên ngoài cung điện.

Chiêu này của đế vương cực kỳ cao minh.

Trước trận đấu y một phen ngôn luận, sau trận đấu y dùng thủ đoạn sấm sét trấn áp những kẻ phản nghịch trong nội bộ hoàng tộc, cuối cùng lại cho người công khai chiêu mộ anh hùng trong thiên hạ.

Phối hợp với việc một mình Sở Mặc thắng lớn hai trận, khí thế của hoàng tộc lập tức lấn át tất cả cổ tộc ở La Thiên Tiên Vực.

Tuy rằng trong mắt rất nhiều người cổ tộc của La Thiên Tiên Vực, hoàng tộc vẫn là con quái vật khổng lồ đang ngày một già yếu.

Nhưng trong suy nghĩ của những thiên kiêu trẻ tuổi đến từ bảy đại vực, hoàng tộc vẫn là con quái vật hùng tráng oai phong như xưa.

Không hề dao động như xưa, tràn đầy khí phách như xưa!

Yến hội cực lớn trong cung điện, không ngừng có những gương mặt mới lạ được dẫn vào, hoặc là hưng phấn hoặc là câu nệ tham gia vào dạ tiệc này của hoàng tộc.

Đế vương đã rời đi, y không thể rời khỏi hoàng thành quá lâu, còn có rất nhiều chuyện cần y xử lý.

Nhưng Cơ Khải thân là Thái tử lại ở lại, yở nơi này tươi cười đầy mặt, đại diện cho phụ thân, tiếp kiến từng người gia nhập vào hoàng tộc.

Ở nơi này, sức ảnh hưởng của Sở Mặc cũng rất lớn.

Thậm chí ngay cả Sở Mặc cũng không nghĩ đến việc sẽ có rất nhiều người đi về phía hắn.

Lúc này, hắn đang ngồi cùng bàn, trò chuyện vui vẻ với mấy người Khương Thái Nguyệt, Tử Đạo, Lưu Vân Phong, Ngốc Tử và Lâm Tú.

Thỉnh thoảng có vài tu sĩ của bảy đại vực mạnh dạn đi tới, vẻ mặt khách khí chào hỏi hắn.

Lúc này, Cơ Thánh mặt không chút biểu cảm đi tới, sau đó cúi thấp đầu hành lễ với Sở Mặc dưới sự kinh ngạc của rất nhiều người.

Thân là hoàng tử, người có thể làm cho Cơ Thánh hành lễ như vậy, ngoại trừ trưởng bối của hoàng tộc, gần như ít lại càng ít.

Đối với người ngang hàng với mình, đời này Cơ Thánh chưa từng hành lễ với ai.

Vì vậy, lúc này Cơ Thánh công khai hành lễ với Sở Mặc, lập tức khiến cho không ít người sợ đến ngây người.

Y muốn làm gì?

Cơ Thánh nhìn Sở Mặc nói:

- Không thích chính là không thích, có điều, ta đã bắt đầu có chút khâm phục ngươi rồi.

Hôm nay ngươi đã lấy lại thể diện cho hoàng tộc, sự thật chứng minh, ngươi là người tốt.

Trước đây ta đã vô lễ với ngươi, nay ta xin tạ lỗi!

Sở Mặc khẽ mỉm cười, nói:

- Không cần, có những việc đã xảy ra thì chính là đã xảy ra, ta đã không nghĩ tới nữa rồi.

Cơ Thánh hơi ngẩn ra, lập tức gật đầu, nói:

- Nói hay lắm, Sở Mặc, hiện giờ ta lại xem trọng ngươi hơn mộtchút, ngươi thật sự không cần tha thứ cho ta, đổi lại là ta, cũng chưa chắc sẽ tha thứ... nhưng, sau này ta sẽ không như vậy nữa, cảm ơn ngươi đã khiến ta trưởng thành hơn rất nhiều!

Cơ Thánh nói xong, lại khom lưng hành lễ.

Trong mắt rất nhiều thiên kiêu của bảy đại vực vừa gia nhập hoàng tộc, cảnh tượng này có phần cảm động.

Tuy rằng bọn họ không biết giữa Cơ Thánh và Sở Mặc đã từng xảy ra chuyện gì, nhưng thân là một hoàng tử, có thể biết sai liền sửa, lại rất thản nhiên cúi người tạ lỗi trước mặt mọi người, như vậy cũng đã đủ rồi.

Đối với bọn họ mà nói, cũng có thêm lòng tin rất lớn.

Sở Mặc lớn lên trong trần tục, đối với chuyện này, đương nhiên lòng dạ biết rõ, nhưng ngay tại lúc này hắn chắc chắn sẽ không nói những lời lòng dạ hẹp hòi.

- Không phải vấn đề tha thứ hay không tha thứ.

Sở Mặc nhìn Cơ Thánh cười cười, nâng một chén rượu lên, nói:

- Mọi chuyện trước đây, ta đã không muốn nghĩ nhiều nữa, nó sẽ từ từ phai nhạt theo thời gian.

Giống như hồi nhỏ nghịch ngợm, trên người xuất hiện mấy vết sẹo, máu tươi đầm đìa trông vô cùng đáng sợ, nhưng sẽ có một ngày vết sẹo kín miệng, vết thương lưu lại cũng sẽ ngày càngmờ dần theo thời gian.

Đến cuối cùng, có thể chỉ còn lại một vết tích mờ mờ.

Nó cũng là một quá trình đi cùng với sự trưởng thành.

Cho nên quá khứ chính là quá khứ.

-----o0o-----

Chương 1883: Cơ hội thành thần (2)

Chương 1883: Cơ hội thành thần (2)

Ánh mắt Cơ Thánh càng ngày càng sáng lên theo lời của Sở Mặc, cuối cùng, y liên tục gật đầu, nâng một chén rượu lên, tỏ ý với Sở Mặc:

- Nói hay lắm, ta xin thụ giáo!

Nói xong, uống một hơi cạn sạch.

Sở Mặc cũng uống một hơi cạn sạch chén rượu trên tay.

Sau đó, hai người nhìn nhau cười, chuyện trước kia đều bỏ qua từđây.

Có những việc, đúng là vấn đề không phải tha thứ hay không tha thứ, giống như vết sẹo, đã xuất hiện... thì không thể hoàn toàn làm như không có.

Nhưng vết sẹo sẽ kín miệng, sẽ mờ dần, đến cuối cùng, có lẽ sẽ không thể nhìn rõ thậm chí không nhìn thấy nữa.

Trong lòng có lẽ sẽ nhớ, có lẽ sẽ quên.

Sở Mặc không phải một người lòng dạ hẹp hòi, nhưng năm đó những lời nói của Cơ Thánh cùng với những việc y đã làm, quả là đả kích không nhỏ đối với Sở Mặc.

Lần này, nếu không phải vì cha mẹ hắn, hắn chắc chắn sẽ không dễ dàng lựa chọn La Thiên hoàng tộc như vậy.

Hẳn là sẽ không đối đầu, nhưng hỗ trợ... nghĩ cũng đừng nghĩ!

Sau đó, yến hội trong đại điện bắt đầu trở nên náo nhiệt, có thêm rất nhiều thiên kiêu của bảy đại vực lựa chọn gia nhập hoàng tộc, trở thành một viên chiến tướng trong hoàng tộc.

Đừng xem thường thân phận chiến tướng này, trong mắt rất nhiều người, tướng sĩ La Thiên hoàng tộc là thiên binh thiên tướng chân chính!

Mà La Thiên hoàng thành chính là Thiên đình trong suy nghĩ của vô số người!

Cả tối nay Cơ Khải nét mặt hồng hào, đối với hoàng tộc mà nói, rấtnhiều năm rồi không có chuyện gì rầm rộ như thế này.

Sau yến hội, Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ gọi Sở Mặc vào phòng, trước tiên là hồi tưởng lại hai trận chiến hôm nay.

Sở Thiên Cơ thổn thức không thôi, y cảm thấy tự hào vì hôm nay con mình đã đạt được thành tựu.

Sau đó, Cơ Thanh Vũ hỏi Sở Mặc dự định tiếp theo.

- Con trai, tình hình hoàng tộc hiện giờ con cũng thấy rồi, tiếng chuông chiến tranh đã bắt đầu vang lên, đại chiến hết sức căng thẳng.

Ta với cha con nhất định phải tham chiến.

Bởi vì đây là sứ mạng của chúngta.

Nhưng con thì khác.

Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Mặc:

- Tuy rằng huyết mạch hoàng tộc cũng đang chảy trong thân thể con, nhưng con tuyệt đối không cần gánh vác trách nhiệm này của hoàng tộc.

Trên thực tế, nếu có thể giấu con đi, để không ai tìm được, thì mẹ thà giấu con đi còn hơn.

- Là vì lời tiên đoán kia sao?

Sở Mặc hỏi.

Cơ Thanh Vũ gật gật đầu:

- Hiện giờ xem ra, những đấng tối cao đích xác có thể có phân thân phạp thuật, cho dù bọn họ có thể hoá thân thành hàng ngàn hàng vạnngười, nhưng có thể cũng không có tinh lực ra tay với con.

Trên thực tế, cùng với sự phản kích của hoàng tộc, triển khai chiến tranh.

Lời tiên đoán về mối nguy của con cũng thấp đi rất nhiều.

Sở Thiên Cơ ở bên cạnh nói:

- Sở dĩ ta và mẹ con trở thành một thành viên của hoàng tộc làm việc nghĩa không được chùn bước, gánh vác trách nhiệm kia cũng là có nguyên nhân, chắc hẳn con cũng biết đại khái rồi.

Một mặt là vì năm đó chuyện hoàng tộc làm với ta và mẹ con đúng là có lý do, bất kể nói thế nào, một nhà ba người chúng ta cũng đã đoàn tụ với nhau lần nữa; mặt khác, lần trước con gặp phải nguy hiểm liên quan đến sống chết, là cậu con lấy trọng thương làm đại giá ra tay cứu con.

Chuyện trước đây đãtrôi qua rồi, ta và mẹ con cũng không hy vọng con sống trong thù hận.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Cảm ơn cha, cảm ơn mẹ.

Con tự biết nên làm thế nào.

- Chúng ta là cha mẹ của con, cảm ơn chúng ta làm gì?

Chúng ta đã mắc nợ con quá nhiều.

Bất kể là nguyên nhân gì, nhưng chung quy là chúng ta có lỗi với con.

Cơ Thanh Vũ nói.

- Mẹ, người đừng nói vậy, kỳ thực cho dù là năm đó con không hiểu gì cả, con cũng không oán hận hai người, chỉ là muốn tìm được haingười, hỏi một câu tại sao phải bỏ mặc con mà thôi...

Sở Mặc cười, nói ra những việc đã trải qua năm đó.

Tất cả mọi chuyện, bao gồm cả chuyện tình cảm lưu luyến giữa hắn và Tinh Linh công chúa Kỳ Tiêu Vũ, cũng không hề giấu giếm.

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ nghe xong cũng thổn thức không thôi.

Cuối cùng Sở Mặc nghiêm túc nói:

- Vì vậy, dự định tiếp theo của con là muốn tìm được ba viên huyết nguyệt còn lại trên mặt Thương Khung Thần Giám, con muốn khiến cho những thân bằng hảo hữu đã chết vì con, được sống lại.

Con muốn bọnhọ xuất hiện trên thế gian này lần nữa.

- Ba viên huyết nguyệt còn lại?

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ liếc nhìn nhau, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Không phải là bốn viên sao?

- Ba viên, Hỗn Độn đã ở đây rồi.

Sở Mặc nói xong, triệu hồi ra Thương Khung Thần Giám trước ngực, sau đó nắm trong lòng bàn tay, bên trên là bảy viên huyết nguyệt, toả sáng rực rỡ.

- Trời ơi... viên kia là Hỗn Độn sao?

Cơ Thanh Vũ chấn động nhìn Thương Khung Thần Giám trong tay Sở Mặc.

Sở Thiên Cơ cũng cảm thấy kinh ngạc, nhìn Sở Mặc nói:

- Hỗn Độn huyết nguyệt... con tìm thấy ở đâu vậy?

Cơ Thanh Vũ nói:

- Nghe nói từ muôn đời trước, Thương Khung Thần Giám đã không trọn vẹn hoàn toàn, gần như không ai biết tung tích của bốn viên huyết nguyệt kia.

Sở Mặc nói:

- Rất lâu rồi, lúc đó con vẫn ở Tiên giới, tìm được nó trong một di tích.

Đôi lông mày thanh tú của Cơ Thanh Vũ nhíu lại, ngẫm nghĩ một lát:

- Hình như ta nhớ rất rõ, khi lão tổ còn sống, đã từng nói, trong số mấy món chí bảo của La Thiên đại vũ trụ, Thí Thiên xem như một món, nhưng lại là một thanh hung đao, không ai biết lai lịch của nó.

Có vài lời đồn đoán, cũng không đáng tin cậy lắm, hơn nữa cho tới nay, gần như không có ai có thể hoàn toàn nắm giữ nó.

Cho nên, tuy rằng Thí Thiên là chí bảo đỉnh cấp, nhưng trải qua thời gian dài, lại bởi vì không ai có thể nắm nó trong tay, mà dẫn đến việc không ai coi trọng nó quá mức.

Cóđiều, ở trên tay con hình như nó trở nên hoàn toàn khác với trước đây rồi.

Ta không thể nhìn ra ảo diệu bên trong; lão tổ từng nói Hỗn Độn Hồng Lô là pháp khí do Thái thượng luyện chế.

Chẳng những có thể luyện đan, còn có thể chữa trị tất cả các công pháp trong thiên hạ, cũng có thể coi là một món chí bảo.

Về phần Thương Khung Thần Giám...

Cơ Thanh Vũ do dự một chút, sau đó nói:

- Lão tổ nói nó đến từ thông đạo kia, người đầu tiên giành được nó chắc cũng là Thái thượng.

Nó là một món chí bảo chân chính, có thể soi rọi vạn vật trong thiên hạ, có thể tìm ra thiên hạ chí bảo... nhưng về sau, không biết vì sao Thương Khung Thần Giám lại biến mất.

Sau đó, nó lại xuất hiện trong tay một đấng tối cao.

Dường như cũng đã mất đi cônghiệu vốn có.

Mười viên huyết nguyệt cũng chỉ còn lại sáu viên.

Được đấng tối cao kia giao lại cho hậu nhân của mình, mang đến Viêm Hoàng đại vực, cuối cùng thất lạc trong chiến tranh...

-----o0o-----

Chương 1884: Bắc Đẩu đại vực (1)

Chương 1884: Bắc Đẩu đại vực (1)

- ...Hiện giờ xuất hiện trong tay con.

Năm đó lão tổ từng nói, Thương Khung Thần Giám muốn thành thần, linh tính của nó quá dồi dào, mười viên huyết nguyệt đều có linh tính đỉnh cấp nhất, trong đó bốn viên huyết nguyệt đã biến mất làm cho Thương Khung Thần Giám mất đi thần năng vốn có.

Dựa vào sự phỏng đoán của lão tổ, nói bốn viên huyết nguyệt kia có lẽ đã bay vào bốn trong tám đại vực.

- Rốt cuộc trong những đại vực kia có cái gì, mà có thể hấp dẫn bốn viên huyết nguyệt không ngại rời khỏi Thương Khung Thần Giám đây?

Sở Thiên Cơ nhíu mày.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, đương nhiên hắn đã sớm biết linh tính dồi dào của Thương Khung Thần Giám, nhưng vì sao những viên huyết nguyệt kia lại rời khỏi Thương Khung Thần Giám, hắn cũng không rõ.

Cho nên sau khi nghe mẫu thân nói, Sở Mặc đã trực tiếp hỏi khí linh của Thương Khung Thần Giám.

Lúc này đây, câu trả lời của khí linh có chút mơ hồ, nói nó cũng không nhớ nữa.

Nhưng có lẽ là vì tìm kiếm cơ duyên nào đó.

Lúc này, Hỗn Độn Huyết Nguyệt đột nhiên truyền tới một đạo thầnniệm rõ nét, khiến Sở Mặc biến sắc.

- Con trai, làm sao vậy?

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ lo lắng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói:

- Hỗn Độn huyết nguyệt nói cho con biết, năm đó bọn chúng rời khỏi Thương Khung Thần Giám là vì tìm kiếm cơ hội thành thần, nó nói, Giám Thần, Trảm Đạo và Quy Nhất... có lẽ đều ở Bắc ĐẩuNó nói với con, Viêm Hoàng Bắc Đẩu... có cơ hội thành thần!

Sau khi Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ nghe được câu này, vẻ mặt cả hai đều vô cùng mờ mịt, cau mày, có chút không hiểu cơ hội thành thần mà Hỗn Độn huyết nguyệt nói, rốt cuộc là chỉ cái gì?

Lúc này, trong phòng bỗng nhiên bị một luồng khí tức hỗn độn bao phủ.

Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ đều có phần cảnh giác, vừa mới định phản ứng lại.

Trong phòng chợt vang lên một giọng nói:

- Viêm Hoàng Bắc Đẩu có đại cơ duyên tồn tại.

- Ngươi là?

Cơ Thanh Vũ nhíu mày, nghi ngờ hỏi.

- Ta là Hỗn Độn!

Âm thanh vang lên không hề già nua, nhưng lại mang theo mùi vị tang thương mãnh liệt, giống như đã trải qua muôn vàn năm tháng.

- Có thể nói rõ hơn được không?

Cơ Thanh Vũ hỏi.

- Không nên nói, không được nói, cũng không thể nói.

Giọng nói của Hỗn Độn rất bình tĩnh.

- Vậy, ba viên huyết nguyệt còn lại, có thể tìm được không?

Cơ Thanh Vũ cũng muốn giúp con trai nhanh chóng tái sinh những người đã chết, bởi vì những người này, đối với Sở Mặc mà nói, vô cùng quan trọng.

- Có thể.

Hỗn Độn huyết nguyệt đáp.

Sau đó liền trở lại im ắng như trước.

Hiển nhiên, Hỗn Độn huyết nguyệt có thể hiện thân, nói những lời này, cũng là bởi vì Cơ Thanh Vũ biết rất nhiều chuyện.

Cho nên có một số bí mật đã không cần phải che giấu trước mặt nàng.

Đồng thời cũng là muốn nói với Sở Mặc, có thể tìm được ba viên huyết nguyệt kia.

- Nếu có thể tìm được ba viên huyết nguyệt kia, con có thể cứu sống bọn họ.

Ánh mắt Sở Mặc vô cùng kiên định.

Đối với hắn, chuyện này mới là chuyện quan trọng nhất hiện giờ.

- Bắc Đẩu đại vực, nghe nói đại vực đó, mấy năm nay còn có vẻ không bằng Viêm Hoàng đại vực, tuy rằng chưa từng bị phong ấn, nhưng linh khí lại ngày càng khô kiệt.

Rất ít khi có tu sĩ hùng mạnh xuất hiện.

Cơ Thanh Vũ nói:

- Nhưng năm đó, lại có rất nhiều tu sĩ kinh tài tuyệt diễm đều xuất thân từ Bắc Đẩu.

Thậm chí có không ít người nói, khí vận của Bắc Đẩu đại vực là bị những tu sĩ kia tiêu hao hết.

Sở Thiên Cơ gật gật đầu:

- Ta cũng đã từng nghe qua chuyện này, nhưng cái mà ta nghe được, có chút khác biệt.

Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Thiên Cơ:

- Hử?

Sở Thiên Cơ nhìn thoáng cua Thương Khung Thần Giám trong tay Sở Mặc, nói:

- Ta nghe nói, là vì trong Bắc Đẩu đại vực có trọng bảo, trấn áp khí vận nơi đó.

Cho nên mới khiến cho linh khí ở đó ngày càng khô kiệt.

Cơ Thanh Vũ nhíu mày, trong lòng suy tính chuyện này có liên quan gì đến cơ hội thành thần mà Hỗn Độn huyết nguyệt nói hay không.

Cái gọi là thành thần, kỳ thực Cơ Thanh Vũ cũng đã từng nghe nói.

Chính là tấm Phong Thần bảng kia!

Phàm là sinh linh trên bảng, từ đó về sau có thể ra ngoài thoải mái.

Nhảy ra ngoài tam giới, không ở trong ngũ hành.

Nhưng bên trong hai đại vực lớn Viêm Hoàng và Bắc Đẩu lại có thể tồn tại cơ hội thành thần gì đó sao?

Có điều bọn họ cũng không cho rằng Hỗn Độn huyết nguyệt đang nói dối.

Lúc này, Sở Mặc nói:

- Đã biết ba viên huyết nguyệt kia ở Bắc Đẩu đại vực là đủ rồi, thành thần hay không thành thần gì đó, chuyện này quá xa vời.

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ cùng gật đầu, Sở Thiên Cơ cười nói:

- Nói cũng đúng, cho dù có cơ hội thành thần, cũng không liên quan gì đến chúng ta.

Đã như vậy, vậy con đến Bắc Đẩu đại vực một chuyến là được rồi.

Cơ Thanh Vũ nói:

- Nếu đến Bắc Đẩu đại vực, đi từ sân thí luyện là nhanh nhất, ta nói cho con vị trí toạ độ của Vận chuyển Trận, con có thể trực tiếp thông qua Vận chuyển Trận, đến bên kia tìm ba viên huyết nguyệt.

- Nếu như có Vận chuyển Trận, đương nhiên là tốt nhất.

Sở Mặc gật đầu.

Sau đó, một nhà ba người kết thúc cuộc trò chuyện, Sở Mặc cáo từ rời đi.

Tuy rằng Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ cũng muốn đi tới Bắc Đẩu đại vực cùng con trai, nhưng trước mắt lại căn bản không thể đi được.

La Thiên hoàng tộc bên này đã khai chiến với một số thế lực, cho dù là trong thời gian ngắn không cần bọn họ ra chiến trường, nhưng bọn họ cũng nhất định phải chờ đợi ở nơi này.

Mấy ngày sau, Sở Mặc lần lượt chào từ biệt đám người Khương Thái Nguyệt, Tử Đạo và Lưu Vân Phong.

Khương Thái Nguyệt nhìn Sở Mặc:

- Tuy rằng không biết ngươi muốn đến Bắc Đẩu đại vực làm gì, nhưng bản thân phải bảo trọng, ngươi yên tâm, ta sẽ thay ngươi chăm sóc thật tốt cho Diệp Thanh và Trân Trân.

Sở Mặc cười cười, cũng không giải thích gì thêm:

- Vậy ta xin đa tạ, chúng ta sẽ có ngày gặp lại.

Khương Thái Nguyệt lắc đầu:

- Đừng nóng vội... ta còn có chuyện muốn nói với ngươi.

- Hử?

Sở Mặc nhìn Khương Thái Nguyệt.

- Bắc Đẩu đại vực, mấy năm nay thoạt nhìn có vẻ suy yếu hơn Viêm Hoàng đại vực, đã rất nhiều năm chưa từng xuất hiện thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm rồi.

Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi một câu, ở bên kia, ngươi cẩn thận một chút.

Ở đó rất có thể có một đấng tối cao.

- Làm sao có thể?

Sở Mặc trợn tròn mắt, nhìn Khương Thái Nguyệt:

- Ngươi không phải là đang cố ý doạ ta đấy chứ?

- Ta doạ ngươi làm gì?

Khương Thái Nguyệt lắc đầu:

- Ngươi đừng tưởng rằng tất cả các đấng tối cao của La Thiên đại vũ trụ đều xuất thân từ La Thiên Tiên Vực, thực ra thì ngươi nhầm rồi, muôn ngàn năm trước, gần như tất cả bọn họ đều xuất thân từ bát đại vực.

Thuỷ tổ của Cơ gia và Khương gia đều xuất thân từ Viêm Hoàng đại vực.

Lẽ nào từ trước đến nay không ai nói chuyện này với ngươi?

-----o0o-----

Chương 1885: Bắc Đẩu đại vực (2)

Chương 1885: Bắc Đẩu đại vực (2)

Sở Mặc thừ người ra:

- Không ai nói với ta.

- Có lẽ là cảm thấy nói ra những chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì chăng?

Khương Thái Nguyệt nói:

- Bắc Đẩu đại vực đã từng xuất hiện rất nhiều cao nhân oai phong một cõi, dựa vào sự phỏng đoán của lão tổ nhà chúng ta, trong Bắc Đẩu đại vực rất có thể cất giấu một đấng tối cao.

Có điều, chuyện này cũng không thể xác định được.

Nhưng hiện giờ Bắc Đẩu đại vực có cao thủ cảnh giới Đại Thánh, lại là chuyện rất nhiều người biết.

Đến đó bản thân ngươi nhất định phải cẩn thận hơn nữa.

Sở Mặc thật lòng cảm ơn Khương Thái Nguyệt, chuyện này hẳn là bí mật thật sự.

Bởi vì ngay cả mẫu thân của hắn Cơ Thanh Vũ cũng không biết, nếu không, Cơ Thanh Vũ nhất định sẽ nhắc nhở hắn.

- Không cần khách khí, lão tổ nói ngươi không phải kẻ tầm thường, Đằng gia gia cũng nói ngươi không phải kẻ tầm thường, ừ... ta cũng cảm thấy ngươi không giống với những tu sĩ bình thường khác.

Cảm thấy trên người ngươi có một luồng sức mạnh có thể thay đổi tất cả.

Ha ha, có lẽ lời tiên đoán kia nói đúng.

Cho nên ta đợi đến ngày ngươi lật đổ bầu trời này.

Đến lúc đó, đừng có mà không coi ta là bằng hữu là được rồi.

Khương Thái Nguyệt nói đùa.

- Ngươi xem trọng ta quá rồi.

Sở Mặc cười cười, lập tức từ biệt Khương Thái Nguyệt rồi rời đi.

Mấy người Tử Đạo và Lưu Vân Phong biết Sở Mặc phải đi, đều muốn đi cùng Sở Mặc.

Sở Mặc lắc đầu:

- Đại ca, Nhị ca, còn có Nhị tẩu, còn có Ngốc Tử ca, các người vẫn là trở về sân thí luyện trước đi.

Trận chiến này của hoàng tộc không phải có thể đánh xong trong thời gian ngắn.

Rất có thể sẽ là một trận chiến kéo dài.

Mà chuyện chúng ta muốn làm là nhanh chóng nâng cao thực lực bản thân, chí ít... cũng phải thành Thánh trước tiên, sau đó hẵng xem xét chuyện tham chiến này.

Nếu không, trên chiến trường cũng chưa chắc sẽ có kết cục tốt.

Sở Mặc nói rất đúng, mấy người cũng biết lời hắn nói là thật tình.

Tử Đạo ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu đồng ý, có Sở Mặc ở đây, bất cứ lúc nào bọn họ cũng có thể gia nhập La Thiên hoàng tộc, cũng không cần nhất thời nóng vội.

Tử Đạo nhìn Sở Mặc:

- Lão Tam, chuyến đi Bắc Đẩu này rất quan trọng đối với ngươi sao?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Rất quan trọng, liên quan đến sống chết của thân bằng hảo hữu của ta.

- Ta hiểu rồi.

Tử Đạo gật gật đầu, y và Lưu Vân Phong đều biết thân bằng trong miệng Sở Mặc là chỉ ai.

Lưu Vân Phong nói:

- Đi Bắc Đẩu cũng tốt, dù sao ở đó cũng không có nguy hiểm gì quá lớn, với thực lực của lão Tam chắc hẳn có thể tung hoành ở nơi đó.

Tử Đạo lại lắc đầu:

- Chưa chắc!

Lưu Vân Phong hơi ngẩn ra.

Tử Đạo nói:

- Không nên xem thường bất cứ một đại vực nào, cho dù là bên trong Viêm Hoàng đại vực cũng chưa chắc có thể tuỳ ý chúng ta tung hoành.

Lưu Vân Phong có phần không phục, nhưng lại không mở miệng phản bác.

Sở Mặc cười cười:

- Hai vị ca ca yên tâm đi, ta sẽ không xảy ra chuyện đâu.

- Cũng đúng, tiểu tử ngươi có số mệnh kinh thiên, cho dù có nguyhiểm cũng nhất định sẽ gặp dữ hoá lành.

Lưu Vân Phong vừa cười vừa nói.

Sau đó, Sở Mặc chào từ biệt Cơ Khải.

Giờ phút này rất nhiều người trong hoàng tộc đã ào ào rời đi, trở về hoàng thành, chuẩn bị cho cuộc chiến kế tiếp.

Nơi này cũng chỉ còn lại một số con cháu hoàng tộc.

Cơ Khải bày tỏ sự thấu hiểu đối với lựa chọn của Sở Mặc, lập tức cảnh báo hắn:

- Lần này tuy rằng hoàng tộc bàng chi đã lui đi, nhưng bọn họ nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ đâu.

Rất nhiều cao thủ trong bàng chi có quan hệ mật thiết với những đấng tối cao kia.

Ngươi nhất định phải chú ý cẩn thận.

Sở Mặc nói:

- Yên tâm đi, ta sẽ đề phòng những người đó.

Cơ Khải nói:

- Lúc nên ra tay, thì đừng do dự.

Sở Mặc gật đầu.

Cuối cùng từ biệt cha mẹ xong, Sở Mặc lên đường trở lại sân thí luyện cùng với đám người Tử Đạo và Lưu Vân Phong.

Tử Đạo chuẩn bị vượt qua Thánh Nhân Thiên kiếp ở sân thí luyện, Lưu Vân Phong cũng chuẩn bị bước vào cảnh giới Thánh Nhân ở đây, Lâm Tú và Ngốc Tử thì quyết tâm cố gắng đuổi kịp y.

Sau khi tiến vào sân thí luyện, Sở Mặc không ở lại quá lâu, trực tiếp đi tới Vận chuyển Trận mà mẫu thân đã nói với hắn, mấy ngày sau, thân ảnh của Sở Mặc đã xuất hiện tại lối vào của Bắc Đẩu đại vực.

Nhìn từ bên ngoài, Sở Mặc lúc này đã hoàn toàn biến thành mộtngười khác.

Mặc một bộ y phục màu xám, chải tóc búi cao, thoạt nhìn diện mạo khoảng hơn ba mươi tuổi, nước da nâu đồng, trông rất cao to lực lưỡng.

Lối vào của Bắc Đẩu đại vực rất ít người lui tới, Sở Mặc chưa hề gặp một tu sĩ nào ở đây.

Hắn từng bước bước vào đường thông đạo này, ngay sau đó, một luồng sức mạnh không gian hùng mạnh vây quanh hắn, trong nháy mắt, dường như đã vượt qua thời gian và không gian vô tận.

Lúc thân ảnh của Sở Mặc lại xuất hiện lần nữa, chính là lúc hắn đã tiến vào Bắc Đẩu đại vực.

Đây là một thế giới xa lạ.

Trước mắt hắn vô số vì sao chiếu sáng rực rỡ trong hư không mênh mông rộng lớn.

Sau khi Sở Mặc đi ra, có hai tu sĩ canh giữ nơi này nhìn thấy hắn, họ sửng sốt rất lâu.

Mãi đến khi Sở Mặc muốn rời đi, một trong hai vị tu sĩ mới đánh bạo tiến lên, nói với Sở Mặc:

- Vị đạo hữu này, dám hỏi ngài đến Bắc Đẩu đại vực...

để làm gì?

- Du lịch.

Sở Mặc liếc nhìn người vừa hỏi, trong lòng thầm than: Bắc Đẩu đạivực này, chí ít nhìn từ bên ngoài, đúng là có phần sa sút rồi.

Hai tu sĩ canh giữ cổng vào sân thí luyện lại là hai Đế Chủ đỉnh cấp.

Đối với hắn, chí ít cũng phải là hai tu sĩ cảnh giới Chí Tôn canh giữ ở đây mới coi là bình thường.

Hai vị tu sĩ này căn bản không nhìn thấu tu vi của Sở Mặc, thấy hắn không muốn nhiều lời, thái độ càng thêm kính cẩn.

- Vậy, đạo hữu, ngài có thể ghi danh ở đây được không?

Nếu không, lát nữa có đại nhân hỏi... chúng ta cũng không tiện trả lời.

Sở Mặc hơi nhíu mày:

- Ghi danh?

Đây là quy định của ai?

Lúc này, hư không xa xôi truyền tới một luồng dao động nhè nhẹ, một đạo thân ảnh, từ xa đến gần, tốc độ rất nhanh.

Đồng thời nói:

- Quy định của ta!

Khi đang nói chuyện, đạo thân ảnh này đã đi tới trước mặt Sở Mặc, đây là một nam tử trẻ tuổi phong thần như ngọc, mày kiếm mắt sáng, dáng người cao lớn, hai tay chắp sau lưng, nhìn Sở Mặc từ trên xuống dưới, trong ánh mắt còn lộ ra một chút vẻ khinh thường.

Đây là một Chí Tôn trẻ tuổi!

Hơn nữa, cảnh giới của y cũng không thấp, có lẽ đã đạt tới cấp Chí Tôn đỉnh cao.

-----o0o-----

Chương 1886: Ức hiếp người quá đáng (1)

Chương 1886: Ức hiếp người quá đáng (1)

Lúc này, hai tu sĩ canh giữ sân thí luyện kia cung kính hành lễ vớithanh niên này:

- Bái kiến đại nhân!

Thanh niên này không thèm liếc mắt nhìn hai người kia, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Có phải ngươi cảm thấy Bắc Đẩu đại vực suy yếu, nên muốn tới hưởng chút lợi ích phải không?

Thức thời đấy, nhưng ngươi từ nơi nào tới thì mau cút về nơi đó, thành thành thật thật ở sân thí luyện tranh đấu vị trí Thiên Địa Nhân bảng của các ngươi đi.

Bắc Đẩu đại vực không phải nơi ngươi có thể tới!

Thái độ cứng rắn mạnh mẽ này ít nhiều khiến Sở Mặc có chút bấtngờ, hắn hơi nhíu mày, nhìn thanh niên này nói:

- Người ngoài không thể tới Bắc Đẩu đại vực này sao?

- Đúng vậy, ngươi rất thông minh.

Khoé miệng của thanh niên này cong lên, ngoài cười nhưng trong không cười mà nói:

- Ngươi cũng không cần cảm thấy như vậy rất mất mặt, nói thật cho ngươi biết, mười năm sau, ngươi tha hồ tới Bắc Đẩu đại vực.

Đến lúc đó, nếu có duyên gặp lại, thậm chí tại hạ có thể đã làm ông chủ, sẽ tiếp đã ngươi thật tốt.

Ta là Tề Bằng, đến lúc đó, ngươi lại tới Bắc Đẩu đại vực, tuỳ tiện hỏi một người, người đó sẽ dẫn ngươi tới tìm ta.

Tề Bằng nói xong, nhìn Sở Mặc:

- Hiện tại, mời trở về đi.

Sở Mặc nhìn Tề Bằng, lắc đầu:

- Nếu ta không trở về thì sao?

- Vậy ngươi chính là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt rồi.

Tề Bằng dường như đã sớm đoán được Sở Mặc sẽ lựa chọn như vậy, nhún vai nói:

- Không giấu gì ngươi, một tháng nay ta đã chém chết ba kẻ muốn tới Bắc Đẩu đại vực kiếm lợi rồi.

Nếu như ngươi muốn làm kẻ thứ tư, vậy ta đây cũng không có ý kiến.

Sở Mặc nhìn Tề Bằng, thản nhiên nói:

- Thật là ngang ngạnh.

Nói xong, hắn cất bước đi, căn bản không muốn dây dưa nhiều với loại người này.

Tề Bằng cười lạnh:

- Chịu chết đi!

Lập tức ra tay với Sở Mặc rồi!

Y xuất ra một món pháp khí, đó là một tấm tinh đồ, trông giống như một bức hoạ cuốn, sau khi mở ra, trên mặt bộc phát ra tinh thần lực mênh mông, trực tiếp trấn áp Sở Mặc.

- Thánh khí?

Trong lòng Sở Mặc khẽ giật mình, không thể ngờ rằng vừa mới bước vào Bắc Đẩu đại vực đã gặp phải một Chí Tôn cấp cao cầm thánh khí trong tay.

Điều này có chênh lệch rất lớn với Bắc Đẩu đại vực suy yếu trong ấn tượng của mọi người a!

Nhưng, cho dù là thánh khí, Sở Mặc cũng không sợ hãi, hắn tay không tấc sắt hung hăng đánh một quyền về phía tinh đồ.

- Không biết sống chết!

Tề Bằng trong lòng cười lạnh.

Cú đấm của Sở Mặc lập tức phát ra một luồng sức mạnh, hung hăng đánh vào mặt trên của tấm tinh đồ thánh khí.

Ầm ầm!

Một trận nổ long trời lở đất.

Bên trong tinh đồ kia, hàng loạt ngôi sao ào ào rơi xuống, nứt vỡ!

Tề Bằng toàn thân kinh hãi, y vội vàng triệu hồi tinh đồ.

Lại pháthiện số ngôi sao trên mặt tinh đồ đã vơi đi hơn một nửa.

Nhất thời giận tím mặt:

- Ngươi dám phá huỷ pháp khí của ta?

- Ngu ngốc.

Sở Mặc nhìn hắn một cái, sau đó cất bước đi.

Thân hình của hắn cũng trong nháy mắt, biến mất hoàn toàn trong hư không.

Tề Bằng đứng tại chỗ nổi trận lôi đình, chửi mắng ầm ĩ, nhưng lại không thấy bóng dáng Sở Mặc đâu nữa.

Ngay sau đó, y lấy ra truyền âm thạch, sắc mặt âm u lạnh lẽo kíchhoạt một đạo tinh thần lực trên mặt truyền âm thạch, nói một câu:

- Trưởng lão, có người xông vào từ sân thí luyện, ta không thể ngăn được hắn. một quyền của hắn suýt chút nữa phá huỷ tinh đồ của ta!

Ừ, đúng, chỉ dùng một quyền, hiện tại hắn đi rồi.

Ta không yên tâm, hắn cũng là xông tới...

Ừ, được, được, ta hiểu rồi, đa tạ trưởng lão nói tốt cho ta trước mặt lão tổ.

Sau khi nói xong, Tề Bằng tắt truyền âm thạch, sau đó ánh mắt ném về phía hai người canh giữ cảnh giới Đế Chủ kia.

- Đại...

đại nhân, bọn ta...

Hai người canh giữ cảnh giới Đế Chủ sợ tới mức toàn thân run rẩy, quỳ rạp xuống cầu xin tha thứ.

- Được rồi, người kia cũng không phải người các ngươi có thể ngăn cản.

Tề Bằng nói.

- Tạ ơn đại nhân...

Hai người đồng thanh.

Nhưng bọn họ còn chưa dứt lời, đầu của mỗi người đã bay lên cao, ánh mắt cả hai đều mang theo vẻ không dám tin.

Không phải nói được rồi, không trách bọn ta sao?

- Nhưng các ngươi đã nhìn thấy ta mất mặt như thế nào.

Tề Bằng hờ hững nói, sau đó vung tay lên.

Ầm!

Ầm!

Hai tiếng nổ vang lên, đầu của hai người này bể ra, thành một đống nhão nhoét.

Tề Bằng vung tay giết chết hai Đế Chủ cấp cao, giống như là nghiền chết hai con giun bé nhỏ, trên mặt căn bản không chút biểu cảm.

Nhưngánh mắt âm u của y lại nhìn về phía cổng vào sân thí luyện, lẩm bẩm:

- Lão tổ không muốn đánh rắn động cỏ, cho nên không phong ấn nơi này, vậy mà lại cứ có nhiều kẻ không biết sống chết như vậy, muốn tới đây hưởng lợi, thật là đáng chết!

Sau đó, thân ảnh Tề Bằng dần dần biến mất trong hư không.

Sở Mặc đã sớm rời khỏi cổng vào, hắn không gây chuyện ở đó cũng là không muốn hành sự quá mức phô trương, dẫn tới sự chú ý của người khác.

Từ chỗ Tề Bằng Sở Mặc có thể cảm nhận được một chuyện, thanhdanh suy yếu mấy năm nay của Bắc Đẩu đại vực hẳn là chính bọn họ cố tình tạo ra!

Tuy rằng tạm thời vẫn chưa rõ rốt cuộc Bắc Đẩu đại vực hùng mạnh thế nào, nhưng nhìn trước mắt, bọn họ tuyệt đối không thua gì Thiên Cương đại vực!

Đã như vậy, vì sao còn truyền ra thanh danh rất suy yếu?

Hơn nữa, khiến người ta cảm thấy là ngày càng suy yếu.

Giống như thời kỳ áp hạt.

Rốt cuộc bọn họ đang cất giấu bí mật gì?

*thời kỳ giáp hạt: dễ gây đói kémBên trong lời nói của Tề Bằng, đã để lộ ra một chuyện, y nói, mười năm sau hãy tới, y có thể đã là ông chủ rồi, sẽ tiếp đãi Sở Mặc thật tốt.

Nhưng hiện tại không được...

Sở Mặc nhíu mày, thầm nghĩ: ba viên huyết nguyệt Giám Thần, Trảm Đạo, Quy Nhất cũng đều có thể tập trung ở Bắc Đẩu đại vực.

Hỗn Độn huyết nguyệt còn nói hai đại vực Viêm Hoàng và Bắc Đẩu cất giấu cơ hội thành thần.

Lẽ nào... có liên quan tới chuyện mà Tề Bằng nói hay sao?

Trong lòng Sở Mặc thầm suy tính về mối liên hệ giữa những chuyện này, chân lại không ngừng bay vào sâu trong Bắc Đẩu đại vực.

Cảnh giới Thánh Nhân, một bước một thế giới, đi lại trong đại vực này, tốc độ nhanh đến lạ lùng.

Rất nhanh sau đó, Sở Mặc đã tìm được một mảnh lục địa khổng lồ trôi lơ lửng trong hư không của Bắc Đẩu đại vực!

Bề dày có thể lên tới mười tỷ dặm, thoạt nhìn căn bản không thể biết mảnh lục địa này dày bao nhiêu.

Diện tích ... lại càng vô biên vô hạn.

Nếu so sánh với Viêm Hoàng đại vực sau khi chia năm xẻ bảy, chỉ sợ là Thiên giới diện tích lớn nhất cũng có vẻ quá nhỏ bé rồi.

-----o0o-----

Chương 1887: Ức hiếp người quá đáng (2)

Chương 1887: Ức hiếp người quá đáng (2)

- Đây mới là một lục địa thực sự hoàn chỉnh!

Sở Mặc không kìm được thở dài.

Sau đó, Sở Mặc bước lên mảnh lục địa này, từ vực thẳm bên cạnh lục địa hắn bay thẳng một mạch lên trên.

Đến cuối cùng, rốt cuộc hắn đã rơi xuống mặt trên của mảnh lục địa này.

Vài ngày sau, Sở Mặc đã tới toà thành thứ nhất.

Đây là một toà cổ thành, trên tường tràn đầy không khí tang thương của năm tháng.

Cổ thành có phần cũ nát, có lẽ là do ở bên cạnh lục địa, người ở đây không nhiều.

Cả toà cổ thành ước chừng cũng không quá mười vạn người.

Sau khi Sở Mặc tới đây, lại thay đổi diện mạo của mình một lần nữa, hắn làm cho vẻ ngoài càng thêm giống với người ở Bắc Đẩu lục địa.

Sau khi thu lại khí tức của bản thân, cho dù là người bản địa của toà cổ thành này cũng rất khó cảm nhận được sự khác biệt trên người Sở Mặc.

Sở Mặc tới đây, mục đích lớn nhất chính là để tìm được ba viên huyết nguyệt kia, trừ chuyện đó ra, hắn hoàn toàn không muốn gây thêm rắc rối.

Mà tìm lại ba viên huyết nguyệt kia cũng không cần người của thế giới này giúp đỡ, chỉ cần mang theo Thương Khung Thần Giám, đến khoảng cách nhất định, Thương Khung Thần Giám tự nhiên sẽ nhắc nhởhắn.

Ở một gian trong một tửu quán nhỏ, Sở Mặc tuỳ tiện gọi hai món, sau đó gọi một bầu rượu, ngồi tại chỗ, từ từ rót rượu uống một mình.

Trong tửu quán đó, có mấy kẻ mạo hiểm, người thực lực mạnh nhất, hẳn là ở cảnh giới Đế Chủ thất bát trọng thiên.

Người yếu nhất lại là một Chân Tiên, ngay cả cảnh giới Đế Chủ cũng chưa tới.

Mấy người đó ngồi uống rượu giải sầu, không nói lời nào.

Mãi đến khi Sở Mặc sắp ăn xong, chuẩn bị rời đi.

Bỗng nhiên một Đế Chủ cảnh giới tam tứ trọng thiên trong số đám người kia bực tức nói:

- Bà nội nó chứ, Bắc Đẩu giáo thật sự là ức hiếp người quá đáng, tên là Bắc Đẩu, thì chẳng lẽ Bắc Đẩu đại vực này đã thành hậu hoa viên nhà bọn họ rồi sao?

Dựa vào cái gì mà phong toả tất cả ao hồ sông núi?

Dựa vào cái gì mà phong toả tất cả những nơi mạo hiểm?

- Lão Lục, ngươi uống say rồi sao?

Lại nói xằng nói bậy ở đây!

Tu sĩ có tu vi cao nhất cảnh giới Đế Chủ thất bát trọng thiên lạnh lùng quát.

Sau đó còn cẩn thận nhìn về phía Sở Mặc.

Tuy rằng Sở Mặc không bộc lộ ra bất cứ khí tức gì, hơn nữa thoạt nhìn hết sức tầm thường, giống như một người bình thường trong toà cổ thành này, nhưng trong lòng những tu sĩ này vẫn tràn đầy cảnh giác.

Bọnhọ không muốn gây ra bất cứ phiền toái nào.

Một tu sĩ khác cảnh giới Đế Chủ ngũ trọng thiên cũng thấp giọng nói:

- Lão Lục, ngươi uống nhiều rồi, đừng có nói xằng nói bậy nữa.

Tu sĩ được gọi là Lão Lục kia nhìn lướt qua mấy bàn khách nhân ít ỏi trong tửu quán, bất mãn nói:

- Các người sợ cái gì?

Không gian sinh sống của chúng ta đều bị chèn ép đến mức này rồi, lẽ nào oán thán một câu cũng không được phép hay sao?

Còn muốn ức hiếp người khác đến mức nào nữa?

Suỵt!

Đúng lúc này, thần sắc của Lão Đại trong số mấy tu sĩ này hơi chấn động, ra dấu im lặng với Lão Lục, sắc mặt của gã cũng lập tức trắng bệch.

Run run nói:

- Đại nhân, huynh đệ của ta không cố ý đâu, say rượu nên buột miệng thôi, xin đại nhân đừng giáng tội, đại nhân bất kể...

Vị tu sĩ này còn chưa nói xong, trong tửu quán nhỏ chợt truyền đến một âm thanh lạnh như băng.

Hừ!

Một luồng sát khí bao phủ lấy Lão Lục uống rượu say kia.

Sát khí này lạnh như băng, hùng hồn.

Không thể chống đỡ!

Mắt thấy vị tu sĩ cảnh giới Đế Chủ tam tứ trọng thiên sắp bị đạo sát khí này đánh chết tại chỗ, mấy tu sĩ bên cạnh Lão Lục đều trợn to hai mắt.

Bọn họ là huynh đệ giao tình, nhưng thời khắc này, lại bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn cảnh tượng này xảy ra.

Sở Mặc ngồi ở kia bỗng nhiên than nhẹ một tiếng:

- Ức hiếp người quá đáng a!

Nói xong, hắn dùng đũa gắp một cọng rau cải trong đĩa lên, cổ tay khẽ chuyển động.

Bịch!

Trong tửu quán truyền đến một tiếng giòn vang.

Cùng lúc cọng rau cải kia đứt ra thành bốn năm phần, đạo sát khí linh hoạt sắc bén kia cũng tan biến trong nháy mắt!

Mấy tu sĩ kia đều ngây người tại chỗ, trong mắt không có sự vui mừng vì sống sót sau tai hoạ, chỉ có sự khiếp sợ không thể tin nổi.

Sát khí này tới quá nhanh, cũng quá đột ngột, nhưng cũng bị hoá giải quá nhanh, quá đột ngột.

Cho nên mấy tu sĩ vừa tránh được một kiếp trong tửu quán nhỏ này đều ngây người tại chỗ, vẻ mặt bối rối.

Một lúc lâu sau mới chuyển ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc, trong ánh mắt nhìn Sở Mặc của bọn họ cũng tràn đầy vẻ kính sợ

Tiếp theo, Lão Đại trong đám tu sĩ này run rẩy chắp tay trước Sở Mặc:

- Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp!

Sở Mặc lắc đầu, chẳng qua là hắn có chút không vừa mắt, nên mới ratay.

Lúc này, cửa của tửu quán bỗng nhiên hoá thành bột mịn, giống như đã biến mất trong hư không, chỉ còn lại lối vào trống hoác.

Một đạo thân ảnh đứng trước cửa, là một thanh niên hơn ba mươi tuổi.

Tướng mạo rất anh tuấn, chỉ là hơi có vẻ âm nhu, khuôn mặt tái nhợt, giống như là đã bị nội thương.

Sát khí vừa rồi y ngưng tụ ra, muốn tru sát tu sĩ dám nói năng lỗ mãng kia, bị người ta trực tiếp phá vỡ, cũng khiến y bị phản vệ lại.

Y biết rõ trong tửu quán xuất hiện cao thủ, nhưng ỷ vào thế lực hùng mạnhsau lưng, y không lùi bước mà trực tiếp tìm tới cửa.

Y muốn xem xem, rốt cuộc là ai mà to gan như vậy, lại dám cản trở người của Bắc Đẩu giáo.

Sau đó, y thấy Sở Mặc ngồi ở kia, hơi cau mày, người này... khá lạ mặt.

Y chưa gặp bao giờ!

Thoạt nhìn người này cũng hơn ba mươi tuổi, là một người tu hành có làn da ngăm đen, hắn cũng đang bình tĩnh nhìn y.

Điều này khiến cho lửa giận trong lòng Lục Bình khó mà kiềm chế lại được, tuy rằng trong tên của y có một chữ Bình, nhưng tính cách củay lại chưa từng bình tĩnh.

Y lạnh lùng nhìn Sở Mặc ngồi ở kia, mở miệng nói:

- Ngươi là ai?

Dựa vào cái gì mà dám quản việc của Bắc Đẩu giáo?

- Chẳng qua hắn ta cũng chỉ oán thán một câu mà thôi, hà tất phải tức giận như vậy?

Sở Mặc mỉm cười nhìn Lục Bình.

Ánh mắt Lục Bình hơi nheo lại, cười lạnh nói:

- Nói như vậy, ngươi chính là kiên quyết muốn xen vào việc không liên quan gì tới mình phải không?

Tại hạ Lục Bình, ngươi có dám báo tên họ lai lịch của ngươi không?

Sở Mặc vẫn không nói gì, Lão Đại của đám tu sĩ bên kia vẻ mặt khổ sở bước tới, cúi thấp đầu hành lễ với Lục Bình:

- Lục Bình đại nhân, bọn ta thật sự là vô tình nói như vậy, mong rằng đại nhân giơ cao đánh khẽ, đừng chấp nhặt với những người như bọn ta...

-----o0o-----

Chương 1888: Bắc Đẩu giáo

Chương 1888: Bắc Đẩu giáo

Gã không thể không đứng ra nói chuyện, bởi vì một khi hai người này xảy ra xung đột, cuối cùng người thay mình ra mặt này có thể xem như không có chuyện gì, phủi mông bỏ đi.

Nhưng bọn họ phải làm sao đây?

Bọn họ còn muốn sinh sống ở nơi này, đắc tội với người Bắc Đẩu giáo, bọn họ phải làm sao đây?

Người nhà bọn họ phải làm sao đây?

Bọn họ sẽ không oán trách Sở Mặc xen vào việc của người khác, dù saovừa rồi nếu không có cọng rau cải của người ta, Lão Lục đã mất mạng rồi, dựa theo tác phong hống hách trước sau như một của Bắc Đẩu giáo, e rằng đám người bọn họ cũng khó mà may mắn tránh khỏi việc trừng trị, bị phế hết công lực quả thực là kết cục tốt nhất rồi.

Nhưng bọn họ cũng phải nghĩ tới chuyệntiếp tục sống sót sau đó.

Sở Mặc cũng hiểu được đạo lý này, cho nên, thấy tu sĩ Lão Đại kia nói chuyện, hắn liền đứng xem ở một bên.

Kết quả, vị tu sĩ tên Lục Bình của Bắc Đẩu giáo này giống như là căn bản không nhìn thấy đối phương, mắt vẫn nhìn chằm chằm Sở Mặc:

- Thế nào?

Có gan lo chuyện bao đồng, mà lại không có gan báo tênhọ của mình sao?

Thôi bỏ đi, nếu như ngươi sợ rồi, thì thành thật quỳ trên mặt đất, khấu đầu ba cái, nhớ kỹ, là khấu đầu ba cái.

Không vang không được.

Như vậy, ông đây tâm tình vui vẻ, có lẽ sẽ tha cho ngươi một lần.

Sở Mặc thở dài:

- Nếu ta không làm vậy thì sao?

Lục Bình cười lạnh nói:

- Không ư?

Thì chết!

- Ngươi đang kéo dài thời gian, chờ đám người trong môn phái củangươi tới chi viện đúng không?

Sở Mặc đột nhiên hỏi.

Trong ánh mắt Lục Bình thoáng hiện chút bối rối, ngay sau đó vẻ mặt cương quyết nhìn Sở Mặc, cười gằn:

- Đúng, thế thì sao?

Trêu chọc Bắc Đẩu giáo, ngươi tưởng rằng ngươi còn có thể sống sót mà rời khỏi đây sao?

- Vậy ngươi không cần chờ nữa, bọn họ không tới đâu.

Sở Mặc bình tĩnh nói.

- Thế là có ý gì?

Lông mày Lục Bình nhíu chặt, vẻ mặt không hiểu nhìn Sở Mặc.

- Bọn họ đều chết cả rồi!

Sở Mặc thở dài.

Với cảnh giới của hắn, sao có thể không biết Lục Bình đang làm gì?

Tới Bắc Đẩu đại vực, hắn thật sự k muốn quá lộ liễu, cũng không muốn làm ra chuyện lớn kinh thiên động địa ở đây.

Nhưng không còn cách nào khác, đây chính là giới tu hành.

Một thế giới lấy thực lực làm chủ, một lời k hợp ý liền đấu võ với nhau, một khi đấu võ... thì rất ít khi để cho kẻ thua sống sót.

Nếu không có thể sẽ có thêm nhiều hậu hoạn về sau, liên tiếp xuất hiện không ngừng.

Nhiều năm như vậy, Sở Mặc đã hiểu đạo lý này hơn bất kỳ ai.

Cho nên, lúc Lục Bình vừa mới liên lạc với trợ thủ trong môn phái của mình, Sở Mặc đã phân ra một đạo pháp thân, dễ dàng đánh chết những người đó ở nơi cách cổ thành này mấy vạn dặm.

Lục Bình ở trước mắt này, Sở Mặc cũng không muốn buông tha.

Còn những người trong tửu quán nhỏ, lát nữa xoá đi đoạn ký ức này của họ là được rồi.

Lục Bình hoảng hốt nhìn Sở Mặc, vẻ mặt không dám tin, ngay sau đó, y đột nhiên xuất ra một món pháp khí, muốn chạy trốn nhờ sức mạnhcủa pháp khí này.

Đoàng!

Pháp khí trong tửu quán nổ tung, sinh ra một luồng sức mạnh không gian vô tận.

Nhưng cùng lúc đó, Sở Mặc đã ra tay rồi!

Hắn duỗi tay, phóng ra một luồng sức mạnh êm dịu, chốc lát đã hình thành một tiểu thế giới độc lập, chế ngự sức mạnh không gian của pháp khí kia vào trong phạm vi của tiểu thế giới.

Sau đó, dùng sức bóp mộtcái... vỡ nát!

Đám người trong tửu quán kể cả Lục Bình, cũng chỉ cảm thấy hoa mắt, sau đó... không cảm nhận được gì nữa.

Sở Mặc thở dài, liếc nhìn Lục Bình, trực tiếp ra tay đánh chết hắn.

Thân thể của Lục Bình hoàn toàn biến mất trên thế giới này, ngay cả thần hồn của y cũng không còn gì sót lại.

Tu đạo một hồi, cuối cùng thành hư không.

Có lẽ lúc sắp, y sẽ hối hận, nhưng nếu mọi chuyện lặp lại lần nữa, e rằng y vẫn sẽ làm nhưvậy.

Bên trong tửu quán lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều sợ hãi nhìn Sở Mặc.

Kể cả đám người được Sở Mặc cứu kia, trong ánh mắt nhìn Sở Mặc cũng tràn đầy vẻ sợ hãi.

Sở Mặc thở dài, lập tức ra tay, dùng đạo pháp hùng mạnh xoá đi một đoạn ký ức của những người này, trừ phi có cao nhân đạo hạnh cao thâm hơn Sở Mặc rất nhiều lần ra tay, thì mới có thể biết được chân tướng, nếu không, không ai có thể phát hiện ra bất cứ manh mối nào.

Sau khi làm xong hết thảy, Sở Mặc lặng lẽ rời đi.

Một lát sau, đám người trong tửu quán tỉnh lại, người nào người nấy đều cau mày, cảm thấy vừa rồi hình như xảy ra chuyện gì đó, nhưng hoàn toàn không nhớ ra được.

Lão Lục trong đám tu sĩ uống một ngụm rượu, không biết tại sao, gã cảm thấy tim mình đập rất nhanh, giống như là đang sợ hãi điều gì đó, y không kìm được mắng:

- Con mẹ nó, ngươi nói lũ đáng chết...

Bắc Đẩu... haiz, bỏ đi, huynh đệ chúng ta cũng khổ cực nhiều năm như vậy rồi, coi như để bản thân tĩnh dưỡng một thời gian đi.

Lão Đại, ta có chút nhớ con gái ta rồi!

Gã Lão Đại kia cũng cảm thấy có chút hốt hoảng, nhưng lại không tìm ra nguyên nhân khiến lòng hoảng hốt.

Nghe thấy lời Lão Lục nói, gã nhìn thật sâu vào mắt Lão Lục, có chút vui mừng mà nói:

- Lão Lục, ngươi cũng chín chắn rồi.

Mấy huynh đệ khác cũng đều gật đầu:

- Ừ, tính tình Lão Lục từ trước đến nay rất nóng nảy, hắn có thể nghĩ như vậy, thực sự không dễ dàng gì.

Lão Đại, thời gian này chúng ta không thể đi tìm linh dược, hãy tĩnh dưỡng trong một thời gian ngắn đi, chăm sóc người nhà cho tốt!

Lão Đại gật gật đầu:

- Ta cũng đang có ý định này, chỉ sợ các ngươi không đồng ý, nếu các huynh đệ đã nghĩ như vậy, vậy chúng ta sẽ tĩnh dưỡng trong thời gian ngắn.

Nói xong, mấy người họ trả tiền rượu, sau đó rời khỏi tửu quán, rất nhanh sau đó, thân ảnh bọn họ đã ra khỏi thành, dần dần biến mất.

... ...

Phía bắc của Bắc Đẩu đại vực, nơi sâu nhất của lục địa, có một toà cung điện rộng lớn, chiếm diện tích hàng trăm triệu dặm, lơ lửng giữa hư không.

Nơi này được mọi người trong Bắc Đẩu đại vực gọi là Thiêncung.

Cơ quan đầu não của Bắc Đẩu giáo thiết lập ở đây.

Lúc này, một góc Thiên cung trong đại điện rộng lớn mênh mông, chợt truyền đến một tiếng gầm:

- Chuyện gì thế này?

Tại sao hồn đăng của những đệ tử Thiên Lang thành đều tắt?

Ai là kẻ đã làm ra chuyện này?

Còn không mau tới đây nói cho ta biết?

Ngay sau tiếng gầm này, một người trung niên vẻ mặt hoảng hốt lập tức bay ra, bay về phía một toà đại điện, quỳ gối bên ngoài đại điện, runrẩy nói:

- Tứ trưởng lão, thuộc hạ đáng chết, thuộc hạ đáng chết, thuộc hạ đang điều tra chuyện này.

-----o0o-----

Chương 1889: Tinh thần long (1)

Chương 1889: Tinh thần long (1)

Trong đại điện, truyền tới một giọng nói uy nghiêm đáng sợ:

- Vậy, đã điều tra ra chưa?

- Tạm thời... vẫn chưa, hiện tại chỉ biết người ra tay có cảnh giới rất cao, ở đây thuộc hạ có một tin tức do Tề Bằng canh giữ Tinh môn truyền tới, có lẽ, có lẽ có liên quan.

Người trung niên hoảng sợ nói.

- Nói.

Trong đại điện, giọng nói uy nghiêm đáng sợ kia vẫn lạnh lùng như trước.

Người trung niên nói:

- Tề Bằng truyền tới một tin tức, hắn nói, có người xâm nhập vào Bắc Đẩu đại vực từ sân thí luyện bên kia, người này cực kỳ mạnh, tinh đồ thánh khí trong tay hắn suýt chút nữa bị người này một quyền đánh hỏng.

Sau đó không lâu... liền xảy ra chuyện ở Thiên Lang thành, mà biên cương Thiên Lang thành...

Thuộc hạ cho rằng... hai chuyện này rất có thể liên quan đến nhau.

Giọng nói trong đại điện ôn hoà hơn vài phần, nhưng vẫn lạnh lẽo như cũ:

- Ý của ngươi là, có người từ sân thí luyện tới Bắc Đẩu đại vực của chúng ta, kẻ đó đã làm ra chuyện này?

- Bẩm Tứ trưởng lão, thuộc hạ phỏng đoán như vật.

Người trung niên lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng sợ hãi, nhưng y biết, cửa ải này xem như đã qua rồi.

Y biết tại sao Tứ trưởng lão lại tức giận như vậy, bởi vì bảy tám người chết ở Thiên Lang thành kia đều là đệ tử thân cận của Tứ trưởng lão.

Trong đó nghe nói cái tên Lục Bình kia còn có chút thân thích với Tứ trưởng lão.

Cái chết của hắn có thể mới là nguyên nhân khiến Tứ trưởng lão tức giận.

- Hiện tại, ngươi lập tức đến Thiên Lang thành, nhất định phải điều tra chuyện này tới cùng cho ta.

Trong đại điện, giọng nói của Tứ trưởng lão vô cùng lạnh lẽo:

- Ngươi đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, Đỗ chấp sự, hiện giờ là thời kỳ vô cùng quan trọng, cấp bậc của ngươi cũng nên biết rõ một chút.

Nếu làm hỏng chuyện lớn của giáo chủ, ngươi có một vạn cái đầu, cũng không đủ để chém đâu!

Đỗ chấp sự khẽ run rẩy, vội vàng đáp:

- Đa tạ Tứ trưởng lão nhắc nhở, thuộc hạ đã biết.

Thuộc hạ cáo lui, lập tức đi điều tra!

- Đi đi.

Sau khi Đỗ chấp sự rời khỏi đại điện, trở về địa bàn của mình, lập tức triệu tập rất nhiều nhân thủ, vẻ mặt âm trầm đi tới Vận chuyển Trận.

Chuyện ở Thiên Lang thành giống như bọt nước, không hề tạo ra ảnh hưởng gì lớn.

Mà lúc này Sở Mặc cũng đã sớm đi xa khỏi biên cảnh của toà cổ thành kia, tới giữa một đầm lầy mênh mông.

Sở Mặc không nghĩ lại gặp hai người ở chỗ này.

Đương nhiên, hai người kia cũng không biết Sở Mặc đã đến vì cảnh giới chênh lệch quá lớn, nên vẫn hồn nhiên thảo luận.

Hai người này cũng là hai Chí tôn trẻ tuổi mới trở về từ Thí luyện tràng.

Chủ đề nói chuyện của bọn họ cũng là mấy chuyện phát sinh ở Thí luyện tràng vừa rồi.

- Sư huynh, ngươi nói trong trận chiến này, người thắng sẽ là Sở Mặc hay Chung Thánh?

Tu sĩ Chí tôn trẻ tuổi hơn hỏi tu sĩ béo.

Tu sĩ béo nghĩ một chút rồi nói:

- Theo lý luận thì Chung Thánh sẽ thắngì y xếp thứ hai Thiên bảng, lại có Chung gia ở đằng sau.

Chung gia là quái vật cấp nào chứ?

Trong gia tộc đó có Vô thượng tồn tại đó.

- Đúng vậy, có vẻ như Chung Thánh thắng chắc rồi.

Nhưng sao sư huynh lại nói là theo lý thế?

Chí tôn trẻ tuổi lại hỏi.

Tu sĩ béo đáp:

- Sở Mặc rất quỷ dị, khiến người ta khó nắm bắt.

Hắn quật khởi quá đột ngột, phía trước hoàn toàn không nghe chút tiếng tăm nào, thế mà thình lình đánh bại Tuyết Vô lệ, trèo lên Thiên bảng.

Ta nghe nói, hình như hắn không khiêu chiến mà chỉ tình cờ gặp mặt, chiến một trận thôi, Tuyết Vô Lệ còn bị thương rất nặng nữa.

Mà ta còn nghe, nếu không có pháp khí hùng mạnh, thì đến mạng sống Tuyết Vô Lệ cũng chẳng giữ được đâu.

Ngươi xem, đến Lưu Vân Phong là cái tên quen thuộc trên Thiên bảng cũng kết bái với Sở Mặc.

Điều này nói lên rằng chiến lực của Sở Mặc không chỉ xứng đứng thứ chín ở Thiên bảng đâu.

Tuy sau lưng Chung Thánh có Chung gia, nhưng sau lưng của Sở Mặc lại có thể là La Thiên hoàng tộc.

Theo ta, trận chiến này về lý có thể Chung Thánh sẽ thắng nhưng ta lại cảm thấy Sở Mặc có cơ hội thắng nhiều hơn.

- Sư huynh thật lợi hại, biết nhiều quá đi.

Tu sĩ trẻ tuổi bội phục nói:

- Đệ còn nghe xuất thân của Sở Mặc rất không tầm thường. hắn đến từ Viêm Hoàng Đại Vực đó.

Chỗ kia không phải là nơi bị phong ấn trong truyền thuyết hay sao?

Làm thế nào mà hắn đi ra được chứ?

- Ta cũng không biết, đây không phải là việc chúng ta cần quan tâm.

Tu sĩ béo thở dài.

- Dù bên kia có náo loạn thế nào cũng không liên quan gì đến chúng ta.

Chỉ cần lão tổ có thể thành công, về sau, chúng ta mới có cơ hội bước vào sân khấu lớn hơn.

- Đệ cũng hy vọng lão tổ có thể thành công.

Vô thượng tồn tại đó... nghĩ thôi đã đủ thấy nhiệt huyết dâng trào rồi.

Chí tôn trẻ tuổi lộ vẻ mặt mong chờ.

- Tuy nhiên, nghe nói hành động của Bắc Đẩu giáo chúng ta đã khiến không ít người bất mãn.

Tu sĩ béo lạnh lùng cười:

- Thì sao chứ?

Đừng nói chúng ta còn lão tổ trấn thủ, cho dù không có thì toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực có bao nhiêu người dám ra vẻ trước mặt chúng ta chứ, có mà chán sống.

- Đúng vậy.

Bắc Đẩu giáo đâu phải cái loại môn phái như HạoNguyệt tông đâu.

Đường đường lão tổ Thánh nhân lại bị Sở Mặc một đao giết chết, đúng là mất mặt.

Chí tôn trẻ tuổi cười nói.

- Nên ta mới nói Sở Mặc rất kỳ lạ.

Về sau, dù có gặp hắn cũng đi đường vòng đi.

Còn Hạo Nguyệt tông... trừ Lưu Vân Phong, không còn mấy người có thể xuất đầu.

Aiz, thế nhân đều khinh thường Bắc Đẩu chúng ta lại không biết chúng ta đang khiêm tốn.

Ngày lão tổ thành công chính là lúc chúng ta xoay người.

- Dạ, lão tổ nhất định thành công

Chí tôn trẻ tuổi gật đầu thật mạnh.

- Thật sự món đồ đó đang ở mảnh đầm lầy này sao ạ?

Chúng ta đã tìm nhiều ngày thế rồi, đến một chút dấu vết cũng chẳng có.

Tu sĩ béo nói:

- Lão tổ nói nó ở đây thì nhất định ở đây.

Đừng nóng vội, chúng ta cứ tìm từ từ.

Dù sao chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này là hai anh em chúng ta đã lập công lớn rồi đó.

- Vâng.

Chí tôn trẻ hơn gật đầu.

Sở Mặc nghe hai người đối thoại cũng không khỏi giật mình mộtchút.

Không nghĩ Bắc Đẩu Đại Vực lại có nội tình hùng hậu vậy.

Lão tổ của Bắc Đẩu giáo lại là Đại Thánh đỉnh cao mà dường như, lão ta còn muốn thông qua cơ duyên nào đó để lên Vô thượng tồn tại.

Nếu tin tức này rơi vào La Thiên tiên vực chắc chắn sẽ chấn động vô số người.

Đã nhiều năm rồi, La Thiên tiên vực còn chưa xuất hiện thêm tổ cảnh hay Vô thượng tồn tại.

Đến lão đế vương cũng vượt ải thất bại.

Tuy nói vì bị người khác can thiệp nhưng cũng đủ để chứng minh rất khó để lên cảnh giới đó.

Thế mà ở một chỗ heo hút như Bắc Đẩu Đại Vực lại che dấu một người có thể xung kích tổ cảnh đại năng...

-----o0o-----

Chương 1890: Tinh thần long (2)

Chương 1890: Tinh thần long (2)

...Nghĩ đến mình còn có chút rắc rối với Bắc Đẩu giáo, Sở Mặc cười khổ, tự nhủ không cần phát sinh thêm xung đột, tốt nhất nên dừng mọi chuyện ở đây thôi.

Đúng lúc này, đột nhiên Thương Khung Thần Giám cho Sở Mặc cảnh báo, chỗ sâu bên trong đầm lầy có bảo vật.

Sở Mặc nhìn đôi huynh đệ phía xa, khóe miệng co giật, thân hình chợt lóe, biến mất tại chỗ, xông đến nơi Thương Khung Thần Giám cảnh báo.

Chỗ đó không có một trong ba viên huyết nguyệt nhưng khiến choThương Khung Thần Giám cảnh báo mãnh liệt như vậy chứng tỏ cũng không phải bảo vật bình thường.

Sở Mặc rất hứng thú.

Vài tỷ lý cũng chẳng phải quá xa với Sở Mặc.

Nhoáng một cái, hắn đã đến nơi.

Hắn cũng không đi xuống luôn mà giật mình nhìn phía trước.

Có một con cự thú đang nằm ngủ ở đó.

Trên đầu nó có một cái vòi nước, cái đầu rất lớn, giống như một ngôi sao, một nửa người nổi trên mặt nước, mắt đang nhắm lại, nửa người còn lại thì chìm trong đầm lầy.

Dựa theo khí tức dao động quanh thân thể có thể đoán con thú này ở Thánh cảnh.

Mà chỗ của bảo vật lại ở ngay dưới thân nó.

Nói cách khác, muốn đến chỗ bảo vật thì kiểu gì cũng phải kinh động nó.

Sở Mặc đoán con thú này ở đây để bảo vệ bảo vật kia.

Nếu không nhờ Thương Khung Thần Giám, Sở Mặc hoàn toàn không thể cảm ứng được sự hiện diện của bảo vật.

- Làm sao đây ta?

Sở Mặc hơi nhíu mày.

Hắn không lo về con thú kia mà lo khi hắn đang lấy đồ sẽ kinh động đến hai tên Chí tôn kia.

Hai người kia cũng không giống sáu tên bị hắnđánh chết lúc trước, không biết gì.

Một khi để họ có cơ hội truyền lại tin tức của hắn, hắn muốn tiếp tục tìm kiếm ba viên huyết nguyệt sẽ cực kỳ khó khăn.

Nghĩ tới nghĩ lui, Sở Mặc quyết định tạm thời chưa cần kinh động con thú này, nhìn xem hai Chí tôn kia có đi khỏi chỗ này hay không rồi tính tiếp.

Tuy nhiên, hai người kia lại tìm đến đây.

Từ xa, họ đã nhìn thấy con cự thú nổi trên mặt nước.

Chí tôn trẻ tuổi hô lên:

- Tinh thần long kìa, chúng ta tìm được rồi sư huynh.

- Suỵt!

Tu sĩ béo nhìn sư đệ của mình, mặt cũng đầy vẻ vui mừng.

Y cố gắng bình tĩnh, hít sâu một hơi nói:

- Chúng ta không thể đối phó con tinh thần long này được.

Nó đã ở Thánh cảnh rồi.

Dù đang ngủ say nhưng nếu chúng ta phát động công kích, nó nhất định sẽ bùng nổ.

Chúng ta, chưa chắc là đối thủ của nó đâu.

Chí tôn trẻ tuổi hơi không cam lòng nói:

- Sư huynh, chúng ta cũng có hai kiện thánh khí mà.

Chẳng lẽ không thể thử một chút sao?

Nếu chẳng may thành công, chúng ta sẽ chiếm trọn công lao này.

Chứ nếu gọi người khác, tuy cũng có côngnhưng...

Tu sĩ trẻ tuổi hơn chỉ nói đến đó nhưng tu sĩ béo cũng hiểu hết, lông mày nhíu lại thể hiện y đang giãy dụa.

- Sư huynh, tuy thú tu hùng mạnh nhưng đến cùng nó là con thú, dù tiếp cận Thánh cảnh nhưng cũng chưa phải thánh thú mà.

Mắt tu sĩ trẻ lóe lên.

- Chưa chắc chúng ta không có cơ hội đâu.

- Nếu vậy thì thử nhìn một chút xem.

Tu sĩ béo nhìn đầm lầy phía xa, thấy cái đầu rồng to đầu đang nhôlên trên mặt nước, hít sâu một hơi nói:

- Ngươi đưa thánh khí trên người ngươi cho ta, ta dụ nó đi, sau đó ngươi ra tay cướp lấy ngôi sao kia nhé.

Ánh mắt tu sĩ trẻ tuổi cảm động:

- Sư huynh, như vậy quá nguy hiểm...

- Quyết định vậy đi.

Ta mạnh hơn ngươi một chút.

Nhớ kỹ, chúng ta chỉ có duy nhất một cơ hội thôi.

Nếu thất bại thì phải lập tức trốn đi, không được phép ôm tâm lý may mắn.

Chúng ta không phải là đối thủ của thần long đâu, hơn nữa, phải giữ bí mật tuyệt đối.

Một khi thần long chấn kinh, nó sẽ mang theo ngôi sao kia bỏ chạy.

Nếu có người biếtchúng ta tìm được mà không báo, thì hai huynh đệ ta không chịu được đâu.

- Sư huynh yên tâm, ta hiểu mà.

Tu sĩ trẻ tuổi gật đầu, sau đó, lấy thánh khí trên người mình giao cho tu sĩ béo.

Sở Mặc ở một hướng khác, giấu mình rất kỹ, hắn nắm được hành động của hai sư huynh đệ này, trong lòng yên lặng nói:

- Xin lỗi hai vị nhé, các ngươi nhất định thất bại.

Chí tôn trẻ tuổi bay về một hướng khác để trốn.

Từ đầu đến cuối, haitu sĩ Chí tôn này đều cố hết sức che giấu khí tức trên người nên thần long đang ngủ kia vẫn không nhận ra đang có hai, à không, phải là ba người đang mơ ước bảo vật dưới thân nó.

Đúng lúc này, tu sĩ béo cắn răng một cái, trực tiếp phóng xuất khí thế của bản thân.

Trời nổi gió, mây cuồn cuộn.

Khí tràng của Chí tôn khá khủng bố, hầu như bao phủ toàn bộ đầm lầy rộng lớn.

Thần long đang nằm ngủ trong đầm lầy đột nhiên mở mắt, nhìn về hướng tu sĩ béo, vừa bổ tới vừa gầm lên.

Nó rống một tiếng tạo nên mộtluồng sóng âm đánh úp về phía tu sĩ béo.

Tu sĩ béo nhanh chóng lấy ra hai cái thánh khí.

Ầm ầm!

Hai thánh khí bùng phát năng lượng, đánh về phía thần long.

Đòn đánh tới kêu ù ù, thiên không như sắp sụp xuống, mặt nước dậy sóng cao đến hàng vạn trượng.

Thần long nổi giận.

Nó chui ra khỏi đầm lầy, thân hình to lớn đến vài chục dặm, vắt ngang trong không trung như một dãy núi.

Nó bộc phát long uy, gầm lên, phun một ngọn lửa màu lam vào tu sĩ béo.

Những chỗ ngọn lửa kia đi qua, dù là hư không cũng bị thiêu đốt, nó chính là ngọn lửa vô thượng.

Tu sĩ béo khống chế hai thánh khí để cản lại, đồng thời quát lớn:

- Chính là lúc này, lên đi.

Vù một cái, tu sĩ trẻ nhân lúc thần long bay lên, lao xuống vòng xoáy khổng lồ trong đầm lầy, y không nghĩ rằng có người còn có tốc độ nhanh hơn y vô số lần.

Từ lúc thần long bay lên, lốc xoáy còn chưa thành hình, Sở Mặc đã lao xuống rồi.

Sau khi xuống Sở Mặc mới biết trong này có một không gian độc lập.

Sở Mặc đứng trong một đại điện cổ xưa, bốn phía tường đều có hìnhvẽ sinh linh xa xưa, không biết đã tồn tại từ năm nào tháng nào.

Trên một mặt tượng có rất nhiều văn tự thần bí.

Trên văn tự lại có một sức mạnh huyền diệu, Sở Mặc liếc mắt nhìn một cái cũng cảm thấy choáng váng, nhìn thêm cái nữa lại muốn nôn.

Sở Mặc vội vàng nhìn ra chỗ khác.

Điều này khiến hắn kinh hãi.

Hắn đã là Thánh nhân.

Trên đời này không ngờ có văn tự khủng bố như thế, đến thánh nhân cũng không chịu được.

Sở Mặc gần như xác định được văn tự trên vách tường này không phải là văn tự của La Thiên đại vũ trụ.

Hỗn độn huyết nguyệt trong Thương Khung Thần Giám kích động la lên:

- Đây chính là Tinh tú điện, kia là Thần văn đó.

Sở Mặc, mau nhớ kỹ các văn tự này, nó cực kỳ có ích đó.

Sở Mặc chua xót nói:

- Ta nhìn một chút đã đầu váng mắt hoa, nhớ thế nào được.

- Quên béng mất, cảnh giới của ngươi quá kém, haiz...

Hỗn độn huyết nguyệt không hề khách khí nói.

-----o0o-----

Chương 1891: Thần văn

Chương 1891: Thần văn

Sở Mặc trợn mắt.

Lúc này, trong điện xuất hiện thêm một người, đúng là Chí tôn trẻ tuổi ở ngoài lúc trước.

Vẻ mặt y mờ mịt, lẩm bẩm:

- Không phải lão tổ nói chỉ cần thần long đứng dậy là trực tiếp lấy được đồ hay sao?

Chỗ này là chỗ nào đây?

Y còn chưa nói hết thì đã nhìn thấy Sở Mặc.

Tên này sợ run người, giống như nhìn thấy quỷ hét lớn:

- Ngươi... ngươi là ai?

Sở Mặc quay đầu nhìn y một cái không nói gì, hắn hơi cau mày, tiếp tục kết nối với hỗn độn huyết nguyệt.

Hỗn độn huyết nguyệt đang nói thần văn này là một công pháp vô thượng.

- Đây chính là tinh thần quyết, là thần văn duy nhất trên thế gian này.

Tiểu tử, nó chính là cơ hội thành thần của ngươi, Tinh tú điện này đến từ thông đạo đó.

Vận khí của ngươi đúng là quá tốt, chẳng trách lại trở thành dị số...

Có tất cả bảy tòa Tinh tú điện nhưng tinh thần quyết chỉ có thể xuất hiện một lần, nên đừng nói ngươi buồn nôn, dù có gần chết cũng phải cố mà nhớ kỹ...

- Cơ hội thành thần ẩn giấu trong tinh thần quyết này ư?

Thanh âm của hỗn độn huyết nguyệt cực kỳ kích động:

- Dị số quả nhiên là dị số.

Giám thần, Trảm đạo, Quy nhất hẳn là đang tìm nó nhưng mà còn chưa thấy, thế mà ngươi vừa gặp một cái đã thấy rồi.

Đúng là cái số mà...

Sở Mặc không biết nói gì.

Nói thật, thứ dẫn đường đến đây không phải là hắn mà là Thương Khung Thần Giám, nếu không, hắn tìm thế nào chứ.

Tuy nhiên, Sở Mặc cũng lười nói tiếp, vì có vẻ Chí tôn phía sau đã muốn ra tay với hắn rồi.

- Ngươi... rốt cuộc ngươi là ai, tại sao lại có mặt ở đây?

Tên Chí tôn trẻ căm tức nhìn Sở Mặc, trong nội tâm lại như chìm vào đáy cốc.

Y không nhìn thấu người trước mắt này, chẳng những nhìn không thấu còn cảm thấy rất nguy hiểm.

Đây không phải trực giác nhưng cảm giác còn chân thực, tinh chuẩn hơn nhiều.

Người này tuyệt đối là cao thủ, không kém sư tôn của y tí nào.

Vấn đề là, từ khi nào mà Bắc Đẩu Đại Vực lại có một nhân vật như thế chứ?

Sở Mặc quay đầu nhìn y hỏi:

- Đây là nhà ngươi à?

- ...

Tên Chí tôn trẻ nghẹn họng, sau đó đột nhiên tức giận cười lạnh:

- Đây là Bắc Đẩu Đại Vực.

- Thì làm sao?

Sở Mặc nhìn y một cái, tiếp tục nhìn văn tự trên tường.

Hắn lại cảm thấy rất choáng váng, tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý tự vận chuyển nhưng cũng không giảm bớt được sự khó chịu mấy.

Tên kia lại nói:

- Ta là đệ tử của Bắc Đẩu giáo...

Vừa nói, y vừa hiếu kỳ nhìn lên vách tường.

Vừa nhìn một cái, y cảm giác cả trời đầy sao, sáng rực rỡ, nhưng vầng sáng kia lại tràn đầy sát khí.

- A...

Y hét lớn, thân thể nổ tung, nháy mắt hồn bay phách lạc.

Sở Mặc đứng đó, cả người rét run, thất thanh nói:

- Chuyện này...Đúng là quá quỷ dị.

Dù gì đối phương cũng có thể coi là cường nhân, đã từng lịch lãm trong Thí luyện tràng.

Tuy đạo hạnh không bằng hắn nhưng tốt hơn so với Chí tôn bình thường rất nhiều rồi.

Thế mà y chỉ nhìn qua văn tự một cái đã chết tươi rồi.

Cứ thế mà chết, hồn bay phách lạc luôn.

Từ xưa lá gan của Sở Mặc rất lớn.

Dù khi hắn còn chưa phải tu sĩ, một mình đi trên cánh đồng tuyết cũng không sợ hãi.

Mấy năm nay, hắn đã trải qua rất nhiều lần sinh tử, gần như không có gì có thể hù dọa hắn.

Nhưng lúc này, hắn lại thấy sợ.

Hắn hoàn toàn bị dọa ngu người.

- Chuyện gì thế này?

Sở Mặc hỏi Hỗn độn huyết nguyệt.

- Đúng là không biết tự lượng sức mình, một tiểu tử thối tha lại dám xem thần văn.

Sở Mặc nghe được Hỗn độn huyết nguyệt cười lạnh.

- Có ý gì?

Sở Mặc hỏi.

- Ý gì à, ngươi không nhìn thấy sao, tên đó bị thần văn giết chết.

Cảnh giới thì yếu, đạo hạnh thì kém, thân thể cũng không chịu đựng được nên bị sức mạnh của thần văn giết chết rồi.

Hỗn độn huyết nguyệt nói rất đương nhiên.

- ...

Mặt Sở Mặc tái nhợt.

- Sao ta lại không có việc gì?

- Sao ngươi có thể giống y chứ?

Giọng Hỗn độn huyết nguyệt có chút khinh bỉ.

- Được rồi, đừng có lan man nữa.

Mau mau xem nhớ hết đi, đâymới là công pháp chí cao vô thượng.

Tu luyện xong nó ngươi mới có tư cách tranh phong.

- Tranh phong cái gì?

Sở Mặc thuận miệng hỏi.

- Tranh phong với Vô thượng tồn tại.

Giọng điệu của Hỗn độn huyết nguyệt cao vút lên:

- Nhanh lên đi, thần văn cũng giống thần long, hành tung bất định, chưa chắc sẽ hiện lâu đâu, mau nhớ hết đi.

Sở Mặc hít sâu một hơi, áp chế khiếp sợ trong lòng, cẩn thận nhìnvách tường.

Mỗi ký tự đều như ngọn đao sắc bén đâm vào người hắn.

Thương Khung Thần Giám trực tiếp bay ra, bảy viên huyết nguyệt tỏa ra ánh sáng hoa mỹ trấn áp sức mạnh của vách tường.

Ầm một tiếng, Thương Khung Thần Giám bất ngờ bị đánh bật ra sau.

Thí Thiên tiếp tục bay ra, phóng thích sát khí.

Sở Mặc chấn động không nói nên lời vì hiện tại, khí tức của Thí Thiên còn hùng mạnh hơn khi chém Đại Thánh.

Hỗn Độn Hồng Lô cũng bay ra ngoài, tuy nhiên, chỉ vừa mới ra, nóđã bị sức mạnh thần bí đánh bay vào vách tường phía sau Sở Mặc, phát ra tiếng vang rất lớn.

Nhưng nó vẫn bay trở về, tỏa ra khí tức hỗn độn, trấn áp vách tường kia.

Thanh âm của Hỗn độn huyết nguyệt lại vang lên:

- Nhanh lên, phải nhớ rằng đây là cơ hội duy nhất của ngươi đó.

Sở Mặc nhìn thần văn trên vách tường, lúc này, hắn thấy rõ hơn, cũng không còn cảm giác khó chịu mạnh như lúc trước nữa.

Hắn ngưng thần tĩnh tâm, làm cho chính mình tiến vào cảnh giới ngộ đạo, bắt đầu ghi nhớ thần văn.

Mặc dù vẫn không thoải mái, thần văn quá cao thâm, quay đi một cái liền quên, muốn nhớ kỹ phải trả giá khá lớn.

Hàng ngàn đạo đại trong cơ thể Sở Mặc đồng thời nổ vang.

Sau khi sụp đổ mất chín phần bắt đầu dung hợp lại.

Năng lượng tỏa ra từ sự dung hợp mạnh đến nỗi người có thân thể tổ cảnh như Sở Mặc cũng cảm giác không chịu đựng được.

Sở Mặc trực tiếp hộc máu.

Nhưng giống như có kỳ tích, hàng ngàn hàng vạn đạo đài sau khi dung hợp không tập trung về đan điền mà phân tán khắp người Sở Mặc, cứ hai cái lại hợp làm một.

Ngũ hành đạo cơ đang điên cuồng vận hành.

Đột nhiên, trên đạo đài xuất hiện một thần văn.

Cứ như có tâm linh tương thông, Sở Mặc trực tiếp hiểu ý nghĩa của thần văn kia, đến khi nhìn đến thần văn thứ hai đã thấy không khó nhớ như trước nữa.

Trên vách tường có khoảng hơn một ngàn thần văn.

Cứ với tiến độ hiện tại, Sở Mặc muốn nhớ hết cần ít nhất một canh giờ.

Mà lúc này, tu sĩ béo bên ngoài đã sắp không chịu được nữa.

Thần long nổi giận quá kinh khủng.

Rõ ràng là động vật thuộc tính thủy lại có sức mạnh của ngũ hành, lấy tính kim mộc thủy hỏa thổ ra công kích tu sĩ béo.

-----o0o-----

Chương 1892: Tinh tú nhập thể

Chương 1892: Tinh tú nhập thể

Sau khi sư đệ tiến vào trong, tu sĩ béo có một dự cảm không lành.

Đối mặt với công kích kinh khủng của thần long, tu sĩ béo cắn răng, nháy mắt để một kiện thánh khí bị nổ tung.

Thánh khí nổ đùng đoàng dẫn đến hậu quả kinh người, ngay cả thần long cũng khó chống đỡ, bị nổ bay ra ngoài, cả người máu tươi đầm đìa, huyết nhục mơ hồ, bị trọng thương tại chỗ.

Khi thánh khí nổ, tu sĩ béo cũng phun ra một ngụm máu, y cố gắng lê thân thể chui vào vòng xoáy.

Sau đó, y xuất hiện ở Tinh tú điện.

Phản ứng của y giống hệt sư đệ mình lúc trước, mù mờ nhìn xung quanh.

Sau đó, y nhìn thấy Sở Mặc nhưng không thấy sư đệ của mình đâu, lòng y trùng xuống, biết đã có chuyện.

Phản ứng của y nhanh hơn phản ứng của sư đệ y rất nhiều, cũng độc ác hơn.

Y dùng món thánh khí còn lại chiếu đánh thẳng vào hậu tâm của Sở Mặc.

Không cần biết ngươi là ai, cũng không cần biết có chuyện gì, cứ giết ngươi đã rồi tính tiếp.

Ánh sáng màu lam lóe lên, Chí tôn hơi thở đồng thời bộc phát.

Trong ánh hào quang có thể nhìn thấy một bóng dáng, tay cầm một thanh đao, hàn khí kinh người, chém về phía tu sĩ béo.

Giữa cổ điện nổ mạnh, tiếng nổ kinh thiên động địa.

Lại có mộtthánh khí bị phá hủy.

Tu sĩ béo thổ huyết, vẻ mặt như gặp quỷ, nhìn chằm chằm vào người đang cầm đao, hoảng sợ nói:

- Hàn Nguyệt Đao...

Lâm Hắc...

Không, ngươi... ngươi là Sở Mặc.

Hàn Nguyệt đao lại lóe lên, đầu của tu sĩ béo rơi xuống đất, thần hồn của y cũng bị xóa đi.

Đến chết tu sĩ béo cũng không biết thiên tài trẻ tuổi cao nhất ở Thí luyện tràng, người lúc trước bọn họ nói đến, làm sao lại xuất hiện ở Bắc Đẩu Đại Vực.

Trong Thiên cung của Bắc Đẩu giáo, đại đệ tử trông coi hồn đèn nhìn hai ngọn hồn đèn liên tiếp bị vỡ, sợ đến choáng váng, vừa lăn vừa bò xông ra ngoài quát lớn:

- Không xong rồi... xảy ra chuyện lớn...

Toàn bộ Bắc Đẩu giáo bị chấn động.

Trong một ngày, bọn họ lại bị tổn thất hai thiên tài trẻ tuổi.

Cả hai đều là Chí tôn trẻ tuổi, có kinh nghiệm ở Thí luyện tràng, được đích thân lão tổ giao nhiệm vụ đi tìm đồ vật, thế mà đều chết.

Sáu người chết lúc trước hoàn toàn không thể so sánh được.

Toàn bộngười trong Thiên cung đều kinh động.

Tin tức này lan truyền rất nhanh.

Đại lượng cao thủ của Bắc Đẩu giáo bay đến mảnh đầm lầy phía nam kia.

Lúc này, Sở Mặc vẫn đang nhớ thần văn trong Tinh tú điện.

Từ đầu đến cuối hắn không buồn quay đầu liếc nhìn thi thể của tu sĩ béo, tựa như người kia chưa từng xuất hiện.

Sau khi đánh chết tu sĩ béo, phân thân của Sở Mặc cũng biến mất.

Ngoài Tinh tú điện, thần long bị thương nằm trong đầm lầy tức giậnkêu lên.

Nó là vật có linh tính, đôi mắt to lớn thể hiện rõ sự hả hê vì được báo thù.

Nhân loại nho nhỏ không biết sống chết, dám tiến vào Tinh tú điện thì chỉ chết chứ chẳng sống được.

Thần long bắt đầu thu nhỏ mình lại, biến thành một con rồng khoảng hơn trăm trượng, há miệng ngậm luôn tòa cổ điện vào mồm, biến mất khỏi đầm lầy.

Sở Mặc không biết gì hết, hắn đang toàn tâm toàn trí, chìm ngập vào các văn tự trên vách tường.

Thần văn này quá huyền ảo, cao thâm.

Đến giờ, Sở Mặc mới nhớđược một phần năm, mới chỉ là nhớ chứ cũng chưa lĩnh ngộ được nhưng hắn cảm giác, tầm nhìn của mình đã mở rộng hơn rất nhiều, cứ như thể có một cánh cửa ở trước mặt, mở nó ra là trời cao biển rộng, là vũ trụ tinh hà mênh mông.

Sở Mặc hiểu vì sao Hỗn độn huyết nguyệt lại nói thần văn này mang đến cơ hội thành thần.

Công pháp vô thượng này được hình thành một cách tự nhiên chứ không phải do bất cứ sinh linh nào sáng tạo ra.

Nên Sở Mặc không buồn để ý đến cái khác.

Thương Khung Thần Giám, Thí Thiên và Hỗn Độn Hồng Lô đều đang không ngừng tỏa ra khí thế, trấn áp sức mạnh của hơn một ngàn văn tự.

Thời gian cứ như vậy trôi dần.

Đến khi Sở Mặc nhớ nốt ký tự cuối cùng, thân thể của hắn đã dung hợp hàng ngàn vạn đạo đài, trên các đạo đài được hợp từ hai cái cũng có hơn một ngàn thần văn đang bay múa.

Mỗi một thần văn đều tỏa ánh sáng lóng lánh, nếu người bình thường nhìn vào sẽ lập tức bị đổ vỡ.

Dù Vô thượng đại năng cũng khó mà nhìn được rõ ký tự trong ánh sáng chói lóa này.

Tinh khí thần của Sở Mặc, tại thời khắc này, có thêm sức mạnh khó mà tưởng tượng.

Cảnh giới của hắn không hẳn tăng tiến nhưng lại bước vào một thế giới mà người khác không thể biết được.

Hỗn Độn Hồng Lô, rồi đến Thương Khung Thần Giám, Thí Thiên rơi xuống, lung lay.

Huyết sắc trên mặt Thí Thiên hoàn toàn biến mất, trở về màu trắng bạc lúc đầu.

Sở Mặc vốn tâm ý tương thông với ba pháp khí này, hắn dùng rất nhiều tâm huyết để nuôi dưỡng chúng biết bao năm qua, quen thuộc đến không thể quen hơn được nữa.

Nhìn chúng như vậy, hắn hơi sợ hãi.

Vì hắn cảm giác ba pháp khí này đều đang rất suy yếu.

- Chúng ta cần tĩnh dưỡng trong một thời gian dài, nhưng việc này đáng giá.

Ngươi dùng Thí Thiên để giết người, Hỗn Độn Hồng Lô để luyện dược, chúng sẽ khôi phục mau hơn.

Còn chúng ta, khi tìm được baviên huyết nguyệt còn lại, chúng ta sẽ khôi phục thôi.

Hỗn độn huyết nguyệt dặn dò Sở Mặc xong thì im hơi lặng tiếng.

Sở Mặc thu hồi Thí Thiên và Hỗn Độn Hồng Lô cảm thấy rất đau lòng.

Hắn vuốt nhẹ Thí Thiên:

- Ngươi muốn uống máu người sao, rất nhanh thôi, ta sẽ để ngươi được ăn no.

Sau đó, hắn lại nói với Hỗn Độn Hồng Lô:

- Yên tâm đi, vận mệnh của chúng ta đã sớm gắn kết với nhau rồi, ta sẽ cho ngươi khôi phục nhanh thôi.

Hỗn Độn Hồng Lô run run một chút như đang đáp lại.

Sở Mặc thu hồi ba pháp khí, ngẩng đầu nhìn vách tường đã thấy thần văn trên đó biến mất, thay vào đó là hình thù chim bay cá nhảy từ xưa.

Trong đại điện chậm rãi xuất hiện một ngôi sao to bằng nắm đấm, tỏa sáng rực rỡ, khí tức thần bí khó lường.

Sở Mặc lập tức bị hấp dẫn.

Hắn kinh ngạc nhìn ngôi sao nho nhỏ.

Ngay lúc hắn muốn đến gần, hắn cảm giác được từ ngôi sao truyền ra một khí tức nguy hiểm.

Sở Mặc lập tức dừng lại, giật mình nhìn ngôi sao.

Khi nó tỏa ra khí tức, Sở Mặc cảm nhận có sự uy hiếp mãnh liệt.

Đúng lúc này, thần văn trên đạo đài đã dung hợp trên thân thể Sở Mặc lại chuyển động, tỏa ra một sức mạnh huyền bí.

Sở Mặc hoàn toàn không hiểu, hắn chưa bao giờ nhìn thấy loại sức mạnh như vậy.

Nhưng lực lượng này lại khiến ngôi sao kia thu lại toàn bộ hơi thở nguy hiểm, không chỉ thế, nó bay thẳng tới chỗ Sở Mặc.

Sở Mặc còn chưa thấy rõ nó đã chui vào thân thể của hắn rồi.

Nó chui vào nằm trong đan điền của Sở Mặc, bắt đầu chậm rãi chuyển động.

Sở Mặc đột nhiên thấy cảnh giới của mình tăng mạnh.

Đột nhiên đếnmức hắn không ngờ được.

-----o0o-----

Chương 1893: Bắc Đẩu lão tổ (1)

Chương 1893: Bắc Đẩu lão tổ (1)

Giống như một người bình thường đột nhiên phát hiện mình biết bay vậy.

Sức mạnh đến quá bất ngờ khi người ta còn chưa có sự chuẩn bị.

Sở Mặc đang ở trong tình huống tương tự.

Cảnh giới của hắn lập tức bay lên Thánh nhân đỉnh cao.

Đúng là không thể tưởng được.

Sở Mặc thậm chí bị sợ, hắn không biết nên làm gì, muốn hỏi Hỗn độn huyết nguyệt là chuyện gì đang xảy ra nhưng Hỗn độn huyết nguyệt đang ngủ đông rồi.

Sở Mặc hít sâu một hơi lại cau mày.

Cảnh giới của hắn tăng lên quá nhanh so với người khác.

Toàn bộ La Thiên vũ trụ chưa chắc có người ở cảnh giới này khi bằng tuổi hắn bây giờ.

Nhưng Sở Mặc đã quen bước từng bước thật vững chắc.

Khi đã củng cố đến mức không thể củng cố được nữa hắn mới đột phá.

Lần này đột nhiên vọt lên Thánh nhân, đây là chuyện Sở Mặc chưa bao giờ trải nghiệm.

Nên hắn có chút sợ hãi, có chút bất an.

Kiểu không biết gì thế này cứ khiến hắn cảm giác như mình đang ngắt hoa trong gương, mò trăng dưới nước.

Tuy hắn vẫn thấy mình bình thường nhưng hắn không thíchcảm giác này chút nào.

Vì thế, Sở Mặc ngồi xuống, bắt đầu vận hành Thiên Ý Ngã ý tâm pháp, muốn tìm hiểu vì sao cảnh giới của hắn lại tăng nhanh đến vậy.

Trực giác nói cho Sở Mặc biết chuyện này có liên quan đến ngôi sao vừa rồi nhưng chưa có căn cứ chính xác, Sở Mặc không tùy tiện kết luận.

Sau khi Sở Mặc vận hành tâm pháp chín vòng, tu luyện viên mãn lắm rồi, mà cũng đã qua ba ngày nhưng hắn hoàn toàn không tìm thấy bất cứ dấu vết nào.

Cảnh giới của hắn tăng lên nhưng không có vấn đề gìhết.

Sức mạnh xuất hiện giống hệt nguồn sức mạnh hắn đã tích lũy từ lâu, lấy ra sử dụng cực kỳ thuận tiện, không có cảm giác bị hạn chế, hoàn toàn là sức mạnh của chính hắn.

- Hỗn độn huyết nguyệt nói đến cơ hội thành thần, mà hình như Bắc Đẩu lão tổ cũng đang tìm vật này để dùng nó đột phá đến Vô thượng đại năng...

Sở Mặc kết nối các sự kiện, hắn dần hiểu ra.

Có lẽ thứ mà Bắc Đẩu lão tổ đang tìm chính là thứ hắn vừa hấp thu.

- Hỗn độn huyết nguyệt cũng nói có bảy tòa Tinh tú điện vậy liệu có phải có bảy ngôi sao thế này không nhỉ?

Nếu đạt được cả bảy viên, có lẽ cảnh giới sẽ tăng cực mạnh đây...

Sở Mặc cảm nhận được sức mạnh của ngôi sao vì bản thân hắn đã kiểm nghiệm.

Nghĩ đến khả năng phía sau, Sở Mặc lập tức dâng trào nhiệt huyết.

Hắn liều mạng nện chắc đạo cơ để có thể tiến bước vững chắc, có sức mạnh thuần khiết nhất.

Nhưng nếu có cơ hội làm được hết thảy mà tốc độ lại nhanh hơn nhiều thì sao hắn phải cự tuyệt chứ?

Nếu cự tuyệt chẳng quá là một tên không biết gì.

Trong giới tu hành, ai cũng thích có cơ duyên.

Người không có cơ duyên cơ bản không thể có thành tựu cao được.

Cơ duyên lần này rất lớn.

Nên Sở Mặc không muốn cự tuyệt nó.

Hiện tại điều hắn phải làm chính là làm sao để tìm được sáu tòa Tinh tú điện kia.

Chỉ cần thêm một ngôi sao nữa cảnh giới của hắn đã vọt đến Đại Thánh.

Tốc độ tăng cảnh giới như thế này đúng là chưa từng có từ thuở khai thiên lập địa.

Hay ít nhất, là độc nhất vô nhị trong La Thiên vũ trụ.

Sở Mặc không biết năm đó Thái thượng làm thế nào để tăng cảnhgiới, chắc ngài cũng có cơ duyên lớn nào đó nhưng không thể giống hắn bây giờ.

Mỗi người đều có cơ duyên của mình.

Giới tu hành nhìn thì giống nhau nhưng mỗi người đều là duy nhất.

Trong tòa cổ điện, Sở Mặc không cảm nhận được thời gian trôi đi, càng không nghĩ con thần long kia đã ngậm tòa cổ điện này bay lên rồi.

Dù sao hai tu sĩ của Bắc Đẩu giáo một chết dưới thần văn một chết dưới đao của hắn, đã qua một thời gian nhưng cũng không có ai tới quấy rầy.

Nên hắn nghĩ tu luyện ở đây trong thời gian ngắn cũng tốt.

Hiện Sở Mặc rất để ý đến việc đề cao cảnh giới.

Ba pháp khí đã giúp hắn liều mạng lấy được văn tự.

Một nghìn văn tự này mới là thứ khiến tim Sở Mặc đập thình thịch.

Tuy đỡ nhớ kỹ, dung hợp vào hàng ngàn hàng vạn đạo đài trong cơ thể hắn, trở thành một loại đạo riêng nhưng Sở Mặc vẫn nghĩ chúng chưa hoàn toàn thuộc về mình, vẫn tương đối xa lạ.

Sở Mặc cẩn trọng bắt đầu tiến hành tìm hiểu.

Bên này Sở Mặc bắt đầu lĩnh ngộ bí quyết, toàn bộ Bắc Đẩu giáo thì đang loạn thành một đống.

Trong chỗ sâu nhất của Thiên cung, Bắc Đẩu lão tổ đang rất tức giận.

Hai đệ tử kia là hai vãn bối lão yêu thương nhất nếu không lãocũng không giao cho hai người nhiệm vụ này.

Ngoài việc muốn rèn luyện bọn họ, lão muốn đề phòng nhóm cao tầng ở Bắc Đẩu giáo nữa.

Tới cảnh giới Thánh nhân là có thể cảm nhận được sức mạnh của ngôi sao kia.

Khi Bắc Đẩu lão tổ ở Thánh nhân đã may mắn chiếm được một ngôi, nhờ thế mà trực tiếp tấn thăng lên Đại thánh.

Sau nhiều năm khổ tu, lão đã bước vào Đại thánh đỉnh cao.

Toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực, thậm chí là La Thiên vũ trụ cũng chỉ mình lão biết bí mật về ngôi sao này.

Nên lão chôn giấu bí mật này thật sâu trong lòng mình, vì nó, lão thậm chí khiến Bắc Đẩu Đại Vực trở thành vùng yếu nhất trong La Thiên vũ trụ.

Nguyên nhân chỉ có một, lão không muốn mình bị chú ý.

Lão đã trù tính vô số năm, cũng âm thầm giết hết bằng hữu, bộ hạ, thậm chí thân nhân của mình chỉ vì muốn giữ bí mật, không để nó lộ ra ngoài.

Hiện giờ đã đến lúc thu lưới.

Dựa vào một ngôi sao trong cơ thể lão có thể cảm ứng được vị trí của sáu ngôi sao khác.

Sở dĩ lão không vội đi lấy vì lão muốn đề cao cảnh giới của mình, chuẩn bị tấn công tổ cảnh vì khi đó, các ngôi sao mới phát huy được tác dụng lớn nhất.

Chỉ cần vào tổ cảnh, dù mấy Vô thượng tồn tại bên kia có cảm ứng cũng không kịp ra tay nữa.

Cuối cùng chỉ có thể thừa nhận La Thiên vũ trụ này có thêm một đại năng mà thôi.

