Khác Thí Thiên Đao FULL

Thí Thiên Đao Full
XL ( Chương 976-1000 )


Chương 976: Sự lo lắng của Lục Thiên Kỳ

Phương Lan thì không cần phải nói, nàng là đệ tử thân truyền của Sở Mặc, hơn nữa còn có ưu thế thể chất Tiên Thiên Tiểu Linh Thể, tuy Trúc Cơ không hoàn hảo, nhưng cũng chẳng chậm hơn so với đám người Diệu Nhất Nương là bao.

Khi nào phá đan thành anh, bước đến cảnh giới Nguyên Anh, có cơ hội cải tạo thân thể, chắc chắn ưu thế của nàng sẽ càng rõ ràng hơn.

Hạ Phong, Hoa Tam Nương, Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương tuy tuổi tác không nhỏ, nhưng bởi vì Trúc Cơ tiên phẩm nên tốcđộ tiến cảnh cũng khá nhanh, trong lòng ngập tràn niềm tin.

Sau khi Sở Mặc giảng kinh xong, liền lấy những tài nguyên thu được trong Huyễn Thần Giới ra phân phát cho mọi người.

Trong số đó, còn bao gồm cả Lục Thiên Kỳ đến nghe kinh.

Lục Thiên Kỳ nhìn những viên đan dược trong tay với vẻ mặt cực kỳ rung động.

Hiện giờ nàng cũng đã biết đến rất nhiều việc rồi, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy cực kỳ khó tin như cũ.

Không ngờ hiện tại mình lại dễ dàng lấy được những thứ mà trướckia bản thân đến nghĩ cũng không dám như vậy, trong lòng càng hy vọng tỷ tỷ có thể mau chóng quay về.

Nhưng cho tới tận lúc này, bên phía Lục Thiên Duyệt cũng không có bất cứ động tĩnh gì.

Mặc cho Lục Thiên Kỳ có dùng đá truyền âm gọi như thế nào, bên kia đều không có lấy nửa câu trả lời.

Điều này khiến cho Lục Thiên Kỳ càng thêm lo lắng.

Sau khi mọi người nhận lấy tài nguyên chuẩn bị trở về tiếp tục bế quan tu luyện, ai nấy đều nhận ra Lục Thiên Kỳ có chuyện muốn nói, bởi vậy liền tự tản đi, nhường thời gian lại cho Lục Thiên Kỳ.

- Cái này, Thiên...

Lục Thiên Kỳ dường như vẫn khó sửa miệng, thích gọi Sở Mặc làThiên Minh ca, chẳng qua hiện nay nơi này cũng chỉ còn lại hai người bọn họ, ba chữ Thiên Minh ca kia thật khó để thốt ra được, nàng nhìn Sở Mặc, nói một cách ngượng ngùng:

- Sở công tử...

- Thiên Kỳ, người gọi thẳng ta là Sở Mặc cũng được.

Sở Mặc cười cười với Lục Thiên Kỳ.

- Được rồi, vậy ta liền gọi ngươi là Sở Mặc.

Vốn ban đầu tính cách của Lục Thiên Kỳ cũng rất sáng sủa, chỉ là hai năm gần đây đã phải trải qua quá nhiều biến cố, mới dần bắt đầu trở nên trưởng thành, trầm ổn.

Kỳ thực, bản chất cũng không thay đổi quánhiều.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ngươi đang lo lắng cho tỷ tỷ của ngươi sao?

- Đúng vậy, tỷ tỷ đi cũng được hơn nửa năm rồi, lúc ấy nàng nói đi nhanh rồi về.

Trên mặt Lục Thiên Kỳ lộ ra chút lo lắng:

- Theo lý thuyết nàng là đệ tử thân truyền của Linh Động Sơn, hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề gì ngoài ý muốn.

Nhưng gần đây mặc cho ta đã dùng đá truyền âm, nhưng cũng không thể nào liên lạc với nàng được.

- Vậy ngươi có gửi thư qua không?

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày, cũng cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ.

Sở Mặc không có mấy thiện cảm với Linh Động Sơn.

Lúc trước khi Cẩm Tú Thành gặp nạn, phía bên đó như con rùa đen rụt cổ vậy, chẳng hề thấy ló mặt.

Cho đến tận khi Linh Vận Môn bị diệt, đó cũng không có lấy nửa điểm động tĩnh nào.

Tuy nói ra thì chuyện này cũng không có liên hệ nhiều gì đến Linh Động Sơn, nhưng Sở Mặc vẫn cảm thấy môn phái đó vô trách nhiệm,thậm chí còn vô trách nhiệm hơn cả một trong tam linh là Linh Thủy Điện.

Nhưng từ sau khi rời đi vị phó điện chủ Ngô Huy kia cũng không có tin tức nào truyền lại, không biết hiện tại thế nào rồi.

Lục Thiên Kỳ gật gật đầu:

- Có, hai tháng trước ta đã viết một bức thư nhờ linh cầm gửi đi.

Tính thời gian thì giờ này tỷ tỷ ta phải nhận được lá thư này rồi.

Vậy mà vẫn không có tin tức nào phản hồi.

Sở Mặc gật gật đầu, rồi vận dụng thuật Phong Thủy, sau một phentính toán, mãi lâu hắn mới ngẩng đầu lên, nhìn Lục Thiên Kỳ nói:

- Tỷ tỷ ngươi, nàng...

- Nàng làm sao vậy?

Lục Thiên Kỳ giờ cũng hiểu một vài năng lực mà Sở Mặc có, hình như hắn rất am hiểu thuật bói toán.

- Nàng rất an toàn.

Sở Mặc khẽ cau mày:

- Nhưng, hình như hiện giờ nàng... không ở Linh Động Sơn.

- Hả?

Lục Thiên Kỳ cũng nhíu mày.

- Căn cứ kết quả mà ta tính ra, hiện giờ tỷ tỷ ngươi đang ở một nơi rất xa...

Sở Mặc có chút chần chừ, nói:

- Trước đó tỷ tỷ người không đề cập đến vấn đề này sao?

Ví dụ như... nàng phải đi xa chẳng hạn.

Lục Thiên Kỳ ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên kêu lên:

- Ta biết rồi!

Nói xong, nàng nhìn Sở Mặc nói:

- Thực ra lần trước khi về nhà, tỷ tỷ đã từng nói với ta, lúc đó nàng chuẩn bị đi chấp hành nhiệm vụ của môn phái cùng vài đồng môn khác.

Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ này là nàng được xuất sư rồi.

Có tư cách hành tẩu một mình trên thế gian!

Chỉ có điều vì gia tộc gặp biến cố nên nàng không đề cập tới chuyện này nữa.

Bây giờ khi nàng trở về cũng không thấy nhắc đến, chỉ bảo là về xin sư phụ cho xuất sư.

Chẳng lẽ...nàng đi làm nhiệm vụ này?

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút sau đó nói:

- Cũng có khả năng này.

Bất cứ môn phái nào đều không nuôi những kẻ rảnh rỗi.

Muốn đạt được tài nguyên môn phái cung cấp, cũng như được bồi dưỡng, thì nhất định phải có cống hiến.

Khả năng... saukhi tỷ tỷ ngươi trở về đã bị yêu cầu phải hoàn thành nhiệm vụ này mới được xuất sư.

- Nhưng nếu tỷ tỷ ta đi làm nhiệm vụ thì cũng đâu đến nỗi ngay cả đá truyền âm cũng không trả lời chứ?

Lục Thiên Kỳ thấy thật khó hiểu.

Sở Mặc nói:

- Nếu ở trong một tiểu thế giới đặc thù nào đó, thì cũng có khả năng... không liên lạc được.

- Hóa ra là như vậy, cảm ơn ngươi nhé, Sở Mặc!

Lục Thiên Kỳ đứng lên hành lễ với Sở Mặc, trong mắt tuy vẫn có chút thất vọng, nhưng chí ít cũng đã an tâm hơn nhiều.

- Không sao, nên như vậy mà.

Sở Mặc khẽ mỉm cười, sắc mặt lập tức thay đổi, nhìn thoáng về chân trời phía xa, nói với Lục Thiên Kỳ:

- Thiên Kỳ, ngươi về trước đi, ta có việc phải ra ngoài một chút.

Sở Mặc nói xong, nghiêng người biến mất tại chỗ.

Lục Thiên Kỳ giật mình, cũng nhìn về phía chân trời xa xa, nhưng chẳng thấy gì hết.

Miệng lẩm bẩm nói:

- Hay là... lại có ai tìm tới báo thù rồi?

Ngay sau đó, thân hình của Sở Mặc lập tức xuất hiện tại một nơi bên ngoài cách Cẩm Tú Thành vài trăm dặm, rồi hắn nhìn ra phía xa, nơi đó có một bóng dáng nhỏ gầy đang bước từng bước về hướng của hắn.

- Đạo hữu chính là Sở Mặc?

Người nọ có giọng nói già nua, hai mắt bình thản, đặt lên người Sở Mặc mà quan sát từ trên xuống dưới.

- Ngài là?

Sở Mặc không cảm nhận được một chút sát khí nào trên người ông già kia, nhưng trong lòng hắn không hề lơi lỏng, mà ngược lại trở nên càng thêm cảnh giác.

-----o0o-----

Chương 977: Thể chất Tiên Thiên Hắc Thạch

Chương 977: Thể chất Tiên Thiên Hắc Thạch

Vừa rồi hắn cảm ứng được, người này là nhằm vào hắn mà tới, do đó liền không ở lại Cẩm Tú Thành nữa, trực tiếp bay ra.

Hiện giờ nhìn thấy ông già này, không hiểu sao Sở Mặc lại có cảm giác tim đập thật nhanh.

- Ta tên là Âu Dương Đồ.

Ông già nhìn Sở Mặc với vẻ thản nhiên:

- Ta tới là để giết ngươi.

- Ngài là người nhà Âu Dương?

Sở Mặc hơi nhíu nhíu mày, nhìn ông già này.

- Không sai.

Ông già gật gật đầu, sau đó nói:

- Ngươi còn là con nít, ta không bắt nạt ngươi.

Ngươi ra tay trước đi.

- Chờ một chút.

Sở Mặc nhìn ông già bắt đầu thủ thế, lập tức có chút cạn lời, trong lòng tự nhủ, ông già này nhìn bề ngoài thì thản nhiên mà sao tính tình lại vội vàng vậy?

- Còn có việc sao?

Âu Dương Đồ nhìn Sở Mặc, vẻ mặt không buồn cũng chẳng vui.

- Ngài nói ngài muốn giết ta, có lý do gì không?

Sở Mặc nhìn ông già:

- Hay là vì báo thù cho mấy người đó?

- Không phải.

Âu Dương Đồ tích chữ như vàng, nói rất ít, y nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Là để phòng ngừa trong tương lai ngươi diệt nhà Âu Dương.

- Tương lai ta diệt toàn bộ nhà Âu Dương?

Sao ta phải làm vậy?

Sở Mặc nhìn ông già nói:

- Chuyện từ đầu tới cuối đều là do nhà Âu Dương các ngươi gây nên, nếu ngài đã tới đây hẳn là đã biết đầu đuôi mọi việc rồi.

- Điều đó không quan trọng.

Âu Dương Đồ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi sẽ làm như vậy.

- Vậy thì chẳng còn gì để nói rồi, ra tay thôi.

Sở Mặc cũng hết chỗ nói, gặp loại người vô lý thế này thật cũng chẳng còn cách nào nữa.

Ngươi không thừa nhận cũng không sao, y cho rằng như vậy là được.

Âu Dương Đồ chính là loại ngươi như thế.

- Ngươi ra tay trước.

Âu Dương Đồ nhìn Sở Mặc, thong dong nói.

Sở Mặc vừa ra tay liền tung ra một quyền, nhắm thẳng hướng mặt của Âu Dương Đồ.

Địa quyền trong quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài!

Quyền này cực kỳ nặng, nặng như đất đai vậy, mang theo một sức mạnh kinh khủng.

Gần như trực tiếp xé nát không khí!

Sắc mặt Âu Dương Đồ cũng hơi hơi thay đổi, trước khi tới đây y đã biết người thanh niên này không hề đơn giản.

Nhưng không ngờ, lực chiến của hắn lại mạnh đến nhường này.

Quyền này dù là y cũng không dám đón đỡ.

Âu Dương Đồ chợt nghiêng người, muốn tránh quyền này của Sở Mặc.

Nhưng khiến hắn khiếp sợ chính là ngay sau đó, nắm tay đối phương... vẫn bám đuổi y gắt gao!

Như là cái bóng gắn trên người y vậy, vốn dĩ không thể cắt đuôi được!

Rơi vào đường cùng, Âu Dương Đồ giơ tay lên, trực tiếp chống lại một quyền của Sở Mặc.

Rắc...!

Một tiếng nứt xương rất nhỏ vang lên.

Thân hình của Âu Dương Đồ bị lui về phía sau vài chục bước.

Mà sắc mặt của Sở Mặc của biến đổi kịch liệt, một tia máu tươi tràn ra từ khóe miệng của hắn.

Quyền này của hắn khiến cánh tay Âu Dương Đồ nứt vỡ, nhưng lại bị phản lực từ cánh tay đó truyền lại gây tổn thương nội tạng!

Sở Mặc cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đang quay cuồng, giống như đã bị lệch vị trí vậy.

Âu Dương Đồ bất ngờ ra mặt, còn mãnh liệt hơn nhiều so với Sở Mặc, y nhìn Sở Mặc với vẻ khó tin:

- Vậy mà ngươi còn chưa chết?

Theo Âu Dương Đồ, cú vừa rồi của y có thể dễ dàng đập tan tành một ngọn núi, dù người thanh niên trước mắt có hùng mạnh cỡ nào thì chẳng qua cũng mới chỉ là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, vốn không thể nào cản được đòn này của y.

Nhưng sự thật lại khiến y phải giật mình.

Sở Mặc nhìn Âu Dương Đồ, dở khóc dở cười:

- Ông già ngài hình như hơi đề cao bản thân rồi đấy!

Chỉ dùng cánh tay chắn một chút như vậy mà đòi đánh chết người...

Còn việc gì buồn cười hơn việc này không?

Nhưng qua một cú này, Sở Mặc cũng biết ông già kia không hề dễ chơi!

Đây là một tu sĩ nửa bước Luyện Thần, hơn nữa sức mạnh của y vô cùng ghê gớm!

Âu Dương Tác lúc trước chắc chắn không phải đối thủ của y!

Trong lòng Sở Mặc dâng lên sự cảnh giác cao độ, đánh thành một đoàn với Âu Dương Đồ.

Hai người ngươi tới ta lui, mới giây lát mà đã tung ra được ba mươi mấy chiêu.

Từ đầu chí cuối Sở Mặc đều không động đến Thí Thiên, Âu Dương Đồ cũng không dùng vũ khí.

Hai bên không hẹn mà cùng chọn đánh cận chiến.

Loại chiến đấu này nguy hiểm hơn công kích bằng pháp thuật rất nhiều lần, không cẩn thận một cái thì có thể sẽ bị bong gân gãy xương, nghiêm trọng hơn nữalà mất đi tính mạng.

Hai bên đều mong tốc chiến tốc thắng nên đã lựa chọn cách đánh này.

Ầm!

Lại là một cú đối đầu trực diện nảy lửa.

Thân thể Sở Mặc không ngừng bị đẩy lùi về phía sau, bay ngược đến mấy trăm trượng.

Thân thể của Âu Dương Đồ cũng bắn ngược về phía sau mấy trăm trượng.

Y nhìn Sở Mặc, cau mày:

- Cơ thể này của ngươi rất không tầm thường!

Hẳn không thể chỉ là thể chất cấp chín, thể chất của ngươi...

đã đạt đến cảnh giới Tiên Thiên đúng không?

Sở Mặc nhìn Âu Dương Đồ, không nói gì, trong ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác.

Bởi vì tuy cú đòn ban đầu của hắn đã đánh nát cánh tay của Âu Dương Đồ.

Nhưng trong những lần giao đấu tiếp theo hắn cũng không có chút xíu lợi thế nào!

Lúc này Sở Mặc dùng Thương Khung Thần Giám thoáng kiểm traqua Âu Dương Đồ, kết quả khiến hắn vô cùng chấn động!

"Đỉnh cao Nguyên Anh, thể chất Tiên Thiên Hắc Thạch".

Nửa bước Luyện Thần là cảnh giới mà bản thân tu sĩ tự đặt tên, Thương Khung Thần Giám cũng không đồng ý, vì vậy nó vẫn đưa ra kết luận là cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao.

Mấu chốt là ở thông tin thể chất Tiên Thiên Hắc Thạch phía sau.

Tuy Sở Mặc không biết đây là thể chất gì, nhưng nghĩ lại, chắc cũng không khác nhiều lắm với thể chất Tiên Thiên Tiểu Linh Thể của Phương Lan đồ đệ mình.

Cũng là một loại thể chất cao hơn Tiên Thiênmà thấp hơn Đạo Cảnh.

Không thể tưởng được, nhà Âu Dương cũng thật có lắm người tài!

Trẻ tuổi thì có Âu Dương Bình Phong, kẻ mang huyết mạch mạnh mẽ, bên trong lứa người già... cũng cất giấu loại kẻ mạnh có thể chất đặc thù thế này.

Sau khi đã biết đối phương có thể chất hùng mạnh, rốt cuộc Sở Mặc cũng hiểu được đối phương vì đâu mà lo lắng.

Do vậy bắt đầu trực tiếp xông lên đấu thể chất với đối phương!

Nói ra thì điều này có hơi vô sỉ, dùng thân thể tổ cảnh đi áp chế đối phương.

Thế nhưng đây là quyết chiến sinh tử!

Mặc dù trong lòng Sở Mặc cũng không hận thù gì ông già này, cũng chưa phải là có thành kiến.

Nhưng y đến để giết chính mình.

Nếu đã là quyết chiến sinh tử, thì tự dùng thủ đoạn của mình cũng chẳng có gì là sai.

Gặp Sở Mặc càng thêm không che chắn gì, Âu Dương Đồ còn cảmthấy mừng thầm, y cũng đoán ra Sở Mặc có thể chất không tầm thường rồi.

Nhưng y lại càng tự tin... vào thể chất của mình!

-----o0o-----

Chương 978: Ta cố hết sức rồi

Chương 978: Ta cố hết sức rồi

Bao nhiêu năm qua y còn chưa gặp qua tu sĩ nào có thể chất mạnh hơn mình.

Ầm!

Hai bên lại hung hăng lao vào nhau một lần nữa.

Âu Dương Đồ nhe nanh nhếch mép, tới lúc này y mới thật sự để tâm đến thể chất của thanh niên này.

Âu Dương Quang Huy cung cấp cho mình tin tức của hắn, nói huyết mạch của người thanh niên này cực kỳ mạnh, có thể tiến vào Huyễn Thần Giới.

Nhưng hiện tại xem ra, thể chất của hắn... cũng không hề yếu!

Thậm chí rất có thể... không kém cạnh so với ta.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Âu Dương Đồ vẫn nhanh chóng ý thức được vấn đề này.

Rốt cục y cũng nghiêm túc chân chính, rút trong nhẫn trữ vật ra một thanh trọng kiếm rất nặng.

Thanh trọng kiếm này cần nắm bằng cả hai tay, dài chừng hơn một trượng, trọng kiếm không có mũi, thoạt nhìn thật giống một cánh cửa.

Âu Dương Đồ vung trọng kiếm, hung hăng chém tới Sở Mặc.

Vù!

Trong không khí lập tức có một tiếng vang nặng nề phát ra.

Trong tay Sở Mặc, ánh đao chợt lóe lên!

Keng!

- ---------oOo----------

Thanh trọng kiếm trong tay Âu Dương Đồ vang lên một tiếng rồi gy, mắt thấy ánh đao lia tới, Âu Dương Đồ sợ tới mức co rụt cổ, vèo một cái chạy ra thật xa, sau đó nhìn cây đao trong tay Sở Mặc đầy hoảng sợ, sắc mặt trở nên nặng nề cùng cực.

Tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ này, sao lại hùng mạnh tới vậy?

Đây còn là y, một tu sĩ nửa bước Luyện Thần rồi, nếu gặp cùng cảnh giới, thì có ai lại là đối thủ của hắn được?

Chẳng trách Âu Dương Quang Huy nói...

đến Giới Linh trongHuyễn Thần Giới cũng chú ý tới tiểu tử này, thậm chí không tiếc trở mặt cũng các đại lão trên Thiên giới.

Đây quả thực là một thiên kiêu tuyệt thế mà!

Đáng tiếc... vì sao giữa hắn và nhà Âu Dương lại phải tranh chấp đến không chết không thôi chứ?

Âu Dương Đồ cũng không phải một tu sĩ tàn nhẫn thích chém giết, tuy y tự thấy bản thân không phải một thiên tài, nhưng y vẫn rất tán thưởng các thiên tài!

Lại càng yêu thích các thiên tài biết cố gắng!

Theo lời của Âu Dương Quang Huy, y có thể nhận ra được, ngườinày nâng cao thực lực rất nhanh.

Có khả năng chỉ cần không gặp một thời gian ngắn thôi sẽ là một bộ dáng hoàn toàn khác rồi.

Như vậy cũng quá đủ để cho thấy, người này chẳng những là một thiên tài, mà còn là một người cực kỳ cố gắng!

- Người trẻ tuổi, ngươi chỉ cần đồng ý với ta, vĩnh viễn không được gây khó dễ cho nhà Âu Dương, hôm nay ta liền bỏ qua cho ngươi.

Ma xui quỷ khiến, Âu Dương Đồ lại nói ra một câu như vậy.

Trên thực tế, yên mến người tài là một, nhưng về mặt khác, có khả năng chính y đều chưa nhận ra rằng, trong lòng y đã có một vài tia sợ hãi đối với người thanh niên này bắt đầu bén rễ!

Y tự tin rằng sẽ không có bất cứ vấn đề gì nếu muốn đánh bại người thanh niên này, nhưng để giết hắn... e là sẽ không dễ dàng như vậy!

Tạo nên một kẻ địch lớn đến thế, lại còn không giết chết được đối phương, thì quả thực chính là ác mộng!

Sở Mặc nhìn Âu Dương Đồ, thản nhiên nói:

- Lời của ngươi có thể thay mặt cho toàn bộ nhà Âu Dương không?

Từ đầu ta vốn không trêu chọc đến nhà Âu Dương các ngươi, là các ngươi... muốn ức hiếp bạn bè ta, sau đó còn dẫn theo số lượng lớn cao thủ đến hòng trấn áp bọn ta.

Ngay cả Khánh Phong Thành ta cũng còn chưa từng đặt chân vào.

Nếu ngươi có thể làm cho nhà Âu Dương từnay về sau chú ý đến hành động của mình, không tự tìm đến ta chuốc phiền toái, như vậy ta có thể đồng ý với ngươi, bỏ qua cho nhà Âu Dương.

Âu Dương Đồ lập tức im lặng, bởi vì y căn bản không thể quyết định thay mặt cho cả nhà Âu Dương.

Thậm chí y còn chắc chắn, trong toàn bộ nhà Âu Dương chẳng có mấy ai tôn trọng ý kiến của y cả!

Chớ nhìn y bây giờ đang là lão tổ hùng mạnh nhất nhà Âu Dương.

Thế nhưng địa vị trong nhà Âu Dương của y thậm chí còn chẳng bằng Âu Dương Bình Đông là con cái dòng chính nữa.

- Ta không làm được.

Âu Dương Đồ thở dài một tiếng, trên mặt lộ vẻ suy sụp.

- Vậy hoặc là bây giờ ngươi rời đi, hoặc là chúng ta liền tiếp tục chiến đấu, phân thắng bại mới thôi.

Sở Mặc nhìn Âu Dương Đồ:

- Trên thực tế ta cũng không muốn đánh với ngươi!

Ta có thể cảm giác được ngươi không giống với những kẻ còn lại trong nhà Âu Dương.

- Nhưng cho đến cùng ta vẫn là người nhà Âu Dương.

Ta chịu nhiều ân huệ của gia tộc lắm, không thể đứng yên mà nhìn gia tộc tiếp tục suy bại.

Âu Dương Đồ thở dài một tiếng:

- Thôi, đánh tiếp đi!

Nếu hôm nay có thể bị ngươi giết ở đây, ta cũng không còn điều gì nuối tiếc!

Nói xong, Âu Dương Đồ thi triển công kích bằng pháp thuật!

Cận chiến không giết được Sở Mặc, vậy chỉ còn nước dùng pháp thuật.

Công kích pháp thuật của Âu Dương Đồ cũng vô cùng mạnh mẽ, ít nhất trong Linh giới này, công kích của y chắc chắn được coi là cao minh.

Nhưng kẻ y gặp là Sở Mặc.

Một người trẻ tuổi mang theo rất nhiều loại truyền thừa của Chí Tôn.

Công kích pháp thuật, Sở Mặc càng không sợ!

Trong nhất thời, trên bầu trời liên tiếp nổ ra những chùm sáng đủ màu, nhìn từ xa vô cùng đẹp mắt.

Nhưng bất cứ ai hơi có kinh nghiệm, đều hoảng sợ trốn đi thật xa.

Bởi chỉ tùy tiện một tia sáng đó thôi cũng ẩn chứa sát khí vô tận bên trong!

Uỳnh uỳnh!

Một tiếng nổ lớn, bầu không khí phía sau Sở Mặc túa ra một luồng sáng rực rỡ.

Thân hình Sở Mặc nhanh chóng thoát ra xa, sau đó ra tay đánh trả.

Từng vệt sáng chém ngang người Âu Dương Đồ.

Hai người lại chiến đấu thêm mấy trăm hiệp.

Trên thân hai người đều mang rất nhiều vết thương, nhưng lại chưathể phân ra thắng bại.

Cuộc chiến giữa hai bên sớm đã làm kinh động đến Cẩm Tú Thành ở phía sau.

Những người đang bế quan cũng đều đi ra theo dõi trận đấu này.

Hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đã tới từ sớm rồi, đứng lại giữa không trung, không ra tay can thiệp.

Bởi vì theo bọn họ, chủ nhân phải đối mặt với đại cao thủ nửa bước Luyện Thần này... không có dấu hiệu nào như đang ở vào thế hạ phong, bọn họ không cần ra tay.

Keng!

Thanh đao trong tay Sở Mặc chợt lóe, chém về phía thân thể của Âu Dương Đồ.

Âu Dương Đồ vốn nên tránh được, nhưng lại dính phải một đòn như vậy, từ trong thân thể của y... máu tươi lập tức tuôn ra.

Nhát đao đó thiếu chút nữa thì khiến thân thể của Âu Dương Đồ bị chém thành hai nửa!

Nhưng Âu Dương Đồ cũng nhân cơ hội này ngưng tụ nên một bàntay trong hư không, đập mạnh vào lồng ngực của Sở Mặc.

Sở Mặc hộc một tiếng, phun ra ngụm máu tươi, thân thể bay ngược về phía sau như con diều đứt dây.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung sốt ruột, định ra tay.

-----o0o-----

Chương 979: Đại Công Kê xuất quan (1)

Chương 979: Đại Công Kê xuất quan (1)

- Các ngươi đừng nhúc nhích!

Sở Mặc hét lớn một tiếng, vận chuyển Thiên Ý Ngã Ý, ổn định thương thế trong cơ thể, sau đó quát:

- Để ta tự chiến đấu!

Tương lai không lâu nữa còn phải đối mặt với Huyết Ma lão tổ, nếu ngay cả cửa ải trước mặt này còn không thể vượt qua, như vậy... thì làm sao chống đỡ được với đối thủ càng khủng bố hơn kia?

Ầm!

Trên đạo đài ngũ sắc trong đan điền của Sở Mặc nổ ra ánh hào quang rực rỡ chói mắt, tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý cũng điên cuồng vận hành.

Lực chiến của Sở Mặc lúc này lại trở về trạng thái đỉnh cao trong giây lát.

Sau đó, một lần nữa lao thẳng hướng Âu Dương Đồ!

Lúc này, Âu Dương Đồ hoàn toàn bị chấn kinh rồi.

Vốn y cho rằng trúng một kích vừa rồi của mình, đối phương cũng phải mất đi ít nhất một nửa lực chiến.

Nhưng đâu thể ngờ rằng không những lực chiến của đối phương không sụt giảm, mà ngược lại còn như được chữa khỏi hoàn toàn, càng đánh càng hăng!

- Ai!

Âu Dương Đồ thở dài một tiếng, thoáng nhìn qua hai vị tu sĩ ở không trung phía xa xa, đang nhìn chằm chằm trận chiến, y hiểu được, bất kểthế nào, trận đánh hôm nay y không thể lấy tính mạng của Sở Mặc.

Ngược lại, nếu cứ tiếp tục như vậy, rất có khả năng y sẽ phải bỏ mạng lại đây!

Nghĩ vậy, đột nhiên Âu Dương Đồ mở miệng nói:

- Ta đã cố hết sức rồi.

Sở Mặc ngẩn ra, một đòn kia vốn chuẩn bị giáng vào Âu Dương Đồ, trực tiếp lệch sang một bên.

Uỳnh uỳnh!

Một tiếng vang kinh thiên động địa, ngọn núi lớn dưới chân bị cú này của Sở Mặc đánh cho vỡ vụn!

- Nhân phẩm của ngươi không thấp kém như bọn họ nói.

Âu Dương Đồ nhìn Sở Mặc:

- Không giết được ngươi nhưng ta cũng cố hết sức rồi.

Về sau chuyện nhà Âu Dương không quan hệ gì đến ta.

Nói xong, Âu Dương Đồ xoay người rời đi, đi cực kỳ lưu loát, không có chút do dự nào.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đi đến bên cạnh Sở Mặc, nhìnbóng lưng Âu Dương Đồ rời đi, trong con ngươi của Lý Phương Trung lóe ra ánh sáng lạnh lẽo:

- Chủ nhân, có muốn chúng ta đuổi theo không?

Sở Mặc lắc đầu:

- Để y đi đi.

- Người này rất nguy hiểm!

Nếu không phải là y đã bị thương, hai người chúng ta cộng lại cũng không phải đối thủ của y.

Tiếu Vạn Quân trầm giọng nói.

Lý Phương Trung gật gật đầu.

Sở Mặc nói:

- Ta tin tưởng, lần này y đi có lẽ sẽ không xuất hiện ở nhà Âu Dương nữa.

- Ừ, người này trước đây không hề có danh tiếng gì, thậm chí ta còn chưa từng nghe nói đến cái tên này.

Ta nghĩ y... cũng không có địa vị cao trong nhà Âu Dương.

Tiếu Vạn Quân nói:

- Hẳn là không có cách nào từ chối lời thỉnh cầu của gia tộc nên mới tới đây.

- Tốt nhất về sau đừng động đến y nữa, nếu không sẽ tạo thànhthương vong rất lớn cho chúng ta!

Lý Phương Trung nói.

- ---------oOo----------

Sau khi chấm dứt trận chiến này, Sở Mặc lại tiến vào trạng thái bế quan, thậm chí Lục Thiên Kỳ lại tới tìm cũng không thể gặp Sở Mặc.

Trong nháy mắt, thời gian nửa năm đã trôi qua.

Cả toà phủ thành chủ, ngoài tiếng chim hót côn trùng kêu vang ra, gần như không nghe được âm thanh nào khác.

Cẩm Tú Thành lại khôi phục vẻ phồn hoa náo nhiệt như xưa, hơn nữa còn càng thêm bừng bừng sức sống.

Những con cháu ưu tú trong tam đại gia tộc cùng các gia tộc vừa và nhỏ khác, nhờ sự bồi dưỡng của đan dược cực phẩm đều có tiến bộ vượt bậc.

Tuy rằng đã từng bị trọng thương, nhưng với cái đà này, không cần tới vài năm, toàn bộ thực lực của Cẩm Tú Thành liền sẽ phát sinh sự thay đổi đến nghiêng trời lệch đất!

Sẽ còn hùng mạnh hơn trong quá khứ vô số lần!

Bởi vậy, những gia tộc này đều cam tâm tình nguyện, không ngừng đưa số lượng lớn tài nguyên đến phủ thành chủ.

Thế nên, kho chứa của phủ thành chủ hiện nay đã trở thành kho báulớn nhất trong toàn bộ Cẩm Tú Thành.

Nhưng lại không có bất cứ một ai, dám nhòm ngó đến kho báu đó.

Trong nửa năm này, đám người Diệu Nhất Nương chỉ xuất quan vài lần, đến nơi truyền tống, để lại các dấu hiệu mà chỉ đệ tử của Phiêu Diêu Cung mới có thể hiểu được.

Dẫn đường cho bọn họ sau khi phi thăng lên Linh giới, đến thẳng Cẩm Tú Thành!

Ngày hôm đó, một con Đại Công Kê nhanh thoăn thoắt đi thẳng một mạch từ ngoài thành vào trong.

Người qua đường nhìn thấy, đều vô cùng khiếp sợ.

Bởi có rất nhiều người đều còn nhớ rõ con gà này!

- Đây không phải là con Đại Công Kê ở bên cạnh Sở Mặc lúc trước sao?

- Sở Mặc biến mất đã lâu rồi, con gà này khi đó cũng biến mất theo, sao giờ lại xuất hiện?

- Ngàn lần vạn lần chớ động đến con gà này, nó không dễ chọc đâu!

Đại Công Kê coi như không nghe thấy những gì người qua đường bàn tán, cắm đầu cắm cổ đi thẳng về hướng phủ thành chủ.

Thoạt nhìn nó chẳng có gì thay đổi, so với trước kia, ánh mắt nó dường như sáng hơn đôi chút, màu lông cũng rực rỡ hơn.

Nhưng bộ dạng vẫn là cái kiểu bại hoại ấy.

Tới cửa phủ thành chủ, Đại Công Kê liền muốn tiến thẳng vào trong, lập tức bị thị vệ gác cổng ngăn lại, thị vệ cau mày nhìn Đại Công Kê:

- Gà nhà ai thế này?

Mau cút ngay!

Đại Công Kê lập tức không vui, mở miệng mắng:

- Gà thì làm sao?

Gà có tội gì với ngươi à?

Khinh thường Kê gia ư?

Tiểu tử... ngươi thì là cái quái gì?

Tránh ra cho Kê gia!

Thị vệ lập tức trợn mắt há miệng, toàn thân ngay đơ ra, mắt nhìn thấy Đại Công Kê đi phăm phăm một mạch vào trong phủ thành chủ, mới tỉnh táo tinh thần:

- Này này này...

Ngươi mau đi ra ngoài cho ta.

Đây là phủ thành chủ, đây không phải nơi để con gà yêu quái nhà ngươi giễu võ giương oai!

Trong giây lát, từ trên người của Đại Công Kê nổ ra một trận khí thế kinh hồn, quay đầu lại nhìn thị vệ:

- Ngươi nói ai là gà yêu quái?

Thị vệ thậm chí còn chưa Trúc Cơ lập tức ngồi phệt xuống đất, toànthân bắt đầu run rẩy.

Hơi thở bùng nổ ra từ con gà này khiến gã có cảm giác như đang đối mặt với tử vong!

Đúng lúc này, trong sân sau lập tức truyền đến từng tiếng rồng ngâm!

Tiếng rồng ngâm này chỉ Đại Công Kê mới nghe thấy, đây chính là cách thức giao lưu giữa thần thú với nhau.

Tiếp theo, một con rồng dài hơn một trượng toàn thân lửa cháy rừng rực vèo một cái xuất hiện trước mặt Đại Công Kê.

Tên thị vệ kia vốn đã bị dọa cho gần chết, nay thấy con rồng này nháy mắt liền trợn ngược mắt bất tỉnh ngay tại chỗ.

Đại Công Kê thấy con rồng lửa này cũng hơi nao nao, lập tức biến thân thành một con phượng ngũ sắc.

Hình thể to thành khoảng một trượng, thân hình lơ lửng trên mặt đất.

Ánh mắt bắn ra ánh hào quang lạnh lùng, trong trẻo, đối mặt trực tiếp với hỏa long.

-----o0o-----

Chương 980: Đại Công Kê xuất quan (2)

Chương 980: Đại Công Kê xuất quan (2)

- Ngươi là ai?

Hỏa long trầm giọng hỏi.

Đại Công Kê quan sát tỉ mỉ hỏa long vài lần, sau đó đột nhiên cườilạnh nói:

- Là loại bò sát nhỏ bé nhà ngươi?

- Ngươi muốn chết!

Loài rồng cao ngạo, trước nay thích gọi sinh linh khác là loài bò sát nhỏ bé, nay bị Đại Công Kê gọi ngược thành như vậy, lập tức giận không kiềm nổi.

Nhưng câu nói kế tiếp của Đại Công Kê, lại khiến lửa giận của hỏa long rút lui như thủy triều.

- Bò sát nhỏ, còn nhớ năm đó bên ao Ngũ Thải không?

Trong giọng nói của Đại Công Kê mang theo vài phần trêu tức:

- Nếu không nhờ có Kê gia cứu mạng, ngươi đã sớm bị người ta rút đi gân cốt rồi!

Hẳn là Kê gia không nhận lầm chứ?

Cái tên xui xẻo đó chính là ngươi rồi?

- Ngươi... ngươi là thiên kê?

Trong mắt của hỏa long tràn ngập sự rung động.

Nhìn Đại Công Kê quan sát thật lâu, sau đó mới hóa thành hình dạng của một đại hán trung niên, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Đại Công Kê vái lạy:

- Tiểu long vụng về, không nhìn ra chân thân của thiên kê tiền bối, mong thiên kê tiền bối thứ tội!

- Được rồi, được rồi, ban nãy còn giương nanh múa vuốt cơ mà, đừng giả vờ nữa.

Đại Công Kê liếc mắt, cũng trở về hình dạng gà nguyên bản.

- Rất xin lỗi, thiên kê tiền bối, vãn bối bị phong ấn nhiều năm, đầu óc trở nên hồ đồ mất rồi.

Hỏa long cũng biến về chân thân chỉ dài một trượng của mình, nhìn Đại Công Kê mà nói.

- Sao ngươi lại ở nơi này?

Đại Công Kê nhìn hỏa long:

- Ngươi không phải nên ở Thiên giới sao?

- Sao thiên kê tiền bối cũng ở đây?

Hỏa long và Đại Công Kê mở miệng gần như cùng lúc, sau đó, nó cười khổ nói:

- Năm đó ta bị người ta phong ấn trong một cái chén rồi ném xuống Linh giới.

Cho tới tận khi gặp được Sở Mặc công tử.

- Sở Mặc?

Hả... không ngờ ngươi cũng gặp phải tên đó.

Số của tiểu tử ngươi đúng là không tệ nhỉ!

Đại Công Kê mỉm cười cạc cạc vài tiếng, sau đó nói:

- Chúng ta cũng coi như là đồng bệnh tương liên rồi (cùng chung hoàn cảnh thì thương xót và thông cảm cho nhau), chuyện của Kê gia... thì thôi đừng nói nữa, dù sao cũng là chuyện xui xẻo.

- Chẳng lẽ thiên kê tiền bối cũng quen biết Sở Mặc?

Mặt hỏa long tràn đầy ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ.

Đại Công Kê gật đầu:

- Quen sớm hơn so với ngươi.

Lúc này Sở Mặc đã bị kinh động, trực tiếp đi từ nơi bế quan ra.

Đại Công Kê thấy Sở Mặc, ánh mắt lập tức sáng ngời:

- Ái dà tiểu tử!

Ngươi được lắm, không ngờ đã vọt đến cảnh giới cao cấp như Nguyên Anh rồi?

Ngươi đủ tư cách đánh với Kê gia một trận rồi đó!

Sở Mặc thoáng nhìn qua Đại Công Kê, cũng không khỏi hết sức ngạc nhiên, dưới sự dò xét của Thương Khung Thần Giám, tin tức của con gà kia đã biến thành thế này.

" Thiên kê, cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao, huyết mạch phượng hoàng, thể chất phượng hoàng".

Hơn một năm không gặp, không ngờ Đại Công Kê thật sự thành công!

Chẳng những thức tỉnh được huyết mạch phượng hoàng, mà còn luyện thành thể chất phượng hoàng nữa!

- Ngươi thành công?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê với bất ngờ và vui vẻ đan xen nhau.

- Đúng vậy, Kê gia là ai chứ?

Cạc cạc cạc, là con gà đệ nhất từ cổ chí kim!

Đại Công Kê nói với vẻ dương dương đắc ý.

Hỏa long ở bên cạnh nhìn cảnh này trong lòng có chút hâm mộ, không ngờ thiên kê tiền bối cũng quen biết với Sở Mặc, hơn nữa xem ra giao tình còn không cạn.

Đồng thời hỏa long cũng cảm thấy bị rung động bởi tốc độ nâng cao của Sở Mặc!

Nếu nơi này vẫn là Thiên giới, dưới sự tẩm bổ của đạo khí, tu sĩ nâng cao thực lực với tốc độ này nó cũng không thấy lạ.

Nhưng nơi đây là Linh giới!

Chỉ có linh khí mà thôi!

Cho dù trong tay Sở Mặc có số lượng thiên tinh thạch khổng lồ, nhưng tại nơi chỉ có thể lĩnh ngộ đạo trong thế giới của Linh giới, loại tốc độ này cũng đủ khiến kẻ khác kinh hoàng đến rớt cằm rồi.

Có lẽ thời gian đến ngày ta có thể chân chính khôi phục tự do, cũngkhông xa xôi như trong tưởng tượng!

Hỏa long nghĩ trong lòng.

Sau đó, mọi người cũng đều lục tục xuất quan, thấy Đại Công Kê đều vô cùng vui vẻ và kinh ngạc.

Sở Mặc đợi sau khi tất cả mọi người đều xuất hiện, liền trực tiếp tuyên bố một tin tức:

- Ta muốn rời đi một thời gian ngắn.

Dường như tất cả đám người Diệu Nhất Nương đều biết hướng màSở Mặc định đi, tuy rằng đã hiểu rõ ngày này sớm muộn gì cũng đến, nhưng khi nó thực sự tới gần, tâm trạng của mọi người vẫn hơi trầm xuống, cũng có chút lo lắng.

- Không chờ thêm một chút sao?

Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc:

- Giờ hình như còn hơi sớm mà?

Sở Mặc khẽ lắc đầu:

- Không còn sớm, ta nhất định phải gặp được nàng trước, nếu không, ta sợ sẽ xảy ra biến cố.

- Được rồi, vậy, ngươi nhớ phải bảo trọng!

Diệu Nhất Nương không nói thêm gì, chỉ liếc nhìn Sở Mặc một cái thật sâu:

- Chúng ta đều chờ ngươi trở về!

Đại Công Kê ở một bên trợn trắng mắt:

- Ta nói này tên tiểu tử nhà ngươi, ngươi nhất định là cố ý đúng không?

Kê gia vừa xuất quan thì ngươi lại đòi đi?

Sở Mặc cười cười:

- Ngươi đi theo ta!

——----------oOo----------

Huyết Ma giáo.

Một lão già tướng mạo nho nhã, tóc bạc mặt mày hồng hào đang ngồi trên một tảng đá ở cửa động phủ, vầng trán mang theo vẻ nghiền ngẫm, nhìn ba ngươi trước mắt.

Lão già này, chính là Huyết Ma lão tổ!

- Có chút kỳ quái?

Huyết Ma lão tổ nhe răng cười:

- Có phải cảm thấy ta không nên xuất quan vào lúc này?

Có phải cho rằng... thời gian ta xuất quan hãy còn nửa năm đúng không?

Huyết Ma giáo nhị tổ Tiền Thông Nguyên, tam tổ Vạn Đại Hải, tứ tổ Lưu Thiên Phong đều đồng loạt nở nụ cười, hành lễ với Huyết Ma lão tổ:

- Chúc mừng lão tổ sớm được xuất quan!

- Ha ha ha ha.

Từ cổ họng của Huyết Ma lão tổ phát ra vài tiếng cười không mang theo một chút cảm xúc nào, như thể phát ra từ máy móc vậy.

Sau đó híp híp mắt, nhìn mấy người trước mắt, bỗng nhiên nói:

- Các ngươi đi theo ta... cũng có mấy trăm năm rồi nhỉ?

Tiền Thông Nguyên gật gật đầu:

- Thưa lão tổ, đã được ba trăm ba mươi lăm năm.

- Làm khó ngươi có lòng, nhớ rõ ràng như vậy.

Trong con ngươi Huyết Ma lão tổ lóe ra ánh sáng, nhìn Tiền Thông Nguyên, thở dài nói:

- Ta đúng là còn có chút không nỡ giết các ngươi rồi.

Ba người Tiền Thông Nguyên nhìn nhau, đồng loạt quỳ xuống đất, ngay trước mặt Huyết Ma lão tổ.

Giọng Tiền Thông Nguyên run rẩy nói:

- Lão tổ, vì sao phải giết chúng ta?

Vạn Đại Hải nói:

- Chúng ta đi theo lão tổ, tận tâm tận lực, không chút lơ là, vì sao?

-----o0o-----

Chương 981: Huyết Ma lão tổ xuất quan

Chương 981: Huyết Ma lão tổ xuất quan

Lưu Thiên Phong quỳ ở nơi đó, thở dài nói:

- Chẳng lẽ chỉ đơn giản vì chúng ta từng kết bái, liền nhất định phải giết chúng ta sao?

Năm đó người đưa ra đề nghị kết bái, cũng chính là lão tổ ngài mà...

Khi đó nếu ngài thu chúng ta làm nô bộc, chúng ta cũng tuyệt đối không dám nói câu thứ hai.

Trong con ngươi Huyết Ma lão tổ lóe lên, cười ha hả nói:

- Đúng vậy, đúng vậy, các ngươi đều nói có lý!

Năm đó thực ra ta nên thu các ngươi làm nô bộc.

Ít ra nô bộc muốn giết là giết, nhưng nóigì thì nói... anh em kết nghĩa vẫn có chút cảm tình.

Cho nên lão tổ ta mới đang do dự, xem rốt cuộc có nên giết các ngươi hay không.

Huyết Ma lão tổ nói xong, vẻ mặt trở nên lạnh tanh, hạ giọng nói:

- Nhưng mà các ngươi lại đi phản bội ta!

Thân thể ba người khẽ run lên, trên mặt đều lộ vẻ oan ức.

- Các ngươi không cần phải giả bộ trước mặt lão tổ ta, mấy chuyện các ngươi làm vài ngàn năm trước lão tổ ta cùng từng đùa qua rồi!

Huyết Ma lão tổ cười lạnh nói:

- Lục Thiên Minh chính là Sở Mặc, mà Sở Mặc... lại chính làthiếu niên ở nhân giới kia, đúng không?

Trong mắt ba người đều lộ vẻ kinh ngạc, bọn họ khó lòng mà hiểu nổi vì sao Huyết Ma lão tổ lại biết được chuyện này.

Trong ánh mắt của Huyết Ma lão tổ lộ ra vẻ thô bạo, cắn răng nói:

- Nếu không phải nhà Âu Dương bán tin tức này cho ta, không chừng lão tổ ta đúng là sẽ bị các ngươi lừa gạt!

- Xong rồi!

Ba người Tiền Thông Nguyên, Vạn Đại Hải và Lưu Thiên Phong vừa nghe thấy ba chữ nhà Âu Dương kia, lập tức hiểu được việc đã bạilộ.

Không ngờ bên nhà Âu Dương lại ó cách liên lạc trực tiếp với Huyết Ma lão tổ.

- Hừ, thủ đoạn của lão tổ ta làm sao các ngươi có thể hiểu được!

Đây chính là Linh giới, vốn không có ai là lão tổ ta không mua chuộc được!

Huyết Ma lão tổ cười lạnh nói:

- Năm đó trước khi thành lập nên Huyết Ma giáo, lão tổ ta cũng đã chạy qua một vòng các thế lực lớn trên khắp Linh giới.

Có lẽ các ngươi đều từng nghe nói đến chuyện này, lúc đó lão tổ ta nói với các ngươi, muốn đi khiêu chiến với những kẻ hùng mạnh nhất.

Lão tổ ta đúng là đi khiêu chiến những kẻ này thật.

Nhưng sau khi đánh bại bọn họ, lão tổ tađều cho bọn họ lợi ích khó lòng tưởng tượng nổi!

Cho nên mấy kẻ đó chẳng những không hận ta, ngược lại còn nợ lão tổ ta ân tình lớn bằng trời!

Với những gia tộc kia mà nói, chuyện này đều là việc cơ mật đẳng cấp cao nhất!

Bọn họ khẳng định sẽ không nói cho bất kỳ ai!

Tiền Thông Nguyên thở dài một tiếng, hơn ba trăm năm chung sống, y đã hiểu Huyết Ma lão tổ vô cùng, nếu đã nói đến nước này, thì chứng tỏ hôm nay Huyết Ma lão tổ tuyệt đối sẽ không buông tha cho ba người bọn họ rồi.

Nghĩ vậy, Tiền Thông Nguyên quỳ ở nơi đó, nói hướng về phía Huyết Ma lão tổ:

- Lão tổ, chúng ta đều phục rồi, cam nguyện nhận cái chết, nhưng cầu xin lão tổ nể mặt tình cảm nhiều năm như vậy, cho ta lưu lại con đường sống cuối cùng.

- Ha ha ha ha.

Huyết Ma lão tổ lại cười lạnh một trận, sau đó nói:

- Sao?

Hối hận rồi à?

- Hối hận thì không hẳn, từ cái ngày chúng ta biết thân phận chân chính của lão tổ, cũng đã biết chắc sẽ có hôm nay.

Cho nên chúng ta mới bắt tay với nhau, muốn thử phản kích một lần.

Chúng ta hiểu tính tình lão tổ, nên rất rõ ràng, nếu thất bại, hậu quả của chuyện này chính là chếtkhông chỗ chôn.

Nhưng hy vọng lão tổ nhìn những năm nay chúng ta trả giá nhiều như vậy, có thể để lại cho chúng ta... một con đường sống.

Tiền Thông Nguyên nói nói, nước mắt không kìm nổi liền rớt xuống:

- Cầu xin lão tổ!

Lưu Thiên Phong dùng sức mím chặt môi, tuy rằng quỳ ở nơi đó, nhưng không nói được lời nào.

Tam tổ Vạn Đại Hải lạnh lùng nói:

- Lão Nhị, việc gì ngươi phải cầu xin y?

Tính y thế nào ngươi còn không biết hay sao!

Y căn bản không phải là người!

Y là ma!

Vốn dĩ không có chút tính người nào sất!

Vạn Đại Hải nói xong, ngẩng đầu nhìn Huyết Ma lão tổ:

- Cái quỳ này của Vạn Đại Hải ta, chính là quỳ với đại ca mà năm đó ta kết bái.

Hiện giờ ngươi đã là Huyết Ma lão tổ rồi, vậy thì... nếu muốn giết cứ giết.

Cho dù lưu lại một tia mạng sống lại thế nào được chứ?

Luân hồi chuyển thế rồi...

Ta vẫn còn là ta sao?

- Ha ha ha ha.

Huyết Ma lão tổ nhìn Vạn Đại Hải, nghiền ngẫm nói:

- Lão Tam, tính nết này của ngươi vẫn... giảo hoạt y như năm đó.

Ngươi cho là ngươi nói vậy ta sẽ bị lừa, mà lưu lại cho ngươi một con đường sống chứ gì?

Ta cứ không đấy!

Huyết Ma lão tổ nói xong quờ khẽ tay vào không trung.

Uỳnh!

Thân thể của Vạn Đại Hải nổ tung, hóa thành một trận sương máu.

Nguyên bộ thân thể thậm chí không để lại được một vết tích nào!

Nhưng mà Nguyên AnhVạn Đại Hải, lại không hề tổn thương một tẹo, bị trấn áp ở đó, không thể động đậy.

Chiêu thức ấy của Huyết Ma lão tổ, đã hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của tu sĩ ở thế giới này!

Đây mới thực sự là phép thuật!

Phép thuật chỉ thuộc về đại tu sĩ cấp cao nhất!

- Lão Tam!

- Tam ca!

Hai người Tiền Thông Nguyên và Lưu Thiên Phong trừng mắt như muốn nứt, bi phẫn muốn chết.

Huyết Ma lão tổ nhìn Nguyên Anh của Vạn Đại Hải cười ha hả:

- Lão tam này, muốn sống không?

Muốn thì cầu xin ta đi chứ?

- Phi!

Nguyên Anh của Vạn Đại Hải hung hăng nhổ một ngụm về phía Huyết Ma lão tổ:

- Giết ta đi!

- Vậy thì chiều ngươi!

Huyết Ma lão tổ cười tủm tỉm, giơ tay bóp chặt.

- Đừng!

Hai người Tiền Thông Nguyên và Lưu Thiên Phong cùng rống lêngiận dữ.

Nhưng căn bản không thể ngăn nổi động tác của Huyết Ma lão tổ!

Chỉ thấy Nguyên Anh của Vạn Đải Hải uỳnh cái nổ tung, không đợi cho tinh khí cuồn cuộn mênh mông tản ra bốn phương tám hướng, đã bị Huyết Ma lão tổ há miệng khẽ ...hút thẳng vào trong miệng.

Sau đó y chép chép môi nói:

- Mùi vị không tệ!

- Lão già kia, ông đây liều mạng với ngươi!

Tiền Thông Nguyên chợt bùng nổ, trực tiếp ra tay với Huyết Ma lãotổ.

Lưu Thiên Phong bên kia cũng đâm một kiếm về phía Huyết Ma lão tổ.

Động tác của họ đều nhanh đến mức khó tin!

Thực lực đỉnh cao Nguyên Anh hoàn toàn bộc phát!

- Vô dụng thôi.

Huyết Ma lão tổ lắc đầu, vươn tay, nắm chặt gì đó trong không trung.

Ầm!

Ầm!

Sau hai tiếng nổ vang, thân thể cả Lưu Thiên Phong và Tiền Thông Nguyên đều bị nổ tung.

Hai Nguyên Anh bị cố định tại đó, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Huyết Ma lão tổ tủm tỉm mở miệng một cái... liền trực tiếp nuốt sống.

Không khí vang lên hai tiếng kêu thảm thiết, sau đó... mọi thứ lại trở về yên lặng.

-----o0o-----

Chương 982: Tin tức của Vạn Đại Hải

Chương 982: Tin tức của Vạn Đại Hải

Tiếp đó là mặt, rồi toàn bộ thân thể đều bắt đầu thay đổi.

Một lúc sau, Huyết Ma Lão Tổ từ một lão già biến thành một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, tướng mạo anh tuấn.

Lão lấy một bức họa ra nhìn.

Bức vẽ này vẽ Sở Mặc.

Huyết Ma Lão Tổ dựa theo bức vẽ, biến đổi từng chút từng chút một.

Sau cùng, nếu Sở Mặc đứng đây chắc chắn hắn sẽ có cảm giác mình đang soi gương.

Huyết Ma Lão Tổ lắc cổ hai cái, sau đó thử nói:

- Tiểu Vũ...

Cuối cùng ta cũng nhìn thấy ngươi rồi.

Thanh âm phát ra giống thanh âm của Sở Mặc như đúc.

Huyết Ma Lão Tổ biến hóa xong, không nhịn được cươi ha ha, lại dùng thanh âm của mình nói rất đắc ý:

- Sở Mặc à Sở Mặc... chỉ sợ ngươi nằm mơ cũng không biết ta cũng biết Bách Biến thuật nha.

Bách Biến đạo nhân chẳng là cái thá gì ngươi biết Bách biến thuật là do ta cố tình để lại ở di tích cho lão ngũ phát hiện thì chắc ngươi phải cảm thán ta quá giỏi, dự liệu được tương lai cũng nên.

Ha ha ha, muốn chơi đấu trí với ta, lão tổ ta còn chưa gặp được đối thủ trên đời này đâu.

Nói xong, Huyết Ma Lão Tổ lại dùng thanh âm của Sở Mặc nói:

- Tiểu Vũ...

Huyết...Huyết Ma Lão Tổ sẽ đến đây...

Ta...bị gã lão đả thương...

Ngươi mau đi đi!

Giọng Huyết Ma Lão Tổ lại chuyển thành giọng nữ, đúng giọng của Kỳ Tiêu Vũ.

- Không, Sở Mặc ca ca, ta không đi.

Dù chết, ta cũng muốn chết chung với ngươi!

- Chớ làm việc ngu ngốc.

Trốn được thì phải trốn.

Huyết Ma Lão Tổ muốn dùng ngươi để luyện đan.

Lão là đại ác nhân.

Tiểu Vũ, ngươi đi đi, mau đi đi!

- Không, Sở Mặc ca ca, ta thà chết...cũng không giao trinh tiết cho lão quỷ kia.

Dù là ai cũng khó mà tin hai tiếng nói khác nhau kia lại là từ một người phát ra.

Huyết Ma Lão Tổ lại đổi về giọng mình, cười lạnh vài tiếng:

- Tiểu nha đầu, nếu ngươi thích Sở Mặc như thế, ta sẽ thành toàn cho ngươi, để trước khi chết, ngươi có thể trải nghiệm niềm vui khi là một nữ nhân.

Ha ha ha...

Huyết Ma Lão Tổ nói xong, nháy mắt bay lên trời.

Lão quay đầu nhìn Huyết Ma Giáo ở dưới chân, đột nhiên há mồm hút.

Vô số đệ tử Huyết Ma Giáo nháy mắt hóa thành từng mảng máu.

Lượng huyết vụ cuồn cuộn tinh khí bị Huyết Ma Lão Tổ hút hết.

Thương thay cho đám đệ tử, đến chết cũng không biết mình chết như thế nào.

Huyết Ma Lão Tổ ngẫm nghĩ một chút, lại tự lẩm bẩm:

- Sở Mặc, dù hiện tại ngươi không tạo được uy hiếp gì cho ta nhưng ta sẽ không buông tha cho ngươi.

Dám đánh chủ ý đến đồ của ta phải đáng chết một vạn lần.

Huyết Ma Lão Tổ hơi hơi nhắm mắt.

Ngay sau đó, trong toàn bộ Linh giới, pho tượng trong các khu vực cấm của vô số đại phái, đại tộcđột nhiên mở mắt, môi khẽ nhúc nhích, không biết nói cái gì.

Tiếp theo đó, các đại phái, đại tộc này đều náo động.

Không tới một canh giờ, một lượng lớn tu sĩ từ các môn phái, đại gia tộc bay ra.

Bọn họ có cùng đích đến.

Chính là Cẩm Tú thành.

Làm hết mọi việc, Huyết Ma Lão Tổ hừ lạnh một tiếng, vung tay áo, bay về phía rừng rậm phương bắc.

...

Sở Mặc ngồi trên lưng Đại Công Kê, tốc độ nhanh hơn ánh sáng.

Hắn cấp tốc muốn tiến về rừng rậm ở phương bắc.

Đột nhiên, Sở Mặc thấy Thương Khung Thần Giám cực nóng.

Nó đang cảnh báo.

Đã nhiều năm rồi Sở Mặc không cảm nhận được lượng nhiệt từ Thương Khung Thần Giám mãnh liệt như vậy.

Sở Mặc biến sắc

Tiếp đó, một con linh cầm trắng muốt bay tới chỗ Sở Mặc cực nhanh, nó đang cách Sở Mặc khoảng mấy vạn dặm.

Tốc độ bay của nó không chậm hơn Đại Công Kê tí nào.

Con linh cầm nhìn thấy Sở Mặc, kêu to một tiếng, bay đến chỗ hắn.

Đại Công Kê hừ hừ, thầm nghĩ chắc cần mình ra tay đây.

Sở Mặc lại nói:

- Từ từ đã, nó không có ác ý.

Con linh cầm màu trắng bay đến đỉnh đầu Sở Mặc, thả móng ra, ném xuống một miếng ngọc, sau đó lại hóa thành một luồng sáng trắng bay đi.

Sở Mặc cầm miếng ngọc, dùngthức thăm dò, sắc mặt lập tứcthay đổi.

- Sở công tử, nếu ngươi nhìn thấy phong thư này có nghĩa là ta đã chết trong tay Huyết Ma Lão Tổ.

Ngươi không cần hoài nghi, ta sẽ không lừa ngươi.

Chúng ta khó mà lường hết thủ đoạn và đầu óc của Huyết Ma Lão Tổ.

Tuy rằng ta không hy vọng ngươi thấy bức thư này nhưng ta có dự cảm ngươi sẽ thấy.

Người viết phong thư này chính là Huyết Ma Giáo tam tổ Vạn Đại Hải.

Ông nói con linh cầm màu trắng là linh vật ông gặp từ lúc còn nhỏ,ông thu dưỡng nó.

Người và vật tâm linh tương thông.

Nếu ông chết, linh cầm sẽ biết đầu tiên, sau đó, nó sẽ đem thư này tới chỗ Sở Mặc.

Vạn Đại Hải cũng không nói linh cầm tìm được Sở Mặc bằng cách nào.

Là một cường nhân ở Nguyên Anh đỉnh cấp lại ở bên Huyết Ma Lão Tổ nhiều năm, chút thủ đoạn này không tính là gì.

Trong thư, Vạn Đại Hải nói Huyết Ma Lão Tổ có rất nhiều thủ đoạn, cực kỳ giảo hoạt.

Nếu Sở Mặc thấy phong thư này có nghĩa lão đã xuất quan trước thời hạn.

Vì sao lão xuất quan sớm và việc đầu tiên lão muốn làm, không cầnnói Sở Mặc cũng hiểu.

- Huyết Ma Lão Tổ không tín nhiệm bất cứ ai nên thời gian lão xuất quan không chắc chắn được.

Nếu ngươi thấy phong thư này, nhất định phải đẩy nhanh tốc độ.

Nếu không nữ nhân của ngươi sẽ gặp bất trắc.

Mặt khác, Huyết Ma Lão Tổ có liên hệ nhất định với mấy nhà quyền quý cao nhất ở Linh giới.

Lão sẽ không bỏ qua ngươi, không chừng sẽ lợi dụng các nhà quyền quý này giống như Linh Vận Môn, đến đối phó với ngươi.

Nên ngươi phải chú ý điểm này, đỡ khỏi vừa bước ra tiền tuyến, hậu phương lại cháy rồi.

Vạn Đại Hải còn nói rất nhiều chuyện khác nữa.

Mấy chuyện ôngbiết về Huyết Ma Lão Tổ đều nói cho Sở Mặc.

Cuối cùng, ông nói:

- Hy vọng sau khi ngươi thấy phong thư này có thể báo thù cho chúng ta.

Nhưng ta càng hy vọng ngươi có thể còn sống, không cần làm việc thiếu lý trí.

Nếu thật sự không có cách đối phó thì không cần đi chịu chết.

Giữ được núi xanh lo gì không có củi đốt.

Còn sống sót mới có cơ hội báo thù.

Sở Mặc đọc xong, thấy hơi kinh hãi.

Không phải Sở Mặc không biết Huyết Ma Lão Tổ đáng sợ thế nàonhưng đây là lần đầu tiên, Sở Mặc cảm giác trình độ đáng sợ của lão còn cao hơn tưởng tượng của Sở Mặc rất nhiều.

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, đột nhiên nói:

- Đại Công Kê, ngươi quay về đi!

- Theo lời của Vạn Đại Hải, nếu Huyết Ma Lão Tổ thực sự dùng lợi ích để dụ các đại phái, đại tộc ở Linh giới vây công Cẩm Tú thành thì Cẩm Tú thành không chịu được đâu.

Đại Công Kê phẫn hận mắng:

- Chết tiệt!

-----o0o-----

Chương 983: Rừng rậm um tùm

Chương 983: Rừng rậm um tùm

- Nên Đại Công Kê, phiền ngươi lo chuyện Cẩm Tú thành.

Ta tin ngươi có biện pháp bảo vệ nó, đúng không?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hỏi.

Đại Công Kê cả giận:

- Sao ngươi tin Kê gia có biện pháp chứ?

- Ha ha, ngài là ai nào, thiên hạ đệ nhất Kê mà!

Sở Mặc cười rộ lên.

Sở Mặc có lòng tin tuyệt đối đối với Đại Công Kê.

Quen biết nhiều năm, Sở Mặc khá hiểu Đại Công Kê.

Mặc dù ngày thường có làm mấy chuyện không đáng tin nhưng nó có nguồn gốc tương đối sâu xa.

Năm đó ở Nhân giới, bị hạn chế nhiều nên Đại Công Kê không thể biểu hiện hết năng lực.

Nhưng hiện giờ đang ở Linh giới, lại luyện hóa xong Chân Hoàng huyết, cảnh giới của Đại Công Kê tăng lên rất nhanh.

Hơn nữa, Đại Công Kê là một yêu quái đáng sợ.

Trình độ của nó có thể không bằng Huyết Ma Lão Tổ nhưng chắc chắn cao hơn nhiều lần so với mấy tu sĩ ở Linh giới kia.

Nên Sở Mặc tin, chỉ cần Đại Công Kê trở về, chắc chắn có biện pháp bảo vệ Cẩm Tú thành giúp hắn.

- Vậy ngươi phải đáp ứng Kê gia một chuyện, nếu không, Kê gia mặc kệ đấy.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi không được chết nhé!

Sở Mặc trầm mặc, hơi do dự.

Chính hắn cũng không dám cam đoan có thể sống sót trở về sau chuyến hành trình đến rừng rậm này.

Dù gì chăng nữa, đối thủ của hắn không phải là những tu sĩ bình thường ở Linh giới.

- Kê gia biết ngươi có năng lực chạy trốn.

Đáp ứng Kê gia, nếu không thể xoay chuyển tình thế, ít nhất phải sống sót trở về.

Đại Công Kê nghiêm túc nhìn Sở Mặc, trầm giọng:

- Đồng ý với ta đi!

Sở Mặc nhìn ánh mắt của Đại Công Kê, sau một lúc mới gật đầu:

- Được, ta đồng ý.

- Vậy không có vấn đề gì rồi.

Tiểu tử cứ yên tâm.

Bảo vệ một tòa thành cũng chẳng phải bảo hộ cho một thế giới, Kê gia cam đoan đám khốn kiếp kia không chiếm được tí tiện nghi nào đâu.

Đại Công Kê vỗ ngực bảo đảm.

- Được, vậy những người đó sẽ giao cho ngươi.

Sở Mặc cảm kích nhìn Đại Công Kê:

- Ta không muốn... nhìn thấy sự việc ở Sở quốc phát sinh thêm một lần nữa!

Đại Công Kê gật đầu:

- Yên tâm đi, Kê gia không có khả năng tiêu diệt được hết những người đó, nhưng vẫn dư sức bảo vệ cho một tòa thành.

- Được, cứ vậy đi.

Hẹn gặp lại!

Sở Mặc không nói thêm gì nữa, hắn tin Đại Công Kê có thể hiểu được ý của hắn.

Từ đây mỗi người đi một ngả, Đại Công Kê bay về Cẩm Tú thành, Sở Mặc thì đến rừng rậm phương bắc.

...Tại cực bắc của Linh giới, nơi đây được bao phủ bởi những cánh rừng bạt ngàn.

Nơi này không lạnh giá, trái lại, bốn mùa đều như mùa xuân.

Cả một mảng rừng bao la, kéo dài vài nghìn dặm.

Đây là nơi sinh sống của rất nhiều linh thú.

Một số con cảnh giới rất cao, mạnh đến mức khiến người ta sợ hãi.

Tinh linh tộc định cư ở đây.

Bọn họ có quan hệ hữu hảo với các sinh linh trong rừng rậm.

Sinh linh trong rừng mang về rất nhiều tin tức từ bên ngoài, nên Tinh linh tộc vẫn nắm được chút tình hình.

Mặc dù bọn họ chưa bao giờ đi xa quá nhưng bọn họ vẫn hiểu biết thế giới này không kém gì người khác, thậm chí còn biết nhiều hơn.

Lúc này, trong một tòa nhà lớn dựng ở gốc cây đang có mười mấy nữ tử Tinh linh tộc.

Nhìn qua, các nàng đều chỉ hai mươi mấy tuổi, đều là mỹ nhân, lại mặc quần áo đẹp.

Nhưng những người này đều không còn trẻ.

Tuổi thật sự đều hơnmột trăm, thậm chí có người mấy trăm tuổi.

Tất cả các nàng đều là trưởng lão của Tinh linh tộc.

Tinh linh tộc đã sinh sống rất lâu trên mảnh đất này, chân chính cắm rễ tại địa phương.

Mặc dù những năm gần đây có nhiều tộc nhân đột phá Luyện Thần kỳ, phi thăng khỏi Linh giới nhưng Tinh linh tộc vẫn luôn duy trì khoảng vài vạn nhân khẩu.

Mấy trưởng lão đang ngồi quây quần ở đây đều có vẻ mặt nghiêm túc.

Các nàng biết chuyện xảy ra ở bên ngoài, nhưng mấy chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều tới Tinh linh tộc.

Điều khiến các nàng thực sự lo lắng là lão ma đầu kia sắp xuất quan.

Một khi người kia xuất quan, Tinh linh tộc sẽ phải đối diện với vấn đề: hy sinh một mình công chúa Kỳ Tiêu Vũ đổi lấy an toàn cho toàn bộ Tinh linh tộc hay dốc toàn lực tử chiến với ma đầu kia.

- Chúng ta đã trốn đến tận đây rồi, không ngờ ma đầu kia còn đuổi tới.

Một trưởng lão nghiêm túc nói, khuôn mặt u sầu.

- Dù sao chăng nữa, ta không đồng ý hy sinh công chúa điện hạ.

- Chúng ta cũng không đồng ý.

Một trưởng lão khác nói, ngón tay thon gõ vào mặt bàn, sau đó trầm ngâm lên tiếng:

- Người trong lời tiên tri kia đã đến Linh giới rồi phải không?

- Vâng, thời gian này càng ngày càng có nhiều lời đồn đại về hắn.

Một trưởng lão đáp.

- Chúng ta có nên gặp người đó một lần hay không?

Người trưởng lão nói lúc nãy lại lên tiếng.

- Ta nghe nói hắn rất lợi hại, còn gây phong ba không nhỏ ở Huyễn Thần giới đó.

- Ta cũng nghe nói rồi.

Nhưng hình như công chúa không muốn liên lụy đến hắn.

- Thời điểm sống chết thế này còn quản nhiều làm gì.

Trước tiên cứ phái người đến Cẩm Tú thành, tiếp xúc với người kia xem sao.

Trưởng lão đứng đầu nói dứt khoát.

Cùng lúc, có người gõ cửa dồn dập.

Sau khi mở cửa, hai thị nữ bên người Kỳ Tiêu Vũ khóc sướt mướt chạy vào, bẩm báo với trưởng lão trong phòng:

- Trưởng lão, không xong rồi.

Tiểu thư... nàng... nàng cầm Hắc Ám Thánh Khí đi rồi.

Nàng nói nàng muốn...Mấy trưởng lão nghe vậy đều đứng dậy ngay lập tức, vẻ mặt kinh hãi.

- Nàng đang ở đâu?

Đại trưởng lão lo lắng hỏi.

- Mau mang chúng ta đi tìm nàng, nếu không không kịp mất.

Một trưởng lão khác mặt tái nhợt nói.

- Nàng muốn làm gì?

Muốn vĩnh viễn trầm luân sao?

Một trưởng lão lớn tiếng nói.

- Mau đi ngăn cản nàng.

- Nhưng,... nhưng hình như không kịp rồi.

Thị nữ sợ quá bật khóc:

- Tiểu thư đã đi được hai canh giờ rồi...

- Sao ngươi không cản nàng?

- Ngươi phải tới báo sớm chứ!

Tiểu nữ vừa khóc vừa kể:

- Ta đâu có năng lực ngăn cản tiểu thư.

Hơn nữa, thời điểm nàng đi, đã khống chế ta, nói sau hai canh giờ, ta sẽ tự khôi phục.

Một đám trưởng lão Tinh linh tộc căn bản không nghe thị nữ nói hết, bay nhanh như chớp ra ngoài.

Trong lòng các nàng đều đang có cùng suy nghĩ: lần này th hỏng rồi!

Thần khí này cũng từng đứng trong thập đại thần khí ở Thiên giới.

Hắc Ám Thánh khí!

Cái tên có vẻ hơi âm u lạnh lẽo, lại có chút tà ác.

Nhưng nguyên bản, tên của nó không phải Hắc Ám Thánh khí mà là Quang Minh Thánh khí.

Tinh linh tộc hài hòa với tự nhiên, đương nhiên thích quang minh.

-----o0o-----

Chương 984: Hắc Ám Thánh khí

Chương 984: Hắc Ám Thánh khí

Trong Tinh linh tộc không phải chỉ có toàn nữ tử như bây giờ mà trước đây cũng có nam tử.

Bọn họ cũng giống nhân loại, kết vợ thành chồng, sinh con nối dõi.

Năm đó, một nam tinh linh là Thánh tử của Tinh linh tộc chưởng quản Quang Minh Thánh khí.

Đây là thiên chi kiêu tử thiên tài tuyệt diễm, tu vi cao thâm, là người có kỳ vọng nhất bước lên con đường Chí Tôn.

Giống công chúa Tinh linh tộc hiện tại ở Linh giới, Thánh tử Tinh linh tộc kia cũng là vạn cổ vô song tinh linh thể.

Nhưng y không có thất khiếu tâm độc nhất như Kỳ Tiêu Vũ.

Nên sau khi cường đại, không biết vì lý do gì, Thánh tử Tinh linh tộcnhập ma.

Quang Minh Thánh khí bị lây nhiễm, biến đổi bản chất, từ quang minh chuyển thành hắc ám.

Ban đầu là thần khí có thể thanh lọc tịnh hóa tâm linh tư tưởng, giờ trở thành Hắc Ám Thánh khí khủng bố.

Bất kể là ai, chỉ cần nắm giữ Hắc Ám Thánh khí có thể tăng nhanh cảnh giới trong một thời gian ngắn.

Nhưng tâm linh cũng bị nó ảnh hưởng, trực tiếp nhập ma.

Thánh tử Tinh linh tộc sau khi nhập ma, dẫn một vài chi tộc ly khai Tinh linh tộc, tiến vào vực sâu hắc ám.

Chi Tinh linh tộc này được gọi là Hắc ám tinh linh, cũng có ngườigọi là đọa lạc tinh linh.

Tất cả hắc ám tinh linh đều có tính tình lạnh lùng, tạn bạo, hiếu chiến, không sợ máu tanh, tôn sùng luật rừng.

Hoàn toàn tương phản với bản tính hòa hợp với thiên nhiên của tinh linh lúc trước.

Nghe nói họ đều bị Hắc Ám Thánh khí ảnh hưởng.

Tổ tiên của Tinh linh ở Linh giới lưu truyền truyền thuyết về chuyện Thánh tử Tinh linh tộc bị hắc hóa ảnh hưởng, nhập ma với Quang Minh Thánh khí.

Cuối cùng khiến Tinh linh tộc bị tách rời.

Chuyện đã qua quá lâu.

Đến người năm đó giờ cũng không nói đượcrõ ràng.

Bọn họ chỉ có thể quy kết sai lầm vì hắc ám ảnh hưởng đến Quang Minh Thánh khí.

Cũng vì chuyện này mà Tinh linh tộc bị tách ra.

Nghe kể rằng khoảng hơn một nghìn năm trước, Tinh linh quang minh là một đại hiền giả.

Đại hiền giả không chỉ có thực lực cao mà trí tuệ cũng rất cao, là người có khả năng lớn nhất bước được vào con đường Chí Tôn.

Sau trận đại chiến với Hắc ám Tinh linh, mặc dù đại hiền giả thành công đánh bại người hùng mạnh nhất Hắc ám tinh linh, đoạt lại thần vật của Tinh linh là Hắc Ám Thánh khí, nhưng cũng bị trọng thương, saukhi trở lại tộc không lâu đã buông tay nhân gian.

Trước khi chết, đại hiền giả đã đưa ra một lời tiên đoán: sau bảy trăm năm Tinh linh tộc sẽ xuất hiện một thiên tài chân chính.

Thiên tài này sẽ dẫn dắt Tinh linh tộc quay trở về thời kỳ huy hoàng, thậm chí có khả năng tập hợp lại Tinh linh tộc.

Thiên tài này chính là toàn bộ hy vọng của Tinh linh tộc.

Nhưng quá trình nàng trưởng thành không hề thuận buồm xuôi gió.

Có một kẻ thù cực kỳ khủng bối có khả năng tạo thành uy hiếp trí mạng cho nàng.

Cho nên, đại hiền giả trước khi chết đã yêu cầu toàn bộtộc nhân Tinh linh tộc rời khỏi Thiên giới.

Đồng thời, mang theo Hắc Ám Thánh khí, thủ hộ, bảo vệ cho nó, không khiến nó hại người.

Đại hiền giả cũng căn dặn, Tinh linh tộc không được thông hôn, sản sinh ra thế hệ tiếp theo.

Đại hiền giả đã bói một quẻ về tương lai, chỉ có uống nước Sinh mệnh trì thủy mới có thể dựng dục ra thiên tài chân chính, cứu vớt Tinh linh tộc.

Sau khi truyền lời, tuyệt thế thiên kiêu của Tinh linh tộc trực tiếp ra đi.

Lời tiên đoán của người nay đã trở thành sự thực.

Kỳ Tiêu Vũ sinh ra, Huyết Ma Lão Tổ xuất hiện.

Ma đầu khủng bố này chính là uy hiếp lớn nhất với sự lớn lên của Kỳ Tiêu Vũ.

Cũng vì lời trăn chối của đại hiền giả này, nam nữ trong Tinh linh tộc không thể thông hôn.

Mấy nam nhân Tinh linh tộc sau đó đều dần chết già.

Tinh linh tộc biến thành một tộc toàn nữ.

Tình trạng này vẫn tiếp diễn đến lúc Kỳ Tiêu Vũ sinh ra.

Người sinh ra nàng là một trưởng lão, sau khi sinh không lâu đã tạ thế.

Kỳ Tiêu Vũ có thân phận Công chúa của Tinh linh tộc, vô cùng tôn quý nhưng thật ra cũng là một cô nhi đáng thương.

Mẹ của Kỳ Tiêu Vũ, cũng là trưởng lão của Tinh linh tộc, trước khi chết đã thỉnh cầu tộc nhân chiếu cố cho nữ nhi của mình.

Đến khi phân thân của Huyết Ma Lão Tổ tìm đến Tinh linh tộc ở Linh giới, tìm được Kỳ Tiêu Vũ, các lão nhân ở Tinh linh tộc mới nhớ đến lời tiên đoán của đại hiền giả năm đó.

Bọn họ không ngờ đã trốn đến thế giới cấp thấp như Linh giới mà vẫn bị Huyết Ma Lão Tổ tìm được.

Tất cả tộc nhân của Tinh linh tộc đều vô cùng sợ hãi, lúng túng.

Lúc này, một trưởng lão đã sống hơn một nghìn năm, cùng thời với đại hiền giả năm đó đứng ra, dùng tuổi thọ của mình để suy đoán tương lai, muốn tìm kiếm phương thức có thể cứu được Kỳ Tiêu Vũ.

Lời tiên đoán xuất hiện.

Thiên phiên địa phúc, vạn tộc ma kiếp.

Tinh thần triều dương, thanh thiên như mặc.

Dị tượng chi đoan, huyết mạch chi họa.

Thiên địa tương hợp, trảm yêu trừ ma.

Vì thế mới có chuyện, dưới sự trợ giúp của tộc nhân, Kỳ Tiêu Vũ chế tạo một phân thân, tiến vào Nhân giới, tìm kiếm Sở Mặc.

Nhóm người cấp cao của Tinh linh tộc đều biết việc này.

Trong cuộc họp, các nàng muốn tìm Sở Mặc một lần nữa, vì mọingười đều tin lời tiên đoán không sai.

Người trẻ tuổi Sở Mặc này thực sự không phải người tầm thường.

Mặc dù các nàng không biết nhiều sự việc trong Huyễn Thần giới lắm nhưng cũng không giống mấy tu sĩ bình thường ở Linh giới.

Ít nhất, các nàng biết Sở Mặc có huyết thống hùng mạnh, đến Giới Linh ở Huyễn Thần giới cũng ra mặt bảo hộ.

Nếu tìm được thanh niên này, không chừng sự sẽ có chuyển biến.

Nhưng không ai ngờ được, Kỳ Tiêu Vũ lại mang theo Hắc Ám Thánh khí ly khai vào lúc này.

Mọi người đều biết nàng muốn làm gì nhưng không ai dám nghĩ nó là sự thật.

Vì hậu quả quá khủng khiếp, quá đáng sợ!

Các nàng không thể chịu đựng được.

- Đứa nhỏ ngốc nghếch, ngàn vạn lần đừng làm chuyện gì điên rồ.

Có chuyện gì chúng ta cùng nhau gánh vác là được mà.

- Tinh linh tộc sẽ không vứt bỏ ngươi.

Công chúa điện hạ, ngườikhông thể hồ đồ như thế, không được đụng vào Hắc Ám Thánh khí.

- Công chúa, người đang ở đâu?

Mau ra đây đi!

Một đám trưởng lão của Tinh linh tộc đứng trong rừng không ngừng gào thét, gọi Kỳ Tiêu Vũ.

Cùng lúc đó, lượng lớn tộc nhân cũng tham gia đội ngũ tìm kiếm công chúa.

Bình thường Tinh linh tộc có thể tìm được tin tức thông qua các sinh linh trong khu rừng.

Nhưng lần này lại khác, vì người các nàng muốntìm cũng là một tinh linh.

Hơn nữa lại là thiên tài xuất sắc nhất của Tinh linh tộc.

-----o0o-----

Chương 985: Trầm luân đi

Chương 985: Trầm luân đi

Hộp gỗ rất dài, nhìn rất cổ xưa, trên mặt còn dán nhiều loại phù triện khác nhau.

Hoa văn trên phù triện phi thường phức tạp.

Mặc dù đã trải qua biết bao năm tháng nhưng nhìn nó vẫn gần như mới.

Bên trên còn có một luồng sức mạnh vô hình lưu chuyển.

Kỳ Tiêu Vũ hơi do dự.

Nàng biết rõ, một khi xé bỏ các phù triện này, cuộc đời nàng sẽ hoàn toàn thay đổi.

Cũng không còn đường lui nữa.

- Nghe nói trên mặt các Hắc ám tinh linh đều có dấu ấn phức tạp, như vậy thì không còn xinh đẹp nữa rồi.

Kỳ Tiêu Vũ thấp giọng nói.

Dòng sông yên lặng chảy ở bên, thi thoảng có tiếng nước va vào đá róc rách.

Nơi này khiến lòng người thấy an tĩnh.

Những lúc phiền lòng, Kỳ Tiêu Vũ cũng thích ra đây ngồi.

- Sở Mặc, nếu ta thay đổi, ngươi còn có thể thích ta như năm đó nữa không?

Kỳ Tiêu Vũ lại lắc đầu cười khẽ, lẩm bẩm:

- Có khi ngươi quên ta từ lâu rồi cũng nên.

Bên cạnh ngươi cónhiều nữ tử ưu tú như vậy, chắc chắn rất vui.

Mặt Kỳ Tiêu Vũ có chút ưu tư.

Sau đó nàng vươn tay, xé bỏ lớp phù triện đầu tiên trên hộp gỗ.

Đùng!

Một luồng khí tức kinh khủng phóng thẳng lên cao.

Luồng khí tức này khiến người ta run rẩy, cảm thấy viễn cổ thần thú đang sống lại, mở cặp mắt đáng sợ nhìn vạn vật.

Kỳ Tiêu Vũ nghe thấy tiếng các trưởng lão đang gọi mình ở phía xa.

Trên khuôn mặt tinh xảo tuyệt luân của Kỳ Tiêu Vũ có nụ cười thản nhiên:

- Ta biết các ngươi sẽ không đứng im để ta chết.

Nhưng sao ta có thể kéo theo toàn bộ Tinh linh tộc cùng chết với mình chứ?

Kiểu gì cũng phải trầm luân, chi bằng để một người chịu đựng là được rồi.

Nói xong, Kỳ Tiêu Vũ lại xé lớp phù triện thứ hai.

Đùng!

Lại một luồng khí cường đại khác phóng lên cao.

MẠtrưởng lão Tinh linh tộc trong rừng đều sợ ngây người.

Tiếp đó, các nàng như phát điên, chạy đến chỗ Kỳ Tiêu Vũ.

Lớn tiếng kêu:

- Công chúa, đừng làm như vậy!

- Không cần như vậy!

- Đừng làm chuyện điên rồ!

Đùng!

Đây là luồng khí thứ ba rồi.

Luồng khí đáng sợ này đã bao phủ hơn một trăm vạn dặm rừng.

Đùng!

Đùng!

Đùng!

Ba luồng khí liên tiếp phóng lên.

Đột nhiên bầu trời gió nổi mây phun, trời đất âm u đen kịt.

Toàn thế giới bị bao phủ bởi hơi thở hắc ám.

Tất cả Tinh linh tộc đều nơm nớp lo sợ.

Thời khắc này, các sinh linh trong rừng cũng bị kích động, muốn quỳ xuống.

Hắc Ám Thánh khí đã trở lại.

Lúc các trưởng lão thấy Kỳ Tiêu Vũ đều sợ đơ người.

Công chúa Tinh linh tộc phong hoa tuyệt đại không thấy đâu, thay vào đó là một cô gái xinh đẹp quyến rũ lặng lặng đứng đó.

Tóc dài mượt như thác, đen như than, buông xuống ngang hông.

Dáng người xinh đẹp, ánh mắt quyến rũ.

Dấu ấn Hắc ám tinh linh trên mặt không rõ ràng nhưng ở mặt nàng lại có thêm một hình xăm một bông hoa kỳ lạ.

Đóa hoa rất đẹp, có năm cánh, mỗi cánh lại một màu khác nhau.

Bên trên cánh hoa lại có những chữ khắc, hoa văn phức tạp, khi nhìn rất dễ bị đắm chìm vào đó.

- Không kịp nữa rồi!

Một trưởng lão Tinh linh tộc nhìn Kỳ Tiêu Vũ thất thần, nước mắt như mưa.

- Công chúa...

đã bị hắc hóa rồi!

Trưởng lão tiếp tục thì thào.

- Vẫn không thoát khỏi số mệnh sao?

- Công chúa, sao ngài lại biến thành thế này chứ?

Hu hu hu...

Một trưởng lão khác không nhịn được, khóc nức lên.

Kỳ Tiêu Vũ vẫn yên lặng đứng đó, hộp gỗ trong tay đã bị mở ra.

Trong hộp có một thanh trường kiếm cổ xưa, còn có một vòng tay đen xì.

Rất ít người biết Hắc Ám Thánh khí là một bộ đôi chứ không phải một cái.

Nó gồm một thanh kiếm và một chiếc vòng tay.

Kỳ Tiêu Vũ lấy vòng đeo vào cổ tay.

Khi tiếp xúc với da thịt của Kỳ Tiêu Vũ, cái vòng lớn lại tự thu nhỏ cho phù hợp với kích thước tay nàng.

Kỳ Tiêu Vũ cầm thanh kiếm, lập tức từ người Kỳ Tiêu Vũ có một luồng khí hắc ám thuần khiết bạo phát ra.

Kỳ Tiêu Vũ không nhịn được ngửa mặt lên trời, hét một tiếng.

Tóc dài dựng đứng.

Giờ khắc này, toàn bộ khí chất trên người nàng đã bị thay đổi.

Khuôn mặt tinh xảo tuyệt luân vì đau đớn mà trông khá dữ tợn.

Con ngươi mở ra, ánh mắt đầy quyến rũ.

Cảnh tượng này khiến người khác nhìn mà khó chịu.

Không phải ai cũng có tư cách nắm giữ Hắc Ám Thánh khí.

Nếu không, năm đó đại hiền giả cũng không cướp được nó từ Tinh linh tộc sađọa.

Kỳ Tiêu Vũ muốn nắm giữ nó, chắc chắn sẽ phải trả giá đắt.

Không phải chỉ bị hắc ám hóa mà còn phải chịu sự thống khổ khi lực lượng hắc ám xâm nhập vào cơ thể.

- Công chúa!

Tất cả trưởng lão Tinh linh tộc đều không nhịn được chảy nước mắt, ngã xuống đất, khóc rống lên.

- Từ nay về sau, Kỳ Tiêu Vũ không còn bất cứ quan hệ gì với Tinhlinh tộc nữa.

Thanh âm của Kỳ Tiêu Vũ lạnh như băng, vang khắp vùng trời.

Sau đó,

thân hình của nàng chợt lóe, trực tiếp biến mất trước mặt mọi người.

Sét đánh đoàng một tiếng.

Bầu trời đổ mưa tầm tã.

Huyết Ma Lão Tổ đang chạy về bên này, nhìn phiến thiên không cách vạn dặm, nhíu mày, hơi nghi hoặc, lẩm bẩm:

- Có chuyện gì thế?

Sao bên kia lại có luồng khí hắc ám cường đại như vậy nhỉ?

Luồng khí hắc ám thuần khiết đến mức khiến ta cũng phải run rẩy.

Huyết Ma Lão Tổ đột nhiên nhớ ra điều gì, có vẻ hơi chấn động, lại kêu lên thất thanh:

- Chẳng lẽ là vì vật kia...

Thật không nghĩ tới, ra là thánh khí của Tinh linh tộc.

Ha ha ha, Quang Minh Thánh khí sao?

À, phải là Hắc Ám Thánh khí chứ nhỉ.

Không ngờ nó lại ở Linh giới.

Càng không ngờ giờ nàng ta lại đang nắm giữ nó.

Đúng là trời cũng giúp ta.

Thứ này có ý nghĩa không kém gì cái tiểu tinh linh kia nha...

Trên mặt Huyết Ma Lão Tổ không còn sự nghi ngờ mà chỉ có sự hưng phấn.

Lão thậm chí không nhịn nổi, đổi giọng cười khục khục:

- Kỳ Tiêu Vũ muội muội, Sở Mặc ca ca đến giúp ngươi đây.

Veo một cái.

Thân hình của Huyết Ma Lão Tổ lao đi như một tia chớp, biến mất giữa không trung.

...

Lúc này Sở Mặc đang ở một hướng khác, chạy tới cánh rừng lớn ở cực bắc của Linh giới.

Hắn đã vận dụng Phong Thủy thần thông để tìm kiếm tung tích của Kỳ Tiêu Vũ.

Sở Mặc cũng thấy luồng khí hắc ám phóng lên cao, trong lòng hắn vô cùng khiếp sợ.

Hắn không rõ chuyện gì đang xảy ra, càng lo cho sự an nguy của Kỳ Tiêu Vũ hơn.

Phong Thủy thần thông không thể suy diễn ra vị trí cụ thể của Kỳ Tiêu Vũ.

Sở Mặc chỉ có thể dựa theo bản đồ của Tiền Nguyên Thông để truy tìm.

Phương hướng trên bản đồ trùng với phương hướng của luồng khí hắc ám.

Sở Mặc bay thật nhanh.

Đến nơi, hắn chỉ thấy một đám trưởng lãoTinh linh tộc vẻ mặt tang thương ở đó.

- Ta muốn tìm công chúa của các ngươi.

Sở Mặc hỏi một nữ tử tinh linh.

- Ta là Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 986: Yêu tất cả những thứ thuộc về nàng

Chương 986: Yêu tất cả những thứ thuộc về nàng

- Cái gì?

Trong giây lát, Sở Mặc thấy máu nóng bốc thẳng lên đầu, đầu óc trống rỗng, cả người bối rối, lung lay hai cái, tí nữa ngã sấp xuống.

Trưởng lão Tinh linh tộc biết Sở Mặc hiểu lầm, vội nói:

- Nàng đã bỏ đi, không ở chỗ này nữa.

- Ngươi có thể nói rõ hơn hay không.

Bình thường Sở Mặc cũng không nóng tính như vậy nhưng hiện tại hắn hơi tức giận.

Hắn lạnh lùng nhìn trưởng lão đang bị dọa sợ, cắn răng hỏi:

- Nàng đi đâu?

Đã xảy ra chuyện gì vậy?

- Ngươi dựa vào cái gì mà nói chuyện với trưởng lão như thế?

- Nhân loại vô lễ, mau cút ra ngoài.

- Ngươi dám nói chuyện với trưởng lão thế à, hơi quá đáng rồi đó.

Một đám nữ tử Tinh linh tộc vây quanh, trợn mắt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc quay đầu lại nhìn b.

Ánh mặt lạnh lùng, nháy mắt khiến tất cả tiếng huyên náo bị dập tắt, mấy nữ tử lập tức ngậm miệng,hoảng sợ nhìn Sở Mặc.

Bọn họ cảm nhận được trên người nhân loại này có sát khí cực nặng.

- Cút!

Sở Mặc gầm nhẹ.

Một đám người chạy tán loạn.

Lúc trước các nàng cũng không khiếp đảm như vậy nhưng giờ bị nhân loại này dọa sợ rồi.

Người gì mà đáng sợ.

Bảo sao mọi người đều nói nhân loại là loạithô bạo, vô lễ, ích kỷ, ngạo mạn.

Xem ra đúng là thật rồi.

Trong lòng nhiều tinh linh đều nghĩ như vậy.

Sở Mặc quay lại nhìn trưởng lão Tinh linh:

- Tốt nhất ngươi nhanh nói cho ta chuyện gì đã xảy ra.

Mạng người là quan trọng, mau nói nhanh nào.

Thanh âm của Sở Mặc âm u, giống tiếng dã thú đang gầm gừ.

Trưởng lão Tinh linh tộc vừa nãy còn hoảng sợ, giờ hơi lấy lại tinh thần, nhìn Sở Mặc nói:

- Công chúa điện hạ bị hắc hóa nhập ma rồi...- Nhập ma, hắc hóa là gì?

Nói mau!

Sở Mặc truy vấn.

- Trước đây Tinh linh tộc chúng ta có một thánh khí tên gọi là Quang Minh Thánh khí, sau khi bị tinh linh đọa lạc mang đi nó trở thành Hắc Ám Thánh khí.

Trưởng lão của Tinh linh tộc run rẩy kể lại sự việc, sau đó nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Vừa rồi chúng ta còn đang thương lượng có nên phái người tiến vào Linh giới tìm ngươi hay không, vì có vẻ người được nhắc đến trong lời tiên đoán chính là ngươi.

Không ngờ, công chúa lại mang theo thánhkhí bỏ đi.

Chuyện sau đó, ta vừa nói cho ngươi rồi đấy.

- Ngươi nói, nàng biết Tinh linh tộc sẽ không hy sinh nàng, cùng nàng vào sinh ra tử.

Nhưng nàng lại lựa chọn để mình nhập ma chứ không muốn liên lụy các ngươi.

Sở Mặc nhìn trưởng lão, không nhịn được ngửa mặt lên trời thở dài: các ngươi có năng lực tìm được ta thì phải sớm đi tìm ta chứ.

- Chúng ta... chúng ta không nghĩ sự việc lại đến nhanh như vậy...

Trưởng lão cũng đang tự trách.

Sở Mặc chỉ có thể thở dài.

Đến bây giờ, nói gì nữa cũng đã muộn rồi.

Mặc dù trưởng lão này không nói sau khi bị hắc hóa sẽ thế nào hay nhập ma có vấn đề gì nhưng chắc chắn quá trình này không hề thoải mái.

- Công chúa đã lựa chọn nhập ma, sau này, sẽ không còn thuần khiết nữa... hu hu...

Nàng đã trở thành Hắc ám tinh linh rồi...

Một nữ tử tinh linh ở bên không nhịn được che mặt khóc hu hu.

Căn cứ vào việc đứng trước ranh giới sống chết, Tinh linh tộc không buông bỏ Kỳ Tiêu Vũ, ấn tượng của Sở Mặc với Tinh linh tộc không xấu.

Nhưng hiện tại, nghe mấy lời này, mặt hắn hơi đổi, không khỏi cáugiận, lạnh lùng nói:

- Như thế nào gọi là không thuần khiết?

Hắc ám tinh linh thì sao?

Yêu một người là sẽ yêu tất cả mọi thứ thuộc về nàng, dù nàng có là quang minh hay hắc ám, tình cảm này vẫn không thay đổi.

Mấy tinh linh nghe Sở Mặc nói đều ngơ ngác, không thể tưởng tượng nhân loại thô bỉ hống hách, vô lễ này lại nói ra một câu triết lý như vậy.

Trưởng lão Tinh linh tộc gật gật đầu:

- Sở công tử nói không sai.

Yêu một người là phải yêu tất cả mọi thứ thuộc về người đó chứ không phải yêu phần này, ghét phần kia.

Dùthế nào chăng nữa, nàng vẫn là công chúa của .

Hiện tại Sở Mặc rất lo lắng, muốn nhanh chóng tìm được Kỳ Tiêu Vũ, nói cho nàng biết: đừng sợ, ngươi còn có ta.

- Các ngươi có ai biết có thể tìm nàng ở đâu không?

Sở Mặc nhìn đám tộc nhân, trầm giọng hỏi.

- Chúng ta không biết.

Nếu công chúa đã lựa chọn bỏ đi, nàng sẽ không để người khác biết hướng đi của nàng.

Một tộc nhân nói.

- Không phải Tinh linh tộc các ngươi tự xưng là có thể kết nối với vạn vật trong tự nhiên sao?

Đến một người cũng không tìm được mà còn nói gì nữa.

Sở Mặc lạnh lùng nói.

- Ngươi...

Nữ tử tinh linh đỏ mặt, vừa có một chút hảo cảm với Sở Mặc nay lại biến mất luôn rồi.

Trưởng lão Tinh linh tộc cười khổ:

- Không phải người nào trong Tinh linh tộc cũng có bản lĩnh này.

Sở công tử, để ta thử một chút xem sao.

- Được.

Sở Mặc gật đầu.

Sau đó, trưởng lão hơi nhắm mắt, môi khẽ nhúc nhích như đang nói cái gì.

Chỉ trong chốc lát, nàng mở mắt, tay chỉ về một hướng nói:

- Nàng vừa mới ở cách chỗ này năm trăm ngàn lý.

Sở Mặc gật đầu, không nói hai lời, thân hình chợt lóe, nháy mắt biến mất.

Đến trưởng lão của Tinh linh tộc cũng không thấy rõ động tác của Sở Mặc.

- Đây là vận mệnh.

Vận mệnh thật thần kỳ!

Một trưởng lão thở dài:

- Nếu hắn có thể đến đây sớm một ngày, có lẽ công chúa không chọn con đường này.

- Đúng vậy, công chúa vừa nhập ma thì hắn đến đây.

Thật khiến người ta tiếc hận.

Trưởng lão khác cũng thở dài theo.

- Các ngươi đều quên câu Sở Mặc vừa nói sao: Yêu một người, là phải yêu tất cả những gì thuộc về người đó.

Trưởng lão vừa nói chuyện với Sở Mặc lên tiếng.

- Nói thì dễ nhưng mấy ai có thể làm được.

Một trưởng lão than thở:

- Hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

Nhưng dù thế nào, chỉ sợ công chúa sẽ không trở về Tinh linh tộc nữa rồi.

- Ta không nghĩ như vậy.

Trưởng lão nói chuyện với Sở Mặc phản bác.

- Theo lời tiên đoán, công chúa sẽ dẫn dắt chúng ta trở về thời kỳhuy hoàng.

Lời tiên đoán đã nói là dẫn dắt toàn bộ Tinh linh tộc, cũng không nói công chúa nhập ma hắc hóa thì không thể thực hiện được đâu.

...

Trong lúc đó, Sở Mặc đẩy tốc độ lên đến cực hạn, như lướt trong gió.

Hầu như tất cả sinh linh trong rừng rậm đều không thấy rõ hình dáng của hắn, thậm chí còn không cảm nhận được sự hiện hữu của hắn.

Phong Thủy thần thông không chỉ suy diễn mà còn có thể nhìn đượcở khoảng cách xa hơn.

Mặc dù Sở Mặc không có khả năng câu thông với tự nhiên lợi hại như Tinh linh tộc nhưng hắn cũng có sở trưởng riêng.

Nên hắn cũng không trực tiếp chạy theo chỉ dẫn của Tinh linh tộc mà sử dụng Phong Thủy thần thông một chút.

Hắn thấy rõ mấy địa điểm Kỳ Tiêu Vũ chạy qua, đường đi hiển thị mục tiêu giống như một con hắc long.

-----o0o-----

Chương 987: Cuối cùng cũng gặp lại

Chương 987: Cuối cùng cũng gặp lại

- Đúng là đã nhập ma rồi sao?

Sở Mặc cười khổ:

- Không buồn thu liễm khí tức hắc ám trên người luôn.

- Chậc chậc, không hổ là vạn cổ vô song tinh linh thể.

Mới nhập ma mà đã có hơi thở như vậy rồi, đúng là cực phẩm nha!

Huyết Ma Lão Tổ tặc lưỡi, đôi mắt sáng lên, nói thầm:

- May là giờ nàng mới nhập ma, chứ nếu nhập từ một năm trước, ta thật sự không có khả năng khống chế nàng rồi.

Đến Tiên giới, muốn bắt nàng không dễ như thế này nữa.

Vừa nói, thân hình của Huyết Ma Lão Tổ hóa thành một làn gió, bay qua khu rừng.

...Tốc độ của Kỳ Tiêu Vũ cũng không kém, nhưng chính nàng cũng không biết mình muốn đi đâu.

Nàng không hối hận về lựa chọn của mình, nhưng hiện tại, con đường phía trước hơi mù mịt.

Mình muốn làm gì?

Huyết Ma Lão Tổ đang ở đâu?

Làm thế nào tìm được lão?

Sau khi tìm được lão thì có thể đánh thắng được lão không?

Có quá nhiều vấn đề khiến nàng đau đầu, khí tức hắc ám lại đang hoành hành trong cơ thể.

Nàng phải tận lực khống chế nó, không để nó ăn mòn tâm linh của mình.

Lựa chọn nhập ma không có nghĩa là hoàn toàn sa đọa.

Dù tính tình có bị biến đổi nhưng nàng vẫn hy vọng mình có đủ tỉnh táo.

Ngay cả Kỳ Tiêu Vũ cũng không phát hiện, dù nàng không khống chế, hơi thở hắc ám này cũng không có khả năng ăn mòn tâm linh của nàng.

Vì trái tim của nàng là trái tim thần kỳ nhất.

Trên đời này không phải chỉ có duy nhất nàng là vạn cổ vô song tinh linh thể.

Ít nhất, theo ghi chép của Tinh linh tộc, trước nàng còn ba người nữa.

Nhưng chỉ có nàng mới có thất khiếu tâm.

Những chủng tộc khác đều chưa có tinh linh có thất khiếu tâm.

Năm đó vị đại hiền giả ở Tinh linh tộc còn nhìn được một phần tương lai, thấy được Kỳ Tiêu Vũ nhập ma, còn thấy được vài thứ khác nữa.

Nên đại hiền giả lựa chọn rời xa Thiên giới, để Tinh linh tộc mang theo Hắc Ám Thánh khí.

Đại hiền giả không nói chuyện nhập ma với tinh linh, vì ngài biết, họ sẽ không đồng ý.

Sao có thể để thiên tài xuất sắc nhất của tộc nhập ma hắc hóa được chứ.

Dù bản thân ngài, nếu không nhìn được một phần của tương lai,trước khi chết cũng không đáp ứng loại chuyện hoang đường như vậy.

Kỳ Tiêu Vũ chạy theo hướng bắc.

Tinh linh tộc vốn tồn tại ở phía bắc, có lẽ trong tiềm thức, nàng vẫn hy vọng mình có thể trở nên mạnh hơn, có thêm chút lợi thế khi chống lại Huyết Ma Lão Tổ.

Nếu đã bước trên con đường này, thì không cần băn khoăn nhiều làm gì.

Chỉ cần một mình ta trầm luân là đủ.

Kỳ Tiêu Vũ thầm nghĩ.

Chỉ có điều không biết tại sao, trong lòng nàng có một hình ảnh, hiện lên ngày càng rõ ràng hơn.

Trí nhớ chỉ còn lại những mảnh ghép.

Mặc dù nàng nhớ lại hết chuyện phát sinh ở Nhân giới nhưng chưa bao giờ nàng nhớ hắn rõ đến thế.

Hình ảnh mỗi lúc một rõ ràng.

Rõ nét đến mức khiến Kỳ Tiêu Vũ đau lòng.

- Rất xin lỗi, sau này chúng ta không thể cùng xuất hiện được nữa.

Ngươi hãy coi như ta chết rồi.

Kỳ Tiêu Vũ khóc.

Đột nhiên, nàng thấy trên đỉnh cây cao có một đạo thân ảnh, chính làhình ảnh người luôn xuất hiện trong tâm trí nàng.

Chỉ có điều, gương mặt này thành thục hơn khuôn mặt trong trí nhớ.

Kỳ Tiêu Vũ không khỏi cười khổ:

- Tưởng niệm quá mức dẫn đến ảo giác hay sao?

Sao người kia có thể ở đây được cơ chứ?

Dù là mộng, cũng không cần thật như vậy.

Lúc này, người kia lại vẫy vẫy tay với nàng.

- Ồ, không ngờ ảo giác mạnh đến thế.

Kỳ Tiêu Vũ cực kỳ kinh ngạc, lẩm bẩm:

- Lực lượng hắc ám hùng mạnh thật, không ngờ có thể đem ảo giác thành thật như thế này.

Đáng tiếc, đây không phải sự thật.

- Này cô bé, cười một cái cho đại gia xem nào.

Sở Mặc ngồi ở tán cây, cười tỉm tủm nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Trong lòng hắn đang rung động mãnh liệt.

Kỳ Tiêu Vũ trong trí nhớ tinh xảo tuyệt luân, phong hoa tuyệt đại, mỏng manh như sương khói, nhất là khí chất trên người cực kỳ cao quý.

Nhưng vị trước mắt...

Dáng người vẫn xinh đẹp, khuôn mặt vẫn tinhxảo như trong quá khứ... nhưng ánh mắt cực kỳ lạnh lùng, quyến rũ.

Gió thổi bay làn tóc mái, hiện ra đóa hoa ngũ sắc trên trán, hòa hợp vô cùng.

Hơi thở hắc ám trên người nàng khiến người khác sôi trào.

Đây chính là Hắc ám tinh linh ư?

Sở Mặc nghĩ thầm, nhìn Kỳ Tiêu Vũ đang ngẩn người:

- Sao thế?

Ngươi còn làm bộ không nhận ra ta hay sao?

Kỳ Tiêu Vũ ngơ ngác nhìn Sở Mặc, nói:

- Ảo giác lại có thể nói chuyện ư?

- Ngươi nói ta là ảo giác á?

Khóe miệng Sở Mặc co giật, đen mặt nhìn Kỳ Tiêu Vũ, sau đó đảo mắt nói:

- Nếu coi ta là ảo giác, đến hôn ta một cái đi!

Mặt Kỳ Tiêu Vũ lập tức đỏ bừng, lực lượng hắc ám nháy mắt khởi động, không ngừng luân chuyển.

Kỳ Tiêu Vũ nhíu mày, không muốn bị cảm giác này khống chế, nhưng thân thể lại không tự chủ đi đến chỗ Sở Mặc.

Nhìn Kỳ Tiêu Vũ đến gần, Sở Mặc càng mơ hồ.

Nha đầu kia không thật sự nghĩ ta là ảo giác đấy chứ?

Kỳ Tiêu Vũ đã đến gần Sở Mặc, nhìn hắn cẩn thận, ô một tiếng vùi đầu vào ngực hắn.

Nếu không nhập ma, dù thật sự nhìn thấy Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ cũng không hành động như vậy.

Nhưng giờ phút này, nàng hành động cực kỳ tự nhiên, không hề bối rối.

Đôi môi mềm mại chạm vào mặt Sở Mặc, nỉ non:

- Cảm giác quá chân thật!

Được ôm ngươi, thật tốt quá!

Ban đầu Sở Mặc hơi cứng ngắc, nghe Kỳ Tiêu Vũ nói, người buông lỏng hơn.

Hắn đưa tay đặt bên hông mềm mại của nàng, thủ thỉ bên tai nàng:

- Rất xin lỗi, nhiều năm rồi ta mới tìm được ngươi.

- A...

Kỳ Tiêu Vũ đang liều mạng ngăn chặn lực lượng hắc ám trong cơ thể, đột nhiên kinh hãi hét lên, nhảy ra khỏi ngực của Sở Mặc, khuôn mặt tinh xảo đỏ ửng.

Nàng ngơ ngác nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi...ngươi không phải ảo giác?

- Làm gì có ảo giác thật như vậy chứ.

Sở Mặc cười khổ.

- Ngươi có trách ta đã tới chậm hay không?

- Đúng là ngươi ư?

Kỳ Tiêu Vũ trợn mắt há mồm, nhìn nàng cực kỳ ngốc nghếch.

Đôi mắt to bị lực lượng hắc ám ăn mòn, trở nên quyến rũ, không dám tin nhìn Sở Mặc.

- Đương nhiên là ta.

Sở Mặc tiến lên một bước, một lần nữa kéo Kỳ Tiêu Vũ vào ngực mình:

- Chính là ta.

Tiểu Vũ, nhiều năm rồi ta mới gặp được ngươi.

Cuốicùng chúng ta đã gặp lại, ngươi đã nhớ ta là ai.

Ta rất vui!

Kỳ Tiêu Vũ bổng lấy tay ôm chặt Sở Mặc, khóc rống lên:

- Nhiều năm như vậy ngươi còn nhớ ta sao?

Một lần nữa, Sở Mặc lại ôm Kỳ Tiêu Vũ, cười nói:

- Đã nhiều năm như vậy, ôm có một chút làm sao đủ chứ.

Cho ta ôm cả đời cũng không đủ đâu.

- Ngươi không nghe thấy ta nói gì sao?

Kỳ Tiêu Vũ giãy dụa, muốn thoát ra, lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 988: Ngươi là người phụ nữ của ta

Chương 988: Ngươi là người phụ nữ của ta

- Ta có nghe.

Sở Mặc gật đầu.

- Vậy sao ngươi...Đôi mắt to của Kỳ Tiêu Vũ sáng như sao nhưng lạnh băng, nàng phụng phịu.

- Ngươi là của ta.

Sở Mặc lại kéo nàng lại.

- Từ lần đầu tiên gặp mặt, ý trời đã định, đời này, ngươi chỉ có thể làm người phụ nữ của ta.

- Nói bậy, ta không đồng ý.

Kỳ Tiêu Vũ vẫn giãy dụa.

Sở Mặc lại vỗ bốp một cái vào mông nàng.

Kỳ Tiêu Vũ bị đánh đơ người, không giãy dụa nữa, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt ngập nước nhìn Sở Mặc:

- Ngươi...ngươi đánh ta ư?

- Ngươi là người phụ nữ của ta, ta chỉ vỗ mông thôi mà.

Sở Mặc nói rất đương nhiên.

- Ta...ta đâu có đồng ý.

Rốt cuộc, Kỳ Tiểu Vũ không ra vẻ lạnh lùng được nữa.

Lực lượng hắc ám trong cơ thể lại khiến nàng càng thẹn, càng kích động, oán hận nhìn Sở Mặc.

- Ta không còn là công chúa Tinh linh tộc thuần khiết nữa rồi.

Hiện tại ta đã nhập ma, đã hắc hóa, sẽ trở thành hắc ám tinh linh phóng đãng, lạnh lùng, ích kỷ...

Lúc nói hai chữ phóng đãng, Kỳ Tiêu Vũ cũng rất ngượng ngùng, nhưng nàng vẫn cắn răng nghiến lợi nói ra.

Sau khi nói xong, mặc dù trong lòng có một chút hối hận, nhưng lại có cảm giác vui sướng trước giờ chưa từng có: hắc ám tinh linh là như thế này sao?

Ta có thể thoải mái nói ra mấy chuyện kiểu này ư?

- Ngươi sẽ không như thế.

Sở Mặc ôn nhu nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

- Ngươi vẫn mãi là ngươi.

Dù ngươi là hắc ám tinh linh thì saochứ, người ta yêu chính là ngươi.

Ngươi xấu cũng được, đẹp cũng được, là hắc ám hay quang minh cũng chẳng sao.

Chỉ cần là ngươi, ta vẫn yêu.

Thân thể Kỳ Tiêu Vũ hơi dao động.

Mấy câu nói kia của Sở Mặc khiến nàng muốn ôm hắn khóc thật lớn.

Nhưng nghĩ đến nguy hiểm trước mắt, nàng vẫn phải quyết tâm, lạnh lùng nói:

- Nếu ta không còn là ta thì sao?

- Không có chuyện đó.

- Nếu có?

- Ta giúp ngươi tìm lại chính mình.

- Nếu vĩnh viễn không trở lại được?

- Thì cứ để vậy thôi.

Sở Mặc hơi mất kiên nhẫn, nhìn thẳng vào mắt Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Kỳ Tiêu Vũ, ngươi nghe cho kỹ.

Lần này ta đến đây là muốn cùng ngươi đối mặt với Huyết Ma Lão Tổ.

Ngươi không cần phải cố tổn thương ta, tìm cách đuổi ta đi làm gì.

Ta sẽ không rời khỏi ngươi đâu nên ngươi đừng tốn công vô ích.

Hắc ám tinh linh hay nhập ma hắc hóa, ta đều không quan tâm.

Thời điểm chúng ta quen biết, ta còn chẳng biết ngươi là cái quỷ gì nữa.

Đột nhiên hiện ra từ rừng sâu núi thẳm, ta còntưởng ngươi là yêu quái.

Lúc đó, ta còn chẳng ghét ngươi, hiện tại không ghét, mà tương lai cũng thế.

Ngươi nghe rõ chưa?

Kỳ Tiêu Vũ ngơ ngác nhìn Sở Mặc, trong lòng có vạn lời muốn nói mà không thốt ra được.

Lực lượng hắc ám đã ảnh hưởng rất nhiều đến tính tình của nàng, nhưng lòng nàng chưa từng thay đổi.

Quá khứ không, hiện tại không, về sau cũng không.

Nàng mạnh dạn đến trước Sở Mặc, tựa vào lòng hắn, gương mặt tinh xảo quyến rũ hơi ngước lên.

Kỳ Tiêu Vũ hơi nhắm mắt, hàng mi run rẩy, nhẹ giọng nói:

- Hôn ta đi...

Đây là nụ hôn đầu tiên trong đời của Sở Mặc với một cô gái.

Cảm nhận được đôi môi mềm mại của Kỳ Tiêu Vũ, Sở Mặc cực kỳ hạnh phúc.

Một lúc sau, hai người ngồi trên bãi cỏ ven sông.

Kỳ Tiêu Vũ tựa đầu vào vai Sở Mặc, nghe Sở Mặc kể cho nàng những chuyện hắn trải qua trong mấy năm gần đây.

Đồng thời, Kỳ Tiêu Vũ cũng tâm sự mấy chuyện lúc trước.

- Lúc ấy ta chỉ cảm thấy không nên để ngươi vì ta mà bị liên lụy.

Sau đó, ta bị mất trí nhớ.

Mặc dù thấy ngươi khá thân thiết nhưng không có cảm giác khắc cốt ghi tâm gì hết.

Một khắc ngươi chết trước mặt ta, ngươi không biết lòng ta đau thế nào đâu.

Kỳ Tiêu Vũ dịu dàng nói, thoáng nhìn Sở Mặc:

- Ta nghĩ, dù ngươi không chết, cũng bị thương nặng, không thể ngay lập tức quay trở lại Huyễn Thần giới, không nghĩ ngươi mạnh hơn ta tưởng tượng rất nhiều.

- Ta gặp may thôi.

Sở Mặc hạ giọng.

- Lúc ấy thật sự ta nghĩ mình nên chết đi.

Tuổi còn quá trẻ, bồngbột, vô trách nhiệm, không hiểu thế sự.

Nếu là hiện tại, chắc chắn ta sẽ không làm chuyện ngốc nghếch như vậy.

- Đúng, việc đó quá ngu ngốc.

Kỳ Tiểu Vũ nói khẽ.

- Ngươi không hiểu đâu...

Sở Mặc xoa nhẹ ngón tay thon dài, mềm mại của Kỳ Tiểu Vũ, nói:

- Khi ấy ta chỉ muốn trốn tránh sự thật, vì ta không biết nên đối mặt thế nào.

Nếu đổi lại là bây giờ, ta sẽ quấn chặt lấy ngươi, làm ngươi hiểu được tâm ý của ta.

Cho dù ngươi thật sự quên ta, ta cũng sẽ làm ngươi yêu ta một lần nữa.

- Hừ, tự đại gớm.

Kỳ Tiêu Vũ bất mãn hừ một tiếng.

- Dù sao khi đó trẻ tuổi ngông cuồng, còn tự cho mình thành thục.

Giờ nghĩ lại, thấy mình ngây thơ chết đi được.

Sở Mặc cười khẽ.

- Mà hiện tại, ta cũng có khả năng đi sai đường, làm vài chuyện điên rồ.

Nhưng có những chuyện, ta sẽ không bao giờ thay đổi.

Kỳ Tiêu Vũ không khỏi hơi hồi hộp, lực lượng hắc ám trong cơ thể lại rục rịch:

- Chuyện gì cơ?

- Yêu ngươi!

Sở Mặc nói kiên định.

Kỳ Tiêu Vũ chôn mặt mình trong ngực Sở Mặc, hít sâu một hơi nói:

- Tanhớ kỹ mùi của ngươi.

Nếu có một ngày, ta không còn là ta, ta nhất định sẽ nhớ được mùi của ngươi.

Sở Mặc, đồng ý với ta một việc được không?

- Ngươi nói đi.

- Nếu... ta nói là nếu có một ngày ta trở thành hắc ám tinh linh, phóng đãng không chịu nổi, ngươi nhất định phải giết ta.

Ta khôngmuốn ta trở thành người như vậy, ngươi hiểu mà.

Kỳ Tiêu Vũ rầu rĩ.

- Không được.

Sở Mặc nói.

- Từ giờ trở đi, ta vẫn luôn ở bên ngươi.

Không phải chỉ là lực lượng hắc ám thôi sao?

Mặc dù nó rất khủng bố nhưng cũng không đến mức đáng sợ như thế đâu.

Từ trước đến giờ đều là con người khống chế lực lượng chứ làm gì có lực lượng khống chế con người.

Mà giả như ngươi thực sự bị nó khống chế, nó cũng không thay đổi được trái tim của ngươi.

Ta tin, mặc kệ biến hóa thế nào, lòng của ngươi tuyệt đối không thay đổi.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nhàng thở dài.

- Hy vọng sẽ như vậy.

Ta có thể vô ưu vô lo mở rộng lòng yêu ngươi, sẽ không có ai đến quấy rầy chúng ta.

Ta sẽ cùng ngươi nắm tay đi du ngoạn, đi đến cùng trời cuối đất.

- Chắc chắn như vậy.

Sở Mặc nắm tay Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Ngươi nhất định phải tin tưởng ta.

Sở Mặc nói:

- Chắc Huyết Ma Lão Tổ sẽ tới nhanh thôi.

Ta cảm giác, lão có thể tìm được vị trí cụ thể của chúng ta.

Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu:

- Thần thông của lão xác thực vượt xa nhận thức của thế giới này.

- Cho nên, chúng ta cần bố trí một chút.

Sở Mặc nói.

-----o0o-----

Chương 989: Trận pháp siêu cấp

Chương 989: Trận pháp siêu cấp

- Lão sẽ cảm ứng được đó...Kỳ Tiêu Vũ âm thầm thở dài.

- Ta nghĩ làm vậy cũng uổng công thôi.

- Tin tưởng ta.

Sở Mặc cười cười, không nói thêm gì nữa, an tĩnh ngồi một chỗ, bắt đầu triển khai thần niệm, huy động sức mạnh nội tại của cả vùng núi rừng này.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc chân chính sử dụng Phong Thủy thần thông bố trí một trận pháp lớn như thế, hơn nữa, hoàn toàn dựa vào thần niệm để bố trí.

Kỳ Tiêu Vũ không hiểu Sở Mặc đang làm gì.

Nàng không cảm giác được năng lượng đang dao động.

Chỉ có điều, nàng biết nam tử trước mắt không còn là thiếu niên ngây ngô năm đó nữa rồi.

Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ... lần lượt trôi qua.

Sở Mặc vẫn ngồi im bất động.

Kỳ Tiêu Vũ vẫn không thấy xung quanh có gì bất thường nhưng nàng lại thấy Sở Mặc có chút thay đổi.

Huyết khí trên người hắn ngày càng mãnh liệt, không ngừng sôi trào, mà sắc mặt lại ngày một tái đi.

Trời dần tối, bóng đêm bao phủ rừngrậm vô tận.

Nhưng Kỳ Tiêu Vũ vẫn cảm nhận được Sở Mặc đang mệt mỏi.

Nàng không dám lên tiếng, chỉ có thể đau lòng, lo lắng nhìn hắn.

Nàng không dám nghĩ đến tương lai.

Có những người còn chưa sinh ra, đã bị chỉ bụng hứa hôn, gả cho người còn chưa gặp mặt lần nào chứ đừng nói đến luyến ái.

Tình huống của Kỳ Tiêu Vũ còn thê thảm, đau khổ hơn.

Nàng còn chưa sinh ra đã có kẻ đợi nàng ra đời, lớn lên, lấy đi trinh tiết, thậm chí cả tính mạng của nàng.

Mà đáng sợ hơn, sinh ra chưa được bao lâu, nàng đã biết điều này.

Ít người có thể hiểu được chuyện này tra tấn và khiến con người thống khổ như thế nào.

Cái chết chỉ đến trong một tích tắc.

Nhưng thời gian chờ đợi cái chết, mới là khoảng thời gian đáng sợ nhất.

Không chuyện gì đau khổ hơn việc biết rõ mình sẽ chết, chỉ biết sống ngày nào hay ngày đó, đếm ngược thời gian.

Tinh linh tộc không được thông hôn với ngoại giới và các tinh linh khác phái, nên từ nhỏ đến lớn, Kỳ Tiêu Vũ không hiểu được thế nào là tình yêu.

Nàng chỉ biết một ít chuyện xưa nam nữ yêu nhau trong mấy bộ sách cổ, nhưng đấy đều là chuyện của người khác, không liên quan gìđến nàng.

Đến tận lúc phân thân của nàng tiến nhập Nhân giới, gặp thiếu niên ngây thơ kia.

Dường như, lúc ấy nàng cũng gặp hắn trong một khu rừng.

Thiếu niên nam nữ gặp nhau, dễ sinh ra hảo cảm, không chút phòng bị liền nảy sinh tình yêu.

Người ngoài thậm chí không thể giải thích được vì sao trong thời gian ngắn mà tình cảm của hai người lại sâu đậm như vậy.

Tình cảm của họ cũng không phải kiểu tình yêu sét đánh, mới gặp đã yêu.

Kỳ Tiêu Vũ chưa bao giờ hối hận việc cứu Sở Mặc lúc đó, làm phânthân tan vỡ, bản thể trọng thương.

Sau khi hoàn toàn khôi phục trí nhớ, nàng thường xuyên nghĩ lại chuyện cũ.

Vẻ mặt của hắn khi gặp lại mình ở Huyễn Thần giới, kinh ngạc vui mừng, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy tình yêu.

Đáng tiếc lúc đó, nàng lại không cảm nhận được tình cảm của hắn, hoàn toàn không hiểu vì sao hắn lại có phản ứng như vậy.

Đến lúc hiểu được, nàng đã mất đi hắn.

Một người chắc chắn phải chết như nàng có tư cách gì mà có đượctình cảm khiến người chúc phúc?

Dựa vào cái gì mà liên lụy đến người khác khiến người ta trầm luân với mình?

Nên cho dù Kỳ Tiêu Vũ biết Sở Mặc không chết, thậm chí biết hắn đến Linh giới, nàng cũng hoàn toàn chưa từng có ý nghĩ đi tìm Sở Mặc.

Thích không có nghĩa là phải ở cùng một chỗ.

Nếu gặp lại, sẽ chỉ làm cho hắn thống khổ hơn, cũng khiến nàng luyến tiếc hơn.

Không nghĩ tới, hắn lại tìm đến nàng.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn mặt Sở Mặc đang cứng nhắc, cố nén thống khổ, lòng nàng trở nên mềm mại.

Hình ảnh này chạm sâu vào trái tim nàng, khiến nàng cảm động.

Nàng hiểu nếu thật sự liều lĩnh thúc ép đẩy hắn ra khỏi tử cục là xúc phạm hắn.

Thích, đúng là phải ở cùng nhau.

Nàng hiểu rồi.

Kỳ Tiêu Vũ thở phào.

Lại thấy Sở Mặc trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, thân mình lung lay sắp đổ.

- Ngươi...ngươi làm sao vậy?

Kỳ Tiêu Vũ sợ hãi, quỳ bên cạnh Sở Mặc, đỡ lấy người hắn.

Khóe miệng Sở Mặc còn vương vết máu, hắn cười ha ha:

- Không có chuyện gì đâu, thể lực ta bị tiêu hao hơi nhiều một chút thôi.

Ngươi đừng lo lắng, một lát là ổn ý mà.

Chỉ tiêu hao hơi nhiều thôi sao?

Kỳ Tiêu Vũ không tin, nhưng nhìn Sở Mặc như vậy, nàng không nói nên lời.

- Tiểu Vũ, ngươi sinh sống ở đây, đã từng gặp mãnh thú đi săn trong rừng rậm này chưa?

Sở Mặc muốn dời đi sự chú ý của Kỳ Tiêu Vũ, chọn một đề tài khác để nói chuyện.

Thực tế, hắn bị thương không nhẹ.

Nguyên nhân là do hắn cưỡng ép thi triển Phong Thủy thần thông, lấy cảnh giới của hắnhiện tại còn chưa đủ khả năng để thực hiện ở mức độ lớn như thế này.

Vì thế, hắn không tiếc tận dụng toàn bộ sức mạnh của ngũ sắc đạo đài.

Cuối cùng cũng bố trí xong trận pháp nhưng thân thể hắn cũng kiệt quệ.

Nhưng Sở Mặc không muốn nhắc đến chuyện này.

Là một người nam nhân, đến nữ nhân mình thích cũng không bảo vệ được thì làm gì có tư cách nói thích người ta chứ?

Đây là điều hắn nênlàm.

Trong lòng Kỳ Tiêu Vũ rất lo lắng cho Sở Mặc, nhưng nàng cũng thuận theo hắn, gật đầu:

- Đương nhiên ta gặp rồi.

- Ừm, lần nào mãnh thú cũng săn mồi thành công sao?

Sở Mặc cười rộ lên, nhìn Kỳ Tiêu Vũ đang suy tư, không đợi nàng trả lời nói tiếp:

- Không đúng phải không.

Theo quy luật sinh tồn tự nhiên, mãnh thú trời sinh thích ăn thịt, cũng có những loài trời sinh là loài ăn cỏ.

Nhìn qua, loài ăn thịt hùng mạnh hơn so với loài ăn cỏ nhưng chưa hẳnlần nào săn mồi cũng thành công.

Ngươi hiểu không, không phải chuyện gì cũng chắc chắn hết được.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, nàng rất muốn nói, Huyết Ma Lão Tổ không chỉ là loài ăn thịt, mà còn là một đại ác bá.

Nhưng chung quy, nàng vẫn không nói gì.

Trong suy nghĩ của toàn bộ Tinh linh tộc ở Linh giới, Huyết Ma Lão Tổ là một bóng ma, hùng mạnh, khát máu, không thể chiến thắng.

Nhưng Sở Mặc không nghĩ như vậy.

Sở Mặc biết bản tôn của Huyết Ma Lão Tổ là một sinh linh thực lựckhủng bố nhưng hắn vẫn không hoảng sợ.

- Ở thế giới này, lão có mạnh mấy cũng chỉ là Nguyên Anh đỉnh cao mà thôi.

Dù lão có là Đế Chủ thì cùng lắm cũng chỉ phát ra lực lượng của Luyện Thần kỳ.

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Lúc trước ngươi vẫn không dám độ kiếp phi thăng là vì sợ thời khắc mấu chốt, lão sẽ xuất hiện, phá vỡ quá trình độ kiếp của ngươi phải không?

Kỳ Tiêu Vũ gật đầu:

- Lão căn bản sẽ không cho ta phi thăng.

Tình huống tu vi hiện tạicủa ta, lão rõ như lòng bàn tay.

-----o0o-----

Chương 990: Đụng độ

Chương 990: Đụng độ

Kỳ Tiêu Vũ do dự một chút, nói ra một bí mật kinh người:

- Kỳ thật ngay trong Tinh linh tộc cũng có người bị lão thu mua nhưng ta không biết đó là ai.

Nhưng lão lại luôn biết hướng đi của ta, nếu không cũng sẽ không có chuyện lúc trước...

Kỳ Tiêu Vũ nói xong, ánh mắt tràn đầy áy náy.

Nàng nhớ tới thời điểm toàn bộ người nhà Sở Mặc gặp kiếp nạn.

Lúc ấy, mặc dù phân thân của Huyết Ma Lão Tổ đã bị thiên phạt nhưng sau đó, lão vẫn dùng tư thế cực kỳ kiêu ngạo báo tin tức này cho Kỳ Tiêu Vũ.

Lão đang cảnh cáo.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, dịu dàng nói:

- Ngươi nói đi.

- Chúng ta không phải là đối thủ của Huyết Ma Lão Tổ, một tên thủ đoạn vô số, thực lực cường đại, đánh bừa không thể thắng lão được.

Nhưng chúng ta có thể thông qua Thiên kiếp để đả động lão.

Sở Mặc nói.

- Thiên kiếp?

Ý ngươi là để ta độ kiếp khi đang chiến đấu với lão ư?

Kỳ Tiêu Vũ nhíu đôi mày thanh tú.

Nàng cũng là người thông minh,từ lời nói của Sở Mặc, nàng thấy có điểm bất ổn.

Sở Mặc cười ha ha:

- Ta đã bày trận pháp, có thể giam giữ lão trong một khoảng thời gian, đủ để ngươi độ kiếp.

- Vậy ngươi thì sao?

Kỳ Tiêu Vũ xúc động, trong mắt có một tia sáng yêu dị.

Mặc dù lực lượng hắc ám chưa ăn mòn vào xương vào cốt nhưng vẫn luôn ẩn nấp, tùy thời ảnh hưởng đến nàng.

Nếu không phải trong thân thể có thất khiếu tâm, chỉ sợ nàng lục thân không nhận từ lâu rồi.

Hiện tại, nàng bị nó ảnh hưởng nhưng vẫn duy trì sự tỉnh táo.

- Chúng ta cùng nhau đối phó lão mà.

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

- Ta đâu bảo ngươi trốn đi đâu.

- Thật chứ?

Kỳ Tiêu Vũ hoài nghi nhìn Sở Mặc, đôi mày xinh đẹp nhíu lại:

- Không phải ngươi cố ý để ta độ kiếp rời khỏi thế giới này, rồi ngươi một mình đối mặt với lão đấy chứ?

- Chúng ta đồng sinh cộng tử mà.

Sở Mặc cười rộ lên.

- Khó khăn lắm ta mới gặp được ngươi, sao nỡ để ngươi rời khỏichứ.

Kỳ Tiêu Vũ đỏ mặt, nghĩ một chút rồi nói:

- Chuyện này...

để lát nữa nói sau.

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, gật đầu, trong lòng lại nghĩ: ngươi nghĩ ta bày trận pháp này chỉ để vây khốn Huyết Ma Lão Tổ thôi sao?

Đến lúc đó, dù ngươi không độ kiếp cũng không được.

Tiểu Vũ, rất xin lỗi, ta lừa ngươi.

Nhưng ta thật sự hy vọng ngươi có thể sống tốt.

Kỳ thật cũng không phải nói dối gì ngươi.

Nhưng ta là một người nam nhân dĩ nhiên phải bảo vệ nữ nhân của mình.

Về phần ta, ta cũng sẽ tận lực bảo vệ chính bản thân ta.

Người kia muốn giết ta?

Không dễ đâu.

- Đúng rồi, ta còn biết Bách biến thuật.

Sở Mặc nói xong, đột nhiên biến thành bộ dáng của một trưởng lão Tinh linh tộc, nói với Kỳ Tiêu Vũ:

- Công chúa điện hạ, tại sao ngươi lại ở đây?

Kỳ Tiêu Vũ a một tiếng, thét lên kinh hãi, mắt trợn lớn, không dám tin nhìn Sở Mặc.

Khí tức hắc ám trong hai tròng mắt cũng đang chuyển động, hiển nhiên nàng bị Sở Mặc dọa sợ không nhẹ.

Sở Mặc biến trở về, nói:

- Đừng lo, là ta đây.

- Ngươi... ngươi làm sao lại biến thành bộ dáng của trưởng lão chúng ta mà lại không để lộ chút sơ hở nào nữa chứ?

Sao có thể thế nhỉ?

Kỳ Tiêu Vũ vẫn như cũ hoài nghi nhìn Sở Mặc.

Nếu không phải vừa rồi hai người trao đổi rất nhiều, nàng mới có thể hoàn toàn xác định người trước mặt là Sở Mặc.

Nếu không, có lẽ nàng sẽ nghi hoặc đầu óc mình có vấn đề gì cũng nên.

- Ngươi có biết Ngũ tổ trong Huyết Ma Giáo, Bách Biến Đạo Nhân không?

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ hỏi:

- Ta đã giết lão, lấy được Bách biến thuật, hơn nữa còn hoàn thiện nó.

- Hoàn thiện nó á?

Kỳ Tiêu Vũ mờ mịt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cười nói:

- Ta có thể hoàn thiện lại bất cứ công pháp nào, để nó ở trạng thái hoàn mỹ nhất.

Kỳ Tiêu Vũ ngây ngốc nhìn Sở Mặc, hiển nhiên không hiểu hắn đang nói cái gì.

Sở Mặc gãi đầu:

- Nói tóm lại, có thể một công pháp ở trong tay người khác thì không thần kỳ như vậy nhưng tới chỗ ta, uy lực của công pháp có thể tăng lên gấp nhiều lần.

Càng là công pháp hùng mạnh, uy lực tăng thêm càng nhiều.

- Ta có nghe nói đến Bách Biến Đạo Nhân.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc, không nén được sự kinh ngạc.

Một màn thể hiện vừa rồi của Sở Mặc khiến nàng quá ấn tượng.

Nàng không thể tưởng tượng được người trong lòng mình lại biến thành một nữ nhân mà không có tí sơ hở nào.

- Đây là lần đầu tiên ta biến thành nữ nhân.

Sở Mặc chân thành nói với Kỳ Tiêu Vũ:

- Cũng chỉ vì ngươi, ta mới có thể làm được như vậy.

- Sở Mặc...

Kỳ Tiêu Vũ nghẹn ngào, không nói nên lời nhìn Sở Mặc.

Lúc này, đuôi lông mày của Sở Mặc đột nhiên nhướn lên, sau đó hắn nheo mắt, trầm giọng nói:

- Lão đến rồi.

Sau đó, Kỳ Tiêu Vũ cũng cảm ứng được, lập tức trở nên khẩntrương.

Sở Mặc nắm tay Kỳ Tiêu Vũ, nói:

- Không phải sợ.

Lát nữa ta sẽ biến thành trưởng lão của Tinh linh tộc.

Ngươi nhớ nhé, đừng để lộ.

Kỳ Tiêu Vũ hơi ngẩn ra, lập tức hiểu ý Sở Mặc, khẽ gật đầu một cái, không nói gì thêm nhưng trong lòng nàng ngập tràn hạnh phúc.

Có thể được nam nhân mình thích che chở như vậy, dù chết cũng không hối tiếc.

Sau đó, Sở Mặc nhanh chóng biến thành trưởng lão của Tinh linhtộc.

Quần áo trên người hắn cũng biến đổi theo.

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ, khuyên:

- Công chúa, ngươi trở về cùng ta đi.

Dù ngươi mở ra Hắc Ám Thánh khí, biến thành hắc ám tinh linh, ngươi vẫn là công chúa của chúng ta.

Kỳ Tiêu Vũ nao nao, lập tức phản ứng, lắc đầu:

- Không, ta đã lựa chọn hắc ám.

Ta sẽ không trở về.

Trưởng lão, ngươi đi đi.

Ta muốn một mình đối mặt với lão ác nhân Huyết Ma Lão Tổ.

Ta không muốn vì ta mà liên lụy toàn bộ Tinh linh tộc.

- Sẽ không đâu, Tinh linh tộc sẽ đứng bên công chúa tới cùng, cùng công chúa đối mặt với tất cả khó khăn.

Sở Mặc nói.

Ánh mắt Kỳ Tiêu Vũ có phần hoảng hốt.

Người trước mắt mặc dù giống hệt trưởng lão trong tộc nàng, đến giọng điệu cũng giống như đúc.

Nhưng Kỳ Tiêu Vũ lại tự động coi người trước mặt là Sở Mặc, nên mỗi câu hắn nói nàng đều nghĩ đó là tiếng lòng của hắn.

Tuy nàng rất rõ, nếu trưởng lão đến cũng sẽ nói như vậy.

Nhưng nàng cảm nhận được thân tình từ lời trưởng lão, còn Sở Mặcnói, nàng lại cảm nhận được tình yêu sâu đậm.

Sở Mặc cũng hiểu rõ, trong lòng cười khổ: nha đầu, hy vọng ngươi có thể diễn đạt một chút, hy vọng tên khốn kiếp Huyết Ma Lão Tổ không biết gì về luyến ái.

Nếu không, một khi lão phát hiện ánh mắt của ngươi có điểm khác thường, lão nhất định sẽ phát giác vấn đề.

-----o0o-----

Chương 991: Máu tươi lênh láng

Chương 991: Máu tươi lênh láng

- Trưởng lão, ngươi trở về đi thôi.

Khí tức trên người Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên thay đổi, từ một công chúa Tinh linh mềm mại nháy mắt biến thành một nữ vương kiêu ngạo.

Lại còn là nữ vương bóng tối.

Con ngươi nàng trong trẻo mà lạnh lùng, nàng nhìn Sở Mặc nói:

- Chuyện này là chuyện riêng của ta.

Ta không cần các ngươi thông cảm, cũng không cần các ngươi thương hại.

Ta không muốn liên lụy đến các ngươi.

Dù toàn bộ Tinh linh tộc có tụ lại cũng không đủ để giết chết Huyết Ma Lão Tổ đâu.

Nên đừng ở đây cản ta nữa, mau về đi!

Trong lòng Sở Mặc không khỏi thầm khen: nàng quả nhiên thông minh.

Một làn gió kỳ dị thổi đến, mang theo khí lạnh thấu xương, nháy mắt bao phủ cả vùng đất này.

Huyết Ma Lão Tổ đến rồi!

Từ xa nhìn lại, phía chân trời, một nam thanh niên mặc áo choàng đen đang đạp gió mà đến.

Nam tử này đang lớn tiếng gọi:

- Tiểu Vũ...

Tiểu Vũ...

Ngươi ở đâu?

Ta đến tìm ngươi đây.

Sở Mặc lập tức sửng sốt, mặt dại ra, khóe miệng co quắp.

Kỳ Tiêu Vũ đồng dạng đơ người, nhìn Sở Mặc đã hóa thành trưởng lão, lại nhìn về chân trời phía xa.

- Khỉ thật!

Sở Mặc không nhịn được mắng một câu.

Thanh âm lúc nãy không thể quen thuộc hơn.

Ai mà không biết giọng mình thế nào chứ.

Sở Mặc xoay người, nhìn một thân ảnh đang lướt đi trong gió.

Một người toàn thân áo đen, tóc dài như thác, đen như mực, đón gióbay phấp phới, cả người nhìn như trích tiên.

Sở Mặc không nhịn được mắng:

- Gia lúc nào ăn vận bảnh bao như thế chứ?

Nhưng trong lòng cũng không khỏi rung động.

Hắn không nghĩ Huyết Ma Lão Tổ sẽ dùng phương thức này để đến gần Kỳ Tiêu Vũ.

Suy nghĩ một chút, Sở Mặc không khỏi rùng mình, cực kỳ sợ hãi.

Thử nghĩ, nếu người tìm được Kỳ Tiêu Vũ trước không phải hắn màlà Huyết Ma Lão Tổ thì sẽ xảy ra chuyện gì?

Sở Mặc không dám nghĩ tiếp.

Đừng nói Kỳ Tiêu Vũ đã bị Hắc Ám Thánh khí ảnh hưởng, dù là công chúa Tinh linh tộc trước đây, đột nhiên nhìn thấy người trong lòng, bản thân lại sắp chết, giữa hai người phát sinh chuyện gì đó cũng vô cùng có khả năng.

Nghĩ vậy, Sở Mặc không khỏi nghiến răng nghiến lợi, căm hận lão già này.

Không ngờ Huyết Ma Lão Tổ cũng biết Bách biến thuật.

Đột nhiên, Sở Mặc minh bạch, tám chín phần mười Huyết Ma Lão Tổ cố ý để Bách Biện Đạo Nhân tìm được Bách biến thuật.

Nếu không, sao lại có chuyện trùng hợp như thế.

Ở thế giới như Linh giới lại có công pháp cao cấp, Bách Biến Đạo Nhân lại tình cờ có được...

Huyết Ma Lão Tổ đào cái hố sâu thật.

Suýt nữa chính hắn cũng bị sập bẫy.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ.

Mặt Kỳ Tiêu Vũ tái nhợt, nàngnhìn hắn.

Hiển nhiên cả hai người đang có cùng suy nghĩ.

Kỳ Tiêu Vũ không tiếng động làm khẩu hình miệng với Sở Mặc: Ta tin ngươi.

Sở Mặc cảm thấy ấm áp, đứng im không nhúc nhích, mắt lạnh nhìn phiên bản của mình đang bay tới.

- Tiểu Vũ...

Ta là Sở Mặc.

Ta đến giúp ngươi đây.

Ta nghe nói Huyết Ma Lão Tổ muốn gây bất lợi cho ngươi.

Ta đến giúp ngươi vượt qua cửa ải này.

Có chuyện gì, ngươi đừng tự gánh vác, ngươi còn có ta.

Thanh âm khẩn thiết, lời nói chân thành.

Đến Sở Mặc nghe xong cũng thấy người này quá thành khẩn.

- Không ổn, có ảo thuật!

Sở Mặc lắc đầu, có gắng áp chế cảm giác kia.

Hắc ám trong mắt Kỳ Tiêu Vũ chợt lóe, lại lập tức khôi phục bình thường.

Nàng lạnh lùng đứng đó, không phản ứng gì.

Lúc này, Huyết Ma Lão Tổ đã phát hiện sự tồn tại của Sở Mặc.

Lão ngẩn ra, không nghĩ ngoài Kỳ Tiêu Vũ, vẫn có một trưởng lão của Tinh linh tộc ở chỗ này.

Lão cũng có ấn tượng với người này, lão đã từng gặp một lần.

Huyết Ma Lão Tổ có bản lĩnh chỉ cần gặp một lần, lão có thể ghi tạc trong đầu.

Sau đó, ánh mắt lão lộ ra một chút sợ hãi, một chút vui mừng, nhìn Kỳ Tiêu Vũ, chạy đến nói:

- Tiểu Vũ...

Ta... ta rốt cuộc tìm được ngươi!

- Đứng lại!

Sở Mặc hét lớn, đưa tay đánh Huyết Ma Lão Tổ.

- Ngươi mau lùi lại cho ta!

Thân hình Huyết Ma Lão Tổ chợt lóe, bất động thanh sắc tránh thoát một kích.

Sâu trong con ngươi ẩn chứa sát ý, nhưng lại cố tỏ ra ủy khuất và kinh ngạc, ra vẻ vô tội nói:

- Ngươi là ai?

Tại sao lại ra tay với ta?

Sở Mặc không nhịn được hơi kinh hãi.

Mặc dù một kích lúc nãy hắn bắt chước công kích của Tinh linh tộc nhưng chiêu đó không dễ phá giải.

Thế mà Huyết Ma Lão Tổ chẳng bị gì, cứ thế tránh thoát, cực kỳ thoải mái.

Điều này khiến Sở Mặc trầm xuống, cuối cùng cũng hiểu chênh lệch giữa mình và đối phương.

- Ta là trưởng lão của Tinh linh tộc, ngươi là ai?

Sở Mặc đẩy Kỳ Tiêu Vũ ra sau, lạnh lùng nhìn Huyết Ma Lão Tổ.

- Tiểu Vũ, ngươi mau giải thích cho cô ấy ta là ai.

Ta không tin ngươi thật sự quên ta...

Huyết Ma Lão Tổ bi phẫn nói:

- Chẳng lẽ ngươi đã quên tất cả chuyện ở Nhân giới rồi sao?

Trong con ngươi Kỳ Tiêu Vũ lóe lên hắc khí.

Vẻ mặt nàng cao ngạo, nhìn Huyết Ma Lão Tổ:

- Ngươi là ai?

Ta không biết ngươi.

- Tiểu Vũ, ta là Sở Mặc, là người từng thề đồng sinh cộng tử với ngươi đó!

Đôi mắt Huyết Ma Lão Tổ đỏ lên, thanh âm tràn đầy bi thương.

- Ta không tin, ta không tin ngươi thật sự quên ta.

Ta biết rằng ngươi không thay đổi.

Ta biết ngươi vẫn nhớ ta.

Ngươi nói đi!

Sở Mặc lạnh lùng:

- Mời ngươi lui lại, nếu không, ta sẽ không khách khí.

Ánh mắt Huyết Ma Lão Tổ lộ vẻ dữ tợn, lão cười lạnh:

- Ai cũng không ngăn cản được quyết tâm đến với Tiểu Vũ của Sở Mặc ta.

Nếu ngươi là trưởng lão của Tinh linh tộc, chắc các ngươi vẫnbiết lời hứa lúc trước.

Ta không tin ngươi chưa nghe nói về ta.

Tránh ra đi!

Nơi này không có việc của ngươi.

Huyết Ma Lão Tổ hung tàn vô độ.

Ta tới đây là để cùng sống cùng chết với nàng.

Các ngươi không cần thiết liều mạng.

Sở Mặc cảm thấy thật hoang đường.

Nếu người Huyết Ma Lão Tổ biến thành không phải là hắn, hắn không chừng sẽ bị lừa gạt.

Hành động của người này còn tốt hơn chính bản thân Sở Mặc nữa.

Đúng là tình sâu như biển, mãi không chia cắt.

Huyết Ma Lão Tổ lại nhìn Kỳ Tiêu Vũ, khẩn thiết nói:

- Tiểu Vũ, hãy tin ta.

Ta nhất định sẽ giúp ngươi vượt qua cửa ải này.

Ngươi đừng đem lòng mình đóng lại, được không?

Kỳ Tiêu Vũ rốt cuộc hơi buông lỏng, mắt đỏ lên, thanh âm run rẩy:

- Ngươi... ngươi tới làm gì?

Chuyện này không quan hệ gì với ngươi.

- Ta sẽ không bỏ ngươi.

Huyết Ma Lão Tổ bước thêm hai bước, căn bản không thèm nhìn Sở Mặc đứng cạnh, đến chỗ Kỳ Tiêu Vũ, thanh âm run rẩy nghẹn ngào:

- Tiểu Vũ, ta rất nhớ ngươi.

Đúng lúc này.

Sở Mặc tức nghiến răng nghiến lợi.

Mắt thấy Huyết Ma Lão Tổ sắp đến chỗ mình, lập tức không do dự, rút đao, bổ thẳng xuống đầu Huyết Ma Lão Tổ.

-----o0o-----

Chương 992: Khốn trận

Chương 992: Khốn trận

Sở Mặc gần như sử dụng toàn bộ lực lượng mới khôi phục được, chém một đao.

Một đao này cũng là một đao mạnh nhất từ trước đến nay của hắn.

Bầu trời đột nhiên có sấm sét.

Đây là chiêu thức năm của U Minh Bát Đao: sấm sét!

Huyết Ma Lão Tổ quá chủ quan.

Lão hoàn toàn không nghĩ Sở Mặc đã đến đây, lại còn đến trước lão.

Ngay cả như vậy, vừa lúc Sở Mặc chém ra một đao, trên người Huyết Ma Lão Tổ vẫn bộc phát một luồng khí tức cực kỳ kinh khủng.

Khí tức này vượt xa cảnh giới của người ở Nguyên Anh đỉnh cao.

Chỉ một kích, máu tươi lênh láng!

Sau đó, Huyết Ma Lão Tổ rống lên một tiếng long trời lở đất!

Một cánh tay của lão ra đã bị Thí Thiên chém rụng!

Cùng với đó, một kích trí mạng của Kỳ Tiêu Vũ... cũng đồng thời tiến tới!

Cho dù người trước mắt giống với vẻ ngoài của Sở Mặc như đúc nhưng một kích này của Kỳ Tiêu Vũ... cũng vô cùng kiên quyết!

Đừng nói Sở Mặc đang ở bên cạnh nàng, cho dù Sở Mặc không ở đây, Kỳ Tiêu Vũ cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng gã ta.

Người với người cho dù vẻ ngoài giống nhau thế nào nhưng thần thái trong mắt cũng hoàn toàn khác biệt.

Điểm này chỉ có người thân cận nhất mới có thể nhận thấy được.

Khéo là, Kỳ Tiêu Vũ có thể đoán được điểm đó.

Vì vậy, người tuy là rất nhiều năm không gặp nhưng lần đầu tiên trong đời nàng... cũng là một lần duy nhất động tâm với nam nhân, vô số giấc mộng trong đêm nàng đều mơ đến người đó.

Ở trong mộng, mức độ nàng quen thuộc với hắn là không thể tưởng được.

Điểm ấy, bởi vì xấu hổ, Kỳ Tiêu Vũ hoàn toàn không nói với SởMặc.

Cho nên nàng mới có thể chỉ cần nhìn mắt của Sở Mặc thì đã cho rằng là hắn!

Một chiêu này của Kỳ Tiêu Vũ cũng uy mãnh vô song nhưng chỉ tạo ra một vết thương nho nhỏ trên người của Huyết Ma Lão Tổ.

Đồng thời, khí thế trên người Huyết Ma Lão Tổ phát ra cũng làm Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ hoàn toàn bị chấn động bay ra ngoài.

Phốc!

Miệng hai người phun máu tươi, rơi ra ngoài.

Sau đó, Huyết Ma Lão Tổ điên cuồng rít gào:

- A a a a a!

Ta muốn giết ngươi!

Một luồng sát khí vô biên khóa chặt Sở Mặc.

Đúng lúc này, Sơn Xuyên Đại Địa đột nhiên chấn động, rung lắc, từng đợt khí tức đáng sợ trực tiếp tạo thành một lồng giam vô cùng chắc chắn, trong phút chốc vây Huyết Ma Lão Tổ ở giữa.

Bịch!

Bịch!

Huyết Ma Lão Tổ đánh liên tiếp hai cái về phía lồng giam.

Đồng thời lớn tiếng rít lên:

- Sở Mặc... ta muốn bầm thây ngươi thành vạn đoạn!

Muốn ngươi phải vạn kiếp bất phục!

Trong nháy mắt bị Sở Mặc chém rụng một tay, Huyết Ma Lão Tổ đã hiểu, ông ta đã tới chậm!

Có Sở Mặc tới trước một bước, cho nên cho dù ông ta đã cải tranggiống thế nào thì Kỳ Tiêu Vũ cơ bản sẽ không tin tưởng ông ta.

Càng thêm hận chính là, Sở Mặc lại biến thành dáng vẻ của lão tộc trưởng bộ tộc Tinh Linh, ngay cả ông ta cũng bị lừa!

Vết thương trên cánh tay đau tới tận xương càng làm trong lòng Huyết Ma Lão Tổ vô cùng phẫn hận.

Miệng Sở Mặc phun ra máu, lại lớn giọng cười nói:

- Đường đường là Huyết Ma Lão Tổ không ngờ lại không biết xấu hổ biến thành dáng vẻ của ta, lại còn nói lời không biết xấu hổ như vậy... chính ngươi không cảm thấy xấu hổ sao?

- Tiểu xúc sinh!

Ta nhất định sẽ làm cho ngươi phải vạn kiếp bất phục!

Bắt ngươi nhận hết tra tấn mới có thể hồn bay phách lạc.

Ngươi nhớ cho kỹ!

Huyết Ma Lão Tổ công kích tới lồng giam, điên cuồng gầm thét.

- Ta hỏi ngươi có biết xấu hổ hay không?

Lão bất tử này, xấu hổ hay không hả!

Sở Mặc cười ha ha, sau đó nói với Kỳ Tiêu Vũ:

- Tiểu Vũ...

Độ kiếp!

Nói xong, Sở Mặc dẫn động năng lượng Sơn Xuyên Đại Địa.

Từng luồng linh khí dũng mãnh lao về phía Kỳ Tiêu Vũ, trong nháy mắt đãvây Kỳ Tiêu Vũ lại.

- A!

Kỳ Tiêu Vũ thét lên một tiếng kinh hãi.

Nàng đột nhiên phát hiện ra bản thân mình vừa mới bị thương xong nhưng gần như trong phút chốc đã hoàn toàn hồi phục.

Sau khi lượng lớn tinh khí dũng mãnh lao vào cơ thể của nàng, tâm pháp tu luyện của nàng tự vận chuyển.

Trong phút chốc đã hoàn toàn vượt qua cực hạn mà hiện nay nàng có thể thừa nhận.

Phía trời cao vô tận trên đỉnh đầu, kiếp vân nhanh chóng ngưng tụ,hướng về phía này mà tới.

- Độ kiếp, đánh chết lão đi!

Sở Mặc rống to.

Lúc này, Kỳ Tiêu Vũ đã hiểu ra một chút, hai mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn Sở Mặc:

- Chàng... chàng lừa ta!

Sở Mặc lớn tiếng quát:

- Đã lúc nào rồi hả?

Còn nói lời này, nhanh chóng độ kiếp đánh chết lão đi!

- Sở Mặc... ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Ta muốn ăn tươi nuốt sống ngươi!

Huyết Ma Lão Tổ lại đang điên cuồng gầm thét.

Ba người ở đây không có ai ngu ngốc cả.

Huyết Ma Lão Tổ làm sao lại không nhìn ra dụng ý của Sở Mặc?

Hắn đã động đến năng lượng Sơn Xuyên Đại Địa vây khốn ông ta lại, sau đó tạo cơ hội cho Kỳ Tiêu Vũ, để cho nàng độ kiếp rời khỏi thế giới này!

Thân thể thực của ông ta, ở Thiên giới!

Tất cả sắp xếp của ông ta đều ở Linh giới!

Một khi Kỳ Tiêu Vũ phi thăng thành công đến Tiên giới, bố cục mấy trăm năm của ông ta không khác nào hoàn toàn thất bại.

Cho dù tương lai có một ngày có thể phi thăng lên Tiên giới theo Kỳ Tiêu Vũ thì ông ta vẫn có thể ra tay, nhưng lúc đó, xác xuất thành công thấp hơn vô số lần so với bây giờ.

Bởi vì Thiên giới không phải là Linh giới.

Còn có rất nhiều người khủng bố hơn tồn tại.

Cho dù Huyết Ma Lão Tổ ông ta không để ai vào mắt nhưng vẫn tự biết mình tuyệt đối không thể muốn làm gì thì làm ở Thiên giới được.

Đến lúc đó, chuyện này sẽ tồn tại quá nhiều biến số!

Suy cho cùng, thần công của ông ta... rất có thể sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trong chốc lát.

Cho nên, Huyết Ma Lão Tổ hận muốn điên lên.

Sự căm hận của Sở Mặc với Huyết Ma Lão Tổ cũng không hề nhỏ.

Hắn một bên quát lớn với Kỳ Tiêu Vũ, bảo cô ấy nhanh chóng vận công chuẩn bị độ kiếp, một bên thi triển các loại thuật Chí Tôn, điên cuồng công kích vào chỗ Huyết Ma Lão Tổ bị nhốt.

Máu tươi không ngừng tràn ra từ khóe miệng của Sở Mặc.

Hắn vốn vì bày trận mà tiêu hao quá lớn, bây giờ lại vận dụng thuật chí tôn như vậy, với hắn thì quả thực là hành vi không muốn sống nữa.

Kỳ Tiêu Vũ lúc này cơ bản là không thể khống chế được nguồn năng lượng cuồn cuộn trong cơ thể.

Nước mắt nàng rơi như mưa, vô cùng đau thương nhìn Sở Mặc, sau đó cắn răng... trực tiếp dẫn động Thiên kiếp!

Răng rắc!

Một tiếng sấm vang lên.

Làm Huyết Ma Lão Tổ đang bị vây sợ đến "rơi" cả nửa linh hồn.

-----o0o-----

Chương 993: Ta sẽ nhớ kỹ (1)

Chương 993: Ta sẽ nhớ kỹ (1)

- Không!

Huyết Ma Lão Tổ điên cuồng rống lên, bắt đầu triển khai toàn bộ bản lĩnh, liều mạng công kích pháp trận này.

Nhưng dù sao, ông ta không phải là Chí Tôn.

Mà Sở Mặc dùng... lại là thuật Chí Tôn!

Nếu thân thể thực của Huyết Ma Lão Tổ ở trong này thì ông ta đương nhiên không sợ gì cả.

Nhưng vấn đề là... thân thể đang ở nơi này lại là một nhục thể Nguyên Anh đỉnh!

Dù hùng mạnh thế nào...

đều có hạn!

Giống như Sở Mặc nói, cho dù ngươi nắm giữ rất nhiều bản lĩnh cao cường, nhưng ở Linh giới này, coi như là ngươi có thể thi triển nhưng cũng chỉ thật sự "triển" ra một phần ngàn vạn uy lực của những bản lĩnh đó thôi.

- Ha ha ha ha haSở Mặc ngửa mặt lên trời cười to, nhìn khuôn mặt đang nổi điên của Huyết Ma Lão Tổ:

- Bố cục hơn ba trăm năm, được xưng là Lão thông minh tuyệt thế lại không biết xấu hổ, loại tư vị này thế nào?

Một bên, Huyết Ma Lão Tổ điên cuồng công kích lồng giam, một bên dùng ánh mắt vô cùng âm độc nhìn Sở Mặc:

- Tưthế nào?

Tiểu súc sinh, Tý nữa ta sẽ cho ngươi thấy tư vị này như thế nào!

Ta sẽ mang sinh linh có trong Thành Cẩm Tú ra toàn bộ rút hết hồn phách, ta sẽ khiến cho chúng hiểu, là ai...

đã tạo thành tất cả đó!

Sau đó, tới khi hận ý của chúng tăng lên tới một mức cực hạn thì ta sẽ ném hồn phách của ngươi vào cho chúng!

Bị chính những người mìnhmuốn bảo vệ xé nát, tư vị đó... nhất định là rất tuyệt!

Tư vị linh hồn bị cắn nuốt... nhất định sẽ làm cho ngươi thích như được lên thiên đường!

Sở Mặc cười ha hả, chỉ có điều trong con ngươi lại lóe lên sát khí vô cùng điên cuồng.

Trong lòng hắn đã triệt để bộc phát sát tâm thực sự.

Lồng giam này cơ bản là không giam giữ được Huyết Ma Lão Tổ bao lâu nữa.

Đến lúc đó, một khi ông ta thoát khỏi vây khốn, tất cả những gì ông ta nói nhất định sẽ đều làm được.

Lúc này, Sở Mặc nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ đang bắt đầu độ kiếp, trên mặt xuất hiện một nụ cười bình tĩnh.

Lúc này hắn đã tiêu hao đạt tới một mức độ gần như cực hạn rồi.

Bên trong Thương Khung Thần Giám đã bắt đầu không ngừng trào lên từng luồng năng lượng, rót vào cơ thể hắn.

Thí Thiên trong tay cũng không nhịn được mà phát ra thanh âm gần như là rên rỉ, không ngừng phát động công kích về phía Huyết Ma Lão Tổ.

Răng rắc!

Ầm ầm!

Thiên kiếp vẫn đang tiếp tục.

Kỳ Tiêu Vũ đang trong thiên kiếp, tóc dài bay múa, tay áo bồng bềnh, giống như một tiên nữ thật sự.

Trên mặt của Sở Mặc càng cười bình tĩnh hơn.

Giờ phút này, ngay cả Huyết Ma Lão Tổ có thoát khỏi vây khốn cơ bản là không thể ngăn cản Kỳ Tiêu Vũ phi thăng nữa!

Trên mặt Kỳ Tiêu Vũ đang độ kiếp nước mắt rơi như mưa, thương tâm đến cực điểm.

Nếu không phải là không muốn uổng phí tâm huyết và sự hy sinh của Sở Mặc, nếu không phải Thiên kiếp một khi bắt đầu là không tự ngừng lại được thì bây giờ nàng thậm chí có kích động muốn dừng lại, cùng chết với Sở Mặc.

- Nếu hôm nay thật sự chàng hy sinh bản thân mình thành toàn chothiếp, một ngày nào đó, thiếp nhất định sẽ tìm chàng trở về.

Hơn nữa... toàn bộ lý do thiếp sống sót, cũng chỉ có báo thù!

Thiếp sẽ hoàn toàn rơi vào hắc ám khôn cùng.

Bên trong sấm sét, đôi mắt của Kỳ Tiêu Vũ gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc, âm thầm thề.

Ầm!

Lại có Thiên lôi vang lên ầm ầm nổ về phía Kỳ Tiêu Vũ, nhưng dưới tinh khí Sơn Xuyên cuồn cuộn thêm vào, thiên lôi...

đối với Kỳ Tiêu Vũ thì tác dụng duy nhất... chính là Luyện thể!

Đúng vậy, Thiên kiếp Tôi Thể!

Đây là một chuyện mà tất cả tu sĩ ở Linh giới có nghĩ cũng không dám nghĩ.

Đây là chuyện ngay cả ở Thiên Giới cũng sẽ bị người ta coi là một chuyện kỳ lạ lại đang "trình diễn" ở nơi này.

Trên người của Kỳ Tiêu Vũ, đã bắt đầu có hào quang phủ kín, gần như không thấy rõ dáng vẻ của nàng nữa.

Trên mặt của Sở Mặc mỉm cười, lớn tiếng nói:

- Tiểu Vũ, nhớ kỹ, ở Tiên giới chờ ta!

Nhất định không được rơi vào trong hắc ám, cho dù hoàn toàn rơi vào hắc ám khôn cùng... nàng cũngnhất định phải nhớ rõ, nàng còn có ta!

Ta còn muốn cùng nàng đi thăm thú hết tất cả phong cảnh trong thiên hạ này!

Nhớ kỹ... nàng còn có ta!

Cho dù nàng biến thành dáng vẻ gì, nàng đều là người phụ nữ của ta!

Đều là của ta!

Nhớ kỹ!

- Ô... thiếp... sẽ... nhớ kỹ!

Thanh âm của Kỳ Tiêu Vĩ truyền ra từ trong sấm sét mang theo thương cảm vô tận, sau đó ầm một cái... trên bầu trời hoàn toàn phát ra một năng lượng kinh khủng khôn cùng, trong nháy mắt cuốn lấy Kỳ Tiêu Vũ, biến mất trong hư không.

- A a a a a a a a!

Lúc này, Huyết Ma Lão Tổ cuối cùng cũng phá được lồng giam, Sơn Xuyên Đại Địc trong phạm vi mấy vạn dặm trong nháy mắt Huyết Ma Lão Tổ xông tới thì sụp đổ ầm ầm.

Ầm ầm!

Phần lớn đất lún xuống, núi cũng sụp đổ.

Huyết Ma Lão Tổ lao tới, chuyện đầu tiên cũng không phải là đi bắt Sở Mặc mà là đến nơi Kỳ Tiêu Vũ biến mất, điên cuồng công kích.

Không ngờ ông ta lại có ý định đánh vỡ thông đạo Tiên Linh củaLinh giới!

Nhưng mà đến cuối cùng ông ta vẫn chậm một bước.

Làm tất cả điều đó cũng là phí công.

Lúc này, Huyết Ma Lão Tổ lại điên cuồng rít gào một trận, cả người như đã điên rồi.

Sở Mặc lẳng lặng cầm Thí Thiên trong tay, đứng trong hư không, mỉm cười nhìn ông ta:

- Trước khi đối mặt với ngươi ta đã từng nghĩ tới vô số kết cục, nhưng mỗi một loại... thật ra đều là kết cục phải chết.

Ta không hề có hyvọng sẽ chiến thắng ngươi.

Trên thực tế, ta không phải là đối thủ của ngươi.

Nhưng cho dù là dã thú mạnh nhất, lúc đi săn chắc chắn sẽ có lúc thất bại, đúng không?

Giống như ngươi bây giờ vậy, con mồi đã chạy mất, ha ha ha ha, ngươi có cảm thấy sung sướng hay không?

Huyết Ma Lão Tổ đang điên cuồng, xoay người lại, đôi mắt đỏ ngầu.

Trên người ông ta bùng lên một tia huyết khí, bên trong tia huyết khí dường như có vô số linh hồn đang giãy dụa.

Ông ta lè lưỡi, liếm môi dưới, chậm mà bình tĩnh trở lại nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, cho tới giờ ngươi vẫn không lo đến vận mệnh của mình đúng không?

- Vận mệnh của ta đương nhiên ta làm chủ rồi, không cần ngươi quan tâm!

Sở Mặc nhìn Huyết Ma Lão Tổ, cười nói:

- Ta ngược lại có chút tò mò, nếu phân thân này của ngươi bị chết đi thì... bản thể của ngươi có thể bị thương hay không?

-----o0o-----

Chương 994: Ta sẽ nhớ kỹ (2)

Chương 994: Ta sẽ nhớ kỹ (2)

- Ta?

Phân thân chết đi?

Trong con ngươi của Huyết Ma Lão Tổ lóe ra tia máu lạnh:

- Ngươi đang đùa ta sao?

- Không, ta đang rất nghiêm túc.

Ngươi xem, bây giờ mãnh thú là ngươi đã khóa chặt con mồi là ta vào phạm vi mục tiêu của ngươi rồi, tađã trốn không thoát nổi.

Mọi người cùng tâm sự chút chứ?

Sở Mặc cười ha hả nhìn Huyết Ma Lão Tổ, trên mặt mang nụ cười sáng lạn không một chút sợ hãi nào.

- Tiểu súc sinh, bây giờ muốn khôi phục cũng chẳng còn ý nghĩ gì nữa.

Muốn đi vào Huyễn Thần Giới cũng tuyệt đối không có khả năng.

Trong nháy mắt Huyết Ma Lão Tổ thoát khỏi vây khốn cũng đã hoàn toàn phong tỏa trời đất nơi này rồi.

Loại phong tỏa này chỉ có Thiên kiếp mới có thể phá vỡ.

Nhưng Sở Mặc bây giờ hiển nhiên không có bản lĩnh độ kiếp, hắn còn chưa tới cảnh giới đó.

- Lão khốn kiếp, ngươi nói đều đúng, ta chỉ là muốn nghiên cứu thảo luận với ngươi một chút, phân thân của ngươi nếu chết ở đây thì bản thể của ngươi có thể biết có chuyện gì xảy ra không?

Sở Mặc cười ha hả:

- Ngươi không phải là ngay cả chút hiếu kỳ này cũng không có dũng khí đi thỏa mãn cho ta chứ?

- Tại sao ta phải thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi?

Ngươi làm hỏng việc lớn của ta, hủy đi bố cục ba trăm năm của ta.

Trong con ngươi của Huyết Ma Lão Tổ bắt đầu nảy ra ánh đỏ của máu:

- Nếu muốn biết... chết đi rồi ta sẽ nói cho ngươi biết!

Huyết Ma Lão Tổ nói xong thì thẳng tay ra tay với Sở Mặc.

Một cái tát chụp tới Sở Mặc.

Trong hư không lập tức hình thành một bàn tay vô cùng lớn hung hăng quất lên người Sở Mặc.

Bịch!

Cơ thể của Sở Mặc giống như diều đứt dây, bay về phía xa.

Xương cốt trên người cũng truyền tới từng đợt tiếng vỡ vụn.

Cho dù là thân thể Tổ cảnh cũng không thể ngăn được công kích giận dữ, điên cuồng và dùng toàn lực của Huyết Ma Lão Tổ.

Huyết Ma Lão Tổ hơi ngơ ra.

Vốn ông ta tưởng rằng một bàn tay này có thể hoàn toàn đập nát được cơ thể của Sở Mặc, sau đó chỉ còn lại Nguyên Anh thôi.

Lại không nghĩ rằng đối phương chỉ là thân thể bị thương nặng, vỡ một chút xương cốt mà thôi.

- Thể chất của ngươi?

Trong con ngươi của Huyết Ma Lão Tổ xuất hiện một chút hứng thú:

- Tiểu tử... ngươi thật sự không phải người thường!

Ta mới phát hiện hóa ra so với tưởng tượng của ta, ngươi mạnh hơn vô số lần!

Cho tới nay ta đều không để ý đến ngươi lắm.

Không thể tưởng được, vốn là một con kiến nhỏ mà lại có hy vọng trở thành một mầm mống cao thủ!

Ta đã nhìn nhầm rồi.

Huyết Ma Lão Tổ nói xong thì đuổi theo Sở Mặc, bay lên bầu trời, từ trên cao nhìn xuống Sở Mặc đã bị rơi xuống một ngọn núi rồi bỗng nhiên cười ha hả:

- Được rồi... ngươi học được thuật Bách Biến, ngươi có thể biến thành phụ nữ... ha ha ha ha ha.

Tự nhiên, Lão Tổ ta phát hiện ông trời quả nhiên là đối đãi không tệ, đóng lại một cánh cửa lại mở một cánhcửa khác lớn hơn cho ta!

Lúc này, Sở Mặc cả người đã gần hôn mê, nhìn vẻ mặt của Huyết Ma Lão Tổ, hắn đột nhiên ý thức được gì đó, lập tức vô cùng tức giận, nói:

- Ngươi muốn làm gì?

- Ngươi nói xem ta muốn làm cái gì?

Huyết Ma Lão Tổ cười hắc hắc, từ trên cao chậm rãi hạ xuống trước mặt Sở Mặc, có chút hăng hái nhìn vẻ mặt tức giận của Sở Mặc:

- Ngươi thả con mồi nhỏ bé của ta đi rồi, làm ta mất đi lò đỉnh... vậy thì, lò đỉnh này để ngươi thay thế là được rồi!

- Con mẹ nó, ta là đàn ông!

Sở Mặc tuy là trong lòng đã có kế hoạch nhưng giờ phút này vẫn bị Huyết Ma Lão Tổ làm cho ghê tởm không hề nhẹ.

- Đàn ông thì lo gì chứ?

Không phải ngươi có thể biến hóa sao?

Huyết Ma Lão Tổ thản nhiên nói:

- Chỉ cần ngươi biến thành dáng vẻ của phụ nữ thì ổn ngay mà?

Yên tâm, ta sẽ không ghét bỏ ngươi đâu!

- Bố đây ghét bỏ ngươi!

Tên quái vật ghê tởm này!

Sở Mặc nói xong thì bùng lên lửa giận, hào quang của Thí Thiên lóe lên, hung hăng chém về phía Huyết Ma Lão Tổ.

Phù!

Huyết Ma Lão Tổ vươn một cái tay không bị cụt ra đỡ.

Keng!

Một tiếng thân thể kim thiết phát nổ, sắc mặt của Huyết Ma Lão Tổ trong nháy mắt đã biến đổi.

Bởi vì cánh tay của ông ta không nờ lại bị chém rơi mất một đoạn.

- Cây đao này của ngươi...

Huyết Ma Lão Tổ đạp lui về phía sau vài bước, nghi ngờ không nắm chắc nhìn Sở Mặc:

- Là cây đao kia!

Huyết Ma Lão Tổ nói xong, trong ánh mắt của ông ta còn hiện lên tia sáng sợ hãi nhìn Sở Mặc, sau đó nhìn miệng vết thương rụng tay của mình, cuối cùng mới hít một hơi khí lạnh:

- Thật là cây đao kia!

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Huyết Ma Lão Tổ.

Lúc này mấy viên huyết nguyệt trên Thương Khung Thần Giám tất cả đều phát ra ánh sáng mãnhliệt sắc nhọn, có năng lượng vô cùng hùng mạnh dũng mãnh tiến vào trong thân thể hắn.

Đồng thời Ngũ Sắc Đạo Đài trong đan điền cũng đang điên cuồng hấp thu tinh khí bốn phương tám hướng của trời đất.

Dấu ấn Vô sắc ngũ đài đang điên cuồng phóng năng lượng cuồn cuộn ra bên ngoài, không ngừng rót vào trong Nguyên Anh của Sở Mặc.

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý cũng đang điên cuồng vận chuyển.

Huyết Ma Lão Tổ càng nhìn càng kinh hãi.

Trong lòng ông ta đãnghĩ tới một truyền thuyết, sau đó híp mắt, nhìn Sở Mặc từ trên xuống dưới, cuối cùng bỗng nhiên cười ha hả:

- Không thể tưởng được, thật không nghĩ tới, ha ha ha ha ha!

Ông trời hậu đãi ta quá hậu, ha ha ha, không ngờ được, không thể nào ngờ được, thật sự có giá trị chính là ngươi mới đúng!

- Lão khốn kiếp, cảm giác không còn tay thấy thế nào?

Có sướng hay không?

Sở Mặc cười hắc hắc:

- Muốn có ý đồ gì với ta?

Cho dù có một ngày ngươi bước chân vào cảnh giới Chí Tôn cũng nhất định sẽ có người tìm được ngươi, bầm thây ngươi làm vạn đoạn.

- Nơi này của Linh giới không hề có liên hệ với bên ngoài, cho nên sẽ không có ai biết được chuyện này.

Huyết Ma Lão Tổ cười hắc hắc, phẫn nộ và điên cuồng trên mặt hoàn toàn biến mất.

Ánh mắt ông ta nhìn Sở Mặc như thể là nhìn bảo vật trân quý nhất trên đời này:

- Vốn là nếu có được con tiểu Tinh Linh kia, suy cho cùng sau khi thần công đại thành thì Lão Tổ ta sẽ có hy vọng bước vào cảnh giới Chí Tôn nhưng vẫn tồn tại biến số.

Ấy thế mà bây giờ cũng không ai biết đến cuối cùng sẽ thế nào đâu nhé.

Dù sao con đường Chí Tôn... cũng không ai biết.

Nhưng bây giờ đã không giống với lúc trước nữa!

Ha ha, tiểu tử, ta quả thật rất vui.

Ngươi chính là quà tặng chân quý nhất mà ông trời tặng cho ta!

Có ngươi, ta nhất định có thể bước vào con đườngChí Tôn!

Cho nên, chỉ cần có được ngươi rồi thì con tiểu Tinh Linh kia tính là gì chứ?

Cho nên bị hủy ở Linh giới thì cũng chả làm sao.

-----o0o-----

Chương 995: Bóp chết (1)

Chương 995: Bóp chết (1)

Huyết Ma Lão Tổ nói xong thân hình chợt lóe lên.

Một luồng khí tức bạo ngược trong giây lát bạo phát từ cơ thể của ông ta.

Phân thân này của Huyết Ma Lão Tổ quả nhiên không đơn giản như vậy.

Giờ phút này khí tức mà ông ta bộc lộ ra cũng không phải là khí tức của cảnh giới Nguyên Anh, cường đại đến mức làm người ta hít thở không thông.

- Nhìn thấy không?

Ha ha ha ha, Phi thăng kỳ!

Tiểu súc sinh, khôngnghĩ tới đúng không?

Phân thân của Lão Tổ ta đây là Phi Thăng kỳ.... ha ha ha ha ha ha

Huyết Ma Lão Tổ cười điên cuồng, tùy ý để khí tức kinh khủng trên người tản ra, bay thẳng đến chân trời.

Khí tràng trên bầu trời nháy mắt đã xảy ra sự biến đổi cực lớn.

Từng luồng khí tức bạo ngược bay ra.

- Lực lượng Nhân Quả thì sao chứ?

Lão Tổ ta không muốn gánh vác lực lượng Nhân Quả của con Tinh Linh kia, nhưng nếu có được ngươirồi thì Lão Tổ ta sợ gì Nhân Quả nữa?

Cả người Huyết Ma Lão Tổ cũng trở lên điên dồ.

Hoàn toàn điên cuồng!

Xông thẳng đến chỗ Sở Mặc:

- Lão Tổ ta một khắc cũng không muốn chờ nữa!

Ngoan ngoãn bó tay chịu trói cho ta!

Sau tiếng gầm gừ của Huyết Ma Lão Tổ, trời đất nơi này trong nháy mắt đã xảy ra sự biến đổi cực lớn.

Người đứng ở nơi đó đã từ Sở Mặc... biến thành một người đàn ông trung niên!

Chỉ có điều, người đàn ông trung niên này toàn thân đều được hào quang bao phủ.

Tia sáng kia tuy nhìn qua không chói mắt lắm nhưng Huyết Ma Lão Tổ chỉ nhìn thoáng qua cũng cảm giác được hai mắt mình muốn nổ tung!

- Bằng vào ngươi?

Trong miệng người trung niên phát ra một âm thanh lạnh như băng.

- Đây, đây, đây... con mẹ nó là thứ gì chứ?

Huyết Ma Lão Tổ thét lên một tiếng kinh hãi, há miệng thật to, không thể tin nổi nhìn thân ảnh được bao phủ trong hào quang ở phía trước, ánh mắt hiện ra thần sắc vô cùng hoảng sợ.

Từ sau khi phân thân này bước vào Linh giới là lần đầu tiên cảm nhận được hơi thở tử vong rõ ràng như thế.

Ông ta sợ hãi.

Lúc này, xung quanh bắt đầu xao động... bắt đầu sụp đổ càng thêm nhanh chóng.

Đất ở dưới chân cũng vỡ ra một khe hở rất lớn.

Từ trên cao nhìn giống như là một tấm mạng nhện khổng lồ, từ nơi đó hướng về bốn phương tám hướng, không ngừng lan ra bên ngoài.

Phạm vi mười vạn dặm... phạm vi trăm vạn dặm... phạm vi nghìn vạn dặm!

Gần như là trong nháy mắt loại khí tức bạo ngược đó lan tràn ra bên ngoài cả nghìn vạn dặm.

Tiện đà, toàn bộ rừng rậm vô tận, từ trên xuống dưới bắt đầu điên cuồng rung lên, toàn bộ thế giới... dường như đang bị hủy diệt!

So sánh ra, khí tức Phi Thăng kỳ mà Huyết Ma Lão Tổ phát ra không khác nào đồ chơi cả.

Lại nói, dường như thời gian rất dài, nhưng thật ra đây chỉ là trong nháy mắt mà thôi

Phía trên trời cao kia có một Thiên Phạt Chi Nhãn, lấy tốc độ không thể tin nổi mở ra.

Nhìn về phía người trung niên đang đứng cả người tản ra tia sáng, đồng thời cũng có một tia sáng tập trung về phía phân thân Huyết Ma Lão Tổ đang đứng.

Hai ngoại tộc!

Nhất định phải tiêu diệt!

Tất cả...

đều diễn ra quá nhanh!

Thế nên toàn bộ sinh linh bình thường trong khu rừng rậm cơ bản đều không thể trốn thoát!

Trong nháy mắt đã bị cắn nuốt vào trong khe hở đã nứt ra.

Sau đó, người trung niên làm một hành động.

Ông ta giơ tay lên chộp thẳng về phía Huyết Ma Lão Tổ!

Huyết Ma Lão Tổ gầm lên một tiếng vô cùng tuyệt vọng, thanh âm kia thê lương đến mức có để dọa chết được cả sinh linh khác.

Ông ta hành động như muốn chạy trốn.

Cho dù lúc này ông ta đang ở Phi Thăng Kỳ thì cơ bản là không thể chống lại người trung niên đáng sợ này.

Đồng thời trên người trong phút chốc xuất hiện vô cùng nhiều bảo vật.

Hồ lô, trường kiếm, đỉnh, lò luyện đan, ngọc bài, pháp khí Thần Kim Đúc...

Nhưng tất cả đó đều công toi cả.

Tất cả bảo vật trong phút chốc đã tự nổ.

Còn có một vài mảnh vỡ đánh vào trên cánh tay phát ra tiếng đinh đang, không ngờ lại hoàn toàn không thể tạo thành chút thương tổn nào cho cánh tay đó.

Keng!

Duy chỉ có một thanh trường kiếm Thần Kim Đúc là có thể lưu lại một vết thương trên cánh tay đó.

Cơ thể của Huyết Ma Lão Tổ giống như là bị chế trụ tại chỗ, triệt để bị đóng đinh tại đó.

Sau đó, cơ thể Huyết Ma Lão Tổ bị bàn tay của người trung niên tóm vào trong tay, không hề do dự dùng sức bóp!

Bùm!

Một tiếng nổ long trời nở đất vang lên.

Cơ thể của Huyết Ma Lão Tổ, tính cả Nguyên Anh trong cơ thể, không... chính xác mà nói hẳn là nổ cả Nguyên Thần thứ hai trong cảnhgiới Phi Thăng Kỳ.

Bị bóp cho nhão nhoét!

Nguyên Thần thứ hai nổ tung, nhưng không hề làm bị thương cánh tay kia.

Phân thân này của Huyết Ma Lão Tổ... tan thành mây khói!

Mà lúc này... toàn bộ rừng rậm vô tận bắt đầu bùng cháy, Thiên Phạt Chi Nhãn ở trên bầu trời mới bắt đầu mở cả hai mắt ra.

Một tia sáng...

đánh thẳng về phía người trung niên.

Trong tia sáng này ẩn chứa quy luật vô tận của Đại Đạo, chỉ một chút thôi, trên người của người trung niên đã bị đánh tạo thành một tia máu lạnh lùng, diễm lệ lại thê lương.

Chịu một kích mang năng lượng quy tắc này mà không ngờ lại không vỡ nát!

Quả thực là không thể ngờ được.

Ngay cả Thiên Phạt Chi Nhãn dường như cũng hơi sửng sốt, dừnglại một chút.

Sau thì thân ảnh đó hơi lảo đảo một chút, trong nháy mắt đã biến mất trong hư không.

Thay vào đó là cơ thể đã suy yếu đến mức hôn mê của Sở Mặc xuất hiện ở đó.

Ầm ầm!

Vùng đất rộng lớn dưới chân trong nháy mắt đã sụp đổ.

Cả thân thể của Sở Mặc cùng với tất cả mọi thứ ở bốn phương tám hướng, ngay lậptức... bị nuốt trọn.

Biến mất không còn bóng dáng.

Thiên Phạt Chi Nhãn phía trên trời cao tự nhiên mất đi mục tiêu, trong mắt dường như xuất hiện vẻ kỳ quái, tỉ mỉ nhìn chằm chằm vào thân hình của Sở Mặc đang ở chỗ bị nuốt chửng.

Cái nhìn này... bị vô số sinh linh nhìn thấy, trở thành điều bí ẩn nhất trong Linh giới.

Rồi sau đó, Thiên Phạt Chi Nhãn biến mất, nhưng vùng đất phạm vi hơn một ngàn năm trăm dặm cũng hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này, sụp đổ vào sâu trong lòng đất.

Tạo thành một hố to rất khủng bố.

Cũng may thời gian cũng ngắn.

Cho nên, mặc dù một vùng đất lớn sụp xuống, nhưng ngoài những sinh linh đẳng cấp thấp ra, phàm là sinh linh có chút tu hành, tất cả đều bay lên trời, thoát khỏi một kiếp này.

Trong đó cũng bao gồm cả những tộc nhân của Tinh Linh Tộc sâu trong rừng tậm.

-----o0o-----

Chương 996: Bản tôn của Huyết Ma Lão Tổ

Chương 996: Bản tôn của Huyết Ma Lão Tổ

Những người đã bay lên trời trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.

Vùng đất đập vào mắt... hoàn toàn là cảnh tượng giống như tận thế vậy.

Tất cả mọi thứ mà mọi người quen thuộc, tất cả đều bị nuốt trọn.

Toàn bộ Bắc Cực Linh giới, hoàn toàn bị phá hủy

Không chỉ như thế, ngay cả bầu trời trên đỉnh đầu... cũng sụp đổ theo.

Bắt đầu xuất hiện lượng khủng bố loạn lưu.

Mọi người trơ mắt nhìn một đàn trăn lớn cả mấy ngàn trượng giống như rồng muốn bay lên trời, muốn chạy trốn.

Kết quả, bởi vì bay quá cao cùng nhau mà bị một đoạn loạn lưu đánh trúng, trong nháy mắt tan thành tro bụi.

Trời đất một phương này đã hoàn toàn bị hủy!

- Đi mau!

Một trưởng lão của Tinh Linh tộc kêu lên cảnh cáo rất thê lương.

Trên thực tế không cần bà ấy nhắc nhở, hàng tỉ sinh linh đều điên cuồng chạy về bốn phương tám hướng rồi.

- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì chứ?

Một trưởng lão của Tinh Linh tộc trong mắt tràn đầy sự chấn động:

- Cho dù là Hắc Ám Thánh Khí tự nổ... cũng không đến mức này chứ?

Thế giới này ai có bản lĩnh để Hắc Ám Thánh Khí tự nổ chứ?

- Công chúa điện hạ?

Lúc này đã có nhiều tộc nhân của Tinh Linh tộc phục hồi lại tinh thần.

Trực giác nói cho các nàng biết, chuyện này nhất định có liên quan tới công chúa.

Nhưng lúc này, đã không ai có thể tìm được tung tích của công chúa.

Trên không trung không ngừng sụp xuống phía dưới.

Nơi này...

đã thật sự trở thành một vùng tuyệt địa rồi.

E là từ nay về sau, không bao giờ... có khả năng khôi phục.

Cũng sẽ không còn bất kỳ sinh linh nào có năng lực đặt chân tới nơi đất đai rộng lớn này nữa.

Sở Mặc cùng với núi sông, đất đai rơi vào sâu trong lòng đất.

Tại thời điểm này hơi hơi nhắm hai mắt lại, hắn đã không còn khí lực để nói chuyện, ngay cả tâm tưởng cũng muốn ngừng hoạt động rồi.

Trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ: Ta đã bóp chết Huyết Ma Lão Tổ rồi!

Phân thân hoàn mỹ... ta cho ngươi tự mãn này!

Lúc này chỉ là trong nháy mắt mà thôi.

Nếu thời gian hơi lâu một chút, toàn bộ Linh... sợ rằng đều bị hủy boại, hoàn toàn sụp đổ.

Kết quả này... tuy là cũng không phải mong muốn của ta.

Nhưng cũng đã là cực hạn mà ta có thể làm được!

Các sinh linh bị liên lụy vì ta, rất xin lỗi.

Ầm!

Thân thể của Sở Mặc không ngừng rơi sâu trong lòng đất.

Sâu trong vô tận, nơi đó là một biển nham thạch nóng chảy đỏ thẫm!

Phía trên Thiên giới, ở một tinh vực cực kỳ xa xôi và lạ lẫm, có hàng tỉ ngôi sao.

Từ xa nhìn lại giống như một dải ngân hà thật lớn vắt ngang trong hư không.

Quần tinh lóe sáng, hào quang vô cùng rực rỡ.

Giữa ngân hà có một ngôi sao thật lớn đang không tiếng động chuyển động.

Phía trên của ngôi sao này đạo khí tràn trề, sức sống bừng bừng, đủ loại sinh linh mạnh mẽ không sao kể siết.

Trong lúc đó, nơi sâu nhất của ngôi sao truyền ra một tiếng rống giận long trời lở đất.

Thanh âm kia vô cùng thê lương, dường như đã phải chịu đả kích khổng lồ, thống khổ và phẫn nộ.

Sau đó truyền tới một tiếng nổ ầm ầm, làm cho ngôi sao cũng phải hơi run rẩy, một tia sáng phóng lên cao.

Một tên thanh niên mặt trắng nõn, nửa người rách tung tóe lao thẳng tới nơi sâu nhất của ngôi sao, toàn thân đầy máu tươi.

Mỗi một giọt rơi trên mặt đất đều tạo ra một cái hố sâu cả vài vạn trượng trên bề mặt ngôi sao.

Không biết có bao nhiêu sinh linh trongphút chốc đã tan thành tro bụi, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.

Gã ta thống khổ tru lên, máu tươi trên người như con sông chảy xuống từ trên không trung.

Toàn bộ sinh linh trên ngôi sao đều run rẩy.

Cho dù là sinh linh hùng mạnh cỡ nào, tất cả đều quỳ rạp trên đất không dám nhúc nhích.

Miệng người trẻ tuổi không ngừng rống lên vừa giận dữ vừa thống khổ.

Thật lâu sau, máu trên người mới ngưng chảy.

Sau đó, gã ta chỉ một ngón tay, một phần mười ngôi sao gần như đãbị hủy diệt, trong nháy mắt đã khôi phục nguyên dạng.

Chỉ có điều những sinh linh đã chết đi cũng không thể sống lại được.

- Là ai?

Ai hủy phân thân của bản tôn?

Sắc mặt người trẻ tuổi kia âm trầm đến mức dọa người, khí thế kinh thiên từ trong cơ thể của gã bạo phát ra ngoài, khí tức đó trấn áp khắp cả tinh vực.

Vô số sinh linh đều bị dọa cho hồn bay phách tán.

Sau đó, người trẻ tuổi kia lại làm một hành động.

Gã ta tùy ý chỉ tới một phương hướng.

Sinh linh trong phạm vi ngàn vạn dặm trong nháy mắt ngã xuốnghóa thành sương máu, sau đó hình thành từng sợi tơi máu bay về phía người thanh niên.

Bên trong những sợi tơ máu này ẩn chứa lượng tinh khí khó có thể tưởng được!

Hóa huyết**! (Nguyên văn dấu ** trong truyện)

Thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn nhưng cực kỳ hiệu quả.

Thương thế trên người của người trẻ tuổi lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được mà khôi phục.

Người trẻ tuổi kia chính là bản tôn của Huyết Ma Lão Tổ!

Một người đã vượt qua cả cảnh giới Đế Chủ, đến gần sự tồn tại đáng sợ của Chí Tôn!

Thương thế trong thân thể của gã ta tuy là khôi phục rất nhanh nhưng trên thực tế, tổn thương của gã ta.... lại cực kỳ nặng.

Cho dù hóa huyết** toàn bộ sinh linh trong tinh vực này thì cơ bản là không có khả năng khôi phục hoàn toàn tổn thương của gã ta.

Thần công Bách Thể Quy Nhất chỉ còn một chút nữa là thật sự thành công rồi.

Nhưng ở thời kỳ then chốt lại có chuyện lớn xảy ra.

Phân thânquan trọng nhất của gã... lại bị người ta giết chết rồi!

Hơn nữa làm rất gọn gàng linh hoạt mà Bản tôn là gã không hề phát hiện ra.

Đang trong trạng thái bế quan mà lại bị trọng thương.

- Tinh Linh tộc...

Trên mặt người trẻ tuổi xuất hiện thần sắc dữ tợn:

- Bản tôn sẽ không bỏ qua cho các ngươi!

Nói xong lại không nhịn được mà ngửa đầu lên trời gầm thét.

Thanh âm kia vang vọng tận hư không, hình thành một luồng ý niệm, giống như một lời thề đáng sợ.

- Người hủy bố cục của ta...

Bản tôn nhất định sẽ tìm được ngươi!

Bầm thây ngươi thành vạn đoạn!

Người trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi thề, đồng thời hơi nhắm hai mắt lại, bắt đầu đứng lên.

Gã đang tìm kiếm người làm gã ra nông lỗi này!

Cho dù bây giờ không có cách nào tìm được người đó, nhưng gã nhất định phải biết, đến tột cùng là ai... dám hủy bố cục vạn năm của gã!

Thần công Bách Thể Quy Nhất cần 100 cơ thể thiên chi kiêu nữ thể chất đặc thù.

*Thiên chi kiêu nữ: Người con gái của trời, ý chỉ người được ưu ái cả về thân phận bối cảnh gia tộc và thiên phú, có tài năng.

-----o0o-----

Chương 997: Bóp chết (2)

Chương 997: Bóp chết (2)

Môn công phu này vô cùng tà ác, tu luyện đương nhiên cũng phiền phức.

Hơn nữa thế nhân không dung (Con người không chấp nhận công phu tà ác đó).

Bởi vậy, cho dù Huyết Ma Lão Tổ thần công cái thế nhưng cũng không dám quang minh chính đại tu luyện môn công pháp này.

Thậm chí gã không dám tìm mục tiêu ở trong Thiên giới.

Trong Thiên giới, thiên chi kiêu nữ có thể chất đặc thù số lượng rấtnhiều, nhưng những cô gái này... hơn nửa đều xuất thân đại tộc con nhà quyền quý, bối cảnh tương đối đáng sợ.

Một khi gã chọn mục tiêu kiểu này thì rất có thể sẽ khiến cho toàn bộ những người ở Thiên giới tức giận.

Tuy là gã ta không sợ ai cả, nhưng không thể chịu toàn bộ phẫn nộ của Thiên giới được.

Bởi thế, bố cục sắp xếp của Huyết Ma Lão Tổ vẫn luôn đặt ở hai giới Tiên - Linh, trong đó, Tiên giới là bố cục nhiều nhất.

Nhưng khi gã ta đã tập hợp đủ 99 thiên chi kiêu nữ có thể chất đặc thù rồi thì đã đem tất cả lực lượng của gã ta ở Thiên Giới... hủy diệt toàn bộ trong một đêm.

Trong chuyện này, tốn thời gian gần vạn năm!

Ngay cả ở Thiên giới nhưng gã vẫn làm rất cẩn thận, không dám sơ xuất chút nào.

Bởi vì một khi bị người ta biết được, gã lập tức sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Mục tiêu cuối cùng của gã chính là đặt trên người thiên chi kiêu nữ tương lai của Tinh Linh tộc.

Không nghĩ tới đối phương lại có thể tính được một kiếp này mà chạy thẳng tới Linh giới.

Không biết rằng, điều này càng làm Huyết Ma Lão Tổ cảm thấy vui vẻ.

Càng là thế giới ở tầng thấp thì càng không dễ có việc ngoài ý muốn.

Chỉ còn 300 năm cuối cùng, chỉ cần gã bắt được thiên chi kiêu nữ của Tinh Linh tộc kia... tuyệt thế thiên kiêu thật sự, như vậy, thần công Bách Thể Quy Nhất của gã sẽ thực sự thành công!

Đến lúc đó, cho dù không thể bước thẳng vào cảnh giới Chí Tôn nhưng ít ra... so với bây giờ đã nâng cao được một bước, một chút vấn đề cũng không có.

Nhưng người tính không bằng trời tính.

Một bước cuối cùng lại thất bại trong gang tấc làm trong lòng Huyết Ma Lão Tổ phẫn nộ, quả thực là có sự kích động muốn hủy diệt cả tinh vực.

Cho nên, gã nhất định phải tìm ra người kia.

Cho dù vì thế mà phải trả giá mấy trăm năm thọ nguyên cũng sẽ không luyến tiếc.

Kết quả lại làm cho Huyết Ma Lão Tổ cảm thấy khiếp sợ.

Không ngờ, gã lại không có cách nào Suy Diễn ra sự tồn tại của người kia.

Thuật Suy Diễn của gã tuy là chưa thể nói cực cao minh nhưng dù sao cũng là một Đế Chủ tồn tại siêu việt, ít ra... cũng là một chủ nhân đích thực của một tinh vực.

Biết rõ về quá khứ và tương lai, làm sao có thể một người thôi cũng không thể Suy Diễn ra được?

Huyết Ma Lão Tổ không tin, lại Suy Diễn lại.

A, phốc!

Kết quả đến cuối cùng... vẫn phun một ngụm máu ra, không tính ra cái gì cả!

- Gặp quỷ rồi!

Trong mắt của Huyết Ma Lão Tổ lần đầu tiên xuất hiện vẻ kinh ngạc.

Lấy cảnh giới như gã mà hoàn toàn không tính ra sự tồn tại của đối phương, chỉ có 2 khả năng.

Thứ nhất, đối phương là một sự tồn tại siêu việt vô địch hơn cả gã!

Nhưng khả năng này, Huyết Ma Lão Tổ cơ bản là không tin được.

Phân thân kia của gã là ở Linh giới, sự tồn tại quá hùng mạnh cơ bản là không thể tồn tại ở thế giới đó được.

Trừ phi không thèm để ý tới toàn bộ sinh linh Linh giới, hủy diệt cả thế giới đó.

Không có ai đi làm như vậy cả!

Nhân quả hủy diệt cả thế giới quấn thân, cho dù là Chí Tôn.. cũng không có dũng khí này.

Bởi vì ngay cả Chí Tôn cũng phải phục tùng Thiên Đạo.

Thiên Đạo tồn tại siêu việt, theo Huyết Ma Lão Tổ cơ bản là không có!

Trên đời này cơ bản là không có khả năng có bất kỳ sinh linh nào có thể trở thành Thiên Đạo tồn tại siêu việt cả.

Cho nên, hủy diệt phân thân kia không thể nào là một sự tồn tại mạnh mẽ vô địch hơn gã được.

Khả năng thứ hai là trên người của đối phương có bí mật khó có thểphát hiện!

Bí mật này thậm chí ảnh hưởng đến cả Thiên Đạo.

Thế cho nên người khác cơ bản là không thể đoán được bất cứ chuyện gì của hắn!

Khả năng này so với khả năng thứ nhất còn làm Huyết Ma Lão Tổ cảm thấy bất an hơn.

So sánh ra, Huyết Ma Lão Tổ thật ra tình nguyện là khả năng thứ nhất còn hơn.

Một sự tồn tại siêu việt, cho dù là hủy đi một phân thân cũng không có khả năng tìm đến bản tôn của gã để đối chiến.

Bởi vì như vậy, đốiphương cũng không chắc chiếm được lợi lộc gì.

Nhưng nếu là tu sĩ trên người có tồn tại bí mật lớn, có thể ảnh hưởng đến cả Thiên Đạo, như vậy nếu tương lai hắn phát triền thì sẽ khủng bố đến khó có thể tưởng thế nào đây?

Người như thế mới thực sự là đại địch của gã.

- Không được, ta nhất định phải theo dõi tu sĩ phi thăng từ dưới lên trong tương lai trăm năm mới được...

Huyết Ma Lão Tổ nói xong thì dùng thần niệm triển khai chỉ thị.

Rất nhanh, một số lượng lớn sinh linh rời khỏi tinh vực này, bay về phía tinh vực chủ.

Tiên giới.

Ở nơi tiếp dẫn, hai người trẻ tuổi cảnh giới Nguyên Anh đang chán muốn chết ngồi đó nói chuyện tào lao.

- Vạn sư huynh, huynh nói xem môn phái có cần phải thế này không?

Bắt người ta phải thủ ở chỗ này?

Cho dù là thật sự có tu sĩ ở Linh giới phi thăng lên... vậy thì thế nào?

Chẳng qua là mạnh hơn chúng ta một chút thôi, có đáng giá để môn phái hàng năm phải hao phí số lượng lớn tài nguyên phái người chuyên đến trông coi không?

- Ta cũng có chút không hiểu.

Một đám tu sĩ không có kiến thức từ nơi nhỏ bé đó, cho dù là phi thăng lên Tiên giới chúng ta thì liệu có mấy người có thể thật sự thành tài chứ?

- Vạn sư huynh, thật ra ta có nghe một vài người nói, tu sĩ trải qua Thiên kiếp thì thường thường thực lực sẽ cường đại hơn một chút.

Huynh có tin lời nói này không?

- Ta không cho là như vậy.

Nơi như Linh giới đó có thể có Thiên kiếp gì chứ?

Nói ra không phải làm người ta chê cười hay sao?

- Aiz, nếu không phải vì một trăm viên Tiên Tinh hạ phẩm hàng nămthì ta mới không muốn thủ ở nơi tồi tàn này.

Quả thực là nhàm chán muốn chết!

Thật là, ngay cả một cô nương cũng không nhìn thấy.

Người nói chuyện là người trẻ tuổi đi sau cùng, thở dài nói.

- Ha ha, nếu không thì... chúng ta đến trấn trên gần nhất... vui vẻ một tí?

Tên tu sĩ họ Vạn trên mặt lộ ra một ý cười hiểu chuyện.

- Được đó, dù sao cũng không ai quản chúng ta, cho dù đi ra ngoài vài ngày cũng sẽ không có ai biết!

-----o0o-----

Chương 998: Tiên giới

Chương 998: Tiên giới

Người trẻ tuổi khác ra vẻ động tâm, gật đầu đồng ý.

Lúc này, ở trung tâm Vận Chuyển Trận thật lớn của nơi tiếp dẫn sinh ra một tia dao động, sau đó... có một tia sáng yếu ớt lóe lên.

Hai người trẻ tuổi đang tán gẫu ban đầu cũng không phát hiện điều gì lạ.

Cho đến khi tia sáng của Vận Chuyển Trận sáng ngời, gần như muốn bắn ra, bọn họ mới ý thức được... có người muốn phi thăng!

- Mẹ nó...

đây không phải phá rối hay sao?

Đại gia đây khó khăn lắm mới muốn đi vui vẻ một chút mà lại có người phi thăng?

Người trẻ tuổi vẻ mặt phẫn nộ.

Người trẻ tuổi họ Vạn cũng không thể nào vui vẻ được, nhìn chằmchằm vào Vận Chuyển Trận, nói:

- Đây là lần đầu tiên từ khi ta canh ở đây nhìn thấy có người phi thăng đó.

- Vạn sư huynh thủ ở đây mấy năm rồi?

Người trẻ tuổi kia hỏi.

- Khoảng chừng...

10 năm nhỉ?

Người trẻ tuổi họ Vạn nói:

- Ngươi cũng biết đấy, môn phái chúng ta lớn như vậy.

Ở trong môn phái cơ hội ra mặt rất ít, còn không bằng đi ra ngoài.

- Lúc đó ta cũng nghĩ như vậy, cảm thấy nơi này có thể yên tĩnh tu luyện, vừa không phải tranh đấu gì.

Kết quả ai biết lại nhàm chán như vậy...

Một người trẻ tuổi khác nói.

Lúc này, Vạn sư huynh bỗng nhiên cười ha hả nói:

- Lý sư đệ...

đệ nói có phải là một tu sĩ đại mỹ nữ phi thăng lên không?

Người họ Lý lắc đầu:

- Chuyện này ai biết được, nhưng mà ta cảm thấy khả năng không lớn.

Nữ tu sĩ vốn số lượng ít, tốc độ tu luyện của họ lại chậm, hơn nữahơn nửa đều là thiên phú bình thường...

Vạn sư huynh nghe thế thì gật đầu:

- Ngươi nói cũng có...

ách?

Hai người đang nói chuyện thì có một bóng dáng vô cùng nổi bật chậm rãi... xuất hiện giữa Vận Chuyển Trận.

Hai người ở bên này nhất thời ngậm miệng, 2 đôi mắt đều trợn lên rõ to, vô cùng kinh ngạc, mắt cả hai người đều nhìn thẳng tắp!

Người tới là một cô nương tuyệt sắc, thiên kiều bá mị, không ngờ lạixuất hiện giữa Vận Chuyển Trận.

Cô gái này quả thực rất đẹp!

Hai người Vạn sư huynh và Lý sư đệ thân là đệ tử của môn phái lớn, không phải là người không có chút kiến thức nào, nhưng họ lại chưa từng gặp được cô gái nào làm người ta kinh diễm như thế.

Hai người theo bản năng liếc mắt nhìn nhau một cái, gần như đồng thanh nói:

- Ta muốn nàng!

Vạn sư huynh nhìn Lý sư đệ:

- Ta dùng 100 Tiên Tinh đổi với ngươi!

Lý sư đệ lắc đầu:

- Ta có thể cho huynh 500.

Vạn sư huynh giật mình nhìn Lý sư đệ:

- 500?

Ngươi điên rồi à?

- Ha ha, ta cảm thấy đáng giá.

Lý sư đệ híp mắt nhìn Vạn sư huynh:

- Chỉ cần sư huynh không tranh giành với ta, về ta sẽ trả cho huynh 5năm bổng lộc, hơn nữa... về sau có chuyện gì, chỉ cần sư huynh lên tiếng, tiểu đệ nguyện vượt lửa lội sông.

Vạn sư huynh nhìn nữ tử càng ngày càng rõ ràng bên trong Vận Chuyển Trận, theo bản năng liếm môi, trên mặt xuất hiện vẻ tiếc nuối nhưng vẫn gật đầu:

- Được, quyết định vậy đi.

Đệ tử trông coi nơi tiếp dẫn Vận Chuyển Trận, tất cả đều có một lợi ích ẩn, đó là... bọn họ có thể nhận được lợi ích từ tu sĩ phi thăng.

Nói như vậy nghĩa là, chỉ cần không quá mức quá phận thì tu sĩ vừamới phi thăng cũng không muốn chọc vào người của Tiên giới.

Cho dù tu vi của đối phương không bằng mình nhưng thường thì cũng không muốn đắc tội.

Dù sao, vừa tới một nơi xa lạ mà lại đắc tội với người địa phương ở đây là một chuyện không hề lý trí.

Nhưng mà giống như người này lại muốn chiếm một nữ tu tu sĩ vừa mới phi thăng, ngay cả là ở Tiên giới... cũng cực hiếm thấy.

Hai người trẻ tuổi bị lợi ích tốt đẹp che mắt, giờ này cũng không biết quyết định này của họ sẽ mang đến hậu quả thế nào cho họ.

Trong lòng Kỳ Tiêu Vũ vô cùng đau thương, đồng thời cũng tràn đầy căm hận với Huyết Ma Lão Tổ.

Nàng biết rõ, Sở Mặc làm tất cả những chuyệnnày, cứng rắn đẩy nàng vào Tiên giới chẳng khác gì đang hy sinh tính mạng của mình để bảo toàn sự bình an cho nàng.

Huyết Ma Lão Tổ cường đại như vậy, hắn làm sao có thể chạy trốn ngay dưới khóe mắt của Huyết Ma Lão Tổ?

Hận ý bốc lên trong lòng Kỳ Tiêu Vũ, năng lượng vô cùng hắc ám trong cơ thể nhân cơ hội đó bắt đầu công kích suy nghĩ của nàng.

Nhưng mà tất cả công kích, tất cả đều bị viên Thất Khiếu Tâm của Kỳ Tiêu Vũ ngăn lại.

Mặc dù không thể thành công ăn mòn ý trí nhưng ít nhiều cũng tạo thành một chút ảnh hưởng tới Kỳ Tiêu Vũ, khiến tâm tình của nàng... trở lên càng ác liệt, đồng thời tính tình của nàng cũng trở lên lạnh lùng hơn.

Lúc này, nàng lại nhìn thấy hai tên đàn ông trẻ tuổi mặt bát giới nhìn chằm chằm vào nàng.

Trong lòng Kỳ Tiêu Vũ vô cùng chán ghét, thậm chí còn sinh ra một sự kích động muốn một kiếm giết chết hai người kia.

Trước đây, tính cách này tuyệt đối không thể xuất hiện trên người của Kỳ Tiêu Vũ.

Tinh Linh tộc vốn là một chủng tộc yêu chuộng hòa bình.

Giết chóc... từ trước đến nay cách các nàng rất xa.

Nhưng lúc này bị Hắc Ám Thánh Khí ảnh hưởng, hơn nữa lại có tâm tình ác liệt vốn có nên Kỳ Tiêu Vũ rất tự nhiên mà sinh ra sát tâm với hai người này.

Hoàn hảo, tinh thần của nàng... vẫn vô cùng tỉnh táo.

Mặt Kỳ Tiêu Vũ lạnh như băng tiêu sái đi ra khỏi Vận Chuyển Trận.

Cảm giác bước vào Luyện Thần Kỳ hoàn toàn khác với trước kia.

KỳTiêu Vũ cảm nhận được thế giới xa lạ này, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ: Mau chóng trở lên hùng mạnh hơn, phi thăng lên Thiên giới!

Đồng thời, nàng cũng ra một quyết định: Từ hôm nay trở đi, nàng sẽ lại tiến vào Huyễn Thần Giới!

Chỉ cần có thể trở lên càng mạnh hơn, ngoại trừ bán đứng chính mình thì nàng sẽ làm tất cả.

Trong lòng nàng bây giờ gần như chỉ còn lại thù hận.

Duy nhất một cảm xúc khác: là ôm một tia hy vọng với việc...

Sở Mặc còn sống!

- Cô nương, chúc mừng đã phi thăng thành công, chúng tôi là đệ tử của Thiên Kiếm Môn, ở đây dẫn đường cho cô nương, mời cô nương đi theo chúng tôi.

Người trẻ tuổi họ Tôn nở nụ cười tự cho là mê người, nói với Kỳ Tiêu Vũ.

Đây thật ra cũng là một quy định bất thành văn: Trong phạm vi đất đai của môn phái, nếu có nơi tiếp dẫn, tu sĩ phi thăng đến nơi này thì môn phái đó có quyền ưu tiên được chọn!

Môn phái khác cũng không đến đây tranh đoạt.

Nhưng điều kiện tiên quyết là người phi thăng... phải đồng ý gia nhập môn phái.

Kỳ Tiêu Vũ hiển nhiên là không có hứng thú đó, lạnh lùng nhìn tên trẻ tuổi họ Tôn, nói:

- Tránh ra!

-----o0o-----

Chương 999: Chém một kiếm

Chương 999: Chém một kiếm

Hai tên tu sĩ họ Tôn và họ Vạn đều ngẩn cả người, hơi không dám tin mà nhìn nữ tử xinh đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông này.

Tên tu sĩ trẻ tuổi họ Tôn mặt kinh ngạc nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Nàng nói cái gì cơ?

Kì Tiêu Vũ không buồn nói thêm câu nào với gã ta, lách qua tên trẻ tuổi họ Tôn, đi thẳng ra bên ngoài.

- Đứng lại!

Cảm giác người ta không thèm nhìn mình vô cùng khó chịu, nhất là bị một nữ tử tuyệt sắc khuynh thành không nhìn tới khiến trong lòng têntrẻ tuổi họ Tôn này dâng lên lửa giận mãnh liệt, lập tức quát:

- Ta cho cô đi rồi à?

Kỳ Tiêu Vũ đứng đó quay đầu lại, trong con ngươi chứa tia sáng lạnh lẽo nhìn người trẻ tuổi họ Tôn.

Năng lượng hắc ám trong cơ thể đang điên cuồng dâng lên.

Kỳ Tiêu Vũ cưỡng chế kích động muốn giết người lại, lạnh lùng hỏi:

- Có việc?

- Vô nghĩa!

Tu sĩ phi thăng như ngươi thật là không có quy củ!

Có biết đây là nơi nào hay không?

Người trẻ tuổi nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ ngay cả hứng thú nói chuyện với gã cũng không có, chỉ lạnh lùng nhìn gã.

- Đây là địa bàn của Thiên Kiếm Môn!

Tên tu sĩ trẻ tuổi họ Tôn trừng mắt nhìn Kỳ Tiêu Vũ, lạnh lùng nói:

- Phi thăng ở địa bàn của Thiên Kiếm Môn thì phải nghe lời của chúng ta!

Nếu không, ngươi ở Tiên giới này sẽ không có chốn dung thân!

Tu sĩ họ Vạn hơi nhíu mày lại.

Gã theo bản năng cảm thấy có chút không ổn, không nhịn được thấp giọng nói:

- Tôn sư đệ....

- Vạn sư huynh, huynh đừng ngăn đệ.

Hôm nay ta nhất định phải dạy cho cô nàng không hiểu lễ nghĩa này một trận.

Tu sĩ trẻ tuổi họ Tôn lòng đầy căm phẫn nói:

-

Sau này nàng ấy hành tẩu trong Tiên giới, chỉ sợ ngay cả chết thế nào cũng không biết!

- Ta có thế nào thì liên quan gì đến ngươi?

Con ngươi lạnh như băng của Kỳ Tiêu Vũ nhìn tên tu sĩ họ Tôn.

- Đương nhiên là có liên quan!

Tên tu sĩ họ Tôn trừng mắt nhìn Kỳ Tiêu Vũ, lớn tiếng nói:

- Ngươi nhất định phải nghe lời ta, nếu không, toàn bộ Thiên KiếmMôn đều sẽ đuổi giết ngươi!

Tên tu sĩ trẻ tuổi họ Vạn hơi nhíu mày.

Gã đã trông ở đây mười năm rồi, tuy là chưa bao giờ gặp người phi thăng nhưng không phải chưa nghe nói qua truyền thuyết về người phi thăng.

Trong mắt tu sĩ ở Tiên giới đương nhiên là khinh thường tu sĩ từ Linh giới phi thăng lên.

Nhưng thật sự có tư cách khinh thường tu sĩ Linh giới, ít nhất phải là tu sĩ Tiên giới tu vi Luyện Thần Kỳ.

Còn đâu thì, tu sĩ ở Tiên giới có tu vi Nguyên Anh thật ra là không có tư cách khinh thường tu sĩ từ Linh giới phi thăng lên.

Bởi vì người ta dựa vào sự cố gắng của mình đã từ Nguyên Anh kỳ đột phá đến Luyện Thần Kỳ.

Sau khi độ kiếp thực lực cũng sẽ phát triển lên một mức lớn.

Cho dù là tu sĩ Luyện Thần kỳ bình thường ở Tiên giới cũng chưa hẳn là đối thủ của người ta!

Hơn nữa tu sĩ từ Linh giới phi thăng lên, ở Linh giới thường là lão tổ của một gia tộc, hoặc là một người thuộc hàng cấp cao của môn phái lớn, hơn nửa đều là nhân vật kiêu hùng, bá chủ một phương!

Người như vậy là người mà tu sĩ Nguyên Anh hay Luyện Thần Kỳ bình thường trong Tiên giới này không thể so bì được.

Bởi vậy, tên tu sĩ họ Vạn năm đó vừa mới đến trông coi nơi tiếp dẫn, sư huynh thủ ở đây từ trước đã từng cảnh báo gã.

- Tu sĩ từ Linh giới phi thăng nên lấy của người ta chút lợi ích cũng không sao.

Đối phương chưa quen thuộc với cuộc sống nơi đây nên cũng cần có người dẫn đường, cần làm quen với mọi chuyện ở Tiên giới.

Nhưng phải nhớ kỹ: nhất định không được quá phận.

Nếu không rất dễ nhận lấy họa sát thân!

Ngươi không nên cảm thấy môn phái của mình hùng mạnh thế nào.

Tu sĩ có thể từ Linh giới phi thăng lên Tiên giới hơn phân nửa không phải là nhân vật nhỏ ở Linh giới.

Người như thế hầu như rất bướng bỉnh không chịu thuần phục, chọc giận họ thì chỉ có ngươi chịu thua thiệt mà thôi.

Tên tu sĩ họ Vạn vẫn nhớ sự nhắc nhở của sư huynh năm đó.

Nhưng mấy năm gần đây cũng không có ai phi thăng ở đây.

Dù sao nơi tiếp dẫn ở Tiên giới còn rất nhiều, mà người phi thăng từ Linh giới cũng không có số lượng nhiều như tưởng tượng.

Tôn sư đệ vừa đến nơi này, tên tu sĩ họ Vạn tuy là cũng nhắc nhở gã rồi nhưng mà xem ra, Tôn sư đệ hoàn toàn không để chuyện này trong lòng.

Cơ bản không thèm để ý!

- Sư đệ... coi như thôi đi.

Tên tu sĩ họ Vạn do dự một chút, cuối cùng vẫn khuyên sư đệ.

Nếu không thật sự gặp phiền toái thì hai người họ đều không thể thoát được.

Ai ngờ Tôn sư đệ tuổi trẻ khí thịnh, cơ bản là không nghe lời gã ta, còn lấy pháp khí ra nói với Kỳ Tiêu Vũ:

- Ngươi đã chọc giận ta rồi, bây giờ ngươi chỉ còn hai con đường, một là... làm người đàn bà của ta!

Hai là, chết!

Tên tu sĩ họ Tôn rốt cục cũng lộ ra tâm tư của mình, nhưng gã không sợ.

Một nữ tu sĩ vừa mới Phi thăng từ Linh giới lên, ở Tiên giới liệu có nền tảng gì chứ?

Loại thật sự có nền tảng cơ bản là không thèm phi thăng ở đây!

Đều đã có nơi tiếp dẫn xác định sẵn đang đợi bọn họ.

Kỳ Tiêu Vũ hơi kinh ngạc nhìn tên tu sĩ họ Tôn, cau mày, thanh âm lạnh như băng:

- Có phải đầu óc của ngươi có vấn đề không hả?

- Trả lời ta!

Tên tu sĩ họ Tôn nhắm pháp khí về phía Kỳ Tiêu Vũ.

Món pháp khí này là lúc gã nhập môn, sư phụ đã ban cho gã.

Một tiên khí hạ phẩm.

Tuy là cảnh giới của gã kém hơn nữ tu sĩ ở đây một chút, nhưng gã tự tin có tiên khí hạ phẩm này trong tay, đối phương nhất định không phải là đối thủ của gã.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn thoáng qua tên tu sĩ họ Vạn, thản nhiên nói:

- Ngươi làm chứng cho ta.

Tên tu sĩ họ Vạn nao nao, không đợi gã lấy lại tinh thần, từ trên người của Kỳ Tiêu Vũ đã cảm nhận được một khí tức kinh người tản ra.

Trong lòng gã chấn động, lập tức hét lên:

- Không được!

Tia sáng hắc ám chợt lóe lên!

Tên tu sĩ họ Vạn thậm chí còn không thấy rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe thấy Tôn sư đệ thét lên một tiếng long trời lở đất.

Tuy nhiên thanh âm kêu thảm thiết kia chỉ trong nháy mắt rồi đột nhiên dừng lại!

Sau đó, tên tu sĩ họ Vạn nhìn thấy cái đầu của Tôn sư đệ bay lên cao, một dòng máu nóng phun ra bắn thẳng lên trời.

Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, màu đỏ cực kỳ diễm lệ.

Phốc!

Thi thể của Tôn sự đệ ngã trên đất, sau đó Nguyên Anh nơm nớp lo sợ ra khỏi thi thể, y hệt một tia chớp mà trốn phía sau tu sĩ họ Vạn.

-----o0o-----

Chương 1000: Biển nham thạch nóng chảy

Chương 1000: Biển nham thạch nóng chảy

- Ngươi... không ngờ ngươi, không ngờ ngươi lại giết hắn!

Tên tu sĩ họ Vạn lúc này mới khôi phục lại tinh thần, lấy ngay pháp khí của mình ra, vừa bi phẫn vừa căm tức nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Trong ánh mắt của Kỳ Tiêu Vũ xuất hiện vẻ lạnh lùng:

- Lưu một mạng Nguyên Anh cho hắn chính là không muốn làm chuyện này quá tuyệt tình.

Nhớ kỹ... các ngươi nếu thật sự muốn báothù, vậy thì tùy các ngươi!

Thiên Kiếm Môn phải không?

Ta nhớ kỹ các ngươi rồi!

Kỳ Tiêu Vũ nói xong, xoay người rời đi!

Tên tu sĩ họ Vạn nhất thời ngẩn ở đó, ngơ ngác nhìn thi thể của Tôn sư đệ, sau đó nhìn thân hình Kỳ Tiêu Vũ đã đi xa, không ngờ lại không có chút ý nghĩ ngăn cản nào.

Trong đầu gã nhớ lại lời nhắc nhở của vị sư huynh năm đó, không nhịn được mà nhìn thoáng qua Nguyên Anh của Tôn sư đệ, thì thào nói:

- Không nghe lời của người đi trước... thì phải chịu thiệt thòi thôi!

Nói xong, tên tu sĩ họ Vạn híp mắt nhìn thoáng qua Nguyên Anh của Tôn sư đệ, trong con ngươi xuất hiện tia sáng khác lạ.

Trong lòng sinh ra một suy nghĩ: Tên ngu ngốc này... bị hủy thân thể, Nguyên Anh bị đuổi ra rồi lại còn không biết chạy?

Kim Đan của tu sĩ, Nguyên Anh, thần hồn... thật ra đều là vật đại bổ cực phẩm!

Chỉ có điều hành vi cắn nuốt Nguyên Anh quá mức ác độc, người bình thường sẽ ít khi làm.

Nếu bị người ta phát hiện nhất định sẽ bị đuổi tận giết tuyệt.

Nhưng nơi này... trong phạm vi mấy trăm vạn dặm đều hoang tàn vắng vẻ!

Con ngươi của tu sĩ họ Vạn lóe lên, trong đầu đang vô cùng mâu thuẫn.

Nguyên Anh của Tôn sư đệ ngơ ngác đứng đó, triệt để sợ đến choáng váng!

Từ lúc gã còn rất nhỏ đã được dẫn vào Thiên Kiếm Môn, thủa nhỏ cũng được gọi là thiên tài, trẻ tuổi tuấn kiệt.

Năm nay tuy mới hai mấy tuổi đã tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh đỉnh, tuy là so ra kém thiên kiêu cao nhất trong môn phái, nhưng so với đồng môn đã 50 - 60 tuổi Nguyên Anh thì gã cũng có đầy đủ tư cách mà kiêu ngạo.

Vẫn xuôi gió thuận nước, hoàn toàn không thể tưởng được hôm nay sẽ gặp phải đả kích trí mệnh này.

Cơ thể bị người ta giết chết, chỉ còn lại duy nhất Nguyên Anh.

Nhất thời dại ra đó, không biết nên đi nơi nào.

Gã theo bản năng cũng muốn hỏi Vạn sư huynh, gã nên làm cái gì bây giờ?

Lúc này, gã chợt cảm giác được một nguy cơ tử vong mãnh liệt bao phủ gã.

Tôn sư đệ trong trạng thái Nguyên Anh theo bản năng ngẩng đầu thì nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của Vạn sư huynh.

Tôn sư đệ tuy là "tiểu bạch" trong giới tu hành, gần như không có bất kỳ kinh nghiệm nào, nhưng chung quy, gã cũng không ngu quá mức.

Nhìn khuôn mặt dữ tợn của Vạn sư huynh làm sao lại không rõ gã ta đang suy nghĩ gì?

Ngay lập tức không suy nghĩ thêm nữa, trong nháy mắt bóp nát một ci

"quyết", bỏ chạy!

- Tôn sư đệ... ngươi... vẫn là đừng đi thì hơn!

Vạn sư huynh dùng một món pháp khí định thân Nguyên Anh Tôn sư đệ ở đó, thanh âm âm trầm đồng thời vang lên:

- Ở đây... thành toàn cho sư huynh đi.

- Đừng mà sư huynh!

Huynh không thể làm như vậy!

Ta...

Ta có thể cho huynh tất cả bảo vật!

Trong nhà ta... trong nhà ta rất giàu có, ta có thể đưa huynh 100, à không, đưa huynh 1000 mỹ nữ!

Tôn sư đệ kinh hãi muốn chết.

Gã phát hiện ra mình đã bị khốn trụ rồi, không nhịn được lớn tiếng khẩn cầu.

Vạn sư huynh cười lạnh nói:

- Mỹ nữ?

Ngươi thật sự nghĩ trong mắt ta chỉ có đàn bà thôi đấy à?

Ta là một tu sĩ, cần nhiều đàn bà thế làm gì?

- Vậy, ta... ta có thể đưa cho ngươi vô số tài nguyên tu luyện!

Chỉ cần ngươi tha cho ta... ta thề... ta lấy bản mạng Nguyên Thần mà thề,tuyệt đối sẽ không nói chuyện hôm nay ra, xin Vạn sư huynh tha mạng.

Tên tu sĩ họ Tôn lúc này trong đầu tràn đầy hối hận.

Nếu không phải gã sinh ra ác ý với nữ nhân kia thì làm sao lại luân lạc đến tình trạng này chứ?

- Ha ha... tài nguyên tu luyện? ngươi có thể có tài nguyên tu luyện gì chứ?

Vạn sư huynh cười lạnh:

- Tài nguyên gì... cũng không hữu dụng bằng Nguyên Anh của ngươi!

Ai bảo ngươi lúc đầu không nghe lời khuyên của ta?

Ai bảo ngươi háo sắc làm liều đi trêu chọc người ta?

Bây giờ vừa vặn có nữ nhân kia gánh tiếng xấu, rất là vừa vặn!

Ha ha ha!

Tên tu sĩ họ Vạn nói xong thì bóp nát một cái "pháp quyết", đánh vào Nguyên Anh Tôn sư đệ.

Nguyên Anh của Tôn sư đệ lập tức kêu lên vô cùng thê thảm.

- Kêu to lên... tận tình hưởng thụ thời gian tươi đẹp cuối cùng trên đời này của ngươi đi!

Trong con ngươi của Vạn sư huynh cũng xuất hiện sát khí điên cuồng, cắn nuốt Nguyên Anh của Tôn sư đệ.

Sau khi hoàn toàn được luyện hóa hấp thu, gã có thể dễ dàng bước vào cảnh giới Luyện Thần.

Đến lúc đó, gã có cơ hội trở thành đệ tử thân truyền của trưởng lão trong môn phái.

Thậm chí có thể trở thành nhân vật quản lý cấp thấp trong môn phái.

Ở môn phái của Tiên giới, trong tay có quyền thì tương đương với việc trong tay có nguồn tài nguyên lớn.

Mà tài nguyên... mới là mục tiêu duy nhất của họ.

Nơi tiếp dẫn của Thiên Kiếm Môn, lúc đang phát sinh thảm án này thì không ai nhìn thấy.

Kỳ Tiêu Vũ lúc này đã cách xa nơi đó.

Nàng cũng không biết người trẻ tuổi bị nàng một kiếm chém chết cuối cùng sẽ có kết cục thế nào, mà cũng không thèm quan tâm.

Có thể lưu cho gã một mạng Nguyên Anhđã là sự độ lượng lớn nhất của nàng rồi.

Nếu là tùy ý để lực lượng hắc ám trong cơ thể chi phối thì nàng gần như muốn một kiếm chém cả Nguyên Anh của người kia.

Không... thậm chí là cắn nuốt cả Nguyên Anh luôn!

- Ta không thể có ý nghĩ tà ác thế trong đầu được...

Kỳ Tiêu Vũ cắn răng, lẩm bẩm nói:

- Sở Mặc nói rất đúng, cho dù là lực lượng thế nào thì ta vẫn có thể kiểm soát được mình!

Kỳ Tiêu Vũ nói xong trên mặt xuất hiện vẻ kiên định.

Cho dù như thế nào, nàng cũng không thể phụ sự kỳ vọng của Sở Mặc.

- Sở Mặc, thiếp sẽ nghe lời chàng, cố gắng sống sót!

Chàng cũng nhất định phải sống sót!

Kỳ Tiêu Vũ thì thào xong, sắc mặt của nàng hơi tái nhợt, con ngươi quyến rũ vô thần bắt buộc chính mình phải kiên cường.

Một năng lượng dịu dàng nhưng lại cứng cỏi len lỏi trong lòng Kỳ Tiêu Vũ.

Tuy là thong thả nhưng lại kiên định di chuyển lấn át lực lượng hắc ám trong cơ thể.

Đi qua nơi nào... lực lượng hắc ám dần dần biến thành màu xám.........
 
Thí Thiên Đao Full
XLI ( Chuương 1001-1025 )


*4:10pm 15-5-19*

Chương 1001: Một con thuyền buồm (1)

Bắc Cực Linh giới, lúc này hình dạng đã hoàn toàn thay đổi.

Vốn là rừng rậm mênh mông bầu trời thanh tú sớm đã hoàn toàn biến mất không thấy nữa, biến thành một vực sâu vô tận.

Phía dưới nơi sâu nhất của vực chính là đại dương mênh mông nham thạch nóng chảy.

Trên không trung hoàn toàn sụp đổ, lực lượng Đại Đạo cũng không thể tu bổ.

Nơi này, đã hoàn toàn bị hủy hoại rồi.

Vốn có vô số sinh linh ở nơi đây giờ đã mất đi nhà của họ.

Không ai có thể tiếp tục tiến vào nơi này được nữa.

Đây đã thật sự trở thành tuyệt địa.

Đây là kết quả sau khi thế giới xuất hiện lực lượng siêu việt.

Sinh linh Tiên Cảnh cũng không biết thật ra họ đã dạo một vòng quỷ môn quan trở về.

Nếu lúc đó Sở Mặc có thể khống chế được phân thân hoàn mỹ có cảnh giới Chân Tiên thêm chốc lát, chỉ sợ toàn bộ Linh giới sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Sở Mặc cũng bị ép mới phải ra hạ sách này.

Phân thân của Huyết Ma Lão Tổ mặc dù không nói nếu ông ta chết thì bản thể sẽ thế nào, nhưng Sở Mặc có trực giác: Sau khi phân thân bị hủy, nhất định sẽ tạo thành tổn thương cực lớn với bản tôn của Huyết Ma Lão Tổ.

Tuy là hắn sẽ phải lưng gánh rất nhiều nhân quả, sẽ bị lực lượng nhân quả khủng bố quấn thân, thậm chí có thể hoàn toàn mất đi hy vọng đột phá, nhưng Sở Mặc vẫn không hối hận về lựa chọn của bản thân.

Hắn lẳng lặng nằm giữa hải dương dày đặc nham thạch nóng chảy,dung nham cực nóng cũng không mang đến thương tổn gì cho hắn.

Ngược lại, trong ngọn lửa ngũ hành của nham thạch nóng chảy còn đang không ngừng tu bổ thương thế trong thân thể của hắn.

Cả người Sở Mặc lúc này đã hoàn toàn hôn mê, hoàn toàn mất đi cảm giác với thế giới bên ngoài.

Tinh thần thức hải của hắn giờ phút này cũng trống rỗng.

Dưới tình cảnh thân thể chịu trọng thương, cưỡng ép khống chế phân thân hoàn mỹ cảnh giới Chân Tiên đã gần như hoàn toàn tiêu hao một tia sức lực cuối cùng trên người hắn.

Cho nên bây giờ, dù hắn muốn đi vào Huyễn Thần Giới cũng không có sức lực mà làm.

Chỉ có thể lẳng lặng nằm ở trong này như là một cái xác.

Nơi này đã là sâu trong tâm trái đất của Linh giới.

Nếu không có hạo kiếp vừa rồi thì chỉ sợ là vĩnh viễn không có loài người nào vào đến nơi này.

Biển nham thạch mênh mông nóng chảy mãnh liệt tản ra nhiệt lkinh người, không có ai biết nó sâu bao nhiêu.

Nơi này hoàn toàn tĩnh mịch, dường như không có bất kỳ sinh linh nào tồn tại.

Thí Thiên cũng không được Sở Mặc thu hồi lại mà lơ lửng bên cạnh Sở Mặc.

Đây rất không hợp với lẽ thường.

Theo lý thuyết, cho dù nó không bị hòa tan bởi nham thạch dày đặc thì cũng phải chìm xuống.

Nhưng nó không!

Trước ngực Sở Mặc, Thương Khung Thần Giám từ trong cơ thể củahắn bay ra.

Hỗn Độn Hồng Lô không biết tại sao cũng ra theo Thương Khung Thần Giám, để lại vị trí lồng ngực Sở Mặc.

Một ngọn Tam Muội Chân Hỏa thiêu đốt ở phía dưới Hỗn Độn Hồn Lô, đồng thời cũng đang điên cuồng hấp thu năng lượng của biển nham thạch dày đặc này.

Trong lò đan ùng ục rung động, không biết đang luyện hóa cái gì.

Nếu lúc này Sở Mặc tỉnh táo... nhất định sẽ vô cùng khiếp sợ và không biết nói gì cho phải.

Đầu tiên, Thương Khung Thần Giám và những dược liệu đã tích lũy nhiều năm bên trong một chiếc nhẫn trữ vật giờ phút này gần như tất cả đều ở trong Hỗn Độn Hồng Lô.

Bên trong Thương Khung Thần Giám, ngoại trừ một vài công pháp, ngoài các loại sách tâm pháp cũng chỉ còn lại một đống Thiên Tinh Thạch cực phẩm và một ao Tạo Hóa Ngư, còn có cây Thánh quả cô độc trưởng thành trong đó.

Trên cây, trái cây sớm đã cho đám Tiểu Kim cả.

Số lượng lớn dược liệu đều bị Hỗn Độn Hồng Lô hấp thu, sau đó dưới sự luyện hóa của Tam Muội Chân Hỏa, đang ùng ục tự vận hành luyện đan.

Làm người ta kinh ngạc là thường thường, khi có sinh linh hoặc dược liệu từ trong biển nham thạch vô tận bay ra, một khi bay tới bên người Sở Mặc thì cũng sẽ bị Hỗn Độn Hồng Lô hút vào.

Không ai có thể nghĩ đến, ở nơi có hoàn cảnh ác liệt tột cùng này lại có thể có sinh linh sinh tồn, còn có một vài dược liệu có thể sống trong này.

Quả thực là không thể tin nổi!

Càng không ai có thể nghĩ đến, thời điểm sinh mạng của ký chủ gặp nguy cấp, không ngờ Hỗn Độn Hồng Lô có thể tự mình luyện đan!

Cứ như vậy, thời gian một ngày trôi qua.

Rất nhanh, một tháng cũng cứ vậy trôi qua.

Hỗn Độn Hồng Lô cuối cùng sau một tháng Sở Mặc hôn mê cũng ngừng luyện hóa.

Mồi Tam Muội Chân Hỏa lại thu hồi lại trong Thương Khung Thần Giám.

Hỗn Độn Hồng Lô thì rơi thẳng lên người Sở Mặc.

Chất lỏng đen xì chảy ra từ bên trong.

Chất lỏng này chẳng những đen xì như mực lại còn sền sệt đặcquánh nhưng lại không hề có mùi khó ngửi khác thường nào, ngược lại, còn tản ra từng đợt mùi thơm nồng đậm.

Chất lỏng khi đã chảy ra lại nhanh chóng tựa như là một sinh mạng, lan tràn trên toàn thân Sở Mặc, và chậm rãi... thẩm thấu vào bên trong cơ thể Sở Mặc.

Lúc này, sâu trong biển nham thạch nóng chảy đột nhiên có một sinh linh đáng sợ lao tới.

Con này không khác con chó lắm, nhưng lại có 3 cái đầu.

Toàn thân đen như mực nhưng lại có ngọn lửa thiêu đốt hừng hực, khuôn mặt dữ tợn, ánh mắt lạnh lẽo gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc đang lơ lửng.

Đồng thời nhìn chằm chằm Hỗn Độn Hòng Lô trong ngực Sở Mặc, trong ánh mắt hung ác mang theo vẻ tham lam vô tận.

Nhưng mà sinh linh 3 đầu cũng không nóng lòng bắt đầu công kích Sở Mặc.

Dường như nó đang kiêng kỵ cái gì.

Qua lâu sau, sau khi nó xác định tình huống người đang lơ lửng kia dường như thật sự chết rồi hoặc là mất đi năng lực hoạt động, sinh linh 3 đầu mới bắt đầu cẩn thận bơi về phía Sở MặcLúc này, toàn thân Sở Mặc cũng đã được chất lỏng mà Hỗn Độn Hồng Lô luyện chế bao trùm, cả người trở nên tối đen.

Tia sáng trong mắt Sinh linh 3 đầu trở nên tràn đầy tham lam.

Lúc đó nó... công kích về phía Sở Mặc.

Cái đầu ở giữa mở cái miệng lớn đầy máu ra, hung hăng cắn Sở Mặc.

Keng!

Thí Thiên vẫn trôi nổi bên cạnh Sở Mặc đột nhiên ngâm lên mộttiếng vang dội.

Một tia sáng lóa mắt sáng lên chém về phía sinh linh 3 đầu.

Cái đầu ở giữa của sinh linh 3 đầu chưa kịp phản ứng gì đã bị một đao Thí Thiên chém rụng.

Hai cái đầu còn lại kêu lên phẫn nộ và hoảng sợ, liều mạng bỏ chạy về sau, cho đến khi chạy tới một chỗ rất xa mới dừng lại.

Bốn con mắt trên 2 cái đầu lúc này tràn đầy sự sợ hãi, trong miệng còn không ngừng phát ra tiếng kêu rên.

Thí Thiên một đao chém rụng một cái đầu của Sinh linh 3 đầu nhưng cũng không tiếp tục truy kích mà lại trở lại bên người Sở Mặc, tiếp tục lơ lửng ở đó.

-----o0o-----

Chương 1002: Một con thuyền buồm (2)

Chương 1002: Một con thuyền buồm (2)

Con sinh linh 3 đầu kêu rên rất lâu, cuối cùng cũng ngừng lại, trong mắt tràn đầy sự phẫn hận nhưng nó cũng không dám tiếp tục tới bên đó nữa.

Lúc này đột nhiên từ phía xa, một con thuyền đang trôi tới.

Bởi vì thật sự quá xa, gần như không thể thấy rõ hình dáng của chiếc thuyền này.

Nhưng sinh linh còn lại hai cái đầu chỉ nhìn thoáng qua đã kêu lên vô cùng sợ hãi, sau đó thân mình nhoáng một cái... chìm thẳng vào trong biển nham thạch nóng chảy, không dám chui ra nữa.

Dần dần, chiếc thuyền kia càng ngày càng gần, thoạt nhìn dường như đang lái về phía Sở Mặc.

Từ nơi xa xôi chạy tới trước mặt Sở Mặc.

Lúc này, hình dạng của chiếc thuyền cuối cùng đã hoàn toàn rõ ràng.

Đây là một con thuyền buồm dài vài chục trượng.

Thân thuyền đen xì như mực, buồm cũng đen xì như mực, phía trên không có một bóng người, cũng không có bất kỳ khí tức nào tỏa ra, càng không có bất kỳ dấu ấn nào lưu lại.

Không biết thân thuyền này chế thành từ gì mà lại có thể phiêu đãng trong biển nham thạch cực nóng này, cũng không ai biết nó đến từ phương nào, muốn đi tới đâu.

Thuyền buồm sau khi đi tới bên người Sở Mặc thì phát ra một năng lượng kỳ dị, bắt thân thể của Sở Mặc đang trong biển nham thạch nóng bỏng lại, sau đó ném vào trong khoang thuyền.

Hỗn Độn Hồng Lô lúc bấy giờ đã vào trong Thương Khung Thần Giám.

Sau khi luồng năng lượng kia bắt Sở Mặc vào khoang thuyền thì cũng không tóm cả Thí Thiên đang lơ lửng ở đó, nhưng Thí Thiên lại tự mình nhảy lên, vẫn thủ hộ bên cạnh Sở Mặc.

Sau khi Thí Thiên nhảy vào thì chiếc thuyền này vốn đang rất ổn lại đột nhiên hung hăng lay động một trận.

Dường như trọng lượng của Thí Thiên khiến nó không chịu nổi.

Thuyền buồm lắc lư trái phải trong chốc lát, nhìn có vẻ tràn đầy nguy cơ, dường như lúc nào cũng có thể chìm vào trong biển nhamthạch nóng bỏng này.

Thí Thiên kêu nhẹ một tiếng, chuyện kỳ quái đã xảy ra!

Thuyền buồm vậy mà lại không lay động nữa, bắt đầu trở nên ổn định.

Sau đó chở Sở Mặc trôi về phía sâu hơn.

Khi Sở Mặc... tỉnh lại, thời gian đã qua hơn nửa năm.

Trên thực tế, Sở Mặc cơ bản là không biết hắn đã hôn mê bao lâu.

Sau khi tỉnh lại hắn phát hiện ra mình đang nằm bên một bờ sông.

Nước sông đen xì như mực, lẳng lặng chảy xuôi.

Bên cạnh hắn còn có không ít thi thể của những sinh linh kỳ dị.

Sở Mặc nhìn đến còn bị hoảng sợ, bởi vì dáng vẻ của những thi thể đó vô cùng quái dị.

Tất cả thi thể đều một màu đen.

Sau đó, Sở Mặc nhìn bản thân mình thì lập tức kinh ngạc phát hiện toàn thân từ trên xuống dưới... chẳng biết tại sao cũng chỉ một màu tối đen.

- Ta... ta biến thành một người da đen?

Sở Mặc há miệng, âm thanh vô cùng khàn đặc như là thanh âm ma sát của hai mảnh kim loại.

Sở Mặc bị chính âm thanh của mình làmhoảng sợ rồi mới từ trong hoảng hốt dần tỉnh táo lại.

- Ta còn sống?

Ta nhớ được lần cuối cùng đang ở mảnh đất kia tất cả đều bị nuốt trọn, ta hình như cũng rơi vào trong vực sâu rồi.

Đây là chỗ nào chứ?

Sở Mặc thì thào tự nói, sau đó thuận tay nắm Thí Thiên ở bên cạnh hắn lên, trên mặt xuất hiện vẻ mừng rỡ:

- Mày còn đây, thật tốt!

Những thi thể này...

đều là mày chém giết đấy à?

Từ mức độ mới của thi thể này, Sở Mặc có thể đại khái đoán được thời gian chúng chết cũng chưa lâu.

Chỉ có điều những sinh linh này Sở Mặc đều chưa từng gặp qua, nhìn như là tới từ một thế giới xa lạ.

Chỉ có thể từ hình dạng của một vài sinh linh mới đại khái có thể đoán được chủng loại của chúng nó.

Sở Mặc muốn đứng lên lại phát hiện toàn thân hắn từ trên xuống dưới đều có cảm giác vô lực.

Hắn muốn thử vận hành năng lượng trong cơ thể, nhưng lại giật mình phát hiện ra: toàn thân hắn hoàn toàn không thể dùng được một chút năng lượng nào trong đan điền!

Sở Mặc cầm Thí Thiên trong tay, cả người đứng đờ ra đó.

- Xảy ra chuyện gì?

- Rốt cuộc là ta làm sao đây?

- Nơi quỷ quái này là nơi nào?

Đúng lúc này, từ phương xa truyền tới một tiếng kèn thê lương!

Ô...

Ô ô!

Trong lòng Sở Mặc vô cùng khiếp sợ.

Bên trong tiếng kèn thê lương kia dường như còn kèm theo từng đợt tiếng chém giết.

Theo khoảng cách phán đoán hẳn là không xa lắm.

Nhưng vì cái gì... ta lại chỉ có thể nghe được đại khái thế này?

Chẳng nhẽ, thính lực của ta cũng đã giảm tới mức độ này rồi ư?

Trên mặt Sở Mặc xuất hiện vẻ khó có thể tin.

Cảm giác này hắn không nhớ đã bao nhiêu năm chưa từng có rồi.

Lúc này, Sở Mặc làm một chuyện để thử.

Hắn niệm khẩu quyết muốn đi vào Huyễn Thần Giới.

Năm đó lúc bản thân hắn bị trọng thương, chỉ còn lại tinh thần có thể nhận thức thì tiến thẳng vào Huyễn Thần Giới.

Bây giờ, hắn muốn thử một chút.

Kết quả là hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào.

Cho dù chỉ còn lại một tia tinh thần lực cũng có thể tới Huyễn Thần Giới, nhưng lúc này, hắn cũng hoàn toàn không thể mở được cánh cửa đó.

Trên mặt của Sở Mặc xuất hiện vẻ mờ mịt.

Tình huống này là lần đầu tiên hắn gặp phải.

Lúc này, thanh âm chém giết người càng ngày càng gần, dường như là ở nơi cách hắn vài dặm.

Tinh thần Sở Mặc chấn động.

Cho dù thế nào thì trước mắt tránh đi nguy hiểm rồi tính sau.

Nơi này có người đang giao chiến đã nói lên, hắn hẳn là còn ở trên Linh giới!

Đến lúc đó lại tìm người hỏi cho rõ là tốt rồi.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ thế, sau đó nhìn thoáng qua hoàn cảnh bốn phía.

Con sông này không rộng lắm, ước chừng khoảng 20-30 trượng.

Bên kia bờ là núi non trùng điệp.

Núi rất cao, mặc dù khoảng cách rất gần nhưng Sở Mặc vẫn không thấy rõ cây cối trên núi, dường như tất cả chỉ một màu đen tuyền.

Đỉnh đầu là không trung mờ mịt không có bất kỳ tia sáng nào chiếu tới, nhưng trời đất nơi này lại không phải toàn màu đen.

Chỗ Sở Mặc đang đứng là một bờ cát nhỏ, phạm vi khoảng hơnmười trượng.

Bên ngoài bờ cát chính là những lùm cây mọc thành bụi, ở phía xa dường như là một bình nguyên vô tận.

Nước sông đen xì như mực lững lờ trôi tản ra hơi thở âm u lạnh lẽo, hơn nữa Sở Mặc chú ý tới trong nước sông không có bất kỳ cái gì trôi nổi.

Vì nghiệm chứng suy đoán trong lòng, Sở Mặc kéo thi thể của một sinh linh không biết tên tới bờ sông, đẩy vào nước.

Sức của hắn bây giờ còn không bằng cả người bằng tuổi bình thường, chỉ có thể dùng cách này.

Thi thể sinh linh không biết tên bị nước sông nuốt trọn, sau đó chìmxuống, không nổi lên nữa.

Sở Mặc nhíu mày, bẻ gãy một nhánh cây trên bờ ném vào trong sông.

Nhánh cây cũng chìm thẳng xuống, ngay cả bọt nước cũng chưa kịp nổi.

-----o0o-----

Chương 1003: Nơi thần bí

Chương 1003: Nơi thần bí

Sông này quả nhiên là kỳ lạ.

Sở Mặc rất muốn để Thương Khung Thần Giam nhìn con sông này, đáng tiếc bây giờ hắn một chút tinh thần lực cũng không thể lấy ra dùng, chỉ có thể cố hết sức kéo một đống thi thể sinh linh không biết tên vào trong con sông.

Sau khi làm xong tất cả, Sở Mặc đổ mồ hôi đầy đầu, ngồi đó không ngừng thở hổn hển.

Tiếng chém giết bên kia càng ngày càng gần, khoảng cách với hắn dường như chỉ còn khoảng một dặm đường.

Sở Mặc giãy dụa đứng lên, sau đó bắt đầu chui vào trong bụi cỏ.

Lúc này, Sở Mặc cũng nhìn thấy những sinh linh đang chém giết ở phía xa.

Trong đó có một bên là cưỡi chiến mã rất lớn, lộ ra nửa người sau bụi cỏ.

Một bên khác thì không nhìn thấy bóng dáng.

Nhưng từ hành động của những kỵ sĩ này thì có thể thấy được một đối thủ khác là ẩn thân trong bụi cỏ.

Bên có chiến mã dường như cũng không chiếm được nhiều ưu thế, không ngừng có người ngã quỵ xuống từ trên lưng ngựa, sau đó kêu lên thê lương thảm thiết.

Sở Mặc ẩn thân ở đó, căng thẳng nhìn chăm chú.

Hắn phát hiện ra những người đó không ngờ lại giống hắn, toàn thân từ trên xuống dưới đều đen như mực.

Từ đôi bên đánh nhau, Sở Mặc có thể đoán được, cả 2 đội này đều là người thường.

Cảm giác này giống như là được trở về làm người bình thường nơi Nhân giới vậy.

Sở Mặc cau mày, lẳng lặng nhìn.

Lúc này, có một người trong đó ở trong bụi cỏ lao thẳng về phía Sở Mặc.

Bây giờ mà muốn né tránh thì cũng không kịp rồi., chỉ có thể trơ mắt nhìn bụi cỏ không ngừng lay động hình thành một đường thẳng tắp hướng về phía mình.

Mặt Sở Mặc lập tức căng thẳng, híp mắt, tay nắm chặt Thí Thiên.

Tuy là gần như không có chút khí lực nào nhưng hắn vẫn tuyệt đối nắm chắc có thể chém cho người đang tới một đao.

Lúc này, người xông tới dường như cũng cảm nhận được nguy hiểmở bên này, thân hình đang vọt nhanh hơi dừng lại một chút.

Sau đó, hai bên thông qua khe hở giữa các bụi cỏ mà nhìn thấy nhau.

Đây là một thiếu niên khoảng 16, 17 tuổi, toàn thân quần áo tả tơi, rách bươm, trên người còn có mấy vết thương, máu đỏ tươi nhuộm hồng cả quần áo đã rách nát, không ngừng chảy ra bên ngoài.

Những bộ phận cơ thể của y lộ ra ngoài cũng giống với Sở Mặc, đen xì như mực.

Đôi mắt của thiếu niên sáng ngời, trong nháy mắt nhìn thấy Sở Mặc thì vẻ mặt rõ ràng hơi khẩn trương.

Nhưng tiếp theo, y lại đặt một ngóntay lên môi, ra hiệu cho Sở Mặc không được lên tiếng.

Hai người đối diện nhau, dần bình tĩnh lại.

Sở Mặc không thấy sát khí trong mắt thiếu niên, thiếu niên cũng cảm giác đối phương dần buông lỏng.

Y bỗng nhiên nhếch miệng cười, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống, đồng thời còn ra hiệu cho Sở Mặc ngồi xổm xuống với y.

Lúc này, có mấy con chiến mã rất lớn từ bụi cỏ đi về phía bên này.

Đồng thời cũng có vài tiếng nói hùng hổ vang lên:

- Dân đen!

Cả đám dân đen!

Chết tiệt... nếu không phải tại nơi chết tiệt này thì một đao của ta.. có thể dễ dàng chém ngang hết cả đám!

- Đại nhân đừng nóng giận, đám dân đen kia cũng đã bị chúng ta đánh tan...

Một âm thanh khác vang lên, còn mang theo ý muốn lấy lòng.

Bốp!

Lúc này lại có tiếng một cái tát thanh thúy vang lên.

- Mẹ nó...

đám dân đen kia?

Nói cứ như là ngươi không phải từ đámngười kia mà ra vậy!

Thanh âm lấy lòng tràn đầy ủy khuất:

- Đại nhân... lúc đó ngài không phải à?

Bốp!

- Còn dám mạnh miệng?

Sau đó lại thêm một trận hùng hổ nữa, đi thêm vài bước sang bên này, bỗng nhiên nói:

- Thôi đi, cách sông U Minh càng gần bố mày lại càng không yêntâm, vẫn nên cách đây xa chút đi!

- Đại nhân cao minh!

Thanh âm lấy lòng kia lại vang lên, chỉ nghe giọng nói thì không thể tưởng được gã vừa mới bị người này vả cho 2 cái.

- Cao minh cái rắm!

Ngươi trừ công phu vuốt mông ngựa(nịnh nọt) ra thì còn có thể làm gì nữa hả?

Người cưỡi ngựa hùng hùng hổ hổ đi xa.

Lúc này, Sở Mặc mới chậm rãi đứng lên nhìn bóng lưng người đó.

Người nọ ngồi trên lưng ngựa, dáng người cực kỳ cao lớn, hai cánh tay thật dài.

Thật ra, ngồi trên lưng ngựa mà muốn tát người khác cũng là một chuyện khá khó khăn.

Sở Mặc cũng bởi vì nghĩ tới chuyện này mới không nhịn được đứng lên nhìn.

Thiếu niên ngồi bên cạnh bị hành động của Sở Mặc làm sợ đến hồn bay phách lạc, liều mạng ra hiệu bảo Sở Mặc ngồi xuống.

Sở Mặc lúc này mới híp mắt chậm rãi ngồi xuống.

Lúc này, nam tử cao lớn ngồi trên lưng ngựa hình như cảm nhận được mà quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Nhưng mà đập vào mắt ngoại trừ bụi cỏ cao hơn người ra thì gã không thấy gì nữa, không nhịn được mắng:

- Con sông đáng ghét này!

Mỗi lần tới đây đều tâm thần không yên được!

Sau đó, hai tên kỵ sĩ lại hội hợp lại cùng với những kỵ sĩ khác, đi qua đi lại trên thảo nguyên tìm xem còn ai khác không.

Chiến đấu ở nơi xa vẫn đang tiếp tục.

Kỵ binh chiếm ưu thế nhưng cũng có thương vong không nhỏ.

Thanh âm tên thủ lĩnh kia tức giận mắng không ngừng truyền tới, nhưng không còn ai đi tới gần con sông nữa.

Cho đến lúc này, thiếu niên mới cẩn thận đứng lên, sau đó vẫy tay với Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn thoáng qua thiếu niên, không tiếng động đứng lên, mang theo Thí Thiên chậm rãi đi qua.

Thiếu niên liếc đao trong tay Sở Mặc, khóe miệng co quắp, sâu trong con ngươi xuất hiện chút sợ hãi.

Tuy là không biết đây là thanh đao gì nhưng chỉ cần liếc mắt đã biết đây là một thanh đao tốt.

Vũ khí tốt, ở nơi này quả thực tồn tại như thần khí vậy.

Vô số người vì vũ khí tốt mà phải chết.

Người trước mắt rốt cuộc có lai lịch gì?

Lại dám mang một bảo đao như vậy đi khắp nơi như thế?

Tý nữa nhất định phải nhắc nhở hắn một câu mới được.

Thiếu niên dẫn theo Sở Mặc, đi dọc theo bờ sông không ngừng đi vào chỗ sâu hơn.

Y không nói chuyện, Sở Mặc cũng không hỏi.

Cứ như vậy, hai người đi một hơi hơn mười dặm đường.

Sở Mặc cảm giác thân mình nóng lên, trên trán cũng đầy mồ hôi, trong lòng không nhịn được cười khổ.

Hơn mười dặm đường... nếu là bình thường còn chưa đủ thời gian hắn nháy mắt.

Thi triển Súc Địa Thành Thốn thì... hơn mấy trăm nghìn dặm đường cũng chỉ là thời gian trong một nháy mắt.

Phù!

Thiếu niên quay đầu lại nhìn về phía xa một cái, rốt cục thở phào, một đôi mắt to trắng đen rõ ràng nhìn Sở Mặc, sau đó mở miệng nói:

- Ngươi là ai?

Tại sao ta chưa bao giờ thấy ngươi?

Thanh âm trong trẻo, như là hạt châu rơi vào khay ngọc, vô cùng êm tai.

Người này mới mở miệng đã làm Sở Mặc hoảng sợ, đầu xám xịt nhìn thiếu niên áo quần rách nát, khóe miệng giật giật:

- Ngươi là con gái?

-----o0o-----

Chương 1004: Lão già đi câu

Chương 1004: Lão già đi câu

Trong mắt thiếu niên xuất hiện vẻ xấu hổ:

- Con gái thì làm sao?

- Khụ khụ... không có gì.

Sở Mặc nhìn thiếu niên, hỏi lại:

- Đây là nơi nào vậy?

- Ta hỏi ngươi trước mà!

Thiếu niên... hẳn là thiếu nữ, đôi mắt nhìn chằm chằm Sở Mặc:

- Ngươi không phải là người ở đây?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta từ bên ngoài vào.

- Bên ngoài?

Làm sao có thể?

Mặt cô gái rõ ràng xuất hiện vẻ giật mình, nhìn Sở Mặc:

- Ngươi... người này... thật là nói hươu nói vượn!

- Ta lừa ngươi làm gì?

Đây là nơi nào vậy?

Sở Mặc nhìn thoáng qua thiếu nữ, tiếp tục truy vấn.

- Đây là vùng đất Tội Ác.

Thiếu nữ nhìn thoáng qua Sở mặc, sau đó đi tới một bên nhặt một tảng đá lên, ném vào trong nước sông tĩnh lặng.

Tảng đá bõm một tiếng, chìm xuống, giống với cành cây không hềnổi lên.

Thiếu nữ nhìn Sở Mặc nói:

- Nhìn thấy không?

Đây là sông U Minh, con sông chỉ xuất hiện ở Địa Phủ trong truyền thuyết.

Trên mặt Sở Mặc hơi giật mình, thất thanh nói:

- Đây là sông U Minh?

- Đúng vậy đó, ngươi không biết thật hả?

Thiếu nữ thử thăm dò Sở Mặc.

Nàng ta không tin người này tới từ bên ngoài.

Bởi vì đây là một thế giới hoàn toàn đóng kín, là vùng đất Tội Ác thật sự.

Thậm chí có một lão nhân nói nơi này chính là vùng đất bên cạnh Địa Phủ trong truyền thuyết.

Nơi thế này làm sao có thể có người đi từ bên ngoài vào chứ?

Nhưng xem ra người trước mặt dường như thật sự chưa quen thuộc nơi này.

Nhìn thanh đao trên tay hắn cũng có thể cảm giác được, nếu hắn thật sự là người ở đây, thanh đao trên tay chỉ sợ sớm đã không còn, bị người ta đoạt mất rồi.

- Không thể tưởng được...

đây là sông U Minh...

Sở Mặc hơi thất thần nhìn nước sông yên tĩnh màu đen, lẩm bẩm:

- Nói như vậy, trong này nhất định có U Minh Trùng hả?

Mặt của cô gái lập tức tỏ ra cảnh giác, ánh mắt chứa tia sợ hãi:

- U Minh Trùng?

Ngươi muốn làm gì?

Tìm loại ác ma đó làm gì?

- Ác ma?

Sở Mặc hơi nhíu mày nhìn thiếu nữ:

- Nó rất đáng sợ?

- Ta không biết ngươi từ đâu nghe được U Minh Trùng, nhưng hy vọng ngươi không nên nói 3 chữ này nữa.

Nó tượng trưng cho cái chết!

Một khi nó xuất hiện thì nghĩa là cái chết sắp giáng xuống.

Thiếu nữ nói với vẻ mặt thành thật.

- Đã biết!

Sở Mặc gật đầu, cũng không có ý đồ phản bác.

Lấy trạng thái bây giờ của hắn chỉ sợ thật sự không có cách nào đi bắt U Minh Trùng gì đó.

- Nước sông U Minh có chứa kịch độc, uống một ngụm chắc chắn phải chết.

Hơn nữa, không có bất kỳ vật gì có thể nổi trên nước.

Thiếu nữ nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Nếu ngươi không biết nó, vậy thì sau này ngươi nhất định phải nhớ kỹ, cách con sông này xa một chút!

Thiếu nữ nói xong nhìn sâu Sở Mặc một cái:

- Được rồi, ta phải đi, người xa lạ, chúc ngươi may mắn!

Thiếu nữ nói xong xoay người rời đi, tốc độ rất nhanh, động tác cũng đặc biệt linh hoạt.

Chui vào trong bụi cỏ, rất nhanh dã hoàn toàn biến mất không thấy bóng dáng.

Sở Mặc một mình đứng đó, trên mặt mang vẻ mờ mịt.

Hắn rất muốn gọi thiếu nữ lại để hiểu rõ tình huống nơi này thêm một chút.

Nhưng đối phương hiển nhiên là có lòng cảnh giác rất mạnh với hắn, không muốn tiếp xúc nhiều với hắn.

Trước đi xem cái đã.

Trong lòng Sở Mặc quyết định, dọc theo bờ sông bắt đầu đi tới phíadưới.

Vùng đất Tội Ác...

Sông U Minh?

Đây rốt cuộc là nơi nào?

Sở Mặc vừa nghĩ vừa đi từ từ.

Sau khi đi được hơn mười dặm tới một khúc ngoặt ở bờ sông, phía trước truyền tới tiếng nước ù ù.

Sở Mặc phóng mắt nhìn, lại thấy nhánh sông này có một chỗ vách núi rất lớn, tạo thành thác nước sâu vài nghìn trượng.

Tiếng nước chính là truyền từ đó đến.

Nhưng khiến Sở Mặc cảm thấy khiếp sợ là phía trước cách đó không xa, bên cạnh thác nước, trên một tảng đá khá lớn không ngờ lại có một lão già người mặc áo tơi đầu đội nón tre, trong tay cầm một cái cần câu đang thả câu ở đó.

Thả câu ở sông U Minh?

Có phải điên rồi hay không?

Trong lòng Sở Mặc cảm thấy vô cùng chấn động.

Lúc này, lão già đột nhiên quay đầu nhìn thoáng qua Sở Mặc, từ rấtxa đã nhếch miệng cười với Sở Mặc:

- Nếu nhìn thấy thì là có duyên, tiểu hữu, lại đây ngồi chút đi?

*Tiểu hữu: anh bạn nhỏ.

Khuôn mặt lão già khá hiền lành, đôi mắt vô cùng bình thản.

Quần áo mặc trên người tuy là không tốt mấy nhưng cũng không quá cũ nát.

Sở Mặc chú ý tới lúc lão già nhìn về phía hắn, mắt có quét qua Thí Thiên trong tay hắn một cái nhưng trên mặt lại không có gì kỳ lạ.

Trong lòng Sở Mặc ít nhiều có chút bất an nhưng vẫn đi qua, từ xa ôm quyền thi lễ với lão già:

- Vãn bối Lâm Bạch, xin chào tiền bối!

Lão già không quay đầu lại mà chỉ chỉ một bên tảng đá, ra hiệu Sở Mặc sang ngồi.

Sở Mặc nhìn thoáng qua khoảng cách kia, ước trừng cách lão già khoảng 3, 4 trượng.

Ngẫm nghĩ một chút rồi đi qua ngồi xuống, sau đó cũng không nói gì nhìn lão già thả câu.

Ánh mắt lão già vô cùng chuyên chú, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm dưới chân thác nước.

Dây câu của ông ta buông xuống giữa thác nước, không biết dài bao nhiêu.

Cứ như vậy, Sở Mặc ngồi đó nhìn lão già thả câu, ước chừng nhìn hơn hai canh giờ.

Nơi này dường như không có ngày đêm sáng tối, từ đầu đến cuối, trên bầu trời luôn mờ mịt, độ sáng cũng không hề thay đổi.

Sở Mặc kiên nhẫn cũng đủ nhiều, nhưng vẫn hơi hoài nghi: một lão già thần bí như vậy, từ trong sông U Minh... có thể câu được cái gì chứ?

U Minh Trùng sao?

Đúng lúc này, cần câu trong tay lão già đột nhiên mạnh mẽ trầmxuống dưới.

Lão già lập tức chấn động tinh thần, cúi đầu quát một tiếng.

- Lên!

Mạnh mẽ kéo cần câu trong tay.

Cái cần này không biết làm từ vật liệu gì, đột nhiên gấp khúc đoạn lớn, gần như hoàn toàn thu lại đây nhưng tính dẻo dai vô cùng tốt, không hề có dấu hiệu sắp gãy.

Trên mặt lão già xuất hiện vẻ hưng phấn, lớn tiếng nói:

- Một con cá lớn!

Tiểu tử ngươi có số mệnh thật tốt!

Lão phu ở đâycâu cá đã ngàn năm... chưa từng câu được con cá nào lớn như này.

Ngươi vừa đến thì có!

Lão già vừa nói vừa hưng phấn dùng sức cầm cần câu, gân xanh trên trán cũng nhảy cả lên, trong cổ họng còn phát ra tiếng hô:

- Tiên sư nhà nó chứ... con cá này thế nào lại lớn như vậy?

Đứng ở vị trí của Sở Mặc rất khó nhìn thấy động tĩnh phía dưới thác nước, nhưng nhìn độ cong của cần câu thì Sở Mặc vẫn không nhịn được nói:

- Tiền bối, lưỡi câu của ngài không phải là bị mắc chứ?

-----o0o-----

Chương 1005: Cá lớn màu vàng

Chương 1005: Cá lớn màu vàng

Lão già liếc mắt, cười lạnh nói:

- Nói đùa gì vậy?

Là cá!

Một con cá lớn!

Tiểu tử ngươi không tin thìsang đây mà nhìn.

Cơ thể lão già kia ở trên khối đá lớn, là vị trí tốt nhất của thác nước.

Cũng chỉ có chỗ đó mới có thể thấy rõ toàn cảnh thác nước.

Nói cách khác, Sở Mặc mà muốn xem thì... nhất định phải đến bên người của lão già mới được.

Sở Mặc nhìn thoáng qua lão già, lắc đầu:

- Thôi đi, vẫn nên để ngài câu lên rồi ta sẽ nhìn.

Lão già bĩu môi:

- Ngươi sợ cái gì?

Lão phu cũng sẽ không đẩy ngươi xuống mà.

Sở Mặc cười xấu hổ, thầm nghĩ: Ta lại không biết ngươi, ai biếtngươi có thể đẩy ta xuống hay không?

Lúc này, cần câu cá trong tay của lão già bắt đầu rung lên kịch liệt.

Lão già dường như là vô cùng để ý, lớn tiếng nói:

- Nhìn thấy chưa?

Lão phu không lừa ngươi chứ?

Ai ôi!!!

Ai ôi!!!... bà nội con cá này chứ, nặng quá đi...

Lão già vừa nói vừa không ngừng lui về phía sau, liều mạng kéo cần câu.

Lúc này, Sở Mặc mới nhìn rõ được dây câu của cần câu rất nhỏ, không khác gì sợi tóc, trắng muốt như ngọc.

Nếu không nhìn kỹ thì cơbản là không thể phát hiện ra sự tồn tại của nó.

Dây câu cá này thật không bình thường!

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng.

Với việc lão già giằng co với con cá kia dùng rất nhiều sức lực, cuối cùng lão già cũng chiếm được thế thượng phong.

Qua việc không ngừng lui về phía sau, liều mạng kéo con cá kia lên trên.

Sở Mặc lúc này mới phát hiện dây câu hơi bị dài, chỉ sợ dài cả trên trăm trượng!

Bởi vì lão già đã lui về phía rất xa nhưng dây câu vẫn còn ở trong thác nước.

Động tĩnh giãy dụa bên kia cũng bắt đầu nổi lên.

Sở Mặc thậm chí có thể nghe thấy âm thanh rung động của bọt nước.

Lúc này lão già thở hồng hộc, không nhịn được mắng:

- Chết tiệt... một con cá thôi, bắt lão phu phải tốn sức như thế.

Nếu là năm đó... aiz!

Nói xong, lão già lại dùng sức thêm một trận, hoàn toàn kéo được con quái vật to lớn lên trên.

Một cái đầu cá theo thác nước đen xì như mực chậm rãi lộ ra.

Sở Mặc lập tức bị hoảng sợ.

Con cá này... thật sự khá lớn.

Bởi vì một cái đầu cá thôi vậy mà cũng to như cái nhà nhỏ như vậy!

Hơn nữa khiến Sở Mặc cảm thấy kinh ngạc là cá này cũng không phải màu đen mà là màu vàng!

Đầu cá giống như được vàng tạo thành, đặc biệt đẹp đẽ, mặt trên còn có khí tức màu vàng lưu chuyển, nhìn vô cùng động lòng người.

Con cá màu vàng này đang điên cuồng giãy dụa nhưng hoàn toàn không thể dãy khỏi sợi dây câu nhỏ như sợi tóc, lại không có cách nào thoát khỏi lão già đang kéo.

Cứ như vậy bị từng chút từng chút cứng rắnkéo lên khỏi thác nước.

Toàn thân con cá dài trên mười trượng, cân nặng sợ là không dưới mấy ngàn cân.

Sở Mặc không nhịn được khiếp sợ nhìn lão già.

Nơi kỳ dị này hoàn toàn khác với bên ngoài.