Trong mắt Bắc Đẩu lão tổ, Bắc Đẩu Đại Vực như hậu hoa viên nhà lão, không ai có thể gây nguy hiểm gì cho lão.

Nên lão mới giao cho hai đứa nhỏ có thiên phú nhất của Bắc Đẩu giáo nhiệm vụ kia, muốn bồi dưỡng hai người này thành một trong mườihai chiến tướng của lão trong tương lai.

Nhưng hiện tại đột nhiên lại chết mất hai người.

Mà lão lại cảm nhận được một ngôi sao đã bị người khác chiếm được.

Bắc Đẩu lão tổ chưa bao giờ xúc động hiện đã phẫn nộ.

Lão trực tiếp phái ra nhiều tu sĩ Thánh cảnh, không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn tru sát, mang về người đã giết hai đệ tử kia.

- Ta muốn người đó còn sống!

Bắc Đẩu lão tổ ra lệnh.

Chỗ của lão ở nơi sâu nhất của Thiên cung, là cấm địa của Bắc Đẩu giáo, dù là giáo chủ cũng không dám tùy tiện đi vào.

-----o0o-----

Chương 1894: Bắc Đẩu lão tổ (2)

Chương 1894: Bắc Đẩu lão tổ (2)

Trong tòa cung điện cổ xưa có một lão già còm nhom đang ngồi khoanh chân.

Lão già gầy còn da bọc xương, tưởng như gió thổi một cái là bay.

Nếu không phải hiện tại lão đang trợn mắt thì có khi người ta nghĩ lão chết rồi cũng nên.

Lão chính là lão tổ của Bắc Đẩu giáo.

Là người mạnh nhất hiện tại của Bắc Đẩu Đại Vực.

Trong mắt của lão, vụ trụ không ngừng tiến hóa, giờ phút này, lạinhư đang sụp xuống, sắp sửa hủy diệt.

Điều này chứng tỏ lão đang rất tức giận.

Trong tay lão cầm một tấm bản đồ tinh vực không biết làm bằng gì, cũng không biết có từ bao giờ.

Trên bản đồ có bảy ngôi sao.

Bảy ngôi sao liên kết tạo thành hình giống một thanh đao, nhờ sức mạnh được rót vào, thanh đao này lại biến thành hình một thứ khác, ví dụ như một gáo nước.

Bảy ngôi sao này được Bắc Đẩu lão tổ gọi là Bắc Đẩu thất tinh.

Thứ tự lần lượt là: Thiên Khu, Thiên Tuyền, Thiên Cơ, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương, Diêu Quang.

Mắt Bắc Đẩu lão tổ lóe lên, tự lẩm bẩm:

- Hiện tại trong cơ thể ta chỉ có Khai Dương, sáu đệ tử đã giúp ta tìm được Ngọc Hành, Thiên Quyền và Thiên Cơ.

Còn ba ngôi nữa mới có thể bày trận.

Bốn ngôi sao có thể đẩy cảnh giới của ta lên một bậc nhưng không đủ để ta vào tổ cảnh.

Hơn nữa, một khi ta sử dụng ba ngôi sao kia, không chừng sức mạnh lực lượng của nói sẽ khiến đám Vô thượng tồn tại kia chú ý.

Tuy nói hiện tại bọn họ không rảnh bận tâm đến đây nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Chết tiệt thật, không biết ngôi sao bị cướp là ngôi nào.

Ta đã đoạt được bốn ngôi, chỉ lấy được một tấm trận đồ của Thất tinh.

Nếu theo truyền thuyết hẳn còn một cuốn thầnvăn trong Tinh tú điện nữa.

Nhưng bốn tòa kia không có, không biết người nọ có cướp được thần văn không?

Mắt Bắc Đẩu lão tổ bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, lão muốn nhìn hết toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực.

- Dù là ai, lấy đồ của ta, thì cũng phải ngoan ngoãn mà nhổ ra.

Bắc Đẩu lão tổ nói xong nhìn bản đồ trong tay.

Đây là bản đồ lão có được trong tòa cung điện khi lấy được Khai Dương.

Ngoài bản đồ lão còn lấy được một bộ cổ tịch nữa.

Bộ cổ tịch đó là cuốn sách không nên tồn tại ở thế giới này, lão đãhủy nó đi rồi.

Những ghi chép bên trong quá kinh người.

Bắc Đẩu lão tổ dùng hơn ba vạn năm để giải mã hết cuốn sách.

Tuy nó không phải là thần văn nhưng trong đó có những văn tự mà lão không thể lý giải.

Cũng may Bắc Đẩu lão tổ có thiên tư trác tuyệt, đã dùng hơn ba vạn năm để phân tích nội dung trong cuốn cổ tịch này.

Khi lão hiểu được nội dung, lão đã hủy luôn cuốn sách.

- Thế gian này càng ít người biết chuyện càng tốt.

Tốt nhất, chỉ mình ta biết là được rồi...Sách cổ, Thất tinh trận đồ, bảy ngôi sao đều đến từ thông đạo.

Trong bảy tòa Tinh tú điện còn có thần văn nhưng nếu chưa lên tổ cảnh thì không thể xem được thần văn này.

Sở Mặc không biết rằng nếu hắn không có thể chất tổ cảnh thì kết cục của hắn cũng sẽ giống Chí tôn trẻ tuổi lúc trước, thân thể vỡ nát mà chết.

Sau khi đọc hiểu nội dung cuốn sách, Bắc Đẩu lão tổ mới không vội vã mà cũng không dám tìm kiếm thần văn.

Lão cần phải tìm được bảy ngôi sao, dùng Thất tinh trận đồ luyệnhóa nó vào cơ thể, trong cơ thể có Bắc Đẩu trận mới có thể chống đỡ giúp lão lọt vào tổ cảnh.

Khi đó, lão mới có thể đi tìm thần văn, tiến vào Thái thượng cảnh giới sẽ chẳng còn quá xa xôi nữa.

Dù tạm thời không thể lên Thái thượng, lão cũng chân chính thành thần.

Căn cứ sách cổ ghi lại, chỉ cần luyện hóa được bảy ngôi sao, trong cơ thể có Bắc Đẩu trận thì chắc chắn sẽ nổi danh trên Phong Thần bảng.

Thành thần chính là đích đến của tất cả những người tu đạo.

Nghĩ đến đây, Bắc Đẩu lão tổ lại thấy nóng lòng.

Lão nhìn hư không, lẩm bà lẩm bẩm:

- Không cần biết là ai, dám ngăn lão tổ thành thần, ta sẽ cho kẻ đó bị trừng phạt khắc nghiệt nhất.

Nếu để ta bắt được, trước ta sẽ lấy ngôi sao trong cơ thể hắn ra, xé nát từng chút, từng chút thần hồn của hắn...

Sau khi Tinh thần long ngậm lấy cổ điện đã sớm bay khỏi đầm lầy.

Nó bay đến chỗ một tòa cổ điện khác.

Tinh thần long sinh ra là để trông coi cổ điện.

Hiện giờ nó bị thương, không thể đảm bảo an toàn cho cổ điện nên nó cần cầu viện.

Đồng thời nó muốn thông tri cho ba tinh thần long khác để biết được tình hình hiệntại.

Tinh tú điện đã bị mất bốn tòa rồi, không thể mất thêm được nữa.

Hiện chỉ còn Thiên Khu nó đang ngậm cùng với Thiên Tuyền và Diêu Quang thôi.

Ba tinh thần long nhất định phải đồng lòng ở cùng một chỗ.

Đối với tên ác nhân đã cướp mất ngôi sao ở cổ điện khác, thần long không có cách nào ngăn cản nhưng không muốn người đó đoạt được toàn bộ.

Thần long ngậm Thiên Khu còn không biết thứ nó ngậm hiện tại chỉ là một tòa cổ điện trống không.

Thoáng cái đã bảy tháng trôi qua.

Hiện giờ Bắc Đẩu Đại Vực đang rất u ám, người người thần hồn nát thần tính.

Các tu sĩ vốn bị Bắc Đẩu giáo áp chế khó thở hiện tại lại phải chịu sự khắc nghiệt hơn.

Điều này khiến một số tu sĩ có tâm huyết phản kháng nhưng cuối cùng đều chết rất thảm.

Bắc Đẩu giáo thật sự hành động rồi.

Bọn họ điều động hơn mười Thánh nhân, vô số Chí tôn.

Dù cổ tộc ở La Thiên Tiên Vực cũng không dễ dàng xuất ra nhómlực lượng này, ở Bắc Đẩu Đại Vực, lực lượng này là vô địch.

Đám người kia vừa trấn áp vừa tiến hành tìm kiếm.

Ba tòa cổ điện lại như biến mất trên thế gian, một chút dấu vết cũng không có.

Các tu sĩ đi ra ngoài tìm kiếm đều cực kỳ nôn nóng.

Bọn họ không rõ lão tổ muốn tìm vật gì nhưng bọn họ biết, nếu không làm được, bọn họ sẽ bị trách phạt nặng nề.

Dù là tu sĩ Thánh cảnh gặp lão tổ cũng nơm nớp lo sợ, cơ bản không dám sinh ra bất cứ ý niệm phản kháng nào.

Nhưng hết thảy đều không liên quan đến Sở Mặc.

Một tháng qua, hắn vẫn dốc lòng tìm hiểu một ngàn thần tự kia.

Nó quá huyền ảo, uy lựccũng to lớn.

Trong một tháng, Sở Mặc chỉ tìm hiểu được hơn ba mươi chữ.

Nhìn qua có vẻ không tương xứng với sự lĩnh ngộ bình thường của hắn nhưng thực tế, ba mươi chữ này lại khiến chiến lực của Sở Mặc tăng lên kinh khủng.

Hiện giờ Sở Mặc tin mình có thể chống lại được một Đại thánh bậc trung.

Hắn suy tính một chút, đã lâu như vậy, bên ngoài không biết đã thay đổi thế nào, chắc nên đi ra ngoài xem xét một chút.

Trong cổ điện không có cánh cửa nào, cũng chẳng thấy lối ra, nhưng Sở Mặc đã luyện hóa được một ngôi sao, đây không phải là vấn đề lớn.

Hắn vung tay một cái, một cánh cửa hiện ra, hắn liền bước ra ngoài.

Hắn vừa ra ngoài đã nghe thấy tiếng rồng ngâm cao vút.

Một luồng sát khí sắc bén đánh thẳng đến chỗ Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1895: Tam long thần phục

Chương 1895: Tam long thần phục

Sở Mặc hoảng sợ, nhưng phản ứng của hắn cũng cực nhanh.

Sở Mặc vừa vận hành Thiên Ý Ngã ý, một phần tinh thần quyết, một lượng tinh thần lực ầm ầm xông ra, đánh bay luồng sát khí kia.

Rầm rầm rầm!

Nhiều tiếng nổ vang lên.

Lại có tiếng rồng ngâm, công kích bị dừng lại.

Sở Mặc nhìn thấy ba con rồng đứng ở ba phía đang tròn mắt nhìn hắn đầy hồ nghi.

Ba tinh thần long đơ người, nhất là con trấn thủ Thiên Khu.

Nó thậmchí không biết người này tiến vào điện lúc nào.

Hiện tại nó chỉ biết, trên người người này có một sức mạnh khiến nó phải thần phục.

Hai con khác cũng trừng mắt nhìn Sở Mặc.

Lúc này, con đứng ở giữa, cũng là con mạnh nhất, đột nhiên mở miệng:

- Ngươi là người phương nào?

Sao trên người ngươi lại có tinh thần lực?

Hay ngươi đã lĩnh ngộ được thần văn rồi?

Ba con rồng không công kích Sở Mặc nhưng chúng phát hiện, dù có đánh, Sở Mặc cũng không sợ.

Sở Mặc không hiểu điều gì đang xảy ra, nhưng nghe con rồng hỏi, hắn vẫn đáp:

- Đúng thế thì sao?

Nói xong, Sở Mặc còn bộc phát một chút tinh thần lực.

Thân thể hắn lập tức rực sáng chói lòa.

Ba tinh thần long đột nhiên hóa thành ba người trung niên, cung kính quỳ xuống trước mặt Sở Mặc nói:

- Long Nhất, Long Nhị, Long Thất, bái kiến chủ nhân.

Sở Mặc bị cảnh tượng trước mặt làm cho choáng váng.

Hắn nhìn ba đại hán trung niên trước mắt, vò đầu bứt tóc hỏi:

- Chuyện gì vậy?

- Người có thể lấy được thần văn trong cổ điện chính là chủ nhân của chúng ta.

Long Nhất nói, nó chính là con ngậm Thiên Khu.

- Có thể nói rõ mọi chuyện cho ta được không?

Sở Mặc hỏi.

- Nếu chủ nhân muốn biết, ta sẽ tận lực trả lời.

Long Nhất thành thật nói.

Nhờ Long Nhất, Long Nhị và Long Thất kể lại, Sở Mặc biết được đại khái sự việc.

Mặc dù không nắm được toàn bộ vì ba con rồng này chỉ căn cứ vào trí nhớ được truyền thừa nhưng Sở Mặc xác định được một việc.

Bảy tòa cổ điện này đến từ thông đạo.

Thần văn này đúng là tự nhiên hình thành, hơn nữa, không phải ai cũng có thể nhìn thấy, cảnh giới thấp một chút sẽ bị thần văn trực tiếp giết chết.

Trong thần văn ẩn chứa cơ hội thành thần.

Nói cách khác, nếu hiểu hết hơn một ngàn chữ này chẳng khác nào nắm giữ chìa khóa thành thần rồi.

Sau đó, nếu lấy được bảy ngôi sao, dùng Thất tinh trận để luyện hóa vào cơ thể, hình thành Bắc Đẩu trận thì cảnh giới sẽ tăng lên không tượng.

Cả tinh thể, tinh thần, thần hồn đều hoàn toàn hợp nhất.

Thân thể trở nên bất tử bất diệt, nhất định có mặt trên Phong thần bảng.

Tổ tiên của thần long cũng đến từ thông đạo, có cảnh giới cực cao.

Mục đích tồn tại của nó là để thủ hộ bảy tòa Tinh tú điện.

Vì một số nguyên nhân, không hiểu sao tổ tiên của thần long đến đây lại dần dần chết đi.

Trước khi chết, nó tìm được một con rồng cái ưu tú nhất ở La Thiên vũ trụ, giao hợp và sinh hạ hậu duệ và lưu lại một phần trí nhớ.

Đến hệnày đã là thế hệ thứ bảy rồi.

Tuy trong thân thể Long Thất có huyết mạch của thần long nhưng loãng hơn rất nhiều.

Đây chính là nguyên nhân khiến đời sau của nó không bằng được đời trước.

Theo Long Nhất nói, tổ tiên của nó hẳn ở Tổ cảnh.

Đấy mới là thần long hô phong hoán vũ, tung hoành vũ trụ.

Sở Mặc cũng biết bảy ngôi sao theo thứ tự là Thiên Khu, Thiên Tuyền, Thiên Cơ, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương và Diêu Quang.

Hiện tại, ngôi sao hắn đã hấp thu chính là ngôi sao đứng đầu, ThiênKhu.

Ở đây còn hai tòa cổ điện, lần lượt cất giấu Thiên Tuyền và Diêu Quang.

- Vậy bốn con rồng và bốn tòa điện khác đâu?

Sở Mặc hỏi.

Trên mặt Long Nhất có chút ảm đạm:

- Ở thế giới này có một tu sĩ rất mạnh.

Lão có thể chất và cơ duyên tốt nên nhiều năm về trước đã chiếm được một ngôi sao, lão còn chiếm được cả Thất tinh trận đồ và bộ điển tịch ghi lại rất nhiều chuyện xưa.

Vì thế, lão còn biết nhiều chuyện hơn chúng ta.

Thời gian trước, lão bắt đầu ra tay, phái người đi tìm sáu tòa Tinh tú điện còn lại.

Người đượcphái đi đều có pháp khí Thánh cấp.

Ba Tinh thần long đã bị chết, ba ngôi sao cũng bị cướp đi.

Người ban đầu đánh chết thần long đã giết bốn thần long chúng ta rồi.

- Người ngươi nói chắc là Bắc Đẩu lão tổ rồi.

Sở Mặc hỏi, thầm nghĩ: không ngờ Bắc Đẩu lão tổ đã chiếm được bốn trên bảy ngôi sao.

Muốn luyện thành Bắc Đẩu trận nhất định phải có bảy ngôi sao.

Như vậy chắc hiện tại lão muốn tìm ta lắm đây.

Nghĩ đến khả năng thứ hai, Sở Mặc không nhịn được rùng mình.

Dù bị một Đại thánh bậc trung nhìn chằm chằm, hắn cũng không sợ lắm, cùng lắm thì trốn thôi.

Nhưng đối phương là một người chuẩn bị xungkích Vô thượng đại năng, là một Đại thánh đỉnh cao, dù có tự tin thế nào thì Sở Mặc cũng không nghĩ mình có thể đối phó được người như vậy.

Dù hiện tại Thí Thiên ở trạng thái tốt nhất, Sở Mặc dốc một kích toàn lực cũng chưa chắc ăn được.

Làm thế nào bây giờ?

Sở Mặc bắt đầu suy tư.

Theo lời Long Nhất, nếu hắn luyện hóa luôn ngôi sao thứ hai và thứ ba này thì cảnh giới sẽ tăng mạnh nhưng đồng thời cũng sẽ gây ra động tĩnh cực lớn.

Mỗi ngôi sao trong bảy ngôi này đều không phải vật tầm thường.

Dù bọn nó chỉ nhỏ bằng nắm tay nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của cả mộthành tinh.

Luyện hóa một nguồn sức mạnh như vậy sao lại không gây ra động tĩnh gì được chứ?

Dù có cổ điện ngăn cách với thế giới bên ngoài cũng không thể che lấp hết được.

Nếu luyện hóa cùng lúc bảy ngôi sao sẽ kinh động đến cả Vô thượng tồn tại ở La Thiên vũ trụ, sức mạnh của nó có thể truyền đến tinh vực mênh mông vô hạn.

Sở Mặc cảm thấy rất khó lựa chọn.

Nếu muốn đối chiến với Bắc Đẩu lão tổ thì cảnh giới của hắn hiện tại còn chưa đủ.

Sau khi luyện hóa haingôi sao kia, tám chín phần mười hắn có thể lên đến Đại Thánh.

Nhưng vấn đề là quá trình này sẽ gây chú ý.

Sở Mặc còn chưa đạt được mục đích cuối cùng.

Hắn còn chưa nắm được tung tích của ba viên huyết nguyệt.

Nếu dựa vào Thương Khung Thần Giám thì không có vấn đề gì cả nhưng cái chính là Thương Khung Thần Giám đang ngủ say, giờ thì khó rồi.

Phong thủy thần thông có thể giúp Sở Mặc tìm kiếm nhưng vẫn rất chậm.

- Chủ nhân, ta có một đề nghị.

Long Thất không nói nhiều đột nhiên lên tiếng.

- Ngươi nói đi.

Long Thất chưởng quản cổ điện chứa Diêu Quang, là một đại hán trung niên uy vũ, nhìn Sở Mặc nói:

- Trước tiên chủ nhân có thể giữa Thiên Tuyền và Diêu Quang ở bên người, không cần luyện hóa, chỉ một lòng tìm hiểu thần văn.

Chỉ cần chủ nhân hiểu rõ hết thần văn thì dù hùng mạnh như Bắc Đẩu lão tổ, có một ngôi sao trong người cũng không thể cảm ứng được sự tồn tại của chủ nhân, nhưng chủ nhân lúc nào cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của bốn ngôi sao kia.

-----o0o-----

Chương 1896: Ngũ nữ chiến Bắc Đẩu

Chương 1896: Ngũ nữ chiến Bắc Đẩu

Ánh mắt Sở Mặc sáng ngời.

Biện pháp này có thể giữ bản thân an toàn, còn ba viên huyết nguyệt và bốn ngôi sao thì để từ từ tìm cũng được.

Sở Mặc vẫn có thể nhẫn nại chịu đựng.

Sở Mặc lấy hai ngôi sao Thiên Tuyền và Diêu Quang từ cổ điện ra, miễn cưỡng đưa chúng nó vào thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Cũng may Sở Mặc đã chiếm được một ngàn tự thần văn nên có thể nắm chặt thế giới của Thương Khung Thần Giám trong lòng bàn tay nên mới đưa được hai ngôi sao vào trong đó, nếu không, hai sức mạnh này sẽ đối kháng nhau kịch liệt, không phải ai cũng có thể chịu được.

Nhìn vào năng lượng có thể thấy sức mạnh của hai ngôi sao không hề kém sức mạnh của Thương Khung Thần Giám.

Ba thần long mang theo cổ điện rỗng đi phân tán lực chú ý của người Bắc Đẩu giáo.

Sở Mặc thì tiến vào thế giới của Thương Khung Thần Giám bế quan tu luyện, dốc sức lĩnh ngộ một ngàn tự thần văn.

Thời gian lại cứ thế trôi qua, đảo mắt đã ba năm rồi.

Trong ba năm này, Sở Mặc không hề rời khỏi thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Mặc cho người bên ngoài tìm thế nào cũng không thấy được bất cứ dấu vết gì của hắn.

Đến Bắc Đẩu lão tổ cũng hoàn toàn mất cảm ứng với ba ngôi sao kia.

Lão rất phẫn nộ, cũng có chút luống cuống nhưng cũng vô dụng.

Bắc Đẩu Đại Vực bị bao phủ bởi không khí căng thẳng.

Các tu sĩ ởngoài Bắc Đẩu giáo đều tập trung thành một đoàn, cẩn thận, gian nan để sinh tồn.

Còn các tu sĩ của Bắc Đẩu giáo thì ngày càng lớn lối, hoành hành ngang ngược.

Một số tên nhân phẩm thấp kém còn làm rất nhiều chuyện ác.

Oán than dậy đất, cũng có phản kháng.

Lớp phản kháng sau lại mạnh hơn lớp trước nhưng toàn bộ đều bị Bắc Đẩu giáo trấn áp.

Một năm rưỡi trước, chỉ vì một chuyện rất nhỏ, Bắc Đẩu giáo tiêu diệt hết mấy trăm miệng ăn của một gia tộc, hậu nhân của một Đạithánh.

Người Đại thánh đó nổi giận, đuổi giết hết mấy vạn người Bắc Đẩu giáo.

Sau đó xong tới Thiên cung, tìm Bắc Đẩu lão tổ khởi binh vấn tội.

Náo loạn lớn như vậy khiến Bắc Đẩu lão tổ phải đích thân ra mặt, chiến với Đại Thánh kia, khiến Thiên cung bị hư hỏng hơn một nửa.

Cuối cùng, người Đại thánh này đánh không lại, ngã xuống tại Thiên cung khiến không gian nơi đó sụp đổ, không khí rối loạn.

Đại thánh thì không sao nhưng phía dưới thì dù là Thánh nhân cũng không chịu được.

Toàn bộ tu sĩ Bắc Đẩu giáo phải rút khỏi Thiên cung, tìm một nơi khác trú ngụ.

Trận chiến này khiến Bắc Đẩu Đại Vực chấn động.

Toàn bộ các thế lực đang phẫn nộ không trốn chạy nữa mà bắt đầu bao vây phản kích lại Bắc Đẩu giáo.

Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, Bắc Đẩu giáo bị tổn thất nghiêm trọng.

Toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực hỗn loạn.

Chiến loạn nổi lên, khói lửa ngập trời.

Các đệ tử của Bắc Đẩu giáo vốn kiêu ngạo nay gặp phải lần phản công kinh khủng nhất.

Những người phản kháng đều dùng tính mạng mình để chiến đấu nên chẳng mấy chốc, Bắc Đẩu giáo đã rơi vào thế hạ phong.

Một giáo phái dù cường đại đến đâu cũng không thể chống đối lại cả một thế giới.

Dù phía trước Bắc Đẩu lão tổ không bị trọng thương nhưng bị chọc giận.

Đối mặt với tình huống như vậy lão cũng không e dè, tự mình ra tay, hung ác trấn áp mười mấy thế lực lớn, tiêu diệt bảy tám tu sĩ Thánh nhân đỉnh cao, cuối cùng cũng tạm trấn áp được cục diện.

Nhưng Bắc Đẩu giáo cũng đã bị đánh cho tàn phế rồi.

Một mình lão tổ không thể giết hết mọi người.

Trận chiến này đôi bên chiến đến đỏ mắt, mặc dù tạm thời bị trấn áp nhưng không thể giảiquyết triệt để trong thời gian ngắn được.

Bắc Đẩu lão tổ vung tay mặc kệ.

Lão không thể chờ thêm được nữa, trực tiếp rời núi, đi tìm ba tòa Tinh tú điện.

Vì lão tự mình ra tay, ba tòa Tinh tú điện rất nhanh bị phát hiện.

Long Nhất, Long Nhị, Long Thất đều chết trên tay lão nhưng lão chỉ nhận được ba tòa Tinh tú điện rỗng tuếch, lão phẫn nộ.

Toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực đã bị phong ấn nên lão không tin người kia có thể chạy thoát.

Lão hạ lệnh nghiêm khắc tra khảo những tu sĩ đến từ đại vực khác, không được bỏ sót bất cứ ai.

Đến năm thứ ba Sở Mặc bế quan, có một số tu sĩ bị người Bắc Đẩu giáo phát hiện, chiến một hồi, mấy tu sĩ này bị thương chạy trốn.

Các đệ tử báo lại tin cho Bắc Đẩu lão tổ.

Sau khi lão thôi diễn, đột nhiên hạ lệnh không tiếc bất cứ giá nào cũng phải bắt được mấy người kia.

...

Tại biên cảnh phía nam của Bắc Đẩu Đại Vực

Năm tử tử xinh đẹp trẻ trung đứng tụ lại, nhìn mười mấy tu sĩ Bắc Đẩu giáo đang vây quanh.

Các nàng đứng tựa lưng vào nhau, trong mắt chỉ có phẫn nộ chứ không có sợ hãi.

- Đủ rồi, Bắc Đẩu giáo các ngươi thật quá đáng.

Chúng ta chưa từng trêu chọc các ngươi vì sao các ngươi cứ bức bách chúng ta mãi thế?

Đôi mắt đẹp của Hồng Nguyệt lạnh băng.

Kỳ Tiêu Vũ nắm chặt cổ kiếm trong tay, Thủy Y Y cầm hồng lăng, Tử Yên nắm một thanh trường kiếm, Sở Thanh thì cầm một cây ngọc tiêu.

Khí tức trên người các nàng vừa lạnh lùng lại vừa cường đại.

Kỳ Tiêu Vũ và Hồng Nguyệt đã đạt tới Thánh cảnh.

Ba người còn lại cũng đến Chuẩn thánh.

Qua nhiều năm, các nàng cũng có thu hoạch đáng kể ở Bắc Đẩu Đại Vực.

Nếu không phải mấy năm gần đây quá khó khăn ba người kia đã sớm lên Thánh cảnh nốt rồi.

Nguyên bản năm người cũng không có thiện cảm với Bắc Đẩu giáo nhưng cũng không muốn gây phiền phức, trước giờ đều trốn rất xa, nhưng không nghĩ cuối cùng lại bị bọn họ tìm tới cửa.

Sau một hồi hỗn chiến, năm người đánh chết không ít tu sĩ Bắc Đẩu giáo, cũng để xổng một nhóm.

Từ đó, họ bị các tu sĩ cấp cao điên cuồng đuổi giết.

Tề Bằng nhíu mày.

Cảnh giới của gã đã tăng lên không ít, đến Chuẩnthánh rồi, chỉ cần thêm một bước nữa là sẽ bước vào hàng ngũ cao thủ.

Nhìn năm nữ tử dung mạo tuyệt mỹ trước mắt, lòng gã dậy sóng.

Bất cứ người nào trong năm người này cũng là một giai nhân tuyệt thế trong thiên hạ.

Cả năm người đứng chung một chỗ cứ như năm ngôi sao sáng khiến người khác hoa mắt.

- Xin lỗi, chúng ta không có ác ý gì.

Chúng ta chỉ muốn mời năm vị cô nương tới Bắc Đẩu giáo làm khách mà thôi.

Tề Bẳng thản nhiên nói.

- Làm khách á?

Không có hứng.

Hồng Nguyệt lạnh giọng.

Một người trung niên bên cạnh Tề Bằng không kiêng nể bùng phát khí tức trên người gã.

Gã đã là Thánh nhân nên gã không thèm để năm nử tử này vào mắt.

Gã nhìn Hồng Nguyệt, cười ha ha:

- Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à?

Một tu sĩ Thánh nhân khác trầm giọng nói:

- Nhiều lời vô nghĩa thế làm gì.

Mau không chế các nàng, mang về cho lão tổ đi.

Tề Bằng thở dài nhìn các nữ tử:

- Lão tổ chúng ta đã nói sẽ bắt sống nên các ngươi không cần phải để mình bị thương, nghe lời một chút đi theo chúng ta đi.

Các ngươi không trốn được đâu.

-----o0o-----

Chương 1897: Khiếp sợ (1)

Chương 1897: Khiếp sợ (1)

Bên Bắc Đẩu giáo còn ít nhất hơn hai mươi tu sĩ Thánh nhân cảnh, mà đều không phải người mới tấn thăng, đều là những người có kinh nghiệm rồi, bọn họ không để năm người này vào mắt.

Tuy họ cũng tò mò vì sao khi lão tổ biết tin lại sai họ đem năm người này về nhưng bọn họ cũng không dám vi phạm mệnh lệnh của lão tổ.

Hồng Nguyệt nhìn những người còn lại.

Năm người ở chung lâu, sớm đã thấu hiểu nhau, chỉ cần một ánh mắt là biết đối phương muốn làm gì.

Ầm ầm!

Hồng Nguyệt và Kỳ Tiêu Vũ đồng thời ra tay đánh thẳng về đám người Bắc Đẩu.

Chỗ này cũng là chỗ tập trung nhiều tu sĩ hùng mạnh nhất, có đến bảy tám tu sĩ Thánh nhân.

Không ai nghĩ tới hai nữ nhân này lại dám ngang nhiên phát động công kích theo hướng đó.

Bầu trời ầm vang, tỏa sáng chói lòa.

Ngay trong lúc hai người kia ra tay, Sở Thanh, Thủy Y Y và Tử Yên trực tiếp bỏ chạy theo hướng vắng người nhất.

Các nàng không hề dodự, đi rõ ràng, đi dứt khoát.

Các tu sĩ Bắc Đẩu giáo giận tím mắt.

Cả đám bọn họ cùng ra tay mà còn để đám này chạy thoát thì bọn họ không cần sống trên cõi đời này nữa rồi.

Ngay lập tức, sáu bảy tu sĩ Thánh nhân cảnh cùng đuổi về hướng có ba người chạy trốn.

Hồng Nguyệt và Kỳ Tiêu Vũ bị mười mấy tu sĩ Thánh nhân vây quanh.

Tề Bằng lau vệt máu ở khóe miệng, mắt lạnh trừng trừng nhìn hai người, cắn răng mắng:

- Tiện nhân lại dám đánh lén chúng ta.

Chờ mà cầu xin đi...

Có hai tu sĩ Thánh nhân cũng hơi bị tổn thương.

Bọn họ không nghĩ hai người kia chiến lực mạnh như thế, càng không nghĩ hai người dám ra tay với bọn họ mà sức mạnh còn quá khủng bố.

- Ra tay đi.

Chỉ cần không chết là được, thiếu tay gãy chân cũng chẳng sao đâu.

Một trưởng lão Thánh nhân cực tức giận, quát lên.

Kỳ Tiêu Vũ và Hồng Nguyệt không hề nao núng.

Hai người phối hợp rất ăn ý.

Mặc kiếm trong tay Kỳ Tiêu Vũ liên tiếp chém ra nhữngđường kiếm như cầu vồng, Thánh nhân cũng không dám trực tiếp đối kháng với nó, chỉ có thể né tránh.

Hồng Nguyệt khá tương tự với Phiêu Linh Nữ, nàng lại có quan hệ tốt với Nữ Đế nên học được nhiều thứ từ ngài.

Vì vậy khi chiến đấu, khí thế của Hồng Nguyệt hơi hao hao với Phiêu Linh Nữ Đế.

Khí thế cực mạnh mẽ, mỗi chiêu đều cường đại, không hề thua kém đấng mày râu, càng không kém đám Thánh nhân đã thành danh nhiều năm của Bắc Đẩu giáo.

Đáng tiếc, hai người thế quá yếu.

Đối mặt với mười mấy người cảnhgiới cao hơn, chẳng mấy chốc, các nàng cũng dần thấy lực bất tòng tâm.

Cuối cùng Sở Mặc cũng đi ra khỏi thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Hắn trở về bộ dáng vốn có của mình.

Ba năm qua, bộ dáng của hắn chẳng hề thay đổi, chỉ có đôi mắt trở nên sắc bén thâm sâu hơn.

Hiện tại, Sở Mặc tin mình có khả năng bảo toàn khi đối mặt với Bắc Đẩu lão tổ.

Ở vị trí như hắn đối mặt với một Thánh nhân đỉnh cao đã khó tin chứ đừng nói đến việc giáp mặt với tu sĩ Đại thánh đỉnh cấp mà còn có thể toàn thân trở ra.

Nếu Thí Thiên hoàn toàn khôi phục, Sở Mặc tin mình có thể đả thương lão tổ kia.

Còn tổn thương đến mức nào thì Sở Mặc không nắm chắc.

Hắn tin, trúng đao của hắn Bắc Đẩu lão tổ không thể không bị thương.

Dù không đánh trúng Sở Mặc cũng tin mình có thể chạy trốn khỏi lão.

Một ngàn văn tự kia đã giúp hắn có sự tự tin này.

Sở Mặc trực tiếp che giấu hơi thở của Thiên Khu trong người, hắn có thể cảm ứng được hơi thở của Bắc Đẩu lão tổ.

Sở Mặc biết Bắc Đẩu lão tổ đang di chuyển.

Điều này nói lên rằng vị chúa tể đại năng kia đã đứng ngồi không yên rồi, phải tự mình đi ra ngoài tìm tung tích của ba ngôi sao.

Sở Mặc cười lạnh, thầm nghĩ: ngươi vĩnh viễn đừng mơ tìm thấy.

Hắn không biết ba năm này đã xảy ra chuyện gì nên bay thẳng tới tòa thành gần nhất.

Chỉ một lát, hắn lại đi ra.

Sau đó, đích đến của Sở Mặc là hướng nam.

Sắc mặt hắn âm trầm, trong mắt tràn đầy sát khí.

Tuy Sở Mặc không biết vì sao nhóm Kỳ Tiêu Vũ lại tới Bắc Đẩu Đại Vực nhưng vừa nghe tin kia, hắn cực kỳ tức giận.

Ba năm hắn bế quan, Bắc Đẩu lão tổ làm rất nhiều việc ác.

Chỉ cần là người có chút tinh thần trọng nghĩa thì đều thấy phẫn nộ.

Sở Mặc không ngoại lệ.

Nhưng điều khiến hắn tức giận nhất là Bắc Đẩu lão tổ lại hạ lệnh truy bắt năm nữ tử xinh đẹp đến từ nơi khác.

Có hai người trong đó rất nổi danh, vì hai người đều đã thành Thánh.

Trong giới tu hành có rất ít nữ tử có thể tu luyện tới cảnh giới cao, đến Thánh lại càng hãn hữu chứ đừng nói hai người này còn có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành.

Tin tức Sở Mặc lấy được là Bắc Đẩu lão tổ ham thích sắc đẹp nên mới truy tìm năm người kia.

Tuy Sở Mặc hận Bắc Đẩu lão tổ, hận Bắc Đẩu giáo nhưng hắn biết chuyện kia không phải sự thật.

Có thể Bắc Đẩu lão tổ đã thôi diễn ra cái gì đó nên mới làm thế.

Đến Thánh nhân, khả năng thôi diễn khá hùng mạnh rồi.

Sở Mặc không thấy bất ngờ khi Bắc Đẩu lão tổ biết được một chút nhân quả từ nhóm Kỳ Tiêu Vũ.

Vì hiện tại, bản thân Sở Mặc cũng làm được như thế.

Tốc độ của Sở Mặc nhanh đến khó tin.

Hắn không ngừng xé mở không gian, vượt núi băng rừng, như một tia chớp xuyên lục địa.

Thông qua Phong thủy thần thông, Sở Mặc thậm chí có thể suy đoán được đại khái vị trí có thể cất giấu một trong ba viên huyết nguyệt nhưng hắn vẫn không chùn bước.

Huyết nguyệt trọng yếu nhưng những người đó còn quan trọng hơn.

...

Chiến thuyền của Bắc Đầu giáo ùn ùn từ phương nam bay về phương bắc.

Cả năm người Kỳ Tiêu Vũ đều đang ở trên một chiến thuyền, tất cả bị trọng thương, phong ấn tu vi, nhìn rất thê thảm.

Nhất là Kỳ Tiêu Vũ và Hồng Nguyệt, thiếu chút nữa đã tự bạo.

Đến thời khắc mấu chốt lại bị đám người già Bắc Đẩu giáo dùng Đại thánh khí trấn áp.

Tề Bằng bị gãy một tay, hiện tại còn chưa mọc ra.

Gã đã bị Kỳ Tiêu Vũ chém đứt tay.

Đây là lực lượng quy luật của Kỳ Tiêu Vũ, thiếu chút nữa gã cũng đã nứt vỡ, nếu không nhờ một Thánh nhân hỗ trợ thì đã chết ngay lúc đó rồi.

Gã ngồi đối diện năm người, vẻ mặt dữ tợn nói:

- Tiện nhân, trở về ta sẽ thỉnh lão tổ ban ngươi cho ta.

Đến lúc đó, ta sẽ từ từ dạy ngươi.

Kỳ Tiêu Vũ không nhìn gã, loại rác rưởi này nhìn nhiều chỉ khiến nàng thấy bị sỉ nhục.

Đột nhiên chiến thuyền và đoàn thuyền bị dừng lại.

Các tu sĩ Bắc Đẩu giáo kinh ngạc.

Chiến thuyền đang chạy tốc độ cao sao có thể dừng lại đột ngột như thế, chẳng lẽ có chuyên gì sao?

Toàn bộ các tu sĩ đều nhìn về các tu sĩ Thánh cảnh.

Tu sĩ Thánh cảnh nghiêm túc cau mày.

Sau đó, chiếc chiến thuyền của bọn họ lại bị phân thành hai mảnh.

-----o0o-----

Chương 1898: Khiếp sợ (2)

Chương 1898: Khiếp sợ (2)

Chiến thuyền lớn đến cả vạn trượng, được đích thân Bắc Đẩu lão tổtự tay luyện chế, tuy không phải là pháp khí Đại thánh đỉnh cấp nhưng ít nhất cũng ở cấp Đại thánh, thế mà đang yên đang lành lại bị chặt đôi ra.

Đến cả tu sĩ Thánh nhân cũng không cảm giác được.

Điều này khiến cả đám lạnh cả người.

Tề Bằng đổ mồ hôi lạnh, cùng các tu sĩ Bắc Đẩu giáo khác tiến lên tóm mấy người Kỳ Tiêu Vũ, sợ có vấn đề.

Lúc này, tất cả các chiến thuyền đều đã ngừng lại.

Đệ tử Bắc Đẩu giáo hoảng sợ nhìn chiến thuyền treo cờ.

Chiến thuyền lớn như thế lại bị người ta chém thành hai nửa.

Một nam tử mặc áo đen, tay cầm mộtthanh đao đang đứng lơ lửng ở phía trước.

- Ngươi là người phương nào lại dám cả gan gây hấn với Bắc Đẩu giáo ta?

Một lão Thánh nhân vừa gào vừa ra tay.

Lão lấy ra một pháp khí Đại thánh đánh về phía Sở Mặc.

Bảy tám Thánh nhân khác cũng đồng thời xuất thủ.

Mặc kệ thanh niên kia là ai, có thể khẳng định hắn không có thiện chí, cứ đánh trước rồi nói sau.

Thí Thiên trong tay Sở Mặc chém ngang một phát.

Ánh đao chói mắt, chém vào mặt pháp khí Đại thánh kia, khiến nó vỡ nát.

Lão Thánh nhân hộc máu, sau đó, dòng máu từ trên mi tâm của lão từ từ chảy xuống mãi.

Lão theo bản năng đưa tay sỠlên mặt, sau đó hét lên sợ hãi vì thân thể lão đã bị chém thành hai nửa.

Tinh khí từ người lão bị hút hết vào Thí Thiên trong tay Sở Mặc.

Trên lưỡi đao của Thí Thiên xuất hiện một vệt máu mờ mờ.

- Quá yếu.

Sở Mặc ghét bỏ nhìn vệt máu, không nói hai lời, bắt đầu triển khai giết chóc.

Đám tu sĩ Thánh nhân ở đây đều có năng lực kinh khủng.

Nói không ngoa, năng lực của bọn họ hợp lại có thể phong ấn toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực.

Một đám Thánh nhân ở một chỗ quá chói mắt luôn.

Có thể nói khiến trời long đất lở, vũ trụ chấn động.

Các ngôi sao trong tinh hà bị lu mờ hết.

Tuy nhiên, thân hể của đám Thánh nhân này lại từng cái từng cái sụp đổ.

Giống như mấy pho tượng trong miếu bị nứt vỡ.

Đến thần hồn cũngbị diệt cùng thân thể luôn.

Các Thánh nhân này đến chết cũng không biết người xuất thủ là ai.

Trước khi chết, bọn họ chỉ biết, người này có chiến lực bằng với lão tổ của bọn họ.

Sở Mặc xuất thủ với năng lực khủng bố, khả năng khống chế cũng vô cùng chuẩn xác, ngoại trừ những Thánh nhân, không có ai bị thương hết.

Bên Bắc Đẩu giáo còn vài tu sĩ Thánh cảnh nhưng đến lúc này đều bị dọa hồn bay phách lạc.

Sở Mặc căn bản không quản nhiều chuyện như vậy, hắn cứ chém từng đao từng đao, cướp lại Kỳ Tiêu Vũ từ tay Tề Bằng.

Sở Mặc ôm Kỳ Tiêu Vũ vào ngực.

Trong mắt Tề Bằng lộ vẻ kinh hãi, hiển nhiên gã nhận ra cây đao trong tay Sở Mặc.

Nhưng gã chưa kịp nói gì thì đã chết.

Không ngờ người này lại là Sở Mặc, cũng chính là người mà lão tổ đang tìm kiếm.

Người thiếu chút nữa dùng một quyền hủy diệt ở Tinh môn nhất định là hắn.

Đáng tiếc, ta lại không nghĩ ra sớm hơn.

Trước khi chết, Tề Bằng đầy hối hận.

Nhưng có hối hận thì cũng muộn.

Tu sĩ này quá khủng bố, không cùng ngươi nhiều lời, chẳng buồn hỏi ngươi cái gì.

Kỳ Tiêu Vũ si ngốc nhìn Sở Mặc.

Tuy cảnh giới bị phong ấn nhưng nghe hơi thở hủy diệt và nhìn ánh đao kia nàng cũng biết là ai đến.

Nàng không dám tin, cũng không có thời gian để cảm thán, chỉ ngây ngô nhìn Sở Mặc.

Đây chính là nam nhân, là phu quân, là sinh mạng, là người trọng yếu nhất của nàng.

Sở Mặc không nói chuyện với Kỳ Tiêu Vũ.

Thấy Kỳ Tiêu Vũ bị trọng thương, bộ dáng thê thảm, Sở Mặc cực kỳ phẫn nộ.

Chỉ có giết chóc mới khiến hắn bài xuất hết cảm giác phẫn nộ lúc này.

Hôm nay ở đây có tổng cộng hơn năm trăm tu sĩ của Bắc Đẩu giáo.

Những người này cũng là những người tinh nhụy nhất.

Dù chết một người cũng đủ để Bắc Đẩu giáo thương gân động cốt.

Nhưng trong mắt Sở Mặc, cả đám này chính là người chết.

Hắn lại chém thêm mấy đao, cứu được Hồng Nguyệt, Thủy Y Y, Sở Thanh và Tử Yên.

Các đệ tử kia đều đầu một chỗ, thân một nẻo, chết ngay tại chỗ.

Thủy Y Y không dám tin, khuôn mặt chật vật mà tinh xảo đầy vẻ tươi cười.

Sở Thanh cũng khiếp sợ.

Tử Yên kinh hãi.

Hồng Nguyệt cũng đồng dạng.

Các nàng không thể không khiếp sợ.

Các nàng đều là thiên tài, là con cưng của trời, tu sĩ có đạo hạnh cao thâm nhưng lúc này ai cũng thấy không chân thực.

Cảm thấy mình giống như đang nằm mơ.

Người chúng ta đang thấy đúng là hắn sao?

Không phải chúng ta đang mơ chứ?

Đến Hồng Nguyệt, người nhập Thánh cảnh cũng bị cảm giác mơ hồ này bóp nghẹt chết ngất.

Sở Mặc không nói gì, trực tiếp đưa năm người vào Thương KhungThần Giám.

Sau đó, hắn nhìn các tu sĩ Thánh cấp đang chạy trốn, mắt lạnh băng.

- Còn muốn chạy sao?

Sở Mặc lại vung một đao, lưỡi đao của Thí Thiên dần dần nhuộm đỏ.

Tuy màu đỏ còn chưa rõ lắm nhưng đã đậm hơn trước nhiều rồi.

- Rốt cuộc ngươi là ai?

- Bắc Đẩu giáo có thù gì với ngươi chứ?

- Lão tổ của chúng ta chính là Đại thánh đỉnh cao, sao ngươi dám đối xử với chúng ta như thế?

- Ngươi không thể giết ta...

Đối mặt với Sở Mặc lạnh giá, chỉ chuyên tâm giết chóc, đám tu sĩ bị dọa vỡ mật, gần như mất hết hồn vía.

Nhưng mặc cho bọn họ nói gì, làm gì, đáp lại bọn họ cũng chỉ có một ánh đao sáng loáng.

Cứ một đao lại một đao, giết chóc không ngừng không nghỉ.

Dù là Thánh nhân hay Chí tôn, trước mặt một Sở Mặc dày đặc sát khí đều không có năng lực phản kháng.

Đến chết bọn họ cũng không biết người giết mình là ai.

Tình cảnh của bọn họ chẳng khác gì những người bị họ giết trong những năm gần đây.

Các đệ tử của Bắc Đẩu giáo đã sớm chết gần hết.

Bị kẹp giữa trận chiến của hai Đại thánh, tại thời khắc Đại thánh kia bi phẫn chết đi, Thiên cung không bị nhấn chìm đã có thể coi là kỳ tích.

Nên hiện tại Bắc Đẩu giáo cư ngụ tại trung tâm của Bắc Đẩu Đại Vực.

Đệ tử trông coi hồn đèn nhìn từng tượng đại diện cho các nhân vật có địa vị bạo chết, bị dọa cho sợ đơ người, mất hết cả hồn lẫn vía.

Nhưng sự việc còn chưa hết, khi tên này mải chạy đi báo cáo, vô số hồn đèn lại lần lượt bị bạo vỡ với tốc độ không tưởng.

Chỉ sau mấy ngày đã có hơn năm trăm đệ tử Chí tôn của Bắc Đẩu giáo chết đi.

Chuyện này quá lớn, không thể giấu diếm được.

Ngoài Bắc Đẩu giáo còn có người của thế lực khác nằm vùng, họ đều thấy dáng vẻ thất kinh của đệ tử trông coi hồn đèn.

Rất nhanh sau đó, tin tức này bị truyền khắpBắc Đẩu Đại Vực.

Mọi người đều bị dọa sợ.

Là ai?

Rốt cuộc là ai mà mạnh đến mức có thể đánh chết nhiều tu sĩ Bắc Đẩu giáo như thế?

Không biết là một người hay một đám người nữa?

-----o0o-----

Chương 1899: Sát khí cần được phóng thích

Chương 1899: Sát khí cần được phóng thích

Từ sau khi Đại thánh kia ngã xuống, các tu sĩ của Bắc Đẩu Đại Vực gần như mất hết hy vọng.

Mặc dù chưa từng ngừng kháng cự nhưng sâu trong nội tâm, họ đã tuyệt vọng, nghĩ không còn cơ hội xoay người.

Bắc Đẩu giáo có nhiều Thánh nhân như vậy, lại còn có một Đại thánh đỉnh cấp, ai dám chống lại chứ?

Hiện tại, Thánh nhân kia lại sắp bị người ta giết hết rồi.

Các tu sĩ Chí tôn lại chết cực thảm.

Dù là ai, với tu sĩ Bắc Đẩu Đại Vực, chuyện này chẳng khác gì một loại thần dược.

Bọn họ muốn phản kháng, bọn họ cần phải đấu tranh, bọn họ cần phải mạnh mẽ.

Chiến hỏa một lần nữa bùng nổ trước khi vụt tắt.

Bắc Đẩu lão tổ đang điên cuồng tìm kiếm tung tích của Sở Mặc.

Lão đi đến đâu đều bị trễ một bước, chỉ còn lại một mảnh đất khô cằn và thi thể cụt tay thiếu chân của đám đệ tử.

Bắc Đẩu lão tổ muốn phát điên, liên tục ngửa mặt lên trời gào thét, phát lời thề, nhất định phải bầm thây hung thủ thành vạn đoạn.

Tuy thế, lão lại không hề biết hung thủ rốt cuộc là ai, là nam hay nữ, cao hay thấp, gầy hay béo, tu vi cấp độ nào...

Không có một chút thông tin nào hết.

Đối với người ở cảnh giới như Bắc Đẩu lão tổ thì đúng là quá sỉ nhục, không thể chịu đựng được.

Lão là trùm của thế giới này, thế mà lại bị người ta chỉnh cho thê thảm như vậy.

Bắc Đẩu giáo lão mất công gây dựng lại bị người ta đánh cho tàn phế.

Đúng là quá nhục nhã.

Lão tổ biết rõ người xuất thủ là một người, còn là một người chưa đến Đại thánh.

Dựa vào khí tức trên chiến trường lưu lại có thể dễ dàng cảm nhận sức mạnh của đối phương.

Các đệ tử của Bắc Đẩu giáo đều bị Sở Mặc giết sạch sẽ, tinh thần và thần hồn đều tan thành mây khói trong nháy mắt.

Bắc Đẩu lão tổ cũng không có cách nào moi được tin gì hữu dụng.

Nên đến hiện tại, lão cũng không biết gì.

- Đang muốn bức ta phải luyện hóa ba ngôi sao kia ư?

Bắc Đẩu lão tổ tức hộc máu.

Sở Mặc lại lần nữa biến mất, không để lại dấu vết.

Dù Bắc Đẩu lão tổ thôi diễn thế nào cũng không tìm được.

Sở Mặc đi vào thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Sau mười ngày giết chóc, trên mặt của Thí Thiên lại bắt đầu trở về màu đỏ tươi đẹp đẽ, tuy vẫn chưa bằng lúc trước nhưng cũng không kém nhiều lắm.

Mấy ngày qua, bất cứ người nào Sở Mặc giết cũng là một cao thủ một phương.

Thí Thiên uống máu no nê luôn.

Vấn đề còn lại là phải chờ.

Hiện tại giết tu sĩ phải đủ hùng mạnh, cỡ Đại thánh thì mới có ý nghĩa với Thí Thiên.

Năm nữ tử tĩnh dưỡng được một thời gian, đã khôi phục được tương đối.

Trong Thương Khung Thần Giám có rất nhiều đại dược, lại có Hỗn Độn Hồng Lô không ngừng luyện chế đan dược.

Năm nữ tử đều uống rất nhiều đan dược do Hỗn Độn Hồng Lô luyện chế ra.

Các nàng cũng cảm thấy mình đã xài quá nhiều rồi.

Nhưng Hỗn Độn Hồng Lô vẫn liên tục luyện chế, không có dấu hiệumuốn ngừng lại.

Ngày trước Sở Mặc đã thu rất nhiều chiến lợi phẩm.

Dù cấp bậc gì đều quăng vào trong Hỗn Độn Hồng Lô.

Mục đích chỉ có một, cho Hỗn Độn Hồng Lô luyện thuốc.

Sở Mặc chưa nói chuyện với năm người vì hắn muốn phát tiết hết sát khí đã.

Hơn mười ngày, sát khí đã tiêu đi được nhiều, đám người Bắc Đẩu giáo cũng bị đánh cho chạy như chó, không dám lộ diện.

Lúc này, Sở Mặc mới dừng lại, đi vào Thương Khung Thần Giám.

- Bên ngoài hiện giờ thế nào?

Hồng Nguyệt hỏi Sở Mặc.

- Không sao, ngoại trừ Bắc Đẩu lão tổ, không có bất cứ người nào có thể uy hiếp chúng ta.

Sở Mặc rốt cuộc cười.

Năm nữ tử nhẹ nhàng thở ra.

Nhiều năm không gặp, mọi người có nhiều chuyện muốn nói nhưng khi gặp nhau lại không biết nên nói từ đâu.

Cả đám nhìn về phía Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ khẽ cười:

- Nhìn ta làm gì?

Nàng hỏi Sở Mặc.

- Sao ca ca lại đến chỗ này thế?

- Đến tìm đồ thôi, không nghĩ các ngươi ở đây.

Sở Mặc cười cười ngồi xuống.

Mọi người chia sẻ một chút chuyện trong mấy năm qua.

Sở Mặc nói là chính, năm người còn lại ngồi nghe.

Thay vì nói chuyện, các nàng càng muốn biết Sở Mặc đã trải qua những chuyện gì.

Khi biết Sở Mặc đã đoàn tụ với cha mẹ ở La Thiên hoàng tộc, cả đám đều vui vẻ.

Hồng Nguyệt cũng kể lại Ma Quân đã lưu lại cho mọi người một con đường, vì thế họ mới đến Bắc Đẩu Đại Vực, tìm cơ hội vào Thí luyện tràng.

- Kết quả chúng ta đến đây, phát hiện thế giới này rất thích hợp cho việc tu luyện.

Tinh khí ở đây nồng đậm hơn so với ở Viêm Hoàng Đại Vực nhiều nên chúng ta quyết định tu luyện ở đây cho có cơ sở đã rồi mới vào Thí luyện tràng.

Kết quả, khi ta và Tiêu Vũ thành Thánh, Bắc Đẩu Đại Vực lại bị phong tỏa.

Hồng Nguyệt than nhẹ.

- Chúng ta không muốn dính vào sự phân tranh ở đây, cũng không biết có chuyện gì, nhưng lại không nghĩ cũng bị kéo vào, càng khôngnghĩ ngươi lại đến đây.

Đúng là trùng hợp.

- Đúng thế, quá khéo luôn.

Sở Mặc nói xong, trong lòng còn sợ hãi.

Nếu hắn không đến đây có khả năng năm người này sẽ gặp nguy hiểm.

Tuy nhiên, việc gì cũng có nhân quả, nếu hắn không đến, chưa chắc Bắc Đẩu lão tổ có thể suy diễn ra các nàng.

Thế giới đúng là huyền diệu.

- Vậy tiếp theo ngươi có tính toán gì không?

Hồng Nguyệt nhìn Sở Mặc hỏi.

- Ta còn chưa tìm được đồ cần tìm.

Tuy nhiên, ta biết Bắc Đẩu lão tổ đang tìm cái gì.

Ta đang cầm ba thứ lão muốn.

Nên sớm muộn gì chúng ta cũng phải chiến.

Sở Mặc nói.

- Trời đất, đánh với Bắc Đẩu lão tổ á?

Năm người hoảng sợ.

Các nàng ở Bắc Đẩu Đại Vực lâu hơn Sở Mặc, những năm gần đây cũng biết không ít thông tin của Bắc Đẩu lão tổ.

Các nàng biết đó là một đại năng chân chính, là chúa tể ở vùng này.

Tuy các nàng tin Sở Mặc đến mức mù quáng, nhưng Sở Mặc có thể đánh bại Bắc Đẩu lão tổ thật sao?

Sở Mặc nhìn thấy sự lo lắng trong mắt các nàng, hắn cười nói:

- Yên tâm đi, ta không đánh mà không có chuẩn bị.

Các ngươi cứ an tâm tĩnh dưỡng.

Ở đây, chỉ cần không đột phá thì sẽ không ai tìm được các ngươi.

Chúng nữ gật đầu, các nàng cũng không hỏi thế giới này là chỗ nào.

Nhìn hồ rộng như biển, các sự vật đều không bình thường chứng minh chỗ này rất đặc biệt.

Sở Mặc cũng không giải thích.

Hắn không có nhiều thời gian ôn chuyện, nói xong liền đi ra.

Khi đi tới cứu viện, hình như hắn đã đi ngang một viên huyết nguyệt.

Sau mấy ngày, Sở Mặc quay trở lại chỗ mà hắn cảm nhận được, bắt đầu dùng Phong thủy thần thông để tìm kiếm.

Chẳng mấy chốc, hắn đã xác định được vị trí, đó là một dãy núi rất rộng lớn.

-----o0o-----

Chương 1900: Giám thần

Chương 1900: Giám thần

Dãy núi dài đến vạn dặm, cứ như một con rồng cuộn mình ở Bắc Đẩu Đại Vực.

Nhìn dãy núi, Sở Mặc nhớ đến ba con thần long, tiếc nuối thở dài.

Hắn hơi hối hận sao lúc trước không thu chúng nó vào thế giới của Thương Khung Thần Giám khiến chúng bị gặp nạn.

Tuy nhiên, điều này khiến hắn càng hận Bắc Đẩu lão tổ.

Khi hắn tìm được ba viên huyết nguyệt, chắc chắn sẽ tính sổ, thuận tiện lấy lại bốn ngôi sao và Thất tinh trận đồ.

Sở Mặc cũng không muốn buông tha cho Bắc Đẩu giáo luôn.

Dù Sở Mặc không buông tha, Bắc Đẩu giáo cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.

Ân oán nhân quả đã kết, dù không có Kỳ Tiêu Vũ thì cũng vậy thôi.

Sở Mặc đến vị trí mà Phong thủy thần thông chỉ.

Đây chính là chỗ long mạch của dãy núi, là một chỗ có phong thủy cực tốt.

- Đúng là biết chọn chỗ mà.

Sở Mặc cảm thán, sau đó độn thổ, chui vào giữa núi.

Sở Mặc lập tức tiến vào một tòa địa cung.

Địa cung này rất lớn, có phong ấn hùng mạnh.

Nếu không phải trên người Sở Mặc có Thương Khung Thần Giám, chắc bây giờ cũng không có cách nà tiến vào.

Dù tu sĩ Đại thánh cũng khó mà tiến được vào giữa địa cung.

Sở Mặc vừa vào đã nhìn thấy một nam tử tuấn nhan như ngọc, ngồi cười nhìn hắn.

Sở Mặc hơi động tâm, nhìn nam tử, không nói gì.

- Rốt cuộc ngươi cũng tìm được chỗ này.

Nam tử than nhẹ, ra hiệu cho Sở Mặc ngồi xuống.

Sở Mặc ngồi trên một ghế đá, nhìn nam tử hỏi:

- Ngươi đã sớm biết ta đến đây phải không?

Nam tử gật đầu, cười ôn hòa:

- Biết lâu rồi.

- Vậy thì vì sao lại không xuất hiện?

Sở Mặc hỏi.

- Sao phải xuất hiện?

Nam tử cười cười.

- Chẳng lẽ vì trên người ngươi có Thương Khung Thần Giám à?

Sở Mặc câm nín.

Từ trước đến giờ hắn đều cho rằng Thương Khung Thần Giám và mười viên huyết nguyệt là một thể.

Năm đó, khi ở Tiên giới thu được Hỗn độn huyết nguyệt cũng có không ít chuyện.

Trong mười khối huyết nguyệt, Sở Mặc chỉ thấy Hỗn độn có tính cách rất mạnh, Quang minh, Phổ chiếu thì cũng không có gì.

Nhưng việc ôn hòa không đồng nghĩa với việc nó không có cá tính.

Sở Mặc biết điều đó.

Những năm gần đây, Thương Khung Thần Giám và các huyết nguyệt đã giúp hắn rất nhiều, nhiều không kể xiết.

Nên Sở Mặc đã có thói quen có Thương Khung Thần Giám ở bên.

Hiện giờ, nam tử kia lại hỏi như vậy khiến Sở Mặc không phản bác được.

Hắn không biết nên nói gì.

- Sao lại trầm mặc thế?

Nam tử mỉm cười nói.

- À, ta là Giám thần.

Giám thần, được xưng là có thể giám định hết mọi vật trên thế gian, là thần vật chân chính.

Giám thần nhìn Sở Mặc, đột nhiên nói:

- Nhiều năm như vậy, dáng vẻ của ngươi chẳng thay đổi chút nào.

- 桿

Sở Mặc nhướng mày, khó hiểu nhìn nam tử phong hoa như ngọc trước mặt hỏi:

- Ngươi đã từng thấy ta à?

- Đương nhiên rồi.

Nếu không có nhân quả, làm sao Thương Khung Thần Giám lại ở lại cạnh ngươi?

Sao Thí Thiên lại để cho ngươi nắm giữ nó?

Hỗn Độn Hồng Lô cũng không trở thành pháp khí của ngươi đâu.

- Ngươi có thể nói rõ ra không?

Giám thần do dự nói:

- Bắc đẩu thất tinh vốn đã chọn ngươi.

Ngày đó, chắc ngươi cũng đã có được thần văn.

Cũng chẳng có gì là kỳ lạ, từ trước đến giờ ngươi chính là dị số.

- Ta không hiểu.

Sở Mặc có thể cảm giác lời của Giám thần nói rất đáng tin, nhưng hắn lại không hiểu.

Vì vậy, hắn thấy khó chịu.

- Như thế này đi, nếu ngươi tìm được Trảm đạo và Quy nhất, chúng cam tâm trở về bên cạnh ngươi, ta sẽ trở về.

Giám thần nhìn Sở Mặc, thở dài:

- Đã nhiều kỷ nguyên rồi, ngươi tiến vào luân hồi nhưng vẫn giữbộ dáng này, tình tình hầu như chưa thấy đổi mấy.

Quả là kỳ lạ.

Sở Mặc ngẩng đầu thật mạnh:

- Luân hồi ư?

Ra ngươi biết... kiếp trước của ta à?

- Oh, người ta biết đã chết.

Tuy hắn và ngươi rất giống nhau, tính tình không khác lắm nhưng đúng là hắn đã chết.

Giám thần lắc đầu, mắt lộ vẻ thương cảm.

- Nói thế nào đây.

Aiz, nhiều năm như vậy rồi, đúng là thần ký.

Nhìn thấy ngươi ta mới biết đúng là có luân hồi.

Nên ta có thể nói cho ngươi biết nhưng ngươi nghe để biết thôi, vì một khi truyền ra, thế giới này sẽ đại loạn.

Nhân quả lớn như vậy dù là ngươi cũng không thể chịuđược đâu.

Sở Mặc gật đầu:

- Ngươi nói đi.

- Rất lâu rất lâu về trước, ngươi từng là chủ nhân của Thương Khung Thần Giám.

Giám thần hơi sầu não nói:

- Chính xác mà nói, kiếp trước của ngươi giống ngươi nhưng không hẳn là ngươi, đã từng là chủ nhân, là người tạo ra chúng ta.

- Thương Khung Thần Giám không phải vật do thiên địa hìnhthành sao?

Khóe miệng Sở Mặc co giật, cảm thấy rất hồ nghi.

- Thiên địa hình thành gì chứ.

Ngươi chính là người sáng tạo ra Thương Khung Thần Giám và mười viên huyết nguyệt.

Cây đao trên người ngươi mới là thứ do thiên địa hình thành.

Tuy nhiên, trải qua một chuyện, cây đao kia đã bị mất chân linh.

Nó với ngươi đều đi vào luân hồi, khi nào ngươi thức tỉnh thì nó mới có thể thức tỉnh.

Sở Mặc im lặng lắng nghe, ghi tạc trong lòng vì có một số thứ hắn chưa hiểu.

- Sau đó, vì một nguyên nhân nào đó, ngươi lại đi vào luân hồi.

Ngươi đừng hỏi ta nguyên nhân gì, hiểu biết của ta cũng có giới hạn, hơn nữa, chuyện này không thể nói đâu.

Giám thần nhìn Sở Mặc nói dứt khoát:

- Năm đó ngươi vào luân hồi, cây đao kia nguyện ý đi cùng ngươi.

Thương Khung Thần Giám cùng mười người chúng ta thật ra cũng nguyện ý nhưng lại có người không muốn, ra tay hủy phân thân của chúng ta, nhưng chúng ta đã chạy thoát.

- Các ngươi từ thông đạo chạy đến đây ư?

Sở Mặc hỏi.

Giám thần hơi ngẩn ra, nhìn Sở Mặc:

- Không dám tin ngươi còn biết cả thông đạo...

Giám thần gật đầu nói tiếp:

- Đúng thế, chúng ta đến t렴hông đạo.

Sau khi chạy đến đây, ta, Hỗn độn, Trảm đạo và Quy nhất biết trong La Thiên đại vũ trụ có cơ duyên thành thần, chúng ta muốn một mình tìm kiếm nó.

Sáu viên kia vẫn ở ben cạnh ngươi, chờ ngày ngươi thức tỉnh.

Chúng nó tự phong ấn đại bộ phận trí nhớ của mình vì trí nhớ này sẽ gây ảnh hưởng lớn, có nhân quả khó tưởng tượng.

Nên cho đến hiện tại, chắc chúng chưa nói gì về chuyện này đâu nhỉ.

Sở Mặc gật đầu.

Giám thần lại nói tiếp:

- Khi ngươi tiến vào Bắc Đẩu Đại Vực thì ta đã biết rồi.

Thật ra, ta rất muốn giết ngươi.

Sở Mặc hơi kinh hãi nhìn Giám thần.

Giám thần lắc đầu:

- Nhưng không được, chúng ta do ngươi chế tạo ra.

Năm đó, không phải ngươi không đề phòng chuyện kiểu này phát sinh đâu.

Nên hiện tại, dù ta có thể lên quyết tâm cũng không giết được ngươi.

Dù sao, trên người ngươi có bảy viên huyết nguyệt, nếu động thủ thật, chúng sẽ thức tỉnh, trực tiếp xé nát ta.

Ta là huynh đệ nhưng ngươi lại là phụ thân của chúng ta.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXVII ( Chương 1901-1925 )


*3:19pm 23-9-19*

Chương 1901: Trực tiếp giết luôn! (1)

- ...

Sở Mặc đen mặt không nói gì, tự nhủ: nghe Giám thần nói vậy thì hắn còn nói gì được chứ.

- Tại sao lại phải đi vào luân hồi?

Là ta tự nguyện sao hay bị người bức bách?

Thông đạo rốt cuộc là thế giới như thế nào?

Chỗ đó có ai, Phong thần bảng là gì?

Bên kia thông đạo là thế giới giống hệt La Thiên vũ trụ ư?

Sở Mặc hỏi.

- Khụ, ta chỉ nói ngài là phụ thân ngài đừng tưởng bở mà hỏi nhiều thế được không?

Trên khuôn mặt tuấn lãng của Giám thần hơi có vẻ bất đắc dĩ, nhìn Sở Mặc buồn bực nói:

- Ta biết ngay là không thể nói với ngài mà.

Ngài chẳng qua chỉ là luân hồi của người đó chứ đâu phải hắn...

- Chung quy một ngày nào đó ta sẽ thức tỉnh không phải sao?

Giám thần trầm mặc một lúc, sau đó gật đầu:

- Đúng, về lý luận thì là thế.

Tuy nhiên, tỷ lệ ngươi không thức tỉnh cũng cao lắm.

Giám thần thản nhiên nói.

- Chuyện vì sao ngài đi vào luân hồi có nhân quả quá lớn, ta không nói được.

Nếu một ngày kia, khi ngài thức tỉnh ngài sẽ biết thôi.

Còn thông đạo, nói thế nào nhỉ, đó là một thế giới của thần linh.

Phong thần bảng chính là chiến bảng cấp cao nhất do thần linh lập ra.

Ngươi đừng tưởng lên Phong thần bảng mà tốt.

Những người trong thông đạo, không phải ai cũng muốn lên đấy đâu.

Ta không thể nói thêm gì nhiều.

Còn bên kia thông đạo, đích xác có một thế giới, mà chính xác là có nhiều thế giới giống với chỗ này.

Nói đến đây, Giám thần lộ vẻ buồn rầu:

- Nói thế là được rồi.

Giờ ngươi đi tìm Trảm đạo và Quy nhất đi.

Nếu chúng nó tự nguyện về thì ta cũng về.

Nếu chúng nó không đi thì xin lỗi nhé.

Ba người chúng ta đã đến Bắc Đẩu Đại Vực rất lâu, thật ra cũng biết cơ hội thành thần là gì nhưng chúng ta đều từ bỏ, lựa chọn một chỗ để ẩn cư.

Chúng ta mệt mỏi rồi.

Ngươi đã tìm đến đây, thì cũng là số mệnh.

- Ta không thích người nói nửa vời như vậy nhưng cũng phải cảm ơn ngươi đã cho ta biết không ít chuyện.

Theo ngươi nói, có vẻ ta là một đại nhân vật rất lợi hại, nó khiến ta càng có lòng tin vào mình hơn.

- Đại nhân vật à...

Khóe miệng Giám thần co quắp, nói:

- Có phải đại nhân vật hay không thì ta không biết nhưng đúng là rất lợi hại.

Sau đó, Sở Mặc cáo từ Giám thần rời đi.

Giám thần không trở về, hắn cũng không miễn cưỡng.

Tuy chưa biết vị trí cụ thể của Trảm đạo và Quy nhất, nhưng căn cứ lời của Giám thần, chúng chỉ chọn chỗ có long mạch hội tụ, có thể tìm được hai viên huyết nguyệt kia dễ dàng thôi.

Sau khi Sở Mặc đi, Giám thần ngồi im lặng thật lâu.

Cuối cùng, cười cười lẩm bẩm:

- Thiên đạo luân hồi, số mệnh đúng là khó mà tính trước được.

Ta đã mệt rồi, làm sao đây?

Nói xong, lại lắc đầu cảm thán, thân hình dần dần biến mất.

Trên bàn đá, chỉ còn một viên huyết nguyệt rực rỡ chói mắt.

Tuy mấy chuyện Giám thần nói có vẻ xa xôi nhưng đã ảnh hưởng không nhỏ đến Sở Mặc.

Sau khi rời khỏi địa cung, hắn khó khăn lắm mới bình tĩnh lại.

Lời Giám thần nói không giống như đang nói dối nhưng vì sao Hỗn độn huyết nguyệt lại chưa từng đề cập đến với hắn chứ?

Tuy thế, Sở Mặc có thể xác định, năm đó ở Tiên giới, khi Sở Mặc đến, Hỗn độn cũng phản ứng rất kịch liệt, không muốn trở về Thương Khung Thần Giám.

Cuối cùng là do Thương Khung Thần Giám và các viên huyết nguyệt khác đồng thời ra tay mới khiến nó quay trở về.

Nhớ tới chuyện này, Sở Mặc lại đột nhiên nghĩ đến hình như khi đó trí nhớ của hắn bị thiêu thiếu.

Thương Khung Thần Giám cũng biến mấtmột thời gian, khi xuất hiện lại từ bốn viên đã thành năm viên huyết nguyệt.

Có lẽ trong thời gian đó có chuyện gì mà hắn không biết rồi.

Sở Mặc than nhẹ, không nhìn lại, bay thẳng đến một nơi khác.

Hắn vận dụng Phong thủy thân thông, bắt đầu tìm kiếm trên phạm vi toàn bộ đại vực.

Căn cứ vào quẻ bói, có tất cả hơn mười chỗ có phong thủy tuyệt hảo.

Những chỗ đó đều giống Thiên cung của Bắc Đẩu giáo, là nơi long mạch hội tụ, bảo địa chân chính, tinh khí nồng đậm đến khó tin.

Bình thường, những chỗ như vậy đều sẽ bị các thế lực cường đại chiếm cứ hoặc sẽ bị phong ấn giống như chỗ của Giám thần, người ngoài khó mà phát hiện.

Chỉ có tu sĩ tinh thông Phong thủy thần thông mới có thể tìm ra.

Căn cứ vào bản đồ, Sở Mặc bỏ đi bảy tám chỗ đã bị các thế lực lớn chiếm, còn lại hai ba chỗ nữa, rất có thể là nơi Trảm đạo và Quy nhất ẩn thân.

Sau khi xác định rõ, Sở Mặc lên đường.

Sau ba ngày, Sở Mặc chỉ còn cách chỗ có phong thủy tuyệt hảo tầm nửa ngày đường nữa thì hắn bị chặn lại.

Người ngăn hắn là một lão già tráng kiện, râu tóc bạc phơ, mặc áo bào màu xanh, đứng trong hư không, không cảm nhận được khí tức trên người lão, cũng không thấy tỏa ra hơi thở nguy hiểm gì nhưng theo bản năng, Sở Mặc biết đây là một cao thủ chân chính.

Lão già bình thản hìn Sở Mặc nói:

- Người trẻ tuổi, giao ba ngôi sao trên người ngươi và thần văn ra đây.

Ta sẽ không làm khó ngươi, trực tiếp thả ngươi đi.

Đây chính là Bắc Đẩu lão tổ rồi.

Sở Mặc cả kinh, hắn không biết làm thế nào mà Bắc Đẩu lão tổ cóthể tìm dược hắn.

Sau khi tu luyện thần quyết, hắn đã hoàn toàn che giấu hơi thở của ba ngôi sao, cũng không sử dụng tinh thần lực.

Thiên tuyền và Diêu quang đều ở trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Chẳng lẽ lão này có pháp lực che trời rồi, nếu không sao lại tìm được hắn chứ?

- Vị tiền bối này ta không rõ ngài đang nói gì.

Sở Mặc quyết định phủ nhận.

Lão già khẽ mỉm cười nói:

- Ngươi xem người ngươi, có Thương Khung Thần Giám, lại có bảy viên huyết nguyệt, rồi Thí Thiên, Hỗn Độn Hồng Lô nữa.

Tuy BắcĐẩu trận rất tốt nhưng người trẻ tuổi à, ăn nhiều sẽ bội thực đó.

Lòng Sở Mặc trùng xuống, hiện tại hắn có cảm giác hắn đã bị người ta bán đứng.

Đáng lẽ lão già này phải không biết gì về hắn mới đúng chứ.

Hiện tại đến gốc gác của hắn cũng xốc hết lên.

Sở Mặc tuyệt đối không tin lão chỉ suy diễn mà biết được.

Dù là Vô thượng tồn tại cũng không có năng lực mạnh như vậy.

Trên thế gian này trừ bằng hữu ở Viêm Hoàng Đại Vực cũng không mấy người biết các bí mật của hắn.

Tuy nhiên, vẫn còn một khả năng.

Chính là La Thiên hoàng tộc.

Trong hoàng tộc có không ít người biết thông tin về hắn.

Hơn nữa, lại có bàng chi hận hắn không chết càng sớm càng tốt.

- Tiền bối, ta nghĩ hẳn là ngài đã nhận lầm người.

Sở Mặc suy nghĩ rất nhanh, hắn bình tĩnh, mờ mịt nhìn lão già trước mắt nói:

- Rốt cuộc ngài định nói gì, ta không hiểu tí nào hết.

- Không phải à?

Lão già thở dài.

-----o0o-----

Chương 1902: Trực tiếp giết luôn! (2)

Chương 1902: Trực tiếp giết luôn! (2)

- Lão phu thừa nhận có đắc tội với ngươi và mấy bằng hữu củangươi, nhưng người Bắc Đẩu giáo chết trên tay ngươi cũng đâu có ít.

Lão phu không so đo với ngươi.

Lão phu cũng luyến tiếc vì ngươi là thiên tài chân chính.

Hơn nữa, lão phu cũng không muốn trêu vào hoàng tộc, khiến bọn họ phẫn nộ.

Vì thế, Sở công tử, lão phu muốn dùng phương thức hòa bình để giải quyết chuyện này.

Ngươi nói gì đi.

Bắc Đẩu lão tổ đã lật bài.

Sở Mặc cũng hiểu, dù không thừa nhận đối phương cũng không đồng ý.

Vì thế, hắn dứt khoát gật đầu nói:

- Đã vậy thì trước tiên, ta muốn biết, là ai bán đứng ta.

Bắc Đẩu lão tổ cười cười:

- Chẳng lẽ lão phu không thể tự thôi diễn ra hay sao?

Nếu lão phucó thể thôi diễn mấy nữ tử kia có liên quan với ngươi thì sao lại không suy ra được thân phận của ngươi chứ?

- Không, ngươi không làm được.

Sở Mặc bình tĩnh nói.

- Nếu thế này thì chúng ta không cần nói gì nữa, ta muốn đi, chưa chắc ngươi cản được đâu.

Bắc Đẩu lão tổ cười ha ha:

- Người trẻ tuổi à, tự tin là chuyện tốt nhưng hơn nó sẽ thành tự phụ.

Lão phu không thể nói ai đã bán rẻ ngươi, lão phu phải giữ lời.

Sở Mặc nói:

- Vậy cũng không sao, hẹn gặp lại.

Sở Mặc thân hình chợt lóe, trực tiếp biến mất.

- Muốn chạy à, không dễ thế đâu.

Bắc Đẩu lão tổ vừa nói vừa tạo một nhà giam khủng bố, rộng hơn vạn dặm, giống như cái võng dài mắc giữa trời, bịt hết lối đi.

Lên trời xuống đất đều không được nữa.

Một ánh đao rực rỡ trực tiếp chém rách cái võng, tạo một lỗ hổng tođùng.

Sau đó, Sở Mặc bình tĩnh chạy qua cái lỗ kia.

Bắc Đẩu lão tổ đứng nguyên tại chỗ, không ra tay, mắt lão sáng lên, mồm lẩm bẩm:

- Thật sự có chút bản lĩnh.

Không nghĩ hắn có thể trưởng thành nhanh như vậy.

Theo đám người kia, lão phu chỉ cần một ngón tay là nghiền chết hắn, xem ra bị hố rồi.

Nói xong, lão nhìn chỗ Sở Mặc biến mất, thản nhiên cười:

- Tuy nhiên, ngươi đã bị lão phu theo dõi.

Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát được sao?

Quả nhiên, Sở Mặc còn chưa đi xa đã thấy phía trước có một đội nhân mã.

Nam tử mặc chiến y màu vàng, người cưỡi cự thú Chí tôn, trông rất uy vũ mà dữ tợn, tràn đầy sát khí, vẻ mặt lạnh lùng, tay cầm trường kích đang đứng nhìn Sở Mặc.

- Sở Mặc, ngươi muốn đi đâu?

Nam tử cầm trường kích hỏi.

Quả nhiên là bọn họ.

Giữa hai lông mày Sở Mặc xuất hiện sát khí.

Hắn không nói chuyện, quá lãng phí thời gian mà cũng là tự làm thấpmình.

Hắn đưa tay đánh một quyền.

Lực đạo xuyên hư không, nhanh đến khó tin.

- Ngươi...

Nam tử vừa nói một chữ, quyền của Sở Mặc đã đến trước mặt gã.

Nam tử này đã đạt đến Thánh nhân.

Người được phái đi đến đánh chết Sở Mặc đều không phải kẻ yếu.

Nên nam tử Thánh nhân này phản ứng cực nhanh, gã huy động đượctinh khí tạo thành một lớp chắn trước mặt.

Ầm!

Lớp phòng ngự hùng mạnh trước mặt quyền của Sở Mặc lại trở nên yếu ớt, bị đánh cho dập nát.

Sau đó, nam tử kia vẫn bị ăn quyền.

Đám người phía sau hết hồn, thấy lạnh toát.

Nam tử bị đấm, xương cốt vỡ vụn, đầu gã bị một quyền của Sở Mặc đánh cho thành một đống nhão nhoẹt.

- Tiểu súc sinh, đó là hoàng thúc của ngươi...Một Đại thánh bên hoàng tộc tức giận gào lên.

Nhưng đợi tên này chỉ là một ánh đao vô cùng sáng lạn.

- Ngươi dám!

Tên Đại thánh gào lên, trực tiếp lấy ra pháp khí là một cây phất trần, hung hắng đánh về phía Sở Mặc.

Ầm, phất trần bị vỡ, thân thể của y cũng bị chém thành hai khúc.

Tu sĩ này bị dọa hồn bay phách lạc.

Hai đoạn thân mình nhanh chóng hợp lại, lùi về phía sau, cách Sở Mặc thật xa.

Cùng lúc đó, mấy tu sĩ Thánh nhân bên kia cũng công kích Sở Mặc.

Bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới, qua mấy năm, chiến lực của Sở Mặc đã cường đại như thế, có tể đối kháng với Đại Thánh.

Phía trước họ khinh thường không thèm để ý, tất cả các suy nghĩ này giờ đã bị biến hết đi.

Cả đám bị dọa cho run người, bất chấp phong độ hoàng gia, tôn nghiêm của người tu hànhtúm lại vây công Sở Mặc.

Đây là trận đại chiến đầu tiên của Sở Mặc sau khi lĩnh ngộ thần văn.

Đối mặt với Bắc Đẩu lão tổ, dù liều mạng thì kết cục tốt nhất là lưỡng bại câu thương nên hắn không muốn đấu với lão ta ở thời điểm.

Nhưng với đám người này, hắn chẳng bị áp lực gì hết.

Các ngươi vượt ngàn dặm ngân hà tới địa phương thô sơ như thế này để giết ta, ta còn hạ thủ lưu tình làm quái gì.

Sở Mặc nghĩ vậy.

Nói chuyện ư, chẳng cần thiết.

Cứ trực tiếp giết hết là được.

Thí Thiên trong tay hắn, mũi đao không ngừng đỏ thẫm hơn.

Hơn nữa mỗi khi chém chết một tên tu sĩ mạnh mẽ của chi thứ hoàng thất thì sẽ có một giọt tử kim huyết mạch rất loãng được Sở Mặc hút vào trong cơ thể.

Huyết mạch hoàng tộc trên người những người này tuy là rất nhạt, gần như không có nhưng dù sao cảnh giới của bọn họ cũng cao thâm.

Trải qua nhiều năm tu luyện, cũng càng cô đọng cho một tia tử kim huyết mạch kia càng hùng mạnh hơn.

Giờ phút này cũng làm lợi cho Sở Mặc thôi.

Đám người kia tổng cộng có mười mấy người, kém nhất cũng là tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân, còn có một tên tu sĩ trung kỳ Đại Thánh nữa.

Vốn tưởng rằng chống lại Sở Mặc sẽ nắm chắc, thậm chí không cần lão tổ Bắc Đẩu ra tay, bọn họ cũng có thể thoải mái trấn áp được Sở Mặc.

Nhưng lại không nghĩ rằng đây hoàn toàn không phải một chuyện tốt, quả thực là một việc muốn mạng người ta!

Trong chớp mắt, Sở Mặc cũng đã chém 6 tên tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân, tên hoàng tộc chi thứ cảnh giới Đại Thánh kia cả người bị thươngnặng, trừng mắt muốn nứt ra nhìn Sở Mặc, giận dữ hét:

- Sở Mặc, ngươi giết đồng tộc, ngươi.. ngươi sẽ phải chịu trừng phạt!

- Cút!

Sở Mặc nhấc chân đạp một cước, hung hăng đá về phía tên tu sĩ cảnh giới Đại Thánh này.

Ầm!

Tên hoàng tộc chi thứ cảnh giới Đại Thánh chống lại một quyền hung hăng của Sở Mặc, nhưng cơ thể lại giống như diều đứt dây, bị ném bay xa ra ngoài.

Tiếp đó, Sở Mặc lật tay ra một đao, chém nát ba Đại Thánh khí bay về phía mình.

Loại bùng nổ kịch liệt này làm cho một phương trời sụp đổ.

Đất đai vô tận tất cả bởi vì cuộc chiến của đám người này mà hóa thành một mảnh đất khô cằn.

Sở Mặc lại giơ tay chém ra, chém rụng đầu một tên tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân, sau đó lại đá một cước làm cái đầu vừa rơi xuống nát luôn.

Không đến thời gian một nén nhang, hơn 10 hoàng tộc chi thứ LaThiên từ La Thiên Tiên Vực chạy tới giết hắn cũng chỉ còn lại một tên tu sĩ cảnh giới Đại Thánh vẻ mặt hoảng sợ nhìn Sở Mặc.

- Sở Mặc...

Ngươi, ngươi không phải người!

Ngươi là ma quỷ!

-----o0o-----

Chương 1903: Súc thế

Chương 1903: Súc thế

Tên tu sĩ Đại Thánh có địa vị rất cao ở trong toàn bộ hoàng tộc La Thiên này vốn vẫn thuận buồm xuôi gió ôi dòng tấn thăng đến cảnh giới Đại Thánh cho tới bây giờ chưa bao giờ gặp loại đối thủ khủng bố như Sở Mặc.

Thật sự là gã phụng mệnh tới đây tru sát Sở Mặc nhưng không nghĩ tới một chiêu này lại đá vào một miếng sắt không thể phá vỡ.

Loại tổn thất này trước đó bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới.

Ban đầu vốn là một nhiệm vụ khá thoải mái, trước khi đến còn có rất nhiều người liều mạng tranh dành một xuất đến Bắc Đẩu Đại Vực.

Bởi vì chỉ cần Sở Mặc chết, những cao thủ vô thượng đó sẽ trợ giúp chi thứ của hoàng tộc ngồi lên ngai vàng Đế Vương!

Đến lúc đó, chi thứ bọn họ chính là con cháu hoàng thất chính thống.

Người tự tay đánh chết Sở Mặc nhận được bao nhiêu công trạng?

Trong lòng ai cũng đã tính toán cả.

Tên Đại Thánh này là chi thứ của hoàng tộc, địa vị tương đối cao, danh vọng cũng được, đối với cơ hội khó có được này, gã thật sự vô cùng hài lòng, cũng vô cùng vui vẻ.

Nhưng bây giờ trong lòng gã ngoại trừ vô cùng sợ hãi ra, còn lại cũng chỉ có hối hận vô tận.

- Tại sao ta lại muốn tới đây chứ?

Rõ ràng có rất nhiều người muốn tranh giành cơ mà...

Tên chi thứ hoàng tộc cảnh giới Đại Thánh này vẻ mặt tuyệt vọng nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Sở Mặc...

Ta, ta có thể đầu hàng không?

- Ngươi nói thử xem?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn gã ta, lạnh giọng nói:

- Ta muốn một tên rác rưởi làm gì?

Rác rưởi!

Rác rưởi?

Vẻ mặt của tên chi thứ hoàng tộc cảnh giới Đại Thánh kinh ngạc, vẻ mặt này hoàn toàn không phải giả vờ.

Từ nhỏ đến lớn, mãi cho đến hôm nay, hai chữ này gã từng nghe vôsố lần, cũng từng nói vô số lần, nhưng đều là nghe người khác nói về người khác, đều là gã mở miệng nói về người khác.

Lại chưa từng nghe bất cứ kẻ nào dùng hai chữ này để hình dung gã.

Cho nên, gã thật sự hoàn toàn ngây dại, hoàn toàn không thể tin được, hai chữ này là nói về gã.

- Như thế nào, ngươi không phục?

Sở Mặc cười lạnh nói:

- Không phải là đối thủ của ta, không phải rác rưởi thì là cái gì?

Sống nhiều năm như vậy, ngươi ngoại trừ tự mình cảm thấy mình được ra thì còn gì nữa?

Trong ngực tên Đại Thánh này xông lên sự phẫn nộ mãnh liệt, cả giận nói:

- Ta không phải rác rưởi!

- Ồ, thì sao?

Mũi đao Thí Thiên trong tay Sở Mặc chỉ về phía gã:

- Đến chiến nào, đừng có nói nhảm nữa!

Vẻ mặt của tên chi thứ hoàng tộc cảnh giới Đại Thánh này chua xót.

Chiến?

Gã thật sự không có lòng tin, trừ phi lúc này lão tổ Bắc Đẩu có thể tới đây.

Nhưng vấn đề là, Bắc Đẩu lão tổ sẽ chạy tới giúp gã sao?

Hiển nhiên là sẽ không!

Đám người bọn họ bán tin tức cho Bắc Đẩu lão tổ, có liên hệ với Bắc Đẩu lão tổ, nhưng chỉ là quan hệ hợp tác.

Loại người như Bắc Đẩu lão tổ làm sao có thể tới đây giúp bọn gã được?

Cho dù giờ phút này có ở đây chỉ e cũng chỉ đứng đó xem náo nhiệt nhỉ?

- Sở Mặc, ta có thể phụng sự cho ngươi là chính, có thể cung cấp rất nhiều tin tình báo về chi thứ hoàng tộc cho ngươi...

Ngươi, ngươi không phải vẫn luôn muốn biết, những người tính kế ngươi, những người muốn giết ngươi rốt cuộc là ai sao?

Ngươi chẳng lẽ không muốn biết một vài bí mật của Bắc Đẩu lão tổ sao?

Ta...

Ta cũng có thể nói cho ngươi biết.

Chỉ cần ngài đừng giết ta...

Ta nguyện ý trở thành nô bộc của ngài!

Tên chi thứ hoàng tộc cảnh giới Đại Thánh này đến cuối cùng thậmchí còn dùng tới kính ngữ.

Sở Mặc vẫn bất động như cũ, lạnh lùng nhìn gã ta:

- Người tính kế ta, ngoại trừ mấy lão bất tử cảnh giới vô thượng thì chính là mấy người chi thứ hoàng tộc các người.

Về phần Bắc Đẩu lão tổ, bí mật của ông ta liên quan gì đến ta?

Đám người các ngươi, tý nữa giết sạch từng tên một không phải xong rồi à?

Ta cần một tên rác rưởi như ngươi làm cái gì?

Nói xong, Sở Mặc lại vung đao lên.

Chẻ củi đao pháp!

Lúc này, Sở Mặc lại lần nữa thi triển ra đao pháp chẻ củi, uy lực đã tới một cấp độ khó có thể tưởng được.

Có lẽ ngay cả thập cửu hoàng thúc Cơ Phong cũng hoàn toàn không thể tưởng được, năm đó ông ta để lại cho Sở Mặc một chút cơ duyên, không ngờ lại được Sở Mặc tu luyện tới trình độ này.

Tên Chi thứ hoàng tộc cảnh giới Đại Thánh ra tay ngăn cản.

Đạo hạnh của gã cũng vô cùng cao thâm.

Lại nói, Trấn Phong Bắc Đẩu Đại Vực là thế giới lớn như vậy cũng hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì.

Nếu so với những tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân kia thì hùng mạnh hơn vô số lần.

Gã ta tùy tiện vung tay lên, cả mười triệu dặm ngân hà sẽ bị chôn vùi!

Núi sông đất đai vô tận sẽ hóa thành số không.

Nhưng ở trước mặt Sở Mặc, gã thật sự không được!

Sở Mặc thậm chí không sử dụng Tinh Thần quyết, cũng không hề sử dụng tinh thần lực.

Chỉ dựa vào đạo hạnh của hắn thôi cũng đủ để trấn áp tu sĩ cường đại cảnh giới Đại Thánh này rồi.

Một đao kia lại chém tên chi thứ hoàng tộc cảnh giới Đại Thánh này thành hai khúc, sau khi tổ chức lại thì tên tu sĩ Đại Thánh từ bỏ luôn sự chống cự, quỳ trên hư không nhìn Sở Mặc đau khổ nói:

- Sở công tử, Sở gia...

Ngài hoặc là một đao giết ta, hoặc là...

Hãy nhận ta làm nô bộc, đừng giày vò ta...

Van xin ngài!

Sự sợ hãi vô tận làm phòng tuyến tâm lý của tên Đại Thánh này hoàn toàn bị phá hủy.

Gã đã nhìn ra Sở Mặc đang tra tấn gã, bởi vì nếu muốn giết gã thì một đao vừa rồi.. gã tuyệt đối phải mất mạng.

Răng rắc!

Một đao của Sở Mặc chém luôn đầu của tên Đại Thánh này xuống, sau đó, dưới sự không thể tin và sợ hãi tràn đầy trong mắt của gã thì làm đầu của gã nát bét, tính cả Nguyên Thần, hồn bay phách tán!

- Ngươi nghĩ ta đang muốn lạt mềm buộc chặt với ngươi đấy à?

Muốn thu phục ngươi sao?

Thật là ngu ngốc!

Sở Mặc quay đầu lại nhìn thoáng qua, thân hình chợt lóe rồi biến mất.

Không lâu sau, Bắc Đẩu lão tổ đuổi tới nơi này thì cố tình cảm nhậnmột chút, sau đó hai tay kết ấn, bắt đầu ngược dòng thời gian.

Tuy ông ta chỉ nhìn thấy một đoạn hình ảnh hỗn độn nhưng những hình ảnh đó cũng đủ rồi.

Ngay cả người có tu vi và tâm tính như Bắc Đẩu lão tổ cũng xem mà hít một hơi khí lạnh.

- Thật là một tên ác độc!

Mắt Bắc Đẩu lão tổ lóe lên, lẩm bẩm:

- Nhưng mà càng là loại tu sĩ hùng mạnh như thế, giết đi mới càng có ý nghĩa.

Tiểu tử, ngươi đã thành công khơi dậy hứng thú của lão phu rồi.

Đã rất nhiều năm không có ai khiến lão tổ ta sinh ra loại hứng thú này, Cũng thế, trước khi trở thành cự đầu, dùng ngươi hiến tế là đượcrồi.

-----o0o-----

Chương 1904: Quy Nhất (1)

Chương 1904: Quy Nhất (1)

Nói xong, ông ta hơi ngưng thần một lát rồi đuổi theo về phía mà Sở Mặc biến mất.

Thí Thiên trong tay Sở Mặc giờ phút này đã đỏ cả mảng, tản ra huyết quang yêu dị làm lòng người kinh hãi.

Một đám cao thủ chi thứ của hoàng tộc cứ như vậy ngã xuống dưới đao của hắn, trong lòng hắn không có bất kỳ sự hối hận nào.

Trên thực tế, sau khi biết mấy năm nay luôn nhằm vào ba người hắnchủ yếu là đám người của chi thứ hoàng tộc, giữa Sở Mặc và bọn họ đã là kẻ thù không đội trời chung.

Lúc này, bọn họ không biết thế nào lại biết được tin mình ở Bắc Đẩu Đại Vực, phái nhiều cao thủ đến như vậy, mục đích đương nhiên là muốn tuyệt sát hoàn toàn hắn ở đây.

Sở Mặc không phải không muốn để lại một người sống, hỏi xem tình huống bên La Thiên Tiên Vực rốt cuộc thế nào.

Nhưng hắn vẫn nhịn được, không hỏi.

Không phải không lo lắng, mà là sợ ảnh hưởng tới đạo tâm của mình.

Cha mẹ dưới sự che chở của La Thiên hoàng tộc nếu còn có thể xuất hiện bất kỳ sự không ngờ nào thì cũng chỉ nói lên rằng: toàn bộ hoàng tộc La Thiên cũng đã rơi vào tay giặc rồi.

Chỉ cần con cháu dòng chính của hoàng tộc La Thiên còn đó, như vậy cha mẹ hắn cũng sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào.

Điểm này, trong lòng Sở Mặc rất rõ ràng.

Cho nên, hắn không muốn đến hỏi, cũng không cần phải...

đi hỏi.

Một trận chiến này cũng làm Sở Mặc sau vài năm lại lần nữa có sự tin tưởng mạnh mẽ.

Niềm tin vô địch đó lại bắt đầu sinh sôi.

Nhưng hắn còn cần tiếp tục súc thế, chỉ dựa vào bây giờ thì còn chưa đủ.

Nếu muốn hoàn toàn giải quyết được Bắc Đẩu lão tổ, cần mạnh mẽ hơn, cũng cần càng nhiều lực chiến đấu tích lũy hơn.

Trên đường, Sở Mặc lại gặp mấy đợt đệ tử của Bắc Đẩu.

Nhưng mà mạnh nhất cũng chỉ là cảnh giới Chí Tôn.

Hắn gần như không hề dừng lại, thuận tiện ra tay trấn áp toàn bộ những người đó.

Những người này tuy là không đủ để hắn tích trữ nhiều hơn nhưng vẫn là có còn hơn không, chỉ thuận tay thu vào thôi mà.

Đến cuối cùng, Sở Mặc sắp đến gần nơi long mạch phong thủy bảo địa mà Phong thủy thần thông suy diễn ra lại gặp một đám đệ tử của Bắc Đẩu.

Đám người kia lại là một đám tu sĩ cảnh giới Đế Chủ, chỉ có điều nhìn thoáng qua, Sở Mặc lựa chọn luôn không đếm xỉa.

Ngay cả hứng thú ra tay cũng không có.

Bọn đệ tử của Bắc Đẩu này nằm mơ cũng không nghĩ tới bọn họ từng gặp thoáng qua tử thần!

Sở Mặc đi thẳng vào giữa cung điện dưới mặt đất phong thủy bảođịa.

Loại địa cung này gần như đều hình thành tự nhiên.

Ở trong nội cung dưới mặt đất, Sở Mặc lại gặp được một người.

Đó là một nam tử trẻ tuổi áo trắng như tuyết, tóc dài đen như mực phủ xuống vai, khuôn mặt tinh xảo, khá khôi ngô.

Thấy Sở Mặc thì câu nói đầu tiên vô cùng giống với Giám Thần:

- Cậu đến rồi à?

Hơi muộn đó.

- Muốn đi theo ta không?

Sở Mặc bình tĩnh nhìn nam tử trẻ tuổi áo trắng như tuyết:

- Hay là, hai người bọn họ đồng ý trở về, cậu mới đồng ý trở về?

Nam tử áo trắng hơi ngẩn ra, dường như cảm thấy thái độ của SởMặc hơi kỳ lạ.

Y nhíu mày nhìn Sở Mặc, nói:

- Cậu so với năm đó... hơi không giống nhỉ?

- Hả?

Ta năm đó là kiểu gì?

Sở Mặc hỏi.

- Năm đó cậu...

ừm, so với cậu bây giờ dường như dịu dàng hơn một chút, tuy là bản chất vẫn cứng rắn mạnh mẽ, nhưng khi đó cậu vẫn tương đối ôn hòa.

Nam tử áo trắng nhìn Sở Mặc, nói:

- Nhưng bây giờ ta chỉ nhìn thấy đầy người cậu là sát khí, chiến lực khủng bố, thật sự là có rất nhiều sự khác biệt.

Ừm, chuyện như luân hồiquả nhiên không đáng tin, cậu trở nên càng thêm đáng sợ.

- Đó cũng là chuyện tốt.

Sở Mặc nói.

- Có lẽ vậy.

Nam tử áo trắng nói:

- Ta đi với cậu, nhưng cậu đến để ta trảm cậu 1 đao đã.

Sở Mặc hơi hơi nheo mắt lại, nhìn nam tử áo trắng, nói:

- Cậu muốn giết cha à?...

Vẻ mặt nam tử áo trắng không biết nói gì, nói:

- Được rồi, xem ra cậu quả nhiên biết rất nhiều chuyện.

Hẳn là Giám Thần nói cho cậu à?

Cũng chỉ có hắn mới có thể nói cho cậu việc này.

- Vì sao cậu muốn chém ta một đao?

Sở Mặc nhìn nam tử áo trắng.

- Bởi vì ta là Trảm Đạo mà!

Ta muốn nhìn một chút, bây giờ cậu còn có... tư cách trở thành chủ nhân của ta hay không.

Nam tử áo trắng vẻ mặt thản nhiên nhìn Sở Mặc:

- Nếu như ngay cả một đao của ta cũng không tiếp được, vậy cho dùta đã từng là sinh linh do cậu chế tạo ra nhưng ta cũng không muốn ở cùng bên cạnh một tên rác rưởi.

...

Đầu Sở Mặc đen lại, thầm nghĩ báo ứng tới thật nhanh!

Mình vừa mới mắng người khác là rác rưởi xong không ngờ đã bị người khác trả lại y nguyên rồi.

- Muốn trảm ta một đao đúng không?

Đến đây đi.

Sở Mặc cầm trong tay Thí Thiên, lạnh lùng nhìn nam tử áo trắng, khí thế trên người hắn lại lần nữa tăng lên.

Nam tử áo trắng khẽ mỉm cười:

- Vậy ngài cẩn thận nhé.

Nói xong, trong tay gã đột nhiên nhiều thêm một thanh đao.

Cây đao này nhìn qua vô cùng bình thường, giống như một cây đao tầm thường nhất thế gian.

Thậm chí ngay cả pháp khí cũng không tính.

Nhưng ở trong tay gã, cây đao đó lại sáng lên, phát ra sức sống không bình thường.

- Đến đây!

Nam tử áo trắng giơ đao trong tay lên bổ thẳng về phía Sở Mặc.

Chỉlà một đao phách sơn nhạc vô cùng đơn giản, khá giống với đao pháp chẻ củi của Sở Mặc.

Nhưng một đao kia...

Lại quá kinh khủng!

Ít nhất, Sở Mặc còn chưa từng thấy trên người người khác loại đao pháp này.

Trong một đao kia bao hàm quy luật Đại Đại cao nhất, quả thực có thể chặt đứt một dải ngân hà.

Sở Mặc hít sâu một hơi tăng thế trên người lên tới cực hạn, sau đóhắn giơ Thí Thiên trong tay lên hét lớn một tiếng!

Keng!

Hai thanh đao, cứ như vậy va chạm với nhau.

Nơi địa cung này trong nháy mắt đã sụp đổ.

Tính cả đất đai xunh quanh cả trăm vạn dặm như cơn sóng trong biển cả vô biên, không ngừng phập phồng, sau đó trong khoảnh khắc đã lún xuống phía dưới.

Toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực đều không ngừng run rẩy.

Pham vi xung quanh hơn 10 triệu dặm, tất cả vạn vật đều lún xuống theo.

Một kích này của hai người làm nơi này bị đánh chìm xuống.

Sau đó trong hư không, nam tử áo trắng vươn người đứng như cây ngọc đón gió ở đó, chỉ có điều trong tay y đã không còn vật gì nữa.

Sở Mặc đứng đối diện với y, vẻ mặt nhìn qua ít nhiều hơi quái dị, đứng ở đó như đang trầm tư.

Nam tử áo trắng cũng không quấy rầy hắn, chỉ đứng ở đó, mỉm cười nhìn Sở Mặc.

Thật lâu sau, Sở Mặc mới thở phào một cái, sau đó nhìn nam tử áo trắng:

- Ta đã hiểu nhầm cậu rồi.

-----o0o-----

Chương 1905: Quy Nhất (2)

Chương 1905: Quy Nhất (2)

- Không sao, ta chính là do ngài chế tạo ra.

Ngài giống như cha ta vậy, trợ giúp cha của mình, ta nghĩ hẳn là chuyện kinh thiên địa nghĩa mà?

Nam tử áo trắng nói xong thì hóa thành một tia sáng bay vào trong lồng ngực của Sở Mặc.

Trảm Đạo huyết nguyệt, trở về vị trí cũ!

Một chiêu mới rồi, Sở Mặc không chịu bất kỳ thương tổn nào, ngược lại dưới một đao đạo kia đã lĩnh ngộ được một loại đao pháp đạo hoàn toàn mới.

Và sau một kích này, súc thế của Sở Mặc trong nháy mắt tăng vọt!

Gần như đạt đến một trạng thái đỉnh cao.

Bây giờ sinh khí thần của hắn, ngay cả là chống lại Bắc Đẩu lão tổ, Sở Mặc cũng có một niềm tin chiến thắng mãnh liệt.

Nhưng điều này vẫn là chưa đủ.

Sở Mặc nhìn thoáng qua hư không ở phía xa, tiếp tục chạy.

Tiếp đó, Bắc Đẩu lão tổ chạy tới nơi này, cảm nhận được khí cơ trong trời đất, thì thào nói:

- Thật không nghĩ tới, một viên huyết nguyệt trên mặt của Thương Khung Thần Giám lại có được thần uy như thế.

Đáng tiếc...

Đáng tiếc, là không thể cho ta sử dụng.

Xem ra, chỉ khi hoàn toàn đánh chết Sở Mặc, hơn nữa... là kiểu đánh chết khiến hắn phải tâm phục khẩu phục, ta mới có thể có cơ hội, có được mấy bảo vật trên người hắn!

Cho nên súc thế phải không?

Lão phu cho ngươi cơ hội này!

Ta ngược lại muốn nhìn thử, một người ngay cả cảnh giới Đại Thánh cũng chưa tới có thể hùng mạnh tới mức nào?

Ở nơi đỉnh cao tru sát một thiên tài có thiên phú hơnxa mình mới là chuyện khoái trá nhất.

Giữa đất trời này, từ muôn đời tới nay còn chưa từng có một tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân nào có thể nghịch thiên chém giết được đầu của một người cảnh giới Đại Thánh tuyệt đỉnh còn nửa bước nữa là tới Cự Đầu.

Cho dù là con khỉ coi trời bằng vung kia, lúc ở cảnh giới Thánh Nhân cũng không có năng lực đó!

Cho dù bây giờ nó là tuyệt đỉnh cảnh giới Đại Thánh đồng thời cũng thân bước nửa bước tới Cự Đầu, có thể khiêu chiến được Cự Đầu vôthượng nhưng gã ta cũng tuyệt đối không có năng lực thật sự đánh chết được một Cự Đầu.

Cho nên, Sở Mặc dù hùng mạnh thế nào cũng không thể hùng mạnh hơn con khỉ sinh ra từ thiên địa được!

Bây giờ Sở Mặc cũng ít nhiều hiểu được dụng ý của Bắc Đẩu lão tổ.

Đây là một trò chơi mèo vờn chuột.

Bắc Đẩu lão tổ tự nhận là mèo, coi Sở Mặc thành chuột.

Mặc cho Sở Mặc súc thế, mặc cho Sở Mặc tùy ý đi lại trên biên giới của Bắc Đẩu Đại Vực.

Tùy cho giết, tùy cho đánh, thích làm gì cũng được!

Cho dù Sở Mặc hủy hoàn toàn Bắc Đẩu Đại Vực này thì ông ta cũng sẽ không chút đau lòng!

Mục đích cuối cùng của Bắc Đẩu lão tổ chính là muốn khi đang ở thế của Sở Mặc thích lũy đến đỉnh điểm thì sẽ ra tay, hoàn toàn giết chết Sở Mặc, cướp 3 viên Tinh Thần trên người Sở Mặc, còn cả những bảo vật khác!

Lúc này đánh chết Sở Mặc, cho dù Sở Mặc thấp hơn ông ta một cảnh giới lớn nhưng đối với Bắc Đẩu lão tổ cũng có lợi ích vô hạn.

Như vậy cũng tốt hơn so với một người đối mặt với một nhiệm vụ dễdàng hoàn thành, và một người phải dụng tâm suy nghĩ, trải qua trăm cay nghìn đắng mới hoàn thành nhiệm vụ, giữa hai người cảm giác thành tựu và kinh nghiệm nhận được hòan toàn không giống nhau.

Đối với loại tu sĩ như Sở Mặc và Bắc Đẩu lão tổ, hoàn thành một nhiệm vụ khó khăn, thu hoạch được là Đại Đạo vô thượng khó có thể tưởng được!

Cho nên, Bắc Đẩu lão tổ nguyện ý cùng "Thánh Nhân nho nhỏ" Sở Mặc này tiếp tục chơi.

Nếu bây giờ Sở Mặc đã vọt vào cảnh giới Đại Thánh thì tuyệt đối sẽ là cảnh tượng khác.

Bắc Đẩu lão tổ tuyệt đối sẽ không cho hắn một chút cơ hội súc thế nào.

Sau khi nghĩ rõ được điều đó, Sở Mặc cũng không nóng nảy.

Hắn ở đây suy diễn tới nơi long mạch hội tụ phong thủy bảo địa thứ hai, cũng không phát hiện tung tích của Huyết nguyệt Quy Nhất.

Nhưng, tinh khí của nơi này đã đủ hóa rồng rồi.

Hóa thành một con chân long khủng bố, một thân cảnh giới cũng đã đạt tới mức độ Đại Thánh.

Sở Mặc không hề khách khí, sau một trận chiến đã đánh chết luôn con chân long do tinh khí hóa thành, sau đó hút cả biển tinh khí vào trong cơ thể của mình.

Tòa đạo đài cực lớn dường như vĩnh viễn không đầy được, hấp thu lượng lớn tinh khí như vậy mà vẫn không hề có dấu hiệu bão hòa nào.

Tuy nhiên, phía trên đạo đài, hàng ngàn thần văn tự đang bay múa, nhìn qua càng thêm rực rỡ hơn.

Vẫn có dùng tới.

Một trốn, một đuổi.

Khi Bắc Đẩu lão tổ đuổi đến đây cảm nhận được con chân long do tinh khí hóa thành bị đánh chết sau đó lưu lại cảm xúc không cam lòng thì ánh mắt của ông ta lại sáng lên thêm.

Sở Mặc này, một lần lại một lần phủ định nhận thức lúc trước của ông ta.

Một phong thủyđịa như vậy, ông ta đương nhiên có thể tìm được.

Nhưng nhất định phải qua thời gian dài suy diễn và tốn nhiều thời gian đi tìm.

Muốn xác định vị trí chuẩn xác, trừ phi ông ta có thể trở thành cao thủ Cự Đầu vô thượng.

Nhưng Sở Mặc, một tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân không ngờ đã có năng lực kinh khủng như thế rồi?

Bắc Đẩu lão tổ có chút không tin, ông ta nghĩ tới một vài truyền thuyết về Thương Khung Thần Giám.

Tia sáng trong mắt lóe lên, đối với việc muốn có được mấy bảo vật kia càngthêm mạnh hơn.

Nửa tháng sau, Sở Mặc ở trong nơi phong thủy bảo địa hội tụ long mạch thứ ba rốt cục tìm được một viên Huyết nguyệt Quy Nhất cuối cùng!

Nhưng làm Sở Mặc không ngờ là Quy Nhất lại là một cô gái.

Một nữ tử hoa thơm tuyệt đại, đẹp nghiêng thiên hạ.

Vẻ đẹp của nàng ấy dường như hoàn toàn không thuộc về thế gian này, cao quý nhưng không lạnh lùng, vô cùng xinh đẹp nhưng cũng không làm cho người ta cảm thấy không chân thực.

Nhìn thấy Sở Mặc, Quy Nhất thi lễ, sau đó cũng không mở miệng trước mà cẩn thận đánh giá Sở Mặc, sau một lát mới nhẹ giọng nói:

- Nhận của ta một chiêu đi!

Sở Mặc yên lặng gật đầu.

Một chiêu này nhìn qua như hời hợt, bởi vì Quy Nhất chỉ giơ tay lên, không hề có hơi thở khói lửa nào, cũng không có bất kỳ dao động của năng lượng nào truyền tới.

Thậm chí ngay cả nơi địa cung hai người đang đứng cũng không có chút động tĩnh nào.

Bên ngoài cũng không có.

Ngoại trừ Sở Mặc ra không có bất kỳ ai biết, ở nơi này từng xảy ra một trận giao phong vô cùng khủng bố.

Một kích này của Quy Nhất là đánh vào tinh thần thức hải của Sở Mặc.

Bên ngoài mặc dù không có bất luận động tĩnh nào nhưng ngay trong tinh thần của Sở Mặc lại dâng lên cơn sóng gió động trời.

-----o0o-----

Chương 1906: Đánh chìm Bắc Đẩu Đại Vực (1)

Chương 1906: Đánh chìm Bắc Đẩu Đại Vực (1)

Trong tinh thần thức hải mênh mông vô cùng của Sở Mặc, sau khi đáp trả một kích này thiếu chút nữa đã hoàn toàn lật úp.

Nhưng Sở Mặc cũng không hề cảm nhận được bất kỳ chỗ nào không ổn, giống như luận bàn giữa hai người, chiêu giống nhau, một kích này của Quy Nhất khiến Sở Mặc trong nháy mắt đã lĩnh ngộ được nhiều mặt của Đại Đạo tinh thần.

Nhất thời thậm chí có chút khó có thể tiêu hóa.

Thế trên người hắn trong nháy mắt đã trở nên cường đại hơn.

Cho nên trên tuyệt đỉnh lại tăng vọt lên ba phần.

Quy Nhất tự nhiên cười nói, sau đó hóa thành một tia sáng, trở vềtrên Thương Khung Thần Giám.

Mười viên huyết nguyệt đã có 9 viên trở về vị trí cũ, hiện giờ cũng chỉ còn lại một viên Huyết nguyệt Giám Thần cuối cùng.

Vì thế, Sở Mặc lại lần nữa bắt đầu lại.

Trảm Đạo và Quy Nhất không hề phản kháng mà trở về, như vậy, Giám Thầm cũng phải thực hiện lời hứa của nó mới đúng.

Bắc Đẩu lão tổ theo Sở Mặc lâu như vậy, lại phát hiện Sở Mặc không ngờ lại trở về chỗ cũ.

Ông ta cười lạnh trong lòng: Chẳng lẽ ngươi cho là như vậy có thể tránh được truy tung của ta sao?

Lúc này, ông ta cũng không biết Sở Mặc đã biết là ông ta cố ý đuổi theo súc thế của Sở Mặc, dưới cái nhìn của Bắc Đẩu lão tổ, Sở Mặc còn đang muốn tìm cách chạy trốn.

Chỉ có điều, ngươi đi được hay sao?

Không cần nói đến điều gì khác, chỉ cần nói tới bản lĩnh "định vị" phong thủy bảo đại này của Sở Mặc, Bắc Đẩu lão tổ đã thèm chảy nước miếng rồi!

Năng lực như thế, tuy là Cự Đầu cũng có được nhưng cần tiêu hao rất nhiều tâm thần để suy diễn.

Nào có giống Sở Mặc, hời hợt thôi đã tìm được nhiều phong thủy bảo địa như vậy?

Hơn nữa mỗi chỗ gần như đều là khu vực tinh hoa nhất toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực!

Tăng tới loại cao thủ vô thượng Tổ Cảnh rồi, Bắc Đẩu lão tổ cũng cần rất nhiều tinh khí để không ngừng nâng cao đạo hạnh của mình.

Sở Mặc lại trở về chỗ Giám Thần.

Nơi địa cung kia, Giám Thần nhìn Sở Mặc không nói hai lời, trong thân thể phát ra khí tức Đại Đạo vô thượng, lấy đạo hạnh để áp chế về phía Sở Mặc.

Ầm ầm!

Va chạm giữa Đại Đạo khiến nơi này hóa thành hư không vô tận.

Phạm vi không biết bao nhiêu tỷ dặm, cùng lúc đều hóa thành hư vô.

Bắc Đẩu Đại Vực thiếu chút nữa đã bị một kích này đánh thủng.

Sở Mặc phụt một tiếng phun ra một ngụm máu.

Giữa máu này không ngờ lại mang theo vài thứ màu đen.

Ngay cả bản thân Sở Mặc cũng sợ ngây người.

Hắn không thể tưởng được, máu của mình lại còn có tạp chất?

Đồng thời, huyết mạch kim sắc trong thân thể của hắn cũng phun ratheo ngụm máu này.

Chẳng biết tại sao, Sở Mặc chẳng những không cảm giác mình có chút suy yếu nào, ngược lại còn có cảm giác tiến vào một thiên địa khác.

Dường như ngay cả linh hồn trong nháy mắt này cũng thăng hoa lên rất nhiều.

Vẻ mặt hắn kinh ngạc nhìn Giám Thần, sau đó tự cảm nhận cơ thể của mình một chút, rốt cục đã xác định một chuyện: giữa cơ thể của hắn, huyết mạch thuộc Hoàng tộc La Thiên hoàn toàn biến mất!

Đồng thời biến mất theo thật ra còn có tinh hoa của huyết mạch Sở thị nhất mạch!

Nói cách khác, tuy là hắn vẫn là con trai của Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ...

ít nhất là trên danh nghĩa là như vậy, nhưng trên thực tế, trong thân thể hắn sau khi phun ra ngụm máu này chẳng những làm thông lại những huyết mạch trong thân thể, loại trừ tạp chất ra ngoài, cũng làm cho huyết mạch của Sở thị nhất mạch và Cơ thị nhất mạch biến mất.

Cảm giác này khiến trong lòng Sở Mặc lập tức tràn đầy sự phức tạp, có cảm giác mãnh liệt không nỡ.

Cùng lúc đó, hai người Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ ở La Thiên Tiên Vực xa xôi đều cả người hơi chấn động, sau đó nhìn về phía đối phương, ánh mắt có vẻ không thể tin nổi.

- Con của chúng ta...

- Sở Mặc nó...

Hai người đều đồng thanh, ánh mắt có sự bi thương mãnh liệt.

- Không được, ta muốn đi Bắc Đẩu Đại Vực!

Nước mắt của Cơ Thanh Vũ, nháy mắt đã chảy xuống.

- Không, không đúng, cảm nhận lại một chút đi.

Sở Thiên Cơ dù sao cũng trầm ổn hơn, ông ấy nhìn Cơ Thanh Vũ:

- Mẫu tử liền tâm, phụ tử cũng liền tâm!

Nó còn sống!

Cơ Thanh Vũ ngẩn người rồi lập tức bình ổn lại tinh thần, híp mắt, sau đó bắt đầu cảm ứng, thật lâu sau mới hạ giọng nói:

- Thật sự là như vậy, nhưng vì sao ta lại có cảm giác mất đi con vậy?

- Ta cũng có.

Sở Thiên Cơ cũng cau mày:

- Về mặt này đồng ý là nhất định có nguyên nhân, nhưng bây giờ ta và nàng đều không thoát thân nổi...

Cơ Thanh Vũ thở dài nói:

- Ta vừa mới nhận dược tin những người bên chi thứ hẳn là phái người đi truy đuổi muốn giết con chúng ta.

Trong mắt của Sở Thiên Cơ có sự lạnh băng vô tận và khinh thường:

- Chỉ bằng những người đó?

Con chúng ta đâu phải người bọn họ dễ dàng muốn giết là giết?

- Bây giờ ta thật sự căm giận mình có huyết mạch hoàng tộc rồi.

Cơ Thanh Vũ than nhẹ.

Sở Thiên Cơ nhẹ nhàng kéo Cơ Thanh Vũ qua:

- Yên tâm đi, con của chúng ta nhất định sẽ gặp dữ hóa lành!

Cơ Thanh Vũ nhẹ nhàng gật gật đầu, tựa vào vai của Sở Thiên Cơ.

Bên Bắc Đẩu Đại Vực.

Sở Mặc ngơ ngác nhìn máu bay lên không trung.

Tuy là nhìn qua chỉ có một búng máu, nhưng trên thực tế, trong nó ẩn chứa năng lượng đủ để lấp đầy một hải dương vô cùng lớn.

Giám Thần nhìn Sở Mặc, bỗng nhiên nói:

- Trên người của cậu... không phải còn có một phân thân sao?

- Có ý gì?

Sở Mặc mờ mịt nhìn Giám Thần, mới rồi trong chớp nhoáng, hắn đến được trạng thái tuyệt đỉnh nhưng loại cảm giác tróc thịt lột da đó lại làm trong lòng Sở Mặc hơi mê man.

- Huyết mạch La Thiên hoàng tộc cũng thế hay huyết mạch Sở thị nhất mạch cũng vậy, đều không có sự cao quý vốn của huyết mạch của ngài.

Trên thực tế, cho dù là không có hành động này của ta hôm nay thì sớm muộn gì cũng có một ngày ngài cũng sẽ hoàn toàn luyện hóa được chúng nó.

Cho nên không cần phải tiếc làm gì.

Đem những huyết mạch đó niêm phong vào trong phân thân của ngài đi, hắn... vẫn là ngài, nhưng hắn... mới là đứa con thật sự của cha mẹ ngài.

Giám Thần nói.

Ánh mắt của Sở Mặc sáng lên, cho dù hắn có thể chấp nhận sự thật... nhưng bảo hắn thật sự dứt bỏ huyết nhục tình thân với Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ làm hắn có cảm giác cực kỳ khổ sở.

Tiếp đó, Sở Mặc triệu hoán phân thân hoàn mỹ ra, sau khi vận công luyện hóa những tạp chất màu đen trên máu huyết thì rót vào trong phân thân của mình!

-----o0o-----

Chương 1907: Đánh chìm Bắc Đẩu Đại Vực (2)

Chương 1907: Đánh chìm Bắc Đẩu Đại Vực (2)

Trong phút chốc, trên người phân thân này dường như là có một loại khí tức vô cùng huyền ảo, cũng nhiều linh tính đến không thể tin nổi.

Hắn mở hai mắt ra, sau đó trên mặt nở nụ cười vui vẻ, ôm quyền với Sở Mặc:

- Đa tạ đạo hữu thành toàn!

Sở Mặc không biết nên nói gì, bởi vì điều này thật ra là ý nghĩ của bản thân hắn, chẳng qua... thông qua phân thân này để nói ra miệng thôi.

Lúc này, bầu trời trên đỉnh đầu đột nhiên dầy đặc kiếp vân!

Trong nháy mắt Sở Mặc đã biết nguyên nhân, hóa ra sau khi ngụm máu đó rót vào trong phân thân thì phân thân đỉnh cao lại muốn độ kiếp!

Thánh Nhân kiếp!

Sở Mặc liếc mắt nhìn Giám Thần, ánh mắt của Giám Thần hơi sáng lên, như nghĩ tới điều gì, nói với Sở Mặc:

- Thật sự là mệnh rồi... xem ra, ngài ở kiếp này thật sự có thể thành!

Nếu đây là ý trời, vậy... ngài dung hợp phân thân này đi thôi.

- Có ý gì?

Sở Mặc hơi khó hiểu.

Giám Thần thở dài nói:

- Năng lực của ta là chứng giám vạn vật thế gian, điều này bao gồmthể lực, thật ra chính là đời trước ngài giao cho ta.

Phân thân này sau khi dung hợp với máu huyết mà ngài phun ra thì xảy ra dị biến ngay cả ta cũng không nghĩ tới.

Tương lai con đường trưởng thành của nó cũng không hề kém ngài!

Nói cách khác... là ta sai rồi, huyết mạch của cha mẹ ngài dung hợp lại với nhau sẽ sinh ra một cao thủ thật sự.

Cho nên, bây giờ ngài luyện hóa dung hợp phân thân này thì có thể qua thẳng Đại Thánh Thiên kiếp, sau đó ngài có thể sẽ đi lên một con đường mà người khác không ai có thể suy diễn được.

Lời nói này là năm đó chính ngài đã từng nói, chỉ là chúng ta đều không thể tin được thôi.

Bây giờ xem ra là sự thật rồi!

Giám Thần nói rồi hóa thành môt tia sáng bay vào trong ngực SởMặc.

Mười viên trở về vị trí cũ, trong phút chốc, tòan bộ mặt trên của Thương Khung Thần Giám phát ra khí tức khó có thể tưởng được và cả ánh sáng vô lượng.

Sau đó nó tự bay lên, bao phủ cả một phương trời, trong phạm vi mười tỷ dặm tạo thành một lớp phòng ngự ánh sáng cực đại.

Vừa lúc chặn Bắc Đẩu Lão tổ vừa chạy tới ở bên ngoài.

Thanh âm của Thương Khung Thần Giám lọt ngay vào trong tinhthần của Sở Mặc:

- Ngài yên tâm dung hợp phân thân, an tâm độ kiếp.

Bắc Đẩu lão tổ, ông ta sẽ không vào được.

Cơ thể của Sở Mặc khẽ chấn động, lập tức đôi mắt của hắn dần dần khôi phục lại sự tỉnh táo.

Hắn nhìn phân thân, phân thân cũng nhìn hắn.

Bọn họ vốn là một thể!

Thần thức giống nhau, tinh thần giống nhau, chính là một người!

Cho nên muốn dung hợp lại không có bất kỳ trở ngại nào!

Quả thực như chuyện nước chảy thành sông vậy!

Tiếp đó bọn họ nhìn nhau cười, đều đi về phía nhau.

Hai thân ảnh cứ như vậy hòa thành một thể.

Ầm!

Hư không trên đỉnh đầu, phía trên cao tuyệt đỉnh, một tia thiên lôi khủng bố trong nháy mắt đã giáng xuống.

Thiên kiếp Đại Thánh!

Biến thành Thiên kiếp của cảnh giới Đại Thánh!

Hơn nữa, Sở Mặc gặp Thiên kiếp Đại Thánh khủng bố hơn rất nhiều so với những tu sĩ Thánh Nhân đối mặt với Thiên Kiếp cảnh giới Đại Thánh!

Ngay cả Bắc Đẩu lão tổ ở ngài mười tỷ dặm cũng bị kinh sợ.

Ông ta nhíu mày nhìn phía kiếp vân trên trời cao, sau đó sắc mặt tối tăm nhìn thoáng qua màn hào quang phòng ngự mà Thương Khung Thần Giám phóng ra, lạnh lùng quát

- Muốn độ kiếp?

Nằm mơ!

Nói xong, ông ra ra tay!

Giữa một chiêu này đã gồm cả Đại Đạo vô tận của trời đất.

Dường như thế của Bắc Đẩu Đại Vực toàn bộ đều tập trung trên người của Bắc Đẩu lão tổ.

Đây mới là nguyên nhân mà ông ta không hề lo lắng khi đuổi theo Sở Mặc!

Là Chúa Tể thật sự của toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực, với tư cách là Vương hùng mạnh nhất của cả thế giới, toàn bộ thế của Đại Vực đều ở trên một mình ông ta.

Bắc Đẩu lão tổ lấy thế này ra để oanh kích phòng ngự do Thương Khung Thần Giám hình thành, muốn chen ngang độ kiếp của Sở Mặc.

Ông ta phải ra tay ngăn cản Sở Mặc bước vào cảnh giới Đại Thánh.

Một tia sáng sáng lên từ trên người Bắc Đẩu lão tổ.

Toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực chỉ có một tia sáng này đang không ngừng khuếch tán!

Gần như ngay lập tức đã bao trùm toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực.

Sau đó, toàn bộ đại lục của Bắc Đẩu Đại Vực trong nháy mắt đã chia năm xẻ bảy, những chỗ cách nơi này gần nhất hoàn toàn bị phá hủy, biến mất không còn thấy tăm hơi.

Ở nơi xa xôi vô tận này, long mạch đổ, núi non đổ, đất đai nứt ra, từ trên xuống dưới làm cho cả Bắc Đẩu Đại Vực trong nháy mắt đã bị chìm xuống.

Giống với năm đó ở Viêm Hoàng Đại Vực, một kích này của Bắc Đẩu lão tổ đánh nát toàn bộ Bắc Đẩu Đại Vực.

Không biết có bao nhiêu sinh linh trong nháy mắt đã không hề haybiết mà hóa thành tro bụi của vũ trụ.

Tinh thần của bọn họ, đạo của bọn họ, huyết khí trên người bọn họ cũng hóa thành vô số nước lũ hội tụ lại phía Bắc Đẩu lão tổ.

Rót thẳng vào cơ thể của Bắc Đẩu lão tổ.

Thế trên người Bắc Đẩu lão tổ trở nên mạnh hơn!

Trên người của ông ta thậm chí còn phát ra ánh sáng thần thánh chỉ có Cự Đầu mới có!

Bắc Đẩu Đại Vực vỡ thành vô số mảnh bay về nơi xa, hoặc là bay lên, hoặc là rơi xuống, hoặc là... bay vào trong vũ trụ không biết tên.

Những khối vụn nhỏ đó dưới quy luật của Thiên Đại tạo thành vô số ngôi sao.

Tất cả lớn hay nhỏ, số lượng vô số, khó có thể đếm hết.

Ở chỗ Bắc Đẩu Lão Tổ, cả mảnh trời đất hoàn chỉnh cũng chỉ còn lại phòng ngự ánh sáng mà Thương Khung Thần Giám hình thành vây quanh Sở Mặc đang độ kiếp.

Một kích này của ông ta bắn chìm một Đại Vực nhưng nhưng khôngcó một chút hiệu quả nào.

Phòng ngự của Thương Khung Thần Giám, thậm chí ngay cả một chút gợn sóng...

Đều không có!

Bắc Đẩu lão tổ hoàn toàn sợ ngây người.

Ông ta không ra tay tiếp, một kích mới rồi cũng gần như là một kích mạnh nhất của ông ta rồi.

Nói cách khác, cho dù ông ta lại dùng công kích mạnh mẽ hơn, phòng ngự này cũng sẽ vẫn chắn ngang giữa ông ta và Sở Mặc, tuyệt đối không bị phá...!

- Điều...

điều này sao có thể?

Vẻ mặt Bắc Đẩu lão tổ giật mình và chấn động.

Chúa Tể của Bắc Đẩu Đại Vực gần như là Cự Đầu Tổ Cảnh, ánh mắt có thần sắc hoàn toàn không dám tin, ông ta thật sự bị dọa sợ rồi.

Lúc này, có vô số thần thức không hề che dấu mà kéo về phía Bắc Đẩu Đại Vực.

-----o0o-----

Chương 1908: Bắc Đẩu lão tổ tuyệt vọng

Chương 1908: Bắc Đẩu lão tổ tuyệt vọng

Bắc Đẩu lão tổ không hề phản kháng.

Ông ta biết, đó là những cao thủ vô thượng của La Thiên vũ trụ, Cự Đầu thật sự này bị động tĩnh vừa rồi làm kinh sợ.

Bọn họ muốn biết, nơi này xảy ra chuyện gì.

Chẳng biết tại sao, Bắc Đẩu lão tổ lúc này đã không có bất kỳ phẫn nộ nào, ngược lại ông ta hy vọng mấy thần thức kia có thể hình thành sát niệm đến tấn công phòng ngự mà Thương Khung Thần Giám hình thành.

Lần đầu tiên trong đời ông ta vô cùng chờ đợi Cự Đầu chân chính có thể đến Bắc Đẩu Đại Vực làm khách một lần.

Đáng tiếc là những thần thức đó sau khi đảo qua ông ta, rồi lại đảo qua phòng ngự do Thương Khung Thân Giám phóng ra thì đồng loạt rời đi!

Không hề dừng lại chút nào, dường như chỉ tùy ý liếc mắt nhìn, không hề phát hiện gì thú vị đã rời đi.

Cứ như vậy mà đi!

- Không, các ngươi không thể đi!

Sở Mặc đang ở đây!

Bắc Đẩu lão tổ đột nhiên phát ra một câu mang theo âm thanh của Đại Đạo, ù ù chấn động cả Bắc Đẩu Đại Vực.

Cùng lúc đó, mặt trên của Thương Khung Thần Giám đột nhiên phát ra một tia sáng đánh nát luôn âm thanh Đại Đạo của Bắc Đẩu lão tổ.

Bắc Đẩu lão tổ tại giờ phút này đột nhiên sinh ra cảm giác vô lực mãnh liệt, trong lòng dâng lên một suy nghĩ: Đây...

đây là oai phong của thần vật vô thượng đến từ thông đạo sao?

Năm đó trên Cổ điển(điển tịch cổ) bị ông ta hủy diệt từng ghi lại một vài tin tức của Thương Khung Thần Giám, nhưng phía trên nói không rõ lắm, chỉ nói đó là một thần vật thật sự.

Còn có cả Thí Thiên, phía trên nói đó là một thanh hung đao cái thế, là sát ý của Thiên Đạo hóa thành.

Đối với cách nói này, từ trước đến nay Bắc Đẩu lão tổ vẫn có nghi ngờ.

Ông ta cũng không hoàn toàn tin tưởng toàn bộ những gì mà Cổ Điển kia ghi lại.

Nhưng bây giờ xem ra cũng là ông ta sai rồi.

Đa phần những gì trên Cổ Điển kia ghi lại vậy mà lại là thật!

Nhưng vấn đề là thần vật đến từ thông đạo đó vì sao đều tập trung trên người Sở Mặc vậy?

Số mệnh của hắn lớn đến mức nào?

Có một không hai toàn bộ La Thiên Vũ trụ sao?

Cho dù là Thái thượng ngày xưa... chỉ e cũng không có số mệnh lớn như vậy nhỉ?

Điều này làm sao có thể?

Bắc Đẩu lão tổ đột nhiên làm một hành động.

Ông ta lấy trên người ra ba viên Tinh thần không bị ông ta luyện hóa.

Ông ta phải luyện hóa chúng!

Ngay bây giờ!

Bởi vì ông ta đã sinh ra một dự cảm xấu cực kỳ mãnh liệt, dường như, sau khi Sở Mặc vượt qua thiên kiếp Đại Thánh, ông ta sẽ hoàn toàn không phải là đối thủ của người này nữa!

Cho nên cho dù như thế nào, ông ta cũng không thể ngay lúc này rơivào thế hạ phong được.

Cho dù hành động này sẽ phải chịu sự dòm ngó của những cao thủ vô thượng, cho dù ông ta vì thế mà không thể thăng đến Tổ Cảnh...

ông ta cũng không để ý.

Ba viên Tinh Thần sau khi được ông ta lấy ra thì đều phát ra tinh thần lực vô cùng mạnh, trong nháy mắt đã tràn ngập trong Bắc Đẩu Đại Vực.

Sau đó, một chuyện Bắc Đẩu lão tổ không tưởng được đã xảy ra!

Ba viên Tinh Thần sau khi ra không ngờ lại bay thẳng đến phòng ngự mà Thương Khung Thần Giám phóng ra.

- Đứng lại cho ta!

Bắc Đẩu lão tổ giận không nhịn được mà rống to một tiếng, một thân đạo hạnh vô thượng bùng nổ, trấn áp về phía ba viên Tinh Thần.

Chuyện khiến ông ta không thể tin đã xảy ra.

Ba viên kia vốn nên bị ông ta thoải mái trấn áp, không ngờ lại không hề phản ứng, không hề dừng lại chút nào mà bay ra ngoài, không hề ảnh hưởng chút nào do đạo hạnh của ông ta chấn áp!

Trong nháy mắt đã xuyên qua phòng ngự, sau đó chui vào trong cơthể của Sở Mặc.

Bắc Đẩu Lão tổ trơ mắt nhìn, trên người của Sở Mặc cũng có hai viên Tinh Thần bay ra, sau khi dạo qua một vòng thì bay vào giữa cơ thể của Sở Mặc.

Ầm ầm!

Thiên kiếp phía trên bầu trời cao trở nên càng thêm kinh khủng!

Loại thiên kiếp này ngay cả Bắc Đẩu lão tổ cũng phải biến sắc.

Bởi vì uy lực của Thiên kiếp đã đến gần với thiên kiếp mà ông ta suy diễntrong Tổ Cảnh rồi!

- Đây...

đây rốt cuộc là tại sao chứ?

Khuôn mặt Bắc Đẩu lão tổ hoàn toàn biến sắc.

Điều không ngờ này cơ bản không nên, cũng sẽ không thể nào phát sinh được.

Tinh thần có sinh mạng, ông ta đương nhiên biết.

Mặt trên của viên Tinh Thần ẩn chứa năng lượng khó có thể tưởng, ông ta cũng biết.

Nhưng ông ta càng biết rõ hơn, viên Tinh thần đó tuyệt đối không nên tự mình bay về phía Sở Mặc!

Rốt cuộc là vì sao?

Đúng lúc này, trong thân thể của Bắc Đẩu lão tổ, viên Tinh Thần đã bị ông ta luyện hóa nhiều năm không ngờ cũng bắt đầu rục rịch, dường như muốn rời khỏi thân thể ông ta vậy.

- Ngay cả ngươi cũng dám phản bội ta?

Bắc Đẩu lão tổ hoàn toàn tức giận, cũng hoàn toàn điên cuồng.

Ông ta rít lên một tiếng, vận dụng đạo hạnh vô thượng trấn áp viên Tinh Thần trong cơ thể của mình.

Nhưng Thất Tinh trận đồ trên người ông ta lại bay ra từ không giantrữ vật của ông ta, lấy tốc độ không thể tin nổi mà xuyên thẳng qua phòng ngự của Thương Khung Thần Giám, bay vào thân thể của Sở Mặc.

Bắc Đẩu lão tổ phun một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi lớn, râu tóc dựng ngược, giận muốn điên lên.

Năm đó ông ta được một viên Tinh Thần rồi mang ra luyện hóa lại nhận được Cổ Điển và Thất Tinh Trận đồ, từ đó về sau chính là đỉnh cao cuộc đời ông ta.

Đại Thánh làm sao đủ được?

Tổ cảnh cũng tầm thường!

Mục tiêu thật sự của Bắc Đẩu lão tổ là luyện thành Bắc Đẩu Tinh Trận, sau đó nắm chắc cơ hội thành Thần!

Cho dù là không thể vào được cảnh giới Thái Thượng nhưng một ngày kia, một khắc mà Phong Thần bảng tới đây, ít nhất ông ta có thể rời khỏi thế giới này, vào trong thông đạo.

Trở thành Thần linh thật sự!

Năm tháng vô tận, ông ta giấu diếm để lại vô số chuẩn bị, bày ra một bàn cờ kinh thiên.

Ngay cả CXầu trong La Thiên Đại Vực này đều bị ông ta lừa gạt giấu diếm.

Mắt thấy khoảng cách thành công cũng chỉ còn một bước ngắn, mọi thứ đều nằm trong bàn tay của ông ta.

Nhưng ngắn ngủi mấy năm gần đây thôi, tất cả vậy mà như hoatrong gương, trăng dưới nước, ảo ảnh trong mơ, tất cả đều thành vô ích.

Trước ngày hôm nay ông ta còn hoàn toàn không cho rằng một Thánh Nhân nho nhỏ có thể có ảnh hưởng gì đáng kể với mình.

Thậm chí mới vừa rồi, ông ta mặc dù có dự ảm không rõ nhưng vẫn không quá lo lắng.

Thương Khung Thần Giám có cường đại nhưng chỉ là một pháp khí phòng ngự mà thôi.

Sở Mặc kia không thể mãi mãi phòng ngự được.

Sau khi vượt qua Thiên kiếp, hắn dù sao cũng sẽ phải đối mặt với mình thôi!

-----o0o-----

Chương 1909: Chiến với sinh linh khủng bố (1)

Chương 1909: Chiến với sinh linh khủng bố (1)

Cho đến khi 3 viên Tinh Thần ông ta đã phong ấn nhiều năm, còn có cả Thất Tinh trận đồ trong nháy mắt bay về phía Sở Mặc, Bắc Đẩu lão tổrốt cuộc đã hiểu rõ, bố trí vô số năm của ông ta, vô số năm chờ mong... thật ra chính là làm thay người khác mà thôi.

Cho dù trong lòng, trong mắt của ông ta cho rằng Sở Mặc không thể có khả năng làm cho Cự đầu cũng phải run rẩy được, nhưng chuyện này... là một sự thật không thể chối cãi.

Số mệnh của hắn thậm chí còn cường đại đến mức thời khắc mấu chốt có thể thoải mái tránh được Cự đầu nhòm ngó nữa.

Bắc Đẩu lão tổ lảo đảo lui về phía sau, thế hùng mạnh trên người ông ta đã từng chút từng chút rút đi.

Bây giờ ông ta chỉ có thể miễncưỡng trấn áp một viên Tinh Thần còn sót lại trong cơ thể.

Nhưng ông ta biết rõ, ông ta trấn áp không được bao lâu nữa.

Bởi vì lực lượng của viên Tinh Thần này quá hùng mạnh!

Tới bây giờ rồi, Bắc Đẩu lão tổ mới hiểu được, hoá ra từ đầu đến cuối ông ta chưa từng thật sự luyện hóa được viên Tinh Thần đã theo ông ta vô số năm, cho ông ta vô số mong chờ.

- Hóa ra, ta chỉ là một người tạm thời bảo quản thôi.

- Hóa ra... chủ nhân thật sự không phải ta!

- Hóa ra... tất cả mọi thứ đều là một giấc mộng của ta!

Bắc Đẩu lão tổ liên tiếp hộc máu, chuyện này đả kích với ông ta hoàn toàn có tính chất hủy diệt.

Đừng nhìn nhìn ông ta chỉ kém một chút là có thể trở thành Cự Đầu thật sự, nhưng mất đi viên Tinh Thần này mất đi Thất Tinh trận đồ, mất đi cơ hội có được bí quyết Thần Văn tự tinh thần quyết.

Ông ta, đã không còn bất cứ cơ hội nào để bước vào cảnh giới kia!

Ầm!

Một viên Tinh Thần rốt cục đã phá tan trấn áp của Bắc Đẩu lão tổ, hướng tới quầng sáng kia mà nhanh chóng bay đi với tốc độ cao.

Tinh khí thần của Bắc Đẩu lão tổ tại thời khắc này đã hoàn toàn sụp đổ.

Đổi lại là ai cũng phải sụp đổ.

Loại cảm giác này thật sự làm người ta rất tuyệt vọng.

Tìm cách sắp xếp nhiều năm như vậy mà như lấy giỏ trúc múc nước, cuối cùng là công dã tràng cả..

Đổi lại là ai chỉ e cũng không có cách nào chấp nhận sự thật này.

Bắc Đẩu lão tổ đã xem như một đại nhân vật rất có sức bình tĩnh, là một chúa tể đích thực của cả một Đại Vực lớn, ông ta cho dù là trí tuệ, tâm tính hay là kinh nghiệm cũng không phải người bình thường có thể so sánh được.

Nhưng loại đả kích này, ông ta cũng không thể nhẫn nhịn.

Hận ý của ông ta với Sở Mặc đã đạt tới mức không thể hơn đượcnữa.

Đứng ở trên hư không, Bắc Đẩu lão tổ vẻ mặt thù hận nhìn bóng dáng đằng sau quầng sáng đang độ kiếp, ánh mắt có vẻ oán độc vô tận.

- Ngay cả mọi cơ duyên ta đều không chiếm được, nhưng ngươi...

Sở Mặc, ngươi cũng đừng mơ mà có được!

Bắc Đẩu lão tổ nghiến răng nói xong thì bay thẳng đến quầng sáng kia mà ra tay.

Ông ta không tin, món pháp khí đó có thể vẫn luôn phóng ra hào quang phòng ngự mãnh liệt như thế.

Cho dù như thế nào, ông ta tuyệt đối sẽ không cam tâm tình nguyệnnhìn Sở Mặc thành công độ kiếp, sau đó lại luyện hóa được bảy viên Tinh Thần.

Đối với bảy viên Tinh Thần này, ông ta hiểu hơn so với bất kỳ ai trên thế gian này.

Vô cùng hiểu rằng, một khi Sở Mặc luyện hóa được bảy viên Tinh Thần, cảnh giới của Sở Mặc sẽ nháy mắt tăng lên một mức độ cực cao, thậm chí không thua ông ta bao nhiêu.

Ầm!

Bắc Đẩu lão tổ đánh thật mạnh vào phía trên quầng sáng.

Loại uy lực này đủ để đánh rơi một Đại Vực.

Nhưng quầng sáng này chỉ nổi lên một vài rung động lăn tăn, loạidao động đó mỏng manh đến mức làm người ta tuyệt vọng.

Bắc Đẩu lão tổ cũng không nổi giận, tiếp tục công kích mãnh liệt vào quầng sáng.

Ầm!

Ầm!

Một cái lại một cái, một cao thủ tuyệt đỉnh cảnh giới Đại Thánh phát toàn lực để công kích.

Cảnh tượng này quá kinh người.

Cho dù đã đi xa vô cùng cũng có thể thấy rõ ràng, vũ trụ này dường như đã đến ngày tận thế!

Trong quầng sáng.

Bảy viên Tinh Thần đều vọt vào giữa cơ thể của Sở Mặc, ngay giữa đan điền Sở Mặc mà sắp thành hàng, sau đó trong nháy mắt phát ra một năng lượng hùng hậu, thúc đẩy cảnh giới của Sở Mặc một đường tiến về phía trước.

Ở thiên kiếp Đại Thánh còn chưa kết thúc, cảnh giới của Sở Mặc cũng đã được đẩy thẳng lên kỳ sau của Đại Thánh.

Loại đột phá này từ muôn đời tới nay, Sở Mặc có thể nói là người đầu tiên!

Chưa từng có người nào đột phá tới cảnh giới tối cao lại dễ dànggiống như Sở Mặc vậy.

Ít nhất là trong Đại vũ trụ La Thiên này tuyệt đối chưa từng có bao giờ.

Bắc Đẩu lão tổ đang điên cuồng công kích bên ngoài quầng sáng, cách quầng sáng kia cũng có thể cảm nhận được khí tức kinh khủng trên người Sở Mặc.

Ông ta rống lên vô cùng bi phẫn, hung hăng tung một quyền lại phía quầng sáng kia.

Rốt cục lần này, dao động của quầng sáng hơi lớn hơn một chút.

Trong quầng sáng, lôi kiếp mãnh liệt hóa thành một biển sấm sét, hơn nữa lúc này, giữa biển sấm sét không ngờ lại có bóng dáng của sinh linh!

Bắc Đẩu lão tổ theo bản năng dừng công kích lại, cáchquầng sáng nhìn bóng dáng mông lung trong biển sấm sét, trên mặt có vẻ không thể tin nổi.

Khi nào thì giữa thiên kiếp lại có thể xuất hiện bóng dáng của sinh linh rồi hả?

Lúc này, sinh linh giữa kiếp vân trong tay có thêm một thanh trườngmâu, từ sinh linh đến trường mâu đều hoàn toàn do sấm sét ngưng kết thành, ra tay thẳng về phía Sở Mặc.

Ầm!

Một tiếng nổ long trời lở đất, một chiêu chỉ là thuận tay của sinh linh kia đánh bay thẳng Sở Mặc ra ngoài.

Cho dù cách khoảng cách cực xa nhưng Bắc Đẩu lão tổ vẫn rõ ràng thấy Sở Mặc đã hộc máu!

Hơn nữa, sau một chiêu của sinh linh, ngay cả quầng sáng trước mặtBắc Đẩu lão tổ cũng hung hăng run rẩy theo!

- Aha...

Ha ha ha ha ha!

Bắc Đẩu lão tổ ngửa mặt lên trời điên cuồng cười to, suy nghĩ cả người, trong nháy mắt đã hiểu rõ.

Cảm giác áp lực trong lòng cũng lập tức được buông xuống.

Loại cảm giác nhẹ nhàng sảng khoái này đã không biết bao nhiêu năm chưa có rồi.

Nhưng rất nhanh ông ta đã nhìn lại, sau khi Sở Mặc bị một kích của sinh linh kia đánh bay thì cũng không bị thương nặng mà đứng lên, mang theo thanh Thí Thiên đầy màu máu đánh với sinh linh kia.

Tươi cười của Bắc Đẩu lão tổ dần biến mất, vẻ mặt tối tăm nhìn cuộc chiến của đôi bên, trong mắt không ngừng lóe lên tia sáng.

Ầm!

Sinh linh do sấm sét hóa thành vượt qua biển sấm sét đánh với Sở Mặc.

Mỗi lần gã ra tay đều được Sở Mặc khó khăn chống đỡ.

Nhưng mà sự thuần thục của Sở Mặc cũng nhanh tới mức mắt thường có thể nhìn thấy.

-----o0o-----

Chương 1910: Chiến với sinh linh khủng bố (2)

Chương 1910: Chiến với sinh linh khủng bố (2)

Hắn đang nhanh chóng điều chỉnh phương thức chiến đấu của mình, cảm giác như đang thích ứng khi đột nhiên vào cảnh giới cao cấp củaĐại Thánh.

Tuy là bị sinh linh xuất hiện trong thiên kiếp này đánh thì có cảm giác khó có thể chống đỡ, nhưng trên thực tế, Sở Mặc không bị thương quá nặng.

Ngược lại còn đang từ từ thích nghi với hoàn cảnh xấu.

- Đây...

Cho dù Bắc Đẩu lão tổ căm hận Sở Mặc thế nào thì lúc này cũng không khỏi tràn đầy sự hâm mộ và ghen tỵ.

Người thanh niên này quả nhiên như ông ta đã thấy, là tu sĩ có thiên phú nhất!

Dường như hắn trời sinh là vì tu luyện vậy!

Đối với hiểu biết về đạo cũng hoàn toàn vượt xa khỏi nhận thức và tưởng tượng của người bình thường.

Ầm!

Lại là một tiếng vang thật lớn, Sở Mặc và sinh linh kia lại đụng thẳng vào nhau.

Không hề suy nghĩ gì, hoàn toàn...

đụng chạm vô cùng hung mãnh!

Kiểu chiến đấu này bất cứ kẻ nào nhìn thấy cũng đều có cảm giác nhiệt huyết sôi trào.

Dường như máu toàn thân trong nháy mắt sẽ bốccháy mãnh liệt vậy!

Lúc này, thân hình của Sở Mặc lui về phía sau vài chục bước.

Sinh linh do sấm sét hóa thành kia vậy mà cũng lui về phía sau hai ba bước!

Cuộc chiến của đôi bến truyền ra chấn động kinh khủng, tấn công làm quầng sáng do Thương Khung Thần Giám hình thành chấn động kịch liệt.

Trên mặt Bắc Đẩu lão tổ lại không hề có chút nào vui mừng!

Điều này quá kinh khủng!

Loại dao động truyền ra từ chiến đấu đã vượt qua uy lực một kíchcủa ông ta.

Cảm giác thất bại vô cùng này khiến Bắc Đẩu lão tổ lại lần nữa sụp đổ.

Một người trẻ tuổi mới rồi còn hoàn toàn không bằng được ông ta, sau khi Thất tinh nhập vào cơ thể không ngờ trong khoảng thời gian ngắn đã tăng lên tới cấp độ hoàn toàn không thể tin được này!

Điều này còn thiên lý à?

Nếu Thất tinh trận đồ kia lại bị hắn tóm được thì người này có thể lập tức bước vào cảnh giới cao thủ vô thượng hay không?

Trở thành Cự Đầu trẻ tuổi chân chính?

Bắc Đẩu lão tổ hận muốn điên, phun một tiếng, phun ra một ngụm máu.

Ngay sau đó, ông ta xoay người rời đi!

Ông ta đã không muốn nhìn tiếp, cũng không muốn dừng lại ở nơi này nữa.

- Sở Mặc, ngươi nhớ kỹ... tất cả sỉ nhục mà ngươi làm với ta hôm nay, không bao lâu nữa tất cả sẽ trả lại cho ngươi!

Thất tinh trận đồ, vĩnh viễn ngươi cũng đừng mong có được!

Tiếng nói của Bắc Đẩu lão tổ tràn đầy hận ý vang lên trong toàn bộBắc Đẩu Đại Vực.

Sau đó, thân hình của ông ta trong nháy mắt biến mất trong vũ trụ mênh mông.

Sở Mặc ở bên trong quầng sáng giống như hoàn toàn không nghe thấy lời nói của Bắc Đẩu lão tổ, tinh thần cả người đều tập trung trên người sinh linh do sấm sét hóa thành.

Vật này, thật sự là quá kinh khủng.

Nếu hắn không có Thất Tinh nhập vào cơ thể, thực lực tăng mạnh, chống lại sinh linh này tám, chín phần mười sẽ ngã xuống.

Chỉ có điều nếu hắn không có Thất Tinh nhậpvào cơ thể, sinh linh này có xuất hiện hay không cũng rất khó nói.

Nhưng bất kể như thế nào, sự thật đã rồi, đối mặt với sinh linh khủng bố này, Sở Mặc nhất định phải xốc lại 120% tinh thần, toàn lực đối phó với đối thủ kinh khủng nhất cuộc đời.

Sinh linh này rất mơ hồ, thấy không rõ lắm dáng vẻ của gã.

Gã hoàn toàn do sấm sét của Thiên kiếp hóa thành.

Mỗi chiêu đều mang theo khí tức hủy diệt vô tận.

Đạo hạnh hơi yếu một chút khả năng không cần hắn ra tay.

Khoảng cách hơi gần chút sẽ tan thành tro bụi!

Cho dù đạo hạnh vô cùng cao thâm cũng khó có thể ngăn cản đượcsinh linh khủng bố này.

Sở Mặc sở dĩ có thể vẫn chống đỡ, và chậm rãi thích nghi với hoàn cảnh xấu nguyên nhân chủ yếu cũng là do hắn nắm giữ Đại Đạo sấm sét.

Nếu không, cho dù cảnh giới và chiến lực bây giờ của hắn đã vọt tới bậc cao của cảnh giới Đại Thánh cũng không thể ngăn được công sát của sinh linh đó.

Dốc hết sức cả trăm phần trăm.

Sinh linh do thiên kiếp hóa thân thành chính là một điển hình.

Từ đầu đến cuối, gã đều không có bất kỳ công kích nào ra trò, tới tới lui luichỉ có mấy chiêu.

Đập, đâm, quét!

Nhưng chỉ mấy chiêu như vậy lại đủ để quét ngang sinh linh cảnh giới Đại Thánh của thế gian này rồi!

Ngoại trừ cao thủ vô thượng Tổ Cảnh chỉ e cũng không có mấy Đại Thánh có thể ngăn cản được công kích như thế.

Trong thân thể Sở Mặc, đạo đài thuộc đạo Sấm sét đang cấp tốc vận chuyển, điên cuồng xoay tròn.

Trong đạo đài không gian phát ra tiếngđạo ù ù, không ngừng lấy đạo của sinh linh đó khắc lên đạo đài.

Lúc này, trên đạo đài đã khắc lên những thứ phức tạp hơn nhiều.

Mỗi chữ đạo khắc lên đều có lực lượng hủy thiên diệt địa.

Đây chính là đạo Sấm sét thuộc về Sở Mặc.

Khủng bố như vậy!

Cuộc chiến của đôi bên vẫn đang tiếp tục.

Thí Thiên trong tay Sở Mặc cũng đang điên cuồng đoạt lấy năng lượng trên người đối phương.

Đối với Thí Thiên, chỉ cần chiến đấu, chỉ cần đối thủ đủ hùng mạnh thì nó sẽ đi cướp đoạt.

Hơn nữa kiểu đoạt đó cho đến tận giờ còn chưa có sinh linh nào có thể ngăn cản.

Sinh linh cấp bậc Đại Thánh trong thiên kiếp cũng không thể ngăn cản!

Đây là một trận khổ chiến vô cùng gian nan.

Sở Mặc ở trong này đánh suốt chín ngày chín đêm.

Thiên kiếp cảnh giới Đại Thánh sớm đã chấm dứt, kiếp vân trên bầu trời cũng sớm tan cả.

Nhưng chỉ có sinh linh này lại vẫn như là có tám đời ân oán với Sở Mặc, không chết không ngừng, vẫn luôn chiến đấu.

Cho dù đôi bên bây giờ sớm đã ngang nhau, thậm chí chiến lực của Sở Mặc còn cao hơn một bậc, nhưng vẫn không có ý đình chiến.

Tới tối ngày thứ 10, một đao Sở Mặc chém xuống rốt cục lần đầu diên bổ gãy trường mâu của người này.

Cán trường mâu sau khi đứt rời thì hóa thành hai tia sấm sét cự đại, dường như muốn biến mất trong hư không.

Đạo Sấm sét trên đạo đài của Sở Mặc lại phát ra một lực hút cực lớn, hút hai tia sấm sét cự đại vào trong.

Sinh linh kia lần đầu tiên tay không đối mặt với Sở Mặc.

Dưới tình huống này, Sở Mặc làm sao có thể khách khí với gã?

Thi triển ra chiến lực mạnh nhất của mình, điên cuồng chém giết sinh linh đó.

Ở ngày thứ 15, rốt cục Sở Mặc đã chém sinh linh thành hai nửa, sau đó lại chém thành bốn mảnh.

Lúc sinh linh này giãy dụa muốn tổ chức lại thì có sức mạnh to lớn như biển phóng ra từ giữa đạo đài sấm sét củaSở Mặc.

Rốt cục đã trấn áp được sinh linh đó.

Cuối cùng sấm sét trên đạo đài của Sở Mặc xuất hiện bóng dáng một người cầm trường mâu.

Chỉ có điều bóng dáng này nhìn qua so với lúc trước thì càng thêm mơ hồ.

-----o0o-----

Chương 1911: Cuộc chiến Viêm Hoàng (1)

Chương 1911: Cuộc chiến Viêm Hoàng (1)

Cảnh giới Đại Thánh bậc cao, dưới việc Thất Tinh nhập thể, cảnh giới của Sở Mặc lập tức tăng lên tới một cấp độ mà trước đó hắn chưa từng nghĩ tới.

Điều này đối với Sở Mặc cũng là một niềm vui bất ngờ thật sự!

Cảm nhận được sự liên hệ với bảy viên Tinh Thần cùng với hàng ngàn Thần Văn tự Tinh Thần Quyết trên đạo đài, Sở Mặc hơi tiếc nuối nhìn thoáng qua sao trời phía xa.

Nơi đó, bóng dáng của Bắc Đẩu lão tổ sớm đã biến mất.

Trong lòng Sở Mặc biết rõ, Bắc Đẩu lão tổ tám chín phần mười muốn đi tìm cao thủ vô thượng.

Đây là cơ hội duy nhất để ông ta báo thù.

Hiến Thất Tinh trận đồ cho cao thủ vô thượng nào đó, sau đó dẫn cao thủ vô thượng đó ra tay đối phó với mình.

Lại nói, đó quả thực là một chuyện phiền toái.

Tới cảnh giới này rồi, Sở Mặc có thể cảm nhận rõ hơn sự hùng mạnh của cao thủ vô thượng.

Đừng nhìn chiến lực của con khỉ kia kinh diễm đến mức không thể tin nổi, nhưng đối với cao thủ vô thượng thật đúng là không coi là uy hiếp trí mạng gì.

Con khỉ có lẽ sẽ không chết, cũng sẽ không thua trên tay của cao thủ vô thượng, nhưng nó muốn đánh bại đối phương thì cũng là một chuyện gần như không thể.

Cho dù như thế nào, thu hoạch lần này quá lớn.

Lớn đến mức cho tới giờ ngay cả ảo tưởng Sở Mặc cũng chưa hề nghĩ tới.

Lúc này quầng sáng dần dần biến mất, Thương Khung Thần Giám bay trở về trên người Sở Mặc hóa thành một ấn ký dừng lại trên ngực Sở Mặc.

Thân đao màu máu của Thí Thiên trở nên càng tươi hơn, tản ra sát khí lạnh như băng không gì sánh được.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Bắc Đẩu Đại Vực đã bị đánh chìm, khẽ thở dài một tiếng:

- Chúng sinh đều khổ...

Tiếp đó, hắn ra tay lấy pháp lực của đại vô thượng đem những khối vụn trong Bắc Đẩu Đại Vực này mạnh mẽ kéo về từ vũ trụ xa xôi, sau đó lần nữa làm những khối vụn của đại lục chắp lại thành một khối hoàn chỉnh.

Ba ngày sau, Bắc Đẩu đại vực từng biến mất lại lần nữa xuất hiện trong vũ trụ mênh mông.

Chỉ có điều dáng vẻ có chỗ rất khác với Bắc Đẩu Đại Vực lúc trước.

Tất cả trên đại lục cũng đều xảy ra kịch biến.

Nhưng điều này đã là cựchạn mà Sở Mặc có thể làm được.

Dù sao, hắn cũng không phải cao thủ vô thượng, không có đạo hạnh để tưởng tượng ra được vạn vật.

Cuối cùng, Sở Mặc triệu hoán Hồng Nguyệt, Kỳ Tiêu Vũ, Sở Thanh, Thủy Y Y và Tử Yên từ trong thế giới Thương Khung Thần Giám ra ngoài.

Nhìn Đại Vực trước mắt vừa quen vừa có chút xa lạ này, năm cô gái đều hơi mờ mịt.

Các nàng biết bên ngoài nhất định đã xảy ra chuyện lớn khó lường, nhưng cụ thể xảy ra chuyện gì thì cũng không biết.

Sở Mặc đơn giản kể lại chuyện đã trải qua một chút, năm cô gái, ánhmắt nhìn về phía Sở Mặc đều tràn đầy sự chấn động.

Kỳ Tiêu Vũ đi lên phía trước, mặt mang niềm vui bất ngờ nhìn Sở Mặc, trong mắt có hơi nước nhưng cuối cùng lại không rơi xuống.

- Cảnh giới Đại Thánh...

Thật tốt!

Hồng Nguyệt vui vẻ từ sâu trong lòng cho Sở Mặc.

Thủy Y Y sóng mắt lưu chuyển, nhìn Sở Mặc, cuối cùng lại nhẹ thở dài trong lòng.

Có một số việc quả nhiên là không thể miễn cưỡng.

Tuy nhiên, tới bây giờ rồi, tuy là trong lòng nàng vẫn cực kỳ yêu Sở Mặc nhưng không đến mức chấp nhất quá mức.

Giống với mấy người Diệu Nhất Nương vậy, có thể ở bên cạnh Sở Mặc thật ra cũng là may mắn lớn nhất rồi.

Trong lòng Thủy Y Y tràn đầy hâm mộ Kỳ Tiêu Vũ, nhưng cũng không có bất kỳ cảm xúc ghen tỵ nào.

Bởi vì Kỳ Tiêu Vũ đã cố gắng hết sức để giúp những người con gái yêu Sở Mặc, hy vọng có thể giúp các nàng ấy thật sự ở trong lòng Sở Mặc.

Đổi lại nếu là nàng ở trên vị trí của Kỳ Tiêu Vũ, nàng chưa chắc có thể làm tới mức đó.

Có lẽ sẽ có rất nhiều người cho rằng Kỳ Tiêu Vũ làm như vậy hơi ngốc, nhưng dù vậy, nàng ấy lại nhận được toàn bộ tình yêu của Sở Mặc.

Đối với sự thay đổi của Sở Mặc, Sở Thanh ngoại trừ cao hứng thì vẫn là vui vẻ.

Sở thị nhất mạch rốt cục cũng có một cao thủ tuyệt thế thật rồi.

Nàng ấy cũng không biết, Sở Mặc thiếu chút nữa đã không có bất cứ quan hệ nào với Sở thị nhất mạch nữa.

Hoàn hảo là những chuyện đó, đều đã qua.

Bây giờ đứng ở đây chính là thế hệ sau của Sở thị nhất mạch.

Tiếp đó, Sở Mặc nhìn năm cô gái, nhẹ giọng nói:

- Ta muốn quay về Viêm Hoàng Đại Vực, các nàng có cùng ta trở về một chuyến không?

Kỳ Tiêu Vũ lập tức biết Sở Mặc muốn đi làm gì, nàng ấy gật đầu:

- Ta muốn đi về, ta muốn gặp bọn họ.

Năm cô gái ở cùng nhau nhiều năm như vậy, giữa nhau cũng đã sớm không còn bí mật gì nữa.

Các nàng cũng đều thông minh hơn người, cho nên, tất cả đều hiểu Sở Mặc muốn đi làm gì.

- Chuyện như thế làm sao có thể bỏ qua?

Tử Yên cười nói.

- Ta cũng phải tận mắt nhìn thấy kỳ tích sinh ra mới được!

Sở Thanh nói.

Thủy Y Y và Hồng Nguyệt liếc mắt nhìn nhau một cái, đều gật gật đầu.

- Được rồi, vậy phải để các nàng ủy khuất ở trong thế giới của Thương Khung Thần Giám một thời gian ngắn nữa.

Chờ khi đến Viêm Hoàng Đại Vực rồi ta sẽ gọi các nàng ra.

Sở Mặc nói.

Đám người Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu, các nàng biết, cảnh giới bây giờ của Sở Mặc đã chênh lệch có thể tưởng được với các nàng.

Nếu các nàng ở cùng bên cạnh Sở Mặc thì rất có thể ngay cả bóng dáng của Sở Mặc cũng không thấy được.

Điều này làm cho các nàng vừa cảm thấy vui vẻ, lại có chút mất mát.

Tuy nhiên càng nhiều hơn thì vẫn là vui vẻ thay Sở Mặc.

Năm cô gái sau khi vào lại Thương Khung Thần Giám, Sở Mặc ngưng thần suy diễn một chút, hướng về phía của Viêm Hoàng Đại Vực bước nửa bước ra.

Thân hình của hắn lập tức biến mất trong vô tận sao trời của Bắc Đẩu Đại Vực.

Cảnh giới Đại Thánh lướt qua hư không thậm chí không cần Vận chuyển trận, bọn họ thậm chí có thể sắp xếp lại vũ trụ hư không, làm khoảng cách vốn khá xa trở nên tương đối gần.

Cứ như vậy, mười mấy ngày sau, thân hình của Sở Mặc đã xuất hiện ở bên ngòai Viêm Hoàng Đại Vực.

Nơi đó vốn phải có một phong ấn vô cùng khủng bố, năng lượng của tầng phong ấn đó dày chừng vài tỷ dặm.

Nhưng bây giờ xuất hiện trước mặt Sở Mặc cũng là một vũ trụ nhẹ nhàng mà khoan khoái.

Làm sao còn có bóng dáng của phong ấn nữa?

- Đây...

đây rốt cuộc là có chuyện gì?

Vẻ mặt Sở Mặc khiếp sợ nhìn.

Tiếp đó, hắn đột nhiên cảm ứng được có chuyện xảy ra, sâu trong vũ trụ xa xôi truyền đến từng đợt chấn động chiến đấu.

Hai đầu lông mày của Sở Mặc xuất hiện vẻ băng lãnh.

-----o0o-----

Chương 1912: Cuộc chiến Viêm Hoàng (2)

Chương 1912: Cuộc chiến Viêm Hoàng (2)

Kiếp trước có thế nào hắn cũng không biết, cũng không thức tỉnh; kiếp sau như thế nào, hắn cũng không thể biết trước.

Sở Mặc hắn chỉ sống với kiếp này, sống ngay lúc này!

Hắn là con cháu của Viêm Hoàng Đại Vực.

Cho dù là ai muốn ở đây diễu võ dương oai đều phải trở thành kẻ địch lớn nhất của hắn.

Cho nên tốt nhất là giải trừ hết ân oán sau khi giải trừ phong ấn củaViêm Hoàng Đại Vực.

Sau khi Sở Mặc nói xong bước một bước về phía truyền tới dao động chiến đấu.

Ngay sau đó, hắn đã thấy một cuộc chiến làm người ta nhiệt huyết sôi trào.

Một bộ xương khô rất lớn chừng trăm vạn dặm, cả người lóe lên ánh sáng màu vàng, mạnh đến mức không thể tin nổi.

Mỗi chiêu đều tản ra khí thế Thánh Nhân khủng bố.

Đối thủ trước mặt gã cũng là một Thánh Nhân, mặc chiến y hoa lệ, cầm pháp khí Thánh Cấp trong tay đang chiến đấu kịch liệt với bộ xương khô.

Một nữ tử mặc phục sức vô cùng diễm lệ cổ xưa, nhìn qua khoảng 20 tuổi, tướng mạo cực đẹp, trên người tản ra khí tức Thánh Nhân tuyệt đỉnh, đang đối chiến với một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh!

Tuy là kém một cảnh giới lớn, nhưng cô gái này lại không hề có chút yếu thế nào, thủ đoạn công kích của nàng ấy vô cùng linh hoạt, sắc bén, thái độ cũng vô cùng mạnh mẽ.

Loại mạnh mẽ này của nàng ấy dường như đã dung hợp vào trong máu, không ai có thể đánh tan được loại kiêu ngạo này của nàng.

Còn có mười mấy tu sĩ trên người tản ra khí tức Chí Tôn đỉnh cao cùng với cả đám Chí Tôn và Thánh Nhân hỗn tạp đang liều chết chiến đấu với nhau.

Trong tinh không cách nơi này rất xa, có một lão nhân mặc áo xanh, trên người tản ra khí tức của Đại Thánh đang quyết đấu vô cùng hung ác với một Đại Thánh mặc chiến y hoàng kim.

Nơi này cách vô cùng xa với mấy đại lục của Viêm Hoàng Đại Vực.

Cuộc chiến ở đây không ảnh hưởng đến Thiên giới, Tiên giới và Linh giới, Nhân Giới bên kia, nhưng Sở Mặc có thể cảm giác rõ ràng bọn người này xâm nhập là đang liều mạng muốn giết qua bên kia.

Là đám người kia, chặn bọn họ!

Nói cách khác, chỉ bằng loại dao động chiến đấu này cũng đủ để làm Thiên giới, Tiên giới, Linh giới và Nhân Giới yếu ớt kia bị quậy đến tan nát.

Đám người kia muốn hoàn toàn hủy diệt Viêm Hoàng Đại Vực.

Sở Mặc liếc mắt một cái đã nhận ra giữa đám người kia có rất nhiều người đều mặc phục sức hoàng tộc La Thiên.

Hơn nữa, bây giờ Sở Mặc còn có thể rõ ràng phân biệt được phục sức của đám người kia đều đến từ chi thứ của hoàng tộc La Thiên.

Trừ điều đó ra, còn có vài tu sĩ có dấu hiệu mà Sở Mặc chưa từng thấy, nhưng rất hiển nhiên cũng là đến từ thế lực khác của La Thiên Tiên Vực.

Đám người kia... tội chết vạn lần!

Lửa giận trong lòng Sở Mặc bốc cháy ngùn ngụt.

Những người ngăn cản đám người này xâm nhập, gần như toàn bộ, Sở Mặc đều biết!

Bởi vì nhóm người đó rõ ràng là những người từng là chúa tể mạnh nhất Viêm Hoàng Đại Vực, từng tự mình chôn mình trong Quy Khư!

Là những người sư phụ cảnh giới Chí Tôn của Sở Mặc.

Phiêu Linh Nữ Đế!

Đại Khô Lâu!

Bắc Minh chí tôn!

Chí Tôn dạy hắn Phong Thủy thần thông!

Dạy hắn hoa mai kiếm thuật - Hoa Mai Chí Tôn!

Còn rất nhiều người năm đó đều là sư phụ của Sở Mặc!

Đám người đó, cảnh giới gần như tăng lên rất nhiều so với năm Sở Mặc gặp họ.

Phong ấn rốt cục bị giải trừ, bọn họ cũng đều ra khỏi Quy Khư, lại lần nữa trở thành người thủ hộ của thế giới này.

Năm đó là bọn họ, đến nay... vẫn là bọn họ!

Hốc mắt Sở Mặc hơi ướt.

Hắn thật sự rất cảm động, nhìn thấy đám người kia, hắn cũng vô cùng vui vẻ.

Hơn nữa, khi ánh mắt của hắn rơi xuống lão già áo xanh tản ra khí tức cảnh giới Đại Thánh, loại cảm giác huyết mạch liên kết khiến SởMặc lập tức biết ông ấy là ai!

Ông cụ của Sở thị nhất mạch!

Ông nội của hắn!

Năm đó là cảnh giới Bán Thánh, tự mình chôn ở Quy Khư.

Không thể tưởng được sau khi giải trừ phong ấn, trong thời gian ngắn như vậy mà đã vọt vào cảnh giới Đại Thánh!

Điều này nói lên cái gì?

Nói lên rằng tu sĩ của Viêm Hoàng Đại Vực cho tới bây giờ không hề kém với những Đại Vực khác.

Nói lên rằng thiên phú của ông cụ ở toàn bộ La Thiên Vũ Trụ cũng là cấp cao nhất.

Sở Mặc chợt hiện thân cũng không ảnh hưởng đến trận chiến kịch liệt nơi này.

Bởi vì cho tới tận bây giờ còn chưa có ai phát hiện ra sự hiện hữu của hắn.

Đối chiến với Sở lão gia chính là tu sĩ cảnh giới Đại Thánh mặc chiến y hoàng kim, vẻ mặt dữ tợn, cười lạnh nói:

- Thật không nghĩ tới phong ấn các ngươi nhiều năm như vậy, cái con khỉ chết tiệt kia sau khi đánh nát phong ấn rồi các người lại có thể nhanh chóng đột phá như vậy... nhưng mà không sao, đám người cácngươi ai cũng không thể sống được qua hôm nay.

Toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực cũng sẽ biến mất khỏi La Thiên Vũ trụ!

Sở lão gia mặc áo xanh lạnh lùng nói:

- Lời nói này năm đó các người đã từng nói một lần rồi, lần đó các người không thành công.

Lần này, các ngươi càng sẽ không thành công.

Muốn hủy diệt Viêm Hoàng Đại Vực, trước tiên phải bước qua thi thể của chúng ta đã!

- Lão bất tử, thật không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy không ngờ ông còn chưa chết, còn sống ở trên đời này.

Phong ấn của Viêm Hoàng Đại Vực không ngờ đã thành toàn cho đám người các ngươi.

Thật sự làm người ta rất không ngờ được.

Đại Thánh mặc chiến y hoàng kim vẻ mặt trào phúng ra tay khôngchút lưu tình nào, khá linh hoạt, sắc bén.

Nhưng chiến lực của Sở lão cũng khá mạnh mẽ, hơn nữa còn hống hách vô song.

Rốt cuộc Sở Mặc đã hiểu được khí thức hống hách kia của cha mình nguồn gốc từ đâu rồi, trên thực tế, từ trong xương của hắn cảm giác không phải như thế hay sao?

Đây quả thực là điển hình của huyết mạch rồi!

Sở lão rõ ràng cho thấy vừa mới bước vào cảnh giới Đại Thánh, so với Đại Thánh mặc chiến y Hoàng kim thì còn chênh lệch không hề nhỏ, nhưng ông ấy vẫn mạnh mẽ chống đỡ không hề lùi nửa bước.

Trong này, Phiêu Linh Nữ Đế chiến đấu làm người ta cảm thấy kinh diễm, thật sự bà quá hùng mạnh.

Đối mặt với một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh, đôi bên không ngờ đánh thành cục diện ngang tay.

Điều này làm cho tên tu sĩ cảnh giới Đại Thánh mặt không chút ánh sáng, muốn dựa vào cảnh giới để cưỡng ép áp chế Phiêu Linh Nữ Đế nhưng cuối cùng lại phát hiện, khí tràng Đại Thánh của gã cơ bản không có cách nào để áp chế nữ nhân đáng sợ này.

Lúc này, một Đại Thánh từ đầu đến giờ vẫn chưa ra tay lại đột nhiên phát ra khí tức Đại Thánh vô cùng mạnh mẽ, phóng ra khí tràng mạnhnhất.

Tràng vực mà khí tràng đó hình thành tấn công thẳng về phía Thiên giới của Viêm Hoàng Đại Vực.

-----o0o-----

Chương 1913: Hiện thân ra tay

Chương 1913: Hiện thân ra tay

Gã lạnh lùng nói:

- Thế giới này đã không còn cần tồn tại nữa, phá hủy là vừa!

- Họ Cơ kia... ngươi là súc sinh!

Sở Lão vô cùng giận dữ muốn xông lên ngăn cản nhưng bị Đại Thánh mặc chiến y hoàng kim đối diện ngăn lại, không nhịn được rống lên một tiếng long trời lở đất.

Tên Đại Thánh chi thứ hoàng tộc không tham gia chiến đấu kia lạnhlùng nói:

- Muốn trách thì trách ngươi có một đứa cháu trai chết tiệt đi!

Tất cả đây đều là hắn mang lại!

Tràng vực kinh khủng kia giống như nước lũ gào thét về hướng Thiên giới.

Mỗi chỗ nó đi qua, hư không sụp đổ, tất cả các tinh vực cho dù lớn hay nhỏ đều trong nháy mắt hóa thành tro bụi, bị lực lượng này tiêu diệt.

Nhưng khi lực lượng này sắp tới mảnh đất bên cạnh Thiên giới thì đột nhiên như đánh lên không gian bị bức tường che kín vậy, bị ngăn trở triệt để, ở bên cạnh Thiên giới vang lên một tiếng nổ long trời lở đất.

Đó là sau khi lực lượng Tràng vực của Đại Thánh bị ngăn trở phát ra tiếng va chạm.

Tên Đại Thánh ra tay kia lập tức vẻ mặt khiếp sợ, mạnh mẽ nhìn về một phía.

Trong hư không phía đó có một bóng người thanh niên mặc đồ màu đen.

Đôi mắt của tên Đại Thánh chi thứ hoàng tộc của La Thiên lập tức trợn trò, ánh mắt lộ ra thần sắc không thể tin nổi, thất thanh kêu lên:

- Sở...

Sở Mặc?

Tại sao có thể là ngươi?

Ngươi làm sao có thể...

Làm sao có thể?

Gã nói còn chưa dứt lời đã nhìn thấy thanh niên tóc dài mặc áo đen một thân huyết khí ngút trời, nắm lấy thanh hung đao tuyệt thế màu đỏ chém về phía gã.

- Không...

Ngươi không thể giết ta...

Ta là hoàng tộc...

Tên Đại Thánh chi thứ hoàng tộc kêu lên một tiếng vô cùng sợ hãi.

Gã hoàn toàn không hiểu nổi Sở Mặc thế nào mà đã trở thành tu sĩ cảnh giới Đại Thánh.

Hơn nữa, là loại cảnh giới Đại Thánh hoàn toàn có thể nghiền ép được gã.

Trong trời đất dường như chỉ còn lại một đao của Sở Mặc.

Tia sáng đỏ như máu khiến khắp vu trụ đều ảm đạm thất sắc.

Mọi người đang chiến đấu đều không nhịn được mà dừng tay lại.

Vẻ mặt họ dại ra nhìn tên chi thứ hoàng tộc mạnh nhất La Thiên bị một tia sáng vô cùng đẹp mắt màu máu đỏ chém thẳng thành hai nửa.

Thân thể, thần hồn, tinh thần...

Nháy mắt bị tia sáng này hủy diệt.

Tên cao thủ cảnh giới Đại Thánh chi thứ hoàng tộc này bị một đao của Sở Mặc chém giết.

Tiếp đó, ánh mắt của Sở Mặc nhìn về phía tên chi thứ hoàng tộccảnh giới Đại Thánh mặc chiến y hoàng kim đang đối chiến với ông nội hắn.

- Các người được lắm, thật sự rất được.

Một đám tu sĩ cảnh giới cao thâm đến mức này lại phản bội hoàng tộc, không tiếc vượt qua vô tận ngân hà đi tới nơi này chỉ vì diệt tinh vực của ta, diệt người thân của ta?

Lúc này Sở Mặc đưa năm cô gái từ trong thế giới của Thương Khung Thần Giám ra ngoài.

Năm cô gái vừa mới ra tới nơi còn hơi mờ mịt.

Nhưng ngay sau đó các nàng đã đại khái hiểu được có chuyện gì xảy ra.

Nhất là trong nháy mắt Tử Yên nhìn thấy Phiêu Linh Nữ Đế, nước mắt của nàng ấy đã ướt nhòa, tiếng nói đau buồn:

- Sư phụ!

Vẻ mặt của Sở Thanh và Thủy Y Y cũng dại ra nhìn Phiêu Linh Nữ Đế, tất cả đồng thanh gọi:

- Cô...

Hồng Nguyệt nhìn Phiêu Linh Nữ Đế, sau đó lại nhìn Sở lão áo xanh khí phách vô song, vành mắt nàng ấy trong nháy mắt đã ướt, không nhịn được nói:

- Rốt cục đã trở lại...

Rốt cục đã trở lại!

Kỳ Tiêu Vũ tuy rằng không biết đám người kia, nhưng nàng rất nhanh đã biết rõ thân phận của họ, trong lòng không khỏi tràn đầy sự chấn động.

Không thể tưởng được những Chí Tôn năm đó lại đều còn sống.

Bọn họ tự chôn mình ở Quy Khư, đã phải chịu một kỷ nguyên tịch liêu, rốt cục đã chờ đến hôm nay.

Trên khuôn mặt như ngọn núi băng ngàn năm của Phiêu Linh Nữ Đế Mạnh Phương Hoa nở nụ cười thản nhiên giống như băng tiêu tuyết tan, trăm hoa đua nở.

Nụ cười này vô cùng đẹp!

Tên Đại Thánh mặc chiến y hoàng kim trơ mắt nhìn bên người Sở Mặc lại có thêm năm cô gái như hoa như ngọc, mỗi người đều diễm tuyệt kinh thành!

Nhưng giờ phút này gã lại không có chút tâm tư nào để thưởng thức sắc đẹp, bởi vì trong lòng gã đã sớm bị sự sợ hãi khôn cùng chiếm giữ.

Lúc này, đám Chí Tôn đến từ La Thiên Tiên Vực ở bên kia trước tiên đã không chịu nổi bầu không khí khủng bố này nên đều bay về phía Viêm Hoàng Đại Vực.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Mấy Chí Tôn bậc cao bay nhanh nhất dưới tình huống không kịp phản ứng gì cơ thể đã nổ vỡ, trong phút chốc đã hoàn toàn ngã xuống.

Trong hư không nháy mắt tràn ngập tinh khí, sau đó những tinh khí đó nhanh chóng dung nhập vào trong hư không.

Viêm Hoàng Đại Vực bị phong ấn nhiều năm đang thiếu loại "dinh dưỡng" này.

Đối mặt với nhiều tinh khí như vậy, quy luật Thiên Đạođương nhiên sẽ không hề khách khí mà lấy hết đi.

Những tu sĩ cảnh giới Chí Tôn còn lại đều sợ tới mức đứng im một chỗ không dám cử động chút nào.

Nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản cái chết của bọn họ.

Đám người đó từng người từng người bị nổ nát cơ thể, chết không thể sống lại.

Đạo hạnh và tinh khí của bọn họ đều nhanh chóng dung nhập vào trong hư không này.

Từ đầu đến cuối, Sở Mặc không hề nhúc nhích.

Ngoại trừ hai ĐạiThánh ra, ngay cả tu sĩ Thánh cảnh cũng hoàn toàn không biết đến tột cùng là Sở Mặc làm thế nào mà ra tay.

Tuy là bọn họ đều đoán được nhất định là do Sở Mặc ra tay, nhưng không làm cách nào!

Chỉ có thể trơ mắt nhìn những tu sĩ Chí Tôn chạy tới cùng bọn họ đó cả đám kêu lên thảm thiết, cơ thể nứt vỡ, chết oan chết uổng.

Trên mặt của Sở Mặc, không có một chút xíu tình cảm nào.

Bên Viêm Hoàng Đại Vực, đám người đi ra từ Quy Khư nhìn Sở Mặc đều sợ ngây người.

Bọn họ cũng cảm thấy vô cùng không ngờ, thiếu niên mấy thập niên trước xuất hiện trong Quy Khư bây giờ đã trưởng thành như thế này rồi.

Hơn nữa, đánh giết đám hoàng tộc La Thiên thật không chút nương tay!

Năm đó rất nhiều người ngay từ đầu cũng không muốn phản ứng gì với Sở Mặc chính là bởi vì trong cơ thể hắn chảy xuôi huyết thống hoàng tộc La Thiên.

Bây giờ cũng là thiếu niên ngày xưa vẻ mặt mạnh mẽ ác nghiệt, mạnh mẽ trấn áp người mang huyết mạch hoàng tộc La Thiên xâm nhập.

Một khắc Sở lão nhìn thấy Sở Mặc thì ánh mắt của lão chưa hề rời khỏi khuôn mặt của Sở Mặc.

Trong ánh mắt vốn khí phách vô song cònlại tràn đầy sự từ ái.

Đây là cháu của ông ấy!

Là cả hy vọng tương lai của Sở thị nhất mạch!

- Tiểu tử ngoan, vậy mới tốt chứ!

-----o0o-----

Chương 1914: Năng lực của Cự Đầu (1)

Chương 1914: Năng lực của Cự Đầu (1)

Sở lão nhìn đám Chí Tôn gần như sắp chết hết, không nhịn được khen ngợi Sở Mặc một câu.

Đối diện Sở lão, tên Đại Thánh chi thứ hoàng tộc mặc chiến y hoàng kim lúc này gần như muốn chết đi.

Gã ta cả giận nói:

- Sở Mặc... những người đó đều chảy xuôi huyết mạch giống ngươi...

- Huyết mạch loãng đến mức gần như không có ấy hả?

Sở Mặc lạnh lùng trả lời một câu.

Rốt cục ngẩng đầu, nhìn tên nam tử mặc chiến y hoàng kim:

- Đám súc sinh không có nhân tính các ngươi làm sao lại từng coi ta là người thân chứ?

Cho tới nay, mục đích của các ngươi không phải đều muốn giết ta để đổi lấy ích lợi lớn nhất hay sao?

Như thế nào, bây giờ sợ rồi à?

Câu nói sau cùng của Sở Mặc tràn đầy sự trào phúng.

Sắc mặt tên Đại Thánh mặc chiến y hoàng kim đỏ lên:

- Sở Mặc, ngươi không nên quá phận!

Ép nhau quá, chúng ta cũng có thể hủy diệt Viêm Hoàng Đại Vực này!

- Ngươi thử xem!

Sở Mặc nói xong thì ra tay hung hăng tung một quyền, đánh về phía tên Đại Thánh mặc chiến y hoàng kim.

Quả đấm của hắn lập tức xuất hiện trước mặt tên Đại Thánh, ngay sau đó, khắc trên mặt của tên Đại Thánh này.

Ầm!

Một tiếng xương vỡ vụn vang lên làm gần như tất cả mọi người có cảm giác đau thay gã ta.

Thời gian trong nháy mắt Sở Mặc ra tay dường như ngưng đọng lại.

Cả không gian đều trở nên hoàn toàn yên tĩnh.

Đó là một loại đạo hạnh cực cao thâm, liên quan đến lực lượng không gian và thời gian.

Thủ đoạn này, bất kỳ một Đại Thánh nào đều có, nhưng Sở Mặc... lại có thể trấn áp toàn bộ!

Tên Đại Thánh mặc chiến y hoàng kim, chiến ý toàn thân hoàn toànkhông ngăn cản được loại công kích này của Sở Mặc.

Khuôn mặt của gã trong nháy mắt đã bị đập nát.

Tiếp đó, Sở Mặc thuận tay ra một đao đã chém đầu của gã ta xuống.

Máu của Đại Thánh từ xác của gã dâng lên ngút trời phun ra như suối, nhằm về phía hư không.

Máu Đại Thánh, một giọt là có thể hủy diệt toàn bộ Thiên giới!

Nhưng ngay lúc này, lực lượng máu tràn đầy sự hủy diệt lại có vẻ bất lực như vậy.

Một tên Đại Thánh chi thứ hoàng tộc không biết đã tu luyện bao nhiêu năm tháng cứ như vậy mà chết dưới đao của Sở Mặc.

Nơi này còn lại một tên Đại Thánh.

Vốn chính là người đối chiến với Phiêu Linh Nữ Đế.

Gã thực sự không phải là người của hoàng tộc La Thiên, mà đến từ một thế lực mà Sở Mặc hoàn toàn không biết.

Gã nhìn Sở Mặc, trong mắt cũng tràn đầy sự sợ hãi nhưng lại mang theo vài phần ngạo nghễ, lạnh lùng nói:

- Sở Mặc, chuyện này, muốn trách ngươi phải đi trách những đồngtộc của ngươi mới đúng.

Chúng ta chỉ lấy tiền tài của người giúp người trừ họa mà thôi.

Mặt khác, lão tổ tộc của ta là Hồng Hoang lão tổ.

Ngươi hẳn đã từng nghe nói, đó là một Cự Đầu cấp bậc cao thủ vô thượng...

- Cút!

Không đợi tên Đại Thánh này nói xong đã phải chịu một câu tức giận mắng của Sở Mặc, còn có một ánh đao.

Một tia sáng thê lương lạnh lùng diễm lệ lại đỏ như máu.

Răng rắc!

Tên tu sĩ cảnh giới Đại Thánh này là hậu nhân của Hồng Hoang lão tổ, là cao thủ vô thượng của La Thiên Tiên Vực cứ như vậy bị một đao của Sở Mặc chặt đứt.

Những tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân của La Thiên Tiên Vực ở đây cả đám đều bị sợ đến choáng váng.

Câm như hến!

Đây quả thực là một sát thần!

Ai cũng không cho chút mặt mũi nào!

Ngay cả hậu nhân Hồng Hoang lão tổ, một trong những Cự Đầu của La Thiên Vũ Trụ, không ngờ nói giết liền giết... phần can đảm này khiến những tu sĩ Thánh Cảnh đều bị chấn động đến mức quên cả sợ hãi.

Trái lại bên Viêm Hoàng Đại Vực, mọi người gần như đều bị sự mạnh mẽ cứng rắn của Sở Mặc làm phấn chấn đến mức nhiệt huyết sôi trào.

Ngay cả Sở lão mặc quần áo xanh cả người đầy khí phách, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc cũng trở nên càng nóng càng sáng.

Trước đó là sự từ ái và vui mừng khi bề trên nhìn thấy vãn bối, bây giờ lại là một sự hâm mộ và sùng bái khi nhìn thấy tu sĩ cấp cao nhất.

Mặc dù người này là cháu trai ruột của ông ấy nhưng điều đó cũng không gây trở ngại cho sự thưởng thức đối với Sở Mặc.

Ánh mắt của những người khác khi nhìn về phía Sở Mặc cũng đều tràn đầy vẻ sùng bái.

Kỳ Tiêu Vũ lại không hề che dấu tình yêu trong ánh mắt, đứng ở đóvỗ tay:

- Giết thật tốt!

Giết thật hay!

Giết cho những tên khốn nạn kêu oa oa!

...

Mọi người của Viêm Hoàng Đại Vực cho dù là trên mặt của Sở Lão hay Phiêu Linh Nữ Đế Mạnh Phương Hoa cũng có chút vẻ cổ quái.

Lần đầu tiên nhìn thẳng vào mỹ nữ tuyệt sắc cảnh giới Thánh Nhân này, sau đó nhìn ánh mắt mà Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, bọn họ dường như hiểu ra gì đó.

Lúc này, ánh mắt của Sở Mặc nhìn về phía đám Thánh Cảnh xâm nhập.

Một tên tu sĩ chi thứ hoàng tộc hai chân mềm nhũn, quỳ xuống trong hư không, cuống quít dập đầu, cầu khẩn nói:

- Sở công tử... nể tình mọi người có cùng nguồn gốc có thể tha cho cái mạng quèn của chúng ta được không?

Chúng ta nguyện trở thành nô bộc của ngài, nguyện vì ngài mà làm tất cả... chúng ta nguyện cống hiến linh hồn của chúng ta...

Đừng giết chúng ta...

Đừng giết chúng ta!

- Hừ, Đồ rác rưởi sợ chết!

Bố đây xấu hổ khi làm bạn với ngươi!

Một tên tu sĩ Thánh cảnh hung hăng phun một ngụm nước miếng xuống tên chi thứ hoàng tộc đang quỳ dưới đất.

Tên tu sĩ Thánh cảnh dùng nước miếng phun người, lực lượng và độtinh chuẩn đều không tưởng được.

Cho dù là Thiên giới cũng không chịu được một ngụm nước miếng này của gã ta, có thể sẽ bị đánh xuyên qua.

Tạo thành thương tổn vô cùng khủng bố.

Nhưng một ngụm nước miếng này đột nhiên dừng lại giữa không trung, sau đó... lấy tốc độ nhanh hơn bay trở về người phun ra nước miếng.

Lại lấy cách vô cùng chuẩn xác để bay trở về miệng của người này.

Tất cả đây phát sinh quá nhanh quá đột ngột, chỉ trong nháy mắt, rất nhiều tu sĩ cảnh giới Chí Tôn của Viêm Hoàng Đại Vực cơ bản khôngthấy rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Nhưng mấy người Sở lão và Mạnh Phương Hoa cùng với Hồng Nguyệt, Kỳ Tiêu Vũ đều vẻ mặt cổ quái, dường như muốn cười nhưng lại hơi ghê tởm.

Nhưng chuyện càng kinh khủng hơn còn ở phía sau.

Một ngụm nước miếng đó sau khi trở lại miệng của chủ nhân thì không phải thực sự chấm dứt mà là... vừa mới bắt đầu.

Bởi vì nó từ khoang miệng của tên Thánh Nhân này xuyên thấuquam hình thành một lỗ thủng rất lớn.

Tên tu sĩ Thánh Cảnh đó chết thảm tại chỗ.

Chết dưới một ngụm nước miếng của mình, loại chết đó quả thực là độc nhất vô nhị từ muôn đời tới nay.

-----o0o-----

Chương 1915: Năng lực của Cự Đầu (2)

Chương 1915: Năng lực của Cự Đầu (2)

Tên chi thứ hoàng tộc quỳ ở đó tức thì bị thần thông này của Sở Mặc làm cho chấn động đến hồn bay phách lạc, không ngừng cầu xin tha chết.

Lúc này, đám tu sĩ Thánh Cảnh này lại có mấy người không camlòng trở thành nô bộc, không muốn làm loại người nhu nhược mà muốn là người mạnh mẽ cứng rắn, đều đứng ra nhục mạ Sở Mặc bốn phía.

- Tiểu súc sinh, ngươi có thể đắc ý nhất thời nhưng không thể cả đời đắc ý được!

Không lâu nữa sẽ có một Cự Đầu chân chính ra tay với ngươi!

- Hồng Hoang lão tổ là Cự Đầu của tộc ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!

- Toàn bộ La Thiên Vũ trụ tổng cộng không quá 10 Cự Đầu, ít nhất có hơn một nửa muốn giết ngươi!

Ngươi cơ bản không sống được lâunữa đâu!

- Đừng tưởng rằng ngươi có thể đánh chết Đại Thánh chúng ta sẽ sợ ngươi, chúng ta tuyệt đối sẽ không giống cái loại nhu nhược kia, quỳ trên mặt đất như chó vẫy đuôi mừng chủ!

Đám người tức giận đứng ra mắng Sở Mặc gần như tất cả đều thuộc gia tộc của Hồng Hoang lão tổ.

Chỉ có một hai người thuộc chi thứ của hoàng tộc đứng ra thể hiện lập trường mạnh mẽ, quyết liệt của mình.

- Con cháu dòng chính hoàng tộc sớm muộn gì cũng diệt vong!

Đó là đại thế không thể ngăn cản được.

Cơ Trường Thuận, ngươi đứng lêncho ta, nhận lấy cái chết giống như một tên đàn ông!

Cái chết hôm nay của chúng ta sẽ nhanh chóng có người báo thù cho chúng ta!

Ngươi là con cháu chính tông của hoàng tộc Cơ thị chúng ta!

Đứng lên cho ta!

- Sở Mặc tên súc sinh nhà ngươi, giết đồng tộc có quan hệ huyết thống, ngươi sẽ không được chết tử tế!

Lúc này, đám người Sở lão rốt cục đã hiểu ra điều gì.

Bọn họ vẫn cho là đám muốn đối phó họ, muốn tru sát Sở Mặc chủ mưu là hoàng tộc La Thiên, cho nên trong lòng không hề có chút hảo cảm nào với toàn bộ hoàng tộc La Thiên.

Nhưng bây giờ mới biết, chuyện này không giống như họ nghĩ.

Cái gì mà con cháu dòng chính sớm muộn gì cũng diệt vong?

Chẳng lẽ đám đến từ hoàng tộc La Thiên Tiên Vực này cũng không phải là con cháu dòng chính mà là chi thứ của hoàng tộc?

Đại Khô Lâu(bộ xương trắng ở chươ ng trước) đứng trên hư không.

Thân hình của gã thu nhỏ cao khoảng hơn một trượng, toàn thân giống như đúc từ hoàng kim mà thành, nhìn qua vô cùng uy vũ.

Trong hốc mắt trống rỗng rõ ràng không có mắt nhưng lại làm cho người ta có cảm giác gã đang nhìn chăm chú vào mình.

Đại Khô Lâu đang "nhìn" Sở Mặc, ánh mắt của nó vô cùng dịu dàng, giống như đang nhìn hậu bối vậy.

Đối mặt với đám người kia đang tức giận mắng, trên mặt Sở Mặc không có chút vẻ mặt dư thừa nào, nhìn qua như là đám người kia mắng không phải là hắn mà là mắng người khác vậy.

- Mắng đủ chưa?

Sở Mặc thản nhiên mở miệng.

Tràng vực Đại Thánh trong nháy mắt đã bao phủ nơi này.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc phóng ra tràng vực Đại Thánh, lập tức toàn bộ tiếng mắng biến mất không còn thấy tăm hơi.

Mọi người đều vẻ mặt hoảng sợ nhìn Sở Mặc.

Bọn họ đã biết Sở Mặc mạnh đến mức bọn họ không thể tưởng tượng nổi, đánh chết Đại Thánh cũng dễ dàng.

Nhưng trong nháy mắt Sở Mặc hoàn toàn khai hỏa toàn bộ tràng vực, bọn họ vẫn cảm nhận được khí tức vô cùng hùng mạnh.

Những hậu nhân của Hồng Hoang lão tổ thậm chí cảm thấy được tràng vực trên người Sở Mặc có cảm giác có thể đối mặt với lão tổ bọn họ.

- Điều...

điều này làm sao có thể?

Ngươi, trước đó ngươi rõ ràng không mạnh như vậy...

điều đó không thể nào!

Một gã chi thứ hoàng tộc mới rồi còn vô cùng mạnh mẽ cứng rắn vẻmặt hồn bay phách lạc.

Sở Mặc nói:

- Mắng đủ rồi thì lên đường đi thôi!

Nói xong, hắn giơ Thí Thiên trong tay lên, chỉ về phía đám người kia.

Bao gồm cả tên chi thứ hoàng tộc quỳ ở đó dập đầu như chó vẫy đuổi mừng chủ, tất cả đều nằm trong phạm vi hắn chỉ.

- Liều mạng với ngươi!

Một tên tu sĩ Thánh cảnh rống lên một tiếng vô cùng bi phẫn, nhằm thẳng về phía Sở Mặc.

Đây là biết rõ hẳn phải chết nên tuyệt vọng xung phong liều chết!

Tiếp đó, càng có nhiều tu sĩ Thánh cảnh xông về phía Sở Mặc.

Đủ loại pháp khí hướng về phía Sở Mặc.

Trong đó có hai tu sĩ Thánh cảnh không ngờ lại xông về phía tu sĩ Chí Tôn của Viêm Hoàng Đại Vực.

Hiển nhiên là muốn trước khi chết kéo thêm mấy cái đệm lưng.

Đáng tiếc là mục đích của chúng cuối cùng cũng phải thất bại thôi.

Dù sao đứng ở đó là Sở lão Đại Thánh, cũng không phải là một vật trang trí.

Chiến đấu lại bùng lên

Đây là một cuộc chiến hoàng toàn không cùng đẳng cấp, toàn bộ quá trình không có gì hay để nói cả.

Hoàn toàn là một mình Sở Mặc giết cả đám người.

Mũi đao Thí Thiên không ngừng lóe ra tia sáng lạnh như băng.

Mỗi khi tia sáng sáng lên một lần thì có một người ngã xuống.

Hư không vũ trụ đến cuối cùng tràn ngập khí tức vô cùng tuyệt vọng, nhưng hoàn toàn bị một tràng vực khác hống hách đến tột đỉnh bao phủ.

Những tu sĩ ở Thiên giới phía xa thậm chí còn không thể cảm ứng được bất cứ khí tức dị thường nào.

Khi bọn họ hoàn toàn không biết rõ tình hình thì trận chiến này đã kết thúc.

Một đám tu sĩ cấp cao nhất đến từ La Thiên Tiên Vực, toàn bộ ngã xuống ở nơi này của Viêm Hoàng Đại Vực.

Không có một ai có thể trốn thoát.

Nhưng, khi Sở Mặc đánh chết người cuối cùng là hậu nhân của HồngHoang lão tổ đã gần tới cảnh giới Đại Thánh, tên tu sĩ Thánh cảnh đỉnh này rít lên một tiếng vô cùng bi phẫn:

- Sở Mặc, ta là con cháu dòng chính của Hồng Hoang gia tộc, ngươi dám giết ta, lão tổ tất sẽ bầm thây ngươi thành vạn đoạn!

Ầm!

Sở Mặc một cước đá vào đầu tên này, làm đầu của gã ta nổ nát bét.

Trong nháy mắt người ở đây ngã xuống, một bóng dáng tản ra khí tức vô cùng tang thương cổ xưa trong nháy mắt đã xuất hiện ở đó, đôi mắt mạnh mẽ phát ra âm thanh của Đại Đạo trời long đất lở:

- Người nào dám giết hậu nhân của bản tôn?

Nói xong, một cái tát chụp về phía Sở Mặc:

- Tiểu súc sinh, chết đi!

Thanh âm này gần như thấu cả tràng vực của Sở Mặc, muốn toàn bộ thế giới chấn động đến mức sụp đổ.

Thương Khung Thần Giám trên người Sở Mặc phát ra quầng sáng phong ấn thanh âm này lại.

Nhưng một tiếng nói này vẫn chấn động một chút tới Thiên giới ởphương xa, kinh động đến mức vô số người bay từ Thiên giới ra ngoài, bay về phía này.

Trong thân thể của Sở Mặc, bảy viên tinh thần nhẹ chấn động, sau đó trên người hắn phát ra một lực lượng cường đại không thể tưởng được.

Mặt trên Thí Thiên đang cầm trong tay trong nháy mắt sáng lên một tia hồng quang chói mắt đến mức không thể nhìn thẳng, chém về phía ảo ảnh kia.

Phụt!

-----o0o-----

Chương 1916: Tổ chức lại Viêm Hoàng Đại Vực (1)

Chương 1916: Tổ chức lại Viêm Hoàng Đại Vực (1)

Ảo ảnh bị chặt đứt ngang.

Nhưng nhanh chóng hợp lại một chỗ, chỉ có điều trong ánh mắt kia có vẻ vô cùng kinh ngạc:

- Thí Thiên?

Là cây đao kia?

Ngươi là người kia?

Ta đã tìm lâu rồi, đến đây để bản tôn giết đi!

Ảo ảnh này sau khi nói xong câu đó thì khí thế ngay lập tức nhảy tới cực hạn, tiếp đó ầm một cái... nổ tung!

Trong thân thể Sở Mặc, giữa một đạo đài lớn nhất, ngàn Thần Văn tự trong nháy mắt này bay ra ngoài hơn 300 chữ tạo thành một phòng ngự Thần Văn, làm lực lượng kinh người sau khi ảo ảnh kia nổ tung tản ra bao vây lại.

Chỉ có một tia lực lượng truyền được ra.

Mặc dù không làm Sở Mặc bị thương nhưng đã làm bầu trời nơi này xuất hiện một vết thương không thể chữa trị.

Phía trên trời cao có một vết màu trắng bạc, nhìn qua giống như một vết nứt trong không trung vậy.

Vết rách này dài chừng mười tỷ dặm.

Sắc mặt của Sở Mặc ít nhiều có chút khó coi, trong mắt tràn đầy chấn động.

Tuy là thành công đánh chết ý niệm này nhưng không có bất kỳ cảm xúc vui sướng nào, thầm nghĩ: Đây... chính là lực lượng Cự Đầuvô thượng sao?

Thật lâu sau, khi tất cả đã bình tĩnh lại, gần như mọi người ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc đều tràn đầy kinh hãi và không thể tin nổi.

Lúc này Sở Mặc lại nở nụ cười ngại ngùng, thi lễ với đám người bao gồm cả những tu sĩ cảnh giới Chí Tôn đỉnh:

- Đệ tử Sở Mặc bái kiến chư vị sư phụ!

Tiếp đó, Sở Mặc nhìn về phía Sở lão, hắn muốn cười, nhưng đôi mắt lại đỏ.

Bùm một tiếng, ngã quỵ xuống đất:

- Con, Sở Mặc, bái kiến ông nội!

Những tu sĩ Chí Tôn đỉnh cao trở về từ Quy Khư trong ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc tràn đầy ánh sáng dịu dàng.

Sáu bảy mươi năm, đối với người bình thường trong thế tục đã là cuộc sống của một đời người.

Ít nhất có thể trải qua ba bốn thế hệ, xem như một đoạn thời gian đủ dài.

Nhưng đối với những tu sĩ cảnh giới Chí Tôn này, chút thời gian đó chỉ là một lần bế quan mà thôi.

Nhưng bọn họ lại chứng kiến Sở Mặc - nthiếu niên năm đó, một đoạn lịch sử trưởng thành có thể nói là kỳ tích.

Năm đó lúc vào Quy Khư, Sở Mặc thậm chí tu sĩ cũng chưa tính, ngay ở bên trong đám cao thủ ở thế tục, hắn cũng không phải hùng mạnh nhất.

Nhưng mà chỉ cần vài thập niên sau, hắn lại trưởng thành thành một cao thủ gần như khiến tất cả tu sĩ trên đời này phải ngước nhìn.

Cấp cao cảnh giới Đại Thánh thật sự có thể đứng trên mà quan sát chúng sinh rồi.

Nhưng ở trong mắt Sở Mặc, những người trước mắt này tất cả đều là trưởng bối của hắn.

Đều là sư phụ đã dạy hắn bản lĩnh lớn.

Nhất là Đại Khô Lâu... lại càng không phải nói thêm gì, gần như là một người thầy thân sinh ra hắn.

Sở lão nhìn Sở Mặc, lão nhân đã sống những năm tháng vô tận, giờ phút này cũng không ngoài dự liệu mà đỏ mắt, khi đối mặt với đối thủ rất mạnh cũng không hề run tay mà hạ thủ, lúc này lại hơi hơi run rẩy.

Ông ấy tự tay dìu Sở Mặc đứng lên, nói:

- Con vậy mới tốt chứ!

Lúc này, Sở Thanh ở một bên cũng ngã quỵ xuống đất:

- Cháu gái Sở Thanh bái kiến ông nội!

- Tốt, tốt, tốt!

Sở lão thấy cháu gái, trên mặt là vẻ tươi cười tự tay dìu Sở Thanh đứng lên.

Tiếp đó, mấy cô gái Kỳ Tiêu Vũ, Thủy Y Y và Hồng Nguyệt, Tử Yên cũng đều tới chào.

Ánh mắt của Sở lão sau lúc lâu dừng trên người Kỳ Tiêu Vũ lại nhìn Thủy Y Y một chút.

Tới cảnh giới này rồi, cơ trí như ông ấy đối mặt với chuyện như vậy cũng có cảm giác không biết làm sao.

Nhưng mà cũng may Thủy Y Y rất thông minh, sau khi chào hỏi xong thì thân thiết kéo tay của Kỳ Tiêu Vũ.

Ánh mắt của Sở lão hơi lóe lên, lập tức tươi cười không nói thêm gì nữa.

Đứa nhỏ đã trưởng thành, có một số việc để bọn nó tự quyết định làtốt hơn.

Tử Yên và Hồng Nguyệt nhìn thấy những người này cũng không thể không kích động.

Nhất là nhìn thấy Phiêu Linh Nữ Đế càng làm cho hai nữ tử cao quý nhưng lạnh lùng này không nhịn được mà rơi nước mắt.

Đám người kia cho dù là ai cũng đã từng là nhân vật huyền thoại một thời.

Sở lão gia là nhân vật cấp cao nhất trong đó.

Nhưng ngay cả thân là nhân vật huyền thoại, đã nhiều năm trôi quamột lần nữa tụ đến nơi đây, nhìn Viêm Hoàng Đại Vực phát sinh biến hóa như thế này, những người đó cũng đều vô cùng xúc động.

Phong ấn đã tạo thành gông cùm xiềng xích vô số năm cho Viêm Hoàng Đại Vực rốt cục đã bị đánh vỡ!

Viêm Hoàng Đại Vực rốt cục cũng khôi phục lại bình thường.

Tu sĩ ở đây rốt cục cũng có thể giống những tu sĩ ở những nơi khác, có bao nhiêu tài hoa sẽ có cơ hội vọt tới cảnh giới rất cao, sẽ không giống với bọn họ bị mạnh mẽ áp chế ở đó, không được tự do.

Bây giờ càng khiến họ cảm thấy cực độ vui mừng chính là Viêm Hoàng Đại Vực cũng bắt đầu xuất hiện cao thủ tuyệt thế!

Vốn là chỉ có mình Sở lão sau một kỷ nguyên quang lâm lại đây, dưới tình huống Viêm Hoàng Đại Vực bị phong ấn, nghịch thiên tới được cảnh giới Đại Thánh.

Bây giờ lại thêm một cháu trai ruột của Sở lão là Sở Mặc.

Như thế, lo gì Viêm Hoàng không thịnh thế chứ?

Lúc này, sâu trong vô tận sao trời phương xa có rất nhiều thân ảnh xuất hiện.

Mọi người của Phiêu Diêu Cung Thiên giới có hơn nửa đã tới đây.

Diệu Nhất Nương cầm đầu đám người, liếc mắt một cái đã nhìn thấy mấy người Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ, Thủy Y Y, những người đó đều đứng yên tại chỗ.

Cách sao trời vô tận, những người chạy tới từ Thiên giới quả thực không thể tin được cảnh tượng mình thấy là thật.

Bọn họ đều đứng trong tinh không ngơ ngác nhìn nhau.

Phản ứng đầu tiên không ngờ là Phương Lan đã đạt tới cảnh giới Chuẩn Chí Tôn.

Giống như một mũi tên nhọn bay như điện bề phía Sở Mặc.

Trong chớp mắt đã bay đến trước mặt Sở Mặc, quỵ xuống đất, lệ rơi đầy mặt dập đầu với Sở Mặc:

- Sư Tôn đã về, đồ nhi không ra gì Phương Lan bái kiến sư phụ!

Sở Mặc thi triển một lực lượng dịu dàng nâng Phương Lan dậy.

Tiếp đó, Phương Lan lập tức bổ nhào vào ngực Sở Mặc, vui đến phát khóc, nói:

- Sư phụ, đồ nhi nhớ ngài muốn chết!

Còn tưởng rằng đời này sẽ không còn được gặp lại ngài nữa!

Sở Mặc nhè nhẹ vỗ lưng Phương Lan, sau đó cười nhìn về phía đám người ở phía xa.

Lúc này, những người đó đều kịp phản ứng, mang trên mặt sự sợ hãi lẫn vô tận vui mừng, xông về phía này.

Mọi người gặp lại tất cả đều vô cùng vui sướng.

Nhất là sự xuất hiện của Sở Mặc, đối với đám người của Phiêu Diêu Cung quả thực là làm họ vui đến không biết phải nói gì cho phải.

Lại là một thời gian dài hàn huyên và hỏi han nhau.

-----o0o-----

Chương 1917: Tổ chức lại Viêm Hoàng Đại Vực (2)

Chương 1917: Tổ chức lại Viêm Hoàng Đại Vực (2)

Những Chí Tôn trở về từ Quy Khư thấy đám người của Phiêu Diêu Cung cũng đều có vẻ rất thân mật.

Cho dù là Chí Tôn từng đến từ Ma tộc kia cũng không hề biểu hiện chút địch ý nào.

Từ một kỷ nguyên trước, gã đã trở thành thuộc hạ của Sở lão rồi.

Sở Mặc cùng Sở Thanh và Kỳ Tiêu Vũ, Thủy Y Y đứng ở bên người ông nội Sở lão, nhìn cảnh tượng hòa thuận vui vẻ này.

Sở lão gật gật đầu, trầm giọng nói:

- Các người làm rất tốt!

Chính vì có những người như các ngươi, Viêm Hoàng Đại Vực mới có hy vọng có tương lai.