Nơi này dường như không có tu sĩ.

Cuộc chiến đấu vừa mới thấy kia nhìn qua tất cả đều là người bình thường.

Còn trên người lão già này cũng không có bất kỳ khí tức nào của tu sĩ, nhưng lại có thể cứng rắn lôi được con cá lớn nặng ngàn cân lên khỏi mặt nước.

Đây phải có sức lực kinh khủng cỡ nào?

Lúc này lão già cũng không cố nói chuyện với Sở Mặc nữa, toàn tâm toàn ý giằng co với con cá lớn.

Sau khi lôi được con cá ra khỏi thác nước cũng không có nghĩa là thắng lợi, bởi vì cá lớn vẫn ở trong nước sông U Minh.

Sau khi bị kéo lên, cá lớn bắt đầu điên cuồng giãy loạn khỏi dây câu, dường như nó vẫn chưa dùng hết sức vậy.

Lão già thu cần, thả dây, bình tĩnh đối phó.

Tuy là nét mặt già nua đen đúa có chút vặn vẹo nhưng trong mắt lại hoàn toàn không có sự sợ hãi nào.

Sở Mặc sau đó lại ngồi ở đó nhìn xem lão già và con cá vàng đánh nhau, trên mặt lại xuất hiện vẻ đăm chiêu.

Nhìn lão già câu cá, hắn không ngờ lại ngộ đạo được một cảnh giới huyền diệu.

Lão già nhìn lướt qua Sở Mặc.

Thấy vẻ mặt của Sở Mặc đầu tiên là hơi ngơ ngẩn, sau đó lập tức không nhịn được thấp giọng lẩm bẩm:

- Tên nhóc này... xem ông đây câu cá không ngờ cũng có thể ngộ đạo?

Trận đánh này khoảng chừng giằng co đến gần nửa ngày, cuối cùng lão già cũng lôi được con cá từ sông U Minh lên bờ.

Sau cùng, con cá lớn đã tinh tàn lực tận( mất tinh thần, kiệt sức lực), sau khi bị bắt lên bờthì vẫn không nhúc nhích.

Lão già cũng đặt mông ngồi xuống đất, không còn phong độ gì nữa hét lên với Sở Mặc vẫn đang trầm tư:

- Ta nói này tiểu tử, muốn ăn cá không?

Muốn thì tới đây hỗ trợ đi!

Tiên sư bà nó chứ, tỉnh, đừng có ngộ đạo nữa!

Ở nơi quỷ quái này cho dù là ngươi lĩnh ngộ ra cái đạo cao nhất thì có tác dụng quái gì hả?

Trong giây lát Sở Mặc bừng tỉnh, cười cười hối lỗi, mang theo Thí Thiên chậm rãi đi về phía lão già.

- Dùng thanh đao trong tay ngươi giúp ta giết con cá.

Con cá nàychắc chắn phải chết, không phải thanh đao sắc bén... cơ bản là không giết được!

Lão già cũng không thèm liếc nhìn thanh đao trong tay Sở Mặc cái nào, chỉ ngồi ở đó tùy ý nói.

Không biết có phải ảo giác không mà sau khi Sở Mặc nhìn lão già câu cá, rồi ngộ đạo thì không ngờ cảm giác được trong cơ thể dường như có một tia khí lực.

Ít nhất thì không giống với lúc trước đi hơn mười dặm đường cũng cảm thấy mỏi mệt nữa.

- Giết như thế nào?

Sở Mặc đi đến trước mặt con cá lớn hơn mình vô số lần này, ngẩngđầu nhìn con cá như một ngọn núi nhỏ, không nhịn được vò đầu.

Con này thật sự là quá lớn, có cảm giác không thể tin được.

- Đương nhiên là trước tiên cạo vảy.

Lão già thở hổn hển, bĩu môi nói:

- Vẩy của con cá này nếu làm thành giáp trụ thì có thể chống được công kích của Đế Chủ đấy.

Trên mặt của Sở Mặc lập tức hiện ra vẻ khiếp sợ, khó tin nhìn lão già.

Không chỉ bởi lão già nói vẩy con cá này mang đi làm giáp trụ có thể kháng cự công kích của Đế Chủ, càng là vì... lão già này không ngờ cũng biết Đế Chủ?

Lão già nhìn sự khiếp sợ trên mặt Sở Mặc, trợn trắng mắt nói:

- Được rồi, trước tiên sống đã, có nghi vấn gì thì nói sau.

- Ách...

Được rồi!

Sự nghi vấn trong lòng Sở Mặc thật sự là nhiều lắm, làm sao chỉ một chút như vậy?

Lập tức vung Thí Thiên lên muốn cạo vảy rất lớn xuống.

Nhưng khiến Sở Mặc khiếp sợ là hắn cố nửa ngày không ngờ một mảnh vảy cá cũng chưa cạo ra được!

Vảy cực lớn này dường như dính sát vào trên người con cá.

Thật sự giống như là một chỉnh thể điêu khắc, không ngờ một khe hở cũng không có.

-----o0o-----

Chương 1006: Vảy bảy màu

Chương 1006: Vảy bảy màu

Đây là dưới tình huống con cá vàng này không hề giãy dụa.

Nếu con cá này còn giãy nữa thì... chỉ sợ Sở Mặc không có bất kỳ cơ hội nào.

Bây giờ Sở Mặc lại có chút tin tưởng rằng vảy con cá này có thể ngăn cản được công kích của Đế Chủ.

Lúc này lão già cười ha hả:

- Thế nào rồi?

Biết khó rồi hả?

Tiểu tử, ngươi leo lên đi...

đúng, leo lên trên người con cá lớn này đi rồi nhìn cột sống trên lưng nó, có phảicó một mảnh vảy bảy màu không.

Nếu có thì ngươi phải lấy miếng vảy đó xuống, sau đó những cái vảy khác trên người nó sẽ tự tróc ra.

Vẻ mặt Sở Mặc nghi ngờ nhìn lão già, thể hiện rằng: Ta ít đọc sách ngươi đừng có mà lừa ta.

- Thật đó... ngươi cứ leo lên đi sẽ biết.

Vẻ mặt lão già rất thành thật.

Trong lòng Sở Mặc cũng tràn đầy tò mò, đồng thời cũng cảm giác được lão già này không phải người bình thường.

Bởi vậy, hắn cố gắng muốn leo lên người con cá.

Mất cả nửa ngày mới leo được từ đuôi cá leo lên, tiến lên trước từng bước một.

Cuối cùng cũng nhìn thấy mảnh vảy bảy màu kia.

Nó mọc ra ở mặt trên nhất của vây lưng.

Mảnh vảy này cũng không to như những vảy lớn khác, ngược lại còn vô cùng nhỏ, chỉ nhỏ như 1 cái móng tay người đã thành niên, giống như viên bảo thạch bảy màu khảm ở đó, lóe lên tia sáng hoa mỹ.

Một mảnh vảy rõ ràng như vậy, muốn không thấy cũng khó.

Sở Mặc thất thanh nói:

- Thật sự có...

Trên mặt lão già cũng kích động, lớn tiếng nói:

- Tiểu tử, mảnh vảy lớn trừng bao nhiêu?

- Khoảng chừng... lớn bằng cái móng tay.

Sở Mặc nói.

Vẻ kích động trên mặt lão già lập tức cứng lại, trầm mặc một chút, lắc đầu thở dài một tiếng:

- Vẫn chưa đủ lớn...

- Có ý gì?

Sở Mặc đứng đó cũng không nóng lòng đi lấy mảnh vảy mà là nhìn lão già.

- Nếu lớn như nắm tay thì chúng ta có thể cùng nhau rời khỏi nơi quỷ quái này.

Lão già ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời mờ mịt trên đỉnh đầu, nửa ngày không nói gì, ánh mắt xuất hiện vài phần mất mát.

Cả người Sở Mặc sững sờ đứng đó ngơ ngác nhìn lão già.

Hắn thậm chí không biết lời nói của lão già này là thật hay giả.

Thật lâu sau, trên khuôn mặt đen đúa của lão già mới cười gượng nói:

- Đây cũng là số mệnh, ý trời rồi!

Vào vùng đất Tội Ác... nào có thể dễ dàng ra ngoài như vậy?

Thôi... tiểu tử, ngươi giữ lại nó đi, cất kỹ vào.

Ngươi có thể thoát khỏi đây hay không toàn bộ nhờ nó đấy.

Sở Mặc không nhịn được hít một hơi khí lạnh, nhìn lão già nói:

- Tại sao phải nhường cho ta?

Ta chưa làm được gì cả.

Lão già nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó cười gượng nói:

- Ngươi cho là lão phu thật sự muốn tặng ngươi à?

Lão phu tuy là ác nhân không coi ai vào đâu nhưng cũng không thể vô tư thế đâu.

Tặngcho ngươi là vì con cá này... là tới vì ngươi đấy!

Nó là cơ duyên của ngươi, cũng là vận mệnh của ngươi!

Mới rồi ta hỏi ngươi vảy cá bảy màu lớn bao nhiêu.

Nếu nó lớn được như nắm tay thì... chính là cơ duyên của cả hai chúng ta!

Nhưng bây giờ... thôi đi, ngươi trước tiên lấy nó xuống đã, rất dễ thôi, ngươi thử thì biết.

- Nếu ta lấy cơ duyên này tặng cho ngài thì sao?

Sở Mặc nhìn chăm chú lão già, hỏi.

Lão già hơi ngẩn ra, lập tức có chút hăng hái nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, ngươi có biết không?

Những lời này của ngươi ở đây có ý nghĩa thế nào?

- Ta không biết nơi này nhưng có thể cảm giác được đây không phải nơi tốt đẹp gì, hơn nữa rất có thể có vào mà không có ra.

Sở Mặc thành thật nói.

- Vậy mà ngươi còn muốn nhường cho ta?

Lão già nhìn Sở Mặc, trong con ngươi không thể hiện ra thần thái gì.

- Cá là ngài câu được.

Sở Mặc nói:

- Nếu ngài không nói cho ta thì ta cũng vĩnh viễn không biết được.

Lão già đứng đó nhìn Sở Mặc, trầm mặc lúc lâu sau đó mới lêntiếng:

- Aiz... cho nên nói, lão phu ở chỗ này chờ đã ngàn năm rồi cũng không chờ được một mảnh vảy Hoàng Kim Ngư bảy màu, lần đầu tiên ngươi tới nó đã xuất hiện rồi.

Đây là điểm khác biệt đó.

Tiểu tử, cảm ơn ngươi đã suy nghĩ cho lão nhân gia ta, nhưng mà mảnh vảy bảy màu đó cũng vô dụng thôi, chỉ có ngươi mới có thể lấy nó xuống.

Lúc này Sở Mặc cúi người lấy tay nhẹ nhàng đụng vào cái vảy cá bảy màu nhìn như bảo thạch bảy màu đó.

Tạch!

Một tiếng vang thanh thúy, vẩy cá bảy màu không ngờ lại rơi thẳng xuống, sau đó bị Sở Mặc cầm trong tay.

Sau đó, tất cả vảy trên người Hoàng Kim Ngư giống như trời mưa, điên cuồng tróc xuống.

Rơi như mưa!

Gần như là trong nháy mắt, trên mặt đất là đống lớn vảy Hoàng Kim Ngư.

Sau đó cảnh tượng làm cho Sở Mặc càng phải trợn mắt há mồm đãxảy ra!

Sau khi con Hoàng Kim Ngư này tróc vẠkhông ngờ lại chậm rãi biến mất.

- Đây...

đây là có chuyện gì?

Sở Mặc đứng trên lưng cá lớn, trên mặt hiện ra vẻ vô cùng khiếp sợ.

- Nhảy xuống!

Lão già lớn tiếng nói:

- Đây không phải cá thật...

đây là Đạo Cảnh hóa thành!

Sở Mặc nhảy luôn xuống, có chút chật vật mượn lực té ngã hai cái mới đứng vững thân mình, ngơ ngác quay đầu lại nhìn con Hoàng Kim Ngư đang biến mất cực nhanh.

Lúc này lão già đi tới bên người Sở Mặc, thản nhiên nói:

- Nơi này là nơi Thiên Phạt, cũng là vùng đất Tội Ác.

Còn có người gọi nơi này là Địa Phủ.

Ừm, chính xác thì chỗ chúng ta ở là mảnh đất bên cạnh Địa Phủ, là một thế giới hoàn toàn đóng kín.

Lão già đi đến trước đống vảy của Hoàng Kim Ngư xoay người nhặt một mảnh lên, lấy tay nhẹ nhàng bắn ra.

Keng!

Một tiếng vang của kim loại vang lên.

Ông ta nói tiếp:

- Người đi vào nơi này tất cả đều là người bị Thiên Đạo khống chế, độ kiếp thất bại nhưng không bị chết, người làm chuyện ác táng tận lương tâm gì đó nhưng lại không trực tiếp tan thành tro bụi, còn có người không hiểu nguyên nhân vi phạm quy luật của Thiên Đạo... tóm lại nơi này giống như là một nơi lưu đày.

Nhưng Thiên Đạo vẫn lưu lại một tia hy vọng sống cho người ta.

Cho dù người này thật sự là đại gian đại ác thì Thiên Đạo cũng sẽ không thật sự đuổi tận giết tuyệt.

Cho nênđể lại một cửa sau như thế.

Sở Mặc ngơ ngác nói:

- Chính là vảy bảy màu của Hoàng Kim Ngư?

Lão già gật gật đầu:

- Đúng vậy.

Con Hoàng Kim Ngư này là do Thiên Đạo hóa thành, đồng thời trên người của nó có rất nhiều thần kim.

Có người may mắn có thể câu nó lên được, sẽ nhận được thần kim trên người nó.

Người có may mắn rất lớn mới có thể nhìn thấy vảy bảy màu trên người nó.

Cho nên nếu hôm nay người leo lên con cá này là ta mà không phải ngươi thì... ta cá chín phần mười là không thể nhìn thấy mảnh vảy bảy màu này.

-----o0o-----

Chương 1007:

Chương 1007:

Nội dung đang cập nhật.

-----o0o-----

Chương 1008: Vùng đất Tội Ác (1)

Chương 1008: Vùng đất Tội Ác (1)

- Ta bây giờ rất mơ hồ, kính xin tiền bối chỉ giáo.

Sở Mặc nhìn thoáng qua vảy bảy màu trong tay, sau đó ôm quyền thi lễ với lão già.

Lão già nói:

- Ngươi cho dù không hỏi ta cũng sẽ nói cho ngươi.

Bởi vì có sự may mắn rất lớn của ngươi, tin là cách lần may mắn sau này của lão phu... cũng không xa!

Lại nói lão phu còn phải cảm ơn ngươi.

Sở Mặc xấu hổ nói:

- Hẳn là ta nên cảm ơn tiền bối mới đúng.

Nói xong, Sở Mặc đưa mảnh vảy bảy màu trong tay cho lão già, nói:

- Mảnh vảy cá này nên đưa cho tiền bối thì tốt hơn.

- Ha ha, ngươi vẫn chưa rõ sao?

Vảy con cá này cũng là do Thiên Đạo biến thành, nó đại diện cho một... loại "đạo"!

Lão già nhìn Sở Mặc:

- Cho nên, "đạo" này chỉ dành cho mình ngươi thôi, ta không dùng được.

Sở Mặc nhìn cái vảy cá nhỏ bảy màu trong tay với vẻ mặt nghi hoặc, hoàn toàn không thể cảm nhận bất kỳ hơi thở nào của Đại Đạo trên cái vảy này.

- Đây là nơi cực kỳ nguy hiểm, ngăn cách hết thảy mọi thứ.

Lão già nhìn Sở Mặc:

- Cho nên, ngươi không thể cảm nhận được khí tức của Đại Đạo, nhưng nếu ngươi rời khỏi nơi này, ngươi sẽ hiểu thôi.

- Tiền bối nói về nơi này cho ta nghe một chút đi.

Sở Mặc nhìn lão già.

- Được.

Lão già đưa Sở Mặc đến ngồi trên tảng đá bên bờ sông, chậm rãi nói:

- Trước kia chưa đi vào nơi này, ta thật ra chưa từng nghe nói trên đời này tồn tại một nơi như vậy.

Khi đó chỉ biết là có Thiên giới, Tiêngiới, Linh giới...

ồ, còn Nhân giới nữa.

Cho nên, lúc đó cho dù là có người nói với ta thì ta cũng sẽ không tin trên đời thật sự tồn tại nơi thế này.

Giống như Lục đạo luân hồi vậy, đều nói người sau khi chết có thể luân hồi chuyển thế, nhưng có ai thật sự gặp được?

Có ai có thể chứng minh điều đó?

Sở Mặc gật gật đầu, nói:

- Đúng là như thế.

- Sau khi tới đây ta đã trải qua rất nhiều chuyện, cũng đã gặp nhiều cảnh tượng không thể tưởng được.

Cuối cùng thì đã hiểu được hóa ra thế giới này thật sự có luân hồi.

Hóa ra bất cứ chuyện gì cũng có nhân – quả cả.

Lão già nhìn Sở Mặc:

- Ngươi vừa từ bên kia đi qua đây, không biết đã gặp ai khác chưa?

Sở Mặc nói:

- Nhìn thấy hai nhóm người đang chém giết.

- Những người đó đều là người có tội sau này.

Lão già nói.

- Người có tội sau này?

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày:

- Là sau khi tiến vào đây mới gây ra nghiệt?

Lão già gật gật đầu, ánh mắt xuất hiện vài phần tang thương:

- Thế giới này thật ra không hề chỉ có bốn giới Thiên - Tiên - Linh - Nhân.

Vũ trụ rộng lớn có vô số thế giới.

Có thế giới lớn cũng có thế giới nhỏ.

Nơi này giam giữ tất cả tội nhân của tất cả thế giới.

Ngươi có lẽ cũng phát hiện ra sau khi tới đây, pháp lực mất hết mà da thịt cũng biến thành màu mực.

Màu sắc này thật ra chính là phong ấn ngăn cản tất cảpháp lực.

- À?

Sở Mặc cúi đầu nhìn thoáng qua làn da tối đen của mình, khóe miệng hơi giật giật, không nói lên lời.

- Nhưng người sau khi tới đây cũng không chết.

Tu sĩ càng hùng mạnh khi vào đến nơi này thì có thể sống sót càng lâu.

Cho nên, không biết lúc nào thì bắt đầu, nơi này, bắt đầu sinh sản.

Hơn nữa số lượng càng ngày càng nhiều.

Nhưng nơi này rất cằn cỗi!

Thực vật, tài nguyên, tất cả đều vô cùng quý báu.

Vì tranh đoạt mấy thứ này, mọi người chém giết lẫn nhau.

Ở trong này không phân chia chính nghĩa thiện ác, có.... thì chỉ là làm thế nào để có thể sinh tồn!

Sở Mặc nhớ tới thiếu nữ giống một thiếu niên kia, trong lòng không khỏi có chút thổn thức.

- Tiền bối tại sao phải đi vào nơi này vậy?

Sở Mặc nhìn lão già, hỏi.

Lão già cười cười:

- Tiến vào Chí Tôn bị thất bại.

- À?

Sở Mặc không nhịn được kêu lên một tiếng, có chút không dám tin nhìn lão già trước mặt.

Những lời này ẩn chứa lượng tin tức... thật sự là quá lớn.

Tiến vào Chí Tôn thất bại.

Đây chẳng phải nói là lão nhân trước mắt này...

đã từng là một vị có cảnh giới Đế Chủ vô cùng siêu việt... sao?

Sở Mặc mặc dù đã từng gặp Đế Chủ trong Huyễn Thần Giới, thậm chí còn phát sinh xung đột với đế chủ trẻ tuổi Gia Cát Lãng.

Nhưng điều này không đại biểu rằng Sở Mặc có liên quan gì đến nhân vật số má đó.

Trên thực tế, nếu quả thực chống lại Đế Chủ, Sở Mặc cơ bản là không cóbất kỳ cơ hội sống sót nào!

Cho dù hắn lấy ra phân thân hoàn mỹ thì cũng sẽ bị người ta cho một cái tát đã thành mảnh vụn!

Thật sự không thể tưởng tượng, lão già trước mắt này lại là một tu sĩ còn cường đại hơn cả Đế Chủ.

Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Sở Mặc, lão già cười cười:

- Chí Tôn vô lộ, năm đó vì tấn công cảnh giới Chí Tôn mà làm quá nhiều thử nghiệm.

Có lẽ... có một vài trải nghiệm dẫn tới người người oán trách nên cuối cùng mới bị Thiên Đạo trấn áp.

Chắc là tội ta khôngđáng chết nên bị đánh thẳng tới nơi này.

Thử nghiệm khiến người người oán trách?

Sở Mặc nhìn thoáng qua lão già, đột nhiên nghĩ tới Huyết Ma Lão Tổ.

Loại thử nghiệm của Huyết Ma Lão Tổ kia cảm giác không phải là người người oán trách sao?

Lão già thản nhiên nói:

- Năm đó ta vì tấn công cảnh giới Chí Tôn mà gần như nghĩ hết mọi cách, đến cuối cùng, ta còn lấy người sống làm thử nghiệm.

Khóe miệng Sở Mặc giật giật, trong ánh mắt nhìn lão già có chút phức tạp.

Lão già như là nhìn ra suy nghĩ trong lòng Sở Mặc, thở dài nói:

- Năm đó tuy là ta bắt những người ta nhưng đều là những tên tội đồ tội ác tày trời có chứng cứ vô cùng xác thực.

Nhưng cách làm này của ta đúng là vẫn vi phạm Thiên Đạo.

Bởi vì những người đó tuy là tất cả đều đáng chết cả nghìn lần nhưng chưa chắc sẽ bị kiểu chết thế kia.

Đương nhiên, năm đó ta cũng không cho là như vậy.

Ta cảm thấy đối với những người đó, dùng thủ đoạn thế nào cũng không đủ.

Cho đến khi thất bại khi bước tới Chí Tôn rồi bị đánh vào nơi quỷ quái này, ta dùng thời gian hai trăm năm mới hiểu.

Làm như vậy, là sai.

Lão già cũng không nói cụ thể thủ đoạn của ông ấy, nhưng nghĩ thì, nhất định là một loại rất khủng bố.

Thử nghĩ một chút, một sự tồn tại đã vượt qua cả Đế Chủ, dùng người có tội ác tày trời làm thử nghiệm nhất định là đủ loại thủ đoạn.

Một vài chuyện kinh khủng máu tanh đương nhiên là không thể tránh được.

-----o0o-----

Chương 1009: Vùng đất Tội Ác (2)

Chương 1009: Vùng đất Tội Ác (2)

- Tiểu tử, cảnh giới của ngươi... chắc là không quá cao, lẽ ra không nên tiến vào nơi này chứ?

Sau khi ngươi vừa đến nơi này đã được cơ duyên lớn thế che chở là có thể hiểu được, sự trừng phạt của Thiên Đạo với ngươi... quả thực cơ bản không tính là trừng phạt.

Thậm chí còn có chút... muốn tôi luyện ngươi, đặc biệt chuẩn bị chuyến lữ hành này cho ngươi?

Ừm... giống một chuyến lữ hành.

Sau đó cho ngươi mang theo một đống thần kim trở về.

Cho nên ta có chút tò mò, ngươi vào bằngcách nào?

Lão già nhìn Sở Mặc, hứng thú hỏi.

Những năm gần đây, lão già gần như chưa bao giờ tiếp xúc với bất kỳ ai.

Người có thể lọt vào mắt ông ta cũng rất ít, không có mấy.

Những người đó giết tới giết lui cũng không ai dám đến đây trêu chọc vị tổ tông sống này.

Cho nên lão già nghìn năm qua, thực tế là vô cùng tịch mịch.

*Tịch mịch: Cô đơn lạnh lẽo.

Sở Mặc gãi đầu, nói:

- Ta ở Linh giới dùng một vũ khí không thuộc về Linh giới để chống lại cường địch.

Kết quả là đưa tới đại họa.

Làm nhiều nơi hóa thành trotàn, bầu trời Linh giới cũng sụp một mảng lớn... nơi đó...

đoán là hoàn toàn hỏng rồi.

Lão già nghe Sở Mặc nói... khóe miệng cũng không nhịn được mà kéo ra, ngây người một lúc lâu mới nói:

- Thủ đoạn này của tiểu tử ngươi... còn đáng sợ hơn cả ta.

So sánh với ngươi, thủ đoạn của lão phu năm đó chẳng bõ bèn gì.

Lần này chỉ sợ ít nhất hàng tỉ sinh linh phải chết.

Bị nhân – quả lớn thế quấn thân, ngươi rõ ràng lại hoàn hảo không tổn hao gì mà tiến vào đây, sau đó lập tức có cơ duyên cực lớn?

Tiên sư cha nó... ngươi thật là quái vật!

Sở Mặc vừa nghe như vậy cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ.

Bởi vì dựa theo cách nói của lão già, hành vi giống hắn suýt nữa hủy diệt thế giới, cho dù là miễn cưỡng tránh được một kiếp thì cuộc đời này cũng chỉ có thể kéo dài hơi tàn ở vùng đất Tội Ác, cơ bản là không có bất kỳ cơ hội rời đi nào.

Lão già đoán nơi này là do Đại Đạo biến thành, là Đại Đạo bao trùm toàn bộ cả vũ trụ!

Ở nơi này tốt thì được, nếu không có số mệnh động trời thì tuyệt đối sẽ không có đãi ngộ kiểu này của Sở Mặc.

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên nhớ tới 3 khối huyết nguyệt khảm trênThương Khung Thần Giám.

Như Ý, Tị Họa, Nhập Địa!

Một tia sáng thoáng hiện lên trong đầu Sở Mặc.

Dường như hắn hiểu ra gì đó.

Lúc này, lão già nhìn Sở Mặc hỏi:

- Người có thể làm ngươi ở Linh giới phải dùng vũ khí bị cấm... hẳn là không thuộc về Linh giới, đúng không?

Hơn nữa nhìn cơ duyên bây giờ của ngươi, người nọ mà ngươi đối phó... hẳn là một ác đồ đại gian đại ác, hắn là ai vậy?

Ngươi nói xem, nói không chừng lão phu còn biếtđược hắn đó.

Sở Mặc nhìn thoáng qua lão già, do dự một chút.

Lão già nói:

- Như thế nào?

Sợ lão phu hại ngươi?

Yên tâm đi, người cơ duyên đầy người như ngươi, người số mệnh nghịch thiên thế này, lão phu tuyệt đối sẽ không có bất kỳ tâm tư nào với ngươi.

- Cũng không phải sợ ngài hại ta.

Sở Mặc nhìn lão già, sau đó nói:

- Người kia tên là Huyết Ma Lão Tổ, không biết tiền bối có nghe nóichưa?

- Cái gì?

Lão già nhảy dựng lên, mặt không tin nổi nhìn Sở Mặc.

Vảy cá bảy màu cũng không khiến ông ta thất thố đến thế, nhưng khi nghe thấy bốn chữ Huyết Ma Lão Tổ, lão già lại kinh hãi.

Ông ta khó tin nhìn Sở Mặc:

- Ngươi là một tiểu tử thôi... làm sao lại trêu trọc tới ma đầu kia được?

Nói xong, không đợi Sở Mặc trả lời, trên mặt lão già hiện ra nụ cười gượng, nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi biết không?

Người kia, đã từng là bằng hữu tốt nhất của lãophu.

Sở Mặc cũng đứng ở đó, khóe miệng giật giật, đầu xám xịt nhìn lão già.

Lão già thở phào một cái, chậm rãi ngồi xuống, nói một chuyện cũ của Thiên giới cũng là một bí mật đã lâu.

- Lão phu xuất thân trong một gia tộc rất nhỏ ở Thiên giới.

Gia tộc rất nhỏ bé, tổ tiên cũng không quá hiển hách.

Cho nên lúc nhỏ, lão phu tuy là thiên phú không tệ nhưng bất hạnh là tài nguyên cung cấp không đủ, tu vi nâng cao vô cùng chậm.

Tình huống đó, sau khi lão phu bước vào Phi Thăng kỳ rốt cuộc có sự cải thiện.

Lúc đó có một lần đi ra ngoàihái thuốc, lão phu gặp Huyết Ma Lão Tổ, nhưng lúc đó, hắn ta chưa gọi là Huyết Ma Lão Tổ, tên thật của hắn là Đinh Linh.

Theo tự thuật của lão già, một chuyện cũ phủ đầy bụi cả vài vạn năm giống như một bức họa từ từ hiện ra trước mắt Sở Mặc.

Lão già này tên là Vương Trung, một người rất bình thường cũng là một cái tên rất bình thường.

Sau khi gặp Đinh Linh, hai người rất nhanh đã trở thành bạn bè không gì giấu nhau.

Đinh Linh lúc đó ngoại trừ hơi ích kỷ, tâm địa có chút đen tối thì cũng không có khuyết điểm gì quá lớn.

- Nhưng mà hết thảy đó, sau một lần cơ duyên của hắn đã hoàn toàn thay đổi.

Vương Trung thở dài nói:

- Đinh Linh vốn là Nhân Tộc, giống lão phu, đều xuất thân từ gia tộc nhỏ.

Không thể nhờ vả gì từ gia tộc, tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình.

Hoàn hảo là chúng ta đều sinh ra ở Thiên giới.

Ở Thiên giới... chỉ cần ngươi đủ chăm chỉ thì tu luyện tới trên Đại La Kim Tiên cũng không phải vấn đề.

Sở Mặc gật gật đầu, có chút hâm mộ nói:

- Đúng vậy, chuyện như vậy... thật không công bằng.

Ở Linh giới, thiên tài có thiên phú trác tuyệt cũng vậy, có thể tu luyện tới cảnh giớiNguyên Anh đã là một chuyện rất rất giỏi rồi.

- Đúng vậy đó, khi đó lão phu thân như huynh đệ với Đinh Linh, cùng ra ngoài kiếm các loại dược liệu, cùng nhau đi tìm tài nguyên bán lấy tiền, sau đó mua đan dược.

Những ngày tháng đó, hẳn là coi như một đoạn thời gian vui vẻ nhất đời này rồi.

Vương Trung trầm giọng nói:

- Sau đó, một lần Đinh Linh tự mình ra ngoài, thế nào lại vào trong một di tích, chỗ di tích kia lại thuộc Ma tộc đại năng... lưu lại.

Đinh Linh không thể vượt qua sự hấp dẫn, kế thừa y bát của tên Ma tộc kia...

*Y bát: Truyền từ đời này sang đời khác, đồ vật hoặc kiến thức.

Sở Mặc lúc này nhớ tới lúc mình ở bên trong Quy Khư đã từng gặp được một vị Ma tộc hùng mạnh...

Lúc đó mặc dù không học truyền thừa của vị Ma tộc hùng mạnh kia... nhưng sau đó học được rất nhiều thủ đoạn của Ma tộc.

Hơn nữa theo Sở Mặc, Ma tộc... cũng không phải tà ác như người ta nói.

Ít nhất Ma tộc hắn gặp được nhìn qua cũng rất bình thường.

-----o0o-----

Chương 1010: Chuyện cũ của Huyết Ma (1)

Chương 1010: Chuyện cũ của Huyết Ma (1)

Vì thế hắn không nhịn được hỏi:

- Ma tộc...

đều tà ác sao?

Vương Trung nhìn thoáng qua Sở Mặc, cười nhạo nói:

- Trên đời này không có chủng tộc tà ác, chỉ có lòng người tà ác thôi,cậu bé à.

Sở Mặc ngẩn người, sau đó nói:

- Ngài nói có lý!

Lời này gần như giống với Kỳ Tiêu Vũ nói với Sở Mặc lúc trước, nhưng tầm mắt không giống, chắc chắn sẽ có chuyện mình không thấy được.

Cho nên, bây giờ nghe thấy chuyện Vương Trung nói về Ma tộc, Sở Mặc có cảm giác hiểu ra.

- Đạo lý này năm đó ta cũng không hiểu được như này.

Vương Trung nhìn Sở Mặc, cười gượng nói:

- Cho nên, biết huynh đệ tốt nhất của mình lại kế thừa y bát của Ma tộc rồi biến thành một Ma tộc thì phản ứng đầu tiên của ta chính là vô cùng phẫn nộ.

Ta đi chất vấn hắn tại sao lại đi con đường đó, hắn nói ta biết, hắn muốn trở lên mạnh mẽ!

Vương Trung thở dài, nói:

- Những lời này không ngờ ta không thể phản bác được.

Đúng vậy, ai không muốn trở lên mạnh mẽ chứ?

Đang trong giới tu hành, ai không muốn vọt lên cảnh giới cao nhất chứ?

Nhưng mà từ sau lần đó, hai người chúng ta càng lúc càng xa cách.

Sau này bỗng nhiên có một ngày hắn tới tìm ta.

Lúc đó, hai người chúng ta cũng đã tiến vào cảnh giới Đế Chủrồi nhưng tu vi của hắn mạnh hơn ta một chút.

Đồng thời, danh hiệu Huyết Ma Lão Tổ cũng đã vô cùng vang dội.

Rất nhiều tu sĩ đều sợ hắn, thậm chí nghe thấy tên của hắn thôi đã cảm thấy sợ hãi rồi.

Nhưng ta nghe thấy bốn chữ này, trong lòng cũng chỉ còn bi ai.

Vương Trung nhìn Sở Mặc:

- Ngươi có thể hiểu được cảm giác đó không?

Trơ mắt nhìn người bạn tốt nhất của mình đi một bước nhảy xuống vực sâu nhưng ngươi lại bất lực, không làm được gì cả.

Loại tư vị đó... vô cùng khó chịu.

Nói xong thở dài một tiếng:

- Hắn tới tìm ta nói có một cách có khả năng sẽ có cơ hội cho ta bước vào con đường Chí Tôn.

Lúc ấy ta khuyên hắn nên quay đầu đingười anh em... cậu không nên tiếp tục trầm luân như vậy.

Kết quả là hắn... lại nói cho ta biết một cách mà trước giờ ta chưa từng nghe nói tới.

Sở Mặc nhìn Vương Trung, nói:

- Chính là loại phương pháp hại ngài tới đây sao?

Vương Trung gật đầu, cười gượng nói:

- Lúc đó suy nghĩ của ta là dù sao những người đó tất cả đều là hạng người tội nghiệt ngập trời, đối đãi với những người đó thế nào hẳn là cũng không đủ?

Càng thế.... ta lại bắt đầu hành trình.

Thậm chí bởi vì hành động đó của ta còn để lại thanh danh cực lớn ở Thiên giới.

- Phạt ác dương thiện... nhất định sẽ lưu lại thanh danh tốt đẹp.

Sở Mặc cũng gượng cười, trong lòng tự nhủ chuyện gì trên đời này cũng không thể nhìn bề ngoài được.

Ai có thể nghĩ đến Vương Trung bắt những tên đại gian đại ác, bắt những tội đồ tội ác tày trời cũng không phải thật sự vì trừng phạt cái ác mà là vì tìm kiếm con đường Chí Tôn chứ?

Nếu không biết chân tướng thì chỉ sợ không có ai lại cho rằng Vương Trung làm như vậy là sai, ngoại trừ những tên gian ác kia.

Có thể coi là đã biết sự thực, trong lòng Sở Mặc cũng hoàn toàn không có cách nào trách được Vương Trung.

Nói ông ta làm như vậy làsai nhưng dù sao, những tên gian ác đó... thật sự là đáng chết!

Nếu phải nói thì lỗi duy nhất của Vương Trung chỉ sợ là không chân chính chấp hành Thiên Đạo nhỉ?

- Nói như vậy, Huyết Ma Lão Tổ – Đinh Linh lúc đó còn chưa điên cuồng như trình độ về sau này?

Sở Mặc nhìn Vương Trung.

Bởi vì lúc trước hắn nói bốn chữ Huyết Ma Lão Tổ, Vương Trung thốt ra một từ " Ma Đầu" cùng với vẻ phức tạp trên mặt ông ta đủ để nói lên sau đó hai người còn tiếp tục xuất hiện, hơn nữa... tám chính phần mười là đã trở mặt.

Vương Trung gật gật đầu, nói:

- Lúc đó Đinh Linh thật ra cũng đã từng chút rơi vào ma đạo...

Ma này... thực ra là tâm của hắn thôi!

Bắt đầu trở lên không từ thủ đoạn, trở nên càng thêm tàn nhẫn...

Sau đó có một lần ta nghe nói hắn không ngờ lại tu luyện một tà công gọi là Bách Thể Quy Nhất.

Không thể không nói, mọi người căm hận Ma tộc cũng không phải không có đạo lý.

Rất nhiều công pháp tà môn đều xuất phát từ Ma tộc.

Tà công Bách Thể Quy Nhất này chính là một tà công đại biểu trong rất nhiều loại đó.

Nên trong Ma tộc, danh tiếng của nó cũng rất lớn.

Sở Mặc nghe Vương Trung nói tên công pháp này thì trong lòng không nhịn được cười gượng:

- Nếu không phải công pháp này thì hắnlàm sao lại có liên quan đến Huyết Ma Lão Tổ chứ?

Từ đó mới thành đại địch sống chết.

Vương Trung thở dài nói:

- Ta nghe nói hắn sau khi tu luyện công pháp này thì đuổi hết những người khuyên can.

Lúc đó Đinh Linh hoàn toàn nhập ma rồi, cả người không khác gì một tên điên.

Cơ bản là không nghe ai khuyên bảo, ngược lại còn chất vấn ta, nói hắn tu luyện tà công với việc ta tu luyện công pháp thì bản chất không gì khác nhau.

Sở Mặc không nhịn được gượng cười.

Hắn bây giờ cuối cùng cũng hiểu ra một chút.

Năm đó Vương Trung tu luyện công pháp trăm phần trăm tương tự với Bách Thể Quy Nhất.

Năm đó Đinh Linh giao công pháp này cho Vương Trung cũng không chắc là có tâm tư tốt đẹp gì.

Lúc này, trên mặt Vương Trung xuất hiện một chút xấu hổ, nói:

- Năm đó hắn và ta cãi nhau nói ta giết đều là kẻ ác, mà hắn tu luyện Bách Thể Quy Nhất, làm hại đều là người tốt.

Kết quả, một câu nói của Đinh Linh làm ta hôm nay nhớ lại còn thấy như mới hôm qua.

Vương Trung thở dài, cười gượng nói:

- Hắn nói, trước mặt Thiên Đạo chẳng phân biệt được thiện ác.

Những lời này năm đó nhất định ta không ủng hộ, nhưng giờ dường như ta đã hiểu ra được ít nhiều rồi.

Có vẻ trước mặt Thiên Đạo, những sinh linh như chúng ta rất bé.

Có bậc hiền triết đã nói thiên địa bất nhân, coi vạn vật là cỏ dại.

Trước mặt Thiên Đạo, vạn vật sinh linh thật ra lại không phân biệt thiện ác, đều giống nhau cả.

Cho nên, sau khi nghĩ thông suốt chuyện này rồi ta cũng có thể thản nhiên đối mặt với tình cảnh hiện giờ của bản thân.

- Vậy tiền bối cảm thấy cách làm của Huyết Ma Lão Tổ có đúng không?

Sở Mặc hỏi.

- Đương nhiên không đúng!

Vươgn Trung nói:

- Thiên Đạo có thể không phân biệt được thiện ác, nhưng con người nhất định phải phân biệt thiện ác.

Sở Mặc gật gật đầu, chắp tay nói:

- Tiền bối nói rất đúng.

Người nếu không phân biệt được thiện ác thì không xứng gọi là người.

-----o0o-----

Chương 1011: Chuyện cũ của Huyết Ma (2)

Chương 1011: Chuyện cũ của Huyết Ma (2)

Vương Trung nói:

- Cho nên ta mới gọi hắn là ma đầu.

Sau lần đó, hai người chúng ta hoàn toàn trở mặt.

Ta rốt cục cũng hiểu rõ mục đích hắn cho ta công pháp này làm gì.

Hắn muốn lấy ta làm người đi làm thực nghiệm thôi.

Phát hiện con đường này khả thi, hắn mới chính thức đi làm.

- Vậy, sau đó tiền bối có gặp hắn không?

Sở Mặc hỏi.

- Không, sau đó hắn rời khỏi Thiên giới, bởi vì hắn biết hắn làm những chuyện kia, một khi bị bên ngoài biết được nhất định sẽ vì con người mà không để yên.

Rõ ràng là phải tìm một bơi bí mật mà trốn, sau đó không ngừng ngưng tụ phân thân đi tới những nơi khác nhau.

Vương Trung nói:

- Sau đó ta cũng từng có ý đồ ngăn cản, nhưng hắn quá hiểu ta.

Hơn nữa, hắn có phân thân, gần như tất cả đều vào Tiên giới, vô cùng bí ẩn.

Cho dù ta cũng cơ bản là không có cách nào tìm được hắn.

Sở Mặc thổn thức.

Hắn không thể tưởng được lão đầu này chẳng những từng là một cao thủ kinh tài tuyệt diễm... hơn nữa còn dùng sống chết của mình để đối địch với Huyết Ma Lão Tổ – Tình bạn cố tri.

Nhân sinh gặp gỡ nhiều khi thật sự chỉ có thể dùng định mệnh đã định để hình dung thôi.

Bởi vì điều này thật sự trùng hợp.

- Cảnh giới như ngươi mà có thể phát sinh xung đột với Đinh Linh, hiển nhiên không phải là bản tôn của hắn rồi.

Bằng không thì ngươi không có cơ hội mà sống lại để tới đây.

Vương Trung nhìn Sở Mặc nói:

- Như vậy, phải là phân thân của hắn.

Nguyên nhân phát sinh xung đột không phải vì đàn bà đấy chứ?

Sở Mặc gật gật đầu.

Vương Trung thở dài nói:

- Vậy thì đúng rồi.

Dựa theo thời gian mà tính, Bách Thể Quy Nhất của hắn cũng đã tiến vào thời kỳ cuối rồi.

Nhưng lại bị ngươi phá hủylúc này thì đúng là ý trời.

Nói không chừng không bao lâu nữa, hắn sẽ tới đây làm bạn với ta cũng nên.

Vương Trung nói xong, không nhịn được gượng cười.

Một đời kiêu ngạo, danh truyền thiên thu nhưng bây giờ lại chỉ có thể khốn khổ ở nơi tuyệt địa này, ngay cả tu hành đơn giản nhất cũng không có cách nào làm được.

Sở Mặc nhìn Vương Trung nói:

- Tiền bối hoàn toàn khác với hắn, ta tin là không bao lâu nữa, tiền bối có thể trở lại Thiên giới thôi.

Trải qua mấy năm ma luyện, nói khôngchừng sau khi tiền bối trở về có thể nhanh chóng vút thẳng lên trời, tiến thẳng vào cảnh giới Chí Tôn.

- Ha ha ha, vậy thì phải nhờ lời nói tốt lành của ngươi rồi.

Vương Trung cười ha hả.

Sau đó chỉ vào đống vảy Hoàng Kim Ngư như tòa núi nhỏ, nói:

- Những vật này là bảo vật chân chính, có thể lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.

Sở Mặc gãi đầu nói:

- Nơi quỷ quái này ngay cả nhẫn trữ vật cũng không dùng được, mang thế nào giờ?

Sau đó, Vương Trung tìm vài cái túi lớn ném cho Sở Mặc:

- Đừng oán trách nữa, có thể mang đi bao nhiêu thì mang.

Mấy thứ này ở bên ngoài đều là tài liệu cao nhất.

Không thể tưởng được ở trong này có nhiều đến phát sầu lên được.

Vài cái túi lớn cơ bản là không chứa được một phần mười vảy Hoàng Kim Ngư.

Còn dư lại vẫn chồng chất như núi.

Lúc này, ở phía xa truyền tới một loạt tiếng vó ngựa.

Sắc mặt của Vương Trung hơi đổi, nhíu mày trầm giọng nói:

- Những người này chưa bao giờ dám tới đây, hôm nay lại ăn tim gấu gan báo mà đến sao?

Một luồng khí thế trong nháy mắt bạo phát từ người Vương Trung.

Đây không phải khí tức của người tu luyện, cái này giống như là khí thế của người có địa vị cao.

Ngay cả Sở Mặc cũng không nhịn được có chút kinh hãi.

Bên kia cách đó không xa, một đám kỵ sĩ nhanh chóng tới bên này.

Sở Mặc liếc mắt một cái nhìn thấy cầm đầu là một gã kỵ sĩ trên lưng ngựa, nhìn qua một người đằng sau, nhìn kỹ thì chính là thiếu nữ lúc trước có duyên gặp mình một lần.

Cô gái kia cũng nhìn thấy Sở Mặc, ánh mắt xuất hiện chút xấu hổ, không dám đối mặt với Sở Mặc.

Hiển nhiên, nàng ta sau khi bị bắt thì vì mạng sống mà bán rẻ Sở Mặc.

Bởi vì tên kỵ sĩ cầm đầu sau khi nhìn thấy Sở Mặc thì ánh mắt không thể rời khỏi Thí Thiên trong tay Sở Mặc.

Sau đó, bọn kỵ sĩ này nhìn thấy đống vảy Hoàng Kim Ngư chất như núi thì lập tức thổn thức kinh ngạc hô lên.

- Vảy Hoàng Kim Ngư!

- Vảy cá Đại Đạo!

- Trờiiii, đó là vảy Hoàng Kim Ngư sao?

- Nếu thật là vảy Hoàng Kim Ngư do Đại Đạo hóa thành thì chúng ta phát tài rồi.

Trong mắt cả đám kỵ sĩ đều hiện ra vẻ vô cùng tham lam.

Tổ tiên họ có lẽ chưa chắc đều là tội nhân thật sự phải chết, nhưng sinh ra cho tới hôm nay, bây giờ đám người kia bị ngăn cách ở nơi này đã quên đi thế giới, hoàn toàn trở thành một đám sinh linh vì sinh tồn cóthể không từ một thủ đoạn nào.

Đúng vậy, nghiêm chỉnh mà nói thì bọn họ đã khó mà gọi là người được nữa.

Từ trên người của họ rất khó thấy được sự liên quan gì với tính người tốt đẹp.

Cô ả bị Sở Mặc ngộ nhận là một thiếu niên, so sánh ra thì đã khá tốt rồi.

Nhưng sau khi bị bắt được thì sinh mạng bị uy hiếp, trước tiên bán đứng Sở Mặc cái đã.

Tên kỵ sĩ cầm đầu cũng vẻ mặt khiếp sợ nhìn đống vảy Hoàng Kim Ngư, đột nhiên, gã kêu lên:

- Nhiều vảy Hoàng Kim Ngư như này chắc chắn con cá rất lớn.

Một tên kỵ sĩ ở bên cạnh gã không nhịn được nói:

- Lão Đại, có thể có vảy cá bảy màu hay không?

Tiếng nói người này cũng không nhịn được run run, run rẩy kịch liệt, lại còn nói lắp.

Bọn họ không có năng lực câu được cá Đại Đạo từ sông U Minh, nhưng không có nghĩa là bọn họ chưa nghe nói về truyền thuyết kia.

Cho dù là ai, chỉ cần có được vảy cá bảy màu chẳng khác nào có được giấy thông hành ra khỏi thế giới này.

Bên trong những truyền thuyết lâu đời, thế giới bên ngoài vẫn khiến mọi người rất hướng về.

Không ai muốn sinh sống mãi trong nơi quỷ quái này, ai cũng muốn rời đi.

Bọn họ cũng biết rõ, vảy cá bảy màu chỉ có người lấy được nó xuống mới có thể sử dụng.

Những người khác cho dù chiếm được thì cơ bản cũng không có bất kỳ tác dụng gì.

Nhưng những người này không để ý.

Cho dù họ biết mình có lấy được bảy cá bảy màu cũng vô dụng thì cũng sẽ không bỏ qua.

Nếu chẳng may có thể sử dụng thì sao?

Lui mười ngàn bước, cho dù thật sự vô dụng thì cũng muốn cướp được.

Bởi vì họ không muốn nhìn người khác rời khỏi thế giới này.

Ta ở nơi này chịu khổ, ngươi cũng phải ở đây mà chịu khổ cùng ta.

Đây là ý tưởng trong đầu của những người này.

-----o0o-----

Chương 1012: Trận đấu tuyệt địa

Chương 1012: Trận đấu tuyệt địa

Cho nên, khi họ ý thức được trong tay của Sở Mặc hoặc Vương Trung khả năng có vảy cá bảy màu thì tất cả mọi người đều kích động.

Mà ngay cả thiếu nữ bị khống chế trên lưng ngựa, trong ánh mắt nhìn về Sở Mặc và Vương Trung cũng tràn đầy rung động cùng với một tia ghen tị khó phát hiện.

Vương Trung mặt trầm như nước đứng ở bên cạnh Sở Mặc, lạnh lùng nhìn nhóm người này.

Khí thế trên người ông ta tương đối hùng mạnh.

Đứng ở nơi đó muốn không nhìn đến ông ta cũng khó khăn.

- Ai bảo các người tới nơi này?

Vương Trung lạnh lùng nhìn đám người, mở miệng nói:

- Trưởng bối các người chưa nói với các người thác nước lớn là cấm địa sao?

Nhắc tới hai chữ "cấm địa", tên kỵ sĩ cầm đầu và mọi người phía sau gã trên mặt rõ ràng trở nên có chút mất tự nhiên.

Nhưng mà, lợi ích hấp dẫn cuối cùng đã chiến thắng lí trí.

Tên kỵ sĩ cầm đầu nhìn Vương Trung cười lạnh nói:

- Lão nhân, mặc kệ là ngươi đã từng có lai lịch thế nào, cho dù ngươi là thần tiên bay tới bay lui trên bầu trời, nhưng bây giờ, ở vùng đất Tội Ác này, ngươi cũng chỉ là một người bình thường mà thôi!

Nơi này không thể tu luyện, mọi người nơi này tất cả đều là người thường giống khi bị phong ấn.

Cho nên, cái gì cấm với chả địa ấy mà, đừng có nói với ta.

Chúng ta cũng không thích tới nơi này trêu chọc ngươi, chỉ một chuyện thôi: Giao đống vảy Hoàng Kim Ngư kia cho chúng ta, còn nữa,giao vảy cá bảy màu ra đây!

Sở Mặc nhìn tên kỵ sĩ cầm đầu, tốt bụng nhắc nhở:

- Đây là hai chuyện.

- Ngươi câm miệng!

Tên kỵ sĩ cầm đầu quát một tiếng lạnh lùng, sau đó con ngươi lạnh lẽo nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, thanh đao trên tay ngươi, ngoan ngoãn giao ra đây!

- Đây là chuyện thứ ba rồi.

Sở Mặc nhìn tên kỵ sĩ cầm đầu, cười nói:

- Ngươi rốt cuộc là muốn làm mấy chuyện?

Tên kỵ sĩ cầm đầu híp mắt lại, nhìn Sở Mặc từ trên xuống dưới, sau đó cười ha hả:

- Gia còn muốn nữa!

Gia còn muốn mạng của ngươi đó!

Đây có tính là chuyện thứ tư không?

Hửm?

Nói xong, gã vung tay lên:

- Giết hắn!

*Gia: Cách xưng hô thể hiện ta đây bề trên, cao quý.

Một tên kỵ sĩ tay nắm một cây trường thương, bay thẳng về phía Sở Mặc.

Khoảng cách của hai bên cũng hơn hai mươi trượng.

Cho nên tên kỵ sĩ này gần như là trong chớp mắt đã vọt tới trước mặt Sở Mặc.

Cán trường thương cầm trong tay rung lên, mũi thương sắc bén đâm thẳng về phía đầu của Sở Mặc.

Tên kỵ sĩ đó trên mặt hiện ra nụ cười dữ tợn, quát lớn:

- Đi chết đi tiểu tử!

Vương Trung hơi hơi nhíu mày, trong con ngươi hiện ra chút khinh thường.

Một "người thân" của số mệnh, nếu có thể bị một thương của các ngươi đâm chết....

đó mới thật là trời cao không có mắt.

Lúc này, người thiếu nữ bị khống chế trên lưng ngựa không nhịn được thét lên kinh hãi.

Nhưng mà lời nói lúc kêu... lại thiếu chút đã làm cho Sở Mặc tức chết được.

- Giết hắn, mới rồi hắn còn muốn xuống tay với ta nữa!

Lập tức, tên kỵ sĩ kia hung hăng vỗ mông thiếu nữ, cười lạnh nói:

- Nàng là của lão tử!

Ai dám có suy nghĩ không an phận với nàng, ông đây sẽ giết người đó.

- Vậy giết hắn đi!

Ả ta lớn tiếng hét lên, trong ánh mắt nhìn về Sở Mặc lại thần kỳmang theo sự thù hận mãnh liệt.

Lúc này, Sở Mặc cũng không thèm nhìn cô ả kia nữa bởi vì mũi thương của đối phương đã đâm tới rồi.

Vù!

Trong không khí truyền tới một tiếng xé gió nặng nề.

Sở Mặc chân đạp Tật Phong Bộ nhẹ nhàng chợt biến, sau đó Thí Thiên trong tay áp về phía cán của trường thương, một đường cắt về phía bàn tay của tên kỵ sĩ đang cầm.

Tốc độ của hắn cũng không nhanh lắm, ít nhất so sánh với trước đây kém cả trời cả đất.

Nhưng kẻ địch trước mắt cũng không phải những tu sĩ trong giới tu hành.

Bởi thế, lúc Sở Mặc cầm Thí Thiên chém rụng tay của tên kỵ sĩ này, đối phương rõ ràng còn không kịp phản ứng.

Bong bong bịch!

Tiếng Thiết thương nặng nề rơi xuống trên tảng đá ở mặt đất phát ramột tiếng vang trầm đục.

Sau đó, cổ tay tên kỵ sĩ chảy máu như suối, lúc đó mới phát ra một tiếng kêu long trời lở đất.

- Tay của ta!

Tay của gã bị thiết thương đè lên dưới tảng đá rồi, chỗ cổ tay trống rỗng!

Một đao của Sở Mặc sau khi chém rụng một tay của đối phương cũng không tiếp tục công kích nữa mà thân hình nhanh chóng lóe lên.

Vù!

Vù!

Một tiếng tiếng xé gió vang lên.

Ngay sau đó, một mũi tên run rẩy đính lên chỗ mà Sở Mặc vừa đứng.

Sở Mặc ngẩng đầu vừa vặn đối mặt với ánh mắt khiếp sợ của thiếu nữ.

Trong tay ả cầm một cây cung, dây cung còn đang không ngừng rung.

Rất hiển nhiên, ả ta cũng không phải kẻ thù của bọn kỵ sĩ mà bọn chúng là một phe.

Thiếu nữ thấy một mũi tên này của mình không thể bắn trúng Sở Mặc thì cảm thấy vô cùng không hài lòng, sắc mặt lạnh lùng lại rút một mũi tên nữa, chỉ hướng Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn thiếu nữ, lạnh lùng nói một câu:

- Ngươi còn dám bắn một mũi tên nào nữa thì chỉ lát nữa thôi ta sẽ tháo ngươi thành tám khúc!

Một câu như câu uy hiếp bình thường nhưng chẳng biết tại sao, ả tacó loại cảm giác tâm thần run rẩy không dám nhìn thẳng vào ánh mắt Sở Mặc.

Tên kỵ sĩ phía sau ả đàn bà giận dữ:

- Ngươi dám uy hiếp người đàn bà của ông đây?

Sở Mặc mắt lạnh nhìn tên kỵ sĩ:

- Bây giờ lập tức cút cho ta, nếu không thì các ngươi sẽ đều chết ở đây!

Nhân lúc giữa chúng ta còn chưa có thâm cừu đại hận gì thì cút mau!

Đừng ép ta giết các người!

- Ha ha ha haTên kỵ sĩ đột nhiên cười như điên:

- Bố đây rất thích loại người như các ngươi đấy, nói thật, khoảng khắc giết cừu bố đây chẳng có chút khoái cảm nào!

Thích loại người "cứng" như các ngươi đấy, mạnh mẽ gớm.

Tý nữa quỳ gối trước mặt bố mày tùy ý để bố đùa giỡn nhé.

Nhãi con... cho dù là toàn thân ngươi đều là sắt thì có thể tuốt ra bao nhiêu cái đinh chứ?

Tên kỵ sĩ cầm đầu nói xong thì dùng sức vung tay lên:

- Cùng tiến lên, giết tên nhãi này cho tao!

Vương Trung nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Cần hỗ trợ không?

Sở Mặc lắc đầu:

- Chuyện nhỏ thế này không cần tiền bối phải hỗ trợ đâu, tiền bối ngồi đó nhìn là được rồi.

Đối phương có bảy, tám kỵ sĩ cùng nhau vây Sở Mặc lại.

Nhiều lời hơn nữa cũng vô dụng.

Tên kỵ sĩ cầm đầu thấy có bảy, tám người đã quá đủ để chém tên nít ranh kiêu ngạo đó thành thịt vụn rồi.

Vũ khí trong tay mấy tên này đủ kiểu dáng: Có dao bầu, có kiếm lớn, có trường kích, còn có cả Yển Nguyệt Đao... có hai người trên người còn mặc cả Khóa tử giáp, nhìn qua thì vô cùng mạnh mẽ.

Ánh mắt chúng nhìn Sở Mặc tràn đầy sự trêu tức, ánh mắt giống như mèo nhìn chuột vậy.

-----o0o-----

Chương 1013: Mất nhân tính

Chương 1013: Mất nhân tính

Ánh mắt Sở Mặc nhìn bọn này lại tràn đầy sự băng lãnh, giống như ánh mắt nhìn người chết!

- Giết!

Một tên mặc Khóa tử giáp cầm Yển Nguyệt Đao hét lên, một đao chém về phía Sở Mặc.

Đùng!

Trong không khí truyền tới một tiếng xé gió nặng nề.

Sức lực ẩn trong một đao kia nếu không nhanh chóng biến khỏi đó sẽ bị chém thành hai khúc luôn!

Đám người kia vừa nhìn là biết có kinh nghiệm sa trường.

Trong nháy mắt tên kỵ sĩ chém tới, hai tên kỵ sĩ khác cũng nhanh chóng ra tay, chặn kín tất cả đường lui của Sở Mặc.

Còn lại năm tên kỵ sĩ tản ra, vây Sở Mặc ở giữa.

Đây là lưới vây bắt tầng 2, phòng trường hợp Sở Mặc tránh được tầng thứ nhất, thiết lập "bảo hiểm".

Tóm lại, theo bọn họ, Sở Mặc cơ bản là không còn đường thoát!

Nhưng vấn đề ở chỗ, ngay từ ban đầu, Sở Mặc không nghĩ tới phải trốn!

Trước đó nhìn thấy Vương Trung câu cá làm Sở Mặc ngộ đạo.

Sau khi ngộ đạo chấm dứt, Sở Mặc rõ ràng cảm giác cơ thể của mình dường như có thêm một tia khí lực.

Sau khi lấy được vảy cá bảy màu thì cảm giác này càng rõ ràng hơn.

Tuy là hắn vẫn không thể điều động năng lượng trong thân thể nhưng sức lực so với lúc vừa tiến vào không biết đã lớn hơn gấp baonhiêu lần.

Cho nên, đối mặt với tên kỵ sĩ cầmYển Nguyệt Đao, Sở Mặc đón đầu mà lên.

Giơ tay cầm Thí Thiên lên hung hăng chém về phía tên kia.

- Ha ha ha ha

Tên kỵ sĩ nhìn thấy thì không nhịn được phát ra tiếng cười vang.

Theo bọn chúng, người này quả thực là điên rồi.

Không ngờ lại dùng đao trong tay đi đón Yển Nguyệt Đao đã tạo thành đại thế đang vung đến.

Bọn họ dường như đã nhìn được cảnh tượng tên này bị một đao chém thành hai khúc.

Chỉ có chút đáng tiếc cho thanh đao tốt kia...

đoán là sẽ bị Yển Nguyệt Đao chém thành hai đoạn mất?

Keng!

Một tiếng vang rất lớn!

Thanh âm kia đinh tai nhức óc, rất nhiều người bị chấn động, theo bản năng nhắm hai mắt lại.

Đợi bọn chúng mở mắt ra thì cả đám chấn động đến mức há mồm, gần như mất đi năng lực tự hỏi.

Tên kỵ sĩ mặc Khóa Tử Giáp cầm Yển Nguyệt Đao, đại đao trong tay lại bị chặt gãy!

Không đợi bọn họ kinh ngạc xong, đã nhìn thấy thân ảnh trên mặt đất càng có tốc độ nhanh hơn... xông thẳng về phía tên kỵ sĩ, nhảy lên rất cao hung hăng bồi thêm cho tên kị sĩ kia một đao.

Hết thảy đó chỉ phát sinh trong chớp mắt, Yển Nguyệt Đao trong tay tên kỵ sĩ kia bị chém gãy.

Còn chưa kịp kinh ngạc thì đã cảm giác được cái hông của mình tê rần rần.

Gã theo bản năng cúi đầu nhìn thoáng qua, dường như nhìn thấy một tia sáng lạnh chợt lóe lên.

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Tên kỵ sĩ này trong mắt còn hiện ra vẻ kinh ngạc, thậm chí không thể cảm giác được suy nghĩ của mình dường như đều bị ngưng trệ, trở lên vô cùng thong thả.

Lúc này, gã nghe thấy tiếng kinh hô của người xung quanh.

Sau đó hai tay vừa dùng lực cầm một nửa thân Yển Nguyệt Đao còn lại muốntìm bóng dáng của kẻ địch.

Một sự đau nhức truyền tới từ bên hông của gã.

Tiếp đó, tên kỵ sĩ này đã không còn biết gì nữa.

Nửa cơ thể của gã bùm một tiếng, rơi xuống từ trên lưng ngựa.

Một mùi máu tanh nồng đậm nháy mắt tỏa lên cao.

Lúc này, hai tên kỵ sĩ muốn lên tấn công Sở Mặc mới rốt cục ý thức được bọn họ đã chọc phải một kẻ địch đáng sợ.

Nhưng trước mặt họ, người kia đã biến mất dạng.

- Cẩn thận!

Cũng không biết là ai hô to một tiếng.

Hai gã kỵ sĩ đều theo bản năng quay đầu lại.

Một tên kỵ sĩ trong đó cầm trường kích trong tay bùm một cái đã ngã từ trên ngựa xuống, một cái chân của gã đã không còn.

Sở Mặc tuy là hoàn toàn không dùng bất kỳ sức lực tu luyện nào, nhưng thân thể vô cùng mạnh mẽ của hắn lại đủ để hắn chiếm cứ hoàn toàn thế thượng phong trong trận đấu này.

Một đao chém xuống ngựa của tên kỵ sĩ, tiếp theo lại đánh về phía tay cầm thương của tên kỵ sĩ.

Trong con ngươi Sở Mặc tràn ngập sát khí.

Keng!

Đối phương cuối cùng không bị sợ quá hóa ngu, một thương đâm về phía Sở Mặc.

Chỉ có điều một đao này vừa đâm ra thì trong lòng tên kỵ sĩ này cảm thấy sợ hãi và hối hận ngay lập tức.

Bởi vì vừa rồi người phe hắn cầm Yển Nguyệt Đao chính là bị một đao của người này chém đứt!

Điều này nói rõ trong tay đối phương đã nắm được một thần binh lợi khí chân chính!

Chỉ có điều lúc này hối hận cũng đã muộn.

Thanh trường thương kia trực tiếp bị gãy thành hai đoạn, đoạn đầu thương leng keng rơi trên đất.

Tên kỵ sĩ này cuối cùng cũng sợ vỡ mật, thúc ngựa xoay người muốn chạy.

Sở Mặc dưới chân đạp Tật Phong Bộ, lấy tốc độ những người này không thể tin được mà xông thẳng lên, một đao chém rụng tên kỵ sĩ này xuống ngựa.

Lúc này, năm tên kỵ sĩ vòng ngoài tất cả đã sợ đến hồn bay phách lạc, quay đầu ngựa liều mạng chạy tứ tung.

Một tên kỵ sĩ trong số đó không ngờ lại hoảng quá mà xông thẳng vào sông U Minh.

Tới bờ sông mới phản ứng kịp muốn dừng ngựa lại nhưng cũng đã muộn, cả người lẫn ngựa...

đâm thẳng vào trong sông U Minh.

Gần như trong khoảnh khắc hoàn toàn không thấy bóng dáng.

Toàn bộ đội ngũ kỵ sĩ lập tức đại loạn.

Ánh mắt mọi người nhìn về phía Sở Mặc đều tràn đầy sợ hãi.

Vốn tưởng là hốc được vố lớn, bây giờ mới phát hiện ra không ngờ lại lấy đầu đập vào miếng sắt!

Đây quả thực là tự mình đâm đầu vào chỗ chết.

Lúc này mọi người mới đột nhiên hiểu ra ý nghĩa hai chữ "Cấm địa".

Hóa ra, thế giới này ngay cả không thể tu luyện thì cũng tồn tại cao thủ không thể trêu vào.

Người trẻ tuổi trước mắt này tuyệt đối là cao thủ họ không thể trêu được.

Tên kỵ sĩ cầm đầu ôm ả đàn bà cũng chấn động đến cả người như đang nằm mơ.

Ả đàn bà trong ngực của gã đã hoàn toàn mất đi dũng khí bắn tên về phía Sở Mặc, thậm chí còn cúi đầu thật thấp, hoàn toàn không dám nhìn ánh mắt của Sở Mặc.

Trong lòng cũng tràn đầy sự hối hận.

Sớm biết vậy không bằng lúc trước chọn ở bên hắn cho rồi.

Dù sao ở bên người cao thủ thế này khẳng định còn tốt hơn vô số lần so với ở bên người hiện tại.

Nhân sinh một đời, đồ mình mong muốn mà không có được, rồi hối hận.

Vẻ mặt Vương Trung tán thưởng nhìn Sở Mặc, không nhịn được nói:

- Tiểu hữu này một thân chiến lực mạnh mẽ, chưa hề trải qua chinh phạt thiết huyết thì không thể mạnh mẽ như thế được.

Xem ra những cuộc chiến ngươi trải qua nhất định rất phong phú.

Sở Mặc khiêm tốn cười cười:

- Tiền bối chê cười rồi.

Tên kỵ sĩ cầm đầu lúc này đâm lao phải theo lao, muốn tiếp tục phái người lên công kích người này là không thể nào nữa.

Bởi vì ngay cả gã cũng mất đi dũng khí đối chiến với người này.

-----o0o-----

Chương 1014: Âm tàn độc ác (1)

Chương 1014: Âm tàn độc ác (1)

Nhưng cứ như vậy bỏ đi thì trong lòng vô cùng không cam.

Cho dù không có vảy cá bảy màu nhưng có thể lấy được vảy Hoàng Kim Ngư cũng không tệ!

Vật như thế đơn giản gia công một chút có thể làm được một bộ Khóa tử giáp.

Đây chính là bảo bối đao thương bất nhập!

Trước đó họ chỉ nghe nói tới vật này, ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn thấy.

- Như thế nào?

Còn chưa cút?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn thoáng qua tên kỵ sĩ cầm đầu.

Lúc này, tên kỵ sĩ lại làm ra một hành động khiến Sở Mặc không tưởng được.

Gã không ngờ lại tóm tóc của ả đàn bà ở phía trước ngườimình, sau đó cầm con dao găm sắc bén trên tay hung hăng đâm vào giữa lưng của ả.

Trong mắt ả đàn bà trong giây lát trừng lớn, hiện ra không phải là sợ hãi mà là một sự khiếp sợ hoàn toàn không thể tin được.

- Ngươi...

Ả ta chỉ kịp nói ra một chữ thì đoạn khí bỏ mình.

Bởi vì một đao này thật sự vô cùng chuẩn xác.

Vừa vặn cắm ở phía trên sau lưng của ả ta, một đao mất mạng.

Lập tức, tên kỵ sĩ đẩy ngã xác chết của ả đàn bà xuống ngựa, sau đó nói với Sở Mặc:

- Rất xin lỗi...

đều là hiểu lầm thôi!

Nếu không phải tiện nhân này xúi giục, chúng ta làm sao dám tìm đến anh hùng để gây sự chứ?

Bây giờ ta đã giết ả rồi, coi như là nhận lỗi với ngài!

Lửa giận trong lòng Sở Mặc bắt đầu tràn lên nhưng bây giờ hắn rốt cuộc đã hiểu ra, nơi này vì sao lại gọi là vùng đất Tội Ác.

Người trước mắt giết người của mình... hơn nữa còn là người đàn bà của gã, không ngờ lại giết không chút do dự.

Sau khi giết rồi, trên mặt cũng không chút áy náy nào.

Dường như đó chỉ là một kẻ thù xa lạ!

Khi cần thiết, không chút do dự đẩy người bên cạnh ra chịu chết.

Sở Mặc hận nhất chính là loại người này.

- Ta nói nàng ta phải chết sao?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn tên kỵ sĩ trên lưng ngựa.

Tên kỵ sĩ kia lập tức sững ra đó, có chút khó tin nhìn Sở Mặc:

- Ngài không phải là muốn giết nàng ta sao?

Ngài vừa rồi còn nói nếu nàng ta lấy cung bắn ngài thì ngài sẽ giết nàng ta?

Ta giờ đã giúp ngài giết nàng ta rồi!

Sở Mặc ngay cả nói cũng không muốn nói với tên này.

Người nhưthế thật sự không có gì hay để nói.

Mang theo Thí Thiên đi thẳng về phía tên kỵ sĩ đó.

- Ngươi... ngươi muốn làm gì?

Tên kỵ sĩ cầm đầu ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó cầm dao găm trong tay, hung hăng ném về phía Sở Mặc:

- Đi chết đi!

Vù!

Tiếng xé gió thê lương xuất hiện nhanh chóng phóng về phía Sở Mặc.

Sở Mặc chợt lóe lên, thoải mái tránh được con dao găm này.

Sau đó tốc độ bước nhanh hơn, vài bước đã vọt tới trước mặt tên kỵ sĩ, đưa tay ra phóng một đao.

Răng rắc!

Tên kỵ sĩ này giơ cy đại đao lên cản lại.

Đại đao bị chém đứt luôn!

Sau đó Sở Mặc lại ra một đao, một đao đó... tên kỵ sĩ này tránh không nổi.

Một đao của Sở Mặc không những vừa nhanh vừa độc, hơn nữa còn mang theo cảm xúc phẫn nộ mãnh liệt ở bên trong.

Thân mình Thí Thiên chính là thần vật.

Cho dù Sở Mặc không thể sử dụng sức mạnh tu luyện nhưng chỉ cần rót cảm xúc vào đao thì vẫn khủng bố đến mức tận cùng.

Tên kỵ sĩ này bị Sở Mặc chém thành 2 đoạn tại chỗ.

Hai đoạn thân mình rơi thẳng xuống mặt đất, chiến mã sợ tới mức chân chạy như điên.

Chiến mã của vùng đất Tội Ác so với ở bên ngoài cũng có sự khác biệt rất lớn.

Dường như là một sinh vật khác nhưng tính tình thì không khác là bao.

Đám kỵ sĩ còn lại làm sao dám tiếp tục ở đây?

Cả đám căng chân chạy như điên, chỉ hận chiến mã chạy không đủ nhanh.

Một đám quất roi ngựa đến rung lên keng keng.

Sở Mặc cũng không đi đuổi theo mà đứng ở đó, có chút tiếc nuối nhìn thi thể thiếu nữ đã sớm chết, thở dài nói:

- Nàng ta vốn không phải chết, nếu sinh ở bên ngoài...

- Chuyện này cũng không trách ngươi được, chỉ có thể nói...

Đây là cách sinh tồn ở vùng đất Tội Ác!

Vương Trung đi tới, vỗ vỗ vai của Sở Mặc, sau đó nói:

- Đi tới chỗ của ta ngồi chút đi.

Đúng lúc này, Thương Khung Thần Giám trong ngực Sở Mặc tự nhiên phát ra nhiệt lượng.

Trong lòng Sở Mặc lập tức cả kinh, bởi vì đây là Thương Khung Thần Giám chủ động cảnh báo hắn!

Trước mắt đã không còn ai khác.

Người duy nhất, chính là lão già Vương Trung này.

Hay là?

Sở Mặc có chút không dám tin.

Bởi vì từ đầu đến cuối, hắn cũngchưa từng cảm nhận được bất kỳ cảm giác nào gây bất lợi cho hắn từ trên người Vương Trung.

Ngược lại, luôn luôn giúp hắn.

Một người như vậy làm sao lại muốn hại ta?

Nhưng Sở Mặc vẫn tin tưởng vào phán đoán của Thương Khung Thần Giám.

Viên huyết nguyệt "Tị họa"(Tránh tai họa) kia cũng không phải để trang trí.

Trong lòng Sở Mặc khiếp sợ, trên mặt lại bất động thanh sắc, gật đầunói:

- Vậy quấy rầy tiền bối rồi.

- Lão phu đã rất nhiều năm không giao lưu với ai.

Người của vùng đất Tội Ác này thế nào thì ngươi cũng nhìn ra rồi.

Bọn họ cơ bản là không giống với người bình thường.

Một đám có tư tưởng của loài người... nhưng hành vi lại giống với sinh linh, động vật.

Bọn họ trong cốt tủy cơ bản là không có chút nhân từ nào, càng không nói tới thương hại.

Nhân tính lờ mờ trên người họ rất khó mà tìm được.

Vương Trung có chút cảm khái nói, sau đó dẫn Sở Mặc đi về chỗ của mình.

Chỗ ở của ông ta cách nơi này cũng không xa, đi đường khoảng một nén nhang là đến.

Là một tòa nhà dùng gỗ tròn chồng lên nhau, nhìn qua rất có quy tắc, cũng rất cổ kính, có cảm giác hòa hợp với thiên nhiên.

Sau khi lão già vào nhà rất nhanh đã nổi lửa, sau đó lấy một ấm trà ra đặt lên bếp lò đang cháy:

- Ở nơi này không có gì tốt nhưng lại có một loại trà rất ngon.

Nói xong lấy ra một bình gốm, sau khi mở ra thì có một mùi thơi ngát xông vào mũi.

Vương Trung cười nói:

- Đây đại khi coi như là đồ tốt nhất trong toàn bộ vùng đất Tội Ác.

Loại trà này nếu mang ra ngoài nhất định có thể bán được giá trên trời.

Bởi vì sau khi uống có thể lĩnh ngộ Đại Đạo vô lượng!

Đương nhiên, kết quả lĩnh ngộ còn phải xem thiên phú của mỗi người.

Nhưng có thể trực tiếp vào được đạo cảnh lá trà, có thể nói đã đủ hiếm lạ rồi.

Sở Mặc gật gật đầu, có chút kinh ngạc nói:

- Trên đời này lại có thứ tốt thế này sao?

Vậy nhất định phải nếm thử một chút.

Vương Trung hiền lành cười rộ lên:

- Đúng vậy đó, loại trà này xem như là thu hoạch lớn nhất của ta ở vùng đất Tội Ác này.

-----o0o-----

Chương 1015: Âm tàn độc ác (2)

Chương 1015: Âm tàn độc ác (2)

Lúc này, nước bên kia đã sôi.

Vương Trung thật cẩn thận lấy ra vài lá trà ném vào trong hai chén sứ, mỗi chén ném vào 3 lá, còn nhìn Sở Mặc, cười nói:

- Đừng trách ta keo kiệt, thứ này số lượng thật sự rất ít ỏi, hơn nữa 3 lá... là đủ rồi.

Sở Mặc gật đầu nhưng trong lòng có chút lo lắng.

Hắn theo bản năng cảm thấy trà này có vấn đề.

Lúc này, tinh thần thức hải của hắn đã lâu không có bất kỳ động tĩnhgì đột nhiên phát ra một luồng giao động.

Một luồng truyền từ trong Thương Khung Thần Giám đến thần niệm, hiện ra ngay trong tinh thần của Sở Mặc.

- Nhưng uống không sao.

Ý tứ đại khái là, chính là ý tứ này.

Trong lòng Sở Mặc tuy là còn có điều nghi ngờ nhưng lại lựa chọn tin tưởng Thương Khung Thần Giám.

Sau đó, Vương Trung mang trà ra ngâm, mùi thơm nồng lập tức trànngập toàn bộ căn nhà gỗ.

Chỉ là mùi đó khiến cho người ta có cảm giác duyên dáng yêu kiều.

Sở Mặc không nhịn được khen một câu:

- Trà ngon!

- Đúng thế, ngươi nếm thử chút không?

Vương Trung nói xong để một chén sứ trước mặt Sở Mặc, sau đó chín mình bưng lên một chén khác, hơi nhắm hai mắt lại đặt ở chóp mũi cẩn thận ngửi, vẻ mặt thỏa mãn.

Sau đó, ông ta chủ động uống một ngụm, sau đó thở một hơi dài:

- Dễ uống!

Sở Mặc cũng học dáng vẻ của ông ta.

Đầu tiên là ngửi một lúc, hương trà thật sự thấm tận tim gan người ta.

Sau đó, Sở Mặc cũng uống một ngụm.

Mùi thơm cuồn cuộn theo yết hầu thấm dần xuống dưới.

Sau đó, Sở Mặc cảm giác được trong đan điền truyền tới một luồng dao động thản nhiên.

Trong lòng Sở Mặc lập tức kinh ngạc không ngừng.

Hắn không nghĩ tới chỉ uống một ngụm nước trà thôi lại khiến hắn cảm nhận được một luồng giao động từ đan điền.

Điều này làm cho Sở Mặc khá khiếp sợ, đồng thời cũng không nhịn được có chút hoài nghi dụng ý của Thương Khung Thần Giám.

Dựa theo những gì hắn hiểu về Thương Khung Thần Giám những năm gần đây, loại nhiệt độ và tần suất này chính là đang cảnh báo.

Nhưng tình huống này... dường như lại có chút... kỳ lạ?

Nhưng lúc này, đột nhiên Sở Mặc cảm giác được cơ thế mất đikhống chế, chén sứ trong tay "Choang" một tiếng rơi trên đất vỡ nát.

Nước trà nóng bỏng và ba lá trà, tất cả đều tràn ra ngoài.

Sau đó, Sở Mặc vẫn duy trì động tác này, cả người như được điêu khắc ở đó.

- Ngươi làm sao vậy?

Vương Trung dường như bị Sở Mặc làm hoảng sợ, kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

- Ta, ta làm sao lại đột nhiên không thể cử động?

Trên mặt Sở Mặc cũng đều là vẻ khiếp sợ, xin Vương Trung giúp đỡ:

- Tiền bối... ta, ta là làm sao vậy?

- Tại sao có thể như vậy?

Vương Trung đi vòng quanh Sở Mặc mấy vòng, sau đó còn dùng tay ấn ấn lên cơ thể của Sở Mặc, phát hiện ra cơ thể Sở Mặc cứng ngắc vô cùng, thật sự là không thể cử động, sau đó mới đột nhiên cười rộ lên:

- Ha ha, người trẻ tuổi, ngươi đúng là vẫn còn quá non!

- À, tiền bối... ngài, ngài có ý gì vậy?

Sở Mặc khiếp sợ nhìn Vương Trung, trong mắt tràn đầy vẻ khôngdám tin.

- Ta đã nói với ngươi rồi, đây là vùng đất Tội Ác!

Nơi quỷ quái này... ai lại muốn ở lại chứ?

Vương Trung cười ha hả, nhìn Sở Mặc:

- Ta đã nói với ngươi rồi, người ở đây... thật ra cũng không thể gọi là người được.

Trong phương diện này mọi người cũng đã mất đi nhân tính rồi.

Đương nhiên, cũng bao gồm cả ta.

Là chính ngươi đồng ý lựa chọn tin tưởng ta, haha, ngươi thật là khờ dại.

- Tiền bối... ngài như thế là có ý gì?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Vương Trung:

- Trước đó ta từng muốn đưa vảy cá bảy màu cho tiền bối.

- Ồ, oh oh oh, ta nhớ, đương nhiên nhớ rõ!

Chỉ có điều chỉ có một mảnh vảy cá bảy màu sao có thể thỏa mãn khẩu vị của ta?

Nếu ta có hy vọng rời khỏi nơi quỷ quái này, vì sao ta lại không chọn càng nhiều nữa?

Ví dụ như ngươi... ngươi mang số mệnh nghịch thiên và tuyệt thế bảo vật?

Ha ha, Thí Thiên đó... thật không nghĩ tới, cây đao này lại có thể rơi vào trong tay của ngươi.

Thần khí đứng đầu muôn đời!

Siêu việt hơn xa sự tồn tại của Thập đại thần khí!

Vương Trung than thở, sau đó nói:

- Thật ra ta không lừa ngươi nhiều, ta và Đinh Linh chính xác là rất quen thân, chỉ là chúng ta không hề trở mặt.

Công pháp bọn ta tu luyệnlà giống nhau, cũng gọi là Bách Thể Quy Nhất!

Chẳng qua, hắn lựa chọn là nữ, mà ta... lựa chọn là nam!

Ngươi không cần nhìn ta bằng ánh mắt đó.

Ta không dơ bẩn như ngươi nghĩ!

Ta không có hứng thú đó với đàn ông!

Chỉ là thủ đoạn luyện hóa của ta khác biệt với Đinh Linh!

Ta cũng thật sự lựa chọn những người có tội ác tày trời để tu luyện, nhưng cuối cùng vẫn rơi vào kết cục này.

- Nói như vậy, ngay từ lúc đầu ngươi cũng đã quyết như thế?

Sở Mặc sắc mặt hết sức khó coi nhìn Vương Trung, trầm giọng hỏi.

- Đúng!

Vương Trung nhìn Sở Mặc:

- Trong nháy mắt Hoàng Kim Ngư bảy màu mắc câu, ta đã quyết định rồi.

Vương Trung nói xong thì nếp nhăn trên khuôn mặt đen như mực sâu như rãnh mương, vẫn tràn đầy vẻ cảm thán:

- Về chuyện số mệnh của ngươi, ta không hề lừa gạt ngươi chút nào.

Số mệnh của ngươi thật là muôn đời vô song.

Thật ra ở trong này câu cá cũng không hề chỉ có một người là ta.

Trước đó cũng từng có vài thiên tài kinh tài tuyệt diễm, thậm chí có thiên tài tuổi còn trẻ đều từng thử thả câu trong này nhưng đã mấy trăm ngàn năm qua đi, bọn họ tuy là có thể câu được Hoàng Kim Ngư nhưng không câu đựơc Hoàng Kim Ngư bảy màu.

Chỉ có ngươi... ngươi vừa lộ diện, Hoàng Kim Ngư bảy màu đã tới.

- Lúc đó nếu ngươi không nói, chắc chắn ta sẽ không biết chuyệnnày.

Ngươi đại khái có thể vụng trộm lấy được vảy cá bảy màu.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Vương Trung:

- Thứ này người khác không thể dùng... nhất định là lừa bịp đúng không?

- Không, không, không, trả lời vấn đề sau của ngươi trước nhé.

Thứ này, người khác thật sự là không thể dùng!

Bởi vì bọn họ cơ bản cũng không biết dùng làm sao!

Một đám hậu nhân thôi, bọn chúng thì hiểu cái gì?

Trên mặt của Vương Trung mang theo vẻ khinh thường, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Về phần vấn đề phía trước của ngươi, lời giải đáp tốt nhất là ngườicó số mệnh như ngươi, trên người làm sao lại không có bảo vật cực phẩm?

Vấn đề này cơ bản không cần phải nghĩ!

Trên người ngươi khẳng định có bảo vật không thể tưởng được!

Lúc đó ta nếu lén lén lút lút lấy vảy bảy màu thì ta lấy đâu ra cơ hội mưu đồ với thứ trên người của ngươi nữa?

Làm sao có thể có được sự tín nhiệm của ngươi?

-----o0o-----

Chương 1016: Tiên Nhân Túy

Chương 1016: Tiên Nhân Túy

Sở Mặc giật mình lập tức thấy tức cười, gượng cười nói:

- Ngươi nói có lý, ta lại không thể phản bác được.

- Chỉ có điều ta tuyệt đối không nghĩ tới là, ngươi lại có thâm cừu đại hận với Đinh Linh.

Đó... cũng là lý do ta nhất định phải nhằm vào ngươi rồi.

Vương Trung nhìn Sở Mặc:

- Quan hệ của ta và Đinh Linh còn thân thiết hơn cả anh em ruột thịt!

Ta vẫn chờ hắn bước vào cảnh giới Chí Tôn, nghĩ cách tới nơi này cứu ta.

Không nghĩ tới ngươi lại cắt đứt con đường đến Chí Tôn của hắn!

Tuy là bây giờ ta có năng lực tự mình đi ra ngoài, rời khỏi nơi quỷ quái này nhưng vì huynh đệ, ta phải giúp hắn báo thù!

Vương Trung nói xong, cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc:

- Người trẻ tuổi à, ngươi giờ có phục hay chưa?

- Phục, tâm phục khẩu phục!

Sở Mặc nói từ đáy lòng:

- Có thể âm hiểm ác độc tới mức như tiền bối cũng thật không dễ dàng gì.

Hơn nữa, hành động của ngài vô cùng cao minh, cho dù không thể tu luyện, ngài đi làm diễn viên hay gì đó cũng hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì đâu.

- Được rồi, đừng nói những thứ vô dụng kia nữa.

Vương Trung thản nhiên nhìn Sở Mặc:

- Ta sở dĩ nói cho ngươi biết tiền căn hậu quả, thứ nhất là vì để ngươi hết hy vọng, thứ hai cũng là dạy cho ngươi một bài học, cho ngươi nhớ kỹ không nên dễ dàng tin tưởng bất cứ ai.

- Tiền bối không có ý định giết ta?

Sở Mặc nhìn Vương Trung, thản nhiên hỏi.

- Giết ngươi?

Giết ngươi làm gì?

Ngươi có biết không, ở nơi quỷ quái này sống sót thậm chí còn cần dũng khí hơn cả chết đi.

Vương Trung cười cười, nói:

- Đương nhiên, nếu như ngươi một chút cũng không phối hợp, vậy xin lỗi, ta cũng phải dùng chút thủ đoạn.

- Tra tấn?

Đe dọa?

Sở Mặc nhìn Vương Trung.

- Đúng vậy, dùng ngôn ngữ để biểu đạt thì... là trằn chọc chăn trởđấy, nhưng chỉ có vài loại thôi.

Nếu so với hành động kia thì...

đa dạng hơn là cái chắc.

Vương Trung nói xong trong ánh mắt lại hiện ra vẻ hưng phấn.

Sở Mặc thở dài:

- Ngài là một người có danh vọng như vậy, ngay cả ở Thiên giới cho tới hôm nay cũng có thanh danh tốt, lại đối xử với ta như vậy chẳng lẽ chút áy náy cũng không có hay sao?

- Có, đương nhiên là có.

Vương Trung thở dài một tiếng:

- Làm chuyện như này ta nhất định sẽ cảm thấy vô cùng áy náy, sauđó ngày đêm sám hối.

Ngươi yên tâm, ở bên ngoài nếu ngươi còn chuyện vướng bận gì chưa làm xong thì có thể giao cho ta.

Ta thậm chí có thể dùng bản mạng Nguyên Thần để thề ta nhất định sẽ giúp ngươi làm được!

Cho nên, ta tuy là huynh đệ với Đinh Linh nhưng ta không giống hắn!

Làm chuyện xấu... ta sẽ hổ thẹn.

Vương Trung nói xong, vẻ mặt chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Nhưng ta càng muốn rời khỏi đây!

Càng muốn có được bảo vật hùng mạnh!

- Một tu sĩ như ta thì trên người có thể có vật gì làm ngươi động tâm chứ?

Sở Mặc gượng cười.

- Lúc này rồi mà ngươi còn muốn lừa ta à?

Vương Trung nhìn Sở Mặc:

- Ngay cả Thần khí như Thí Thiên cũng có thể xuất hiện trong tay ngươi mà lại nói ngươi là một tu sĩ nhỏ bé bình thường, tu sĩ dưới gầm trời này chỉ sợ khóc đến chết.

Ai lại giống với ngươi được?

- Được rồi, nói như vậy, ngươi là muốn bảo vật trên người ta, cũng không muốn giết ta, đúng không?

Sở Mặc nhìn sâu Vương Trung, hỏi.

- Đương nhiên!

Vương Trung trả lời vô cùng rõ ràng nhưng trong lòng thì đang cười lạnh: Làm sao lại không nói người trẻ tuổi hồn nhiên được đây?

Chuyện tới giờ rồi... mặc kệ ngươi có giao bảo vật trên người ra hay không thì ta làm sao có thể bỏ qua cho ngươi?

Giữ lại một thiên tài trẻ tuổi số mệnh kinh thiên như vậy, ta không phải ăn no rỗi việc sao?

Nhưng kỹ sảo diễn của Vương Trung từ trước đến nay đều là bản lĩnh xuất sắc nhất của ông ta.

Cho dù năm đó một thân cảnh giới đã vượt qua Đế Chủ, là một sự tồn tại gần như chân chính vô địch nhưng ông ta đắc ý nhất... vẫn là kỹsảo diễn của ông ta.

Có người nói đối với một kẻ ác thì dễ dàng giả dạng thành người tốt trong một ngày, nhưng cái khó là giả dạng hoàn hảo cả đời người.

Đây không phải khó, mà là ít ai làm được.

Bởi vì cho dù là ai nếu có thể từ nhỏ giả bộ làm người tốt đến tận khi chết, như thế... người đó cũng thực sự là một người tốt.

Cho dù người đó sâu trong nội tâm tràn đầy tà ác nhưng người đó làm tất cả đều là chuyện tốt.

Mãi cho đến lúc chết, người như vậy ai sẽ cho hắn là người xấu?

Vương Trung bình thường chính là như vậy.

Ông ta ở trong chuyện bát quái ở Thiên giới thật sự là mãi cho tới hôm nay đều gần như không ai nói ông ta là người xấu.

Ghét ác như cừu, trừng phạt cái ác, coi trọng chính nghĩa, gặp chuyện bất bình thì nghĩa khí giúp người...

đó thực sự là điển hình của một tu sĩ.

Nhưng trong lòng Vương Trung đối với mình là người thế nào cũng rất rõ ràng.

- Ta chính là một người xấu.

Một người xấu điển hình, không làm chuyện xấu bởi vì không có chuyện gì cần đến.

Nếu thật sự cần, như vậy thì ta có thể làm ra chuyện tà ác nhất trên đời này.

Đây là âm thanh tận tâm can của Vương Trung.

Cho nên, ông ta lừa người quả thực mọi việc đều thuận lợi.

Lừa đâu được đó.

Cho dù là người chưa từng nghe nói đến tên của ông ta như Sở Mặc cũng sẽ bị khí chất trên người ông ta thu hút, vô tình sẽ mắc mưu của ông ta.

Sở Mặc lẳng lặng nhìn Vương Trung:

- Tuy là ta rất muốn tin tưởng lời nói của ngươi... nhưng trực giác của ta lại cho ta biết ngươi từ đầu đến giờ vẫn muốn giết ta.

Ngươi sở dĩ nói nhiều lời vô nghĩa với ta như vậy mà không ta tay hẳn là muốn lấy được từ ta càng nhiều tin tức có ích hơn nữa?

Về phương diện khác cũng là ngươi quá mức cẩn thận.

Ngươi tuy là tin trà Ma Túy này của ngươi đủ hùng mạnh, nhưng ngươi vẫn không dám chắc trăm phần trăm ta sẽ trúng chiêu.

Nếu ta vẫn có năng lực phản kích hùng mạnh như cũ, thế thì.. ta cũng sẽ giữ lại cho ngươi một mạng.

Ha ha, tiền bối Vương Trung, không thể không nói, ngài quả thực là lợi hại!

Con ngươi Vương Trung lóe sáng, vẻ mặt phức tạp nhìn Sở Mặc,thật lâu sau mới ha hả cười lạnh mấy tiếng:

- Ngươi nói đều đúng.

Vậy thì thế nào?

Trà Ma túy?

Tên này không tồi!

Nhưng mà ta càng thích gọi nó là Tiên Nhân Túy hơn!

Nụ cười trên mặt Vương Trung rất rạng rỡ:

- Có một câu ngươi nói sai rồi.

Ta muốn lấy càng nhiều tin tức hơn ở trên người ngươi là thật, nhưng đối với công hiệu của Tiên Nhân Túy thì ta có thể chắc chắn trăm phần trăm!

Bởi vì mấy năm nay, ta đã dùng nó để tính kế không dưới mười người!

Những người đó... tất cả đều vô cùng hùng mạnh!

Không có một ai có thể thoát được Tiên Nhân Túy.

Công hiệu của nó không thể nghi ngờ được.

Đừng nói ở trong này, cho dù là ở bên ngoài, ngươi cho Đế Chủ uống thì chỉ nội trong vòng 1 khắc (15p), người đó muốn cũng không thể động đậy được!

-----o0o-----

Chương 1017: Làm sao có thể?

Chương 1017: Làm sao có thể?

Vương Trung vẻ mặt tự tin, cười lạnh nhìn Sở Mặc:

- Cho nên nói, xem ra ý của ngươi, ngươi là chắc chắn sẽ không phối hợp với ta nhỉ?

- Đúng, ta đương nhiên sẽ không phối hợp với ngươi.

Bởi vì ngươi cho dù thế nào cũng muốn giết ta thôi.

Sở Mặc thở dài:

- Thật ra hơi đáng tiếc.

- Hả?

Đáng tiếc gì cơ?

Vương Trung vô cùng tự tin với trà Tiên Nhân Túy của mình.

Ông ta cơ bản là không tin tên thanh niên này có bản lĩnh miễn dịch với trà Tiên Nhân Túy.

Cho nên, dưới tâm tình này khiến ông ta có cảm giácthỏa mãn và thành tựu, cảm thấy nói bậy nói bạ vài câu với tên thanh niên này cũng là một chuyện khá vui vẻ.

Bởi vì theo Vương Trung, tên thanh niên này cho tới giờ còn chưa từ bỏ ý định.

Nếu còn kéo dài thêm một lúc nữa thì Tiên Nhân Túy sẽ tự động giải trừ tác dụng định thân.

Ý nghĩ này trong tính toán của Vương Trung gần như là trăm phần trăm!

Cho nên, ông ta rất vui lòng nhìn dáng vẻ đối phương từ bình tĩnh đến luống cuống, sau đó một lúc thì sụp đổ.

- Loại tu sĩ cảnh giới như ngươi nếu có thể giữ bên người làm nô bộchẳn là khá thú vị.

Sở Mặc thở dài nhìn Vương Trung:

- Nhưng ta bây giờ đã hiểu, mãnh thú chính là mãnh thú.

Cho dù nó hùng hổ hay khiêm tốn đều không thể thay đổi được bản chất mãnh thú của nó.

Cho nên, có rất ít người muốn giữ một con mãnh thú bên người.

Tương lai ta đây có lẽ có bản lĩnh đó, nhưng bây giờ... còn chưa phải!

Trách nhiệm thật nặng nề!

- Ha ha ha ha

Vương Trung bị chọc cười tại chỗ.

Ông ta nhìn Sở Mặc cũng không nhịn được thở dài:

- Người trẻ tuổi lại tự tin như ngươi ta cũng là lần đầu gặp.

Chết đếnnơi rồi còn già mồm.

Được lắm, nói cũng đã nhiều, người trẻ tuổi, ta đưa ngươi đi thôi!

Vương Trung cũng không tính tiếp tục nữa.

Ông ta tin rằng người này sau khi bị giết vẫn có vô số cách có thể tìm ra tất cả bí mật trên người hắn.

Người khác thì không được nhưng ông ta thì tuyệt đối có thể!

Là một tu sĩ Đế Chủ siêu việt mạnh mẽ, ông ta vẫn có chút tự tin đó.

- Ở nơi này ngươi làm thế nào giết được ta đây?

Sở Mặc nhìn Vương Trung, trên mặt có chút tò mò.

- Ngươi có biết vì sao những tội dân này lại liệt chỗ của ta là cấm địa không?

Vương Trung cười ha hả nhìn Sở Mặc:

- Ngươi cho là biểu hiện hôm nay của ngươi đủ anh dũng, nhưng ngươi có thật sự nghĩ tới không?

Biểu hiện của loại người như ngươi tuy là có thể hù dọa một số người nhưng không có cách nào dọa được tất cả mọi người.

Chắc chắn sẽ có loại người không sợ chết đấy.

Nhưng khi nhìn đến ta, bọn chúng chỉ biết nơi này là cấm địa.

Vương Trung nói xong từ trên người lấy ra một thanh đoản kiếm sắcbén:

- Thanh kiếm này... là một thanh vũ khí Chí Tôn.

Tên của nó gọi là Thí Thần, ừm, rất giống với Thí Thiên của ngươi đúng không?

Đúng vậy, nó là sau này mới được tạo ra.

Nó đã từng do một vị Chí Tôn vô cùng hùng mạnh sở hữu!

Sau này, vị Chí Tôn đó ngã xuống, thanh kiếm này lưu lạc đến tay ta.

Nó mặc dù là sau này mới rèn lên nhưng chất liệu của nó... lại gần như giống Thí Thiên như đúc!

Đương nhiên, khẳng định là không mạnh được như Thí Thiên rồi.

Nhưng mà dùng để giết người... cũng mọi việc đều thuận lợi.

Sở Mặc híp mắt, nhìn thanh đoản kiếm này.

Quả nhiên, trên kiếm phong sắc bén kia cảm nhận được một luồng lạnh lẽo thấu xương.

- Năm đó lão phu dùng thanh đoản kiếm này, ngay ở chỗ này một mình đấu với hơn 1300 người!

Những người đó không một ai có thể còn sống mà trốn thoát!

Vẻ mặt Vương Trung ngạo nghễ nói:

- Cho dù là binh khí gì, chỉ cần dính vào thanh kiếm này lập tức sẽ đứt rời.

Hơn nữa quan trọng nhất là thanh kiếm này sau khi hấp thụ máu của 100 người là có thể tự động chiến đấu trong thời gian một nén nhang!

Năng lực này có lợi hại không?

Nếu là ở bên ngoài, khả năng có tác dụng không rõ ràng lắm.

Nhưng ở nơi này để nó tự động chém giết trong thời gian một nén nhang...

Đối với người không thể tu luyện trong này có ý nghĩa gì?

Ngươi có hiểu không?

- Cho nên, ngươi dùng nó giết một trăm người, sau đó hơn 1200 người còn lại kia thật ra đều là tự thanh kiếm này giết?

Sở Mặc nhìn Vương Trung.

- Ngươi thật thông minh!

Vương Trung cười ha hả, sau đó vẻ mặt mỉm cười giơ thanh đoản kiếm lên đi đến trước mặt Sở Mặc:

- Yên tâm, ta sẽ cho ngươi thoải mái một chút, để ngươi không phải chịu bất kỳ sự thống khổ nào mà rời khỏi thế giới này.

Thật ra chết đi cũng tốt.

Dù sao ở nơi này, sống còn không bằng chết!

- Ngươi nói rất đúng.

Sở Mặc thở dài:

- Ra tay đi.

Sau đó trừng mắt nhìn Vương Trung.

Vương Trung lập tức cười rộ lên:

- Được!

Một chữ nói ra, Vương Trung thẳng thừng ra tay!

Thanh đoản kiếm này vừa vội vừa nhanh...

đâm về phía trái tim của Sở Mặc.

Đồng thời, Vương Trung vẫn cười tủm tỉm như cũ nhìn chằm chằm ánh mắt của Sở Mặc.

Nếu chỉ nhìn biểu hiện thì... tuyệt đối sẽ không có ai tin là ông ta đang ra tay giết người.

Kỹ năng diễn này cũng thật không ai bằng.

Lúc này, Sở Mặc bắt đầu hành động.

Hắn lấy tốc độ mà Vương Trung hoàn toàn không có cách nào lý giải được lấy Thí Thiên đâm vào trái tim của Vương Trung.

Phốc!

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng của Vương Trung.

Thậm chí phun tới cả cánh tay cầm đao của Sở Mặc nhưng cánh tay này vẫn không nhúc nhích, vững vàng nắm chuôi hung khí thiên hạ đệ nhất!

- Đồ nhái cũng chỉ là đồ nhái, nó dù lợi hại thế nào cũng không bằng đồ thật!

Sở Mặc cũng cười ha hả nhìn Vương Trung, sau đó vươn tay kia ra cầm thanh Thí Thần ở trong tay Vương Trung đang "dừng hình" xuống.

Mặc dù là đồ nhái nhưng thứ này cũng tuyệt đối là một binh khí khólường.

Binh khí của Chí Tôn đó!

Coi như mình không cần thì sau này đưa cho Kỳ Tiêu Vũ cũng được quá ý chứ.

Nghĩ đến dung nhan tuyệt mỹ đó, tâm trạng Sở Mặc cũng trở lên mềm mại.

Trong lòng nghĩ: Tiểu Vũ, không nên lo lắng, cũng không cần phải bi thương.

Không bao lâu nữa ta sẽ đến Tiên giới gặp nàng!

- Làm sao lại như vậy được?

Trái tim hùng mạnh của Vương Trung thẳng thừng bị đâm cho thủng, sức sống trong nháy mắt đứt đoạn.

Nhưng cảnh giới siêu cường khiến ông ta trước tiên sẽ không chết.

Đồng thời trong đan điền có một phân thân như một bức tượng mạnh mẽ đang điên cuồng tả xung hữu đột muốn lao ra khỏi thân thể này.

Nhưng không có bất kỳ tác dụng nào.

Tuy một đao của Sở Mặc đâm xuyên qua cơ thể của Vương Trung phong ấn trên người ông ta vẫn tồn tại như cũ, vẫn phong ấn Nguyên Thần thứu hai của Vương Trung.

-----o0o-----

Chương 1018: Thu hoạch (1)

Chương 1018: Thu hoạch (1)

Sở Mặc hơi hơi nhắm hai mắt lại, sau đó hung hăng ra một đao... lại đâm vào cơ thể của Vương Trung, thẳng thừng đâm thủng Nguyên Thầnđang muốn điên cuồng tấn công lần thứ hai.

A!

Vương Trung kêu thảm thiết long trời lở đất.

Khí tức trên người nháy mắt suy kiệt dần.

Vốn ông ta có dáng vẻ tuy già nua nhưng tràn đầy tinh thần.

Đó là bởi vì Nguyên Thần thứ hai của ông ta vô cùng hùng mạnh.

Cho dù sống mười ngàn năm ở nơi này, ông ta cũng sẽ không chết đi.

Nhưng theo cái chết của Nguyên Thần thứ hai, tất cả năng lượng tinhkhí thần trong nháy mắt bị rút đi hết.

Gần như đã bỏ mạng mãi mãi.

- Điều này... không... thể... nào!

Vương Trung đến chết cũng không thể tin được một tu sĩ Linh giới cho dù trên người hắn có số mệnh nghịch thiaan, có tu vi kinh người nhưng làm sao có thể dễ dàng chém chết Nguyên Thần thứ hai của mình?

Dưới tình huống bình thường, sự tồn tại của một Đế Chủ siêu việt, Nguyên Thần thứ hai của ông ta nếu ở bên ngoài, một thân cảnh giới tuyệt đối cũng là Đế Chủ vô cùng siêu việt.

Cho dù đứng đó cho tu sĩ Nguyên Anh chém lên cả mười ngàn năm cũng sẽ không có chút thương tổn nào!

Nhưng giờ...

Sở Mặc - là tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh lại chỉ cần dùng một đao.

- Dưới Thí Thiên, không có gì không thể chém.

Sở Mặc nhìn Vương Trung sức sống gần chấm dứt, thản nhiên nói một câu.

- Ngươi bây giờ... với tu vi này tuyệt đối không... thể!

Vương Trung hơi thở mong manh nhìn Sở Mặc.

- Ta cũng không biết.

Sở Mặc thành thật đáp.

Vương Trung hự một tiếng... nuốt xuống một hơi xuối cùng, đứt hơi rồi.

Cho tới tận lúc chết, trong lòng Vương Trung vẫn chứa đầy sự nghi hoặc và không cam chịu, hắn thậm chí nghĩ tới việc nếu như Sở Mặc không bị trúng chiêu thì sẽ như thế nào.

Nhưng cho dù Sở Mặc không bị Thần Tiên Tuý khống chế, cho dù hắn giả vờ...

Nhưng Vương Trung cũng tuyết đối tự tin, nếu cận chiến, hai người cùng không có tu vi, người thanh niên này tuyệt đối không phải đối thủ của hắn!

Hắn từng thấy Sở Mặc ra tay, biết rằng người trẻ tuổi này khả năng cận chiến vô cùng hùng mạnh, nhưng hắn vẫn có lòng tin hai người nếu cận chiến thì hắn có mười phần nắm chắc, có thể trở thành người cuối cùng đứng vững.

Chứ đừng nói là hắn vô cùng tin tưởng vào Thần Tiên Tuý, căn bản không nghĩ nó sẽ không có tác dụng gì.

Nhưng ngược lại, không những trà Thần Tiên Tuý không có tác dụng, hơn nữa người thanh niên này còn có thể thể hiện được tu vi ngay tại nơi này!

Tiên sư bà bà của hắn... quả là không thể cam tâm được!

Hắn có thực là người mà thiên đạo trừng phạt chứ không phải là người mà thiên đạo phái đến đề bỡn cợt ta?

Đến tận lúc chết, trong lòng Vương Trung đích xácnảy sinh ý niệm đó, bởi đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi!

Thiên đạo chi hạ... không ngờ có người lại gian dối được?

Đây mới thực sự là bịt mắt thiên cơ!

Điều khiến Vương Trung tức giận nhất là câu nói cuối cùng của Sở Mặc: "Ta cũng không biết", bà bà nó ơi...

Làm sao ngươi lại không biết cơ chứ?

Lão tử ta cả đời kiêu ngạo nhờ biểu diễn kỹ xảo, nhưng tiểu tử nhà ngươi lại còn măng mọc cao hơn tre (ý nói đời sau giỏi hơn đời trước)...

Ta chết cũng không oan!

Đây là suy nghĩ cuối cùng của Vương Trung!

Lúc này thanh Thí Thiên đang điên cuồng hấp thụ tinh khí hải lượng của nguyên thần thứ hai từ cái chết của Vương Trung.

Mặc dù bị bắt ở đây hơn ngàn năm, nhưng với một tu sỹ còn vượt qua cả

Đế Chủ mà nói, tinh khí trong thân thể hắn vẫn vô cùng kinh khủng.

Ít nhất có thể ép chết Sở Mặc hơn trăm triệu lần cũng không thành vấn đề gì.

Sở Mặc thậm chí có chút lo lắng Thí Thiên sẽ bị no căng tới mức....

Tuy nhiên điều mà Sở Mặc lo lắng cũng là dư thừa, bởi vì sau khi Thí Thiên gần như là "ăn no" rồi, liền dùng thân đao làm cầu nối, truyền vào trong Thương Khung Thần Giám nguồn tinh khí cuồn cuộn đó.

- ...

Vẻ mặt Sở Mặc lập tức lộ vẻ không còn gì để nói.

Hắn liếc nhìn thi thể của Vương Trung, Sở Mặc cũng chả có gì tiếc nuối, bởi vì hắn không hỏi được gì từ miệng của đối phương về cách thức sử dụng Thất Thái Ngư Lân (vảy của cá bảy màu) để rời khỏi nơi này.

Sở Mặc vốn dĩ không có nhiều hứng thú với việc cướp đoạt chiến lợi phẩm, điều này là bởi vì từ trước tới nay những thứ mà hắn tiếp xúc qua đều luôn vượt xa trình độ bản thân hắn.

Nói trắng ra, những thứ trên người kẻ khác hắn không thấy lọt mắt.

Nhưng thứ trước mắt tuyệt đối không như vậy!

Đây mới thực sự là phú ông!

Một tồn tại vượt qua cảnh giới Đế Chủ, tàng phẩm (đồ cất giữ) trên người hắn làm sao mà kém được?

Tài nguyên sao mà ít được?

Sở Mặc liếc mắt một cái đã thấy chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay của Vương Trung, sau khi tháo ra, thử dùng tinh thần lực kết nối thì đã bị chặn ở bên ngoài.

Cho dù Vương Trung đã chết rồi, những hắn vẫn để lại phong ấn trên chiếc nhẫn, vẫn vô cùng mạnh mẽ, Sở Mặc hiện tại không đủ khả năng mở ra.

Tuy nhiên càng như vậy, Sở Mặc lại càng hiểu thứ bên trong chiếc nhẫn chắc chắn không tầm thường!

Hắn thu chiếc nhẫn trữ vật vào trong Thương Khung Thần Giám, vẻ mặt hớn hở, sau đó, Sở Mặc muốn lấy đi cả Thí Thần, chuẩn bị sau khi trở về sẽ tặng cho Kỳ Tiêu Vũ.

Dùng một thanh Chí Tôn khí làm quà tặng đủ để thấy rõ thành ý rồi.

Nhưng đúng lúc này liền xảy ra điều dị thường!

Thanh Thí Thần vốn bị Sở Mặc đặt một bên đột nhiên rung lên bần bật, xem chừng như muốn phá không mà đi.

Cùng lúc đó, thanh Thí Thiên nãy giờ đang hấp thụ tinh khí trên người Vương Trung lập tức phát ra luồn sát khí vô cùng hùng mạnh, nháy mắt đã giữ chặt thanh Thí Thần ở đó.

Sau đó, Sở Mặc mắt trợn tròn nhìn cảnh tượng khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

Thanh Th Thần bỗng chốc đã hoá thành một vật hình vũng nước, hoàn toàn bị hoà tan!

Nhưng vẫn duy trì được hình dáng một thanh đoản kiếm, sau đó nó bay về phía Thí Thiên.

Sở Mặc há hốc mồm nhìn:

- Đến cả cái này mà ngươi cũng ăn à?

Vù!

Thanh Thí Thần hoá thành thể lỏng trực tiếp bay vào trong Thí Thiên, cùng Thí Thiên nhập thành một thể.

Tiếp đó, trên thanh Thí Thiên đao lấp lánh ánh hào quang nhàn nhạt, sau đó nó tiếp tục hấp thụ tinh khí trên người Vương Trung giống như là làm một việc nhỏ không đáng kể lể, hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Mặc dù là một thanh đao, nhưng Sở Mặc lại cảm nhận được một cảm giác điềm tĩnh trong đó.

- Chết tiệt!

Sở Mặc không nhịn được chửi thề một câu:

- Đây là lễ vật ta định tặng cho chủ mẫu của ngươi!

Ngươi cứ ăn như vậy à?

Ngươi không biết xấu hổ à?

-----o0o-----

Chương 1019: Thu hoạch (2)

Chương 1019: Thu hoạch (2)

Lập tức Thí Thiên truyền lại một tiếng ngân khẽ, giống như đang trả lời.

Sở Mặc vẫn cảm nhận được luồng khí điềm tĩnh ấy, dường như đang trách Sở Mặc có gì mà ngạc nhiên như vậy chứ.

Sở Mặc mím chặt môi, mặt mày u ám, không còn gì để nói nữa, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu.

Sau đó, hắn lại mò được mấy cuốn điển tịch trên người Vương Trung, Sở Mặc xem qua thì không phải là công pháp, tâm pháp, mà là một bộ cổ kinh, xem ra rất tối nghĩa khó hiểu.

Lúc đó hắn cũng không nghĩ nhiều, liền vứt vào trong Thương Khung Thần Giám, đợi tới lúc hoàn thiện từ từ, sau đó có thời gian sẽ nghiền ngẫm kỹ hơn.

Quyển kinh thư mà một tu sỹ vượt qua cả cảnh giới Đế Chủ lúc nào cũng mang theo bên mình chắc chắn không phải là vật tầm thường.

Sở Mặc thực sự cũng đang tò mò, tại sao trên người hắn đột nhiên lại hồi phục lại tất cả tu vi?

Với một tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh mà nói, muốn duy trì một động tác không đổi quả thực là việc quá dễ dàng, đừng nói là một lúc đó thôi, cho dù là cả năm cũng chả sao cả.

Cho nên hắn dễ dàng lừa được Vương Trung, nhưng bản thân Sở Mặc cũng không hiểu được tại sao?

Nơi này mặc dù hắn vẫn không hiểu rõ, nhưng tin vào những lời vừa rồi của Vương Trung nói có lẽ là sự thật.

Thiên phá chi địa, địa phủ biên duyên...

Một nơi hoàn toàn phong ấn đi tất cả những gì liên quan tới tu vi, ngay cả đến những pháp khí tinh thạch khu động cũng vô dụng.

Tại sao bản thân hắn đột nhiên lại hồi phục tu vi?

Nói như vậy, hắn ở nơi này chả phải trở thành tồn tại vô địch rồi sao?

Hắn ngẫm nghĩ lại thấy buồn cười, một tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh, ở một nơi có thể tồn tại những Đại La Kim Tiên, Thiên Tiên, Chân Tiên, thậm chí là tu sỹ Đế Chủ Đại Năng, sao hắn lại có thể tung hoành ngang, ngạo nghễ thiên hạ?

Sở Mặc lắc lắc đầu, bỏ ngay những ý niệm ấy ra khỏi đầu.

Ở nơi này, cho dù là vô địch thật sự thì có ích gì chứ?

Giống như Vương Trung vừa nói một câu lặp đi lặp lại, ai muốn sống ở cái nơi chết tiệt này chứ?

Sau đó, Sở Mặc phát hiện trong gian phòng này còn có một cuốn nhật ký mà Vương Trung để lại.

Bên trên ghi lại rất nhiều về cuộc sống của Vương Trung ở vùng đất Tội Ác.

Sở Mặc chăm chú lật đi lật lại, nhờ đó mà hắn càng hiểu nhiều hơn về Vương Trung, kết hợp với những tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi, một hình tượng về kẻ có vẻ ngoài lương thiện nhưng nội tâm tà ác, hình ảnh vô cùng sinh động hiện lên trước mắt Sở Mặc.

Tận đến khi Sở Mặc xem được đoạn giới thiệu liên quan tới Thất Thái Ngư Lân (Vảy cá bảy màu), hắn cuối cùng mới lộ vẻ tươi cười.

Hắn đứng phắt dậy, thở dài một hơi:

- Ta... cuối cùng có thể về nhà rồi!

Mặc dù tiến vào nơi này chưa tới một ngày, nhưng Sở Mặc một chút cũng không muốn ở lại đó, càng không có hứng đi tìm hiểu nơi này.

Một nơi Thiên tuyệt chi địa như vậy, cả đời tới đây một lần cũng không muốn, phải tới một lần... cũng quá đủ rồi!

Với một tu sỹ mà nói, mất đi tất cả tu vi, quả giống như là mất đi tất cả khả năng tự vệ!

Đây là việc liên quan tới tính mệnh!

- Tạm biệt, nơi chết tiệt này.

Sở Mặc nói xong liền thu dọn đồ đạc, đứng dậy, bước nhanh ra khỏi căn phòng này.

Hắn tiến thẳng về thác nước ở hồ U Minh, ở đó còn một đống vảy cá Hoàng Kim Ngư mà hắn phải đi lấy về.

Đồng thời, còn có một sinh linh mà Sở Mặc muốn đạt được cũng ở trong hồ U Minh!

Không sai, đó là U Minh trùng!

Không dễ gì tới được hồ U Minh, Sở Mặc nói gì cũng không quên việc này.

Cho dù hiện tại Sở Mặc cũng không biết làm thế nào mới bắt được U Minh trùng, nhưng ít nhất cũng phải gặp được loại sinh linh trong truyền thuyết này rồi tính tiếp.

Đến chỗ thác nước, đống vảy Hoàng Kim Ngư vẫn chồng chất ở một chỗ, nhưng những thứ khác ở bốn phía của vảy Hoàng Kim Ngư lại càng khiến Sở Mặc giật mình.

Cả một đám côn trùng đen sì sì nhung nhúc vây quanh vảy Hoàng Kim Ngư, những con gần nhất đã bắt đầu bò lên trên vảy Hoàng Kim Ngư bắt đầu gặm nhấm.

Người nào nhát gan mà nhìn thấy cảnh tượng này chắc chắn sẽ bị hù tới vỡ tim.

Cho dù là Sở Mặc cũng có cảm giác nóng sôi cả ruột.

Quả thật nhìn mà thấy ghê tởm!

Sở Mặc dùng Thương Khung Thần Giám kiểm tra theo bản năng.

- U Minh trùng, sản sinh ở hồ U Minh, là một loại sinh linh đặc biệt có chứa năng lượng sinh tử, vô cùng hiếm gặp, có kịch độc, không thể đụng vào.

Sinh linh có thể khiến cho Thương Khung Thần Giám đưa ra kết luận này không nhiều, nhưng trong lòng Sở Mặc phần nhiều lại là cảm giác xao động không lời nào diễn tả nổi.

"Vận số của ta lẽ nào lại may mắn tới mức độ này?"

Sở Mặc gãi đầu, tự mình cũng thấy không lời nào nói được.

Đồng thời hắn không ngăn được có một suy nghĩ kỳ lạ: "Rốt cuộc ta bị hút tới vùng đất Tội Ác, hay là thông qua cách khác để tiến vào đây?

Bởi vì đây quả thực quá kỳ lạ."

Theo cách nói của Vương Trung, vị tu sỹ đầu tiên ở đây, bất luận là vì cái gì mà tiến vào đây, nhưng nhất định có một lý do không chạy đâu được, đó chính là vì đã vi phạm thiên đạo!

Nhưng lại vì nhiều nguyên nhân khác mà vẫn chưa tới nỗi phải chết, nên mới bị hút vào thế giới khiến con người ta phải tuyệt vọng này.

Sau khi bọn họ tới đây sẽ mất đi tất cả tu vi, những sinh linh từng có tu vi càng cao thì thời gian sống càng dài.

Bởi vì mặc dù bọn họ bị phong ấn đi tu vi, nhưng sức mạnh trong cơ thể vẫn còn.

Chỉ là không cách nào sử dụng, nhưng lại có thể cung cấp thọ nguyên dài đằng đẵng cho bọn họ.

Điều này với bất kỳ tu sỹ nào mà nói cũng không phải là tin tốt.

Bởi vì ở một nơi như thế này mà thời gian sống càng lâu lại càng là một sự tra tấn dã man.

Nơi này là một nhà giam đúng nghĩa, là nhà giam được thiết lập dưới thiên đạo, khiến tất cả sinh linh tiến vào đây đều thấy tuyệt vọng.

Nhưng nhìn lại chính mình lại giống như tên Vương Trung kia, Sở Mặc tiến vào nơi này cảm giác giống như là một chuyến đi thám hiểm kỳ lạ!

Không những thu hoạch được nhiều mà còn vì vậy mà lĩnh hội được một đạo lý khác.

Đồng thời hắn cũng kính sợ hơn về thiên đạo thực sự!

Nhân định thắng thiên, thực ra chỉ là nói bừa.

Thương hải tang điền (biển cả thành nương dâu), con người cuối cùng cũng sẽ chết, nhưng trời thì luôn tồn tại.

Bất luận là quá khứ, hiện tại hay là tương lai, điều này vĩnh viễn cũng không thay đổi được.

Cho nên Sở Mặc mới nghi ngờ, mới thấy khó tin.

-----o0o-----

Chương 1020: U Minh trùng

Chương 1020: U Minh trùng

Nhưng hiện giờ lại không phải lúc để hắn ngờ vực, những con trùng U Minh lít nhít bên bờ sông, chúng vẫn còn không ngừng bò lên từ hồ U Minh... quả là phải hàng tỉ tỉ con!

Thật sự là quá nhiều!

Sở Mặc thử dùng pháp lực chiếu vào một con, gắng nhịn sự ghê tởm để đánh giá xem sao.

Thật ra nếu chỉ nhìn con trùng U Minh thì không tới nỗi ghê tởm như trong tưởng tượng, hình dạng của nó giống như một con đen nhỏ dài như chiếc đũa.

Nó bị nặng lực của Sở Mặc khống chế, ra sức quằn quại trong không trung, toàn thân nó không ngừng toát ra một sức mạnh kỳ dị.

Sức mạnh ấy là năng lực hỗn tạp của luồng khí sinh tử, khiến con người ta có cảm giác vô cùng quái lạ.

Sở Mặc nghĩ tới giám định của Thương Khung Thần Giám về trùng U Minh:"là sinh linh đặc biệt có chứa năng lượng sinh tử", trong lòng hắn nghĩ thầm:"Lẽ nào là thứ này, là thứ mà trôi nổi giữa ranh giới sống chết."

Theo nhận thức của người thường, một sinh linh chỉ có hai trạng thái, một là sống, hai là chết.

Nhưng con trùng U Minh trước mắt này lại giống như kiểu sinh linh ở trạng thái sống thứ ba vậy!

Chúng không thuộc về sinh linh, cũng không phải là tử vật (thứ đã chết).

- Thảo nào thứ này lại khiến cho Tạo Hoá Ngư trưởng thành.

Đạo hạnh trước mắt của Sở Mặc vẫn khó mà lĩnh hội được điều huyền diệu giữa thời khắc sinh tử.

Trước mắt hắn cũng không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp đưa con trùng U Minh này vào trong hồ bên trong Thương Khung Thần Giám.

Bởi vì thứ này có kịch độc, không thể sờ vào.

Trong lòng Sở Mặc có chút thấp thỏm không yên, hắn nghĩ lỡ như lời của Đại Công Kê nói không đáng tin, vậy thì cái ao của Tạo Hoá Ngư e là sẽ hoàn toàn bị phế đi mất.

Tuy nhiên sự thực đã chứng minh, Đại Công Kê mặc dù có lúc không đáng tin, nhưng vào thời điểm mấu chốt, hắn vẫn rất đáng tin.

Con trùng U Minh vừa được Sở Mặc đưa vào ao nước, lập tức giống như phát điên vậy, nó điên cuồng hướng về nơi sâu của ao mà chạy trốn, giống như là bị uy hiếp tính mạng!

Đồng thời, con Tạo Hoá Ngư vốn vô cùng yên tĩnh cũng như phát điên, điên cuồng đuổi theo con trùng U Minh.

Gần như chỉ trong tíc tắc, con trùng U Minh đáng thương được gọi là có kịch độc đã bị bốn năm con Tạo Hoá Ngư vồ vập chia ra từng mảnh!

Xé nhỏ ra!

Những con Tạo Hoá Ngư khác chưa được ăn cũng điên cuồng bơi lội, giống như là đang hưng phấn vậy!

- Thật sự có tác dụng sao?

Sở Mặc nhìn mà ngây người.

Sau đó, hắn bắt đầu không ngừng hút những con trùng U Minh vào trong Thương Khung Thần Giám.

Lúc bắt đầu Sở Mặc còn khống chế số lượng, e là những con Tạo Hoá Ngư sẽ bị no quá.

Nhưng về sau, Sở Mặc dứt khoát ném vô số con trùng U Minh vào trong ao.

Những con Tạo Hoá Ngư cũng thật điên cuồng, có bao nhiêu liền ăn hết bấy nhiêu!

Nhiều con Tạo Hoá Ngư sau khi ăn quá nhiều trùng U Minh, cơ thể bắt đầu lớn lên nhanh chóng.

Trong đó có một con Tạo Hoá Ngư ăn được nhiều nhất, hình thể của nó trong mắt Sở Mặc, bỗng chốc lớn gấp ba lần!

Sở Mặc mím chặt môi, cảm thấy nhận biết của bản thân về sinh linh trong tự nhiên chợt bị đảo điên lẫn lộn.

Lúc này, Sở Mặc thấy rõ, con Tạo Hoá Ngư lớn nhất bắt đầu đẻ trứng!

Sắc mặt Sở Mặc lộ rõ vẻ kích động!

Tạo Hoá Ngư cho dù là ở Thiên Giới cũng là bảo vật vô cùng hiếm gặp, không chỉ là giá trị tu luyện của nó, mà giá trị trong ẩm thực cũng cao tới mức khiến Đế Chủ cũng phải động lòng.

Nếu có thể sinh sôi nảy nở, vậy thì tương lai chẳng khác nào mở ra một con đường tài lộc không bao giờ đứt!

Tuy nhiên, cảnh tượng tiếp theo càng khiến cho Sở Mặc sững sờ.

Trứng mà con Tạo Hoá Ngư vừa đẻ ra, vừa vào nước lập tức đã hoá thành hư vô... trở thành nguồn năng lượng toả ra khắp hồ nước!

Vô số trứng cá đẻ ra sau đó, lập tức không một ngoại lệ, đều biến mất hết!

Lúc này Sở Mặc mới đột nhiên nghĩ tới hồ nước Luân Hồi!

Hắn dùng tay vỗ lên đầu, thầm mắng bản thân ngu si.

Năm xưa Đại Công Kê từng nói qua, muốn để Tạo Hoá Ngư sinh sổi nảy nở ắt phải cho chúng ăn trùng U Minh, còn cần phải nuôi ở trong hồ Luân Hồi mới có thể.

Sở Mặc lúc đó không biết câu này có hàm ý gì, có lẽ ngay cả bản thân Đại Công Kê cũng chỉ biết một vài thứ mà không biết tất cả.

Nếu không thì có lẽ đã nói rõ hết với Sở Mặc.

- Bây giờ phải làm sao?

Sở Mặc hơi ngẩn ngơ nhìn mấy con Tạo Hoá Ngư to lớn, từng con đẻ trứng, nhưng sau đó... tất cả trứng cá đều biến mất trong hồ nước.

Đây há chẳng phải đã lãng phí vô số con trùng U Minh sao?

Sở Mặc không kìm được quay đầu nhìn bờ sông đã trống trơn, nhưng điều khiến hắn cảm thấy được an ủi đó là vẫn còn rất nhiều con trùng U Minh bị vảy Hoàng Kim Ngư thu hút mà bò từ hồ U Minh lên.

Vẫn may, xem ra trong hồ U Minh này còn rất nhiều trùng U Minh.

Sở Mặc an ủi bản thân, sau đó nghĩ một hồi, bắt đầu đào bới ở phía trong Thương Khung Thần Giám.

Cùng với sự rót vào không ngừng của nguồn năng lượng, không gian bên trong Thương Khung Thần Giám ngày càng lớn.

Ví như là không gian để nuôi Tạo Hoá Ngư hiện giờ đã giống một cái hồ cực lớn.

Sở Mặc đứng cách xa hồ, dùng tinh thần lực để đào một cái hồ hình tròn vô cùng rộng lớn.

Đường kính ở giữa phải rộng tới hơn hai ngàn trượng, cũng coi là một hồ nước cực lớn.

Nhưng so với cả không gian trong Thương Khung Thần Giám mà nói, hồ nước này chưa là gì cả.

Điều duy nhất mà Sở Mặc lo lắng chính là nếu dẫn dụ hồ U Minh vào trong thì có gây bất lợi gì cho Thương Khung Thần Giám hay không?

Cho nên, hắn dùng sức mạnh tinh thần để đào phía trong Thương Khung Thần Giám, rồi đưa ra nghi vấn của mình, Thương Khung Thần Giám trả lời một cách dứt khoát: "Không!"

Không biết có phải là ảo giác hay không, Sở Mặc thậm chí cảm nhận được Thương Khung Thần Giám dường như còn có chút khinh mạn, tựa như là câu hỏi mà hắn đưa ra vô cùng ngây ngô vậy.

Sở Mặc bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ:"Không biết lúc nào khí linh của Thương Khung Thần Giám có thể hoàn toàn sản sinh ra trí tuệ được để trực tiếp giao lưu với ta?

Vậy thì tốt biết bao."

Ý niệm này vừa nảy sinh trong đầu, Thương Khung Thần Giám bên đó lập tức trả lời, chỉ có điều câu trả lời này khiến Sở Mặc phải trợn ngược mắt, không biết nói gì hơn.

- Ngươi quá yếu!

Câu trả lời này chỉ có ba chữ, không phải một ý niệm mơ hồ mà là đáp án vô cùng rõ ràng!

- Mẹ ơi!

Sở Mặc không kìm được chửi thề một câu, lúc này hắn mới đột nhiên phát hiện bản thân chất chồng một đống dược liệu vào trong Thương Khung Thần Giám... không ngờ chả thấy cọng dược liệu nào!

-----o0o-----

Chương 1021: Che giấu thiên cơ

Chương 1021: Che giấu thiên cơ

Sở Mặc chợt có cảm giác trái tim đang rỉ máu, những dược liệu đó không phải là thảo dược Linh Giới thông thường, đại đa số trong đó đều là dược liệu cực phẩm của Thiên Giới!

Là thù lao mà hắn nhận được từ Linh Đan Đường, rất nhiều trong số đó là dược liệu để tiến hành luyện Trúc Cơ Hoàn Mỹ!

Bây giờ đều biến mất không còn tông tích đâu nữa.

Sở Mặc thậm chí chẳng còn quan tâm tới việc bắt trùng U Minh, hắn giận giữ quát Thương Khung Thần Giám:

- Những dược liệu đó của ta đâu rồi?

Ngươi ăn hết rồi à?

Sau đó, Thương Khung Thần Giám bỏ một bức hình ảnh vào trong não của Sở Mặc.

Cả người Sở Mặc sững sờ há hốc mồm, không thốt ra được câu nào.

Trong bức hình đó, Thương Khung Thần Giám thả Hỗn Độn Hồng Lô ra, Hỗn Độn Hồng Lô đang ùng ục luyện đan, không ngừng hút các loại thảo dược trong Thương Khung Thần Giám vào trong, xem chừng vẫn rất có thứ tự, có trước có sau.

Sau đó, tự mình nằm giữa biển nham thạch nóng chảy, chốc nhát lại có sinh linh xuyên qua...

Nói chính xác thì dược liệu đều bị Hỗn Độn Hồng Lô hút vào trong lò luyện đan!

Đồng thời cũng có những dược liệu kỳ lạ sinh trưởng trong biển nham thạch, đều bị Hỗn Độn Hồng Lô hút hết, rồi không ngừng luyện hoá.

Sở Mặc nhìn biển nham thạch nóng chảy cuối cùng mới nghĩ tới lúc bản thân bị hôn mê, dường như hắn nhìn thấy một ánh màu đỏ, hoá ra đó là dung nham ở nơi sâu trong lòng đất của Linh Giới!

Điều càng khiến Sở Mặc kinh ngạc là ở giữa biển nham thạch đó không ngờ vẫn có sinh linh sống sót được, còn có đủ các loại dược liệu kỳ lạ nữa.

Nhưng Hỗn Độn Hồng Lô đang làm gì vậy?

Nó muốn luyện chế cái gì?

Tiếp đó, một ngày nhanh chóng qua đi trong tinh thần thức hải của Sở Mặc.

Cuối cùng, không biết qua bao lâu, Hỗn Độn Hồng Lô đột nhiên ngừng luyện hoá, tam muội chân hoả dần bay trở vào trong Thương Khung Thần Giám, sau đó Hỗn Độn Hồng Lô đổ ra.

Cảnh tượng tiếp theo mới khiến Sở Mặc chết lặng.

Bởi vì hắn nhìn thấy một chất lỏng đen xì xì nhưng lại sền sệt chảy ra từ trong Hỗn Độn Hồng Lô, thứ đó mau chóng phủ lên toàn bộ cơ thể Sở Mặc.

Sau đó, một phần còn ngấm cả vào trong người hắn nữa!

Sở Mặc không tự chủ được nhìn vào cơ thể đen như mực của hắn lúc này, hắn dường như cuối cùng đã hiểu ra.

Tiếp đó, một con thuyền buồm màu đen trực tiếp"bắt" hắn lên thuyền, từ từ rời khỏi biển nham thạch.

Trên đường chở theo hắn bay thẳng tới một con đường xa lạ.

Sở Mặc vô cùng ngạc nhiên nhận ra con thuyền buồm đen đó lại đi qua một con đường sao trời.

Phải, nó đang bay giữa vũ trụ hư không!

- Vùng đất Tội Ác này... rốt cuộc là nơi như thế nào?

Sở Mặc kinh ngạc tới nỗi há hốc mồm, nhưng có một điểm có thể khẳng định.

Đây... tuyệt đối không phải là Linh Giới!

Sau đó Sở Mặc thấy con thuyền buồm đen cuối cùng chở hắn bay tới một nhánh sông.

Sở Mặc liếc mắt đã nhận ra nhánh sông đen xì này chính là hồ U Minh trước mắt!

Chảy lộn ngược lên phía trên, đến cuối cùng, con thuyền buồm đen đến chỗ của thác nước, thuận theo thác nước mà bay đi nhẹ nhàng, sau một lúc trôi đi, khi Sở Mặc tỉnh lại thì liền bị vứt lại ở trên một bờ cát nhỏ.

Bức hình đến đó thì hết.

Nhưng trong lòng Sở Mặc rất lâu sau vẫn không bình tâm lại được.

Hắn cuối cùng cũng biết được tại sao hắn lại tới nơi này rồi!

Hoá ra là do Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô giở trò quỷ!

Không biết là bọn chúng làm cách nào, lại dám lừa dối cả thiên đạo, che đậy cả thiên cơ!

Lại còn dẫn ra cả một con thuyền buồm đen đưa thẳng hắn tới nơi này, những gì trải qua với Sở Mặc mà nói còn ý nghĩa hơn cả một chuyến đi.

Tới tận lúc này, Sở Mặc không cách nào trách được Thương Khung Thần Giám tiêu hao hết chỗ nguyên liệu để dành của hắn vào việc này, hơn nữa hắn còn phải nghiêm túc cảm tạ mới phải.

Tin rằng bất kể tu sỹ nào đều muốn có một chuyến đi như vậy.

Điều này có ý nghĩa vô cùng to lớn trong việc giúp đỡ lĩnh hội thiên đạo chân chính.

- Xin lỗi.

Ta trách oan ngươi rồi.

Sở Mặc nghiêm túc cáo lỗi với Thương Khung Thần Giám.

- Người không biết không có tội.

Có lẽ vì trước đây Sở Mặc nghĩ là linh trí của Thương Khung Thần Giám không đủ nên đã chọc giận nó.

Hai lần truyền tin tức với Sở Mặc đều vô cùng chuẩn xác.

Sở Mặc lộ vẻ tươi cười:

- Cảm ơn ngươi!

Lần này, Thương Khung Thần Giám không thèm đáp lại.

Sở Mặc cũng không để bụng, hắn trực tiếp mở ra toàn bộ tu vi dẫn toàn bộ nước ở hồ U Minh vào bên trong cái hồ lớn đã đào ở Thương Khung Thần Giám!

Hành động này có lẽ là trước nay chưa từng có cổ nhân nào làm.

Cho dù là vị Đại Năng từng sở hữu Thương Khung Thần Giám, e là cũng tuyệt đối không dẫn nước hồ U Minh vào trong Thương Khung Thần Giám, tuyệt đối không làm ra việc điên cuồng như vậy!

Nhưng với Sở Mặc mà nói lại thấy vô cùng bình thường, dù sao thì bản thân Thương Khung Thần Giám cũng thấy không vấn đề gì là được!

Ngay đến cả Sở Mặc cũng không biết rằng hành động hôm nay của hắn có ý nghĩa thế nào với Thương Khung Thần Giám.

Có những thứ Thương Khung Thần Giám có thể tự lựa chọn, như là năm nay lúc ở Nhân Giới, Thương Khung Thần Giám hút mất nguyên thạch hay hút nguyên tố của cây thánh quả...

Nhưng có những thứ nó không thể tự lựa chọn, thậm chí đến việc gợi ý cho Sở Mặc cũng không được!

Bởi vì như vậy là trái với thiên đạo!

Tuyệt đối sẽ bị thiên đạo trừng trị, xoá bỏ ngay, thậm chí đến cơ hội vào vùng đất Tội Ác cũng chả có.

Nhưng Sở Mặc chủ động đề ra lại là một việc khác.

Cho nên có những việc giống như là đã được sắp đặt trước một cách thần kỳ.

Sau khi lượng lớn nước hồ U Minh được Sở Mặc dẫn vào trong hồ nước, cả thế giới trong Thương Khung Thần Giám liền thêm một luồng khí mới nói không rõ ràng được.

Sở Mặc cũng không nghĩ nhiều tới việc đó, đưa vào bao nhiêu là nước hồ U Minh, nơi được gọi là dòng chảy ở địa phủ, khí tức sao lại không phát sinh thay đổi cơ chứ?

Cho nên Sở Mặc cũng chả thèm để ý làm gì.

Sau đó, hắn bắt đầu bắt trùng U Minh, hàng trăm vạn con trùng U Minh không ngừng bị Sở Mặc đưa vào trong hồ nước ở Thương Khung Thần Giám.

Trong Thương Khung Thần Giám, thần thức của Sở Mặc có thể biết rõ ràng được hướng đi của chúng.

Sau khi những con trùng U Minh này bị đưa vào trong, tất thảy đều mừng rỡ bơi lội, có mấy con yên tĩnh chìm sâu xuống đáy hồ, lặng lẽ bò sấp.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một hồi rồi hắn ném vào đó mấy cái vảy Hoàng Kim Ngư.

Tất cả trùng U Minh lập tức như phát điên vậy, điên cuồng lao tới chỗ vảy Hoàng Kim Ngư.

-----o0o-----

Chương 1022: Rửa sạch nhân – Quả

Chương 1022: Rửa sạch nhân – Quả

Lần này thì Sở Mặc hoàn toàn yên tâm rồi.

Kế hoạch nuôi dưỡng của hắn cuối cùng đã thành công một nửa.

Khi nào tìm thấy hồ Luân Hồi, thì lúc đó sẽ hoàn toàn đầy đủ.

Tâm trạng Sở Mặc bỗng chốc trở nên vô cùng vui vẻ.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu thu thập trùng U Minh ở đây, có cả một đống vảy Hoàng Kim Ngư còn lo gì không có trùng U Minh mắc câu.

Sở Mặc tạm dừng ở đây vài ngày, bắt không ít trùng U Minh, số lượng cộng lại e là phải có mấy vạn trăm triệu con!

Trùng U Minh ở trong hồ U Minh dường như nhiều vô số kể, thậm chí Sở Mặc còn nghi ngờ, trong hồ này có phải chỉ toàn là loại trùng này.

Nếu không thì sao lại có thể nhiều tới vậy chứ?

Thậm chí đến cả hồ trong Thương Khung Thần Giám cũng phải mở rộng ra vài lần rồi.

Đến cuối cùng Sở Mặc cũng thấy có chút nhàm chán, hắn đại khái tính toán một chút số lượng trùng U Minh mà hắn bắt được, ít nhất có thể để đám Tạo Hoá Ngư ăn cả mấy ngàn năm rồi.

Lúc này hắn mới dừng tay, không biết có phải do ảo giác hay không, Sở Mặc thậm chí còn cảm thấy nước hồ U Minh đã nhạt màu đi nhiều.

Hắn không biết rằng đó không phải ảo giác mà là sự thực!

Mấy ngày hôm nay hắn thật sự đã bắt đi ít nhất một phần trăm số trùng U Minh trong hồ U Minh rồi!

Nhìn qua tưởng chừng số lượng không lớn, nhưng trên thực tế, số lượng những con trùng U Minh này lại là do hồ U Minh đã tích luỹ không biết bao nhiêu trăm triệu năm, giờ bị Sở Mặc trong vài ngày ngắn ngủi bắt đi nhiều như thế, nếu địa phủ thật sự có Minh Vương tồn tại, e là sẽ hận Sở Mặc đến nghiến răng ken két.

Bởi vì hồ U Minh có tên gọi như vậy là vì tồn tại trùng U Minh!

Nếu không thì đây cũng chỉ là một hồ nước bình thường!

Trên đời này, thứ duy nhất thu hút được trùng U Minh, có thể khiến nó điên cuồng như vậy chỉ có một thứ thôi!

Vảy cả của Hoàng Kim Ngư bảy màu!

Hoàng Kim Ngư bình thường cũng là quy tắc hoá thành, cần phải có cơ duyên nhất định mới đạt được.

Nhưng với trùng U Minh mà nói lại không có chút sức hấp dẫn nào, duy nhất chỉ có Thất sắc Hoàng Kim Ngư mới khiến trùng U Minh không cách nào cự tuyệt được.

Thất sắc Hoàng Kim Ngư là do đại đạo chân chính mà hoá thành, không phải là sinh linh thực sự.

Ý nghĩa của chúng với trùng U Minh giống như là ý nghĩa của một bộ công pháp đẳng cấp với một tu sỹ vậy.

Vảy của Thất sắc Hoàng Kim Ngư có thể khiến trùng U Minh trực tiếp tiến hoá ra linh trí!

Từ đó mà bước vào con đường tu luyện chân chính!

Từng có truyền thuyết cổ xưa nói rằng một con trùng U Minh khi gặp được co duyện lớn sẽ có được vảy của cả một con Thất sắc Hoàng Kim Ngư.

Từ đó mà mở ra linh trí, không những bước vào con đường tu luyện, hơn nữa còn trở thành thiên kiêu một đời, cuối cùng sẽ bước vào con đường Chí Tôn!

Thậm chí cuối cùng còn chưởng quản toàn bộ địa phủ.

Đương nhiên, đây chỉ là truyền thuyết xa xưa, Sở Mặc không hề hay biết.

Cả giới tu luyện cũng ít người biết được.

Những con trùng U Minh chưa mở ra linh trí càng không biết.

Nhưng điều này cũng không gây trở ngại với việc bọn chúng điên cuồng vì vảy của Thất sắc Hoàng Kim Ngư.

Đó là bản năng ăn sâu vào xương tuỷ!

Giống như là bản năng của con người đối với ánh sáng!

Thất sắc Hoàng Kim Ngư ngày thường căn bản sẽ không xuất hiện ở hồ U Minh, càng không bị bất cứ ai nhìn thấy, hơn nữa Thất sắc Hoàng Kim Ngư còn sống thì trùng U Minh căn bản không tiến tới gần được!

Thậm chí là tiến tới gần một chút cũng lập tức bị sức mạnh đạo tắc trên người chúng nghiền nát.

Chỉ có những con Thất sắc Hoàng Kim Ngư rời khỏi nước và chết đi rồi, sau khi rụng vảy cá xuống mới không làm hại được trùng U Minh.

Cũng vì Sở Mặc chưa hồi phục lại tu vi, không cách nào mở được Thương Khung Thần Giám, chỉ đành để vảy của Thất sắc Hoàng Kim Ngư ở đây, vì vậy mà dụ tới vô số con trùng U Minh.

Thế nên mới có những chuyện xảy ra sau đó.

Nói ra thì cứ như do trời định vậy, ở đây mỗi vòng đều mắc nối với vòng sau, nếu thiếu đi bất kỳ móc xích nào trong đó, thì việc này sẽ không xảy ra tới ngày hôm nay được.

Lúc đầu Sở Mặc bị Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô liên thủ đưa hắn vào vùng đất Tội Ác.

Nhưng mục đích thật sự của Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô thực ra tới bây giờ Sở Mặc cũng vẫn không hiểu được.

Lần này bọn chúng đưa Sở Mặc tới đây, nào là cơ duyên, nào là thu hoạch các loại... thực ra đều không phải là dụng ý thực sự của bọn chúng.

Mục đích của chúng là muốn rửa sạch hết tất cả nhân – quả trên người Sở Mặc.

Lúc ở Linh Giới Sở Mặc chiến đấu với phân thân của Huyết Ma lão tổ chẳng khác nào việc nghịch thiên, xém chút huỷ cả Linh Giới, cũng hại chết hàng tỉ sinh linh.

Cho dù đó chỉ là những sinh linh bình thường chưa mở ra linh trí, nhưng cũng chẳng khác nào buộc vào nhân – quả kinh thiên.

Nếu không thể rửa sạch chỗ nhân – quả này thì sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới con đường tu luyện tương lai của Sở Mặc.

Nhưng bởi tội nghiệp của hắn vẫn chưa tới mức độ bị thiên phạt (trời phạt) đẩy tới vùng đất Tội Ác.

Thế là Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô liền liên thủ làm ra việc này, che giấu thiên cơ đưa Sở Mặc tiến thẳng vào đây!

Lại do vận khí trên người Sở Mặc chẳng khác gì"lạc lối" vào vùng đất Tội Ác, cho nên hắn vừa xuất hiện thì Thất sắc Hoàng Kim Ngư đã xuất hiện.

Cho nên nói rằng hai thần khí này vì vật chủ ký sinh của chúng mà thật sự đã phải lao tâm khổ tứ rồi.

Những việc mà chúng làm, hiện giờ Sở Mặc đương nhiên không thể biết được, chỉ có thể đợi sau này tu vi của hắn nâng lên, sẽ có một ngày hắn đột nhiên nhớ tới việc này, tới lúc đó mới thực sự hiểu rõ sự tình.

Tuy nhiên cho dù Sở Mặc tạm thời không rõ dụng ý thật sự của hai thần khí, nhưng trong lòng hắn đã cảm kích cả ngàn vạn lần, hắn cảm thấy: "Con người dù không thể thắng thiên, nhưng thật ra ở một mức độ nào đó, có thể lựa chọn vận mệnh của chính mình.

Bởi vì mỗi bước bạn đi đều có thể ảnh hưởng cực lớn tới tương lai!"

Nhưng bên trong, vận mệnh lại trở nên vô cùng quan trọng.

Sở Mặc gọi Thương Khung Thần Giám ra, nhìn ba viên huyết nguyệt nạm trên đó.

Ba viên Thương Khung chi thạch này, Sở Mặc tới tận hôm nay mới cảm nhận được giá trị của chúng, chúng còn giá trị hơn bội lần so với những gì trước đây hắn tưởng tượng.

Đến lúc này, Sở Mặc đã quyết định trở về rồi.

-----o0o-----

Chương 1023: Liên quân tu sỹ tấn công Cẩm Tú Thành (1)

Chương 1023: Liên quân tu sỹ tấn công Cẩm Tú Thành (1)

Thăm dò vùng đất Tội Ác, Sở Mặc không có chút hứng thú nào, hắn thấy trên mặt đất bao la này toàn là vùng cằn cỗi tới cực hạn!

Hắn không thấy có bất kỳ tài nguyên nào lọt mắt mà tồn tại ở đây.

Sở Mặc gọi là có chút hứng thú với Địa phủ, nhưng hắn tự biết bản thân với cảnh giới hiện tại muốn vào địa phủ thăm dò, quả giống như là Lão Thọ Tinh ăn thạch tín, chê tuổi thọ quá dài!

Chưa nói tới việc hứn vừa bắt vô số trùng U Minh của người ta, mặc dù không biết người địa phủ có để bụng việc này hay không, nhưng tốt nhất vẫn tránh không tìm phiền phức làm gì.

Tiếp đó, Sở Mặc lấy ra một miếng vảy Thất sắc ngư, sau đó hắn dùng ngón tay rạch một đường, nhỏ một giọt máu lên trên.

Một con thuyền buồm màu đen nhanh chóng xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Con thuyền buồm này giống như là sinh ra từ hư không vậy.

Đây là cách để rời khỏi nơi này, xem ra rất đơn giản, nhưng nếu không có cuốn nhật ký của Vương Trung, Sở Mặc vẫn không biết sẽ phải nghiên cứu mất bao nhiêu năm.

Sở Mặc nhảy cẫng lên, sau đó, một sức mạnh thần kỳ khiến cả người hắn bỗng chốc ngất ngây mơ màng, hai mắt nặng trĩu, không thể không khép lại.

Sở Mặc cố mở to hai mắt, nhìn rõ xem con thuyền rốt cuộc rời khỏi thế giới này bằng cách nào, nhưng điều đáng tiếc là, cuối cùng hắn cũng bất đắc dĩ phải nhắm hai mắt lại, ngủ say một giấc.

Đợi đến lúc Sở Mặc mở to hai mắt, hắn phát hiện hắn đã lại trở về biển nham thạch.

Bốn phương tám hướng, toàn bộ đều là biển nham thạch vô bờ bến, toả ra một nhiệt lượng kinh người.

Hắn bất giác nhìn xuống làn da của mình, giờ đã hoàn toàn trở lại bình thường rồi, sau đó, toàn thân hắn trở nên vô cùng thoải mái!

Cảnh giới của hắn không ngờ đã bước vào Nguyên Anh Điên Phong rồi!

Sở Mặc không kìm nổi mà ngây người ra, có cảm giác lâng lâng như nằm mơ vậy.

Hắn vội vàng dùng Thương Khung Thần Giám nhìn bên trong Thương Khung Thần Giám.

Một hồ U Minh rộng lớn, thậm chí cả vô số con trùng U Minh đang bơi trong hồ khiến Sở Mặc hiểu ra rằng tất cả những trải nghiệm trước đó đều chân thực tới mức không thể chân thực hơn được.

- Cảm giác trở lại thật tốt!

Sở Mặc nói xong, đứng lên giữa biển nham thạch, sau đó, từng bước bước khỏi đó, chân đạp Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, thi triển Súc Địa Thành Thốn thần thông.

Ngay sau đó, thân hình hắn xuất hiện tít trên trời cao.

Bầu trời trên cao vì sụp xuống mà hỗn loạn vô cùng, cả thế giới trong mắt Sở Mặc...

đều vô cùng tan hoang!

Cả vùng Bắc Cực của Linh Giới đều rơi vào tay giặc rồi!

Tuy nói rằng do Huyết Ma lão tổ ra tay huỷ diệt Linh Giới trước, nhưng lại duy nhất cảm thấy day dứt trong lòng Sở Mặc.

Giữa không trung, vô vàn những dòng chảy sai dòng đánh lên người Sở Mặc, những dòng chảy này có uy lực vô cùng kinh khủng.

Cho dù Sở Mặc có là Tổ Cảnh chi thể cũng phải vô cùng thận trọng.

Cố sức tránh những dòng chảy cực lớn... giống như là dòng nước xiết từ năng lượng của dòng chảy sai dòng vậy.

Cả đoạn đường, Sở Mặc từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy một biển nham thạch nóng chảy đang bốc lên ngùn ngụt.

Vì phải tránh bầu trời sụp xuống, tốc độ lao về phía trước của Sở Mặc rất chậm, nhưng hắn cũng đã mãn nguyện rồi.

Bất kể thế nào, cuối cùng hắn là người còn sống, hơn nữa những vết thương trước kia cũng đã bình phục hẳn.

Thực lực lại tăng thêm lần nữa, điều này với Sở Mặc mà nói đã là kết quả không thể tốt hơn được.

Hiện giờ, hắn chỉ muốn mau chóng về lại Cẩm Tú Thành, gặp những người thân của hắn, sau đó... ngủ một giấc thật sâu, hắn thật sự quá mệt mỏi rồi.

........

Lúc này tại Cẩm Tú Thành đã trở thành một bãi chiến trường.

Bốn cổng thành đóng chặt, bầu trời bao phủ bởi một luồng long uy cuồn cuộn, phủ thành chủ trở thành trung tâm, long uy toả ra bốn phương tám hướng để trấn thủ cả toà thành.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hai người đứng trên tường thành, dõi mắt trông xa thấy nghìn nghịt lều trại đen xì nằm trải khắp trên bình nguyên xa xăm, một luồng sát khí toả ra từ những lều trại đó.

Ánh mắt hai người tỏ rõ vẻ đăm chiêu nặng nề.

Từ sau khi liên quân của Linh Giới bị bọn họ đánh lui lần thứ ba, đối phương đã án binh bất động mười mấy ngày rồi.

Nhưng ai biết được sự việc mãi chưa chấm dứt.

Đối phương cũng không có bất kỳ dự tính bỏ cuộc nào.

Xem ra bọn chúng đang tính kế tấn công lần thứ tư.

Đám người Diệu Nhất Nương đứng từ một nơi không xa cũng đang quan sát quân tình.

Mặc dù Đại Công Kê kêu bọn họ yên tâm tu luyện, không cần để ý tới việc này.

Nhưng tình hình này, ai mà yên tâm tu luyện được chứ?

Lục Thiên Kỳ tâm trạng rối rắm đứng một mình ở bên kia.

Nửa tháng trước, nàng cuối cùng cũng nhận được tin tức của tỷ tỷ.

Tin này khiến Lục Thiên Kỳ vô cùng phẫn nộ, đồng thời cũng vô cùng bất đắc dĩ.

Hoá ra sau khi Lục Thiên D trở về môn phái đã bị giam giữ lại.

Phải, là nhốt giam!

Linh Động Sơn không thu lại những bảo vật, tài nguyên trên người Lục Thiên Duyệt, bao gồm cả thứ có thể gửi tin đi được là truyền âm thạch.

Người truyền đi tin tức là một sư muội của Lục Thiên Duyệt, hai người có giao tình rất tốt, tình như tỷ muội.

Sau khi Lục Thiên Duyệt bị bắt giam, sư muội đó cũng bị theo dõi chặt chẽ, lúc nào cũng có người giám sát.

Nửa tháng trước, nàng không dễ gì mới nhân lúc người giám sát lơ là, lén truyền đi tin tức cho Lục gia của Cẩm Tú Thành.

Nói rằng sau khi Lục Thiên Duyệt trở về, nàng ta đã đề nghị được xuất sư, rời bỏ sư môn với chưởng môn Linh Động Sơn, người cũng là sư phụ của nàng tên Khinh Chu Tử.

Kết quả Khinh Chu Tử nói thế nào cũng không đồng ý, còn giận giữ mắng Lục Thiên Duyệt bất nhân bất nghĩa bất trung bất hiếu.

Sau đó sư đồ hai người cãi vã.

Cuối cùng Lục Thiên Duyệt bị bắt giam, phong ấn tu vi, nhốt vào nhà lao của Linh Động Sơn, nói là muốn nàng ta hối lỗi và kiểm điểm lại sai lầm của bản thân.

Điều khiến Lục Thiên Kỳ có chút yên tâm đó là, mặc dù tỷ tỷ bị phong ấn thực lực và nhốt lại, nhưng không bị bất kỳ tổn hại nào.

Sư muội của Lục Thiên Duyệt còn bào chữa cho Khinh Chu Tử, nói rằng con người chưởng môn tính tình cứng nhắc, nói thẳng ra là người có chút gàn dở ương ngạnh, nhưng không phải là người xấu, điều này khiến Lục gia tạm thời yên tâm.

Đợi tới lúc chưởng môn hết giận, tự nhiên sẽ thả Lục Thiên Duyệt ra.

Lục Thiên Kỳ không nói việc này với bất kỳ ai, bởi vì ngoài Sở Mặc ra, nàng và những người khác trong phủ thành chủ cũng không có giao tình sâu đậm gì, hơn nữa việc này ngoại trừ Sở Mặc, nàng cũng thấy không ai có thể giúp được nàng.

-----o0o-----

Chương 1024: Liên quân tu sỹ tấn công Cẩm Tú Thành (2)

Chương 1024: Liên quân tu sỹ tấn công Cẩm Tú Thành (2)

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hai vị đại tiền bối này cũng có thể giúp, nhưng một là nàng không gần gũi với họ, hai là cho dù hiện giờ bọn họ muốn rời Cẩm Tú Thành căn bản cũng không thể làm được!

Bởi vì Sở Mặc rời đi không bao lâu, đột nhiên không biết từ đâu xuất hiện rất nhiều cường nhân, bọn chúng công kích Cẩm Tú Thành, sau đó sự việc chuyển biến xâu, những người tham gia tấn công Cẩm Tú Thành ngày một nhiều hơn.

Nếu không phải vì phủ thành chủ có hai tồn tại vô địch, e là hiện giờ cả Cẩm Tú Thành sớm đã bị phá nát rồi!

Trong đó có một tồn tại vô địch, trước nay chưa từng có ai gặp qua, chỉ có luồng khí cứ liên tục toả ra ngoài bao trùm khắp Cẩm Tú Thành, bảo vệ cho nơi đây.

Những tu sỹ bên ngoài muốn đánh vào ắt phải chống đỡ được luồng uy áp đáng sợ đó mới tiến về trước được.

Lục Thiên Kỳ từng tận mắt chứng kiến một đại tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh không tin mà hung hăng lao vào, kết quả toàn thân hắn đột nhiên biến mất trong hư vô.

Sau nghe Tiếu Vạn Quân tiền bối nói, người đó hoá đạo rồi!

Không ai biết rốt cuộc tồn tại đó là ai trong phủ thành chủ, nhưng có tin đồn nói rằng uy áp đó căn bản không phải con người có thể phóng ra được!

Mọi người đều đồn đoán tồn tại đó là một... con rồng!

Nhưng Lục Thiên Kỳ biết đó không phải đoán mà là sự thực!

Nàng từng chính tai nghe nhóm người Diệu Nhất Nương nói chuyện, đề cập tới bốn chữ"Hoả Long tiền bối".

Một tồn tại vô địch khác là Đại Công Kê!

Trên thực tế, con gà này gần như cả Cẩm Tú Thành ai ai cũng biết.

Nó từng xuất hiện bên cạnh Sở Mặc chàng thiếu niên thiên tài ở Kinh Hồng năm xưa, Hồng gia còn có một tiểu bối vì con gà này mà xảy ra xung đột với Sở Mặc, vì vậy mà bị giáo huấn nghiêm khắc.

Cho nên, lúc con gà này xuất hiện lần nữa tại phủ thành chủ của Cẩm Tú Thành, nhiều người trong lòng đều đồn đoán.

Lục Thiên Minh đột nhiên xuất hiện đó... rất có khả năng chính là Sở Mặc!

Bởi vì thời gian mà cả hai cùng biến mất rồi xuất hiện quả thực quá trùng hợp.

Lại thêm Đại Công Kê ra vào phủ thành chủ như là nhà mình, càng khiến mọi người bắt đầu nghi ngờ.

Chỉ có số ít đã khẳng định được Lục Thiên Minh chính là Sở Mặc.

Sở Mặc... chính là Lục Thiên Minh!

Nhưng điều này thật ra cũng không có gì là quan trọng, bởi vì Cẩm Tú Thành ngày nay có quan hệ mật thiết với phủ thành chủ, có thể nói là vinh cùng vinh, tổn cùng tổn.

Thời gian qua, những đệ tử xuất sắc của các gia tộc lớn nhỏ trong Cẩm Tú Thành sau khi nhận được đan dược mà phủ thành chủ cung cấp cho, tốc độ tăng cấp tu vi rõ ràng nhanh hơn nhiều so với quá khứ.

Thậm chí còn có cách nói, những đệ tử ưu tú mà cảnh giới chưa đạt tới Trúc Cơ, sau này trong thời gian Trúc Cơ chỉ cần tới bái lạy phủ thành chủ, thậm chí có thể nhận được đan dược Trúc Cơ Hoàn Mỹ!

Không phải là nguyên liệu của Trúc Cơ Hoàn Mỹ, mà là đan dược Trúc Cơ Hoàn Mỹ kìa!

Tin tức này khiến vô số người thấy phấn chấn, mừng rỡ kích động tới phát điên!

Trúc Cơ Hoàn Mỹ!

Đó là thứ mà những đệ tử nòng cốt trong các đại phái đẳng cấp ở Linh Giới đều khó mà làm ra được!

Cho nên, phàm là những người biết tin tức này đều thận trọng giữ kín bí mật này.

Vị thần chủ bí ẩn này, thành chủ hùng mạnh, thành chủ vô địch...

Ba kiểu hình tượng này đã cắm rễ sâu vào trong lòng tất cả tu sỹ của Cẩm Tú Thành.

Cho nên, cho dù hôm nay có bị bao vây bởi vô số tu sỹ hùng mạnh trong Linh Giới, sau khi trải qua sự hoảng loạn lúc đầu, bây giờ đại đa số mọi người đều có thể thản nhiên đối diện với tất cả mọi việc rồi.

- Các ngươi có hùng mạnh thì đã sao?

Cẩm Tú Thành chúng ta cũng đâu phải dạng ăn chay!

Câu nói này đã trở thành câu cửa miệng của các tu sỹ ở Cẩm Tú Thành.

Đương nhiên, tất cả không chỉ xuất phát từ niềm tin của họ đối với thành chủ, mà còn vì tên Đại Công Kê vô địch đó nữa!

Đại Công Kê ở đợt đầu tiên mà kẻ địch tấn công Cẩm Tú Thành không hề ra tay, hắn chỉ lạnh lùng đứng trên tường thành nhìn mà thôi.

Lúc đó ra tay là hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung, hai người họ dưới sự trấn áp của long uy Hoả Long, đã đại phát thần uy, liền lúc giết chết mười mấy người của đối phương, lập tức uy hiếp được đối phương!

Sau đó, ở đợt tấn công thứ hai, Đại Công Kê mới ra tay!

Không ai ngờ một Đại Công Kê có bộ lông màu sắc rực rỡ, bình thường nhìn như những con gà thông thường... lại có thể có thực lực vô cùng dũng mãnh như vậy!

Dưới sự bao vây của hàng trăm tên tu sỹ, hắn liền lúc giết ba mươi mấy tên, tất cả phải rút lui!

Tới trận thứ ba cũng là lần đánh gần đây, Đại Công Kê thậm chí ở bên ngoài Cẩm Tú Thành, bày bố một trận pháp mà thần không hay quỷ không biết!

Trận pháp này chôn chết năm mươi mấy tên tu sỹ của đối phương!

Khiến cho sĩ khí của đối phương bị đả kích nặng nề!

Cũng chính vì trận này mà mấy tên tu sỹ vốn dĩ tự mình chiến đấu, cuối cùng đã phải liên hợp lại.

Hình thành một sức mạnh lớn hơn.

Những ngày này có lẽ chính là lúc để điều chỉnh đội ngũ.

Triệu Tiền Tôn là một tu sỹ Kim Đan trung kỳ, hắn là một đệ tử ngoại môn trong môn phái.

Lần này rất "may mắn"| được lựa chọn ra, trở thành một thành viên tham gia đại quân tấn công Cẩm Tú Thành.

Hắn không phụ trách công kích mà phụ trách nấu nướng.

Nguyên nhân hắn được chọn lựa cũng vì tay nghề bếp núc cao siêu, được nhiều đại nhân vật khen ngợi.

Theo lý mà nói những tu sỹ này sớm đã tiến vào cảnh giới Tích Cốc, căn bản không cần thiết mỗi ngày phải dùng cơm.

Nhưng đại quân xuất trận, trước khí chiến đấu cần phải ăn uống thỏa thích, lúc uống rượu sao có thể không có đồ nhấm?

Cho nên Triệu Tiền Tôn mới bị gọi tới đây.

Cái tên Triệu Tiền Tôn rất có ý nghĩa, nghe nói là thế này, phụ thân hắn họ Triệu, mẫu thân họ Tiền, lúc nhỏ có một người cha nuôi họ Tôn.

Thế là không bao lâu sau khi hắn ra đời, lúc cần đặt tên, cha hắn vừa suy nghĩ liền chọn ngay cái tên này cho hắn.

Môn phái của Triệu Tiền Tôn tên Cửu Nguyệt phái, cái tên này nghe chừng có vẻ kỳ lạ, nghe nói người sáng lập môn phái khi xưa tên là Cửu Nguyệt.

Cửu Nguyệt phái năm xưa còn là một môn phái hạng tép riu ở Linh Giới, tới tận ba trăm năm trước, quy mô của Cửu Nguyệt phái ở Linh Giới cũng chỉ là hạng thường, có khoảng hai ba mươi vạn đệ tử, trong Linh Giới chẳng qua cũng chỉ là một môn phái hạ - trung lưu.

-----o0o-----

Chương 1025: Đêm trước trận chiến thứ tư

Chương 1025: Đêm trước trận chiến thứ tư

Nhưng khoảng hơn hai trăm năm trước đột nhiên lại nổi tiếng lên!

Lúc đầu là vì tu sỹ đột phá cảnh giới Nguyên Anh trong môn phái đột nhiên nhiều hơn trước mấy trăm lần!

Sau đó thì là các kiểu thiên tài không ngừng xuất hiện, trong hai trăm năm ngắn ngủi đã mọc ra một môn phái vốn chả có tiếng tăm gì, bỗng chốc trở thành một nhân vật khổng lồ.

Cửu Nguyệt phái ngày nay đã có hơn trăm vạn đệ tử nội môn, đệ tử ngoại môn cũng phải có quy mô kinh khủng tới hơn hai trăm vạn.

Triệu Tiền Tôn là một trong những hơn hai trăm vạn đệ tử ngoại môn đó.

Cho nên lúc ban đầu, hắn cảm thấy vô cùng tự hào và hào hứng vì được chọn lựa trở thành một trong những thành viên công thành.

Hắn ngày thường khiêm tốn, nhưng trước giai đoạn chuẩn bị xuất phát, dáng vẻ đi đường của hắn cũng có chút kênh kiệu quan sát chung quanh, hắn rất muốn người khác nhìn hắn với con mắt ngưỡng mộ.

Trên thực tế, tất cả những người quen hắn, nhìn hắn cũng đều thấy ngưỡng mộ.

Cơ hội như vậy quả là ngàn năm hiếm có!

Một trận chiến mà chắc chắn sẽ thắng, tuyệt đối không thất bại, được theo cùng để làm cơm cho các đại nhân vật, sau khi trở về không những sẽ nhận được thù lao hậu hĩnh từ môn phái, mà nói không chừng còn có thể lọt vào mắt xanh của nhân vật nào đó, như vậy thì tiền đồ quả là vô lượng!

Một cơ hội như vậy quả là một việc tốt giống như chiếc bánh rơi từ trên trời xuống.

Khi mà Triệu Tiền Tôn mới tới Cẩm Tú Thành, hắn thấy đại quân tu sỹ từ các đường kéo tới tấn công Cẩm Tú Thành, trong lòng vô cùng hưng phấn và kích động, hắn cảm thấy vô cùng tự hào vì có thể tham gia vào trận đại chiến phong vân tế hội này (cuộc chiến quy mô lớn).

Còn về phản kháng bên Cẩm Tú Thành...

Triệu Tiền Tôn đến nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới!

Nói đùa gì vậy chứ?

Một thành thị miễn cưỡng lắm cũng chỉ xếp hạng ba trong Linh Giới, đừng nói là đối mặt với liên quân tu sỹ của nhiều thế lực lớn như vậy, cho dù chỉ mỗi một Cửu Nguyệt phái cũng có thể dễ dàng san bằng tòa thành này rồi!

Hiện giờ gần như là đang tập hợp lực lượng của tất cả các đại môn phái đẳng cấp trong Linh Giới!

Sức mạnh này... chả lẽ không san bằng được tòa thành?

Ai mà dám nói ra những lời này chắc chắn sẽ bị người khác coi là thằng ngốc, điên rồ.

Cho nên, thời gian đầu của Triệu Tiền Tôn, trong lòng hắn tràn đầy sự hứng phấn khó hiểu.

Cho dù hắn cũng chả hiểu tại sao phải tấn công tòa thành này, người bên trên không nói, người bên dưới cũng không dám nói, cũng chả ai dám đồn đại gì.

Sau khi tới đây, phát hiện có nhiều người muốn đánh Cẩm Tú Thành tới vậy, trong lòng Triệu Tiền Tôn đương nhiên nảy ra một lý do.

Trong Cẩm Tú Thành nhất định đã xuất hiện một đại ma đầu muốn gây hại cho toàn thể Linh Giới!

Chúng ta có nhiều người tới đây như vậy chính là để trừ yêu diệt ma!

Nếu không thì sao nó lại có thể khiến cho hầu như tất cả các đại phái đẳng cấp trên Linh Giới đều phẫn nộ tới vậy?

Bắt đầu từ môn phái mà hắn đang ở, Cửu Nguyệt phái, Liệt Hỏa Giáo, Độc Cô Sơn, Chung gia, Bình gia, Hồ Gia...

Các đại môn phái đẳng cấp, đại tộc trong Linh Giới gần như đều tham dự vào trận chiến này.

Những môn phái và gia tộc này tất cả đều có một đặc điểm tương đối nổi bật, rất ít người để ý tới, hoặc có ai để ý tới cũng chả coi là việc quan trọng.

Đó là những môn phái và gia tộc này trong vòng hai ba trăm năm gần đây đều có một trận đột phá cực lớn!

Đặc biệt là Cửu Nguyệt phái, quá khư căn bản không được xếp hạng, nhưng lần trỗi dậy đột ngột trong vòng hai ba trăm năm trở lại đây, bùng nổ một phát thì đã trở thành đại phái đẳng cấp rồi.

Liệt Hỏa Giáo và Độc Cô Sơn mặc dù trong quá khứ ngàn vạn năm của lịch sử, luôn đứng ở đỉnh cao nhất của Linh Giới, thuộc vào đại phái cấp một, nhưng khoảng hai ba trăm năm trở lại đây cũng đột nhiên có sự trỗi dậy mới.

Dùng lời của bọn họ mà nói thì là đứng ở đáy của nội tình mà thức tỉnh sức sống mãnh liệt lần thứ hai!

Chung gia, Bình gia, Hồ Gia những gia tộc này cũng đều như vậy, đều từng là những đại gia tộc cổ xưa, hào môn thực sự, nhưng mấy trăm năm gần đây đột nhiên trở lại huy hoàng và càng thêm rực rỡ hơn xưa.

Thật ra những môn phái và đại tộc này không có ngoại lệ nào, họ đều nhận được lợi ích cực lớn từ chỗ của Huyết Ma lão tổ!

Trong cấm địa của mỗi nơi đều dựng tượng điêu khắc của Huyết Ma lão tổ!

Sau khi nghe Huyết Ma lão tổ hạ lệnh, đều dốc hết lực lượng xuất binh.

Bởi vì Huyết Ma lão tổ đã nhận lời bọn họ, lần này việc thành sẽ lại ban thưởng lợi lộc lớn hơn cho bọn họ!

Triệu Tiền Tôn đương nhiên không biết rõ những việc này, nhưng điều đó cũng không gây trở ngại đối với tương lai tốt đẹp mà hắn khát khao.

Chỉ là thời gian ở Cẩm Tú Thành này, sau ba trận chiến, niềm hưng phấn ban đầu của hắn đã dần dần mất đi.

Tận mắt thấy những đại nhân vật bên mình chết đi khiến hắn cũng thấy run rẩy sợ hãi.

Đây chính là trận chiến của tu sỹ!

Trận chiến vô cùng tàn khốc!

Chỉ cần đôi bên khai chiến, có thể mỗi giờ khắc đều sẽ có người ngã xuống, người may mắn, cảnh giới Nguyên Anh thì còn sống trở về, số không may... chết ngay tại trận rồi hóa thành tro bụi.

Điều này khiến Triệu Tiền Tôn cũng có chút sợ sệt, hắn không thể tưởng tượng nổi một Cẩm Tú Thành bé nhỏ, dựa vào sức mạnh nào chứ?

Uy áp đáng sợ bao trùm lên cả Cẩm Tú Thành đó có thật sự là long uy trong truyền thuyết hay không?

Hai đại tu sỹ Nguyên Anh Tuyệt Đỉnh đó từ đâu xuất hiện?

Thực lực bản thân vô cùng dũng mạnh, họ đều đã bước nửa chân vào Luyện Thần Kỳ rồi.

Tại sao lại phải tử thủ Cẩm Tú Thành?

Còn cả con Đại Công Kê kia nữa, đó lại là yêu quái nơi nào?

Hắn chưa từng nghe nói ở Linh Giới có sinh linh đáng sợ như vậy?

Một con gà dưới sự vây hãm của của hàng trăm tu sỹ Nguyên Anh, tả xung hữu đột mà chỉ bị thương nhẹ, ngược lại giết chết biết bao đại tu sỹ...

Tất cả những điều này đều khiến một tiểu nhân vật như Triệu Tiền Tôn cảm thấy trận chiến này dường như không dễ dàng như hắn vốn tưởng!

Hơn nữa thời gian gần đây, ngày càng có nhiều lời xì xào bàn tán khiến cho hắn dần nhận ra rằng trận chiến này cũng không phải là trận chiến chính nghĩa như hắn nghĩ!

Thậm chí...

Đây hoàn toàn là một cuộc xâm lược!

Không có bất kỳ lý do hay danh nghĩa nào, đơn giản chỉ là ức hiếp người ta!

Sao lại có thể như vậy?
 
Thí Thiên Đao Full
XLII ( Chương 1026-1050 )


Chương 1026: Trận thứ tư bùng nổ!

Triệu Tiền Tôn là một thanh niên rất có chính nghĩa.

Trước nay hắn đều nghĩ, người thường hay tu sỹ đều vậy cả, trong lòng đều phải có sức mạnh chính nghĩa mới được.

Nhưng hiện thực lại không giống hắn tưởng tượng, từ một việc hàng yêu diệt ma tràn đầy tính chính nghĩa tới một việc thuần túy là ức hiếp người khác... sự khác biệt này cũng thật quá chênh lệch.

- Triệu Tiền Tôn!

Lúc này đột nhiên có người gọi lớn:

- Chưởng môn dặn dò lập tức chuẩn bị thịt rượu, nửa đêm hôm nay sẽ phát động đợt công kích thứ tư!

Lần này nhất định phải san bằng Cẩm Tú Thành.

Triệu Tiền Tôn đáp lại một tiếng, sau đó hơi ngẩn người ra, lẩm bẩm nói:

- Lần thứ tư à... phải san bằng sao?

Trên tường thành Cẩm Tú Thành, Đại Công Kê lặng lẽ đứng đó, chỉ có hai nữ nhân là Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết ở bên cạnh.

- Đại Công Kê tiền bối, thế nào rồi?

Có phải bọn chúng định tấn công đợt thứ tư rồi không?

Thẩm Tinh Tuyết nhìn Đại Công Kê, vẻ mặt thoáng chút lo lắng.

Đại Công Kê liếc nhìn Thẩm Tinh Tuyết, sau đó nghiêng đầu nhìn Diệu Nhất Nương:

- Ngươi nói xem hai người các ngươi đang lo lắng gì chứ?

Lo rằng Kê gia không đối phó nổi bọn chúng sao?

Đừng sợ!

Nếu như Kê gia đã nói có thể bảo vệ tòa thành này ít nhất một năm, vậy thì sẽ là một năm.

Không hề có chút nói khoác nào!

Hai người các ngươi cứ yên tâm trở về tu luyện đi, những việc này căn bản không cần các ngươi phải bận tâm!

Thời gian một năm có lẽ đủ để các người đột phá tới Nguyên Anh Kỳ rồi.

Tới lúc đó, cho dù không bảo vệ được tòa thành này, Kê gia cũng có cách đưa các người rời khỏi đây!

Đại Công Kê nói xong, đưa mắt dõi về phương Bắc, khẽ nói:

- Nếu như Kê gia đoán không sai, Sở Mặc có lẽ đã thành công rồi!

Hừ...

Mấy môn phái và gia tộc... khốn kiếp này đều đã phái người đi phương Bắc dò xét rồi.

Đợi tới lúc sau khi bọn chúng khẳng định được lão chết tiệt kia đã đứt rồi, chắc chắn sẽ nhanh chóng rút lui!

Tới lúc đó chúng ta sẽ được an toàn thôi!

Diệu Nhất Nương thoáng nhìn Đại Công Kê, cười gượng gạo:

- Lời tiền bối nói thật dễ dàng, cường địch trước mắt, chúng ta nào có tâm trạng tu luyện chứ?

Người nói Sở Mặc chàng ấy thật sự có thể thành công sao?

Đại Công Kê gật đầu:

- Đương nhiên là vậy.

Mặc dù thời gian các người bên cạnh hắn ta dài hơn ta, nhưng có những việc các người không hiểu bằng ta.

Trên người tên tiểu tử đó có một con át chủ bài!

Trước đây, khi phương Bắc truyền tới xao động hủy diệt đó, có lẽ chính là vì tên tiểu tử đã dùng tới con át chủ bài.

Hừ... thật đáng sợ, thời gian dài hơn một chút nữa thì e là cả Linh Giới cũng bị hủy diệt rồi.

Trận chiến đấu tới cấp bậc này, căn bản không nên xuất hiện ở Linh Giới, cho dù ở Tiên Giới... cũng không nên xuất hiện.

Khuôn mặt Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đều lộ rõ vẻ lo âu, hai nàng đang nghĩ nếu như Sở Mặc bình an vô sự, vậy tại sao chàng trước sau vẫn chưa liên lạc gì?

Trên người Sở Mặc chả phải có truyền âm thạch sao?

Bọn họ vì lo làm phiền Sở Mặc nên không dám chủ động liên lạc.

Nay xao động ở phương Bắc đã qua nhiều ngày rồi, nhưng vẫn không thấy tin tức gì của hắn.

Tối qua Diệu Nhất Nương cuối cùng không kìm được đã dùng truyền âm thạch liên lạc với Sở Mặc nhưng không thấy hồi đáp gì.

Việc này khiến Diệu Nhất Nương vô cùng phiền muộn, nhưng nàng không nói ra, sợ sẽ làm nhiễu loạn quân tình.

Đại Công Kê nhìn hai nữ nhân nói:

- Được rồi, quay về đi.

Xem động tĩnh bên đó thì đêm nay mà không xảy ra trận công kích thứ tư thì sáng sớm mai ắt sẽ xảy ra.

Lần này Kê gia phải chuẩn bị một món đại lễ cho bọn chúng mới được!

- Không sao chứ?

Ta thấy số người bên đó...

đã vượt qua một vạn người!

Đôi mắt Thẩm Tinh Tuyết ánh lên vẻ lo lắng phiền lòng:

- Đó lại chẳng phải một vạn binh sĩ bình thường, mà là một vạn tu sỹ dũng mãnh!

Diệu Nhất Nương cũng có chút lo lắng nhìn Đại Công Kê.

- Người đông thì nhất định sẽ lợi hại sao?

Không có chuyện đó đâu!

Bày cừu càng lớn, gặp phải sói cũng vẫn bỏ chạy đấy thôi.

Thậm chí phần lớn chết đi lại không phải do sói cắn trúng, mà là bọn chúng tự chen chúc lẫn nhau mà tạo thành!

Đại Công Kê cười hỉ hả nói, sau đó cạc cạc cười:

- Yên tâm đi, Kê gia đã hứa với tên tiểu tử đó, phải bảo vệ chu toàn cho các người.

Mau trở về đi.

Cuối cùng Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đều bị Đại Công Kê thuyết phục, kêu hai người trở về phủ thành chủ, trấn an tâm trạng những người khác.

Sở Mặc không ở đây, mấy người bọn họ chính là định tâm hoàn (thuốc an thần) của tất cả mọi người trong Cẩm Tú Thành!

Chỉ cần bọn họ không tỏ ra bối rối hoảng loạn thì Cẩm Tú Thành cũng sẽ không nhốn nháo.

Sau đó, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung mau chóng chạy tới gặp mặt Đại Công Kê.

Liên tiếp mấy trận chiến sinh tử kinh khủng xảy ra, trên cơ thể hai người cũng có nhiều vết thương vẫn chưa kịp hồi phục lại.

Cho dù họ có là những đại tu sỹ cách Luyện Thần có nửa bước, nhưng cũng không ngăn nổi sự tấn công điên cuồng của đối phương, dẫu sao đối phương cũng đều là những cao thủ cách nửa bước Luyện Thần.

Cũng may là trạng thái của đôi bên có chút khác biệt.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung là tử chiến đến cùng, bọn họ không còn đường để lùi bước, và họ cũng không muốn lùi bước.

Cho nên mỗi trận chiến với họ đều là tử chiến!

Hai tu sỹ còn nửa bước Luyện Thần quyết tâm tử chiến với địch, bất cứ ai cũng đều phải thấy hoảng sợ.

So ra thì trạng thái của liên quân bên đó còn xa mới quyết tâm được như vậy.

Nói cho cùng bọn họ chỉ là tới để vơ vét may rủi, không phải tới để bỏ mạng!

Mấy đại phái, đại tộc này đã mất không ít nhân mạng, những người còn sống không ai muốn ở lại chỗ này hết.

Cho nên trong trận chiến, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung dù rất tốn sức, nhưng cả hai vẫn có thể kiên trì đứng vững.

Tiếu Vạn Quân nhìn Đại Công Kê:

- Tiền bối, trận này thật sự không cần tới hai chúng tôi làm chủ công sao?

Lý Phương Trung thành khẩn nói:

- Tiền bối, hai lão bất tử chúng tôi chịu đại ân của chủ nhân, được chủ nhân cứu ra từ nơi ngục tù tăm tối không thấy ban ngày, chúng tôi nguyện chết vì chủ nhân!

- Yên tâm đi, không cần hai người các ngươi.

Nếu không tên tiểu tử đó trở về thấy hai người các ngươi chết rồi, chả phải lại tới tìm ta đòi mạng?

Đại Công Kê cười nói:

- Tên tiểu tử đó đã thu nhận các ngươi, điều đó cho thấy hắn còn muốn tiếp tục bồi dưỡng các ngươi.

Cho nên các ngươi không thể chết tại đây.

-----o0o-----

Chương 1027: Thiên Vũ Sát! (1)

Chương 1027: Thiên Vũ Sát! (1)

- Nhưng tiền bối chỉ có một mình...

Tiếu Vạn Quân cau mày.

- Đợi tới khi bọn chúng không thể đánh tới đây thì các ngươi sẽ hiểu.

Tới lúc đó Kê gia sẽ cho các người thấy cái gì gọi là phong thái thực sự của cao thủ!

Đại Công Kê vẻ mặt rất tự tin nói.

- Được rồi.

Vậy hai người chúng tôi sẽ lược trận cho tiền bối!

Lý Phương Trung nói.

Đêm khuya.

Màn đêm tĩnh mịch bao trùm khắp Cẩm Tú Thành.

Bởi vì trận chiến này khiến cư dân của Cẩm Tú Thành vô cùng hồi hộp, gần như không ai dám tầm hoan hưởng lạc giữa đêm, thời gian này trước kia những thanh lâu, tửu quán đều náo nhiệt, nay sớm đã đóng chặt cửa.

Đại Công Kê lặng lẽ đứng trên tường thành nhìn về phía xa xăm.

Màn đêm tối tăm không thể che khuất được đôi mắt của Đại Công Kê.

Bỗng, hàng loạt bóng người nhân lúc đêm khuya khoắt hò hét lao về phía Cẩm Tú Thành!

Cùng lúc giống như tia chớp vậy, đen xì xì như đám chim từ trời cao phi xuống.

Khí tức trên người bọn chúng đều bộc phát ra ngoài, bao phủ bầu trời, đủ để đè chết bất kỳ một người bình thường nào!

Uỳnh!

Từ phủ thành chủ của Cẩm Tú thành một luồng uy áp vô biên bộc phát, kéo rộng về phương xa.

Lần này hỏa long thật sự nổi giận rồi.

Đám người này không ngừng tấn công Cẩm Tú Thành, quả là hoàn toàn không coi hỏa long ra gì.

Hỏa long vốn cao ngạo, sao có thể nhẫn nhịn được việc này?

Nếu không phải vì nó bị phong ấn trong ly rượu, căn bản không phát huy được thực lực thật sự, nó sớm đã thổi một hơi giết sạch đám kiến con này rồi.

Rồng vào chỗ nước cạn thì bị tôm đùa giỡn!

Nhưng tôn nghiêm của rồng vẫn không thể đụng chạm tới được!

Bọn người đó không ngờ long uy hôm nay lại còn dũng mãnh hơn nhiều so với mấy lần trước.

Một vài tên tu sỹ có tu vi hơi yếu vừa mới chạm vào luồng long uy đó, lồng ngực liền khó chịu không thể thở nổi, cố bước thêm chút thì sức lực toàn thân bắt đầu đốt cháy, lập tức xuất hiện hiện tượng hóa đạo!

- Không chống lại nổi, mau lùi phía sau!

Con rồng đó chắc chắn đang bị phong ấn rồi.

Nó căn bản không thi triển được toàn bộ sức mạnh!

Có thể chống cự được thì đừng sợ, mau xông lên!

Giết luôn con rồng đó đi!

Trong đám người có một Đại Năng lớn tiếng thét lên.

Trên thực thế những người này đều biết sự tồn tại của Huyễn Thần Giới!

Những ngày này bọn họ hao phí không biết bao nhiêu tiền của ở trong Huyễn Thần Giới để đổi lấy rất nhiều pháp khí có thế chống cự lại với uy áp.

Lần công kích thứ tư này của bọn họ cũng là trận chiến quyết phải thành công!

Cùng một lúc, vô số pháp khí được tung lên trời, toả ra luồng khí tức vô cùng dũng mãnh đối chọi lại với long uy.

Trên khuôn mặt của Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đều tỏ ra vô cùng kinh hãi, nỗi lo âu lộ ngày một thể hiện rõ trong đôi mắt họ.

Có thể kiên thủ tới hôm nay, một mặt vì ân tình to lớn còn nợ Sở Mặc, một mặt khác... không phải là không mong chờ Sở Mặc có thể kịp thời trở về.

Nhưng nếu như Sở Mặc thật sự không trở về nữa...

Bọn họ nên đi hay nên ở đây?

Là ở lại đây để tử chiến?

Hay là...

Hai người không kìm lòng được đưa mắt nhìn nhau, họ đều thấy được sự do dự trong mắt đối phương.

Có thể khiến cho bọn họ nguyện chết người đó, chính là Sở Mặc chứ không phải là người khác!

Lúc này Tiếu Vạn Quân truyền âm cho Lý Phương Trung nói:

- Ở lại đi...

Lão Lý, nói cho cùng là chúng ta nợ chủ nhân.

Nếu lúc này chủ nhân ở đây, người chắc chắn cũng sẽ không rời đi đâu.

- Tử chiến như thế... có đáng không?

Lý Phương Trung hỏi ngược lại.

Tiếu Vạn Quân trầm ngâm một hồi, sau đó nói:

- Đáng!

Lý Phương Trung ngẫm nghĩ, sau đó mỉm cười:

- Đúng vậy.

Dẫu sao vẫn tốt hơn khi chúng ta ở trong lao ngục tăm tối không biết tới ban ngày, đành phải mòn mỏi đợi thọ nguyên cạn kiệt mà chết.

Tiếu Vạn Quân gật đầu:

- Ít nhất như thế này sẽ còn có người nhớ tới chúng ta!

Lúc này ít nhất cũng phải có mấy chục tên tu sỹ Nguyên Anh dũng mãnh đang sử dụng pháp khí ra sức chống chọi lại với long uy để xông vào, Đại Công Kê đứng đầu sóng ngọn gió, đối mặt với những tu sỹ này!

Tiếp sau đó, dưới sự quan sát của Tiếu Vạn Quân, Lý Phương Trung và rất nhiều người của đại gia tộc trong Cẩm Tú Thành, Đại Công Kê dang rộng đôi cánh, vun vút bay lên không trung.

Nhìn tốc độ bay đó dường như là có chút chậm chạp, giống như là một con gà béo bởi vì trọng lượng cơ thể nặng nề mà rất khó bay lên được.

Nhưng đám liên quân tu sỹ đó không ai dám tỏ vẻ cười nhạo chế giễu cả, con gà này đã dạy dỗ cho bọn họ một trận vô cùng thảm hại.

- Cẩn thận con gà đó!

Có người hét lớn.

- Tập trung tấn công con gà đó!

Có một tu sỹ hùng mạnh lên tiếng dặn dò.

Lập tức, mấy chục phát tấn công vũ bảo đánh thẳng về phía Đại Công Kê.

Lần công kích này tất cả mọi người đều không có giữ lại chút năng lực nào, ra sức đánh đòn mạnh nhất!

Cổ họng của Đại Công Kê phát ra một tiếng ngân cao vút, sau đó nó gầm lên:

- Thiên Vũ Sát!

Oành!

Từ trên người của Đại Công Kê lập tức phóng ra mấy ngàn tia sáng rực rỡ loà cả mắt, giống như những mũi tên lửa đang cháy rực!

Bao trùm trời đất...

Xuyên thẳng về phía đám tu sỹ đang xông tới cố chống lại long uy.

Đám tu sỹ này toàn bộ đều kinh hãi, ai cũng không ngờ rằng con gà này lại dùng lông vũ trên người nó để tấn công bọn họ!

- Cái quái gì mà Thiên Vũ...

Một tu sỹ Nguyên Anh nói, rồi dùng tay tát ngang một cái lông vũ đang bay về phía hắn.

Binh!

Bàn tay đó của hắn lập tức vỡ vụn, toàn thân rống lên tiếng hét long trời lở đất.

Tiếng kêu thảm thiết kéo dài một lúc.

Bởi vì lông vũ đang cháy rực đó đã đâm thẳng vào cổ họng hắn, cổ họng của tên tu sỹ Nguyên Anh Điên Phong bị xuyên ra một lỗ nhỏ.

Hắn chết ngay tức khắc!

Nguyên Anh của tên tu sỹ nhảy ra từ đan điền của hắn, hoá thành một tia sáng định tháo chạy, nhưng không may lại bị nhánh lông vũ thứ hai bắn trúng, nó lập tức phát nổ, khiến cho một tên tu sỹ đang ra sức ẩn nấp kế bên cũng phát nổ chết theo!

- Mau chạy trốn!

- Đừng chạm vào những lông vũ này...

Nó sẽ phát nổ đó!

- Thứ này là cái quái gì vậy chứ?

Con gà này là yêu quái từ đâu chui ra thế?

Đám tu sỹ đẳng cấp như vậy lúc này đều nhiễu loạn trận tuyến.

Trước kia bọn chúng chỉ biết rằng chiến đấu lực của con gà này vô cùng dũng mạnh, cận chiến thì gần như vô địch!

-----o0o-----

Chương 1028: Thiên Vũ Sát! (2)

Chương 1028: Thiên Vũ Sát! (2)

Nhưng bọn chúng không biết rằng, năm xưa trước khi Sở Mặc còn chưa trưởng thành, hắn thường chịu thiệt bởi tay của Đại Công Kê.

Mỗi lần đều phải lấy thanh Thí Thiên ra mới miễn cưỡng trấn áp được Đại Công Kê.

Khả năng cận chiến của con gà này vô cùng mạnh, căn bản không phải bọn chúng có thể tưởng tượng được.

Phù!

Phù phù phù!

Vô số lông vũ ở giữa không trung giống như là có linh tính vậy, chúng bay vòng vòng thành hình tròn để tìm kiếm mục tiêu!

Nhưng những tu sỹ bị bắn trứng cho dù là Đại Năng nửa bước Luyện Thần cũng vẫn bị trọng thương, miễn cưỡng giữ được mạng, nhưng vì những pháp khí chống lại long uy đã bị lông vũ của Đại Công Kê bắn nát, sau đó trong nháy bắt họ đã bị long uy ngày càng mạnh lên làm cho hoá đạo hết.

Mấy chục tu sỹ Nguyên Anh có thực lực Điên Phong gần như chỉ trong nháy mắt đã bị giết mất quá bán!

Những người còn sót lại nào còn chút ý chí chiến đấu nào?

Từng người đều trách vì cha mẹ sinh họ mà không thêm đôi chân nữa, để họ thục mạng chạy về nhà.

Đại Công Kê lúc này đã trở thành một con gà không lông, hắn khoác lên người một chiếc chăn hoa đơn, màu sắc rực rỡ, xem ra vô cùng tầm thường, hắn lạnh lùng nhìn đám người đó, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Các ngươi hại Kê gia mất đi bộ lông đẹp đẽ, muốn thoát sao?

Nằm mơ đi!

Trên trời vẫn còn vô số lông vũ đang cháy rực giống như những mũi tên che phủ kín trời đất, chúng liên tục truy đuổi theo đám người đó.

Đồng thời còn bắn cả vào doanh trại của đối phương nữa!

Bên đó phải có tới mấy vạn người đang xem trận chiến!

Bởi vì tất cả mọi thứ xảy ra quá nhanh, căn bản không kịp trốn tránh, cho nên rất nhiều tu sỹ bị trúng tên, chết ngay tại trận.

Triệu Tiền Tôn cũng vì mất đi ý niệm về chính nghĩa trong lòng hắn cho nên luôn lẩn tránh phía sau đội ngũ.

Lúc này đột nhiên thấy vô số"hoả tiễn" bắn về phía mình, hắn xém chút sợ vỡ mật, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Lúc này, một âm thanh tự nhiên vang lên, đó là người dẫn đoàn của Cửu Nguyệt phái, chưởng môn nhân Đông Phương Trường Thắng của bọn họ, một đại tu sỹ nửa bước Luyện Thần lúc này đang hét khàn cả giọng:

- Lui!

Rút lui!

Lui được bao xa thì lui tiếp!

Mặc dù giọng nói đã đổi khác, không còn chút phong độ của ngày thường nữa, nhưng lỗ tai của tất cả đệ tử Cửu Nguyệt phái vẫn nhận ra đó là tiếng tự nhiên.

Triệu Tiền Tôn bỗng chốc bộc phát ra sức bật mà bản thân hắn không thể tưởng tượng nổi, tốc độ bỏ chạy của hắn thậm chí còn vượt cả tu sỹ Nguyên Anh nữa!

Trong lòng hắn đang trách bố mẹ sao lại sinh hắn thiếu mất một đôi chân nữa!

Hơn vạn tên liên quân tu sỹ lúc này đều ở trạng thái suy sụp hoàn toàn!

Đây đều không phải là người thường, ngoại trừ Triệu Tiền Tôn phụ trách lo hậu cần, còn lại đại đa số đều là tinh anh của các gia tộc, các môn phái có chiến lực phi thường ở cảnh giới Nguyên Anh.

Nhưng trước mặt một Đại Công Kê biến thái, bọn họ gần như đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.

Đặc biệt là trước trận chiến này, bọn họ đã nhận được tin tức từ phương Bắc: "Vị tồn tại đó... rất có thể...

đã chết rồi!"

Tin tức này càng kích động mạnh mẽ lên bọn họ!

Bọn họ ra sức liều mạng như vậy là vì cái gì chứ?

Chẳng phải vì những lợi ích mà vị tồn tại đó đã hứa sao?

Nếu vị tồn tại đó thực sự đã chết rồi, vậy thì bọn họ chả phải là những tên ngốc nhất Linh Giới sao!

Còn ở đây mà liều cái quái gì mạng!

Cho nên, cho dù vẫn có người lớn tiếng hét lên định xoay chuyển tình thế, gào thét:

- Con gà đó còn được bao nhiêu cọng lông chứ?

Các ngươi chạy cái gì?

Tại sao phải sợ nó...

Kết quả lời vừa dứt, bảy tám cọng lông vũ đã nhắm chuẩn hắn ta, người đó lập tức vắt chân lên cố chạy còn nhanh hơn cả những kẻ khác!

Liên quân của tu sỹ coi như đã hoàn toàn bị đánh tan tác.

Tin tức của phương Bắc, lại thêm đợt công kích công khai của Đại Công Kê, cuối cùng đã huỷ hoại hoàn toàn chút niềm tin cuối cùng của bọn họ.

Lúc này trên tường của Cẩm Tú Thành đã đứng chi chít người!

Tất cả mọi người, bao gồm cả Diệu Nhất Nương bọn họ đều trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng xa xăm kia.

Sau đó, bọn họ bất giác đưa mắt nhìn về phía mà Đại Công Kê đang đứng.

Ở đó đã không còn ai hết...

À, là không còn một con gà nào hết!

Những trong mắt tất cả mọi người đều lộ rõ vẻ kính nể và cũng vô cùng khiếp sợ!

Kết quả này là điều mà trước đây bọn họ nằm mờ cũng không ngờ tới được.

Ai cũng không lường trước được, Đại Công Kê không những dễ dàng đánh bại trận công kích dũng mãnh từ đối phương, hắn còn khiến cho đối phương phải bỏ chạy giữa chừng.

Hơn nữa lại còn hoàn toàn khiến cho lực lượng kinh khủng ấy phải sợ hãi mà bỏ chạy!

- Kê gia là anh hùng của Cẩm Tú Thành!

Không biết là ai đột nhiên cao giọng hô lớn.

- Kê gia là anh hùng!

Có người tiếp lời hô vang theo.

Tiếp theo, tất cả mọi người đều không kìm được hô vang lên.

Mấy ngày qua, bọn họ đã phải gắng nín nhịn, sắp nhịn ra bệnh rồi, họ cần có một lý do để phát tiết hết ra ngoài.

Giờ khắc này đây, mọi người đều thoải mái gào thét lên:

- Kê gia là anh hùng!

Tuy nhiên lúc này vị anh hùng trong lòng người dân Cẩm Tú Thành đang trốn vào trong phủ thành chủ mà khóc.

- Sở Mặc...

Ngươi là tên khốn kiếp, đợi ngươi trở về...

Kê gia phải lấy ba mươi con Tạo Hoá Ngư để tẩm bổ!

Không...

Năm mươi con!

Mẹ kiếp...

Lông của ta!

Hoả long vẻ mặt vốn đang hưng phấn thấy khuôn mặt ủ rũ của Đại Công Kê, chỉ đành đứng bên tỏ vẻ ngượng ngùng.

Nó thấy Đại Công Kê trở về, vốn vô cùng mừng rỡ muốn ra chúc mừng Đại Công Kê đã đánh lùi được kẻ địch, nhưng không ngờ gã đó lại tự mình trốn vào một góc khuất mà kêu rên, lại còn ở đó làu bàu làm thế nào để đòi bồi thường tổn thất từ trên người Sở Mặc, điều này khiến hoả long cũng phải dở khóc dở cười.

Đại Công Kê rên rỉ một hồi mới ngẩng đầu lên nhìn hoả long đang lúng túng, hắn lập tức giả bộ như chả có việc gì cả rồi quấn chặt lấy tấm chăn hoa đơn trên người, thản nhiên nói:

- Tiểu long à...

Ngươi tới bao lâu rồi?

Thấy ánh mắt Đại Công Kê loé lên vẻ nguy hiểm, hoả long vội nói:

- Vừa mới tới, ta vừa mới tới, thật đấy!

Ngươi xem dấu chân trên đất vẫn còn mới nguyên này!

- ...

Đại Công Kê lườm một cái rồi nói:

- Vừa rồi ngươi không thấy gì phải không?

- ...

Khụ khụ...

Không thấy, Thiên Kê tiền bối, vãn bối xin thề, thật sự là vừa mới tới!

Hoả long bĩu môi, ra vẻ đang thề một cách nghiêm túc.

-----o0o-----

Chương 1029: Kê gia có chuyện muốn nói với ngươi

Chương 1029: Kê gia có chuyện muốn nói với ngươi

Lúc này bên ngoài vọng lại tiếng hoan hô.

- Kê gia là anh hùng!

- Kê gia vạn tuế!

- Từ nay về sau, mọi người trong Cẩm Tú Thành không được ăn gà!

Câu này không biết là tên nào hưng phấn lên rồi ninh nọt, cổ họng cũng lớn đấy, vang cả trời.

Đại Công Kê lập tức giận dữ, nhỏ giọng chửi:

- Bà nội nó chứ, ai nói không được ăn gà?

Kê gia rất rất thích ăn thịt gà!

- ...

Hoả long mặt mày u ám nhìn tên này không biết đùa cợt, trong lòng thầm nghĩ tên này có thực sự là kẻ anh dũng không biết sợ hãi... là anh hùng Đại Công Kê thi triển Thiên Vũ Sát lúc vừa nãy không?

Tiếng hoan hô vọng tới gần cửa lớn của phủ thành chủ rồi, mọi người gần như đều tập trung đông đủ tại đây, họ nhiệt liệt hoan hô, chúc mừng thắng lợi khó khăn, đồng thời cũng phát tiết ra ngoài những cảm xúc kích động vì đã sống sót.

Mấy năm nay việc lớn việc nhỏ liên tiếp xảy ra ở Cẩm Tú Thành, quả thực vô cùng ngoạn mục, còn về mấy người không chịu nổi thì sớm đã chuyển đi rồi.

Còn những người dám ở lại đều là người có một quả tim khoẻ, đồng thời họ cũng mong chờ có một ngày có thể sinh được đứa con có thiên phú trác tuyệt, rồi bái xin vào phủ thành chủ.

Vậy thì từ nay về sau... sẽ luôn phát đạt rồi!

Cho nên, Cẩm Tú Thành ngày nay có khoảng chín phần mười người đều trung thành hết mực với thành chủ.

Vì lẽ đó, trong mắt bọn họ, bất luận vị thành chủ này là Lục Thiên Minh hay là Sở Mặc, họ cũng không để tâm, trong lòng chỉ có sùng bái vô hạn.

Cùng với tiếng cười trong trẻo đó, đám người Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Phương Lan từ ngoài lần lượt bước vào.

Bọn họ khó khắn lắm mới bước qua cửa để vào được trong đây.

Ngày mà vạn người dân đều hoan hỷ thế này, nếu như cứ bay đi bay lại trên trời, vẻ mặt lạnh lùng thì có chút gì đó hơi lạc nhịp.

Cho nên, chỉ mỗi việc chen chúc thoát thân khỏi đám đông để trở về phủ thành chủ, mấy nữ nhân cũng phải mất không ít thời gian.

Nhưng tất cả điều này đều xứng đáng cả!

Mặc dù lúc này Sở Mặc không ở đây, nhưng mỗi người trong phủ thành chủ đều được người trong Cẩm Tú Thành vô cùng tôn trọng.

Cảm giác được người ta kính nể quả là vô cùng dễ chịu.

Nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, tất cả điều này do ai mà có được.

- Đại Công Kê!

Hoàng Hoạ nhìn xung quanh tìm kiếm, lớn tiếng gọi.

Ngày nay, cách xưng hô của mọi người đối với Đại Công Kê đã trở nên vô cùng tôn kính.

Hoặc gọi là Kê gia, hoặc gọi là Đại Công Kê tiền bối.

Duy chỉ có Hoàng Hoạ vẫn mở miệng là Đại Công Kê.

Giao tình của hai người cũng từ đánh nhau mà ra, năm xưa Đại Công Kê cũng bắt nạt Hoàng Hoạ không hề ít.

Đại Công Kê vừa nghe tiếng Hoàng Hoạ liền xoay người, thoắt cái đã biến mất trước mắt hoả long, nói:

- Gia phải trốn trước đã, bộ dạng này sao dám gặp người ta?

Hoàng Hoạ tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng Đại Công Kê đâu hết, lúc đó mới nhớ ra vừa rồi Đại Công Kê hình như đã rũ hết lông trên người đi, trước đó có thấy hắn khoác một cái chăn hoa đơn.

Nghĩ tới đây, Hoàng Hoạ không nhịn được che miệng khẽ mỉm cười, nàng liếc nhìn Diệu Nhất Nương cũng đang nháo nhác tìm Đại Công Kê, cười nói:

- Đừng tìm nữa, hắn chắc chắn đã trốn rồi.

- Trốn?

Diệu Nhất Nương sửng sốt.

- Phải, lông không còn một cọng rồi...

Hoàng Hoạ nói xong, không nhịn được cười phá lên.

Diệu Nhất Nương hơi nao nao, sau đó cũng không mỉm cười.

Rồi có chút xúc động nói:

- Lần này may mà có hắn, nếu không thì mấy người chúng ta e là đều gặp hoạ rồi!

Hoàng Hoạ gật đầu:

- Phải, Đại Công Kê đã cứu chúng ta, cứu cả toà thành này!

Lúc này mặc dù đêm đã khuya, nhưng tất cả người dân của Cẩm Tú Thành gần như đều đổ xô ra ngoài, đèn đuốc sáng tưng bừng khắp các con phố, nào thanh lâu, tửu quán... giống như đã khôi phục lại vẻ huyên náo khi xưa, thậm chí buôn bán còn tốt hơn gấp mấy lần so với thời điểm tốt nhất trong quá khứ!

Vẻ mặt người người đều vui mừng hớn hở, cho nên tiêu tiền không chút tiếc của, tất cả thương gia vui tới nỗi không ngậm được miệng.

Một đêm ăn mừng.

Tới ngày thứ hai, những người mà vẻ mặt mệt mỏi nhưng tinh thần hưng phấn đều thức dậy, phát hiện cả toà thành đều đã trở về yên tĩnh như khi xưa.

Mấy ngày vừa qua đột nhiên xuất hiện một đám tu sỹ hùng mạnh giống như là một cơn mơ vậy, cả toà thành nay đã khôi phục lại vẻ phồn hoa trước đây, đủ loại tiếng rao hàng không ngớt bên tai.

Nhưng mọi người đều không hề thấy ồn ào khó chịu mà chỉ cảm thấy vô cùng thân thiết.

Trong phủ thành chủ, Hoàng Hoạ cuối cùng cũng bắt được Đại Công Kê đang lén lút trở về, nàng thấy Đại Công Kê trên mình khoác chiếc chăn đơn hoa, Hoàng Hoạ cười ngặt nghẹo, ngửa tới ngửa lui.

Đại Công Kê nghiêm nghị nhìn Hoàng Hoạ:

- Cô nương, xin hãy tự trọng!

- Ai dô, một con gà không lông...

Ha ha ha, cười chết ta rồi!

Còn tự trọng cái quái gì!

Thật khó thấy ngươi giữ được biểu cảm nghiêm nghị này, ngươi có biết ngươi càng như vậy lại càng mắc cười không?

Ha ha ha ha!

Hoàng Hoạ lấy tay chỉ vào chiếc chăn đơn hoa trên người Đại Công Kê, ngồi chồm hỗm trên mặt đất đấm nắm tay xuống mà cười lớn.

- Tiên sư nó chứ, tiểu phá cẩu, Kê gia đây chả phải vì tốt cho mọi người sao?

Ngươi còn có chút đồng cảm nào không?

Đại Công Kê trợn mắt lườm, vẻ mặt buồn rầu nói:

- Ngươi có biết chỗ lông trên người ta đáng giá thế nào không?

- Ta biết, đợi sau này ngươi đi tìm Sở đại gia mà tính toán đi nhé, ha ha ha ha!

Hoàng Hoạ nhìn dáng vẻ Đại Công Kê lại càng không nhịn được cười.

Đại Công Kê cũng hết cách với con nha đầu này, năm xưa bắt nạt chút cũng đành, giờ đây người ta đã trưởng thành và là một đại mỹ nhân xinh đẹp rồi, nếu vẫn tiếp tục ức hiếp thì có chút gì đó không hợp lý lắm.

Hắn đành buồn rầu quay đầu đi, rồi đột nhiên sửng sốt, tiếp đó, hắn hét toáng lên:

- Tiểu tử...

Ngươi...

Ngươi....

Ngươi thật biết chọn thời gian mà!

Lại đây...

Kê gia có việc này muốn thương lượng với ngươi!

Hoàng Hoạ quay đầu lại, vẻ mặt lộ rõ niềm vui bất ngờ:

- Công tử?

Ngày thường đùa giỡn thường gọi Sở Mặc là Sở đại gia, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, Hoàng Hoạ vẫn coi mình là một tiểu thị nữ của hắn.

Lúc này nhìn thấy Sở Mặc quay về, khoé mắt Hoàng Hoạ bỗng chốc đỏ sọc, nàng đang mỉm cười không ngớt, lập tức đã trở nên nước mắt lã chã rơi.

Đại Công Kê không kìm được đưa mắt nguýt một cái, làu bàu:

- Nữ nhân đều là đám diễn kịch trời sinh!

-----o0o-----

Chương 1030: Một người có được không?

Chương 1030: Một người có được không?

Sở Mặc mỉm cười, nói với Hoàng Hoạ:

- Tất cả hiểm nguy đều đã kết thúc rồi!

- Ồ yeah, thật tốt quá!

Hoàng Hoạ lao về phía trước, thân thiết hôn lên mặt Sở Mặc, sau đó nhanh chóng chạy mất:

- Các tỷ ơi, công tử về rồi!

Sở Mặc ngây người đứng như trời trồng, sau đó hắn nghe thấy tiếng gầm lên giận dữ của Đại Công Kê mặt đang bi phẫn đứng bên:

- Tại sao?

Đây là thế giới chỉ nhìn mặt người thôi sao?

Kê gia vì bọn họ mà hy sinh cả bộ lông, không được lấy một nụ hôn.

Tiểu tử nhà ngươi chả làm gì, nàng ta dựa vào đâu mà... thân mật với ngươi?

- ...

Sở Mặc ủ rũ mặt mày, lúc này hắn mới thấy Đại Công Kê đang khoác một chiếc chăn hoa đơn, hắn tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Đại Công Kê, lông của huynh đâu?

- Đừng có mà nhắc tới lông, gia gia muốn yên tĩnh!

Đại Công Kê vẻ mặt rầu rĩ, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Đừng hỏi ta Tĩnh Tĩnh là ai (tĩnh tĩnh ý nói là yên tĩnh)...

Không muốn nói!

Sở Mặc ha hả cười, sau đó đột nhiên lấy ra một con Tạo Hoá Ngư cực lớn ném qua cho Đại Công Kê.

Đại Công Kê gần như theo bản năng, há mồm đón lấy, sau đó toàn thân hắn ngây cả ra.

Hắn vươn một bên cánh trần trụi ra khỏi chiếc chăn hoa đơn, kẹp chặt lấy con Tạo Hoá Ngư to đùng, sau đó bất chấp việc bị mất hình tượng, ngẩn ngơ nhìn Sở Mặc:

- Con cá này... sao lại to như vậy?

Đây...

đây...

đây rõ ràng là Tạo Hoá Ngư đã trưởng thành mà?

Ngưoi đã gặp phải việc gì vậy?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

- Chỉ cần tìm được hồ nước Luân Hồi, chúng ta có thể hoàn toàn tự sinh sôi nảy nở đám Tạo Hoá Ngư rồi!

- Thật sao?

Đại Công Kê không tin, mắt trân trân nhìn Sở Mặc:

- Đợi đã...

đợi đã... ta có chút lẫn lộn.

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, vẻ tươi cười, nhưng cũng không nói gì.

Đại Công Kê tự lẩm bẩm:

- Năm xưa khi chúng ta ở Nhân Giới, ngươi có được đám Tạo Hoá Ngư này, nhưng những con cá này...

đều là những con nhỏ thời kỳ ấu niên, nếu như muốn bọn chúng trưởng thành, ắt phải cho ăn trùng U Minh...

Nhưng vấn đề lại là trùng U Minh đâu dễ dàng mà có được?

Nói xong, Đại Công Kê ngẩng đầu nhìn Sở Mặc vẻ đầy kinh ngạc:

- Tiểu tử, ngươi tìm được trùng U Minh rồi sao?

Sở Mặc gật đầu, cười hỏi:

- Ngươi có ăn không?

- Ăn cái quái gì!

Đại Công Kê lập tức nổi giận:

- Trùng U Minh thứ đó có kịch độc...

Động còn không thể động vào được!

Ngươi xem Kê gia là tên ngốc à?

Sở Mặc bĩu môi không nhịn được mắng:

- Hoá ra là ta ngốc à, ngươi biết nó có kịch độc...

Lại không nói với ta!

Đại Công Kê nghẹn họng, vẻ ngượng ngùng nói:

- Kê gia nào ngờ đâu ngươi lại gặp được thứ này chứ?

Nhưng...

Ngươi làm cách nào bắt được trùng U Minh vậy?

Sở Mặc cũng chưa từng nghĩ sẽ trách cứ Đại Công Kê, người biết thì ắt lo nghĩ nhiều, có khi lại còn vì thế mà mất đi.

Đại Công Kê tuyệt đối không cố ý hại hắn, e là thật sự không nghĩ tới việc hắn có cơ hội tìm thấy trùng U Minh.

- Động tĩnh từ phương Bắc, chắc ngươi biết rồi chứ?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hỏi.

Đại Công Kê gật đầu:

- Đương nhiên, đám liên quân tu sỹ rút lui, e là cũng vì bọn chúng đã biết được việc của phương Bắc.

Sở Mặc khẽ than thở:

- Ta gặp được Kỳ Tiêu Vũ rồi, cũng đối mặt trực diện với Huyết Ma lão tổ.

Hắn quả là một tên hùng mạnh ngoài sức tưởng tượng của người ta.

Phần phân thân này của hắn căn bản không phải là phân thân của một Nguyên Anh Điên Phong.

- Vậy là?

Đại Công Kê tỏ vẻ kinh ngạc.

- Phi Thăng kỳ Điên Phong!

Sở Mặc nói.

- Cha mẹ ơi!

Đại Công Kê trợn mắt há mồm nhìn Sở mặc:

- Cho nên... dao động lúc đó từ phương Bắc là do hắn gây ra sao?

Nhưng vấn đề là... một tu sỹ Phi Thăng kỳ, ngươi làm thế nào mà giết được hắn?

Không đúng, không đúng... ngươi căn bản không thể giết được hắn, thậm chí ngươi còn không có đủ năng lực để ép hắn bộc lộ ra thực lực của Phi Thăng kỳ!

Vì cho dù làm như vậy, hắn cũng sẽ nhiễm lên nhân quả vô cùng to lớn!

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê đang làu bàu một mình, trong lòng không thể không ngưỡng mộ đầu óc của Đại Công Kê, lai lịch của con gà này e là không đơn giản như hắn nói một chút nào.

Kiến thức của nó uyên bác như vậy, tự cổ chí kim, các loại bí mật, rất ít việc mà Đại Công Kê không nắm được.

Sở Mặc vốn cho là các tu sỹ Thiên Giới đều uyên bác như vậy, nhưng sau khi gặp được rất nhiều tu sỹ trong Huyễn Thần Giới, Sở Mặc cuối cùng cũng hiểu ra rằng không phải mỗi tu sỹ Thiên Giới đều có kiến thức uyên thâm như Đại Công Kê.

Đại Công Kê lẩm bẩm một lúc lâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, không hỏi thêm gì, chỉ nhìn Sở Mặc khẽ thở dài:

- Tiểu tử, con bài tẩy của ngươi thật lớn đấy!

Nói xong, Đại Công Kê làm một miếng ăn sạch con Tạo Hoá Ngư đang nơm nớp lo sợ chờ chết nãy giờ, no bụng làm một cái ợ to đùng, nó dùng cánh vuốt xuôi ngực:

- Tâm hồn bị tổn thương của Kê gia tạm thời đã hồi phục được chút ít.

Tiểu tử, chúng ta mau đi tìm hồ Luân Hồi đi!

Chỉ cần tìm được hồ Luân Hồi, kế hoạch nuôi dưỡng của chúng ta sẽ có thể bắt đầu rồi!

Tới lúc đó, sau này có ngày chúng ta trở về Thiên Giới, mở một cửa tiệm, lập tức có thể phát tài rồi!

Sở Mặc liếc mắt nhìn, sau đó nói:

- Việc của hồ Luân Hồi cứ từ từ đã, bên này rốt cuộc đã xảy ra việc gì vậy?

Lúc này, đám người Diệu Nhất Nương nghe tin đã lập tức chạy tới.

Cả đám người vây quanh Sở Mặc, vẻ mặt vô cùng kích động.

Sau đó, mỗi người đều mồm năm miệng mười kể lại việc xảy ra ở đây sau khi Sở Mặc rời đi.

Sở Mặc nhanh chóng làm rõ được những việc đã xảy ra.

Trên mặt hắn nở một nụ cười lạnh lùng, hắn nhìn vết thương vẫn chưa lành trên người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung nói:

- Hai vị vất vả rồi...

Việc này ta sẽ khắc ghi trong lòng!

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung khom người thi lễ:

- Vì chủ nhân mà làm việc là bổn phận của chúng tôi!

Hai người lúc này trong lòng chỉ cảm thấy may mắn vì hôm qua lúc nguy hiểm nhất đã không lựa chọn rời đi.

Lúc đầu thì là Đại Công Kê thi triển thần thông kinh người "Thiên Vũ Sát" lập tức giết chết và đẩy lùi đối phương, sau đó thì Sở Mặc lại trở về.

Nếu tối qua hai người thật sự bỏ đi, vậy thì đời này e là cũng chỉ được như vậy.

Cho dù Sở Mặc không đi tìm họ gây sự, nhưng bọn họ tự mình cũng cảm thấy cuộc đời chả còn ý nghĩa gì lớn lao nữa.

Chỉ có thể đi theo một thiên kiêu trẻ tuổi như thế này, thì cuộc đời mới có ý nghĩa!

-----o0o-----

Chương 1031: Linh Động Sơn

Chương 1031: Linh Động Sơn

Sở Mặc thấy biểu hiện của Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung cũng cực kỳ hài lòng.

Hắn lấy ra viên đan dược trị thương thượng hảo đưa cho hai người.

Sau đó hắn nhìn mọi người nói:

- Mấy môn phái đó dám không kiêng nể gì mà tấn công Cẩm Tú Thành một cách vô duyên vô cớ, nếu không thể đánh trả lại chúng, ngược lại cứ như là chúng ta sợ chúng!

Hạ Phong đứng bên hơi hoảng sợ:

- Chưởng môn, những người đó đều đã rút lui rồi...

Phỏng chừng cũng không dám tới gây sự với chúng ta nữa đâu.

Sở Mặc chưa lên tiếng thì Hoa Tiểu Nha đứng bên ngược lại đã mỉm cười:

- Cha, những người đó bỏ đi là coi như xong chuyện sao?

Quả thực hiếp người quá đáng!

Nếu không phải vì cảnh giới quá thấp, con sớm đã tìm bọn chúng liều mạng rồi!

- Không sai, ăn miếng trả miếng, ta ủng hộ việc đánh trả!

Thẩm Ngạo Băng ghét cái ác như kẻ thù cũng lạnh lùng nói.

Biểu cảm trên mặt của những người khác cũng gần như vậy, thực ra tất cả mọi người, bao gồm cả Hạ Phong, ai mà không muốn trả miếng chứ!

Duy có điều lo lắng duy nhất trong lòng họ là Sở Mặc chỉ có một mình, có được không?

Tuy nhiên, Đại Công Kê lại hoàn toàn không lo lắng về vấn đề này, bởi vì trong số những người có mặt ở đây, nếu như nó nói mình là người hiểu Sở Mặc thứ hai, thật sự sẽ không có ai dám nhận mình là thứ nhất.

Liền ngay cả loại bạn bè quen biết với Sở Mặc từ tấm bé, khi hắn vẫn chỉ là một người phàm tục như Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, cũng không hiểu rõ Sở Mặc hơn Đại Công Kê được.

Đây không phải vì Đại Công Kê có giao tình với Sở Mặc sâu hơn, mà là vì so với họ kiến thức của nó càng thêm rộng rãi, uyên bác!

Cho nên, Đại Công Kê vừa nghe được ý tứ trong lời nói của Sở Mặc, lập tức liền ở một bên cổ vũ:

- Lật tung mấy gia tộc kia lên đi, lần này Kê gia phải hy sinh quá lớn rồi!

Cũng sắp hy sinh cả nhan sắc nữa!

Mọi người đều cười ngất, trong lòng tự nhủ, khi còn có vài cọng lông thì ngài còn có chút nhan sắc, sau khi không có lông rồi... làm gì còn chút nhan sắc nào nữa?

Lúc này, Lục Thiên Kỳ đã nghe tin mà tới, đứng trong đám người, nhìn Sở Mặc ở phía xa xa, tuy trên mặt cũng mang nét cười, nhưng trong nét cười ấy lại có đôi phần miễn cưỡng.

Sở Mặc thấy Lục Thiên Kỳ, gật gật đầu với nàng:

- Thiên Kỳ ngươi đến rồi, tỷ tỷ ngươi có khỏe không?

Thấy Sở Mặc chủ động hỏi, Lục Thiên Kỳ không kìm được mà rơi lệ:

- Không khỏe, nàng bị giam cầm rồi.

Tiếp theo liền nghẹn ngào kể lại chuyện đã xảy ra.

Mọi người lập tức đều bị giật mình kinh hãi, Tần Thi nhìn Lục Thiên Kỳ nói:

- Chẳng trách thời gian gần đây ngươi cứ là lạ, hỏi ngươi cũng không nói, ta còn tưởng rằng ngươi lo lắng trước cục diện khi ấy củaCẩm Tú Thành, hóa ra là tỷ tỷ ngươi đã xảy ra chuyện.

Lục Thiên Kỳ có chút ngượng ngùng nói:

- Không phải là ta không muốn nói cho các ngươi biết, mà là cảm thấy mọi người cũng có đủ rắc rối phải lo rồi, ta cũng không muốn mang thêm phiền não cho mọi người.

- Ha ha, mọi người đều là bạn bè với nhau cả mà.

Tần Thi cười dịu dàng, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Hay là, đi Linh Động Sơn xem một cái?

Sở Mặc không do dự, trực tiếp gật đầu nói:

- Được, ta cũng muốn đi xem xem, vị chưởng môn Linh Động Sơn này rốt cuộc cổ hủ tới mức nào?

Đồ đệ gặp nạn thì không cứu, đồ đệ muốn xuất sư lại không đồng ý.

Ha ha, vị sư phụ này thật đúng là đủ uy phong rồi.

Lục Thiên Kỳ nhìn Sở Mặc một cách dè dặt:

- Ta cũng muốn đi.

Có được không?

Tần Thi nói:

- Nếu không chúng ta cùng nhau đi, đón Thiên Duyệt về.

Vừa vặn khoảng thời gian này cũng không có chuyện gì, đón Thiên Duyệt về xong mọi người cùng nhau tu luyện, tấn công cảnh giới Nguyên Anh!

Đổng Ngữ ở một bên nhẹ giọng nói:

- Thuận tiện đánh cho danh tiếng môn phái ta vang danh bốn bể!

Sở Mặc thoáng liếc nhìn qua hai vị này, hiểu trong lòng các nàng đang ấp ủ ý định gì.

Đây là tình tiết muốn lôi kéo cả hai tỷ muội Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ vào Phiêu Diêu Cung đó mà.

Tuy bản thân Sở Mặc cũng đang có ý này, thậm chí hắn còn định coi cả tòa Cẩm Tú Thành làm trụ sở của Phiêu Diêu Cung nữa kia!

Lần này, chủ động đi tìm mấy môn phái ý đồ tấn công Cẩm TúThành lúc trước gây phiền toái, cũng là muốn hoàn toàn đánh ra danh tiếng một phen!

Chỉ có như vậy thì mới tuyển nhận thêm được càng nhiều đệ tử ưu tú!

Cũng chỉ có làm thế mới khiến các gia tộc và môn phái còn đang rục rịch chân chính kinh sợ, khiến trong tương lai bọn họ không còn dám dễ dàng bén mảng đến trêu chọc vào Phiêu Diêu Cung.

Sau đó, Sở Mặc mang theo mấy người Tần Thi, Hoàng Họa, Lục Thiên Kỳ cùng xuất phát.

Vốn Phương Lan cũng muốn đi cùng, nhưng bị Sở Mặc đuổi về.

Bởi vì Sở Mặc phát hiện, thời gian gần đây Phương Lan tiến bộ hơi chậm, lập tức liền bày ra quyền uy của một vị sư phụ, dạy dỗ cho Phương Lan một trận.

Sư phụ dạy dỗ đồ đệ là hoàn toàn chính đáng.

Chớ nói chi là sau khi dạy dỗ Phương Lan xong, Sở Mặc lại cho Phương Lan một đống lớn đan dược, rất nhiều người đứng nhìn còn đố kỵ đến đỏ mắt, nhưng cũng không ai nói điều gì.

Bọn Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Hoa Tiểu Nha thì định tiếp tục bế quan, tấn công vào cảnh giới Nguyên Anh!

Trải qua đợt bão tố bị vây thành này, mặc dù các nàng không tham gia chiến đấu, nhưng cũng coi như đã cùng Cẩm Tú Thành trải qua một lần thử thách sinh tử.

Điều này khiến các nàng trở nên càng thêm trưởng thành.

Cũng có thêm một nhận thức mới với thế giới tu hành tàn khốc này.

Thật ra, với thực lực bây giờ của họ nếu muốn xưng vương xưng bá ở một thế giới nho nhỏ cũng là đủ rồi!

Loại thiên kiêu tuyệt thế như tu sĩ Kim Đan, Trúc Cơ tiên phẩm, Tiên Thiên Tiểu Linh Thể đủ để trấn áp hết thảy các tu sĩ cùng đẳng cấp, thậm chí ngay cả tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ cũng chưa chắc đã là đối thủcủa bọn họ.

Nhưng để mà tung hoành trên Linh giới, thì thực lực các nàng bây giờ còn kém xa lắm lắm!

Giống như lần này Cẩm Tú Thành bị vây hãm, trong lòng các nàng... là chịu nhiều dày vò nhất, muốn giúp đỡ... nhưng lại bất lực.

Chỉ có thể đứng một bên trơ mắt nhìn Tiếu Vạn Quân, Lý Phương Trung, hỏa long và Đại Công Kê đi liều mạng.

Nếu không phải Đại Công Kê đã luyện hóa xong giọt huyết Chân Hoàng kia, lực chiến tăng lên không kém cỏi so với Sở Mặc là bao, chỉsợ cho dù có uy áp của hỏa long trấn giữ, Cẩm Tú Thành cũng đã bị công phá từ lâu rồi!

Vốn dĩ không thể nào ngăn cản nổi trận công kích hùng mạnh giống như làn sóng thủy triều ấy.

-----o0o-----

Chương 1032: Chuông đón khách (1)

Chương 1032: Chuông đón khách (1)

Lần lượt trải qua giông tố, khiến trong lòng những người này càng thêm khát vọng bản thân có thể mau chóng trở nên hùng mạnh.

So sánh ra thì, Tần Thi, Đổng Ngữ, Hoàng Họa càng bình tĩnh hơn, cả Tần Thi và Đổng Ngữ đều có được kinh nghiệm tu luyện vô cùng phong phú, ngay như Hoàng Họa là vì nguyên nhân bẩm sinh của mình,việc tu luyện cũng có mặt độc đáo riêng.

Tốc độ nâng cao tu vi của các nàng khá nhanh, không cần chuyên môn đi bế quan để gia tốc.

Về phần Lục Thiên Kỳ, nàng không phải không muốn nhanh chóng nâng cao tu vi, mà chỉ vì nàng quá lo lắng về tỷ tỷ của mình, cho dù ở nhà cũng không thể nào yên tâm mà tu luyện được.

Vì vậy chẳng bằng cũng theo cùng.

Đại Công Kê cũng ở lại Cẩm Tú Thành, gà trụi lông mà, không muốn gặp người khác cũng có thể hiểu được.

Tốc độ của đoàn người Sở Mặc rất nhanh, gần như dọc đường khônghề ngừng lại, hơn nửa tháng sau liền tìm đến chân núi Linh Động Sơn rồi.

Đây là một vù rộng lớn thanh tú, có vài tòa kiến trúc cổ xưa, tọa lạc ẩn hiện giữa rừng già.

Còn có rất nhiều động phủ thấp thoáng bên dưới phiến lá của những cây cổ thụ rợp trời.

Sở Mặc mang theo mấy cô gái, đi thẳng tới cửa chính của Linh Động Sơn, định viếng thăm một cách quang minh chính đại.

Đệ tử phụ trách trông giữ cửa vào núi thấy đoàn nam nữ này, nam thì khôi ngô tiêu sái, khí thế hiên ngang, nữ thì khuynh quốc khuynh thành, cao quý vô song, ai nấy đều lộ vẻ không tầm thường.

Tuy không nhận ra là ai, nhưng cũng nào dám khinh thường, vội vàng lại gần hỏi với vẻ mặt khách khí:

- Chư vị là?

- Ta là Sở Mặc, ngươi đi thông báo một tiếng, cứ nói Sở Mặc tới đón bạn trở về.

Sở Mặc nhìn vị đệ tử trông cửa núi này với vẻ mặt ôn hòa.

Người đệ tử trông cửa đầu tiên là ngẩn ra, sau đó sắc mặt biến đổikịch liệt, nụ cười trên mặt cũng cứng ngắc tại đó, nhìn Sở Mặc đầy e dè nói:

- Ngài chờ...

Ta, ta lập tức đi thông báo!

Cho tới nay Linh Động Sơn như con rùa đen rụt cổ trốn trong một góc, cũng không có nghĩa là bọn họ bị bế tắc thông tin!

Sự kiện xảy ra ở cực Bắc của Linh giới kia, cùng trận chiến vừa nổ ra ở Cẩm Tú Thành, tất cả đều khiến Linh Động Sơn chấn động tột cùng.

Thậm chí còn có người đề nghị chưởng môn Khinh Chu Tử, có phải là nên thả Lục Thiên Duyệt ra hay không?

Dù sao Lục Thiên Duyệt cũng chẳng phải đã phạm phải lỗi lầm lớn lao gì, lại còn là bạn bè của Sở Mặcnữa.

Nhưng mà cái gã Khinh Chu Tử này, nói y cổ hủ cũng được, bảo thủ cũng thế, tóm lại là không chịu nghe lời người khác khuyên bảo, khư khư cố chấp đến cùng.

Thậm chí còn từng công khai nói rằng, Sở Mặc đến đây thì sao?

Hắn còn có thể nhúng tay quản đến chuyện của Linh Động Sơn ư?

Hiện giờ thì hay lắm, người ta đã đến thật rồi!

- ---------oOo----------

Sau khi nhận được tin tức thì toàn bộ bên trong Linh Động Sơn đều lâm vào trạng thái hốt hoảng!

Đúng vậy, chính là hốt hoảng, là loại cảm xúc mà trong lòng tất cả mọi người đều phập phồng lo sợ.

Chỉ nháy mắt liền loạn thành một đống, rất nhiều người cứ mải miết chạy ngược chạy xuôi, mà không biết mình đang định làm cái gì.

Trong quá khứ nếu nghe được cái tên này, bọn họ vốn dĩ sẽ chẳng thèm để mắt tới.

Đừng nói là hốt hoảng, thậm chí đến lông mi cũng chẳng buồn rung lên một chút.

Cùng lắm thì chỉ thản nhiên hỏi một câu:

- Sở Mặc?

Đó là vật gì thế?

Một tu sĩ không biết từ đâu xuất hiện mà thôi, trước mặt Linh Động Sơn sẽ chẳng là cái thá gì sất.

Tùy tiện một người trong Linh Động Sơn chỉ cần muốn là có thể giết chết hắn cả vạn lần!

Nhưng bây giờ thì hoàn toàn khác rồi!

Tu sĩ nhỏ bé mà trước đây bọn họ coi thường, hôm nay đã trưởng thành một đấng tối cao trẻ tuổi.

Tuy rằng hắn vẫn trẻ trung như trước, trẻ trung tới nỗi khiến người ta phải ghen tị, nhưng lại có được thực lực...đáng sợ đến mức khiến cho hàng lớp bô lão trong Linh giới tất cả đều phải run lên bần bật.

Tin tức Linh Vận Môn sụp đổ trong tay hắn cũng là tin tức mới nhất mà Linh Động Sơn vừa xác nhận được.

Trước mặt hắn, Huyết Ma giáo liên tục thất bại thảm hại, ngay cả Huyết Ma lão tổ cực kỳ lợi hại, có thể dùng sức một người trấn áp cả Linh giới trong truyền thuyết, cũng vô cùng có khả năng đã tổn thương nặng nề trên tay hắn.

Trước mặt hắn, quái vật lớn trong Linh giới như nhà Âu Dương hùnghùng hổ hổ tìm đến, rồi lại thảm bại trở về tới hai lần.

Mà còn là may mắn lắm... tám người kia mới nhặt được cái mạng để sống sót.

Nghe nói mấy người đó giờ nhác nghe thấy cái tên Lục Thiên Minh hoặc là Sở Mặc liền bắt đầu run rẩy.

Một mình hắn, cũng đủ đáng sợ lắm rồi!

Những thế lực mà hắn từng đối đầu không một cái nào là Linh Động Sơn có thể chọc vào.

Mà thế lực sau lưng hắn, không ngờ hiện tại đã có lực lượng hùng mạnh đến khó tin, chỉ trong thời gian cực ngắn đã khuếch trương đếnmột quy mô làm cho người ta phải hoảng sợ.

Vừa mới chấm dứt cuộc chiến ở Cẩm Tú Thành, Sở Mặc thậm chí còn chưa cần ra mặt, chỉ dựa vào một con gà, hai cao thủ nửa bước Luyện Thần, còn có một con rồng...

đã ép liên quân hàng vạn người của các môn phái và gia tộc cao nhất Linh giới, sợ tới mức bỏ chạy trở về!

Đúng vậy, điều này Linh Động Sơn hoàn toàn có thể xác định được.

Dù sao thân là một trong tam linh, bọn họ đương nhiên biết rõ sâu trong ngục tối của Linh Vận Môn từng có một con rồng.

Hiện giờ không biết tại sao lại chạy tới bên cạnh Sở Mặc.

Cửu Nguyệt Phái, Liệt Hỏa Giáo, Độc Cô Sơn, Chung gia, Bình gia, Hồ gia... những môn phái và gia tộc này nếu để nói ra, thì có cái nào không phải là tấm biển vàng sáng lòe lòe trong Tiên Giới?

Nhưng hôm nay những thế lực này bắt tay với nhau cùng tấn công Cẩm Tú Thành khi Sở Mặc không có ở trong, thế mà lại bị thất bại!

Thật sự đã thất bại!

Đây quả là một sự kiện không thể nào tưởng tượng nổi!

Hơn nữa còn là sau khi hao binh tổn tướng rồi... bị người ta dọa cho sợ đến tè ra quần mà chạy!

Chuyện này quả là quá ly kỳ, ban đầu nghe nói, chẳng ai dám tin đây là thật!

Những môn phái và gia tộc lớn đỉnh cao này, tùy tiện phái ra một phần mười...

Không, một phần trăm lực lượng, cũng đủ để diệt Cẩm Tú Thành hơn mấy lượt rồi!

Hiện giờ đã tung hết tinh nhuệ ra, mà còn rơi vào kết cục này?

Chuyện đó chẳng phải buồn cười lắm sao?

Hay là Cẩm Tú Thành kết hợp với các gia tộc và môn phái kia, diễn một tuồng kịch nhỉ?

Nếu không, làm sao sẽ xuất hiện một kết quả khó tin như vậy được?

-----o0o-----

Chương 1033: Chuông đón khách (2)

Chương 1033: Chuông đón khách (2)

Hay là tên Sở Mặc kia, căn bản cũng không thuộc về Linh giới, mà là con riêng của đại lão nào đó trên Thiên giới, bằng không làm sao hắn lợi hại như vậy được?

Muôn đời nay trên khắp Linh giới, đã bao giờ xuất hiện loại yêu nghiệt thế này?

Không có!

uyệt đối không có!

Tin tức kinh người này còn đang lên men trong Linh Động Sơn, thậm chí còn chưa kịp tản đi nữa.

Thế mà bên này Sở Mặc đã tìm tới cửa!

Ngay giây đầu tiên khi biết được tin tức này, chưởng môn Khinh Chu Tử cũng khó tránh có chút khiếp sợ, không kìm nổi thất thanh nói:

- Vị sát thần này...

đến chỗ chúng ta làm gì?

Vài người bên cạnh Khinh Chu Tử nhìn thoáng qua chưởng môn nhà mình, cảm thấy hết chỗ nói rồi, tất cả đều duy trì im lặng, oán thầm trong lòng: Tới tìm ngươi làm gì?

Ngươi nói tới tìm ngươi làm gì?

Khẳng định là không phải tới uống trà kết bạn rồi!

Ngươi đem bạn tốtcủa người ta phong ấn thực lực nhốt trong phòng giam, ngươi nói xem người ta tới làm gì?

Tuy nhiên, tất cả mọi người đều rõ ràng tính tình của Khinh Chu Tử, bởi vậy không có ai muốn làm kẻ xui xẻo đụng chạm đến vấn đề này cả, nói gì thì nói, Lục Thiên Duyệt là đồ đệ của Khinh Chu Tử, sư phụ phạt đồ đệ, đúng cũng được mà sai cũng được, người ngoài đều khó mà nói cái gì.

Nhất là con người Khinh Chu Tử đầu óc nhỏ nhen, giờ thì sảng khoái chấp nhận, nhưng sau này khi chuyện đã trôi qua, nhất định y sẽ lại đến tìm phiền toái.

Cho nên, không ai mở miệng.

Đệ tử phụ trách thông báo còn đang đợi bên ngoài kia kìa.

Không biết chưởng môn định thế nào.

Nghĩ thầm trong lòng: Thế rốt cục gặp hay là không gặp cứ nói thẳng toẹt ra đi nào!

Bên này Khinh Chu Tử cũng cảm thấy vô cùng đau đầu, trong lòng y biết rõ... y bảo thủ, cổ hủ, lòng dạ hẹp hòi, ích kỷ.

Nhưng y không phải kẻ ngu!

Còn chưa ngu tới nông nỗi biết rõ kẻ địch mạnh hơn không chọi lại được, mà còn đâm đầu về phía trước, ban đầu y có đoán sai về mối quan hệ giữa Lục Thiên Duyệt và Sở Mặc.

Nghĩ sao đều không ngờ rằng Sở Mặc sẽ thật sự tìm tới tận cửa vì Lục Thiên Duyệt.

Hiện giờ có nói gì đi nữa, như hối hận chẳng hạn, thì cũng chẳng có ích lợi gì, Khinh Chu Tử hít sâu một hơi, lớn tiếng nói:

- Mở cửa núi, dùng lễ nghi tôn quý nhất mà nghênh đón hắn cho ta.

Lời này vừa ra miệng, mọi người bên cạnh Khinh Chu Tử đều thở dài nhẹ nhõm theo bản năng.

Có người còn quệt mồ hôi lạnh toát ra trên trán, tự nhủ: Cuối cùng chưởng môn còn chưa ngu về đến nhà, biết chịu thua rồi!

Có người hạ giọng, ở một bên nói:

- Chưởng môn, vậy... phía Lục Thiên Duyệt bên kia?

Khinh Chu Tử lạnh lùng nhìn thoáng qua người vừa mở miệng nói chuyện:

- Đó là đồ đệ của ta!

Ngươi lắm mồm cái gì?

Mọi người đều ngẩn ra, trong lòng toàn bộ mờ mịt: Đây rốt cuộc là chịu thua hay không chịu thua hả?

Sao mà khiến người ta lo lắng thế cơ chứ!

Hơn nữa, theo ý chưởng môn là... y không định ra ngoài nghênh đón, cũng không định cho chúng ta ra ngoài nghênh đón thì phải?

Rất nhiều người liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương, thậm chí một vài người lão thành trong Linh Động Sơn còn sinh ra ý định rời khỏi nơi này, tìm đến nương tựa vào Cẩm TúThành!

Ngươi xem xem, hai vị sư thúc tổ Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung sống ở Cẩm Tú Thành thoải mái biết bao?

Mặc dù trong trận chiến vừa mới chấm dứt k chủ yếu là do một con rồng và con gà kia giữ vai trò chủ đạo, nhưng hai bọn họ cũng có góp sức.

Hiện giờ chẳng những vang danh thiên hạ, hơn nữa về sau địa vị trong suy nghĩ của Sở Mặc...

đương nhiên cũng nước lên thì thuyền lên.

Lại nói tiếp, chúng ta còn có chút quan hệ thân thích với hai vị kia ấy chứ!

Nhất thời, trong đầu những người có mặt ở đây nảy sinh vô số ý niệm, loại nào cũng có.

Duy chỉ không có ý muốn chống đối với Sở Mặc, việc đi tìm chết thì chẳng ai muốn làm.

Cửa núi Linh Động Sơn, trên mặt của Lục Thiên Kỳ còn mang theo chút bất an.

Người truyền tin kia đã đi vào nửa ngày trời, vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.

Trong lòng của Lục Thiên Kỳ nghĩ đến rất nhiều kết quả không hay.

Trong lòng cũng bắt đầu thấp thỏm không yên.

Sở Mặc nhẹ nhàng cười với Lục Thiên Kỳ:

- Yên tâm đi, không sao đâu.

- Ừ.

Lục Thiên Kỳ khe khẽ lên tiếng, trên mặt thoải mái hơn một chút, nhưng vẫn hơi nặng nề.

Vẻ mặt của Hoàng Họa, Tần Thi và Đổng Ngữ thì thoải mái hơn nhiều lắm.

Không phải là không quan tâm tới Lục Thiên Duyệt chút nào, mà là các nàng biết rõ lực uy hiếp của Sở Mặc với các tu sĩ trong Linh giới hiện nay.

Chỉ cần Linh Động Sơn này không bế tắc thông tin đến nỗi không biết gì, chỉ cần bọn họ còn sót lại chút lý trí.

Như vậy tuyệt đối sẽ không lựa chọn trêu chọc đến Sở Mặc vào lúc này.

Quả nhiên một lát sau, sâu trong Linh Động Sơn truyền tới một trậntiếng nhạc náo động!

Đồng thời, tiếng chuông đón khách theo đó vang lên ——

K.. e.. n.. g!

K.. e.. n.. g!

K.. e.. n.. g!

Nương theo nền nhạc cổ du dương, tiếng chuông đón khách kia vang lên tổng cộng ba mươi sáu tiếng, chuông ngân lảnh lót, trang nghiêm, để lộ ra một vẻ tang thương, cổ kính.

Nét mặt Lục Thiên Kỳ càng ngày càng kinh ngạc, đến cuối cùng, khiba mươi sáu tiếng chuông chấm dứt, một đội ngũ khổng lồ xuất hiện, nàng không kìm nổi thất thanh nói:

- Ba mươi sáu tiếng...

Đây, đây là cấp bậc đón khách cao nhất của Linh Động Sơn đó!

Trên mặt Tần Thi và Đổng Ngữ cùng với Hoàng Họa đều lộ vẻ tươi cười nhàn nhạt, như thể việc đó là đương nhiên vậy.

Ngược lại Sở Mặc lại không có phản ứng gì nhiều, mà còn hơi hơi nhíu mày.

Hắn mặc dù không dám nói là hiểu rất rõ về Khinh Chu Tử của Linh Động Sơn, nhưng theo phong cách làm việc của y... thì hình như không được thức thời như vậy.

Chẳng lẽ thực sự bị chiến tích của mình dọa rồi?

Sở Mặc âm thầm lắc đầu, trong lòng tự nhủ: chưa chắc!

Nếu chiến tích có thể dọa được mọi người, thì giới tu hành sợ là sẽ thái bình hơn hiện tại rất nhiều.

Chắc chắn sẽ có người vẫn còn giữ tâm lý may mắn.

Sở Mặc nghĩ trong lòng, sau đó đứng tại chỗ, nháy mắt khuấy động không khí của cả Linh Động Sơn, trực tiếp tiến hành suy diễn.

Ngay sau đó, ánh mắt của hắn nheo lại, bên trong hiện ra sự phẫn nộ vô cùng tận.

Hắn thoáng nhìn Tần Thi đang đứng bên cạnh, sau đó dùng phươngthức truyền âm, nói với Tần Thi mấy câu.

Sau khi nghe xong, trên mặt Tần Thi lập tức lộ vẻ giận dữ, không truyền âm lại mà trực tiếp nói:

- Giao cho ta đi.

Nói xong chợt nghiêng người, nháy mắt biến mất tại chỗ.

Cảnh tượng này, chỉ có người đệ tử trông giữ cửa kia nhìn thấy, nhưng hoàn toàn không dám lên tiếng.

-----o0o-----

Chương 1034: Lộ vẻ kỳ quái

Chương 1034: Lộ vẻ kỳ quái

Đổng Ngữ, Hoàng Họa và Lục Thiên Kỳ nhiều ít gì cũng cảm thấykỳ quái, đang định hỏi thì lúc này đội ngũ của đối phương đã tới.

Chỉ có thể tạm thời áp chế mối nghi ngờ trong lòng.

Cùng nhìn về phía bên kia theo Sở Mặc.

Quả nhiên, trong số những người vừa xuất hiện cũng không thấy có chưởng môn của Linh Động Sơn, thậm chí ngay cả phó chưởng môn hoặc một vị trưởng lão cũng không có!

Dẫn đầu đoàn người là một gã chấp sự cao cấp, chuyên môn phụ trách tiếp khách của Linh Động Sơn.

Người này nhìn thấy mấy người Sở Mặc, vẻ mặt tươi cười khiêmnhường.

Nghênh tiến lên, lớn tiếng nói:

- Khách quý đến nhà, không đón từ xa, xin thứ tội.

Sở Mặc thản nhiên nhìn thoáng qua người này, gật gật đầu, mang theo mấy người Đổng Ngữ, không nói một lời đi theo y.

- Mời khách quý vào trong!

Trong lòng gã chấp sự cao cấp của Linh Động Sơn kỳ thực cũng đang lo lắng không yên, y rất sợ vị sát thần trẻ tuổi nổi tiếng này trở mặt với y.

Y chỉ là một nhân vật nhỏ bé mà thôi, không chịu nổi lửa giận của đối phương đâu.

Còn may.

Đối phương tuy không khách khí nói được với y vài câu, nhưng cũng chẳng có hứng thú làm khó y.

Điều này khiến gã chấp sự cao cấp đó có hơi hơi mất mát, đồng thời lại cũng cảm thấy vài phần may mắn.

Tiếng nhạc cổ du dương, lại vang lên.

Hoàng Họa và Đổng Ngữ liếc mắt nhìn nhau một cái, tất cả đều hơi nhíu nhíu mày.

Bày ra nghi thức lớn như vậy đến đón người, nhưng bộ phận cao tầng chân chính lại không có lấy một mống xuất hiện.

Đây là có chuyệngì?

Hơn nữa, vừa rồi Sở Mặc bảo Tần Thi tỷ đi làm gì thế?

Cùng lúc đó.

Ở một nơi địa thế phức tạp, rừng núi hơi hoang vu phía sâu trong Linh Động Sơn.

Trên vách núi đá có hàng loạt động phủ được đục ra.

Động phủ này cũng không phải nơi dùng để tu luyện, mà là nhà tùcủa Linh Động Sơn!

Chuyên môn dùng để giam giữ những người phạm phải lỗi lầm của Linh Động Sơn.

Lúc này, có vài tu sĩ sắc mặt nghiêm túc bay về phía một trong số các động phủ đó.

Tới nơi, mở cửa động phủ ra, có tu sĩ trong số kia trầm giọng nói:

- Lục Thiên Duyệt, đi ra đây!

Một cô gái sắc mặt tiều tụy, toàn thân lấm bẩn chậm rãi đi từ trong ra, nhìn mấy tu sĩ lơ lửng trong không trung, lông mày hơi hơi nhíu lại.

Cô gái này, chính là Lục Thiên Duyệt!

Nàng bị giam giữ tại nơi này, tuy rằng rất an toàn, cũng không phải chịu khổ gì.

Nhưng tu vi bị phong ấn, chỗ này lại không có đồ dùng tắm giặt gì, bởi vậy chỉ trong một thời gian ngắn cơ thể của Lục Thiên Duyệt trở nên lem luốc.

Đây còn là tình huống mà nàng liều mạng duy trì được, nếu không trông còn càng thảm hại hơn!

Nếu trong trường hợp đồ đệ phạm sai lầm, sư phụ dùng loại thủ đoạn này trừng phạt đồ đệ...

đương nhiên chẳng có gì đáng trách, chỉ là phạt nhẹ cảnh cáo nặng mà thôi.

Nhưng vấn đề ở chỗ Lục Thiên Duyệt lại chẳng sai chỗ nào, dù có thì sai lầm của nàng chính là khi Khinh Chu Tửđang mắng nàng bất nhân bất nghĩa bất trung bất hiếu, nàng cãi lại hai câu.

Đó cũng là do tức quá, nên đã hỏi vặn lại rằng: Ta vì sao lại bất nhân bất nghĩa bất trung bất hiếu chứ?

Kết quả liền bị phong ấn tu vi, giam giữ tại chỗ này.

Nỗi oan ức và tức giận trong lòng Lục Thiên Duyệt không phải là nhỏ.

Ba mươi sáu tiếng chuông vừa rồi nàng cũng có nghe được, tronglòng còn đang cảm thấy kỳ quái không biết là ai đã tới.

Từ khi bị giam giữ ở chốn này, Lục Thiên Duyệt mất hết tin tức của nơi khác.

Cho nên nàng căn bản là không rõ, ở bên ngoài rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Cũng sẽ không ai tới nói với nàng cả.

Nàng nhìn mấy gương mặt quen thuộc trước mắt, không kìm nổi nhẹ giọng hỏi:

- Làm sao vậy?

Những người này đều là đồ đệ của Khinh Chu Tử, cũng là tâm phúc của Khinh Chu Tử, và chính là sư huynh của Lục Thiên Duyệt.

- Không có gì, mang ngươi tới chỗ khác, cho ngươi rửa mặt chải đầu ăn mặc đàng hoàng một chút, có người tới đón ngươi.

Một người con trai trong số đó còn nhìn Lục Thiên Duyệt với con ngươi mang theo vài tia khác lạ.

Lục Thiên Duyệt khẽ cau mày:

- Triệu sư huynh có thể nói rõ hơn một chút không?

Cái gì mà ai đến đón ta?

- Ha ha, thì là Sở Mặc đấy, ngươi không biết người này sao?

Người con trai kia nhìn Lục Thiên Duyệt, giọng nói có chút trêu tức.

- Hả?

Lục Thiên Duyệt lập tức giật mình kinh hãi, ngây ra đó không nhúc nhích, nàng có chút không tin lời nói của vị Triệu sư huynh này.

Cho tới nay, vị Triệu sư huynh này vẫn đang theo đuổi nàng, từ đầu Lục Thiên Duyệt đã từ chối dứt khoát rồi.

Mà vị Triệu sư huynh này tuy không quấn quít đeo đẳng, nhưng chưa hề có ý định bỏ cuộc.

Cho nên từ tận đáy lòng, Lục Thiên Duyệt vẫn là có chút cảnh giác với y.

- Đi nhanh lên, muộn rồi sư phụ lại muốn mắng người.

Triệu sư huynh nhìn thoáng qua Lục Thiên Duyệt, trầm giọng nói.

- Ta không đi, trừ phi cởi bỏ phong ấn cho ta trước đã.

Thân mình Lục Thiên Duyệt co rụt về phía sau, nhìn Triệu sư huynh, lạnh lùng nói.

- Ngươi... ngươi làm vậy chẳng phải làm khó cho chúng ta sao?

Triệu sư huynh lập tức có chút buồn bực, nhìn Lục Thiên Duyệt:

- Ai trong chúng ta có thể cởi bỏ được cấm chế của sư phụ chứ?

Nếu giải được... ta đã sớm vụng trộm giải cho ngươi rồi!

Vài vị sư huynh khác không nhịn được, để lộ nụ cười ra vẻ ngầm hiểu, sau đó đều khuyên nhủ:

- Thiên Duyệt sư muội, đừng ngang bướng nữa, hẳn là ngươi cũngnghe thấy tiếng chuông kia rồi, là Sở Mặc đến đây thật.

Người khác lại nói:

- Ngươi không biết đâu, hiện giờ uy danh của Sở Mặc vang trời...

Vừa mới nói một câu, đã bị Triệu sư huynh hung hăng lườm một cái sang.

Sau đó, Triệu sư huynh nhìn Lục Thiên Duyệt nói:

- Được rồi, chớ có lề mề nữa, nhanh lên đi.

Quả thực lúc này Lục Thiên Duyệt đã tin thêm vài phần về việc SởMặc đến đây, tuy nhiên nàng vẫn cứ cảm thấy mấy người này có ý đồ khác.

Bởi vì nếu quả thực là có thiện ý muốn thả nàng đi, cho nàng gặp Sở Mặc... thì dù không phá bỏ phong ấn cho nàng, thì dù gì cũng nên phái mấy nữ đệ tử tới đây chứ?

Linh Động Sơn lại không phải không có nữ đệ tử, hiện giờ phái mấy tên con trai lại đây, là có chuyện gì?

Cho nên, trong lòng Lục Thiên Duyệt vô cùng kháng cự, nàng nhìn Triệu sư huynh nói:

- Ta như vậy, đi với các ngươi thế nào?

- Đơn giản, ta cõng ngươi!

Triệu sư huynh nói xong liền định tiến lên.

Lục Thiên Duyệt quát lạnh một tiếng:

- Ngươi đứng lại!

Sắc mặt Triệu sư huynh lập tức trở nên rất khó coi, lạnh lùng nhìn Lục Thiên Duyệt.

Lục Thiên Duyệt nói:

- Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi đừng có chạm vào ta!

- Chuyện này... không phải tùy ý ngươi!

Khẩn trương đi theo ta!

-----o0o-----

Chương 1035: Kế sách trơ trẽn

Chương 1035: Kế sách trơ trẽn

Sự kiên nhẫn của Triệu Thành cũng đã hoàn toàn cạn sạch.

Sư phụ chỉ cho y thời gian một canh giờ, nếu cứ lằng nhằng ở trong này thêm một lúc nữa, vậy thì y sẽ vĩnh viễn không chiếm được người phụ nữ này rồi.

Trong đầu y không khỏi hồi tưởng lại lời dặn dò của sư phụ khi nãy.

- Thành nhi, không phải ngươi vẫn luôn thích Lục Thiên Duyệt sư muội sao?

Hiện giờ sư phụ đồng ý với ngươi!

Vi sư làm chủ, gả nàng cho ngươi, sau đó, ngươi phải dùng thời gian ngắn nhất biến nàng thành người đàn bà của mình!

Sau khi làm xong, mang nàng theo, đi gặp vị công tử Sở Mặc danh chấn thiên hạ kia!

Khi Triệu Thành vừa mới nghe được tin tức này, toàn thân đều ngâyngốc, trên mặt viết một chữ mộng thật to!

Y không phải hạnh phúc đến phát ngốc, vui vẻ tới bối rối, mà là bị hù sợ!

Trong lòng y thắc mắc sư phụ đây là định làm gì?

Muốn hại chết y cũng đừng nên dùng cách này chứ?

Nếu trước khi Sở Mặc đến, Khinh Chu Tử nói với y những lời này, chắc chắn y sẽ hưng phấn tới nỗi nhảy ngược lên.

Nhưng hôm nay người ta đã tìm đến cửa, cho dù quả thực giữa Sở Mặc và Lục Thiên Duyệt không có gì, nhưng làm như vậy...

Rõ ràng là muốn chọc giận tên SởMặc kia mà!

Cái tên Sở Mặc này, hiện giờ đã thuộc vào hàng vang danh thiên hạ trên khắp cõi Linh giới rồi.

Tuy Triệu Thành cũng tự nhận mình là một thiên tài, nhưng đặt cạnh Sở Mặc thì đúng là không thể nào so sánh nổi!

Kế tiếp, cuộc nói chuyện sau đó của Khinh Chu Tử lại cho Triệu Thành thêm ăm ắp niềm tin và dũng khí.

- Sao?

Ngươi sợ?

Thân là một người đàn ông mà đến dũng khí nàycũng không có?

Ngươi sợ cái gì?

Lục Thiên Duyệt kia một không phải là vợ của Sở Mặc, hai không phải là nhân tình của hắn!

Sư phụ sư phụ... sư tôn như cha!

Ta sắp đặt cho nàng một cuộc hôn nhân thì đã sao nào?

Hơn nữa, ta sẽ tuyên bố ngay trước mặt hắn rằng, ngươi chính là chưởng môn kế nhiệm của Linh Động Sơn!

Lời Khinh Chu Tử nói ra khiến kẻ khác nghe xong phải giật mình.

Triệu Thành cũng ngây ngẩn cả người, tuy lúc trước y cũng từng mơ mộng tới điều này, nhưng không ngờ thật sự có ngày thực hiện được.

Đây mới gọi là tài sắc danh lợi cùng thu chứ!

Nhưng vì sao sư phụ phải làm như vậy?

Mặc dù nói bản thân từ nhỏ đã được sư phụ mang về nuôi, tình như cha con, nhưng Triệu Thành tự hỏi trong lòng, thấy bản thân cũng chưa ưu tú đến nỗi làm cho sư phụ phải trả giá đến mức này!

Khinh Chu Tử nói thấm thía với Triệu Thành:

- Thành nhi, sư phụ nhìn ngươi trưởng thành, thiên phú, phẩm tính của ngươi đều thuộc dạng tốt nhất, chớ nên coi thường bản thân mình.

Đừng tự đi so bì với Sở Mặc, đến đấng quyền năng nhất trong Linh giới còn không bằng hắn, ngươi tranh giành với hắn làm cái gì?

Sư phụ sắp xếp như vậy đều là có ý đồ sâu xa cả đấy!

Đầu tiên, hiện giờ uy danh của Sở Mặc đã vang dội khắp Linh giới đúng không?

Triệu Thành ngây ngốc gật đầu.

- Như vậy, nếu có thể tạo mối quan hệ dính dấp tới hắn một chút, cũng sẽ vang danh thiên hạ theo, đúng chứ?

Ít nhất... sẽ không còn ai dám trêu chọc đến ngươi, phải không nào?

Khinh Chu Tử nhìn Triệu Thành.

Triệu Thành lại gật gật đầu, sau đó nói:

- Nhưng... như vậy cũng đâu phải là mối quan hệ tốt...

- Ai nói quan hệ này không tốt?

Khinh Chu Tử cười lạnh nói:

- Nhìn qua thì đây là hành động thò tay lấy hạt dẻ trong lò lửa, là cử chỉ trêu ngươi Sở Mặc.

Nhưng trên thực tế, ngươi suy nghĩ kỹ lại xem, Lục Thiên Duyệt là loại cô gái như thế nào?

- Cô gái tốt!

Triệu Thành đáp không chút do dự.

Nếu Lục Thiên Duyệt không phải là một cô gái tốt, Triệu Thành y việc gì phải đau khổ theo đuổi nàng nhiều năm như vậy?

- Vậy thì được rồi.

Khinh Chu Tử nói như đã liệu trước:

- Phụ nữ chính là như vậy, chỉ cần nàng trở thành người của ngươi... thì trong lòng dẫu không cam tâm thế nào, cũng sẽ không thể hiện ra ngoài mặt.

Nhất là Lục Thiên Duyệt, từ trong cốt tủy nàng là một người vô cùng thích cậy mạnh.

Nói toạc ra là sĩ diện!

Mặt mũi thanh danh quan trọng hơn tất thảy!

Chỉ cần nàng trở thành người phụ nữ của ngươi, thì nhất định sẽ ngoan ngoãn ở lại bên cạnh ngươi.

Chính ngươi ngẫm lại xem có phải hay không?

Triệu Thành trợn mắt há miệng trân trân nhìn sư phụ của mình, gật gật đầu theo bản năng.

Quả thực, y hiểu rõ Lục Thiên Duyệt, đó đúng là một cô gái cực kỳ truyền thống và bảo thủ.

Nếu đoạt được trinh tiết của nàng, thì cho dù trong lòng có không muốn vạn lần, nhưng tám chínmươi phần trăm... cũng sẽ nhận mệnh!

Khinh Chu Tử nói:

- Chuyện này nếu nói một cách to tát, thì cùng lắm là sư phụ ta hống hách ngang ngược, cưỡng ép nhúng tay vào hôn nhân của đồ đệ mình, nhưng vậy thì sao chứ?

Người khác nào có quyền gì mà đến khoa tay múa chân?

Nói nhỏ đi thì chẳng có việc gì hết!

Còn có một câu mà Khinh Chu Tử vẫn chưa chịu nói ra, đó là đối với người thanh niên tên Sở Mặc này, y đã ghen tị, đố kỵ, phản cảm tới cực hạn!

Một tu sĩ nho nhỏ còn trẻ như vậy, dựa vào đâu mà may mắn tới mức, gặp vận số chó má đi ngược đạo trời thế?

Mới có thể chỉ trong thời gian vài năm ngắn ngủi, phát triển tới trình độ này?

Không phải ngươi vang danh thiên hạ sao?

Không phải ngươi cực kỳ hùng mạnh sao?

Không phải ngươi ỷ vào uy danh lừng lẫy của mình, trực tiếp chạy tới Linh Động Sơn của ta đòi người sao?

Được, ta trả cho ngươi!

Cho ngươi một niềm vui bất ngờ tày trời!

Khinh Chu Tử ta chính là không phục, hôm nay ta sẽ cho ngươi ăn một quả bồ hòn thật lớn nhé!

Cho ngươi ghê tởm mà vẫn phải nhịn, như nuốt phải con ruồi mà không nói được thành lời!

Đến lúc đó, để chuyện này truyền ra, vì duy trì thanh danh và sĩ diện của mình, lại phải chăm sóc bảo vệ bạn tốt Lục Thiên Duyệt của ngươi trước sau như một!

Thậm chí ngươi còn không thể động đến một cọng tóc của Triệu Thành!

Bằng không ngươi chính là loại đi đoạt vợ của người khác!

Ngươi chính là tên khốn kiếp nhất thế gian!

Không chỉ có vậy, từ nay về sau, ngươi còn phải cực lực ủng hộ Linh Động Sơn!

Ủng hộ Lục Thiên Duyệt!

Ủng hộ Triệu Thành!

Nếu không, ta sẽ có vô vàn biện pháp khiến danh tiếng của ngươi xuống dốc không phanh!

Cẩm Tú Thành mà ngươi dày công gây dựng...cũng sẽ phải hổ thẹn vì ngươi!

Khinh Chu Tử ta, sẽ biến món nợ vì ngươi tìm tới cửa ức hiếp, khiến cả Linh Động Sơn ta mất mặt, xoay chuyển thành chuyện tốt!

Người thông minh trong Linh giới còn nhiều mà, nhất định sẽ có người nhìn ra được kế hoạch của ta, hiểu được ý đồ của ta.

Đến lúc đó... hừ hừ, chuyện mà Cửu Nguyệt phái, Liệt Hỏa giáo, Độc Cô Sơn, Chung gia, Bình gia, Hồ gia các ngươi đều không làm được, nhưng Khinh Chu Tử ta lại làm được!

-----o0o-----

Chương 1036: Giao người ra đây (1)

Chương 1036: Giao người ra đây (1)

Danh dương thiên hạ?

Thật đơn giản!

Loại tâm cơ và lòng dạ này sâu tới mức khiến cho kẻ khác phải hoảng sợ, quả thực đã tính kế tới tận xương cốt của Sở Mặc!

Hơn nữa, theo Khinh Chu Tử, kế hoạch này của mình thoạt nhìn đơn giản, thô bạo, nhưng lại tuyệt diệu tới vô cùng, nhất định sẽ thành công!

Tin rằng đến khi Triệu Thành mang theo Lục Thiên Duyệt vừa trở thành một người đàn bà chân chính, xuất hiện trước Sở Mặc, vẻ mặt hắn sẽ đặc sắc vạn phần!

Đương nhiên, sơ hở duy nhất trong kế hoạch này chính là ở chỗ Lục Thiên Duyệt.

Làm sư phụ của Lục Thiên Duyệt, Khinh Chu Tử rất rõ ràng tính tình đồ đệ mình cực kỳ nóng nảy.

Trong tình huống bình thường nhất định sẽ không chịu trao thân cho Triệu Thành.

Cho nên, y còn lặng lẽ đưa cho Triệu Thành một viên đan dược.

- Có thứ này, việc lớn nhất định sẽ thành!

Triệu Thành nhớ lại lời sư phụ dạy, trong lòng ngập tràn tự tin, y lạnh lùng nhìn thoáng qua Lục Thiên Duyệt, thản nhiên nói:

- Hy vọng lát nữa khi chúng ta động phòng, ngươi vẫn còn duy trìđược tính tình như vậy!

- Ngươi...

Lục Thiên Duyệt nhìn Triệu Thành với vẻ mặt khiếp sợ, tức giận tới không nói nổi thành lời, định trực tiếp cắn lưỡi tự sát!

Triệu Thành lạnh lùng cười, giơ tay một cái liền có thể hoàn toàn khống chế được Lục Thiên Duyệt, sau đó đem nàng kẹp dưới cánh tay, nhìn mấy vị sư huynh đệ đang có chút trợn mắt há mồm bên cạnh, trầm giọng nói:

- Sau khi chuyện này thành công, ta sẽ là chưởng môn tương lai của Linh Động Sơn.

Vị trí trưởng lão nhất định sẽ có phần của chư vịhuynh đệ!

Mấy sư huynh đệ của Triệu Thành nghe vậy, trong mắt liền lộ ra ánh mắt nóng bỏng.

Cùng kêu lên rằng:

- Chúng ta nhất định sẽ tận tâm sát cánh cùng chưởng môn tương lai!

Tần Thi đi xuyên qua khu vực sâu trong Linh Động Sơn, không ngừng tránh né các đệ tử cùng một vài cấm chế bên trong đó... lòng của nàng vẫn đang phẫn nộ khôn nguôi, thậm chí có chút không dám tin lời Sở Mặc vừa nói cho nàng là sự thật!

Làm sao người của Linh Động Sơn có thể vô liêm sỉ tới mức này?

Sao họ dám làm chuyện như thế?

Điên cả rồi sao?

Sau đó khi Tần Thi dần dần tỉnh táo lại, ý muốn giết chóc trong con ngươi của nàng càng thêm mãnh liệt, bởi vì nàng ít nhiều cũng đã đoán được ý đồ vì sao người của Linh Động Sơn làm như vậy!

Tát thẳng vào mặt!

Hung hăng nhục nhã Sở Mặc!

Đồng thời còn trực tiếp... thô bạo... dính lên quan hệ với Sở Mặc!

Bởi vì Lục Thiên Duyệt là bạn bè của Sở Mặc!

Như vậy, từ nay về sau, Sở Mặc nhất định phải làm bộ chẳng có chuyện gì xảy ra cả, dốc sức ủng hộ Lục Thiên Duyệt.

Hơn nữa conf không thể làm gì cái người đã chà đạp Lục ThiênDuyệt kia, bằng không tiếng ác cùng cực sẽ đổ hết lên đầu Sở Mặc.

- Tính giỏi thật!

Nhưng các ngươi có lường được phản ứng của chúng ta không?

Đôi mắt trước nay vẫn vô cùng bình thản của Tần Thi lóe lên ánh sáng lạnh như băng.

Vị này trước kia đã từng là công chúa của gia tộc lớn trên Thiên giới, một khi nổi đóa lên thì không phải là điều mà người bình thường có thể tưởng tượng được.

Theo tính toán vừa rồi của Sở Mặc, do khoảng cách gần, hơn nữaLục Thiên Duyệt cũng đang trực tiếp có mặt ở đây, sau khi khuấy động cả Linh Động Sơn liền trực tiếp suy diễn ra kiếp nạn mà Lục Thiên Duyệt sắp phải đối mặt.

Hơn nữa, kiếp nạn này còn có can hệ đến trinh tiết!

Lúc ấy Sở Mặc liền nóng nảy rồi, cho dù không đề cập đến mối giao tình giữa nàng và hắn, cũng không thể trơ mắt nhìn nàng bị làm nhục được!

Chớ nói chi hắn đi chuyến này chính là vì Lục Thiên Duyệt.

Nếu quả thực để chuyện này xảy ra trong khoảng thời gian Sở Mặc tìm đến đây... vậy thì hắn sẽ ân hận cả đời!

Thù này, tạm thời có thể áp chế rồi sau đó mới tính.

Nhưng an nguy của Lục Thiên Duyệt, phải được đặt lên hàng đầu!

Tầm quan trọng của trinh tiết đối với một người con gái ra sao thì khỏi phải nói cũng biết, nhất là với cô gái như Lục Thiên Duyệt thì càng cần như vậy.