Sở Mặc nói:

- Thế hệ của ông nội là mục tiêu và động lực của chúng cháu.

Sở lão cười cười nhìn thoáng qua Sở Mặc, trong ánh mắt lộ vẻ yêu quý.

Tiếp đó Sở Mặc mời nói:

- Ông nội và các sư phụ đã trở về rồi thì trước tiên đến Phiêu Diêu Cung đã?

Cháu nghĩ, Phiêu Diêu Cung nhiều đệ tử như vậy, đối với các sư phụ nhất định là vô cùng chờ đợi!

Bắc Minh Chí Tôn năm đó bị Đại Khô Lâu trộm quan tài trừng mắt nhìn Sở Mặc, cười mắng:

- Về điểm tâm tư nhỏ của tiểu tử cậu ai mà không nhìn ra chứ?

Đây là muốn chúng ta làm lao động miễn phí chứ gì?

Nói xong, cũng không đợi Sở Mặc nói chuyện, Bắc Minh Chí Tôn lại nói thêm:

- Nhưng mà, cu li chúng ta cũng đều nguyện ý làm!

Sở Mặc lập tức mừng rỡ.

Diệu Nhất Nương, Hoàng Họa, Phương Lan, Bình Bình, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha, Tần Thi, Đổng Ngữ, Lục Thiên Kỳ, Lục Thiên Duyệt... thập đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung hiện giờ là Thập đại lãnh tụ tinh thần, nghe nói những đại nhân vật trở về từ Quy Khư muốn đến Phiêu Diêu Cung thì sự kích động trong lòng đã không cần phải nhiều lời nữa.

Dù sao trên mặt cả đám đều tươi cười rạng rỡ.

Lúc này, Sở MẠbỗng nhiên nhìn thoáng qua Sở lão, hạ giọng nói:

- Ông nội, thế giới này của chúng ta đã bị phá thành nhiều mảnh nhỏ rất nhiều năm rồi.

Sở Lão thở dài:

- Không sai... hử?

Ông ấy theo bản năng ngẩng đầu, nhìn về phía Sở Mặc:

- Nhóc con, cháu...

- Ông nội cảm thấy có thể chứ?

Sở Mặc hỏi.

- Có thể, đương nhiên có thể...

Chẳng lẽ, cháu... cháu đã có đượcnăng lực đó rồi?

Sở lão vẻ mặt khiếp sợ nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt mang theo thần sắc không dám tin.

Tuy là ông ấy đã bước vào cảnh giới Đại Thánh nhưng cũng không có được thần thông cái thế đó.

Điều này tuyệt đối không chỉ đơn giản là ghép lại những khối đại lục bị phá nát lại một chỗ, trong đó liên quan đến những loại quy luật Thiên Đạo nhiều không hể xiết.

Hơi không cẩn thận một chút sẽ khiến một vài đại lục bậc thấp vạn kiếp bất phục!

Như vậy sinh linh bị tiêu diệt sạch sẽ là một con số mà bất cứ kẻ nào đều không thể tiếp nhận được.

- Trước khi quay về đây cháu đã khôi phục lại Bắc Đẩu Đại Vực mới bị đánh chìm.

Sở Mặc nhẹ giọng nói.

...

Khóe miệng Sở lão không nhịn được mà khẽ nhăn một cái, nhìn Sở Mặc sửng sốt hồi lâu sau đó mới thở ra một hơi khí lạnh, cười mắng:

- Cháu nhóc con này, có bản lĩnh này mà còn thương lượng gì với ta nữa chứ?

Ta làm sao lại ngăn cản chuyện này chứ?

Về phần mấy người còn lại còn có rất nhiều người cơ bản không hiểu được Sở Mặc và Sở lão bí hiểm cái gì, chỉ nghe được một câu bịphá thành mảnh nhỏ rất nhiều năm, cơ bản không dám nghĩ tới tổ chức lại đại lục.

Thậm chí không ít Chí Tôn cũng không dám suy nghĩ theo hướng này.

Cho đến khi Sở Mặc nói ra câu nói cuối cùng là "khôi phục lại Bắc Đẩu Đại lục mới bị đánh chìm lại như cũ" nói ra miệng, đa số tu sĩ cảnh giới Chí Tôn lập tức nghe rõ.

Bọn họ tuy rằng không thể tin nhưng trong mắt lại đều bắn ra tia sáng vô cùng rạng rỡ, không nháy mắt nhìn Sở Mặc, ánh mắt đó giống như đang nhìn một yêu nghiệt!

Phiêu Linh Nữ Đế nhìn Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Cậu thực sự có thể làm được chuyện đó sao?

- Sư phụ Phiêu Linh, đệ tử không dám kiêu ngạo, ngông cuồng, đệ tử có thể làm được!

Vẻ mặt Sở Mặc cung kính nói.

Đối với nữ tử hoa thơm tuyệt đại này, Sở Mặc tôn trọng từ tận đáy lòng.

Bà ấy là sau khi Viêm Hoàng Đại Vực bị phong ấn, một mình một Chí Tôn thủ hộ thế giới này cả hơn nửa kỷ nguyên.

Có bà ấy ở đó, Ma Tộc mới không dám làm càn.

Có bà ấy ở đó, những người rắp tâm hại người mới không dám xuất hiện.

Người phụ nữ này có thể nói là nữ nhân hùng mạnh nhất thế hệ này của Viêm Hoàng Đại Vực, cũng là một người đáng để tôn trọng nhất.

- Nếu cậu thật sự có thể làm được, ta sẽ tới Phiêu Diêu Cung ở lại ba trăm năm.

Phiêu Linh Nữ Đế cười nói.

- Ta cũng đi!

Bắc Minh Chí Tôn nói.

- Còn có ta.

Mai Hoa chí tôn lên tiếng đáp.

- Chúng ta cùng đi!

Còn lại mấy Chí Tôn ở bên kia tất cả đều dứt khoát đồng thanh tỏ thái độ.

Tổ chức lại đại lục Viêm Hoàng Đại Vực vô ngần... ai mà không muốn chứ?

Nhưng đại lục đã bị phá thành nhiều mảng nhỏ này thật sự có thể tổ chức lại thành một khối hay sao?

Đừng nói những Chí Tôn như họ, chodù là Sở lão trong lòng đều có ít nhiều mong chờ.

Sở Mặc không nói thêm gì vô nghĩa nữa mà trực tiếp ra tay.

Một tràng vực Đại Thánh lập tức phát ra.

Tràng vực này giống như một bức màn ánh sáng khuếch tán từ trong Viêm Hoàng Đại Vực ra ngoài.

Tốc độ khuếch tán nhanh đến mức không thể tin nổi, so với tia sáng bình thường nhanh hơn rất nhiều lần.

Trên mặt Sở lão lộ vẻ chấn động.

Chiêu thức của Sở Mặc đã không phải là loại mà ông ta có thể làm được!

Tràng vực Đại Thánh khuếch tán đến toàn bộ Đại Vực, điều này không khó, nhưng muốn nhanh giống như Sở Mặc thì hoàn toàn không thể.

Tràng vực của Sở Mặc đi qua chỗ nào là chỗ đó vượt qua tất cả quy luật.

Tới Thiên giới trong nháy mắt thay đổi quy luật Thiên đạo của Thiên giới, tới Tiên giới thay đổi quy luật Thiên đạo của Tiên giới, tới Linh giới thay đổi quy luật Thiên đạo của Linh giới... cuối cùng đã tới Nhân giới.

Quy luật Thiên đạo của Nhân giới đã dưới tình huống vạn vật chúng sinh không hề biết mà thay đổi.

Tất cả điều đó, Sở lão có thể miễn cưỡng đuổi kịp ý nghĩ của Sở Mặc, nhưng tính toán lại chậm hơn rất nhiều lần.

Mạnh Phương Hoa suy diễn tới Tiên giới, trên mặt cũng đã lộ vẻ cố hết sức, cuối cùng không thể không bỏ qua việc tính toán suy diễn theo ý nghĩ của Sở Mặc.

Về phần mấy Chí Tôn còn lại thì càng không thể chịu nổi.

Đến giờ bọn họ thậm chí ngay cả Thiên giới cũng chưa suy diễn tới, cơ bản không rõ Sở Mặc muốn làm gì.

-----o0o-----

Chương 1918: Nhân gian năm tháng vô tình (1)

Chương 1918: Nhân gian năm tháng vô tình (1)

Tuy là tất cả đó đều tiến hành trong yên lặng, người khác cũng không biết bọn họ đang âm thầm đi theo ý nghĩ của Sở Mặc, nhưng những người này vẫn có cảm giác hổ thẹn mặt đỏ cả lên.

Nhất thời, ánh mắt những người nhìn về phía Sở Mặc đã từng là đệ tử của họ đều mang theo sự kính sợ mãnh liệt.

Toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực trong thời gian cực ngắn, ngoại trừ đám người kia thì không có bất kỳ ai biết xảy ra chuyện gì.

Nhưng toàn bộ quy luật của vũ trụ lại hoàn toàn bị đồng hóa!

Toàn bộ vũ trụ bây giờ chẳng khác gì nằm trong tay Sở Mặc.

Mỗi lần hắn hít thở là hô hấp của cả vũ trụ.

Một ý nghĩ trong đầu của hắn có thể làm chúa tể sự sống chết của vô số sinh linh.

Cảm giác này thật ra ngay cả Sở Mặc cũng chưa bao giờ có.

Đại lục mới khôi phục này có khác biệt rất lớn với Bắc Đẩu Đại Lục khi mới bị đánh chìm rồi khôi phục lại.

Viêm Hoàng Đại Vực đã bị phá nát từ rất xa xưa.

Mỗi khối đại lục gần như đều tạo thành tràng vực và quy luật riêng, nhất định phải đồng hóa tất cả tràng vực.

Mà khi một không gian vũ trụ độc lập, tất cả tràng vực bị đồng hóa cũng chẳng khác nào vũ trụ này... thành vật riêng của người đó!

Giống như Bắc Đẩu Đại Vực trong mắt Bắc Đẩu Lão Tổ vậy, đó chính là vật riêng của ông ta!

Ông ta muốn cho Bắc Đẩu Đại vực sinh liền sinh; ông ta muốn cho Bắc Đẩu Đại Vực vong(mất, diệt) liền vong.

Cho dù sinh hay diệt, không ai có thể ngăn cản ông ta.

Bây giờ Sở Mặc đã đạt tới một mức độ nào đó, thật ra cũng tương đương với việc trở thành chúa tể cao nhất của Viêm Hoàng Đại Vực.

Loại cảm giác huyền diệu này không ngờ khiến hắn trong nháy mắt đã tăng lên chút cảnh giới, đạt tới cấp Đại Thánh cấp cao, chỉ thiếu chút nữa là có thể bước vào Đại Thánh đỉnh.

Trong lòng của Sở Mặc không vui không buồn.

Hắn hóa thân thiên đạo, bắt đầu lấy vô thượng thần thông thu thập tất cả những khối đại lục vụn của Viêm Hoàng Đại Vực lại một chỗ.

Nhìn chung toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực, trong vũ trụ vô tận như biển, vô số những khối đại lục nhỏ từ những nơi khác nhau bay về cùng một hướng.

Động tác của Sở Mặc, vô cùng mềm nhẹ, như là tay của người yêu vô cùng dịu dàng.

Những sinh linh có mặt trên những khối vụn đại lục không có một aicảm nhận được chút dị thường nào.

Trong lúc vô tình, thế giới mà bọn họ đang sống đã xảy ra biến hóa cực lớn.

Mọi người ở bên cạnh đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Sở Mặc đang lơ lửng trên hư không.

Bọn họ tuy rằng đều suy diễn không được tình huống cụ thể, cũng không theo kịp ý nghĩ của Sở Mặc.

Nhưng toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực phát sinh động tĩnh lớn như vậy, bọn họ làm sao có thể không cảm nhận được chút nào chứ?

- Đây là thần tích!

Ánh mắt Bắc Minh Chí Tôn nhìn thẳng về phía Viêm Hoàng Đai Vực, trong ánh mắt dâng lên hơi nước.

Trên gương mặt tinh mỹ tuyệt luân dường như bao nhiêu năm cũng không có sự biến đổi của Phiêu Linh Nữ Đế cũng không nhịn được mà đổi sắc.

Đôi mắt đẹp của nàng không hề nháy nhìn toàn bộ sự biến đổi trong Viêm Hoàng Đại Vực.

Năng lượng của tràng vực đó dần dần cân đối.

Sở Mặc dùng đại thần thông vô thượng, dùng cách thức không một tiếng động để thay đổi cả thế giới.

Ngay cả sinh linh của Nhân giới đến lúc đó tối đa cũng chỉ phát hiện được việc tu luyện của họ trở nên càng thêm dễ dàng mà thôi.

Tuổi thọ bình thường của con người cũng lập tức trở nên dài hơn.

Một vài bệnh tật khó chữa cũng sẽ không phát sinh nữa.

Bọn họ sẽ không lập tức thấy thần linh bay múa đầy trời, nhưng cũng không bao nhiêu năm nữa, nhóm thiên kiêu của Nhân Giới, Linh giới và Tiên giới có thể giống với thiên kiêu của Thiên giới, trong tình hình giống nhau đứng ở cùng một điểm bắt đầu.

Tổ chức lại Bắc Đẩu Đại Vực, Sở Mặc dùng thời gian ba ngày.

Nhưng tổ chức lại Viêm Hoàng Đại Vực, Sở Mặc lại phải dùng cả nửatháng.

Hắn thi triển tất cả mà hắn có thể làm được ra, thậm chí mỗi khối vụn cũng không phải tùy ý sắp đặt.

Sở Mặc dùng tối đa khả năng của mình để khôi phục lại dáng vẻ vốn có của Viêm Hoàng Đại Vực.

Cuối cùng, hắn nhẹ nhàng đặt Quy Khư trên chỗ trống cuối cùng.

Sau đó, thu hồi lại tràng vực của hắn.

Ầm!

Trong nháy mắt, thế giới mới sinh ra sau những năm tháng vô tận bị phá nát lại lần nữa xuất hiện trước mắt người đời.

Mà Huyễn Thần Giới trong nháy mắt đó đã phát nổ!

Vô số tin tức truyền từ Huyễn Thần Giới ra, lần lượt truyền tới các nơi khác của đại lục.

Biên giới đột nhiên xuất hiện trong thời gian ngắn nhất đã được biết đến, từng đã là Tiên giới, Linh giới và Nhân Giới, còn có vô số những khối đại lục hiếm thậm chí một số đã từng là ngoại vực...

- Là ai làm vậy?

Vô số người đều bị sự thay đổi lớn này làm kinh sợ.

Nhưng cho dù là ai đều đối với đại lục lần nữa hợp nhất này thể hiện ra sự nhiệt tình và khó có thể chấp nhận.

Đây mới thực sự là thế giới Viêm Hoàng.

Cuối cùng, Sở Mặc nhìn thoáng qua nơi từng là Thiên Lộ, như thoáng suy nghĩ, nói:

- Ta biết đây nên là đường gì rồi!

Nói xong, hắn tự tay làm Thiên Lộ từ sâu trong sao trời xuất hiện ra, sau đó vận dụng thần thông vô thượng làm con đường này thông với Sân Thí Luyện xa xôi.

Ầm!

Bên trong Sân Thí Luyện nháy mắt đã nhiều thêm một đường vào.

Sau khi có tám đường vào lúc trước, rốt cục...

đã xuất hiện thêm đường vào thứ chín.

Sở Mặc lại lấy đại thần thông đặt lại đường vào cho Viêm HoàngĐại Vực.

Lúc này mới nhìn mọi người, vẻ mặt thành thật nói:

- Đây là con đường thông với Sân Thí Luyện.

Tiếp đó, Sở Mặc nói lại tỉ mỉ về tình hình cụ thể với mọi người.

- Thật là một nơi tàn khốc, Chí Tôn ở trong đó không ngờ phải ăn bữa nay lo bữa mai?

Mọi người sau khi nghe xong thì tất cả đều cảm giác hơi khiếp sợ.

Nhưng cũng có vài người trong mắt phát sáng kỳ dị.

Đều biết, càng là nơi tàn khốc thì kỳ ngộ lại càng lớn.

Tu sĩ có thể sống sót trong SânThí Luyện mới là tu sĩ hùng mạnh thật sự.

Lập tức, có không ít người quyết định không lâu nữa nhất định phải đi trải nghiệm Sân Thí Luyện một lần.

Sở Mặc thu hết phản ứng của mọi người vào mắt, nói:

- Bây giờ, trong khoảng thời gian này, toàn bộ La Thiên Vũ Trụ đều không phải lúc yên ổn, đa số tu sĩ gần như đều rời khỏi Sân Thí Luyện.

Cho nên nếu có tâm tư đi Sân Thí Luyện nâng cao bản thân mình thì bây giờ thật sự là một thời cơ rất tốt đấy.

- Nhưng cũng không thể khinh suất được.

Sự nguy hiểm trong SânThí Luyện không chỉ từ tu sĩ.

Sở Mặc lại nhắc nhở một câu.

-----o0o-----

Chương 1919: Nhân gian năm tháng vô tinh (2)

Chương 1919: Nhân gian năm tháng vô tinh (2)

Sau khi làm xong tất cả đã là ngày thứ 21 Sở Mặc trở về Viêm Hoàng Đại Vực.

Hắn dựa vào sức của một mình mình, một lần nữa thay đổi thế giới này.

Tiếp đó, dưới sự dẫn dắt của đám Diệu Nhất Nương, đại đội nhân mã trùng trùng điệp điệp bay về phía của Phiêu Diêu Cung.

Hiện giờ Viêm Hoàng Đại Vực lần nữa tạo thành một đại lục đầy đủ, Phiêu Diêu Cung ở nơi có nhiều môn phái lập tức cho thấy ưu thế lớnnhất.

Diệu Nhất Nương các nàng có thể dùng thời gian ngắn nhất truyền lệnh tới khu vực Tiên giới, khu vực Linh giới và khu vực Nhân giới.

Năng lực này trước mắt chỉ có Phiêu Diêu Cung mới có.

Trên đường trở lại, Sở Mặc dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ lặng yên không một tiếng động rời đi.

Nhưng tất cả mọi người không truy hỏi hướng đi của Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ.

Bọn họ đều có thể đoán được Sở Mặc đi làm gì, cho nên không ai muốn đi quấy rầy.

Trên đại lục vô ngần như biển của Viêm Hoàng, trên khu vực Tiên giới có thể thấy tất cả tu sĩ của đại gia tộc đều đang chạy nhanh ở phía xung quanh.

Loại thay đổi này thật sự quá lớn.

Bất kỳ một gia tộc, môn phái, bất kỳ một thế lực nào cũng không thể không thấy được sự biến hóa này.

Bọn họ nhất định phải dùng thời gian ngắn nhất suy nghĩ rõ ràng tất cả lợi và hại, lại xác định phương án có được tương lai tốt.

Loại thay đổi này khiến vô số người cảm thấy mờ mịt, thậm chí không biết làm sao.

Nhưng cho dù những người ở Thiên giới cũng gần như không có ai ôm cừu oán gì.

Ai cũng biết, sau khi tổ chức lại thế giới, chắc chắn có cao thủ vô thượng tồn tại là chúa tể của thế giới này!

Có lẽ bây giờ đang yên lặng quan sát bọn họ.

Tên kia là ai?

Thật ra trong lòng rất nhiều người đều có phán đoán giống nhau.

- Ngoại trừ Sở Mặc ra, ta nghĩ không ai có thể làm chuyện này nữa.

Cách nói này nhanh chóng truyền khắp Viêm Hoàng đại lục.

Tất cả người nghe thấy cách nói đó đều thể hiện sự đồng tình, gần như không có ai phản bác.

Còn Sở Mặc lúc này đang kéo tay Kỳ Tiêu Vũ, đứng ở giữa Phật môn của Tiên giới.

Hắn liếc mắt đã nhìn thấy hạt châu đang phong ấn người thân của mình, cũng cảm nhận được sự an tường của linh hồn người thân bên trong hạt châu.

Cho dù đã đến cảnh giới Đại Thánh không thể hiện ra đau buồn dù với vật hay với người, nhưng lúc này, khóe mắt Sở Mặc vẫn hơi ươn ướt.

Kỳ Tiêu Vũ kéo cánh tay của Sở Mặc, nhẹ giọng tự trách nói:

- Thật ra chuyện này phải trách ta...

Sở Mặc vỗ vỗ tay của Kỳ Tiêu Vũ, nói:

- Đã qua cả rồi!

Không nên nói chuyện đó nữa, nha đầu ngốc!

Sở Mặc nói xong thì lấy đi hạt châu, dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ, ngay sao đó xuất hiện ở khu vực Nhân giới.

Nếu như nói sau khi tổ chức lại Viêm Hoàng Đại Vực, nơi thấp nhất không đâu khác ngoài Nhân giới.

Bởi vì cấp độ của bọn họ thật sự quá thấp, chưa nói tới có cảnh giới gì.

Đối với những thay đổi ở bên ngoài, ngoại trừ một vài người trong vài quốc gia của Nhân giới, gần như mọi người cơ bản đều không biếtxảy ra chuyện gì.

Dù sao, chỉ trong một đêm, khí tức trong thiên địa càng làm người ta cảm thấy thư thái.

Một vài vấn đề không nghĩ ra lúc trước lập tức có thể suy nghĩ rõ ràng; trước đó có một vài bệnh tật phức tạp lập tức tự khỏi...

Rất nhiều người đều nói, đây là thần ân đến trái đất.

Tuy nhiên Phiêu Diêu Cung của Nhân Giới vẫn giống như trước đây, vô cùng an tĩnh.

Sở Mặc dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ, yên lặng đi qua đế quốc Đại Hạ, sau đó lại đi con đường mà năm đó hai người từng cùng đi.

Thậm chí còn dừng lại ở chỗ gặp nhau trong chốc lát.

Hai người đều rất ăn ý không nói gì, cuối cùng, bọn họ đi tới Sở quốc.

Năm tháng đã gần trăm năm khiến mảnh đất lớn này xảy ra quá nhiều thay đổi, ví dụ như đệ đệ của Na Y Liệt Ca hiện giờ tuy rằng còn ở nhân thế nhưng cũng đã là một lão già lưng còng.

Ông ta dùng thời gian mấy thập niên tạo ra phòng thủ kiên cố của đế quốc Thảo Nguyên.

Giao hảo với Đại Hạ và Sở quốc, kết thành đồng minh.

Nhưng sau khi ông ta thoái vị, con của ông ta lên ngôi, thái độ vớiSở quốc và Đại Hạ cũng đáng giá để người ta nghiền ngẫm.

Đế quốc Thảo Nguyên hiện giờ binh hùng tướng mạnh, tân hoàng dã tâm bừng bừng, đang bước vào giai đoạn chuẩn bị diệt Sở quốc.

Nếu không phải Liệt Ca phản đối mãnh liệt, đoán chừng mấy năm trước đã ra tay rồi.

Nhưng đứa con trai của Liệt Ca, tân hoàng dã tâm bừng bừng thật ra cũng không biết: nếu gã muốn ra tay đi diệt Sở quốc, Phiêu Diêu Cung siêu nhiên tuyệt đối sẽ không ngồi im mà nhìn.

Sự ngăn cản của cha khiến con trai của Liệt Ca vô cùng khó chịu đó thật ra chẳng khác gì đang cứu mạng gã.

Đáng tiếc đến giờ gã cũng chưa biết mà lùi, cho rằng phụ hoàng quá bảo thủ.

Sở Mặc cùng Kỳ Tiêu Vũ lại tới đây, lấy tu vi của hai người rất nhanh đã biết xảy ra chuyện gì.

Tiếp đó, truyền âm của Sở Mặc truyền tới thái thượng hoàng Liệt Ca của đế quốc Thảo Nguyên.

Bên kia, Liệt Ca đang nhắm mắt dưỡng thần lập tức lấy động tác ngồi dậy hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác của mình, sau đó lớn tiếng phân phó:

- Bãi giá...

Bãi giá, đi di chỉ vương thành Sở quốc!

Lệnh này của Thái Thượng Hoàng Liệt Ca, trong nháy mắt kinh động đến trên dưới hoàng cung của đế quốc thảo nguyên, tân hoàng nghe xong, đầu tiên liền chạy tới nhìn Liệt Ca, thi lễ, sau đó hỏi:

- Phụ Hoàng vì sao đột nhiên muốn đi vương thành Sở Quốc, nơi đó bây giờ rất hoang tàn, hơn nữa...nơi đó có chút mẫn cảm mà!

Tân hoàng đích xác là rất nghi hoặc, đã qua sáu bảy mươi năm rồi, nơi đó thậm chi ngay cả bộ dáng của di tích cũng không còn nhận ra, hơn nữa Sở Quốc còn rất coi trọng nơi đó, luôn luôn có truyền nhân thủ hộ.

Nếu là trước kia, khi Đế quốc thảo nguyên còn giữ quan hệ tốt với Sở Quốc, Liệt Ca với vị trí là bá chủ của đế quốc thảo nguyên, muốn đi tế bái một chút di chỉ của Sở Quốc, tự nhiên là không có vấn đề gì, nhưn hiện tại... tình thế có chút căng thẳng, nếu đi nơi đó, đúng là rất dễ dẫn đến hiểu lầm.

Đối diện với phụ thân đã xưng bá trên thảo nguyên mấy chục năm, thái độ của Tân hoàng là vô cùng tôn kính, nhưng sự nghi hoặc vẫn hiển hiện rõ ràng trong câu nói.

Liệt Ca thản nhiên liếc một cái người con lớn lên có tám chín phần mười giống mình đang đứng trước mặt, khẽ thở dài:

- Y Ca, người biết tên của ngươi từ đâu mà đến không?

Tân Hoàng nao nao, nhất thời có chút không theo kịp ý nghĩ của phụ thân, tuy nhiên lập tức liên gật đầu nói:

- Phụ Hoàng trước kia có nói qua cho con, cái tên này là để kỷ niệm hoàng cô Na Y.

-----o0o-----

Chương 1920: Nhất niệm sinh (1)

Chương 1920: Nhất niệm sinh (1)

- Đúng, chính là để kỷ niệm tỷ tỷ của ta.

Liệt Ca hai đầu lông mày lộ ra vài phần vẻ thương cảm, lập tức y ngẩng đầu nhìn Tân Hoàng:

- Vậy ngươi có biết tại sao từ trước tới nay ta đều không cho phép ngươi đánh đi qua đó hay không?

- Biết, bởi vì Sở Quốc ở một trình độ nào đó mà nói, ở đó có kỷ niệm về người mà hoàng cô yêu năm đó lưu tại nhân giới.

Tân hoàng nói có chút không cho là đúng nói:

- Người đó...đã biến mất rất nhiều năm rồi, hơn nữa, bây giờ Sở Quốc từ căn bản mà nói, không có nửa điểm quan hệ với người đó nữa.

- Ngươi không hiểu.

Liệt Ca lắc đầu nói:

- Ngươi thấy thảo nguyên đế quốc có thể đánh thắng Phiêu Diêu Cung sao?

Có chút không thích ứng với sự đột ngột thay đổi chủ đề của phụthân, Tân Hoàng Y Ca vẻ mặt đau khổ nói:

- Phụ Hoàng, có chuyện gì, người nói ngay với con đi?

- Ngươi trả lời câu hỏi của ta trước đã.

Liệt Ca nói, trên thực tế y cũng cần thêm một chút thời gian, để trấn tĩnh lại trái tim đang cuộn trào mãnh liệt kia.

- Người kia đã biến mất sáu mươi năm, hiện giờ không ngờ đã trở lại rồi.

Hơn nữa, còn trở về tại ngay lúc thế giới này xảy ra thay đổi, việc này chứng minh điều gì?

Loại biến hóa này, có thể có quan hệ với ngườiđó hay không?

Liệt Ca không rõ thế giới tu chân là một thế giới như thế nào, nhưng gã biết người đó tuyệt đối không hề đơn giản.

Một giáp, sau hơn sáu mươi năm, hắn có thể trở về, cũng đã có thể nói rõ quá nhiều vấn đề rồi.

- Phiêu Diêu Cung, tồn tại siêu nhiên, Thảo nguyên đế quốc chúng ta tuy cường thịnh, nhưng rõ ràng không là đối thủ của Phiêu Diêu Cung, riêng cường giả cảnh giới tiên thiên của bọn họ, đã nhiều không đếm được.

Y ca nói.

- Vậy ngươi có biết Phiêu Diêu Cung là do một tay người đó sáng lập lên không?

Liệt Ca hỏi.

- Ý của cha là, nếu ta động đến Sở Quốc, người đó sẽ không tha cho ta, phải không?

Hai đầu lông mày của Y Ca có chút sát khí hiện lên, y có chút không phục.

Bởi vì ai cũng biết Phiêu Diêu Cung là siêu nhiên ngoại vật, bàngquan, từ trước tơi nay chưa từng tham gia vào bất cứ việc gì trong thế tục, lẽ nào bọn họ thật sự có thể vì ta đánh Sở Quốc mà làm trái nguyên tắc từ trước tới nay.

- Đương nhiên!

Nhìn thấy vẻ mặt không phục của con trai, Liệt Ca cười cười:

- Ngươi có biết cái gì gọi là siêu nhiên không?

Đồ ngốc, trên thế giới này chỉ có nhãn giới không đủ, từ trước tới nay không có cái gì như vừa nói là siêu nhiên, bọn họ không để ý đến ngươi là bởi vì ngươi căn bản hỠkhông để ngươi vào trong mắt, cũng không phải là cái gì là siêu nhiên, bọn họ không quan tâm đến trần thế, bởi vì trong trần thế không có gì có thể đánh động đến họ.

Nhìn Y Ca có chút trầm tư, Liệt Ca nghĩ một chút:

- Bỏ đi, lần này, người đi cùng ta, đi gặp một vị trưởng bối, gặp y, ngươi có thể hiểu được tâm tư của ta.

- Hả, người đó là ai?

Y Ca thân là hoàng đế của đế quốc thảo nguyên, cái giá tự nhiên là có, nhưng không phải là người nào, đều có tư cách để y tự mình chủ động đi gặp.

- Người?

Y có lẽ... không tính là người rồi.

Liệt Ca nghĩ một chút:

- Y có lẽ là Thần.

Di chỉ hoàng thành Sở quốc, Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc nhẹ cười nói:

- Tiều hài tử rất là có tính cách.

Sở Mặc cũng cười nói:

- Như thế mới gọi là thế giới muôn màu, không phải sao?

Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu:

- Cũng đúng, người, đều là một cá thể độc lập, nếu là không có cách nghĩ của chính mình thì chính là con rối rồi.

Xa xa, một vài binh lính canh gác di chỉ hoàng thành, đều lười nhác trốn ở chỗ trú của một họ, đều không phát hiện ra sự tồn tại của Sở Mặcvà Kỳ Tiêu Vũ.

- Để cho vương thành này một lần nữa hiện thân ở hạ thế đi.

Kỳ Tiêu vũ nói, một ý nghĩ chợt nảy sinh.

Kỳ Tiêu Vũ tuyệt đối được tính là một Thiên Kiêu chân chính, bất luận đem nàng đặt ở đâu, đều không có người nào có thể che hết loại hào quang phát ra từ trên người nàng.

Tu sĩ trẻ cảnh giới Thánh, thực sự làm người ta cảm thấy ngạc nhiên, thán phục.

Một ý niệm trong đầu, tạo ra một Hoàng Thành, sự tình nhỏ này, đối với Kỳ Tiêu Vũ mà nói không coi vào đâu.

Vương thành đầy đủ mọi thứ, trong não hải của nàng lập tức hình thành, loại năng lực tính toán khủng bố của nàng, chỉ dùng đến một phần vạn tỷ, sau đó lại triệu tập nguyên tố ngũ hành, căn cứ vào mô hình trong não trực tiếp kiến tạo thành.

Một tòa thành to lớn, rộng rãi, trong một ý niệm của Kỳ Tiêu Vũ liền trong chốc lát xuất hiện tại đây.

Chính như Liệt Ca nói, trong con mắt của vô số người, Sở Mặc cũngtốt, Kỳ Tiêu Vũ cũng tốt, đều sớm đã thoát ly phạm trù con người, thành chân chính thần tiên.

- Chuyện gì xảy ra?

- Mắt ta bị hoa rồi

- Trời ạ, tòa thành từ đâu tới vậy?

Một đám binh lính thủ vệ di chỉ, toàn bộ đều từ chỗ trú chạy ra ngoài, mặt ngơ ngác nhìn tòa thành đột ngột mọc lên từ dưới đất, toàn bộ đều liều mạng dụi mắt, con có người lặng lẽ cấu chính mình, bọn họ đềucảm thấy mình có phải chính mình còn chưa tỉnh ngủ?

Lúc này, Sở Mặc lấy ra hạt châu kia, sau đó bắt đầu một ý niệm đi ra, trên trời đại đạo bắt đầu bao phủ tòa thành.

Thương khung thần giám, ở giây phút này bộc phát ra vô lượng quang mang.

Mười viên huyết nguyệt, tất cả đều tách ra ánh sáng, hình thành lên một trận pháp, đem hạt châu này, trấn ở giữa pháp trận.

Lúc này, bầu trời trên đỉnh đầu, đối lập với đó cũng phải là khungtrời của nhân giới năm đó, mà là bầu trời của toàn bộ Viêm Hoàng đại vực.

Cái loại pháp tắc thiên đạo hoàn thiện này, trong lúc đó phát hiện ra dị tượng tại đây.

Giống như là cảnh giới đạt tời giới hạn, tức là giống như khi đột phá sẽ gặp thiên kiếp, Sở Mặc bây giờ làm như thế, càng là muốn nghịch thiên vượt qua cả đột phá, hắn là muốn trực tiếp phục sinh lại người chết, hơn nữa không chỉ là một người.

Là một đám người!

Cho nên, ngay như hắn nói, đã cùng với thiên đạo của đại vực Viêm Hoàng tương hợp, nhưng cũng không thể ngăn được thiên kiếp xuất hiện, nhưng không ngăn được thiên kiếp xuất hiện không có nghĩa là không có các ngăn cản nó tiếp tục.

- Cút!

Sở Mặc thấp giọng hét lên một câu, bầu trời trên đỉnh đầu, kiếp vân tụ lại cùng một chỗ lập tức liền sụp đổ xuống.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn thoáng qua Sở Mặc, trong lòng nghĩ:

- Đúng là bá đạo, nhưng cũng chỉ có hắn mới có thể làm được điều này.

Sở Mặc lúc này, duỗi ra một bàn tay, bao trùm lại trên mặt của hạt châu, sau đó vô thượng thần thông bắt đầu thi triển ra.

-----o0o-----

Chương 1921: Nhất niệm sinh (2)

Chương 1921: Nhất niệm sinh (2)

Một cỗ lực lượng huyền diệu không thể nào hình dung, trong nháy mắt tràn ngập tòa thành này, bao phủ ở mười khối huyết nguyệt, nở rộ hào quang hình thành trên pháp trận, sau đó, trên người Sở Mặc bắt đầu tản ra khí tức tạo hóa.

Lúc này bầu trời trên đỉnh đâu không có một mảnh kiếp vân xuất hiện.

Nhưng trong đoạn dị thường ngắn ngủi này lại dẫn phát sự chú ý củanhiều người.

Trong nhân giới Phiêu Diêu Cung, có rất nhiều đỉnh cấp cường giả chú ý đến biến hóa ở nơi này, bọn họ ở thời gian đầu tiên liền làm ra phản ứng, trước tiên liên lạc với thượng tầng cung chủ, sau khi trải quả tầng tầng truyền lên, không ngờ nhận được hồi đáp của tổng bộ.

- Không cần đi quản.

Bốn chữ này, làm cung chủ của nhân giới Phiêu Diêu cung kích động không hiểu.

Đây chính là thế giới sau khi dung hợp, lần đầu tiên nhận được tin tức từ tổng bộ, đây chứng tỏ mười đại tổ sư trấn thủ trong truyền thuyết không có bỏ quên bọn họ!

Về phần trong 4 chữ không cần đi quản, bao hàm bao nhiêu tin tức, cho dù bọn họ cũng không để ý cũng không quản được.

Trong vài đại đế quốc ở nhân giới, cũng có rất nhiều người phát hiện dị tượng ở nơi đây, bắt đầu phái người đi tra xét.

Sở Vương hiện tại của Sở Quốc là cháu của Phương Minh Thông.

Phương Minh Thông từ trước đến nay đều sống ở trên thế giới này, cảnh giới của y đã là tiên thiên hậu kỳ, chỉ là nếu muốn tiếp tục tu luyện lên trên, trở thành tu sỹ lĩnh vực Trúc Cơ gần như là không thể, trên thực tế, Phương Minh thông cũng đã rất nhiều năm không có xuất quan, cũng gần như không hỏi thế sự nữa.

Sự tồn tại của Phương Minh Thông, Liệt Ca cũng biết, Y Ca cũng biết, nhưng cũng không coi Phương Minh Thông là gì, cảm thấy y chẳng qua chỉ là một cao thủ Tiên Thiên, trên đế quốc thảo nguyên cũng có, y lại không biết, hậu quả khi động vào Phương Minh Thông cũng giống như diệt Sở Quốc.

Bởi vì Phiêu Diêu Cung từ đầu đã có môn quy để lại, bên trên đã ghi chép lại rất rõ ràng là người Phiêu Diêu Cung nhất định phải bảo hộ.

Đương đại Sở Vương tuổi còn rất trẻ, một thân oai hùng, dũng khí, đối với sự rục rịch của Y Ca, trong lòng y rất rõ, nếu không có ông nội trấn áp, chỉ e rằng gã đã sớm đánh qua đó rồi.

Nói tóm lại, bọn vãn bối tuổi trẻ rất không làm chủ nhân bớt lo lắng, đều rất hung hăng.

Cho nên Sở Vương có chút tức giận, cũng có chút sợ hãi, cho nên đối với tòa thành trong chốc lát mọc lên từ di chỉ Vương thành, y cảmthấy rất là bất an, đồng thời cũng vô cùng phẫn nộ, rốt cuộc là người nào làm ra, xây dựng một ngôi thành mới trong di chỉ Vương thành chỉ trong một đêm có thể hoàn thành, đối phương là muốn làm gì, như thế còn coi y vào đâu nữa?

Tuy nhiên y cũng mơ hồ biết, thế giới này dường như có phát sinh một số biến hóa mà y không thể hiểu được, trước ngày xảy ra biến hóa, ông nội y đã cho y biết không cần phải lo lắng, nhưng cảm giác không biết rõ chân tướng làm y có cảm giác giống như không thể nắm trong lòng tay, rất khó có thể tiếp nhận.

Hiện tại, y đến chỗ ông nội y Phương Minh Thông hỏi.

Tuy nhiên, khiến y có chút không ngờ chính là từ lúc Hứa Trung Lương chết, đã rất nhiều năm chưa xuất hiện, ông nội hắn nay lại xuất hiện, hơn nữa nhìn bộ dáng như là đang chờ y.

Sau khi gặp, không đợi Sở Vương mở miệng, Phương Minh Thông liền một mặt nghiêm túc nói:

- Bãi giá, theo ta đi vương thành.

Sở Vương trực tiếp vẻ mặt lờ mờ, nhìn Phương Minh Thông:

- Gia gia, đã phát sinh chuyện gì?

Phương Minh Thông nhìn y một cái:

- Người kia đã trở lại.

Người kia?

Sở Vương nao nao, lập tức như y như là nghĩ tới điều gì, bản thân liền khẽ run rẩy, toàn thân như cứng đơ đứng ở đó, trong não như là một mảnh trống rỗng, chỉ còn sót lại một câu nói: người kia đã trở lại, người đó trở về rồi, trở về rồi, trở về rồi, về rồi.

- Thôi đi!

Chính trong lúc đầu óc Sở Vương là một mảnh trống rỗng, Phương Minh Thông đột nhiên hét lên một tiếng trầm thấp:

- Đừng nghĩ đến cái có cái không đó nữa, ngôi hoàng vị căn bản không phải là của Phương gia chúng ta, chưa nói đến là chúng ta chiếm giữ lấy, nhưng cuối cùng vẫn là không phải danh chính ngôn thuận, hơn nữa, người đó tuy đã về, nhưng trong mắt hắn, tám chính phần mười là không cần ngôi hoàng vị này, bằng không năm đó hắn cũng không dễ dàng bỏ lại như thế.

Phương Minh Thông nói xong, thở dài một tiếng:

- Kỳ thực, ngôi hoàng vị này vốn dĩ là của một người khác...

đáng tiếc.

Một người khác trong miệng của Phương Minh Thông kỳ thực chính là con trai của Phàn Vô Địch, là vị tiểu thúc thúc trên danh nghĩa của Sở Mặc Phàn Chí Viễn.

Nếu năm đó không xảy ra chuyện kia.

Phàn Chí Viễn kế vị Sở Vương, liền trở thuận lý thành chươ ng, năm đó một nhóm người bao gồm Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương hai người bọn họ phụ tá Phàn Chí Viễn thậm chí có thể trở thành một đế vương vĩ đại của nhân giới.

Năm đó Sở Mặc chính là bố trí như thế, kết quả klại phát sinh cái loại không ngờ này.

Cho nên, đáng tiếc rồi.

Lúc này Phương Minh Thông vẫn không biết, việc sắp xảy ra, bằng không y khẳng định sẽ kích động hơn nữa

Vốn dĩ trên di chỉ Vương thành của Sở Quốc, đột nhiên mọc lên một ngôi thành mới ở giữa.

Có hào quang rực rỡ bay thẳng đến chân trời!

Mười vòng huyết nguyệt tách ra ánh sáng tạo thánh pháp trận tràn đầy lực lượng tạo hóa, sau đó các loại nguyên tố trong thiên địa tụ tập lại.

Rốt cục bóng người thứ nhất từ trong pháp trận dần dần hiện ra.

Toàn thân, đều tản ra ánh sáng thần thánh.

Bóng người đó là Phàn Vô ĐịchBất luận là trải qua nhiều mưa gió, bất luận là trải qua bao nhiêu tang thương, bất luận tới bây giờ có thân phận và thành tựu như thế nào, nhưng trong lòng của Sở Mặc vị trí của Phàn Vô Địch vẫn là đặc biệt nhất.

Năm đó nếu không có gia gia nhặt hắn về liền không có Sở Mặc ngày hôm nay.

Trên mặt Phàn Vô Địch, dường như còn mang theo một chút mờ mịt, sau khi đi ra từ trong pháp trận, vẫn còn tự mình lầm nhẩm:

- A, cơ thể ta, ... làm thế nào dường như trở lên nhẹ nhàng hơn rồi, đây, đây thật sự là thân thể của ta sao?

Ai, người đến tuổi này rồicòn thích nằm mơ, cơn mộng này của ta thật dài, đến bây giờ còn chưa tỉnh.

Sở Mặc bên kia lệ rơi đầy mặt, nhìn Phàn Vô Địch, nhẹ nhàng nói:

- Gia gia.

Đối mặt Sở lão, Sở Mặc hô một tiếng gia gia thuận lý thành chươ ng, bởi vì đó là gia gia của hắn, bởi vì hắn và Sở lão là cốt nhục tương liên.

-----o0o-----

Chương 1922: Người thân, bạn bè tái sinh

Chương 1922: Người thân, bạn bè tái sinh

Nhưng đối mặt với Phàn Vô Địch, một tiếng gia gia của Sở Mặc cũng là phát ra từ nội tâm tình cảm sâu nặng, ngay cả không có cốt nhục ràng buộc, nhưng vẫn là người trong thế gian này làm người ta cảm thấyxúc động nhất.

- Tiểu Mặc, sao ngươi lại tới đây?

Ừ, ngươi như thế nào trong chốc lát lớn như vậy rồi, như thế nào mà trở lên trưởng thành như thế này rồi?

Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc cũng một mặt vui vẻ, đồng thời cũng có vài phần mờ mịt, ở trí nhớ của hắn, cũng đã rất lâu không nhìn thấy đứa cháu này.

Vì thế Phàn Vô Địch hỏi:

- Thế nào?

ỏ linh giới vẫn thuận lợi chứ?

Có bị người ta ức hiếp không?

Ngươi tại sao lại khóc?

Không khóc, không khóc, tất cả đều cógia gia ở đây, tuy rằng gia gia đã không giúp được người nhiều, nhưng chỉ cần ngươi cần gia gia...

Sở Mặc lúc này trực tiếp xông lại, ôm lấy Phàn Vô Địch, bi thương đến không kiềm chế được.

- Đứa nhỏ này, đây là làm sao?

Phàn Vô Địch vươn tay vỗ về đầu Sở Mặc.

Đúng vậy, đầu của một gã đại năng cảnh giới hậu kỳ bậc cao Đại Thánh.

Đương thời người có tư cách này, nhỏ bé đến vô cùng.

Sở Mặc cũng là vẻ mặt ấm áp, dường như trở về lúc còn nhỏ, bướng bỉnh ở bên ông nội làm nũng.

- Không có chuyện gì đâu gia gia, đã phát sinh rất nhiều việc, đợi con đem bọn họ gọi trở về rồi chậm rãi giải thích cho gia gia.

Sở Mặc nói nhẹ rồi buông gia gia hắn ra

Lúc này, Phàn Vô Địch cũng ý thực được sự tình có chút không đúng, gã nhìn thấy Kỳ Tiêu Vũ, hơi hơi nhíu mày:

- Cô nương, người là?

- Gặp qua gia gia, ta là thê tử của Sở Mặc.

Kỳ Tiêu Vũ mỉm cười nói.

- Kỳ Tiêu Vũ..., nhớ ra rồi, ngươi không phải, không phải?

Phàn Vô Địch lập tức sửng sốt, lẩm bẩm nói:

- Thê tử, thê tử, các ngươi....

Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu:

- Chúng ta đã thành thân rất nhiều năm rồi.

- Rất nhiều năm....

Phàn Vô Địch lộ ra thần sắc đăm chiêu, đột nhiên tự nói:

- Lẽ nào, chuyện đó...

đều không phải là mơ sao?

Lúc này người thứ hai từ trong pháp trận đi ra

Y nhìn Sở Mặc, cười hi hi:

- Huynh đệ, ta biết ngay, người nhất định cứu sống ta.

Hứa Phù Phù!

Xem ra, y biết còn nhiều hơn Phàn Vô địch nhiều lắm.

Theo sau đi ra là Na Y, ấn chứng điểm này, vẻ mặt thâm tình nhìnSở Mặc:

- Ta biết ngươi nhất định sẽ đến.

Phàn Vô Địch có chút mờ mịt nhìn hai người:

- Các người...

Hai người nhìn Phàn Vô Địch, Hứa Phù Phù:

- Phàn gia gia, đầy không phải là mộng, tất cả đều không phải.

Na Y nhẹ nhàng gật đầu.

Lúc này trong pháp trận lại có người đi ra.

Một dáng nữ tử thướt tha, rất trẻ, cũng rất đẹp, cả người đắm trong ánh sáng, trong lòng vẫn đang ôm một đứa bé.

Long Thu Thủy, Phàn Chí Viễn!

Vợ con của Phàn Vô Địch.

- Phu quân!

Long Thu Thủy sau khi đi ra, nước mắt lập tức rơi xuống.

Liễu Mai Nhi còn có đứa con của nàng và Hứa Phù Phù, Sở Yên, Vương Đại Phát, Cao Đại Ngốc, lão thái giám vô danh, Đạm Đài tiên sinh, Uất Trì tiên sinh, Hà Húc... còn có người thủ hộ Sở Mặc năm đó ở nhân giới Tề tiên sinh, Phiêu Diêu Cung những cô gái kia, Triệu Tiểu Tiểu, Tiêu Nhất Nguyệt, Quách Nhất Hiểu...

Những người này, sau sáu mươi năm cuối cùng xuất hiện lại trong thế gian!

Có người mờ mịt, cũng có người tỉnh táo.

Đây đúng là muốn xem thiên phú của những người này rồi.

Ở tiên giới phật môn, nghe kinh qua nhiều năm, trong đó có một số người mang tinh thần lực tương đối mạnh mẽ, trong giới tu hành cũng không tính là kém.

Đối diện với những bạn bè và người thân này, trên mặt Sở Mặc rốt cục cũng nở ra nụ cười từ trong tâm mà lâu nay chưa từng phát ra.

Hắn nhớ đám người kia, nhớ rất nhiều năm rồi!

Đây cũng là chấp niệm lớn nhất của hắn từ trước tới nay, thậm chí còn vượt qua chấp niệm muốn tìm cha mẹ song thân của mình.

Sở Mặc trước tiên đem từng luồng trí nhớ, hình ảnh kia đánh vào biển tinh thần thức của những người này, để họ nắm được năm đó phát sinh những chuyện gì trong thời gian ngắn nhất, nhưng không có bất cứ một cục diện máu tanh nào để tránh những người ày cảm thấy không tốt.

Nhưng chừng đó cũng đủ để những người kia tiêu hóa một hồi rồi.

Bởi vì trí nhớ của Sở Mặc, hình ảnh rất dài, tuy là đều lấy "sự giảng giải" của hắn làm chủ yếu, nhưng hắn dường như đem những chuyện hắn có thể nói đều nói ra một lượt cho những người này.

Bao gồm cả Viêm Hoàng đại vực bây giờ dung hợp lại một lần nữa, tái hiện lại diện mạo của Viêm Hoàng đại vực năm đó.

Hơn một tiếng sau, những người này đều từ trạng thái trầm mặc tỉnh lại, bao gồm cả Phàn Vô Địch trong đó, đều không ai nói một lời nào, bởi vì sự việc làm bọn rung động quá mạnh.

Sở Mặc nói:

- Cụ thể chuyện đã trải qua, ta nghĩ mọi người đã đều biết, cũng đã hiểu rồi, như vậy, bây giờ nói về cuộc sống hiện tại và sau này.

Nghe đến thế, ánh mắt của mọi người đều sáng lên, thông qua nhữnghồi ức mà Sở Mặc đã truyền lại cho bọn họ và những lời giảng giải đó, bọn họ tuy là không hoàn toàn hiểu rõ hết, nhưng đều biết, Sở Mặc bây giờ, không còn là Sở Mặc ngày xưa nữa.

Lên trời xuống đất, tay có thể nắm mặt trời, mặt trăng, hái sao trên trời, đều là thủ đoạn của thần tiên, đối với Sở Mặc mà nói, không đáng kể vào đâu.

- Chúng ta... cũng có thể tu hành không?

Na Y cẩn thận nhìn Sở Mặc.

Bởi vì nàng trong lúc đó phát hiện chính mình thức dậy toàn bộ thế giới cũng thay đổi rồi.

Biến đổi đến mức mà có nằm mơ cũng không thể mơ đến được, đứng tại độ cao nhưthế, cũng là nàng hoàn toàn không thể hiểu được.

- Tu hành sao?

Đám người lão thái giám vô danh, Uất Trì tiên sinh và Đạm Đài tiên sinh... cũng mắt cũng sáng lên.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đương nhiên là có thể.

Nói xong, Sở Mặc nhìn mọi người:

- Các ngươi sống lại, bản thân chính là một chuyện đi ngược lẽ trời, mọi người đều tính là một phương thức hiển hóa của đạo, cho nên mọingười đều có thân thể đạo cảnh, hơn nữa đây còn là thân thể tu hành đỉnh cấp, cho dù không cần tu luyện, thọ nguyên của mọi người cũng sẽ dài khó có thể tưởng tượng được.

- Nếu là có thể tu luyện, đương nhiên là phải tu luyện, chúng ta đã bỏ lại nhiều lắm, nếu ta không đoán nhầm, Nhất Nương tỷ các nàng bây giờ đều đã đứng ở đỉnh cao trên thế gian này rồi phải không?

Sở Yên nhìn Sở Mặc nhẹ giọng hỏi.

Cô Nương không chịu thua này, trong lòng có vô hạn chờ đợi, đồng thời cũng có vài phần mờ mịt.

- Cảnh giới của các nàng đích xác là rất cao thâm rồi, nhưng mọi người cũng rất nhanh được nầng cao.

Sở Mặc nhìn thoáng qua mọi người:

- Cho tới bây giờ, còn có ai còn muốn tiếp tục lưu lại thế tục này, không muốn bước lên con đường tu hành?

-----o0o-----

Chương 1923: Gặp lại cố nhân (1)

Chương 1923: Gặp lại cố nhân (1)

Mọi người đều lắc, nói đùa gì chứ, thế giới này, trong nhận thức của bọn họ, đều đã biến hóa rất lớn rồi.

Sở Mặc cũng đã trở thành tu hành giả cấp cao nhất, có thể dẫn bọn họ cùng đến thế giới cao tầng hơn, ai còn ngốc muốn tiếp tục lưu lại thế giới thế tục.

- Chúng ta rất nhanh sẽ nhìn thấy Nhất Nương sao?

Tiêu Nhất Nguyệt hỏi.

- Yên tâm đi, rất nhanh.

Sở Mặc gật đầu.

- Thật tốt quá!

Triệu Tiểu Tiểu cười vô cùng vui vẻ, như là chưa gặp qua khổ nạn bao giờ.

- Vận mệnh thế giới đã thay đổi, mà ta càng phát sinh thay đổi to lớn, năm đó các ngươi vì ta mới gặp trường kiếp nạn này, ngày nay, ta sẽ bù lại năm tháng mọi người đã mất đi.

Sở Mặc chân thành nói.

Hứa Phù Phù cười nói

- Tiểu hắc ca, người không cần nghiêm túc như thế, phúc họa căn bản tương y, không có trường kiếp nạn năm đó, có lẽ đa số những người ở đây lúc này đã dần dần già đi, thậm chí còn không ở nhân thế rồi, chúng ta tuy rằng tổn thất thời gian mấy chục năm, nhưng đổi lấy cơ hội có thể bước trên con đường tu hành, nói lại, bọn ta còn phải cảm ơn ngươi.

Lời này vừa nói ra, đám người Đạm Đài tiên sinh đều gật đầu.

Sở Mặc nói:

- Các người đều là người thân cận của ta, làm những việc này cũng là ta cam tâm tình nguyện, giờ ta sẽ đưa mọi người rời khỏi nơi đây.

Nói xong, Sở Mặc bỗng nhiên đuôi lông mày nhướng lên nhìn Phàn Vô Địch và Na Y nói:

- Có người quen cũ tới thăm.

Đám người Sở Quốc đến sớm một chút, Phương Minh Thông đem theo người cháu Sở Vương Phương Nguyên, đám người đến trước cổng thành thì tất cả dừng lại, trong mắt của Sở Vương Phương Nguyên, trong giọng nói của Phương Minh Thông mang theo mãnh liệt kích động cùng với vẻ tôn kính, trầm giọng nói:

- Bên trong... là cố nhân.

Theo sau, một giọng thanh niên từ trong thành truyền ra, âm thanh còn đem theo một chút tiếu ý:

- Phương soái, mời vào!

Giọng nói kia làm khóe mắt của Phương Minh Thông lập tức liền ươn ướt, đã sáu mươi năm không nghe thấy, nhưng có cảm giác không có chút nào xa lạ.

- Là hắn!

Chính là thiếu niên ở trước mặt hắn nói chuyện đã dẫn động phong vân ở nhân giới!

Sáu mươi năm đã qua, giọng của hắn, vẫn trẻ như thế, như là thời gian đối với hắn không có ý nghĩa gì.

Theo sau, Phương Minh Thông nghe thấy một âm thanh làm hắn vô cùng kinh hãi, kích động đến mức toàn thân y đều run lên.

- Ông bạn cũ, từ biệt nhiều năm, ngươi vẫn khỏe chứ?

- Phàn Vô Địch!

Phương Minh thông thất thanh kêu lên.

Sự xuất hiện của âm thanh đó thậm chí còn làm Phương Minh thông cảm thấy không thể tin nổi hơn sự trở lại của Sở Mặc.

Sở Vương Phương Nguyên bên cạnh Phương Minh thông một mặt singốc, Phàn Vô Địch... cái tên này, y đã quá quen thuộc.

Nhưng không phải y đã chết rồi sao?

Giống như gia gia y nói vậy, nếu Phàn Vô Địch không chết, đừng nói là Sở Quốc, cả nhân giới... căn bản không có ai có thể ngăn được bước tiến của y.

Đây... rốt cục là chuyện gì xảy ra.

Sở vương Phương Nguyên đột nhiên cảm thấy toàn thân rét run, dường như là sau đó ngôi vị Sở vương cao tao tại thượng sẽ rời bỏ y.

Lúc này, Phương Minh Thông bỗng nhiên hung hăng trừng mắt nhìnPhương Nguyên, tụ âm truyền âm cho y:

- Là đàn ông đứng thẳng lên, đừng làm ta mất mặt.

Nói xong, Phương Minh Thông đầu tàu gương mẫu, trực tiếp hướng bên trong thành kích động nói to:

- Ông bạn già, ngươi còn sống, thật tốt quá!

Rất nhanh, song phương gặp mặt.

Đám người kia, Phương Minh Thông thật sự quá quen thuộc.

Người thân, bạn bè của Sở Mặc toàn bộ đều lành lặn xuất hiện trướcmặt y.

Na Y, vị nữ vương trên thảo nguyên, cùng với đoạn tình với Sở Mặc, cũng lưu truyền rất nhiều năm trên thế giới này.

Đạm Đài tiên sinh, Uất Trì tiên sinh, vô danh lão thái giám.

Long Thu Thủy, còn có đứa con trong lòng nàng.

Trẻ sơ sinh, sáu mươi năm trôi qua vẫn là trẻ sơ sinh.

Nếu không phải đã tiến vào Tiên Thiên cảnh giới, Phương MinhThông thậm chí sẽ tự cho rằng là mình gặp quỷ giữa ban ngày.

Sở Yên, Hà Húc, ... cũng tính là quen, đã từng là phụ tá đắc lực bên Sở Mặc

Hứa Phù Phù và Liễu Mai Nhi một nhà ba người... càng không phải nói.

Trên mặt của Hứa Phù Phù còn mang theo một chút bi thương, nhất là khi nhìn thấy Phương Minh Thông, tuy rằng đã cố gượng cười, nhưng vẫn có thể nhìn thấy vẻ bi thương của y.

Y đây là?

Phương Minh Thông vừa nghĩ liền hiểu, nhất định là bởi vì Hứa Trung Lương đã mất.

- Đây...rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Phương Minh Thông nhìn người thanh niên ngọc thụ lâm phong, cảm giác đầu óc của mình hoàn toàn loạn rồi, một màn này hoàn toàn vượt qua năng lực nhận thức của y.

- Bọn họ từng chết, rồi lại sống lại.

Sở Mặc cười cười nói.

Phương Minh Thông trong lòng rung mạnh, một câu ngắn gọn củaSở Mặc, có thể nói trực tiếp phá vỡ toàn bộ nhận thức của Phương Minh Thông đối với thế giới này.

Còn về Sở Vương Phương Nguyên đứng bên cạnh y, càng giống như một con chim gỗ đứng tại đó, y không có quên lời gia gia hắn vừa dặn dò, nhưng đứng trước đám người này thật khó có thể đứng thẳng.

Bời vì nếu theo tuổi tác mà nói, y hẳn là còn nhỏ hơn vài chục tuổi so với tiều hài tử Phàn Chí Viễn đang được Long Thu Thủy bế trong lòng.

Nhưng người này vốn là chết đã nhiều năm, không ngờ lại sống sờsờ xuất hiện trước mặt y.

Lúc này, có vệ binh của Sở Quốc đến báo lại:

- Người của đế quốc thảo nguyên xuất hiện tại ngoài trăm dặm, đang nhanh chóng hướng về bên này đến.

Phương Minh Thông nao nao lập tức nhìn về phía Na Y.

Trong mắt của Na Y cũng lộ ra vẻ kích động, lại nhìn về phía Sở Mặc.

Sở Mặc cười nói:

- Là Liệt ca đến rồi, mời đến đi.

Vệ binh Sở quốc lại cẩn thận nhìn về phía Sở vương Phương Nguyên.

Phương Minh Thông thấp giọng quát:

- Còn không mau đi, đồ ngu!

- Nhanh đi, nhanh đi!

Phương Nguyên cũng trong giây lát phục hồi tinh thần.

Vệ binh kia căn bản không biết mình mắc phải lỗi gì, nhiều năm qua, kỳ thật không ít chuyện năm đó, sớm đã trở thành truyền thuyết.

Sáu mươi năm thời gian, đối với người tu hành mà nói không coi là gì, nhưng đối với thế tục phàm gian, cũng đủ để phát sinh quá nhiều việc.

Vệ binh đi thông báo cho thảo nguyên đế quốc, bên này Phương Minh Thông hướng về phía Sở Mặc giải thích:

- Công tử...

- Phương soái không cần nhiều lời, nhưng năm nay, Sở quốc có Phương soái, có Hứa tiền bối mới kiên trì được đến bây giờ, đáng tiếcHứa tiền bối không phải là người tu hành, đã qua đời, Phương soái có thể vực dậy Sở quốc tiến bộ đến như thế này, quả thực đã là không dễ dàng.

-----o0o-----

Chương 1924: Gặp lại cố nhân (2)

Chương 1924: Gặp lại cố nhân (2)

Sở Mặc cười nói:

- Cho nên, vẫn phải nhờ Phương soái tiếp tục, Sở Quốc sửa đi quốc hiệu cũng không sao bởi vì lần từ biệt này, có lẽ không biết bao năm sau mới có thể gặp lại.

Một bên, Sở vương Phương nguyên như trút được gánh nặng treo trong lòng, nhưng Phương Minh Thông lại nghe ra rất nhiều điều, y bất giác ngẩng đầu lên nhìn Sở Mặc:

- Công tử là muốn đưa bọn họ triệt để rời khỏi nhân giới sao?

Sở Mặc gật đầu nói:

- Kỳ thực, nhân giới đã không còn nữa, nhân giới bây giờ, nhân giới, linh giới, tiên giới, thiên giới còn có một số khu vực bên ngoài cũng đã trở về cùng một cái thế giới, cũng chính là nói hiện tại giống như thời viễn cỗ, là một khối đại lục hoàn chỉnh, Phương soái có lẽ cũng có thể cảm giác được linh khí biến hóa, sau này, ta sẽ phái người chú ý chiếu cố một chút chúng ta ở đây, để cho một một hài tử ở đây đều có thể tiến hành tu luyện.

Về phần Sở quốc muốn hay không muốn mở rộng, có muốn hay không trở thành một nước tu chân, Sở Mặc cũng đã không còn để ý nữa rồi.

Tầm mắt và vận mệnh của con người có tính quyết định lớn, hiện tại ở vị trí như của Sở Mặc, căn bản đã không cần lo tới mấy vấn đề này.

Chỉ cần những người bên cạnh đều có thể sống vui vẻ, với hắn mà nói còn tốt hơn bất cứ thứ gì.

Người bên đế quốc Thảo nguyên tiến quân thần tốc, Liệt Ca gần như là vừa khóc vừa chạy vọt vào trong tòa thành.

Nhìn thấy Na Y, Liệt Ca khóc không thành tiếng, trực tiếp quỳ trên mặt đất, ôm chị gái mình khóc to.

Năm đó sự biến mất đột ngột của Na Y đã tạo nên cho Liệt Ca một đả kích lớn không tưởng nổi.

Y Ca, con trai Liệt Ca đến nơi gặp được Sở Vương, cũng thấy Phương Minh Thông, lại nhìn phụ hoàng mà y tôn kính như thần quỳ gối trước một cô gái đẹp tuyệt trần mà khóc lớn.

Đầu óc y, như thể cũng trống trơn trong nháy mắt.

Chờ y tỉnh hồn lại thì chẳng hiểu sao lại có chút hiểu ra.

Y cũng thế, Sở vương Phương Nguyên cũng thế, trước mặt đám người kia, thứ mà bọn họ vẫn hằng theo đuổi dường như ngây thơ tới mức buồn cười!

Không biết vì sao, trong đầu Y Ca đột nhiên trào lên loại cảm xúc lạ như vậy.

Rồi, theo bản năng, y nhìn thoáng quá Sở vương PhươngNguyên, vừa vặn Phương Nguyên cũng quăng ánh mắt về phía y đứng.

Hai người nhìn nhau, lập tức hiểu rõ lòng đối phương.

Nhiều khi, người hiểu ngươi nhất không phải người thân bên cạnh, mà là đối thủ.

Hai người hiểu rõ ý nghĩ ẩn trong mắt nhau, sau đó cùng cười.

Là cười khổ.

Na Y cũng rất kích động, không ngờ đứa em trai bướng bỉnh năm xưa giờ đã già nua như vậy, tuy tinh thần vẫn còn minh mẫn, nhưng năm tháng đã để lại quá nhiều dấu vết trên người y.

Sau đó nàng lại nhìn người thanh niên cực giống Liệt Ca kia, Na Y rơi lệ hỏi:

- Liệt Ca, y là cháu họ của ta sao?

Liệt Ca quay đầu nhìn về phía Y Ca quát:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, không mau tới ra mắt cô ngươi?

Y Ca khẩn trương chạy qua, loại gánh nặng đế vương trong lòng đã sớm bị ... quẳng đến chín tầng mây.

Y là đế vương của nhân gian, cô lại là thần tiên cơ!

Ngoan ngoãn quỳ xuống:

- Con Y Ca, xin dập đầu trước cô!

- Vị này chính là Sở thúc thúc của ngươi!

Liệt Ca giới thiệu Sở Mặc, thực ra y rất muốn nói với Y Ca đây là dượng ngươi... nhưng là không dám.

- Con ra mắt Sở thúc thúc!

Y Ca lại ngoan ngoãn dập đầu.

- Đây là một vị đại tướng, ông nội của Sở thúc thúc ngươi, lão tướng quân Phàn Vô Địch!

- Vị này chính là...

- Vị này chính là...

Liệt Ca giới thiệu một hơi từ đầu chí cuối.

Y Ca cũng hoàn toàn vứt bỏ sĩ diện đế vương, lần lượt chào.

Đến cuối cùng, khi Y Ca đứng dậy còn choáng váng.

Nhưng trong lòng y đã vui như xuân về hoa nở!

Không vì điều gì khác, chính là cô ruột của mình có quan hệ với Sởcông tử, cho dù không có thứ tình cảm kia, nhưng chắc chắn phải là bạn rất rất thân Như vậy chẳng lẽ những người đó còn không quan tâm tới y một chút sao?

Y Ca rất thông minh, chớ nhìn y là hoàng đế của thảo nguyên, hiện giờ thảo nguyên đã sớm thay đổi tập tính du mục khi xưa rồi, từ góc độ kế thừa văn hóa, nó đã không khác gì một đế quốc rồi.

Y làm đế vương cũng danh chính ngôn thuận, dã tâm rất lớn.

Vừa thấy đám người kia, Y Ca đã hiểu ngay vài việc.

Y không thể động vào Sở quốc, về sau cũng thế.

Nhưng các quốc gia khác, cả nhân giới... sau này sẽ đều phải nằm dưới gót sắt móng ngựa của đế quốc thảo nguyên!

Chỉ cần y muốn, thậm chí còn có thể... chia đều thiên hạ cùng Phương Nguyên!

Thật đáng tiếc, nếu không có Phương Nguyên thì còn tốt hơn.

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Y Ca, nhưng y lại nhanh chóng vui vẻ trở lại, bởi vì Phương Nguyên đang u oán nhìn ông nội y.

Phương Minh Thông nhìn thoáng qua Liệt Ca, cười khổ trong lòng.

Vừa mới y kích động quá, quên giới thiệu cháu mình cho mọi người.

Nhất là trong lòng y còn lo lắng Phương Nguyên sĩ diện.

Sĩ diện trước mặt đám người kia... thôi thà đừng giới thiệu nó còn hơn.

Kết quả là lợi cho tên tiểu hồ ly Liệt Ca này...

Phương Minh Thông coi Liệt Ca là tiểu hồ ly cũng không quá đáng, dù sao theo tuổi tác mà nói thì y lớn hơn Liệt Ca rất nhiều.

Đứng nói Sở Mặc, mấy người ở đây kể cả Hứa Phù Phù đều thấy rõ.

Nhưng quan hệ hai bên ai gần hơn thì thực khó nói.

Nhưng người phải đau đầu chuyện này là Sở Mặc, chẳng quan hệ gì tới họ nữa rồi.

Nhưng với Sở Mặc mà nói, hắn thực sự không thèm để ý tới mấy thứ nhỏ nhặt này.

Sau đó, hắn để đám người bạn mình đi từ biệt người thân, ba ngày sau khởi hành đi thành Phiêu Diêu ở Thiên giới!

Tương lai mọi người sẽ định cư tại nơi đó.

Nếu không có gì ngoài ý muốn, hẳn là cuộc đời này họ cũng sẽ không trở lại khu vực nhân giới nữa.

Đừng thấy thế giới này đã dung hợp lại lần nữa, nhưng lãnh thổ quốc gia rộng lớn vô ngần, dù là tu sĩ cấp Đế Chủ muốn đi hết đại lục cũng tốn vô số năm.

Với khu vực nhân giới mà nói, bọn họ muốn ra khỏi nhân giới đã khó lắm rồi.

Nên dù biết rõ trên đời này có thần tiên, nhưng gặp được không... còn phụ thuộc vào duyên.

Ba ngày sau, tất cả mọi người tụ tập tại bên ngoài thành.

Hầu như tất cả mọi người đều trở về thăm lại chốn cũ một lần.

Sở Mặc cũng đi một chuyến Đại Hạ, nhìn thoáng qua phủ tướng quân còn lưu lại tại đó, đứng đó tưởng nhớ một phen, rồi lặng lẽ rời đi, Hoàng đế bây giờ của Đại Hạ là chắt của Hạ Kinh, chưa biết có bao nhiêu tài năng và chí hướng, nhưng Thẩm Tinh Tuyết loại quan hệ này tồn tại, cũng sẽ không có ai dám gây khó dễ Đại Hạ.

-----o0o-----

Chương 1925: Hành trình vô tận (1)

Chương 1925: Hành trình vô tận (1)

Ba ngày thời gian, cũng đủ để vị hoàng đế thảo nguyên đế quốc và Sở Quốc Y Ca và Phương Nguyên kia hiểu rõ rất nhiều chuyện rồi.

Nếu không phải là bọn họ không bỏ được hào hòa thế gian này, thậm chí cũng đã từng muốn đi theo Sở Mặc.

Lần này đi theo Sở Mặc còn có Phương Minh Thông và Liệt Ca, ở tuổi bọn họ, có thể nhìn thấu rất nhiều chuyện rồi, như bây giờ khó khắn lắm mới có một cơ hội, ai cũng không thể bỏ qua.

Sở Mặc cũng biết tâm tư của bọ họ, cũng không có cự tuyệt, bọn họ tuy rằng sẽ không thể có thành tựu to lớn, nhưng với tài nguyên vô tận cùng với đỉnh cấp công pháp, tu luyện đến cảnh giới Đại La Kim Tiên cũng không khó.

Một chiến thuyền thật lớn đột nhiên xuất hiện bên ngoài thành,

Vô số người nhìn thấy mắt đều đơ ra.

Dường như cho đến giây phút này bọn họ mới chính thức hoàn toàn hiểu được Sở Mặc tuy rằng là đứng trước mặt bọn họ nhưng kỳ thật đã hoàn toàn không giống bọn họ rồi

Theo chiến thuyền rời khỏi, Sở Vương Phương Nguyên cùng với bá chủ thảo nguyên Y Ca mới nhẹ nhàng thở ra một tiếng, liếc mắt nhìn nhau một cái.

- Ngươi hối hận sao?

Phương Nguyên hỏi.

- Có chút, nhưng lại không hối hận.

Y Ca trầm giọng nói:

- Bởi vì bất luật sống như thế nào đều có thể sống tới tốt đẹp.

Phương Nguyên gật gật đầu:

- Con cũng nghĩ như vậy, nhưng sau này, con nhất định chọn ra người ưu tú nhất trong các đời hoàng tử để cho hắn tu tiên.

- Con cũng thế,

Y ca cười gật đầu.

- Như vậy chúng con ở đây phân biệt.

Phương Nguyên nhìn Y Ca:

-

Sau này sẽ dựa vào năng lực của chính mình.

- Ha ha ha, tốt. xem ai có thể giành được địa bàn lớn.

Y Ca nói:

- Sở công tử đã nói rồi, sinh linh thế giới này đã hồi phục lại bình thường, người đừng có nghĩ đi giành địa bàn mà quên đi bồi dưỡng nhân tài, con nghĩ hắn nhất định sẽ không nhất bên trọng, nhất bên khinh.

Phương Nguyên cười to, vẻ mặt tự hào nói:

- Đúng thế, nhưng đây là Sở Quốc.

Sở Mặc trước kia lưu lại cho mỗi bên không ít tài nguyên tu luyện và công pháp, đồ vật Sở Mặc đưa ra không phải là tầm thương, cho dù loại thấp kém nhất đối với thiên giới mà nói cũng là đỉnh cấp rồi, huống hồ đây là nhân giới.

Cho nên, chẳng mấy năm nữa, trên mảnh đất này sẽ mọc lên hai cường quốc tu chân.

Mấy ngày sau, Sở Mặc truyền âm khắp thiên hạ

Thế giới dung hợp, cao chớ bắt nạt thấp.

Chỉ có tám chứ, nhưng đó là một pháp chỉ chân chính, trong thiên hạ ai dám không theo.

Sau đó, các thế lực đỉnh cấp trên Viêm Hoàng đại lục bát đầu chuyền coni cho nhau tin tức, trong đó trọng điếm chính là những chỗ của nhân giới, linh giới, tiên giới tuyệt đối không được đụng vào.

Phàm là khu vực Phiêu Diêu Cung bao phủ, đều không thể động vào.

Nhân giới càng lại không thể động vào.

Bởi vì đó là cố hương của Sở Mặc, nơi đó có rất nhiều phàm nhân thông thường, nhưng lại có đủ loại quan hệ với Sở Mặc.

Muốn mở mang lãnh thổ, không vấn đề gì, nhưng nhất định phải nắm rõ nơi nào có thể động, nơi nào không.

Mà lúc này, Sở Mặc đưa theo đám người sớm đã trở về Phiêu Diêu Cung, gặp lại càng nhiều cố nhân.

Cố nhân gặp lại, tự nhiên vô cùng vui vẻ.

Tiệc mở bắt đầu từ hôm gặp lại cho đến bảy tám ngày sau vẫn còn tiếp tục.

Bố trí cho những người Sở Mặc đưa về căn bản không cần Sở Mặc bận tâm, đám người Diệu Nhất Nương trực tiếp đã bố trí thỏa đáng.

Bên ngoài Phiêu Diêu cung ba nghìn dặm, trên đỉnh một ngọn núi.

Đại Công kê cùng Sở Mặc ngồi cùng một chỗ, nhìn về rặng mây đỏ để lại sau khi mặt trời lặn.

- Sư phụ người rất giỏi, nếu không phải là Viêm Hoàng đại lục phong ấn,, nếu hắn sinh ra ở thời đại này, có lẽ sẽ có thành tựu to lớn hơn nữa.

- Ngươi cũng rất giỏi, không ngờ trong thời gian ngắn như thế người đã bước vào cảnh giới chí tôn.

- Đúng thế, Kê gia là ai chơ chứ, ài, không đúng, tiểu tử người đã trở thành đại thánh rồi, ngươi là đang chế giễu kê gia con sao?

- Không có, không có

Kê gia con tại sao có chút không tin,

Sở Mặc cùng Đại Công Kê là bạn bè tốt, điểm này, ngày cả bọn người Hỏa Long cũng còn xa mới so kịp.

Hai người vui đùa một hồi, Đại Công Kê hỏi:

- Có phải rất nhanh liền phải đi rồi không?

Sở Mặc gật đầu:

- Đúng vậy, La Thiên tiên vực, hoàng tộc đã bắt đâu khai chiến với các gia tộc. chiến hỏa không thể lan đến nơi này, nhưng con không thể cứ mãi lưu lại nơi này.

- Đúng thế, đến cảnh giới nào, liền phải làm những việc ở cảnh giới đó phải làm, Đại Công Kê hiếm khi thở dài:

- Nhưng, Viêm Hoàng đại vực bên này, cũng coi như ra rẽ mây nhìn thấy mặt trời rồi, hy vọng những ngày như này có thể tiếp tục kéo dài.

Sở Mặc nói:

- Chỉ cần con còn sống, liền không có ai có thể động đến nơi này.

- Ừ, không ngờ người thật sự trở thành người thủ hộ thế giới này.

Đại Công Kê nói.

Sở Mặc cười cười:

- Sở thị nhất mạch không phải luôn luôn là người thủ hộ sao?

Ngoài xa bên trong Phiêu Diêu thành, vẫn còn tỏa ra không khí vui vẻ.

Đã quá nhiều năm không được náo nhiệt như này, ngoài một số người ngoại lệ, dường như tất cả mọi người đều tề tụ đầy đủ.

Nhưng tu sĩ đỉnh cấp này, toàn bộ tâm trí đều muốn tu luyện đến cảnh giới cao hơn nữa, để làm cho đại vực này quật khởi trên thế gian, mỗi người đều đang làm những việc mình nên làm, nhìn lại đều rất tốt đẹp.

Lại qua vài ngày sau, Kỳ Tiêu Vũ tìm đến, nói với Sở Mặc, dám người bọn nàng muốn đi vào thông đạo của Viêm Hoàng đại vực, tiến vào sân thí luyện

- Cuối cùng cũng phải bước một bước này sao?

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Kỳ thật tới cảnh giới như nàng và Hồng Nguyệt, đã không cần thiết phải tiến vào nơi đó rồi.

Sân thí luyện càng thích hợp cho chí tôn ma luyện chính mình.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Con cùng Hồng Nguyệt cô cô muốn bảo hộ những người khác đi vào, hơn nữa lần này, muốn tiến vào sân thí luyện không chỉ có năm người bọn con, mà là một đám người.

- Ừ.

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày.

- Các nàng cũng muốn đi.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng nói:

- Các nàng không muốn càng ngày càng thua xa ngươi, tuy rằng như thế...chí ít cũng có thể thu hoạch được một tin tức.

Hô.

Sở Mặc thở phào một cái, cười lắc đầu:

- Cũng được tùy bọn họ đi, trở về, con sẽ tặng nàng vài món pháp khí, sau đó luyện cho các nàng một số đan dược và pháp khí, trong lúc mấu chốt có thể bảo vệ tính mạng, hơn nữa, sau khi hòa bình, chúng con còn trở về đây ẩn cư.

Ánh mắt Kỳ Tiêu Vũ sáng lên, cười dịu dàng:

- Uhm, con chờ ca ca.
 
Thí Thiên Đao Full
LXXVIII ( Chương 1926-1950 )


Chương 1926: Hành trình vô tận (2)

Một tháng thời gian sau đó, Sở Mặc bắt đầu điên cuồng luyện đan, luyện khí, luyện chế pháp đồ.

Đạt tới cảnh giới như Sở Mặc, muốn luyện chế những đồ này không khó, nhưng không quá trình không ngừng luyện chế đan, Hỗn độn hồng lô cuối cùng cũng dần dần hồi phục lại.

Một tháng qua, Sở Mặc luyện chế ra rất nhiều các loại đan dược, tu sĩ cảnh giới đại thánh tự cony luyện đan, phẩm giai cũng những đan dược này có thể nghĩ, lại được hỗ độn hồng lô gia trì luyện chế ra đan dược, dường như đó đều là thiên phẩm cấp đan dược, hơn nửa đều là chí tôn cấp đại dược.

Thánh dược cũng có một số ít, toàn bọ đều phân phát cho đám người thân của Sở Mặc.

Chí Tôn cấp pháp khí, Sở Mặc cũng luyện chế ra mấy ngàn kiện, gần có thể vũ trang cho toàn bộ Phiêu Diêu Cung.

Tuy nhiên cũng không có phân phát toàn bộ xuống.

Trong đó rất nhiều chí tôn pháp khí vẫn là tạm lưu lại cho Phiêu Diêu Cung sau này tổ chức các sự kiện làm tằng phẩm cho những đệ tử ưu tú, như vậy có thế làm cho những người đó có nhiều động lực để tu luyện.

Thánh cấp pháp khí, Sở Mặc luyện chế được mấy chục chiếc, cũng là cực hạn rồi, dù sao tài liệu có thể luyện chế thánh cấp pháp khí không có nhiều.

Nhưng này mấy chục kiện thánh khí cũng đủ để võ trang cho đám người bên cạnh Sở Mặc có đầy đủ công thủ năng lực.

Đại thánh khí, Sở Mặc tạm thời không có cách nào luyện chế, luyện chế đại thánh khí thật sự quá khó khăn, ngay cả Sở Mặc thân là cảnh giới Đại Thánh, nhưng muốn luyện chế đại thánh khí cũng không đơn giản như vậy.

Về phương diện khác, luyện chế đại thánh khí cần các loại thần dược cũng là một con số tương đối kinh người.

Tuy nhiên trước mắt mà nói cũng đã đủ rồi, Sở Mặc đem Hàn Nguyệt đao truyền lại cho đệ tử của mìn Phương Lan.

Phương Lan còn nói cho Sở Mặc một tin tức.

- Sư phụ, con có tin tức của Kim Minh rồi

Lúc Phương Lan nói tim tức này cho sở mặc, sắc mặc tuy là bình tĩnh, nhưng hai đầu lông mày đã có chút phức tạp hiện lên.

Năm tháng qua đi, ngày xưa yêu hận tình cừu, kỳ thực cũng đã hóa thành hồi ức, đã bị chôn vùi sâu trong hồi ức rồi.

Nếu như nói muốn Phương Lan và Phương Minh phát sinh một chút gì, chỉ sợ Phương Minh sẽ không đồng ý.

- Thật sao?

Sở Mặc nhớ tới năm đó đem Kim Minh chôn cất ở cãi chỗ kia, trong lòng đã hiều ra, hỏi:

- Hắn cảnh giới bây giờ cũng không tính là thấp đi.

Phương Lan gật gật đầu:

- Khá ngoài dự đoán, hắn bây giờ đã là thiên tiền rồi, kỳ thật, hắn ở đây rất nhiều năm trước cũng đã sống lại, lúc ban đầu hắn quên mình là ai, dùng vài năm thời gian tìm kiếm trí nhớ, sau đó hắn biết thân phân của mình, nhưng lại không muốn gặp mặt chúng con, như vậy biến thành một loại khác sinh mệnh, tu luyện vô cùng mau, So với một ít thiên tài tu luyện còn nhanh nhiều lắm. ngay tại đoạn thời gian trước, con rốt cuộc cũng tìm được hắn, con khuyên hắn đến Phiêu Diêu cung, những hẵn vẫn là từ chối.

Sở Mặc gật gật đầu, than nhẹ một tiếng, loại kết cục này, kỳ thực hắn năm đó cũng đã từng nghĩ đến, tuy nhiên, điều này đích thật là cách duy nhất để Kim Minh sống lại năm đó.

Phương Lan cười cười nhìn Sở Mặc nói:

- Sư phục cũng đừng buồn vì hắn, hắn nhờ con thay hắn nói một tiếng cảm ơn với sự phụ.

Sở Mặc cuối cùng cũng thở dài một tiếng

Sau nửa năm trở về Viêm Hoàng đại vực, Sở Mặc lại rời đi.

Chẳng qua, lúc này tời đi, cũng không có giấu diếm bất kỳ người nào, trước lúc đi, Sở Mặc gặp rất nhiều người, giao phó rất nhiều việc.

Cuối cùng, hắn cùng gia gia Sở lão nói chuyện rất lâu, lúc này mới khởi hành ly khai Viêm Hoàng đại vực, đi cùng hắn còn có Đại Công Kê.

Sao trời vô cùng, hành trình vô tận.

Sâu trong biển sao phía Bắc của La Thiên đại vũ trụ, là một mảnh chiến trường rộng lớn, nơi này đã yên lặng quá nhiều năm, đã có vô tận năm tháng không thấy bóng dáng sinh linh nào xuất hiện tại khu vực này.

Nơi này rất nguy hiểm, ngay cả tu sĩ cảnh giới Chí Tôn, ở nơi này đều rất dễ dàng ngã xuống.

Hơn nữa những nguy hiểm này hơn phân nửa là ẩn tàng ở nơi âm u, thần thức của tu sĩ chí tôn lại không thể xuyên qua, rất có thể là một đoạn kiếm bị đứt gãy, khi có sinh linh đi qua, có thể đột nhiên bột phát một tia sát ý sắc bén.

Trong mảnh biển sao này, còn có rất nhiều đầu lâu to lớn trôi lơ lửng, mỗi đầu lâu đều có đường kính trên vạn dặm, nhìn rất là tươi sống, thậm chí trên cổ gắn liền phía dưới đầu lâu còn có máu tươi đang chảy, đây cũng là một trong những khu vực nguy hiểm nhất trong chiến trường viễn cổ.

Bởi vì những đầu lâu này, từng chủ nhân của nó đều có tu vi đại thánh đỉnh phong, chúng phát ra khí tức thực sự quá cường đại, quá khủng bố.

Ngay cả tu sĩ cảnh giới Chí tôn cũng không có cách nào tới gần chúng.

Nghe nói năm đó có một vị đại thánh đến từ cổ tộc, muốn tìm một ýniệm thần trong mảnh chiến trường này, cho rằng tu vi của mình cao thâm, xông vào nơi này, trong lúc tiếp cận một chiếc đầu lâu, đôi mắt của chiếc đầu lâu đó đột nhiên mở ra, phát ra hai luồng thần quang, vị đại thánh đến từ cổ tộc đó lập tức thân thể bị thần quang xuyên thủng, suýt chút nữa thì chết ở nơi đây.

Sau khi y trở về, đem chuyện này kể ra nhắc nhở hậu nhân không được tùy ý đi vào khu vực chiến trường đó.

Mà chỗ này, vẫn chưa phải là nơi khủng bố nhất của mảnh chiến trường, nghe nói chỗ thực sự nguy hiểm nhất chính là đầu khổng lồ của tu sĩ tổ cảnh, nơi vô thượng tồn tại này cũng không dễ dàng đi vào.

Bởisẽ lây nhiễm nhân quả thật lớn.

Về lai lịch của chỗ chiến trường này, mọi người cùng đều phân vân, vẫn không có một cái đáp án chuẩn xác, bởi vì thời gian hình thành mảnh chiến trường này còn sớm hơn vô số năm tháng của hoàng tộc Cơ Thị La Thiên đại vũ trụ.

Rất nhiều người đều phỏng đoán, đó là một mảnh chiến trường lưu lại từ nền văn minh trước đó.

Nhưng nền văn minh trước đó hình thành khi nào?

Lại khi nào bị diệt vong?

Đều không có tư liệu nào nói đến.

Nơi này đã trở thành cấm địa của La Thiên đại vũ trụ.

Nhưng phàm những người đủ tư cách biết về nó, tuyệt sẽ không tùy tiện đi vào, cho dù là bên cạnh cũng không tiến vào, càng là nhiều người hơn nữa lại không biết trong La Thiên đại vũ trụ lại tồn tại một di chỉ cổ xưa như thế.

Vũ trụ này rộng vô cùng, vô tận, nhưng chuyện chưa biết đến cũng nhiều vô số, Cho dù là vô thượng tồn tại cũng không dám nói mình biết hết mọi nơi.

-----o0o-----

Chương 1927: Tiếng trống vang chiến trường viễn cổ

Chương 1927: Tiếng trống vang chiến trường viễn cổ

Có lẽ chỉ đến được Thần, bất tử bất diệt mới có thể chân chính biết được hết thảy.

Nhưng chỗ chiến trường viễn cổ này, ngày trước, từ bên trong sâu thẳm của chiến trường đột nhiên truyền đến một tiếng trống trận ù ù.

Âm thanh đó phát ra từ nơi sâu nhất trong chiến trường.

Này thật là quỷ dị!

Quá tà môn rồi!

Tiếng trống trận trong chiến trường viễn cổ kinh động đến quá nhiều người.

Cho dù là hoàng tộc La Thiên đang chiến đấu với gia tộc của vài đấng tối cao khác cũng phái người tới đây xem xét.

Nhiều kẻ thù của hoàng tộc La Thiên cũng phái người tới nơi này, thậm chí họ còn buông bỏ ân oán lẫn nhau, một lòng muốn tìm hiểu đã có chuyện gì xảy ra.

Mấy ngày sau, dưới con mắt chăm chú của vô số tu sĩ đại vũ trụ La Thiên, một chiến xa vô cùng cổ xưa, chậm rãi chạy vọt từ chiến trường viễn cổ ra.

Kéo xe là một con trâu xanh.

Con trâu xanh này bộ dáng oai vệ, hình thể không hẳn là khổng lồ, thoạt nhìn không khác kích cỡ trâu thường, nhưng bộ lông lại mềm mượt sáng bóng, cặp sừng như làm từ ngọc, đôi mắt mang theo vẻ tang thương vô hạn, như thể nó đã trải qua rất nhiều điều.

Chiếc xe kia có vẻ làm từ gỗ, không biết thời gian đã bao lâu, trên xe đã có nhiều chỗ hư hỏng.

Rất nhiều nơi còn tràn ngập dấu vết do đao búa để lại, thậm chí có chỗ còn sắp mục nát.

Ngồi trên chiến xa là một xác chết không đầu.

Xác chết này mặc một bộ áo giáp bằng đồng, tay trái nắm cương, tay phải cầm một cây trường mâu rỉ sét loang lổ, mặc dù không lộ diện, nhưng như thể nhìn được vạn vật thế gian!

Trên người xác chết không tản ra chút hơi thở nào mạnh mẽ hoặc khí thế.

Nhưng lại làm người ta muốn quỳ xuống mà bái lạy.

Những người ở đây, kẻ yếu nhất đã có cảnh giới Thánh nhân sơ cấp.

Trong nháy mắt khi nhìn thấy chiếc chiến xa này, rất nhiều người thậm chí còn khó lòng đứng thẳng.

Đều tự vận công, miễn cưỡng đứng đó, rồi liên tục lùi về phía sau.

Tu sĩ tới cảnh giới Đại Thánh, cũng không kìm nổi thay đổi sắc mặt.

Cảnh tượng này thật là quỷ dị, cũng quá ly kỳ!

Tới cảnh giới như bọn họ, quá nửa trong mắt đã không có gì là đáng ngạc nhiên, bởi họ còn từng gặp nhiều chuyện ly kỳ hơn thế.

Nhưng cảnh tượng này lại khiến họ hoang mang.

Một Đại Thánh tới từ cổ tộc hồng hoàng, cung kính thi lễ với chiến xa này:

- Xin hỏi tiền bối đến có việc gì?

Con trâu xanh kia bỗng nhiên chầm chậm đỗ lại.

Cả chiến xa cũ nát kia cũng vậy.

Trên chiến xa, xác chết không đầu im lặng không nói.

Không khí lập tức như đọng lại.

Tên Đại Thánh kia ở đó, khom người cũng không xong, đứng thẳng cũng không xong, vẻ mặt xấu hổ.

Đồng thời cảm nhận được một uy áp khổng lồ.

Loại uy áp này y mới chỉ từng cảm nhận thấy ở lão tổ trong gia tộc hồng hoang của y.

Trong lòng y cả kinh sợ hãi:

- Chẳng lẽ xác chết không đầu này lại có cảnh giới tổ cảnh?

- Bảng Phong Thần xuất hiện, ba năm sau mở ra Ỡchiến trường viễn cổ, cuối cùng, năm mươi người có thể lên bảng thành thần.

Khi Đại Thánh kia sắp đến điểm tới hạn, không kìm nổi mà sụp đổ, một luồng thần niệm truyền từ xác chết không đầu ra.

Mọi người ngây ngẩn, bọn họ nhìn nhau ngơ ngác, thậm chí không thể tin được bản thân vừa nghe là sự thực.

Bảng Phong Thần xuất hiện?

Có ý gì?

Chẳng lẽ bảng Phong Thầntrong truyền thuyết sắp xuất hiện rồi ư?

Nhưng sao bảng Phong Thần xuất hiện lại có một xác ướp cổ ra thông báo?

Rốt cuộc lai lịch của y là gì?

Hơn nữa, mở chiến trường viễn cổ là có ý gì?

Năm mươi người có thể lên bảng Phong Thần?

Tức là... chỉ năm mươi người sống sót cuối cùng trong bảng Phong Thần mới có thể lên bảng ư?

Trong lúc nhất thời, đủ loại nghi hoặc trào dâng trong lòng mọi người.

Những người ở đây yếu nhất cũng có cảnh giới thánh nhân, đầu óc họ không ai là đơn giản.

Lại nói, hầu như không ai tin lời xác ướp này.

- Không vào chiến trường viễn cổ, mãi mãi mất tư cách lên bảng Phong Thần.

Xác ướp không đầu lại truyền thần niệm lại, sau đó, trâu xanh quay người, lôi kéo chiến xa cổ xưa rách nát, trở lại nơi sâu trong chiến trường.

Không thấy trâu xanh chạy nhanh lắm, nhưng chỉ thoáng cái, chiến xa đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Rốt cuộc bọn họ đều hiểu, một chuyện lớn sắp ảnh hưởng tới cả đại vũ trụ La Thiên sắp nổ ra!

Ba năm sau, tại chiến trường viễn cổ chẳng biết xuất hiện tự bao giờ này, sẽ mở cửa một lần nữa!

Hơn thế, quyết định danh sách người có tư cách lên bảng Phong Thần!

Bảng Phong Thần!

Đó là bảng Phong Thần!

Hô hấp của mọi người không khỏi cũng trở nên nặng nề.

Nếu như nói trên đời này còn có chuyện làm loại đầu sỏ như bọn họ đứng ngồi không yên, thì đương nhiên bảng Phong Thần là một trong số đó.

Nhưng vấn đề là, có thật không?

Người có thể tới đây gần như đều biết mọi loại truyền thuyết về bảng Phong Thần.

Bảng không biết lúc nào sẽ xuất hiện kia, chỉ cần có tên trên đó, liền có thể vượt ra tam giới, không ở ngũ hành.

Bất tử bất diệt, thành thần chân chính!

Những tu sĩ hùng mạnh ở đây sau khi nhìn nhau một lúc đều lựa chọn rời đi.

Không ai muốn gây phiền ở đây, vì chưa đến lúc!

Nhất định họ phải mau chóng đưa tin tức này cho tầng cao hơn sau lưng mình.

Cũng chỉ có những đấng tối cao như vậy mới tính được xem chuyện này là thật hay giả.

Phía Nam cách chiến trường viễn cổ của đại vũ trụ La Thiên cực kỳ xa.

Hai đội quân đang chém giết giữa tinh hà!

Một đội đến từ hoàng tộc La Thiên.

Bọn họ có kỷ luật nghiêm khắc áo giáp sáng ngời, đội hình chỉnh tề, sát khí ngút trời.

Một đội khác, đến từ Cửu U!

Bọn họ đều là đời sau của Cửu U Thánh chủ, tạo thành một đội quân lớn, đang quyết một trận tử chiến với quân đội của hoàng tộc La Thiên.

Hai bên đã đánh ở đây rất nhiều năm.

Lúc trước khi quân dội La Thiên xuất phát chinh phục khắp nơi, có một nhánh là nhằm thẳng tới Cửu U.

Cả hai bên đã tổn thất hàng tỉ quân nhân trong trận chiến này.

Có tu sĩ rất rất hùng mạnh ngã xuống, nhưng chiến đấu còn chưa kết thúc.

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ đang trấn thủ tại đây.

Nơi cách Cửu U còn xa hơn thi thoảng sẽ có dao động chiến đấu truyền đến, đó là Bằng Đại Thánh và Giao Long Đại Thánh đang đại chiến Cửu U lão tổ!

Cửu U lão tổ, tồn tại đỉnh cao, một trong những đầu sỏ của La Thiên đại vũ trụ hiện nay!

Năm đó dùng thần thông vô thượng giết chết miêu Đại Thánh sắp vào tổ cảnh.

Từ đó kết thù với thất Đại Thánh do con khi kia cầm đầu.

Mối ân oán này kéo dài muôn đời, cho tới nay còn chưa chấm dứt.

Cho nên khi hoàng tộc La Thiên đánh với quân Cửu U lâu năm như vậy mà lão tổ chưa can thiệp là vì có Bằng Đại Thánh và Giao Long Đại Thánh giằng co.

-----o0o-----

Chương 1928: .

Cửu U cổ tộc (1)

Chương 1928: .

Cửu U cổ tộc (1)

Có thể nói, lúc này, năm Đại Thánh còn sống trong thất Đại Thánh, ở mức độ nào đó thì đã là liên kết với hoàng tộc La Thiên rồi!

Trong chiến trường tiếng chém giết rung trời.

Phía sau, Sở Thiên Cơ mới từ chiến trường lại, trên người y thương không nhẹ, Cơ Thanh Vũ đang đau lòng giúp y xử lý vết thương.

Rất nhiều vết thương còn ròng ròng lực lượng đại đạo, khó lòng hóa giải.

Nhưng trên mặt Sở Thiên Cơ lại không có gì đau khổ, chỉ hơi chau mày, hạ giọng nói:

- Cổ tộc Cửu U...

Đánh không dễ rồi!

Cơ Thanh Vũ gật gật đầu:

- Bọn họ đương nhiên không dễ đánh, nếu không thì cũng sẽ không đợi đến hôm nay.

- Cảnh giới của ta, nếu có thể tăng thêm một cấp thì tốt rồi.

Trên mặt của Sở Thiên Cơ, mang theo một chút chiến ý mãnh liệt:

- Những tên khốn kiếp này, thật sự là quá kiêu ngạo rồi, nhất là bọn tiểu bối trong Cửu U tộc.

- Ca ca cũng không cần cảm thấy quá mức phẫn nộ, tin là sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ diệt hết bọn chúng.

Trong con ngươi Cơ Thanh Vũ cũng hiện lên một chút hận ý mãnh liệt:

- Năm đó ra tay với hoàng tộc lão tổ có một Cửu U lão tổ.

Sớm muộn gì có một ngày, thù này phải báo!

Cơ Thanh Vũ nói xong, nhìn Sở Thiên Cơ, hạ giọng nói:

- Cũng không biết con của chúng ta thế nào, trước đây nghe nói nó đã rời khỏi Bắc Đấu đại vực

Sở Thiên Cơ gật gật đầu:

- Căn cứ mật báo, mạch nhánh bên đã phái không ít cao thủ, lần lượt tiến vào Bắc Đẩu và Viêm Hoàng hai đại vực, một nhóm là muốn đuổi giết Mặc nhi, một nhóm người, là muốn tiêu diệt Viêm Hoàng.

Tuy nhiên hoàng Huynh muội nói bọn họ không thực hiện được mục tiêu.

Cơ Thanh Vũ thở dài:

- Đám người thành sự thì ít, bại sự có thừa đó.

Hoàng Huynh nếu nói bọn họ không làm được, thì là không làm được.

Thuật suy diễn của hoàng tộc, đặc biệt là ở vương vị đế vương, suy diễn một chuyện, có thể tinh thông, rất tinh chuẩn.

Sở Thiên Cơ gật gật đầu, hắn cũng biết chuyện này.

La Thiên đế vương, thân là người nắm giữ cả số mệnh của La Thiên đại vũ trụ, có rất nhiều thần thông không thể tin nổi.

Một số thứ suy diễn, đều có thể tăng thêm vào số mệnh của cả La Thiên vũ trụ.

Tuy nhiên cũng không phải chuyện gì cũng có thể suy diễn ra.

Nhưng tương đối mà nói, đã đủ rồi.

- Kỳ thật nếu có thể mà nói, ta tình nguyện con của chúng ta vẫn ở lại Viêm Hoàng đại vực đừng đi ra.

Loại chiến đấu này, ngay cả Đại Thánh, cũng đồng thời sẽ ngã xuống.

Cơ Thanh Vũ thở dài.

- Để cho con tránh ở Viêm Hoàng đại vực không ra, ta nghĩ, đây là không thể, đó không thể là tính cách của con chúng ta.

Sở Thiên Cơ nói.

- Đúng vậy, loạn thế này ... ngay cả loại nhân vật lớn như vô thượng tồn tại cũng bị liên lụy, ai có thể nói có thể chỉ lo thân mình?

Chỉ có điều hy vọng, con của chúng ta, vẫn mãi luôn bình an.

Đúng lúc này, chỗ khác của chiến trường, đột nhiên vang lên một Đại Đạo ù ù:

- Cơ Thanh Vũ, dám ra đây chiến một trận?

Sở Thiên Cơ hai đầu lông mày thần sắc ngưng tụ, trầm giọng nói:

- Cửu U Thánh chủ!

Lúc này, âm thanh Đại Đạo kia lại vang lên:

- Phong Thần bảng ba năm sau khi xuất thế, trận chiến này của các ngươi, còn muốn đánh đến khi nào?

Không bằng tốc chiến tốc quyết, ba năm sau, chúng ta ở chiến trường viễn cổ đánh tiếp!

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ liếc mắt nhìn nhau, hiển nhiên, Phong Thần bảng phải có tin tức xuất thế, bọn họ cũng nghe nói rồi.

Hơn nữa còn là để đích thân đế vương truyền tin tức cho bọn họ.

Nhưng đế vương lại nói, tin tức này đầy sự quỷ dị, người cũng không thể nào suy diễn.

Cũng không dám cam đoan đây là thật.

Tuy nhiên toàn bộ La Thiên đại vũ trụ, đều đã vì tin tức này mà bị chấn động rồi.

Bất kỳ một cổ tộc nào, bất kỳ một cường đại môn phái cổ xưa nào, bao gồm cường nhân vô thượng tồn tại nào, đều không thể không nhìn chuyện này.

Dưới tình huống không biết thật giả, tất cả mọi người ... vẫn sẽ muốn đến đó xem.

Nếu chẳng may đó là sự thật thì sao?

- Cơ Thanh Vũ, đừng nói bản tôn ức hiếp nữ lưu như ngươi, ta biết Cơ thị hoàng ngươi có bí pháp, có thể khiến cảnh giới nhanh chóng nâng cao.

Ngươi suy nghĩ đi, như vậy đánh nhau, ba năm sau, trận chiến này vẫn không thể chấm dứt.

Nếu tin tức là thật, Phong Thần bảng thật sự xuất thế.

Bởi vì trận chiến đấu không thể nào ngừng mà bỏ lỡ, chẳng lẽ ngươi không tiếc sao?

Trong âm thanh của Cửu U Thánh chủ bên kia mang theo vài phần cuồng nhiệt:

- Cho nên, tốc chiến tốc quyết đi!

Cơ Thanh Vũ bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng:

- Tốc chiến tốc quyết?

Ta đánh thắng ngươi, toàn bộ chiến sĩ Cửu U cổ tộc các ngươi tự sát sao?

- Ha...

Ngươi biết rõ không thể nào!

Ta chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt trận chiến này.

Ngươi đừng nói với ta, ngươi không có hứng thú nào với Phong Thần bảng!

Giọng điệu Cửu U Thánh chủ thoải mái:

- Thân là đỉnh cao của La Thiên vũ tru, nói dối thì không có ý nghĩa rồi, ngươi nói đi?

- Không cần đi.

Sở Thiên Cơ nhìn Cơ Thanh Vũ, hạ giọng nói:

- Cái gì Phong Thần bảng, ta cảm giác giống như là một cái bẫy.

Cửu U Thánh chủ cười lạnh nói:

- Sở Thiên Cơ, loại đàn ông như ngươi ngay cả vợ cũng không bằng không có tư cách nói chuyện.

Ngươi cho rằng chúng ta không nhìn ra đây giống một cái bẫy sao?

Ngây thơ!

Giống không phải là đúng, lỡ như là thật, ngươi bỏ qua sẽ di hận cả đời.

Muốn ngăn trở vợ thành thần, ngươi cũng hao hết tâm tư rồi. uy nhiên, soi gương đi, ngươi không biết như vậy rất ích kỷ sao?

Không biết là bản thân mình rất hổ thẹn mất mặt sao?

- Ngươi câm miệng!

Cơ Thanh Vũ lạnh lùng quát:

- Ta đánh với ngươi!

- Thanh vũ...

Sở Thiên Cơ nhìn Cơ Thanh Vũ, sắc mặt trở nên có chút khó coi.

- Ca ca, người để ý lời hắn nói?

Cơ Thanh Vũ hiền hòa nhìn Sở Thiên Cơ.

- Đương nhiên không phải.

Sở Thiên Cơ nói:

- Giữa ta và nàng, người ngoài sao có thể xúi giục chứ?

- Đúng vậy.

Cho nên, trận đấu này, ta nhất định phải đồng ý.

Cơ Thanh Vũ còn nghiêm túc nói:

- Mặc kệ Phong Thần bảng chuyện đó có thật hay không, ba năm sau, tất cả những người đủ tư cách, đều chắc chắn phải đi tới chiến trường viễn cổ kia.

Chuyện này, không có ai có thể ngăn cản.

Cho nên, trận chiến này, càng sớm chấm dứt, kỳ thật đối với lợi ích của song phương càng lớn hơn.

Sở Thiên Cơ làm sao không rõ đạo lý này, chỉ có điều trong lòng hắn lo lắng Cơ Thanh Vũ xảy ra chuyện không may, dù sao Cơ Thanh Vũ mới vừa tiến vào Đại Thánh cảnh không bao nhiêu năm, còn Cửu U Thánh chủ, lại sớm đã là tu sĩ Đại Thánh cảnh bậc cao.

Cho nên Sở Thiên Cơ không muốn Cơ Thanh Vũ đối địch.