Sở Mặc không thể nào tưởng tượng nổi, nếu chuyện này trở thành sựthật, hắn sẽ phải đối mặt với Lục Thiên Duyệt ra sao.

Cho nên, hắn trực tiếp cho Tần Thi biết địa điểm, sau đó tự mình ở bên cạnh khuấy động cả Linh Động Sơn, khống chế toàn cục!

Một khi không thể khống chế được, hắn có thể chớp thời cơ ra tay trước.

Bất luận thế nào, cũng phải bảo vệ tốt Lục Thiên Duyệt đã rồi hẵng nói.

Bên này Sở Mặc cố nén nỗi phẫn nộ trong lòng, đi theo gã chấp sựcao cấp của Linh Động Sơn, hướng đến đại điện tiếp khách của họ.

Bởi vì từ đầu đến cuối Sở Mặc đều không nói năng gì, hơn nữa rảo bước rất nhanh, nên dù có muốn lôi kéo làm quen với Sở Mặc, nhưng gã chấp sự kia cũng chỉ đành phối hợp với Sở Mặc tăng tốc độ.

Rất nhanh chóng, mọi người đã đến đại điện, nơi mà Linh Động Sơn dùng để tiếp khách.

Chưởng môn của Linh Động Sơn Khinh Chu Tử mang theo một đám trưởng lão đứng ở cửa đại điện, nở nụ cười đón chào.

Từ rất xa, Khinh Chu Tử đã chắp tay hướng về phía Sở Mặc:

- Sở công tử đại giá quang lâm, quả là làm vẻ vang cho kẻ hèn Linh Động Sơn này!

Ha ha, ha ha, ha...!

Tiếng cười của Khinh Chu Tử rất đặc sắc, nhát gừng nhát gừng, vẻ mặt tươi cười sáng lạn, thoạt nhìn cực kỳ vui vẻ.

Điều này khiến cho những trưởng lão bên cạnh y tràn đầy nghi hoặc.

Tự nhủ trong lòng, nếu đã nhiệt tình như vậy, vì sao không nghênh đón từ xa một chút?

Cho dù ngươi không muốn hạ mình đi đón Sở Mặc, cũng nên để cho chúng ta đi chứ?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Khinh Chu Tử, sau đó lại lia mắt về phía các trưởng lão đang cười thật miễn cưỡng bên cạnh.

Khẽ gật đầu một cái:

- Ta tới đây chỉ có một việc, ngoài việc đó ra ta không muốn có chút quan hệ nào với Linh Động Sơn các ngươi cả.

Sở Mặc nhìn Khinh Chu Tử:

- Giao Lục Thiên Duyệt ra đây.

Có lẽ là không ngờ Sở Mặc sẽ quyết liệt như vậy, Khinh Chu Tử hơi ngẩn ra, các trưởng lão còn chưa biết tình hình bên cạnh y cũng đều sửng sốt, âm thầm nhíu mày.

Mặc kệ thế nào, bọn họ vẫn là một thànhviên của Linh Động Sơn, lúc này những lời Sở Mặc nói ra khiến họ vô cùng không vui.

- Sở công tử nói đùa rồi, có chuyện gì chúng ta vào nhà từ từ trò chuyện.

Khinh Chu Tử nhìn Sở Mặc, cười khẽ.

- Không cần.

Sở Mặc nhìn Khinh Chu Tử:

- Lục Thiên Duyệt đang ở đâu, ta muốn gặp nàng ngay bây giờ.

- Sở công tử, dù sao Lục Thiên Duyệt cũng là đồ đệ của Khinh Chu Tử ta.

Hơn nữa, Sở công tử tìm tới cửa đòi người... cũng hơi gượng ép đấy?

Khinh Chu Tử cũng thu lại nụ cười trên mặt, nhìn Sở Mặc với vẻ nghiêm túc.

Còn lại mấy trưởng lão Linh Động Sơn không rõ tình hình bên kia, cũng đều tức giận nhìn Sở Mặc, cảm thấy người trẻ tuổi danh tiếng vang dội này thật là hơi quá đáng!

-----o0o-----

Chương 1037: Phục Phong

Chương 1037: Phục Phong

- Ha ha, chuyện tốt, không biết là vị nào... có tính tình dữ dội như vậy, một người liền phá hư, thật sự là lợi hại!

Đồng thời cũng có rất nhiều người ở các nơi khắp Tiên giới có liên quan tới Đạo Môn, sau khi biết tin tức này liền giận tím mặt!

Bảy mươi hai đại năng... cũng không phi thăng Thiên giới toàn bộ, lúc trước cũng đã nói, trong những người này có rất nhiều người sau khi học cấp tốc tới tu sĩ Phi Thăng kỳ, căn bản không có năng lực tiến thêm một bước.

Lại không có thủ đoạn đối kháng với Thiên kiếp, cho nên buông tha cho ý nghĩ phi thăng lên Thiên giới, một lòng làm người có thân phận phú ông, hưởng thụ cuộc sống ở Tiên giới.

Nhưng tất cả mọi thứ của bọn họ cũng là Đạo Môn giao cho họ, rời khỏi Đạo Môn đã không còn chiêu bài gạt người kia, bọn họ cho dù có một thân tu vi hùng mạnh cũng không thể tiếp tục sống như trước!

Bởi vậy những người này quả thật căm hận người hủy Đạo Môn tới tận xương tủy.

Thề nhất định phải tìm được người hủy Đạo Môn, loạn đao chém chết hắn!

Chỉ có điều Tiên giới mờ mịt, muốn tìm một người nói dễ hơn làm.

Chứ đừng nói chi tới những tu sĩ Đạo Môn này, tuy rằng một đám có được tu vi cực cao, nhưng tri thức tu luyện của bọn họ thậm chí còn không bằng những tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh trong tiên giới.

Cho nên, tuy rằng một số người bắn tiếng phải tìm cho ra hung thủ, nhưng người thật sự đi làm... cũng là cực kỳ nhỏ.

Tuy nhiên trên phương diện này cũng có ngoại lệ.

Phục Phong chính là cái ngoại lệ lớn nhất!

Phục Phong là một tu sĩ Phi Thăng kỳ đỉnh cao, hắn cũng là con cháu phục gia của Tiên giới.

Nói tới Phục gia của Tiên giới, người biết đều theo bản năng trở nên nghiêm túc, sau đó thật cẩn thận, căn bản không dám trêu chọc lung tung.

Có thể làm cho gần hơn phân nữa tu sĩ Tiên giới làm ra loại phản ứng này, tự nhiên không phải là một gia tộc nhỏ bình thường.

Trên thực tế, Phục gia Tiên giới là một quái vật lớn thật sự!

Có thể nói là gia tộc trụ cột của Tiên giới, cũng là gia tộc cấp bậc hóa thạch của Tiên giới.

Từ thời đại xa xưa tới này, Phục gia liền tồn tại ở Tiên giới, có truyền thuyết nói Phục gia đã từng xuất hiện Chí Tôn!

Đương nhiên, truyền thuyết này cho tới bây giờ không ai có thể chứng thực, tuy nhiên hiện giờ ở gia tộc Phục gia này có mấy đại lão Đế Chủ trấn thủ là một chuyện cực kỳ chính xác!

Đạo Môn xây dựng chỉ có hai trăm năm, sở dĩ cho tới bây giờ đều không có nguy cơ gì cũng không tránh khỏi quan hệ với Phục Phong.

Phàm là người biết tầng quan hệ này cũng không nguyện ý đi trêu chọc quái vật lớn Phục gia.

Tuy nói Phục Phong cũng không có địa vị quá mức tôn sùng ở Phục gia, nhưng hắn cũng là con vợ cả Phục gia lại là một đại tu sĩ Phi Thăng kỳ đỉnh cao thật sự.

Phục Phong cũng không phải là tên côn đồ, không có tâm pháp gì tốc, không có công pháp tốt, cũng không có bất kỳ căn cơ vượt qua thử thách nào... thân thể hắn là vì con vợ cả Phục gia, từ nhỏ tiếp nhận giáo dục và tài nguyên đều là thứ mà người bình thường khó có thể tưởng tượng được!

Mục đích hắn gia nhập Đao Môn cũng không phải để giúp tu vi của mình được tăng cấp tốc.

Trên thực tế, thời điểm Phục Phong gia nhập Đạo Môn cũng đã là tu sĩ Đại Thừa kỳ!

Hơn nữa với chiến lực lúc đó của hắn, cho dù là sư phụ của hắn có được tu vi Phi Thăng kỳ, là một trong tám đại môn đồ của Trâu Quang... cũng chưa hẳn là đối thủ của hắn!

Phục Phong ở Phục gia tuy là con vợ cả, nhưng lại không có bất kỳ quyền thừa kế gì, cho dù vài ca ca của hắn đều chết hết thì Phục gia cũng không rơi vào trong tay hắn.

Mà cố tính hắn lại là một người có dã tâm rất lớn, không cam lòng sống bình thường như vậy cả đời.

Không cam lòng sau này phi thăng Thiên giới cũng chỉ có thể làm con cháu Phục gia bình thường.

Hắn muốn giành được lợi ích lớn hơn, muốn đạt được địa vị cao hơn!

Cho nên lúc ấy hắn đem ánh mắt của mình quăng về phía Đạo Môn vừa thành lập chưa lâu.

Với thực lực của hắn, thậm chí không cần bại lộ thân phận cũng có thể thoải mái trở thành một trong....

Bảy mươi hai đại năng rồi.

Những năm gần đây Phục Phong luôn khổ cực chờ đợi, rốt cục khi....

Thủy Tổ rời đi, tám đại môn đồ cũng lần lượt phi thăng.

Bảy mươi hai đại năng... cũng có một nửa rời khỏi Tiên giới.

Còn dư lại gần như tất cả đều là hạng người không ôm chí lớn.

Nói thí dụ như Đồng Thiết Cương... một trong Bảy mươi hai đại cương ở lại giữ Đạo Môn, theo Phục Phong kia chính là một rác rưởi điển hình!

Là thứ chó má!

Tuy nhiên Phục Phong lại mừng rỡ vì có những trường hợp này, nhưng người đó càng vô năng thì sau này nắm Đạo Môn trong tay lại càng đơn giản.

Chỉ có điều hắn còn chưa kịp động thủ lại đột nhiên nghe được... tin tức toàn bộ Đạo Môn đã bị sụp đổ.

Điều này làm cho cả người Phục Phong đều bị giận tới điên lên, sau đó hắn bắt đầu vận dụng cơ sở ngầm của mình ở Đạo Môn tra rõ chuyện này.

Đạo Môn bị hủy tương đương với việc Phục Phong hoàn toàn mất hi vọng, sau này muốn tìm cơ hội tốt như vậy chỉ sợ cũng sẽ không có.

Loại cảm giác này khiến Phục Phong gần như phát cuồng.

Lửa giận trong lòng hắn đã gần tới nông nỗi mất đi lý trí.

Một tu sĩ Phi Thăng kỳ đỉnh cao tức giận là một việc rất đáng sợ.

- Lâm Vũ?

Con cháy một tiểu tộc không biết tên ở Tiên giới, gia tộc nhiều thế hệ kinh doanh dược phẩm, xem như hơi có sản nghiệp... người hủy đi Đạo Môn là bằng hữu cua Lâm Vũ!

- Chuyện này, tên mập mạp chết bầm kia biết tương đối nhiều, hắn tựa hồ bị hung thủ kia vơ vét hết tất cả tài sản trên người.

- Ngoài ra tu vi của hung thủ kia tương đương rất cao, hắn dường như biết rất rõ về tác dụng của tòa đại trận kia và phong ấn vĩnh cữu.

Khiến chúng ta sau này chỉ có thể nhìn mà không tới gần được chỗ kia

Đây là tin tức mà cơ sở ngầm của Phục Phong gửi cho hắn, mỗi một tin đều khiến Phục Phong có một loại kích động muốn ngửa mặt lên trời rống giận.

Sau đó hắn trực tiếp hạ lênh:

- Bắt Lâm Vũ, bắt tên mập chết bầm kia lại!

Mang bọn họ tới trước mặt ta!

-----o0o-----

Chương 1038: Cứu được rồi

Chương 1038: Cứu được rồi

Trong lòng Khinh Chu Tử nghĩ, viên đan dược kia chẳng những có tác dụng kích dục, mà còn mang theo hiệu quả gây ảo giác mãnh liệt!

Cho nên Khinh Chu Tử cũng chẳng chút lo lắng về việc lát nữa, Triệu Thành mang Lục Thiên Duyệt ra đây có xảy ra nhiễu loạn gì không.

Đến lúc đó, Sở Mặc sẽ chỉ thấy một cô gái đầy nét kiều diễm xuân tình vô hạn, dựa vào người đệ tử tâm phúc của y, dùng vẻ mặt vô tội nói với hắn:

- Vì sao ngươi lại tới sư môn của ta gây rối?

Khinh Chu Tử rất muốn thấy cảnh Sở Mặc xấu hổ cùng cực, đến khi chợt hiểu ra thì càng giận đến sôi người.

Cảnh tượng đó, nhất định rất vui mắt!

Đúng lúc này, giọng nói lạnh như băng của Sở Mặc đã cắt đứt toàn bộ ảo tưởng của Khinh Chu Tử.

- Triệu Thành hẳn là đồ đệ của ngươi chứ gì?

Y bị phế rồi.

Nói cho ngươi hay, âm mưu của ngươi thất bại rồi!

- Ngươi đang nói hươu nói vượn cái...Khinh Chu Tử cười lạnh đáp lại theo bản năng, nhưng mới nói được một nửa, trong giây lát y liền ngơ ngẩn, nhìn Sở Mặc đầy hoảng sợ:

- Ngươi...

Ngươi nói cái gì?

Mấy trưởng lão còn lại của Linh Động Sơn, cũng nhìn Khinh Chu Tử vẻ khó hiểu, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Bọn họ đương nhiên biết Triệu Thành là ai, đó là đồ đệ mà Khinh Chu Tử yêu thích nhất!

Thậm chí ngay cả bản thân Triệu Thành cũng không biết Khinh Chu Tử yêu thương gã tới mức nào!

Trong tầng lớp cao cấp của Linh Động Sơn có một lời đồn rất bí ẩn, rằng thật ra Triệu Thành là con riêng của Khinh Chu Tử.

Nếu không, Khinh Chu Tử tuyệt đối sẽ chẳng coi trọng hắn tới vậy.

Tuy nhiên, lời đồn này vẫn không có căn cứ chính xác nào.

Bởi vì nếu Triệu Thành là con riêng của Khinh Chu Tử thật... thì cũng có thể công khai, sẽ chẳng ai nói này nói nọ cả.

Vì sao còn phải che che lấp lấp chứ?

Do đó, cũng chẳng mấy ai tin lời đồn này là thật.

Tuy nhiên lúc này, nhìn dáng vẻ sốt ruột kia của Khinh Chu Tử, không ít người bỗng dưng nhớ lại lời đồn đó.

- Ta nói là, Triệu Thành bị phế rồi.

Xem nào...

Sở Mặc hơi nhíu nhíu mày:

- Còn mấy người nữa cũng là đệ tử của ngươi hả?

Bọn họ cũng bị phế sạch rồi.

- Ngươi dám gây rối ở Linh Động Sơn ta?

Trong giây lát sắc mặt của Khinh Chu Tử đỏ bừng lên, căm tức nhìn Sở Mặc, điên cuồng rít gào nói:

- Linh Động Sơn ta đối xử với ngươi có thừa lễ ngộ, không ngờ ngươi lại phái người đi ám hại đệ tử của ta...Bốp ~!

Không để Khinh Chu Tử có cơ hội tiếp tục kích động mọi người, Sở Mặc hung hăng tát một cái thật mạnh vào mặt của Khinh Chu Tử, cắt đứt những gì y định nói.

Sau đó, Sở Mặc túm tóc của Khinh Chu Tử, lôi y tới trước mặt của mình.

Tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh, nào ngờ trước mặt Sở Mặc... lại không có chút sức phản kháng!

Bọn trưởng lão của Linh Động Sơn sợ tới mức không biết phải làm sao, nhìn chưởng môn bị người ta khống chế trong nháy mắt, đều ngây ra tại chỗ.

Có người quát lớn:

- Thả chưởng môn của chúng ta ra!

- Ngươi muốn làm gì?

- Thả chưởng môn của chúng ta ra!

Sở Mặc hung hăng đạp chân lên mặt Khinh Chu Tử, Khinh Chu Tửrên lên một tiếng.

- Tất cả câm miệng cho ta!

Sở Mặc lạnh lùng quát một tiếng, sau đó nhìn những người xung quanh, cắn răng nói:

- Các ngươi đang giả bộ không biết gì, diễn trò trước mặt ta?

Hay là không biết gì thật?

- Chúng ta biết cái gì?

- Mau thả chưởng môn của chúng ta ra!

- Đồ ác độc, ngươi mau chóng thả chưởng môn của chúng ta ra, ngươi ngươi ngươi... ngươi còn phái người giết đệ tử Linh Động Sơn, ngươi quá độc ác rồi!

- Linh Động Sơn chúng ta có trêu ngươi chọc ngươi sao?

Từ ánh mắt sợ hãi và đầy căm phẫn của đám người kia, Sở Mặc cảm giác được có lẽ bọn họ thực sự không biết chân tướng sự việc.

Lúc này, Tần Thi ở bên kia đã mang theo Lục Thiên Duyệt bay từ trên bầu trời tới, trong tay Tần Thi còn xách lấy một người!

Sau lưng Tần Thi còn cả đám người nữa đang điên cuồng đuổi theo quát mắng.

Nhưng tất cả đều duy trì một khoảng cách ở phía xa xa, hiển nhiên là đã thất thế trong tay nàng.

Đang lúc mọi người chăm chú nhìn khiếp sợ, Tần Thi dùng một tay ném Triệu Thành lúc này đã rũ ra một đống ném phịch xuống đất như chó chết, bấy giờ trên khuôn mặt xinh đẹp vô song vẫn còn chưa tiêu cơn thịnh nộ:

- Súc sinh!

Gương mặt Lục Thiên Duyệt vẫn bẩn thỉu lem luốc, nhưng càng khiến người ta khiếp sợ hơn chính là... trên người nàng chỉ mặc độc mộtchiếc áo trong màu trắng ngà như ánh trăng non!

Khuôn mặt nàng ràn rụa nước mắt, nỗi kinh hoảng trong mắt còn chưa tan, dựa vào người Tần Thi, chẳng nói được một lời.

- Tỷ!

Tỷ muội đi liền khúc ruột, Lục Thiên Kỳ vừa thấy tỷ tỷ mình như vậy, lập tức bật khóc, hô lên một tiếng xót thương bổ nhào qua.

Hiện giờ, dù là kẻ ngu cũng cảm thấy được có vấn đề.

Những người đuổi theo Tần Thi kia đều xấu hổ không dám đáp xuống, đứng ở xa xa, chẳng có gan lại gần.

Vừa rồi yêu nữ khuynh thành tuyệt sắc này chỉ mới vừa phất tay thì đã phế bỏ bao nhiêu sư huynh đệ của bọn họ rồi.

Sự tàn nhẫn khi ra tay khiến cho tinh thần bọn họ phải run rẩy.

Tần Thi nhìn thoáng qua Sở Mặc, khẽ gật đầu nói:

- May mắn không làm hỏng việc!

Sở Mặc gật gật đầu, nhìn Tần Thi, hỏi:

- Viên đan dược kia đâu?

Vẻ mặt Tần Thi đầy chán ghét, đạp Triệu Thành đang rũ ra một đống:

- Thuốc kia đâu?

- Ở...ở...

đây!

Thân thể Triệu Thành run lập cập, trong mắt tràn ngập sự sợ hãi vô tận, lẩy bẩy móc một viên đan dược trong ngực ra, sau đó trượt tay không giữ được, rơi xoạch trên mặt đất.

- Nói.

Tần Thi lại đạp cho Triệu Thành một phát, giọng nói lạnh như băng.

Cũng không biết mới trong thời gian ngắn ngủi như vậy nàng đã làm cái gì, để Triệu Thành sợ nàng tới mức đó.

Cuộn tròn thành một cục, nằm đằng kia run rẩy kể ra hết mọi chuyện.

Khinh Chu Tử đang bị Sở Mặc dẫm dưới chân hốt hoảng kêu rên:

- Nói bậy... nói bậy!

- Câm miệng!

Sở Mặc hung hăng đạp thật mạnh, tiếng xương vỡ giòn giã vang lên, một bàn tay của Khinh Chu Tử trực tiếp bị dẫm cho vỡ nát.

Đám người đang đứng xem của Linh Động Sơn đều im như thóc.

Đồng thời, sau khi nghe xong những lời Triệu Thành nói, trên mặt bọn trưởng lão và đệ tử ở đây đều lộ vẻ khiếp sợ và khó lòng tin tưởng.

Bọn họ có nằm mơ cũng không thể ngờ được, chưởng môn của mình sẽ làm ra chuyện mất hết tính người như vậy, thậm chí ngay cả đồ đệ mình cũng mang ra lợi dụng!

Cho dù là người một nhà nhưng cũng cảmthấy hành động của Khinh Chu Tử vô sỉ quá mức rồi!

Ngươi tính kế Sở Mặc thì tính, đây cũng chẳng có gì, mọi người còn vui lòng mà ủng hộ.

Nhưng ngươi lại đi lợi dụng đồ đệ mình... còn dùng cách đó, thì rốt cuộc là sao đây?

-----o0o-----

Chương 1039: Tư Đồ Đồ lộ diện

Chương 1039: Tư Đồ Đồ lộ diện

Lâm Vũ đang trợn mắt há hốc mồm nhìn chăm chú, trực tiếp thay đổi gương mặt, cười duyên dáng quay đầu lại:

- Đồ Đồ....

Sao ngươi lại tới đây?

Tư Đồ Đồ cau này nhìn Phục Phong, sau đó lại nhìn tên xấu mập mạp đã chết trên mặt đất, trên mặt lộ ra một tia chán ghét:

- Người khó coi như vậy ngươi cũng giết!

- ...

Trong ánh mắt Lâm Vũ vốn tràn ngập kỳ vọng, kết quả một câu nói của cô gái xinh đẹp này thiếu chút nữa đã khiến hắn muốn sặc khí.

Đây là cái logic gì vậy?

Giết người mà còn phân đẹp xấu sao?

Phục Phong nhìn thoáng qua tên mập mạp nằm trên đất, cười nói:

- Bởi vì người này quá khó nhìn, gây ảnh hưởng tới Tiên giới cho nên mới tiện tay giết đi.

- Ngươi nói dối.

Tư Đồ Đồ chắp tay sau lưng, đi tới trước mặt Lâm Vũ, nhìn hắn một cái:

- Này, ngươi tên gì vậy?

Vẻ mặt Phục Phong yêu quý nhìn Tư Đồ Đồ, không hề phản đối với hành động của nàng.

Lâm Vũ hạ giọng nói:

- Ta tên là Lâm Vũ.

- Ngươi bằng hữu kia của ngươi nói hắn tên là Sở Tiểu Hắc sao?

Đôi mắt to của Tư Đồ Đồ vụt sáng nhìn Lâm Vũ, trong mắt tràn ngập vẻ kỳ dị.

Lâm Vũ gật gật đầu:

- Đúng, hắn nói hắn tên Sở Tiểu Hắc...

- Kẻ lừa đảo đáng chết!

Tư Đồ Đồ dậm chân, sẵng giọng nói:

- Chắc chắn chính là hắn!

- Có ý gì?

Đồ Đồ... ngươi biết người kia?

Ngữ khí của Phục Phong nháy mắt trở nên âm u, trong lòng hắn quả thật hận Sở Tiểu Hắc thấy xương.

Nếu không có Sở Tiểu Hắc, không tới ba năm hắn hoàn toàn có thể nắm trọn Đạo Môn trong tay.

Đến lúc đó hắn lại dùng phương pháp của mình, bồi dưỡng một nhóm đệ tử tinh nhuệ trong Đạo Môn đưa tới Thiên giới, đó sẽ là một cỗ lực lượng đáng sợ!

Một thanh đao tốt, tác dụng sẽ khác nếu ở trong tay một nông phu và một cao thủ!

Nông phu có thể chỉ biết dùng nó để chặt củi cắt thịt, nhưng cao thể có thể dùng nó để tung hoành giang hồ!

Một thanh đao phế, ở trong tay một nông phu có thể tiện tay liền ném, căn bản sẽ không thèm liếc mắt nhìn; nhưng ở trong tay cao thủ nó vẫn có thể phát huy ra thực lực khủng bố, vẫn có thể dùng để tung hoành giang hồ!

Đạo Môn không được tính là một thanh đao tốt.

Nhưng Phục Phong xem mình là một cao thủ!

Một cao thủ có thể thay đổi ưu thế của Đạo Môn!

Con cháu Đạo Môn học tăng tu vi cấp tốc cũng không phải tinh anh gì, nhưng dùng đúng nơi thì bọn họ cũng có giá trị tương đương với tinh anh!

Bởi vì giá trị con người bọn họ chính là....

Đất trời so với tinh anh!

Phục Phong còn muốn trông cây vào Đạo Môn để trở thành ngón tay cái thật sự của thiên giới.

Nhưng tất cả đây lại bị người tên là Sở Tiểu Hắc kia cứng rắn phá hủy.

Hơn nữa tên chó má Sở Tiểu Hắc gì đó, theo hắn căn bản chính là tên giả, một người không hề thật thà!

Kết quả, thế muội Tư Đồ Đồ... dường như biết người kia.

Điều này làm cho trong lòng Phục Phong đột nhiên có một loại cảm giác không tốt lắm.

Tư Đồ Đồ là ai?

Là đích nữ của Tư gia tôn quý ở Tiên giới.

Hơn nữa giữa Tư gia và Phục gia lại là thế giao!

Hai nhà nhiều thế hệ đều thông hôn, quan hệ lại tâm đầu ý hợp!

Phục Phong và Tư Đồ Đồ đã nhận thức từ lúc còn rất nhỏ, quan hệ giữa hai người thậm chí còn tốt hơn so với huynh muội thật sự!

Dù sao giữa huynh muội ruột thịt trong các đại gia tộc cũng có thể sẽ có một chút gút mắc về lợi ích.

Ngược lại loại quan hệ này, có khi... còn thân thiết hơn so với ruột thịt.

Hai nhà thậm chí đã từng muốn hứa hôn cho hai người, nhưng bị Phục Phong và Tư Đồ Đồ cùng cự tuyệt.

Bởi vì giữa hai người bọn họ chỉ có tình huynh muội, mà cũng rất thích loại quan hệ này.

Nếu quan hệ này thật sự biến thành vợ chồng... như vậy giữa hai người chưa chắc sẽ hài hòa như vậy!

Cho tới bây giờ, người của Phục gia và Tư gia đều biết tới mối quan hệ của hai người, cũng biết Tư Đồ Đồ xem như là một trong những cấm kỵ của Phục Phong.

Nếu ai dám động tới Tư Đồ Đồ, Phục Phong nhất định sẽ là người đầu tiên xông lên đi liều mạng.

- Ta biết, ta đương nhiên là biết hắn, cho dù hắn có bị đốt thành bụi ta cũng có thể liếc mắt một cái liền nhận ra!

Tư Đồ Đồ đĩnh đạc nói.

Phục Phong lấy tay nâng trán, vẻ mặt yêu mến nhìn Tư Đồ Đồ, dùng tay chỉ vào nàng:

- Ngươi....

Đồ đồ, ngươi thích người kia sao?

- Ai nha, Phục Phong, ngươi nói hươu nói vượn gì thế?

Ta làm sao có thể thích tên khốn kiếp kia được?

Khuôn mặt xinh đẹp của Tư Đồ Đồ ửng đỏ, hờn dỗi nói.

- Xong rồi...

Phục Phong cụp mắt, uể oải nói:

- Chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, ta còn không hiểu ngươi sao?

Có người nam nhân nào... có thể khiến ngươi có phản ứng như vậy sao?

Còn hóa thành tro cũng biết... ai nha, ta thật đau lòng...

Tư Đồ Đồ giải thích:

- Còn nha!

- Ai?

- Ngươi đó!

Phục Phong liếc mắt nhìn nàng, sau đó nhìn lướt qua Lâm Vũ, vẻ mặt chán ghét mà nói:

- Cút cút cút!

Còn không cút nhanh lên!

Còn ở chỗ này chướng mắt thì ta sẽ giết ngươi!

Thân mình Lâm Vũ run lên, có chút gian nan đứng lên, thân thể hắn vẫn còn ở trong trạng thái bị phong ấn.

Tuy nhiên vào thời điểm này mà không đi thì còn chờ tới lúc nào?

- Đợi một chút.... ta có lời muốn hỏi ngươi.

Tư Đồ Đồ gọi Lâm Vũ lại, sau đó nói

- Phong ấn của ngươi còn chưa cởi bỏ, ngươi có thể đi đâu?

Trong lòng Lâm Vũ tự nhủ, đi đâu cũng tốt hơn so với ở trong này?

Tuy nhiên nghe xong lời này vẫn đứng ở nơi đó.

Tư Đồ Đồ đi tới trước mặt Lâm Vũ, tùy tay vỗ nhẹ, cách không cởi bỏ cấm chế trong thân thể Lâm Vũ.

Phục Phong ở bên cạnh nhìn khóe miệng liền co rút, thẫm nghĩ: Thế muội này của ta....

Càng ngày càng mạnh, phỏng chừng rất nhanh có thể phi thăng tới Thiên giới rồi.

Sau khi cấm chế của Lâm Vũ được giải, huyết mạch được thông, tinh thân cả người cũng khá hơn, khẽ khom người với Tư Đồ Đồ:

- Xin cảm tạ ân cứu mạng của Tư tiểu thư.

- Aiz, ngươi thoạt nhìn nhát gan như vậy, hắn làm sao lại xem ngươi là bằng hữu cơ chứ?

Tư Đồ Đồ nói chuyện căn bản không cố kỵ chút nào, cũng không để ý tới lời cảm tạ của Lâm Vũ, đi thẳng vào vấn đề.

-----o0o-----

Chương 1040: Tìm các ngươi có chút chuyện cần bàn

Chương 1040: Tìm các ngươi có chút chuyện cần bàn

Đầu của Triệu Thành lăn lông lốc sang một bên, ánh mắt còn trợn thật to, trong con ngươi vẫn đang sót lại chút đắc ý và khiếp sợ đan xen, lẳng lặng nhìn hướng về phía bầu trời.

Lục Thiên Kỳ dùng một nhát kiếm chặt đứt đầu của Triệu Thành, tayvẫn còn hơi run rẩy.

Hoàng Họa tiến lên, nhẹ nhàng đem nàng ôm lấy:

- Không sao, giết đúng lắm!

- A!

Các ngươi giết con ta...

Ta muốn các ngươi phải chôn cùng!

Khinh Chu Tử ở bên kia ngửa mặt lên trời, gầm thét giận dữ, hơi thở của tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao nháy mắt đạt đỉnh!

- Không hay rồi, y muốn tự bạo!

Một gã trưởng lão Linh Động Sơn hét lên một tiếng đầy kinh hãi.

Mọi người ào cái tan tác chim muông, chạy thục mạng về bốn phương tám hướng.

Uy lực khi lão tổ Nguyên Anh tự bạo vô cùng kinhngười, kể cả bọn họ được cha mẹ đẻ lại lần nữa, cho thêm mấy cái chân cũng chẳng có chút tác dụng nào cả.

Nhưng ngay lúc này, người có thể vẫn duy trì được lý trí mà không bỏ chạy...

Thực sự quá ít!

Liền ngay như Tần Thi và Đổng Ngữ cũng bị hoảng sợ, lập tức nhìn về phía Sở Mặc, niềm tin của các nàng dành cho Sở Mặc còn vững chắc hơn một chút.

Ánh đao trong tay Sở Mặc chợt lóe, chặt đứt ngang người Khinh Chu Tử, Thí Thiên cắt lìa Nguyên Anh đã bành trướng sắp bùng nổ kiamột cách vô cùng chuẩn xác.

Vệt máu hắt ra, mùi tanh ngút trời.

Hai cỗ thi thể, nằm lăn lóc tại đó.

Ngoại trừ Sở Mặc và mấy người đi cùng hắn, khắp toàn bộ đại điện và quảng trường đã gần như vắng tanh không một bóng người rồi.

Lục Thiên Duyệt vẫn có chút ngơ ngẩn đứng ngây ra tại chỗ, đôi mắt không còn chút thần thái nào.

Cho đến giờ nàng vẫn không dám tin, vị sư tôn mà nàng hằng kính trọng lại làm ra chuyện như vậy.

Toàn thânnhư bị bay mất linh hồn không khác.

- Chúng ta đi thôi.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lục Thiên Duyệt, khẽ thở dài một tiếng, hắn cũng không tìm ra biện pháp nào tốt hơn để xử lí chuyện như vậy.

Chỉ có theo thời gian trôi qua, bản thân Lục Thiên Duyệt mới tự mình thoát ra được.

Lúc này, Đổng Ngữ lấy một chiếc áo choàng, khoác lên người Lục Thiên Duyệt, sau đó dịu dàng nói:

- Không sao, chúng ta cùng nhau về nhà!

Đây không phải lỗi của ngươi!

Đổng Ngữ vô cùng thấu hiểu lòng người, cũng cực kỳ thông minh.

Nàng rất rõ lúc này trong đầu Lục Thiên Duyệt đang suy nghĩ những gì, lại tiếp tục an ủi:

- Ngẫm lại chuyện mà ta và Tần Thi tỷ đã từng gặp phải...

Ai, chắc ngươi chưa biết chuyện của chúng ta, sau khi trở về ta có thể kể cho ngươi nghe.

Đi thôi!

Trong đôi mắt mờ mịt của Lục Thiên Duyệt từ từ rỏ lệ, khẽ gật đầu một cái, đi theo Đổng Ngữ, chậm rãi rời khỏi nơi này.

Từ đầu đến cuối, Lục Thiên Duyệt không hề quay lại liếc mắt nhìn sư môn của mình thêm lần nào nữa!

Trong lòng nàng, nơi đây đã từng là ngôi nhà tốt đẹp nhất, thậm chí với nàng mà nói, còn quan trọng hơn cả Lục gia.

Nhưng hiện giờ, đã trở thành nơi mà nàng muốn quên đi nhất.

Rất nhiều người của Linh Động Sơn đều âm thầm trốn trong các góc, nhìn đoàn người dần dần đi xa.

Không một ai đứng ra ngăn cản, thứ nhất là vì không dám, một nguyên nhân khác... là vì xấu hổ!

Cho dù bọn họ dám, nhưng bây giờ, lại có ai có thể vờ như không thấy những việc chưởng môn nhà mình đã làm, sau đó đi ra ngăn trở bọn họ?

Con người khi hành động cũng cần có một giới tuyến nhất định, trong giới tu hành, nhiều khi thiện ác đúng sai đều rất lẫn lộn, mơ hồ, nhưng dù có mơ hồ tới đâu cũng không thể làm ra hành động trái lương tâm và vô sỉ như Khinh Chu Tử vậy.

Chớ nói chi là khi Khinh Chu Tử mất đi lý trí, còn tự mình nói lộ ra lai lịch của đứa con riêng kia, khiến cho tất cả người trong Linh Động Sơn càng thấy thẹn muôn phần!

Chuyện này, là nỗi sỉ nhục lớn nhất của Linh Động Sơn!

Sau khi rời khỏi Linh Động Sơn, Tần Thi trực tiếp lấy chiến thuyềnra, mọi người cùng nhau lên thuyền.

Thuyền bay ngang trời, rất nhanh liền khuất dần về phía xa.

Chuyện vừa xảy ra bên Linh Động Sơn khó lòng che đậy được.

Dù sao, ngày hôm ấy, số người chứng kiến thật sự quá nhiều rồi.

Chẳng những là tầng lớp cao, đệ tử bình thường còn nhiều hơn, thậm chí là tạp dịch...

Nhiều người nhiều miệng, chuyện này cứ như vậy mà bị truyền thẳng ra ngoài.

Tất cả mọi người khi nghe được câu chuyện này đều cực kỳ khiếpsợ, vẻ mặt cũng đặc sắc vô cùng.

Nào ai có ngờ chưởng môn một phái lớn như vậy, lại làm ra chuyện tày đình thế này.

Nhưng so với những câu chuyện làm quà kia, điều khiến cho mọi người càng thêm cảnh giác đó chính là Sở Mặc, kẻ chỉ dùng một chiêu đã khống chế được Khinh Chu Tử, làm cho y thậm chí còn không thể tự bạo!

Người thanh niên này... quả thực rất đáng sợ.

Nếu như nói đại đa số mọi người khi nghe được tin tức này chỉ có chút cảm thán, thì toàn bộ những thế lực từng tham gia vây hãm tấn công Cẩm Tú Thành ngày hôm đó, đều cảm thấy hơi bất an.

- Hắn thật sự lợi hại như vậy sao?

Không thể nào?

Chẳng qua chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh, hắn có thể lợi hại tới mức vượt qua khỏi quy luật của Linh giới được sao?

- Cái gã Sở Mặc này ấy... những gia tộc có người vào được Huyễn Thần Giới đều nói, ngay kể cả trong Huyễn Thần Giới thì danh tiếng của hắn cũng như sấm dậy bên tai.

Thậm chí là Giới Linh trong Huyễn Thần Giới cũng ra mặt che chở cho hắn.

Không ngờ lần này Cẩm TúThành mà chúng ta tấn công lại là của hắn, mẹ nó, không phải nói người kia là Lục Thiên Minh sao?

- Nếu lúc trước mà biết người chúng ta phải động đến là hắn, thì có nói gì ta cũng sẽ ngăn chưởng môn lại...

Người này thật đáng sợ, không ngờ hắn lại xuất hiện trong Linh giới, hơn nữa đã tu luyện đến Nguyên Anh rồi, mấy năm trước khi hắn ở Huyễn Thần Giới thì còn lợi dụng quy tắc để giết người nữa đấy, khi đó Sở Mặc còn chưa được tính là tu sĩ Trúc Cơ đâu.

- Người này quả thực là đi ngược đạo trời mà!

Lúc trước hoàn toàn không biết hắn đang ở Linh giới!

Càng không thể ngờ hắn lại chính làthành chủ của Cẩm Tú Thành, chuyện này thành chuyện lớn rồi đây.

Những xôn xao này đều xuất hiện bên trong lòng các thế lực lớn.

Bọn họ cũng chẳng phải những gia tộc nhỏ yếu trong Linh giới, việc mà bọn họ biết đến nhiều hơn vô số.

Lúc này, ngay cả những nhân vật lớn đứng đầu như các chưởng môn, gia chủ đều có cảm giác như bị Huyết Ma lão tổ lường gạt.

Tuy nhiên, mặc dù trong lòng những người này có chút ít bất an, nhưng thái độ nhiều hơn thế lại chính là thờ ơ.

Dù sao theo bọn họ, lần này khi tấn công Cẩm Tú Thành, bọn họ mới là người thua thiệt.

Từ đầuđến cuối ngay cả cổng chính của Cẩm Tú Thành mà bọn họ còn chưa động được vào.

Ngược lại... chính bọn họ đã bị tổn thất không hề nhẹ.

-----o0o-----

Chương 1041: Hoang mang lo sợ

Chương 1041: Hoang mang lo sợ

Cho dù Sở Mặc kia có lợi hại đến đâu, chẳng lẽ hắn dám đến tận cửa sao?

Kẻ nghĩ như vậy không chỉ có một người.

Lại nói tiếp, may mắn nhất phải là nhà Âu Dương ở Khánh Phong Thành.

Lúc trướcgia chủ Âu Dương Quang Huy còn trách thầm trong bụng rằng lão tổ Âu Dương Đồ chỉ làm dáng chứ không hề cố gắng, mới dạo qua một vòng đã trở lại rồi.

Sau đó còn nói cho y biết từ nay về sausẽ không bao giờ gây sự với Sở Mặc nữa, cũng cảnh cáo y từ nay chớ có chủ động tìm Sở Mặc mà sinh sự.

Lúc ấy Âu Dương Quang Huy vô cùng bất mãn, nhưng ngại địa vị và thực lực của Âu Dương Đồ nên cũng không dám buông nhiều lời khó nghe.

Rồi những chuyện xảy ra kế tiếp lần lượt lọt vào tai Âu Dương Quang Huy, rốt cuộc cũng khiến cho vị đại tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao này rõ ràng đôi chút, gã Sở Mặc đó... quả thực không phải là nhân vật mà bọn họ có thể trêu chọc nổi!

-

Sau này, mọi người trong nhà Âu Dương không ai được đi gây sự với Sở Mặc!

Đáng tiếc chính là giác ngộ này của Âu Dương Quang Huy đến hơi chậm.

Ngay ngày thứ năm sau khi y hạ lệnh này, một bóng dáng trẻ tuổi tuy mảnh khảnh nhưng lại cao ngất xuất hiện tại cửa lớn nhà Âu Dương trong Khánh Phong Thành.

Dùng vẻ mặt thành thật nói với gã trông cửa:

- Ta tên là Sở Mặc, ta tới nhà Âu Dương các ngươi có chút chuyệncần bàn.

Hai gã trông cửa sợ tới nỗi choáng váng ngay tại chỗ, một gã còn mất mặt hơn... mất đi năng lực khống chế đại tiểu tiện.

Nháy mắt mùi hôi thối ngút trời.

Thoáng chốc nhà Âu Dương rơi vào cảnh rối ren!

Tin tức này nháy mắt truyền đi khắp nhà Âu Dương nhanh như mọc cánh.

Đến cửa nhà Âu Dương Sở Mặc còn chưa bước chân vào, mà bên trong nhà Âu Dương đã hỗn loạn rối tung lên rồi.

Rất nhiều người đều hốt hốt hoảng hoảng, vô số tu sĩ bậc cao không ngừng lao về hướng này.

Lẽ ra loại gia tộc có địa vị như nhà Âu Dương thì không đến mức bị một người dọa cho sợ như thế.

Ai bảo bọn y đã từng chịu thiệt thòi lớn trong tay Sở Mặc cơ chứ?

Lần trước nữa, nhà Âu Dương gần như đã phái một nửa tinh nhuệ ra, người dẫn đội còn là lão tổ cảnh giới nửa bước Luyện Thần, kết quảthiếu chút nữa chôn thây hết ở Cẩm Tú Thành nơi đó.

Chỗ chiến trường kia đến giờ vẫn còn tinh khí đậm đặc kia kìa!

Cho dù phía nhà Âu Dương rất muốn biến khu vực này thành cấm địa, không cho phép bất cứ kẻ nào bén mảng lại gần.

Nhưng cuối cùng vẫn ngoài tầm với, không thể quản được!

Bởi vậy, trong khoảng thời gian gần nhất, đã có rất nhiều tu sĩ tìm tới đó để tu luyện.

Hành động này chẳng khác nào tát mạnh vào mặt nhà Âu Dương một cái.

Thế nhưng bọn họ cũng chẳng còn cách khác!

Nhưng nếu nói việc này chỉ khiến cho nhà Âu Dương từ trên xuống dưới mất mặt, đồng thời cũng giận dữ và bất đắc dĩ vô cùng, thì chuyện kế tiếp lại khiến cho họ càng thêm sợ hãi cái tên Sở Mặc này!

Lão tổ nửa bước Luyện Thần duy nhất còn sót lại bị bại trận, bọn họ còn từng lén lút phê bình rằng lão tổ Âu Dương Đồ không dốc hết sức.

Nhưng cùng với sự kiện xảy ra ở cực Bắc Linh giới, tất cả người biết chuyện này trong nhà Âu Dương từ trên xuống dưới đều toát mồ hôi lạnh.

Là tình huống chiến đấu thế nào mới có thể hủy diệt cả khu vực cực Bắc Linh giới?

Thậm chí làn sóng mang theo hơi thở tử vong này cònsuýt nữa lan tràn đến nhà Âu Dương.

Các tu sĩ Nguyên Anh hùng mạnh một chút đều cảm nhận thấy!

Lúc ấy bọn họ liền cầu nguyện trong lòng, chỉ mong Sở Mặc có thể bỏ mạng ở cực Bắc Linh giới, ngàn lần đừng về được!

Khi mấy thế lực lớn kia vây hãm tấn công Cẩm Tú Thành, trong nhà Âu Dương từ cao đến thấp còn có vài ý kiến cho rằng, gia tộc hẳn là nên tham dự vào chuyện này.

Nhưng Âu Dương Quang Huy lại cảm thấy nếu tham dự như vậy thì rất có khả năng sẽ khiến cho tin tức về thân phận của Sở Mặc bị bại lộ, nên cuối cùng nhà Âu Dương cũng không nhúng tay vào nữa.

Sau đó, sự kiện diễn ra đã khiến cho những người chủ trương tham dự cuộc chiến đều phải trợn mắt há miệng.

Cẩm Tú Thành dù đã không có Sở Mặc... vẫn phòng thủ kiên cố, không thể phá vỡ như cũ!

Đây quả thực là không có thiên lý!

Một thiếu niên mới phi thăng từ nhân giới lên, dựa vào đâu mà gây dựng được cơ nghiệp như thế?

Bao nhiêu thế lực đỉnh cấp cùng nhau tấncông mà vẫn không phá nổi?

Tuy nhiên bởi vì trải dọc khắp trận chiến này Sở Mặc đều không xuất hiện, đã khiến cho nhiều người trong nhà Âu Dương cảm thấy thật may mắn, có lẽ Sở Mặc hẳn đã chết ở cực Bắc Linh giới rồi.

Ông thần giết chóc kia cuối cùng đã chết, bọn họ cũng có thể yên tâm hơn nhiều.

Ai biết không phải đợi nhiều lâu, một vài tin tức từ phía Linh Động Sơn bên kia liền được truyền tới.

Chẳng những Sở Mặc trở lại toàn vẹn không chút hao tổn, mà còn trực tiếp đạp lên Linh Động Sơn, chỉ một mình đã trấn áp được toànphái!

Cả chưởng môn Linh Động Sơn lẫn con riêng của y...

đều chết sạch!

Tên này đúng là một sát tinh mà, đi đến đâu nơi đó đều không được bình yên.

Rất nhiều người bên nhà Âu Dương còn chưa kịp cảm thán nửa câu, Sở Mặc đã tìm tới rồi.

Vì sao hắn lại mò đến Âu Dương gia hả?

Sao không đi chỗ Cửu Nguyệt Phái bọn họ mà gây rối chứ?

Vì sao?

Lúc này, trong lòng rất nhiều tu sĩ nhà Âu Dương đều đang cảm giác như có hàng ngàn vạn con linh thú phi nước đại, tức giận đến hộc máu, hoảng sợ đến thất thần!

Sở Mặc nhàn nhã đứng trước cửa lớn nhà Âu Dương, mặc cho ánh chiều tà chiếu nghiêng lên người hắn, kéo ra một chiếc bóng thật dài.

Không ít người bị nhà Âu Dương làm cho kinh động len lén đứng nhìn từ đằng xa, khi ánh mắt liếc tới thân hình cao ngất kia thì vẻ phức tạp tràn đầy trong con ngươi của họ.

Rất nhiều người còn cảm thấy sung sướng khi người gặp họa.

Lần này xem như nhà Âu Dương chọc phải phiền phức lớn rồi!

Bọn họ cắm rễ ở Khánh Phong Thành rất nhiều năm, là bá chủ chân chính nơi đây, chưa từng có ai dám trêu chọc.

Cảnh tượng như hôm nay đã bao giờ diễn ra nào?

Bị người tới cửa gây rối thì không nói, bên trong còn huyên náo đến độ gà bay chó sủa.

Âu Dương Quang Huy ngay lập tức đã nhận được tin.

Lập tức sốt ruột đến mức sắp bạc trắng cả đầu, vội vàng triệu tập một đám phụ tá và trưởng lão trong gia tộc, cùng nhau bàn bạc kế sách.

- Ta cảm thấy chúng ta nên tỉnh táo lại đã.

Mời người ta vào trước!

Mặt khác, thông báo cho các tu sĩ ngoài kia đừng có làm cái vẻ mặt như cha mẹ chết vậy, cũng chớ huyên náo loạn lên, còn ngại chưa đủ mất mặt hay sao?

Một trưởng lão trầm giọng nói.

-----o0o-----

Chương 1042: Quỳ xuống! (1)

Chương 1042: Quỳ xuống! (1)

- Hiện giờ không là lúc quan tâm đến vấn đề mất mặt hay không, mà phải làm thế nào đừng để nhà Âu Dương chúng ta hôm nay... bùng nổ ra một trận chiến tranh nữa!

Người trưởng lão kia nói với vẻ mặt chua xót:

- Người thanh niên này rất hùng mạnh không còn nghi ngờ gì nữa, cho nên, chúng ta phải mời người vào trong trước đã.

- Dựa vào đâu?

Lúc trước nhà Âu Dương chúng ta đã bị tổn thất thê thảm và nghiêm trọng như vậy, người trúng bẫy của hắn cũng biếtbao nhiêu, thậm chí ngay cả Tác lão tổ... cũng gục ngã trong tay hắn, dựa vào đâu mà chúng ta phải thỏa hiệp?

Nếu hôm nay chúng ta mà thỏa hiệp, thì coi như bao nhiêu tôn nghiêm đều mất sạch cả rồi!

Mấy trăm mấy ngàn năm nữa dù có muốn cũng chẳng khôi phục được!

- Đúng vậy, ta cũng không đồng ý thỏa hiệp, dù Sở Mặc có hùng mạnh đến đâu chung quy cũng chỉ có một mình.

Thân phận của hắn đã không còn là bí mật trong mắt các môn phái lớn như Cửu Nguyệt Phái nữa!

Chẳng bằng liên hợp với các thế lực khác tiêu diệt tận gốc kẻ này.

Nếu không, nhà Âu Dương chúng ta làm sao sống yên trong Khánh Phong Thành được?

- Ta không đồng ý làm như vậy!

- Ta cảm thấy...

- Ta cho rằng...

Âu Dương Quang Huy ngồi ở đó, bị âm thanh ầm ỹ làm cho đau hết cả đầu, người tán thành thỏa hiệp và người phản đối mỗi bên chiếm một nửa, ai cũng có lý lẽ của riêng mình.

Khiến y không biết chọn lựa ra sao.

- Mời người vào trước đi.

Lúc này, cùng với giọng nói già nua, một bóng người nhỏ gầy đi từbên ngoài vào.

- Đồ lão tổ!

- Là Đồ lão tổ!

- Đồ lão tổ đến rồi!

Lúc này, mấy người tầng lớp cao trong nhà Âu Dương đã không còn loại thái độ khinh miệt và phản cảm khi gặp Đồ lão tổ nữa, mà từ sâu trong nội tâm chỉ cảm thấy cực kỳ thân thiết.

Bởi vì đây đã là hy vọng cuối cùng của nhà Âu Dương.

Âu Dương Quang Huy thấy Âu Dương Đồ, trên mặt cũng có cảm xúc sợ hãi đan xen vui mừng, y gật gật đầu, nhìn mấy trưởng lão:

- Các ngươi đi mời hắn vào đây trước, nhớ kỹ... nhất định không được làm hắn mếch lòng.

Cứ nói... chúng ta muốn gặp hắn ngay lập tức!

Mấy trưởng lão bị điểm mặt gọi tên đều lộ vẻ khuất nhục, nhưng vào lúc thế này cũng chỉ đành cắn răng mà đi gặp Sở Mặc thôi.

Cũng chẳng thể để đích thân gia chủ phải ra mặt đi mời tên tiểu tử kia vào phải không nào?

Nếu làm như vậy, thì toàn bộ nhà Âu Dươngquả thực là mất hết mặt mũi tôn nghiêm rồi.

- Đồ lão tổ, ngài nói xem phải làm sao bây giờ?

Âu Dương Quang Huy nhìn Âu Dương Đồ, vẻ mặt chua xót.

Y cố gắng hồi tưởng lại xem rốt cuộc là mối ân oán với Sở Mặc sinh ra khi nào?

Bấy giờ đột nhiên nhớ tới, chính là vì đứa con không nên thân của mình Âu Dương Bình Đông...

Lúc này, Âu Dương Quang Huy trước đây luôn luôn cưng chiều con trai con gái mình hết mực, thậm chí còn muốn nuốt sống Âu Dương Bình Đông.

Nếu không phải do tên tiểu súc sinh ngươi, làm sao nhà Âu Dương chúng ta lại trêu chọc tới loại kẻ địch thế này?

Mấy trưởng lão nhà Âu Dương đi gần tới cửa, đang chuẩn bị tiếp đón vị gia này thật khách khí, thì một tiếng quát chói tai nhanh chóng truyền đến:

- Sở Mặc... tên súc sinh nhà ngươi, ngươi đã giết nhiều người nhà Âu Dương chúng ta như vậy, hôm nay còn dám vác xác tới cửa ư?

Bên này Sở Mặc không biểu hiện gì ra mặt, nhưng mấy gã trưởng lão kia thì lại đồng loạt ngẩn ra, trong đầu như vang lên tiếng sét đùng đùng, da đầu tê rần hết lượt!

Ai vậy?

Điên rồi hả!

Trên mặt mấy gã trưởng lão đều lộ ra vẻ tức giận, nhìn về phía có tiếng quát truyền tới.

Vài người trẻ tuổi đang hùng hùng hổ hổ xông từ bên đó sang.

Cầm đầu chính là Âu Dương Bình Đông, kẻ mang theo quản gia Âu Dương Quang Đại đi gây rối với bọn Diệu Nhất Nương!

Lúc này trên mặt của Âu Dương Bình Đông tràn đầy vẻ bi phẫn, toàn thân mang theo hơi thở bất khuất, không thèm để ý đến sắc mặt khó coi của mấy vị trưởng lão, đi vài bước đã tới trước mặt Sở Mặc, lấy tay chỉ vào hắn:

- Đừng tưởng rằng tất cả mọi người đều sợ ngươi, thì ngươi liền muốn làm gì thì làm, Âu Dương Bình Đông ta vốn không sợ ngươi đâu!

Sở Mặc khẽ nhướng mày, nhìn Âu Dương Bình Đông:

- Ngươi nói ngươi là ai cơ?

Âu Dương Bình Đông?

- Đúng!

Chính là ông nội Âu Dương Bình Đông của ngươi đây!

Làm sao nào?

Âu Dương Bình Đông nghển cổ, tức giận nhìn Sở Mặc.

- Âu Dương Bình Đông, còn không mau cút xéo cho ta!

Đây là nơi để cho ngươi giương oai sao?

Một gã trưởng lão giận đến bùng nổ, chửi ầm lên, nhưng thực ra là y đang muốn bảo vệ đứa con này của gia chủ.

Nếu không vị sát thần này mà nổi nóng lên thì chỉ cần nháy mắt thôi đã tiêu diệt được y rồi!

Chớ nói chi trong lòng mấy người bọn họ đều rõ ràng, ngọn nguồn chân chính của chuyện này... kỳ thật nằm ngay tại Âu Dương Bình Đông!

Âu Dương Bình Đông tức giận cãi lại:

- Mấy lão già các ngươi... già rồi lá gan càng ngày càng nhỏ!

Hắn chỉ là một con người thôi!

Đáng để các ngươi sợ tới như vậy sao?

Còn có chút tâm huyết nào không thế?

Chẳng lẽ khắp cả nhà Âu Dươngchẳng còn ai có chút cốt khí sao?

Hả?

Âu Dương Bình Đông tức giận thét gào:

- Lần trước hắn chôn chết vô số tiền bối hùng mạnh của nhà Âu Dương chúng ta, là vì dùng trận pháp!

Tin tức từ cực Bắc Linh giới truyền về ai biết thực hư ra sao?

Người ngăn trở hết các đợt công kích của những thế lực lớn kia lại không phải Sở Mặc hắn!

Dựa vào đâu mà các ngươi sợ hắn như vậy?

Lời gầm rú của Âu Dương Bình Đông quả thực có tác dụng khơi dậy nhiệt huyết của lớp con cháu trẻ tuổi nhà Âu Dương.

Ngày càng có nhiều người tụ tập về nơi đây, đồng thời cũng lên tiếng ủng hộ ÂuDương Bình Đông.

- Đúng vậy, Sở Mặc hắn lại không phải có ba đầu sáu tay, dựa vào đâu mà phải sợ hắn chứ?

- Hôm nay hãy quyết tử một trận với hắn đi!

- Mẹ nó, ức hiếp đến tận cửa nhà Âu Dương chúng ta rồi, không coi ai ra gì tới vậy, chúng ta tuyệt không lùi bước!

- Đúng, tuyệt không lùi bước!

Đám người đang thương thảo sách lược là Âu Dương Quang Huy và Âu Dương Đồ từ xa đã nghe được những âm thanh này, liền ngây ngẩn cả người.

Đồng thời một cơn lạnh buốt bỗng chạy dọc sống lưng họ.

Âu Dương Quang Huy không kìm nổi tức giận, mắng một tiếng:

- Tiểu súc sinh này, phá hỏng chuyện lớn của ta!

Mau ngăn nó lại!

Lại có mấy trưởng lão lập tức lao ra.

Tất cả đều là đại tu sĩ Nguyên Anh, hơn mười dặm đường chỉ vọt qua trong nháy mắt.

Tuy nhiên, khi bọn họ đến nơi lại có chút cứng lưỡi, vì số người tụ tập ở cửa lớn nhà Âu Dương lúc này đã có hơn ngàn!

-----o0o-----

Chương 1043: Quỳ xuống! (2)

Chương 1043: Quỳ xuống! (2)

Bao vây Sở Mặc vào bên trong, điên cuồng mắng chửi.

Một gã trưởng lão khẩn trương truyền tin cho Âu Dương Quang Huy: Gia chủ... lớn chuyện rồi, ngài không ra mặt không được!

Từ đầu đến cuối Sở Mặc đều mặc kệ đám người kia tụ tập, mắng mỏ hắn đủ kiểu.

Hắn chỉ thản nhiên nhìn Âu Dương Bình Đông, lại hỏi:

- Ngươi xác định ngươi chính là Âu Dương Bình Đông?

- Đúng, chính là ông nội Âu Dương Bình Đông của ngươi đây!

Âu Dương Bình Đông thấy lời kêu gọi của mình được nhiều người hưởng ứng như vậy, nhất thời một cảm giác hào hùng trào dâng trong lồng ngực.

Thấy chính mình là một đại anh hùng, thời khắc mấu chốt nhất liền đứng ra ngăn cơn sóng dữ!

Bởi vậy thật thần kỳ, không ngờ lúc này chút ít sợ hãi đối với Sở Mặc đã hoàn toàn biến mất.

- Hóa ra ngươi chính là Âu Dương Bình Đông, người mà ngày đó ép các nàng phải rời khỏi Khánh Phong Thành chính là ngươi à.

Sở Mặc nhẹ giọng nói.

Tiếng của hắn gần như bị chìm ngập trong làn sóng mắng chửi giậndữ của đám con cháu trẻ tuổi nhà Âu Dương.

Những trưởng lão nhà Âu Dương đang đứng gần đó không nhịn được liếc nhau một cái, đều thấy được vẻ thôi hỏng rồi trong mắt đối phương!

Đây là dấu hiệu muốn bùng nổ!

Âu Dương Bình Đông, đã hoàn toàn chọc cho vị sát thần trẻ tuổi này nổi giận rồi!

Một gã trưởng lão cảnh giới Nguyên Anh lúc này liền bất chấp tấtcả, trực tiếp giơ tay định khống chế Âu Dương Bình Đông, lôi y ra khỏi nơi này.

Sau đó, để người ta cưỡng ép xua đuổi những người trẻ tuổi kia.

Nhưng động tác của y lại không nhanh hơn Sở Mặc.

Bốp ~!

Một tiếng vang giòn dã đến tận cùng.

Hoàn toàn không giống như tiếng tạt tai một người, mà càng giống như đập vào một tấm kim loại hơn.

Âu Dương Bình Đông hét lên thê lương thảm thiết, trực tiếp hộc ra một ngụm máu tươi, bên trong còn lẫn lộn rất nhiều răng nanh.

Toàn thân bị cú tát này của Sở Mặc đánh cho choáng váng!

Cái gì mà hăng hái, cái gì mà máu nóng sục sôi...

Trước cái tát này, mọi thứ đều yếu ớt như một song cửa giấy.

Chỉ chọc một cái liền rách...!

Con cháu trẻ tuổi nhà Âu Dương đang không ngừng đánh trống reo hò ở bốn phương tám hướng, đều bị cái tát này làm cho sợ đến ngây người.

Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ được, người trẻ tuổi ngang với bọn họ này... thậm chí là còn trẻ hơn, lại có thể mạnh mẽ cứng rắn tới mức đó!

Một mình lẻ loi bước vào phạm vi thế lực nhà Âu Dương, đối mặt với hơn một ngàn con cháu nhà Âu Dương, rõ ràng làm ra hành động như vậy?

Trên đời này, không phải ai cũng có thể lý trí bình tĩnh, nếu không thế giới này vốn đã hòa bình chứ không phát sinh nhiều xung đột như vậy rồi.

Cái tát này của Sở Mặc hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của con cháu nhà Âu Dương.

- Giết hắn!

- Xông lên!

- Giết hắn!

Đầu tiên chỉ có mấy chục người đang gào thét, tiếp theo... cả một mảnh nối nhau rầm rĩ vang lên!

Mấy trưởng lão sợ tới mức hồn xiêu phách lạc, một trưởng lão Nguyên Anh có mặt ở đó lập tức bùng nổ, giận dữ vô cùng rít lên:

- Tất cả câm miệng cho ta!

Ầm!

Một khí thế khác ầm ầm bùng nổ, nháy mắt đánh bạt đi luồng khí mà gã trưởng lão nhà Âu Dương vừa phát ra.

Đồng thời, một giọng nói trong sáng lạnh như băng truyền đến:

- Để cho bọn họ nói!

Có thể thấy được, con cháu nhà Âu Dương các ngươi cũng nhiệt huyết lắm chứ!

Nguyên Anh đỉnh cao!

Nháy mặt sắc mặt mấy trưởng lão nhà Âu Dương trở nên nhợt nhạt như tro tàn.

Lần trước khi những người sống sót quay về, nói lực chiến của Sở Mặc tuy vô cùng hùng mạnh, là một kẻ hung tàn chân chính, nhưng cảnh giới đích thực của hắn cũng không phải cực cao.

Nhiều nhất chỉ đến Nguyên Anh trung kỳ là cùng!

Kết quả tới giờ mới được bao lâu chứ?

Sở Mặc cũng đã bước chân vào cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao!

Vốn như cũ cũng đã đủ đáng sợ lắm rồi, nay cảnh giới lại còn tăng lên.

Có còn để cho người khác sống hay không hả?

Những con cháu trẻ tuổi đó nhà Âu Dương thoáng chốc cũng tịt ngòi, khiếp sợ nhìn Sở Mặc, có thế nào cũng không tin nổi, một người trẻ tuổi xấp xỉ bọn họ, mà đã là cao thủ Nguyên Anh "cấp lão tổ"... rồi hả?

Khí thế trên thân Sở Mặc như làn sóng thủy triều, từng đợt từng đợt tràn qua cơ thể đám con cháu trẻ tuổi này.

Bọn họ như cát trên bờ biển, tuy so với những vật có cùng thể tíchthì xem như khá nặng rồi, nhưng trước mặt thủy triều thì thật không đáng kể.

Phịch...

Phịch...

Một hai...

Mười mấy người... mấy trăm!

Đến cuối cùng, tất cả con cháu trẻ tuổi nhà Âu Dương đều không thể đứng yên đó một cách bình yên vô sự, mà bị khí thế trên người Sở Mặc chèn ép cho ngã quỵ xuống.

Trên mặt bọn họ đều lộ ra vẻ khuất nhục, nhưng nhiều hơn là nỗi sợhãi sâu thẳm trong nội tâm!

Mà ngay cả mấy trưởng lão vốn đến để mời Sở Mặc vào kia đều đỏ bừng mặt, đang liều mạng chống đỡ áp lực này.

Nếu không, bọn họ cũng phải quỳ rạp xuống rồi!

Cảnh tượng này khiến mấy người ở ngoài đang vui sướng khi người gặp họa cũng sững sờ, đại não trống rỗng.

Tới hôm nay, bọn họ mới chân chính biết được thế nào là cường nhân.

Nhiều người được gọi là cường nhân, có kẻ còn tỏ vẻ đắc chí, nhưng hiện tại, bọn họ mới hiểu, cao thủ chân chính không phải người khác cứ nói mà được.

Thậm chí, cao thủ chân chính có khi còn muốn thu liễm bản thân mình lại.

Bọn họ cường hãn đến mức khiến người ta sợ hãi.

- Các ngươi thấy như vậy là bị lăng nhục phải không?

Sở Mặc nhìn đám con cháu Âu Dương gia đang quỳ gối, lạnh lùng nói:

- Có phải cảm thấy tôn nghiêm bị giày xéo triệt để rồi hay không?

Có phải các ngươi cảm thấy, các ngươi là con cháu của đại gia tộc đệ nhất Khánh Phong thành thì có thể tác oai tác quái, giẫm đạp lên tôn nghiêm của người khác hay không?

Sở Mặc dùng giọng lạnh băng hỏi liên tiếp mấy vấn đề làm cho đám con cháu Âu Dương gia cảm thấy khuất nhục.

Có người đang quỳ nhưng không nhịn được gượng thẳng lưng giận dữ hét:

- Khi nào thì con cháu của Âu Dương gia giẫm đạp lên tôn nghiêm, ức hiếp người khác cơ chứ?

- Ngươi nói thế không thấy thẹn với lương tâm hay sao?

Ánh mắt Sở Mặc sắc như đao, nhìn tên con cháu đang đỏ mặt tía tai, trán nổi gân xanh, như vẻ rất ủy khuất và phẫn nộ.

Bị Sở Mặc nhìn, gã không nhịn nổi chột dạ cúi đầu.

Sức mạnh tinh thần của Sở Mặc đã đủ mạnh để nghiền ép được mấy tu sĩ trẻ tuổi này.

Trước mặt Sở Mặc, những người này không có khảnăng nói dối.

- Các ngươi không ức hiếp người khác mà bằng hữu của ta lại mất hết nhiệt huyết rời khỏi Khánh Phong thành sao?

Hay có khi các ngươi chỉ biết trốn sau lưng người khác, hâm mộ tên súc sinh Âu Dương Bình Đông là con gia chủ, có thể tự do tác oai tác quái nhiều hơn các ngươi?

Từng lời của Sở Mặc như nhát đao lạnh băng đâm vào lòng bọn họ, khiến đám con cháu Âu Dương gia á khẩu.

-----o0o-----

Chương 1044: Trấn áp

Chương 1044: Trấn áp

Lúc này, gia chủ của Âu Dương gia – Âu Dương Quang Huy mới mang theo một đám trưởng lão chậm chạp tiến đến.

Nếu còn không xuất hiện, thứ Âu Dương gia mất không phải là mặt mũi nữa.

Trời mới biết cái sát thần này dưới cơn giận dữ có thể hoàn toàn tiêu diệt hết con cháu trẻ tuổi của Âu Dương gia hay không.

Dù sao lúc trước, khi phái cao thủ tới Cẩm Tú thành, Âu Dương gia thật sự không nghĩ buông tha cho Sở Mặc và những người liên quan.

Đây là giang hồ.

Ân đền oán trả.

Sở Mặc không nhìn đám người Âu Dương Quang Huy, lạnh lùng nói:

- Các ngươi giẫm đạp lên tôn nghiêm của người khác là chuyện đương nhiên còn khi người ta tìm tới cửa thì các ngươi thấy nhục nhã.

Dưới gầm này, chỉ lời của các ngươi mới có đạo lý chắc?

Âu Dương gia làm gì có tư cách này chứ?

Sắc mặt đám người Âu Dương Quang Huy vô cùng khó coi, có khi chết còn dễ chịu hơn phải nghe Sở Mặc nói như vậy.

Mặt ngoài không có ai nhưng trong bóng tối đang có rất nhiều người âm thầm tụ tập xem náo nhiệt.

Không quá ba ngày, những lời nói của Sở Mặc hôm nay sẽ được truyền khắp Khánh Phong thành.

Âu Dương gia xem như gặp nạn rồi.

- Sở công tử, ngài đại nhân đại lượng, có thể không gây khó dễ cho bọn tiểu hài tử này được không?

Như vậy chẳng phải làm mất thân phận của công tử hay sao.

Âu Dương Đồ chầm chậm đi ra, dáng người nhỏ gầy nhưng khí thế không hề yếu ớt.

Không phải ông muốn khoe khoang nhưng khí thế trên người Sở Mặc quá hùng mạnh, trừ ông, những người khác không ai có thể đến trước mặt Sở Mặc.

- Khó xử tiểu hài tử ư?

Ngươi lầm rồi.

Ta đang dạy bọn họ làm người đấy chứ.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Trên đời này không chỉ có mình Âu Dương gia các ngươi.

Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, không sớm giáo huấn bọn ngu ngốc này sớm muộn gì chúng cũng bị người ta chém đầu.

- Dạ dạ dạ.

Sở công tử nói đúng.

Bọn chúng là một lũ ngu như heo, đúng là cần phải dạy dỗ, nếu không bọn chúng chỉ là một đám ếch ngồi đáy giếng thôi.

Âu Dương Đồ cười ha ha.

Mấy người âm thầm vây xem thiếu chút nữa cười ra tiếng, trong lòng tự nhủ.

Vị lão tổ tông của Âu Dương gia hài hước ghê, hoàn toàn khônglưu lại tí mặt mũi nào cho đám con cháu nhà mình.

Ếch ngồi đáy giếng, đúng là buồn cười quá đi!

Sắc mặt đám người Âu Dương gia xanh mét.

Ngay cả Âu Dương Quang Huy cũng nhíu mày, cảm thấy Âu Dương Đồ nói hơi quá.

Âu Dương Đồ lại chẳng buồn để ý phản ứng của bọn họ, chỉ an tĩnh nhìn Sở Mặc:

- Sở công tử tìm tới đây là muốn gì nào?

- Toàn bộ Âu Dương gia cũng chỉ có tiền bối là người hiểu lí lẽ.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Âu Dương Đồ, đồng dạng không bận tâmtới sắc mặt Âu Dương Quang Huy đang rất khó coi, chỉ thản nhiên nói:

- Trước các ngươi khi nhục bằng hữu của ta, giờ lại phái ra đại lượng cao thủ đuổi giết ta.

Nếu không phải Sở Mặc ta có chút bản lĩnh, hôm nay đã hồn bay phách lạc hoặc thành đầy tớ cho Âu Dương gia, mãi mãi không được tự do rồi cũng nên.

Ngài nói nên làm thế nào đây?

Vẻ mặt Âu Dương Đồ chua sót, nhìn Sở Mặc nói:

- Việc này đúng là Âu Dương gia đã sai.

Nhưng chúng ta cũng đã phải chịu hậu quả thê thảm, trả nợ máu rất lớn.

Việc giết chóc nên dừng lại thôi.

Sở công tử thấy thế nào?

- Các ngươi muốn bắt đầu thì bắt đầu, nói ngừng thì ngừng sao.

Trên đời làm gì có chuyện dễ như thế.

Sở Mặc lạnh lùng cười, không nể mặt Âu Dương Đồ mà nói.

Âu Dương Quang Huy ho nhẹ một tiếng, đang muốn nói chuyện, lại bị ánh mắt cảnh cáo lạnh băng của Sở Mặc làm ngừng lại.

- Ta biết ngươi là ai.

Nhìn ngươi tiền hô hậu ủng như vậy, chắc là gia chủ của Âu Dương gia – Âu Dương Quang Huy rồi.

Tốt nhất hiện tại ngươi đừng nói gì.

Nếu không, ta thật sự xúc động sẽ cầm đao chém đầu chó của ngươi cũng nên.

Sở Mặc nhìn Âu Dương Quang Huy, quát:

- Ngươi mau cút khỏi chỗ này, cút ra xa vào.

Đừng ở đây khiến tachướng mắt.

Ngươi chẳng là cái thá gì đâu.

- Ngươi!

Âu Dương Quang Huy tức tối, suýt nữa hộc máu.

Là gia chủ một đại gia tộc, một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao, Âu Dương Quang Huy chưa bao giờ bị nhục nhã như vậy.

Lửa giận nháy mắt bốc lên.

Âu Dương Đồ khẽ nhìn y một cái, thở dài:

- Trước ngươi tránh đi một chút.

Nếu ngươi tin ta, giao chuyện này cho ta xử lý, coi như ta hồi báo sự ủng hộ mấy năm nay của ÂuDương gia cho ta.

Bị bêu danh hay mang tội danh gì, cứ để ta chịu toàn bộ trách nhiệm.

Mặt Âu Dương Quang Huy xanh mét, nhìn Sở Mặc cực không cam lòng, dường như muốn nói thêm điều gì.

Âu Dương Đồ khoát tay:

- Nếu ngươi không tin ta, ta đành đi vậy.

Âu Dương Quang Huy lập tức ỉu xìu.

Lão biết, hiện tại đích thực chỉ có Âu Dương Đồ có thể nói chuyện với Sở Mặc.

Hơn nữa, đây là người duy nhất chiến đấu với Sở Mặc nhưng lại không đắc tội với hắn.

- Vậy làm phiền Đồ lão tổ.

Âu Dương Quang Huy mang theo khuất nhục rời đi, trong lòng cực kỳ bất bình phẫn hận.

Lúc này, một gã phụ tá bên cạnh lão lầu bầu, đưa ra mấy lời khuyên.

- Rốt cuộc chúng ta cũng bị nếm trải cảm giác bị người khác trấn áp là như thế nào, rốt cuộc cũng hiểu cảm giác của những người bị chúng ta ức hiếp trong những năm gần đây.

Âu Dương Quang Huy giật mình, sắc mặt không còn tái nhợt mà thay vào đó là sự bất đắc dĩ, trong mắt còn có một chút hối hận.

Lão vỗ vai phụ tá, không nói gì mà đi luôn, nhìn tấm lưng kia có thể thấy sự cô đơn và tiêu điều.

Từ khắc này, Âu Dương gia vang danh một thời không khỏi bắt đầu xuống dốc.

Thịnh cực tất suy, đạo lý từ trước đến nay vẫn không thay đổi.

Chỉ có điều không ai nguyện ý nó suy vào thời của mình thôi.

Âu Dương Quang Huy cũng như vậy.

Lão chỉ muốn mình mạnh mẽ, có thể trấn áp người khác.

Chỉ tiếc, người lão gặp lại là Sở Mặc.

Âu Dương Đồ nhìn Sở Mặc, chậm rãi thương lượng:

- Công tử xem hiện tại có thể tạm tha cho đám nhỏ này hay không?

Khí thế trên người Sở Mặc vẫn giữ nguyên, nghe Âu Dương Đồ nói, hắn cười ha ha, sau đó nhấc chân dậm một cái.

Không biết linh khí từ đâu nháy mắt thoát ra, trang viên rộng lớn của Âu Dương gia chấn động kịch liệt.

Rầm!

Rầm!

Từng tòa nhà tinh mỹ tráng lệ ầm ầm sập xuống.

Mặt đất nứt toác.

Từ trên cao nhìn xuống, toàn bộ trang viên Âu Dương gia bị nứt vỡ, chia thành từng mảnh nhỏ.

Một cước của Sở Mặc đã phá hủy toàn bộ linh khí của Âu Dương gia.

Chẳng khác gì đã triệt để hủy diệt căn cơ của gia tộc này.

Đương nhiên, Âu Dương gia có thể chuyển nhà.

Nhưng việc này đồng dạng với bị phá hủy hết vận khí.

-----o0o-----

Chương 1045: Điều kiện

Chương 1045: Điều kiện

Đám con cháu trẻ tuổi đang quỳ trên mặt đất, trong lòng cực kỳ căm tức Sở Mặc.

Một đám bị linh khí cuồn cuộn bốc lên làm bị thương, miệng phun ra máu tươi.

Nhưng không ai chết.

Mà toàn bộ bị trọng thương.

Càng khiến người ta chấn kinh là phạm vi dao động đổ vỡ chỉ bao hàm trong trang viên của Âu Dương gia.

Bức tường rào cao lớn ầm ầm sập xuống, khói bụi mù mịt.

Âu Dương gia Khánh Phong thành đã bị hủy diệt trong nháy mắt.

Cả người Âu Dương Đồ triệt để kinh sợ, nhìn Sở Mặc nói:

- Sao ngươi...ngươi có thể làm như vậy?

Ông thật sự không nghĩ tới, mình phối hợp như thế nhưng Sở Mặc chẳng nể mặt tí nào, cứng rắn phá hủy linh mạch Âu Dương gia, đồng thời hủy diệt toàn bộ gia viên bọn họ đã cư trú biết bao năm.

Việc xây dựng lại không khó nhưng linh mạch đã bị phế đi rồi.

Âu Dương Đồ vốn nghĩ Sở Mặc muốn bồi thường, nên định đem toàn bộ tài nguyên hiện tại giao cho hắn với điều kiện lưu lại người trong gia tộc.

Qua cửa ải này, về sau Âu Dương gia vẫn có cơ hội đông sơn tái khởi.

Cứ coi như đây là một kiếp nạn lớn là được.

Nhưng thanh niên nàylại phá hủy linh mạch cũng như kiến trúc của Âu Dương gia, thực chất là bóp nát luôn sự tự tin, tôn nghiêm và dũng khí của đám hậu bối.

Tất cả những thứ khiến bọn họ có thể kiêu ngạo đã bị một cước của Sở Mặc hủy diệt rồi.

- Thấy bất ngờ ư, khó chịu ư?

Sở Mặc nhìn Âu Dương Đồ nói.

- Ta còn chưa đại khai sát giới ở Âu Dương gia đã là hạ thủ lưu tình lắm rồi.

Vốn ta chỉ định tới cảnh cáo, giáo huấn các ngươi một chút.

Không nghĩ toàn bộ gia tộc các ngươi, từ trên xuống dưới đều không biết xấu hổ.

Trước mặt ta còn ra vẻ bùng nổ khi gặp kẻ thù xâm lấn.

Trước là các ngươi nợ ta.

Nay ta hủy linh mạch của các ngươi đã là tốt lắm rồi.

Ta còn chưa hài lòng lắm đâu.

Lúc trước, chính các người đã phá hủy cơ nghiệp mà bằng hữu ta đã cực khổ gây dựng.

Hiện tại, chỉ là ăn miếng trả miếng mà thôi.

Âu Dương Đồ nhìn Sở Mặc, môi khẽ nhúc nhích, ấp úng không nói nên lời.

Ngay từ đầu ông đã biết Âu Dương gia đuối lý, nhưng lúc đó, không ai nghe lời ông cả.

Bảo Âu Dương Tác nghe ư?

Tên lão tổ sắp bước vào Luyện Thần kia cực kỳ bảo thủ, mạnh mẽ hống hách, sao có thể nghe lời ông chứ.

Còn Âu Dương Quang Huy ư?

Thân là gia chủ, câu cửa miệng của y là: gia phong của Âu Dương gia giống với bầy sói.

Mặc kệ trước mắt kẻ thù là ai, đều phải giống đàn sói, hung ác mà khí phách.

Nếu có thể giết, thì tuyệt đối không được để kẻ thù còn một hơi thở.

Qua bao nhiêu năm, Âu Dương gia vẫn luôn giữ tác phong như vậy.

Tất cả con cháu của Âu Dương gia cũng đều có sói tính.

Đáng tiếc hôm nay, bọn họ gặp một đầu mãnh hổ mạnh như rồng.

Dù có nhiều sói mấy, trước mặt rồng cũng bằng không.

Trên khuôn mặt già nua của Âu Dương Đồ càng tràn ngập vẻ tangthương, thân thể còm nhom lại còng xuống.

- Sở công tử đã xả giận, nên dạy dỗ cũng đã dạy dỗ, có thể buông tha cho Âu Dương gia được rồi chứ?

Âu Dương nhìn Sở Mặc, đôi mắt già nua mang theo vẻ khẩn cầu.

Trong nháy mắt, Sở Mặc xác thực động lòng trắc ẩn.

Hắn hơi không đành lòng khi phải đối mặt với lão nhân cầu xin.

Bất quá nhớ đến tình huống hốt hoảng của đám người Diệu Nhất Nương lúc trước, nghĩ đến một đám cao thủ Nguyên Anh của Âu Dương Gia được Âu Dương Tác dẫn dắt, không kiêng nể mà càn rỡ, lòng SởMặc lạnh hẳn.

Hắn nhìn thoáng qua Âu Dương Đồ, nói:

- Như ta đã nói, toàn bộ Âu Dương gia đại khái chỉ có ngài là người hiểu chuyện.

Nhưng ngài không phải gia chủ.

Thật ra với cảnh giới hiện tại, ngài đi chỗ nào cũng được.

Ta thấy đám người Âu Dương gia cũng bất mãn với ngài, cảm thấy bọn họ bồi dưỡng ngài chỉ phí công vì ngài không làm gì cả.

Đến giờ bọn họ còn không hiểu, nhờ ngài trấn thủ mà đám người có thù với Âu Dương gia mới không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Âu Dương Đồ khổ sở, môi khẽ nhúc nhích, nhưng không nói gì.

Tuy vậy, trong lòng ông cực kỳ xúc động.

Nhiều năm qua, hầu như toàn bộ Âu Dương gia không ai có thể nhìn ra năng lực cũng như vị trí đích thựccủa ông.

Dù sao, bọn họ vẫn chỉ coi trọng Tác lão tổ.

Vậy mà một người ngoài như Sở Mặc lại thấy được, ông còn có thể nói gì được nữa.

Sở Mặc nhìn Âu Dương Đồ, thản nhiên nói:

- Như vậy đi, tài nguyên của Âu Dương gia, ta chẳng để vào mắt.

Đúng là bị mù khi cho một đống sắt vụn là bảo bối, chẳng biết bảo bối thật sự của mình là gì.

Thế này nhé, Âu Dương Đồ tiền bối, nếu ngài đáp ứng đến Cẩm Tú thành, trấn thủ một trăm năm, hôm nay ta sẽ bỏ qua cho toàn tộc Âu Dương.

- Vậy nghĩa là sao?

Âu Dương Đồ sợ ngây người, nghẹn họng nhìn Sở Mặc lẩm bẩm.

- Ý ta rất đơn giản.

Chỉ cần ngài lập tức rời khỏi Âu Dương Gia, đến trấn thủ Cẩm Tú thành trong một trăm năm, nếu ngẫu nhiên có thể đi ra ngoài chỉ bảo một ít người trẻ tuổi một chút thì càng tốt.

Như vậy, hôm nay ta sẽ bỏ qua Âu Dương gia.

Hơn nữa, ta có thể cam đoan, sau một trăm năm, ta có thể bảo vệ để ngài độ kiếp thành công, phi thăng Tiên giới.

- Thật ư?

Âu Dương Đồ thật sự khiếp sợ, chấn động không thôi, thấy chuyện này là chuyện không tưởng.

Linh giới có rất nhiều tu sĩ đã tiến nửa bước Luyện thần, nhưngnguyên nhân khiến bọn họ không dám độ kiếp vì bọn họ không nắm chắc.

Đó chính là Thiên kiếp.

Là thử thách của ông trời, bọn họ chẳng làm gì được.

Ngay cả tu sĩ có thể vượt núi cưỡi mây cũng vẫn cực kỳ sợ hãi khi phải đối diện với Thiên kiếp.

Nên không có sự chuẩn bị đầy đủ chu toàn, tu sĩ sẽ không dám dễ dàng khiêu chiến Thiên kiếp.

Cực kỳ ít người có thể giống Sở Mặc, dùng Thiên kiếp để luyện thể.

Sở Mặc nhìn Âu Dương Đồ nói:

- Đương nhiên là thật.

Ngài thấy thế nào?

- Ta đồng ý.

Hô hấp của Âu Dương Đồ hơi dồn dập, ông nghiêm túc nói với Sở Mặc:

- Ta tin lời Sở công tử.

Hiện tại ta lập tức đến Cẩm Tú thành, mong rằng công tử nói trước với người bên đó, tránh phát sinh thêm hiểu lầm không đáng có.

Sở Mặc cười nói:

- Yên tâm đi.

Âu Dương Đồ cũng chẳng buồn nói thêm câu nào với đám người Âu Dương gia, sảng khoái rời đi.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, nhìn đám con cháu Âu Dương gia đang suy tư kia, thản nhiên nói:

- Hôm nay chỉ là một giáo huấn nho nhỏ.

Các ngươi nhớ kỹ cho ta, về sau muốn ức hiếp người khác, nếu không thể nhổ cỏ tận gốc thì đừng làm, mà cũng đừng nghĩ rằng không có người trị được các ngươi.

Nói xong, Sở Mặc xoay người rời đi, thi triển độn thổ thuật, rời khỏi Âu Dương gia, nhoáng cái đã tới trung tâm của Khánh Phong thành, chỗ Thao Thiết lầu ngày trước.

-----o0o-----

Chương 1046: Bài học nhớ đời

Chương 1046: Bài học nhớ đời

Bảng hiệu vẫn chưa đổi.

Chỉ có điều đại môn khóa chặt, ngoài cửacó vài tên lang thang đang ngồi phơi nắng.

Sở Mặc khẽ thở dài, lắc lắc đầu, lập tức thân hình biến mất giữa hư không.

Bầu không khí u ám thê lương tràn ngập khắp Âu Dương gia.

Âu Dương Quang Huy dẫn theo một đám ở cao tầng của gia tộc, hốc mắt ai cũng đỏ.

Vài trưởng lão thậm chí không nhịn được rơi nước mắt.

Gia tộc kiêu ngạo mấy ngàn năm hôm nay bị người ta đánh thảm hại.

Toàn bộ gia tộc bị phá tan tành.

Đến từ đường tổ tông cũng sụp.

Vô số người ngồi vật ra, khóc lớn.

Âu Dương Quang Huy trầm giọng nói:

- Các ngươi đừng khóc nữa.

Hôm nay, là ngày khuất nhục nhất của Âu Dương gia từ trước tới nay.

Ta hy vọng các ngươi có thể nhớ kỹ ngày hôm nay, nhớ kỹ thời khắc này.

Một âm thanh bi thương chợt vang lên, cắt đứt lời nói của Âu Dương Quang Huy.

Âu Dương Bình Đông suy sụp xông đến, quỳ xuống trước mặt Âu Dương Quang Huy vừa khóc vừa nói:

- Cha, con trai bất hiếu.

Con nhất định nhớ kỹ sỉ nhục ngày hôm nay.

Con sẽ liều mạng tu luyện, tương lai chắc chắn dẫn dắt tất cả con em gia tộc tìm Sở Mặc tính sổ.

Bốp một cái!

Âu Dương Quang Huy tức phát run, hung hăng tát con mình một phát, quát:

- Con mẹ nó, ngươi có phải thằng ngu hay không mà dám đi tìm người ta tính sổ.

Người nhìn cảnh tượng trước mắt xem, ngươi không đem gia tộc này hủy diệt thì ngươi không cam lòng hay sao?

Nói xong lại trực tiếp nhấc chân, đạp cho Âu Dương Bình Đông một phát khiến y bay viu ra xa.

Mọi người trợn mắt há mồm nhìn Âu Dương Quang Huy.

Ai cũngnghĩ lúc trước Âu Dương Quang Huy nói như vậy là muốn bọn họ hổ thẹn, sau đó dũng cảm phấn đấu, quân tử báo thù mười năm không muộn.

Nhưng nhìn thấy tấm gương Âu Dương Bình Đông, có vẻ đã đoán sai ý rồi.

Âu Dương Quang Huy hít sâu vài cái, cố gắng bình ổn cảm xúc, chậm rãi nói:

- Ta muốn các ngươi nhớ kỹ giáo huấn lần này để từ nay về sau, Âu Dương gia từ trên xuống dưới đều không được phép vô cớ gây chuyện thị phi, ức hiếp người khác, càng không được phép trêu chọc SởMặc và những người liên quan đến hắn.

Nếu ai làm trái sẽ bị xử lý theo quy định của gia tộc.

- ...

Tất cả con cháu Âu Dương gia nghe răn dạy đều không biết nói gì.

Bản tính lang sói trong huyết quản khiến bọn họ luôn kiêu ngạo hống hách.

Nhưng nay gia chủ nói vậy, hành động đó không phải hành động lúc trước ngài khinh bỉ nhất hay sao?

Chẳng lẽ bọn họ phải thật sự làm như vậy sao?

- Nhớ kỹ, ai dám làm trái, lập tức cút khỏi Âu Dương gia.

Tất cả mọi người ở lại sẽ cùng ta xây dựng lại Âu Dương gia.

Âu Dương Quang Huy nói lớn:

- Mọi việc ngày hôm nay đều do chúng ta gieo gió gặt bão, không trách được ai.

Hiện tại Đồ lão tổ đã phụ tá cho Sở công tử.

Từ nay về sau, chúng ta làm người đường đường chính chính, không cần làm việc gì trái đạo lý trái lương tâm, kính mời bằng hữu tại Khánh Phong thành đồng thời giám sát.

Âu Dương Quang Huy nói xong, quay người đi về luôn.

Trưởng lão và phụ tá ngơ ngác nhìn nhau, trong đó có một trưởng lão có quan hệ tốt nhất với Âu Dương Quang Huy, chạy nhanh đuổi theo, nhẹ giọng hỏi:

- Gia chủ, ngài không sao chứ?

Đây quả thật là ý của ngài sao?

Âu Dương Quang Huy thản nhiên nhìn trưởng lão này một cái, đang định há miệng lại trực tiếp phun ra máu.

Trưởng lão hoảng sợ hỏi:

- Gia chủ, ngài làm sao vậy?

Thân mình Âu Dương Quang huy lảo đảo, nhưng vẫn khoát tay:

- Ngươi nghĩ đây là tiếng lòng của ta sao?

Trưởng lão đơ người.

Vẻ mặt Âu Dương Quang Huy đau xót:

- Ngươi thực nghĩ Sở Mặc dễ dàng buông tha cho Âu Dương gia thế ư?

Những năm gần đây, gia tộc ta có thêm không ít địch nhân.

Ngươi cũng biết, bọn họ sẽ không bỏ qua cơ hội lần này.

- Nên gia chủ mới để Đồ lão tổ đi cùng Sở Mặc?

Trưởng lão nhìn Âu Dương Quang Huy, đã hơi hiểu một chút.

- Trước hết cứ tạm như vậy đã.

Một ngày tên sát tinh kia còn chưa ly khai Linh giới, ngày đó Âu Dương gia còn phải cụp đuôi làm người.

Âu Dương Quang Huy vừa nói lại phun thêm một ngụm máu.

Trưởng lão cũng cực kỳ đau khổ:

- Đợi đến lúc hắn đi...

- Dù hắn đi, chúng ta cũng phải biết khiêm tốn, nhất quyết không thể trêu chọc những người có liên quan đến hắn.

Âu Dương Quang Huy lau vết máu bên khóe miệng, nói tiếp:

- Ngươi đã quên Cửu Nguyệt Phái ư?

Ta tin, kết cục của bọn họ không tốt hơn chúng ta bao nhiêu đâu.

- Hắn thật sự dám...

Trưởng lão khiếp sợ.

- Đây chính là một trong những đại phái cao nhất ở Linh giới.

Bọn họ cực kỳ nhiều người, hắn dám đánh thật sao?

- Lúc trước hắn đã đánh rồi đó thôi.

Nghĩ đến người khác sắp gặp xui xẻo, Âu Dương Quang Huy thấy bình thản hơn nhiều, cười lạnh nói:

- Tuy nói liên kiết nhưng ai cũng có mục đích riêng.

Nói gì thì nói, vẫn là có liên kết.

Nhưng khi Sở Mặc không có ở Cẩm Tú thành, chúng ta còn chưa xông được vào cửa chính Cẩm Tú thành nữa là.

Hiện tại, dù có liên kết thực sự với đám người kia thì cũng làm được gì đâu chứ.

Trưởng lão không nhịn được hít sâu một hơi, khiếp sợ nhìn Âu Dương Quang Huy hỏi:

- Như vậy chẳng phải nói, mấy thế lực lớn sẽ...

Âu Dương Quang Huy thản nhiên gật đầu:

- Đúng vậy.

Mặc dù lần này tôn nghiêm của Âu Dương gia bị mất hết nhưng chẳng bao lâu nữa, người ta sẽ không nhìn vào chúng ta đâu.

Trưởng lão ngơ một lúc, sau cùng không nhịn được thở dài:

- Đúng là mãnh hổ lọt vào bầy cừu.

- À còn nữa, ngươi nhớ kỹ đừng để ai động vào Thao Thiết lầu ởKhánh Phong thành.

Nếu ai dám có chủ ý gì với nó, giết không tha.

Âu Dương Quang Huy khẽ than.

- Lát nữa phái người đưa một phong thư đến Cẩm Tú thành, nói rằng chúng ta đã biết sai, sẵn sàng nghênh đón bọn họ trở về bất cứ lúc nào.

Đồng thời, đưa lễ giá trị bằng một năm thu vào của toàn bộ Âu Dương gia.

- Như vậy, có phải hơi quá không...

Trưởng lão nhìn Âu Dương Quang Huy, giật mình lẩm bẩm.

- Đây là kết quả tốt nhất.

Sở Mặc nói rất đúng, chúng ta không đủ tôn trọng với Đồ lão tổ, không chân chính ý thức được vai trò của ôngvới toàn bộ Âu Dương gia.

Hiện tại, dù bất kể giá nào cũng phải nắm chặt sợi liên hệ này.

Tương lai Âu Dương gia có thể quật khởi hay không còn dựa vào nó đó.

Âu Dương Quang Huy nói xong, nhìn về phương xa:

- Có lúc, chọn đúng bằng hữu sẽ giúp ta thay đổi vận mệnh.

Đồng dạng, lựa chọn sai kẻ thù cũng sẽ khiến số phận thay đổi.

Nói xong, Âu Dương Quang Huy xoay người bước đi, bóng dáng đầy cô đơn và tịch liêu.

Trải qua kiếp nạn lần này, gia chủ của Âu Dương gia rốt cuộc lĩnh ngộ được một số thứ.

Có điều, cái giá phải trả quá đắt.

Đúng là một bài học nhớ đời.

-----o0o-----

Chương 1047: Liệt Hỏa giáo bị xóa sổ

Chương 1047: Liệt Hỏa giáo bị xóa sổ

Lúc này, Sở Mặc đã cách Khánh Phong thành rất xa.

Hắn đang hướng đến mục tiêu kế tiếp.

Hắn vừa rời đi, chuyện của Âu Dương gia ở Khánh Phong thành rất nhanh lan khắp toàn bộ Linh giới, khiến nhiều người quá bất ngờ.

Âu Dương gia đại bại.

Từ đầu tới cuối, không có một cơ hội xông lên phản kích.

Một khắc Sở Mặc xuất hiện tại cửa lớn của Âu Dương gia đã tạo nên oanh động, nhưng kết cục của nó vẫn khiến nhiều người khiếp sợ khôngthôi.

Mấy đại phái và đại gia tộc như Cửu Nguyệt giáo, Liệt Hỏa giáo, Độc Cô Sơn, Chung gia, Bình gia, Hồ gia đều không thể tin được.

Âu Dương gia sao có thể không có tí xíu năng lực phản kháng nào trước mặt Sở Mặc như thế?

Nói chính xác, đến dũng khí phản kháng cũng không có.

- Dựa vào cái gì chứ?

- Sở Mặc cùng lắm chỉ ở Nguyên Anh đỉnh cao, cho dù hắn đãbước nửa bước vào Luyện thần đi nữa sao có thể thật sự tiêu diệt được toàn bộ Âu Dương gia cơ chứ?

- Đúng đấy.

Ta cũng không tin, một đám đại tu sĩ nửa Luyện Thần cũng không giết được một mình hắn.

- Nếu hắn dám đến Chung gia, chúng ta nhất định để hắn có đi mà không có về.

- Nếu hắn dám đến Độc Cô Sơn, ta sẽ cho hắn hiểu thế nào là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.

- Liệt Hỏa giáo hoan nghênh Sở Mặc đến thăm.

Mặc dù chúng ta không tấn công Cẩm Tú thành thành công nhưng cũng không có nghĩa chúng ta không có sức chiến đấu.

Liệt Hỏa giáo không sợ bất cứ kẻ nào.

- Bình gia xin lỗi vì chuyện Cẩm Tú thành, hy vọng Sở công tử không cần tới chỗ chúng ta gây phiền toái.

- Hồ gia biết mình đã sai.

Hy vọng Sở công tử đại nhân đại lượng, Chúng ta nguyện ý bồi thường.

- Ngươi không đại diện được Bình gia.

Dựa vào cái gì mà dám nói thế chứ?

Bình gia chúng ta khi nào thì sợ ai?

- Tiểu tử, ngươi thật sự là người của Hồ gia sao?

Mặt mũi của Hồ gia đều bị ngươi làm mất hết.

Đủ các loại thanh âm nghị luận xuất hiện.

Trong tầng lớp cao nhất của các thế lực lớn, có người chủ chiến, có người chủ hòa.

Tuy nhiên, phái chủ chiến vẫn chiếm thượng phong.

Cầu hòa đôi khi đồng nghĩa với việc cúi đầu khuất phục người khác.

Họ đều là các tu sĩ nhiệt huyết, hùng mạnh.

Dựa vào cái gì mà phải cúi đầu trước kẻ khác?

Âu Dương gia sợ vì bọn họ quá yếu.

Chúng ta sẽ không sợ.

Giữa một mảng náo động, Sở Mặc từ tốn đến Liệt Hỏa giáo, chỗ phát ngôn rằng nó không sợ bất cứ người nào, đến từ bất cứ đâu.

Lúc thân hình Sở Mặc hiện ra tại sơn môn của Liệt Hỏa giáo, ở đây đã tụ tập hơn trăm tu sĩ Nguyên Anh hùng mạnh.

Một đám vẻ mặt ngạo nghễ lạnh lùng cười, nhìn chăm chăm vào hắn.

Ánh mắt kia như ánh mắt nhìn một người chết.

- Sở Mặc, không nghĩ ngươi thật sự có can đảm đến đây?

Được lắm, ta thích loại người không sợ chết như ngươi.

Hôm nay ngươi đã đến, đừng mong trở về.

Nơi này non xanh nước biếc, là chỗ có phongthủy tốt để chôn cất ngươi đó.

Một tên thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc áo trắng, lạnh lùng nhìn Sở Mặc nói.

Một gã thanh niên khác, khí tức khủng bố, mặc quần áo đen, tóc dài, một bên đen một bên trắng.

Cả người tràn đầy khí huyết, ngạo nghễ nhìn Sở Mặc nói:

- Ở Huyễn Thần giới ta chưa có cơ hội phân cao thấp với ngươi.

Hiện tại, Đồng Dũng ta chính thức khiêu chiến với ngươi.

Tên mặc áo trắng nói:

- Sư huynh cần gì tự mình động thủ?

Cứ giết hắn là được mà.

Người thanh niên áo đen lắc đầu, thản nhiên nói:

- Đây là tâm nguyện của ta.

Đồng Dũng đi ra từ trong đám người, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Người khác sợ ngươi nhưng ta thì không.

Ta muốn thử nhìn xem thiên tài có huyết mạch màu tím được Giới Linh che chở có gì khác người.

Nói xong, thân hình Đồng Dũng chợt lóe, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm.

Kiếm khí tung hoành ngang dọc, chém về phía Sở Mặc.

Sở Mặc lặng lặng đứng đó nhìn Đồng Dũng.

Biêt người này cũng là người có huyết mạch tốt, có thể tiến vào Huyễn Thần giới.

Sở Mặc vẫn thản nhiên cười, tùy ý phất tay một cái.

Một đạo Chí Tôn thuật bắn ra, đánh nát kiếm khí cầu vồng của Đồng Dũng.

Dư lực còn lại vẫn cực kỳ mạnh mẽ, đánh Đồng Dũng bay ra xa.

Theo cảnh giới ngày một tăng, Sở Mặc cũng lĩnh ngộ được nhiều hơn về Chí Tôn thuật.

Mặc dù hắn chỉ có thể thi triển ra một phần triệu hay một phần vạn uy lực của các Chí Tôn thuật này nhưng cũng đủ để đối phó với đối thủ ở cảnh giới này rồi.

- Ngươi thấy chúng ta khác nhau không?

Sở Mặc thản nhiên nói.

Đồng Dũng bay trong không trung, không ngừng phun máu, khí tức trên người biến mất không còn tăm hơi.

Ý muốn khống chế cơ thể của mình nhưng hoàn toàn bất lực, ngã mạnh xuống đất, nhiều phần xương trên người nháy mắt dập nát.

Máu tươi không ngừng chảy, y đã bị trọng thương.

Chỉ một kích Chứ chưa nói gì đến một hiệp đã đánh xong rồi.

Người khác nhìn vào, chỉ thấy Sở Mặc vung tay một cái, đã đánh bay Đồng Dũng.

Điều này làm cho đám người trước sơn môn Liệt Hỏa giáo đều thấy lạnh toát, nhiều người sợ phát run.

Hắn còn là người sao?

Điều này quá kinh khủng?

Tại cực bắc của Linh giới...

Rất nhiều người ở đây đều biết một pho tượng trong vùng cấm của Liệt Hỏa giáo đã bị vỡ vụn.

Trong lòng họ đột nhiên bao phủ sự bất an, nhưng họ vẫn ôm một tia may mắn.

Tuy nhiên, tia may mắn cuối cùng kia giờ cũng tan thành tro bụi rồi.

- Mau bày trận!

Tên thanh niên áo trắng thét to.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Từng đạo khí tức cường đại nháy mắt vang lên ở bốn phương tám hướng.

Một trận pháp lớn được hình thành, bao vây Sở Mặc ở giữa.

Trận pháp tỏa ra nhiệt lượng kinh người.

Đây là một trận pháp có thuộc tính hỏa.

Là trận pháp khi khai sơn lập phái, được ẩn giấu từ trước đến nay của Liệt Hỏa giáo.

Bọn họ đã dùng liệt hỏa trận giết chết không ít người, trong đó có vô số thiên kiêu.

Tên mặc áo trắng quát lớn:

- Sở Mặc, đừng tưởng rằng dưới gầm trời này chỉ có mình ngươi biết bày trận.

Liệt Hỏa giáo chúng ta là tổ tông của bày trận đó.

Hôm nay, chúng ta sẽ đốt ngươi thành tro.

- Ồ, là vậy sao?

Một thanh âm thản nhiên xuất hiện bên tai tên mặc áo trắng.

- A...

Gã thét lớn, hoảng sợ nhìn người trước mắt:

- Sao... sao ngươi có thể thoát khỏi liệt hỏa trận của chúng ta?

Không thể nào...

Ầm!

Sở Mặc tùy tay đánh bay tên mặc áo trắng, cười nhạo:

- Sao lại không thể?

Ngươi mù à mà không thấy ta đã thoát ra rồi?

Tên thanh niên áo trắng bị rơi xuống chỗ xa, Nguyên Anh trong đan điền bị một quyền của Sở Mặc đánh nát.

Gã vẫn chưa chết, nhưng một thân tu vi đã hòa toàn bị phế bỏ.

Hai mắt vô thần nhìn trời cao, thân mình run rẩy, máu tươi không ngừng chảy ra từ khóe miệng.

- Giết hắn!

Trong đám người, một lão tổ đã bước nửa bước vào Luyện thần hét lên thảm thiết.

-----o0o-----

Chương 1048: Sở Mặc đến

Chương 1048: Sở Mặc đến

Sở Mặc đã đánh chết, phế bỏ hai gã trẻ tuổi có thiên phú nhất củaLiệt Hỏa giáo.

Đây chính là hai người có huyết mạch đủ điều kiện tiến vào Huyễn Thần giới.

Một đoàn tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao điên cuồng tấn công Sở Mặc.

Nhất thời, sơn môn của Liệt Hỏa giáo đã bị đánh nát.

Cả đám người tức giận, sự phẫn nộ lấn án sợ hãi, khiến họ điên cuồng tấn công Sở Mặc.

Tuy nhiên, chỉ sau một nén nhang, thế giới lại yên tĩnh.

Hơn mộttrăm cao thủ của Liệt Hỏa giáo đều ngã xuống sơn môn.

Rất ít người mất mạng nhưng gần như tất cả đều bị phế bỏ tu vi.

- Nói cho các ngươi biết, một đám ma đầu, chỉ vì một chút lợi ích mà coi thường sinh mệnh của người khác, ngang nhiên phát động công kích môn phái của người ta, thì không đáng tồn tại trên thế gian này nữa.

Sở Mặc nói xong, dậm chân một cái, nháy mắt phế bỏ toàn bộ linh mạch của Liệt Hỏa giáo.

Ầm ầm!

Sơn môn của Liệt Hỏa giáo chính thức sụp đổ.

Vô số đệ tử kêu khóc, nhiều tu sĩ hùng mạnh cũng trốn trong phòng, đóng cửa không dám ra ngoài.

- Từ nay về sau, Liệt Hỏa giáo chính thức bị xóa tên ở Linh giới nhé.

Sở Mặc nói, xoay người rời khỏi.

Mấy ngày sau, tại Bình gia ở Linh giới.

Bình gia cư ngụ trên một bình nguyên rộng lớn, trong đó có sáu tòa thành.

Mỗi tòa thành đều không nhỏ hơn Cẩm Tú thành là bao, tất cả đều là địa bàn của Bình gia.

Bình nguyên này do Bình gia khai phá.

Bình gia là bá chủ chân chính, là ông vua không ngai ở đây.

Con cháu dòng chính của Bình gia đều là Vương tử, Công chúa.

Vùng bình nguyên này rộng vài chục ngàn dặm.

Nhưng lúc này, toàn bộ Bình gia đều đang căng thẳng.

Mỗi người đều mang vẻ mặt nghiêm túc.

Chuyện của Liệt Hỏa giáo đã sớm được truyền đến Bình gia từ mấy ngày trước.

Bình gia lập tức khẩn trương, vì bọn họ là thế lực lớn ở gần Liệt Hỏa giáo nhất.

Mặc dù trung gian có nhiều thế lực khác nhưng mấy thế lực này không tham dự vào trận vây công Cẩm Tú thành.

Nên mục tiêu kế tiếp của Sở Mặc mười phần chính là Bình gia.

Lúc trước, trong Bình gia đã có người muốn chủ động cầu hòanhưng bị áp chế.

Trưởng lão đề nghị cầu hòa trực tiếp bị giải trừ chức vụ.

Không ai nghĩ tới, sau mấy ngày ngắn ngủi, tình thế đột ngột thay đổi.

Liệt Hỏa giáo từ trước đến giờ hết sức mạnh mẽ lại bị người ta trấn áp trong khoảng khắc.

Sở Mặc không hoàn toàn hủy diệt nó nhưng Liệt Hỏa giáo nguyên khí đại thương, căn cơ hao tổn.

Đáng sợ hơn, trước khi rời khỏi Liệt Hỏa giáo, Sở Mặc công khai nói rằng đã xóa tên Liệt Hỏa giáo khỏi Linh giới.

Lời nói này quá độc ác.

Tương đương phán Liệt Hỏa giáo án tử hình.

Không ai biết, nếu Liệt Hỏa giáo không nghe, Sở Mặc có thể đến tiếp hay không.

Nếu Sở Mặc đến, cũng không ai dám đảm bảo kết quả có thể giống với lần đầu.

Sau khi Sở Mặc rời khỏi Liệt Hỏa giáo, dù cả phái còn đến mấy trăm vạn đệ tử nhưng không có bất cứ thanh âm nào phát ra.

Bọn họ sợ!

Thế Bình gia có sợ không?

Mấy người lúc trước kêu gào Sở Mặc đến Bình gia giờ hoàn toàn tắttiếng.

Trưởng lão bị giải trừ lặng lẽ vô tình mà phục hồi nguyên chức.

Bình gia còn mở hội nghị gia tộc, chỉ có những nhân vật ở tầng lớp cao mới có tư cách tham dự.

Bình gia không còn dáng vẻ kiêu ngạo bệ vệ mà trở nên khiêm tốn hơn nhiều.

Trong sáu tòa thành đều là bàng chi của Bình gia.

Nhất mạch chân chính của Bình gia hay tổ địa của họ là ở trong tận cùng của một cái hồ lớn, từ xưa đến nay chưa bao giờ di dời khỏi chỗ này.

Bên trong tổ địa, mọi người đều vội vội vàng vàng.

Nhiều phòng ốc trống không, các đồ vật đã bị chuyển đi.

Đặc biệt là bài vị liệt tổ liệt tông ở từ đường của Bình gia đều được chuyển ra chỗ khác.

Đến bảng hiệu trên từ đường cũng được gỡ xuống.

Bọn họ tính đến trường hợp xấu nhất, nếu Sở Mặc xuất hiện ở đây, hủy tổ địa của họ.

Từ đường của tổ tông mà sập thì không phải bọn họ trở thành tội nhân thiên cổ của Bình gia rồi hay sao?

- Lúc trước ta đã nói các ngươi không nên đi tấn công Cẩm Tú thành các ngươi còn không nghe.

Lúc pho tượng Huyết Ma Lão Tổ bị vỡ cũng nên dời đi luôn rồi.

Aiz, hiện tại, nên làm sao đây?

Từ trên xuốngdưới Bình gia đều đang hoang mang lo sợ.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, Bình gia xong rồi.

Một ông lão đã ngoài bảy mươi ngồi trước bàn tròn trong sảnh nghị sự đau xót nói.

- Lão tổ tông, việc đã đến nước này thì không cần thảo luận ai đúng ai sai nữa.

Hôm nay chúng ta ngồi đây là để tìm cách ngăn lại Sở Mặc.

Ta không muốn trở thành tội nhân của Bình gia, càng không muốn Bình gia lâm vào tình trạng như Liệt Hỏa giáo.

Gia chủ của Bình gia là một vị khoảng hơn năm mươi tuổi, râu tóc đã bạc, nhìn khá phúc hậu.

Nhưng khuôn mặt đang tràn đầy u sầu.

- Gia chủ, Bình gia chúng ta có một tổ khí mà.

Nghe nói tổ khí này được lão tổ tông ở Thiên giới truyền xuống.

Chúng ta nên đi mời tổ khí đi.

Một trưởng lão đề nghị.

Gia chủ Bình gia vẫn không nói gì.

Lão tổ tông trừng mắt, căm tức nhìn người vừa nói chuyện nói:

- Đúng là đồ ngu.

Ngươi muốn đem Bình gia kéo vào vực sâu muôn trượng hay sao?

Trưởng lão này không dám tranh luận với lão tổ tông, dù trong lòng có hơi không phục.

Lão tổ Bình gia trầm giọng:

- Nội tình của Liệt Hỏa giáo kém chúng ta sao?

Nhưng kết quả thế nào?

Hơn một trăm cao thủ đệ nhất, trong đó có một nửa đã bước nửa bước Luyện Thần đó... có kết cục gì?

Hơn mười mấy người ngồi quanh bàn tròn nghị sự ở đại sảnh đều im lặng.

Thanh âm của lão tổ lạnh băng, tiếp tục vang lên:

- Chỉ trong một nén nhang, tất cả bọn họ đều bị phế đi.

Các ngươi nghe cho kỹ, là bị phế nhé.

Sở Mặc không giết bọn chúng nhưng lại phế đi tu vi của chúng.

Điều này còn khó chịu hơn việc giết người ta.

Cácngươi hiểu không?

Lão tổ Bình gia tức giận đập bàn:

- Các ngươi cảm thấy mình cường đại hơn cao thủ đệ nhất của Liệt Hỏa giáo hay không?

Hai người các ngươi thử vây công ta, xem có phế bỏ được tu vi của ta không?

- Có giỏi nói đi!

Lão tổ căm tức nhìn mọi người.

- Khi Sở Mặc ở Huyễn Thần giới, thời điểm chỉ là một người luyện võ Tiên Thiên đã tạo được thanh danh.

Các ngươi dùng bộ óc lợn của mình mà nghĩ kỹ, hắn có phải là một người tài trí bình thườngkhông?

Giới Linh ở Huyễn Thần giới dựa vào cái gì mà che chở hắn chứ?

Huyết Ma Lão Tổ từng là tu sĩ hùng mạnh nhất ở Linh giới nhưng kết quả thế nào?

Các ngươi không biết vì sao toàn bộ cực Bắc của Linh giới bị hủy diệt ư?

Hay các ngươi là một lũ không có não?

Gia chủ Bình gia đứng lên, đến chỗ lão tổ tông, nhẹ nhàng vỗ lưng khuyên:

- Lão tổ tông, ngài đừng nóng giận.

Mặc dù mọi người không cam tâm nhưng cũng biết mình sai rồi.

Bây giờ phải mau nghĩ biện pháp để giải quyết vấn đề này.

-----o0o-----

Chương 1049: Các ngươi nghĩ ta là hạng người gì?

Chương 1049: Các ngươi nghĩ ta là hạng người gì?

Lão tổ Bình gia thở dài:

- Khó mà nói.

Trừ khi chính Sở Mặc chủ động buông tha.

Nhưng điều này có thể sao?

Lúc trước chính các ngươi cũng không có suy nghĩ buông tha cho người ta còn gì.

Một trưởng lão yếu ớt lên tiếng:

- Lão tổ tông, ta nghe nói bên người Sở Mặc mỹ nữ như mây.

Chúng ta có thể...

- Ngươi câm mồm!

Gia chủ Bình gia tím mặt:

- Mệt ngươi còn nghĩ ra cái chủ ý tồi tệ như thế.

Dù Bình gia có thế nào cũng không có chuyện đưa nữ nhân để cầu hòa.

Lão tổ tông của Bình gia lại hơi hơi động tâm:

- Quá khứ không có không có nghĩa là hiện tại cũng không.

- A...

Lão tổ tông... ngài... ngài...

Gia chủ Bình gia hơi phẫn uất.

- Việc này thì làm sao?

Ngươi muốn đưa, người ta còn chẳng muốn nhận ý.

Lão tổ liếc mắt nhìn gia chủ Bình gia nói:

- Âu Dương Đồ nửa bước Luyện thần ở Âu Dương gia Khánh Phong thành không phải ngoan ngoãn đi làm người hầu cho Sở Mặc sao?

Người ta là nửa bước Luyện thần còn làm được thế, nữ nhi củaBình gia cao giá hơn người ta chắc?

Gia chủ Bình gia giật mình, mặt tức giận nhưng không nói gì nữa.

Lúc này, có người vào báo:

- Không xong, không xong...

Lão tổ tông, gia chủ, các vị trưởng lão...

Sở...

Sở Mặc đến rồi.

Thoáng chốc, cả đại sảnh trở nên tĩnh mịch.

Vẻ mặt mấy người ở đây đều rất đặc sắc.

Mặc dù bọn họ vẫn đang thương thảo đối sách đối phó với Sở Mặc nhưng không nghĩ Sở Mặc lại đến nhanh như thế.

Nhất thời, họ không biết nên làm thế nào.

Tính theo khoảng cách từ Liệt Hỏa giáo tới Bình gia, Sở Mặc có thể đến nhanh như vậy đủ khiến người khác giật mình.

Rõ ràng hắn một đường chạy suốt, ngựa không dừng vó, không nghỉ tí nào nha.

Dù có không nghỉ, hơn nửa những người ở đây cũng không có khả năng di chuyển với tốc độ nhanh như vậy.

Lão tổ Bình gia híp mắt, nhìn một vòng đám người nói:

- Trong các ngươi ai có thể đi từ Liệt Hỏa giáo tới Bình gia nhanh như vậy chứ?

Hơn nửa người có mặt ở đây đều cúi đầu.

Gia chủ Bình gia sắc mặt khó coi, nhưng vẫn không nhịn được hạ giọng nói:

- Lão tổ tông, dù như thế cũng không thể...

- Ngươi còn muốn cứng đối cứng?

Lão tổ đứng lên, nhìn gia chủ nói tiếp:

- Ngươi là gia chủ, ngươi nói gì thì làm đó.

Ta già rồi, không tham dự mấy chuyện như này nữa.

Lão tổ nói xong, đứng dậy rời khỏi.

Gia chủ Bình gia gọi mãi nhưng cũng không buồn ngoảnh đầu lại.

- Gia chủ, hiện tại nên làm gì ạ?

Một trưởng lão nhìn gia chủ đang cáu giận, thấp giọng hỏi.

- Cùng đến gặp hắn thôi.

Không thể tránh mãi được.

Gia chủ Bình gia thở dài, nháy mắt như già đi hơn chục tuổi.

Từ trước đến nay chỉ có Bình gia trấn áp người khác chứ chưa có chuyện bị người ta đánh tới tận cửa như bây giờ.

Bình gia cao cao tại thượng có bao giờ phải ăn nói khép nép đâu?

Thế mà còn có kẻ đề nghị đem công chúa của Bình gia cho Sở Mặc, đúng là nực cười.

Sâu trong nội tâm, gia chủ Bình gia rất phẫn nộ.

Là một đại tộc tồn tại sừng sững ở Linh giới biết bao năm, trong quá khứ Bình gia không hẳn thuận buồm xuôi gió, cũng có lúc này lúc kia nhưng chưa bao giờ chật vật như lúc này.

Bị một thanh niên hai mươi mấy tuổi dồn đến mức phải đưa mỹ nhân ra cầu hòa.

Đây còn là đại tộc cự phách ở Linh giới sao?

Sở Mặc đứng bên ngoài tổ địa, nhìn vùng quê trống trải trước mắt, hơi hơi suy tư.

Dựa theo quy củ của các đại gia tộc, thông thường, các loại đền thờ gì đó của gia tộc phải đặt ở đây chứ nhỉ.

Nơi này đền thờ san sát, nhà kho cổ xưa, có thể so sánh với gia nghiệp của nhiều đại tộc.

Nhưng bên trong lại rỗng tuếch, chẳng có cái gì.

- Dọn đi rồi sao?

Sở Mặc nhìn thoáng qua đám con cháu Bình gia đang co quắp đứng một bên.

Đám con cháu này cũng không lớn tuổi lắm, tương đương với Sở Mặc, đại khái hơn hai mươi mấy tuổi, thực lực ở Kim Đan.

Còn trẻ như vậy đáng lẽ đang phải ở thời điểm con người hăng hái nhiệt huyết nhưng trước mặt Sở Mặc, họ lại bất an, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Sở Mặc.

Sở Mặc tựa tiếu phi tiếu đánh giá nửa ngày, nói một câu, khiến cả đám con cháu đứng hình, có tên buột miệng:

- Sợ ngươi làm hỏng nên chuyển hết đi rồi.

Nói xong, tên này khôi phục tinh thần, mặt lập tức đỏ lên, liều mạng giải thích:

- Không, không...

ý ta không phải như thế.

Ngươi nghe ta nói...

Nãy ta nói hươu nói vượn đó...

Sở Mặc cười lơ đễnh, ngẩng đầu, thấy người bên kia đã đi ra.

Tên con cháu Bình gia kia sắp khóc rồi, cơ bản không biết đằng sau có người tới, thanh âm run rẩy:

- Ta... ta chỉ là một con cháu bình thường trong Bình gia.

Ngươi đừng tin ta nói, ta không biết gì đâu...

Một đám cao tầng của Bình gia, tính cả gia chủ đang ở phía xa, nghe tên kia nói vậy đều đen mặt, giận sôi máu, không biết chuyện gì vừa xảyra.

Chẳng lẽ người ta mới động thủ với ngươi sao?

Ngươi đường đường là con vợ cả, tu sĩ Kim Đan kỳ mà lại phải sợ như vậy sao?

Tuy nhiên, bọn họ lại theo bản năng không nghĩ hiện giờ chính mình cũng đang sợ hãi.

- Ngươi chính là Sở Mặc?

Gia chủ của Bình gia đã đảm nhiệm vị trí gia chủ mấy trăm năm, khí thế trên người được nuôi dưỡng qua bao thế hệ, phi thường mạnh mẽ.

Mặc dù không đến mức quá mãnh liệt nhưng cũng đủ uy nghiêm.

Tên con cháu Bình gia đang cầu xin Sở Mặc lập tức sợ hãi, hai chânmềm nhũn, thiếu chút nữa đặt mông trên mặt đất, trong lòng tự nhủ: lần này xong đời rồi...

Sở Mặc nhìn gia chủ Bình gia, gật đầu:

- Ngươi là gia chủ Bình gia?

- Không sai.

Gia chủ Bình gia uy nghiêm nhìn Sở Mặc hỏi:

- Ngươi đến tổ địa Bình gia làm gì?

- Báo thù chứ làm gì.

Sở Mặc tựa tiếu phi tiếu nhìn gia chủ Bình gia nói:

- Ngươi còn muốn giả ngu sao?

- Người trẻ tuổi, trước mặt trưởng bối nên nói chuyện khách khí một chút.

Một trưởng lão Bình gia lạnh lùng nhìn chăm chăm vào Sở Mặc, trầm giọng nói.

Lão một là tâm phúc của gia chủ, tất nhiên muốn nói chuyện cho gia chủ rồi.

Hơn nữa, sau khi gặp mặt, lão thấy thanh niên này mày kiếm mắt sáng, tướng mạo anh tuấn, dáng người cao ngất, nhìn thế nào cũng không giống loại người hung ác.

Giới tu hành đôi khi cũng nhìn mặt mà bắt hình dong.

Cho nên, trưởng lão của Bình gia theo bản năng nghĩ người thanh niên này cũngkhông nguy hiểm như lời đồn.

- Tiền bối?

Lão mà là tiến bối?

Tiền bối của ai chứ?

Sở Mặc nhìn quanh bốn phía.

- Các ngươi là tiền bối sao?

Sắc mặt những người ở đây đều trở nên khó coi.

-----o0o-----

Chương 1050: Đánh lén phải thế này này

Chương 1050: Đánh lén phải thế này này

Sở Mặc không chờ bọn họ trả lời, chỉ dùng ngón tay chỉ mặt đất trống, kích động nói:

- Các ngươi là một đám bất hiếu, đến đền thờ của tổ tông cũng phá?

Tốt xấu gì Bình gia cũng là đại quý tộc quyền quý ở Linh giới, thếmà cũng chẳng để tâm đến mặt mũi.

Trong tổ địa lại không có đền thờ tổ tông?

Chỗ này còn là tổ địa sao?

Hay là, các ngươi là một đám quên nguồn quên gốc, chẳng nhớ được tổ tông của mình là ai rồi?

Gia chủ Bình gia:

- ...

Một đám trưởng lão của Bình gia:

- ...

Bọn họ ngơ ngác nhìn Sở Mặc, bị chửi đơ người.

Hơn nửa ngày mới phục hồi tinh thần, thầm nghĩ: ngươi là gì của Bình gia chứ?

Chỉ là mộtngoại nhân có tư cách gì chạy đến đây nói thế?

Sở Mặc lại lớn tiếng quát:

- Hôm nay gia tới, chính là muốn đập đền thờ tổ tông, phá hủy linh mạch của Bình gia các ngươi.

Hiện tại đền thờ đã bị các ngươi dỡ hết rồi.

Đúng là một đám vô sỉ, không muốn để ta vừa lòng mà.

- ...

Người Bình gia hoàn toàn co quắp khóe miệng, trợn mắt há mồm nhìn Sở Mặc.

Trưởng lão vừa chỉ trích Sở Mặc kia hoàn toàn ngốc luôn, nghĩthầm: hóa ra ta quá ngây thơ.

Đây là lần đầu tiên thấy người có tướng mạo tốt như vậy lại lật mặt như chong chóng, thuần thục đến thế.

Gia chủ của Bình gia tức đến mức hộc máu tại chỗ.

Mặc dù ai cũng biết Sở Mặc đến làm gì nhưng chưa bao giờ thấy người dám nói quang minh chính đại như thế.

Tất cả mọi người đều là tu sĩ, là đạo hữu.

Dù có trả thù cũng nên văn nhã một chút, phong độ một chút.

Ngươi không biết bây giờ ngươi là cao thủ trẻ tuổi đệ nhất hay sao?

Đột nhiên, một trưởng lão yếu ớt lên tiếng:

- Bình gia chúng ta... ta có rất nhiều... mỹ nữ.

Chúng ta... tặng vài người cho ngươi, ngươi đừng gây sự với Bình gia được không?

Người này vừa nói, toàn trường tĩnh lặng như tờ.

Gia chủ Bình gia rốt cuộc không nhịn được nữa, phun ra một ngụm máu tươi.

Sở Mặc trừng to mắt, ngạc nhiên nhìn trưởng lão vừa nói chuyện, vẻ mặt ghét bỏ nói:

- Các ngươi nghĩ ta là hạng người gì chứ?

Tên trưởng lão của Bình gia lập tức hổ thẹn, muốn tìm khe nứt nào dưới đất mà chui xuống, trong lòng lại tự nhủ: kích động là ma quỷ.

Về sau ta gặp người thế nào đây?

Chủ động đưa lên, mà người ta không hề do dự cự tuyệt.

Hic hic...

Biết làm thế nào bây giờ?

Tuy nhiên, sau đó, Sở Mặc lại tò mò hỏi một câu:

- Đẹp đến mức nào thế?

Đến lượt Bình gia trợn mắt há mồm.

Một trưởng lão không nhịn được ngửa mặt lên trời gào rú:

- Sở tặc, ngươi đừng khinh người quá đáng.

Nói xong trực tiếp bay lên, hung tợn đánh một quyền thật mạnh vào người Sở Mặc.

Một quyền này có uy lực cực lớn, khiến người khác cảm giác phá vỡ không gian, năng lượng dao động mãnh liệt, ầm ầm hướng về phía Sở Mặc.

Tốc độ của nó rất nhanh, góc độ cũng đủ xảo quyệt.

Mọi người ở đây đều bất ngờ.

Đây là đánh lén!

Rõ ràng là đánh lén!

Đám người bình gia hoàn toàn không nghĩ trước lão kia lại bùng nổ như vậy, cả đám ngẩn người.

- Là Thụ trưởng lão!

- Người đã bước nửa bước Luyện thần.

Trưởng lão xuất thủ của Bình gia chính là Bình Thụ.

Trước giờ đều khiêm tốn, rất ít phát biểu ý kiến trong hội nghị gia tộc.

Mọi người đềubiết lão là người hiền lành.

Ai cũng không nghĩ lúc này lão lại ra tay với Sở Mặc.

Ầm ầm!

Một quyền này đánh ra, tạo nên một cái hố vừa sâu vừa lớn đúng chỗ Sở Mặc đứng.

Mọi người cảm giác mặt đất dưới chân đang run rẩy.

Mấy cái khe lớn xuất hiện, lan ra xa.

Nhưng không thấy Sở Mặc đâu.

- Đánh chết hắn rồi ư?

Mặt người Bình gia dại ra, tiếp theo, trong lòng bọn họ lập tức vô cùng vui sướng.

Nếu Sở Mặc thật sự bị một quyền đánh chết, danh tiếng của Bình gia sẽ oanh động toàn bộ Linh giới.

Sở Mặc là ai?

Là người trẻ tuổi, kỳ tài còn sống sót trở về sau khi đại chiến với Huyết Ma Lão Tổ.

Là người phế bỏ cả vùng cực bắc của Linh giới, chính hắn lại chẳng làm sao.

Là người trấn áp hoàn toàn đại phái, đại tộc quyền quý nhất Linh giới như Âu Dương gia, Liệt Hỏa giáo, không chút lưu tình.

Nhưng hắn lại ngã xuống tại Bình gia.

Như vậy chẳng phải thuyết minh, Bình gia là anh hùng, là Chúa cứu thế hay sao?

Đứng trên lập trường của Bình gia, bọn họ không nghĩ mình tà ác.

Đối mặt với một đại ma đầu như Sở Mặc, nên thế.

Thật sự chết thật ư?

Ý nghĩ này cứ văng vẳng trong lòng toàn bộ người Bình gia.

Có người không nhịn nổi chạy đến chỗ hố to kia, cực kỳ khâm phục uy lực một quyền khủng bố của Thụ trưởng lão.

Hố sâu không thấy đáy, bên trong... lại chẳng có gì.

Bị đánh nát bét rồi à?

Rất nhiều người Bình gia đều có cùng suy nghĩ này.

Tốt nhất đánh nát hắn đi!

Đánh tan thành mảnh cám thì càng mừng!

Kế tiếp có thể bắt sống Nguyên Anh của hắn, vĩnh viễn phong ấn tại tổ địa của Bình gia.

Để cảnh cáo người khác, Bình gia không phải dễ đụng chạm.

Nói thì dài nhưng sự việc chỉ xảy ra trong chớp mắt.

Vô số ý niệm hiện lên trong những người của Bình gia.

Trong lòng họ vẫn tâm niệm sự may mắn kia.

Lão hổ cũng có lúc ngủ gật mà.

Sở Mặc dù mạnh thế nào cũng chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh, bị đánh lén bất ngờ như vậy cũng có khả năng chết lắm chứ.

Càng ngày càng có nhiều trưởng lão Bình gia đến gần cái hố.

Bọn họ muốn kiểm tra xem rốt cuộc Sở Mặc có bị một quyền của Thụ trưởng lão đánh ra bã hay không.

- Các ngươi nhìn gì thế?

Trong không gian đột nhiên vang lên một giọng nói.

Cả đám người Bình gia đều ngẩn người, thấy sống lưng lạnh toát.

Nhiều người không nhịn nổi rùng mình một cái.

- Hắn còn sống!

Một trưởng lão Bình gia quát lớn:

- Hắn... hắn còn sống...

Tất cả mọi người đều nhìn về hướng phát ra thanh âm.

Nhìn thấy Sở Mặc không tổn hao gì đứng đó, trên mặt hầu như không bộc lộ cảm xúc, chả khác gì vẻ mặt lúc trước hỏi bọn họ "đẹp đến mức nào".

- Ngươi...ngươi làm sao có thể tránh được một quyền của ta?

Bình Thụ đơ người, sau một lúc vẫn không phục hồi lại tinh thần, chỉ biết nhìn Sở Mặc ngơ ngác hỏi.

- Một quyền này của ngài cũng đáng sợ lắm đó...

Sở Mặc cười tủm tỉm nhìn Bình Thụ.

- Nửa bước Luyện thần, lại còn đánh lén...

đúng là hù chết ta.

Hiện tại ta cũng đánh lén ngươi một quyền nhé?

Nói trước thì còn gọi gì là đánh lén chứ?

Một đám người Bình gia triệt để ngu người, nhìn Sở Mặc như nhìn kẻ điên.

Sở Mặc trực tiếp dùng hành động chứng minh.

Thân hình Sở Mặc chợt lóe, nháy mắt biến mất.

Bình Thụ trưởng lão kêu một tiếng, trực tiếp bày ra thế phòng ngự hoàn hảo nhất.

Dù là tu sĩ Luyện Thần kỳ đánh một kích toàn lực cũng chưa chắc vượt được qua lớp phòng ngự này.

Ầm!

Lớp phòng ngự của Bình Thụ nháy mắt bị đánh nát.

Sở Mặc sử dụng Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp.

Một quyền này mang sức mạnh của cả thế giới.
 
Thí Thiên Đao Full
XLIII ( Chương 1051-1075 )


Chương 1051: Bình gia phục rồi

Phòng ngự hay công pháp gì cũng trở nên yếu ớt, không ngăn đượcnó.

Thân hình Thụ trưởng lão như tấm vải rách, bay vút ra xa.

Bịch một cái rơi xuống cách chỗ ban đầu mấy trăm trượng.

Lão nhúc nhích mấy lần vẫn không thể đứng lên.

- Các ngươi thấy rõ chưa?

Đánh lén phải thế này này.

Sở Mặc thản nhiên nhìn Bình gia, nói:

- Học được rồi chứ?

- Sở Mặc... ngươi đừng khinh người quá đáng.

Một trưởng lão giao hảo với Thụ trưởng lão, cũng ở cảnh giới nửabước Luyện thần, trừng mắt căm tức nhìn Sở Mặc gào thét.

Đồng thời, khí tức trên người bảy tám trưởng lão nửa bước Luyện thần cũng dao động mãnh liệt.

Sự hung hãn của Sở Mặc đã khơi dậy lửa chiến trong lòng họ.

Họ muốn cùng Sở Mặc phân cao thấp.

Cũng có một ít trưởng lão liên tiếp lùi lại, bọn họ thật sự sợ hãi.

Đối với người hùng mạnh, không buồn giảng đạo lý như vậy, đám tu sĩ như bọn họ đều không khỏi hoài nghi: khi nào thì một tu sĩ Nguyên Anh lại có thể lợi hại như thế chứ?

Dựa vào cái gì mà hắn ta lại trấn áp được cao thủ cùng cấp bậc như chúng ta?

Dựa vào cái gì chứ?

Bình gia hiện tại cũng có cùng tâm trạng với các tu sĩ lúc trước phải khóc không ra nước mắt vì bị Bình gia bắt nạt.

Người Bình gia bi ai, thật sự muốn ngửa mặt hỏi ông trời tại sao lại thế?

- Mau dừng tay cho ta!

Tại thời khắc mấu chốt, gia chủ Bình gia rốt cuộc đứng ra, xua tay ngăn lại ý đồ công kích Sở Mặc của mấy trưởng lão, sau đó bi phẫn nhìn Sở Mặc nói:

- Sở Mặc, rốt cuộc phải như thế nào ngươi mới buông tha cho Bình gia chúng ta?

- Còn tùy vào sự chủ động của các ngươi thôi.

Để coi đề xuất củacác ngươi có làm ta vừa lòng hay không?

- Ngươi cũng đừng quá phận.

Dù thực lực của ngươi là số một, số hai ở Linh giới nhưng ta tin một ngày nào đó, sẽ có người trấn áp được ngươi.

Gia chủ Bình gia căm giận quát.

- Đáng tiếc, người kia không xuất hiện trước khi ta gặp Bình gia rồi.

Sở Mặc nói.

- Năm đó Bình gia thiếu Huyết Ma Lão Tổ một ân tình lớn.

Lúcnày, vì trả ân chúng ta mới xuất binh đến Cẩm Tú thành, giả vờ giả vịt tấn công một chút, không gây cho Cẩm Tú thành tí tổn thất nào.

Ngược lại, Bình gia còn tổn thất mấy tu sĩ tinh nhuệ.

Ngươi còn không hài lòng hay sao?

Gia chủ Bình gia đã rất tức giận.

- Ồ, Bình gia vẫn thường tính toán như vậy ư?

Sở Mặc nhìn gia chủ Bình gia, khẽ mỉm cười:

- Có phải các ngươi có thói quen ức hiếp người khác, nên dù thế nào cũng thấy mình có lý phải không?

Gia chủ Bình gia tự biết đuối lý, nhưng vì là gia chủ, không thể không kiên trì đối mặt với sát thần khủng bố này:

- Rốt cuộc ngươi muốn thế nào đây?

Nói rõ ràng đi.

Nếu ngươi muốn tiêu diệt Bình gia, chúng ta sẽ chống đỡ đến cùng.

- Ai nói phải diệt Bình gia chứ?

Sở Mặc cười cười:

- Chỉ cần sau này các ngươi khiêm tốn làm người, bỏ cái suy nghĩ mình lúc nào cũng đúng đi.

Đừng có nghĩ rằng có thể tùy ý bắt nạt người khác.

- Ủa...

Gia chủ Bình gia ngẩn người, ngây ngốc nhìn Sở Mặc.

Tất cả người Bình gia cũng phản ứng tương tự.

Họ nằm mơ cũng không nghĩ Sở Mặc lại ra yêu cầu đơn giản như thế, đơn giản đến mức khó tin.

- Các ngươi nghĩ ai cũng xấu xa giống các ngươi phải không, nghĩ nếu hôm nay ta không giết vài trăm người Bình gia thì sẽ không bớt giận?

Các ngươi nghĩ ta là đồ tể, vậy nhà các ngươi đã thành lò mổ rồi.

- Ai nghĩ thế đâu.

Gia chủ Bình gia trợn mắt nhìn Sở Mặc.

- Nhưng không phải chúng ta nhìn vào Âu Dương gia ở Khánh Phong thành và Liệt Hỏa giáo mà suy ra hay sao?

- Bọn họ cũng chẳng tổn thất thê hay nghiêm trọng lắm.

Sở Mặc thản nhiên cười:

- Âu Dương gia bị hủy linh mạch, dinh cơ gia tộc sụp đổ mà thôi.

- Như thế không phải hủy diệt rồi ư?

Gia chủ Bình gia chất vấn.

- Bọn họ tự tìm đấy chứ.

Âu Dương gia không giống các ngươi, bọn họ chẳng những khi nhục bằng hữu của ta, khi biết thân phận chân thật của ta còn muốn bắt giữ ta, để ta tiến vào Huyễn Thần giới lấy lợi ích cho họ.

Không diệt toàn tộc bọn họ đã là nhân từ lắm rồi.

Sở Mặc nhìn gia chủ Bình gia nói tiếp:

- Còn Liệt Hỏa giáo, tự làm tự chịu.

Ta bất quá đến nghe bọn họ giải thích.

Bọn họ lại bày sẵn trận địa muốn chém giết ta để diệt trừ hậu hoạn.

Bọn họ có thể làm vậy với ta, ta không thể đáp trả sao?

Gia chủ Bình gia á khẩu.

Sở Mặc nói thêm:

- Dù thế nào, các ngươi đều là những đại tộc, đại phái có địa vị, thế lực lớn.

Vậy mà lại thừa lúc ta đi vắng, tấn công thành của ta, muốn giết người của ta còn gì.

Sắc mặt gia chủ Bình gia đỏ bừng:

- Nhưng chúng ta có vào được đâu.

- Thế chẳng may các ngươi thành công thì sao.

Lúc ấy, ta trở về, có khi chỉ thấy ngói vỡ tường đổ, cả tòa thành đẫm máu và oán khí.

Ngươi đừng nói là các ngươi không muốn làm thế nhé.

Giọng điệu Sở Mặc rất bình tĩnh, khiến đám người ở đây bắt đầu trầm mặc.

Lúc trước, bọn họ thấy mình rất ủy khuất.

Chính bọn họ còn không công phá được Cẩm Tú thành, lại còn hao binh tổn tướng, tổn thất nặng nề.

Nên thấy Sở Mặc tìm tới cửa, bọn họ phẫn nộ.

Chúng ta đã xui xẻo như thế mà ngươi còn bám theo không dứt làm chi.

Nhưng bọn họ không nghĩ tới, nếu bọn họ công phá được tòa thành kia, vận mệnh của tòa thành kia sẽ thế nào.

Nhiều người theo bản năng không muốn nghĩ tiếp, vì đó không phải sự thật.

Nhưng hôm nay, nghe Sở Mặc nói, bọn họ không nhịn đượctrầm tư.

Huyết Ma Lão Tổ đã hạ chỉ thị phải tiêu diệt toàn bộ Cẩm Tú thành.

Điểm ấy không ai dám phủ nhận.

Lúc ấy, bọn họ phải tuân theo mệnh lệnh của Huyết Ma Lão Tổ, không dám cãi lời.

Huyết Ma Lão Tổ bảo bọn họ đồ thành, bọn họ cũng sẽ làm.

Mặc dù hành vi tàn sát hàng loạt quá nghịch thiên, có thể khiến bản thân bị nhân quả quấn lấy.

Nhưng nghĩ đến ưu đãi có được từ Huyết Ma Lão Tổ, một chút nhân quả kia cũng chẳng thấm vào đâu.

Trước đó gần như tất cả đều có ý nghĩ tàn sát tất cả dân chúng trong Cẩm Tú thành.

Giờ Sở Mặc trực tiếp nói ra, không ít người hồi tưởng, mặt mũi đều khó nhìn.

Đồ thành có nghĩa là diệt sạch hàng triệu nhân khẩu, toàn bộ số người ở đó sẽ biến mất khỏi thế gian.

Mỗi người đều có sinh mạng.

Đều có cuộc sống thuộc về riêng mình, đều có những chuyện xưa làm thành hồi ức.

Không phải chỉ một câu 'đồ thành' mà cứ thế xóa bỏ tất cả.

Đêm khuya bọn họ có thể vì đồ thành mà gặp ác mộng, giật mình thức giấc, lương tâm ám ảnh không thôi.

Cậy mạnh bắt nạt yếu vốn là chuyện thường.

Mấy người có thể suy nghĩ tỏ tường rằng chuyện này sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng chứ.

-----o0o-----

Chương 1052: Bình Bình

Chương 1052: Bình Bình

Gia chủ Bình gia nhìn Sở Mặc nói:

- Đúng là chúng ta từng có suy nghĩ này.

- Còn không hết.

Nếu người của ta không mạnh như vậy, đã sớm bị tan thành tro bụi.

Mấy trăm vạn nhân khẩu cũng bị các ngươi tàn sát hết rồi.

Nếu ta không đủ cường đại, có lẽ cũng chết dưới đao của HuyếtMa Lão Tổ, càng không có khả năng tới đây tìm các ngươi đòi giải thích, cũng chẳng có cảnh như hôm nay.

Sở Mặc dùng một chút, nói tiếp:

- Nói không ngoa, các ngươi căn bản không phải là đối thủ của ta, chúng ta ở đẳng cấp khác nhau.

Ta mạnh hơn các ngươi, ta có quyền quyết định diễn biến tiếp theo.

Nhưng các ngươi lại chưa bao giờ nghĩ ta muốn tìm một lời giải thích, lại còn biện hộ mình chưa thành công làm xong việc kia.

Thế có buồn cười không chứ?

Gia chủ Bình gia nghẹn lời, một đám trưởng lão bên cạnh cũng bắt đầu trầm mặc.

Những người ở thế lực cao tầng có thể có cá tính khác nhau, nhưng đều là những người thông minh và mẫn cảm.

Có lúc bọn họ biểu hiện giống người ngốc, nhưng chẳng qua vì họ lười động não thôi.

Dùng quyền thế, địa vị, tu vi cũng đủ để áp chế đối phương, cần trí thông minh làm gì nữa.

Nhưng lúc cần động não, bọn họ thông minh hơn bất cứ ai.

- Các ngươi nói ta có cần nghe giải thích không chứ?

Ánh mắt Sở Mặc quét qua đám người, dừng lại trên người gia chủ Bình gia.

Gia chủ Bình gia cười khổ, gật gật đầu:

- Nên.

Trên mặt gia chủ Bình gia có vẻ chua xót:

- Chuyện này đúng là do Bình gia gieo gió gặt bão.

Về võ lực, chúng ta không bằng ai.

Về đạo lý, chúng ta cũng chẳng đúng.

Chuyện này, Bình gia đã sai.

Chỉ là chúng ta không nghĩ Sở đạo hữu lại là người biết giảng đạo lý như vậy.

Nếu biết trước, aiz...

Gia chủ Bình gia thở dài, nhìn Thụ trưởng lão bị đánh nằm bên kia.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Lão ta không chết đâu.

Gia chủ Bình gia nao nao, thi lễ thật sâu với Sở Mặc:

- Bình Loạn phục ngài rồi.

Hóa ra gia chủ Bình gia tên là Bình Loạn, cái tên khá hiếm.

Tiếp sau đó, Bình Loạn lại thành khẩn nhìn Sở Mặc nói:

- Bình gia nguyện ý dùng thành ý lớn nhất đền bù lại sai lầm trước kia.

Bình Loạn nói xong, lại nhìn Sở Mặc một lúc, bỗng nhiên nói:

- Ta có một người cháu gái, năm nay mười sáu, khuynh quốc khuynh thành, thiên phú hơn người, huyết mạch cường đại, có thể vào Huyễn Thần giới.

Giờ đã ở Nguyên Anh rồi.

- Dừng, dừng lại.

Sở Mặc liên tục xua tay, khóe miệng co rút nhìn Bình loạn:

- Ta không phải hạng người như vậy mà.

Sở Mặc thật không ngờ, hắn nói đùa một chút mà bị toàn bộ Bình gia coi là thật.

Trong đại sảnh yến hội tiếp đãi khách quý của Bình gia, Sở Mặc vừa vào đã thấy oanh oanh yến yến, một đám nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp.

Những cô gái này mang vẻ mặt khác nhau: người thì tò mò, người thì khó hiểu, có người trong mắt còn có sự khuất nhục phẫn hận...

Thậm chí, còn có người quăng mị nhãn cho Sở Mặc.

Chuyện quái gì thế này?

Sở Mặc câm nín.

Hắn đến gây phiền phứcchứ không phải đến tìm người đẹp.

Bình gia cũng lạ thật.

Dù hắn giải thích thế nào cũng không tin, dứt khoát triệu tập tất cả các cô gái tuổi trẻ xinh đẹp có thân phận cao một chút.

Sở Mặc một bên nghĩ, bên kia một đám cao tầng của Bình gia thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù một trưởng lão nửa bước Luyện thần bị trọng thương nhưng so với kết quả của Âu Dương gia và Liệt Hỏa giáo, Bình gia còn tốt chán.

Sở Mặc nhất định sẽ lần lượt đến chỗ của các thế lực lớn nhất.

Không vì gì khác, hắn muốn khiến cho toàn bộ Linh giới kinh sợ.

Nếu không, sẽ để lại hậu hoạn khôn cùng.

Đừng nhìn Bình gia đang ngoan ngoãn, gia chủ Bình gia trước mặt hắn cũng rất cung kính, không hề có sát ý hay hiếu kỳ.

Nhưng chỉ vì hắn đủ mạnh mà thôi.

Nếu là người khác, cam đoan bị đánh thành bột lâu rồi.

Sở Mặc rất hiểu cách hành xử của mấy thế lực lớn nên cũng chẳng thấy áy náy.

Dù có thành ý hay không, bọn họ cũng phải hành động nhưvậy.

Đây là cái giá phải trả vì hành động dại dột.

Muốn cứng rắn đối chọi, ngươi phải đủ mạnh.

Nhưng cũng có thời điểm cần mềm dẻo, thì phải điều chỉnh lại thôi.

Đệ tử Phiêu Miểu Cung ở Nhân giới chắc chắn sẽ lần lượt phi thăng trong mấy năm tới.

Hắn đã đáp ứng làm thành chủ của Cẩm Tú thành, nên hắn sẽ giữ lời hứa, nâng đỡ tam đại gia tộc, phát triển Cẩm Tú thành thành một thế lực hùng mạnh thật sự.

Hắn không muốn khi hắn rời khỏi Linh giới, phi thăng Tiên giới, tất cả những người có quan hệ với hắn sẽ bị mấy thế lực lớn này vồ đến.

Lúc đó, dù hắn có căm hận cũng chỉ bất lực mà thôi.

Nên hiện tại, hắn nhất định phải trấn áp, thần phục mấy đại phái, đại tộc cao nhất này.

Khiến bọn họ đau đớn, sợ hãi đến mức chỉ cần nghĩ đến hắn, đến một tia oán hận cũng không dám có.

Cho nên, các ngươi có mang nhiều thiếu nữ trẻ đẹp đến mấy cũng vô dụng.

Sở Mặc thản nhiên ngồi ở vị trí chủ vị.

Gia chủ Bình gia ngồi một bên.

Lão tổ tông của Bình gia căn bản không xuất hiện.

Lão còn chẳng muốn nghe đến loại trường hợp xấu hổ này chứ đừng nói đến tham gia.

- Đạo hữu, ngươi nhìn thiếu nữ đứng phía trước kia.

Nàng là cháu gái ta đó, xinh đẹp không?

Gia chủ Bình gia quả nhiên âm hiểm.

Lúc trước lão cố tình ra vẻ tâm huyết, ai dám đưa nữ nhân, lão tử liền liều mạng.

Nhưng giờ, lão lại là người tích cực nêu ý kiến nhất.

Trình độ vô sỉ đó vượt xa người bình thường.

Trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

Bản lĩnh này là của trời cho đó.

Sở Mặc thở dài, thản nhiên nói:

- Gia chủ vẫn nên nói chuyện chính đi.

Ngươi không nhìn ánh mắt của tôn nữ nhà ngươi kìa, hận không thể ăn tươi nuốt sống ta đó.

Gia chủ Bình gia tất nhiên biết sắc mặt cháu gái lão khó coi, ánh mắt thì muốn giết người.

Nhưng lão làm bộ không thấy, cười tủm tỉm:

- Nàng là con gái mà, chỉ cần nịnh là được.

Đạo hữu không biết, trước khi mấy chuyện kia phát sinh, cháu gái ta cực sùng bái người đó.

Gia chủ Bình gia nói xong nhìn cô gái mặt phấn hàm sương đứng bên kia, gọi:

- Bình Bình, còn không mau đến đây.

Rất nhiều ánh mắt đều nhìn vào cô gái.

Có ánh mắt phức tạp, có hâm mộ ghen tị, cũng có vui sướng khi người gặp họa, một số người còn có chút buồn bã.

Là cháu gái gia chủ Bình gia được sủng ái nhất, Bình Bình nhận được sự chiều chuộng, là tiểu công chúa tôn quý của Bình gia.

Nhưng nàng không ỷ được sủng mà kiêu, ngày thường tính tình dịu dàng, lại có thiên phú cao, huyết mạch hiếm thấy ở Linh giới – huyết mạch màu lục.

Chỉ kém một chút là đạt huyết mạch màu lam, đích thực là tuyệt thế thiên kiêu về huyết mạch.

Ở Linh giới, Bình Bình khá nổi tiếng.

Rất nhiều thanh nien trẻ tuổi tuấn kiệt đều chú ý vị thiếu nữ thiên tài này lâu lắm rồi.

Thậm chí có vài công tử đại tộc còn liều mạng theo đuổi nàng.

-----o0o-----

Chương 1053: Đại Ma vương Sở Mặc

Chương 1053: Đại Ma vương Sở Mặc

Tuy nhiên, Bình Bình rất biết thân biết phận.

Thân phận của nàng còn kém xa con cháu đại tộc ở Tiên giới.

Dù nàng có huyết mạch màu lục cao nhất nhưng còn chưa chân chính trưởng thành, nên nàng cũng chưa đàm luận gì chuyện tình cảm.

Phản ứng của nàng không những không chọc giận mấy công tử đại tộc Tiên giới mà còn khiến họ ưu ái nàng hơn.

Bình Bình tất nhiên nghe nói đến Sở Mặc.

Nhất là sau khi Giới Linhvì Sở Mặc nổi giận, nói thẳng ra Sở Mặc là người có huyết mạch màu tím, càng khiến nàng thấy hiếu kỳ về Sở Mặc hơn.

Tuy nhiên, cũng chỉ ở mức hiếu kỳ chứ chưa đến mức sùng bái, thực ra cũng có, nhưng chỉ một chút thôi.

Ai cũng sùng bái kẻ mạnh, nàng cũng không ngoại lệ.

Tuy nhiên, nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, có một ngày sẽ có liên hệ với tuyệt thế thiên kiêu danh chấn Huyễn Thần giới.

Phương thức tạo liên hệ còn khiến nàng cực kỳ khó chịu.

Bước chân Bình Bình nặng trĩu, chậm rãi đến trước mặt Sở Mặc.

Mặt nàng lạnh như sương, nhưng vẫn quỳ gối thi lễ cho hắn, cho thấy nàng là con người gia giáo.

- Bình Bình à, không phải con vẫn nói muốn gặp vị thiên kiêu phi thăng từ Nhân giới này sao?

Giờ thấy lại câu nệ thế.

Không cần sợ, Sở công tử là người tốt.

Gia chủ Bình gia cười tủm tỉm nhìn Bình Bình nói.

Trong lòng Sở Mặc thầm mắng: đúng là lão già vô sỉ.

Lợi dụng cháu gái ruột của mình mà không biết xấu hổ.

Không sợ ta bắt cóc tuyệt thế thiên kiêu như nàng sao?

Bình Bình nghiêm mặt, cúi đầu, không nói gì.

Từng giọt nước mắt của nàng tí tách rơi xuống tấm thảm quý báu trên mặt đất.

Sở Mặc hoàn toàn không biết nói gì nữa.

Hắn rất bức xúc.

Ta đã làm gì ngươi đâu?

Gia gia ngươi nói đấy chứ.

Ngươi bày ra bộ dạng ủy khuất này là có ý gì?

Làm như ta bắt nạt ngươi ý.

Gia chủ Bình gia cũng không giận, mở miệng nói:

- Ngươi xem, ngươi là niềm tự hào của Bình gia chúng ta, là thiên tài có huyết mạch ưu tú nhất.

Sở công tử có thanh danh hiển hách ở Huyễn Thần giới, tiền đồ vô lượng.

Các ngươi nên quen biết một chút mới tốt chứ.

Được rồi, loáng một cái từ đạo hữu biến thành Sở công tử, nói chuyện hơi ra vẻ bề trên rồi đó.

Sở Mặc rốt cuộc không nhịn được nữa, nhìn gia chủ Bình gia nói:

- Gia chủ, ta nghĩ cháu gái ngươi là người hướng nội, không thích giao lưu với người khác.

Phỏng chừng bị ác danh của ta dọa sợ rồi, để nàng trở về đi.

Gia chủ Bình gia cười rất khó coi:

- Việc này...

Trong lòng không ngừng gào thét: khá lắm, thằng nhóc giảo hoạt nhà ngươi, chặt chẽ đến tát nước cũng không lọt.

Rõ ràng lão phu đưa cho ngươi cô gái ưu tú như vậy ngươi vẫn còn duy trì cảnh giác cao như thế.

Gia chủ Bình gia hơi thất vọng nhìn cháu gái mình, thầm nghĩ: Nha đầu Bình Bình này ngốc thật.

Ngươi nghĩ ông nội lợi dụng ngươi sao?

Chẳng lẽ ngươi quên ông nội vừa mới nói gì với ngươi rồi à?

Bình Bình lúc này lặng lẽ ngẩng đầu, dè dặt nhìn gia gia của mình.

Trong lòng nàng cũng đang rất bối rối.

Nàng rất tò mò về Sở Mặc, cũng hơi sùng bái hắn.

Nếu bình thường, nàng cũng muốn trở thành bằng hữu với một người tuổi trẻ tuấn kiệt như vậy.

Nếu thật sự có tình cảm, trở thành hồng nhan tri kỷ của hắn cũng không tồi.

Hắn có huyết mạch màu tím đó.

Người chưa tiến vào Huyễn Thần giới, vĩnh viễn không biết ý nghĩa của huyết mạch trong giới tu hành.

Nhưng tất cả chỉ ở trong tình huống nhận thức bình thường, còn hiện tại, quá xấu hổ rồi.

Cứ nhìn không khí cổ quái trong yến hội này là biết.

Trường hợp này là trường hợp gì?

Bình gia bị một thanh niên trấn áphoàn toàn.

Chỉ có thể cúi đầu quỳ gối nhận thua.

Triệu tập tất cả thiếu nữ xinh đẹp đến mặc cho người ta lựa chọn.

Những nữ hài tử trong này bình thường ra ngoài ai cũng là tiên tử cao cao tại thượng.

Là công chúa chân chính của thế giới này.

Nhưng hiện tại thành kẻ ngốc rồi, còn chẳng bằng một người bình thường.

Trong lòng Bình Bình cũng đang hồi tưởng lại đoạn nói chuyện của hai ông cháu lúc nãy.

- Đúng là có hơi lợi dụng ngươi.

Nhưng chỉ cần hắn đồng ý tiếp nhận ngươi, dù có làm thị nữ ở bên cạnh hắn, hắn cũng có thể không biết xấu hổ mà khó dễ Bình gia hay sao?

- Nhưng trên hết, vẫn là vì ngươi.

- Ngươi nghĩ ông nội không muốn cướp được lợi ích từ hắn sao?

Ngươi cho rằng trong mắt ông nội chỉ óc lợi ích sao?

Thật ra cũng có một phần vì lợi ích nhưng chủ yếu vẫn là muốn tốt cho ngươi.

Ngươi thấy những người muốn mạnh mẽ cướp bóc Sở Mặc có kết cục gì?

Không chết cũng tàn phế, chẳng ai có kết cục tốt cả.

- Đến đại nhân vật khủng bố như Huyết Ma Lão Tổ cũng hy sinh, rồi Âu Dương gia với Liệt Hỏa giáo nữa.

Ngươi nhớ lại Linh Vận Môn với Linh Động Sơn xem, phàm là người muốn đối phó với hắn sẽ chẳng có kết quả tốt.

- Nên muốn mạnh mẽ chế hành hắn là việc không thể thực hiện được.

Không thể cứng, thì chỉ có thể mềm.

- Nếu ngươi làm hắn vui, còn sợ không có tương lai hay sao?

Mấy tên công tử đại tộc ở Tiên giới so với hắn cũng chỉ là cặn bã thôi.

Nghĩ đến câu nói cuối cùng của ông nội, Bình Bình đột nhiên thôngsuốt.

Đích xác, so với Sở Mặc, mấy tên công tử đại tộc ở Tiên giới khi thì ra vẻ kiêu ngạo, trước mặt các tu sĩ Thiên giới thì khúm na khúm núm, đúng là một đám cặn bã.

Lúc này, Bình Bình cảm nhận được ánh mắt thất vọng của ông nội.

Nàng bỗng ngẩng đầu, khuôn mặt băng lãnh trở nên ấm áp, lộ ra một nụ cười thật tươi nói:

- Rất xin lỗi...

Sở công tử.

Thật ra nhìn thấy ngài, ta rất vui mừng.

Chỉ trong nháy mắt bao nhiêu cõi lòng tan nát.

Trong đại sảnh yến hội không chỉ có nữ tử xinh đẹp mà còn có rất nhiều con cháu trẻ tuổi ưu tú của Bình gia.

Phương pháp giáo dục của Bình gia là phải để cho con cháu mình có mặt khi có chuyện tốt, nhất định phải để họ luôn luôn ghi nhớ thân phận của mình.

- Các ngươi từ nhỏ đã cao quý.

- Trời sinh chúng ta được quyền ức hiếp người khác.

Nhưng cũng phải đối diện với hoàn cảnh xấu.

- Bình gia không phải gia tộc hùng mạnh duy nhất trên đời.

- Bình gia cũng có thời điểm khó khăn, yếu đuối.

Như lúc này chẳng hạn.

Để các vãn bối trử tuổi trong gia tộc trưởng thành, cần phải cho họ tham dự vào một số việc.

Phải cho họ thấy, nghe được, sau đó lĩnh ngộ vấn đề.

Họ cần phải quen với việc đấu tranh ở các thế lực, gia tộc.

Khi có đầy đủ kiến thức, bọn họ sẽ thành thục hơn.

Trong đám con em trẻ tuổi của gia tộc, không ít người âm thầm thíchBình Bình.

Nhưng đến giờ, bọn họ chỉ dám đứng nhìn từ xa, không dám có tâm tư gì hết.

Kể cả khi bọn họ không có nhiều quan hệ máu mủ trực tiếp cũng không dám chủ động theo đuổi Bình Bình.

Bọn họ cảm thấy, có thể thường xuyên nhìn thấy đóa hoa kiều diễm nhất của gia tộc đã là chuyện vô cùng hạnh phúc.

-----o0o-----

Chương 1054: Lựa chọn của người thông minh

Chương 1054: Lựa chọn của người thông minh

Nhưng hôm nay, nữ thần của bọn họ, đóa hoa kiều diễm động lòng người của Bình gia lại nở nụ cười xinh đẹp với một người đàn ông khác, còn nói: ta rất mừng khi nhìn thấy ngươi.

Bọn họ cảm thấy, không chỉ cõi lòng tan nát mà giấc mộng cũng tan biến.

Cuối cùng bọn họ cũng biết sự tàn khốc của cuộc đời.

Nếu hôm nay người đứng chỗ này không phải Sở Mặc uy danh hiển hách mà chỉ là một tiểu tu sĩ bình thường.

Dù Bình Bình có yêu người đó sâu đậm, bọn họ cũng sẽ có vô số biện pháp khiến người đó biến mất trong im lặng.

Sau đó tiếp tục âm thầm ngắm nhìn nữ thần trong lòng của mình.

Nhưng với Sở Mặc, bọn họ không có dũng khí.

Thậm chí không một ai dám tỏ thái độ, đến một ánh mắt oán độc cũng không có.

Gương sáng sờ sờ trước mặt ai dám trêu.

Thụ trưởng lão đến giờ vẫn còn hôn mê.

Chỉ việc này thôi đã khiến đám tuổi trẻ máu nóng này tỉnh táo lại rồi.

Sở Mặc nhìn Bình Bình, nhíu mày nói:

- Gặp cũng gặp rồi, ngươi trở về đi.

A...

Người trong đại sảnh kinh ngạc.

Bọn họ không nghĩ người trẻ tuổi vô cùng anh tuấn, thanh danh hiển hách này lại lạnh lùng như thế.

Bình Bình cũng ngẩn người, nhìn Sở Mặc, quên cả ngượng ngùng, còn chưa có cảm giác cam lòng, chỉ thấy khó hiểu: sao hắn lại đuổi ta đi?

Gia chủ Bình gia thấy sự việc có xu hướng xấu đi.

Cháu mình thế nào lão hiểu rõ nhất, nhìn thì dịu dàng nhưng bên trong lại cực kỳ kiêu ngạo.

Lão vội vàng nói xen vào:

- Sở công tử, ngài để cháu gái ta theo ngài học nhé?

Bình gia phạm sai lầm, trêu chọc Sở công tử.

Chúng ta sẽ dốc toàn lực bù đắp tổn thất cho ngài.

Nhưng cháu gái của ta... khụ... nàng thật sự sùng bái côngtử, việc trong gia tộc, lại không quan hệ gì với nàng.

Nếu không, công tử cứ để nàng ở bên một thời gian, làm thị nữ, bưng trà rót nước cho công tử được không?

Trên mặt Bình Bình nước mắt chưa khô hết.

Nàng lại dại ra.

Lúc trước dù ông nội muốn đưa nàng cho Sở Mặc nhưng nàng thực sự không nghĩ ông nội muốn nàng làm thị nữ cho hắn.

Huyết mạch màu tím thì sao?

Tuyệt thế thiên kiêu thì thế nào?

Bình Bình ta cũng chẳng kém ai.

Dựa vào cái gì mà phải làm thị nữ cho hắn chứ?

Bình Bình vừa định mở miệng phản bác, đã thấy ông nội vẻ mặt cầu xin nhìn mình.

Bình Bình đột nhiên hiểu rõ, Bình gia đang gặp nguy cơ một sớm một chiều rồi.

Người trẻ tuổi nhìn như vô hại trước mật đã gần như lật đổ Âu Dương gia và Liệt Hỏa giáo.

Giờ đến lượt Bình gia.

Quyết định của nàng có lẽ không thể cứu vãn vận mệnh của Bình gia nhưng nàng có thể khiến thanh niên này tức giận, khiến Bình gia lâm vào tình trạng vạn kiếp bất phục.

Nếu không, với tính cách của gia chủ, cũng sẽ không có vẻ mặt kia.

- Ta... ta rất biết chăm sóc người khác...

Bình Bình cố nén ủy khuất, nhìn Sở Mặc nói, trong lòng lại gào thét: dù lỗi ở Bình gia nhưng ngươi đúng là Đại Ma vương!

Đại Ma vương...

Sở Mặc là tên Đại Ma vương!

Sở Mặc nhìn hai ông cháu mà không biết nói gì, thấy không khí yến hội bị đè nén, than nhẹ một tiếng, đứng lên nói:

- Bình gia chủ, ngươi thành công rồi.

Chuyện này đến đây thôi.

Nhưng ngươi nên nhớ, nếu có một ngày người Bình gia trêu chọc người bên cạnh ta, lúc ấy ta sẽ không hạ thủ lưu tình đâu.

Ngay cả khi ta rời khỏi Linh giới cũng sẽ để lại nhiều thủ đoạn.

Hy vọng các ngươi... tự giải quyết cho tốt.

Sở Mặc nói xong, không thèm nhìn mọi người đang khiếp sợ, trực tiếp đi ra, sử dụng Súc địa thành thốn thần thông, hoàn toàn ly khai khỏi Bình gia chỉ trong chớp mắt.

Người Bình gia trong đại sảnh ngơ ngác nhìn nhau, có người còn không dám tin Sở Mặc cứ thế đi rồi.

Ngoại trừ Thụ trưởng lão xui xẻo, Bình gia không chịu thêm bất cứ tổn thất nào.

Đền thờ bài vị tổ tông đã được giấu đi, linh mạch cũng vẫn còn.

Nói cách khác, Bình gia đã an toàn trải qua một kiếp nạn.

Điều này là thật sao?

Bình Bình cũng ngẩn người, lẩm bẩm:

- Tên Đại Ma vương đi rồi ư?

- Ma vương nào cơ?

Gia chủ Bình gia càu nhàu, giật mình một cái, trừng mắt nhìn cháu gái mình, hít sâu một hơi, lắc đầu thầm nghĩ: cháu gái bảo bối à, coi như ngươi không có phúc phận kia rồi.

Nghĩ vậy, lão nói lớn:

- Các ngươi đều đã nhìn, đã nghe thấy được rồi đúng không?

Tất cả mọi người gật đầu, nhìn gia chủ.

Gia chủ Bình gia nói tiếp:

- Vậy hãy nhớ kỹ lời Sở công tử.

Hắn... là một người chính nghĩa chân chính.

Từ nay về sau, Bình gia là minh hữu của Sở công tử.

Bất cứkẻ nào dám gây bất lợi cho Sở công tử sẽ bị xử trí theo gia pháp.

Lúc trước chúng ta chịu ân huệ của Huyết Ma Lão Tổ, chúng ta đã trả ân cho lão vì sự việc Cẩm Tú thành rồi.

Sau này, chúng ta không có bất cứ quan hệ gì với lão nữa.

Một đám trưởng lão có cảm giác tìm được đường sống trong chỗ chết, cảm khái không thôi.

Chuyện này tương đương với việc cho họ một cảnh cáo.

Tin rằng từ nay về sau, dù không hoàn toàn thay đổi nhưng đám người Bình gia sẽ biết thu liễm hơn.

Tóm lại, Bình gia đã thoát nạn.

Rốt cuộc không cần bất an chờ vận rủi nữa, cũng không cần lo lắng vận mạng của mình nữa.

Bình Bình đột nhiên ngẩng đầu, nhìn ông nội, hạ giọng nói:

- Ông nội, ta sẽ rời khỏi gia tộc, từ nay không coi là người Bình gia, không thể giúp gì cho Bình gia nữa.

Gia chủ Bình gia ngẩn ra, mọi người trong đại sảnh cũng đồng dạng.

Một tỷ muội có quan hệ tốt nhất với Bình Bình không nhịn được hỏi:

- Bình Bình, ngươi thật sự muốn làm thị nữ cho người ta sao?

Hắn đã bỏ qua cho Bình gia, buông tha ngươi, ngươi dại gì mà tự mình đưalên cửa thế chứ.

- Đúng vậy, ngươi bị ma quỷ ám hay sao?

Ngươi là công chúa tôn quý nhất của Bình gia mà!

Một thanh niên Bình gia lớn tiếng nói.

- Bình Bình, ngươi không cần đi!

Có người giữ nàng lại.

Nhưng cũng có rất nhiều cô gái xinh đẹp trầm mặc.

Lúc trước các nàng còn đang lo cho an nguy của Bình gia, nhưng giờ, các nàng chỉ có một suy nghĩ.

Sở Mặc thật sự quá đẹp trai.

Nếu có thể, chúng ta cũng nguyện ý thành thị nữ của hắn đó.

Nếu hắn không phải kẻ thù, ai chả muốn ở cạnh hắn chứ.

Hắn là tuyệt thế thiên kiêu danh chấn Huyễn Thần giới, tuấn kiệt có huyết mạch cao quý nhất.

Nghe nói, rất nhiều đại nhân vật ở Thiên giới cũng vô cùng ưu ái hắn.

Hiện giờ hắn còn đang trưởng thành.

Nếu có thể ở bên hắn lúc này, chắc chắn sẽ có tương lai sáng lạn.

Công chúa của Bình gia đều không phải kẻ ngốc.

Đáng tiếc, Sở Mặc nhìn các nàng không vừa mắt.

Còn nói Sở Mặc háo sắc, đúng là chuyện cười.

Bên người người ta có nhiều mỹ nữ thì khẳng định người ta háo sắc sao?

Nếu hắn háo sắc, dù không thích các nàng thì cũng không thể bỏ qua Bình Bình được.

-----o0o-----

Chương 1055: Độc Cô Sơn (1)

Chương 1055: Độc Cô Sơn (1)

Gia chủ Bình gia nhìn Bình Bình, đột nhiên cười lớn:

- Nha đầu, ngươi quyết định rồi?

Bình Bình hạ giọng:

- Mặc dù nguy cơ đã qua, nhưng cái giá chúng ta phải trả quá nhỏ so với các thế lực khác, ta vẫn còn lo.

Nàng vừa nói, yến hội ầm ĩ lại im bặt.

Bình Bình nói tiếp:

- Nhìn Âu Dương gia, rồi Liệt Hỏa giáo, có thể thấy, Sở Mặc không phải tên đồ tể nhưng tuyệt đối cũng không phải là người nhân từ nương tay.

Sở dĩ hôm nay hắn buông tha cho chúng ta chỉ vì hắn là người tốt, hơn nữa, thành ý của chúng ta ít nhiều đả động hắn.

Mặc dù, thành ý này...có hơi không thích hợp nhưng không thể thừa nhận là nóhữu dụng.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

- Ồ, ngươi nói tiếp đi.

Gia chủ Bình gia nhìn cháu gái, ánh nhìn dịu dàng hơn.

Lão cũng đã nghĩ đến vấn đề này nhưng chưa nói ra.

Không nghĩ cháu gái lão cũng có thể thông thấu như thế.

- Như lời Sở Mặc nói, nếu hắn yếu hắn đã chết rồi.

Nếu những người bên cạnh hắn yếu, giờ cũng chẳng còn sống nữa.

Mà người tạo ra cục diện này là chúng ta.

Nên mối thù này không phải chỉ là chuyện nhỏ.

Dù hôm nay hắn hủy toàn bộ tổ địa của Bình gia, hủy linh mạch của Bình gia cũng chưa đủ.

Gia chủ Bình gia gật đầu.

Mấy người khác đăm chiêu, cuối cùng cũng không thể không thừa nhận Bình Bình nói có lý.

- Vì thế ta sợ.

Bình Bình nhìn ông nội nói:

- Ta muốn an tâm.

Tay hy vọng mọi người có thể nhớ rõ giáo huấn lần này, cũng hy vọng Bình gia có thể vĩnh viễn an bình.

Vừa nói, Bình Bình vừa nhoẻn miệng cười:

- Nếu nghĩ kỹ, cũng không có gì không tốt.

Có thể ở bên cạnh hắn trong lúc hắn trưởng thành, ta tin ta cũng sẽ lợi hại hơn.

- Đâu chỉ lợi hại chứ.

Gia chủ Bình gia than nhẹ.

- Mặc dù không nỡ rời ngươi nhưng phải thừa nhận, nếu có chút quan hệ với Sở Mặc, chắc chắn là chuyện tốt.

Dù Bình gia không được hưởng sái gì, ít nhất cũng có thể có một thiên chi kiêu nữ quát tháo Thiên giới rồi.

Nghe gia chủ nói, tất cả con cháu Bình gia ở đại sảnh đều kinh sợ.

Có thể hò hét ở Thiên giới ư?

Đối với bọn họ, chuyện đó quá xa vời.

Bình Bình lại mỉm cười gật đầu:

- Nếu có ngày đó, ta nhất định chiếu cố cho gia tộc chúng ta.

Lúc này, có một âm thanh già nua từ ngoài cửa vang lên:

- Tiểu Bình nhi có thể nhìn thấu mọi chuyện, chắc chắn sẽ có tiền đồ vô lượng.

Không chừng, về sau Bình gia thực sự cần ngươi chiếu cố.

Đi đi thôi, tự lựa chọn cuộc đời cho chính mình đi.

- Lão tổ!

- Lão tổ tông!

- Bái kiến lão tổ!

Mọi người trong đại sảnh đều quỳ xuống.

Người tới đúng là lão tổ của Bình gia.

Ông lão đang cảm thán, không hề nhìn mọi người, chỉ nhìn Bình Bình:

- Hãy nhớ ngươi là nữ nhi của Bình gia là được.

Bình Bình quỳ xuống, thành khẩn nói:

- Con sẽ nhớ kỹ.

Vương triều Độc Cô có duy nhất một ngọn núi, tên là Độc Cô Sơn.

Nơi đây có một đại tộc đã đứng vững ở Linh giới hơn ba vạn năm.

Trong Linh giới không có quốc gia, tại mỗi vùng đất t hành, chỉ có một số đại gia tộc hoặc đại phái tồn tại vô số năm.

Đương nhiên, cũng có mấy gia tộc, môn phái nhỏ khác.

Sở dĩ gia tộc Độc Cô có cả một vương triều vì hơn ba vạn năm trước, lão tổ của gia tộc Độc Cô đã thành lập một quốc gia.

Một quốc gia tu hành.

Dựa theo quan hàm của trong nhân gian đểphong hầu, chia lãnh địa.

Nên từ đó, gia tộc Độc Cô được gọi là Vương triều Độc Cô.

Đương nhiên, vương triều đã sụp đổ ở hai vạn năm trước.

Vương triều sụp đổ chỉ trong một đêm.

Vô số quan lớn trốn đi, biết bao nhiêu chiến tướng biến mất.

Không ai biết hôm đó Vương triều có chuyện gì.

Đây cũng là phong ba lớn nhất mà gia tộc Độc Cô gặp phải trong ba vạn năm qua.

Thiếu chút nữa đã bị tiệt diệt, vĩnh viễn biến mất, chỉ còn trong lịch sử của Linh giới.

Nhưng cuối cùng, bọn họ cũng thoát nạn.

Chỉ có điều, từ Vươngtriều chuyển thành gia tộc.

Tuy nhiên, mỗi gia chủ của Độc Cô gia vẫn xưng Vương.

Đối với Độc Cô gia, sự việc sắp tới nói lớn không lớn mà nói nhỏ cũng chẳng nhỏ.

Mặc dù Sở Mặc danh chấn Linh giới.

Tấm gương Âu Dương gia, Liệt Hỏa giáo, Bình gia vẫn còn đó.

Nhưng trong mắt người Độc Cô gia, Sở Mặc vẫn chẳng có tính uy hiếp gì lắm.

- Trận phong ba hơn ba vạn năm trức còn chẳng làm thương được nguyên khí của Độc Cô gia, chỉ một mình Sở Mặc thì làm được cái gì?

Nên người của Độc Cô gia vẫn cứng miệng nói: nếu Sở Mặc dám đến Độc Cô Sơn, nhất định sẽ cho hắn biết thế nào là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

Giờ Sở Mặc đến rồi.

Một người một đao, trực tiếp đánh giết phá vòng mai phục của ba vạn người Độc Cô gia.

Mở hẳn một đường máu.

Trên dưới hơn một trăm cao thủ của Độc Cô gia đã ngã xuống.

Chọn đại một người trong số đó cũng ở Nguyên Anh đỉnh cao.

Từ lúc Sở Mặc xông vào phạm vi của Độc Cô gia liên tục có tu sĩ cao cấp của Độc Cô gia triển khai chặn giết Sở Mặc.

Nhưng chẳng cómấy người là đối thủ của hắn.

Lúc này, Sở Mặc đã giết đến chân núi Độc Cô.

Sơn môn cổ xưa đứng sừng sững dưới chân núi, cao hơn trăm trượng, tràn đầy hơi thở tang thương bụi bặm.

Người đứng dưới sẽ thấy mình thật nhỏ bé.

Phía trên sơn môn có một tấm bảng cổ được viết duy nhất hai chữ lớn: Độc Cô.

Nét chữ sắc như kiếm, cứng rắn bén nhọn.

Giống như phong cách của Độc Cô gia, bùng nổ, vĩnh viễn không thỏa hiệp.

Trước sơn môn, có một thanh niên nhìn qua khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, vẻ mặt xanh xao, phía cằm có râu, dáng người cao to, diện mạo tuấn lãng.

Trong tay y có một thanh trường kiếm.

Thấy Sở Mặc tới, y nói:

- Ta là Độc Cô Thanh Phong.

Trên đường đến hoàng tuyền, đừng quên tên của ta.

Độc Cô Thanh Phong là một tuyệt thế thiên kiêu trẻ tuổi của Độc Cô gia.

Có huyết mạch màu vàng cấp cao nhất.

Được xưng là thiên tài xuất sắc nhất trong ba ngàn năm của Độc Cô gia.

Xoẹt một cái!

Trường kiếm lay động.

Một luồng kiếm khí như cầuvồng đánh vòng đến chỗ Sở Mặc.

Không gian như bị chia cắt, vặn vẹo dữ dội.

Một sức mạnh kỳ quái nháy mắt hình thành, trở nên cực kỳ mạnh mẽ sau đó đánh thẳng vào Sở Mặc.

Sở Mặc nhẹ nhàng tung một đao.

Chiêu thứ năm trong U Minh Bát Đao: Sấm sét!

Trên bầu trời bỗng nhiên có tiếng sét đánh.

Một đao này trực tiếp cắt đứt lực lượng mạnh mẽ kia thành hai đoạn, tránh qua Sở Mặc, rơi về phương xa.

Mỗi chỗ lực lượng kia đi qua, đều như vừa trải qua một trận gió lốc, đồ vật bị cuốn lên, xoắn vỡ nát.

Thân hình Sở Mặc chợt lóe, vọt tới chỗ Độc Cô Thanh Phong.

Thí Thiên trong tay hắn lóe sáng.

Trong hư không lập tức xuất hiện vô số đao ảnh sắc bén linh hoạt.

Nhằm chỗ Độc Cô Thanh Phong mà tới.

-----o0o-----

Chương 1056: Độc Cô Sơn (2)

Chương 1056: Độc Cô Sơn (2)

Độc Cô Thanh Phong cũng không vội vã, lùi về phía sau, lấy ra một hồ lô bằng bạch ngọc, quay nó vào Sở Mặc, hét lớn:

- Thu!

Trong nháy mắt, một luồng khí khủng bố từ hồ lô thoát ra.

Sở Mặc lập tức cảm giác có một lực lượng bao phủ hắn.

Hắn hơi kinh hãi, nhìn về cái hồ lô bạch ngọc đang lơ lửng giữa không trung.

Độc Cô Thanh Phong ra vẻ thách thức:

- Hồ lô bạch ngọc này là pháp khí của Thiên giới.

Sở Mặc, trên đời này không phải chỉ mình ngươi có pháp khí của Thiên giới nhé.

Ta đã sớm gia nhập một đại gia tộc ở Thiên giới.

Họ đặc biệt đưa ta hồ lô này để bắt ngươi.

Dù thể chất của ngươi loại nào, huyết mạch gì đi nữa, hômnay, ngươi chắc chắn phải chết.

Ù ù ù...

Thí Thiên trong tay Sở Mặc lần đầu tiên phát ra tiếng kêu khủng bố.

Hồ lô kia lập tức bị rạn.

Độc Cô Thanh Phong hoảng hốt, mặt biến sắc.

Y có được hồ lô này từ Gia Cát gia ở Thiên giới.

Nghe nói, hồ lô này là Đế Chủ pháp khí.

Gia Cát gia có thù với Sở Mặc.

Sau khi biết thân phận của hắn, chỉ hận không thể tự tay bắt được, sau đó bầm thây vạn đoạn.

Sau khi biết Sở Mặc đang ở Linh giới, Gia Cát gia trực tiếp đến Huyễn Thần giới, tìm được Độc Cô Thanh Phong, thu y vào gia tộc, ban cho y Đế Chủ pháp khí này để y bắt được Sở Mặc, sau đó sẽ giao cho Gia Cát gia.

Đổi lại, Độc Cô Thanh Phong sẽ được phong thượng hậu hĩnh.

Sao Độc Cô Thanh Phong có thể bỏ qua cơ hội ngon lành như thế.

Y chỉ ước Sở Mặc nhanh nhanh đến Độc Cô gia để y hoàn thành nhiệm vụ, đến Huyễn Thần giới báo cáo kết quả và lĩnh thưởng.

Dù Sở Mặc lợi hại thế nào, chiến lực hùng mạnh đến đâu, đối mặtvới Đế Chủ pháp khí cũng không có cơ hội xoay chuyển tình thế.

Nhưng y nằm mơ cũng không nghĩ, đao của đối phương lại khủng bố như vậy.

Nó mới kêu ong ong một tí, hồ lô lại có thể bị rạn nứt.

Việc đến nước này, y tuyệt đối không thể buông tha, cắn răng không ngừng niệm quyết thúc dục lực lượng của hồ lô, hy vọng nó có thể thu được Sở Mặc.

Không thể không nói, pháp khí này quả thực rất mạnh.

Sở Mặc có cảm giác bị hút xoáy vào.

Nhưng hắn vẫn mạnh mẽ chống cự, trong lòng hắn cũng hiểu rõ vài điều.

Xem ra chuyện hắn ở Linh giới đã bị truyền ra ngoài.

Bề ngoài, những tu sĩ Thiên giới có cừu oán với mình vẫn chưa có động tĩnh gì nhưng thực tế, tất cả đều đang âm thầm chú ý.

Dù sao đây vẫn là Linh giới.

Ước chừng, khi lên Tiên giới, hắn sẽ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn.

Nhưng Sở Mặc cũng chẳng sợ hãi.

Ngược lại huyết tính trong hắn sôi sục, chỉ là chiến đấu mà thôi, việc gì phải sợ.

Ta cứ giết thẳng một đường mà đi.

Dù là Linh giới hay Tiên giới, ai dám tới giết ta, tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý đón nhận cái chết.

Khí tức trong người hắn đột nhiên tăng vọt, thân thể tổ cảnh bạo phát.

Cả người Sở Mặc như một ngôi sao lớn, nặng tựa ngàn cân.

Tuy hồ lô bạch ngọc kia đã hút Sở Mặc đến gần miệng nó rồi nhưng vẫn không thể chịu được hơi thở nặng trĩu này, trực tiếp nổ tung.

Nó mạnh đến mấy cũng không hút được một thiên thạch như thế.

Chung quy, nó chỉ là một pháp khí cần tinh thạch để thúc dục.

Độc Cô Thanh Phong hộc máu, cả người gần như suy sụp.

Trong miệng Sở Mặc cũng phun ra máu tươi.

Mặc dù đứng vững, nhưng không có nghĩa hắn không bị thương.

Thí Thiên trong tay vẫn được vung lên.

Đầu của Độc Cô Thanh Phong liền bị chặt đứt.

Xác chết không đầu đứng đó, máu tươi từ cổ phun tung tóe như một cái đài phun nước.

Đầu của Độc Cô Thanh Phong bị rơi xuống đất, mắt y còn trợn trừng, y chết không nhắm mắt.

Nguyên Anh trong thi thể y phá bụng mà ra, hốt hoảng chạy về Độc Cô Sơn.

Sở Mặc búng tay một cái, phát ra một đạo Chí Tôn thuật.

Bùm!

Nguyên Anh chạy được hơn trăm bước bị nổ tung.

Núi Độc Cô trực tiếp bị một đám khói bụi bao phủ.

Băng sơn địa liệt! (đất lở núi sụp)

Sở Mặc xoay người, nằm sấp trên mặt đất, tránh đợt dao động kinh khủng kia.

Nhưng Độc Cô Sơn không may mắn như thế.

Nguyên Anh của Độc Cô Thanh Phong đã nổ bay một gần một nửa ngọn núi.

Đá lớn từ đỉnh núi lăn xuống ầm ầm.

Đồng thời, không biết bao nhiêu tu sĩ trốn trong tối cũng bị nổ tan xác.

Không biết sau bao lâu, Sở Mặc mặt tái nhợt đứng lên, nhìn vùng núi tan hoang, lẩm bẩm:

- Tu sĩ tự bạo vẫn rất đáng sợ.

Đáng tiếc không thể để Nguyên Anh của y với mấy kẻ khác lần lượt nổ tung, nếu tạo được hiệu ứng liên hoàn thì vui rồi.

Ý tưởng này cũng chỉ ở trong suy nghĩ mà thôi, chưa thể thực hiện được.

Từ núi Độc Cô vang lên rất nhiều tiếng rống giận, kêu rên.

Khá nhiều người may mắn sống sót.

Nơi này là đại bản doanh của Độc Cô gia, khởi nguồn của Vương triều Độc Cô đã tồn tại hơn ba vạn năm, là tổ địa chân chính.

Nhưng giờ phút này, không cần Sở Mặc dùng Phong Thủy thần thông phá hủy linh mạch, hơn phân nửa tổ địa của Độc Cô gia đã bị hủy diệt rồi.

Chỉ có sơn môn trước mắt được nhiều phong ấn bảo vệ mới tránh được một kiếp.

- Phá cho ta!

Sở Mặc nhìn sơn môn tượng trưng cho Độc Cô gia, vung một đao.

Ánh đao linh hoạt sắc bén bổ vào sơn môn.

Sơn môn tồn tại hơn ba vạn năm, còn có đủ loại phong ấn vẫn không thể ngăn trở được một kích này của Thí Thiên.

Cứ thế ầm ầm sụp đổ.

- A...

Trên đỉnh Độc Cô truyền đến một tiếng thét giận dữ thê lương:

- Thằng oát con Sở Mặc, dám hủy linh mạch, sơn môn của Độc Cô gia...

Ta không đội trời chung với ngươi!

Hôm nay, ta sẽ chém ngươi thành ngàn mảnh.

Một bóng người từ giữa núi lao ra, xuyên qua khói bụi, từ cao nhìn xuống giống như một vì sao rơi, hung hăng đánh Sở Mặc.

Sở Mặc đưa tay đánh trả.

Hai binh khí va vào nhau keng một cái.

Binh khí của đối phương gãy vụn, người tới phun máu.

Nhưng Sở Mặc cũng lùi về phía sau mấy trăm trượng, cảm giác lục phủ ngũ tạng lộn tùng phèo.

Không ngờ đối phương là một tu sĩ có thể chất khá xuất sắc.

Người tới là một lão tổ trụ cột ẩn giấu của Độc Cô gia, thực lực gần đạt đến Luyện Thần kỳ vô hạn.

Nhưng thọ nguyên của lão cũng sắp hết.

Dù thành công đột phá Luyện Thần kỳ, phi thăng Tiên giới, cũng không có năng lực tu luyện đến mức cao hơn.

Vì thế lão dứt khoát bỏ qua việc đột phá, từ bỏ cơ hội phi thăng Tiên giới, cam tâm tình nguyện trở thành trụ cột bí ẩn của Độc Cô gia, vẫn luôn ẩn núp sâu trong Độc Cô Sơn.

Chỉ có những lúc nguy cấp như hiện tại mới ngừng bế quan đi ra.

Đi ra, đồng nghĩa với thọ nguyên của lão cũng sắp hết.

Bởi vậy, khi người Độc Cô Sơn biết lão tổ xuất quan, đều buồn bã thảm thiết.

-----o0o-----

Chương 1057: Tôn trọng

Chương 1057: Tôn trọng

Mặc dù là lão tổ của Độc Cô gia, vẻ ngoài của lão vẫn là một thanh niên ngọc thụ lâm phong hơn ba mươi tuổi, phần lông mày khá tương tự với Độc Cô Thanh Phong.

Lão nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt tràn đầy oán độc và phẫn nộ, đồng thời, hơi hơi kinh ngạc.

- Tiểu tử, ngươi quả nhiên thần kỳ.

Nhưng ngươi nghĩ chỉ một mình ngươi sẽ tiêu diệt được Độc Cô gia đã tồn tại hơn ba vạn năm thìđúng là ảo tưởng.

Nói xong, lão tổ lại ra tay.

Tu vi của lão mạnh hơn tu sĩ nửa bước Luyện thần nhiều.

Mỗi chiêu thức đều mang theo phong phạm của tu sĩ Tiên giới.

Nếu năm đó lão không bị trọng thương khiến trong người có bệnh không tiện nói ra, lão sẽ không có bộ dáng như ngày hôm nay.

Lão cũng từng là thiên tài đệ nhất của Độc Cô gia.

Nên đối mặt với thiên tài như Sở Mặc, lão cũng không sợ.

Dù biếtngười thanh niên này cực kỳ hùng mạnh, trong lòng lão cũng chỉ có chiến ý, không có sợ hãi.

Sở Mặc trực tiếp khai chiến với lão tổ của Độc Cô gia.

Hắn thu lại Thí Thiên, thi triển Thiên địa nhân Tam tài quyền pháp.

Hai người đối chiến, bay lên trên cao đánh, phạm vi chiến đấu lan ra đến mười mấy vạn dặm.

Đánh gần nửa ngày.

Đến cuối, Sở Mặc bắt được một kẽ hở, dùng Địa quyền đánh thẳng vào đan điền của Độc Cô lão tổ.

Đánh nát luôn Nguyên Anh trong đan điền của lão.

Nhưng lão tổ của Độc Cô gia cũng đánh một chưởng cực mạnh vào ngực Sở Mặc.

Sở Mặc phun máu, nhưng trong mắt nồng đậm chiến ý, nhìn lão tổ của Độc Cô gia nói:

- Từ lúc ta chào đời đến nay, ngươi là đối thủ đầu tiên đánh với ta đổ máu đầm đìa nhưng vẫn sảng khoái.

Lão tổ Độc Cô gia kinh hãi, không phải lão sợ mà lão thật sự bị thể chất của thanh niên này làm kinh động.

Lão nhìn Sở Mặc hỏi:

- Thể chất thật sự của ngươi là gì thế?

Dù Tiên Thiên thể chất cũng không thể chịu nổi một chưởng kia của ta.

Nhưng ngươi lại chỉ bịthương một chút, còn không bị trọng thương?

Sở Mặc nhìn thoáng qua lão tổ này, thản nhiên nói:

- Ngươi vĩnh viễn không nghĩ được ta ở thể chất nào đâu.

Để tỏ lòng tôn trọng với ngươi...

Ánh mắt lão tổ chờ mong nhìn Sở Mặc, phía sau lại âm thầm lấy ra truyền âm thạch.

Lão muốn để người trong gia tộc nghe được bí mật của tiểu tử này, sau đó nghĩ biện pháp truyền cho người có thù oán với Sở Mặc trong Huyễn Thần giới.

Độc Cô gia không có khả năng hay cơ hội dựa vào chính mình để báo thù rửa hận.

Nhưng không có nghĩa trên đời này không có ai trấn áp được hăn.

Hiện tại, hắn còn chưa thật sự lớn lên, có một đống người có thể giết được hắn.

Sở Mặc nhìn lão tổ Độc Cô gia, nói tiếp:

- Ta quyết định cho ngươi chết toàn thây.

Sở Mặc dùng Thí Thiên, đâm thẳng vào trái tim lão tổ, dùng sức ấn một cái.

Lão tổ Độc Cô gia phun máu, ánh sáng trong mắt dần tắt, tràn ngập phẫn hận:

- Ngươi... ngươi... ngươi...

Còn chưa nói hết đã chết rồi.

Tên khốn kiếp này, không muốn lộ bài lại còn ra vẻ nói tôn trọng ta, thế mà không cho ta biết thể chất thật là gì?

Lão tổ của Độc Cô gia mang theo uất hận mà chết.

Đầu bên kia của truyền âm thạch lặng ngắt như tờ.

Tất cả nhómngười cao tầng của Độc Cô gia đều thấy ớn lạnh.

Thanh âm của Sở Mặc lại tiếp tục vang lên bên kia đầu truyền âm thạch:

- Chuyện này còn chưa chấm dứt đâu.

Các ngươi cứ đến đi, ta chờ.

Nếu không đến, ta sẽ tự đi qua.

Một đám tu sĩ Độc Cô gia bên đầu này truyền âm thạch ngơ ngác nhìn nhau, cực kỳ chấn động.

- Hóa ra... hắn biết hết rồi.

Các tu sĩ cấp cao ở Độc Cô Sơn chưa bao giờ biết đến thỏa hiệp, giờ phút này lại vô cùng hoang mang.

- Làm gì bây giờ đây?

Một người trong đám nhìn về phía người trung niên ngồi ở giữa hỏi:

- Vương thượng...

Người trung niên này chính là gia chủ của Độc Cô Sơn, được xưng tụng là Vương của Độc Cô Sơn, tên thật là Độc Cô Lẫm Liệt.

Cảnh giới của Độc Cô Lẫm Liệt đã bước vào nửa bước Luyện thần.

Nếu không phải vì bận rộn xử lý chuyện lớn nhỏ trong gia tộc, Độc Cô Lẫm Liệt đã sớm phi thăng Tiên giới từ lâu rồi.

Chiến lực của lão cũng thuộc tốp đầu của Độc Cô Sơn.

Độc Cô Lẫm Liệt mở đôi mắt xếch, tròng mắt lóe sáng, trầm giọng nói:

- Kẻ này đã đắc tội rất nhiều đại tộc Thiên giới trong Huyễn Thần giới, nhưng vẫn có thể tự do tiêu dao ở Linh giới.

Những đại tộc ở Thiên giới tức hắn đến ngứa răng nhưng vẫn chẳng có biện pháp.

- Vương... không lẽ ngài muốn...

Một người trong Độc Cô Sơn nhìn Độc Cô Lẫm Liệt, ánh mắt buồn bã.

Nghe Vương nói, có vẻ ngài muốn thỏa hiệp với Sở Mặc.

- Vậy các ngươi nói nên làm gì nào?

Độc Cô Lẫm Liệt nhìn mọi người hỏi.

- Thanh Phong đã chết, lão tổ cũng bỏ mình.

Nguyên Anh của Thanh Phong nổ tung còn giết chết ba mươi bảy tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao.

Sở Mặc đã mở một đường máu thẳng tới Độc Cô Sơn.

Chúng ta vẫn có khả năng chiến đấu, nhưng ai có thể làm đối thủ của hắn chứ.

Tất cả trầm mặc.

Vương nói không sai.

Dù bọn họ hiện tại vẫn không sợ Sở Mặc, Độc Cô Sơn còn nhiều người có chiến lực hùng mạnh.

Nhưng như thế thì sao?

Dù tất cả cùng lên cũng chưa chắc đã giết được Sở Mặc.

Muốn giết hắn quá khó.

Thương vong của Độc Cô Sơn sẽ tăng đến mức cao nhất.

Dù có thể dây dưa khiến Sở Mặc tiêu hao năng lượng mà chết nhưng với Độc Cô Sơn, tổn thất này lớn hơn nhiều so với kiếp nạn hơn hai vạn năm trước.

Về sau, khó mà nói có thể quật khởi lại hay không.

Vòng tròn số mệnh không bao giờ vĩnh viễn thiên vị cho một gia tộc nào.

- Nhưng cứ buông tha như vậy, ta không cam lòng...

Một trưởng lão của Độc Cô Sơn vỗ bàn, thở dài nói:

- Nếu không, để lão phu mang theo một đội nhân mã, tái chiến với Sở Mặc.

Ta không tin, người hắn làm bằng sắt, hắn vĩnh viễn không biếtmệt, lực lượng của hắn vô tận, pháp lực của hắn vĩnh viễn không khô kiệt.

Độc Cô Lẫm Liệt lắc đầu, lẩm bẩm:

- Bỏ đi.

Người thanh niên này là yêu nghiệt.

Hiện tại ta hoài nghi, thể chất của hắn có phải là đạo cảnh thân thể trong truyền thuyết, lại là thiên phẩm Trúc Cơ hay không?

- Làm gì có chuyện đó chứ?

Tất cả mọi người trong phòng hít một ngụm khí lạnh, không dám tin vào tai mình.

Bọn họ thật sự chấn động, còn có chút sợ hãi.

Đạo cảnh thân thể là gì?

Là thể chất cấp cao nhất đó.

Ngay cả thiên kiêu trong đại tộc ở Thiên giới cũng không mấy người có đạo cảnh thân thể.

Dù là con cháu đại tộc, trước khi ra đời được gia đình bồi dưỡng, tỷ lệ sinh ra có thể chất Tiên Thiên cũng không cao.

Còn đạo cảnh thân thể, chỉ chờ vào cơ duyên mà thôi.

-----o0o-----

Chương 1058: Độc Cô Sơn tuyệt vọng (1)

Chương 1058: Độc Cô Sơn tuyệt vọng (1)

Ví dụ như Tần Thi và Đổng Ngữ, hiện tại các nàng có thân thể thuộcngũ hành nguyên tố.

Hay một số dòng máu có thể chất đặc thù như thể chất Niệm Vương, thể chất phượng hoàng của Đại Công Kê.

Đấy đều là các thể chất đạo cảnh hàng đầu.

Nhưng muốn vậy, chỉ tùy duyên, cơ hội cực kỳ ít gặp.

Ở Thiên giới mà có thể chất đó cũng trở thành bảo vật.

Linh giới còn gần như chẳng nhìn thấy tu sĩ có thể chất Tiên Thiên, làm sao có đạo cảnh thân thể được chứ.

Vùng đất như Linh giới sẽ xuất hiện sinh linh có thể chất bậc caonhư vậy sao?

Huống chi, thanh niên này còn không phải xuất thân ở Linh giới mà đến từ nơi còn chẳng có linh khí – Nhân giới.

Địa phương hoang vu như Nhân giới sao lại sản sinh được tu sĩ có thể chất kinh khủng như vậy chứ, đúng là chuyện đùa.

Từ xưa đến nay, có mấy người ở Nhân giới có thể phi thăng lên đây.

Dù lên được Linh giới, hầu như chẳng có tên tuổi gì.

Nên người trong giới tu hành, theo bản năng, khi nói đến Đại thế giới, chỉ coi nó có ba tầng: Thiên, Địa, Linh, hoàn toàn bỏ qua Nhân giới.

Nhân giới chẳng là gì cả.

Nhưng hôm nay Độc Cô Lẫm Liệt lại hoài nghi người xuất thân từ Nhân giới như Sở Mặc có đạo cảnh thể chất.

Lại còn nói hắn là thiên phẩm Trúc Cơ.

Đâu còn chuyện gì vớ vẩn hơn chuyện này nữa.

Độc Cô Lẫm Liệt nhìn mọi người, trầm giọng:

- Các ngươi không tin ư?

Đừng quên, đến Giới Linh của HuyễnThần giới cũng tự mình che chở hắn.

Là người cai quản một thế giới, Giới Linh chẳng khó gì chuẩn bị cho hắn một bộ tài liệu thiên phẩm Trúc Cơ.

Mọi người lần nữa thấy khó thở, ánh mắt nghi hoặc lúc trước không còn, thay vào đó là vẻ mặt ngưng trọng.

Nói như Độc Cô Lẫm Liệt, chuyện này có khả năng là sự thật rồi.

Độc Cô Lẫm Liệt lại nói tiếp:

- Nếu Sở Mặc là thiên phẩm Trúc Cơ, đạo cảnh thân thể, lại có huyết mạch màu tím, chưa kể trong tay hắn còn có một thanh đao sắcbén tuyệt thế, hắn có chiến lực mạnh như hôm nay, cũng chẳng kì quái.

Tu sĩ cùng cảnh giới với hắn, chỉ là một đám cặn bã.

Dù cao hơn hắn một cảnh giới, cũng chưa chắc có thể dễ dàng trấn áp hắn.

Trừ phi, là thiên kiêu chân chính trong Thiên giới.

Nói cách khác, ở Tiên giới cũng rất ít người có thể đánh được hắn.

Đương nhiên, nếu tu sĩ cao hơn hắn hai, ba cảnh giới, thì chẳng phải nói nữa rồi.

- Như vậy, ở Linh giới... không phải Sở Mặc vô địch sao?

Một trưởng lão của Độc Cô Sơn không cam lòng hỏi.

- Đúng vậy.

Độc Cô Lẫm Liệt nói xong, ánh mắt hơi ảm đạm.

- Hắn đến rồi.

Ầm ầm!

Ầm ầm!

Nguyên Anh của Độc Cô Thanh Phong phát nổ đã khiến Độc Cô Sơn bị tàn phá kinh khủng, lúc này, nó lại tiếp tục chìm trong khói bụi.

Có mấy tên xả thân xông lên không chùn bước, lao về phía người đang đi lên bậc thang nhưng không ai cản lại được.

Bọn họ đồng loạt tiến lên, muốn tiêu hao hết lực lượng và pháp lựccủa Sở Mặc, nhưng bọn họ tuyệt vọng phát hiện, dường như người thanh niên này mãi mãi vẫn duy trì được sức lực, pháp lực lại cường đại kinh người.

Chỉ trong một thời gian ngắn, lại có hai mươi ba đại tu sĩ của Độc Cô Sơn ngã xuống dưới đao của Sở Mặc.

Đường núi đã bị máu tươi nhuộm đỏ.

Như dòng sông nhỏ, theo bậc thang chảy ồ ồ xuống dưới.

Tiếng oán than vang trời dậy đất ở khắp Độc Cô Sơn.

Rốt cuộc, một thanh âm uy nghiêm từ xa truyền đến:

- Dừng tay!

Một người đàn ông trung niên, đầu mang vương miện, người mặc áo bào màu vàng, đạp mây mà đến.

- Vương thượng...

- Bái kiến Vương thượng...

- Xin Vương thượng làm chủ cho chúng ta...Các tu sĩ của Độc Cô Sơn quỳ trên mặt đất, khóc lóc thảm thiết.

Chưa bao giờ họ cảm thấy tuyệt vọng như giờ phút này.

Cảm xúc tuyện vọng nhanh chóng lan truyền.

Từ lời nói đến ánh mắt, ai ai cũng có cảm giác vô lực.

Sở Mặc nhìn người đang tới, hơi hơi nhíu mày, sau đó tùy tiện chém một đao.

Ánh đao sáng lóa chém thẳng vào người nọ.

- Chính ngươi hạ lệnh tấn công Cẩm Tú thành phải không?

Phập một tiếng!

Máu tươi văng khắp người Độc Cô Lẫm Liệt, một cánh tay của lão bị chặt đứt.

Sở Mặc ngẩn ra, mắt nheo lại, nhìn người trung niên bị chặt một tay nhưng mặt không đổi sắc trước mắt.

Lão cố ý bị chặt tay à!

Sở Mặc nghĩ: vừa rồi hắn chém rất nhanh, sắc bén nhưng chỉ muốn hù dọa người trung niên uy phong lẫm liệt này một chút, không phải chiêu đoạt mệnh gì.

Hắn lại càng không ngờ, người trung niên này không tránh né, trực tiếp lấy tay ra đỡ đao của hắn.

Sở Mặc chưa thấy ai như vậy.

Người này muốn làm gì đây?

Sở Mặcđưa mắt đánh giá.

- Vương thượng!

Hàng loạt tu sĩ Độc Cô Sơn thét lên giận dữ.

Quần chúng phẫn nộ rồi.

Cảm giác tuyệt vọng nháy mắt biến mất, chỉ còn lại bừng bừng lửa giận.

Không nghĩ người kia lại chém đứt một tay của Vương thượng!

Chúng ta muốn giết hắn!

Lập tức, mười mấy tu sĩ hùng mạnh bay đến, bao vây Sở Mặc.

Độc Cô Lẫm Liệt mở miệng:

- Dừng tay!

Đám người Độc Cô Sơn ngẩn ra, mặt đầy ủy khuất và không cam lòng.

Có người tủi thân la lớn:

- Vì sao vậy Vương?

Mắt Độc Cô Lẫm Liệt lạnh băng, dù mất một tay nhưng uy nghiêm không giảm:

- Tất cả lui ra!

- Vương!

- Vương thượng!

- Chúng ta không muốn!

Một đám đứng ngoài gào thét.

- Lui!

Độc Cô Lẫm Liệt lại mở miệng.

Mấy chục đạo hơi thở cường đại dần dần tản ra.

Độc Cô Lẫm Liệt từ trên trời bay xuống trước mặt Sở Mặc, vết thương bị chặt tay vẫn chảy máu không ngừng.

Máu tươi nhuộm đỏ vạt áo bào của lão.

Lão bình tĩnh nhìn Sở Mặc nói:

- Ta là người ra lệnh Độc Cô Sơn tấn công Cẩm Tú thành.

Đạo hữu đã giết mấy trăm người của chúng ta, cũng đã nguôi giận rồi chứ?

Sở Mặc nhìn Độc Cô Lẫm Liệt, không nói gì.

Độc Cô Lẫm Liệt nói tiếp:

- Nếu đã nguôi, từ nay về sau, chúng ta không can dự vào bất cứ sự việc gì liên quan đến đạo hữu và Cẩm Tú thành nữa, cũng sẽ không tiết lộ thông tin của đạo hữu cho người ở Huyễn Thần giới.

Thù hận giữađôi bên coi như xóa bỏ.

Sở Mặc vẫn trầm mặc, hắn không thích đối phương dùng giọng điệu cường thế như vậy.

Hắn đã giết đến tận đây mà bọn họ còn muốn giữ thể diện.

Mặc dù có thể hiểu đại tộc muốn duy trì tôn nghiêm của đại tộc nhưng đứng trên lập trường của Sở Mặc, hắn chẳng thấy phải cho bọn họ có thể diện.

- Nếu đạo hữu còn chưa hết giận thì giết ta đi.

Độc Cô Lẫm Liệt nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Ta là gia chủ của Độc Cô Sơn.

Người ra lệnh tấn công Cẩm Tú thành là ta.

Quyết định này là quyết định cá nhân ta, ta tự làm tự chịu.

Hy vọng sau khi giết ta, đạo hữu coi như trút hết giận.

- Giết ngươi thì có thể hết giận ư?

Sở Mặc lạnh lùng.

- Ta muốn diệt tộc của ngươi.

-----o0o-----

Chương 1059: Độc Cô Sơn tuyệt vọng (2)

Chương 1059: Độc Cô Sơn tuyệt vọng (2)

Vẻ mặt Độc Cô Lẫm Liệt không thay đổi tí nào, thản nhiên nói:

- Sao phải thế.

Qua chuyện Bình gia, rõ ràng đạo hữu không phải kẻ thích giết chóc, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt.

- Các ngươi và Bình gia khác nhau.

Độc Cô Lẫm Liệt nghĩ một chút, gật đầu đáp:

- Đúng vậy.

Mặc dù chúng ta đều là đại tộc cao nhất ở Linh giới nhưng Bình gia không hiếu chiến như Độc Cô Sơn.

- Sao ta phải để lại cho mình mối hậu hoạn lớn thế chứ?

Sở Mặc hỏi.

- Ngươi cho ta một lý do xem.

Rốt cuộc Độc Cô Lẫm Liệt cũng có phản ứng, lão gian nan nói:

- Như thế nào thì đạo hữu mới chịu dừng tay?

- Nếu từ đầu các ngươi có thể giống Bình gia thì ta đã sớm dừngtay.

Nhưng các ngươi biết chiến lực của ta, lại vẫn muốn giết ta, liên tục tấn công.

Cao thủ cứ từng lớp từng lớp tiến hành phục kích.

Ta ở đây vì ta đủ mạnh.

Nếu không, không biết ta đã chết bao nhiêu lần rồi.

- Thật ra bọn họ tự chủ trương.

Độc Cô Lẫm Liệt than nhẹ.

- Đúng là do ta ngầm đồng ý.

Độc Cô Sơn nhất định phải luôn duy trì tính hiếu chiến.

Tuy nhiên, hôm nay, chúng ta đã gặp đối thủ.

- Ngươi tự sát đi.

Ta cam đoan, sau khi ngươi tự sát, ta sẽ không làm khó Độc Cô Sơn nữa.

Sở Mặc nói.

- Làm sai thì phải bị trừng phạt.

Nếu cái giá phải trả quá nhẹ, chỉ sợ vẫn không biết mình sai, còn nghĩ cùng lắm cứ cúi đầu xin lỗi thì việc gì cũng qua.

Người khác chấp nhận, chứ ta thì không.

Độc Cô Lẫm Liệt thở dài:

- Một cánh tay vẫn chưa đủ sao?

Sở Mặc im lặng.

Độc Cô Lẫm Liệt nghĩ một chút rồi nói:

- Nếu ta chết, đạo hữu sẽ buông tha Độc Cô Sơn, xóa bỏ mọi chuyện...- Vương thượng đừng đáp ứng!

- Không được đâu, Vương thượng.

Ngài không thể chết được!

- Ngài có chết hắn cũng không giữ lời hứa đâu!

- Vương, ngài không thể làm như vậy!

Vô số tiếng thét thảm thiết, buồn bã truyền đến.

Đa số tầng lớp cấp cao của Độc Cô Sơn cũng hiện thân.

Một trưởng lão phẫn nộ chỉ vào Sở Mặc trách cứ:

- Sở Mặc, ngươi thật quá đáng.

Sát kiếp của ngươi đã nặng như thế, ngươi không sợ nhân quả tuần hoàn hay sao?

- Sở Mặc, ngươi đừng khinh người quá đáng.

Dù ngươi xưng vương xưng bá ở Linh giới, đến Tiên giới vẫn có người có thể giết ngươi.

Độc Cô Sơn của chúng ta vẫn có chút căn cơ ở Tiên giới đấy.

Một trưởng lão khác rít gào.

- Sở Mặc, nếu hôm nay ngươi bức tử Vương của chúng ta.

Độc Cô Sơn quyết sống chết với ngươi!

Sở Mặc nhìn đám người kích động, tràn đầy cừu hận trước mắt, độtnhiên mỉm cười nói:

- Huyết tính của các ngươi dùng hết rồi nên chuyển sang uy hiếp ư?

Các ngươi nghĩ ta sẽ sợ sao?

- Ngươi không sợ, nhưng những người bên cạnh ngươi thì chưa chắc.

Ngươi đâu thể ở mãi không đi đâu?

Một trưởng lão của Độc Cô Sơn điên cuồng gào thét với Sở Mặc.

Tên trưởng lão vừa nói, Độc Cô Lẫm Liệt liền cảm thấy không tốt, nhưng không kịp ngăn lại, sắc mặt lão cũng rất khó coi.

Chuyện đến nước này không phải vì bọn họ muốn động đến ngườibên cạnh Sở Mặc sao?

Trước đây ai có thù oán gì với hắn đâu chứ?

Thậm chí Âu Dương gia còn không vây công Cẩm Tú thành nhưng vẫn bị trấn áp bi thảm.

Vì sao nào?

Vì bọn họ có ý đồ với bằng hữu của hắn đó.

Đến lúc này mà còn uy hiếp Sở Mặc như vậy, đầu tên kia toàn bã rồi.

- Chớ có nói linh tinh.

Độc Cô Lẫm Liệt quát lớn.

Nhưng đã chậm.

- Ồ, còn uy hiếp nữa à.

Sở Mặc cười, chỉ có điều, nụ cười này khiến người khác lạnh toát.

- Sở Mặc đạo hữu... không cần phải...

Độc Cô Lẫm Liệt hô lớn.

Nhưng thân hình Sở Mặc chỉ còn lại tàn ảnh.

Hắn trực tiếp bắt lấy tên trưởng lão vừa hăm dọa.

Một tay Sở Mặc nắm tóc tên trưởng lão, túm tên này ra khỏi đám người.

Toàn bộ quá trình chỉ trong giây lát.

Hầu hết mọi người còn chẳng thấy rõ động tác của Sở Mặc.

Tên trưởng lão bị Sở Mặc nắm tóc túm ra vẫn còn mạnh miệng gào thét:

- Sở Mặc, có bản lĩnh ngươi giết sạch Độc Cô Sơn đi.

Nếu không, một ngày nào đó, chúng ta sẽ tàn sát hết người trong Cẩm Tú thành, đến con chuột cũng không tha đâu!

- Câm miệng!

Lúc này, Độc Cô Lẫm Liệt phẫn nộ.

Người bị mất lý trí rất đáng sợ.

Tên trưởng lão Độc Cô Sơn lúc này đã hoàn toàn mất trí, lão gào thét:

- Vương... ngươi sợ ư!

- Ta... ta muốn tự tay giết ngươi!

Sắc mặt Độc Cô Lẫm Liệt xanh mét, tức đến phát run, người sắp hỏng mất.

Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Giết sạch à!

Cho ngươi toại nguyện!

Rắc một cái

Sở Mặc trực tiếp bẻ gãy cổ tên trưởng lão, tên này định nói gì đónhưng không thể được nữa.

Sở Mặc lại dùng đầu gối đánh vào đan điền của tên này, hủy diệt Nguyên Anh, tùy tay quăng thi thể ra.

Thí Thiên trong tay hắn hiện ra sáng lóa, quét qua bọn tu sĩ Độc Cô Sơn đứng quanh.

Mấy chục đầu người lần lượt rơi xuống đất, không khí sặc mùi máu tanh.

Tu sĩ Độc Cô Sơn ngày càng đỏ mắt, thậm chí có người chuẩn bị tự bạo, muốn cùng Sở Mặc đồng quy vu tận.

Nhưng tốc độ của Sở Mặc nhanh hơn.

Những người đó chưa kịp tự nổ đã bị hắn ra tay đánh nát.

Sở Mặc dùng Chí Tôn thuật, trực tiếp đại khai sát giới.

Độc Cô Lẫm Liệt cũng trở nên điên cuồng.

Lão hiểu, vì tên trưởng lão đáng chết cả vạn lần kia, hôm nay không thể tránh được một trận huyết chiến.

Tên trẻ tuổi khủng bố này không có khả năng để lại mối uy hiếp lớn như Độc Cô Sơn.

Không, hắn căn bản không có khả năng để lại kẻ nào có thể uy hiếp hắn.

Nếu hắn có thể bỏ qua, sao sẽ có cục diện như hôm nay?

Giờ khắc này, Độc Cô Lẫm Liệt rất hối hận.

Từ lúc chà đời đến nay, đây là quyết định khiến lão hối hận nhất.

Lão hối hận vì sau khi biết chuyện Bình gia, lại nghĩ Sở Mặc là người nhân từ nương tay.

Dù sao Âu Dương gia, Liệt Hỏa giáo và Bình gia đều không bị tiệt diệt.

Vì kiêu ngạo và huyết tính của Độc Cô Sơn, lão ngầm đồng ý, thậm chí dung túng cho các cao thủ trong tộc tấn công chặn giết Sở Mặc.

Lòng vẫn ôm chút hy vọng, vạn nhất có thể giết được Sở Mặc thì sao?

Nhưng cuối cùng, lại hoàn toàn khơi dậy sát tâm của hắn.

Lần này Độc Cô Sơn xong đời rồi.

- Giết!

Thanh âm Độc Cô Lẫm Liệt run rẩy, hạ mệnh lệnh cuối cùng:

- Độc Cô Sơn cùng Sở Mặc và Cẩm Tú thành không chết không thôi.

Chỉ còn một người cũng phải hoàn thành chuyện này cho ta!

Ầm ầm!

Toàn bộ linh mạch của Độc Cô Sơn bỗng nổ tung trong chớp mắt.

Vô số tu sĩ bị trận nổ này liên lụy.

Sau đó, tất cả linh mạch trong phạm vi trăm vạn dặm không kể nông sâu đều nổ tung cùng lúc.

Vương triều Độc Cô đã hoàn toàn sụp đổ.

Trên núi Độc Cô, trận chiến vẫn tiếp tục.

-----o0o-----

Chương 1060: Độc Cô Sơn diệt vong

Chương 1060: Độc Cô Sơn diệt vong

Liên tục thi triển Phong Thủy thần thông trong phạm vi trăm vạn dặm núi khiến Sở Mặc bị tiêu hao rất lớn.

Ngũ sắc đạo đài trong đan điền của hắn không ngừng xoay tròn, hấp thu tinh khí trong mảnh núinon này.

Vừa chiến đấu, lại vừa hấp thu.

Tình cảnh này khiến tất cả các cao thủ Độc Cô Sơn cảm thấy tuyệt vọng.

Trong mắt Độc Cô Lẫm Liệt tràn đầy tuyệt vọng và tử khí.

Cảm nhận được vô tận tinh khí dào dạt từ bốn phương tám hướng tiến vào người Sở Mặc, trong đầu lão đột nhiên nghĩ tới một khả năng.

- Ngươi... ngươi không phải thiên phẩm Trúc Cơ...

Ngươi... ngươi... ngươi...

Độc Cô Lẫm Liệt chấn động, thanh âm cũng hỗn loạn khiến ngườikhác không hiểu lão đang nói gì.

Một luồng sáng lóe lên.

Đầu của Độc Cô Lẫm Liệt cũng rời khỏi cổ.

Thêm một luồng sáng nữa.

Độc Cô Lẫm Liệt bị chém làm đôi.

Nguyên Anh của lão còn chưa kịp phản ứng đã bị chém thành hai, Độc Cô Lẫm Liệt hoàn toàn tử vong.

Một khắc trước khi chết, rốt cuộc Độc Cô Lẫm Liệt cũng hiểu vì sao người thanh niên này cường đại như thế.

Hắn không phải thiên phẩm Trúc Cơ mà là Ngũ hành đạo cơ trong truyền thuyết trước nay chưa ai cóđược.

Nếu không, sao hắn có thể hấp thu vô hạn tinh khí trong mảnh thiên địa bao la này chứ.

Nhưng bí mật này đã theo cái chết của Độc Cô Lẫm Liệt, theo vô số cao thủ Độc Cô Sơn xuống mồ rồi.

Trận chiến vẫn tiếp tục.

Vết thương trên người Sở Mặc càng nhiều, máu tươi giàn giụa.

Nhưng chiến ý trong mắt hắn không giảm bớt tí nào.

Sát ý càng ngàycàng mãnh liệt.

Đến cuối cùng, cả người Sở Mặc đỏ như máu.

Có máu tươi của hắn, nhưng đa phần là máu của kẻ địch.

Toàn bộ Độc Cô Sơn trở thành luyện ngục, không ai còn đứng trước mặt Sở Mặc nữa.

Thi thể chồng chất như núi, máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả núi Độc Cô.

Vương triều Độc Cô từ đây đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Sở Mặc ngồi trên đỉnh Độc Cô, cả người đẫm máu nhưng thần sắc lại vô cùng bình tĩnh.

Hắn đang ngồi chờ.

Khoảng khắc cuối của trận chiến, hắn dùng huyết tế, trực tiếp thi triển một quẻ, suy đoán ra một việc.

Nên hắn lựa chọn tạm thời không đi.

Mà ngồi một chỗ khôi phục.

Sau mười ngày, Sở Mặc vẫn ngồi đó, nhìn về phía chân trời xa, thấy có một lượng lớn tu sĩ đang tiến đến.

Đó là Cửu Nguyệt phái, Chung gia và Hồ gia.

Vài chục vạn tu sĩhùng mạnh liên kết cùng tiến đến.

Cuối cùng bọn họ cũng không ngồi yên nữa.

Chuyện của Bình gia khiến họ thả lỏng, nghĩ chuyện này không khó giải quyết.

Dù sao Sở Mặc cũng chẳng bị tổn thất gì mấy, cùng lắm thì cho hắn một chút ưu đãi là được rồi.

Nhưng chuyện ở Độc Cô Sơn khiến họ thức tỉnh.

Có lẽ tâm trạng Sở Mặc tốt nên mới giải quyết chuyện ở Bình gia như thế.

Có lẽ vì Bình giacó một thiên chi kiêu nữ như Bình Bình.

Bình gia chỉ là một ngoại lệ mà thôi.

Sở Mặc không vì Bình gia mà buông tha các gia tộc khác.

Trước khi xuất hiện, Độc Cô Lẫm Liệt đã dự tính đến tình huống xấu nhất.

Nên lão đã dùng ba khối truyền âm thạch, liên hệ chưởng môn của Cửu Nguyệt phái - Đông Phương Trường Thắng, gia chủ Chung gia – Chung Liệt và gia chủ Hồ gia – Hồ Bá Đạo.

Do đó, ba đại nhân vật này trực tiếp nghe được trận giết chóc ở Độc Cô Sơn.

Tiếng kêu thê lương thảm thiết, tiếng gào thét chém giết điên cuồng trên Độc Cô Sơn đã hoàn toàn khiến ba đại nhân vật này trợn tròn mắt.

Trước mặt bọn họ chỉ còn hai con đường.

Thứ nhất, giống Bình gia, cúi đầu nhận thua, quỳ xuống trước mặt Sở Mặc, cầu xin hắn tha thứ.

Sau đó, đưa ra một lượng lớn tài nguyên, thậm chí vét sạch tài nguyên trong gia tộc để cầu an.

Thứ hai, lựa chọn con đường của Độc Cô Sơn, quyết tử đến cùng.

Nhưng con đường thứ hai, Độc Cô Sơn đã cho bọn họ một đáp án.

Không thể theo con đường này được.

Dù quyết tử, muốn đập nồi dìm thuyền, mức độ cường đại của thanh niên này đã vượt qua khả năng suy nghĩ của bọn họ.

Nếu tam đại thế lực từng nhóm từng nhóm đối chiến, chắc chắn sẽ có kết quả giống Độc Cô Sơn, từ giờ trở đi sẽ bị xóa tên ở Linh giới.

Muốn giết được Sở Mặc chỉ có thể liên kết với nhau.

Nên bọn họ đã dùng thời gian ngắn nhất để liên hợp lại.

Trong tam đại thế lực cũng có người am hiểu thuật truy tung.

Bọn họ phát hiện Sở Mặc vẫn ở Độc Cô Sơn chứ chưa đi.

Đồng thời, con cháu có thể tiến vào Huyễn Thần giới của tam đại thế lực trực tiếp tung tin Sở Mặc ở Linh giới, lại bịa đặt thêm nhiều chuyện khác.

Bởi vậy, cái tên Linh giới vốn yên lặng từ lâu lại hiện ra trong tầm mắt các tu sĩ.

- Sở Mặc: đạo cảnh thân thể, huyết mạch màu tím, thiên phẩmTrúc Cơ.

- Không, hắn không phải thiên phẩm Trúc Cơ mà là Ngũ hành đạo cơ trong truyền thuyết.

Hắn chỉ ở cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao nhưng lại tiêu diệt được cả triệu tu sĩ đại phái Độc Cô Sơn ở Linh giới.

Nếu không phải Ngũ hành đạo cơ, sao hắn có thực lực như vậy được chứ?

- Sở Mặc là một pho tượng sát thần ở Linh giới, gặp ai hắn giết người đó.

- Sở Mặc muốn khuấy động toàn bộ thế lực lớn ở Linh giới, sau đó tự thành lập một thế lực cho riêng mình.

- Sở Mặc là tên tội ác tày trời, giết không biết bao nhiêu người.

- Ta là con cháu Hồ gia, cầu người truyền tin cho Hồ gia ở Tiên giới.

Sở Mặc đang muốn tiêu diệt hết các thế lực lớn ở Linh giới.

- Ta là người Chung gia, cầu người truyền tin cho Chung gia ở Tiên giới...

- Ta là người sống sót ở Độc Cô Sơn.

Hơn trăm vạn dặm xung quanh Độc Cô Sơn đã trở thành tử địa.

Độc Cô Sơn ở Linh giới đã bị tiêu diệt.

Cầu Độc Cô Sơn ở Linh giới chủ trì công đạo.

- Ta là người của Cửu Nguyệt phái...

Sau khi đám người này phát tin, người cùng gia tộc ở Tiên giới bọn chúng nhanh chóng đáp lại.

- Chúng ta đợi Sở Mặc đến Tiên giới rồi giết hắn.

Các thế lực lớn ở Linh giới không ngừng kêu gào ở Huyễn Thần giới.

Nhưng Âu Dương gia, Liệt Hỏa giáo, hay Bình gia lại không lên tiếng gây bất lợi cho Sở Mặc.

Liệt Hỏa giáo chỉ trầm mặc, không động tĩnh.

Có vài người ở Âu Dương gia phát ngôn, nói Sở Mặc nắm giữ công pháp cực mạnh nhưng cũng không quá khủng bố.

Còn vì sao hắn lại tắm máu Độc Cô Sơn, sự việc còn chưa rõ ràng.

Nhưng Sở Mặc là người khiêm nhường, người khác không động đến hắn, hắn cũng chẳng động đến người ta.

Âu Dương gia nói vậy hoàn toàn vượt khỏi suy đoán của mọi người.

Vì theo lẽ thường, chắc chắn họ phải điên cuồng bôi đen Sở Mặc mới đúng.

Từ thái độ lần này, có thể thấy Âu Dương gia đang có sự thay đổi lớn từ bên trong.

Bọn họ đã quyết định, đứng cùng chiến tuyến với sát thần khủng bố này.

Rất nhiều người ở Cửu Nguyệt phái, Chung gia, Hồ gia khinh thường, mắng bọn họ là đám nhận giặc làm cha, là một đám không có khí phách.

-----o0o-----

Chương 1061: Huyễn Thần giới chấn động

Chương 1061: Huyễn Thần giới chấn động

- Gia tộc chết nhiều cao thủ như vậy mà giờ lại quỳ gối trước mặt hắn, liếm giày cho hắn, đúng là sỉ nhục.

- Toàn cái thứ không biết xấu hổ.

Âu Dương gia phải không, từ nay về sau, các ngươi ở Linh giới nhớ cẩn thận một chút.

Đối với mấy bình luận này, Âu Dương gia không đáp lại, hoàn toàn coi như không nghe không thấy.

Nhiều người cũng đoán được bọn họ muốn đứng cùng chiến tuyến với Sở Mặc.

Nhưng đồng thời, bọn họ lại không muốn đắc tội Cửu Nguyệt phái, Chung gia và Hồ gia.

Nếu chẳng may ba thế lực lớn này giết được Sở Mặc.

Bọn họ không phải đã không có đường lui rồi sao.

So sánh với hai thế lực kia, Bình gia lựa chọn dứt khoát hơn nhiều.

Họ hoàn toàn đứng về phía Sở Mặc.

Thiên chi kiêu nữ xuất sắc nhất Bình gia – Bình Bình, trực tiếp hiện thân thuyết pháp ở Huyễn Thần giới.

- Sở công tử là người hùng mạnh nhất, thấu hiểu đạo lý chính nghĩa nhất mà ta từng thấy.

- Chuyện ở Linh giới không phải do hắn khơi mào.

- Ta là Bình Bình, một thiếu nữ bình thường ở Linh giới.

Ta lấy bản mạng nguyên thần thề những việc ta nói đều là sự thật.

Bình Bình phát ngôn cả một đoạn dài trên bảng tin.

Không chỉ thế, nàng còn tích cực đứng ở Huyễn Thần thành trong Huyễn Thần giới, bác bỏ lời của Cửu Nguyệt phái, Chung Gia, Hồ Gia và cái tên sống sót ở Độc Cô Sơn.

- Ồ, các ngươi nói ta coi trọng Sở công tử, muốn trở thành nữ nhân của hắn nên mới nịnh bợ như vậy?

- Đúng là buồn cười, nói chuyện thay hắn là coi trọng hắn sao.

Nếu thế, trên đời này chẳng có ai có thể nói công đạo rồi.

- Kêu ta nói láo ư?

Đến đây đến đây, chúng ta cùng ngồi xuống thảo luận xem ta nói láo chỗ nào nào.

- Chuyện này là chuyện của Linh giới.

Các thế lực lớn ở Linh giới bị mua chuộc làm sát thủ, nhưng lại đá trúng thiết bản.

Đúng là Bình gia có tham dự.

Bình gia ta biết sai, nên cúi đầu nhận lỗi chịu thua, chẳng lẽ đã sai rồi còn muốn sai tiếp ư?

- Ồ, ngươi nói vì Sở Mặc thực lực quá mạnh nên Bình gia mới chịu nhận thua sao?

Ngươi nói rất đúng.

Chẳng lẽ các ngươi không thế à?

Bình Bình chỉ có một người, khẩu chiến quần hùng trong Huyễn Thần giới, cực kỳ uy phong.

Nhưng cũng vì vậy mà rất nhiều công tử đại tộc Tiên giới lúc trước có hảo cảm với Bình Bình hiện tại có chút hận Sở Mặc.

Nữ thần trong lòng bọn họ lại thay người đàn ông khác nói chuyện.

Nếu không phải ngăn cách quá lớn giữa hai giới, chắc bọn họ muốn xông vào Linh giới, gạt bỏ Sở Mặc từ lâu rồi.

Chờ hắn lên Tiên giới, chúng ta cho hắn đẹp mặt.

Một đám nghiến răng nghiến lợi thề trong lòng.

Huyễn Thần giới vì chuyện này mà lại náo nhiệt.

Nguyên bản, dù Linh giới có chiến tranh bị tiêu diệt thế giới, không chắc đã khiến nhiềungười hứng thú.

Giống như người ở những thành phố lớn, một ngày nào đó nghe tin một thôn trang nho nhỏ ở vùng sâu vùng xa bị tai nạn, hủy diệt toàn bộ, họ cũng không có nhiều cảm giác.

Nhiều nhất chỉ than vãn một câu đáng tiếc mà thôi.

Nhưng hôm nay, chuyện này có quan hệ với Sở Mặc, ngay cả thiên kiêu ở các đại tộc Thiên giới cũng không nhịn được nhìn coi một chút.

Vì thế, chuyện này càng phát tán, càng ngày càng có nhiều người chú ý.

Mọi người đang muốn nhìn kết quả cuối cùng như thế nào.

Tên yêu nghiệt Sở Mặc sẽ thắng hay mấy thế lực lớn ở Linh giới sẽ thắng.

Trong Huyễn Thần giới, một bóng dáng xinh đẹp đứng ở Huyễn Thần thành.

Khuôn mặt nàng có một chiếc khăn che dày, từ hơi thở có thể thấy đây là người ở Luyện thần kỳ cảnh giới.

Một tu sĩ hùng mạnh liếc mắt một cái là biết nữ tử này đến từ Tiên giới.

Nhưng không ai đoán được, đây chính là người từng khiến Huyễn Thần giới chấn động, người có huyết mạch màu lam, thiên tài Kỳ Tiêu Vũ, cũng là công chúa của Tinh linh tộc.

Kỳ Tiêu Vũ lẳng lặng đứng từ xa, nhìn Bình Bình đang lớn tiếng phân giải cho Sở Mặc.

Khuôn mặt dưới khăn che rốt cuộc có chút tươi cười.

Ngươi vẫn còn sống.

Thật tốt quá!

Sau đó, Kỳ Tiêu Vũ lại tự nhủ: con cháu của Cửu Nguyệt phái, Chung gia, Hồ gia, Độc Cô Sơn ở Tiên giới à?

Các ngươi muốn nhằm vào hắn ư?

Chỉ là một đám tiểu thế lực chẳng có tên tuổi gì mà thôi.

Tuy nhiên, các ngươi đã dám nói muốn giết hắn, thì cũng đừng trách ta vô tình.

Vừa nghĩ, thân hình Kỳ Tiêu Vũ cũng biến mất trong đám người.

Sau khi kích hoạt Hắc ám Thánh khí, mặc dù Kỳ Tiêu Vũ vẫn ở Luyện Thần Kỳ nhưng gần nhất, nàng đã đánh chết một tên tu sĩ Đại Thừa kỳ muốn động vào nàng.

Cho nên, nàng cũng không sợ mấy người gia tộc đỉnh cấp Linh giới đã phi thăng Tiên giới.

Trong Huyễn Thần điện, ở một căn phòng thần bí, có một người trung niên mặc áo xanh đang đứng, ánh mắt suy tư.

Nếu Sở Mặc ở đây nhất định sẽ nhận ra người này chính là Giới Linh.

Giới Linh có ngàn vạn hóa thân, trước Giới Linh lấy hình dáng một lão già tiếp xúc cùng Sở Mặc.

Sau trận phong ba kia, Giới Linh tránh xa tầm mắt của mọi người.

Hiện giờ, Giới Linh đã khôi phục bộ dáng ban đầu.

Dù có đi trongHuyễn Thần giới cũng không sợ ai nhận ra vì khí tức, khí tràng trên người Giới Linh đã hoàn toàn thay đổi.

- Thằng nhóc giỏi đó...

Còn chưa để tiểu thư mất mặt.

Sau một lúc, người trung niên này lại lẩm bẩm thêm một câu rồi từ từ biến mất.

Tại địa tầng của Huyễn Thần giới.

Lưu Vân đang ở trong phòng luyện đan.

Ầm!

Trong lò luyện đan vang lên một âm thanh nho nhỏ.

Lại có mộtmẻ đan dược bị hỏng.

Lưu Vân hơi cáu kỉnh, không để ý tới lò luyện đan có khói đen kia nữa, lấy ra bản tin trên người, nhìn một cách chăm chú.

Sau một hồi lâu, nàng than nhẹ một tiếng, khuôn mặt tuyệt sắc hơi băn khoăn, nàng hạ giọng nói:

- Ngươi đúng là người không an phận.

Đi đến đâu gây ra chuyện đến đó.

Hết Nhân giới rồi đến Linh giới, ngươi có thể dựa vào bản lĩnh của mình để tung hoành nhưng đến Tiên giới, ngươi nên làm gì đây?

Tiên giới là thế giới cấp cao trong giới tu hành.

Biết bao người thèm nhỏ dãi, mơ ước các bí ẩn trên người ngươi.

Thật là, ngươi không biếtkhiêm tốn một chút hay sao?

Vừa nghĩ, Lưu Vân không nhịn được cười khổ.

Nàng biết rõ, chân chính tuyệt thế thiên kiêu, trừ khi sau lưng có đại tộc cao nhất ở Thiên giới bảo hộ, nếu không, muốn thuận lợi trưởng thành là chuyện không thể nào.

Vì có quá nhiều người chú ý đến ngươi.

Dù ngươi muốn khiêm tốn, không trêu chọc ai, người ta cũng sẽ đến đụng chạm.

Giống như một đám ruồi bọ vo ve xung quanh.

Nhưng điểm đáng sợ là những con ruồi này biết giết người.

- Hy vọng ngươi bình an vô sự.

Lưu Vân thở dài, cố gắng bình tĩnh, không nghĩ tới người kia hay để tâm tới mấy chuyện này nữa.

Nhưng chính nàng cũng không tin bản thân mình làm được như vậy.

-----o0o-----

Chương 1062: Quyết chiến không lùi

Chương 1062: Quyết chiến không lùi

Ở một điểm thần bí trong thiên tầng ở Huyễn Thần giới.

Tư Đồ Đồ ra khỏi chỗ tu luyện, tựa vào người Hoàng kim thỏ, cau mày nhìn tin tức trên bản tin, lẩm bẩm:

- Người kia lại gây chuyện rồi à?

Hoàng kim thỏ ghé lại, nhìn thoáng qua, bĩu môi:

- Chẳng có việc gì đâu, không cần lo lắng cho hắn.

- Hừ, ta còn ước hắn chết đi ý chứ.

Tư Đồ Đồ liếc mắt, nghĩ một đằng nói một nẻo.

Thực tế, ở đây đã lâu, được cô gái kia dạy dỗ, thực lực của Tư Đồ Đồ đã tăng rất nhiều.

Hơn nữa, vì tò mò với Sở Mặc, nàng cũng xem rất nhiều tin của hắn.

Sau khi xem tin, nàng cũng hiểu nguyên nhân thiếu nữ thần bí kia dốc lòng dạy dỗ nàng.

Thiếu nữ đó muốn bồi dưỡng nhân tài cho Sở Mặc.

Điều này khiến Tư Đồ Đồ hơi khó chịu, đồng thời, càng thêm tò mò về thân thế của Sở Mặc.

Vì sao tất cả các sinh linh cao nhất trong Huyễn Thần giới lại tốt với Sở Mặc như vậy?

Nhưng chẳng có ai cho nàng câu trả lời.

Phải sau một thời gian dài, Tư Đồ Đồ mới chấp nhận số mệnh.

Vì cơ bản, nàng nhận được rất nhiều thứ ở đây.

Đều là thứ người khác nằm mơ cũng chưa chắc thấy được.

Mà hết thảy, đều vì Sở Mặc mới có.

Mặc kệ Tư Đồ Đồ có nguyện ý hay không, nàng cũng đã thiếu nợ Sở Mặc.

Nhìn mấy tu sĩ phi thăng từ Linh giới đến Tiên giới uy hiếp đe dọa Sở Mặc, Tư Đồ Đồ cười lạnh:

- Một đám căn cơ còn chẳng có cũng dám lên tiếng linh tinh.

Tốt lắm, coi như để ta luyện tập.

Hoàng kim thỏ nhìn Tư Đồ Đồ:

- Tiểu thư nói, không cho ngươi quản chuyện linh tinh, chỉ cần dốc sức tu luyện, sớm ngày lên Nữ Đế...

- Ta...

Tư Đồ Đồ bất đắc dĩ nói:

- Con thỏ chết tiệt này, Đó là Đế Chủ chứ có phải vừa đâu.

Hiệntại ta chỉ là một tu sĩ Đại Thừa Kỳ thôi.

Liệu có phải tiểu thư kỳ vọng vào ta hơi cao quá hay không?

Đúng lúc này, một thanh âm u lãnh nhưng khá êm tai vang lên:

- Cao cái gì mà cao.

Đừng tưởng lười biếng, mau mau đi tu luyện đi.

- ...

Tư Đồ Đồ câm nín, cúi đầu đi vào nơi bế quan.

Thiếu nữ chậm rãi hiện ra trong hư không, nhìn Hoàng kim thỏ đang chột dạ, nói:

- Còn ngươi nữa đó.

Vèo một cái, Hoàng kim thỏ biến mất.

Thiếu nữ cười tinh nghịch:

- Xem ra cũng không tệ lắm, đã biết suy nghĩ cho tiểu tử kia rồi ư?

Nói xong, thiếu nữ lại hơi nhíu mày, lẩm bẩm:

- Có vẻ bí mặt trên người thằng nhóc này sớm muộn cũng bị người khác nói ra.

Thiên tài yêu nghiệt như vậy khi còn chưa lớn lên, bất cứ đi đâu làm gì cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Chỉ có điều, tiểu thư à, phải chăng người đã lường trước kết quả hôm nay rồi?

Rốt cuộc người chuẩn bị chocông tử những gì vậy?

Chúng ta chỉ giúp hắn ở Huyễn Thần giới, lại không thể ở bên bảo hộ hắn.

Đây là ý muốn của ngài sao?

Không ai trả lời, thiếu nữ chỉ có thể thở dài, thân hình lại từ từ biến mất.

Cùng lúc đó, có rất nhiều thế lực chú ý đến chuyện của Sở Mặc: Linh Đan đường, Thượng Quan gia, Gia Cát gia, Đổng gia, Tần gia...

Ở một chỗ hoang vắng trên Tiên giới

Một nam thanh niên mặc áo choàng đen đứng cạnh một cô gái tuyệtsắc.

Cô gái đưa bản tin trong tay cho người thanh niên nói:

- Tin tức của đồ đệ ngươi này.

Nam tử nhíu mày, nhìn thoáng qua bản tin, sau đó con ngươi nổi lên sát khí:

- Muốn giết hắn, đúng là tự tìm chết.

Linh giới

Trên Độc Cô Sơn

Sở Mặc nhìn trùng trùng điệp điệp tu sĩ ở phía xe, mặt hắn hiện lênsự ác liệt.

Xem ra không tránh được một trận khổ chiến rồi.

Có vẻ tam đại thế lực Cửu Nguyệt phái, Chung gia và Hồ gia đã ra quyết định hung ác, quyết định diệt cỏ diệt tận gốc đây.

Sở Mặc cũng đoán trước được việc này, nhưng khi thời khắc đến, vẫn không nhịn được tê da đầu.

Người của đối phương quá nhiều.

Dù hắn có hình tượng vô địch nhưng hắn cũng không phải là thần.

Lực lượng Ngũ hành đạo cơ cũng có lúc cần hồi phục mà tổ cảnhthân thể cũng có thể bị thương.

Huyết mạch màu tím hay Chí Tôn thuật không đồng nghĩa với việc có lực lượng vô hạn.

Nhưng Sở Mặc không muốn lùi bước.

Từ lúc bắt đầu hành trình báo thù, hắn đã biết, nếu không thể đánh cho mấy thế lực lớn ở Linh giới này phải phục thì chờ đợi hắn chính là mạt sát.

Hắn và Cẩm Tú thành cùng các hảo hữu của hắn sẽ không thể sống yên ổn ở Linh giới.

Có khi, đến tính mạng cũng không được đảm bảo.

Lúc này, hai bên đang đấu khí thế.

Người cười cuối cùng hay giữ vững khí thế đến phút cuối mới là người mạnh nhất.

Nên hắn quyết không thể lui, nhất định phải chiến đấu.

Hơn nữa, trận chiến này cũng liên quan đến đạo tâm của Sở Mặc.

Người ngoài nhìn vào thấy hắn có bảo vật, có thần đao, có Chí Tôn thuật, có vận khí cực tốt.

Chỉ có hắn tự biết, thứ giúp hắn vững bước trên đường đời là niềm tin vô địch.

Niềm tin này chính là cội nguồn sức mạnh của hắn.

Hắn không thể mất đi niềm tin, dù chết cũng phải giữ vững sự kiêu ngạo.

Nếu không, khi cảnh giới của hắn tăng lên, càng có nhiều người chú ý tới hắn.

Mà càng lên cao, sẽ càng khó bước đi.

Nếu mất đi niềm tin vô địch, sao hắn có thể đối mặt với khó khăn phía trước.

Chỉ có điều Sở Mặc không ngờ, khi hắn giữ vững niềm tin, quyết tâm dốc toàn lực đánh một trận, thì trận chiến lại có sự biến đổi khôn lường.

Mấy ngày nay, Sở Mặc yên lặng theo dõi bản tin.

Hắn không thể che miệng mọi người, kêu bọn họ không được bịa đặt.

Đứng trước tình hình này, hắn chỉ có thể làm bản thân mình trở nên mạnh hơn.

Mạnh đến mức có thể giết được hết đám người muốn đánh nhau với hắn.

Đối mặt với mấy tin vịt kia, Sở Mặc dùng truyền âm thạch liên hệ Tần Thi, nói nàng và Đổng Ngữ không cần phải đáp trả câu nào.

Sở Mặc không muốn chuyện này liên lụy đến các nàng.

Nhưng hắn không nghĩ thiếu nữ thiên tài của Bình gia lại đứng về phía hắn, giúp hắn nói chuyện.

- Nếu đây là sự lựa chọn cuối cùng của ngươi, ta sẽ đưa cho ngươimột cơ duyên, Bình Bình à...

Sở Mặc nói xong, cất kỹ bản tin, thản nhiên nhìn đám tu sĩ đang bay như chim trên bầu trời.

Trong mắt hắn tràn đầy chiến ý.

Một lượng lớn hơi thở hùng mạnh cuồn cuộn tiến đến.

Các tu sĩ ở phía chân trời xa kia đang tỏa ra áp lực.

Sở Mặc cô độc đứng trên đỉnh Cô Sơn đã bị tàn phá, nhìn đại quân tu sĩ bằng ánh mắt lạnh lùng.

Một người đối chiến với vạn người.

Cảnh tượng này chưa bao giờ xuất hiện ở Linh giới.

Trong đầu Sở Mặc đột nhiên hiện lên một ý niệm: không biết năm đó ở Tiên giới, có phải sư phụ cũng từng đối mặt với trường hợp như thế này không?

Thầy trò chúng ta thật giống nhau quá đi.

-----o0o-----

Chương 1063: Hí kịch

Chương 1063: Hí kịch

- Sở Mặc, ngươi chính là một khối u ác của Linh giới.

Hôm nay, chúng ta sẽ diệt trừ ngươi.

Đông Phương Trường Thắng ta xin thề, bất kể ai có thể đánh chết Sở Mặc, sẽ trực tiếp ban cho kẻ đó mười Luyện thần kỳ đan, một Tiên khí, mười ngàn viên tiên tinh thạch.

Thanh âm lạnh băng của chưởng môn Cửu Nguyệt phái – Đông Phương Trường Thắng vang lên từ phía trên đại quân.

Ban thưởng này đủ khiến tất cả tu sĩ điên cuồng.

Vì thế, khi Đông Phương Trường Thắng vừa dứt lời, các tu sĩ ở trận doanh liên quân gào thét ầm ĩ.

- Giết!

Tiếng hét như sấm, long trời lở đất.

Sát khí ngập tràn khắp nơi, một đám tu sĩ muốn đánh về phía SởMặc.

Đúng lúc này, phía sau Sở Mặc đột nhiên xuất hiện một đội nhân mã.

Sở Mặc hơi nhíu nhíu mắt, thầm nghĩ: muốn giáp công à nha?

- Sở công tử không cần lo lắng, Bình gia đến tương trợ ngài đây.

Một thanh âm đột nhiên vang lên.

Bình gia à?

Lúc này bọn họ dám ngang nhiên đứng ra tương trợ là sao?

Sở Mặc kinh ngạc, cũng không thả lỏng cảnh giác.

Đừng nghĩ lúctrước Bình gia khiêm nhường, ai biết bọn họ định làm gì.

Quan trọng nhất, Sở Mặc còn chưa thu được chút tin tức nào về việc Bình gia đến tương trợ.

Mặc dù qua chuyện Bình Bình ở Huyễn Thần giới có thể cảm nhận được một chút thái độ của Bình gia, nhưng theo Sở Mặc, Bình gia chưa đến mức có thể vì hắn mà đối kháng với Cửu Nguyệt phái, Chung gia và Hồ gia.

Bình gia có mạnh mấy cũng không phải đối thủ của tam đại thế lực liên hợp kia được.

Gia chủ Bình gia từ đám người bay ra, đến chỗ Sở Mặc, hơi hơi ôm quyền nói:

- Sở công tử, chúng ta lại gặp rồi.

Sở Mặc bình tĩnh đáp lễ, nhìn gia chủ Bình gia nói:

- Thời điểm này gia chủ có thể lựa chọn như vậy, đúng là khiến ta ngạc nhiên.

Gia chủ Bình gia khẽ mỉm cười:

- Sở công tử yên tâm, chúng ta quyết tâm đứng cùng chiến tuyến với ngài.

Với một đại tộc, sai một lần là quá đủ, không cần tái phạm sai lầm nữa.

Sở Mặc nhìn Bình gia chủ, không nói gì.

Gia chủ Bình gia nói tiếp:

- Tất nhiên chúng ta có thể bàng quan, kệ công tử đối kháng cùng tam đại thế lực.

Nhưng nếu vậy, sau khi công tử chiến thắng, ngài cũng không thể cảm kích Bình gia.

Thứ cho ta nói thẳng, Bình gia muốn lưu lại ấn tượng tốt cho ngài, thật sự muốn kết đồng minh với ngài.

Sở Mặc hơi giật mình:

- Các ngươi cứ thế tin ta sẽ thắng sao?

Gia chủ Bình gia cười rất thần bì:

- Vốn chúng ta không tham dự, Sở công tử rất khó thắng.

Nhưng chúng ta tin, nếu ngài muốn chạy, không ai có thể giữ được.

Nên người chiến thắng cuối cùng chắc chắn là ngài.

Tuy nhiên, hiện tại đã có chúng ta, trận chiến này chắc chắn sẽ thắng.

- Chẳng lẽ ngươi cảm thấy chỉ dựa vào một Bình gia mà có thể đối kháng lại tam đại thế lực ư?

Gia chủ Bình gia lắc đầu:

- Chúng ta đâu có ngu.

Chuyện này liên quan đến vận mệnh của toàn tộc, không thể đánh bạc.

Nếu không thể nắm chắc một trăm phần trăm, sao có thể hành động được chứ.

- Trăm phần trăm á?

Sở Mặc nhìn gia chủ Bình gia, lại nhìn liên quân của tam đại thế lực, suy nghĩ một chút nói:

- Bình gia... có đồng minh ở bên kia sao?

Gia chủ Bình gia cười ha ha:

- Thì ra ngài cũng biết.

Sở Mặc hơi suy nghĩ, cảm thấy lời của gia chủ Bình gia có hàm ý khác.

Bất quá hắn cũng khó mà cảm nhận được từ đám liên quân kia cóđồng minh.

- Bình gia chủ, chẳng lẽ ngươi muốn chống đối với toàn bộ thế lực lớn ở Linh giới sao?

Đông Phương Trường Thắng đứng từ xa, đôi mắt lạnh băng nhìn Bình gia chủ đang đứng cạnh Sở Mặc.

- Toàn bộ thế lực lớn á?

Đông Phương Trường Thắng ngươi nói là đại diện là đại điện dược hết sao?

Gia chủ Bình gia thản nhiên cười, con ngươi hiện lên chút khinh thường.

- Cửu Nguyệt phái không thể thay mặt cho toàn bộ Linh giới, nhưng cùng với Chung gia và Hồ gia, cũng đủ để đại diện cho Linh giới rồi.

Đông Phương Trường Thắng lạnh lùng quát.

- Thật sao?

Gia chủ Bình gia cười ha hả, nói lớn:

- Ông bạn già à, đến lúc này ngươi còn giả bộ làm gì.

Mau tạt một chậu nước lạnh cho Đông Phương đạo hữu tỉnh táo lại một chút đi.

Liên quân tam đại thế lực lập tức chia làm ba phe, sau đó quay ra đềphòng lẫn nhau, nhìn ai cũng đầy hoài nghi, sợ họ xuống tay sau lưng mình.

Một câu nói nhẹ tênh của Bình gia chủ trực tiếp khiến cho ba thế lực nghi kị lẫn nhau.

Sở Mặc nhìn tình huống trước mắt, cứ như thấy một vở hí kịch trước mắt, trợn mắt há mồm.

Hiện tại hắn cũng không có biện pháp khẳng định, Bình gia chủ chỉ đang phô trương thanh thế hay thật sự có đồng minh ở bên kia.

Chưởng môn Cửu Nguyệt phái Đông Phương Trường Thắng tí nữa tức lệch mũi.

Lão tức giận nhìn liên quân bị chia làm ba, nhíu mày nói:

- Chung Liệt đạo hữu, Hồ Bá Đạo đạo hữu, chuyện này là thế nào?

Từ đám người có hai người đi ra.

Một người là gia chủ Chung gia – Chung Liệt, một người là gia chủ Hồ gia – Hồ Bá Đạo.

Hai người đều mang vẻ mặt vô tội.

Nhất là Hồ Bá Đạo, cực kỳ phẫn nộ nói:

- Đông Phương đạo hữu, ngươi hỏi ta ta hỏi ai đây?

Ta làm sao biết chuyện gì chứ?

Chung Liệt đứng bên âm trầm nói:

- Đông Phương đạo hữu, chúng ta còn đang muốn hỏi ngươi là có chuyện gì đấy?

Người ta mới nói một câu, chúng ta liền nghi ngờ nhau rồi.

Đông Phương Trường Thắng lập tức nghẹn lời, nhíu mày nói:

- Nếu mọi người đều không có vấn đề vậy chỉ có thể là gia chủ Bình gia đang nói dối.

Đông Phương Trường Thắng nói xong lại nhìn gia chủ Bình gia nói:

- Bình đạo hữu, ngươi nói linh tinh như thế mà được sao?

Không nghĩ với thân phận địa vị như ngươi lại ra hạ sách như vậy, muốn châm ngòi ly gián liên quân của chúng ta sao.

Ngươi không thành công đượcđâu.

Gia chủ Bình gia cười ha ha, vẻ mặt trào phúng:

- Đông Phương đạo hữu, nếu ngươi không tin, chúng ta đánh cuộc nhé!

- Đánh cuộc á?

Đông Phương Trường Thắng cười lạnh.

- Ta thấy không cần thiết.

Nếu hôm nay Bình gia không muốn theo đại thế, vậy cam chịu biến mất khỏi lịch sử Linh giới đi.

Còn nếu hiện tại ngươi rút lui, bo bo giữ mình, không chừng chúng ta sẽ cho ngươi một con đường sống.

Gia chủ Bình gia bật cười:

- Đông Phương Trường Thắng, ngươi chết đến nơi rồi còn nói hươu nói vượn.

Ta khẳng định người biến mất khỏi lịch sử không phải Bình gia chúng ta.

Ông bạn già à, ngươi còn muốn xem trò vui nữa ư?

Mau ra tay đi.

Gia chủ Bình gia nói xong, nhìn về phía Chung Liệt và Hồ Bá Đạo.

Hai người này lập tức sôi máu.

Chung Liệt quát:

- Ai là bạn già với ngươi?

Hồ Bá Đạo rít gào:

- Bình gia chủ, dầu gì ngươi cũng là người có địa vị thế mà không biết xấu hổ dùng kế ly gián hay sao?

Giờ là lúc nào rồi, ai còn dám đứng cùng chiến tuyến với các ngươi chứ?

-----o0o-----

Chương 1064: Thật giả khó phân

Chương 1064: Thật giả khó phân

Đám người tam đại thế lực phía sau ngơ ngác nhìn nhau, đến giờ bọn họ vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào.

Rốt cuộc Bình gia chủ đang nói thật hay đang bịa chuyện thế?

Nụ cười của gia chủ Bình gia càng đậm hơn, ánh mắt dừng trên người Đông Phương Trường Thắng, nói:

- Được rồi Đông Phương, đừng phá nữa, mau hạ lệnh động thủ đi.

Chung Liệt và Hồ Bá Đạo khiếp sợ, không dám tin nhìn Đông Phương Trường Thắng.

Vì lần liên hợp cùng tiêu diệt Sở Mặc lần này là do Đông Phương Trường Thắng dẫn dắt.

Hai nhà bọn họ chỉ đi theo hưởng ứng thôi.

Nếu đúng là Đông Phương Trường Thắng dựng mưu, bọn họ muốn tự tay xé nát lão.

- Hạ lệnh cái mẹ ngươi!

Đông Phương Trường Thắng tức quá gào lên:

- Mau giết cho ta!

Tu sĩ Cửu Nguyệt phái nghe lệnh, tấn côngBình gia, diệt Bình gia trước cho ta!

Sau đó, lão lại nhìn Chung Liệt và Hồ Bá Đạo bên cạnh nói:

- Thế được chưa?

Tu sĩ Cửu Nguyệt phái nhận được lệnh, bay đến giết người Bình gia.

Các đại nhân vật cao tầng diễn trò thì còn được chứ không thể có chuyện tất cả tu sĩ phía dưới cũng diễn trò theo.

Vì nếu vậy, chắc chắn sẽ có sơ hở.

Nhưng lúc này tu sĩ Cửu Nguyệt giáo lại chẳng có gì khác thường.

Chung Liệt và Hồ Bá Đạo hơi áy náy, lập tức phát lệnh:

- Giết!

Trước diệt Bình gia, đừng để Sở Mặc trốn là được!

- Giết!

- Giết!

Phe Chung gia và Hồ gia cũng lao đến nghiền ép Bình gia.

Bất cứ ai cũng khó mà ngăn được nhiều tu sĩ cao cấp tập trung hỏa lực tấn công một người như vậy.

Vùng trời Độc Cô Sơn trở thành chiến trường, một chiến trường cựclớn.

Tình hình chiến đấu hết sức căng thẳng nhưng gia chủ Bình gia vẫn điềm tĩnh mỉm cười.

Sở Mặc nhìn Bình gia chủ, hơi nghi hoặc: không phải lão muốn dùng phương thức này để bình ổn ta chứ?

Vì muốn nghiệm chứng phỏng đoán của mình, Sở Mặc trực tiếp thi triển súc địa thành thốn thần thông, biến mất tại chỗ, hiện ra ở địa phương cách chỗ cũ đến vài trăm dặm, đánh giết nhân mã bên trái của Chung gia.

Khi Sở Mặc cách trận doanh Chung gia một đoạn ngắn, gia chủChung gia – Chung Liệt hét lớn:

- Động thủ!

Ầm ầm!

Tất cả tu sĩ Chung gia nháy mắt bay đến tấn công quân đoàn tu sĩ Hồ gia.

Vừa nhìn vào đã biết bên Chung gia có chuẩn bị.

Bọn họ xông vào giữa trận doanh Hồ gia, nháy mắt giết chết mấy cao thủ cấp cao nhất của Hồ gia.

Đồng thời, Đông Phương Trường Thắng cũng quát to:

- Động thủ!

Các tu sĩ Cửu Nguyệt phái cũng bất ngờ tập kích Hồ gia.

Đại quân Hồ gia bị đánh đến ngơ người.

Bọn họ còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhiều người trực tiếp bị đánh thành mảnh vụn.

- Không tốt...

Đó là một cái bẫy!

- Đây là âm mưu của Cửu Nguyệt phái và Chung gia.

Mẹ nó!

- Chung gia, Cửu Nguyệt phái... các ngươi không chết tử tế được!

Người Hồ gia điên rồi, tròng mắt đỏ lòm.

Tốc độ tử vong của tu sĩ quá nhanh.

Nhanh đén nỗi bọn họ không kịp suy nghĩ gì nữa, chỉ vội vã ứng chiến.

Sở Mặc đứng trong hư không, trợn mắt nhìn gia chủ Bình gia đang đứng cách vạn dặm, chẳng biết tại sao lại thấy lạnh cả người.

Nếu chuyện này do Bình gia nghĩ ra, xem ra cần phải đánh giá lại Bình gia rồi, có lẽ nên thử suy nghĩ phương thức hợp tác với Bình gia.

Tuy nhiên, Sở Mặc thấy hơi kỳ lạ.

Gia chủ Bình gia đang cau mày.

Lão thậm chí không để quân đoàn của mình tham dự chiến tranh, cứ thế trơ mắt nhìn Hồ gia bị vây công.

Hồ gia cũng không phải gà mờ.

Là một đại tộc ở Linh giới, bọn họ có thực lực.

Mặc dù bị đánh trở tay không kịp, tổn thất không ít cao thủ nhưng sau khi khôi phục tinh thần, bọn họ lập tức tiến hành phản kích.

Lấy một địch hai, chắc chắn sẽ ở thế yếu.

Nhưng muốn trấn áp hoàn toàn Hồ gia trong thời gian ngắn thì không dễ chút nào.

Gia chủ Hồ gia rống lên bi phẫn:

- Đông Phương Trường Thắng, Chung Liệt, ta nguyền rủa tổ tông mười tám đời của các ngươi.

Các ngươi là lũ bội bạc, sẽ không được chết tử tế!

Đông Phương Trường Thắng và Chung Liệt không nói chuyện, tùy ý để tu sĩ gia tộc điên cuồng công kích quân đoàn Hồ gia.

Gia chủ Bình gia thì đang híp mắt lẩm bẩm:

- Cửu Nguyệt phái không hổ là môn phái mạnh nhất Linh giới.

Phản ứng nhanh nhạy, kỷ luật nghiêm minh, thật khiến người khác giật mình.

Thật ra đồng minh của Bình gia chỉ có Chung Liệt.

Rất ít người biết gia chủ Chung gia và gia chủ Bình gia có quan hệ cá nhân tốt, từng là huynh đệ vào sinh ra tử.

Năm đó hai người kết bạn khi còn rất trẻ, đều mới bước chân vào giang hồ, đã cùng trải qua biết bao lần chiến đấu, giao tình rất sâu.

Người bình thường không thể tưởng tượng được.

Theo thời gian, hai người càng ở địa vị cao, ít liên lạc, nên cũng không mấy người còn nhớ.

Nhưng gia chủ Bình gia không có bất cứ quan hệ gì với Cửu Nguyệt phái.

- Đông Phương Trường Thắng đúng là một kỳ nhân, cũng đủ hung ác.

Gia chủ Bình gia cảnh giác nhìn Đông Phương Trường Thắng, lại cười:

- Tuy nhiên, cũng tốt, ha ha ha...

Có thể trong thời gian ngắn ngủi như vậy quyết định nhanh gọn đưa ra phán quyết, còn có thể khiến cho đệ tử môn phái không chút gánh nặng tâm lý nào đều hướng về phía đồng minh... thủ đoạn này thật khiến người ta cảm thấy khiếp sợ!

Đen đủi nhất đương nhiên là người nhà Hồ gia.

Bọn họ căn bản không biết gì hết, chỉ cảm thấy liên hợp lại với hai đại thế lực khác, cùng tiêu diệt Sở Mặc, phù hợp với lợi ích chung của họ.

Ai ngờ tới thời khắc quan trọng, hai đồng minh lại đều phản bội.

Bọn họ tự mình lại trở thành bên duy nhất muốn giết Sở Mặc!

Điều này... thật sự là... gọi là gì nhỉ?

Trong lòng tu sỹ của Hồ gia đều uất nghẹn ngọn lửa căm giận, bọn họ ra tay không hề nể tình, ra tay vô cùng tàn nhẫn, khiến người khác cũng phải ghê rợn.

Đại phái đẳng cấp như vậy, đệ tử của đại tộc đều có huyết tính vượt xa những người khác, sự ngoan cường và kiêu ngạo trong cốt cách của họ là thứ mà người thường khó mà hiểu nổi.

Hầu hết đệ tử của Hồ gia cho dù có liều mạng cũng quyết phải kéo theo đối phương chết cùng!

Thời gian chưa tới một nén nhang thì đã có bảy, tám tu sỹ Nguyên Anh của Hồ gia chọn lựa tự phát nổ để chết cùng đối phương.

Cả một bầu trời bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

Người ngựa của ba bên chém giết lẫn nhau, hoàn toàn không có bất kỳ điềm báo nào, trong khoảnh khắc đã giết tới đỏ mắt.

Lúc này Sở Mặc giống như là một khán giả vậy, hắn trân trân nhìn người ngựa ba bên đang hỗn chiến.

Bởi vì có lúc, giữa tu sỹ của Chung gia và Cửu Nguyệt phái cũng xuất hiện vài lần ngộ thương.

Kiểu ngộ thương này khiến đám tu sỹ đã đỏ mắt trong nháy mắt khó mà dừng lại được.

Cho nên cứ đánh thôi, từ hai đánh một, lạ lẫm trở thành hỗn chiến ba bên!

-----o0o-----

Chương 1065: Hỗn chiến

Chương 1065: Hỗn chiến

Lúc này, gia chủ của Bình gia xuất hiện bên cạnh Sở Mặc, khẽ mỉm cười:

- Thế nào?

- Việc này...

đều là trước đó thương lượng xong xuôi rồi chứ?

Sở Mặc nhìn gia chủ Bình gia hỏi.

Gia chủ Bình gia lắc đầu:

- Chung Liệt và ta là huynh đệ sinh tử, lúc còn trẻ bọn ta cùng trải qua rất nhiều việc.

Cho nên ta chỉ tìm một mình hắn.

Chỉ có hắn là ta nắm chắc chắn nhất, còn về Cửu Nguyệt phái bên đó, thật sự không phải do ta liên lạc.

- Trước đây cũng là bọn họ đòi đánh đòi giết ta là dữ tợn nhất phải không?

Sở Mặc khẽ hỏi:

- Khi ở trong Huyễn Thần Giới cũng là Cửu Nguyệt Phái nói xấu ta thậm tệ nhất.

Bây giờ bọn họ như vậy là ý gì chứ?

- Rất đơn giản, Đông Phương Trường Thắng con người này quá thông minh.

Hắn phát hiện tình thế có gì đó bất thường, dùng thời gian ngắn nhất đưa ra quyết định, sau đó liền phản chiến với Hồ gia!

Tới lúc đó lại tới bàn bạc với ngươi, việc này... tin rằng ngươi cũng khó mà truy cứu tiếp được!

Gia chủ Bình gia nói.

- Rất khó truy cứu tiếp?

Sở Mặc cười nhạt:

- Bọn họ và Hồ gia chó cắn chó, liên quan gì tới ta chứ?

Thực ra cho dù là Chung gia... ta cũng không có nhiều thiện cảm với họ.

Gia chủ Bình gia cười gượng, nói:

- Trước đây một số lời nói của bọn họ quả là có hơi quá đáng, nhưng chỉ là diễn trò thôi.

Thì cũng phải diễn cho đạt, ngươi nói có đúng không?

Sở Mặc liếc nhìn gia chủ Bình gia, sau đó gật đầu:

- Chung gia có thể không truy cứu, nhưng Cửu Nguyệt phái ắt phải giải thích hợp lý với ta.

Gia chủ Bình gia gật đầu, sau đó đột nhiên khua tay, lớn tiếng quát:

- Lên!

Hàng loạt tu sỹ cao cấp của Bình gia bỗng chốc lao vào chiến trường, mục tiêu đầu tiên của họ chính là tu sỹ của Hồ gia.

Vốn dĩ tu sỹ của Hồ gia đang yếu thế, đang gắng gượng chống đỡ.

Bây giờ lại thêm Bình gia... nhất thời họ không cách nào chống đỡ được.

Gần như trong giây lát, quân đoàn tu sỹ dũng mãnh của Hồ gia đã bị đánh cho tan rã!

Tuy nhiên người của Bình gia đánh một hồi, bắt đầu đánh luôn cả người của Cửu Nguyệt phái!

Người của Cửu Nguyệt phái nhất thời dừng tay, trong lòng tự nhủ bọn ta là cùng một phe, tại sao các ngươi lại đánh?

Bọn họ nhận được lệnh truyền âm kêu bọn họ tấn công ai thì bọn họ tấn công người đó.

Đây chính là điểm quản lý nội bộ thành công của đại gia tộc và đại phái đẳng cấp.

Người bên dưới căn bản không hỏi gì cũng không đi hỏi làm gì!

Việc họ cần làm chỉ là làm mũi đao sắc nhọn, còn về người cầm đao, đương nhiên chính là gia chủ và chưởng môn các phái.

Đông Phương Trường Thắng quát lớn:

- Bình gia chủ...

Ngươi vậy là có ý gì?

Đến cả đồng minh cũng đánh sao?

Còn chưa đợi gia chủ Bình gia lên tiếng, gia chủ Hồ gia thân đẫm máu ngửa mặt lên trời cười lớn:

- Ha ha ha!

Đông Phương Trường Thắng, ngươi là đồ ngu si.

Ngươi thực nghĩ rằng lúc gần lâm trận đột nhiên phản chiến, người ta sẽ coi ngươi là đồng minh sao?

Đúng là giỏi tính toán, đến đồng minh của mình còn dám lừa gạt...

Ta thấy ngươi muốn giết Sở Mặc là giả, muốn giết Hồ gia mới là thật?

Hôm nay, Hồ Bá Đạo ta đánh đổi toàn bộ tinh nhuệ của Hồ gia đều chết ở đây cũng phải kéo theo người của Cửu Nguyệt phái cùng chết!

Đông Phương Trường Thắng vẻ mặt dữ tợn, nghiến răng nói:

- Khá lắm, Cửu Nguyệt phái ta hôm nay là nhắm Hồ gia các ngươi mà tới!

Hồ Bá Đạo ngươi có thể quên mối thù cha ngươi ám hại cha ta.

Nhưng Đông Phương Trường Thắng ta thì không bao giờ quên.

- Ngươi nói bậy cái gì?

Phụ thân ta ám hại phụ thân ngươi lúc nào?

Đông Phương Trường Thắng, ta thấy có ngươi điên rồi, ngậm máu phun người!

Hồ Bá Đạo toàn thân đẫm máu giận điên lên, tiếng hắn gào rú ghê người.