-----o0o-----

Chương 1929: .

Cửu U cổ tộc (2)

Chương 1929: .

Cửu U cổ tộc (2)

Trận doanh Hoàng tộc bên cạnh bọn họ còn có một số Đại Thánh cảnh giới cao thâm, nhưng Cửu U Thánh chủ cố tình chỉ mặt gọi tên, muốn khiêu chiến Cơ Thanh Vũ, rõ ràng là muốn nhặt nắn quả hồng nhũn..

Sở Thiên Cơ đối với việc này cảm thấy vô cùng phẫn nộ.

Bên này có mấy tu sĩ Đại Thánh cảnh của Cơ thị hoàng tộc lúc này cũng chạy đến, nhìn Cơ Thanh Vũ nói:

- Công chúa không cần ứng chiến, trận chiến này, giao cho chúng tôi đi.

- Đúng vậy Công chúa, loại hành vi của Cửu U Thánh chủ, quả thực không biết xấu hổ, rõ ràng là ức hiếp người!

Một Đại Thánh hoàng tộc bậc cao trong đó phát ra giọng nói ù ù:

- Cửu U Thánh chủ, Cơ Khải Toàn lại đánh với ngươi trận này!

- Cơ Thanh Vũ, ngươi mới là Thống soái tối cao nhất của quân đội, sao đây, ngươi không dám sao?

Cửu U Thánh chủ bên kia tiếp tục khiêu khích nói:

- Nếu không dám, cũng không có gì, ngươi chỉ cần công khai nói một tiếng, ngươi không dám đánh với ta, trận chiến này, sẽ ngừng lại, ba năm sau, chúng ta ở trên viễn cổ chiến trường tái chiến, như thế nào?

- Công chúa, đừng mắc mưu hắn.

Loại người này quả thật là đồ cặn bã!

Cơ Khải Toàn vẻ mặt phẫn nộ, quát:

- Cửu U Thánh chủ, nói ít những lời vô dụng đi, ngươi không dám đánh với Cơ Khải Toàn ta, ngươi cũng lớn tiếng nói ra, trận chiến này, cũng tạm gác lại!

- Cơ Khải Toàn?

Chưa nghe qua, ngươi không có tư cách đánh với ta.

Cửu U Thánh chủ cười lạnh trào phúng:

- Sao hả, Cơ Thanh Vũ, ngươi...

- Cửu U Thánh chủ?

Chưa nghe nói qua, đồ rác rưởi ở đâu, cũng dám khiêu chiến mẹ nó?

Trong hư không vô tận, một đạo thanh âm lạnh như bang mang theo trào phúng vô tận vang lên, trực tiếp đánh tan lời nói của Cửu U Thánh chủ, đem những lời sau đó hắn định nói toàn bộ đều bị chặn.

- Con à?

Trên mặt của Cơ Thanh Vũ, lập tức lộ ra một chút khiếp sợ.

Tiếp theo, vẻ mặt nàng liền lo lắng lớn tiếng nói:

- Cửu U Thánh chủ, ta...

Cơ Thanh Vũ nói còn chưa dứt lời, trong giây lát một hào quang đỏ thẫm, từ xa vũ trụ hư không sáng lên.

Giống như một tia sáng vũ trụ, với tốc độ không thể tin nổi, trực tiếp hướng với phía Cửu U cổ tộc bên kia chém tới, những nơi đi qua, thiên khai.

Hào quang màu đỏ thẫm này, tản ra sát ý vô tận, gần như che khắp ngân hà.

Song phương đang giao chiến, cũng bị sát khí này ảnh hưởng, không kìm lòng nổi tất cả đều dừng tay lại, ngơ ngác nhìn đạo hào quang màu đỏ thẫm này.

Người của La Thiên hoàng tộc bên này cũng bị chấn động mất đi tư duy.

Trong mắt mọi người chỉ còn lại màu đỏ này.

- Tự tìm cái chết!

Cửu U cổ tộc bên kia, trong giây lát truyền đến một tiếng gầm.

Một đạo hào quang màu đen nháy mắt sáng lên, hướng về phía hào quang màu đỏ này, hai bên trong phút chốc đang vào cùng một chỗ.

Cả vũ trụ hư không, chốc lát liền bị tan mất.

Một kích này của song phương khiến mang đến vết thương hư không quả thật là mang tính hủy diệt, bầu trời kia, giống như bị cày qua vậy, xuất hiện một vết thương sâu không lường.

Trong đó pháp tắc bạo loạn, tỏa ra khí tức hủy diệt vô tận.

Ánh mắt của Cơ Thanh Vũ lập tức sáng lên, nàng quả thực không thể tin được, một kích như vậy, sẽ là do con mình đánh ra.

Không ngờ mang theo sự bá đạo của tuyệt thế cường nhân!

Không có tồn tại nào trên nữa, Cơ Thanh Vũ còn chưa bao giờ thấy qua người có thể chém ra một đao đáng sợ như vậy.

Cửu U cổ tộc bên kia lúc này mới truyền đến một tiếng kêu đau đớn.

Trong thanh âm kia, đồng thời mang theo vài phần hoảng sợ.

- Rác rưởi, một người đàn ông, lặp đi lặp lại việc muốn khiêu chiến một nữ nhân không bằng cảnh giới mình, còn không ngừng nhấn mạnh thân phận của đối phương, Ngươi là người sao?

Như vậy là có ý gì?

Nói cho cùng, ngươi chính là một tên rác rưởi!

Thật không biết loại người như ngươi có phải Cửu U lão tổ mắt bị mù hay không mà có thể cho ngươi hành Cửu U thánh chủ.

Thân ảnh của Sở Mặc xuất hiện bên cạnh Cơ Thanh Vũ, những lời của y chưa bao giờ ta qua bất kì tên cặn bã nào, trào phúng mà nói, so với bọn con cháu hữu lễ của La Thiên hoàng tộc không biết gấp bao nhiêu lần.

Khi nói chuyện, Sở Mặc cũng không cho đối phương bất kì cơ hội nào cãi lại, tiếp tục nói:

- Nói nhiều lời vô nghĩa vậy làm gì?

Đánh thì đánh, rác rưởi!

Sở Mặc ông nội ngươi đến rồi!

Cửu U cổ tộc các ngươi không phải từ trên xuống dưới đều muốn giết ta sao?

Ta đưa đến cửa cho các ngươi giết đây!

Nói xong, thân hình Sở Mặc chợt lóe, nháy mắt biến mất tại chỗ, ngay sau đó, hắn không ngờ cả người thẳng hướng đến trận doanh của Cửu U cổ tộc.

Lướt qua chiến trường giao chiến của đại quân hai bên, lập tức xuất hiện ở bên Cửu U cổ tộc.

- Giết hắn!

- Tiểu súc sinh!

- Kiêu ngạo, ngông cuồng, tự tìm cái chết!

Ba gã tu sĩ Cửu U cổ tộc cảnh giới Đại Thánh, giận quát một tiếng, trực tiếp lao tới.

Bọn họ nhìn phía ánh mắt của Sở Mặc, như là một người chết.

Một Đại Thánh trong Cửu U cổ tộc cười lạnh nói:

- Tiểu súc sinh, ngươi rất mạnh, tuy nhiên quá cuồng vọng.

Dám xông đến đây!

Đi chết đi!

- Con à!

Cơ Thanh Vũ không ngờ tới Sở Mặc kích động như vậy, trực tiếp xông vào trận doanh Cửu U cổ tộc, lập tức căng thẳng đến sắc mặt cũng thay đổi.

Sở Thiên Cơ đồng thời cũng hít thật sâu một luồng khí lạnh, đánh nhau nhiều năm như vậy, hắn đương nhiên hiểu rõ nội tình Cửu U cổ tộc.

Sở Mặc xông vào như vậy, khác gì so với việc tìm cái chết.

Vài Đại Thánh của La Thiên hoàng tộc cũng vô cùng lo lắng, xông vào Cửu U cổ tộc bên kia.

Cho dù bản thân bị trọng thương, cũng phải mang Sở Mặc về!

Nếu chẳng may Sở Mặc có gì không hay xảy ra, vậy thì sẽ to chuyện lắm đây!

Toàn bộ hoàng tộc, ai không biết tầm quan trọng của Sở Mặc?

Nhưng nhánh bên của hoàng tộc, nếu không biết tầm quan trọng của Sở Mặc, làm gì trăm phương ngàn kế muốn giết y?

Vài Đại Thánh củaLa Thiên hoàng tộc cũng nhịn không được trong lòng âm thầm oán giận Sở Mặc, cảm thấy ythật sự có chút quá kích động rồi, thật sự là người trẻ tuổi mà, không biết trời cao đất rộng!

Cửu U cổ tộc nếu dễ dàng bị giết như vậy, bọn họ sớm đã động thủ, còn phải đợi cho tới hôm nay mới đánh sao?

Trái lại Cửu U cổ tộc bên này, rất nhiều người cảm thấy vô cùng hưng phấn!

Bao gồm cả Cửu U Thánh chủ, là hậu nhân con vợ cả của Cửu U lão tổ, gã đối với giá trị của Sở Mặc quả thực còn rõ ràng hơn bất kỳ ai!

-----o0o-----

Chương 1930: Trảm Cửu U Thánh chủ (1)

Chương 1930: Trảm Cửu U Thánh chủ (1)

Nếu hôm nay giết Sở Mặ, vậy thì, chẳng sợ trận chiến tranh này Cửu U cổ tộc bị đánh bại... tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, cũng không sao cả!

- Giết!

Không để sống

Cửu U Thánh chủ, một thanh niên ba mươi mấy mặc Hoa phục, ngồi trên một chiếc chiến xa cổ lạnh lùng hạ lệnh.

Nói là làm ngay, hình thành một ý chỉ mang ánh kim loại lóe lên, nháy mắt xuất hiện trước mặt từng tu sĩ Cửu U cổ tộc.

Lập tức, lại có ba tu sĩ cảnh giới Đại Thánh xông về phía Sở Mặc.

Sáu Đại Thánh!

Trong đó tu vi cao thâm nhất đã đến Đại Thánh cảnh hậu kỳ!

Rõ ràng chính là muốn tuyệt sát Sở Mặc!

Không để cho Sở Mặc một chút cơ hội sống sót!

Đồng thời cũng có mấy Đại Thánh Cửu U cổ tộc, hướng tới những tu sĩ Đại Thánh của La Thiên hoàng tộc xông lại.

Trong ánh mắt tất cả đều lóe ra hào quang lạnh như băng đến mức tận cùng, đó là loại không tiếc bất cứ giá nào cũng phải ngăn chặn bọn họ lại!

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ, lúc này cũng đã xông lại.

Đại chiến của hai sức mạnh lớn nhất của Cửu U cổ tộc và La Thiên hoàng tộc, hết sức căng thẳng!

Đúng lúc này, Sở Mặc động rồi.

Sở Mặc bị sáu Đại Thánh vây quanh, mặt không đổi sắc, cặp con ngươi thuần khiết kia, dường như còn mang theo một tia khinh thường và... chín phần tàn nhẫn!

Sau đó, hắn chém ra một đao.

Không phải một đao chẻ củi, mà là một đao lục tiên cuối cùng của U Minh Bát Đao!

Đây không phải lần đầu tiên Sở Mặc sử xuất đao kia, nhìn vào có vẻ đã theo không kịp tu vi đao pháp của Sở Mặc, lúc Sở Mặc lên cảnh giới Đại Thánh đã xảy ra một loại biến hóa khó có thể tưởng tượng!

Đúng vậy, biến hóa!

Loại biến hóa này, cũng chỉ có những người cùng cùng cảnh giới Sở Mặc mới có thể cảm nhận rõ ràng.

Một đao kia...

Quá kinh khủng!

Chính xác!

Có thể nói, tới rồi Sở Mặc thân ở loại cảnh giới này, tinh chuẩn hai chữ này, nhìn qua đã là bình thản không có gì lạ.

Người nào Đại Thánh công kích địch nhân thời điểm, sẽ xuất hiện không chuẩn xác thời điểm đâu này?

Nhưng lục tiên loại tinh chuẩn này, cũng là trực chỉ nguồn gốc tinh chuẩn!

Ở trong tay Sở Mặc hiện giờ, một chiêu này đã hoàn toàn biến thành...

đao pháp cảnh giới Đại Thánh của bản thân Sở Mặc!

Lực lượng cuồn cuộn vô cùng!

Sau khi trải qua cải tạo củaSở Mặc, một đao kia gần như có thể hoàn toàn điều động hết sức mạnh trên người Sở Mặc.

Đạo đài trên người Sở Mặc sau khi trải qua lần biến hóa trước, đã không có nhiều như vậy, nhưng đối với sức mạnh tích lũy, đã vượt hơn trước đây vô số lần!

Cảnh giới của y, mặc dù là cảnh giới Đại Thánh, nhưng thế gian này, lại gần như không có Đại Thánh nào, có thể đánh đồng với sức mạnh của hắn.

Dù sao những Đại Thánh đó, cũng không có đạo đài nhiều như hắn vậy!

Tốc độ nhanh vô cùng!

Nhanh đến tu sĩ cảnh giới Đại Thánh, cũng không phản ứng kịp!

Bất kỳ một Đại Thánh nào nếu tốc độ ở trong giây phít bùng nổ toàn lực, đều đã vượt qua hơn tốc độ tia sáng rất nhiều lần.

Nhưng một đao chém ra của Sở Mặc kia, đã vượt qua ánh sáng gấp trăm ngàn lần!

Một đao kia của y đều khiến cho thời gian phải chảy ngược lại!

Lấy y làm trung tâm, tạo thành một đạo tràng vực không thể tin nổi, trong khu vực đàn tràng, thời gian và không gian, gần như hoàn toàn lấy Sở Mặc làm trung tâm!

Cho nên, một đao kia của y, không ai có thể tiếp!

Trên thân đao Thí Thiên, đã bắt đầu cuộn trào biển máu.

Đó là dấu ấn lưu lại sau khi uống qua vô số máu của cường nhân!

Trong biển máy có mùi tanh, sóng ngập trời, sát khí !

Một đao.

Sáu gã tu sĩ Đại Thánh cảnh đầu một nơi thân một nẻo!

Mà công kích của bọn họ, không ngờ hoàn toàn chưa kịp thi triển ra cái nào.

Phanh!

Đầu của một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đột nhiên vỡ nát!

Đó là đạo hạnh của gã bị Sở Mặc trong nháy mắt xóa nhòa mà tạo thành.

Còn lại năm cái đầu kia tuy rằng vẫn còn duy trì hoạt tính, nhưng bị một đạo đao của Sở Mặc tấn công hoàn toàn mất đi bất kì sức mạnh tái sinh.

Tuy rằng không chết, nhưng cũng cùng khác gì so với chết lắm!

Nhìn qua, năm cái đầu này, cùng với những cái đầu lâu của Đại Thánh đang trôi nổi trên chiến trường viễn cổ, có sự giống nhau cực lớn.

Thậm chí ở một mức độ nào đó, gần như giống nhau y như đúc!

Đầu mất đi thần thức, nhưng không chết, máu tươi còn đang không ngừng chảy Đầu cảnh giới loại Đại Thánh, cho dù là trăm triệu năm, cũng không chắc có thể chảy sạch sẽ.

Hơn nữa, bên trong đầu này, đều ẩn chứa sự không cam lòng ngập trời, đó là cường nhân phát ra tiếng gào thét.

Bất luận là sinh linh nào cảnh giới thấp hơn bọn họ tới gần những cái đầu này cũng đã bị ảnh hưởng, sẽ bị giết chết dễ dàng.

Một đao kia, đối với Sở Mặc mà nói, tiêu hao không lớn!

Nếu hắn dùng một đao chẻ củi, tuy rằng cũng có thể tạo thành sát thương như vậy, nhưng này loại tiêu hao, lại gia tăng rất nhiều.

Hiện tại, Sở Mặc vẫn tinh thần tỉnh táo như thường, cả người huyết khí ngút trời, không nói hai lời, tấn công vào trong trận doanh Cửu U cổ tộc, một thân khí tràng, áp bách được tất cả mọi người phải chết hết!

Mấy vị Đại Thánh La Thiên hoàng tộc không màng tất cả xông vào kia cũng sợ ngây người!

Mấy người Cửu U cổ tộc Đại Thánh liều lĩnh xông vào ngăn trở La Thiên hoàng tộc Đại Thánh cũng sợ ngây người!

Cơ Thanh Vũ sợ ngây người!

Sở Thiên Cơ đồng thời... cũng sợ ngây người!

Toàn bộ trên chiến trường tất cả người của hai bên giao chiến, tất cả đều sợ ngây người.

Đúng vậy, mọi người, đều sợ ngây người!

Ai cũng không thể tưởng được, Sở Mặc không ngờ một đao chém sáu gã tu sĩ cảnh giới Đại Thánh.

Nghịch thiên?

Yêu nghiệt?

Thần?

Làm sao lại xuất hiện chuyện này?

Từ cổ đến này, toàn bộ vũ trụ La Thiên, kinh tài tuyệt diễm tuyệt thế thiên kiêu rất nhiều?

Những tu sĩ đã đứng ở đỉnh cao đương thời gặp qua thiên tài nhiều lắm, nhiều như sao trên bầu trời vậy!

Tự thân bọn họ ... chính là thiên kiêu kinh diễn muôn đời!

Nhưng chưa từng gặp qua cường nhân mạnh mẽ, cứng rắn làm cho tinh thần bọn họ đều phải sụp đổ như vậy?

Nếu Sở Mặc là một người đứng đầu trẻ tuổi, như vậy bọn họ cũng có thể nhận kết quả này.

Nhưng vấn đề là, Sở Mặc không phải!

Y chỉ là một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh.

Y lúc nào trở thành Đại Thánh?

Dường như trước khi chiến đấu với Chunh Thánh, y cũng chỉ là một Thánh Nhân thôi?

Là Thánh Nhân hay là Chí Tôn?

Tất cả mọi người bị Sở Mặc hùng mạnh như vậy làm cho sợ choáng váng.

Những tu sĩ năng lực đầu óc giải toán hùng mạnh, giờ này khắc này, gần như toàn bộ đều không biết tính toán nữa!

-----o0o-----

Chương 1931: Trảm Cửu U Thánh chủ (2)

Chương 1931: Trảm Cửu U Thánh chủ (2)

Thế gian này, làm sao xuất hiện người như thế?

- Cửu U Thánh chủ ... cút ra đây chịu chết!

Sở Mặc hét lớn!

Mũi đao huyết sắc yêu dị đến tột đỉnh, chỉ vào hướng thanh niên anh tuấn trong chiến xa cổ xưa.

Ực.

Cửu U Thánh chủ, bỗng nhiên theo bản năng... nuốt nước miếng một cái.

Yết hầu nhấp nhô, con mắt giật giật.

Nhìn gương mặt của thanh tiên anh tuấn kia, một mảnh tái nhợt.

Hắn cầm tay vịn ghế dựa trên chiến xa, không thể tin nổi nhìn Sở Mặc:

- Ngươi...

Ngươi...

- Cút ra đây!

Sở Mặc bỗng nhiên giơ tay lên, hung hăng một chưởng vào Cửu U Thánh chủ.

Oanh!

Chiếc chiến xa của Cửu U Thánh chủ kia đột nhiên bộc phát ra một cỗ hơi thở tang thương hùng hồn.

Một cỗ sức mạnh khai thiên, nháy mắt hình thành một lỗ đen như mực, hướng về phía tay đánh vào của Sở Mặc.

- Hủy diệt!

Cửu U Thánh chủ gầm lên.

Đây là chiêu mạnh nhất mà hắn có thể thi triển ra ...

Hủy diệt!

Một loại công pháp mạnh nhất trong tộc Cửu U cổ.

Loại công pháp này, chẳng những là hủy diệt đối thủ, còn có chính mình!

Tại thời khắc này, Cửu U Thánh chủ không còn lo bất kì điều gì nữa.

Cho dù tự thân ngã xuống, hắn cũng nhất định phải tru sát Sở Mặc trong này.

Hắn mới Đại Thánh cảnh thôi!

Nếu để cho y trở thành đầu sỏ, vậy thì như thế nào?

Thế gian này, còn có ai có thể ngăn cản y?

Đều nói con khỉ cái thế vô song kia, trước mắt thanh niên này, mặc cho ai nhìn hắn chiến đấu, chỉ sợ đều sẽ không cho là hắn yếu hơn so với con khỉ kia!

Hơi thở hủy diệt vô tận hướng về bao phủ Sở Mặc, chỗ ngồi chiến xa cổ xưa của Cửu U Thánh đã hoàn toàn biến mất!

Thân mình chính là một Đại Thánh khí cao nhất, dùng để thi triển kỹ năng tuyệt sát hủy diệt của Cửu U cổ tộc, có thể thêm vào uy lực gấp mấy lần!

Công kích như vậy, ngay cả là loại đầu sỏ vô thượng tồn tại, cũng không dám coi thường!

Thời gian và không gian chu thiên, tại thời khắc này, lại lần nữa rơi vào ngưng trệ.

Loại chiến đấu dũng mãnh đến có thể ảnh hưởng thiên đạo, thường xuyên sẽ ảnh hưởng đến vận hành thời gian và không gian.

Tuy rằng không đến mức thay đổi hướng đi của con sông thời gian, nhưng lại có thể tạo thành ảnh hưởng sâu xa tương đương.

Âm thanh nhe răng cười độc ác của Cửu U Thánh chủ truyền đến:

- Tiểu súc sinh, theo ta cùng chết!

Ở ngoài tràng vực, Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ trừng mắt như muốn nứt, vài tu sĩ Đại Thánh La Thiên hoàng tộc vẻ mặt cũng giống như vậy.

Trận chiến này, quả thực đi theo hướng không ngờ tới.

Sở Mặc một đao chém sáu gã Đại Thánh Cửu U cổ tộc, làm cho bọn họ không thể tưởng tượng.

Cửu U Thánh chủ không chút do dự đã phát động một kích hủy diệt, lấy bản thân hiến tế, càng làm cho bọn họ không tưởng được.

Phần tàn nhẫn này, phần quyết tuyệt này, cũng không phải bất cứ kẻ nào cũng có thể làm được.

- Ai muốn cùng chết với ngươi?

Trên người của Sở Mặc, trong giây lát tách ra tinh quang vô lượng.

Tinh quang này nháy mắt liền lan ra ngoài, bao trùm biển sao vô tận.

Vũ trụ trong hư không, có trăm triệu ngôi sao, trong giây lát bị động đến, tất cả đều tản mát ra thành tinh quang mãnh liệt, cùng tinh quang trên người Sở Mặc trên người hô ứng lên.

Trong thân thể Sở Mặc, chỗ đạo đài lớn nhất, trong thời gian ngắn đã bao phủ toàn thân Sở Mặc!

Hình thành một tòa đạo đài biến hóa, xuất hiện dưới chân Sở Mặc!

Sở Mặc chân đạp đạo đài, người mặc vô lượng tinh quang, trong đan điền Thất Tinh lóng lánh, cầm trong tay huyết sắc Thí Thiên, trên đỉnh đầu, Thiên Tự thần văn bay múa.

Cửu U Thánh chủ đánh ra một kích hủy diệt này, giống như là lông chim giữa cuồng phong, trực tiếp đã bị thổi bay rồi, biến mất không hình không ảnh.

Sở Mặc đưa tay lên chính là một đao.

Hào quang một đao kia hiện lên, thiên địa đều yên tĩnh.

Cửu U Thánh chủ, đã chết.

Không biết qua bao lâu, thân xác của Cửu U thánh chủ, mới trực tiếp nứt ra, thành hai nửa, sau đó... giống như là trải qua tỉ tỉ năm nham thạch, bị gió thổi một cái, trong nháy mắt phong hóa biến mất.

Không lưu lại một chút dấu vết gì.

Triệt để bỏ mạng ở thế gian này.

Từ rất xa trong vũ trụ vô tận, trong giây lát truyền tới một tiếng rống giận kinh thiên động địa cùng với... hai tiếng cười vui vẻ đến mức tận cùng.

Bất quá ngay sau đó, tiếng rống giận cũng không nghe thấy, tiếng cười cũng đã biến mất.

Sau khi Cửu U thánh chủ chết, còn có ba bốn tu sĩ đại thánh cảnh của Cửu U cổ tộc, thân thể cũng từ từ nứt ra.

Cũng giống như Cửu U thánh chủ vậy, phong hóa trên chiến trường này.

Tiếp đó, tu sĩ Cửu U cổ tộc đếm không hết trên chiến trường này, bọn họ thậm chí không biết rõ rốt cuộc xảy ra cái gì, người liền vỡ vụn ra, phong hóa... biến mất ở chỗ này.

Tinh quang giết!

Sở Mặc mới vừa câu động những ngôi sao vô tận, chỗ ánh sao đi qua, toàn bộ Cửu U cổ tộc tu sĩ bị diệt.

Một kích này, đối với Sở Mặc mà nói, tiêu hao quá lớn.

Nhưng lại rất đáng giá!

Bởi vì, cơ hồ đã không có tu sĩ Cửu U cổ tộc có thể đứng trên chiến trường này nữa.

Bị một kích này của y, toàn bộ đều bị giết hết rồi!

Tất cả người La Thiên hoàng tộc, tất cả đều ngây người ra đứng ở đó, ngây ngốc nhìn hư không, các chiến sĩ Cửu U Cổ tộc không ngừng phong hóa biến mất ..., sau đó theo bản năng...

đưa mắt nhìn bóng hình người đứng yên trong hư không kia.

Trong lúc bất chợt, một chiến tướng Chí Tôn của La Thiên hoàng tộc gầm thét ra một tiếng kinh thiên động địa:

- Sở Mặc...

Vô địch!

Hoàng tộc...

Vô địch!

Trong nháy mắt, tất cả nhiệt huyết mọi người, giống như là lập tức bị hoàn toàn đốt cháy vậy.

- Sở Mặc...

Vô địch!

Hoàng tộc...

Vô địch!

Làn sóng kia vang vọng ở toàn bộ vũ trụ hư không, khí thế cường đại đến tột đỉnh, khắp vòm trời đều bị rung chuyển.

Ngay cả những tu sĩ Đại Thánh cảnh, cũng không nhịn được la lên.

Trận chiến đấu nhiều năm như vậy, không ngờ lại kết thúc như vậy, ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Cửu U cổ tộc, thế lực mạnh mẽ hoành hành không biết bao nhiêu năm, bị Sở Mặc một người, hai đao, đánh cho thê thảm!

Mặc dù chưa diệt tộc, bởi vì Cửu U lão tổ còn tồn tại.

Nhưng so với những ngày bị tiêu diệt toàn bộ phỏng đoán cũng sẽ không xa vời là bao.

Ánh mắt Cơ Thanh Vũ lóe lên, nhẹ giọng nói:

- Từ đây thế gian vô Cửu U.

Từ đây thế gian vô Cửu U!

Sở Mặc nhìn xa xăm vào tinh hà, thu ánh nhìn hướng chiến trường của Cửu U lão tổ lại, nhìn mẹ mình, chậm rãi nói:

- Chưa đủ, chúng ta cần ... là La Thiên chỉ có một Hoàng tộc tôn!

-----o0o-----

Chương 1932: Mục tiêu tiếp theo

Chương 1932: Mục tiêu tiếp theo

- La Thiên chỉ có một Hoàng tộc tôn ...

Những lời này, trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ chiến trường, tất cả tu sĩ trong La Thiên hoàng tộc cũng lập đi lập lại những lời này.

- La Thiên chỉ có một Hoàng tộc tôn!

- Quá ngang ngược!

Coi như là lúc hoàng tộc nhất thống thiên hạ, vũ nội xưng tôn, cũng không thể thật sự là Hoàng tộc tôn duy nhất ở La Thiên.

Nhưng câu này, ở miệng của một tu sĩ Đại Thánh nói ra, tất cả mọi người đều cảm thấy không quá đáng.

Tựa hồ mọi chuyện xảy ra như thế mới đúng.

Sở Thiên Cơ nhìn con trai mình, trong mắt lóe lên một vẻ kiêu ngạo.

Nhưng tiếp, gã liền bình thản hỏi:

- Con không có sao chứ?

Cơ Thanh Vũ lúc này cũng từ trong sự ngang ngược của con trai hồi phục tinh thần lại, mặt đầy ân cần nhìn Sở Mặc:

- Con sao rồi?

Sở Mặc nhìn cha mẹ mình, khẽ mỉm cười:

- Yên tâm, con không có chuyện gì đâu.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu vận hành khởi Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp, khôi phục tiêu hao vừa nãy.

Trên chiến trường này, thứ không thiếu nhất chắc là tinh khí nồng đậm rồi, rất nhiều người vào lúc này đều đang ở đây từ từ khôi phục, nhưng mà, bọn họ rất nhanh đã khôi phục không nổi nữa.

Bởi vì tất cả đều bị giật mình.

Cơ hồ là mắt thường có thể thấy được tinh khí cuồn cuộn, điên cuồng hướng Sở Mặc bên kia.

Giống như từng đạo nước lũ, chảy về phía thân thể Sở Mặc.

- Đây là đang tu luyện?

- Đây là tâm pháp gì?

- Hoàng tộc chúng ta có tâm pháp mạnh như vậy sao?

Cơ hồ tất cả mọi người, tất cả đều có vẻ mặt đờ đẫn.

Đám người bên Sở Mặc này, cũng chỉ là nhếch khóe miệng.

Đám tu sĩ Đại Thánh cảnh, một khi toàn lực vận hành tu luyện khởi tâm pháp, đối với tinh khí hấp thu cũng tương đối mau.

Nhưng lại không nhanh như vậy.

Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Thiên Cơ.

Sở Thiên Cơ lắc đầu một cái:

- Ta không biết...

Trên thực tế Sở Thiên Cơ biết tâm pháp tu luyện của Sở Mặc được đặt tên là Thiên Ý Ngã Ý, là năm xưa sư phụ Sở Mặc là Ma quân truyền cho y.

Nhưng mà bản thân tâm pháp kia chính là một bộ thiếu sót, cũng không hoàn chỉnh.

Sở Thiên Cơ đã từng nghĩ qua, có nên tìm một bộ tâm pháp con trai hay hơn cho con trai không.

Nhưng sau đó cảnh giới Sở Mặc không ngừng tăng lên, cũng không thấy tâm pháp kéo lại gì cả, Sở Thiên Cơ cũng quên mất chuyện này.

Đến thời khắc này mới bất chợt phát hiện, Sở Mặc tu luyện bộ tâm pháp này, không chỉ là không liên lụy cảnh giới... quả thực chính là loại cao cấp nhất thế gian!

Không, thậm chí có thể nói, tâm pháp Sở Mặc tu luyện, là có một không hai trên thế gian này!

Cơ Thanh Vũ đứng một bên, ở giữa đôi lông mày, cũng kỳ dị liên tục, không có chuyện làm nàng vui hơn so với việc con trai của nàng ưu tú như vậy.

Bất kỳ chuyện cũng không so được!

Sở Mặc vốn không có nhiều thời gian khôi phục, bởi vì y rất rõ, tiếp theo, có thể còn có nhiều khổ chiến hơn.

Hơn một giờ sau, Sở Mặc liền mở hai mắt ra, nhìn cha mẹ mình, có chút kỳ quái hỏi:

- Các ngươi tại sao ai cũng nhìn con như vậy?

- Chiến lực của công tử, năng lực tu hành...

Thật là đời người mới thấy lần đầu.

Lão hủ tự cảm thấy cũng tính là người thấy được nhiều trên thế gian này, nhưng kinh diễm giống như công tử đây, vẫn là lần đầu tiên mới thấy.

Đại thánh thế hệ trước của hoàng tộc Cơ Khải Toàn nhìn Sở Mặc, mặt đầy vẻ biểu cảm khen ngợi.

- Không sai, ưu tú giống như công tử như vậy, ta chưa từng thấy qua.

Một tu sĩ tộc cảnh giới đại thánh khác trong thế hệ trước của hoàng nói.

- Ví dụ như ngày giờ, công tử có lẽ có thể dòm ngó ngôi báu bảo tọa của trẻ tuổi rồi.

- Ngày này hẳn sẽ không quá lâu.

- Nhất định sẽ không quá lâu!

Một đám hoàng tộc tu sĩ Đại thánh cảnh thế hệ trước vây lại, những lời tán dương giống như là không cần tiền vậy, vang lên không ngừng.

Cuối cùng ngay cả Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ hai người cũng có chút ngượng ngùng.

Nhưng bọn họ cũng biết, những Đại Thánh hoàng tộc thế hệ trước này cũng không phải là loại người a dua nịnh nọt.

Bình thường muốn bọn họ khen ngợi một người cũng rất là khó khăn.

Việc khác không nói, cho dù là đế vương đương thời, trong mắt bọn họ, cũng bất quá là đứa trẻ trưởng thành.

Đến nổi Cơ Phong loại hoàng trữ này, trong mắt đại thánh thế hệ trước này cũng chỉ là một đứa trẻ còn hôi sữa không cần phải nhìn tới nhiều lần ...

Cho nên, bọn họ thật sự là đã bị loại biểu hiện kinh diễm của Sở Mặc thuyết phục rồi.

Nếu không cho dù đánh chết bọn họ cũng không nói ra những lời này được.

Đối với những lời tán dương này, Sở Mặc rất khiêm tốn, vẫn luôn duy trì mỉm cười khiêm tốn.

Cuối cùng, những đại thánh hoàng tộc thế hệ trước rốt cuộc nói đủ rồi, nhưng mà nhìn bộ dãng hận không thể lập tức đem đầu Sở Mặc về nhà mình thì biết, sự yêu thích của bọn họ, thật sự là từ đáy lòng.

Bên ngoại cũng được, dòng thứ cũng được, đích tôn cũng được.

Thật ra trong mắt đại thánh thế hệ trước, đều không quan trọng như vậy.

Huyết mạch hoàng tộc kéo dài nhiều năm như vậy, cái gọi là huyết mạch đích tôn, cũng chưa chắc giống như thuần khiết như mấy đời thủy tổ kia vậy.

Cho nên, ở trong mắt bọn họ, chỉ cần lòng hướng hoàng tộc, chính là người mình; ngược lại, đó chính là kẻ địch!

Nói thí dụ như hôm nay tuyệt đại đa số người trong bang chi mạch, trong mắt những Đại Thánh thế hệ trước, tất cả đều là đáng chết.

- Mẹ, chiến trường gần đây nhất là chỗ nào vậy?

Sở Mặc rốt cuộc cũng đợi đến khi có cơ hội mở miệng, liền nhìn Cơ Thanh Vũ hỏi.

Cơ Thanh Vũ hơi ngẩn ra, có chút giật mình nhìn Sở Mặc:

- Con trai, con không phải là muốn...

Sở Mặc gật đầu một cái, bình tĩnh nói:

- Ba năm sau, chiến trường viễn cổ mở lần nữa, tin tức này, bất kể thiệt giả, thật ra thì khẳng định không nhiều người bỏ qua đâu.

Dù là biết rõ kết cục, cũng không dám không đi.

Cơ Thanh Vũ và những người khác tất cả đều gật đầu một cái, đích xác là như vậy, Phong thần bảng... cám dỗ này ngay cả là đối với người đứng đầu mà nói, cũng không thể nào cự tuyệt.

Tất cả tu sĩ, không người có thể kháng cự!

- Cho nên, cuộc chiến tranh hoàng tộc động vào, nhất định là muốn tạm ngừng.

Trong này, nhất định sẽ dính líu tới rất nhiều chuyện.

Nói thí dụ như, ở một một số chiến trường nào đó, chúng ta chưa chắc sẽ chiếm ưu thế rõ ràng.

Sở Mặc nói.

-----o0o-----

Chương 1933: Thiên Giới Hải vô biên (1)

Chương 1933: Thiên Giới Hải vô biên (1)

Toàn bộ mọi người đều lộ ra vẻ suy tư, Cơ Thanh Vũ gật đầu một cái, khẽ thở dài:

- Hoàng tộc chúng ta lần này, sau khi chinh chiến bát phương, diệt rất nhiều thế lực.

Rốt cuộc đối mặt với mấy cổ tộc.

Thật ra thì coi như là đồng thời tuyên chiến với mấy cổ tộc.

Đúng là giống như ngươi nói vậy, ở mấy chỗ trên chiến trường, chúng ta đều không chiếm ưu thế.

Nhưng mà trước cuộc chiến tranh chấn động này, đế vương nghĩ chính là trận chiến tiêu hao.

Lời này vừa nói ra, Sở Mặc không khỏi lộ vẻ xúc động.

Trận chiến tiêu hao ... những chữ này, một mở một đóng nói ra được, nhưng bên trong sẽ ẩn chưa tinh phong huyết vũ, nhưng khiến người ta khó mà động dung.

Cái gì gọi là trận chiến tiêu hao?

Chính là ngươi chết một người, ta chết một người, lại mạng người để tiêu hao, để điền vào!

Đến cuối cùng, nội tình ai mạnh hơn, thì người đó mạnh hơn chút, người đó sẽ là người cuối cùng cười.

Nội tình của Hoàng tộc tất nhiên vô cùng mạnh, nhưng nếu là đồng thời chống mấy cổ tộc...

áp dụng loại hình thức tiêu hao này, đến cuối cùng, sẽ có kết quả như thế nào, rất khó nói.

Nhưng mà, cũng chỉ có phương pháp này, mới có thể kéo tất cả cổ tộc.

Chiêu này của Đế vương, không thể nói sai, thậm chí còn hết sức cao minh.

Nhưng thật...

Quá tàn khốc!

Sở Mặc không nhịn được than thở trong lòng: Nhân từ không nắm binh!

Bỏ ra những ý niệm phức tạp này, Sở Mặc nói:

- Những cổ tộc này đối với chúng ta khẳng định là hận thấu xương, giống như lần này, Cửu U thánh chủ muốn khiêu chiến với mẹ, rõ ràng chính là đang khi dễ người, chán ghét người.

Con nghĩ, chuyện này ở những chiến trường khác, cũng sẽ không mới mẻ gì đâu.

Cơ Thanh Vũ gật đầu:

- Đúng vậy!

- Nhưng đây không được.

Sở Mặc nói:

- Những người đứng đầu sau cổ tộc kia, toàn bộ đều bị kéo lại.

Cơ Thanh Vũ gật đầu một cái:

- Chiến trường hướng nam của chúng ta nơi này, Bằng đại thánh cùng Tuyết Giao đại thánh kéo Cửu U lão tổ lại, trên chiến trường phương tây, Hầu đại thánh kéo lại Tử lão tổ, Thiên Giới Hải ở chiến trường phương bắc, Hồ Thiên đại thánh cùng Ngưu Ma đại thánh kéo Hắc Ngư lão tổ.

Ba phương này, chính là chiến trường chính của La Thiên Hoàng tộc chúng ta.

- Tử lão tổ?

Một cái tên thật là kỳ lạ.

Sở Mặc chốc lát nhớ ra mình ở La Thiên Tiên vực có kết bái một đại ca Tử Đạo, ý thức thấy hai bên có khi nào có liên quan đến nhau.

Cơ Thanh Vũ tựa hồ cũng nghĩ tới cái này, lắc đầu một cái mẹ con Tử Đạo không liên quan đến gia tộc Tử gia, lão tổ này, rất có lai lịch, không ai biết bản thể của gã, nhưng có thể khẳng định, gã không phải là nhân tộc.

- Gia tộc Tử lão tổ cách chúng ta gần nhất?

Sở Mặc hỏi.

Cơ Thanh Vũ lắc đầu, rất xa, hơn nữa, ử lão tổ cũng không phải là gia tộc, mà là một cổ tông.

Tông môn này thậm chí còn xưa hơn cả hoàng tộc chúng ta, có thể ngược về đến thời viễn cổ.

Trong tông môn, tu sĩ sinh linh không phải là người đều chiếm chín phần trở lên.

- Năm xưa người xuất thủ đối với lão tổ, thì có Tử Lão Tổ?

Sở Mặc hỏi.

Cơ thanh vũ gật đầu:

- Đúng vậy.

- Ta ...

Sở Mặc nói đến đó:

- Chiến trường cách chúng ta gần nhất là chiến trường phương bắc của Hắc Ngư lão tổ?

Cơ Thanh Vũ trả lời.

- Vậy thì là bọn họ rồi.

Sở Mặc nói.

- Thật không thành vấn đề?

Sở Thiên Cơ nhìn Sở Mặc nói không cần miễn cưỡng, thật ra thì chúng ta có thể đánh bại Cửu U cổ tộc, cũng đã có thể chấn hưng thế lực nhiều lắm rồi.

- Còn chưa đủ.

Sở Mặc nhìn cha:

- Nếu như lực lượng của chúng ta yếu hơn một ít, bọn họ sẽ sợ chúng ta sao?

Sở Thiên Cơ cười khổ nói tất nhiên là không, chiến đấu giữa tu sĩ, giết cùng chém tuyệt mới là bình thường.

Nhân từ ... bình thường chỉ nuôi một lượng lớn bạch nhãn lang mà thôi.

- Vậy không phải xong sao?

Sở Mặc vừa nói vừa đi:

- Đến Thiên Giới Hải!

Quá dứt khoát!

Ngay cả những Đại Thánh hoàng tộc thế hệ trước cũng có chút gãi đầu.

Nhưng mà, nguyên nhân họ gãi đầu chủ yếu là sợ Sở Mặc xảy ra chuyện.

Đây thật sự là một bảo bối thật sự, ngàn vạn lần không thể để hắn có bất kỳ tổn thất nào.

Muốn hay không, cũng phải nói với cửu cửu một tiếng chứ?

Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Mặc.

- Nói cho người đó một tiếng.

Sở Mặc nói

- Thừa dịp những lão bất tử kia bị cuốn lấy, chúng ta đánh gãy hết nanh vuốt của bọn họ rồi nói sau vậy!

- Được rồi!

Cơ Thanh Vũ cũng là một người tương đối quyết đoán, nhìn sự kiên trì, nàng cũng sẽ không phản đối.

Thống hận đối với những thế lực này, nàng cùng Sở Thiên Cơ, và con em hoàng tộc này, thật ra là mạnh hơn Sở Mặc nhiều.

Nếu có cơ hội đánh bại những thế lực kia, bọn họ nhất định là không chút do dự.

Chỉ bất quá quan hệ đến hôm nay mới có sở do dự.

Đại quân di chuyển, tiếp tục bước lên chinh đồ.

Ở trên đường, Sở Mặc nói chuyện mình trải qua ở Bắc Đẩu đại vực với cha mẹ, cùng với những chuyện mình làm sau khi trở về Viêm Hoàng đại vực.

Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ cũng không lộ vẻ xúc động, không nghĩ tới ở Bắc Đẩu đại vực lại lấy được thời cơ thành thần.

Trước kia thật ra thì bọn họ mơ hồ cũng đã đoán được, nếu không, cảnh giới Sở Mặc tuyệt không thể nào lập tức tăng lên tới tầng thứ này.

Sau cuộc chiến đấu lần này, cảnh giới Sở Mặc đã sắp đến gần tột cùng đại thánh cảnh.

Loại tốc độ tăng lên này, thật chưa bao giờ nghe.

Ngay cả là những người đứng đầu tồn tại vô thượng kia, so với tuổi của Sở Mặc cũng không có loại tu vi này.

Cho nên, liên quan tới tương lai Sở Mặc, hai người bây giờ đều đã không dám dự đoán.

Đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi nhận biết của bọn họ.

Liên quan tới tiên đoán do Linh Thông Thượng Nhân đưa ra, hai người bây giờ ngược lại tin 100% rồi.

Bởi vì cũng chỉ có loại này thiên tài yêu nghiệt vậy, mới có thể thật sự khuấy động phong vân toàn bộ La Thiên đại vũ trụ?

Đối với những chuyện Sở Mặc làm ở Viêm Hòang đại vực, Sở Thiên Cơ cùng Cơ Thanh Vũ đều phải cho đánh giá cao.

- Con làm đúng, người bất kể đến lúc đó, cũng không thể mất gốc.

Cơ Thanh Vũ nói.

- Uống nước nhớ nguồn, con có thể làm như vậy, cha mẹ cảm thấy tự hào!

Sở Thiên Cơ rất cảm khái.

Quá ưu tú, đối với hắn mà nói, cũng là một loại cực lớn áp lực.

Học trò vượt hơn sư phụ, mặc dù vui vẻ, nhưng chưa chắc không có một chút hơi lạc.

Cũng may Sở Thiên Cơ trong năm tháng vô tận, đã sớm nhìn đời phai nhạt.

Cộng thêm Sở Mặc bất kể như thế nào, cuối cùng là máu xương của hắn.

-----o0o-----

Chương 1934: Thiên Giới Hải vô biên (2)

Chương 1934: Thiên Giới Hải vô biên (2)

Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ thật ra thì đều không, Sở Mặc một nửa là Cơ thị, một nửa là Sở thị, thiếu chút xíu nữa...

đã rời hai người mà đi.

Chuyện này, Sở Mặc căn bản là không có nói, bởi vì y cảm thấy, không cần thiết.

Nói ra, chỉ làm tổn thương..

- Đáng tiếc Thất tinh trận đồ bị Bắc Đẩu lão tổ mang đi, nếu lão bất tử đó không chết trốn trong đó, thì nhất định bắt hắn ra!

Cơ Thanh Vũ lạnh lùng nói.

Sở Thiên Cơ nói

- Hắn mười phần có chín phần là dựa hơi tên đầu sỏ nào đó, lâu như vậy cũng không có động tĩnh...

Vừa nói, nhìn về phía Sở Mặc

- Con nhất định phải cẩn thận hơn, Bắc Đẩu lão tổ đối với con hận thấu xương, những bí mật trên người con, hắn nhất định sẽ nói cho đầu sỏ của hắn biết.

Thậm chí tờ Thất tinh trận đồ, nếu như đoán không lầm, chắc cũng là rơi vào trong tay một tên đầu sỏ.

Con vốn chính là mục tiêu đám người kia phải trừ, hôm nay... sẽ nguy hiểm hơn.

Lời lo âu của Cơ Thanh Vũ cũng có không sai, bây giờ vô thượng tồn tại trên thế gian còn sống, hẳn còn mười mấy người.

Có nhiều người là quanh năm không hỏi thế sự.

Nhìn qua không quan hệ cùng chúng ta, nhưng đây không có nghĩa bọn họ là người tốt.

Sở Mặc đột nhiên hỏi những tên đầu sỏ sẽ dùng các ngươi tới uy hiếp con không?

Vấn đề này, khiến cho Sở Thiên Cơ cùng Cơ Thanh Vũ tất cả đều sững sốt, hai người nhìn nhau một cái, Cơ Thanh Vũ có chút chần chờ... có lẽ sẽ không chứ?

- Không.

Sở Thiên Cơ ngược lại trả lời là hết sức khẳng định, hắn nhìn Sở Mặc

- Bởi vì không cần thiết.

- Không cần thiết sao?

Sở mực cười khổ, hắn biết ý của phụ thân rồi.

Bởi vì nếu quả thật có loại vô thượng tồn đó ra tay với hắn, căn bản không cần bất kỳ những quá trình khác, chỉ cần đưa mắt nhìn thẳng hắn là đủ rồi!

Toàn bộ La Thiên đại vũ trụ, mặc hắn lên trời xuống đất, chỉ sợ cũng không trốn thoát lòng bàn tay của đối phương.

Đã như vậy, còn để ý người ngoài làm chi?

Đến loại cảnh giới đó, mặc dù không để ý bất kỳ chỉ trích, nhưng đồng thời cũng có kính sợ.

Bọn họ kính sợ là chuyện không sợ, đưa tới nhân quả thiên đại!

Thậm chí ngay cả tự mình xuất thủ đối với Sở Mặc, bọn họ cũng sẽ tỏ ra vô cùng cẩn thận.

Bởi vì sẽ đưa tới nhân quả cực lớn!

Giống như loại người như Sở Mặc vậy, nếu như nói trên người hắn không có lực lượng nhân quả thiên đại hiển hóa, không người biết.

Mấy tên đầu sỏ vô thượng tồn tại năm xưa xuất thủ đối với hoàng tộc lão tổ, đã khiến cho thiên đại nhân quả, loại lực lượng cắn trả, cho tới hôm nay bọn họ đều không thể hoàn toàn thanh trừ hết.

Đó chính là lực lượng nhân quả đáng sợ có thể thấy.

Đây mới thật sự là chết bao quan thân.

Đầu sỏ cũng không phải là bất tử bất diệt, giống vậy cũng có sợ hãi!

Chỉ bất quá cách cục và nhãn giới không giống nhau, mới khiến cho rất nhiều người cho rằng các đầu sỏ tồn tại vô thượng không sợ gì hết.

- Chỉ cần những lão bất tử kia không lấy mọi người ra uy hiếp ta, ta không sợ.

Những lời này của Sở Mặc rất bình tĩnh, bình tĩnh đến ngay cả hắn đều cảm thấy có chút bất ngờ.

Lúc này, ta đã nhìn việc sống chết nhẹ như vậy sao?

Không... không đúng, ta vẫn là sợ chết mới đúng.

Trong đầu của Sở Mặc, có vô số thần niệm đột nhiên dâng lên, cảnh giới này, trong đầu suy diễn ra bất kì chuyện gì, thật ra cũng là trong nháy mắt.

Sở Mặc cho tới bây giờ không cảm thấy có thể thản nhiên đối mặt với sống chết, không sợ chết, không đồng nghĩa là thản nhiên.

Bởi vì trong lòng y còn quá nhiều chuyện vướng bận, có quá nhiều chuyện và người không bỏ xuống được.

Cho nên, y không cho rằng lúc đối mặt với cái chết sẽ đầy thản nhiên và. ung dung.

Rất nhanh, Sở Mặc liền suy diễn ra căn nguyên vấn đề.

Tinh Thần Quyết!

Khi thời khắc Thất Tinh trận đồ hoàn toàn luyện hóa thành Bắc Đẩu tinh trận, thân xác, tinh thần, thần hồn ba cái hợp nhất, tu luyện thành tinh thần thể bất tử bất diệt.

Đến lúc đó, cho dù không là Thái thượng, nhưng vẫn có thể trở thành một loại tồn tại siêu thoát!

Nhảy ra bên ngoài tam giới, không ở trong ngũ hành!

Cái này, mới là căn nguyên không sợ hãi sâu trong linh hồn Sở Mặc.

Trước lúc này, thậm chí ngay cả Sở Mặc cũng không nhận biết được.

Cơ Thanh Vũ nhìn Sở Mặc, thanh âm có chút run rẩy bất kể như thế nào, mẹ đều hy vọng con có thể thật tốt sống ở cõi đời này.

Không được chết, ngàn vạn lần không được.

Vừa nói, đưa tay bắt lấy tay Sở Mặc, sau đó vành mắt đỏ hoe.

Nàng không thể cùng Sở Mặc đồng hành từ nhỏ đến lớn, trong lòng vốn đã có quá nhiều tiếc nuối.

Hôm nay mặc dù mẹ con gặp lại, nhưng đã tu luyện đến loại cảnh giới này, muốn giống như mẹ con bình thường như vậy, thật quá khó khăn.

Nhưng bất kể như thế nào, thiên tính làm mẹ là điều tự nhiên.

Sở Mặc nhẹ giọng an ủi yên tâm đi mẹ, con, trên thế gian này, tuyệt không phải tất cả những tên đầu sỏ đều đứng về phía đối đầu chúng ta.

Sẽ có người không để ý lời tiên đoán của Linh Thông Thượng Nhân.

Sẽ có sao?

Sở Mặc cũng không, nhưng y phải nói như vậy, bởi vì y không muốn mẹ y lo lắng, càng không muốn thấy vẻ mặt buồn bã của mẹ mình.

Chiến thuyền to lớn không tiếng động trong vũ trụ hiu quạnh chạy trong không giang với tốc độ không thể tin được, mỗi một bước nhảy, đều sẽ xuất hiện ở trong vũ trụ xa lạ.

Đây là một loại thần thông vô thượng, giống như loại đại thánh cảnh giới có thể xếp vũ trụ như Sở Mặc vậy.

Những chiến thuyền đến từ La Thiên hoàng tộc, cũng là giống như vậy.

Những chiến tướng cảnh giới chí tôn toàn bộ đều đã bị phong ấn.

Nếu không, bọn họ căn bản không cách nào chịu đựng được sức mạnh của loại xếp vũ trụ.

Tinh thần thức hải trong nháy mắt sẽ hỏng hết.

Nửa tháng sau, số lớn chiến thuyền La Thiên hoàng tộc xuất hiện ở một bờ biển mênh mông bao la.

Thiên Giới Hải!

Vũ trụ vô ngần, Thiên Giới Hải vô biên.

Biển quá lớn, giống như đang trôi nổi trong vũ trụ bao la, cho dù là đầu sỏ vô thượng tồn tại, nhìn cũng không thấy đầu cuối của nó.

Tinh hà trôi nổi đếm không hết trong Thiến Giới Hải!

Diện tích Thiên Giới Hải, thậm chí nếu so với những đại vực kia còn lớn hơn rất nhiều.

Thật là vô biên, sâu không thấy đáy!

Thiên Giới Hải ẩn chứa rất nhiều bí mật, ngay cả những người đứng đầu, cũng không dám nói hiểu hết toàn bộ.

Ngay ở chỗ sâu nhất của Thiên Giới Hải, phát ra một tiếng chém giết điên cuồng, bị gió biển thổi đến.

Vô số cường giả đang rống giận, đang gầm thét.

Cũng có những âm thanh không cam lòng trước khi chết truyền đến.

-----o0o-----

Chương 1935: Tinh Quang Sát (1)

Chương 1935: Tinh Quang Sát (1)

Ánh mắt của Sở Mặc, vượt qua tinh hà vô tận, ngừng lại ở một bóng hình.

Bóng hình kia, vốn đang điên cuồng chém giết tu sĩ, trong giây phú Sở Mặc nhìn hắn, như co cảm giác, trực tiếp quay đầu lại.

Cách nhau một tinh hà vô tận, hắn cùng Sở Mặc đối nghịch nhìn nhau.

Bốn ánh mắt, đối đầu trong hư không, giống như bốn đạo thần quang, đan vào lẫn nhau, trong hư không vô tận, bộc phát ra một cổ khí tức dao động kinh khủng, dao động này, trực tiếp kinh động tất cả mọi người trên chiến trường.

Đại quân La Thiên hoàng tộc bên kia lá cờ nhìn thấy chỗ sâu củ vũ trụ xa xôi, nhất thời hưng phấn.

- Viện quân của chúng ta đến rồi!

- Người chúng ta đến rồi!

- Đó là công chúa!

- Còn có Khải Hoàn đại thánh!

Tu sĩ La Thiên hoàng tộc bên Thiên Giới Hải nơi này từng người đều kích động lên, bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới vậy mà sẽ có viện quân tới nơi này.

Đám chiến sĩ hoàng tộc trung thành này đã từng cho rằng xác mình sẽ chìm trong Thiên Giới Hải.

Cho dù như vậy, bọn họ cũng không hối hận.

Bởi vì bọn họ là vì hoàng tộc mà cống hiến sinh mạng của mình.

Nhưng trong giây phút khi nhìn thấy viện quân chạy đến, tất cả mọi người vẫn cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt.

Hoàng tộc không có vứt bỏ chúng ta, không có bỏ rơi chúng ta!

- Giết!

Một tướng quân hoàng tộc thánh nhân cảnh, vung trường kích trong tay lên, phát ra tiếng gầm kinh thiên.

- Giết!

Tất cả chiến sĩ hoàng tộc, trên người đều bộc phát ra sát ý kinh thiên, vốn thân thể mệt mỏi không chịu nổi, lần nữa đổi thành sức sống sinh cơ vô tận.

Như lang như hổ hướng về kẻ địch.

Đám chiến sĩ Hoàng tộc sau lưng Sở Mặc, dưới sự dẫn dắt của Cơ Khải Hoàn đại thánh hoàng tộc thế hệ trước, không nói hai lời, không chút do dự đánh về phía chiến trường chính hư không xa xôi!

Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ cũng đồng thời dẫn theo đại quân đánh tới.

Bên người Sở Mặc, rất nhanh cũng chỉ còn lại có con Công Kê.

Từ khi đi theo Sở Mặc, con Công Kê trở nên rất yên lặng, vũ trụ xa lạ, hoàn toàn khác Viêm Hoàng đại vực, có quá nhiều điều nó chưa quen, cần thời gian để nhận biết.

Nhưng đây cũng không phải là nguyên do con Công Kê trầm mặc, nó ở trong vũ trụ La Thiên Tiên vực, từ đầu đến cuối đều cảm giác được tựa hồ có thanh âm đang kêu gọi nó.

Loại cảm giác này rất quỷ dị, nó thậm chí không nhắc tới với Sở Mặc.

Sau khi đi tới nơi thiên giới hải này, loại cảm giác này trong lòng con Công Kê, ngày càng mãnh liệt.

Thanh âm kia tựa hồ càng ngày càng rõ ràng, có một cổ sợ hãi, tự trong máu nó thức tỉnh.

Đó là loại kêu gọi đến từ đồng tộc!

Con Công Kê rốt cuộc hiểu rõ cảm giác kì lạ từ sau khi bước vào La Thiên Tiên vực là đến từ phương nào.

Dưới đáy biển này!

Lúc này, Sở Mặc cùng tu sĩ ở một đầu khác tinh hà xa xôi kia, vẫn đang trong trạng thái đối đầuì

Hai người cũng không thấy đại quân song phương chém giết, đối phương thậm chí vốn không có để ý những tu sĩ của Hắc Ngư tộc cùng với Thiên Giới Hải Cổ tông, dưới sự tháo chạy của ở hai đại quân kẹp chặt tấn công của đại quân La Thiên hoàng tộc.

Trong mắt của gã, chỉ còn lại một mình Sở Mặc.

Sở Mặc từ trên người người này cảm nhận được một cổ khí tức cực kỳ kinh khủng, khí tức này, giống như là một con cổ thú ẩn núp tỉ tỉ năm vậy!

Cho dù bất động, cũng làm người ta cảm thấy sợ hãi.

Sở Mặc lần nữa hồi tưởng lại cảnh tượng lúc mới đến đây, đối phương ở đó chém chết chiến sĩ hoàng tộc, trong lòng cũng không khỏi hơi run lên.

Lúc trước trong chiến đấu, người này xa không có lấy ra thực lực thật sự để chiến đấu.

Hắn mặc dù tung hoành giết địch, nhưng lại hoàn toàn không có nghiêm túc.

- Ngươi chính là Sở Mặc?

Dao động thần niệm lạnh như băng của thanh niên kia truyền tới.

- Là ta.

Sở Mặc lạnh lùng đáp lại giống vậy.

- Bổn tôn Chung Đỉnh, Chung Thánh bị ngươi đánh chết, là hậu nhân bổn tôn.

Chung Thành bại trong tay ngươi lên, cũng là hậu nhân bổn tôn.

Cặp mắt Chung Đỉnh bắn ra thần quang, tràn đầy sự tức giận.

- Ồ.

Sở Mặc mặt không cảm giác đáp một tiếng.

- Ngươi không muốn nói chút gì?

Chung Đỉnh bị phản ứng Sở Mặc làm cho uất ức khó dằn.

- Nói gì?

Nói hậu nhân ngươi làm sao ngu xuẩn như vậy?

Sở Măc nhìn Chung Đỉnh ở tinh hà xa xôi bên kia, nhàn nhạt nói:

- Hay là nói xin ngươi đại nhân đại lượng, ngàn vạn lần chớ trách ta chặt con cháu đời sau ngươi?

- Tiểu súc sinh, ngươi tự tìm cái chết!

Chung Đỉnh ở tinh hà bên kia rốt cuộc đã nổi giận, tiểu tử này nói chuyện quá tổn thương rồi!

Thân hình của hắn, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, một khắc sau, một đạo trường vực đáng sợ trực tiếp xuất hiện ở phía trên đỉnh đầu Sở Mặc.

Thân thể Chung Đỉnh, trong nháy mắt trở nên vô cùng to lớn!

Cao hơn mười ngàn trượng, đỉnh thiên lập địa, một cái chân to như là ngọn núi, hướng về Sở Mặc hung hăng đạp xuống.

- Đi chết đi cho ta!

Tràng vực hư không quanh mình, lập tức trở nên vô cùng sềnh sệt, Sở Mặc ngay cả là muốn nhúc nhích một chút, cũng trở nên tương đối khó khăn.

Đây là một cường giả tương đối đáng sợ!

Mặc dù còn chưa đạt tới tiêu chuẩn của tồn tại vô thượng, nhưng cũng đã chênh lệch không xa.

Chung Đỉnh, là cổ tổ Chung gia.

Mặc dù nhìn qua rất trẻ tuổi, nhưng là một đại năng thế hệ trước sống rất lâu rất lâu.

Trước trận chiến của cha con Chung Thành cùng Chung Thánh, y biết, nhưng lại không coi ra gì.

Với cái nhìn của y, do bên trong La Thiên hoàng tộc suy thoái sa sút, không có ai làm gì cha con Chung Thành cùng Chung Thánh!

Càng không nói, là dòng ngoài của hai hoàng tộc.

Nhưng lại không ngờ rằng, chỉ có một thanh niên trẻ tuổi như Sở Mặc ra sân, liền đánh chết Chung Thánh, lớp thiên kiêu trẻ tuổi của Chung gia, một đao chặt đại thánh Chung Thành.

Lấy một chọi hai, hoàng tộc toàn thắng!

Cái này làm cho Chung Đỉnh trực tiếp nhớ cái tên Sở Mặc, đồng thời đối với thống hận với La Thiên hoàng tộc, cũng càng ngày càng thêm mãnh liệt.

Lần này Thiên Giới Hải bên này, hắn là chủ động tới trợ giúp.

Chính là muốn đả kích La Thiên hoàng tộc.

Không ngờ tới ở nơi này lại gặp được Sở Mặc, đối với Chung Đỉnh mà nói, vậy thì thật là tốt... cứ trực tiếp giết Sở Mặc là được!

Đối mặt Chung Đỉnh loại không che giấu chút phương thức trấn áp nào, Sở Mặc mặc dù không có tức giận, nhưng trong mắt vẫn thoáng qua vẻ lạnh như băng.

Hắn có thể một đao chém lên, bức đối phương dời chân đi.

Nhưng y không làm như vậy, y chỉ là biến mất ở nơi đó.

Sau đó trong nháy mắt vận hành rất nhiều loại đạo, các đạo đài trong thân thể, đều ầm ầm vang dội!

-----o0o-----

Chương 1936: Tinh Quang Sát (2)

Chương 1936: Tinh Quang Sát (2)

Chính giữa đạo đài lớn nhất, ngàn tự thần văn nổ ầm!

Dưới sự vận chuyển tốc độ cao, trực tiếp hóa thành một chiến y thần văn ngưng đông, mặc trên người Sở Mặc!

Trong đan điền, bảy viên ngôi sao kia, cùng Thiên Tự thần văn đang hòa hợp.

Chúng nó mặc dù không bị luyện hóa thành bắc đẩu tinh trận, nhưng vẫn có thể thả ra lực lượng vô tận!

Các loại đạo của Sở Mặc đang cộng minh, đang dung hợp!

Bửa củi chi đạo!

Cây tổ chi đạo!

Lôi đình chi đạo!

Khi thân hình Sở Mặc xuất hiện lần nữa, vị trí y xuất hiện, là đỉnh đầu Chung Đỉnh!

Người mặc chiến y thần văn, chân đạp hỗn độn hỏa lò, tay cầm thí thiên huyết sắc, đầu treo huyền thương thần giám.

Các sức mạnh hiển hóa trên người y, các loại đại lộ lưu chuyển ở trên người y.

Chín chữ chân ngôn Đạo gia, sáu chữ chân ngôn Phật gia.

Các loại lực lượng ở trên người Sở Mặc bùng nổ.

Đây là Sở Mặc đến tận bây giờ, đem lực lượng tự thân tăng lên tới mức mạnh nhất trong một lần!

Không gian song phương chuyển đổi sức mạnh, cũng quá mạnh mẽ rồi, phản ứng cũng quá nhanh.

Hơi có bất trắc, thì sẽ vạn kiếp bất phục.

Cho nên, Sở Mặc không thể không toàn bộ thực lực của mình, lập tức bộc phát ra!

Không cần dò xét.

Bởi vì bọn họ loại tu sĩ cảnh giới này, một cái nhìn là đủ rồi.

Sở mực trong tay thí thiên giơ lên, hung hăng một đao, hướng xuống chém xuống.

Tinh quang sát!

Chung Đỉnh phát ra một tiếng rống giận, tiếng gầm gừ kia, khiến cho phía dưới Thiên Giới Hải dâng lên sóng lớn cao triệu trượng!

Thậm chí đem không ít tu sĩ cuốn vào trong!

Con Công Kê cũng nhân cơ hội tư lưu một chút, chui vào Thiên Giới Hải...

Trên đầu Chung Đỉnh, xuất hiện một cổ chung.

Đây là pháp khí bổn mạng của gã, một món đại thánh khí cao cấp chân chính, là thứ gắng bó với tính mạng của Chung Đỉnh!

Một đao Tinh quang sát của Sở Mặc trực tiếp chém vào cổ chung này.

Trong trời đất, bộc phát ra một thanh âm nổ ầm không nghe được.

********!

Nhưng vô số sinh linh, tất cả đều bị một kích này của song phương làm cho thất khiếu chảy máu.

Thậm chí một ít tu sĩ trên chiến trường, bị trực tiếp đánh rơi khỏi Thiên Giới Hải.

Một đao này của Sở Mặc, tràng vực chung quanh trở nên càng sềnh sệt.

Ở chỗ này, thời gian cơ hồ đều ngừng chảy.

Chỉ có cây tổ chi đạo của Sở Mặc, mấy câu trong giả tự quyết của chữ chân ngôn, đang điên cuồng hấp thu tinh khí vô tận của tràng vực.

Khôi phục tiêu hao một đao vừa nãy của Tinh quang sát.

Chung Đỉnh đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.

Cổ chung treo trên đầu hã, nhìn vào cũng hoàn toàn không tổn hao gì.

Một kích của song phương tạo thành sự tàn phá hư thật sự là quá kinh khủng.

Còn về toàn bộ chiến trường, cũng bị đẩy ra xa hơn.

Rất ít người chú ý tới dị thường của Chung Đỉnh.

Thời gian trong tràng vực bởi vì bị ngưng đọng lại, cho nên, thời gian giống như là đã qua vạn cổ, cũng giống là chỉ có một thoáng.

Cổ chung trên đầu Chung Đỉnh trên đầu, trong lúc bất chợt xuất hiện một vết nứt.

Sau đó, vang lên một tiếng gãy giòn ta không lớn.

Rắc ...!

Tiếp, trong nháy mắt.

Cổ chung bắt đầu nhanh chóng rạn nứt, mặc dù chỉ có một vết nứt, nhưng lại vô cùng sâu!

Rắc rắc một chút, từ trong nứt ra hai nửa!

Lưỡi đao thật ngay ngắn giống như là một khối đậu hủ bị đao sắc cắt qua.

Sở Mặc vung tay lên, hai nửa cổ chung tiến vào trong vật trữ không gian của y.

Đây là thần liệu, sau này có thể luyện chế thành đại thánh khí.

Chung Đỉnh vẫn đứng ở nơi đó, thân thể cao lớn kia, vẫn tràn đầy khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Không có ai tin gã sẽ xảy ra việc ngoài ý muốn.

Nhưng gã đích thị là đã chết!

Chết không thể chết lại.

Tinh thần, thần hồn của gã, bị một đao Tinh quang sát sau khi điều động tất cả đạo hạnh của Sở Mặc trực tiếp chém chết.

Chỉ còn lại một thân xác đại thánh sụp đổ ở lại chỗ này.

Thân thể này vẫn vô cùng kinh khủng.

Cho dù là tu sĩ cảnh giới thánh nhân từ nơi này đi ngang qua, cũng sẽ bị sát ý trên người đánh cho chết tại chỗ.

Sở Mặc đứng ở chỗ này, yên lặng khôi phục một hồi, sau đó xuất thủ lần nữa, lấy đại thần thông vô thượng, áp chế thân xác Chung Đỉnh từ bình thường lớn nhỏ.

Vung tay lên, thu vào.

Một thân xác như vậy, có thể luyện hóa ra vô số món pháp khí cường đại!

Nói không khoa trương chút nào, Chung Đỉnh loại tu sĩ tu vi này, một ngón tay của gã, cũng có thể luyện hóa ra một món thánh khí vô cùng cường đại!

Mặc dù đây là một người, nhưng thực cũng đã sớm đem toàn thân luyện hóa thành thiên địa chí bảo.

Đây là đồ tốt, không thể bỏ qua.

Sau đó, Sở Mặc đem ánh mắt của mình nhìn về phía Thiên Giới Hải xa xa, các tu sĩ Thiên Giới Hải cổ tông cùng Hắc Ngư tộc, trong thời gian ngắn, cũng cảm giác được mình giống như là bị một thứ gì đó vô cùng kinh khủng tồn tại theo dõi.

Loại đó ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, khiến cho bọn họ có loại cảm giác vô cùng khuất nhục!

Cảm thấy tức giận vô cùng!

Lúc nào, ở Thiên Giới Hải nơi này...

ở địa bàn của mình, cũng có thể đến phiên người ngoại lai trấn áp bọn họ?

Nhưng sự thật là, bọn họ không dám trêu chọc Sở Mặc!

Chẳng những không dám trêu chọc, bọn họ thậm chí còn hy vọng loại tu sĩ cấp bậc như Sở Mặc không nên chấp nhặt với bọn họ.

Nhưng cái này có thể sao?

Sở Mặc đi tới nơi này cũng không phải để ngắm phóng cảnh, hơn nữa hiện giờ Thiên giới đã bị sóng dữ đánh ngút trời, cũng không thể thấy bất kỳ phong cảnh gì.

Cho nên đối mặt với ánh mắt tràn ngập sợ hãi của tu sĩ Hải Cổ tông cùng Hắc Ngư Nhất tộc Thiên giới, Sở Mặc không hề do dự liền trực tiếp xuất thủ.

Giết!

Ánh đao của Thí Thiên thoáng qua, ánh sáng huyết sắc sáng lên, yêu dị đẹp lạnh lùng.

Quét ngang thiên hạ!

Toàn bộ hư không của Thiên giới tràn ngập một mảnh huyết vũ tinh phong, máu tươi nhuộm đỏ cả mảng lớn hải vực.

Rất nhiều sinh linh từ sâu trong biển Thiên Giới đều bị kinh động mà chạy trốn, không dám tới gần.

Trên người Sở Mặc sát ý ngút trời, cỗ sát ý này thậm chí ngay cả các chiến sĩ cùng trận doanh hoàng tộc cũng cảm thấy có một loại sợ hãi phát ra từ nội tâm.

Đây chính là một tên sát thần!

Bọn họ từ lúc sinh ra tới nay chưa từng thấy qua người có loại sát ý này!

Nhất là cây đao trong tay Sở Mặc, bọn họ cũng nghe nói về truyền thuyết liên quan tới Thí Thiên.

Đều biết đó là một hung đao, chủ nhân nắm giữ nó không có được kết quả tốt, nhưng chung quy cũng chỉ là truyền thuyết, tu sĩ có sống lâu thì chung quy cũng có ngày già yếu.

Như thế nào đi chăng nữa thì cũng sẽ trở thành mơ hồ trong năm tháng dài đằng đẵng, cuối cùng hóa thành truyền thuyết.

-----o0o-----

Chương 1937: Cự đầu xuất thủ (1)

Chương 1937: Cự đầu xuất thủ (1)

Bọn họ chỉ nhìn thấy Thí Thiên trong tay Sở Mặc, sát ý đầy trời!

Chỉ cần khí tức cây đao này phóng xuất ra cũng đủ để che phủ mảnh thiên địa này.

Cỗ sát ý từ sâu trong lòng, huyết tính bất khuất trong máu của đám chiến tướng, chiến sĩ hoàng tộc cũng bị Sở Mặc kích thích hoàn toàn.

Mỗi người bọn họ đều huy động vũ khí trong tay, giống như hung thần ác sát, giống như điên bắt đầu điên cuồng đánh chết địch nhân.

Đây là cừu hận kéo dài vô số, đây là oán niệm chảy trên thời gian dài!

Cừu hận giữa hai bên đã quá lâu!

Hôm nay hoàn toàn bị Sở Mặc kích hoạt!

Ngay tại lúc này, một cái tay xuất hiện từ sâu trong vũ trụ đen nhánh.

Đây là một bàn tay trắng nõn, vô cùng to lớn.

Nếu thu nhỏ lại tỉ tỉ lần thì đây sẽ là một bàn tay rất đẹp, mềm mại, trắng nõn, ngón tay thon dài, đây là tay một phụ nữ.

Nhưng giờ phút này nó lại quá kinh khủng!

Trong vũ trụ mênh mông, vô số tinh thần đều bị vỡ vụn hóa thành bụi khi bàn tay này hạ xuống.

Sau đó cái tay này tàn bạo trấn áp về phía Sở Mặc.

Một đạo thanh âm nữ tử rõ ràng, lạnh như băng vang lên:

- Người giết con cháu của ta phải chết!

Sở Mặc liếc mắt một cái liền nhận ra lai lịch của bàn tay này!

Năm xưa thời điểm hắn bửa củi thành đạo ở trên thiên lộ của đại vực Viêm Hoàng, bị mang vào trên thế giới ảo cảnh đẹp tới ;ạ thường, chính là cái bàn tay này từ trên trời hạ xuống muốn đánh chết hắn.

Cũng may cậu ruột hắn vận dụng khí vận hoàng tộc La Thiên, lấy trọng thương làm cái giá, sử dụng đại ấn tổ khí hoàng tộc đánh lui bàn tay này.

Hôm nay nó lại tới.

Thì ra là của lão tổ Chung gia!

Trong mắt Cơ Thanh Vũ lộ ra vẻ khiếp sợ, kinh hô:

- Chung Thải Vân!

Thái trường lão của Chung gia, Chung Thải Vân.

Một trong những tổ cảnh cự đầu, là tồn tại vô thượng của đại vũ trụ La Thiên!

Ai cũng không nghĩ tồn tại vô thượng của Chung gia sẽ lại xuất thủ lần nữa.

Cái này này che phủ toàn bộ Thiên Giới, hình thành khí tức khiến mảnh vũ trụ này trong nháy mắt bị đọng lại.

Cơ hồ toàn bộ mọi người trên chiến trường đều không thể cử động, trơ mắt nhìn nó đang không ngừng đè ép về phía Sở Mặc.

Vù!

Thương Khung Thần Giám trên người Sở Mặc đột nhiên bộc phát ra mười đạo ánh sáng chói lọi, từ trên xuống dưới bao phủ toàn thân Sở Mặc.

Sau đó là Hỗn Độn Hồng Lô tản mát ra hỗn độn khí vô tận, quấn quanh trên mười đạo ánh sáng đó.

Keng!

Thí Thiên trong tay Sở Mặc trực tiếp chém về phía bàn tay kia.

Sở Mặc lần nữa cũng không phải là tu sĩ nhỏ nhoi mới vừa bửa củi thành đạo năm xưa.

Cho dù đối mặt với loại cự đầu tồn tại vô thượng cũng không phải là không có sức đánh một trận!

Chiến ý ngàn chữ thần văn trên người Sở Mặc vù vù vang dội, Sở Mặc trực tiếp chém ra đao thứ hai trong Tinh Thần Quyết.

Thập Tự trảm!

Thí Thiên chém ngang một đạo, dọc một đạo tạo thành ánh sáng chữ thập, hung hăng đánh vào phía trên bàn tay trắng nõn này.

Một ngón tay trong nháy mắt bị chém rơi.

Mảng lớn máu tươi giống như thiên hà trút xuống.

Nhưng cái bàn tay này vẫn không hề dừng lại mà tiếp tục vỗ tới.

Hung hăng đánh thân thể Sở Mặc vào trong biển Thiên Giới.

Thân hình Sở Mặc nháy mắt biến mất.

Từ sâu trong vũ trụ vô tận cũng truyền tới một tiếng kêu đau lạnh như băng của nữ tử.

Bàn tay trắng nõn kia muốn nhặt lại ngón tay bị chém đứt, nhưng đột nhiên... lại có một cây gây không biết từ nơi nào đến hung hăng đánh vào trên bàn tay khổng lồ kia.

- Nha!

Một tiếng kêu tràn ngập kinh ngạc và sợ hãi vang lên, bàn tay trắng nõn kia tựa hồ như bị đập bể xương, nhanh chóng rụt về.

Ầm!

Ngón tay lớn kia rơi vào trong biển Thiên Giới liền nhanh chóng chìm xuống.

Cây gậy kia cũng biến mất vô ảnh vô tung theo bàn tay trắng nõn kia.

Tất cả mọi người trên biển Thiên Giới đều đứng ngẩn ra ở nơi đó.

- Con trai!

Cơ Thanh Vũ phát ra một tiếng rên rỉ, nước mắt lập tức chảy ra, trực tiếp vọt về nơi Sở Mặc biến mất.

Theo sát phía sau là Sở Thiên Cơ cùng mấy Đại Thánh hoàng tộc.

Những chiến tướng, chiến sĩ hoàng tộc khác lại trở nên điên cuồng.

Tiếng rống giận, tiếng gầm gừ, tiếng chém giết, tiếng kêu thảm thiết... lại lần nữa vang khắp trên biển Thiên Giới.

Sở Mặc trong nháy mắt vừa rồi cảm nhận được khí tức tử vong nặng nề, trong chốc lát đó, trong lòng hắn lại vô cùng bình tĩnh, mặc dù có quá nhiều tiếc nuối nhưng lại không có gì hối hận.

Những thứ tồn tại vô thường này hắn đã sớm dự cảm được, bọn họ sớm hay muộn sẽ động thủ với hắn, đây chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Những người đó bố trí vạn cổ, không thể nào vào thời khắc quan trọng lại buông tha, đây không phải là việc hắn có thể ẩn núp ở một nơi xó xỉnh là có thể thoát!

Lần này Sở Mặc cũng thật sự cảm nhận được sức lực cự đầu.

Cái loại đạo đó, hắn bây giờ vẫn không thể hiểu được.

Quá mạnh mẽ!

Có thể tùy tiện sử dụng quy luật đại vũ trụ toàn bộ La Thiên, chỉ một cái tay liền có thể tùy ý xuất hiện ở nơi muốn đi, có thể trấn áp bất kỳ người nào.

Mặc dù cái này nhất định phải trả giá cao, nhưng loại năng lực này thật quá mạnh mẽ!

Nháy mắt khi bàn tay khổng lồ vỗ xuống, Thương Khung Thần Giám, Hỗn Độn Hồng Lô, bao gồm ngàn chữ thần văn ngưng kết thành chiến ý thần văn trên người hắn đã đỡ cho hắn chính phần chín sức lực.

Có thể nói, nếu như không có mấy món bảo vật này hộ thể, Sở Mặc có thể đã chết.

Nhưng cho dù như vậy, Sở Mặc vẫn bị thương nặng.

Tổ cảnh thật sự quá mạnh mẽ, được gọi là cự đầu của vũ trụ này cũng không phải là không có đạo lú.

Chiến lực của Sở Mặc hôm nay đã có thể đánh được Đại Thánh, nhưng vẫn có cảm giác vô lực rất lớn đối với tổ cảnh cự đầu.

- Trong nháy mắt cuối cùng đó, ta sao lại giống như nhìn thấy một cây đại thiết bổng nhỉ?

Trong đầu gần hỏng của Sở Mặc thoáng qua một ý niệm như vậy, sau đó hắn liền nhắm hai mắt lại.

Quá mệt mỏi.

Chỉ muốn nhắm hai mắt lại nghỉ ngơi thật tốt một chút.

Thương Khung Thần Giám cùng Hỗn Độn Hồng Lô và chiến y thần văn vẫn đang bảo vệ Sở Mặc, nhưng lại không thể ngăn cản hắn không ngừng chìm vào sâu trong biển Thiên Giới.

Đi theo hắn cùng chìm xuống còn có ngón tay vô cùng lớn kia.

Giống như trụ chống trời, không ngừng chìm xuống dưới.

Cơ Thanh Vũ thi triển ra cự đại thần thông, tách nước biển đi xuống, đám người sau lưng nàng cũng cùng xuất thủ, muốn tạo thành một lối đi tới.

Nếu là biển tầm thương, chỉ một Thánh nhân như Sở Thiên Cơ cũng có thể dùng một ý niệm làm nước biển khô cạn!

Nhưng cái này là biển Thiên giới!

-----o0o-----

Chương 1938: Cự đầu xuất thủ (2)

Chương 1938: Cự đầu xuất thủ (2)

Là nơi ngay cả cự đầu cũng không dám nói có thể hoàn toàn hiểu hết!

Cho nên sau khi xuống phía dưới một khoảng cách, đám người Cơ Thanh Vũ liền phát hiện không thể tiếp tục đi xuống dưới, nếu không sẽ xảy ra vấn đề lớn.

- Thanh Vũ... chúng ta lên đi.

Sở Thiên Cơ nói những lời này vô cùng khó khăn, dẫu sao người chìm xuống đó là con trai hắn, hắn làm sao có thể buông bỏ con trai mình?

Có thể hắn thấy rõ ràng, biển Thiên Giới này, coi như là Đại Thánh cao cấp tới thì sợ là cũng không có biện pháp chìm vào chỗ sâu nhất.

Chứ đừng nói chi tới bọn họ còn không biết nơi cụ thể của Sở Mặc, cái gọi là mò kim đáy biển chính là chuyện thế này.

Cơ Thanh Vũ cũng không nói chuyện, chảy nước mắt, tiếp tục đi xuống dưới, cho tới một khắc không thể tiếp tục đi nữa, nàng không nhịn được mà khóc rống lên.

- Con trai ta, mạng con sao lại khổ như vậy chứ?

Linh Thông thượng nhân, ngươi chính là một tên súc sinh!

Ngươi không phải người!

Cái này nhất định là cục diện do ngươi bày ra, con trai ta trêu chọc gì ngươi?

Ngươi muốn đào hồ hắn sao?

Có một ngày ta sẽ tự tay giết ngươi!

Tu sĩ cảnh giới Đại Thánh nói ra một câu, trong thiên địa ầm ầm vang dội, tạo thành một đạo pháp chỉ.

Sở Thiên Cơ kéo Cơ Thanh Vũ khóc sắp ngất theo đường cũ trở lại, một đám tu sĩ cảnh giới Đại Thánh của hoàng tộc cũng mặt đầy bi thương, yên lặng không nói.

Thiên kiêu một đời, cuối cùng vẫn là bị cự đầu tự mình xuất thủ đánh chết, kết quả này thật khiến người ta tức giận, nhưng lại không có biện pháp, ai bảo hoàng tộc hôm này không có cự đầu cùng đẳng cấp khác?

Bất quá nếu suy nghĩ lại thì chiến lực của Sở Mặc cũng thật quá đáng sợ.

Hắn một đao chém một ngón tay của cự đầu... loại chiến tích này, dõi mắt toàn bộ giới tu hành La Thiên cũng đủ để chấn động tất cả mọi người.

Nhưng thật sự là quá đáng tiếc... một thiên kiêu tươi đẹp như vậy lại phải bỏ mình như thế.

Trong lòng những người này cơ hồ đều không có suy nghĩ qua Sở Mặc còn sống hay không, bởi vì cái kia cơ hồ là không thể nào!

Biển Thiên Giới quá sâu, nghe nói áp lực chỗ sâu nhất ngay cả cự đầu cũng khó có thể bước đi nửa bước!

Không có sinh linh nào có thể sống sót dưới áp lực này.

Cho nên mặc dù rất nhiều người đều biết sâu trong biển Thiên Giới có trọng bảo, nhưng tới bây giờ vẫn không có người đi tìm.

Sau khi Cơ Thanh Vũ đi lên liền ngừng rơi lệ, nàng nhìn chiến trường chém giết say sưa, giữa hai hàng lông mày thoáng qua một chút sát cơ điên cuồng.

Đám người Sở Thiên Cơ cũng đều nổi cơn điên.

Cuộc chiến tranh này lại kéo dài một tháng trên biển Thiên Giới.

Đánh tàn Hải Cổ Tông Thiên Giới dưới quyền Hắc Ngư lão tổ, diệt Hắc Ngư nhất tộc!

Cuối cùng quân đoàn hoàng tộc này hội họp cùng một chỗ đi tới chỗ chiến trường kia!

Nơi biển Thiên Giới này, hư không bị đánh tàn, khắp nơi trên bầu trời đều là tàn tinh.

Trong biển rộng cũng bị hoàn toàn nhuộm đỏ, máu tưới kia phủ một tầng thật dày trên biển Thiên Giới.

Những thứ này đều là máu cường giả, không dung nhập với nước, sợ rằng mấy triệu năm cũng sẽ không biến mất.

Trong thiên địa tràn đầy không khí bi thương.

Sở Mặc nằm ở chỗ sâu nhất trong biển Thiên Giới, tựa như không có sinh cơ.

Chỗ này, ngay cả là tồn tại vô thượng cũng không thể nào suy diễn.

Thân thể Sở Mặc giống như đã thành pho tượng, rất cứng rắn, nằm ở dưới đáy biển sâu thẳm, trên người không có một chút sinh khí.

Thương Khung Thần Giám cùng Hỗn Độn Hồng Lô vẫn bảo vệ Sở Mặc, chiến ý thân văn cũng lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, Thí Thiên lại để ngang ngực Sở Mặc.

Ngón tay lớn giống cột chống trời ở cách thân thể Sở Mặc không xa, giống như một dãy núi non trùng điệp vắt ngang ở dưới đáy biển.

Chỗ này lạnh như băng, cô tịch, không thấy được bất cứ ai xuất hiện ở nơi này.

Chỉ như vậy, thời gian trôi qua từng chút một.

Ngoại giới.

Chiến đấu giữa Bằng Đại Thánh cùng Tuyết Giao Đại Thánh với lão tổ Cửu U vẫn đang tiếp tục, Bằng Đại Thánh cùng Tuyết Giao Đại Thánh sau nhiều năm ẩn núp, cảnh giới cũng sắp tới gần tổ cảnh, thậm chí cũng đã có được chiến lực tổ cảnh, nhưng vẫn chưa độ kiếp nên không thể tính là tổ cảnh.

Dưới tình huống bình thường khẳng định không phải đối thủ của Cửu U lão tổ, nhưng Cửu U lão tổ năm đó bị lực lượng nhân quả cắn trả khiến chiến lực bị tổn thương nghiêm trọng, cho dù nghỉ ngơi một thời gian dài vẫn không thể hoàn toàn khai trừ lực lượng nhân quả đó.

Cho nên lực lượng hai bên tương đương nhau, khó phân thắng bại.

Cho dù cổ tộc Cửu U bị Sở Mặc đánh cho tàn phế, Cửu U lão tổ cũng không thể phân ra một chút tinh thần đi đối phó Sở Mặc.

Cuộc chiến đấu này vẫn đang tiếp tục.

Bất quá khi Sở Mặc bị cự đầu Chung Thải Vân một kích đánh rơi vào trong biển Thiên Giới, Cửu U lão tổ liền phát ra tiếng cười như điên:

- Ha ha ha ha, tiểu súc sinh, chết hay lắm!

Cũng coi như ngươi may mắn, chết sớm đi, nếu không lão tổ ta sẽ đích thân ra tay giết ngươi!

Bằng Đại Thánh cùng Tuyết Giao Đại Thánh đều rất tức giận, cũng cảm thấy thương cảm, không ngờ một hạt giống tốt như thế lại bị hủy như vậy.

Tuyết Giao Đại Thánh hiện ra bản thể là một con Giao Long dài trăm triệu vạn dặm trắng như tuyết, căm tức nhìn Cửu U lão tổ:

- Các ngươi tu luyện tới cảnh giới này mà vẫn vô sỉ như vậy!

Thật là đáng chết!

- Vô sỉ?

Tuyết Giao, không nghĩ tới ngươi vẫn ngây thơ như vậy.

Cái gì gọi là vô sỉ?

Cửu U lão tổ cười lạnh nói:

- Đây là thế giới của chúng ta, là thế giới của chúa tể bọn ta!

Ở trên cái thế giới này, ý chí của chúng ta chính là ý trời.

Ngươi lại dùng ưu tư của loài người để nói chuyện, ngươi vĩnh viễn không thành được cự đầu!

Tuyết Giao lạnh lùng nói:

- Nếu trở thành cự đầu thì phải vô sỉ như ngươi, vậy ta tình nguyện không bao giờ trở thành cự đầu!

- Ngươi cũng không thành được!

Cửu U lão tổ hừ lạnh.

Bằng Đại Thánh ở bên cạnh lạnh giọng nói:

- Cần gì phải nhiều lời với thứ bại hoại này, giết!

Ngay tại lúc này, toàn bộ bầu trời vũ trụ đột nhiên có một trận rung động, giống như có chuyện đáng sợ gì đó đang phát sinh, sao trên trời rối rít rơi xuống, hiện ra cảnh tượng ngày tận thế.

-----o0o-----

Chương 1939: Hắn sẽ không chết

Chương 1939: Hắn sẽ không chết

Ba sinh linh mạnh mẽ đang chiến đấu nhất thời ngẩn ra, nhất là Cửu U lão tổ không nhịn được thét một tiếng kinh hãi:

- Làm sao có thể?

Bằng Đại Thánh cùng Tuyết Giao Đại Thánh phản ứng hơi chậm một chút, bất quá cũng chỉ là trong chớp mắt, bọn họ nhan chóng biết chuyện gì phát sinh, không nhịn được ngửa mặt lên trời cười lớn:

- Ha ha ha ha, Hầu ca vô địch!

Phía tây La Thiên Tiên Vực.

Toàn bộ vũ trụ cơ hồ bị đánh nát.

Trên không nơi này đã không còn nhìn thấy một ngôi sao!

Trên bầu trời vô tận xuất hiện từng đạo vết rách lớn, còn có trời đang không ngừng sụp xuống.

Từng mảng lớn biển máu rời rạc trôi lơ lửng trên bầu trời, diện tích mỗi biển máu vo cùng lớn, sâu không lường được.

Đây là máu cự đầu!

Là máu của Tử lão tổ.

Một Hầu Tử to lớn chống một cây đại thiết bổng, hiên ngang đứng ở nơi đó, trong đôi mắt của nó tản ra thần quang hớp hồn người khác, trên người của nó phát ra chiến ý vô tận.

Ở trước mặt nó, một con chuột hình dáng to lớn, dài mấy trăm triệu dặm, giống như một ngọn núi lớn vắt ngang vũ trụ, trôi lơ lửng không hề nhúc nhích, trên người đã mất đi tất cả sinh cơ.

Một cỗ khí tức đau thương không ngừng khuếch tán từ nơi này ra toàn bộ vũ trụ La Thiên Tiên Vực.

Cự đầu chết, vạn vật cùng bi!

Một con cự đầu còn sống bị Hầu Tử gắng gượng đánh chết!

Hầu Tử cảnh giới Đại Thánh, nghịch thiên đánh chết cự đầu!

Nếu như nói Sở Mặc được xem là người tài, có thể hoành đẩy tu sĩ cảnh giới Đại Thánh; như vậy Hầu Tử này chính là một sinh linh nghịch thiên, nó đánh chết một con cự đầu yếu ớt.

Cự đầu yếu ớt cũng là cự đầu, chiến lực mạnh mẽ của hắn không phải tu sĩ cảnh giới Đại Thánh có thể tưởng tượng.

Nhưng Tử lão tổ thật sự chết rồi.

Tinh thần, thần hồn của nó đều đã hoàn toàn tiêu tán, thậm chí ngay cả các loại ấn ký tinh thần nó lưu lại trên cõi đời này cũng đang từng chút một biến mất.

Dĩ nhiên quá trình này có thể sẽ hơi dài, thậm chí cần mấy trăm thậm chí là vạn năm mới có thể hoàn toàn biến mất.

Nhưng Tử lão tổ sẽ không còn xuất hiện ở thế gian này.

Hầu Tử thật sự nghịch thiên.

Hắn tru diệt một cự đầu.

Đây là một cuộc chiến đấu sửa lại toàn bộ lịch sử vũ trụ La Thiên.

Thời khắc cuối cùng đánh chết Tử lão tổ, hắn thậm chí còn ra tay giúp Sở Mặc, nhưng tiếc là một gậy kia đi hơi trễ.

Bản thể của Tử lão tổ lại là một con chuột vô cùng lớn, điểm này chỉ sợ là trước đây không có mấy người có thể tưởng tượng được.

Hầu Tử cả người ngạo cốt, nó giết Tử lão tổ thật sự cũng đã tiêu hao tới mức đèn cạn dầu, nhưng nó vẫn đứng ở nơi này, chống cây thiết bổng, lạnh lùng nhìn thi thể Tử lão tổ.

Tinh khí vô tận trong bầu trời điên cuồng rót vào trong thân thể Hầu Tử.

Vào giờ khắc này Hầu Tử là vô địch!

Khí tràng trên người nó cơ hồ có thể trấn áp toàn bộ đại vũ trụ La Thiên.

Bất quá không lâu sau khi Hầu Tử đánh chết Tử lão tổ, lại có ba cỗ lực lượng trấn áp về phía Hầu Tử.

Hầu Tử cười lạnh một tiếng:

- Muốn chiếm tiện nghi sao?

Vừa nói xong liền ngã nhào một cái, trực tiếp biến mất ở chỗ này.

Một khắc sau khắp đại vũ trụ La Thiên hoàn toàn mất đi bóng dáng của Hầu Tử, không ai biết nó đi nơi nào.

Mà biến mất cùng với Hầu Tử còn có thi thể của Tử lão tổ.

Sau đó có ba đạo pháp thân xuất hiện ở nơi này, thân thể bọn họ đều bị vô lượng ánh sáng che lấp, căn bản không thấy rõ tướng mạo, thậm chí là nam hay nữ cũng không nhìn ra.

Bọn họ tới trễ một bước, Hầu Tử cùng thi thể của Tử lão tổ đã biến mất.

Ba người nhìn nhau một cái, cũng có chút tiếc nuối lắc đầu một cái, không nói một lời xoay người rời đi.

Bên bờ bắc biển Thiên Giới, Hắc Ngư lão tổ đang kịch chiến với Hồ Thiên Đại Thánh cùng Ngưu Ma Đại Thánh, nháy mắt khi Tử lão tổ chết đã phát ra một tiếng hô bi thương, cả người trong nháy mắt bộc phát ra một cỗ khí tức vô cùng mạnh mẽ, tựa như hoàn toàn khôi phục được trạng thái tột cùng.

Trực tiếp đánh lui Hồ Thiên Đại Thánh cùng Ngưu Ma Đại Thánh, sau đó tung người nhảy một cái, nhảy trở về biển Thiên Giới, trong chớp mắt liền biến mất không còn tăm hơi.

Hồ Thiên Đại Thánh cùng Ngưu Ma Đại Thánh một lát sau mới biết phát sinh cái gì, nhìn nhau một cái cùng nói:

- Đi tìm Hầu ca!

Sau đó hai người cũng đi không chút do dự, đi hết sức dứt khoát.

Tử lão tổ chết đã trực tiếp thay đổi rất nhiều đại cục ở toàn bộ đại vũ trụ La Thiên.

Cự đầu không còn là thần thoại, cũng không phải là không thể chiến thắng, cái ý niệm này đã xuất hiện sâu trong lòng tất cả mọi người, mặc dù mọi người đều hiểu cự đầu thật ra vẫn không thể rung chuyển.

Dù sao cái thế gian này cũng chỉ có một Hầu Tử, nhưng lại còn có chừng mười cự đầu tồn tại.

Nhưng cho dù thế này thì trận chiến này của Hầu Tử đã khích lệ cực lớn với vô số người.

Có lẽ cả đợi cũng không đến được cự đầu, nhưng nếu may mắn có thể lớn mạnh tới cảnh giới như Hầu Tử, chẳng phải là cũng có thể hoành kích cự đầu sao?

Tử lão tổ chết khiến tông môn cổ xưa dưới quyền nó bị ba cỗ lực lượng quân đoàn hoàng tộc hợp nhất đánh tháo chạy, đến cuối cùng cũng hoàn toàn bị đánh cho tàn phế.

Chiến đấu La Thiên Tiên Vực cũng vì vậy mà tạm yên lặng một thời gian.

Tin Sở Mặc chết rốt cục truyền ra.

Nói chính xác hơn là tin tức Sở Mặc mất tích, nhưng tin tức này sau khi được truyền ra lại là Sở Mặc chết.

Không ai tin tưởng Sở Mặc có thể sống sót dưới một kích của cự đầu, cũng không ai tin đã chìm vào biển Thiên Giới lại có thể rời đi.

Vô số người bóp tay than thở, cũng có vô số người vỗ tay khen ngợi.

Hầu Tử đánh chết Tử lão đầu; Sở Mặc chém rơi ngón tay của cự đâu, quân đoàn hoàng tộc tung hoành tám phía đại thắng mà về...

Các loại tin tức bắt đầu lan tràn ra ngoài.

Ở một góc của La Thiên Tiên Vực, Ma Quân vừa tấn thăng tới Thánh Nhân, sau khi nghe được tin tức này liền không dám tin vào lỗ tai mình.

Thế nhưng sau một hồi trầm mặc, Ma quân lại khôi phục trạng thái bình thường, bắt đầu điên cuồng tu luyện.

Bi thương cũng vô ích, không bằng tích góp cảm xúc này, cố gắng để cảnh giới của mình tăng lên, thành quả là dựa vào thực lực chứ không phải nước mắt!

Cũng giống như thế, Tử Đạo cùng Lưu Vân Phong vừa mới tấn thăng tới Thánh Nhân bên trong hoàng thành hoàng tộc, sau khi nghe được tin tức này cũng trầm mặc.

- Chung gia.

Tử Đạo nói.

- Diệt bọn họ!

Thanh âm của Lưu Vân Phong vô cùng giá rét.

-----o0o-----

Chương 1940: Hắc Ngư lão tổ (1)

Chương 1940: Hắc Ngư lão tổ (1)

Khương Thái Nguyệt của Khương gia sau khi nghe được tin tức này liền trực tiếp bế quan.

Cơ Khải tự giam mình ở trong phòng, Cơ Thánh đá đổ nhiều thứ, Đế vương sau khi thôi diễn liền mang sắc mặt tái nhợt ngừng việc tìm Sở Mặc.

Biển Thiên Giới quá quỷ dị, cho dù hắn dùng khí vận hoàng tộc duy trì cũng không thể suy diễn ra.

Tin tức này rốt cục vẫn truyền vào trong sân thí luyện.

Mọi người đang điên cuồng tu luyện trong sân thí luyện, sau khi nghe được tin tức này cơ hồ tất cả mọi người đều trầm mặc một lúc lâu, biểu hiện ra phản ứng giống như vậy.

- Không thể nào!

Hắn sẽ không chết!

Thủy Y Y nói.

Kỳ Tiêu Vũ trực tiếp rời khỏi sân thí luyện, đi qua cửa vào La Thiên Tiên Vực, tiến vào La Thiên Tiên Vực, sau đó một đường đi về phía bắc, tới biển Thiên Giới.

Nàng chẳng những không tin Sở Mặc sẽ chết, hơn nữa còn hạ quyết tâm phải tìm được hắn trở về!

Giống như năm đó ta mất tích, hắn đã tìm ta trở về.

Bây giờ hắn mất tích, ta cũng phải đi tìm hắn trở về.

Trên mặt Kỳ Tiêu Vũ không hề có chút đau thương, bởi vì nàng căn bản không tin Sở Mặc sẽ gặp bất trắc!

Nàng thậm chí còn nhờ người truyền một tin tức cho Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ, nhìn về phía Ảnh Âm thạch, thậm chí trên mặt nàng còn mỏm cười:

- Mẹ, cha, mọi người không cần lo lắng, Sở Mặc khẳng định còn sống.

Hai người có tình thân tương liên với Sở Mặc, chắc có thể cảm ứng được hắn không hề chết.

Con đi tìm hắn, các người không cần lo lắng, con nhất định sẽ mang hắn hoàn hảo trở về không có một chút hao tổn.

Không lâu sau khối Ảnh Âm thạch này truyền tới tay Cơ Thanh Vũ.

Cơ Thanh Vũ cả người tràn ngập sát ý, trên người còn bị thương, loại sát ý tản mát từ trên người thậm chí ngay cả người hoàng tộc cũng có chút sợ hãi.

Sau khi xem xong khối Ảnh Âm thạch này, Cơ Thanh Vũ rất lâu không nói gì.

Cuối cùng nàng thở dài một cái, hai giọt lệ từ khóe mắt nàng nhỏ xuống, sau đó nàng xoay người đi tìm Sở Thiên Cơ.

Bởi vì nàng muốn ngăn cản Kỳ Tiêu Vũ đi tới biển Thiên Giới chịu chết!

Nàng tự nhiên sẽ không tin con trai chết, giống như Kỳ Tiêu Vũ đã nói, cái loại cảm giác mẹ con tương lên đó không hề biến mất, nhưng vấn đề là nơi đó là biển Thiên Giới!

Từ trước tới này chưa từng nghe nói người chìm vào biển Thiên Giới có thể sống lại.

Đây mới là chuyện khiến Cơ Thanh Vũ tuyệt vọng.

Tuy nói Sở Mặc còn sống, nhưng cõi đời này lại có ai có thể cứu được hắn chứ?

Biển Thiên Giới ngày đó, cho dù là loại tồn tại vô thượng như cự đầu cũng không dám tùy tiện tiến vào chỗ sâu nhất, mà hoàng tộc La Thiên....

Hôm nay thậm chí ngay cả một cự đầu cũng không có!

Trong đồng minh cũng có cự đầu tồn tại vô thượng, tỷ như Khương gia, nhưng lọai chuyện này làm sao mở miệng?

Đi cầu lão tổ Khương gia tới biển Thiên Giới tìm người sao?

Cái này quá khó.

Cho dù Cơ Thanh Vũ nghĩ cách để đi cứu Sở Mặc, cũng không thể khiến người khác phải mạo hiểm đi cứu con mình.

Sau khi thấy Sở Thiên Cơ, Cơ Thanh Vũ nhẹ giọng nói:

- Tiểu Vũ sau khi biết chuyện của Sở Mặc đã đi tới biển Thiên Giới.

- Cái gì?

Sở Thiên Cơ cả kinh, nhìn Cơ Thanh Vũ thất thanh nói:

- Nàng đi tới biển Thiên Giới sao?

Cơ Thanh Vũ trầm mặc gật đầu.

- Không được, phải gọi nàng trở về, đi qua như vậy không phải hồ nháo sao?

Nhất định chính là đi chịu chết!

Cho dù không gặp phải sinh linh mạnh mẽ trong biển Thiên Giới, nhưng chỉ bằng cảnh giới của nàng, muốn đi vào chỗ sâu nhất biển Thiên Giới thì có gì khác với đi chịu chết?

Sở Thiên Cơ vừa nói vừa cau mày.

Lúc này bên ngoài có người báo lại, nói Tử Đạo và Lưu Vân Phong cầu kiến.

Giờ phút này đại quân hoàng tộc đang trên đường trở về, Tử Đạo cùng Lưu Vân Phong từ bên kia hoàng thành tới, rõ ràng là cố ý tới gặp bọn họ.

Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ nhìn nhau một cái, Cơ Thanh Vũ nói:

- Để bọn họ vào đi.

Chỉ chốc lát sau, Tử Đạo và Lưu Vân Phong đi tới trước mặt hai người, đầu tiên là nghiêm túc thi lễ, sau đó Tử Đạo liền nhịn không được nói:

- Sở thúc thúc, công chúa, Sở Mặc rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Tính tình Tử Đạo từ trước tới nay vô cùng trầm ổn, rất hiếm khi thấy vội vàng như bây giờ.

Cơ Thanh Vũ nói:

- Hắn đích thật là xảy ra chuyện, bị thái lão tồn tại vô thượng của Chung gia, Chung Thải Vân một chưởng đánh rơi vào bên Thiên Giới, hôm nay... hẳn là còn sống, nhưng cõi đời này có thể không ai cứu được hắn.

Nói xong vành mắt Cơ Thanh Vũ lại đỏ lên.

Sở Thiên Cơ ở bên cạnh thở dài một tiếng, yên lặng không nói.

Là một người cha, không ai có thể thống khổ hơn so với hắn.

- Biển Thiên Giới.... thật sự là nơi đó sao...

Sắc mặt Tử Đạo cực kỳ khó coi, hắn không phải người mới tới từ tám đại vực, hắn hiểu rất rõ về La Thiên Tiên Vực, tự nhiên hiểu rõ biển Thiên Giới là một nơi thế nào.

Trước khi Lưu Vân Phong tới cũng đã học hỏi qua, biết được chỗ lợi hại của biển Thiên Giới.

Nghe Cơ Thanh Vũ chính miệng nói Sở Mặc bị cự đầu đánh rơi vào biển Thiên Giới, nội tâm cảm thấy từng trận đau nhói.

Vốn dĩ kết nghĩa với tam đệ này là kiêu ngạo lớn nhất trong lòng hắn!

Cũng là kiêu ngạo lớn nhất trong lòng Tử Đạo!

Nghe Sở Mặc tấn thăng cảnh giới Đại Thánh, liên tiếp đánh bại cường địch là chuyện vui vẻ nhất của bọn họ, đuổi theo lão tam cũng là động lực lớn nhất.