- Ngươi nghĩ rằng ta đang miệt thị ngươi sao?

Đông Phương Trường Thắng nghiến răng nói:

- Việc này ta đã điều tra tổng cộng hơn một trăm bảy mươi năm nay, cuối cùng đã có đủ bằng chứng, ngươi muốn chứng cứ, ta sẽ cho ngươi thấy.

Nói xong, hắn lấy ra một miếng ngọc giản từ trên người ném về phía Hồ Bá Đạo ở xa xa kia, rồi quát lớn:

- Tất cả người của Cửu Nguyệt phái đều không được tấn công Hồ Bá Đạo.

Những người khác cũng nể mặt Đông Phương Trường Thắng một chút, tạm thời đừng công kích hắn, ta phải để hắn chết mà nhắm mắt được!

Lúc này, tất cả mọi người quả thực cũng không tiếp tục tấn công Hồ Bá Đạo nữa, nếu không thì thân là thủ lĩnh của Hồ gia, tất cả lực công kích sẽ đều hướng về Hồ Bá Đạo.

Hồ Bá Đạo thở phì phì đón lấy miếng ngọc giản, sau đó cắn răng cắn lợi nói:

- Mối thù cả đời này của phụ thân ta không nhiều hơn năm, ta đều biết rõ cả, với Cửu Nguyệt phái của ngươi và Đông Phương gia đều không có quan hệ nào, Đông Phương Trường Thắng... ta sao phải xem thứ mà ngươi vứt cho ta?

- Ha ha ha, ngươi chột dạ rồi!

Đông Phương Trường Thắng cười nhạt, ngửa mặt lên trời nói:

- Phụ thân, người trên trời có linh thiêng, thì lập tức có thể nhắm mắt rồi, con sắp báo thù được cho người rồi!

Ánh mắt Hồ Bá Đạo tỏ rõ vẻ nghi ngờ, chiến tranh có thể đánh, thù hận có thể kết, nhưng hắn không muốn chiến đấu và kết thù mà không minh bạch gì.

Đặc biệt là Đông Phương Trường Thắng miệt thị phụ thân hắn như vậy khiến hắn không thể nào nhẫn nhịn được.

Hắn cầm lấy miếng ngọc giản, vừa xem qua thì một tên tu sỹ của Hồ gia liền trầm giọng nói:

- Gia chủ, nơi này có vấn đề, hay là để ta xem cho!

Đây là một thủ hạ tâm phúc của Hồ Bá Đạo, hắn vô cùng tận tâm và trung thành với gia chủ, là loại mà dù có phải chết cũng nhất định phải chết trước mặt gia chủ.

Hồ Bá Đạo do dự một hồi rồi đưa miếng ngọc giản cho tên tu sỹ kia.

Lúc này, Đông Phương Trường Thắng đột nhiên truyền âm cho thủ hạ phải lập tức giết ngay tên cầm miếng ngọc giản.

Nhưng cũng đã chậm trễ, tinh thần lực của tên tu sỹ này vừa chạm vào miếng ngọc giản, đầu hắn lập tức nổ tung!

Chết thảm tại chỗ!

Hồ Bá Đạo thấy vậy toát mồ hôi lạnh, sau đó hắn giận tới không kìm được mà hộc máu tươi:

- Đông Phương Trường Thắng, ngươi là đồ súc sinh vô liêm sỉ...

Ta và ngươi không chết không xong chuyện!

Đông Phương Trường Thắng lúc này hét lớn:

- Là do ngươi ngu si, cái gì cũng tin, giờ đã là không chết không hết chuyện rồi, vậy mà vẫn tin vào thủ đoạn của ta.

Giết ta cũng giết rồi, còn hỏi lý do gì?

Ta nói gì ngươi tin đó, không phải là ngươi ngu dốt thì là gì?

Gia chủ Hồ gia cũng điên cuồng chửi bới, bắt đầu đánh trả.

Nhất thời giữa Cửu Nguyệt phái và Hồ gia trở thành đối thủ một mấy một còn, thậm chí họ còn không thèm đếm xỉa tới Chung gia và Bình gia, đôi bên đánh thành một vòng.

-----o0o-----

Chương 1066: Bên trong đại thế lực

Chương 1066: Bên trong đại thế lực

Sở Mặc đứng bên xem bĩu môi, hắn nhìn gia chủ Bình gia đứng bên:

- Đây chính là phong thái của gia tộc hào môn và đại phái đẳng cấp của Linh Giới sao?

Mọi người đều vậy à?

Gia chủ Bình gia hơi ngại ngùng cười:

- Binh bất yếm trá (chiến tranh không ngại việc dối lừa nhau)...

Binh bất yếm tra mà!

Sở Mặc thất vọng, hắn dường như có những nhìn nhận khác về những khuôn mặt mồm mép vô sỉ của các đại nhân vật này.

Đây quả là điều khiến nhận thức của Sở Mặc nảy sinh toàn những điều mới mẻ về đại nhân vật trong giới tu hành.

Bởi vì cho dù là ở Nhân Giới, những trận đấu giữa mấy hào môn quý tộc cũng khó mà xuất hiện tiết mục xoay ngược một cách ngoạn mục thế này.

Không những chỉ là lúc lâm trận phản chiến khiến người ta kinh ngạc, mà còn là giữa các đại nhân vật tự mình ra trận, lừa bịp người khác tới mức quá chân thực, biểu cảm khuôn mặt vô cùng sắc nét tỉ mỉ, ngay cả Sở Mặc lúc bấy giờ cũng xém chút tin vào lời của Đông Phương Trường Thắng.

Gia chủ Bình gia ngẫm nghĩ hồi lâu, rầu rĩ nói với Sở Mặc:

- Mặc dù đều được coi là đẳng cấp, nhưng trên thực tế, có mấy nhà nào mà không muốn được coi là duy nhất...

Sở Mặc đột nhiên hiểu ra.

Nói cho cùng ngoại trừ Bình gia ra, mấy gia tộc này có lẽ đều không coi mình là kẻ địch thực sự của họ, thậm chí có thể ngay cả Bình gia... lúc đó cũng không coi hắn là kẻ địch thực sự!

Đại địch trong mắt bọn họ chỉ có lẫn nhau!

Cho nên, một khi xuất hiện cơ hội tiêu diệt được đối phương, chả ai lại bỏ qua cả!

Điều này không liên quan gì tới chiến lực của Sở Mặc, không coi Sở Mặc là kẻ địch thực sự không có nghĩa bọn họ coi thường Sở Mặc.

Mà bởi vì Sở Mặc chỉ là khách qua đường ở Linh Giới, sớm muộn cũng rời đi!

Cho dù Sở Mặc có lập ra một đại thế lực ở Linh Giới, nhưng muốn thực sự trỗi dậy, trong mắt bọn họ ít nhất cũng cần tới mấy trăm, ngàn năm, thậm chí mấy ngàn năm.

Điều này bọn họ thực sự không để ý tới!

Toàn bộ Linh Giới rộng lớn vô cùng, gia tộc lớn bé nhiều không kể xiết, trước khi thực sự trỗi dậy, thì sẽ không được các thế lực đẳng cấp quá mức chú ý tới.

Một điểm nữa chính là có ví dụ của Bình gia bày ra trước mắt, trong lòng bọn họ thật ra không phải vô cùng sợ hãi Sở Mặc.

Bởi họ cảm thấy chỉ cần tìm đúng điểm yếu của Sở Mặc...

Đó chính là bản chất Sở Mặc không quá tàn nhẫn!

Đừng thấy việc Sở Mặc tiêu diệt Độc Cô Sơn khiến thiên hạ khiếp sợ mà đánh giá.

Nhưng trong mắt những đại thế lực này, chỉ cần trước mặt Sở Mặc chịu cúi đầu chịu thua, vậy thì kết quả sẽ không quá tồi tệ!

Bởi vì mối thù duy nhất giữa họ và Sở Mặc chính là vì bọn họ đã từng muốn san bằng Cẩm Tú Thành!

Nhưng cuối cùng đã thất bại!

Chỉ cần cam đoan về sau tuyệt đối không tái phạm, vậy thì ân oán giữa hai bên thực sự sẽ được hoá giải.

Sở Mặc chẳng phải chỉ là muốn ra oai, muốn khiến cho tất cả tu sỹ trong Linh Giới sau này không dám tìm hắn gây sự, không dám động chạm tới thế lực sau lưng hắn?

Hắn đã làm được!

Hắn ta danh chấn thiên hạ!

Từ Âu Dương gia tới Bình gia, rồi lại Độc Cô Sơn, hắn đã hoàn toàn chấn áp được tất cả mọi người trong Linh Giới!

Vậy là đủ rồi!

Những thế lực chúng ta còn lại, vào thời điểm mấu chốt, chọn lựa giống Bình gia quỳ gối xin tha, hứa rằng sau này không tái phạm nữa.

Giết người chẳng qua là khiến đầu rơi trên đất, hắn làm gì được nữa?

Điều này chính Sở Mặc cũng không thể phủ nhận, nếu những thế lực này đều làm được như vậy, thế thì hắn sẽ không cứng nhắc mà giết sạch bọn họ.

Có lúc phải mạnh mẽ, nhưng quá mạnh bạo sẽ đem lại tác dụng phụ.

Nói cho cùng hắn vẫn phải rời khỏi Linh Giới.

Cho nên chuyến này hắn chỉ cần lập uy!

Chỉ cần đạt tới mục đích tạo uy thế là đủ rồi, còn về quá trình như thế nào, thật sự không phải vấn đề cốt lõi nhất.

Cho nên nói rằng người thông minh trên đời này thực ra rất nhiều, trong lòng các đại nhân vật đó còn sâu sắc hơn Sở Mặc nhiều!

Hồ gia kỳ thực cũng không ngốc nghếch, chỉ là bọn họ phán đoán tình huống sai lầm, người nói chuyện của Hồ gia là Hồ Bá Đạo cũng không vô liêm sĩ như mấy nhà khác, lại thêm tin tức không chuẩn, họ không ngờ rằng Chung gia và Bình gia sớm đã câu kết ngầm.

Cho nên mới bị ăn một cú đau như vậy.

Sở Mặc mặc dù đã nghĩ kỹ mọi việc, nhưng về việc mấy đại thế lực đẳng cấp này lợi dụng hắn để gây ra việc này, trong lòng hắn vẫn vô cùng khó chịu.

Không ai thích bị lợi dụng hết!

Gia chủ Bình gia trầm giọng nói:

- Bình gia kiên trì đứng bên công tử!

Thật ra hắn có giải thích hay không thì với Sở Mặc cũng vậy, tuy nhiên việc Bình gia dám sả thân lúc hắn gặp nguy hiểm, mối ân tình này hắn nhận rồi, e là dù họ có ý lợi dụng hắn, Sở Mặc cũng đành không làm quá được!

Bốn thế lực đẳng cấp giờ đã đành thành một vòng, hoàn toàn trở nên hỗn chiến!

Sở Mặc là người trong cuộc, lúc này lại chả hề hấn gì, hắn chỉ việc đứng đó quan sát náo nhiệt.

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên nghĩ tới một việc, hắn liếc mắt nhìn gia chủ Bình gia:

- Những người hôm nay tới đây, thật sự là toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của các thế lực cấp cao của các người sao?

Mỗi nhà đều như đã hẹn trước, hơn bốn ngan, không tới năm ngàn người.

Trong số những người này, đại đa số đều là tu sỹ Kim Đan kỳ Điên Phong, hơn nữa tuổi tác cũng không nhỏ.

Mỗi tu sỹ Nguyên Anh của các nhà đều khoảng bốn, năm trăm người, chiếm khoảng một phần mười lực lượng tổng thể.

Lực lượng này đương nhiên đã rất hùng mạnh, nhưng Sở Mặc lại có cảm giác đây dường như không phải toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của những thế lực này.

Theo như sức mạnh của những gia tộc, môn phái này, mỗi nhà tìm ra hơn ngàn tu sỹ Nguyên Anh cũng không phải chuyện khó.

Gia chủ Bình gia khẽ mỉm cười:

- Đương nhiên không phải toàn bộ lực lượng rồi.

Nói xong, hắn nhìn Sở Mặc vẻ thâm ý sâu xa:

- Công tử dựa vào sức một mình đã tiêu diệt cả Độc Cô Sơn, quả là vô cùng hùng mạnh.

Nhưng công tử thật sự cảm thấy tất cả đệ tử của Độc Cô Sơn...

đều chết sạch rồi sao?

- Vậy thì không thể nào.

Sở Mặc lắc đầu, họ cũng không phải không tỉnh táo.

Một đại phái đẳng cấp trong Linh Giới chiếm cứ sông núi trong phạm vị mấy trăm vạn dặm, những người có liên quan tới họ nào phải chỉ có mấy tỷ người?

Trong đó những tu sỹ lớn nhỏ ít nhất cũng phải có hơn mấy ngàn vạn người!

Cho dù hắn có phá huỷ cả tổ đình của Độc Cô Sơn, giết hết đám tinh nhuệ, nhưng tuyệt đối không thể chém tận giết tuyệt tất cả đệ tử của Độc Cô Sơn.

-----o0o-----

Chương 1067: Cuộc chiến phân chia thế lực (1)

Chương 1067: Cuộc chiến phân chia thế lực (1)

Tuy nhiên những người còn sống sót sau này có dám đi Cẩm Tú Thành báo thù hay không thì đó lại là việc khác.

Dẫu sao những người thực sự xem nhẹ mạng sống của mình cũng chỉ là số ít, có mấy ai biết rõ phải chết mà dám đi tìm cái chết đâu?

Gia chủ Bình gia cười:

- Không chỉ là vấn đề không thể nào.

Sở Mặc đưa mắt nhìn hắn.

Gia chủ Bình gia nghiêm túc nói:

- Âu Dương gia thật sự đã bị thương gân động cốt rồi.

Đám tinh nhuệ của họ tổn thất nghiêm trọng, nhưng nền tảng của họ vẫn rất mạnh.

Liệt Hoả Giáo chỉ tổn thất một bộ phận, mất đi hai thiên tài huyết mạch khiến họ đau đớn, nhưng chưa tới mức thương gân động cốt.

Còn về Độc Cô Sơn...

Bọn họ quả là tổn thất nghiêm trọng nhất.

Nhưng trong mắt ta, bọn họ vẫn giữ được nền móng vững chắc!

Mấy đại gia tộc, đại môn phái đẳng cấp này đã trải qua sóng gió quá nhiều trong dòng chảy lịch sử.

Chuẩn bị và để lại đường lui cũng vô cùng hoàn thiện.

Rất ít người có thể hoàn toàn nhổ tận gốc rễ bọn họ.

Trừ khi là giữa hai đại thế lực triển khai chiến tranh toàn diện, kiểu như thực sự không chết không chấm dứt.

Nhưng hiện nay, những thế lực này đối với công tử quả là e sợ tới cực điểm.

Cho nên, cho dù bọn họ sau này còn có thể đông sơn tái khởi (lần nữa trỗi dậy), nhưng nếu một ngày công tử vẫn ở Linh Giới, bọn họ tuyệt đối sẽ không tới gây sự với công tử.

Gia chủ Bình gia nói xong, mỉm cười:

- Còn về trận chiến trước mắt này...

Sở Mặc nhìn gia chủ Bình gia.

Gia chủ Bình gia điềm nhiên nói:

- Chẳng qua là một trận chiến phân chia lại thế lực mà thôi!

Sở Mặc chăm chú nhìn về bốn thế lực đang chiến đấu thành một vòng lớn phía xa kia, liên tiếp có người ngã xuống, từ trời cao rơi xuống đất.

Bầu trời trên cao cũng biến thành một màn đỏ máu, giống như là một ngọn lửa đang thiêu đốt.

Trên thực tế đó là màu đỏ máu của tu sỹ đã nhuộm đỏ cả bầu trời.

- Cuộc chiến giữa thế lực của các tu sỹ từ xưa tới nay đều rất tàn khốc, thậm chí còn có khả năng tổn thất cả gia chủ.

Nhưng thế lực thường ít khi hoàn toàn bị diệt vong.

Bên thất bại sẽ mất đi nhiều tài nguyên, cũng có thể vì vậy mà suy tan khó gượng dậy nổi, trở thành hạng hai...

Thậm chí là thế lực hạng ba.

Gia chủ Bình gia xúc động nói:

- Nhìn chúng lịch sử của Linh Giới thì ngươi sẽ phát hiện, trận chiến như thế này thực ra rất nhiều, cũng có quá nhiều thế lực từng huy hoàng cực thịnh, cuối cùng hoàn toàn biến mất khỏi Linh Giới.

Ví như... khu di tích mà công tử trước đây từng thăm dò qua.

- Thanh Hư Môn sao?

Sở Mặc hỏi.

Gia chủ Bình gia gật đầu:

- Phải, Thanh Hư Môn từng là môn phái hùng mạnh nhất khắp Linh Giới, không phải là một trong những đâu!

Lúc bọn họ huy hoàng, những môn phái gia tộc như chúng ta...

đều bị ánh hào quang của họ bao phủ, hoàn toàn không có bất kỳ năng lực nào để tranh giành với họ.

Lúc Thanh Hư Môn cường thịnh nhất, tu sỹ nửa bước Luyện Thần phải có hơn ngàn người!

Tu sỹ Nguyên Anh nhiều không kể xiết.

Nhưng về sau, cũng vẫn suy tàn.

Cho dù Thanh Hư đạo trưởng đó giờ đã ở Thiên Giới, trở thành một trong những đại lão của Thiên Giới, nhưng đối mặt với việc này cũng chỉ đành thở dài, lực bất tòng tâm!

Cực thịnh mà suy tàn... giống như là một lời nguyền vậy, thứ mà chúng ta khẩn cầu chẳng qua chính là quá trình suy tàn, có thể sẽ tới chậm một chút, nhưng thế lực của thiên đạo thật sự là thứ không ai tránh khỏi được!

Sở Mặc gật đầu, lòng thầm nghĩ: "Lời này của hắn mặc dù không nhắm vào ta, nhưng với ta chưa chắc đã không phải là một lời cảnh tỉnh.

Tâm nguyện lớn nhất của ta từ trước tới nay chính là muốn Phiêu Diêu Cung trở thành môn phái hùng mạnh nhất trong bầu trời này, không phải là một trong những.

Theo quy luật này, khi mà môn phái đó thật sự thành như vậy, thế thì tương lai ắt sẽ có ngày cũng suy tàn, vậy thì ta cũng sẽ cảm thấy bất đắc dĩ như thế..."

Sau đó, Sở Mặc lại tự cười thầm bản thân đã suy nghĩ quá nhiều, chưa nói tới đạo lý tự cổ chí kim không thay đổi rằng con cháu sau này tự có phúc của con cháu chúng nó.

Riêng một điều...

Phiêu Diêu Cung hiện giờ chỉ có thể coi như là môn phái lớn mạnh nhất Nhân Giới.

Ở Linh Giới... một chút thanh danh cũng không có!

Muốn được lo lắng chuyện cực thịnh mà suy tàn, trước hết thì phải hưng thịnh cái đã...

Nếu không thì nói gì tới hưng thịnh rồi suy tàn?

Nghĩ vậy, tâm sự phiền muộn trong lòng Sở Mặc lập tức nhẹ nhõm hẳn, sau đó hắn bắt đầu xem trận chiến hấp dẫn này.

Gia chủ Bình gia hơi nheo mắt lại, khoé mắt thoáng liếc nhìn biểu cảm lúc này của Sở Mặc, trong lòng cũng có chút xúc động: "Đây đúng là một thanh niên thông minh, hơn nữa lòng hắn vô cùng kiên định.

Không phải ai cũng có thể khiến lòng hắn lay động.

Xem ra sách lược đã định ra trước đây không thể thay đổi, phải giao hảo với hắn!

"

Những lời hắn vừa nói thực ra không hẳn không có ý dò xét ý của Sở Mặc.

Hắn muốn xem người thanh niên này rốt cuộc dã tâm lớn tới đâu, rốt cuộc có thể làm việc lớn đến thế nào?

Một người mạnh mẽ và một nhóm người mạnh mẽ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Nếu chỉ có một mình Sở Mặc hùng mạnh, vậy sớm muộn Cẩm Tú Thành cũng sẽ có ngày bị phá tan.

Mấy đồ đệ đồ tôn của Sở Mặc, thậm chí là cả đám người hiện giờ bên hắn e là cũng gặp hoạ.

Những đại thế lực đẳng cấp đã chiếm cứ Linh Giới cả mấy vạn năm đều không phải dạng ăn chay, Cây có bóng, người có uy, trừ khi hoàn toàn tiêu diệt bọn họ, nếu không ắt có ngày bọn họ trỗi dậy.

Vậy thì mối thù khắc cốt ghi tâm này cũng đủ để các đại thế lực sau khi khôi phục lại sẽ báo thù tàn nhẫn với Cẩm Tú Thành!

Lúc đó, Sở Mặc sớm đã phi thăng Tiên Giới rồi, cho dù biết thì đã sao chứ?

Lẽ nào còn quay lại Linh Giới hay sao?

Giới tu hành là như vậy, rời đi là rời đi, muốn phi thăng thì ngàn vạn khó khăn, nhưng muốn qua lại cũng là khó khăn vạn ngàn.

Cho nên nếu Sở Mặc chỉ là một người "cá nhân hùng mạnh", vậy thì Bình gia cũng chỉ giao hảo với một mình hắn, đợi sau khi hắn rời đi rồi, sẽ từ từ cắt đứt liên lạc với Cẩm Tú Thành.

Nhưng nếu Sở Mặc không phải loại người "cá nhân hùng mạnh" là đủ rồi, nếu hắn có bản lĩnh khiến tất cả những người quanh hắn đều trở nên mạnh mẽ, vậy thì Cẩm Tú Thành sẽ trở thành một lực lượng không thể xem nhẹ được!

Cho dù cân nhắc từ phương diện nào, Bình gia đều phải kết giao với Cẩm Tú Thành, hơn nữa phải là kiểu giao hảo thân thiết!

Hình thành một quan hệ đồng minh thật sự!

-----o0o-----

Chương 1068: Cuộc chiến phân chia thế lực (2)

Chương 1068: Cuộc chiến phân chia thế lực (2)

Những việc mà trong lòng gia chủ Bình gia đang suy nghĩ, Sở Mặc không hề hay biết, cho dù biết được, hắn cũng không bận tâm lắm.

Lúc này sự chú ý của hắn đang bị thu hút bởi trận chiến ở phương xa kia.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc được mục sở thị quan sát một trận chiến ác liệt như vậy với tư cách người ngoài cuộc.

Các kiểu thuật pháp của tu sỹ đều sử dụng cả, vô cùng rực rỡ, trên bầu trời màu huyết kia lại à một vẻ diễm lệ lạ thường.

Trước nay Sở Mặc chỉ nắm được công pháp, từ Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ ban đầu, tới Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp, U Minh Bát Đao, Thiên Trọng Thủ... sau này lại đạt được vô số truyền thừa của Chí Tôn ở trong Quy Khư...

Bất kỳ loại nào đều khác biệt về bản chất so với những công pháp của các tu sỹ ở Linh Giới!

So với những công pháp mà mấy người này tu luyện thì đúng là cao cấp hơn nhiều!

Thế cho nên việc Sở Mặc gần như chưa từng tận mắt chứng kiến các tu sỹ Linh Giới thi triển công pháp lúc chiến đầu.

Một chiêu Chí Tôn thuật khi đánh ra thì đối phương đã chết rồi, hà tất phải để ý xem bọn họ tu luyện công pháp gì?

Nhưng lần này, sau khi Sở Mặc quan sát tỉ mỉ, cuối cùng đã ngộ ra một đạo lý.

Trên đời này thật sự không tồn tại công pháp vô dụng, chỉ có tu sỹ bất lực thôi!

Những tu sỹ thuật pháp mà trước đây hắn hoàn toàn không để lọt mắt, nếu dùng vào lúc thích hợp nhất sẽ sản sinh uy lực tạo thành thương tổn, không ngờ lại không hề thua kém nhiều so với Chí Tôn thuật của hắn!

Cho dù Sở Mặc sẽ không vì vậy mà đi học những công pháp này, nhưng sau khi lĩnh ngộ được điều này thì hắn đã hiểu ra, bản thân hắn sở dĩ trước nay chưa từng đánh mà không thắng, không phải vì kỹ thuật chiến đấu của hắn thật sự vượt qua đối phương vô số lần, mà bởi vì chiến lực của hắn quá mạnh, căn bản không để đối phương kịp có cơ hội nào đánh trả!

Nếu thật sự có ngày gặp phải đối thủ hùng mạnh vây quanh hắn, vậy kết quả sẽ như thế nào?

Thật sự khó mà đoán được!

Xem ra ta cũng phải chú ý tâm tính của ta mới được.

Liên tiếp đại thắng khiến lòng tin của Sở Mặc trở nên vô cùng thừa thãi, đồng thời ít nhiều cũng sản sinh chút kiêu ngạo.

Kiểu ngạo mạn này không liên quan gì tới trái tim vô địch đó, ngạo mạn có nghĩa là tự đại, tự đại có nghĩa là... lơ là.

Mà lơ là sẽ khiến kẻ địch thừa cơ tiến tới!

Đó mới là điểm chí mạng!

Gia chủ Bình gia đứng bên luôn lén quan sát biểu cảm của Sở Mặc, ít nhiều hắn cũng nhìn ra được sự thay đổi trong tâm trạng của Sở Mặc.

Bề ngoài dù vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đã gợn lên những đợt sóng lớn rồi.

Một thanh niên dũng mãnh như vậy, đã ưu tú tới bước này rồi, đừng nói là ở Linh Giới, cho dù là ở Tiên Giới, thậm chí cả Thiên Giới cũng có thể gọi là loại đẳng cấp nhất rồi!

Nhưng mà sau khi hùng mạnh như vậy vẫn không ngừng học hỏi, không ngừng cảnh tỉnh chính mình bất cứ lúc nào.

Loại người này... mới là loại đáng sợ nhất!

Gia chủ Bình gia lúc này đột nhiên vô cùng ngưỡng mộ lựa chọn trước đó của mình, hắn nhìn bốn phương hỗn chiến, nhìn xuống dưới chân bức tưởng đổ nát của Độc Cô Sơn, trong lòng hắn thầm than thở: "Lúc đó nếu đi sai một bước, thế lực đen đủi hôm nay tuyệt đối cũng có một phần của Bình gia rồi!

"

Trận chiến bên kia vẫn tiếp diễn, đánh cho hừng hực khí thế!

Cùng lúc đó, ở Huyễn Thần Giới, trên bản tin lại đang náo loạn cả lên.

- Đây là tiết tấu gì chứ?

Thứ mà bọn ta muốn xem là một mình Sở Mặc đại chiến quân đoàn tinh anh của các gia tộc đẳng cấp trong Linh Giới!

Bây giờ các ngươi lại đưa lên cái thứ quái gì thế này?

- Gặp ma rồi, đây đúng là trò đùa mà?

Không pahir nói rằng phải vây hãm tấn công Sở Mặc sao?

Sao lại tự đánh người của mình thế?

- Cái gì?

Bởi vì sự chen vào đột ngột của một gia tộc mà dẫn tới gia tộc khác liền phản chiến, sau đó lại có một gia tộc thấy tình thế không hay... cũng lại cầm đạo chém về đồng minh bên cạnh?

Cái gia tộc mà thấy tình thế không hay rút đao hướng về đồng minh của mình, lại là cái người lúc đầu đề xướng?

Điên mất thôi, ai tới cứu ta với, nói ta biết rốt cuộc đã xảy ra việc gì?

Tại sao Linh Giới lại hỗn loạn như vậy?

- Hài nhi, vừa nhìn là biết ngươi quá đơn giản, xuất thân cũng không ra sao?

Nếu như ngươi xuất thân từ đại tộc thì đã không nói ra lời như vậy rồi.

Xin mời mọi người tìm xem toàn tập của bộ tiểu thuyết!

- Gia xuất thân gia tộc thế nào liên quan gì ngươi?

Có bản lĩnh thì mọi người nói ra huyết mạch của chính mình đi.

Ta là huyết mạch đẳng cấp màu xanh lục, ngươi là huyết mạch gì?

Có mạnh hơn ta thì nói xem!

- Đừng cãi nhau loạn lên nữa, ai nói ta biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế?

Tên Sở Mặc đó lại gây ra rối loạn nào rồi?

- Vốn dĩ tam đại thế lực của Linh Giới phái đi quân đoàn tinh anh phải tử chiến với Sở Mặc, kết quả quân đoàn của tam đại thế lực lại xảy ra nội chiến, có quân đoàn tinh anh của một đại thế lực khác sau đó đã tham gia trận chiến, dẫn tới việc Sở Mặc chỉ có thể đứng ngoài xem náo nhiệt...

Đây là cái quái gì thế?

Bản tin của Huyễn Thần Giới bỗng chốc bị tàn sát toàn là tin tức liên qua tới trận chiến của Linh Giới!

Những tin tức khác nhất thời đều bị che lấp cả, khắp Thiên Giới, Tiên Giới, Linh Giới, tất cả tu sỹ có thể tiến vào Huyễn Thần Giới đều tập trung theo dõi trận chiến này.

Đây với Linh Giới mà nói cũng là lần đầu tiên trong lịch sử!

Nhưng tâm trạng của nhiều tu sỹ tới từ Linh Giới đều vô cùng hoang mang, không biết là vì cái gì.

Bởi vì nếu không phải là Sở Mặc, tin tức của Linh Giới căn bản sẽ không nhận được sự quan tâm của nhiều tu sỹ Tiên Giới và Thiên Giới tới vậy.

Bọn họ chẳng qua muốn xem thiên tài được Giới Linh của Huyễn Thần Giới bảo vệ trong truyền thuyết rốt cuộc sẽ thể hiện như thế nào mà thôi.

Còn về cái gọi là trận chiến của Linh Giới, trong mắt tu sỹ Tiên Giới và Thiên Giới cũng chẳng khác mấy so với chuyện mấy đứa trẻ tập làm người lớn cãi nhau.

Bất kỳ một đại tu sỹ của Tiên Giới nào nếu giáng lâm vào trận chiến đó, một người cũng dễ dàng trấn áp cả vạn tên tu sỹ kia!

Cho nên, trận chiến của Linh Giới thực chất không khiến bọn họ thấy hứng thú.

Chẳng qua là trận đấu này kịch tính quá lớn khiến những người này đều cảm thấy náo nhiệt.

Kỳ Tiêu Vũ nhìn bản tin trong tay, khuôn mặt lộ vẻ dở khóc dở cười.

Nàng không ngờ rằng trận chiến vốn là một người đấu lại tam đại thế lực, đến cuối cùng lại diễn biến thành kết cục này.

-----o0o-----

Chương 1069: Một trận chiến liên quan cả tam giới

Chương 1069: Một trận chiến liên quan cả tam giới

Cửu Nguyệt phái đột nhiên phản bội, Chung gia cũng đột nhiên trở mặt, Bình gia cũng đứng bên phía Sở Mặc tham gia vào.

Ngược lại, Sở Mặc vốn là đương sự thật sự trong việc này lại việc gì cũng không xảy ra, chỉ ở đó xem náo nhiệt!

- Không ngờ bọn họ lại lợi dụng Sở Mặc để tiến hành phân chia lại đẳng cấp giữa các thế lực?

Cũng thật đáng trách mà!

Kỳ Tiêu Vũ xuất thân Linh Giới nên rất dễ dàng đoán được ý đồ của mấy đại thế lực này, đôi mắt nàng thoáng ánh lên một suy nghĩ, rồi nàng đứng dậy, thoắt cái đã biến thành một tia chớp đen, tan biến trong hư không.

Từ sau khi dung hợp với Hắc Ám Thánh Khí, nhất cử nhất động của Kỳ Tiêu Vũ càng khiến người ta có cảm giác thần bí.

Toàn thân thay đổi hoàn toàn.

Mặc dù tướng mạo vẫn vậy, nhưng cho dù những tộc người của Tinh Linh tộc gặp lại nàng, cũng sẽ nghi ngờ người trước mặt rốt cuộc có phải là công chúa của bọn họ.

Tuy nhiên với Kỳ Tiêu Vũ mà nói, nàng không hề bận tâm.

Nàng chỉ cần bảo vệ cho trái tim đó không đổi thay, còn về tác phong hành sự và sự thay đổi trong tính tình, đó không phải thứ nàng có thể khống chế được.

Nàng biết, từ sau khi lựa chọn Hắc Hoá, tốc độ tăng lên thực lực của nàng đã tiến cực kỳ nhanh chóng!

Đồng thời, những người trên bản tin chú ý tới động tĩnh của Sở Mặc, có người vui mừng, có người không nói gì, cũng có người khó chịu.

Ví như là những người của Thượng Quan gia, Gia Cát gia và Lạc gia, mỗi người đều có cảm giác rất khó hiểu.

- Đáng chết, vận khí của tên tiểu súc sinh này sao lại tốt thế?

Những người của thế lực đẳng cấp trong Linh Giới đều là đồ ngốc hết sao?

Bọn họ không thể giết Sở Mặc trước rồi mới nội chiến được sao?

- Thật lãng phí cơ hội mà!

Cơ hội tốt như vậy!

Quả là trời ban cho cơ hội!

Nhiều tu sỹ cùng chiến như vậy, mỗi người một thuật pháp cũng đủ tiêu diệt tên Sở Mặc đó rồi.

Cho dù mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết hắn rồi.

Không ngờ lại đánh giết lẫn nhau, một đám ngu si!

Tức chết đi được!

- Những người xuất thân từ nơi nhỏ bé đúng là không có kiến thức.

Mỗi người... cũng chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, đúng là ngu si!

Tuy nhiên phần đông những người quan tâm tới việc này đều không có thù oán gì với Sở Mặc, bọn họ nhìn việc này từ góc độ hoàn toàn khác so với những người khác.

- Người này sau này rất có thể trở thành một người cự phách trẻ tuổi thực sự, giống như là những thiên kiêu của Thiên Giới vậy.

- Khá lắm, những thiên kiêu thực sự đó chính là tuyệt thế thiên tài mà đến ngay cả Huyễn Thần Giới cũng coi thường không tiến vào.

- Ai dô, những nhân tài đó chính là thiên tài.

Ta không thích người khác đem cái danh xưng thiên tài cắm lên đầu ta.

Bởi vì ta không phải.

Thiên tài... không phải không đáng tiền, không phải ai cũng đủ tư cách để được gọi như vậy!

- Ta cảm thấy Sở Mặc đích thị là một thiên tài, là một tuyệt thế thiên kiêu, tương lai hắn chắc chắn có cơ hội tranh cao thấp với những thiên tài đẳng cấp trên Thiên Giới!

Mong là hắn ta có thể lật đổ được hết đám tiểu tử đó!

- Ha ha ha, ta cũng nghĩ vậy đấy.

Nếu như để một thiếu niên xuất thân từ Nhân Giới bước ra lật đổ hết bọn chúng.

Ta thấy sau này đám người đó còn dám kênh kiệu được nữa?

Cảm thấy vào Huyễn Thần Giới mất mặt sao, khinh thường không làm bạn với chúng ta...

Ha ha ha, lần này sẽ có một người bước ra từ Huyễn Thần Giới để điều trị bọn họ!

Sở Mặc vẫn mải quan sát trận đấu giữa các tu sỹ của Linh Giới, cho nên không chú ý tới mức độ náo nhiệt trên bản tin.

Đương nhiên hắn cũng không ngờ, trận chiến trọng đại này lại có người phát sóng trực tiếp tình hình trận đấu trên bản tin.

Tuy nhiên gia chủ Bình gia lại biết việc này, trong lòng hắn vô cùng rõ, những người âm thầm quan sát trận chiến này vô cùng nhiều!

Linh Giới cũng không phải chỉ có mấy đại thế lực đẳng cấp này, những thế lực ngang bằng với bọn họ ít nhất cũng phải có mười mấy nhà!

Những người đó e là sớm đã phái người tới đây, ẩn nấp ở nơi nào đó quan sát tình hình rồi.

Trận chiến bên đó vốn đã nghiêm trọng mà bên bất lợi rơi vào Hồ gia, lúc này vẫn đang ra sức chống chọi lại.

Bởi vì người của Chung gia và Bình gia bắt đầu hữu ý vô ý tập trung vào Cửu Nguyệt phái.

Hồ gia nào có thể bỏ qua cơ hội này?

Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Hồ Bá Đạo, bọn chúng liều mạng xông vào tấn công Cửu Nguyệt phái.

Chưởng môn Cửu Nguyệt phái là Đông Phương Trường Thắng giận giữ hét toáng lên, nhưng cũng không còn cách nào khác.

Hắn cũng biết, tự hắn là người đề xuất việc lần này, nhưng lúc lâm trận lại trở mặt, hành vi này đúng là rất mất nhân phẩm.

Nhưng hắn cũng không còn cách nào khác!

Nếu thật sự đứng về phía Hồ gia, vậy thì sau cùng đây ắt là trận chiến đôi bên cùng thảm thương!

Hơn nữa...

đó là trong trường hợp tên Sát Thần đó không tham chiến!

Một khi Sở Mặc bước vào, cục diện ắt sẽ phát sinh thay đổi cực lớn!

Đến lúc đó, những người của Hồ gia và Cửu Nguyệt phái e là đều chết tại đây.

Hắn thật không muốn chịu đừng sự đả kích này, không muốn Cửu Nguyệt phái vì vậy mà bị trọng thương.

Cho nên, hắn giành ở trước mặt Hồ Bá Đạo, lúc lâm trận mới trở mặt, đánh một đòn trí mạng vào Hồ gia!

Nhưng đáng hận là Chung gia và Bình gia nhanh chóng vạch trần kế hoạch của hắn, hơn nữa còn trực tiếp chĩa mũi dùi vào Cửu Nguyệt phái.

Lần này hay rồi, cục diện vốn là ba đánh một, giờ lại thành hai chọi hai.

Hơn nữa hiện giờ người của Chung gia và Bình gia lại không ra tay với tu sỹ của Hồ gia.

Giờ lại là cục diện ba đánh một.

Chỉ có điều Cửu Nguyệt phái ban đầu từ người chủ động đánh người ta, giờ biến thành người bị đánh!

Đây đúng là xui xẻo!

Mấy lão hồy đáng chết này!

Lại không thể có một người ngu dốt đi một chút sao?

Trận hỗn chiến đánh tới tận lúc này, phần lớn tu sỹ đã gần như cạn sức và pháp lực, số người ngã xuống ngày càng nhiều.

Đặc biệt là tu sỹ Kim Đan kỳ của hai bên gia tộc.

Lúc này giống như là vật hy sinh vậy, lần lượt ngã xuống.

Xem tới đây, Sở Mặc cuối cùng cũng ngộ ra, hắn thấy những gia tộc này ai nấy đều có mục đích riêng, những tu sỹ Kim Đan phái tới đấy, phần đông đều là những kẻ không còn khả năng thăng tiến, trong gia tộc cũng đều là người có thân phận địa vị thấp.

Rõ ràng là muốn hy sinh hết những người này!

Bởi vì cho dù là lần trước, bọn họ tấn công Cẩm Tú Thành, nghe nói phái đi phần đông đều là cao thủ cảnh giới Nguyên Anh.

Lần đó mới là lúc mấy đại thế lực này dùng tới thực lực thật sự, bọn họ lúc đó thật sự muốn đánh một trận thắng đẹp mắt!

Muốn làm để cho Huyết Ma lão tổ xem!

-----o0o-----

Chương 1070: Đào hố chôn người cuối cùng lại bị chôn

Chương 1070: Đào hố chôn người cuối cùng lại bị chôn

Lần này... hoàn toàn không phải vậy!

Nghĩ tới đây, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Sở Mặc.

Mấy đại thế lực này cũng thật vô tình mà!

Tu sỹ trong gia tộc quá đông, hao tốn tài nguyên đã thành một vấn đề lớn.

Nhưng những người này đều là nguồn lực lượng của gia tộc, lại không thể trực tiếp giết hại hay đuổi đi.

Vậy phải làm sao?

Đành phải dùng cách này để tiêu hao đi vậy!

Sở Mặc đưa mắt nhìn cả bốn gia tộc, bao gồm cả Bình gia trong đó đều là như vậy!

Vì lý do gì mà những tu sỹ Kim Đan kỳ này lại khăng khăng chịu chết như vậy?

Sở Mặc hơi nhíu mắt lại, quay đầu hỏi gia chủ Bình gia một câu:

- Những người này nếu chết trận rồi sẽ được trợ cấp tốt sao?

Gia chủ Bình gia liếc mắt nhìn Sở Mặc, hơi nao nao, sau đó gật đầu nói:

- Nếu như bọn họ chết trận, con cái của họ sẽ được rất nhiều tài nguyên, người nhà của họ cũng sẽ có cuộc sống tốt hơn.

Sở Mặc gật đầu, lòng thầm than thở: "Nếu thực lực không đủ, quả là ở đâu cũng không được coi trọng, thân ở trong thế lực càng lớn, càng có khả năng trở thành vật hy sinh.

Hơn nữa chế độ đẳng cấp hà khắc còn không chấp nhận cho ngươi có chút cơ hội để giãy giụa.

"

Gia chủ Bình gia lúc này ở bên Sở Mặc, khẽ thở dài một câu:

- Gia tộc quá lớn...

Không quản lý việc nhà không biết củi gạo đắt!

- Vậy thì phải hy sinh người ta sao?

Sở Mặc nói một câu.

Gia chủ Bình gia cười gượng:

- Thế lực hùng mạnh như vậy, cho dù là loại gia tộc mấy trăm năm gần đây mới trỗ dậy như Cửu Nguyệt phái, thực ra cũng đã trải qua cả hàng vạn năm.

Ngoại trừ nhánh những người có huyết mạch thuần khiết, còn lại... sớm đã chả còn quan hệ huyết mạch gì rồi.

Loại tiêu hao này thông thường mà nói cũng không có nhiều cảm xúc gì.

So với Hoàng đế trong thế tục phái quân đi đánh các nước Đế quốc thực ra cũng không có gì là khác biệt.

Sở Mặc nghe nói vậy chỉ biết lặng thinh.

Lúc này, gia chủ Hồ gia Hồ Bá Đạo ở bên trận chiến đột nhiên hét lớn:

- Chung Liệt!

Gia chủ Bình gia...

Ba nhà chúng ta tốt xấu gì cũng là gia tộc cổ xưa có mấy vạn năm tồn tại trong Linh Giới rồi.

Lẽ nào thật sự phải đánh tới người sống kẻ chết sao?

Hồ gia ta vẫn còn nền tảng rất lớn!

Nếu thật sự liều mạng, các người cũng chưa chắc đã giành được ưu thế đâu!

Gia chủ Bình gia lông mày hơi rướn lên, đứng bên Sở Mặc, hắn mở miệng nói:

- Ngươi nghĩ thế nào?

- Ba đánh một, tiêu diệt người ngựa của Cửu Nguyệt phái trước.

Sau khi hoàn toàn tiêu diệt Cửu Nguyệt phái, Bình gia bốn phần, ta và Chung gia ba phần, thế nào?

Hồ Bá Đạo không chút che giấu, giọng nói rung trời.

Đông Phương Trường Thắng ở đó giận giữ rít lên:

- Họ Hồ kia, Ngươi nghĩ Cửu Nguyệt phái là miếng cá chắc?

Tuỳ ý cho các ngươi chém giết?

Hồ Bá Đạo lạnh lùng nói:

- Có phải miếng cá hay không ta không biết, chỉ biết rằng ba nhà bọn ta muốn nuốt sống Cửu Nguyệt phái các ngươi thật chả khó!

Nói xong hắn nhìn về phía Chung gia:

- Chung Liệt, ngươi nói một câu xem!

Bên kia vọng lại một giọng nói lạnh lùng:

- Ta không ý kiến!

Gia chủ Bình gia chậm rãi nói:

- Các ngươi chia phần sai rồi.

Hồ Bá Đạo quát lớn:

- Bình đạo hữu, làm người không nên quá tham lam, ngươi lấy bốn phần còn chưa đủ sao?

Tham thì thâm!

Chung Liệt bên kia cũng mở lời:

- Không sai, Bình gia các người lấy bốn phần lẽ ra nên thấy thoả mãn rồi!

- Không không không, ta không chê rằng Bình gia được tí, ta cảm thấy... phân như vậy Bình gia lấy quá nhiều.

Giống như Hồ đạo hữu nói đó, "tham thì thâm", Bình gia ta không tham lam như vậy đâu.

Bình gia gia chủ điềm nhiên nói.

- Hả?

Hồ Bá Đạo ngạc nhiên.

Chung Liệt cũng ngẩn người, không kìm được hỏi:

- Vậy ý ngươi thế nào?

- Ý ta là các người đều quên mất một người!

Gia chủ Bình gia cười tít mắt nhìn Sở Mặc đứng bên:

- Các người quên mất Sở Mặc đạo hữu rồi, như vậy không hay lắm!

- ...

Hồ Bá Đạo và Chung Liệt lập tức lặng thinh, nhưng không trách gì gia chủ Bình gia, chỉ là trong lòng chửi thầm: "Sao lại quên mất vị Sát Thần đó chứ nhỉ?

"

- Vậy ngươi nói xem phân thế nào?

Hồ Bá Đạo và Chung Liệt lập tức tính cả Sở Mặc vào trong một cách hết sức ăn ý.

Chớ thấy hắn chỉ có một mình, người này làm ra những việc mà trong thời gian gần đây, bất kể một việc thôi cũng đủ làm chấn động cả Linh Giới rồi.

Một mình hắn...

đã bằng cả một hệ thống rồi!

Ít nhất ở Linh Giới tuyệt đối là như vậy, điểm này không ai có thể phủ nhận được.

Gia chủ Bình gia cười nói:

- Sở Mặc đạo hữu ba, ba nhà chúng ta hai phần, nếu đồng ý, ta lập tức báo tin cho gia tộc phái đại quân chinh phạt Cửu Nguyệt phái!

Đông Phương Trường Thắng điên giận dữ hét:

- Họ Bình kia, ta sẽ nhổ cỏ tổ tông nhà ngươi!

Hồ Bá Đạo và Chung Liệt hai người lập tức quyết định.

- Hồ gia ta đồng ý!

- Chung gia ta cũng đồng ý!

Sau đó, hai người đồng thanh phát ra mệnh lệnh:

- Tất cả chỉ đánh Cửu Nguyệt phái, tiêu diệt bọn chúng!

Gia chủ Bình gia cũng mệnh lệnh:

- Chỉ giết người của Cửu Nguyệt phái!

Từ giờ trở đi... ba nhà chúng ta là quan hệ đồng minh!

Mấy người này trước mặt hàng vạn tu sỹ trắng trợn đàm phán giao dịch như vậy, khiến Sở Mặc thấy cũng phải há mồm trợn mắt!

Hắn không thể ngờ rằng vận mệnh của một đại thế lực đẳng cấp lại chỉ trong vài câu nói mà bị định đoạt rồi!

Lúc này, Sở Mặc cuối cùng cũng hiểu câu nói trước đó của gia chủ Bình gia: "Cho dù thế lực huy hoàng cực thình tới đâu ắt cũng có một ngày suy tan, cực thịnh mà suy...

đó là một quá trình tất yếu không thể nghịch chuyển được!

"

Trước ngày hôm nay thôi, Cửu Nguyệt phái vẫn là một đại phái danh chấn Linh Giới, phải, lúc này cũng là vậy!

Nhưng cái tên này e là không bao lâu nữa sẽ thật sự trở thành lịch sử rồi.

Người ta nhắc đến chỉ thổn thức vài câu, nói môn phái đó từng rất hùng mạnh, sau đó... sau đó, rồi lại là sau đó!

Người ta rất dễ quên đi, có lẽ không tới vài trăm năm sau, cái tên này sẽ thực sự bị chôn vùi trong dòng chảy lịch sử của Linh Giới.

Đông Phương Trường Thắng điên cuồng gầm rú, nhưng tất cả đều chả có ích gì.

Sau này mọi người nói tới hắn chỉ có một câu:

- Đào hố chôn người lại tự chôn mình!

Trận chiến ảnh hưởng cả Thiên Giới, Tiên Giới và Linh Giới, ba giới cùng quan tâm tới trận chiến.

Cuối cùng lại kết thúc bằng một phương thức mà trước đó không ai có thể ngờ tới được.

Sở Mặc vốn là nhân vật chính trong trận chiến, từ đầu tới cuối lại không phải ra tay, chỉ xem vở kịch hấp dẫn diễn ra, vở kịch này hấp dẫn hơn bất kỳ câu chuyện nào của rạp hát!

-----o0o-----

Chương 1071: Thứ hấp dẫn khác

Chương 1071: Thứ hấp dẫn khác

Đủ các tình huống nghịch chuyển, phản bội, ly kỳ, khúc chiết, lại thêm việc đấu đá giữa các đại thế lực, giao dịch... lợi ích tối thượng.

Đúng là đã dạy cho Sở Mặc một tiết học vô cùng sinh động về nhân sinh!

Cuối cùng, đội trưởng của trận chiến này...

Chưởng môn Cửu Nguyệt phái, một Đại Năng cảnh giới nửa bước Luyện Thần Đông Phương Trường Thắng bị một đám người vây hãm giết chết.

Những tu sỹ Cửu Nguyệt phái mà hắn thống lĩnh cũng đều bị giết hại tàn nhẫn tại Độc Cô Sơn này.

Nhìn trận đấu giữa bọn họ, Sở Mặc mới cảm thấy từ trước tới nay những hành động của hắn thật sự thuần khiết như nước vậy, vô cùng trong sạch.

Bởi vì hắn vẫn còn nói tới quy tắc, đạo nghĩa, còn kiên trì giữ vững những tín điều của nhân sinh như nhân, nghĩa, lễ, chí, tín, kiên trì với: Người không phạm ta, ta không phạm người.

Nhưng với những đại tộc, đại phái đứng sừng sững đã nhiều năm không sụp đổ trên Linh Giới, thì những thứ đó căn bản chả có nghĩa lý gì cả!

Trong mắt họ xét đến cùng thật ra chỉ còn hai chữ "lợi ích"!

Sở Mặc giờ mới hiểu, hoá ra hắn mới là người "bảo thủ nhất, truyền thống nhất".

Đông Phương Trường Thắng lúc lâm chung đã dùng truyền âm thạch kết nối với Cửu Nguyệt phái hạ lệnh phải giết hết mấy đại thế lực này!

Yêu cầu đệ tử của môn phái cùng mấy đại thế lực không chết không dừng tay!

Thân là chưởng môn, lời của hắn chính là pháp chỉ quyền uy nhất trong Cửu Nguyệt phái.

Tâm phúc của hắn nhiều vô kể, Cửu Nguyệt phái cũng còn những đệ tử có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, về nhân – quả trước sau của việc này bọn họ đều hiểu rõ.

Cho nên, sau khi lệnh tất sát của Đông Phương Trường Thắng phát ra, cả Cửu Nguyệt phái như náo động cả.

Một trận chiến hoàn toàn có thể dự đoán được sắp nổ ra!

Điều thú vị lại là Sở Mặc vô duyên vô cớ được phân ba phần tài nguyên của Cửu Nguyệt phái lại giống như là bị Đông Phương Trường Thắng cố ý chọn lựa quên mất.

Lúc phút cuối hắn báo cho thủ hạ trong môn phái tấn công mấy đại thế lực, hoàn toàn không để ý tới Sở Mặc, quên mất Cẩm Tú Thành.

Không ai cho rằng hắn thực sự quên Sở Mặc, chỉ có thể nói, lúc đó hắn căm hận Chung gia, Hồ gia và Bình gia đã hoàn toàn vượt qua nỗi hận thù với Sở Mặc.

Trên bản tin, tu sỹ của Thiên Giới và Tiên Giới tỏ ra hoàn toàn lặng thinh trước kết quả này.

Bởi vì cho dù bên cạnh bọn họ cũng ít xuất hiện vở kịch hấp dẫn như vậy.

- Sở Mặc thật may mắn!

- Đợi tới khi hắn tới Tiên Giới, ta nhất định phải làm quen với hắn!

- Khà khà...

Sau khi hắn tới Tiên Giới, chưa chắc đã may mắn như vậy!

- Thiên tài tuyệt thế trong truyền thuyết à, thật mong được gặp hắn ở Tiên Giới!

- Việc ta thích làm nhất chính là giết chết thiên tài!

Đặc biệt là thiên tài danh chấn thiên hạ như vậy!

Trên bản tin đủ các kiểu thanh âm, người muốn quen biết Sở Mặc, người muốn trấn áp hắn.

Lần lượt xì xào, Sở Mặc cũng không quá chú tâm tới.

Cả ba gia chủ của Chung gia, Hồ gia và Bình gia gần như đối với cuộc chiến tiếp theo đối đầu với Cửu Nguyệt phái không có chút áp lực nào, mặc cho Cửu Nguyệt phái điên cuồng xông tới...

Bọn họ vẫn nói cười vui vẻ, thậm chí còn kêu người chuẩn bị rượu thịt để uống với Sở Mặc ở nơi vách nát tường xiêu trên đỉnh Độc Cô Sơn này.

- Sở đạo hữu có phải cảm thấy bọn ta hành sự quá mức lòng lang dạ sói không?

Gia chủ Chung gia Chung Liệt cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc hỏi.

- Đúng hơn là thay đổi thất thường?

Gia chủ Hồ gia Hồ Bá Đạo uống một chén rượu, sau đó đặt chén xuống nhìn Sở Mặc nói.

Sở Mặc mỉm cười:

- Đều có một chút, chỉ có thể nói là ta có chút chưa thích ứng được.

- Phải, đây chính là giới tu hành!

Gia chủ Bình gia ngồi bên khẽ mỉm nói:

- Việc gì cũng có thể xảy ra được.

Đặc biệt là với những thế lực được coi là đẳng cấp ở Linh Giới như bọn ta, nhưng một quyết định sai lầm thì có thể tạo thành sự sụp đổ của cả thế lực trong thời gian ngắn ngủi, vạn kiếp bất phục!

Mỗi quyết định của chúng ta thực ra đều cần phải suy xét thận trọng, còn về những thứ tốt đẹp như nhân, nghĩa, lễ, chí, tín...

Mặc dù trong lòng chúng ta luôn hướng tới, nhưng thật sự không cách nào tuân thủ nghiêm ngặt được.

- Bởi vì mỗi lời nói mỗi hành động của bọn ta đều đại diện cho cả sự hưng suy của một gia tộc!

Còn về vinh nhục của cá nhân...

Đó lại là việc khác.

Hồ Bá Đạo lại cạn một ly, sau đó thở dài:

- Trước khi ngồi lên vị trí này, ta cũng từng là một thanh niên tốt có nhiệt huyết và trượng nghĩa.

- Ha ha, bây giờ thì trở thành một lão hồ ly lòng lang dạ sói thay đổi thất thường phải không?

Chung Liệt cười chọc ghẹo, hoàn toàn không nhìn ra được vết tích hai người này từng trở mặt thậm chí ra tay chém giết lẫn nhau.

- Lão hồ ly?

Không, ta là một kiêu hùng!

Hồ Bá Đạo lần nữa nâng chén cạn sạch, giọng nói rắn đanh như thép, vô cùng dứt khoát:

- Việc ta cần làm chính là khiến Hồ gia tiếp tục huy hoàng cường thịnh, cho dù có một ngày khó thoát được số mệnh cực thịnh mà suy tàn, nhưng ta quyết không để nó bại trong tay ta!

Cho dù dùng cách nào, chỉ cần đảm bảo được gia tộc không suy vong.

Vậy thì... ta chính là anh hùng của gia tộc, còn về người ngoài nhìn ta thế nào, quan trọng sao?

Gia chủ Bình gia gật đầu, vẻ mặt đầy cảm xúc, hắn vô cùng đồng tình với lời của Hồ Bá Đạo.

Chung Liệt ngồi bên cũng gật đầu lia lịa, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Sở đạo hữu có lẽ không biết, ta và gia chủ Bình gia đã từng là huynh đệ tốt nhất!

Giữa ta và Hồ Bá Đạo cũng từng là bằng hữu quen biết mấy trăm năm.

Nhưng hiện giờ như thế này, lúc cần phải ám toán họ, ta cũng không mềm lòng đâu.

Đây chính là chưởng môn của đại tộc, tình cảm cá nhân vĩnh viễn phải xếp sau lợi ích của gia tộc!

Sở Mặc không biết nói gì, một hồi lâu sau mới gượng cười nói:

- Ta sẽ không ám toán bạn bè của ta!

Hồ Bá Đạo lắc đầu, nghiêm túc nhìn Sở Mặc, thận trọng nói:

- Mỗi người đều có cách đối nhân xử thế riêng, nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi một câu, ngươi có thể không ám toàn bạn bè ngươi, nhưng không thể dễ dàng tin lời họ!

Ít nhất không thể hoàn toàn tin tưởng.

Đặc biệt nếu bạn bè ngươi giống như bọn ta vậy, ngươi càng nên đề phòng họ.

Bởi vì có một ngày người đó trở thành người hùng cứ một thế lực, vậy thì hắn sẽ không còn là hắn nữa.

Thứ mà hắn đại diện vĩnh viễn đều là lợi ích của thế lực sau lưng hắn!

Nếu không thì hắn tuyệt đối sẽ không leo lên vị trí đó được!

-----o0o-----

Chương 1072: Khi nào vào Tiên Giới

Chương 1072: Khi nào vào Tiên Giới

Gia chủ Bình gai gật đầu:

- Cho nên, hoặc là vĩnh viễn đừng làm bạn với những người như chúng ta!

Chung Liệt nói:

- Hợp tác thì được, quan hệ lợi ích có lúc còn thuần tuý hơn.

Nếu là bằng hữu có lẽ sẽ bị tổn thương.

Gia chủ Bình gia lặng lẽ nói:

- Năm xưa thực ra quan hệ của chúng ta và Đông Phương Trường Thắng cũng gọi là tàm tạm, phải không?

Hai người còn lại lẳng lặng gật đầu.

Sở Mặc sững sờ cả người, sau cùng đành đứng dậy, lòng khâm phục hướng về ba người hành lễ:

- Hôm nay tiểu tử ta đã được thụ giáo rồi!

- Ngươi hiện giờ có lẽ khó mà hiểu được cảm giác này, nhưng sớm muộn sẽ có một ngày ngươi hiểu được, số phận định đoạt ngươi sẽ bước lên đỉnh cao, chúng ta luôn quan tâm tới tin tức về ngươi trên bản tin.

Gia chủ Bình gia dùng ánh mắt đầy cảm xúc nhìn Sở Mặc.

- Không sai, ngươi có đầy đủ điều kiện để bay lên.

Ba lão già bọn ta hôm nay ở đây cậy già lên mặt, coi như là nhắc nhở ngươi.

Sau này ở Tiên Giới hay Thiên Giới đều vậy cả, thế lực càng cao lớn thì càng không thể tin tưởng!

Điều mà bọn họ quan tâm vĩnh viễn là lợi ích của chính họ.

Hồ Bá Đạo nói.

Chung Liệt liếc nhìn Sở Mặc:

- Nhưng ngươi có thể luôn kiên trì những tín điều của đời người như nhân, nghĩa, lễ, chí, tín để bước tiếp.

Bởi vì ngươi không cần phải giống bọn ta... sống mà không bằng loài cầm thú.

Thực lực của ngươi, tương lai của ngươi sẽ định đoạt cuộc đời của ngươi hoàn toàn không giống với bọn ta.

Gia chủ Bình gia gật đầu:

- Ngươi vẫn còn cuộc sống hấp dẫn khác!

Ba gia chủ của tam đại thế lực Bình gia, Chung gia và Hồ gia cuối cùng lúc từ biệt Sở Mặc cũng đều không nhắc lại việc tấn công Cửu Nguyệt phái.

Thậm chí cũng không nhắc tới việc phân ba phần tài nguyên của Cửu Nguyệt phái cho Sở Mặc.

Sở Mặc cũng không hỏi nhiều, bởi vì trước lúc từ biệt, gia chủ Bình gia kéo tay hắn nói một câu rất thấm thía.

- Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín với đại thế lực mà nói cũng không phải là có thể có hoặc có thể không, nhưng phải xem là với người nào và với việc gì.

Nếu thực sự không có chắc chắn là không được.

Ít nhất khi mà dạy dỗ cho đời sau của gia tộc và trên tổ huấn của gia tộc ắt phải có điều này.

Và đối với một số việc cũng nhất định phải tuân thủ, bởi vì danh tiếng là thứ dù gia chủ không cần tới, nhưng cả gia tộc lại cần!

- Cho nên, Cửu Nguyệt phái nhất định trong thời gian gần đây sẽ đưa ra nhiều lời gièm pha phải không?

Sở Mặc lập tức hỏi vặn lại.

- Chắc chắn là vậy!

Bọn chúng ắt sẽ tàn độc.

Gia chủ Bình gia thản nhiên nói.

Sau đó Sở Mặc cáo từ gia chủ Bình gia, cáo từ Chung Liệt và Hồ Bá Đạo, rời khỏi Độc Cô Sơn.

Một mình bắt đầu bay về hướng của Cẩm Tú Thành.

Nhìn về hướng mà Sở Mặc biến mất, ánh mắt của ba vị đại gia chủ đều tràn đầy cảm xúc bùi ngùi.

Chung Liệt có chút âm trầm nói:

- Gã thanh niên này thật khó lường, ít nhất là trước đây ta chưa từng nghĩ sẽ dùng những thứ tốt đẹp để đối đãi với hắn như là nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.

Hồ Bá Đạo nói:

- Nhưng nhất định phải dùng!

Gia chủ Bình gia khẽ mỉm cười:

- Ông bạn già, không bao lâu nữa ngươi có lẽ sẽ phát hiện, chọn lựa của ngươi là chính xác.

Chung Liệt cười:

- Mong là như vậy!

Đi thôi, chúng ta cũng nên bắt đầu hoạch định những kế hoạch tiếp theo rồi.

Hồ Bá Đạo mặt mày hào hứng nói:

- Ta đã có chút không chờ đợi được nữa rồi!

Một môn phái siêu cấp kia mà... hẳn là phải có rất nhiều tài nguyên?

Chỉ nghĩ thôi đủ khiến người ta cảm thấy phấn khích rồi!

Nói ra thì đúng là cần cảm tạ Sở Mặc đạo hữu.

Nếu không phải là hắn, làm sao chúng ta có được cơ hội này?

- Nói không sai!

Hai người còn lại đều tỏ vẻ đồng tình.

Về những trận tranh đấu giữa các đại thế lực, Sở Mặc thật sự không muốn can dự vào, cũng không muốn tham dự.

Nhưng điều này lại làm trở ngại cho việc biến Cẩm Tú Thành, Phiêu Diêu Cung trỗi dậy ở Linh Giới.

Sau khi quay về Cẩm Tú Thành, Sở Mặc triệu tập mọi người, kể lại nguyên văn từ đầu chí cuối quá trình đã trải qua của sự việc.

Mặc dù trước đây mọi người đã nhận được tin tứ trên bản tin, nhưng nói cho cùng cũng không tường tận, rõ ràng được như Sở mặc.

Trong quá trình kể lại của Sở Mặc, mọi người dù đã biết kết quả cũng vẫn không nhịn được mà thổn thức.

Họ vẫn có chút không tin vào việc mấy đại thế lực đẳng cấp này lại xuất hiện màn kịch hấp dẫn tới vậy.

Đúng là đời người như một vở kịch, đều là dựa vào kỹ thuật biểu diễn!

Trong đám người, một thiếu nữ xinh đẹp thanh tú ngồi ở góc phòng, nàng cẩn trọng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc vừa ngẩng đầu lên thấy thiếu nữ này liền gật đầu với nàng:

- Cảm tạ sự bảo vệ trước đây của nàng, ân tình này... ta sẽ không quên.

- Á...

Không, không cần.

Thiếu nữ này chính là Bình Bình, thiếu nữ thiên tài của Bình gia, mặt nàng đỏ ửng, vội vàng nói:

- Ta chỉ làm việc ta thấy là nên làm mà thôi.

Trước khi nàng tới Cẩm Tú Thành, trong lòng tràn đầy tự tin vào bản thân, cảm thấy sự xuất hiện của mình chắc chắn sẽ khiến cả Cẩm Tú Thành chấn động!

Đây không phải là một giấc mộng thiếu nữ thiếu thực tế, mà là một thiếu nữ thiên tài có nền tảng vô cùng vững mạnh.

Dẫu sao trận chiến nổ ra ở Cẩm Tú Thành trước đây cũng thật sự rất gay cấn, cũng chỉ có hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung, còn có hai thứ không phải người không phải Linh, đó là một con hoả long và một con gà!

Những người khác căn bản không để lại bất kỳ tên tuổi nào trong trận đánh.

Điều này khiến Bình Bình trong lòng tự nhiên sẽ có chút xem thường những nữ nhân của Cẩm Tú Thành.

Nhưng đến Cẩm Tú Thành rồi, sau khi gặp đám nữ nhân, trong lòng Bình Bình mới hiểu rõ bản thân sai lầm thế nào.

Chớ xem cảnh giới của đám nữ nhân hầu như đều không cao bằng nàng ta, nhưng bất kỳ một người thôi, khí chất trên người đều đủ để so sánh với nàng rồi!

Đặc biệt là hai người Tần Thi và Đổng Ngữ, trên người có khí chất cao quý mà bẩm sinh đã có, càng khiến Bình Bình nháy mắt đã nhìn ra thân phận của hai nữ nhân này.

Đó là hai công chúa của đại tộc trên Thiên Giới!

Bình Bình ở trong Huyễn Thần Giới cũng không phải chưa từng gặp công chúa của đại tộc trên Thiên Giới, nhưng so với hai người này, dường như trước mặt Tần Thi và Đổng Ngữ đều không sánh nổi.

Đây là hai người đã phải bươn trải qua nhiều sóng gió, có xuất thân vô cùng cao quý!

Sau đó là Hoàng Hoạ, trên người nàng cũng có một khí trường rất đặc biệt, khí trường này cũng rất cao quý!

Thẩm Tinh Tuyết nhu mì, Diệu Nhất Nương ôn hoà, Hoa Tiểu Nha tinh quái, nhưng trên người bọn họ đều mang luồng khí trường rất đặc biệt.

-----o0o-----

Chương 1073: Thay đổi chóng mặt (1)

Chương 1073: Thay đổi chóng mặt (1)

Loại khí trường này dường như Bình Bình chưa từng nhìn thấy trên người kẻ khác.

Nàng thậm chí còn không hiểu nổi, mấy nữ nhân phi thăng từ Nhân Giới, sao trên người lại có khí trường đặc biệt tới vậy?

Lẽ nào chỉ vì bọn họ ở bên Sở Mặc sao?

Là bạn của Sở Mặc?

Tuy nhiên dù thế nào, một người đang cố gắng để hoà nhập vào vòng tròn này như Binh Bình cuối cùng cũng hiểu ra một đạo lý giống như là gia gia của nàng đã nói: "Ngươi chắc chắn sẽ không hối hận vì lựa chọn của ngươi!

"

Sau cùng, Sở Mặc nói với mọi người:

- Thật ra bất kể thế nào, ta nghĩ... chúng ta có bản chất khác với bọn họ.

Đương nhiên, có lẽ sau vài ngàn năm, thậm chí vài vạn năm nữa, Phiêu Diêu Cung có lẽ sẽ trở nên giống với những đại thế lực này.

Nhưng lúc đó, thật sự không phải là mấy người chúng ta có thể khống chế được.

Diệu Nhất Nương khẽ thở dài:

- Bất kỳ môn phái nào, lúc còn nhỏ bé thường sẽ không có những phiền não này.

Duy nhất sau khi nó trở nên hùng mạnh mới xuất hiện vấn đề này.

Phiêu Diêu Cung năm xưa...

Thực ra cũng là như vậy.

Tuy nhiên, đây có lẽ cũng là một đạo lý?

Vòng đi vòng lại...

Hưng thịnh suy tàn.

Mọi người đều trầm ngâm.

Hồi lâu sau, Thẩm Ngạo Băng mới trầm giọng nói:

- Ta nghĩ các ngươi đều đã nghĩ quá nhiều rồi, bộ dạng các người hiện giờ giống như là các cặp đôi chưa kết hôn vậy.

Ngồi đó mà lo lắng cho mười tám đời sau này.

Nếu như thật sự không muốn xuất hiện tình huống đó, rất đơn giản, đừng gây dựng môn phái nữa!

Vậy thì vĩnh viễn cũng không xuất hiên!

Giống như là hai người không thành thân, vậy thì mãi mãi không cần lo lắng cho mười tám đời sau sẽ như thế nào!

Đám người không nhịn nổi phì cười, muốn nghe những lời này từ miệng một người cao ngạo lạnh lùng như Thẩm Ngạo Băng quả không dễ.

Có thể nhìn ra được người từng là chưởng môn của đại phái này cũng bị mọi người làm cho không biết phải nói gì rồi.

Lúc này, Đại Công Kê ưỡn ẹo đi từ ngoài vào, trên người vẫn khoác chiếc chăn hoa đơn sặc sỡ, bước đi hình chữ Bát (số tám), hắn thấy Sở Mặc, lập tức phát ra tiếng cười khó nghe:

- Cạc cạc, tiểu tử, chúng ta lúc nào mới phi thăng Tiên Giới?

Ngoại trừ Bình Bình, mọi người nghe câu này đều hơi hoảng hốt, tự dưng có cảm giác như đang ở Nhân Giới!

Mới phi thăng lên Linh Giới được bao năm chứ?

Giờ đã bắt đầu chuẩn bị phải phi thăng Tiên Giới sao?

Họ nghĩ tới những thiếu niên thiên tài còn đang ở Nhân Giới, còn chưa kịp phi thăng tới Linh Giới nữa kìa!

Mấy đứa trẻ đó ở Nhân Giới năm xưa đều từng thề, muốn tiếp bước theo kịp sư tôn, không để khoảng cách kéo quá xa.

Chỉ là bây giờ xem ra...

Những lời thề năm xưa của đám đứa trẻ này cũng đành trở thành tâm nguyện tốt đẹp mà thôi.

Sở Mặc liếc nhìn Đại Công Kê:

- Lông của ngươi còn chưa mọc lại?

Đại Công Kê lập tức trở mặt, lườm Sở Mặc:

- Có thể đừng nhắc tới chuyện bộ lông không?

Nửa năm sau, Cẩm Tú Thành khẩn trương bận rộn vì rất nhiều tài nguyên bắt đầu được vận chuyển tới đây.

Cửu Nguyệt phái, cái tên từng danh chấn Linh Giới đã hoàn toàn bị xoá bỏ.

Trên thực tế phần kế tiếp của trận đấu chấn động tam giới Thiên, Tiên và Linh giới chẳng qua còn kéo dài thêm hai tháng nữa.

Còn lại bốn tháng thì là ba đại thế lực tiến hành tính toán và liệt kê số tài nguyên của Cửu Nguyệt phái.

Sau đó, họ bắt đầu không ngừng vận chuyển chúng tới Cẩm Tú Thành.

Sở Mặc bên này sau khi nhận được tin của gia chủ Bình gia, nhanh chóng bày tỏ không cần bất kỳ địa bạn hay tài sản bất động nào của Cửu Nguyệt phái.

Cho nên tam đại thế lực hầu như đã đem hết những tài sản có thể di chuyển được của Cửu Nguyệt phái, bọc nguyên chuyển tới Cẩm Tú Thành.

Bọn họ từng muốn sống chết với Sở Mặc, nhưng hiện giờ lại muốn làm ra vẻ tốt đẹp!

Cẩm Tú Thành tương đối lớn, nhưng vẫn không đủ để chưa nhiều tài nguyên như vậy, chứ đừng nói là nhà kho của phủ thành chủ, ở đó sớm đã chưa đầy ắp rồi.

- Việc gây dựng Phiêu Diêu Cung có thể đưa vào lịch trình rồi.

Diệu Nhất Nương tìm thấy Sở Mặc vừa mới xuất quan, liền đề nghị.

Sau đó, Sở Mặc đang ở một dãy núi nằm cách ba ngàn tám trăm vạn dặm ngoài Cẩm Tú Thành, hắn đã chọn được nơi xây dựng Phiêu Diêu Cung.

Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa, Hoa Tiểu Nha, Tần Thi, Đổng Ngữ, Phương Lan, Bình Bình, Lục gia tỷ muội, đám nữ nhân xinh đẹp này đều bên cạnh Sở Mặc.

Thấy hắn có vẻ lưu luyến nơi này không muốn đi, bọn họ cũng không kìm lòng được mà rầu rĩ nhíu mày.

Bởi trong mắt họ, nơi này thật sự chẳng có vẻ gì là đặc biệt cả, linh khí cũng không quá sung túc, đỉnh núi cũng không thanh tú lắm, duy nhất chỉ có một con sông lớn từ trong núi chảy xuyên qua, cái này còn tạm gọi là cảnh tượng hiếm thấy.

Nhưng vậy thì có ích gì chứ?

Cuối cùng vẫn là Phương Lan tiến tới gần Sở Mặc, thận trọng hỏi:

- Sư phụ, đồ nhi có câu này muốn nói.

Sở Mặc sớm đã thấy biểu cảm của mấy nữ nhân, trong lòng cũng hơi mắc cười, hắn nhìn Phương Lan:

- Nói đi đừng ngại.

- Cái này...

Phiêu Diêu Cung đó nói cho cùng cũng là môn phái đầu tiên chúng ta gây dựng, hơn nữa... hơn nữa sư phụ người hiện giờ có thân phận địa vị ở Linh Giới...

Nói thế nào... cũng phải có dáng dấp chút chứ?

Phương Lan ngập ngừng, nói xong còn e dè nhìn Sở Mặc.

Mặc dù Sở Mặc gần như không có biểu hiện mạnh mẽ nào đối với nàng, nhưng sự kính sợ của Phương Lan đối với Sở Mặc lại ngày một tăng lên.

Đặc biệt là khi ngày càng hiểu rõ hơn về Sở Mặc, nỗi kính sợ đó lại càng mạnh mẽ hơn.

- Rốt cuộc con muốn nói gì?

Nói thẳng ra đi!

Sở Mặc nhìn Phương Lan:

- Môn phái này còn chưa thành lập mà, sao con lại biết là sẽ không ra gì?

- Con...

Được rồi, vậy thì con nói thẳng nhé.

Phương Lan tính cách thẳng thắn dứt khoát, nàng dùng tay chỉ vể bốn phương tám hướng của dãy núi:

- Nơi này ngoại trừ vị trí gần với Cẩm Tú Thành ra, căn bản cái gì cũng không tốt.

- Ha ha ha!

Sở Mặc không nhịn được cười lớn:

- Sớm nói ra có phải xong rồi không?

Đám nữ nhân không biết nói gì đưa mắt nhìn Sở Mặc, Hoàng Họa còn trộm đưa một ngón tay cái về hướng của Phương Lan, khen Phương Lan dám nói thẳng nói thật.

Sở Mặc nhìn mấy nữ nhân nói:

- Trong lòng các người có phải cũng đều nghĩ như vậy?

Đám nữ nhân hươi ngại ngùng mỉm cười, thật ra nỗi kính sợ đối với Sở Mặc đâu phải chỉ có mình Phương Lan?

Mấy người bọn họ cũng chung cảm giác đó mà thôi.

Thậm chí ngay cả Diệu Nhất Nương đều có cảm giác khoảng cách giữa Sở mặc và bọn họ đã ngày một xa hơn.

-----o0o-----

Chương 1074: Thay đổi chóng mặt (2)

Chương 1074: Thay đổi chóng mặt (2)

Mặc dù mọi người thường xuyên gặp mặt, nhưng bọn họ đều có cảm giác có lẽ một ngày nào đó bế quan đi ra thì sẽ không còn gặp lại được người này nữa.

Hắn tiến bộ quả thực là quá nhanh!

Nửa năm trôi qua hắn đã thành công bước vào cảnh giới nửa bước Luyện Thần, điều mà tất cả tu sỹ Linh Giới đều tha thiết mong ước.

Nói cách khác, nếu hắn muốn thì đã có thể dẫn động Thiên kiếp bất cứ lúc nào để phi thăng Tiên Giới rồi!

Mọi người không ai nhắc tới chuyện này, thạm chí những việc dính dáng tới chuyện này, bọn họ đều không nhắc tới.

Bởi vì trong lòng bọn họ đều lo lắng, nếu một ngày nào đó Sở Mặc nói với họ: "Ta phải đi rồi!

"

Tới lúc đó, bọn họ sẽ đi đâu về đâu?

Cũng may, từ trước tới nay, Sở Mặc cũng chưa từng nói ra câu này.

Chỉ là hắn đang không ngừng làm vững chắc đạo cơ của chính mình, không ngừng cường hóa chiến lực mạnh nhất mà các cảnh giới có thể thi triển được!

Nửa năm qua, số lần tranh đấu giữa hắn và Đại Công Kê đã vượt qua hai mươi lần!

Mặc dù không biết thắng thua thế nào, nhưng sau mỗi lần chiến đấu, Đại Công Kê đều biến mất mấy ngày, còn Sở Mặc luôn trở về sớm nhất.

Chiến lực của hắn đã ngày càng mạnh hơn.

Mạnh tới mức mỗi lần Phương Lan đề nghị luyện tập một lúc với sư phụ, Sở Mặc chỉ bất động, duy nhất dùng thần niệm ngưng kết ra các loại công kích khiến Phương Lan còn tới mức phải mệt mỏi chiến đấu.

Mặc dù Sở Mặc vẫn bình thản như vậy, nhưng khoảng cách quá lớn lại khiến đám nữ nhân xinh đẹp hiểu rõ, hắn sẽ nhanh chóng phi thăng thôi.

- Được rồi, ta biết các người đang nghĩ gì, thực tế, cho dù thế nào, các người đều là những người thân cận nhất của ta.

Sở Mặc thở dài, sau đó hắn gượng cười vẻ bất đắc dĩ, cuối cùng chỉ lắc đầu, không nhắc tới việc này nữa.

Hắn nhìn Phương Lan nói:

- Các người nghĩ nơi này chả có gì hay ho cả, đó là vì các người không thấy linh mạch tiềm ẩn ở nơi này.

- Ở đây có tiềm ẩn linh mạch?

Đổng Ngữ đột nhiên sáng mắt nhìn Sở Mặc, tỏ ra vẻ chàng đừng có mà lừa ta, nếu nói rằng trong đám nữ nhân này ai còn có thể duy trì vẻ thản nhiên khi đối mặt với Sở Mặc, e là cũng chỉ có tiểu nha đầu lòng dạ cởi mở này.

- Đương nhiên rồi.

Sở Mặc gật đầu.

- Nhưng... nhưng muội thật sự không cảm nhận được!

Đổng Ngữ nói xong còn lấy ra một chiếc la bàn nhỏ từ trên người, chiếc la bàn rất tinh xảo, chỉ to hơn lòng bàn tay một chút, là một pháp khí của Thiên Giới.

Miệng nàng lẩm bẩm:

- Tinh la bàn còn không có bất kỳ phản ứng nào, nếu ở đây thực sự có linh mạch, cho dù nó ở sâu thế nào...

Tinh la bàn chắc chắn sẽ có phản ứng!

Sở Mặc mỉm cười lắc đầu:

- Pháp khí tốt mấy cũng chỉ là một vật vô tri, không phải là vạn năng.

Nói xong, Sở Mặc đột nhiên bấm mấy pháp quyết, điềm tĩnh nói:

- Duy nhật có thần thông thực sự mới có thể kích hoạt được linh mạch nơi này!

Lúc nói, hắn lấy hắn làm trung tâm của dãy núi, từ bốn phương tám hướng bắt đầu vọng lại một dao động nhè nhẹ.

Đám nữ nhân tức khắc đều đổi sắc mặt, bởi vì dao động nhè nhẹ này chính là đặc trưng rõ rệt nhất của linh mạch.

- Ai dô, Tinh la bàn động rồi... cường độ này... nó... nó rõ ràng không ngừng tăng mạnh!

Quá thần kỳ mà!

Đổng Ngữ tay cầm Tinh la bàn hét lớn.

Còn những nữ nhân khác thì hoàn toàn bị dao động làm cho ngây người!

Bởi vì mỗi đợt pháp quyết mà Sở Mặc đánh ra, dao động của linh mạch ở nơi này lại càng trở nên vô cùng mãnh liệt!

Thậm chí mạnh tới mức khiến các nàng phải trợn mắt há mồm!

Sở Mặc thi triển Phong Thủy thần thông, hắn không ngừng đào động sơn xuyên đại địa, trực tiếp dẫn ra linh mạch cực đại ẩn sâu trong lòng đất này.

Dãy núi vốn không có thần tú, gần như trong chốc lát đã phát sinh biến hóa long trời lở đất!

Trước tiên chính là những thực vật sinh trưởng tại đấy, chúng đều như phát điên, một số thực vật vốn có linh tính càng phát triển lên tầng cao hơn.

Những sinh linh sinh trưởng trong dãy núi này đều quỳ sát tại đây, trong đó có một bộ phận sinh linh vốn đã có linh tính hơn người, đôi mắt không ngừng nhỏ lệ

Đây là những giọt lệ cảm kích!

Ơn điểm hóa giống như tái sinh!

Chưa tới thời gian một nén nhang, dãy núi vốn bình thản không có gì là lạ trực tiếp hóa thành một động thiên phúc địa thực sự!

Một ngọn núi nhỏ vốn không hút mắt, cũng không có thần vận sung túc!

Núi không cao nhưng có tiên thì linh!

Sở Mặc với chiêu thức xuất thần nhập hóa của Phong Thủy thần thông trực tiếp đã thay đổi vận mệnh của trời đất một phương.

Đây mới là điểm hùng mạnh thực sự của Phong Thủy thần thông!

Lật tay thành mây, đảo tay thành mưa, nắm trong tay vận mệnh của một phương.

- Ở đây mà xây dựng một môn phái ắt sẽ danh chấn thiên hạ!

Tần Thi ngơ ngác nhìn mọi thứ trước mắt, miệng lẩm bẩm.

- Sở Mặc, đặt tên cho nơi này đi!

Diệu Nhất Nương hơi run rẩy, khóe mắt ướt đẫm, dịu dàng nói.

- Gọi là Phiếu Miểu Sơn (mờ mịt) đi!

Sở Mặc nói:

- Nơi mà đặt Phiêu Diêu Cung không gọi là Phiếu Miểu Sơn thì gọi là gì?

- Phiếu Miểu Sơn...

Hay đấy!

Diệu Nhất Nương nói:

- Từ nay trở đi, Linh Giới có thêm một ngọn thần sơn thực sự rồi!

Sau đó, Sở Mặc nhìn đám nữ nhân:

- Nhất Nương, Tinh Tuyết, Tiểu Nha, Hoàng Họa, Tần Thi, Đổng Ngữ, Phương Lan, Bình Bình, Thiên Duyệt, Thiên Kỳ...

Đám nữ nhân ngạc nhiên nhìn Sở Mặc đang lần lượt đếm, không biết hắn muốn làm gì.

- Các nàng... có đồng ý gia nhập Phiêu Diêu Cung, trở thành thành viên của Phiêu Diêu Cung không?

Tần Thi khẽ cười mỉm:

- Chúng ta chả phải sớm đã là thành viên của Phiêu Diêu Cung rồi sao?

Đổng Ngữ gật đầu:

- Phải, sớm đã là vậy rồi!

Phương Lan nói:

- Đương nhiên là đồng ý!

Bình Bình cũng không chút do dự:

- Sẵn sàng!

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc, khẽ gật đầu:

- Rất vui lòng!

Lục Thiên Kỳ cười:

- Nghiêm túc vậy sao?

Ta đương nhiên không từ chối rồi.

Ngược lại thì Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, hai nữ nhân quen biết Sở Mặc lâu năm nhất đều hơi nhíu mày, nhìn Sở Mặc cảm giác dường như hắn vẫn còn lời muốn nói.

Quả nhiên, Sở Mặc lập tức nói tiếp:

- Ngày mà Phiêu Diêu Cung thành lập ở Linh Giới, mười người các nàng chính là một trong mười đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung!

Từ nay về sau, bất luận là tới Tiên Giới hay Thiên Giới đều là như vậy!

Các nàng luôn là một trong mười đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung.

Bình Bình và Phương Lan lập tức tỏ vẻ hoảng hốt, Bình Bình không kìm được hỏi:

- Ta... ta sao có thể xứng đáng?

-----o0o-----

Chương 1075: Lúc cuối sắp rời xa

Chương 1075: Lúc cuối sắp rời xa

Sở Mặc nhìn Bình Bình cười:

- Nàng có thể tới được đây, mặc dù là vì gia tộc của nàng, nhưng trong lúc ta gặp nguy nan nhất, nàng có thể làm việc cho ta, trong lòng ta đều ghi nhớ.

- Nhưng...

đó chỉ là việc bé nhỏ không đáng kể...

Bình Bình nói tiếp.

Tần Thi túm lấy tay nàng:

- Muội là một thiên tài, đừng đánh giá thấp bản thân!

Đôi mắt Bình Bình ánh lên vẻ cảm kích, hiện giờ nàng hiểu rất rõ môn phái còn chưa tạo dựng này rốt cuộc có tiềm lực như thế nào, việc trở thành một trong mười vị đại tổ sư của môn phái chính là niềm kiêu hãnh lớn nhất đời của Bình Bình.

Sở Mặc lại nhìn Phương Lan:

- Còn về con, bởi vì con là đệ tử thân truyền của ta!

Nơi này, con là đại diện cho ta!

Khóe mắt Phương Lan chợt đỏ sọc lên, nàng hơi cúi đầu, trong lòng cảm kích vạn phần.

Đám nữ nhân ngây ngô nhìn Sở mặc, Thẩm Tinh Tuyết không kìm nổi liền hỏi:

- Vậy còn chàng?

- Đợi lúc nữa sẽ nói việc của ta.

Sở Mặc lắc đầu:

-

Sau này, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung vĩnh viễn là hộ pháp danh dự của Phiêu Diêu Cung!

Hai vị đại tu sỹ đã vào nửa bước Luyện Thần sắp phi thăng Tiên Giới này mặc dù không có mặt nhưng bọn họ tuyệt đối không làm trái với nguyện vọng của Sở Mặc.

- Đại Công Kê là thần thú trấn giáo của Phiêu Diêu Cung!

Sở Mặc nói tiếp.

- Tiểu tử, Kê gia muốn nói chuyện nghiêm túc với ngươi, dựa vào đâu chứ?

Dựa vào đâu Kê gia phải làm thần thú trấn giáo cho ngươi?

Kê gia là gì chứ?

Đại Công Kê gào lên, giọng nói từ xa vọng lại, hắn bị dao động linh mạch nơi này dẫn dụ tới.

Kết quả vừa tới nơi thì nghe thấy những lời này.

- Ngươi là gà.

Sở Mặc nói.

Đám nữ nhân đều phì cười, trong lòng xúc động.

Giờ mà trước mặt Sở Mặc vẫn có thể làm càn như vậy, e là cũng chỉ còn mỗi Đại Công Kê tiền bối thôi.

- Ta là huyết mạch Phượng Hoàng!

Đại Công Kê nổi giận, sau đó vỗ mạnh hai cánh, từ trời cao lao xuống.

Hơn nửa năm qua, sau khi ăn không ít Tạo Hóa Ngư, lông trên người Đại Công Kê đã mọc ra không ít.

Mặc dù vẫn hơi ngắn, xem ra có vẻ đáng thương, nhưng nói cho cùng cũng không cần phải cả ngày khoác trên mình chiếc chăn hoa đơn rêu rao khắp chợ.

- Ngươi có làm hay không?

Sở Mặc liếc xéo Đại Công Kê một cái, cười nhạt hỏi.

- Làm!

Đại Công Kê trả lời dứt khoát gãy gọn.

Thậm chí nằm ngoài cả suy đoán của đám nữ nhân, nhưng sau khi nói xong, hắn liền trừng mắt nói với Sở Mặc:

- Nhưng Kê gia không phải vì nể mặt ngươi đâu, Kê gia là vì nể mặt mấy nữ nhân này mới gật đầu đấy.

- Đại Công Kê tiền bối là tốt nhất.

Diệu Nhất Nương khen ngợi.

- Phải, Đại Công Kê tiền bối là hiểu lòng người nhất.

Đổng Ngữ nói ngay sau đó.

- Đại Công Kê tiền bối là đẹp nhất!

- Đại Công Kê tiền bối xinh đẹp nhất!

- Đại Công Kê tiền bối nhất...

Đám nữ nhân mỗi người lần lượt khen ngợi Đại Công Kê một câu, khiến Đại Công Kê được khen nức nở tới mức trên trời khó tìm được mà dưới đất cũng hiếm có.

Đại Công Kê hứng chí tới nỗi xém chút nữa chảy cả nước mũi rồi.

Sau đó hắn đắc ý nhìn Sở Mặc.

- Được rồi, cho dù là nể mặt ai, ngươi đồng ý là được rồi.

Sở Mặc cười, sau đó nói:

- Hỏa Long tiền bối ở Linh Giới và Tiên Giới cũng đều là thần thú trấn giáo của Phiêu Diêu Cung!

Lúc này đám nữ nhân đều ngừng cười, ai nấy cũng nghiêm túc nhìn Sở Mặc.

Hiện tại bọn họ dường như đã nghe ra, Sở Mặc hình như đang... giao phó lại!

Hơn nữa lần này Sở Mặc vô cùng nghiêm nghị, sắp xếp mọi việc rất thỏa đáng, trước nay chưa từng như vậy.

Trong lòng các nàng lúc này đều nảy sinh một điều mà trước nay chưa từng muốn đối diện: "Lần này... dường như thực sự sắp phải rời xa hắn rồi.

"

Đều nói rằng con đường tu luyện rất cô đơn, nhưng đó là để nói thiên kiêu tuyệt thế!

Bởi vì đã quá quen thuộc, mặc dù các nàng biết Sở Mặc là một thiên tài rất giỏi, nhưng trước giờ chưa từng coi hắn là một thiên kiêu tuyệt đỉnh không thể với tới.

Nhưng giờ phút này, trong lòng các nàng cuối cùng đã ngộ ra một điều.

Hắn chính là một thiên kiêu tuyệt thế thực sự!

Sẽ có một ngày hắn bước vào con đường hoàn toàn khác với các nàng để đi tìm con đường của riêng hắn.

Đám nữ nhân có mặt đều là những người thông minh lanh lợi, cho nên giờ phút này trong lòng các nàng lần lượt đều có một cảm giác thương cảm mãnh liệt không muốn xa rời.

Sở Mặc nói tiếp:

- Hoa Tam Nương, Hạ Phong, Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương tứ vị tiền bối, vĩnh viễn là Phiêu Diêu Cung trưởng lão!

Sở Mặc nhìn các nữ nhân trước mặt, giống như là một vườn hoa đua sắc, xuân lan thu cúc mỗi người một vẻ.

Bất kỳ một người thôi cũng đều có dung mạo tuyệt thế, hắn cười nói tiếp:

- Tương lai, Phiêu Diêu Cung sẽ không chỉ nhận nữ đệ tử, nam tử ưu tú cũng có thể nhận vào Phiêu Diêu Cung sơn môn.

Nhưng có điều, Phiêu Diêu Cung lấy Linh Giới làm khởi điểm, tổ sư thật sự vĩnh viễn đều là mười người các nàng!

- Vậy... còn chàng thì sao?

Diệu Nhất Nương lần nữa lại hỏi câu hỏi vừa rồi của Thẩm Tinh Tuyết.

Sở Mặc lúc đầu trầm ngâm một hồi, sau đó ngẩng đầu lên nhìn đám nữ nhân đang hồi hộp đợi câu trả lời, hắn mỉm cười:

- Ta?

Ta vĩnh viễn là thần bảo hộ của Phiêu Diêu Cung.

- Á...

Tiểu tử, ngươi thật quá đáng mà!

Đại Công Kê đứng bên nổi giận nhìn Sở Mặc:

- Dựa vào đâu ta và hỏa long là thần thú trấn giáo, còn ngươi lại là thần bảo hộ?

- Ngươi là người sao?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê.

- Kê gia đương nhiên không phải người, nhưng ngươi cũng không phải thần mà!

Đại Công Kê nguýt một cái.

-

Sau này thì là rồi.

Sở Mặc hơi cười mỉm, sau đó nhìn mấy nữ nhân:

- Yên tâm, cho dù ta thật sự không thể tránh khỏi việc rời đi, nhưng các nàng... mãi mãi là những người thân nhất của ta!

Sở Mặc nói xong, hắn nhớ tới những người thân vẫn còn trong hạt châu đó, trong lòng thầm nghĩ: "Các người cũng vậy, đừng vội, ta sẽ mau chóng vào Tiên Giới, đưa các người vào phật môn nghe kinh!"

- Sắp rời đi sao?

Phương Lan có chút sợ hãi nhìn Sở Mặc, nếu có thể, nàng thật sự mãi mãi không muốn rời xa sư phụ.

Cho dù hiện tại, nàng đã có khả năng tự tu luyện, nhưng nàng thật không muốn chia ly với sư phụ.

Nói là mọi người đều có thể phi thăng Tiên Giới, nhưng tới lúc đó, có thể tìm được tung tích của sư phụ hay không?

Có thể đi theo bước chân của sư phụ hay không?

Trong lòng Phương Lan có chút rầu rĩ.

Đám nữ nhân không ai không thấy nặng lòng.

Nhưng đây chính là giới tu hành!

Có gần nhau cả ngàn năm, rốt cuộc cũng có lúc phải chia ly.
 
Thí Thiên Đao Full
XLIV ( Chương 1076-1100 )


Chương 1076: Lập phái

Một tháng sau, một Cung điện rộng rãi khoáng đạt khí thế mới tinh đã được xây dựng ở Phiếu Miểu Sơn.

Ba tháng sau, Phiêu Diêu Cung chính thức treo biển trở thành một trong những môn phái mới nổi tại Linh Giới.

Ngày này, gần như tất cả môn phái, đại tộc đẳng cấp trong Linh Giới, mấy gia tộc, môn phái đã truyền đời này sang đời khác mấy vạn năm nay đều lũ lượt phái người tới chúc mừng.

Bình gia, Chung gia, Hồ gia đều là gia chủ thân chinh tới!

Nhất thời, ba chữ Phiêu Diêu Cung đã hoàn toàn vang khắp Linh Giới!

Ngay cả tới Huyễn Thần Giới cũng bị sự hoành tráng này thu hút, nhiều người đều ngầm theo dõi.

Ngày mà môn phái thành lập, mười đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung xuất hiện khiến tất cả mọi người đều vì sự xinh đẹp của họ mà lập tức có vô số người đã muốn gia nhập Phiêu Diêu Cung sơn môn.

Nhưng điều khiến tất thảy mọi người đều không ngờ tới chính là Sở Mặc... chàng thanh niên thần bí này lại không làm chưởng môn của Phiêu Diêu Cung.

- Môn phái này không có chưởng môn, chỉ có mười vị đại tổ sư.

Ngày mà lập môn, Sở Mặc nói với mọi người:

- Nhưng ta mãi mãi là thần bảo hộ của môn phái này, động tới môn phái cũng là động tới ta!

Ngày này là một ngày lễ lớn của cả Linh Giới.

Mặc dù tất cả mọi người đều biết Sở Mặc không phải chưởng môn của Phiêu Diêu Cung, nhưng những vị khách tới đây gần như đều vì Sở Mặc mà tới!

Giống như câu mà Sở Mặc nói: "Động tới môn phái cũng là động tới ta!

"

Mọi người đều hiểu rõ thanh niên này đã thực sự trưởng thành rồi, một mình hắn đã có thế lực siêu nhiên!

Hơn nữa hắn cũng sắp rời khỏi thế giới này!

Từ trước về sau, thời gian mà Sở Mặc vào Linh Giới không dài, nhưng hắn để lại ảnh hưởng hết sức to lớn với thế giới này.

Dù sao thì trong bức hoạ lịch sử của Linh Giới cũng đã ghi lại dấu ấn đậm nét về hắn.

Cho nên mấy đại thế lực chưa có bất kỳ giao thiệp nào với Sở Mặc đều lần lượt phái người tới chúc mừng.

Phiêu Diêu Cung hiện giờ ngoại trừ Sở Mặc ra tưởng như nhỏ bé tới đáng thương, gần như là bất kỳ thế lực nào cũng có thể san bằng nó.

Nhưng sau khi cảm nhận được linh khí hùng mạnh tới kinh khủng trên Phiêu Miểu Sơn, tất cả mọi người trong lòng đều than: "Cửu Nguyệt phái chỉ mất ba trăm năm thì từ một môn phái tầm thấp trở thành một đại nhân vật khổng lồ.

Trước mắt Phiêu Diêu Cung e là đến một trăm năm cũng chẳng cần thì đã có thể thực sự trở nên cự phách rồi.

"

Hơn nữa, tuyệt đối không giống với Cửu Nguyệt phái, đến cuối cùng bị người ta phân chia hết, sau một đêm thì cả môn phái tan rã.

Tất cả chỉ vì sau lưng Cửu Nguyệt phái không có sự tồn tại của vị thần bảo hộ như Sở Mặc!

Gia chủ Bình gia mang tới một bức phù cực lớn, bên trên viết bốn chữ lớn "Khí vận trường tồn".

Điều này cũng đủ chứng minh thái độ của các đại thế lực siêu nhiên ở Linh Giới đối với Phiêu Diêu Cung.

Có một bức phù lớn như vậy treo giữa đại điện Phiêu Diêu Cung, những người có ý đồ tấn công Phiêu Diêu Cung cũng đều phải thận trọng suy xét rồi.

Thập đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung lần này cùng nhau hiện diện cũng là lần đầu tiên khiến cho tên tuổi của họ xuất hiện trước mắt người đời.

Người khác thì thôi không nói, nhưng hai cái tên Tần Thi và Đổng Ngữ trực tiếp làm mờ mắt của vô số người!

Công chúa của đại tộc trên Thiên Giới!

Không ngờ ngay lúc này lại công khai bước ra trở thành một trong mười vị đại tổ sư gây dựng môn phái Phiêu Diêu Cung ở Linh Giới.

Tin tức này khiến cho không ít con cưng Thiên Giới đều bị chấn động.

Sau khi xảy ra sự việc năm xưa cũng nảy sinh chuyển biến khiến người ta kinh sợ.

Trước kia Sở Mặc bị người ta đòi giết đòi chém, đến cuối cùng lại là người cứu Tần Thi và Đổng Ngữ.

Còn huynh đệ Lạc gia, người mà sau khi Tần Thi và Đổng Ngữ mất tích ra vẻ khắp nơi tìm kiếm lại là hung thủ giết người thực sự!

Nói ra thì huynh đệ Lạc gia và Lạc Anh cũng đã biến mất lâu rồi, nhưng vẫn không có tin tức gì về họ.

Hiện giờ Tần Thi và Đổng Ngữ lại xuất hiện ở Linh Giới, hơn nữa tin tức hai người trở thành một trong mười đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung truyền đi, khiến không ít người lần nữa nhắc tới huynh đệ Lạc gia.

Đối với việc này, Đổng gia và Tần gia trên Thiên Giới từ trước tới nay vẫn chọn cách im lặng, hơn nữa còn nghiêm ngặt bắt buộc con cháu trong nhà không được thể hiện bất kỳ ý kiến nào về việc này.

Kiểu im lặng này khiến nhiều người bất mãn.

Trên bản tin những tiếng chửi Tần gia và Đổng gia bên tai không dứt.

Đồng thời, trên Thiên Giới còn có một nhóm người khác, lúc này cũng đang quan sát bất kỳ tin tức nào liên quan tới Sở Mặc.

- Hắn sắp tới Tiên Giới rồi!

- Sở Mặc sắp lên Tiên Giới rồi!

- Phát động lực lượng tàn dư cuối cùng còn lại ở Tiên Giới của chúng ta, giám sát nghiêm ngặt nhất cử nhất động của hắn ở Tiên Giới.

Nhớ kỹ, nhất định không được đánh rắn động cỏ (bứt dây động rừng)!

- Tốt nhất là ở trong số lực lượng của chúng ta ở Tiên Giới, chọn lấy một kẻ thích hợp làm bạn với hắn!

- Bất luận thế nào, đợi ngày hắn phi thăng Tiên Giới, chúng ta nhất định phải bắt được hắn, đem hắn đi!

- Làm xong việc này, lão tổ sẽ có trọng thưởng!

Đám người này ẩn núp rất kỹ, không ai phát giác ra ý đồ của bọn chúng, thậm chí không ai chú ý tới sự tồn tại của chúng.

Thiên Giới rộng lớn muốn ẩn nấp mà không bị ai chú ý thật không phải việc khó.

Đặc biệt là trong hoàn cảnh không có bất kỳ kẻ thù nào, càng dễ dàng làm được.

Linh Giới.

Phiêu Diêu Cung rốt cuộc cũng thành lập rồi.

Điều trùng khớp là ngày hôm đó, trong số đám đệ tử của Sở Mặc cũng có một người từ Nhân Giới phi thăng lên Linh Giới, người này mau chóng được đưa tới Phiêu Diêu Cung theo sự sắp đặt từ trước, hơn nữa còn lập tức được gặp Sở Mặc theo đúng ước nguyện.

- Tiểu Hà bái kiến sư tôn!

Thiếu nữ mặt mày thanh tú này vừa gặp Sở Mặc đã khoé mắt đẫm lệ, nàng nhẹ nhàng quỳ gối.

Mấy năm trở lại đây, những thiếu nữ ngây ngô xưa thì nay đã trưởng thành các cô nương xinh đẹp khiến người ta phải động lòng.

Nhưng trước mặt Sở Mặc vẫn là dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời trước đây.

Sở Mặc rất vui, ngày mà hắn chọn lựa quả là một ngày đại cát.

Nhưng cũng thật không ngờ đệ tử của hắn lại từ Nhân Giới phi thăng lên.

Sau đó Sở Mặc giới thiệu Tiểu Hà cho Phương Lan biết.

Phương Lan sớm đã biết Sở Mặc có một đám đệ tử ở Nhân Giới, cho nên sau khi gặp Tiểu Hà, nàng không hề thấy ngại ngần.

Một tu sỹ sắp bước vào cảnh giới Nguyên Anh đối mặt với Tiểu Hà còn chưa tới cảnh giới Trúc Cơ, nàng vẫn khom người hành lễ:

- Phương Lan xin chào Tiểu Hà sư tỷ, sớm đã nghe sư phụ nhắc tới tỷ, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt!

-----o0o-----

Chương 1077: Đan dược Trúc Cơ Hoàn Mỹ (1)

Chương 1077: Đan dược Trúc Cơ Hoàn Mỹ (1)

- A!

Dù Tiểu Hà ở Nhân Giới sớm đã có được khí trường cao quý, nhưng đột nhiên tới một thế giới cao cấp và xa lạ này, lại gặp một người có thực lực thâm sâu khó đoán như Phương Lan, Tiểu Hà cũng không kìm nổi có chút câu nệ.

Tuy nhiên sư tôn ở bên đã dùng ánh mắt khích lệ nhìn nàng.

Vậy mới khiến trong lòng Tiểu Hà thấy bình tĩnh hơn: "Muội ấy có hùng mạnh tới đâu cũng vẫn là đệ tử của sư tôn!

"

- Ta là đệ tử ký danh của sư tôn, người mới là đệ tử thân truyền của sư tôn.

Hơn nữa cảnh giới giữa chúng ta khác biệt quá lơn.

Cho nên tiếng gọi sư tỷ này...

Tiểu Hà hướng về phía Phương Lan hành lễ, vẻ mặt có chút ngượng nghịu và xấu hổ.

- Chúng ta đều là đệ tử của sư phụ.

Tỷ nhập môn sớm hơn ta, đương nhiên là sư tỷ rồi.

Sau này còn các vị sư huynh sư tỷ nữa, đó đều sẽ là lực lượng chủ chốt chống đỡ Phiêu Diêu Cung!

Phương Lan nắm tay Tiểu Hà, mỉm cười nói.

Sở Mặc đối với người đệ tử này quả thực không giống với những người khác.

Theo lý mà nói với thân phận của Phương Lan thì phải thấp hơn những nữ đệ tử khác một bậc, không nên là một trong mười đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung.

Nhưng Sở Mặc lại sắp xếp như vậy!

Hơn nữa đám nữ nhân ở cùng một chỗ, quan hệ vô cùng tốt, ngày tường cũng xưng hô tỷ muội, cho nên không có chút phản đối nào đã chấp nhận sắp xếp của Sở Mặc.

Tuy nhiên hôm nay, với sự xuất hiện của Tiểu Hà, mọi người mới đột nhiên cảm thấy Sở Mặc quả là đối xử vô cùng tốt với người đệ tử này!

Nhưng tất cả chỉ có trong lòng Sở Mặc hiểu rõ, vứt bỏ những nhân tố tình cảm và sự ưu tú của bản thân Phương Lan không nói tới.

Những đồ đệ ở Nhân Giới, sau khi họ phi thăng Linh Giới, cho dù đều gia nhập Phiêu Diêu Cung, nhưng tương lai sau này khi phi thăng Tiên Giới, chắc chắn sẽ có người phải rời đi!

Đó là những thiên kiêu thực sự đã nắm vững một bộ phận Chí Tôn truyền thừa, một Phiêu Diêu Cung nhỏ bé... khó mà giữ chân họ lại được.

Nhưng Phương Lan lại khác, nàng là đệ tử duy nhất hắn nhận ở Linh Giới, hơn nữa tiểu linh thể trời sinh của nàng cũng đã định trước thành tựu tương lai của nàng, trong đám nữ nhân tuyết đối sẽ luôn là người dẫn đầu!

Để nàng trở thành thập đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung, ở một mức độ nào đó cũng ít nhiều là có dụng ý trấn an những tu sỹ ở Linh Giới.

Nếu không thì thập đại tổ sư lại không có lấy một tu sỹ gốc gác ở Linh Giới, điều này sẽ khiến các tu sỹ Linh Giới bất an, từ đó dẫn tới việc không muốn gia nhập Phiêu Diêu Cung.

Sở Mặc xuất phát từ nhiều nguyên nhân, cuối cùng quyết định để Phương Lan trở thành một trong mười vị đại tổ sư.

Quyết định này trong tương lai cũng cho thấy được khả năng dự đoán tương lai của Sở Mặc.

Bởi vô số thiếu niên thiên tài của Linh Giới đích thị là nhắm tới Phương Lan tổ sư mới tới bái sư học nghệ.

Thậm chí họ còn coi Phương Lan tổ sư là nguồn động lực và mục đích của họ.

Đương nhiên, đây là những chuyện sau này hãy bàn tới.

Sở Mặc nói chuyện rất lâu với Tiểu Hà, Tiểu Hà kể cho Sở Mặc biết những sư huynh sư tỷ sư muội ở Nhân Giới thực ra nhiều người đã đủ năng lực để phi thăng rồi, nhưng cân nhắc tới tình hình cụ thể ở Nhân Giới, mọi người chuẩn bị thay phiên nhau phi thăng.

Chí ít cũng phải bảo đảm sự ổn định của Phiêu Diêu Cung ở Nhân Giới.

Tiểu Hà còn nói, Phiêu Diêu Cung ở Nhân Giới ngày nay danh tiếng có thể trấn áp cả thế gian, người tới bái sư học đạo nhiều vô số kể.

Hơn nữa Hoàng thất các nước cũng đều muốn đưa con cháu Hoàng gia vào học ở Phiêu Diêu Cung.

Cho dù chỉ là một đệ tử ký danh, bọn họ cũng cam tâm tình nguyện!

- Các con làm rất tốt!

Một câu cổ vũ của Sở mặc đã khiến Tiểu Hà ướt lệ, nàng nhìn Sở Mặc:

- Thấy phản ứng của các tổ sư, có phải sư tôn sắp rời khỏi Linh Giới, phi thăng Tiên Giới không?

Sở Mặc lộ vẻ khiên cưỡng, những người này bên hắn không ai là ngốc nghếch hết, hắn gật đầu, Sở Mặc nhìn Tiểu Hà:

- Ta luôn tin rằng các người chắc chắn có một thế giới rộng lớn thuộc về riêng mình.

Tiểu Hà buồn rầu nói:

- Nhưng chúng con chỉ muốn ở bên cạnh sư tôn, nghe chỉ dạy của sư tôn.

Thực ra còn có một việc...

- Ừ?

Sở Mặc nhìn Tiểu Hà.

Tiểu Hà thận trọng nói:

- Trước lúc con phi thăng, bọn họ đã nhờ con...

Nếu gặp sư tôn, nhất định phải chuyển cho sư phụ nghe lời hứa của bọn họ.

- Hử?

Sở Mặc hơi nhíu mày.

Tiểu Hà nói:

- Họ kêu con nói với sư tôn, Phiêu Diêu Cung vĩnh viễn là nhà của họ.

Cho dù sau này giống như là ưng non rời tổ bay đi xa, nhưng họ mãi không quên nhà của họ là ở đâu, càng không quên mình học từ đâu mà ra!

Sở Mặc trầm ngâm một hồi, sau đó ngẩng đầu lên, vẻ mặt tươi cười:

- Ta biết rồi!

Nửa tháng sau, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đứng bên Sở Mặc, ở một vùng đất rộng mênh mông, phía sau còn cả một đám người.

Đám đệ tử của Phiêu Diêu Cung đều ở đây, còn có rất nhiều người của đại gia tộc trong Cẩm Tú Thành đều tới từ biệt hai vị tiền bối có đại ân với Cẩm Tú Thành.

Bọn họ sắp phi thăng rồi!

Thực ra theo như cảnh giới của hai người, sau khi hồi phục lại thì đã có năng lực phi thăng độ kiếp rồi.

Nhưng bọn họ kéo dài tới tận hôm nay, tới tận khi Phiêu Diêu Cung được thành lập bọn họ mới yên tâm rời đi.

- Chủ nhân, người yên tâm, sau khi tới Tiên Giới, chúng ta chắc chắn ngay lập tức chuẩn bị mọi việc cho Phiêu Diêu Cung ở Tiên Giới.

Tiếu Vạn Quân nhìn Sở Mặc nghiêm túc hứa hẹn.

Lý Phương Trung cũng nói:

- Đợi sau khi người của Phiêu Diêu Cung ở Linh Giới phi thăng Tiên Giới, bọn họ nhất định sẽ ngay lập tức được người Phiêu Diêu Cung chúng ta đón đi!

Sở Mặc gật đầu:

- Ta tin hai người!

Tuy nhiên, việc quan trọng hơn là việc tu luyện của hai người, cho dù hai người ở Linh Giới đã là cường nhân tuyệt đỉnh, nhưng sau khi đến Tiên Giới tất cả lại bắt đầu từ đầu.

- Chúng ta biết.

Tiếu Vạn Quân trầm giọng nói:

- Sống nhiều năm như vậy, những việc nên trải qua cũng đều trải qua rồi.

Không ngờ còn có một ngày có cơ hội phi thăng Tiên Giới.

Cơ hội này, là do chủ nhân ban cho chúng ta, chúng ta biết nên làm thế nào.

Lý Phương Trung nói:

- Mong là có thể nhanh chóng nghe được tin tức của chủ nhân ở Tiên Giới, chủ nhân có sai khiến gì, hai chúng tôi nghĩa bất dung từ.

Sở Mặc cười gật đầu:

- Vậy nhất ngôn cửu đỉnh!

Sau đó, hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung, người trước người sau, cách nhau cả vạn dặm, lần lượt dẫn động Thiên kiếp.

-----o0o-----

Chương 1078: Đan dược Trúc Cơ Hoàn Mỹ (2)

Chương 1078: Đan dược Trúc Cơ Hoàn Mỹ (2)

Trong nháy mắt, từng trận sấm đánh, mây đen vờn vũ, sấm chớp đùng đoàng, bóng hai người biến mất trên bầu trời Linh Giới.

Thật ra những người nghe tin chạy tới xem không chỉ có người của Phiêu Diêu Cung và Cẩm Tú Thành, còn có rất nhiều cường nhân đẳng cấp ở Linh Giới cũng tới đây, từ xa quan sát.

Thấy hai người này dễ dàng vượt qua Thiên kiếp như vậy khiến nhiều người cảm thấy xúc động.

Trước đây, nếu có người ở trước mặt các tu sỹ đẳng cấp trong Linh Giới nói: "Thiên kiếp chả có gì là khó khăn, chẳng qua chỉ là mấy tiếng sấm đánh mà thôi!

"

Đám tu sỹ đẳng cấp nhất định sẽ tát một nhát thật đau, sau đó dẵm lên đất mà chửi:

- Ngươi ở đó mà nói dóc!

Nếu độ kiếp dễ dàng như thế, vậy thì tu sỹ của Linh Giới phi thăng lên Tiên Giới đã nhiều gấp trăm lần rồi!

Nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến sau khi Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung độ kiếp, bọn họ mới thực sự thay đổi kiến thức từng có của mình.

Họ đột nhiên phát hiện: "Hóa ra độ kiếp... thật sự không đáng sợ như trong tưởng tượng.

"

Bởi vì trong mắt họ, hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung thậm chí còn không dùng tới pháp khí, cứ như vậy, đón lấy thiên lôi... bay thẳng lên trời cao, sau đó... vượt qua Thiên kiếp, phi thăng Tiên Giới!

Độ kiếp thực sự dễ dàng vậy sao?

Thiên lôi chém vào người... thật sự không trọng thương tới mất mạng sao?

Đám tu sỹ tới xem lễ trong lòng đều nảy sinh mối nghi ngờ cực lớn, cuối cùng, ánh mắt bọn họ đổ dồn vào bóng dáng trên bãi đất, trong lòng nảy sinh một ý niệm: "Lẽ nào là vì cái này?

"

Ý niệm này khiến tất cả tu sỹ đều rùng mình, toàn thân chạy một luồng khí lạnh, thậm chí khiến nhịp hô hấp cũng trở nên dồn dập hơn.

Nhưng rất mau, những tu sỹ này đều bình tâm trở lại.

Bởi bọn họ hiểu ra một việc, người này, bọn họ không thể động chạm tới!

Vậy thì... nếu như gia nhập Phiêu Diêu Cung?

Cách nghĩ mơ hồ này mau chóng xuất hiện trong đầu họ.

Những người này bọn họ đều đã thâm căn cố đế, khó mà từ gia tộc của mình hoặc môn phái mà bước đi, nhưng nhiều người trong bọn họ còn có người thân, còn đời sau.

Nếu như để những vãn bối trẻ tuổi gia nhập Phiêu Diêu Cung, vậy thì... có lẽ không bao năm nữa, những vãn bối trẻ tuổi này có thể thành công rời khỏi Linh Giới, phi thăng Tiên Giới, hướng lên thế giới càng cao rồi!

Nếu là vậy... cũng là một việc tốt vô cùng!

Sở Mặc không biết, bởi lần công khai phi thăng này đã khiến trong lòng nhiều tu sỹ của Linh Giới nảy sinh cách nghĩ như vậy.

Trên thực tế, hắn chẳng qua chỉ truyền thụ cho Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung một khẩu quyết tránh sét mà thôi.

Nhìn tựa như một tiểu thần thông bình thường và phổ biến, nhưng nó lại có nguồn gốc từ truyền thừa của một vị Chí Tôn!

Đến bây giờ vẫn chưa có ai biết công pháp tu luyện của đệ tử Phiêu Diêu Cung đáng quý tới mức nào, có lẽ sẽ có một ngày, người ra từ Phiêu Diêu Cung có thể trở thành Đại Năng hùng cứ một phương.

Lúc đó bọn họ mới kinh ngạc nhận ra rằng, hóa ra nhiều năm trước đây, ở Linh Giới...

Một tiểu môn phái mới gây dựng tên Phiêu Diêu Cung đã có một nền tảng hùng mạnh tới không thể tin nổi.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung phi thăng thành công khiến vô số người kinh ngạc, đồng thời cũng khiến người của Phiêu Diêu Cung và Cẩm Tú Thành vô cùng phấn chấn.

Bởi từ trước tới nay, một vấn đề căn bản luôn làm nhiễu lòng tu sỹ Linh Giới, thậm chí cả Tiên Giới, đó chính là Thiên kiếp!

Kiếp nạn của trời là từ trên trời giáng xuống, một trận đại kiếp đánh cho thần hình bị tiêu diệt, nếu thành công vượt qua, tương lai là tiền đồ vô lượng, nếu không sẽ hóa thành tro bụi.

Cái giá này, cho dù là những tu sỹ có đạo tâm kiên định, lúc đối mặt với giờ khắc đó cũng không tránh được thấp thỏm không yên.

Một thời gian sau đó, Sở Mặc bế quan không ra, hắn luyện tất cả những nguyên liệu mà Chung gia, Hồ gia và Bình gia đưa tới thành đan dược.

Chỉ riêng đan dược Trúc Cơ phẩm chất Hoàn Mỹ, Sở Mặc đã luyện ra hơn một ngàn ba trăm viên rồi!

Điều này có nghĩa là trong tương lai Phiêu Diêu Cung sẽ thành công đào tạo ra hơn một ngàn ba trăm vị tu sỹ Trúc Cơ Hoàn Mỹ.

Thành quả này ngay cả trong đại tộc hào môn đẳng cấp của Thiên Giới cũng tuyệt đối được coi là một khoản lớn.

Ngoài ra, còn vô số các loại đan dược khác.

Đừng nói là ở Linh Giới, cho dù ở Tiên Giới, những đan dược này cũng đều được gọi là đẳng cấp.

Đến đây thì Sở Mặc đã làm tất cả những gì mà hắn có thể làm được!

Truyền thừa, công pháp, tâm pháp, đan dược, các loại binh khí, pháp khí của Thiên Giới!

Thời gian này tần suất Sở Mặc vào Huyễn Thần Giới vô cùng thường xuyên.

Mỗi lần hắn đều thi triển Bách Biến Thuật, biến ra một khuôn mặt xa lạ.

Không ai biết người vừa rồi gia dịch với mình lại là đại danh đỉnh đỉnh trong truyền thuyết – Sở Mặc.

Ngoại trừ làm ăn với Linh Đan Đường.

Bởi vì Sở Mặc không muốn khiến cho Linh Đan Đường biết rằng bản thân hắn vẫn còn nhiều ngón nghề khác.

Hồ Bá Đạo, Chung Liệt và cả gia chủ Bình gia hôm đó dạy cho Sở Mặc một bài học sinh động.

Sở Mặc không vì thế mà trở nên đa nghi, nhưng hành sự...

đã thận trọng hơn trước rất nhiều lần.

Cho nên những người chú ý tới Sở Mặc, mặc dù cảm thấy Sở Mặc chắc chắn thường ra vào Huyễn Thần Giới, ví như là nhà Thượng Quan, Gia Cát, Lạc gia, thậm chí còn chuẩn bị nhiều tử sỹ muốn truy sát Sở Mặc tại Huyễn Thần Giới.

Nhưng từ đầu tới cuối, bọn họ ngay cả bóng dáng của Sở Mặc cũng không bắt được.

Điều này khiến bọn họ cảm thấy vô cùng ức chế!

Trên bản tin, tin tức treo thưởng truy sát Sở Mặc cũng trong mắt đã tăng lên chóng mặt.

Tuy nhiên song song với việc đó, cũng có nhiều ý kiến nổi lên trên bản tin.

Đầu tiên phải kể đến Hổ Liệt của Hổ tộc tới từ đại tộc trên Thiên Giới!

- Sở Mặc là huynh đệ của ta, ai dám động tới hắn, Hổ Liệt ta sẽ là người đầu tiên không tha cho ngươi!

Nói với đệ tử trong gia tộc các người hãy cẩn thận đấy, đừng có mà xuất hiện ở địa bàn của Hổ tộc, nếu không thì không có đường về đâu!

- Sở Mặc là một thiên kiêu trẻ tuổi mà ta rất coi trọng, là khách quý của Linh Đan Đường ta!

Ai dám làm khó Sở Mặc cũng là làm khó Linh Đan Đường.

Muốn hạ độc thủ, tốt nhất hãy làm cho gọn gàng, nếu không thì đừng trách ta sẽ giết tới tận của nhà ngươi!

Đây cũng là tin nhắn công khai mà Phùng Xuân Đế chủ đã từ lâu rồi chưa từng phát biểu gì cũng để lại trên bản tin.

-----o0o-----

Chương 1079: Chấn động tam giới

Chương 1079: Chấn động tam giới

Nghe nói vị Cửu đương gia của Linh Đan Đường sau nhiều năm bế quan lại có một sự lĩnh ngộ hoàn toàn mới, cảnh giới lại nâng lên một bậc.

Đặc biệt là Linh Đan Đường sau lưng hắn cũng khiến vô số người phải kiêng dè.

So với những người công khai phát ngôn này còn có những người mặc dù không nói ra bất kỳ điều gì nhưng hoàn toàn lặng lẽ thề nguyện: "Nếu phát hiện ai có chút ý thù địch với Sở Mặc, chắc chắn sẽ không bỏ qua!

"

Sau đó, Sở Mặc đã lâu không phát biểu gì trên bản tin dưới danh nghĩa Sở Mặc cũng trực tiếp để lại lời nhắn trên bản tin.

- Cảm tạ sự quan tâm của mọi người đối với ta, Hổ Liệt huynh, xin thứ lỗi vì ta đã giấu huynh lâu như vậy, một ngày nào đó tới được Thiên Giới rồi, ta nhất định sẽ tìm huynh uống rượu.

Tới lúc đó, chúng ta không say không về.

Mong là huynh lúc đó đã thành Chân Tiên!

- Cảm tạ sự che chở và ngợi khen của Phùng Xuân Đế chủ đối với ta.

Tiểu tử có đức có tài gì mà khiến người vướng bận chứ.

Hợp tác giữa ta và Linh Đan Đường sẽ luôn tiếp tục giữ vững.

- Đồng thời ở đây ta cũng nghiêm túc khuyên một câu tới những kẻ muốn đối phó ta.

Ta hiện giờ rất yếu đuối, đúng không sai, ta thậm chí còn chưa phi thăng Tiên Giới, và cũng chưa tới Luyện Thần kỳ.

So với những kẻ sớm đã đến Đại Thừa, thậm chí phi thăng tới Thiên Tiên, Chân Tiên như các người đúng là có sự khác biệt trời đất!

Nhưng ta vẫn còn trẻ, hơn nữa ta cũng không dễ gì bị các người tìm ra.

Ta có người thân, bằng hữu, nhưng các ngươi cũng đều có cả!

- Cho nên, muốn đối phó với Sở Mặc ta, cứ việc tới đây.

Chỉ cần ta không chết, mối thù hận này sớm muộn cũng phải trả lại.

Nhưng nếu dám hạ thủ với những thân bằng cố hữu bên ta, các ngươi hãy nhớ kỹ, trừ phi các người trên đời này không còn một ai đáng để vướng bận.

Nếu không thì ta chắc chắn sẽ tìm người đó, các ngươi đối đãi với người thân bạn bè ta thế nào, ta cũng sẽ đối với bọn họ như vậy!

- Ta chỉ là một tu sỹ bình thường, nhưng vận may thật nhiều, điều này khiến cho ta có vẻ gì đó khác với mọi người.

Nhưng thực ra không phải vậy, bất kỳ tu sỹ nào khi bước vào con đường tu luyện đều có điểm khác biệt của riêng mình, đừng có lúc nào cũng chỉ chăm chăm để ý tới Sở Mặc ta.

Ta không muốn thành kẻ địch của bất kỳ ai, nhưng... ta cũng không sợ hãi nếu phải đối địch với các người!

Cho dù là Huyết Ma lão tổ, một phân thân hùng mạnh của hắn cũng đã chết ở Linh Giới.

Cho nên, bản tôn của Huyết Ma lão tổ, hãy đợi ta!

Một đoạn văn như vậy không quá dài, nhưng khi xuất hiện trên bản tin đã gây nên một đợt sóng to gió lớn!

Chấn động cả Thiên, Tiên, Linh tam giới!

Đoạn văn này từ đầu tới cuối, Sở Mặc đều dùng giọng điệu ôn hoà, không nhanh không chậm để nói, dường như là đang hàn huyên vậy.

Nhưng trong đó bộc lộ rõ lòng cảm ơn và tâm huyết khiến vô số người phải xúc động.

Hắn cảm tạ huynh đệ kết nghĩa của hắn, hắn cảm ơn Phùng Xuân Đế chủ từng giúp đỡ hắn và cả những người khác nữa.

Hắn không hề có chút thoả hiệp nào với những uy hiếp tới từ bốn phương tám hướng, hắn cũng không đi uy hiếp ai cả, chỉ là nói ra một việc mà bất kỳ ai cũng đều hiểu được.

Không sợ khiêu chiến, không sợ gian khổ!

Đến cuối cùng, đoạn nói tới Huyết Ma lão tổ, chàng thanh niên này cuối cũng mới bộc lộ rõ sự cương trực trong nhân cách của hắn!

Huyết Ma lão tổ...

Cái tên này với vô số người mà nói đều là một cái tên tương đối lạ lẫm.

Nhưng phàm là người biết tới cái tên này đều phải cảm thấy khiếp sợ từ tận đáy lòng.

Nhất là những nhân vật lão bối hoặc cao tầng của đại tộc trên Thiên Giới.

Sau khi thấy câu này trên bản tin, ai nấy đều sợ ngây người.

- Người đó vẫn còn sống sao?

- Huyết Ma lão tổ... thật là một ký ức xa xôi.

- Thật không ngờ, hắn lại có một phân thân ở Linh Giới, hắn muốn gì?

Càng khiến người ta khó mà tin nổi đó là... phân thân của hắn lại chết dưới tay Sở Mặc!

- Năm xưa Huyết Ma lão tổ vừa chính vừa tà, lòng dạ độc ác, là người cùng thời với hắn ta, thiên tài bị hắn giết nhiều vô số kể.

Hắn đã nhiều năm bặt vô âm tín, ta còn cho là hắn sớm đã hoá đạo dười trời đất này rồi.

Không ngờ hắn ta vẫn còn sống!

- Gan của Sở Mặc... thật sự... không thể tin nổi, không thể tin nổi mà!

Hắn giết chết phân thân của Huyết Ma lão tổ, vậy mà còn dám công khai nói ra.

Lẽ nào hắn không sợ Huyết Ma lão tổ đợi hắn ở Thiên Giới trong tương lai sao?

- Với địa vị và thân phận của Huyết Ma lão tổ, hắn tự tay giết Sở Mặc thì ít có khả năng ấy, nhưng đồ tử đồ tôn của hắn... nhất định sẽ không bỏ qua cho Sở Mặc.

- Người trẻ tuổi cần phải được rèn giũa nhiều, nhưng kiểu rèn giũa này... có hơi đáng sợ!

- Tính cách của Sở Mặc thực sự quá cứng rắn, cứng quá thì dễ gãy!

Lời của Sở Mặc nhất thời truyền khắp Thiên, Tiên, Linh tam giới.

Có người khen ngợi, đương nhiên cũng có người bất mãn.

Thượng Quan gia có thù với Sở Mặc, và Gia Cát gia, Lạc gia đều lần lượt lên tiếng.

- Tiểu tử đừng quá nghĩ mình là món ăn chính, bọn ta đợi ngươi trên Thiên Giới!

Còn về phía đã công khai, Tần gia và Đổng gia có hai công chúa gặp nạn nay lại xuất hiện ở Linh Giới, từ trước tới nay vẫn vậy, im hơi lặng tiếng.

Sau khi Sở Mặc nói trên bản tin, hắn lại biến mất rồi.

Ngược lại Phiêu Diêu Cung ở Linh Giới, vì việc này mà trở nên càng hùng mạnh hơn trong mắt của các thế lực đẳng cấp ở khắp Linh Giới.

Đây mặc dù chỉ là một môn phái mới thành lập, nhưng mơ hồ đã tạo cho người ta cảm giác đó là một nơi cao vời vợi rồi!

Một tháng sau, Đại Công Kê độ kiếp phi thăng!

Trong ánh mắt không nỡ rời xa của mọi người, hắn phá không mà đi, biến mất ở Linh Giới.

Rồi lại tháng nữa, Sở Mặc phi thăng.

Ngày này, tam giới đều chấn động!

Từ trước tới nay chưa từng có tu sỹ Linh Giới nào phi thăng mà có thể tạo ra động tĩnh lớn như là Sở Mặc.

Trong đó chịu ảnh hưởng lớn nhất lại là một nơi trước nay lúc nào cũng yên tĩnh như Tiên Giới.

- Tên tiểu tử này sao lại tu luyện nhanh như vậy, có phải hắn luôn trốn trong Huyễn Thần Giới để tu luyện, nhưng chúng ta lại không hay biết không?

- Hắn nhanh chóng phá hoại xong Linh Giới như vậy sao, giờ lại tới phá Tiên Giới nữa?

Tên tiểu tử này đúng là chuyên gây hoạ mà, không dính vào hắn là tốt nhất!

- Nói cũng không thể nói vậy, ta vẫn rất muốn quen biết với người trẻ tuổi này, nghe nói công pháp mà hắn tu luyện đều rât hùng mạnh.

-----o0o-----

Chương 1080: Hẹn ngày tái ngộ

Chương 1080: Hẹn ngày tái ngộ

- Sở Mặc sắp tới Tiên Giới rồi, khà khà...

Thật tốt quá!

Ta tin ngày mà hắn phi thăng, tất cả các nơi tiếp dẫn của Tiên Giới chắc chắn sẽ rất náo nhiệt.

- Bắt đầu phiên giao dịch rồi, ta cược Sở Mặc sẽ không thể bước ra được khỏi nơi tiếp dẫn của Tiên Giới, sẽ lập tức bị người ta trấn áp.

- Ta cược sẽ không như vậy, ta không nghe nói hắn có kẻ thù ở Tiên Giới.

- Tiên Giới không có không có nghĩa là Thiên Giới cũng không có.

Mấy gia tộc Thiên Giới có thù với hắn sẽ bỏ qua cơ hội này sao?

Phải biết hắn là loại chỉ cần rời khỏi nơi tiếp dẫn của Tiên Giới rồi, vậy thì gần như không thể nào tìm được hắn.

- Không sai, Linh Đan Đường dù đáng sợ, nhưng người vì lợi ích mà bất chấp tính mạng có rất nhiều, ta cược hắn không thể ra khỏi nơi tiếp dẫn được.

Nhất thời, tất cả những người có thể ra vào Huyễn Thần Giới, trong tay đều cầm bản tin gần như đều tham gia vào câu chuyện.

Cho dù không phát biểu gì trên bản tin, nhưng cơ bản đều lặng lẽ theo dõi việc này.

Ở phủ thành chủ Cẩm Tú Thành.

- Bọn họ thật quá đáng, nhất là những tu sỹ huyết mạch của Linh Giới.

Bọn họ cố ý không muốn chúng ta được yên ổn mà.

- Hừ, dám âm thầm mật báo tin tức, loại người này không chết dễ dàng được.

- Theo ta thấy, chẳng thà chúng ta lập tức đổi thời gian phi thăng và địa điểm đi, nếu không thì ở Tiên Giới ắt có người đoán ra chàng sẽ tiến vào từ điểm tiếp dẫn nào.

Trong phòng, sắc mặt của đám nữ nhân đều rất căng thẳng.

Các nàng đương nhiên cũng có thể xem được các nội dung trên bản tin cho nên đã vô cùng nổi giận vì một số lời nói.

Ngược lại Sở Mặc rất điềm tĩnh ngồi đó, vẻ mặt không lộ chút bàng hoàng.

Hắn định chiều nay sẽ độ kiếp ở một dãy núi cách Cẩm Tú Thành hơn một vạn năm ngàn dặm.

Nơi đó chính là nơi hắn thi triển Phong Thuỷ thần thông, nên đã tính ra được một nơi tuyệt hảo.

Ở đó mà nghênh đón Thiên kiếp hắn sẽ đạt được lợi ích lớn nhất, đó là có thể hấp thụ nhiều hơn tinh khí của trời đất.

Sau khi độ kiếp phi thăng, hắn sẽ không lập tức vào Luyện Thần kỳ, nhưng lúc đó, dung lượng đạo đài trong đan điền sẽ to ra nhiều lần, đó chính là lúc hập thu tinh khí tốt nhất.

Sau khi hấp thu đầy tinh khí thì hắn có thể trực tiếp tiến vào Luyện Thần kỳ rồi.

Nếu như nói một người tu luyện, thời điểm Trúc Cơ là một trong những bước mấu chốt nhất trong cả quãng đường tu luyện, vậy thì Luyện Thần kỳ chính là điểm nút mấu chốt trên cả chặng đường tu luyện của tu sỹ.

Bất luận là tu vi hay chiến lực, cũng có thể gọi là lĩnh ngộ về đạo đều có thể tiến vào một cảnh giới hoàn toàn mới.

Bước này cũng rất quan trọng, không thể qua loa được.

- Các người đừng lo lắng gì hết, không sao đâu.

Sở Mặc nhìn đám người đang kích động, trong lòng hiểu rõ, các nàng một mặt lo cho hắn, mặt khác cũng vì hắn sắp rời đi.

Tuy nhiên, ngày này sớm muộn cũng đến, cho dù có kéo dài thêm ra cũng không tránh được.

Sở Mặc nói xong, liếc nhìn Âu Dương Đồ đang lặng lẽ ngồi một góc, mỉm cười hành lễ:

- Tiền bối, sau khi ta đi, nơi này đành nhờ tiền bối giúp đỡ.

Ta tin là trăm năm sau, khi tiền bối rời khỏi Linh Giới sẽ tích luỹ được nhiều kinh nghiêm quý báu hơn nữa.

Tới lúc đó, Phiêu Diêu Cung ở Tiên Giới, tiền bối vẫn sẽ là khách quý.

Âu Dương Đồ gật đầu, nói:

- Trong vòng trăm năm, mặc dù không ngắn, nhưng cũng không dài.

Đừng nói là nếu ta không quen biết công tử, cho dù qua trăm năm, ta cũng chưa chắc dám độ kiếp.

Cho nên, đã nhận lời công tử rồi, vậy thì xin công tử yên tâm, ta sẽ giữ lời hứa.

Sở Mặc gật đầu, sau đó liếc mắt nhìn Tần Thi và Đổng Ngữ.

Hai nàng gật đầu với hắn, ra vẻ đừng lo lắng.

Sau khi hắn rời đi, ắt có người nhắm tới Phiêu Diêu Cung và Cẩm Tú Thành, Sở Mặc đã có sự chuẩn bị trước, hơn nữa đã hẹn với các nàng, hắn vẫn sẽ để lại tài nguyên tu luyện cho các nàng trong Huyễn Thần Giới.

Đoán chừng không tới mười năm, các nàng cũng sẽ có người phi thăng Tiên Giới.

Trong vòng trăm năm cũng đủ để mọi người xây dựng cơ sở vững chắc ở Tiên Giới rồi.

Còn về Linh Giới, tin là có sự bảo vệ của nhiều hậu sinh vãn bối như vậy sẽ không có vấn đề gì.

Cuối cùng Sở Mặc nhìn mọi người trong phòng, sau đó nâng chén rượu lên kính mọi người một ly:

- Lần biệt ly này, sẽ còn gặp lại, mong là có thể nhanh chóng nghe được tin tức các nàng phi thăng Tiên Giới.

Khoé mặt các nàng đều đẫm lệ, kiểu chia ly này thực ra cũng chính là biệt ly.

Đại đạo độc hành.

Tu sỹ đẳng cấp thật sự thực sự đều rất cô độc.

Cho dù là đệ tử của một gia tộc cũng tự có đường riêng, không thể mãi mãi tập trung bên nhau.

- Hôm nay chia ly, ngày khác gặp lại.

Chỉ mong cho dù đi bao xa, đến nơi nào cũng đừng quên đi.

Chàng đã từng có một đám bằng hữu thân thiết khăng khít.

Diệu Nhất Nương xúc động, đôi mắt ướt lệ, nâng chén rượu lên làm một hơi cạn sạch.

- Ân cứu mạng năm xưa ở Viêm Hoàng Thành, Tinh Tuyết không dám quên, chỉ mong có ngày gặp lạ ca ca dưới trời sao, cùng nâng cốc rượu mừng.

Thẩm Tinh Tuyết nâng ly, cũng uống sạch.

- Quen biết huynh là may mắn của đời ta, chịu ơn huệ của huynh, ta cũng chẳng dám quên.

Mong huynh sớm ngày lĩnh ngộ được đại đạo vô thượng.

Nhìn lại phàm trần vẫn nhớ về người cũ.

Hoa Tiểu Nha nâng chén rượu lên.

- Ôi ôi, các ngươi thật là giàu cảm xúc, người ta muốn sau này thành bậc Chí Tôn, vậy thì có thể thường gặp được công tử mà.

Hoàng Hoạ bĩu môi, vẻ mặt ai oán, đôi mắt sinh động loé lên ánh nhìn giảo hoạt.

Nàng không muốn bầu không khí quá ủ rũ.

Phương Lan bưng chén, tới trước mặt Sở Mặc, duyên dáng quỳ gối:

- Ơn nghĩa sư tôn truyền đạo thụ nghiệp, Lan Nhi nhất định khắc cốt ghi tâm.

Lan Nhi chỉ mong bản thân sớm ngày phi thăng Tiên Giới, lại được nghe sư tôn dạy bảo.

Tần Thi và Đổng Ngữ dắt tay nhau bước tới, mắt nhìn Sở Mặc, hai nàng mỉm cười, không nói gì đã cạn sạch ly rượu.

Tương lai của hai nàng đương nhiên là ở Thiên Giới, thành tựu của họ cũng không thể đo lường được.

Cho nên không muốn ở đây mà ủ ê sầu não nhiều.

Tỷ muội Lục Thiên Kỳ và Lục Thiên Duyệt cũng bước tới, không nói gì, chỉ uống hết rượu trong ly.

Quen biết một thời gian, cũng từng có hiểu lầm và mâu thuẫn, từng đồng sinh cộng tử, nay Sở Mặc lại tặng cho họ một cơ duyên trời biển.

Một trong thập đại tổ sư của Phiêu Diêu Cung đã đủ để tỷ muội họ nhân đó mà tiến lên thế giới càng cao cấp hơn nữa.

Còn về những mong muốn trong lòng hai nàng, là hy vọng xa với hay là ước muốn tốt đẹp cũng vậy, đều đã chôn vùi sâu trong tim.

-----o0o-----

Chương 1081: Thiên kiếp Luyện Thần

Chương 1081: Thiên kiếp Luyện Thần

Cuối cùng, Bình Bình cũng tiến lại, nhìn Sở Mặc, chỉ khẽ nói ba chữ:

- Cảm ơn chàng!

Sở Mặc dịu dàng cười:

- Đừng khách sáo.

Sau đó, Sở Mặc nhìn Thẩm Ngạo Băng, Thẩm Ngạo Sương, Hoa Tam Nương, Hạ Phong nói:

- Mấy vị tiền bối, bảo trọng, hẹn gặp tại Tiên Giới.

Hạ Phong hào sảng cười lớn:

- Hẹn gặp trên Tiên Giới.

Lão Hạ ta đời này có thể vào được Linh Giới đã xem như là không sống uổng rồi.

Có thể có ngày phi thăng Tiên Giới lại càng là điều may mắn của đời ta.

Cảm ta chưởng môn.

Người mãi mãi là chưởng môn của chúng ta!

Hoa Tam Nương cười:

- Ta cũng vậy!

Thẩm Ngạo Sương nhẹ nhàng nói:

- Người hãy bảo trọng, cẩn thận và chú ý an toàn.

Đôi mắt Thẩm Ngạo Băng lộ vẻ phức tạp, nàng nhớ tới lúc ở Nhân Giới, cảnh tượng nàng được cứu, cuối cùng nàng khẽ thở dài, hướng về phía Sở Mặc gật đầu.

Sở Mặc uống cạn ly rượu, sau đó nói tiếp:

- Hẹn ngày tái ngộ.

Thân hình hắn vụt biến mất.

Hắn độ kiếp, không cần ai phải tiễn đưa, không cần ai phải dự lễ.

Trong gian phòng cực rộng, chỉ có một người rời đi, nhưng những người ở lại đều có cảm giác: dường như căn phòng đó dần bị lấp đầy bởi sự trống rỗng, vắng vẻ.

Không rõ là ai rơi lệ đầu tiên.

Để đến cuối cùng, người có tâm trạng vốn rất thoải mái như Tần Thi và Đổng Ngữ cũng không nhịn được mà mắt hoen hoen đỏ.

Lần chia tay này là chia tay giữa hai giới Tiên Linh.

Có thể sau này còn được gặp lại, nhưng trên thực tế ai nấy đều tự rõ ràng, Sở Mặc lần này bước đi, chẳng khác nào chân chính bước lên con đường của riêngmình!

Kỳ thật, cho dù bọn họ còn ngồi với nhau ở đây ngày hôm nay, nhưng chung quy sẽ có một ngày cũng phải đi lên con đường tự thuộc về mình như vậy.

Chỉ tới khi quả thực không tìm thấy đường đi nữa, mới có thể gặp lại nhau.

Nhưng khi ấy, biển cả hóa nương dâu, thoáng chớp mắt đã ngàn năm, ai biết hồng nhan đã bạc tóc hay chưa?

Nhưng đây... chính là tu hành!

Đây, chính là đại đạo!

Tần Thi khẽ than một tiếng, miễn cưỡng để lộ ra nụ cười tươi:

- Hôm nay là đại lễ phi thăng của hắn, đáng lẽ chúng ta nên vui mừng mới phải.

Được, ta phải lên bảng tin mắng chửi người!

Đã lâu như vậy rồi, ta cũng phải lên tiếng mới được!

Vị công chúa đại tộc trên Thiên giới này, vì sự rời đi của Sở Mặc mà đã hiểu rõ rất nhiều chuyện trước kia còn khúc mắc, nội tâm hoàn toàn được rộng mở.

Nhưng, ngay khi nàng lấy bảng tin ra, toàn thân... hoàn toàn đờ đẫn.

- Làm sao vậy?

- Xảy ra chuyện gì thế?

Tất cả mọi người nhìn Tần Thi với vẻ khó hiểu, không biết vì sao sắc mặt của nàng lại đặc sắc như vậy.

Tần Thi nhếch nhếch mép, có chút không biết nói gì:

- Không vào được bảng tin...

- Hả?

Bình Bình ở bên kia cũng lấy bảng tin ra, sau đó kinh ngạc nói:

- Ta không lên được rồi...

Rồi Đổng Ngữ cũng lấy bảng tin ra, tình trạng giống nhau như đúc.

Mọi người không nhịn nổi, ngơ ngác nhìn nhau, mặt đối mặt.

Cuối cùng, Tần Thi không nén nổi nói:

- Hiện tại ta thực sự nghi ngờ, Sở đại gia nhà chúng ta là con riêng của Giới Linh...Đổng Ngữ gật gật đầu nói:

- Đồng cảm!

Mọi người nhiều ít còn đôi chút nghi hoặc.

Đổng Ngữ giải thích:

- Ai cũng biết hôm nay là ngày Sở đại gia của chúng ta phi thăng từ Linh giới lên Tiên Giới, kẻ chú ý đến hắn quá nhiều!

Trong số đó, bao nhiêu người tâm địa xấu xa thì ai biết được.

Sợ là mấy gia tộc trên Thiên giới gồm Lạc gia, Thượng Quan gia, Gia Cát gia sẽ bỏ ra số tiền lớn, để mua chuộc các đại tu sĩ trong Tiên Giới ra tay với hắn.

Lúc này, nếu những người đó muốn liên lạc với nhau, trong khi bảng tin đãđóng... trừ khi tiến vào Huyễn Thần Giới, thì hoàn toàn không có cách nào khác!

- Đúng rồi, để ta thử xem có thể tiến vào Huyễn Thần Giới không...

đi lát rồi về.

Tần Thi nói một câu, sau đó khép hờ đôi mắt, nhưng ngay sau đó nàng lại mở mắt ra, cười khổ nói:

- Huyễn Thần Giới cũng không vào được nữa rồi.

- Làm tốt lắm Giới Linh!

Khuôn mặt tinh xảo còn vương nước mắt của Diệu Nhất Nương nở nụ cười tươi như hoa mà nói:

- Không phải có rất nhiều kẻ không hài lòng sao.

Bây giờ... sợ là có lắm người sẽ phát điên luôn!

- Tốt quá rồi!

Như vậy hẳn sư phụ sẽ rất an toàn!

Phương Lan vui vẻ nói.

Thời gian Bình Bình tiếp xúc với Sở Mặc là ngắn nhất, nhưng cũng khiến nàng kinh hãi nhất, vốn một tu sĩ ở Linh giới như nàng, có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, đã là trời cao ban phước rồi.

Nhưng chưa từng nghĩ lại có người nghịch thiên đến vậy.

Bởi sự phi thăng của hắn, Huyễn Thần Giới trực tiếp đóng kín, bảngtin cũng mất liên lạc.

Khó trách Tần Thi nói hắn giống con riêng của Giới Linh...

Có khi, thật sự có khả năng này!

Bên kia, hai tỷ muội Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ cũng chấn động trong lòng, các nàng ngơ ngác nhìn mọi người, sau đó trên mặt liền lộ vẻ ủ rũ.

Nếu nói lúc trước Lục Thiên Duyệt chỉ hơi có hảo cảm với Sở Mặc, thì qua sự kiện ở Linh Động Sơn, lòng của nàng đã hoàn toàn yêu thích người con trai trẻ tuổi ưu tú kia.

Chỉ có điều nàng rất rõ, bản thân không có cơ hội.

Bên cạnh Sở Mặc có quá nhiều cô gái xuất sắc, thế nhưng ngay cả công chúa của gia tộc lớn trên Thiên giới như Tần Thi và Đổng Ngữ cũng chỉ có thể làm bạn hắn.

Vậy nàng sao có thể, trở thành hồng nhan tri kỷ của hắn được?

Tuy nhiên, Lục Thiên Duyệt cũng không bởi vậy mà bỏ cuộc, trong lòng nàng đã hạ quyết tâm.

Cho dù thiên phú của nàng không phải tốt nhất trong số các cô gái này, nhưng nàng có thể trở thành người chăm chỉ nhất!

Một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau trên Thiên giới.

Đến lúc đó, dù không thể ở bên ngươi như trước.

Nhưng ít ra... khi nhắc đếnngươi, ta có thể tự nhiên mà nói rằng: Đó là người con trai mà ta từng thưởng thức nhất!

Đương nhiên, chúng ta cũng là bạn tốt!

Huyễn Thần Giới bị đóng cửa không chỉ khiến mấy người Tần Thi và Đổng Ngữ giật mình, mà là làm cho cả ba giới Thiên, Tiên, Linh lâm vào chấn động!

Một giây trước vô số người còn đang hưng phấn bàn tán về chuyện của Sở Mặc, bắt đầu nhắc đến các vụ làm ăn, hoặc ra sức ủng hộ, hoặc tích cực chê bai... rất náo nhiệt.

Nhưng không ngờ ngay sau đó... tất cả đều bị đá văng ra khỏiHuyễn Thần Giới.

Mọi người vừa mở mắt, liền mờ mịt ngây ngẩn, sau đó lại rung động vô cùng.

Bởi vì khi ấy họ phát hiện, không vào Huyễn Thần Giới được nữa rồi!

Mà ngay cả bảng tin cũng mất liên hệ!

Việc này... là gặp ma rồi sao?

Không phải Giới Linh đã chết rồi ư?

Giữa tên Sở Mặc kia và Huyễn Thần Giới rốt cuộc có quan hệ thế nào?

Vô số người đều giận dữ chửi um lên, nhưng cũng có càng nhiều người đơn thuần là tò mò.

-----o0o-----

Chương 1082: Phi thăng Tiên giới (1)

Chương 1082: Phi thăng Tiên giới (1)

Phía Cẩm Tú Thành, Tần Thi nhìn mọi người một cách bình tĩnh:

- Muốn biết có phải vì Sở Mặc mà Huyễn Thần Giới mới biến thành như vậy hay không, thực ra rất đơn giản... chờ tới sau khi hắn độ kiếp thành công, xem Huyễn Thần Giới thay đổi thế nào sẽ biết.

Mà Sở Mặc cũng không rõ chuyện này, hắn mang theo chén hỏalong, bay nhanh một mạch rốt cuộc cũng đi tới nơi độ kiếp đã chọn từ trước.

Chỗ này cách Cẩm Tú Thành khoảng hơn mười lăm ngàn dặm đường, độ kiếp ở đây có lẽ sẽ không khiến cho quá nhiều người bị kinh động.

Nếu bị người khác trùng hợp gặp được, vậy thì Sở Mặc cũng hết cách, gặp thì gặp thôi, dù sao trên con đường tu hành mãi mãi cũng không thể tránh khỏi việc này.

Sau đó, Sở Mặc trực tiếp đánh động thiên kiếp.

Gần như không để người ta kịp chuẩn bị, một ngọn sét lớn giáng thẳng từ trên cao xuống!

Đùng đoàng!

Trên trời cao gió mây cuồng loạn, ánh chớp lập lòe, mây đen cuồn cuộn.

Sở Mặc mặc một bộ quần áo đen, tóc dài như thác nước phủ xuống bờ vai, khí huyết toàn thân mạnh mẽ như rồng.

Ngẩng mặt nhìn lên trời cao, đối diện với từng cơn sấm sét khủngkhiếp, Sở Mặc không chút nao núng sợ hãi!

- Thiên kiếp... là một cách tôi luyện thân thể mà thôi.

Thân thể tổ cảnh muốn trưởng thành cũng không thể thiếu thứ này.

Đến đây đi... càng mãnh liệt càng tốt!

.....

Triệu Tiền Tôn chạy trốn khỏi Cửu Nguyệt Phái, một đường sống trong lo sợ nơm nớp, cẩn thận tránh né tu sĩ của nhà họ Chung, họ Hồ và họ Bình, với cảnh giới của y hiện tại còn chưa xứng để lão tổ Nguyên Anh phẩy tay.

Cho nên, trong lòng y cực kỳ sợ hãi.

Tuy vậy, sâu trong nội tâm của y cũng có một ý niệm vô cùng mãnh liệt.

Đến Cẩm Tú Thành!

Mặc dù đó đã từng là phe đối địch, nhưng Triệu Tiền Tôn vẫn cố chấp cho rằng, nơi đó... là chốn ẩn thân duy nhất của y!

Ta nấu cơm rất ngon!

Ta nghĩ bọn họ sẽ thu nhận ta thôi!

Nhìn bản đồ trong tay, trên mặt của Triệu Tiền Tôn rốt cục nở ra một nụ cười: Còn hai vạn lý nữa thôi là đến rồi!

Lúc này trên bầu trời ở khoảng cách hơn ngàn dặm sấm sét rền vang, mây đen vần vũ, cảnh tượng như tận thế đến nơi, thiếu chút nữa dọa cho Triệu Tiền Tôn sợ đến ngồi phệt xuống đất.

Còn tưởng là cao thủ nào tìm tới... giết y nữa kìa.

Nhìn kỹ mới phát hiện, hình như đang có người độ kiếp ở đó!

Nghĩ tới một số tin đồn gần đây, Triệu Tiền Tôn không kìm nổi trợn to mắt, mặt kích động, tự nhủ trong lòng: Chẳng lẽ thật sự là hắn?

Triệu Tiền Tôn cẩn thận nằm bẹp tại đó, toàn thân vì kích động mà phát run, ngơ ngác nhìn bóng dáng như ẩn như hiện giữa màn lưới sấm sét giăng chằng chịt, trên bầu trời cao cách đó mấy ngàn dặm.

- Đúng là hắn!

- Nhất định là hắn!

- Chính là hắn!

Triệu Tiền Tôn mở to đôi mắt, đến nháy mắt cũng không dám, nhìnvề phương hướng đó, cuối cùng nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Thật lợi hại!

Đến khi nào ta mới có thể giống như hắn đây?

Nghĩ thế, trong lòng Triệu Tiền Tôn bắt đầu trở nên rộng lớn, nhiệt huyết mênh mông.

Lúc này, y đột nhiên cảm thấy hai mắt tối sầm, tiếp theo trong biển ý thức của y truyền đến một giọng nói như ảo mộng: Thức tỉnh huyết mạch màu xanh hạ phẩm, đạt tới tiêu chuẩn tiến vào Huyễn Thần Giới, nhưng do hiện tại Huyễn Thần Giới đang tạm thời đóng cửa, ba ngày sau có thể dùng khẩu quyết này... tiến vào Huyễn Thần Giới.

Thật lâu sau, Triệu Tiền Tôn mới tỉnh lại, trong mắt y ngập tràn mờ mịt, cau mày, thầm nói:

- Vừa rồi ta làm sao vậy?

Như nằm mơ một giấc ấy?

Mơ thấy ta có thể đi vào Huyễn Thần Giới rồi?

Tuy nhiên ngay sau đó, y liền run rẩy kịch liệt, đôi mắt trợn thật to, bởi vì chính y đã cảm nhận được, trong cơ thể mình đã xảy ra một tình trạng hoàn toàn khác biệt với trước đó!

Trong máu của y dường như đang bùng nổ một sức mạnh lớn lao!

Loại sức mạnh này khiến trái tim của y cũng bắt đầu run rẩy theo.

- Ta...

Ta thật sự...

đã thức tỉnh được huyết mạch rồi?

Trong mắt của Triệu Tiền Tôn vẫn tràn ngập vẻ không dám tin.

Qua thật lâu, Triệu Tiền Tôn mới dám nhận chuyện này là thực.

Y ngẩng đầu, nhìn bóng dáng nghênh ngang chìm trong sấm sét ở phía bầu trời cách mấy ngàn dặm kia.

Sau đó quỳ sụp xuống đất, cung kính dập đầu ba cái về bên đó.

- Nếu không nhờ ngài, Triệu Tiền Tôn ta tuyệt đối không thể nào, thức tỉnh được sức mạnh của huyết mạch, cả đời này đều khó có cơ hội rời khỏi Linh giới.

Là ngài...

đã mở lối cho ta!

Tuy có lẽ ngài cũngkhông biết việc này, nhưng ta vẫn vô cùng cảm tạ ngài!

Sau khi vái xong, Triệu Tiền Tôn đứng lên, y không còn nhìn một cách si mê về phía bóng dáng đang độ kiếp kia nữa.

Mà bước về phía Cẩm Tú Thành với tư thái càng kiên định hơn!

- Ta muốn bái vào Phiêu Diêu Cung!

Ta nghĩ, hiện tại... hẳn ta đã đủ tư cách, trực tiếp gia nhập vào môn phái của hắn rồi?

Triệu Tiền Tôn vừa đi, trong lồng ngực vừa tràn ngập hào hùng:

- Một ngày nào đó ta nhất định cũng phải giống như hắn, xông lên trời cao, đón thiên kiếp mà đi!......

Sở Mặc đang độ kiếp cũng cảm nhận được một luồng lực lượng huyết mạch mãnh liệt đột nhiên bùng nổ.

Cách xa mấy ngàn dặm, Sở Mặc nhìn thấy cảnh Triệu Tiền Tôn từ ngơ ngẩn đến vái lạy, sau đó, khóe miệng hắn nở một nụ cười nhàn nhạt.

Sau đó, Sở Mặc đột nhiên khẽ vươn tay, trong không trung xuất hiện một bàn tay cực lớn... hung hăng xé rách trời cao!

Không trung hư vô kia lại chẳng khác nào trang giấy mỏng.

Bị bàntay khổng lồ này xé mở một cái khe!

Không để ý tới lôi kiếp còn chưa tan, Sở Mặc tung người trực tiếp bay vào khe hở đó.

Uỳnh uỳnh uỳnh!

Vô số tia sét đuổi theo chém vào khe hở kia.

Nhưng bóng người kia cũng đã biến mất, cái khe đó... cũng bắt đầu từ từ khép lại.

Sở Mặc căn bản không đợi cho thiên kiếp hoàn toàn chấm dứt, đã trực tiếp xé toạc trời cao, phi thăng lên Tiên Giới rồi!

Bởi vì sau khi dùng vài tia sét tôi luyện thân thể, Sở Mặc phát hiện những tia sét sau đó đánh lên người, đã hoàn toàn không mang lại công hiệu rèn luyện như trước.

Nếu đã vô dụng, cần gì phải tiếp tục?

Cảnh tượng này nếu để người khác thấy có lẽ sẽ sợ tới mức ngất đi.

Có thấy tu sĩ nào độ kiếp như vậy chưa?

Thấy uy lực của thiên kiếpkhông đủ lớn, liền không kiên nhẫn nữa xé rách hư không mà đi...

Việc như vậy chỉ có yêu nghiệt trong truyền thuyết mới làm được thôi!

Từ khi Sở Mặc tiến vào khe hở đó, có tinh khí cuồn cuộn không ngừng xông vào cơ thể hắn một cách điên cuồng.

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý tự động vận hành, bắt đầu điên cuồng hấp thu lượng tinh khí trong trời đất này.

-----o0o-----

Chương 1083: Phi thăng Tiên giới (2)

Chương 1083: Phi thăng Tiên giới (2)

Đạo đài ngũ sắc trong đan điền của Sở Mặc sặc sỡ lóa mắt, tỏa ra ánh sáng chói lòa!

Vẻ bề ngoài của nó cũng không có mảy may thay đối, nhưng những dấu ấn bên trên lại trở nên càng thêm sinh động và rõ nét.

Trên thực tế, không gian bên trong đạo đài cũng được khuếch đại vô số lần!

Bên trong không gian ấy, chính là đại dương vô tận!

Là cội nguồn tu hành của Sở Mặc!

Nơi đó, là suối nguồn sức mạnh!

Kỳ Luyện Thần!

Kỳ Luyện Thần!

Kỳ Luyện Thần!

Sở Mặc hò hét trong lòng, rốt cục đã đi tới bước này!

Tới kỳ Luyện Thần, hắn liền có thể luyện chế ra nguyên thần thứ hai!

Nguyên thần thứ hai được luyện chế ra, liền có thể trú vĩnh viễn bêntrong bộ phân thân hoàn hảo kia!

Cho dù không dùng được ở Tiên Giới, nhưng bộ phân thân này lại có thể không ngừng tu luyện trên thiên tầng Huyễn Thần Giới!

Những tu sĩ ở cảnh giới Luyện Thần khác khi mới bước đến trình độ này vốn sẽ không tư duy đến điều đó.

Bởi vì cho dù bọn họ có thể dùng thời gian ngắn nhất ngưng tụ ra nguyên thần thứ hai, nhưng lại biết đi đâu để tìm một thân thể thích hợp bây giờ?

Gần như không ai giống Sở Mặc, mặc dù xuất thân từ tầng thấp nhất, nhưng nếu để người ngoài biết được những thứ trong tay hắn... thì đếnbậc lão thành trên Thiên giới cũng phải điên cuồng!

Sở Mặc vừa không ngừng hấp thu tinh khí, vừa đi lại trong đường hầm này.

Khi hắn bước đến phía cuối con đường... nơi có cánh cửa được ngưng đọng từ ánh sáng, bên trong đạo đài ngũ sắc của hắn đã hoàn toàn được năng lượng chuyển hóa từ tinh khí lấp đầy!

Tốc độ này... quả thực là đi ngược lẽ trời, quả thực là biến thái, quả thực là khó tin!

Chỉ cần hắn đem nguyên anh hóa thần, là đã hoàn toàn trở thành cao thủ kỳ Luyện Thần rồi!

Ẩm!

Ngay trong nháy mắt khi Sở Mặc bước chân ra khỏi cổng ánh sáng, một luồng dao động kinh khủng đột nhiên truyền đến, trực tiếp bao phủ hết nơi này.

Một kết giới... hình thành trong giây lát, hoàn toàn phong ấn nơi tiếp dẫn.

Sau đó, có tiếng cười hô hố truyền ra:

- Ha ha ha ha ha ha...

Vận may của lão phu quả thực lớn như trời!

Tiếp theo, chợt nghe người đó rống lên với đá truyền âm:

- Ta phát hiện ra Sở Mặc rồi!

Ta phát hiện ra Sở Mặc rồi...

Mau tới đây, hắn đã bị ta phong ấn tại nơi tiếp dẫn!

Trong mươi mười lăm phút... hắn đừng hòng thoát ra được, mau tới đây, chúng ta phát tài rồi!

Cách kết giới, Sở Mặc lạnh lùng nhìn lão già đang cười hô hố cùng đám người sau lưng y.

Trên thân đám người đó đều nổ ra một hơi thở mạnh mẽ.

Tùy tiện một người đều có cảnh giới Luyện Thần là thấp nhất.

Mà thoạt nhìn, lão già kia lại càng sâu không lường được!

Sở Mặc dùng Thương Khung Thần Giám kiểm tra y.

- Đầu kỳ Đại Thừa...

Tu sĩ Đại Thừa!

Sở Mặc tỉ mỉ quan sát bộ dạng của đám người kia, sau đó nhớ kỹ trong lòng, không nói hai lời móc một viên Phá Giới Đan ra dễ dàng đập tan kết giới.

Thừa dịp trong nháy mắt lão già kia sơ ý, Sở Mặc lại kích hoạt một viên Mười Vạn Dặm Đan.

Một bước chân đi xa mười vạn dặm!

Thân hình Sở Mặc xoạt một cái biến mất tại chỗ.

Sau đó, lại kích hoạt viên thứ hai... viên thứ ba... viên thứ mười!

Chỉ giây lát, hắn đã xuất hiện tại một nơi cách xa trăm vạn dặm.

Lão già ở nơi tiếp dẫn cùng đám thuộc hạ của y ngây ra như phỗng, nhìn nơi tiếp dẫn rỗng tuếch không một bóng người, hoàn toàn đờ đẫn.

- Người đâu?

Lão già hỏi.

- Ta...

Ta vừa mới nhìn thấy hắn từ bên trong đi ra sau đó hình như ném một cái gì đó lên trên kết giới, rồi kết giới lập tực bị phá hủy, sau đó...

Sau đó thân ảnh của hắn chợt lóe một cái ngay cả gương mặt của hắn như thế nào ta cũng không thấy rõ ràng thì đã hoàn toàn biến mất.

Một gã tu sĩ Luyện Thần Kỳ trên mặt đầy vẻ khiếp sợ mà thì thào nói.

- Hắn nhất định là Sở Mặc!

Gã tu sĩ Luyện Thần Kỳ kia nói.

- Vô nghĩa!

Lão già quả thực sắp điên lên rồi.

Cả giận mà nói:

- Ngoại trừ Sở Mặc thì còn ai có thể có năng lực này?

- Vậy...

Lão tổ chúng ta nên làm gì bây giờ?

Một gã tu sĩ Luyện Thần Kỳ ở bên cạnh hỏi.

Lão già khóe miệng nhanh chóng co rút gần như là nói không nên lời.

Hai mắt của y nhìn lên trời xuất thần thật lâu mới thở dài một tiếng:

- Làm sao ta có thể quên quan hệ của hắn cùng với Linh Đan Đườngtốt như thế...

Trên người của hắn làm sao có thể không có Phá Giới Đan được đây?

- Đúng vậy thưa lão tổ, ta nghe nói... quan hệ giữa hắn và Linh Đan Đường có thể tốt như vậy là bởi vì hắn chính là một cao thủ luyện đan.

Một người tu sĩ nói.

- Làm sao ngươi lại không nói sớm?

Lão già hướng về phía người nọ rống một câu sau đó vẻ mặt đưa đám nói:

- Đã có một cơ hội vô cùng tốt có thể làm cho thế lực của chúng ta tăng vọt, có thể để cho mỗi người chúng ta có đủ tài nguyên mà tuluyện...Sau đó... lại như một cái bọt biển, cứ như vậy mà...

Y dùng tay đấm giữa không trung:

- Đùng... bỗng chốc lại.... tan vỡ.... liền mẹ nó tan vỡ!

Tức chết ta rồi!

Sưu sưu sưu!

Trong không trung có một bóng dáng to lớn đang bay về hướng này.

Rất xa đã có người hưng phấn lớn tiếng cười nói:

- Độc Cô Vũ đạo hữu vận may này quả thật là làm cho người ta hâm mộ nha.

Ha ha ha ha ha, tiểu tử Sở Mặc kia ở đâu?

Ta muốn nhìn xemcó phải hắn có ba đầu sáu tay hay không?

Lại có người ở trong không trung mà đáp lại:

- Trên người tiểu tử này khẳng định là có chứa một bí mật vô cùng lớn. không cần cái giải thưởng đã treo này thì đào được một phần ba bí mật từ trên người hắn... cũng đủ để chúng ta dùng rồi!

- Độc Cô đạo hữu quả nhiên lợi hại!

Tính toán thực chuẩn, không hổ là người phi thăng từ Linh giới lên...

Đúng là một tu sĩ Linh giới phi thăng có tài năng tính toán như thần.

Khâm phục, khâm phục!

Từng đạo bóng dáng từ trên trời giáng xuống.

Khí thế trên người của mỗi người đều không giống với người bình thường.

Có một hơi thở nội liễm thậm chí còn không nhìn ra được cấp bậc.

Chỉ có một lúc ngẫu nhiên trong mắt có một ánh sáng hoa hiện lên, không ngờ đây chính là một người Phi Thăng kỳ...!

Có thể thấy được việc phi thăng của Sở Mặc đã tác động đến bao nhiêu người.

Người muốn nhằm vào hắn quả thực có nhiều vô số kể!

Tuy nhiên những người này sau khi tới đây nhìn thấy được vẻ mặt của Độc Cô Vũ, tất cả đều ngây ngẩn cả người.

- Độc Cô đạo hữu, Sở Mặc đâu rồi?

- Đúng vậy đó?

Không phải ngươi vừa nói đã dùng kết giới phong ấn hắn lại rồi sao?

Một thời ba khắc thì khẳng định hắn không thể trốn đi được không phải sao?

-----o0o-----

Chương 1084: Muốn Đến Phật Môn (1)

Chương 1084: Muốn Đến Phật Môn (1)

- Nơi tiếp dẫn cũng trống rỗng... kết giới cũng không còn có phải là Sở Mặc đã chạy rồi hay không?

Một đám người trong nháy mắt đã vay quanh Độc Cô Vũ.

Lúc này, trên bầu trời lại có thêm một bóng dáng không ngừng bayvề phía này.

Độc Cô Vũ vẻ mặt buồi rười rượi nói:

- Chạy rồi!

- Chạy rồi sao?

- Chạy rồi sao?

- Ta... ta quả thật muốn đánh chết ngươi!

Một tu sĩ Đại Thừa Kỳ căm tức nhìn Độc Cô Vũ nói:

- Ngươi là heo có phải không?

Một tu sĩ mới vừa phi thăng từ Linhgiới lên mà ngươi lại không thể trông chừng được hắn?

Đám thủ hạ của ngươi đều là ngu ngốc cả sao?

Những tu sĩ phía sau Độc Cô Vũ tất cả đều trợn mắt mà nhìn người đang nói.

Tuy rằng cảnh giới của bọn họ không bằng những người này, nhưng tất cả đều là tu sĩ Luyện Thần Kỳ lại bị người khác trách cứ ngay trước mặt như vậy, trong lòng tự nhiên sẽ thấy không thoải mái.

Tuy nhiên bọn họ cũng chỉ dám trợn mắt nhìn mà thôi.

Bởi vì những người này đến từ một thế lực cực lớn ở Tiên giới, bối cảnh phía sau nhất định vô cùng mạnh mẽ.

Mạnh mẽ đến cả những tu sĩ phi thăng bình thường cũng không muốn trêu chọc y.

Vẻ mặt Độc Cô Vũ đau khổ nói:

- Ai có thể nghĩ đến trên người của hắn có được Phá Giới Đan, còn có Trốn đan...

- Ta nhớ rồi, người này có mối quan hệ với Linh Đan Đường...

Một gã tu sĩ Đại Thừa Kỳ đấm ngực dậm chân mà nói:

- Nếu ta ở đây nhất định ta sẽ trực tiếp ra tay với hắn!

Dùng kết giới cái rắm!

Độc Cô Vũ cả giận nói:

- Ngươi nghĩ rằng ta không muốn ra tay trực tiếp với hắn sao?

Vấn đề là... ai có thể biết được phản ứng của hắn lại nhanh như vậy?

Cuối cùng tên tu sĩ Phi Thăng Kỳ kia từ đầu đến giờ không nói gì cũng chậm rãi mở miệng:

- Được rồi, tất cả đừng ầm ĩ nữa.

Ta tin tưởng Độc Cô đạo hữu cũng không phải cố ý để cho hắn chạy thoát đâu.

Dù sau thì mối thù giữa hắn và Độc Cô đạo hữu sâu như biển, loại chuyện này xảy ra ai cũng không muốn nhìn thấy cả.

Xem ra nếu muốn bắt được hắn thì... cần phải tốn một khoảng thời gian dài.

Trước tiên cứ như thế đi, về sau ai có tin tức gì thì lập tức thông báo lại một tiếng.

Nói xong tên tu sĩ Phi Thăng Kỳ này lập tức xoay người rời đi, một khắc cũng không muốn ở lại.

Y tới nơi này một mặt là từng có giao tình với Độc Cô Vũ, về mặt khác thì cũng là vì lợi ích.

Hiện giờ Sở Mặc đã chạy, nếu ở lại nơi này cũng không còn ý nghĩa nữa.

Cho nên rời khỏi một cách dứt khoát.

Những tu sĩ còn lại kia tất cả đều rất không hài lòng, nhưng cũng không có bất kỳ biện pháp nào cả.

Một đám chỉ có thể cáo từ mà đi.

Cuối cùng cũng chỉ còn lại đám người Độc Cô Vũ ngây ngốc đứng ở chỗ này.

Một tên thủ hạ của Độc Cô Vũ nổi giận đùng đùng nói:

- Cái quái gì vậy?

Nếu như không phải chúng ta báo cho bọn họ biết, thì chúng ta chưa chắc đã không có chút cơ hội nào cả!

- Nhưng nếu như chúng ta không báo cho bọn họ biết, cho dù chúng ta có thể bắt được Sở Mặc thì cũng sẽ bị người khác diệt khẩu.

Một tên tu sĩ Luyện Thần Kỳ có chút ảm đạm nói.

Cuối cùng tất cả mọi người đều nhìn về phía Độc Cô Vũ.

Trong tất cả đám người bọn họ có một phần là người ở Độc Cô sơn của Linh giới, trong lòng tất cả bọn họ đều có hận ý với Sở Mặc.

Còn có một số người còn lại là tu sĩ lớn lên ở Tiên giới, bọn họ chủ yếu là vì lợi ích mà thôi.

Độc Cô Vũ có thể trở thành đầu lĩnh của lực lượng này thì tâm trí, tu vi và thủ đoạn cũng không ít.

Chỉ tiếc hôm nay y đã gặp phải đối thủ chân chính, cũng có chút kém vận may.

Rất nhiều người đều cho rằng Sở Mặc không có khả năng mà phi thăng ở gần Cẩm Tú thành.

Bởi vì ở mỗi một khu vực phi thăng đều có một nơi tiếp dẫn tương ứng có thể đoán được.

Vì điểm này nên không ai không cho rằng Sở Mặc sẽ không biết được điều đó.

Cho nên rất nhiều người cứ chạy đến nơi rất xa cách vị trí tiếp dẫn, cho rằng lúc Sở Mặc phi thăng nhất định sẽ lựa chọn rời xa khu vực Cẩm Tú thành.

Không ai ngờ rằng Sở Mặc căn bản cũng không đi quá xa, chỉ cóđiều lựa chọn một nơi có thể hấp thụ được tinh khí nhiều nhất mà thôi!

Độc Cô Vũ tính toán chính xác nơi Sở Mặc phi thăng và nơi tiếp dẫn, nhưng cũng không có bất kỳ cơ hội ra tay với Sở Mặc.

Trong mắt của y lộ ra vẻ không cam lòng:

- Sở Mặc... ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi đâu!

....................

Sở Mặc đang ở trên một con đường cách nơi của Độc Cô Vũ trăm dặm.

Cố tình biến thành một vị công tử, cách ăn mặc toàn thân điển hìnhcho tu sĩ ở Tiên giới.

Cả người nhìn qua giống như một tu sĩ thông hiểu hết đường lối tu hành ở thế gian đang du ngoạn sơn thủy.

Bất cứ ai nhìn thấy cũng không thể nào đoán được đó chính là một người quê mùa mới vừa phi thăng từ Linh giới.

Bởi vì những tu sĩ mới vừa phi thăng từ Linh giới kia đối với thế giới xa lạ này không những có sự đề phòng vô cùng mạnh mẽ, còn có cách ăn mặc cùng với phương thức hành sự cũng không phù hợp với thế giới này.

Phải cần rất nhiều thời gian mới có thể thích ứng với nơi này.

Nhưng nếu là có tu sĩ có kinh nghiệm và lớn lên ở Tiên giới thì nhìn qua một cái là có thể biết được sự khác biệt.

Nhưng đối với Sở Mặc thì những kinh nghiệm này...

Dường như hoàn toàn không có một chút tác dụng nào.

Bởi vì từ lúc Sở Mặc tu luyện ở Huyễn Thần Giới thì đối với những tu sĩ Tiên giới, Sở Mặc đã quá quen thuộc rồi.

Bởi vậy, lúc này đóng giả thành dáng vẻ của một tu sĩ ở Tiên giới đối với Sở Mặc mà nói, căn bản là không có một chút khó khăn nào.

Sở Mặc sau khi tiến vào Tiên giới chuyện đầu tiên cũng không phải muốn đi tìm Kỳ Tiêu Vũ, mà hắn chuẩn bị đi tới Phật môn ở Tiên giới.

Chuyện này đã đèn nén ở trong lòng Sở Mặc rất nhiều năm.

Sau lưng hắn hầu như chưa có người nào nhắc đến chuyện này, nhưng điều này cũng không có nghĩa là hắn đã quên.

Loại thù hận khắc cốt ghi tâm và tình yêu tha thiết sâu sắc này, làm sao có thể quên được?

Làm thế nào dám quên đây?

Chuyện thứ nhất chính là đi Phật môn để cho người ở Phật môn nghe kinh.

Chuyện này chỉ cho phép thành công không cho phép thất bại!

Cho dù nếu một ngày kia hắn rời khỏi Tiên giới, phi thăng lên Thiên giới thì cũng không thể mang theo hạt châu này được.

Đợi một ngày khi hắn thật sự bước vào con đường chí tôn... thì mới có thể chân chính quay trở về mà lấy hạt châu này.

Cho nên chuyện này hắn nhất định là phải nợ Phật môn một đại ân tình rồi!

-----o0o-----

Chương 1085: Muốn Đến Phật Môn (2)

Chương 1085: Muốn Đến Phật Môn (2)

Hơn hết....

điều quan trọng trước tiên phải có được sự đồng ý của Phật môn mới được.

Bằng không cho dù hắn có muốn nợ Phật môn ân tình, thì chỉ sợcũng không có cơ hội này.

Về phía Phật môn, cho tới nay Sở Mặc cũng không hiểu rõ lắm.

Chỉ biết Phật môn là một tông môn đã tồn tại từ thời thượng cổ.

Lúc đó thế giới này còn chưa có phân biệt thành tứ giới Thiên giới, Tiên giới, Linh giới và Nhân giới.

Lúc đó vẫn chỉ là một đại thế giới và Phật môn cũng đã tồn tại từ khi đó!

Một tông môn siêu cấp từ xưa bình thường vẫn luôn vô cùng khiêm tốn, có rất ít đệ tử đi lại trên thế gian.

Nhưng có một điều, cho dù là đại tộc của Thiên giới thì cũng sẽ córất ít người chủ động mà đi trêu chọc Phật môn.

Nghe nói thánh địa Phật môn vô cùng khủng bố, cho dù có là Đế Chủ đến đây thì cũng đều phải nuốt hận!

Dưới tình huống như vậy, Sở Mặc lại càng không dám có hành động lỗ mãng.

Tuy rằng lá gan của hắn lớn, có thể nói là to gan lớn mật nhưng cũng không phải dám làm càn làm rỡ ở tất cả các nơi.

Hơn nữa chuyện này còn liên quan đến sự sinh tử tồn vong của rất nhiều thân nhân của hắn.

- Bất luận như thế nào thì ta cũng phải làm được chuyện này!

Trong con ngươi của Sở Mặc lóe ra tia hào quang kiên định.

Chuyện thứ hai, chính là tìm kiếm được bọn người sư phụ, Tiểu Vũ cùng với Đại Công Kê.

Nhưng cho dù có thể tìm được bọn họ thì Sở Mặc cũng không muốn quá thân cận với bọn họ.

Bởi vì hiện tại người muốn nhằm vào bạn bè người thân của hắn quả thật có rất nhiều.

Tình trạng này, chỉ sợ sẽ kéo dài cho đến ngày hắn bước vào cảnh giới Đế Chủ.

Theo suy đoán của hắn, cho dù hắn có thành công trở thành Đế Chủ chỉ sợ cũng sẽ không có được cuộc sống yên ổn.

Bởi vì cùng với tu vi của hắn không ngừng tăng lên thì bí mật trên người của hắn, cũng sẽ càng ngày càng hấp dẫn sự chú ý những người thuộc cảnh giới cao.

Những thứ này, là vật có thể giúp Sở Mặc tăng tu vi càng nhanh nhưng đồng thời.... cũng là gánh nặng lớn nhất của hắn!

Sở Mặc ngày càng có cảm giác trên người của hắn có thể có được nhiều thần khí như vậy, thì khẳng định có liên quan rất nhiều đến thân thế của hắn.

Nhưng cho đến tận hôm nay, những manh mối mà hắn có được tổng cộng chỉ có hai cái.

Một ở Huyễn Thần Giới nhưng mà Giới Linh lại không chịu nói cho hắn biết.

Một cái khác chính là ở Quy Khư, bộ xương khô to lớn này cũng không đồng ý nói cho hắn biết!

Trên người có được nhiều vật nghịch thiên như vậy, làm cho Sở Mặc có cảm giác gian dối mà vui vẻ, đồng thời cũng làm cho hắn có áp lực mà người thường không thể nào tưởng tượng được!

Quả thật quá gây thù hận rồi!

Nếu trên người của hắn không có nhiều thứ như vậy, nếu hắn chỉ là một gã tu sĩ bình thường thì sẽ có ai chú ý đến hắn đây?

Tất cả dường như chính là bắt đầu từ lúc mà hắn bước vào Huyễn Thần Giới, hơn nữa từ giây phút đó hắn liền không làm chủ được.

Đối với Giới Linh, trong lòng của Sở Mặc vô cùng cảm kích, nhưng cũng có thời điểm trong lòng Sở Mặc cũng vô cùng bất đắc dĩ.

Đây rõ ràng cũng nói lên một điều: Nếu ngươi muốn hào quang tỏa ra bốn phía, thì nhất định phải tận lực làm cho mình càng tỏa sáng hơn, chiếu sáng lên tất cả những gì âm u.

Vì tất cả những người âm u đều là địch nhân của ngươi!

Sở Mặc khẽ thở dài một tiếng, từ đường lớn mà triển khai bản lĩnhSúc Địa Thành Thốn, thân hình giống như tia chớp trong giây lát liền đi thật xa.

Dưới trời chiều thân ảnh của hắn cô đơn và mạnh mẽ kiên cường.

Tuy rằng Nguyên Anh chưa hóa thần nhưng mà Sở Mặc đã có thể cảm nhận được sự khác biệt của mình.

Tiến vào đến Luyện Thần Kỳ thể hiện rõ nhất chính là tu luyện công pháp.

Bắt đầu từ thuật pháp... có một ít chuyển thành thần thông.

Đối với tu sĩ bình thường mà nói, nhất là đối với những tu sĩ củaLinh giới.

Công pháp mà bọn họ tu luyện chỉ có thể thi triển ra thuật pháp, mà không phải là thần thông.

Cho nên, khi bước vào Luyện Thần Kỳ sau đó phi thăng lên Tiên giới, bọn họ nhất định phải thông qua sự cố gắng của mình hoặc là bái nhập vào môn phái, hoặc là gia nhập vào một thế lực nào đó.

Hoặc là mạnh mẽ đoạt được...

Tóm lại là cần phải lấy được công pháp thần thông, thì mới có thể làm cho năng lực của mình tăng thêm một bước.

Nhưng mà Sở Mặc cũng không cần phải phiền não vấn đề này.

Tất cả những công pháp mà hắn tu luyện, tất cả đều thẳng một đường, cho tới khi đạt được cảnh giới chí tôn cũng đều không cần phải thay đổi gì nữa.

Từ điểm này, thật ra thì khởi điểm của hắn so với vô số tu sĩ đã cao hơn rất nhiều.

Cho đến hiện tại còn có rất nhiều người cho rằng xuất thân của Sở Mặc là ở Nhân giới.

Chỉ có điều vận khí của hắn quá tốt nên đã thức tỉnh được huyết mạch cao nhất, mới có thể có được sự chú ý của Giới Linh ở Huyễn Thần Giới cho nên mới bắt đầu phát triển.

Nhưng có rất ít người biết, cho dù không có Huyễn Thần Giới, cho dù không có Giới Linh thì những gì có ở trên người của Sở Mặc... cũng đủ để làm cho bất kỳ một đại lão nào ở Thiên giới phải điên cuồng.

Thuật pháp chuyển đổi là bản lĩnh cao cường, hấp thu tinh khí của thiên địa cũng không phải là linh khí nữa mà là tiên khí so với linh khí còn nồng đậm hơn rất nhiều.

Đồng thời, khi thi triển thần thông thì tiêu hao cũng thật lớn.

Lúc ở Linh Giới Sở Mặc thi triển pháp thuật chí tôn này, uy lực có hạn tiêu hao cũng có hạn.

Nhưng mà lúc ở Tiên giới cũng thi triển pháp thuật chí tôn như vậy nhưng uy lực lại tăng gấp đôi, tiêu hao... cũng là tăng lên gấp đôi!

Hắn vừa đi vừa để ý quan sát một vài tình huống ở bên cạnh.

Con đường này rất yên tĩnh hơn nữa vô cùng dài.

Sở Mặc cũng không biết con đường này rốt cuộc là đi về nơi nào.

Vì kế hoạch hôm nay là khẩn trương tìm được thành trấn của con người, như vậy mới có thể tìm hiểu được phương hướng của Phật môn.

Sàn sạt... sàn sạt.

Trong tai của Sở Mặc bỗng nhiên truyền đến một tiếng động nhẹ nhàng.

Tiếng động này giống như âm thanh loài rắn đang bò tạo ra.

Ngườibình thường căn bản là không thể nào nghe được, cho dù là Sở Mặc thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng mà nghe được một chút.

Trong lòng của hắn lập tức cảnh giác.

Ở đây cũng không phải là Linh giới, nơi này là Tiên giới.

Một thế giới cao xa hơn so với Linh giới.

Trong thế giới này những sinh linh không phải là con người so với sinh linh ở linh giới đều hùng mạnh hơn rất nhiều.

Nhất là ở Tiên giới tồn tại rất nhiều sinh linh không phải con người của Huyễn Thần Giới tiến vào.

-----o0o-----

Chương 1086: Đạo Cực Quyển (1)

Chương 1086: Đạo Cực Quyển (1)

Sở Mặc không muốn gặp rắc rối cho nên theo bản năng hắn tăng nhanh tốc độ hơn nữa.

Ngay lập tức thi triển ảo ảnh Tật Phong Bộ, triển khai bản lĩnh Súc Địa Thành Thốn toàn bộ tốc độ của hắn lập tức trở nên nhanh hơn rất nhiều!

Sàn sạt.

Sàn sạt.

Thanh âm kia nhưng vẫn trước sau như một giống như là đi theo bêncạnh hắn.

Điều này làm cho cảnh giác trong lòng Sở Mặc tăng lên tới cực hạn, sau đó hắn dừng bước.

Tiếp đến... lập tức triển khai thần niệm bao phủ bốn phương tám hướng.

Hí!

Thần niệm của Sở Mặc lúc càng ngày càng đi xa thì rốt cục hắn cũng cảm ứng được một sinh linh.

Ở ngay địa phương bên trái cách hắn không đến ba trăm dặm, dường như thứ này vẫn còn đang đi lại trong lòng đất.

Nhưng mà hình thể của thứ này lại làm cho Sở Mặc không kìmđược mà hít một ngụm khí lạnh.

Cái này thậm chí là dài mấy ngàn trượng!

Vào lúc Sở Mặc dừng bước thì nó cũng dừng bước.

Vào lúc thần niệm của Sở Mặc bao trùm nó trong nháy mắt trên người của vật kia tản mát ra một hơi thở tử vong vô cùng khủng bố!

Oanh!

Sở Mặc cảm giác thần niệm của mình giống như là bị ai đó hunghăng chém một đao, toàn bộ tinh thần thức của hắn đều bị rung chuyển một trận.

Gương mặt của Sở Mặc trực tiếp vặn vẹo rất đau!

Cho dù là hắn cũng có cảm giác khó có thể chịu đựng được.

Sau đó một khắc Sở Mặc căng chân mà chạy như điên!

Ngay lúc này, ở bên trái cách Sở Mặc ngoài ba trăm dặm, một bóng dáng màu đỏ ầm ầm chui ra từ trong lòng đất.

Giống như một con rắn vô cùng lớn, hướng về phía Sở Mặc mà đánh tới.

Hơi thở tản mát từ trên người thứ này đã vượt xa một tu sĩ Luyện Thần Kỳ, chí ít là có cảnh giới của một Đại Thừa Kỳ!

Hơn nữa hình thể lại to lớn không gì bằng, trên người tản ra mùi tanh vô cùng gay mũi, mở miệng lớn dính đầy máu, hướng về phía Sở Mặc trực tiếp cắn nuốt.

- Đây là thứ gì?

Tốc độ của Sở Mặc đã tăng đến cực hạn, cả người ngay cả một tàn ảnh cũng không có để lại.

Trong chớp mắt đã hiện ra ở một nơi cách xa mấy ngàn dặm, nhưng mà cái thứ to lớn này như cũ liều mạng mà đuổitheo.

- Đó là Tiên Khâu, một tiểu phá sâu.

Đúng lúc này truyền đến thanh âm của Hỏa long đang ở trong cốc ở trên người Sở Mặc.

Lúc Sở Mặc phi thăng đến Tiên giới cũng mang theo cốc Hỏa long cùng nhau phi thăng, đây cũng là chuyện mà hắn đã đồng ý với Hỏa long.

Tuy nhiên tương lai khi tất cả đám người Diệu Nhất Nương đều phi thăng đến Tiên giới, Sở Mặc sẽ để cho Hỏa long tiếp tục trấn thủ Phiêu Diêu Cung ở Tiên giới.

Cho đến khi nào hắn phi thăng đến Thiêngiới thì mới có thể mang theo nó rời đi.

Đến lúc đó cũng chính là lúc Hỏa long hoàn toàn khôi phục tự do của nó.

Nghe thấy thanh âm của Hỏa long, lúc này Sở Mặc mới nhớ đến trên người mình còn mang theo một bảo tiêu vô cùng mạnh mẽ.

Lập tức cười rộ lên, cũng không chạy nữa mà nói:

- Tại sao ngươi không nói sớm một chút hả?

Lúc đó nên để cho ngươi trực tiếp tiêu diệt đám người đi tiếp dẫn kia rồi.

Làm hại ta lãng phí một đống lớn đan dược cực phẩm!

Trốn đan cũng tốt mà Phá Giới Đan cũng tốt.

Tài liệu của những thứ này đều vô cùng đắt tiền, nếu không phải Sở Mặc cùng với Linh Đan Đường có hợp tác, thì hắn căn bản là không thể tìm thấy được những nguyên liệu chế tạo ra các loại đan dược này.

Hỏa long yếu ớt nói:

- Ngươi đã gần như là bị mọi người vây đánh, chẳng lẽ ngươi còn muốn để quân bài chưa lật trên người mình cho nhiều người biết sao?

Sở Mặc gãi đầu, bắt đầu có chút trầm mặc.

Hắn đương nhiên là không muốn rồi.

- Tuy nhiên ngược lại tiểu côn trùng trước mắt này ta có thể giải quyết cho ngươi, cũng không khó khăn lắm.

Hỏa long thản nhiên nói.

Lúc này, con Tiên Khâu viên thân dài đến mấy ngàn trượng cùng với cái đầu vô cùng to lớn đã đến trước mắt Sở Mặc.

Thịt trên đầu nó dính đầu bùn đất cùng với chất nhầy, nhìn qua vô cùng ghê tởm cũng phi thường khủng bố!

- Cút!

Hỏa long trực tiếp phát ra một tiếng rít gào lạnh như băng, thân thểto lớn của Hỏa long từ trong cốc ầm ầm lao ra.

Lúc này con Tiên Khâu lập tức như gặp phải thiên địch, thân hình thật lớn kia lập tức đập phịch xuống đất.

Không ngờ lại làm cho mảnh đất này tạo thành một rãnh lớn vừa sâu vừa kéo dài mấy ngàn trượng, làm cho bụi mù nổi lên đầy trời.

Sở Mặc vẻ mặt lập tức không còn gì để nói.

Thứ này thấy mình như gặp được mỹ vị của nhân gian, nhìn thấy Hỏa long lại lập tức bị khiếp sợ...

Cái này ức hiếp người cũng quá rõ ràng rồi phải không?

- Kỳ thật vật này vô cùng bổ, ăn ngon lắm đó.

Hỏa long nói.

- Ọe...

Ngươi ăn đi.

Sở Mặc lập tức cảm thấy dạ dày một trận nhộn nhạo, không kìm được mà trợn trắng mắt với Hỏa long.

Hỏa long cười lạnh:

- Nếu ta có thể ăn nó thì còn để lại cho ngươi sao?

Thôi, không ăn thì không ăn, cho nó một con đường sống đi.

Dù sao thì đây cũng là sinh linh không phải là người đầu tiên từ lúc ngươi tiến vào Tiên giới.

Sở Mặc nhìn tiên khâu nằm úp sấp trên mặt đất lạnh run, trong lòngthở dài một tiếng.

Gật gật đầu:

- Đi đi.

Sau đó Hỏa long lại chui trở về trong cốc của nó.

Sở Mặc mang theo nó dần dần đi xa.

Lúc này Tiên Khâu thật lớn mới giống như là sống lại, đầu đâm thật mạnh vào mặt đất, rất nhanh liền không thấy bóng dáng của nó.

Đây chỉ là một nhạc đệm nho nhỏ, nhưng đối với Sở Mặc mà nói lại giống như là một cái cảnh giác, nói cho hắn biết nơi này đã không phải là Linh giới nữa rồi.

- Trong tiên giới ẩn chứa một số lượng lớn sinh linh như thế này, con này vẫn chưa là gì cả bất quá chỉ là con côn trùng nho nhỏ cấp Đại Thừa Kỳ mà thôi.

Nhưng quả thực nếu vừa rồi gặp phải là một con Tiên Khâu Phi Thăng kỳ thì cho dù là ta... cũng chưa chắc có thể trấn áp nó một cách triệt để như thế.

Hỏa long nói tiếp:

- Dù sao ta cũng bị phong ấn ở trong cốc Hỏa Long, có tiên thiên ngắn.

Hơn nữa nếu như đối phương phát hiện được bí mật này, như vậy... chỉ cần xuất ra một nguyên thần công kích ngươi, ta cũng không có biện pháp mà đảm bảo sự an toàn của ngươi.

- Cho nên....

Sở Mặc than nhẹ.

- Cho nên cho dù là có ta ở bên cạnh ngươi, nhưng nhiều nhất... ta cũng chỉ có thể giúp ngươi giải quyết một vài sinh linh thuộc Đại Thừa Kỳ mà thôi.

Hỏa long nói:

- Kỳ thật ngươi chỉ cần hóa thần Nguyên Anh, sau khi có thể chính thức bước vào cảnh giới Luyện Thần Kỳ.

Cho dù là gặp lại những sinh linh như vậy, chưa chắc đã không thể đánh được bọn chúng như hôm nay.

- Theo ý của ngươi dường như muốn nhanh chóng đem ta đến mộtnơi an toàn thì ngươi mới có thể an tâm?

Sở Mặc cười hỏi.

-----o0o-----

Chương 1087: Đạo Cực Quyển (2)

Chương 1087: Đạo Cực Quyển (2)

- Đúng vậy đó, đi theo bên cạnh tiểu tử ngươi quả thật quá nguy hiểm rồi!

Hỏa long rất tự nhiên trả lời:

- Ngươi có biết tại sao lúc nãy con Tiên Khâu kia lại đuổi theo ngươi không bỏ không?

Kỳ thật với tu sĩ cảnh giới như ngươi mà nói, căn bản là không thể nào khơi dậy được hứng thú của nó.

- Vì sao?

Sở Mặc đối với vấn đề này cũng cảm thấy kỳ quái.

- Bởi vì thể chất cùng với huyết mạch trên người của ngươi đó!

Hỏa long lại thở dài nói:

- Tuy rằng ta không thể biết được chính xác huyết mạch trên người của ngươi.

Nhưng ngươi có biết không, loại người có thể chất và huyết mạch như ngươi thì đối với bất kỳ sinh linh đang tu hành nào mà nói.

Đều không thể nào kháng cự lại được sự hấp dẫn.

- .....

Sở Mặc lập tức vẻ mặt không còn gì để nói.

Hỏa long còn thật sự nói:

- Đây là thật đó, một sự thật không thể bàn cãi.

Là người tu hành thìcho dù cảm giác được thể chất đặc thù cùng với huyết mạch của ngươi, nhưng mà bọn họ cũng không thể có bất kỳ tâm tư gì.

Bởi vì muốn lấy được huyết mạch của người khác thì phải luyện hóa cơ thể của họ... chẳng những là không có đạo đức mà còn có thể tạo ra một luật nhân quả vô cùng lớn.

Hơn nữa muốn làm được cũng không phải chuyện dễ.

Nhưng mà đối với sinh linh không phải con người mà nói, trước hết cảm giác của bọn chúng đã vượt xa cả tu sĩ loài người, chúng có thể cảm giác sự khác biệt trên người ngươi.

Tiếp theo chính là đại đa số sinh linh không phải người thì trong lòng chúng cũng không có bất kỳ quan niệm về đạo đức nào cả.

Cho nên chúng nó muốn ăn ngươi... căn bản là không có bất kỳ một gánh nặng tâm lý nào cả!

- Ta đã trở thành bánh trái thơm ngon....

Sở Mặc không kìm được mà trợn trắng mắt nói.

Lúc còn ở Linh giới, quả thật chưa từng có chuyện như vậy xảy ra.

- Cho nên chuyện đầu tiên mà ngươi cần làm bây giờ chính là thừa dịp ta còn ở đây, nhanh chóng tìm một nơi an toàn để hóa thần Nguyên Anh!

Hỏa long vô cùng nghiêm túc đề nghị.

Nó cũng không biết được kế hoạch của Sở Mặc, nhưng nó cũng cảm giác được Sở Mặc không có vội vàng tiến vào bước hóa thần Nguyên Anh.

Ngược lại còn có chút vội vàng muốn đi làm chuyện khác.

- Như vậy...

Sở Mặc trầm mặc một chút sau đó gật gật đầu nói:

- Ngươi nói đúng.

Sau đó Sở Mặc trực tiếp tìm một nơi an tĩnh rồi đem cốc Hỏa Long để bên cạnh mình.

Tiếp đó lại đem Thí Thiên lấy ra để một bên.

Hỏa Long đối với cái này cũng không có ý kiến gì.

Nếu ngay cả chút cảnh giác này mà Sở Mặc cũng không có thì ngược lại nó sẽ có chút xem thường Sở Mặc rồi.

Một chút lòng cảnh giác cũng không có thì ngươi làm sao có thểsống đến ngày hôm nay?

Tiếp đến Sở Mặc bắt đầu vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý.

Vào lúc này, ngay khi hắn vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý quyển ba: Đạo Cực Quyển bắt đầu chậm rãi nổi lên.

Trong lòng Sở Mặc vô cùng mừng rỡ.

Đây chính là dấu hiệu tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý đã tiến đến tầng thứ ba!

Nhiều năm như vậy rốt cục hắn cũng chân chính bước vào tầng thứ ba của Thiên Ý Ngã Ý rồi.

Chờ tới khi gặp được sư phụ, có lẽ có thể đem hai cuốn tâm pháp tiếp theo truyền cho sư phụ!

Năm đó các điều kiện đều không đủ nên Sở Mặc căn bản là không dám đem bản Thiên Ý Ngã Ý hoàn thiện lấy ra.

Nhưng đến hôm nay chắc là có thể rồi.

Sở Mặc nghĩ trong lòng, bắt đầu vận hành Đạo Cực Quyển.

Đạo Cực Quyển là nghịch thiên mà đi.

Kỳ thật tu luyện đến một cảnh giới Luyện Thần nhất định thì một người... quả thực có thể phân thành hai, có thể luyện hóa ra nguyên thần thứ hai.

Điều này quả thực chính là một hành động nghịch thiên.

Bởi vì bất kỳ sinh linh nào, sinh mạng cũng chỉ có một.

Nếu đã chết thì sẽ chết đi hoặc là tan thành mây khói, bụi trở về với bụi đất trở về với đất.

Hoặc là chuyển thế luân hồi tuần hoàn nhân quả.

Tới Nguyên Anh kỳ thật ra cũng đã bắt đầu con đường nghịch thiênrồi.

Trong cơ thể của tu sĩ sẽ sinh ra một pho tượng nho nhỏ được tạo thành từ việc ngưng kết tinh khí thiên địa.

Pho tượng nho nhỏ này được gọi là Nguyên Anh, tất cả tinh anh mà tu sĩ tu luyện được chính là Nguyên Anh này.

Nếu tu sĩ đã chết thì Nguyên Anh có thể phá thể mà ra sau đó lại tiếp tục tu luyện.

Sau nhiều năm vẫn có cơ hội có thể quay lại để tu luyện.

Đây chẳng khác nào là nhiều hơn một cái mạng!

Có thể tránh được một lần tử vong.

Nhưng đây chỉ là sự bắt đầu của con đường nghịch thiên mà thôi.

Thông thường mà nói trong mắt của những tu sĩ cùng cấp độ thì Nguyên Anh vẫn là một cấp độ yếu ớt.

Dĩ nhiên nếu Nguyên Anh đối đầu với tu sĩ Kim Đan thì chắc chắn có thể áp đảo đối phương triệt để.

Nhưng mà nếu đối đầu với một tu sĩ cùng cấp bậc Nguyên Anh thì căn bản chỉ có một con đường chết.

Cho nên con đường này chưa phải con đường nghịch thiên thật sự.

Khi nào đạt đến cảnh giới Luyện Thần, có thể luyện hóa ra nguyên thần thứ hai thì nguyên thần thứ hai này mới thật sự là kết quả nghịch thiên!

Bởi vì nó có thể thoát khỏi bản thể, hồn du thiên ngoại!

Có khả năng chỉ cần một ý niệm ở trong đầu thì lập tức sẽ xuất hiện ở một địa phương cách xa vạn dặm!

Nguyên thần... nó đã có thể có được bản lĩnh cao cường!

Nếu là nguyên thần thứ hai có thể tìm được một thân thể phù hợp.

Như vậy người này liền chân chính có được một phân thân, lúc này có thể biến thành hai người với tư tưởng độc lập hoàn toàn... và khác hoàn toàn với những tu sĩ bình thường!

Căn bản mà nói, hai tu sĩ này kỳ thật chỉ là một người nhưng mà trên thực tế nếu bọn họ gặp mặt nhau vẫn có thể xưng hô bằng hữu!

Nếu như có một người bị chết thì người còn lại cũng sẽ bị thương nặng, nhưng lại không chết đi mà vẫn có thể tiếp tục tu luyện!

Hơn nữa còn có thể kế thừa toàn bộ trí nhớ của người kia!

Đây mới chính là nghịch thiên!

Nếu như bản thể ngã xuống vậy thì nguyên thần thứ hai vẫn có thể thay thế bản thể mà tồn tại trên thế gian này.

Cùng với bản thể kỳ thật làkhông có gì khác cả!

Chỉ khác một chút chính là thân thể của nguyên thần thứ hai vĩnh viễn cũng không thể ngưng kết ra một Nguyên Anh nữa.

Không có Nguyên Anh thì cũng không thể nào bước vào cảnh giới hóa thần Nguyên Anh được nữa.

Nhưng chỉ cần nguyên thần thứ hai bất tử vậy thì hắn vẫn có thể tiếp tục tu luyện như cũ rồi phi thăng... sau đó sẽ tiếp tục mà không ngừng đột phá tiến về phía trước.

Nếu một ngày kia có thể đạt được chí tôn, thì việc nghịch chuyển tái sinh có thể làm cho mình tạo ra được nguyên thần thứ hai cũng không phải là việc khó.

-----o0o-----

Chương 1088: Hóa Thần Nguyên Anh

Chương 1088: Hóa Thần Nguyên Anh

Tuy nhiên nếu đã đạt được cảnh giới kia vậy thì có thể có được nguyên thần thứ hai hay không đã không còn là chuyện quan trọng nữa.

Với lại nguyên thần thứ hai có thể tự mình tu luyện và đạt được cảnh giới cao thì gần như là chưa từng có.

Nếu là nguyên thần thứ hai ngã xuống thì bản thể cũng sẽ giống như vậy, sẽ bị thương nặng hơn nữa cũng không có cách nào tiếp tục ngưng kết ra một Nguyên Anh khác.

Nói cái khác, cho dù là bất kỳ tu sĩ nào thì cả đời này cũng chỉ có thể ngưng kết ra một Nguyên Anh duy nhất mà thôi.

Cũng chỉ có thể cóđược một cơ hội biến ra Nguyên Anh mà thôi.

Nếu bản thể này ngã xuống, Nguyên Anh rời khỏi tu sĩ thì cho dù một ngày kia Nguyên Anh có thể tiếp tục tu luyện cũng vĩnh viễn sẽ không có cơ hội để ngưng kết ra một cái Nguyên Anh nữa.

Cho nên, trong mắt của những tu sĩ chân chính, bất kể là tu sĩ Nguyên Anh kỳ hay là tu sĩ Luyện Thần Kỳ thì tất cả đều yếu ớt trong một thời gian ngắn.

Tới khi đến Đại Thừa Kỳ chỉ có tìm được một phân thân thứ hai thích hợp.

Thông thường mà nói thì tính mạng của hắn cơ bản là sẽ đượcđảm bảo an toàn.

Bị giết chết một người thì người kia cũng có cơ hội còn sống.

Tuy nhiên đối với đại đa số tu sĩ mà nói cũng chỉ là còn sống mà thôi.

Bởi vì mất đi phân thân hoặc là phân thân mất đi bản thể thì đồng nghĩa với việc mất đi một nữa máu huyết...

Loại này thì dường như rất ít khả năng có thể tiếp tục con đường tu hành của mình.

Kỳ thật đối với toàn bộ giới tu hành trong dòng chảy dài mãi mãi của lịch sử thì chuyện như vậy nhiều không kể xiết.

Phi thăng kỳ...

Bị người khác trực tiếp giết chết phân thân thứ hai thì cả người lập không gượng dậy nổi, từ đó về sau sẽ không có hy vọng đột phá được điều gì.

Sau đó thời gian dần trôi qua sẽ biến mất trong mắt của người khác.

Những người có kết cục như thế này thường sẽ tìm một nơi ít người đến sau đó cô độc mà sống đến hết quãng đời còn lại.

Có một số động phủ thượng cổ được hậu nhâu khai quật thật ra hơn phân nửa đều là của những người này để lại mà thôi!

Bởi vì nếu y là một tu sĩ bình thường hoặc là còn sống hoặc là đến khi thọ nguyên hao hết thì hóa đạo mà chết đi.

Thông thường sẽ khôngđể lại một động phủ nào nguyên vẹn cả.

Những tu sĩ hóa đạo mà chết thì hơn phân nữa trong số đó đã đem tất cả những pháp khí truyền thừa chôn cùng mà không phải lưu lại một động phủ nào.

Sở Mặc lẳng lặng ngồi ở đó mà vận hành Đạo Cực Quyển, cảm nhận được trong thiên địa đã bắt đầu xuất hiện từng tia lực cản.

Dường như có một loại lực lượng trong bóng tối đang không ngừng xé rách những tinh khí trong thiên địa, sau đó bắt đầu rót vào trong thân thể của hắn.

Hậu quả của việc nghịch thiên mà đi đang bắt đầu biểu hiện ra.

Tu luyện trở nên không hề dễ dàng nữa!

Nhưng mà đại đạo năm mươi, khai triển bốn mươi chín còn một đường thoát duy nhất.

Trên thế gian không có bất kỳ chuyện nào không có kẽ hở cả, bao gồm cả hoàng thiên đại đạo này cũng không ngoại lệ.

Tóm lại cũng còn chừa lại một con đường sống cho người ta.

Con đường sống này chính là con đường mà tất cả các tu sĩ mơ ước có được!

Tu luyện... cũng chính là con đường đó!

Tuy rằng khi bắt đầu tu luyện có lực cản nhưng mà bên cạnh đó Sở Mặc cũng cảm nhận được một ít điểm hoàn toàn khác biệt.

Ví dụ như vốn dĩ khi bắt đầu thì thiên đạo mơ hồ, nhưng mà lúc này đây trong lòng của hắn đã bắt đầu có một ít nhận thức rõ ràng rồi.

Hắn thậm chí đã có thể bắt đầu cảm nhận được một ít cảm ngộ ở trong thiên đạo rồi.

Loại cảm ngộ này so với trước đây còn mạnh hơn rất nhiều!

Bởi vậy trong lòng của Sở Mặc cảm thấy vô cùng ngạc nhiên vui mừng!

Sau đó, cái Nguyên Anh vẫn xếp bằng ngồi ở trên đài bản thể không ngã xuống cũng không động đậy một chút nào.

Dựa vào việc Sở Mặc không ngừng vận hành Đạo Cực Quyển, từng đạo lực lượng với quy luật giống nhau mà rót vào trong Nguyên Anh sau đó cái Nguyên Anh này bắt đầu chậm rãi mở hai mắt.

Mắt trái hóa thành sao mắt phải hóa thành nhật nguyệt.

Liếc mắt một cái nhìn xuyên kỷ nguyên rộng lớn!

Trong ánh mắt phảng phất thấy được thế giới sinh sôi rồi hủy diệt.

Sống và chết đang không ngừng thay đổi!

Đây chính là đạo!

Huyền diệu khó giải thích, cũng chính là đại đạo!

Trên người của Sở Mặc hiện tại đã bị một tầng hào quang bao phủ xung quanh.

Hỏa Long trong cốc ở một bên ít nhiều đều bị chấn động: Tiểu tử này có hơi thở ngũ hành không ngờ quá nghịch thiên rồi.

Lúc này mớibao nhiêu thời gian... cũng đã bắt đầu hóa Nguyên Anh rồi!

Hơn nữa theo hình dáng này sao lại giống như là hóa thần cấp cao nhất vậy?

Lúc hóa thần Nguyên Anh cũng có rất nhiều loại, cấp cao nhất trong đó... chính là hóa thì thần!

Làm cho Nguyên Anh hóa thành có thể rời khỏi thân thể mà tạo ra một nguyên thần thứ hai... là quy luật chân chính của đại đạo!

Đây là con đường mà tất cả tu sĩ đều hướng đến nhưng lại khó có thể thực hiện được phương thức hóa thần này.

Không để ý đến sự khiếp sợ của Hỏa Long, Sở Mặc vẫn tiếp tục lẳng lặng tu luyện.

Theo Sở Mặc không ngừng vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý trong Đạo Cực Quyển, một lượng lớn tinh khí trong thiên địa bắt đầu từ bốn phương tám hướng mà điên cuồng hội tụ lại đây, lũ lượt hướng đến đan điền của Sở Mặc rót vào.

Sao đó, muôn vàn đại đạo có quy luật bắt đầu quấn quanh Nguyên Anh ở trên đài ngũ sắc.

Rất nhanh liền không còn nhìn thấy Nguyên Anh nữa, mà trên đàingũ sắc giống như xuất hiện một cái kén tằm.

Tạo thành kén tằm này... chính là vô số lực lượng đại đạo!

Sở Mặc nhắm nghiền hai mắt lúc này cũng đến thời điểm mấu chốt Nguyên Anh bắt đầu hóa thần!

Ừ, ngũ đạo bùng phát!

Tuy rằng Hỏa Long không khẩn trương nhưng mà cho đến thời điểm hiện tại cũng không nhịn được mà ngừng thở, vô cùng cẩn thận mà làm hộ pháp cho Sở Mặc.

Thí Thiên ở một bên cũng im lặng nằm ở đó, nhìn qua chỉ giống như một thanh đao vô cùng bình thường nhưng mà giờ phút này thoạt nhìn rất sắc bén.

Nhưng nếu có xuất hiện uy hiếp thì Hỏa Long có thể khẳng định rằng, phản ứng của cây đao này... tuyệt đối so với nó nhanh hơn nhiều!

Đây chính là một thanh hung đao!

Nếu ở gần nó một chút Hỏa Long sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Lúc này, cách nơi Sở Mặc đang bế quan tu luyện không xa khoảng chừng một ngàn dặm có một tu sĩ đang từ trên trời bay qua.

Nếu như lúc này Sở Mặc có thể nhìn thấy y chắc là sẽ có chút ấn tượng.

Bởi vì tu sĩ này chính là một gã tu sĩ hậu kỳ Luyện Thần Kỳ, thuộc hạ đi theo bên cạnh Độc Cô Vũ!

-----o0o-----

Chương 1089: Đấu Tranh Tham Niệm

Chương 1089: Đấu Tranh Tham Niệm

Từ lúc Sở Mặc vừa hiện thân sau đó chạy thoát, Độc Cô Vũ giận tímmặt cũng chưa từ bỏ ý định mà để đa số thủ hạ phân tán ra, đi khắp nơi để tìm kiếm.

Một khi phát hiện ra dấu vết thì nhanh chóng báo lại cho y.

Phạm vi mà bọn họ tìm kiếm là nghìn vạn dặm xung quanh đây!

Cái này quả thật tương đương với việc mò kim đáy biển.

Một đám thủ hạ dưới tay Độc Cô Vũ tuy rằng muốn bắt được người có thể tác động đến Thiên Tiên Linh giới, nhưng mà chuyện như vậy thì thật sự là phải xem vận khí rồi.

Mà bọn họ cảm thấy bản thân cũng chẳng có được cái vận may đó.

Người tu sĩ này tên là Vương Lương, là một tu sĩ sinh trưởng ở tạiTiên giới.

Gia nhập vào Độc Cô Sơn do Độc Cô Vũ sáng lập cũng được mấy trăm năm, được Độc Cô Vũ tương đối xem trọng.

Tuy rằng Vương Lương xuất thân ở Tiên giới nhưng cũng không phải là con cháu của đại gia tộc nào cả.

Gia tộc của y thậm chí không bằng cả một tiểu gia tộc, đa số tổ tông đều không có một ai là tu sĩ chân chính, mà người lợi hại nhất trong số đó chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ mà thôi.

Tu luyện không phải đơn giản như suy nghĩ, con đường tu luyện cầnphải tiêu hao một số lượng tài nguyên rất lớn.

Mà những tài nguyên này cũng không phải có được dễ dàng như tưởng tượng, ngay cả nơi này là tiên giới nhưng cũng không phải ai cũng có thể tu luyện tới cảnh giới cực cao đâu.

Cho nên từ nhỏ đến lớn mục tiêu lớn nhất của Vương Lương đó chính là có thể vượt qua được tổ tông của mình, trở thành một tu sĩ Luyện Thần Kỳ.

Độc Cô Sơn cũng không phải là lựa chọn lúc đầu của Vương Lương, y muốn được bái nhập vào một đại môn phái Tiên giới nơi mà y sinh trưởng.

Bất quá từ nhỏ thiên phú của y cũng không quá xuất chúng, so với bạn cùng lứa tuổi thì có vẻ rất bình thường.

Trong nhà gần như là hao hết gia tài mới có thể bồi dưỡng hắn trở thành một tu sĩ Trúc Cơ.

Lúc này Vương Lương gặp được Độc Cô Vũ.

Vào thời điểm đó Độc Cô Vũ phi thăng đến tiên giới đã có chút kinh nghiệm.

Dựa vào một thân thực lực và nghị lực kiên cường mà vượt qua thử thách, sáng lập ra môn phái nhỏ Độc Cô Sơn.

Hơn nữa cũng có chút thành tựu, trong môn phái có khoảng mấy ngàn đệ tử.

Trong đó có một số tu sĩ có xuất thân giống Vương Lương.

Vương Lương cũng không biết rõ lắm về lai lịch của Độc Cô Sơn, nhìn thấy một Độc Cô Vũ như thế... lập tức suy nghĩ muốn bái sư.

Độc Cô Vũ cũng cảm thấy tuy rằng Vương Lương thiên phú không được coi như xuất chúng nhưng mà ưu điểm lớn nhất của y chính là chịu khổ cùng với sự nỗ lực!

Bản thân việc tu hành chính là một chuyện vô cùng buồn tẻ cùng cô độc, cũng không có nhiều người cảm thấy hứng thú lắm.

Cảm giác tịch mịch này không phải ai cũng có thể chịu đựng được.

Bởi vậy rất nhiều người đang tu luyện đến Kim Đan hoặc là NguyênAnh Kỳ sau khi đã có được tuổi thọ rất dài thì đã bắt đầu có suy nghĩ muốn được hưởng thụ.

Điểm này cùng với Linh giới quả thật khác rất nhiều.

Những tu sĩ Linh giới bình thường mà nói so với Tiên giới càng thêm cố gắng hơn!

Bởi vì bọn họ đều mơ ước phá tan được đỉnh cao của rào cản, phi thăng đến một thế giới cao hơn.

Nhưng mà Tiên giới cũng không kém, hơn nữa nếu muốn từ Tiên giới mà phi thăng lên Thiên giới, nhất định là tu luyện tới Phi Thăng kỳ...

Con đường này thật sự vô cùng khó khăn!

Cho nên đa số tu sĩ ở Tiên giới sau khi đã tu luyện đến một cảnh giới nhất định, bình thường họ sẽ chọn bắt đầu hưởng thụ cuộc sống.

Năng lực và tuổi thọ của họ cũng đã đủ để cho bọn họ ở nơi này có được một cuộc sống vô cùng thoải mái.

Độc Cô Vũ cũng không ưa loại tư tưởng lười biếng như thế.

Bởi vậy sau khi gặp được Vương Lương cố gắng chăm chỉ, đã thu Vương Lương làm đệ tử của Độc Cô Sơn.

Và chú trong đào tạo hơn.

Không nghĩ đến đã mấy trăm năm trôi qua, Vương Lương thiên phú cũng không quá xuất sắc không ngờ càng ngày càng ưu tú hơn.

Đến cùng... thậm chí hậu sinh khả úy, đã vượt qua được rất nhiều đồng bạncó thiên phú cao hơn y rất nhiều.

Cái này chính là ông trời đền bù cho người cần cù!

Ngươi có thể không thông minh, có thể không được ưu tú nhưng nếu như ngươi chịu cố gắng như vậy cuối cùng cũng sẽ có được một phần thu hoạch của mình.

Vì nguyên nhân này nên tình cảm của Vương Lương đối với Độc Cô Vũ vô cùng sâu nặng, càng trung thành và tận tâm đối với Độc Cô Vũ hơn.

Lúc này việc tìm kiếm tung tích Sở Mặc như việc mò kim đáy biển thì y cũng là người tích cực nhất, cũng là người nghiêm túc nhất.

Vương Lương cũng nhìn thấy dấu vết mà con Tiên Khâu kia để lại, đồng thời cũng bị dọa đến không nhẹ.

Đồng thời y cũng cảm giác được chắc hẳn quanh đây đã từng có người đi qua.

Vì thế y lập tức bắt đầu lưu ý hơn.

Tuy nhiên, y cũng không chắc rằng mình có thể tìm được Sở Mặc.

Nhưng mà như vậy ít nhất cũng sẽ không cảm thấy thẹn với lương tâm của mình.

Vương Lương đang bay ở trên trời đột nhiên cảm giác được một nơicách đây ngàn dặm, truyền đến từng đợt dao động.

- Ồ?

Loại dao động này làm sao lại giống như là...?

Trong long của Vương Lương hơi hơi rùng mình.

Bởi vì y đột nhiên cảm giác được loại dao động này rõ ràng chính là thời điểm hóa thần Nguyên Anh tạo ra.

Chẳng qua, loại dao động này hình như là càng mạnh mẽ hơn.

Dường như trong thiên địa có một loại vận chuyển thần bí.

Vương Lương càng thêm kinh ngạc hơn.

Y đã tu luyện đến hậu kỳ Luyện Thần Kỳ rồi.

Đối với việc hóa thần Nguyên Anh y cũng hiểu rấtrõ, thời điểm y bắt đầu hóa thần là tinh khí hóa thần.

Cho dù là Nguyên Anh bước vào thời kỳ Luyện Thần Kỳ, bình thường cũng chỉ thấy một loại duy nhất.

Nhưng y vẫn biết, hóa thần Nguyên Anh có rất nhiều loại.

Ngoài tinh khí hóa thần ra còn có ngũ hành hóa thần cùng với huyết mạch hóa thần... cấp bậc hóa thần cao nhất chính là đại đạo hóa thần.

Còn được gọi là thì hóa thần, thiên đạo hoá thần!

Nhưng mà loại hóa thần này, thông thường chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi.

Từ lúc Nguyên Anh hóa thần cho đến Luyện Thần đã bắt đầu chính thức bước vào con đường nghịch thiên.

Nói cách khác... lúc này thiên đạo đã không muốn trợ giúp ngươi nữa rồi!

Dưới tình huống như vậy muốn tạo ra thiên đạo hóa thần, gần như là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Trừ khi ngươi có thể dùng được tâm pháp nghịch chuyển thiên đạo!

Chí có điều cái tâm pháp này....

Quả thực là thứ khó tìm trên đời.

Vương Lương trước giờ cũng không có nghe được loại tâm pháp nàycòn tồn tại trên đời.

Sư phụ Độc Cô Vũ cũng đã nói, không ai có thể sáng tạo ra được những thứ nghịch thiên như thế.

Bởi vì thời điểm chế tạo ra loại tâm pháp này nhất định sẽ bị trời phạt!

-----o0o-----

Chương 1090: Khiếp sợ chạy mất (1)

Chương 1090: Khiếp sợ chạy mất (1)

Cho nên...

Trong giây lát ánh mắt của Vương Lương sáng lên.

Nhìn về phía truyền đến dao động, trong lòng cũng không nhịn được mà nhảy bang bang lên.

Y theo bản năng đã lấy ra đá truyền âm trên người.

Nhưng sau đó lập tức cất đá truyền âm về.

Do dự lại lần nữa lấy ra.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, giằng co vài chục lần cuối cùng y vẫn đem đá truyền âm cất trở về.

Lòng của y cũng hồi hộp, từ nhỏ đến lớn và thậm chí cho đến bây giờ y thật ra chưa làm được chuyện gì xuất chúng cả.

Độc Cô Sơn ở Tiên giới chỉ giống như là muối bỏ biển mà thôi, căn bản là không có tư cách để lên tiếng.

Ngày thường Độc Cô Vũ luôn luôn vô cùng khiêm tốn và nghiêm khắc cấm đệ tử môn phái gây ra chuyện thị phi.

Ở đây không phải là Linh giới, Độc Cô Sơn cũng không phải là quái vật ở Linh giới kia!

Nên thời điểm khiêm tốn nhất định phải khiêm tốn.

Hiểu được cách cư xử thì mới có thể tồn tại lâu dài được.

Cho nên trong lòng của Vương Lương không ngừng do dự cùng với giãy dụa.

Rốt cuộc muốn không nên đi tìm hiểu rõ ràng sự việc.

- Nếu... nếu người kia thật sự là hóa thần ở trên trời như vậy trên người của hắn ít nhất cũng phải có một bộ tuyệt thế tâm pháp cao cấp!

Trong lòng Vương Lương suy nghĩ sau đó ngay cả hô hấp cũng bắt đầu dồn dập lên:

- Nếu nếu ta có được tâm pháp này nhất định còn có thể tiến cao hơn nữa!

Nói xong, y tự an ủi trong lòng:

- Nói không chừng người kia... chính là Sở Mặc!

Nếu không làm sao lại chọn ở nơi này bắt đầy tu luyện hóa thần Nguyên Anh?

Nếu như ta có thể tự mình bắt hắn đem về, sư phụ nhất định sẽ vô cùng cao hứng!

Nói xong, trong con ngươi của Vương Lương lộ ra vẻ kiên quyết.

Hướng đến bên kia mà đi tới.

Súc Địa Thành Thốn!

Chuyện khoảng cách ngàn dặm, trong mắt của tu sĩ Luyện Thần Kỳ căn bản chính là trong nháy mắt, cho nên Vương Lương trong nháy mắt đã đến nơi này, hắn nhìn vách núi phía trước mặt mình.

Ánh mắt dừng ở nơi nào đó trên vách núi ...

Nơi đó, bị khoét thành một cái động thật sâu.

Chính là chỗ này!

Tới gần chỗ đó, Vương Lương có thể cảm nhận rõ ràng những dao động mãnh liệt của nơi này!

Hắn thậm chí có loại cảm giác mơ hồ muốn đi vào đạo cảnh.

Hắn trong giây lát thức tỉnh lại, không thể tiến vào đạo cảnh, nói cách khác...

Chẳng khác nào là hắn buông bỏ đạo của chính mình!

Tương lai tất nhiên sẽ để lại Tâm Ma rất lớn!

Lực lượng đại đạo thật đáng sợ!

Tuy nhiên lúc này, cũng là lúc hắn suy yếu nhất!

Trong lòng của Vương Lương vẫn có chút đấu tranh, hắn tuy rằng cảnh giới đã đến Luyện Thần hậu kỳ, nhưng hắn ngay cả một người cũng chưa từng giết qua!

Chỉ có điều tham niệm tựa như tâm ma vậy, một khi sinh ra, sẽ rất khó biến mất.

Cuối cùng, Vương Lương đưa ra quyết định, trong mắt hiện lên hào quang hung ác, bước từng bước vào trong huyệt động này.

Ầm!

Một cổ khí mạnh mẽ, nháy mắt bộc phát ra.

Vương Lương hơi hơi rùng mình, thân hình chợt lui về phía sau, sau đó chăm chú nhìn, nhịn không được một luồng khí lạnh:

- Đây là trận pháp?

Tu sĩ bế quan, nơi đang bế quan thường thiết lập trận pháp bình thường, cho dù là có cường nhân hộ pháp, bình thường cũng phải thiết lập pháp trận thủ hộ.

Nhưng pháp trận trước mắt này, là pháp trận mà Vương Lương chưa từng gặp qua.

Hắn có loại trực giác, nếu là cố gắng xông vào, mười phần sẽ có tám chín phần sẽ bị thương nặng.

- Loại pháp trận này, hẳn không phải là loại tu sĩ cảnh giới này có thể bố trí được!

Hay là không phải trong này?

Vương Lương đã không phải là tiểu tử không có kiến thức ngày xưa rồi, hắn cau mày, trong lòng không kìm nổi có chút không yên, nghĩ thầm trong lòng, sau đó lớn tiếng nói:

- Người nào bế qua nơi này?

Độc Cô Sơn Vương Lương đi dọc đường nơi này, đến viếng thăm.

Lời này nếu bị một tu sĩ lâu năm nghe thấy, chỉ sợ sẽ cười đến rụng răng, muốn làm chuyện xấu thì đừng do dự, còn tự giới thiệu, đây không phải là ngốc sao?

Nhưng Vương Lương lại cho rằng như vậy có thể phòng một chút hiểu lầm, tỏ ra hắn không có ác ý gì.

Khụ khụ... người chưa làm qua chuyện xấu.

Đại để vẫn còn có chút ngây thơ đó mà.

Độc Cô Vũ đối với bồi dưỡng của hắn đều là về phía tu vi, còn về phần làm chuyện xấu, cũng phải coi tính cách, hắn một chút cũng không am hiểu, cũng không kế thừa tinh túy của Độc Cô Sơn.

Bên trong yên tĩnh, im hơi lặng tiếng, không có bất kì câu trả lời.

Ngẫm lại cũng phải, nếu như bên trong thật sự đang bế quan tiến hành hóa thần Nguyên Anh thì làm gì có tinh lực trả lời hắn chứ?

Vương Lương lại ở đó nói:

- Đạo hữu người có cần trợ giúp không?

Có phải gặp nguy hiểm không?

Ta vào đó!

Nói xong, hắn bắt đầu ra tay với pháp trận ở cửa động.

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn, hắn trực tiếp ra một đạo pháp thuật ở đó, cả vách núi đều bị rung động kịch liệt.

Nếu không phải có pháp trận ở đây, một kích của hắn, đâu chỉ không phải là thần thông, chỉ là phát thuật bình thường, cũng đủ để vách núi đổ nát hoàn toàn.

Ông!!!

Một hơi thở đáng sợ, nháy mắt từ trong động truyền ra.

- Cút ra ngoài!

Một tiếng quát khẽ, từ bên trong vang ra.

Khiến cho Vương Lương đang định lần nữa ra tay giật mình, vội vàng rút lui.

Hơi thở trong sơn động kia, khiến Vương Lương cảm giác như là hơi thở hít thở không thông, dường như bên trong là một đại tu sĩ khủng bố!

- Đây ... hơi thở này, làm sao có thể phát ra từ một tu sĩ Nguyên Anh hóa thần?

Vương Lương bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, hồn phách tám chín phần đã không biết bay đến nơi nào rồi.

Hắn trực tiếp ôm quyền khom người, thanh âm run rẩy mà nói:

- Xin lỗi,, vãn bối quấy nhiễu tiền bối, vãn bối đi ngay, đi ngay!

- Cút!

Trong sơn động truyền đến một đạo âm thanh lạnh như băng, thanh âm kia ở bên trong, còn mang theo vẻ không kiên nhẫn mãnh liệt.

Vương Lương xoay người bỏ chạy, thi triển tiểu thần thông Súc Địa Thành Thốn tới mức cực hạn, quả tim sắp rớt cả ra ngoài.

Hắn hiểu được bản thân mình đã nhặt được một mạng, bên trong vị đó đâu chỉ là Nguyên Anh hóa thần, rõ ràng là một đại tu sĩ Đại Thừa Kỳ đang tu luyện.

Về phần tại sao dao động rất giống dao động khi Nguyên Anh hóa thân, đó cũng chỉ có trời biết thôi.

Vương Lương căn bản không có kiến thức này.

Không lâu sau, Vương Lương đã chạy mất mấy vạn dặm, sau đó mới dừng lại, sắc mặt tái nhợt quay đầu lại xem phản ứng bên kia.

Lòng sợ hãi vẫn như cũ, lẩm bẩm nói:

- Cũng may ... cũng may vị Đại Năng không có chấp nhặt với ta, nói cách khác, hôm nay khẳng định phải nói chuyện ở đây.

Xem ra người thật không thể tùy tiện có lòng tham ...

Ta hay là thật thà đi tìm Sở Mặc mà thôi.

-----o0o-----

Chương 1091: Truyền thuyết về Phật môn (1)

Chương 1091: Truyền thuyết về Phật môn (1)

Vương Lương nói thầm, trong lòng lại nghĩ tới: Ta có nên báo cáo chuyện này với chưởng môn hay không?

Nếu như nói rồi, nhất định sẽ hỏi chi tiết, vậy thì lúc đó, ta lại phải giải thích như thế nào khi ta chủ động đi trêu chọc người ta?

Nói nghi ngờ người đó là Sở Mặc?

Như vậy chỉ sợ không ai tin.

Thôi vậy, ta không nói nữa!

Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, thật sự do vậy mà môn phái trêu chọc thêm một kình địch, lúc đó ta muôn lần chết khó chối được sai lầm này rồi.

Nghĩ vậy, Vương Lương vội bước ra khỏi nơi này.

Cứ như vậy, một cơ hội đối phó Sở Mặc tốt nhất đã bị hắn bỏ qua rồi.

Trong sơn động Sở Mặc, cũng bị chọc tức không nhẹ, pháp trận kia là hắn tùy tay bày ra.

Chưa nói tới cao cấp, nếu là một tu sĩ Luyện Thần Kỳ, không ngừng oanh kích, nhất định có thể hoàn toàn mở ra.

Nhưng một kích này của Vương Lương, cũng đủ để quấy rầy Sở Mặc rồi, cũng may bên cạnh Sở Mặc có hỏa long, phát ra hơi thở dọa cho Vương Lương chạy mất.

Nói cách khác, thật sự hắn xông vào, bản thân khẳng định sẽ bị trọng thương.

Độc Cô Sơn...

Sở Mặc trong đầu hiện lên ba chữ kia, lần nữa tiến vào bế quan, lúc này, cũng đã vào cuối kỳ Nguyên Anh hóa thần.

Giọng nói vừa nãy của Vương Lương, thật sự thiếu chút nữa khiến cho Sở Mặc bị trọng thương.

Bởi vì lúc đó là thời kì mấu chốt nhất của Nguyên Anh hóa thần!

Cho nên, cho dù là Vương Lương cuối cùng bị sợ quá mà chạy mất, nhưng sự phẫn nộ trong lòng Sở Mặc, cũng không phải là nửa lần hay một lần.

Cuối cùng, khi Sở Mặc triệt để hoàn thành Nguyên Anh hóa thần, cả người rốt cuộc thở phào một cái, chậm rãi mở hai mắt.

Nhìn về phía chén hỏa long:

- Tiền bối, đa tạ!

- Hô ...

Hỏa long cũng là thở phào một cái, nói:

- Không sao là tốt rồi, may là tiểu tử đó ngốc, nếu không thì, cho dù ta ở đây, sợ rằng hôm nay người cũng bị thương.

Trước đây ai nghĩ đến người tên tiểu tử Nguyên Anh hóa thần cũng có thể làm ra loại động tĩnh này?

Nói là hóa thần ...

Chậc chậc, thật là một yêu nghiệt!

Sở Mặc thu hồi chén hỏa long, sau đó mang theo Thí Thiên, nói:

- Chúng ta mau rời đi, nếu không thì nơi này sợ là sẽ còn người khác sẽ đến.

Đối với Sở Mặc, tên Vương Lương của Độc Cô Sơn kia tuy rằng bị hù chạy mất, nhưng khó mà hắn không đem chuyện này kể cho đồng môn.

Sở Mặc đến lúc này, cũng hiểu rõ đám người hắn tiếp dẫn ở nơi đây, chắc là người của Độc Cô Sơn Tiên giới.

Nếu như các ngươi còn chưa dứt, vậy đừng trách ta quay lại tìm các ngươi tính sổ!

Món nợ này, tạm thời nhớ kỹ trong lòng.

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng, nhìn thoáng qua phương hướng, xoay người rời đi.

Hắn lúc này, rốt cục thành tu sĩ Luyện Thần Kỳ!

Lúc này, hỏa long không kìm nổi hỏi:

- Tiểu tử, ta xem ngươi vội vã như vậy, ngươi rốt cuộc là muốn làm gì đây?

- Ta muốn đi Phật môn.

Sở Mặc nói.

- Phật môn?

Ngươi đi nơi đó làm gì?

Âm thanh của Hỏa Long đầy vẻ kinh ngạc, gần như ...còn mang theo chút sợ hãi:

- Không được, ngươi không thể đi được!

- Sao vậy?

Đó là đầm rồng hang hổ à?

Sở Mặc nhíu mày.

- Nhảm nhí, chẳng lẽ ngươi chưa nghe nói qua?

Hỏa long trả lời một câu, sau đó nói:

- Ngươi thật sự hẳn là chưa nghe nói qua.

Ngươi biết Phật môn là nơi nào không?

Đó là thời đại thượng cổ...

Không không không, thời đại hoang cổ đã tồn tại một tông môn, bọn họ thừa truyền rất nhiều năm, từ trước giờ chưa bao giờ ngừng qua!

Nơi này cho dù là đại lão của thiên giới cũng không dám bước vào, ngươi chỉ là một tiểu tử Luyện Thần Kỳ đi đến đó chẳng phải là muốn tìm chỗ chết sao?

- Nơi đó rốt cuộc là có gì đáng sợ?

Ngươi nói ra nghe một chút đi.

Sở Mặc vẫn luôn nghe các loại truyền thuyết về Phật Môn, đều nói là nơi đó đáng sợ, đi vào rồi không có khả năng đi ra, nhưng trước giờ không ai nói điều đáng sợ thật sự của Phật môn ở đâu, hắn cũng là vô cùng hiếu kỳ.

Một tông môn xưa ở Tiên giới, cho dù mạnh như thế nào, cũng không vượt qua tu sĩ Phi Thăng kỳ, còn đáng sợ đến mức đến ngay cả đại lão Thiên giới cũng kiêng kị?

Hỏa long do dự một chút, sau đó hỏi:

- Ngươi nói trước đi ngươi muốn đi đến đó làm gì?

- Người nhà của ta, chết ở trong tay Huyết Ma Lão Tổ, nhưng lúc ấy thần hồn của bọn họ, lại ở trong Huyễn Thần Giới.

Huyết Ma Lão Tổ tru diệt cả tòa thành, người nhà ta thân thể hoàn toàn bị hủy.

Thời khắc mấu chốt ấy là Giới Linh ra tay, bảo vệ thần hồn của bọn họ.

Nhưng thần hồn của bọn họ đều rất yếu ớt, muốn tồn tại lâu dài, gần như không thể.

Hơn nữa bọn họ còn phải chịu đau khổ vô tận, bởi vậy, Giới Linh nói cho ta biết, nếu như muốn khiến thần hồn của bọn họ mãi mãi bất diệt, không còn đau đớn, thì đem bọn họ đến Phật môn nghe kinh...

Sở Mặc cũng không gạt hỏa long, dù sao Huyễn Thần Giới Giới Linh đối với hắn sớm đã là chuyện không bình thường, mọi người đều biết rồi.

Hỏa long nghe xong, không nói gì rất lâu, sau đó thở dài nói:

- Đây quả thật là biện pháp, nhưng mà ...

Phật môn thật sự quá nguy hiểm!

Ngươi đã nhất định phải đi, ta sẽ nói chuyện ta biết cho ngươi nghe.

- Xin tiền bối chỉ giáo.

Sở Mặc nói.

Hỏa long nói:

- Chỗ lợi hại chân chính của Phật môn chính là cổ kinh của bọn họ, vô cùng mạnh mẽ!

Ngươi biết tu sĩ càng mạnh, trên người càng phát ra uy lực càng đang sợ.

Ví dụ như nói lúc ta ở linh giới, trên người phát ra một hơi thở, có thể khiến cho tu sĩ cấp dưới trực tiếp hóa đạo.

- Ừ.

Sở Mặc gật gật đầu, điểm ấy đích xác rất đáng sợ.

Đây cũng là chỗ lợi hại của tu sĩ cao cấp, họ lĩnh ngộ đại đạo quá sâu.

Có thể dễ dàng đào động lực lương quy luật trong thiên địa, nghiền ép tu sĩ cấp thấp.

Loại hơi thở này đào động lực lượng quy luật, làm cho đối phương hóa đạo, đó là loại khủng khiếp nhất.

- Mà kinh văn Phật môn, thì có hiệu quả kỳ diệu như nhau.

Cho dù là một tu sĩ Luyện Thần Kỳ Phật môn, nếu đã cầm trong tay một bộ kinh văn cao cấp, niệm tụng ra, thậm chí có thể trực tiếp độ hóa một gã tu sĩ Phi Thăng kỳ!

Hỏa long lòng còn sợ hãi mà nói:

- Long Tộc chúng ta có rất nhiều đồng tộc, bị vậy mà độ hóa rồi, thành thần thú hộ pháp của Phật môn.

- Hả?

Độ hóa?

Sở Mặc nao nao:

- Ý của ngươi là, bọn họ thông qua kinh thư, có thể đem người trực tiếp thu làm dệ tử của bọn họ?

- Đúng vậy, đây chính là chỗ đáng sợ của bọn họ!

- Thu đồ đệ đệ hẳn là ngươi tình ta nguyện...

Khụ khụ...

-----o0o-----

Chương 1092: Truyền thuyết về Phật môn (2)

Chương 1092: Truyền thuyết về Phật môn (2)

Sở Mặc nói xong, lúc đó nghĩ đến năm đó khi sư phụ thu nhận hắn, Lúc đó, não hắn giống như một cọng gân vậy, trong lòng cứ muốn bái Trường Sinh Thiên làm thầy.

Hơn nữa Ma Quân lúc ấy thật sự là đáng sợ!

Vừa lên các loại đe dọa bức bách, Sở Mặc chỉ là một thiếu niên thế tục, bị dọa đến chết khiếp, sao dám bái ông ấy làm thầy?

Khi đang bị giày vò đến chết đi sống lại, trong đầu cũng chỉ còn lại một ý niệm: Một người khủng bố như vậy, nếu bái ông ta làm thầy, sớm muộn gì bị hắn hành hạ chết...

Như vậy còn không bằng lập tức chết ngay cho rồi, cho nên lúc đó hắn mới cố chấp cự tuyệt bái Ma Quân làm sư.

Hiện tại nghĩ đến chuyện cũ năm đó, trên mặt của Sở Mặc không khỏi lộ ra một tia tươi cười ấp ám.

Từ lúc sư phụ rồi đi, đã rất nhiều năm không có tin tức, cũng không biết ông ấy như thế nào rồi.

- Ngươi tình ta nguyện?

Ngươi thật sự là khờ dại!

Thế gian này bất luận cái gì cũng có thể ... nhìn đến một mầm tốt thiên phú tuyệt hảo, khẳng định là sẽ có ý định nhận đồ đệ, đặc biệt là loại như ngươi ...

Hỏa long chế nhạo nói:

- Ngươi yêu nghiệt như vậy, đi vào Phật môn, mười phần có đến tám chín không thể ra được.

- Vật Đại Năng Đế chủ cảnh giới thì sao?

Bọn họ chẳng lẽ cũng bị ép buộc bái sư?

Thế giới này ai cũng có thể là sư phụ của bọn họ!

Sở Mặc nói.

- Ai nói bọn họ phải bái sư?

Hỏa long nói:

- Ngươi chưa nghe nói qua "Bỏ đồ đao xuống lập địa thành Phật" những lời này?

Sở Mặc lắc đầu:

- Chưa ...

- Đây là một câu thuật ngữ kinh điển của Phật môn, thế gian chúng sinh đều khổ, ai có thể vào Phật môn, mới là giải thoát bản chất thật sự!

Hỏa long nói:

- Cho nên, cho dù là Đế Chủ vào Phật môn.

Chỉ cần được bọn họ coi trọng, giống như sẽ xuất hiện một cao tăng tiến hành độ hóa.

Người nhà Người ta không đánh ngươi cũng không chửi, chính là ngồi ở đó tụng kinh.

Ta đã nói tiểu tử ngươi, ngươi đừng không tin, kinh văn trong đó của bọn hó hàm chứa chân lý vũ trụ mênh mông!

Đó là thứ cân bằng với quy luật thiên đạo!

Trừ phi là chí tôn, có lẽ mới có thể hoàn toàn không bị ảnh hương.

Nhưng dưới chí tôn ... gần như không ai có thể tránh được!

Nếu như là ở phật môn thánh địa, càng có thể lực lượng thần thánh hỗ trợ.

Đó là tình hình thật sự của bọn họ kế thừa trăn triệu năm!

Sở Mặc hít một hơi khí lạnh, khóe miệng co giật, lòng tự nhủ thì ra là thế, xem ra Phật môn thật sự rất kinh khủng.

Người đi lại trong con đường tu đạo này, mất người có thể thật sự bỏ đồ đao xuống được chứ?

Đây gần như là không thể nào!

Bọn họ lại có thể thông qua kinh văn, làm cho người ta sinh ra ý định quy y, sau đó bỏ đồ đao xuống, hoàn toàn bị độ hóa.

Trách không được...

Mọi người đều nói ngay cả Đế Chủ cảnh giới Đại Năng ... cũng không dồng ý đụng đến Phận môn.

Hóa ra không phải là bọn họ có chiến lực kinh khủng, mà là kinh văn bọn họ quá lợi hại.

- Chẳng lẽ muôn đời tới nay, không ai có thể giữ cân bằng bọn họ sao?

"

Sở Mặc hỏi:

- Loại hành vi này...

Tuy rằng không giết người không hại nhân, nhưng cũng ít nhiều có chút ép buộc a!

Dù sao khẳng định không phải tất cả mọi người cam tâm tình nguyện bị độ hóa mỗi người đều có suy nghĩ của mình, đều có ý nghĩ của chính mình.

- Người có thể giữ cân bằng bọn họ ....

Cũng không phải là không có.

Tuy nhiên đều là truyền thuyết trong thời thượng cổ.

Thời đại đó, cũng là thời đại huy hoàng nhất của Phật môn.

Gần như dưới khắp trời sao, không có nơi nào có thể trang giành tồn tại với họ.

Bọn họ cũng xuất hiện không ít chí tôn, từng người ...

đều cường đại vô cùng.

Hỏa long nói:

- Tuy nhiên càng về sau, thế giới thượng cổ sụp đổ, chia làm bốn thế giới Thiên giới, Tiên giới, Linh giới và Nhân Giới, Phật môn theo Tiên giới trầm xuống.

Bọn họ số mệnh vốn không cường thịnh như xưa nữa, vốn là đệ tử Phật môn đi lại trên thế gian, cũng dần dần mất bóng dáng.

Hoặc là hoàn toàn thoát ly Phật môn, tự thành một hệ.

Hoặc là ... thật sự quy ẩn.

Tùy tiện tìm một chỗ, xây một tòa miếu nhỬ tự mình tu luyện.

Hỏa long tựa hồ hiểu rõ Phật môn vô cùng, lại nói thao thao bất tuyệt, còn nói thêm:

- Tổ tiên của ta, tộc thủy long, năm đó từng bị Phật môn độ hóa, sau vì thế giới thượng cổ sụp đổ, vị tổ tiên kia ly khai Phật môn.

Việc này, đều là từ đó truyền xuống.

- Vị tiền bối kia rất hùng mạnh sao?

Sở Mặc hỏi.

- Chuẩn chí tôn, ngươi nói hùng mạnh không hùng mạnh?

Trong giọng nói của Hòa long, mang theo chút tán thưởng:

- Đó là vương giả chân chính của Long tộc chúng ta, chúng ta đều tôn xưng hắn là Bạch Long Vương!

- Cho nên, ngươi vẫn muốn đến chỗ đó sao?

Hỏa long tận tình khuyên bảo:

- Người thân của ngươi, cho dù là thật sự sự ở Phật môn nghe kinh, bọn họ cuối cùng cũng có khả năng bị độ hóa...

Ngươi thật sự đồng ý cho tất cả người thân của ngươi thanh đệ tử Phật môn?

- Đây ... tất nhiên là không muốn rồi.

Sở Mặc nói:

- Nếu là bọn họ lựa chọn tiến vào Phật môn, ta tất nhiên sẽ không nói gì, nhưng nếu là bị người khác ép độ hóa...

Vậy khẳng định là không được!

- Vậy thì không phải xong rồi sao?

Hơn nữa ta cho ngươi biết, sau bao nhiêu năm bọn họ nghe kinh, tự nhiên sẽ tự nguyện quy y Phật môn.

Đây mới là chỗ lợi hại chân chính Phật môn.

Ngươi nói bắt buộc?

Người ta không có bắt buộc!

Chỉ là cho ngươi niêm kinh thôi, là ngươi tự muốn vào.

Hiểu chưa tiểu tử?

Hỏa long trầm giọng nói:

- Bạch Long Vương tổ tiên từng nói qua, nghe kinh lâu, lòng kính trọng và ngưỡng mộ với Phật môn sẽ phát ra từ nội tâm.

Cho nên, phàm là người quy y Phật môn, tuyệt sẽ không nói với bất kì ai là họ bị bắc buộc!

- ...

Sở Mặc đầu xám xịt cả.

- Nhưng vấn đề là, trước khi nghe kinh, những người đó gần như không có người nào là muốn quy y Phật môn!

Hỏa long nói:

- Bạch Long Vương tổ tiên năm đó chính là như thế, ông ấy năm đó đã thành rời khỏi Phật môn, nhưng cũng không từ bỏ việc tụng kinh.

Thật ra ông ấy là tiếc nuốc lớn nhất trong Long tộc chúng ta, nếu không vào Phật môn, tuyệt đối sẽ có cơ hội trở thành chí tôn!

Sở Mặc nói:

- Chí tôn vô lộ, nhận định của mọi người, chưa chắc là đúng.

- Nói như vậy, ngươi vẫn muốn đi Phật môn rồi?

Hỏa long nói:

- Ta khuyên không được ngươi, nếu là thật sự muốn đi, vậy thì hãy đi đi, dù sao nơi như Phật môn đó, ta sẽ không đi.

Ngươi tìm một chỗ, đem thả ta ra.

Sau đó đừng quên lúc ngươi rời khỏi Tiên giới mang theo ta là được.

-----o0o-----

Chương 1093: Thu xếp cho Hỏa Long

Chương 1093: Thu xếp cho Hỏa Long

- Ngươi còn muốn làm Phiêu Diêu Cung hộ pháp mà.

Sở Mặc cười nói.

- Tiên sư bà ngoại nhà nó chứ, tiểu tử ngươi ác độc quá!

Hỏa long không kìm nổi mắng một câu.

- Yên tâm đi.

Ta sẽ cho ngươi một nơi có linh mạch chân , sau đó dùng linh mạch ngươi trấn áp trước, như thế nào?

Sở Mặc dụ dỗ nói:

- Đến lúc đó chờ bọn họ từ Linh giới phi thăng lên, ta sẽ cho bọn họ thành lập Phiêu Diêu Cung ở đây.

Ngươi chỉ cần giúp ta thủ hộ bọn họ một thồi gian, chỉ cần ta rời khỏi Tiên giới.

Ta nhất định sẽ mang theo ngươi!

"

- Được rồi, cho dù ta không hứa, ngươi cũng sẽ làm như vậy, phải không?

Hỏa long có chút buồn bực lẩm bẩm một câu.

- Đúng vậy.

Sở Mặc vẻ mặt thản nhiên trả lời:

- Đây là điều kiện ta giải phong ấn cho ngươi, ngươi hứa rồi.

- Được rồi.

Mau đi tìm một chỗ đi, biết sự lợi hại của tiểu tử ngươi rồi.

Hỏa long nói thầm:

- Nhưng mà hy vọng ngươi lần này tiến vào Phật môn, có thể học thêm một chút lòng từ bi của người ta thì học, đừng có suốt ngày nghĩ cách tính kế với những lão tiền bối này.

Sở Mặc không kìm nổi liếc mắt.

Kỳ thật giáo lí phật môn, Sở Mặc cũng đã xem qua một chút.

Đều là khuyên người làm việc thiện không làm ác, chuyên tu Phật pháp các loại.

Loại giáo lí này, chưa nói là tích cực như thế nào, nhưng nói tóm lại, cũng tương đối cũng là mặt tích cực đó.

Chẳng qua ở đây tu hành, giết chóc không thể tránh được.

Giống Tiên giới Độc Cô Sơn những người như Vương Lương, quả thật là của quý hiếm có.

Nhưng ngay cả Vương Lương, loại chưa bao giờ làm qua chuyện xấu, gặp phải cơ hội thật sự cũng tránh không xảy ra tham niệm mãnh liệt, nảy sinh sát tâm.

Giới tu hành, chính là thế giới điển hình của cá lớn nuốt cá bé, ai mạnh hơn, lời nói có trọng lượng.

Mà không có quyền lợi trói buộc, thường sẽ nảy sinh ra vô số điều hắc ám!

Cho nên tu sĩ tuy rằng đều nhận thức được nhân quả, nhưng ích lợi thời điểm đó, bọn họ thường là người không để ý nhân quá nhất.

Sau khi tu luyện tới Luyện Thần Kỳ, đã hoàn toàn là nghịch thiên hành sự, thiên cũng nghịch rồi... còn để ý nhiều đến nhân quả như vậy làm gì?

Chỉ cần có thể cam đoan chính mình luôn luôn không ngừng tiến tới trên con đường tu luyện, như vậy, sẽ không sợ hãi nữa!

Như Huyết Ma Lão Tổ loại đó, hay ví dụ như Vương Trung ở vùng đất Tội Ác mà Sở Mặc gặp, bọn họ đều là coi trời bằng vung, nhưng không phải ai cũng tu luyện đến Đế chủ Siêu Việt sao, tiếp cận đến cảnh giới chuẩn chí tôn?

Ai cũng biết Huyết Ma Lão Tổ không phải là người tốt lành gì, thậm chí là ma đầu tội ác tày trời, nhưng lại có mấy người sẽ đứng ra ngăn cản hắn chứ?

Nói cho cùng...

Còn không phải là bởi vì thực lực của Huyết Ma Lão Tổ quá hùng mạnh!

Sở Mặc mang theo chén hỏa long, đi tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm được chỗ hoang sơn dã lĩnh.

- Tiểu tử, ngươi an tâm cái gì?

Phải để ta ở chỗ này?

Ở nơi này ...

đại khái là chỗ kém nhất ở Tiên giới?

Hỏa long từ trong chén hỏa long đi ra, hóa thành một người trung niên, đầu tóc đỏ ai, cau mày nhìn cảnh tượng hoang vắng.

- Ngươi đã quên Linh giới Phiêu Diêu Cung rồi hả?

Sở Mặc hỏi.

- Ngươi nói là?

Nơi này giống Linh giới Phiêu Diêu Cung?

Sâu dưới lòng đất cất giấu linh mạch?

Hỏa long vẻ mặt không tin nhìn Sở Mặc, trong mắt lộ vẻ hoài nghi.

- Đương nhiên.

Sở Mặc tùy tiện đánh vài pháp quyết ra, rất xa, ờ vài nơi, đột nhiên xuất hện một tinh khí nồng đậm bay lên trời cao.

Tuy rằng chỉ có trong nháy mắt, nhưng mức độ nồng đậm của tinh khí thiên địa, đã khiến hỏa long vô cùng kinh ngạc rồi.

- Tiểu từ ngươi ... thật sự là một yêu nghiệt mà.

Hỏa long vẻ mặt giật mình nhìn Sở Mặc:

- Ngươi rốt cuộc học những bản lĩnh này từ đâu?

Sao ngươi cho ta cảm giá, những năng lực này ...

đều không phải là người bình thường nên học?

- Đúng thế, ta cũng không phải là người bình thường!

Sở Mặc cười ha hả.

Hỏa long bĩu môi, nhưng vẫn rất hài lòng nơi này.

Chỉ có điều Sở Mặc vừa mới ra một tay kia, đã thuyết phục được hắn, mắt hắn tinh khí vừa toát ra, trong trời đất đã xảy ra biến hóa cực lớn, trở nên cực kì thần thoại.

Tuy nhiên bởi vì thời gian vô cùng ngắn, chỉ có trong nháy mắt mà thôi, cho nên đại địa sơn xuyên này cũng không xảy ra biến hóa lớn, hoàn cảnh tổng thể của nơi đây, vẫn sẽ không bị người ngoài chú ý đến.

Sau đó, Sở Mặc đem hỏa long chén chôn sâu dưới mặt đất, thiết lập pháp trận thật mạnh, che đậy kín hoàn toàn nơi này.

Chỉ đến sau khi có một ngày Diệu Nhất Nương bọn họ có thể phi thăng tiên, thì có thể ở đây thành lập môn phái rồi.

Từ biệt hỏa long, Sở Mặc lên đường một mình.

Vẫn là cách ăn mặc của đại công tử đại tộc Tiên giới, nhìn như du sơn ngoạn thủy, trên thực tế động tác nhanh chóng.

Dọc theo cái đường cũ, tiếp tục đi về phía trước.

Ba ngày sau đó, bóng hình của Sở Mặc, xuất hiện trong một đại thành cổ xưa.

Tòa cổ thành vừa nhìn đã biết là đã trải qua vô tận của năm tháng, tòa thành to lớn kia nhìn qua đã có chút tàn phá, phía trên có dấu vết của đao gọt búa mài, hẳn là đã trải qua rất nhiều trận chiến tranh lưu lại ở đây.

Tuy nhiên trong thành thật ra rất phồn hoa, trên đường người đi đường đều rất an nhàn, mang trên mặt nụ cười nhẹ nhõm, có vẻ vô cùng an nhàn.

Sở Mặc tìm một căn tửu quán, vừa mới tiến đi, liền gặp một người không ngờ tới.

Đệ tử Tiên giới Độc Cô Sơn, Vương Lương.

Sở Mặc sở dĩ có thể liếc mắt một cái nhận ra người này, một là lúc ấy hắn từ trong đó rời khỏi, đã từng ghi nhớ kĩ bóng dáng của người này, hai là bởi vì hơi thở của Vương Lương, cùng với hơi thở Nguyên Anh hóa thần của hắn lưu lại ở sơn động là giống y như đúc.

Tuy nhiên Vương Lương lại không biết Sở Mặc, thấy một công tử tuổi còn trẻ tuấn tú đi vào, Vương Lương chỉ nhìn thoáng qua, sau đó không nhìn nữa, tiếp tục cúi đầu uống rượu, hai lông mày mang theo vẻ sầu khổ, dường như tâm sự nặng nề ...

Sở Mặc sau khi ngồi xuống, đã gọi một bầu rượu, hai dĩa thức ăn, sau đó gióng tay lên nghe, nghe người trong tửu quán đàm luận.

- Hừ, nghe nói chưa?

Gần nhất nam lĩnh bên kia, xuất hiện một tiên thú Đại Thừa Kỳ đỉnh cao, nghe nói tiên thú cả người đều là bảo vật, nhưng vô cùng hung mãnh, cho dù là tu sị Phi Thăng kỳ bình thường, cũng không làm gì được!

- Vậy là gì động quan bên kia đào ra được một di tích thượng cổ?

Là di tích thượng cổ thật sự đó!

Đáng tiếc bị người của U Minh Cổ Giáo chiếm rồi, không ai có thể vào được.

-----o0o-----

Chương 1094: Tiểu tửu quán

Chương 1094: Tiểu tửu quán

- Chuyện này ta cũng nghe nói, hình như nói trong đó phát hiện được một thứ vô cùng khó lường!

- Ai biết được, chúng ta trong tiên giới kỳ thật có rất nhiều di tích thượng cổ, nhưng đại đa số đều không có giá trị quá lớn.

Dù sao thời đại thượng cổ quá xa vời, thứ có thể bảo tồn cho tới hôm nay thì càng ít nữa!

- Nhưng bất luận một cái gì có thể bảo tồn cho tới hôm nay, đều là vậy không tầm thường!

- Vậy cũng được, tuy nhiên ai dám giật đồ với U Minh Cổ Giáo?

- Ha ha ... cũng đúng.

Bàn bên cạnh, có mấy người mặc áo bào của tu sĩ, nhìn vào tầm bốn năm mươi tuổi.

Trên mặt đã mang theo vết tích của thời gian, nhìn vào cảnh giới thì cũng không coi là cao, người mạnh nhất, vừa mới vào Luyện Thần Kỳ.

Những người khác, đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ.

Sở Mặc trong lòng thầm phán đoán, những người này có lẽ là tán tu của Tiên giới.

Lúc này, một trong những tu sĩ kỳ Nguyên Anh, trong lúc đó đột nhiên hạ âm thâm xuống, đối với người ngồi cùng bạn nhỏ giọng nói:

- Các ngươi có nghĩ đến chỗ di tích đó nhìn thử không?

- Muốn chết sao?

Nếu như bị người của U Minh Cổ Giáo phát hiện, còn có đường sống à?

Người tu sĩ Nguyên Anh kia lập tức vẻ mặt sợ hãi nói:

- Chúng ta còn chưa sống đủ mà.

- Nhảm nhí, ta cũng chưa sống đủ!

Nguyên Anh tu sĩ vừa mới nói kia nhướng lông mi lên:

- Ta nói ... nếu ta có đường có thể vào đó, các người có muốn đi hay không?

- Có ý gì?

Ngươi nói đi.

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ cuối cùng cũng mở miện, mắt lộ ra đầy vẻ động lòng.

- Là như vậy, ta có một người bạn, chính là đệ tử của U Minh Cổ Giáo.

Hai ngày trước hắn nói cho ta biết, phát hiện ra một di tích thượng cổ tương đương khổng lồ!

Trong đó quả thật là một tiểu thế giới!

Muốn hoàn toàn thăm dò rõ ràng nơi này, không những cần rất nhiều nhân lực và vật lực.

Đồng thời cũng cần sự mạo hiểm nguy hiểm cực lớn!

Người tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh này hạ giọng nói.

- Mạo hiểm?

Bên trong di tích thượng cổ có gì phải mạo hiểm?

Vạn cổ đã trôi qua rồi ... cho dù là có thứ gì cũng đã chết lâu rồi?

Có người nói.

- Không, tiểu thế giới di tích thượng cổ kia, là một tiểu thế giới có thể tự hành vận chuyển, bên trong có rất nhiều sinh linh.

Nhưng đại đa số cũng không hùng mạnh, tuy nhiên... vẫn có nguy hiểm.

Ta nghe người bạn đó của ta nói, bọn họ phái một đoàn người vào trước, đã xuất hiện ra thương vọng.

Người tu sĩ Nguyên Anh này nói.

- Ý của ngươi là...

U Minh Cổ Giáo muốn từ bên ngoài tìm người đi thăm dò chỗ di tích thượng cổ kia?

Nhưng vì sao không có tin tức truyền tới?

Luyện Thần Kỳ tu sĩ cau mày hỏi.

- Ta đây là tin tức nội bộ!

Phỏng chừng bọn họ rất nhanh sẽ có tin tức truyền ra.

Tu sĩ Nguyên Anh nói:

- Ý của ta là các ngươi nếu có ý định, ta có thể thông qua người bạn đó, sắp xếp cho các người vào trước.

Nếu không thì, tới lúc tin tức truyền ra, sợ là sẽ có rất nhiều người tập hợp đến đó.

Vài người trên bàn rượu, tất cả đều bắt đầu suy nghĩ.

Bọn họ cũng không nghi ngờ lời nói của người bạn đó, ví dụ như vì sao gặp nguy hiểm còn có rất nhiều người tập hợp.

Đương nhiên là phương diện này có lợi ích rất lớn!

Nếu không có ưu đãi, cho không nguy hiểm cũng sẽ không có người đi.

Nếu là có ích lợi thật lớn, như vậy cho dù có thể sẽ chết bên trong, cũng sẽ có rất nhiều người tập hợp.

Ở Tiên giới tán tu giống bọn họ quả thực là nhiều không kể xiết, có năng lực, tự nhên sẽ đi tìm tài nguyên các loại, nhưng càng nhiều người... tài nguyên trong tay căn bản là không thể tiêu hao thỏa mãn cho bọn họ tu luyện.

Như vậy làm sao bây giờ?

Hoặc là hạ độc thủ khắp nơi, cướp bóc của những người tu luyện yếu hơn.

Nhưng việc này, sớm muốn cũng sẽ có người bị bắt, một khi gặp phải người lợi hại, đó chỉ là một đường chết mà thôi.

Hoặc chính là gia nhập môn phái, hoặc là tiến vào gia tộc nào đó, nhưng như vậy, đồng nghĩa là mất đi tự do.

Hơn nữa loại tu vi này không tính là quá cao, cho dù là giao nhập môn phái vào gia tộc, cũng không được coi trọng, lúc gặp nguy hiểm, nhất định sẽ bị coi như là vật hy sinh.

Cho nên đám người kia thà rằng làm một tán tu tự do tự tại, tuy rằng tài nguyên thiếu thốn, nhưng thắng ở tự do.

Không ai đi bắt buộc bọn họ làm chuyện gì.

Tán tu có chỗ tốt của tán tu, nhưng cũng có rất nhiều phiền não.

Bởi vậy có cơ hội được thuê thăm dò di tích thượng cổ, bọn họ thường sẽ không từ bỏ đâu.

Sau đó, tên Luyện Thần Kỳ tu sĩ kia rốt cục mở miệng hỏi:

- Làm sao chia?

- Một chín.

Nguyên Anh tu sĩ nói:

- Đây đã là bạn của ta có thể cho chúng ta lợi ích lớn nhất rồi đó!

Đợi khi có tin tức công bố ra, lúc đó chỉ sợ chỉ có một chút tiên tinh làm thù lao thôi!

- Một chín ... không cao!

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ mút lấy răng, bểu hiện trên mặt có chút bất đắc dĩ.

- Nhìn vào không cao, nhưng là mức độ bọn họ coi trọng rồi, bên trong đó, có lẽ là đồ tốt!

Tu sĩ Nguyên Anh nói:

- Nếu quả thật là các loại pháp khí cực phẩm đặc biệt, hoặc là kinh thư, hoặc là phương thuốc, giá trị ... có lẽ không phải tiên phẩm có thể so sánh rồi!

Nếu là phương thuốc, kinh thư ... chúng ta thậm chí có thể tự minh trộm ghi nhớ!

Đến lúc đó ...

Hắn không có nói tiếp, nhưng mà những người ngồi ở đây đều hiểu, nếu như như vậy, bọn họ thật sự là phát đạt rồi!

Tuy rằng khả năng chỉ là một nguyện vọng tốt đẹp thậm chí là một ảo tưởng, nhưng mà người sống ... mà ngay cả một nguyện vọng cũng không có, thì quả thật là không thú vị rồi.

- Đi, làm đi, ngươi đi nói với bạn ngươi một tiếng.

Tu sĩ Luyện Thần kỳ nói xong, còn thoáng nhìn qua bốn người đó.

Lời nói của bọn họ, cũng không có dùng cách truyền âm, tất nhiên có không ít người trong tửu quán nghe thấy được.

Trên mặt một số người, cũng lộ ra vẻ động lòng.

Quả nhiên, lờn nói của bọn tu sĩ Luyện Thần kỳ vừa dứt, trong tửu quán đã có một người đàn ông râu quai nón đứng dậy, ôm quyền đứng trước bàn bọn họ:

- Mấy vị bằng hữu, có thể dẫn thêm ta nữa không?

Ta cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao, mấy vị bạn hữu có thể dẫn theo ta, ta đồng ý ra một trăm khối tiên tinh!

Người này người đàn ông râu quai nón nói xong, liền lấy mấy túi trữ vật nho nhỏ trên người ra, mở ra, trong đó truyền ra một trận năng lượng dao động, sau đó hắn hỏi:

- Như thế nào?

- Một trăm khối tiên tinh...

Ánh mắt mấy vị tu sĩ Luyện Thần Kỳ này có chút đăm đăm.

-----o0o-----

Chương 1095: Một đám ngu ngốc

Chương 1095: Một đám ngu ngốc

Người đàn ông râu quai nón lại hiểu lầm hắn chê ít, nhíu nhíu mày, nói:

- Trên người của ta cũng chỉ có những thứ này, như vậy đi, nếu có thể vào bên trong có thể có thu hoạch, ta có thể chia cho các ngươi một phần mười!

- Hả?

Thật không?

Người tu sĩ Luyện Thần lập tức phục hồi tinh thần, vẻ mặt kinh ngạc nhìn người đàn ông râu quai nón.

Người đàn ông râu quai nón nói:

- Tại hạ Lý Phúc, nếu là huynh đệ sống như thế, hẳn là đã nghe tên của ta, ta là người từ trước đến giờ đều luôn giữ lời.

- Hóa ra ngươi chính là Lý Phúc đạo hữu, nổi tiếng đã lâu!

Người tu sĩ Luyện Thần Kỳ, sau khi nghe thấy tên này, liền đứng dậy, ôm quyền hướng về phía Lý Phúc.

Trên mặt của Lý Phúc lộ ra tươi cười:

- Như vậy, là có thể rồi sao?

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ nhìn thoáng qua tu sĩ Nguyên Anh tự có huynh đệ U Minh Cổ Giáo, người sau lập tức gật gật đầu nói:

- Không thành vấn đề!

- Lão Đại, có thể mang cho ta không?

- Ta cũng có tiên tinh...

Đại ca có thể thêm ta nữa không?

- Ta không có nhiều tiên tinh như vậy, nhưng nếu bên trong có thể thu hoạc được, ta đồng ý chia một nửa để cám ơn các vị đạo hữu.

- Tiền bối ...

Trong tiểu tửu quán, tổng cộng có mấy chục người, gần như là phân nửa, toàn bộ đã có chút xao động.

Một đám tu sĩ Luyện Thần lần lượt đứng dậy đáp lời, một đám thái độ đều vô cùng cung kính nhiệt tình.

Người tu sĩ Luyện Thần Kỳ tuy rằng cảnh giới đã lên, nhưng chưa từng được người ta cung kính như vậy?

Khuôn mặt lập tức có chút kích động mà đỏ lên, ở đó nói với tu sĩ Nguyên Anh:

- Hỏi một chút người bạn hữu của ta, nếu như có thể, thì tất cả cùng phát tài rồi!

Tên tu sĩ Nguyên Anh trong mắt hiện lên chút đắc ý, kỳ thật hắn là cố ý ở đây nói ra.

Bạn của hắn chính là nói với hắn, nhưng không phải như thế.

- Huynh đệ, ngươi tận lực kéo thêm một số tán tu, nhưng ngươi đừng có vào!

- Vì sao?

Di tích thượng cổ ... loại cơ hội tốt như vậy sao có thể bỏ qua?

- Mẹ!

Không biết sống chết, di tích thượng cổ đích xác không giả, nhưng bên trong nguy cơ bốn bề!

Chẳng những có rất nhiều mãnh thú sống trên bạn năm, còn có rất nhiều cơ quan mai phục.

Mẹ nó, môn phái xưa của di tích cổ này không phải là chính đạo gì, để lại cơ quan nhiều như vậy.

Người của ta đã chết không ít rồi, nếu không thì, sao lại công khai chiêu mộ tu sĩ vào thăm dò chứ?

- Nói như vậy... tương lai có thể có người sẽ hận ta?

- Hận cái gì?

Người chết ở trong đó sao mà có thể hận ngươi?

Sống đi ra được, chắc chắn cũng sẽ thu được một số ích lợi tương ứng, sao lại có thể hận ngươi?

Đến lúc đó, ngươi cũng có thể kiếm được một số.

Đừng nói huynh đệ có lợi mà không nghĩ cho ngươi, nhưng ngươi ngàn vạn lần đâm đầu vào trong đó nhé, nhớ đó!

Nhớ tới vị huynh đệ kia đã nói, trong lòng vị tu sĩ Nguyên Anh cũng cảm thấy kinh hãi.