Bởi vì hai người đều biết rất nhiều chuyện của Sở Mặc, cho nên sâu trong nội tâm thật ra đều có một loại lo lắng, sợ loại tồn tại vô thượng như cự đầu sẽ xuất thủ với lão tam.

Kết quả là sợ điều gì sẽ gặp điều đó!

- Không biết xấu hổ!

Lưu Vân Phong cắn răng nghiến lợi, sắc mặt dữ tợn nói:

- Đừng để cho ta thật sự bước vào cảnh giới kia, một khi bước vào cảnh giới kia, người đầu tiên ta giết chính là nàng!

Tử Đạo vỗ bả vai Lưu Vân Phong, trầm giọng nói:

- Chuyện đó chúng ta chưa cần nói tới.

Sau đó quay đầu nhìn về phía Cơ Thanh Vũ:

- Công chúa, chúng ta thỉnh cầu đi tấn công Chung gia!

- Đúng vậy.

Công chúa, chúng ta thỉnh cầu đi tấn công Chung gia!

Lưu Vân Phong nói.

Lúc này những chiến sĩ cùng chiến tướng chiến trường phía nam cùng phía bắc biển Thiên Giới đột nhiên có chút táo động.

-----o0o-----

Chương 1941: Hắc Ngư lão tổ (2)

Chương 1941: Hắc Ngư lão tổ (2)

Một quan chỉ huy cao cấp trong đó thi lễ với Cơ Thanh Vũ:

- Công chúa, đám người chúng ta vốn là người chết trận sa trường, nhưng bởi vì Sở công tử nên chúng ta còn sống, hơn nữa từ chiến trường phía nam, một đường tới chiến trường phía bắc, cuối cùng... lại sống sót tới chiến trường phía tây, hết thảy những thứ này cũng là bởi vì công tử.

Cho nên chúng ta nên vì công tử mà tấn công Chung gia!

Quân đoàn chiến trường phía nam và phía bắc cùng giận dữ hét lên:

- Tấn công Chung gia!

Duy chỉ có quân đoàn phía tây là không có cảm giác sâu sắc như vậy với Sở Mặc, nhưng bọn họ cũng là con em hoàng tộc, cũng là hạng người nhiệt huyết.

Cho dù không có Sở Mặc thì sự thống hận của bọn họ với Chung gia cũng không hề ít hơn người khác.

Vì vậy sau khi hai quân đoàn kia rống lên hai lần, quân đoàn phía tây cũng nhịn không được mà rống giận theo.

- Tấn công Chung gia!

- Tấn công Chung gia!

- Tấn công Chung gia!

Mấ quan chỉ huy cao cấp cũng là Đại thánh thế hệ trước của hoàng tộc, cũng góp lời nói với Cơ Thanh Vũ:

- Công chúa, chuyện này không thể do dự, Chung Thải Vân là cự đầu tồn tại vô thượng, lại không biết xấu hổ mà xuất thủ với một vãn bối hậu sinh, như vậy chúng ta còn cố kỵ gì nữa?

Cơ Thanh Vũ nhìn Đại thánh này, thầm nghĩ ta có gì cố kỵ chứ?

Ta cái gì cũng không quan tâm!

Con trai ta sống chết không biết, ta còn để ý cái gì?

Ta cố kỵ chính là lực lượng của chúng ta có thể trực tiếp đánh cho Chung gia tàn phế hay không, lỡ như lão bất tử Chung Thải Vân kia lại xuất thủ một lần nữa... thì như thế nào?

Lúc này thạch Truyền Âm trên người Cơ Thanh Vũ đột nhiên truyền tới một cổ chập chờn.

Cơ Thanh Vũ cầm thạch Truyền Âm lên, thần thức đảo qua, phát hiện Khương Thái Nguyệt đang liên lạc với nàng.

Sau khi nối thông, Khương Thái Nguyệt ở bên kia chỉ truyền tới một đạo thần thức.

Chính giữa đôi mày của Cơ Thanh Vũ nhất thời bắn ra hai đạo ánh sáng kinh người.

Ngay sau đó sắc mặt nàng nghiêm nghị, nhìn đám qua chỉ huy Đại Thánh thế hệ trước của hoàng tộc, cùng đông đảo chiến sĩ chiến tướng hoàng gia đang dâng trào ý chí chiến đấu, mang thương trên người, hít sâu một hơi nói:

- Tấn công Chung gia!

Ầm!

Một cỗ khí thế kinh thiên động địa ầm ầm bùng nổ!

Đại quân như nước lũ cuốn về phía Chung gia!

........

Phía bắc La Thiên Tiên Vực!

Trong biển Thiên Giới!

Một hắc ngư to lớn dài đến mấy ngàn dặm trôi lơ lửng trên biển Thiên Giới.

Đây chính là dáng vẻ nguyên bản của Hắc Ngư lão tổ, bất quá chỉ là nó cố ý thu nhỏ dáng người lại vô số lần, trôi lơ lửng ở nơi này chờ đợi con mồi tới cửa.

Thân thể dài mấy ngàn dặm cũng không đáng là bao so với những sinh linh dài mấy ngàn dặm, thậm chí là mấy triệu dặm biển Thiên Giới này.

Cho nên dáng người này chỉ có thể tính là điểm tâm tương đối nhỏ yêu thích của những sinh linh khổng lồ kia.

Vốn Hắc Ngư lão tổ khinh thường làm như vậy, hắn là sinh linh bá chủ ở biển Thiên Giới này, mặc dù không dám nỏi có thể trấn áp mỗi một xó xỉnh ở biển Thiên Giới, nhưng ít ra, muốn ăn những sinh linh to lớn thân dài mấy triệu dặm kia là không có chút áp lực, chỉ là nhìn nó có muốn hay không mà thôi.

Nhưng bây giờ không được, thương thế của nó có chút nặng.

Thương thế này cũng không phải do Hồ Thiên Đại Thánh cùng Ngưu Ma Đại Thánh tạo thành.

Mà là sẹo đáng sợ!

Bởi vì bị lực lượng cắn trả tạo thành thương tổn.

Năm xưa mấy cự đầu bọn họ liên hiệp xuất thủ đã làm một chuyện kinh thiên động địa, tạo thành một lần đại kiếp ba mươi sáu năm của thủy tổ hoàng tộc La Thiên.

Bọn họ lúc đó thành công!

Chỉ một lần kia, cắn trả bọn họ gặp phải cũng đủ để cho cuộc đời bọn họ không dám làm chuyện này lần thứ hai!

Đây cũng là lý do tại sao đám cự đầu này nếu muốn có thể dễ dàng tìm được Sở Mặc, nhưng lại không ai làm như vậy, cũng không ai trực tiếp dám xuất thủ với Sở Mặc.

Trừ Chung Thải Vân, nàng là một người điên!

Nàng năm xưa cũng tham dự vào âm mưu đó, bị cắn trả cũng không ít hơn so với bọn họ.

Nhưng nàng vẫn dám xuất thủ với Sở Mặc, bởi vì nàng lúc này thấy Sở Mặc giết liền giết, căn bản không thể đưa tới nhân quả quá lớn.

Cho nên nàng xuất thủ dứt khoát, không chút do dự, xuất thủ hai lần!

Lần thứ hai rốt cục bắn Sở Mặc chìm vào biển Thiên Giới!

Cho nên ngay cả Hắc Ngư lão tổ cũng có chút khâm phục nàng!

Nhưng Hắc Ngư lão tổ bây giờ lại chỉ muốn thu liễm toàn bộ khí tức, câu cá ở chỗ này, dưỡng thương.

Nó có chút sợ.

Bởi vì Tử lão tổ chết!

Bị Hầu Tử kia đánh chết!

Đây mới là chuyện khiến Hắc Ngư lão tổ sợ hãi.

Đến nổi Hồ Thiên Đại Thánh cùng Ngưu Ma Đại Thánh đánh lại mười ngàn năm nó cũng không quan tâm.

Hầu Tử kia vẫn chưa bước vào tầng thứ tổ cảnh, nhưng lại nghịch thiên giết Tử lão tổ tổ cảnh.

Mặc dù Tử lão tổ năm đó bị cắn trả nặng nhất, nhưng không phải ai cũng có thể giết!

Trong thiên hạ, trừ cự đầu cùng cảnh giới, ai có thể giết chết một cự đầu?

Có thể nói trận chiến của Hầu Tử đã phá vỡ cấm khu... từ xưa tới nay chưa ai đụng được.

Lấy yếu thắng mạnh... từ trước tới giờ chỉ tồn tại ở mức cự đầu, coi như Thánh Nhân chém Đại Thánh cũng tương đối hiếm thấy.

Nhưng hiện nay... rốt cục chạm tới lãnh vực cự đầu.

Cái này quá đáng sợ!

Bất quá nói cho cùng Hắc Ngư lão tổ bây giờ cũng có chút giả dối, cũng không đặc biệt sợ.

Hầu Tử kia có thể giết chết Tử lão tổ đã là một cử chỉ nghịch thiên, bản thân khẳng định cũng sẽ bị thương nặng, tuyệt đối không có bản lãnh trong thời gian ngắn lại đi trêu chọc những tồn tại vô thượng khác.

Cho nên nó mặc dù có chút chột dạ nhưng cũng chưa sợ tới trình độ đó.

Huống chi biển Thiên Giới này là lãnh địa của nó!

Lúc này một con cá lớn thân dài mấy trăm ngàn dặm tới lui tuần tra trên biển Thiên Giới, nơi này là lãnh địa cả nó, biển Thiên Giới vô biên vô ngần, tuy nói sinh linh to lớn nhiều không đếm hiết, nhưng sinh linh nhỏ cũng đều có lãnh địa thuộc về mình.

-----o0o-----

Chương 1942: Linh Thông thượng nhân (1)

Chương 1942: Linh Thông thượng nhân (1)

Những năm gần đây chỗ này không hề thái bình, Hắc Ngư lão tổ, lão đại biển Thiên Giới cùng hai sinh linh kinh khủng đại chiến, khiến nơi này long trời lở đất.

Tất cả sinh linh từ nhỏ lớn lớn hoặc là chạy trốn thật xa, hoặc là lặn sâu, không hề lộ diện.

Gần đây rốt cục yên tĩnh lại.

Hắc Ngư lão tổ không biết tung tích, hải vực lớn như vậy chỉ còn lại mình nó là mạnh nhất.

Mấy ngày nay nó đã nuối mười mấy sinh linh nhỏ hơn nó, cảm giác sảng khoái chưa từng có.

Bây giờ nó lại theo dõiHắc Ngư lão tổ.

Đây là một con cá lớn tầng Chí Tôn đỉnh phong, có khí lực cũng hung tính cực mạnh mẽ, một khắc nhìn thấy Hắc Ngư lão tổ nó cũng đã phát động công kích.

Điểm tâm nhỏ mà thôi, một hớp liền có thể nuốt trọn!

Hắc Ngư lão tổ nhìn đối phương há to miệng khổng lồ, cùng hàm răng sắc bén bị ánh mặt trời chiếu sáng liền cười lạnh một tiếng.

Trong nháy mắt khi miệng khổng lồ tiến đến nó liền phát ra một đạo thần niệm nghiền ép.

Cá lớn dài mấy trăm ngàn dặm lập tức gặp bi kịch!

Động cũng không thể động mà bị giam cầm ở nơi đó, trong ánh mắt lộ ra biểu tình vô cùng hoảng sợ.

Tro mắt nhìn "cá nhỏ" màu đen dài chỉ mấy ngàn dặm há to miệng, một hớp liền nuốt nó.

Trong nháy mắt sắp bị diệt, nó rốt cục hiểu rõ mình gặp phải ai.

Khốn kiếp!

Thật là không biết xấu hổ!

Ngươi nó ngươi đường đường là Hắc Ngư lão tổ, khắp biển Thiên Giới không có sinh linh nào là đối thủ của ngươi, cần gì phải làm thế này?

Sau khi Hắc Ngư lão tổ nuốt con cá này, ánh mắt tới lui tuần tra một vòng, không phát hiện con mồi nào khác nữa.

Vì vậy lại hóa thành hắc ngư mấy ngàn dặm trôi lơ lửng ở nơi đó, lười biếng phơi nắng.

Không lâu sau, một con cá dài mấy chục trượng, cả người mọc đây vảy cá màu bạc xuất hiện chính giữa tầm mắt Hắc Ngư lão tổ.

- Ngân Long?

Hắc Ngư lão tổ đầu tiên là ngẩn ra, trong con mắt âm lãnh thoáng qua vẻ nghi hoặc.

Ngân long cũng không phải rồng mà là một loại cá vô cùng hiếm ở biển Thiên Giới.

Ngay cả Hắc Ngư lão tổ mấy năm này ăn cũng không được nhiều Ngân long.

Bất quá điều khiến nó nghi ngờ chính là loại cá này chỉ xuất hiện giữa biển sâu, rất ít khi bơi tới trên mặt biển.

Cho nên phản ứng đầu tiên của nó không phải là nhào tới, mà là vận chuyển huyền công che giấu khí tức cả người.

Con cá kia... hình như cũng phát hiện ra nó!

Vèo một cái như muốn nhảy lên, trực tiếp chui sâu vào trong biển.

Cơ hồ là trong chớp mắt đã xuất hiện ở trong nước biển sâu mấy ngàn dặm, hơn nữa còn đang điên cuồng lặn xuống dưới.

- Hắc hắc...

Hắc Ngư lão tổ cười một tiếng, nó nhẹ nhàng vỗ đuôi, lập tức liền đuổi kịp con Ngân long đang điên cuồng chạy trốn này.

Sau đó há to miệng trực tiếp nuốt trọn một nửa con Ngân long này, còn hung hăng cắn xuống một cái.

Hắc Ngư lão tổ thậm chí còn cảm nhận được một chút tư vị tươi đẹp.

Thật nhiều năm rồi không được tiểu tinh linh như vậy!

Hắc Ngư lão tổ cảm thấy có loại cảm giác hạnh phúc rất lâu vẫn không có.

Rắc rắc!

Răng của nó... trong nháy mắt bị vỡ.

Trong biển sâu lạnh như băng, Hắc Ngư lão tổ phát ra tiếng rống giận kinh thiên động địa, cái đuôi điên cuồng đong đưa kéo theo đầu nó cũng đang không ngừng đong đưa, muốn hất rơi đối phương.

Đến lúc này Hắc Ngư lão tổ không biết mình bị lừa thì thật là sống uổng!

Nhưng nó không thể tưởng tượng được người tính toán nó rốt cục là ai.

Chẳng những trốn khỏi thần thức của nó, lại dễ dàng tính toán nó như trở bàn tay.

Bất kể đối phương là ai cũng tuyệt đối không hề thua kém nó!

Đây cũng không phải là Hầu Tử!

Tuyệt đối không phải!

Con khỉ kia có lẽ sẽ dùng loại biến hóa này tới lừa nó, nhưng tuyệt đối không thể nào tới bây giờ vẫn không hiện thân chiến đấu cùng nó.

Hắc Ngư lão tổ cảm giác đầu mình đau nhức, Ngân long kia lại biến thành một sợi dây thừng xuyên qua hai tai nó, một cỗ lực lượng không thể địch nổi dẫn dắt nó đi trên mặt biển.

Loại cảm giác đó giống như cá bị người bắt được, câu từ trong nước sâu lên.

Quá tệ!

Cũng quá sỉ nhục!

Hắc Ngư lão tổ từ lúc ra đời luôn luôn cường thế bá đạo, đừng nói là gặp tình huống thế này, cho dù là địch thủ như vậy cũng chưa bao giờ gặp!

Trong mảnh biển Thiên Giới này nó chính là bá chủ, cho tới bây giờ vẫn không có ai làm nhục nó như vậy?

Loại cảm giác này khiến nó có loại kích động muốn chết.

- Ngươi rốt cục là ai?

Hắc Ngư lão tổ bắt đầu vận dụng đại thần thông vô thượng tiến hành phản kháng.

Nó đầu tiên là phong ấn lại sẹo trong cơ thể, sau đó bắt đầu điên cuồng triển khai công kích với sợi dây thừng.

- Ta nếu là ngươi sẽ yên lặng.

Tiểu hắc cả, thật cho mình thành cự đầu là có thể vô địch thiên hạ sao?

Thật ngây thơ.

Sợi dây thừng là do thông đạo thần tài luyện hóa thành.

Chống cự với thái thượng là không thể, nhưng với ngươi thì không hề gì.

Cho nên ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói đi.

Một đạo thần niệm lạnh như băng mang theo ý hài hước mãnh liệt, xuất hiện trên bầu trời biển Thiên Giới.

Hắc Ngư lão tổ lập tức ngậm miệng lại, nó giống như nhớ ra cái gì đó, một đôi mắt cá cũng lộ ra vẻ khiếp sợ không thể tưởng tượng nổi.

Nó có chút đoán được người này là ai, nhưng không dám xác nhận.

Bởi vì đó là không thể nào!

Cho tới khi Hắc Ngư lão tổ nhìn thấy đạo thân ảnh đứng trong hư không, nó liền hiểu.

- Linh Thông thượng nhân, quả nhiên là ngươi!

Thanh âm của Hắc Ngư lão tổ vô cùng cứng nhắc, nó giống như một con cá bị người xách đi, vô cùng khuất nhục treo ở trên sợi dây thừng kia, mắt không nháy nhìn đạo thân ảnh kia.

- Tất nhiên là ta, nếu không thì sao?

Chẳng lẽ Thái thượng lại xuất thủ với ngươi?

Thân ảnh kia bao phủ ở trong ánh sáng, hết sức tùy ý nói.

- Thái thượng... dĩ nhiên là không thể nào.

Hắc Ngư lão tổ âm trầm nói:

- Điểm hóa ân của Thái thượng năm xưa ta chưa từng dám quên.

- Ha ha, như vậy nên tri ân báo đáp, ta nếu nhớ không lầm thì Cơ lão đầu năm đó cũng từng cứu ngươi.

Linh Thông thượng nhân bị ánh sáng bao phủ cười nói.

Hắc Ngư lão tổ trầm mặc một chút, sau đó nói:

- Cái đó không giống.

- Chính là tiên đoán năm xưa của bổn tôn, ha ha ha ha!

Linh Thông thượng nhân cười to.

- Tiên đoán kia quả nhiên là một cái hố to, đặc biệt còn là hố to tạo ra vì chúng ta.

Giờ phút này Hắc Ngư lão tổ rốt cục cảm nhận được cái gì gọi là "cá nằm trên thớt", quá khứ nó rất thống hận những lời này, nhưng hôm nay rốt cục đã nếm được loại tư vị này.

- Hố cho các ngươi?

Không hoàn toàn đúng.

-----o0o-----

Chương 1943: Linh Thông thượng nhân (2)

Chương 1943: Linh Thông thượng nhân (2)

Bóng người Linh Thông thượng nhân từ trong ánh sáng đi ra, từ trên cao nhìn Hắc Ngư lão tổ.

Đây là một thanh niên nhìn qua chỉ ba mươi mấy tuổi, vô cùng trẻ tuổi.

Tướng mạo không hề anh tuấn, thậm chí còn có chút xấu xí.

Một ít tóc vàng có chút thưa thớt, một đôi mắt lòi ra ngoài, con ngươi cũng là màu vàng.

Da còn có chút đen, thân hình cao gầy, khóe môi nhếch lên một nụ cười bất cần đời nhìn Hắc Ngư lão tổ.

Không hoàn toàn đúng sao?

Ta biết lời tiên đoán kia là thật, đúng không?

Hắc Ngư lão tổ nói.

- Đúng, tiên đoán là thật, đào hố các ngươi cũng là thật.

Linh Thông thượng nhân thản nhiên thừa nhận, sau đó nói tiếp:

- Bất quá trong này còn có quá nhiều chuyện các ngươi không biết, nhưng ta không muốn nói với các ngươi.

- Ngươi muốn giết ta sao?

Hắc Ngư lão tổ hỏi.

- Dĩ nhiên, cá tổ cảnh ở đâu cũng được coi như món ngon khó kiếm, là đồ ăn ngon thật sự.

Ta định hấp ngươi, ngươi cảm thấy thế nào?

Ăn ngươi như vậy có được hay không?

Linh Thông thượng nhân tựa hồ đang trưng cầu ý kiến của Hắc Ngư lão tổ, thái độ rất thành khẩn.

Hắc Ngư lão tổ vô cùng giận dữ, chợt sử dụng một thần thông, khắp bầu trời trong nháy mắt tối lại, một cỗ lực lượng không gian vô cùng mênh mông, tạo thành một tràng vực vô cùng kinh khủng, đâu đã là một kích mạnh nhất Hắc Ngư lão tổ có thể thi triển ra!

Khắp thế gian, sinh linh có thể sống tiếp dưới tràng vực này không nhiều.

Hết lần này tới lần khác Linh Thông thượng nhân chính là một trong số đó!

Hắn chỉ nhàn nhạt ho khan một tiếng:

- Tiểu hắc ngư, ngươi cả thấy như vậy có ý tức sao?

Một câu nói mà thôi, Linh Thông thượng nhân thậm chí cái gì cũng không làm, cỗ lực lượng không gian, cổ lực lượng tràng vực kinh khủng có thể đè ép vạn vật thế gian thành bụi bặm trực tiếp hóa thành hư vô.

Hắc Ngư lão tổ tuyệt vọng, giận dữ hét:

- Linh Thông thượng nhân, tại sao?

Ngươi tại sao phải giết chúng ta?

Làm như vậy có ích gì với ngươi?

- Không có gì cả, chẳng qua chỉ là muốn ăn cá.

Linh Thông thượng nhân vừa nói liền trực tiếp xuất thủ, chỉ một chút ở trên đầu Hắc Ngư lão tổ.

Đạo hạnh cả người Hắc Ngư lão tổ theo một cái chỉ của Linh Thông thượng nhân, trực tiếp hóa thành hư vô.

Một cự đầu liền không tiếng động chết đi, bỏ mình đạo tiêu, mà điều làm người ta cảm thấy sợ hãi là, loại cự đầu như Hắc Ngư lão tổ chết mà toàn bộ đại vũ trụ La Thiên lại không có bất kỳ sinh linh nào có thể cảm giác được chuyện này.

Sau khi Linh Thông thượng nhân giết chết Hắc Ngư lão tổ, dùng đại thần thông áp chế Hắc Ngư lão tổ thành một con cái dài một trượng, sau đó tiện tay ném vào không gian trữ vật.

ẹ giọng nói:

- Hạt giống đã nảy mầm mọc rễ, đã bắt đầu lớn lên, làm sao có thể để các ngươi làm hỏng hắn chứ?

Khi đang nói chuyện, Linh Thông thượng nhân đưa ra một bàn tay, trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một hạt châu màu xanh nhạt, phía trên hạt châu này không ngờ chảy xuôi đạo của Hắc Ngư lão tổ!

Thì ra trong nháy mắt đánh chết Hắc Ngư lão tổ, Linh Thông thượng nhân cũng đã rút hết đạo hạnh của Hắc Ngư lão tổ, áp chế lên phía trên hạt châu này.

- Ta đã đợi ba chục ngàn kỷ nguyên, ta có kiên nhẫn.

Linh Thông thượng nhân vừa nói vừa cong ngón tay bắn ra, viên trân châu màu xanh này trong nháy mắt liền tiến vào trong biển Thiên Giới, dùng tốc độ cao tiến về trước, cơ hồ trong nháy mắt liền vọt vào chỗ sâu trong biển, trực tiếp tiến vào mi tâm Sở Mặc.

Hắc Ngư lão tổ nằm mơ cũng không nghĩ tới, toàn bộ tinh túy trong đạo hạnh hắn tu luyện trong thời gian dài đã thuộc về Sở Mặc.

Một đôi mắt của Linh Thông thượng nhân vô cùng ôn hòa, tựa như có thể nhìn thấy tất cả hư vọng thế gian.

Hắn nhìn về phía Sở Mặc dưới đáy biển, sâu kín thở dài một cái.

Sau đó xoay người rời đi.

Trong phút chốc liền biến mất.

Tựa như chưa từng xuất hiện qua!

Sở Mặc chỉ cảm thấy mình là một con cá dài, ở trong mơ, hắn cảm giác cuộc sống của mình là ở trong một thế giới cá bao la.

Trong cái thế giới kia, chỉ một sinh linh cá bất kỳ cũng có bản lãnh thông thiên triệt địa, cường đại tới mức không thể tưởng tượng nổi.

Trong mơ tựa hồ còn có bóng dáng của Kỳ Tiêu Vũ, nhưng bất luận là tướng mạo hay tính cách cũng khác rất nhiều so với Kỳ Tiêu Vũ thật sự.

Bất quá ở trong mộng, trực giác của hắn nói cô gái đó chính là Kỳ Tiêu Vũ.

Hắn ở cuộc sống trong mộng mấy ngàn năm, từ một thiếu niên cá u mê một đường tiến lên, tu luyện tiên pháp cao cấp nhất, sử dụng tài nguyên cực phẩm nhất, rốt cục thành công, cũng trở thành một cường giả cá có bản lĩnh thông thiên triệt địa.

Nhưng có một ngày, thế giới trong mộng đột nhiên sụp đổ, chia năm xẻ bảy, tất cả mọi người đều đang chạy trối chết.

Hắn ngược lại còn xông về chỗ nguy hiểm nhất, bởi vì người đàn bà hắn yêu sâu đậm ở chỗ đó!

Đáng tiếc là hắn cuối cùng vẫn không nhìn thấy nàng.

Hắn đi tìm đến muốn điên, ở trong thế giới đó liền mạng tìm tung tích của nàng.

Đến cuối cùng hắn dùng tu hành cả đời của mình, liều mình suy diễn, rốt cục tìm ra tung tích của nàng.

Trong quá trình này hắn tựa hồ còn suy diễn ra rất nhiều những chuyện khác, nhưng cảnh tượng trong mộng quả thật rất mơ hồ, căn bản không nhớ rõ.

Cuối cùng hắn bỏ đạo hạnh cả người, bỏ toàn bộ tất cả, trực tiếp bước vào luân hồi.....

- Tiểu Vũ...

Sở Mặc khẽ rên một tiếng, chậm rãi mở hai mắt ra, sau đó trong đôi mắt hắn lóe lên thần quang.

- Ta đây là...

ở đáy biển Thiên Giới?

Sở Mặc cau mày, cảnh giới như hắn, nháy mắt khi tỉnh hồn lại liền có thể biết được toàn bộ căn nguyên.

Đánh giá bốn phía, tối tăm, lạnh như băng, đích xác là đáy biển Thiên Giới.

Thương Khung Thần Giám cùng Hỗn Độn Hồng Lô bảo vệ hắn ở bên ngoài.

Sở Mặc lập tức liền hiểu, nếu không có hai món pháp khí bảo vệ, sợ rằng hắn bây giờ căn bản không thể tỉnh.

Chiến y do ngàn chữ thần văn kết thành vẫn mặt trên người hắn, Thí Thiên để ngang ngực.

Hắn còn sống.

Nhưng giấc mơ kia là có chuyện gì xảy ra?

Sở Mặc cau mày, cố gắng hồi tưởng giấc mộng mơ hồ đó, tiếc rằng ngay cả loại cảnh giới như hắn cũng khó truy tìm được cảnh tượng trong giấc mộng kia.

-----o0o-----

Chương 1944: Không phải đồ Của ta, ta không cần!

Chương 1944: Không phải đồ Của ta, ta không cần!

Hắn chỉ có thể mơ hồ nhớ, trong mộng mình cùng Kỳ Tiêu Vũ hẳn là một đôi tình nhân.

- Giấc mộng kia... chẳng lẽ là kiếp trước của ta sao?

Chẳng lẽ nói kiếp trước hai chúng ta cũng đã là tình nhân?

Sở Mặc suy nghĩ trong lòng, trên mặt lộ ra một nụ cười thản nhiên.

Cần gì quản kiếp trước như thế nào, kiếp này yêu nhau cũng đã đủ rồi.

Sau đó Sở Mặc vận chuyển tâm pháp định khôi phục một chút thương thế bản thân.

Trước lúc này, hắn nhìn về ngón tay giống một ngọn núi vắt ngang đáy biển Thiên Giới bên cạnh cách đó không xa.

- Chung Thải Vân....

Trong lòng Sở Mặc niệm cái tên này, không nói thêm gì nữa, thù là phải báo, nhưng không thể nói ra miệng.

Sau khi Sở Mặc vận chuyển tâm pháp Thiên ý ngã ý, hắn đột nhiên vô cùng kinh ngạc phát hiện, thương thế của mình... lại tốt lên rất nhiều!

Rất nhanh hắn liền biết nguyên nhân, thì ra là chiến y thần văn!

Tinh thần quyết ngàn chữ thần văn vô cùng huyền ảo thần kỳ, ngưng kết thành chiến ý, lại thay hắn chặn một kích của Chung Thải Vân, vì vậy hắn mặc dù rơi vào trong đáy biển Thiên Giới, nhưng trên thực tế cũng không chịu vết thương trí mạng đó.

Phần lớn sát cơ xuyên qua Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô đều được chiến y thần văn chặn lại.

Trong lòng Sở Mặc có chút cảm khái, ngay sau đó hắn bắt đầu kiểm tra lại các Đạo Đài của mình, tất cả đều tốt không tổn hao gì.

Đây đối với hắn thật sự là một kỳ tích.

Đối mặt với một kích toàn lực của cự đầu, chẳng những còn sống, hơn nữa còn không bị vết thương trí mạng.

- A... không đúng!

Sở Mặc đột nhiên nhíu mày, hắn phát hiện mình cũng không phải là không bị sẹo nghiêm trọng, mà vết thương này được mộ cỗ lực lượng bảo vệ.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Sở Mặc bắt đầu suy diễn, trong lòng hắn cũng cảm thấy tương đối kinh ngạc.

Theo hắn suy diễn, trên mặt Sở Mặc dần dần lộ ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Bởi vì hắn lại phát hiện hắn hiểu rõ đạo tổ cảnh!

- Điều này sao có thể?

Sở Mặc thậm chí có chút luống cuống.

Đây được xem là chuyện tốt to lớn!

Có thể chính là bởi vì chuyện này quá tốt mới khiến người khác cảm giác vô cùng không thật!

Cái này giống như một người nghèo sinh tồn cực khổ trong vùng đất hoang nghèo, một ngày ba bữa cũng là vấn đề lớn.

Nhưng đột nhiên có một ngày, một tòa kim sơn từ trên trời rơi xuống trước mặt hắn.

Đây quá thật là khó tin!

Căn bản không thực tế!

- Đây là đạo gì?

Ở đâu ra?

Đến cuối cùng Sở Mặc rốt cục phát hiện có một đại lộ mới tinh bất ngờ xuất hiện ở chính giữa thần thức mình.

Hắn không đi suy diễn, thậm chí không cảm ứng được loại đạo này, bởi vì nó thật sự quá huyền ảo, quá cao cấp!

Đây chính là đạo tổ cảnh!

Sở Mặc cơ hồ dùng toàn bộ năng lực suy diễn ở nơi này, bắt đầu liều mạng suy diễn.

Đến cuối cùng trong mắt hắn lóe lên một tia sáng.

Hắc Ngư lão tổ!

Hắn lại không hiểu tại sao mà thừa kế toàn bộ đạo hạnh của Hắc Ngư lão tổ!

Không có bất kỳ trí nhớ nào liên quan tới Hắc Ngư lão tổ, cũng không có bất kỳ tạp chất nào khác.

Chỉ có đại lộ tinh thuần nhất đã dung nhập vào chính giữa thần thức của hắn, thành đạo của Sở Mặc hắn!

Nói cách khác, Sở Mặc chỉ đi về phía trước hai bước liền có thể không có chút cản trở nào... mà bước vào giữa tổ cảnh, trở thành cự đầu trẻ tuổi nhất hiện nay!

Đây là chỗ tốt to lớn, nhưng cũng không phải thứ Sở Mặc muốn!

- Đạo này... hẳn là đạo của mình, cái này là sao?

Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Sở Mặc cảm thấy vô cùng nóng nảy, loại chuyện này thật quá ly kỳ.

Hắn bị một kích của Chung Thải Vân đánh rớt vào biển Thiên Giới, mà Hắc Ngư lão tổ không phải là đang chiến đấu với Hồ Thiên Đại Thánh cùng Ngưu Ma Đại Thánh sao?

Đạo hạnh cả người nó sao có thể chạy tới trên người ta?

Đổi thành người khác, bỗng dưng vô duyên vô cớ lấy được chỗ tốt to lớn này, nhất định là hưng phấn tới điên, nhưng Sở Mặc lại có loại cảm giác sợ hãi tới nổi điên.

Bởi vì đây coi như là số mạng của hắn, đang bị người nào đó nắm trong tay!

- Không được!

Sở Mặc vừa nói vừa ngồi xếp bằng dưới đáy biển Thiên Giới, bắt đầu vận công tu luyện, hắn muốn thử đuổi đạo của Hắc Ngư lão tổ ra ngoài!

Không phải đồ của ta, ta không cần!

Ngay lúc này trong Thương Khung Thần Giám truyền tới môt giọng nói:

- Ngươi không cần phải làm như vậy!

Là Giám Thần.

- Giám Thần, đây là xảy ra chuyện gì?

Tại sao trên người ta lại đột nhiên xuất hiện toàn bộ đạo hành của Hắc Ngư lão tổ?

Sở Mặc xanh mặt hỏi.

- Ta không biết là ai làm, nhưng đây cũng không phải chuyện xấu.

Mà cho dù là chuyện xấu ngươi cũng không thể kháng cự.

Giám Thần nói:

- Có thể thần không biết quỷ không hay mang toàn bộ đạo hạnh của tu sĩ tổ cảnh dung nhập vào thân thể ngươi, ngươi tự suy nghĩ một chút hắn hẳn là cảnh giới gì?

- Thái Thượng?

Sở Mặc trầm mặc một chút, mở miệng hỏi.

- Không hẳn là Thái Thượng, nhưng ít ra hắn cường đại hơn tổ cảnh rất nhiều.

Giám Thần nói:

- Ta đã thay ngươi kiểm tra qua, đạo hạnh này vô cùng tinh thuần, bên trong không có bất kỳ tạp chất nào.

Nếu dung hợp thì sẽ là đồ của ngươi.

Ngươi không cần đuổi nó ra ngoài.

Sở Mặc nói:

- Nhưng cuối cùng vẫn không phải đạo của ta, ta không cần, ngươi có thể giúp ta không?

Giám Thần trầm mặc một hồi, nói:

- Có thể thử một chút, nhưng hẳn là rất khó khăn.

Ngay tại lúc này, Thí Thiên bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu.

Giám Thần có chút bất ngờ:

- Ngươi cũng cảm thấy đây không phải chuyện tốt?

Ngươi muốn giúp một tay?

Được rồi... không có ngươi hỗ trợ thật đúng là không ổn.

Sau đó một người đàn ông quần áo trắng xuất hiện trước mặt Sở Mặc, chính là Trảm đạo trong mười viên Huyết Nguyệt.

Sau khi Trảm đạo đi ra liền khom người thi lễ với Sở Mặc, sau đó giơ tay lên nắm Thí Thiên trong tay, mặt đầy ôn hòa nói:

- Chém một loại đạo hành, mà còn là một đạo hạnh mạnh như vậy, đối với chủ nhân mà nói thì chính là tổn thất lớn, cũng là một quá trình tương đối thống khổ.

Chủ nhân nhất định muốn tiếp tục sao?

Sở Mặc kiên định gật đầu một cái:

- Tiếp tục!

- Được!

Chủ nhân không nên động.

Trảm đạo hóa thành người đàn ông quần áo trắng cũng không tiếp tục nói thêm cái gì, trong miệng bắt đầu tụng niệm một đoạn âm luật cổ xưa, nghe có vẻ vô cùng thần bí.

Nhưng Sở Mặc lại không cảm giác được gì.

Lúc này phía trên Thương Khung Thần Giám còn dư lại chín viên Huyết Nguyệt, bắn ra chín đạo quang mang bắn tới phía trên Thí Thiên trong tay người đàn ông áo trắng.

Đây là lực lượng khó có thể tưởng tượng!

Ầm!

-----o0o-----

Chương 1945: Giới Hải đạo tông (1)

Chương 1945: Giới Hải đạo tông (1)

Thời điểm lực lượng này tích lũy tới trình độ nhất định, Trảm đạo xuất thủ.

Hắn giơ tay lên chính là một đao, dùng Thí Thiên trực tiếp chém về phía đầu Sở Mặc!

Không nói cái gì khác, chỉ một kích này, đổi thành một tu sĩ khác tuyệt đối khó có thể bất động!

Bởi vì một đao này nhìn qua thật sự quá đáng sợ!

Nhìn dáng điệu của Trảm đao tựa như muốn chém Sở Mặc thành hai khúc.

Nhưng Sở Mặc lại không nhúc nhích.

Hắn tin tưởng Thương Khung Thần Giám, cũng tin tưởng Thí Thiên!

Loại tín nhiệm này vượt qua tất cả.

Vù!

Trong nháy mắt một đao chém tới đỉnh đầu Sở Mặc, tổ đạo thuộc về Hắc Ngư lão tổ chính giữa thần thức Sở Mặc liền thức tỉnh, phát ra giãy dụa không cam lòng.

Đây là một đạo, một loại đại đạo, một loại đại đạo đạt tới đỉnh cao của vũ trụ này!

Hôm nay lại bị chém, nó dĩ nhiên không cam lòng, dĩ nhiên là muốn phản kháng!

Cái loại phản kháng đó đánh vào trong tinh thần Sở Mặc, trong nhát mắt dâng lên một cỗ gió bão kinh khủng.

Trong phút chốc Sở Mặc có loại cảm giác linh hồn bị nghiền ép.

Loại đau khổ này căn bản không thể nào dùng ngôn ngữ để miêu tả.

Nói đơn giản, còn đáng sợ hơn so với chết mười ngàn lần.

Thật sự là quá khó chịu, Sở Mặc cho tới bây giờ chưa từng trải qua loại hành hạ này, hắn rất muốn trực tiếp bất tỉnh.

Nhưng gió bão trong tinh thần lại làm cho hắn vô cùng thanh tỉnh, ngất đi... chính là một loại hy vọng cực kỳ xa với!

Căn bản là không thể!

Mặc dù cảm giác này chỉ trong nháy mắt, nhưng đối với Sở Mặc mà nói lại giống như qua mười ngàn năm!

Tóc hắn nháy mắt liền trắng, được đạo hạnh vô thượng biến thành đen, sau đó lại lần nữa đổi trắng.

Lần này không hề đổi qua nữa.

Chém một đạo không thể nào không phải trả giá.

Tóc Sở Mặc trắng như tuyết, là sẹo thật sự, lúc nào hắn có thể bước vào tổ cảnh, lúc đó sẽ được đổi lại.

Phốc!

Sở Mặc phun ra một ngụm máu tươi, sau đó khuôn mặt nhăn thành một đoàn.

Đạo của Hắc Ngư lão tổ đã bị chém rụng.

Trong thời gian ngắn tiêu tán ở dưới đáy biển này, một đại cơ duyên lại thành toàn cho tất cả sinh linh trong biển Thiên Giới!

Qua rất lâu, trên mặt Sở Mặc rốt cục lộ ra một nụ cười vui vẻ.

Hắn hướng về phía Trảm đạo, nghiêm túc thi lễ:

- Cảm ơn!

Trảm Đạo cũng lẳng lặng đứng đó nhìn Sở Mặc, như có chút hiểu ra, hồi lâu, y mới cười với Sở Mặc, thật lòng khâm phục, khom người thi lễ:

- Cảm ơn ngươi, chủ nhân của ta!

Sở Mặc có chút ngẩn ra nhìn Trảm Đạo, không hiểu sao y lại có phản ứng như vậy.

Trảm Đạo nói:

- Phụ thân đại nhân có thể sáng tạo ra chúng ta thực sự khác với người thường.

Suy nghĩ cẩn thận một chút, càng tới cảnh giới cao thìcàng phải có đạo của mình.

Không thuộc về mình chính là không phải của mình.

Sở Mặc nghe, cười cười có chút ngượng ngùng:

- Ngươi có thể đồng ý với ý tưởng của ta, ta rất vui vẻ.

- Đây mới là đạo chính xác, dĩ nhiên phải đồng ý.

Trảm Đạo lần nữa thi lễ với Sở Mặc, sau đó thân hình chợt lóe, trở lại trong Thương Khung Thần Giám.

Có thể được người khác tán thành, Sở Mặc đương nhiên vui vẻ, cảm giác đau khổ khi bị chém tới đại đạo đó, mặc dù làm lòng hắn vẫn cònsợ hãi.

Nhưng hắn cũng không hối hận.

Nếu như có một lần nữa, Sở Mặc vẫn sẽ lựa chọn như vậy.

Cho nên nói, có một số việc, như do trời định vậy.

Loại kiêu ngạo cùng kiên định từ trong xương tủy của Sở Mặc, đã giúp hắn hóa giải một trận tai ương to lớn.

Mặc dù bây giờ có thể không hề cảm giác được cái gì, nhưng ở tương lai, lại có ảnh hưởng khôn kể.

Sau khi nghỉ ngơi dưỡng sức một phen, Sở Mặc đưa mắt về phía ngón tay lớn bên cạnh.

Suy nghĩ một chút, hắn bắt đầu luyện hóa ngón tay này ngay tại đây.

Đáy biển Thiên giới, nơi mà ngay cả thần thức hùng mạnh nhất cũng không sao tiến vào được, dùng để làm chuyện này, thật sự là không đâu thích hợp hơn rồi.

Sở Mặc dùng suốt hơn nửa tháng để thiết kế, tiến hành các dạng suy diễn cùng tính toán, hắn chuẩn bị đem ngón tay này, trực tiếp luyện hóa thành một món pháp khí.

Hình thái cuối cùng của pháp khí, đã xuất hiện ở trong đầu Sở Mặc.

To cỡ cây sáo dài, nõn nà như ngọc.

Tản ra uy năng thần bí khó lường.

Dĩ nhiên, đây chẳng qua chỉ là do Sở Mặc tưởng tượng mà ra, hình thái cuối cùng món pháp khí này cụ thể như thế nào, còn phải xem kết quảluyện hóa cuối cùng.

Nếu hết thảy thuận lợi, đầu ngón tay to lớn này, sẽ bị Sở Mặc luyện hóa thành một món đại thánh khí chân chính!

Mà đây, cũng sắp là đại thánh khí thứ nhất mà Sở Mặc tự mình ra tay luyện chế thành.

Đây là một quá trình khá dài, nếu thuận lợi, có thể hoàn thành trong hơn một năm, đã coi như là nhanh rồi.

Hắn chuẩn bị luyện chế xong món pháp khí này, liền mang theo nó, đi tìm người của Chung gia để tính sổ!

Nhưng hắn không biết, hôm nay Chung gia đã rơi vào một mảnh chiến hỏa liên miên.

Toàn bộ lửa giận của hoàng tộc La Thiên đều trút lên đầu Chung gia.

Một trận đại chiến, trực tiếp mở ra.

Khiến Cơ Thanh Vũ cảm động là, phía hoàng tộc bên kia, lại phái ra nhiều tu sĩ hùng mạnh, tiến hành công kích Chung gia.

Đây là một trận đại chiến chân chính, là cuộc chiến thuộc về giới tuhành.

Mức độ tàn khốc, nếu so với mấy trận chiến trước kia thì mạnh hơn rất nhiều.

Có quá nhiều người chết, trả giá bằng sinh mạng.

Thế lực tham dự vào, cũng càng ngày càng nhiều, đến cuối cùng, hầu như đã trở thành một cuộc chiến sinh tử giữa hoàng tộc và hoàng tộc!

Chuyện Sở Mặc, chỉ có thể tính là là một ngòi nổ.

Nguyên nhân chân chính, là hai bên đều không đợi được tới thời khắc mà chiến trường viễn cổ mở ra.

Phải đem một ít chuyện quyết định xong trước khi chiến trường viễn cổ mở ra mới được.

Chung Thải Vân vẫn là không nhịn được mà ra tay, nhưng y bị hai người là lão tổ của Khương gia cùng lão Đằng ngăn lại.

Hai bên mặc dù không chân chính người chết ta sống, nhưng cuối cùng, vẫn chấm dứt với kết cục Chung Thải Vân phải tháo chạy.

Sự tháo chạy của Chung Thải Vân, cũng đồng nghĩa với việc trận doanh của Chung gia đều bị thua thảm hại.

Trên chiến trường, lấy Chung gia cầm đầu, nhiều thế lực quân sự liên hiệp đều bị phía hoàng tộc đánh cho quân lính tan rã.

-----o0o-----

Chương 1946: Giới Hải đạo tông (2)

Chương 1946: Giới Hải đạo tông (2)

Cuối cùng, Chung gia bị đánh tàn.

Không ít thế lực khác cũng bịđánh nát theo.

Ảnh hưởng của cuộc chiến này đã không chỉ có ba năm.

Dù cho ba chục ngàn năm, Chung gia cũng không khôi phục nổi!

Đối với hoàng tộc bên này mà nói, mặc dù tổn thất rất lớn, hy sinh rất nhiều người.

Nhưng chiến quả lấy được, cũng làm người ta tương đối hài lòng.

Chẳng qua là với Cơ Thanh Vũ cùng Sở Thiên Cơ, Tử Đạo, Lưu Vân Phong, Ma Nữ những người này mà nói, người mà bọn họ quan tâm nhất đã không còn, cho nên, dù là hoàng tộc lấy được thắng lợi cuốicùng trong cuộc chiến tranh này, nhưng trong lòng bọn họ, vẫn che một tầng bóng mờ.

Nhất là Kỳ Tiêu Vũ bên kia, cũng không nghe theo khuyến cáo của Cơ Thanh Vũ, khăng khăng làm theo ý mình, đi biển Thiên giới.

Cho tới bây giờ, đã không liên lạc được rồi.

Cơ Thanh Vũ thậm chí còn tiến vào sân thí luyện, tìm bọn Hồng Nguyệt, muốn thông qua các nàng để tới khuyên Kỳ Tiêu Vũ.

Nhưng bọn Hồng Nguyệt, cũng bó tay hết cách.

Các nàng không tìm thấy Kỳ Tiêu Vũ.

Căn bản không thể liên lạc được.

Đến cuối cùng, hơn tám tháng sau khi Sở Mặc bị đánh rơi xuống biển thiên giới, chiến tranh giữa hoàng tộc cùng Chung gia cũng hoàn toàn kết thúc, Cơ Thanh Vũ mang rất nhiều người, lại trở về bên biển thiên giới.

Nàng đã không còn ôm hy vọng tìm được Sở Mặc nữa rồi.

Nàng chỉ muốn đem con dâu mình tìm về.

Đáng tiếc là, nhiều tu sĩ mạnh mẽ, tìm rất nhiều ngày ở biển thiên giới, đến cuối cùng, vẫn không thể phát hiện tung tích của Kỳ Tiêu Vũ.

Ngược lại còn đánh mấy trận với các sinh linh hùng mạnh ở đây.

Cuối cùng, Cơ Thanh Vũ chỉ có thể bất đắc dĩ dẫn người rời đi.

Không ai biết sự đau lòng của Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ, bọn họ thậm chí muốn xông vào biển thiên giới đi tìm kiếm con trai mình.

Nhưng ai cũng biết, làm như vậy, trừ chịu chết ra, vốn không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Cho nên, sau khi trở về, đám người Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ, trực tiếp đều tiến vào trạng thái bế quan.

Thậm chí ngay cả chiến trường viễn cổ, bọn họ cũng không muốn đi tham dự.

Chỉ muốn có một ngày, vọt được tới tổ cảnh, sau đó, bất luận như thế nào, cũng phải đem Sở Mặc mang về.

Cơ Thanh Vũ các nàng không liên lạc được với Kỳ Tiêu Vũ, cũng không có năng lực tiến vào biển thiên giới mang Sở Mặc đi, cuối cùng đành thất vọng mà quay về.

Còn Sở Mặc, vẫn ở đáy biển thiên giới, ngày đêm tế luyện đầu ngón tay lớn này, muốn biến nó thành đại thánh khí.

Như vậy lúc này, Kỳ Tiêu Vũ, lại đang ở phương nào chứ?

Nàng liền ở ngay biển thiên giới!

Biển thiên giới vô biên vô ngần, sinh linh mạnh mẽ nhiều đếm khônghết.

Những thế lực mạnh nhất trước kia, không ai qua được lão tổ Hắc Ngư của Cổ Tông biển Thiên giới cùng gia tộc Hắc Ngư.

Nhưng hôm nay, hai thế lực này đều bị đánh cho tàn phế.

Cho nên, trong biển thiên giới, rốt cuộc một tông môn khác trước kia luôn bị Cổ Tông biển Thiên Giới đè đầu cưỡi cổ, rốt cuộc đã có cơ hội ngẩng cao đầu.

Bọn họ là Giới Hải đạo tông.

Đây là một tông môn do loài người chủ đạo!

Thật ra thì bọn họ cũng rất mạnh, chỉ là không mạnh như lão tổ Hắc Ngư mà thôi.

Giới Hải đạo tông cũng là một tông môn cổ xưa, vô cùng thần bí.

Nghe nói tổ tiên bọn họ, cũng từng có kẻ cự phách xuất hiện.

Điều này cũng được ghi lại bên trên gia phả của Giới Hải đạo tông.

Nhưng đó đã là chuyện rất lâu khi trước.

Giới Hải đạo tông hôm nay, tổng cộng có mười ba chi nhánh.

Mỗi một chi nhánh, đều có một đại thánh vô cùng mạnh mẽ đang trấn giữ.

Trụ sở chính của bọn họ, nằm ở một hòn đảo thần bí trên biển Thiêngiới, nếu không phải sinh linh trong biển thiên giới, cơ hồ là không tìm được nơi này.

Bởi vì đây là một tiểu thế giới độc lập.

Trụ sở chính nơi này, có ba đại thánh trấn giữ.

Ba tên đại thánh này, đều là tu sĩ đại thánh đỉnh cao.

Ở thời đại lão tổ Hắc Ngư làm chúa tể hải vực này, Giới Hải đạo tông vô cùng khiêm tốn, thậm chí chưa bao giờ xuất thế.

Mặc dù Hắc Ngư lão tổ biết sự tồn tại của bọn họ, nhưng từ đó tới nay cũng không trêu chọc bọn y, ngược lại là hai bên sống với nhau yênổn vô sự.

Chi nhánh phía dưới, thi thoảng các đệ tử của Giới Hải đạo tông và Cổ Tông biển Thiên giới cũng sẽ phát sinh mâu thuẫn nhưng đều không hại đến việc chung.

Hôm nay, lão tổ Hắc Ngư biến mất, Cổ Tông biển Thiên giới bị đánh tàn, hầu như cả tộc Hắc Ngư đều tuyệt diệt.

Rốt cuộc Giới Hải đạo tông cũng có ngày vẻ vang.

Ngày gần đây, Giới Hải đạo tông lại nghênh đón một chuyện vui trọng thể!

Thiếu chủ của bọn họ, con trai Hiên Tùng đại thánh một trong tam thánh Hiên Vô Địch, muốn cưới gả!

Vị thiên kiêu trẻ tuổi không tới mười ba ngàn tuổi liền bước chân vào cảnh giới đại thánh này, quá khứ một mực chìm đắm với tu luyện, hoàn toàn không có nửa điểm hứng thú đối với nữ sắc.

Hôn sự của y, cũng khiến cho tam đại thánh của Giới Hải đạo tông vò đầu bứt tai.

Tam đại thánh của Giới hải đạo tông, theo thứ tự là Hiên Tùng, Hiên Nguyệt cùng Hiên Tuyết, bọn họ là ba anh em.

Trong đó Hiên Tùng là anh cả, Hiên Nguyệt là em gái thứ hai, Hiên Tuyết là em gái út.

Giữa huynh muội ba người, chỉ có Hiên Tùng là đã cưới gả, thê thiếp vô số, nhưng mãi mà chỉ có một đứa con trai là Hiên Vô Địch.

Hiên Nguyệt cùng Hiên Tuyết thì một lòng hướng đạo, chưa từng cưới gả.

Nhà họ Hiên ở toàn bộ la Thiên Tiên vực, cũng được coi là một gia tộc cổ xưa chân chính.

Cực kỳ lâu trước kia đã đi tới biển thiên giới, thành lập Giới Hải đạo tông.

Liền cắm rễ tại đây.

Mãi cho tới hôm nay, không biết kéo dài qua bao nhiêu thời đại.

Bây giờ Giới Hải đạo tông thành thế lực mạnh nhất trong hải vực rộng lớn vô ngần này, hôn sự của thiếu chủ Hiên Vô Địch, liền lại lần nữa được vạch ra.

May mắn chính là, Hiên Vô Địch một mực không gần nữ sắc, rốt cuộc có người yêu.

Tin tức này, đối với toàn bộ Giới Hải đạo tông mà nói, chính là việc tốt lớn lao, cho nên, ngày cưới vừa được quyết định, toàn bộ Giới Hải đạo tông, bao gồm mười ba đảo phía dưới, tất cả đều náo nhiệt lên.

Đảo chủ của mười ba đảo, chính là những đại thánh trấn thủ kia, thân phận mỗi một người, cũng tương đương với trưởng lão Giới Hải đạo tông.

Sau khi lấy được tin tức ngày cưới của thiếu chủ đã chọn xong, liền bắt đầu lu bù, khổ cực tìm quà tặng tân hôn đưa cho Thiếu chủ.

Bên trong tiểu thế giới, trụ sở chính của Giới Hải đạo tông bị bao phủ bởi không khí vui mừng tràn ngập.

Lúc này Hiên Vô Địch, đang bên cạnh chăm sóc một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, cùng ngồi nói chuyện phiếm.

Trên mặt Hiên Vô Địch, tràn đầy vui mừng, toàn thân rất sung sướng.

-----o0o-----

Chương 1947: Gặp nguy (1)

Chương 1947: Gặp nguy (1)

Tướng mạo Hiên Vô Địch rất anh tuấn, nhìn qua cũng chỉ chừng ba mươi tuổi, mày kiếm mắt sáng, vóc người thật cao, tóc đen buộc chặt, đầu đội kim quan do thần kim luyện chế mà thành.

Kim quan này, chính là một món đại thánh khí!

Y mặc một bộ trường bào màu xanh, ngồi ở chỗ đó, dáng vẻ đường đường, tương đối nho nhã.

Cô gái ngồi đối diện y, sắc mặt lạnh như băng, đôi mi thanh tú cau chặt, nhưng nàng thật sự quá đẹp.

Dù là gương mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc, cũng xinh đẹp để cho người khác phải nghẹt thở.

Trên người nàng, không có một chút xíu hơi thở nào tỏa ra.

Nhìn qua, giống như là một người phàm vậy.

- Sở muội, mấy ngày nay người của mười ba đảo sẽ lục tục đến, ăn mừng hôn lễ của chúng ta.

Lúc đó, mong rằng Sở muội có thể cho tại hạ một chút mặt mũi, không nên lạnh nhạt với bọn họ.

Hiên Vô Địch thận trọng nhìn cô gái trước mắt.

Y rất thích người đàn bà này, từ lần đầu tiên gặp thấy nàng, y liền rơi vào lưới tình rồi.

Không cách nào tự kềm chế.

Cho nên, mặc dù y là một đại thánh trẻtuổi, nhưng ở trước mặt cô gái này, y lại có vẻ rất cẩn thận, sợ câu nói nào không đúng, đường đột giai nhân.

Cô gái ngẩng đầu lên, con người lạnh lẽo nhìn Hiên Vô Địch, nhàn nhạt nói:

- Nếu muốn ta ăn nói dễ nghe thì đơn giản thôi, phong ấn luôn cả khả năng nói chuyện của ta đi.

- Ôi, Sở muội, ngươi nói xem tội gì ngươi phải thế chứ?

Ta thực lòng thực dạ với ngươi!

Có trời chứng giám!

Hiên Vô Địch không biết làm sao, nhìn cô gái xinh đẹp tuyệt trần trước mặt, thậm chí còn không có ý định nổi giận.

Hai người cô của y đã coi như giai nhân đẹp nhất trên đời này rồi, dùlà tài hoa hay nhan sắc đều xếp hạng đầu.

Nhưng trước mặt Sở Tình thì vẫn kém cỏi hơn một chút.

Lần đầu tiên thấy Sở Tình, Hiên Vô Địch liền không nhịn được phải thốt lên:

- Cô gái này chỉ trên trời mới có!

- Thực lòng thực dạ?

Trên mặt cô gái lộ nụ cười nhạt khinh thường, nhếch môi mỉa mai:

- Thực lòng thực dạ của ngươi chính là phong ấn tu vi của ta lại, sau đó ép cưới?

- Ta... ta...

Hiên Vô Địch có chút cứng họng.

Quả thực, chuyện này là do y làm.

Bởi vì mới nhìn thấy cô gái này ngay lần đầu tiên y đã yêu nàng rồi, hơn nữa còn thề trong lòng, cuộc đời này không phải nàng thì không lấy.

Nhưng cô gái này quá lạnh lùng, thực sự là quá lạnh lùng rồi!

Hơn nữa tính tình còn hoang dã!

Nói ra, Giới Hải đạo tông bị Cổ Tông biển Thiên giới trấn áp đã quen.

Người từ trên xuống dưới đều có loại tính tình không quá mạnh mẽ.

Mặc dù Hiên Vô Địch là Đại Thánh trẻ tuổi, nhưng mấy năm gần đây cũng không làm chuyện gì xấu xa.

Chứ đừng nhắc tới chuyện cướp người như vậy.

Thực sự đây là lần đầu tiên.

Lúc y gặp cô gái này, hình như nàng đang tìm gì đó, cứ quanh quẩn qua lại trên biển Thiên giới.

Lúc đó, trong biển Thiên giới còn đang có một sinh vật biển cảnh giới Đại Thánh đang lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm, có vẻ như chuẩn bị ra tay với nàng vậy.

Đầu tiên Hiên Vô Địch tiến lên đánh bại sinh vật biển đó, sau đó rabắt chuyện với nàng.

Nhưng cô gái này vốn chẳng thèm đoái hoài gì tới y, xoay người rời đi.

Cuối cùng bị y dây dưa đến phiền, liền dứt khoát ra tay.

Lần ra tay này khiến Hiên Vô Địch phải hết hồn.

Rõ ràng là một tu sĩ cảnh giới chưa tới Thánh nhân nhưng lực chiến lại mạnh mẽ khôn tả, bức cho Đại Thánh như y cũng phải luống cuống tay chân, thậm chí còn thiếu chút bị thương.

Cuối cùng, y không thể không dùng mấy món đại thánh khí, rồi dùng thần thông vô thượng gắng gượng trấn áp nàng, sau đó phong ấn tu vinàng lại, đem về Giới Hải đạo tông.

Vốn lúc ấy theo ý Hiên Vô Địch là nói để cho y và nàng chung sống một khoảng thời gian.

- Cuối cùng nàng sẽ hiểu tấm lòng của ta thôi.

Đây là câu nói lúc trước mà y nói với cha mình Hiên Tùng.

Không ngờ Hiên Tùng trực tiếp khịt mũi coi thường, nói:

- Đúng là chó má, gì mà hiểu tấm lòng, đàn bà, chỉ cần ngủ nàng, nàng chính là người của ngươi!

Nào có nhiều thời gian đôi co chuyệntình cảm với nàng!

Một câu nói của đại đương gia, liền trực tiếp quyết định chuyện này.

Lúc ấy Hiên Vô Địch cũng không phản đối quyết liệt cho lắm, bởi vì thật lòng bản thân y cũng rất muốn cưới cô gái này làm vợ.

Hiên Nguyệt cùng Hiên Tuyết đều đã từng tới đây, gặp mặt cô gái này.

Tuy nhiên hai người đều có chút không tán thành cuộc hôn nhân sắp tới, nhưng vì đại ca đã quyết định, hai người liền cũng không can dự nhiều.

Chuyện đó thực ra cũng chẳng có gì là ghê gớm ở vùng biển Thiên giới này.

Nhất là hôm nay Giới Hải đạo tông đã trở thành thế lực mạnh nhất trong biển Thiên giới, thế thì lại càng chẳng lo.

Đường đường một thiếu chủ thiên kiêu Đại Thánh trẻ tuổi, muốn cưới một cô gái, quá đáng sao?

Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng nhìn Hiên Vô Địch, trong lòng nàng cũng là nóng nảy không thôi.

Nàng có thể cảm ứng được, hẳn là Sở Mặc đang có mặt ở gần đây!

Loại năng lực cảm ứng này của nàng trên trời dưới đất, độc nhất vô nhị!

Bởi vì nàng có thất khiếu linh lung tâm!

Cho nên, dù là Sở Mặc cũng không có loại năng lực này như của nàng.

Chẳng những nàng có thể cảm ứng được vị trí đại khái của Sở Mặc, thậm chí còn biết giờ này Sở Mặc vẫn đang còn sống!

Chẳng qua là không ngờ, gặp phải chuyện như vậy, bản thân đột nhiên lại bị thế lực lớn trong biển Thiên giới cướp về làm Thiếu chủ phu nhân...Hiên Vô Địch nhìn Kỳ Tiêu Vũ khuyên nhủ tận tình:

- Sở muội, chuyện này thực sự đã thành kết cục chắc chắn.

Cho dù trong lòng người hận ta, trách ta, oán ta, ghét ta... nhưng mà ta thật lòng thích ngươi, ngươi yên tâm, sau khi cưới, nhất định ta sẽ đối xử tốt với ngươi!

- Hiên Vô Địch, ngươi cảm thấy hành vi cưỡng ép người khác này của ngươi là tốt sao?

Ngươi cũng được coi như một đại nhân vật, tu vi cảnh giới Đại Thánh, muốn tìm dạng phụ nữ nào mà không được?

Vì sao cứ phải ép bức ta?

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Hiên Vô Địch:

- Ngươi là một người tốt, nhưng chúng ta thực sự không thích hợp.

- Hôm nay ta đã là thiếu chủ của thế lực mạnh nhất biển Thiên giới này, sao còn không thích hợp?

Ngươi muốn tài nguyên nào ta cũng có!

Hôm nay ngươi chỉ là cảnh giới Thánh nhân, sau này ta có thể giúp ngươi trở thành Đại Thánh chỉ trong vòng một ngàn năm!

Hiên Vô Địch có chút kích động nói.

- Ta không thèm.

Kỳ Tiêu Vũ nhàn nhạt nói:

- Hoàng tộc La Thiên ta cũng không thèm để mắt...

- Ha ha, nói đúng, chúng ta... cũng không thèm để mắt tới hoàngtộc La Thiên!

Theo giọng nói này, một người thanh niên đi từ bên ngoài vào, nhìn có vẻ tương tự vài phần với Hiên Vô Địch, nhưng đôi mắt lại ác liệt hơn Hiên Vô Địch rất nhiều.

-----o0o-----

Chương 1948: Gặp nguy (2)

Chương 1948: Gặp nguy (2)

Người tới chính là tông chủ Giới Hải đạo tông Hiên Tùng.

Y nhìn Kỳ Tiêu Vũ, nhàn nhạt nói:

- Nơi này là biển Thiên giới, dù là hoàng tộc La Thiên cũng không thể quản tới nơi này!

Cho nên, tiểu cô nương, ngươi cứ yên tâm làm con dâu nhà họ Hiên ta đi!

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Hiên Tùng, tu sĩ Đại Thánh đỉnh cao này có lựcchiến thế nào thì chưa rõ, nhưng làm cho người ta có cảm giác như không hề kém loại cao thủ như lão tổ Bắc Đẩu là bao.

Nàng hờ hững nói:

- Tiểu cô nương?

Ta không phải tiểu cô nương, ta đã lập gia đình rồi.

- Cái gì?

Nhất thời, sắc mặt của Hiên Vô Địch tái nhợt, ngay cả đầu ngón tay cũng hơi run rẩy.

Hiên Tùng liếc nhìn con trai mình, khẽ nhíu mày, trong lòng nghĩ đã bị áp chế nhiều năm, đến tâm tính cũng biến thành như vậy.

Mặc dù cótu vi Đại Thánh, nhưng tâm cảnh này... thật quá yếu rồi!

Liền nhàn nhạt nói:

- Vậy thì sao?

Xem cốt linh của ngươi thì còn chưa được mấy trăm tuổi.

Cũng coi như thiên kiêu tuyệt thế rồi.

Người tu hành ai lại đi để ý đến những lễ nghi phiền phức này?

Sau này ngươi gả cho con trai ta, chính là con dâu ta!

Hiên Tùng vừa nói, trên người chậm rãi tản mát ra khí thế của tu sĩ cấp cao, không phải là muốn cố ý đi áp chế Kỳ Tiêu Vũ, nhưng cũng muốn gây cho Kỳ Tiêu Vũ chút áp lực.

Nhưng mặt Kỳ Tiêu Vũ không đổi sắc nói:

- Nếu đã an phận thủ thường nhiều năm như vậy, thì cần gì phải vì một người đàn bà mà gây mâu thuẫn?

Có một số việc sai được, còn vài việc một khi sai sẽ không có cơ hội sửa đổi đâu.

- Ngươi...

đang uy hiếp ta?

Hiên Tùng cảm thấy rất buồn cười nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Tiểu cô nương, dù phu quân ngươi là ai, kể cả là hoàng tộc La Thiên, ta cũng không sợ!

Cho nên mau thu trò xiếc vặt vãnh đó của ngươi lại đi.

- Thực sự không sợ?

Kỳ Tiêu Vũ nói.

Thần sắc giữa hai đầu lông mày Hiên Tùng trở nên đông cứng, nhưng ngay sau đó cười lạnh nói:

- Nói không sợ chính là không sợ.

Hoàng tộc La Thiên thì sao?

Bọn họ quản được biển Thiên giới của ta sao?

Chớ nhìn họ chinh phạt nơi nơi, đó chẳng qua là do những cự phách chân chính lười để ý đến họ thôi.

Nếu không, chỉ một người cũng có thể khiến hoàng tộc biến mất vĩnh viễn!

- Ừ, ngươi nói đúng.

Bỗng nhiên Kỳ Tiêu Vũ nói như vậy.

Hiên Tùng hơi ngẩn ra, nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ tiếp tục nói:

- Nhưng Giới Hải đạo tông của ngươi lại không có cự phách.

Hiên Tùng cười nhạt:

- Trước giờ biển Thiên giới vẫn luôn có một cự phách, nhưng Giới Hải đạo tông vẫn sống tốt đấy thôi.

- Đó là vì các ngươi làm người đàng hoàng, không đi trêu chọc người ta.

Kỳ Tiêu Vũ nói.

- Hừ!

Hiên Tùng bị nói cho nghẹn lời, hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi.

Chờ Hiên Tùng đi rồi, Hiên Vô Địch cười khổ nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Sở muội, ngươi cần gì làm thế?

Chọc cho cha ta mất hứng, có ích lợi gì với ngươi đâu?

- Cho y cao hứng thì lại có lợi gì cho ta?

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Hiên Vô Địch, tiếp tục âm thầm vận công đánh vào phong ấn trong thân thể.

Bây giờ thứ duy nhất mà nàng dùng được, chính là trái tim thất khiếu linh lung kia của nàng!

Trái tim này chính là chỗ dựa lớn nhất của nàng, coi như là cự phách, cũng không phong ấn được!

Cho nên từ rất nhiều năm trước, Kỳ Tiêu Vũ liền giữ lại một chút sức mạnh trong trái tim của mình.

Nhưng phong ấn của Đại Thánh quá mạnh, chỉ dựa vào chút sức mà nàng giữ lại kia, vốn không thể nào phá phong ấn được.

Nhưng nàng lại không bỏ cuộc, vẫn một mực cố gắng.

- Sở muội, ta không nói lời thừa thãi nữa, ngươi yên tâm nghỉ ngơi ở đây đi thôi.

Người của mười ba đảo đã lần lượt tới chúc mừng hôn lễ của chúng ta rồi.

Thân là thiếu chủ ta cần phải đi chiêu đãi bọn họ.

Nếu không người ta sẽ nói ta không lễ phép, thiếu chu toàn.

Sở muội, sau đóta sẽ lại tới nói chuyện với ngươi.

Hiên Vô Địch cười với Kỳ Tiêu Vũ một cách ấm áp, sau đó xoay người rời đi.

Kỳ Tiêu Vũ ngồi một mình ở đó, mặt mày khổ não, trong lòng thầm nói: Ca ca, ngươi rốt cuộc đang ở đâu?

Vì sao còn chưa tới tìm ta?

Đáy biển kia... có kho báu hay sao mà ngươi cứ ở đó một mực không ra?

Lại nói Sở Mặc, trải qua gần một năm luyện chế, rốt cuộc đã làm xong!

Trong khoảng thời gian này, năng lực luyện khí của hắn cũng tiến bộvượt bực.

Đồng thời, trong quá trình không ngừng luyện hóa ngón tay kia, đối với một số đại đạo, hắn cũng có lý giải của riêng mình.

Đạo hạnh của hắn không ngừng trở nên thâm sâu.

Cảnh giới Sở Mặc hôm nay, đã bước chân vào đỉnh cao Đại Thánh.

Từ cổ chí kim, chỉ sợ trong khắp đại vực La Thiên, người có tốc độ tiến bộ nhanh như thế cũng chỉ có một mình hắn mà thôi.

Chẳng qua mấy ngày nay, Sở Mặc sẽ thường xuyên nhớ tới Kỳ Tiêu Vũ, giống như có một trường cảm ứng đặc biệt vậy, khiến hắn có chút lolắng không yên.

Nhưng trong mắt Sở Mặc, hẳn Kỳ Tiêu Vũ sẽ không gặp phải bất trắc gì, dù nàng có vào sân thí luyện, cũng là đi chung với rất nhiều người, với tu vi và lực chiến của nàng ở trong sân thí luyện...

Nghĩ tới đây, trong lòng Sở Mặc khẽ giật thót.

Rốt cuộc hắn cũng tìm ra nguyên cớ nỗi bất an của mình!

Sân thí luyện!

Nơi đó thông với La Thiên Tiên Vực!

Vậy thì nếu bên La Thiên Tiên Vực có tin tức gì, sẽ nhanh chóngtruyền tới trong sân thí luyện!

Tin tức bản thân bị Chung Thải Vân đánh rơi xuống biển Thiên giới có thể giấu được sao?

Nếu Kỳ Tiêu Vũ biết bản thân mình gặp chuyện không may, với tính cách của nàng, sợ rằng mười phần có chín sẽ trực tiếp rời khỏi sân thí luyện, tới biển Thiên giới tìm mình chứ?

Còn có nhóm Thủy Y Y, mặc dù các nàng thoạt nhìn đều có chút ôn hòa, nhưng bản tính lại rất quật cường.

Một khi mấy cô gái này điên lên, căn bản sẽ chẳng còn sót lại bao nhiêu lý trí...Nghĩ tới khả năng này, Sở Mặc có chút đứng ngồi không yên.

Nhìn ngón tay sắp luyện hóa thành công, hắn hít sâu một hơi, tăng nhanh tốc độ rèn!

Giống như những gì Sở Mặc dự liệu, Kỳ Tiêu Vũ thì kẹt ở Giới Hải đạo tông, còn bọn Thủy Y Y cũng đã lặng lẽ rời khỏi sân thí luyện không lâu sau khi Kỳ Tiêu Vũ đi khỏi!

Thậm chí các nàng còn chưa đạt tới cảnh giới Thánh nhân, nhưng sau khi tiến vào La Thiên Tiên Vực, vẫn tìm kiếm một mạch...thẳng tới tận biển Thiên giới!

Hôm nay, sau gần một năm, nhóm các nàng cũng đã tìm được tới nơi này!

Chẳng qua là hải vực này rộng lớn mịt mùng, không thể thấy điểm cuối, có thể nói các nàng đúng là người mù mò mẫm.

Trừ họ ra, Ma Quân đã lâu chưa ló mặt cũng xuất hiện tại biển Thiên giới nơi này.

-----o0o-----

Chương 1949: Đinh ba Hải thần (1)

Chương 1949: Đinh ba Hải thần (1)

Những người thân nhất bên cạnh Sở Mặc đều dùng phương thức của riêng mình để tìm kiếm hắn.

Bọn họ đều là những người từng chứng kiến mọi kỳ tích của Sở Mặc năm xưa, cho nên, bọn họ vốn không tinSở Mặc sẽ bỏ mạng tại nơi này.

Chẳng qua là nơi như biển Thiên giới quá mênh mông, cũng quá nguy hiểm.

Mức độ nguy hiểm của nơi này so với sân thí luyện chỉ có hơn chứ không có kém!

Tuy vậy mọi người đều mang theo các loại đan dược cực phẩm cùng pháp khí.

Có lẽ liên quan tới sự suy tàn của Cổ tông biển Thiên giới, mặc cho bọn họ quần thảo ở mảnh hải vực biển Thiên giới này, nhưng vẫn không gặp phải uy hiếp trí mạng nào.

Thậm chí mấy cô gái Hồng Nguyệt, Thủy Y Y, Sở Thanh, Tử Yên dưới sự dẫn dắt của nữ đế Phiêu Linh, còn tìm được không ít cơ duyên, thực lực ai nấy đều tăng tiến!

Cuối cùng, các nàng bất ngờ gặp phải Ma Quân.

Khiến các nàng càng bất ngờ hơn chính là tu vi của Ma Quân đã vọt tới cảnh giới Đại Thánh!

Tuy đây là lần đầu tiên Ma Quân gặp nữ đế Phiêu Linh, nhưng hai bên cũng coi như đã quen biết, với sự bắt tay của hai người, cũng được xem là có thể tung hoành trên biển Thiên giới này rồi.

Chỉ như vậy, một thời gian sau, bọn họ đã tìm đến được một trong mười ba đảo thuộc Giới Hải đạo tông!

Họ, cũng chỉ là vô tình xông vào.

Kết quả lại phát hiện ra giữa mảnh hải vực mịt mù này còn có nơi xinh đẹp như vậy.

Đại Thánh trấn giữ nơi này cũng là một người nhiệt tình hiếu khách, thấy đám người ngoại lai kia thì tiếp đãi hết sức khách khí.

Hòn đảo này vốn được đặt tên là đảo Côn Thánh, nhưng đây khôngphải tên vốn có của nó.

Mà nghe nói vì năm xưa Côn Đại Thánh đã từng tu hành ở đây.

Mặc dù Côn Đại Thánh đã bỏ mình, nhưng để kỷ niệm Côn Đại Thánh, người ở nơi đây liền đổi tên hòn đảo này thành đảo Côn Thánh.

Đảo chủ của đảo Côn Thánh tên là Hạ Lan Phong, đó là một người trung niên hết sức nho nhã.

Toàn thân tỏa ra khí chất không tranh với đời, tính tình thoải mái, thích kết bạn bốn phương.

Rất nhanh liền thành bạn thành bè với nữ đế Phiêu Linh và Ma Quân.

Cảnh giới như nhau thì có rất nhiều đề tài chung.

Sau hai ngày quen biết, Hạ Lan Phong liền quyết định mang theo bọn Ma Quân đi trụ sở chính của Giới Hải đạo tông để mở mang tầm mắt.

- Ma Quân huynh, mấy hôm nữa chính là ngày vui của thiếu chủ chúng ta.

Nếu không phải là vì gặp gỡ các ngươi, sợ là ta đã sớm lên đường rồi.

Hôm nay tốt lắm, chúng ta cùng đi, ta tin tông chủ bọn họ mà thấy có bạn mới tới chúc mừng nhất định cũng sẽ rất vui vẻ.

Hạ Lan Phong cười nói.

Đám người Ma Quân nhìn nhau, sau đó Ma Quân trầm ngâm một lát, gật đầu nói:

- Như vậy có phải hơi lỗ mãng quá không?

- Không đâu không đâu!

Hạ Lan Phong cười nói:

- Tu sĩ chúng ta đều là đạo hữu, gặp nhau là có duyên rồi.

Bọn tông chủ cũng rất thích làm quen với nhiều bạn bè.

Nhất là hai vị phó tông chủ, đều là kỳ nữ tử bậc nhất trên đời này, thấy các vị cô nương ắt hẳn sẽ rất vui mừng!

Trong lòng Hạ Lan Phong thực ra cũng có chút ý riêng.

Mặc dù tu sĩloài người trong biển Thiên giới vô ngần này cũng không ít.

Nhưng có thể được tính như thiên tài chân chính tuyệt diễm lại quá ít!

Thoạt nhìn đám người này chính là từ bên ngoài tới du lịch.

Nếu như có thể giữ họ lại Giới Hải đạo tông, thì với cả Giới Hải đạo tông mà nói cũng là một việc vui lớn!

Như vậy, bản thân cũng xem như có góp sức cho tông môn, tin chắc trong ngày vui đó, bọn tông chủ sẽ càng thêm vui vẻ.

Bọn Ma Quân và nữ đế Phiêu Linh đương nhiên cũng có ý định của riêng mình.

Biển Thiên giới quá lớn, bọn họ hiểu rõ, nếu cứ tìm kiếm hùng hục không có phương hướng như vậy sợ rằng có tốn một ngàn nămcũng không tìm ra tung tích của Sở Mặc.

Nhưng nếu có Giới Hải đạo tông hỗ trợ, thì khác hẳn rồi!

Đây chính là thế lực đứng đầu trong biển Thiên giới, đệ tử nhiều không đếm xuể, nếu bọn họ chịu ra tay giúp đỡ, nói không chừng sẽ nhanh chóng tìm ra đầu mối.

Cứ như thế, hai bên liền hợp ý nhau.

Hạ Lan Phong nhanh chóng dẫn bọn họ lên đường, bay nhằm hướng trụ sở chính của Giới Hải đạo tông.

Đáy biển.

Cuối cùng sự tế luyện của Sở Mặc với ngón tay kia đã bước vào giai đoạn cuối cùng.

Minh văn!

Hắn phải khắc đạo của mình lên ngón tay này.

Đến đây, món pháp khí này mới được tính là thành công, nhưng đó mới là bước mấu chốt nhất.

Bản thân là tu sĩ cảnh giới Đại Thánh, đi luyện hóa ngón tay của một đấng tối cao, nhất là đấng tối cao đó còn chưa chết!

Muốn khắc đạo của mình lên ngón tay đó, độ khó có thể tưởng tượng được rồi.

Cho dù nơi này là đáy biển Thiên giới, Sở Mặc cũng vẫn cảm nhận được một luồng áp lực vô biên.

Trong nháy mắt khi hắn chuẩn bị khắc đạo của mình lên, một bóng người bất chợt hiện ra từ trong ngón tay đó.

Đây là một cô gái vô cùng xinh đẹp, nhưng ánh mắt tràn đầy căm hận, gắt gao nhìn Sở Mặc, lạnh giọng nói:

- Tiểu tử ngươi đây là muốn hoàn toàn đối đầu với một đấng tối cao, không để lại đường lui cho bản thân sao?

Sở Mặc nhìn người phụ nữ này:

- Ngươi là Chung Thải Vân sao?

Cô gái không trả lời, chỉ nhìn Sở Mặc với vẻ mặt vô cùng uy nghiêm, tràn đầy khinh thường.

Ánh mắt kia như đang nhìn một con kiến hôi vậy.

Nhất thời Sở Mặc cảm thấy có chút khó chịu, cười lạnh nói:

- Ngươi làm bộ cái gì chứ?

Cứ như ngươi không phải là do ta chém từ trên người một đấng tối cao xuống vậy!

Không chừa đường lui cho mình sao?

Các ngươi đã từng chừa cho ta đường lui chưa?

- Nếu ngươi đem ta luyện hóa hoàn toàn, đây sẽ là một nhân quả khổng lồ!

Cô gái hăm dọa.

Sở Mặc ha ha cười to:

- Nhân quả?

Gia đây nhiều nhân quả lắm!

Ngươi thì là thứ mấy chứ?

Vừa nói, trực tiếp liền ra tay, một nhát đao chém tới người phụ nữ này, sau đó hóa thành tinh khí vô tận.

Người phụ nữ đó chẳng qua cũng chỉ là một oán niệm của Chung Thải Vân hóa thân thành, với Sở Mặc mà nói vốn không tạo nên chút xíu uy hiếp nào, thậm chí còn chẳng thểảnh hưởng tới tâm tưởng của Sở Mặc.

Những năm gần đây, Sở Mặc thực sự đã trải qua quá nhiều chuyện, sao có thể để uy hiếp của người phụ nữ này trong lòng?

Sau khi chém luồng oán niệm đó, Sở Mặc trực tiếp ra tay.

Bắt đầu khắc đạo của mình lên ngón tay đã hóa thành kích cỡ một cây sáo ngọc kia.

Ầm!

Đại Thánh khí tạo thành, nhất định có thiên kiếp!

Cho dù nơi này là sâu dưới đáy biển Thiên giới cũng không tránh được.

Nhưng thứ như thiên kiếp với Sở Mặc mà nói vốn chẳng tạo nên uy hiếp gì.

Nhất là loại thiên kiếp đại thánh này lại dễ như bỡn thôi.

-----o0o-----

Chương 1950: Đinh ba Hải thần (2)

Chương 1950: Đinh ba Hải thần (2)

Ngược lại, việc khắc đạo của mình lên với Sở Mặc mà nói mới là chuyện khá hao tốn tinh thần.

Nửa tháng sau, Sở Mặc mới đem một tia đạo cuối cùng khắc lên phía trên.

Vù!

Một sóng dao động chập chờn nháy mắt nổ ra.

Trực tiếp chiếu sáng một vùng đáy biển Thiên giới!

Trải qua một năm luyện chế, món đại thánh khí mới tinh đã được luyện thành công!

Cảm thụ sức mạnh chập chờn bên trên món pháp khí, trên mặt Sở Mặc rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười vui vẻ.

Nhưng theo chút ánh sáng lập lòe này, hắn cũng mơ hồ phát hiện ra, đáy biển cách hắn vài trăm dặm hình như cũng đang có thứ gì.

Trước hắn chưa từng chú ý đến, ở nơi đáy biển Thiên giới này, thần thức chẳng có tác dụng gì.

Cho nên chưa từng phát hiện ra.

Bây giờ nhìn lại, vật kia, hình như là một món vũ khí?

Cái này khiến trong lòng Sở Mặc nhất thời nảy sinh hứng thú mãnh liệt.

Cõi đời này pháp khí cao cấp có rất nhiều, nhưng vũ khí cao cấp chân chính lại chẳng được bao nhiêu.

Bây giờ Sở Mặc đã biết binh khí của tu sĩ chỉ cần đến trình độ thánh khí là đã vô cùng mạnh mẽ rồi.

Hơn nữa, còn phải xem là ai sử dụng.

Nói thí dụ như cây gậy kim cô của con khỉ kia, là do Hồ Thiên đại thánh luyện chế thành, chẳng qua chỉ là một thánh khí, nhưng trong tay nó có thể đối đầu với một đấng tối cao!

Tuy cấp bậc của cây gậy kia là thánh khí, nhưng lại được con khỉ kia nuôi dưỡng thành binh khí bản mạng!

Cho nên trong giới tu hành xưa nay, pháp khí cao cấp dễ có, binh khí thuận tay khó cầu.

Chẳng lẽ nói, bản thân có thể nhặt được một món binh khí hùng mạnh nơi đáy biển Thiên giới này sao?

Trong lòng Sở Mặc thầm nghĩ, trực tiếp đi tới chỗ đó.

Nhắc tới, mấy món pháp khí của Sở Mặc cũng thực biến thái.

Khắp đại vũ trụ La Thiên, đến đấng tối cao cũng không thể cử động dễ dàng nơi đáy biển như hắn vậy.

Rất nhanh, Sở Mặc đi tới bên cạnh vật này, sau khi quan sát, hắn bất ngờ phát hiện ra, món binh khí to lớn dài mấy ngàn dặm đó lại là một cây đinh ba!

Nhất là phần đuôi của binh khí còn khắc một ký hiệu.

Trong lòng hắn nhất thời như có một cơn sóng thần cuồn cuộn!

Đinh ba Hải thần!

Binh khí này cũng là một trong tám đại thánh khí do Hồ Thiên đại thánh luyện thành năm xưa, đinh ba Hải thần!

Liên quan tới đinh ba Hải thần thì rất ít người biết tung tích của nó.

Chỉ biết là sau khi Hồ Thiên đại thánh luyện thành tám đại thánh khí xong liền chia cho mấy anh em của mình.

- Gậy kim cô nằm trong tay Hầu đại thánh, cây đinh ba hải thần này... chìm trong biển Thiên giới, năm xưa, hình như Côn đại thánh cũng bị đánh rơi xuống biển Thiên giới, bỏ mạng nơi này...

Chẳng lẽ...

Đôi mắt Sở Mặc sáng lên.

Sau đó, hắn đưa tay đặt lên trên binh khí to lớn.

Rồi truyền đạo của bản thân vào đinh ba Hải thần.

Vù!

Cả đinh ba Hải thần nháy mắt phát sáng chói lọi.

Giống như một ánh mặt trời tỏa sáng dưới đáy biển lạnh như băng, lập tức bắn Sở Mặc giật ngược lại.

Vẫn còn sống!

Sở Mặc giật mình khôn xiết.

Năm tháng vô tận trôi qua, đinh ba Hải thần này vẫn chưa chết, chẳng qua nó chỉ chìm vào giấc ngủ say mà thôi.

Nó... còn sống!

Nếu món binh khí này còn sống, liệu chủ nhân của nó... có phải cũng còn sống hay không?

Nghĩ tới khả năng này, trong tim Sở Mặc như có lửa thiêu đốt vậy.

Thất đại thánh do Hầu đại thánh cầm đầu hôm nay rõ ràng cho thấy đang ở phe ta.

Nếu họ có thêm một Côn đại thánh, như vậy chẳng phải, lực chiến bên mình, sẽ tăng rất nhiều sao?

Sở Mặc nghĩ, sau đó lập tức bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.

Ở đây không thể nào sử dụng thần thức được, nhưng không sao ánh mắt hắn vẫn vô cùng hữu dụng.

Vào lúc này, Giới Hải đạo tông đang giăng đèn kết hoa, tiếng nhạcvang trời.

Khách khứa bạn bè các nơi đều tề tựu đông đủ!

Ngày cưới của thiếu chủ Hiên Vô Địch Giới Hải đạo tông, đã tới! ——

Khách tới Giới Hải đạo tông không phải chỉ có người trong nội bộ Giới Hải đạo tông, còn có một số lượng lớn sinh linh mạnh mẽ trong biển Thiên giới.

Mặc dù bây giờ còn chưa có tin tức rõ ràng lão tổ Hắc Ngư đã biến mất hay chưa, nhưng từ sau cuộc chiến kia, đã lâu rồi mà y chưa lộ diện, thì cũng đã nói lên rất nhiều điều rồi.

Nhất là hôm nay Cổ tông biển Thiên giới đã hoàn toàn lụn bại, chỉ còn sót lại một chút xíu thế lực nhưng cũng thê thảm vô cùng.

Một số sinh linh to gan trong biển Thiên giới đã bắt đầu tấn công bọn họ.

Không phải thừa dịp kẻ khác gặp nguy, mà là trả thù rửa hận!

Thời gian huy hoàng của Cổ tông biển Thiên giới quá dài, số sinh linh đắc tội cũng nhiều khôn kể.

Hôm nay họ đã sa sút, đương nhiên không thể tránh bị kẻ địch trả thù.

Nhìn lại Giới Hải đạo tông, chẳng những trở thành thế lực số một trong biển Thiên giới, mà lại còn không hề ỷ thế ép người.

Lập tức khiến cho sự hảo cảm của rất nhiều sinh linh biển Thiên giới với họ tăng vọt.

Hôm nay là đám cưới của thiếu chủ Giới Hải đạo tông, dù sinh linh mạnh mẽ trong biển Thiên giới không tự mình tới thì cũng sai người mang quà tặng tới.

Cho nên, gần đây Giới Hải đạo tông liền dứt khoát hoàn toàn mở rộng cửa, nghênh đón sinh linh các nơi, toàn bộ biển Thiên giới trước nay chưa từng náo nhiệt như vậy.

Ba người thân là chủ nhân như Hiên Tùng, Hiên Tuyết cùng Hiên Nguyệt đều tươi cười như hoa.

Điều duy nhất khiến họ đau đầu chính là một trong những nhân vật chính của hôn lễ này, Sở Tình.

Từ đầu tới giờ nàng chưa từng thỏa hiệp.

Mặc dù do bị phong ấn tu vi nên cũng không thể phản kháng một cách kịch liệt được, nhưng chotới giờ cũng chưa hề tỏ thái độ tốt với họ.

Dựa theo ý của Hiên Tùng, thì con trai mình... nên ngủ với người đàn bà này ngay từ đầu!

Chỉ cần nàng thành người phụ nữ của y, nàng sao còn có thể cự nự?

Nhưng Hiên Vô Địch vẫn muốn đợi tới đêm tân hôn mới làm như vậy.

Bởi vì từ trong cốt tủy y vẫn là một người rất coi trọng truyền thống.

Đồng thời cũng không muốn xảy ra náo loạn gì trong ngày cưới.

Suy nghĩ của y và cha mình không giống nhau.

Dưới cái nhìn của y, nếu y thực sự làm như vậy, người phụ nữ này sẽ hận y cả đời.

Mấy thị nữ xinh đẹp đang trang điểm cho Kỳ Tiêu Vũ.

Vốn là một Kỳ Tiêu Vũ diễm lệ khuynh thành, sau khi trang điểm một phen lại càng tuyệt sắc tới mức khiến người ta nghẹt thở.

Nhìn chính mình trong gương, Kỳ Tiêu Vũ cũng có chút kinh ngạc, không ngờ bản thân cũng có thể đẹp như vậy được.

Nhưng trong lòng nàng thì tràn ngập đau thương, nàng đã chuẩn bị xong kết cục cuối cùng.

Số sức mạnh giữ lại trong trái tim không thể phá tan phong ấn, nhưng lại có thể giết chết chính nàng!
 
Thí Thiên Đao Full
LXXIX ( Chương 1951-1975 )


Chương 1951: Ta không phải họ Sở

Mấy ngày nay, cảm ứng của Kỳ Tiêu Vũ đối với Sở Mặc ngày càngrõ ràng, thậm chí còn cảm ứng được Sở Mặc cũng đang tìm nàng!

- Ca ca ngươi yên tâm, cả đời này ta chỉ là người phụ nữ của ngươi!

Bái đường thành thân với người khác là không thể nào.

Cho nên nếu bọn họ ép ta, ta cũng chỉ có thể dùng cái chết để chứng minh!

Ca ca, hy vọng ngươi có thể đuổi tới đúng lúc, mang ta đi.

Kỳ Tiêu Vũ mặt không chút cảm xúc ngồi nơi đó, mặc cho mấy người thị nữ trang điểm cho nàng.

Đoàn người Ma Quân đi theo Hạ Lan Phong, sau khi tới nơi liền được khoản đãi nồng hậu.

Nhưng sau khi nghe tên cô dâu, bọn Ma Quân lại có chút nghi ngờ.

- Sở ...

Tình?

Thủy Y Y là người đầu tiên cảm thấy không đúng, nàng nhìn Sở Thanh:

- Chỉ khác một chữ so với tên của ngươi.

- Sở...

Tình?

Sở Thanh nhẩm kỹ từng chữ, chau chặt đôi mày thanh tú:

- Sao ta cảm thấy như là một cái tên giả vậy.

- Có phải hay không đó là...

Ấn tượng của nữ đế Phiêu Linh với Kỳ Tiêu Vũ cũng cực tốt, rất thích cô gái ương bướng này.

Đám người thực sự quá thông minh, chỉ từ một chút xíu dấu vết thôi là có thể đoán ra vài điểm rồi.

Thủy Y Y nói:

- Nàng đã sớm tới biển Thiên giới rồi, nói như vậy, đến tiền bối Ma Quân chúng ta cũng đã gặp, thì nàng không thể không có chút tin tức nào được.

Ma Quân im lặng một chút, sau đó nói:

- Một hồi xem thế nào rồi tính, có lẽ là do chúng ta đa nghi rồi.

Mọi người cùng gật đầu.

Sau đó, Hạ Lan Phong đi từ bên ngoài vào, mặt đầy vui mừng nói:

- Ma Quân, Phương Hoa, hai vị đạo hữu, còn có chư vị nữa, ta đã nói chuyện của chư vị với tông chủ rồi, tông chủ bày tỏ sự hoan nghênh tới các vị, chờ lát nữa sau khi tân lang tân nương bái thiên địa xong, ta sẽ mang các ngươi đi gặp tông chủ!

Tông chủ muốn đích thân tiếp đón mọi người!

Ma Quân cười chắp tay:

- Làm phiền.

Nữ đế Phiêu Linh cũng gật đầu một cái.

Hạ Lan Phong cười khoát tay:

- Nên vậy mà, đi thôi, bây giờ ta mang mọi người tới đại điện dự lễ!

Hôm nay quả thực có quá nhiều người tới.

Đi trễ sợ là đảo chủ như ta đây cũng hết chỗ!

Trong lòng mọi người đều có nghi vấn nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, đi theo Hạ Lan Phong hướng tới vị trí đại điện.

Rất nhanh, liền đi tới đại điện của Giới Hải đạo tông, sau khi đi vào trong mới thấy quả nhiên là người ra kẻ vào tấp nập.

Trong đại điện tiếng người ồn ào huyên náo, Hạ Lan Phong mang theo mọi người đi thẳng về phía trước.

Trên đường đi thỉnh thoảng gặp người khác tới chàohỏi Hạ Lan Phong cũng lần lượt trả lễ.

Cuối cùng, rốt cuộc mọi người đều tới hàng trên cùng của đại điện.

Lúc này, từ sau bình phong của đại điện có một cô gái xinh đẹp khuynh thành đi ra.

Khí thế của người phụ nữ này khá là mạnh mẽ, vừa cao quý lại còn tao nhã.

Đứng ở nơi cao nhất của đại điện nhưng cũng không hùng hổ bức người.

- Đây là phó tông chủ Hiên Nguyệt.

Hạ Lan Phong nhỏ giọng giới thiệu cho đám người Ma Quân.

Hiên Nguyệt nghe, nhẹ nhàng gật đầu về phía Ma Quân và Hạ Lan Phong.

Nhìn thấy nữ đế Phiêu Linh, ánh mắt sáng lên, lộ vẻ mỉm cười.

Sau đó, Hiên Nguyệt dời mắt, nhẹ giọng nói:

- Giờ lành sắp tới, chúng ta mời tân lang tân nương ra đây trước đã!

Đám người Ma Quân nhất thời vô cùng sốt ruột nhìn về phía bình phong.

Hạ Lan Phong còn tưởng họ đang ngóng tân lang tân nương ra mắt, cười nói:

- Ta cũng rất sốt ruột...

Ngươi nói xem đây không phải đám cưới của ta?

Ta sốt ruột cái gì chứ?

Ma Quân miễn cưỡng cười cười, vẫn không chớp mắt.

Từ bình phong cao hơn phía trên đại điện, có mấy thị nữ mặc váy đỏ dẫn đầu đi ra, ai nấy đều khá xinh đẹp.

Vừa đi vừa thi triển thần thông, nhất thời từ trên cao của đại điện lắc rắc vô số hoa tươi.

Đám thị nữ này, đều là tu sĩ cảnh giới Chí Tôn!

Dưới phép thuật của các nàng, trên đài cao tức thì rực rỡ tươi đẹp, giống như tiên cảnh chốn nhân gian vậy.

Rất nhiều người cũng nhìn với ánh mắt đăm đăm, một số nữ tu sĩ không nhịn được lẩm bẩm nói:

- Nếu là lập gia đình, cũng phải có cảnh tượng như vậy!

Lúc này, tiếng nhạc ưu nhã vang lên, theo tiếng nhạc, một nam một nữ chậm rãi đi từ sau lưng bình phong ra.

Người con trai ngọc thụ lâm phong, cô gái xinh đẹp tuyệt trần.

Tất cả mọi người đều ngây dại, si ngốc nhìn cô gái phía trên đài cao.

Tu sĩ có thể xuất hiện tại nơi này đều không phải dế nhũi chưa từng trải việc đời, nhưng xưa nay họ chưa từng gặp được cô gái nào xinh đẹp như vậy!

Trong lúc nhất thời, mấy chục ngàn người bên trong đại điện lặng ngắt như tờ!

Trong nháy mắt nhìn thấy cô gái này, đám người Ma Quân cũng ngây ra như phỗng!

Thủy Y Y vừa định kêu lên thành tiếng, thì lại bị nữ đế Phiêu Linh truyền âm trấn áp:

- Chớ có lên tiếng!

Xem trước đã!

Tình thế này thực sự là nguy hiểm đến tột cùng rồi!

Đây là nơi nào chứ?

Đây là hang ổ của Giới Hải đạo tông!

Người ở đây là những ai?

Tất cả cao thủ trong Giới Hải đạo tông, cao thủ mười ba đảo, tông chủ Giới Hải đạo tông...

Còn có nhiều sinh linh mạnh mẽ trong GiớiHải đạo tông như vậy!

Chỉ riêng hơi thở đại thánh trong chính giữa đại điện Giới Hải đạo tông đã có trên trăm người!

Đây không phải là đại vực Viêm Hoàng, lại càng không phải Phiêu Diêu Cung của họ.

Đây là một cấm địa trong La Thiên Tiên Vực!

Nơi này, dù là hoàng tộc La Thiên cũng không dễ dàng tấn công.

Đám người bọn họ lại có bao nhiêu người?

Ma Quân mới là đại thánh sơ kỳ, nữ đế Phiêu Linh đại thánh sơ kỳ, Hồng Nguyệt là thánh nhân hậu kỳ, bọn Thủy Y Y, Sở Thanh, Tử Yên chỉ là Chuẩn Thánh đỉnh cao!

Thậm chí còn chưa được tính là Thánh nhân!

Số lượng Thánh nhân ở đây, không dưới người!

Vậy còn bên ngoài đại điện thì sao?

Còn có bao nhiêu?

Chỉ bằng mấy người này, muốn mang Kỳ Tiêu Vũ đi khỏi đây, căn bản là nói mơ!

Thủy Y Y là cô gái thông minh cỡ nào, Sở Thanh, Hồng Nguyệt, Tử Yên lại có ai là ngu ngốc?

Cho nên dù chỉ là thoáng kinh hãi một lát, các nàng liền khôi phục bình thường.

Trong mắt người bên ngoài, chỉ là bị vẻ xinh đẹp của cô dâu làm choáng váng thôi, cũng không khiến ai chú ý.

Trên thực tế, hầu như phản ứng của mọi người cũng không khác lắm.

Đều ngắm tới ngây người.

Lúc này, Hiên Nguyệt khẽ cười nói:

- Sao, thiếu của phu nhân của chúng ta đẹp chứ?

Chính giữa đại điện to lớn, lúc này mới vang lên những tiếng hít hơi lạnh, còn có nuốt nước miếng.

Trên mặt Hiên Vô Địch tràn đầy vui vẻ, dùng khóe mắt liếc nhìn Kỳ Tiêu Vũ xinh đẹp khuynh thành bên cạnh thầm nghĩ: Đây chính là vợ ta!

Là người phụ nữ sẽ chung sống với ta cả cuộc đời!

Từ đây chúng ta sẽ song túc song phi!

-----o0o-----

Chương 1952: Giá lâm (1)

Chương 1952: Giá lâm (1)

Ngay lúc này, Kỳ Tiêu Vũ lên tiếng, thậm chí không nhìn thấy Ma Quân dưới đài, đôi mắt nàng cũng không nhìn bất cứ ai, trên mặt nàng đã quyết ý muốn chết:

- Ta có lời muốn nói.

Bốn chữ này, trong trẻo lạnh lùng, như từ trong băng đá tỷ năm toát ra.

Những người có mặt tu vi đều không thấp, ít nhất phải là Chí Tôn.

Cảm giác với khí thế cũng siêu mạnh, cho nên lập tức liền cảm giác được, cô dâu này... có chỗ nào không đúng.

Sắc mặt Hiên Vô Địch cũng biến đổi trong nháy mắt.

Sắc mặt Hiên Nguyệt cũng thay đổi, nhìn về phía Kỳ Tiêu Vũ.

- Có thể nói không?

Giọng nói Kỳ Tiêu Vũ trong trẻo lạnh lùng, sau đó nàng nhìn Hiên Nguyệt:

- Nếu không nói, bây giờ ta có thể chết.

Không cần thử, các ngươi không ngăn được ta.

Sức mạnh kia nằm ngay trong trái tim ta, chỉ cần một ý nghĩ của ta, ta cũng chết được.

Mọi người có mặt đều ngẩn ra, trợn mắt tròn xoe ngơ ngác, nhìn côgái xinh đẹp trên đài cao.

Mặt Hiên Vô Địch vô cùng khó coi:

- Sở muội... ngươi đây là?

- Ta không phải họ Sở.

Mặt Kỳ Tiêu Vũ bình tĩnh nói.

Hiên Nguyệt lúc này không nói năng gì, gương mặt xinh đẹp cau mày.

Chuyện nàng lo lắng nhất, đã xảy ra!

Tiểu nha đầu này rất khó đối phó, sớm biết như vậy, thì nên phongấn khả năng nói chuyện của nàng...

Không, là hoàn toàn phong ấn nàng!

Bọn họ không ngờ, nha đầu này còn có năng lực tự sát!

Đúng là ngoài ý muốn!

Hiên Nguyệt biết chuyện này đã không thể vãn hồi, chắc chắn sẽ mang đến tai tiếng.

Hôn lễ cũng không thể tiếp tục được nữa, giờ chỉ xem có thể cứu vãn đến mức độ nào mà thôi.

- Ta họ Kỳ, tên là Tiểu Vũ, Sở Mặc chính là chồng ta.

Kỳ Tiêu Vũ nói, mắt nhìn Hiên Vô Địch và Hiên Nguyệt, nhẹ nhàng thi lễ.

Mắt Hiên Nguyệt sáng lên.

Hành động của Kỳ Tiêu Vũ cho thấy nàng không muốn làm lớn chuyện, xem ra còn có thể bàn bạc.

- Thật xin lỗi, Hiên Vô Địch công tử, ta không thể gả cho ngươi được, ta đã có phu quân.

Ta cũng không mong chuyện đến nước này, rất xin lỗi.

Nếu các ngươi muốn cưỡng ép, ta sẽ lập tức tự vẫn.

Kỳ Tiêu Vũ nói rất bình tĩnh, nàng đột nhiên nhìn thấy Ma Quân ở phía dưới, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Nàng không nghĩ có thể thấy họ ở đây.

Bất quá nàng dời mắt rất nhanh, nói tiếp:

- Thật xin lỗi các vị khách quý đã lặn lội đường xa đến đây.

Chuyện này chỉ là hiểu lầm, mong các vị thứ lỗi.

Thật ra thì Hiên công tử...- Không!

Hiên Vô Địch chợt gào lên, ánh mắt dữ tợn:

- Ngươi chỉ có thể là người phụ nữ của Hiên Vô Địch ta.

Hôm nay, dù ngươi chết ta cũng sẽ cưới ngươi.

Kỳ Tiêu Vũ cười nhạt, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, kinh diễm thiên hạ.

Nhưng nụ cười này lại không dành cho Hiên Vô Địch.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn trần điện, nhẹ giọng nói:

- Ca ca, thật xin lỗi, ta vẫn không tìm được ngươi.

Ta đi trước một bước đây...- Không!

Tiểu Vũ, Sở Mặc sẽ tới nhanh thôi, ngươi không được chết!

Phía dưới chợt có người gào lên.

Cả điện lặng ngắt như tờ.

Sau đó tất cả mọi người nhìn về phía Thủy Y Y.

Hạ Lan Phong ngu người, trợn mắt nhìn Thủy Y Y, sau đó liếc nhìn Ma Quân.

Nằm mơ anh ta cũng không nghĩ những người mình mang tới làm khách quý lại quen biết với cô dâu.

Mặc dù thấy khó tin nhưng lúc này, anh ta cũng có thể đứng một bên nhìn.

Thủy Y Y không buồn để ý gì nữa.

Dưới ánh mắt soi mói của vô số Thánh nhân và Đại thánh, nàng nhẹ nhàng nhảy một cái lên chỗ cao nhất của đại điện, đến trước mắt Kỳ Tiêu Vũ, kéo cánh tay đang lạnh băng về phía mình.

Có mấy người muốn đứng ra ngăn nhưng bị Hiên Nguyệt dùng ánh mắt cản lại.

- Tiểu Vũ, sao ngươi lại ngốc như vậy?

Nếu ngươi chết, toàn bộ Giới Hải Đạo tông sẽ phải chôn cùng ngươi đó.

Thủy Y Y vẫn không chút cố kỵ, nhìn Kỳ Tiêu Vũ, nói thắng.

Toàn bộ đại điện im lặng, sau đó lập tức xôn xao.

Một thanh âm trầm thấp từ phía sau bình phong vang lên:

- Khẩu khí cũng lớn nhỉ!

Một người cao lớn từ sau đi ra.

Người này chính là Hiên Tùng, tông chủ của Hải Đạo tông.

Rốt cuộc không nhịn được, đi từ sau ra.

Vốn ông ta không muốn lộ mặt, tai tiếng lớn thế này đủ xấu hổ lắm rồi, nhưng không nghĩ tiểu nha đầu Chuẩn thánh ở đâu nhảy vào, nói khoác không biết ngượng.

Gì mà ngươi chết thì toàn bộ Giới Hải Đạo tông phải chôn cùng chứ, đúng là nói khoác.

Ông ta nhìn Thủy Y Y, đánh giá một chút, cũng hơi chấn động vì ông không nghĩ, trên đời này lại có cô gái có sắc đẹp có thể sánh với con dâu của ông.