Theo hắn, tình hình thật sự có thể nghiêm trọng hơn vị huynh đệ kia.

Bằng không sẽ không nhắc đi nhắc lại hắn không nên vào.

- Thế nào?

Có chỗ khó sao?

Tu sĩ Luyện Thần kỳ hơi hơi nhíu mày, nhìn người bằng hữu có chút ngẩn ra, có chút không vui.

- A ...

Không, không phải.

Người tu sĩ Nguyên Anh do dự một chút, vẫn là nói:

- Ta sợ là trong đó có nguy hiểm, sợ sau này sẽ có người trách ta.

- Sẽ không trách ngươi!

- Chắc chắn sẽ không trách ngươi!

- Nhất định không thể trách ngươi!

- Ngươi là cho chúng ta một cơ hội.

Chúng ta sao có thể trách ngươi?

- Loại thăm dò cổ tích vốn dĩ đã rất nguy hiểm, ai cảm thấy không sợ thì đừng đi, không ai trách ngươi đâu.

Tên tu sĩ Luyện Thần Kỳ kia còn chưa đợi dứt lời, cả đám người bên trong đã vội mở miệng.

- Vậy ...

Vậy được rồi.

"

Người tu sĩ Nguyên Anh này lúc này mới gật đầu.

Nói:

- Ta hiện tại đi xem người bạn hữu của ta có thể sắp xếp cho mọi người vào trong không.

Nói xong, hắn từ trên người lấy ra một cục đá truyền âm, trước mặt mọi người hiện lên vị bằng hữu đó.

Lúc hắn nói có mười mất người, bên kia do dự một hồi.

Nói:

- Người hơi nhiều...

Huynh đệ, ngươi cũng biết, tin tức này hai ngày sau đó sẽ tuyên bố, đến lúc đó... người chắc có lẽ không ít.

Nhưng những người đó, chỉ có thể được một ít tiên tinh làm thù lao...

- Huynh đệ, không thể nghĩ biện pháp sao?

Nơi này đều là bằng hữu của ta!

Người tu sĩ Nguyên Anh này nói.

Trong tửu quán rất nhiều người ở nơi đó giơ ngón cái lên, tán thưởng hắn đủ trượng nghĩa.

Kỳ thật ở đây tuyệt đại đa số người, căn bản đều không biết hắn.

Nhưng lúc này, ai đi vạch trần hắn đâu?

Sở Mặc yên tĩnh ngồi ở chỗ kia, khóe mắt liếc qua Vương Lương.

Đã thấy trên mặt của hắn, cũng lộ ra chút động lòng, dường như có chút hướng tới.

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng: Xem ra Độc Cô Sơn ở Tiên giới, cũng không có địa vị rất cao gì, có thể nhận được tài nguyên có lẽ có hạn.

Bằng không loại chuyện như thế này, hắn làm sao sẽ động tâm?

Theo sau, truyền âm thạch bên kia, truyền đến âm thanh của đệ tử U Minh Cổ Giáo:

- Được rồi, ta đi cùng sư huynh phụ trách chuyện này nói thử, xem có thể thông cảm hay không, các ngươi đợi tin tức của ta trước.

Theo sau, truyền âm thạch đóng lại, trong tửu quán lập tức yên tĩnh, tất cả mọi người đều căng thẳng cùng đợi.

Cả hứng thú uống rượu cũng biến mất.

Sở Mặc cũng không muốn tham dự chuyện này. nguyên...

Hắn thật sự không thiếu, có tuyến Linh Đan Đường, trên người hắn có đủ tài nguyên để cho cả đạo tộc Thiên giới ganh tị, hơn nữa chuyện này, hắn nhìn thấy rõ ràng, đây chính là một cái hố!

Hơn nữa Sở Mặc tin tưởng, những người ở đây tuyệt đối không chỉ có hắn nhìn ra đây là một cái hố, Nhưng những người này vẫn nhảy vào bên trong.

Vì sao?

Còn không phải là vì chút tài nguyên tu luyện kia sao ...

Cùng với tỷ lệ rất nhỏ kia, nhưng có khả năng xuất hiện một cơ duyên?

Nghĩ vậy, Sở Mặc khẽ thở dài một tiếng, đứng lên, chuẩn bị rời đi.

Hắn vừa đứng lên đến, lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người, bởi vì mọi người đều đang đợi người bên kia trả lời, không ngờ lại có người muốn rời đi?

Tu sĩ Nguyên Anh đệ tử của U Minh Cổ Giáo kia trong mắt lập tức hiện lên một chút vẻ lo lắng, có thể kéo thêm một người, hắn có thể thêm một phần lợi ích.

Cho nên lúc này, hắn không muốn bất kì ai rời đi.

Vì thế, trong giây phút Sở Mặc đứng lên, người tu sĩ này lập tức gọi vào:

- Vị huynh đệ kia khoan đi đã.

- Hả?

Sở Mặc hơi khẽ cau mày, quay đầu lại nhìn thoáng qua hắn:

- Ngươi đang kêu ta?

-----o0o-----

Chương 1096: Lão tu sĩ (1)

Chương 1096: Lão tu sĩ (1)

- Hì, đúng vậy, huynh đệ này xưng hô như thế nào?

Người tu sĩ Nguyên Anh này vẻ mặt mỉm cười:

- Tại hạ họ Thường, tên Hâm.

- Ồ, ta là ngẫu nhiên đi ngang qua nơi này, các ngươi tán gẫu chuyện các ngươi đi.

Ta không có hứng thú với những chuyện như thế này.

Sở Mặc hướng về phía Thường Hâm gật gật đầu, sau đó nhìn thoáng qua những người khác, trực tiếp xoay người rời đi.

Trong mắt Thường Hâm hiện lên một chút phẫn nộ, có chút không cam lòng ngồi xuống, căm giận mà nói:

- Thật sự là...

Không biết lòng người tốt mà!

- Huynh đệ chớ cùng người kiến thức bình thường chấp nhặt, xem cách ăn mặc, có lẽ là công tử gia tộc nào đó, hoặc là người không thiếu chút tài nguyên này.

Có người nhất thời khuyên nhủ.

- Đúng vậ, hắn không biết tốt xấu, không cần để ý tới hắn!

Có người nói theo.

Trên mặt Thường Hâm lúc này mới lộ ra vẻ tươi cười, khẽ thở dài:

- Có thể ở chung một gian tửu quán uống rượu, coi như là một loại duyên phận, ta đây lúc đó chẳng phải hy vọng những tán tu chúng ta có thể có thêm một chút đồ trong túi áo sao.

- Đúng vậy, Thường huynh đệ đây là đang cho chúng ta chút lợi ích mà!

- Chúng ta đều rất cảm kích huynh đệ ngươi!

Mọi người đều nói.

Lúc này, truyền âm thạch trên người Thường Hâm truyền đến dao động, Thường Hâm mở truyền âm thạch ra, âm thanh của đệ tử U Minh Cổ Giáo truyền đến:

- Huynh đệ, ta xin chỉ thị qua, sư huynh ta rất nể mặt, nhưng năng lực chúng ta có hạn, chỉ có thể đưa ra hai mươi người.

Nhiều hơn nữa ... thật sự bất lực rồi!

- Được, đã tốt lắm rồi, cám ơn huynh đệ!

Nhất định sẽ mời huynh uống rượu!

Người tu sĩcảnh giới Nguyên Anh này đóng truyền âm thạch, sau đó giơ tay bắt đầu đếm người.

Đếm tới cuối cùng, tính cả hắn ở đây, tổng cộng vừa đúng có 21 người muốn tham gia vào thăm dò di tích cổ.

Lúc này, không khí tửu quán có chút hơi căng thẳng, bởi vì những người này toàn bộ đều muốn đi, nhưng số lượng chỉ có 20.

Người tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh này cuối cùng cười khổ nói:

- Chuyện này là ta nói ra, cũng là ta hứa với mọi người, như vậy đi, lần này...

Ta sẽ không đi vào, vừa hay ta là người nhát gan ...

Những người khác trong tửu quán lập tức tức bị cảm động, cái gì nhát gan chứ, bọn họ căn bản không tin.

Người ta gọi là gì?

Đây gọi là có phong độ!

Thà là mình không đi, cũng phải nhường cơ hội cho người khác đi!

Nguy hiểm cái gì, tất cả mọi người đều biết, nhưng vậy thì sao chứ?

Người đồng ý đem cơ hội nhường lại, chính là nể mặt bọn họ rồi.

Lập tức thanh âm tán dương vang vọng trong giam tửu quán.

Lúc này, đột nhiên có người nói:

- Cũng may tên đó bỏ đi, nếu không thì còn không biết làm thế nào!

- Ha ha ha ha!

Mọi người trong tửu quán nhịn không được cười rộ lên.

Lúc này Sở Mặc liền dựa vào bên ngoài tửu quá, đang nói chuyện phiếm với lão tu sĩ bầy hàng.

Âm thanh trong tửu quán, từng chữ từng chữ lọt vào tai của hắn.

Nghe xong lời này, Sở Mặc khẽ mỉm cười.

Lão tu sĩ bày quầy bán hàng kia, cũng phì cười:

- Một đám ngu ngốc.

Sở Mặc khẽ ngẩn ra, cười hỏi:

- Vì sao tiền bối lại nói như vậy?

- Chẳng lẽ ngươi không cho là như vậy sao?

Lão tu sĩ cụp mí mắt, thản nhiên nói:

- U Minh Cổ Giáo....

Bọn họ cũng không quan tâm cái gì tồn tại lớn nhất.

Giáo lớn trong Tiên giới rất nhiều, giống như người mù quáng chạy theo mốt.

Nhưng U Minh Cổ Giáo vẫn có thể làm cho tên mình truyền khắp toàn bộ Tiên giới là dựa vào cái gì?

Nhân từ?

Bác ái sao?

Vẻ mặt lão tu sĩ trào phúng:

- Đó là... bọn họ dựa vào thực lực!

- .....

Sở Mặc im lặng nhìn lão tu sĩ này, trong lòng tự nhủ ngươi nói cái này không phải vô nghĩa sao?

Đại giáo phái nào không dựa vào thực lực chứ?

Hắn vừa mới đi ra muốn mua một tấm bả đồ Tiên giới, thấy trên quán lão tu sĩ này có liền bắt chuyện.

Kết quả chưa nói đến hai câu, tửu quán bên kia liền truyền tới một trận hoan hô cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người.

- Tiểu tử, xem ra ngươi không hiểu ý ta.

Lão tu sĩ nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Ý của ta là, nếu U Minh Cổ Giáo có thể dựa vào thực lực để đứng vững gót chân ở Tiên giới, bọn họ sẽ bó tay không có biện pháp lấy đi di tích thượng cổ sao?

Cái này rõ ràng chính là nói trong di tích thượng cổ có hung hiểm rất lớn!

Bọn họ không muốn hao tổn người một nhà mới nghĩ ra loại biện pháp này.

Còn cái gì mà chỉ có hai mươi danh ngạch.

Chó má!

Bọn họ đây là sợ nhiều người sẽ khống chế không được!

Một lần mười mấy cái... thật là tốt, vừa có thể thăm dò, lại dễ dàng giám thị.

Dù sao đám này chết đi còn có đám tiếp theo, Tiên giới này....

Không thiếu nhất chính là đám tán tu tầng thấp đáng thương.

Lão tu sĩ thở dài một tiếng, dường như có chút cảm thán.

Lúc này hắn đứng dậy, đi đường khập khiễng, không ngờ lại là một người què.

Sở Mặc có chút giật mình nhìn lão tu sĩ nói:

- Chân của ngài?

- Què rồi, nói tổn thương trị không hết.

Lão tu sĩ cười khổ nói:

- Nếu không thì một tu sĩ Đại Thừa Kỳ như ta làm sao có thể bày quầy bán hàng ngồi ăn rồi chờ chết ở chỗ này chứ?

Nói xong trong mắt lão tu sĩ lộ ra vẻ nhớ lại:

- Chân ta chính là vì thời điểm đi thăm dò di tích cho U Minh Cổ Giáo năm đó mà bị tổn thương nghiêm trọng, căn bản không thể chữa khỏi.

Cho nên ta đời này cũng chỉ có thể ở trong này dưỡng lão.

Sau khi lão tu sĩ nói xong, Sở Mặc liền dùng Thương Khung Thần Giám nhìn hắn một chút, phát hiện hắn đích thật là một tu sĩ Đại Thừa Kỳ, hơn nữa còn là tu vi Đại Thừa Kỳ trung kỳ, tổn thương trên đùi cũng có thể nói là tổn thương chí mạng, nhưng cũng không phải là không có thuốc nào cứu được.

Chỉ có điều những dược liệu kia khẳng định vô cùng hiếm thấy ở Tiên giới, cho dù có thể thấy thì giá cả cũng tuyệt đối không phải thứ mà lão tu sĩ này có thể trả nổi.

Nghĩ thầm trong lòng, Sở Mặc nói:

- Nói không chừng ngày nào đó ngài sẽ gặp được người có thể trị tốt chân của mình.

Lão tu sĩ khoát tay, lơ đễn mà nói:

- Đó là chuyện không thể nào!

Nếu có thể trị ta làm sao có thể phí thời gian cho tới lúc này?

Đã sớm trị rồi!

- Ngươi mới vừa nói ngươi muốn bản đồ toàn bộ Tiên giới?

Thứ này căn bản không có.

Nói thật, Tiên giới thật sự quá lớn, vô cùng rộng.

Người có năng lực làm ra bản địa đồ toàn bộ Tiên giới gần như không có ai vui vẻ mà làm, không bằng để tu luyện còn hơn.

Cho nên...

đại bộ phận bản đồ Tiên giới đều chỉ là một khu vực.

Tiểu tử, ngươi nói muốn đi chỗ nào?

Ta sẽ tìm bản đồ khu vực đó cho ngươi.

-----o0o-----

Chương 1097: Lão tu sĩ (2)

Chương 1097: Lão tu sĩ (2)

Nói xong lão tu sĩ bắt đầu lục lọi trên gian hàng của mình:

Sở Mặc do dự một chút, hạ giọng nói:

- Ta muốn tới Phật môn.

- Hả?

Lão tu sĩ lúc này sửng sốt, liếc mắt đánh giá Sở Mặc:

- Tiểu tử, ta thấy ngươi tràn đầy huyết khí, sắc mặt hồng nhuận, giữa trán đầy đặn, hẳn là sẽ không có chuyện gì luẩn quẩn trong lòng chứ?

Sở Mặc không kìm nổi cười rộ lên:

- Lão tiên sinh còn có thể xem bói sao?

- Xem bói?

Thôi đi, đó là thứ đồ chơi lừa dối thôi, tất cả mọi người là tu sĩ, nếu không tu luyện qua kinh thư thật sự, ai dám nói mình biết xem bói nhất định sẽ bị mọi người cười nhạo tới chết.

Lão tu sĩ miệng há hốc:

- Ta chẳng qua là cảm thấy, ngươi còn trẻ như vậy, lại không có chuyện gì luẩn quẩn trong lòng, tại sao phải tới nơi đó?

- Sao vậy?

Đi Phật môn nhất định phải là xuất gia sao?

Sở Mặc cười nói.

- Không xuất gia thì tìm tới Phật môn làm sao?

Lão tu sĩ trợn tròn mắt, sau đó nói:

- Ngươi chẳng lẽ chưa nghe nói về truyền thuyết của Phật môn sao?

Nói xong lão tu sĩ lại ngồi xuống, cũng không nóng vội tìm bản đồ cho Sở Mặc, mà nhìn Sở Mặc nói:

- Chỗ kia chỉ cần người đi vào liền chưa có thể đi ra!

Năm đó bên cạnh ta có một người bạn, không thích ứng với giết chóc giới tu hành, nói muốn đi đâu đó tinh lọc một chút tâm linh, kết quả... vừa đi liền không trở về, trực tiếp bái nhập Phật môn thành một đệ tử bình thường.

Trước đây ít năm có liên hệ, cảnh giới của hắn mấy trăm năm không ngờ không tăng lên mà còn thụt lùi, ta hỏi hắn vì sao.

Ngươi có biết hắn nói với ta thế nào không?

Lão tu sĩ nhìn Sở Mặc:

- Hắn nói, tại sao phải nâng cao cảnh giới?

Chỉ cần nâng cao tâm linh là đủ rồi!

Lão tu sĩ nói xong, thở dài nói tiếp:

- Đáng tiếc vị bằng hữu kia của ta năm đó cũng là một tu sĩ có thiên phú vô cùng tốt, nếu cố gắng tu luyện hẳn là bây giờ đã sớm tiến vào Phi Thăng kỳ rồi.

Thậm chí còn có cơ hội phi thăng tới Thiên giới!

Hiện tại... lại phế đi hoàn toàn, hắn ngay cả lão què như ta cũng không bằng!

- Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, Phật môn cũng không phải là không thể chịu nổi giống như ngươi nghĩ?

Sở Mặc nói.

- Không phải là không thể chịu nổi, là lực lượng kinh văn của bọn họ quá mạnh mẽ.

Lão tu sĩ thở dài:

- Nói như vậy, vốn ngươi có ý chí cao xa muốn tu hành lên cao, nhuneg nếu nghe xong những gì bọn họ trải qua mười phần liền sẽ từ bỏ ý nghĩ này.

Loại chuyện này đối với những người bình thường kia tự nhiên là không có gì.

Bởi vì cuộc đời của bọn họ đều rất ngắn ngủi, bọn họ muốn cầu kiếp sau có thể phú quý, có thể vượt qua ngày lành.

Như vậy tu luyện kinh Phật đối với bọn họ là có lợi.

Ít nhất có thể hướng thiện.

Nhưng đối với tu sĩ mà nói... một chút đạo tâm cũng không thể bị lay động!

Nếu như chút đạo tâm này dao động thì con đường tu hành của hắn sẽ bị phá hủy!

Mặc dù nói mỗi người đều có lựa chọn của bản thân, nhưng như vậy... không khỏi có chút đáng tiếc.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ta cảm thấy, đạo tâm có thể dễ dàng bị dao động cũng không phải đạo tâm thật sự.

- Ngươi là không biết bọn họ kinh văn hùng mạnh.

Lão tu sĩ thở dài một tiếng, có chút đáng tiếc nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Ta và ngươi vốn không quen biết, nhưng vẫn khuyên ngươi một cu, cái chỗ kia nếu có thể không đi thì nên tận lực mà tránh.

- Ta có lý do phải đi.

Sở Mặc thở dài một tiếng.

Người trong giới tu hành tựa hồ có thành kiến và sợ hãi rất sâu với Phật môn, nhưng bọn họ lại không ai nói Phật môn là một nơi tà ác.

Điều này cũng nói lên một việ, Phật môn từ trước tới nay không hề làm việc ác.

Một tông môn từ xa xưa, có thể từ thời đại viễn cỗ lại vẫn có thể lan tràn tới hôm nay, sau đó còn có thể không làm bất kỳ việc ác gì đã thật sự là một kỳ tích rồi.

Cho nên Sở Mặc cũng không có bất kỳ thành kiến và sợ hãi gì đối với Phật môn.

- Vậy à...

Lão tu sĩ lắc lắc đầu, sau đó nói:

- Ta đây cũng không muốn nói nhiều, để ta tìm bản đồ cho ngươi.

Nói xong lại lần nữa đứng lên, tìm kiếm trên gian hàng của mình, một lúc lâu sau lấy ra một khối ngọc giản ném cho Sở Mặc:

- Ngươi xem thử có phải cái này hay không?

Phật môn cách nơi này mấy ngàn vạn lý, ở phía tây bắc xa xôi.

Sở Mặc tiếp nhận ngọc giản, dùng thần thức nhìn một chút, sau đó gật gật đầu nói với lão tu sĩ:

- Bao nhiêu tiền?

- Thôi, không cần trả tiền, tặng cho ngươi.

Nhưng ta có một việc cầu ngươi.

Lão tu sĩ nghiêm túc nói với Sở Mặc:

- Nếu ngươi nhìn thấy vị bằng hữu kia của ta, phiền ngươi nói với hắn một câu.

Sở Mặc khẽ ngẩn ra:

- Hả?

Lão tu sĩ nói:

- Ngươi giúp ta nói cho hắn biết lão què vẫn còn ở chỗ cũ, vẫn không quên hắn, nếu có một ngày hắn có thể buông bỏ kinh văn nhớ tới lão què này thì hãy mở thạch truyền âm ra.

- Hắn?

Hay là nàng?

Sở Mặc càng nghe càng cảm thấy có chút không đúng, cau mày hỏi lại lão tu sĩ.

- Nàng, là một nữ nhân.

Trong mắt lão tu sĩ hiện lên một chút ảm đạm, sau đó nói:

- Pháp danh của nàng là Thông Tuệ, nếu ngươi có thể gặp hãy giúp ta mang những lời này cho nàng, ta vô cùng cảm kích!

Sở Mặc gật gật đầu:

- Việc này rất nhỏ...

- Đây không phải việc nhỏ, Phật môn bên kia, muốn gặp được một người là chuyện.... rất khó khăn!

Lão què cười khổ một tiếng, sau đó nói:

- Bản đồ này cũng không đáng bao nhiêu, không cần đưa tiền.

- Vậy được rồi.

Sở Mặc cũng không khách khí nữa:

- Ta sẽ tận lực giúp ngài đem lời tới!

- Ừ, vậy cảm ơn nhé!

Lão tu sĩ than nhẹ một tiếng, lắc đầu, lại ngồi xuống.

Sở Mặc liền ôm quyền về phía lão tu sĩ, cáo từ rời đi.

Sau đó Sở Mặc không dừng lại ở nơi này nhiều, hắn muốn nhanh chóng tới Phật mộn làm xong chuyện, coi như là giải quyết xong một cọc tâm sự.

Dựa theo phương hướng lão tu sĩ chỉ, Sở Mặc trực tiếp nhích người rời khỏi tòa thành này, đi về phía tây bắc, đi với tốc độ cực nhanh về phía trước.

-----o0o-----

Chương 1098: Thêm ngươi vào nữa

Chương 1098: Thêm ngươi vào nữa

Mới vừa đi ra hơn ba vạn dặm, Sở Mặc đột nhiên cảm giác được Thương Khung Thần Giám trong ngực truyền tới từng đợt nhiệt lượng mãnh liệt.

Hắn lập tức kinh hãi, loại dao động này chính là do phát hiện ra bảo vật.

Nhưng loại dao động nhiệt lượng này cũng là trước nay chưa có!

Sở Mặc lập tức dừng lại đi về phía phương hướng Thương Khung Thần Giám cho ra.

Mà phương hướng này cũng lệch ra khỏi quỹ đạo hắn vốn muốn đi rất xa.

Mới vừa đi hơn ba ngàn dặm, đột nhiên có một người xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

- Đứng lại!

U Minh Cổ Giáo ở trong này, người không có phận sự mau lui ra!

Một tu sĩ trẻ tuổi, xem tuổi cũng không cao hơn hai mươi tuổi, nhưng một thân tu vi đã đạt tới Nguyên Anh kỳ đỉnh cao.

Hai mắt có thần, huyết khí tràn đầy làm cho người ta có một loại cảm giác không tầm thường.

- U Minh Cổ Giáo?

Sở Mặc khẽ ngẩn ra, lập tức nhớ tới chuyện trong tửu lâu.

- Đừng nói với ta ngươi chưa từng nghe qua nhé.

Tu sĩ trẻ tuổi liếc mắt đánh giá Sở Mặc một cái:

- Mau chóng rời khỏi đây, đây không phải nơi ngươi có thể tự tiện xông vào, nếu không hậu quả ngươi không thể thừa nhận được đâu.

Dao động truyền tới từ trong Thương Khung Thần Giám càng ngày càng rõ, Sở Mặc khẽ nhíu mày nhìn tu sĩ trẻ tuổi nói:

- Nghe nói các ngươi tuyển người tham dò một di tích thượng cổ?

- Ừ?

Ngươi nghe ai nói hay sao?

Tu sĩ trẻ tuổi lập tức mang vẻ mặt cảnh giác nhìn Sở Mặc.

- Ta nghe được từ một tửu quán nhỏ ở trong thành bên kia.

Sở Mặc nói.

- Ồ, người đã tuyển đủ, không cần người mới.

Tu sĩ trẻ tuổi lạnh lùng nói.

- Châm chước một chút đi mà.

Thần thức Sở Mặc đảo qua bốn phía, trong vòng mấy trăm dặm không có tu sĩ khác tồn tại, lập tức ném qua một túi trữ vật nhỏ, bên trong chứa một trăm khối tiên tinh hạ phẩm.

Tu sĩ trẻ tuổi đầu tiên là nhíu nhíu mày nói:

- Ngươi như vậy là không được, bị người khác bắt được sẽ trách phạt ta.

Tuy nhiên động tác trên tay cũng không hề chậm.

Trực tiếp mở túi trữ vật, nhìn thoáng qua, lộ ra vẻ mặt hài lòng:

- Ngươi là người rất hiểu chuyện, ngươi đi theo ta, không nên đi loạn, ta sẽ hỏi đại sư huynh thử xem sao.

Nhưng có được hay không ta cũng không dám cam đoan.

Nói xong liền trực tiếp cất túi trữ vật đi.

Sở Mặc cười cười:

- Không sao, ngươi hỏi giúp ta là được rồi.

Có được hay không thì ít đồ này cũng có thể kết giao bằng hữu rồi.

- Được, ngươi thật sảng khoái!

Trên mặt tu sĩ trẻ tuổi lập tức lộ ra thần sắc vui mừng, ngẫm nghĩ một chút nhắc nhở:

- Ngươi đã hào phóng như vậy, ta đây cũng nhắc nhở ngươi một câu, chỗ di tích thượng cổ này cũng không đơn giản như vậy.

Bên trong nguy cơ trùng trùng, chúng ta không ít người đều ngã xuống ở nơi này rồi.

Ngươi nếu muốn đi vào cẩn phải cẩn thận một chút!

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đa tạ đã nhắc nhở!

Tu sĩ trẻ tuổi cảm giác mình cũng coi như hoàn thành nghĩa vụ rồi.

Dù sao cũng đã cảnh cáo người này, hắn vẫn muốn đi vào, cho dù chết ở bên trong cũng không thể trách tội mình.

Lập tức mang theo Sở Mặc bay về phía trước hơn một ngàn dặm.

Dao động truyền tới từ mặt trên Thương Khung Thần Giám càng thêm rõ ràng.

Lúc này phía trước lại có người ngăn lại tu sĩ trẻ tuổi:

- Khẩu lệnh!

- Thiên Thu Vạn Tái, U Minh vĩnh hằng!

Tu sĩ trẻ tuổi trả lời một cau, sau đó trừng mắt nhìn vị tu sĩ kia:

- Vị sư huynh này, tiểu đệ cùng vị bằng hữu kia muốn đi thăm dò di tích thượng cổ.

- Hả?

Bằng hữu?

Người này như cười như không nhìn thoáng qua Sở Mặc và tu sĩ trẻ tuổi kia, sau đó gật gật đầu:

- Được rồi, đi vào bên trong tìm sư huynh của mình mà nói đi.

Nếu không thì mau mang người ra đi, đừng làm cho ta khó xử.

Trên mặt tu sĩ trẻ tuổi lộ ra sự vui vẻ nói:

- Quay lại sẽ cảm tạ sư huynh!

Nói xong lại mang theo Sở Mặc tiếp tục bay về phía trước.

Đến lúc này Sở Mặc rốt cục cảm giác được một ít áp lực.

Dường như bốn phương tám hướng đang âm thầm ẩn nấp vô số tu sĩ.

Tu sĩ trẻ tuổi thấp giọng nói:

- Theo sát ta, đừng nhìn loạn cũng đừng đi loạn.

Sở Mặc cảm thụ được dao động trên Thương Khung Thần Giám càng ngày càng mạnh, bất động thanh sắc gật đầu:

- Đã biết!

Nhưng trong lòng lại tự nhủ: Xem ra chỗ di tích thượng cổ này quả thật không tầm thường, không ngờ U Minh Cổ Giáo không chỉ thiết lập cấm chế dày đặc mà còn mai phục số lượng lớn tu sĩ ở nơi này!

Đối với Sở Mặc nắm giữ Phong Thủy thần thông mà nói, cấm chế do U Minh Cổ Giáo thiết lập ra rất khó giấu diếm được ánh mắt của hắn.

Tuy nhiên ngay cả Sở Mặc cũng có chút kinh hãi, trong lòng tự nhủ không hổ là đại giáo từ xa xưa, mặc dù là ở Tiên giới, nhưng cấm chế này chi dù là hắn cũng không nắm chắc có thể phá vỡ trong thời gian ngắn.

Nếu đổi lại là một tu sĩ không hiểu pháp trận khác, một khí động phải cấm chế này, chỉ sợ cho dù là đại tu sĩ Phi Thăng kỳ cũng sẽ bị vây chặt ở chỗ này!

Sau đó tu sĩ trẻ tuổi mang theo Sở Mặc đi tới một chỗ.

Sở Mặc liếc thấy một đám người đứng ở nơi đó, dĩ nhiên cũng là đám người ở tửu quán trước kia!

Sở Mặc khẽ ngẩn ra, không thể tin được tốc độ của bọn họ cũng nhanh như vậy, lúc mình rời đi đám người kia dường như còn chưa xuất phát?

Tuy rằng hắn chệch hướng một chút, nhưng tốc độ cũng không hề chậm.

Không thể tin được đám người kia cũng đã tới.

Những người này thấy Sở Mặc cũng có chút sửng sốt, không ít người trên mặt còn lộ ra vẻ khinh bỏ: Ngoài miệng nói không có hứng thú mà lại tìm tới nơi này, thật là làm người khác khinh thường!

Tuy nhiên những người này cũng không nói lời nào, bởi vì không ai dám làm càn ở trong này.

Nơi này còn đứng số lượng lớn đệ tử U Minh Cổ Giáo!

Sau khi Tu sĩ trẻ tuổi mang theo Sở Mặc tới nơi này liền trực tiếp đi về phía một tu sĩ trung niên, ghé vào lỗ tai hắn nói vài câu.

Tu sĩ trung niên nhìn thoáng qua Sở Mặc, nhíu nhíu mày:

- Một nhóm người chúng ta đây đã đầy rồi!

Những lời này cũng không gẠmọi người, không ít người ở trong tửu quán đều lộ ra vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa nhìn Sở Mặc, còn kém không há mồm trào phúng mà thôi.

Sở Mặc ôm quyền nhìn về phía tu sĩ trung niên:

- Ta nghĩ tu vi Luyện Thần kỳ của ta, hẳn là còn có thể.

Không ít người vốn muốn cười nhạo Sở Mặc đều ngậm miệng lại, tu sĩ Luyện Thần kỳ không phải là kẻ mà tu sĩ Nguyên Anh bọn hắn có thể trêu chọc.

Tu sĩ Luyện Thần kỳ trong tửu quán kia lại nhìn Sở Mặc vài lần, ánh mắt lộ ra một tia khinh thường nhàn nhạt.

-----o0o-----

Chương 1099: Tiến vào di tích.

Chương 1099: Tiến vào di tích.

Chắc là công tử của đại gia tộc nào đó đi ra du ngoạn sơn thủy mà thôi, cho dù ngươi là Luyện Thần đỉnh cao thì có sao?

Tên tu sĩ trung niên kia do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu:

- Được rồi, vậy thêm ngươi vào, hiện tại lập tức đem những vật để trong nhẫn trữ vật ra công khai cho ta xem, sau đó đăng ký trong danh sách.

Sau khi đi ra lại kiểm tra lần nữa, không được giấu riêng!

Đám tu sĩ vốn mang vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa kia đều há hốc mồm, không tin được vận khí người kia tốt như vậy, lại dễ dàng lấy được danh ngạch tiến vào di tích.

Khóe mắt Sở Mặc liếc nhìn đám người kia, trong lòng cười lạnh: Một đám ngu xuẩn, còn thực sự nghĩ rằng U Minh Cổ Giáo thuê các ngươi thăm dò di tích này chính là lòng tốt sao?

Nếu ngay cả các ngươi đều có thể dễ dàng thăm dò được di tích này... bọn họ làm gì nhường lại số lớn lợi ích cho các ngươi chứ?

Sở Mặc đưa một chiếc nhẫn trữ vật trên tay cho tu sĩ trung niên nhìn thoáng qua, đây là sớm đã chuẩn bị tốt, bên trong không có vật gì tốt, hơn phân nửa đều là một ít dược liệu bình thường, còn có một ít quần áo các loại, tất cả đều vô cùng bình thường.

Tu sĩ trung niên nhíu mày, đáy mắt hiện lên một chút khinh miệt, phỏng chừng trong lòng đã mắng Sở Mặc là một quỷ nghèo.

Sau đó lại dùng thần thức đảo khắp người Sở Mặc, không phát hiện đồ trữ vật nào khác mới khẽ gật đầu, xem như vượt qua.

- Được rồi!

Tu sĩ trung niên phủi tay, lớn tiếng nói:

- Tất cả mọi người nghe cho kỹ, bên trong di tích cũng không an toàn, nếu thật dễ dàng thăm dò như vậy sẽ không cần phải thuê các ngươi!

Lời này vừa ra, sắc mặt rất nhiều người đều khẽ đổi, nhiều ít có chút hối hận.

Đạo lý kia trước đó bọn họ cũng có thể nghĩ ra được, nhưng trong lòng luôn tồn tại "nếu chẳng may" mình may mắn.

Hiện giờ bị người khác làm thức tỉnh, có ít người không kìm nổi muốn lui lại.

Nhưng đã ở trong này rồi, hiện tại muốn rời khỏi cũng quá mất mặt, mà chỉ sợ U Minh Cổ Giáo cũng sẽ không đáp ứng.

Chỉ có thể kiên trì cầu nguyện mình là người may mắn nhất kia.

- Ta không phải làm các ngươi sợ, chỉ hy vọng các ngươi có thể hiểu được tính nguy hiểm của chuyện này, không n sơ suất!

Tu sĩ trung niên lớn tiếng nói xong, sau đó nói:

- Quy củ các ngươi hẳn đều biết rồi, không quản các ngươi tìm được cái gì đều phải giao nạp!

Nhớ kỹ, danh dự của U Minh Cổ Giáo vẫn phải có, cho dù các ngươi tìm được một cổ kinh hay đồ vật vô giá, chúng ta cũng sẽ đi tìm chuyên gia đánh giá giá trị, sau đó giao phần các ngươi đáng có.

Hơn nữa...

Tu sĩ trung niên cười ha hả:

- Nếu các ngươi thật có thể tìm được một cổ kinh, lại có thể vụng trộm nhớ kỹ... cũng có thể phát đạt.

- Chúng ta sẽ không làm chuyện như vậy!

- Tiền bối yên tâm, chúng ta cũng là người có danh dự.

- Đúng vậy, chúng ta sẽ không làm như vậy.

Lập tức có mấy người lớn tiếng nói chứng mình trong sạch của mình.

- Các ngươi không cần nói mấy lời đó, nhớ kỹ, bất kỳ là ai, chỉ cần phát hiện cổ kinh mà vụng trộm ghi nhớ, nếu bị U Minh Cổ Giáo phát hiện ra....

Thì sẽ trở thành địch nhân lớn nhất của U Minh Cổ Giáo!

Tu sĩ trung niên âm trầm nói:

- Nếu như cảm thấy có thể tránh thoát được sự đuổi giết của U Minh Cổ Giáo thì tùy các ngươi!

- Chúng ta đương nhiên sẽ không!

- Chắc chắn sẽ không!

Những tu sĩ này đều lớn tiếng tỏ thái độ.

- Đương nhiên, các ngươi còn có một biện pháp có thể tránh đi nguy hiểm, mà cũng nhận được số lượng lớn thực tế.

Tu sĩ trung niên nói.

Tất cả mọi người đều tập trung chú ý nhìn tu sĩ trung niên.

Hắn nói:

- Bất kể là ai, nếu có thể đo đạc toàn bộ di tích, vẽ ra được một bản đồ tỉ mỉ, đánh dấu đặc thù một ít nơi rõ ràng, nếu một khi được nghiệm chứng, U Minh Cổ Giáo nhất định sẽ xuất ra số lượng lớn tài nguyên để cảm tạ!

- Thật tốt quá!

- Còn có chuyện này sao?

- Ta nguyện ý đi loại chuyện này!

- Ta cũng nguyện ý!

Mọi người đều hưởng ứng.

Khóe miệng Sở Mặc khẽ có giật.

Trong lòng không biết nói gì, thầm nghĩ: Thật là không biết sống chết, loại chuyện này chỉ sợ còn nguy hiểm hơn so với việc đi thăm dò?

Chẳng lẽ những người này thật sự không rõ?

Cẩn thận quan sát một chút, Sở Mặc phát hiện, những người này chưa chắc không rõ, nhưng bọn họ đều đủ thông minh!

Mặc kệ tu sĩ trung niên nói gì, luôn luôn có mấy người hùa theo.

Mà ánh mắt tu sĩ trung niên nhìn về phía mấy người kia cũng dịu dàng hơn so với người khác rất nhiều.

Đây chính là a dua nịnh nọt đây mà!

Sở Mặc có chút không biết nói gì.

Sau đó dưới sự dẫn dắt của tu sĩ trung niên và một đám tu sĩ U Minh Cổ Giáo, đám người bọn họ tiếp tục đi tới trước hơn mười dặm đường, đi vào trước một tòa thâm cốc.

Tu sĩ trung niên nói:

- Chính là nơi này!

Sở Mặc thăm dò đi xuống nhìn thoáng qua, thâm cốc trước mắt này phải đến mấy ngàn trượng!

Sâu không thấy đáy!

Phía dưới còn tản lên một cỗ khí tức u lãnh lên trên, làm cho lòng người có chút bất an.

- Chính là ở phía dưới thâm cốc này.

Mọi người chỉ cần trực tiếp nhảy xuống là trực tiếp tiến vào giữa di tích.

Tuy nhiên sau khi đi vào tất cả mọi người sẽ bị phân tán!

Cho nên các ngươi nhất định phải cẩn thận!

Ngoài ra không thể tự giết hại lẫn nhau!

Tu sĩ trung niên lạnh lùng nói:

- Nếu không sẽ là giết không tha!

- Yên tâm!

- Hiểu được!

- Đã biết thưa tiền bối!

Mấy người kia tiếp tục hùa theo tu sĩ trung niên.

Thương Khung Thần Giám trong ngực Sở Mặc dao động càng ngày càng mạnh, tuy rằng chỉ có hắn cảm ứng được, nhưng sợ dao động mạnh sẽ bị những người bên tu sĩ trung niên phát hiện ra.

Bởi vì Sở Mặc đã cảm giác phát hiện ra xung quanh có mấy đạo khí tức sâu không lường được tồn tại, Nhất định là có vài Đại Thừa Kỳ thậm chí là tu sĩ mạnh hơn mai phục ở nơi đó.

Sở Mặc không muốn lộ ra dấu vết gì trước mặt đám người kia, bởi vậy liền tung người nhảy xuống phía dưới.

- Ai, ta còn chưa nói xong mà!

Tu sĩ trung niên thấy thế liền sửng sốt, lập tức cau mày nói:

- Thật là một kẻ nôn nóng!

- Đại nhân quản hắn làm gì?

Người này vốn không hiểu quy củ!

-----o0o-----

Chương 1100: Bốn viên Huyết Nguyệt (1)

Chương 1100: Bốn viên Huyết Nguyệt (1)

- Đúng vậy, thật là nôn nóng!

- Đại nhân không cần tức giận!

Mấy người kia vốn có bản tính a dua nịnh hót, nhanh như vậy đã kêu đại nhân.

Trên mặt tu sĩ trung niên lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, sau đó nói:

- Được rồi, thật ra cũng không có gì, một câu cuối cùng chính là chúc các ngươi đều có thu hoạch!

Sau đó một đám người đều nhảy xuống phía dưới thâm cốc.

Tuy thâm cốc sâu mấy ngàn trượng, nhưng đối với những tu sĩ có cảnh giới từ Nguyên Anh trung kỳ trở lền mà nói căn bản không tính là cái gì.

Cho nên mọi người đều không có chút cố kỵ.

Sau khi Sở Mặc nhảy xuống phía dưới phát hiện quả nhiên có một cổng không gian dạo động rất nhẹ, như ẩn như hiện.

Nghĩ đến U Minh Cổ Giáo có thể phát hiện ra nơi này cũng thật sự có chút không dễ dàng.

Vù!

Thân hình của Sở Mặc nháy mắt chui vào trong cổng không gian.

Một cỗ lực lượng không gian nhàn nhạt bao phủ thân thể của Sở Mặc, nháy mắt vận chuyển hắn tới một chỗ.

Ầm!

Một cỗ khí tức kinh khủng ngay lúc Sở Mặc vừa mới hiện ra tại một nơi xa lạ liền ầm ầm tới.

May mắn trong lòng của Sở Mặc luôn cảnh giác, sau khi hắn vị vận chuyển tới nơi này liền triển khai tiểu thần thông Súc Địa Thành Thốn, thân hình biến mất.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ long trời lở đất, một hình dáng vô cùng lớn ầm ầm dựng lên.

Sở Mặc đã đi ra bên ngoài ngàn dặm nhìn thoáng qua, trên mặt tràn ngập vẻ chấn động!

Một con bọ cạp thật lớn cao chừng ngàn trượng dần dần hiển lộ ra thân hình của nó từ trong bụi mù.

Đứng sừng sững ở nơi đó giống như một tòa sơn lĩnh màu đen vô cùng lớn.

Toàn thân tản ra khí tức hung ác, chỉ bằng khí tức kia quả thật đã khiến thiên địa một phương bị quấy nhiễu!

Mẹ nó!

Trong lòng Sở Mặc không kìm nổi mắng một câu, cái này thật sự chính là một nơi quá mức hung hiểm!

Con bọ cạp khủng bố này chí ít cũng là cảnh giới Đại Thừa kỳ đỉnh cao!

Hơn nữa tốc độ công kích cũng nhanh tới mức làm người ta phải líu lưỡi!

Sau khi con bò cạp thật lớn này phát hiện con mồi của mình đang chạy, lập tức giận không kềm nổi, giơ hai cái càng giống núi lớn lên, đuôi bò cạp cao cao giống tháp chọc trời phía sau dựng thẳng lên, lao nhanh về phía Sở Mặc.

- Ngươi vẫn chưa xong đúng không?

Sở Mặc giận dữ mắng mỏ.

Nhưng sau đó lại xoay người bỏ chạy.

Không chạy chẳng lẽ động thủ sao?

Loại đại gia hỏa thế này hắn căn bản không phải là đối thủ, cho dù có thể đánh thắng hắn cũng không muốn đi đánh.

Có thể đạt được không ít nguyên liệu cực phẩm trên người con bò cạp này, nhưng thành thật mà nói, những nguyên liệu này Sở Mặc thật sự không quá coi trọng.

Không phải hắn khinh thường tài nguyên của Tiên giới, đơn giản là do lúc này dao động truyền tới từ trên Thương Khung Thần Giám đã càng ngày càng mãnh liệt rồi!

Cái loại dao động này quả thật là Sở Mặc chưa từng thấy!

Cho dù là khi tìm được một đoạn thân đao Thí Thiên nó cũng không nóng nảy quá như vậy!

Đúng vậy, chính là nóng nảy!

Loại nóng nảy này như thể là một đứa nhỏ đói bụng oa oa khóc lớn, tuy rằng Thương Khung Thần Giám không phát ra bất kỳ âm thanh gì, nhưng Sở Mặc cũng bị quấy tới mức có chút bực bội bất an.

Hận không thể nhanh chóng tìm được thứ khiến Thương Khung Thần Giám có biểu hiện như thế.

Sau khi hắn nhận thức phương hướng chính xác, trực tiếp thi triển Súc Địa Thành Thốn, mỗi một bước đều hiện ra ở chỗ vô cùng xa.

Phía sau không ngừng truyền tới tiếng nổ mạnh.

Con bò cạp màu đen thật lớn kia gắt gao đuổi theo hắn không ngừng.

Sở Mặc lúc này không khỏi nhớ tới Hỏa Long đã nói, ở Tiên giới này có sinh linh hùng mạnh không phải người, năng lực cảm giác của bọn nó vô cùng mạnh, nhìn thấy Sở Mặc sẽ không bỏ qua cho hắn.

- Xem ra ta thật sự là phải tìm một loại công pháp tu luyện có thể phong ấn khí tức huyết mạch trong thân thể mới được.

Sở Mặc thì thào nói.

Truyền thừa Chí Tôn trên người hắn nhiều vô cùng, nhưng những truyền thừa Chí Tôn này hơn phân nữa đều là thần thông công kích và phòng ngự, căn bản cũng không có công pháp che dấu khí tức bản thân.

Ngẫm lại cũng đúng, đã tới loại cảnh giới Chí Tôn thì cần gì phải che dấu?

Bất kể là khí tức gì, chỉ sợ bất luận sinh linh nào thấy được... cũng sẽ tránh lui ra xa trước tiên.

Ta thì mặc kệ chưa đi tới nơi, chỉ cần gặp phải sinh linh hùng mạnh không phải người đều muốn ăn ta, sau đó lại đuổi theo phía sau như cái đuôi... cái này thật quá đáng ghét!

Nghĩ tới những thứ này, Sở Mặc vô cùng buồn bực, bởi vì tất cả công pháp hắn tu luyện căn bản không có loại công pháp này.

Thôi đi, hay là trước mắt cứ đi qua cửa ải này rồi hãy nói sau.

Ảo ảnh Tật Phong Bộ của Sở Mặc tuy rằng không thể xem như là thân pháp nhanh nhất thế gian, nhưng tuyệt đối là vô cùng hiếm có.

Tốc độ nhanh tới mức không thể tin nổi, gần như chỉ trong chốc lát đã quăng con bò cạp đen kia lại phía sau rất xa.

Dao động của Thương Khung Thần Giám càng thêm mãnh liệt, lúc này Sở Mặc đã thấy trước mảnh đất trời mênh mông rừng núi có dãy kiến trúc vô cùng lớn được xây từ rất xa xưa.

Nhìn kỹ lại thì cũng có rất nhiều công trình đã bị tàn phá, cũng có một chút đã sụp đổ.

Nhưng dù là như thế vẫn làm cho người ta có một loại cảm giác khí tức hùng hồn!

Nhìn chút tường đổ này, trước mặt của Sở Mặc bỗng nhiên xuất hiện một bức họa.

Chuẩn xác mà nói là hiện ra trong đầu óc của hắn.

Đó là một thời đại vô cùng xa xưa, mãnh thú hoành hành, khí trong thiên địa cũng có chút bất đồng so với hiện tại!

Cái này... là khí sao?

Đã từng là Thiên giới sao?

Trong lòng Sở Mặc khẽ chấn động, nháy mắt nghĩ tới rất nhiều.

Bởi vì hắn dường như có thể cảm nhận được khí tức trong thiên địa!

Cảm giác này vô cùng chân thật, từng sợi khí kia giống như từng xúc tu!

Nơi này còn vô cùng hoang vắng, trong các loại núi lớn sông rộng đều tản ra khí tức của Hồng hoang.

Tiếp đó còn có số lượng lớn tu sĩ tu luyện ở trong này.

Thuật pháp thần thông bọn họ tu luyện nhìn qua đều vô cùng cẩu thả, về độ tỉ mỉ còn kém xa so với các loại công pháp bây giờ.
 
Thí Thiên Đao Full
XLV ( Chương 1101-1125 )


Chương 1101: Bốn viên Huyết Nguyệt (2)

Nhưng thân thể của bọn họ lại cường tráng, một thân huyết khí như rồng, xa xa nhìn lại giống như bị hào quang huyết sắc bao phủ; huyết mạch của bọn họ cũng vô cùng cường đại, diện mạo khác rõ ràng so với người của hiện tại.

Bọn họ rất cố gắng sinh tồn ở nơi này, kiến tạo nên cuộc sống thuộc về mình!

Vì nơi này có rất nhiều mãnh thú hùng mạnh, cho nên bọn họ nhất định phải xây dựng những tòa kiến trúc vô cùng rắn chắc mới được.

Bởi vậy mấy chục tảng đá lớn trên trăm trượng bị cắt ra từng khối mà dựng lên.

Cuối cùng nơi này xuất hiện từng tòa nhà thật lớn!

Lúc làm một tòa cuối cùng... cũng là tòa đại điện lớn nhất, tất cả mọi người đều tụ tập ở trên quảng trường, cao hứng chúc mừng cảnh tượng này.

Đến lúc này cuộc sống của bọn họ dường như cũng trở nên an nhàn lại, trên mặt mọi người đều tràn ngập hào quang hạnh phúc.

Sau đó thời gian trôi qua cực nhanh, vật đổi sao dời.

Nơi này từ yếu đến mạnh, từng chút một phát triển, người cũng càng ngày càng nhiều!

Đến lúc thật sự hưng thịnh dường như đã trải qua rất nhiều năm tháng.

Sở Mặc thậm chí còn thấy rõ ràng có vài bóng dáng khó lường đi ra từ nơi này!

Bởi vì thân ảnh của bọn họ đều là mông lung, bị quy luật đại đạo bao phủ nên căn bản không thể thấy rõ diện mạo!

Cho dù là Đế Chủ... thời điểm hiện ra trên thế gian cũng không như thế này?

Những người này... chẳng lẽ là...

Chí Tôn?

Trong lòng Sở Mặc chấn động mạnh.

Cảm giác được di tích này rất trọng đại.

Tuy rằng hắn không rõ vì sao mình có thể nhìn thấy mấy thứ này, nhưng hắn lẳng lặng quan sát như cũ, sắc mặt nghiêm nghị, tựa như một người tới từ đời sau đứng xem nhóm người viễn cỗ.

Đến cuối cùng, theo năm tháng vô tình trôi qua, noi này... rốt cục trở nên có chút suy bại.

Số lượng lớn đệ tử từ nơi này đi ra ngoài, trên người mang theo ba lô, không hề quay đầu nhìn lại.

Cuối cùng là dứt khoát kiên quyết rời đi.

Lại qua rất nhiều năm, nơi này rốt cục trở nên không có người nào, chỉ còn lại vài lão già trên 80 tuổi ở lại chỗ này.

Theo sự chết đi của bọn hắn, nơi này rốt cục hoàn toàn trở nên suy tàn!

Lại qua rất nhiều rất nhiều năm, đột nhiên có một ngày, từ sâu trong tòa đại điện kia truyền tới một trận tiếng vang ù ù, một vòng trăng huyết sắc trực tiếp dâng lên, sau đó... số lượng lớn phong ấn phía trên trực tiếp bị lau đi.

Kiến trúc mất đi lực lượng bảo hộ bắt đầu sụp xuống.

Sau đó một vòng trăng huyết sắc kia lại vèo một cái... chui về sâu trong đại điện.

Đến lúc này, hình ảnh kia đột nhiên dừng lại.

Sở Mặc lắc lắc đầu, vẻ mặt khiếp sợ, lẩm bẩm nói:

- Huyết Nguyệt, Một trong mười Huyết Nguyệt?

Thứ này... sao có thể xuất hiện ở nơi này?

Đại Công Kê đã từng nói, Thương Khung Thần Giám, Hỗn Độn Hồng Lô và Thí Thiên là ba thứ vượt qua thần khí, năm đó trong chiến tranh đại lão ở Thiên giới đã hoàn toàn bị phá nát, không biết tung tích.

Nhưng dựa theo thuyết pháp của Đại Công Kê, trận chiến tranh kia giống như có lẽ là thời đại sau Chí Tôn... thuộc loại chiến tranh của một đám Đế Chủ!

Tối đã cũng chỉ đạt chuẩn Chí Tôn mà thôi!

Như vậy thời gian cho dù dài thế nào cũng chưa chắc vượt qua mười ngàn năm.

Nhưng đoạn ngắn xẹt nhanh qua trong thần thức của Sở Mặc ít nhất là đã trải qua mấy chục vạn năm!

Đại Công Kê kể phía trên Thương Khung Thần Giám chỉ được khảm một viên Huyết Nguyệt, còn lại bốn viên kia, cho dù là người nắm giữ Thương Khung Thần Giám năm đó cũng không tìm ra được.

Sau đó thế giới này cũng đã bắt đầu sụp đổ.

Thời gian sụp đổ còn trước cuộc chiến của Đế Chủ rất lâu.

Như vậy nói cách khác, di chỉ từ xưa này cũng là ở niên đại vô cùng lâu, đã tồn tại ở Tiên giới rất lâu!

Như vậy... một vòng Huyết Nguyệt này là sao?

Sở Mặc lập tức bị ý nghĩ của mình hù dọa.

Sau đó Sở Mặc lại nghĩ tới một vấn đề khác, năm đó thời điểm hắn đạt được viên Huyết Nguyệt thứ nhất ở Nhân Giới là như ý, sau lại có được hai viên Huyết Nguyệt khi ở trong Quy Khư.

Lúc này Sở Mặc mới nghĩ tới một vấn đề, chính là năm đó sau khi Thương Khung Thần Giám bị phá nát, sáu viên Huyết Nguyệt phía trên đều biến mất.

Chẳng lẽ nói hai viên Huyết Nguyệt kia sau khi bay tới Quy Khư lại bị vị Chí Tôn kia để dưới nơi chôn cất mình?

Còn bốn viên Huyết Nguyệt còn lại, một viên trong đó trực tiếp bay vào Nhân giới, còn ba viên không biết tung tích.

- Có lẽ... còn thật sự có khả năng này!

Sở Mặc thì thào nói.

Bởi vì dường như một hồi đại chiến năm đó Quy Khư mới tách ra khỏi Thiên giới, sau đó tiến vào trong Nhân giới!

Nếu như vậy, khả năng này thật sự là vô cùng phi thường.

Như vậy lúc này viên Huyết Nguyệt không biết đã tồn tại bao nhiêu năm trong Tiên giới chính là viên Huyết Nguyệt thứ bảy!

Nghĩ như vậy lòng Sở Mặc cũng không nhịn đượng mà dâng trào từng cơn sóng.

Lúc này, tâm tình bực bội lúc trước của hắn nháy mắt tan thành mây khói!

Nếu có thể tìm được một viên Huyết Nguyệt mà ngay cả người có được Thương Khung Thần Giám cũng không lấy được...

đây chẳng phải là nói hắn có thể đạt được một năng lực mới khó có thể tưởng tượng sao?

Sở Mặc còn nhớ rõ, bốn viên Huyết Nguyệt theo thứ tự là: Giám Thần, Trảm Đạo, Hỗn Độn và Quy Nhất!

Cho dù là một viên chỉ cần nhìn tên liền biết nó cường đại tới mức nào!

Hô!

Sở Mặc không kìm nổi thở phào một cái.

Mà lúc này, dao động của Thương Khung Thần Giám cũng trở nên bình tĩnh.

Trực tiếp an tĩnh giống như là trẻ nhỏ được uống sữa.

Lúc này phương xa đột nhiên lao tới một đạo thân ảnh khiến Sở Mặc hoảng sợ.

Thân ảnh kia đang đi về phía hắn.

Sở Mặc híp mắt nhìn thoáng qua người nọ, lập tức có chút ngẩn ngơ, người này....

Không ngờ lại là Vương Lương!

Vương Lương đại khái cũng không nghĩ tới lại gặp được người trẻ tuổi trong tửu quán nhỏ kia ở chỗ này!

Sau khi hắn tiến vào di tích cổ này, vận khí vô cùng không tệ, cũng không gặp được nguy hiểm gì.

Hơn nữa Vương Lương những năm gần đây, ngoại trừ tu luyện, hứng thú lớn nhất chính là nghiên cứu các loại điển tịch từ xưa.

Tuy rằng chưa quá mức cao thâm nhưng cũng học được không ít tri thức.

Trong đó có một ít kiến thức và phong thủy.

-----o0o-----

Chương 1102: Gặp lại Vương Lương.

Chương 1102: Gặp lại Vương Lương.

Nói cách khác, Vương Lương ít nhiều cũng sẽ có một chút khí thuật, tuy không thể so sánh được với truyền thừa Chí Tôn mà Sở Mặc học được, nhưng muốn tìm được long mạch trong một thế giới nhỏ cũng không tính là rất khó khăn.

Kỳ thật Vương Lương vốn có chút không nghĩ tới, bất quá vẫn không thể kiềm chế được lòng tò mò.

Loại hiếu kỳ này chỉ cần là tu sĩ liền không thể tránh được.

Sau khi đi vào, một tia do dự lúc trước của Vương Lương hoàn toàn trở thành hư không.

Bởi vì hắn cảm nhận được ở nơi này có một cỗ khí tức vô cùng thê lương từ xa xưa.

Theo khí tức này hoàn toàn có thể đoán được nơi này tương đối khá cổ kính!

Hơn nữa nơi này còn hoàn toàn khác với Tiên giới phía ngoài!

Rất nhiều nơi cũng vẫn còn duy trì diện mạo nguyên thủy.

Sở Mặc không quá tinh thông đối với mấy cái này, nhưng Vương Lương lại hiểu.

Di tích tồn tại trong Tiên giới gần như đại đa số đều bị người phát hiện.

Cũng chỉ có di tích trong thế giới nhỏ này mới có thể bảo tồn tới hôm nay.

Bởi vậy trong lòng hắn vô cùng kích động, cảm thấy lúc này... thật sự có thể phát hiện được thứ gì đó rất to lớn.

Hắn không giống với Sở Mặc.

Sở Mặc vẫn có chút không nhìn trúng các loại di tích Tiên giới.

Nhưng Vương Lương lại vô cùng rõ ràng, trong Tiên giới có rất nhiều di tích đã lưu lại trong thời gian cực kỳ lâu.

Một khi tìm được thứ mang văn tự gì đó trong nơi này, tùy tiện một kiện... giá trì đều không thể đo lường!

Tuy nói trước khi tiến vào tu sĩ trung niên kia đã từng cảnh báo, nhưng loại chuyện này ai sẽ nghe hắn?

Ai có được một công pháp truyền thừa từ xưa lại nhịn xuống không nhìn tới?

Đừng nhìn Vương Lương không có kinh nghiệm chiến đấu gì, nhưng hắn không hề ngốc!

Hắn quyết định, nếu như mình thật sự tìm được loại công pháp truyền thừa, hoặc là các loại đồ vật điển tịch cổ kinh này nọ, nhất định phải nhớ kỹ nó ở nơi này, sau đó... hủy diệt!

Tuy rằng làm như vậy chẳng khác gì là phí của trời, nhưng cũng không có biện pháp.

Nếu như mang ra ngoài, mạng nhỏ chỉ sợ khó giữ được.

Bởi vì đối phương cũng sẽ không tin có người thành thật như vậy.

Chỉ có người chết mới là an toàn nhất... sẽ không mang đi bất kỳ bí mật gì.

Đồng thời Vương Lương đã ở trong tửu quán cùng mấy tu sĩ bên kia, tuy rằng cảnh giới của hắn không thấp, nhưng giữa đám người kia cũng không phải là không có tu sĩ Luyện Thần Kỳ.

Đừng nhắc tới việc tu sĩ trung niên nói không được tự giết lẫn nhau, nhưng loại chuyện này... ai dám bảo hoàn toàn sẽ không phát sinh?

Bởi vậy sau khi nhận được long mạch di tích ở chỗ này, Vương Lương trực tiếp đi tới rất nhanh, nghĩ phải đuổi tới trước mọi người.

Điều khiến hắn không nghĩ tới chính là, thanh niên thoạt nhìn giống con cháu nhà giàu kia không ngờ lại đi tới nơi này trước hắn một bước.

Xem ra quả nhiên là không nên trông mặt mà bắt hình dong!

Trong lòng của Vương Lương nghĩ, sự cảnh giác đối với Sở Mặc cũng tăng lên rất nhiều.

- Đạo hữu quả nhiên không tầm thường, không ngờ nhanh như vậy đã tới được nơi này.

Vương Lương ôm quyền hướng về phía Sở Mặc, khẽ cười nói.

Sở Mặc nhìn Vương Lương, thản nhiên nói:

- Đạo hữu không phải cũng như vậy sao?

- Ha ha, ta cảm thấy giữa chúng ta... tạm thời có thể kết làm đồng minh đấy.

Vương Lương đi thẳng vào vấn đề, vẻ mặt thành khẩn nói:

- Những người trong tửu quán nhỏ đó, bọn họ đại đa số đều là tu sĩ bên trong tòa thành kia.

Tuy không biết lẫn nhau những cũng có vài phần tình đồng hương.

Chỉ có hai người chúng ta đều là ngoại lai.

Đợi tới khi đám người kia cũng tìm tới nơi này, nói không chừng sẽ xuống tay với chúng ta.

Sở Mặc gật gật đầu, trong lòng buồn cười, trong lòng tự nhủ, nếu ngươi biết ta là ai... khẳng định sẽ không nói như vậy, ngoài miệng lại nói:

- Ngươi nói cũng có vài phần đúng, tuy nhiên... ai có thể bảo đảm ngươi sẽ không đột nhiên xuống tay với ta?

Vương Lương cười khổ nói:

- Đạo hữu quá cẩn thận rồi, ta thật không có suy nghĩ này, không dối gạt ngươi, Vương Lương ta đã từng phát thệ Nguyên Thần, ta đời này...

động vật chỉ giết qua vài con, còn con người... vẫn chưa giết một người!

Đuôi lông mày của Sở Mặc nhướng lên, không thể tin được môn hạ của Độc Cô Sơn ở Tiên giới lại có đệ tử như vậy, khiến hắn nhiều ít có chút không ngờ.

- Hả?

Vậy ngươi tới nơi này làm gì?

Sở Mặc tùy ý hỏi.

Vương Lương do dự một chút mới nói:

- Là vì truy tìm một người.

- Ha ha ha.

Sở Mặc cười ha ha, vẻ mặt không tin, ý tứ rất rõ ràng: Ngươi lừa ai đó?

Truy tìm người có thể truy tới nơi này sao?

Nét mặt già nua của Vương Lương ửng đỏ, nói:

- Là sự thật, ta truy tìm chính là cái người kia, còn rất nổi danh, nói không chừng ngươi cũng đã được nghe nói, về phần tới nơi này... chỉ do tò mò.

Nói xong, còn hơi ngượng ngùng gãi đầu.

Vẻ mặt Sở Mặc lập tức không nói gì, trong lòng tự nhủ ngươi cũng quá giản dị rồi?

Ta không hỏi ngươi mà ngươi liền hoàn toàn nói ra bí mật của mình... ngươi thật làm cho ta không thể nhẫn tâm xuống tay với ngươi?

Nói thật, lúc nghe được hắn là Vương Lương, Sở Mặc lúc ấy nghĩ muốn xuống tay với hắn.

Thời điểm hắn từ Nguyên Anh hóa thần, lời nói của Vương Lương thiếu chút nữa khiến hắn bị trọng thương tới mức tẩu hỏa nhập ma, nếu không có khí tức của Hỏa Long Phi Thăng kỳ làm Vương Lương sợ mất, hậu quả nhất định sẽ rất nghiêm trọng.

Ít nhất hắn lúc này đây Nguyên Anh hóa thần nhất định sẽ thất bại.

Đến lúc đó, dùng thân thể Nguyên Anh bị thương đối kháng một gã tu sĩ Luyện Thần trạng thái thật tốt, cho dù có thể thắng chỉ sợ cũng là thắng thảm, bản thân cũng sẽ trả một cái giá không nhỏ.

Cho nên nếu nói trong lòng Sở Mặc không hề có hận ý với Vương Lương là không có khả năng.

Tuy nhiên Sở Mặc giờ phút này lại không nghĩ muốn giết hắn, vì người này quả thật rất ngay thẳng!

Lại nói tiếp, Sở Mặc thật đúng là chưa từng gặp qua loại tu sĩ đơn thuần như thế này, ngay cả người luyện võ trong tiểu gia tộc Tiên Thiên tại Cẩm Tú thành của Linh giới, chỉ sợ tính cảnh giác phải cao hơn so với hắn rất nhiều.

- Được rồi, ngươi muốn truy tìm ai thì truy đi.

Dù sao theo ta cũng không có vấn đề gì, tuy nhiên hiện tại ta muốn đi thăm dò tòa đại điện này, ngươi có muốn đi không?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Vương Lương.

-----o0o-----

Chương 1103: Người thành thật chưa chắc chất phác

Chương 1103: Người thành thật chưa chắc chất phác

Vương Lương cũng gật đầu:

- Vậy cùng nhau đi đi!

Nếu có đồ gì thì giành cho người có duyên.

Sở Mặc cười cười, thầm nghĩ: "Nếu như ngươi làm được, vậy tha cho ngươi một lần có thể thế nào?

Hiện giờ Sở Mặc đã bước vào Luyện Thần Kỳ, đối mặt với tu sĩ có cùng cảnh giới, hắn có ưu thế tuyệt đối, nếu Vương Lương thật sự như lời gã nói, thì tha cho gã một con đường sống cũng không có gì.

Sau đó, hai người bước vào cổ điện bị tàn phá từ hai phương hướngkhác nhau.

Vương Lương đương nhiên không biết, Sở Mặc hiện giờ có thể xác định một cách vô cùng chính xác phương hướng của bảo vật, vì lẽ đó, hai người vừa tách ra, trong nháy mắt, Vương Lương đã không còn cảm thấy khí tức của Sở Mặc đâu nữa.

Điều này khiến Vương Lương vô cùng kinh ngạc, gã mau chóng chuyển đến vị trsi Sở Mặc biến mất, nơi đó vắng lặng, không một bóng người.

- Này...

Khóe miệng co rút, rồi không cam lòng tìm kiếm khắp nơi, nhưng không thấy tăm hơi của Sở Mặc đâu cả, đành lắc lắc đầu, đi về hướng khác.

Từ bên ngoài ngôi điện cổ có vẻ trông vẫn còn coi như tạm duy trì được vẻ hoàn hảo, nhưng bên trong có rất nhiều chỗ đã sụp đổ hoàn toàn, nơi Vương Lương muốn tìm, đương nhiên chính là đây, Tàng Kinh Các.

Nơi có giá trị nhất của bất kỳ một môn phái nào.... chính là đây.

Tuy nhiên gã có chút thất vọng, quanh đi quẩn lại tìm kiếm thật lâutrong đại điện này, ngoài một lò luyện đan cũ nát ra, hắn chẳng phát hiện thêm được món gì nữa.

Lúc này, từ đằng xa truyền tới một thanh âm, Vương Lương rùng mình trong lòng một cái, nghĩ rồi, thản nhiên từ chỗ ẩn thân đi ra.

Mấy người bên kia ngay lập tức dừng nói chuyện, tất cả đều nhìn về cái lò luyện đan cũ nát trong tay Vương Lương.

Mấy người tới này chính là tu sĩ Luyện Thần Kỳ trong quán rượu và bằng hữu của y.

Mấy vị đệ tử cố tri từng giao hữu với U Minh cổ giáo vì đức cao vọng trọng không vào trong, nên chỏ có tổng cộng, ba người họtiến vào.

Nhưng Vương Lương nhớ là không chỉ có mấy người này.

- Đạo hữu thu hoạch không tồi?

Mấy tu sĩ Luyện Thần Kỳ kia nhìn Vương Lương, con ngươi chớp chớp, cười hỏi.

- Nào có thu hoạch gì?

Tìm cả nửa ngày trời, chỉ có một cái lò luyện đan cũ nát.

Vương Lương giơ lò luyện đan trong tay, rồi hỏi:

- Đúng rồi, sao có mấy vị đây thôi?

Những người khác đâu?

Lúc này, tu sĩ Luyện Thần Kỳ bày ra biểu cảm xúi quẩy, nói:

- Đừng nhắc đến nữa... những người chúng ta gặp được đa phần chết hết cả rồi?

- Chết... chết rồi?

Vương Lương khẽ rùng mình, rồi ánh mắt nhìn về phía tu sĩ Luyện Thần Kỳ cũng trở nên cảnh giác.

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ này cười khổ nói:

- Ta làm gì có bản lĩnh lớn đến vậy.

Trong mấy người đó có cả mấy vị Luyện Thần Kỳ, nếu ta thật sự ra tay với họ, thì sao lại chẳng có một vết thương nào?

Với lại trong mấy người chết cũng có người của ta.

- Đó là...

Vương Lương mặt khó hiểu nhìn đối phương.

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ nói:

- Nơi này thật đáng sợ, không biết đã tồn tại bao nhiêu lâu rồi, sinh linh trong này đều cường đại đến mức có chút biến thái, sinh linh Đại Thừa Kỳ ở đâu cũng thấy.

Nếu không phải chúng ta vận khí được, chỉ sợ sớm đã bị đánh chết rồi.

Khóe miệng Vương Lương co rút, vừa định mở miệng nói chuyện.

- Đúng rồi...

Vị tu sĩ Luyện Thần Kỳ như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nhìn về hướng Vương Lương.

- Sao?

Vương Lương nao nao, cũng nhìn lại đối phương.

Đúng lúc này, vị tu sĩ Luyện Thần Kỳ đột nhiên ra tay.

Một đạo đỏ rực, trực tiếp đánh về mi tâm của Vương Lương.

- Ngươi!

Vương Lương giận tím mắt, hoàn toàn không ngờ đối phương thừadịp tấn công gã.

Điều này quả thật gã cũng có chút lơ là, căn bàn hoàn toàn không có chút phòng bị đối phương sẽ ra tay.

Nhưng Vương Lương cũng là người có thực lực, thời khắc mấu chốt, gã cầm ngay lò luyện đan cũ nát kia che ở trước tầm mắt.

Một tu sĩ nghèo, trên người làm gì có pháp khí nào ra hồn đâu?

Vì vậy, dùng chiếc lò luyện đan vừa mới tìm thấy này để chắn... cũng là hành động theo bản năng.

Vương Lương thầm nghĩ trong lòng: "Mạng ta xong rồi!

"

Đ...

I...

N...

G...

G!

Một tiếng vang thật lớn!

Giống như thanh âm một chiếc chuông vang lên, chấn động cả một khoảng không.

Thân thể của Vương Lương bị đánh hất mạnh về phía sau.

Nhưng điều làm cho gã khiếp sợ là, gã hoàn toàn không có thươngtổn gì quá lớn.

Cả chiếc lò luyện đan cũ nát kia cũng không có gì thay đổi quá lớn.

Vẫn trông cũ nát như vậy, lớp bụi dầy đặc phía trên vẫn trông bẩn như cũ.

Nhưng lúc này, tất cả ánh mắt đều nhìn về phía Vương Lương, chính xác mà nói... là nhìn về hướng chiếc lò luyện đan trong tay Vương Lương, xảy ra biến hóa rất lớn.

Ánh mắt ấy tràn ngập sự tham lam!

Nếu đến giờ vẫn chưa nhận ra đây là một bảo bối, thì mấy người này đã sống vô ích rồi.

Vương Lương cũng ý thức được điều gì đó, gã nhảy vèo lên một cái, rồi lăng không đứng giữa không trung, hướng về phía ba người nổi giận nói:

- Các ngươi vô sỉ!

Tên tu sĩ Luyện Thần Kỳ kia lạnh lùng nói:

- Giao lò luyện đan ra đây, ta sẽ tha cho chết cho ngươi!

- Vọng tưởng!

Lúc này Vương Lương nắm chặt lò luyện đan trong tay, trái tim đã bị may mắn vô cùng lớn giáng cho một đòn khiến đầu óc có chút mơ hồ, thậm chí còn quên mất rằng, dù gã có ra được khỏi đây cũng chưa chắc có thể mang theo!

Hiện tại vào thời khắc này, gã liều chết cũng phải bảo vệ bảo vật trong tay.

Tên tu sĩ Luyện Thần Kỳ kia lạnh lùng nói:

- Không giao...

đừng trách chúng ta hạ thủ vô tình!

Nói rồi đem hai tu sĩ Nguyên Anh Đỉnh Phong, xông về hướngVương Lương.

Đúng lúc này, một khí tức mạnh mẽ phóng thẳng lên trời.

Một đạo hào quang màu máu từ phía trong cổ điện tan hoang đằng sau bọn họ bắn thẳng đến chân trời.

- A!

Tất cả mọi người đều cả kinh đứng ngây ngốc tại chỗ.

Vương Lương laba:

- Hay là hắn tìm thấy bảo vật thật sự rồi?

- Ai?

Tên tu sĩ Luyện Thần Kỳ kia lớn tiếng quát hỏi.

Vương Lương nhìn hắn, cười lạnh nói:

- Cái tên đệ tử phú gia mà các ngươi không để vào trong mắt ấy, hừ, hắn mới thật sự là người có bản lĩnh chân chính!

Tới nơi này trước chúng ta một bước, giờ lại đạt được cơ duyên lớn thế này!

Gắp lửa bỏ tay người!

Ai nói người thành thật nhất định chất phác?

Con ngươi tên tu sĩ Luyện Thần Kỳ kia lóe lên, nhìn hào quang màu đỏ máu phun lên trên trời, lẩm bẩm nói:

- Chí bảo.... nhất định là chí bảo?

Cho dù có không mang đi được, thì ta cũng nhất định phải có được món đồ này!

-----o0o-----

Chương 1104: Di tích sinh linh rung động mạnh mẽ

Chương 1104: Di tích sinh linh rung động mạnh mẽ

Nói xong, y nhìn Vương Lương, lạnh lùng nói:

- Có muốn giao dịch không?

Vương Lương nao nao:

- Giao dịch gì?

- Chúng ta liên thủ, giết tên kia, lò luyện đan này thuộc về ngươi, nhưng món đồ trên thân người đó... là của chúng ta!

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ nói.

Trên mặt của Vương Lương lập tức lộ vẻ do dự, gã nói:

- Ta đã kết minh hữu với người kia rồi...

- Ha ha ha ha, ngươi ngây thơ thật hay đầu óc có vấn đề đấy?

Lẽ nào các ngươi quen biết từ trước?

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ cười lạnh.

Vương Lương lắc đầu.

- Thế không phải xong rồi sao?

Đã không quen, thì còn minh hữu cái chó gì nữa?

Ta có thể dùng nguyên thần bản mạng ra thề, chỉ cần ngươi đồng ý với ta, ta tuyệt đối sẽ không có ý nghĩ giết hại ngươi!

Tên tu sĩ Luyện Thần Kỳ kia nói.

Vương Lương do dự một hồi, cuối cùng cũng gật đầu thở dài một tiếng:

- Vị đạo hữu kia, đừng trách ta... ta bị ép buộc!

Lúc này, phía sâu trong đại điện, truyền tới một thanh âm lành lạnh:

- Đã chọn rồi... thì đừng hối hận!

Thanh âm kia nghe như vô cùng mỏi mệt, giống như đang liều mạng chống cự lại điều gì đó.

Vương Lương khẽ cắn môi, nói:

- Xin lỗi!

Lúc này trong đại điện lại trở nên vắng lặng như nó vốn vậy.

Tên tu sĩ Luyện Thần Kỳ thấp giọng nói:

- Lên!

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ vừa dứt lời, mấy người đi cùng y lao về hướng ánh sáng đỏ như máu.

Đến phía trước bị chững lại, vẻ mặt vô cùng lúng túng, mang theo chút phẫn nộ, bọn họ không thể bước vào được.

Luồng ánh sáng đỏ như máu này bắn ra từ trong lòng đất, ánh sáng ẩn chứa một nguồn năng lượng mà họ chưa bao giờ nhìn thấy cũng chưa bao giờ thấy qua, chỉ cần bước gần một chút, tinh thần sẽ có cảm giác hỗn loạn.

Giống như thân mình đang ở trên một chiến trận cổ xưa, những tiếng chém giết kia làm cho họ cảm thấy vô cùng đau đớn, đầu óc như muốn nổ tung.

Mấy người vẻ mặt sợ hãi lui về phía sau.

Vị tu sĩ Luyện Thần Kỳ kỳ vẻ mặt không cam lòng, cắn chặt răng nói:

- Nhất định đây là pháp khí tuyệt hảo, chúng ta cứ đợi ở bên ngoài này, ta không tin là hắn không bước ra ngoài.

Vương Lương cũng nhận ra rằng đồ vật ở phía dưới nhất định khôngphải món đồ tầm thường, nếu không chắc chắn không thể phát ra được luồng ánh sáng nguy hiểm này.

Chỉ hơi tiến gần một chút đã đau đớn đến mức đầu như muốn nứt ra, vậy mà người thanh niên kia còn có thể nói chuyện?

Lúc này, trong lòng Vương Lương bất chợt thấy hối hận.

Mà Sở Mặc đang ở nơi sâu thẳm cổ điện, giằng co với một vòng huyết nguyệt giữa không trung.

Hai đầu lông mày của hắn, tràn đầy sự đau đớn, khuôn mặt anh tuấn có chút vặn vẹo.

Hỗn Độn!

Huyết nguyệt này là huyết nguyệt Hỗn Độn trong mười vòng huyết nguyệt chưa từng hiện thân.

Không ai biết vì sao vòng huyết nguyệt này lại xuất hiện ở điện phủ cổ xưa này?

Dựa theo đoạn hình ảnh mà Sở Mặc từng xem trước kia, hình như ngay cả mấy vị chí tôn hư hư thực thực bước ra từ trong cổ điện... cũng không hề biết chuyện này.

Cho đến tận khi nơi này trở nên hoang vắng hoàn toàn, vòng huyết nguyệt này mới xuất hiện, loại trừ hầu hết tất cả những phong ấn kiến thiết nơi này, thế nên kiến trúc nơi đây không ngăn được sự ăn mòn năm tháng, biến thành bức tường đổ nát.

Từ điểm này có thể nhìn ra, vòng huyết nguyệt này... có linh tính!

Nó biết ẩn mình!

Nhưng mà hôm nay nó không thể ẩn mình dưới Thương Khung Thần Giám.

Ban đầu Sở Mặc còn nghĩ thấy Thương Khung Thần Giám, vòng huyết nguyệt này sẽ tự động quay trở về vị trí cũ.

Dù nó không muốn quay về vị trí cũ, thì Thương Khung Thần Giám cũng sẽ trấn áp nó về.

Giống như trấn áp huyết nguyệt Như Ý ở nhân giới năm đó.

Nhưng hắn không thể ngờ, vòng huyết nguyệt này lại mạnh mẽ đến thế!

Sở Mặc kích hoạt huyết nguyệt Nhập Địa ở trên Thương Khung Thần Giám xuống rồi xuất hiện tại nơi sâu thẳm nhất của tòa cung điện này.

Vừa mới bước vào, huyết nguyệt Hỗn Độn đã bắn một luồng ánh sáng Hỗn Độn về phía hắn.

Nếu không phải Sở Mặc có thân thể Tổ Cảnh, thì lần này đã lấy đi nửa tính mạng của hắn.

Dù là thế, lồng ngực của Sở Mặc vẫn bị đánh đến mức máu thịt hỗn độn.

Sau đó, Thương Khung Thần Giám hiện ra, treo ở không trung, như muốn trấn áp huyết nguyệt Hỗn Độn.

Nhưng lại bị huyết nguyệt Hỗn Độn áp chế đến mức không thể động đậy.

Cũng chính Thương Khung Thần Giám nói cho Sở Mặc nghe lai lịch của vòng huyết nguyệt này.

- Nó là Hỗn Độn, đã lưu lạc vạn năm, sớm sinh ra linh tính, không cam lòng bị trấn áp.

Mau dùng Thí Thiên, Hỗn Độn Hồng Lô trấn áp nó!

Thương Khung Thần Giám truyền ý niệm này ngay tức thì cho Sở Mặc.

Sở Mặc không một chút do dự, đem Thí Thiên, Hồng Lô ra.

Hai đại thần khí vừa xuất hiện, huyết nguyệt Hỗn Độn kia có chút sợhãi, muốn phá không rời đi, nhưng bị Thương Khung Thần Giám chặn lại.

Vì thế, huyết nguyệt Hỗn Độn như bị chọc giận thật sự, bao phát ra luồng ánh sáng huyết sắc lóa mắt xông thẳng về phía chân trời.

Cũng vì vậy mà hấp dẫn sự chú ý của bọn người Vương Lương.

Sau khi huyết nguyệt Hỗn Độn bạo phát ra luồng ánh sáng kia, bắt đầu không ngừng giải phóng áp lực trong cung địa cung, gần như toàn bộ số áp lực này đều hướng về phía Sở Mặc.

Dường như nó rất rõ Sở Mặc mới là chính chủ, chỉ cần tiêu diệt được Sở Mặc nó mới có thể đạt được tự do lần nữa.

Đương nhiên, còn có một lý do, đấy là...

Sở Mặc yếu nhất!

Đối mặt với tình huống này, Sở Mặc chỉ có thể khổ sở chống cự, khí tức Hỗn Độn từ huyết nguyệt Hỗn Độn từng luồng từng luồng đánh vào thân thể hắn, cái cảm giác đau đớn thấu tim khiến hắn khó có chịu đựng, Nhưng chỉ có thể căn chặt răng, không cho phép mình rên lên bất kỳ một âm thanh đau đớn nào.

Đạo Cực Quyển Thiên Ý Ngã Ý lúc này tự bắt đầu vận hành, từ từ luyện hóa khí tức Hỗn Độn mà huyết nguyệt Hỗn Độn đánh vào người Sở Mặc.

Điều này càng chọc giận huyết nguyệt Hỗn Độn.

Một lượng lớn khí Hỗn Độn bắt đầu điên cuồng chụp lên phía Sở Mặc, dường như muốn nói... muốn luyện hóa đồ của a?

Vậy ta sẽ cho ngươi ăn đủ, cho ngươi ăn đến no mà chết!

Sở Mặc cũng thật sự sắp no đến chết rồi, không ngờ, ở đây lại nguy hiểm đến mức này.

Cùng lúc đó, dường như bị ảnh hưởng bởi khí tức huyết nguyệt Hỗn Độn, tất cả sinh linh ở di tích này đều vận động.

Chúng kết thành đội, bắt đầu chen chúc ùn ùn kéo về hướng này.

Con sói bạc cao vạn trượng từng truy đuổi Sở Mặc... cùng con bọ cạp màu đen to như núi, con rết màu vàng dài vạn trượng, kết thành đoàn kéo tới.

-----o0o-----

Chương 1105: Hỗn độn (1)

Chương 1105: Hỗn độn (1)

Giờ phút này, những sinh linh ngày thường chẳng bao giờ tụ tập lấy một lần đều không do dự một khắc cùng nhau kéo đến như một dòng nước lũ.

Mấy người Vương Lương đang chờ ở bên ngoài đều nhíu mày, cảmthấy một luồng khí tức không rõ ràng đang lưu động.

Tiếp theo, sắc mặt mấy người đều thay đổi.

Con rết khổng lồ màu vàng cảm giác như nhìn không thấy đuôi, đen xì xì, con bọ cạp to như một tòa núi, cả tiên cầm bay trên trời che lấp một khoảng đất lớn...

đều như thủy triều xông về hướng này.

- Không xong rồi... mau chạy!

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ giờ phút này sao còn có tâm tư để suy nghĩ điều gì khác, mau chóng xoay người bỏ chạy.

Hai gã tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao bên cạnh y cũng theo sát phía sau, chạy điên cuồng.

Vương Lương hít hơi lạnh, sắc mặt tái mét chạy về hướng khác.

Gã không dám chạy cùng hướng với tu sĩ Luyện Thần Kỳ, vì y có thể tính kế với gã bất cứ lúc nào!

- A!

Một tiếng hét thảm thiết từ đằng xa truyền lại.

Là một trong hai gã tu sĩ đỉnh cao Nguyên Anh kia, bị một bạt của tiên cầm nghìn trượng vung trúng nát người.

Tiên cầm giống như đám mây đen che kín một mảnh trời, thân hình to lớn như vậy nhưng cái bạt cánh vô cùng chính xác vào người tu sĩ Nguyên Anh, sao đó kêu lên một tiếng cao vút rồi vỗ cánh bay đi.

Lúc này, một tiên cầm trắng thân hình không to, chỉ tầm một trượng, hung hăng vung một cái, đánh tu sĩ còn lại tan tành, sau đấy cũng không chịu yếu thế mà kêu to lên một tiếng.

Tên tu sĩ Luyện Thần Kỳ kia may mắn trốn trong khe hở thoát được một kiếp, nhưng vẫn ộc máu miệng, vì cảnh giới của hai tiên cầm trên trời kia hoàn toàn đã vượt qua Đại Thừa Kỳ, trở thành tiên cầm Phi Thăng Kỳ.

Đúng lúc này, vèo một tiếng trông không khí như có một mũi tên bắn về phía tu sĩ Luyện Thần Kỳ.

Tu sĩ Luyện Thần Kỳ muốn tránh, nhưng phát hiện thân mình không thể nhúc nhích được.

Sau đấy tuyệt vọng đứng nhìn vật giống như mũi tên bắn thửng vào mi tâm y!

Một con nhím tiên thú màu xanh lục trên mặt đất, lạnh lùng nhìn thi thể ngã vật xuống, rồi vật thể vừa đâm chết tên tu sĩ kia quay lại thân mình của nó.

Lúc này, một con giao long một sừng, dài nghìn trượng, mở miệng lớn như chậu máu, cắn về phía vật thể ở đối diện không bằng cả giun dế, Vương Lương.

Cảm giác này giống như một cái hang động khổng lồ không đáy, đang tiến đến gần!

Khuôn mặt Vương Lương tràn đầy nỗi thất vọng, đột nhiên gã thu nhỏ thân hình, nhảy thẳng vào lò luyện đan kia!

Sau đó, lò luyện đan bị con giao long nuốt thẳng vào trong bụng.

Rồi... hắt xì một cái, nước mũi chảy thòng lòng, bắn chiếc lò luyện đan tầm thường và hơi bụi ra ngoài.

Trong mắt vẫn còn chút phẫn hận.

Lớn nhỏ không phải là vấn đề, quan trọng là nó muốn ăn cái con người Luyện Thần Kỳ, nhưng lại không ăn được!

Lò luyện đan kia mang theo dấu ấn xa xưa của môn phái lâu đời, thân là linh vật của nơi này, nỗi kính sợ môn phái cổ xưa luôn chảy trong máu, khắc trong xương cốt!

Dù có trăm vạn năm qua đi... nỗi kính sợ ấy, cũng sẽ không biến mất, tiếp tục chảy trong máu của bọn chúng.

Vương Lương có cảm giác mình đã đi dạo qua quỷ môn qua, gã thu nhỏ ro rúc trong lò luyện đan, nghe tiếng thú rổng khủng bố tám phương bốn hướng, không dám động đậy một tiếng nào!

Đến giờ, gã đã hiểu, lò luyện đan này... là một chí bảo thật sự!

Thậm chí có thể là một thánh khí cổ xưa siêu việt từ Thiên giới.

Điều này khiến tâm của Vương Lương trở nên hồ hởi, tuy gã không am hiểu luyện đan, nhưng không có nghĩa hắn không hiểu giá trị của lò luyện đan cực phẩm.

Nếu có thể ra ngoài bình an, rồi nghĩ cách mang lò luyện đan này theo, vậy... gã gần như đã lấy được giấy thông hành đi lại thiên giới trong tay rồi!

Nếu mang lò luyện đan này đi đấu giá tại Huyễn Thần Giới... chỉ e có thể đấu được một cái giá trên trời!

Nhưng ta không thể vào Huyễn Thần Giới, chuyện này... phải tính toán kỹ lưỡng.

Vương Lương ẩn thân trong lò luyện đan, tâm trí đang mộng trưởng về viễn cảnh tốt đẹp.

Nghĩ rằng gã trốn trong này, dù sao cũng sẽ chẳng có ai để ý tới gã.

Đúng là thế, lò luyện đan này, như một cảng tránh gió chân chính. tất cả sinh linh di tích này đều vòng qua nó mà đi.

Điều này khiến Vương Lương bình tĩnh lại vô cùng.......

Trong địa cung, Sở Mặc cũng nghe thấy được những âm thanh xao động bên ngoài, sau đó cũng cảm thấy một số sinh linh bắt đầu tấn công nơi này.

Ầm Ầm!

Ầm Ầm!

Từng đợt âm thanh ầm ầm vang lên.

Phong ấn tòa địa cung này mất từ lâu, căn bản không thể chịu nổi những đòn công kích của đám sinhlinh Đại Thừa Kỳ đấy.

Đúng lúc này...

Thí Thiên đang treo ở giữa không trung như nổi giận, bộc phát ra sát khí kinh thiên!

Sát khí ấy... bạo phát trong một tiếng oanh.

Xuyên qua tầng đất dầy, bắn thẳng ra ngoài.

Những sinh linh đang liều mạng công kích nơi này, gần như bị giết ngay trong tích tắc, có hơn một nửa bị nghiền nát thân thể.

Số còn lại, nơm nớp lo sợ, quỳ rạp trên đất, hoàn toàn không có nửa ý phản kháng.

Hai tiên cầm vừa rồi diễu võ dương oai dẫn đầu, gào lên bi thương, từ trên trời lao thẳng xuống phía dưới.

Đầu và thân cũng đồng thời lìa xa.

Hẳn là bị sát khí của Thí Thiên bộc phát chặt đứt đầu.

Con rết màu vàng vô cùng to lớn giống như dải núi màu vàng kia, vừa mới liều mạng va vào để mở cửa tòa đại điện, giờ khắc này... cũngkhông dám động đậy, giống như đã chết.

Những vết thương trên mình chảy ra vô vàn máu màu vàng giống như suối chảy ra bên ngoài.

Sau cùng chảy tụ lại thành một con sông màu vàng lớn.

Vỏ cứng cáp của con bọ cạp đen từng truy đuổi Sở Mặc kia bị vỡ vụn, bắn ra các hướng rồi thân thể vỡ vụn!

Nó không ngờ bị sát khí bộc phát của Thí Thiên làm nát vụn cơ thể như thế!

Các sinh linh khác bị sát khí bao phủ trong không trung càn quét.

Gần như đem tất cả sinh linh chém giết tại chỗ!

Kinh người nhất là, Thí Thiên điên cuồng chếm giết những sinh linh ở di tích này như vậy, nhưng lại chẳng có một sinh linh nào dám khởi xướng phản kháng lại!

Tất cả sinh linh đều quỳ rạp người tại chỗ.

Trong địa cung, huyết nguyệt Hỗn Độn cực kỳ phẫn nộ, bộc phát ra khí tức Hỗn Độn điên cuồng.

Nhưng tất cả đều bị Hỗn Độn Hồng Lô và Thương Khung Thần Giám cản lại.

Hỗn Độn Hồng Lô còn tung Tam Muội chân hỏa ra, luyện hóa khí tức Hỗn Độn ùng ục.

Tam Muội chân hỏa lúc ban đầu dường như hơi sợ hãi.

Ánh lửa le lói không chừng, nhưng dưới sự che chở của Hỗn Độn Hồng Lô, cũng dần dần vững vàng trở lại.

-----o0o-----

Chương 1106: Hỗn độn (2)

Chương 1106: Hỗn độn (2)

Vù!

Khí tức huyết nguyệt Hỗn Độn bắn về phía Sở Mặc càng trở nên nguy hiểm!

Từng luồng khí Hỗn Độn, gần như thực thể.

Đồng thời, nó còn truyền đi một ý thần niệm:

- Cút đi!

Sở Mặc cắn răng.

Không rên một tiếng, trong con ngươi chỉ lộ ra một ánh lạnh lùng:

- Dựa vào cái gì?

- Loiaj sinh linh thấp kém như ngươi có tư cách gì mà sở hữu Thương Khung Thần Giám?

Buông Thương Khung Thần Giám, buông Hỗn Độn Hồng Lô, buông thanh phá đao Thí Thiên... ta tha ngươi một mạng, cút đi!

Thần niệm của huyết nguyệt hỗn độn vô cùng mạnh mẽ hống hách, kiêu ngạo.

Lúc này, Thí Thiên vẫn lẳng lặng treo ở không trung bỗng chuyển động!

Vù!

Nó trực tiếp đâm một đao về phía huyết nguyệt Hỗn Độn.

Vù!

Huyết nguyệt Hỗn Độn bỏ chạy, không muốn bị Thí Thiên chạm trúng.

Sở Mặc nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, trong lòng tự nhủ đây là thần khí tự đánh nhau?

Quả thực sự việc là thế, ba viên huyết nguyệt trên Thương Khung Thần Giám thời khắc ngày rốt cục cũng có chút động tĩnh.

Mỗi một viênđều tỏa ra một lực lượng ôn hòa, ngăn cách Thí Thiên với huyết nguyệt Hỗn Độn.

Thân đao Thí Thiên trong giây lát bộc phát một lượng lớn sát khí khủng bố!

Lúc này, Thương Khung Thần Giám truyền đến một luồng thần niệm:

- Tha nó một lần đi, dù sao chúng ta và nó cũng có chung một nguồn gốc.

Đạo thần niệm này, Sở Mặc hoàn toàn không biết.

Hắn chỉ thấy Thí Thiên treo ở đấy, đột nhiên không động nữa, rồi sát khí trên thân dao cũng không thu về hết, như ẩn như hiện, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể chém một đao kinh hoàng.

Huyết nguyệt Hỗn độn bên kia cũng truyền lại ra một đạo thần niệm lạnh lùng:

- Nếu linh thức đã về, vì sao còn muốn làm nô lệ cho kẻ yếu đuối này?

Như vậy không bằng quay về!

Sát khí trên thân Thí Thiên đột nhiên tăng mạnh.

Thương Khung Thần Giám truyền lại ra một đạo thần niệm, giốngnhư ở cười khổ:

- Ngươi nhìn kỹ một chút, hắn thật sự là một kẻ yếu sao?

- Có mạnh... có mạnh hơn được Hỗn Độn không?

Huyết nguyệt Hỗn Độn giận dữ mắng mỏ:

- Đừng cho rằng ta không nhìn ra hắn là hậu nhân huyết mạch Tử Kim!

Như thế thì sao?

Ta còn nhìn ra hắn là thể chất Tổ Cảnh?

Như thế thì sao?

Loại huyết mạch này, loại thể chất này, loài người vô tri chưa thấy bao giờ?

Chúng ta có thể loại thiên tài nào chưa nhìn qua?

Nhưng cũng may bị chia tách.

Nếu không giờ ta lại giống với các ngươi.

Thân là một Tiên Thiên thần khí, lại khúm núm đi làm nô lệ cho cái đám sinh linh thấp bé này!

- Ngươi thì biết cái gì?

Ngươi là Hỗn Độn, dưới Thương Khung, không có đồ vật gì che dầu được ngươi, nhưng ngươi lại không nhìn thấy được sinh linh, dù sao... ngươi cũng không phải Thần Giám!

Thương Khung Thần Giám truyền đến thần niệm.

Huyết nguyệt Hỗn Độn cười lạnh: "Thì sao?

Bản tôn không quan tâm!

"

- Hắn, là Ngũ Hành Đạo Cơ.

Rốt cuộc Thương Khung Thần Giám cũng mở miệng.

- Ha ha ha ha, Ngũ Hành Đạo cơ thì sao...

Hả?

Ngươi nói cái gì?

Ngươi nói cái tên loài người yếu đuối không chịu nổi được một đòn... là cái gì?

Trong tiếng cười lạnh của huyết nguyệt Hỗn Độn, đột nhiên điên cuồng truy hỏi.

- Hắn là Ngũ Hành Đạo cơ!

Thương Khung Thần Giám lập lại.

Khuôn mặt Vương Lương tràn đầy nỗi thất vọng, đột nhiên gã thu nhỏ thân hình, nhảy thẳng vào lò luyện đan kia!

Sau đó, lò luyện đan bị con giao long nuốt thẳng vào trong bụng.

Rồi... hắt xì một cái, nước mũi chảy thòng lòng, bắn chiếc lò luyện đan tầm thường và hơi bụi ra ngoài.

Trong mắt vẫn còn chút phẫn hận.

Lớn nhỏ không phải là vấn đề, quan trọng là nó muốn ăn cái con người Luyện Thần Kỳ, nhưng lại không ăn được!

Lò luyện đan kia mang theo dấu ấn xa xưa của môn phái lâu đời, thân là linh vật của nơi này, nỗi kính sợ môn phái cổ xưa luôn chảy trong máu, khắc trong xương cốt!

Dù có trăm vạn năm qua đi... nỗi kính sợ ấy, cũng sẽ không biến mất, tiếp tục chảy trong máu của bọn chúng.

Vương Lương có cảm giác mình đã đi dạo qua quỷ môn qua, gã thu nhỏ ro rúc trong lò luyện đan, nghe tiếng thú rổng khủng bố tám phương bốn hướng, không dám động đậy một tiếng nào!

Đến giờ, gã đã hiểu, lò luyện đan này... là một chí bảo thật sự!

Thậm chí có thể là một thánh khí cổ xưa siêu việt từ Thiên giới.

Điều này khiến tâm của Vương Lương trở nên hồ hởi, tuy gã không am hiểu luyện đan, nhưng không có nghĩa hắn không hiểu giá trị của lò luyện đan cực phẩm.

Nếu có thể ra ngoài bình an, rồi nghĩ cách mang lò luyện đan này theo, vậy... gã gần như đã lấy được giấy thông hành đi lại thiên giới trong tay rồi!

Nếu mang lò luyện đan này đi đấu giá tại Huyễn Thần Giới... chỉ e có thể đấu được một cái giá trên trời!

Nhưng ta không thể vào Huyễn Thần Giới, chuyện này... phải tính toán kỹ lưỡng.

Vương Lương ẩn thân trong lò luyện đan, tâm trí đang mộng trưởng về viễn cảnh tốt đẹp.

Nghĩ rằng gã trốn trong này, dù sao cũng sẽ chẳng có ai để ý tới gã.

Đúng là thế, lò luyện đan này, như một cảng tránh gió chân chính. tất cả sinh linh di tích này đều vòng qua nó mà đi.

Điều này khiến Vương Lương bình tĩnh lại vô cùng.......

Trong địa cung, Sở Mặc cũng nghe thấy được những âm thanh xao động bên ngoài, sau đó cũng cảm thấy một số sinh linh bắt đầu tấn công nơi này.

Ầm Ầm!

Ầm Ầm!

Từng đợt âm thanh ầm ầm vang lên.

Phong ấn tòa địa cung này mất từ lâu, căn bản không thể chịu nổi những đòn công kích của đám sinhlinh Đại Thừa Kỳ đấy.

Đúng lúc này...

Thí Thiên đang treo ở giữa không trung như nổi giận, bộc phát ra sát khí kinh thiên!

Sát khí ấy... bạo phát trong một tiếng oanh.

Xuyên qua tầng đất dầy, bắn thẳng ra ngoài.

Những sinh linh đang liều mạng công kích nơi này, gần như bị giết ngay trong tích tắc, có hơn một nửa bị nghiền nát thân thể.

Số còn lại, nơm nớp lo sợ, quỳ rạp trên đất, hoàn toàn không có nửa ý phản kháng.

Hai tiên cầm vừa rồi diễu võ dương oai dẫn đầu, gào lên bi thương, từ trên trời lao thẳng xuống phía dưới.

Đầu và thân cũng đồng thời lìa xa.

Hẳn là bị sát khí của Thí Thiên bộc phát chặt đứt đầu.

Con rết màu vàng vô cùng to lớn giống như dải núi màu vàng kia, vừa mới liều mạng va vào để mở cửa tòa đại điện, giờ khắc này... cũngkhông dám động đậy, giống như đã chết.

Những vết thương trên mình chảy ra vô vàn máu màu vàng giống như suối chảy ra bên ngoài.

Sau cùng chảy tụ lại thành một con sông màu vàng lớn.

Vỏ cứng cáp của con bọ cạp đen từng truy đuổi Sở Mặc kia bị vỡ vụn, bắn ra các hướng rồi thân thể vỡ vụn!

Nó không ngờ bị sát khí bộc phát của Thí Thiên làm nát vụn cơ thể như thế!

Các sinh linh khác bị sát khí bao phủ trong không trung càn quét.

-----o0o-----

Chương 1107: Đã thành tinh (1)

Chương 1107: Đã thành tinh (1)

Gần như đem tất cả sinh linh chém giết tại chỗ!

Kinh người nhất là, Thí Thiên điên cuồng chếm giết những sinh linh ở di tích này như vậy, nhưng lại chẳng có một sinh linh nào dám khởi xướng phản kháng lại!

Tất cả sinh linh đều quỳ rạp người tại chỗ.

Trong địa cung, huyết nguyệt Hỗn Độn cực kỳ phẫn nộ, bộc phát ra khí tức Hỗn Độn điên cuồng.

Nhưng tất cả đều bị Hỗn Độn Hồng Lô và Thương Khung Thần Giám cản lại.

Hỗn Độn Hồng Lô còn tung Tam Muội chân hỏa ra, luyện hóa khí tức Hỗn Độn ùng ục.

Tam Muội chân hỏa lúc ban đầu dường như hơi sợ hãi.

Ánh lửa le lói không chừng, nhưng dưới sự che chở của Hỗn Độn Hồng Lô, cũng dần dần vững vàng trở lại.

Vù!

Khí tức huyết nguyệt Hỗn Độn bắn về phía Sở Mặc càng trở nên nguy hiểm!

Từng luồng khí Hỗn Độn, gần như thực thể.

Đồng thời, nó còn truyền đi một ý thần niệm:

- Cút đi!

Sở Mặc cắn răng.

Không rên một tiếng, trong con ngươi chỉ lộ ra một ánh lạnh lùng:

- Dựa vào cái gì?

- Loiaj sinh linh thấp kém như ngươi có tư cách gì mà sở hữu Thương Khung Thần Giám?

Buông Thương Khung Thần Giám, buông Hỗn Độn Hồng Lô, buông thanh phá đao Thí Thiên... ta tha ngươi một mạng, cút đi!

Thần niệm của huyết nguyệt hỗn độn vô cùng mạnh mẽ hống hách, kiêu ngạo.

Lúc này, Thí Thiên vẫn lẳng lặng treo ở không trung bỗng chuyển động!

Vù!

Nó trực tiếp đâm một đao về phía huyết nguyệt Hỗn Độn.

Vù!

Huyết nguyệt Hỗn Độn bỏ chạy, không muốn bị Thí Thiên chạm trúng.

Sở Mặc nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, trong lòng tự nhủ đây là thần khí tự đánh nhau?

Quả thực sự việc là thế, ba viên huyết nguyệt trên Thương Khung Thần Giám thời khắc ngày rốt cục cũng có chút động tĩnh.

Mỗi một viênđều tỏa ra một lực lượng ôn hòa, ngăn cách Thí Thiên với huyết nguyệt Hỗn Độn.

Thân đao Thí Thiên trong giây lát bộc phát một lượng lớn sát khí khủng bố!

Lúc này, Thương Khung Thần Giám truyền đến một luồng thần niệm:

- Tha nó một lần đi, dù sao chúng ta và nó cũng có chung một nguồn gốc.

Đạo thần niệm này, Sở Mặc hoàn toàn không biết.

Hắn chỉ thấy Thí Thiên treo ở đấy, đột nhiên không động nữa, rồi sát khí trên thân dao cũng không thu về hết, như ẩn như hiện, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể chém một đao kinh hoàng.

Huyết nguyệt Hỗn độn bên kia cũng truyền lại ra một đạo thần niệm lạnh lùng:

- Nếu linh thức đã về, vì sao còn muốn làm nô lệ cho kẻ yếu đuối này?

Như vậy không bằng quay về!

Sát khí trên thân Thí Thiên đột nhiên tăng mạnh.

Thương Khung Thần Giám truyền lại ra một đạo thần niệm, giốngnhư ở cười khổ:

- Ngươi nhìn kỹ một chút, hắn thật sự là một kẻ yếu sao?

- Có mạnh... có mạnh hơn được Hỗn Độn không?

Huyết nguyệt Hỗn Độn giận dữ mắng mỏ:

- Đừng cho rằng ta không nhìn ra hắn là hậu nhân huyết mạch Tử Kim!

Như thế thì sao?

Ta còn nhìn ra hắn là thể chất Tổ Cảnh?

Như thế thì sao?

Loại huyết mạch này, loại thể chất này, loài người vô tri chưa thấy bao giờ?

Chúng ta có thể loại thiên tài nào chưa nhìn qua?

Nhưng cũng may bị chia tách.

Nếu không giờ ta lại giống với các ngươi.

Thân là một Tiên Thiên thần khí, lại khúm núm đi làm nô lệ cho cái đám sinh linh thấp bé này!

- Ngươi thì biết cái gì?

Ngươi là Hỗn Độn, dưới Thương Khung, không có đồ vật gì che dầu được ngươi, nhưng ngươi lại không nhìn thấy được sinh linh, dù sao... ngươi cũng không phải Thần Giám!

Thương Khung Thần Giám truyền đến thần niệm.

Huyết nguyệt Hỗn Độn cười lạnh: "Thì sao?

Bản tôn không quan tâm!

"

- Hắn, là Ngũ Hành Đạo Cơ.

Rốt cuộc Thương Khung Thần Giám cũng mở miệng.

- Ha ha ha ha, Ngũ Hành Đạo cơ thì sao...

Hả?

Ngươi nói cái gì?

Ngươi nói cái tên loài người yếu đuối không chịu nổi được một đòn... là cái gì?

Trong tiếng cười lạnh của huyết nguyệt Hỗn Độn, đột nhiên điên cuồng truy hỏi.

- Hắn là Ngũ Hành Đạo cơ!

Thương Khung Thần Giám lập lại.

Sở Mặc vẫn đứng tại chỗ, liều mạng chống cự lại áp lực khó có thể tưởng tượng này, thể chất Tổ Cảnh của hắn...

đã bắt đầu nứt nẻ dần dần.

Giờ hắn đang do dự, có nên lấy phân thân kia lấy ra không?

Đúng lúc này, áp lực bốn phương tám hướng chợt giảm nhẹ.

Sau đó, Sở Mặc thấy huyết nguyệt Hỗn Độn kia vèo một cái, bay đến trước mặt hắn.

Keng!

Loáng một cái Thí Thiên ở trước mặt Sở Mặc.

Huyết nguyệt Hỗn Độn hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không tiếp tục tới gần Sở Mặc.

Mà trực tiếp truyền ra một đạo thần niệm đến tinh thần của Sở Mặc.

- Ngươi...

Là Ngũ Hành Đạo cơ?

- Liên quan đếch gì đến ngươi?

Sở Mặc lạnh lùng trả lời một câu.

- Ai chà, cá tính đấy nhỉ.

Nhưng bản tôn không thích nhấtloại sinhlinh như ngươi!

Chẳng có bản lĩnh gì, lại tỏ ra cá tính lắm!

Sao Thượng Thiên lại sinh ra được loại sinh linh vừa vô dụng, gầy yếu, nhát gan, yếu đuối, ích kỷ, âm hiểm, ác độc... nhưng lại bày đặt cá tính nhỉ?

Vì sao?

Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm nhìn miếng bánh lớn trước mặt...

Lúc này huyết nguyệt Hỗn Độn, giống như một cái bánh lớn vàng óng ánh tròn vành vạnh.

Nhưng trên mình lại tỏa ra ánh sáng màu đỏ máu.

Sở Mặc rất khó tưởng tượng, nhiều lời ác độc như vậy, lại có thể từ trong miệng của khí vật phun ra...

ách, nó không có miệng, vọng từ trên người nó.

Đây thực sự là vột khí vật?

Sở Mặc rất khó tưởng tượng, nếu ba viên huyết uyệt Như Ý, Tị Họa, Nhập Địa mà thế này, hắn có thể coi chúng thành chí bảo hay không?

- Không nói gì sao?

Sợ à?

Huyết nguyệt Hỗn Độn tiếp tục khiêu khích nói:

- Sinh linh yếu đuối vô năng!

Sao Ngũ Hành Đạo cơ lại hiện trên người của ngươi?

Con ngươi Sở Mặc chợt hiện lên một ánh sáng lạnh, lạnh lùng hỏi:

- Thí Thiên, ngươi chém nát nó cho ta được không?

- Đừng...

Thương Khung Thần Giám ở bên kia, đột nhiên phát ra âm thanh hư vô mờ mịt.

Có lẽ đây là thanh âm đầu tiên Sở Mặc nghe rõ ràng.

Thanh âm giống như ảo giống như thực, hư vô mờ mịt.

Thậm chí sẽ cho người hoài nghi là thanh âm trong biển thần thức vang lại.

Nhưng đây rõ ràng... là thanh âm chân thực.

Bởi vì trong địa cung, còn vọng lại tiếng vang của nó.

- Hỗn Độn rời khỏi chúng ta quá lâu, hơn nữa... nó hơi hỗn...

Thanh âm hư vô mờ mịt tiếp tục vang lên.

- Ngươi là ai?

Sở Mặc cau mày hỏi:

- Ngươi là Thương Khung Thần Giám sao?

- Không sai.

Thanh âm hư vô mờ mịt trở nên có chút trầm thấp:

- Đúng là ta.

- Các ngươi đều là đại thần khí cao cao tại thượng, là một trong mười đại bảo vật thiên giới trong truyền thuyết.

Huyết nguyệt Hỗn Độn hừ lạnh một tiếng.

Sở Mặc không để ý đến.

Nói tiếp:

- Những năm nay, nhờ có các ngươi, ta mới có thể thuận buồm xuôi gió đi cho hôm nay, và lúc đối địch, ta tuyệt đối không thấy lo lắng, là các ngươi... cho ta dũng khí!

-----o0o-----

Chương 1108: Đã thành tinh (2)

Chương 1108: Đã thành tinh (2)

- Dựa vào vật khác... có bản lĩnh gì?

Huyết nguyệt Hỗn Độn cười lạnh.

Sở Mặc vẫn không để ý tới nó, tiếp tục nói:

- Có đôi khi ta thường nghĩ, Sở Mặc ta, có tài cán gì mà vừa ra đời có được bảo vật Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô.

Chuyện này, có lẽ liên quan đến thân thế của ta, có lẽ... là người nhà đã đặt các ngươi trên người ta.

Có lẽ, là nguyên nhân khác.

Dù sao ta nghĩ, cứ coi đây là duyên.

- Không biết xấu hổ!

Huyết nguyệt Hỗn Độn nói.

- Ngươi bớt nói hai câu đi được không?

Một thanh âm trong trẻo và tức giận từ trên mình Thương KhungThần Giám vang lên.

Không ngờ có thể nghe ra được giới tính!

Hoàn toàn bất đồng với thanh âm hư vô mờ mịt kia của Thương Khung Thần Giám.

Thanh âm này giống như của một thiếu nữ hoạt bát mươi sau tuổi vậy..

- Đừng tưởng rằng ngươi tách chúng ta ra từ sớm, chứng tỏ ngươi lợi hại!

Mười vòng huyết nguyệt, chẳng ai kém ai, ai cũng có sở trường riêng.

Ngươi kiêu ngạo, ngông cuồng cái gì?

Thanh âm nữ tử lạnh lùng, hung hăng trách cứ.

Kỳ quái là, huyết nguyệt Hỗn Độn lại ngậm miệng không nói mộtlời!

Một câu phản bác cũng không có!

Sau đó, thanh âm nữ tử lại vang lên:

- Chủ nhân, thiếp thân Như Ý.

- Ngươi là huyết nguyệt Như Ý?

Trên mặt của Sở Mặc, lộ ra một tia nụ cười đàm đạm:

- Mấy năm nay, thiệt thòi cho ngươi rồi.

- Chủ nhân không cần nói như vậy, thiếp thân biết người muốn nóigì.

Là chúng ta cần chủ nhân, không phải chủ nhân cần chúng ta.

Thanh âm nữ tử trở nên dịu trở nên dịu dàng:

- Thân thế chủ nhân là một điều cấm kỵ, ít nhất đến giờ người không thể truy tìm chân tướng của người.

Nhưng sự thật có khả năng lớn rất khác với tưởng tượng của người.

Nhưng dù như thế nào, cũng là chúng ta cần chủ nhân.

Nữ tử nói xong, thanh âm lại trở nên nghiêm nghị:

- Hỗn độn, nếu như ngươi không muốn thì đi đi!

Tình nghĩa huynh muội chúng ta, từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt!

Sở Mặc nghe được trợn mắt há hốc mồm, thầm nghĩ: "Không phảimười vòng huyết nguyệt trên mười đại thần khí thượng cổ sao?

Không phải đồ vật sao?

Chẳng lẽ sau khi đồ vật sinh ra linh trí, cũng có huynh muội giống nhân loại?

Lúc này, huyết nguyệt Hỗn Độn mở miệng nói:

- Như ý, ta không có ý như thế...

Chẳng qua là ta cảm thấy, một người như vậy không đáng chúng ta đi theo.

Chúng ta lúc trước...

- Câm miệng!

Huyết nguyệt Như Ý lạnh lùng mở miệng:

- Nếu ngươi không nể tình nghĩa huynh muội chúng ta, thì đi đi.

Hiện giờ sẽ không ai rời ngươi.

Mặc dù năm đó là Thí Thiên phân khai chúngta, nhưng ta không hận nó.

Dù sao Thí Thiên khi đó...

Huyết nguyệt Như Ý nói đến đây, không tiếp tục nói nữa, mà nói sang chuyện khác:

- Hiện giờ hy vọng muốn đi được bước kia đều ở thân chủ trên, nếu như ngươi nguyện ý, mau chóng tự phong tu vi, trở về Thương Khung Thần Giám.

Sau đó câm miệng lại!

Lúc này, một giọng nói, trong Hỗn Độn Hồng Lô phát ra:

- Khụ khụ...

- Ngươi câm miệng!

Huyết nguyệt Hỗn Độn rít gào nói:

- Cái khối tách ra từ người ta không có tư cách chen vào nói!

- ...

Sở Mặc bối rối, trong lòng tự nhủ, cái quái quỷ gì thế này!

Những thần khí trên người mình thành tinh từ lâu rồi sao?

Bao nhiêu năm mang trên người mà mình không hề biết linh tính của chúng đã mạnh đến mức này.

Thế này có gì khác với nhân loại đâu?

- Hỗn độn, trở về đi.

Thương Khung Thần Giám lại vang lên một giọng nói:

- Đi theo chủ nhân, cùng lắm chúng ta tự phong bế mười ngàn năm, chắc chắn sẽ có cơ hội.

Nhưng nếu tự tách ra, kia hy vọng chỉ e ở tận nơi xa vời.

- Đúng vậy, trở lại đi.

Một giọng nói khác, cũng từ trên thân Thương Khung Thần Giám vang lên.

Cuối cùng, thanh âm hư vô mờ mịt kia của Thương Khung Thần Giám lại vang lên:

- Thập nguyệt quy nhất, mới có thể thành đạo.

- Được rồi!

Cuối cùng, sau khi huyết nguyệt Hỗn Độn trầm mặc hồi lâu, cũng phát ra một tiếng bất đắc dĩ thở dài:

- Ta tự phong!

Nói xong, hóa thành một luồng sáng, vùi đầu vào giữa Thương Khung Thần Giám.

Lúc này Thương Khung Thần Giám, lại biến hóa cỡ một bàn tay, giống như tấm gương tầm thường.

Mười lỗ nhỏ ở viền cạnh đã có bốnđiểm sáng, như được khảm bốn viên hồng ngọc rực rỡ

Thí Thiên keng một tiếng, bay về giữa Thương Khung Thần Giám.

Hỗn Độn Hồng Lô cũng vô thanh vô tức bay trở về.

Sở Mặc bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng trước mắt tối sầm, không ngờ hôn mê ngay lập tức

Khi Sở Mặc... tỉnh lại, phát hiện mình vẫn nằm ở giữa địa cung kia như cũ, nhưng trong đầu, rõ ràng mất đi một đoạn trí nhớ.

- Sao đột nhiên mình lại ngất đi?

Sở Mặc cau mày, lấy tay vò đầu, thì thào nói:

- Hình như...

Thương Khung Thần Giám phát hiện nơi này có bảo vật, sau đó mình kích hoạt huyết nguyệt Nhập Địa, tiến sâu vào địa cung này, sau đó...

Sau đó xảy ra chuyện gì?

Trên mặt của Sở Mặc tràn đầy vẻ kinh ngạc, bởi vì hắn hoàn toàn nghĩ không ra rốt cuộc sau khi bước vào địa cung này đã xảy ra chuyệngì.

Sở Mặc muốn cùng Thương Khung Thần Giám nói chuyện một chút, nhưng kinh ngạc phát hiện... không ngờ không cách nào kết nối Thương Khung Thần Giám.

Điều này khiến cho Sở Mặc kinh hãi, vội vàng cúi đầu, nhìn về phía lồng ngực của mình.

Nơi đó, dấu ấn Thương Khung Thần Giám vẫn còn!

Nhưng hình dáng của khối ngọc lại khác hơn so với trước kia.

Hiện giờ trên bộ ngực hắn... giống như một hình xăm, lớn khoảng lòng bàn tay, như là một cái gương.

Mặt trên khắc những hoa vắn phức tạp, bởi vì ở trog góc không mấy rõ ràng.

Nhưng để ý kỹ, vẫn sẽ có cảm giác đầu váng mắt hoa như cũ.

Ngoài vòng gương, có mười cái lỗ nhỏ, trong đó có bốn lỗ được khảm viên châu giống như màu ngọc màu hồng, Tuy cùng hoa văn, nhưng bốn viên châu màu giống như bảo ngọc, lại cho người ta một cảm giác vô cùng sinh động.

- Hả?

Chẳng lẽ...

Thương Khung Thần Giám...

đã tìm được viên huyết nguyệt thứ tư ở đây?

Sở Mặc cau mày, trong lòng dâng lên một cảm giác kinh ngạc kỳ dị, vốn hắn nghĩ sau khi vào trong địa cung, nhất định sẽ xảy ra không ít chuyện.

Nhưng tại sao hắn lại chẳng nhớ được điều gì?

- Trí nhớ của mình... có người động vào!

Sở Mặc nhìn viên huyết nguyệt thứ tư vừa mới thêm vào, cuối cùng cũng chắc chắn một chuyện.

Rồi trầm giọng nói:

- Thương Khung Thần Giám, có phải là ngươi giở trò quỷ không?

Thương Khung Thần Giám vô thanh vô tức, không đáp lại.

Sở Mặc khóe miệng co quắp rút ra, sau đó đem thần thức rót vàoThương Khung Thần Giám, thế giới bên trong lập tức hiện ra trong thần thức của Sở Mặc.

U Minh Hồ rộng lớn, giống như một viên minh châu.

Khảm trong thế giớ bên trong của Thương Khung Thần Giám.

-----o0o-----

Chương 1109: Thương Khung Thần Giám biến mất

Chương 1109: Thương Khung Thần Giám biến mất

Cá Tạo Hóa ở bên, một đà lớn phổng phao nằm an tĩnh dưới đáy hồ.

Phân thân hoàn mỹ đứng ở phía bên hồ, giống như ngưng mắt trông về phía xa.

Thức tế hiện giờ nó chỉ là một thân thể không có suy nghĩ, nguyên thần thứ hai của Sở Mặc chưa đủ mạnh.

Tuy rằng có thể rời khỏi thần thể du ngoạn nhưng vẫn còn giới hạn thời igan và khoảng cách.

Đến khi nào có nguyên thần thứ hai đủ mạnh, mới có thể rời khỏi bản tôn hoàn toàn, bước vào phân thân thứ hai.

Thật muốn để phân thân tự đi vào Huyễn Thần Giới để tu luyện, chỉ sợ ít nhất cũng phải đợi đến khi Sở Mặc đến Phi Thăng Kỳ, nguyên thần thứ hai mới có mạnh đến độ như vậy.

Điểm này có chút không giống với ý định ban đầu của Sở Mặc, cũng là điều bình thường.

Dù sao Sở Mặc lúc ấy vẫn chưa đạt tới cảnh giới hiện tại.

Có những chuyện, chỉ khi đạt tới được những cảnh giới nhất định mới có thể hiểu rõ.

Cây nguyên tố Thánh quả mọc lẻ loi ở nơ đó, nhưng trên cành xuất hiện không ít nụ hoa, chắc không cần nhiều năm nữa là có thể nở hoa kết trái.

Hỗn Độn Hồng Lô, dưới tàng cây nguyên tố Thánh quả.

Tam Muội chân hỏa ở phía dưới Hỗn Độn Hồng Lô lập lòe như ẩn như hiện.

Thí Thiên lẳng lặng treo ở giữa không trung, vô thanh vô tức, bất chợt có lưu quang hiện lên.

Mấy quyển điển tịch, đều để ở trên giá sách bên kia.

Ngoài ra, c òn có một ít cực phẩm Thiên Tinh Thạch, đây là thù lao Sở Mặc có được từ Linh Đan Đường.

Chỗ kia lúc trước ở biển nham thạch nóng chảy toàn bộ cũng đã hoàn toàn tiêu hao sạch sẽ rồi.

Phù.

Sở Mặc thở phào một cái, tuy rằng hắn không rõ ràng lắm sau khi nhập vào địa cung đã xảy ra chuyện gì, nhưng rõ ràng nơi này đã xảy ra không ít chuyện.

Hiện giờ ngay cả Thương Khung Thần Giám cũng trầm mặc.

Mười phần thì có đến tám chín phần là trong lúc mình hôn mê, nó giở trò quỷ.

Nhưng Thương Khung Thần Giám không nói, Sở Mặc tự nhiên cũng không có cách chứng thực chuyện này.

Cả viên hung mới này nữa, là huyết nguyệt gì?

Sở Mặc thử kích hoạt rồi viên huyết nguyệt này một chút.

Rồi... một luồng khí tức hỗn độn, tỏa ra từ viên huyết nguyệt này, vòng quanh người của Sở Mặc một vòng, rồi biến mất trong thân thể của Sở Mặc.

Tiếp theo Sở Mặc kinh ngạc phát hiện, thể chất và huyết mạch của mình... dường như bị che lại!

Không phải phong ấn, mà giống như che đậy ẩn nấp!

- Khí tức này chẳng lẽ đây là huyết nguyệt hỗn độn?

Trên mặt của Sở Mặc lộ ra vẻ mặt giật mình, sau đó lẩm bẩm nói:

- Không ngờ nó có thể che dấu thể chất và huyết mạch của ta, nói như vậy, về sau ccó lẽ sẽ không có nhiều sinh linh hùng mạnh truy đuổi để ăn thịt ta?

Điều này với Sở Mặc là nói, quả thật là một itn tức vô cùng tốt.

Nhưng Thương Khung Thần Giám chẳng biết tại sao lại trầm mặc, không thể kết nối được với nó, cũng không đáp lại bất cứ lời nào.

Điều này làm cho Sở Mặc cảm thấy rất mù mờ, và ít nhiều cũng có phiền muộn.

Hắn quả thực đã quen ỷ lại vào mấy món thần khí trên người này rồi.

Không có Thương Khung Thần Giám, hắn không có khả năng lúc gặp địch nhân dễ dàng nắm giữ tình hình đối phương như vậy, càng không khả năng có được nhiều bảo vật đến vậy; không có Hỗn Độn Hồng Lô, hắn cũng không khả năng tạo quan hệ với Linh Đan Đường.

Bởi vì nói đến luyện đan, trình độ của hắn khẳng định chẳng kém so vớiThẩm Tinh Tuyết là bao.

Nhưng chuyện trên thế gian này, có lực quả thực không công bằng như vậy.

Nói thí dụ như có người vừa ra đời, đã có được của cải người khác kiếm mấy đời cũng không ra; nói thí dụ như ở tu hành giới, có người còn trong bụng mẹ đã được tẩm bổ đủ các loại cực phẩm dược liệu, vừa trào đời đã trở thành một cái tuyệt thế thiên kiêu!

Lại so với mấy đệ tử đích xuất (con vợ cả) của mấy gia tộc lớn trên Thiên giới, lúc họ mười hai mươi tuổi, phần lớn đã đạt đến cảnh giới ĐạiThừa Kỳ, Phi Thăng kỳ, thậm chí có người xuất sắc hơn, đã đạt đến Đại La Kim Tiên có những thành tự cao hơn!

Mà số đệ tử ấy ở trên Tiên giới, gần như không thể đạt được đến cảnh giới như vậy ở độ tuổi như vậy.

Còn Linh Giới thì càng kém hơn hơn!

Đệ tử đại tộc hơn hai mươi tuổi, có thể bước vào Kim Đan Đường Đại Đạo đã là nhân tài ưu tú khó gặp rồi.

Mà nhân giới thì càng không cần nói.

Hơn hai mươi tuổi, có thểthành Cửu Thiên võ giả cấp chín là một kỳ tích rồi!

Cho nên thế gian này không có gì đáng nói công bằng hay không.

Những lời như vậy, ở đâu lúc nào cũng có thể dễ dàng nghe được cả đống.

Chuyện đình đẳng của chúng sinh, chỉ là một nguyện vọng tốt đẹp mà thôi.

Dê nên bị sói ăn không?

Chuyện này đã không có gì nói công bằng hay không công bằng rồi.

Dê không biết nói, nó chỉ biết nỗ lực cố gắng.

Sự kỳ diệu của thế giới chính là ở đây, ai cũng có tìa năng chính mình, chỉ một lòng đòi hỏi công bằng, chỉ lãng phí năm tháng, lãng phí thời gian.

Đến cuối cùng khi tóc bạc đầu mới tỉnh ngộ: Tuổi trẻ không cố gắng, già tất bi thương.

Nhưng cố gắng giống nhau.

Dù ở đâu, thân phận gì, nỗ lực không lãng phí.

Cho nên, Thương Khung Thần Giám đột nhiên không thể kết nối được, cũng có nghĩa từ nay về sau Sở Mặc có thể sẽ không thể dùng nó để giám định cảnh giới của đối phương nữa, điều này quả thực khiến SởMặc có chút buồn bực.

Nhưng chưa đủ tới tuyệt vọng.

Kỳ thật cảnh giới của Sở Mặc đã không ngừng tăng thêm.

Số lần hắn chủ động sử dụng Thương Khung Thần Giám đã ít hơn rất nhiều.

Thứ đồ vật ngoại lực này, có đương nhiên tốt, Sở Mặc sẽ không cố ý cự tuyệt hay lảng tránh.

Nhưng nếu không có, cũng không vì thế mà nổi giận thâm chí tuyệt vọng.

Cả chặng đường chông gai đầy khó khăn đến ngày hôm nay, Sở Mặc đã chuẩn bị tâm trạng một cường giả chân chính cần phải có.

- Dù chỉ có một người một dao thì cũng đâu có sao?

Trong mắt Sở Mặc hiện lên một tia sáng, nghịch chuyển ngũ sắc đạo đài trong đan điền, đào động lực lượng đất ngũ hành, độn thổ thần thông, xuất hiện bên ngoài.

Khóe miệng của hắn lộ ra vẻ tươi cười: Ngươi xem, giờ vẫn như cũ có thể sử dụng huyết nguyệt Nhập Địa, cho dù huyết nguyệt Nhập Địa tiêu hao chút ít, nhưng ta không dùng... không phải cũng như vậy sao?

Tại cửa lối vào di tích có rất nhiều đệ tử của U Minh Cổ giáo.

Một số người trẻ tuổi khá khẩn trương, đang trông trông ngóng ngóng.

Hơn nửa những tu sĩ lớn tuổi đều khá bình tĩnh.

Theo mấy người này, tu sĩ đi vào có thể còn sống trở ra đã là tốt rồi.

-----o0o-----

Chương 1110: Giờ thì không có

Chương 1110: Giờ thì không có

Dù còn sống, cũng chưa chắc đã có thu hoạch.

Không phải do bọn họ khinh thường đám tán tu kia, nhưng trước đây đã có nhiều đệ tử Huyết Ma Giáo cũng ngã xuống chỗ này rồi.

Thậm chí, trong đó có cả một trưởng lão ngoại môn Đại Thừa kỳ đỉnh cao nữa đó.

- Sư huynh, ngươi nói đám người kia có thể mang đến tin tốtkhông?

Một nữ tử khoảng ba mươi tuổi đứng nhìn cửa vào di tích, đôi mày thanh tú nhíu lại, vẻ mặt chờ đợi.

- Ha ha, đây là lần đầu tiên sư muội ra khỏi môn phái chấp hành nhiệm vụ như thế này phải không?

Một nam tử cao gầy nghe vậy cười cười, nhìn thiếu phụ phía trước.

Mặt nàng cũng không tệ, nhưng ngực lại bằng phẳng.

- Có thể sống sót đã là một kỳ tích rồi...

- Vậy...

đám người vừa rồi không phải đi chịu chết ư?

Mắt thiếu phụ mở lớn, nhìn nam tử cao gầy nói:

- Bọn họ đều biết mà.

- Chim chết vì ăn, người chết vì tiền.

Sư muội, ngươi ở lâu trong môn phái, lại có chức vị cao nên ngươi không thể hiểu được sự thiếu thốn của đám tán tu.

Những người đó có thể vì một chút tài nguyên mà bán đứng cha ruột hay giết người huynh đệ của mình, tặng tỷ muội cho người khác.

Thiếu phụ không dám tin, thì thào:

- Sao có thể như vậy được chứ?

- Nên với nhiệm vụ thuê thám hiểm di tích, luôn luôn có tán tu sẵnlòng đi chịu chết.

Dù bọn họ biết rõ trong di tích vô cùng nguy hiểm nhưng chỉ cần là người có lòng cầu tiến đều sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Thiếu phụ có chút đồng cảm:

- Bọn họ thật đáng thương!

- Đúng vậy, so họ với sư muội chẳng khác gì kẻ dưới đất người trên trời.

Nam tử cao gầy cười cười.

Thiếu phụ nhăn mi, dường như không muốn nói tiếp đề tài này nữa.

- Vì sao chúng ta vẫn tuyển người dù biết họ khó sống mà có sốngcũng chưa chắc thu được gì?

- Vẫn có người may mắn.

Lời ít mà ý nhiều, suy nghĩ một chút có thể hiểu được sự thật máu tanh băng giá trong câu nói thật kia.

Đúng vậy, lúc nào cũng có người gặp may.

Nhưng vấn đề là, cần bao nhiêu người, mới có một người may mắn?

Nhưng hiển nhiên, nam tử cao gầy chẳng cần phải quan tâm chuyện này.

Sở dĩ gã khách khí với thiếu phụ như vậy không phải vì tình đồng môn.

Nàng chỉ là một tiểu tu sĩ Nguyên Anh kỳ, nếu là người khác cùng cảnh giác, gã cũng chẳng buồn liếc mắt ý chứ.

Nhưng thiếu phụ này có thân phận đặc biệt.

Nghe nói nàng là một nữ nhân của trưởng lão có thực quyền trong U Minh Cổ giáo.

Nàng tới đây, bề ngoài là du sơn ngoạn thủy, thực chất là ngầm đại biểu cho hội trưởng lão, giám sát sự việc lần này.

Vì thế, nam tử cao gầy không dám bất kính.

Thân phận của gã ở U Minh Cổ giáo cũng không thấp, là một tâm phúc của trưởng lão có thực quyền khác nên gã cũng không cần tỏ ra nịnh nọt thiếu phụ này.

Lúc này, lối vào di tích có sự dao động, không gian hơi hơi vặn vẹo.

Thiếu phụ hưng phấn nói:

- Có người ra kìa!

Đám người hơi kinh ngạc.

Nam tử cao gầy thấy kỳ lạ, lẩm bẩm:

- Sao ra nhanh thế nhỉ?

Theo bọn họ, nhanh nhất cũng phải ba ngày mới có tán tu đi ra.

Những tán tu kia dám đi vào có nghĩa cũng không để ý lắm đến sinh tử.

Có lòng tham, họ không thể không tìm tòi vòng vo mấy lần, dễ gì mà rời khỏi.

- Hay tên này sợ chết nhỉ?

Một đệ tử U Minh Cổ giáo đứng gần nam tử cao gầy nói.

- Có lẽ không phải!

Một đệ tử khác nói.

- Trong di tích nhất định có đồ tốt.

Với trình độ của đám tán tu kia, không đào ba thước đất chỗ này mấy lần chắc không đi ra đâu.

- Đúng vậy.

Nam tử cao gầy gật đầu, nhìn chăm chú vào lối vào.

Không gian chỗ lối vào không ngừng dao động, như mặt hồ nổi sónglắn tăn.

Gợn sóng ngày một rõ ràng.

Một thân hình nhìn hơi gầy nhưng khá rắn rỏi từ trong đi ra.

Thiếu phụ nhìn người nọ không chớp mắt, mắt hơi lóe sáng, gò má ửng đỏ, thầm nghĩ: đúng là một thiếu niên anh tuấn.

Nam tử cao gầy và đám đệ tử nhìn chằm chằm Sở Mặc.

Một đệ tử đi lên, nhìn Sở Mặc nói:

- Khá ghê nha, có thể đi ra nhanh thế.

Ngươi thu hoạch được gì không?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta chẳng thu được gì.

Trong này chỗ nào cũng khó chơi.

- ...

Tên đệ tử sửng sốt, cau mày nhìn Sở Mặc:

- Chơi á?

- Ừ, chơi.

Sở Mặc vẻ mặt đương nhiên.

- Bên trong quá nguy hiểm.

Những người đó đều chết rồi.

Chẳng thú vị gì cả.

Ta sợ chết, nên chạy ra trước.

- Chết hết rồi à?

Nam tử cao gầy sửng sốt, hơi tiếc nuối.

Dù đã dự liệu được kết quả này nhưng vẫn không tránh khỏi thất vọng, thiếu hứng thú khoát tay:

- Được rồi. kiểm tra nhẫn trữ vật của hắn một chút.

Nếu không có vấn đề gì thì thả hắn đi.

Nam tử cao gầy nói xong, buồn bực xoay người ly khai.

Gã không muốn ở lại thêm một phút nào, chẳng buồn chào thiếu phụ kia nữa.

Dù sao cũng không có việc gì cả.

Nam tử cao gầy vừa đi, tên đệ tử trực tiếp lạnh mặt, ra vẻ cao cao tại thượng nhìn Sở Mặc, vẻ mặt ghét bỏ nói:

- Ngươi mở nhẫn trữ vật ra.

Kiểm tra xong thì cút đi.

Nói xong lại còn lẩm nhẩm thêm một câu.

- Toàn đồ rác rưởi...

Mắt Sở Mặc lóe một cái, cũng không nói gì, trực tiếp mở nhẫn trữ vật.

Tên đệ tử nhìn thoáng qua, nhỏ giọng nói:

- Ngươi dám nói dối?

- Đâu...

Sở Mặc ngẩn ra, lập tức nhìn thấy ánh mắt tham lam của tên đệ tử, hắn liền hiểu, thản nhiên nói:

- Ta không nói dối.

- Còn dám nói không.

Lúc ngươi đi vào, trong nhẫn rõ ràng chỉ có một gốc dược liệu rẻ tiền sao hiện tại lại có thêm mấy vật kia?

Tên đệ tử lạnh giọng nói.

Sở Mặc không nhịn được cười.

Hắn cũng chẳng coi trọng lắm mấy thứ trong nhẫn.

Đều là những thứ bình thường.

Đáng lẽ những thứ này chẳng thể lọt vào mắt tên đệ tử U Minh Cổ giáo nhưng chẳng hiểu sao tên này lại muốn chiếm thế nhỉ?

- Lúc trước khi bước vào ta đã đăng ký rồi.

Sở Mặc bình tĩnh đối đáp.

- Đăng ký cái gì?

Tên đệ tử lấy một bản đăng ký từ tên khác, tùy tay giở vài trang, sau đó xé luôn.

Giấy bị xé thành từng mảnh vụn nhỏ bay lả tả.

- Giờ thì không có.

Tên kia xé xong liền nói.

Thiếu phụ hơi nhíu mày, vẻ mặt mất hứng.

Dù nàng không thường xuyên ra ngoài, con người cũng đơn giản nhưng không ngốc đến nỗi không biết cái gì.

Chẳng qua, nàng luôn không muốn biểu hiện mặt anh minh của mình mà thôi.

Vì thế, những người ở đây đều nghĩ nàng đơn thuần dễ lừa dối.

Thiếu phụ cũng biết môn phái mình có không ít góc khuất, chỉ có điều môn phái lớn nào cũng không tránh khỏi có vài thành phần như vậy.

Nàng cũng chẳng ngăn lại được.

Bất quá, khi sự việc diễn ra trước mắt, đúng là khó nhìn.

Nhìn những người khác thờ ơ, thiếu phụ tức giận nghĩ: chắc bọn họ đã sớm quen kiểu này rồi.

Thanh danh của U Minh Cổ giáo chắc đã tồi tệ hơn so với tưởng tượng của nàng.

-----o0o-----

Chương 1111: Kẻ núp trong bóng tối

Chương 1111: Kẻ núp trong bóng tối

Không được, nàng nhất định phải ngăn lại.

Thiếu phụ vừa nghĩ, lại nghe thấy thanh niên đối diện nói:

- Ồ, ý của ngươi đồ trong nhẫn trữ vật đều lấy từ di tích ư?

Tên đệ tử gật đầu:

- Chẳng lẽ không đúng chắc?

Sở Mặc buồn cười.

Hắn đã có được thứ hắn muốn: hỗn độn huyết nguyệt, có thể giúp hắn che dấu huyết mạch và thể chất.

Có thể coi là đã có thu hoạch lớn.

Nói thật, đồ trong chiếc nhẫn trữ vật này có thể tạo nên sóng gió ở Linh giới nhưng ở Tiên giới cũng chỉ là thứ tầm thường, chẳng đáng giá là bao.

Sở Mặc còn không để nó trong mắt.

Sở Mặc nhìn tên đệ tử, thản nhiên nói:

- Được rồi.

Ta giao cả nhẫn trữ vật cho ngươi, giờ thả ta đi được chứ?

Nói xong, Sở Mặc lướt qua tên đệ tử đã dại ra, đủng đỉnh đi ra ngoài.

- Ngươi đứng lại cho ta!

Tên đệ tử hình như đột nhiên nhớ ra cái gì quát lên:

- Lập tức cởi hết đồ ra, ta nghi ngươi giấu đồ trong người.

Thiếu phụ nghe xong nhăn mặt.

Vừa rồi nàng đã thấy tên kia làm hơi quá, giờ thành quá đáng lắm rồi.

Cơ bản chính là ngang nhiên ức hiếp người khác.

Sở Mặc đứng đó, cảm giác được dao động cả trong tối lẫn ngoài sáng, khẽ thở dài:

- Bằng hữu, làm việc nên có mức độ.

Ngươi muốn nhẫn trữ vật, ta đã cho ngươi.

Dù ngươi không nhìn ra ta không thu được bảo vật trong di tích nhưng ta tin những người ở ngoài kia đều biết.

Làm ta khó xử, ngươi vui lắm sao?

Không ít người thấy kính nể Sở Mặc.

Họ thấy người thanh niên này chịu nhường nhịn, lui bước trước quái vật lớn như U Minh Cổ giáo nhưng vẫn khá thản nhiên, giữ thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, trước sau như một.

Sự gan dạ sáng suốt này khiến người khác khâm phục.

Tuy nhiên, Sở Mặc càng bình tĩnh, tên đệ tử kia càng không thoảimái.

Y muốn thanh niên này phải quỳ xuống khóc thét, không ngừng dập đập cầu xin y.

Có khi còn tự tát mình để y được vui.

Nhưng người này lại quá bình tĩnh, khiến y thấp thỏm không yên.

- Ngươi muốn chết phải không?

Tên đệ tử U Minh Cổ giáo âm trầm nhìn Sở Mặc:

- Ngươi có biết, hiện tại, chỉ cần ta ra lệnh, ngươi vĩnh viễn không thoát khỏi địa phương này được.

- Đồ ngươi muốn, ta đã cho ngươi.

Ngươi còn muốn thế nào?

Sở Mặc nhìn tên đệ tử hỏi.

- Ta muốn ngươi cởi sạch đồ, chứng minh không tư tàng gì hết.

- Đủ rồi!

Thiếu phụ tức đỏ mặt quát.

- Dừng ở đây đi, không ai được nói thêm nữa.

Thiếu phụ lại quay ra nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi có thể đi rồi.

Tên đệ tử kia nhíu mày, muốn nói gì đó nhưng vẫn nhìn qua vẻ mặt của nam tử cao gầy.

Nam tử cao gầy hơi lắc đầu.

Tên đệ mới không cam lòng cười lạnh:

- Tiểu tử, coi như ngươi gặp may.

Lần sau gặp, ngươi sẽ không có vận khí tốt như vậy đâu.

Sở Mặc nhìn tên đệ tử thật kỹ nói:

- Ta nhớ kỹ ngươi rồi.

Sau đó mỉm cười với thiếu phụ, xoay người rời đi.

Từ đầu đến cuối không có đại năng ẩn trong bóng tối của U Minh Cổ giáo nào ra mặt.

Những người đó đã dùng thần thức quét mấy lượt trên người Sở Mặc, nhưng không thấy gì.

Chỉ có tên đệ tử kia vẫn không cam tâm, vuốt chiếc nhẫn trữ vật trong tay, lẩm bẩm:

- Đúng là một tên nghèo kiết xác.

Khó lắm mới có cơ hội đi vào mà chưa gì đã ra rồi, còn chẳng kiếm được gì nữa.

Thiếu phụ nhìn y, thấy thật chán ghét nhưng không nói gì, xoay người sang một bên, không muốn nhập bọn với người vô sỉ như vậy.

Sở Mặc bước đi rất nhanh.

Hắn nhìn xung quanh một chút, bay về phương hướng Phật môn đánh dấu trên bản đồ.

Ta nhớ các ngươi rồi đó, U Minh Cổ giáo!

Con ngươi Sở Mặcthoáng qua một tia sắc lạnh.

Nếu không phải hắn đang vội tới Phật môn, chuyện này không dừng ở đây đâu.

Sở Mặc điều chỉnh tâm tình của mình khá nhanh.

Đến chiều ngày hôm sau, hắn đột nhiên cảm giác có người đang đuổi theo hắn.

Cảm giác này khá mơ hồ, cứ như đang dụ cá cắn câu, nếu không trông coi để ý cẩn thận sẽ không nhìn ra được.

- Ai đang bám theo mình thế nhỉ?

Sở Mặc hơi khó hiểu, chẳng lẽ là đệ tử của U Minh Cổ giáo hay người khác vậy?

Sau khi cảm nhận có người bám theo, Sở Mặc vẫn đi tiếp nhưng cẩn thận hơn rất nhiều.

Trừ khi là đại sư ở lĩnh vực truy tung, chứ người thường chắc chắn khó mà lần theo hành tung của hắn.

Nhưng có vẻ đối phương khá am hiểu truy tung.

Dù Sở Mặc cẩn thận thế nào, vẫn bị người kia đuổi theo vài ngày rồi.

Cứ thế, hai bên như có thỏa thuận ngầm.

Sở Mặc không chủ động tìm người kia, tên kia cũng không chủ động xuất hiện.

Sau vài ngày, Sở Mặc đã cách chỗ di tích U Minh Cổ giáo phát hiện khá xa.

Hắn đến một vùng đất xa lạ.

Đương nhiên, Sở Mặc chẳng quen thuộc chỗ nào ở Tiên giới cả.

Hắn đã đi đến đâu mà quen với không quen chứ.

Hắn vừa đi, vừa tu luyện, đồng thời không ngừng cường hóa đệ nhị Nguyên thần của mình.

Hiện tại, Sở Mặc thi thoảng có thể thôi thúc đệ nhị Nguyên thần hoạt động cách bản thể mấy trăm dặm rồi.

Nhưng đệ nhị Nguyên thần chỉ có thể xuất hiện ở chỗ tối hoặc khi về đêm.

Trước hừng đông, nó bắt buộc phải trở về bản thể.

Khi Sở Mặc tu luyện, dường như người đuổi theo đằng sau cũng dừng lại tu luyện.

Nhều ngày như vậy, Sở Mặc thậm chí đã quen với việc có người ở phía sau.

Nhưng hắn chưa bao giờ buông lỏng cảnh giác.

Đêm hôm nay, Sở Mặc khống chế xuất ra đệ nhị Nguyên thần, cho nó đi ngao du ở chỗ khác.

Đúng lúc này, đột nhiên có một luồng khí lạnh băng từ trên trời giáng xuống.

Luồng khí như một thanh kiếm sắc bén, chém thẳng đến đệ nhị Nguyên thần của Sở Mặc.

Đệ nhị Nguyên thần của Sở Mặc cũng cảm thấy được sự đau đớn.

Đối phương hùng mạnh ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Sở Mặc không chế đệ nhị Nguyên thần tránh bên này, tránh bên kia.

Nhưng luồng khí, ý niệm kia vẫn cứ bám riết nó không tha.

Sau đó, có một người bước ra từ bóng tối.

Con ngươi y lóe sáng, nhìn chăm chú vào đệ nhị Nguyên thần của Sở Mặc.

- Đệ nhị Nguyên thần của ngươi khá tốt.

Tu sĩ Luyện thần kỳ bình thường tuyệt đối không đạt được trình độ như thế này.

Sở Mặc nhìn người xa lạ trước mắt, nhíu mày nói:

- Ngươi là ai?

Tại sao lại đi theo ta mấy ngày qua?

- Ta là ai không quan trọng.

Quan trọng, ngươi là ai?

Giọng người đến hơi hờ hững.

- Ta chỉ là một tu sĩ Tiên giới bình thường.

Sở Mặc nhìn người kia nói tiếp:

- Hơn nữa, hình như chúng ta chẳng có thù oán gì thì phải?

- Đúng là chúng ta không có thù oán nhưng ngươi chưa chắc đã là một tu sĩ Tiên giới bình thường.

Người này nhìn Sở Mặc nói:

- Tuy ta không biết ngươi làm bằng cách nào nhưng ta có thể khẳng định, trên người ngươi có một không gian trữ vật khác.

-----o0o-----

Chương 1112: Đánh bại tu sĩ Đại thừa kỳ

Chương 1112: Đánh bại tu sĩ Đại thừa kỳ

- Ngươi là người của U Minh Cổ giáo à?

Sở Mặc hỏi.

- Nếu vậy, ngươi càng hiểu ta không có cái gì khác chứ?

- Không, ta không tin.

Người này lắc đầu.

- Ta đã nhìn chiếc nhẫn trữ vật kia.

Có một ít dược liệu, một ít đan dược, một ít tài liệu luyện khí cùng với một số đồ dùng của cuộc sống nhưng lại không có vũ khí.

Vũ khí là thứ cơ bản, trong nhẫn trữ vật củatu sĩ nào cũng phải có ít nhất đao hay kiếm gì đấy.

Sở Mặc rùng mình.

Nhưng nét mặt lại biểu lộ vẻ buồn cười:

- Ta chủ yếu tu luyện quyền pháp, cần gì dùng đao kiếm.

Ngươi nói chắc chắn quá nhỉ.

- Không cần phải nói nhiều nữa.

Dù gì ta cũng đang nắm giữ đệ nhị Nguyên thần của ngươi.

Ngươi không muốn mất nó thì mau mang bảo vật trên người ra đây.

Thanh âm tên này lạnh tanh, có chút đắc ý:

- Đừng hòng chạy trốn, cũng không cần phản kháng.

Ngươi hẳn cảm giác được, ngươi không phải đối thủ của ta.

- Một tu sĩ Đại thừa kỳ đi uy hiếp một tu sĩ Luyện thần kỳ thì giỏi lắm sao?

Đệ nhị Nguyên thần của Sở Mặc nhìn tên kia:

- Không biết mất mặt là gì à?

- Mặt mũi thì làm gì.

Ngay cả tu sĩ Phi thăng kỳ đi vào di tích kia cũng bị trọng thương, vậy mà ngươi, chỉ một tu sĩ Luyện thần kỳ lại không bị làm sao, toàn vẹn đi ra.

Người khác không nghĩ đến nhưng ta lại chú ý.

Người có thể không hao tổn gì toàn thân trở ra, nói không có thu hoạch, ta tuyệt đối không tin.

Sở Mặc thở dài.

Người này có năng lực quan sát tốt, óc phân tíchphán đoán phi thường khủng bố.

Chỉ từ một dấu vết nhỏ cũng có thể đoán biết được vấn đề.

Nghĩ vậy, Sở Mặc nói:

- Xem ra dù ta giải thích thế nào ngươi cũng không tin phải không?

- Đúng thế.

Tu sĩ Đại thừa kỳ thừa nhận.

- Ngươi chỉ cần giao nhẫn trữ vật của ngươi ra, ta sẽ tha chết cho ngươi.

- Ồ, ngươi nói thật à?

Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Bản tôn Sở Mặc đã đến.

- Không ngờ ngươi lại dám xuất hiện.

Tu sĩ Đại thừa kỳ không dám tin nhìn bản tôn của Sở Mặc.

Bản tôn và đệ nhị Nguyên thần cùng ở một chỗ, bị người tóm hết, như vậy thì không có đường lui rồi.

Chẳng lẽ hắn còn quân bài nào chưa lật hay sao?

Tu sĩ Đại thừa kỳ bỗng nhiên thấy thiếu tự tin.

- Sao ta không dám đến chứ.

Bản tôn Sở Mặc vẫy vẫy tay.

Đệ nhị Nguyên thần hóa thành một luồng sáng, bay về bản thể.

Sở Mặc đột nhiên phát ra khí thế mạnh mẽ.

- Ngươi muốn đánh với ta á?

Tu sĩ Đại thừa kỳ không dám tin nhìn Sở Mặc.

- Ngươi nói nhiều thế làm gì.

Sở Mặc đưa tay, tung một quyền.

Địa quyền trong Thiên địa nhân Tam tài quyền pháp.

Một quyền này mang khí thế cực kỳ mạnh mẽ.

Trực tiếp xé rách hư không.

Nháy mắt đã đánh đến mặt tu sĩ Đại Thừa kỳ.

Tu sĩ Đại thừa kỳ khinh thường khịt mũi, giơ tay lên, đỡ quyền của Sở Mặc.

Chỉ là một tu sĩ Luyện thần kỳ thì ra quyền mạnh đến đâu chứ, sao có thể làm bị thương tu sĩ Đại thừa kỳ như y.

Hai quyền gặp nhau.

Rắc một tiếng!

Một tiếng xương nứt vang lên.

- A...

Tu sĩ Đại thừa kỳ hét lên, giọng nói có phần đau đớn.

Bởi vì một quyền của Sở Mặc bất ngờ đánh nứt xương cánh tay của y.

Không đợi y có thêm phản ứng, Sở Mặc trực tiếp thi triển Thiên trọng thủ, phút chốc đánh cả nghìn chưởng vào tên tu sĩ Đại thừa kỳ.

Tên tu sĩ Đại thừa kỳ bị hộc máu liên tục.

Đây là cái giá của việckhinh địch.

Đến sinh linh mạnh mẽ cực hạn như Đại khô lâu cũng khó mà chịu được Thiên trọng thủ chứ đừng nói gì đến một tu sĩ Đại thừa kỳ.

Tên tu sĩ Đại thừa kỳ cuối cùng cũng ổn định tinh thần, phản thủ một kích, đánh bay Sở Mặc.

Sau đó, cũng không đuổi theo mà đứng ôm bụng, liên tục nôn ra máu.

Y đã bị trọng thương.

Sở Mặc không nói gì, chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn tên tu sĩ.

Hắn đang suy nghĩ mình nắm chắc bao nhiêu phần trăm để giết chết tên tu sĩ kia.

Tuy hắn có năng lực đánh bại một tu sĩ Đại thừa kỳ nhưng muốn giết chém giết trực diện hoàn toàn cũng không phải việc dễ.

Địch nhân có cảnh giới càng cao, muốn vượt cấp khiêu chiến càng khó khăn.

Tu sĩ cấp bậc cao, thực lực cũng mạnh hơn.

Hầu như ai cũng có biện pháp riêng để bảo mệnh, rất khó để diệt trừ hoàn toàn.

Tên tu sĩ Đại thừa kỳ cũng lạnh lùng nhìn Sở Mặc, nhưng trong mắt có thêm một chút sợ hãi.

- Tiểu tử, có dám đem danh tự báo ra không?

Tên tu sĩ hận nghiến răng nghiến lợi.

Vốn muốn chiếm tiện nghi, theo sau Sở Mặc rất nhiều ngày, cũng không nóng vội.

Nhưng sắp thành công, lại không ngờ mình đá trúng tấm sắt.

Khiến y thẹn quá hóa giận.

- Ta chỉ là một tiểu tu sĩ bình thường ở Tiên giới, không dám để đại nhân ở U Minh Cổ giáo như ngươi nhớ thương.

Các ngươi còn nợ ta một chiếc nhẫn trữ vật nên ngươi đừng nói nữa.

Một ngày nào đó, ta sẽ đích thân đến chỗ các ngươi để đòi lại.

Sở Mặc nhìn tên tu sĩ Đại thừa kỳ, xoay người rời đi, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của tên tu sĩ.

Tên tu sĩ hơi băn khoăn.

Chuyện đến nước này, dù y có hối hận cũng không có ý nghĩa gì nữa.

Y nghĩ trừ khi Sở Mặc chán sống, nếu không chắc không dám xông vào U Minh Cổ giáo đâu.

Hôm nay coi như chịu thiệt một chút vậy.

Tên tu sĩ Đại thừa kỳ ủ rũ như gà rủ mào, đi khỏi.

Trận chiến vừa rồi cũng chẳng để lại dư âm gì mấy với Sở Mặc.

Những năm gần đây, hắn đã trải qua rất nhiều trận chiến.

Nhưng với tên tu sĩ Đại thừa kỳ của U Minh Cổ giáo lại là một nỗi sỉ nhục.

Đường đường một tu sĩ Đại thừa kỳ, âm thầm theo dõi một tu sĩ Luyện thần kỳ biết bao nhiêu ngày, chuẩn bị đủ thứ, đến cuối lại bị thất bại trong gang tấc.

Còn bị người ta đánh cho trọng thương, không đáng là đối thủ của người ta.

Mặc dù không ai nhìn thấy nhưng tên tu sĩ Đại thừa kỳ cũng có cảm giác mình bị ăn tát.

Một cái tát đau đớn.

Y càng nghĩ càng tức.

Bất quá, khi y trở lại lối vào di tích, y bị một chuyện khác làm cho kinh sợ.

- Đã có người thứ hai đi ra.

Kẻ ra phía trước lừa chúng ta, đâu phải toàn bộ đám đi vào đều chết chứ.

- Tên thứ hai này tìm được một lò luyện đan, chui vào đó, tránh hết công kích của mấy chục người, trốn đi ngay dưới mí mắt của chúng ta.

- Ta khẳng định gã tìm được cái lò luyện đan này ở trong di tích.

Ngay cả tu sĩ Đại thừa kỳ như chúng ta đánh nó còn chẳng ăn thua.

Chứng tỏ, nó là bảo vật đấy.

- Nhất định phải điều tra ra thân phận của tên này.

Dám cướp đoạt đồ của U Minh Cổ giáo, đúng là chán sống.

Tu sĩ Đại thừa kỳ nghe bọn họ nghị luận một lúc mới đoán ra: trong lúc y còn đang đuổi theo Sở Mặc, lại có thêm một người nữa đi ra.

-----o0o-----

Chương 1113: Tòa miếu nhỏ

Chương 1113: Tòa miếu nhỏ

Người kia đội trên đầu một cái lò luyện đan, gần như đao thương bất nhập.

Ngay cả tu sĩ Đại thừa kỳ cũng không thể chạm tới gã.

Dùng một tấm phù, trốn đi ngay trước mắt tất cả mọi người.

Đám người nổi giận, cực kỳ tức tối.

Thề nhất định sẽ tìm được người kia, khiến gã phải trả cái gì xứng đáng.

Mà người chạy trốn này không ai khác chính là Vương Lương.

Sở Mặc rời đi được một lúc lâu, Vương Lương mới dám bò ra lò lyện đan.

Gã phát hiện có nhiều tiên thú bị chết, gã không dám động vào thi thể của tiên thú, đội lò luyện đan, trực tiệp chạy ra ngoài.

Những tu sĩ của U Minh Cổ giáo quả nhiên không phá vỡ được phòng ngự của lò luyện đan này.

Vương Lương chạy thoát, không dám quay về Độc Cô Sơn.

Sớm muộn gì họ cũng tra được thân phận của gã.

Môn phái nhỏ như Độc Cô Sơn không thể bảo vệ cho gã được.

Nên gã cũng không liên hệ với Độc Cô sơn, ném truyền âm thạch, mang theo lò luyện đan chạy vào rừng sâu núi thẳm.

Vương Lương mãi mãi không quên trận xao động trong di tích lúc trước.

Trên đời này, chỉ sợ một mình gã biết người đạt được nhiều lợi ích nhất từ di tích chính là tên trẻ tuổi rời đi trước gã.

Tuy nhiên, Vương Lương cũng sẽ không nói chuyện này ra.

Đây là giới tu hành.

Mỗi người có cơ duyên của riêng mình.

Khôngbiết tên kia dùng thủ đoạn gì mà có thể chém chết nhiều sinh linh khủng bố như thế.

Nếu không, Vương Lương cũng không có khả năng sống sót trở ra.

Lúc này, Sở Mặc đã cách di tích rất xa, đi thẳng tới Phật môn.

Khi vào một tòa thành, hắn nghe được chuyện chỗ di tích của U Minh Cổ giáo.

- Lần này U Minh Cổ giáo ngã đau nha.

Chính bọn họ đi thăm dò di tích, thương vong thảm trọng, không thể không triệu tập tán tu đi vào.

Kết quả bị một người tên là Vương Lương đến từ Độc Cô Sơn chơi mộtvố.

Vương Lương tìm được một lò luyện đan trong di tích.

Lò này rất cường đại, dùng để hộ thân.

Tu sĩ Đại thừa kỳ đỉnh cao cũng không làm gì được nó.

U Minh Cổ giáo chỉ có thể trơ mắt nhìn Vương Lương trốn mất, xem ra đã phải chịu thiệt lớn rồi.

- Nếu biết người kia là người của Độc Cô Sơn, U Minh Cổ giáo thể nào chả tìm tới cửa.

- Tìm đến làm gì?

Nếu ngươi là Vương Lương, ngươi có về Độc Cô Sơn nữa không?

- Cũng đúng.

Nếu là ta, ta cũng không về, đem bảo vật này trốnvào nơi thâm sơn cùng cốc độ vài chục năm.

Khi trở lại đã là cao thủ rồi, còn sợ ai nữa.

- Nhưng ta nghe nói trước Vương Lương vẫn còn một người nữa đi ra.

Nhìn thì có vẻ không thu được gì, nhưng sau khi phân tích, nhiều người nghĩ hắn còn thu được lợi lớn hơn Vương Lương nữa đó.

- Còn có chuyện đó ư?

- Ừ.

Nghe nói, người kia cực kỳ bình tĩnh cho một tên đệ tử U Minh Cổ giáo xảo trá, vơ vét tài sản một cái nhẫn trữ vật, sau đó đi luôn.

Nếu chỉ là một tán tu không thu được gì, hắn không thể ra tay rộng rãithế được.

Sở Mặc ngồi một bên nghe những người này đàm luận, trong lòng hơi giật mình: tin tức ở Tiên giới truyền nhanh thật.

Ở đây cũng có nhiều người thông minh hơn.

Sau khi dừng lại một chút, Sở Mặc lại tiếp tục đi về phía trước.

Sở Mặc đi mất mấy tháng.

Trên đường đi, hắn cũng chạy đến Huyễn Thần giới vài lần, nhìn một chút bản tin, nắm giữ động thái của các thế lực.

Diệu Nhất Nương và những người khác rất tốt.

Phiêu Miểu Cung thành công trở thành môn phái mạnh nhất Linh giới.

Mặc dù còn thiếu căn cơ một chút nhưng có Sở Mặc, không ai dám đi trêu vào nó.

Sở Mặc cũng không nhận được tin tức của Kỳ Tiêu Vũ trong Huyễn Thần giới.

Nhưng hắn tin, Kỳ Tiêu Vũ nhất định ở một chỗ nào đó ở Tiên giới.

Nàng lựa chọn hắc hóa, rơi vào tận cùng hắc ám, nhất định sẽ đối lập với các tu sĩ khác.

Trong mắt các tu sĩ, tinh linh sa đọa không khác gì Ma tộc.

Nhiều tu sĩ vẫn thích hàng yêu trừ ma.

Chẳng những có thể lấy được thanh danh lại có được nhiều tài nguyên tu luyện, hơn nữa, lại không phải gánh chịu nhân quả.

Vì thế, Kỳ Tiêu Vũ chắc chắn phải ẩn giấu chính mình.

- Đợi ta thu xếp xong việc của gia gia, ta sẽ đi tìm ngươi, tìm sư phụ.

Ta chỉ muốn làm vài việc ở Tiên giới thôi.

Trong con ngươi Sở Mặc lộ ra vẻ kiên nghị.

Hắn tiếp tục hướng tới Phật môn.

Khoảng chạng vạng, Sở Mặc đến một đoạn đường cũ, gặp một tòa miếu nhỏ.

Trong miếu nhỏ có đèn.

Ngọn đèn leo lét, hình như còn cótiếng người tụng kinh.

Chẳng biết tại sao, tiếng kinh hư ảo kia lại vang vọng trong tinh thần của Sở Mặc, mỗi một tiếng đều vang dội.

Khiến tinh thần của Sở Mặc không ngừng chấn động.

Sở Mặc kinh hãi.

Hắn chưa gặp chuyện này bao giờ.

Không biết đối phương vô tình hay cố ý nhằm vào hắn.

Nếu là vô tình, vậy càng kinh khủng.

Không phải nhằm vào hắn đã vậy, nếu cố ý thì không biết thế nào nữa.

Đồng thời, càng đến gần miếu nhỏ, Sở Mặc càng thấy áp lực.

Khi chỉ cách miếu vài trục trượng, Sở Mặc có cảm giác khó thở.

Lúc này, tiếng tụng kinh đột nhiên dừng lại, một âm thanh từ trong miếu nhỏ truyền ra:

- Thí chủ giết chóc quá nặng.

Ta tụng kinh văn siêu độ cho thí chủ.

Chỉ có điều tiểu tăng pháp lực hữu hặn, không thể tiêu trừ hết sát nghiệp trên người thí chủ nên thí chủ mới thấy khó chịu.

Tiếng tụng kinh ngừng lại, Sở Mặc thấy tinh thần lại sảng khoái.

Lời nói của đối phương khiến Sở Mặc giật mình.

Giết chóc quá nặng, pháp lực hữu hạn là có ý gì nhỉ?

Sở Mặc nghĩ một chút, cũng biết mình giết chóc quá nhiều.

Nhưng sát nghiệt này không phải do hắn khơi mào, chỉ là thân bất do kỷ thôi.

Một tiểu sư phụ đầu trọc lóc đi ra từ tòa miếu nhỏ.

Hòa thượng này khá trẻ, gương mặt bình thường, mi thanh mục tú, đôi mắt sáng ngời, dịu dàng nhìn Sở Mặc, chắp hai tay trước ngực.

- Tiểu tăng Hư Độ, xin chào thí chủ.

Sở Mặc gật đầu đáp lễ:

- Tại hạ là Sở Tiểu Hắc.

Hòa thượng trẻ cười khẽ, nói:

- Tên gọi chỉ là một cách xưng hô, cũng không sao hết.

Thí chủ tới đây có chuyện gì vậy?

- Ồ, không có việc thì không thể tới nơi này sao?

- Ha ha, thí chủ hiểu lầm, tiểu tăng không có ý đó.

Hòa thượng trẻ vẫn cười, đôi mắt dịu dàng lại lóe lên chút sắc bén:

- Chẳng qua tiểu tăng thấy thí chủ có tâm sự.

Nơi đây là Phật môn, trừ khi vì người đã khuất, nếu vì người sống thì chẳng ai đến chỗ này làm gì.

Sắc mặt Sở Mặc bình tĩnh nhưng trong lòng vô cùng kinh hãi.

Hắn không nghĩ hòa thượng này lại cơ trí như vậy.

Nhưng Sở Mặc lại cảm thấy không thoải mái, hình như hòa thượng này không thích hắn.

Cảm giác giống như thấy người cũng tài giỏi, đẹp đẽ như mình, theo bản năng mà ghét thôi chứ chẳng vì gì hết.

- Nghe nói đệ tử Phật môn lục căn thanh tịnh.

Sao ta nghe tiểu sư phụ có ý gì đó nhỉ?

Sở Mặc nhướng mày nhìn hòa thượng.

Lần đầu tiên hắn phản kích.

-----o0o-----

Chương 1114: Hư Độ

Chương 1114: Hư Độ

Từ lúc gặp đến giờ, hòa thượng này luôn làm chủ dẫn dắt mọi chuyện.

Hiện giờ, Sở Mặc không nhịn được nữa, tiến hành phản kích, nếu không chắc sẽ bị đối phương dắt mũi mất.

Hư Độ hơi ngẩn ra, nhìn Sở Mặc thật sâu nói:

- Thí chủ ngại tiểu tăng nhiều chuyện sao?

- Đúng đấy.

Ở trong trần thế, ai dám nói mình không có tạp niệm.

Tiểu sư phụ là người xuất gia, đáng lẽ càng phải thông thấu hơn người khác chứ.

Đầu tiên ngươi dùng kinh văn nhiễu loạn tinh thần của ta.

Sau lại hiện thân, làm rối loạn suy nghĩ của ta.

Ta hỏi ngươi, ngươi muốn làm gì?

Hư Độ giật mình, cười khổ:

- Khó trách sư phụ ta nói ta chưa tu đến nơi đến chốn.

Ta còn không phục, hiện tại xem ra sư phụ nói đúng rồi.

Nói xong, ánh mắt dịu dàng chuyển thành sắc bén lnh hoạt.

Tiểu sư phụ nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt sắc như dao, nói:

- Nghe sư phụ nói sắp tới có một thánh nhân trẻ tuổi đến đây.

Tiểutăng không phục, trên đời này chỉ có đạo tặc, làm gì có thánh nhân.

Giờ thấy thỉ chủ sát nghiệt đầy người, vô duyên với thánh.

Tuy nhiên, theo thuyết pháp của sư phụ, người đó có thể là ngươi.

Nên tiểu tăng càng không phục, muốn lĩnh giáo một chút.

Thánh nhân trẻ tuổi á?

Sở Mặc dại ra, tự nhủ, người kia nói mình sao.

Khoa trương quá rồi.

Hắn cũng không nghĩ mình là thánh nhân gì đó.

Nên chắc chắn, thánh nhân trẻ tuổi kia không phải là hắn.

Hư Độ nói xong, khí thế đột nhiên tăng vọt.

Quanh người Hư Độ cómột vòng bảo vệ mờ ảo.

Sở Mặc hơi giật mình.

Đường đi thuận lợi nên hắn cũng không nghiên cứu nhiều về Phật môn.

Hắn chỉ biết, trong Phật môn, những cao tăng đắc đạo sẽ có một vòng sáng hộ thể.

Phật hiệu càng cao thì vòng sáng càng rõ.

Tuy nhiên, cũng rất hiếm người có vòng sáng này.

Ít nhất cũng phải cao tăng khoảng trăm tuổi mới có.

Một hòa thượng trẻ tuổi như vậy lại có vòng sáng, đúng là hiếm thấy.

- Ra tay đi!

Hư Độ trầm giọng quát.

- Tại sao ta phải đánh với ngươi?

Đúng là chẳng đâu vào đâu.

Sở Mặc cau mày, nhìn Hư Độ nói tiếp:

- Có phải ngươi tu luyện nhiều quá nên hâm rồi không?

Ta với ngươi đâu có thù oán gì chứ?

- Không thù.

Hư Độ đáp.

- Thế có oán à?

- Không có.

- Vậy tự nhiên đánh làm gì?

Sở Mặc trợn mắt.

- Chỉ vì người có sát nghiệt như ngươi lại được coi là thánh nhân trẻ tuổi.

Từ nhỏ ta đã khổ tu, không dám làm con kiến bị thương.

Sư phụ lại nói ta vĩnh viễn không thể trở thành thánh nhân.

Hư Độ lạnh lùng nói.

- Ta không phục.

Nói xong, trực tiếp đánh Sở Mặc một quyền.

Một quyền này ẩn chứa sức mạnh của một tòa núi lớn.

Sở Mặc tránh thoát, trầm giọng:

- Ngươi nhận lầm người rồi.

Ta không phải thánh nhân.

- Ta có một đôi tuệ nhãn, sẽ không nhìn lầm.

Ngươi đừng trốn nữa, mau tiếp chiêu!

Hư Độ lại tung một quyền, giọng nghiêm nghị hơn.

Sở Mặc tiếp tục tránh.

- Đồ thần kinh!

- Ngươi trốn làm gì, đánh đi!

Hư Độ quát.

Cứ thế mãi cũng không được.

Sở Mặc thuận tay dùng Thiên địa nhân Tam tài quyền pháp, đánh trả lại một quyền.

Hai quyền đụng nhau, năng lượng ầm ầm tỏa ra bốn phía.

Trừ miếu nhỏ có trận pháp bảo vệ nên không bị sứt mẻ, mấy ngọn núi phía xa bị lực lượng này đánh sụp.

Sở Mặc lui về phía sau mấy bước, Hư Độ lại lùi đến mấy chục bước.

Khuôn mặt trắng nõn của Hư Độ đỏ lên, không dám tin nhìn Sở Mặc, thấy vô cùng khó hiểu.

Với tu vi ở Đại thừa kỳ sao lại có thể thua một tu sĩ Luyện thần kỳ chứ?

Sở Mặc nhìn Hư Độ hỏi:

- Còn đánh nữa không?

Thật ra Sở Mặc cũng khiếp sợ không kém.

Đừng nhìn hắn đánh khiến Hư Độ phải lùi bước nhiều, nhưng Hư Độ lại chẳng bị thương tí nào.

Đòn vừa rồi, Hư Độ cũng không dùng toàn lực.

Nếu đối hương dốc hết sức, Sở Mặc chưa chắc có thể khiến Hư Độ phải lùi vài chục bước như vậy.

Tiểu hòa thượng này không đơn giản tí nào.

Hư Độ chậm rãi lắc đầu lẩm bẩm:

- Sư phụ nói rất đúng.

Thánh nhân trẻ tuổi không tầm thường, ngay cả ta, cũng không phải đối thủ.

Sở Mặc đen mặt, tự nhu: chưa nói đến ta có phải thánh nhân hay không, nhưng tiểu hòa thượng này cũng tự kỷ quá đi.

- Ta dẫn ngươi đến gặp sư phụ ta.

Hư Độ do dự một chút, ngẩng đầu nói.

- Sư phụ ngươi?

Sở Mặc khẽ nhướng mày.

- Đúng, sư phụ ta chính là tông chủ đương đại của Phật môn.

Ngươi tới đây không phải vì muốn gặp sư phụ ta sao?

Ánh mắt Hư Độ lại dịu dàng, nhìn lướt qua gần như khôi phục giống lúc trước.

Hư Độ dẫn đường, Sở Mặc nhìn thấy một lão hòa thượng mặt mũi hiền lành.

Sở Mặc không dám tin lần này đi Phật môn lại thuận lợi như thế.

Thuận lợi khiến hắn không thể tin nổi.

- Ta biết mục đích của ngươi.

Ta có thể giúp ngươi.

Lão hòa thượng ôn hòa nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói.

Mặt Sở Mặc dại ra, nhìn lão hòa thượng, khóe miệng co giật:

- Ngài biết ta đến vì chuyện gì sao?

- Mau lấy hạt châu phong ấn của ngươi ra đi.

Lão hòa thượng nhẹ giọng nói:

- Một nhóm linh hồn bị oan, chỉ ở đây mới có thể được giải thoát, không phải đau đớn.

Sở Mặc cảm giác mình gặp quỷ, nhìn lão hòa thượng hỏ

- Sao người lại biết thế?

- Ha ha, khí tức trên người ngươi cho ta biết đó.

Yên tâm đi, người trẻ tuổi.

Phật môn không đáng sợ như ngươi nghĩ, cũng không hoàn toàn giống trong truyền thuyết.

Nếu một ngày nào đó, người bước đến vị trí kia, có thể đến đón người nhà của ngươi.

Nếu ta lừa ngươi, thì không phải để lại mối họa lớn cho Phật môn hay sao?

- Ta nghĩ gì ngài cũng biết hết.

Sở Mặc không dám tin nhìn lão hòa thượng.

Lão hòa thượng cười cười:

- Lão tăng sống hơi lâu một chút, chứ không thần kỳ như ngươi nghĩ đâu.

Sở Mặc nhìn lão hòa thượng, lại nhìn Hư Độ đứng bên không nói gì từ lúc vào đến giờ, hơi suy nghĩ một chút.

Nếu không phải chỗ này chính là Phật môn được đánh dấu trên bản đồ, Sở Mặc sẽ không tin Phật môn ở nơi hoang vắng rách nát như thế này.

Một chỗ đã bị phá hủy chính là Phật môn mà ngay cả đại lão ở Thiên giới cũng phải kiêng kỵ ư?

Tuy giữa lời đồn và thực tế thường có chênh lệch nhất định nhưng không có lửa làm sao có khói.

Lời đồn thiếu căn cứ cũng không thể tồn tại lâu dài.

Lão hòa thượng nói:

- Chỉ là vẻ bề ngoài thôi.

Lần này Sở Mặc sợ ngây người.

Hắn ngẩng đầu, nhìn lão hòa thượng:

- Ngài có đọc tâm thuật phải không?

- Ha ha ha...

Người trẻ tuổi, có phải ngươi đã nghe nhiều chuyện xưa rồi không.

Nếu lão phu là Chí Tôn, may ra có thần thông như ngươi nói.

Nhưng lão phu chỉ là một hòa thượng Phi thăng kỳ, sao có bản lĩnh đó được chứ.

- Phi thăng kỳ á...

Sở Mặc trầm ngâm, tự nhủ: làm gì có tu sĩ Phi thăng kỳ đáng sợ như vậy.

Ta còn chưa nói gì, ngươi đã đoán được ý đồ của ta.

Ta còn chưa thể hiện cảm xúc, ngươi đã biết trong lòng ta đang nghĩ gì, lại còn chỉ nói bề ngoài gì đó.

-----o0o-----

Chương 1115: Tiểu hòa thượng độ kiếp

Chương 1115: Tiểu hòa thượng độ kiếp

Rõ ràng là yêu nghiệt mà.

Hay Phật môn có thần thông đặc biệt nào đó nhỉ?

So sánh hai giả thiết, Sở Mặc tin tưởng vế sau hơn.

Vì hắn cũng nắm giữ một loại thôi diễn là Phong Thủy thần thông.

Nghĩ vậy, Sở Mặc liền muốn triển khai Phong Thủy thần thông, nhìn Phật môn hoang vu đổ nát trước mặt.

Một luồng kim quang hiện lên sáng lóa, suýt nữa khiến Sở Mặc mù mắt.

Sở Mặc không nhịn được hít sâu một hơi, thụt lùi mấy bước.

Lão hòa thượng híp mắt nhìn Sở Mặc, con ngươi lóe sáng, không biết đang nghĩ gì.

Tiểu hòa thượng Hư Độ khiếp sợ, không dám tin nhìn Sở Mặc, vẻ mặt như vừa thấy quỷ.

Sở Mặc buộc phải nhắm mắt.

Nhớ lại cảnh tượng hồi nãy, hắn sợ ngây người.

Vừa rồi, thứ hắn thấy không phải cảnh hoang vắng tiêu điều này, mà chính là một cung điện khổng lồ.

Cung điện che khuất cả bầu trời, rộng đến trăm vạn dặm.

Tháp cao như chọc thủng trời.

Giữa mỗi cung điện đều có một pho tượng Phật lớn.

Luồng kim quang suýt nữa khiến Sở Mặc mù cả mắt kia chính là luồng kim quang từ một pho tượng Phật.

Mỗi pho tượng đều có pháp tướng trang nghiêm, tản ra hơi thở uy nghiêm, trấn áp cả một mảnh thiên địa.

- Đây...

đây là...

Sở Mặc trố mắt, hắn chỉ dùng một chút Phong Thủy thần thông, vọng khí thuật, đã nhìn thấy được cảnh kia.

Lão hòa thượng lại nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

- Chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.

- ...

Sở Mặc đen mặt, thầm nghĩ, có cần làm hàng thế không chứ.

Hắnhỏi:

- Thứ ta nhìn thấy là thật sao?

Lão hòa thượng thở dài.

- Chỉ là quá khứ huy hoàng, giờ không đáng nói.

- Cung điện trăm vạn dặm kia cùng mấy tòa tượng Phật màu vàng lớn đó là gì vậy?

Sở Mặc nhìn lão hòa thượng, nháy nháy mắt.

Hư Độ đột nhiên quỳ xuống, chắp tay trước ngực, vừa khóc vừa lẩm bẩm:

- Ngài đúng là thánh nhân trẻ tuổi.

Chỉ có thánh nhân mới có thể thấy được cảnh tượng kia...

Hóa ra không phải mọi thứ đều là giả...

- Haiz...

Lão hòa thượng thở dài, nhìn Hư Độ nói:

- Hết thảy đều là mộng ảo.

Cung điện kia tồn tại hay không tồn tại cũng chẳng làm sao.

Ngươi tỉnh ngộ rồi chứ?

- Nhưng sư phụ, nó đại biểu cho việc chúng ta từng có một quá khứ huy hoàng.

Hư Độ khóc như mưa.

- Ngươi quá chấp nhất.

Lão hòa thượng than nhẹ, sau đó khoát tay áo:

- Ngươi không nên ở lại đây.

Đi độ kiếp phi thăng Thiên giới đi.

Có lẽ, ngươi sẽ tìm được thứ mình muốn ở đó.

Hư Độ ngạc nhiên, nhìn lão hòa thượng, dập đầu thật mạnh:

- Không cần, đồ nhi biết sai rồi.

Cầu sư phụ, đừng đuổi đồ nhi đi...

Sở Mặc không biết nói gì, cũng không tiện xen vào.

Hắn không biết lão hòa thượng này muốn làm gì.

- Duyên tới duyên đi cũng như hoa nở rồi lại tàn.

Ngươi cần gì phải níu giữ.

Ngươi cũng biết, tương lai của ngươi không ở đây.

Hiện giờ ngươi đã có cơ hội chiêm ngưỡng thánh nhân lâm thế.

Ngươi có thể rời đi, đi tìm đạo pháp của ngươi.

Lúc này Hư Độ vẫn khóc nhưng không sợ hãi nữa, đột nhiên nhìn Sở Mặc, vẻ mặt rất thành khẩn:

- Thí chủ, ngươi có thể nói cho ta vừa rồi ngươi thấy cái gì không?

Sở Mặc nói:

- Ta thấy một cung điện khổng lồ, rộng hơn vạn dặm, cao chót vót.

Mỗi cung điện đều có một pho tượng Phật lớn màu vàng.

Tòa tượngPhật tỏa ra kim sắc, trấn áp cả một khoảng trời.

- Ta đã biết.

Hư Độ chắp tay, thi lễ với Sở Mặc:

- Cảm tạ thí chủ đã khai ngộ.

Tiểu tăng nợ thí chủ một đại nhân quả.

Một ngày nào đó, tiểu tăng nhất định hoàn trả.

Hư Độ nói xong, dập đầu mấy cái với lão hòa thượng, đứng lên bước đi, đầu không ngoảnh lại lần nào.

Sau khi đi ra ngoài một lúc, khí thế trên người Hư Độ không ngừng tăng tiến.

- Chuyện này là...

Sở Mặc kinh hãi, lao ra ngoài, thấy một thân ảnh gầy gò như một pho tượng, đứng giữa hư không, xuất động thiên kiếp.

Người đó không phải ai khác chính là tiểu hòa thượng Hư Độ.

Nhưng không phải Hư Độ là tu sĩ Đại thừa sao?

Sao lại dẫn được thiên kiếp chứ?

Không, hiện tại Hư Độ không còn ở Đại thừa kỳ nữa.

Sở Mặc trợn mắt há mồm nhìn người đứng trước mắt, cảm nhận khí thế của người này rất mãnh liệt.

Không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn, Hư Độ đã nhảy đến Phithăng kỳ.

Có thể tăng tu vi nhanh vậy ư?

Ầm ầm!

Một tia sét bổ trúng Hư Độ.

Hư Độ giơ tay lên, trực tiếp chụp lấy tia sét này.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc chứng kiến người khác độ kiếp.

Đạo thiên lôi kia bị Hư Độ nắm ở trong tay, sau đó quăng ra ngoài.

Xém chút thì tan luôn.

Tiếp đó, lại có thiên lôi đánh xuống, Hư Độ mặc áo bào, tùy tay tóm lấy, lại thu phu phục.

- Đây đúng là đang độ kiếp sao?

Sở Mặc đờ đẫn.

Lão hòa thượng đến bên người Sở Mặc nói:

- Hư Độ là phật tử được vạn năm, cảnh giới và tu vi của nó không có liên quan.

Nếu như giác ngộ, thực lực của Hư Độ có thể tăng vọt trong nháy mắt.

- Phật tử?

Sở Mặc lần đầu tiên nghe được danh hiệu này.

Lão hòa thượng không nói nhiều, chỉ nhìn về phía Hư Độ, hạ giọng:

- Hư Độ khó có thể ở lại đây.

Nếu đã không ở đây được, chi bằng để nó đi thôi.

Sở Mặc phát hiện con ngươi lão hòa thượng hơi có ánh nước, hiển nhiên không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Ầm ầm!

Phía xa, mây đen đầy trời, sấm vang chớp giật.

Mưa lớn tầm tã.

Thân ảnh Hư Độ lại rực rỡ chói lòa, càng ngày càng tỏa sáng trong màn mưa.

Sau cùng, giữa hư không hình thành một hư ảnh tượng Phật cực lớn.

Hư ảnh ngồi khoanh chân, chắp tay trước ngực, trông rất trang nghiêm.

Lại khẽ gật đầu hỏi thăm Sở Mặc và lão hòa thượng.

Tiếp sau đó, hưảnh Phật tượng dần tán đi.

Mây gió bão bùng cũng rút hết.

- Hư Độ... thành công độ kiếp, phi thăng Thiên giới rồi ư?

Sở Mặc trợn tròn mắt hỏi.

Lão hòa thượng lại chắp tay:

- Thiện tai, thiện tai!

Sở Mặc rung động.

Hắn gặp qua vô số người có thể tăng tu vi nhanh chóng, cũng gặp nhiều người trẻ tuổi có cảnh giới Đại la kim tiên như tiểu hòa thượng.

Nhưng hắn chưa từng gặp ai từ Đại thừa kỳ nhoáng một cái đột phá Phi thăng kỳ sau đó tiện thể độ kiếp phi thăng.

Tốc độ chuyển biến này vượt quá sức tưởng tượng.

Không lẽ, bí thuật của Phật môn cường đại như vậy sao?

- Gặp mặt tức là hữu duyên, chúng ta tâm sự một chút đi.

Lão hòa thượng bỗng dưng mỉm cười nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu, lập tức cùng lão hòa thượng quay lại tòa miếu đổ nát.

Trong vòng một trăm dặm quanh đây đều rất hoang vắng, nhưng có đến mười mấy vạn tòa miếu đổ nát.

Chỉ có điều cuối cùng Sở Mặc cũng hiểu vì sao chỗ này lại khiến thế nhân phải kiêng kỵ đến thế.

Nơi đây từng có vô số Phật tôn trấn thủ.

Dù người có cảnh giới Đế Chủ đến cũng phải nuốt hận mà về mà có khi còn chẳng có cơ hội trở về nữa.

-----o0o-----

Chương 1116: Tụng kinh

Chương 1116: Tụng kinh

Một tiểu hòa thượng như Hư Độ tụng kinh đã khiến Sở Mặc khó chịu.

Không biết tình cảnh toàn bộ tượng Phật lớn kia đều tụng kinh sẽ thế nào?

- Trong mắt người đời, Phật môn rất thần bí.

Lão hòa thượng lấy một bình nước, rót cho Sở Mặc một ly trà, nói chầm chậm:

- Cũng hiểu lầm Phật môn rất nhiều.

Sở Mặc nhận trà, ngửi một cái, thấy có mùi hương thơm ngát, thấm đến tận tim gan, cười khen:

- Trà ngon!

- Chỉ là một loại trà bình thường ở núi thôi.

Do hoàn cảnh sinh trưởng nên có hương vị đặc biệt hơn.

Lão hòa thượng nói một cách thản nhiên.

Sở Mặc khẽ nhấp một ngụm, đột nhiên có cảm giác chua xót.

Hắn hơi nhắm mắt, lại uống thêm một chút.

Sau một lúc mới mở mắt hỏi:

- Nếu ngài biết có hiểu lầm, sao không giải thích một chút?

Lão hòa thượng lắc đầu:

- Cần giải thích sao?

- Không cần ư?

Sở Mặc hỏi lại.

- Lúc trước thí chủ cũng nghe người ta nói nhưng không phải vẫn cứ đến đây sao?

Lão hòa thượng cười cười.

- ...

Sở Mặc câm nín.

Khóe miệng co quắp, lại nói:

- Ta có nguyên nhân đặc biệt thôi.

- Phàm là những người đến đây đều có nguyên nhân riêng.

Lão hòa thượng thêm nước trà cho Sở Mặc, sau đó thản nhiên nói:

- Đến giờ, Phật môn không tranh giành với đời, không kiêu ngạo, không nóng nảy, chúng ta không quan tâm mấy lời phỉ báng kia.

- Thật sự thấy không sao ư?

Sở Mặc ngạc nhiên.

- Đến giờ người Phật môn chưa từng tức giận sao?

Ta thấy Hư Độthể hiện khác mà.

Lão hòa thượng cười nói:

- Con đường Hư Độ đi đặc biệt hơn một chút.

Ngã Phật từ bi, phổ độ chúng sinh.

Phật cũng có Phật kim cương chuyên hàng yêu trừ ma.

Nếu không cảm hóa được, thì đành trấn áp thôi.

- Phật môn cũng có lúc sử dụng biện pháp quyết liệt như vậy ạ?

Sở Mặc sửng sốt.

- Không dám gọi là khí phách đâu.

Thời điểm Phật môn còn cường thịnh huy hoàng, có thể trấn áp cả thánh nhân ý chứ...Lão hòa thượng nói đến đây đột nhiên ngừng lại, nhìn Sở Mặc một chút mới nói:

- Lúc trước ta thấy trên người ngươi có tử khí, nhưng luồng khí này khá bình thản, không có quá nhiều oán niệm, hiển nhiên là đã có người sử dụng trận pháp nuôi dưỡng linh hồn.

Vì thế, lão hòa thượng ta đây mới có thể đoán được mục đích của ngươi, không có gì khó hiểu cả.

Sở Mặc lấy hạt châu ra, hạ giọng nói:

- Người nhà của ta bị ta liên lụy mới thành thế này.

Bất kể thế nào ta cũng phải giúp họ tồn tại, không bị đau đớn.

Nếu có thể bước đến bước kia, ta nhất định cứu họ sống lại.

Lão hòa thượng nhìn Sở Mặc, con ngươi đầy thâm ý, cười cười:

- Ngươi sẽ làm được.

Sở Mặc thi lễ với lão hòa thượng:

- Thật sự đa tạ ngài!

- Chỉ tiện tay mà thôi.

Thí chủ không cần bận tâm.

Hơn nữa, chuyện này với Phật môn cũng là chuyện tốt.

Lão hòa thượng nói.

- Có ý gì ạ?

Sở Mặc thấy khó hiểu, ngẩng đầu hỏi.

Lão hòa thượng lắc đầu:

- Đây là nhân quả.

Giờ ta nói ngươi cũng không hiểu được.

Lão hòa thượng nói xong, dẫn Sở Mặc vào sâu trong địa bàn Phật môn.

Trên đường đi, Sở Mặc cũng không vận dụng vọng khí thuật để nhìn linh tinh nhưng vẫn cảm giác được nơi này có một nguồn sức mạnh tinh thuần mạnh mẽ.

Đúng là một nơi không tầm thường.

Sở Mặc thở dài.

Lão hòa thượng dẫn Sở Mặc đến một ngôi chùa nhỏ, giữa điện thờ của chùa có một pho tượng Phật bằng đồng, nhìn rất cổ kính.

Nhưngtượng Phật vô cùng sạch sẽ, không có một hạt bụi nào.

Lão hòa thượng để hạt châu trước mặt tượng Phật, sau đó mở miệng tụng kinh.

Khoảng hai mươi, ba mươi người không biết từ đâu lục tục kéo đến, nhìn qua đều khá già dặn.

Sau khi đến, từng người yên tĩnh ngồi vào bồ đoàn trong điện, cùng tụng kinh với lão hòa thượng.

Sở Mặc nhìn hạt châu, nơi người nhà của hắn bị phong ấn, cảm nhận được sự yên bình, lại có một chút vui vẻ từ đó toát ra.

Sở Mặc sắp khóc.

- Ta đã có lỗi với mọi người rồi.

Ta đã làm liên lụy đến mọi người.

- Đến tận hôm nay, ta mới mang mọi người tới đây.

Đã để mọi người phải khổ, thật xin lỗi.

Sở Mặc hít thật sâu, lẳng lặng đứng đó, nghe đám người tụng kinh.

Kinh văn khó hiểu, nhưng lại khiến người ta cảm thấy bình yên, quên đi tất cả phiền não trong khoảnh khắc này.

Sở Mặc lắng tai nghe, như muốn đắm chìm vào đó.

Nhưng nếu hắn muốn tỉnh, có thể tỉnh bất cứ lúc nào, hoàn toàn không có cảm giác bị cưỡng ép độ hóa như người ta nói.

- Xem ra không nên tin hết mấy lời đồn đại nha.

Sở Mặc tự cảm thán.

Đúng lúc này, phương xa truyền đến một hồi chuông.

Coong!

Coong!

Coong!

Tổng cộng có mười tám tiếng chuông tất cả.

Sau khi tiếng chuông cuối cùng vang lên, lão hòa thượng và người trong phòng ngừng tụng kinh.

Lão hòa thượng nhướng mày, mở mắt ra, nhìn Sở Mặc nói:

- Nhân quả tới rồi.

Tiểu hữu không ngại cùng đi đối mặt với ta một chút thôi.

- Nhân quả nào ạ?

Sở Mặc hơi nhíu mày.

Lão hòa thượng lại cười khẽ:

- Chuyện này không đơn giản.

Ngươi tới đây là đã tạo nên một nhân quả lớn rồi.

Cũng không sao, lão nạp có thể giúp ngươi một chút.

Sở Mặc hơi nghi ngờ, nhìn lão hòa thượng hỏi:

- Không biết pháp danh của đại sư là gì?

Hơn nữa, ta với ngài không quen biết nhau, vì sao đại sư phải giúp ta vậy?

Không phải ngài muốn độ hóa ta vào Phật môn chứ?

Lão hòa thượng không nhịn được cười rộ lên:

- Tuy rằng Phật môn phổ độ chúng sinh nhưng chắc ngươi không biết Phật môn còn một câu nói: làm gì cũng đều cần hữu duyên, nếu đã vô duyên thì đừng cưỡng cầu.

Lão tăng không có pháp danh.

Pháp danh chỉ là một xưng hô mà thôi.

Lão tăng không có chấp niệm, cũng không cần danh hiệu làm gì.

Lão hòa thượng không nói lý do ngài giúp Sở Mặc, Sở Mặc cũng không hỏi lại nữa.

Vì Sở Mặc cảm giác, lão hòa thượng thật sự không có ác ý với mình.

- Đúng rồi đại sư, ở đây có pháp sư nào tên là Thông Tuệ không ạ?

Sở Mặc chợt nhớ tới lời nhờ vả của lão tu sĩ, mở miệng hỏi.

Lão hòa thượng nghĩ một chút, gật đầu nói:

- Chỗ chúng ta có một nữ tu sĩ.

Năm đó nàng tự nguyện gia nhập.

Ta thấy duyên trần của nàng chưa hết nên cự tuyệt.

Nàng vẫn ở lại đây, đi theo tu hành.

Có chuyện gì vậy?

Trần duyên của nàng tìm đến đây rồi sao?

Sở Mặc gật đầu, kể lại lời của lão tu sĩ.

Lão hòa thượng thở dài, gật đầu nói:

- Ta đã nói cho nàng rồi.

Còn chuyện nàng lựa chọn thế nào thì tùy nàng thôi.

- Đúng là tùy duyên ư?

Sở Mặc không nghĩ lão hòa thượng lại sảng khoái như thế, không nhịn được lẩm bẩm.

Lão hòa thượng cười:

- Thế nhân có câu: thà rằng hủy mười tòa miếu cũng không phá một mối lương duyên.

Nhân duyên do trời định, cũng có thể do nhân quả kiếp trước mà thành duyên ở kiếp này.

Lão nạp không phải người cổ hủ, nếu có thể thì sao lại không tác thành cho người ta chứ?

-----o0o-----

Chương 1117: Phật trấn áp Ma

Chương 1117: Phật trấn áp Ma

- Hòa thượng như ngài rất khác so với tưởng tượng của ta.

Sở Mặc thật lòng khâm phục nói.

Mỗi hành động của lão hòa thượng đều trái ngược với suy nghĩ về Phật môn của Sở Mặc lúc trước, phải biết lão hòa thượng trước mặt hắn chính là tông chủ của Phật môn bây giờ đó.

Nhưng ngài lại không ra vẻ cao giá mà giống như một học giả uyên bác, nói câu nào khiến người ta tin phục câu ấy.

- Không biết nên mới sợ, mà cũng vì không biết nên mới có hiểu lầm.

Sở Mặc gật đầu, đồng ý với lời nói của lão hòa thượng.

Tộc độ bay của lão hòa thượng cũng không nhanh lắm, nhưng chắc chắn không chậm.

Ngài mang Sở Mặc đến một tòa đại điện đổ nát ở rất xa.

Trước cửa điện, có một thanh niên mặc áo xanh, đang chắp tay đứng xem bảng hiệu cổ kính trên đại điện.

Biết lão hòa thượng và Sở Mặc đến, thanh niên này cũng không quay đầu, chỉ thản nhiên nói:

- Nghe nói Phật môn từng là đại tông môn huy hoàng cường thịnh, không ngờ giờ lại xuống dốc đến mức này.

Thật khiến cho người ta thương tiếc.

Lão hòa thượng cười ha ha.

Thanh niên kia quay đầu, cao ngạo lạnh lùng nhìn lão hòa thượng:

- Ngươi thấy ta nói không đúng sao?

Lão hòa thượng lắc đầu:

- Thí chủ không biết nhiều về Phật môn.

Lão nạp cũng không biết nên nói thế nào, không thể nói thí chủ nói đúng hay sai được.

- Con lừa kia, không cần cố lộng huyền hư.

Ngươi cứ làm như ta không biết Phật môn là môn phái bị đuổi đi ý?

Ánh mắt thanh niên tỏ vẻ khinh thường, gã nói:

- Hôm nay bản tôn tới đây cũng không phải muốn gây khó dễ cho đám người sa cơ thất thế như các ngươi.

Bản tôn muốn hắn.

Thanh niên chỉ vào Sở Mặc nói.

Thanh niên kia bắn ra một tia sáng màu vàng.

Tia sáng này dần ngưng tụ thành một dây xích lớn, bay đến chỗ Sở Mặc, muốn bắt lấy hắn.

Sở Mặc không biết thanh niên này.

Nhưng hắn cảm thấy rất quen.

Khí tức trên người thanh niên làm Sở Mặc nhớ đến một người: tên cường địch một mất một còn với hắn.

Sắc mặt Sở Mặc trở nên khó coi.

Hắn gần như muốn dùng hoàn mỹ phân thân để liều mạng.

Đúng lúc này, lão hòa thượng lại dựng tay trước ngực nói:

- A di đà Phật!

Trong nháy mắt, một luồng sức mạnh vô hình, dịu dàng tạo thành vòng chắn bảo vệ Sở Mặc.

Xiềng xích đập vào lớp chắn này, phát ra tiếng nổ vang trời.

Mới nhìn đại sư ra đòn rất ung dung.

Tuy nhiên, sau đó, ngài lại phun ra máu.

Ầm ầm!

Đúng lúc này, bốn phương tám hướng nháy mắt sáng ngời, ánh kim quang bao phủ khắp nơi.

Mỗi phía có một pho tượng Phật vàng rất lớn, mang khuôn mặt uy nghiêm, ẩn chứa sức mạnh hùng hậu, cùng dùng sức trấn áp thanh niên này.

Thanh niên giận tím mặt quát:

- Lão trọc kia, ngươi dám lấy Phật môn để uy hiếp bản tôn.

Ngươi nghĩ bản tôn là Đế Chủ tầm thường sao?

Ngươi muốn chết rồi.

Mặt lão hòa thượng trắng bệch, nhưng thần sắc vẫn tự nhiên:

- Tuy ngươi là Đế Chủ siêu việt, nhưng chỉ là một đạo thần niệm mà thôi.

Hơn nữa, nơi này là thánh địa của Phật môn, đừng nói Đế Chủ, Chí Tôn đến đây cũng sẽ bị trấn áp.

Đương nhiên, còn nhiều chuyện nữa, nhưng lão tăng không muốn nói cho ngươi.

Ngươi đã nhập ma, không có tư cách nghe.

- Chết tiệt...

Chỉ trong nháy mắt, có vô số phù văn màu xanh bao vây, nhảy múa xung quanh người thanh niên.

Mỗi phù văn đều ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ.

Sở Mặc lần đầu tiên được chứng kiến một cuộc chiến như thế này.

Dù hắn từng thấy trận chiến giữa các Đế Chủ nhưng cảnh tượng trước mắt thật đáng kinh ngạc, có một chút huyền diệu mà chính hắn cũngkhông lý giải được.

Thân thể thanh niên được phù văn bao phủ, gã cười hô hố:

- Phật môn cũng chỉ thường thôi!

Sở Mặc thấy đột nhiên có một pho tượng Phật vàng xông đến, vẻ mặt dữ tợn, vươn một tay đến đập vào người thanh niên đang bị phù văn quấn chặt.

Phù văn trên người thanh niên từ từ vỡ vụn.

Thân thể thanh niên bị hiện ra hết.

Gã kinh hãi:

- Sao Phật môn có thể... trấn áp được bản tôn chứ?

Tượng Phật kia dùng tay, bắt gọn người thanh niên, bóp mạnh một cái.

Gã thanh niên tuyệt vọng gào thét, lập tức bị tan thành tro bụi.

Kim quang tiêu tán, các tượng Phật dần biến mất.

Sở Mặc nhìn đại điện, vẫn thấy nó đổ nát mà cổ kính, đến một mảnhngói cũng không bị rơi vỡ.

Trong lòng hắn khiếp sợ.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, chắc chắn hắn không tin có chuyện như vừa rồi.

Sở Mặc biết người áo xanh kia chính là Huyết Ma Lão Tổ.

Dù đó là một thần niệm thì cũng là một thần niệm ở cảnh giới chuẩn Chí Tôn.

Đến thánh địa của Phật môn, lại dễ dàng bị bắt, bị diệt, không có một chút khả năng phản kháng.

Phật môn đúng là kẻ sa cơ thất thế đến từ thiên ngoại như Huyết Ma Lão Tổ nói sao?

Thiên ngoại ư...

Sở Mặc hơi thất thần, nhìn lão hòa thượng mặt vàng ệch, hỏi thăm:

- Ngài không sao chứ?

Lão hòa thượng lắc đầu:

- Không sao.

- Đa tạ ngài.

Sở Mặc khom người thi lễ.

Tuy từ đầu đến cuối, tên áo xanh không nói tên Sở Mặc, cũng không nói tên mình.

Nhưng Sở Mặc biết rõ người kia biết hắn là ai, cũng biết Sở Mặc là người đã phá hỏng đại sự của gã.

Tuy Sở Mặc không hiểu vì sao tên này có thể đến thẳng Phật môntìm hắn, nhưng vì chuyện này, Sở Mặc đã thiếu Phật môn một ân tình lớn.

- Lão tăng đã nói, đây là nhân quả của Phật môn.

Thí chủ không cần cám ơn.

Lão hòa thượng trầm giọng, thở dốc vài tiếng, sau đó cười cười, ra hiệu cho Sở Mặc ngồi ở một bên.

Sở Mặc hơi lo lắng nhìn lão hòa thượng, muốn lấy cho lão hòa thượng mấy viên đan dược nhưng ngài lại cự tuyệt.

Hắn chỉ có thể ngồi yên đó.

Lão hòa thượng nói:

- Đây là nơi ẩn chứa rất nhiều nhân quả.

Nơi đây có sức mạnh của các chư Phật.

Tà ma ngoại đạo không thể xâm nhập.

Tuy nhiên, trong đây cũng biểu hiện nhân quả rất rõ ràng.

Người ở cảnh giới cao thâm có thể thông qua một phương thức nào đó thăm dò được nhân quả ở đây.

Trên người thí chủ có rất nhiều ràng buộc.

Nhưng cũng may, không phải tất cả đều là chuyện xấu.

Lão hòa thượng nói khá khó nhọc, Sở Mặc nghe cái hiểu cái không.

Lão hòa thượng nói tiếp.

- Trước mắt đã giải quyết xong một chuyện.

Ít nhất, vì có Phậtmôn, bản tôn của người kia sẽ không biết chuyện ở đây đâu.

Chuyện này cũng may đó chứ.

Sở Mặc cảm kích, muốn nói gì đó nhưng lão hòa thượng lại khoát tay:

- Không cần nói gì cả, đây chỉ là nhân quả mà thôi.

Dù là người khác đến đây, lão nạp cũng sẽ giúp ngươi cản.

Nhưng ở nơi khác, lão tăng đành bất lực.

Ngươi phải tự mình giải quyết thôi.

- Dạ?

Sở Mặc ngẩn ra, nhìn lão hòa thượng.

Lão hòa thượng thâm ý nhìn Sở Mặc một cái:

- Có liên quan đến thân thế của ngươi.

Nói xong, lão hòa thượng dùng tay kết ấn.

Sở Mặc lập tức cảm giác mình chìm vào thời không.

Thân hình hắn biến mất.

-----o0o-----

Chương 1118: Vượt dải ngân hà mà đến

Chương 1118: Vượt dải ngân hà mà đến

Lão hòa thượng lại phun một ngụm máu nữa.

Nhưng mặt ngài lại có vẻ vui mừng, lẩm bẩm:

- Cố qua đợt này, lão tăng nguyện dùng chính bản thân mình, đóng cửa Phật môn trăm năm, giúp ngươi có đủ thời gian.

Lão hòa thượng tự nói lại ngồi khoanh chân, bắt đầu tụng kinh.

Taylần theo tràng hạt run nhè nhẹ.

Sở Mặc phát hiện mình đứng ở khoảng không phía trên Phật môn.

Từ đây, hắn có thể thấy bao quát hết cảnh sắc phía dưới, bao gồm cả lão hòa thượng đang khoanh chân ngồi kia nữa.

Nhưng kỳ lạ là, hắn không nghe thấy âm thanh nào hết.

Phật môn tưởng như gần trong gang tấc, lại khiến hắn cảm giác như đang ở thế giới khác.

Sở Mặc cực kỳ kinh ngạc.

Hắn biết lão hòa thượng đưa hắn tới đây nhưng lại không biết nguyên nhân.

Chỉ có điều, câu nói lúc nãy của lão hòa thượng khiến Sở Mặc kích động.

- Có liên quan tới thân thế của ngươi...

Đây tuyệt đối là chấp niệm lớn nhất trên con đường tu hành của Sở Mặc.

Trên đời này có ai nguyện ý vừa ra đời đã mất đi phụ mẫu của mình cơ chứ?

Đã thế, cả đời sau đó lại không được biết mình là ai mới tức chứ?

Còn chuyện nào đau đớn hơn thế?

Dù thời gian qua cả ngàn năm, vạn năm, hắn vẫn không thể bỏ được chấp niệm này.

Chỉ có điều, Sở Mặc hoàn toàn không biết mình đứng đây làm gì?

Chỗ này là chỗ nào?

Nhân quả gì mà có liên quan tới thân thế của ta chứ?

Đúng lúc này, một bóng người giống như ánh cầu vồng từ ngoài vũ trụ bay đến.

Nhoáng một cái, đã tới trước mặt Sở Mặc.

Nam tử trẻ tuổi này hơi ngông cuồng, khoảng mười bảy, mười tám tuổi.

Nhưng đôi mắt rất thâm thúy, sáng như ánh sao.

Đôi mày kiếm hếch lên.

Tóc được búi trong một kim quan sáng lấp lánh.

Nam tử mặc một bộ đồ màu trắng, góc được thêu kim tuyến, trôngrất quý giá và đẹp đẽ.

Y đi tới trước mặt Sở Mặc, ánh mắt như kẻ từ trên cao nhìn kẻ đứng dưới thấp, đánh giá nửa ngày mới lạnh lùng nói:

- Ngươi... chính là tên tạp chủng kia ư?

Sở Mặc càng thấy khó hiểu, máy mắt liên tục, nhìn chằm chằm nam tử trẻ tuổi kia hỏi:

- Ngươi nói ai là tạp chủng?

- Đương nhiên nói ngươi chứ ai.

Nơi này làm gì có người khác?

Nam tử cười mỉa:

- Ta còn tưởng là người thế nào, hóa ra cũng thường thôi.

Hừ, kế thừa thân thể tổ cảnh lợi hại của phụ thân rác rưởi nhà ngươi, lại được dung hợp huyết mạch tử kim cao quý...

Nếu không nhờ huyết mạch này, loại tạp chủng như ngươi sao có tư cách để ta bôn ba đường xa đến đây chứ.

Tuy nhiên, tính mạng ngươi đến hôm nay là hết.

Huyết mạch tử kim cao quý không nên có trên cái loại tạp chủng như ngươi.

- Ngươi là cái thá gì?

Sở Mặc căm tức nhìn nam tử trẻ tuổi này, kích động muốn đánh nhau.

- Ha ha, thẹn quá thành giận rồi ư.

Biểu đề của ta... ngươi còndám mắng à...

Uổng cho cô cô kia... tin tưởng trăm phần trăm, thậm chí đến cả nghìn phần trăm rằng một ngày nào đó, ngươi có thể khuấy trời đạp đất.

Loại tạp chủng huyết thống không tinh khiết như ngươi khó mà trở thành Chí Tôn chứ đừng nói làm được mấy việc kia.

Nam tử không buồn che giấu sự chán ghét của y với Sở Mặc.

Y vừa châm chọc, vừa lạnh lùng trào phúng.

Nhưng thông tin y mang lại quá khủng bố.

Vì thế, dù Sở Mặc cực kỳ muốn rút Thí Thiên tử chiến với y nhưng lại không thể không cố đề lại sát khí.

Hắn lạnh lùng nhìn nam tử nói:

- Ta không biết ngươi đang nói gì?

Ta không quen biết ngươi, cũng không oán không cừu.

Dựa vào cái gì mà ngươi tìm đến tận cửa nhục nhã ta chứ?

- Ngươi đương nhiên không biết ta vì căn bản ngươi không có tư cách.

Nam tử cười hờ hững.

- Ngươi rất muốn biết thân thế của mình phải không?

Yên tâm, ta... không nói cho ngươi đâu.

Hôm nay ta chỉ có một mục đích là diệt trừ ngươi!

Loại tạp chủng không nên mang tử kim huyết mạch.

Sở Mặc hoàn toàn nổi giận.

Hắn không thể tha thứ cho kẻ này được.

Sở Mặc rút ra Thí Thiên, chỉ thẳng vào mặt nam tử trẻ tuổi gằn từngtiếng:

- Ngươi không nói cũng chẳng sao.

Một ngày nào đó ta sẽ biết.

Ngươi ba lần bốn lượt nhục nhã ta, nhục mạ thân nhân của ta.

Hôm nay dù chết, ta cũng kéo ngươi theo...

- Đây là Thí Thiên sao?

Quả nhiên là một thanh đao tốt.

Đáng tiếc lại không trọn vẹn, chỉ là một phế đao mà thôi.

Nam tử nhìn lướt qua Thí Thiên, thản nhiên nói.

Vù!

Thí Thiên tỏa ra một luồng sát khí kinh người.

Nam tử cười khỉnh, duỗi tay ra.

Trong tay y đột nhiên xuất hiện một cây trường thương màu bạc.

Trên cán trường thương có rất nhiều chữ khắc kỳ quái, đầu thương cực kỳ sắc bén.

- Đây là Bôn Lôi thương.

Nam tử ôn hòa nhìn cây trường thương trong tay, lại nói:

- Pháp thân của ta vượt qua vô tận ngân hà để đến đây.

Ta biết ngươi còn chưa đủ mạnh.

Dù muốn giết ngươi, nhưng ta không muốn ức hiếp ngươi.

Ta sẽ đánh một trận như những người cùng cảnh giới.

Nam tử trẻ tuổi nói xong, thu bớt khí tức, tự hạ cảnh giới của mình xuống Luyện Thần Kỳ giống Sở Mặc.

Nhưng trông y vẫn khá cứng rắn, cao cao tại thượng, nhìn như vương giả trời sinh.

Sau khi tự phong tu vi, nam tử không do dự trực tiếp tấn công.

Y bay lên, đâm thương về phía Sở Mặc.

Nhát đâm đi kèm một tiếng nổ lớn như sấm, còn có tia chớp đi kèm.

Đòn đánh rất nhanh, tia lửa văng khắp nơi, không gian bị bóp méo, vặn vẹo.

Đòn đánh kia mang khí thế lôi đình vạn quân, phá vỡ mọi chướng ngại vật, không thể chống đỡ, mang theo toàn bộ sát ý đối với cả thế giới, cứ thế, đâm về Sở Mặc.

Khuôn mặt Sở Mặc lạnh lùng, thân hình chợt lóe, trực tiếp đối lập..

Bôn Lôi và Thí Thiên hung hăng đập vào nhau.

Phát ra một tiếng vang kinh thiên động địa.

Bôn Lôi nguyên vẹn.

Thí Thiên cũng chẳng sứt mẻ.

Sở Mặc thấy hơi khó tin, nhìn lại nam tử này.

Nam tử cười tà mị:

- Ồ thần khí cơ đấy.

Không sao, cứ đến tiếp đi.

- Thêm lần nữa nào!

Sở Mặc dâng trào tâm huyết, trực tiếp cầm Thí Thiên, thi triển U Minh Bát đao, chiến đấu với nam tử.

Đầu vai của Sở Mặc bị trúng một thương, máu tươi tung tóe.

Mũi thương của Bôn Lôi cực kỳ sắc bén, chỉ sượt qua đã khiến Sở Mặc bịthương.

Nam tử trẻ tuổi cũng đồng dạng bị Thí Thiên đánh trúng, bị một vết thương dài ở xương sườn.

Vết thương không sâu nhưng nháy mắt khiến áo của nam tử bị nhuộm đỏ.

Nam tử nhướng mày:

- Hơi khác so với ta nghĩ chút, còn không đến mức là phế vật.

- Ngươi thì tốt lắm chắc?

Ngươi có tư cách gì mà đánh giá ta?

Sở Mặc lạnh lùng đáp trả, lại tung một đao nhanh như chớp.

Hai bên tấn công quyết liệt.

Nam tử kia thu liễm thái độ ngạo mạn, bắt đầu nghiêm túc.

Nhưng y vẫn không quá để Sở Mặc vào mắt.

Chỉ là một tiểu tạp chủng may mắn có tử kim huyết mạch, có vận số tốt, có thực lực cao hơn người nhưng tuyệt đối không thể cao hơn người có huyết mạch tinh khiết như y.

-----o0o-----

Chương 1119: Đao thứ sáu

Chương 1119: Đao thứ sáu

Đến lúc này, Sở Mặc rốt cuộc gặp được một đối thủ thực sự lợi hại.

Nam tử này tự phong ấn xuống cùng cảnh giới với Sở Mặc, đều ởLuyện thần kỳ.

Binh khí trong tay y cũng không kém thần khí như Thí Thiên là mấy.

Trận chiến hết sức hoa mỹ.

Công pháp được nắm giữ và vận hành cực kỳ thuần thục.

Dù xét ở phương diện nào thì người này cũng không kém bất cứ đại địch nào của Sở Mặc.

Sau khi biết nam tử này lợi hại, Sở Mặc cũng không sợ hãi, không lùi bước.

Ngược lại, hắn thấy hưng phấn hơn.

Đây mới là đối thủ!

Thế này mới là kẻ thù!

Trên con đường lớn vốn luôn thay đổi như thế này, có một tảng đá chắn đường dùng để mài dao, làm cho mình sắc bén hơn là việc không tồi.

Người này, chính là đá mài dao của ta.

Sở Mặc không ngờ, đối phương cũng đang có cùng suy nghĩ với hắn.

Đừng nhìn nam tử này cứ một tiếng tiểu tạp chủng này tạp chủng nọ, y cũng chỉ muốn chọc giận Sở Mặc mà thôi.

Đồng thời, y bắt đầu nhìn nhận Sở Mặc.

Theo y, Sở Mặc căn bản không nên có mặt trên thế giới này.

Chỉ là một sinh linh hạ giới làm gì có tư cách nhúng chàm tử kim huyết mạch của công chúa chứ?

Nên dù người trước mặt là biểu đệ của y thì cũng chỉ là một tên tạp chủng mà thôi.

Y vĩnh viễn sẽ không thừa nhận có người biểu đệ này.

Nhưng sâu trong nội tâm, y cũng thấy kinh ngạc bởi sức chiến đấu hết sức mạnh mẽ của Sở Mặc.

Dù y không để tổ cảnh thân thể vào mắt.

Một đám kẻ yếu ở hạ giới thì làm gì có đồ tốt.

Nhưng đánh đến lúc này, y không thể không thừanhận một sự thật: tổ cảnh thân thể hùng mạnh hơn suy nghĩ của y rất nhiều.

Nhưng thế thì sao chứ?

Loại rác rưởi này chỉ là đá kê chân, đá mài dao trên con đường tu luyện của y.

Ta muốn dùng máu của ngươi để vạch lối đi cho đạo của ta.

- Chết đi!

Nam tử hét to.

Bôn Lôi trong tay y kèm theo sấm sét, điên cuồng trấn áp Sở Mặc.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, chắc không ai dám tin, một tu sĩ Luyện thần kỳ lại đánh ra được một công kích mạnh mẽ như vậy.

Sở Mặc không sợ thiên kiếp, nhưng không dám không nhìn tia sấm sét kia.

Vì hắn cảm nhận được tia sấm sét này còn mạnh hơn thiên kiếp.

Chỉ một tia sét lại muốn nghiền nát, hóa đạo Sở Mặc.

Sở Mặc cảm giác mình sắp vỡ vụn.

Chỗ nào trên cơ thể cũng đang chảy máu.

Mặt hắn nhăn nhó dữ tợn.

Sở Mặc phẫn nộ rít gào.

- Chỉ có một chút bản lĩnh thế thôi à.

Đúng là yếu.

Nam tử nói xong lại đâm thêm một kích.

Cả một biển sấm sét gần như chuẩn bị nuốt lấy Sở Mặc.

Lão hòa thượng ngồi phía dưới lần tràng hạt nhanh hơn cho thấy tâm tình ngài giờ cực không bình tĩnh.

Nhưng ngài vẫn không mở mắt.

Ngài đang đợi người thanh niên này bị bức vào đường cùng phải bùng nổ.

Nếu Sở Mặc không bùng nổ được, Phật môn cũng không cần đặt cược toàn bộ vào hắn.

Sự thật luôn tàn khốc.

Người không có giá trị, vĩnh viễn không được coi trọng.

Sở Mặc lung lay gần như sắp ngã đến nơi.

Đôi mắt đen lại ngày càngtối màu hơn, trên người hắn đầy tử khí.

Thí Thiên trong tay phát ra tiếng kêu không cam lòng.

Cuồn cuộn ông ông như rồng đang gầm giận.

Một luồng tử khí nháy mắt tràn ngập thiên địa.

Trong cơn tuyệt vọng, Sở Mặc không ngờ lại trực tiếp lĩnh ngộ được đao thứ sáu trong U Minh Bát đao, Luyện ngục.

Luyện ngục, cái tên nói lên tất cả.

Đánh ra đao này thế gian chẳng khác luyện ngục là mấy.

Bốn phương tám hướng bỗng nổi lên tiếng ác quỷ kêu khóc, cả vùng trời chẳng khác nào địa ngục trần gian.

- Thần thông gì thế này?

Nam tử trẻ tuổi giật mình.

Thí Thiên và Bôn Lôi lại đập vào nhau.

Biển sấm sét đấu với trời luyện ngục.

Không gian thoáng chốc trở nên trong sáng hơn.

Giờ phút này, cả người Sở Mặc đã bị máu tươi nhuộm đỏ, người như muốn nổ tung.

Khóe miệng nam tử trẻ tuổi thế nhưng cũng có vết máu.

Y đã bị thương.

- Không ngờ ngươi có chiến lực mạnh như vậy.

Nam tử trẻ tuổi đưa tay nhẹ nhàng lau môi.

Nhìn vệt máu màu tím trên ngón tay, con ngươi nam tử trở nên sâu thẳm, tràn ngập sát ý điên cuồng.

Sở Mặc cảm giác xương cốt mình mẩy sắp vỡ vụn, thân thể chẳng nghe theo hắn nữa.

Hắn lạnh lùng nhìn nam tử, không hề sợ hãi.

- Cùng cảnh giới giết ngươi xem ra khó hơn ta tưởng.

Nam tử hơi do dự.

Y cúi đầu nhìn Phật môn gần như bị tách ra phía dưới, bỗng thản nhiên nói:

- Nếu đã lựa chọn ra đi, cũng đừng xen vào việc của người khác nữa.

Vừa nói, hơi thở trên người nam tử trở nên mạnh hơn.

Không ngờ y đã tự giải khai phong ấn của chính mình, muốn nuốt lời chém giết Sở Mặc.

Sở Mặc vẫn lạnh lùng:

- Cùng cảnh giới ngươi đã không giết được ta, người cuối cùngphải chết chính là ngươi.

Khóe miệng nam tử co quắp, thản nhiên thừa nhận:

- Đúng vậy.

Ở cái cảnh giới thấp kém như Luyện thần kỳ, thân thể tổ cảnh của ngươi cũng có chút tác dụng.

Tuy nhiên, tới cảnh giới chân chính tối cao, luyện thể không có ý nghĩa gì nữa.

Không cần nói để ngươi hiểu, ngươi phải chết rồi.

Khí tức trên người nam tử đã mạnh mẽ không thể tin nổi.

Sở Mặc cứ như một hòn đá nhỏ còn thanh niên này đã biến thành ngọn núi.

Lại còn là một ngọn núi lớn.

Sở Mặc im lặng.

Hắn biết nam tử này nói không sai, thật sự hắn muốn chết mới đánh tiếp.

Vì khí tức của đối phương đã vượt ngoài sự nhận thức của Sở Mặc.

Sở Mặc đoán, đến Đế Chủ cũng chưa chắc có khí tức cường đại như vậy.

Nên dù hiện tại, Sở Mặc có lấy ra hoàn mỹ phân thân cũng không có tác dụng.

Nhưng nhắm mắt chờ chết không phải phong cách của Sở Mặc.

Hắn luôn có một niềm tin vô địch tuyệt đối.

Dù nam tử trước mặt mạnh đến mức khiến người ta tuyệt vọng, nhưng nếu ở cùng cảnh giới, Sở Mặc tin mình sẽ là người còn đứng cuối cùng.

Dù chỉ có một người một đao, hắn vẫn tin mình làm được.

Lúc này, Hỗn Độn Hồng Lô tự động bay ra, treo trên đỉnh đầu Sở Mặc, hình thành một lớp bảo vệ bao phủ thân thể của Sở Mặc.

- Ồ, cái gì đây?

am tử hơi ngẩn ra, nhìn Hỗn Độn Hồng Lô lẩm bẩm.

Vừa nói, y vừa dùng Bôn Lôi đâm về phía Hỗn Độn Hồng Lô.

Trong tình huống không áp chế cảnh giới, đòn đánh của nam tử trẻ tuổi kia thật sự đáng sợ.

Dường như chỉ cần đâm nhẹ một cái cũng có thể hủy diệt cả một thế giới.

Bôn Lôi đâm vào Hỗn Độn Hồng Lô phát ra một tiếng nổ dữ dội.

Nhưng Sở Mặc ở trong lại không hề hấn, cũng chẳng có cảm giác gì.

Sau tiếng nổ, thánh địa Phật môn bên dưới có hơn một trăm pho tượng Phật màu vàng hiện lên cùng một lúc.

Trong đó có hơn mười pho tượng đột nhiên xuyên thủng lớp ngăncách vô hình giữa hai tầng không, vây xung quanh Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1120: Lục tự chân ngôn trấn áp Chí Tôn

Chương 1120: Lục tự chân ngôn trấn áp Chí Tôn

Nam tử trẻ tuổi buộc phải thối lui, quát lên:

- Phật môn, chẳng lẽ các ngươi muốn nhúng tay thật sao?

Tượng Phật màu vàng không nói gì, im lặng bảo hộ Sở Mặc ở phía sau mình.

- Được lắm, các ngươi đã chọn con đường này thì đừng trách ta lòng lang dạ sói.

Nam tử trẻ tuổi cắn răng:

- Tới giờ ta còn chưa giết Phật đâu.

Dù đã thất thế, thì vẫn là Phậtnhỉ.

Phù văn trên mặt Bôn Lôi đột nhiên bay lên, hóa thành một dạng phép tắc, muốn tác động, thay đổi quy luật của thế giới này.

- À, ừm!

Pho tượng Phật che trước Sở Mặc đột nhiên mở miệng niệm.

Một luồng sức mạnh kỳ dị hiện ra, đánh nát phù văn trên Bôn Lôi trong nháy mắt.

- Chỉ là chút tài mọn thôi, Phật đã chết rồi mà còn muốn đánh với ta sao?

Nam tử rống giận, lấy ra một pháp khí kỳ quái.

Pháp khí này giống một cái hồ lô, nhưng lại không có miệng.

Toàn thân xanh biếc.

Ở giữa hồ lô có một cái gì đó nhưng do quanh hồ lô có một luồng khí mờ ảo nên không nhìn rõ.

Hồ lô lay nhẹ một cái mặt đất rung dữ dội, tưởng như sắp nứt vỡ đến nơi.

- Ma!

Một tượng Phật mở miệng, giúp ổn định thế giới.

Hồ lô xanh biếc kia cũng bị bắt đứng im, nhưng nó đang lung lay, muốn giãy thoát khỏi kìm kẹp.

Trời đất gần như sụp đổ.

Lúc này, một pho tượng Phật khác lại nói:

- Ni!

Ầm một tiếng.

Một luồng sức mạnh đánh hồ lô bật trở về.

Nam tử miễn cưỡng đón lấy hồ lô, hộc máu, cắn răng nói:

- Phật môn các ngươi thà chết cũng muốn che chở tiểu tạp chủng này sao?

Chẳng lẽ không sợ sau này ta sẽ tiêu diệt hoàn toàn các ngươi sao?

Tượng Phật thứ tư nói:

- Bá!

Nam tử trẻ tuổi như bị ăn một cái tát, mặt lệch về một bên, người bay viu ra ngoài.

Mặt y thật sự có hình một bàn tay.

Sở Mặc được Hỗn Độn Hồng Lô bảo vệ, hắn có thể thấy rõ dấu bàn tay trên khuôn mặt của nam tử kia.

Hắn không nhịn được thét lên kinh hãi:

- Không nghi ngờ gì nữa, đây đúng là đạo thuật cấp cao nhất rồi.

Nếu là lực lượng bình thường sao có thể lưu lại dấu vết trên mặt của nam tử trẻ tuổi khủng bố kia chứ.

Rốt cuộc mặt nam tử kia cũng biến sắc.

Y nổi giận đùng đùng:

- Các ngươi muốn chết rồi đó!

Lúc này, tượng Phật thứ năm, thứ sáu đồng thời mở miệng.

- Mễ!

- Hồng!

Tượng Phật vừa niệm, nam tử kia trực tiếp bị một lớp khí vô hình vây khốn.

Dù y có giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được.

Y bắt đầu gào rú:

- Phật môn được lắm, hôm nay các ngươi muốn kết nhân quả lớn với ta, chắc chắn sau này các ngươi sẽ vì chuyện này mà bị diệt vong.

Ta thề, thời điểm đó, các ngươi sẽ còn bi thảm hơn lúc này rất nhiều.

Lão hòa thượng đang ngồi ở dưới chậm rãi phi thăng, xuyên qua lớp ngăn cách vô hình, đến gần nam tử trẻ tuổi, chắp tay trước ngực, bình thản nói:

- Ai di đà Phật!

- Lão trọc chết tiệt!

Đôi mắt thâm thúy của nam tử đã đỏ ngầu, bên trong như có một dòng nham thạch nóng bỏng, nhìn chằm chằm vào lão hòa thượng.

- Nhân quả rất lớn sao?

Nếu đại nhân tộc của ngươi nói thì còn được.

Chứ ngươi, một tên nhóc con, vừa mới vào Chí Tôn, sử dụng chút thủ đoạn tới đây mà cũng dám nói thế á.

Thanh âm của lão hòa thượng vẫn bình thản như trước nhưng lại có thêm vài phần khinh thường.

Nam tử trợn mắt nhìn lão hòa thượng:

- Một lão trọc ở Phi thăng kỳ mà lại dám cười nhạo ta ư?

Sở Mặc càng ngạc nhiên.

Nam tử này là một Chí Tôn ư?

Y còn trẻ như thế mà.

Y lại còn là biểu ca của ta.

Nói cách khác, phụ thân y là cậu của ta ư?

Sở Mặc thấy quá khó tin.

Lão hòa thượng thản nhiên cười:

- Phật gia không tu luyện theo cảnh giới kia.

Phi thăng, Đế Chủ hay Chí Tôn đều không có nghĩa gì.

- Ta nhổ vào.

Nếu là vô nghĩa, sao các ngươi còn liều mạng muốn tu thành Phật chứ?

Nam tử đang bị trói buộc nhưng vẫn không sợ hãi, chửi ầm lên.

- Thành Phật không phải do ý nghĩ, thành Phật cơ bản để trấn áp mấy thứ vô nghĩa thôi.

Lão hòa thượng mỉm cười, khẽ vươn tay, chỉ vào mi tâm của nam tử kia.

- Ngươi muốn làm gì đó?

Nam tử vô cùng sửng sốt.

Lão hòa thượng nói:

- Trấn áp ngươi!

- Ngươi không được phép...

Nam tử liều mạng giãy dụa.

Con rồng màu bạc trên Bôn Lôi cũng điên cuồng vũng vẫy, muốn tránh thoát khỏi sự giam giữ này.

Nhưng nó lại bị sáu tượng Phật canh giữ, không động đậy được tí nào.

- Đại sư!

Sở Mặc đột nhiên mở miệng.

- Ngài tha cho y đi.

- Hả?

Nam tử đang vật lộn chợt sửng sốt, không tin nổi nhìn Sở Mặc.

Lão hòa thượng cũng không thấy bất ngờ, dường như mọi việc hiển nhiên phải như thế.

Ngài thu tay, cứ như chưa xảy ra chuyện gì.

Nam tử kia ngạc nhiên một chút, lại giận dữ hét lên:

- Ngươi là cái thá gì.

Ta không cần ngươi thông cảm.

Lão hòathượng kia, ngươi giết ta đi.

Ta thà chết cũng không cần tạp chủng này thương hại.

Con ngươi Sở Mặc lạnh lẽo.

Hắn tiến lên, giơ tay, tát cho nam tử kia một phát.

Nam tử không dám tin Sở Mặc lại dám làm vậy.

Bị đánh cho đơ người, y quát lên:

- Ngươi dám đánh ta?

N tử trẻ tuổi kia vừa khiếp sợ lại vừa phẫn nộ.

Vẻ mặt y vừa phức tạp lại vừa phấn khích.

Bốp!

Sở Mặc không nói gì mà lại tát thêm một phát.

Nam tử phun máu, rõ ràng bị tức mà phun chứ không phải vì đau.

Y trừng đến lòi mắt:

- Tiểu tạp chủng, có bản lĩnh ngươi giết ta coi.

- Đến giờ chắc cha mẹ ngươi chưa quản giáo ngươi đàng hoàng đúng không?

Bốp!

- Không sao,

Bốp!

- Ta thay bọn họ dạy ngươi.

Bốp!

- Hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi đạo làm người.

Bốp!

- Khi đang ở thế yếu, tốt nhất phải giữ mồm giữ miệng một chút.

Bốp!

- Tựa như lúc đầu, ngươi có thể không thèm để ý đến ta, tùy ý giẫm đạp tôn nghiêm của ta...

Bốp!

- Giờ thì đến lượt ta...

Bốp!

Nam tử sắp bị Sở Mặc đánh cho tức điên rồi.

Y hét lên giận dữ:

- Mẹ ngươi, ngươi nói thì nói hết đi lại còn đánh.

Sở Mặc mỉm cười, xoay xoay tay, lại tát mạnh một phát.

Bốp!

- Ngươi xem, rốt cuộc thì ngươi đã chú ý đến mặt mũi rồi, xemnhư có tiến bộ.

Nhưng chưa đủ, vì ngươi còn dám mắng ta.

Bốp!

- Tiểu tạp chủng, trừ phi hôm nay ngươi hoàn toàn giết được ta, nếu không, sớm hay muộn ta cũng bầm thây ngươi, nhất định đòi lại gấp trăm lần khuất nhục ngày hôm nay.

Ta còn muốn tìm phụ thân rác rưởi của ngươi...

Phốc một tiếng!

Y còn chưa nói dứt lời, đã thấy ngực đau xót.

Y không nhịn được cúiđầu, nhìn trường đao đang cắm sâu trong ngực y, cực kỳ khiếp sợ.

- Ngươi... thật sự dám giết ta?

-----o0o-----

Chương 1121: Dạy ngươi làm người

Chương 1121: Dạy ngươi làm người

- Vẫn chưa đâu.

Ngươi cũng biết, đao này của ta vẫn chưa đâm vào tim ngươi, chỉ cách có xíu thôi.

Đây là trừng phạt vì ngươi làm nhục phụ thân ta.

Con ngươi Sở Mặc lóe lên sự dữ tợn.

- Thật ra ta cũng không ngại giết ngươi đâu.

Nãy ta xin lão hòa thượng dừng tay, vì không muốn ngài ấy phải gánh vác nhân quả này thôi.

Đây là chuyện của ta.

Mà ta, dưới tình huống không có sự trợ giúp, đích xác không phải đối thủ của ngươi.

Nên ta muốn thả ngươi đi, để sau tính tiếp.

Vì ta tin, ngươi không dễ trở lại nơi đây.

Nhưng ngươi quácuồng vọng.

Cái loại kiêu ngạo, ngông cuồng không để bất cứ ai trong mắt là loại ngu nhất.

Cuối cùng, người bị thiệt là ngươi.

Nhưng ngươi ngu, không có nghĩa là ta cũng thế.

Ngươi ngàn vạn lần không nên nhục nhã cha mẹ ta.

Còn chưa biết ta có phải thân thích của ngươi hay không, dù có là thật, ta cũng không muốn nhận.

Đếch cần biết ngươi là ai, người đứng sau ngươi là ai nhé.

Dù ta có để ý, các ngươi cũng chẳng buồn quan tâm mà.

Mắt nam tử hơi lóe sáng:

- Ngươi biết thế thì tốt.

- Ngươi lầm rồi.

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta nói vậy không phải vì ta muốn nhún nhường.

Ta chỉ muốn cho ngươi biết: các ngươi không thèm để ý đến ta, không sao.

Thật ra, ta cũng không thèm để ý đến ngươi.

Nói nhiều như vậy chỉ vì ta muốn biết: đến cùng một Chí Tôn trẻ như ngươi thật sự không sợ chết hay vì ngươi cảm thấy tổn thất một phân thân cũng không sao.

Giờ, ta biết rồi.

Nam tử hơi nghi hoặc, nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi muốn làm gì?

- Nếu ngươi đã vượt dải ngân hà để đến đây, chắc là mệt lắm nhỉ.

Mà mệt thế, thì đừng về nữa.

Sở Mặc nói xong, lập tức giơ Thí Thiên chém một nhát.

Thân thể con người không thể chống lại sự tấn công của Thần khí.

Trái tim nam tử bị chém thành hai nửa ngay tại chỗ.

Đôi mắt y vẫn mở to, nhìn Sở Mặc, không có nhiều phẫn nộ, thay vào đó là biểu cảm không dám tin.

Y không thể tưởng được, đường đường một Chí Tôn trẻ tuổi như y lại bị chết trên tay tiểu tạp chủng còn chẳng bằng con kiến này.

- Ngươi...

Nếu ngươi muốn giết ta, vì sao còn nói nhiều thế?

Nam tử nhìn chằm chằm Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc cười cười:

- Đùa tí cho vui.

- A...

Nam tử lại phun một ngụm máu lớn.

Đôi mắt đen láy tràn đầy oán độc:

- Tiểu tạp chủng...

Y còn chưa nói xong, Sở Mặc đã vung Thí Thiên, chém thêm một nhát.

Nam tử đầu lìa khỏi cổ.

Chém xong, Sở Mặc hơi ngượng ngùngnhìn lão hòa thượng nói:

- Ta không hiểu làm thế nào mới giết được pháp thân của y.

Ngài có thể chỉ điểm cho ta một chút được không?

- Tiểu tạp chủng... ta nhớ ngươi rồi đó!

Đầu nam tử đã bị chặt xuống nhưng y vẫn mở miệng nói chuyện.

Sở Mặc trừng to mắt, hơi hoảng một chút, lại giận tím mặt, trực tiếp nhảy lên, điên cuồng đá tới tấp vào đầu nam tử kia:

- Mẹ nó chứ, ngươi mở miệng là gọi tiểu tạp chủng.

Bố giẫm chết ngươi!

Ngươi là cái thá gì?

Xuất thân quyền quý, huyết thống thuần khiết thì giỏi lắm chắc?

Chí Tôn thì sao, giờ khong phải cũng chịu chếtđấy ư.

Đúng là lão tử không dựa vào bản thân để giết ngươi nhưng vấn đề người chết không phải ta nhé.

Ngươi là thằng khốn!

Lão hòa thượng đứng bên nhìn mà trợn mắt há mồm, khóe miệng co quắp kịch liệt, cuối cùng vẫn không can thiệp, chắp tay nói:

- Ai di đà Phật!

- Lão hòa thượng ngài đừng quản chuyện này.

Để ta giẫm cho đầu tên này nổ tung rồi tính sau.

Uất ức tích tụ hơn hai mươi năm của Sở Mặc nháy mắt bộc phát.

Nếu nam tử kia nói thật, nghĩa là hiện tại mẫu thân hắn cũng khôngsống tốt.

Thế mà tên khốn kiếp tự nói mình là biểu đệ của y kia cứ một tiếng tiểu tạp chủng.

Nhất là hiện tại, cảnh giới, thực lực, tầm nhìn, tri thức của Sở Mặc còn rất hạn chế.

Hắn hoàn toàn không thể biết những việc có liên quan đến thân thế của mình.

Hắn càng thấy ủy khuất, lại cực phẫn nộ, muốn phát điên lên.

Bình thường hắn có thể làm ra vẻ bình tĩnh, chôn giấu trong lòng.

Không bình tĩnh thì làm được gì chứ?

Phát điên cho ai xem?

Hôm nay, đột nhiên có một Chí Tôn trẻ tuổi đến công bố thân thế của hắn, lại nhục nhã hắn, nhục nhã cả phụ thân hắn.

Chẳng nói người phàm, đến thần linh cũng không thể áp chế được cơn giận này.

- Ngươi cứ chờ đó...

Nam tử kia bị Sở Mặc giẫm cả trăm cái mà vẫn còn mạnh miệng.

Dù chỉ là một pháp thân, lại còn ở cảnh giới Chí Tôn, Sở Mặc có giẫm thế nào nó cũng không vỡ nát được.

Nhưng việc này khiến tên kia cảm thấy nhục nhã, y gần như điên cuồng.

- Ngươi nói ta bố mày chờ thì bố mày phải chờ chắc!

Khỉ, ngươi nghĩ bố không biết sao.

Trong thánh địa Phật môn có một trận pháp cổ xưa cực lớn.

Chỉ mình ngươi có kiến thức à?

Đồ khốn kiếp, bố nói ngươi biết, dù không có lão hòa thượng giúp đỡ, ta cũng có thể hủy được tinh trận này.

Ngươi đừng hòng trở lại.

Đến lúc đó, ngươi chờ đi.

Một ngày nào đó, gia sẽ vượt qua dải ngân hà đánh đến tận nhà ngươi.

Khi đó hy vọng ngươi tốt hơn hôm nay một chút.

Sở Mặc điên cuồng chửi bới thậm tệ.

Lão hòa thượng đứng bên cũng trợn mắt há mồm, nhưng mặt lại lộ vẻ mừng rỡ.

Dù chỉ là một tu sĩ Luyện thần nhưng đã có năng lực tốt như vậy, xem ra trời giúp Phật môn rồi.

Lão hòa thượng không nhịn được chắp tay niệm:

- A di đà Phật!

- Lão hòa thượng, phiền ngài giải quyết chỗ này rồi.

Ngài cứ tùy ý xử lý pháp thân kia đi nhé.

Sở Mặc nhìn lão hòa thượng.

Hắn thật sự không muốn khiến lão hòa thượng bị lây dính nhân quả nhưng hiện tại, hắn đã nghĩ thông suốt.

Lão hòa thượng thúc đẩy hắn gặp tên Chí Tôn này khẳng định ngài đã chuẩn bị gánh vác mọi hậu quả.

Hơn nữa, lúc trước lão hòa thượng cũng nói Phật môn là nơi phát sinh nhân quả cũng là nơi hiện hữu, giải quyết các nhân quả.

Tông môn cổ xưa thần bí như Phật môn có nội lực hùng hậu khiến người khác phải run sợ.

Đến một Chí Tôn trẻ tuổi đến đây cũng vô lực phản kháng, bó tay chịu trói.

Một thế lực như vậy gánh giúp hắn nhân quả chắc cũng không phải chuyện lớn.

Lão hòa thượng khẽ mỉm cười:

- Cứ giao cho ta.

Đầu nam tử kia đã bị Sở Mặc giẫm cho méo mó nhưng chưa bị hủy.

Đầu của một Chí Tôn vô cùng cứng rắn, không cần thời gian khôi phụccũng vẫn bảo lưu được trạng thái.

Chí Tôn trẻ tuổi thì cũng là Chí Tôn.

Đầu của Chí Tôn sao có thể dễ dàng bị đạp hư.

Trừ phi Sở Mặc dùng Thí Thiên chém lung tung thì may ra phá được, nhưng Sở Mặc lại không làm như vậy.

Đối với tên này, giẫm y còn khiến y khó chịu hơn phải chết.

Từ nhỏ đến lớn, người tôn quý như y chưa từng chịu vũ nhục như vậy.

Y nhìn chằm chằm Sở Mặc.

Sở Mặc lại cười lạnh nhìn lại, không yếu thế tí nào.

Lão hòa thượng hơi bấm tay một chút, một tia sáng bắn về phía đầu của nam tử.

-----o0o-----

Chương 1122: Độ hóa

Chương 1122: Độ hóa

Khuôn mặt nam tử trở nên dữ tợn.

Nhưng y mím chặt môi, không phát ra tí thanh âm nào, thậm chí không nhìn lão hòa thượng mà chỉ nhìn Sở Mặc.

Cuối cùng đầu của y bị nổ tung, các mảnh vụn vỡ bất ngờ hóa thành một con rồng khổng lồ, định bay lên trời.

Một pho tượng Phật lớn niệm vài câu, ngăn cản con rồng này.

Tiếp theo, càng ngày càng có nhiều tượng Phật ẩn ẩn hiện hiện ở bốn phương tám hướng, bắt đầu tụng kinh.

Kinh văn tối nghĩa khó hiểu.

Sở Mặc hầu như chẳng hiểu được mấy nhưng hắn lại cảm nhận được sức mạnh đáng sợ của kinh văn.

Dù hắn không bị ảnh hưởng nhưng kinh văn lại mang đến kiếp nạn cho con rồng hóa thân kia.

Nó không ngừng thu nhỏ lại.

Đến cuối, chỉ còn bé bằng một chiếc đũa, dần dần biến mất không còn bóng dáng.

- Đây là...Sở Mặc nhìn lão hòa thượng hỏi.

Lão hòa thượng chắp tay:

- A di đà Phật!

Sở Mặc:

- ...

Lão hòa thượng nói tiếp:

- Đây là độ hóa.

- Độ hóa ạ?

Sở Mặc kinh hãi.

Lão hòa thượng khẽ mỉm cười.

- Đây là cưỡng ép độ hóa, khiến nó trở thành một phần sức mạnh cho thánh địa Phật môn.

Dù sao, thế giới này gần như không thấy sức mạnh của Chí Tôn rồi.

Chẳng hiểu tại sao, Sở Mặc lại cảm giác lúc lão hòa thượng nói lời này, giọng điệu có chút tiếc nuối.

Dường như ngài hy vọng thế giới này có thêm nhiều Chí Tôn để ngài độ hóa một chút.

Đương nhiên, đây chỉ là cảm giác của Sở Mặc.

Vì ít nhất đến giờ, lãohòa thượng vẫn rất tốt với hắn.

Xác chết của nam tử kia cũng bị lão hòa thượng xử lý, biến thành một giọt máu tử kim.

Sắc mặt của Sở Mặc ngưng trọng hơn:

- Đây là pháp thân ở cấp độ Chí Tôn mà y lại chỉ dùng một giọt máu, hơn nữa, còn là tinh huyết.

Lão hòa thượng hiểu vì sao Sở Mặc lại rung động như thế, giải thích:

- Đây là pháp thân cấp cao nhất rồi.

Trên người Chí Tôn không ngưng tụ được quá mười giọt như thế đâu.

Với tên kia, tổn thất một cáilà tổn thất lớn đó.

Lúc này Sở Mặc mới phát hiện, lão hòa thượng ở Tiên giới, cảnh giới cao nhất ở Phi thăng kỳ lại có thể dễ dàng xử lý gọn gàng lưu loát pháp thân của một Chí Tôn.

Hắn không khỏi hỏi:

- Cảnh giới của ngài rốt cuộc là gì vậy ạ?

Lão hòa thượng cười ha ha:

- Tất cả đều là hư vô.

Ta chỉ có Phật hiệu, không có thần thông.

Không có thần thông, nên việc tu hành nâng cao cảnh giới với ta cũng không có ý nghĩa gì.

Lão hòa thượng nói xong, lại đưa giọt máu tử kim cho Sở Mặc:

- Giọt máu này có duyên với ngươi.

Luyện hóa nó có thể giúp ngươi nhanh trở nên mạnh hơn một chút.

Sở Mặc ghét bỏ lắc đầu:

- Ta không cần.

Lão hòa thượng lắc đầu:

- Không cần câu nệ tiểu tiết.

Ngươi cứ coi nó là bảo vật là được rồi.

- Khụ khụ, lão hòa thượng, đắc đạo cao tăng như ngài nói có vẻkhông ổn cho lắm?

Sở Mặc co rút khóe miệng.

Lão hòa thượng cười khẽ:

- Muốn thành đại sự thì không cần câu nệ tiểu tiết.

Ngươi có tin không, nếu hôm nay tên kia giết được ngươi, y chẳng những sẽ luyện hòa toàn bộ máu trên người ngươi, còn có thể kéo gân rút da, luyện hóa luôn thân thể tổ cảnh của ngươi.

Dù y có mạnh miệng khinh bỉ, nhưng y vẫn rất hâm mộ thân thể của ngươi đó.

- ...

Sở Mặc trực tiếp bị lão hòa thượng làm cho rùng, rợn hết tócgáy.

- Tóm lại, thứ này thuộc về ngươi.

Lão hòa thượng nói xong lại đưa giọt máu cho Sở Mặc.

Sở Mặc thở dài, không cự tuyệt nữa.

Hắn hơi hiểu một chút về đối thủ chờ đợi trong tương lai rồi.

Hôm nay, nếu không phải ở thánh địa Phật môn, chắc chắn Chí Tôn kia có vô số biện pháp để nghiền hắn ra bã.

Mà hắn, căn bản không có bất cứ đường sống nào.

Khi giọt máu tử kim vừa tiếp xúc với tay Sở Mặc, đã hòa vào cơ thể hắn ngay lập tức.

Sở Mặc chỉ cảm thấy thoải mái khắp người, cũng không thấy gì khác.

Sở Mặc hơi kinh ngạc.

Lão hòa thượng nói:

- Lực lượng huyết mạch chỉ có thể biểu hiện ở thời khắc máu chốt.

Hơn nữa, lão tăng còn tưởng, ngươi phải luyện hóa một chút.

Nhưng không ngờ, huyết mạch trên người ngươi dường như cao hơn một bậc so với giọt máu này.

Nếu không, ngươi không thể hấp thụ nó dễ như thế.

Lão hòa thượng nhìn Sở Mặc một chút rồi nói tiếp:

- Lão tăng nhớ ngươi có rất nhiều nghi vấn.

Không cần nóng vội, đợi lão tăng làm xong một việc, nhất định sẽ nói cho ngươi.

Lão hòa thượng nói xong, bắt đầu tụng kinh liên tục, sau đó kết ấn.

Sắc mặt của ngài cũng hơi khó chịu, hình như đang tiến hành một nghi thức nào đó.

Lúc Sở Mặc cảm giác lão hòa thượng có điểm bất thường thì trời đã về chiều rồi.

Lão hòa thượng gầy yếu nhanh chóng.

Sở Mặc dùng vọng khí thuật, thấy tòa tinh trận kia cũng chưa bị phong ấn hoàn toàn.

Hơn nữa, sức mạnh phong ấn hình như đều từ lão hòa thượng phát ra.

Một tu sĩ Phi thăng kỳ sao lại có lực lượng hùng hậu như thế.

Đến một Đế Chủ cũng chưa chắc có sức mạnh như vậy.

Không ngờ lão hòa thượng vì giúp hắn lại hy sinh chính bản thân mình.

Khóe mắt Sở Mặc hơi ướt, hắn nhìn lão hòa thượng, không biết nên nói gì.

- Đứa nhỏ, mau lại đây tâm sự với ta.

Lão hòa thượng bay từ không trung, đến trước mặt Sở Mặc.

Cánh tay gần như khô héo, nắm lấy tay Sở Mặc, bước một cái ra khỏi vách ngăn vô hình giữa hai phần thế giới.

Các chư Phật đã biến mất tự lúc nào không biết.

- Đừng vội, chúng ta vẫn còn thời gian.

Lão nạp không chết nhanh thế đâu.

Lão hòa thượng ngồi xuống bậc thềm đá ở cửa điện thờ, cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc mắt đỏ như con thỏ nói tiếp:

- Ngươi cũng đừng khóc.

Cả đời này lão tăng không mong thành Phật, nhưng viên tịch rồi, cũng muốn hóa thành Phật đấy.

Ha ha, cái chết như vậy mới có ý nghĩa một chút.

Sở Mặc mím chặt môi, không biết nói gì.

Hắn thấy thật bi thương, lòng nặng trĩu.

- Chuyện thứ nhất, về thân thế của ngươi.

Lão nạp không thể nói cho ngươi được.

Không phải ta không biết, mà nó là cấm kỵ, không thể nói.

Lão hòa thượng vừa nói vừa chỉ tay lên trời.

- Nếu nói, sẽ bị trời phạt thật đấy.

Sở Mặc im lặng gật đầu, hạ giọng nói:

- Vâng, ta hiểu, ta sẽ không hỏi ngài.

- Hài tử ngoan, dù ta không sợ chết, nhưng ta sợ chưa kịp nói cho ngươi đã tan thành tro bụi mất rồi.

Có viết lên giấy, cũng không thể lưu giữ được.

Lão hòa thượng thở dài.

- Còn về tu vi của lão tăng, th có thể nói cho ngươi đó.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn lão hòa thượng.

Hắn thật sự hiếu kỳ về vấn đề này.

Hắn không hiểu sao đồ đệ của lão hòa thượng, tiểu hòa thượng Hư Độ, rõ ràng chỉ là một tu sĩ Đại thừa kỳ sơ kỳ, đùng một cái vượt luôn qua đỉnh cấp, lên đến Phi thăng kỳ, còn độ kiếp phi thăng luôn nữa chứ.

Đúng thật khó tin.

-----o0o-----

Chương 1123: Lục tự chân ngôn

Chương 1123: Lục tự chân ngôn

- Chúng ta bắt đầu nói về nơi này đi.

Thánh địa của Phật môn còncó tên gọi là Niết bàn, ở đây ẩn giấu rất nhiều thiên cơ, đặc biệt là thiên cơ của Tiên giới.

Lão hòa thượng cười có chút bướng bỉnh.

- Thật ra, cảnh giới của lão tăng tương đương với Chí Tôn của tu sĩ đó.

Sở Mặc hít sâu một hơi, thấy thật khó tin.

Một lão hòa thượng, tông chủ Phật môn ẩn thân ở Tiên giới lại là một chuẩn Chí Tôn.

Nếu tin này truyền đi không biết sẽ hù chết bao nhiêu người.

Đám Đế Chủ diễu võ dương oai ở Thiên giới mà nghe chắc cũng phải cụp đuôi mà làm người, không dám kiêu ngạo như trước nữa.

Khó trách khi đối mặt với nam tử áo xanh hay phân thân của Huyết Ma Lão Tổ, lão hòa thượng cũng không sợ hãi mà rất bình tĩnh.

Hóa ra, chỉ dựa vào sức mình, ngài cũng có thể trấn áp được tên kia.

- Chuyện này... cũng không thấm tháp gì mà.

Lão hòa thượng thở dài.

- Năm đó tông môn chuyển từ thiên ngoại đến đây, đồng môn đi cùng lão tăng giờ đều đã thành Phật, duy chỉ còn mình lão tăng ở đâyđau khổ chống đỡ.

Lão hòa thượng nói xong lại nhìn Sở Mặc:

- Cuộc đời lão tăng không có gì vướng bận, trong lòng cũng thanh thản.

Nhưng lần này, lão có việc muốn nhờ.

Sở Mặc gật đầu, nghiêm túc nói:

- Chỉ cần ta làm được thì ta sẽ làm.

Lão hòa thượng cười cười:

- Về sau, nếu ngươi thấy tiểu đồ đệ Hư Độ của ta, nhớ che chở cho nó một chút.

Đứa bé kia thiên phú tốt, linh tính cũng đủ, nhưng nó lại đitheo con đường của Phật kim cương trợn mắt, rất dễ chọc phải kẻ thù hùng mạnh.

Nếu ngươi có thể quan tâm nó một chút, ta sẽ yên tâm hơn.

Sở Mặc gật đầu:

- Ngài yên tâm, về sau Hư Độ chính là huynh đệ của Sở Mặc.

Ta nhất định sẽ dốc sức bảo hộ y cả đời.

Lão hòa thượng cười vui vẻ, trong lòng thầm nghĩ: ta chỉ đang chờ lời này của ngươi.

Bảo vệ Hư Độ đồng nghĩa với việc bảo vệ Phật môn.

Tương lai, nếu ngươi có thể đi đến vị trí kia, làm huynh đệ với ngươi, muốn để Phật môn quay về thế giới kia thì chẳng có gì là khó cả.

Vừa nghĩ, lão hòa thượng lại không nhịn được cười khổ: ta còn nói mình không có chấp niệm, đúng là lừa mình dối người.

Sau một lúc, lão hòa thượng lại nói tiếp:

- Còn lai lịch của người trẻ tuổi vừa mới đến, có liên quan đến thân thế của ngươi nên lão tăng không thể nhiều lời.

Nhưng lão tăng có thể cho ngươi biết, ít nhất trong vòng một trăm năm, bọn họ không thể xông qua tinh trận Phật môn để tiến vào thế giới này.

Lão tăng vô năng, chỉ có thể giúp ngươi kéo được một trăm năm thôi.

Vì thế, ngươi nhất định phải nỗ lực đẩy nhanh tốc độ tu luyện.

Lão tin, trong thời gian đó, ngươi có thể đạt đến cảnh giới cực cao.

- Ngài vừa hao phí toàn bộ lực lượng của mình để đóng lại tòa tinh trận kia sao?

Sở Mặc nhìn lão hòa thượng, hắn đột nhiên cảm thấy mình không nợ Phật môn, nhưng lại nợ lão hòa thượng này rất nhiều.

Lão hòa thượng cười cười:

- Đây đều là nhân quả.

Lão tăng nhờ ngươi, nhìn như đơn giản nhưng cũng không phải việc dễ dàng.

Đương nhiên, ta sẽ không hại ngươi.

Một ngày nào đó, ngươi sẽ hiểu.

Nhân quả này cũng chỉ là một sự trao đổi, mà thật sự, lão nạp còn chiếm được chút ưu việt hơn đó.

Sở Mặc bật cười:

- Hôm nay nếu không có ngài thì ta đã chết một lần rồi.

- Nếu không có ta thì ngươi cũng không chết được.

Lão hòa thượng ra vẻ ý vị thâm trường nhìn Sở Mặc, khẽ thở dài:

- Không thể tượng tượng được, Phiêu Linh Chí Tôn Nữ Đế kinh diễm năm đó lại truyền lại Cửu Mệnh Thuật, còn truyền cho ngươi nữa chứ.

- Hả?

Sở Mặc không dám tin nhìn lão hòa thượng, cảm thấy sởn hết tóc gáy.

Lão hòa thượng cười khoát tay:

- Ngươi đừng lo.

Lão tăng không nhìn được hết toàn bộ bản lĩnh của ngươi.

Khi ngươi muốn thi triển Cửu Mệnh thuật, trên người có hơi thở khác thường.

Vừa khéo lúc trước lão tăng là bạn cố tri của Phiêu Linh Chí Tôn, nên tương đối quen thuộc với luồng hơi thở đó.

Khi nãy, thấy ngươi đã phát động trạng thái, chuẩn bị thi thuật, lão tăng đoán ngươi đã tu luyện đến cảnh giới có lục mệnh rồi đúng không.

Dù chân thân, giả thân có ngã xuống, chỉ còn một giọt máu, ngươi vẫn có thể phục sinh.

Lão tăng nói không sai chứ?

Khóe miệng Sở Mặc co giật nhìn lão hòa thượng:

- Đúng ạ...Trên thực tế, chính Sở Mặc cũng không biết nữ Chí Tôn xinh đẹp kia tên là Phiêu Linh.

Lão hòa thượng nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Mặc dù ngươi không thể hiện hết bản lĩnh, nhưng lão tăng thấy được, trên người ngươi có bóng dáng của bảy, tám vị Chí Tôn.

- ...

Sở Mặc hoàn toàn câm nín rồi.

Giờ hắn mới hiểu câu chuyện lão hòa thượng kể về việc di dời Phật môn.

Đồng nghĩa với nó là lão hòa thượng đã sống qua rất, rất nhiều năm.

Dù cảnh giới của ngài chỉ tương đương với chuẩn Chí Tôn nhưng chỉ sợ mấy vị Chí Tôn ở Quy Khư màgặp ngài cũng phải nhượng lễ ba phần.

Sở Mặc đột nhiên nghĩ.

Lúc trước, Giới Linh muốn hắn đến Phật môn có phải đã nghĩ đến chuyện hôm nay hay không.

Giới Linh thần bí thật là...

Sở Mặc lắc đầu thở dài.

- Học thêm cái mới cũng chẳng ảnh hưởng bao nhiêu.

Nếu ngươi đã có tài học nhiều như thế, lão tăng sẽ truyền cho ngươi một thần thông của Phật môn.

Lão hòa thượng nói xong, không để Sở Mặc cự tuyệt đã truyền một đoạn thần niệm vào sâu trong thần thức của Sở Mặc.

- Đây là Lục tự chân ngôn của Phật môn.

Sau khi Sở Mặc biết thần thônglà gì, thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên, đơ hết cả người.

Hóa ra lão hòa thượng truyền cho hắn đạo khẩu quyết những tượng Phật vàng lớn vừa niệm ở trên trời lúc nãy.

Lục tự chân ngôn này đã giam được cả Chí Tôn trẻ tuổi kia, khiến y không thể động đậy, phong ấn cả thần niệm.

Thần thông này đã cường đại hơn cả Chí Tôn thuật rồi.

- Đồ nhi của ta không thích hợp để học tập thần thông này.

Hiện giờ, ngươi cũng thuộc mạch của Phật môn, là người người duy nhất nắmgiữ Lục tự chân ngôn.

Lão hòa thượng cười híp mắt nói.

- Ấy, đợi một chút ạ...

Sắc mặt Sở Mặc biến đổi ngay lập tức, trợn mắt há mồm nhìn lão hòa thượng nói:

- Đại sư... tiền bối, ngài không thể như vậy.

Ta không muốn xuất gia, ta còn chưa cưới vợ đâu mà...

Lão hòa thượng híp mắt nói:

- Lão tăng cũng đâu ngăn ngươi tìm vợ chứ.

- Nhưng ngài lại truyền thần thông chí cao vô thượng của Phật môn cho ta là sao chứ?

Tiền bối, ngài lợi hại như vậy, vẫn nên nhanh xóa hết trí nhớ của ta về thần thông này đi.

Coi như ta chưa thấy, chưa biết gì hết.

Sở Mặc sợ hãi nhìn lão hòa thượng.

Hắn không muốn xuất gia chút nào.

Hắn có Kỳ Tiêu Vũ, lại còn có Lưu Vân nữa.

Dù hắn đến giờ hắn chưa có cảm tình gì với Lưu Vân nhưng dù saonàng vẫn là người phụ nữ của hắn.

-----o0o-----

Chương 1124: Thánh thuật

Chương 1124: Thánh thuật

Nên có thế nào, Sở Mặc cũng không thể phụ các nàng, tự xuất gia, trở thành người của Phật môn.

- Nhìn ngươi bị dọa kìa...

Lão hòa thượng cười rộ lên.

- Đại sư, ngài đùa như thế, ta không sợ mới là lạ đó.

Khóe miệng Sở Mặc co giật, nhìn xung quanh.

Trong lòng hắn hiểu rõ, lão hòa thượng chỉ cần một ý niệm là có thể nháy mắt kêu gọi các tượng Phật lớn xuất hiện.

Nếu bọn họ cùng lúc tụng kinh, chỉ sợ số phận của hắn sẽ ở luôn chốn này thôi.

- Ha ha, ngươi lo gì chứ.

Phật môn chú trọng hữu duyên, đâu có nhiều ràng buộc như ngươi nghĩ.

Chuyện này không cần vội.

Nếu một ngày nào đó, ngươi gặp được người nguyện ý xuất gia, trở thành người Phật môn, lại có khả năng tu luyện Lục tự chân ngôn, thì ngươi có thể truyền lại cho người đó.

Nếu không gặp được ai, thì cũng đồng nghĩa với việc thần thông cao siêu đến đâu cũng có lúc sẽ bị mai một.

- ...

Sở Mặc thấy lão hòa thượng này rất vô trách nhiệm.

Phật môn cườngđại như vậy lại giao vào tay một lão hòa thượng chẳng đang tin gì hết.

Gì mà duyên với không duyên chứ.

Cứ nói toạc ra là nhờ ta chờ người có phải hơn không.

Nếu không chờ được người có duyên thì...

Ôi trời ơi là trời...

Sở Mặc lập tức thấy có áp lực lớn.

Lão hòa thượng bỏ qua vấn đề này, nói tiếp:

- Nếu chăm chỉ tu luyện Lục tự chân ngôn, càng ở cảnh giới cao, càng có thể cảm nhận được sự cường đại của nó.

Tất cả sinh linh và vạn vật trên thế giới sẽ tiếp thêm sức mạnh cho ngươi.

Sở Mặc gật gù.

Tuy hắn chưa hiểu gì về Lục tự chân ngôn, nhưng qua trận chiến hôm nay, hắn đã bị chấn động.

Hắn biết thần thông này còn vượt qua cả Chí Tôn thuật.

- Lão tăng đã ngăn chặn tinh trận ở đây nhưng thật ra, Tiên giới vẫn còn một tông môn lánh đời từ xưa.

Chỗ đó vẫn còn một tòa tinh trận khác.

Tin tức lão hòa thượng ném ra suýt thì khiến Sở Mặc hôn mê luôn.

- Ngài nói vậy là sao ạ?

Sở Mặc giật mình hỏi lão hòa thượng.

- Tiên giới vẫn còn có tông môn có tinh trận này nữa sao?

Vì sao chứ?

Sở Mặc bối rối đến nỗi nói lặp luôn.

Dù là ai trong trường hợp này cũng thế.

Chỗ này là Tiên giới chứ không phải Thiên giới.

Nếu lão hòa thượng nói Thiên giới có tông môn như vậy Sở Mặc sẽ không khiếp sợ như thế.

Nhưng vì sao nó lại ở Tiên giới cơ chứ?

Lão hòa thượng nói:

- Năm đó còn có một tông môn cổ xưa bị trục xuất cùng với Phậtmôn.

Tông môn kia gần như tồn tại từ khi khai thiên lập địa.

- ...

Sở Mặc đờ ra.

- Hỗn Độn Hồng Lô trên người ngươi ban đầu là của tông môn đó đó.

Lão hòa thượng lại nói.

- ...

Sở Mặc tiếp tục hóa đá.

- Tông môn đó chính là Đạo môn.

Lão hòa thượng liếc Sở Mặc một cái.

- Mà nói tới đây mới nhớ, ngươi có nhiều quan hệ sâu xa với Đạo môn hơn cả Phật môn đấy.

- Đạo môn ư...

Sở Mặc cười khổ.

- Ta còn chưa nghe thấy bao giờ mà.

- Môn phái này giờ cũng tàn tạ lắm, thậm chí còn suy bại hơn cả Phật môn rồi.

Đại đa số môn phái, gia tộc ở tam thế Thiên, Tiên, Linh đều kế thừa chút gì đó của Đạo môn.

Ngươi không thấy các tu sĩ hayxưng hô đạo hữu sao?

Không mấy người biết cội nguồn địa điểm cụ thể thật sự của nó, cũng không ai biết nó đã suy thoái.

Lão hòa thượng thở dài.

- Hơn 3500 năm về trước, Chân nguyên lão đạo biến mất, Đạo môn chân chính xuống dốc.

Nói không chừng, ngươi đến đó, còn bị bọn tiểu nhân gây khó dễ đấy.

- Nhưng ta vẫn phải đi đúng không ạ?

Sở Mặc nhìn lão hòa thượng hỏi.

Lão hòa thượng gật đầu:

- Đúng thế.

Phong ấn hết cả hai tòa tinh trận mới có thể bảo đảman toàn cho ngươi.

Nếu không, chúng có thể từ tinh trận của Đạo môn để tới đây, chẳng quan tâm thế giới này có sụp đổ hay không.

Lúc đó, đó sẽ trở thành uy hiếp trí mạng của ngươi.

- Dù ta tới Đạo môn, thì làm thế nào ta có thể phong ấn tinh trận được chứ?

Không lẽ phải dùng Phong Thủy thần thông để tiêu diệt nó ư?

Sở Mặc vẫn hơi nắm chắc có thể hủy được tòa tinh trận này.

Nhưng làm như vậy sẽ khiến nhân thần căm phẫn.

Hắn không rõ phải dùng bao nhiêu tài liệu mới tạo được tinh trận kia, nhưng ít nhất, hắn biết nó rất đáng giá.

Một tòa tinh trận hao tài tốn của như vậy mà bị hủy thì tiếc quá đi.

Nếu có thể, Sở Mặc muốn phong ấn nó thôi.

- Đương nhiên không phải hủy diệt thì mới ngăn người bên kia đến.

Thật ra, trước khi Chân nguyên lão đạo rời đi đã từng bói một quẻ.

Sau đó, ngài để lại cho ta một khối lệnh bài và một miếng ngọc nữa.

Lão hòa thượng như hóa phép, từ đâu lấy ra một khối lệnh bài cổ hình chữ nhật và một miếng ngọc oánh nhuận.

Sở Mặc câm nín, không nhịn được hỏi:

- Sao ta có cảm giác mình bị bẫy nhỉ?

Lão hòa thượng nhìn Sở Mặc, nói:

- Nói linh ta linh tinh, chuyện tốt như vậy, người khác cầu còn chẳng được đó.

- Thật ư?

Sở Mặc nghi hoặc.

- Đương nhiên là thật rồi.

Lão hòa thượng ra vẻ rất nghiêm túc.

- Nhưng sao ta cứ thấy nếu nhận khối lệnh bài với miếng ngọc này thì đồng nghĩa với việc phải gánh vác cả tương lai của Đạo môn thế nhỉ?

Khóe miệng Sở Mặc giật mấy cai, lại nhìn lão hòa thượng nói:

- Trước là Phật môn, giờ lại Đạo môn.

Lão hòa thượng, lão tiền bối... có phải ngài nên giải thích chút gì cho ta không?

Lão hòa thượng thở dài, cười khổ:

- Không ai có thể làm được chuyện này trừ ngươi.

Ngươi có quyền cự tuyệt, kể cả chuyện Phật môn cũng thế.

Đúng là lão tăng đã yêu cầu quá nhiều, đã phạm giới rồi.

Ngươi có thể trở về chốn cũ.

Sở Mặc trầm mặc một lúc, lắc đầu nói:

- Bất luật thế nào, chỉ cần ta không chết, sẽ có ngày ta phải đối mặt chống lại đám người kia.

Phật môn cũng tốt mà Đạo môn cũng thế, như một dạng khuyến mại tặng kèm đúng không?

Lão hòa thượng hơi ngẩn ra, lập tức gật đầu:

- Hiểu thế cũng đúng.

- Trong quá trình ta trưởng thành sẽ có thêm trợ lực không nhỏ...

Lão hòa thượng ngắt lời:

- Chưa chắc đều đã là trợ lực, có khi sẽ cản chân ngươi.

- Không sao.

Sở Mặc khoát tay.

- Ít nhất, ta có thêm hai thần thông cao cấp nhất, tội gì mà không đáp ứng chứ?

- Đồng ý là tốt rồi.

Lão hòa thượng thì thào.

- Mặt khác, hai cái này không phải thần thông mà là thánh thuật.

Sở Mặc thấy Lão hòa thượng ngồi đó viên tịch, thân thể khô héo nháy mắt phong hoá, tiêu tan trong gió.

Sau đó, một pho tượng màu vàng giống hệt Lão hòa thượng từ từ dâng lên.

Khắp Phật môn Niết bàn không ngừng vang vọng tiếng chuông.

Đi theo không có tiếng khóc mà là tiếng tụng kinh.

Thanh âm như nước lũ, nhưng nghe vào lại làm lòng người an tĩnh, tường hòa.

Sở Mặc nhìn thoáng qua hạt châu cung phụng phong ấn.

Trong đại điện có thêm một nữ tử tóc dài phóng khoáng.

Nhìn thấy nàng, Sở Mặc như hiểu ra điều gì đó.

-----o0o-----

Chương 1125: Tỉnh mộng

Chương 1125: Tỉnh mộng

Nàng nhìn Sở Mặc chắp tay trước ngực, hơi cúi người thi lễ:

- Thông Tuệ xin chào tông chủ.

- Cái gì?

Tông...

Tông chủ?

Sở Mặc há hốc mồm.

Nữ tử khẽ mỉm cười:

Thượng Nhâm tông chủ đại thành thành Phật, lúc đi đã công đạo, ngài chính là Phật môn tông chủ mới.

Khóe miệng Sở Mặc co rút, vẻ mặt bi phẫn:

Lão hòa thượng chết tiệt!

Tông chủ không cần lo ngại, chuyện Phật môn không cần tông chủ phiền lòng, nhưng tông chủ có chuyện gì thì có thể sai phái đệ tử cửa Phật...

Thông Tuệ nói xong lại nhẹ giọng nói:Chỉ có điều Phật môn từ trước thanh tịnh...

Còn chưa dứt lời, Sở Mặc đã hiểu, khoát tay:

Yên tâm đi, các ngươi tu luyện của các ngươi, ta sẽ không quấy rầy các ngươi thanh tu, các ngươi cũng đừng xen vào chuyện của ta, sau này ta còn muốn cưới vợ sinh con.

Cười khúc khích.

Lời Sở Mặc khiến không ít pháp sư trong điện không nhịn được cười rộ lên.

Mặt Thông Tuệ đỏ bừng, tông chủ đời trước, lão hòa thượng kia đã không đáng tin cậy rồi, nhưng không ngờ tông chủ mới nhậm chức lại càng không biết điều!

Trước mặt bọn họ ồn ào muốn cưới vợ sinh con...

Đây quả thực không biết làm ngườita nói gì cho phải.

Sở Mặc cũng không để ý, hắn nhìn Thông Tuệ:

Chuyện lão tu sĩ ngươi biết rồi hả?

Thông Tuệ nao nao khẽ gật đầu:

Đã biết.

Vậy nghĩ thế nào?

Sở Mặc hỏi.

A...

Chưa, không nghĩ gì.

Thông Tuệ như có chút lảng tránh vấn đề này.

Gì mà không nghĩ gì?

Ta thấy ngươi còn muốn hắn, nhớ kỹ hắn!

Sở Mặc mãnh liệt nói.

Thông Tuệ mặt đỏ bừng nhìn Sở Mặc:

Ta, ta không có!

Nói xong lại lã chã chực khóc:

Ta một lòng hướng phật...

Thôi đi.

Hiện tại phật không cần ngươi nữa.

Ta đại biểu Phật môn trục xuất ngươi.

Ngươi không muốn gặp hắn thì tự xây một tòa miếu nhỏ tu hành đi, dù sao ta thấy ngươi cũng có thực lực Phi Thăng kỳ rồi, không bằng dứt khoát sớm phi thăng Thiên giới đi.

Ta đã gặp lão tu sĩ kia, một lão què...

Không cho tông chủ nói hắn như vậy!

Thông Tuệ giận nhìn Sở Mặc.

Nhưng tiếp theo lại chột dạ cúi đầu, hạ giọng nói:

Tông chủ thân là nhất môn chi chủ, sao có thể nói ra những lời đó.

Có gì không thể nói?

Hoàn toàn chính đáng, không có gì sai trái.

Sở Mặc cười lạnh vài tiếng:

Ta thấy ngươi chính là già mồm cãi láo!

Nói xong, nhìn thoáng qua đại điện nhìn các pháp sư nghẹn cười:

Ta có được tính là tông chủ mới của Phật môn không?

Đương nhiên.

Một lão pháp sư hướng Sở Mặc chắp tay trước ngực:A Di Đà Phật, tông chủ vừa nhận chức đã làm ra chuyện công đức vô lượng...

A...

Thông Tuệ lập tức há hốc miệng.

Khiến nàng ngây ngốc là không ít nữ pháp sư trong đại điện nhất tề gật đầu.

Đúng vậy, Thông Tuệ trần duyên chưa đứt, mấy năm nay đã sớm nhập Phi Thăng kỳ, lại chậm chạp không chịu phi thăng độ kiếp, chúng ta đều nhìn thấy.

Nếu thích vậy quay đầu lại đi tìm!

Phật gia chỉ lấy người hữu duyên, kiếp này Thông Tuệ ngươi cùng phật môn vô duyên.

Có lẽ kiếp sau...

Có lẽ là thế.

Ngươi...

Các ngươi...

Mặt Thông Tuệ như tấm vải đỏ, ngượng ngùng gần như nói không ra lời.

Sở Mặc thở dài, khoát tay:

Đi thôi, nếu gặp mặt rồi vẫn cảm thấy Phật môn thích hợp hơn thì quay về, ta tự mình độ ngươi!

Trong đại điện, một đám pháp sư lục căn thanh tịnh không nhịn được liếc mắt, thầm nghĩ ngươi còn muốn cưới vợ sinh con thì có thể độ người khác sao?

Nhưng họ là lục căn thanh tịnh chân chính, sẽ không nói huyên thuyên.

Chỉ là mấy năm nay thấy Thông Tuệ đau khổ, không đành lòng.

Hơn nữa có Lão hòa thượng không đáng tin trước đó, tính của họ cũng không còn câu nệ.

Thông Tuệ đứng đó sợ sệt thật lâu, bỗng nhiên rơi lệ hướng Sở Mặc thi lễ, nhưng không phải lễ nghi Phật môn mà là tiểu thư quý tộc, hạ giọng nói:

Cảm ơn ngài, tông chủ.

Năm đó gia tộc ta nói thế nào cũng không đồng ý chuyện ta và hắn, ta tức giận xuất gia, sau gia tộc ta đã thôi, nhưng ta lại không thể.

Hay bởi vì chân hắn bị gia nhân nhà ta đả thương chân, bị tổn thương, ta, ta không có mặt mũi gặp hắn.

Chân của hắn ta có thể chữa khỏi.

Sở Mặc nói.

Thật sao?

Thông Tuệ vừa mừng vừa lo.

Đương nhiên, nếu không có chút bản lãnh, có thể làm tông chủ của các ngươisao?

Sở Mặc nhếch miệng cười nói.

"...

" Mọi người im lặng không nói gì, không biết lời Sở Mặc có mấy phần đáng tin.

Các ngươi...

Sở Mặc thở dài một tiếng, trực tiếp lấy ra một cái bình ngọc ném cho Sở Mặc:

Bên trong có ba mươi viên đan dược, cho hắn dùng liên tục một tháng sẽ khỏi hẳn.

Yên tâm, ta sẽ không hại các ngươi.

Thông Tuệ vui mừng nhận lấy bình ngọc, sau đó hướng Sở Mặc cùng mọi người trong đại điện thi lễ, nức nở nói:

Cảm ơn các vị tiền bối đã chăm sóc tiểu nữ tử mấy năm nay, đại ân không chỉnói cảm ơn, một ngày nào đó, tiểu nữ tử nhất định báo đáp!

Xin chào.

Ngươi phải sống mạnh khỏe đấy!

Chúng ta đều hy vọng, xin chào!

Một đám pháp sư bảo tướng trang nghiêm, chắp tay trước ngực, cùng niệm tụng: "A Di Đà Phật!

"

......

Thông Tuệ rời Phật môn, đi tìm hạnh phúc đã thất lạc bao năm qua.

Sở Mặc cũng rời Phật môn, hắn phải đi Đạo Môn, là vì cái mạng nhỏ của mình.

Lại nói chuyện có phần bi ai, Sở Mặc từng nghĩ thân thế của mình khúc chiết ly kỳ, phụ mẫu mình phải có thân phận và địa vị khó thể tưởng tượng.

Giới Linh nói: Huyễn Thần Giới là của ngươi!

Toàn bộ thế giới mặc cho ngươi dày vò!

Hắn gần như gom một phần tài liệu Ngũ Hành Đạo cơ đầy đủ đến trước mặt mình, đưa phân thân hoàn mĩ cho mình!

Vì mình mà làm rất nhiều!

Đại khô lâu không nói gì nhưng đã dùng hành động nói với Sở Mặc, toàn bộ Quy Khư...

Đều là ủng hộ ngươi!

Thí Thiên là của ta!

Thương Khung Thần Giám là của ta!

Hỗn Độn Hồng Lô cũng là của ta!

Mọi thứ như vô hình nhắc nhở Sở Mặc: Ngươi có một chỗ chống lưng vô cùng cường đại!

Ngươi trưởng thành ở Nhân Giới nhưng lại có vận may độc nhất vô nhị!

Dù chưa ai nói gì nhưng Sở Mặc lại có cảm giác này!

Cho nên, dù Sở Mặc biết địch nhân là Huyết Ma Lão Tổ - tồn tại chuẩn chí tôn, là Thượng Quan gia, Gia Cát gia, Lạc gia thậm chí còn có Tần gia và Đổng gia đại tộc thiên giới...

Mặc dù có áp lực nhưng hắn chưa bao giờ tuyệt vọng!

Bởi vì Sở Mặc tin, người thắng cuối cùng nhất định là hắn!

Chuẩn chí tôn...

Chung quy chưa phải chí tôn, mà tất cả sư phụ của hắn đều là chí tôn!

Thiên giới đại tộc thì sao?

Hắn có ba kiện thần khí!

Mãi tới hôm nay, hắn nhìn thấy vị chí tôn tuổi trẻ vượt qua ngân hà.

Đối phương mơ miêng môt tiêng tiểu tạp chủng, hai tiếng phụ thân ngươi là rác rưởi... hoàn toàn đánh nát ảo tưởng của Sở Mặc, giấc mộng kia cũng đã tỉnh.
 
Thí Thiên Đao Full
XLVI ( Chương 1126-1150 )


Chương 1126: Cửu Tự Chân Ngôn

Nhưng đồng thời cũng khơi dậy tâm huyết của Sở Mặc!

Hắn muốn giết người!

Muốn đại sát tứ phương!

Muốn chém giết sạch đám người nhục nhã phụ thân hắn!

Chặt đầu họ treo thành chuỗi lên cột cờ!

Nhưng lý trí cũng nói cho Sở Mặc, giờ hắn không phải đối thủ đám người kia, cho dù phẫn nộ cũng phải phong ấn chặt tinh trận Đạo Môn trước khi đối phương đuổi tới!

Dù chỉ có một trăm năm!

Như vậy, mình cũng có được một trăm năm an tĩnh phát triển.

Một trăm năm, không dài.

Nhưng đủ rồi.

Về phần đại gia tộc thiên giới đối địch?

Về phần Huyết Ma Lão Tổ?

Các ngươi cũng chỉ là tảng đá cho ta mài dao sau khi ta tỉnh mộng.

Hạo hãn Tiên giới kéo dài khôn cùng, khắp nơi là những dãy núi thanh tú xuyên đại địa.

Sở Mặc đi đường núi, không ngừng cảm ngộ các loại đạo tắc trong thiên địa, đồng thời cũng nghiên cứu Phật gia Lục Tự Chân Ngôn Lão hòa thượng để lại cho hắn và công pháp trong ngọc giản đến từ Đạo Môn.

Trước khi Lão hòa thượng viên tịch thành Phật đã nói hai môn công pháp này không phải thần thông, mà là thánh thuật!

Mấy ngày nay Sở Mặc tra tin không thấy ghi chép gì liên quan tới hai chữ thánh thuật.

Thế nên Sở Mặc chỉ nghi ngờ chứ không dám xác định phẩm bậc của cái gọi là thánh thuật.

Tuy nhiên có một việc, hắn hiểu rất rõ.

Hoá ra tu sĩ chí tôn hùng mạnh nhất thế giới này không phải điểm cuối cùng.

Ngược lại chỉ như điểm bắt đầu!

Điều này khiến Sở Mặc cảm thấy khiếp sợ, rung động, đồng thời trong nội tâm cũng dâng lên mong ước.

Còn có lửa giận!

Ta nhất định phải tìm được phụ thân!

Ta nhất định phải gặp được mẫu thân!

Ta muốn những kẻ nhục nhã họ vĩnh viễn không thể mở miệng!

Ai dám làm nhục phụ mẫu ta, ta giết kẻ ấy!

Giờ ta chưa đủ mạnh, nhưng ta nhất định sẽ mạnh mẽ.

Ở trên con đường này, không ai có thể ngăn cản ta.

Bất kể là ai chắn trước mặt ta, ta sẽ đá văng hắn!

Lệnh bài Đạo Môn, tượng trưng cao nhất của Đạo Môn!

Tuy rằng nó đã xuống dốc, không thể dựa vào một lệnh bài hiệu lệnh thiên hạ.

Nhưng giá trị của nó...

Vẫn không thể đo lường!

Cả miếng ngọc giản kia.

Đó là Cửu Tự Chân Ngôn của đạo gia.

Lâm, Binh, Đấu, Giả, Giai, Trận, Liệt, Tiền, Hành.

Chín chữ ngắn ngủi, ẩn chứa đại đạo vô thượng.

Lâm tự quyết, bất động như sơn.

Binh tự quyết, hạo hãn năng lượng.

Đấu tự quyết, vũ trụ minh.

Giả tự quyết, khôi phục năng lực.

Giai tự quyết, thần niệm cảm ứng.

Trận tự quyết, ẩn tàng khí tức.

Liệt tự quyết, thời gian không gian.

Tiền tự quyết, ngũ hành nguyên tố.

Hành tự quyết, thiên nhân hợp nhất.

So sánh với Lục Tự Chân Ngôn Phật gia, Cửu Tự Chân Ngôn đạo gia thì càng gần với hệ thống tu luyện của Sở Mặc.

Bởi vì hắn mới bước đầu lĩnh ngộ đã đạt được lợi ích lớn!

Như Tiền tự quyết.

Sở Mặc vận hành chưa quen, càng chưa nói tới nhập môn, nhưng ngũ sắc đạo đài trong đan điền nháy mắt cộng hưởng, tốc độ hấp thu ngũ hành nguyên tố mạnh hơn trước gấp đôi!

Phải biết Ngũ Hành Đạo cơ của Sở Mặc vốn đã có lực hấp dẫn nhất định.

Mà nay vận hành Tiền tự quyết xa lạ này vẫn thu được thần hiệu như thế!

Điều này khiến Sở Mặc rung động không ngừng.

Hắn có cảm giác như đạo gia Cửu Tự Chân Ngôn này vốn là thứ để dành cho mình!

Sở Mặc thử Liệt tự quyết, tốc độ trong nháy mắt tăng lên gấp đôi!

Cảm giác như xé mở hư không, xuyên qua thời gian và không gian khiến Sở Mặc cảm nhận được cái gọi là tốc độ chân chính.

Trong lòng Sở Mặc không khỏi nghĩ: Giờ ta chỉ vừa mới tu luyện đạo gia Cửu Tự Chân Ngôn mà mọi phương diện đã tăng lên gấp đôi.

Thế chẳng phải nói chiến lực tổng hợp cũng gần như mạnh gấp đôi sao?

Như vậy, nếu tu luyện tới nhập môn thì sao?

Tu luyện tới thuần thục thì sao?

Tu luyện tới tinh thông thì sao?

Tu luyện tới lư hỏa thuần thanh, tông sư cảnh giới thì sao?

Lúc đó sẽ làm cảnh tượng thế nào?

Nghĩ vậy, Sở Mặc không khỏi sinh nghi, Đạo Môn có đại thuật khủng bố như thếthì sao lại xuống dốc?

Tất cả là dàn dựng hay sao?

Đây là điều khiến Sở Mặc trằn trọc suy nghĩ mãi mà không rõ.

Bởi vì theo Sở Mặc, Cửu Tự Chân Ngôn tối nghĩa nhưng chẳng tới mức hoàn toàn không thể lĩnh hội và lý giải?

Nếu là đệ tử của Đạo Môn, ai nấy nắm giữ Cửu Tự Chân Ngôn thì thế gian có bao nhiêu thế lực là đối thủ của Đạo Môn?

Nhưng hắn lại không biết, Đạo Môn Cửu Tự Chân Ngôn mà dễ tu luyện như hắn thì đã vô địch thiên hạ rồi!

Đầu tiên, muốn nắm giữ Cửu Tự Chân Ngôn phải có thiên phú, loại thiên phúnày mười ngàn năm may ra mới có một!

Bởi vậy, trên đời này người nắm giữ Cửu Tự Chân Ngôn không ít, nhưng chân chính tu luyện được lại gần như không có!

Ngàn vạn năm qua chỉ có vài tu sĩ có thể học được Cửu Tự Chân Ngôn, nhưng muốn tu luyện tới cảnh giới cực cao lại là chuyện không thể!

Có người có thể sử dụng một hai loại trong đó đã là rất giỏi!

Bởi vì uy lực của Cửu Tự Chân Ngôn quá lớn nhưng tu luyện quá khó khăn, trong Đạo Môn từng lưu truyền cách nói, nói Cửu Tự Chân Ngôn là thánh thuật mạnh nhất thế gian nhưng cũng rác rưởi nhất!

Nghe nói ngoại trừ Đạo Môn thuỷ tổ, nhị tổ, tam tổ từng luyện Cửu Tự Chân Ngôn tới cực đỉnh thì toàn bộ Đạo Môn chẳng còn ai luyện được Cửu Tự Chân Ngôn tới cảnh giới đó.

Cho nên Sở Mặc đang đắm chìm trong niềm vui cũng chứng minh một chuyện, có thời điểm, có danh sư chỉ điểm là may mắn của đệ tử, nhưng có lúc không có danh sư chỉ điểm cũng được hiệu quả bất ngờ!

Tựa như Sở Mặc đang hoàn toàn đắm chìm trong Cửu Tự Chân Ngôn.

Phật môn Lục Tự Chân Ngôn, tuy rằng cũng hùng mạnh nhưng không hợp với Sở Mặc.

Như Lão hòa thượng nói, tương lai thật sự phát hiện một người thích hợp thì hãy truyền xuống.

Đương nhiên, chờ hắn nghiên cứu rõ Đạo Môn Cửu Tự Chân Ngôn, không chừng sẽ quay lại nghiên cứu phật môn Lục Tự Chân Ngôn.

Dù sao theo phẩm giai song phương đồng đẳng!

Chỉ có điều cái nào thích hợp hơn mà thôi.

Tu vi của Sở Mặc cũng không ngừng tăng lên, tốc độ tăng còn tương đối khủng bố.

Như Giới Linh đã từng nói, khi Sở Mặc thành công trúc hạ Ngũ Hành Đạo cơ, như vậy tốc độ nâng cao cảnh giới còn vượt xa nhiều thiên kiêu của đại tộc Thiên giới.

Sở Mặc đi suốt ba tháng, thực lực đã tăng lên tới Luyện Thần Kỳ đỉnh cao, bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào Đại Thừa Kỳ!

Đệ nhị Nguyên Thần cũng đã cô đọng tới ngưng thực, hiện tại đã có thể ngẫu nhiên cho đệ nhị Nguyên Thần nhập chủ phân thân, tiến vào Huyễn Thần Giới.

Nhưng trong quá trình này bản tôn cũng không dám rời đi lâu.

Bởi vì đệ nhị Nguyên Thần vẫn chưa thể duy trì hoạt động của phân thân trong Huyễn Thần Giới.

-----o0o-----

Chương 1127: Đây là Đạo môn?

Chương 1127: Đây là Đạo môn?

Khuyết điểm là thời gian đi đường phải trì hoãn, nhưng ưu điểm là Sở Mặc sử dụng phân thân tiến vào Huyễn Thần Giới đã có thể trực tiếp tiến vào thiên tầng Huyễn Thần Thành!

Hơn nữa, không có ai nhận ra sự khác biệt.

Cứ như vậy, vào tháng thứ tư Sở Mặc đi tới Đạo Môn.

Thiên hạ tổ đình.

Không suy tàn như trong tưởng tượng mà còn phồn hoa hưng thịnh!

Nhìn sơn môn to lớn, khí thế rộng rãi, Sở Mặc hiểu được câu Lão hòa thượng nói với hắn: Ngươi đi Đạo Môn, nói không chừng còn bị tiểu nhân làm khó xử.

Bởi vì riêng sơn môn này, Sở Mặc đã cảm giác mình không thể quang minh chính đại đi tới.

Sở Mặc chưa từng thấy cổng núi nào khổng lồ như thế, cao chừng vạn trượng!

Từ xa nhìn lại, nó nào giống như cổng dẫn vào núi, mà rõ là một tòa thành rộng lớn vô ngân!

Nhất là đỉnh cao nhất của cánh cổng, đã chạm tới mây xanh, hai chữ Đạo môn hùng vĩ mang phong cách cổ xưa như ẩn như hiện giữa mấy tầng trời.

Môn phái có thể xây dựng lên một cổng núi khí thế, xa hoa tới tậncùng như vậy, thực sự là Đạo môn đã lụi tàn theo lời hòa thượng già kia nói sao?

Thật là Đạo môn, mà vị đạo trưởng đúng nghĩa cuối cùng đã đi, biến mất không thấy tăm hơi?

Sở Mặc cảm thấy bản thân khó mà đồng tình với cách nói đó được.

Cánh cổng mang hình dáng như chữ "Môn 門", từ ngoài nhìn xuyên qua khoảng trống ở giữa vào bên trong, có thể thấy từng mảng kiến trúc cổ xưa nối nhau san sát, thấp thoáng sau từng gốc cây cổ thụ trùng trùng điệp điệp.

Tinh khí dồi dào phủ trọn lên cả Đạo môn, cảnh tượng rõ rành rànhnhư miêu tả một môn phái đứng ở đỉnh cao.

Sở Mặc vốn bay trong không trung, đến cách cổng vào ngọn núi này vài trăm dặm liền hạ xuống đất.

Từ vị trí trước mắt hắn kéo dài cho mãi đến cánh cửa núi kia, dài khoảng vài trăm dặm, toàn bộ là một quảng trường lát đá khổng lồ!

Bút tích quảng trường vài trăm dặm này... cũng đủ khiến cho người khác phải rung động rồi.

Trên quảng trường có vô số người trẻ tuổi đang ngồi thiền tu luyện, vài kẻ khác thì đang chiến đấu luận bàn.

Đám người kia làm như không thấy Sở Mặc đến vậy.

Bởi vì từ phương xa, không ngừng có người bay tới giống y như hắn!

Sở Mặc cảm thấy đầu óc ngu muội của mình không đủ dùng rồi, cảnh tượng như vậy, môn phái lớn thịnh vượng như vậy, làm sao lại không tra được chút tin tức nào trên bảng tin chứ?

Môn phái này, thế nào chẳng có... mấy trăm ngàn tu sĩ, thậm chí có thể còn nhiều hơn số đó, tiến được vào Huyễn Thần Giới?

Nhưng sự thật là, trên bảng tin gần như không có lấy chút xíu tin tứcnào liên quan đến Đạo môn cả.

Việc này quá bất thường rồi!

Nhất là vị hòa thượng già kia đã từng nói, hiện nay, tu sĩ trong thiên hạ hễ gặp nhau liền xưng hô là đạo hữu, nhưng lại chẳng mấy ai chân chính biết tổ đình của Đạo môn nằm ở nơi nào.

Còn nói là từ 3500 năm trước, sau khi Chân Nguyên lão đạo thăng thiên, thì Đạo môn cũng thực sự lụn bại rồi...

Nhưng những thứ mà hắn đang tận mắt chứng kiến này, nào có mảy may liên quan đến hai chữ lụn bại?

Hơn nữa, ngươi thử nhìn xem, cảnhtượng người đến người đi như nước chảy, riêng trên quảng trường thôi đã có mấy chục vạn người đang tu luyện rồi!

Đây gọi là không có ai chân chính biết được tổ đình của Đạo môn nằm ở đâu sao?

Nếu không phải trên cổng núi xa hoa tột độ kia có viết hai chữ Đạo môn thì... còn có thể cho rằng kẻ khác làm tu hú chiếm tổ chim cưu... nhưng bây giờ... biết giải thích ra sao?

Trong ánh mắt của Sở Mặc để lộ ra vài phần mờ mịt.

Lúc này, bên cạnh đột nhiên có tiếng nói tuyền đến:

- Đạo hữu cũng tới đây để lĩnh ngộ Cửu Tự Chân Ngôn sao?

- Hả?

Sở Mặc ngẩn ra, xoay người nhìn lại, thì thấy đó là một người trẻ tuổi chừng đôi mươi, mặt mày thanh tú.

Trên mặt người trẻ tuổi đó mang theo nụ cười đầy thiện chí, thấy Sở Mặc quay đầu lại, lập tức nói:

- Tại hạ Lâm Vũ, đến từ phía Nam xa xôi của Tiên Giới, không biết tôn tính đại danh của đạo hữu là gì, chẳng hay ngươi tới từ phương nào?

- Sở Tiểu Hắc, đến từ một nơi nhỏ bé không có tên.

Sở Mặc gật gật đầu về phía người trẻ tuổi tên gọi Lâm Vũ này.

Tính cách của Lâm Vũ thoạt nhìn rất có vẻ không quen tự thân, thấy Sở Mặc trả lời lại, nét mặt càng thêm tươi cười:

- Đạo môn này cũng lợi hại thật!

Mới xuất hiện có hai trăm năm thôi mà đã xấp xỉ trở thành môn phái đỉnh cao trên Tiên Giới rồi...

- ...

Vẻ mặt Sở Mặc lập tức dại ra nhìn Lâm Vũ, co quắp khóe miệng, hỏi:

- Ngươi nói cái gì cơ?

Nơi này... mới được xây có hai trăm năm?

Lâm Vũ lập tức nhìn Sở Mặc với vẻ đầy kinh ngạc:

- Sao?

Chẳng lẽ Sở huynh không biết?

Vậy ngươi tới đây làm gì?

Sở Mặc có chút hết chỗ nói:

- Ta chỉ ngẫu nhiên đi ngang qua thôi, liền bị sơn môn ngập tràn khí thế kia làm cho giật mình, nên mới tìm tới đây xem xem.

- Ha ha ha, thì ra là thế, cổng núi này quả thực rất hút mắt, không phải do người thường có thể dựng lên được.

Nhưng với Đạo môn mà nói, xây một cổng núi như vậy chỉ là chuyện chín trâu mất một sợi lông thôi, không đáng kể.

Lâm Vũ nói.

- Hai người các ngươi, là mới tới?

Lúc này, có một giọng nói đột nhiên chen vào cuộc trò chuyện của hai người.

Sở Mặc và Lâm Vũ đồng thời xoay lại, chỉ thấy một người trung niên chừng bốn mươi tuổi, mặc bộ áo đạo sĩ hoa lệ, tai to mặt lớn, sắc vóc hồng hào đi về phía hai người.

Lâm Vũ thấy bộ áo đạo mà người kia mặc, trên mặt lập tức lộ vẻ kích động, trực tiếp chắp tay:

- Vãn bối Lâm Vũ, ra mắt tiền bối Đạo môn!

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày, hắn không cảm nhận được chút phong phạm đạo sĩ nào từ trên người gã trung niên này, ngược lại, toàn thân y còn toát lên mùi vị tục tằng khó chịu.

Giống như một tên rác rưởi bị suy kiệt thân thể vì rượu chè gái gú.

Bình thường ra, bất cứ tu sĩ nào đều muốn tránh xa người như thế.

Nhưng hiện giờ, một gã như vậy lại công khai mặc áo đạo hoa mỹ, làm tiền bối gì đó ở đây.

Cho nên, Sở Mặc vốn không thể làm được giống Lâm Vũ, hành lễ với người như vậy.

Gã trung niên rất hài lòng, gật gật đầu với Lâm Vũ, sau đó nhìn về phía Sở Mặc, lập tức nhíu mày:

- Ngươi thì sao?

Đã tới đây rồi mà chẳng hiểu chút phép tắc gì là thế nào?

- Phép tắc gì?

Sở Mặc cau mày, nhíu nhíu mi nhìn gã trung niên đó.

- Ái chà chà!

Hai hàng lông mi ngắn ngủn của gã trung niên run lên, ra vẻ muốn nổi nóng.

Lúc này, Lâm Vũ lập tức kéo Sở Mặc về phía sau, cười làm lành nói:

- Tiền bối chớ giận, người bạn này của ta tới từ nơi hoang vu, chưa gặp gỡ nhiều.

Đây... là chút lễ mọn chúng ta kính biếu ngài.

Lâm Vũ nói xong, kín đáo đưa cho y một túi trữ vật.

-----o0o-----

Chương 1128: Cảm giác khác thường

Chương 1128: Cảm giác khác thường

Sở Mặc không biết bên trong túi trữ vật đó đựng cái gì, nhưng thoạt nhìn có vẻ không kém.

Nhíu nhíu mày, đang định nói, thì Lâm Vũ đã quay mặt lại nháy mắt ra hiệu với hắn.

Gã trung niên nhận túi trữ vật một cách tự nhiên vô cùng, cũng không nhìn bên trong có thứ gì, cất đi luôn, nét mặt hơi hơi dịu lại, thản nhiên nói với Sở Mặc:

- Tiểu tử, học tập bạn của ngươi đi, xem mặt mũi ngươi cũng sáng sủa, mà sao cư xử kém cỏi như vậy chứ?

Lâm Vũ cười ha hả giàn hòa:

- Rất xin lỗi, rất xin lỗi, coi như tiền bối nể mặt ta đừng chấp nhặt với hắn.

- Được rồi, hai bản Cửu Tự Chân Ngôn, năm nghìn viên tiên tinh cực phẩm.

Gã trung niên hừ hừ hai lỗ mũi, nói với Lâm Vũ.

Lâm Vũ lập tức ngẩn ra, nói:

- Tiền bối, không phải... không phải là một bản giá một ngàn viên sao?

- Bản của ngươi một ngàn viên, của thằng nhóc kia... bốn ngàn viên!

Gã trung niên cười lạnh nói:

- Chẳng hiểu biết phép tắc gì cả, ta không chấp nhặt với hắn đã là tử tế lắm rồi, còn định đòi dùng một ngàn viên tiên tinh cực phẩm mua Cửu Tự Chân Ngôn sao?

Đúng là nằm mơ!

- Nhưng... chúng ta không có nhiều tiền như vậy.

Vẻ mặt Lâm Vũ lập tức khó xử muôn phần.

- Thế ngươi có bao nhiêu?

Sâu trong con ngươi của gã trung niên thoáng qua vài tia gian trá.

- Ta, ta chỉ có ba ngàn...

- Thôi thôi, cứ vậy đi, nể mặt ngươi đấy!

Gã trung niên vốn chẳng đợi Lâm Vũ nói xong đã trực tiếp ngắt lời.

Lâm Vũ lập tức lộ vẻ xót của, nhưng vẫn cắn răng, lấy tiên tinh từ trong túi trữ vật ra.

Lúc này, một bàn tay khoát lên cánh tay của y, giọng Sở Mặc vanglên nhàn nhạt:

- Người anh em, ngươi mua phần của ngươi thôi, ta, không cần.

- Ái dà!

Tiểu tử, ngươi muốn khiêu khích đúng hay không?

Hai hàng lông mày ngắn cũn cỡn của gã trung niên dựng ngược lên, trong con ngươi tóe ra ánh sáng lạnh như băng:

- Không muốn mua của đại gia đây chứ gì?

Hôm nay đại gia thề, nếu ngươi không mua, hễ thò chân vào quảng trường này nửa bước, sẽ cắt tiết ngươi luôn!

- Hả?

Trên mặt Sở Mặc lập tức lộ vẻ nín cười:

- Cắt tiết ta?

Nói xong liền định tiến về phía trước.

Lại bị Lâm Vũ níu chặt áo, thấp giọng truyền âm bên tai Sở Mặc:

- Gã chỉ là một tên rác rưởi thôi, nhưng kẻ chống lưng cho gã lại cực kỳ hùng mạnh... ngàn vạn lần chớ trêu ngươi gã!

Nếu không là chết chắc đấy!

Sau đó, Lâm Vũ lại cười giả lả nhận tội với gã trung niên:

- Xin lỗi, xin lỗi, vô cùng xin lỗi, ta mua, bạn ta từ bé đến lớn đã ương ngạnh bướng bỉnh rồi, hắn không hiểu chuyện, ngài đại nhân đại lượng... chớ có đi chấp nhặt với hắn làm gì!

Nói xong, trực tiếp lấy một túi trữ vật trong người ra, đưa cho gã trung niên mập mạp.

Gã mập mở ngay túi trữ vật ra xem, sau khi kiểm tra cẩn thận, mới gật đầu hài lòng, sau đó tiện tay ném hai cuộn thẻ ngọc ra:

- Cầm đi, hôm nay may cho các ngươi là đại gia đây đang vui nhé, nếu không... hừ hừ!

Nói xong, lắc lắc thân hình mập ú đi xa.

Cho đến khi gã mập đó đi xa hẳn rồi, mới có vài người vây lại đây.

Một thiếu nữ mười mấy tuổi nhìn Sở Mặc đầy trách cứ:

- Sao con người của ngươi không hiểu chuyện như thế?

Thiếu chút nữa hại lây cả bạn mình rồi đấy có biết không?

Ông già bảy mươi khác cũng lấy tay vuốt vuốt râu, gật đầu nói:

- Tiểu tử, tuổi trẻ nóng nảy dễ dàng chịu thiệt thòi!

Một cụ bà chừng sáu mươi cũng lắc lắc đầu với Sở Mặc:

- Bộ dạng đẹp như vậy mà lại ngốc nghếch.

May mà ngươi có một người bạn tốt!

Sở Mặc dại ra nhìn mọi người xung quanh, đột nhiên hắn cảm giác...

đám người này hình như có vẻ hơi bất bình thường?

- Đi thôi đi thôi...

Lâm Vũ lôi Sở Mặc, lặng lẽ truyền âm cho hắn: Lát nữa rồi nói!

Sau đó, Lâm Vũ cười nho nhã, vẻ mặt ôn hòa, chắp tay lễ độ với đám người kia.

Bọn họ cũng đáp trả rất lịch sự.

Lâm Vũ kéo Sở Mặc đến tận một chỗ sâu trong quảng trường.

Sau khi đi được hơn mười dặm, phạm vi mười dặm xung quanh cũng không một bóng người, có thế mới dừng lại.

- Đây rốt cuộc là có chuyện gì?

Sở Mặc cười khổ:

- Còn nữa, người anh em, đôi ta không quen chẳng thân, sao ngươi phải giúp ta như vậy?

- Ở nhà dựa dẫm cha mẹ, ra đường dựa dẫm anh em thôi!

Lâm Vũ vung tay lên, nói:

- Chẳng qua chỉ là chút tiền lẻ...

Sở Mặc chú ý tới, khi nói đến mấy chữ cuối Lâm Vũ có chút miễn cưỡng, lúc đó, mắt y chớp nháy liên tục.

Hiển nhiên là với Lâm Vũ, ba ngàn viên tiên tinh cực phẩm chẳng hề chỉ là chút tiền lẻ mà thôi.

Nhưng nhờ vậy Sở Mặc cũng đoán được vài phần tính cách của con người này.

Thuộc loại trượng nghĩa đến mức ngốc nghếch trong mắt người khác.

- Ha ha, nếu vậy thì ngươi cứ yên tâm đi, về sau ta sẽ bắt gã mập chết dẫm kia quỳ trên mặt đất, dùng số tiên tinh gấp trăm lần ngàn lầnkhác cầu ngươi tha thứ.

Sở Mặc nói.

- Ối giời, anh của ta ơi...

Lâm Vũ sợ tới mức nhảy bắn lên như mèo bị dẫm phải đuôi, nhìn khắp chung quanh một vòng, sau đó mới lấy tay vỗ vỗ ngực nói:

- Đại ca, coi như lão đệ xin ngươi, về sau đừng có dọa ta như vậy nữa.

Thực sự sẽ hù chết người đấy!

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Được, ta sẽ không nói như vậy nữa, rồi nói cho ta nghe xem, ở đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Lâm Vũ kéo Sở Mặc ngồi xuống quảng trường, giờ đang ban trưa, quảng trường lát đá được ánh mặt trời hâm nóng ấm áp vô cùng, ngồi rất dễ chịu.

Lâm Vũ nói:

- Không ai biết lai lịch của Đạo môn này, có người nói rằng chưởng môn của nó là truyền nhân một phái cực kỳ cổ xưa, có thuật thần thông cao cấp nhất!

Nói xong, giơ giơ hai cuộn thẻ ngọc trong tay lên, ném cho Sở Mặc một cuộn:

- Chính là bí kíp có tên Cửu Tự Chân Ngôn này!

- Hai trăm năm trước, chưởng môn của Đạo môn đã xây dựng môn phái ở đây.

Nhưng khi đó, nơi này còn khuya mới huy hoàng như bây giờ.

Còn lụn bại vô cùng cơ!

Chỉ có vài tòa đạo quan nho nhỏ, đến bóng người cũng chẳng thấy.

Lâm Vũ nói.

Trong lòng Sở Mặc âm thầm gật gù, tự nhủ phải vậy mới bình thường chứ.

- Rồi sau đó thì sao?

Sở Mặc hỏi, hắn muốn biết chưởng môn của Đạo môn này, rốt cuộc là ai, tại sao lại phải buôn bán Cửu Tự Chân Ngôn bừa bãi như vậy?

Hắnvừa dùng thần thức nhìn lướt qua cuộn thẻ ngọc trong tay, quả thực giống y xì đúc Cửu Tự Chân Ngôn mà hắn có!

Nói cách khác, môn phái này đang buôn bán bừa phứa thánh thuật... như bán rau cải trắng!

Đây đúng là không còn thiên lý mà!

- Sau lại, tám môn đồ của y bắt đầu thu nạp đệ tử rộng rãi khắp chốn.

Nhưng ban đầu cũng chẳng mấy ai đi tin bọn họ cả, cảm thấy đây đúng là phường hát rong.

-----o0o-----

Chương 1129: Bắt nạt (1)

Chương 1129: Bắt nạt (1)

Trong mắt Lâm Vũ hiện lên vẻ khâm phục:

- Nhưng tám vị môn đồ này cực kỳ lợi hại, trong vòng có mười mấy năm thời gian thôi, mà đã dạy dỗ ra bảy mươi hai cao thủ...!

- Bảy mươi hai cao thủ...?

Sắc mặt Sở Mặc quái dị vô cùng:

- Cao thủ như thế nào?

Lâm Vũ cảm thấy rất bất an với giọng điệu trào phúng của Sở Mặc, nhưng giờ y cũng đã hơi quen với phong cách của cái tên "Sở Tiểu Hắc" này rồi, đúng là người sao tên vậy, miệng hắn cũng thật là hắc.

- Chỉ vài năm thôi, bảy mươi hai cao thủ này đã lĩnh ngộ được mộtchữ trong Cửu Tự Chân Ngôn, sau đó, tốc độ nâng cao tu vi bỗng chốc nhanh đến chóng mặt!

Từ ban đầu không phải cái gì cả, cho đến kỳ Phi Thăng, bọn họ chỉ dùng vỏn vẹn có vài năm!

Trong mắt Lâm Vũ tràn đầy khao khát:

- Chỉ vài năm!

Ca ca, ngươi có hiểu được cảm giác này không?

Cho dù con cháu đại tộc trên Thiên giới, thì cùng lắm cũng chỉ đến tốc độ này thôi đúng chưa?

- Thời gian vài năm... bắt đầu từ con số không, trở thành tu sĩ kỳ Phi Thăng?

Sở Mặc cau mày, theo bản năng, hắn cảm giác được... chuyện này phảng phất như có mùi vị của Ma tộc!

Bởi vì theo lẽ thường, dù là thiên tài đại tộc trên Thiên giới, muốn chỉ dùng thời gian vài năm bắt đầu từ số không đạt đến kỳ Phi Thăng... chỉ sợ cũng không đơn giản như vậy được!

Cần phải cung cấp vô số tài nguyên kia!

Kiểu tiêu tốn tài nguyên này, cho tới nay, Sở Mặc còn chưa cảm thấy bất cứ thế lực nào của Tiên Giới có thực lực như vậy.

- Đúng thế, thời gian vài năm thôi!

Từ người thường còn chưa Trúc Cơ, trưởng thành đại tu sĩ kỳ Phi Thăng!

Lâm Vũ nói:

- Hiện giờ cả trưởng môn và tám môn đồ của y đã không ra mặttrực tiếp từ lâu rồi.

Rất nhiều người cho rằng, người ta đã sớm phi thăng lên Thiên giới.

Mà hơn phân nửa trong bảy mươi hai cao thủ... cũng phi thăng lên trên ấy rồi.

Hiện giờ chỗ còn lại, cũng chỉ do cần phải điều hành công việc thường nhật trong Đạo môn thôi.

Nếu không người ta cũng đã sớm rời đi rồi.

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó nói:

- Rồi Đạo môn liền nổi tiếng?

Sau đó bọn họ bắt đầu buôn bán Cửu Tự Chân Ngôn một cách bừa bãi như vậy?

Lâm Vũ gật gật đầu:

- Cũng không chỉ có vậy thôi đâu!

- Hả?

Sở Mặc nhìn Lâm Vũ.

Lâm Vũ nói với vẻ mặt thành thật:

- Thực ra...Cửu Tự Chân Ngôn chỉ là một vật ngụy trang, thật đấy, trong lòng rất nhiều người đều rõ ràng, dù có dùng cả đời... cũng chưa chắc đã lĩnh ngộ được một chữ trong số đó.

Nhưng vì sao ai nấy đều đổ tiền ra mua?

Vấn đề nằm ở chỗ... quảng trường này!

Sở Mặc nhíu nhíu mày, rồi yên lặng khởi động thuật vọng khí, sau khi nhìn thoáng qua khoảnh quảng trường này, trong lòng Sở Mặc lập tức rùng mình.

Tinh trận!

Không ngờ tinh trận của Đạo môn nằm ngay đây!

Bên dưới quảng trường khổng lồ này!

Phát hiện đó khiến cho Sở Mặc vô cùng rung động.

Chẳng những tinh trận nằm ở chỗ này, mà còn bị kẻ khác động tay động chân vào rồi!

Đó cũng chính là nguyên nhân căn bản giúp những thứ như... támmôn đồ, bảy mươi hai cao thủ gì đó chỉ vài năm thôi liền đã tấn tới kỳ Phi Thăng!

Đó là vì có người, trực tiếp thông qua một thủ đoạn hùng mạnh, dẫn nguồn năng lượng vô biên của tinh trận, vào trong cơ thể họ!

Cũng chỉ có thế, mới cho ra lò một đống kẻ mạnh, trong thời gian ngắn như vậy được.

Chẳng trách tên mập chết bầm kia nói cái gì mà không mua Cửu Tự Chân Ngôn, liền không cho ta tiến vào quảng trường nửa bước, chẳng trách lại có bao nhiêu người... tụ tập trên quảng trường này như vậy, chẳng trách trên bảng tin, gần như không tìm thấy chút xíu tin tức nào của Đạo môn!

Hóa ra là như vậy!

Có kẻ dùng mưu đồ cá nhân tác quái!

Nơi này, sớm đã chẳng còn là Đạo môn nữa rồi, mà là một đám tà ma ngoại đạo!

Vấn đề là, sau khi dùng cách này để nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, cho dù thực sự có thể phi thăng lên Thiên giới, nhưng lại hoàn toàn mấtđi hy vọng có thể bước tiếp lên đường lớn.

Tuy nhiên, đối với người thường mà nói, đây hẳn cũng là một chuyện tốt khiến họ tha thiết ước ao phải không?

Sở Mặc không khỏi trầm mặc, có loại cảm giác chẳng biết nên nói gì cho phải.

Hắn nhìn thoáng qua Lâm Vũ đang ngồi bên cạnh:

- Huynh đệ, ngươi có thể vừa ra tay liền tung ra ba ngàn tiên tinh, nói vậy gia cảnh cũng không phải tầm thường rồi?

- Nào có gì là không tầm thường, khuynh lực cả gia tộc, mới nhiêu đó thôi.

Trong nụ cười của Lâm Vũ có chút chua xót, y nói:

- Thực ra, những thế lực lớn chân chính trong Tiên Giới lại coi thường nơi này lắm, bọn họ cảm thấy dùng phương thức này nâng cao thực lực, sẽ chẳng có tương lai gì đáng nói, nhiều nhất là phi thăng lên Thiên giới... chứ chỉ sợ khó có khả năng đột phá Đại La Kim Tiên.

Nhưng vấn đề ở chỗ, đó chỉ là ý tưởng của họ mà thôi.

Với những người như chúng ta, phi thăng được lên Thiên giới đã là chuyện cả đời này không dám nghĩ đến rồi.

Cho nên, dẫu biết nơi này có vấn đề, nhưng ngươi thấy đấy... mọi người vẫn tranh cướp nhau mà đến.

Sở Mặc im lặng gật gật đầu, khẽ thở dài:

- Đúng vậy, ngươi nói có lý, nhưng ngươi có nghĩ tới không, cho dù thật dùng cách này phi thăng lên Thiên giới thành công, thì liệu có mầm mống tai họa nào bị chôn vùi không?

Nếu chẳng may, một ngày nào đó mầm mống tai họa này đâm chồi, sẽ thành đòn trí mạng.

Lâm Vũ gật gật đầu:

- Có nghĩ tới chứ, nhưng nói thật, cực chẳng đã mà thôi.

Nếu không dùng cách này, cả đời chúng ta cũng chẳng thể nào thoát khỏi Tiên Giới được.

Chưa biết chừng lên Thiên giới rồi, còn có thể tìm được cơ may thay đổi vận mệnh ấy chứ.

Sở Mặc thở dài nói:

- Vậy vì sao ngươi lại kết bạn với ta?

Nói thật, hai ngàn tiên tinh kia cũng đủ cho ngươi tu luyện nhiều năm rồi.

Lâm Vũ cười cười có chút ngượng ngùng:

- Đầu tiên là, chẳng hiểu vì sao khi mới nhìn thấy đại ca ngươi, ta đã cảm thấy rất thân thiết, muốn làm bạn với ngươi rồi, thứ hai, ở đây cũng cần có một người bạn tốt chân chính, nếu không ta nghĩ, sẽ rất dễ bị bắt nạt cho xem.

Chuyện như tranh đoạt địa bàn cũng thường xuyên phát sinh, ma cũ bắt nạt ma mới đã chẳng phải chuyện gì mới mẻ.

Ta nhìn thấy đại ca, liền cảm thấy ngươi rất mạnh đấy.

- Ha ha, hiện tại ta chẳng qua cũng chỉ là tu sĩ kỳ Luyện Thần thôi.

Sở Mặc liếc qua khóe mắt, thấy vài gã đàn ông vạm vỡ đang đi về phía bọn họ bên này.

Trên mặt Lâm Vũ lập tức lộ ra vẻ lo lắng.

Hạ giọng nói:

- Sở đại ca, ngươi chớ mất khống chế, trong tay ta vẫn còn chút tiền, cùng lắm chúng ta dùng tiền mua bình an, chớ nảy sinh xung đột với người khác ngay ngày đầu tiên, nếu không, cuộc sống sau này sẽ rất khó khăn.

-----o0o-----

Chương 1130: Bắt nạt (2)

Chương 1130: Bắt nạt (2)

- Mới ngày đầu tiên đã bị bắt nạt, thì ngày sau sẽ càng thê thảm thôi!

Sở Mặc thản nhiên nói, sau đó nhìn đám cao to vạm vỡ đi tới.

Xa xa, gã mập mạp chết dẫm kia đang quan sát bên này, trong con người tràn đầy vẻ âm hiểm, cười lạnh:

- Nhóc con, ngươi nghĩ nộp tiền rồi liền không sao ư?

Dám cứng đầu với đại gia?

Gia liền dạy dỗ cho ngươi biết phép tắc nơi này là như thế nào!

Cho ngươi rõ, ai mới là chủ ở đây!

Sở Mặc liếc mắt xuyên thấu vài trăm dặm, con ngươi cực kỳ bình thản, khiến gã đạo sĩ mập mạp kia đột nhiên rùng mình, vội vàng quay đầu đi nơi khác, thầm nghĩ: Chẳng lẽ, thằng ranh này lại là một cao thủ?

Sao ở ngoài trăm dặm... cũng có thể chú ý tới ta?

Thầm nghĩ trong lòng, gã trung niên mập mạp vội vã bỏ đi khỏi chỗ đang đứng.

Y không muốn bị đoạn nhân quả này liên lụy.

Bởi vì có tận mấy gã tráng kiện thế kia, dù tên nhóc đó là cái gai khó nhổ, cũng ắt bị dạy dỗ cho quỳ xuống cầu xin thôi!

Bởi vì tùy tiện gã đàn ông nào trong số đó, cũng là tu sĩ Đại Thừa!

Tu sĩ Đại Thừa được đào tạo cấp tốc!

Lúc này, mấy gã đàn ông to khỏe đó đã mò tới chỗ Sở Mặc, một tên thân cao một trượng trong số này đi tới bên cạnh hắn, từ trên cao nhìn xuống Sở Mặc:

- Tiểu tử, mới tới hả?

Sở Mặc nhìn thoáng qua gã này, không hé răng.

- Còn bướng à?

Gã đàn ông cười lạnh, sau đó vươn bàn tay to như quạt hương bồ, hung hăng vỗ về phía đầu của Sở Mặc, miệng còn mắng chửi thô tục:

- Mẹ nó, phải dạy cho ngươi một trận mới được!

- Đừng ra tay...

Giọng của Lâm Vũ, bị chìm nghỉm trong tiếng mắng của gã đàn ông kia.

Bốp ~!

Một tiếng vang giòn.

Trên mặt mấy gã đàn ông đều tươi cười toe toét, mang đậm vẻ hưng phấn, dường như đã nhìn thấy viễn cảnh tên ngu xuẩn mới tới này bị tát cho hộc máu đến nơi rồi.

Cảm giác bắt nạt người khác thật vui vẻ!

Nhưng nụ cười trên mặt bọn y, nhanh chóng đông cứng lại, trong ánh mắt đều lộ thần sắc không dám tin.

Thấy cảnh tượng diễn ra trước mắt, tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng.

Gã đàn ông vạm vỡ kia cũng đờ đẫn cả người, bởi vì có một bàn tay nhỏ bé, đã bắt lấy được cánh tay y, mặc cho y có liều mạng thế nào, cái tát này, cũng không thể tiếp tục thực hiện được.

- Không muốn chết, thì tự cút đi xa xa cho ta.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn thoáng qua gã đàn ông, sau đó buông lỏng tay ra.

Thân hình gã lùi về sau hai bước, sau đó ngồi phịch trên mặt đất, toàn thân còn mờ mờ mịt mịt, dường như vẫn chưa tỉnh lại khỏi cơn chấn động vừa rồi.

Lâm Vũ cũng sợ đến ngây người, nhìn Sở Mặc có chút khó tin.

Tuy y không đoán ra lai lịch của mấy gã này, nhưng lại có thể cảm nhận được sự hùng mạnh của họ rất rõ ràng.

Không ngờ... vị đại ca mà y dựa vào trực giác, mặt dày mày dạn bám lấy, lại có thực lực khủng bố thế này.

Trong con ngươi mấy gã còn lại tóe ra ánh nhìn nguy hiểm, đem hơi thở của mình bùng nổ ra, theo dõi chằm chằm Sở Mặc.

Kỳ Đại Thừa!

Kỳ Đại Thừa!

Kỳ Đại Thừa!

Tất cả đều là tu sĩ Đại Thừa!

Tính cả gã tu sĩ bị Sở Mặc dọa cho ngã ngồi kia, là năm tu sĩ Đại Thừa!

Bình thường ra mà nói, đây là một lực lượng khá đáng sợ.

Nhưng trong mắt Sở Mặc, chỉ nhìn đến sự bi ai dành cho họ, bởi hắn cảm nhận được, hơi thở yếu ớt từ con đường tương lai bị chặt đứt.

Người như vậy, có đến thêm mười ngàn, Sở Mặc cũng không sợ!

Tuy không nói đến khả năng xử lý gọn gàng được hết, nhưng Sở Mặc tin tưởng, đến mấy người hắn liền giết được mấy người, tối thiểu cũng phải vài ngàn!

Tuy vậy, hiển nhiên là năm tu sĩ Đại Thừa kia không nghĩ thế, theo họ, kẻ có hơi thở không mạnh bằng đang đứng trước mắt họ, rõ là tự đâm đầu vào chỗ chết!

Lúc này, gã đàn ông bị Sở Mặc dọa cho ngã ngồi lúc nãy cũng đã đứng dậy, rốt cuộc lấy lại tinh thần, nhìn Sở Mặc vẻ hung thần ác sát, lành lạnh nói:

- Tiểu súc sinh, nhất định ngươi phải chết!

Hiển nhiên Lâm Vũ bị dọa cho có chút sợ, trong ánh mắt lóe qua vẻ hãi hùng, thậm chí còn không dám nhìn về phía mấy tu sĩ Đại Thừa kia.

Nhưng hành vi của y lại khiến cho Sở Mặc vô cùng cảm động, bởi y vẫn ở lại bên cạnh Sở Mặc như cũ, không rời đi.

- Ngươi tránh đi trước đã, ta không sao đâu.

Sở Mặc thoáng nhìn qua Lâm Vũ.

- Không, chúng ta là bạn bè, có chuyện gì phải cùng nhau đối mặt!

Dù run rẩy, Lâm Vũ vẫn nói.

- Tiểu tử, ngươi có biết kết cục của nhiều chuyện là gì không?

Rốt cục ánh mắt của một gã vạm vỡ lia đến Lâm Vũ, vẻ mặt dữ tợn, nói:

- Ta sẽ đem ngươi xé xác!

Giật cánh tay xuống, cho chó ăn!

Giật chân xuống, cũng cho chó ăn!

Sau đó, moi ruột ngươi ra, quấn vài vòng quanh cổ ngươi...

Ọe!

Gã đàn ông này còn chưa nói xong, Lâm Vũ cũng đã gập người nôn khan, thiếu chút nữa liền ói ra rồi.

Lúc này, phía xa xa có không ít người bắt đầu chú ý đến động tĩnh phía bên này rồi, nhưng những người đó, đều chỉ dám đứng nhìn từ xa, đại đa số treo vẻ mặt lạnh lùng, như thể chuyện này chẳng chút nào liên can đến họ cả.

Còn có một đám người thì mặt mày hưng phấn, như đang muốn nói: Hay quá, có trò vui để xem rồi!

Chỉ rất ít người, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc mang theo vài phần thông cảm, nhưng cũng không dám biểu lộ rõ ràng sự thông cảm ấy.

Sở Mặc vỗ vỗ vai Lâm Vũ:

- Được rồi, ta thừa nhận ngươi là bạn ta, nhưng ngươi đừng nhúng tay vào chuyện này.

Nghe lời ta, sang bên kia đứng đi.

Sẽ kết thúc sớm thôi.

Sắc mặt Lâm Vũ đã tái nhợt, cố nén vẻ sợ hãi không cách nào che giấu được trong ánh mắt, ngoan cố lắc lắc đầu.

Sở Mặc bất đắc dĩ, đành túm lấy cổ áo Lâm Vũ, tiện tay ném văng y ra ngoài.

Hành động này thực nằm ngoài dự liệu của rất nhiều người.

Mấy gã đàn ông kia cũng không tiến lên ngăn cản, bởi vì mục tiêu của họ chỉ có một kẻ trước mặt.

Chính là tên này, những người kháccũng không thuộc phạm vi để ý của họ.

Lâm Vũ trực tiếp bị Sở Mặc ném bay ra ngoài mấy trăm dặm, rơi xuống giữa đám người, dường như con muốn xông trở về, nhưng lại bị người khác kéo lui, quát lớn:

- Ngươi không muốn sống nữa sao?

- Ngươi buông ra.

Kia là bạn ta!

Ta không thể trơ mắt nhìn hắn gặp nạn mà khoanh tay mặc kệ!

Lâm Vũ nói.

- Người đi tới đó cũng chỉ vướng tay vướng chân thôi!

Ngươithắng được tu sĩ Đại Thừa không?

Một người khác cười lạnh nói:

- Muốn chứng minh tình bạn giữa các ngươi cũng không nên dùng cách này!

- Đúng đấy, ngươi đi qua như vậy chỉ là đến chịu chết và gây cản trở mà thôi, chẳng có chút ý nghĩa nào hết.

-----o0o-----

Chương 1131: Hoa năm cánh

Chương 1131: Hoa năm cánh

Mấy người này đều là những người ban nãy toát ra chút thương cảm dành cho Sở Mặc.

Năng lực cảm nhận của Sở Mặc đã mạnh tới mức người thường không thể nào lý giải nổi rồi.

Hắn biết, đem tên Lâm Vũ ngu ngốc này ném tới bên ấy, những người kia sẽ cản y lại.

Sau đó, Sở Mặc nhìn về phía năm tên tu sĩ Đại Thừa trước mắt, trầm giọng nói:

- Các ngươi đã quyết định xong, là phải đối địch với ta rồi đúng không?

- Ha ha ha ha, đối địch với ngươi?

Ngươi tự tôn mình lên cao quá rồi đấy, chúng ta chỉ nhìn ngươi chướng mắt, muốn dạy dỗ ngươi một phen mà thôi.

Một gã tu sĩ Đại Thừa đỉnh cao mắt lạnh nhìn Sở Mặc:

- Xông lên, trấn áp hắn trước, rồi lại tặng cho hắn một bài học ngàn đời khó quên!

- Ha ha, đại ca yên tâm đi, ta giỏi nhất là dạy cho người khác những bài học khó quên.

- Ta cũng rất giỏi.

Năm tên tu sĩ cảnh giới Đại Thừa đồng loạt ra tay, trực tiếp xông về phía Sở Mặc, định trấn áp hắn.

Không thể không nói, đây là một luồng khí thế khá đáng sợ, rõ ràng, bản thân sức mạnh kỳ Đại Thừa, cao hơn kỳ Luyện Thần nhiều lắm!

Dù là năm tu sĩ Đại Thừa học cấp tốc, nhưng vẫn là Đại Thừa, màkhông phải rau cải trắng!

Những người đứng xa xa vây xem như cũng đã thấy được viễn cảnh thê thảm của Sở Mặc, cho rằng hôm nay có thể còn sống đã là may mắn lớn nhất của gã mới tới này rồi.

Bịch!

Một tiếng vang vô cùng trầm đục, sau đó chỉ thấy một bóng người văng lên cao như con diều bị đứt dây.

Bay xa tới hơn một trăm dặm, sau đó hung hăng nện trên quảngtrường!

Đập vỡ một tảng lớn những nền đá cổ xưa ngay tại chỗ, thân thể sượt qua đến đâu, nơi đó liền hình thành nên một cái rãnh thật sâu!

Người kia, cũng ngất đi luôn.

Tiếp theo, là người thứ hai!

Một bóng dáng vẽ nên đường cong duyên dáng vô cùng trong không trung, sau đó hung hăng nện xuống một phía khác của quảng trường, cày ra một rãnh sâu y hệt!

Lần này, tất cả mọi người đều sợ tới ngẩn ra, gần như mất đi năng lực suy nghĩ rồi, ngây ngốc tự nhủ: A?

Tên kia không phải mới bị đánh bay một lần ư?

Sao lại bị đánh bay lần nữa vậy?

Bởi vì trong tiềm thức, mọi người vốn dĩ cũng không cho rằng kẻ bị đánh bay là mấy gã Đại Thừa kia!

Đường đường tu sĩ Đại Thừa, sao có thể bị một tu sĩ Luyện Thần đánh bại dễ dàng như thế được?

Rầm rầm rầm!

Tới tận sau đó, lại có ba bóng người bị bay ra hơn trăm dặm theo các phương hướng khác nhau, rơi trên quảng trường, làm vỡ nát nền đá, cày ra rãnh sâu thế kia... mọi người dường như mới tỉnh táo trở lại.

- Người bị đánh bay... là năm tu sĩ Đại Thừa nọ?

- Hình như...

đúng vậy!

- Không thể nào?

- Điều này sao có thể xảy ra được?

Tất cả mọi người choáng váng.

Lúc này nhìn từ trên cao xuống, lấy Sở Mặc làm trung tâm, xuất hiện năm rãnh vừa sâu vừa dài như một bông hoa năm cánh bắt đầu từ nơi cách hắn hơn trăm dặm.

Khoảng cách giữa mỗi rãnh này đều nhau tăm tắp, như thể được ai đó đo lường một cách vô cùng chuẩn xác!

Không ngoại lệ, năm tu sĩ Đại Thừa kia đều hôn mê bất tỉnh, chẳng ai nhúc nhích.

Trên quảng trường, khắp nơi im ắng không một tiếng chim kêu.

Ánh mắt mọi người nhìn về phía Sở Mặc, trong phút chốc tràn ngập vẻ kínhcẩn và sợ hãi, cùng với sự khó tin mãnh liệt!

Bọn họ không tin nổi vào mắt mình.

Điều này quá rung động, năm tu sĩ Đại Thừa, bị một người trẻ tuổi ở kỳ Luyện Thần đánh bay trong phút chốc.

Lại còn bay nghệ thuật như vậy nữa.

Nhất là nhìn từ trên cổng núi xuống, lại càng rõ ràng hơn!

Mà không hay, giờ này trong phòng cao nhất nằm trên cổng núi, đã vang lên tiếng chuông cảnh cáo ngân dài!

Đồng Thiết Cương, đã từng chỉ là tên côn đồ đầu đường xó chợ, dùng thời gian hơn trăm năm, miễn cưỡng Trúc Cơ thành công.

Sau đó, bái nhập Phi Vân môn, chi nhánh của tám môn đồ, trải qua thời gian vài năm, liền trở thành một trong... bảy mươi hai cao thủ.

Nhưng bởi vì điều kiện bẩm sinh quá kém, nên hy vọng để Đồng Thiết Cương phi thăng lên Thiên giới khá xa vời.

Do vậy liền dứt khoát buông tay, cam nguyện ở lại Tiên Giới.

Với tu vi kỳ Phi Thăng, còn có thể hưởng hết vinh hoa của thế gian.

Với y mà nói, đây đã là cuộc sống có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới rồi!

Tuy nhiên, đó chỉ là Đồng Thiết Cương của ngày xưa mà thôi, cư di khí dưỡng di thể*, sớm đã hình thành nên khí độ toàn thân vô cùng uy nghiêm rồi.

Cả ngày thần long kiến thủ bất kiến vĩ*, có quyền lợi tối cao trong Đạo môn này.

* Cư di khí dưỡng di thể (Mạnh Tử), dịch nôm là dinh dưỡng nuôi thể chất, còn hoàn cảnh sinh sống cùng địa vị xã hội nuôi dưỡng khí chất, thần thái con người.

* Thần long kiến thủ bất kiến vĩ (thành ngữ), rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, nghĩa nôm là người địa vị cao thường xuất hiện bí ẩn, khó gặp mặt.

Nhưng lúc này, y lại có chút luống cuống!

Bởi vì cảnh cáo mà sư gia của y, thủy tổ Đạo môn thiết lập... vậy mà bắt đầu ngân vang rồi!

- Sư phụ từng nói, cảnh báo này gắn liền với trận pháp kia, nếu cảnh báo vang... có nghĩa là trận pháp đang bị ai đó tác động, ta... ta phải làm sao bây giờ?

Có rất ít người tin rằng, một trong bảy mươi hai đại cao thủ cao cao tại thượng Đồng Thiết Cương, sẽ có lúc bối rối như vậy.

Giống y hệt khi y còn làm côn đồ năm đó, vừa gặp nguy cơ, y sẽ luống cuống thế này!

Hôm nay, thân phận địa vị đã tôn quý nhường ấy, nhưng những thứ thuộc về bản chất, vẫn không hề thay đổi.

Đồng Thiết Cương đứng trước khung cửa sổ thật lớn được mài từ pha lê nguyên khối, nhìn xuyên thấu qua tàng mây lập lờ, quan sát bóng dáng nhỏ bé gần như không nhìn thấy đang đứng trên quảng trường kia, lửa giận trong mắt càng ngày càng đượm, bỗng nhiên cắn răng nói:

- Ta ở kỳ Phi Thăng...

Hắn chỉ là một kẻ kỳ Luyện Thần, hắn có thể đánh bại năm người kỳ Đại Thừa, nhưng không thể đánh bại tu sĩ kỳ Phi Thăng như ta được!

Sao ta phải sợ hắn chứ?

Nếu hắn dám phá trận, ta liền trực tiếp trấn áp hắn!

Đúng... giết quách hắn đi là được!

Nói xong, Đồng Thiết Cương lại lẩm bẩm:

- Nếu bây giờ mà các sư huynh đệ còn ở Đạo môn thì tốt rồi.

Tuy rằng ở Tiên Giới còn khá nhiều người trong bảy mươi hai cao thủ, nhưng đa số đều phân tán ở khắp các nơi, âm thầm nuôi dưỡng thế lực của riêng mình, đồng thời, thu nạp đệ tử cho Đạo môn.

Đại khái đám người này đều là những kẻ hết hy vọng hoặc không muốn tiếp tục phi thăng lên thế giới kia, như vậy, liền nuôi trồng thế lực cho riêng mình, muốn vĩnh viễn lưu truyền vinh hoa phú quý, đó là tâm nguyện lớn nhất của bọn họ.

-----o0o-----

Chương 1132: Cổng núi sụp đổ

Chương 1132: Cổng núi sụp đổ

So ra, Đồng Thiết Cương là kẻ... không có dã tâm nhất trong bảy mươi hai cao thủ.

Chỉ muốn bản thân vinh hoa phú quý là được rồi.

Cho nên, y mới thường xuyên có mặt ở chỗ Đạo môn này.

Dù sao nếu ở đây, thì thân phận của y là tối cao, hưởng thụ đãi ngộ bậc nhất cấp lão tổ!

Ví dụ như nơi y đang ở hiện giờ, chính là phòng của thủy tổ Đạo môn năm đó!

Cảm giác thỏa mãn và thành tựu này, khiến mỗi ngày Đồng Thiết Cương đều mỉm cười mà thức dậy.

Sau khi quyết định, trong lòng Đồng Thiết Cương không còn hoang mang nữa, cắn răng một cái, đi từ trong phòng ra, tập trung đám tùy tùng trung thành đến chết của y, truyền lệnh cho bọn chúng nhất định phảibắt được người kia!

Tốt nhất là giết chết ngay tại chỗ!

Tuy rằng Đồng Thiết Cương không rõ ràng cho lắm tòa trận pháp vĩ đại bên dưới quảng trường kia là trận pháp gì, nhưng y vẫn hiểu, vinh hoa phú quý của y, tương lai sung túc của y...

đều phụ thuộc cả vào trận pháp này.

Một khi tòa trận pháp đó có vấn đề, thì Đồng Thiết Cương y... chắc chắn cũng sẽ xuống dốc không phanh.

Tận cùng quảng trường, gã mập mạp trung niên kia sợ đến tim bắn ra ngoài rồi.

Mắt thấy quảng trường bị phá hỏng, y đã lo lắng lên tận họng.

Nếu y không tìm người để dạy dỗ tên trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng kia, thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

Hình như họa mà y gây ra, quá lớn mất rồi!

Gã mập mạp trung niên là kẻ thông minh, trong lòng y hiểu hết.

Nếu không xử lý tốt chuyện này, y đừng mong sống nổi.

Lập tức quát lên một tiếng chói tai:

- Ngươi dám phá hỏng quảng trường thần thánh của Đạo môn?

Tiểu tử... ngươi chết chắc rồi!

Mọi người, bất kể là ai... chỉ cần giết được hắn, liền có tư cách ở lại quảng trường này tu luyện vĩnh viễn!

Tachỉ chấp nhận người tự tay giết hắn!

Đồng Thiết Cương đang mang theo đám tùy tùng đi xuống nghe được mấy lời này của gã mập...

đầu tiên ngẩn người, sau đó lập tức mừng ra mặt.

Trong lòng nhủ thầm, tên mập này khá lắm!

Những lời này vừa ra, chỉ sợ người trên khắp quảng trường, không nhiều thì ít đều sẽ sinh lòng muốn giết chết kẻ kia.

Đông người như thế... lẽ nào còn không giết được một mình hắn sao?

Cứ như vậy, trái tim đang căng thẳng của Đồng Thiết Cương lập tức ổn định lại, lộ vẻ tươi cười bình tĩnh.

Muốn xem xem, kẻ kia chết thảm đến mức nào.

Quả thực, câu nói này của gã mập khiến cho rất nhiều kẻ động lòng.

Lập tức có không ít người bắt đầu di chuyển về hướng Sở Mặc, để lộ ra sát khi không hề giấu giếm.

- Xin lỗi, người bạn này.

Chúng ta chỉ muốn sống tốt hơn mà thôi!

- Xin lỗi, ta muốn trở nên mạnh mẽ, ta muốn phi thăng lên Thiên giới!

- Giết ngươi... là ta có thể có cuộc sống tốt hơn!

Cho nên, đành xin lỗi ngươi vậy!

Rất nhiều người lẩm nhẩm trong miệng, sau đó kiên quyết đi tới chỗ Sở Mặc.

Lâm Vũ ở bên kia gào lên:

- Các ngươi không thể làm như vậy được!

Như vậy là không đúng!

Rõ ràng tên mập chết bầm kia đang lừa gạt các ngươi!

Đáng tiếc là chẳng ai thèm để ý đến y.

Mà ngay cả một vài người bên cạnh lúc trước còn tỏ ra thông cảm cho Sở Mặc, nay trong ánh mắtcũng khó tránh khỏi chút tham lam.

Cũng không phải vào quảng trường rồi... là được ở lại trọn đời.

Sau khi mua Cửu Tự Chân Ngôn, thì chỉ có thể ở lại quảng trường ba năm mà thôi!

Sau ba năm, thì hàng năm đều phải giao tiền, mỗi lần đều cần số lượng xa xỉ.

Chính mươi phần trăm số người có mặt ở đây... không đào đâu ra số tiền đó được.

Cho nên, sức hấp dẫn của câu chào mời được ở lại trên quảng trường vĩnh viễn, cũng không cần phải giải thích rườm rà rồi.

Trên quảng trường, vô số tu sĩ bắt đầu dồn về phía Sở Mặc.

Ngay từ đầu, mọi người còn che che giấu giấu, hoặc do dự, hoặc cố dằn lòng.

Nhưng khi nhìn thấy ngày càng có nhiều người gia nhập, họ lại bắt đầu sốt ruột, muốn tranh trước người khác.

Cứ như vậy, trong nháy mắt... toàn bộ quảng trường đã là một phen rối tung!

Vèo vèo vèo!

Từng bóng dáng dùng tốc độ nhanh như ánh sáng bay về phía Sở Mặc.

Đối với tu sĩ mà nói, khoảng cách mấy trăm dặm, chẳng đáng kể chút nào, cho nên... gần như trong phút chốc bọn họ đã bay đến trênđỉnh đầu Sở Mặc!

Sở Mặc vẫn đừng nguyên tại chỗ không hề nhúc nhích, nhìn có ngày càng nhiều tu sĩ dồn về phía mình, rốt cuộc trong mắt hắn cũng hiện lên một tia lạnh lẽo.

Vốn ta còn thấy, phá đi hy vọng tương lai của các ngươi như vậy... thật không đành.

Dù sao, suy nghĩ của mỗi người là khác nhau, với các ngươi mà nói, đây, có lẽ là cơ hội tốt nhất, lớn nhất trong cuộc đời các ngươi!

Nhưng hiện tại, ta chẳng còn chút cảm giác bứt rứt nào rồi.

Sở Mặc nói xong, nâng chân lên, mạnh mẽ đạp xuống!

Cú dẫm này... như là một tín hiệu tấn công, khuấy động tất cả linh mạch lòng núi chỉ trong nháy mắt!

Toàn bộ linh mạch hóa thành những con rồng, lao tới quảng trường này... chuẩn xác hơn, là tinh trận này, tấn công điên cuồng!

Ầm ầm!

Ngay khi đám tu sĩ kia bay tới trên đỉnh đầu Sở Mặc định ra tay với hắn, khắp quảng trường bộc phát ra tiếng nổ lớn vang ầm ầm!

Đất dưới chân rung chuyển kịch liệt... bắt đầu nứt toác thành những khe sâu.

Một tòa trận pháp cổ xưa chậm rãi nâng từ dưới mặt đất lên, như đang bị uy hiếp chí mạng vậy, lập tức tản mát ra ánh sáng bảo vệ chính mình.

Nếu có thể...

Sở Mặc hoàn toàn không muốn phá hủy một tòa tinh trận như vậy chút nào.

Nhưng hiện tại hắn không còn biện pháp nào khác, không tiêu trừ tòa tinh trận này, đến tính mạng hắn cũng không thể nào tự bảo vệ nổi!

Sở Mặc còn chưa tự đại đến mức cho rằng, bản thân có thể sống sót dưới sự tấn công của mấy chục vạn tu sĩ Luyện Thần, Đại Thừa như vậy.

Dẫn linh mạch của đất xuất hiện tấn công trận pháp khổng lồ này, đồng thời cũng là để hóa giải công kích mà vô số người đang triển khai với hắn!

Không trung vặn vẹo, mặt đất run rẩy!

Sở Mặc đứng đó thong dong, thản nhiên, lật tay thành mây, đảo tay thành mưa.

Không ngừng khuấy động linh mạch chất chứa trong mặt đất núi sông nơi đây, tấn công tinh trận một cách mãnh liệt.

Vì để thoát khỏi cảnh bị hủy diệt, rốt cuộc tinh trận này cũng bắt đầu triển khai chống trả, tản ra từng luồng sức mạnh hùng hồn, muốn cắn nát những mạch đất đang lao tới kia.

Trong quá trình này, vô số tu sĩ may mắn bị ném văng ra ngoài, bất hạnh thì... liền bị vây trong đó, trở thành vật hy sinh yếu ớt.

Còn về phần cổng núi xa hoa tráng lệ kia thì đã sớm bị sập ầm ầm ngay từ lúc tinh trận bị đào lên rồi!

Sắc mặt Đồng Thiết Cương hoảng hốt như chết cha chết mẹ, trong nháy mắt khi cổng núi bị sập, y chẳng giữ lại lấy chút khí độ nào nên có ở một cao nhân kỳ Phi Thăng, lập tức bỏ rơi mọi người, phủi mông chạy trốn mất tăm.

-----o0o-----

Chương 1133: Phong ấn tinh trận

Chương 1133: Phong ấn tinh trận

Đại đa số những người trên quảng trường, đều bị ném văng ra ngoài ngay nháy mắt tinh trận dâng lên.

Trong đó, bao gồm cả Lâm Vũ bị Sở Mặc quẳng ra ngoài lúc trước.

Y đứng phía rìa ngoài cùng, tận mắt nhìn cảnh tượng như ngày tận thế này, trên mặt khắc chữ "ngơ" to tướng.

Đến giờ vẫn chưa thể sắp xếp hình dung ra nổi chuyện gì đang xảy ra, vì sao đang êm đẹp lại phát sinh việc như vậy?

Nếu như nói đây là do Sở đại ca cố tình đến gây sự, thì người của Đạo môn cũng phối hợp tốt quá đi chứ?

Lâm Vũ vẫn đang liên tục lùi về phía sau, bởi vì áp lực trong vùng đất đó khiến y tức ngực đến không thở nổi.

Người may mắn như Lâm Vũ cũng không thiếu, vẻ mặt họ lúc này chẳng khác là bao so với Lâm Vũ.

Hoàn toàn không rõ chuyện gì đang xảy ra.

Vì sao, đang yên đang lành... lại thành ra thế này?

Cho tới khi cửa núi tráng lệ kia sập xuống, mới có người ý thức được đang có chuyện gì diễn ra, không nhịn nổi thê thiết hô lên:

- Xong rồi...

Đạo môn bị hủy rồi!

Về sau chúng ta còn cách nàonữa đây!

- Đúng vậy... ta nộp bao nhiêu tiền, mới tu luyện được hai năm...

- Hai năm là lâu lắm rồi được không?

Ta mới luyện có nửa năm đây này!

Lâm Vũ đứng một bên, vẻ mặt vô cùng quái dị, y rất muốn chen vào một câu:

- Ta còn có một ngày!

Lại còn là giá vượt mức thị trường nữa!

Gã mập mạp trung niên giờ đã sợ tới hoàn toàn choáng váng rồi, yrất muốn chạy trốn mất dạng như Đồng Thiết Cương, nhưng vẫn luôn bị khống chế bởi một luồng ý thức: Ai trốn cũng được, ngươi thì không!

Gã mập mạp trung niên sợ tới hồn xiêu phách lạc, muốn xin tha, nhưng lại chẳng nói ra được lấy nửa câu.

Bởi người đó, đã tới trước mặt, đang lạnh lùng nhìn y rồi.

- Ta... ta...

Gã mập mạp trung niên nhìn trân trối, toàn thân run rẩy co thành một đống.

Nếu y có thể đoán được chuyện này sẽ xảy ra, vậy thì khi ấy dù cái tên mới tới này có tát y mười cái... không, kể cả là một trăm cái, y cũng sẽ không làm như vậy!

Cho tới tận bây giờ, sâu trong nội tâm gã mập mạp trung niên vẫn cảm thấy sụp đổ: Không phải ta chỉ định tìm vài người dạy dỗ ngươi thôi sao?

Ngươi... cần thiết... phải hủy cả Đạo môn hay không...

Sở Mặc vung tay lên, hung hăng tát mạnh vào mặt gã, sau một tiếng giòn giã vang lên, gã mập trung niên ngất xỉu ngay tại chỗ.

Tòa tinh trận khổng lồ phía sau đã càng ngày càng rời xa mặt đất, treo lơ lửng trong không trung.

Trong tinh trận tràn ngập nguồn năng lượng vô biên, những luồng khí lưu hỗn loạn vùng vẫy lao ra xung quanh.

Dù vô hình, nhưng mạch đất bên dưới vẫn phát ra công kích khá khủng bố, điên cuồng nhằm vào tinh trận phía trên, như thể muốn nói, không đánh nát được tinh trận này ta quyết không bỏ qua.

Những tu sĩ vây đánh Sở Mặc lúc trước giờ người chết kẻ bị thương, gần như không một ai có thể toàn vẹn.

Bởi vì vị trí của Sở Mặc, chính là khu vực trung tâm tòa tinh trận.

Cũng là nơi có năng lượng mạnh mẽnhất!

Trừ Sở Mặc ra, vốn không ai chống chọi lại được với hơi thở cuồng bạo chốn này.

Bấy giờ, Sở Mặc bắt đầu tổ hợp bốn chữ "Đấu Giai Trận Liệt" trong Cửu Tự Chân Ngôn vào với nhau.

Chữ đấu, vũ trụ hưởng ứng; chữ giai, ý chí đồng tình; chữ trận, che giấu hơi thở; chữ liệt ẩn chứa không – thời gian.

Khi bốn chữ này hợp lại cùng một chỗ, liền tạo nên một luồng khíbát ngát, trực tiếp lật tung trời đất, chạm đến ý chí của vũ trụ hồng hoang, hơi thở bạo ngược của tinh trận cũng dần dần bị lấn át.

Sức mạnh của thời gian trong chữ liệt bắt đầu xoay vần, không ngừng đem tinh trận phong ấn lại!

Có đôi khi không thể không thừa nhận, thiên tài quả là thiên tài!

Có thể nghĩ tới tổ hợp bốn chữ này lại trong thời gian ngắn như vậy, còn khống chế chúng cực kỳ thành thạo... thật không phải việc mà người bình thường có thể làm được.

Nhưng thực ra điều đó vẫn chưa hẳn, trình độ lĩnh ngộ của Sở Mặc với Cửu Tự Chân Ngôn còn nông cạn lắm, không đủ để chân chính phong ấn được tinh trận này.

Nhưng, Sở Mặc còn có thuật Phong Thủy trợ giúp!

Dưới sự công kích không ngừng của thuật Phong Thủy, tinh trận như một người khổng lồ đã thấm mệt vì phải liên tục chống trả với kẻ địch từ bốn phía.

Ầm ầm!

Cả tòa tinh trận lại từ trên không rơi xuống.

Tòa tinh trận nặng nề tới mức không tính toán nổi tỷ trọng cụ thể này, sau khi rơi xuống mặt đất, khiến vị trí vốn dĩ của nó hình thành nên một hố sâu hun hút!

- Liệt!

Sở Mặc hét lớn, hai tay kết ấn thoăn thoắt.

Cuối cũng cũng hoàn toàn phong ấn được tinh trận.

Sự rung động và tán thưởng trong lòng... vẫn chưa hề tán đi.

Sở Mặc vốn không định phá hủy tinh trận đi, dẫn sức mạnh phong thủy ra cũng là hành động bất đắc dĩ, buộc phải làm mà thôi.

Nhưng không ngờ tinh trận này, lại mạnh đến vậy!

Bị sức mạnh khủng khiếp của linh mạch tấn công lâu như thế mà vẫn không để lộ ra bất cứ khe hở nào!

Mặc dù cuối cùng vẫn bị phong ấn, nhưng Sở Mặc cảm thấy không phải là nó thua, mà chỉ vì năng lực tính toán của nó xảy ra chút vấn đề mà thôi!

Bởi vì ban đầu, tinh trận này vốn được thiết kế ra chỉ dùng để kết nối những thế giới xa xôi lại với nhau, chứ không phải vì chiến tranh, nênnó không được ban cho nhiều năng lực.

Do vậy, khi gặp phải tình huống có tính hủy diệt, nó làm được thế này đã là tốt lắm rồi.

Cuối cùng khi sụp đổ, hẳn cũng chỉ là một dạng tự bảo vệ.

Cho nên để mà nói Sở Mặc dùng Cửu Tự Chân Ngôn phong ấn tinh trận này, không bằng nói tinh trận tự phong ấn bản thân thì càng chính xác hơn.

Rốt cục sau khi xong xuôi hết thảy, Sở Mặc mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hiện giờ dấu vết mà kẻ khác can thiệp vào tình trận cũng đã đều bị hắn xóa đi, về sau cũng không ai lợi dụng được sức mạnh vô biên của tinh trận để khiến bản thân nhanh chóng tăng thực lực rồi.

Tinh trận đã phong ấn, muốn gỡ bỏ nó, thì phải cần có số tài nguyên vốn dĩ Tiên Giới không thể cung cấp nổi.

Cho dù thông qua Huyễn Thần Giới, bọn họ cũng không đổi được số tài nguyên này!

Có thể nói, Đạo môn giả tạo dùng tinh trận lừa tiền, coi như sụp đổ hoàn toàn rồi.

Sở Mặc cũng chẳng thèm để ý tới việc có thêm một kẻ thù như vậy.

Cho dù được quay lại một lần, hắn cũng sẽ khiến Đạo môn giả này điênđảo như cũ.

Về phần cuộc đời số phận của rất nhiều tu sĩ bị thay đổi, Sở Mặc cũng chỉ đành bất lực.

Không phải con đường tu luyện đều thích hợp với tất cả mọi người, thứ như lối tắt dù có tốt, nhưng vĩnh viễn sẽ luôn có tai họa ngầm.

Sở Mặc mang theo gã trung niên mập mạp bay thẳng tới chỗ Lâm Vũ.

-----o0o-----

Chương 1134: Ngươi giàu nhỉ

Chương 1134: Ngươi giàu nhỉ

Lúc này bên cạnh Lâm Vũ đã không còn một ai, những người cònsống chỉ hận cha mẹ khi sinh mình không nhiều thêm hai cái chân, để họ có thể chạy nhanh hơn một chút.

Nếu Sở Mặc chỉ phá hủy một tảng đá trên quảng trường, thì ắt sẽ có vô số người trách móc hắn.

Nhưng hiện giờ chẳng những hắn đã hủy luôn cả quảng trường, mà còn khiến toàn bộ Đạo môn chao đảo!

Còn ai chán sống dám tìm đến hắn chuốc phiền đây?

- Sở...

Sở đại ca.

Lâm Vũ dè dặt nhìn Sở Mặc:

- Vừa rồi... ta... không có ý đồ gì xấu với ngươi cả.

Sở Mặc không nín nổi bật cười:

- Ta biết.

Rồi chỉ về phía gã mập vẫn đang hôn mê:

- Ta nói rồi, ta muốn y phải nhổ ra số tiên tinh gấp mười lần trăm lần chỗ đã nuốt của ngươi!

Lâm Vũ cẩn thận nói:

- Ta... ta không lấy có được không?

- Không được!

Sở Mặc đanh mặt lại, sau đó nói:

- Nếu y dám tìm ngươi gây sự, ta sẽ xé y ra cho chó ăn!

Nói xong, liền dùng chân đá đá gã mập trung niên nói:

- Mau đứng lên cho ta, đừng có giả chết nữa!

Gã mập mạp trung niên dùng tốc độ hoàn toàn không tương xứng với tỉ trọng cơ thể đứng bật dậy, sau đó lại quỳ sụp xuống trước mặt Sở Mặc cực kỳ nhanh, khóc lóc thảm thiết rằng:

- Gia...

đại gia!

Ta sai rồi!

Ta thật sự biết sai rồi, đừng giết ta, ta trên có mẹ già tám mươi tuổi, dưới có con thơ ba tuổi, còn một đàn thê thiếp đáng thương phải nuôi...

Ta mà chết bọn họ biết sống dựa vào đâu!

Lâm Vũ nhìn gã trung niên béo núc ních trước mắt, tuy y là con người phúc hậu, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được sự khinh bỉ đối với gã, nói:

- Ta thấy ngươi cũng phải mấy trăm tuổi rồi?

Vẫn còn có mẹ giàtám mươi?

- Ta đâu có già, còn chưa tới bốn mươi...

Gã mập kêu rên, vừa quan sát nét mặt của Sở Mặc.

Tuy nhiên, điều khiến y tuyệt vọng là trên mặt con người đáng sợ kia chẳng để lộ ra chút biểu cảm nào.

Gã trung niên run rẩy móc hai túi trữ vật lấy được của Lâm Vũ lúc trước từ trong người ra, đưa cho Lâm Vũ với vẻ mặt xót của:

- Ta đã sai... lúc trước ta không nên đắc tội với hai vị đại gia, hu hu... giờ ta mất hết mọi thứ rồi, cầu xin hai vị đại gia tha cho ta một con đường sống.

Lâm Vũ nhìn thoáng qua Sở Mặc, Sở Mặc nói:

- Đưa thì ngươi cầm đi!

Lúc này, Lâm Vũ mới nhận lấy hai túi trữ vật kia, trên mặt lập tức để lộ vẻ vui mừng và thỏa mãn.

Sở Mặc không nhịn nổi trợn trắng mắt, trong lòng tự nhủ: xem cái bộ dạng thiếu từng trải của ngươi kìa.

Sau khi Lâm Vũ nhận hai túi trữ vật kia, Sở Mặc như cười như không nhìn thoáng qua gã mập trung niên:

- Vậy là xong rồi sao?

- Hả?

Tiểu nhân... tiểu nhân đã trả lại hết của cải của hai vị gia rồimà!

Tiểu nhân chỉ là nhất thời bị ma xui quỷ khiến, chứ cũng nghèo lắm...

Hu...

Mập mạp nói xong, còn cố nặn ra hai giọt nước mắt, thoạt nhìn rất chi thật tâm thật ý.

Lâm Vũ đứng xem thôi mà đã có chút chẳng nỡ lòng nào rồi, muốn nói với Sở Mặc thả y đi, dẫu sao chỉ là một kẻ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng mà thôi, cần gì đi chấp nhặt?

Lúc này, đột nhiên Sở Mặc ra tay rất tàn nhẫn, hung hăng đạp một phát vào giữa ngực gã mập mạp này.

Một tiếng nứt xương vang lên, tên mập vừa ngốc vừa xấu này lập tức hộc máu tại chỗ.

- Ta thấy ngươi có vẻ muốn chết rồi.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Sở đại ca...

Mặt Lâm Vũ đầy vẻ không đành lòng.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lâm Vũ:

- Từ khi ngươi bước chân vào con đường tu hành này, chưa từng giết người sao?

- Hả?

Giết người?

Trong mắt Lâm Vũ lộ vẻ sợ hãi, lắc đầu quầy quậy, xua tay nói:

- Chưa từng chưa từng, đến cả động vật ta còn chưa từng giết.

- Vậy hôm nay ngươi liền có một cơ hội tuyệt hảo rồi.

Ngươi giết hắn đi.

Sở Mặc chỉ tay vào gã mập:

- Y đáng chết.

- Ta...

Sở đại ca, ta không dám.

Sắc mặt Lâm Vũ lập tức bị nghẹn đến đỏ bừng, nhìn Sở Mặc đầy khó xử:

- Tuy y thật đáng giận... nhưng tội chưa đáng chết đúng không?

- Tội không đáng chết?

Sở Mặc cười ha hả:

- Ngươi có biết hôm nay vì sao đám người kia lại vây hãm tấn công ta không?

- Là, là y chỉ điểm.

Lâm Vũ đáp trả yếu ớt.

- Đúng vậy, ngươi mới chỉ nhát gan mềm lòng, chưa ngốc hết thuốc chữa.

Sở Mặc nói.

- ...

Lâm Vũ chỉ nhìn Sở Mặc mà không nói được gì.

Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Vậy ngươi hẳn cũng biết, nếu hôm nay ta không phải đối thủ của những người này, thì sẽ có hậu quả như thế nào sao?

- Hẳn là từ nay về sau...

đều sẽ bị bọn họ bắt nạt?

Lâm Vũ trả lời có vẻ không chắc chắn.

- Từ nay về sau?

Sở Mặc lắc đầu:

- Không, làm gì có từ nay về sau, bọn họ sẽ trực tiếp phế bỏ ta, sau đó ném ta ra ngoài.

Cái này gọi là giết một người răn đe trăm người!

Hay còn gọi là giết gà dọa khỉ!

Hiểu chưa?

- ...

Lâm Vũ nhìn Sở Mặc, gật gật đầu:

- Ta... ta hiểu rồi.

- Về sau lớn chuyện, lại chính là y... dùng một câu nói khiến vô số người muốn giết ta.

Nếu thực lực của ta chỉ yếu một chút xíu thôi, khả năng đến giờ chẳng còn lấy cặn bã rồi.

Ngươi nói xem có đúng hay không?

Sở Mặc nói.

- Đúng, đúng như vậy.

Trên trán Lâm Vũ mồ hôi lạnh đầm đìa, lại cảm thấy những gì mình vừa nói thật có lỗi với Sở đại ca, vì đã không nhìn nhận vấn đề từ lập trường của hắn.

- Cho nên, y đáng chết.

Nào, giết y đi.

Sở Mặc nhìn Lâm Vũ:

- Thực ra giết người rất dễ, ngươi dùng một kiếm đâm vào đan điền của y, giết nguyên thần thứ hai của y, sau đó, lại chặt đầu y xuống...

- Ọe...

Bên này Sở Mặc còn chưa nói xong, bên kia Lâm Vũ đã nôn khan một trận.

Về phần gã mập mạp vừa béo vừa xấu kia thì sớm sợ tới mức hồn phi phách tán, quỳ đó kêu rên không ngớt:

- Ta sai rồi...

Đừng mà, đừng mà!

Ta đồng ý đem tất cả tài sản của ta ra nộp, chỉ cầu xin hai vị gia tha cho ta lần này.

Rất xin lỗi, ta thực sự biết ta sai rồi...

Mập mạp nói xong, trực tiếp lấy hai chiếc nhẫn trữ vật ra, không thèm để ý tới vết thương trên người, quỳ lết đến trước mặt Sở Mặc:

- Đại gia...

đây là tích lũy trong suốt mấy năm qua của ta, ta cho ngài cả, ngài tha cho ta đi.

Mập mạp khóc rống lên, run rẩy dâng hai chiếc nhẫn trữ vật, sau đó mặt mày tuyệt vọng.

-----o0o-----

Chương 1135: Phóng khoáng (1)

Chương 1135: Phóng khoáng (1)

Sở Mặc liếc y một cái:

- Trên người ngươi vẫn còn ba chiếc nhẫn trữ vật nữa, sở dĩ ta còn có kiên nhẫn nhắc ngươi, là bởi vì ta hãy muốn hỏi ngươi vài chuyện, chưa định giết ngươi ngay.

Nếu ngươi còn giở trò, ta sẽ giết ngươi ngay lập tức!

- A!

Mập mạp gào lên đầy tuyệt vọng, sau đó đem ba chiếc nhẫn trữ vật còn lại lôi ra.

Lúc này đây, bộ mặt của y mới thực sự là thà chết còn hơn.

Phong ấn trên nhẫn trữ vật chẳng mạnh chút nào, Sở Mặc tiện tay liền hủy được.

Sau đó dùng ý niệm thoáng lướt qua năm chiếc nhẫn này.

Đến Sở Mặc cũng không khỏi bị lượng lớn của cải làm cho hoảng sợ.

Trong năm chiếc nhẫn này, chí ít phải có hơn trăm vạn tiên tinh cực phẩm!

Trên Tiên giới, khoản tiền đó cũng coi như số của cải động trời rồi!

Cho dù mang lên Thiên giới, cũng được tính là có của, đủ khiến lắm kẻ thay đổi sắc mặt.

Sở Mặc nhếch nhếch miệng, nhìn mập mạp cười nói:

- Ngươi giàu nhỉ?

- Ta là người phụ trách tài vụ của Đạo môn...

Mập mạp trả lời với vẻ mặt đờ đẫn.

Tổn thất số của cải này, cũng đã coi như lấy đi nửa cái mạng của y rồi.

Tuy nói nhất định y cũng chuẩn bị đường lui ở nơi khác, đủ để cam đoan cả đời không phải lo cơm ăn áo mặc.

Nhưng so với khoản của cải này mà nói, thì chỉ là chín trâu mất một cọng lông mà thôi.

Sở Mặc tiện tay ném cho Lâm Vũ một chiếc nhẫn, bên trong ước chừng có chứa khoảng ba trăm ngàn tiên tinh cực phẩm.

- Đây là của ngươi.

Sở Mặc nói.

Theo bản năng Lâm Vũ liếc qua chiếc nhẫn, sau đó liền giật mình tới mức nắm không chắc, để chiếc nhẫn rơi cạch trên mặt đất, rồi lại vội vàng nhặt lên, bối rối nói:

- Ta...

Ta không thể nhận được, vật này quá quý trọng rồi!

- Cũng có phải của ta đâu.

Sở Mặc cười nói:

- Chẳng phải ta đã bảo ngươi rồi sao?

Ngươi bỏ ra bao nhiêu, ta sẽ bắt y trả lại gấp mười gấp trăm lần?

Mập mạp mặt cau mày có đứng một bên, vết thương trên ngực có chút đau, nhưng làm sao đau bằng... trong lòng y được.

Lâm Vũ nhìn Sở Mặc đầy khó xử, Sở Mặc lại thản nhiên nói:

- Ngươi ta gọi ta một tiếng đại ca, thì kẻ làm đại ca như ta đây cũng phải tỏ vẻ gì đó chứ, đúng không?

Tuy tiên tinh này cũng chẳng phải của ta, nhưng cứ coi như lễ gặp mặt của ta cũng được!

- Nhưng quý quá!

- Sao ngươi dông dài thế nhỉ?

- Nhưng...

- Nhưng nữa ta cho ăn đòn!

- ...

Gã mập mạp đang trong trạng thái thà chết còn hơn ở bên cạnh nghẹn họng nhìn trân trối, cho tới giờ y vẫn không tin trên thế gian này thực sự có tình bạn chân chính.

Nhưng hôm nay được chứng kiến cảnh này, đột nhiên y lại cảm thấy, dường như mình đã sống uổng... suốt mấy trăm năm qua rồi.

Đúng vậy, y là một con quái vật già nua đã sống được tận mấy trăm năm.

Nào có mẹ già tám mươi gì?

Nếu mẹ y mà còn sống thì cũng đã sớm mấy trăm tuổi, mà chắt của y cũng tám mươi rồi.

Nhưng thật ra, mập mạp còn có một người tình bé nhỏ hai mươi tuổi đấy!

Đây cũng là mục đích thực sự thôi thúc y liều mạng kiếm tiền.

Bằng không, với cái dạng này của y, lấy gì ra để mà hấp dẫn những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp kia?

Mắt thấy hai người chơi trò kéo đẩy cả ngày trời Lâm Vũ mới miễn cưỡng nhận lấy "lễ ra mắt" của Sở Mặc, trong lòng mập mạp âm thầm rỉ máu, ở bên cạnh yếu ớt nói:

- Hai vị gia, giờ thả ta đi được chưa?

Y biết rõ người quyết định là Sở Mặc, nhưng vẫn đem Lâm Vũ cùng nhau tôn lên, mục đích dĩ nhiên là muốn để cho Lâm Vũ nói đỡ vài câu.

- Ta còn có chuyện muốn hỏi ngươi.

Sở Mặc thoáng nhìn gã:

- Ngươi đem mọi chuyện ngươi biết về Đạo môn kể rành mạch tỉ mỉ lại cho ta nghe!

Nhất là sự việc có liên quan đến thủy tổ của các ngươi, biết bao nhiêu nói bấy nhiêu.

Nếu dám giấu diếm nửa câu...

Sở Mặc không nói tiếp, nhưng luồng sát khí bùng nổ ra khiến ngay cả Lâm Vũ ở bên cạnh cũng phải hoảng sợ.

Lâm Vũ nhủ thầm trong lòng: Con người Sở đại ca cái gì cũng tốt, mỗi tội tính cách hơi bá đạo, hơn nữa động cái là muốn giết người.. giết giết chóc chóc... thú vị như vậy sao?

Trong lòng mập mạp khẽ rùng mình, dù y chẳng có mấy cảm tình với Đạo môn này, nhưng y rõ ràng vị thủy tổ kia hùng mạnh cỡ nào!

Hôm nay mình bán đứng y, nếu tương lai có ngày bị y biết được, sợ là cho dù mình ở Tiên giới, y ở Thiên giới, nhưng vẫn sẽ có ngàn vạn cách làm cho mình biến mất.

Sở Mặc thấy mập mạp do dự lập tức cười lạnh nói:

- Ngươi không nói cũng được, vậy thì chết đi.

- A... ta, ta nói, ta nói!

Mập mạp sợ tới phát run, đối mặt với vị sát thần này, thực sự y hãi hùng đến cực hạn.

Trong lòng ngẫm lại, người mà thủy tổ hận nhất... chính là kẻ đoạt mất cơ may đạo hạnh của mình, chứ loại tôm tép như ta, ai thèm để ý đến.

Sau đó, mập mạp liền đem thủy tổ của mình, cộng thêm tám môn đồ và bảy mươi hai cao thủ bán đứng sạch sành sanh!

Bởi vì địa vị của mập mạp trong Đạo môn cũng đủ cao, nên việc y biết đến nhiều hơn số tin vỉa hè như của Lâm Vũ rất nhiều.

Do đó, vừa nói liền dùng hết hơn hai canh giờ, thậm chí bao gồm một số bí mật về tinh trận bên dưới quảng trường này, mà y cũng biết!

- Thủy tổ năm đó từng nói, tinh trận này là gốc rễ của Đạo môn ta, bất cứ kẻ nào dám động đến nó, chẳng khác nào động tới đạo cơ của chúng ta, như vậy thì phải liều mình với hắn!

Tuy nhiên, nếu ngày nào đó trận này tự dâng lên, và bộc phát ra sức mạnh không – thời gian mãnh liệt, nhất định phải nhớ kỹ, tránh càng xa càng tốt...

Bởi vì sẽ có sinh linh cực kỳ khủng bố xuất hiện giữa trận này.

Trong lòng Sở Mặc lập tức căng thẳng, vốn hắn còn cho rằng thủy tổ của Đạo môn giả mạo này có là một tu sĩ nắm giữ thủ đoạn hùng mạnh đi chăng nữa, thì cũng chẳng có mấy kiến thức.

Nhưng nay xem ra, không chỉ có vậy, gốc rễ của đối phương còn sâu hơn mình nghĩ rất nhiều!

Dựa theo ý mà gã mập kia nói, vị thủy tổ ấy đã sớm biết được tác dụng của tinh trận này, nhưng vẫn cố tình động vào, dùng sức mạnh của tinh trận đào tạo cấp tốc học trò của y.

Lá gan và thủ đoạn như vậy không phải thứ mà người thường có được.

Xem ra sau này khi đến Thiên giới, bản thân lại có thêm một kình địch nữa rồi.

Sở Mặc nghĩ trong lòng, không khỏi cười khổ vài tiếng, thoáng nhìn qua mập mạp:

- Được rồi, ngươi đi đi, về sau đừng để ta nhìn thấy ngươi.

- Ngài đồng ý thả ta đi sao?

Mập mạp nhìn Sở Mặc không tin nổi, chẳng ngờ bản thân lại được thả ra dễ dàng như vậy.

-----o0o-----

Chương 1136: Phóng khoáng (2)

Chương 1136: Phóng khoáng (2)

- Ngươi muốn ta đâm ngươi hai đao rồi mới thả chứ gì?

Sở Mặc hờ hững nhìn mập mạp.

- Không không không... không phải không phải!

Mập mạp dập đầu vài cái với Sở Mặc, sau đó đứng lên, vừa lăn vừa bò chạy biến khỏi tầm mắt hai người.

Lúc này, Sở Mặc nhìn sang Lâm Vũ:

- Huynh đệ, ngươi cũng nên đi rồi, nhớ kỹ lời ca ca nói, trên đời, không có tu vi nào là miễn phí.

Ở nơi này, dù ngươi tăng lên tới kỳ Phi Thăng thì sao đây?

Ngươi cũng thấy rồi đấy, cả đám tu sĩ Đại Thừa hợp lại cũng không thắng nổi ta.

- Ca ca quá lợi hại.

Lâm Vũ nói lời từ tận đấy lòng.

- Không phải ý này, ta chỉ muốn nói cho ngươi hay một điều.

Sở Mặc nhìn Lâm Vũ:

- Thiên phú của một người là không thể nào thay đổi được, đó là bẩm sinh, là thứ cha mẹ trời đất ban cho chúng ta từ khi lọt lòng, chúngta không thể nào lựa chọn.

Nhưng những nỗ lực của ngày sau, cũng có thể khiến ngươi trở nên ưu tú vô cùng.

Bây giờ trong tay ngươi đã có số lớn tiên tinh, chỉ cần ngươi có nghị lực và quyết tâm, như vậy ta tin, một ngày nào đó ngươi cũng sẽ trở thành cao thủ chân chính dựa trên chính khả năng của mình.

Lâm Vũ im lặng hồi lâu, sau đó gật gật đầu một cách nghiêm túc:

- Lời dạy của đại ca, ta đã nhớ kỹ!

Sở Mặc lấy từ trên người ra một quyển sách nhỏ mỏng manh, đưa cho Lâm Vũ:

- Quen biết một hồi, đại ca chẳng có bao nhiêu lễ vật cho ngươi, đây là một quyển tâm pháp, hẳn là thích hợp với loại tính khí như ngươi.

Hy vọng sau này có thể thấy ngươi ở thế giới cao hơn.

- Đai ca phải đi sao?

Trong mắt Lâm Vũ lộ vẻ lưu luyến.

Tuy thời gian quen biết cực kỳ ngắn ngủi, nhưng sâu trong nội tâm Lâm Vũ đã coi Sở Mặc như người bạn tri kỷ, cảm thấy chỉ cần có người bạn này bên cạnh thì sẽ vô cùng yên tâm và an toàn.

Hiện giờ phải chia tay, trong lòng tràn ngập không nỡ.

Thậm chí y còn không liếc mắt tới tập giấy mỏng trong tay.

Sở Mặc cười nói:

- Đại ca còn nhiều việc phải làm, ngươi là đàn ông, nên học kiên cường!

Trong lòng không kìm nổi nhớ lại: Bản thân khi trước, cũng lưu luyến như vậy khi phải đối mặt với chia ly, nhưng bây giờ...

- Ta...

Ta rất kiên cường!

Lâm Vũ nói một cách yếu ớt, nhưng ngữ khí kia thật khiến người ta phải lo lắng.

- Ha ha, được rồi, ta đi đây, hẹn gặp lại trên Thiên giới!

Sở Mặc nói xong, khoát tay với Lâm Vũ, khẽ nghiêng người nháymắt biến mất giữa không trung.

- Thiên giới...

Đôi mắt Lâm Vũ đỏ lên, thiếu chút nữa là rơi nước mắt, lẩm bẩm nói:

- Hẹn gặp lại...

Rất nhanh Sở Mặc đã đi được mấy vạn dặm, nhớ đến người trẻ tuổi ngây thơ lương thiện có chút ngốc nghếch Lâm Vũ này, không nhịn nổi lắc đầu bật cười.

Trong Tiên giới mà xuất hiện tu sĩ như vậy đã là một đóa hoa hiếm có rồi.

Cho dù khi mình bảy tám tuổi cũng không có ngây thơ như thế.

Cũng chẳng rõ gia tộc y bồi dưỡng y thế nào, rành rành đemmột bé trai nuôi thành đóa bạch liên hoa.

Chuyện này với Sở Mặc mà nói thì chỉ là một khúc nhạc đệm.

Bản sách nhỏ kia chẳng qua chỉ là một tâm pháp chí tôn mức tầm thường thôi.

Nhưng với thế gian này mà nói, tâm pháp tầm thường của Chí Tôn...

đã là tâm pháp cao cấp nhất rồi!

Cho nên Sở Mặc cũng không ngờ tới, hành động vô tình của bản thân, sẽ tạo ra một kẻ mạnh thế nào trong tương lai.

Chuyện của Đạo môn đến đây tạm dừng.

Việc khôi phục Đạo môn thì Sở Mặc vẫn chưa nghĩ tới.

Hiện giờ nhiệm vụ của hắn là tìm người!

Tìm vợ, còn có tìm sư phụ của mình.

Trên bản tin Huyễn Thần Giới lại dẫn phát ra một gợn sóng không nhỏ bởi vì một tin tức của Tiên giới.

- Trên không trung Phật môn thần bí đột nhiên xuất hiện một cỗ lực lượng không gian kỳ dị, sau đó còn có vô số ảo ảnh đại phật lăng không....

Không biết có chuyện gì xảy ra.

Tin tức này, người bình thường nhìn thấy có lẽ cũng không nghĩ gì nhiều.

Nhưng đối với người hiểu rõ về Phật môn lại giống như sấm sét giữa trời quang, chấn động khiến bọn họ trợn mắt há hốc mồm!

Thánh địa Phật môn là nơi ngay cả Đế Chủ cũng không dám xông vào!

Vì sao?

Cũng là bởi vì nơi này có ý niệm đại phật... lưu lại trên mảnh Niết bàn kia!

Ngay cả Đế Chủ, tùy tiện có sức ảnh hưởng lớn tới ý niệm cũng bị trấn áp và độ hóa, không đi ra khỏi mảnh Niết bàn Phật môn kia.

Mà vấn đề chính là, cho dù thật sự có Đế Chủ đích thân tới thánh địa Phật môn, chỉ cần tàn niệm có sức ảnh hưởng lớn... cũng đủ để trấn áp.

Như vậy, vô số ảo ảnh đại phật xuất hiện trên không trung thành địa Phật môn... là vì cái gì?

Cái dạng tồn tại gì mới có thể khiến nhiều tàn niệm đại phật cùng xuất hiện như vậy?

Phàm là người biết bí mật của Phật môn đều rung động không ngừng, đồng thời nói năng thận trọng, kiên quyết không bàn luận chuyện này, cũng không cho phép người bên cạnh mình đi đàm luận.

Theo sát phía sau, tin tức Đạo Môn bên này cũng bị người phát tới trên bản tin.

- Thánh địa Đạo Môn hư hư thực thực ngày xưa, hai trăm năm trước bị một cường nhân một lần nữa tạo dựng lên một môn phái, tên cũng được gọi là Đạo Môn.

Nhưng lực ảnh hưởng và những gì làm được... lại một trời một vực với Đạo Môn ngày xưa.

Một ít thủ đoạn làm việc của bọn họ dường như có bóng dáng của tà giáo ở bên trọng, hoặc là cũng có liên quan tới Ma tộc.

Dù sao cũng là bị tu sĩ chính đạo khinh thường.

Nhưng tốc độ bồi dưỡng đệ tử của bọn họ lại nhanh hơn so với một ít đại tộc cao nhất Thiên Giới!

Không ai biết nguyên nhân, đã từng có đại phát Tiên giới tra xét qua, nhưng cuối cùng lại đưa ra một kết luận: Cại loại tu sĩ học cấp tốc này căn bản không có bất kỳ sức cạnh tranh thật sự nào!

Sau đó cũng không có ai lại đi chú ý Đạo Môn kia!

Nhưng môn phái này, ngày trước lại bị một người thần bí đơn thương độc mã làm hỏng...!

Cuối cùng, cái vị tu sĩ Tiên giới tuyên bố tin tức này nói:

- Ta không rõ ràng người khác nhìn chuyện này thế nào, nhưng với ta mà nói lại có một cảm giác vui sướng ngập tràn!

Loại tà môn ma đạo này nên bị đánh chết!

Nếu như nói tin tức liên quan tới Phật môn lúc trước trên bản tin chính là chấn động tới đại lão trên Thiên Giới; như vậy tin tức của Đạo Môn lúc sau này lại chấn động tới... vô số tu sĩ Tiên giới!

- Đạo Môn bị người phá hủy?

Ha ha ha, thật là tốt!

Đã sớm thấy không vừa mắt với môn phái kia!

Môn phái gì lại giống một gánh hát rong, ngay cả lưu manh đầu đường xó chợ cũng có thể trở thành Bảy mươi hai đại năng...

đây quả thật là làm càn!

-----o0o-----

Chương 1138: Đe dọa

Chương 1138: Đe dọa

Mệnh lệnh của công tử Phục gia giống như pháp chỉ ở Tiên giới này.

Cho nên gần hai mươi ngày sau, Lâm Vũ và cái tên mập mập kia liền bị đưa tới trước mặt của Phục Phong.

- Ngươi gọi là Lâm Vũ?

Phục Phong lạnh lùng nhìn người trẻ tuổi có tướng mạo anh tuấn nhưng lại có chút nhát gan trước mắt.

Lâm Vũ cũng lén đánh giá Phục Phong, ánh mắt người nam nhân trước mặt này rất hẹp dài, giống như một người biết vợ mình ngoại tình, vẻ mặt âm độc, dáng người rất cân xưng, mặc một thân quần áo quý giá đẹp đẽ.

Trên đường đi tới nơi này Lâm Vũ đã biết người kia là ai, chính là công tử Phục gia, là đại nhân vật thật sự trong Tiên giới.

Trước đó Lâm Vũ cũng không biết mình vì sao lại đắc tội người này, trên đường về nhà liền bị người phục kích, bị thương không nhẹ.

Sau mới nghe nói, vị công tử Phục gia này không ngờ cũng là một trong....

Bảy mươi hai đại năng!

Điều này làm cho Lâm Vũ lập tức hiểu được: Đối phương là tới trả thù, không ngờ lại tới bất ngờ mà nhanh như vậy!

- Đúng, ta chính là Lâm Vũ, không biết ngài bắt ta tới đây là vì cái gì?

Lâm Vũ cưỡng ép chính mình tỉnh táo lại, hắn không muốn bị người ta khinh thường, không muốn làm cho người khác thấy được một mặt yếu đuối của mình.

Cho nên hắn tận lực nhìn thẳng ánh mắt của Phục Phong:

- Hình như... giữa ta và ngài cũng không có ân oán gì?

- Không ân oán sao?

Phục Phong nhếch miệng cười, bên trong nụ cười kia dường như tràn ngập máu tanh:

- Nếu như không có ân oán...

Phục Phong ta không cần phải làm khó dễ một nhân vật nhỏ như ngươi.

Nói đi...

- Nói... nói cái gì?

Lâm Vũ mang vẻ mặt khó hiểu nhìn Phục Phong.

- Nói một chút về người bạn tốt kia của ngươi, làm sao để phá hủy...

Đạo Môn của ta!

Thời điểm Phục Phong nói những lời này đã là nghiến răng nghiến lợi, trong thanh âm tràn ngập sát khí:

- Còn có nói cho ta một chút về... tin tức của hắn.

Tỷ như hắn đến từ đâu, tên gọi là gì?

Hay như, làm thế nào... mới có thể tìm được hắn!

Nếu tin tức của ngươi làm ta cảm thấy vừa lòng, như vậy ta chẳng những sẽ không giết ngươi, nói không chừng ta còn sẽ ban cho ngươi phú quý to lớn!

- Phục gia, Phục gia... ta có thể nói trước không?

Tiểu nhân muốn nói ra suy nghĩ của mình!

Trung niên mập mạp không nghĩ giấu hắn.

Sau khi biết người bắt hắn là ai liền sợ tới mức mất hồn mất vía.

Bởi vì hắn vô cùng rõ ràng, năng lượng và chí hướng của vị Phục gia này căn bản không phải là do một Đạo Môn Tiên giới có khả năng dạy ra.

Hắn cũng từng nghĩ phải vùi đầu vào môn hạ của Phục Phong, đáng tiếc người ta hoàn toàn chướng mắt hắn.

Phục Phong nhìn thoáng qua trung niên mập mạp, hai mắt hẹp dài khẽ nhíu lại, gật gật đầu:

- Vậy ngươi nói đi.

- Người kia... người kia...

Trung niên mập mạp nói quanh co nửa ngày mới phát hiện ra hắn gần như không biết gì về người kia!

- Hử?

Sắc mặt của Phục Phong khẽ đổi:

- Ngươi đùa ta sao?

- Không có... tuyệt đối không có!

Phục gia, ngài nghe ta giải thích đã!

Trung niên mập mạp vội vàng nói:

- Tiểu nhân chỉ biết người kia tên gị là Sở Tiểu hắn, tin tức của hắn, đừng nói là tiểu nhân, cho dù là Lâm Vũ cũng không biết!

Bởi vì thời gian phát sinh chuyện...

đều khá ngắn!

Sở Tiểu Hắc đi Đạo Môn... giống như là vì muốn gây rối!

Phục Phong nhìn thoáng qua Lâm Vũ:

- Đúng thế không?

Lâm Vũ không thể tin được tên mập mạp chết bầm này lại vô ý giúp hắn một tay, lập tức gật đầu nói:

- Tuy rằng ta xem hắn là bằng hữu, nhưng hoàn toàn không biết gì về tin tức của hắn cả...

Trung niên mập mạp cũng không phải là muốn trợ giúp Lâm Vũ, trong lòng hắn kỳ thật hận không thể chặt Lâm Vũ.

Tuy nhiên thời điểm này hai người là châu chấu trên một sợi thừng, ai cũng không chạy được.

Cho nên chỉ có thể trợ giúp lẫn nhau, xác minh cho nhau, cố gắng chứng minh mình hoàn toàn không biết gì về người kia.

Sau khi Phục Phong nghe xong, trên mặt lộ ra nụ cười ôn hòa, nói:

- Một khi đã như vậy....

Trong lòng trung niên mập mạp vui vẻ, trong lòng tự nhủ không hổ là con cháu đại tộc, vô cùng hiểu lý lẽ!

- Vậy các ngươi liền đi chết đi!

Phục Phong nói xong, ngón tay khẽ cong, một đạo hào quang bắn về phía mi tâm của trung niên mập mạp!

Phù!

Một đạo huyết quang tỏa ra từ mi tâm của trung niên mập mạp, sau đó óc màu trắng chảy ra từ bên trong.

Đôi mắt trung niên mập mạp trợn thật lớn, hắn ngay cả cầu xin tha thứ cũng chưa kịp nói ra miệng, trực tiếp bị đánh chết tại chỗ.

Ầm!

Đan điền của trung niên mập trực tiếp vỡ ra, Nguyên Thần trực tiếp chui ra, hốt hoảng chạy trốn.

Lúc này Phục Phong cũng không ra tay nữa, mà lạnh lùng nói:

- Lưu cho ngươi một cái mạng chó, không muốn làm ô uế tay của mình!

Lâm Vũ ở một bên bị dọa tới đầu muốn nổ tung, cả người co lại thành một đoàn.

Phục Phong mỉm cười nhìn về phía Lâm Vũ:

- Hiện tại ngươi nguyện ý nói chưa?

Ngươi xem đi, ta rất nhanh từ đấy, cho dù nói thế nào thì tên mập mạp này đã từng là đệ tử của Đạo Môn, ta lưu cho hắn một cơ hội sống lại chính là vì nhớ tình đồng môn.

Nói xong, ngữ khí của Phục Phong liền trở nên băng lạnh:

- Nhưng ngươi lại khác, Lâm Vũ, ngươi không phải đệ tử của Đạo Môn, nếu hôm nay ngươi không nói hết những thứ mình biết ra, vậy thì ta tuyệt đối sẽ khiến ngươi hồn bay phách lạc!

Vĩnh viễn biến mất trên thế giới này!

Cho nên, làm người kiên quyết không bán đứng bằng hữu hay bảo toàn tính mạng của bản thân, ngươi tự lựa chọn đi!

Phục Phong nói xong lại thêm một câu:

- Chỉ là bằng hữu mới quen biết một ngày mà thôi.

Vẻ mặt Lâm Vũ sợ hãi nhìn Phục Phong, run rẩy nói:

- Ta thật sự không biết gì về người kia....

Ngoại trừ tên của hắn tat a không biết gì cả. ta, ta cũng muốn rời đi cùng hắn, nhưng hắn căn bản cũng không có ý tứ mang ta đi cùng.

Ta hỏi hắn... khi nào thì còn có thể gặp mặt, hắn nói... hắn nói về sau có duyên sẽ gặp lại ở Thiên giới.

Thật sự có như vậy thôi!

- Aiz栮gươi vẫn là không thành thực.

Phục Phong lấy tay dùng sức xoa nắn mặt mình, thở dài:

- Nếu đã như vậy thì người liền đi chết đi...

Nói xong liền đưa tay lên chỉ về phía Lâm Vũ.

Một tu sĩ Phi Thăng kỳ đỉnh cao, muốn đánh chết một tu sĩ như Lâm Vũ quả thật không cần tốn quá nhiều sức.

Đúng lúc này, một đạo thanh âm êm tai trong trẻo chợt vang lên:

- Phục Phong, ngươi đang làm cái gì?

Phục Phong nghe thấy âm thanh này lập tức giống như gặp quỷ, thân mình khẽ run rẩy, vẻ mặt lạnh băng nháy mắt bị hòa tan.

-----o0o-----

Chương 1140: Dượng của Phục Phong (1)

Chương 1140: Dượng của Phục Phong (1)

Trên mặt Lâm Vũ lập tức lộ ra vài phần xấu hổ, cũng thật cẩn thận mà hỏi:

- Ta... ta có thể hỏi ngài là kẻ thù hay là bằng hữu của hắn không?

Tư Đồ Đồ liếc mắt:

- Bằng hữu thì sao mà kẻ thù thì sao?

- Nếu là bằng hữu.... ta... ta có thể nói thêm một chút, tuy rằng những điều ta biết về hắn cũng cực nhỏ.

Lâm Vũ nói.

- Nếu là địch nhân thì sao?

Tư Đồ Đồ híp mắt nhìn Lâm Vũ.

- Nếu là địch nhân... thì ta đây không nên nói.

Lâm Vũ cẩn thận nhìn thoáng qua Lâm Vũ bên kia.

Phục Phong trực tiếp có chút tức giận:

- Ngươi nhát gan như thế mà còn có nghĩa khí như vậy, ta thật sự là mở mang kiến thức nha.

Tư Đồ Đồ im lặng, ngẫm nghĩ một chút nói:

- Ta và hắn vừa không được xem là bằng hữu, cũng không tính là kẻ thù, ừ... dù sao gặp mặt cũng không tới mức sẽ đánh nhau.

Trong lòng Lâm Vũ cũng nhịn không được mà trợn trắng mắt, trong lòng tự nhủ đây là mối quan hệ gì?

Tuy nhiên ngẫm lại mối quan hệ giữa hắn và Sở Tiểu Hắc cũng không thể nói rõ.

Ngoại trừ trước khi ly biệt, Sở Tiểu Hắc đưa hắn một quyển tâm pháp ra, những chuyện khác toàn bộ có thể nói.

Vì thế Lâm Vũ nói với Tư Đồ Đồ tiến trình gặp gỡ giữa hắn và Sở Mặc.

Hắn còn nói:

- Thật sự là trước đây tên mập mạp của Đạo Môn kia ức hiếp chúng ta, nhưng vì sao sau này chuyện lại diễn biến tới tình trạng kia...

Những điều Phục Phong biết trước kia chỉ là sơ sơ, hiện tại hắn biết được cụ thể liền hung tợn nhìn thi thể tên mập, cắn răng nói:

- Sớm biết như vậy ta khẳng định sẽ không bỏ qua cho Nguyên Thần thứ hai của ngươi!

Ngươi là đồ rác rưởi thành sự không đủ mà bại sự là có thừa!

- Được rồi được rồi, hắn lớn lên xấu như vậy, nhìn cũng đừng nhìn, chúng ta đi thôi.

Tư Đồ Đồ nói xong liền xoay người rời đi.

Phục Phong khẽ sửng sốt, đuổi theo:

- Đồ Đồ, ngươi nói cho ta một chút, giữa người và Sở Tiểu Hắc rốt cục có quan hệ gì.

- Không nói cho ngươi!

- Không được, ngươi không nói cho ta, ta liền đi giết hắn!

- Vậy thì đánh đi, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, ta cũng không phải là đối thủ của hắn.

- .....

Lâm Vũ trợn mắt há hốc mồm nhìn thân ảnh của hai người biến mất ở trong tầm mắt của hắn, vẻ mặt kinh ngạc, hắn rất khó tin tưởng mình lại được tự do.

Cẩn thận ngẫm lại, Lâm Vũ dường như có chút hiểu rõ, Tư Đồ Đồ kia nhất định là bằng hữu của Sở đại ca, nếu không với tính tình của Phục Phong chắc chắn sẽ không buông tha cho hắn.

- Sở đại ca rốt cục là ai?

Thật là thần bí!

Lâm Vũ lầu bầu, xoay người rời khỏi nơi này.

Bên kia.

Tư Đồ Đồ đứng ở trước mặt Phục Phong, nhìn Phục Phong, Phục Phong cũng nhìn nàng:

- Nói đi, tìm trăm phương ngàn kế để cho tiểu tử kia chạy là vì cái gì?

Tư Đồ Đồ cười cười:

- Vì cứu ngươi.

- Cứu ta?

Phục Phong không kìm nổi cười rộ lên:

- Muội muội tốt của ta, ngươi thật sự cho rằng tên Sở Tiểu Hắc kia rất lợi hại?

Có thể làm gì ta sao?

Tư Đồ Đồ thở dài:

- Đó là vì ngươi không biết thân phận thật sự của hắn.

- Vậy ngươi nói cho ta biết đi!

Vẻ mặt Phục Phong không phục, nhất là tiểu muội muội lớn lên cùng mình khiến trong lòng của hắn vô cùng không thoải mái.

Cái loại cảm giác này tựa như muội muội ruột của mình muốn tìm cho mình một em rể.

Trong lòng người làm ca ca nhất định là có chút không thoải mái, cảm giác muội muội sẽ bị người xấu lừa gạt.

- Tên thật của hắn là Sở Mặc.

Tư Đồ Đồ than nhẹ một tiếng, nhìn Phục Phong:

- Ngươi đã từng nghe nói về tên này chưa?

- Sở Mặc?

Sao lại có chút quen quen nhỉ?

Phục Phong gãi đầu, sau đó vẻ mặt hắn đại biến:

- Ngươi nói hắn là Sở Mặc?

Hắn là Sở Mặc kia?

- Đúng vậy, chính là Sở Mặc.

Tư Đồ Đồ nói.

Vẻ mặt Phục Phong vô cùng phấn kích, nhìn Tư Đồ Đồ thật lâu, rốt cục thở dài nói:

- Ngươi làm sao biết người kia?

- Ngươi còn nhớ rõ lúc trước ta đã nói với ngươi, ta gặp được người kia trong Huyễn Thần Giới không?

Chính là cái tên đáng ghét không có phong độ kia.

Tư Đồ Đồ nói.

- Nhớ rõ, ngươi nói chiến lực của người kia cường đại tới biến thái, hon nữa cơ duyên cùng số mệnh lại tốt tới động trời.

Phục Phong nói:

- Không phải là Sở Mặc chứ?

- Chính là hắn.

Tư Đồ Đồ nói:

- Hơn nữa hiện tại phần cơ duyên ta lấy được kia cũng là nhờ phúc của hắn.

Cho dù sư phụ tới lúc này không nói cho ta, nhưng ta không phải người ngu, ta có thể cảm nhận được sư phụ có được sự quan tâm của hắn.

- Sư phụ ngươi?

Ngươi nói là nữ tử thần bí ở Thiên Tầng trong Huyễn Thần Giới kia?

Trên mặt Phục Phong lộ vẻ khiếp sợ, lại bổ sung một câu:

- Chính là nữ nhân ngay cả đại lão Đế Chủ Thiên Giới cũng không phải là đối thủ của nàng?

- Đúng.

Tư Đồ Đồ gật gật đầu:

- Bên trong Huyễn Thần Giới thật ra đều là con cưng của thế gian này.

Từng người đều có được thiên phú tương đối tốt.

Cơ duyên và số mệnh đều không kém, nhưng có thể mạnh tới trình độ như Sở Mặc cho tới giờ vốn không có.

- Không ngờ lại là hắn.

Trên mặt Phục Phong lộ ra tươi cười chua xót;

- Xem ra, cho dù hắn không phải bằng hữu của ngươi thì ta cũng không có bất kỳ cơ hội nào.

Ta chỉ là một tu sĩ bình thường của Tiên giới, ngay cả Huyễn Thần Giới cũng không thể vào thì lấy tư cách gì để tranh phong cùng loại thiên tài này?

Nhìn Phục Phong có chút mất mát, trong lòng Đồ Đồ không đành lòng, nhẹ giọng nói:

- Ngươi cũng đừng nản lòng, thật ra sư phụ nói cho ta biết, loại huyết mạch này chính là Tiên Thiên, là do tổ tiên chứ không phải tự mình quyết định.

Nhưng hình dáng lớn lên thật sự như thế nào thì lại do mình.

Phục Phong cười khổ nói:

- Ngươi trưởng thành rồi.

Trước kia ngươi cũng sẽ không an ủi người khác.

- Vốn chính là thế mà!

Tư Đồ Đồ nhìn Phục Phong:

- Kỳ thật như ngươi bây giờ đã được xem là thiên kiêu thật sự!

Trong số các con cháu đại tộc ở Thiên giới này, ở tuổi của ngươi, hay là ở cảnh giới này, nếu nói về tâm trí và mưu kế thì ngươi có thể bỏ xa bọn họ mấy con phố đó!

- Vậy thì sao, có tác dụng gì chứ?

Ngươi ta chỉ cần dốc hết sức trực tiếp có thể phá vỡ tất cả bố cục của ta!

Phục Phong cười khổ.

-----o0o-----

Chương 1141: Dượng của Phục Phong (2)

Chương 1141: Dượng của Phục Phong (2)

- Nói như vậy cũng không đúng, lần này chỉ là trùng hợp mà thồi.

Hơn nữa ta cũng đã nói với ngươi, Đạo Môn kia tốt nhất không nên dính vào.

Sau lưng Đạo Môn cất dấu một cỗ thế lực lớn khó có thể tưởng tượng.

Nhất là Thủy Tổ của Đạo Môn kia, tuy nói đã phi thăng lên Thiên giới.

Nhưng nếu ngươi thật sự bố cục thành công, khống chế Đạo Môn ở trong tay mình.

Nhưng người kia có thể buông tha cho ngươi sao?

Tư Đồ Đồ nhìn Phục Phong, còn thật sự khuyên bảo.

- Tốt lắm, bây giờ nói lời này cũng không có ý nghĩa.

Dù sao cũng đã tan thành tro bụi rồi.

Thủy Tổ Đạo Môn cho dù hận cũng không hận tới trên đầu ta, đây cũng là một loại may mắn.

Phục Phong có chút suy sụp nói:

- Ta có thể sẽ mau chóng độ kiếp rời khỏi Tiên giới, từ khi Đạo Môn bị giết, thái độ của gia tộc bên này đối với ta cũng đổi khác.

- Hừ, gia tộc các ngươi thật không có một chút tình người nào!

Năm đó...

Tư Đồ Đồ vừa mới nói hai chữ năm đó, Phục Phong liền hung hăng trợn mắt nhìn nàng, thấp giọng nói:

- Đừng nhắc tới sự kiện kia!

- Nhắc tới thì làm sao?

Cho phép bọn họ khốn kiếp như vậy mà lại không cho phép người khác nói sao?

Ta không sợ bọn họ!

Tư Đồ Đồ cười lạnh.

Phục Phong cười khổ nói:

- Ngươi không sợ bọn họ nhưng ta sợ!

Ngươi gây ra họa rồi phủi mông chạy lấy người, ta phải làm sao?

Thái độ Tư Đồ Đồ mềm lại nói:

- Dù sao chuyện hư hỏng của nhà các ngươi ta cũng lười hỏi nhiều, tuy nhiên không phải cô ngươi đã bị đón đi rồi sao?

Nhắc tới cũng thật rất thần kỳ, năm đó người kia thân trúng Thất Sát độc mà chạy trốn, tất cả mọi người đều cho rằng hắn chết chắc rồi, không nghĩ tới hắn không chững sống sót mà thực lực lại đột phá lên!

Thật ra Phục Phong ngươi hẳn phải học tập người kia một chút, người ta cũng không có một chút huyết mạch nào, không có thiên phú đặc biệt dũng mãnh gì, nhưng khắp Tiên giới này có mấy người dám nói mạnh hơn người kia chứ?

- Người kia gì chứ, đó là dượng của ta.

Phục Phong liếc mắt nhìn Tư Đồ Đồ:

- Ta làm sao có thể so bì được với dượng?

Hắn chính là cường nhân tuyệt thế thật sự!

- Ai ôi!

Mở miệng liền kêu dượng, sao thế, cha ngươi rốt cục đồng ý chuyện này rồi sao?

Tư Đồ Đồ có chút hưng phấn nhìn Phục Phong:

- Ta vẫn vô cùng khâm phục đoạn tình cảm giữa cô ngươi và người kia!

Đây mới thật sự là trời đất tạo nên một đôi nha!

- Đúng vậy, bọn họ thật sự là trời đất tạo nên một đôi mà.

Không có sức lực gì có thể tách bọn họ ra.

Phục Phong hạ giọng nói:

- Tuy nhiên chuyện này trong nhà ta từ trước tới giờ vẫn chưa thay đổi.

Ta gọi hắn là dượng bởi vì ta nhận hắn rồi.

- Nói ta nghe một chút đi, người kia, khụ khụ, dượng ngươi rốt cuộc làm sao có thể đưa cô ngươi rời đi?

Hơn nữa cô ngươi không phải chỉ còn lại có một đám tàn hồn sao?

Sao ta lại nghe nói gần đây có người nhìn thấy cô ngươi đã hoàn toàn khôi phục lại bình thường!

Tư Đồ Đồ vẻ mặt tò mò nhìn Phục Phong.

Phục Phong lắc đầu:

- Hắn mang cô cô ta đi là trực tiếp xông vào Phục gia... khụ khụ....

Chuyện này nói tới cũng hơi mất mặt, toàn gia tộc ta không ngờ lại không ai có thể ngăn cản dượng.

Hơn nữa tính tình dượng ta mấy năm nay dường như bình tĩnh không ít, không có trực tiếp ra tay giết người, nếu không ngày đó sợ là nhà ta đã máu chảy thành sông.

Lúc nói lời này, trên mặt của Phục Phong nhìn không ra bất kỳ cảm xúc mất hứng nào, ngược lại còn giống như bộ dạng vui sướng khi người gặp họa.

Tư Đồ Đồ cũng khá vui sướng khi có người gặp họa, nói:

- Những tên khốn kiếp kia nên bị giáo huấn, có một ít người có giết cũng không đủ.

- Sau đó dượng ta lại trực tiếp xông vào Đài Luyện Hồn, trực tiếp mang linh hồn của cô cô ta mà đi.

Sau đó một đao bổ vào đài Luyện Hồn kia, trực tiếp đánh nát thái thượng trưởng lão... người năm đó đã tự tay rút linh hồn của cô cô ta ra.

Vẻ mặt Phục Phong vô cùng tức giận, một lát sau mới lên tiếng:

- Về phần hắn làm sao khôi phục cho cô cô, ta thật sự không biết.

Ta chỉ biết là bọn họ hiện tại luôn đi tìm tính sổ những kẻ năm đó đã đánh lén dượng ta.

- Thật là ngưỡng mộ quá!

Tư Đồ Đồ nói:

- Nếu có một năm nhân tài cán làm việc này cho ta, ta đây cũng có thể cam tâm tình nguyện làm bất cứ chuyện gì cho hắn!

- Ta có thể!

Phục Phong nhìn Tư Đồ Đồ:

- Ai dám bắt nạt ngươi, ta cũng sẽ làm như vậy!

- Ngươi a.... ngươi không giống.

Tư Đồ Đồ nhìn Phục Phong:

- Ngươi yêu thích ta sao?

- Đương nhiên thích!

- Vậy ngươi yêu ta sao?

- Ách... ta xem ngươi là muội muội.

- Ta cũng xem ngươi là ca ca mà!

Tư Đồ Đồ cười híp mắt nói:

- Được rồi, hiện tại ta rốt cục đã biết hành tung của người kia, ta phải nghĩ biện pháp tìm được hắn.

- Xem ra hắn chính là nam nhân trong suy nghĩ kia của ngươi rồi.

Phục Phong có chút mất mát nói.

- Ngươi được rồi nha, ta tìm hắn là có việc khác, sư phụ đã giao phó cho ta một việc.

Tư Đồ Đồ ngẫm nghĩ một chút, bỗng nhiên nhìn Phục Phong nói:

- Thật ra Phục Phong ca, là lời nói trong lòng, ngươi đừng mất hứng nha.

Ta vẫn không dám nói rõ với ngươi là vì sợ ngươi không vui.

- Có chuyện gì cứ nói thẳng là được!

Ta mà còn cần phải giấu sao?

Phục Phong làm ra vẻ tức giận nhìn Tư Đồ Đồ.

- Vậy được rồi, ta sẽ nói với ngươi, sư phụ bồi dưỡng ta kỳ thật đều là bởi vì Sở Mặc.

Tư Đồ Đồ nói.

- Xem đi, bị ta nói trúng rồi phải không?

Phục Phong cười lạnh.

- Ta còn chưa nói hết mà!

Tư Đồ Đồ trừng mắt nhìn Phục Phong:

- Không phải như ngươi nghĩ đâu!

Sư phụ bồi dưỡng ta là muốn bối dưỡng ta trở thành thủ hạ của Sở Mặc.

Để cho ta sau này có thể hiệp trợ hắn làm một chuyện, nói trắng ra là...

Tư Đồ Đồ ta, về sau chỉ có thể làm một tiểu nha hoàn bên người Sở Mặc, ngươi hiểu chưa?

- ...

Phục Phong trợn lớn mắt, trên mặt mang vẻ ngươi đang đùa giỡn ta sao!

-----o0o-----

Chương 1142: Ngày sau nhất định sẽ thành thánh!

Chương 1142: Ngày sau nhất định sẽ thành thánh!

- Thật sự mà!

Tư Đồ Đồ mím môi, nhẹ giọng thở dài:

- Ta ngay từ đầu cũng cho là sư phụ muốn ta gả cho Sở Mặc, trong lòng của ta nghĩ Lão Đại còn không muốn, dựa vào cái gì muốn ta gả cho một nam nhân mình không thích?

Hắn hùng mạnh thì sao?

Hắn lớn lên đẹp trai thì sao?

Số mệnh hắn tốt thì có sao?

Ta lại không thích hắn!

- Nói rất hay!

Phục Phong nói, trên mặt đã hết tức giận.

Tư Đồ Đồ bất đắc dĩ cười:

- Nhưng càng về sau ta mới hiểu được sư phụ căn bản không có ý kia, trong mắt của nàng, ta căn bản không có tư cách... trở thành nữ nhân của Sở Mặc!

- Thật là buồn cười!

Phục Phong lập tức giận dữ:

- Sư phụ ngươi sao ngay cả chuyện này cũng quản?

Có sư phụ nào như nàng ta không?

- Có một số việc không đơn giản như ngươi nghĩ.

Ta vẫn đi theo bên người sư phụ, biết rất nhiều chuyện, có chút ít việc không thể kể lại tỉ mỉ cho ngươi.

Nhưng có thể nói thế này, sư phụ ta thật ra không hề khoa trương.

Tư Đồ Đồ hạ giọng nói:

- Lúc trước ta còn có chút không cam tâm, nhưng gần đây đã phát sinh một chuyện, cùng với một chuyện ta thấy được... khiến cho ta thật sự hiểu rõ, nếu quả thật có thể trở thành một tiểu nha hoàn bên cạnh hắn thật sự là một loại may mắn to lớn!

- Ngươi... ngươi điên rồi sao?

Vẻ mặt Phục Phong hoảng sợ nhìn Tư Đồ Đồ:

- Ngươi có phải là đầu óc bị hỏng không?

- Không phải hỏng.

Tư Đồ Đồ liếc mắt nhìn Phục Phong, hạ giọng nói:

- Ta hỏi ngươi, nếu một gã Đế Chủ cảnh giới lão đại coi trọng ngươi, muốn ngươi trở thành tùy tùng của hắn, ngươi có nguyện ý không?

Tùy tùng là cái gì?

Nói toạc ra chính là làm nô bộc!

Chính là người hầu hạ!

Trong trường hợp trọng yếu còn phải hy sinh tính mạng vì chủ nhân!

Chỉ là hai chữ tùy tùng kia nghe vào dường như càng thêm có cấp bậc một xíu, nhưng tính chất... tất cả mọi người đều hiểu.

- Đế Chủ?

Ta... ta có thể sẽ xem xét.

Phục Phong có chút do dự nói.

Hắn dù sao cũng chỉ là một tu sĩ Tiên giới Phi Thăng kỳ, phía trên hắn còn có Đại La Kim Tiên, Thiên Tiên, còn có Chân Tiên... mà cảnh giới trên Chân Tiên... chính là Đế Chủ!

Phục Phong tuy rất tự tin về bản than mình, nhưng lại chưa từng nghĩ tới có một ngày mình có thể bước vào cảnh giới như mộng ảo kia.

- Nếu là Chí Tôn thì sao?

Tư Đồ Đồ lại hỏi.

- Chí Tôn?

Vậy thì còn xem xét cái gì?

Đi theo Chí Tôn...

ít nhất muốn đi trên con đường của Đế Chủ cũng không có vấn đề gì cả!

Phục Phong lúc này trả lời có chút sảng khoái.

- Không thấy mất mặt sao?

Tư Đồ Đồ hỏi.

- Mất mặt?

Ngươi đùa đấy à?

Phục Phong nhìn Tư Đồ Đồ:

- Chí Tôn đấy!

Có thể trở thành nô bộc của Chí Tôn chính là vinh hạnh to lớn!

Làm sao có thể cảm thấy mất mặt?

Ông trời ơi... có thể đi theo bên người Chí Tôn quả thật là chuyện có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!

Tuy nhiên bây giờ còn có Chí Tôn sao?

- Chắc chắn là có.

Tư Đồ Đồ thản nhiên nói:

- Nếu cái người mà ngươi đi theo kia, thành tựu sau này sẽ là Chí Tôn siêu việt?

Ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?

- Điều đó là không có khả năng!

Vẻ mặt Phục Phong dứt khoát nói:

- Tuyệt đối không thể nào!

Trên đời này ngay cả Chí Tôn còn không có, làm sao có thể xuất hiện Chí Tôn siêu việt chứ?

- Nếu quả thật là có thì sao?

Tư Đồ Đồ nói.

Phục Phong lúc này rốt cục có chút phản ứng kịp, hắn nhìn Tư Đồ Đồ như là nhìn một kẻ ngu si:

- Ý tứ của ngươi không phải là...

Sở Mặc kia vẻ sau sẽ là Chí Tôn siêu việt chứ?

- Sư phụ nói là có thể.

Tư Đồ Đồ nói.

- Ha ha ha ha ha ha!

Phục Phong không kìm được ngửa mặt lên trời cười ha hả, cười tới chảy nước mắt:

- Muội muội tốt của ta, Đế Chủ có dấu vết mà lần theo, Chí Tôn lại không có đường để đ.. những lời này ngươi chưa từng nghe nói sao?

Cho dù sư phụ ngươi nói hắn về sau có thể thành Chí Tôn ta cũng không tin, chứ đừng nói chi tới việc trở thành Chí Tôn siêu việt, ha ha ha ha, Chí Tôn siêu việt....

đó là cái gì?

- Nghe nói thế giới của chúng ta gọi là Hoàng đế.

Thế giới Thiên ngoại gọi là Thánh nhân.

Tư Đồ Đồ thản nhiên nhìn Phục Phong nói:

- Sư phụ nói Sở Mặc ngày sau nhất định sẽ thành thánh.

Tiếng cười của Phục Phong đột nhiên dừng lại, hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn Tư Đồ Đồ, tươi cười cứng trên mặt:

- Ngươi nói... là thật sao?

Tư Đồ Đồ than nhẹ:

- Trong suy nghĩ của ta, ngươi là người thân nhất của mình, từ nhỏ có người ức hiếp ta, ngươi chính là người đầu tiên xông lên trả thù.

Cho nên, trong lòng ta, ngoại trừ phụ mẫu thì người thân nhất chính là ai.

Ta biết trong lòng tự ái của ngươi rất lớn, hơn nữa ta cũng có điều khó xử của mình.

Hôm nay ta nói với ngươi nhiều như vậy đã vi phạm nghiêm trọng vào mệnh lệnh của sư phụ.

Việc này, nàng một chữ cũng đều không cho ta lộ ra...

- Tại sao có thể như vậy?

Nàng dựa vào cái gì mà chắc chắn như thế?

Thiên tài hàng năm ngã xuống đều có vô số...

Phục Phong vẫn không có cách chấp nhận kiểu nói của Tư Đồ Đồ, dù sao đây thật là quá kinh người.

- Ta nếu nói như vậy dĩ nhiên là có căn cứ, tuy nhiên cái căn cứ kia... ta thật sự không thể nói cho ngươi.

Tư Đồ Đồ nói xong, trong đầu nhớ tới hình ảnh sư phụ cho nàng thấy trước đó vài ngày.

- Ta vượt qua ngân hà vô tận mà đến, mục đích chính là muốn giết ngươi!

Người trẻ tuổi vô cùng khí phách kia cầm một cây trường thương trong tay, có được khí thế vô địch không tưởng.

Tư Đồ Đồ chỉ liếc mắt nhìn hình ảnh kia liền cả người run rẩy, sau đó có loại kích động gần như muốn nổ tung đầu.

Phảng phất có một cỗ sát khí không thể địch nổi... lộ ra từ trong tấm hình kia.

Chỉ có bấy nhiêu cũng có thể làm cho Tư Đồ Đồ hồn bay phách lạc!

Thời khắc mấu chốt vẫn là do sư phụ ra tay mới khiến cho nàng có thể xem hết đoạn hình ảnh kia từ đầu tới đuôi.

Người trẻ tuổi trong tấm hình kia quả thật cường đại tới mức làm người ta không thể tin, cường đại tới mức làm người ta giận sôi.

-----o0o-----

Chương 1143: Quyết định

Chương 1143: Quyết định

Tư Đồ Đồ nhìn ra được người kia thật sự trẻ tuổi, không phải là một lão quái sống trên mấy vạn năm biến thành bộ dạng người trẻ tuổi.

Một ngươi còn trẻ như vậy lại có chiến lực hùng mạnh tới mức ngay cả Tư Đồ Đồ cũng không thể ảo tưởng tới!

Đến cuối cùng sư phụ nói cho nàng biết, người kia là một Chí Tôn tuổi còn trẻ.

Cả người Tư Đồ Đồ bị dọa sợ tới gần chết!

Thời điểm nàng đang nhìn hình ảnh kia, tuy răng cũng đã đoán được người trẻ tuổi kia khẳng định vô cùng hùng mạnh.

Nhưng có thể nào cũng không thể tưởng được, người nọ chính là một Chí Tôn tuổi còn trẻ.

- Chẳng lẽ trên thế giới này còn có Chí Tôn sao?

Tư Đồ Đồ hỏi sư phụ của nàng, thiếu nữ thần bí kia.

Sư phụ nàng cười cười nói:

- Đương nhiên là có, hơn nữa cũng không ít.

Tuy nhiên người trẻ tuổi Chí Tôn kia không thuộc về thế giới này!

Tư Đồ Đồ thật sự bị sợ tới ngây người, cũng ngây người thật lâu.

Vừa hồi phục tinh thần lại nàng mới nghĩ tới một vấn đề khác.

Bởi vì đến cuối cùng người trẻ tuổi Chí Tôn kia... vẫn sẽ ngã xuống!

Người trẻ tuổi Chí Tôn ngã xuống thật sự không phải là Sở Mặc, mà là vị Chí Tôn trẻ tuổi được.... vô số đại phật của Phật môn thần bí và hùng mạnh kia tụng kinh độ hóa.

Nhưng trong chiến đấu lúc trước, thời điểm Chí Tôn trẻ tuổi kia hạ thấp cảnh giới xuống bằng với cảnh giới của Sở Mặc, cũng chỉ có thể đánh ngang nhau với Sở Mặc!

Tư Đồ Đồ thậm chí có loại cảm giác, nếu người trẻ tuổi Chí Tôn kia tiếp tục đánh tiếp như vậy, hắn có thể không phải là đối thủ của Sở Mặc!

Kết quả này đánh sâu vào trong nội tâm của Tư Đồ Đồ mãnh liệt tới tột đỉnh so với việc biết nam tử trẻ tuổi thần bí kia là Chí Tôn!

Sở Mặc.... không ngờ thật sự lại cường đại tới trình độ này.

Quá khứ bởi vì cảnh giới của hắn rất thấp, căn bản không có cách nào thi triển ra chiến lực quá mạnh mẽ.

Dưới ánh mắt của nhiều người, tùy tiện một tu sĩ từ Đại La Kim Tiên cũng có thể tùy tay trấn áp được Sở Mặc.

Cho nên Tư Đồ Đồ cũng không có nhận thấy được chiến lực thật sự của Sở Mặc đối với tu sĩ cùng cảnh giới.

Hiện tại nàng hiểu thực lực của Sở Mặc thậm chí có thể sánh vai với Chí Tôn trẻ tuổi!

Hơn nữa lại không hề rơi vào thế hạ phong!

Điều này khiến Tư Đồ Đồ vô cùng chấn động, đồng thời trong lòng cũng làm ra một quyết định, cái này mới là mục đích này quay về Tiên giới lần này.

Nếu không lúc này nàng hẳn là đang ở tại Huyễn Thần Giới.

- Vậy ý của ngươi là?

Phục Phong nhìn Tư Đồ Đồ.

- Ý của ta là, cho dù hắn chỉ có thể lên tới Chí Tôn, nhưng ca ca ngươi đi theo hắn hẳn là sẽ không mất mặt.

Tư Đồ Đồ nhìn Phục Phong, vẻ mặt thành thật nói.

Phục Phong cũng không biết được hình ảnh chấn động lòng người mà Tư Đồ Đồ nhìn thấy, nhưng hắn vẫn theo bản năng nguyện ý tin tưởng Tư Đồ Đồ.

Bởi vì hắn biết Tư Đồ Đồ vĩnh viễn sẽ không hại hắn!

Tuy nhiên muốn làm ra loại quyết định này, đối với Phục Phong mà nói cũng thật là một lựa chọn vô cùng khó khăn.

Hắn, chung quy là một đại tu sĩ Phi Thăng kỳ cao nhất Tiên giới.

Đối với tu sĩ cường đại ở Thiên giới mà nói, loại cảnh giới Phi Thăng kỳ này tự nhiên không tính là cái gì.

Nhưng ở Tiên giới, Phi Thăng kỳ...

đích xác mà nói là nhóm người đứng ở đỉnh cao nhất.

Mà Sở Mặc cho tới bây giờ, cho dù hắn lấy được thanh danh thế nào trong Huyễn Thần Giới, cũng không quan tâm tới hắn từng làm ra bao nhiêu chuyện lớn, nhưng hắn chung quy chỉ là một tu sĩ Luyện Thần kỳ.

Một tu sĩ Phi Thăng kỳ trở thành tùy tùng của tu sĩ Luyện Thần kỳ, loại chuyện này nếu truyền đi sợ rằng không ai dám tin.

Thậm chí rất nhiều người sẽ cười tới rụng răng, cho rằng chuyện này chỉ có người điên mới làm!

Phục Phong đương nhiên không có điên, hắn vô cùng lý trí, thậm chí còn lý trí hơn người bình thường rất nhiều.

Cho nên bày trước mặt hắn bây giờ chính là hai lựa chọn.

Thứ nhất, cự tuyệt đề nghị của Tư Đồ Đồ, sau đó làm như chuyện này chưa từng phát sinh.

Nói như vậy hắn hoàn toàn không cần lo lắng bất cứ kẻ nào sẽ cười nhạo hắn.

Chỉ cần qua một thời gian ngắn, tìm cơ hội thích hợp, chuẩn bị sẵn sàng, sau đó phi thăng Thiên giới là có thể không hề để tâm tới tất cả hỗn loạn này.

Mặc cho các ngươi nghiêng trời lệch đất thì có quan hệ gì tới ta?

Đây là không đếm xỉa tới, cũng là dưới tình huống bình thường là lựa chọn Phục Phong phải làm nhất.

Thứ hai, đáp ứng Tư Đồ Đồ trở thành tùy tùng của một tu sĩ Luyện Thần kỳ.

Sau đó một khi chuyện này truyền đi hắn phải chống đỡ với vô số tiếng cười nhạo, châm chọc và không hiểu, chấp nhận vô số ánh mắt khác thường, khả năng hiện tượng này trong thời gian rất lâu cũng sẽ không giảm bớt.

Cho dù là phi thăng Thiên giới cũng sẽ không có thay đổi.

Bởi vì hắn khẳng định sẽ phi thăng Thiên giới trước Sở Mặc!

Cái này cũng chưa tính là gì, nếu hắn ở cùng một chỗ với Sở Mặc, như vậy ân oán Đạo Môn ở Tiên giới bị sụp đổ khẳng định cũng tính trên người của hắn một phần.

Thủy Tổ Đạo Môn ở Thiên giới nhất định sẽ hận chết tên phản đồ như hắn!

Sau đó chính là Sở Mặc ở trong Thiên giới đã công khai kẻ thù....

Nghĩ tới những thế lực này, Phục Phong còn có loại cảm giác đau răng.

Bởi vì tùy tiện một thế lực nào cũng có thể dễ dàng nghiền nát hắn thành cặn bã!

Nếu phân tích như vậy, dường như hắn không có bất kỳ lý do gì để lựa chọn con đường thứ hai.

Nhưng cố tính, Phục Phong không biết vì sao từ sâu trong nội tâm của hắn, mơ hồ lại... cảm thấy đánh giá của Tư Đồ Đồ đối với Sở Mặc hoàn toàn có khả năng biến thành sự thật!

Nếu.... tương lai có một ngày, Sở Mặc thật sự trở thành cường nhân Chí Tôn, như vậy, bất cứ người nào ở bên cạnh hắn, không cần phải nói... khẳng định đều đã danh chấn thiên hạ!

Cái này đối với Phục Phong ham thích danh lợi mà nói quả thật là một hấp dẫn trí mạng.

Hắn thật sự rất động tâm!

- Phục Phong, ta chưa bao giờ cảm thấy người ham thích danh lợi là sai, người sống trên đời, trừ phi là loại ẩn sĩ không xuất hiện trên đời, nếu không ai lại có thể tránh được hai chữ danh lợi?

Trong thế tục có một câu ta cảm thấy rất có đạo lý!

Tư Đồ Đồ nhìn Phục Phong:

- Học được võ nghệ tốt bán cho đế vương!

Phục Phong hạ giọng nói:

- Còn có một câu gọi là Đất lành chim đậu!

- Đúng vậy!

Tư Đồ Đồ nhìn Phục Phong:

- Cho nên?

- Cho nên....

Ngươi xác định nếu ta gật đầu thì người ta nhất định có thể muốn ta sao?

Thật ra sau khi quyết định xong, Phục Phong ngược lại có chút lo được lo mất.

-----o0o-----

Chương 1144: Cô gái áo đen

Chương 1144: Cô gái áo đen

Trên mặt của Tư Đồ Đồ lộ ra một nụ cười nhàn nhạt:

- Cho dù thế nào, người kia theo ta thấy... xem như là có chút tình nghĩa, ta tin hắn sẽ đáp ứng.

Nếu không, hắn liều mạng thành lập Phiêu Diêu Cung ở Linh giới là vì cái gì?

- Nhưng sao ta lại nghe nói, sau khi hắn thành lập Phiêu Diêu cung liền hoàn toàn không quan tâm nữa?

Tuy rằng Phục Phong không có cách tiến vào Huyễn Thần giới, nhưng không có nghĩa là hắn không biết những tin tức lưu truyền trên bản tin kia.

Bởi vì Phục gia có không ít con cháu có thể tiến vào huyết mạch của Huyễn Thần Giới.

Trong số này tự nhiên có người có giao hảo với hắn.

Tư Đồ Đồ nói:

- Không phải hắn không quan tâm, mà hắn không bởi vì mình mà làm liên lụy tới đám bằng hữu kia.

Phục Phong hít sâu một hơi:

- Như vậy xem ra người kia cũng không tồi!

Người mà Phục Phong nói lúc này đang ở cách bọn họ xa nghìn vạn dặm.

Sở Mặc đang suy diễn vị trí của Kỳ Tiểu Vũ.

Theo cảnh giới tăng lên, thần thông Phong Thủy của Sở Mặc cũng vô cùng hùng mạnh, mỗi lần thi triển ra, tuy rằng tiêu hao so với quá khứ rất nhiều nhưng hiệu quả... cũng tốt tới kinh người!

Sở Mặc đoạn đường này cũng không phải đi loạn, hắn luôn luôn tìm kiếm vị trí chuẩn xác của Kỳ Tiêu Vũ.

Nếu so sánh lại, khó khăn khi đi tìm kiếm Kỳ Tiêu Vũ lại nhỏ hơn so với tìm kiếm Ma Quân.

Nhưng không biết vì sao, Kỳ Tiêu Vũ dường như luôn luôn di động.

Nếu không phải trên quẻ tượng biểu hiện Kỳ Tiêu Vũ vẫn rất an toàn, Sở Mặc thậm chí nghĩ tới nàng đã bị người khác đuổi giết.

Mãi tới mấy ngày gần đây, Sở Mặc rốt cục hiểu rõ, không phải người ta đang đuổi giết Kỳ Tiêu Vũ mà là vô tình đuổi giết người khác mà thôi!

Sở Mặc liên tục vồ hụt mấy nơi, đều xuất hiện dấu vết đánh nhau, từ trong miệng những người còn sống, Sở Mặc rốt cục hiểu được Kỳ Tiêu Vũ đang làm gì đó.

Nàng không ngờ đang giúp mình đuổi giết kẻ thù từ Linh giới phi thăng tới trong Tiên giới!

Người Kỳ Tiêu Vũ không ngừng ám sát gần đây, dĩ nhiên cũng là đệ tử của Độc Cô Sơn Tiên giới muốn bày cục đánh giới Sở Mặc khi hắn vừa mới phi thăng Tiên giới.

- Lá gan của nha đầu kia cũng quá lớn!

Sau khi Sở Mặc biết được chân tướng liền cảm thấy có chút líu lưỡi.

Độc Cô Sơn Tiên giới, tuy rằng chưa được xem là thế lực lớn nhưng cũng không phải cá nhỏ mặc người khác chặt chém.

Hơn nữa đối với Kỳ Tiêu Vũ đơn thương độc mã mà nói, chẳng những không phải quả hồng nhũn mà còn được xem là một quái vật lớn thật sự!

Tính toán thời gian Kỳ Tiêu Vũ phi thăng tới Tiên giới, cho dù nàng liều mạng tu luyện thế nào thì cảnh giới cũng sẽ không quá Đại Thừa kỳ.

Mà Độc Cô Sơn Tiên giới cũng có khá nhiều đám tu sĩ ở Đại Thừa kỳ, hơn nữa... còn có một ít tu sĩ Phi Thăng kỳ!

Dưới tình huống như vậy mà Kỳ Tiêu Vũ cũng dám xuống tay với Độc Cô Sơn...

điều này vừa làm Sở Mặc ấm áp trong lòng, lại cũng khiến hắn đổ mồ hôi vì nàng.

......

Trong khoảng thời gian Độc Cô Vũ vô cùng sốt ruột, từ lúc hắn phi thăng từ Linh giới lên Tiên giới, qua nhiều năm như vậy nhưng chưa từng xui xẻo giống như gần đây.

Đầu tiên là bố cục mai phục muốn đánh chết Sở Mặc thất bại, khiến hắn gặp phải không ít cười chê.

Rất nhiều tu sĩ lúc trước cùng hắn hiệp đồng tác chiến đều chỉ trích hắn vì tham lam mới thả Sở Mặc chạy.

Cái này thật sự là Độc Cô Vũ có khổ mà không nói nên lời, thậm chí lời giải thích của hắn còn bị đối phương hoàn toàn không quan tâm.

Không thể bắt được Sở Mặc, khiến hắn bỏ trốn mất dạng, mang theo tâm tình buồn bực trở lại Độc Cô Sơn, muốn tập hợp lại để tìm cơ hội.

Nhưng vào lúc này, đệ tử của Độc Cô Sơn lại bắt đầu liên tiếp gặp chuyện không may.

Ngay từ đầu Độc Cô Vũ cũng không quan tâm lắm, tuy rằng Độc Cô Sơn ở Tiên giới không tính là đại môn phái, nhưng số lượng đệ tử cũng có rất nhiều, chết vài người căn bản không thể khiến vị chưởng môn như hắn chú ý.

Nhưng dần dần, theo thời gian trôi qua, đệ tử Độc Cô Sơn chết đi càng ngày càng nhiều!

Mãi tới thời gian trước một gã trưởng lão ngoại môn Đại Thừa kỳ đỉnh cao của Độc Cô Sơn ngã xuống, mới hoàn toàn khiến Độc Cô Vũ chú ý.

Tên trưởng lão ngoại môn kia tuy rằng cảnh giới là Đại Thừa kỳ đỉnh cao, nhưng hắn vẫn là người trong số ít tu sĩ có chiến lực mạnh mẽ nhất Độc Cô Sơn.

Tính cách người kia nóng nảy, táo bạo, trên cơ bản vừa ra tay gặp phải loại sinh tử này, một thân chiến lực mạnh mẽ kia cũng sẽ cứng rắn chống cự được.

Một người hùng mạnh như vậy, cho dù tu sĩ Phi Thăng kỳ cao hơn hắn một bậc cũng không nguyện ý đi trêu chọc.

Nhưng một cường nhân như vậy lại chết vô thanh vô túc, đèn hồn của hắn trực tiếp bị diệt khiến đệ tử trông coi đèn hồn gần như sợ tới mức hồn bay phách lạc.

Sau vị trưởng lão ngoại môn này lại có mấy tu sĩ Đại Thừa kỳ liên tiếp chết đi.

Độc Cô Vũ rốt cục ý thức được là đang có người ra tay với bọn họ!

Lập tức giận tím mặt, phái người tra ra chuyện này, muốn biết là kẻ nào làm.

Có thể sống yên ở Tiên giới, Độc Cô Vũ tự nhiên là có chút tài năng.

Môn phái Độc Cô Sơn tuy không lớn nhưng nội tình cũng không ít!

Cái này vừa tra ra dọa bọn họ kêu to một tiếng, gần như khiến tất cả mọi người đều không thể tin kia là sự thật.

Bởi vì kẻ tạo ra thương vong lớn cho Độc Cô Sơn... không ngờ là cùng một người!

Hơn nữa... còn là một nữ nhân!

- Điều này sao có thể?

Độc Cô Vũ tức giận trừng lớn mắt, lớn tiếng rít gào, sau khi tỉnh táo lại cũng chỉ có thể tiếp nhận sự thật này.

Vì thế sau đó liền phái ra số lượng lớn cường nhân của Độc Cô Sơn đi bắt nữ nhân to gan lớn mật kia.

- Lão phu muốn xem thử là ai... lại dám làm như thế.

Trong con ngươi của Độc Cô Sơn lóe ra hào quang sắc bén như đao, thề nhất định phải bắt lấy đối phương.

Mấy ngày nay rốt cục truyền tới tin tức tốt, nữ nhân kia bị thương!

- Lão tổ yên tâm, không đến vài ngày nữ nhân kia sẽ bị chúng ta tìm ra.

Một trưởng lão Đại Thừa kỳ dùng thạch truyền âm truyền tin tức tới tới cho Độc Cô Vũ.

-----o0o-----

Chương 1145: Nơi thí luyện (1)

Chương 1145: Nơi thí luyện (1)

Độc Cô Vũ trấn thủ ở trong hang ổ Độc Cô Sơn, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh như băng, cắn răng nói:

- Dám đối địch với Độc Cô Sơn, ta nhất định khiến ngươi phải hối hận khi sinh ra trên thế giới này!

- Thật sao?

Sau lưng của hắn đột nhiên truyền tới thanh âm lạnh như băng của một cô gái.

Độc Cô Vũ lập tức không hề do dự, đầu không quay lại liền đánh ra vài đạo công kích linh hoạt, sắc bén về phía sau!

Nơi này là địa phương bí ẩn nhất Độc Cô Sơn!

Cũng là chỗ an toàn nhất của Độc Cô Sơn!

Người phụ nữ này rốt cục là đi vào bằng cách nào, Độc Cô Vũ đã không có tâm tư đi truy cứu, sau khi hắn bị kinh sợ toát mồ hôi lạnh liền đưa ra phản ứng hắn cho rắng chính xác nhất.

Nhưng cũng chỉ là phản ứng hắn cho là chính xác nhất mà thôi.

Bởi vì ngay lúc Độc Cô Vũ phát động công kích về phía sau, một cỗ cảm giác lạnh lẽo truyền tới trên cổ Độc Cô Vũ.

Sau đó đầu của Độc Cô Vũ trực tiếp bị chém rơi trên mặt đất.

Độc Cô Vũ bị chặt đứt đầu cũng chưa chết đi, hắn rốt cục là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng thấy rõ ràng diện mạo của nữ nhân kia!

Quần áo màu đen, dáng người xinh đẹp, che mặt không thể rõ bộ dạng, nhưng da thịt lộ ra lại trắng giống như tuyết.

Nguyên Thần thứ hai của Độc Cô Vũ muốn trực tiếp chạy trốn, nhưng cô gái áo đen kia lại một kiếm đam trúng, tinh khí mênh mông... từ trong thanh kiếm của cô gái áo đen liên tục không ngừng rót vào thân thể nữ tử.

Thân thể nữ tử khẽ run, dường như rất thống khổ, nhưng lại cắn chặt răng không rên một tiếng.

Không tới thời gian một nén nhanh, không ngờ lại cứng rắn.... rút ra không còn một mảnh tất cả linh khí ẩn chưa trong Nguyên Thần thứ hai của một vị tu sĩ Phi Thăng kỳ như Độc Cô Vũ.

Đầu của Độc Cô Vũ cứ ngửa mặt nhìn những gì cô gái áo đen đã làm, quả thật một câu cũng nói không nên lời.

Mãi tới cuối cùng, khi Nguyên Thần thứ hai của hắn hoàn toàn ngã xuống, đầu của Độc Cô Vũ nháy mắt già nua đi rất nhiều, hóa thành một lão già có đầy nếp nhăn, già nua tới mức tận cùng, nhìn cô gái áo đen:

- Ngươi... rốt cục là ai?

Ta có thù hận gì với ngươi?

Cô gái áo đen khinh miệt nhìn hắn một cái:

- Thù hận sao?

Ngươi còn không xứng!

Nói xong thân hình chợt lóe, hóa thành một đạo khói đen biến mất khỏi nơi an toàn và bí ẩn nhất của Độc Cô Sơn Tiên giới.

Một lát sau, trong Độc Cô Sơn truyền tới một tiếng rú thảm vô cùng thê lương:

- Đèn hồn của lão tổ đã tắt!

Lão tổ ngã xuống!

Lão tổ ngã xuống!

Trời ơi...

Độc Cô Sơn của chúng ta... tiêu rồi!

Tốc độ chạy trốn của cô gái áo đen rất nhanh, nàng không dám dừng lại lâu ở chỗ này, nếu như có thể nàng sẽ giết hết tất cả người nơi này!

Như vậy bọn họ vĩnh viễn sẽ không uy hiếp được Sở Mặc, nhưng nàng lại không có loại năng lực này.

Có thể đánh chết Độc Cô Vũ chính là nhớ....

Hai Thánh Khí Hắc Ám trên người nàng!

Thanh kiếm này và vòng tay nàng đeo ở cổ tay!

Vừa rồi nhìn như nàng hấp thu toàn bộ tinh khí của tu sĩ Phi Thăng kỳ trên người Độc Cô Vũ, nhưng trên thực tế có chín phần trong đó đều được rót vào hai kiện Thánh Khí Hắc Ám này.

Giết người càng nhiều, hấp thu tinh khí càng nhiều, Thánh Khí Hắc Ám liền càng hùng mạnh!

Đồng thời chủ nhân của Thánh Khí Hắc Ám....

Cũng sẽ càng hùng mạnh!

Đây là một vòng tuần hoàn điên cuông, gần như không ai có thể chống cự loại loại phương thức giúp trở nên mạnh mẽ này.

Bởi vì thủ đoạn này không giống Đạo Môn, cưỡng ép đem tinh khí rót vào thân thể.

Mà là thông qua Thánh Khí Hắc Ám hấp thu tinh khí, sẽ không có gì khác so với tu luyện bình thường.

Điểm khác duy nhất có lẽ chính là loại thủ đoạn này... thuộc loại đoạt lấy!

Đoạt lấy đồ vật thuộc về người khác để mình dùng.

Kỳ Tiêu Vũ lúc ban đầu cưỡng ép khống chế, cộng thêm Thất Khiếu Tâm thiên địa cũng không bị Thánh Khí Hắc Ám ảnh hưởng quá sâu.

Nhưng trong khoảng thời gian gần nàng, theo việc nàng không ngừng dọn sạch kẻ thù ở Tiên giới cho Sở Mặc, người bị đánh chết cũng càng ngày càng nhiều khiến Thánh Khí Hắc Ám cũng càng ngày càng mạnh, ảnh hưởng đối với nàng... cũng không ngừng tăng lên.

Kỳ Tiêu Vũ rõ ràng cảm giác được, cho dù nàng có được Thất Khiếu Tâm thiên địa, nhưng hiện tại sợ là tính cách... cũng có biến hóa cực lớn long trời lở đất so với trước đây.

Ngoại trừ tình cảm đối với Sở Mặc không hề thay đổi, nàng cũng dần dần không có bất cứ hứng thú hay kiên nhẫn...

đối với toàn bộ thế giới này.

Nàng bây giờ có thể làm được, ngoại trừ không nảy sinh sát tâm với Sở Mặc, cũng chỉ còn lại: Người khác không trêu chọc ta, ta cũng sẽ không chủ động trêu chọc.

Một khi có người chủ động tới trêu chọc nàng, công chúa tinh linh từng thiện lương đơn thuần hiện giờ sẽ không chút lựa chọn một kiếm đâm thủng trái tim đối phương, sau đó đoạt hết toàn bộ... năng lượng trong thân thể đối phương.

Hiện giờ Thánh Khí Hắc Ám trong vòng một ngày có thể chống đỡ nàng chém giết một gã đối thủ vượt cấp.

Đúng vậy, Kỳ Tiêu Vũ hiện tại đã tiến vào Đại Thừa Kỳ rồi, tốc độ nâng cao tu vi của nàng thậm chí còn nhanh hơn Sở Mặc!

Sau khi giết Độc Cô Vũ, Kỳ Tiêu Vũ cũng chỉ có thể chạy trốn, bởi vì ngày tiếp theo nàng nhất định phải ẩn núp thật kỹ, không cho bất cứ địch nhân nào tìm được nàng, nếu không nàng sẽ gặp phải nguy hiểm rất lớn.

Vù!

Vù!

Vù!

Từ bên Độc Cô Sơn Tiên giới bắt đầu bay ra từng đạo bóng dáng, tất cả đều bay về bốn phương tám hướng với tốc độ cao.

Tất cả đây đều là cao thủ cao nhất Độc Cô Sơn Tiên giới.

Lão tổ tông bị giết, cái này đối với họ quả thật là đả kích trí mạng.

Rất nhiều người đều là tu sĩ phi thăng từ Độc Cô Sơn Linh giới, đều có cảm tình đặc biệt với Độc Cô Vũ.

Hiện giờ một đám đều phát điên, thề nhất định phải bằm thây vạn đoạn hung thủ kia!

Lúc này nếu ai muốn nói một chút đạo lý, tỷ như cô gái áo đen kia làm sao tiến vào căn phòng bí mật của lão tổ tổng, trực tiếp sát hại lão tổ tông... liền sẽ bị mọi người vây công!

Bất kể nàng đi vào như thế nào?

Bất kể nàng dùng thủ đoạn gì?

Bất kể nàng mạnh cỡ nào?

Dù sao hiện tại nhất định phải giết nàng, báo thù cho lão tổ tông!

-----o0o-----

Chương 1146: Nơi thí luyện (2)

Chương 1146: Nơi thí luyện (2)

Kỳ Tiêu Vũ cảm giác mình gây họa hơi lớn, bởi vì chỉ trong chốc lát cũng đã có bảy tám đạo khí tức xa xa khóa chặt nàng lại.

Tuy rằng cách trăm vạn dặm nhưng sát ý này lại chỉ thẳng vào nàng.

Nhưng nàng lại không hối hận một chút nào.

Ai bảo các ngươi muốn giết Sở Mặc?

Ta bây giờ còn chưa đủ lớn mạnh, chờ ta tới Phi Thăng kỳ, nhất định sẽ giết hết... tất cả các ngươi!

Lúc này tổn thương lưu lại trong thân thể lúc trước bắt đầu khẽ phát tác.

Kỳ Tiêu Vũ không kìm nổi liền chay mày, tốc độ dưới chân lại không hề chậm đi, từ trong vòng tay cũng bắt đầu chảy ra một luồng sức mạnh mãnh liệt rót vào thân thể của nàng.

Thánh Khí Hắc Ám, ảnh hưởng tâm linh, nghe qua vô cùng đáng sợ, nhưng kỳ thật nó vẫn chỉ là một kiện khí cụ mà thôi, có linh tính nhưng lại trung thành, cũng không cắn nuốt sạch thần hồn của chủ nhân.

Tựa như Sở Mặc đã từng nói với nàng, chủ yếu nhất chính là trái tim của mình!

- Ca ca, bảo vệ cho lòng của mình thật ra rất khó khăn!

Trên khuôn mặt tinh xảo tuyệt luân dưới khăn che mặt của Kỳ Tiêu Vũ, lộ ra một chút cười khổ.

Phốc!

Một ngụm máu tươi từ trong miệng nàng phun ra, tổn thương trong cơ thể bắt đầu phát tác.

Nàng hít một hơi thật sâu, tăng cao tốc độ bay về phía một đám núi mênh mông.

Núi Tiên giới vĩnh viễn đều như thế, tùy tiện một ngọn núi đều có tiên khí vờn quanh.

Thân hình của Kỳ Tiêu Vũ vào trong dãy núi không lâu, phía sau liền xuất hiện mười mấy người.

Một người trong đó nhìn qua cũng chỉ hơn bốn mươi tuổi, nhưng kỳ thật đã là lão quái sống hơn một ngàn năm.

Hắn gọi là Độc Cô Ý, là cháu cố của Độc Cô Vũ, một thân tu vi từ lâu đã tiến vào tới Phi Thăng kỳ.

Nếu không phải lo lắng độ kiếp sẽ thất bại, hắn từ lúc hơn một trăm năm trước... cũng đã có được thực lực độ kiếp.

Tình cảm của Độc Cô Ý cùng lão tổ tông vô cùng tốt, năm đó thời điểm ở Linh giới, được lão tổ tông quan tâm rất nhiều, sau khi phi thăng Tiên giới lại là lão tổ tông Độc Cô Vũ dùng số lượng lớn tài nguyên đắp vào trên người của hắn, mới tạo ra được Độc Cô Ý ngày hôm nay.

Trong nháy mắt biết lão tổ tông ngã xuống, cả người Độc Cô Ý đều muốn chết.

Cừu hận trong lòng đã đạt tới tột đỉnh, hắn thề nhất định phải tìm được hung thủ, đem nàng bằm thây vạn đoạn!

Cho nên hắn không tiếc hy sinh tuổi thọ của mình, dùng máu huyết trong cơ thể làm dẫn, hiến tế trời đất, dùng một loại bí pháp từ xưa tập trung vào tung tích của Kỳ Tiêu Vũ, sau đó lại đưa tới số lượng lớn tu sĩ Độc Cô Sơn.

Đuổi tới trước mảnh núi này, mọi người dừng bước nhìn về phía Độc Cô Ý đứng ở nơi đó.

Mảnh núi này đã ra ngoài thế lực của Độc Cô Sơn, chịu sự quản lý của một trong những thế lực đỉnh cấp của Tiên giới, Phục gia!

Hơn nữa mảnh núi này rất có ý nghĩa đối với Phục gia, đây là nơi đệ tử trẻ tuổi của Phục gia thí luyện.

Nơi này tồn tại số lượng lớn sinh linh hùng mạnh không phải người, trong đó có một ít thậm chí đã đạt tới thực lực Phi Thăng kỳ đỉnh cao.

Nghe nói giữa Phục gia và sinh linh hùng mạnh không phải người có hiệp nghị bí mật, những kẻ cường đại sẽ không ra tay với con cháu trẻ tuổi Phục gia.

Và Phục gia cũng quyết không cho phép tu sĩ Đại Thừa kỳ tiến vào nơi này.

Nói trắng ra là, nơi này chính là nơi một người tuổi còn trẻ ma luyện!

Đối với con cháu trẻ tuổi Phục gia mà nói là như thế, mà với một số sinh linh hùng mạnh không phải người trong dãy núi này... cũng là như thế.

Ai có thể sống sót trong chiến đấu không ngừng, người đó liền trở nên hùng mạnh hơn.

Cái này cũng là cách làm mà tất cả các đại gia tộc đều làm.

Nếu chết ở bên trong nơi này, như vậy chỉ có thể coi là mình xui xẻo.

Cho nên mảnh núi này cũng không cho bất kỳ thế lực ngoại lai nào xâm nhập vào.

- Yêu nữ kia, hiển nhiên trước đó đã biết chuyện này, cho nên... nàng không kiêng nể gì mà vọt vào.

Nếu chúng ta cũng đi vào, một khi bị Phục gia phát hiện ra chỉ sợ sẽ bị coi là khiêu chiến.

Một gã trưởng lão của Độc Cô Sơn trầm giọng nói.

Trong con ngươi của Độc Cô Ý lóe ra hào quang lạnh như băng, nhìn chăm chú vào dãy núi trước mặt, trong lòng khẽ cân nhắc, một lúc lâu sau hắn mới lên tiếng:

- Nơi này tuy là nơi thí luyện của Phục gia, nhưng lại cách Phục gia hơn nghìn vạn dặm.

Hơn nữa Phục gia cũng không phải mỗi thời mỗi khắc đều có số lượng lớn con cháu thí luyện ở trong này.

Nhiều năm qua chúng ta đã thăm dò được quy luật, khoảng mười sáu năm sẽ có một lần số lượng lớn con cháu Phục gia tới nơi này thí luyện.

Còn bình thường, người thí luyện ở nơi này... cũng không nhiều.

- Ý trưởng lão, tuy là thế, nhưng nơi này cũng Đại Năng của Phục gia... cai quản!

Trưởng lão vừa mới nói chuyện lại nói:

- Báo thù cho lão tổ tông là chuyện chúng ta phải làm, nhưng chúng ta cũng không thể không xem xét tới những nhân tố khác, một khi chuyện này khiến Phục gia hiểu lầm...

Trưởng lão nói chuyện này cũng đi ra từ Độc Cô Sơn Linh giới.

Cảm tình đối với lão tổ tông Độc Cô Vũ cũng không kém so với Độc Cô Ý, cho nên hắn cũng không phải là không muốn báo thù cho Độc Cô Vũ, chỉ là đang lo lắng về sau này.

Lúc này một trưởng lão Độc Cô Sơn khác nói:

- Theo ta thấy yêu nữ kia căn bản trốn không xa, chúng ta tranh thủ đi vào bắt yêu nữ đó lại... hẳn là sẽ không khiến Phục gia bất mãn với ta.

- Đúng vậy, tuy rằng Phục gia là đại tộc Tiên giới, nhưng cho tới giờ bọn họ vẫn rất khiêm tốn...

- Chưa nói tới vấn đề khiêm tốn, ta thật ra cảm thấy lá gan của Phục gia kỳ thật cũng không lớn.

Các ngươi có nhớ chuyện năm đó không?

Chuyện tiểu công chúa Phục gia lấy trộm thất vòng tiên đan Đan Tông ....

- Không nên nhắc tới chuyện này!

- Đừng nói chuyện này!

Độc Cô Ý và trưởng lão vừa nói chuyện cùng kêu lên bảo ngưng, Độc Cô Ý lạnh lùng nói:

- Phục gia không dám trêu chọc Đan Tông, không có nghĩa là bọn họ không dám trêu chọc chúng ta!

Trên mặt hai gã trưởng lão vừa mới nói chuyện đều lộ ra vẻ xấu hổ, tuy nhiên cũng hiểu được mình có chút lỡ lời, lập tức ngậm miệng không nói.

-----o0o-----

Chương 1147: Bản tin thăng cấp?

Chương 1147: Bản tin thăng cấp?

Độc Cô Ý có chút bực bội cau mày, thật lâu sau mới cắn răng nói:

- Làm lúc này đi!

Cùng lắm thì... sau này chúng ta đi tới Phục gia thỉnh tội!

Bất kể như thế nào, yêu nữ sát hại lão tổ tông... nhất định chúng ta phải tự tay bắt được và giết nàng!

Không báo thù này...

Độc Cô Sơn chúng ta liền hoàn toàn tiêu đời!

Những người khác liếc mắc nhìn nhau một cái, cuối cùng cũng đều đồng ý với suy nghĩ của Độc Cô Ý.

Thân là nhân vật linh hồn của Độc Cô Sơn Tiên giới, Độc Cô Vũ chết đã trở thành một đả kích vô cùng trầm trọng đối với Độc Cô Sơn, nếu ngay cả thù cũng không thể báo... như vậy về sau lời và thanh danh của Độc Cô Sơn....

Đều sẽ xuống dốc không phanh!

Những việc mấy năm gần đây khổ tâm làm đều sẽ bị cuốn trôi.

- Liều mạng!

- Nghe Ý trưởng lão!

- Đi theo Ý trưởng lão!

Trong con ngươi mười mấy cường nhân cao nhất Độc Cô Sơn đều lộ ra hào quang kiên định.

Độc Cô Ý gật gật đầu:

- Thật không uổng công lão tổ tông thương các ngươi, hắn trên trời có linh thiêng... nhất định sẽ cảm thấy vui mừng!

Trong lòng mấy người ở đây đều có chút buồn bã, kỳ thật mọi người đều hiểu được lão tổ tông đã hồn phi phách tán.

Làm sao còn có cái gì mà trên trời có linh thiêng chứ?

Nhưng càng hiểu rõ thì lửa giận trong lòng họ càng mạnh.

Yêu nữ đáng giận kia, nhất định dùng thủ đoạn vô cùng tà ác làm hại lão tổ tông!

Chờ chúng ta bắt được ngươi... nhất định phải bằm thây vạn đoạn ngươi ra!

Ăn miếng trả miếng!

Ăn miếng trả miếng!

- Báo thù cho lão tổ tông!

Độc Cô Ý nói xong liền dẫn đầu xông về trong dãy núi.

..........

Phục Phong là một người rất dứt khoát, sau khi đưa ra quyết định sẽ không suy nghĩ lại.

Mà là yêu cầu Tư Đồ Đồ nhanh chóng nói với Sở Mặc, hắn muốn gặp Sở Mặc.

Nói không chừng hắn muốn trở thành người hầu của người ta, người ta vẫn còn không tình nguyện.

Cho nên loại chuyện này phải nhanh một chút trong lòng mới kiên định.

Tư Đồ Đồ trực tiếp lấy ra bản tin trên người, xoạch xoạch xoa bóp vài cái, sau đó nhe răng cười với Phục Phong:

- Đợi hắn tới!

- A?

Vẻ mặt Phục Phong giật mình nhìn Tư Đồ Đồ, trợn mắt há hốc mồm nói:

- Đồ Đồ ngươi không cần ức hiếp ta không vào được Huyễn Thần giới, cũng không có bản tin, nhưng ta từng nhìn thấy bản tin rồi đấy.

Nó có loại công năng này từ khi nào chứ?

Tư Đồ Đồ thần bí cười:

- Cái này... chính là bản tin thăng cấp, vô cùng hùng mạnh!

Sau này sẽ nói cho ngươi!

Đang nói, bên kia liền truyền tới thanh âm của một nam tử:

- Ngươi là?

- Tư Đồ Đồ!

Tư Đồ Đồ nói xong liền nháy mắt với Phục Phong đang đứng ngây ra như phỗng.

- Tử thỏ thỏ?

Ngươi sao có thể tìm được ta?

Bản tin khi nào thì có loại công năng này vậy?

Bên kia có vẻ rất kinh ngạc.

- Ngươi mới là Tử thỏ thỏ....

Cả nhà ngươi đều là Tử thỏ thỏ.

Họ Sở kia, ngươi mở miệng có thể nói năng đàng hoàng chút được không hả?

Tư Đồ Đồ tức tới đỏ mặt, dùng sức dậm chân.

Nếu không có người khác nghe thấy cũng thôi.

Nhưng cố tình lại có bằng hữu tốt nhất của nàng bên cạnh, điều này khiến Tư Đồ Đồ có loại cảm giác hai má đang phát sốt.

Sắc mặt Phục Phong đứng ở một bên có chút quái dị.

Theo đối thoại giữa hai người, có thể nhận ra mối quan hệ giữa hai người này không hề bình thường giống Tư Đồ Đồ đã từng nói.

Người có thể nghĩ tới ba chữ từ chữ Tư Đồ Đồ kỳ thật không nhiều lắm, từ nhỏ tới lớn Phục Phong đã từng nghe người ta kêu lên trước mặt Tư Đồ Đồ, nhưng đều không ngoại lệ là những người đó không có một ai có được kết cục tốt, đều bị Tư Đồ Đồ đánh tới kêu cha gọi mẹ.

Một ít người Tư Đồ Đồ không thu phục được cũng sẽ gọi Phục Phong tới hỗ trợ cùng nhau thu thập đối phương.

Cho nên Phục Phong đã rất nhiều năm chưa từng nghe qua ba chữ này.

Hiện giờ có người lại gọi như vậy, nhìn lại phản ứng của Tư Đồ Đồ nhìn như xấu hổ, trên thực tế không phải xấu hổ... mà là buồn phiền.

Hai người kia... thật sự có quỷ.

Trong lòng Phục Phong nghĩ.

Lúc này trên bản tin Tư Đồ Đồ lại truyền tới thanh âm bên kia:

- Có việc thì ngươi mau nói đi, gia rất bận rộn.

Phục Phong lại cảm thấy không biết nói gì, hắn nhìn thoáng qua Tư Đồ Đồ, trong lòng tự nhủ xong rồi... xem ra cô gái nhỏ này có ý với người ta, mà người ta lại không hề để nàng ở trong lòng.

Sẽ không có một người nam nhân nào làm ra loại thái độ thế này với một tiểu mỹ nhân đang nũng nịu.

Hơn nữa Phục Phong nghe ra được đối phương căn bản không phải lạt mềm buộc chạt, mà đích xác là không có chút phản ứng nào đối với Tư Đồ Đồ.

Tư Đồ Đồ cũng hiểu được thật mất mặt, thế nhưng vẫn kiên trì chịu đựng:

- Sở Mặc, đừng tưởng rằng bà cô hiếm lạ ngươi!

Có chuyện muốn tìm ngươi, ta giúp ngươi tìm một đại cao thủ, đại tu sĩ Phi Thăng kỳ đỉnh cao...

- Ngươi muốn làm gì?

Sở Mặc bên kia không hề cảm kích, ngược lại giọng điệu còn tràn ngập cảnh giác:

- Tư Đồ Đồ... ngươi tính kế với ta không chỉ một lần.

Có chuyện ngươi cứ nói thẳng đi, lần này ngươi muốn làm gì?

Còn có, vì sao thư của ngươi có thể tới được chỗ ta?

- Sở Mặc, ta không đùa giỡn với ngươi!

Ta nghe theo mệnh lệnh của sư phụ tới hiệp trợ ngươi, ngươi một chút cũng không cảm kích, ta hiện tại sẽ bật người trở về Huyễn Thần giới!

Tư Đồ Đồ có chút nóng giận, mặt nóng dán mông lạnh, còn bị bằng hữu nhìn thấy, cái loại khó chịu này... thật sự không chịu nổi.

- Sư phụ ngươi?

Ngươi nói là....

Vị Thiên Tầng kia?

Giọng điệu Sở Mặc bên kia trở nên có chút nghiêm túc, tuy nhiên lại nói:

- Tư Đồ Đồ, gặp sau được không?

Ta hiện tại có chuyện quan trọng.

Ta đang đi cứu người, rất gấp.

Qua mấy ngày ngươi lại tới tìm ta, được không?

Đuôi lông mày của Tư Đồ Đồ khẽ nhướng lên, hỏi:

- Cứu người?

Ngươi ở nơi nào?

Sở Mặc bên kia thuận miệng nói một chỗ.

Lúc này Phục Phong bên cạnh Tư Đồ Đồ đột nhiên nói:

- Chỗ kia....

Là nơi thí luyện của Phục gia!

Tại sao lại tới đó?

Sở Mặc bên kia lập tức phát ra một tiếng kêu nhẹ.

-----o0o-----

Chương 1148: Khí tràng của Kỳ Tiêu Vũ!

Chương 1148: Khí tràng của Kỳ Tiêu Vũ!

Tư Đồ Đồ lập tức giải thích nói:

- Đây chính là người giúp đỡ ta tìm giúp ngươi, hắn là con cháu Phục gia Tiên giới!

Ngươi nói chỗ kia là nơi thí luyện của Phục gia.

Nếu người ngoài tự tiện xông vào... nhất định sẽ lọt vào phản kích của Phục gia!

- Ai phản kích cũng kệ, ta nhất định phải đi vào trong đó!

Thanh âm kiên định của Sở Mặc truyền tới.

Phục Phong nhìn thoáng qua Tư Đồ Đồ, sau đó nói:

- Vậy thì chúng ta đi xem thử.

Tư Đồ Đồ gật gật đầu, nếu gặp được vốn không thể làm như không thấy, đừng nói chi tới việc bây giờ bọn họ còn có điều muốn cầu Sở Mặc.

Vì thế hai người này lập tức đi về nơi Phục gia thí luyện.

Đồng thời Phục Phong cũng bắt đầu truyền tin tới người thủ hộ nơi Phục gia thí luyện, nói nếu gặp được người ngoài cũng không cần hành động thiếu suy nghĩ.

Thân là con cháu vợ cả của Phục gia, địa vị của Phục Phong tuy rằng không đặc biệt cao nhưng lời của hắn cũng có giá.

Nhưng người thủ hộ tại nơi thí luyện vô cùng nghiêm khắc thi hành mệnh lệnh của Phục Phong.

Ngay cả đám người Độc Cô Ý kia....

Bọn họ cũng không hề ngăn trở.

........

Kỳ Tiêu Vũ có thể cảm giác được mình càng ngày càng suy yếu.

Lựa chọn nơi thí luyện của Phục gia cũng là có chút bất đắc dĩ, muốn dùng cái này kéo chân đối phương, làm bọn họ không dám dễ dàng đặt chân vào.

Nhưng rất nhanh Kỳ Tiêu Vũ liền phát hiện tính toán của nàng đã sai hết!

Bởi vì đối phương không ngờ lại một lần nữa...

đuổi theo nàng.

- Thật đáng ghét!

Trong lòng Kỳ Tiêu Vũ mắng một câu, lại lần nữa tăng nhanh tốc độ.

Tuy nhiên điều khiến Kỳ Tiêu Vũ có chút kỳ quái chính là, nàng rõ ràng đã vài lần cảm ứng được nơi này có cường nhân tồn tại, hẳn là người thủ hộ của Phục gia.

Nhưng những người đó lại lựa chọn làm như không thấy nàng xuất hiện, không hề có bất kỳ động tác cản lại nào.

- Không ngăn cản ta?

Ngăn lại đám người phía sau thì tốt...

Trong lòng Kỳ Tiêu Vũ nghĩ.

Kết quả đám người phía sau cũng không gặp được bất kỳ ngăn trở gì.

Đám người Độc Cô Ý kia cũng đang nghi hoặc, vì sao người thủ hộ Phục gia đột nhiên lại trở nên trầm mặc như thế?

Bọn họ vừa có chút bất an, vừa cảm thấy vui mừng.

- Lần này xem thử yêu nữa còn có thể chạy chỗ nào!

Trên mặt đám người Độc Cô Ý mang theo tươi cười dữ tợn, không ngừng đuổi theo về phía Kỳ Tiêu Vũ.

Kỳ Tiêu Vũ cuối cùng cảm thấy thân thể suy yếu, đúng lúc này trên bản tin trên người nàng lại đột nhiên truyền tới một trận tiếng vang tích tích.

Diều này khiến Kỳ Tiêu Vũ cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Bởi vì bản tin của nàng vốn không có phát ra loại thanh âm thế này.

Nàng theo bản năng cầm lấy bản tin mở ra, mặt trên truyền tới một thanh âm xa lạ:

- Ngươi....

Là vị công chút Tinh Linh tộc kia?

Kỳ Tiêu Vũ?

Trên bản tin chính là cái này.

Chỉ có điều nàng không hề có một chút xíu ấn tượng gì với thanh âm xa lạ này.

Lập tức thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng trả lời một câu:

- Ngươi là ai?

Ngươi sao có thể thông qua bản tin truyền trực tiếp tới ta?

Tư Đồ Đồ bên kia bản tin mang vẻ mặt đắc ý nhìn Phục Phong lại đang ngây ra như phỗng, sau đó nói:

- Ta là bằng hữu của Sở Mặc, nghe nói ngươi có nguy cơ nên đặc biệt dẫn người tới giúp ngươi đây.

Phục Phong ở một bên lặng lẽ giơ ngón tay cái với Tư Đồ Đồ, trong lòng cảm thán: Nha đầu kia hiện giờ đã trưởng thành rồi, thật lợi hại!

Lại có thể đoán được Sở Mặc muốn đi cứu ai, hơn nữa không ngờ còn có thể biết tên đối phương, laị có thể thông qua loại thủ đoạn này trực tiếp nói với đối phương!

Đây quả thật là có chút nghịch thiên!

Tuy nói giới tu hành vẫn có thạch truyền âm có thể truyền thư từ qua như thế này, nhưng thạch truyền âm lại có một vấn đề rất lớn, đó là nhất định đối phương phải bảo tồn một đạo lực tinh thần trong thạch truyền âm mới có thể!

Muốn thông qua thạch truyền âm giao tiếp với một người xa lạ căn bản là không thể nào!

Nhưng Tư Đồ Đồ này tiện tay viết vài chữ trên bản tin, không ngờ có thể đưa tới một người trước nay chưa từng gặp.

Chức năng này... thật sự rất nghịch thiên!

Kỳ Tiêu Vũ bên kia bản tin nhíu nhíu mày, không biết tại sao nàng vừa nghe thấy thanh âm của nữ tử này đã cảm thấy có chút bực bội.

Chẳng qua đối phương nói mình là bằng hữu của Sở Mặc, nàng đành kiên trì chịu đựng hỏi:

- Ngươi tên là gì?

Bằng hữu bên cạnh Sở Mặc, Kỳ Tiêu Vũ gần như biết hết tên!

Những năm gần đây Kỳ Tiêu Vũ đều vô cùng chú ý tất cả mọi chuyện bên người Sở Mặc!

Tư Đồ Đồ ngẩn ra, không thể ngờ được đối phương đang ở trong lúc nguy cơ lại còn có lòng đi hỏi tên nàng!

Tuy nhiên trực giác của nữ nhân khiến Tư Đồ Đồ dường như cũng cảm thấy có chút gì đó, vội vàng giải thích nói:

- Ta gọi là Tư Đồ Đồ, cũng có thể xem như là tùy tùng của Sở Mặc... ngươi đừng hiểu lầm, ta không có ác ý gì với ngươi.

Tư Đồ Đồ cũng không muốn lợn lành chữa thành lợn què, bởi vì chuyện này mà chọc giận Sở Mặc.

Nàng biết rõ nữ tử của Tinh Linh tộc gọi là Kỳ Tiêu Vũ này chính là cấm kỵ lớn nhất của Sở Mặc!

Không có ngoại lệ!

Sư phụ đã từng nói với nàng không ít chuyện về Kỳ Tiêu Vũ, bởi vậy Tư Đồ Đồ vẫn luôn biết, nữ tử Tinh Linh tộc này chắc hẳn sau này sẽ trở thành vợ của Sở Mặc!

Chính là chủ mẫu!

Không thể đùa giỡn bất kỳ cái gì.

Bên kia đã trầm mặc một chút, nói tiếp:

- Ta tin tưởng ngươi.

Hô!

Tư Đồ Đồ thở phào một cái, lúc này nàng mới phát hiện không ngờ mình lại có loại khẩn trương trước nay chưa từng có!

Tư Đồ Đồ nháy mắt ra hiệu cho Phục Phong, Phục Phong gật gật đầu nói với bản tin:

- Kỳ tiểu thư, ta là Phục Phong, ngài hiện tại đang ở nơi thí luyện của Phục gia.

Như vậy ngài cứ dựa theo lời nói của ta đi tới mấy nơi, nếu có người ngăn đón ngài, ngài cứ nói...Long phục thiên niên nhưng khả xung thiên.

Nói xong Phục Phong khai báo vài câu với bên kia, mãi tới khi Kỳ Tiêu Vũ tỏ vẻ mình hiểu mới nhẹ nhàng thở ra.

Sau đó Tư Đồ Đồ đống cửa trò chuyện của hai bên, liếc mắt nhìn Phục Phong, cười khổ nói:

- Chúng ta... xem như đã được tiếp nhận?

- Hình như là thế... mới vừa rồi thật là khẩn trương, ta cho dù thời điểm đối mặt với gia chủ cũng chưa từng khẩn trương như vậy.

Phục Phong cũng cười khổ trả lời.

Lông mày kẻ đen của Tư Đồ Đồ nhướng lên, bỗng nhiên hạ giọng nói:

- Vị công chúa của Tinh Linh tộc này khí tràng quá hùng mạnh!

Khí tràng của nàng... cũng không phải là loại tu vi như nàng có thể phóng xuất ra.

-----o0o-----

Chương 1149: Bị vây (1)

Chương 1149: Bị vây (1)

Phục Phong ngẩn ra, lập tức gật đầu:

- Khó trách... thời điểm ta nói chuyện với nàng cảm thấy áp lực rất lớn, ta còn tưởng rằng thân phận chủ mẫu tương lai đang tác quái, bây giờ nghĩ lại đích thật là bởi vì khí tràng của nàng quá mạnh mẽ.

Cách bản tin cũng có thể rõ ràng cảm giác được, sợ nàng có chỗ hiểu lầm.

- Vị này cũng không đơn giản!

Tư Đồ Đồ lẩm bẩm một câu, sau đó lại mở bản tin kết nối với Sở Mặc, nói hắn biết chuyện vừa rồi.

Quả nhiên thanh âm Sở Mặc bên kia bản tin vui vẻ không ít, thậm chí còn nói tạ ơn với Tư Đồ Đồ và Phục Phong.

Điều này làm cho Phục Phong và Tư Đồ Đồ thậm chí có loại cảm giác giống như kinh hãi.

Sau đó hai người cười khổ nhìn nhau, tăng nhanh tốc độ tiến về phía bên kia.

Bởi vì Phục Phong đưa ra chỗ ẩn thân cho Kỳ Tiêu Vũ, dựa vào khẩu lệnh có thể được người thủ hộ Phục gia bảo vệ, tuy rằng có thể cam đoan tạm thời an toàn.

Nhưng rất khó cam đoan không có bất ngờ gì xuất hiện.

Nói thí dụ nếu như đám người kia phát điên lên... sự tình có thể sẽ phát sinh biến hóa.

Vả lại Phục Phong cũng không có địa vị tôn sùng đến mức nói là làm ngay cả Phục gia, nếu chẳng may đột nhiên có một con cháu con vợ cả khác của Phục gia ở đó, mà cố tình lại đối đầu với hắn thì...

Chuyện tốt thì không linh nghiệm, chuyện xấu thì ứng ngay, đây chính là cuộc đời.

Lo lắng của Phục Phong thực tế chỉ chớp mắt thôi đã thành sự thật.

Tuy Kỳ Tiêu Vũ tuyệt đối không muốn nhận được sự trợ giúp của những người xa lạ, bởi vì nàng cảm thấy việc này có hơi kỳ quặc.

Đầu tiên, nàng chưa từng nghe nói đến cô gái tên là Tư Đồ Đồ kia.

Tiếp đó, thanh danh của Phục gia mà nàng nghe được... cũng không tốt lắm.

Nhưng tình huống bây giờ của nàng cực kỳ không ổn, nếu cứ tiếp tụcnhư vậy, nàng sợ bản thân sẽ không duy trì nổi nữa.

Bên kia không biết là Tư Đồ Đồ quên hay cố ý, mà vẫn không nói cho nàng biết Sở Mặc đang tìm đến chỗ nàng, càng khiến cho trong lòng Kỳ Tiêu Vũ tràn ngập nghi ngờ.

Tuy nhiên, cuối cùng nàng vẫn chọn tin lời đối phương.

Bởi vì đối phương tự lộ ra tin tức bản thân là con cháu nhà họ Phục, giọng nói lại cực kỳ thành khẩn, điểm này cũng được coi như quang minh lỗi lạc rồi.

Đương nhiên, nếu hoàn cảnh có thể cho phép được, Kỳ Tiêu Vũ nhất định sẽ không lựa chọn tin tưởng.

Bây giờ là do đã không còn cách nào khác.

Khi Kỳ Tiêu Vũ chạy tới nơi đầu tiên mà Phục Phong nói, quả nhiên có vài hơi thở hùng mạnh ập đến, đồng thời, một giọng nói lạnh như băng vang lên:

- Chốn trọng yếu của Phục gia, người ngoài mau lui lại!

Tuy bên này người nhà họ Phục đã nhận được mệnh lệnh của Phục Phong, không cho bọn họ hành động thiếu suy nghĩ, nhưng không có nghĩa rằng nơi ẩn thân của người thủ hộ cũng có thể để người khác tùy tiện xông vào.

Tuy chưa nói tới bên trong có bí mật gì, nhưng tối thiểucũng can hệ đến thể diện của Phục gia.

Bằng không sau này nếu kẻ đó để lộ ra bên ngoài: Nơi thí luyện của Phục gia cũng thường thôi, ông đây đi vào như chỗ không người...

Vậy mặt mũi nhà họ Phục biết giấu đi đâu?

Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Kỳ Tiêu Vũ trả lời một câu:

- Rồng nằm ngàn năm vẫn có thể xông lên trời!

- Hả?

Một giọng nói kinh ngạc đầy nghi hoặc truyền tới, sau đó, rồi mấybóng người bay qua.

Trong đó có một người được những người khác vây quanh, thoạt nhìn khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt tuấn lãng, diện mạo không tầm thường.

- Ngươi là người phương nào?

Cớ sao biết khẩu lệnh nhà họ Phục?

Một ông già bên cạnh người trẻ tuổi kia nhìn Kỳ Tiêu Vũ đang bay tới với vẻ căng thẳng, nhíu mày hỏi.

Còn người trẻ tuổi kia khi thấy Kỳ Tiêu Vũ thì hai mắt sáng lên, nhưng không nói năng gì.

- Là Phục Phong để ta tới, ta bị kẻ thù truy sát.

Kỳ Tiêu Vũ nói với giọng lạnh lùng, trong trẻo.

- Phục Phong?

Trên mặt người trẻ tuổi kia đột nhiên lộ ra nụ cười nghiền ngẫm.

Dường như phảng phất chút... khinh thường.

Thản nhiên nói:

- Không ngờ vị thiên... tài này nhà nhị thúc cũng động lòng phàm rồi?

Người trẻ tuổi cố ý đọc hai chữ thiên tài tách ra, giọng nói mang theo vài phần trêu chọc.

Kỳ Tiêu Vũ lạnh mặt, nhíu nhíu mày, không nói gì.

Ông già kia nhẹ giọng nói với người trẻ tuổi:

- Vừa rồi quả thực Phục Phong công tử đã truyền tin lại cho chúng ta, nói có người qua đây thì chúng ta không được hành động thiếu suy nghĩ.

- Ha ha...

Người trẻ tuổi cười có chút khinh thường:

- Phục Phong y có tư cách nhúng tay vào việc của nơi thí luyện từ bao giờ thế hả?

Kỳ Tiêu Vũ đứng đó không nhúc nhích.

Đôi mi thanh tú lại chau thật sâu.

Hiện giờ nàng có chút tin Tư Đồ Đồ và Phục Phong kia là ngườicủa Sở Mặc rồi, nhưng thoạt nhìn, địa vị của Phục Phong ở nhà họ Phục... cũng không phải là cao.

Không ngờ gã trước mắt này có thể ngang nhiên châm chọc y trước mặt mọi người.

Lúc này, đám tu sĩ của Độc Cô Sơn cũng đang không ngừng bay từ xa về phía nơi này.

Khoảng cách trăm vạn dặm với tu sĩ mà nói thì không đáng kể chút nào.

Người trẻ tuổi nhìn Kỳ Tiêu Vũ, hai đầu lông mày mang theo vài phần lỗ mãng, nhàn nhạt nói:

- Ngươi là người phụ nữ của Phục Phong?

Ánh mắt của Kỳ Tiêu Vũ phát lạnh:

- Mời ngươi tự trọng.

- Ôi!!!...

Tính khí của ngươi cũng kém cỏi quá nhỉ?

Người trẻ tuổi cười cười, nhưng giọng nói bắt đầu trở nên lạnh lẽo:

- Ngươi thì là cái thá gì?

Dám ăn nói với ta như vậy?

Cho dù là Phục Phong thấy ta cũng còn phải cung kính!

Thân là người đàn bà của y mà chút quy củ này cũng không hiểu sao?

Phục Phong không dạy ngươi à?

Trong con ngươi của Kỳ Tiêu Vũ ánh lên tia sáng lạnh lùng, nhìn người trẻ tuổi này:

- Ta không có bất cứ quan hệ nào với Phục Phong, ngươi quản lý cho tốt cái miệng của ngươi đi!

- Ha ha ha ha, thật thú vị!

Người trẻ tuổi không kìm nổi bắt đầu vỗ tay, nói với mấy người bên cạnh:

- Có phải các ngươi cũng cảm thấy rất thú vị hay không?

Người đàn bà của Phục Phong dám nói chuyện với ta như vậy?

Ha ha, thật là có kỷ luật!

Nàng bảo ta quản lý tốt cái miệng của mình, vậy... ta muốn hỏi một câu, nếu ta quản lý không tốt, ngươi làm gì được ta nào?

-----o0o-----

Chương 1150: Bị vây (2)

Chương 1150: Bị vây (2)

Người trẻ tuổi nói xong, giọng điệu trở nên lạnh như băng:

- Từ nhỏ đến lớn, còn không có ai... dám nói năng như vậy với Phục Ngọc ta!

Ngươi... là kẻ đầu tiên!

Kỳ Tiêu Vũ lập tức mất hết hứng thú tiếp chuyện với đám người này, xoay người rời đi.

- Ta cho ngươi đi rồi hả?

Phục Ngọc ở bên kia âm trầm nói:

- Ngăn nàng lại cho ta!

Lát nữa Phục Phong đến đây, ta muốn hỏi han y một chút, đến người phụ nữ của mình còn không biết dạy dỗ... thử hỏi y có thể làm được cái gì?

Lại còn là thiên tài trẻ tuổi mưu lược dã tâm nhất nhà họ Phục, ta nhổ vào!

Lúc này, ông già bên cạnh gã trẻ tuổi kia hạ giọng nói:

- Ngọc thiếu gia...

Chuyện này...

- Ha ha, ngươi không cần phải lo, chuyện này chẳng quan hệ gì đến các ngươi sất, ta sẽ không để các ngươi bị liên lụy!

Đi, cản nàng lại cho ta, có chuyện gì ta sẽ chịu trách nhiệm!

Phục Ngọc cười lạnh nói.

Mấy ông già bên này ngơ ngác nhìn nhau, đều có chút khó xử.

Trong dòng chính nhà họ Phục, tuy quả thực địa vị của Phục Phong không quá cao, nhưng đó cũng không phải là người mà họ có thể đắc tội được.

Tuy nhiên vị Phục Ngọc trước mặt này, họ lại càng không dám đắc tội!

Bọn họ đã phải mất bao công sức mới có thể giành được công việc trông coi nơi thí luyện này.

Thu nhập ở đây không phải là nhiều bình thường đâu!

Cho nên, mấy ông già này chần chờ, cuối cùng chọn hành động mà sau này họ phải hối hận cả đời, cùng nhau xông lên vây Kỳ Tiêu Vũ lại.

Đây chính là đám tu sĩ cao nhất Phục gia!

Đừng nói hiện giờ trong mình Kỳ Tiêu Vũ đang mang thương tích, cho dù nàng ở trạng thái tốt nhất, lại có Hắc Ám Thánh Khí làm chỗ dựa... căn bản cũng không phải đối thủ của đám người này!

Cùng là kỳ Phi Thăng nhưng lực chiến cũng có khác biệt.

Giống mấy tu sĩ này nhà họ Phục, dù cùng cảnh giới nhưng lực chiến lại cao hơn tu sĩ của Độc Cô Sơn không biết bao nhiêu lần!

Cho nên, gần như chỉ trong nháy mắt, mấy người này đã vây được Kỳ Tiêu Vũ lại.

Trong con ngươi của Kỳ Tiêu Vũ lóe ra ánh sáng màu đen, cách mạng che mặt, nhìn mấy người này một cách lạnh lùng:

- Các ngươi muốn làm gì?

Ông già kia trầm giọng nói:

- Cô nương, thật xin lỗi, chủ nhân ra lệnh chúng ta nhất định phải vâng theo.

Kính xin cô nương an tâm chớ vội, ở lại đây một lát.

Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng nói:

- Nếu ta không đi không được thì sao?

- Ngài không đi được.

Tu sĩ kỳ Đại Thừa đỉnh cao của nhà họ Phục khác lạnh lùng nhìn lướt qua Kỳ Tiêu Vũ, tính khí y khá nóng nảy, nói chuyện cũng hùng hùng hổ hổ:

- Thân là người đàn bà của Phục Phong công tử mà đến quy củcũng không hiểu, dám chống đối chính diện với Ngọc thiếu gia, cho dù Phục Phong công tử đến đây cũng sẽ không đứng về phía ngươi đâu.

Kỳ Tiêu Vũ lạnh lùng trả lời:

- Ta nói rồi, ta không có quan hệ gì với Phục Phong!

- Ngài nói cũng vô dụng thôi.

Ông già lúc trước nói:

- Hết thảy đợi Phục Phong công tử đến đây rồi tính tiếp.

Lúc này, một đám tu sĩ của Độc Cô Sơn cũng đã bay từ xa tới.

Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy tu sĩ nhà họ Phục, đám tu sĩ Độc Cô Sơn do ĐộcCô Ý dẫn đầu đều cảm thấy da đầu run lên.

May mà bọn họ thấy hình như yêu nữ mặc áo đen kia cũng bị vây bên trong, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Độc Cô Ý đứng ra, chắp tay nói:

- Tại hạ Độc Cô Ý, là trưởng lão của Độc Cô Sơn, ra mắt chư vị tiền bối Phục gia, bọn vãn bối không phải cố ý xông vào nơi thí luyện nhà họ Phục.

Mà thật sự là vì có nguyên nhân bất đắc dĩ, mong chư vị đại nhân có thể lượng thứ.

Nếu như không có việc của Kỳ Tiêu Vũ, thì cho dù đám tu sĩ Độc Cô Sơn kia có cung kính đến đâu, Phục Ngọc cũng chẳng thèm cho họ chút sắc mặt tốt, thậm chí còn có thể sai ngườiđá văng bọn họ ra ngay tại chỗ.

Tự tiện xông vào nơi thí luyện của Phục gia, nào có thể đi dễ dàng như vậy?

Nhưng việc gì cũng chỉ sợ có bàn cân so sánh.

So với sự lạnh lùng đông cứng của Kỳ Tiêu Vũ, hiển nhiên đám người Độc Cô Sơn kia liền có vẻ đáng yêu hơn rất nhiều.

Bởi vậy, Phục Ngọc nhìn thoáng qua Độc Cô Ý, lười biếng nói:

- Hả?

Việc gì thế?

Trong lòng Độc Cô Ý mừng rỡ, y chỉ sợ đám người Phục gia kia không nói chẳng rằng liền ra tay với họ, như vậy nhất định họ sẽ phải quay đầu bỏ trốn xa xa.

Dù sao muốn báo thù cho lão tổ tông thì cũng không thể gây nên xung đột với Phục gia, nếu không, trong Tiên Giới này, Độc Cô Sơn vĩnh viễn chẳng còn chốn nương thân!

- Độc Cô Ý ra mắt công tử.

Chuyện là như vậy...

Yêu nữ này dù cùng chúng ta không thù không oán, nhưng lại ra tay ám sát lão tổ tông của chúng ta!

Độc Cô Ý trưng ra vẻ mặt bi phẫn, không phải giả vờ, mà là thựclòng thực dạ, đến đôi mắt cũng bắt đầu ươn ướt, cả giận nói:

- Thương thay cho lão tổ của chúng ta, bị yêu nữ này đánh lén hồn bay phách tán, đến tinh khí... cũng bị yêu nữ này hút mất!

Thủ đoạn của nàng... vô cùng tà ác, quả chẳng khác nào ma đạo!

- Có chuyện như vậy?

Phục Ngọc hơi hơi kinh hãi, hiển nhiên y không ngờ cô gái này có thể ám sát được lão tổ của Độc Cô Sơn.

Vốn y còn tưởng nàng bị kẻ khác thấy sắc đẹp nảy sinh lòng gian tà mà đuổi giết, nay xem ra sự tình còn phức tạp hơn so với suy nghĩ của y nhiều.

Làm hàng xóm, đương nhiên Phục Ngọc biết lão tổ của Độc Cô Sơn là ai, cũng biết tuy người đó xuất thân từ Linh giới, nhưng thực lực toàn thân lại không hề yếu.

Tu vi đỉnh cao kỳ Phi Thăng, là đại tu sĩ mà bất cứ lúc nào cũng có thể phi thăng lên Thiên giới.

Vậy mà giờ đã chết?

- Nếu lão phu có nửa câu dối trá, đời này lão phu vĩnh viễn không thể độ kiếp thành công!

Trong cơn bi phẫn, Độc Cô Ý trực tiếp phát ra một lời thề độc.

Phục Ngọc gật gật đầu, đột nhiên y nghĩ tới một việc.

Chính Đạo môn mà trước kia Phục Phong mưu toan giành lấy, cũng là một môn phái ngập tràn hơi thở tà môn ngoại đạo.

Việc như tu sĩ có thể tu luyện cấp tốc, y vốn dĩ chẳng thèm màng tới.

Giờ xem ra, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã...

Phục Phong và cô gái áo đen này, thật sự đúng là cá mè một lứa!

Mà cô gái này đúng là chẳng biết xấu hổ, khăng khăng một mực chối cãi bản thân không có quan hệ gì với Phục Phong.

Ha, ta muốn chờ xem, Phục Phong mà đến sẽ ăn nói thế nào!

Phục Ngọc lạnh lùng cười, sau đó nói:

- Ta tin lời ngươi, tuy nhiên, người của Độc Cô Sơn các ngươi tùy tiện xông vào nơi thí luyện của Phục gia...

đã nghĩ tới hậu quả hay chưa?
 
Thí Thiên Đao Full
XLVII ( Chương 1151-1175 )


*1:13pm 17-5-19*

Chương 1151: Toan tính của Phục Ngọc

Độc Cô Ý mèo già hóa cáo, vừa nghe thấy ẩn ý trong lời nói, lập tức liền chắp tay, khom người thật thấp:

- Mong Phục công tử thứ cho chúng ta vì sốt ruột báo thù, mọi việc lão phu tất thảy gánh vác!

Sau này, lão phu nhất định chuẩn bị lễ vật trịnh trọng, thỉnh tội với công tử!

Độc Cô Ý không nói thỉnh tội với Phục gia, mà là với Phục Ngọc.

Đương nhiên Phục Ngọc rất rõ ràng ý tứ bên trong.

Độc Cô Sơn tuy chẳng thể coi như môn phái lớn, nhưng gốc gác cũng không nông!

Lễ trọng trong miệng bọn họ cũng chẳng thể là những thứ xoàng xĩnh tầm thường!

Cứ như vậy, Phục gia vừa không mất thể diện, có thể nói với bên ngoài rằng vì có nguyên nhân nên Độc Cô Sơn mới làm vậy, hơn nữa còn xin lỗi tử tế!

Mà Phục Ngọc y cũng thu được chút lợi lộc.

Đây đúng là cả nhà cùng vui mà!

Nghĩ thầm trong lòng, Phục Ngọc kiêu ngạo gật đầu, nói:

- Nhìn ra được, các ngươi xác thực là rất căm hận người phụ nữ này.

Theo lý thuyết, hẳn ta nên giao nàng cho các ngươi, mặc các ngươi xử trí...

Độc Cô Ý nghe xong đoạn đầu cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhưng tiếp theo y liền cảm thấy không đúng, bình thường mà nói vậy, phía sau nhấtđịnh còn có từ "nhưng".

Quả nhiên, Phục Ngọc nhìn y nói:

- Nhưng cô gái này có quan hệ với một công tử trong nhà họ Phục ta.

Cho nên, ta cũng không thể cứ vậy mà đem nàng giao cho các ngươi được, ta nghĩ, đợi vị kia đến đây, các ngươi có thể tự mình trò chuyện một phen với y.

Còn nữa, chuyện các ngươi tự tiện xông vào nơi thí luyện của Phục gia, Phục Ngọc ta... sẽ giúp các người che giấu!

- Vậy rất cảm ơn Phục Ngọc công tử!

Cũng xin Ngọc thiếu gia yên tâm, người của Độc Cô Sơn rất biết điều, sau này nhất định sẽ dâng lên lễ hậu!

Độc Cô Ý điên cuồng mắng trong lòng, tên khốn kiếp này, đã không giao người cho chúng ta thì thôi, lại còn đòi lễ lộc.

Nhưng y vẫn không còn cách nào khác.

Phục Ngọc đương nhiên có chú ý đến thay đổi trong lời nói của Độc Cô Ý, lễ trọng đã biến thành lễ hậu rồi.

Nhưng y không thèm để ý, vẫn đứng đó cười dài.

Trên thực tế, trong lòng của y có một mưu kế khác càng thâm sâu hơn!

Ai nấy đều nói Phục Phong là người am hiểu mưu tính nhất trong nhà họ Phục, nhưng trên thực tế, Phục Ngọc y cũng không chịu phục vị ca ca nhà nhị thúc này.

Y cảm thấy, nếu nói đến tính kế, Phục Ngọc ycòn tinh thông hơn nhiều!

Hiện giờ y nói vậy cũng không phải vì nể mặt Phục Phong, mà là muốn có thể làm nhục y rõ ràng thêm một lần nữa!

Khiến tôn nghiêm của y trở thành rác rưởi!

Khiến cho trong nhà họ Phục, y không thể nào ngóc đầu lên được nữa!

Ngẫm đi ngẫm lại, thân là thiếu gia nhà họ Phục, bên cạnh lại có người đàn bà tà ác, tu luyện tà công như vậy, thế mà đi hút tinh khí của người khác?

Chuyện như vậy nếu để truyền ra, thanh danh của toàn bộ nhà họ Phục sẽ bị ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng!

Cho nên, Phục Phong chẳng những không thể bảo vệ được cô gái này... mà còn phải trả một cái giá thật lớn vì nàng!

Phục Ngọc chẳng những muốn ép Độc Cô Sơn phải nhả ra thật nhiều thứ tốt, mà còn muốn hung hăng cắt một miếng thịt lớn... từ trên người Phục Phong!

Kỳ Tiêu Vũ vẫn đứng an tĩnh tại đó, để Hắc Ám Thánh Kiếm và Hắc Ám Thánh Trạc tùy ý không ngừng rót tinh khí mênh mông vào cơ thể.

Nhưng vết thương mà nàng phải chịu là đạo thương, dù có nhiều tinh khí hơn nữa, cũng không thể nào chữa trị triệt để trong khoảng thời gian ngắn như vậy được.

Cho nên, nàng không hành động thiếu suy nghĩ, an tĩnh đứng đó.

Trong tay nàng, vẫn còn một chiêu bài chưa sử dụng.

Đã giành được toàn bộ truyền thừa của Hắc Ám Thánh Khí, thì cũng không thể chỉ có một chút thủ đoạn cỏn con như vậy.

Nhưng là có vài thủ đoạn nếu muốn thi triển ra thì phải trả cái giá rất lớn, không phải vạn bất đắc dĩ, Kỳ Tiêu Vũ sẽ không sử dụng.

Đúng lúc này, từ phương xa truyền đến một hơi thở linh hoạt, sắc bén, có ánh đao, hống hách vô cùng, chém thẳng về phía một tu sĩ Phục gia bên cạnh Kỳ Tiêu Vũ!

- Kẻ địch tập kích!

Có người lớn tiếng hô lên.

Ánh đao này thực sự quá đột ngột, cũng quá mạnh!

Giống như sấm rền vạn quân vậy!

Không ngờ đám tu sĩ kỳ Đại Thừa, kỳ Phi Thăng này hoàn toàn không nhận thấy được sự hiện hữu của nó!

Đợi cho đến khi phát hiện, thì cũng đã muộn rồi!

Tu sĩ Phục gia này sợ tới mức thần trí cũng phải run rẩy, cảm thấy bản thân chết chắc rồi!

Bởi vì sát ý trong ánh đao này, thực sự quá mãnh liệt!

Vù!

Ánh đao trực tiếp xé rách không trung, nháy mắt dừng lại... cách đỉnh đầu vị tu sĩ Phục gia này ba tấc.

Tu sĩ Phục gia vừa tìm được đường sống trong chỗ chết này hai chânbủn rủn, không thể đứng nổi trong không trung nữa, rơi thẳng xuống.

Một tu sĩ Phục gia khác vội vàng ôm lấy y, nhưng trên người... cũng tuôn đầy mồ hôi lạnh!

Trong nháy mắt ấy, mấy người còn lại bên đó, cũng có cảm giác sợ hãi lan tràn tương tự.

Đều tưởng tượng, nếu nhát đao đó... hướng về phía mình, bản thân có thể né tránh hay không?

Kỳ Tiêu Vũ vẫn đứng nơi đó, trong đôi mắt sáng như sao trời ẩn dưới lớp khăn che mặt đột nhiên phát ra ánh hào quang vô cùng rực rỡ.

Rồi bỗng có bóng người cứ xông tới thần tốc như vậy, một tay ôm Kỳ Tiêu Vũ vào trong lòng, sau đó... xoay người rời đi! ——

- Đứng lại cho ta!

Phùng Ngọc giận tím mặt, lớn tiếng quát.

Đồng thời, người phía Độc Cô Sơn bên này cũng hô lên bốn tiếng đó.

Mắt thấy đã bắt được kẻ thù tới tay, sao có thể để người khác tùy ý mang nàng đi được?

Còn lại mấy người trấn giữ nhà họ Phục cũng đều nổi giận...

Quả thực không coi họ ra gì cả!

Mặc dù không giết người, nhưng nhát đao raoai kia vừa khiến họ sợ hãi tột độ, lại vừa làm họ cảm thấy nhục nhã vô cùng!

Thân hình của Sở Mặc, không dừng lại lấy một chút, chân đạp theo Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, gần như chỉ nháy mắt đã xuất hiện tại nơi cách đó hơn ngàn dặm.

Đồng thời, giọng nói lạnh như băng của hắn truyền đến:

- Độc Cô Sơn, Phục gia, món nợ này ta tạm thời ghi lại.

Dám chặn giết người phụ nữ của Sở Mặc ta, sau này sẽ tính sổ với các ngươi!

Sắc mặt vốn đã nhăn nhúm và xanh mét của Phục Ngọc, khi nghethấy hai chữ Sở Mặc, đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó dường như nhớ ra điều gì, phẫn nộ quát lên:

- Bắt con dế nhép đến từ nhân giới đó lại cho ta!

Phải bắt sống!

Hóa ra ngươi chính là Sở Mặc!

Nếu đã tới thì đừng hòng chạy thoát!

Giờ phút này người của phía Độc Cô Sơn cũng tỉnh táo trở lại, rốt cuộc hiểu được vì sao yêu nữ kia không ngừng ra tay giết người của Độc Cô Sơn, hóa ra nàng là người phụ nữ của tên ma đầu Sở Mặc này!

-----o0o-----

Chương 1152: Trốn

Chương 1152: Trốn

- Bắt Sở Mặc lại!

Giết hắn!

Độc Cô Ý rống lên giận dữ.

- Không được giết, phải bắt sống cho ta!

Phùng Ngọc rít gào.

Độc Cô Ý hơi ngẩn ra.

Phục Ngọc ở phía bên kia nói:

- Con đàn bà kia...mặc cho các ngươi giết, nhưng Sở Mặc... thì phải bắt sống!

Những người ở đây không ai hiểu rõ giá trị của Sở Mặc, hơn thiên tài có huyết mạch tiến được vào Huyễn Thần Giới như Phục Ngọc... y như thể đã nhìn thấy một núi của cải đang hiện ra trước mắt vậy!

Bất kể thế nào, nhất định phải bắt sống kẻ này, không được để cho thoát!

Độc Cô Ý do dự một chút, sau đó gật gật đầu, hạ giọng nói:

- Ngọc thiếu gia, vậy chúng ta cũng nên cùng sát cánh mà chiến đấu chứ?

Trong lòng Phục Ngọc mắng một câu cáo già, nói:

- Chuyện lúc trước, bỏ qua!

Chỉ cần bắt được tên Sở Mặc này, về sau Độc Cô Sơn các ngươi... do Phục Ngọc ta che chở!

Độc Cô Ý chính là đang đợi những lời này, đương nhiên y cũng rõràng giá trị của Sở Mặc.

Nhưng có Phục gia ở đây, thì đâu đến lượt Độc Cô Sơn bọn y?

Cho nên không bằng nhân cơ hội này bợ đỡ Phục gia.

Với Độc Cô Sơn mà nói...

đây chính là một tấm dựa vô cùng vững chắc!

Sở Mặc phải ôm một người mà tốc độ chẳng hề bị ảnh hưởng, toàn thân lưu loát như mây bay nước chảy, mỗi bước chân đi xa ngàn dặm!

Trong lòng hắn thì lại không được bình tình như thế, ôm Kỳ Tiêu Vũ như đang ôm báu vật quý giá nhất trên đời này.

Kỳ Tiêu Vũ được ôm cũng yên lặng vô cùng, tựa vào lồng ngực Sở Mặc, như đang ngủ say.

- Về sau không cho ngươi đi làm những việc nguy hiểm như vậy nữa, hiểu chưa?

Sở Mặc nhẹ giọng dạy bảo.

- Nhưng Hắc Ám Thánh Khí cần được cung cấp số lượng lớn tinh khí để nuôi dưỡng.

Một giọng nói yếu ớt từ vòng tay Sở Mặc truyền ra.

- Còn dám làm phản sao?

Không phải chỉ là một món đồ thôi ư?

Không dùng được thì phá hủy!

Sở Mặc lạnh lùng nói.

- Không được...

Giọng nói của Kỳ Tiêu Vũ mềm mại tận xương, bên trong còn mang theo đôi chút làm nũng.

- Hừ.

Sở Mặc hừ một tiếng, không muốn thảo luận vấn đề đó ngay bây giờ.

Việc quan trọng nhất hiện tại chính là chạy ra khỏi chỗ này.

Nếu không có Kỳ Tiêu Vũ, hắn có lẽ còn có thể giằng co với lũ người kia một phen, dù sao cũng phải kiếm chút lời mới rời đi được.

Nhưng giờ hắn cũng không dám, sợ Kỳ Tiêu Vũ sẽ phải chịu dù chỉ là chút xíu tổn thương.

- Tư Đồ Đồ là ai?

Bỗng nhiên Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nhàng hỏi một câu.

- Là một người lúc trước quen trong Huyễn Thần Giới, sau đó lại bị một người phụ nữ thần bí trong Huyễn Thần Giới mang đi, người phụ nữ đó... hình như giống với Giới Linh của Huyễn Thần Giới, nắm rõ rất nhiều chuyện của ta.

Ngươi cũng biết rồi đấy, thân thế của ta và Huyễn Thần Giới có mối quan hệ rất sâu.

Theo như Tư Đồ Đồ nói, thì nàng được người phụ nữ kia bồi dưỡng, để sau này làm nha hoàn cho ta.

Sở Mặc thao thao bất tuyệt một tràng để giải thích.

Khúc khích.

Cô gái trong ngực hắn phát ra tiếng cười khẽ, giọng cười ấy nghe có chút quyến rũ, rất không giống với Kỳ Tiêu Vũ trước kia.

Nhưng Sở Mặc lại chẳng thấy phản cảm chút nào, chẳng qua chỉ thấy hơi hơi xấu hổ.

- Cười cái gì?

Hắn hỏi.

- Cười ngươi đấy.

Hai tay Kỳ Tiêu Vũ ôm chặt lấy cổ Sở Mặc, nhẹ giọng nỉ non:

- Sợ ta suy nghĩ lan man, người liền dùng một tràng lời nói như vậy để giải thích với ta.

Ta rất vui, nhưng ngươi cũng không cần nhưvậy.

Thực ra...

- Không thật ra gì cả.

Sở Mặc biết rõ nàng định nói cái gì, lại càng ôm nàng chặt thêm một chút.

- Ừ, đều tùy ngươi cả.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nhàng lên tiếng, rồi không nói gì nữa.

Lúc này, đám người phía sau vẫn đang điên cuồng đuổi theo.

- Đứng lại!

- Tiểu súc sinh mau đứng lại!

- Đừng có chạy!

- Thông báo với ai trấn thủ phía trước, ngăn hai người này lại!

Phục Ngọc thi triển thân pháp, dốc hết thực lực của kỳ Phi Thăng, liều mạng đuổi theo, nhưng lại phát hiện ra bóng người phía trước càng lúc càng xa.

Lập tức giận không kiềm được, lớn tiếng hạ lệnh.

- Ngọc thiếu gia, người trấn giữ phía trước nói Phục Phong công tử...

Có người bên cạnh nói với vẻ chần chừ.

- Kệ mẹ Phục Phong công tử!

Phục gia này không nghe lời y nói!

Phục Ngọc trực tiếp ngắt lời đối phương, giận dữ hét:

- Dùng danh nghĩa con trai trưởng nhà họ Phục ta hạ lệnh!

Chính là loại lệnh cả đời chỉ được dùng một lần!

Bằng mọi giá phải ngăn Sở Mặc lại cho ta!

Sau đó, người bên cạnh lại nhận được tin báo về từ đá truyền âm, nói đầy kinh hãi:

- Ngọc thiếu gia, Phục Phong công tử... y, y cũng dùng lệnh của con trưởng nhà họ Phục, kiên quyết không để bất cứ người trấn thủ nào ngăn Sở Mặc lại!

- Mẹ nó!

Tròng mắt Phục Ngọc đỏ au, đầu óc như giận muốn phát điên, rít gào nói:

- Tên khốn kiếp Phục Phong ngươi!

Ta sẽ không để ngươi được yên đâu!

Liên hệ với người của ta trong gia tộc, triển khai đuổi giết Sở Mặc...Lập tức, lập tức!

Mau!

Mau!

Mau!

Tuy Sở Mặc cách rất xa họ về phía trước, nhưng cũng nghe hết đại khái những gì mà họ nói, liền lẩm bẩm:

- Gã Phục Phong này... xem ra thực sự muốn đi theo ta rồi.

Lệnh của con trai trưởng rốt cuộc là thứ gì, Sở Mặc cũng không rõràng cho lắm, nhưng có thể cảm giác được nó rất quan trọng.

Nhất là cả đời chỉ được dùng lệnh này một lần.

Phục Ngọc cố hết sức muốn bắt hắn, mà Phục Phong... lại một lòng phải bảo vệ hắn.

Phục gia...

Trong con ngươi của Sở Mặc thoáng hiện lên vẻ hung ác, như điềm báo của một con thú bị vây sắp nổi giận.

Lúc này, bảng tin ở trên người Sở Mặc bỗng phát ra âm thanh.

Sở Mặc nhận lấy.

Bên trong truyền ra giọng nói lo lắng của Tư Đồ Đồ:

- Sở Mặc, xin lỗi, thật sự rất xin lỗi.

Đều tại chúng ta, không ngờ tên khốn kiếp Phục Ngọc kia lại có mặt ở đó, ngươi yên tâm, hiện tại lập tức chạy theo hướng chính Nam, chúng ta tiếp ứng ngươi tại đó.

Phục Phong cũng đã bắt đầu điều động toàn bộ lực lượng thân tín của mình, ngươi cứ việc đi, những chuyện còn lại, giao cho chúng ta lo!

Sở Mặc im lặng một lúc, hạ giọng nói:

- Tư Đồ Đồ, cảm ơn ngươi!

- Cảm ơn cái gì, ta chính là tiểu nha hoàn của ngươi... nếu hôm nay ngươi cùng chủ mẫu mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ta cũngkhông cần sống tiếp nữa.

Tư Đồ Đồ nói vô cùng kiên định:

- Ta cũng đã bắt đầu điều động người ngựa nhà Tư Mã, nhưng người mà ta có thể tin tưởng cũng không nhiều.

Nhớ kỹ, nếu có ai ngăn đón ngươi, cứ thẳng tay với họ!

Mặc kệ đó là người nhà họ Tư Mã hay họ Phục!

Bởi vì người của chúng ta, sẽ không ngăn ngươi lại!

Sở Mặc gật gật đầu, trầm giọng nói:

- Tư Đồ Đồ, ta sẽ nhớ kỹ ân tình này của ngươi, cái gì mà nha hoàn với không nha hoàn, không cần phải như vậy.

-----o0o-----

Chương 1153: Phục gia

Chương 1153: Phục gia

Sau đó, Sở Mặc đóng bảng tin lại, huyết mạch màu tử kim trong thân thể bắt đầu cuồn cuộn sôi trào.

Ầm một cái, nổ tung trong cơ thể hắn.

Trong nháy mắt, tốc độ của hắn tăng lên gấp đôi!

Đồng thời vận hành bí quyết của một hàng chữ bên trong Cửu Tự Chân Ngôn: Thiên Nhân Hợp Nhất!

Tốc độ của Sở Mặc...

Lại tiếp tục tăng lên gấp đôi!

Nháy mắt hóa thành một tàn ảnh, hoàn toàn biến mất giữa hư không. ——

Đám người Phục Ngọc và Độc Cô Ý phía sau trơ mắt nhìn bóng người ở phía trước kia bùng nổ tốc độ không gì sánh kịp chỉ trong nháy mắt, vèo cái biến mất trong hư không.

Tất cả bọn họ đều khiếp sợ tới mức da đầu cũng phát run lên, nhìn khoảng trống không một bóng người trước mặt, sau đó ngơ ngác nhìn nhau.

- Hắn không chạy được!

Phục Ngọc nghiến chặt răng, lấy từ trong người một món pháp khí, trực tiếp quăng ra:

- Đi!

Pháp khí đó cũng nháy mắt biến mất, Phục Ngọc thoáng nhìn qua Độc Cô Ý:

- Đi!

Trong lòng Độc Cô Ý cũng rõ ràng, nếu lần này không thể hoàn toàn trấn áp được Sở Mặc, thì tương lai... thậm chí y còn không dám tưởng tương tương lai sẽ là một viễn cảnh như thế nào.

Có lẽ Phục gia sẽ không gặp phải trở ngại gì lớn, nhưng Độc Cô Sơn... tuyệt đối không thể trụ được trước sự trả thù của thiên tài như Sở Mặc!

- Đi!

Độc Cô Ý thoáng nhìn qua mấy cao thủ của Độc Cô Sơn bên cạnh, quyết định, lần này bất kể ra sao cũng phải bắt lấy Sở Mặc.

Phục Ngọc không thể sử dụng thành công lệnh con trưởng của Phục gia, bởi vì Phục Phong đã dùng trước rồi, hơn nữa còn hạ mệnh lệnh trái ngược với y, điều này khiến trong lòng Phục Ngọc hận Phục Phong tới thấu xương.

Sở Mặc mang theo Kỳ Tiêu Vũ, suốt dọc theo con đường này, người trấn giữ của Phục gia đều làm như không thấy được Sở Mặc.

Đây là uy lực của lệnh con trưởng!

Lệnh con trưởng của nhà họ Phục tổng cộng có ba chiếc.

Chiếc thứ nhất có thể sử dụng năm lần, mỗi lần có thể lãnh lượng tài nguyên tương đương hạn mức cung cấp của gia tộc trong mười năm.

Lệnh thứ hai, có thể dùng ba lượt, mỗi lượt có thể kêu gọi mười đến mười lăm tu sĩ Đại Thừa ra trợ giúp.

Đây đều là phúc lợi của con trưởng các dòng trong nhà họ Phục.

Là tượng trưng cho thân phận và địa vị của họ, đủ để họ có thể nhận được trợ giúp của gia tộc trong thời khắc mấu chốt.

Nhưng lệnh quan trọng nhất chính là chiếc thứ ba!

Lệnh con trưởng thứ ba chỉ được sử dụng một lần trong đời!

Khi vận dụng lệnh con trưởng này, uy lực của nó sẽ tương đương với lệnh của gia chủ!

Thậm chí ngay cả gia chủ cũng không thể gạt bỏ!

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết cũng chính là không được gây tổn hại đến lợi ích của gia tộc.

Yêu cầu tất cả người trấn thủ nơi thí luyện, không được ngăn cản, làm như không thấy một người không thù oán với nhà họ Phục, thì chắc chắn là chẳng gây tổn hại gì đến lợi ích của gia tộc rồi.

Cho nên, những người này đều không có lý do gì mà từ chối phục tùng mệnh lệnh này cả.

Chẳng qua chỉ cảm thấy Phục Phong hơi lãng phí, lệnh con trưởng quan trọng đến thế mà lại đi dùng một cách qua loa đại khái như vậy.

Nhưng Phục phong còn không chỉ làm như vậy, sau khi y vận dụng lệnh này, ngay sau đó...lại dùng lệnh thứ hai, loại mà cả đời chỉ dùng được ba lần.

Phục Phong... dùng một hơi hết sạch!

Điều động năm mươi tu sĩ Đại Thừa trở lên trong gia tộc tới nơi này.

Y phải cam đoan bảo vệ được Sở Mặc!

Đáng tiếc lần này y đã bị từ chối.

Bởi vì Phục Ngọc ở bên kia đã thông báo tình huống cho nhà họ Phục, và vận dụng lệnh thứ hai, triệu tập lượng lớn cao thủ lao tới đây hòng bắt Sở Mặc!

Phục Ngọc nói rất rõ ràng, người mà y muốn bắt, chính là Sở Mặc!

Tin tức này đã gây ra một cơn chấn động lớn trong nhà họ Phục.

Hai đứa con trưởng của gia tộc làm ra hai lựa chọn hoàn toàn trái ngược nhau.

Một muốn bắt, một phải bảo vệ.

Lúc này nội bộ Phục gia đã rối như một mớ tơ vò.

- Sở Mặc là một sao chổi chân chính, ngay cả các gia tộc lớn trên Thiên giới cũng không làm gì được hắn.

Mặc dù trong Tiên Giới nhà họ Phục chúng ta cũng đã coi như là một gia tộc lớn rồi.

Nhưng ta cảm thấy... không nên tùy tiện đi trêu chọc tên Sở Mặc kia.

Người đưa ra ý kiến này là Nhị gia của nhà họ Phục, cũng chính là cha của Phục Phong.

Đương nhiên y phải đứng cùng một chiến tuyến với con trai của mình rồi.

Chỉ là, y vừa mới nói ra khỏi miệng, bên cạnh đã có một người trung niên cười lạnh bác bỏ:

- Đừng nói Sở Mặc như thể hắn mạnh ngang với các đại tộc trên Thiên giới vậy, sở dĩ mấy đại tộc trên Thiên giới không làm gì được hắn, là bởi vì hắn không ở trong Thiên giới mà thôi!

Nếu Sở Mặc ở Thiên giới, chỉ sợ hắn đã bị trấn áp vô số lần rồi!

Trên người hắn ẩn chứa rất nhiều bí mật lớn, mà bất kể là bí mật nào, cũng đủ để nhà họ Phục nâng cao vô số lần!

Cha của Phục Phong lắc đầu:

- Ngươi chỉ thấy ích lợi trước mắt, nhưng có thấy được nguy cơ không?

Giới Linh Huyễn Thần Giới đứng ra bảo vệ hắn, Hổ tộc của Thiên giới cũng bảo vệ hắn, Linh Đan Đường của Thiên giới...

đều bảo vệ hắn!

Các ngươi chớ quên, Đan Tông của Tiên Giới... chính là một chi nhánh của Linh Đan Đường!

Những lời này của cha Phục Phong khiến trong phòng lập tức trở nên trầm mặc.

Đan Tông...

Đây là một cái tên khiến Phục gia vô cùng khó chịu.

Cũng là cái tên mà con cháu Phục gia không muốn đề cập tới nhất.

Năm đó, vì tiểu công chúa nhà họ Phục trộm Thất Chuyển Tiên Đan của Đan Tông, mà mấy tên trưởng lão Phục gia, buộc phải tự tay giết chết con cháu của mình, để xoa dịu cơn giận của Đan Tông.

Trên thực tế, Đan Tông cũng không ép nhà họ Phục phải làm gì.

Sau khi biết được tình huống, bọn họ chỉ yêu cầu Phục gia trả lại một phần dược liệu để luyện chế Thất Chuyển Tiên Đan, là mọi việc coi như xong.

Nhưng vì lợi ích, mấy trưởng lão nhà họ Phục lại đi giết chết người nhà, phía bên Đan Tông thấy vậy, không nói thêm gì nữa, cũng chẳng nhắc lại chuyện dược liệu, quay đầu bỏ đi.

Nhưng thanh danh của Phục gia lại bị tổn hao nghiêm trọng, sau đócòn bị Ma Quân thiếu chút nữa là xới tung cả tộc lên!

Nhiều năm như vậy trôi qua, dù chuyện này đã có phần phai nhạt, nhưng mấy tên trưởng lão năm ấy đưa ra quyết định kia cũng có mặt tại đây.

Cho nên, sau khi cha của Phục Phong nói ra hai chữ Đan Tông, sắc mặt của mấy gã trưởng lão đó trở nên cực kỳ khó coi.

- Phục Cửu Linh, ngươi nói hươu nói vượn cái gì thế?

Sở Mặc kia chẳng qua chỉ có quan hệ hợp tác với Linh Đan Đường, giờ chủ động trêu chọc tới Phục gia chúng ta, chúng ta ra tay với hắn thì ai nói gì được?

-----o0o-----

Chương 1154: Nhà họ Tư

Chương 1154: Nhà họ Tư

Một gã trưởng lão tham dự sự kiện năm đó dùng gương mặt bìnhtĩnh, lạnh lùng nhìn cha của Phục Phong.

Phục Cửu Linh, cha của Phục Phong cười khổ, ngậm miệng lại, rồi sau đó nói:

- Ý kiến của ta là phản đối.

Các ngươi có thể cưỡng chế thông qua, nhưng ta vẫn giữ nguyên quan điểm của mình.

Cuối cùng, ánh mắt của mọi người đều tập trung đến gia chủ của Phục gia.

Đầu tiên, Phục Cửu Tiêu, gia chủ Phục gia nhìn về một tên trưởng lão trong số đó, sau đó ho nhẹ một tiếng, hỏi:

- Lần này... chúng ta có bao nhiêu cơ hội bắt được Sở Mặc?

Gã trưởng lão kia nói:

- Bên Phục Ngọc đã dùng lệnh con trai trưởng và được hội trưởng lão phê chuẩn, đang phái ba mươi tu sĩ Đại Thừa và hai mươi tu sĩ Phi Thăng bày ra thiên la địa võng.

Tin chắc lần này Sở Mặc có chạy đằng trời!

- Nghe nói còn có mấy người của Độc Cô Sơn?

Phục Cửu Tiêu hỏi.

Trưởng lão kia gật gật đầu:

- Đúng vậy, giữa Độc Cô Sơn và người đàn bà của Sở Mặc có thù sâu oán nặng.

Tuy nhiên, Phục Ngọc nói, bọn họ chỉ cần giết cô gái kia, báo thù cho lão tổ Độc Cô Sơn.

- Vậy thì tốt rồi, phái ra thêm hai mươi tu sĩ kỳ Phi Thăng nữa!

Bất kể thế nào cũng phải bắt lấy Sở Mặc!

Phục Cửu Tiêu trầm ngâm nói:

- Nhưng nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng giết hắn.

Thực ra Cửu Linh nói cũng có lý, thân phận và gốc gác của Sở Mặc phức tạp lại thần bí.

Nhưng nếu chúng ta không giết hắn thì người khác cũng không nói được gì.

Còn chưa lấy được đầy đủ ưu đãi từ trên thân hắn, chúng ta quyết không thả người.

- Gia chủ cao kiến!

- Gia chủ anh minh!

Cả bầy người nhao nhao nói.

Phục Cửu Linh ở bên cạnh khẽ than một tiếng, xoay người rời đi có chút cô đơn.

Nhà họ Tư trên Tiên Giới.

Lại nói, thực ra Tư gia cũng không phải gia tộc lớn chân chính.

Bởi vì con cháu nhà họ cũng không đông.

Đến thế hệ này, toàn bộ con cháu dòng chính nhà họ Tư cũng chỉ có hai mươi mấy người.

Tuy nhiên, chi thứ và gia tộc phụ thuộc vào Tư gia thì lại nhiều vô số kể, điều đó cũng tạo nên một vấn đề.

Đó chính là... nô mạnh chủ yếu.

Hiện giờ có tới bảy phần tài nguyên của Tư gia là bị các chi thứ và gia tộc phụ thuộc này nắm trong tay.

Con cái dòng chính thực sự, chỉnắm giữ khoảng trên dưới ba phần.

Tuy nhiên, cũng bởi vì nhân khẩu dòng chính thưa, vì thế nên con cháu của dòng này vô cùng đoàn kết!

Hơn nữa, những thứ mà dòng chính nắm giữ trong tay là tâm pháp và công pháp tu luyện, cùng với các phương pháp luyện khí, luyện dược cao cấp của Tư gia, những thứ này... mới là gốc rễ và trung tâm giá trị chân chính.

Tuy rằng các chi thứ và gia tộc phụ thuộc kia vẫn rất muốn chiếm lấy những thứ này làm của riêng.

Nhưng mỗi đời gia chủ của nhà họ Tư đều cực kỳ thông minh, thực lực cũng không kém.

Chặt chẽ khống chế mấy thứ này trong tay.

Cho nên, dù đến thế hệ này nhà họ Tư vẫn chẳng có bao nhiêu người như trước, nhưng địa vị... cũng là không gì phá nổi!

Gia chủ nhà họ Tư tên là Tư Phượng Mang, y cũng chính là cha của Tư Đồ Đồ.

Trên Tư Đồ Đồ có ba người anh trai, ở Tư gia, nàng quả thực là một công chúa chân chính, rất được yêu chiều.

Đến thế hệ này, Tư gia cũng xem như phồn thịnh rồi, ba anh trai của nàng đều phải gánh vác trọng trách sinh con đẻ cái, do đó thê thiếp thành đàn.

Điều này khiến cho ba anh trai của Tư Đồ Đồ gần như không thể nào tham dự vào việc quản lý gia tộc được.

Nhiệm vụ lớn nhất của họ, chính là sinh thêm được càng nhiều con cháu cho Tư gia!

Hiện giờ xem ra, hiệu quả cũng không tệ lắm.

Nay dòng chính Tư gia, tính cả trẻ con đã có hơn trăm người rồi.

Hôm nay hẳn là một ngày vô cùng hiếm có của Tư gia... ngày mà con cái dòng chính tụ tập vô cùng đông đủ.

Từ trưởng lão già tới râu tóc bạc phơ, đến bé con ba tuổi, đều có mặt ngồi ở từ đường dòng họ của Tư gia.

Tư Phượng Mang ngồi trên vị trí gia chủ.

Bên cạnh y bày năm chiếc ghế, mỗi ghế dựa đều có một trưởng lão của Tư gia đang ngồi.

- Hôm nay triệu tập tất cả mọi người lại đây là vì có một việc.

Tư Phượng Mang trầm giọng nói:

- Một việc mà ta không biết nên phân là tốt hay xấu, nếu tốt, có khả năng sẽ giúp địa vị của Tư gia từ nay bay tới tận mây xanh!

Chớ nói đến Tiên Giới, sau này dù muốn nổi danh trên Thiên giới cũng không phải không thể.

Chuyện nô bộc át giọng chủ như hiện tại, thì càng không là vấn đề nữa.

Mọi người không ai nói chen vào, tất cả đều lẳng lặng nhìn TưPhượng Mang.

Tư Phượng Mang nói tiếp:

- Nhưng nếu không phát triển theo hướng tốt, thì... có khả năng từ nay về sau Tư gia chúng ta, sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Trên mặt những người không biết chuyện đều lộ ra vẻ rung động.

Con lớn nhất của Tư Phượng Mang là Tư Lãnh Nguyệt nhíu mày nói:

- Phụ thân, ta không rõ, hiện tại chuyện này có quan hệ gì với nhà họ Tư chúng ta hay sao?

Tư Phượng Mang lắc đầu, nói:

- Trước mắt, còn chưa có quan hệ gì sâu, nhưng quan hệ lại cực sâu với muội muội của ngươi.

- Đồ Đồ?

Tư Lãnh Nguyệt nuôi râu cá trê, thoạt nhìn khoảng ba mươi bảy ba mươi tám tuổi.

Tướng mạo của y cũng vô cùng anh tuấn.

Đứng dậy, trầm ngâm nói:

- Có liên quan đến gã Sở Mặc kia?

Tuy rằng rất ít tham dự vào sự vụ trong gia tộc, nhưng cũng không có nghĩa họ không biết gì.

Thực ra mấy anh trai của Tư Đồ Đồ cũng khálà ưu tú.

Tư Phượng Mang gật gật đầu:

- Đúng vậy, có liên quan đến Sở Mặc kia.

Đồ Đồ truyền tin xin giúp đỡ, phái toàn bộ cao thủ trong gia tộc tham dự vào chuyện này.

Tuy nhiên Đồ Đồ cũng nói, chuyện này có mạo hiểm.

Nếu Sở Mặc sống sót, thì từ nay địa vị Tư gia chúng ta ... sẽ tăng vọt!

Nếu Sở Mặc thật sự bị bắt... hoặc xảy ra điều gì ngoài ý muốn...

Trong từ đường tổ tông Tư gia chìm vào một mảnh yên tĩnh, những trưởng lão kia đều nhíu mày trầm tư.

Một ít vãn bối trẻ tuổi thì vẻ mặt tò mò, bọn họ không có tư cách lên tiếng, cũng không hiểu việc này cóquan hệ gì đến bản thân mình.

Về phần đám trẻ con thì lại càng chẳng hiểu mô tê gì, nếu không phải sợ bị xử lý theo gia quy thì cũng đã sớm không ngồi nghe nổi nữa rồi.

Thật lâu sau, một ông già lụ khụ bên tay trái của Tư Phượng Mang, là đại trưởng lão của Tư gia, tam thúc của Tư Phượng Mang, tu sĩ kỳ Phi Thăng đỉnh cao.

Bởi vì không muốn phi thăng lên Thiên giới, tuổi thọ còn lại cũng không nhiều, nên liền ở lại Tiên Giới này, trở thành một trong những con bài tẩy của Tư gia.

-----o0o-----

Chương 1155: Nhà họ Tư

Chương 1155: Nhà họ Tư

Ánh mắt đại trưởng lão nãy giờ vẫn nửa khép nửa mở, nay đột nhiên mở ra, nhìn thoáng qua mọi người, sau đó nghiêng đầu nói với Tư Phượng Mang:

- Thực ra, đây chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Nha đầu nói thế nào?

Nha đầu chính là Tư Đồ Đồ, đây là cách gọi thân mật của bề trên đối với nàng.

- Nha đầu nói, sư phụ nàng để nàng làm nha hoàn cho Sở Mặc.

Tư Phượng Mang cười khổ, có chút bất đắc dĩ:

- Mà bản thân nha đầu cũng vui vẻ chấp nhận.

- Tầm mắt của đám người chúng ta đều không đủ rộng.

Trên thực tế, ở Tiên Giới cũng coi như nhân vật có số có má.

Nhưng một khi tới Thiên giới, thì chẳng được coi là cái thá gì!

Đại trưởng lão dùng giọng điệu thong thả, thản nhiên nói:

- Nếu Sở Mặc thật sự có thể trưởng thành đến độ cao mà sư phụ của nha đầu kia nói, thì ta cảm thấy, đáng để chúng ta cược toàn bộ vào hắn.

- Ta cũng nghĩ vậy.

Nhị trưởng lão bên cạnh đại trưởng lão cũng gật gật đầu, nói:

- Mấy ông già chúng ta đã nằm yên nhiều năm rồi, thọ nguyên cũng chẳng còn thừa là bao, lại không muốn tự mua cái tội cái nợ vàothân đi độ kiếp, còn không bằng cống hiến chút đỉnh cho gia tộc.

Tư gia chúng ta ngày sau... nếu thực có thể đứng vững trên Thiên giới, ha ha, thì chớ quên đem bài vị của mấy khúc xương già chúng ta lên theo, để chúng ta cũng được hưởng thụ chút hương khói trên Thiên giới kia.

Phen nói chuyện đó của đại trưởng lão và nhị trưởng lão coi như đã đưa ra quyết định rồi!

Chẳng những Tư gia muốn tham dự vào chuyện này, mà còn phải liều chết bảo vệ Sở Mặc!

Hốc mắt Tư Phượng mang có chút ửng đỏ, hít sâu một hơi, đứngdậy, khom người thi lễ về phía đại trưởng lão và nhị trưởng lão:

- Cho dù tới đâu, các ngài đều là tổ tiên của Tư gia!

- Đi thôi, đám già chúng ta cũng nên để một số người biết, chúng ta không phải dễ trêu rồi.

Đại trưởng lão nói xong liền đứng dậy.

Nhị trưởng lão nói:

- Hỏi nha đầu, bảo nàng chỉ phương hướng cho chúng ta!

Tư Lãnh Nguyệt lúc này mới yếu ớt nói:

- Cha, ta cũng muốn đi, ta lo lắng tiểu muội.

Anh hai Tư Lãnh Tinh cũng nói:

- Đúng vậy, cha, chúng ta cũng muốn đi...

- Các ngươi ngoan ngoãn chờ ở nhà cho ta!

Không được đi đâu hết!

Tư Phượng Mang thoáng nhìn qua ba đứa con trai:

- Khi nào các ngươi con đàn cháu đống rồi hãy ra ngoài!

Ba huynh đệ Tư Lãnh Nguyệt, Tư Lãnh Tinh và Tư Lãnh Phong ngơ ngác nhìn nhau, đều có vẻ mặt sống không bằng chết.

Bọn họ cảm thấy bản thân thực bi kịch, dường như cả đời này chỉ cóthể sống trên người phụ nữ rồi...

Bọn họ đã từng cảm thấy cuộc sống này thật không tồi, bao nhiêu người còn muốn mà không được...

Nhưng dần dần, ba anh em mới phát hiện đây là chuyện đáng sợ tới mức nào.

Khi cuộc sống của ngươi chẳng còn lại gì ngoài phụ nữ, cho dù ngươi không phải lo cơm ăn áo mặc, hay tiền bạc có thể tiêu xài thỏa thích, nhưng loại cảm giác trống vắng, cô đơn này lại không phải người thường có thể hiểu được.

So ra, bọn họ vô cùng hâm mộ tiểu muội Tư Đồ Đồ, có thể chạy tung tăng điên cuồng khắp nơi, có thể thấy non sông Tiên Giới, quả thực quá hạnh phúc rồi!

Sau khi Tư Đồ Đồ nhận tin từ đá truyền âm, nghe xong vài câu, rốt cục trên mặt cũng lộ ra vẻ vui mừng, nhìn thần sắc Phục Phong đang có chút ảm đạm, nói:

- Trưởng lão của Tư gia đã thông qua yêu cầu gấp rút tiếp viện cho Sở Mặc rồi!

Hơn nữa, lần này sẽ không điều động chi thứ và gia tộc phụ thuộc, lần này phải cho đám người bị tiền tài che mắt kia hiểu, thế nào mới là lựa chọn chân chính!

Phục Phong gật gật đầu nói:

- Vẫn là Tư gia các ngươi tốt, thật sự rất đoàn kết.

Đáng tiếc, phía Phục gia chúng ta bên này...

Ai.

Phục Phong nói xong, thở dài đánh thượt một tiếng.

Tư Đồ Đồ vỗ vỗ vai Phục Phong:

- Thôi, Phục Phong ngươi cũng làm đủ nhiều rồi!

Thật đó, Sở Mặc cái tên này...

Tuy đôi khi khá đáng ghét, nhưng trên thực tế hắn cũng là một người rất biết điều, ai đối tốt với hắn, hắn đều biết, cho nên, hiện giờ chúng ta cũng không cần làm thêm chuyện gì nữa, chỉ cần yên lặng quan sát mọi việc biến hóa là được rồi.

Bởi vì việc nên làm, chúng ta đã làm cả rồi.

- Cha ta vừa nói cho ta biết, Phục gia phái ra số lớn cao thủ, có ba mươi tu sĩ Đại Thừa, và bốn mươi... tu sĩ Phi Thăng!

Phục Phong cười khổ, trên mặt lộ ra vẻ trào phúng:

- Bọn họ thật đúng là chơi ván cược lớn mà, đây gần như là đã điều động trọn vẹn lực lượng của Phục gia rồi còn gì!

Tư Đồ Đồ bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, nói:

- Chuyện này, ngươi có nói cho cô ngươi biết không?

- Nói cho cô ta biết làm gì?

Chuyện này thì có can hệ gì đến cô của ta?

Phục Phong nhìn Tư Đồ Đồ có chút kỳ quái.

Tư Đồ Đồ nói:

- Ngươi có thể mời dượng ngươi hỗ trợ mà, một mình y liền dám xông vào cấm địa của Phục gia, một đao bổ Luyện Thần đài, mang cô ngươi đi...

Chỉ sợ khắp Tiên Giới, cũng không có mấy người có thực lực bằng y được, nếu y chịu ra tay, ta nghĩ... sẽ chắc chắn hơn một ít.

Ánh mắt của Phục Phong lập tức sáng ngời, sau đó lại nói:

- Nhưng ta không muốn cô ta bị dính đến chuyện này nữa.

Cô đã phải chịu quá nhiều đắng cay rồi, hiện giờ khó khăn lắm mới đoàn tụ được với dượng, ta không muốn quấy rầy cuộc sống bình lặng của nàng.

Tư Đồ Đồ nghe xong, cũng thở dài một tiếng:

- Nói cũng đúng, cô của ngươi ấy... mấy năm nay đúng là đã phảichịu khổ rất nhiều, quả thực chính là cửu tử nhất sinh, vậy thôi đi...

Đang nói, đá truyền âm của Phục Phong bỗng xuất hiện vài tia dao động, Phục Phong lấy đá truyền âm ra, bên kia truyền tới một giọng nữ rất dịu dàng:

- Phong nhi phải không?

Cô đây.

- Hả?

Lúc này Phục Phong bỗng ngẩn ra, tự nhủ trong lòng sao có thể trùng hợp đến vậy?

Tư Đồ Đồ ở một bên cũng sửng sốt, miệng mấp máy, thầm nghĩchuyện này sao mà trùng hợp đến thế.

- Sao vậy?

Ngươi gặp phải nguy hiểm ư Phong nhi?

Giọng nói bên kia lập tức trở nên lo lắng.

- À, không, không nguy hiểm.

Cô, ta không sao.

Phục Phong vội vàng nói.

Lúc này bên kia mới bình tĩnh trở lại, sau đó hỏi:

- Trong nhà đã xảy ra chuyện gì rồi phải không?

- Làm sao mà ngài biết?

Đầu tiên Phục Phong hỏi một câu, sau đó kể tuốt tuồn tuột khái quát toàn bộ mọi việc.

Lúc ấy, phía bên kia đá truyền âm truyền tới một tiếng hừ lạnh như băng!

Cho dù khoảng cách rất xa, lại ngăn bởi đá truyền âm, nhưng vẫn khiến Phục Phong và Tư Đồ Đồ toát một phen mồ hôi lạnh như cũ.

Hai người ngơ ngác nhìn nhau, đều đoán được tiếng hừ đó là do ai phát ra,

-----o0o-----

Chương 1156: Bọn họ là thầy trò?

Chương 1156: Bọn họ là thầy trò?

- Ngươi nói là, Sở Mặc...

đang bị người của Phục gia đuổi giết?

Người đồng thời đuổi giết hắn... còn có cái Độc Cô Sơn gì đó?

Giọng nói của cô gái bên trong đá truyền âm ngập tràn kinh ngạc:

- Độc Cô Sơn đuổi giết hắn thì còn có thể hiểu được, còn Phục gia lại là vì sao?

Phục Phong vẫn không nói gì, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh như băng của một người đàn ông vang lên phía bên kia:

- Còn có thể vì cái gì được?

Đương nhiên là vì ích lợi!

Tiểu Điệp... lần này ta sẽ không nương tay nữa.

Ai dám động đến đồ đệ của ta, ta giết kẻ ấy!

- Ai...Ở bên kia, Phục Tiểu Điệp nhẹ nhàng thở dài một hơi, sau đó ừ một tiếng:

- Ta cũng không cản ngươi.

Nói xong liền hỏi:

- Phong nhi, nói cho chúng ta phương hướng cụ thể đi, chúng ta tới đó.

Phục Phong mơ mơ màng màng nói cho cô mình phương hướng dự đoán của Sở Mặc, đóng đá truyền âm lại, mặt vẫn còn đầy vẻ ngơ ngác không hiểu.

- Tình hình sao rồi?

Tư Đồ Đồ cũng có chút bối rối.

Cái tên Sở Mặc này...

đã sớm vang danh thiên hạ!

Khi hắn còn ở Nhân giới, cũng đã nhanh chóng phát triển trong Huyễn Thần Giới rồi, tới khi lên Linh giới lại khiến cả tam giới phải chú ý đến.

Cho tới bây giờ, tất cả đều đã biết rõ Sở Mặc là ai, theo bản năng, hầu như mọi người đều đánh đồng hắn với các thiên kiêu của đại tộc trên Thiên giới!

Thiên tài huyết mạch màu tím!

Dù xuất thân nhân giới, nhưng tuyệt nhiên không mảy may thua kém bất cứ thiên kiêu tuyệt thế nào trên Thiên giới!

Tuy cảnh giới không cao, nhưng lực chiến lại mạnh mẽ vô cùng!

Hơn nữa, bản thân hắn còn cất giấu vô số bí mật!

Từ rất sớm trước kia, hắn đã có thể liên hệ với trung tâm chế tạo đan dược lớn nhất trên Thiên giới là Linh Đan Đường, hơn nữa, còn là thượng khách của Linh Đan Đường nữa!

Thậm chí còn có lời đồn, hắn và tiểu công chúa Linh Đan ĐườngLưu Vân, còn hơi có quan hệ.

Một người trẻ tuổi cấp bậc truyền thuyết như vậy, sao có thể có quan hệ gì với dượng của Phục Phong?

Hơn nữa... còn là đồ đệ?

Tư Đồ Đồ nhìn Phục Phong:

- Ta không nghe lầm đấy chứ?

Phục Phong mặt xám ngoét nói:

- Hình như là không.

- Sở Mặcà đồ đệ của dượng ngươi?

Tư Đồ Đồ cau mày, vẻ mặt ta không tin.

- Ngươi đừng nhìn ta bằng cái ánh mắt đó, ta cũng không có cách nào giải thích chuyện này.

Dượng ta biến mất rất nhiều năm, sau đó đột nhiên liền trở lại...

A?

Phục Phong nói đến đây, bỗng nói:

- Năm đó dượng ta trúng Thất Sát độc, loại độc này được xưng là không có thuốc giải!

Nhưng y lại trở về Tiên Giới hoàn hảo không chút sứt mẻ, tu vi cũng không chịu phải bất cứ ảnh hưởng nào!

Tư Đồ Đồ tiếp lời, nói:

- Từ rất sớm, rất sớm trước kia, Sở Mặc đã là thượng khách củaLinh Đan Đường!

Nói đến đây, hai mặt nhìn nhau, đều thấy được nỗi khiếp sợ trong mắt đối phương, đồng thời còn có chút ... phấn chấn!

Nếu Sở Mặc thật sự là đệ tử của vị Ma Quân kia, thì lần này mà Phục gia muốn động vào hắn... thật sự là đâm vào bức tường đá rồi.

Hận cũ năm xưa nhất định Ma Quân chưa quên, nhưng vì không muốn để cô buồn, nên y mới không đi trả thù Phục gia, nhưng nay còn thêm thù mới... vậy cả Phục gia?

Phục Phong lẩm bẩm nói:

- Đây là ý trời sao?

Tư Đồ Đồ cũng không để ý nhiều như vậy, nói:

- Chúng ta mau khẩn trương đuổi qua đó!

Nếu không, dù người của Phục gia có nhiều hơn nữa, chỉ sợ cũng vô dụng!

Năm đó số cao thủ đuổi giết Ma Quân...

đâu chỉ có hơn một ngàn?

Phục Phong gật đầu rất đồng tình:

- Đúng vậy, tốt nhất là có thể ngăn chuyện này lại... bằng không cơn loạn này quả thực quá lớn rồi!

- Thật không nghĩ tới dượng của ngươi lại là sư phụ của Sở Mặc...

Tư Đồ Đồ vẫn vô cùng chấn động như cũ.

- Trên Tiên Giới dượng có vô số kẻ thù... tốt hơn hết là đừng để chuyện này truyền đi.

Phục Phong nói một cách xa xăm.

Tư Đồ Đồ gật gật đầu:

- Đúng vậy, lát nữa nhất định phải nhắc nhở dượng ngươi một chút.

Một cuộc thay đổi bất ngờ nhất định có thể gây chấn động toàn bộ Tiên Giới, cứ như vậy nổ ra mà không có bất cứ dấu hiệu nào.

Nhưng vào lúc này, những người đang bị cuốn vào cơn lốc ấy gần như đều không ý thức được điều này.

Thậm chí ngay bản thân Sở Mặc, cũng không lường trước được điểm ấy.

Hắn mang theo Kỳ Tiêu Vũ nâng cao tốc độ của bản thân lên mấy lần, cho dù là đại tu sĩ kỳ Phi Thăng cũng đừng hòng đuổi theo hắn được.

Chạy như điên một mạch, sớm đã ra khỏi nơi thí luyện của Phục gia, hắn vẫn hướng về phía Nam, đi được hơn ba mươi triệu lý.

Bờ cõi Tiên Giới là vô biên, nhưng Sở Mặc chạy như vậy chẳng khác gì đã xâm phạm vào đất của mấy thế lực rồi.

Khi đến gần một tòa thành, Sở Mặc trực tiếp mang theo Kỳ Tiêu Vũ hạ từ trên không trung xuống, ở một nơi yên tĩnh cách ngoài thành hơn mười dặm, hai người thay quần áo vải thô, phong ấn hơi thở của bản thân, cứ vậy nắm tay nhau, đi vào tòa thành nhỏ này như một đôi tình nhân bình thường.

Tòa thành này không lớn, tối đa chỉ chừng hơn mười vạn nhân khẩu, nhưng lại hết sức cổ kính, tường thành mang đầy vết tích của năm tháng.

Trong thành rất phồn hoa, dòng người liên tục chuyển động giữa các con đường, tiếng rao hàng vang lên bên tai không dứt.

Sở Mặc mang theo Kỳ Tiêu Vũ tìm một khách sạn, thuê sân vườn riêng nho nhỏ, tạm thời ở lại đó.

Sau khi trở về phòng, Sở Mặc mới xem xét vết thương trên người Kỳ Tiêu Vũ.

Đây là lần đầu tiên Kỳ Tiêu Vũ chân chính ở riêng trong một phòng với Sở Mặc, mặc dù trong lòng ít nhiều có chút thẹn thùng, nhất là khi Sở Mặc kiểm tra thương thế của nàng, toàn thân trên dưới Kỳ Tiêu Vũđều đỏ bừng, như tôm luộc vậy.

Sở Mặc muốn trêu nàng hai câu, nhưng lại phát hiện ra vết thương của Kỳ Tiêu Vũ rất nặng.

- Vết thương của ngươi không phải chỉ do kẻ thù gây nên.

Giọng nói của Sở Mặc có chút trầm thấp, mặt mang vẻ đau lòng:

- Còn có rất nhiều nguyên nhân là do ngươi.

- Ta biết.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng đáp.

- Thể chất của ngươi rất hùng mạnh, chỉ cần tĩnh dưỡng một quãng thời gian là sẽ khỏi hẳn.

Nhưng trong khoảng thời gian này, ngươi không được vận dụng sức mạnh của Hắc Ám Thánh Khí nữa.

Sở Mặc chăm chú nhìn ánh mắt của Kỳ Tiêu Vũ:

- Thứ này, thực ra có chút ma quái.