Lúc này những người trong điện cũng chú ý tới vẻ đẹp của Thủy YY, đồng thời, họ còn lưu tâm đến cái tên Thủy Y Y vừa nói.

Sở Mặc!

Sở Mặc nào?

Sở Mặc sao?

Cái tên Sở Mặc đối với Biển Thiên giới quá đỗi xa lạ.

Mặc dù Biển Thiên giới cũng ở trong La Thiên tiên vực nhưng nơi đây bị ngăn cáchbên ngoài.

Các tu sĩ Biển Thiên giới tiến vào Thí luyện tràng cũng không hay để ý thông tin lắm.

Nhưng điều này cũng không có nghĩa là họ không biết tí chuyện nào ở ngoài.

Họ biết trận đại chiến kia.

Cũng nghe đồn biểu hiện kinh diễm của Sở Mặc, nhất là trong trận đại chiến đó, dù Sở Mặc bị đánh bay ra khỏi Biển Thiên giới, nhưng hắn lại có thể cắt đứt một ngón tay của cự đầu kia.

Không phải ai cũng có thể có chiến tích này.

Toàn bộ Giới Hải Đạo tông còn chẳng có người dám trêu chọc mộttên cự đầu bị trọng thương ý chứ.

Hiên Tùng nghe đến tên Sở Mặc, chân mày nhíu chặt hơn, hờ hững nói:

- Sở Mặc là cái tên trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng, dám đối kháng với cự đầu, không phải hắn chết rồi hay sao?

Khí tức của Hiên Tùng vô cùng cường đại, dù ông ta không muốn áp chế ai nhưng người ở Chuẩn thánh đỉnh phong như Thủy Y Y vẫn có thể cảm nhận được áp lực, nàng không đổi sắc, nghiêm túc nói:

- Hắn không chết đâu.

- Không chết á, ha ha!

Ngươi nói đùa à.

Ăn một kích của cự đầu, chìm vào Biển Thiên giới mà không chết á?

Năm xưa Côn Đại thánh còn chết, chẳng lẽ hắn lợi hại hơn Côn Đại thánh sao?

Hiên Vô Địch như phát điên nói.

Hiên Vô Địch chưa bao giờ gặp đả kích ở chính nhà mình như vậy, gã điên cuồng đến đỏ mắt, nhìn Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Cho nên...

- Nên cái gì?

Trong điện đột nhiên có một thanh âm bình thản vang lên.

Một người đang chậm rãi đi từ bên ngoài vào.

Nghe âm thanh này, Kỳ Tiêu Vũ suýt nữa rớt nước mắt.

Thủy Y Y không dám tin vào tai mình.

Ma Quân, Phiêu Linh Nữ Đế, Hồng Nguyệt, Sở Thanh cùng nhóm Tử Yên ngẩn ra, sau đó, trên mặt mừng như điên.

Sở Mặc đã tới!

-----o0o-----

Chương 1953: Giá lâm (2)

Chương 1953: Giá lâm (2)

Toàn bộ người trong điện đều theo bản năng nhìn ra phía cửa, nhìn vào người thanh niên đang tiến vào.

Hắn mặc quần áo đen, tóc trắng như thác, mày kiếm mắt sáng, hết sức anh tuấn.

Mái tóc màu trắng càng khiến hắn trở nên yêu dị, sắc mặt có chút thiếu sức sống nhưng lại thêm vẻ mị hoặc.

Lập tức cũng có nhiều nữ tu trong biển Thiên giới tròn xoe mắt, cho tới giờ các nàng chưa từng gặp người đàn ông nào hấp dẫn như vậy, trái tim không nhin được đập thình thịch.

Trên đại điện, trong đôi mắt Hiên Tùng lóe lên ánh sáng nguy hiểm.

Ánh mắt cũng trở nên lành lạnh, y lạnh lùng nhìn người thanh niên đang lững thững đi từ bên ngoài tới như đi trong sân vắng, trên người tỏa ra hơi thở vô cùng nguy hiểm.

Đồng thời, hai luồng đạo khí phong tỏa trênngười Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y.

Chỉ cần người tới có cử động hơi khác thường, y chắc chắn có thể giết hai người này trong nháy mắt!

- Nếu ta là ngươi ta sẽ không làm vậy đâu Hiên tông chủ.

Sở Mặc đi từ cửa đại điện tới.

Đám người ngăn trước mặt hắn tự nhiên tách thành một con đường.

Đây là bản năng!

Đến khi họ giật mình nhận ra, người thanh niên tóc trắng đó đã đi tới.

Trong lòng những người này cũng cảm thấy có chút hoảng sợ.

Bởi vì ngay trong số bọn họ cũng có tu sĩ cảnh giới đại thánh!

Đều là cảnh giới đại thánh, nhưng lại như là kém hơn thanh nhiên này một bậc vậy...

Thanh niên tóc trắng này, thực sự là một tu sĩ cảnh giới đại thánh?

Mà không phải là một đấng tối cao trẻ tuổi?

Hiên Vô Địch trên đài nhìn thanh niên tóc trắng đó, đột nhiên ý thức được thân phận của đối phương, không nhịn được rống lên giận dữ, trực tiếp ra đòn với Sở Mặc.

Hiên Nguyệt vẫn chăm chú quan sát ở bên cạnh Hiên Vô Địch nháy mắt ra tay, hóa giải đòn kia của Hiên Vô Địch.

Giữa không trung đại điện nổ ra một tiếng vang trầm đục.

Một đòn cảnh giới đại thánh khá kinh khủng, nếu không phải có trận pháp bảo vệ, sợ là chỉ riêng sóng âm đã đủ đánh sập cả đại điện này rồi.

Mặt Hiên Vô Địch tức giận nhìn cô mình:

- Sao lại cản ta?

Sở Mặc đã đi đến dưới bậc thang đại điện như mây trôi nước chảy, từ đấu chí cuối thậm chí còn không thèm phòng ngự.

Dũng khí này khiến các đại thánh khác cũng khâm phục không thôi.

Đổi lại làm bọn y, đi ở giữa vô số kẻ địch bao vây, đối mặt với một đòn của đại thánh, rất khó ung dung được như Sở Mặc vậy.

Hiên Nguyệt than nhẹ một tiếng, nhìn cháu ruột mình không trả lời, sau đó nhìn Hiên Tùng, truyền âm nói:

- Đại ca, vở kịch này, còn diễn tiếp sao?

Hiên Tùng nhìn Hiên Nguyệt, sau đó lạnh lùng nhìn chăm chú Sở Mặc đang ở dưới đài, giữa hai lông mày thoáng qua một tia sát khí, lạnh giọng nói:

- Sở Mặc ngươi là muốn đối đầu với cả Giới Hải Đạo tông sao?

- Hiên tông chủ không cảm thấy mấy lời này có chút nực cười sao?

Sở Mặc bước từng bước một, theo bậc thang lên đài cao.

Khi đingang qua đám Ma Quân cùng người thân, thậm chí Sở Mặc còn mỉm cười với sư phụ của mình một cái.

Dáng điệu khí định thần nhàn kia khiến tất cả mọi người ngơ ngác.

Hắn không thủ thế, không tản ra sát ý, nhưng mỗi bước đi của hắn sẽ khiến mọi người căng thẳng vô cùng.

Đến sau, một số người cảnh giới thấp còn có cảm giác khó thở.

- Ngươi đứng lại cho ta!

Hiên Vô Địch nổi giận gầm lên, mặc dù không tiếp tục ra tay với Sở Mặc, nhìn nhìn tư thế kia, tùy thời đều có thể bùng nổ.

Y gắt gao nhìnSở Mặc đang không ngừng tiến lên, dù đứng trên cao nhìn xuống, nhưng y lại có cảm giác đang ngẩng đầu nhìn người đó.

Loại cảm giác này thậm chí còn khiến Hiên Vô Địch phát điên.

Sở Mặc không nói gì, cũng không đứng lại, tiếp tục tiến lên từng bước một.

Cuối đài đại điện dù rất cao, nhưng do Sở Mặc không ngừng đi về phía trước, khoảng cách với đài cao cũng ngày một gần.

- Sở Mặc, tốt nhất ngươi nên dừng lại, nếu không ta liền giết các nàng!

Hiên Tùng rốt cuộc không kiềm chế được, áp lực người thanh niên này mang lại cho y thực sự quá lớn!

Hiên Nguyệt ở bên cạnh cau mày, nhẹ giọng nói:

- Sở công tử, ta nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm.

Sở Mặc cười cười với Hiên Nguyệt:

- Ta cũng cảm thấy là hiểu lầm, nhưng Hiên tông chủ... dường như không nghĩ vậy.

Hiên Tùng lạnh lùng nhìn Sở Mặc, trong lòng thầm nhủ: Trước đây chỉ nghe nói Sở Mặc này là thiên kiêu đỉnh cấp trẻ tuổi của La Thiên Tiên Vực, tuy rằng thời gian thành danh chưa lâu, nhưng lại có rất nhiều chiến tích huy hoàng.

Bất luận là lúc trước chiến đấu với phụ tử Chung gia, hay là biểu hiện trên chiến trường phương bắc, phương nam đều có thể nói là tuyệt thế kinh diễm.

Đặc biệt là khi đối mặt với một kích của đấng tối cao, lại có thể chém rơi một ngón tay của y, chìm xuống đáy biển Thiên giới... vẫn có thể sống sót trở về.

Bất kể hắn lợi dụng pháp khí tương trợ gì.

Thực lực của bản thân hắn cũng tuyệt đối có thể nói là đỉnh cấp!

Loại người như vậy, đổi lại là trước đây, Giới Hải Đạo Tông luôn khiêm nhường làm người làm việc nói gì cũng sẽ không đắc tội với hắn.

Nhưng lần này không giống lúc trước!

Giới Hải Đạo Tông đã chịu đựng nhiều năm như vậy, cuối cùng đã chịu đựng không nổi nữa rồi, Thiên giới Hải Cổ Tông bị huỷ hoại, Hắc Ngư nhất tộc hầu như thương vong gần hết, Hắc Ngư lão tổ cũng không rõ tung tích.

Hiện giờ toàn bộ biển Thiên giới, thế lực mạnh nhất không ai qua được Giới Hải Đạo Tông.

Mối hôn sự này cũng là để Hiên Tùng tuyên cáo tín hiệu nổi dậy của Giới Hải Đạo Tông với toàn bộ biển Thiên giới!

Kết quả, ngọn lửa này còn chưa đốt lên, đã hứng ngay một chậu nước lạnh.

Điều này quả thực khiến cho Hiên Tùng phụt máu trong lòng, cảm giác muốn phun ra cũng không phun được, suýt nữa thì làm y chết ngộp.

Trong lòng y biết rõ, nếu như lần này sợ hãi, vậy thì Giới Hải Đạo Tông sẽ vĩnh viễn là thế lực hạ lưu của biển Thiên giới!

Cho dù Hắc Ngư lão tổ đã chết, Thiên giới Hải Cổ Tông đã diệt vong, Hắc Ngư nhất tộc cũng đã tận...

Giới Hải Đạo Tông cũng vẫn là một môn phái hạ lưu!

Giống như một nam nhân vĩnh viễn không thể cứng nổi vậy!

Nhìn thấy biểu cảm khuất nhục trên gương mặt đám người Giới Hải Đạo Tông trong đại điện, nhìn thấy đám sinh linh hùng mạnh của biển Thiên giới tới dự lễ như đang cười trên sự đau khổ của người khác đằng sau cái vẻ bình tĩnh kia...

Hiên Tùng than thở trong lòng: không còn đường lui nữa rồi!

Hiên Nguyệt cũng tốt, Hiên Tuyết cũng tốt, hai người muội muội của y, tuy rằng cảnh giới cao thâm, nhưng chung quy vẫn là nữ nhân.

Cho nên...

Khí thế trên người Hiên Tùng bỗng chốc tăng lên, tràng vực hùng mạnh vô hạn gần với đấng tối cao, trong nháy mắt bộc phát ra ngoài!

-----o0o-----

Chương 1954: Giới Hải Đạo Tông cúi đầu

Chương 1954: Giới Hải Đạo Tông cúi đầu

Tràng vực này đã kinh động đến gần như tất cả mọi người ở hiện trường!

Thậm chí bao gồm cả những tu sĩ nội bộ Giới Hải Đạo Tông, bọn họcũng là lần đầu tiên nhìn thấy Tông Chủ bộc phát ra toàn bộ khí thế.

Thật là hùng mạnh!

Quá mạnh mẽ!

Hoá ra Tông chủ của chúng ta lại là một cao thủ khủng bố như vậy!

Người của Giới Hải Đạo Tông đều cảm thấy vô cùng hãnh diện.

Mà đám sinh linh hùng mạnh của biển Thiên giới đến dự lễ kia cũng bị khí tràng trên người Hiên Tùng làm cho chấn động.

Lập tức thu lạibiểu cảm cười trên sự đau khổ của người khác, sắc mặt trở nên ngưng trọng.

Cũng hiểu ra rằng, tới bây giờ Giới Hải Đạo Tông có thể trở thành môn phái đứng thứ hai của biển Thiên giới, cũng không phải không có lý do.

Khiêm nhường... thật sự không khác nào quỵ luỵ.

Khi khí tràng trên người Hiên Tùng bao phủ toàn bộ hiện trường, y lạnh lùng nhìn về phía Sở Mặc, giọng vô cùng trầm thấp, nói từng chữ:

- Không muốn như vậy, thì muốn thế nào?

Sở Mặc, nơi này là GiớiHải Đạo Tông!

Cho dù ngươi là ngoại thích của hoàng tộc, nơi này cũng không cho phép ngươi ngang ngược!

Nếu biết điều, hãy tự rời khỏi đây.

Tránh để mọi người đều khó chịu!

- Sau đó thì sao?

Các ngươi sẽ quang minh chính đại chiếm đoạt hai vị thê tử của ta ư?

Khoé môi Sở Mặc lộ ra vẻ mỉm cười.

Từ khoảnh khắc nhìn thấy Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ đã hoàn toàn bình tĩnh lại, bởi vì nàng biết rõ, nếu Sở Mặc sống sót trở về, thì đã có thể đưa các nàng rời khỏi đây.

Chỉ là nàng rất đau lòng không biết vì sao Sở Mặc tóc bạc đầy đầu.

Ánh mắt nàng vẫn luôn không hề rời khỏi ánh mắtcủa Sở Mặc.

Bỗng chốc nghe thấy Sở Mặc nói hai vị thê tử, trong mắt Kỳ Tiêu Vũ chợt bừng lên ngọn lửa vui sướng.

Trời đất làm chứng, thời khắc này, trong lòng nàng vô cùng bình tĩnh!

Không hề có chút ưu tư ghen tị.

Ngược lại, nàng còn nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của Thuỷ Y Y.

Thuỷ Y Y vẫn ngây ra như trước, nàng yêu Sở Mặc nhiều năm như vậy.

Cho tới bây giờ vẫn yêu, yêu sâu đậm.

Nhưng nhìn thấy tình cảm giữa Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ, kỳ thực nàng đã sớm tuyệt vọng rồi.

Không hề có bất cứ hy vọng nào.

Thậm chí nhiều lúc nàng còn cảm thấy bản thân mình là người thừa bên cạnh Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ.

Đương nhiên, nàng chưa từng nói với người khác về cảm giác này.

Ở bên Sở Mặc không hề chùn bước, không oán không hận ở lại nơi này, chẳng qua là chấp niệm sâu trong nội tâm nàng cũng là tình cảm nhiều năm như vậy, nàng đã quen rồi.

Cho nên, lúc Sở Mặc nói ra những lời này, từ trước tới nay Thuỷ Y Y vẫn luôn là nử tử thông minh lanh lợi, lần đầu tiên lại có chút không phản ứng kịp.

Cho tới khi Kỳ Tiêu Vũ nắm chặt tay nàng, nàng mới lập tức hồi phục tinh thần, sau đó, trước tiên là cẩn thận liếc nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Không thể nhìn thấy nửa điểm ghen tị từ trong ánh mắt của Kỳ Tiêu Vũ, chỉ nhìn thấy vẻ vui mừng.

Nước mắt của Thuỷ Y Y lập tức tuônrơi.

Thậm chí nàng không dám nhìn vào ánh mắt Sở Mặc.

Chỉ sợ những lời này của hắn... chỉ là nói đùa.

Đám người Ma Quân đứng dưới đài đều thấy bùi ngùi xúc động.

Những người ở đây, ngoài Phiêu Linh nữ đế ra, những người khác đều biết rõ chuyện giữa ba người Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y.

Chỉ là người ngoài khó mà can thiệp vào loại chuyện tình cảm này, mọi người sốt ruột, nhưng lại chỉ có thể bất lực đứng xem.

Mấy năm nay sự bứt phá của Sở Mặc càng ngày càng lớn, tốc độ tu hành cũng càng ngày càng nhanh, đến cuối cùng, chẳng còn ai quan tâm tới chuyện tình cảm của hắn nữa.

Cho nên, thấy thái độ của Sở Mặc hôm nay, trong lòng Hồng Nguyệt, Sở Thanh và Tử Yên đều dâng lên cảm giác ấm áp.

Cảm giác này thật là dễ chịu.

Nhưng có người cảm thấy khó chịu!

Tất cả mọi người của Giới Hải Đạo Tông đều cảm thấy khó chịu.

Bọn họ cảm thấy bản thân bị bức hiếp nhục nhã!

Thiếu Nãi Nãi của bọn họ, còn có một giai nhân tuyệt sắc cùng đẳngcấp với Thiếu Nãi Nãi, liếc mắt đưa tình với thanh niên tóc trắng kia ngay trước mắt bọn họ.

Cái loại nồng tình mật ý kia thật khiến bọn họ cảm thấy ngột ngạt!

Người cảm thấy khó chịu nhất là Hiên Vô Địch, hiện tại toàn thân y đều thấy khó chịu.

Sắp tức giận đến phát điên rồi!

Y cảm thấy bản thân bất cứ lúc nào bất cứ chỗ nào đều có thể phát điên lên mất.

Nhất là khi nhìn thấy nữ nhân mình thích kéo tay một nữ nhân khác, ánh mắt đong đưa như nước nhìn về phía thanh niên tóc trắng kia, Hiên Vô Địch cảm thấy bản thân muốn gục ngã.

Trừ Hiên Vô Địch ra, Hiên Tùng là người cảm thấy khó chịu nhất.

Hai vị thê tử!

Hai nữ nhân này đều là thê tử của hắn!

Cho dù trên người y có khí tràng của đấng tối cao cũng không thể vãn hồi sự khuyết thiếu đạo nghĩa của bọn họ.

Giới Hải Đạo Tông đã quen với cuộc sống có người chèn ép trên đầu, muốn học tác phong cường thế bá đạo kia, thật sự không phải ngày một ngày hai là có thể học được.

Hiên Nguyệt không thể tiếp tục đứng xem cảnh tượng này nữa.

Đương nhiên nàng hiểu tâm tư của huynh trưởng mình, hiểu Hiên Tùng đang nghĩ gì, vấn đề là, huynh muốn lập uy, cũng phải chọn đối tượng phù hợp a!

Trực giác nói với nàng, lựa chọn thanh niên tóc trắng này làm đối tượng để lập uy, Giới Hải Đạo Tông... rất có thể sẽ phải chịu thiệt rất lớn!

Suy nghĩ kỹ lại rốt cuộc Thiên giới Hải Cổ Tông và Hắc Ngư nhất tộc vì sao suy bại thì sẽ hiểu!

Bọn họ thật sự bị đại tộc của La Thiên hoàng tộc đánh tan sao?

Nếu quân đội của La Thiên hoàng tộc lợi hại như vậy, tại sao trước khi Sở Mặc tới, đánh nhiều năm như vậy cũng không thể phân thắng bại hoàn toàn?

Nghĩ tới chuyện này, Hiên Nguyệt chợt thấy căng thẳng.

Tự nhủ nhất định phải nhắc nhở huynh trưởng mình.

Nhưng đúng vào lúc này, Hiên Tùng đã ra tay với Sở Mặc!

Y dùng tinh thần tràng vực vô hạn gần với đấng tối cao, đột ngột đánh về phía Sở Mặc!

Im hơi lặng tiếng nhưng lại có thể giết người trong vô hình!

Nhất là loại công kích hung hiểm khủng bố này.

Người ngoài không có cảm giác gì, chỉ có người trong cuộc mới hiểu được sự hung hiểm của nó.

Sở Mặc than nhẹ:

- Các ngươi a, chung quy là không học được thủ đoạn ỷ thế hiếp người kia.

Hà tất phải làm như vậy?

Trong lúc nói chuyện, tràng vực giữa hắn và Hiên Tùng khiến thời gian lập tức ngưng đọng lại.

Người ngoài chỉ thấy hai người đứng imkhông hề nhúc nhích.

Thậm chí một vài tu sĩ tu vi thấp còn không hề cảm nhận được bất cứ sự khác thường nào trong giọng nói của Sở Mặc.

Chỉ có những tu sĩ đã đạt tới cảnh giới Thánh Nhân mới có thể nhận ra tràng vực trên đài cao của đại điện có vấn đề.

-----o0o-----

Chương 1955: Côn Đại Thánh (1)

Chương 1955: Côn Đại Thánh (1)

Cũng chỉ có tu sĩ đạt tới cảnh giới Đại Thánh mới thực sự biết được cuộc đọ sức hung hiểm giữa Hiên Tùng và Sở Mặc.

Nhưng rất nhiều Đại Thánh ở hiện trường nhanh chóng không nhịn được mà thở dài một hơi, bọn họ biết, có lẽ Hiên Tùng sẽ không thua, nhưng chắc chắn sẽ không thắng.

Bởi vì dưới hoàn cảnh này, Sở Mặc vẫn có thể ung dung nói chuyện.

Một ý niệm khác lập tức dâng lên trong lòng bọn họ: tinh thần lực của thanh niên tóc trắng này... rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Đối mặt với cao nhân chỉ kém một chút nữa là bước vào cảnh giới tối cao như Hiên Tùng, còn có thể ung dung thoải mái như vậy...

điều này cũng quá lạ lùng đi?

Mặt Hiên Tùng đỏ phừng phừng, sức mạnh tinh thần của y có thể dễ dàng trấn áp một phương!

Có thể tuỳ ý diễn hoá ra mấy ngàn đại thế giới có sinh linh vô tận!

Nhưng lại không hề kiến cho thanh niên tóc trắngtrước mặt bị thương chút nào.

- Đủ chưa?

Sở Mặc nhìn Hiên Tùng, thản nhiên hỏi.

- Ngươi...

Hiên Tùng chỉ nói một chữ ngươi, rồi không kìm được phun ra một ngụm máu tươi.

Hiên Nguyệt nhìn huynh trưởng đầy lo lắng, đi tới nhẹ nhàng dìu y, nói khẽ:

- Ca, đã quên lời tổ huấn của chúng ta rồi sao?

Thân hình Hiên Tùng khẽ run, lẩm bẩm nói:

- Năm xưa tổ tiên thấy chiến loạn với La Thiên Tiên Vực mãi không ngừng, sinh ra nỗi buồn ưu tư muốn xa lánh sự đời, mang theo con cháu gia tộc tới biển Thiên giới, tìm được nơi ngăn cách với đời, lập nên Giới Hải Đạo Tông.

Để lại di huấn, không được tranh đấu.

- Đúng vậy, không được tranh đấu.

Nhiễu loạn bên ngoài thì liên quan gì tới chúng ta?

Hiên Nguyệt nhẹ giọng nói.

Hiên Tùng cười khổ nhìn muội muội của mình:

- Có phải trời sinh ta đã rất hèn nhát hay không?

Nói xong câu này, bỗng chốc Hiên Tùng giống như già đi rất nhiều.

Sau đó khom người hành lễ với Sở Mặc:

- Thật xin lỗi, Sở công tử, tất cả đều là bọn ta...

- Không!

Cuối cùng Hiên Vô Địch đã gục ngã hoàn toàn.

Y trơ mắt nhìn cha mình cùi đầu trước thanh niên tóc trắng kia, hoàn toàn từ bỏ tôn nghiêm, từ bỏ sự kiêu ngạo của cao thủ.

Y gục ngã rồi!

Giới tu hành xem trọng thực lực.

Cướp nữ nhân tính là cái gì?

Nếu như Sở Mặc chỉ là một tu sĩ cảnh giới Thánh Nhân, hắn dám một mình tới đây, dám đứng trên đài cao nói năng bừa bãi sao?

Nếu như Giới HảiĐạo Tông có một đấng tối cao trấn giữ, Sở Mặc dám láo xược như vậy sao?

Hiên Vô Địch đã hoàn toàn phát điên rồi, khí thế toàn thân tăng lên tới mức cao nhất, đánh một kích về phía Sở Mặc!

Một kích này huỷ diệt thiên địa!

Có thể dễ dàng chon vùi một mảnh tinh hà!

Đây là công kích cấp Đại Thánh chân chính!

- Đừng!

Hiên Nguyệt và Hiên Tùng cùng hét lên kinh hãi.

Hai người cũng ra tay cùng lúc, muốn ngăn cản một kích này của Hiên Vô Địch.

Nhưng một kích này quá độc ác!

Một khi bạo phát ra thì căn bản không có cách nào ngăn cản.

Một luồng khí tức cuồng bạo, đánh thẳng vào toàn bộ đại điện.

Đám người đứng mũi chịu sào trên đài cao như Kỳ Tiêu Vũ bị phong ấn tu vi và Thuỷ Y Y cảnh giới Thánh Nhân bỗng chốc gặp nguy.

Hiên Nguyệt lập tức xuất ra một món pháp khí, bảo vệ cho Thuỷ Y Y và Kỳ Tiêu Vũ.

Tâm tư của nữ nhân rất tinh tế, nàng biết, một khi hai nữ nhân này xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn, vậy thì hôm nay, toàn bộ Giới Hải Đạo Tông... sẽ thật sự đi đời!

Sức mạnh của thanh niên tóc trắng trước mắt vượt xa tưởng tượng của bọn họ!

Tốc độ của Sở Mặc còn nhanh hơn Hiên Nguyệt.

Hắn xuất ra Hỗn Độn Hồng Lô, chụp lấy Thuỷ Y Y và Kỳ Tiêu Vũ.

Cùng lúc đó lại xuất ra Thương Khung Thần Giám trực tiếp phong toả đài cao này.

Một kích khủng bố như vậy của Hiên Vô Địch, ngoài việc làm chấn động cả toà đại điện này ra, thì không hề có chút khí tức nào rò rỉ ra ngoài.

Sở Mặc thi triển Cửu Tự chân ngôn, nghịch chuyển thời gian và không gian của đài cao.

Loại đại đạo không gì sánh kịp kia chấn động hiện trường.

Trên đài cao, thời gian đọng lại.

Hết thảy tất cả đều giống như là bị cố định tại chỗ.

Cho dù là Hiên Nguyệt và Hiên Tùng cũng rất khó nhúc nhích dù chỉ là một chút!

Nỗi khiếp sợ trong lòng hai người ập đến giống như sóng to gió lớn.

Rốt cuộc cũng hiểu ra rằng, người có thể sống sót dưới một kích của đấng tối cao, lại chém rơi một ngón tay của y thật sự không phải người mà bọn họ có thể chống lại được.

Còn những người dưới đài cao trong đại điện hoàn toàn không nhìn thấy gì.

Bởi vì cả toà đài cao đều bị thần quang của Thương Khung Thần Giám bao phủ rồi.

Vô số người của Giới Hải Đạo Tông lập tức vây quanh đám người Ma Quân.

Nhưng lại không hề động thủ.

Sắc mặt đám người Ma Quân và Phiêu Linh nữ đế không chút thay đổi, bình tĩnh đứng tại chỗ.

Sắc mặt Hạ Lan Phong tràn đầy lo lắng và khó xử, lớn tiếng nói:

- Không được động thủ!

Không được động thủ!

Trên đài cao.

Thời gian và không gian đã bị Sở Mặc thi triển Cửu Tự chân ngôn nghịch chuyển, ngoài Sở Mặc ra, tất cả mọi người đều khó mà nhúc nhích dù chỉ một chút.

Sở Mặc nhìn một kích mà Hiên Vô Địch thi triển ra, thuận thế vung tay lên.

Luồng sức mạnh vô cùng hùng mạnh kia biến mất không thấy tăm hơi.

Sau đó, hắn đi tới trước mặt Hiên Vô Địch.

- Sở công tử...

Hiên Tùng gian nan gọi:

- Đừng so đo... với tên tiểu tử kia.

Hiên Nguyệt cũng khẩn khoản nhìn Sở Mặc:

- Sở công tử...

Sắc mặt Hiên Vô Địch tái nhợt, vô cùng hật vật cắn răng nói:

- Đừng... cầu xin... hắn!

Sở Mặc đi tới trước mặt Hiên Vô Địch, liếc nhìn y, nhưng không hề ra tay.

Sau đó, thu lại Hỗn Độn Hồng Lô.

Trên mặt hai người Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y không hề có chút sợhãi, nhìn Sở Mặc, cười tươi như hoa.

Ở trong tràng vực, các nàng đều không nhúc nhích được, nhưng các nàng lại không hề sợ hãi.

- Không sao rồi.

Đầu tiên Sở Mặc ôm Kỳ Tiêu Vũ, sau đó lại nhẹ nhàng ôm lấy Thuỷ Y Y mặt đang đỏ bừng.

Sau đó, Sở Mặc chăm chú nhìn Kỳ Tiêu Vũ, hơi kinh ngạc nói:

- Hôm nay nàng rất đẹp!

Kỳ Tiêu Vũ đỏ mặt, ánh mắt long lanh nhìn Sở Mặc.

Hai người đã là phu thê nhiều năm, nhưng lại bên nhau thì ít xa cách thì nhiều, tính cách Kỳ Tiêu Vũ lại rất hay e thẹn, không hề có chút sức đề kháng nào đối với những lời khen ngợi của Sở Mặc.

- Sau khi chúng ta trở về, ta đi tìm cậu, xin tổ chức một hôn lễ thật long trọng!

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, nghiêm túc nói.

Sau đó lại nhìn Thuỷ Y Y ở bên cạnh:

- Cùng nhau!

Ánh mắt Thuỷ Y Y long lanh như mặt nước, tuy rằng không thể nói chuyện, nhưng ánh mắt kia đã nói lên tất cả.

-----o0o-----

Chương 1956: Côn Đại Thánh (2)

Chương 1956: Côn Đại Thánh (2)

Sau đó, Sở Mặc vung tay lên, Thương Khung Thần Giám quay trở về trên người hắn.

Lại thu hồi sức mạnh của Cửu Tự chân ngôn, tất cả tràng vực biến mất trong nháy mắt.

Lúc này, mọi người trên đài cuối cùng cũng khôi phục lại năng lực tự do hoạt động.

Hiên Vô Địch không tiếp tục tất công Sở Mặc nữa, một kích mạnh nhất của y đã bị Sở Mặc hoá giải, y còn có thể lấy gì ra chiến đấu đây?

Sắc mặt u ám như tro tàn đứng tại chỗ, cảm giác cả thế giới đều cách xa y.

Kỳ Tiêu Vũ căn bản không hề nhìn y lấy một cái, đối với người đàn ông này, nàng vừa nhìn đã không hề có chút hảo cảm nào.

Nói dễ nghe thì y đối với nàng là vừa thấy đã yêu, nói khó nghe thì loại hành vi này chẳng khác gì cường đạo!

Nếu như không phải hôm nay Sở Mặc tới kịp, sợ rằng nàng đã hương tiêu ngọc vẫn rồi.

Nếu như không phải thực lực của Sở Mặc quá mạnh, vậy thì hiện tại sẽ có kết cục như thế nào?

Hiên Tùng sẽ dễ dàngnói chuyện như vậy sao?

Khẩu khí này là sau khi gặp Sở Mặc, mới bị đè nén xuống.

Nhưng đè nén xuống, cũng chẳng khác nào tiêu biến mất rồi.

Lúc này, Sở Mặc đưa hai cô gái xuống dưới đài, nhìn Ma Quân:

- Sư phụ, sao người lại tới đây?

Ma Quân liếc nhìn Sở Mặc:

- Đầu tiên cần giải quyết những chuyện trước mặt đã, những chuyện khác, về sau hẵng nói.

Ngay sau đó, Ma Quân truyền âm cho Sở Mặc: Con có nắm chắc được rằng sau khi gây chuyện vẫn có thể toàn thây mà thoái lui được không?

Thế nào gọi là sư phụ?

Chính là thế này đây!

Ma Quân còn hiểu rõ Sở Mặc hơn cảcha mẹ của hắn!

E rằng trên đời này cũng chỉ có Kỳ Tiêu Vũ hiểu rõ Sở Mặc ngang bằng với Ma Quân.

Ma Quân hiểu rất rõ tính cách của đồ đệ, thê tử chịu thiệt thòi lớnnhư vậy, với tính cách của Sở Mặc, nếu còn có thể nhẫn nhịn, vậy mới là chuyện lạ!

Còn việc vì sao Sở Mặc luôn nhẫn nhịn, không bộc phát.

Tuyệt đối không phải suy nghĩ cho toàn cục.

Chắc chắn là có chỗ kiêng dè!

Tuy rằng Kỳ Tiêu Vũ không lên tiếng, nhưng lại trao đổi ánh mắt với Sở Mặc.

Sở Mặc truyền âm nói với Ma Quân: Bọn họ có có hậu thuẫn, chúng ta cũng có!

Ngay sau đó Sở Mặc trao cho Kỳ Tiêu Vũ một ánh mắt tràn đầy vẻ yên tâm, sau đó mới đứng dưới đài, nhìn Hiên Tùng ở trên đài cao:

- Hiên Tông chủ, hiện tại chúng ta có thể tính nợ rồi chứ?

Hiên Tùng thấy con trai vẫn bình an, cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ rằng Sở Mặc lại không muốn buông tha, sắc mặt y cũng theo đó mà trầm xuống, nhíu mày, nói:

- Sở công tử, mọi chuyện đã kết thúc rồi.

- Kết thúc?

Hiên Tùng, ngươi gọi vợ ngươi ra đây, để ta đem về, tuỳ tiện tìm một người gả đi, như vậy chuyện này sẽ coi như là thật sự kết thúc.

Sở Mặc đứng tại chỗ, sắc mặt bình tĩnh nói.

Toàn bộ đại điện đều xôn xao.

Tất cả đệ tử của Giới Hải Đạo Tông đều vô cùng căm phẫn, giận dữ nhìn Sở Mặc, nếu như không phải Tông chủ chưa hạ lệnh, cho dù Sở Mặc có đáng sợ thế nào đi nữa, bọn họ cũng sẽ xông tới!

Đám sinh linh biển Thiên giới tới dự lễ, tên nào tên nấy đều hào hứng nhìn về phía Sở Mặc.

Tự nhủ tên tiểu tử này to gan thật!

Ở sào huyệt của Giới Hải Đạo Tông, ngay trước mặt Hiên Tùng, ngay trước mặt tất cả mọi người, mà dám nói năng như vậy.

Vốn dĩ bọn họ còn tưởng rằng Sở Mặc ít nhiều có chút kiêng dè lực lượng hùng hậu của Giới Hải Đạo Tông.

Không ngờ hắn không những không chịu tổn thấtgì, ngược lại còn chiếm thế thượng phong.

Trực tiếp đem đám người kia rời đi.

Cũng không ngờ rằng, dưới hoàn cảnh này, Sở Mặc lại có gan tiếp tục ở lại nơi này, muốn Hiên Tùng cho một lời giải thích!

Quan trọng nhất là, rất nhiều người đều biết, Hiên Tùng rất yêu phu nhân của y, tình cảm của hai người bọn họ, trong mắt những người biết rõ sự tình, cũng là cảm giác vô cùng ngưỡng mộ.

Bên nhau nhiều năm, từ trước tới nay chưa từng xảy ra chuyện tranh cãi gay gắt.

Vì vậy, đối với Hiên Tùng mà nói, phu nhân của y còn quan trọng hơn con trai y rất nhiều!

Vì vậy, trong khoảnh khắc Sở Mặc nói ra câu này, Hiên Nguyệt liền biết mọi chuyện hỏng bét rồi, vội vàng tiến lên, muốn giảng hoà.

Nhưng trong chớp mắt, Hiên Tùng đã lập tức bùng nổ, tức giận đánh một chưởng về phía Sở Mặc:

- Tiểu súc sinh... ngươi chết đi!

Sắc mặt Sở Mặc tràn đầy lạnh giá, cũng lập tức ra tay!

- Ngươi đối xử với thê tử của người khác như vậy, đến lượt mình thì lại không chịu được sao?

Tên khốn!

Sở Mặc phẫn nộ hét lên, Hiên Nguyệt vừa nhìn thấy Sở Mặc ra tay, bất đắc dĩ cũng chỉ có thể tấn công Sở Mặc, cho dù nói thế nào, thì chung quy nàng vẫn là muội muội của Hiên Tùng.

Hiên Vô Địch vừa nhìn cha ra tay, cũng không nhịn được gào lên giận dữ:

- Ngươi dám làm nhục mẫu thân ta, ta giết chết ngươi!

Cùng lúc đó còn có thêm rất nhiều người, vây quanh đám người Ma Quân.

Chỉ có Hạ Lan Phong vô cùng khó xử, khổ sở nói:

- Đừng...

đánh nhau...

Ầm!

Một gã Đại Thánh nôn nóng đã ra tay với Ma Quân.

Ma Quân đã sợ hãi khi nào chứ?

Năm xưa khi ở Tiên giới y đã bị vô số người vây đánh.

Đối với y mà nói, cảnh tượng hôm nay nhiều nhất cũng chỉ là cảnh tái hiện lại năm xưa mà thôi.

Huống hồ, y của ngày hôm nay, cũng không còn là tu sĩ nhỏ bé năm đó bị người ta dồn ép đến mức phải rời xa nhân giới!

Ầm!

Ma Quân vung tay chém một đao!

Một đao này quá mức ác liệt, bên trong ẩn chứa đạo sát thương cực lớn, khiến gã tu sĩ Đại Thánh của Giới Hải Đạo Tông vừa ra tay với y sợ đến phát run.

Nói cho cùng, trong suốt quá trình trưởng thành, Ma Quân đã trải qua quá nhiều trận chiến đấu!

Nguy hiểm sống chết cũng không biết đã trải qua bao nhiêu lần.

Nhìn lại gã Đại Thánh của Giới Hải Đạo Tông kia từ khi tu luyện đến nay, gần như luôn thuận buồm xuôi gió, chưa từnggặp phải thất bại.

Thậm chí ngay cả những trận chiến đặc biệt nguy hiểm cũng chưa trải qua được mấy hồi.

Đối mặt với một đao này của Ma Quân, gã gần như đã quên mất bản thân nên lấy chiêu gì ra chống đỡ.

May mắn là bọn họ có rất đông người.

Các loại công kích giống như nước thuỷ triều lập tức đánh về phía Ma Quân.

Đám sinh linh biển Thiên giới tới dự lễ thì không ngừng lùi về phíasau.

Chuyện này không hề liên quan đến bọn họ, nên bọn họ cũng không muốn dính vào những phiền toái này.

Ngay tại lúc này, giữa đại điện vang lên một giọng nói lạnh như băng:

- Đông người thì lợi hại lắm sao?

Trong nháy mắt một luồng khí tức đại đạo đã bao phủ lấy toàn bộ đại điện.

Khí tức này quá hùng hồn, cũng quá cường thế!

Nhất thời khiến cho tất cả mọi người cảm thấy chấn động.

-----o0o-----

Chương 1957: Chi bằng đánh một trận (1)

Chương 1957: Chi bằng đánh một trận (1)

Sau đó, một giọng nữ tử lạnh như băng vang lên:

- Cuối cùng ngươi cũng đã xuất hiện rồi sao?

Cao nhân ẩn tàng?

Giới Hải Đạo Tông không phải là nơi ai cũng có thể giương oai!

Một nữ tử dung mạo tuyệt thế, xuất hiện từ trong hư không.

Hiên Tuyết!

Phó Tông chủ của Giới Hải Đạo Tông!

Hiên Tuyết trước nay chưa từng lộ diện, cuối cùng lúc này cũng đã xuất hiện!

Ánh mắt nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn về một chỗ khác trong đại điện.

Một nam tử trẻ tuổi mặc áo lam, thân hình cao lớn đang đứng ở nơi đó.

Tay nam tử cầm một cây đinh ba, tóc đen dài như thác nước, toàn thân huyết khí dồi dào vô tận, hai mắt phóng ra hai đạo thần quang.

Giữa ấn đường còn có một con mắt nhỏ!

Hiên T ngây người, thất thanh nói:

- Côn Đại Thánh!

Ầm!

Ngay tại lúc này, trên đài cao có ba đạo thân ảnh bay ra.

Hiên Tùng, Hiên Nguyệt, Hiên Vô Địch!

Ba người bị bắn bay ra ngoài, trong đó Hiên Vô Địch bị thương nặng nhất, miệng phun đầy máu tươi, cả người đã rơi vào trạng thái hôn mê ở giữa không trung.

Sau đó truyền tới tiếng gào thét giận dữ của Hiên Tùng:

- Sở Mặc... ngươi, ngươi đánh con ta thành như vậy, ngươi thật độc ác, Giới Hải Đạo Tông ta không đội trời chung với ngươi!

Một kích của Sở Mặc đã phế bỏ Hiên Vô Địch!

Khoé mắt Hiên Tuyết như muốn nứt ra, quát to:

- Vô Địch!

Nàng nhìn Sở Mặc đầy căm hận.

Nhưng nàng lại không dám có bất cứ hành động nào khác thường, bởi vì thanh niên áo xanh ở đối diện kia quá khủng bố!

Ở biển Thiên giới này, uy danh của y chỉ dưới mỗi Hắc Ngư lão tổ!

Thậm chí ngay cả Hắc Ngư lão tổ cũng không dám tuỳ tiện trêu chọc y!

Côn Đại Thánh!

Đã từng là một trong bảy Đại Thánh, là con cá hùng mạnh nhất biển Thiên giới!

Ánh mắt Côn Đại Thánh u lãnh chăm chú nhìn tình hình trong đại điện, con mắt nhỏ ở giữa ấn đường toả ra ánh sáng yêu dị, nhìn Hiên Tuyết nói:

- Giới Hải Đạo Tông, vẫn luôn rất khiêm nhường, tại sao không thể tiếp tục khiêm nhường nữa?

Vừa mới có chút khởi sắc, liền học tác phong cường đạo của người ta.

Hiên Tùng, ngươi cướp thê tử của người ta làm con dâu mình mà mặt không đổi sắc không thẹn với lương tâm.

Lại không cho phép người khác làm nhục thê tử của ngươi nửa câu, có phải là ngươi cảm thấy, Giới Hải Đạo Tông của ngươi thật sự vô địch trong biển Thiên giới này rồi đúng không?

Tất cả mọi người trong toàn bộ đại điện đều dừng tay.

Uy danh của Côn Đại Thánh thực sự quá lớn.

Năm xưa lúc y hoành hành ở biển Thiên giới, thật sự là tung hoành vô kỵ, từ trước tới nay không ai dám trêu chọc.

Cho dù y đã chìm vào biển Thiên giới rất nhiều năm, nhưng mỗi khinhắc đến y, mọi người đều vẫn vô cùng tôn kính.

Sắc mặt Hiên Tùng vô cùng đau xót nhìn con trai ngã xuống đất hôn mê bất tỉnh, trong đôi mắt bắn ra hào quang mang theo cừu hận vô tận, giận dữ quát:

- Côn Đại Thánh, như vậy không công bằng!

Cho dù bọn ta có lỗi trước, nhưng rốt cuộc không hề tạo thành kết cục thảm hại, Sở Mặc hắn... hắn dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà ác độc như vậy... lại phế bỏ đạo hạnh của con trai ta!

Hiên Nguyệt tính tình ôn hoà cũng vô cùng đau lòng khi nhìn thấy Hiên Vô Địch ngã xuống đất hôn mê bất tỉnh, vành mắt cũng đỏ hoe.

Nàng cùng Hiên Tuyết vẫn chưa kết hôn, đối với đứa cháu ruột Hiên Vô Địch này đều yêu thương như con.

Hơn nữa từ trước đến nay, Hiên Vô Địch cũng hiếu thuận khôn khéo, chưa từng làm ra chuyện gì quá đáng.

Lần này, chẳng qua cũng chỉ là yêu một nữ nhân không nên yêu, lại chịu sự trừng phạt như vậy.

Thật sự là quá đáng rồi!

Sở Mặc mái đầu bạc trắng đứng trên đài cao, từ trên cao nhìn xuống đám người trong đại điện, sau đó hừ lạnh một tiếng:

- Nếu không phải thanh danh Giới Hải Đạo Tông của ngươi từ trước tới n luôn tốt đẹp, không hề làm điều ác, thì hôm nay tuyệt đối không chỉ có như vậy, phế bỏ đạo hạnh của Hiên Vô Địch là do tội của hắnđáng phải trừng trị!

Hiên Tùng, nếu ngươi không phục, cứ việc báo thù.

Bất cứ lúc nào!

Ta cung kính chờ ngươi!

Nói xong, Sở Mặc nhìn đám người Ma Quân:

- Sư phụ, chúng ta đi thôi!

Hiên Tuyết lạnh lùng nói:

- Đi?

Hôm nay đừng ai mong rời khỏi đây!

Trong lúc nói chuyện, khí thế trên người Hiên Tuyết bộc phát hoàn toàn, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Để mạng lại đây rồi nói!

Côn Đại Thánh liếc nhìn Hiên Tuyết:

- Ngươi chắc chắn chứ?

Hiên Tuyết quát lên:

- Côn Đại Thánh, đừng tưởng rằng ta không nhìn ra ngươi bị trọng thương chưa lành!

Năm xưa ngươi bị đánh chìm xuống biển Thiên giới, chắc hẳn là tên tiểu súc sinh Sở Mặc kia đã cứu ngươi phải không?

Muốn báo đáp ơn cứu mạng, cũng phải nghĩ xem bản thân có thể sống sót rời khỏi đây không đã rồi hẵng nói!

Đừng tưởng rằng ta sợ ngươi!

Khí tràng trên người Hiên Tuyết vô cùng mạnh mẽ, đối mặt với Côn Đại Thánh uy danh hiển hách, nàng lại không hề sợ hãi.

Côn Đại Thánh nghe xong câu này, bỗng nhiên cười rộ lên.

Sau đó, hải thần xoa trong tay y vung lên, một ngọn sóng nhấp nhô đánh về phía Hiên Tuyết.

*Xoa: cái đinh ba

Hiên Tuyết cười lạnh một tiếng:

- Ngươi già rồi!

Vung tay đánh một kích!

Ầm!

Trong đại điện, truyền tới một tiếng nổ vang, làm cho toàn bộ đại điện lảo đảo muốn sụp xuống.

Cho dù có pháp trận bảo vệ, cũng khó mà chống đỡ được những trận chiến đấu không ngừng của các cao thủ bên trong.

Lúc này, đa số mọi người đều đã rút khỏi đại điện.

Tụ tập trên quảng trường bên ngoài, tất cả đều khiếp sợ nhìn toà đại điện này.

Trong đại điện.

Sau một kích liều mạng với Côn Đại Thánh, thân hình Hiên Tuyết bỗng nhiên lùi về phía sau, lùi một mạch đến rìa đại điện, đập vàotường, cuối cùng bức tường kia không chịu nổi cú va đập này.

Sụp đổ ầm ầm!

Pháp trận của toàn bộ đại điện rốt cuộc cũng bị phá hỏng cùng với sự sụp đổ của bức tường kia, lập tức bị sức mạnh vô cùng của đại đạo ép thành phấn vụn.

Rất nhiều người bên ngoài cũng bị liên luỵ, không ít người hộc máu miệng lùi về phía sau.

Mặt hoảng sợ nhìn cảnh tượng này.

Nơi này là cơ quan đầu não của Giới Hải Đạo Tông, ánh sáng của vôsố pháp trận đều loé lên hào quang.

Nếu như không có những pháp trận này bảo vệ, tiểu thế giới này sẽ sụp đổ, thậm chí ngay cả toàn bộ biển Thiên giới cũng sẽ cuộn trào sóng thần!

Côn Đại Thánh và Hiên Tuyết cùng đánh ra, nhưng Hiên Tuyết lại là người bị Côn Đại Thánh áp chế!

Hơn nữa, người sáng suốt đều có thể nhìn ra, mặc dù Hiên Tuyết vô cùng hùng mạnh, còn mạnh hơn Hiên Tùng, cảnh giới vô hạn gần với đấng tối cao.

Nhưng đối mặt với Côn Đại Thánh, vẫn lực bất tòng tâm mà tháo chạy.

Ở bên này Hiên Tùng và Hiên Nguyệt còn có một đám Đại Thánh của Giới Hải Đạo Tông vây quanh đám người Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1958: Chi bằng đánh một trận (2)

Chương 1958: Chi bằng đánh một trận (2)

Sắc mặt Hiên Tùng âm trầm, nhìn Sở Mặc chằm chằm:

- Sở Mặc, hôm nay ngươi đừng hòng sống sót rời khỏi nơi này.

Sắc mặt Sở Mặc vô cùng bình tĩnh, lạnh nhạt nói:

- Vậy ta sẽ tắm máu Giới Hải Đạo Tông!

- Ngươi...

Hiên Tùng cảm giác được luồng ác khí trong lồng ngực đang dồn ép khiến y cực kỳ khó chịu.

Những Đại Thánh khác của Giới Hải Đạo Tông cũng giận đến phát điên, trong đó có một đảo chủ đến từ một trong mười ba đảo cả giận nói:

- Tông chủ, ngài còn chờ gì nữa?

Hạ lệnh đi!

Loại nhục nhã này...

Giới Hải Đạo Tông chúng ta không thể nhẫn nhịn được!

Trên mặt Hạ Lan Phong lộ ra vẻ thống khổ.

Từ sâu trong nội tâm, y thật sự không muốn đối địch với đám người này.

Bất kể là Ma Quân ngang ngược nhưng nói năng nho nhã, hay là Phiêu linh nữ đế khí tràng hùng mạnh, khí chất cao quý, đều khiến y có cảm giác như gặp được tri kỷ.

Y thật lòng thật dạ muốn trở thành bằng hữu với đám người này.

Có thể thấy tình hình trước mắt lại ép y không thể không quyết chiến với đám người này.

Bởi vì bất kể nói thế nào, thì y cũng là người của Giới Hải Đạo Tông.

Một Đại Thánh khác của Giới Hải Đạo Tông cũng giận dữ nói:

- Tông chủ, còn chờ gì nữa?

Hạ lệnh đi!

Bất kể đúng sai ra sao, chúng ta cũng không thể để người khác ức hiếp đến mức này!

- Đúng vậy Tông chủ, hạ lệnh đi!

- Hôm nay cho dù chúng ta không cần tình mạng đi chăng nữa, cũng phải giữ Sở Mặc lại nơi này!

- Rửa nhục!

- Đúng, rửa nhục!

Một đám Đại Thánh của Giới Hải Đạo Tông đều phát điên rồi.

Khó khăn lắm bọn họ mới khởi sắc được một chút, nếu bị tát một cái đã rút lui, thì thật sự quá uất ức rồi.

Hơn nữa sau này toàn bộ Giới Hải Đạo Tông còn có thể có uy vọng gì nữa?

Bị người ta đơn thương độc mã đánh tới cửa cũng không dám đánh trả.

Thế lực như vậy ai sẽ quan tâm?

Hiên Tùng hít sâu một hơi, trong khoảnh khắc y quyết tâm hạ lệnh.

- A!

Hiên Tuyết ở bên kia thét lên kinh hãi, nhất thời thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

- Tiểu Tuyết!

- Tuyết Nhi!

Hiên Tùng và Hiên Nguyệt đều kêu lên đầy lo lắng.

Lại nhìn Hiên Tuyết, sắc mặt tái nhợt đứng tại chỗ, đôi mắt dường như muốn phun ra lửa, nhưng lại không hề nhúc nhích.

Bởi vì, cây hải thần xoa thánh khí kia đang để trước cổ họng nàng.

Côn Đại Thánh nắm chặt cán của hải thần xoa, sắc mặt bình tĩnh nhìn Hiên Tuyết nói:

- Côn Đại Thánh trọng thương sắp chết, cũng không phải là người tiểu bối như ngươi có thể khiêu khích.

Đúng là ta đã già rồi, ngươi nói đúng, bởi vì trong quá khứ, ta cũng từng giống như ngươi, lấy một khiêu chiến với mười, một chiêu giải quyết chiến đấu!

Hiên Tuyết cắn chặt môi, ngọn lửa trong ánh mắt dần dần biến mất, chuyển biến vô cùng phức tạp.

Bỗng nhiên mở miệng yếu ớt nói:

- Ngươi còn nói ta quá quắt như vậy sao?

Ngươi... ngươi dứt khoát giết ta luôn đi!

Nói xong, lao về phía hải thần xoa!

- Đừng!

- Đừng làm chuyện ngốc nghếch!

Hiên Tùng và Hiên Nguyệt đều sắp phát điên, hai người đều muốnngã gục.

Lúc này Hiên Tùng đâu còn nhớ được chuyện hạ lệnh vây giết Sở Mặc?

Y chỉ lo muội muội xảy ra sơ xuất.

Côn Đại Thánh cười nhạt, thu hồi hải thần xoa.

Hiên Tuyết dùng lực rất lớn, đúng là đã một lòng muốn chết, vì vậy, lúc này lại trực tiếp nhào vào lòng Côn Đại Thánh, sau đó lập tức ngất xỉu.

Đường đường là một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh đỉnh cao, dưới hoàn cảnh lửa giận công tâm một lòng muốn chết, lại hôn mê bất tỉnh.

Người mềm nhũn ngã vào lòng Côn Đại Thánh.

Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Côn Đại Thánh cũng ngẩn ra, mặt y vô cùng lung túng, muốn đẩy Hiên Tuyết ra, lại không biết hạ thủ từ đâu.

Sở Mặc sắc mặt cổ quái nhìn Côn Đại Thánh anh tuấn kia, cười khà khà, không biết đang nghĩ cái gì.

Kỳ Tiêu Vũ hờn dỗi liếc Sở Mặc một cái, nàng hiểu Sở Mặc rất rõ, Sở Mặc vừa cười, nàng đã biết tâm tư của hắn.

Tự nhủ người này thật xấu xa, lúc này mà vẫn có tâm tư nghĩ đến chuyện khác.

Lúc này, Hiên Tuyết từ từ tỉnh lại.

Rốt cuộc là cảnh giới chí cao này đâu có thể thực sự hôn mê.

Cái gọi là ngất đi, cũng chỉ là chuyện trongchớp mắt.

Sau khi nàng tỉnh lại nhất thời cảm thấy có chút gì đó không đúng.

Kỳ thực hiện tại là thời cơ tốt nhất để nàng đánh lén Côn Đại Thánh!

Với cảnh giới của nàng, trong một kích muốn đánh trọng thương Côn Đại Thánh tuyệt đối không phải chuyện khó.

Nhưng nói thế nào nàng cũng không xuống tay được.

Cả đời này, nàng chưa từng dựa vào lòng người đàn ông nào.

Sắc mặt lập tức ửng đỏ, thân hình loé lên biến mất trong nháy mắt.

Tất cả mọi người ở hiện trường đều trố mắt nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều cảm thấy trận chiến này... thật sự không bình thường.

Vào lúc này, Hiên Vô Địch lúc trước bị phế một thân đạo hạnh ngất xỉu nay đã tỉnh lại, nhất thời phát hiện một thân đạo hạnh của bản thân đã bị phế, không kìm được buồn bực trong lòng, gào lên một tiếng:

- Cha... giết bọn họ!

Giết bọn họ!

Một người cũng không thể bỏ qua!

Sở Mặc nhìn Hiên Vô Địch, sau đó lại nhìn đám người Hiên Tùng, chậm rãi rút Thí Thiên ra, trong mắt hắn, bắn ra hai đạo thần quang, chiến ý toàn thân tăng lên trong nháy mắt.

Chi bằng đánh một trận!

Các ngươi có sự kiên trì của các ngươi, ta cũng có thứ muốn bảo vệ của ta!

Ức hiếp nữ nhân của ta, ngược lại còn muốn vạch lá tìm sâu sao?

Vậy thì chiến đấu đi!

Côn Đại Thánh cũng lập tức trở về bên cạnh Sở Mặc, không nói một lời, nhưng một thân chiến ý lại không ít hơn Sở Mặc là bao nhiêu.

Y đã ngủ say dưới đáy biển Thiên giới quá nhiều năm, y là con cá bá chủ trong biển Thiên giới này!

Cho dù bị đánh chìm xuống biển Thiên giới, cũng đâu thể dễ dàng chết đi như vậy?

Sự quỷ dị dưới đáy biển Thiên giới, ngay cả đấng tối cao cũng không thể lường trước, chỉ có thể tưởng hắn đã chết.

Sau khi được Sở Mặc cứu, trong lòng Côn Đại Thánh đã coi thanh niên tóc trắng này là ân nhân cứu mạng của mình.

Cũng là một vãn bối cực kỳ hợp với sở thích của y!

Càng đừng nói tới chuyện giữa Sở Mặc và Hầu Đại Thánh còn có nguồn gốc sâu xa.

Trong lòng Hiên Tùng vô cùng rối bời, y thật sự muốn không màng hết thảy, hạ lệnh đánh giết đám người này.

Nhìn từ số lượng, Giới Hải Đạo Tông tuyệt đối chiếm được ưu thế cực lớn.

Nhưng người đông... thì nhất định sẽ hữu dụng sao?

Y biết rất rõ, mệnh lệnh này vừa hạ xuống, có lẽ Sở Mặc rất khó bảo toàn đám người bên cạnh, có lẽ cũng sẽ bị trọng thương.

Nhưng nghĩ tới cổ tộc Cửu U, nghĩ tới kết cục của Thiên giới hải cổ tông và Hắc Ngư nhất tộc.

Một khi Sở Mặc phát điên lên, Giới Hải Đạo Tông chắc chắn sẽ không còn tồn tại!

-----o0o-----

Chương 1959: Hiên Tùng thoái vị (1)

Chương 1959: Hiên Tùng thoái vị (1)

Kết cục tuyệt đối không tốt đẹp hơn những thế lực kia là bao nhiêu.

Từ trước tới nay y chưa từng cảm thấy mình là một người không quả quyết, nhưng chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến y cuối cùng cũng nhìn rõ bản thân, kỳ thực chính là không đủ quả quyết.

Lại nhìn đám người bên cạnh Sở Mặc, cho dù có mấy người ngay cả cảnh giới Thánh Nhân còn chưa tới, nhưng cũng không hề sợ hãi, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh!

- Haiz...!

Hiên Tùng thở dài.

Lúc này, phương trời xa truyền tới một giọng nói vô cùng cường thế:

- Không muốn bị diệt tông thì thành thật cúi đầu nhận sai!

Nếu ta là Sở Mặc, vừa rồi đã một gậy đập chết con trai ngươi rồi!

- Đại ca!

Trong mắt Côn Đại Thánh lộ ra vẻ kích động, kêu lớn một tiếng.

- Ha Ha, Côn, thấy ngươi còn sống, là chuyện vui nhất trong nhiều năm như vậy đối với ta!

Một đạo thân ảnh theo giọng nói kia, bỗng nhiên xuất hiện ở nơi này.

Một con khỉ dáng người thấp bé, hoả nhãn kim tinh, cầm một cây đại thiết bổng, lao tới ôm chầm lấy Côn Đại Thánh.

Nhìn thấy con khỉ này, toàn bộ Giới Hải Đạo Tông đều yên lặng như tờ.

Khí thế của tất cả mọi người lập tức biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi đâu nữa.

Con khỉ kia!

Con khỉ kia bị trấn áp vô số năm, sau khi thoát ra, lại dùng cảnh giới Đại Thánh đánh chết khỉ lão tổ!

Nghĩ xem khỉ lão tổ bá đạo đến mức nào?

Thân là một trong những lão tổ của La Thiên đại vũ trụ, hoành hành trong vô số năm, ai có thể địch lại?

Nhưng lại thua trong tay con khỉ này.

Cho dù không có con khỉ này, Hiên Tùng cũng không dám hạ quyết tâm liều mạng với Sở Mặc.

Hiện giờ... còn có cái gì dễ nói?

Hiên Tùng oa một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, người lảo đảo muốn ngã, bi thống nói:

- Hôm nay, Giới Hải Đạo Tông... nhận sai rồi!

Hầu Đại Thánh cười lạnh một tiếng:

- Đừng nói bi tình như vậy, giống như bản thân mình là một anh hùng bi tình vậy.

Hiên Tùng, ta mượn thê tử của ngươi dùng một chút được không?

Mặc dù vừa mới đuổi tới, nhưng với sự từng trải và cảnh giới của Hầu Đại Thánh, muốn biết xảy ra chuyện gì chỉ là chuyện của một ý niệm.

- Ngươi...

Vành mắt Hiên Tùng như muốn nứt ra, nhìn chằm chằm vào Hầu Đại Thánh.

- Không cho mượn?

Vậy cũng đừng ở đó giả bộ nữa!

Làm người ta thấy buồn nôn.

Hầu Đại Thánh cười nhạt mấy tiếng, sau đó nhìn Sở Mặc, cười khà khà nói:

- Tiểu tử, ngươi làm tốt lắm, nếu hôm nay ngươi không đánh trận này, trực tiếp mang người đi, ta mới xem thường ngươi!

Sở Mặc cười khổ chắp tay về phía Hầu Đại Thánh:

- Bái kiến Đại Thánh!

- Miễn lễ, miễn lễ, lễ tiết nhiều như thế làm gì?

Hầu Đại Thánh vừa nói vừa nhìn Côn Đại Thánh:

- Côn, có thể Miêu vẫn còn sống, chúng ta đi Cửu U đón hắn!

Trong mắt Côn Đại Thánh toát ra vẻ mong ước, gật đầu nói:

- Tên tiểu tử kia có chín cái mạng, hắn nhất định còn sống!

Hầu Đại Thánh nhìn đám người Sở Mặc, sau đó nói với Sở Mặc:

- Đi đi, bọn họ cũng đã nhận sai rồi, đừng trì hoãn ở nơi này nữa.

Tiểu tử, không phải ngươi muốn tổ chức hôn lễ sao?

Trở về ca ca tặng ngươi mấy món đồ coi như lễ vật!

Nhớ chờ ta đấy!

Sở Mặc liếc nhìn Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y, cả hai đều ngượng ngùng cúi đầu.

Con khỉ cười khà khà:

- Hai đệ muội xinh đẹp như vậy, tiểu tử ngươi thật có phúc.

Đi thôi!

Sở Mặc gật đầu, mang mọi người rời đi cùng với Hầu Đại Thánh vàCôn Đại Thánh.

Tất cả mọi người ở Giới Hải Đạo Tông đều mặt đầy u ám nhìn bóng dáng bọn họ từ từ biến mất khỏi tầm mắt.

Hiện trường chỉ còn lại Hiên Vô Địch kêu khóc không cam lòng.

Những sinh linh của biển Thiên giới tới dự lễ kia cũng lần lượt tới từ biệt với Hiên Nguyệt.

Hiên Tùng đứng tại chỗ, giống như hoá đá vậy, không nói không rằng, mặc cho đám người kia từng người một rời đi.

Sau khi tất cả ngườingoài đều rời đi hết, Hiên Tùng mới giống như là sống lại, khàn giọng nói:

- Từ nay về sau, Giới Hải Đạo Tông giải tán đi.

Ta vô năng, không thể đem thêm huy hoàng về cho các ngươi.

Còn khiến các ngươi mất mặt với thiên hạ... cũng chẳng còn mặt mũi nào tiếp tục làm Tông chủ nữa.

Giới Hải Đạo Tông, cũng không còn ý nghĩa tiếp tục tồn tại nữa.

Tất cả mọi người đều ào ào quỳ xuống.

Hạ Lan Phong trầm giọng nói:

- Tông chủ, xin hãy thu hồi mệnh lệnh vừa ban, đây không phải lỗi của ngài!

- Tông chủ, xin hãy thu hồi mệnh lệnh vừa ban, đây không phải lỗi của ngài!

Giới Hải Đạo Tông chung quy cũng là một môn phái ẩn thế.

Cho dù một số người trong môn phái có dã tâm, nhưng dã tâm lớn nhất cũng chỉ là xưng bá biển Thiên giới.

Lại không có ai có dã tâm lớn hơn.

Bọn họ cũng đã sớm quen ở bên trong tông môn, an tĩnh sống những ngày tháng thuộc về mình.

Cho nên, bọn họ không muốn Hiên Tùng giải tán môn phái, bởi vì như vậy, bọn họ thật sự không có nhà để về.

Cũng mất đi chỗ dựa lớnnhất.

Mặc dù chiến lực của Hiên Tùng bình thường, nhưng cảnh giới của y thực sự có thể trấn áp tuyệt đại đa số sinh linh trong biển Thiên giới.

Đừng thấy hôm nay y chịu thiệt lớn như vậy, mất mặt như vậy.

Nhưng toàn bộ biển Thiên giới, người thực sự dám gây chuyện với bọn họ, vẫn là ít lại càng ít!

Hiên Tùng khổ sở nói:

- Các ngươi cảm thấy chúng ta còn có ý nghĩa để tiếp tục tồn tại sao?

Lúc này, Hiên Nguyệt bỗng nhiên nói:

- Đương nhiên là có.

Chúng ta còn có thù chưa báo!

- Có cơ hội sao?

Hiên Tùng than thở.

Hiên Nguyệt nói:

- Cho dù không có, nhưng luôn có động lực để tiến về phía trước.

Giới Hải Đạo Tông chúng ta cũng sống ẩn dật quá nhiều năm rồi, hiện giờ là lúc để thay đổi.

Rất nhiều tu sĩ Giới Hải Đạo Tông cũng âm thầm gật đầu, tự nhủ đúng là như vậy, nếu không phải toàn bộ trên dưới Giới Hải Đạo Tôngđều không chủ trương chiến đấu, thì hôm nay đâu đến nỗi này?

Từ trên xuống dưới, ngay cả chút huyết tính cũng không có!

Phải trái đúng sai tạm thời không nói, nhưng sự kinh sợ này lại khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Hiên Tùng nhìn mọi người, rồi lại nhìn Hiên Nguyệt, nói:

- Vậy từ nay trở đi, muội hãy làm Tông chủ!

- Chuyện này...

Hiên Nguyệt ngơ ngẩn.

Hiên Tùng nói với tất cả mọi người:

- Năng lực của ta không đủ, huyết tính không đủ, không xứng làm Tông chủ.

Từ giờ trở đi truyền lại vị trí cho Hiên Nguyệt, kể từ hôm nay, Hiên Nguyệt chính là Tông chủ của Giới Hải Đạo Tông!

Tu sĩ Đại Thánh, nói sao làm vậy.

Một đạo kim sắc pháp chỉ từ trên trời giáng xuống.

Thiên địa sinh ra dị tượng, sau đó đạo pháp chỉ này khắc ghi vào trong thiên địa.

Đệ tử của toàn bộ Giới Hải Đạo Tông đều quỳ lạy Hiên Nguyệt:

- Tham kiến Tông chủ!

- Tham kiến Tông chủ!

- Tham kiến Tông chủ!

-----o0o-----

Chương 1960: Hiên Tùng thoái vị (2)

Chương 1960: Hiên Tùng thoái vị (2)

Tiếng hô rung trời!

Hiển nhiên, trong suy nghĩ của tuyệt đại đa số tu sĩ Giới Hải Đạo Tông, Hiên Tùng... cũng thực sự không thích hợp làm Tông chủ.

Hiên Tùng dường như có chút lạc lõng, lại giống như là thở phàonhẹ nhõm, đứng nguyên tại chỗ, trên mặt mang theo mấy phần hiu quạnh.

Bất quá thì kết quả này cũng coi như là trong dự liệu.

Lần này tai tiếng của Giới Hải Đạo Tông bọn họ thực sự quá lớn, vốn dĩ là một chuyện vui, hiện tại mọi chuyện đến mức này, Hiên Tùng và Hiên Vô Địch con trai y khó tránh khỏi bị khiển trách.

Nhất định phải có người đứng ra chịu trách nhiệm.

Nếu Hiên Tùng không thoái vị, sau này cũng khó mà khiến cho mọi người nể phục.

Tân Tông chủ mới nhậm chức, vốn dĩ nên ăn mừng một phen, nhưng nghĩ tới cục diện trước mắt, mọi người cũng chẳng còn tâm tư kia.

Sau khi Hiên Nguyệt ban bố vài điều pháp lệnh mới, liền cho mọingười giải tán.

Hiên Vô Địch ở bên kia sớm đã được người khác đưa đi chữa trị, cho dù chữa khỏi, thì từ nay về sau cũng chỉ là một tên phế nhân.

E rằng sẽ sống trong thống khổ trong suốt quãng đời còn lại.

Nhưng lúc này, cũng không có ai để ý đến y.

Sau khi Hiên Tùng và Hiên Nguyệt trở về, mới bất chợt nhớ tới chuyện không thấy Hiên Tuyết đâu nữa.

Hiên Tùng nhìn Hiên Nguyệt:

- Tuyết Nhi đâu?

Hiên Nguyệt cũng đột nhiên nhớ tới chuyện Hiên Tuyết luôn không xuất hiện, theo lý mà nói thì cho dù lúc trước nàng có chút khó xử vì tình, nhưng hiện tại cũng nên hiên thân rồi chứ.

Lập tức triển khai thần thức tìm kiếm, nhất thời vẻ mặt tràn đầy cổ quái nhìn về phía Hiên Tùng:

- Ca, tiểu muội đi rồi...

- Hả?

Hiên Tùng ngẩn ra, sau đó, y cũng tìm kiếm bằng thần thức, sắc mặt cũng vô cùng cổ quái.

Lẩm bẩm nói:

- Chuyện này... chuyện này... chuyện này là thế nào!

Hiên Nguyệt cười khổ nói:

- Thế này thì còn báo thù làm sao?

Thần thức của hai người đều tìm được một câu nói mà Hiên Tuyết lưu lại: Muội cho rằng Côn Đại Thánh có thể là nam nhân của muội, muội đi tìm hắn.

Ca, tỷ, đừng mong nhớ.

Hai huynh muội Hiên Nguyệt và Hiên Tùng trố mắt nhìn nhau, không nói năng gì.

Hiên Tuyết đã đi rồi, đi tìm Côn Đại Thánh rồi...Côn Đại Thánh và Sở Mặc rõ ràng là rất thân thiết, cho dù không có chuyện ngoài ý muốn của Hiên Tuyết, Giới Hải Đạo Tông muốn bào thù cho Hiên Vô Địch cũng vô cùng khó khăn.

Hiện giờ Hiên Tùng lại coi trọng kẻ thù của bọn họ, càng khiến cho Hiên Tùng và Hiên Nguyệt k nói nên lời.

- Thù này... còn có thể báo sao?

Vẻ mặt Hiên Tùng vô cùng khổ sở, thậm chí y còn có chút nghĩ không thông, sao mọi chuyện có thể diễn biến tới mức này?

- Ca, huynh sẽ không thật sự tưởng rằng chúng ta còn có cơ hội báo thù chứ?

Hiên Nguyệt nhìn ca ca đầy cổ quái:

- Những lời nói đó của muội chỉ là nói cho người ngoài nghe mà thôi.

Vô địch bị người ta phế bỏ đạo hạnh, Giới Hải Đạo Tông chúng ta bị người ta cho một cái bạt tai, nếu ngay cả dũng khí báo thù chúng ta cũng không có, vậy Giới Hải Đạo Tông thực sự giải tán rồi.

Nhưng những lời đó cũng chỉ là nói miệng mà thôi, huynh suy nghĩ kỹ xem, chúng ta lấy cái gì ra để báo thù rửa hận?

Hiên Tùng ngây ngốc đứng tại chỗ, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng lắc đầu, thở dài nói:

- Bỏ đi, coi như đây là một trận đại kiếp của Giới Hải Đạo Tông đi.

Từ nay về sau, ta cũng không muốn hỏi tới bất cứ chuyện gì nữa.

Ta đãbế quan rồi.

Có chuyện gì thì muội tự mình quyết định đi.

Nói xong, Hiên Tùng bước đi trong hiu quạnh.

Trong mắt Hiên Nguyệt là vẻ đành chịu không biết làm sao.

Trên đời này luôn có một số người không thể trêu chọc.

Đối mặt với những người này, điều duy nhất có thể làm e rằng cũng chỉ là im hơi lặng tiếng.

Càng đừng nói tới chuyện, lần này là Giới Hải Đạo Tông bọn họ tự tìm đến đám người kia!

Lại chủ ý đánh lên người thê tử của Sở Mặc.

Trên đời này không có nếu như, bất cứ chuyện gì cũng sẽ không cho ngươi cơ hội làm lại lầnnữa.

Cho nên, chỉ có thể không ngừng nhìn về phía trước.

Bất kể nói thế nào, tông môn cổ xưa của Giới Hải Đạo Tông vẫn là đẳng cấp bá chủ trong biển Thiên giới.

- Như vậy đã là tốt lắm rồi!

Hiên Nguyệt thầm nhủ trong lòng.

... ...

Trong một mảnh tinh không cách xa biển Thiên giới, Hầu Đại Thánh cũng với Côn Đại Thánh nhìn đám người Sở Mặc, quyết định chia ly từđây.

Hầu Đại Thánh nhìn Sở Mặc cười hì hì nói:

- Nửa năm sau, ngươi hẵng cử hành hôn lễ, trở về ta sẽ tặng ngươi mấy món lễ vật tốt!

Sở Mặc chắp tay về phía Hầu Đại Thánh:

- Đại Thánh quá khách khí rồi.

- Ta nợ ngươi một ân huệ!

Hầu Đại Thánh nói xong, cũng không lải nhải gì nữa, kéo Côn Đại Thánh cùng biến mất trong vũ trụ tinh không mờ mịt.

Còn lại đám người Sở Mặc liếc nhìn nhau, khẽ mỉm cười, bay về phía La Thiên hoàng thành.

Đám người Sở Mặc trở về, khiến vô số người cảm thấy kinh ngạc.

Phản ứng đầu tiên của gần như tất cả mọi người khi nhìn thấy Sở Mặc đều là hồi lâu không nói nên lời, sau đó mới lộ ra thần sắc vô cùng hưng phấn.

- Ngài còn sống?

- Tốt quá rồi!

- Sở công tử đã trở về rồi!

- Sở công tử còn sống!

- Mau đi bẩm báo đế vương!

- Mau đi bẩm báo Thanh Vũ công chúa và phò mã!

- Sở công tử sống sót trở về rồi!

Trong hoàng thành nhanh chóng lan truyền tin tức Sở Mặc trở về.

Ma Quân nhìn Sở Mặc:

- Không ngờ uy vọng của con trong hoàng tộc vẫn không giảm đi?

Sở Mặc cười khổ:

- Có lẽ là vì mấy trận chiến lúc trước.

- Bất kể nói thế nào, rốt cuộc con cũng là một thành viên của hoàng tộc.

Nhiều năm trôi qua, tâm tính của Ma Quân cũng thay đổi rất nhiều so với quá khứ.

Lúc chiến đấu vẫn ngang ngược vô song, nhưng trong cuộc sống bình thường lại học được cách chung sống với người khác.

Tính tình cũng trở nên ôn hoà hơn rất nhiều.

Trong quá khứ, những lời như vậy, y tuyệt đối sẽ không nói ra miệng.

Đám người Phiêu Linh nữ đế đều rất hiếu kỳ đánh giá cảnh tượngtrong hoàng thành.

Toà hoàng thành cổ xưa này đã chứng kiến vô số câu chuyện suốt một thời gian dài, nội tình quá sâu.

Bất cứ người nào lần đầu tiên tới nơi này, đều sẽ bị cảnh tượng này làm cho rung động.

Rất nhanh sau đó, Cơ Khải dẫn theo rất nhiều thành viên hoàng tộc chạy tới, nhìn thấy Sở Mặc, Cơ Khải xưa nay luôn trầm ổn, trên mặt lộ ra vẻ kích động.

Hít sâu một hơi, khẽ mỉm cười:

- Ngươi đã trở lại rồi!

Sở Mặc gật đầu nói:

- Ta trở lại rồi!

Sau đó, hắn giới thiệu hai bên với nhau.

Phong cách hành sự của Cơ Khải thuộc loại phong độ điển hình của hoàng gia, một giọt nước cũng không lọt, vô cùng khôn khéo.

Không hề khiến cho bất cứ ai cảm thấy không thoải mái.

-----o0o-----

Chương 1961: Niềm vui bất ngờ (1)

Chương 1961: Niềm vui bất ngờ (1)

Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y ở bên cạnh Sở Mặc cũng cực kỳ lễ độ.

Sau đó, Cơ Khải dẫn đám người Sở Mặc vào một quần thể cung điện xa hoa trong hoàng thành.

Xoay người cười với Sở Mặc:

- Cô cô và cô phụ tưởng rằng ngươi đã xảy ra chuyện, đem binh đi tấn công Chung gia rồi.

Trước khi các ngươi trở về, ta vừa nhận được tin chiến sự, dưới sự bao vây tấn công của lão tổ và lão Đằng Khương gia, Chung Thái Vân Thái trưởng lão của Chung gia đã bị trọng thương, bỏ chạy không rõ tung tích.

Mà Chung gia và một số đồng minh của bọn họ cũng đã gục ngã dưới sự tấn công của chúng ta.

Lát nữa ta sẽ báo cho cô cô và cô phụ biết tin ngươi còn sống, tin chắc bọn họ nhất định sẽ rất vui.

Tất cả mọi người đều sẽ rất vui!

Sở Mặc nhìn Cơ Khải:

- Xin đa tạ!

Cơ Khải lắc đầu:

- Huynh đệ chúng ta, cần gì phải khách khí?

Đúng rồi, còn có một việc...

Y nhìn Sở Mặc, có chút ý vị sâu xa nói:

- Cơ Thánh nghe nói ngươi bỏ mạng ở biển Thiên giới, kêu gào phải đi cứu ngươi, bị bọn ta ngăn lại, sau đó, hắn ra chiến trường rồi.

Không phải ta nói chuyện thay hắn, lần này, hắn trưởng thành rồi.

Sở Mặc nghe xong, hơi trầm mặc, sau đó nói:

- Chuyện đã qua, ta đã quên từ lâu rồi.

- Vậy thì tốt, bất kể trước đây đã từng tồn tại hiểu lầm ra sao, nhưngchung quy chúng ta vẫn là huynh đệ.

Cơ Khải đưa tay vỗ vỗ lên bả vai Sở Mặc, sau đó bỗng nhiên cười nói:

- Bả vai người huynh đệ này của ta, hiện giờ không phải ai cũng có thể vỗ được đâu!

Sở Mặc khẽ mỉm cười, đối với hành vi chủ động này của Cơ Khải, hắn không hề thấy phản cảm.

Thực ra thì giống như Cơ Khải nói, bất kể thế nào, chung quy vẫn là huynh đệ.

Hơn nữa còn là huynh đệ con cô con cậu rất thân cận!

Sau khi nghe tin hắn đã chết, Cơ Thánh có thể phản ứng như vậycũng đủ để chứng minh, đúng là y đã trưởng thành, đã coi Sở Mặc là người nhà rồi.

Sau đó, Cơ Khải nói:

- Thời gian này, các ngươi ở tạm nơi này trước đã.

Nghỉ ngơi một thời gian, cô cô cũng sắp trở về rồi.

Còn nữa, ở sân thí luyện bên kia, ta đã phái không ít người âm thầm bảo vệ thân bằng của ngươi.

Sở Mặc cảm kích nhìn Cơ Khải:

- Đa tạ!

Cơ Khải cười:

- Ta đã nói rồi, huynh đệ chúng ta không cần nói đa tạ!

Sau đó, Cơ Khải sắp xếp hạ nhân bố trí chỗ ở cho từng người, sau đó nói chờ một lát y sẽ đích thân chuẩn bị bữa tối, rồi cáo từ rời đi.

Thân là hoàng trữ, dưới hoàn cảnh đế vương đã không màng chính sự, có quá nhiều chuyện chờ Cơ Khải tới xử lý.

Y có thể đích thân nghênh đón Sở Mặc, đã là chuyện không hề dễ dàng rồi.

Tin tức Sở Mặc còn sống trở về nhanh chóng truyền tới chiến trường.

Cơ Thanh Vũ mừng rơi nước mắt, vành mắt Sở Thiên Cơ cũng đỏ hoe.

Mặc dù hai người đều cho rằng con trai sẽ không chết, nhưng cũng không thể ngờ rằng hắn sẽ trở về nhanh như vậy.

Tử Đạo và Lưu Vân Phong nghe được tin tức này, cũng vô cùng phấn khởi.

Toàn bộ đại quân hoàng tộc đều cảm thấy phấn chấn nhờ tin tức này.

Nhưng bọn họ đang trong trận chiến với Chung gia, tuyệt đối không hề nương tay.

Cuộc chiến trong giai đoạn này không cho phép hạ thủ lưu tình dù chỉ một chút, không tiêu diệt được Chung gia, bọn họ sẽ không trở về.

Nửa tháng sau, Chung gia bị đánh bại.

Đại quân hoàng tộc thắng lợi trở về!

Thân nhân gặp lại, đương nhiên tràn đầy vui sướng.

Cơ Thanh Vũ ôm Sở Mặc rất lâu cũng không chịu buông tay.

Vừa khóc vừa nói xin lỗi với con trai.

Bởi vì nàng không thể tiếp tục kiên trì tìm kiếm Sở Mặc.

Cơ Thanh Vũ cực kỳ ưng ý với hai nàng dâu là Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y.

Nàng cũng vô cùng cảm kích mấy người Ma Quân, Phiêu Linh nữ đế, Sở Thanh, Tử Yên và Hồng Nguyệt,.

Nói bản thân mình không đủ tư cách làm mẫu thân.

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ đúng là thấy hổ thẹn trong lòng, bọn họ thực sự không ngờ rằng, ngay cả bọn họ cũng đã bỏ cuộc rồi, đámngười này lại không hề bỏ cuộc.

Luôn tìm kiếm Sở Mặc.

Sau khi biết cụ thể sự tình xảy ra ở biển Thiên giới, mọi người đều vô cùng xúc động.

Không ngờ rằng bên trong còn có uẩn khúc như vậy.

- Không ngờ Côn Đại Thánh lại vẫn còn sống, đây thực sự là một tin tốt.

Nếu như bảy Đại Thánh tề tựu đông đủ, sẽ là một lực lượng vô cùng hùng mạnh!

Toàn bộ La Thiên đại vũ trụ, có thể giống như bọn họ, có thể ngang nhiên tấn công tu sĩ lão tổ, quả thực là chuyện hiếm có.

Sự tồn tại của bọn họ có thể khiến cho lão tổ kiêng dè.

Cơ Thanh Vũ nói.

Sở Mặc rất tán đồng với ý kiến này, hắn đã tận mắt chứng kiến chiến lực của Hầu Đại Thánh và Côn Đại Thánh.

Cho dù dùng hết một thân đạo hạnh, Sở Mặc cũng không biết bản thân có thể giữ chân Hầu Đại Thánh kia được bao lâu.

Nếu đối đầu với Côn Đại Thánh, có lẽ dễ dàng hơn Hầu Đại Thánh một chút, nhưng Sở Mặc cũng không dám nắm chắc phần thắng.

Có thể nói, chiến lực của bảy Đại Thánh tuyệt đối là sức mạnh cao nhất chỉ dưới lão tổ!

- Mẹ, con muốn cho Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y một hôn lễ.

Sở Mặc đã do dự mấy ngày, cuối cùng vẫn quyết định nói ra suynghĩ của mình.

Cơ Thanh Vũ hơi ngẩn ra, ngay sau đó vỗ lên trán một cái, mặt mày ủ rũ nói:

- Ta phát hiện, người làm mẹ như ta... thực sự là một chút cũng không xứng, chuyện này lại phải để con trai nhắc nhở.

Lỗi của ta, lỗi của ta, ta lập tức đi thu xếp!

Cơ Thanh Vũ nói xong, lập tức hấp ta hấp tấp chạy đi.

Khiến cho Sở Mặc và Sở Thiên Cơ bên cạnh trợn mắt há mồm.

Hồi lâu sau, Sở Thiên Cơ mới nhỏ giọng nói:

- Hãy thứ lỗi cho mẹ con, tính cách của nàng ấy chính là như vậy, trí tuệ thì không thiếu, nhưng chuyện nhỏ... trước nay luôn mơ mơ màng màng, hơn nữa, kỳ thực cha... cũng nợ mẹ con một hôn lễ.

Sở Mặc thấy mặt phụ thân đầy vẻ tiếc nuối, nói:

- Vậy thì cùng nhau tổ chức a!

- Hả?

Cùng nhau cái gì cơ?

Sở Thiên Cơ đờ đẫn nhìn con trai.

- Cùng nhau cử hành hôn lễ!

Sở Mặc nói.

- Đây là chuyện gì chứ?

Sao có thể làm như vậy!

Sở Thiên Cơ quả quyết cự tuyệt, nhưng trong mắt lại thoáng qua vẻ động tâm.

Trong lòng y sao có thể không có chút tâm lý mang nợ đối với thê tử đây?

Tuy nói người trong giới tu hành, chỉ cần cả hai cùng vừa ý đối phương liền có thể kết thành đạo lữ.

Nhưng nếu có một hôn lễ trọng thể, chung quy vẫn sẽ khiến người ta càng thêm vui vẻ.

- Chuyện này có gì không được?

Sở Mặc nhìn cha, cười nói:

- Chẳng lẽ cha không muốn cho mẹ một niềm vui bất ngờ sao?

-----o0o-----

Chương 1962: Niềm vui bất ngờ (2)

Chương 1962: Niềm vui bất ngờ (2)

- Niềm vui bất ngờ?

Sở Thiên Cơ khẽ cau mày, dường như có chút dao động.

- Vâng, chuyện này giao cho con đi!

Sở Mặc vỗ ngực bảo đảm.

Hắn tin rằng, cho dù là đế vương, hay là Cơ Khải, hay là toàn bộ hoàng thất, chắc chắn cũng sẽ phối hợp cùng hắn làm chuyện này.

Những ngày tiếp theo, đầu tiên hoàng tộc phái rất nhiều tu sĩ, đi qua sân thí luyện, tới Viêm Hoàng đại vực một chuyến, đưa rất nhiều người có liên quan tới Sở Mặc ở Viêm Hoàng đại vực đến La Thiên hoàng thành.

Dĩ nhiên, tất cả những chuyện này đều âm thầm tiến hành.

Ngay cả Sở Thiên Cơ người chuẩn bị cho thê tử một niềm vui bất ngờ ... cũngkhông hề hay biết!

Bởi vì Sở Mặc không những muốn để phụ thân cho mẫu thân một niềm vui bất ngờ, mà hắn cũng muốn... cho phụ thân của mình một niềm vui bất ngờ!

Cho nên, những thân bằng từ Viêm Hoàng đại vực tới đều được sắp xếp đến một nơi tương đối hẻo lánh u tĩnh, nhưng hoàn cảnh cực tốt ở La Thiên hoàng thành!

Lúc những người kia tới nơi, chỉ có một mình Sở Mặc lén lút đến thăm.

Trong này cũng có người nhà của Thuỷ Y Y!

Cần nhiều niềm vui bất ngờ hơn nữa!

Rất nhiều người cho rằng Sở Mặc không hiểu chuyện tình cảm, không biết cách khiến cho nữ nhân vui vẻ, thực ra Sở Mặc không phải không có đầu óc, mà là từ trước tới nay, đều không có cơ hội thích hợp.

Hiện giờ đã trôi qua nhiều năm như vậy, rất nhiều chuyện cũng đã là cảnh còn người mất.

Nhưng Thuỷ Y Y lại vẫn luôn một lòng với hắn.

Cũng đến lúc cho nàng ấy một câu trả lời rồi.

Lần này trong đoàn thân hữu tới trước, còn có bóng dáng của Lưu Vân.

Gặp lại lần nữa, những khúc mắc năm xưa cũng đã sớm được gỡ bỏ hoàn toàn rồi.

Lưu Vân cũng có thể thản nhiên đối mặt với Sở Mặc, nói với hắn lời chúc phúc chân thành nhất.

Lần này có rất nhiều người quen tới, dường như tất cả những người quen với Sở Mặc, đều được đưa tới đây.

Lần này thực sự quá bạo tay!

Cũng chỉ có La Thiên hoàng tộc mới có thể có loại khí phách này.

Bởi vì đưa những người này tới đây, nhưng lại không làm kinh động bất cứ ai, tất cả nhân lực vật lực cần thiết cũng phải bằng một khoản thiên văn sổ tự.

Nhưng sự vì sự cống hiến của Sở Mặc đối với toàn bộ La Thiên hoàng tộc, nội bộ hoàng tộc không hề có bất cứ sự phản đối nào đối vớichuyện lần này.

Đám hoàng tộc bàng chi luôn đối kháng với chi chính, sợ bị thanh toán, lúc Sở Mặc trấn áp Cửu U cổ tộc ở chiến trường phương nam, đã mang tất cả người ngựa rời xa quê hương rồi.

Coi như là chính thức đoạn tuyệt với La Thiên hoàng tộc.

Cho nên La Thiên hoàng tộc hiện giờ cũng chỉ còn lại tiếng nói của con cháu hoàng tộc chính thống.

Thanh tịnh hơn nhiều rồi.

Sở Mặc tới nơi này hỏi thăm sức khoẻ mọi người, hắn nhìn từng người, tất cả thân bằng ở nhân giới đều ở đây!

Hứa Phù Phù, Liễu Mai Nhi, Sở Yên, Vương Đại Phát, Cao Đại Soả, Lão thái giám vô danh, Đạm Thai tiên sinh, Uý Trì tiên sinh, Hà Húc, Tề tiên sinh, đám sư tỷ muội của Diệu Nhất Nương ở Phiêu Diêu Cung nhân giới.

Còn có đám người Trầm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha, Hoàng Hoạ, cũng đều xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Trước đây những người này chia ly với Sở Mặc ở Viêm Hoàng đại vực, hiện giờ gặp lại nhau ở nơi này, lại cảm thấy vô cùng xúc động.

Cũng chỉ có đến nơi này, bọn họ mới thực sự cảm nhận được sự to lớn của thế giới này cùng với... thân phận địa vị của Sở Mặc, rốt cuộc cao đến mức nào!

Phàn Vô Địch dẫn theo Long Thu Thuỷ và Phàn Chí Viễn, một nhà ba người trở thành khách quý của khách quý!

Đây còn là hai người Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ không biết bọn họ tới, nếu không chắc chắn sẽ tới gặp bọn họ trước tiên.

Nhất định phải đích thân tỏ lòng cảm kích.

Trong lòng Phàn Vô Địch tràn đầy xúc động, năm đó tiện tay cứu một đứa bé, sao có thể ngờ rằng điều đó sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình?

Nếu không có Sở Mặc, hôm nay cho dù y còn sống, chỉ sợ cũng đã gần đất xa trời rồi.

Ở nhân giới không bước vào được tiên thiên, cuốicùng khó thoát khỏi đại hạn trăm tuổi.

Nhưng hiện giờ, một nhà ba người bọn họ, bao gồm cả tiểu Viễn Chí đều đã coi như là người tu hành chân chính rồi.

Nhìn bằng mắt thường, đã có thể xem như là người trong giới thần tiên!

Sở lão cũng tới rồi!

Sở lão vô cùng khách khí với Phiền Vô Địch.

Lão là ông nội của Sở Mặc, cũng từng là người thủ hộ của Viêm Hoàng đại vực!

Nhưng lão vô cùng tôn kính Phiền Vô Địch người đã cứu sống hơn nữa còn nuôi dưỡng cháu trai lão suốt mười mấy năm.

Hai lão nhân cảnh giới cách nhau như thiên với địa lại có thể trò chuyện vô cùng vui vẻ.

Tất cả đệ tử của Sở Mặc đều tới nơi này.

Người ưu tú nhất trong số bọn họ là Tiểu Hà, đã bước vào cảnh giới Chí Tôn!

Là hào quang của Kim Tử tổng hội, nhưng cũng nhất định phải có thổ nhưỡng thích hợp.

Nếu không có Sở Mặc, sợ rằng tuyệt đại đa số kẻ trong số bọn họ không thể sống tới hôm nay.

Cho dù có sống cũng sẽ là một đám cỗ máy giết người.

Sao có thể có được cuộc sống tốt đẹp như hiện giờ.

Cho nên trong tâm khảm của đám người này, Sở Mặc chính là Thần!

Đám người của Linh giới cũng tới rồi.

Phương Lan đệ tử thân truyền của Sở Mặc, tỷ muội Lục Thiên Kỳ, Lục Thiên Duyệt, còn có Bình Bình.

Nhiều năm trôi qua, đám nữ tử tỷ muội Lục Thiên Kỳ, Lục Thiên Duyệt và Bình Bình sớm đã trưởng thành đến mức không nhìn ra bộ dáng năm xưa nữa rồi.

Nhờ di khí dưỡng thể, trên người các nàng đều phát ra khí chất vôcùng cao quý.

Khí tràng cũng không hề thua kém bất cứ ai.

Hiện giờ các nàng cũng là thủ lĩnh tinh thần của Phiêu Diêu Cung đệ nhất môn phái ở Viêm Hoàng đại vực.

Trong tâm khảm của đệ tử Phiêu Diêu Cung, Sở Mặc giống như Thần sống.

Cao cao tại thượng, không thể tới gần!

Thập đại tổ sư mới là thủ lĩnh bọn họ có thể chạm tới, hơn nữa có thể dành cho bọn họ vô vàn sự quan tâm và trợ giúp.

Lần này người tới đây thực sự quá nhiều!

Còn có Tiểu Điệp và con của nàng, một bé gái vô cùng xinh xắn, hiện giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp như ngọc, một thân tu vi đã đạt tới Chân Tiên đỉnh cao.

Đây còn là kết quả của việc cố ý áp chế, nếukhông, có lẽ đã bước vào cảnh giới Đế Chủ.

Ma Quân cũng không biết hai mẹ con nàng đã tới!

Vì vậy mới nói Sở Mặc chơi rất lớn, muốn cho rất nhiều người niềm vui bất ngờ!

Bằng hữu trước đây của Sở Mặc ở Thiên giới cũng tới khá đông.

Ngay cả Long Thu Thuỷ đã từng là đối thủ của hắn... cũng đã tới nơi này.

Theo như lời y nói, y nhất định phải tới.

Có thể chứng kiến đại hôn của Sở Mặc sẽ trở thành đề tài nói chuyện lớn nhất trong cuộc đời y!

-----o0o-----

Chương 1963: Cố nhân

Chương 1963: Cố nhân

Bằng hữu quen biết, cũng trêu đùa y, nói đề tài nói chuyện lớn nhất của y có lẽ là đã từng làm đối thủ của Sở Mặc...

Long Thu Thuỷ chỉ có thể cười khổ trước lời trêu đùa này.

Đây đúng là niềm tự hào lớn nhất sâu trong nội tâm y.

Năm xưa Sở Mặc vẫn là một thanh niên, chưa trưởng thành cùng y tỷ thí đủ loại.

Hiện giờ nghĩ lại, thật sự đã trở thành niềm tự hào lớn nhất sâu trong nội tâm y rồi.

Chỉ là y lại không thể tự mình nói ra niềm tự hào này.

Bởi vì trong lòng y cũng có sự kiêu ngạo của riêng mình.

Phục đã phục rồi, tâm phục khẩu phục nhưng lại không muốn cho người ta có cảm giác y muốn nịnh bợ Sở Mặc.

Thật ra mọi người đều hiểu cảm giác này, đương nhiên sẽ không có ai nói trắng ra trước mặt y.

Lục Hồng Tuyết, Hoàng Vô Song, Tiêu Trường Bình, Huyên Huyên, Huyên Nhi, Tề Bác, Mao Hãn Hải, Biên Khai Vũ... thậm chí cả La Tố đệ đệ của La Quật cũng tới nơi này!

Còn có Tào Thái Vinh, Từ Yên, Lưu Phong, Hổ Liệt huynh trưởng kết nghĩa của Sở Mặc, tất cả đều tới rồi!

Nguyệt Khuynh Thành có chút oán hận trong lòng, lén lút liếc nhìn Sở Mặc, hiện giờ cảnh giới của nàng đã là rất gần với Chí Tôn, đạt tớicảnh giới Chuẩn Chí Tôn đỉnh cao rồi.

Nàng đã từng đuổi theo Sở Mặc, nhưng tốc độ tu hành của Sở Mặc thực sự quá nhanh!

Nhanh đến mức nàng căn bản không thể theo kịp.

Nhưng lần này Sở Mặc gặp nàng, cũng chính miệng hứa hẹn, sau này nàng có thể ở lại La Thiên Tiên Vực.

Trên thực tế, lần này Sở Mặc cũng đã thầm quyết định trong lòng.

Tài nguyên tu luyện ở La Thiên Tiên Vực này dĩ nhiên là tốt hơn.

Những thân bằng này của mình, bất kể là ai chỉ cần nguyện ý ở lại, hắn đều sẽ thu xếp cho họ thật tốt!

Những người muốn trở về cũng không sao, hắn sẽ tặng cho họ tài nguyên tu luyện cao cấp nhất!

Đây chính là Sở Mặc.

Sở Mặc chân thành nhiệt tình.

Đám cao nhân Chí Tôn trở về từ Quy Khư, tất cả đều là lão sư của Sở Mặc, lần này gặp lại, Sở Mặc lễ độ mười phần, không hề bỏ sót một ai!

Đám lão sư Chí Tôn này cũng cực kỳ vui vẻ yên tâm về Sở Mặc, đặcbiệt là Đại Khô Lâu, rõ ràng là không thể nhìn ra bất cứ biểu cảm nào của nó, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được nó đang rất vui.

Hoả Long, Thanh Long... còn có tiểu Bạch Hổ.

Nói đến con tiểu Bạch Hổ này, vốn dĩ nó không muốn trở lại La Thiên Tiên Vực chút nào, bởi vì nó không biết phải đối mặt với Cơ Thánh ra sao.

Nhưng vẫn bị con cháu hoàng tộc đi đón bọn họ khuyên trở lại.

Bởi vì tên con cháu hoàng tộc kia nói với Bạch Hổ, hiện giờ Cơ Thánh đã thay đổi thái độ trước đây đối với Sở Mặc rồi.

Hai bên đã thành người một nhà thật rồi.

Tần Thi và Đổng Ngữ, Ti Đồ Đồ và Hoàng Kim Thố, Tinh Nhi và Nguyệt Nhi, Thái Điệp Tiên Tử, Kim Ô đại đế, Thanh Phong... người thân quen thực sự quá đông!

Thú vị nhất là đám người của Thuỷ gia, đặc biệt là Thuỷ Hồng An, nhìn thấy Sở Mặc, có chút khó xử, cũng có chút kích động.

Năm xưa Sở Mặc truyền pháp cho Thuỷ gia, Thuỷ Hồng An dẫn theo trên dưới Thuỷ gia quỳ lạy tạ ơn.

Hiện giờ dưới hoàn cảnh cửa hôn sự này kéo dài nhiều năm như vậy cuối cùng đã thành rồi, bố vợ và con rể gặp nhau, Thuỷ Hồng An lại có chút mất tự nhiên.

Y không biết nên gọi Sở Mặc là con rể hay nên gọi là Sở Mặc tiên sinh.

Ngược lại Sở Mặc bái tạ Thuỷ Hồng An một cách vô cùng lễ độ, cảm ơn y đã yên tâm giao con gái cho mình.

Khiến Thuỷ Hồng An hết sức cảm động, trên dưới Thuỷ gia ai ai cũng cảm thấy vinh hạnh.

Đây cũng không coi là nịnh bợ, nhân chi thường tình mà thôi.

Những thân hữu năm xưa, ngoài đám thân hữu nhân giới vừa mới sống lại ra, người kém nhất cũng đã bước vào cảnh giới Đế Chủ cấp cao.

Nói ra tất cả đều xem như duyên phận.

Nhìn thấy đám người này, Sở Mặc có cảm giác ký ức lập tức bị kéo về năm xưa, rất cảm động.

Nhưng hắn không có quá nhiều thời gian để ở nơi này hàn huyên với mọi người, sau khi cáo lỗi, Sở Mặc lặng lẽ rời đi.

Nhưng, Sở Mặc còn muốn tới một nơi khác, nơi đó, hắn còn có một vài vị khách đặc biệt.

Sau khi hắn đi khỏi, Đổng Ngữ lặng lẽ đến bên cạnh Lưu Vân, nhiều năm như vậy trôi qua, những nữ tử này đã sớm thân như tỷ muội rồi.

Đổng Ngữ nhỏ giọng hỏi:

- Hối hận không?

Lưu Vân bật cười khanh khách:

- Đâu có nhiều chuyện để hối hận như vậy, ngược lại ta rất cảm kích hắn, hắn đã cho chúng ta quá nhiều rồi!

Chúng ta có thể có cơ hội bước vào Thánh cảnh, ai dám nghĩ tới điều này trong quá khứ chứ?

Đổng Ngữ chớp chớp mắt, cười nói:

- Cũng đúng, lúc trước ngay cả Thánh cảnh ta cũng chưa từng nghe qua, còn tưởng cảnh giới cao nhất của tu sĩ chính là Chí Tôn cơ!

Nghe hai nàng nói chuyện, rất nhiều người không nhịn được mà mỉmcười.

Đúng vậy, ngoài những tiền bối trở về từ Quy Khư ra, gần như tất cả những người có mặt tại đây hôm nay đều đã từng có lần tưởng rằng, Chí Tôn chính là tu sĩ cấp cao nhất rồi.

Nếu không có Sở Mặc, có mấy ai có thể thấy được phong cảnh hôm nay?

Sau khi Sở Mặc trở về hoàng thành, lại tiếp đãi rất nhiều bằng hữu vừa mới tới.

Trương Nhã Lộ, Khương Thái Nguyệt, hai tu sĩ Thiên bảng của sân thí luyện này dẫn theo Diệp Thanh, ma nữ, dắt tay nhau tới.

Nhìn thấy Sở Mặc, đầu tiên Khương Thái Nguyệt chính thức chúc mừng một phen, ngay sau đó liền bắt đầu trêu chọc Sở Mặc:

- Ta nghe nói, lần này ngươi cùng lúc muốn lấy hai cô nương, chậc chậc, thật là oai phong!

Sao hai cô nương kia có thể bằng lòng đi theo ngươi?

Hay là để ta gặp trước xem sao?

Sở Mặc trợn mắt nói:

- Sao vậy?

Ngươi ghen tỵ rồi sao?

Hay là ngươi cũng tới đi, ta lấy cả ba luôn!

Trương Nhã Lộ và Diệp Thanh, ma nữ ở bên cạnh che miệng cười khẽ.

Khương Thái Nguyệt bĩu môi nói:

- Thôi đi, ta sợ hai người ngươi còn không ứng phó nổi, lại còn ba người, ta ư... ngươi đừng hòng.

Nhưng, Diệp Thanh và ma nữ thì có thể a!

Nếu như ngươi đồng ý, thì để cho ngươi lấy cả bốn người!

Mặt Diệp Thanh và ma nữ đều đỏ bừng, biểu cảm không biết làm sao, không ngờ Khương Thái Nguyệt lại đem lửa đốt trên người các nàng.

Cả hai đều cực kỳ thẹn thùng.

Diệp Thanh đã bước ra khỏi quá khứ, hiện giờ một lòng hướng đạo.

Nhưng sâu trong nội tâm, chưa chắc không hề có chút mơ mộng đối với Sở Mặc người đã đưa nàng rời xa tên công tử xấu xa tồi tệ kia.

Chỉ làtâm tư ấy rất mờ nhạt, bởi vì nàng biết điều đó là không thể.

-----o0o-----

Chương 1964: Giấu Cơ Thanh Vũ (1)

Chương 1964: Giấu Cơ Thanh Vũ (1)

Các nàng đều đã từng nghe ma nữ nói, kỳ thực năm xưa hồng nhan tri kỷ bên cạnh Sở Mặc rất nhiều, nhưng người cuối cùng gả cho Sở Mặc, lại chỉ có một mình Kỳ Tiêu Vũ, hiện giờ mới có thêm một Thuỷ Y Y.

Đủ để chứng minh sự cẩn thận của Sở Mặc đối với chuyện tình cảm.

Cho nên, mặc dù nàng rất ngưỡng mộ Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y, nhưng lại không thể nảy sinh tâm tư gì hơn.

Sau khi trò chuyện mấy câu với những người này, Sở Mặc lại khôngnghỉ chân tiếp tục đi gặp hai huynh đệ Tử Đạo và Lưu Vân Phong.

Giống như với Hổ Liệt, cùng là huynh đệ của mình, cũng không cần quá khách sáo, sau khi bố trí ổn thoả sơ qua một chút, Sở Mặc lại bị Cơ Khải gọi đi.

Bởi vì người tới trước tham gia hôn lễ càng ngày càng đông!

Bắt đầu xuất hiện rất nhiều người lai lịch đặc biệt.

Vốn dĩ Cơ Khải không hề nghĩ phải làm cho hôn lễ này lớn như vậy, chỉ muốn náo nhiệt một chút trong nội bộ hoàng tộc là được rồi.

Nhưngy lại có chút xem nhẹ khí thế của hoàng tộc hiện giờ!

Hiện giờ La Thiên hoàng tộc đã không còn là quái vật già yếu, sa sút, suy tàn như trước nữa.

Mấy trận đại thắng khiến người ta khó mà tin được, đã hoàn toàn lấy lại được uy danh hoàng tộc!

Đầu tiên là đối đầu với phụ tử Chung gia, một mình Sở Mặc lấy yếu thắng mạnh, diệt Chung Thánh, chém Chung Thành Đại Thánh.

Tiếp theo là ở chiến trường phương nam trấn áp Cửu U cổ tộc, chiến trường phương bắc đánh bại Thiên giới hải cổ tông, tiêu diệt Hắc Ngư nhất tộc, rồi tới chiến trường phương tây quét sạch thế lực dưới quyền Tử lão tổ.

Mấy trận chiến này đã khiến cho toàn bộ La Thiên hoàng tộc trở thành thế lực siêu cấp uy chấn bát phương một lần nữa.

Mặc dù hoàng tộc vẫn chưa có lão tổ, nhưng hiện tại cổ tộc đứng sau lưng lão tổ cũng không dám tuỳ tiện tới trêu chọc!

Nhìn kết cục của Chung gia thì biết.

La Thiên hoàng tộc lấy lại được uy danh, danh vọng lên cao, khiến người khác không dám khinh thường.

Nhưng người nổi danh nhất không phải con cháu đích xuất của hoàng tộc, mà là Sở Mặc!

Hiện giờ gần như bất cứ thế lực đỉnh cấp nào ở La Thiên đại vũ trụ cũng có người đang bàn luận về cái danh xưng Sở công tử này.

Tán thưởng có, giễu cợt có, khinh thường... cũng có!

Nhưng bất kể là giễu cợt hay là khinh thường, cũng không thể không thừa nhận, hiện giờ Sở Mặc có được chỗ đứng nhất định.

Ngoài lão tổ chẳng có bao nhiêu người có thể trấn áp hắn.

Cho nên, sau khi tin tức đại hôn của Sở Mặc truyền ra ngoài, ngay cả Tuyết gia từng có bất hoà với Sở Mặc, đại gia tộc đứng sau lưng lão tổ này cũng phái ra một đoàn đặc sứ tới chúc mừng!

Còn lại những gia tộc lớn khác, trừ phi hoàn toàn xích mích với hoàng tộc, hầu như tất cả đều phái truyền nhân, hoặc nhân vật có địa vị rất cao tới hoàng thành chúc mừng.

Mà đại đa số những người này, đều muốn xem xem rốt cuộc Sở Mặc là người thế nào.

Đối với đám người này, Sở Mặc khó xử, Cơ Khải cũng rất khó xử.

Thân là hoàng trữ, không thể mất đi sự lễ độ, chỉ có thể dẫn theo Sở Mặc tận tình tiếp đãi.

Rất nhanh sau đó, đế vương đích thân chọn lựa ngày lành tháng tốt.

Buổi sớm hôm đó, trời còn chưa sáng, tất cả mọi người đều bắt đầu bận rộn.

Toàn bộ hoàng thành đều vô cùng vui mừng!

Hiện giờ chiến sự bình định, hoàng tộc lấy lại được uy danh, toàn bộ La Thiên đại vũ trụ đều hoà bình yên ổn.

Mặc dù rất nhiều người đều biết sự yên ổn này không kéo dài được bao lâu, nhưng chuyện vui mừng trước mắt khiến tất cả mọi người đều tạm thời quên mất những chuyện kia.

Một đám công chúa hoàng tộc vây quanh Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y, các nàng đích thân tới giúp hai người trang điểm!

Thể diện... quả thực là lớn bằng trời rồi!

La Thiên hoàng tộc đã tồn tại trong vô số năm, tuổi thọ của người tu hành đều rất dài.

Cho nên, số lượng công chúa hoàng tộc rất đông.

Nhưng những vị công chúa này, ngày thường ngươi không thể nhìn thấy dù chỉ là một người!

Các nàng đều có việc riêng phải làm.

Thậm chí ngay cả chính các nàng cũng nói có thểtụ tập cùng một chỗ đầy đủ như vậy, ngay cả bảnthân các nàng cũng cảm thấy bất ngờ.

Đối diện với những vị công chúa quốc sắc thiên hương này, Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y ít nhiều có chút không tự nhiên.

Chưa nói tới chuyện không tự tin, thực sự là thân phận địa vị của những thiên chi kiêu nữ này quá cao!

Nhưng cảm giác không tự nhiên này cũng biến mất rất nhanh.

Những vị công chúa hoàng tộc này chưa chắc có thể thân thiết với bất cứ ai, nhưng các nàng đã thấu sự đời, biết rất rõ nên thân thiết với ai!

Cho nên, các nàng cố ý kết giao, nhanh chóng xoá bỏ sự dè dặt của Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y.

Trong phòng lập tức trở nên náo nhiệt.

- Thật là xinh đẹp!

Haiz, nếu như ta có thể xinh đẹp như vậy thì tốt rồi.

Một vị công chúa thiên kiều bá mị, tên là Cơ Trăn Trăn, ngang vai vế với Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y, nói đi nói lại rất tự nhiên.

Thuỷ Y Y cười nói:

- Tỷ tỷ nói như vậy, khiến bọn muội không có đất dung thân rồi, nếu tỷ tỷ nói mình không đẹp, người khắp thiên hạ đều sẽ không đồng ý đâu.

- Đâu có nữ nhân nào không muốn khiến bản thân đẹp hơn một chút?

Cơ Trăn Trăn nói xong, liền thở dài:

- Nhưng lớn đến ngần này rồi, khuôn mặt cha mẹ ban cho, cũng không dám tuỳ tiện thay đổi...

Mọi người không nhịn được cười rộ lên, chuyện đúng là như vậy, các nàng quả thực không dám tuỳ tiện thay đổi dung mạo của bản thân.

Thật ra cũng không cần phải thay đổi, bởi vì trong phòng này, bất cứ người nào cũng cực kỳ xinh đẹp, không ai kém ai.

Lúc này, Cơ Thanh Vũ đột nhiên đẩy cửa bước vào, mọi người trong phòng đều chuẩn bị cúi đầu hành lễ.

Thuỷ Y Y và Kỳ Tiêu Vũ cũng muốn đứng lên.

- Ai nha các con mau ngồi xuống, không cần đa lễ, không cần đa lễ, ta tới xem hai cô nương bảo bối của ta một chút!

Trên khuôn mặt Cơ Thanh Vũ tràn đầy vẻ tươi cười.

Thuỷ Y Y và Kỳ Tiêu Vũ liếc nhìn nhau, hai nàng đều biết chuyện Sở Mặc muốn cho mẫu thân một niềm vui bất ngờ.

Cho nên, nhìn thấy Cơ Thanh Vũ mặc một thân thường phục chạy tới, hai nàng đều nhìn sang đối phương.

Sau đó, Kỳ Tiêu Vũ nhìn Cơ Thanh Vũ mở miệng nói:

- Mẹ...

- Ơi!

Cơ Thanh Vũ đáp lại một tiếng dứt khoát.

Bởi vì thật ra Sở Mặc đã kết thành phu thê với Kỳ Tiêu Vũ rất nhiều năm, cho nên, Kỳ Tiêu Vũ không hề có chút gánh nặng nào khi gọi tiếng mẹ này.

- Bảo bối cô nương, có chuyện gì?

Có phải là có chút lo lắng không?

Không cần lo lắng, không cần lo lắng, tất cả mọi người tới đây hôm nay đều dành tặng cho các con lời chúc phúc chân thành nhất!

-----o0o-----

Chương 1965: Giấu Cơ Thanh Vũ (2)

Chương 1965: Giấu Cơ Thanh Vũ (2)

Cơ Thanh Vũ cười híp mắt nói.

- Không, không phải, là chuyện khác.

Đôi mắt xinh đẹp của Kỳ Tiêu Vũ khẽ chớp chớp, nhìn Cơ Thanh Vũ:

- Mẹ, hôm nay mẹ mặc bộ đӠnày sao?

- Đúng vậy, không đẹp sao?

Cơ Thanh Vũ hơi ngẩn ra, liếc nhìn bộ y phục trên người mình, sau đó thầm nói:

- Đúng là có chút... nhưng, dù sao đây cũng là hôn lễ của các con, ta mặc quá sặc sỡ cũng không phù hợp!

- Cô cô, sao lại không phù hợp chứ?

Hôm nay là ngày đại hôn của SởMặc đệ đệ với Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y, sau khi bọn họ bái thiên địa, thì phải bái song thân phụ mẫu!

Người mặc bộ này... người cảm thấy phù hợp sao?

Cơ Trăn Trăn híp mắt nói.

Có một số chuyện, nàng ít nhiều cũng biết một chút, thực ra chỉ có một mình Cơ Thanh Vũ là thật sự bị giấu hết mọi chuyện.

- Con nói cũng đúng... vậy, vậy ta cũng trang điểm nha?

Cơ Thanh Vũ chần chừ nói.

Trên thực tế, Cơ Thanh Vũ cực kỳ xinh đẹp, vẻ đẹp của nàng cănbản không hề thua kém Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y.

Hơn nữa nàng là tu sĩ cảnh giới Đại Thánh, muốn bảo dưỡng dung nhan của mình chẳng phải là chuyện nhỏ sao?

Nàng cùng Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y đứng cạnh nhau, thậm chí không ai dám nói nàng là trưởng bối.

Bởi vì thoạt nhìn giống như là ba tỷ muội đang so kè nhan sắc!

- Dĩ nhiên phải trang điểm một chút rồi!

Tuy rằng Thuỷ Y Y không quá hiểu rõ về Cơ Thanh Vũ, nhưng chung quy lại nàng vẫn là con dâu, không được mất bình tĩnh.

Nàng thành thật nói:

- Không những người phải trang điểm, còn phải trang điểm đẹp một chút!

Tiêu Vũ, không phải chúng ta đã chuẩn bị xong y phục cho... chomẹ rồi sao?

Đây là lần đầu tiên Thuỷ Y Y gọi Cơ Thanh Vũ là mẹ, ít nhiều có chút ngượng ngùng, trong lòng cũng hơi chua xót, nhớ tới người thân của mình.

Nhưng Thuỷ Y Y cũng biết, điều đó không hợp với thực tế.

Viêm Hoàng đại vực cách La Thiên Tiên Vực quá xa!

Hơn nữa nàng cũng cảm thấy Sở Mặc không thể nghĩ tới chuyện này, nàng không trách hắn.

Nam nhân của nàng là một đại anh hùng đỉnh thiên lập địa, không cần làm những việc nhỏ nhặt này.

Một chút thương cảm ưu tư bị Thuỷ Y Y bỏ qua trong nháy mắt.

Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y phối hợp vô cùng ăn ý, nghe vậy lập tức nói:

- Ai nha, muội không nhắc thì ta suýt quên rồi.

Mau lấy y phục ra cho mẹ, ở trong cái bọc kia kìa!

Tất cả các công chúa đều nín cười, trong lòng thầm nói:

- Hai tiểu nha đầu này, cũng thật là cơ trí, diễn xuất như thật vậy.

Lại dám lừa gạt Cơ Thanh Vũ xưa nay nổi danh khôn khéo xoay mòng mòng.

Nhưng các nàng đều biết rõ, Cơ Thanh Vũ căn bản không hề biết gì!

Dẫu sao thì con trai cũng đã lớn như vậy rồi, nàng và Sở Thiên Cơ đã trải qua quá nhiều trắc trở, phu thê hai người sớm đã không cần những tình cảm mà vật chất mang lại nữa.

Cho nên Cơ Thanh Vũ nằm mơ cũng không ngờ rằng, lão nam nhân Sở Thiên Cơ này lại cũng có một trái tim lãng mạn như vậy.

Đến khi có người cầm y phục ra, Cơ Thanh Vũ nhất thời trợn tròn mắt, khuôn mặt vô cùng tuyệt mỹ lộ ra vài phần mơ màng, nàng quay đầu nhìn Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y giống như cầu cứu:

- Ta... ta mặc bộ y phục đẹp đẽ này, như vậy phù hợp sao?

- Mẹ, đương nhiên là phù hợp rồi!

Hôm nay là ngày đại hỉ của contrai mẹ!

Đương nhiên mẹ phải mặc bộ đồ tươi đẹp một chút.

Nếu không sao người ta biết ai là mẹ ruột của Sở Mặc a.

Kỳ Tiêu Vũ thành thật nói:

- Hơn nữa, mẹ trẻ trung như vậy, đứng cùng chúng con, ai có thể nhìn ra mẹ lớn tuổi hơn chúng con chứ.

- Đúng vậy, hôm nay là ngày vui của chúng con, mẹ phải trang điểm cho đẹp!

Thuỷ Y Y nói.

- Hai nha đầu này!

Cơ Thanh Vũ lại nhìn đám người Cơ Trăn Trăn:

- Ta thật sự có thể... mặc như vậy sao?

Cơ Trăn Trăn nhìn bộ y phục vô cùng đẹp đẽ trong tay Cơ Thanh Vũ, cười nói:

- Cô cô, người đừng dài dòng nữa, mau lên một chút, hôm nay nhiệm vụ của người cũng rất quan trọng đó!

- Đúng đó cô cô, bọn con giúp người trang điểm!

- Ừ ừ, ta cũng giúp!

- Ta cũng giúp!

Mấy vị tiểu bối công chúa hoàng tộc cười hí hí bước tới, bắt đầu trang điểm cho Cơ Thanh Vũ.

Cơ Thanh Vũ chợt cảm thấy có chút hoảng hốt, ngồi tại chỗ, nhìn mình trong gương.

Vẫn trẻ trung, diễm lệ tuyệt luân.

Lại có cảm giác sắp trở thành tân nương.

Nghĩ đến đây, nàng không khỏi cười khổ, trong lòng thầm lắc đầu, nghĩ: Mặc Nhi và Kỳ Tiêu Vũ ở bên nhau nhiều năm như vậy, kỳ thực nên sớm có một đứa con rồi!

Ta cũng nên sớm trở thành bà nội rồi!

Hiện tại lại nghĩ mình giống một tân nương... thật là chẳng ra làm sao.

Không thể suy nghĩ lung tung nữa.

Cuối cùng, Cơ Thanh Vũ dứt khoát nhắm hai mắt lại, mặc cho mấyvị công chúa trang điểm cho nàng.

Ở một nơi khác.

Sở Mặc ở cùng với Sở Thiên Cơ.

Trong phòng còn có mấy người giúp hắn ăn mặc.

Điều khiến người ta có chút bất ngờ chính là, Trương Nhã Lộ lại tự mình làm tóc cho Sở Mặc.

- Ngươi mà lại nghiên cứu cái này sao?

Vẻ mặt Sở Mặc không dám tin.

- Sở Mặc ngươi nói như vậy thật không có ý tứ a.

Trương Nhã Lộ vừa loay hoay làm tóc cho Sở Mặc, vừa thản nhiên nói:

- Ta cũng là một cô nương tốt đấy chứ?

Có cô nương nào... không biết trang điểm ăn mặc chứ?

Khương Thái Nguyệt ở bên cạnh yếu ớt nói:

- Ta không biết... mọi lần đều là thị nữ giúp ta.

Vẻ mặt Trương Nhã Lộ không chút cảm xúc nói:

- Khương ca, ngươi là nam nhân.

Khương Thái Nguyệt:

- ...

Tử Đạo và Lưu Vân Phong ở bên cạnh đều cười nghiêng ngả.

Diệp Thanh và ma nữ thì bày ra dáng vẻ muốn cười nhưng không dám cười.

Cuối cùng Khương Thái Nguyệt không nhịn được trợn mắt nói:

- Muốn cười thì cười đi, đừng nín nhịn nữa.

Hì hì...

Diệp Thanh và Ma nữ lập tức cười ra tiếng.

Khương Thái Nguyệt yếu ớt nói:

- Cứ chờ đấy Khương ca sẽ cho các ngươi biết thế nào là lợi hại, buổi tối đi ngủ nhớ ủ ấm chăn đệm đợi ta!

Diệp Thanh và ma nữ lập tức ngậm miệng, mặt đỏ bừng, không dám cười nữa.

Khương Thái Nguyệt hừ một tiếng, sau đó nhìn Sở Mặc đột nhiênhỏi:

- Ngươi có sợ hôm nay có người tới làm phiền không?

Sở Mặc cười dửng dưng:

- Ngươi lại nghe ngóng được cái gì rồi?

Khương Thái Nguyệt lắc đầu:

- Cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm, chỉ là gia tộc Hồng Hoang bên kia, hình như có chút động tĩnh.

Sở Mặc biết tin tức của Khương Thái Nguyệt xưa nay linh thông, nàng nói hình như, hẳn là chuyện chính xác.

Hắn cũng nhớ là trong trận chiến với hoàng tộc bàng chi ở Viêm Hoàng đại vực lúc trước, có không ít thân ảnh của con cháu gia tộc Hồng Hoang.

-----o0o-----

Chương 1966: Quy tắc khác biệt? (1)

Chương 1966: Quy tắc khác biệt? (1)

Hắn còn đánh chết một tên con cháu đích xuất của gia tộc Hồng Hoang trong số đó, đồng thời đã dẫn ra một đạo thần niệm của Hồng Hoang lão tổ.

Mặc dù chỉ là một đạo thần niệm rất mờ nhạt... tương tự như ấn ký, nhưng lại suýt chút nữa mang đến phiền toái lớn cho Sở Mặc.

Nếu không phải lúc đó Sở Mặc đã có Thần Văn chiến y, cảnh giới cũng vô cùng cao thâm, sợ rằng rất khó chạy thoát khỏi đạo thần niệmkia.

Từ đó tới nay, hắn cũng xem như là đã gieo nhân quả, sinh ra ân oán với gia tộc Hồng Hoang- tông tộc cổ xưa này.

Cho nên, gia tộc Hồng Hoang có động thái bất thường trong ngày đại hôn của mình, Sở Mặc cũng không cảm thấy bất ngờ.

Sở Thiên Cơ không biết Sở Mặc còn có ân oán với gia tộc Hồng Hoang, có chút bất ngờ hỏi:

- Xảy ra chuyện gì vậy? gia tộc Hồng Hoang... muốn tới gây chuyện sao?

Sở Mặc nói:

- Cha yên tâm đi, không có gì ghê gớm hết.

Chẳng qua là đám hoàng tộc bàng chi lúc trước dẫn theo một số tu sĩ của gia tộc Hồng Hoang tới Viêm Hoàng đại vực, muốn đánh chìm Viêm Hoàng đại vực.

Tiêu diệt tất cả sinh linh.

Đúng, chính là lần ông nội con và bọn họ xuất thế từ Quy Khư.

Đúng lúc bị chúng ta đuổi kịp, tàn sát đám con cháu của gia tộc Hồng Hoang kia.

Trong số đó có một tên đích xuất, trên người hắn có một đạo thần thức của Hồng Hoang lão tổ...

Sở Thiên Cơ líu lưỡi không nói nên lời.

Những người khác ở trong phòng cũng đều bị chấn động không nhẹ.

Há mồm trợn mắt nhìn Sở Mặc.

Trận chiến giữa Sở Mặc và Chung Thái Vân ở biển Thiên giới phương bắc cũng không phải là lần đầu tiên hắn đối mặt với sức mạnh của lão tổ!

Tên yêu nghiệt này!

Thậm chí ngay cả sâu trong nội tâm của Sở Mặc cũng có cảm giác như vậy.

Sở Mặc nhìn bọn họ:

- Sao?

Nhìn ta như vậy làm gì?

Đó chỉ là một đạo ấn ký thần thức của lão tổ mà thôi, cũng không phải là chân thân của lão tổ, không có gì đáng sợ đâu.

Khương Thái Nguyệt lập tức trợn mắt:

- Ta không muốn nói chuyện với yêu nghiệt.

Trương Nhã Lộ đeo một cái kim quan lên đầu Sở Mặc, yếu ớt nói:

- Đột nhiên ta cảm thấy, nên trở về bế quan.

- Ừ, ta cũng nghĩ như vậy.

Lưu Vân Phong đứng bên cạnh nói.

Tử Đạo nhìn Sở Mặc:

- Lão Tam, ngươi còn chuyện gì kích thích bọn ta, có thể nói ra một lần luôn, được không?

- Đúng, sức chịu đựng của bọn ta có hạn.

Ma nữ nói.

Sở Mặc lầu bầu:

- Được rồi, hôm nay sẽ có rất nhiều chuyện kích thích.

Mọi người đều im lặng không nói.

Sở Thiên Cơ nhìn Sở Mặc, chợt giật mình, thầm nói tiểu tử này, chắc không còn chuyện gì giấu ta nữa chứ?

Nhưng nhìn trái nhìn phải cũng không thể nhìn ra bất cứ cái gì dị thường trên mặt Sở Mặc, cũng đành tạm thời đè nén nghi hoặc trong lòng.

Giờ lành sắp đến.

Ngay cả đế vương cũng đi cùng rất nhiều người, xuất phát tới toà lễ đường rộng lớn kia.

Lễ đường là một tiểu thế giới độc lập!

Thân là hoàng tộc, đương nhiên cũng bạo tay chi không ít.

Lễ đường để Sở Mặc cử hành hôn lễ đủ để chứa ngàn vạn người dự lễ cùng lúc!

Những người không thể đến gần, cũng sẽ có kính tượng lớn chiếu lại khung cảnh ở hiện trường.

Cho nên, không cần lo lắng chuyện tân khách để lỡ mất cảnh tượng sôi nổi ở hiện trường.

Còn về tiệc rượu, hoàng tộc đã bắt đầu chuẩn bị từ nhiều ngày trước.

Vì tiệc cưới lần này, hoàng tộc thật sự là hao tốn không biết bao nhiêu tiền của.

Rượu và thức ăn trong tiệc cưới vô cùng xa hoa, gần như trước đây chưa từng có!

Khi đế vương tiến vào lễ đường, tiệc cưới hôm nay đã vô cùng đông vui nhộn nhịp, lúc này gần như tất cả tân khách đều đã có mặt.

Đám minh hữu thân cận với hoàng tộc, mỗi một tông môn, trong gia tộc, từ Tông chủ, gia chủ, đến trưởng lão, gần như không sót một ai, tất cả đều đích thân tới dự, hơn nữa còn mang theo lễ vật vừa dầy vừa nặng.

Đây là mấy vạn năm gần đây, lần đầu tiên La Thiên hoàng tộc cóchuyện vui như vậy.

Một số gia tộc trung lập cũng có hơn phân nửa nhân vật cấp cao có mặt.

Lúc trước từng bất hoà với hoàng tộc, nhưng những thế lực hiện giờ đã cúi đầu kia, ngoại trừ lão tổ ra, hầu như tất cả những đại lão cấp cao khác đều có mặt.

Hiện giờ hoàng tộc quá mạnh, nhất định phải cho hoàng tộc cái thể diện này.

Dù là trên chiến trường viễn cổ sau này vẫn phải tranh, phải chiến, nhưng thời khắc này lại phải duy trì hoà khí bên ngoài.

Nếu không, kếtcục của Chung gia chính là ví dụ rõ ràng nhất.

Đế vương hoà nhã chào hỏi với tất cả mọi người, tỏ ý mọi người không cần đa lễ.

Sau đó ngồi trên long xa cổ xưa, tới gần hiện trường nhất.

Rất nhiều người âm thầm quan sát vị La Thiên đế vương này, cũng âm thầm cảm thán: uy thế trên người đế vương mạnh hơn rồi!

Điều này chứng minh khí vận của La Thiên hoàng tộc... cải tử hoàn sinh rồi!

Đám người từng bất hoà với hoàng tộc đều thầm oán hận trong lòng, cũng đang cảm thán: Thật là may mắn... có một đứa cháu như Sở Mặc!

Đối với vô số người, nếu không có Sở Mặc, chưa chắc La Thiên hoàng tộc đã có thể cải tử hoàn sinh, về mặt này, tác dụng Sở Mặc mang tới thực sự quá quan trọng.

Nhưng, có đỏ mắt ghen tỵ thế nào đi nữa, cũng vô dụng.

Cho dù có tâm tư gì, cũng phải cố gắng kìm nén trong lòng, không thể biểu hiện ra.

Sau đó, người chủ trì hôn lễ bước ra, mọi người vừa nhìn thấy, lập tức hơi ngẩn ra, thậm chí không ít người còn bị chấn động.

Bởi vì thân phận địa vị của chủ hôn... quá đặc biệt!

Cơ Khải!

Hoàng trữ của La Thiên hoàng tộc, đế vương nhiệm kỳ tiếp theo!

- Xem ra, mức độ coi trọng Sở Mặc của La Thiên hoàng tộc, cao hơn tưởng tượng của chúng ta a!

- Hoàng trữ tự mình làm chủ hôn... chậc chậc, vinh dự này thực sự là lớn bằng trời rồi!

- Cho dù là làm cho người khác xem thôi, cũng đủ rồi.

Vô số người ở phía dưới ầm thầm xì xào bàn tán, cảm giác ngưỡng mộ trong lòng vô cùng mãnh liệt.

Thậm chí ngay cả rất nhiều con cháu đích xuất của hoàng tộc cũng có chút ghen tỵ, cũng kỳ vọng trong lòng, nghĩ tới hôn lễ của mình, nếu như cũng có thể do Cơ Khải đích thân làm chủ hôn, thì thật tốt biết bao!

Nhưng, đây cũng chỉ là tưởng tượng, bởi vì ai cũng biết, Cơ Khải có thể đích thân chủ trì cuộc hôn lễ này, chỉ có một nguyên nhân: nhân vật chính của hôn lễ này, tên là Sở Mặc!

Cơ Khải đứng trên đài cao, đài này vô cùng to lớn, phía sau được sơn hà đồ đại thánh khí làm bình phong ngăn lại.

Giờ phút này, chỉ có mình y đứng ở đó.

Nhưng khí tràng trên người lại trấn áp toàn bộ hiện trường.

-----o0o-----

Chương 1967: Quy tắc khác biệt? (2)

Chương 1967: Quy tắc khác biệt? (2)

Ngay cả đế vương ngồi bên dưới cũng hài lòng gật đầu.

Những năm gần đây, Cơ Khải vô cùng thành thục.

Hiện giờ rất nhiều việc đều đã có thể tự mình đảm đương rồi.

Đầu tiên Cơ Khải nói một chuỗi lời của chủ hôn, sau khi cảm tạ bạn bè khách khứa, lập tức vào chủ đề chính.

- Xin mời nhân vật chính của chúng ta ngày hôm nay!

Tân lang...

Sở Mặc công tử!

Vô số khách khứa bạn bè dưới lễ đài đều ngẩng đầu lên, mặt tràn đầy mong chờ nhìn lên đài cao.

Sau đó, một thanh niên mặc hắc kim tú long bào, đầu đội kim quan, long hành hổ bộ bước lên đài.

Phía dưới lập tức truyền tới một trận xôn xao.

- Hắn chính là Sở Mặc?

- Rất trẻ tuổi a!

Thật sự có thể đối kháng với lão tổ sao?

- Nghe nói lúc trước hắn vẫn chỉ là một Chí Tôn...

- Không nhìn ra hắn lợi hại như vậy a, những chuyện kinh thiên động địa truyền ra bên ngoài kia, thực sự đều là hắn làm sao?

Tất cả những người không quen Sở Mặc đều nghị luận ầm ĩ, khôngngừng đánh giá Sở Mặc.

Trên đài cao, Cơ Khải nhìn Sở Mặc cười ôn hoà:

- Hiền đệ, hồi hộp sao?

Sở Mặc thành thật gật đầu, cảnh tượng này quả thực khiến hắn có chút hồi hộp.

Cơ Khải cười nói:

- Không sao, lần sau sẽ ổn thôi.

Sở Mặc:

- ...

Vô số người dưới đài không nhịn được cười rộ lên.

Tuy nói người tu hành đạo lữ có thể rất nhiều, nhưng thông thường mà nói, hôn lễ thực sự cũng chỉ có một lần.

Cơ Khải thân là hoàng trữ, từ trước tới nay đều vô cùng trầm ổn.

Không ai nghĩ rằng y sẽ trêu chọc huynh đệ mình ngay tại chỗ.

Khoé miệng Sở Mặc khẽ giật giật, đáp một câu:

- Vậy lần sau hôn lễ của hoàng huynh, tiểu đệ chủ trì cho huynh!

Hôn lễ của Cơ Khải đã cử hành từ lâu rồi, đạo lữ của y cũng là mộtcông chúa cổ tộc.

Nghe nói quản Cơ Khải rất nghiêm.

Cho nên, nghe xong lời này của Sở Mặc, Cơ Khải lập tức đầu hàng.

- Hiền đệ, ngươi tha cho ta đi, tẩu tẩu của ngươi ở dưới khán đài đang nhìn ta kìa!

Mọi người lại cười một trận, trong lễ đường tiểu thế giới rộng lớn là tiếng cười rung trời.

Cơ Khải lập tức nghiêm mặt nói:

- Phía dưới, để chúng ta mời ra một nhân vật chính khác của hôm nay...

Sở Thiên Cơ!

Rất nhiều người dưới đài đều vô cùng ngạc nhiên, không phải bọn họ không biết Sở Thiên Cơ là ai, vấn đề mấu chốt là, theo quy trình, lúc này không phải nên bắt đầu tấu nhạc, mời tân nương ra sao?

Lẽ nào hôn lễ của hoàng tộc, quy tắc không giống những nơi khác sao?

Cần mời phụ thân của tân lang ra trước sao?

Đế vương ngồi dưới đài, trong mắt lộ ra vẻ ôn tình.

Ai nói hoàng gia vô tình?

Y chắc chắn không thừa nhận!

Chỉ là thân làm đế vương, trách nhiệm y cần gánh vác thực sự quá nhiều!

Hôm nay có thể bù đắp cho muội muội và muội phu cuộc hôn lễ này, trong lòng y vô cùng vui vẻ.

Cảm giác vui vẻ này, thậm chí không kémgì niềm vui sau khi La Thiên hoàng tộc nam chinh bắc chiến, khôi phục khí vận lần nữa!

Lúc này, Sở Thiên Cơ cũng một thân hoa phục bước ra, cũng long hành hổ bộ, cũng một thân bá khí!

Bước ra đứng cạnh Sở Mặc, khí thế không hề thua kém con trai mình.

Nhưng Sở Mặc có thể cảm nhận rõ ràng, phụ thân ít nhiều vẫn có chút hồi hộp.

Hắn nhìn phụ thân, nói đùa:

- Cha, con cảm thấy, cha với mẹ có thể suy ngĩ, thương lượng một chút... sinh cho con một đệ đệ hoặc muội muội.

- ...

Sở Thiên Cơ nhất thời không nói gì, hung ác trợn mắt với Sở Mặc, cảm giác hồi hộp trong lòng lại lập tức biến mất không thấy đâu nữa.

Sau đó lại nghĩ: Sinh thêm một đứa nữa?

Hình như... cũng không tệ a!

Bên ngoài Cơ Khải mời Sở Thiên Cơ lên đài, bên kia do pháp khí bình phong ngăn lại, đám người Cơ Thanh Vũ ở trong không gian hoàn toàn khép kín, vẫn không hay biết gì cả.

Lần này hoàng gia quá bạo tay rồi, hoàn toàn sử dụng pháp khí đỉnh cấp để bao quanh hiện trường.

Cho nên, Cơ Khải đứng trên đài, khuôn mặt bình tĩnh lớn tiếng nói với đám nữ quyến bên kia:

- Bây giờ, xin mời lên đài một người xinh đẹp... thông tuệ... vô song... công chúa Cơ Thanh Vũ của chúng ta!

Nói xong, y vung tay lên:

- Tấu nhạc!

Nhạc sư hoàng gia lập tức bắt đầu diễn tấu những khúc nhạc êm tai, tiếng nhạc tràn đầy vui sướng, bao phủ toàn bộ lễ đường.

Rất nhiều người lập tức bị nhạc khúc ưu mỹ này làm cho mê mẩn, trên mặt một số người còn lộ ra vẻ kinh ngạc.

Lại lần nữa cảm khái sự tỉ mỉ tinh tế của hoàng gia.

Bởi vì bọn họ đều nghe ra người diễn tấu nhạc khúc này cũng là tu sĩ cảnh giới cao thâm, trong tiếng nhạc mang theo đạo cực sâu, những người này đã có thể khiến nhạc khúc này êm tai đến chân trời, thì cũng có thể khiến nhạc khúc này biến thành công cụ giết người trong nháy mắt!

Thậm chí bọn họ có thể khiến người khác chết bất thình lình mà không hề hay biết!

Mặc dù ai cũng biết, hoàng tộc tuyệt đối không thể giết người trong ường hợp này, nhưng trong lòng một số người vẫn cảm thấy chấn động.

Trong những thế lực khác, nhạc sư kiểu này, nhiều nhất chỉ có ba hoặc năm người.

Nhưng vẫn phải cảm thấy hứng thú, mới có thể đi tu luyện môn này.

Thế lực tầm thường, nhạc sư tầm thường thì còn có một số, nhưng loại này, một người cũng không có.

Lại nhìn hoàng tộc bên này, mấy trăm người, chia nhau ngồi ở hai bên đài cao, ngồi tại chỗ, giống như những nhạc sư thông thường, yênlặng diễn tấu nhạc khí trong tay.

Phía sau bình phong, nữ quyến bên kia.

Trong khoảnh khắc giọng nói của Cơ Khải truyền tới, Cơ Thanh Vũ lập tức sững sờ, nàng mặc một thân hoa phục lộng lẫy, đầu đội phượng quan, toàn thân ngây ngốc.

Mãi đến khi Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y bước tới bên nàng, một trái một phải, giọng nói êm tai dễ chịu vang lên:

- Mẹ, còn do dự cái gì chứ?

Đến lượt người bước ra rồi!

- Ta...

Trong ánh mắt Cơ Thanh Vũ có chút bối rối, nhìn hai cô gái, rồi lạinhìn những công chúa và thị nữ đang che miệng khẽ cười kia, đến bây giờ nàng mới hơi hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn không dám tin.

Lẩm bẩm nói: Điều này, điều này không hợp quy tắc a... nào có đạo lý phụ mẫu ra trước chứ?

- Ai nha, mẹ đi mau lên, mau lên...

Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y đẩy Cơ Thanh Vũ, cố gắng đẩy nàng ra ngoài.

Cơ Thanh Vũ mơ màng vòng qua tấm bình phong, trong khoảnh khắc vừa bước ra.

Mặc dù có nhạc khí du dương đang diễn tấu vô cùng êm tai, nhưng toàn bộ đại điện vẫn truyền tới những tiếng trầm trồ.

Đẹp!

Đẹp quá!

Xinh đẹp vô song!

Đây chính là ấn tượng đầu tiên của mọi người đối với Cơ Thanh Vũ.

-----o0o-----

Chương 1968: Đời người có mấy niềm vui bất ngờ!

Chương 1968: Đời người có mấy niềm vui bất ngờ!

Gần như tất cả khách nhân hôm nay có thể tới đây, có thể đứng bêntrong đại điện, đều là những người có lai lịch bất phàm.

Không chỉ có nhân tộc, còn có sinh linh của rất nhiều chủng tộc khác.

Hơn một nửa trong số đó chưa từng nhìn thấy vị trưởng công chúa hoàng tộc này.

Hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy.

Vừa nhìn thấy lập tức đã bị dung nhan của vị trưởng công chúa này làm cho rung động.

Đế vương ngồi dưới mui che nhìn muội muội ngỡ ngàng đứng trên đài, trên mặt y rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười vui vẻ.

Nhưng trái tim y lại hơi nhói.

Kỳ thực rất nhiều rất nhiều năm trước nên cử hành hôn lễ này cho nàng.

Cơ Thanh Vũ nhìn thoáng qua Sở Thiên Cơ ăn mặc vô cùng long trọng... không, là từ trước đến nay chưa từng ăn mặc đẹp như vậy, sau đó, lại nhìn bộ y phục trên người mình.

Quả là xứng đôi vừa lứa giống như một đôi trời sinh vậy.

Nàng còn có gì không hiểu chứ?

Nước mắt lập tức rơi lã chã, lẩm bẩm nói: Đây là hôn lễ của con trai, đây là hôn lễ của con trai, như vậy được sao?

Lúc này, Sở Mặc di chuyển trong nháy mắt, lập tức bước lên phía trước, dắt tay mẫu thân, bước trên thảm đỏ mềm mại, từng bước dắt nàng bước về phía phụ thân mình.

Cơ Thanh Vũ giống như người mất hồn, ngơ ngác, rơi nước mắt, từng bước từng bước được con trai dẫn đi, bước về phía nam nhân nàng yêu nhất.

Đài rất rộng, đường rất xa, dưới hoàn cảnh không dùng bất cứ năng lực nào, Sở Mặc dắt mẫu thân đi một đoạn đường rất dài.

Nhạc khí đang diễn tấu vô cùng du dương và êm tai, ánh mắt của tấtcả mọi người đều tập trung trên người hai mẹ con Sở Mặc.

Không ai cảm thấy đoạn đường này quá dài, bọn họ đi quá chậm.

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt chúc phúc nhìn hai mẹ con họ, và cả Sở Thiên Cơ đang chờ ở kia.

Biết chuyện hay không biết chuyện đều bị không khí ở hiện trường lúc này làm cho cảm động.

Ngay cả những người đứng sau đài cao cũng rối rít thi triển kính tượng thần thông, lén lút nhìn cảnh tượng bên này.

Cơ Khải cảm nhận được cũng xem như không biết.

Bởi vì y cũngđang chìm đắm trong bầu không khí tốt đẹp này, không thể kiềm chế.

Cuối cùng Sở Mặc dắt tay mẫu thân, đi tới trước mặt phụ thân, đặt bàn tay trắng nõn mềm mại của mẹ vào trong tay phụ thân, sau đó quỳ một bên gối xuống, cao giọng nói:

- Con trai chúc cha và mẹ, tân hôn vui vẻ, bách niên giai lão, hoà hợp bên nhau...

Sở Mặc dừng lại một chút, lúc này bên dưới đài cao đã có một số người trẻ tuổi ánh mắt rưng rưng.

Thậm chí một vài lão bối xưa nay luôn nghiêm túc cũng mở to mắtnhìn Sở Mặc.

Bởi vì câu nói tiếp theo của Sở Mặc, khiến mọi người vô cùng mong đợi.

Ngay cả đế vương cũng chăm chú nhìn.

- Cuối cùng, sớm sinh cho con một đệ đệ hoặc muội muội đi!

Sở Mặc nói.

Cơ Thanh Vũ tay cầm tay với Sở Thiên Cơ, giờ phút này, hai gò má ửng đỏ, vừa khóc vừa cười hung ác trợn mắt nhìn con trai mình.

Mà SởThiên Cơ lại trao cho Sở Mặc ánh mắt đầy khích lệ.

Xem ra, cuối cùng y đã thông suốt một số chuyện rồi.

Con trai lớn quá ưu tú, bọn họ lại không hề cảm nhận được niềm vui khi làm cha mẹ, hoàn toàn không đồng hành với quá trình lớn lên của con.

Đây quả là điều vô cùng tiếc nuối.

Hôm nay có cơ hội này, tại sao lại không làm chứ?

Sau khi Sở Mặc nói xong lời này, tất cả những người trẻ tuổi ở dưới đài đều vỗ tay rào rào.

Ngay cả những lão tiền bối cũng vỗ tay theo.

Vành mắt của rất nhiều nữ tử trên lễ đường đã sớm đỏ hoe.

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ cùng nhau đỡ Sở Mặc đứng dậy, một nhà ba người đứng ở nơi này chính là một bức tranh phong cảnh vô cùng đẹp đẽ.

Đến tận bây giờ Cơ Thanh Vũ vẫn chưa phục hồi tinh thần khỏi niềm vui bất ngờ vô cùng to lớn kia, thoạt nhìn, trong sự thẹn thùng còn mang theo vẻ hoảng hốt, nhưng trên người nàng lại tràn đầy hương vị hạnh phúc.

Lúc này, Cơ Khải mới bắt đầu tiến hành mục tiếp theo, mời Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y lên đài!

Tiếng nhạc khí bỗng chốc to lên, sau đó, cùng với nhạc khúc vô cùng vui tươi, cửa bình phong mở ra, hai cô gái cùng với một đoàn các nàng công chúa hoàng tộc, tự nhiên thoải mái mang theo chút thẹn thùng bước ra.

Tiếng nhạc khúc lại từ vui tươi biến thành nồng nhiệt.

Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y đứng ở một bên, chăm chú nhìn bộ y phục lộng lẫy của Sở Mặc.

Sở Mặc cũng đang nhìn các nàng.

Ánh mắt quấn quít trong hư không, yêu và si mê luẩn quẩn nhiều năm như vậy, cuối cùng đã có cái kết viên mãn rồi.

Thời khắc này, ba người đều có cảm giác thấu hiểu lẫn nhau.

Đường chậm rãi, cùng nhau từ từ đi về phía trước.

Đường xa xôi, bầu bạn với nhau sẽ không cô đơn.

Đây là nhân duyên của số mệnh, cũng là sự tiếp diễn của nhân quả.

Từ hôm nay trở đi, ba cái tên này sẽ vĩnh viễn được đặt chung một chỗ!

Những công chúa hoàng tộc đưa hai cô gái đến trước mặt Sở Mặc.

Sau đó, các nàng chủ động lui về phía sau mấy bước.

Một nhà năm người đứng trên đài, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc.

Đối diện với mọi người.

Lúc này, Cơ Khải khẽ mỉm cười:

- Ngày lành tháng tốt, vui kết lương duyên, tiểu vương ở đây, chúc phúc các vị tân lang tân nương, bách niên giai lão, vĩnh kết đồng tâm!

Bây giờ, mời công chúa Cơ Thanh Vũ cùng với Sở Thiên Cơ tiên sinh, khấu bái thiên địa!

Bên kia sớm có người chuẩn bị xong các loại hương án cùng tế phẩm.

Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ trang nghiêm thành kính tế bái thiên địa.

Lúc tế bái thiên địa, trong lòng Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ đều có chút tiếc nuối.

Lần trước lão đế vương xuất hiện một lần, sau đó liền không rõ tung tích, có lẽ là đang bế quan.

Lúc này, cơ hồ không thể xuất quan.

Mặc dù Sở lão đã trở về từ Quy Khư, nhưng Viêm Hoàng đại vực đường xá xa xôi, cách xa vô số tinh không, sao có thể đi tới nơi này?

Cho nên, đối với hai người họ, sau khi tế bái thiên địa, chính là tế bái tổ tiên, sau đó... hẳn là không có sau đó.

Quả nhiên, khi phu thê bọn họ tế bái thiên địa xong, sau khi cảm tạ thiên địa, Cơ Khải lớn tiếng nói:

- Tế bái tổ tiên hai bên!

Bên kia lại có người xếp bài vị của liệt tổ liệt tông La Thiên hoàng tộc và bài vị của liệt tổ liệt tông Sở thị, phu thê hai người lần lượt tế bái.

- Cuối cùng, phu thê hai người đều phải cảm tạ cha mẹ mình, bởi vì, là bọn họ...

đã đưa hai người tới cuộc đời này!

Cơ Khải nói.

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ lập tức ngây ngẩn cả người, khôngdám tin nhìn Cơ Khải.

Sau đó Sở Thiên Cơ bình tâm lại, tự nhủ, có lẽ là lão đế vương đã xuất quan!

Thật đúng là yêu thương nữ nhi a!

-----o0o-----

Chương 1969: Còn có nhiều niềm vui bất ngờ hơn nữa! (1)

Chương 1969: Còn có nhiều niềm vui bất ngờ hơn nữa! (1)

Từ trước đến nay đã nghe nói, người lão đế vương cưng chiều nhất chính là tiểu nữ nhi Cơ Thanh Vũ, phong nàng làm La Thiên hoàng tộc trưởng công chúa chính là minh chứng.

Không phải ai cũng có thể có được danh hiệu này.

Nhưng lần này, Sở Thiên Cơ mới biết, lão đế vương sủng ái Cơ Thanh Vũ còn hơn cả trong trưởng tượng của y!

Phía sau bình phong, hai đạo thân ảnh chậm rãi bước ra.

Vành mắt Cơ Thanh Vũ lại lập tức đỏ hoe, Sở Thiên Cơ thì vô cùng sững sờ!

- Cha?

Sở Thiên Cơ đã không nhớ được lần trước mình gặp cha là khi nào, bởi vì lúc đó y vẫn còn nhỏ.

Y chỉ nhớ, phụ thân phong ấn y, sau đó nói đừng nhớ tới cha mẹ.

Sau này phải dựa vào chính mình.

Đó là chuyện của một kỷ nguyên trước!

Sở Thiên Cơ bị niềm vui bất ngờ này làm cho sống mũi cay cay, quả thật không dám tin đây là sự thực.

Y liếc nhìn con trai theo bản năng.

Sở Mặc nhe răng cười.

Sở Thiên Cơ đã hiểu ra tất cả rồi.

Niềm vui bất ngờ này quá lớn!

Tiểu tử này không những giấu mẹ, cho mẹ một niềm vui bất ngờ lớn, còn gạt cả mình, lại cũng cho mình một niềm vui bất ngờ to lớn như vậy!

Thật không biết, trên tay tên tiểu tử này còn có lá bài gì nữa?

Dưới sự chủ trì của Cơ Khải, phu thê Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ vừa lặng lẽ rơi lệ, vừa bái lạy hai vị lão nhân.

Lão đế vương không nói nhiều, nhưng vẫn động viên hai người họ một lượt, hơn nữa còn tặng Sở Thiên Cơ một thanh bội kiếm.

Cơ Khải ở bên cạnh ghen tỵ giải thích:

- Đây là bội kiếm đeo bên người suốt đời của ông nội, tuy chỉ là thánh khí, nhưng ý nghĩa phi phàm!

Toàn bộ trên dưới hoàng tộc, ngay cả phụ hoàng ta đều muốn có thanh kiếm này, nhưng cũng không đượcnhận!

Đế vương ngồi ở bên dưới khẽ cười, y đã từng muốn thanh kiếm kia, lời của con trai không phải là giả.

Nhưng đó cũng là khi y còn trẻ.

Sau đó biết ý nghĩa của thanh kiếm này đối với lão đế vương, thì chưa từng đòi hỏi.

Không ngờ lão đế vương lại tặng nó cho muội phu.

Thật đúng là cưng chiều muội muội a!

Lúc này, Sở lão ở bên cạnh nói:

- Thông gia của ta thật quá bạo tay, trên người ta cũng chẳng có đồ gì tốt, nhưng, dù sao cũng phải tặng cho con dâu một món lễ vật.

Nói xong, Sở lão móc ra một vật từ trên người.

Lão đế vương chấn động mạnh, lập tức kêu lên:

- Ông thông gia, cái này không được!

Rất nhiều người thậm chí còn không nhìn rõ Sở lão lấy ra cái gì, chỉ nhìn thấy động tác tay chân và biểu cảm của lão đế vương.

Tất cả đều ngẩn ra.

Thầm nhủ trong lòng, hôm nay toàn bộ La Thiên Tiên Vực gần như không còn ai dám xem thường Sở Mặc nữa.

Tuy rằng vẫn có một vài tiếng chua xót, cũng có một số người tỏ vẻ khinh thường Sở Mặc.

Nhưng kỳ thực có thể khiến bọn họ sinh ra cảm giác chua xót, có thể khiến bọn họ khinh thường đã là một hình thức công nhận khác rồi.

Tuyệt đại đa số mọi người cũng sẽ lựa chọn quên đi xuất thân của SởMặc theo bản năng, không nói đến chuyện hắn xuất thân từ Viêm Hoàng đại vực.

Bởi vì cho dù hắn sinh ra ở La Thiên Tiên Vực, Sở Mặc này cũng tuyệt đối có thể coi là yêu nghiệt!

Nhưng nói thực lòng, trong số những người có mặt tại đây vẫn thật sự chẳng có mấy ai để Viêm Hoàng đại vực vào trong mắt.

Không riêng gì Viêm Hoàng đại vực, ngay cả bảy đại vực khác bọn họ cũng không vừa mắt.

Cho nên, khi Sở lão vừa bước lên đài, có rất nhiều người phát hiện lão là một tu sĩ cảnh giới Đại Thánh, nhưng cũng chỉ cảm thấy lão đầu này tạm được.

Còn những cái khác... hoàn toàn không coi ra gì.

Tuy rằng ở La Thiên Tiên Vực, cảnh giới Đại Thánh này cũng không nhiều, không đến mức có thể gặp được ở bất cứ đâu, nhưng thành kiến cố hữu kia rất khó xoá bỏ hoàn toàn.

Mãi cho đến lúc này, phản ứng của lão đế vương đã hoàn toàn kinh động đến bọn họ.

Rốt cuộc là thứ gì có thể khiến cho người có thân phận địa vị lão đế vương này bị chấn động?

Lúc này, Sở lão ở trên đài cười ha hả nói:

- Một món đồ cũ, lấy được trong một cơ duyên trùng hợp, ta cảmthấy, tặng cho con dâu mới là thích hợp nhất.

Lúc này rất nhiều người cuối cùng cũng thấy rõ món đồ mà Sở lão cầm trong tay.

Thoạt nhìn, rất nhiều người đều có chút thất vọng, lại hết sức mơ màng.

Bởi vì nhìn qua, đó chỉ là một thanh sắt thô sơ, đen thùi lùi, có hình dáng của một thanh kiếm.

Dài khoảng một thước rưỡi, bên trên không có bất kỳ khí tức nào tản ra.

Mặc dù có phản ứng của lão đế vương, nhưng sau khi nhìn rõ vật này, rất nhiều người vẫn cảm thấy có chút thất vọng.

Thậm chí có người trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên là người tới từ Viêm Hoàng đại vực xa xôi, coi như món đồ này là bảo vật thật, nhưng nó thích hợp để tặng làm quà tân hôn sao?

Trong số tất cả những người có mặt ở đây, chỉ có vài người lộ ra ánh mắt kỳ dị, trong thần sắc cũng có mấy phần ngưỡng mộ.

Đồ tốt a!

Đồ tốt thượng hạng a!

Cái nơi Viêm Hoàng đại vực đó lại có thể xuát hiện thần vật cực phẩm này sao?

Xem ra, tám đại vực cũng không rẻ mạt nghèo nàn như chúng ta nghĩ.

Thậm chí Sở lão cũng không biết, sau khi lão lấy ra món lễ vật này, sẽ khiến cho một số người thay đổi cách nhìn đối với tám đại vực.

Nhưng nếu biết, nói không chừng Sở lão sẽ có chút hối hận...

Người La Thiên Tiên Vực coi thường tu sĩ của tám đại vực, nhưng tu sĩ của tám đại vực không phải không có sự kiêu ngạo thuộc về mình?

Cơ Khải cũng không biết đây là thứ gì, y chỉ có thể lựa chọn tin tưởng ông nội mình, lão đế vương của hoàng tộc tuyệt đối không phải người biết diễn trò.

Thứ có thể khiến ông nội có phản ứng này, tuyệt đối không phải vật tầm thường.

Cơ Thanh Vũ cũng không nhìn ra, ngược lại Sở Thiên Cơ nhìn thấy vật này, đầu tiên là hơi ngẩn ra, sau đó nhìn cha mình, trong mắt ngấn lệ.

Trong khoảnh khắc vật này xuất hiện, Thương Khung Thần Giám trên người Sở Mặc liền toả ra một luồng nhiệt lượng mãnh liệt.

Hơn nữa, cho dù không có Thương Khung Thần Giám nhắc nhở, Sở Mặc cũng có thể cảm nhận được sức mạnh của vật này.

- Cầm đi con, thoạt nhìn nó không đẹp lắm, nhưng con có thể thử truyền sức mạnh vào xem sao.

Sở lão giao vật này vào tay Cơ Thanh Vũ, cười ôn hoà nói.

Đầu tiên Cơ Thanh Vũ nói cám ơn, sau đó mới thử truyền một chút sức mạnh vào.

Không có phản ứng gì.

Rất nhiều người cũng không hiểu ra sao cả, tự nhủ món đồ chơi này không phải là rác đấy chứ?

Chắc là không phải... bất kể nói thế nào, trong trường hợp này, Sở lão thân là bố chồng cũng không thể cầm mộtmón đồ rác rưởi đi lừa bịp người ta a.

-----o0o-----

Chương 1970: Còn có nhiều niềm vui bất ngờ hơn nữa! (2)

Chương 1970: Còn có nhiều niềm vui bất ngờ hơn nữa! (2)

Lúc này Cơ Thanh Vũ lại thử lại lần nữa, truyền thêm nhiều sức mạnh hơn một chút.

Vẫn không có động tĩnh gì!

Lúc này lão đế vương nói:

- Toàn lực!

Cơ Thanh Vũ nghe lời phụ thân, lập tức truyền toàn bộ sức mạnh vào trong thanh kiếm thô sơ này.

Ầm!

Trong nháy mắt, một luồng ánh sáng bảy màu phát ra từ thanh kiếm thô sơ này, vô cùng rực rỡ tươi đẹp!

Hào quang chiếu rọi tới tận chân trời, khiến pháp trận của đại điện cũng bị cộng hưởng, pháp trận bốn phía lập tức bị kích hoạt.

Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Ngây ngốc nhìn luồng ánh sáng cầu vồng kia, bên trong nó còn phát ra đạo vận mênh mông vô tận.

- Thanh cầu vồng kiếm này là năm xưa lúc cha mẹ ta đi ngao du ởViêm Hoàng đại vực, vô tình phát hiện ra một khối thần kim.

Không ai biết nó là cái gì, lúc phát hiện nó đã như vậy rồi, truyền toàn bộ sức mạnh vào thì sẽ xuất hiện ánh sáng cầu vồng như thế này.

Đương nhiên, lúc đó nó vẫn chưa thể phát ra ánh sáng dài như vậy.

Sở Thiên Cơ ở bên cạnh nhẹ giọng nói.

Thần sắc của Sở lão thoáng qua vẻ hồi tưởng.

Phu nhân của lão, bà nội của Sở Mặc đã hoá đạo từ lâu.

Cho nên, thanh kiếm này đối với Sở lão mà nói, thần uy mạnh hay yếu không quang trọng, cũng không có ý nghĩa phi phàm gì nữa.

Cơ Thanh Vũ cũng lập tức hiểu ra, nàng không từ chối, cũng khôngcự tuyệt.

Bởi vì từ thần thái của Sở lão, nàng đã hiểu dụng ý của lão.

Lập tức hành lễ với Sở lão:

- Cảm ơn lễ vật của cha!

Trịnh trọng thu hồi lại cầu vồng kiếm, sau đó nhìn về phía con trai mình.

Sở Mặc cũng đang nhìn nàng, trái tim của Cơ Thanh Vũ lập tức tan chảy hoàn toàn rồi.

Con trai nàng vẫn là tốt nhất!

Cho nàng và trượng phu niềm vui bất ngờ, vô cùng lớn!

Lúc này, hôn lễ tiếp tục, đến lượt ba người Sở Mặc, Thuỷ Y Y và Kỳ Tiêu Vũ.

Hai cô gái đều là nữ tử thông minh tuyệt đỉnh, trong khoảnh khắc nhìn thấy Sở lão thì đã đoán ra được mọi chuyện.

Nhưng nhìn Sở Mặc hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào khác, trong lòng hai cô gái cũng có chút thấp thỏm.

Rất sợ hiểu sai ý hắn.

Ngộ nhỡ... nếu như người nhà bọn họ không tới thì sao?

Tế thiên bái địa bái tổ tiên bái cha mẹ!

Cuối cùng đã tới cửa ải bái cha mẹ.

Thuỷ Y Y và Kỳ Tiêu Vũ vẫn không thấy bất kỳ ám chỉ nào trên mặt Sở Mặc, trong lòng hai nàng cũng ít nhiều có chút lạc lõng.

Nhưng vẫn là vui vẻ nhiều hơn!

Có thể có được hôn lễ đặc biệt long trọng thế này là ước mơ của tất cả nữ nhân trên đời này.

Thứ các nàng nhận được đã quá nhiều rồi, không thể tham lam hơn nữa.

Sau khi thuận lợi bái lạy Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ xong, hai cô gái cùng Sở Mặc đứng dậy.

Lúc này liền nghe thấy Cơ Khải lớn tiếng nói:

- Bây giờ mới Thuỷ Hồng An tiên sinh cùng Thuỷ phu nhân lên đài!

Hơn nữa còn giải thích với những người ở bên dưới:

- Hôm nay, chúng ta còn có một vài vị khách quý.

Bọn họ là thân nhân của tân nương tử, cũng muốn cùng nhau chứng kiến hôn lễ này!

Thuỷ Y Y ngây người tại chỗ, mặc dù lúc trước nàng đã đoán ra được một chút, xem như là tâm lý đã có chút chuẩn bị, nhưng vào giờ phút này, khi nhìn thấy hai người bước ra từ bên kia tấm bình phong, nước mắt của nàng lại không kìm được mà tuôn rơi.

- Cha mẹ!

Mắt Thuỷ Y Y lập tức trở nên mơ hồ trong làn nước mắt.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Thuỷ Y Y đầy ngưỡng mộ, đồng thời nhìn Sở Mặc tràn đầy tình ý.

Sở Mặc có thể mời cha mẹ của Thuỷ Y Y tới, thật không dễ dàng gì!

Sở Mặc mỉm cười, kéo Thuỷ Y Y, hành lễ với Thuỷ Hồng An và Thuỷ phu nhân.

Hai người ở Viêm Hoàng đại vực cũng tuyệt đối là người có thân phận địa vị cực cao, nhưng ở đây, lại tỏ ra có chút bối rối.

Bọn họ chưa từng nghe, cũng chưa từng thấy cảnh tượng này, cùng với thân phận địa vị và tu vi của những tân khách ở phía dưới!

Lần này, Sở Mặc vô cùng cung kính với bọn họ!

Trực tiếp kéo tay Thuỷ Hồng An, nghiêm túc nói:

- Nhạc phụ, cảm ơn người đã yên tâm giao Thuỷ Y Y cho con, người yên tâm, sau này con nhất định sẽ không phụ nàng ấy!

Con sẽ quan tâm nàng ấy yêu thương nàng ấy mãi mãi!

Vành mắt Thuỷ Hồng An cũng hơi ửng đỏ, Thuỷ phu nhân ở bên cạnh rơi lệ.

Hai người liên tục gật đầu.

Sau đó, Cơ Khải nói:

- Mời đại trưởng lão của tinh linh tộc lên đài!

Kỳ Tiêu Vũ lập tức ngẩn ra, nhìn nữ tử xinh đẹp bước ra từ sau tấm bình phong, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi lã chã.

Nhìn Sở Mặc đầy quở trách, sau đó nhào qua.

Năm xưa nàng đi khỏi linh giới, rời xa tinh linh tộc rồi không trở về nữa, cũng chưa từng gặp qua những thân nhân kia.

Sau khi nàng nhìn thấy Sở lão, trong lòng cũng từng ảo tưởng quá mức.

Nhưng nói thật, nàng thật sự không dám hy vọng xa vời, Sở Mặc có thể đưa người của tinh linh tộc tới.

Niềm vui bất ngờ, thật sự là niềm vui bất ngờ vô cùng to lớn!

Niềm vui bất ngờ hơn còn ở phía sau!

Lúc đám người Diệu Nhất Nương, Hoa Tiểu Nha, Hoàng Hoạ, Trầm Tinh Tuyết, Trầm Ngạo Sương, Phàn Vô Địch... lần lượt bước ra từ sau bình phong, Kỳ Tiêu Vũ và Thuỷ Y Y đều trợn tròn mắt!

Thậm chí thân thể của hai cô gái còn có chút run rẩy!

Những người này thật sự đều là những người vô cùng thân quen!

Quan hệ giữa các nàng thậm chí không thua bất cứ quan hệ thân nhân nào!

Kỳ Tiêu Vũ quay đầu nhìn Sở Mặc:

- Chàng... chàng đem toàn bộ tinh anh của Viêm Hoàng đại vực tới đây sao?

Sau đó, La Quật cũng tới!

Ban đầu là những người trong thiên giới của Viêm Hoàng đại vực, rồi người của linh giới trong tiên giới... rồi những đệ tử của Sở Mặc.

Tất cả mọi người đều xuất hiện trên đài.

Ngay cả những nhân vật lớn của La Thiên Tiên Vực ngồi dự lễ dướiđài cũng oán thầm trong lòng: Đây là đại hội ra mắt của Viêm Hoàng đại vực sao?

Những lão sư của Sở Mặc trong Quy Khư cũng đã tới, nhưng bọn họ không xuất hiện trên đài, mà lựa chọn an tĩnh ngồi phía dưới.

Đại Khô Lâu không muốn làm kinh thế hãi tục, khoác một thân hắc bào, khuôn mặt không chút cảm xúc.

Nhưng giờ phút này lại đang cười!

Cái gọi là niềm vui bất ngờ chính là khi ngươi vui vẻ nhất, có người thân yêu nhất chia sẻ cùng ngươi, khi ngươi muốn gặp một người nhất, hắn sẽ từ trên trời rơi xuống, xuất hiện trước mặt ngươi!

Hôn lễ này, điều khiến người ta cảm động nhất, không phải là sự phô trương bằng trời của hoàng tộc.

Mà là, trong hôn lễ của tân lang tân nương, người thân yêu nhất của bọn họ...

đều tới dự!

Hứa Phù Phù vẻ mặt tươi cười, cảnh giới của y thấp đến mức doạ người, nhưng ở nơi này, đứng bên cạnh Sở Mặc, y lại không hề mất bình tĩnh!

-----o0o-----

Chương 1971: Đại Thánh giá lâm (1)

Chương 1971: Đại Thánh giá lâm (1)

Bởi vì, y tới tham gia hôn lễ của huynh đệ!

Cảnh tượng này làm cho ngay cả lão đế vương cũng bị cảm hoá, lão đã xuống đài, ngồi bên cạnh đương kim đế vương, mỉm cười nhìn y.

Trên người lão tựa hồ như có một luồng khí tức đang từ từ tản ra.

Ngay lúc này, bên ngoài có người lớn tiếng thông báo:

- Côn Đại Thánh tới!

Côn Đại thánh đã qua đời từ rất lâu, từng là một trong những nhân vật có máu mặt.

Bắc hải có một loài cá, được xưng tụng là Côn.

Cá Côn rất lớn, có khi đến mấy vạn lý.

Theo truyền thuyết, nó sống từ thời thượng cổ đến giờ.

Mặc dù không phải đại năng trí giả nhưng uy danh của Côn Đại thánh vẫn không thua bất cứ nhân vật nào.

Không ai nghĩ Côn Đại thánh sẽ đến tham dự hôn lễ của Sở Mặc.

Cũng chẳng ai nghĩ Côn Đại thánh nể mặt Hoàng tộc mới đến hôn lễ của Sở Thiên Cơ.

Ngay cả lão Đế vương và Đế vương hiện tại thấy Côn Đại thánh đến cũng không nhịn được đứng dậy, ra đón tiếp vị Đại thánh từ thượng cổ này.

Người đang bước vào là một người đàn ông anh tuấn mặc áo lam.

Trên dưới toàn trường bỗng chốc lặng ngắt như từ.

Tất cả mọi người đều chấn động khi nhìn thấy vị Đại thánh thượng cổ tưởng đã chết từ lâu này.

Đời này làm gì có mấy Đại thánh dám hô to gọi nhỏ, khiêu chiến trực tiếp với mấy vị đại năng đâu.

- Tiểu huynh đệ, ngươi vẫn khỏe chứ?

Vẻ mặt Côn Đại thánh đầy ý cười, chào Sở Mặc đang đứng ở phía trên đài.

Hành động của ngài khiến mọi người khiếp sợ.

Côn Đại thánh không chào hỏi lão Đế vương với Đế vương trước mà lại chào Sở Mặc, đúng là cho Sở Mặc mặt mũi quá lớn.

Sở Mặc vội vàng thi lễ:

- Côn Đại thánh đến, vãn bối thụ sủng nhược kinh.

Côn Đại thánh có thể gọi hắn là tiểu huynh đệ nhưng hắn vẫn nên tự biết mình thì hơn.

Bối phận và cảnh giới của hắn thấp hơn nhiều so với Côn Đại thánh.

- Ngươi xứng đáng là huynh đệ của ta.

Nếu không phải nhờ tiểu huynh đệ, hôm nay ta vẫn còn ở vùng biển phương bắc như một con cá chết ý.

Côn Đại thánh không kiêng nể nói ra chuyện hai người gặp gỡ, dù ở đây ai cũng biết, nhưng Đại thánh không mở lời thì ai dám nói chứ.

Vừa nói, Côn Đại thánh vừa chắp tay với lão Đế vương và Đế vương đương thời, coi như là chào hỏi.

Mọi người còn chưa khôi phục tinh thần đã lại nghe thông báo.

- Hồ thiên Đại thánh đến.

Một nam tử mặc quần áo trắng, cười tủm tỉm bước vào.

Nam tử bước vào này ngũ quan như ngọc, phong thái như tiên, không nhìn người phía trong mà chỉ nhìn Sở Mặc đứng trên đài, híp mắt nói:

- Hồ ly tới uống ké ly rượu mừng của tiểu huynh đệ đây.

- Cung nghênh Hồ Thiên Đại thánh.

Sở Mặc vội vàng thi lễ, hắn biết con khỉ kia đang thực hiện cam kết lúc trước.

- Bằng Đại thánh đến!

- Miêu Đại thánh đến!

Sau đó lại có thông báo có người đến, nghe xong, ai nấy đều kích động.

Không ai nghĩ hôn lễ của Sở Mặc lại có sự xuất hiện của mấy người trong bảy vị Đại thánh.

Đúng là khiến người ta kinh hãi.

Nhất là sự xuất hiện của Miêu Đại thánh.

Làm đám người có cảm giác không khác gì lúc Côn Đại thánh xuất hiện.

- Trời đất, chẳng lẽ sẽ xuất hiện cả bảy Đại thánh sao?

- Thực phấn khích, đây chính là bảy vị Đại thánh trong truyền thuyết đó.

Từ nhỏ tới lớn, ta chưa từng nghĩ có ngày ta có thể tận mắt nhìn thấy bọn họ.

- Côn Đại thánh và Miêu Đại thánh thế mà còn sống.

Xem ra năm đó đám đại năng kia không thể giết được họ.

Lợi hại thật đấy!

- Không lẽ hôm nay sẽ có cả bảy Đại thánh ư?

Còn ai chưa tới nhỉ.

À, Tuyết Giao Đại thánh, Ngưu Ma Đại thánh với Hầu Đại thánh, Sở công tử này thật có mặt mũi.

- Có khi thế đó, theo ta thấy, bọn họ mà đến đủ có khi còn có thể khiến người khác giật mình hơn cả khi lão thái tổ của Khương gia và Đằng gia xuất hiện ý chứ.

- Từ xưa đến nay bảy Đại thánh đều độc lai độc vãng, đến bây giờcũng chưa thấy nói họ có bạn bè gì.

Năm xưa, Hầu Đại thánh còn đại náo hoàng thành, không nghĩ tới hôm nay họ lại tới vì Sở Mặc.

Người đến dự hôn lễ xì xào bàn tán, trong lòng cực kỳ rung động.

Lúc này, bên ngoài lại truyền đến thanh âm kích động:

- Tuyết Giao Đại thánh, Trâu Ma Đại thánh đến!

Hầu Đại thánh... giá lâm!

Đến người cuối cùng, vị con cháu hoàng tộc phụ trách gọi tên trực tiếp dùng luôn từ giá lâm.

Cả đám người ở phía trong điên cuồng, không ai thấy chữ giá lâm có vấn đề gì cả.

Dù trong này là hoàng thành của hoàng tộc, dù nơi đây vẫn có hai vị Đế vương, thì việc dùng giá lâm cho Hầu Đại thánh vẫn không phải quá đáng.

Vì đây chính là Đại thánh duy nhất có thể đánh chết một đại năng.

Chiến lực mạnh mẽ khiến người khác kính sợ.

Bảy Đại thánh đều tới thật rồi!

Mắt Sở Mặc tràn đầy ánh sáng.

Hôm nay có rất nhiều người đến chúc mừng cho hắn, khiến hắn cảm động.

Nhưng Hầu Đại thánh đến cùng các vịthánh khác đúng là đãkhiến hắn ngạc nhiên.

Không cần lễ vật, cũng chẳng cần hỏi han, sự hiện diện của họ đã là món quà lớn nhất rồi.

Không thấy lão Đế vương và Đế vương đương thời đều đi ra ngoài đón tiếp họ rồi hay sao?

Nếu chỉ có một Côn Đại thánh, hai vị Đế vương cũng chỉ giật mình một chút, không đến mức xúc động.

Nhưng bảy Đại thánh cùng tới thì lại là chuyện khác.

Dù bọn họ tới vì Sở Mặc, thì vẫn có thể coi đây là một tín hiệu.

Chứng minh, bảy Đại thánh đứng cùng trận doanh với La Thiên hoàng tộc.

Mọi người đều biết, dĩ nhiên, bảy Đại thánh cũng biết.

Nhưng họ vẫn tới, không chút do dự.

Những người có mặt bị rung động đến chết lặng.

Ban đầu họ tới chúc mừng Sở Mặc, nhưng giờ phút này, chỉ có sự chấn động.

Sở Mặc cũng chuẩn bị đi xuống, nghênh đón các Đại thánh.

Con khỉ kia lại nói:

- Tiểu tử không cần đến, hôm nay ngươi là nhân vật chính, ngươi lớn nhất.

Ngươi chờ chút, chúng ta có quà cho ngươi.

Ngưu Ma Đại thánh cũng lớn tiếng:

- Sở công tử, lễ vật của bọn ta hơi đặc biệt, hy vọng nó không dọa mọi người sợ.

Lão Đế vương và Đế vương đương thời đã đi tới, làm lễ với bảy Đại thánh.

Bảy Đại thánh cũng rất nể mặt, mười phần lễ phép.

Con khỉ còn cười hì hì nói với lão Đế vương:

- Lão đầu, năm đó ta còn trẻ lông bông, đã làm nhiều chuyện không phải.

Lão Đế vương cười khổ:

- Đại thánh nói đùa rồi, bảy huynh đệ Đại thánh có thể giá lâm đến đây là vinh hạnh của La Thiên hoàng tộc.

Hầu tử cười khoát tay:

- Được rồi, khách sáo làm gì.

Ồ, lão đầu thật không tệ nha.

Để sau bảy huynh đệ ta hộ pháp cho ngươi nhé!

Nó vừa nói, cả đám lại ngẩn ra.

Cả Đế vương cũng giật mình, nhìn con khỉ, lại nhìn cha mình.

Lão Đế vương lắc đầu:

- Đã thất bại một lần rồi, không biết có thể thành công được nữa không?

-----o0o-----

Chương 1972: Đại Thánh giá lâm (2)

Chương 1972: Đại Thánh giá lâm (2)

Nghe thế, mọi người rốt cuộc đã hiểu, lão Đế vương lại có thể đánh vào Tổ cảnh lần thứ hai rồi.

Tin tức này quá kinh khủng.

Hoàng tộc có Tổ cảnh hoàn toàn khác với không có Tổ cảnh.

Dù hôm nay La Thiên hoàng tộc vẫn ở thời kỳ huy hoàng, khí vận ổn định nhưng trong mắt người khác, đây là nhờ có Sở Mặc, chứ nếu không thì hoàng tộc cũng chẳng được như thế.

Nếu lão Đế vương có thể thành công đánh vào Tổ cảnh thì dù không có Sở Mặc hoàng tộc vẫn có thể xoay mình.

Đời này không ai có thể lay chuyển địa vị của hoàng tộc nữa.

Khách khứa đến dự nghe tin mà rung động đến tỉnh cả người.

Hầu tử nói:

- Lần này nhất định thành công, không chẳng quá là chuyện đùa à.

Vừa nói, con khỉ vừa khoát tay, Tuyết Giao Đại thánh thấy vậy trực tiếp lấy một người từ nhẫn trữ vật ra, treo thi thể ngay phía trên đại điện.

Đây là thi thể của một người phụ nữ, vóc dáng khá đẹp, quần áo thuần trắng, nếu không nhìn mặt có lẽ nhiều người sẽ nghĩ đây là một mỹ nữ tuyệt thế.

Nhưng gương mặt lại cực kỳ già nua.

Mặt đầy nếp nhăn, tóc trắng xõa sợi, hai mắt nhắm nghiền, cả người không có tí hơi thở nào, nhìn như người chết.

Phản ứng đầu tiên của nhiều người khi nhìn thấy thi thể của bà lão này là nghĩ, bảy Đại thánh thật sự tới chúc mừng đám cưới của Sở Mặcchứ không phải phá rối chứ?

Sao tự dưng lại đưa người chết làm quà cưới.

Bất quá cũng có rất nhiều người nhận ra thân phận của bà lão.

Lão Đế vương và Đế vương chấn động.

Lão Đế vương la lên thất thanh:

- Chung Thải Vân!

Đây chính là cự đầu của Chung gia, Chung Thải Vân đó!

Năm đó lão Đế vương chống lại đại kiếp ba mươi sáu kỷ nguyên thất bại do bị ám toán, Chung Thải Vân chính là một trong những người tham gia ám toán.

Cũng không hẳn là ám toán mà là đánh một trận.

Bà ta muốn ngăn lão Đế vương bước vào Tổ cảnh.

Cho nên có thể nói đôi bên thù sâu như biển.

Những người khác bị chấn động đến đơ hết cả người rồi.

Khi trước Chung gia bị đánh cho tàn phế, tí nữa thì diệt tộc, chưa thể gượng dậy ngay được, thế mà Chung Thải Vân không hề xuất hiện, bênngoài chỉ nghe nói bà ta bị đám hầu tử công kích, trọng thương trốn đi.

Không ai nghĩ tới đám người Đại thánh này lại có thể đánh chết cự đầu một lần nữa.

Đánh chết một lão tổ người ta còn có thể nói là ngẫu nhiên vì khi đó lão tổ kia đã bị trọng thương.

Nhưng Chung Thải Vân thì lại khác, bà ta là một trong những cự đầu đứng đầu rất nhiều năm, dù bị trọng thương thì vẫn rất mạnh.

Thế mà giờ lại chết rồi, thân tử đạo tiêu.

Phía trước lại không ai hay biết gì hết, điều này chứng tỏ bảy Đại thánh khi đánh chết Chung Thải Vân cũng không khiến trời đất u ám, vũ trụ vỡ nát, chiến lực của bảy Đại thánh thực sự quá khủng rồi.

Trên đài cao, Sở Mặc cũng bị rung động.

Hắn nhìn thi thể treo giữa không trung, mãi không nói được tiếng nào.

Sau một lúc, Tuyết Giao Đại thánh thu thi thể kia về.

Vô số người nhìn mà đỏ mắt.

Đó là thân xác của một cự đầu, là chí bảo vô giá đó.

Bọn họ thậm chí không dám nghĩ làm sao mà bảy Đại thánh có thể giữ lại được thân thể này, bình thường đã bị hóa điệu lâu rồi.

Chỉ riêng khả năng này đã khiến mọi người cảm thấy khiếp sợ.

Sở Mặc ôm quyền:

- Đại ân không lời nào nói hết, xin các vị nhận của ta một vái.

Hầu tử khoát tay:

- Ngươi thích là được.

Lời nói này thật ngông cuồng.

Ngay cả người vốn có ngạo khí như Ma Quân cũng phải cam bái hạ phong.

Dám đánh chết một tên cự đầu, mang làm quà cưới lại còn tùy ý nói: ngươi thích là được.

Nghe nó nói, không biết bao nhiêu nữ tu nhìn hầu tử, hai mắt phát sáng, thầm nghĩ: có thể gả cho một nhân vật anh hùng như vậy mới không uổng phí một đời.

Các nàng thay đổi khá nhanh, vừa rồi các nàng vẫn còn đang mê luyến Sở Mặc giờ lại chuyển đối tượng rồi.

Con khỉ nói tiếp:

- Anh em ta cũng không dùng được thi thể kia, ta nghĩ không bằng đưa cho hoàng tộc, coi như đền bù thiệt hại năm đó ta tuổi trẻ khinh cuồng.

Lão Đế vương đơ người, Đế vương cũng ngây ngẩn, cơ hồ đồng thanh nói:

- Đại thánh, thế không được đâu.

Con khỉ liếc trắng mắt:

- Ta nói này Đại lão đầu, tiểu lão đầu, có phải các ngươi không thích không?

Nói thật xem nào.

Hai người cười khổ, con khỉ này đúng là chẳng khác trước tí nào.

Có chăng cũng là vì liên quan đến Sở Mặc nên nhìn bọn họ thuận mắt hơn, hoặc là vẫn ghét nhưng vì nể mặt Sở Mặc nên mới làm vậy thôi.

Đối với Sở Mặc, thi thể kia nhiều lắm chỉ có thể coi là một pháp khí cao cấp nhưng nếu cho hoàng tộc thì nó lại có ý nghĩa cực to lớn.

Hoàng tộc có thể sử dụng thủ đoạn không ai biết để sao chép hoàn toàn đạo hạnh trên người Chung Thải Vân, cũng có thể đem thi thể của nàng luyện hóa thành một đại pháp khí đầy sát khí.

Đây không phải làm nhục người đã chết mà bản thân xác thịt của cự đầu chính là bảo vật tinh túy của trời đất.

Không tài liệu nào có thể so với nó cả.

Sau khi con khỉ nói xong lại nói với Sở Mặc:

- Huynh đệ đại hôn, chúng ta làm ca ca, tự nhiên không thể quá keo kiệt.

Chúng ta có chút lễ vật mừng đệ và em dâu thành hôn.

Con khỉ vừa nói vừa lấy ra một cái hộp đen thui, nhìn qua giống như làm bằng gỗ nhưng lại khiến toàn trường khiếp sợ.

Lão Đế vương thất thanh:

- Kia có phải Thế giới thụ được chế từ gốc Thế giới thụ cả nghìn năm không?

Thứ con khỉ đưa ra lại khiến cả đám kinh động không thôi.

Trong Phiêu Miểu Cung ở Viêm Hoàng Đại Vực cũng có một gốc Thế giới thụ nhưng đó chỉ là một cái cây non, còn lâu lắm mới lớn lên.

Tuy nhiên, điều trọng yếu, Thế giới thụ đủ năm vốn là hóa thân của phéptắc, ngay cả cự đầu cũng không dễ dàng nhìn thấy thân phận thật sự của bọn chúng.

Nên cái hộp kia đúng là bảo vật quý hiếm.

Con khỉ cười ha ha gãi đầu nói:

- Này coi như là mượn hoa hiến Phật đi, ừm... năm đó ta mượn nó từ chỗ Phật đà, đúng thế, là mượn đấy...

Mọi người câm nín, tự nhủ con khỉ này đúng là dám nói.

Mượn cái quái gì chứ?

Không chừng vì năm đó nó trộm cái hộp này nên mới bị Phật đà trấn áp cũng nên.

Có thể đây không phải nguyên nhân chính nhưng chắc chắn cũng là một yếu tố.

Mượn hoa hiến Phật cái khỉ gì chứ, đúng là!!!

Nhưng mọi người cũng cảm thấy giật mình vì con khỉ bị trấn áp nhiều năm như thế nhưng cái hộp vẫn ở trong tay nó.

Điều khiến cả đám hiếu kỳ hơn là không biết trong hộp này đứng cái gì.

Con khỉ không vòng vo, trực tiếp nói:

- Trong đấy có một trăm viên Bất tử đan.

- ...

Mọi người không nhịn được, trợn mắt há mồm nhìn con khỉ.

-----o0o-----

Chương 1973: Lễ vật

Chương 1973: Lễ vật

Cả đại điện chìm vào yên ắng ngắn ngủi xong bắt đầu xôn xao.

Vô số người đỏ mắt nhìn hộp gỗ.

Bất tử đan ư?

Đây chính là loại đan dược thần kỳ nhất ở La Thiên tiên vực, nhưng xưa nay, nó chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Vì kể cả cự đầu đi chăng nữa cũng chưa chính thức nhìn thấy nó trông như thế nào.

Hầu như tất cả tu sĩ trên Chí tôn đều biết tác dụng của Bất tử đan.

Giống như tên gọi của nó, ăn nó xong, sẽ không chết.

Nó không phải loại đan dược giúp tăng tu vi hay cảnh giới nhưng chỉ cần ăn nó thì sẽ sống mãi.

Dù là cự đầu cũng rất muốn có được đan dược này.

Mỗi một viên Bất tử đan đều có giá trị rất lớn.

Nếu như năm xưa lão tổ của hoàng tộc cũng có một viên, thì khi độ kiếp ba mươi sáu kỷ nguyên thất bại cũng sẽ không bị bỏ mình.

Chỉ cần còn sống, thì còn có hy vọng quật khởi lần nữa.

Người đã ăn Bất tử đan thì sẽ không chết, dù độ kiếp thất bại hay sống bình thường thì cũng sẽ sống mãi.

Loại đan dược này được cho là thần dược trong truyền thuyết.

Nói không ngoa, chỉ cần một viên cũng đáng giá để hai cự đầu tranh chấp đến đổ máu.

Thế mà giờ trong cái hộp kia lại có những một trăm viên.

Con khỉ điên rồi sao, giao vật này cho Sở Mặc chẳng khác nào muốn hại chết hắn.

Trâm Ma Đại thánh ở một bên nhàn nhạt nói:

- Trong tay chúng ta vẫn còn bốn trăm viên Bất tử đan, nếu ai muốn có thể lấy đồ đến đổi.

Nhưng nếu ai đánh chủ yế lên một trăm viên của Sở Mặc thì chúng ta cũng chẳng ngại giết thêm vài cự đầu nữa đâu.

Lời Trâu Ma Đại thánh nói như một tia sét đánh đùng một cái, khiến mọi người mất hết năng lực suy tư.

Lời nói có ngang ngược nhưng nọi dung của nó mới trọng yếu.

Mọi người tin bảy Đại thánh hôm nay có thể giết được cự đầu.

Nhưng thông tin quan trọng nhất là trong tay họ còn đến bốn trăm viên Bất tử đan.

Thần dược khi nào mà lại trở nên tầm thường như vậy chứ?

Không biết năm trăm viên Bất tử đan này đến từ đâu?

Năm xưa hình như chỉ có Thái thượng mới có thể luyện chế được đan dược này.

Không lẽ...

Tất cả mọi người kinh hãi nhìn con khỉ bằng ánh mắt nóng bỏng.

Không cần để ý đến một trăm viên đan dược trên người Sở Mặc, chỗ các Đại thánh còn bốn trăm viên nữa đấy.

Mà chăng phải Đại thánh còn vừa nói là sẽ đổi sao?

Họ muốn gì hay trả giá thế nào cũng phải tìm cho ra.

Nhất định phải đổi lấy một viên.

Con khỉ lại hơi xấu hổ nói:

- Đan dược này là mượn của Thái thượng lúc trước ý mà...

- ...

Người trong đại điện thực sự có xúc động muốn bóp chết con khỉ này.

Nó lại mượn.

Phật đà và Thái thượng đâu phải là người dễ nói chuyện, muốn mượn đồ là mượn ngay được đâu chứ.

Nhưng việc còn chưa dừng ở đó, con khỉ hiển nhiên còn có thể làm người khác kinh ngạc gấp bội.

Nó nói với Sở Mặc:

- Trong hộp còn có hai bộ cổ kinh nguyên thủy, một bộ là Đạo kinh và một bộ Kinh Phật.

Nhiều người không chịu nổi đả kích đặt mông ngồi bệt trên mặt đất.

Hai bộ cổ kinh kia có từ thuở khai thiên lập địa của La Thiên đại vũtrụ.

Chúng chính là thứ giúp Phật môn và Đạo môn quật khởi, ở thời kỳ huy hoàng, đỉnh cao trong vô số kỷ nguyên.

Chúng chính là thiên kinh chân chính, là vật chí bảo trong trời đất.

Nguyên bản Phật kinh ở trong tay Phật đà còn Đạo kinh ở trong tay Thái thượng.

Ai cũng không nghĩ tới hai bộ cổ kinh này lại rơi vào tay con khỉ kia.

Bất quá bọn họ đột nhiên giác ngộ, vì sao bảy Đại thánh lại mạnhnhư thế.

Cuối cùng bọn họ cũng hiểu vì sao Côn Đại thánh và Miêu Đại thánh vẫn còn sống trên cõi đời này.

Thì ra, bảy Đại thánh mạnh như vậy vì họ có quan hệ sâu xa với Phật đà và Thái thượng.

Không ai tin con khỉ kia giật được đồ từ hai vị chí cao vô thượng đó.

Đến nay, mọi người đều nghĩ rằng cảnh giới của Phật đà thấp hơn Thái thượng một chút.

Sau khi trấn áp con khỉ, Phật đà biến mất, vô sốngười đoán Phật đà đã tạo hóa.

Phật môn dần dần suy bại là minh chứng rõ ràng nhất.

Nhưng những người biết nội tình thì đều biết cảnh giới của Phật đà thực ra không hề thua kém Thái thượng.

Thậm chí khá là gần so với Thái thượng.

Phật đà biến mất, Thái thượng cũng không thấy.

Mà vật trân quý nhất của bọn họ lại rơi vào tay của bảy Đại thánh.

Như vậy lai lịch của bảy Đại thánh cũng không tầm thường chút nào.

Chẳng lẽ hiện tại các Đại thánh giao cổ kinh cho Sở Mặc chính là theo ý chỉ của Phật đà và Thái thượng ư?

Con khỉ không để ý người khác ý gì, nó trực tiếp đưa hộp gỗ cho Sở Mặc.

Cả đám Chí tôn, Thánh nhân rồi Đại thánh đều chăm chú nhìn cái hộp.

Ít nhất một nửa số người trong đại điện này muốn có được nó.

Nhưng không ai dám động thủ.

Vì trong đầu họ vẫn còn chút lý trí.

Lúc này, con khỉ lại đột nhiên nói:

- Gần đây trí nhớ bị phong ấn của ta có hồi phục một chút, mọi người nghe thử ta kể nhé, rồi tự quyết định xem mình nên làm gì.

Sở Mặc vừa cầm cái hộp, cảm giác nặng tựa ngàn cân, hắn không nói nổi nên lời.

Hai chữ quý trọng không thể hình dung hết giá trị của một trăm viên Bất tử đan chứ đừng nói đến hai bộ kinh nguyên thủy.

Hình như con khỉ cũng không muốn nghe Sở Mặc nói, nó mở miệng:

- Những thứ này thật ra do Phật đà và Thái thượng cố ý đưa cho ta.

Lúc trước ta bị Phật đà phong ấn nhiều năm, giờ mới hiểu, là để chờ Sở Mặc tới.

Giờ chiến trường viễn cổ sắp mở ra rồi, đó là nơi giết chóc tàn khốc nhất.

Vì trên đó không chỉ có người của La Thiên đại vũ trụ mà còn có người ở nơi khác.

Con khỉ dừng một chút, nhìn mọi người lại nói tiếp:

- Các ngươi nghe đến thông đạo trong truyền thuyết rồi chứ?

Nghe nó nói, đa số khá mờ mịt, nhưng có mấy trăm người, phân nửa là Đại thánh trở lên, cũng có một só tu sĩ Thánh nhân rung động.

Thông đạo đại diện cho nơi cuối cùng của trời đất, là điểm khởi nguồn của mọi thứ trong truyền thuyết.

Dù mọi người chưa nghe đén thông đạo nhưng nhìn mặt những người khác cũng cảm thấy có điều bất thường, vì vậy, cả đám nín thở chờ con khỉ nói tiếp.

Con khỉ trầm giọng nói:

- Vũ trụ rất huyền diệu, không ai có thể biết hết, nó vô cùng vô tận, vô thủy vô chung.

Năm xưa Phật đà từng nói tu di nạp vu giới tử, giới tử tàng tu di.

Ta nghĩ không cần ta giải thích mọi người cũng hiểu.

Thái thượng cũng từng nói qua vấn đề này rồi, mà hơn nửa số tu sĩ ở đây đều có xuất xứ từ đích pháp của Thái thượng.

Chúng ta đang ở một thế giới như thế nào, chúng ta là ai?

Chúng ta từ đâu đến...

Không phải chỉngười phàm mới đang suy nghĩ những vấn đề này mà chính chúng ta cũng vậy.

-----o0o-----

Chương 1974: Bí mật của hầu tử

Chương 1974: Bí mật của hầu tử

Các tu sĩ ở đây đều là các tu sĩ cấp cao nhất, người kém nhất cũng đã là Chí tôn.

Đến thánh cảnh, tùy tiện một người cũng có ảnh hưởng đến cả một đại vực.

Nếu là Đại thánh thì còn có thể hủy diệt cả một đại vực dễ như trở bàn tay.

Tuy cảnh giới khác nhau, mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình về vấn đề tồn tại.

- Hôm nay chúng ta đã biết thế giới này lấy La Thiên tiên vực làm trung tâm, còn có tám đại vực vòng quanh nữa.

Đôi mắt hỏa nhãn kim tinh của con khỉ sáng rỡ, nó nói:

- Nhưng chúng ta không biết ngoài vũ trụ này còn vũ trụ khác, mà trong vũ trụ kia hơn phân nửa tồn tại một chúng ta khác.

Có lẽ chặng đường hoặc tính cách không giống ta nhưng khi nhìn vào lại cứ như thấy soi gương vậy.

Mỗi người trải qua một hành trình khác nhau sẽ có những câu chuyện khác nhau.

Thế giới kia cũng gần với thế giới này.

Các tu sĩ đa phần đều khiếp sợ và suy tư.

Thông tin con khỉ kể quá ly kỳ, suy nghĩ cẩn thận một chút khiến người rợn cả tóc gáy.

Người có thể hưng trí nghe chỉ có thể loại dốt nát hoặc thuộc cái loại chẳng quan tâm đến gì mà thôi.

Con khỉ nói tiếp:

- Hiện tại vẫn còn tranh cãi thế giới như vậy có tồn tại hay không.

Chúng ta có thể cảm nhận được khí tức của trời đất nhưng lại không nhìn thấy nó.

Chúng ta hấp thu tinh khí đến một cảnh giới nhất định nào đó mới có thể khiến tinh khí trong thân thể hóa thành thực thể mà các tu sĩ cấp thấp không thể làm được.

Chưa ai từng thấy thế giới trong gương kia nhưng có thể xác nhận là có một thứ tồn tại, đó là thông đạo.

Mọi người đều đăm chiêu suy nghĩ.

Một số người xem xét xem đây là thật hay giả, một số người tỏ vẻ không ngoài ý muốn, nhưng tất cảđều rất rung động.

Vì dù có là Thánh nhân cũng chưa chắc biết sự tồn tại của thông đạo.

- Sau thông đạo là thế giới thế nào, chúng ta chưa đi đến nhưng lại nghe nói một chút.

Thế giới kia cũng rất rộng.

Truyền thuyết nói nó cũng giống với thế giới của chúng ta.

Căn cứ vào một số suy đoán, nó có thể nối liền với những thế giới khác giống như thế giới chúng ta vậy.

Dĩ nhiên, đây chỉ là suy đoán.

Con khỉ nói rất chậm vì đa số mọi người đều không biết chuyện này.

Nó muốn dành thời gian để mọi người suy nghĩ.

Sau một lát, nó lại tiếp tục:

- Ta được sinh ra từ một hòn đá từ nhiều năm về trước.

Khi đó, Thái thượng cùng Phật đà đều tìm đến ta, bọn họ nói ta là một dị số.

Sở Mặc nghe vậy khẽ động, vì Giám thần cũng từng nói hắn là dị số.

Không nghĩ, con khỉ này cũng thế.

- Gọi là dị số vì nó chỉ tồn tại ở thế giới này, không có ở bất cứ thế giới song song nào khác.

Nhưng ta cũng không chắc chắn, vì có trời mới biết hai lão đầu kia có lừa gạt ta hay không?

Cả đám líu lưỡi.

Trên đời này chắc cũng chỉ có con khỉ kia mới dámnói Phật đà và Thái thượng như thế thôi.

- Pháp đạo của ta đúng là được Phật đà và Thái thượng truyền cho...

Nó vừa nói, mọi người liền hiểu vì sao nó lại mạnh như thế, ra là nó được hai người mạnh nhất thế gian này dạy dỗ.

- Sau đó ta làm một số chuyện sai lầm, bị trừng phạt, nhưng chuyện gì cũng có nguyên nhân cả.

Trong mắt con khỉ có vẻ hồi tưởng, nó nhẹ giọng nói:

- Nếu lúc đó bọn họ không trấn áp ta, ta chắc chắn sẽ đi cùng vớihọ.

Mọi người lập tức dỏng tai lên, tập trung hết sức nghe điểm mấu chốt.

Ánh mắt lão Đế vương và Đế vương sáng lên nhìn con khỉ vì có một số chuyện bọn họ còn không biết nhiều bằng nó.

Con khỉ nói:

- Rất lâu về trước, ta đã nghe Thái thượng nói thông đạo có thể bị sụp đổ, nên những người mạnh nhất ở các vũ trụ phải đến chỗ đó để chiến đấu, chống giữ vì tất cả sinh linh đều hy vọng lối đi tồn tại.

Những người ở đây sợ ngây người, thông đạo nối tiếp các vũ trụ lại có thể sụp đổ ư?

Đúng là chuyện kinh thiên động địa.

Dù là người phàm nghe chuyện cũng sẽ biết đây không phải chuyện tốt chứ đừng nói các tu sĩ cấp cao ở đây.

Bọn họ lập tức nghĩ đến, nếu thông đạo sụp đổ, các vũ trụ còn có thể tồn tại nữa sao?

- Tất cả mọi người đều nghĩ đến khả năng đó đúng không?

Nếu thông đạo sụp, có thẻ thế giới của chúng ta rồi vân vân... cũng sẽ sụp mất.

Con khỉ thở dài:

- Chuyện này có liên quan tới Phong thần bảng.

Đến giờ có thể coi con khỉ này là một vị thần linh thần kỳ nhất trong La Thiên đại vũ trụ.

Trước đó, không ai biết lai lịch của nó, cũng không ai rõ nó từ đâu đến.

Chỉ ở Đại thánh mà có thể chiến với cự đầu, chiến lực khiến người ta hâm mộ.

Hôm nay, rốt cuộc mọi người đã hiểu vì sao nó lại mạnh, thậm chí, lại kinh khủng như vậy.

Vì nó chính là đệ tử thân truyền của Phật đà và Thái thượng, bản thân nắm giữ truyền thừa của Phật và Đạo, lại còn biết rất nhiều bí mật.

- Phong thần bảng đến từ thông đạo...

Nói thế nào nhỉ, có vô sốngười muốn có tên trên Phong thần bảng, như thế có thể vượt ra tam giới, không ở ngũ hành, bất tử bất diệt, vĩnh viễn không bị cuốn vào luân hồi.

Quả thật, truyền thuyết này có thật.

Con khỉ nhìn mọi người đang sáng mắt lại nói tiếp:

- Cho nên, chiến trường viễn cổ cũng không phải trò lừa bịp, nó có thật.

Đại điện an tĩnh nhất thời lại nháo nhào.

Nơi này có quá nhiều người, nháy mắt đã ầm cả lên.

Đột nhiên có người lớn tiếng hỏi:

- Đại thánh, vậy tên sứ giả chiến trường viễn cổ nói đến chuyện năm nay chỉ có năm mươi vị trí là có thật sao?

- Đúng vậy Đại thánh, chuyện này có thật không thế?

- Đại thánh có biết tên sứ giả đó là ai không?

Mọi người liên tiếp đặt câu hỏi.

Con khỉ khoát tay, đại điện lại an tĩnh.

Con khỉ nói:

- Đầu tiên ta muốn nói rõ một chút, không phải là năm mươi người được vào chiến trường mà sau khi kết thúc, chỉ có năm mươi người được sống sót thôi.

Các ngươi thấy có sự khác biệt không?

Chỉ một câu đủ khiến tất cả trở nên trầm mặc, phảng phất có một luồng khí lạnh khiến họ rùng mình.

Không phải năm mươi người được vào mà cuối cùng chỉ có năm mươi người sống sốt.

Sự việc khác biệt một trời một vực.

Con khỉ lại nói:

- Các ngươi hiểu rồi chú.

Không sai biệt lắm thì một năm sau, chiến trường viễn cổ sẽ mở ra, nó mở khoảng ba tháng.

Trong ba tháng này, chiến trường giống như một không gian độc lập, dù là cự đầu cũng không chạy thoát được.

Thần sắc của mọi người trở nên nghiêm nghị, cũng khẩn trương hơn.

Bọn họ hiểu chiến trường không phải nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

- Vì thế, chính các ngươi hãy tự suy nghĩ có nên đi vào hay không.

Con khỉ nghiêm túc nói.

-----o0o-----

Chương 1975: Kẻ phá rối (1)

Chương 1975: Kẻ phá rối (1)

- Thứ hai, ta không biết tên sứ giả không đầu kia nhưng ta biết, đó là một đại năng bị chém giết trong đợt chiến trường mở ra lần trước.

Nếu ta đoán không sai, đó có thể là một cự đầu.

Toàn bộ mọi người, kể cả Sở Mặc đều không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.

Đúng là quá đáng sợ rồi.

Một cự đầu, vô thượng tồn tại lại bị chém đầu trong chiến trường viễn cổ.

Không phải kinh dị thế chứ?

Con khỉ lại nói tiếp:

- Thứ ba, ta đã nói, trong chiến trường viễn cổ không phải chỉ có người ở thế giới chúng ta mà còn có các tu sĩ ở thế giới khác.

Vì thế, năm mươi người sống sốt tuyệt đối không phải chỉ là người của La Thiên đại vũ trụ.

Lần này thì đoàn người triệt để trầm mặc.

Trước đó còn hào hứngbiết bao giờ đã hao gần hết, thậm chí, đại đa số người quyết định sẽ rút lui, không tham dự.

- Thứ tư...

Mọi người ngẩn ra, còn có thứ tư nữa à?

Con khỉ cười cười:

- Năm mươi người sống sót, được lên Phong thần bảng sẽ xuất hiện ở thông đạo.

Nhiệm vụ chủ yếu của những cường giả này là trấn thủ thông đạo, không để nó tan vỡ, không để bất cứ kẻ nào có lòng dạ bát chính hủy diệt nó.

Con khỉ nhìn bốn bề vắng lặng lại tiếp tục:

- Sau khi vào thông đạo không có nghĩa là sẽ phát sinh chiến đấu luôn.

Đó cũng là một thế giới cực tốt, có quy tắc hệ thống riêng.

Nhưng sớm muộn gì cũng sẽ phải chiến đấu.

Tin rằng ta không cần nói, các ngươi cũng có thể tưởng tượng được sự tàn khốc của nó.

Nên các ngươi hay tự mình cân nhắc có muốn vào chiến trường, muốn lên bảng hay không.

Hôm nay, ta đến đây chỉ vì làm hai chuyện.

Chuyện thứ nhất chính là chúc mừng đám cưới của huynh đệ ta, chuyện thứ hai chính là chuyện này.

Giờ xong hết rồi, có phải nên uống rượu hay không?

Lão Đế vương và Đế vương mỉm cười, con khỉ này cũng hay thật, tấtcả những điều nó nói hôm nay đều là bí mật to lớn, người bình thường chắc sẽ không nói ra trong trường hợp đông người thế này.

Nhưng có lẽ vì nhìn rõ bản chất đơn thuần của nó, Phật đà và Thái thượng mới nhìn trúng nó.

Mặc dù từ đầu đến cuối con khỉ không nhắc đến mình, càng không giành công gì nhưng những lời nó nói đã đủ để cứu vớt rất nhiều tu sĩ La Thiên tiên vực.

Nếu không, một khi chiến trường viễn cổ mở ra, các tu sĩ tự cho là có chút thực lực đều sẽ vọt vào hoặc cũng có người muốn vào xem náonhiệt.

Đến khi nó đóng lại thì có lẽ mọi người mới biết họ đang phải đối mặt với cái gì.

Lão Đế vương cũng biết một chút, định sẽ nhắc nhở người của mình khi chiến trường mở ra, nhưng cũng chỉ là người của mình thôi.

Lòng dạ của ông không so được với con khỉ kia.

Vì thế, ông thực sự bội phục và tôn kính nó.

Cơ Khải cũng thu hồi những tâm tư không nên có, chủ trì nốt buổi lễ.

Dù thế nào thì đám cưới của Sở Mặc cũng là một sự kiện lớn vui mừng của La Thiên tiên vực trong những năm gần đây, nếu không tính đến lời của con khỉ kia thì có lẽ còn vui mừng hơn.

Nhưng con khỉ cũng không phải muốn phá rối, nó chỉ muốn nói cho mọi người biết.

Một năm chỉ là một cái chớp mắt, sẽ trôi qua rất nhanh.

Nếu lúc này không nói thì sợ khó mà có cơ hội nào nữa.

Khi những tu sĩ cấp cao đều vọt hết vào chiến trường thì toàn bộ La Thiên đại vũ trụ tương lai sẽ chẳng ở thế tang tóc đau thương.

Giống như năm đó, Sở lão gia không đuổi tận giết tuyệt Tần gia, Phật đà và Thái thượng đều là những người có lòng từ bi, trong mắt bọnhọ không quá quan tâm đến việc đấu tranh nội bộ vì ở một mức nào đó, nó còn có thể thúc đẩy sự phát triển.

Nếu toàn thế giới đều thái bình, không có đấu tranh thì mọi người cũng sẽ mất đi động lực để chiến đấu.

Hôm nay con khỉ nói ra tất cả bí mật không hề giấu diếm vì đây chính là nhiệm vụ Phật đà và Thái thượng giao cho nó.

Bọn họ không muốn nhìn La Thiên đại vũ trụ bước vào thời kỳ suy thoái.

Mọi người đều hiểu đạo lý này, chẳng mấy chốc đều nghĩ thông nên tiếp sau đó vẫn vui vẻ uống rượu.

Sở Mặc mang theo Kỳ Tiêu Vũ, Thủy Y Y tới mời rượu khách khứa, huynh đệ, cùng mọi người uống thỏa thích.

Kỳ Tiêu Vũ và Thủy Y Y đứng hai bên Sở Mặc, cười tươi như hoa.

Hiện tại các nàng cũng không muốn lo lắng vấn đề Sở Mặc có thể tiến vào chiến trường viễn cổ hay không, hiện tại, các nàng chỉ thấy vừa ngạc nhiên vừa cảm động.

Vì Sở Mặc đang cố gắng hết sức để các nàng gặp được hết thân thích bằng hữu của hắn.

Bất quá, vẫn còn thiếu một người nữa.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng hỏi Sở Mặc:

- Không phải Đại Công kê vẫn ở cùng một chỗ với ca ca sao, sao nó lại không tới nhỉ?

Thủy Y Y cũng nhớ ra hỏi:

- Đúng vậy, nó đi đâu thế?

Hôm nay có quá nhiều người đến nên giờ các nàng mới nhớ ra.

Sở Mặc nói:

- Chắc nó còn đang ở Thiên giới hải.

Xưa nay hành tung của nó đều khó đoán, bất quá hôm nay không gặp nó, ta cũng hơi tiếc nuối.

Sở Mặc đang nói thì nghe ngoài điện có tiếng ồn ào.

Tiếng Đại Công Kê từ xa truyền tới:

- Đúng là buồn cười, loại người như các ngươi mà cũng đòi phục kích Kê gia sao?

Nó vừa dứt lời thì nghe nổ đùng một tiếng.

Sau đó có tiếng gầm thét vang lên:

- Kẻ nào dám cả gan đến hoàng thành gây chuyện thế?

Mặc dù đại điện này hiện tại như một tiểu thế giới độc lập với bên ngoài nhưng vẫn có một lối đi liên kết.

Động tĩnh lớn như vậy người ở trong vẫn nghe thấy được.

Nhiều người kinh dị, thậm chí một số nhíu mày.

Chỉ cần là người có chút thân phận địa vị đều biết hôm nay là đám cưới của Sở Mặc.

Dù là cừu địch cũng sẽ không dễ đến quấy rầy.

Mọi người đang suy đoán kẻ nào lại dám gây chuyện vào hôm nay.

Sở Mặc nghe được tiếng Đại Công Kê, thân hình chợt lóe, biến mất khỏi đại điện.

Sau một khắc, hắn đã đứng ở bên ngoài hư không, nhìn về phương xa.

Phương xa đang có một con phượng hoàng bảy màu, cả người rực lửa, bay lượn trên không chiến đấu với mấy người.

Ở các nơi khác cũng có người của hoàng tộc đang chiến đấu.

Sau đó, không ít người từ đại điện đi ra.

Cơ Khải theo sát phía sau, đứng bên Sở Mặc, nhìn một cái cau mày nói:

- Kia là bàng chi.

Sắc mặt Sở Mặc lạnh xuống:

- Bọn họ coi như xong được không?

Trên mặt Cơ Khải đầy vẻ chán ghét, lạnh lùng nói:

- Cứ giao chuyện này cho ta.

Lúc này đột nhiên có một kiếm khí chém ngang hư không đánh về phía phượng hoàng Đại Công Kê.

Kiếm khí này cực kỳ ác liệt, đi như xé gió.

Chỗ này là La Thiên hoàng thành.

Là nơi có khí vận cường thịnh nhất của La Thiên đại vũ trụ.

Một người có thể rạch xé hư không ở đây chứng tỏ thực lực khá hùng mạnh, ít nhất phải ở Đại thánh.
 
Back
Top Dưới