Kỳ Tiêu Vũ gật gật đầu:

- Nó rất hùng mạnh, tuy nhiên, ta vẫn giữ vững được trái tim của mình.

- Ta tin.

Nhưng những việc khác ngoài ta ra thì sao?

Sở Mặc hỏi.

- Trong lòng ta trừ ngươi ra cũng chẳng có việc gì khác.

Kỳ Tiêu Vũ thản nhiên nói.

Sở Mặc nhẹ nhàng nắm tay Kỳ Tiêu Vũ, cười cười:

- Ngươi vui vẻ là được rồi.

-----o0o-----

Chương 1157: Hạnh phúc chính là được ở bên nhau

Chương 1157: Hạnh phúc chính là được ở bên nhau

Sau đó, Sở Mặc lấy Hỗn Độn Hồng Lô ra, bắt đầu luyện chế đan dược ngay trước mặt Kỳ Tiêu Vũ.

Nhìn Sở Mặc không ngừng ném dược liệu vào trong, Kỳ Tiêu Vũ từ đầu tới cuối đều rất yên lặng, nàng biết những dược liệu mà Sở Mặc dùng, đều là cực phẩm chân chính!

Nhưng nàng chẳng hề có ý muốn nói tiếng cảm ơn, bởi giữa hai người không cần phải làm như vậy.

Dưới sự luyện hóa của Tam Muội chân hỏa, rất nhanh chóng đan dược đã được chế thành công.

- Đan dược này là loại chữa thương tốt nhất mà trước mắt ta có thể luyện ra.

Nhưng sau khi ngươi dùng, vẫn cần tĩnh dưỡng thêm một thời gian ngắn.

Sở Mặc nói.

- Vậy ở luôn đây đi, ta thấy chỗ này rất tốt.

Kỳ Tiêu Vũ mềm mại cười nhẹ:

- Có thể ở bên cạnh ngươi, chỗ nào cũng tốt hết.

- Ta rất hạnh phúc.

Bỗng nhiên Sở Mặc nói.

- Ta cũng rất hạnh phúc.

Kỳ Tiêu Vũ nói.

Hai người nhìn nhau cười, trong ánh mắt có tia hạnh phúc thoáng lướt qua.

Giờ khắc này, hai người đã hoàn toàn quên đám truy binh phía sau, cũng quên luôn tất thảy.

Liền giống như năm đó ở nhân giới, cứ hấp dẫn lẫn nhau, tự nhiên gần sát lại vô cùng đơn giản như vậy.

Mà hạnh phúc, chính là được ở bên nhau!

- Sau việc lần này, có khả năng ta phải Phi Thăng đến Thiên giới rồi.

Kỳ Tiêu Vũ đan mười ngón vào tay Sở Mặc, nắm chặt lấy nhau, nhẹ giọng nói:

- Ta có thể cảm giác được, có một luồng hơi thở kỳ quái ở Huyễn Thần Giới đang triệu tập ta, hình như có liên quan đến Hắc Ám Thánh Khí, mà ta, lại không thể nào chống lại được.

- Không thể áp chế một thời gian ngắn sao?

Ta sẽ đuổi kịp rất nhanh thôi.

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ có chút đau lòng.

Hắn không muốn để nàng phải một mình đối mặt với những chuyện không rõ ràng như vậy, muốn vẫn có thể ở bên cạnh nàng.

- Không áp chế được.

Sâu trong đôi mắt của Kỳ Tiêu Vũ cũng hiện lên vẻ thống khổ, làm sao nàng không muốn ở bên cạnh chàng trai này cho được?

Nhưng vấn đề là năng lượng trong cơ thể bùng nổ quá sức mãnh liệt!

Hơn nữa, thân phận của nàng hiện tại... cũng khiến nàng không muốn lại gần Sở Mặc quá!

Những năm gần đây Sở Mặc đã đủ vất vả rồi, kẻ địch của hắn rất mạnh, cũng rất nhiều.

Kỳ Tiêu Vũ không muốn tăng thêm những kẻ thù đáng sợ khác cho Sở Mặc.

Không muốn hắn vì bản thân mà trở thành cái gai trong mắt của tất cả mọi người dưới gầm trời này.

Nhưng nàng lại không thể nói như vậy được, thậm chí còn không được để lộ những cảm xúc này ra.

Bởi vì Sở Mặc thực sự quá thông minh, cũng vô cùng nhạy cảm!

Một khi nàng để những cảm xúc này bị lộ ra, thì Sở Mặc nhất định sẽ bất chấp mọi giá để đến bên cạnh nàng, cho dù phải chống lại tất cả mọi người trong thiên hạ, chắc chắn hắn sẽ không hối tiếc.

Được một người con trai như vậy đem lòng yêu thương, là chuyện hạnh phúc nhất trên đời, nhưng đồng thời... lại là chuyện đau khổ nhất!

Bởi vì Kỳ Tiêu Vũ cũng không muốn hại Sở Mặc.

- Vậy ta liền tăng tốc nâng cao thực lực của chính mình.

Sở Mặc nắm tay Kỳ Tiêu Vũ, nói một cách chân thành:

- Việc ta cần làm ở Tiên Giới cũng chỉ còn đôi chút.

Thứ nhất là tìm thấy sư phụ, giúp y đoàn tụ với sư nương, sau đó cùng y báo thù, thứhai, tìm ra Đại Công Kê, từ khi con gà đó đến Tiên Giới thì liền mất tăm mất tích, thứ ba, gây dựng một cơ sở tốt cho bạn bè đang còn ở Linh giới của ta, giống như ở Linh giới bây giờ vậy, dù biết họ có quan hệ với ta, nhưng tuyệt đối không một ai dám dễ dàng ra tay với họ!

- Thực ra ngươi cứ sống như vậy sẽ mệt chết đi được.

Kỳ Tiêu Vũ thở dài yếu ớt:

- Vì sao không thể ích kỷ đi một chút chứ?

- Nếu ta ích kỷ như vậy thì ngươi có còn thích ta nữa không?

Sở Mặc hỏi.

- Có!

Kỳ Tiêu Vũ trả lời chắc nịch:

- Không cần biết ngươi sẽ trở thành thế nào, thích chính là thích.

- Vậy không phải là ngốc sao?

Sở Mặc không nhịn được trợn trăng mắt.

Kỳ Tiêu Vũ lại tựa đầu vào vai Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Ngốc thì ngốc, trong cuộc đời này nếu đến một người có thể biến ngươi trở nên ngốc nghếch mà cũng không gặp được thì thật đúng là bi ai.

Sở Mặc nao nao, không nhịn được rơi vào trầm tư.

Kỳ Tiêu Vũ dựa vào người Sở Mặc nhẹ giọng nói:

- Thực ra ngươi cũng khá ngốc đấy.

- Hả?

- Ngươi đã nói, mặc kệ ta trở thành thế nào, ngươi cũng vẫn đều thích ta.

- Đúng vậy.

- Thế không phải là ngốc à?

- Không.

- Nếu chẳng may ta không còn là ta nữa?

Nếu nhỡ ta thay lòng đổi dạ không thích ngươi nữa thì sao?

Ngươi còn thích ta không?

Kỳ Tiêu Vũ nói xong, giọng điệu bỗng trở nên thương cảm, vội vàng nói tiếp:

- Ta sẽ không thay đổi, vĩnh viễn không thay đổi trái tim mình, ta sẽ không thay đổi đâu!

Lúc này, đột nhiên Sở Mặc cảm thấy trạng thái của Kỳ Tiêu Vũ cóchút không đúng, hắn thoáng nhìn qua đôi mắt của nàng, lại bỗng dưng phát hiện, trong hai tròng mắt của Kỳ Tiêu Vũ, mỗi bên đều có hai luồng màu đen đang tranh đấu!

Hai luồng hắc ám đó càng giằng co kịch liệt, trạng thái của Kỳ Tiêu Vũ lại càng bất ổn.

Thân thể hai người kề sát nhau, thậm chí Sở Mặc còn có thể cảm giác được, nơi vị trí trái tim của Kỳ Tiêu Vũ đang có một sức mạnh hùng hồn không ngừng bộc phát, như đang xua đuổi cái gì.

Lúc này, trên mặt của Kỳ Tiêu Vũ dần dần lộ ra vẻ đau khổ, nàngdùng sức cắn môi dưới, lẩm bẩm nói:

- Ca ca, ta sắp phải đi rồi...

Ta muốn, khi ta còn biết bản thân mình là ai, có thể trở thành người phụ nữ của ngươi!

Lúc này Sở Mặc mới ý thức được, cho dù là Kỳ Tiêu Vũ có trái tim thất khiếu thần bí độc nhất vô nhị trong thiên hạ, nhưng khi phải đối mặt với sự ăn mòn không ngừng của Hắc Ám Thánh Khí, Kỳ Tiêu Vũ vẫn có cảm giác lực bất tòng tâm như cũ

Với trạng thái này của Kỳ Tiêu Vũ, Sở Mặc cũng không biết phải xoay sở ra sao, hắn đúng là được kế thừa rất nhiều dòng chí tôn, bản lĩnh cực hùng mạnh.

Nhưng chung quy không phải vị thần vạn năng.

Đối mặt với sự đau khổ của Kỳ Tiêu Vũ, Sở Mặc nắm chặt tóc, hận không thể chịu đựng thay cho nàng.

Giọng nói của Kỳ Tiêu Vũ bắt đầu thở nên ngọt ngấy, như đang cật lực khắc chế cái gì, mở to hai mắt, quyến rũ như tơ nhìn Sở Mặc:

- Ca ca...

Sau đó vươn hai tay ra.

Sở Mặc trầm giọng nói:

- Tiểu Vũ... mau tỉnh!

Ta tin nhất định ngươi có thể chiến thắng sự ăn mòn của Hắc Ám Thánh Khí!

- Ta... không bị ăn mòn.

Sắc mặt của Kỳ Tiêu Vũ hồng lên một cách khác thường, nhìn Sở Mặc vô cùng dịu dàng và quyến rũ, hạ giọng nói:

- Ca ca...

Tiểu Vũ rất thích ngươi!

-----o0o-----

Chương 1158: Đừng làm anh hùng

Chương 1158: Đừng làm anh hùng

Không khí trong phòng càng trở nên kiều diễm hơn, trên khuôn mặt tuyệt sắc kia của Kỳ Tiêu Vũ như đang được bao phủ bởi một tầng sáng mỏng manh.

Sợi tơ hắc ám đan xen trong mắt càng khiến nàng trở nênđặc biệt dụ dỗ.

Thời điểm như vậy mà Sở Mặc không bị mê hoặc chút nào là không thể.

Dù hắn biết rõ, bất kể là tỉnh táo hay mê man, Kỳ Tiêu Vũ đều sẽ không từ chối hắn.

Nhưng Sở Mặc vẫn vô cùng cố chấp, hy vọng có thể để dành ngày này, đến lúc hai người đều cực kỳ tỉnh táo... tình cảm đã chín muồi.

Mà không phải như bây giờ, Kỳ Tiêu Vũ bị hơi thở đen tối ăn mòn, gần như đã mất đi toàn bộ lý trí... mà chiếm lấy nàng.

Sở Mặc nghĩ tới nghĩ lui hòng tìm ra một cách gì đó có thể giúp KỳTiêu Vũ thoát khỏi trạng thái trước mắt.

Thực ra, Sở Mặc cũng không biết, tình trạng bị hơi thở đen tối ăn mòn của Kỳ Tiêu Vũ gia tăng, là có quan hệ tới viên đan dược vừa rồi của hắn!

Cấp bậc của viên đan dược đó....

Thật sự quá cao!

Cao đến mức không có khả năng xuất hiện trong Tiên Giới!

Hơn nữa, với Kỳ Tiêu Vũ đã bị dung hợp với hơi thở đen tối kia mà nói, loại đan dược này là một liều thuốc cực bổ.

Trong quá trình chữa trịvết thương, vì hiệu lực thuốc quá mạnh mà sẽ tấn công vào biển ý thức của Kỳ Tiêu Vũ ở một mức độ nào đó.

Nếu Kỳ Tiêu Vũ còn chưa dung hợp với Hắc Ám Thánh Khí, thì loại tấn công này vốn chẳng đáng kể gì, thậm chí còn có điểm tốt, khiến cho biển tinh thần càng thêm rộng lớn.

Nhưng hiện giờ, hơn nửa biển tinh thần đều bao phủ màu đen!

Một khi bị tấn công, mảnh đại dương màu đen kia liền bắt đầu bạo động, trong không gian tinh thần của Kỳ Tiêu Vũ nổi lên một cơn sóng gió động trời.

Loại tấn công như vậy làm sao Kỳ Tiêu Vũ có thể chịu đựng được khi mới ở cảnh giới này?

Cho dù là cảnh giới Thiên Tiên, Chân Tiên cũng... không thể nào chịu đựng nổi!

Trừ phi hiện tại Kỳ Tiêu Vũ đã leo lên ngôi vị Đế Chủ, thì có lẽ còn trấn áp được, nếu không, nàng hoàn toàn không có một chút sức chống cự nào.

Lúc này, trong biển ý thức của Sở Mặc xuất hiện một phương thuốc.

Sở Mặc đầu tiên hơi ngẩn ra.

Thương Khung Thần Giám vốn yên lặng đã lâu không ngờ nay lại cung cấp ra một phương thuốc.

Sở Mặcđại khái đã đoán được công dụng của phương thuốc kia, hẳn là dùng để ổn định biển tinh thần.

Vật liệu luyện dược trong tay Sở Mặc đã có đầy đủ, vì thế Sở Mặc cố gắng chế tạo trong thời gian ngắn nhất, sau đó cho Kỳ Tiêu Vũ dùng.

Hiệu lực của thuốc mau chóng tản ra, sắc hồng trên khuôn mặt Kỳ Tiêu Vũ dần dần thối lui.

Hai luồng xám giao nhau trong mắt nàng cũng dần dần biến mất, cuối cùng hoàn toàn khôi phục vẻ trong trẻo, sau khi thoáng nhìn qua Sở Mặc với vẻ thẹn thùng vô hạn, liền trực tiếp ngủ say.

Quá mệt rồi!

Vừa rồi khi phải liều mạng chống cự sự ăn mòn của hơi thở đen tối, Kỳ Tiêu Vũ gần như đã hao hết toàn bộ sức mạnh tinh thần.

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ đang say ngủ với vẻ mặt đau lòng, thầm nghĩ: Cứ như vậy không phải là cách, xem ra ta cũng cần đi Huyễn Thần Giới một chuyến rồi, Giới Linh đã biến mất, chẳng biết còn sống hay không, hẳn ta phải lên thiên tầng để găp cô gái thần bí kia, thuận tiện hỏi chuyện của Tư Đồ Đồ, rốt cục đã có chuyện gì xảy ra?

Gì mà bồi dưỡng tiểu nha hoàn cho ta... này không phải là đùa giỡn sao?

Ta nào có phải đại thiếu gia gì.

Nghĩ vậy, Sở Mặc không khỏi nhớ tới người trẻ tuổi đã lặn lội vượtqua cả ngân hà xa xôi tìm tới, mở miệng là nói tiểu tạp chủng... trái tim Sở Mặc liền có cảm giác nhói đau.

- Lần này ta nhất định phải hỏi cho rõ ràng!

Dựa vào đâu mà các ngươi cứ lừa gạt ta?

Hay là... các ngươi cảm thấy có thể nắm mọi thứ trong tay?

Sở Mặc hít sâu một hơi, sau đó, lấy phân thân hoàn hảo trong Thương Khung Thần Giám ra, rồi đem nguyên thần nhập vào đó.

Lập tức, phân thân hoàn hảo mở hai mắt ra, đọc khẩu quyết, trực tiếp biến mất trong hư không.

Bản tôn Sở Mặc thì ngồi yên lặng bảo vệ bên cạnh Kỳ Tiêu Vũ, một khắc cũng không muốn rời.

......

Thiên tầng, Huyễn Thần Giới.

Trong Huyễn Thần điện, một cô gái đang chơi cờ cùng một ông già.

- Thời gian trước có người bên kia tới.

Cô gái nói.

- Ta cảm ứng được.

Ông già gật đầu.

- Còn là người vương tộc.

Cô gái lại nói.

- Không phải chết rồi sao?

Ông già hỏi lại.

- Ngươi không có điều gì muốn nói sao?

Cô gái nhặt một quân cờ, ngẩng đầu, đôi mắt sáng như sao ngừng lại trên khuôn mặt ông già.

- Ngươi muốn ta phải nói gì?

Ông già hỏi.

- Mắng chửi cũng được mà!

Cô gái trợn trắng mắt:

- Bởi vì ta không biết cách chửi người khác cho lắm...

- ...

Vẻ mặt ông già không còn gì để nói, than nhẹ một tiếng.

Một lát sau, bỗng nhiên.

- Tiên sư cái thằng nhãi cháu chắt kia, một đám khốn kiếp ăn no rỗi việc!

Đồ tự đại trong mắt trừ mình ra vĩnh viễn không nhìn thấy người khác!

Một đám tự nhận là cao quý nhưng thực ra còn hèn hạ hơn con dế nhũi, đáng thương đến mức người khác không biết phải nói gì!

Một lũ ngu xuẩn!

Bọn sâu mọt!

Đám khốn kiếp!

Đều đáng chết!

Bọn chúng sớm nên bị đánh từ Tiên Vực La Thiên rớt đến đáy làm bụi bặm, cho bọn chúng u mê ngàn vạn năm trong vòng luân hồi chuyển thế vô tận, xem bọn họ còn giả vờ cao quý đến đâu! @#@#$!

Ông già mắng một hơi thành tràng dài, mắng đến mức cô gái phải trợn mắt há miệng.

Mãi lâu sau.

- Mắng xong chưa?

- Trước mặt cô nương như ngươi, ta thôi không mắng những lời khó nghe như vậy nữa.

Ông già hơi hơi đỏ mặt.

- Vậy từ cuối cùng mà ngươi nói?

- Đó là trợ từ ngữ khí thôi, chúng ta đừng keo kiệt như vậy có được không?

- Được rồi.

Cô gái nói xong, hạ quân cờ trong tay xuống:

- Ngươi lại thua rồi.

- Cái gì là ta lại thua rồi...

Nói cứ như ta đã từng thắng ấy!

Vẻ mặt ông già đầy bi phẫn.

- Hắn đến rồi.

- Hả?

- Ngươi không trốn tiếp nữa sao?

Cô gái nhìn ông già:

- Nhưng mà ta cảm thấy không tất yếu rồi, bởi hai tinh trận kia đều đã bị phong ấn.

Ít nhất trong vòng trăm năm, người bên kia là không còn cách nào tới đây.

- Vậy không trốn nữa!

Có vài việc cũng nên cho hắn biết rồi.

Ông già trầm giọng nói.

- Ngươi thật sự muốn nói?

Cô gái nhíu nhíu đôi lông mày đen tuyền.

- Ngươi cảm thấy thế nào?

Ông già hỏi lại.

- Cho dù tinh trận bị phong ấn, nhưng tên của tiểu thư... vẫn là một điều cấm kỵ.

Ta tin, chỉ cần ngươi nhắc tới, bên kia nhất định có cách để đến được đây.

Chỉ là tinh trận mà thôi, mặc dù có chút khó khăn... nhưng vẫn không thể gây trở ngại cho bọn họ.

Không phải sao?

Mặt của cô gái thản nhiên mang theo chút châm chọc.

-----o0o-----

Chương 1159: Sở Thiên Cơ

Chương 1159: Sở Thiên Cơ

- Vậy... liền nói cho hắn biết... chuyện của cha hắn?

Trong giọng nói ông già mang theo chút hỏi han.

Cô gái nghe xong, không khỏi có chút ảm đạm:

- Ngươi chắc chắn sau khi hắn nghe xong sẽ không phát rồ lên chứ?

- Ta cảm thấy... hắn đã rất trưởng thành rồi.

Ông già nói có chút không chắc chắn.

- Bất cứ kẻ nào nghe thấy cha mình... ta nghĩ, cũng sẽ không thể nào bĩnh tĩnh được.

Cô gái nói.

- Nhưng sớm muộn gì cũng phải biết, không đúng sao?

Ông già nói.

- Có thể quá sớm hay không?

Cô gái hạ giọng nói:

- Chung quy, hắn... vẫn còn là con nít mà thôi!

- Con cái nhà nghèo sớm trưởng thành!

Ông già nói như đang muốn thuyết phục chính mình, nhìn cô gái nói:

- Cho hắn biết cha hắn là một đại anh hùng, cũng là chuyện tốt!

- Là chuyện tốt thật sao?

Đôi mắt cô gái rực rỡ như sao sáng, thì thào nói:

- Tích anh hùng, nước mắt hồng nhan...

Nếu như có thể, ta hy vọng Sở Mặc làm gì cũng được, chỉ cần đừng làm anh hùng mà thôi.

Đã cách mấy năm, rốt cuộc Sở Mặc lại được gặp mặt Giới Linh.

Thế cho nên ngay từ đầu, hắn còn có chút không dám tin vào hai mắt của mình, cho rằng không biết bản thân có nhìn lầm hay chăng.

Cho tới khi hắn nhìn đến nụ cười không đáng tin quen thuộc kia, mới dám xác định, đúng là Giới Linh thật!

Cô gái thanh tú đứng bên cạnh Giới Linh khi thấy ánh mắt Sở Mặc dành cho y, trong con ngươi lộ ra chút vui vẻ thản nhiên, rất nhạt, chỉ chợt lóe rồi biến mất.

- Quả nhiên là ngài còn sống!

Sở Mặc trầm giọng nói:

- Mỗi tội lừa ta thật thảm!

- Ngu ngốc, làm sao mà ta chết được?

Giới Linh nhếch miệng cười, thản nhiên nói:

- Trên đời này không ít sinh linh có thể giết ta, nhưng trong thế giới này, gần như không có!

Phù!

Sở Mặc thở dài một hơi, nói:

- Còn sống là tốt rồi!

Nói xong, ánh mắt của Sở Mặc lại quăng về phía cô gái thanh tú:

- Quả nhiên ngươi ở đây.

- Không phải ngươi đã sớm nghĩ đến rồi sao?

Cô gái thanh tú khẽ mỉm cười nói:

- Vào trong rồi nói.

Trong phòng, cô gái trẻ tự mình nấu nước pha trà, cử chỉ tao nhã, như nước chảy mây trôi, làm cho người ta có cảm giác an tĩnh, tường hòa.

Nếu không phải đã từng gặp cái vẻ khí phách của nàng mà nói.

- Gặp Đồ Đồ rồi hả?

Cô gái vừa tao nhã pha trà, vừa thản nhiên hỏi.

- Gặp rồi.

Sở Mặc gật gật đầu.

- Nha đầu kia mà làm thị nữ nha hoàn gì đó... thì không phù hợp lắm, nhưng dù sao giờ bên cạnh ngươi cũng chẳng có ai đạt yêu cầu cả.

Thực ra hai nha đầu trên Thiên giới của Tần gia và Đổng gia cũng khá được đấy.

Cô gái nói vô cùng tùy ý.

Giới Linh thì vẫn ngồi chỗ đó, có chút trầm mặc, tuy đã đưa ra quyết định, nhưng phải nói ra miệng với Sở Mặc, quả thực vẫn cần chút dũng khí.

Chuyện này không khúc khuỷu, cũng chẳng khiến người khác động lòng, nhưng lại quá đỗi thảm thương.

Tựa như việc mà cô gái kia lo lắng vậy, làm sao mà Giới Linh... lại không lo lắng Sở Mặc không chịu đựng nổi chứ?

- Nha hoàn thị nữ gì đó chỉ là chuyện đùa thôi, về sau đừng nhắc lại nữa.

Sở Mặc nhẹ giọng nói một câu, không ngẩng đầu, thản nhiên nói:

- Ta không có tư cách đó, cho tới nay cũng không có ý định ấy.

Thiếu nữ cũng không nhấc đầu, mân mê dụng cụ pha trà, thản nhiên nói:

- Là vì cái người mắng ngươi đó?

- Người mắng ta nhiều lắm, bọn họ thì tính cái gì?

Sở Mặc nói.

- Ngươi biết ta đang nói ai mà.

Cô gái vẫn không ngẩng đầu như cũ.

Sở Mặc im lặng một hồi, bỗng nhiên nói:

- Làm sao mà ngươi biết được?

- Chẳng lẽ ngươi không tò mò, vì sao ngươi vừa mới bước chân vào Phật môn, đầu tiên là lão tổ Huyết Ma tìm tới cửa, sau lại có kẻ thù càng thêm thần bí?

Giọng nói của cô gái rất bình thản, nhưng nội dung mà nàng nói ra miệng, lại có loại rung động long trời lở đất.

Quả nhiên chuyện gì nàng cũng biết.

Mà ta... vẫn là kẻ luôn chẳng hay biết gì!

Ngày hôm đó, Sở Mặc tỉnh mộng, nhưng dòng máu trong người lại càng thêm nóng hổi!

Ngày hôm đó, Sở Mặc đã rất đau lòng, nhưng động lực lại càng thêm mạnh mẽ!

Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, trong lòng Sở Mặc dồn nén thêm rất nhiều nghi vấn, uất ức và không cam lòng!

Dựa vào đâu mà ta không được biết gì hết?

Cho nên, lúc này khi Sở Mặc nghe câu nói kia của cô gái, thoạt nhìn cảm xúc của hắn cũng chẳng bị dao động là bao, chỉ là hơi hơi giương mắt, vì không ngẩng đầu lên khiến cho vầng trán đầy nếp nhăn.

Hắn nhìn cô gái:

- Thực ra ta chẳng tò mò chút nào.

- Vậy mục đích ngươi tới đây hôm nay là gì?

Cô gái cũng không bị nét mặt của Sở Mặc làm cho giật mình.

Vô cùng bình tĩnh như cũ, thậm chí còn đưa cho Sở Mặc một chén trà, nước trà bên trong xanh biếc sáng bóng, mùi hương xông lên mũi.

- Biết việc ta nên biết.

Sở Mặc nhận chén trà, không uống mà đặt xuống.

Khi đó, Giới Linh vẫn im lặng từ đầu rốt cuộc cũng mở miệng:

- Sở Mặc, uống đi, đã rất nhiều năm...

Vũ Vi không pha trà chongười khác rồi.

Sở Mặc nao nao, có thế hắn mới biết, cô gái trẻ trung thần bí này tên là Vũ Vi.

Sau đó, hắn nhớ tới càng thêm nhiều chuyện khác, chính là từ trước tới nay, Giới Linh và Vũ Vi vẫn âm thầm hoặc công khai bảo vệ hắn, trợ giúp hắn rất kịp thời.

Mặc kệ hai người này có quan hệ thế nào đến thân thế của hắn, ít ra, hai người họ... không nợ hắn cái gì.

Mà là Sở Mặc hắn... nợ người ta!

Một khi đã như vậy, hắn lấy đâu ra tư cách hờn dỗi trẻ con trước mặt bọn họ?

Nghĩ vậy, Sở Mặc đứng lên, vái thật sâu về phía Vũ Vi và Giới Linh:

- Lúc trước ta trẻ con không hiểu chuyện, giọng điệu nói chuyện không tốt, ta xin lỗi.

Ánh mắt Vũ Vi sáng ngời, gương mắt lộ ra vẻ tươi cười, nhưng nước mắt lại lăn dài trên má.

Giới Linh cười ha ha hai tiếng, sau đó cũng không cười nổi nữa, gãi gãi đầu nói:

- Đây là việc mà chúng ta nên làm!

- Không, trên đời này không có chuyện gì là nên như vậy.

Sở Mặc nói một cách nghiêm túc, sau đó bưng chén trà trước mặt lên:

- Cảm ơn trà của Vũ Vi tỷ tỷ!

Nói xong liền uống một hơi cạn sạch.

Một mùi vị đắng chát đến cực độ nổ tung trong miệng của Sở Mặc, loại đắng chát này... quá khứ Sở Mặc chưa bao giờ nếm trải.

Thiếu chút nữa đắng tới mức hắn phải ném chén trà đi.

Nhưng vị đắng này... chỉ xuất hiện trong nháy mắt!

Bởi vì sau đó, một mùi thơm ngát mãnh liệt và vị ngọt lành đã bao trùm lên cái vị đắng chát ấy.

Trên mặt Sở Mặc lộ ra vẻ vô cùng khiếp sợ, bởi vì biển ý thức của hắn đã nở to ra gấp hơn ba lần chỉ trong nháy mắt!

Một ly trà, mà lại biến biển ý thức của đỉnh cao kỳ Luyện Thần...

đến trình độ mà đỉnh cao kỳ Đại Thừa mới đạt tới!

-----o0o-----

Chương 1160: Gia tộc đã từng huy hoàng (1)

Chương 1160: Gia tộc đã từng huy hoàng (1)

- Trà này...

Sở Mặc nhìn cô gái trẻ tên Vũ Vi với vẻ khiếp sợ.

Vũ Vi hạ giọng nói:

- Nó được gọi là khổ tận cam lai, trên thế giới này...

đã tuyệt tích rồi, trong tay ta cũng chỉ còn có một chút như vậy thôi.

Hôm nay ngươitới, tỷ tỷ chẳng có gì tốt để chiêu đãi, đành pha chút trà, cũng chẳng đáng để tỏ lòng thành kính.

- ...

Sở Mặc không nói gì, bất tri bất giác lại nợ người ta một món ân tình lớn bằng trời.

Giới Linh ở một bên nói:

- Thế nào?

Có thay đổi gì hay không?

- Biển ý thức của ta lớn ra gấp ba.

Vẻ khiếp sợ trên mặt Sở Mặc vẫn chưa biến mất:

- Giờ ta còn đang phải làm quen với cảm giác này, vẫn chưa quen lắm...

- Ha ha, có phải cảm thấy càng nhạy cảm với sự vật xung quanh hơn trước kia không?

Giới Linh cười hỏi.

- Đúng vậy.

Sở Mặc gật đầu.

Giới Linh than nhẹ, bỗng nhiên nói:

- Thực ra trà này, mỗi người mỗi khác, không phải ai uống vàocũng thu được lợi ích lớn, mà thứ có được lại là khác nhau.

Ví dụ như năm đó có người tên là Sở Thiên Cơ, sau khi y uống ly trà này bị đắng đến không chịu nổi, rồi nói Vũ Vi bẫy y.

Vũ Vi ở một bên liếc nhìn Giới Linh bằng ánh mắt trắng dã, nàng không ngờ Giới Linh lại lấy cách này để mở đầu câu chuyện.

Tuy nhiên, hiệu quả có vẻ... khá tốt.

- Sở Thiên Cơ?

Cái tên này khiến trong lòng Sở Mặc bị hẫng một chút, gần như theo bản năng, hắn cảm thấy cái tên này có vẻ liên quan đến hắn.

Nhưng hắn vẫn duy trì yên lặng, tỏ ra không quá tò mò, bởi vì nếu muốn nói, tựnhiên Giới Linh sẽ nói.

Vũ Vi chen vào ở bên cạnh:

- Thực ra nào có nghiêm trọng đến vậy, không phải thông qua trà này y đã ngộ ra một loại công pháp hoàn toàn mới sao?

- Lại nói, Sở Thiên Cơ là một trong những người ưu tú nhất mà ta từng gặp!

Đương nhiên, vẫn kém hơn Sở Mặc một chút.

Giới Linh nói.

- Cũng không thể nói như vậy, ở vài mặt nào đó ta thấy Sở Thiên Cơ xuất sắc hơn.

Đương nhiên, điều này cũng bởi vì hoàn cảnh trưởngthành của hai người hoàn toàn khác nhau.

Vũ Vi nói.

Sở Mặc nhìn hai người ta nói một câu ngươi tiếp một câu, rõ ràng là đang chờ bản thân chen vào chủ đề này.

Lập tức hít sâu một hơi, nhìn hai người mà nói:

- Có gì cần nói, cứ nói thẳng đi.

Ví dụ như, Sở Thiên Cơ là ai

Giới Linh và Vũ Vi liếc mắt nhìn nhau.

Sau đó, Giới Linh nói:

- Hắn là cha ngươi.

- ...

Vẻ mặt Sở Mặc kiểu hết chỗ nói rồi, tự nhủ trong lòng: quả nhiên là như vậy!

Giới Linh cũng thế, cả cô gái Vũ Vi thần bí này cũng vậy, bọn họ đích thực quen biết cha mẹ của mình!

Kết hợp với những lời mà gã Chí Tôn trẻ tuổi khi gặp ở Phật môn nói khi ấy... trong lòng Sở Mặc đã hình thành nên một dự đoán đại khái.

Do đó, hắn ngẩng đầu, nhìn hai người Giới Linh và Vũ Vi một cách hết sức bình tĩnh, ráng dùng giọng điệu thản nhiên, hỏi:

- Y, còn sống không?

Tiếng nói run rẩy, cuối cùng vẫn bán đứng trái tim không yên tĩnh của Sở Mặc lúc này.

Người đó, sinh ra hắn, nhưng chưa từng nuôi dạy hắn.

Lẽ ra không nên nảy sinh thứ tình cảm khắc cốt ghi tâm nào, nhưng hai chữ cha mẹnày, với Sở Mặc mà nói đã trở thành nỗi cố chấp mãnh liệt!

Còn có, niềm khát vọng cực độ với tình thân đang ẩn giấu sâu trong linh hồn.

Lúc còn nhỏ, hắn từng căm hận chính cha mẹ của mình.

Năm đó, khi gây nên họa lớn trong thành Viêm Hoàng, một mình bước đi trên cánh đồng tuyết, ấn tượng trong lòng hắn về cha mẹ cực kỳ không tốt.

Nhưng điều này cũng không ngăn cản được sự mong mỏi có được tình thương yêu từ cha mẹ.

Nhất là sau khi hắn dần dần lớn lên, biết càng ngày càng nhiều chuyện.

Càng tin chắc không phải do cha mẹ muốn vứt bỏ hắn, mà nhất định bọn họ có nỗi khổ riêng!

Điều này, cho tới tận khi đến đất Phật môn, gặp gã Chí Tôn trẻ tuổi vượt ngân hà mà tới kia...

đã hoàn toàn bùng nổ!

Người trẻ tuổi đó mở miệng là tiểu tạp chủng, hoàn toàn cứa vào trái tim Sở Mặc, thậm chí khiến cho linh hồn hắn cũng cảm thấy đau đớn.

Loại khinh thường cực độ khi gã đó nhắc tới cha mình khiến Sở Mặc giận không nhịn nổi, đồng thời... trong lòng dâng lên một nỗi lo âu đauđáu: Y còn sống không?

Đây, mới là nguyên nhân chính, khiến Sở Mặc dù liều lĩnh cũng phải đi chuyến này, đến Huyễn Thần Giới gặp Vũ Vi để hỏi cho rõ!

Hắn đang lo lắng!

Hắn đang sợ hãi!

Hắn sợ sự cố chấp nhiều năm như vậy của mình, đến cuối cùng... chỉ là công dã tràng!

Vũ Vi và Giới Linh liếc mắt nhìn nhau.

Giới Linh khẳng định vô cùng chắc chắn:

- Còn sống!

Trong con ngươi của Vũ Vi thoáng hiện lên nét bất ổn, đúng lúc bị Sở Mặc từ đầu tới giờ vẫn đang chăm chú quan sát bọn họ bắt trúng.

Sở Mặc nhìn về phía Giới Linh:

- Thật sao?

Khóe miệng Giới Linh co quắp:

- Đại khái, có thể, hẳn là... còn sống.

- Đây là kiểu trả lời gì thế?

Sở Mặc có loại cảm xúc như muốn lật bàn.

- Chúng ta thật sự không biết trả lời thế nào!

Giới Linh thở dài, nhìn Sở Mặc với vẻ mặt chân thành:

- Chuyện này, nếu nói ra... chúng ta cho rằng hẳn cha ngươi còn sống, đúng, trong mắt ta, nhất định là y còn sống trên thế gian này, chỉ là không biết đã ẩn thân chốn nào thôi.

Có lẽ y vẫn luôn ở bên cạnh ngươi, một mực chăm chú dõi theo ngươi.

Cũng có lẽ... y đã sớm mất đi nhuệ khí năm xưa, suốt ngày vùi thân nơi quán rượu, say đến quên trời quênđất rồi.

Dù là chuyện gì xảy đến với cha ngươi, chúng ta đều cảm thấy không hề kỳ quái.

Vũ Vi ở bên cạnh gật gật đầu:

- Sở Mặc, tuy từ trong cốt tủy ngươi tràn đầy sự phản nghịch, cực giống cha ngươi.

Nhưng trên thực tế, ngươi làm việc vẫn đều rất có nguyên tắc.

Nhưng cha ngươi thì không như vậy, trước nay y chưa từng hành xử theo bất cứ một lối mòn nào.

- Cha ta... y là người như thế nào?

Còn có... mẹ ta?

Sở Mặc nhìn hai người.

- Chuyện của mẹ ngươi thì chúng ta không dám nói, cũng không thể nói.

Giới Linh nhìn Sở Mặc:

- Thậm chí ngay cả tên của nàng cũng không được phép nhắc tới!

Quả nhiên lại là nghìn bài một điệu, Sở Mặc thở dài:

- Vậy nói chuyện của cha ta đi.

- Cha ngươi được sinh ra tại một gia tộc dòng dõi chân chính của Thiên giới.

Gia tộc đó không lớn, nhưng cực kỳ lợi hại.

Phàm là kẻ có tư cách biết đến sự tồn tại của gia tộc ấy, cho tới nay, vẫn kính sợ gia tộc này từ trong tâm khảm.

Mặc dù, cuối cùng bọn họ đã thất bại.

Giới Linh thở dài xa xăm.

- Bọn họ chôn thân trong Quy Khư đúng không?

Sở Mặc hỏi Giới Linh.

Giới Linh cười có chút bất đắc dĩ, nhìn về phía Vũ Vi:

- Ngươi thấy chưa, quả nhiên hắn còn thông minh hơn cha hắn.

Vũ Vi im lặng.

-----o0o-----

Chương 1161: Gia tộc đã từng huy hoàng (2)

Chương 1161: Gia tộc đã từng huy hoàng (2)

Giới Linh gật gật đầu:

- Đúng vậy, những Chí Tôn được chôn cất trong Quy Khư kia, đềutừng là đồng minh của gia tộc ngươi.

Vị đại tiền bối chôn cất giữa Quy Khư, y chính là...

ông nội của ngươi.

Cơ thể của Sở Mặc không nhịn được mà run bắn lên.

Hắn nhớ tới năm ấy khi tiến vào Quy Khư, những Chí Tôn trong mấy ngôi mộ lớn kia đều không thèm để ý đến hắn, nhớ tới cảnh tượng sau khi bộ xương khô khổng lồ mang hắn tiến đến vùng cấm địa đó, đến Chí Tôn cũng phải dừng lại.

Hóa ra, được chôn cất ở nơi ấy... là ông nội của hắn.

Sau đó, Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn Giới Linh:

- Hay nói một cách khác, kỳ thật, gia tộc của ta đã bị tiêu diệt rồi, đúng không?

Nhất thời Giới Linh không biết nói gì cho phải.

Sở Mặc lại nói:

- Rồi các ngươi... trên thực tế đều là người của mẹ ta, ở lại nơi đây chờ ta, là để chăm sóc ta, đúng không?

Giới Linh lại im lặng, trong ánh mắt lộ ra vẻ thương cảm nhàn nhạt.

- Cho ta biết chi tiết hơn một chút đi.

Sở Mặc im lặng hồi lâu, thở phào một hơi, ánh mắt chớp lên vài tia sáng, nhưng lập tức, lại khôi phục bình thường, nhìn Giới Linh và Vũ Vi trước mặt:

- Những gì các ngươi nói được, đều nói hết cho ta nghe đi.

Câu chuyện cũ thực ra cũng không phức tạp.

Thế giới này, vốn là một vũ trụ khổng lồ, không có phân chia Thiên Tiên Linh Nhân gì hết, mọi sinh linh, đều sinh hoạt trong vũ trụ này.

Trong vũ trụ đó, có người thường, cũng có kẻ tu hành.

Trong thuở khai thiên lập địa, viễn cổ hồng hoang xưa kia, địa vị của con người rất thấp, công việc mỗi ngày của bọn họ không phải tìm kiếm con đường trường sinh, mà là làm thế nào để sống sót!

Sinh tồn, là bản năng mà mọi sinh linh đều có.

Đương nhiên con người cũng không ngoại lệ, thời viễn cổ hồng hoang, mọi con người đều chỉ biết phấn đấu vì mục tiêu này.

Càng về sau, tình hình dần dần trở nên tốt đẹp, con người bắt đầu con đường tu luyện dài đằng đẵng bằng nhiều loại phương pháp khác nhau.

Một vài gia tộc cổ, cứ như vậy...

đời này truyền qua đời khác tồn tại theo năm tháng.

Thời gian trôi qua, tu luyện dần dần được hệ thống hóa, các gia tộc bắt đầu gây dựng nên công pháp, tâm pháp của riêng mình.

- Sở gia... chính là một gia tộc cổ như vậy.

Giới Linh nhìn Sở Mặc:

- Và một hệ thống tu luyện độc đáo được hình thành bởi Sở gia, tiếp tục tiến hóa cho tới tận ngày nay, tuy đã tạo nên rất nhiều trường phái khác nhau, nhưng suy cho cùng, vẫn chung một gốc.

- Luyện thể?

Sở Mặc nhìn Giới Linh, nhớ tới thân thể mạnh mẽ vô cùng của bộxương khô kia, nói đúng hơn, là bộ xương mạnh mẽ vô cùng.

- Đúng, chính là luyện thể!

Giới Linh khen ngợi nói:

- Thể chất chín cấp, tiên thiên, đạo cảnh, tổ cảnh của ngày nay chính là do tổ tiên Sở gia của các ngươi sáng tạo nên.

Nhưng thân thể tổ cảnh chân chính, kể cả là tổ tiên Sở gia nhà các ngươi, cũng không ai thành công thực sự cả.

Cho nên, đó chỉ được coi là một giả thiết... hoàn hảo.

Nhưng trên thực tế, lại thành công trên chính bản thân ngươi!

Khuôn mặt Sở Mặc không lộ vẻ gì là kiêu ngạo, ngược lại còn cảm thấy bi thương.

Trong đầu hắn như xuất hiện các bức tranh cổ xưa, đó làmột đám tiên phong của Sở gia, đang không ngừng thử các phương thức tu luyện khác nhau.

Lúc này, Vũ Vi ở bên nói:

- Thực ra, vốn dĩ cha ngươi rất có hy vọng tạo thành thân thể tổ cảnh đấy.

Giới Linh gật đầu:

- Đúng vậy đó, còn kém một chút.

Ta nghĩ cũng bởi vì nguyên nhân đó nên sau đó họ mới đưa ra lựa chọn này, đưa Sở Mặc tới Nhân giới.

Vũ Vi vuốt cằm:

- Đúng vậy, không chỉ vì tránh họa, thật ra năm đó cho dù là để Sở Mặc lớn lên ở Thiên giới cũng có thể đảm bảo an toàn.

Giới Linh nói:

- Đúng đấy, dù sao thì còn có nhiều lão nhân Sở gia như vậy.

Sở Mặc lẳng lặng nghe.

Sở gia từng vô cùng huy hoàng, nhất là ông nội của Sở Mặc đã gần như bước tới sự vang dội tận cổ kim kia.

Mặc dù là ông nội của Sở Mặc nhưng thật ra tuổi của ông ấy đã vô cùng xa xưa, là một cổ nhân thật sự.

Chính vì ông nội Sở Mặc thử nghiệm đó mới khiến cho đại thế giới này phân thành những tầng thế giới cao thấp như vậy.

Vì thế, quân viễn chinh kia... năm đó đã vượt qua vô tận ngân hà mà đến.

- Chỗ kia tên là La Thiên Tiên Vực.

Giới Linh thản nhiên nói:

- Đó là đất tiên thật sự.

Chỗ đó người thường sống vô cùng lâu.

Bất kỳ một người tu luyện nào đều có thể nhận được cảnh giới và thọ nguyên cao hơn ở thế giới này.

Giới Linh nói xong, nhìn Sở Mặc:

- Ta nói như vậy ngươi có hiểu không?

- Có thể.

Sở Mặc nhìn Giới Linh:

- Có phải là giống trong Thái Học Viện của hoàng gia ở Nhân giớichênh lệch với tư thục ở nông thôn không?

Cũng là bạn cùng lứa tuổi, cũng là một đứa trẻ thiên tư thông minh nhưng đứa ở Thái Học Viện thì tri thức uyên bác hơn nhiều đứa ở tư thục nông thôn.

- Đúng, chính là như vậy.

Giới Linh gật đầu:

- Cho nên, sinh linh từ La Thiên Tiên Vực ra đều rất kiêu ngạo, trong xương tủy đều có chút khinh người.

Chuyện cũ nói tới đây cũng đã trở nên rất rõ ràng rồi.

Đại chiến phát sinh ở thời thượng cổ làm cho đại thế giới bị vỡ ra, phân thành 4 thế giới nhỏ hơn, chính là quân viễn chinh trong La Thiên Tiên Vực.

- Bọn họ cùng với ông nội của cậu là tu sĩ cầm đầu bản địa, đã xảy ra một trận chiến đấu kịch liệt.

Người kiêu ngạo đó không nghĩ tới tu sĩ bản địa của thế giới này lại hùng mạnh như vậy.

Những người tới cùng họ đều là tu sĩ cảnh giới Chí Tôn.

Vốn tưởng rằng có thể dễ dàng trấn áp thế giới này, nhưng dưới sự phản khán mãnh liệt lạnh lùng, trận chiến ấy, bên thất bại chính là La Thiên Tiên Vực.

Giới Linh nói.

Sở Mặc không nhịn được mà kêu lên một tiếng ngạc nhiên.

Hắn thậtsự không nghĩ tới ông nội hắn lại dũng mãnh như thế, ngay cả quân viễn chinh của nơi khác cũng có thể đánh bại.

- Nhưng cũng chính vì trận chiến này, hoàn toàn bùng lên lửa giận của bên kia.

Giới Linh sâu kín nói:

- Đồng thời, thế giới này cũng bị hủy diệt mang tính đả kích.

Phân chia thành 4 thế giới, nơi linh khí càng kém thì giảm xuống càng độc.

-

Sau này, nhóm Chí Tôn trốn về La Thiên Tiên Vực cũng không qua đây nữa mà liên hợp với cao thủ của La Thiên Tiên Vực, liên kết lại phong ấn thế giới này...

Vũ Vi ở một bên nói tiếp:

- Bọn họ làm vậy, kết quả là tu sĩ thế giới này mất đi con đường Chí Tôn.

Sau đó, thế giới này... quả nhiên là không hề xuất hiện thêm vị Chí Tôn nào nữa.

Đồng thời, bọn họ phong ấn, còn nghĩ đến con đường kia của ông nội cậu nên đồng thời cũng phá hỏng luôn!

-----o0o-----

Chương 1162: Ông nội Bán Thánh

Chương 1162: Ông nội Bán Thánh

Sở Mặc nắm chặt tay lại, trên trán nổi gân xanh nhưng vẫn trầm mặc như cũ.

- Ông nội của cậu vốn là có hy vọng... không, không phải có hy vọng, mà là chắc chắn có thể trở thành tu sĩ cảnh giới Hoàng Đế đầu tiên của thế giới này!

Ở La Thiên Tiên Vực, cảnh giới này tên là ThánhNhân.

Giới Linh cuối cùng đã nói ra sự thật làm người ta khiếp sợ:

- Trước đó, ông nội của cậu... vẫn là Bán Thánh!

Nếu không, quân viễn Chinh của La Thiên Tiên Vực cũng không thể ăn một vố lỗ lớn ở nơi này thế được.

Thí Thiên, Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô... tất cả đều nhét vào thế giới này.

Trong mắt Sở Mặc tràn đầy khiếp sợ.

Hắn thế mới biết hóa ra Thí Thiên cũng thế mà Thương Khung Thần Giám hay Hỗn Độn Hồng Lô cũng vậy... những bảo vật này không ngờ đều đến từ La Thiên Tiên Vực!

- Ông nội của cậu năm đó trong lúc chiến đấu, bên trong quân viễn chinh của La Thiên Tiên Vực cũng có một vị Bán Thánh.

Giữa bọn họ đều lưỡng bại câu thương (cả 2 bên đều chịu thiệt).

Cho nên, sau trận chiến ấy, ông nội của cậu cuối cùng đã khóa mình trong Quy Khư, sau khi đó thì vốn không còn ai gặp lại ông ấy nữa.

Sau này, đám Chí Tôn đã từng đi theo ông nội của cậu cũng đều khóa lại mình.

Cho dù là Nhân Tộc hay là chủng tộc khác, thậm chí bao gồm cả Ma tộc Chí tôn... tất cả đều chọn một con đường giống nhau.

Thật ra trong mắt ta, bọn họ đang chờ cơ hội thôi.

Giới Linh nhẹ giọng nói:

- Bọn họ đang chờ cơ hội ngày nào đó được người ta tìm ra, đến lúc đó, bọn họ nhất định sẽ trở lại nhân gian!

Vũ Vi hạ giọng nói:

- Đến lúc đó mới là lúc thế giới này thật sự lâm vào nguy cơ.

- Vậy Phật môn và Đạo môn thì có chuyện gì xảy ra?

Sở Mặc hỏi.

- Họ bắt đầu trở thành tông môn huy hoàng nhất La Thiên Tiên Vực.

Giới Linh nhẹ giọng nói tiếp:

- Nhưng bởi vì một vài nguyên nhân, hai tông môn này sau đó đều xuống dốc.

Sau đó lại tới thế giới bị phong ấn này.

Mục đích của họ là gì thì chúng ta cũng không rõ lắm.

Vũ Vi gật đầu:

- Đúng vậy, hai tông môn cổ xưa này chúng ta cũng không thể nói rõ ra được.

Chỉ có thể nói bọn họ lựa chọn như vậy tự có đạo lý của họ.

- Lại nói về cha mẹ ta cho ta nghe chút đi.

Thanh âm của Sở Mặc hơi trầm thấp.

Tất cả mà Giới Linh và Vũ Vi nói trước đó đều quá mức kinh người.

Cho dù Sở Mặc đã chuẩn bị tâm lý rồi cũng có cảm giác như nghe sách trời vậy, cảm thấy quá mức khó tin.

- Sau khi chuyện kia đã qua rất nhiều năm, mẹ của cậu... nàng ấy khi đó còn rất nhỏ, bởi vì tò mò với thế giới bên ngoài nên đưa theo chúngta vụng trộm chạy ra khỏi La Thiên Tiên Vực, sau đó trà trộn vào trong đệ tử của Đạo Môn, tới thế giới này.

Vũ Vi nhẹ giọng nói.

- ...

Sở Mặc rất khó tưởng tượng được hình ảnh đó.

Mẹ của mình, vừa phản nghịch lại rất bướng bỉnh... mới có thể làm ra chuyện như này nhỉ?

Vũ Vi nói tiếp:

- Thật ra tiểu thư mới rời đi không lâu đã bị người nhà của nàng ấy phát hiện ra.

Vì thế, bên kia phái rất nhiều cao thủ đến tìm kiếm tiểu thư.

Dù sao thì lúc đó tu sĩ của La Thiên Tiên Vực và thế giới này còn cóhuyết hải thâm thù khắc cốt ghi tâm.

Sợ tiểu thư sẽ gặp phải việc bất chắc.

Chỉ có điều bọn họ lúc đó tuy là tính ra tiểu thư ở trong đám đệ tử của Đạo môn nhưng không dám đi gây phiền phức, cứ như vậy trơ mắt nhìn tiểu thư tùy ý tới thế giới này.

Trong lòng Sở Mặc giật mình, tự nhủ Đạo Môn đã là một tông môn xuống dốc như vậy, chẳng lẽ cũng khiến nhà quyền quý ở La Thiên Tiên Vực sợ hãi sao?

Sở Mặc đã đoán được gia tộc của mẹ mình, hẳn là một người tương đương có địa vị ở nhà quyền quý của La Thiên Tiên Vực.

- Sau đó, tiểu thư gặp cha của cậu, hai người yêu nhau, lại tới sau này, người tìm kiếm tiểu thư cũng phát hiện ra cha của cậu.

Bọn họ vớichuyện này... vô cùng phẫn nộ, muốn giết chết cha của cậu.

Vũ Vi nói.

Trong con ngươi của Sở Mặc xuất hiện tia sáng lạnh như băng.

Giới Linh hơi lo lắng nhìn thoáng qua Sở Mặc, nhưng cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, không nói thêm gì.

Vũ Vi nói tiếp:

- Nhưng bọn họ không ngờ cha của cậu chẳng những kế thừa sự hùng mạnh của ông nội cậu, hơn nữa... còn thanh xuất vu lam(con hơn cha), lúc đó cũng đã là một Chí Tôn trẻ tuổi hùng mạnh rồi.

Sở Mặc cuối cùng cũng không nhịn được hít một hơi khí lạnh:

- Cha ta... là Chí Tôn?

- Đã từng!

Vũ Vi trả lời rất chắc chắn.

Lời nói này khiến sắc mặt của Sở Mặc lại lần nữa lạnh như băng:

- Đã từng?

Vũ Vi thở dài:

- Đúng vậy, cha ngươi hùng mạnh là không thể nghi ngờ được.

Huynh ấy gần như là bẻ gãy, nghiền nát truy binh cùng cảnh giới, sau đó dẫn mẹ ngươi nhẹ nhàng rời đi.

Sắc mặt Sở Mặc hơi dịu lại nhìn Vũ Vi.

Vũ Vi nói:

-

Sau này, ở đây đã nhiều năm, lúc đó... cậu đã được sinh ra rồi.

Sau đó một người cậu của cậu mang cậu tới nơi này.

Mí mắt Sở Mặc nhảy lên, khó khăn nuốt câu "ta không có cậu" xuống, lẳng lặng nghe.

- Vị cậu kia của ngươi là một người có quan hệ tốt nhất với mẹ cậu, bị phái tới dẫn mẹ cậu trở về.

Kết quả thấy mẹ cậu đã mang thai, vị cậu kia của cậu cũng động lòng chắc ẩn, dấu diếm chuyện này đi, kéo dài tới khi mẹ cậu sinh hạ cậu rồi sau đó đưa cậu vào Nhân Giới mới chuẩn bị ngả bài với cha mẹ cậu..

Vũ Vi nói xong dường như nhớ tới trường hợp năm năm đó nên trầmmặc rất lâu mới nói tiếp:

- Cha cậu và vị cậu kia của cậu đại chiến một trận, hai bên bất phân thẳng bại.

Sở Mặc nhìn Vũ Vi.

Vũ vi nói:

- Sau đó chính là vị cậu kia của cậu cũng hiểu được cha cậu là kỳ tài thực sự, dần dần từ tìm mọi cách bắt bẻ cha của cậu, về sau đã hơi chấp nhận.

Chỉ có điều không ai nghĩ tới lúc này lại có một người không ai ngờ tới...

đột nhiên giáng lâm tới thế giới này.

Đó là một Thánh Nhân thực sự!

Hô hấp của Sở Mặc ngay lập tức trở nên dồn dập.

Hắn có thể cảm giác được điểm mấu chốt của chuyện này ngay ở đó.

Vũ Vi nhìn thoáng qua Giới Linh, gật đầu nói:

- Ta đã vận dụng toàn bộ lực lượng của Huyễn Thần Giới phong ấn chặt nơi này lại, không động đến thì... hẳn là không thành vấn đề.

Sở Mặc lúc này mới đột nhiên cảm giác được bọn họ mới rồi nói những lời này đã chịu nhiều phiêu lưu.

-----o0o-----

Chương 1163: Sự nghi ngờ

Chương 1163: Sự nghi ngờ

Một Thánh Nhân.

Cũng chính là cảnh giới Hoàng Đế trong mắt tu sĩ của thế giới này, thật là một sự tồn tại nghịch thiên!

Loại tồn tại này e rằng không đề cập tới tên, chỉ cần nhắc tới chuyện có liên quan đến người đó thì người đó cũng sẽ cảm nhận được.

Sở Mặc không biết người như vậy tốt hay xấu.

Hắn nhìn Giới Linh và Vũ Vi:

- Không được, chuyện này đừng nói nữa đi...

- Cũng đã nói tới đây rồi.

Vũ Vi thản nhiên cười:

- Có một số việc cũng là lúc cậu nên biết rồi.

Lúc này, Giới Linh gật đầu với Vũ Vi, nhe răng cười:

- Hẳn là có thể, thế giới này của chúng ta, bản thân nó đã ngăn cản hết các loại thần thức đến tra xét rồi.

Vũ Vi cười cười, nhìn về phía Sở Mặc:

- Vị Thánh Nhân kia giáng lâm, không nói lời nào đã muốn đánh chết cha của cậu, là tiểu thư... lấy cái chết ra bức mới ngăn được người đó.

Nhưng mà người đó nói là thả đi để cha cậu tự sát, nếu không... sẽ diệt tất cả sinh linh có trên thế giới này!

Sở Mặc nghe thế thì mắt đã đỏ ngầu, gắt gao nắm chặt tay hít sâu một hơi:

- Sau đó thì sao?

- Sau đó... cha cậu vì bảo toàn sinh linh của thế giới này, ông ấy...

ông ấy...

Giới Linh cũng không nói ra được, cuối cùng thở dài một tiếng:

- Ông ấy là anh hùng chân chính, ta và Vũ Vi... cũng là lúc đó mới chính thức hiểu được ông ấy, cũng mới chính thức bắt đầu tôn trọng ông ấy

- Nói cách khác, thật ra là ông ấy chết rồi?

Sở Mặc thì thào:

- Sớm đã không còn trên thế giới này rồi?

- Không, thật ra là ông ấy có khả ăng còn sống.

Vũ Vi ngẩng đầu nhìn Sở Mặc nghiệm túc nói:

- Tuy là ta không có tư cách bảo cậu không nên hận vị kia... nhưng đã đến cảnh giới đó lại làm ra một chuyện bức ép người ta như thế đã là cực hạn của ông ta rồi.

Bởi vậy cũng chưa chắc là ý của ông ta.

Ông ta thầm nghĩ giữ gìn vinh dự gia tộc, chỉ muốn mang mẹ của cậu đi...

- Đừng nói nữa.

Sở Mặc hít sâu một hơi:

- Nói về cha ta.

- Cha cậu lúc đó có thể nói là... thần hình đều bị diệt!

Vũ Vi nhẹ giọng nói:

- Nhưng ông ấy có Cửu Mệnh Thuật của Phiêu Linh Nữ Đế.

Cặp mắt đỏ ngầu của Sở Mặc, trong con ngươi ảm đạm lại đột nhiên sáng ngời nhìn Vũ Vi.

Vũ Vi cười gượng nói:

- Nhưng thuật Chí Tôn ở trong mắt vị kia... thật ra cũng không coi vào đâu.

Nhưng vị này năm đó cũng không có bất kỳ hành động nào, chỉsau khi thần hình của cha cậu đều diệt thì mới lặng lẽ mang mẹ của cậu rời khỏi đó.

Sở Mặc ngồi đó, lâu sau không nói một lời.

- Cho nên chúng ta vẫn cho rằng có lẽ năm đó vị kia...

đến cuối cùng, cuối cùng là thả cho cha cậu một con ngựa.

Nhưng đã nhiều năm như vậy lại hoàn toàn không có bất kỳ tin tức gì của cha cậu.

Chúng tôi đến tận giờ cũng không có cách nào xác định ông ấy có phải thật sự còn sống hay không.

Giới Linh trầm giọng nói.

Sở Mặc hạ giọng nói:

- Đối với loại tồn tại này thật sự muốn mạt sát một người, muốn giấu các người thật ra rất dễ dàng, đúng không?

Cả Giới Linh và Vũ Vi đều trầm mặc không nói.

Sở Mặc gật đầu:

- Chuyện này ta biết rồi.

Nói xong hắn đứng lên, chỉ có điều cơ thể lại hơi run rẩy.

Đây là một phân thân hoàn mỹ nhưng Sở Mặc lại vẫn run rẩy.

Loại hữu tâm vô lực này khiến bây giờ hắn một chữ cũng không muốn nhiềulời.

Vũ vi hơi lo lắng nhìn Sở Mặc, Giới Linh cũng lo lắng nhìn Sở Mặc.

Sau đó cơ thể Sở Mặc dần dần trở lên nhạt hơn:

- Cảm ơn các người hôm nay đã nói cho ta biết.

Đây là câu nói sau cùng mà Sở Mặc lưu lại, sau đó cả người Sở Mặc hoàn toàn biến mất.

- Ôi!

Lâu sau, Giới Linh thở dài một tiếng, nhìn Vũ Vi nói:

- Chúng ta hôm nay nói nhiều quá hả?

- Hắn có tư cách và quyền được biết việc này.

Vũ Vi nhẹ nhàng thở dài.

Giới Linh thì thào:

- Thật ra ta lo lắng chuyện khác hơn.

Vũ Vi gật đầu:

- Ta cũng lo chuyện kia.

Giới Linh nói:

- Dù sao, dựa vào quy của của gia tộc, người như Sở Mặc... chắc chắn là không cho phép hắn được sống trên đời này.

Cho dù tiểu thư có đưa hắn đến Nhân giới thì thật ra vị kia muốn gạt bỏ hắn quả thực là dễ dàng.

Nhưng vị này lại không ra tay.

Ta không tin vị kia không nghĩ tới có ngày hôm nay.

Vũ Vi nói:

- Đúng vậy đó, ta lo cũng là chuyện này.

Luyện thể hay là Luyện Thần...

ở bên kia cũng đã tranh luận rất nhiều năm, bây giờ khó khăn lắm mới xuất hiện một thể thần gồm nhiều mặt tuyệt thế thiên kiêu thế này, hy vọng bên kia sẽ không thật sự có ý đồ với hắn.

Giới Linh cười khổ nói:

- Chuyện như này chúng ta làm sao có năng lực mà can thiệp?

Vũ Vi nhìn Giới Linh:

- Đã nhiều năm như vậy, ngươi có hy vọng bước vào bước kia không?

Giới Linh lắc đầu:

- Thế giới này bị phong ấn đến mức này, trừ phi là trở về... nhưng mà cho dù có trở về, ta đoán là tối đa cũng chỉ có thể giống ông nội của Sở Mặc, chỉ bước được nửa bước thôi.

- Ta cũng vậy, cho nên thật sự hy vọng tiểu thiếu gia... có thể bước vào bước kia.

Vũ Vi nhẹ giọng nói:

- Hơn nữa... là ở thế giới này bước vào bước đó.

Giới Linh thở dài:

- Nếu hắn có thể bước vào bước kia ở thế giới này... như vậy tiểu thư...

Đúng lúc này, toàn bộ Huyễn Thần Giới nhẹ nhàng chấn động một cái.

Sắc mặt của Giới Linh và Vũ Vi nháy mắt đã đại biến.

Nhưng chấn động đó đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Ngoại trừ Giới Linh và Vũ Vi ra, những người khác cơ bản là không nhận thấy dị thường.

Sắc mặt hai người đều khó coi, Giới Linh nói:

- Không thể nói nữa.

Vũ Vi gật đầu, trong mắt còn lưu lại vẻ kinh ngạc, hạ giọng nói:

- Loại thần uy này...

Giới Linh cười gượng vỗ trán:

- Quên chuyện nâng cao công năng của bản tin rồi...

Vũ Vi có chút kinh ngạc nhìn Giới Linh:

- Lúc này rồi ngươi còn có tâm tư nghĩ chuyện này sao?

Giới Linh nói:

- Ngươi còn nghĩ việc khác à?

Vũ Vi trầm mặc.

Nguyên Thần thứ hai của Sở Mặc khống chế phân thân hoàn mỹ âm thầm xuất hiện trong phòng.

Kỳ Tiêu Vũ vẫn đang ngủ say, bản tôn vẫn đang ngồi như cũ.

Phân thân trở về, hai tròng mắt của bản tôn mở ra, trong phút chốc... sẽ biết tất cả mọi chuyện.

Không nói thêm lời nào, Nguyên Thần thứ hai của Sở Mặc trở về, phân thân hoàn mỹ được Sở Mặc đưa về với Thương Khung Thần Giám.

-----o0o-----

Chương 1164: Bản tin 2.

0

Chương 1164: Bản tin 2.

0

Đúng lúc này, trên bản tin của Sở Mặc truyền tới một tiếng tích tích.

Sở Mặc theo bản năng lấy Bản tin ra, chợt phát hiện trên mặt bản tin đã hoàn toàn thay đổi hình dáng.

Hắn chăm chú nhìn một lúc, sau đó mới lẩm bẩm:

- Tin mật?

Bạn tốt?

Có thể trò chuyện với bạn tốt bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu?

Tuyên bố tin tức có thể chọn nặc danh?

Tin tức bắt đầu được phân loại?

Điều này chính là do Giới Linh và Vũ Vi thay đổi bản tin sao?

Sau đó, sau khi thăng cấp, trên mặt bản tin, trong vùng thảo luận xuất hiện một bài viết xếp trên cùng, kể lại tỉ mỉ giới thiệu sau khi thăng cấp bản tin có những công năng nào.

- Bản tin bước vào thời đại 2.

0.

Đây là tên của bài viết.

Về phần 2.

0 gì đó...

Sở Mặc rất khó hiểu, nhưng có thể nghĩ được, đây... có lẽ là công năng vốn có của bản tin, nhưng vẫn chưa hết

Có lẽ điều này có liên quan đến bí mật mà Giới Linh và Vũ Vi tiết lộ với mình.

Có lẽ, ở nơi tên là La Thiên Tiên Vực đó... thứ bản tin này... sớm cũng không phải vật hiếm lạ gì.

La Thiên Tiên Vực!

Nghĩ đến bốn chữ này, trong lòng Sở Mặc tựa như có một tòa núi lớn đè ép.

Hôm nay rốt cuộc hắn đã biết thân thế của mình.

Tuy mẹ của hắn vẫn là một điều cấm kỵ, nhưng hắn vẫn có thể đoán được gần 10 phần.

Làm hắn lo lắng là cha của hắn!

Ông ấy rốt cuộc là còn sống trên đời này không?

Nếu ông ấy còn sống, như vậy đã nhiều năm rồi vì sao lại không hề có chút động tĩnh nào?

Cửu Mệnh Thuật là một loại thuật Chí Tôn thầnkỳ nhất, hẳn là sớm có thể đã làm cho ông ấy khôi phục lại rồi.

Hay là nói... năm đó Thánh Nhân giáng lâm tới thế giới này, bên ngoài bất động thanh sắc trên thực tế lại âm thầm xuống tay, đoạn tuyệt hoàn toàn sức sống của cha?

Ý nghĩ này không thể xua đi khỏi đầu Sở Mặc được.

Hắn không muốn tin suy đoán này nhưng cảm thấy... nếu đổi lại là hắn, đối mặt với kẻ địch cũng chắc chắn sẽ làm vậy.

Diệt cỏ... tại sao lại không diệt tận gốc?

Trong lòng Sở Mặc tràn đầy căm hận ngập trời, hận không thể ngaylập tức bước vào cảnh giới kia, giết La Thiên Tiên Vực, quậy La Thiên Tiên Vực đến long trời lở đất!

Lúc này, trên bản tin của hắn lại chợt truyền tới một âm thanh.

Có người đang gọi hắn!

Sở Mặc nhìn thoáng qua, phía trên không ngờ cũng có hiện tên.

Hổ Liệt!

Cái tên vừa quen thuộc vừa xa lạ, đã cực kỳ lâu không hề giao lưu gìvới hắn.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ vẫn đang ngủ say như cũ, đứng lên, ra ngoài, tiếp bản tin.

Gương mặt của Hổ Liệt lập tức hiện lên trên mặt bản tin.

Thấy Sở Mặc thì vẻ mặt hưng phấn:

- Ha ha ha ha, lão đệ, không nghĩ tới đồ này lại thật sự dùng được.

Thật sự có thể thấy được người!

Thật tốt quá, nhìn thấy cậu thật sự là rất vui.

- Đại ca, đã lâu không gặp.

Sở Mặc thu hồi lại căm hận ngập trời trong lòng.

Huyết hải thâm cừu cũng chỉ là chuyện của mình thôi, hắn không muốn để người khác thấy được mặt yếu ớt của mình.

- Ừm, thế nào lại cảm giác cảm xúc của cậu không tốt lắm thế?

Có phải xảy ra chuyện gì không?

Hổ Liệt cũng rất mẫn cảm, hơi nghi hoặc nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gượng cười nói:

- Đây chẳng qua là bị người ta đuổi giết thôi.

- Người nào dám đuổi giết huynh đệ của ta?

Nói cho ca biết, ca lậptức treo giải thưởng trên bản tin, giết chết bọn chúng!

Lúc này Hổ Liệt nổi giận, nói:

- Chớ có khách khí với đại ca, chút tiền ấy đại ca vẫn có.

Sở Mặc nói:

- Thôi bỏ đi, lần này mà làm... chỉ sợ càng loạn hơn, tạm thời đệ còn có năng lực ứng phó.

Hổ Liệt nhìn Sở Mặc, sau một lúc lâu mới gật đầu nói:

- Nhớ kỹ, vĩnh viễn đừng coi huynh là người ngoài, Hổ Tộc vĩnh viễn là bằng hữu của Sở gia!

Sở Mặc ngẩn ra nhìn Hổ Liệt, trong con ngươi xuất hiện vài phần phức tạp khó hiểu.

Hắn mới vừa biết được thân thế của mình từ chỗ Giới Linh và Vũ Vi, bên này Hổ Liệt đã nói một từ "Sở gia", không thể không khiến Sở Mặc cảm thấy mẫn cảm.

Hổ Liệt cười ha ha:

- Không có liên quan gì với cậu, nhưng lão tổ tông đã nói, chỉ cần họ Sở, ở trong Hổ Tộc đều thân ba phần.

Sở Mặc cũng cười ha hả:

- Xem ra Hổ Tộc các huynh đã từng giao hảo với họ Sở à?

Hổ Liệt đĩnh đạc nói:

- Hổ Tộc chúng ta có một vị lão tổ Chí Tôn, từng đi theo một người họ Sở đại năng... tuy nhiên đó là một chuyện cực kỳ lâu trước đây rồi.

Sở Mặc gật đầu, trong lòng cảm nhận được vài phần ấm áp, hạ giọng nói:

- Về sau rồi cũng sẽ tốt thôi.

- Cái gì?

Hổ Liệt hơi kỳ quái nhìn Sở Mặc:

- Không có việc gì, về sau chúng ta sẽ thường liên lạc, có chuyện gì còn phải làm phiền đại ca nữa đó?

Sở Mặc lấy lại tinh thần, cười nói.

- Ha ha, không thành vấn đề, cậu nói... cái bản tin 2.

0 này... thật đúng là thần kỳ, quả thực là rất dễ dàng!

Không thể không nói, Huyễn Thần Giới thật sự là một nơi thần kỳ, thật lợi hại.

Hổ Liệt vô cùng phấn chấn vui vẻ nói qua nói lại với Sở Mặc.

Sở Mặc tự giễu cười cười:

- Đúng vậy đó, thần vật đến từ La Thiên Tiên Vực có thể không thần kỳ được sao?

Sau đó, Sở Mặc thở dài một cái, nói:

- Không quan tâm... chẳng qua là các ngươi đang ở trên đỉnh bầu trời, nếu không, ta cũng sẽ chém chết các ngươi.

Lúc này, bản tin của Sở Mặc lại có một tiếng vang lên.

Sở Mặc không khỏi hơi nhíu mày, cái tên kia rất xa lạ, cũng không có ấn tượng gì, hắn chưa từng nhìn thấy.

Sở Mặc có chút phiền toái, có thể đoán được hẳn là người xa lạ muốn quấy rầy mình.

Tiện tay từ chối lần yêu cầu nói chuyện đó, sau đó thiết lập lại trên bản tin, cho mấy người mình quen thêm vào danh sách bạn tốt, sau đó lựa chọn ngoài bạn tốt thì không ai có thể liên lạc với mình được.

Muốn liên lạc nhất định phải xin trở thành bạn của mình trước, đợi mình đồng ý rồi mới có thể tròchuyện.

- Không nên bị thứ này làm phiền đến chết.

Sở Mặc lẩm bẩm một câu.

Ngay lúc đó, ở một nơi xa trên Thiên giới, một người tuổi còn trẻ gượng cười nhìn nữ tử tuyệt sắc khuynh thành:

- Tỷ, hắn từ chối ta...

Nữ tử trừng mắt nhìn người trẻ tuổi, hơi tức giận nói:

- Đệ xem cái tên của đệ đăng ký kìa!

Cái gì mà "Cưỡi lừa tìm muội muội"...

đệ có phải bị bệnh không hả?

Kể cả ta cũng sẽ không chấpnhận đệ được.

Người trẻ tuổi tủi thân nhìn nữ tử:

- Tỷ... là tỷ để ta liên hệ với hắn mà.

Đúng rồi, sao tỷ không tự mình tìm hắn?

Còn nữa còn nữa, tỷ, tỷ cùng hắn... thật sự giống trong truyền thuyết sao....

-----o0o-----

Chương 1165: Tiên giới nổi phong vân

Chương 1165: Tiên giới nổi phong vân

...

Người trẻ tuổi còn chưa nói dứt câu, nữ tử đã lạnh mặt xuống, giơ tay lên đánh gã một cái.

Người trẻ tuổi sợ tới mức chạy trối chết, ngay cả đầu cũng không dám quay lại.

Nữ tử lẳng lặng dựa ở đó, cầm bản tin do dự rất lâu sau đó mới đưa hai cái tên Thanh Thiên Như Mặc và Lâm Bạch vào danh sách bạn bè của mình, sau đó... cắn răng một cái lựa chọn xin làm hảo hữu(bạn tốt).

Sở Mặc bên này vừa muốn về xem Kỳ Tiêu Vũ thế nào, hai bản tin trên người lại đồng thời kêu lên.

Sở Mặc ngẩn ra, ngay lập tức mở bản tin ra nhìn qua, sau đó cả người trầm mặc thật lâu mới chọn chấp nhận.

Sau đó, không có phản ứng nào của bên kia, Sở Mặc dùng bản tin tên Lâm Bạch gửi đi một tin mật: Gần đây có khỏe không?

Lưu Vân cầm bản tin, tâm trạng dồn dập, cảm giác cả khuôn mặt cũng nóng lên, vươn tay sờ sờ mặt mình, sau đó đánh một đoạn tin nhắn dài, lại xóa bỏ, đánh tiếp... lại xóa, đến cuối cùng chỉ còn lại một chữ, lựa chọn gửi đi.

- Tốt.

Sau khi gửi xong chữ này, Lưu Vân lại cảm thấy như vậy có hơi không lễ phép.

Vì thế lại hỏi một câu:

- Huynh thì sao?

- Ta rất khỏe.

Sở Mặc trả lời, rất nhanh đã gửi qua.

Trên mặt Lưu Vân xuất hiện một nụ cười thản nhiên lại xinh đẹp kinh người.

Cẩn thận nhìn thoáng qua bốn phía, hít sâu một hơi, viết trên bản tin:

- Bản tin cải thiện về công năng, người với người có thể kết nối và giao lưu càng thêm tiện hơn, nhưng lại càng thêm nguy hiểm.

Bây giờ người muốn âm thầm nhằm vào huynh rất nhiều, chính huynh phải cẩn thận một chút.

- Yên tâm, ta rất ổn.

Sở Mặc vẫn trả lời rất nhanh.

- Vậy là tốt rồi, muội còn có việc, có thời gian sẽ liên lạc sau.

Bên bản tin của Lưu Vân sau khi giử xong mấy chữ này thì thật cẩn thận đóng bản tin lại, sau đó hít sâu một hơi cất bản tin đi.

Trên gương mặt tinh mỹ tuyệt luân xuất hiện một nụ cười vui vẻ.

Đứng lên đi ra ngoài, cả người sải bước dường như nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Đến khi đi ra bên ngoài, liếc mắt một cái thấy ngay người trẻ tuổi mới nãy đang lén lút nhìn sang phía nàng.

Lưu Vân khẽ nhướng mày:

- Nhìn cái gì?

- A... ha ha, không có gì, ta đi đây tỷ...

Người trẻ tuổi bị sự hạnh phúc như sắp tràn cả ra trên mặt Lưu Vân làm cho giật mình.

Gã đã nhiều năm rồi không thấy trên mặt tỷ tỷ, cả người cũng ngẩn ngơ cả.

Lưu Vân trừng mắt nhìn người trẻ tuổi, uy hiếp:

- Chuyện hôm nay nếu đệ dám nói ra, hậu quả đệ tự hiểu đấy!

- A, đệ hiểu, đệ hiểu... tỷ à tỷ yên tâm, ta là đệ đệ yêu nhất của tỷ mà...

đánh chết đệ cũng không nói ra đâu!

Vẻ mặt người trẻ tuổi tươi cười chân chó, vỗ ngực cam đoan.

Lưu Vân thản nhiên nhìn thoáng qua người trẻ tuổi, sau đó nhẹ bước đi.

Cho đến khi hình bóng của nàng hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, người trẻ tuổi mới khiếp sợ thở nhẹ nói:

- Trời... tỷ tỷ của ta, không ngờ tỷ ấy lại... yêu đương?

Thật sự là quá thần kỳ!

Chẳng lẽ thật là tên Sở Mặc kia sao?

Thiên kiêu tuyệt thế làm chấn động toàn bộ Huyễn Thần Giới... nghe thanh danh thì dường như cũng xứng với bà chị của ta rồi, nhưng mà tu vi của hắn... bà chị ta đã gần tới Thiên Tiên rồi!

Đến lúc hắn tiến vào Thiên giới, ta nhất địnhphải tự mình kiểm chứng một chút, hắn có tư cách làm tỷ phu của ta hay không.

*Tỷ phu: anh rể

Người trẻ tuổi nói xong.

Cũng xoay người rời đi.

Bản tin thăng cấp, trong tất cả các thiên tài có huyết mạch có thể tiến vào Huyễn Thần Giới dẫn tới một luồng gió mới.

Lúc này thăng cấp thật sự là quá hùng mạnh.

Hơn nữa lại đột nhiên như thế, ngoài dự liệu của mọi người.

Khôngai có thể nghĩ đến một bản tin có thể chơi được nhiều loại như vậy.

Những người sống lâu năm trên Thiên giới có một chút kiến thức cũng không nhịn được phát biểu ý kiến:

- Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa thì mọi người sẽ càng ngày càng ỷ lại vào bản tin!

Một vài nhân sĩ có nhận thức cũng phát biểu ý kiến trong vùng thảo luận của bản tin.

- Luận giá trị đích thực của bản tin.

- Bản tin trở nên mạnh mẽ như vậy, nếu một ngày chúng ta không có bản tin sẽ như thế nào?

- Bản tin dùng phương thức này để thật sự đi vào cuộc sống của tất cả các tu sĩ.

- Về sau toàn bộ giới tu hành đều không có bí mật, mọi chuyện cần biết đều được gửi đến trên bản tin.

- Lão tổ tông nói đây làm mê muội mất hết cả ý chí, nói ta mỗi ngày chỉ biết xem các loại kỳ văn dị sự trên bản tin...

Tóm lại, đủ cách nói đều có cả, nhưng tóm lại, tất cả tu sĩ có được bản tin đối với việc bản tin thăng cấp đều vô cùng hứng thú.

Sau khi bản tin thay đổi có thể liên hệ riêng với nhau, chức năng này có thể nói là sáng kiến mang tính cách mạng.

Điều này làm cho kết nối trở lên đơn giản vô số lần.

Mẹ cũng không cần phải lo lắng ta tìm sát thủ sẽ bị người khác phát hiện nữa.

Mẹ cũng không cần lo lắng ta làm sát thủ sẽ không an toàn nữa.

Mọi việc trên đó, trên bản tin chỗ nào cũng có.

Tuy là rất nhiều người muốn làm điều ác nhưng đối với rất nhiều người thì cảm giác thật sự không phải là thế?

Công năng của bản tin thay đổi, trong một đêm hoàn toàn ảnh hưởng toàn bộ giới tu hành.

Ý nghĩa sâu xa thì bây giờ khả năng còn có chút mơ hồ, nhưng có lẽ qua một vài năm nữa sẽ hoàn toàn thể hiện ra sự cường đại của nó.

Sở Mặc cất bản tin, trở lại trong phòng.

Kỳ Tiêu Vũ vẫn đang ngủ say như cũ.

Vẻ mặt điềm tĩnh.

Dung nhan tuyệt thế xinh đẹp kia không hề cố kỵ gì Sở Mặc.

Hô hấp của nàng rất vững vàng, khóe miệng còn mang nụ cười thản nhiên dường như đang ở trong mộng đẹp.

Thấy Kỳ Tiêu Vũ an tường ngủ, Sở Mặc rốt cục cũng yên lòng.

Trên mặt hắn cũng xuất hiện một nụ cười thản nhiên.

Ngồi ở bên cạnh của Kỳ Tiêu Vũ, bắt đầu tu luyện.

Cửu Tự Chân Ngôn của Đạo Môn, đối với Sở Mặc mà nói nhập môn cũng không đặc biệt khó khăn, nhưng muốn tinh thông...

Lại thật sự không dễ dàng.

Cho dù Sở Mặc về phương diện thiên phú tu luyện đủ để ngạo mạn trên đời này hơn đa số các tu sĩ, nhưng muốn nhanh chóng tinh thông Cửu Tự Chân Ngôn này cũng tuyệt đối không thể.

Cửu Tự Chân Ngôn này tuy rằng chỉ có 9 chữ ngắn ngủn nhưng bao quát cả vạn trượng.

Bao hàm tất cả trong vũ trụ.

Từng chữ đều có thể diễn hóa thành hàng tỷ ý nghĩa khác nhau.

Dường như mang theo hàng tỷ những điều khác nhau của các thế giới.

Cho nên, thật sự tu luyện đến cực hạn, từng chữ...

đều tương đương với hàng tỷ thế giới.

-----o0o-----

Chương 1166: Người của Phục gia

Chương 1166: Người của Phục gia

Loại này... mới thật sự là trấn áp chân chính.

Cho dù đối thủ là ai, tùy tiện nói một chữ thì đã tương đương với sức nặng của hàng tỷ thế giới đồng thời đặt trên người người đó.

Người có đạo hạnh hơi yếu một chút... chỉ sợ sẽ bị nghiền thành cặn bã tại chỗ.

Cho dù là đạo hạnh vô cùng khủng bố... cũng không thể chịu đựng đượcáp lực kiểu đó.

Thật ra môn Lục Tự Chân Ngôn cũng có công hiệu cùng cấp.

Nhưng Sở Mặc lại càng ưa thích Đạo Môn Cửu Tự Chân Ngôn, trong lòng cũng quyết định nếu tìm được người có tư chất thích hợp, tuyệt đối không thể để Phật Môn Lục Tự Chân Ngôn bị thất truyền.

Cho dù hắn không phải tông chủ của Phật Môn nhưng đã nhận ân tình của Lão hòa thượng nhiều vậy thì phải trả.

Bản tôn của Sở Mặc đang tìm hiểu Cửu Tự Chân Ngôn, Nguyên Thần thứ hai trên đài ngũ sắc lại bắt đầu vận hành Thiên Ý Ngã Ý, điêncuồng hấp thu tinh khí trời đất.

Sở Mặc chuẩn bị đồng thời tìm hiểu Cửu Tự Chân Ngôn và tấn công cảnh giới Đại Thừa Kỳ!

Cường địch cũng chưa biến mất được, Phục gia có vô số cao thủ đã tạo thành một tấm lưới thật lớn muốn hoàn toàn vây hắn lại.

Lão tổ Độc Cô Sơn - Độc Cô Vũ bị giết, Độc Cô Ý dẫn theo cao thủ Độc Cô Sơn cùng đi với người của Phục gia... thề phải bắt được đôi tình nhân Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ.

Nếu không phải bản tin đột nhiên tăng cấp làm nhiễu loạn một số sắp xếp của họ thì bây giờ chỉ sợ cũng đã đuổi kịp rồi.

Năng lực tình báo của Phục gia tương đối xuất sắc, lúc này đang truy tung Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ.

Tình báo của Phục gia thể hiện chỗ cường đại của họ.

Phàm là chỗ có người tụ tập, cho dù là thôn trang hay thành trấn, gần như đều có thể thấy bóng dáng tình báo viên của Phục gia.

Bọn họ chú ý tất cả những tổ hợp 1 nam 1 nữ, bên ngoài thì treo giải thưởng lớn, thực tế thì... thông qua đủ loại thủ đoạn, không tìm ra được Sở Mặc và kỳ Tiêu Vũ thì họ thề không bỏ qua.

Địa vị của Phục Cửu Thư ở Phục gia rất đặc thù.

Ngoại trừ vài người ra thì trong mắt những người khác của Phục gia, Phục Cửu Thư chính là một tên ăn chơi trác táng điển hình.

Ừm, bây giờ đã thành một lão già rồi.

Lúc còn trẻ, gã "thanh sắc khuyển mã"(Tiếng tăm không tốt đẹp), xuốt ngày lưu luyến chốn thanh lâu hoặc nơi đàn đúm bài bạc, trải qua cuộc sống mơ mơ màng màng.

Rất nhiều người Phục gia đều chán ghét gã, cảm thấy Phục Cửu Thư không có chút cầu tiến nào.

Quả thực là một tên rác rưởi con vợ cả, người như một khối u ác tính.

Nhưng người thật sự biết Phục Cửu Thư lại không có ai dám xem thường gã.

Bởi vì Phục Cửu Thư chưởng quản toàn bộ tình báo của Phục gia!

Đúng vậy, một ban tình báo của đại gia tộc Tiên giới như vậy, người bị vô số người kinh thường lại nắm trong tay, thậm chí ngay cả một vài trưởng lão của Phục gia cũng không biết.

Lúc Phục Cửu Thư chưởng quản ngành tình báo của Phục Gia thật ra so với gia chủ trẻ tuổi Phục Cửu Tiêu còn sớm hơn mấy trăm năm.

Phục Cửu Thư lúc đó chỉ là một tiểu tử hai mươi mấy tuổi thôi.

Thẳng đến bây giờ, cảnh giới của Phục Cửu Thư chỉ có hậu kỳ Đại Thừa Kỳ.

Ở đây... vẫn là dựa vào số lượng lớn tài nguyên của Phục gia, cứng rắn tu luyện mà thành.

Người khác dùng ánh mắt gì để nhìn gã, Phục Cửu Thư hoàn toàn không thèm để ý.

Ánh mắt của người ngoài không hề có ý nghĩa gì, thậm chí bên ngoài đánh giá gã càng kém, trong lòng gã càng vui vẻ.

- Nhìn vẻ mặt ngu xuẩn của các ngươi...

Đây là một câu mà Phục Cửu Thư thường xuyên nói.

Rất nhiều người đều nghĩ đây là một tên con ông cháu cha hunghăng càn quấy, nhưng thật ra đây cũng là một lời nói khá gần với sự thật.

Ở trong mắt Phục Cửu Thư, rất nhiều người thật là ngu đến mức không ngu hơn được nữa.

Lúc này, gia chủ Phục Cửu Tiêu hạ tử lệnh cho gã, cho dù phải trả giá thế nào cũng nhất định phải bắt được Sở Thiên Thư.

Cho dù bởi thế mà bại lộ "cơ sở ngầm" mà mấy đời Phục gia che dấu cũng không tiếc!

Cơ sở ngầm chôn dấu mấy đời...

đó là của cải có giá trị nhất củaPhục gia.

Phục Cửu Thư rất luyến tiếc, nhưng lại biết quyết định này của gia chủ là chính xác.

Làm như vậy... cũng rất đáng giá.

Nếu mục tiêu không phải Sở Mặc... như vậy gã sẽ không đồng ý.

Nhưng người này là Sở Mặc mà nói...

Phục Cửu Thư nhìn bản tin đã thăng cấp trong tay, thì thào lẩm bẩm:

- Thứ này... thực sự là đồ tốt, nếu như có thể biết được chuyện của người khác mà nói... năng lực tình báo của Phục gia nháy mắt sẽ có một không hai trong Tiên giới!

Đáng tiếc nha...

Nói xong trên bản tin của Phục Cửu Thư tìm thấy tên của một người, nhập vào một vài chứ.

Sau đó, gã ta thở phào một cái, hạ giọng nói:

- Nội tình thì đã rõ... còn lại thì phải xem các ngươi rồi.

Đỗ Tùng là một tên tu sĩ bình thường của thành Viễn Vọng, Cha của y cũng là một tu sĩ bình thường, ông nội y, cụ của y... thậm chí ngay cả tu sĩ bình thường cũng không phải, chỉ có thể coi là một người bình thường khá ưu tú thôi.

Ừm, còn có chút tiền nữa.

Người bình thường ở Tiên giới bởi vì nguyên nhân tinh khí trong trời đất sung túc, thọ nguyên cũng tương đối dài.

Cho nên ông nội và cụ của Đỗ Tùng đều sống đến 170-180 tuổi không bệnh mà chết.

Đỗ Tùng cho tới giờ cũng không cảm thấy thân thế mình có chỗ nào ly kỳ, ngoại trừ một viên truyền âm thạch truyền từ tổ tiên xuống.

Y không biết là nhà mình có chỗ đặc thù nào.

Nhưng Đỗ gia có một gia huấn kỳ quái: Truyền âm thạch ngày nào đó vang lên, cho dù người đó có đề xuất yêu cầu gì đều phải đồng ý.

Lúc nhỏ, Đỗ Tùng đối với chuyện này vẫn còn có chút ảo tưởng.

Y ngẫu nhiên sẽ nhớ tới tới tổ tiên nhà mình có phải là biết được nhân vật lớn nào hay không?

Ngày nào đó truyền âm thạch vang lên, Đỗ Tùng y có thể tiến vào trở thành đệ tử của đại môn phái hay không nhỉ?

Sau đó dần dần trưởng thành, Đỗ Tùng dần ý thức được, ảo tưởng chỉ có thể là ảo tưởng, cơ bản là không có khả năng thực hiện được.

Trong nhà y có nhiều thế hệ ở thành Viễn Vọng, cơ bản là không quen biết bất kỳ nhân vật lớn nào.

Cứ như vậy, Đỗ Tùng chậm rãi lớn lên, đến năm nay y đã 43 tuổi rồi, cũng đã có vợ con cả.

Hai đứa con trai một đứa con gái, bọn nhỏ đều rấtđáng yêu.

-----o0o-----

Chương 1167: Khi gió nổi lên (1)

Chương 1167: Khi gió nổi lên (1)

Đỗ Tùng cũng dựa theo tổ huấn, truyền lại chuyện về truyền âm với hai đứa con trai.

Nhìn tia sáng ảo tưởng trong mắt hai đứa con trai, Đỗ Tùng không đành lòng nói cho bọn nó biết tình hình thực tế.

Chỉ đành bỏ ra cố gắng nhiều hơn nữa để bồi dưỡng hai đứa con trai và một đứa con gái này, hy vọng bọn nó có thể ưu tú hơn một chút.

Ngày này, Đỗ Tùng đang uống rượu cùng cha y.

Đồ nhắm rượu là một con dã thú khá hiếm có do cha y săn được trong núi.

Thịt rất ngon, dùng nước trắng nấu chín lên thì mùi thơm tỏa bốn phía, lại dùng tương chế ra từ phương pháp nấu chế gia truyền của tổ tiên Đỗ gia rải phíatrên... quả thực là mỹ vị nhân gian chân chính.

Hai người uống rượu rất vui vẻ, dù sao loại mỹ thực này cho dù là nhân vật lớn cũng khó mà gặp được.

Bọn họ tham ăn thuần túy là vận may cho phép.

- Cha, con mời cha một ly.

Đỗ Tùng nâng chén rượu lên, ra hiệu với lão già phía đối diện.

Nam nay y 43 tuổi đã đến Nguyên Anh kỳ đỉnh.

Lại nói, ở thành Viễn Vọng này cũng coi như một nhân vật số má.

Cha của y cũng là tu vi Nguyên Anh kỳ nhưng là trung kỳ Nguyên Anh.

Năm nay đã hơn trăm tuổi, hạc phát hồng nhan (già nhưng vẫn tráng kiện), nhìn qua cũng có vẻ đạo cốt tiên phong.

Lão nhân cũng nâng chén rượu lên cụng chén với đứa con một cái, uống một hơi cạn sạch.

Lúc này, góc sáng sủa trong phòng truyền tới một đợt dao động rất nhỏ.

Hai người liếc mắt nhìn nhau đều thấy vẻ nghi hoặc trong mắt người kia.

Sau đó, cha của Đỗ Tùng dẫn đầu kịp phản ứng: Là khối truyền âm thạch!

Đỗ Tùng cũng thay đổi vẻ mặt, sau khi kinh ngạc thì lấy truyền âm thạch đã rất xưa cổ ra, trên mặt lộ vẻ trịnh trọng nhìn về phía cha của y.

- Kích hoạt.

Trên mặt cha của Đỗ Tùng lộ ra vẻ nghiêm túc trước nay chưa từng có.

Sau khi Đỗ Tùng nói câu kích hoạt truyền âm thạch, lập tức từ bên trong truyền ra một thanh âm trầm thấp:

- Là hậu nhân của Đỗ Hiếnđúng không?

Khóe miệng Đỗ Tùng co quắp, rất nghiêm túc đáp:

- Vãn bối là cháu của Đỗ Hiến, xin hỏi ngài là ai?

- Không cần phải biết ta là người như thế nào, bây giờ ta đến báo cho ngươi biết thân phận của ngươi: tổ tiên Đỗ Hiến của ngươi, là thuộc hạ trung thành dưới tay Phục gia, là một nhân viên tình báo.

Khối truyền âm thạch này chính là căn cứ xác minh thân phận của các ngươi!

Bây giờ có một nhiệm vụ phải giao cho các ngươi, sau khi hoàn thành nghiệm vụ các ngươi có thể trở về Phục gia, trở thành người của Phục gia.

Ta sẽ lập tức đăng ký tên của các người trong danh sách.

Nếu khôngmuốn cũng không miễn cưỡng nhưng phải hứa là quyết không nói ra chuyện này, bằng không sẽ phải chịu đả kích mang tính hủy diệt của Phục gia!

Thanh âm trong truyền âm thạch rất nghiêm túc.

Đỗ Tùng ngẩn người tại chỗ, vẻ mặt mờ mịt, thanh âm cũng hơi run rẩy:

- Phục gia?

Phục gia nào?

- Là phục gia lớn nhất trên Tiên giới!

Bên truyền âm thạch, thanh âm trầm thấp nói.

Cha của Đỗ Tùng ở một bên liên tục gật đầu với đứa con, ra hiệu y nhanh chóng đồng ý.

Đỗ Tùng hít sâu một hơi:

- Ta...

Ta đồng ý.

- Được, bây giờ ta sẽ nói cho ngươi biết nhiệm vụ này.

Cho đến khi bên truyền âm thạch đã hoàn toàn không có một tiếng động nào nữa, Đỗ Tùng vẫn còn chưa phục hồi lại tinh thần được.

Thật lâu sau, y mới nhìn cha mình, lẩm bẩm:

- Cha... chúng ta... là người của Phục gia?

Trên mặt của cha Đỗ Tùng cũng mang vẻ không dám tin, khẽ thở dài:

- Phải thế rồi!

Lúc nhỏ ta nghe ông nội của con nói qua một lần, nói Đỗ gia chúng ta thật ra đến từ một gia tộc lớn... chỉ có điều sau ta hỏi lại thì ông nội của con lại không nói gì nữa.

Chỉ có bảo ta phải chú ý tới truyền âm thạch, nói ngày nào đó truyền âm thạch vang lên thì đó chính là khúc nhạc dạo để chúng ta trở về.

- Trời ơi... không nghĩ tới, không ngờ thật sự sẽ có chuyện này xảy ra.

Đỗ Tùng cảm thán.

Nhất thời, toàn một thế hệ nam vực Tiên giới không biết có bao nhiêu người đồng thời cảm thán như vậy.

Lâm Vũ cũng đang ngẩn người với cha của mình:

- Chúng ta là người của Phục gia?

Lâm Vũ cảm thấy đây quả thực là trò đùa lớn nhất ông trời cho gã.

Vẻ mặt gã chăm chú nhìn cha mình:

- Cha, người không phải vẫn có chút tò mò, con đến tột cùng là tại sao lại nhận được lượng của cải lớn như vậy?

Cha của Lâm Vũ là một ông già nhìn qua khoảng 50 tuổi, thật ra thì so với tuổi đó còn lớn hơn.

Trong các đứa con, đối với đứa này vô cùng cưng chiều.

Lâm Vũ cũng không chịu thua kém, chẳng những không bị làm hư mà ngược lại trong đám bạn cùng lứa tuổi coi như là một người ưu tú.

Điều này làm cho cha của gã cảm thấy vui mừng và kiêu ngạo.

- Đạo môn bị diệt, con chẳng những không vào những Đạo Môn xui xẻo còn lại, ngược lại chiếm được một lượng lớn tài phú kinh người, khoản của cải này thậm chí có thể chống đỡ con tu luyện tới Phi Thăng Kỳ... cha, người không phải vẫn tò mò chuyện này sao?

Trong lòng Lâm Vũ còn có một bí mật lớn hơn nữa, chính là bản danh sách mỏng mà Sở đại ca cho gã.

Vật kia... mới là của cải lớn nhất trên người gã!

Nhưng đó là do Sở đại ca đưa cho gã, gã quyết không thể phụ ý tốt của Sở đại ca, quyết không thể nói bí mật này ra.

Cha Lâm nhìn vẻ mặt thành thật của Lâm Vũ, không nhịn được cười rộ lên:

- Hay là có liên quan đến chuyện này?

Lâm Vũ gật gật đầu, nói:

- Con gặp được quý nhân ở Đạo Môn tên là Sở Tiểu Hắc.

Đương nhiên, đây là tên giả Sở đại ca dùng, người kinh tài tuyệt diễm kia, làm sao có thể gọi tên đó được?

Cha Lâm khẽ nhướng đuôi mày, bảo:

- Vậy nói không chừng trong Tiên giới đã từng có một cao thủ kinh tài tuyệt diễm... tên là Lưu Cẩu Đản.

- Cha đang cãi cùn đấy à?

Lâm Vũ nhíu mày nói:

- Con có chứng cớ đây!

Nói xong, gã nói tiếp:

- Trước đó con từng bị Phục Phong của Phục gia tóm được, hắn nói Sở đại ca làm hỏng đại sự của hắn.

Đúng rồi, Phục Phong đó đã từng là một trong 72 cao thủ Đạo Môn... một trong.

Tuy nhiên sau này lấy một nữ tử xinh đẹp, Sở đại ca dường như có quen, nàng kia cũng đặc biệt thân thiết với Phục Phong, Sau khi nói với Phục Phong thì Phục Phong bỏ qua.

Lâm Vũ nói đến đây ngẩng đầu lên nhìn về phía cha của gã:

- Cho nên, người gọi là Sở Mặc mà Phục gia truy kích... nhất định chính là Sở đại ca!

Tuy là con không rõ lắm tại sao chuyện lại trở thành như vậy nhưng cha... chuyện này chúng ta không thể tam gia vào.

-----o0o-----

Chương 1168: Khi gió nổi lên (2)

Chương 1168: Khi gió nổi lên (2)

Cha Lâm nghe thế cũng đã rõ vài phần, vì thế thở dài nói:

- Đứa nhỏ này, chậm đã!

Bây giờ từ chối...

đã muộn rồi.

- Chúng ta có thể xuất công không xuất lực mà.

Lâm Vũ cũng không phải đồ ngốc, tự nhiên hiểu được loại quái vật lớn như Phục gia thật sự không thể kháng cự được.

Trừ phi lúc đầu không nhận khối truyền âm thạch kia, nhưng bây giờ đã nhận rồi thì không còn khả năng giả bộ không biết gì nữa, giả bộ như chuyện nàykhông hề phát sinh.

Làm vậy, Lâm gia trong chốc lát có thể bị người ta tiêu diệt.

Cha Lâm thở dài nói:

- Chuyện này cho tới giờ cũng chỉ đành như vậy, cứ theo như con nói thì xuất công không xuất lực cũng ổn đấy.

- Cha, cảm ơn cha.

Trong con ngươi của Lâm Vũ xuất hiện chút vẻ cảm động.

Gã biết cha mình ra quyết định như này có ý nghĩa thế nào: Chẳngkhác nào buông tha tính toán trở lại Phục gia.

Loại quái vật lớn như Phục gia nếu có thể có một chút quan hệ thì chính là đại may mắn của gia tộc nhỏ!

Mà cha của gã... là vì gã mà buông tha cho con đường này.

Cha Lâm khẽ mỉm cười nhìn Lâm Vũ:

- Con là con của ta, từ trong lời nói của con ta có thể cảm giác được sức ảnh hưởng của người kia với con.

Ta không phải tin tưởng hắn mà ta tin con!

- Cha!

Hốc mắt Lâm Vũ ửng đỏ.

- Tốt lắm, nếu là như vậy, con có thể giả vờ đi tìm hiểu tin tức một chút, nếu thật sự tìm thấy người bạn kia thì nên nhắc nhở hắn một chút...

Cha Lâm nói.

- Con đã biết!

Lâm Vũ gật gật đầu.

Toàn bộ Nam vực Tiên giới ít nhất con hơn mười vạn người.

Cũng giống Đỗ gia hay Lâm gia, đột nhiên bị truyền âm thạch làm rối loạn cuộc sống yên bình.

Nhưng loại đánh loạn vào cuộc sống yên bình này, đa số người... thật sự vui mừng.

Bọn họ đều không thể tưởng được tổ tiên nhà mình lại là người của Phục gia!

Bây giờ họ đã có cơ hội trở về Phục gia rồi!

Cơ hội này đối với bọn họ thì quả thực là cơ hội trời ban.

Nói gì cũng không thể bỏ qua.

Trên bản tin của Sở Mặc truyền tới tin tức mà Tư đồ Đồ đưa tới.

- Tình báo của Phục gia phát toàn lực... muốn tìm được tung tích của huynh.

Cẩn thận, Phục Phong nói tổ chức tình báo của Phục gia khá hùng mạnh!

Chỉ có một câu nói như vậy, Tư Đồ Đồ vì tị hiềm mà thậm chí không hỏi tung tích hiện giờ của Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ.

Bởi vì đó... thật sự quá nhạy cảm!

Nàng sợ Sở Mặc sẽ hiểu lầm.

Sau đó, Sở Mặc trả lời Tư Đồ Đồ 3 chữ: Đã biết ( 3 chữ: 知道了)

Cùng với Tư Đồ Đồ, Phục Phong nhíu mày nói:

- Cô gái áo đen kia thân bị trọng thương, bọn họ khẳng định không có khả năng trốn xa, vô cùng có khả năng đang dưỡng thương trong rừng sâu núi thẳm.

Nhưng tiếp tục như vậy... họ sớm hay muộn sẽ bị tìm ra thôi.

Lúc này hành động của Phục gia cũng không giấu diếm được một vài người để tâm, không ít người trong 72 cao thủ Đạo Môn... mộttrong những tu sĩ đó...

đã bắt đầu liên hệ tới ta, bọn họ cũng đang hành động!

Tư Đồ Đồ cười lạnh nói:

- Chỉ bằng đồ rác rưởi như vầy cũng muốn bắt được Sở Mặc?

Phục Phong cười gượng, sau đó nói:

- Lời không thể nói bậy, những người đó tuy là thực lực không được tốt lắm nhưng nếu cộng lại cũng là một lăng lực không kém đâu.

Nếu bọn họ lại rải rác chuyện này ra ngoài mà nói... vậy thì càng hỏng bét!

Tư Đồ Đồ không nhịn được liếc mắt, nhìn thoáng qua bản tin trongtay, thầm nói:

- Lúc này công năng của bản tin được tăng lên... thực sự không phải lúc!

Bây giờ trên bản tin gần như không có tin tức liên quan đến chuyện này, nhưng bí mật... có bao nhiêu người đang chú ý, sẽ rất khó mà nói.

Phục Phong gật đầu:

- Cho nên, bây giờ chúng ta cũng chỉ có thể gửi hy vọng vào bên Sở công tử... có thể kiên trì hơn một chút.

Tư Đồ Đồ gật gật đầu, vẻ mặt vẻ nghiêm túc.

Đỗ Tùng lúc nghe được tin tức này tay cũng phát run.

Y nhìn ông chủ nhà trọ trước mắt, vẻ mặt nghiêm úc hỏi:

- Ông nói trước đó... thật sự có một đôi nam nữ vào ở nhà trọ của ông à?

Một mình bao cả một viện, chưa từng rời đi?

Ông chủ nhà trọ nghiêm túc gật đầu nói:

- Đỗ gia, tiểu nhân nào dám nói dối ngài chứ?

Thật sự đôi nam nữ nhìn qua đã biết là không tầm thường, không giống như nhân vật thường xuất hiện trong thành Viễn Vọng ta.

- Được, huynh đệ tốt, tin tức này của ông vô cùng quan trọng.

Nhớ kỹ lời ta nói... chỉ cần chuyện này thành... tương lai khẳng định là khôngthiếu phần của ông.

Đỗ Tùng thật sự hứa hẹn.

Ông chủ nhà trọ vẻ mặt vui mừng gật đầu:

- Đỗ gia nói chuyện, tiểu nhân tin tưởng cả mười phần.

Đỗ Tùng đảo mắt nói:

- Như vậy, ông đi tìm cho ta một bộ quần áo tiểu nhị, ta đi đưa ít đồ cho họ.

Ta muốn tận mắt nhìn xem... dáng vẻ của hai người kia thế nào!

- Được, nhưng mà ngài nên cẩn thận một chút.

Ông chủ nhà trọ thuận tay đưa cho Đỗ Tùng một bộ quần áo.

Sau khi Đỗ Tùng thay xong, tự kiềm chế khí tức của bản thân, trên mặt lộ nụ cười khiêm nhường, hành lễ với ông chủ nhà trọ:

- Ông chủ...

ông thấy thế nào?

- Ai ôi!!!

Không tệ không tệ!

Ông chủ nhà trọ hơi giật mình, không thể tưởng được đại tu sĩ Đỗ Tùng trong mắt ông ta đóng giả một tên tiểu nhị lại ra dáng ra vẻ thế này.

Nếu không phải biết thì thật là khó nhìn ra được vấn đề.

Sau đó, Đỗ Tùng mang theo một hộp đựng thức ăn, một ấm nước, nhẹ nhàng bước chân đi tới tiểu viện kia.

Đến cửa viện, Đỗ Tùng ho nhẹ một tiếng, sau đó giọng trong trẻo gọi với vào:

- Bên trong có ai không?

Tôi là tiểu nhị của nhà trọ, đưa chút thức ăncho ngài.

Đợi một chút không nghe được lời đáp, Đỗ Tùng lại hô một lần.

Lúc này, bên trong truyền tới một thanh âm thản nhiên:

- Ta không gọi đồ ăn.

- Khách quan chào ngài, đây là do chưởng quầy chúng tôi bảo...

Đỗ Tùng hơi khẩn trương, trên mặt vô cùng chân thật:

- Chưởng quầy nói, ngài là khách quý, tới nơi này đã mấy ngày nhưng vẫn chưa ăn gì... bảo tôi đưa chút đồ lại cho ngài.

- Không cần.

Bên trong lại truyền tới thanh âm lạch như băng.

- Ách... vậy được rồi.

Đỗ Tùng không dám thử tiếp lần nữa, xoay người mang theo hộp thức ăn trở về, nhưng trong lòng đã sinh sự hoài nghi mãnh liệt.

Trước khi được Phục gia liên lạc, y chỉ là một tu sĩ bình thường nhưng y vẫn là một người có suy nghĩ.

Bản năng cảm thấy khách ở đây vô cùng làm người ta nghi ngờ.

-----o0o-----

Chương 1169: Cái giá phải trả

Chương 1169: Cái giá phải trả

Sau đó, Đỗ Tùng trở lại chỗ ông chủ nhà trọ.

Thay xong quần áo của mình thì một mình lặng lẽ chuồn về thành Viễn Vọng.

Y không đám ở trong thành dùng truyền âm thạch để liên hệ với người của Phục gia, nguyên nhân rất đơn giản: đối với đôi nam nữ mà người Phục gia muốn, chắc chắn không phải hai người bình thường.

Một khi bọn họ có tu vi cực cao thì mình hành động một cái, rất có thể khiến bọn họ cảnh giác.

Một khi triển khai thần thức để thăm dò như thế rất có thể sẽ phát hiện mình dùng truyền âm thạch để liên hệ với người khác.

Cho nên cho dù là ra khỏi thành, Đỗ Tùng cũng đi vòng vo hơn một canh giờ trong thành, cảm thấy hoàn toàn không có bất cứ vấn đề rồi, lúc đó mới chuồn thẳng ra khỏi thành.

Sau khi tới ngoài thành, Đỗ Tùng bắt đầu triển khai thân mình bay về phía xa.

Thực lực Nguyên Anh kỳ đỉnh cũng đã rất dũng mãnh.

Công phu trong một nén nhang, y đã cách xa thành Viễn Vọng.

- Nơi này... hẳn là không có vấn đề gì nhỉ?

Đỗ Tùng lẩm bẩm một câu, sau đó lấy truyền âm thạch trên người ra.

Tâm tình của y trở nên khẩn trương và kích động.

Chỉ cần đôi nam nữ ở thành Viễn Vọng chính là đôi nam nữ mà Phục gia muốn tìm... như vậy thì Đỗ Tùng y từ nay về sau có thể thẳng tiến tận mây xanh.

Tuyệt đối xem như lập công lớn!

Đúng lúc này, phía sau Đỗ Tùng truyền tới một thanh âm bình thảnlại lạnh như băng:

- Tiểu nhị, ngươi muốn làm gì?

- Người nào?

Đỗ Tùng mạnh mẽ quay đầu lại đồng thời hung hăng tung một chưởng về phía người đối diện.

Trong nháy mắt vận hành pháp lực, trong hư không hình thành một thanh kiếm nhỏ lớn hơn chiếc đũa một chút, phối hợp với một chưởng này hung hăng chém về phía đối phương.

Không thể không nói, tu sĩ bình thường cũng sẽ có thủ đoạn bảomệnh của mình.

Chiêu thức đó của Đỗ Tùng nếu đối mặt với đối thủ có cùng cảnh giới, nói không chừng thật sự sẽ có hiệu quả.

Một chưởng này của y vô cùng hung ác, cho dù là một ngọn núi cũng có thể bị một chưởng của y đập vỡ.

Tiểu kiếm do pháp lực ngưng kết thành... lại uy mãnh tuyệt luân, không có gì kiên cố đến mức không phá nổi!

Người đứng ở phía sau Đỗ Tùng, dĩ nhiên là là Sở Mặc.

Đối mặt với một chưởng một kiếm của Đỗ Tùng, biểu hiện trên mặt Sở Mặc không chút nào biến đổi, nhẹ nhàng vỗ nhẹ, thanh kiếm không có gì kiên cố mà không phá nổi trong hư không kia trong nháy mắt đã tiêu tan.

Một chút tiếng động cũng chưa hề có.

Siếp đó, một chưởng có thể đập vỡ một ngọn núi của Đỗ Tùng bị Sở Mặc một phát đã chặn được.

Một tiếng xương nứt nhỏ vang lên.

- Hí... ai ôi!!

Trong cổ họng Đỗ Tùng phát ra một tiếng kêu đau khó nhịn được.

Lại là một thanh âm xương vỡ vụn nữa vang lên, bàn tay của Đỗ Tùng bị bóp nát bươm.

- A!

Đỗ Tùng rốt cục không nhịn được hét thảm một tiếng.

Bàn tay bị người ta bóp nát, loại đau khổ sâu tận xương tủy này thiếuchút nữa làm Đỗ Tùng đau đến ngất đi.

Sở Mặc cũng không buông tay, bay thẳng đến vỗ một chưởng vào đan điền của Đỗ Tùng.

Đỗ Tùng cảm giác toàn thân trong nháy mắt mất đi khí lực.

Bị phong ấn!

Đối phương là một cao thủ tuyệt thế.

Trong đầu của Đỗ Tùng trong nháy mắt đó xuất hiện một ý nghĩ trong đầu, sau đó là sự hối hận vô cùng tận.

Tại sao phải đi dò xét?

Đã biết đôi nam nữ ở nơi này rồi thì báo thẳng lên không được sao?

Vì sao lại phải đi chứng thực một lần chứ?

Giờ thì xong rồi... chỉ sợ ngay cả cái mạng nhỏ này cũng phải uổng tại đây.

Nhớ tới người vợ dịu dàng và ba đứa con đáng yêu ở nhà, còn có hai tiểu thiếp trẻ tuổi vừa đẹp lại trí tuệ biết điều... trong mắt Đỗ Tùng nước mắt muốn ứa ra.

Xét đến cùng, y chính là một người bình thường!

Một tu sĩ bình thường nhất sinh hoạt trong Tiên giới này.

Y chưa được trải qua bất cứ huấn luyện tình báo nào, càng chưa được trải qua nhân sinh tàn khốc.

Cho nên, giờ khắc này, trong nội tâm của y...

đã hoàn toàn sụp đổ, hối hận lại sinh ra cả sự sợ hãi vô cùng.

- Loại người như ngươi... cũng dám đến chọc vào ta?

Trong con ngươi của Sở Mặc xuất hiện vẻ khinh thường.

- Xin ngài... thả ta... ta... ta sai lầm rồi, ta không muốn chết, ta không muốn chết đâu!

Đỗ Tùng khóc rống lên, cả người hoàn toàn muốn hỏng mất.

- Tự mình khai hết ra!

Sở Mặc buông lỏng tay Đỗ Tùng ra, đứng trước mặt y lạnh lùng nhìn.

- Ta... ta là nội ứng mà Phục gia chôn dấu rất nhiều năm rồi, tổ tiên của ta đã từng là một thành viên của tổ chức tình báo Phục gia... lần này, Phục gia mở truyền âm thạch mà tổ tiên ta lưu lại...

Đỗ Tùng thành thật khai báo tất cả những chuyện y biết, thậm chí còn bao gồm cả một ít phỏng đoán của y.

Cuối cùng, y không để ý tới cái tay bị bóp nát truyền tới đau đớn tận óc, ngã quỵ xuống đất:

- Xin ngài thả ta đi... ta đã nói tất cả ra rồi, về sau ta cũng không dám thế nữa...

ô ô, ta chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi thôi, ngài giết hay không giết ta cũng không có bất kỳ ý nghĩa thực tế nào cả.

Ta còn có nhiều người nhà... còn có... còn có 3 đứa con nữa.

Sở Mặc nhìn Đỗ Tùng, nhẹ giọng nói:

- Ngươi biết không, ta cũng có rất nhiều người nhà, ta cũng thích một cô gái.

Nếu hôm nay ta không đề cao cảnh giác thì ngược lại... bọn họ đã gặp họa cả rồi.

Mà ngươi... lại lợi dụng cơ hội lần này trở thành nhân vật anh hùng của Phục gia, từ nay về sau trải qua cuộc sống khôngphải bình thường nữa.

Thanh âm của Sở Mặc rất nhẹ, giọng điệu rất nhạt, thanh âm kia phảng phất như từ trên trời bay tới:

- Nếu ngươi không có bất kỳ ý niệm tham lam nào, như vậy thì bây giờ vẫn tốt, tương lai cũng tốt, ngươi cũng có thể có một cuộc sống khoái hoạt hạnh phúc.

Tuy là bình thản... nhưng cũng sẽ không có nguy cơ nào.

Đáng tiếc...

- Xin ngài...

Đỗ Tùng còn chưa dứt lời, mi tâm(chỗ giữa hai lông mày) đã nhiều thêm một lỗ máu.

Máu tươi từ nơi đó chảy ồ ồ ra.

Tiếp đó, trong đan điền Nguyên Anh của y liều mạng va chạm với phong ấn muốn lao ra chạy trốn.

Sở Mặc vươn tay ra, vỗ trong hư không, tóm Nguyên Anh trong đan điền của Đỗ Tùng ra.

Nguyên Anh kia nhìn thấy Sở Mặc thì liều mạng rơi lệ cầu xin tha thứ.

Sở Mặc thở dài, điểm vào hư không vài cái, Nguyên Anh đó trongnháy mắt bị chế trụ, động cũng không thể động, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Hủy diệt trí nhớ hôm nay của ngươi, thả cho ngươi một con đường sống, nhớ kỹ, bình thản là phúc.

-----o0o-----

Chương 1170: Đến đó làm gì vậy?

Chương 1170: Đến đó làm gì vậy?

Nói xong, Sở Mặc kết lại mấy cái thủ ấn, trong nháy mắt đã phong ấn Nguyên Anh của Đỗ Tùng lại, xóa tất cả trí nhớ của y.

Sau đó, Sở Mặc bấm tay một chút, Nguyên Anh của Đỗ Tùng giống như một mũi tên nhọn bắn vào hư không xa xôi.

Đây xem như mềm lòng sao?

Cũng không phải.

Một nhân vật nhỏ như vậy, như y đã nói, giết y hay không... thật ra đều không có bất kỳ ý nghĩa thực tế nào.

Nhưng Sở Mặc vẫn giết y.

Tuy là buông tha cho Nguyên Anh của y nhưng cuộc đời của Đỗ Tùng cũng hoàn toàn thay đổi.

Bởi vì nhất định phải khiến y hiểu được một việc: Ở trên đời này, làm bất cứ chuyện gì đều phải trả giá thật lớn.

- Xem ra, thành Viễn Vọng này... cũng không thể tiếp tục lưu lại nữa.

Sở Mặc nhẹ giọng nói.

Phục gia đã phát động toàn bộ lực lượng, lợi dụng toàn bộ nhân viên tình báo mấy đời ẩn nấp kỹ càng vì để tìm tung tích của hắn.

Bây giờ chỉ sợ toàn bộ Nam vực Tiên giới, phàm là chỗ có một nam một nữ đi cùng nhau cũng sẽ bị người của Phục gia chú ý đến nhỉ?

Sở Mặc không nhịn được gượng cười một cái.

Quả thực là vẫn còn một lực lượng khá lớn.

Loại phương pháp ngu dốt này cũng chỉ có giatộc khổng lồ như Phục gia... mới có thể lợi dụng.

Nhưng lại không thể không thừa nhận phương pháp này rất hữu hiệu.

Nếu hôm nay tính cảnh giác của hắn thiếu nhạy một khả năng thật sự sẽ bị Đỗ Tùng bán rẻ mà không biết.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ thế, sau khi về tới nhà trọ của thành Viễn Vọng hắn cũng không đi tìm ông chủ nhà trọ gây phiền toái, vởi vì thực sự chẳng quan trọng.

Sau khi trở lại phòng, phát hiện Kỳ Tiêu Vũ đã tỉnh lại, bàn tay trắng nõn nâng hai má đang trầm tư nghĩ gì đó.

Nhìn thấy Sở Mặc, trong conngươi của Kỳ Tiêu Vũ xuất hiện chút nhu tình.

Nhưng mà tiếp đó lại có một tia tối tăm hiện ra.

Nàng hơi buồn rầu lắc lắc đầu, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Làm sao bây giờ?

Sở Mặc đi tới, nhẹ nhàng cầm tay Kỳ Tiêu Vũ, cười cười:

- Tùy tâm là được rồi.

- Bây giờ chàng trả lời thế thật không có trách nhiệm đó.

Mắt Kỳ Tiêu Vũ liếc Sở Mặc, vẻ mặt buồn rầu nói:

- Thiếp cũng không nghĩ đến Hắc Ám Thánh Khí lại còn mạnh như vậy, không lúc nào không ảnh hưởng đến thiếp.

Bây giờ thiếp và nó đãhoàn toàn hòa làm một thể, cho dù muốn đuổi nó ra ngoài... cũng không còn kịp rồi.

- Tại sao phải đuổi ra ngoài?

Sở Mặc nhìn ánh mắt của Kỳ Tiêu Vũ:

- Nàng như vậy ta cảm thấy rất ổn, rất đẹp!

- Hửm?

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc.

- Bởi vì trước đó hơi lạnh... nhưng bây giờ, tốt lắm.

Sở Mặc nói.

- Ý của chàng là nói... trước đây thiếp không phải rất vui vẻ sao?

Trong con ngươi của Kỳ Tiêu Vũ càng ngày càng xám xịt, nhìn qua vô cùng yêu dị.

- Trước đây, bây giờ hay tương lai, biến thành dáng vẻ gì ta đều thích.

Sở Mặc bây giờ nói lời tâm tình cũng càng ngày càng trôi chảy.

- Đừng có trốn tránh vấn đề, trả lời thiếp.

Dáng vẻ lúc trước chàng không thích sao?

Kỳ Tiêu Vũ nhìn chằm chằm ánh mắt Sở Mặc.

- Thích, nhưng càng thích dáng vẻ bây giờ của nàng.

Sở Mặc nói.

- Đàn ông các chàng... có phải trong lòng đều thích người đàn bà của mình có thể biểu hiện vô cùng...

ừm, chính là như vậy.

Cho dù bị Hắc Ám Thánh Khí ảnh hưởng nhưng có mấy lời Kỳ Tiêu Vũ vẫn không thể nói lên lời.

Sắc mặt nàng ửng đỏ nhìn Sở Mặc:

- Ở trước mặt người khác cần biểu hiện vô cùng thánh khiết?

- Chẳng nhẽ phụ nữ các nàng không phải vậy sao?

...

Kỳ Tiêu Vũ lập tức không biết nói gì, xám xịt nhìn Sở Mặc:

- Loại nào?

- Như nàng nói đó.

Sở Mặc mặt vô tội nhìn Kỳ Tiêu Vũ:

- Trong chuyện này dường như tất cả mọi người đều giống nhau mà?

- Hừ!

Kỳ Tiêu Vũ hừ giọng mũi, sau đó tựa vào đầu vai Sở Mặc.

Hành động này đổi lại là công chúa Tinh Linh tộc trước khi nhiễm Hắc Ám Thánh Khí chỉ e là rất khó mà làm ra được.

Nhưng giờ lại làm một cách tự nhiên thế.

Sở Mặc nhẹ nhàng ôm Kỳ Tiêu Vũ:

- Thật ra có nàng ở bên cạnh chính là hạnh phúc lớn nhất rồi!

- Thiếp cũng vậy.

Kỳ Tiêu Vũ hít sâu một hơi, dường như cực kỳ tham luyến mùi hương của Sở Mặc:

- Có chàng ở bên cạnh thì thiếp không sợ gì hết!

Chàng nói... chúng ta có thể vĩnh viễn bên nhau được không?

- Có thể!

Sở Mặc khẳng định đáp.

- Đúng rồi, vừa rồi chàng vừa mới đi làm gì vậy?

Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc:

- Thiếp tỉnh lại không thấy chàng đâu, nếu chàng không để lại tờ giấy thì thiếp còn nghĩ chàng đi rồi đó.

- Làm sao vậy được.

Sở Mặc cười cười, nói:

- Phục gia vận dụng tất cả lực lượng, muốn bắt chúng ta lại, chủ yếu là bắt ta thôi.

- Vậy chàng có phải là muốn đuổi thiếp đi hay không?

Kỳ Tiêu Vũ quay đầu đi, nhìn bên mặt Sở Mặc:

- Ví dụ như nói với thiếp là kiểu như chàng rất nguy hiểm các kiểu... sau đó để thiếp rời khỏi đây một mình?

- Sẽ không.

Sở Mặc nói.

- Hửm?

Kỳ Tiêu Vũ nao nao.

- Không có kẻ nào có thể chia cắt chúng ta được.

Sở Mặc chân thành đáp.

- Lúc này mới ngoan.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ nhàng hôn lên mặt Sở Mặc:

- Cho dù sống hay chết, thiếp đều sẽ ở cùng chàng.

- Được.

Sở Mặc dùng sức gật đầu, nắm tay Kỳ Tiêu Vũ, trong mắt của hắn lộ vẻ kiên nghị.

- Chúng ta rời khỏi nơi này đi.

Kỳ Tiêu Vũ nhẹ giọng nói:

- Thiếp muốn tìm một chỗ không người, chỉ có hai chúng ta ở đó thôi.

- Được.

Sở Mặc lại gật đầu.

Vì thế, Sở Mặc dẫn theo Kỳ Tiêu Vũ, rời khỏi thành Viễn Vọng.

Đi không dấu vết.

Ông chủ nhà trọ kia đến xem thử thì phát hiện người đã đi rồi nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ là cảm thấy kỳ lạ, vì sao không thấy Đỗ gia đến nữa?

Phục Cửu Thư nhìn tình báo được đưa tới trước mắt, trong đó làm gã hơi chú ý.

- Đỗ gia ở thành Viễn Vọng, sau khi chúng ta liên hệ thì Đỗ Tùng biến mất một cách thần bí, truyền âm thạch không còn ai nghe nữa.

Đôi con ngươi hẹp dài của Phục Cửu Thư hơi hơi nheo lại, lẩm bẩm:

- Thành Viễn Vọng?

Đỗ gia?

Sau đó, gã mở bản tin ra, trực tiếp liên hệ với một người, trầm giọng phân phó:

- Phục Kim, lập tức đi đến thành Viễn Vọng tra rõ Đỗ Tùng của Đỗgia thành Viễn Vọng mấy ngày này đã làm trò gì, đi những nơi nào.

Nhanh lên!

Bên bản tin kia truyền tới một thanh âm trẻ tuổi:

- Vâng!

Phục Cửu Thư tiếp tục nhìn tình báo trong tay.

Cách như này thật là một biện pháp ngu dốt, tương đương với việc tìm kim đáy bể.

Nhưng dựa vào Phục gia, trong biển rộng có vô số "cá" này, nếu như không có con "cá" thì đương nhiên là tìm kim đáy bể, có thể có vô số "cá", như vậy đây không phải là tìm kim đáy bể nữa.

Đây là loại bỏ!

-----o0o-----

Chương 1171: Ma Quân ra tay (1)

Chương 1171: Ma Quân ra tay (1)

Tất nhiên phải lùng bắt kiểu trải thảm. (lùng bắt trên diện rộng)

- Sở Mặc... ta không tin ngươi có thể thật sự tránh thoát được sự lùng bắt của ta.

Nửa ngày sau, Phục Cửu Thư nhận được tin tức mà Phục Kim gửi về.

- Đại nhân, đã điều tra rõ ràng, ở trong một nhà trọ của thành Viễn Vọng đích thực là có một đôi nam nữ trẻ tuổi, hơn nữa Đỗ Tùng cònđích thân giả dạng thành tiểu nhị đi dò xét một phen.

Nhưng mà sau đó, Đỗ Tùng liền biến mất, đôi nam nữ trẻ tuổi... cũng biến mất!

Bộp!

Phục Cửu Thư vỗ bàn một cái, nháy mắt đứng dậy, lớn tiếng nói:

- Chính là hai người kia!

Bọn họ bây giờ đang ở đâu?

- Đại nhân...

đôi nam nữ đó đã đi lâu rồi, người cuối cùng gặp bọn họ nói họ đi ra từ thành Bắc, không biết cụ thể họ đi về phương nào.

Phía kia của bản tin Phục Kim đáp lại.

- Vậy thì đi tìm cho ta!

Dồn tất cả lực lượng... triệu tập toàn bộ đến bên đó!

Cho dù đào sâu ba thước... cũng phải tìm ra cho ta!

Phục Cửu Thư điên cuồng nói:

- Hơn nữa... ta lập tức sẽ qua đó, ta muốn đích thân chấn thủ.

- Đại nhân... bây giờ còn chưa thể hoàn toàn xác định...

Phục Kim dường như hơi khó hiểu.

Đỗ Tùng mất tích và đôi nam nữ cho dù có liên quan trực tiếp nhưng cũng không thể cam đoan đôi nam nữ biến mất kia nhất định là hai người Sở Mặc chứ?

- Thi hành mệnh lệnh!

Phục Cửu Thư lạnh lùng nói.

- Vâng.

Phục Kim bên kia vẻ mặt nghiêm túc.

Ở Phục gia, tất cả những nhân viên tình báo trong tổ chức đều có suy nghĩ: Phục Cửu Thư chính là ông trời của họ... là tín ngưỡng của họ!

Cho dù là gia chủ Phục gia...

ở trong lòng bọn họ đều không quan trọng bằng Phục Cửu Thư.

Điều này hoàn toàn khác xa hình tượng bên ngoài của Phục Cửu Thư, không có bất kỳ tính so sánh nào.

Mà điều này... cũng chính là chỗ khủng bố của Phục Cửu Thư.

Phục Cửu Thư bên này hít sâu vài hơi, sau đó trầm giọng nói:

- Người đâu, lập tức chuẩn bị chiến thuyền, ta muốn tới thành Viễn Vọng.

- Đến đó làm gì vậy?

Một thanh âm lạnh như băng chợt vang lên.

Sắc mặt Phục Cửu Thư đại biến, lớn tiếng quát:

- Người đâu...

- Đừng kêu nữa, bọn họ đều chết rồi.

Thanh âm lạnh như băng vang lên sau lưng Phục Cửu Thư, đã đẩy cửa đi vào rồi.

Phục Cửu Thư quay đầu lại nhìn thanh niên mặc áo đen trước mặt, thở dài:

- Rốt cục ngươi vẫn muốn giết ta, đúng không?

- Vốn dĩ ta cũng định tha cho ngươi, nhưng ngươi lại nhằm vào đồ đệ ta, cho nên ngươi đáng chết.

Thanh niên mặc áo đen mặt không chút thay đổi, sau khi đi vào thìlẳng lặng nhìn Phục Cửu Thư.

Phục Cửu Thư đối diện với thanh niên mặc áo đen, lâu sau gã mới bắt đầu cười:

- Nói thật...

Ma Quân, với việc ngươi có thể sống tới ngày nay ta thật sự rất bất ngờ.

- Ta cũng khá là bất ngờ.

Thanh niên mặc áo đen thản nhiên nói:

- Mạng lớn!

- Không, ngươi có một đồ đệ tốt.

Phục Cửu Thư thở dài:

- Không thể tưởng được, người trẻ tuổi làm chấn động tam giới Thiên – Tiên - Linh lại có thể có liên quan tới Ma Quân ngươi.

- Đúng vậy đó, ta cũng rất bất ngờ, không nghĩ tới đồ đệ của ta lại ưu tú như vậy.

Ngữ khí của Ma Quân nghe rất bình thản, nhưng ai cũng có thể nghe ra được trong giọng nói của ông ấy mang sự kiêu ngạo.

- Độc thất sát.... cũng không thể làm ngươi bị độc chết.

Thật sự là... rất đáng tiếc.

Phục Cửu Thư thở dài

- Đó chính là kịch độc ta phải dùng rất nhiều năm mới tạo ra được, theo lý thuyết... cho dù là Đế Chủ mà không cẩn thận trúng phải độc này... cũng phải nuốt hận.

Aiz... thật sự là người tính không bằng trời tính!

- Ta cũng không nghĩ là độc thất sát lại xuất ra từ tay ngươi đấy.

Ma Quân nhẹ nhàng thở dài, trong con ngươi, lại xuất hiện sát ý lạnh như băng.

- Bây giờ nói gì cũng vô dụng, đúng không?

Phục Cửu Thư nhìn Ma Quân, sâu kín thở dài:

- Ngươi nếu đã giết tất cả hộ vệ bên người ta, như vậy...

đương nhiêncũng sẽ không bỏ qua cho ra.

Nhưng mà ngươi có thể để ta nhìn Muội muội lần cuối đc không?

- Không thể.

Ma Quân lạnh lùng trả lời một câu:

- Tiểu Điệp không muốn thấy bất kỳ người nào của Phục gia các ngươi.

- Được rồi, vậy thì ngươi ra tay đi.

Phục Cửu Thư nói xong mở hai tay ra, mặt thản nhiên nhìn Ma Quân.

Ma Quân thản nhiên nói:

- Giết một thế thân của ngươi thì có ích lợi gì?

Nhưng chắc chắn ngươi không biết: Ta đã biết chân thân của ngươi giấu ở chỗ nào rồi.

Phục Cửu Thư... con ông cháu cha máu mặt nhất bên ngoài Phục gia, lão lưu manh dựa vào số lượng lớn tài nguyên miễn cưỡng vào đến Đại Thừa Kỳ rác rưởi, trên thực tế lại chưởng quản tình báo của Phục gia, là một thanh đao linh hoạt sắc bén nhất Phục gia.

Năm đó bày ra trận đuổi giết ta lại trước sau ám sát rất nhiều tu sĩ của Tiên giới... ai có thể ngờ, Phục Cửu Thư ngươi chẳng những không phải là một tên rác rưởi mà còn là một trong số những người ưu tú nhất của Tiên giới chứ?

Sắc mặt của Phục Cửu Thư lần đầu tiên đã xảy ra biến hóa cực lớn, hắn có chút hoảng sợ nhìn Ma Quân:

- Tiểu Điệp nói cho ngươi đúng không?

Nói xong lại liều mạng lắc đầu:

- Không... không thể nào...

Tiểu Điệp nàng thiện lương như vậy, tuyệt đối sẽ không bán đứng bất kỳ người nào của Phục gia, lại nói...

Tiểu Điệp cũng không biết chuyện này, ngươi, ngươi làm sao mà biết được?

- Không phải ngươi đã nói sao, người tính không bằng trời tính.

Ma Quân thản nhiên nhìn thoáng qua Phục Cửu Thư:

- Cho nên, ta sẽ hoàn toàn đánh chết ngươi!

- Ha ha ha ha ha ha

Phục Cửu Thư chợt ngửa mặt lên trời cười ha ha, sau đó vẻ mặt lạnh lùng nhìn Ma Quân:

- Không thể không thừa nhận, Ma Quân... ngươi thật là một người tài ba!

Không có huyết mạch tốt, cũng không có xuất thân hùng mạnh gì mà có thể có được thành tựu ngày hôm nay, ngươi đủ để khiến vô số tu sĩ của gia tộc lớn xấu hổ.

Nhưng...

đó vẫn chẳng có tác dụng gì cả.

Chỉ bằng ngươi mà muốn đánh chết bản tôn Phục Cửu Thư ta, còn kém một chút đấy!

Bản tôn của Phục Cửu Thư ta bất cứ lúc nào cũng có năng lực rời khỏi Tiên giới này!

Cảnh giới thật sự của ta sớm đã vượt qua tu sĩ Phi thăng kỳ bình thường!

Ta không tin...

Phục Cửu Thư đang nói thì thân mình chợt cứng đờ, trên gương mặt trắng nõn dần bịt kín một tầng ửng hồng.

Sau đó phun một ngụm máu tươi, trong mắt xuất hiện vẻ hoảng sợ vô tận, nhìn Ma Quân:

- Làm sao có thể... ngươi... rõ ràng ngươi ở trong này, ngươi làm sao có thể đánh chết bản tôn của taPhục Tiểu Điệp... nàng không thể có bản lĩnh này.

-----o0o-----

Chương 1172: Ma Quân ra tay (2)

Chương 1172: Ma Quân ra tay (2)

- Tiểu Điệp thiện lương như vậy, làm sao có thể xuống tay với ngươi?

Ma Quân nhìn thoáng qua Phục Cửu Thư, nói:

- Trên đời này không chỉ có mình ngươi có bản lĩnh này, một phân thân mà thôi, ta cũng có.

- Ngươi...

Ngươi là phân thân?

Phục Cửu Thư vẻ mặt không dám tin nhìn Ma Quân.

- Không, ta là bản tôn!

Ma Quân nói xong, trong tay nhiều thêm một thanh trường đao phong cách cổ xưa, một đao chém đầu của Phục Cửu Thư xuống, sau đó đục một lỗ ở đan điền Phục Cửu Thư.

Trong đan điền của Phục Cửu Thư... ngoại trừ một tòa đạo đài ra thì không có gì cả.

Quả thực chính là một phân thân!

Đầu của Phục Cửu Thư rơi trên mặt đất, vẫn lẩm bẩm nói:

- Vì sao...

Tại sao có thể như vậy?

Ngươi...

Ngươi rốt cuộc là làm sao biết bản tôn của ta giấu ở chỗ nào?

Cảnh giới của ngươi... không có khả năng dễ dàng đánh chết bản tôn của ta được...

- Ta so với trong tưởng tượng của ngươi, hùng mạnh hơn vô số lần!

Ma Quân nói xong, trường đao trong tay vung lên.

Đầu của Phục Cửu Thư phân thành hai, thanh âm của gã cũng đột nhiên dừng lại.

Sau đó, Ma Quân lấy truyền âm thạch trên người Phục Cửu Thư xuống, vận hành pháp lực, kích hoạt cho truyền âm thạch một tia tinhthần lực.

Trong nháy mắt truyền âm thạch mở ra, chợt truyền tới một thanh âm uy nghiêm mà bình thản:

- Cửu Thư, có phát hiện gì sao?

Ma Quân thản nhiên nói:

- Phục Cửu Tiêu, Phục Cửu Thư đã chết rồi, nếu ngươi không muốn toàn bộ Phục gia phải diệt tộc... thì ngay lập tức thu hồi lệnh đuổi giết Sở Mặc lại.

Ta không đùa với ngươi, đây là một cảnh cáo cuối cùng cho Phục gia các ngươi!

- Ngươi...

Ngươi là Ma Quân?

Bên trong truyền âm thạch truyền tới thanh âm khiếp sợ của PhụcCửu Tiêu.

Ma Quân lại dùng lực bóp nát truyền âm thạch, sau đó xoay người rời đi.

Trong viện, mười mấy tu sĩ Phi thăng kỳ ngã lung tung ở đó, vết thương trên người của mỗi người gần như đều giống nhau như đúc – mi tâm có một lỗ máu, đan điền bị đâm thủng, Nguyên Thần thứ hai chết ngay trong đó.

Cảnh tượng này nếu bị tu sĩ khác nhìn thấy nhất định sẽ sợ đến thất thanh.

Bởi vì họ không thể tin có người lại dễ dàng giết chết cao thủ đệnhất của Phục gia như vậy mà lại không làm kinh động Phục Cửu Thư đang ở trong phòng.

Thế cho nên cho đến lúc chết, Phục Cửu Thư cũng chưa kịp phát ra cảnh báo gì cả.

Ngành tình báo khổng lồ của Phục gia... vẫn tiếp tục vận hành.

Đến bây giờ còn chưa có ai biết người lãnh đạo trực tiếp của bọn họ...

đã chết!

Phục gia.

Phục Cửu Tiêu vẻ mặt khiếp sợ cầm trong tay truyền âm thạch, ở bên cạnh gã còn có bảy, tám trưởng lão của Phục gia, cũng mang vẻ mặtkhiếp sợ.

- Ma Quân...

Hắn...

Hắn không ngờ lại nhúng tay vào chuyện này!

Phục Cửu Tiêu thì thào nói:

- Vì sao?

Hắn không phải nói... sau này sẽ nước sông không phạm nước giếng với Phục gia sao?

Vì sao hắn lại nhúng tay vào chứ?

- Gia chủ, làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ chúng ta vì một câu uy hiếp của Ma Quân.. thì phải bỏ qua chuyện này sao?

Một tên trưởng lão vẻ mặt Phẫn nộ.

- Đúng vậy đó gia chủ, nếu chỉ có vậy thì sau này Phục gia chẳngphải là sống dưới bóng ma của Ma Quân sao?

- Sớm biết rằng lúc trước nên giết tiện nhân Phục Tiểu Điệp mà!

- Nếu không có ả...

Phục gia làm sao lại dính vào đại họa này?

- Gia chủ...

Mấy tên trưởng lão giờ phút này đều phục hồi lại tinh thần, vẻ mặt đầy căm phẫn nhìn Phục Cửu Tiêu.

Sắc mặt của Phục Cửu Tiêu lúc xanh lúc đỏ, đến cuối cùng cắn răng một cái nói:

- Đem chuyện này... truyền khắp Tiên giới đi!

Ta muốn khiến cho Sở Mặc và Ma Quân... chết không có chỗ chôn!

- Gia chủ... suy nghĩ kỹ!

Một tên trưởng lão vẫn không nói gì đứng ra nhìn mọi người, trầm giọng nói:

- Đem toàn bộ chuyện này náo loạn lên thì đơn giản, chỉ cần chúng ra mang tin tức của Sở Mặc và Ma Quân ra... như vậy tự nhiên sẽ có vô số người nhằm vào bọn họ.

Ma Quân thì không cần nhiều lời.

Kẻ thù của hắn trong Tiên giới này quả thực là quá nhiều.

Chỉ cần đưa tin hắn còn sống ra chỉ sợ sẽ có vô số người đứng ngồi không yên!

Dù sao thì bây giờ tất cả mọi người cũng không phải ai cũng đều biết hắn đã trở lại.

Về phần tên Sở Mặc, người biết hắn lại càng nhiều!

Lúc ở Nhân giới đã từng là người trẻ tuổi thiên kiêu chấn động tam giới Thiên-Tiên-Linh, ngay cả Giới Linh trong Huyễn Thần Giới cũng tự mình ra mặt che trở.

Một tu sĩ như ậy... ai không ghen tỵ chứ?

Cho nên, người muốn nhằm vào hắn chỉ sợ còn nhiều hơn so với Ma Quân nữa!

Nhưng vẫn đề là... sau khi chúng ta thả tin này ra ngoài, ngoại trừ khiến hai tên khủng bố này càng thêm căm hận chúng ta thì chúng ta có được cái gì chứ?

Không nên bị thù hận nhất thời che mất lý trí của mọi người.

Lời nói của trưởng lão này... khiến trong lòng mọi người trầm mặc.

Đích thực, thả tin như vậy ra, Phục gia chẳng có được ích lợi gì, ngoại trừ thêm cừu hận của Sở Mặc và Ma Quân.

Sau một lúc lâu mới có một trưởng lão nói:

- Chúng ta chỉ cần thả tin của họ ra, ngay lập tức sẽ có vô số người nhằm vào họ!

Bọn họ cho dù căm hận Phục gia ta thế nào cũng không có tinh thần và sức lực để nhằm vào Phục gia ta.

Tự lo thân còn chưa rảnh.

- Không tồi...

Phục Cửu Tiêu trầm giọng nói:

- Hai người kia...

đều quá nguy hiểm.

Bây giờ cừu hận của họ đã rất sâu rồi.

Cho dù chúng ta không làm chuyện này thì tương lai của họ thật sự có thể buông tha cho Phục gia chúng ta sao?

Trước đó Ma Quân không phải đã đồng ý rồi đấy thôi, mang Tiểu Điệp của Phục gia đi, sau này hai bên không liên quan nữa... nhưng giờ thì thế nào?

Không phải là lật lọng hay sao?

Cho nên... hai người kia một ngày còn chưa chết, Phụcgia chúng ta một ngày khó có được thái bình.

Hơn nữa....

Phục Cửu Tiêu nhìn mọi người trong phòng, nói:

- Hơn nữa Sở Mặc kia... cũng gây rất nhiều thù hằn ở Thiên giới.

Lạc gia, Thượng Quan gia, Gia Cát gia... những đại tộc Thiên giới đó, tất cả đều rất muốn giết hắn.

Chỉ cần hắn đã chết, những đại tộc đó ít nhiều...

đều phải nhớ kỹ ân tình của Phục gia ta, cho dù chỉ có một chút...

đối với Phục gia ta cũng đủ rồi.

- Đúng vậy đó, gia chủ nói có lý, hai người kia chưa diệt thì ngày sau Phục gia ta gà chó khó có thể bình an.

- Đúng vậy, hai tên bất tử này, bọn họ sớm muộn gì sẽ đến báo thù Phục gia!

-----o0o-----

Chương 1173: Thanh phong phật núi

Chương 1173: Thanh phong phật núi

- Ta đồng ý với ý kiến của gia chủ.

- Ta cũng đồng ý.

Đến cuối cùng, trong lòng mọi người ngoại trừ trưởng lão mở miệng thể hiện quan điểm của gia chủ ra thì chỉ giữ sự trầm mặc.

Những người khác... tất cả đều ủng hộ gia chủ Phục Cửu Tiêu.

Trưởng lão có ý kiến phản đối không nhịn được thở dài, cả ngườinhư già hơn rất nhiều tuổi, trầm giọng nói:

- Lão phu tự biết tài sơ học thiển, hơn nữa đã quá già rồi, không thích hợp để tiếp tục lưu lại vị trí cũ nữa, lúc này nên từ giã gia chủ thôi.

Hy vọng gia chủ có thể phê chuẩn.

- Lục trưởng lão...

ông đây tội gì chứ?

Chẳng lẽ ông cảm thấy Phục gia ta không thể vượt qua được cửa ải khó khăn này?

Phục Cửu Tiêu nhìn trưởng lão đó, cau mày nói.

Trong những trưởng lão, nhất định có mâu thuẫn lẫn nhau, không có khả năng đoàn kết được.

Nhưng tất cả đều là tâm phúc của Phục Cửu Tiêu.

Nếu không, Phục Cửu Tiêu làm sao có thể ngồi vững ở vị trí giachủ?

- Nếu lục trưởng lão đã sinh lòng muốn rời đi, gia chủ không bằng cứ thành toàn.

Tứ trưởng lão của Phục gia ở một bên âm dương quái khí nói:

- Người ta đã muốn đi dưỡng lão, mạnh mẽ giữ lại có ý nghĩa gì chứ?

- Đúng vậy đó, lục trưởng lão mấy năm nay đã vì gia tộc mà cống hiến rất nhiều, bây giờ khó khăn mới đề xuất một tỉnh cầu, gia chủ nhẫn tâm không đồng ý sao?

Tam trưởng lão nói.

Phục Cửu Tiêu còn muốn khuyên vài câu nhưng nhìn ánh mắt kiên định của lục trưởng lão và ánh mắt nóng lòng muốn đi thì cuối cùng vẫn từ bỏ ý nghĩ này.

Trưởng lão của Phục gia, một cây cải một cái hố, lục trưởng lão chủ động chào từ giã, tức là vị trí trưởng lão trống một chỗ.

Còn những trưởng lão khác sao có thể không đỏ mắt được.

- Thôi... nếu lục trưởng lão đã quyết định, vậy...

được!

Phục Cửu Tiêu có chút khổ sở nói.

- Đa tạ gia chủ thành toàn.

Lục trưởng lão cơ bản không dể ý tới những người khác trongphòng, thi lễ với Phục Cửu Tiêu rồi xoay người đi ra.

Nhìn bóng lưng tiêu điều của Lục trưởng lão biến mất trong tầm mắt, tại thời khắc này Phục Cửu Tiêu trong lòng cảm thấy vắng vẻ.

Mặc dù chỉ có một Lục trưởng lão đi thôi nhưng chẳng biết tại sao lại có cảm giác bị chúng bạn xa lánh.

- Thôi đi... trời muốn mưa thì ai có thể quản?

Để ông ấy đi thôi.

Trong lòng Phục Cửu Tiêu thở dài.

Sau đó nhìn về phía mọi người, trầm giọng nói:

- Lập tức truyền hai tin tức này cho những thế lực khác!

- Mặt khác, về Ma Quân...

Trong con ngươi của Phục Cửu Tiêu hiện lên sát ý lạnh như băng:

- Thông báo cho tất cả những thế lực có cừu oán với Ma Quân, nói Ma Quân đã trở về, hơn nữa thực lực tăng vọt... vô thanh vô tức giết chết rất nhiều tu sĩ Phi Thăng kỳ của Phục gia ta, nhắc nhở bọn họ nên cẩn thận..

- Gia chủ... vậy có thể đẩy Phục gia ta lên đầu sóng ngọn gió không?

Phục Cửu Thiên cười gượng:

- Đẩy lên đầu sóng ngọn gió?

Chẳng lẽ đây không phải sự thực sao?

Người trưởng lão lúc này nghẹ lời, ngay lập tức không kìm lòng nổi rùng mình một cái, lẩm bẩm:

- Thật sự... người này rất đáng sợ.

Sau đó, một tin tức mật truyền ra từ Phục gia.

Một lát sau, toàn bộ Tiên giới chấn động!

Rốt cục là một tin tức ban đầu, sau đó lại xuất hiện cả trên bản tin.

Đây là một hồ nước vô danh, có mấy nhánh sông hội tụ đến đây tạo thành một hồ nước rất lớn.

Nơi này rất yên tĩnh, khoảng cách với khu dân cư cư trú gần nhất khoảng mấy trăm ngàn dặm.

Bầu trời xanh thẳm, hồ nước xanh biếc, bốn phía tất cả đều là cổ thụ che trời.

Ven hồ có một căn nhà gỗ nhỏ mới tinh, trên cửa sổ của nhà gỗ còn dán đủ hình sắt giấy.

Những hình cắt giấy đó vô cùng tinh xảo, có thể nói là tinh mỹ tuyệt luân.

Bên ngoài nhà gỗ nhỏ còn dựng một cái lều không lớn, phía dưới lều là một căn bếp nhỏ.

Dưới nhà bếp đang đốt lò, trong nồi đen xì đang nấu không biết là thịt con dã thú nào.

Trong nồi nước đã rút, mùi thơm của thịt bay ra.

Một nữ tử mặc váy lam đang ngồi trước bếp lò, cười tủm tỉm thêm củi cho bếp.

Bên hồ cách đó không xa, một nam tử mặc áo xanh(thanh y) trong tay cầm cái cần câu, dây câu đang căng, trong hồ nước có một con cá lớn đang liều mạng giãy dụa.

- Ca ca, câu được cá rồi?

Thịt sắp nấu xong rồi!

Thanh âm của cô gái trong trẻo hô lên.

- Trước tiên muội cho gia vị như ta dặn vào đi...

Nam tử mặc thanh y(đồ màu xanh) lớn tiếng nói:

- Tý nữa sẽ làm cá cho muội ăn.

- Được...

Nữ tử cười tủm tỉm gật đầu, sau đó tăng thêm các đồ gia vị vào trong nồi, một bên thuận tiện nói:

- Phương pháp luộc thịt này của huynh có đáng tin cậy không thế?

- Đương nhiên đáng tin cậy rồi!

Đã quên ca năm đó ở Nhân Giới nướng thịt cho muội rồi à?

Nam tử mặc thanh y hơi đắc ý nói:

- Năm đó lúc ta còn ở trong quân hay dùng phương pháp này, kết giao được vô số bằng hữu!

Nữ tử hé miệng cười:

- Thật sao, vậy sau này nấu cơm đều là do huynh á?

- Không thành vấn đề.

Nam tử mặc thanh y cười lớn, nâng con cá chép nặng mấy chục cân lên, cười ha hả:

- Bản lĩnh làm cá của ca cũng rất tuyệt đó.

Nữ tử tự nhiên cười nói hơn cả hoa nở rộ.

Cho dù bên ngoài long trời lở đất, ta tự tìm chốn đào nguyên.

Hắn mạnh mặc hắn mạnh, Thanh phong phật núi! (gió mát lướt qua núi.)

Một nam một nữ này dĩ nhiên là Sở Mặc cùng Kỳ Tiêu Vũ.

Hai người tìm chỗ thế ngoại đào nguyên này, bỏ mặc tất cả hỗn loạn, đuổi giết cái gì, kẻ thì gì...

đều tạm thời ném ra sau nổi, chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường như dân chúng tầm thường.

Bởi vì Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc đều biết rõ không bao lâu nữa, một hồi gió lốc lớn sẽ thổi quét tới.

Trong tay hai người đều có bản tin, tin tức đột nhiên bạo phát ra từ trên bản tin bọn họ đều thấy, sau đó hai người liền tắt bản tin đi tới nơi này.

Tài nấu nướng của Sở Mặc chưa thể nói là tốt, nhưng cũng không quá kém, từ nhỏ cũng không có người chiếu cố hắn, khiến hắn lúc còn rất nhỏ đã phải nghĩ biện pháp lấp đầy bụng của mình.

Sau lại cùng Hứa Nhị Phù mở Thao Thiết lầu, Sở Mặc cũng học lén được mấy chiêu với các đại sư phụ Thao Thiết lầu.

Cho nên bữa cơm này hai người ăn đều rất ngon.

Trải qua bao sóng gió, không ngờ Sở Mặc cùng Kỳ Tiêu Vũ mến nhau nhiều năm đã có bữa cơm đầu tiên trong nhà.

Nhà....

Một chữ bình thường và vĩ đại đối với hai người này lại là một chữ vô cùng xa xỉ.

Bọn họ muốn bình tĩnh trở lại, muốn an tĩnh tu luyện, muốn cuộc sống hạnh phúc gần như là một loại hy vọng xa vời.

-----o0o-----

Chương 1174: Trảm chết đám ruồi nhặng.

Chương 1174: Trảm chết đám ruồi nhặng.

Thật sự làm xong chuyện có thể như "Thanh Phong lướt nhẹ qua đồi" sao?

Đáp án tự nhiên là không thể nào.

Nhưng hai người đều quá mức khát cầu loại cuộc sống như vậy.

Sau khi ăn xong, Kỳ Tiêu Vũ túc vào trong ngực của Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Sư phụ huynh xuất hiện, ngài ấy vì chuyện của huynh mà phải bôn ba.

- Ừ.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Không nghĩ tới sư phụ huynh không ngờ lại ở chỗ này, cũng không nghĩ tới.... nữ nhân sư phụ vẫn yêu thương sâu sắc là người của Phục gia.

- Tạo hóa trêu người.

Kỳ Tiêu Vũ nói.

- Nhưng huynh tin tưởng vị sư nương kia nhất định là đứng ở bên sư phụ!

Sở Mặc rất chắc chắn nói.

- Đúng vậy, nếu không Phục gia cũng sẽ không thẹn quá hóa giận.

Kỳ Tiêu Vũ khẽ cười, sau đó nói:

- Huynh cảm thấy những người đó mất bao lâu mới có thể tìm được chúng ta?

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút nói:

- Không quá nửa tháng?

- Nửa tháng... thời gian thật ít.

Kỳ Tiêu Vũ khẽ mân mê miệng nói:

- Những người đó thật đáng ghét!

- Giống như một đám ruồi bọ.

Sở Mặc nói.

- Đúng, bọn họ thật sư như là một đám ruồi bọ, là một đám ruồi bọ có độc!

Trong con người của Kỳ Tiêu Vũ lại có một chút xám xịt.

- Muội còn có thể áp chế bao lâu?

Sở Mặc nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

- Không hơn nửa năm.

Kỳ Tiêu Vũ than nhẹ một tiếng:

- Trong vòng nửa năm huynh có thể phi thăng không?

- Hẳn là có thể!

Sở Mặc nói:

- Muốn nhanh chóng nâng cao cảnh giới của huynh kỳ thật rất dễ dàng, huynh vẫn luôn luôn cố ý áp chế, muốn dùng tâm thể nghiệm chỗ khác nhau của mỗi một cảnh giới.

- Cái này rất đúng.

Kỳ Tiêu Vũ ôn nhu nói:

- Muội cũng hy vọng huynh có thể đạt tới cảnh giới vô cùng cao, huynh phải bảo vệ muội.

- Huynh sẽ một đời một thế bảo hộ muội.

Sở Mặc nói.

Lúc này trên bản tin của Sở Mặc lại truyền tới thanh âm.

Sở Mặc xuất ra bản tin, mở ra nhìn thoáng qua, là một đoạn tin tức do Lưu Vân gửi tới.

- Sở Mặc, ta đã liên hệ với chi nhánh Đan Tông của Linh Đan đường ở Tiên giới, ta nói cho bọn họ ngươi tên Lâm Bạch, một lát sau sẽ có người của Đan Tông chủ động liên hệ với ngươi, bọn họ sẽ trợ giúp ngươi.

Một đoạn văn như vậy, Sở Mặc nhìn xong trên mặt cũng lộ ra một nụ cười khổ.

Cái đầu nhỏ của Kỳ Tiêu Vũ nhìn lại đây, nhìn thoáng qua sau đó cười khẽ:

- Đây là nữ nhân kia?

Sở Mặc gật gật đầu.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Nàng thật là quá quan tâm huynh nha.

- .......

Sở Mặc không nói gì.

Kỳ Tiêu Vũ nói:

- Tu sĩ trên đời này có mất người đạo lữ, kỳ thật không có gì lớn...

Sở Mặc vẻ mặt cảm động.

Kỳ Tiêu Vũ còn nói thêm:

- Nhưng muội không thích.

- ......

- Hì hì.

Kỳ Tiêu Vũ bỗng nhiên cười nói:

- Giỡn huynh thôi.

- Huynh biết muội không thích.

Sở Mặc hạ giọng nói:

- Cho nên chỉ có muội.

- Thật ra...

Kỳ Tiêu Vũ mím mối, tựa vào trong ngực của Sở Mặc, dịu dàng nói:

- Nếu như không dung hợp Thánh Khí Hắc Ám, muội cũng sẽ không nói những lời này, nhưng hiện tại... muội chỉ cảm thấy hẳn nên sống vì bản thân mình hơn nữa.

Tuy nhiên chuyện Lưu Vân, sau này muội sẽ giúp huynh xử lý tốt!

- Ách.....

Sở Mặc khẽ ngẩn ra.

Kỳ Tiêu Vũ cười nói:

- Muội là chính thất, nàng là tiểu thiếp, cần phải bằng lòng, nếu không bằng lòng thì cút ngay!

- .....

Sở Mặc đầu xám xịt.

- Không được sao?

Con ngươi xám xịt của Kỳ Tiêu Vũ dừng ở trên người Sở Mặc.

- Huynh....

Chỉ cưới muội...

Am nói còn chưa dứt lời, Kỳ Tiêu Vũ vốn dựa vào lồng ngực hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, đưa đôi môi mềm mại để trên miệng hắn, ngăn chặn lời nói tiếp theo của hắn.

Thật lâu sau Kỳ Tiêu Vũ hơi thở hơi hỗn loạn đẩy Sở Mặc ra, sắc mặt đỏ bừng nói:

- Hóa ra huynh cũng có loại tâm tư này.

- Huynh cũng không phải đứa đầu đất!

Sở Mặc có chút lưu luyến cầm tay Kỳ Tiêu Vũ.

- Đợi khi nào gặp sư phụ huynh, muội gả cho huynh được không?

Trong con ngươi của Kỳ Tiêu Vũ hiện lên một chút mê ly, dịu dàng nói:

- Muội muốn làm thê tử của huynh, vĩnh viễn!

Về phần mấy nữ nhân kia... các nàng chỉ có thể là tiểu thiếp!

Ai cũng không thể giành với muội!

- Nào có những nữ nhân khác chứ...

Sở Mặc có chút bất đắc dĩ.

- Lưu Vân có tính không?

- Đó là ngoài ý muốn.

- Muội hỏi huynh là có tính không!

- Tính là nữ nhân của huynh....

Nhưng giữa huynh và nàng là một mớ lộn xộn.

- Cái gì mà lộn xộn, nàng làm nữ nhân của huynh trước muội, muội nhất định phải gả trước nàng!

Đến lúc đó gặp muội, nàng phải gọi là tỷ tỷ!

- Được được được, theo muội hết!

- Hừ, rốt cục cũng lộ ra tâm tư thật sự của mình rồi sao?

Còn nói chỉ có một mình muội?

- ......

- Đùa huynh thôi!

Hì hì, muội múa cho huynh xem nhé?

Đã thấy Tinh Linh khiêu vũ sao?

- Chưa từng thấy!

- Tinh Linh một đời một thế chỉ múa cho người mình thích....

Trời xanh bích thủy, trước nhà gỗ ven hồ vang lên từng trận tiếng cười.

Không trung phương xa lại xuất hiện từng đạo bóng dáng đang bay tới về phía này.

Hai người Kỳ Tiêu Vũ và Sở Mặc ngừng vui đùa ầm ĩ, toàn bộ đều nhìn về phía mấy bóng dáng đang bay tới kia.

Nụ cười trên mặt Kỳ Tiêu Vũ cứng lại, trong con ngươi càng thêm xám xịt, thanh âm cũng nháy mắt trở nên lạnh như băng:

- Đã nói là nửa tháng mà?

Đám người kia... thật đáng chết!

Sở Mặc có thể cảm nhận được biến hóa trên người Kỳ Tiêu Vũ, Thánh Khí Hắc Ám khiến tâm tình của nàng rất khó bình tĩnh, hơn nữa gặp được loại chuyện này, tình huống nghiêm trọng của nàng....

Sẽ càng tăng nhanh.

Bởi vậy từ sâu trong lòng Sở Mặc cũng căm hận tới cực hạn đối với bọn ruồi bọ này.

Trốn không được vậy thì giết sạch các ngươi!

Sở Mặc vươn người đứng dậy, thân hình chợt biến mất tại chỗ.

Ngay sau đó thân hình của hắn lại hiện ra trên bầu trời!

Không nói một lời, cầm Thí Thiên trong tay xông về phía một người tu sĩ, chém xuống một đao.

Tên tu sĩ cảnh giới Đại Thừa Kỳ đỉnh cao kia vốn không nghĩ người bọn họ muốn tìm lại ở chỗ này, càng không nghĩ tới đối phương không thèm nói một lời... lại trực tiếp ra tay với hắn.

Không cho hắn một chút động tác dự phòng nào, đạo đao mang rực rỡ lóa mắt đã từ đan điền của hắn... một phân thành hai, chém thành hai đoạn!

Một gã tu sĩ Đại Thừa Kỳ ngã xuống ngay tại chỗ!

Theo đó bên cạnh của Sở Mặc xuất hiện một đạo thân ảnh màu lam, nhưng trên thân thể của bóng dáng màu lam này lại quấn quanh vô số hắc khí.

Tất cả hắc khí đều ẩn chứa uy áp vô tận.

Kỳ Tiêu Vũ tức giận quát một tiếng, đại lượng hắc khí điên cuồng lan tràn... về phía đám người đối diện.

-----o0o-----

Chương 1175: Ma đầu?

Chương 1175: Ma đầu?

Giống như từng đám mây đen lại gần........

Bọn tu sĩ đánh giết tới này vốn đã bị sự hung hãn của Sở Mặc dọa sợ, không nghĩ tới phía sau còn có điều đáng sợ hơn!

Nữ tử váy lam giống tiên nữ kia trên người quấn quanh từng đạo hắc khí, ảnh hưởng tới toàn bộ một mảnh thiên địa, mãnh liệt sôi trào mà tới, lây dính trên người bọn họ, không ngờ có thể dễ dàng ảnh hưởng tới tinh thần của bọn họ.

Ngay cả tu sĩ Phi Thăng Kỳ đều cảm giác được từng đợt mê muội, lực lượng trong thân thể giống như bị phong ấn, hoặc như là bị lâu nhiễm độc khủng bố, lực lượng bị giảm xuống hai đến ba tầng!

- Không nên để bị hắc khí kia lây dính!

Có tu sĩ trừng lớn mắt giận dữ hét:

- Hắc khí kia có độc...

Phốc!

Khi đang nói chuyện, một ánh đao ngang trời quét qua, giống như trên bầu trời sáng lên một đạo cầu vồng.

Vô cùng đẹp mắt!

Lạnh lùng diễm lệ dị thường!

Đầu của người tu sĩ vừa nói bay lên cao, máu nóng xông lên trời.

- Giết nữ nhân kia trước!

- Giết Sở Mặc trước!

Trong khoảng khắc bọn tu sĩ xông lại.... liền sinh ra ý kiến khác nhau.

Bởi vì hai người kia thật sự quá kinh khủng!

Bất kể là người nào.... tất cả đều khiến bọn họ cảm giác cả người phát lạnh!

Ngay thời điểm bọn hắn có chút mờ mịt không biết nên tập trung công kích ai trước, Sở Mặc cùng Kỳ Tiêu Vũ lại không hề nhàn hạ!

Thủ đoạn công kích của Kỳ Tiêu Vũ vô cùng linh hoạt, sắc bén, Thánh Khí Hắc Ám trong tay không ngừng tỏa ra hào quang hắc sắc.

Hào quang hắc sắc mỗi khi lóe ra một lần sẽ hóa thành một đạo công kích vô cùng sắc bén, linh hoạt.

Có thể dễ dàng mở ra hư không trước mắt, gần như là trong giây lát liền trảm tới trước mặt những tu sĩ kia.

Thánh Khí Hắc Ám vượt qua hư không đánh tới.

Thí Thiên đao trảm cầu vồng!

Hai loại hào quang hòa lẫn trong hư không, dưới uy áp của mây đen, dùng một loại tốc độ không thể tin nổi thu gặt lấy tính mạng của con người.

Tất cả mọi người đều biết Sở Mặc đáng sợ, đều biết người trẻ tuổi danh chấn tam giới Thiên Tiên linh không đơn giản như vậy.

Nhưng không có ai cho rằng hắn đã cường đại tới trình độ này!

Hắn mới phi thăng tới Tiên giới không lâu!

Tính toán lại... mới chỉ có một năm!

Cho dù hắn nâng cao cảnh giới nhanh thế nào thì hiện tại cũng chỉ có thể là Luyện Thần Kỳ!

Một tu sĩ Luyện Thần kỳ, cho dù chiến lực của hắn mạnh mẽ thế nào... có năng lực cường đại ra sao?

Tối đa cũng có thể chỉ đánh ra mười tỷ cân lực lượng!

Nhưng một tu sĩ Đại Thừa kỳ, tùy tiện đánh ra một kích cũng có thể đánh ra trăm tỷ cân lực lượng!

Một tu sĩ Phi Thăng kỳ tùy tiện đánh ra một kích chính là ngàn tỷ cân!

Chênh lệch gấp trăm lần... khiến các tu sĩ đều không tin đám người như bọn họ không phải là đối thủ của Sở Mặc.

Nhất là thời điểm Sở Mặc vừa mới phi thăng tới Tiên giới, bị người của Độc Cô Sơn bao vây chặn đánh, chật vật chạy trốn... chuyện này hiện giờ ai ai cũng biết.

Làm sao chỉ chớp mắt, công phu của hắn... lại có thể hùng mạnh tới mức này chứ?

Cái này không có đạo lý!

Nhưng mà đáng sợ hơn còn ở phía sau!

Nữ tử váy lam này từ đâu chui ra?

Nàng là ai?

Tại sao nàng phải trợ giúp Sở Mặc?

Những thứ này đều không trọng yếu, quan trọng là... nàng sao cũng cường đại như vậy?

- Nữ nhân này là Ma tộc!

Các ngươi nhìn hắc khí trên người nàng kia!

Các ngươi nhìn mắt của nàng...

Một tu sĩ chỉ vào Kỳ Tiêu Vũ lớn tiếng gầm thét.

Nhưng lời còn chưa nói hết đã bị một đạo kiếm khí của Kỳ Tiêu Vũ đâm xuyên qua mi tâm, thanh âm đột nhiên im bặt, sinh mạng... cũng đi tới cuối.

- Khẩn trương gọi trợ giúp!

- Chúng ta cần trợ giúp!

- Khẩn trương nói với mọi người... ma đầu Sở Mặc, còn có thêm một yêu nữ...

ở nơi này!

Đại lượng tu sĩ điên cuồng rống giận.

Đồng thời một ít tu sĩ Phi Thăng kỳ không bị hắc khí lây dính rốt cục bắt đầu điên cuồng phản kích.

Chiến đấu giữa các tu sĩ cường đại, hoặc là thế lực ngang nhau... chiến đấu sẽ là một quá trình vô cùng dài; hoặc là....

Chênh lệch quá xa, khả năng trong nháy mắt liền kết thúc.

Hiện giờ trận chiến đấu này chính là trận chiến đấu chênh lệch cách xa!

Một ít tu sĩ Phục gia nằm mơ cũng không nghĩ tới, bọn họ trong cuộc chiến đấu chênh lệch cách xa này... lại là bên yếu thế!

Đám người kia tổng cộng có mười sau người, ngoại trừ năm tu sĩ Đại Thừa kỳ hậu kỳ ra, còn lại mười một người đều là đại tu sĩ Phi Thăng kỳ!

Bọn họ từng nngười không phải đều trải qua trăm trận chiến, nhưng tuyệt đối cũng không phải loại người một chút kinh nghiệm chiến đấu đều không có.

Nhưng ngay lúc này, đối mặt với một nam một nữ này, lại giống như đối mặt với thiên quân vạn mã.

Gần như mọi người đều phát lạnh trong lòng, sắp đánh mất dũng khí chống cự!

Quá hùng mạnh!

Bọn họ cho tới bây giờ đều chưa từng gặp qua bất kỳ một cặp nam nữ giống thế này, gần như hoàn toàn vượt qua cảnh giới vốn có của hai người, có thể phát huy ra chiến lực làm cho bọn họ ngay cả một chiêu cũng không thể tiếp được!

Sở Mặc tức giận!

Kỳ Tiêu Vũ lại càng thêm phẫn nộ!

Nàng còn chưa nhảy múa xong!

Tinh linh một đời một thế chỉ nhảy múa cho người mình thích xem.

Nhưng Kỳ Tiêu Vũ còn có một câu chưa nói, chính là, một Tinh Linh cả đời chỉ biết nhảy loại vũ đạo này.

Vũ đạo kia... là dùng đề cầu ái!

Nhưng lại bị bọn ruồi bọ chán ghét này làm hỏng!

Cho nên trong lòng của Kỳ Tiêu Vũ còn căm hận đám người kia hơn Sở Mặc!

Nếu đã lựa chọn rơi vào hắc ám khôn cùng, vậy thì giết đi!

Cần gì phải nương tay?

Cần gì phải mềm lòng?

Giết!

Tốc độ của Tinh Linh tộc là bẩm sinh, ngay cả Sở Mặc cũng không có cách nào so sánh với Kỳ Tiêu Vũ trong phương diện này.

Thánh Khí Hắc Ám phát tán ra khí tức hắc ám, đối với những tu sĩ này mà nói chính là độc khí trí mạng!

Ngay cả Kỳ Tiêu Vũ có được Tinh Linh Thất Khiếu Tâm cũng phải chịu ảnh hưởng, chứ đừng nói chi là đám người kia... dưới ảnh hưởng của Thánh Khí Hắc Ám, chiến lực đều trực tiếp thấp xuống hai tới ba tầng.

Đây là họa vô đơn chí, đây là tin dữ!

Đầu người bay tứ tung, máu tươi vẩy ra.

Không tới một nén nhang, tu sĩ còn có thể đứng đối diện với Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ chỉ còn lại có bảy.
 
Thí Thiên Đao Full
XLVIII ( Chương 1176-1200 )


Chương 1176: Thiên tài như sao (1)

Bảy người này lại mang trên người tổn thương rất nghiêm trọng.

Trong mắt của bọn họ lộ ra vẻ tuyệt vọng, tràn ngập sợ hãi nhìn Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ.

- Nữ nhân này... là Ma tộc.... nàng nhất định là Ma tộc!

- Sở Mặc cấu kết Ma tộc... nhất định phải truyền chuyện này ra... truyền vào bản tin trên tay đi!

- Cấu kết Ma tộc, mọi người đều truy sát!

Sở Mặc, cho dù hôm nay ngươi giết sạch đám người chúng ta, nhưng máu của bọn ta sẽ không chảy vô ích!

Một ngày nào đó ngươi sẽ bị vô số tu sĩ chính nghĩa bằm thây vạn đoạn!

Vài tu sĩ Phục gia phát ra tiếng rít gào điên cuồng và tuyệt vọng, đồng thời cũng đem tin tức này truyền vào bản tin trên tay.

Sau đó trưng ra vẻ mặt thấy chết không sờn nhằm về phía Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ.

- Ta là ma nữa đấy.

Khóe miệng của Kỳ Tiêu Vũ khẽ nổi lên, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt nhìn về phía Sở Mặc.

- Không sao, ta là đại ma đầu.

Trên mặt của Sở Mặc cũng lộ ra một nụ cười thản nhiên.

Trong lòng của hắn không khỏi nghĩ tới hắn chưa bao giờ gặp mặt ông kia, cường nhân bán thánh đã từng vững vàng đứng trên đỉnh cao của thế giới này.

Vì ngăn cản La Thiên Tiên Vực xâm nhập thế giới này mà không tiếc hy sinh chính mình.

Ma nay các tu sĩ thế giới này lại xem hắn là ma đầu, muốn diệt trừ hắn.

Thật đúng là châm chọc!

Huyết khí ầm ầm phát ra từ trên người của Sở Mặc!

Ma đầu thì ma đầu!

Hôm nay sẽ để các ngươi biết được hậu quả của việc trêu chọc ta là gì?

Thí Thiên chỉ về phía xa, chém ra một đao.

U Minh Bát Đao, đao luyện ngục thứ sáu....

Luyện ngục vừa ra, một phương này vốn mây đen lại bắt đầu lan ra từng trận âm phong, sát khí tràn ngập.

Ngay cả gần trong gang tấc nhưng lại như không nhìn thấy đối phương, thậm chí ngay cả thần thức... cũng bị ngăn cách triệt để!

Phốc!

Phốc!

Từng tiếng kêu thảm thiết, đau đớn ngắn ngủi và thiê lương đã gây áp lực tới thần kinh những tu sĩ Phục gia còn sống.

Bọn họ muốn chạy trốn, muốn rời xa nơi luyện ngục này... nhưng tất cả đều phí công!

Sở Mặc đã thành công đột phá tới Đại Thừa kỳ, cộng thêm một Kỳ Tiêu Vũ Phi Thăng kỳ liền trở thành một đôi đánh đâu thắng đó, một tổ hợp vô địch không gì cản nổi!

Hai người trước kia gần như chưa từng sóng vai chiến đấu thật sự, đây là lần đầu tiên!

Nhưng lại như đã trải qua ngàn vạn lần, sự ăn ý lẫn nhau... làm người ta phải ngạc nhiên thán phục.

Lòng Sở Mặc cũng hoàn toàn trở nên vô cùng cứng rắn, còn cứng rắn hơn so với sắt.

Hắn không hề nhân từ, không hề nương tay.

Bởi vì tâm của hắn đã hoàn toàn nguội lạnh!

Bởi vì mặc kệ hắn khiêm tốn như thế nào, mặc kệ hắn cẩn thận như thế nào, mặc kệ hắn không muốn đi trêu chọc người khác như thế nào, nhưng cho tới nay luôn có vô số người, bởi vì tham lam, vì lợi ích mà ra tay với hắn.

Ta không phải một kiện bảo vậy có thể tùy ý các ngươi giằng co; ta là một con người!

Một người có tư tưởng muốn sống một cuộc sống bình thường!

Các ngươi dựa vào cái gì... xem ta trở thành một kiện bảo vật?

Dựa vào cái gì ánh mắt các ngươi nhìn ta lại tràn ngập tham lam như thế?

Dựa vào cái gì mặc kệ ta chưa đi tới đâu... chắc chắn sẽ có người cho rằng trấn áp được ta là có thể có được tất cả?

Ta dựa vào cái gì cho các ngươi trấn áp?

Dựa vào cái gì tùy ý các ngươi ức hiếp ta?

Giết!

Hai tu sĩ Phi Thăng kỳ cuối cùng bị Sở Mặc tức giận chém đấu.

Một trận chiến này trực tiếp khiến mọi người chấn kinh!

Mười sáu tinh nhuệ Phục gia, trong đó bao hàm mười một tu sĩ Phi Thăng kỳ, năm tu sĩ Đại Thừa kỳ.

Không tới thời gian một chén trà đã bị diệt sạch!

Tin tức bọn họ truyền vào trên bản tin trước khi chết cũng nhanh chóng lan tràn ra ngoài như mọc cánh.

- Cái gì?

Nữ nhân bên cạnh Sở Mặc là một Ma tộc?

Am hiểu dùng độc?

- Sở Mặc và Ma tộc ở cùng một chỗ?

- Điều đó không thể nào?

- Trên đời này thật sự có Ma tộc sao?

- Cấu kết với Ma tộc, mọi người đều truy sát!

- Giết cái đầu nhà ngươi, ngươi không thấy người truyền ra tin tức là Phục gia Tiên giới sao?

Phụ gia và Sở Mặc vốn chính là quan hệ đối địch, đây rõ rành chính là muốn tạt nước bẩn lên người Sở Mặc!

- Loại chuyện này còn cần tạt nước bẩn sao?

Nếu Phục gia nói dối không bao lâu sẽ bại lộ!

Bọn họ không cần phải khiến mình trở thành kẻ địch của toàn bộ giới tu hành!

Các loại quan điểm lan tràn trên bản tin.

Người ủng hộ Sở Mặc tự nhiên không tin cách nói này, tìm cách biện hộ cho Sở Mặc; người phản đối Sở Mặc lại cao hứng phấn chấn, theo chân Phục gia bôi đen Sở Mặc.

Công năng bản tin thay đối quả thật chính là một hồi thịnh yến đối với vô số người.

Bởi vì bọn họ bất cứ lúc nào cũng có thể biết được tin tức lớn nhất trong toàn bộ giới tu hành!

Có thể vây xem náo nhiệt!

Tên Sở Mặc này hiện giờ xem như đã hoàn toàn nổi danh thiên hạ.

Tỷ lệ họ tên của hắn được nhắc tới trong hội tu sĩ cao cấp cũng lớn hơn so với lúc trước vô số lần!

Những tu sĩ chưa từng nghe qua tên Sở Mặc trên cơ bản đều sinh tồn ở dưới tầng chót nhất trong giới tu hành.

Bọn họ thậm chí ngay cả Huyễn Thần Giới cũng không biết, càng không biết có loại bản tin thần kỳ này.

Trên bản tin sau đó lại xuất hiện một thanh âm khác.

- Một tiểu tử nghèo đi ra từ nông thôn ở thâm sơn cùng cốc của Nhân giới, bởi vì gặp được vận may đã lấy được một ít cơ duyên.

Mới thế đã khiến các ngươi kích động thế sao?

Hắn thì tính là gì chứ?

Hắn năm nay bao nhiêu tuổi rồi hả?

Chí ít mới có hơn hai mươi tuổi?

Các ngươi thấy qua đại tu sĩ hơn hai mươi tuổi như thế sao?

Các ngươi có nghe nói ai hai mươi tuổi là Đế Chủ Đại Năng sao?

Toàn là một đám người chưa thấy qua việc đời.

Cuồng hoan ở Huyễn Thần Giới này có ý tứ sao?

Ta hôm nay sẽ nói rõ ở chỗ này.

Một ngày kia nếu Sở Mặc đủ may mắn phi thăng tới Thiên giới, tu sĩ trẻ tuổi Thiên giới chúng ta nhất định sẽ chiêu đãi hắn thật tốt, tuyệt không ức hiếp hắn!

Nhưng nhất định phải khiến hắn hiểu được, đây không phải thế giới hắn có thể kiêu ngạo!

Người vây xem náo nhiệt đều giải tán đi, thời gian này không bằng đi tu luyện còn hơn!

-----o0o-----

Chương 1177: Thiên tài như sao (2)

Chương 1177: Thiên tài như sao (2)

Sau khi tấm thiệp này hiện ra trong khu thảo luận trên bản tin, gần như trong phút chốc liền biến thành một cái thiệp nóng nhất!

Giọng điệu của chủ nhân tấm thiệp này to lớn khiến người khác phải líu lưỡi, hắn chẳng những khinh thường Sở Mặc, thậm chí còn nhục nhã tới tất cả tu sĩ huyết mạch Huyễn Thần giới tới xem náo nhiệt.

Đây quả thật là kiêu ngạo, ngông cuồng tới không chịu được!

Người kia là ai?

Rất nhiều người cũng không nhận ra người gửi thiệp là ai, tên người kia cực kỳ xa lạ, tên là Cửu Thiên Lãm Nguyệt.

Bởi vậy sau đó đã có vô số người tiến hành đánh trả Cửu Thiên Lãm Nguyệt.

- Ngươi thì tính là cái thứ gì?

Chúng ta kích động hay không kích động thì có liên quan gì tới ngươi?

- Còn Cửu Thiên Lãm Nguyệt nữa chứ... thật không biết xấu hổ!

- Ha ha, chúng ta chưa thấy qua việc đời sao?

Có gan báo ra huyết mạch của ngươi, mọi người sẽ tới viếng thăm!

- Đúng vậy, ngươi chê cười Sở Mặc là huyết mạch màu tím, đây là chuyện Giới linh Huyễn Thần Giới tự mình chứng thật, ngươi có huyết mạch cao hơn người ta sao?

Một đám vốn cũng không thích Sở Mặc, nhưng sau khi nghe Cửu Thiên Lãm Nguyệt nói... lại trực tiếp đứng ở bên Sở Mặc, điên cuồng đánh trả Cửu Thiên Lãm Nguyệt.

Mãi tới khi một người biết chuyện gửi tới một cái thiệp, mọi người mới chính thức tỉnh táo lại.

- Tất cả mọi người đừng cãi nhau nữa, tuy rằng lời Cửu Thiên Lãm Nguyệt khó nghe nhưng không phải không có lý.

Sở Mặc kia... thật sự không coi là gì, ít nhất hiện tại hắn không đáng nói tới, thiên phú và mọi thứ... cho dù cường đại hơn nữa nhưng cũng cần lớn lên.

Thôi đi, ở trong này ta cũng nói luôn...

Cửu Thiên Lãm Nguyệt họ Quách, tên Thiên Vương.

Nếu các ngươi ngay cả tên này cũng chưa từng nghe nói, ta đây cũng không còn gì để nói nữa.

Bởi vì người không biết căn bản không phải người của thế giới này.

Quách Thiên Vương là ai?

Rất nhiều người thật sự không biết!

Nhưng người nói những lời này... gần như tuyệt đại đa số người đều biết!

Vì người này tên là Vương Chân!

Từng là người mạnh nhất trong huyết mạch nhân tầng, địa tầng!

Từng là người xếp thứ hai trên bảng chiến lực mạnh nhất Nhân tầng!

Gần với cường nhân trẻ tuổi Kim Ô Đại Đế!

Hiện giờ Vương Chân nghe nói đã bước vào cảnh giới Đế Chủ, trở thành cường nhân thật sự!

Người như vậy nói một lời trên bản tin ai có thể không tin?

Ai dám không tin?

Vương Chân mặc dù không nói lại tin tức tỉ mỉ về Quách Thiên Vương, nhưng xem ngữ khí của hắn có thể thấy là cực kỳ tôn sùng Quách Thiên Vương.

Có thể làm cho một tu sĩ Đế Chủ tôn sùng... có thể là hạng người hời hợt sao?

Khẳng định là không thể nào!

Cho nên rất nhiều người vốn lòng đầy căm phần đều thất thanh, và bắt đầu tiến hành thẩm tra lại tin tức về Quách Thiên Vương.

Vừa tra xong... thiếu chút khiến mọi người bị hù chết!

Cho tới nay người được công nhận là Đế Chủ trẻ tuổi nhất của Huyễn Thần giới chính là Kim Ô Đại Đế.

Đã rất nhiều năm đều không ai có thể thành đế ở độ tuổi như Kim Ô Đại Đế.

Nhưng Quách Thiên Vương... người trẻ tuổi tới từ đại tộc không tính là lớn trong Thiên giới không ngờ vào thời điểm ba mươi tám tuổi... lần thành công bước chân vào cảnh giới Thiên Đế!

- Ôi trời ơi....!

Cái này có thật không vậy?

Đế Chủ ba mươi tám tuổi?

Điều này sao có thể?

- Nhất định là giả rồi!

Xuất thân ở gia tộc không tính là lớn, ba mươi tám tuổi thành Đế...

đây là đang nói đùa sao?

- Ta không tin...

đây nhất định là giả!

- Khó có thể tin!

Cuối cùng có mấy lão Đế Chủ trong Thiên giới không kìm nổi đã đứng ra xác nhận thân phận của Quách Thiên Vương.

Đồng thời, một lão Đế Chủ còn lưu lại một lời nói đầy thâm ý.

- Thế gian này thiên tài vô số, có cút có thể hóa thành hằng tinh, nhưng rất nhiều người cũng chỉ như sao băng mà thôi.

Tuy rằng lúc bộc phát rực rỡ, nhưng chỉ là nhất thời.

Thiên tài thật sự thường đều rất ít xuất thế.

Quách Thiên Vương tuy có thể xem như là thiên kiêu tuyệt thế khó gặp, nhưng kỳ thật... còn có người ưu tú hơn so với hắn.

Những lời này giống như quăng một khối đá lớn xuống dưới hồ, nháy mắt nhấc lên gợn sóng ngập trời...

Ba mươi tám tuổi thành Đế tuyệt thế thiên kiêu... lại còn có người ưu tú hơn so với hắn hay sao?

Điều này sao có thể?

Gần như rất nhiều người nghe nói thế phản ứng đầu tiên chính là giật mình.

Bọn họ khó mà tin được, cảm thấy vi phạm kiến thức phổ thông cơ bản trong giới tu luyện!

Bởi vì tới một mức độ nào đó mà nói, chính bọn họ cũng là một nhóm thiên kiêu cao cấp nhất trên đời này.

Trời sinh có được huyết mạch mạnh mẽ, tuổi còn trẻ liền có được cảnh giới cực cao.

Có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, chính là một bằng chứng tốt nhất.

Bọn họ đều không phải là lòng dạ hẹp hòi, có người ưu tú hơn mình chẳng qua là cảm thấy thật khó có thể lý giải.

Bởi vì khi bọn hắn biết Quách Thiên Vương ba mươi tám tuổi thành đế đã khiến họ không thể tin nổi!

Nếu không phải Vương Chân nói ra tin tức của Quách Thanh Vương, bọn họ căn bản sẽ không tin đây là sự thật.

- Một người cho dù thiên tài thế nào thì trước sáu tuổi cũng không thể trở thành Trúc Cơ, cho dù sáu tuổi có thể Trúc Cơ, tám tuổi Kim Đan, mười tuổi Nguyên Anh... nhưng giai đoạn Luyện Thần kỳ, Đại Thừa kỳ, Phi Thăng kỳ ít nhất cần thời gian mười tới mười lăm năm!

Tiêu chuẩnđã là thiên kiêu cao cấp nhất hiện này rồi!

Tới sau khi Phi Thăng kỳ, tu luyện lại càng thêm khó khăn, từ Đại La Kim Tiên tới Thiên Tiên, lại tới cảnh giới Chân Tiên ít nhất cần hai mươi tới ba mươi năm.

Như vậy tính lại, một người muốn tu luyện tới cảnh giới Chân Tiên, ít nhất phải tới bốn mươi tuôi mới có thể!

Giống tiểu công chúa Lưu Vân của Linh Đan Đường, hai mươi tuổi bước vào Đại La Kim Tiên, mấy năm trở lại đây nàng cũng không bước vào được cảnh giới Thiên Tiên...

- Mà cái này bất quá chính là cần thời gian để tới cảnh giới Chân Tiên.

Cho dù thế gian này có thiên tài cao nhất, thiên phú của bọn họ dũng mãnh tới mức tận cùng, tài nguyên cũng sung túc tới mức tận cụng, nhưng muốn từ Chân Tiên tới cảnh giới Đế Chủ, dù thế nào... cũng cần phải mất mấy thập niên?

Chẳng lẽ thật sự có loại sau khi bước vào Chân Tiên lại một bước thành Đế hay sao?

-----o0o-----

Chương 1178: Tung hoành khắp nơi.

Chương 1178: Tung hoành khắp nơi.

Điều này cũng không phải là không thể hiểu, bởi vì đối với một gã tu sĩ bình thường mà nói, tu luyện tới Nguyên Anh có thể cần tới mấy trăm năm, tu luyện tới Phi Thăng kỳ cần ít nhất hơn một ngàn năm!

Lại từ Phi Thăng kỳ tới Đại La Kim Tiên, Thiên Tiên, Chân Tiên lại cần thời gian vô cùng dài.

Đương nhiên không loại trừ trên đời này có tuyệt thế thiên kiêu tồn tại, nhưng dù thiên tài thế nào thì hắn tu luyện cũng cần có thời gian chứ?

Đối diện với mấy thanh âm nghi ngờ này, một ít Đế Chủ lớn tuổi trả lời trên bản tin.

- Có ít thiên tài có trình độ vượt qua sự nhận thức của các ngươi.

Xét tới cùng, kỳ thật chính là vấn đề nhận thức.

Nói thí dụ như một tu sĩ Linh giới, ngươi nói với hắn có người có thể sáu tuổi Trúc Cơ, mười tuổi Nguyên Anh, hai muoi tuổi phi thăng, hắn căn bản không thể tin lời nói này, sẽ cho rằng đây là thần thoại, là ảo tương.

Nhưng loại chuyện này lại có thể thực hiện ở...

Thiên giới, tuy rằng cũng không phải thông thường nhưng không phải là không có.

- Cho nên loại giống Sở Mặc này, đã hai mươi tuổi, lại có được huyết mạch màu tím trong truyền thuyết, có được cơ duyên tương đối mạnh, nhưng hắn lúc này ngay cả Phi Thăng kỳ cũng chưa tới.

Nếu so sánh với vô số con cưng của Thiên giới thật sự không thể xem vào đâu.

Hy vọng mọi người sau này không cần quá đặt trọng tâm lên người hắn, hắn cũng không thần kỳ như các ngươi nghĩ vậy đâu.

Bắt được hắn.... cũng không lấy được lợi ích các ngươi muốn.

Đối với tu sĩ mà nói, chuyện thực tế nhất chính là siêng năng tu luyện, không cần cả ngày đem hy vọng ký thác lên trên thứ gì đó hư vô mờ mịt.

Lão Đế Chủ nói lời này không quen biết Sở Mặc, hắn nói chỉ là một lời công đạo mà thôi, cảm thấy giới tu hành hơi có phần quá lời rồi.

Nhất là bản tin xuất hiện càng làm cho rất nhiều người lung lạc ý chí, khó có thể bình ổn tinh thần khắc khổ tu luyện.

- Bất luận cái gì phụ trợ gì đó, chung quy chỉ có thể là phụ trợ, cũng không thể trở thành tất cả của ngươi.

Sở Mặc có lẽ là thiên tài khó có được, nhưng xuất thân khởi điểm của hắn quá thấp!

Không có thù hận rất sau thì cũng đừng nhìn chằm chằm vào hắn, không có ý nghĩa.

Lão Đế Chủ kia cũng lên tiếng trên bản tin.

Sau đó lại có mấy lão Đế Chủ nổi danh trong Thiên giới không ngừng phát ra âm thanh, thoạt nhìn cũng không ra sức ủng hộ Sở Mặc.

Nhưng trên thực tế cũng là khuyên đám người này không nên đi gây sự với Sở Mặc.

Trong lúc nhất thời, trên bản tin...dường như đã lặng yên xảy ra một ít biến hóa.

Tất cả đây Sở Mặc không biết, mà hắn cũng không muốn biết.

Hắn mang theo Kỳ Tiêu Vũ rời khoi nơi Đào Nguyên khó khăn lắm mới tìm được kia, một đường tung hoành khắp nơi!

Người Tiên giới muốn tìm hắn thật sự là rất nhiều!

Lời nói của Đế Chủ nổi danh trên bản tin....

Đích thật là thuyết phục một số người, nhưng hầu như đều là tu sĩ tới từ Thiên giới!

Nhưng ở Tiên giới... không ai quản nhiều như vậy.

- Đến Chủ làm sao vậy?

Nói mấy lời vô nghĩa này có ích gì?

Đều là cao cao tại thượng nhìn xuống chúng sinh, bọn họ làm sao hiểu được cái khổ của chúng sinh?

Chúng ta là đang nhằm vào Sở Mặc sao?

Hắn cấu kết với Ma tộc, mỗi người đều có thể giết mà!

Đây là một quan điểm được rất nhiều tu sĩ trong Tiên giới công nhận!

Theo bọn họ, nữ nhân bên cạnh Sở Mặc là Ma tộc, Sở Mặc cùng một chỗ với Ma tộc chính là đáng chết.

Nhưng trên thực tế bọn hắn đang cầu xin cái gì, tất cả mọi người đều rất rõ ràng!

- Sở Mặc... người và Ma tộc cấu kết cùng một chỗ, ngươi chính là công địch của toàn bộ Tiên giới!

Một đại tu sĩ Phục gia Phi Thăng kỳ hậu kỳ đứng ở trên hư không, có tiên khí lượn lờ quanh thân, các loại pháp khí cao nhất Tiên giới bay tới bay lui quanh hắn.

Đây là một tu sĩ được trang bị tới tận răng!

Đều có được địa vị cực cao ở Phục gia.

Phía sau đại tu sĩ Phi Thăng kỳ hậu kỳ này còn có mười mấy tu sĩ Phục gia.

Bọn họ căn cứ vị trí tọa độ đám tu sĩ Phục gia trước khi bị giết gửi tới, rốt cục tìm được.

Hoặc cũng có thể nói là Sở Mặc tìm được bọn họ rồi.

Trong con người Kỳ Tiêu Vũ xám xịt, lạnh lùng nhìn những người này, nàng lười nhác không nói gì.

Trong con người của Sở Mặc đồng dạng cũng lóe ra ánh sáng lạnh, hắn cũng không nói gì, mà trong lòng tính toán làm sao để chiến thắng.

Sau khi trải qua một lúc tính toán, Sở Mặc cảm giác được phần thắng của hắn và Kỳ Tiêu Vũ không lớn, nhưng muốn toàn thân trở ra lại không thành vấn đề.

- Động thủ.

Sở Mặc nhìn thoáng quá Kỳ Tiêu Vũ, trầm giọng nói.

Đúng lúc Kỳ Tiêu Vũ cũng nhìn về phía Sở Mặc, tự nhiên cười nói, nhẹ nhàng gật đầu.

Thân hình chợt lóe, một đạo thân ảnh màu lam như tiên tử bay trên trời, bay về phía đám tu sĩ Phục gia phía đối diện.

Nhưng xám xịt trên người nàng lại giống như đeo ruy băng, như trường long dài màu đen bao quanh Kỳ Tiêu Vũ, hung hăng bổ nhào về phía đám tu sĩ đối diện.

Thí Thiên trong tay Sở Mặc chém ngang, trực tiếp thi triển U Minh Bát Đạo, tung hoành giết chóc khắp bốn phía!

Máu tươi, tiếng kêu thảm thiết trong phút chốc vang lên!

Bọn tu sĩ này đã tung hoành trong Tiên giới nhiều năm, rốt cục cũng đã cảm nhận được cái loại tuyệt vọng của đám tu sĩ Phục gia lúc trước!

Hai người trước mắt hoàn toàn cường đại tới mức làm người ta tuyệt vọng!

Tuy rằng bọn họ chiếm ưu thế về số lượng người, nhưng không hề cảm thấy được an toàn.

- Ầm!

Một gã tu sĩ Phục gia đưa ra một kiện pháp khí, hung hăng nện trên đầu vai của Sở Mặc, sinh ra một đạo huyết hao khiến thân hình của Sở Mặc lảo đảo một chút.

Gần như tất cả tu sĩ Phục gia liền không kìm được mà phát ra một tiếng hoan hô!

Sau khi hoan hô qua đi, tất cả tu sĩ Phục gia lại cảm giác được một cỗ bi thương.

Bởi vì Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ vừa thấy mặt đã đánh chết hai gã tu sĩ Đại Thừa kỳ đỉnh cao của Phục gia ngay trước mặt bọn họ.

Cái này làm bọn họ vừa tức giận, vừa cảm thấy từng đợt phát lạnh, trong lòng một số người bắt đầu nghĩ: Nhằm vào Sở Mặc thật sự là một lựa chọn chính xác sao?

-----o0o-----

Chương 1179: Tiên giới quay cuồng

Chương 1179: Tiên giới quay cuồng

Rất nhiều người thậm chí nghĩ tới cọc thảm án của Ma Quân năm đó, sự hũng mãnh của Ma Quân kia thậm chí còn thua xa Sở Mặc, nhưng lại tạo thành đả kích trầm trọng đối với toàn bộ Tiên giới.

Có biết bao đại tu sĩ Phi Thăng kỳ và Đại Thừa kỳ năm đó chết trong tay Ma Quân?

Ma Quân kia lúc đó chỉ dựa vào dám liều mạng và một thân chiến lực mạnh mẽ.

Nhưng Sở Mặc hôm nay không những dám liều mạng, chiến lực siêu cấp hùng mạnh, hơn nữa các loại thuật pháp thần thông trên người hắn còn cường đại hơn Ma Quân kia không biết bao nhiêu lần!

Chứ đừng nói chi tới huyết mạch của Sở Mặc, là huyết mạch màu tím hiếm thấy...đó là huyết mạch cao cấp nhất!

Rất nhiều người hiện giờ đều đã phát hiện, điều kiện bản thân Sở Mặc quả thật đã tốt tới cực hạn.

Hắn không chỉ huyết mạch vô cùng mạnh mẽ, nhục thể của hắn... cũng cường đại vượt quá sự tưởng tượng của mọi người.

Tựa như mới vừa rồi, nếu đổi lại bọn họ, cho dù không chết cũng bị phế bỏ một cánh tay.

Cho dù là Ma Quân năm đó cũng không dám cứng rắn như vậy.

Nhưng Sở Mặc lại dám!

Hắn chẳng những dám... hơn nữa lại vẫn có làm như vậy!

Nhìn kết của của một tên tu sĩ vừa bị Sở Mặc đánh vào đầu!

Chỉ vừa kịp hoan hô một tiếng, sau đó đã bị Sở Mặc vọt tới trước mặt, một quyền nện trên mặt, đánh nát cả đầu!

Cái này.... thật là quá yêu nghiệt!

Rầm rầm rầm!

Đại lượng pháp khí đánh ở trên người của Sở Mặc, cũng đã tạo thành thương thế không nhỏ đối với Sở Mặc.

- Hắn hộc máu!

- Hắn bị thương!

- Hắn bị thương nặng rồi!

- Mọi người cố gắng đánh chết ma đầu này!

Một đám tu sĩ Phục gia điên cuồng hét lên, gầm thét, sắc mặt dữ tợn, điên cuồng công kích về phía Sở Mặc.

Nhưng Sở Mặc lại không ngã!

Vẫn ẩu đả với bọn họ!

Chiến đấu hăng hái đẫm máu, tuyệt không lui ra phía sau nửa bước!

Về phần nữ tử váy lam kia lại càng đáng sợ hơn.

Có Sở Mặc đứng ở đó hấp dẫn hầu hết các công kích, cả người nàng liền giống như một âm hồn, có được tốc độ nhanh không thể tin nổi.

Hắc khí như trường long buốc lên trên người nàng điên cuồng quấn quanh tiến về phía mọi người.

Thậm chí ngay cả Sở Mặc cũng không buông tha!

Nhưng sau khi hắc khí này quấn quanh tới trên người của Sở Mặc, lại nhanh chóng tan rã giống như băng tuyết gặp phải ánh mặt trời, không hề gây tổn thương tới Sở Mặc!

- Cái này thật thái quá!

Ánh mắt một lão tu sĩ Phi Thăng kỳ đỉnh cao của Phục gia lộ ra vẻ bất đắc dĩ, kiện khí cụ trong tay hắn liên tục đánh vào lưng Sở Mặc.

Đánh Sở Mặc đến nối liên tục hộc máu, nhưng Sở Mặc căn bản không nhìn hắn, dừng thời gian này cứng rắn đánh tu sĩ Phi Thăng kỳ của Phục gia tới nát!

Hồn bay phách lạc!

Cái gì mà Nguyên Thần thứ hai, cái gì mà phân thân... cũng đều trở nên vô dụng!

Cả người bị Sở Mặc dùng một loại chưởng pháp vô cùng mạnh mẽ trực tiếp đập nát!

- A!

Một gã tu sĩ Phi Thăng kỳ của Phục gia rốt cục hoàn toàn nổi giận, muốn làm nổ Đạo Đài trong đan điền, nổ chết Sở Mặc.

Nhưng không đợi hắn có động tác, một thanh trường đao sắc bén tới cực điểm hung hăng đâm vào đan điền của hắn, chém đạo đài của hắn thành hai nửa.

Tu sĩ Phi Thăng kỳ này gầm thét ngã xuống... cuối cùng phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, truyền ra mấy chục vạn dặm,

Long trời lở đất!

Rắc rắc!

Mảnh trời cao này rốt cục không chịu được loại trình độ chiến đấu này, nơi này hội tụ rất nhiều sát khí và tinh khí, tinh khí ngưng kết thành mưa rơi xuống.

Ở bên trong tinh khí đều ẩn chứa sát ý khủng bố, những tu sĩ Phục gia này căn bản không dám tiếp xúc, tất cả đều né tránh.

Sở Mặc lại trực tiếp vận khởi Thiên Ý Ngã Ý Đạo Cực Quyển, giống như rồng hút nước, điên cuồng hấp thu những tinh khí này.

- Hắn điên rồi!

Một tu sĩ Phục gia thì thào nói.

- Hắn không điên....

Tâm pháp tu luyện của hắn tuyệt đối là cấp cao nhất hiện giờ đấy!

Đế Chủ trên bản tin Thiên giới quả thực chính là nói hươu nói vượn!

Ta không tin trên đời này có thiên kiêu nào đáng sợ hơn hắn!

Trong mắt một lão tu sĩ Phi Thăng kỳ Phục gia tràn ngập sợ hãi, trầm giọng nói.

- Bọn họ cho rằng Sở Mặc không được việc, đó là vì bọn họ chưa thấy qua chiến lực của người này, nếu để những thiên kiêu trẻ tuổi cao nhất Thiên giới tới đấu một trận với Sở Mặc, bọn họ khẳng định phải nuốt hận!

Tu sĩ Phục gia kia rốt cục cũng nhận ra.

Tuy rằng tần suất công kích trên tay bọn họ không giảm, nhưng trong lòng cũng đã... nảy sinh kính sợ mãnh liệt đối với Sở Mặc!

Một người một đao cũng đủ khiến bọn tu sĩ cao nhất Phục gia khiếp sọ!

Chứ đừng nói chi tới việc bên cạnh hắn còn có thêm một nữ nhân đáng sợ làm lòng người phát lạnh.

- Đi!

Bước chân Sở Mặc lảo đẩo, đi tới bên người Kỳ Tiêu Vũ truyền âm nói.

Kỳ Tiêu Vũ có chút lo lắng nhìn thoáng qua Sở Mặc, hắc khí trong mắt càng thêm mãnh liệt, gần như chiếm cứ toàn bộ đôi mắt, nàng không hề nói thêm, xoay người rời đi!

- Bọn họ muốn chạy trốn, đứng để bọn họ chạy trốn!

- Bày trận, bày trận!

- Không tiếc bất cứ giá nào cũng phải ngăn bọn họ lại!

Tu sĩ Phục gia may mắn còn sống phát ra từng đợt cuồng hô, đánh tới bây giờ bọn họ đã tổn thất một phần ba đồng bạn.

Loại chiến đấu tàn khốc này, cho dù bọn họ trải qua trăm trận chiến cũng không tránh khỏi sự buồn bã trong lòng.

Hiện giờ thấy Sở Mặc và yêu nữ kia muốn chạy trốn, làm sao có thể buông tha loại cơ hội này?

Ầm!

Ầm!

Từng đạo tinh khí khủng bố guống như từng đầu nộ long từ dưới đất bay lên.

Trực tiếp khiến pháp trận do tu sĩ Phục gia bày ra bị tán loạn, lộn xộn, thậm chí có vài tu sĩ Phục gia không kịp trốn tránh, trực tiếp bị tinh khí này tấn công khiến máu tươi chảy như điên, từ trên bầu trời ngã xuống.

- Đây là thần thông gì?

- Đây là yêu thuật!

- Tại sao có thể như vậy?

Tu sĩ Phục gia rống giận bi phẫn.

Sở Mặc mang theo Kỳ Tiêu Vũ đã hiện ra ở bên ngoài mấy vạn dặm, lạnh lùng quay đầu lại nhìn thoáng qua, không nói lời nào trực tiếp rời đi.

Hắn động tới tất cả linh mạch ở mảnh thiên địa này, trong khoảnh khắc này khiến các tu sĩ Phục gia bị chặn lại.

Đợi tới khi bọn tu sĩ Phục gia phục hồi tinh thần muốn truy kích, lại phát hiện, bọn họ một lần nữa... mất đi tung tích của Sở Mặc.

- Gia chủ... chúng ta buông tay đi!

Một tu sĩ Phi Thăng kỳ lớn tuổi của Phục gia chảy nước mắt, dùng đá truyền âm truyền tới cho Phục Cửu Tiêu.

Phục Cửu Tiêu bên kia trầm mặc một lát, mới thở dài một tiếng:

- Đã chậm!

Ma Quân... cũng đã xuất thủ!

Phù phù!

Lão tu sĩ Phi Thăng kỳ này vô lực quỳ ngồi dưới đất, cả người đều ngớ ngẩn.

-----o0o-----

Chương 1180: Ma Quân vô địch.

Chương 1180: Ma Quân vô địch.

Mấy tu sĩ Phục gia còn lại cũng cảm thấy được một cỗ hàn khí theo lưng dâng lên, vọt tới ót, toàn bộ da đầu... nháy mắt đều muốn nổ!

Ma đầu kia... không ngờ lại thật sư xuất thủ!

Lần này toàn bộ Tiên giới hoàn toàn sôi trào rồi!

Sở Mặc mang theo Kỳ Tiêu Vũ vượt qua đánh tu sĩ Phục gia, đánh thắng liền đánh, đánh không lại thì bước đi, không ai có thể ngăn bọn họ lại!

Ma Quân cũng mang theo một nữ tử thần bí, vượt qua đánh mấy tu sĩ còn lại muốn ra tay với Sở Mặc, giết trời đất u ám, giết máu chảy thành sông.

Hiện giờ Ma Quân đã gần như không có đối thủ ở Tiên giới, cho dù một người đối mặt với mười mấy tu sĩ cùng cảnh giới hắn cũng không hề lùi bước.

Hắn sẽ bị thương, nhưng hắn vẫn không lui nửa bước!

Trên không một mảng đầm lầy lớn, một đám tu sĩ đối mặt với Ma Quân và một nữ tử mặc váy đỏ.

Một gã đại tu sĩ Phi Thăng kỳ rất có địa vị trong Tiên giới giận dữ mắng mỏ Ma Quân:

- Năm đó để ngươi may mắn tránh được một kiếp, không ngờ ngươi còn dám ra đây tác loạn?

Ma Quân... hôm nay người chắc chắn sẽ phải chết!

- Ha ha!

Nữ tử váy đỏ bên cạnh Ma Quân cười lạnh, cười tới mức khiến những người đối diện cảm thấy trái tim băng giá.

Đại tu sĩ Phi Thăng kỳ kia tức giận nói:

- Phục Tiểu Điệp, ngươi thân là nữ nhi của Phục gia, chẳng lẽ không sợ sẽ mang tới tai nạn cho gia tộc của mình sao?

- Vậy thì có sao, Phục Tiểu Điệp đã chết rất nhiều năm, ngươi nhận lầm rồi, ta không tên Phục Tiểu Điệp, ta là Tiểu Điệp.

Nữ tử váy đỏ che mặt, bình tĩnh nhìn đám người trước mắt, lạnh lùng nói:

- Hoặc là các ngươi cũng có thể gọi ta là ma Tiểu Điệp, ta cũng không cự tuyệt.

- Phục Tiểu Điệp, ngươi đã nhập ma!

Tu sĩ Phi Thăng kỳ đỉnh cao kia giận dữ mắng mỏ.

- Nhập ma?

Ha ha, cái này không phải là kỹ xảo các ngươi thường dùng sao?

Nhìn ai không vừa mắt liền nói người ta đã nhập ma, sau đó loại chuyện Tru Ma này chính là thay trời hành đạo...

đám người các ngươi không phải đều là chi sĩ chính nghĩa thay trời hành đạo sao?

Cho tới nay các ngươi không phải đều làm vậy à?

Thanh âm của nữ tử váy đỏ lạnh như băng, không chút khách khí phản kích.

- Không cần nói lời vô ích với bọn họ, giết Mq!

Giết yêu nữ này!

Trong đám người, một tu sĩ Phi Thăng kỳ cười lạnh nói:

- Năm đó không thể bằm thây vạn đoạn đôi cẩu nam nữ các ngươi, thật là tiện nghi cho các ngươi!

Hôm nay ai cũng đừng mong chạy thoát!

Khi nói chuyện, trên bầu trời phía xa lại xuất hiện mấy chục chiến thuyền!

Mỗi một chiến thuyền đều dài hơn vạn trượng!

Đại lượng tu sĩ từ chiến thuyền lao tới, nhằm về phía Ma Quân.

- Giết ma đầu này!

- Ma Quân làm hại Tiên giới, mỗi người đều có thể giết!

- Cũng đừng buông tha yêu nữ kia, Phục gia vừa mới phát ra bố cáo trục xuất Phục Tiểu Điệp khỏi Phục gia, chiêu cáo toàn bộ Tiên giới, đoạn tuyệt quan hệ với nàng!

- Giết bọn họ!

Đại lượng tu sĩ từ trong chiến thuyền lao tới, trực tiếp nhằm về phía Ma Quân và Phục Tiểu Điệp.

Ma Quân mặc quần áo đen, đứng trên hư không, mắt lạnh nhìn tu sĩ Tiên giới như biển người trước mắt.

Nhớ tới chuyện năm đó mình gặp ở Tiên giới, khóe miệng của Ma Quân lộ ra một chút ý cười lạnh như băng, trong con ngươi....

Tràn ngập sát ý!

Ầm!

Ma Quân trực tiếp xuất thủ!

Không hề sợ hãi xông về phía biển người kia.

Thanh trường đao cổ xưa trong tay hắn chém ngang, thi triển ra đao Luyện Ngục thứ sáu trong U Minh Bát Đao!

Gió lạnh nổi lên, mây đen bốc lên cuồn cuộn, trong thiên địa... nháy mắt hóa thành địa ngục trần gian!

Một đạo tơ máu...tiến về phía trước.

Toàn bộ thiên địa trong nháy mắt dường như đều mất đi sắc màu.

Trở nên một mảnh đen trắng!

Chỉ còn lại một đạo máu tươi kia...

đang khuếch tán... lan tràn!

Đang điên cuồng quét tới!

Thời gian dường như đều đọng lại trong thời khắc này, vẻ mặt vô số người đều hiểu rõ nét.

Tất cả huyết khí trên người bọn họ đều bùng nổ kinh thiên động địa, trong con mắt của bọn họ đều mang theo hận ý mãnh liệt... một loại hận ý ngay cả bọn họ cũng không biết rõ!

Bởi vì giữa những tu sĩ này tuyệt đại đại số là không có bất kỳ thù hận nào với Ma Quân!

Nhưng bọn họ lại nhiệt huyết sôi trào!

Bọn họ phải hàng yêu trừ ma!

Bọn họ muốn chém chết đại ma đầu "Làm hại Tiên giới" này!

Cho nên bọn họ đều có một loại căm hận đối với Ma Quân, hận ý trong mắt càng thêm rõ ràng.

Nhưng tại thời khắc này, Ma Quân từ phía đối diện xông lại tùy tay chém ra một đao kia... tất cả ân ân oán oán đều giống như gió thổi mây bay, nháy mắt liền biến mất!

Bởi vì bọn họ đều chết hết!

Ầm ầm!

Trên bầu trời bắt đầu hạ xuống mưa máu, tiếng sấm cuồn cuộn, mây đen bốc lên.

Thời gian giống như bị đọng lại nháy mắt khôi phục bình thường, toàn bộ hình ảnh... lập tức trở nên càng thêm sống động.

Vô số người tru lên, kêu thảm... thân hình bị cắt thành hai đoạn, từ trên bầu trời ngã xuống.

Vô sô đạo ánh sáng tỏa về bốn phương tám hướng!

Đó là Nguyên Thần thứ hai may mắn tránh thoát!

- Ma quỷ!

Hắn là ma quỷ!

Hắn một đao giết hơn ngàn người!

Một tu sĩ vừa từ chiến thuyền đi xuống tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, cả người nháy mắt muốn hỏng, phát ra tiếng kêu thê lương xoay người bỏ chạy!

Như thế này còn muốn đánh thế nào?

Còn có thể đánh tiếp sao?

Bao vây diệt trừ Ma Quân?

Đừng làm bừa!

Hắn là ma đầu lớn nhất cả Tiên giới!

Hắn một đao xuất ra, hơn một ngàn tu sĩ bị mất mạng!

Cái gì mà trảm yêu trừ ma, cái gì mà thay trời hành đạo...

đều là vô nghĩa!

Bọn họ tới đây, làm như vậy là để có danh, làm như vậy để có lợi!

Trong lòng của bọn họ chưa từng có khái niệm vì nước vì dân.

Chưa từng có cái gì mà thay trời hành đạo!

Mắt thấy kẻ thù cường đại tới trình độ thái quá như thế, ai lại muốn lưu lại ở nơi này chứ?

Hơn mười chiến thuyền không ai bước xuống, liền quay đầu rời đi!

Rầm rầm rầm rầm!

Từng tiếng nổ mạnh vang lên, đó là thanh âm chiến thuyền bị phá!

Bọn họ chỉ hận tốc độ chiến thuyền của mình quá chậm, nếu có thể đạt tới tốc độ ánh sáng... là tốt nhất!

- Muốn giết đồ đệ của ta?

Ma Quân trong nháy mắt di chuyển, hiện ra trước mặt một tu sĩ Phi Thăng kỳ, hung hăng tát qua.

-----o0o-----

Chương 1181: Phục gia (1)

Chương 1181: Phục gia (1)

Dùng chính là Thiên Trọng Thủ!

Loại thần thông này khi hắn thi triển ra, lại có một hương vị khác thuộc về hắn!

Giống như vạn quân lôi đình!

Chỉ một cái tát đã khiến nửa bên mặt bị nhão ra!

- Còn muốn giết ta sao?

Ba~

Lại một cái tát!

Nửa bên mặt còn lại cũng nhão ra!

Hung hăng nện một quyền ở phía trên đan điền của tu sĩ Phi Thăng kỳ này, trực tiếp đập nát Đạo Đài của đối phương!

Thiên địa nhân tam tài quyền pháp chi thiên quyền!

- Thay trời hành đạo sao?

Ba~

- Trảm yêu trừ ma sao?

Ba~

- Cút!

Theo một tiếng cút của Ma Quân, trường đao cổ xưa trong tay hắn trực tiếp khiến đầu người này bị biến hình rơi xuống, Đạo Đài bị đánh nát bấy.

Một cước đá bay!

- A!

Những tu sĩ còn lại gần như bị đả kích tới điên, xoay người bỏ chạy!

Tính cả các tu sĩ không chết dưới một đao này của Ma Quân đều như chim trên trời bị kinh sợ, điên cuồng bay đi khắp nơi.

Ma Quân một người đứng ở nơi đó, trong con ngươi lóe ra hào quang u lãnh, khóe miệng lộ ra một chút khinh thường.

Nữ tử váy đỏ ở trong hư không, đi tới bên cạnh hắn, hạ giọng nói:

- Thật là một vở kịch nhân sinh tốt.

- Chỉ là thân phận đổi chỗ một chút mà thôi.

Ma Quân nhẹ nhàng nói:

- Năm đó ta đây không có năng lực bảo hộ muội, nhưng hôm nay không ai có thể động tới một cộng lông măng của đồ đệ ta.

- Đi thôi, đi tìm hắn.

Nữ tử váy đỏ thản nhiên cười.

Phục gia.

Phục Cửu Tiêu sắc mặt tái nhợt ngồi ở phía trên chủ vị, trong phòng một mảnh tĩnh mịch.

Những trưởng lão ngồi dưới tay cũng không nói được một lời như hũ nút, một đám mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, tựa hồ muốn trầm mặc tới cùng.

Tay Phục Cửu Tiêu đặt trên đầu hổ khẽ run.

Tin tức vừa mới nhận được, Phục gia thương vong thê thảm và nghiêm trọng!

Đúng vạy, không phải thương vong rất lớn mà là thê thảm và nghiêm trọng mà trước nay chưa từng có!

Toàn bộ tu sĩ Đại Thừa kỳ được phái đi lúc trước đều ngã xuống, tu sĩ Phi Thăng kỳ ngã xuống hai phần ba.

Mấy ngày qua, từ lúc vừa bắt đầu hy vọng tràn ngập gấp trăm lần, dần dần trở nên có chút bất an không yên, cho tới bây giờ mỗi khi nhận được chiến báo, Phục Cửu Tiêu và mọi người nơi này đều có loại cảm giác run sợ trong lòng.

Ngay từ đầu khi nhận được chiến báo, tuy rằng Phục gia thương vong rất nghiêm trọng, nhưng phía bên kia cũng nói: Sở Mặc đã chịu trọng thương, bước chân lảo đảo, mồm phun máu... tóm lại là cho người khác một loại hy vọng mãnh liệt, dường như chiến báo tiếp theo có thể là tin tức Sở Mặc đã chết.

Nhưng mỗi một lần đều miêu tả Phục gia thương vong thê thảm và nghiêm trọng, Sở Mặc trọng thương.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại năm sáu lần.

Mãi tới gần đây nhất.

- Một đội nhân mã của chúng ta, hai mươi ba tu sĩ Phi Thăng kỳ, chỉ còn lại một mình ta sống sót, Sở Mặc trọng thương chưa lành, nhưng chiến lực vô cùng mạnh, một người một đao, thậm chí yêu nữ kia còn chưa ra tay đã khiến người của ta ngã xuống quá nhiều.

Sau khi yêu nữ kia gia nhập chiến đấu, chúng ta vô lực chống cự.

Gia chủ, buông tha đi!

Ta tìm nơi dưỡng thương, Phục gia... tạm thời ta không dám trở về!

Không dám trở về!

Có nhà mà không dám về!

Cái này có nghĩa là gì?

Những lời này làm cho mọi người ở đây cảm thấy trái tim lạnh lẽo... thậm chí cả linh hồn cũng cảm nhận được sự rét lạnh!

Phảng phất như có một cỗ sát ý không cùng tràn ngập trên không toàn bộ Phục gia... trong vô hình!

Đánh tới mức đại tu sĩ Phi Thăng kỳ không dám về nhà, ngoại trừ đã sợ đối phương tới mức tận cùng ra, còn có thể đối phương sắp tới diệt Phục gia!

Chẳng lẽ chỉ cho phép Phục gia ngươi tiến hành bao vây chặn đánh người, liều mạng đuổi giết lại không cho người ta quay lại diệt sao?

Sở Mặc trọng thương!

Sở Mặc trọng thương!

Sở Mặc trọng thương!

Sở Mặc vẫn luôn là trọng thương!

Một tu sĩ Đại Thừa kỳ trọng thương, không ngờ lại khiến đại gia tộc cao nhất Tiên giới hoảng sợ.

Trên đời này... tại sao có thể có loại người đáng sợ như vậy chứ?

Phục Tiểu Điệp bị bọn họ trục xuất khỏi gia tộc lại đi theo ma đầu lớn hơn là Ma Quân, cũng tung hoành khắp nơi.

Bọn họ không động tới người của Phục gia... nhưng bọn họ đối mặt lại là vô số tu sĩ cường đại của cả Tiên giới!

Gần đây đã có rất nhiều người truyền tin cho Phục gia, yêu cầu Phục gia phái người áp chế Ma Quân và Phục Tiểu Điệp.

Áp chế em gái ngươi!

Phục Cửu Tiêu thấy loại truyền tin này còn có loại kích động muốn bùng nổ.

Ta ngay cả Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ cũng không áp chế được, làm sao có thể áp chế Ma Quân và Phục Tiểu Điệp?

Các ngươi sao không tự mình đi áp chế đi?

Toàn bộ Tiên giới đã bị thầy trò này quậy tới long trời lở đất chưa tới một tháng!

Rất nhiều lão quái lâu năm đều không thể không xuất quan.

Chặn đánh giết Ma Quân và Sở Mặc, nhưng mấy tin tức này mây mù dày đặc, trời mới biết có phải là thật hay không.

Lão quái lâu năm tuy rằng hùng mạnh, nhưng lại không phải người ngu, cho dù bọn họ không quan tâm tới thọ nguyên cũng không chắc sẽ chủ động muốn chết.

Hiện giờ mặc kệ bọn hắn không muốn thừa nhận như thế nào, cũng phải thừa nhận: chiến lực của Sở Mặc độc nhất vô nhị, chớ nói tới cùng cảnh giới, cho dù là tu sĩ cao hơn hắn một cảnh giới căn bản không có bất kỳ lực phản kích gì trước mặt hắn.

Muốn trấn áp hắn, chỉ sợ chỉ có Đại Năng Thiên giới... ra tay mới có thể làm được.

Nhưng vấn đề là đây chính là Tiên giới.

Không nói tới việc Đại Năng Thiên giới... sẽ xuyên qua hàng rào tiến vào Tiên giới, cho dù bọn họ liều lĩnh tiến vào Tiên giới, thật sự có thể khống chế Sở Mặc sao?

Tiên giới áp chế cảnh giới tới Phi Thăng kỳ, cho dù là phân thân cảnh giới Đế Chủ tiến vào Tiên giới cũng chỉ là tu sĩ Phi Thăng kỳ.

Cho dù trong tay ngươi cầm pháp khí cao nhất Thiên giới... nhưng đối mặt với Sở Mặc... làm sao có thể nắm chắc sẽ thắng?

Đừng nhìn trên bản tin rất nhiều người nói Sở Mặc không được xem là thiên tài cao cấp nhất trên đời này.

Nhưng đó là đáp án lấy ra được khi so sánh với một nhóm người ưu tú nhất Thiên giới!

Nhưng đối mặt với các chúng sinh khác, ai dám nói có thể trấn áp Sở Mặc cùng cảnh giới?

-----o0o-----

Chương 1182: Phục gia (2)

Chương 1182: Phục gia (2)

Vô địch đồng cấp!

Cao một bậc... cũng không có đối thủ!

Cái này chính là một yêu nghiệt điển hình!

Lời đồn đại về hắn lúc trước, không những không hề khoa trương, ngược lại còn hơi khiêm tốn!

Giờ phút này trong lòng mọi người ở Phục gia thậm chí đang mắng người từng đánh giá về chiến lực của Sở Mặc: Các ngươi thật sự biết người này mạnh bao nhiêu sao?

Các ngươi có biết mình đánh giá hắn quá thấp rồi không?

Đến hiện tại, đừng nói là trên chiến báo viết Sở Mặc bị trọng thương, cho dù viết Sở Mặc hấp hối....

Phục Cửu Tiêu cũng hoàn toàn không có tâm tư muốn tiếp tục đuổi giết Sở Mặc nữa!

Cho dù lão hổ sắp chết thì đó cũng là lão hổ!

Cũng có thể dễ dàng một ngụm cắn đứt cổ một con dê!

Ai dám tới gần?

Ai dám tới gần thì tới...

Phục gia không chơi!

Chơi không nổi!

- Khụ khụ...

Phục Cửu Tiêu ho nhẹ hai tiếng, trầm mặt nhìn một đám trưởng lão gia tộc, trầm giọng nói:

- Ta có một suy nghĩ.

Một đám trưởng lão của Phục gia ngẩng đầu nhìn về phía Phục Cửu Tiêu, sắc mặt của mọi người đều mang theo vài phần hoảng hốt.

Bọn họ gần đây đã tỉ mỉ hỏi thăm một chút chuyện xảy ra ở Linh giới lúc trước, nơi là trước đây bọn họ hoàn toàn khinh thường và không chú ý.

Nhưng lần này bọn họ lại hạ thấp cao quý của mình đi hỏi thăm một chút.

Lại lấy được đáp án làm cho bọn họ kinh hồn đảm táng, sợ hãi tới mức tận cùng.

Đại trưởng lão nhìn Phục Cửu Tiêu, khàn khàn nói:

- Gia chủ có ý kiến gì không?

- Ta muốn truyền ngôi vị cho Phục Phong.

Phục Cửu Tiêu mất khí lực rất lớn mới nói ra những lời này, sau khi nói xong cả người giống như mất hết sức lực, tựa vào trên ghế!

- Vì sao?

- Gia chủ suy nghĩ kỹ chưa?

- Cái này... cái này là trò đùa sao?

- Con cháu ưu tú của Phục gia rất nhiều, con vợ cả nhất mạch còn có Phục Ngọc...

- Còn có Phục Tinh...

Nói tới chuyện ngai vàng gia chủ, một đám trưởng lão như là sống lại, mồm năm miệng mười tranh cãi, nháy mắt liền khôi phục sinh khí.

Phục Cửu Tiêu không nói một lời, chỉ an tĩnh nhìn mọi người.

Một đám trưởng lão cũng cảm giác được không đúng, đều ngậm miệng lại, cẩn thận nhìn Phục Cửu Tiêu.

Lồng ngực của Phục Cửu Tiêu phập phồng kịch liệt, hắn tức giận không nhẹ.

Hắn không tin chuyện tới bây giờ mà những trưởng lão này vẫn không thấy rõ tình thế, nhưng đối mặt với quyền thế lại làm cho đám người kia khi nói chuyện này liền như sinh khí dồi dào, như ý nghĩ... lại không thể chịu nổi!

- Các ngươi cảm thấy...

Phục gia còn có tương lai sao?

Phục Cửu Tiêu mặt không chút cảm xúc nhìn mọi người, hỏi một câu.

- Sở Mặc kia... thật có thể sống sót trong sự đuổi giết của vô số người sao?

Tam trưởng lão thật cẩn hận nhìn Phục Cửu Tiêu hỏi.

Phục Cửu Tiêu giận quá mà cười:

- Ha ha, tam trưởng lão, ngươi cảm thấy...

Sở Mặc so với Ma Quân năm đó như thế nào?

Tam trưởng lão ngẫm nghĩ một chút nói:

- Mạnh hơn rất nhiều!

- Ma Quân năm đó gặp phải sự đuổi giết của nhiều người như vậy, tới bây giờ còn sống rất tốt, hơn nữa lại càng thêm hùng mạnh.

Vậy người cảm thấy Sở Mặc... thật sự sẽ chết trong đuổi giết sao?

Phục Cửu Tiêu lạnh lùng nói.

- Nhưng cái này có quan hệ gì... tới việc để Phục Phong kế thừa gia chủ sao?

Tứ trưởng lão và Phục Cửu Linh từ trước tới nay không qua lại, nghe nói muốn cho Phục Phong kế thừa gia chủ, trong lòng của hắn vô cùng không vui.

- Hắn kế thừa gia chủ có thể cam đoan Phục gia không bị diệt.

Phục Cửu Tiêu nói xong liền thở dài:

- Các ngươi thật không rõ sao?

Một đám trưởng lão lập tức trầm mặc.

Bọn họ thật sự không rõ sao?

Đương nhiên không phải!

Trên thực tế, trưởng lão bọn họ người nào không phải nhân tinh thật sự?

Người nào không có lịch duyên phong phú và ý nghĩ cơ trí?

Nếu không... bọn họ làm sao có thể trở thành trưởng lão cao nhất một gia tộc?

Làm sao trợ giúp gia chủ chủ trì mọi chuyện?

Bọn họ đều thấy rõ ràng!

Phục gia hiện giờ chỉ sợ cũng chỉ có một nửa người là Sở Mặc không ghét.

Nửa kia chính là Phục Tiểu Điệp đã bị bọn họ trục xuất khỏi gia tộc.

Đó là sư nương của Sở Mặc!

Sở Mặc đương nhiên không thể chán ghét nàng.

Nhưng bởi vì đã bị trục xuất khỏi gia tộc cho nên chỉ có thể coi là nửa.

Một kia chính là Phục Phong.

Đương nhiên còn có những người đứng phía sau Phục Phong.

Từ lúc mới bắt đầu, Phục Phong không biết nghe được cái gì liền kiên quyết đứng về phía Sở Mặc.

Có lời đồn nói là chịu ảnh hưởng của Tư Đồ Đồ, nhưng loại đồn đại này bên trong Phục gia cũng không phải rất tán thành.

Bởi vì Phục Phong là người rất có dã tâm, cũng là một người vô cùng mạnh mẽ, cứng rắn.

Bên trong Phục gia không có vị trí của hắn, hắn lại không đi tranh giành cái gì, trực tiếp quăng ánh mắt ra phía ngoài.

Nếu không phải trước kia Đạo Môn trời xui đất khiến rơi vào trong tay Sở Mặc, chỉ sợ chỉ vài năm, toàn bộ Đạo Môn...

đều sẽ trở thành vật trong tay Phục Phong!

Đây cũng là lý do vì sao Phục Phong tuy ở bên trong Phục gia không quá sáng chói, nhưng cũng có địa vị nhất định, bởi vì hắn có năng lực như thế!

Lúc này toàn bộ Phục gia đều lựa chọn sai lầm rồi, bọn họ đã trở thành địch nhân của Sở Mặc và Ma Quân.

Với năng lực của Sở Mặc và Ma Quân, Phục gia nhìn giống như gia tộc hùng mạnh, thực chất lại giống như thuyền lớn trong bão táp, bất cứ lúc nào cũng có thể lật úp!

Nhưng Phục Phong... từ lúc vừa bắt đầu liền lựa chọn rất chính xác, hắn kiên quyết đứng về phía Sở Mặc.

Trong khoảng thời gian gần nhất này cũng thường xuyên có thể truyền đến tin tức Phục Phong tìm cách giúp Sở Mặc.

Bao gồm Tư Đồ Đồ và Tư gia đứng phía sau nàng đều làm ra một quyết định vô cùng chính xác.

Bọn họ đã trở thành đồng minh của Sở Mặc.

Bởi vì đã phất cờ reo hò vì Sở Mặc, âm thầm hỗ trợ hắn, đối mặt với các loại chỉ trích và đả kích mãnh liệt nhưng người ta vẫn không thay đổi chủ ý.

Hiện tại thầy trò Sở Mặc và Ma Quân lại có chung chiều hướng.

Nhất là mấy ngày hôm trước, Đan Tôn thân là đại pháp cấp đỉnh của Tiên giới, từ trước tới nay luôn duy trì thế trung lập lại đột nhiên chiêu cáo thiên hạ, nói Sở Mặc là đồng minh kiên cố nhất của Đan Tông, Đan Tông sẽ cùng tiến cùng lùi với Sở Mặc!

-----o0o-----

Chương 1183: Hổ dữ không ăn thịt con.

Chương 1183: Hổ dữ không ăn thịt con.

Lời tuyên bố này của Đan Tông đã đè sập hy vọng cuối cùng của Phục gia.

Cho nên Phục gia hoàn toàn phục rồi!

Năm đó bọn họ không dám đắc tội Đan Tông, hiện tại... lại càng không dám!

- Ta đồng ý bổ nhiệm Phục Phong làm người thừa kế đời sau của Phục gia.

Thật lâu sau, đại trưởng lão Phục gia thở dài một tiếng:

- Đồng thời ta lựa chọn từ bỏ chức vị đại trưởng lão Phục gia, ta già rồi, chuẩn bị sau khi tu luyện một ít năm sẽ tấn công Đại La Kim Tiên.

- Ta cũng đồng ý.

Tam trưởng lão thở dài:

- Đồng thời ta cũng muốn rút khỏi chức vị trưởng lão Phục gia...

- Ta cũng đồng ý.

- Ta đồng ý.

Một đám trưởng lão trong phòng rốt cục làm ra lựa chọn bọn họ không tình nguyện nhất, nhưng cũng là chính xác nhất.

Trên mặt của Phục Cửu Tiêu rốt cục lộ ra vẻ mặt vui mừng, hạ giọng nói:

- Nếu tất cả mọi người đều đồng ý.....

- Ta không đồng ý.

Lúc này bên ngoài đột nhiên truyền tới thanh âm oán giận, sau đó một người đẩy cửa đi vào.

- Làm càn!

Đại trưởng lão giận dữ mắng một tiếng:

- Đi ra ngoài!

Phục Cửu Tiêu không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn người tiến vào kia.

Phục Ngọc.

Là người thừa kế gia chủ được toàn bộ Phục gia lúc trước ủng hộ nhất, cũng là người phát khởi sự kiện nhằm vào Sở Mặc.

Trong con ngươi của Phục Ngọc tràn ngập phẫn nộ và không cam lòng, hắn dũng cảm đối diện với gia chủ Phục Cửu Tiêu, cũng chính là phụ thân của hắn:

- Phục Phong là cái gì chứ?

Hắn dựa vào cái gì mà có tư cách kế thừa gia chủ Phục gia?

- Ngươi làm sao biết được?

Trong con người của Phục Cửu Tiêu lóe lên ngọn lửa lạnh như băng, hắn không trả lời vấn đề của Phục Ngọc mà hỏi nghi ngờ trong lòng mình.

Hội trưởng lão gia chủ của Phục gia ở trong gian phòng được phong ấn, không thể bị người bên ngoài nghe thấy.

Trừ phi....

Người ngồi ở đây mở ra thạch truyền âm với Phục Ngọc, đem chuyện này truyền ra ngoài!

Phục Cửu Tiêu tuy rằng quyết định từ bỏ giá trị gia chủ, nhưng đó là hành động bất đắc dĩ vì bảo toàn cả gia tộc, không có nghĩa là hắn cam tâm tình nguyện!

Cũng không có nghĩa là nhuệ khí của hắn sẽ lập tức biến mất!

- Ta còn chưa lui khỏi vị trí gia chủ, các ngươi đã bắt đầu đối với ta như vậy sao?

Con ngươi Phục Cửu Tiêu đảo qua mọi người ở đây, nhưng điều khiến hắn kỳ quái chính là hắn lại không nhìn thấy bất cứ manh mối nào.

Toàn bộ Phục gia, có thể nói Phục Cửu Tiêu hiểu rõ tất cả những trưởng lão nào, lại càng rành mạch đối với thói quen nói dối của bọn họ.

Nhưng giờ phút này hắn không nhìn ra bất kỳ dị thường nào trên mặt mọi người.

Cuối cùng hắn quăng ánh mắt về phía Phục Ngọc, nói từng chữ một:

- Ngươi, rốt cục là làm sao mà biết được?

- Ta...

Ta...

Phục Ngọc lúc này lại nghẹn lời, ấp úng nói không ra lời.

Hắn cũng là bị tin tức này làm tức muốn xỉu, không quan tâm cái gì liền xông tới, nhưng bị phụ thân hỏi liền biết hỏng rồi!

Hắn vụng trộm thả thạch truyền âm trong căn phòng này, đã thả rất nhiều năm rồi!

Ngoại trừ hắn, không ai biết chuyện này.

Mấy năm nay chuyện của hội trưởng lão, không có chuyện gì Phục Ngọc hắn không biết.

Cho nên hắn có thể đạt được tiên cơ hơn những huynh đệ khác, được phụ thân thưởng thức, đến cuối cùng liền trở thành người thừa kế được hoan hô nhất cả gia tộc.

Nhưng nếu chuyện này thật sự bị lộ ra, như vậy đừng nói tới việc người thừa kế, cho dù hắn là nhi tử của Phục Cửu Tiêu cũng sợ không thể được nữa.

- Nói!

Phục Cửu Tiêu giận tím mặt, trức tiếp đứng lên đi tới trước mặt Phục Ngọc.

Phục Ngọc phịch một tiếng quỳ xuống đất, không nói được một lời.

Phục Cửu Tiêu từ trên cao nhìn xuống đứa con trai này của mình, âm trầm nói:

- Ngươi không nói đúng không?

Ngẩng đầu nhìn về phía một đám trưởng lão sắc mặt khác nhau trong phòng:

- Lục soát!

Kiểm tra kỹ càng phòng này cho ta!

- Không cần!

Phục Ngọc đột nhiên khóc lớn, ôm chân Phục Cửu Tiêu:

- Cha... con sai lầm rồi, tha cho con đi!

Con biết sai rồi, con không tranh giành chức gia chủ này nữa...

- Ngươi thật là có tiền đồ!

Không thể tin được con trai của Phục Cửu Tiêu ta lại thông minh như vậy, ha ha... ha ha ha!

Phục Cửu Tiêu bỗng nhiên cười rộ lên, thanh âm cũng trở nên ôn hòa rất nhiều, hắn nhẹ giọng hỏi:

- Đứa con quý hóa của ta, nếu Phục Phong lên làm gia chủ, ngươi có tận tâm phụ tá hắn không!

- Có, có, nhất định có, nhất định là có!

Nhất định sẽ có!

Phục Ngọc đã cảm giác được nguy cơ mãnh liệt từ trong giọng nói của Phục Ngọc, không khỏi khóc lớn nói:

- Con khẳng định sẽ tận tâm phụ tá...

Ba~

Một tiếng giòn vang.

Não Phục Ngọc vỡ tan, té trên mặt đất.

Trong phòng thoáng chốc trở nên tĩnh mịch.

Hổ dữ không ăn thịt c, Phục Cửu Tiêu ngay cả nhi tử của mình cũng giết, điều này làm cho tất cả trưởng lão ở đây đều kinh hãi.

- Đứa con quý hóa, Nguyên Thần thứ hai, trọng tu đi.

Trên mặt của Phục Cửu Tiêu chảy xuống nước mắt, lẩm bẩm nói:

- Với tính cách của ngươi, một khi Phục Phong lên đài ngươi có cam tâm không?

Đến lúc đó... ngươi phải đối mặt chính là hồn bay phách lạc!

Không bằng lúc này giết ngươi để Phục Phong an tâm, lưu cho ngươi một con đường sống!

Giờ khắc này một đám trưởng lão trong phòng cũng nhịn không được mà thở dài, không ngừng thổn thức...

Đích thật là hổ dữ không ăn thịt con.

Giờ phút này bọn họ đã hiểu, Phục Cửu Tiêu làm như vậy thuần túy cũng là hành động bất đắc dĩ!

Đầu tiên Phục Ngọc thả thạch truyền âm trong mật thất đã thuộc loại tối kỵ, dựa theo gia pháp của Phục gia, nhất định phải tru sát!

Cho dù hắn là con của gia chủ cũng không thoát khỏi loại hình phạt này!

Tuy quy củ là quy củ, nhưng trong số những người ai đây có ai dám nói phải xử Phục Ngọc theo gia pháp?

Tuy nhiên trong lòng khó tránh khỏi sẽ sinh ra một ít bất mãn với Phục Cửu Tiêu, cho là hắn không biết dạy con.

Thứ hai, tựa như Phục Cửu Tiêu nói, với tính cách của Phục Ngọc, một khi Phục Phong lên đài trở thành gia chủ Phục gia, Phục Ngọc khẳng định sẽ không phục, đến lúc đó nhất định sẽ dùng hết tất cả tài nguyên có được đấu với Phục Phong.

Không nói tới việc Phục gia còn có thể chống lại hay không, cho dù có thể gây được sức ép nhưng Phục Ngọc có thể là đối thủ của Phục Phong sao?

Đáp án này trong lòng mọi người ở đây đều rõ.

-----o0o-----

Chương 1184: Không thể khống chế.

Chương 1184: Không thể khống chế.

Đến lúc đó Phục Phong tuyệt đối sẽ không lưu lại đường lui cho Phục Ngọc!

Tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn!

Hai chuyện này cùng với tương lai nhìn đứa con của mình hồn bay phách lạc, còn không bằng bây giờ kết liễu hắn.

Sau đó Nguyên Thần thứ hai tương lai còn có cơ hội trùng tu trở về.

Cho dù không thể đi lên rất cao, nhưng ít ra... không uy hiếp gì tới Phục Ngọc, tin tưởng Phục Phong sẽ lưu cho hắn một con đường sống, để hắn làm phú ông cả đời.

Về phần nói Phục Ngọc sẽ không cam lòng, cái này căn bản không thuộc phạm vi lo nghĩ của Phục Cửu Tiêu, cũng đã như vậy mà ngươi còn muốn thế nào?

Sau đó Phục Cửu Tiêu tự mình dùng thạch truyền âm liên hệ với Phục Phong, hai người kết nối một canh giờ.

Sau đó Phục gia chiêu cáo thiên hạ, gia chủ Phục Cửu Tiêu thoái vị, Phục Phong con cháu ưu tú nhất gia tộc kế thừa vị trí gia chủ Phục gia.

Đồng thời phụ thân của Phục Phong, nhị gia Phục Cửu Linh trở thành đại trưởng lão chủ quản Phục gia, thay mặt Phục Phong hành sử quyền lực gia chủ.

Đồng thời Phục Phong dùng thân phậm gia chủ mới nhậm chức của Phục gia, ban bố tcáo đầu tiên đối với Tiên giới: Khôi phục thân phận địch nữ Phục gia của Phục Tiểu Điệp, mà mời Phục Tiểu Điệp trở thành trưởng lão danh dự của Phục gia...

Một quái vật lớn của Tiên giới, cứ như vậy trong thời gian ngắn đã xảy ra kịch biến long trời lở đất.

Về phần chuyện Phục Ngọc đã chết chẳng qua chỉ lưu truyền một chút trong phạm vi nhỏ.

Thêm nữa ánh mắt của mọi người đã quăng lên trên người của đôi thầy trò Ma Quân và Sở Mặc!

Theo tiếng phát ra của Đan Tông, hai đại tộc cao nhất của Tiên giới là Lạc gia và Gia Cát gia cũng phát ra thanh minh vô cùng cứng rắn và mạnh mẽ, náo động Tiên giới, hoàn toàn đẩy thành không ai có thể khống chế.

- Ta là gia chủ Lạc gia, thân là dòng bên Lạc gia Thiên giới, có huyết hải thâm cừu với Sở Mặc.

Đối mặt với Sở Mặc cấu kết với Ma tộc, Lạc gia thề sẽ đấu đồi với ma đầu Sở Mặc.

- Ta là gia chủ Gia Cát gia, thân là dòng bên của Gia Cát gia Thiên giới, có huyết hải thâm cừu với Sở Mặc.

Đối mặt với Sở Mặc cấu kết với Ma tộc, Gia Cát gia thề sẽ đấu đồi với ma đầu Sở Mặc.

Lời tuyên bố của hai nhà giống nhau như đúc.

Đồng thời hai gia tộc to lớn đã ở Tiên giới vô số năm rốt cục cũng hoàn toàn mở ra khăn che mặt che giấu than thế của bọn họ, đưa ra mối quan hệ của bọn họ với đại tộc ở Thiên giới.

Lúc trước không phải là không có người hoài nghi mối quan hệ của hai nhà bọn họ với Lạc gia và Gia Cát gia ở Thiên giới, nhưng hai nhà đều không đáp lời.

Dù sao trên đời này người cùng dòng họ nhiều vô số kể, dần dà mọi người cũng thành thói quen, không hề tò mò về liên hệ của bọn họ với Thiên giới.

Không nghĩ tới hai nhà quyền quý cao nhất Tiên giới này thật là nhánh bên của hai gia tộc ở Thiên giới kia.

Về phần ân oán của Lạc gia và Gia Cát gia ở Thiên giới với Sở Mặc, một số người đều biết đến.

Cái chết của Gia Cát Xương Bình, con cháu Gia Cát gia Thiên Giới có liên hệ trực tiếp với Sở Mặc.

Về phần ân oán giữa Đế Chủ Giá Cát Lãng cùng Sở Mặc thì gần như không ai biết, nhưng chỉ mình Gia Cát Xương Bình cũng đã đủ rồi!

Trong mắt đại tộc Thiên giới, Gia Cát Xương Bình là thân phận gì?

Sở Mặc là thân phận gì?

Không chút khoa trương mà nói, ở trong mắt Gia Cát gia, chênh lệch giữa Gia Cát Xương Bình và Sở Mặc liền giống như Hoàng tử trong thế tục và tiểu tử nghèo ở nông thôn!

Thế tử đại tộc thân phận tôn quý, không ngờ lại vì một kẻ quê mùa đến tới Nhân giới mà chết, Gia Cát gia có thể nuốt trôi cơn giận này mới là lạ.

Mà Lạc gia lại càng không cần phải nói, đến hiện tại huynh đệ Lạc Anh và Lạc Ninh vẫn không dám lộ diện, chuyện năm đó đã khiến vài đại tộc Thiên giới sinh ra hiềm khích.

Quan hệ giữa Lạc gia cùng Tần gia và Đổng gia hiện giờ vô cùng tinh tế.

Tuy rằng Tần gia và Đổng gia đều không thích Sở Mặc, nhưng bọn họ lại hận...

Lạc gia hơn!

Bởi vì Lạc gia đã làm cho bọn họ đánh mất mặt mũi rất lớn, đồng thời cũng làm tổn thất hai thân thể kinh tài tuyệt diễm có đạo cảnh cao nhất!

Ai cũng biết hiện giờ Tần Thi và Đổng Ngữ đứng cùng một phe với Sở Mặc, hơn nữa các nàngường như rất khó có khả năng tự mình trở lại trong gia tộc.

Nhưng ở Lạc gia bên này, bọn họ cũng có lý do căm hận Sở Mặc.

Cho nên lúc này nhánh bên của Lạc gia và Gia Cát gia ở trong Tiên giới đều có chút khẩn cấp.

Bọn họ không muốn đợi sau khi Sở Mặc phi thăng Thiên giới mới nhằm vào Sở Mặc, bởi vì bọn họ đều mơ hồ nhận thấy được, rất nhiều lão Đế Chủ có thanh danh địa vị cực cao ở trong Thiên giới, không ngờ lại... nói chuyện giúp đỡ Sở Mặc!

Đây cũng không phải là chuyện gì tốt, tuy rằng bọn họ không nghĩ ra đây là vì sao.

Nhưng bọn họ hoàn toàn không hy vọng nhìn Sở Mặc thật sự lớn lên, không muốn nhìn thấy Sở Mặc thành công phi thăng Thiên giới.

Lạc gia và Gia Cát gia Tiên giới đều có chỗ dựa từ gia tộc ở Thiên giới sau lưng, có thể có được vô số tài nguyên, pháp khí và các loại công pháp hùng mạnh tới từ Thiên giới.

Lạc gia và Gia Cát gia thân ở Thiên giới cũng không tin, dốc hết lực lượng cao nhất của hai đại tộc ở Tiên giới, hơn nữa chỗ dựa sau lưng bọn họ còn không diệt được một Sở Mặc sao?

Chớ nói chi tới việc, trình tự ý nghĩa phía sau chuyện này có liên quan với Linh Đan Đường!

Đan Tông... nhánh bên của Linh Đan Đường ở Tiên giới, lúc này cũng công khai đứng ở bên Sở Mặc.

Cho nên trận chiến đấu này cũng mơ hồ... là một lần giao thủ gián tiếp của Gia Cát gia và Linh Đan Đường!

Cái này gọi là thăm dò!

Một khi Sở Mặc và Đan Tông bị đánh bại, kia sẽ nói lên thời điểm Gia Cát gia lật đổ Linh Đan Đường... cũng không còn xa!

........

Một mảnh trời mênh mông trên thảo nguyên lớn, một con sông lớn giống như đai ngọc được khảm phía trên, uốn lượn chảy qua.

Dưới trời chiều, ráng mây in trên dòng sông, tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp.

Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ nắm tay nhau ngồi ở cạnh bờ sông, nhìn mặt trời lặn dần dần biến mất ở cuối thảo nguyên.

Nhìn một mảnh ánh nắng chiều hoa mỹ kia, Kỳ Tiêu Vũ tựa đầu vào vai Sở Mặc, nhẹ giọng nói ra:

- Lạc gia và Gia Cát gia cũng tham dự vào, Đan Tông bên kia... sẽ toàn lực ứng phó sao?

- Sẽ.

-----o0o-----

Chương 1185: Kịch biến.

Chương 1185: Kịch biến.

Sở Mặc nói:

- Cái này không chỉ là bởi vì huynh.

- Đan Tông là nhánh bên của Linh Đan Đường ở Thiên giới.

Lạc gia và Gia Cát gia cũng có chỗ dựa hùng mạnh ở Thiên giới.

Trận chiến đấu này chúng ta không thể nắm trong tay nữa.

Trong con ngươi của Kỳ Tiêu Vũ lóe ra hắc quang, sâu kín nói:

- Muội không thích loại cảm giác này!

Muội nghĩ tất cả...

đều phải tự nắm trong tay mình!

Sở Mặc nhìn thoáng qua Kỳ Tiêu Vũ, nhẹ nhàng cười:

- Được rồi, trở về chúng ta liền thành lập một thế lực lớn!

- Không phải chúng ta mà là muội!

Kỳ Tiêu Vũ kiên định nói:

- Muội là nữ vương!

Mà huynh là nam nhân của nữ vương!

Là một cường nhân đầu đội trời chân đạp đất!

Huynh độc lai độc vãng, không nên bị bất cứ kẻ nào và bất cứ chuyện nào làm ảnh hưởng, huynh chính là huynh!

Sở Mặc có chút lo lắng nhìn Kỳ Tiêu Vũ, hắn đột nhiên có loại cảm giác, bóng dáng thiếu nữ đơn thuần lại có chút tinh quái trong trí nhớ dường như càng ngày càng xa.

Xem ra Thánh Khí Hắc Ám đã ảnh hưởng vô cùng mạnh tới nàng.

Kỳ Tiêu Vũ nghiêng đầu nhìn ánh mắt lo lắng của Sở Mặc, cười hì hì:

- Ca ca, huynh đang lo lắng phải không?

Sở Mặc có chút miễn cưỡng cười.

Kỳ Tiêu Vũ ôn nhu nói:

- Mặc kệ muội biến thành bộ dáng gì, ở trước mặt huynh muội vĩnh viễn sẽ là tiểu cô nương kia.

Khi nói chuyện, xám xịt trong con người của Kỳ Tiêu Vũ không ngờ lại tràn ra hai tròng mắt của nàng, bò về phía vành mắt và trên khuôn mặt tinh xảo.

Ánh mắt của Sở Mặc ngưng lại nhìn Kỳ Tiêu Vũ thật sâu.

Kỳ Tiêu Vũ cười, trên mặt bắt đầu xuất hiện hoa văn tinh xảo và quái dị, khí tức trong cơ thể nàng cũng đang không ngừng hướng về phía trước.

- Ca ca...

Kỳ Tiêu Vũ bỗng nhiên vươn tay, trong con ngươi của nàng lại thoáng qua một chút quyến luyến, sau đó... liền bị hắc khí vô tận bao phủ.

Sở Mặc vừa muốn nắm tay Kỳ Tiêu Vũ, thân hình của Kỳ Tiêu Vũ chợt lóe, không ngờ lại biến mất sau đó hiện ra trên bầu trời.

Từng đạo hắc khí từ trong thân thể của Kỳ Tiêu Vũ điên cuồng lan tràn ra ngoài, một cỗ uy áp cái thế phóng xuất ra ngoài từ trong hắc khí.

Phù phù!

Sở Mặc phun một ngụm máu tươi.

Ầm!

Ầm!

Thảo nguyên vô tận bắt đầu run rẩy kịch liệt, từng tiếng vang như sấm rền phát ra từ dưới nền đất, từng đạo vết rách to lớn xuất hiện.

Con sông giống như đai ngọc được khảm trên thảo nguyên này gần như trong nháy mắt liền biến mất.

Sở Mặc thậm chí không cần vận dụng thần thông Phong Thủy cũng cảm ứng được tất cả linh khí nơi này, trong chốc lát đều hoàn toàn tập trung tới trên người của Kỳ Tiêu Vũ!

- A!

Kỳ Tiêu Vũ trên bầu trời bộc phát ra một cỗ khí tràng cường đại khôn cùng, phát ra một tiếng rống giận mang theo vài phần thống khổ.

Sở Mặc muốn xông lên trời, nhưng hoàn toàn không có biện pháp!

Uy áp tản mát từ trên người Kỳ Tiêu Vũ... thật sự quá hùng mạnh!

Thánh Khí Hắc Ám vào thời khắc này....

Hoàn toàn sống lại!

Thí Thiên từ trong Thương Khung Thần Giám bay ra, bộc phát sát khí kinh người, chỉ về phía Kỳ Tiêu Vũ, nó cảm nhận được uy hiếp mãnh liệt!

- Thí Thiên... không được!

Sở Mặc vô cùng thống khổ nói:

- Không được thương tổn nàng!

Ầm!

Một đạo thiên lôi từ từ Cửu U xuống, bổ thẳng tắp trên người của Kỳ Tiêu Vũ.

- Cút!

Cổ họng của Kỳ Tiêu Vũ phát ra một tiếng gào to lạnh như băng tới cực điểm.

Đạo thiên lôi kia chưa kịp bổ tới trên người Kỳ Tiêu Vũ liền nổ lớn!

Lại bị cổ họng Kỳ Tiêu Vũ làm vỡ tan!

- Tại sao có thể như vậy?

Sở Mặc không rõ vì sao đang êm đẹp, Kỳ Tiêu Vũ đột nhiên hoàn toàn không áp chế nổi Thánh Khí Hắc Ám?

Nàng không phải nói ít nhất còn có thể áp chế nửa năm sao?

- Vì sao?

Sở Mặc ngửa mặt lên trời rống giận.

- Ca ca...

Trên bầu trời, ở bên trong bóng dáng khí phách vô song kia đột nhiên truyền tới một tiếng thở nhẹ nhu nhược.

Sau đó chính là âm thanh lạnh như băng:

- Sở Mặc.

Quên ta đi, chúng ta đã là người của hai thế giới!

Giữa ta và ngươi đã định trước là không có bất kỳ kết quả nào!

- Ngươi không phải Tiểu Vũ!

Ngươi rốt cục là ai?

Sở Mặc rống giận.

- Hừ, đồ nhãi.

Đạo thanh âm lạnh như băng kia nói xong liền khoát tay....

Một đạo hắc quang đánh về phía Sở Mặc.

Bên trong đạo hắc quang này ẩn chứa tử khí vô tận!

Nhưng ở thời khắc mấu chốt, cánh tay của nàng... chợt đưa lên phía trước một chút.

Một kích thất bại, đạo khắc khí này trực tiếp đánh vào trong hư không ở phương xa.

Phiến hư không kia vô thanh vô tức sụp đổ, hình thành một đạo lốc xoáy vô cùng quỷ dị, trực tiếp hút mọi thứ vào một hố đen sâu không thấy đáy thật lớn!

- Không được thương tổn hắn!

Thanh âm của Kỳ Tiêu Vũ lại vang lên, lúc này trong thanh âm lại mang theo phẫn nộ vô tận.

- Hừ, hắn chỉ là một con kiến hôi mà thôi!

Ngươi là nữ vương trời sinh!

Trên đời này không có ai xứng làm nam nhân của ngươi!

Ngươi cũng vĩnh viễn không thể trở về được như trước...

Ở trước mặt bất kỳ người nào, ngươi, Kỳ Tiêu Vũ đều chỉ có thể là nữ vương!

Nữ vương cao cao tại thượng!

Ngươi chỉ cần nhận triều bái của chúng sinh!

Đạo thanh âm lạnh như băng kia cũng phát ra từ trên người Kỳ Tiêu Vũ.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn đạo thân ảnh trên bầu trời, hắn dường như có chút hiểu rõ, lời nói vừa rồi của Kỳ Tiêu Vũ đã kích thích đạo linh hồn cất dấu ở trong Thánh Khí Hắc Ám.

- Thánh Khí kia... vốn tên là Thánh Khí Quang Minh, nghe nói đã từng bị Thánh tử Tinh Linh lây nhiễm, tiện đã hóa đen... trở thành Thánh Khí Hắc Ám.

Như vậy linh hồn trong Thánh Khí Hắc Ám chính là...

Trong lòng Sở Mặc nghĩ xong liền khẽ rung mình.

Hắn đột nhiên nghĩ tới một chuyện đáng sợ!

Thánh Khí Hắc Ám này... vô cùng có khả năng là muốn đoạt thể Kỳ Tiêu Vũ!

- Thánh Khí Hắc Ám....

Thả nàng ra!

Sở Mặc nghĩ vậy liền cứng rắn đỡ áp lực khủng bố, thân hình lăng không trực tiếp phi lên trời.

Rắc rắc!

Tạch tạch tạch!

Thân thể Tổ Cảnh vô cùng mạnh mẽ của Sở Mặc cũng không thể chịu được loại áp lực này, xương cốt của hắn đều vỡ vụn, máu tươi... chảy ra từ trong thân thể hắn.

Nhưng Sở Mặc lại giống như không cảm giác được chỉ, chỉ gắt gao nhìn nữ tử trên mặt phủ kín hoa văn màu đen quỷ dị bị hắc khí vờn quanh.

-----o0o-----

Chương 1186: Đại Hoàn Đan (1)

Chương 1186: Đại Hoàn Đan (1)

Hắn biết đây không phải Kỳ Tiêu Vũ!

Thân thể của Kỳ Tiêu Vũ đã bị linh hồn này chiếm cứ, bị áp chế rồi!

- Đồ kiến hôi... ngươi muốn làm cái gì?

Âm thanh lạnh như băng phát ra từ trong miệng Kỳ Tiêu Vũ, sau đó lại đưa tay ra, một đạo hắc khí liền bắn về phía Sở Mặc.

Lúc này cánh tay của Kỳ Tiêu Vũ lại run rẩy nhưng biên độ lại vô cùng nhỏ, hoàn toàn không thể ảnh hưởng tới một kích này.

Âm thanh lạnh như băng phát ra từ trong miệng Kỳ Tiêu Vũ:

- Đừng cố sức tức giận, cảnh giới của ngươi kém ta rất xa!

Nếu không phải là vì Thất Khiếu Tâm của ngươi hao phí một ít thời gian, sợ rằng ngay lúc người lựa chọn mở ra Thánh Khí Hắc Ám... ngươi đã chết rồi!

Đối mặt với một kích này, Sở Mặc căn bản tránh cũng không thể tránh.

Loại công kích này đã vượt qua cảnh giới Tiên giới, tuy rằng cường độ công kích cũng không siêu việt như tu sĩ Phi Thăng kỳ, nhưng trình độ linh hoạt, sắc bén và loại uy áp thật lớn này, Sở Mặc căn bản không thể né tránh!

Keng!

Thí Thiên kêu keng!

Che ở phía trước Sở Mặc!

Ầm!

Đạo hắc khí đánh mạnh vào phía trên Thí Thiên.

Ầm!

Phát ra một tiếng nổ, sau đó một cỗ sóng khí mạnh mẽ nháy mắt đánh bay Sở Mặc.

Sở Mặc đã trọng thương không chịu nổi trực tiếp bị ném bay ra ngoài với tốc độ cao, không ngừng bốc lên trong hư không.

- Không!

Một đao thanh âm thê lương phát ra từ trong miệng Kỳ Tiêu Vũ, đó là thanh âm của Kỳ Tiêu Vũ:

- Không được thương tổn hắn!

- Hắn phải chết!

Hắc sẽ là Tâm ma của ngươi!

Một ngày hắn chưa chết, ngươi liền không thể tiếp nhận vận mệnh giáng lâm!

Ngươi... mới là kẻ mạnh nhất dưới mảnh sao trời này!

Âm thanh lạnh như băng lại lần nữa phát ra, hắc khí quấn quanh Kỳ Tiêu Vũ vèo một cái xông tới trước mặt Sở Mặc, hung hăng chụp về phía hắn.

Thí Thiên lại chắn ngang trước người Sở Mặc, đồng thời Hỗn Độn Hồng Lô ông một tiếng bay tới đỉnh đầu của Sở Mặc, rủ xuống nghìn vạn đạo hỗn độn khí bảo hộ thân thể Sở Mặc ở giữa.

Thương Khung Thần Giám trực tiếp bay ra, bốn bánh huyết nguyệt phía trên cùng bộc phát ra hào quang rực rỡ, bắn về phía Kỳ Tiêu Vũ bên trong hắc khí.

Mảnh thiên không trực tiếp sụp đổ.

Hóa thành hư vô.

- Cho dù ngươi có biến thành bộ dạng gì đi nữa, ta đều thích cả!

Hắn nói.

- Ngươi phải nhớ kỹ, phải trở nên mạnh mẽ.

Ngươi phải bảo vệ ta!

Nàng nói.

- Ta rất hạnh phúc.

Hắn nói.

- Ta cũng rất hạnh phúc.

Nàng nói.

- Thật ra có ngươi ở bên cạnh chính là hạnh phúc lớn nhất.

- Ta cũng thế.

Hạnh phúc chính là được...

ở cùng một chỗ!

Cùng một chỗ!

Cùng một chỗ!

Cùng một chỗ!

Vô số thanh âm phát ra, đến cuối cùng tạo thành ba chữ này.

Bỗng oanh một tiếng, tinh thần của Sở Mặc lập tức nổ tung, sau đó hắn mở mắt ra.

- Ta chết rồi sao?

Sở Mặc cảm giác được toàn bộ yết hầu của mình gần như là rách ra rồi.

Cảm giác đau nhức như tê liệt, hắn cảm thấy mình vừa phát ra âm thanh nhưng quả thực đây chỉ là tưởng tượng của hắn mà thôi.

Hắn mở mắt ra, bầu trời trên cao một mảnh hỗn loạn.

Các loại loạnlưu không ngừng xẹt qua.

Khó khăn cử động đầu mình sau đó nhìn thoáng qua trái phải, một vùng đất khô cằn.

Những nơi hắn nhìn thấy... hoàn toàn là cảnh tượng đổ nát.

Hô!

Sở Mặc hít sâu một hơi, cảm giác được Đạo Cực Quyển Thiên Ý Ngã Ý đang chậm rãi vận chuyển bên trong cơ thể của hắn.

Toàn thân cao thấp không thể động đậy được chút nào.

Cơ thể dườngnhư không phải của hắn nữa, hoàn toàn không nghe sự điều khiển của hắn.

- Tiểu Vũ đâu rồi?

Trong con ngươi mờ mịt của Sở Mặc dường như nhiều thêm vài tia thần thái, hắn lẩm bẩm nói:

- Tiểu Vũ đâu rồi?

Vù!

Vù!

Trên bầu trời phương xa bắt đầu xuất hiện từng bóng dáng.

Chỉ là bọn họ đều đang đứng ở chân trời rất xa, cách đây mấy trăm vạn dặm.

Ngưng mắt nhìn đến mảnh trời mênh mông trên thảo nguyên cũng không có đi đến.

- Nơi này đã xảy ra chuyện gì?

Sao lại giống như vừa trải qua một trận ác chiến vậy?

- Dựa theo dự đoán thì ma đầu Sở Mặc cùng với yêu nữ kia... dường như đang ở nơi này.

- Chẳng lẽ giữa bọn họ đã xảy ra nội chiến?

Đồng quy vu tận rồi?

Có người ác ý đoán.

- Điều đó là không có khả năng!

Càng ngày càng có nhiều người tụ tập lại nơi chân trời, sao đó có người thi triển thần thông nhìn về hướng này.

Hí!

Người này sau khi thi triển thần thông lập tức phát ra một tiếng kêu đau.

Hai tay y che lấy con mắt, hai dòng máu chảy xuống từ khóe mắt của y.

Sau đó, y lấy tay ra lập tức phát ra một tiếng kêu sợ hãi.

- Mắt của ta...

Mắt của ta không còn nhìn thấy gì nữa!

Trời ạ!

Những người khác đều là vẻ mặt vô cùng hoảng sợ...

Y chính là một trong những tu sĩ tiền bối Phi Thăng Kỳ của Gia Cát gia ở Tiên giới.

Tuy rằng không quá nổi danh nhưng quả thực cũng là một nhân vật đáng sợ.

Tu luyện một môn thần thông chính là thông thiên nhãn, có thể xem được quá khứ tương lai.

Y vừa mới thi triển thông thiên nhãn chủ yếu là muốn nhìn xem nơinày rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Không nghĩ rằng bởi vậy mà đôi mắt của y... bị phế bỏ!

Tuy rằng một tu sĩ chân chính là dựa vào thần thức.

Nhưng mà không ai nguyện ý để cặp mắt của mình bị mù!

Hơn nữa ai cũng biết, đây là một loại tổn thương khủng khiếp.

Có thể khôi phục được hay không...

đều không biết được!

Tất cả mọi người đều bị dọa sợ, đứng ở nơi đó lưỡng lự không muốn tiến đến.

Lúc này, một vị nam tử trung niên bộ dáng văn sĩ bước ra, trong con ngươi lóe ra tia sáng.

Nhìn về bên kia, sau đó nói với một người bên cạnh:

- Ngươi...đi nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

- A... gia chủ... ta...ta đi sao?

Người này khoảng chừng ba mươi bảy ba mươi tám tuổi, nghe thấy y phải qua bên đó xem xét, vẻ mặt ngay lập tức sợ hãi vô cùng.

- Ừ!

Trung niên văn sĩ lạnh lùng nhìn y:

- Ngươi không muốn đi à?

- Thuộc hạ lập tức đi!

Thanh niên kia lập tức cúi đầu đáp.

Sau đó y cắn răng, trực tiếp bay về hướng kia.

Dựa vào việc vận ngừng vận hành tâm pháp, rốt cục Sở Mặc cũng cảm giác mình có được một chút khí lực.

Hắn run rẩy hai tay mở ra Thương Khung Thần Giám, lấy ra một bình ngọc nhỏ.

-----o0o-----

Chương 1187: Đại Hoàn Đan (2)

Chương 1187: Đại Hoàn Đan (2)

Mở ra, sau đó đổ một viên đan dược oánh nhuận như ngọc.

Đây là một viên đan dược vô cùng quý báu gọi là Đại Hoàn Đan.

Cho dù là Thiên giới thì giá trị của nó cũng thuộc vào loại trăm vạn cực phẩm Thiên Tinh trở lên.

Hơn nữa cho dù có ra giá thì cũng không có ai bán cả.

Nếu để ở nơi đấu giá có thể có giá từ hai trăm đến ba trăm vạn cực phẩm Thiên Tinh cũng không ai bất ngờ cả.

Bởi vì đây chính là đan dược bảo mệnh, chỉ cần một viên, miễn là chưa chết... thì có thể trong một thời gian ngắn sẽ khôi phục được tất cả thương thế.

Viên đan dược này với tài lực của Sở Mặc hiện tại cũng không mua nổi.

Nhưng mà vì hắn cùng với Linh Đan Đường có mối quan hệ hợp tácvới nhau nên Linh Đan Đường đã tặng cho hắn.

Sở Mặc rất rõ viên Đại Hoàn Đan này chắc là do Phùng Xuân Đế Chủ luyện ra đưa cho hắn dùng để bảo vệ tính mạng.

Cho tới nay Sở Mặc cũng không có dùng viên đan dược này, thậm chí hắn còn nghĩ đến sẽ đem viên đan dược này đưa cho Kỳ Tiêu Vũ.

Bởi vì trên người của hắn có Hỗn Độn Hồng Lô, chỉ cần có thể thu thập đủ dược liệu cho Đại Hoàn Đan thì hắn có thể tự mình luyện ra được đan dược này.

Đáng tiếc còn chưa đợi đến lúc đó, Kỳ Tiêu Vũ liền xảy ra chuyện.

Đến hiện tại Sở Mặc cũng không biết Kỳ Tiêu Vũ sống hay chết.

Nhưng mà hiện tại Sở Mặc đã có thể tỉnh táo lại.

Hắn đã không còn là thiếu niên đơn thuần năm xưa.

Trong tình huống không biết rõ chuyện lúc trước như thế nào, hắn tuyệt đối sẽ không ngu ngốc mà kích động.

Hí!

Sở Mặc muốn bỏ đan dược vào trong miệng nhưng rất khó khăn.

Đau đớn mãnh liệt làm cho mồ hôi trên trán hắn chảy xuống từng giọt.

Toàn thân cao thấp gần như hoàn toạn bị xé rách cả rồi.

Toàn thân cao thấp tất cả xương cốt của hắn gần như đều nứt ra cả!

Không có hoàn toàn vỡ vụn là vì hắn là tổ cảnh thân thể.

Đổi lại là bất kỳ tu sĩ nào khác thì vào lúc trên người Kỳ Tiêu Vũ bộc phát ra áp lực này, trong nháy mắt cũng sẽ bị nghiền thành mảnh vụn!

Mất cả nửa buổi trời rốt cục Sở Mặc cũng đem Đại Hoàn Đan bỏ vào trong miệng.

Hổn hển... hổn hển!

Một động tác đơn giản như vậy cũng làm cho Sở Mặc nằm ở đó thởhổn hển nửa ngày.

Đại Hoàn Đan quả không hổ được xưng là thần dược khởi tử hồi sinh.

Sau khi Sở Mặc ăn vào được một lát, dược lực nhanh chóng phát huy công hiệu.

Năng lượng mạnh mẽ trong nháy mắt khuếch tá đến tứ chi bách hải của hắn.

Nhanh chóng chữa trị tất cả những thương tích trên thân thể của Sở Mặc.

Đúng lúc này trên bầu trời cách nơi này không xa, xuất hiện một bóng người.

Thân ảnh kia có tốc độ di chuyển cũng không nhanh lắm.

Vô cùngcẩn thận mà né tránh từng tia khí lưu chuyển động hỗn loạn trong không khí.

Sau đó y nhanh chóng phát hiện có một người đang nằm ở vùng đất đầy vết nứt với các rãnh sâu.

- Không ngờ nơi này có người còn sống!

Vị tu sĩ này không kìm được mà thét một tiếng kinh hãi.

Nhưng mà y vẫn không dám sử dụng thần thông để nhìn xem người kia là ai.

Lúc nãy hình ảnh vị kia bị mù... vẫn còn xuất hiện trong đầu của y.

Cho nên vị tu sĩ này từng chút một vô cùng cẩn thận mà đến gần Sở Mặc.

Rốt cục lúc y cách Sở Mặc không đến mười dặm.

Từ trên bầu trời thật cao nhìn xuống, nhìn người trẻ tuổi đang nằm ở vùng đất kia.

- Người này là...

Vị tu sĩ này hơi cau mày, vẻ mặt vô cùng nghi ngờ mà quan sát người nằm trên đất.

Bức họa của Sở Mặc bọn họ đã được nhìn từ lâu.

Bất quá một điều vô cùng rõ ràng là thuật dịch dung của Sở Mặc vô cùng cao minh.

Người bình thường muốn liếc mắt nhìn một cái có thể nhận ra Sở Mặc gần như là không có khả năng.

Lúc trước muốn tìm được Sở Mặc còn tương đối dễ dàng.

Yêu nữ bên cạnh hắn rất dễ nhận ra.

Nhưng mà hiện tại... bên cạnh người thanh niên này cũng không có bất kỳ ai, chỉ có một mình hắn.

Hơn nữa theo như tình hình thì có lẽ bản thân hắn đang bị trọng thương.

Lúc này, đá truyền âm trên người vị nam tử tu sĩ kia vang lên, y vội vàng mở đá truyền âm ra.

Từ bên trong truyền đến tiếng của vị trung niên văn sĩ:

- Ngươi phát hiện được điều gì?

- Bẩm gia chủ... thuộc hạ phát hiện có một tu sĩ bị trọng thương.

Thanh niên đáp lời.

- Cái gì?

Lập tức mang người kia trở về!

Phải nhanh lên!

Giọng nói của trung niên văn sĩ bỗng nhiên kích động, lớn tiếng chỉ bảo.

Thanh niên lên tiếng sau đó tắt đá truyền âm, thì thào lẩm bẩm:

- Cũng chưa chắc người này chính là Sở Mặc, làm gì kích động nhiệt tình như vậy hả?

Vừa nói chuyện nam tử kia liền nhìn về vị trí lúc nãy, lập tức thất kinh.

Người trẻ tuổi vốn là nằm ở đó không ngờ lại chỉ trong chớp mắt đã biến mất!

Nam tử này lập tức kinh hãi nói:

- Người đâu?

Vừa nãy rõ ràng là ở chổ này bây giờ đâu rồi?

Nói xong thân hình của y từ trên không mà đáp xuống.

Đối với người bình thường hơn mười dặm mà nói là rất xa.

Căn bản không thể nào nhìn thấy rõ được vật gì, nhưng mà đối với những tu sĩ Tiên giới mà nói, căn bản cũng không là gì.

Cho dù là một con kiến, bọn họ ở cách xa mấy trăm dặm cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, nói chi là một người lớn ở cách hơn mười dặm.

Sau khi đáp xuống mặt đấu nam tử lập tức đi đến vị trí mà người kiavừa nằm.

Phát hiện ở nơi này có một ít vết máu, cũng xác định là có dấu vết của người đã nằm ở đây.

Đồng thời trong không khí cũng có hương vị của đan dược nhè nhẹ.

Y không kìm được mà nhíu mày, sau đó mới đánh giá xung quanh.

Quy luật ở nơi này đã hoàn toàn rối loạn, muốn sử dụng thần thức để điều tra thì khó có được tin tức chính xác.

Tuy rằng không có nhiều nguy hiểm nhưng mà quả thực là nguy cơ tứ phía.

Nếu không thì người của Gia Cát gia cũng không tránh xa nơi này mấy trăm vạn dặm không dám đến đây.

Từ trên cao nhìn xuống thảo nguyên rộng lớn này khắp nơi đều là những rãnh nứt thật sâu đến không thấy đáy.

Nhưng thực tế khoảng cách ở giữa mỗi khe nứt cũng hơn mấy trăm ngàn dặm.

Nam tử lập tức chạy đến một khe nứt gần nhất.

Trong quá trình chạy đến đó có vài đạo khí lưu hỗn loạn từ trên trời giáng xuống sát bên người nam tử, làm cho nam tử này bị dọa cả người đều toát ra mồ hôi lạnh.

Lúc này, đá truyền âm trên người nam tử vang lên, y nơm nớp lo sợ mà nhận tin.

Bên kia truyền đến giọng nói có chút bất mãn của trung niên văn sĩ:

- Chuyện gì xảy ra?

Ngươi đâu rồi?

Làm gì mà lề mề như thế?

Không phải chỉ mang một người đi thôi sao?

- Bẩm... bẩm gia chủ, người kia... người kia không thấy đâu nữa rồi!

Trong lòng nam tử cũng vô cùng buồn bực, vẻ mặt ủy khuất nói.

-----o0o-----

Chương 1188: Đại Ma Đầu

Chương 1188: Đại Ma Đầu

- Không thấy?

Chuyện gì xảy ra?

Âm thanh của trung niên văn sĩ bên kia cũng có vẻ chấn động vô cùng.

- Ta cũng không biết vì sao nữa, chỉ trong nháy mắt người kia đã biến mất hoàn toàn!

Nam tử nói.

- Đồ vô dụng!

Trung niên văn sĩ ở bên kia lạnh lùng mắng một câu, sau đó nói:

- Ngay lập tức đi tìm cho ta...

Tìm cho bằng được người kia mới thôi!

Đá truyền âm lập tức bị tắt hoàn toàn, nam tử còn chưa có cảm nhận được sự tức giận của gia chủ.

Nhưng mà y cũng vô cùng oan ức, trong lòng cũng tràn ngập sự bất đắc dĩ:

- Chuyện này tại sao lại trách ta chứ?

Nói xong y thò đầu ra thăm dò khe hở thật lớn ở trước mặt.

Khe hở này rộng khoảng trên trăm trượng, sâu không lường được.

Bên trong tối đen cho dù thị lực với cấp bậc Đại Thừa Kỳ đỉnh của y căn bản cũng không nhìn thấy được.

- Lẽ nào... người kia đã nhảy vào đây?

Không đúng, cho dù thần trí của ta ở trong này không có tác dụng nhiều lắm, nhưng ít ra... cũng không thể nào để cho hắn chuồn mất ngay trước mắt mình được.

Nam tử thì thào tự nói với mình, vẻ mặt vô cùng khó hiểu.

- Đúng vậy thì sao?

Một thanh âm có vẻ suy yếu đột nhiên vang lên sau lưng y.

Nam tử ngay lập tức bị dọa thiếu chút nữa là hồn bay phách tán.

Vội vàng quay đầu lại ngay lập tức công kích.

Ầm ầm!

Sau một tiếng vang thật lớn, dẫn đến bảy tám luồng khí lưu hư ảo chuyển động nhanh chóng đánh về phía nam tử.

Nam tử biết mình đã gặp phải đại họa rồi.

Thiếu chút nữa bị hù sợmà chết, tay chân luống cuống mà tránh né luồng khí lưu đang chuyển động này.

Nhưng vẫn bị hai đạo khí lưu đánh trúng.

Một đạo đánh vào chân trái của y.

Chân trái của y trong nháy mắt liền biến mất, không đợi y kịp phát ra âm thanh thảm thiết nào một cánh tay bị đạo khí lưu chuyển động khác đánh trúng cũng biến mất ngay lập tức!

- A!

Rốt cục thì nam tử này cũng phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân mình lập tức ngã xuống đất.

Nhưng mà trong họa có phúc, y may mắn tránh được vài đạo khí lưu khác đang chuyển động trong không khí.

Nam tử này cũng không cảm thấy đau mà y chỉ cảm thấy sợ hãi!

Khí lưu hư ảo.... trời cao ban cho một sự may mắn đồng thời cũng mang đến một thứ kinh khủng nhất.

Miễn là bị khí lưu hư ảo đánh trúng cũng sẽ có hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.

Bởi vì so với những tổn thương bình thường thì nó còn đáng sợ hơn!

Vết thương mặc dù khủng bố nhưng vẫn còn có thể chữa trị khỏi.

Nhưng mà thương thế do khí lưu hư ảo tạo thành gần như là mãimãi không thể phục hồi được.

Hiện tại một cánh tay cùng với một cái chân của y đều biến mất, thân thể lại có thể không chảy một giọt máu nào cả, cũng không có cảm giác đau đớn.

Ngược lại giống như cho đến bây giờ y dường như không có cái tay cùng với cái chân đó.

Nam tử này sợ hãi đến nổi kêu oa oa.

- Nếu như ngươi không kích động còn có thể sống lâu thêm một chút.

Thật đấy, ta không lừa ngươi.

Giọng nói có chút suy yếu kia lại vang lên.

Nam tử này rốt cục cũng từ từ tỉnh táo lại, nhìn về nơi truyền đến giọng nói kia.

Quả nhiên người này chính là người vừa biến mất lúc nãy!

- Ngươi...

Ngươi là người hay quỷ?

Nam tử run rẩy hỏi.

Sở Mặc cười khúc khích:

- Ngươi có bệnh phải không?

Nam tử cũng hiểu Sở Mặc đang giễu cợt mình.

Nhưng mà trong lòng y lại càng thêm sợ hãi:

- Vì sao khí lưu hư ảo không có công kích ngươi?

Lúc nãy làm saongươi có thể đột nhiên biến mất?

- Đây là hai vấn đề.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Bất quá ta có thể trả lời câu hỏi của ngươi, bởi vì một chút nữa ngươi cũng phải trả lời vấn đề của ta.

Chúng ta xem như là trao đổi một cách công bằng đi.

Nói xong cũng không chờ cho nam tử có phản ứng nào, Sở Mặc liền trả lời:

- Khí lưu hư ảo này không có công kích ta là vì ta không có phát động công kích lung tung như ngươi.

Bản thân ngươi là một tu sĩ Đại Thừa Kỳ của Tiên giới, ngay cả một kiến thức phổ thông như thế cũngkhông hiểu sao?

Bất quá chuyện này cũng không có liên quan gì đến ta, đây là vấn đề thứ nhất.

Sở Mặc nói xong, đi đến trước mặt nam tử ngồi xuống bên cạnh y, nhìn vào mắt y hỏi:

- Về chuyện ta làm sao có thể đột nhiên biến mất...

đương nhiên là sử dụng công pháp biến mất.

Nếu không thì ngươi cho là ta làm bằng cách nào?

- ...

Vẻ mặt nam tử không còn gì để nói, có chút bi phẫn nhìn Sở Mặc:

- Rốt cuộc thì ngươi là ai?

- Đây là vấn đề thứ ba, ngươi tham lam quá rồi.

Ta trả lời ngươi hai vấn đề đã nể mặt ngươi lắm rồi.

Hiện tại đến lượt ta hỏi ngươi.

Sở Mặc nhìn nam tử nói tiếp:

- Ngươi là người của Gia Cát gia hay là người của Lạc gia?

- Ngươi... ngươi chính là Sở Mặc!

Nam tử lập tức kêu to.

Trong con ngươi lộ ra sự hoảng sợ vô cùng.

Y bắt đầu tìm đá truyền âm trên người, muốn đem tin tức truyền cho gia chủ.

Sở Mặc ở đây!

Thân là con cháu Gia Cát gia, y vẫn rất trng thành.

Sở Mặc nhíu nhíu mày, đứng lên sau đó bất thình lình hung hăng giẫm một cước lên cánh tay còn lại của nam tử.

Răng rắc!

Một âm thanh nứt xương trong trẻo vang lên.

Đồng thời còn có tiếng hét thê thảm đế tê tâm liệt phế của nam tử.

Lúc này, cũng không giống như bị khí lưu hư ảo đánh trúng mà không có một chút cảm giác nào.

Lúc này chính là đau đến tận xương tủy.

- A!

Sắc mặt của nam tử trong nháy mắt trở nên tái nhợt.

Đá truyền âm vốn đã cầm được trên tay cũng bị rơi ở một bên.

Sở Mặc đá một cước làm đá truyền âm rơi vào cái khe nứt bên cạnh, đá truyền âm rơi xuống ngay cả thanh âm cũng không nghe được.

Trên mặt của nam tử lộ ra vẻ tuyệt vọng, hào quang trong con ngươicũng trở nên dữ tợn hơn:

- Sở Mặc... ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi!

- Sẽ làm.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Nhưng trước lúc đó ta có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi.

- Ngươi nghĩ cũng đừng mơ!

Nam tử hung tợn nhìn hắn.

Răng rắc!

Sở Mặc lại đạp thêm một cước vào cái chân còn sót lại trên người nam tử, trực tiếp giẫm lên xương đùi của y.

Lại vang lên một loạt tiếng hét thê lương của nam tử.

- Ngươi không nói ta cũng có vô số cách để làm cho ngươi mở miệng.

Thủ đoạn tra tấn người khác, ta có rất nhiều.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Ngươi là ác ma!

Đại ma đầu!

Nam tử gào thét.

- Ngươi nói đúng!

Trong con ngươi của Sở Mặc chợt lóe hào quang, vẻ mặt vô cùng thản nhiên mà thừa nhận.

-----o0o-----

Chương 1189: Hành hạ đến chết

Chương 1189: Hành hạ đến chết

Nam tử vô cùng hận, bản thân là con cháu của Gia Cát gia ở Tiên giới, từ trước đến nay đều cao cao tại thương.

Cho dù đi đến bất cứ nơi nào cũng đều được người người tôn trọng.

Được người kính ngưỡng.

Sở Mặc này y đã nghe danh từ lâu.

Lúc đầu đủ loại khinh thường cùng với khinh bỉ.

Càng ngày càng không phục, cảm giác không cam lòng, cho đến hiện tại có chút sợ hãi.

Nhưng ở trong lòng thật ra lại vô không phục.

Một thiếu niên xuất thân từ Nhân giới, làm sao có thể lợi hại đến như vậy?

Tu vi làm sao có thể nâng cao nhanh chóng như vậy?

Nhưng hiệntại y đã tìm được câu trả lời rồi.

Sở Mặc chính là Ma tộc!

Cũng chỉ có thủ đoạn của người thuộc Ma tộc mới có thể tăng tu vinh một cách nhanh chóng như vậy!

Đúng vậy, nhất định hắn là người của Ma tộc.

Hắn chính là đại ma đầu!

Ánh mắt của nam tử đầy tia thù hận, cắn răng nói:

- Thân là con cháu của Gia Cát gia, cho dù có chết cũng không đượcvứt bỏ tôn nghiêm của mình!

- Cứng rắn như thế à!

Sở Mặc trợn mắt, cười ha hả chỉ tay một cái.

Một đạo thuật Chí Tôn trực tiếp đánh vào đan điền của nam tử nọ.

Phốc!

Đan điền của nam tử ngay lập tức bị đâm thủng.

Một kích này xuyên qua sát đạo đài của nam tử, trực tiếp đâm xuyên qua thân thể của y làm cho máu tươi chảy ồ ồ.

Nam tử phát ra một tiếng gào vừa sợ vừa giận:

- Giết ta đi!

- Ngươi đã nhìn thấy cối xay chưa?

Sở Mặc nhìn nam tử nhẹ nhàng hỏi.

Nam tử lúc này có chút nao nao, ngẩn người nhìn Sở Mặc.

Y không hiểu tại sao hắn lại hỏi vấn đề đó vào lúc này.

- Loại người không phân biệt được ngũ cốc, tứ chi không phát triển như ngươi chắc hẳn chưa thấy qua rồi.

Ta có thể nói cho ngươi biết một chút.

Sở Mặc cười ha hả rồi ngồi xổm xuống ngay trước mặt nam tử, cười tủm tỉm nói:

- Ngươi đã ăn đậu hủ chưa?

Chính là một cái cối xay thật lớn, xây từng chút một đấy.

Xây đậu hủ... ha hả, nghe nói đến chưa?

Nam tử trong mắt lóe hào quang, dĩ nhiên y đã nghĩ đến chuyện khác.

Sở Mặc mặt thu lại nụ cười, lạnh lùng nói:

- Đạo đài của ngươi nhìn qua giống như một cái cối xay.

Chúng ta có thể làm cho nó chậm rãi từ từ chuyển động.

Tuy nhiên...nơi này không có đậu hủ để mài cho nên thứ có thể mài được... cũng chỉ có thân thểcủa ngươi mà thôi.

Nào thử xem sao.

Nói xong Sở Mặc liền điểm ngay đan điền của nam tử.

Oanh!

Một luồng lực lượng mênh mông bộc phát từ đan điền của nam tử, đó chính là nguyên thần thứ hai mà hắn nói đang xếp bằng ở trên đài.

Không nghĩ đến lại phát công kích về hướng Sở Mặc!

- Ha hả.

Sở Mặc nhe răng cười, đánh ra một đạo pháp thuật chí tôn.

Hung hăng đánh một cái tát vào nguyên thần thứ hai của nam tử.

Thở dốc!

Nam tử mãnh liệt phun một ngụm máu tươi.

- Ngươi không thành thật một chút nào cả!

Sở Mặc lạnh nhạt nói xong sau đó liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp thuật chí tôn.

Trong giây lát nam tử cảm giác được đan điền của mình giống nhưbị hỏa thiêu.

Không ngờ đạo đài nhanh chóng vậy chuyển, trình độ vận chuyển này hoàn toàn vượt qua khả năng bình thường mà hắn có thể chịu được.

- A!

Trong cổ họng nam tử lập tức phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa. y rít gào nói:

- Ngươi chính là ác ma...

Ác ma!

- Đúng, từ hôm nay trở đi ta chính là ác ma!

Cái tên này, ta rất thích.

Sau khi nói xong, Sở Mặc liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp thuật chí tôn.

Đạo đài của nam tử càng ngày càng xoay nhanh hơn.

Từng tia máu từ trong đan điền của nam tử lập tức bắn ra, đây chính là do thân thể của y bị tổn thương do sự xoay tròn, phá hủy của đạo đài tạo ra.

Nam tử phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.

Qua một lúc thân mình của y lập tức cuộn lại như một con tôm bự.

Miệng không ngừng phát ra tiếng cầu xin:

- Ngừng...

Van ngươi... dừng lại đi!

- Ah!

Sở Mặc nhàn nhạt lên tiếng.

Tiếp tục thi triển thuật Chí Tôn, đạo đài của nam tử càng xoay chuyển nhanh hơn!

Xoẹt xoẹt!

Một tiếng vang nhỏ, không ngờ trong đan điền của nam tử đột nhiên bốc khói, mùi vị của thịt khét lập tức bay ra.

- Ta nói... aaaaa... ta nói, ngươi muốn hỏi chuyện gì ta cũng sẽ nói!

Nam tử phát ra một tiếng gào thê lương.

- Nhưng mà hiện tại tai không còn muốn biết nữa.

Sau khi Sở Mặc nói xong lập tức làm cho đạo đài của nam tử xoay tròn đến tận cùng!

Đây chính là thuật Chí Tôn vô cùng khủng bố.

Nó cũng không phải là tà thuật mà là một loại thủ đoạn công kích vô cùng đáng sợ.

Công kích thẳng vào đạo đài của đối phương, nhưng mà loại bản lĩnh cao cường này có chút quá mức tàn nhẫn.

Trước kia Sở Mặc chưa từng sử dụng đến loại thuật này.

Nhưng mà hiện tại Sở Mặc đã không còn quan tâm nữa.

Nếu như ta không thể yên bình... ai không nhận tội cũng sẽ đón lấy họa lớn, như vậy kẻ trở thành địch nhân của ta nhất định phải đón nhận lửa giận của ta!

Còn về thủ đoạn thì sử dụng loại thủ đoạn hung ác hay là bất cứ gì cũng được.

Phanh!

Đạo đài của nam tử cuối cùng cũng không chịu đựng được, lập tức phát ra một tiếng nổ.

Trong thân thể của nam tử lập tức nổ tung.

Nguyên thần thứ hai trong nháy mắt lập tức trở thành tro bụi!

Nam tử phát ra một tiếng kêu gào thảm thiết liền ngất đi.

Trước khi bất tỉnh nam tử thậm chí cảm thấy giống như được giải thoát.

Đồng thời trong lòng cũng cảm thấy vô cùng hối hận, rốt cuộc y hiểu được cảm giác bị người khác tra tấn... hóa ra chính là như thế này, quả thực là sống không bằng chết!

Trong quá khứ y từng dùng các thủ đoạn tra tấn người khác.

Nhưng mà nếu so với ác ma trước mắt thì quả thực chính là kiến gặp phải voi.

Kém xa!

Sở Mặc khoát tay làm cho nam tử tỉnh dậy, sau đó mặt vô cảm mà nhìn y:

- Ngươi đã hoàn toàn bị phế rồi.

Nam tử mở mắt, y cảm giác được linh hồn của mình đều muốn xuất ra rồi.

- Hiện tại, ta chuẩn bị làm cho ngươi hồn bay phách lạc.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Đừng... van ngươi...

Nam tử lập tức rơi nước mắt van xin:

- Ta... ta chưa từng đắc tội với ngươi.

Cũng không có trêu chọc đến ngươi, cho dù ta có xem ngươi là kẻ thù thì ngươi giết ta cũng là quá đủ rồi...

Cầu xin ngươi đừng để cho ta phải hồn phi phách lạc!

- Nếu hiện tại đổi lại là ta bị Gia Cát gia các ngươi khống chế, ta cầu xin các ngươi có tác dụng không?

Sở Mặc nhìn nam tử nói:

- Cho nên ngươi cầu xin ta cũng chỉ vô dụng mà thôi.

- Ta có thể nói cho ngươi biết rất nhiều bí mật!

Nam tử lập tức nói.

-----o0o-----

Chương 1190: Phong Tuyệt Thiên Địa (1)

Chương 1190: Phong Tuyệt Thiên Địa (1)

- Lúc nãy ta còn có chút hứng thú, nhưng mà hiện tại...

Sở Mặc đứng lên nhún nhún vai nói:

- Hết rồi.

Nói xong lập tức khoát tay đánh ra một đạo hào quang, xuất hiện ở ngay mi tâm của nam tử, trực tiếp oanh bạo vào trong tinh thần của y.

Tên tu sĩ của Gia Cát gia lập tức hồn bay phách lạc!

Hoàn toàn biết mất khỏi nơi này.

Sở Mặc không có chút cảm xúc nào, cúi người nắm lấy mắt cá chân của nam tử ném mạnh ra bên ngoài.

Thân thể của nam tử giống như mũi tên rời khỏi cung... lập tức bay vèo ra ngoài, bay về phía chân trời nơi bọn tu sĩ của Gia Cát gia đang đứng.

Sau đó Sở Mặc liền đứng tại nơi đó ánh mắt lạnh lẽo nhìn.

Thi thể nam tử đã vượt ra khỏi vùng loạn lưu hư ảo, thỉnh thoảng bị đánh trúng một cái nhưng mà tốc độ vẫn không giảm.

Ở ngoài trăm vạn dặm, bọn tu sĩ của Gia Cát gia đang lo lắng và chờ đợi.

Bất chợt một bóng dáng từ trong hư không hỗn loạn vô cùng bay đến nơi của bọn họ với tốc độ cực kỳ nhanh.

- Cẩn thận!

- Cẩn thận!

- Có người đi ra kìa!

Một đám tu sĩ của Gia Cát gia ngay lập tức la hoảng lên.

Tuy nhiên khi thân ảnh kia ngày một đến gần thì bọn họ liếc mắt lập tức nhận ra quần áo người nọ mặc... chính là trang phục của Gia Cát gia!

- Hắn là người của chúng ta!

Có người hô to.

Tuy nhiên càng có nhiều người sắc mặt âm trầm giống như thời điểm trước khi bão tố đến.

Bởi vì bọn họ đã nhìn được người kia đã bị giết!

Hơn nữa trước khi chết đã bị tra tấn một cách khủng bố!

Có người ra tay, lập tức bắt được cái xác đó, chỉ nhìn thoáng qua đã không kìm được mà hít một hơi khí lạnh.

Tức giận mắng liên tục:

- Sở Mặc ngươi quả thật là một ma đầu!

- Sở Mặc, ngươi chính là ác ma!

- Sở Mặc ngươi không phải là người!

Một đám tu sĩ của Gia Cát gia điên cuồng mà rống giận, tất cả bọn họ đều bị tức giận sắp hộc máu.

Xác chết của nam tử nhìn qua vô cùng thê thảm.

Miệng vết thươngvùng đan điền nhìn qua đã thấy ghê người.

Nhất là ánh mắt của y vẫn mở ra như cũ, trong ánh mắt ấy vẫn còn lưu lại chín phần sợ hãi và một phần cầu xin....

- Sở Mặc Gia Cát gia của chúng ta với ngươi không đội trời chung!

Vị trung niên văn sĩ ngửa mặt lên trời rống giận chính là gia chủ Gia Cát gia ở Tiên giới.

Ở ngoài trăm vạn dặm liền truyền đến một giọng nói trào phúng:

- Hả?

Hiện tại mới không đội trời chung với ta sao?

Ta còn tưởng rằng trước khi các ngươi lên đường đã không đội trời chung với ta rồi chứ.

Trung niên văn sĩ tên là Gia Cát Trường Phong.

Nếu tính theo vai vế thì cùng một thế hệ với gia chủ của Gia Cát gia ở Thiên giới Gia Cát Trường Xuân.

Nhưng mà bởi vì chi thứ nên thân phận địa vị có sự khác biệt một trời một vực.

Tuy nhiên dầu gì cũng là một nhất gia chi chủ Gia Cát gia ở Tiên giới, cho dù trước kia không có bộc lộ mối quan hệ với Gia Cát gia ở Thiên giới thì ở Tiên giới cũng là một đại nhân vật vôcùng nổi tiếng.

Nhưng vào lúc này lại bị chọc tức giận đến cả người phát run.

Không kìm được mà trầm giọng nói:

- Mọi người xông lên, lấy bảo vật ra!

- Gia chủ...

Một gã trưởng lão của Gia Cát gia ở bên cạnh có chút do dự.

Gia Cát Trường Phong quát:

- Tiến lên!

Vừa nói y vừa tự mình làm gương bay thẳng đến vùng đất hỗn loạn hư ảo.

Đồng thời lấy ra một pháp bảo hộ thân tự bảo vệ mình.

Khoảng cách mấy trăm vạn dặm đối với những đại tu sĩ mà nói chẳng qua chỉ trong giây lát mà thôi.

Đám tu sĩ Gia Cát gia ở phía sau cũng chỉ có thể theo sau, xông vào bên trong.

Tất cả đều lấy ra pháp bảo để bảo vệ bản thân.

Nhưng trong quá trình này vẫn có vài kẻ bị xui xẻo.

Bị hư không loạn lưu đánh trúng sau đó kêu thảm một tiếng rồi ngã xuống.

Tuy nhiên cũng có nhiều người có thể thành công tránh thoát được những lần tập kích của hư không loạn lưu.

Sau đó bay đến nơi Sở Mặc đang đứng, bọn họ đã có thể thấy được bóng dáng gầy gò đang đứng ở dưới vùng đất nứt nẻ như mạng nhện kia.

- Lấy bảo vật ra!

Gia Cát Trường Phong tức giận quát to một tiếng.

- Vâng!

Mọi người lập tức lên tiếng.

Một trưởng lão trong đã lấy ra một con dấu.

Con dấu này không lớnlắm, chỉ to khoảng ngón tay cái của người trưởng thành.

Nhìn qua giống như được tạo thành từ đồng thau, mang theo phong cách cổ xưa.

Mặt trên có rất nhiều dấu vết năm tháng lưu lại.

Sau đó lại có mười mấy tu sĩ cường đại của Gia Cát gia tập họp lại, cùng nhau tấn công, đem lực lượng đánh về phía con dấu.

- Phong Tuyệt Thiên Địa!

Gia Cát Trường Phong hét lớn một tiếng.

Ầm ầm!

Từ trên bầu trời cao bỗng nhiên vang lên một tiếng sấm sét giữa trời quang.

Tiếng sét chấn động cả bầu trời, truyền xa trong nghìn vạn dặm.

Tiếp theo con dấu trong nháy mắt đã bay lên trời, bay về khu vực đã bị tàn phá bởi hư không.

Bộc phát ra một hơi thở vô cùng hùng mạnh không gì có thể sánh bằng, trong nháy mắt chấn động cả vùng đất trời.

Tất cả những hư không loạn lưu trong nháy mắt như bị đóng băng, tất cả đều dừng lại.

Trong trời đất thời gian như hoàn toàn dừng lại.

Đây chính là báu vật của Gia Cát gia ở Thiên giới!

Tên là tiểu Trấn Thiên Ấn!

Tựa như tên của nó chính là dùng để trấn thiên!

Một con dấu như vậy có thể trấn áp được thiên địa trong phạm vi mấy nghìn vạn dạm.

Làm cho nơi này hoàn toàn cắt đứt tất cả linh khí, ở trong vùng đất này tất cả tu sĩ đều sẽ trở thành người bình thường, không thể thi triển bất cứ pháp thuật thần thông gì nữa!

Bao gồm cả bọn họ!

Tiểu Trấn Thiên Ấn này có thể phong ấn một vùng thiên địa trong vòng một tháng!

Hơn nữa một khi đã phát động thì không có biện pháp nghịch chuyển.

Nói cách khác từ bây giờ, bầu trời và mặt đất trong phạm vi mấy nghìn vạn dặm xung quanh đây đã hoàn toàn bị phong ấn!

Hành động như thế quả thực vô cùng điên cuồng.

Chẳng những đưakẻ thù vào chổ chết cũng đồng nghĩa với việc đặt bản thân vào tuyệt cảnh.

- Lần này nếu không thể giết đc hắn như thế đừng nói là Gia Cát gia chúng ta ở Tiên giới, trong tương lai cho dù là Gia Cát gia ở Thiên giới... nhất định cũng sẽ bị hắn phá hủy!

Cho nên dù cho lúc này chúng ta có liều chết... cũng phải diệt trừ hắn cho bằng được!

Gia Cát Trường Phong vẻ mặt tàn nhẫn cắn răng nói.

Lúc này những người ở đây đều hạ xuống từ bầu trời.

Lúc này người có khoảng cách gần với Sở Mặc nhất không đến bamươi dặm!

Với khoảng cách này đối với tu sĩ mà nói căn bản cũng chẳng là gì.

Nhưng mà với những người bình thường thì cũng không tính là gần.

- Bao vây xung quanh!

Gia Cát Trường Phong rút thanh trường kiếm trên người, kiếm khí bắn ra bốn phía vô cùng sắc bén.

-----o0o-----

Chương 1191: Phong Tuyệt Thiên Địa (2)

Chương 1191: Phong Tuyệt Thiên Địa (2)

Tuy rằng tu vi hoàn toàn bị phong ấn, ngay cả những pháp khí không cần pháp lực để thi triển cũng không thể sử dụng ở trong đây.

Nhưng mà bọn họ đều vô cùng tự tin, bằng vào những người này cũng đủ đểbầm thây Sở Mặc ra vạn đoạn!

Gia Cát gia vào lúc này xuất động tổng cộng hơn ngàn người!

Trong số hơn ngàn người này tu sĩ Phi Thăng Kỳ có hơn ba trăm người!

Tu sĩ Đại Thừa Kỳ hơn bảy trăm người.

Một tu sĩ Luyện Thần Kỳ cũng không có!

Đây chính là sự cường đại của Gia Cát gia ở Tiên giới!

Một gia tộc chân chính cao nhất, nếu xuất động hết sẽ làm cho thiên địa biến sắc.

Có thể làm cho nhật nguyệt vô quang!

Đã nhiều năm Gia Cát gia chưa từng có trận chiến nào lớn như thế, vào lúc này...

đây là lần đầu tiên!

..............

Sở Mặc vào lúc con dấu được lấy ra cũng đã có cảm giác không tốt.

Nhưng mà không đợi hắn có bất cứ phản ứng nào thì trong cả khu vực đã bị phong ấn hoàn toàn.

Sở Mặc thử vận hành đạo đài ngũ sắc dưới đan điền, phát hiện ra hầu như hoàn toàn không có bất cứ phản ứng nào.

Pháp lực mạnh mẽ trong thân thể cũng trong nháy mắt đã hoàn toàn mất đi sự liên kết.

Sau đó Sở Mặc thấy Gia Cát Trường Phong rít gào một câu: Phong Tuyệt Thiên Địa.

Trong lòng Sở Mặc đã hiểu ra thì ra con ấn này là một bảo vật dùng để phong ấn.

Tất cả mọi người hầu như đều biến thành một người bình thường không thể sử dụng được pháp lực.

- Muốn dùng biện pháp này để giết ta?

Khóe miệng của Sở Mặc lộ ra một nụ cười lạnh lẽo, lẩm bẩm nói:

- Chắc là các ngươi cũng không biết được nhục thể của ta mãnh mẽ đến cỡ nào.

Sau khi Sở Mặc nói xong đã bắt đầu chạy nhanh.

Mỗi một bước đạp trên mặt đất đều tạo ra một tiếng vang vô cùng nặng nề.

Nếu nhắm mắt lại còn tưởng đây chính là một con cự thú đang chạy băng băng.

Thân thể tổ cảnh khủng bố ở chỗ chỉ trong nháy mắt có thể phát huy được tác dụng vô cùng.

Sở Mặc càng chạy càng nhanh, gần như mỗi bước có thể nhảy ra xavài chục trượng.

Vài bước... là có thể chạy được một dặm.

Gần như là trong nháy mắt khoảng cách của hắn với tên tu sĩ của Gia Cát gia gần nhất cũng chỉ còn lại vài dặm.

- Không tốt... hắn xông đến rồi.

Hắn, hắn làm sao vẫn có thể chạy nhanh như thế?

Một gã tu sĩ Gia Cát gia vẻ mặt vô cùng hoảng sợ nhìn Sở Mặc ánh mắt đều trở nên có chút ngây dại.

Bá!

Ánh đao chợt lóe.

Đầu của gã tu sĩ này lập tức bay lên thật cao.

Một dòng máu trong nháy mắt phun thẳng lên trời cao giống như một dòng suối.

- Không tốt, ma đầu Sở Mặc kia đã xông đến đây rồi!

- Mọi người cẩn thận, động tác của Sở Mặc rất nhanh!

- Cẩn thận... dường như hắn vẫn vô cùng cường đại như trước....

Gã vừa nói chuyện lời còn chưa dứt hẳn đã bị chém đầu.

Một tu sĩ hùng mạnh Phi Thăng Kỳ liền trực tiếp ngã xuống như thế.

Gia Cát Trường Phong trợn trừng mắt, giận dữ hét lên:

- Mọi người... tụ lại một chỗ cùng nhau vây giết hắn!

Vây giết hắn!

Tuy rằng toàn bộ tu vi đều bị phong ấn nhưng mà đám tu sĩ cường đại này chỉ dựa vào lực lượng của thân thể thì chiến lực cũng không thấp.

Bọn họ nhanh chóng tập hợp lại, sau đó bắt đầu vây công Sở Mặc.

Sau khi Sở Mặc đánh chết vài tu sĩ Gia Cát gia xong, căn bản là không có ngừng lại mà lập tức xoay người bỏ chạy.

- Đừng để cho hắn chạy!

- Đuổi theo ma đầu kia!

Tu sĩ Gia Cát gia ở đằng sau rống giận.

Bọn họ gần như bị chọc giận điên lên, không thể tưởng tượng được sau khi sử dụng Phong Tuyệt Thiên Địa, gần như đem bản thân mình hãm vào vũng bùn.

Ỷ vào phe mình hơn một ngày người... thậm chí có cảm giác không đủ để an tâm.

Loại cảm giác này khiến bọn họ càng phẫn nộ, cũng làm cho họ cảmthấy sợ hãi.

- Đuổi theo!

Gia Cát Trường Phong rít gào một tiếng sau đó dẫn đầu đuổi theo Sở Mặc.

Vào lúc đó ở cách nơi này hơn một triệu ba nghìn vạn dặm.

Hơn một ngàn cao thủ Lạc gia cũng bị một đám người ngăn cản.

Cầm đầu chính là một thanh niên áo đen, đứng bên cạnh y chính là một nữ tử mặc váy đỏ mang mạng che mặt, dáng người xinh đẹp nước da trắng như tuyết.

Giữa đội ngũ Lạc gia, người cầm đầu được bao vây xung quanh như thể những vì sao vây quanh mặt trăng, là một lão già nhìn qua khoảng trên dưới năm mươi tuổi.

Lão già mặt mày sáng sủa nhìn qua vô cùng nho nhã, một đôi con ngươi hẹp dài lóe ra tinh quang.

Nhìn thanh niên áo đen đối diện nói:

- Ma Quân, người mà Lạc gia chúng ta muốn tìm chính là Sở Mặc.

Ngươi dẫn người ngăn cản chúng ta ở nơi này, chuyện gì xảy ra?

- Nhìn các ngươi không vừa mắt.

Ma Quân thản nhiên nói.

- ....

Lão già bị chọc tức muốn hộc máu, căm tức mà nhìn Ma Quân nói:

- Ma Quân ngươi đừng có không biết phân biệt tốt xấu.

Năm đó lúc ngươi bị toàn bộ Tiên giới vây đánh Lạc gia của ta cũng không có ném đá xuống giếng!

- Thật không có sao?

Ma Quân thản nhiên nói:

- Lạc Tiểu Xuyên không phải là người của Lạc gia các ngươi sao?

Lạc Tiểu Minh cũng không phải là người của Lạc gia các ngươi hay sao?

Sắc mặt lão già đột nhiên biến đổi.

Nhìn Ma Quân sau đó khí thếtrên người trong nháy mắt tăng lên, trầm giọng nói:

- Lạc Tiểu Xuyên và Lạc Tiểu Minh... là ngươi giết sao?

Tiểu Điệp bên cạnh Ma Quân chậm rãi bước tới nói:

- Lạc Vũ Thành, bản thân là gia chủ nói dối thú vị lắm sao?

Lạc gia các ngươi ở Tiên giới từ trước đến nay duy trì khiêm tốn ở bên ngoài.

Nhưng sau lưng những việc làm thương thiên hại lý không biết là có bao nhiêu, chẳng lẽ cho rằng người của Tiên giới đều mù cả rồi sao?

Người điếc hay thằng ngốc?

Nhìn không thấy, nghe không được, đoán không ra đúng không?

- Phục Tiểu Điệp.

Lão già lạnh lùng quát.

- Thật có lỗi ta không phải là Phục Tiểu Điệp, ta là Ma Tiểu Điệp!

Tiểu Điệp lạnh lùng cắt ngang lời nói của lão già:

- Năm đó Lạc Tiểu Xuyên và Lạc Tiểu Minh đã thừa nhận rằng chính ngươi phái hai người họ đuổi theo giết phu quân của ta!

Như thế nào, hôm nay ở trước mặt người trong thiên hạ lại không dám thừa nhận sao?

- Ngươi ngậm máu phu người!

Lạc Vũ Thành cả giận nói.

- Ngươi quả thật là một nhân tài.

Tiểu Điệp giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, thanh thúy êm tai nói:

- Lạc gia các ngươi trong những năm gần đây làm ra những chuyện thương thiên hại lý, có muốn ta thuật lại một lần cho ngươi nghe không?

- Phục Tiểu Điệp ngươi quá càn quấy rồi!

Lạc Vũ Thành bị chọc tức không nhẹ.

Lại nói tiếp giữa Lạc gia cùng Phục gia vẫn có chút giao tình.

Lạc Vũ Thành đã từng đến thăm Phục gia khi Tiểu Điệp còn rất nhỏ, từng ôm qua nàng.

-----o0o-----

Chương 1192: Vạch trần gốc gác của các ngươi

Chương 1192: Vạch trần gốc gác của các ngươi

Tuy nhiên hiện tại cảnh còn nhưng người lại sớm không còn rồi.

Lạc gia đã công khai chân chính nội tình là chi thứ của Lạc gia ở Thiên giới.

Mà Tiểu Điệp... cũng từ Phục Tiểu Điệp biến thành Ma Tiểu Điệp, hai bên đứng vào thế đối lập.

- Ta không có càn quấy, ta chỉ là thay trời hành đạo.

Ừ, cùng với việc làm của các ngươi đều giống nhau!

Tiểu Điệp vô cùng dứt khoát nói:

- Trước tiên nói về việc Lạc gia của các ngươi đã làm ra một chuyện tồi tệ nhất đi.

Nói xong, nàng cũng không đợi bọn Lạc Vũ Thành và người của Lạc gia có bất kỳ phản ứng gì mà nói thẳng:

- Chuyện quá xa xưa thì không nói, Lạc gia các ngươi trong những năm gần đây làm quá nhiều việc ác không thể nói hết.

Đáng nói nhất chính là trong vòng trăm năm nay, mười ba năm trước đây một gia tộc phụ thuộc vào Lạc gia các ngươi.

Gia tộc kia họ Thịnh, gia chủ tên là Thịnh Vĩnh Huy.

Ta nghĩ người Lạc gia các ngươi chắc là không quên tên hắn phải không?

Lúc này từ bốn phương tám hướng liên tục có tu sĩ bay đến.

Những tu sĩ này tất cả đều là đại nhân vật có mặt mũi trong Tiêngiới.

Trong trận đại chiến này đã hoàn toàn đả động đến tất cả những nhân vật nổi tiếng nhất của Tiên giới.

Nhìn qua dường như chính là hành động nhằm vào hai đại ma đầu, nhưng trên thực tế lại mơ hồ có thâm ý muốn thay đổi vận mệnh của toàn bộ Tiên giới.

Cho nên, hễ là những người có tư cách hoặc là một đại nhân vật, tất cả đều luôn luôn chú ý đến tình hình trận chiến này.

Tình thầy trò giữa Ma Quân và Sở Mặc người biết được cũng không nhiều.

Chẳng biết vì sao lại không có bất kỳ ai lan truyền ra ngoài, cho nên rất nhiều người đối với việc Ma Quân tham gia vào trận chiến đều không hiểu được lý do.

Bọn họ đều cho rằng Ma Quân đang trả thù!

Trả thù năm đó đã bị toàn bộ Tiên giới đuổi giết!

Bên này sắc mặt của Lạc Vũ Thành càng ngày càng khó coi, y rất muốn ngăn cản lời nói tiếp theo của Phục Tiểu Điệp.... nhưng mà nháy mắt lại thấy càng có nhiều người đến đây, nếu như liều mạng để ngăn cản thì chính là do bản thân chột dạ.

Bên này y đang rối rắm thì Tiểu Điệp ở bên kia không chút do dự tiếp tục nói:

Thịnh Vĩnh Huy thật ra là một người rất có năng lực hơn nữa còn là một người rất tốt.

Ta tin rằng các vị ở đây hẳn đều đã nghe nói qua cái tên này.

Ở nơi xa có người mở miệng nói:

- Đương nhiên có nghe nói, người này không đến một trăm năm mươi tuổi đã tu luyện tới Phi Thăng Kỳ.

Còn nhớ năm đõ đã cưới được một nữ tu sĩ được xưng là nữ nhân đẹp nhất ở Tiên giới làm vợ, được rất nhiều người hâm mộ!

- Đúng vậy, vị bằng hữu này quả là một người biết chuyện.

Tiểu Điệp sâu kín nói:

- Một người tu sĩ như vậy lẽ ra dựa vào một đại gia tộc như Lạc gia hẳn là có thể tiến đi rất cao rất xa!

Nhưng mà ai có thể nghĩ đến... tai họa của hắn... chính là do cưới được vị được xưng là đệ nhất mỹ nữ ở Tiên giới cũng bắt đầu xuất hiện!

Tiểu Điệp nói xong đột nhiên lấy tay chỉ vào Lạc Vũ Thành lúc này sắc mặt vô cùng khó coi nói:

- Lạc gia chủ, mời ngươi giải thích một chút.

Vị đệ nhất mỹ nữ của Tiên giới năm đó vì sao ở trong nhà của ngươi?

Vì sao trở thành nữ nhân của ngươi?

- Cái gì?

Có chuyện này sao?

- Làm sao lại có chuyện như thế này?

- Có ý gì?

Ngươi nói là Lạc gia chủ đoạt vợ con của Thịnh Vĩnh Huy sao?

- Ha ha, chuyện này quả thật thú vị.

Cướp đoạt nữ nhân của gia tộc phụ thuộc vào mình...Chuyện tình mất nhân phẩm như thế cũng làm được sao?

- Đây chính là đệ nhất mỹ nữ Tiên giới đó...

- Cho dù có là đệ nhất mỹ nữ Thiên giới cũng không thể làm như thế!

- Đúng đấy, cái này gọi là người làm chuyện lớn sao?

Đám người xung quanh lập tức có nhiều sắc mặt khác nhau, đều bắtđầu nghị luận.

- Ngươi, ngươi nói bậy!

Ngươi ngậm máu phun người!

Sắc mặt của Lạc Thành Vũ đã xanh mét, giận tím mặt nổi giận nói:

- Phục Tiểu Điệp... nếu không phải ta vì từng có sự giao hảo với phụ thân của ngươi...

- Đừng nói quang minh chính đại như thế.

Tiểu Điệp đã cắt đứt lời của Lạc Thành Vũ nói....

Sau đó nhìn về những người xung quanh đang vô cùng khiếp sợ nói:

- Chuyện đi vu khống người khác cho tới bây giờ ta cũng không thèm làm.

Lạc gia chủ...

Hiện tại ta để cho ngươi biết được trên đời nàycũng có công đạo thiên lý đó!

Làm việc trái với lương tâm ngươi nên thành thật mà trốn trong nhà.

Đừng đi chung quanh rêu rao còn tỏ vẻ dương dương đắc ý.

Thay trời hành đạo?

Ngươi tưởng là chuyện bở sao?

Ngươi cũng có tư cách nói những lời này sao?

Tiểu Điệp nói xong khẽ vươn tay, ở trong không trung nhẹ nhàng phất một cái.

Thủy Kính Thuật!

Những tu sĩ ở đây liếc mắt một cái đã nhìn ra pháp thuật mà Tiểu Điệp thi triển.

Sau đó, từ trong không trung xuất hiện một gương mặt thật to.

Đầu tiên chiếu vào mắt mọi người chính là một nam tử quần áo lam lũ nhìn qua giống như ăn mày.

Lập tức có người mắt sắc nhìn một cái đã nhận ra người trong tấm hình đó, không kìm được mà hô to:

- Thịnh Vĩnh Huy?

Trời ạ...

Người này chính là thiên chi kiêu tử của Thịnh gia năm đó sao?

- Đúng là Thịnh Vĩnh Huy rồi...

Hắn làm sao lại có thể luân lạc đến thế này?

- Nghe nói năm đó Thịnh gia bị kẻ thù đánh bất ngờ, cả gia tộc diệt vong.

Thiên chi kiêu tử Thịnh Vĩnh Huy của Thịnh gia đã hoàn toàn biến mất.

Không thể ngờ được... y lại trở thành một tên ăn mày, này...này quả thật không thể tin được!

Ở đây, những người từng nghe kể về Thịnh Vĩnh Huy đều vô cùng giật mình đối với vị thiên chi kiêu tử của Tiên giới ngày xưa nay lại luân lạc đến hoàn cảnh này.

- Lão thất phu Lạc Vũ Thành, không thể tưởng được...

Thịnh mỗ còn sống đi?

Ha hả, có phải ngươi cảm thấy với tính tình của ta nếu gặp kiếp nạn như thể chắc hẳn đã xấu hổ và giận dữ rồi tự sát có đúngkhông?

Trong hình ảnh kia, tên ăn mày tóc tai rối bù nhưng đôi mắt lại vô cùng sáng ngời nhìn về phía Lạc Vũ Thành.

Ánh mắt của những người xung quanh trong nháy mắt đồng thời đều nhìn về phía Lạc Vũ Thành.

Cảm nhận được ánh mắt khác thường từ bốn phía, Lạc Vũ Thành cảm giác trên mặt giống bị người ta đánh 2 đấm vào mặt, nóng rát.

Lúc này, tên ăn mày trong tấm hình, âm thanh lại từ từ tiếp tục truyền đến:

- Cảm tạ Tiểu Điệp tiểu thư và Ma Quân huynh còn có thể nhớ đến lão ăn mày tàn phế này.

Nói xong, bước đến hướng Tiểu Điệp và Ma Quân ôm quyền nói:

- Cảm tạ đan dược giải độc của Đan Tông những năm gần đây, để Thịnh mổ ... có thể kéo dài hơi tàn đến nay.

-----o0o-----

Chương 1193: Lên án kịch liệt

Chương 1193: Lên án kịch liệt

Bốn phương tám hướng, lúc này một mảnh tĩnh mịch, tất cả mọi người đều khiếp sợ cảnh tượng này.

Hiển nhiên, đây vẫn thuộc loại bí ẩn của Tiên giới!

Rất nhiều người không có liên quan đến người Lạc gia, ánh mắt chợt sáng lên, ngọn lửa hiếu kì trong mắt bọn họ hừng hực thiêu đốt.

Con ngươi Lạc Vũ Thành lạnh tanh nhìn Thịnh Vĩnh Huy trong thủy kính thuật, cười lạnh nói:

- Tùy tiện tìm một tên ăn mày mà dám tùy ý mạo danh người đã chết, các người tính toán thật sự cao minh!

Thịnh Vĩnh Huy trong thủy kính thuật thản nhiên cười:

- Lão già kia, ngươi không cần nói những thứ vô thưởng vô phạt, cũng không cần tự cho rằng giảo hoạt gì.

Tất cả mọi người không ngốc gì cả, bọn họ có mắt, bọn họ có tâm, bọn họ sẽ biết phán đoán!

Nói xong, Thịnh Vĩnh Huy trầm giọng nói:

- Năm đó Thịnh mỗ lấy được một mỹ nhân được xưng là đệ nhất mỹ nhân Tiên giới, Lục Trầm Ngư làm vợ, Lạc Vũ Thành ngươi tham gia hôn lễ hôm đó của ta, đã thèm chảy nước miếng với thê tử của ta, còn từng âm thầm ám chỉ cho phụ thân ta, muốn trước khi ta ...

âu yếm chút.

- Ngươi ngậm máu phun người!

Lạc Vũ Thành giận dữ mắng mỏ.

Phía sau một đám người của Lạc gia cũng liền lên tiếng mắng mỏ.

- Quả thực chính là ăn nói xằng bây!

- Quả thực là nói bậy bạ!

Tuy nhiên, Thịnh Vĩnh Huy trong thủy kính thuật, sắc mặt không chút thay đổi, tuy rằng vẫn rối bù, nhưng vào lúc này, vẫn có phong phạm của một đại tông sư.

Trầm tĩnh khiến người ta sợ hãi!

Hắn căn bản cũng không để ý tới Lạc Vũ Thành và người Lạc gia nói gì, vẫn thản nhiên nói:

- Cha ta đối với loại người vô sĩ như ngươi cảm thấy khiếp sợ, ngay lúc đó liền nghiêm túc cự tuyệt ngươi.

Vì thế, lão già ngươi có chút thẹn quá thành giận, tuy nhiên trở ngại thân phận địa vị, ngươi lúc đó không nói gì.

Không thể không bội phục cảnh giới vô sĩ của ngươi, nếu vô sĩ cũng có cảnh giới, chỉ sợ vô sỉ của ngươi, đã đạt đến cảnh giới chí tôn rồi!

Loại tình huống đó, ngươi không ngờ vẫn có thể cười tủm tỉm ăn hết tiệc rượu.

Sau đó lại kéo tay ta, chúc chúng ta sống tốt ... lúc đó ta căn bản không biết chuyện này, còn tưởng ngươi có lòng tốt.

Ai có thể ngờ, ngươi căn bản chính là súc sinh lòng người dạ thú!

Sắc mặt của Lạc Vũ Thành đã không còn là xanh mét, mà là đen đến tím ngắt, nếu đây không phải thủy kính thuật, mà là Thịnh Vĩnh Huy ở trong này, hắn nói cái gì cũng đánh một bạt tai cho chết!

Thủy kính thuật này ... là Phục Tiểu Điệp thi triển, chỉ cần giết nàng... trong lòng Lạc Vũ Thành nghĩ, không khỏi liếc nhìn Phục Tiểu Điệp bên kia.

Ma Quân thản nhiên nói:

- Lạc Vũ Thành, nếu ngươi dám động vào một sợi tóc của thê tử ta, ta sẽ tiêu diệt toàn bộ Lạc gia ngươi!

- Ngươi dám uy hiếp ta ...

Lạc Vũ Thành hét lớn, muốn thông qua cơ hội này để chuyển hướng đề tài.

Nhưng không ngờ tới, phía sau Ma Quân, bên trong Đan Tông đột nhiên truyền tới một âm thanh thản nhiên:

- Lạc gia chủ làm gì kích động như vậy?

Thật thì không giả được, giả thì không thể thật, sao không nghe người ta nói hết chứ?

Nếu như ngươi thật sự trong sạch, cũng không bôi đen được ngươi, ngươi nói đúng không?

Những lời này tuy là không lớn, rất bình tĩnh, nhưng rõ ràng không chút hiểu lầm truyền đến tai của mỗi người ở đây.

Sắc mặt của Lạc Vũ Thành lúc này đã biến đổi, hắn lập tức nghĩ đến một người, liền im lặng.

Bên trong Thủy kính thuật, trên mặt Thịnh Vĩnh Huy vẫn không nhìn ra bất kì cảm xúc gì, thấy mọi người đều không nói, tiếp tục nói:

- Chuyện đã qua nửa năm, vẫn luôn rất im lặng, nửa năm đó ... cũng là khoảng thời gian trong cuộc đời mà Thịnh mổ vui vẻ nhất.

Tất cả mọi người có thể thấy, trong đôi mắt sáng ngời của Thịnh Vĩnh Huy trong thủy kính thuật lóe ra giọt lệ.

- Nửa năm sau, Thịnh gia phát hiện một khoáng mạch Tiên tinh cực lớn.

Tuy nói Tiên giới tài nguyên không thiếu, coi như là phong phú.

Nhưng tới hiện nay, mạch khoáng tiên tinh lớn như vậy ...

đã rất khó phát hiện.

Cho nên, lúc đó chúng ta phát hiện, cơ hội quật khởi của Thịnh gia đến rồi!

Dựa theo quan hệ của gia tộc phụ thuộc và chủ nhà, khoáng mạch chúng ta phát hiện, nộp lên bảy phần, bản thân có thể giữ lại ba phần!

Mà ba phần này đã đủ cho Thịnh gia chúng ta phát triển rồi.

Trên mặt của Thịnh Vĩnh Huy, rốt cục lộ ra chút oán hận, nhìn hắn nhìn Lạc Vũ Thành, lạnh lùng nói:

- Ai có thể nghĩ đến, sau khi chúng ta đem tin tức này báo cho Lạc gia ... và đợi ... không phải là phần thưởng, mà là cái chết!

Lão súc sinh!

Thịnh gia chúng ta trên dưới mấy vạn miệng ăn, bị các ngươi tàn sát hầu như không còn!

Trên còn người già 80 tuổi, dưới có con nít còn chưa biết nói, các ngươi một ai cũng không tha hết!

Giết đến sạch sẽ!

Lão súc sinh.. ngươi nhẫn tâm như thế!

Bốn phương tám hướng, người càng ngày càng nhiều, nhưng lặng như tờ.

Không có ai nói chuyện gì cả.

Trong giới tu hành chuyện diệt môn tuy không thấy nhiều, nhưng thực tế, cũng có lúc sẽ xảy ra.

Nhưng mà nói ra, gần như tất cả các vụ án diệt môn, phụ nữ và trẻ em nhỏ dưới bảy tám tuổi, rất nhiều người sẽ giết.

Tuy nói nhổ cỏ không trừ gốc là tối kỵ.

Nhưng diệt cỏ tật gốc hoàn toàn ... thật ra cũng là tối kỵ!

Dù sao ai cũng có người nhà, ai cũng có người già trẻ nhỏ.

Hôm nay ngươi có thể giết hết cả nhà trên dưới người ta, không chừng tương lai có ngày nào đó, cũng sẽ có người đối xử như vậy với ngươi!

Cho nên, thông thường mà nói, cho dù là diệt môn, cũng sẽ cho đối phương một đường sinh cơ.

Giống Lạc gia như vậy, tiêu diệt mấy vạn người gia tộ phụ thuộc ... thực ra cũng không nhiều.

Mấu chốt còn không phải có thâm thù đại hận gì, còn là gia tộc phụ thuộc của mình.

Lập tức, rất nhiều ánh mắt nhìn về phía Lạc gia bên này, hoàn toàn xảy ra thay đổi!

Giữa bọn họ không ít người đến qua đây, nhưng không phải đến xem náo nhiệt, mà là đến lên tiếng ủng hộ Lạc gia!

Phải cùng Lạc gia, trảm yêu trừ ma, chém yêu nữ Phục Tiểu Điệp, diệt trừ Ma Quân.

Nhưng đến bây giờ ... cho dù bọn họ vẫn muốn đối phó với Ma Quân và Phục Tiểu Điệp, nhưng hoàn toàn không muốn đứng cùng một chỗ với Lạc gia rồi!

Ngay cả gia tộc phụ thuộc của mình cũng có thể diệt môn, ai dám quá thân với bọn họ chứ?

Trong lúc nhất thời, mà ngay cả nội bộ Lạc gia, cũng có cảm giác xấu hổ chịu không nổi.

Ở bên trong Thủy kính thuật, lời lên án mạnh mẽ của Thịnh Vĩnh Huy tiếp tụ nói:

- Các ngươi giết sạch mọi người, cố tình để lại thê tử của ta Lục Trầm Ngư và ta, đưa tới trước mặt ngươi, lão súc sinh, còn nhớ ngươi đối xử thế nào với ta không?

-----o0o-----

Chương 1194: Ảnh Âm Thạch

Chương 1194: Ảnh Âm Thạch

Rất nhiều người đều nhìn về Lạc Vũ Thành, mặt Lạc Vũ Thành tái xạm cười lạnh nói:

- Tùy ngươi ô miệt như thế nào!

- Ha ha, ô miệt, ô miệt, cái chân của bà nội ngươ!

Thịnh Vĩnh Huy trong thủy kính thuật nổi giận, chỉ vào Lạc Vũ Thành mắng:

- Ngươi trước mặt ta hãm hiếp thê tử của ta, dùng thuốc phong ấn hết tất cả sức lực của nàng, để nàng muốn chết cũng không thể!

Ngươi phế bỏ đan điền của ta, diệt Nguyên thần thứ hai của ta, lại cho người đánh gãy hết tứ chi của ta, sau đó dùng thuốc biến ta thành câm điếc!

Chém hết toàn bộ mười ngón tay của ta ... cuối cùng ném ta ra một thành phố rất xa, khiến ta có miệng nhưng không nói được, có tay nhưng không thể viết, Lạc Vũ Thành ... lão súc sinh ngươi sợ là nằm mơ cũng không ngờ tới, Thịnh Vĩnh Huy ta có thể sống tới ngày nay?

Ngươi có phải tưởng là ta sớm đã chết rồi phải không?

Cho là cả nhà Thịnh gia ta ... không có ngườ nào có thể vạch trần sự xấu xa của ngươi?

Lạc Vũ Thành lạnh lùng nhìn Thịnh Vĩnh Huy trong Thủy Kính thuật:

- Tất cả đều là xằng bậy!

Thịnh Vĩnh Huy đột nhiên cười quỷ dị:

- Ta nói bậy?

Lão súc sinh ngươi có biết hay không, trên đời này có một loại đồ vật gọi là Ảnh Âm Thạch không?

Đó chính là thứ mà có thể ghi chép lại toàn bộ hình ảnh âm thanh lên đó?

Nói ra, đây là thứ trên Thiên giới truyền xuống, vật đó nhìn qua chẳng có tác dụng gì lớn, nhưng có lúc, lại có thể ghi lại tội ác đó!

Thịnh Vĩnh Huy nói xong, trong tay lấy ra một cục đá màu đen.

Tu sĩ ở đây đều biết, vật đó gọi là Ảnh Âm Thạch, là một món đồ chơi nhỏ, đa phần là để giải trí hằng ngày lúc nhàm chán.

Nói thí dụ như khi có giữa tình nhân với nhau có thể tặng Ảnh Âm Thạch cho đối phương để ghi chép lại hình ảnh của chính mình.

Nhưng đồng thời, cũng có rất nhiều người dùng Ảnh Âm Thạch để ghi nhớ lại việc gì đó, tuy hiên khuyết điểm lớn nhất của nó chính là khi nó ghi chép là sẽ phát ra dao động.

Người có linh giác cao chút sẽ nhận ra dao động của nó.

Hơn nữa đối với tu sĩ cảnh giới Đại Thừa Kỳ trở lên mà nói, càng có thể dễ dàng cảm nhận được sự tồn tại của nó, trừ phi có cao thủ thật sự, dùng phủ triện phong ấn chặt dao động của Ảnh Âm Thạch.

Sắc mặt của Lạc Vũ Thành nháy mắt đại biến, hắn sao cũng không thể tưởng tượng được, trong tay đối phương không ngờ lại có thứ này.

Nghĩ mãi lại cảm thấy không đúng, thất thanh nói:

- Không thể nào!

Năm đó ...

Nói tới đây, Lạc Vũ Thành trong giây lát im lặng, tuy nhiên cũng đã trễ.

Chung quanh có rất nhiều người, tất cả ánh mắt đều hướng về hắn.

Vốn có rất nhiều người còn có chút nửa tin nửa ngời nhưng lúc này sau khi thấy biểu hiện của Lạc Vũ Thành, lập tức tất cả đều hiểu ra.

Chuyện này là thật sự!

Cực kỳ chính xác!

Thịnh Vĩnh Huy tuyệt không có nói sai!

- Không thể tngờ được Lạc gia chủ lại là người như thế.

- Thật là đáng sợ...

Chuyện này là thật sự.

- Tuy nói tu hành giới tàn khốc, nhưng lại không ngờ rằng, lại có người mất nhân tính đến bước này, hành vi này, có khác gì so với Ma tộc?

- Không ... cho dù là Ma tộc, cũng chưa chắc làm như vậy mà?

Mọi người đều nghị luận.

Thịnh Vĩnh Huy trong thủy kính thuật bình tĩnh nói:

- Lão súc sinh, ta không phải lừa dối ngươi.

Ngươi cũng không cần hối hận bản thân mình lỡ lời.

Hắn nói xong, đã mở Ảnh Âm Thạch ra một đoạn hình ảnh xuất hiện trong thủy kính thuật.

Nháy mắt

Tiếng chém giết rung trời!

Trong tấm hình, từng đạo bóng đen, ra tay vô cùng linh hoạt, sắc bén, thẳng về phía những người không hề phòng bị.

- Đó là Thịnh gia!

Trong đám người có người vô cùng chắc chắn nói.

- Thần thông kia ... là độc môn công pháp của Lạc gia!

Tiếng kêu, tiếng cầu xin, tiếng kêu khóc... tiếng kêu thảm thiết của đứa nhỏ, tiếng kêu rên của người già ... hỗn độn một mảnh!

Hình ảnh không ngừng lay động, dường như người chụp hình tượng này, là người Lạc gia vậy!

Bởi vì không ngừng có thể nghe thấy rất rõ tiếng hít thở và tiếng gầm gừ trút ra, trong miệng còn không ngừng hô:

- Nghịch tặc Thịnh gia, nhận lấy cái chết!

Chết đi!

Chết đi!

Chết đi!

Sau đó, trong đám người truyền ra một âm thanh cảm thán:

- Ta biết đây là ai quay rồi.

Tất cả mọi người đều sửng sốt, nhìn phía âm thanh phát ra.

Tuy nhiên nơi đó không có một bóng người, hiển nhiên là có người làm chuyển hướng âm thanh, không muốn lộ diện thật sự.

- Ai đó?

- Người nào quay?

- Nói ra tên đi!

Phía sau, nơi âm thanh truyền đến lần nữa vang lên tiếng cảm thán:

- Là Lạc Vũ Kiến ... một cao thủ của Lạc gia, hắn có một biệt hiệu, gọi là biến thái!

- Là hắn!

- Ta biết rồi!

- Ta cũng biết rồi!

Trong đám người lập tức truyền đến một âm thanh sáng tỏ, sau đó, rất nhiều người đều hướng ánh mắt sang phía thân sau của Lạc Vũ Thành, bóng hình của một người trung niên.

Người trung niên kia với vẻ mặt khiếp sợ nhìn hình ảnh, trong mắt mang theo vẻ không dám tin.

Thân hình hắn có chút run rẩy.

Hắn chính là Lạc Vũ Kiến!

Em trai ruột Lạc gia gia chủ Lạc Vũ Thành!

- Không thể nào...

Làm sao có thể được chứ?

Thứ này...

Thứ này ta rõ ràng sớm đã hủy rồi ...

Làm sao có thể tồn tại, hồn bay phách lạc.

Bên kia Tiểu Điệp bỗng nhiên thản nhiên nói:

- Năm đó ta ngay cả Đan Tông thất chuyển còn có thể trộm ra được, giờ chỉ là một khối Ảnh Âm Thạch mà thôi, Lạc Vũ Kiến...

Ngươi cũng không có phá hủy nó, mà còn đem giấu nó trong nhà của ngươi nữa.

Đám người Đan Tông phía sau trên mặt đã hiện lên nụ cười khổ, trong lòng tự nhủ bà cô này thật là thẳng thắn, như vậy mà thừa nhận rồi sao!

Chuyện này nói ra, Đan Tông cũng không có mặt mũi nào.

Tuy nhiên ai có thể nghĩ được đối đầu năm xưa, hiện nay bởi vì một người đứng trong trận doanh, cho nên, những lời thẳng thắn của Tiểu Điệp, bọn họ chỉ coi như là không nghe thấy.

Lạc Vũ Thành quay lại, nhìn về phía Lạc Vũ Kiến, ánh mắt nếu như có thể giết người, Lạc Vũ Kiến chỉ sợ nháy mắt sẽ tan thành tro bụi.

Bên trong Thủy Kính Thuật, hình ảnh tiếp tục xuất hiện, giết chóc cũng đang tiếp tục!

Loại hình ảnh này không thể nào giả tạo, người sáng mắt chớp mắt có thể nhìn ra đây là cảnh tượng thảm án năm đó!

Hình ảnh giằng co hơn một canh giờ.

Một canh giờ này còn có rất nhiều tu sĩ tụ tập lại hướng này, nhưng lại không ai phát ra bất kì âm thanh nào, tất cả đều kinh động nhìn Thủy Kính thuật cực lớn trong không trung kìa.

Cuối cùng, tiếng chém giết cuối cùng đã ngừng lại.

Tu sĩ Lạc gia lần lượt đem người chết nhà mình đi, để lại một mảnh đất đỏ của Thịnh gia.

-----o0o-----

Chương 1195: Người thức thời (1)

Chương 1195: Người thức thời (1)

Sau đó, hình ảnh đó xuất hiện lần nữa, mà lần này, trong tấm hình ... lại xuất hiện một hình ảnh rất khó coi!

Đại danh đỉnh đỉnh Lạc gia gia chủ Lạc Vũ Thành, chỉ mặc một bộ áo choàng, đang vô cùng kích thích trên người một cô gái da thịt trắng nõn vô cùng xinh đẹp ....

Phù!

Lạc Vũ Thành tại chỗ phun ra một ngụm máu tươi, quay người qua, hung hăng một tát tay với Lạc Vũ Kiến phía bên kia.

Bạt!

Một tát này kiến Lạc Vũ Kiến phun ra một ngụm máu tươi.

Nhưng Lạc Vũ Kiến không hề động đậy, toàn bộ đầu óc đều đang trống rỗng!

Trong lòng cũng chỉ còn một ý nghĩ trong đầu: Xong rồi ...

Hình tượng của cả Lạc gia... hoàn toàn bị hủy rồi!

Trong tấm hình còn có hình ảnh tra tấn Thịnh Vĩnh Huy, cùng với Lạc Vũ Thành đang nói những lời dương dương tự đắc.

- Thịnh Vĩnh Huy, ta không thể giết ngươi!

Biết tại sao không?

Ta muốn cho ngươi tự sinh tự diệt, cho ngươi cả đời này đều sống trong sự thống khổ!

Ta muốn cho ngươi có miệng không thể nói, có tay không thể viết, ta muốn cho ngươi trở thành một tên ăn mày thê thảm nhất!

Trong tấm hình, Thịnh Vĩnh Huy vô cùng bi phẫn gào rú:

- Vũ Thành...

Ta với ngươi có thù có oán gì?

Tại sao ngươi phải đối với ta như vậy?

- Muốn trách, thì trách ngươi cưới một nữ nhân xinh đẹp như vậy; muốn trách, thì trách ngươi không hiến nàng cho ta hưởng thụ trước; muốn trách, thì trách Thịnh gia ngươi phát hiện tiên tinh khoáng mạch!

Ba phần?

Dựa vào cá gì mà cho các ngươi?

Trong tấm hình, Lạc Vũ Thành giống như điên khùng, một bên vừa đang nhún trên người nữ nhân kìa, một bên cười lạnh nói.

Mà người phụ nữ đang nằm phía dưới hắn, trong mắt chảy ra huyết lệ!

Súc sinh!

Tất cả mọi người ở đây, trong thâm tâm giây phút này, toàn bộ đều dâng lên hai chữ.

Bên trong Thủy Kính Thuật, Thịnh Vĩnh Huy một bên rơi lệ, một bên vười điên cuồng:

- Lão súc sinh, ngươi còn muốn chứng cớ gì chứ?

Thiên đạo tuần hoàn, tất có báo ứng!

Ta Thịnh Vĩnh Huy kéo dài hơi tàn cố gắng sống tới nay, chính là muốn nhìn Lạc gia ngươi suy bại thế nào!

Ngươi có gia tộc thiên giới làm chống lưng thì sau?

Hahaaha, sợ là bây giờ, chuyện đầu tiên mà Lạc gia Thiên giới muốn làm, chắc là phủi sạch quan hệ với các ngươi đó?

Lão súc sinh, ta ở đây đợi ngươi, chờ các ngươi diệt vong!

Lúc này, Tiểu Điệp chậm rãi mở miệng:

- Hình ảnh này, ta cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, nếu như trước đây ta thấy, có lẽ ta sẽ không lựa chọn công bố ra.

Lục Trầm Ngư, ta xin lỗi!

Nhưng vào lúc này, đột nhiên trong đám người ở phía sau Đan Tông truyền ra một tiếng khóc thút thít:

- Ta không hận ngươi!

Ta chỉ hận Lạc Vũ Thành súc sinh này!

Giúp ta giết hắn đi!

Phía sau, từ trong đội ngũ của Đan Tông, chậm rãi, chậm rãi, một cô gái đi ra!

Nàng có vẻ đẹp sắc nước hương trời, xinh đẹp không gì sánh được.

Mặt nàng đầy nước mắt nhìn Thịnh Vĩnh Huy trong Thủy Kính thuật, gần như bi thương đến nói không ra lời:

- Vĩnh Huy!

- Trầm Ngư ... thật sự là nàng?

Nàng còn sống sao?

Thật tốt quá ...

Nàng vẫn còn sống!

Thịnh Vĩnh Huy bên trong Thủy Kính thuật kích động đến cả người run lên, lệ rơi cả mặt, ngây ra nhìn Lục Trầm Ngư.

- Vĩnh Huy, phu quân...

Thiếp có lỗi với người!

Lục Trầm Ngư nói xong, cả người đã đầy bi thương đến mất không thể khống chế được bản thân.

Tiểu Điệp đi tới bên cạnh nàng, nhẹ nhàng ôm vào lòng, an ủi:

- Đều đã qua hết rồi ...

Lát nữa chúng ta nghĩ cách trị cho phu quân người, để anh ấy có thể cải tạo đạo đà, tu luyện lần nữa.

Sau này hai người có thể mãi mãi bên nhau rồi!

Thịnh Vĩnh Huy trong Thủy Kính Thuật, thân mình run run lên, ánh mắt lộ ra vẻ không dám tin.

Lục Trầm Ngư cũng không dám tin đây là thật, nàng ngẩng đầu, nhìn Tiểu Điệp:

- Chúng ta...

Chúng ta thật sự còn có thể có tương lai?

- Đương nhiên, tận cùng bi thương, chính là hạnh phúc.

Năm đó ta từng cả thân thể đều hoàn toàn trở về, đừng nói là đạo đài, Nguyên Thần thứ hai cũng đã chết.

Người xem, hôm nay ta không phải vẫn còn sống rất khỏe hay sao?

Tiểu Điệp khẽ mỉm cười, nói ra sự chua xót của mình.

Ở đây có rất nhiều nhân vật lớn, toàn bộ họ đều biết chuyện của Ma Quân năm đó.

Một số người trong số đó thậm chí còn là người tham gia vào chuyện này.

Nghe Tiểu Điệp nói như vậy, sắc mặt những người đó trở nên rất không tự nhiên.

Nhưng bọn họ kinh ngạc hơn, cũng là Lục Trầm Ngư không ngờ lại xuất hiện ở nơi này.

Tin tức này quả thực làm họ kinh động vô cùng!

Bọn họ vốn dĩ đều cảm thấy, chính là Ma Quân, chính là Sở Mặc...

Cho dù thêm một Đan Tông, vậy thì sao chứ?

Chẳng lẽ còn có thể chống lại cả thế lực Tiên giới hay sao?

Căn bản chính là đang nằm mơ!

Nhưng bây giờ đột nhiên phát hiện, Sở Mặc tạm thời không nói đến, hai vợ chồng Ma Quân và Tiểu Điệp này ... quả thực quá kinh khủng!

Bọn họ chẳng những có thể tìm được Thịnh Vĩnh Huy nay đã trở thành ăn mày, còn có thể từ bên Lạc gia bên kia lấy được Ảnh Âm Thạch, thậm chí là dẫn Lục Trầm Ngư thoát ra mà Lạc gia canh phòng nghiêm ngặc thần không biết quỷ không hay!

Một loạt hành động, quả thực cao minh khiến người ta kinh người!

Những người vốn dĩ muốn nhằm vào Ma Quân và Tiểu Điệp, bọn họ thậm chí đã tính toán xong với Đan Tông.

Nhưng tại lúc này... tuyệt đại đa số người trong bọn họ, trong lòng bắt đầu đấu tranh nội tâm, thậm chí có chút muốn thối lui rồi.

Đều đang nghĩ, tiếp tục tham gia vào, rốt cuộc có đáng hay không?

Lúc này, Tiểu Điệp nắm tay Lục Trầm Ngư, chậm rãi bước đến phía trước, thản nhiên nhìn vào hướng Lạc gia tĩnh mịch một màu:

- Đây là một trong những chuyện thương thiên hại lí mà Lạc gia các ngươi làm ra trong trăm năm qua.

Ừ, còn chuyện thứ hai, ta có chính là thời gian, chúng ta từ từ nói vậy.

- ...

Những người xung quanh thiếu chút toàn bộ đều bị kéo xuống khoảng hư không.

Chuyện này ....

Cũng đã đủ đả kích thanh danh của Lạc gia xuống dốc không phanh, thậm chí có thể từ nay về sau chưa gượng dậy nổi.

Một gia tộc như vậy, sau này ai dám qua lại với bọn họ chứ?

Thật không ngờ Tiểu Điệp không ngờ nhẫn tâm như vậy, còn có chuyện thứ hai ... xem ra, chắc còn có chuyện thứ ba thứ tư thứ năm!

Đây là khiến cho toàn bộ Lạc gia chết không còn chỗ chôn!

Lạc Vũ Thành phát ra một tiếng cười lạnh, vẻ mặt đùa cợt nhìn Tiểu Điệp:

- Ngươi trăm cay nghìn đắng, làm ra thứ này, có tác dụng không?

Phá hoại thanh danh của Lạc gia ta?

Ngươi quá ngây thơ rồi!

Ngươi biết không, đây là tu hành giới!

Quy tắc giới tu hành ... là thực lực!

Thực lực ai càng mạnh, người đó mới có thể cười đến cuối cùng.

-----o0o-----

Chương 1196: Người thức thời (2)

Chương 1196: Người thức thời (2)

Lạc Vũ Thành nói xong, nhìn thoáng qua tu sĩ xung quanh, số lượng chỉ sợ đã hơn một trăm ngàn người, cao giọng nói:

- Lạc gia có ngàn vạn lần không phải, cũng không có đắc tội trên đầu các ngươi!

Cho nên, Lạc gia với các ngươi không có thù oán gì hết.

Nhưng hai người trước mặt ...

Lạc Vũ Thành lấy tay chỉ Ma Quân và Tiểu Điệp, lạnh lùng nói:

- Bọn họ một ma đầu, một yêu nữ...

Phạm phải tội ác ngập trời, ai cũng muốn giết!

Cho nên, lần này ... các người đến đánh Lạc gia!

Nhưng hy vọng các người ...

đừng khoanh tay làm ngơ!

Nếu không sau này ... hắc.

Lạc Vũ Thành không tiếp tục nói nữa, nhưng rất nhiều người trong lòng đều hơi hơi rùng mình.

Bọn họ biết rõ Lạc Vũ Thành cũng không nói mạnh miệng gì, hôm nay nếu để cho Lạc gia thắng thì còn dễ nói, lỡ như một khi để Ma Quân và Tiểu Điệp chạy thoát, chỉ sợ rất nhiều người trong bọn họ, sẽ không yên giấc rồi.

Lúc này, Tiểu Điệp đột nhiên nói:

- Năm đó các ngươi rất nhiều người truy sát phu quân ta, đều có nguyên nhân của nó.

Dù sao lúc đó, phu quân ta nhận được kế thừa trong di tích, dười sự thúc đẩy của người có tâm, việc còn ngày càng lớn, rất nhiều người thậm chí không rõ ràng xảy ra chuyện gì, cũng cùng một lúc truy sát phu quân ta.

Cho nên ...

Tiểu Điệp đã trầm mặc một chút, nhìn thoáng qua Ma Quân, Ma Quân hơi hơi tỏ vẻ nôn mửa:

- Cho nên, trong các ngươi là người từng tham dự qua truy sát phu quân ta, hôm nay ở đây xin lỗi phu quân ta, chuyện này coi như là xong!

Dù sù, thủ phạm chân chính năm đó đã bị chúng ta giết gần hết rồi!

Lời này Tiểu Điệp nghe rất bình thảm, nhưng thực tế cũng là đầy máu tươi!

Tiểu Điệp nói xong, lại thản nhiên cười:

- Đương nhiên, các ngươi không chịu nhận sai, không sao, chúng ta hôm nay sẽ không chết.

Về sau cũng sẽ không chết!

Giải quyết xong Lạc gia, chúng ta sẽ dành thời gian, đến thăm hỏi nhà của chư vị, đàm đạo lại chuyện năm đó.

Cho tới hiện nay, nếu các ngươi ai muốn trảm yêu trừ ma, có thể trực tiếp bước ra.

Đơn giản một trận chiến mà thôi, ta Ma Tiểu Điệp không sợ, phu quân của ta cũng sẽ không sợ!

Phía sau đội ngũ của Đan Tông, truyền đến âm thanh bình thản:

- Đan Tông cũng không sợ, đón lấy.

Trong lúc nhất thời, cả toàn bộ hiện trường, vô số người ...

đều im lặng.

Đột nhiên, trong đám người, có người trực tiếp đứng ra, bay về phía Ma Quân, rất nhanh phi đến trước mặt Ma Quân.

Là một Đại Hán trung niên hơn bốn mươi tuổi, ôm quyền hướng về phía Ma Quân:

- Rất xin lỗi, chuyện năm đó, là tại hạ nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, bị tham niệm bịt mắt, tại nơi đây, trịnh trọng cùng người và phu quân người xin lỗi.

Ma Quân nhìn người này liếc mắt một cái, nói:

- Ta chưa thấy qua ngươi, không hề có ấn tượng với ngươi, cho nên, chuyện này bỏ qua!

Người Đại Hán hơn bốn mươi tuổi này trên mặt lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, thở phào nhẹ nhõm một hơi nói:

- Chuyện này cũng đè trong lòng ta rất nhiều năm, đa tạ Ma Quân tiền bối lòng dạ rộng lớn, không chấp nhặt với ta.

Sau này còn gặp lại!

Nói xong, liền ôm quyền, bước trên mây mà đi.

Có người mở đầu, thì có người đi theo, rất nhiều người, đi tới trước mặt Ma Quân, từng người xin lỗi Ma Quân.

Giữa những người này, thậm chí có một ít chưởng môn, giáo chủ thế lực lớn ở Tiên giới.

Bọn họ kỳ thật cũng không phải đến mức sợ hãi Ma Quân, chẳng qua là cảm thấy năm đó bọn họ chẳng kiếm được gì, nếu như hôm nay đắc tội lần nữa một cường nhân khủng bố, không có bất kì ý nghĩa gì hết!

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, bọn họ những người này, người nào không phải người tinh?

Về phần mặt mũi gì đó ...

Lạc gia đến mức mất hết mặt mũi như hôm nay, cũng không đứng ở đó?

Bọn họ mất mặt chút thì là gì chứ?

Lạc Vũ Thành tức giận đến sôi máu, hắn rốt cuộc hiểu được dụng ý hôm nay của Tiểu Điệp rồi.

Đây là cách không đánh mà thắng duy nhất giải quyết hết vô số thù hận đối với những kẻ thù thù không quá sâu!

Nếu những người này toàn bộ liên hợp lại, như vậy cho dù Ma Quân mạnh mẽ như thế nào, cho dù Đan Tông mạnh như thế nào, cũng sẽ có áp lực cực lớn!

Bây giờ sau khi bị Phục Tiểu Điệp bố trí lại, sơ lược giải quyết hết mọi chuyện!

Song phương kỳ thật vốn là ngươi tình ta nguyện, Ma Quân và Tiểu Điệp bên này nhẹ nhàng thở ra, bên kia cảm giác không phải là như thế?

Tuy nhiên, vậy thì sao chứ?

Cho dù chỉ có Lạc gia ta...

đôi cẩu nam nữ này, cũng đừng nghĩ quá nhiều!

Lạc Vũ Thành nghĩ thầm trong lòng, vung tay lên nói:

- Giết!

Một đám tu sĩ Lạc gia sớm đã không chờ được, trong lòng tất cả đều giận dữ, bị người ta đánh vào mặt đánh đến mức độ này, đối với bọn họ mà nói, tất cả đều là lần đầu tiên từ trước đến nay!

Nhất là Lạc Vũ Kiến, cả người đều sụp đổ, thân là đệ nhất cao thủ Lạc gia Tiên giới, hôm nay không ngờ lại mất mặt như vậy.

Đây thậm chí đã không phải là vấn đề thể diện nữa rồi.

Hắn rất khó tưởng tượng, sau khi chấm dứt chuyện này, Lạc Vũ Thành sẽ như thế nào đối với hắn.

Hắn vừa mới trong tình hình cấp bách mà nói dối, căn bản không phải là nhớ nhầm gì, Ảnh Âm Thạch kỳ thật chính do hắn cố ý giữ lại.

Lúc trước hắn dùng phong ấn phù triện, đóng kín dao động Ảnh Âm Thạch, sau đó ghi chép lại toàn bộ cảnh tượng này, lúc không có chuyện gì làm, bản thân mình còn có thể lấy ra xem.

Nhất là cảnh ca ca hắn Lạc Vũ Thành cưỡng hiếp đệ nhất mỹ nhân Tiên giới, hắn thích nhất.

Nhưng chuyện này... cũng đã phạm vào tối kỵ!

Cho dù Lạc Vũ Thành là hắn anh ruột, chỉ sợ sau đó cũng sẽ không tha cho hắn.

Cho nên, giờ phút nhận được mệnh lệnh, Lạc Vũ Kiến giống như là không muốn sống nữa, là người đầu tiên xông vào Phục Tiểu Điệp phát ra một đoàn tuyệt sát!

Trong lòng của hắn, đã cực hận người phụ nữ này, hận không thể đem ả bầm thây vạn đoạn!

Nếu không phải ả, hắn làm sao có thể mất mặt như vậy chứ?

Tuy nhiên một kích này của Lạc Vũ Kiến còn chưa đợi hắn ra động tác thứ hai, trước mặt hắn, đột nhiên xuất hiện một thân hình.

Lạc Vũ Kiến quả thực không thể tin vào mắt mình nữa:

- Nhanh như vậy sao?

Bạt!

Một đao.

Đầu của Lạc Vũ Kiến bị chém đứt, máu tươi ngút trời

Bịch!

Một chưởng độc của Ma Quân, ầm vào phía trên đan điền của Lạc Vũ Kiến, đánh nát đạo đài của hắn, Nguyên Thần thứ hai bị đánh chết!

- Hiện tại, ngươi không cần lo lắng ca ca ngươi xử lý ngươi nữa, các ngươi xuống Địa phủ cãi cọ đi!

Ma Quân lạnh lùng nói.

-----o0o-----

Chương 1197: Đại chiến bùng nổ

Chương 1197: Đại chiến bùng nổ

- Hồn phi phách tán rồi, ở đâu ra Địa phủ?

Tiểu Điệp bước đến bên cạnh Ma Quân, hướng tới người tu sĩ khác của Lạc gia đang ra tay.

Hai vợ chồng, liên kết tấn công địch.

Chỉ trong nháy mắt ba bốn tu sĩ Lạc gia, bị Ma Quân và Tiểu Điệp chém thành cát bụi!

Lúc nãy tuy có hơn phân nửa người từng truy sát qua xin lỗi Ma Quân, nhưng kỳ thật còn có một số bộ phận vẫn còn mang theo các tâm tư khác nhau, không có xin lỗi.

Nhưng cũng không ra tay, chỉ đứng ở đó xem thôi.

Khi thấy Ma Quân không ngờ dũng mãnh như vậy, trong nháy mắt giết được đệ nhất cao thủ Lạc gia, những người mang theo tâm tư khác ... toàn bộ đều im lặng!

Bọn họ cảm thấy sợ hãi mãnh liệt, lưng lạnh cóng, trong lòng càng lạnh buốt hơn!

Sau đó, bên trong trận doanh của Đan Tông, tất cả tu sĩ đều bắt đầu ra tay.

Trực tiếp tấn công vào hướng trận doanh của Lạc gia.

Đám người kìa ra tay, cũng không phải là thần thông thuật pháp đơn giản gì, trong tay bọn họ ném ra vô số đan dược công kích!

Độc đan, bạo tạc đan, phong ấn đan...

đủ loại, quả thực đủ loại.

Hai phe tương tiếp trong nháy mắt, Lạc gia bên này...

đã bị thương nặng!

- ...

Đan Tông từ khi nào trở nên đáng sợ như vậy?

Đan dược cổ quái của bọn họ từ đâu ra?

Một tu sĩ Lạc gia bi phẫn rống giận.

Lúc này, một tu sĩ Đan Tông ném về phía hắn đan nổ, cười trả lờ:

- Chính là các ngươi muốn giết Sở Mặc!

Người đã luyện ra loại đan dược thật hùng mạnh!

Phù!

Uy lực của Bạo tạc đan, gần như là tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh tự nổ, tuy rằng không đến mức lập tức nổ chết Đại Thừa Kỳ trở lên, nhưng tuyệt đối sẽ làm cho hắn không chịu nổi.

Hơn nữa tức giận hơn, người Lạc gia tu sĩ này trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

Không đợi hắn có động tác nào, viên bạo tạc đan ném về hắn lần nữa.

Oanh!

- A!

Trong lúc nhất thời, dưới mảnh trời cao, đại chiến hoàn toàn bùng nổ!

Ma Quân dẫn theo Tiểu Điệp, trong giây lát tung hoành ngàn dặm, trong tay một trường đao cổ, xuất kích tám phương!

Quả thực dũng mãnh đến mức làm người ta không thể tin nổi.

Giống như một chiến tôn thần tái thế!

- Ma Quân...

Đã không phải là Ma Quân năm đó rồi, hắn trưởng thành nhiều lắm.

- Ma Quân tiến vào Phi Thăng kỳ, đã thế không thể cản được rồi.

Chỉ sợ chỉ có Đại La Kim Tiên cảnh giới, mới có thể khống chế hắn.

- Đại La Kim Tiên?

Ta cũng không phải chưa thấy qua Ảnh Âm Thạch chiến đấu của bọn họ, chỉ sợ là Đại La Kim Tiên, cũng không phải đối thủ Ma Quân!

- Hắn và Sở Mặc kia, rốt cuộc là quan hệ như thế nào?

Ta nghe nói giữa bọn họ hình như có quan hệ rất mật thiết!

- Ta cũng nghe nói, hai người này dường như có liên quan.

- Ma Quân năm đó biến mất hoàn toàn trong Tiên giới, có rất nhiều người đều nói hắn chạy về Linh giới.

Có lẽ, hắn ở Linh giới quen biết Sở Mặc.

- Không có khả năng, chuyện của Sở Mặc ở Linh giới, gần như toàn bộ đều được phát trên bản tin.

Ta đoán Ma Quân năm đó có thể không phải chạy về Linh giới, mà là chạy về Nhân Giới!

- Điều này có thể sao?

Có người hô lên.

- Sao không thể chứ?

Sở Mặc cũng là đến từ Nhân giới, nói không chừng, bọn họ ở trong Nhân giới có tụ hợp đặc biệt!

- Ngươi vừa nói như vậy, ta mới nhớ tới, nghe nói Sở mặc cùng với đan dược thương lớn nhất Linh Đan Đường ó quan hệ cực kỳ tốt, Đan Tông lần này ... cũng chính là nhận được mệnh lệnh của Linh Đan Đường mới ra tay giúp đỡ.

Mà Ma Quân năm đó là trúng thất sát chi độc...

- không phải là Sở Mặc cứu hắn chứ?

- Có khả năng này!

- Nhưng Sở Mặc lúc ấy chỉ là một thiếu niên Nhân Giới, hắn dựa vào gì có thể luyện chế ra đan dược cao cấp như vậy?

Cho dù hắn có thể luyện chế ra, nhưng đi đâu tìm dược liệu?

- Các ngươi chẳng lẽ quên Huyễn Thần Giới?

Sở Mặc năm đó có thể là vào lúc Nhân giới khi đó tiến vào đến Huyễn Thần Giới rồi!

- ...

Những người xung quanh đó đều châu đầu ghé tai nghị luận.

Bọn họ đang suy đoán quan hệ của Ma Quân cùng Sở Mặc, đồng thời cũng đang khẩn trương chú ý hướng đi của trận chiến này.

Bây giờ nhìn vào,, song phương dường như... là Ma Quân và Đan Tông bên này chiếm thế thượng phong!

- Không thể tưởng được, từ trước đến nay Đan Tông khiêm tốn ... thật là đáng sợ!

- Xem ra sau này làm một số chuyện cần phải suy nghĩ cho phía Đan Tông bên này rồi.

- Làm ăn sau này của phái chúng ta, xem ra có thể nói chuyện với Đan Tông rồi.

- Hiện tại xin lỗi Ma Quân, còn kịp sao?

- ...

Trong hư không, Ma Quân với tư thế vô địch đánh chết tất cả những người gần hắn.

Đến cuối cùng, tất cả tu sĩ Lạc gia đã gần như không người nào dám tới gần Ma Quân trong phạm vi ngàn dặm.

Nhưng bọn họ không tìm Ma Quân, không có nghĩa là Ma Quân sẽ bỏ qua bọn họ!

- Tiên giới Lạc gia?

Thiên giới Lạc gia?

Các ngươi dám cùng đồ đệ của ta làm kẻ địch, thì chính là kẻ thù của ta!

Thiên giới Lạc gia, có lẽ ta còn chưa có năng lực đảo điên đó, nhưng Tiên giới Lạc gia...

Hôm nay, chính là ngày diệt tộc của các ngươi!

Trong con ngươi của Ma Quân lóe ra ánh mắt lạnh lẽo.

Tiểu Điệp làm theo, theo sát Ma Quân, bổ sung khuyết điểm của hắn.

Trình độ ăn ý của hai người, đủ để cho vô số người cảm thấy xấu hổ.

Lạc gia bên kia gia chủ Lạc Vũ Thành không kìm nổi thở dài một tiếng, lẩm bẩm nói:

- Chẳng lẽ nói Lạc gia ta nhiều cao thủ như vậy...

Hôm nay trồng ở đây không thành sao?

Đan Tông bên kia tuy rằng cũng có thương vong, nhưng thương vong nhiều hơn là đến từ Lạc gia bên này!

Nếu tiếp tục như vậy phỏng chừng cũng không được bao lâu, Lạc gia thật sự sẽ hoàn toàn bại vong.

Lạc Vũ Thành trong lúc đó chợt quát một tiếng:

- Mời tổ khí!

Một lão tu sĩ già của Lạc gia, đột nhiên lấy ra một đoạn đao được tạo hình vô cùng quái dị, dường như chính là thân đao, sau đó thêm vào chuôi dao.

Cây dao này đen xì như mặc, nhìn qua vô cùng cũ kỹ.

Đoạn đao đại khái dài chừng hai thước, hơn nữa chuôi đao, tổng cộng cũng dài ba xích.

Nhưng cái chuôi đoạn đao vừa lấy ra, từ khoảng cách rất xa Ma Quân đã hơi nao nao, híp mắt, nhìn chằm chằm vào đoạn đao kia, lẩm bẩm nói:

- Hơi thở trên đao này ...

Đang nói, tên tu sĩ già Lạc gia, một lão gia Phi Thăng kỳ đỉnh cao, cầm trong tay đoạn đao, trực tiếp bùng nổ, hướng tới đại quân Đan Tông bên này hung hăng một đao chém tới.

Một đao mang tối đen, giống như đao màu đen tia chớp, nháy mắt hướng về Đan Tông tu sĩ chém ngang tới.

-----o0o-----

Chương 1198: Thân thể Tổ cảnh hiển uy

Chương 1198: Thân thể Tổ cảnh hiển uy

Chúng tu sĩ Đan Tông bên này lập tức triển khai phòng ngự, muốn ngăn trở đạo đao mang này.

Nhưng khiến tất cả mọi người đều không ngờ chính là, đạo đao mang không ngờ sắc bén đến mức tận cùng!

Trực tiếp đem tu sĩ phòng ngự Đan Tông này mở ra dễ dàng.

Dễ dàng giống như là cắt đậu hủ vậy!

Lập còn có mười mấy người bị cắt ngang eo.

Máu tươi nháy mắt vẩy khắp trời cao!

- Không tốt, cẩn thận cây đao kia!

- Cẩn thận, cây đao kia nguy hiểm!

"

- Không nên để đao mang đụng tới!

"

Đan Tông bên này lập tức phát ra cảnh cáo, đồng thời trong lòng khiếp sợ không thôi.

Không biết đây là đao gì, thật sự khủng bố như vậy?

Những người bao vây xung quanh, cũng bị cảnh tượng này làm cho sợ ngây người, mắt nhìn Lạc gia bên này rơi vào thế hạ phong, khoảng cách thất bại gần như không xa.

Không ngờ rằng bọn họ lại mời ra hung đao này!

- Nghe nói cây đao trong tay Sở Mặc là một thanh tuyệt thế bảo đao, cây đao Lạc gia dường như cũng không kém gì so với cây bảo đao trong tay Sở Mặc!

- Chốc lát Đan Tông bên này gặp nguy hiểm rồi!

- Trận chiến này ...

Ai thắng ai thua, khó nói đó!

Những người vây xem không kìm nổi thấp giọng nghị luận.

Sắc mặt rất nhiều người đều trở nên vô cùng ác liệt.

Đều không thể tưởng được nội tình Lạc gia sâu như thế.

Chẳng những tu sĩ trong gia tộc có được lượng lớn thiên giới pháp khí, hơn nữa còn có cây hung đao tuyệt thế này.

Tu sĩ Đan Tông bên này cũng có lượng lớn thiên giới pháp khí, nhưng bọn họ không có loại bảo đao khủng bố như vật.

Lão Lạc gia tu sĩ ka, cầm trong tay cái chuôi đoạn đao, ngửa mặt lên trời thét dài, sau đó trực tiếp giết đám người trong tu sĩ Đan Tông, những nơi đi qua, không ai là đối thủ hắn!

Ma Quân thấy thế, mang theo Tiểu Điệp, trực tiếp nhằm vào lão tu sĩ Lạc gia.

Kẻ thù gặp lại, hết sức không ưa.

Hai bên chưa nói lời nào, đã trực tiếp đánh nhau!

Cái chuôi đoạn đao này tuy rằng khủng bố như vậy, nhưng Ma Quân cũng là cao thủ dùng đao, rất rõ hướng đi của đao mang, bởi vậy, trong lúc nhất thời, không ngờ cùng lão tu sĩ này, đánh vào một lực tương đương!

Lão tu sĩ bị Ma Quân và Tiểu Điệp ngăn lại, các tu sĩ Đan Tông cũng thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo lại đỏ mắt.

Vừa mới qua chốc lát, bọn họ không ngờ tổn thất mười mấy huynh đệ!

- Giết bọn họ!

- Giết!

- Tiêu diệt Lạc gia!

Thân là đại phái Tiên giới đỉnh cấp, dựa vào Linh Đan Đường Thiên giới, thực lực của Đan Tông, tương đối hùng hậu.

Đối mặt cường nhân cao nhất Lạc gia, bọn họ không hề sợ hãi.

Tiếp tục chiến đấu không ngừng, hai bên đều có người gia nhập chiến đoàn.

Lạc gia bên này có rất nhiều gia tộc phụ thuộc; Đan Tông bên này... cũng có rất nhiều trợ giúp.

Ngươi xem xung quanh, giờ phút này tất cả đều rút lui ra xa, yên lặng quan sát trận đại chiến kinh tâm động phách này.

- --------------

Quay trở về phía Sở Mặc bên kia.

Gia chủ Gia Cát gia, Gia Cát Trường Phong trực tiếp sử dụng Phong Tuyệt Thiên Địa, phong ấn phạm vi tròn nghìn vạn dặm.

Thậm chí rất nhiều tới muốn tấn công đánh chết Sở Mặc, tất cả đều choáng váng, phạm vi nghìn vạn dặm ...Không ngờ toàn bộ bị phong ấn!

Đây khiến cho bọn họ căn bản không dám đặt chân tiến vào.

Một khi đi vào, pháp lực bị phong ấn không nói, hơn nữa khoảng cách nghìn vạn dặm đối với người không có pháp lực mà nói, cho dù là bọn họ hao hết Đại Thừa Kỳ, toàn bộ thọ nguyên Phi Thăng kỳ, chỉ sợ đừng suy nghĩ mà thoát ra ngoài!

Phạm vi nghìn vạn dặm này, trong vòng một tháng, căn bản chính là một mảnh tử địa chân chính!

Người ở bên trong ra không được, người ở phía ngoài... cũng đừng muốn vào.

Bởi vậy rất nhiều tu sĩ đều tụ tập ở bên ngoài phong ấn, bọn họ ngưng lập hư không, muốn xem rõ ràng chuyện gì xảy ra bên trong.

Nhưng dưới phong ấn của Tiểu Trấn Thiên Ấn, bọn họ căn bản nhìn không thấy bất kì vật gì!

Đập vào mắt họ đều là một mảnh hỗn độn!

Kỳ thật bọn họ coi như là vận khí tốt, nếu là trước kia, bọn họ dám hướng vào trong xem như vậy, chỉ sợ sẽ giống tu sĩ Gia Cát gia, mắt sẽ bị mù.

Sở Mặc ở nơi này càng có cảm giác như cá gặp nước vậy.

Từ sau khi tu thành Tổ cảnh, hắn chưa từng cảm giác qua thích thú như thế.

Cũng chưa từng có qua cảm giác sử dụng thân thể Tổ cảnh.

Loại cảm giác này, khiến hắn cảm thấy rất mới mẻ, cũng vô cùng sảng khoái!

Quả thực quá sung sướng!

Nhảy lên một cái đã nhảy lên mấy chục trên trăm trượng, Sở Mặc thậm chí càng nhảy càng xa.

Trái lại những tu sĩ Gia Cát gia đó, một cú nhảy nhiều nhất cũng chỉ bảy tám trượng, có thể nhảy tới vài chục trượng...

đã coi như là rất hay rồi.

Cho nên chỉ một công phu đối mặt, bị Sở Mặc giết mấy tên, sau đó hoàn toàn mất đi bóng dáng của Sở Mặc.

- Không tiếc bất cứ giá nào, cũng phải tìm ra Sở Mặc, giết chết!

Gia Cát Trường Phong cũng bất cứ giá nào rồi, hắn muốn dùng thời gian một tháng này hoàn toàn tiêu diệt Sở Mặc!

- Mọi người, không cần phân tán, giữ khoảng cách với nhau đừng vượt qua một dặm, sau khi phát hiện Sở Mặc, phải báo động trước tiên!

Một gã trưởng lão Gia Cát gia lớn tiếng chỉ bảo.

Theo sau, song phương bắt đầu cuộc chiến truy đuổi.

Chuẩn xác mà nói, là cuộc chiến mèo vờn chuột.

Sở Mặc là mèo, tu sĩ Gia Cát gia bọn này là chuột.

Bọn họ dùng một Tiểu Trấn Thiên vô giá, đào cho bản thân một cái hố lớn.

Nơi không thể dùng bất kì pháp lực nào, Sở Mặc chính là một vương giả chân chính!

Hắn ngoại trừ không thể vào phạm vi ngàn danh của Gia Cát gia, đối mặt bất kỳ tu sĩ Gia Cát gia nào, hắn đều có được trăm phần trăm lòng tin tất thắng.

Gia Cát gia bên này đã tận lực rút vào trận doanh bọn họ, những vẫn là thỉnh thoảng bị Sợ Mặc xuất hiện đột xuất đánh lén.

Mỗi một lần...

đều đã một hai mạng người.

Đợi cho Gia Cát gia bên này kịp phản ứng, Sở Mặc sớm đã chạy xa.

- Gia chủ, tiếp tục như vậy không được, chúng ta sớm hay muộn sẽ bị tiểu tử đó giết hết ở đây!

gã trưởng lão của Gia Cát gia vẻ mặt trầm mặc nhìn Gia Cát Trường Phong.

Người trưởng lão kia nói chuyện không khách khí như vậy rồi, hắn nhìn Gia Cát Trường Phong, trực tiếp chỉ trích nói:

- Bởi vì gia chủ kích động, mọi người chúng ta...

Đều bị cho vào hố rồi!

Đây quả thực là đào hầm chôn chính mình!

- Được rồi, đừng oán trách, tình huống trước mắt này, mọi người còn không đoàn kết, suy nghĩ giải quyết vấn đề như thế nào mới được.

ười trưởng lão kia khuyên nhủ.

Lúc này, đột nhiên có người nói:

- Ở trong này... chúng ta có thể tiến vào đến Huyễn Thần Giới, chúng ta có thể đi cầu chủ gia Thiên giới!

-----o0o-----

Chương 1199: Ánh đao rực rỡ

Chương 1199: Ánh đao rực rỡ

Chỉ cần bọn họ thủ hộ thích đáng, ở trong này tiến vào Huyễn Thần Giới, cũng có thể đấy.

Gia Cát Trường Phong gật gật đầu, nhìn người nói chuyện:

-

Sau này sẽ nhớ một công của ngươi!

Theo sau, vài tên huyết mạch tu sĩ Gia Cát gia đang được mọi người bảo vệ, tiến vào Huyễn Thần Giới, muốn đi tìm Gia Cát gia thiên giới xin giúp đỡ.

Sở Mặc lúc này cách đám người Gia Cát hơm một trăm dặm, ở nơi này, hắn đột nhiên cảm thấy bất ngờ, gặp phải một đám người.

- Độc Cô Ý?

Đuôi lông mày Sở Mặc nhướng lên.

- Sở Mặc!

Độc Cô Ý nghiến răng nghiến lợi.

Độc Cô Ý cũng không ngờ lại có thể gặp được Sở Mặc ở đây, y mang theo một đám tu sĩ Độc Cô Sơn đi khắp nơi tìm kiếm, thế lực giống như bọn họ mà yên phận một góc thì cũng coi như tàm tạm, chứ nói rộng khắp Tiên Giới lại chẳng đáng kể gì.

Cho nên, bọn họ không nhận được nhiều sự giúp đỡ, cũng không thu được nhiều tin tình báo.

Sau khi các Đế Chủ lên tiếng, những tin tức ồn ào huyên náo về Sở Mặc trên bảng tin khi trước cũng dần nguội bớt.

Tuy vẫn còn rất nhiều người chú ý đến Sở Mặc và những xoay chuyển bất ngờ trong Tiên Giới, nhưng chẳng còn cuồng nhiệt như trước nữa.

Đúng vậy, huyết mạch màu lam thì sao?

Thể chất hùng mạnh lại thế nào?

Là thượng khách của Linh Đan Đường có ích gì?

Chung quy xuất thân quá thấp!

Một thiếu niên đi lên từ nhân giới có mạnh thì mạnh được đến đâu cơ chứ?

Hơn nữa như hiện tại có vô số kẻ thù, chưa biết chừng một ngày nào đó sẽ gục ngã.

Thiên tài gục ngã trước giờ không ít, thêm Sở Mặc cũng chẳng nhiều nhặn gì.

Cho nên, trong khu vực thảo luận của bảng tin, tin tức về Sở Mặc càng ngày càng ít đi.

Mà đó lại là nguồn quan trọng nhất để Độc Cô Sơn thăm dò tung tích của Sở Mặc.

Độc Cô Ý quyết định tự mình thực hiện!

Y không tin Sở Mặc có thể mọc cánh bay ra khỏi Tiên Giới này.

Đã bao nhiêu năm rồi, y từ Linh giới tới đây cũng coi như trải qua nhiều phen sóng gió, có việc gì mà chưa gặp đâu.

Nói thật lòng, từ trong sâu thẳm Độc Cô Ý vẫn luôn xem thường cái gọi là thiên tài này.

Chẳng qua là đám người chuyên dựa vào các thế lực chống lưng, dựa vào may mắn, họ đứng trên cao, là vì xuất phát điểm cao mà thôi!

Có gì giỏi đâu?

Rời khỏi bọn đồ tể các ngươi, chẳng lẽ Độc Cô Sơn chúng ta còn không có lấy cọng lông heo mà ăn sao?

Độc Cô Sơn cũng có gốc rễ nhất định, trong số bọn họ có kẻ am hiểu tính toán, trình độ khá tốt, bói ra có thể Sở Mặc sẽ xuất hiện trên thảo nguyên này.

Vì thế, bọn họ mò đến đây, nhưng lại không nghĩ tới đám đồng đội dốt như bò kia dùng Phong Tuyệt Thiên Địa...- Đúng là một lũ ngu xuẩn!

Sau khi Độc Cô Ý nhìn thấy những luồng khí lưu hỗn loạn trong không trung bị phong ấn hoàn toàn, không kìm nổi chửi ầm lên.

Lúc trước tuy bọn họ cũng rất dè dặt, nhưng trong lòng vẫn còn mang hy vọng!

Hiện giờ thật nực cười, mọi linh khí trong trời đất đều bị phong ấn triệt để, bọn họ liền biến thành đám người thường không có thân thể hùng mạnh!

Chỉ có điều, Độc Cô Ý có nằm mơ cũng không ngờ duyên tới khóngăn, lại đi gặp...

Sở Mặc ngay nơi này!

- Xem hôm nay ngươi còn chạy đi đâu?

Độc Cô Ý nhe răng cười nanh nọc nhìn Sở Mặc, khuôn mặt của y thậm chí còn có chút vặn vẹo vì hưng phấn quá độ, cắn răng nhìn hắn:

- Có giỏi, ngươi biến mất trong khoảnh khắc thử xem?

Một trưởng lão Độc Cô Sơn đứng bên cạnh Độc Cô Ý không kìm nổi vuốt râu cười to:

- Chỉ sợ tất cả mọi người đều không ngờ rằng, cuối cùng...

Sở Mặc vẫn lại lọt vào trong lòng bàn tay của chúng ta!

Một người khác nói:

- Thật đúng là nhân quả tuần hoàn, báo ứng khó lường!

Lúc ấy để ngươi may mắn chạy thoát ở nơi tiếp dẫn, lần này xem ngươi trốn đi đằng nào!

Độc Cô Ý lạnh lùng nói:

- Phong Tuyệt Thiên Địa, mọi người...

đều sẽ thành người thường như nhau, Sở Mặc, ở đây chúng ta có năm mươi người!

Đừng cố chống cự nữa, giao ra tất cả bảo vật trong tay, chúng ta sẽ để cho ngươi chết thoải mái hơn một chút!

- Đừng cố chống cự, nộp bảo vật ra, sẽ cho ngươi chết thoải mái!

- Đừng chống cự nữa...

Bọn tu sĩ Độc Cô Sơn ồn ào cười lớn.

Tuy nhiên, một tu sĩ ở vị trí gần Sở Mặc hơn vừa nói được nửa câu, đã thấy Sở Mặc bật lên thật cao, ánh đao lạnh lẽo như băng trong tay hung hăng bổ về phía đầu của y!

Phản chiếu trong mắt y là hình ảnh bóng dáng khủng bố ấy, càng ngày càng gần!

Răng rắc!

Gã tu sĩ Độc Cô Sơn này bị chém thành hai nửa, đổ ngược về hai phía khác nhau.

Trong nháy mắt khi bị chém làm đôi, khuôn mặt y vẫn còn đọng lại nụ cười cứng ngắc.

Rầm...

Nội tạng cùng máu tươi của gã đổ rào rào trên mặt đất, mùi máu tanh nồng xộc lên.

Sau đó, Sở Mặc trực tiếp vọt tới bên cạnh một gã Độc Cô Sơn đanghơi đờ ra, Thí Thiên trong tay chém ngang một nhát...

đầu người lại bay ra.

Cho tới lúc này, đám tu sĩ Độc Cô Sơn mới lấy lại tinh thần, gào lên đầy bi phẫn, trực tiếp xông về phía Sở Mặc.

Một tu sĩ Độc Cô Sơn động tác cực nhanh, hung hăng đâm một kiếm vào đúng vị trí trái tim từ phía sau lưng Sở Mặc.

- Chết đi!

Sau một tiếng hét to, y lại chợt cảm thấy kiếm mình như không phảiđang đâm vào cơ thể người, mà là một tảng đá sắt, âm thanh chát chúa vang lên.

K.. e.. n.. g.. g!

Crackk!

Thanh trường kiếm tiên khí hạ phẩm trong tay y gãy gọn làm đôi.

Sở Mặc quay đầu lại nhe răng cười với y, sang đó chém chéo một nhát thật mạnh, cắt tu sĩ này ra thành hai nửa.

Đến chết tu sĩ này vẫn không thể nào hiểu nổi, rõ ràng y đã đâm một kiếm vô cùng chuẩn xác vào trái tim Sở Mặc, nhưng tại sao kiếm lại không xuyên qua được?

Vì sao không đâm thủng?

Vậy mà không đâm thủng được?

Mẹ nó, như vậy có còn thiên lý hay không?

Chết không nhắm mắt mà!

K...e...n.. g.. g!

K...e...n.. g.. g!

Hai gã tu sĩ của Độc Cô Sơn cũng dùng đao kiếm chém hai nhát lên người Sở Mặc, phát ra tiếng vang trong trẻo.

Không chờ bọn họ kịp phản ứng lại, Thí Thiên trong tay Sở Mặc lại lóe sáng, chém đứt đôi người bọn họ.

- Không hay rồi... hắn mặc bảo giáp phòng hộ trên người!

Một tu sĩ Độc Cô Sơn gào lên cảnh báo cho những người khác.

Đang nói, lại một tu sĩ Độc Cô Sơn khác dùng kiếm chém trúng cổ của Sở Mặc...

Sắc mặt tu sĩ này hưng phấn tới mức đỏ bừng cả lên, lớn tiếng rít gào:

- Chém chết ngươi!

Rắc rắc!

Kiếm trong tay y, lại kêu vang rồi gãy.

-----o0o-----

Chương 1200: Trấn tiên phù (1)

Chương 1200: Trấn tiên phù (1)

Sở Mặc quay đầu lại, cười với y một cách quỷ dị, sau đó cầm Thí Thiên trong tay, trực tiếp đâm vào đan điền của tu sĩ đó, tay khẽ quấy... thật mạnh một cái, lập tức quấy nát đạo đài của người này, nháy mắt giết chết cả nguyên thần thứ hai của y.

- Sao... có thể!

Gã tu sĩ Độc Cô Sơn này té trên mặt đất, hai mắt dần mất đi thần thái, hướng về phía trời cao trên đỉnh đầu, dường như muốn hỏi: Vì sao lại như vậy?

Tu sĩ nói Sở Mặc dùng bảo giáp phòng hộ hoàn toàn trợn tròn mắt, cổ của Sở Mặc vốn lộ hẳn bên ngoài, lấy đâu ra áo giáp?

- Đây là yêu quái ư?

Sao hắn có thể đao thương bất nhập như vậy được?

Tu sĩ này trợn tròn mắt, miệng lẩm bẩm thì thào.

Độc Cô Ý bên kia cũng hoàn toàn căng mắt ra, nhìn Sở Mặc với vẻkhông thể tin nổi:

- Ngươi ngươi ngươi... ngươi không phải người!

- Ngươi mới không phải người.

Sở Mặc dùng một đao chém ngược lại gã tu sĩ Độc Cô Sơn đang xông từ sau tới, rồi đi nhanh đến chỗ Độc Cô Ý.

- Ngươi là ma...

Ngươi là ma tộc... con người làm sao có thể chất như thế này được?

Không thể nào!

Độc Cô Ý hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay run lên, trực tiếp nhằm về phía Sở Mặc.

Không thể không nói, lực chiến của Độc Cô Ý quả thực rất mạnh, nhát kiếm này thậm chí mơ hồ có chút phong thái của tông sư.

Tuy không thể dùng bất cứ pháp lực nào, không thể thi triển một phép gì, nhưng bộ kiếm pháp này của y cũng có thể được coi là xuất thần nhập hóa.

Tu sĩ xuất thân từ Linh giới, mảng đánh cận chiến quả thực hơn xa tu sĩ Tiên Giới.

Nhưng vấn đề ở chỗ, Sở Mặc là tu sĩ từ nhân giới đến, năng lực cận chiến còn hùng mạnh hơn nhiều!

Hơn nữa, thân thể của hắn là tổ cảnh!

Trong trạng thái này... chính là đao thương bất nhập!

Răng rắc!

Trường kiếm của Độc Cô Ý bị chém đứt, sau đó, cánh tay cầm kiếm của y cũng bị cắt.

Độc Cô Ý hét lên một tiếng thảm thiết thấu tận mây xanh, lấy tay ôm chặt vết thương đang máu chảy đầm đìa, liên tục lùi về phía sau.

Trong con ngươi của Sở Mặc hiện lên chút lạnh lẽo:

- Độc Cô Sơn của Tiên Giới?

Nên chấm dứt tại đây rồi!

Thí Thiên chém ngang, đao thứ nhất trong U Minh Bát Đao – Đoạt hồn!

Ánh đao hoa mỹ, đầu Độc Cô Ý bay lên, trong ánh mắt kia... tràn ngập mờ mịt.

Trên đời này, những người làm ra quyết định tự mình hại mình như vậy không thiếu, kể cả chuyện khiến các gia tộc hay môn phái lớn bị chôn vùi, chỉ bởi một lựa chọn sai lầm cũng thật nhiều.

Nhưng việc dùng một phong ấn trấn áp toàn bộ tinh nhuệ trong gia tộc như nhà Gia Cát vậy... thật sự ít gặp.

Thoạt nhìn thì cũng khó trách Gia Cát Trường Phong ở điểm nào được, bởi nếu y không làm vậy, tu sĩ nhà Gia Cát bọn họ vốn không thể tiến vào cái nơi hoang tàn khắp nơi đều là những luồng khí lưu hỗn độn như vậy được.

Bọn họ không thể, nhưng Sở Mặc lại có thể tùy lúc tùy nơi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của họ!

Cho nên, trong khoảnh khắc nhìn thấy Sở Mặc, Gia Cát Trường Phong không thể đè nén nổi cơn giận và khát vọng ẩn chứa sâu trong nội tâm, trực tiếp phong ấn nơi này lại, thoáng qua có vẻ thật hợp tình hợp lý.

Nhưng vấn đề duy nhất chính là, y không hiểu Sở Mặc!

Nếu trước đó, y có thể tra xét những chiến tích cũ của Sở Mặc trong quá khứ tỉ mỉ hơn, có lẽ sẽ đưa ra lựa chọn hoàn toàn khác.

Chỉ có điều, bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi.

Quyết định đã đưa ra, mảnh trời đất này... cũng bị phong ấn rồi.

Sau đó, bọn họ hoàn toàn bó tay với Sở Mặc!

Vốn định dùng đàn sói nuốt hổ, nhưng giờ lại hóa mèo vờn chuột.

Quả thực là thảm không còn gì để nói.

Nay toàn bộ đám người bọn họ đều gửi gắm hy vọng vào mấy người đã tiến vào Huyễn Thần Giới để cầu cứu nhà Gia Cát trên Thiên giới.

Một tu sĩ Gia Cát trong số đó khi vô tình mở bảng tin ra liền hô lên đầy kinh ngạc:

- Nơi này vẫn còn có người khác!

Mọi người đều nhìn về phía y.

Tu sĩ này co quắp khóe miệng, mí mắt giật liên hồi, nói:

- Là đám Độc Cô Sơn...

Bọn họ hơn năm mươi người bị Sở Mặc giết cho còn... bảy tám người, một tu sĩ huyết mạch trong số đó liều chết phát tán tin tức lên bảng tin, nhắc nhở mọi người, trong mảnh trời đất bị phong ấn, cơ thể Sở Mặc là.... mình đồng da sắt.

- Mình đồng da sắt?

Có nói quá không đấy?

Một tu sĩ Gia Cát cau mày nói:

- Tu sĩ có thể chất cao cấp hùng mạnh quả thực là mình đồng da sắt trước tu sĩ cấp thấp, nhưng với tu sĩ cùng cấp hoặc cao hơn, sao có thể mình đồng da sắt được?

- Chính người đó nói vậy mà, y nói đao kiếm của bọn y chém lên người Sở Mặc chẳng có chút tác dụng nào, một vết xước cũng không...

Tu sĩ Gia Cát này cũng cảm thấy vô cùng khó tin.

Lúc này, Gia Cát Trường Phong trầm ngâm nói:

- Có khả năng thể chất của hắn là... kim cương bất hoại thân trong bậc thể chất đạo cảnh!

- Kim cương bất hoại thân?

Đây không phải là thể chất chỉ Phật môn mới có sao?

Có người lập tức đề ra nghi vấn.

Gia Cát Trường Phong nói:

- Cũng chưa chắc, có lẽ giữa hắn và Phật môn tồn tại một mối quan hệ sâu xa nào đó không biết chừng.

- Nếu vậy thì... chúng ta phải báo cho Thiên giới biết tin tức này.

Xem có biện pháp nào phá giải không.

Một trưởng lão nhà Gia Cát nói.

Gia Cát Trường Phong gật gật đầu, nhìn về một tu sĩ huyết mạch thuộc tầng lớp con cháu:

- Ngươi đi một chuyến đi.

Nhà Gia Cát, không thiếu con cháu mang sức mạnh huyết mạch.

Ngay trong lúc đám người bọn họ còn đang vô cùng lo lắng chờ cứu viện, thì Sở Mặc ở bên kia đã giết cho đám tu sĩ Độc Cô Sơn chỉ sót có một người.

Chính là kẻ lúc trước liều mạng phát tán tin tức kia lên bảng tin.

- Ngươi ngươi ngươi ngươi... ngươi đừng tới đây, đừng giết ta đừng giết ta!

Tu sĩ này là một tu sĩ huyết mạch, xuất thân từ Tiên giới, thực lực hiện giờ cũng tới đỉnh cao kỳ Đại Thừa, mắt thấy sắp bước sang kỳ Phi Thăng rồi.

Nhưng đối mắt cái chết, y hoàn toàn không giữ lại chút tôn nghiêm nào, cầu xin tha thứ.

Một khắc trước, y còn biểu hiện rằng bản thân rất anh dũng, đăng tin tức thể chất mình đồng da sắt của Sở Mặc lên bảng tin.

Nhưng lúc này... nỗi sợ hãi khôn xiết đã chiếm lấy hết nội tâm y.

- Bảng tin sau khi thăng cấp thú vị không?

Sở Mặc khẽ mỉm cười, nhìn kẻ đang ngồi trên mặt đất mà hỏi.

- A a... ta, ta không bán đứng ngươi!

Thật, ta thật sự không bán đứng ngươi!

Gã liều mạng giải thích, thậm chí còn giao cả bảng tin trên người ra:

- Ngài xem... ta, ta không hề nói gì cả.
 
Thí Thiên Đao Full
XLIX ( Chương 1201-1225 )


Chương 1201: Trấn tiên phù (2)

Đao của Sở Mặc vung lên, bảng tin trực tiếp bị chém thành hai nửa, lạnh lùng nhìn người này:

- Ngươi cho là ta bị mù sao?

Vừa rồi ngươi trốn một bên, ra sức truyền tin, cho là ta không nhìn thấy ư?

Nói ta mình đồng da sắt, dặn dòđám đạo hữu của ngươi cẩn thận phải không?

- Không phải...

Không phải, thật sự...

Soạt!

Đầu người lăn lông lốc.

Tiếng van xin tha thứ cũng đột nhiên ngừng bặt.

Con ngươi vốn dĩ trong trẻo của Sở Mặc lúc này tràn đầy sát khí.

Sát khí khôn cùng, sát khí... không có cách nào giảm đi một chút!

Kỳ Tiêu Vũ biến mất!

Từ khi hắn tỉnh lại đã không thấy Kỳ Tiêu Vũ đâu.

Dùng bảng tin để gọi, cũng hoàn toàn không thu được chút đáp lại!

Thậm chí đến lúc này, Sở Mặc còn không biết Kỳ Tiêu Vũ đến cùng là vẫn ở Tiên giới, hay đã phi thăng Thiên giới rồi.

Hắn chỉ biết tình trạng bây giờ của Kỳ Tiêu Vũ vô cùng nguy hiểm.

Bên trong Hắc Ám Thánh Khí kia có một linh hồn rất khủng bố, đang khẩn cấp muốn chiếm lấy thân thể của nàng!

Nhưng hắn, lại không tìm thấy nàng đâu.

Điều này khiến cho Sở Mặc rối bời, gần như sắp phát điên.

......

Phía nhà Gia Cát sau khi đã chờ đợi thật lâu, cuối cùng cũng có người đi từ Huyễn Thần Giới ra.

Nội bộ cao tầng gồm cả Gia Cát Trường Phong lập tức vây lên, nhìn đám con cháu này tràn đầy thân thiết.

- Sao rồi?

Gia Cát Trường Phong hỏi.

- Không phụ sự kỳ vọng của mọi người!

Gã đệ tử nhà Gia Cát này lớn tiếng nói.

Phù!

Gia Cát Trường Phong thở phào một cái, cuối cùng y cũng nhẹ nhõm được đôi chút.

- Thật tốt quá!

- Vẫn là gia chủ lợi hại!

- Kẻ như Sở Mặc, muốn chống đối với gia chủ thì đúng là tự tìm đường chết!

Cả đám tu sĩ bên cạnh Gia Cát Trường Phong đều hưng phấn hẳn lên.

Tuy nhiên, trên nét mặt mấy đệ tử nhà Gia Cát vừa tiến vào Huyễn Thần Giới, lại không có quá nhiều vui mừng.

Bọn họ không thể quên áp lực cực lớn... khi phải đối mặt với vị kia.

Cùng với câu nói... mà vị ấy thuận miệng buột ra sau khi bọn họ kể lại tình huống bên này.

- Gia Cát Trường Phong là heo à?

Sao y lại có thể ngu xuẩn như vậy?

Đó là cách dùng...

Tiểu Trấn Thiên Ấn ư?

Tuy chỉ có một câu nói thôi, nhưng lại khiến cho mấy đệ tử kia có cảm giác chết đi sống lại một lần.

Luồng khí thế vô hình trên thân đối phương, quả thực khủng bố đến tận cùng.

Tựa như một ánh mắt của y, có thể giết chết bọn họ cả vạn lần!

Cảm giác này, như sự chênh lệch giữa rồng và kiến vậy.

Tuy nhiên, cũng còn may, vị đại nhân kia cuối cùng đã cho bọn y một viên đan dược.

- Tên viên đan dược đó là Nhuyễn Cốt Đan.

Đây là độc đan cao cấp nhất mà nhà Gia Cát mới sáng chế ra.

Đừng nói là một tu sĩ Đại Thừa bị phong ấn, cho dù là một đại cao thủ như Đế Chủ ở trạng thái bình thường uống phải viên đan dược kia... cũng không thể còn chút sức lực nào!

Câu nói của đại nhân khiến mấy đệ tử Gia Cát rất phấn chấn, tuy nhiên cuối cùng vẫn có một kẻ đánh bạo hỏi:

- Nhưng phải làm thế nào... mới đưa viên đan dược này đến miệngngười nọ được?

- Đúng vậy đại nhân, người kia rất lợi hại, chúng ta vốn dĩ không thể lại gần hắn được!

Một tu sĩ Gia Cát ở Tiên giới khác góp thêm một câu.

Vị đại nhân đó... sa sầm mặt cả nửa ngày trời, mắng: Lũ vô dụng.

Mới quẳng cho bọn họ một tấm phù triện:

- Dưới gầm trời đất bị phong ấn gần như không thể sử dụng được pháp khí gì.

Nhưng phù triện này thì khác, nó không thuộc về bất cứ một nguyên tố nào trong ngũ hành.

Mà là dùng kim loại thần thoại bên ngoài bầu trời đúc thành Trấn Tiên phù, có thể trấn áp bất cứ tu sĩ nào đẳngcấp dưới Chân Tiên trong vòng một canh giờ.

Vị đại nhân đó... dường như cực kỳ tiếc tấm phù triện này, vẻ mặt xót của, sau khi nói xong, liền để cho họ mau cút xéo đi.

Kết quả thì tốt đẹp, nhưng quá trình lại chẳng hay ho gì, cho nên mấy đệ tử nhà Gia Cát trên Tiên Giới thương lượng với nhau hồi lâu, thôi, cũng chẳng đem mấy chuyện mất vui đó mà nói ra khiến gia chủ thêm khó chịu.

Liền dứt khoát dùng mấy chữ "không phụ sự kỳ vọng của mọi người" để trả lời cho nhanh gọn.

Quả nhiên trên mặt Gia Cát Trường Phong lộ vẻ vui mừng, nhưng y cũng không ngốc, y biết rõ, địa vị của nhánh phụ Gia Cát Tiên Giới trong lòng gia chủ là như thế nào.

Nói cách khác, nếu không vì Sở Mặc, bọn họ vĩnh viễn sẽ chẳng được gia chủ thừa nhận một cách chân chính!

Cho nên, y nhìn chăm chú mấy đệ tử trẻ tuổi trong tộc, trầm giọng nói:

- Các con, lần này các ngươi lập công lớn rồi!

Sau khi giải quyết xong chuyện này, gia tộc tất sẽ trọng thưởng!

Trong lòng mấy đệ tử trẻ tuổi cảm thấy ấm áp, sự khinh khỉnh và cảm giác áp chế phải chịu từ người khác cũng không còn là gì to tát nữa.

- Góp sức cho gia tộc là trách nhiệm của chúng ta.

Một đệ tử trẻ tuổi dẫn đầu hành lễ nói.

- Được rồi, bây giờ chúng ta đã có đầy đủ mọi thứ, đi tìm tên SởMặc kia thôi!

Gia Cát Trường Phong cười lạnh nói:

- Gã Sở Mặc kia vừa mới chém giết cả đám tu sĩ Độc Cô Sơn, bây giờ trong lòng hắn hẳn đang rất vênh vang, thế nên, nhất định phải cho hắn nếm thử mùi vị bị người khác trấn áp là như thế nào!

- Giết Sở Mặc!

- Chém ma đầu!

Một đám tu sĩ Gia Cát lập tức trở nên kích động, như thể đã nhìn thấy bình minh thắng lợi... ngay trước mắt họ rồi!

Có bảo vật do gia chủ là Đế Chủ ban cho, muốn trấn áp gã Sở Mặc kia chẳng phải chuyện dễ như ăn cháo hay sao?

Dưới sự dẫn dắt của Gia Cát Trường Phong, một đoàn tu sĩ Gia Cát rầm rầm tiến về phía trước, mục tiêu của bọn họ chính là địa chỉ cuối cùng mà đám tu sĩ Độc Cô Sơn vừa liều mạng gửi lên bảng tin.

Trải qua mấy canh giờ tìm kiếm, sắc trời dần sâm sẩm tối, rốt cuộc bọn họ cũng phát hiện ra tung tích của Sở Mặc!

- Xông lên!

Xông lên, vây hắn lại... tuyệt đối đừng để cho hắn chạy thoát!

Một tu sĩ Gia Cát kỳ Phi Thăng điên cuồng hét lên, dẫn đầu lao về phía Sở Mặc.

Sở Mặc chính là cố ý chờ họ ở đây!

Thấy tu sĩ nhà Gia Cát lao lên, ánh sáng lạnh trong con ngươi Sở Mặc vụt lóe, thân hình như ma quỷ, cũng xông lại hướng các tu sĩ này.

Trong lòng hắn giờ chỉ còn lại một chữ: Giết!

- Bảo vệ người của chúng ta!

Gia Cát Trường Phong quát lên một tiếng chói tai.

Hiện giờ bài tẩy đã đủ, y không thể tiếp tục trơ mắt nhìn tu sĩ nhà mình ngã xuống nữa.

Thêm một người mất mạng, trong lòng Gia Cát Trường Phong lại đau đớn như bị cắt da cắt thịt.

-----o0o-----

Chương 1202: Trấn áp được rồi?

Chương 1202: Trấn áp được rồi?

Ầm!

Một đoàn tu sĩ Gia Cát bước đi như bay, đồng loạt nhằm vào Sở Mặc.

Từ trên cao nhìn xuống, chừng mấy chục người tiên phong dẫn đầu, tự vung vũ khí trong tay, giết tới chỗ hắn.

Một tu sĩ vẫn có thể duy trì lực chiến mạnh nhất trong mảnh trời đất bị phong ấn này, mang theo tấm phù trấn tiên kia, cùng với...

Nhuyễn Cốt Đan!

Tuy rằng tại phạm vi khu vực phong ấn không thể sử dụng bất cứ pháp lực nào, nhưng trong trạng thái cả hai bên đều ang điên cuồng, vẫn bùng nổ ra lực chiến hùng mạnh như cũ.

Keng keng keng!

Liên tiếp vài tiếng kim loại va siết vào nhau, vũ khí của tu sĩ nhà Gia Cát chém trúng đầu, vai, tay, trên người Sở Mặc đều không xuất hiệnbất cứ tổn thương nào.

Sở Mặc thì đem Thí Thiên trong tay chém ngang qua!

Chiêu thứ hai trong U Minh Bát Đao: Sát sinh!

Ba bốn tu sĩ Gia Cát nháy mắt bị chém thành hai nửa, chết thảm tại chỗ.

- Tiểu súc sinh, ta liều mạng với ngươi!

Tu sĩ mang theo phù triện và đan dược kia mắt trừng to như muốn nứt, nhằm về phía Sở Mặc, vung thanh trường kiếm trong tay, hướngđến con mắt của hắn!

Ta không tin... toàn thân trên dưới của ngươi... không có lấy một nhược điểm nào!

Thí Thiên của Sở Mặc đảo qua, trực tiếp chém gãy trường kiếm của người này, sau đó quét một đao, chém về phía cổ của y!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Không ngờ có ba tu sĩ Gia Cát trực tiếp xông lại chỗ Sở Mặc, trong tay họ... chẳng hề có lấy bất cứ một món vũ khí nào!

Mà giang hai cánh tay, xông về hướng Sở Mặc như thiêu thân lao đầu vào lửa!

Ba người đều vọt tới bên cạnh Sở Mặc, một người trong đó ôm chặt chân Sở Mặc.

Nhát đao chém về phía tu sĩ ban nãy nháy mắt đảo hướng.

Đem đầu tu sĩ này chém rụng.

Nhưng hai người khác, lại nhân cơ hội đó ôm chặt cứng Sở Mặc.

Tu sĩ mang phù triện kia may mắn tránh khỏi một kiếp, mồ hôi lạnh toát ra như tắm, vốn dĩ không kịp nghĩ nhiều, đem trấn tiên phù ra, trực tiếp dán ~bốp! lên người Sở Mặc!

Kích hoạt!

Vù!

Trong nháy mắt, phù triện này nổ ra một ánh hào quang rực rỡ chói mắt, trong vùng trời đất bị phong ấn này lại tỏ ra càng thêm rực rỡ.

Sức mạnh khủng khiếp trực tiếp khiến tu sĩ đó bị hất ngược ra ngoài.

Hai tu sĩ ôm lấy Sở Mặc kia cũng bị bắn ra xa, nện mạnh trên mặt đất cách đó vài chục trượng.

Nhưng bọn họ nhanh chóng đứng bật dậy, hau háu nhìn về chỗ Sở Mặc, chỉ thấy Sở Mặc đang nắm chặt thanh đao hung ác kia, ở yên đó không nhúc nhích.

Tất cả tu sĩ Gia Cát đều như cảm nhận được niềm hạnh phúc vỡ òa.

Cảm giác hạnh phúc này thậm chí kích động tới mức họ cảm thấy da đầu mình như cũng run lên!

- Trấn áp?

- Trấn áp?

- Ha ha ha ha!

- Rốt cuộc cũng trấn áp được tên ma đầu Sở Mặc này rồi!

- Nhuyễn Cốt Đan đâu?

Mau mau mau... khẩn trương nhét vàomiệng hắn!

- Sở Mặc, ngươi mà cũng có ngày hôm nay!

- Thật là không dễ gì mà có được...

Hu hu, chúng ta đã tổn thất nhiều huynh đệ như vậy.

Một tu sĩ trẻ tuổi kỳ Đại Thừa nhà Gia Cát thậm chí kích động tới mức khóc lên.

Gia Cát Trường Phong bước ra khỏi vòng bảo vệ của mọi người, y lạnh lùng nhìn Sở Mặc, chậm rãi tiến về phía trước.

Từng bước, từng bước, đến bên cạnh Sở Mặc.

Sau đó, y dùng kiếm, đâm mạnh vào lồng ngực của Sở Mặc, nhưng đâm mãi mà cũng không xuyên qua được, tuy nhiên Sở Mặc... vẫn không hề động đậy.

- Ha?

Gia Cát Trường Phong nhếch mép, thoáng nhìn hai bên trái phải, vẻ mặt đắc chí đến nỗi khiến kẻ khác nhìn thấy phải bật cười.

Tiếp đó, y bắt đầu cười như điên:

- Ha ha ha ha ha ha ha....!

Sau đó, cả đám tu sĩ Gia Cát cũng bắt chước cười rống lên, bọn họ thậm chí còn không nhớ nổi, lần vui vẻ được như vậy gần nhất là baogiờ rồi.

Gia Cát Trường Phong cười mãi, cuối cùng, y cười đến chảy cả nước mắt mới chịu dừng lại.

Sau đó, đi đến trước mặt Sở Mặc, giơ tay lên, muốn tát cho Sở Mặc một cái thật mạnh.

Thế nhưng, khi vừa chạm đến ánh mắt có chút bỡn cợt trong con ngươi của Sở Mặc, Gia Cát Trường Phong giật mình thảng thốt, một luồng khí lạnh mãnh liệt chạy dọc sống lưng y.

Y kêu lên một tiếng "A!

" lùi mạnh về phía sau, thậm chí đụng ngã hai hộ vệ không phản ứng kịp.

Tất cả mọi người đều nhìn gia chủ của mình đầy kinh ngạc, không rõ y bị làm sao.

Gia Cát Trường Phong đứng lên, đớp khí như cá mắc cạn nói:

- Hắn hắn...

Sở Mặc hắn...

- Hắn sao vậy?

Không phải bị chúng ta trấn áp rồi sao?

- Đúng vậy gia chủ, ngài không sao chứ?

- Gia chủ, Sở Mặc đâu có nhúc nhích đâu...

Một đám trưởng lão Gia Cát không hiểu đầu cua tai nheo ra sao nhìn Gia Cát Trường Phong, ánh mắt đó khiến Gia Cát Trường Phong như muốn phát điên.

Lúc này, một đệ tử trẻ tuổi nhà Gia Cát tiến lên trước, vươn tay vỗ nhẹ lên mặt Sở Mặc, sau đó nói một cách đùa cợt:

- Thiên tài được chú ý nhất...

Huyễn Thần Giới?

Đường đường thiên kiêu tuyệt thế huyết mạch màu tím?

Thân thể mình đồng da sắt kim cương bất hoại...

Ồ, con ngươi nữa đó, thanh đao này, ngươi đúng là một hung khí đỉnh cao mà!

Nói xong, gã đệ tử trẻ tuổi đó thò tay ra, định cậy tay Sở Mặc, lấy Thí Thiên xuống.

Nhưng điều khiến y bất ngờ là, bất luận y có dùng sức thế nào, đều không thể cậy ngón tay nắm đao của Sở Mặc ra được!

Hì hục mãi, y chợt nhận ra bản thân tựa như một tên hề vậy!

Điều này khiến tên đệ tử trẻ tuổi giận tím mặt, hung hăng chém một kiếm về phía tay Sở Mặc, cắn răng nói:

- Ta không tin... trái tim ngươi, cũng là kim cương bất hoại!

Leng keng!

Trường kiếm gãy gọn.

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên và khiếp sợ, lại thấy trên cổ tay Sở Mặc, chỉ để lại một vết hằn nhàn nhạt.

Gã đệ tử trẻ tuổi nhà Gia Cát này cực độ bối rối, bản thân y là một người tu luyện, còn trẻ tuổi mà đã đạt đến kỳ Đại Thừa, thể chất bản thân cũng không tệ, là cấp tám.

Nếu người thường có lấy kiếm chém y cũng chẳng thể khiến y bị tổn thương chút mảy may.

Nhưng vấn đề ở chỗ, nếu là tu sĩ cùng cảnh giới, dù là trong thế giới bị phong ấn như vậy, chỉ dùng sức mạnh "xác thịt" cơ bản, cũng có thể chặt đứt cánh tay y!

Giết chết y một cách dễ dàng!

Bởi vì cho dù không thể sử dụng pháp lực nào, nhưng sức mạnh cơ thể của tu sĩ cao cấp vẫn khá là khủng bố, người thường vốn không thể nào so bì nổi.

Gã Sở Mặc này... chẳng qua cũng chỉ là một tu sĩ kỳ Đại Thừa thôi chứ?

Làm sao hắn có thể sở hữu một cơ thể mạnh mẽ như vậy được?

Chẳng lẽ... thể chất của hắn, đã cao vượt cả bậc Tiên Thiên?

Là thân thể đạo cảnh cao nhất trong truyền thuyết hay sao?

-----o0o-----

Chương 1203: Đến lượt ta rồi?

Chương 1203: Đến lượt ta rồi?

Gã tu sĩ Gia Cát trẻ tuổi này vốn chưa được gặp qua thân thể đạo cảnh chân chính, y không rõ thân thể đạo cảnh có thật sự mạnh mẽ như vậy không.

Bên kia Gia Cát Trường Phong gầm nhẹ:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì?

Chém cái gì mà chém?

Không mau nhét Nhuyễn Cốt Đan vào miệng hắn đi?

Tuy rằng trấn tiên phù có công hiệu trong vòng một canh giờ, nhưng chưa thể hoàn toàn cắt đầu Sở Mặc, giết hắn triệt để, trong lòng Gia Cát Trường Phong vẫn còn thấp thỏm không yên!

Vừa rồi đã mất mặt lớn trước người trong tộc, khiến y thẹn quá thành giận, lúc này trong đầu y chỉ còn sót lại một ý niệm duy nhất: Mau mau giết kẻ đáng sợ này!

Nghe Gia Cát Trường Phong mắng mỏ giận dữ, tu sĩ mang theo Nhuyễn Cốt Đan kia lập tức tỉnh táo lại, đến trước mặt Sở Mặc, lạnh lùng nói:

- Mặc kệ ngươi có thực lực đáng sợ thế nào, cho dù ngươi là kim cương bất hoại thân...

- Mẹ nó đừng nhiều lời nữa!

Nhanh lên!

Trong lòng Gia Cát Trường Phong đang dấy lên nỗi bất an mãnh liệt, thấy người mình vẫn còn lề mà lề mề đứng kia lải nhải dông dài, liền nổi giận.

Tên tu sĩ kia nhếch nhếch mép, trong con ngươi thoáng chút không vui, nghĩ thầm: Thân là gia chủ mà lá gan lại nhỏ đến mức thần kỳ như vậy, bị một ánh mắt của người ta dọa cho thụt lùi, hiện giờ còn quát nạt ta như vậy sao?

Tuy nhiên y cũng chỉ nghĩ thầm trong bụng mà thôi, dù có cấp cho y cái quyền phản kháng uy thế của gia chủ, y cũng chẳng dám.

Tu sĩ này lấy Nhuyễn Cốt Đan ra, nhe răng cười ác độc, nhét vàomiệng Sở Mặc:

- Nuốt viên đan dược này là ngươi xong đời rồi!

Miệng của Sở Mặc khép rất chặt, tu sĩ này lần đầu không nhét vào được, lại cố gắng nhồi tiếp lần nữa... nhưng vẫn không xong.

Thế là trong lòng y bắt đầu luống cuống, ánh mắt cũng dần nhen nhóm vài tia sợ hãi.

Sau đó chợt ngẩng đầu, liền liếc gặp ánh mắt nồng đậm trào phúng của Sở Mặc.

Trong lòng tu sĩ này dâng lên lửa giận, nhấc tay liền định tát thẳng vào mặt Sở Mặc.

Keng!

Thí Thiên trong tay Sở Mặc đột nhiên rời khỏi vị trí, chắn trước mặt hắn một cách vô cùng chính xác.

Cái tát này là tu sĩ kia dốc toàn lực đánh ra, căn bản chẳng chút lưu tình, y muốn gia chủ tận mắt nhìn thấy thực ra Sở Mặc chẳng có gì đáng sợ cả!

Cho nên, cái tát này của y, hung hăng "tát" thẳng lên lưỡi đao sắc lẹm của Thí Thiên.

- A!

Một tiếng hét thê thảm tới cực điểm nháy mắt vang lên từ miệng của gã, bàn tay y... bị đứt lìa!

Máu tươi chảy ra từ khúc tay bị cụt cực kỳ chói mắt.

Trong nháy mắt ấy, tất cả tu sĩ nhà Gia Cát đều đồng loạt giật lùi về phía sau vài chục bước, trên mặt hiện lên vẻ khiếp sợ khôn xiết!

Vì sao ở nơi bị phong ấn... mà cây đao kia còn có thể cử động được?

Thí Thiên chắn ngang trước người Sở Mặc, thân đao phát ra từngtiếng xé gió vù vù, sát khí vô tận tuôn trào từ Thí Thiên ra.

Mặc dù không hành động gì thêm nữa, nhưng lại để cho người ta có cảm giác rất khủng bố!

Đây là một thanh đao như thế nào?

Bọn họ cũng từng nghe nói có thần khí biết bảo vệ chủ nhân, nhưng bọn họ chưa từng biết thần khí nào hoạt động được dưới gầm trời bị phong ấn!

Thí Thiên không ngừng phát ra tiếng kêu loong coong, tu sĩ bị chặt đứt năm ngón tay đều rớt trên mặt đất đau tới nghiến răng nghiến lợi.

Quan trọng nhất là... sự sợ hãi từ tận cốt tủy truyền ra!

Đến giờ rốt cuộc y mới hiểu, vì sao vừa rồi gia chủ kinh hoảng như vậy!

Người này... thật đáng sợ!

Lúc này, Sở Mặc đang dốc toàn lực vận hành chữ "Nhân" trong Cửu Tự Chân Ngôn.

Không sai, dưới sự phong ấn của lá bùa kia, chỉ còn chữ "Nhân" trong bí quyết Cửu Tự Chân Ngôn là ...còn có thể vận hành.

Cho dù cựckỳ chậm rãi, nhưng lại đang không ngừng khôi phục thân thể bị phong ấn của hắn!

Cửu Tự Chân Ngôn... cũng là một loại thánh thuật vượt ra khỏi ngũ hành!

Phù phong ấn này tuy lợi hại, nhưng vẫn khó có thể hoàn toàn áp được Cửu Tự Chân Ngôn.

Đây vẫn còn là vì Sở Mặc hãy chưa tu luyện đến cảnh giới cao thâm của Cửu Tự Chân Ngôn, nếu không chỉ dựa vào phù triện này... thì đừng hòng phong ấn nổi một chữ!

Sát khí ngập trời trong lòng Sở Mặc vẫn chưa giảm bớt mảy may, nhưng đầu óc hắn đã tỉnh táo hơn so với trước kia một chút.

Lần này, hắn quả thực hơi sơ ý.

Nghĩ lại, nếu đối phương quả thực không giữ lá bài chưa lật trong tay, thì làm gì có gan xông qua đây tìm hắn?

Trong nháy mắt khi tấm phù triện kia bị dán lên người, Sở Mặc liền nhìn rõ sự bất cẩn của mình.

Biết sai mà sửa, đó mới là hành vi của người thông minh.

Cho nên, kể từ giây phút đó, Sở Mặc vẫn cố gắng duy trì bình tĩnh.

Thậm chí chỉ cần dùng một ánh mắt đã dọa lui được Gia Cát Trường Phong.

Nhưng điều khiến Sở Mặc không nghĩ tới là, Thí Thiên lại hùng mạnh như vậy.

Trong khu vực trời đất bị phong ấn, mà còn có thể hành động như thường.

Điều này thực sự nằm ngoài dự liệu của Sở Mặc.

- Gia chủ... làm sao bây giờ?

Một tu sĩ không nén nổi hỏi với giọng run rẩy:

- Vốn dĩ, không thể nhét Nhuyễn Cốt Đan vào miệng hắn!

Còn cây đao kia nữa... cũng quá ma quái mà!

Ma quái sao?

Đương nhiên là ma quái!

Cho tới giờ bọn họ vẫn chưa gặp chuyện nào ma quái như vậy, thậmchí đến nghe còn chưa nghe qua.

- Gia chủ... hình như chỉ cần không có ý đồ gây tổn hại đến Sở Mặc một cách rõ ràng, cây đao kia cũng sẽ không chủ động tấn công.

Ngươi xem, khi nãy tiến đến nhét Nhuyễn Cốt Đan vào miệng hắn, cây đao kia chẳng phải cũng không có phản ứng gì sao?

Một tu sĩ đưa ra quan điểm của mình.

- Không đúng, vừa rồi chúng ta chả muốn chém đứt bàn tay của hắn là gì?

Cây đao đó cũng không hề phản ứng!

Có người nêu lên điểm đáng ngờ.

- Ta hiểu rồi, thứ mà thần khí bảo vệ... là tôn nghiêm của chủ nhân!

Vừa rồi người của chúng ta muốn tát hắn, cây đao kia mới lao ra!

Tu sĩ vừa mới lên tiếng tiếp tục nói.

Gia Cát Trường Phong ngẫm nghĩ một chút, gật đầu rất đồng tình, sau đó nói:

- Nếu vậy, ngươi đi thử xem!

- Ta...

Tu sĩ này liền cảm thấy bản thân đúng là chịu vạ mồm, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy Nhuyễn Cốt Đan từ tu sĩ bị cụt tay kia, run run rẩy rẩy đi về hướng Sở Mặc, trong ánh mắt còn mang theo sự sợ hãi cùngcực.

Cho tới khi đến tận trước mặt Sở Mặc, thanh đao treo giữa không trung kia vẫn không chém về phía y.

Tu sĩ này rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó, đem Nhuyễn Cốt Đan định nhét vào miệng Sở Mặc.

Một lần, hai lần, ba lần...

Y cố sức nửa ngày, lại vẫn không thể đem "thuốc" này nhét vào trong miệng Sở Mặc được.

-----o0o-----

Chương 1204: Nhà Gia Cát thật thảm

Chương 1204: Nhà Gia Cát thật thảm

Tu sĩ này sắp khóc đến nơi, mẹ nó đây là chuyện gì thế?

Rõ ràng đã phong ấn đối phương, nhưng lại chẳng thể làm gì được hắn!

Lúc này, Sở Mặc liền mở miệng, thản nhiên nói:

- Chơi đủ chưa?

Nếu đã chơi đủ, có phải nên đến lượt ta rồi không?

- A!

Tu sĩ Gia Cát cầm Nhuyễn Cốt Đan này lập tức kêu lên đầy sợ hãi, ném luôn Nhuyễn Cốt Đan xuống đất, xoay người bỏ chạy!

Bị sợ đến vỡ mật.

Đám tu sĩ Gia Cát còn lại cũng lùi hết về phía sau, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc tràn đầy hoảng sợ...

Cánh tay của Sở Mặc chậm rãi... giật giật.

- Phù trấn tiên?

Có ánh sáng lóe lên từ trong con ngươi của Sở Mặc:

- Đúng là đồ tốt.

Gia Cát Trường Phong giận dữ hét lên:

- Cùng nhau xông lên đi, chém hắn, tuyệt đối đừng để hắn xé mấtlá bùa đó!

Tiếng rống giận tuy rung trời, nhưng người dám chân chính xông lên lại chẳng có một ai!

Toàn bộ mấy trăm người lùi cả phía sau, lần này... họ đúng là đã sợ mất mật.

Bảo vật lấy của Đế Chủ trên Thiên giới mà cũng không trấn áp nổi tên yêu nghiệt này, bọn họ còn có cách nào?

Làm gì được nữa đây?

- Xông lên đi...!

Gia Cát Trường Phong gầm thét giận dữ, hộc một cái phun cả máu tươi ra, bi phẫn rít gào:

- Nhà Gia Cát tại Tiên giới chúng ta có thể trở về dòng chính trên Thiên giới hay không, đều phụ thuộc cả vào thời khắc này!

Các ngươi còn chần chờ gì nữa?

Không ai đáp lại, tất cả mọi người vẫn im lặng lui về phía sau.

Mặc dù có vài người nóng lòng muốn thử, ngập ngừng định tiến lên, nhưng dưới chân lại như bị mọc rễ vậy, ghim chặt trên mặt đất, không thể động đậy nổi.

- Hắn cũng chưa hoàn toàn khôi phục mà!

Gia Cát Trường Phong gào lên, tròng mắt đỏ au, rốt cục không nhịn nổi nữa, trực tiếp tự mình lao về phía Sở Mặc.

Cánh tay Sở Mặc lại giật giật, năm ngón nhẹ nhàng co duỗi, nhìn Gia Cát Trường Phong đang xông lại, nhe răng cười:

- Sợ rồi?

- Ông đây chém chết ngươi!

Trong giây lát Gia Cát Trường Phong vung thanh kiếm trong tay lên, hung hăng chém về phía cổ Sở Mặc.

Ke.. ng!

Một tiếng động lớn vang lên, thanh trường kiếm sắc bén đứt lìa như khúc củi mục, chỉ kịp để lại trên cổ Sở Mặc một dấu ấn mờ nhạt.

Sở Mặc cười nói:

- Nếu nơi này không bị phong ấn, thì nhát kiếm đó của ngươi mới lấy đầu ta được!

- A a a a a a!

Gia Cát Trường Phong như đã phát điên vậy, không thèm quan tâm Sở Mặc đang nói gì, chỉ nắm chặt thanh kiếm gãy bổ cuồng loạn về phía cổ của Sở Mặc.

Sự rồ dại của y cuối cùng cũng châm lên được lòng đồng cảm của các tu sĩ Gia Cát khác.

Lại thêm mười mấy người liều mạng xông lên, vung vũ khí trong tay, điên cuồng bổ về toàn thân của Sở Mặc, có ngườicòn ý đồ đâm vào đôi mắt của hắn...

Nhưng nhát kiếm đâm về mắt của Sở Mặc thì lại bị Thí Thiên chặn đứng.

Keng!

Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên.

Có tu sĩ Gia Cát giận dữ hét:

- Mắt hắn là nơi yếu nhất...

đao của hắn đang bảo vệ chủ, mau tấn công vào mắt hắn!

Lập tức, mười mấy tu sĩ đều đồng loạt tấn công về phía mắt Sở Mặc.

Lại có thêm mười mấy tu sĩ xông lên muốn trợ giúp.

Lúc này, phạm vi hoạt động của Sở Mặc lại mở rộng thêm một khoảng lớn, khuỷu tay hắn gập lại, tay kia... cũng chụp lên tấm trấn tiên phù.

- Giết!

Tất cả tu sĩ Gia Cát đều điên rồi, trong lòng họ vô cùng rõ ràng, một khi ma đầu kia xé được lá bùa xuống, thì chính là ngày tàn của bọn họ!

Có thêm càng nhiều người muốn xông lên giết Sở Mặc, nhưng xung quanh Sở Mặc đã bị vây chặt như nêm cối, bọn họ chỉ có thể lo lắng suông ở ngoài mà thôi.

Trên gương mặt Sở Mặc phảng phất nét tươi cười đầy bỡn cợt, nhưng sâu trong con ngươi lại tràn đầy sát ý điên cuồng.

K.. e.. n.. g!

K.. e.. n.. g!

Keng!

Thí Thiên phập phù trong không trung ngăn cản những đòn tấn công điên cuồng của các tu sĩ nhà Gia Cát, những đòn tấn công đó đều nhằm về phía mắt của Sở Mặc!

- Thanh đao chết tiệt này!

Gia Cát Trường Phong sắp phát điên rồi.

Mắt nhìn bàn tay của Sở Mặc ngày càng tới gần trấn tiên phù... y không khỏi gào lên phẫn nộ:

- Giữ tấm bùa kia lại!

Đừng cho hắn đụng tới!

Một tu sĩ Gia Cát trực tiếp nhảy bổ nhào vào trước người Sở Mặc, dùng một cánh tay đè chặt lá bùa trên ngực Sở Mặc, một tay khác thì cản tay Sở Mặc lại.

Cứ như vậy, sự tấn công nhằm vào mắt Sở Mặc cũng không tránh khỏi bị ảnh hưởng, vì còn phải làm sao để tránh tổn hại đến người nhà.

Sở Mặc không ngừng vận hành khẩu quyết chữ "Nhân", rốt cuộc cũng cảm giác được phong ấn lơi lỏng nhiều hơn.

Bốp ~!

Tay Sở Mặc dùng sức túm chặt cánh tay gã tu sĩ đang chặn trên cơ thể hắn.

- A!

Tu sĩ thấy chết không sờn này gang họng rống lên một tiếng thảm thiết, nguyên cánh tay vậy mà bị Sở Mặc bóp cho nát vụn xương!

Sau đó, tay Sở Mặc lại giật mạnh... thân thể tu sĩ này trực tiếp bị Sở Mặc kéo văng ra ngoài.

Lúc này các tu sĩ Gia Cát còn lại càng thêm điên cuồng, những đòn công kích vào mắt Sở Mặc trở nên hiểm ác rất nhiều.

Nhưng bất đắc dĩ chính là, hoàn toàn không có cách nào đột phá được hàng rào phòng ngự của Thí Thiên.

Cuối cùng, Thí Thiên gần như xoay ngang ra chắn hết mắt của Sở Mặc.

Dù công kích của họ có sắc bén, ác độc thế nào, nhưng Thí Thiên vẫn ở đó lù lù bất động.

- Thí Thiên, lát nữa sẽ cho ngươi uống máu thoải mái!

Sở Mặc nghiến răng nghiến lợi nói, bàn tay cuối cùng cũng vươn đến lá bùa trước ngực!

Xoẹt!

Sở Mặc bóc lá bùa này xuống, rồi cất luôn vào trong túi áo.

Đây là đồ tốt đấy, chưa biết chừng sau này hắn còn có thể dùng để bẫy kẻ khác!

Rầm!

Trong nháy mắt khi Sở Mặc gỡ bỏ lá bùa, đám tu sĩ nhà Gia Cát gần như lập tức né hết ra, tan tác chim muông.

Ngoại trừ Gia Cát Trường Phong vẫn còn điên cuồng tấn công, đã không một ai dám ở lại bên cạnh Sở Mặc nữa.

Sở Mặc tay nắm chuôi đao Thí Thiên, nhấc chân đạp văng Gia Cát Trường Phong ra xa mấy trượng.

Phụt!

Gia Cát Trường Phong hộc ra một ngụm máu lớn, trong hai cặp mắtđỏ ngầu của y vẫn chất chứa sự điên cuồng không hề thuyên giảm.

Sở Mặc nhấc chân đi đến trước mặt Gia Cát Trường Phong, dưới con mắt nhìn chăm chú của y, giơ đao chém xuống, cắt gọn đầu của Gia Cát Trường Phong, sau đó lại đâm thêm một nhát vào đạo đài, lạnh giọng nói:

- Thí Thiên... uống cho đã đi!

Dòng máu kỳ Phi Thăng của Gia Cát Trường Phong bị Thí Thiên hút cạn gần như chỉ trong nháy mắt.

Dưới cái nhìn hoảng sợ của vô số người, vị gia chủ của chi Gia Cát Tiên Giới nhanh chóng biến thành một bộ thây khô.

-----o0o-----

Chương 1205: Tin tức của sư phụ (1)

Chương 1205: Tin tức của sư phụ (1)

- Ma quỷ!

- Cây đao kia cũng là một thanh ma đao!

- Sở Mặc là ma tộc chính tông!

- Chỉ ma tộc... mới có thủ đoạn này!

Rất nhiều tu sĩ Gia Cát đều rống lên giận dữ, mắt trợn trừng trừng, nhưng đa số... lại cắm đầu bỏ trốn.

Gia chủ đã chết, bọn họ còn ở lại đây cũng chẳng thể mang đến kếtquả gì tốt đẹp cả.

Hơn nữa, lúc này hình tượng bất khả chiến bại của Sở Mặc đã ăn sâu vào trong đầu họ rồi!

Sở Mặc đuổi theo sau, triển khai sự đuổi giết vô tình dành cho đám tu sĩ nhà Gia Cát, hắn không để Thí Thiên tiếp tục uống máu vì lo lắng, sẽ có tu sĩ Gia Cát đem chuyện này loan lên khắp bảng tin.

Tuy rằng thần khí uống máu chẳng phải điều gì kỳ lạ, những tu sĩ hùng mạnh chân chính đều biết đây là việc quá đỗi bình thường.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ... không phải mọi tu sĩ trên đời đều biết chuyện này.

Hơn nữa, người có ác ý với hắn thực sự nhiều lắm.

Không sợ chuyện xấu, chỉ sợ kẻ xấu.

Một khi tin tức này bị bộc lộ trên bảng tin, như vậy ắt sẽ có đầy rẫy tu sĩ "chính nghĩa" nhảy ra chỉ trích hắn, chuyển hướng đề tài vu cho hắn là ma tộc.

Hắn không sợ chiến đấu, nhưng lại chẳng muốn mất công mất sức vì cái lý do vớ vẩn này chút nào.

Chớ nói chi hắn còn muốn đi cứu Kỳ Tiêu Vũ.

Cuộc tàn sát vô tình tiếp tục không ngừng, có mấy tu sĩ huyết mạch nhà Gia Cát vừa lấy bảng tin ra đã bị chém đầu, còn dư mấy người thật sự không dám lấy ra nữa rồi.

Họ bắt đầu chạy trốn tứ phía, chân chính chạy bạt mạng.

Đâm quàng đâm xiên.

Nhưng đáng tiếc chính là, động tác của Sở Mặc thực sự quá nhanh, hơn nữa, vốn dĩ không ai có thể địch nổi lưỡi đao của hắn.

Mỗi đao một người!

Nếu trời đất nơi này không bị phong ấn, Sở Mặc tuyệt đối chẳng thể dùng sức một người mà tiêu diệt toàn bộ tinh nhuệ nhà Gia Cát dễ dàng như thế.

Thành thật mà nói, nếu đám tu sĩ này thi triển được hết thực lực, lại dốc sức liều mạng như bây giờ... thì dù Sở Mặc có tài giỏi hơn cũng phải tạm thời né tránh.

Hắn dẫu mạnh đến đâu, cũng không có khả năng dùng sức một người tiêu diệt hết gia tộc thiện chiến ở mức độ này.

Nhưng trên đời nào có từ nếu.

Mà nhỡ được phép nếu, cũng không thể xảy ra ở đây.

Nhà Gia Cát ở Tiên Giới thật thảm, dùng một Trấn Thiên Ấn nhỏ, triệt để chôn vùi cả gia tộc tại nơi hoang vu.

Rất nhiều năm sau, câu chuyện này vẫn được lưu truyền như một trong thập đại bi kịch của Tiên Giới.

Trong giới tu hành, chuyện bị diệt tộc chẳng thể tính là hiếm hoi, nhưng cái cách bị diệt tộc như nhà Gia Cát thì đúng là thảm đến cực hạn rồi.

Sau khi Sở Mặc giết chết tu sĩ Gia Cát cuối cùng, tay chân hắn cũng hầu như thoát lực.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn trời cao, không biết tình trạng phong ấn thiên địa này sẽ còn kéo dài bao lâu.

Thế là Sở Mặc bèn mở bảng tin ra, bên trên đã tích lũy thêm rất nhiều tin tức chưa đọc.

Trong đó còn bao gồm cả tin nhắn do Tần Thi, Đổng Ngữ gửi tới.

- Chúng ta đã độ kiếp đến Tiên Giới thành công.

Cũng nghe được chuyện của ngươi, ngươi vẫn tốt chứ?

Đừng lo cho bọn ta, hiện giờ ta đã dùng đá truyền âm liên lạc được với hai vị Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung.

Họ tìm được một nơi vô cùng an toàn.

Đây là tin nhắn do Tần Thi phát tới từ mấy ngày trước.

- Sao ngươi không trả lời?

Ngươi gặp phải nguy hiểm gì rồi sao?

Hy vọng sớm nhận được hồi âm của ngươi, hiện giờ Tiên Giới đang rất loạn, chúng ta liền mai danh ẩn tích, không cần lo cho chúng ta...

Đây là tin nhắn do Đổng Ngữ gửi tới.

Sau đó còn mấy tin nhắn nữa đều là của hai nàng, từng câu chữđượm vẻ lo âu, nhưng vì không muốn làm ảnh hưởng đến Sở Mặc nên rất cẩn thận tìm từ mà viết.

Sở Mặc lần lượt trả lời hai người:

- Ta không sao, ta rất khỏe, hiện giờ ta đang ở nơi trong Tiên Giới mà trời đất bị nhà Gia Cát phong ấn, không thể sử dụng pháp lực gì.

Đừng lo lắng cho ta, các ngươi tự bảo vệ tốt bản thân là được.

Bên này tin tức vừa gửi đi, bên kia tin nhắn của Đổng Ngữ lập tức đến, hiển nhiên là nàng vẫn ôm bảng tin ngồi chờ.

- Ngươi không sao?

Tạ ơn trời đất, còn tưởng ngươi gặp điều gìbất trắc rồi.

Thật tốt quá, chúng ta đều mừng lắm đấy.

Sau khi Sở Mặc đọc xong, trong con ngươi vẫn đang ngập tràn sát khí thoảng qua nét vui vẻ.

Xuất sắc chính là xuất sắc, chẳng liên quan gì đến xuất thân, cuối cùng, hai người này vẫn dẫn đầu, vượt qua thiên kiếp, đi tới Tiên Giới.

Sở Mặc nghĩ thầm, bỗng dưng nảy ra một ý, không rõ Tần Thi và Đổng Ngữ các nàng có biết gì về việc phong ấn trời đất không?

Vì thế, liền hỏi một câu qua bảng tin:

- Các ngươi có gỡ bỏ được phong ấn Phong Tuyệt Thiên Địa không?

Rất nhanh, bên kia trả lời lại:

- Bình thường muốn phong ấn trời đất thì cần dùng Ấn Trấn Thiên, nhưng cho dù là đại tộc cao nhất trong Tiên Giới cũng khó có được thứ này.

Tuy nhiên, Tiểu Trấn Thiên Ấn thì còn có thể gặp, được sử dụng để đối phó với kẻ thù mạnh hơn nhiều lần, khi đó, cảnh giới của mọi người đều bị ép về mức thấp nhất, gần như thành người bình thường, không dùng được bao nhiêu pháp lực.

Tiểu Trấn Thiên Ấn thường chỉ có tác dụng trong thời hạn xác định, đa phần là một tháng.

Đương nhiên, cũng có thể bởi vì phẩm chất khác nhau mà dài ngắn khác nhau, tuy vậy, cũng không chênh quá mười ngày.

Sau khi nghe xong, Sở Mặc không kìm nổi nhẹ nhàng thở phào mộthơi, còn may, một tháng tuy không ngắn, nhưng cũng chẳng dài, hơn nữa, tính đến giờ cũng trôi qua được bảy tám ngày rồi.

Sau đó, Sở Mặc lại nhắn tin cho Tư Đồ Đồ, Lưu Vân và Hổ Liệt, thông báo cho họ biết bản thân vẫn bình an.

- Ha ha ha, ta biết ngay là huynh đệ của ta sẽ chẳng hề hấn gì đâu mà, ca ca chờ ngươi ở Thiên giới!

Đây là hồi âm của Hổ Liệt.

- Không sao là tốt rồi.

Đây là tin nhắn của Lưu Vân.

- Không ngờ ngươi có thể sống khỏi vòng vây của nhà Gia Cát?

Tốt quá rồi, còn tưởng ngươi đã gặp bất trắc nữa, nói vậy thì tiểu nha hoàn như ta đây liền được tự do.

Nhưng lại nói tiếp, tình huống của sư phụ ngươi có chút không ổn.

Bọn họ đã chiến đấu hơn mười ngày với nhà họ Lạc và đám tay chân nhà họ Lạc rồi, giờ vẫn chưa kết thúc.

Nhưng thoạt nhìn, tình trạng của sư phụ ngươi không được khả quan lắm.

Tin nhắn hồi đáp của Tư Đồ Đồ là một chuỗi dài lê thê.

Nhưng trong nháy mắt khiến Sở Mặc phải nhíu mày, trong con ngươi ngang dọc đầy sát khí, kinh ngạc vô cùng: Sư phụ ta?

Sư phụ ta tham dự vào từ bao giờ?

-----o0o-----

Chương 1206: Tin tức của sư phụ (2)

Chương 1206: Tin tức của sư phụ (2)

Cho tới nay, Sở Mặc gần như không có chútthời gian nào rảnh mà đọc bình luận trên bảng tin, bởi vậy cũng đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện.

Hắn không ngờ, sư phụ mình chẳng những đã tham dự vào, mà còn bùng nổ một cuộc chiến kịch liệt với nhà họ Lạc.

- Sao lại thế này?

Nói chi tiết một chút xem nào!

Sở Mặc trả lời Tư Đồ Đồ một câu.

Sau đó, Tư Đồ Đồ liền đem mọi chuyện kể lại cho Sở Mặc.

Có thế Sở Mặc mới biết, ngay từ đầu s nương và sư phụ đã tham dự vào rồi, lại còn vẫn đang tìm kiếm hắn.

Sau khi gặp bọn Lạc gia, sư phụ Ma Quân của hắn dựa vào lực chiến hùng mạnh của bản thân, một mìnhđánh cho quân đoàn Lạc gia tàn phế!

Nhưng sau đó Lạc gia gọi thêm lượng lớn quân cứu viện, cộng thêm đám kẻ thù cũ của sư phụ nhúng tay vào, cứ như vậy, một trận đại chiến liền bùng nổ.

- Vấn đề nằm ở chỗ Lạc gia đã tung ra món thần khí hùng mạnh, là một đoạn đao gãy, cây đao kia quả thực quá mức hung tàn rồi!

Căn bản chẳng ai ngăn cản nổi, có thể sánh ngang với cây đao của ngươi!

Tư Đồ Đồ nói với Sở Mặc.

Một đoạn đao gãy?

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày, con ngươi lóe qua vài tia sáng, dường như có gì vụt qua trong đầu.

Sau đó Tư Đồ Đồ lại gửi một đoạn tin nhắn tới:

- May mà Đan Tông dốc toàn lực hỗ trợ, nếu không có bọn họ, chỉ sợ sư phụ ngươi cũng chống đỡ không nổi nữa rồi.

Khiến ta cảm thấy ngươi như không phải cùng phe với Đan Tông, mà là thiếu chủ của Đan Tông mới đúng.

Bọn họ quả là dám liều mạng vì ngươi mà!

Vị Luyện Đan Sư khách mời như ngươi đúng là không tầm thường!

Hì hì.

Chỉ là bởi Luyện Đan Sư khách mời sao?

Con ngươi Sở Mặc khẽ hấp háy, trong đầu lập tức nghĩ đến Lưu Vân.

Sau đó, Sở Mặc thở phàomột cái rồi hỏi:

- Hiện giờ sư phụ ta đang ở đâu?

Tư Đồ Đồ nhắn một địa điểm qua, sau đó hỏi:

- Không phải ngươi đang ở nơi trời đất bị phong ấn sao?

Ngươi xác định chạy qua kịp?

Còn nữa, nghe nói ngươi bị thương khá nặng, ngươi phải cẩn thận vào.

Ta dắt người của Tư gia qua đón, chúng ta cùng đi!

Sở Mặc trả lời:

- Không cần, đừng mang Tư gia can dự vào, ngươi nữa, cũng không phải đến.

- Như vậy sao được, ta là tiểu nha hoàn của ngươi mà!

Tư Đồ Đồ trả lời.

- Đừng nhắc đến nó nữa, cái gì mà nha hoàn với không nha hoàn, ngươi không thấp kém đến vậy, ta cũng chẳng cao quý đến thế.

Ngươi coi ta là bạn, ta liền coi ngươi là bạn.

Người khác nói gì cứ mặc kệ họ.

Sở Mặc chỉ trả lời một câu liền tắt bảng tin đi.

Sau đó lấy Thí Thiên ra, giơ tay cứa nhẹ vào lưỡi đao, một vết thương nhỏ xuất hiện, máu tươi chảy từ đó ra.

- Lấy máu ta làm chất dẫn, tính ra nhân quả của Thí Thiên!

Sở Mặc nhỏ giọng nói một câu, sau đó bắt đầu yên lặng vận hành phép tính toán trong thuật Phong Thủy, tiến hành bói một phen.

Nơi này tuy bị phong ấn, nhưng phép tính toán của thuật Phong Thủy lại không hề bị cản trở, dù cho Sở Mặc không thể khuấy động trời đất nữa, nhưng lấy máu tươi của mình làm chất dẫn, lại có thể phá bỏ mọi rào cản.

Vù!

Trên thân đao Thí Thiên, giây lát vang lên vài tiếng ong ong.

Phảng phất như có một mối dây vô hình đang từ phương xa ...cố gắng bắt liên lạc với Thí Thiên vậy.

- Quả nhiên là thế!

Sở Mặc choàng mở hai mắt, bên trong tỏ rõ sự vui mừng.

Hắn khẽ vuốt thân đao Thí Thiên, nhẹ giọng hỏi:

- Thí Thiên, ngươi có tự đi thu hồi nó lại được không?

Vù!

Thí Thiên lại rung động, tạo nên tiếng gió vù vù.

Sở Mặc biết, bản thân hắn hiện giờ quá yếu, chẳng thể phát huy ra được uy lực chân chính của Thí Thiên.

Thậm chí còn có khả năng không làm nổi một phần vạn.

- Ngươi ở chỗ ta thật thiệt thòi cho ngươi quá.

Sở Mặc khe khẽ nói.

Thí Thiên lại kêu lên loong koong, nhẹ nhàng dụi dụi vào người Sở Mặc, như đang an ủi hắn vậy.

- Được rồi, ta nào phải hạng người dễ dàng buông tay đến thế.

Đi thôi, đến mang nó về!

Sở Mặc vỗ vỗ thân đao Thí Thiên.

Choang!

Trong giây lát, Thí Thiên bùng nổ ra luồng sinh khí mãnh liệt, nháy mắt phi lên trời, chỉ kịp để lại một vệt sáng lóe qua rồi biến mất.

Sau đó, Sở Mặc co chân, cấp tốc chạy tới phương hướng bọn Ma Quân đang chiến đấu.

Tuy ta không thể đến chỗ ngài nhanh như vậy được, nhưng ta vẫn đang cố gắng!

Trên vùng đất hoang tàn, một bóng người vội vã lao đi, không ngừng lướt qua từng khe sâu vực thẳm, nhằm phía mục tiêu thẳng tiến.......

Thiên giới, giữa rừng cây rậm rạp to lớn, cất dấu một điểm tiếp dẫn cực kỳ vắng vẻ.

Bình thường ra mà nói, thì nơi tiếp dẫn trên Thiên giới không thể hoang vắng như vậy, bởi vì hàng năm đều có số lượng lớn tu sĩ từ Tiên Giới phi thăng lên.

Người ở kỳ Phi Thăng trải qua thiên kiếp thường rất được các thế lực trong Thiên giới hoan nghênh.

Ở Thiên giới, từ kỳ Phi Thăng đến Đại La Kim Tiên là không phải trải qua thiên kiếp.

Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng có người can đảm, tự dẫn thiên kiếp ra.

Nếu thành công, tu vi và đạo hạnh tất sẽ cao hơn những tu sĩ không trải qua thiên kiếp rất nhiều.

Nhưng nếu thất bại... cũng khó tránh khỏi tan thành tro bụi, hoàn toàn biến mất trong trời đất.

Cho nên, nếu nói vậy, nơi tiếp dẫn trên Thiên giới chắc chắn sẽ có rất nhiều người chờ sẵn.

Nhưng nơi này, lại không một bóng người.

Bởi đó là chốn cực kỳ nguy hiểm.

Hơn ba ngàn năm trước, chỗ ấy vẫn còn rất náo nhiệt, cũng chẳng phải nơi hung hiểm gì, nhưng sau khi một con mãnh thú tìm tới đây, nó liền biến thành một vùng đất chết.

Gần như chẳng còn ai dám bén mảng tới.

Mà tu sĩ Tiên Giới phi thăng đến nơi này, cũng chưa một ai còn sống thoát ra.

Bởi phàm là có tu sĩ phi thăng, nơi tiếp dẫn sẽ đều phát ra dao động, bị con ác thú kia cảm ứng được, sẽ mò tới trước.

Ngay trong nháy mắt tu sĩ mới xuất hiện, mãnh thú sẽ trực tiếp xuất kích, đánh chết tu sĩ đó, rồi ăn thịt.

Ba ngàn năm nay, người ở Tiên Giới phi thăng tới uổng mạng như vậy chẳng ít.

Hôm nay, nơi tiếp dẫn lại lần nữa phát ra dao động.

Không lâu sau, một con vật to bằng chó nhà, toàn thân phủ lớp lông đủ mọi màu sắc, hình dạng cũng giống chó liền xuất hiện vật vờ tại nơi này như một bóng ma.

Ngồi bên cạnh nơi tiếp dẫn, đôi mắt hung tàn hau háu nhìn về phía vòng truyền tống, còn không ngừng lè lưỡi liếm môi, bộ dạng vô cùng thèm khát.

Sau đó, nơi tiếp dẫn truyền tới từng vòng dao động nhè nhẹ, một dáng người mặc váy màu lam dần hiện rõ ra.

Vù!

Sinh vật giống chó toàn thân đủ màu lông sặc sỡ không chút do dự, trực tiếp vồ về phía cái bóng kia, như những đợt công kích trước mà nó đã làm vô số lần suốt ba ngàn năm nay!

-----o0o-----

Chương 1207: Đó là ảo giác

Chương 1207: Đó là ảo giác

- Cút!

Bóng người kia vừa xuất hiện liền nhìn thấy sinh vật giống chó này, căn bản chẳng chút do dự, giơ tay liền tát một cái.

- Chỉ là một con người mới phi thăng lên từ Tiên Giới... cũng dám lớn lối vậy sao?

Trong con ngươi của sinh vật giống chó kia thậm chí còn hiện lên một nét khinh thường cực kỳ nhân tính hóa.

Nó vốn chẳng để ý tới cú trả đòn của người này, nhe răng liền cắn thẳng vào yết hầu của người đó.

Bốp ~!

Cái tát này của cô gái áo lam vỗ mạnh lên người của sinh vật đó, sinh vật giống chó này liền tru lên đầy đau đớn.

Ngao!

Thân mình văng ra ngoài, trực tiếp đụng gãy mấy chục cây đại thụ rợp trời, mới rơi bịch xuống mặt đất.

Máu tươi từ khóe miệng nó ồ ồ tuôn ra, một bên hàm... gần như dập nát!

Sau đó, cô gái váy lam đi từng bước một tới chỗ sinh vật mang hìnhdáng loài chó kia, trong con ngươi toát ra luồng khí đen kinh người, nhìn kỹ lại thấy, trong tấm màn đen đó như có một vực sâu không đáy đang chìm chìm nổi nổi.

- Một con chó cũng dám bắt nạt đến bản tôn?

Giọng nói của cô gái lạnh đến âm độ, phảng phất như băng đá ngàn năm, nhanh chóng đi tới trước mặt sinh vật kia, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm đen như mực, kiếm khí tỏa ra làn hơi lạnh lẽo, chỉ về phía sinh vật giống chó nọ.

- Đại nhân đừng giết ta!

Đột nhiên, sinh vật kia mở miệng nói tiếng người, thoắt cái hóathành bộ dáng của nhân loại, thoạt nhìn giống một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, tóc tai rực rỡ đủ màu.

Sau đó, quỳ rạp xuống trước mặt cô gái váy lam:

- Ta sai rồi...

Xin nguyện làm nô bộc của đại nhân, van cầu đại nhân tha mạng.

- Nô bộc?

Chỉ là một con chó mới tới cảnh giới Chân Tiên cũng dám đòi làm nô bộc của bản tôn ư?

Cô gái áo lam cực lạnh lùng, cứng rắn nhìn thiếu niên tóc đủ mọi màu này:

- Ngươi vẫn chết đi thì hơn.

- A...

Đại nhân đừng giết ta, ta rất hữu dụng đấy...

Là thật, ta còn có rất nhiều bảo vật của cải, cầu đại nhân tha mạng!

Thiếu niên cuống quít dập đầu, đồng thời đảo mắt láo liên, tự tính xem bản thân còn bao nhiêu giá trị.

- Của cải bảo vật?

Ngươi cho rằng ta là tên ăn mày sao?

Cô gái váy lam cười lạnh.

- Ta... ta có thể đi thăm dò tin tức cho đại nhân, mũi của ta rất nhạy, chỉ cần là mùi ta đã từng ngửi, thì dù bao xa ta cũng tìm được!

Thiếu niên nói trong cơn run rẩy, bởi vì y đã cảm nhận được luồng sát khí mãnh liệt tỏa ra từ trên thân đối phương.

Thậm chí y còn không có cơ hội suy nghĩ kỹ càng xem vì sao một người mới phi thăng từ Tiên Giới lên, lại có thực lực đáng sợ như vậy, hơi thở khủng bố đến mức y không dám sinh ra chút dũng khí phản kháng nào.

- Mũi thính?

Chó chính là chó mà.

Cô gái váy lam lạnh lùng nói thầm một câu.

Thiếu niên rất muốn sửa lời của nàng: Ta không phải là chó, ta là lang thần thất sắc!

Nhưng ngẫm lại, vẫn là bỏ đi, bởi y không dám.

Hơn nữa lúc này y còn đang chờ số mạng buông xuống, là may hay rủi vẫn chưa rõ nữa.

- Lấy một tia nguyên thần bản mạng của ngươi ra thề đi, vĩnh viễn trung thành với ta, nếu phản bội liền tan thành tro bụi.

Mãi lâu sau, cô gái áo lam mới nói với vẻ lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn.

Mặt thiếu niên lập tức cứng đờ, y rất muốn tỏ thái độ phản đối, muốn nói mình là sói chứ không phải chó...

Chó thì trung thành với người được chứ sói thì không.

Nhưng y chưa kịp do dự được vài giây, thì cô gái kia đã hừ lạnh một tiếng khiến y run bắn cả người.

- Được, được, ta đồng ý!

Thiếu niên nói xong, trực tiếp rút một tia nguyên thần bản mạng ra, sau đó dùng nó thề vĩnh viễn trung thành với vị đại nhân này.

Cô gái váy lam nhận lấy tia nguyên thần bản mạng của thiếu niên, rồi hơi thở trên người đột nhiên thay đổi, thấp đi vô số lần!

Thiếu niên trợn mắt há miệng nhìn cô gái váy lam, lúc này, y mới dám quan sát tỉ mỉ vị đại nhân này, khi ấy liền chợt giật mình nhận ra, vị đại nhân này xinh đẹp không gì sánh được.

Điều này cũng không quan trọng, quan trọng là vị đại nhân này, hình như rất yếu!

- Nhìn cái gì?

Cô gái váy lam lạnh lùng nhìn y, nhưng uy lực của cái nhìn này lạihoàn toàn không thể so với vừa nãy.

Điều đó khiến thiếu niên ngẩn người, y lẩm bẩm nói:

- Đại nhân, thực lực của ngài...

- Thực lực của ta thì làm sao?

Cô gái váy lam hờ hững nói:

- Ta mới phi thăng từ Tiên Giới lên, còn chưa chân chính đột phá Đại La Kim Tiên.

Còn vấn đề gì nữa không?

Phụt!

Thiếu niên hộc cả máu, nhìn cô gái với vẻ mặt bi thương phẫn nộ:

- Vậy vừa rồi...

Vừa rồi là vì sao?

- Ảo giác của ngươi thôi.

Cô gái váy lam thản nhiên nói.

Thiếu niên ngơ ra như khúc gỗ, y nhớ rõ bản thân chưa kịp thấy mặt đã bị người ta tát bay, thương nặng rồi...

Thương nặng?

Đột nhiên y nhận thấy toàn thân trên dưới của mình đều rất tốt, nào có dấu hiệu gì của việc bị thương?

- A...

Ta...

A!

Thiếu niên ngửa mặt lên trời, gào lên đầy phẫn uất.

Cô gái váy lam lạnh lùng cười:

- Giờ ngươi đổi ý cũng được mà cún con?

- Ta không phải cún!

Rốt cuộc thiếu niên không nhịn nổi, gầm lên, trong cổ họng gừ gừ âm thanh uy hiếp, hiện giờ y thật sự muốn cắn đứt yết hầu của cô gái này.

- Ngươi thật sự muốn đổi ý?

Có phải cảm thấy loại sinh linh ở cảnh giới cao như ngươi, cho dù bị bản tôn nắm trong tay một tia thần thức, cũng chẳng uy hiếp được gì đúng không?

Cô gái váy lam nhìn thiếu niên với vẻ mặt lạnh lùng.

Chẳng biết tại sao, lúc này, loại uy thế đáng sợ kia... dường như đã trở lại hiện hữu trên người cô gái váy lam.

Thiếu niên khẽ đánh run một cái, nhìn cô gái váy lam:

- Ngươi rốt cuộc là thứ gì?

Con người phi thăng từ Tiên Giới lên... tuyệt đối không thể kinh khủng như ngươi được!

- Đó là vì ngươi ngu dốt.

Ngươi rất may mắn vì gặp phải bản tôn, đúng lúc bản tôn lại đang thiếu một con chó.

Cô gái váy lam bĩu môi, trong đầu nhớ tới gương mặt tuấn tú kiên nghị, cùng với cặp mắt thuần khiết ngập tràn phẫn nộ và bất khuất củangười đó.

Nàng không nhịn nổi khẽ thở dài:

- Đáng tiếc, chung quy vẫn chưa giết được hắn.

Hắn còn chưa chết... ngươi liền vĩnh viễn không cam tâm hòa làm một thể với ta.

Câu nói này như thể tự hỏi tự trả lời... khiến thiếu niên hơi nao nao.

Sau đó, cô gái liền cất bước đi ra ngoài, thậm chí không thèm liếc thiếu niên này lấy một cái.

Thiếu niên do dự một chút, lắc đầu, chạy nhanh thêm vài bước, đuổi kịp cô gái váy lam.

......

Tiên Giới, khoảng không trung bên trên một đầm lầy thật lớn.

Chiến đấu vẫn đang diễn ra!

-----o0o-----

Chương 1208: Một đoạn đao gãy

Chương 1208: Một đoạn đao gãy

Cuộc chiến này đã giằng co suốt mười ngày.

Thực chất, giằng co giữa Đan Tông và Lạc gia đã kết thúc.

Hai bên đều có thương vong, nhưng tổng kết thì phía Lạc gia thương vong nhiều hơn một chút.

Hiện giờ, bọn họ đang tạm thời đình chiến, nhìn hai người kia quần thảo.

Phía Lạc Gia là đệ nhất cao thủ Lạc Vũ Phu, tay nắm thanh đao gãy.

Trận chiến giữa y và Ma Quân vẫn chưa từng ngừng lại.

Lạc Vũ Phu có thể nói là một huyền thoại của Lạc gia, khi còn trẻ, năng lực trời phú của y cực kém.

Từ lúc y rất nhỏ, người ta đã nói, y có gắng lắm cũng tới được kỳ Luyện Thần là cùng.

Đây vẫn còn bởi Lạc Vũ Phu là con vợ cả, có thể sử dụng lượng lớn tài nguyên của gia tộc.

Nếu không, trong mắt rất nhiều người, y luyện được tới Nguyên Anh đã là một cửa ải khó khăn rồi.

Cho nên, khi còn trẻ, Lạc Vũ Phu có biệt danh là Lạc ma bệnh.

Cho dù y là con vợ cả nhà họ Lạc, nhưng trong thế giới kẻ mạnh là vua này, y vốn chẳng được chút mảy may tôn trọng.

Nhưng Lạc Vũ Phu chưa từng có nửa câu oán giận, cũng chẳng rống lên một ngày nào đó Lạc Vũ Phu ta sẽ thế nào, thế nào.

Y chỉ một mình cố gắng trong yên lặng, gần như dốc toàn bộ thời gian của mình vào việc tu luyện.

Nhưng như vậy cũng chẳng có chút tác dụng nào, tu luyện khôngphải trồng trọt, ngươi cứ chăm chỉ là thu được nhiều lương thực.

Tu luyện còn phải dựa vào duyên trời nữa, cho dù có cố gắng đến đâu, kết quả cuối cùng vẫn sẽ không thay đổi.

Lạc Vũ Phu trầy trật mãi mới luyện đến Kim Đan, dùng tới thời gian hơn hai trăm năm, kẻ kém cỏi nhất trong số những con cháu cùng tuổi y khi đó... cũng đã đạt tới đỉnh cao Nguyên Anh rồi.

Đây vẫn còn là tính ở nhánh phụ gia tộc, trong tình trạng thiếu thốn tài nguyên rồi.

Những con cháu dòng chính, trong hai trăm năm này có kém nhất cũng đã tới đỉnh cao Luyện Thần.

So ra, Lạc Vũ Phu chính là một khúc củi mục thực sự.

Thậm chí nhiều người còn đề nghị hủy bỏ đãi ngộ của y trong gia tộc, cảm thấy tài nguyên dùng cho y như vậy thật quá lãng phí.

Tuy nhiên, gia chủ Lạc gia Lạc Vũ Thành, hay cũng chính là anh ruột của Lạc Vũ Phu lại ra sức gạt bỏ ý kiến của mọi người, kiên trì đem tài nguyên mà y xứng đáng được hưởng cho em trai của mình.

Lúc ấy, Lạc Vũ Thành đã nói là: Năng lực trời sinh của y có thể không tốt lắm, nhưng cố gắng của y... lại đáng để mọi người học tập noi theo.

Nếu bọn người tự nhận là thiên tài như các ngươi cố gắng được như y, thì thành tựu của các ngươi ắt sẽ cực cao.

Bởi vì tốc độ nâng cao cảnh giới quá chậm, khuôn mặt của Lạc Vũ Phu cũng có vẻ già nua, cho tới lúc mà cảnh giới có thể thay đổi được khuôn mặt, y cũng chẳng cố ý làm cho mình trông trẻ ra.

Cũng có thể nói, Lạc Vũ Phu một lòng tu luyện, vốn không suy xét đến vấn đề đẹp xấu ra sao.

Điều này khiến cho Lạc Vũ Phu nhìn có tuổi ngang bậc các trưởng lão, cực kỳ già nua.

Cơ hội thay đổi xảy đến vào hơn ba trăm năm trước, khi Lạc Vũ Phu dựa vào nỗ lực không ngừng mà tu luyện được tới kỳ Nguyên Anh, miễn cưỡng được coi là tu sĩ không tệ.

Nhưng ở Tiên Giới này, tu sĩNguyên Anh nhiều như lá rừng, chẳng hề đáng kể.

Đương thời, Lạc gia trên Tiên Giới có một tổ khí, không ai biết tổ khí này đến từ đâu.

Bởi vì Lạc gia cũng đã tồn tại nhiều năm trong Tiên Giới rồi, từ cái lúc trời đất còn chưa bị chia thành bốn giới Thiên Tiên Linh Nhân, Lạc gia cũng đã bám rễ ở đây.

Đương nhiên, lúc đó Lạc gia còn có quan hệ rất thường xuyên với nhánh chính.

Có người nói, tổ khí này là thời điểm khi thế giới bị chia thành bốn tầng, bị tổ tiên Lạc gia lấy được.

Đó là một thanh đao gãy.

Tổ tiên Lạc gia cho rằng đây là thần binh chân chính, chỉ có điều không hiểu vì sao mà bị gãy.

Y mang thanh đao này mang về gia tộc, chẳng nói với ai mà niêm phong nó lại rồi cất vào kho.

Sau này, khi vị tổ tiên Lạc gia kia thăng thiên, hậu nhân của họ phát hiện ra đoạn đao gãy này, nhận thấy nó sắc bén dị thường, gần như không có bất cứ vũ khí nào so sánh được.

Nhưng lạ ở chỗ, không một ai có thể sử dụng nó!

Một khi dùng, nó sẽ cắn trả khiến người đó bị thương.

Điều này khiến rất nhiều người cực kỳ kính sợ đoạn đao gãy kia, cho rằng nó là một thần vật có linh tính.

Rồi nhiều năm sau, khi vẫn chẳng một ai động được tới đao, dần dà, tổ khí này liền bị cất đi.

Cho tới khi Lạc Vũ Phu bước vào cảnh giới Nguyên Anh, tiến vào kho chứa bảo vật của Lạc gia.

Theo quy định, phàm là con vợ cả nhà họ Lạc đạt tới kỳ Nguyên Anh, đều có thể vào kho chứa bảo vật lựa chọn một món pháp khí.

Vì thế, Lạc Vũ Phu liền chọn tổ khí trong truyền thuyết này.

Lúc ấy, rất nhiều người còn cười nhạo y, nói y ngớ ngẩn mất rồi, không ngờ muốn đi dùng tổ khí này.

Nhưng điều đã khiến tất cả mọi người chấn động đó là, trong tay của Lạc Vũ Phu... tổ khí này, thế mà lại dùng được!

Vô số kẻ cảm thấy không cam lòng, cho rằng linh hồn trong tổ khí đã chết, muốn thử xem sao, kết cục, tất cả đều bị đoạn đao gãy đó làm cho thương tích đầy mình.

Cuối cùng, mọi người rốt cuộc cũng chấp nhận, Lạc Vũ Phu có tư cách nắm giữ tổ khí trong tay.

Tuy rằng ngaychính bản thân Lạc Vũ Phu cũng không hiểu lắm chuyện này là vì sao.

Nhưng sự thay đổi của Lạc Vũ Phu, cũng bắt nguồn từ chính món tổ khí ấy.

Từ khi có được đoạn đao gãy, Lạc Vũ Phu như tìm ra được điều then chốt, tốc độ tu luyện đột nhiên tăng mạnh, chỉ vỏn vẹn thời gian ba trăm năm, từ một tu sĩ Nguyên Anh đột phá kỳ Phi Thăng.

Mãi tới hôm nay, Lạc Vũ Phu đã đứng trên đỉnh cao kỳ Phi Thăng rồi!

Hơn nữa, bởi vì khi xưa y xây dựng nền móng tự thân vô cùng vững chắc, thế nên hiện giờ, Lạc Vũ Phu đã trở thành cao thủ chân chính trênTiên Giới, vật báu của Lạc gia!

Sau khi trở thành đệ nhất cao thủ của gia tộc, Lạc Vũ Phu cũng chẳng hề kiêu ngạo, y khá cảm kích gia tộc mình, đặc biệt, cực kỳ trung thành với anh trai mình là Lạc Vũ Thành.

Bởi nếu không có gia tộc, không có anh trai, Lạc Vũ Phu y vốn dĩ chẳng thể có được thành tựu như ngày hôm nay.

Cho nên, trận chiến này, cho dù trước giờ y vì si mê tu luyện mà chưa từng nghe nói đến sự tích của Ma Quân, chỉ cần thấy anh trai hận người này như vậy, người trong gia tộc hận người này như vậy.

Y liền thề nhất định phải giết chết kẻ đó!

-----o0o-----

Chương 1209: Đến như mưa rào

Chương 1209: Đến như mưa rào

Choang!

Lạc Vũ Phu không nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu bản thân đụng độ nảy lửa với đối phương như vậy rồi.

Người trước mắt, là kẻ mạnh mà y ít gặp trong cả đời này!

Hơn nữa, thủ pháp dùng đao của đối phương quả thực cao minh hơn y gấp bội.

Trong tay chỉ nắm một binh khí thua xa đoạn đao gãy của mình, ấyvậy mà suốt hơn mười ngày vẫn có thể duy trì vũ khí toàn vẹn không hao tổn gì!

Nhưng Lạc Vũ Phu cũng chẳng có tí xíu ý định bỏ cuộc nào hết, ý chí chiến đấu vẫn ngập tràn trong mắt y, giờ trong đầu y... cũng chỉ có người này.

Giết gã, nhiệm vụ của mình mới coi như hoàn thành.

Biểu cảm trên mặt Ma Quân, cũng vô cùng nghiêm túc.

Y không tự cao tự đại, ngông cuồng đến mức cho rằng bản thân là đệ nhất cao thủ trên Tiên Giới.

Nhưng nói ra, nhìn khắp Tiên Giới này, đối thủ có thể đánh với y lâu như vậy thực sự chẳng có mấy.

Không ngờ tusĩ già cả nhà họ Lạc, nhìn bề ngoài trông cực bình thường này, lại có thể chiến đấu với y lâu tới vậy!

Thông thường, các cuộc chiến đấu giữa tu sĩ đều kết thúc rất nhanh chóng.

Có thể là thời gian một nén nhang, hoặc chỉ đủ để uống hết ly trà.

Cho dù có dài... cũng ít khi vượt quá một canh giờ.

Cuộc chiến đánh một trận liền hơn mười ngày như thế này, thực sự rất là hãn hữu.

Cho dù tu sĩ già này không ỷ vào lợi thế của đoạn đao gãy trong tay, y tuyệt đối cũng là một kẻ địch mạnh.

- Ngươi là một đối thủ đáng để tôn trọng.

Đánh mãi, đánh mãi, đột nhiên tu sĩ già buông ra một câu.

Mà đây, lại là câu nói đầu tiên kể từ hơn mười ngày y chiến đấu với Ma Quân này.

Đầu tiên, Ma Quân hơi ngẩn ra, rồi lập tức nói:

- Ngươi cũng vậy.

- Nếu... không có thanh đao này, ta nghĩ ta chẳng phải là đối thủ của ngươi, trận chiến có lẽ đã sớm kết thúc rồi.

Tu sĩ già nói.

- Nói vậy chẳng có ý nghĩa gì cả, binh khí cũng là một loại thựclực mà.

Ma Quân nói.

- Đúng vậy.

Tu sĩ già thở dài một tiếng:

- Nếu có thể, ta thật sự không muốn phải giết ngươi.

- Giết ta?

Ma Quân nhướng mày, cảm thấy có chút nực cười:

- Chúng ta đánh qua đánh lại đã hơn mười ngày rồi, ngươi thấy, ngươi thực sự giết được ta sao?

- Có thể!

Tu sĩ già gật đầu khẳng định:

- Ta còn có tuyệt chiêu chưa tung ra...

Nhưng, tuyệt chiêu đó không phải của ta, mà là của cây đao này, cho nên ta mới không muốn sử dụng.

- Vũ Phu...

Lạc Vũ Thành đang đứng xem cuộc chiến từ xa thản nhiên nói:

- Ngươi nói hơi nhiều rồi.

- Ai...

Lạc Vũ Phu nhẹ nhàng thở dài, sau đó hạ giọng nói:

- Xin lỗi.

Lời còn đang nói, đoạn đao gãy trong tay y đột nhiên bộc phát ra một luồng ánh sáng hoa mỹ chói mắt, ầm cái tỏa ra sát khí rợp trời.

Trạng thái này quá mức đột nhiên, nên những người vây xem xung quanh đều hoảng sợ lùi về phía xa xa đằng sau, sau đó nhìn về hướng Lạc Vũ Phu với vẻ mặt đầy kinh hãi.

Bộ trang phục màu đen được chế thành từ những nguyên liệu đặc biệt của Ma Quân, bị sát khí này bắn thủng mười mấy lỗ chỉ trong nháy mắt, từ những lỗ thủng đó, máu tươi ào ạt tuôn ra, thoáng cái đã khiếnquần áo y bị ướt đẫm một mảng lớn!

Tiểu Điệp đứng ở đàng xa lập tức thét lên hoảng sợ:

- Phu quân!

Thân hình của Ma Quân khẽ lay động, cả kinh nói:

- Sát khí thật nặng!

- Chém!

Trong nháy mắt này, hơi thở của Lạc Vũ Phu bỗng chốc hoàn toàn thay đổi, rào rạt như một vị thần trên cao, trong tay nâng đao, hung hăng chém xuống Ma Quân.

Khí thế xẻ núi ngăn sông!

Không có động tác hoa mỹ nào, chỉ một nhát đơn giản như vậy.

Nhưng sắc mặt của Ma Quân đột nhiên thay đổi kịch liệt, bởi vì thời khắc này, y cảm nhận được bản thân đã bị bao phủ bởi một luồng khí tử vong nồng liệt.

- Không!

Tiểu Điệp ở đằng xa muốn xông tới, nhưng lại bị hai nữ tu sĩ của Đan Tông giữ chặt.

Trong thân thể Ma Quân vang lên từng tiếng nứt xương răng rắc, chỉ mới sát khí của đoạn đao gãy này thôi, mà đã áp cho xương cốt y dần nát vụn!

- Đừng mà!

Tiểu Điệp mắt lệ nhạt nhòa.

Ầm!

Bỗng từ phía trời cao trên đỉnh đầu phát ra tiếng nổ còn lớn hơn, một cây đao lao tới... khí thế như mưa rào.

Vù!

Đoạn đao gãy trong tay Lạc Vũ Phu hưởng ứng bằng từng chuỗi tiếng gió vù vù mãnh liệt, sau đó vèo một cái... giãy khỏi tay y, trực tiếp bay lên trời.

Trong quá trình này, chuôi đao do Lạc Vũ Phu đúc thêm lập tức bị tách ra.

Ma Quân cảm thấy luồng khí tử vong đang bao trùm lên thân thể phút chốc đã biến mất, áp lực đè nặng trong cơ thể cũng chẳng thấy tăm hơi.

Y không chút do dự, một nhát đao đâm thẳng vào lồng ngực Lạc Vũ Phu.

Mà Lạc Vũ Phu vẫn đứng yên ở đó, làm như hoàn toàn không thấy được... nhát đao của Ma Quân, cũng như tiếng cảnh báo của người trong gia tộc, mặc kệ Ma Quân đâm nhát đao kia vào lồng ngực của mình, ngơ ngác nhìn đoạn đao gãy vốn thuộc về bản thân đang trực tiếp va chạm với thanh đao không biết từ đâu bay tới kia.

Không xuất hiện cảnh hoa lửa văng tung tóe, hai bên... trực tiếp nhập vào làm một.

Lạc Vũ Phu như đã hiểu ra điều gì, trong mắt y bộc phát ra ánh sáng vô tận, đầy thần thái, lẩm bẩm nói:

- Hóa ra là như vậy...- Phập!

Đao nhọn trong tay Ma Quân, đã xuyên thủng lồng ngực của Lạc Vũ Phu.

Cơn đau mãnh liệt khiến Lạc Vũ Phu hơi hơi tỉnh táo trở lại, y cúi đầu thoáng nhìn qua cây đao đang cắm trên ngực, rồi ngẩng đầu quét ánh nhìn về phía Ma Quân:

- Vì sao...

Không giết ta?

Ma Quân nhìn y thật chăm chú, sau đó, liếc cây đao trên bầu trời, gương mặt vẫn khó đăm đăm đột nhiên nở ra nụ cười nhàn nhạt:

- Chẳng vì sao cả, chỉ là không muốn giết ngươi!

Đang nói chuyện, Ma Quân bỗng giơ tay vẫy vẫy cây đao trên bầu trời.

Cảnh tượng khiến người ta như bị sét đánh đã diễn ra, thanh đao hợp nhất với đoạn đao gãy của Lạc Vũ Phu... không ngờ lại bay thẳng một mạch về phía Ma Quân.

Sau đó, bị Ma Quân nắm ở trong tay.

- Đây là có chuyện gì vậy?

- Xảy ra chuyện gì thế?

Thanh đao gãy kia... không là của Lạc Vũ Phu sao?

Chẳng phải đã triển khai một chiêu đòi mạng rồi còn gì?

- Thanh đao bay từ trên trời xuống là thế nào vậy?

Nó nuốt đoạn đao gãy của Lạc Vũ Phu?

Còn bị Ma Quân gọi về?

Trời ạ...

Không phải ta hoa mắt rồi chứ?

Hết thảy mọi chuyện xoay chuyển quá nhanh, người bốn phía đều trợn tròn cả mắt.

Ngoại trừ chính bản thân Ma Quân.

Ma Quân thu đao của mình lại, sau đó khẽ vuốt thân đao kia, hạ giọng nói:

- Nó không tới được, nên cho ngươi tới, phải không?

Vù!

Đao trong tay Ma Quân phát ra tiếng gió vù vù.

-----o0o-----

Chương 1210: Khí phách vô song duy chỉ có Ma Quân

Chương 1210: Khí phách vô song duy chỉ có Ma Quân

- Thần khí!

Trong đám người vây xem phía xa có kẻ thay đổi sắc mặt kịch liệt:

- Đây mới thực là thần khí cao cấp nhất!

Đây không phải là thông linh nữa, mà thực sự có linh hồn rồi!

Còn người phía Lạc gia đều tái cả mặt.

Chỗ dựa duy nhất của bọn họ là Lạc Vũ Phu và đoạn đao gãy trong tay y.

Hay nói chính xác hơn, chính là đoạn đao gãy kia.

Hiện giờ đao mất rồi!

Cuộc chiến này phải đánh thế nào đây?

Khi ấy, dường như có người nhận ra, hô lên đầy kinh ngạc:

- Thanh đao trong tay Ma Quân... thật giống...thật giống của Sở Mặc!

Hít!

Bốn phương tám hướng có không biết bao nhiêu người đồng thời hít một ngụm khí lạnh, tất cả đều bị kinh ngạc tới nỗi không nói lên lời.

- Giữa Ma Quân và Sở Mặc... rốt cuộc là có mối quan hệ thế nào?

Có người không kìm nổi đưa ra nghi vấn.

Lúc này, nói giữa Ma Quân và Sở Mặc không chút quan hệ thì có đánh chết cũng chẳng ai tin.

Ma Quân thoáng nhìn qua nơi phát ra câu hỏi, là đám người đứngphe trung lập đang vây xem cuộc chiến, thản nhiên nói:

- Sở Mặc là đồ đệ của ta.

Ầm!

Những lời này, hiệu quả long trời lở đất.

Sau đó, Ma Quân trực tiếp lướt qua Lạc Vũ Phu đang đứng ngơ ngác giữa không trung, bổ nhào qua hướng nhà họ Lạc.

Nơi đó, chẳng những có tu sĩ Lạc gia, mà còn có những kẻ từng liều mạng đuổi giết y năm đó, hiện giờ, y vẫn khao khát chém chết những gãnày.

Trong đôi mắt Ma Quân lóe ra ánh hào quang u tối lạnh lẽo:

- Hiện giờ, đến lúc chúng ta phải giải quyết với nhau rồi!

Khi Ma Quân nói ra những lời này, gần như trong lòng rất nhiều người...

đều khẽ rùng mình!

Lúc trước chưa có thanh đao hung ác kia Ma Quân đã khủng bố như vậy, hiện giờ trong tay y... lại thêm một thanh bảo đao tuyệt thế, còn ai ngăn được y nữa đây?

Lúc này, trong đám người kia có một lão già đi ra, nhìn Ma Quân trầm giọng nói:

- Đạo hữu, oan gia nên giải không nên kết...Ma Quân hờ hững thoáng nhìn qua người đang nói chuyện:

- Ngươi là Triệu Thiện Chi?

- Ha ha, trí nhớ của đạo hữu thật không tồi.

Lão già gật gật đầu.

- Ngươi có lập trường gì mà nói mấy lời này với ta?

Ma Quân lạnh lùng nhìn lão:

- Năm đó ngươi là một trong những kẻ hô hào đuổi giết ta hăng hái nhất!

Lúc trước, vợ ta nói, chỉ cần thành tâm xin lỗi nhận sai, là mọi thù hận sẽ được xóa bỏ, khi đó, ngươi đang ở đâu?

- Oan gia nên giải không nên kết...

Đạo hữu cần gì gây nên một nghiệp giết chóc nặng nề như vậy?

Chẳng lẽ đạo hữu muốn là kẻ địch của toàn Tiên Giới?

Cho dù đạo hữu không nghĩ cho bản thân, thì cũng nên nghĩ cho đồ đệ mình một chút chứ?

Lão già nói với vẻ mặt khẩn thiết.

Trong con ngươi của Ma Quân thoáng qua nét lạnh như băng, cầm Thí Thiên trong tay bổ luôn một nhát đao về phía lão già.

Ánh sáng lạnh lóe lên, thân thể lão già bị chém thành hai nửa, máu tươi tuôn ra ầm ầm, từ trên trời giáng xuống như một cơn mưa máu.

- Ma Quân... ngươi hơi quá đáng!

Một tu sĩ Lạc gia rống lên giận dữ.

Soạt!

Lại một ánh sáng chớp lên, tu sĩ Lạc gia vừa cất tiếng này liền đầu một nơi thân một nẻo.

Sau đó, Ma Quân trực tiếp giết thẳng vào giữa đám người, ánh đao không ngừng lóe, lưỡi đao đáng sợ tung hoành trong không trung, gần như chỉ trong nháy mắt đã chém mười mấy người thành tro bụi.

Giải thích?

Không cần!

Giàn hòa?

Không có hứng!

Uy hiếp?

Giết ngươi luôn!

Đó là Ma Quân!

Ma Quân khí phách vô song!

Đây không chỉ riêng có ý muốn trả mối thù đuổi giết năm xưa, mà cũng định xả giận cho đệ tử.

Thấy Thí Thiên xé hư vô mà tới, Ma Quân cái gì cũng hiểu hết rồi.

Năm đó y đã nhận ra, thanh đao trong tay Sở Mặc không phải vật tầm thường, nhưng y chưa bao giờ từng tò mò.

Kể cả một ít bí mật Sở Mặc mang trong mình, y cũng chẳng hỏi.

Đây là Ma Quân, yêu hận tình thù đều chỉ giữ ở trong lòng, chưa bao giờ thích nói ra!

- Giết!

Tiếng gầm thét giận dữ vang lên từ trong đám người họ Lạc:

- Cho dù Ma Quân y mạnh cỡ nào, cũng chỉ có một mình, ta không tin không đem y dây dưa đến chết được!

Vô số tu sĩ hung hãn không sợ chết nhằm hướng Ma Quân.

Bởi vì bọn họ đều hiểu được, nếu hôm nay không đem Ma Quân giết đi, thì người phải chết chính là bọn họ.

Còn có rất nhiều người đã nảy sinh nỗi sợ hãi mãnh liệt và ý định thối lui.

Bọn họ giống hệt như Phục gia khi trước, bị giết đến sợ, bị giết khiến cho linh hồn cũng run rẩy theo!

Kết quả này, lúc trước ai mà ngờ được.

Chỉ mình thầy trò hai người, đã quấy cho Tiên Giới đảo điên.

Nhiều thế lực lớn trên Tiên Giới như vậy, mà không có lấy một biện pháp nào đối phó với hai thầy trò họ.

Lạc Vũ Phu ngơ ngác đứng nơi đó, khi ấy, y như phục hồi lại tinh thần, trầm giọng nói:

- Lão phu chịu ân tình lớn nhà họ Lạc, không thể không báo đáp, Ma Quân, ngươi mau dừng tay đi!

- Không thể!

Cũng chỉ khi đối mặt với một tu sĩ thuần túy như Lạc Vũ Phu, Ma Quân mới nhiều lời đôi câu, nhưng đáp án vẫn cứ đông cứng và lạnh như băng.

- Vậy thì đồng quy vu tận thôi!

Lạc Vũ Phu nói xong, liền dẫn thiên kiếp xuất hiện.

Mây thiên kiếp bỗng nhiên sinh ra từ phía trời cao vô tận trên đỉnh đầu, mây màu mực, vần vũ quay cuồng, tia sét tím thẫm chớp giật lòe lòe.

Kiếp Phi Thăng!

Không ngờ ngay lúc này, Lạc Vũ Phu lại trực tiếp dẫn thiên kiếp Phi Thăng mà chúng tu sĩ Tiên Giới vừa nghe đã khiếp vía ra.

Rất nhiều tu sĩ không nhịn nổi chửi ầm lên tại chỗ.

- Lạc Vũ Phu ngươi điên rồi sao?

Ngươi muốn hại chết tất cả mọingười à?

- Dừng tay, Lạc Vũ Phu, mau dừng tay lại!

- Ngươi định lôi mọi người chết chung à?

Một khi thiên kiếp bùng nổ, sẽ bao vây tất cả mọi người không trốn kịp ở đây lại.

Liền giống như Sở Mặc năm đó dùng thiên kiếp chơi xấu, tu sĩ tu vi gì, sẽ chịu đựng thiên kiếp ứng với tu vi ấy.

Ở đây có vô cùng nhiều tu sĩ chưa từng trải qua bất cứ thiên kiếp nào, đối mặt với thiên kiếp Phi Thăng bất thình lình này, mọi người đềukịch liệt thay đổi sắc mặt, bị dọa đến hồn bay phách lạc.

Nhiều tu sĩ vốn tản mát bốn phía chân trời xem cuộc vui đều giống như chim sợ ná, cá sợ nơm, điên cuồng chạy trốn về phía xa.

Trình độ thiên kiếp này, với tu sĩ Đại Thừa mà nói... chẳng chừa lại bất cứ đường sống nào!

Cho dù là tu sĩ kỳ Phi Thăng, thì đây cũng là một trận tai họa chân chính.

Những người đó thậm chí còn không có hơi sức đi mắng Lạc Vũ Phu, trực tiếp co cẳng bỏ chạy.

Tu sĩ Đan Tông bên này cũng đều biến sắc mặt, ánh mắt nhìn về phía Lạc Vũ Phu tràn đầy lửa giận.

-----o0o-----

Chương 1211: Sau trận đại chiến (1)

Chương 1211: Sau trận đại chiến (1)

Đây rõ là y đang muốn lôi mọi người cùng chết mà.

Chẳng phân biệt địch ta!

Quả thực chính là điên rồi!

- Thật xin lỗi, nếu ta không làm như vậy, chỉ sợ Ma Quân sẽ giếtthêm càng nhiều người!

Nếu phải hy sinh, hãy để ta hy sinh trước!

Ta tình nguyện dùng tính mạng của mình, để ngăn cản y!

Không ngờ trên gương mặt của Lạc Vũ Phu lại được bao phủ bởi một vầng hào quang thánh khiết.

Lúc này, ngay cả tu sĩ nhà họ Lạc cũng không nhịn được la ó loạn lên:

- Lạc Vũ Phu...

Ngươi, ngươi điên rồi sao?

- Mau dừng lại!

- Đừng làm như vậy!

Lạc Vũ Thành đứng trong đám người, mím chặt môi, không nói câu nào, chỉ yên lặng lấy một lá bùa chạy trốn ra, kích hoạt trong nháy mắt.

Bùa chạy trốn mang theo y vèo cái biến mất không thấy tăm hơi.

Khí tức trên bầu trời ngày càng làm cho người ta cảm thấy bị dồn nén, sấm sét của thiên kiếp bất cứ lúc nào cũng có thể giáng lâm.

Ma Quân thở dài, nhìn thoáng qua Lạc Vũ Phu, nói:

- Xin lỗi.

Một đao!

Đùng đoàng!

Trên bầu trời bất chợt có tiếng sét đánh vang lên.

Tiếng sét này dọa cho rất nhiều tu sĩ ở đây sợ tới mức thiếu chút ngã quỵ, còn tưởng là sấm sét của thiên kiếp nữa chứ.

Nhưng trên thực tế, đây cũng chính là chiêu thứ năm trong U Minh Bát Đao: Sấm sét!

Hơn nữa còn được thi triển trong thời khắc thiên kiếp đang ngưng tụ, uy lực của nhát đao này còn cao hơn thường nhật gấp bội!

Không thể không nói, Ma Quân không chỉ có lực chiến hùng mạnh, mà khả năng sáng tạo của y... cũng rất kinh người!

Một ánh sáng rực rỡ như cầu vồng xuyên mặt trời nháy mắt xẹt qua thân thể Lạc Vũ Phu.

Y bỗng chốc cứng đờ, sau đó, khóe miệng y trào ra máu tươi, trong ánh mắt y hiện lên sự giải thoát, nhìn về Ma Quân thản nhiên tươi cười:

- Nếu có kiếp sau... ta rất muốn làm bạn với ngươi!

Uỳnh!

Thân thể Lạc Vũ Phu nổ tung, hoàn toàn tan biến trong hư không.

Cũng không phải loại tự bạo tuyệt vọng kia, mà là một cách tự hủy diệt cơ thể xác thịt của mình.

Lạc Vũ Phu si mê tu luyện không có nghĩa là y ngu ngốc, y biết rõ hành động vừa rồi của mình đã khiến cho rất nhiều người tức giận, nếu như không ngăn được Ma Quân, thì chắc chắn phải chết không còn nghi ngờ gì nữa, như vậy không bằng tự hủy cơ thể đi, tránh cho những người còn đang tức giận kia nhục nhã.

Cùng với cái chết của Lạc Vũ Phu, mây thiên kiếp trên bầu trời cũngtan.

Rốt cuộc mọi người đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng sau đó... rất nhiều người tuyệt vọng phát hiện ra, Ma Quân mang theo Thí Thiên... lại xuất hiện trước mặt bọn họ.

Làm sao sống nổi qua giờ phút này đây.

Tính cả rất nhiều tu sĩ Lạc gia, thì bao niềm tin nhỏ nhoi khó khăn lắm mới khôi phục được, đều bị tan biến theo trận khôi hài mà Lạc Vũ Phu tạo ra.

Vô số tu sĩ bắt đầu chạy trốn về bốn phương tám hướng.

Ma Quân thì mang theo Thí Thiên, lấy mạng người với vẻ mặt hờ hững.

Đám người Đan Tông kia, cũng thừa cơ tấn tới, đánh vào những kẻ thù đã mất hết tinh thần chống cự.

Một trận chiến như vậy, kết cục có thể đoán được.

Lạc gia từng một thời huy hoàng cường thịnh ở Tiên Giới, sau trận chiến này, về sau chưa gượng dậy được, không bao lâu sau lại bị mấy đại thế lực liên kết lại phân chia toàn bộ sản nghiệp.

Lạc gia từ đó trở đi lụi bại.

Những đại địch sinh tử của Ma Quân cũng trong trận chiến này, mười kẻ thì chết mất bảy, tám tên, sót lại một, hai tên cũng đều phải lẩn trốn hết.

Từ đó mai danh ẩn tích, không dám lộ diện nữa.

Đan Tông giành chiến thắng lớn, trận chiến này hoàn toàn khẳng định được địa vị của Đan Tông ở Tiên Giới.

Từ một thế lực hàng đầu trước kia, một bước tiến thẳng vào hàng thế lực đẳng cấp thực sự.

Còn Tiên Giới vốn dĩ từ hai nhà thế lực đẳng cấp trở thành thế kiềng ba chân như ngày nay.

Có thể nói, lần này Linh Đan Đường để Sở Mặc đi tiên phong, Đan Tông quán triệt triệt để chấp hành mệnh lệnh của Linh Đan Đường phía sau, đó chính là điểm mấu chốt của trận đại thắng này.

Ngoài ra, nếu không có phu phụ Ma Quân, thời gian giành được đại thắng e là còn phải kéo dài khá lâu nữa.

Hoặc là... có được trận đại thắng này hay không cũng vẫn là một con số chưa biết rõ được.

Ma Quân quả thực quá hùng mạnh!

Sự hùng mạnh của hắn khiến tất cả cường địch đều phải sợ hãi.

Nhưng trên thực tế, Ma Quân có thực sự là vô địch không?

Hắn thật sự sẽ không bị thương sao?

Thực ra không phải như vậy.

Ma Quân cũng không phải là vô địch, hắn cũng bị thương như mọi người, chỉ có điều hắn dùng một thái độ khí phách hiên ngang để nói với tất cả mọi người: "Cho dù ta không phải là vô địch thực sự, các ngươi cũng không đánh được ta!

Cho dù ta vẫn bị thương như ai, nhưng các ngươi không có nổi bản lĩnh đó!

"

Ma Quân thông qua trận chiến này cũng hoàn toàn đánh bóng được thanh danh của hắn.

Thế cho nên sau trận chiến, trên bản tin đâu đâu cũng là tin tức liên quan tới trận chiến này, tới Ma Quân.

Thậm chí nhiều đại thế lực trên Thiên Giới vì vậy mà chú ý tới Ma Quân, và thông qua đủ mọi cách muốn mời mọc Ma Quân gia nhập vào gia tộc hoặc môn phái của mình.

Đối với việc đó, một kẻ không dùng bản tin như Ma Quân lại hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới.

Sau trận chiến, hắn và Tiểu Điệp cùng nhau cảm tạ đám người của Đan Tổng, rồi Ma Quân nói với Thí Thiên:

- Đưa ta đi tìm hắn.

- Vù!

Thí Thiên phóng thẳng lên không trung, sau đó lơ lửng trên không.

Ma Quân nắm lấy tay của Tiểu Điệp, theo sát phía sau, cùng Thí Thiên bay về phía xa xăm.

Gia Cát gia thì thảm rồi, Lạ gia không cách nào tránh được tụt dốc, hai nhân vật chủ chốt của trận chiến này lại vẫn sống sờ sờ trên đời.

Lời đồn đại trên Tiên Giới về việc Sở Mặc là người của Ma Tộc ngày càng ít.

Một số người trẻ tuổi thiếu hiểu biết khi nói tới việc này đều bị trưởng bối trong nhà nhắc nhở:

- Nói linh tinh gì vậy?

Ai nói với ngươi Sở Mặc là người của Ma Tộc?

- Cái gì mà Ma đầu?

Tên tiểu tử nhãi nhép, ta thấy ngươi mới giống Ma đầu!

- Chết tiệt, người người đều được quyền giết chết, ngươi chán sống thì tự đi mà chết, đừng liên luỵ tới gia tộc!

Lúc này, những người trẻ tuổi kia đều tỏ vẻ oan ức nhìn trưởng bối của mình, giận mà không dám nói gì, trong lòng thầm nghĩ, mấy ngày trước đó là ai lớn tiếng khẳng định Sở Mặc là Ma đầu?

Ma Quân cũng là Ma đầu?

Là ai nói Ma Quân hay Sở Mặc cũng đều là ác nhân lớn nhất trên Tiên Giới, người người đều được giết hắn?

Những việc như vậy không ngừng phát sinh ở các nơi trên Tiên Giới.

Dường như sau trận chiến này, vô số tu sỹ trên Tiên Giới đều thay đổi nhận thức vốn có của họ.

Cả Tiên Giới đều trở lại bình lặng với một tốc độ nhanh chóng khó mà tưởng tượng nổi.

-----o0o-----

Chương 1212: Sau trận đại chiến (2)

Chương 1212: Sau trận đại chiến (2)

Tại một toà thành nhỏ ở phương Nam, trước một cửa hàng tạp hoá, lão tu sỹ đang ngủ gà ngủ gật, một nữ nhân xinh đẹp trẻ trung nhíu mày dọn dẹp đồ đạc, nàng vừa thu dọn vừa làu bàu:

- Ngươi xem ngươi kìa, nhiều tuổi như vậy rồi, biến nơi này thành một mớ hỗn độn như vậy, đây là trò gì chứ?

Còn ở đó mà bày biện!

Lão tu sỹ mơ hồ nói:

- Nàng đừng làm loạn lên nữa, những thứ này đều là bảo bối cả!

- Hứ, chúng đều là bảo bối, ta không được động vào à?

Giọng nữ nhân có chút thách thức.

Lão tu sỹ lập tức khẽ run rẩy, mở to hai mắt, nhìn nữ nhân vẻ mặt hơi sợ sệt:

- He he, nàng mới là bảo bối lớn nhất của ta.

Mấy thứ rách rưới đó có đáng gì chứ?

Thấy không vừa mắt thì ném chúng đi đi!

- Thế nghe còn tạm được!

Lúc này, một giọng nói âm dương quái khí từ xa vọng lại:

- Ai dô, lão què nhà ngươi diễm phúc không hề tệ nha, tìm đâu ra một đại cô nương xinh đẹp như hoa vậy chứ?

Là con gái riêng của ngươi sao?

Gả cho ta thì thế nào...

Nhạc phụ?

Một tên dáng vẻ lưu mạnh từ xa nghênh ngang tiến tới, người trên phố ai nấy lũ lượt né tránh, vẻ mặt tỏ ra ghét cay ghét đắng, nhưng lại không ai dám lên tiếng nói gì.

Bởi vì cái tên có vẻ lưu manh ấy lại là một tu sỹ Đại Thừa Kỳ Điên Phong, cũng là một tên ác bá ở toà thành này, bắt nạt nam nhi cưỡng đoạt dân nữ, cho nên không ai dám động chạm tới hắn.

Trước đây mỗi lần rảnh rỗi không việc gì làm hắn đều tới nơi của lão tu sỹ kiếm chác, thấy ưng mắt thứ gì liền lấy đi luôn, không thèm trả tiền.

Lão tu sỹ trước nay cũng chưa từng lên tiếng, mặc kệ hắn tự tung tự tác.

Nhưng lần này... có gì đó khác với trước.

Lão tu sỹ đứng phắt dậy, đưa mắt nhìn xéo tên lưu manh:

- Ngươi nói ai là lão què?

- Ai dô?

Tên tu sỹ Đại Thừa kỳ Điên Phong cười nhạt một tiếng rồi tiến tới, vẻ mặt như cười mà miệng không thèm nhếch lên:

- Lão bất tử, lão què, ta nói ngươi đó!

Có chút tính khí rồi ha?

Hay là muốn ra chút vẻ nam tử hán ở trước mặt mXân?

Nữ nhân nhìn lão tu sỹ, bình thản nói:

- Mấy năm nay ngươi đều mặc kệ tên rác rưởi này sỉ nhục sao?

Lão tu sỹ cười ha hả:

- Nàng ở Phật Môn nhiêu đó năm, tính cách sao vẫn nóng nảy như vậy?

Nữ nhân trừng mắt nhìn lão tu sỹ:

- Bắt nạt ngươi chỉ có thể là ta, bọn chúng là cái thá gì chứ?

Tên lưu manh Đại Thừa kỳ Điên Phong hơi sửng sốt, ngây người nhìn vào hai người đó mà xem ra một chút cũng không hề tương xứng ở đó liếc mắt đưa tình, hắn liền nổi đoá quát lớn:

- Lão què...

Bốp!

Một âm thanh dứt khoát vang lên làm ngắt lời tên tu sỹ Đại Thừa kỳ.

Lão tu sỹ hung hãn tát một nhát vào mặt tên tu sỹ Đại Thừa kỳ Điên Phong, sau đó lạnh lùng nói:

- Ngươi có lẽ... chưa từng nghe về sự tích khi ta còn trẻ.

- Ngươi dám đánh...

Bốp!

Lại một tiếng giòn vang nữa, lão tu sỹ lại tát cho hắn một nhát nữa.

- Đồ rác rưởi có mẹ sinh không có mẹ dạy dỗ!

Cút ngay cho ta!

Lão tu sỹ nói giọng lạnh lùng như một lưỡi đao đâm thẳng vào tim tên tu sỹ Đại Thừa kỳ Điên Phong.

Không biết vì sao mà tên tu sỹ Đại Thừa kỳ Điên Phong lại có chút sợ hãi, điều này càng khiến hắn nổi giận không kìm nổi.

Hắn lập tức lấy ra một pháp khí trên người, rồi lao thẳng về phía lão tu sỹ.

- Lão súc sinh... ta sẽ giết chết ngươi!

Lão tu sỹ không hề hoang mang, tiện tay lấy ra một thứ đen sì sì giống như một miếng sắt vụn ở trên quầy hàng, rồi đập mạnh về phía pháp khí đó.

Bụp!

Pháp khí đó lập tức vỡ vụn.

Sau đó, thứ giống như là miếng sắt vụn liền đập thẳng vào mặt tên tu sỹ Đại Thừa kỳ Điên Phong, lập tức nện cho hắn mặt mày đầy máu.

- Còn không cút, ta sẽ giết chết ngươi!

Lão tu sỹ lạnh lùng nói.

Tên tu sỹ Đại Thừa kỳ Điên Phong mặt mày sợ hãi nhìn lão tu sỹ, sau đó lập tức quay người bỏ chạy!

Trên phố vang lên tiếng vỗ tay, người ta trước nay chưa từng thấy lão tu sỹ ra tay, đến hôm nay bọn họ mới đột nhiên phát hiện, lão tu sỹ có diện mạo xấu xí đó không ngờ lại đáng sợ tới vậy.

Lão tu sỹ liếc nhìn nữ nhân bên cạnh, cúi đầu khom lưng nói:

- Nàng xem, ta nói rồi mà...

Đây đều là bảo bối cả đúng không?

Nữ nhân bĩu môi, sau đó nói:

- Được rồi, mau thu dọn đống lộn xộn này của ngươi đi, chúng ta rời khỏi đây.

- Thật sự phải đi sao?

Lão tu sỹ tỏ vẻ không nỡ rời đi.

- Nơi này có thật phù hợp với ngươi không?

Nữ nhân khẽ nói:

- Nếu không phải là nhờ tông chủ, cả đời này ta sẽ không quay trở lại làm gì, chân của ngươi... cũng không hy vọng được chữa khỏi, chúng ta đều nợ tông chủ!

Lão tu sỹ tỏ vẻ nghiêm túc, gật gật đầu:

- Được, chúng ta sẽ đi nương tựa người!

Ta nghĩ, ta vẫn còn có thể phát huy được chút tác dụng!

Tại một địa điểm trên Tiên Giới, hai nữ nhân xinh đẹp ngồi bên nhau thủ thỉ tâm sự.

- Tinh Nhi muội nói xem người tên Sở Mặc đó có phải là chàng thiếu niên năm xưa mà chúng ta từng gặp phải?

- Muội cảm thấy có khả năng đó!

Tinh Nhĩ chớp chớp đôi mắt tuyệt đẹp, khẽ nói:

- Năm xưa khi chúng ta gặp người đó, chàng còn chưa tới cảnh giới Trúc Cơ.

Mà bao nhiêu năm nay người chưa đạt tới cảnh giới Trúc Cơ mà có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, muội cũng chỉ nghe nói có một mình người đó.

Thiếu nữ trẻ đẹp khác liền gật đầu:

- Không ngờ mấy năm trôi qua, chàng ta đã trưởng thành tới mức này rồi, thật khiến người ta kinh ngạc mà.

- Phải đó Nguyệt Nhi, hai người chúng ta luôn cố gắng mới miễn cưỡng tu luyện tới Luyện Thần Kỳ, so với người ta thì quả thực vẫn kém lắm.

Tinh Nhi khẽ thở dài nói.

- Thực ra cũng không cần phải nản lòng, thiên phú của người đó đến ngay cả những đại nhân vật trên Thiên Giới cũng phải công nhận.

Nguyệt Nhi nói.

- Công nhận cái gì chứ, nói tới việc này ta lại thấy bực mình, trên bản tin, mấy đại nhân vật của Thiên Giới còn nói gì mà thực ra thì Sở Mặc cũng chẳng mạnh tới đâu, nói rằng có nhiều người cùng tuổi với hắn đều đã tới cảnh giới Đế Chủ, đây chả phải là gây tranh luận sao?

Tinh Nhi hơi nổi giận nói.

- Muội đấy, muội không hiểu sao.

Đó là vì mấy đại nhân vật đấy đang bảo vệ cho hắn!

Nguyệt Nhi dịu dàng nói:

- Hơn nữa nói ra thì những người mà mấy đại nhân vật đó mang ra so sánh với Sở Mặc, tất cả đều là đám tuyệt thế thiên kiêu đẳng cấp nhất trên đời.

Muội đừng quên, những tuyệt thế thiên kiêu đó đều là đến ngay cả Huyễn Thần Giới cũng xem thường không thèm tiến vào.

-----o0o-----

Chương 1213: Tinh Nguyệt Kiều Gia.

Chương 1213: Tinh Nguyệt Kiều Gia.

Tinh Nhi ngây thơ có hơi hiểu ra vấn đề, nàng đưa mắt nhìn Nguyệt Nhi hỏi:

- Những người đó đang muốn giúp chàng (Sở Mặc) sao?

- Đương nhiên rồi, muội không xem gần đây những lời bàn luận nhắm vào Sở Mặc công tử trên bản tin đã ít đi rất nhiều rồi sao?

Nguyệt Nhi mỉm cười nói.

Đôi mắt Tinh Nhi sáng lên, gật đầu:

- Tỷ nói vậy muội mới để ý thấy, sự chú ý của mọi người đối với Sở Mặc công tử dường như không còn cuồng nhiệt như trước đây nữa.

Những người mà trên bản tin rêu rao rằng nhìn thấy Sở Mặc công tử sẽ dạy dỗ cho chàng một trận cũng ít đi nhiều.

- Bất kể thế nào, như vậy đối với Sở Mặc công tử cũng đã là một việc tốt rồi.

Cho dù là Thiên tài lợi hại hơn nữa, trước khi thực sự trưởng thành cũng đều có lúc yếu ớt.

Nguyệt Nhi nói.

- Nguyệt Nhi, tỷ có nghe nói việc Sở Mặc công tử sau lưng thật ra còn có một thế lực nữa?

Tinh Nhi hỏi.

- Thế lực nào?

Muội nói tới Phiêu Diêu Cung à?

Ta có nghe nói qua, hình như là đám bằng hữu của Sở Mặc công tử đều trong đó.

Nguyệt Nhi nói.

- Vậy tỷ nói xem, chúng ta gia nhập Phiêu Diêu Cung thì thế nào?

Tinh Nhi hào hứng hỏi.

- Hả?

Chúng ta?

Gia nhập Phiêu Diêu Cung sao?

Nguyệt Nhi hơi kinh ngạc nhìn Tinh Nhi.

- Phải, tỷ không cảm thấy gần đây thái độ gia tộc của chúng ta đối với Khâu Đông và La Minh có gì thay đổi sao?

Tinh Nhi hơi rầu rĩ nói:

- Sau khi Khâu Đông bỗng chốc tiến vào Đại Thừa kỳ liền phái người tới nhà ta tặng đại lễ, nói cái gì mà sự việc năm xưa là do hắn không đúng, mong chúng ta lượng thứ cho hắn.

- Vậy muội thấy sao?

Nguyệt Nhi hỏi.

- Muội đương nhiên là không cách nào tha thứ cho hắn!

Tinh Nhi nhìn Nguyệt Nhi:

- Tống Tinh Nhi ta dù chả phải là thiên tài gì hết, nhưng cũng là một người hiểu chuyện.

Việc mà Khâu Đông và La Minh năm xưa gây ra đã đủ cho thấy phẩm hạnh của bọn họ, cho dù bốn người chúng ta từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, nhưng ta vẫn không thể chấp nhận một người có vấn đề về nhân phẩm lại trở thành phu quân của ta.

Chỉ có điều khiến ta phiền muộn lại là trong nhà... dường như có ý cho rằng tên Khâu Đông đó tiền đồ sáng lạn không thể đo lường được.

- Quả thực là vậy.

Nguyệt Nhi than thở nói:

- Nhà ta cũng vậy, thời gian trước đó, sau khi tên La Minh đột phá được Đại Thừa kỳ liền tới nhà ta thăm hỏi.

Chúng ta niệm tình giao hảo năm xưa mà không nói việc này với người trong nhà biết, trưởng bối của ta còn trách ta vô tình, nói rằng ta quá lạnh lùng với La Minh...

Muội biết không, lúc bấy giờ ta giận không chịu nổi, lập tức nói ra việc năm xưa, nói rõ vì sao ta trở mặt với La Minh.

Muội có đoán được người nhà ta đã nói thế nào không?

Tinh Nhi cười ngượng nghịu:

- Có phải nói rằng người nào mà chả có tham niệm, người trẻ tuổi ắt sẽ phạm phải sai lầm, nhất thời hồ đồ mà thôi.

Bây giờ bọn họ chẳng phải đã thay đổi rồi sao?

Còn nói là trong giới tu hành này, nào có nhiều thứ đẹp đẽ quang minh như vậy, những thứ đen tối mà tỷ chưa thấy còn nhiều nữa kìa.

So đi tính lại, bọn họ vẫn còn tốt chán!

- Ý, sao muội lại biết?

Nguyệt Nhi hơi ngạc nhiên nhìn Tinh Nhi:

- Hay là trước đây ta từng kể với muội rồi?

- Tỷ đương nhiên chưa kể, bởi vì chính là người nhà ta đã nói vậy với ta.

Tỉnh Nhi mím chặt môi nói:

- Dù sao ta cũng không chấp nhận.

Nguyệt Nhi, chúng ta hãy bỏ nhà ra đi đi!

Đi gia nhập Phiêu Diêu Cung!

- Nhưng vấn đề là...

Phiêu Diêu Cung ở đâu chứ?

Chúng ta căn bản còn không biết nữa mà!

Nguyệt Nhi hơi lay động.

Hai nữ nhân trẻ tuổi không phải kẻ ngốc, đi từ bỏ điều kiện tối ưu của gia tộc để gia nhập một thế lực nhỏ bé.

Bọn họ đều hiểu rõ năng lực của Sở Mặc và cũng rất kính trọng cách làm người của Sở Mặc.

Mấy năm nay, mặc dù thấy nhiều lời kêu gọi chém giết Sở Mặc trên bản tin rồi, cũng thấy không ít tin tức bôi nhọ về Sở Mặc, nhưng trên thực tế, những chứng cứ thực sự có khả năng chứng minh nhân phẩm của Sở Mặc không ra gì lại không hề có lấy một cái!

- Chúng ta...

Chúng ta có thể thử kết bạn với Bình Bình!

Tinh Nhi hào hứng nói:

- Chúng ta không biết tên của Sở Mặc trên bản tin nhưng tỷ còn nhớ ở Phiêu Diêu Cung có một người tên là Bình Bình, trước đây từng công khai ủng hộ Sở Mặc trên bản tin ở trong Huyễn Thần Giới không?

- Muội nói như vậy làm ta chợt nhớ ra, đúng là có việc như vậy.

Nguyệt Nhi tỏ vẻ mừng rỡ, sau đó nàng lấy bản tin ra:

- Nếu không thì chúng ta thử xem sao?

- Thử đi, mau thử xem!

Mỗi ngày muội đều phải ngồi đực ra trong nhà, muội sắp không thở nổi nữa rồi.

Tinh Nhi nói:

- Muội chỉ sợ cha muội một ngày nào đó đầu óc sao sao... lại đồng ý gả muội cho Khâu Đông, vậy thì coi như đi đứt!

- Làm thế nào nói được cha muội đây?

Nguyệt Nhi trợn mắt nhìn Tinh Nhi, rồi nói tiếp:

- Vậy để ta thử xem sao!

Nói xong, nàng liền vào phần thêm bạn bè trên bản tin, rồi nhập tên Phù Bình, đây là tên của Bình Bình dùng trên bản tin.

Sau đó chọn lựa kết giao bằng hữu.

Sau một lúc không thấy phản ứng gì, Nguyệt Nhi hơi thất vọng nói:

- Không để ý tới ta...

Lúc này, bản tin đột nhiên truyền lại tín hiệu cho thấy Bình Bình đã trở thành bạn với nàng ta.

- Oa!

Hai nữ nhân nhìn nhau, phấn khởi đập tay nhau.

Sau đó, họ thấy phía bên kia gửi tới một đoạn hội thoại:

- Xin chào, cho hỏi bạn là ai?

Nguyệt Nhi nhanh chóng vuốt lên bản tin, miệng còn lẩm bẩm:

- Bản tin đúng là một thứ hữu dụng, những người chưa từng nhìn thấy bản tin...

đúng là đáng thương mà.

Bọn họ trước nay đều chưa từng thấy những thứ hấp dẫn trên đời này, chỉ có thể mỗi ngày nhìn Ảnh âm thạch mà sống qua ngày, khà khà.

- Được rồi, tỷ nghiêm túc chút đi nào.

Tinh Nhi ngồi bên nhắc nhở.

Nguyệt Nhi mau chóng gõ lại một đoạn hội thoại rồi gửi đi, trên đó viết:

- Xin chào, ta là Triệu Nguyệt Nhi, ta và bạn của ta là Tống Tinh Nhi năm xưa đã từng có duyên gặp gỡ Sở công tử.

Chúng ta đều là tu sỹ của Tiên Giới, cảnh giới không cao lắm, mới chỉ ở Luyện Thần kỳ.

Chúng ta muốn gia nhập Phiêu Diêu Cung, không biết có thể được hay không?

Còn về thân phận của chúng ta, người có thể chứng thực với Sở công tử...

Phía bên kia lập tức trả lời:

- Nếu như các người thật sự quen biết với công tử, chúng ta rất hoan nghênh các người.

Còn nữa, Luyện Thần kỳ rất mạnh, ta mới chỉ là Nguyên Anh thôi...

Các người đừng vội, ta lập tức sẽ thông báo với công tử về việc này.

Nếu không có vấn đề gì, ta sẽ nói với các người địa chỉ.

-----o0o-----

Chương 1214: Thầy trò gặp lại

Chương 1214: Thầy trò gặp lại

Tinh Nhi và Nguyệt Nhi lập tức mừng rỡ nhảy cẫng lên, sau đó không nói mà cùng lúc ngậm miệng lại, ánh mắt khẽ đưa qua đã hiểu được tâm ý của đối phương.

Rất nhanh thôi, hai gia tộc bậc trung trên Tiên Giới là Tống gia và Triệu gia, mỗi nhà sẽ có một nữ nhân con của vợ chính thất bỏ đi không biết tung tích nơi nào.

Dưới một mái đình hóng mát, bên dòng nước chảy có một gốc cây già và một cây cầu nhỏ dẫn vào Sơn trang

Sở Mặc thân mặc một bộ xiêm y màu xanh ngồi bên cạnh bàn, đối diện hắn là một người mặc đồ hắc y, đó chính là Ma Quân vẫn với dáng vẻ anh tuấn hào sảng đó, bên cạnh Ma Quân là Tiểu Điệp, nàng mặc một bộ xiêm y màu đỏ.

- Có việc gì à?

Ma Quân nhìn Sở Mặc lấy bản tin ra gõ mấy chữ, liền hỏi.

Nếu đổi lại là năm xưa, e là hắn sẽ không hỏi câu này, nhưng hiện tại, có hồng nhan bên cạnh, tâm cảnh của hắn cũng đã thay đổi rất nhiều.

- Có hai tiểu cô nương rất thú vị muốn gia nhập vào Phiêu Diêu Cung trên Tiên Giới của con.

Sở Mặc mỉm cười:

- Năm xưa đồ nhi từng gặp họ trong Huyễn Thần Giới, dường như đồ nhi còn khiến cho hai đôi tình nhân này phải chia tay.

Ma Quân trợn tròn hai mắt nhìn Sở Mặc:

- Bên cạnh ngươi có nhiều tiểu cô nương như vậy, sao còn ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nữa?

Tiểu Điệp ngồi bên che miệng cười tủm tỉm:

- Nào có ai như chàng tự nói đồ đệ mình như vậy?

- Sư nương là tốt nhất, người thấy đấy sư phụ của con còn không cho con cơ hội giải thích nữa.

Sở Mặc nhân cơ hội liền cáo trạng:

- Sư nương có lẽ không biết, năm xưa sư phụ đã thu nhận đồ nhi như thế nào....

Nói xong, Sở Mặc cũng không thèm để ý tới Ma Quân đang sa sầm mặt mày, hắn tố một tràng không dứt.

Sở Mặc đã hiểu quá rõ sư phụ là người tính tình như thế nào, đó là người trong nóng ngoài lạnh điển hình, căn bản không cần phải sợ hãi người.

Tiểu Điệp vừa nghe vừa cười, cuối cùng không nhịn được trừng mắt lườm Ma Quân:

- Có ai như chàng đi thu nhận đệ tử kiểu đó không?

Ma Quân bĩu môi:

- Thế thì sao nào?

Nàng không biết tên tiểu tử này năm xưa cứng đầu thế nào đâu.

Ta không doạ nạt hắn như vậy, hắn sẽ không chịu theo đâu.

- Ừm, từ nhỏ đã có khí phách như vậy rồi.

Tiểu Điệp sớm đã bị Sở Mặc mở miệng khép miệng là gọi sư nương tới nỗi khiến nàng vui như mở cờ trong bụng, nàng thấy Sở Mặc đương nhiên là ngày càng thuận mắt rồi.

Sở Mặc nhìn Tiểu Điệp rồi cười hỉ hả nói:

- Vẫn là sư nương hiểu ta!

- Hiểu cái đầu nhà ngươi!

Ma Quân ngồi bên lạnh lùng cười, nói:

- Hắn năm xưa bị doạ cho sợ chết khiếp, một tên tiểu tử đột nhiên gặp phải việc như vậy căn bản không biết nên làm thế nào mới được, cái gì mà thông minh bình tĩnh, trong tình huống đó cũng đều hoàn toàn biến mất chỉ còn lại một chút cứng rắn trong lòng mà thôi.

- ...

Sở Mặc mặt mày u ám:

- Sư phụ à...

- Hứ, ta nói không đúng sao?

Ma Quân hỏi vặn.

- Đúng đúng đúng, người nói gì cũng đúng cả.

Sở Mặc nhe răng cười:

- Năm xưa quả thực là có chút bị doạ cho sợ hãi, lúc đó thật ra sợ muốn chết đi được.

Trong tình huống đó, thông thường sẽ nghĩ ra đủ cách giải quyết, ví như là...

Người doạ con, con đành nghe theo, lập tức khấu đầu bái sư.

Nhưng vấn đề là... khi thực sự gặp phải tình huống đó, nào còn đủ bình tĩnh mà suy nghĩ lợi hại thiệt hơn nữa?

Trong đầu chỉ còn sót lại một ý niệm, tên đại ác nhân này... không thể bái làm sư phụ, nếu không thì có khi còn đáng sợ hơn cái chết.

- Ngươi là tên đầu óc có vấn đề à, ngươi không sợ lúc đó ta sẽ dùng một chưởng đánh chết ngươi?

Ma Quân cười khẩy.

Sở Mặc gãi gãi đầu:

- Nếu người thực sự muốn đánh chết con, có cần thiết phải phí nhiều công sức đi doạ dẫm con như vậy không?

Con càng không phục, e là người càng muốn thu nhận con làm đồ đệ...

- ...

Ma Quân trừng hai mắt, không nói câu nào nữa.

Tiểu Điệp ở bên cười không ngớt miệng, nàng thì thầm nói:

- Ta coi như đã nhìn ra rồi, hai sư đồ các người quả là hiếm thấy.

Hơn nữa, ta cũng thu lại cách nhìn trước đây của ta, tên tiểu tử này năm xưa không phải bị doạ cho sợ hãi, mà hắn ta rất quỷ quyệt!

- Phải, bề ngoài tưởng như rất thẳng thắn, nhưng thực tế lại có nhiều toan tính.

Ma Quân cười nhạt, nhưng ai cũng có thể nhận ra rằng đôi mắt hắn nhìn Sở Mặc tràn đầy vẻ mãn nguyện.

Đoạn ký ức đó là kỷ niệm chung của cả hai sư đồ bọn họ.

Ma Quân năm xưa đúng lúc rơi vào quãng thời gian tăm tối nhất của đời người, còn Sở Mặc... cũng chỉ là một chàng thiếu niên ngây ngô.

Hai người gặp gỡ như vậy không thể không gọi là duyên phận.

- Phải rồi, Sở Mặc, ngươi vẫn chưa kể chuyện của hai tiểu cô nương kia?

Sư nương sẽ góp ý cho ngươi, xem bọn họ có thích hợp trở thành thê tử của ngươi không.

Tiểu Điệp và Ma Quân không có con, trước khi gặp gỡ Sở Mặc, thực ra họ đã coi Sở Mặc như con của mình vậy.

Lúc này đương nhiên là tình mẫu tử bộc phát, nàng tỏ ra vô cùng quan tâm tới chuyện chung thân đại sự của Sở Mặc.

- Việc này nàng dính vào làm gì chứ?

Ma Quân liếc nhìn Tiểu Điệp.

Tiểu Điệp sẵng giọng:

- Thiếp thân là sư nương, quan tâm tới con thì sao chứ?

Ma Quân lập tức im bặt không nói thêm gì.

Sở Mặc ngồi bên tủm tỉm cười:

- Không có chuyện đó đâu sư nương, việc là thế này...

Sở Mặc kể lại cho Tiểu Điệp nghe câu chuyện năm xưa hắn ở trong Huyễn Thần Giới đi hái Long Lân Thảo, gặp gỡ hai đôi tình nhân trẻ tuổi.

- Vừa rồi là một người bạn của con, nàng ấy vẫn đang ở Linh Giới.

Nàng hỏi con có quen hai người này không, con nói có quen biết.

Hai người này cũng không tồi.

Sở Mặc nhìn Ma Quân và Tiểu Điệp:

- Phiêu Diêu Cung là nơi để an cư lạc nghiệp mà con chuẩn bị cho những người thân bên con.

- Thật là đứa trẻ biết nghĩ, làm vậy là rất đúng.

Tiểu Điệp nói:

- Trên đời này, tu sỹ hùng mạnh hơn nữa, bên cạnh cũng ắt phải có người đi theo.

Cho dù bản thân con có thể độc lai độc vãng (đi và đến đều một mình) thế nào đi nữa, nhưng cũng nhất định phải có một thế lực hùng hậu ở sau để ủng hộ.

Nếu sư phụ của con năm xưa phía sau cũng có một thế lực như vậy thì đã không thê thảm tới vậy.

Ma Quân trầm ngâm nhưng không phản bác lại.

Mấy năm gần đây, tâm tính hắn đã thay đổi, có nhiều quan điểm khi xưa kiên trì không dao động nay cũng đang thay đổi.

Nhất là lần này, cả Tiên Giới phong vân dũng động (xảy ra những biến cố to lớn), rất nhiều thế lực nhắm vào hai thầy trò họ.

Lúc này, nếu không có Đan Tông đứng , e là cảnh ngộ của sư đồ hai người sẽ không giống như bây giờ được.

-----o0o-----

Chương 1215: Ma Quân rung động (1)

Chương 1215: Ma Quân rung động (1)

Đan Tông đứng bên bọn họ đã có thể chấn áp làm vô số người sợ hãi.

- Sư nương nghe nói, con có một người hồng nhan tri kỷ, các con luôn bên nhau sao?

Sao ta chưa từng gặp nàng ta?

Tiểu Điệp nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc buồn bã, khẽ trả lời:

- Hiện giờ con cũng không biết nàng đang nơi nào, vấn đề của nàng rất nghiêm trọng, con cũng có chút lúng túng không biết làm cách nào.

Con người ai cũng có lúc yếu đuối, Sở Mặc cũng không ngoại lệ, nhắc tới Kỳ Tiêu Vũ, tâm trạng hắn lập tức ủ rũ, hắn uống rượu cùng Ma Quân và kể về câu chuyện giữa hắn với Kỳ Tiêu Vũ cho hai người nghe.

Cuối cùng, Sở Mặc uống say.

Sau khi đưa Sở Mặc về phòng, đôi mắt Tiểu Điệp khẽ lay động, nàng nhìn Ma Quân:

- Đứa trẻ này, những năm nay đã chịu không ít khổ cực.

Ma Quân trả lời:

- Không chịu khổ sao trưởng thành được?

- Có thể nhìn ra Sở Mặc rất dựa dẫm vào chàng.

Tiểu Điệp khẽ nói:

- Trên người hắn cũng che giấu quá nhiều bí mật, trên đời này người có thể khiến hắn tin tưởng như vậy có lẽ cũng chỉ có mình chàng.

Ma Quân khẽ thở dài:

- Sư đồ bọn ta quen biết khi mà hai người đều rơi vào quãng thời gian suy sụp nhất đời người, nhưng điều hổ thẹn lại là mấy năm nay, khi mà hắn cần ta nhất, ta lại không ở bên cạnh hắn.

Những lời này, nếu Sở Mặc có mặt ở đó, Ma Quân có chết cũng không bao giờ chịu nói ra.

Tiểu Điệp trân trân nhìn Ma Quân:

- Mấy năm nay chàng luôn vì ta mà chạy ngược chạy xuôi, nào còn tâm tư đi làm việc khác nữa?

Nói ra thì... cũng đều vì ta...

Ma Quân nắm chặt tay Tiểu Điệp:

- Ta tin là hắn có thể hiểu được.

Hơn nữa, đây cũng chính là kết quả mà hắn muốn thấy nhất.

Nàng không hiểu tính tên tiểu tử này, nếu lần này hắn không thể nhìn thấy nàng, hắn sẽ còn điên cuồng hơn cả ta, phỏng chừng người phải đứng mũi chịu sào lại chính là Phục gia.

- Thiếp tin chứ.

Mặc dù sau ngần ấy năm mới gặp hắn, nhưng thiếp thấy hắn lại có cảm giác như đang nhìn vào con của chính mình vậy.

Tiểu Điệp dịu dàng nói:

- Tiếc là thiếp hiện giờ không thể sinh con cho chàng...

Nói xong, sắc mặt nàng trở nên buồn bã.

Ma Quân nắm chặt lấy tay Tiểu Điệp, thản nhiên cười:

- Ta trước nay chưa từng quan tâm việc này, chỉ cần có nàng bên cạnh là đủ rồi.

Sở Mặc giống như là con trai ta vậy!

Hơn nữa bản lĩnh đứa trẻ này rất lớn, hắn chắc chắn có cách giúp nàng hoàn toàn bình phục mà!

- Ừm, thiếp có nghe nói qua, thân là Thượng khách của Linh Đan Đường, lại có thể khiến cho cả Đan Tông dám đánh cược vận mệnh tiền đồ trước cả Tiên Giới, sao lại có thể là một người bình thường được?

Tiểu Điệp nói.

- Cho nên, gặp được hắn, thực ra là may mắn của ta!

Ma Quân trả lời.

Thầy trò xa cách nhiều năm cuối cùng cũng gặp lại, không có nhiều biểu hiện kích động như trong tưởng tượng.

Sở Mặc hay Ma Quân đều vậy, thực ra trong lòng đều thuộc tuýp người nội tâm, nhưng điều này không có nghĩa họ không vui mừng, không phấn khích.

Cho nên, tối hôm đó Sở mặc uống đến say mèm, thậm chí hoàn toàn không dùng đến chút sức lực nào để giải rượu, cứ vậy đánh một giấc tới sáng luôn!

Sau khi tỉnh lại, Sở Mặc có cảm giác tinh thần sảng khoái, hắn đã từ lâu lắm rồi không được ngủ một giấc yên bình như vậy, chẳng có một mộng mị nào, làm một lèo tới sáng rồi tỉnh dậy.

Sau đó hắn nhìn thấy một bàn ăn phong phú trước mặt, một cảm giác ấm áp chưa từng có chợt dâng trào trong lòng Sở Mặc.

- Có sư nương thật là tốt mà!

Sở Mặc thầm nghĩ: "Đây chắc chắn không phải là do sư phụ làm rồi.

"

- Dậy rồi à?

Mau nếm thử xem sao, bữa sáng sư phụ làm cho con đấy!

Tiểu Điệp cười tít mắt nhìn Sở Mặc, vẻ hiền từ trong ánh mắt không thể nào che giấu được.

- Á?

Là sư phụ của con làm?

Sở Mặc liền ngạc nhiên.

- Hứ.

Ma Quân đứng bên, lạnh lùng hừ một tiếng.

Sở Mặc lập tức ninh nọt:

- Tay nghề của sư phụ không còn gì để chê nữa, thiên hạ vô song mà!

Tiểu Điệp che miệng tủm tỉm cười.

Sở Mặc cắm đầu cắm cổ ăn sạch bữa sáng, sau đó vươn vai nói:

- Hôm nay thật sảng khoái quá mà!

Những tâm sự trong lòng hắn tạm thời gác qua một bên, nhiều năm xa cách, không dễ gì gặp lại sư phụ, đương nhiên hắn phải tận tình ở bên sư phụ và sư nương rồi.

Thậm chí Sở Mặc còn có chút hối hận vì tối qua kể nhiều chuyện về Kỳ Tiêu Vũ cho sư nương nghe như vậy, hai người chắc chắn sẽ lo lắng cho hắn.

- Vậy thì hãy yên tâm ở đây một thời gian đi.

Tiểu Điệp dịu dàng nói:

- Nơi này ta đã mua rồi, gần đây cũng không có tu sỹ hùng mạnh nào, phần lớn đều là người bình thường cả, cũng chẳng có ai tới đây quấy rầy đâu.

Sở Mặc gật đầu:

- Vâng, sẽ sống một thời gian, con có việc muốn nói với sư phụ nữa.

Ma Quân liếc nhìn Sở Mặc:

- Ta cũng có việc muốn nói với ngươi.

Sau đó, Tiểu Điệp lánh đi, trong phòng chỉ còn lại sư đồ hai người.

- Sư phụ nói trước đi.

- Ngươi nói trước đi.

Hai người đồng thanh lên tiếng.

Sở Mặc gãi đầu:

- Được, vậy con nói trước.

Nhưng con nói ra rồi, sư phụ không được tức giận, không được bốc hoả nhé.

- Cứ nói xem việc gì đã.

Ma Quân thản nhiên nói.

- Cái này, hình như con tìm được phần đầu của công pháp Thiên Trọng Thủ, Thiên Địa Nhân Tài quyền pháp, U Minh Bát Đao rồi.

Sở Mặc khẽ nói.

- Cái gì?

Sắc mặt Ma Quân liền thay đổi, hắn nhìn Sở Mặc:

- Chuyện này là thật?

- Ưm, còn nữa, Thiên Ý Ngã Ý, con cũng đã tìm được toàn bộ rồi.

Thực ra năm xưa... con nên mang cho sư phụ, nhưng lúc đó có những việc con chưa làm sáng tỏ, cũng không biết nói thế nào với sư phụ.

Sư phụ, chúng ta đã nói rõ, không được tức giận, việc đó đều trách con quá ích kỷ...

Sở Mặc thận trọng nhìn Ma Quân.

Khuôn mặt Ma Quân không lộ chút nào là không vui cả, hắn chỉ ngây ra nhìn Sở Mặc:

- Không ngờ ngươi lại có thể tìm được toàn bộ Thiên Ý Ngã Ý?

Đây, đây có phải là thật không?

Sở Mặc lấy ra cuốn Thiên Ý Ngã Ý từ trong Thương Khung Thần Giám, nói:

- Năm xưa sở dĩ không lập tức lấy ra, vì nó đã hoàn toàn bị thay đổi rồi, hơn nữa... lúc có được toàn bộ, thì đã là việc xảy ra sau khi người đi lâu rồi.

Ma Quân nhận lấy cuốn sách mỏng từ tay Sở Mặc, vẻ mặt vô cùng kích động giống như đang nâng niu một thánh vật vậy.

Sau đó hắn từ từ mở cuốn sách, vừa nhìn đã sững người, miệng lẩm bẩm:

- Chẳng trách...

Hoá ra là vậy.

- Sư phụ...

Người còn có thể tu luyện lại sao?

Sở Mặc cẩn thận hỏi.

- Có thể, sao lại không chứ?

Cho dù nó có thay đổi thế nào, nó rốt cuộc vẫn là tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý!

Chỉ là bổ sung những chỗ khi xưa có vấn đề mà thôi!

-----o0o-----

Chương 1216: Ma Quân rung động (2)

Chương 1216: Ma Quân rung động (2)

Ma Quân kích động nói:

- Đây giống như là một kiểu hoàn thiện!

Hơn nữa, bây giờ, ngay lúc này con đưa nó cho ta, thực ra là lúc thích hợp nhất!

- Hả?

Sở Mặc hơi kinh ngạc nhìn sư phụ.

Ma Quân nói:

- Bởi vì ta từ Phi Thăng kỳ, đột phá tới Đại La Kim Tiên, chính là lúc thăng hoa hoàn toàn!

Xem chừng chỉ là một lần nâng cao cảnh giới đơn giản thôi, nhưng trên thực tế lại là một lần biến hoá bản chất.

Lúc này, tu luyện lại Thiên Ý Ngã Ý quả là vô cùng thích hợp!

Hơn nữa...

Thiên Ý Ngã Ý năm cuộn... ta vốn chỉ tự tin xung kích tới cảnh giới Chân Tiên.

Lúc này lại có thứ này, ta có thêm niềm tin có thể trong thời gian nhanh nhất tiến vào cảnh giới Đế Chủ!

Nét mừng rỡ trên mặt Ma Quân là từ sâu thẳm trong lòng hắn.

Trước mặt tên đồ đệ cưng này, hắn không có bất kỳ khái niệm che đậy nào.

Tiếp đó, Sở Mặc liền đem hết Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp, Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, Thiên Trọng Thủ và U Minh Bát Đao giao lại trọn bộ cho Ma Quân.

Sau khi Ma Quân xem qua không khỏi bùi ngùi nhìn Sở Mặc cười gượng:

- Thật không biết hai người chúng ta ai là sư phụ, ai là đồ đệ...

Một câu nói đã khiến Sở Mặc lập tức quỳ ngay trên đất, đôi mắt ngấn lệ nói:

- Sư phụ, cho dù bất cứ lúc nào, người đều là sư phụ của con, năm xưa nếu không có người, con sao có cơ hội được thấy thế giới đa dạng sắc màu này chứ?

Nếu không có người, e là con sớm đã bị đám tạp nham của Trường Sinh Thiên gài bẫy hại chết rồi...

Đến hôm nay con vẫn không biết phụ mẫu của mình ở đâu, người và sư nương đều như cha mẹ của con vậy!

- Được rồi, được rồi.

Ta chỉ tuỳ tiện than thở một câu.

Ma Quân liền đỡ Sở Mặc lên, tay hắn thật ra có hơi run rẩy.

Sự thần kỳ của vận mệnh đúng là không thể nói ra được.

Năm xưa trong một lần tình cờ đã tạo cơ hội cho Sở Mặc, nhưng nào có khác nào tạo cơ hội cho chính Ma Quân?

- Phải rồi, ngươi vừa nói ngươi tìm thấy phần đầu của những công pháp này, chuyện đó như thế nào?

Khoé mắt Ma Quân hơi đỏ, hắn gắng nói vào để chuyển sang đề tài khác.

Sở Mặc gãi đầu nói:

- Việc này...nói ra thì dường như là có chút liên quan tới thân thế của con.

Thế là Sở Mặc kể lại câu chuyện, đôi mắt Ma Quân càng mở càng to, tới cuối cùng, khoé miệng không kìm được mà mím chặt lại.

- Con nói, con ở trong Quy Khư ở Nhân Giới gặp được một Đại Khô Lâu (bộ xương khổng lồ) có thể chống lại với Chí Tôn?

Sau đó dưới sự suy diễn của nó, những công pháp này bộc phát uy lực khác hẳn?

Ma Quân nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc gật đầu:

- Phải đó sư phụ, sau này con mới biết, Đại Khô Lâu có thể là thân nhân của con, cũng có thể là người có liên quan với người nhà con.

Nói chung, hắn rất chăm sóc cho con.

Nếu không phải là hắn, có lẽ con đã không thể học được nhiều thuật Chí Tôn tới vậy.

Sở Mặc nói xong, liền nhìn Ma Quân:

- Sư phụ, con tìm một vài thuật Chí Tôn thích hợp với người nhé!

- Không cần đâu.

Ma Quân liên tục khua tay, trừng mắt nhìn Sở Mặc:

- Chí Tôn truyền thừa nào phải trò trẻ con?

Có thể truyền loạn hết lên vậy sao?

Sở Mặc rụt rè nói:

- Nhưng con đã nhận không ít đồ đệ rồi, người có rất nhiều đồ tử đồ tôn, thứ mà bọn họ học...

đều là thuật Chí Tôn cả.

- ...

Ma Quân lập tức cứng họng không biết nói gì, một lúc sau mới chỉ ngón tay về phía Sở Mặc:

- Tên tiểu tử nhà ngươi...

Ngươi làm vậy là muốn nghịch thiên sao?

Ngươi có biết điều đó có nghĩa là gì không?

Sở Mặc không nhìn ra được vẻ tốt xấu trên nét mặt Ma Quân, cứng đầu cứng cổ hỏi:

- Có nghĩa gì ạ?

- Điều này có nghĩa... tương lai có khả năng sẽ có vô số Đế Chủ...

đều xuất thân từ môn hạ của ngươi!

Sao ta lại dạy ra một thứ đồ đệ quái vật như ngươi chứ?

Ma Quân không nhịn được than thở.

- Vậy...

đó là việc tốt hay xấu?

Sở Mặc hỏi.

- Ngươi nói xem là việc xấu hay tốt?

Đây đúng là một giai thoại tuyệt thế mà!

Chỉ là khiến cho người ta không cách nào lý giải được.

Đám Chí Tôn đó... không ngờ đều truyền thừa lại cho một mình ngươi.

Thân thế của ngươi...

Chậc chậc.

Ma Quân nói tới đây có chút không muốn nói tiếp.

Bởi hắn cảm thấy thân thế của tên đồ nhi của hắn, nói ra... có thể là một chuyện long trời lở đất.

- Vậy thì sư phụ à....

Chúng ta phải nỗ lực thôi!

Sở Mặc nghiêm nghị nói:

- Nếu tương lai mà bị đám đồ tử đồ tôn vượt mặt, chẳng phải là càng mất mặt hơn sao?

- Mất mặt cái gì chứ?

Ma Quân không chút tức giận nhìn Sở Mặc:

- Bây giờ ngươi đã sắp vượt mặt ta rồi, có phải là ta phải thấy hổ thẹn mà khóc lóc không?

Cũng may không phải là thấy hổ thẹn muốn chết...

Trong lòng Sở Mặc thầm nghĩ vậy, sau đó hắn nhăn nhở cười:

- Trò học thầy mà giỏi hơn thầy, điều này càng chứng minh sự lợi hại của chúng ta mà!

- Chỉ ngươi là giỏi cái miệng!

Ma Quân trừng mắt nhìn Sở Mặc, sau đó nói tiếp:

- Nếu là như vậy, thế lực sau lưng ngươi sau này thật sự đúng là kinh thiên động địa.

E là phong ba bão táp của cả Thiên Giới đều sẽ vì ngươi mà nổi lên.

Cho dù sau này bọn chúng có tự mình bỏ đi, tự lập môn hộ, nhưng nói về sâu xa, bọn chúng vĩnh viễn cũng không thoát khỏi ảnh hưởng của ngươi được.

Ma Quân dứt lời, không nhịn được than thở nói:

- Một đại tông sư nói cho cùng cũng chỉ vậy thôi!

Công đức này của ngươi quả thực lớn tới mức nghịch thiên rồi!

Sở Mặc có chút mơ hồ gãi đầu, sư phụ khen ngợi hắn như vậy thật sự không nhiều.

Sau đó, Sở Mặc ngẩng đầu nhìn Ma Quân:

- Sư phụ không phải có việc muốn nói với con sao?

- Là thế này, là việc của sư nương con.

Ma Quân cười ngượng nghịu, khẽ thở dài:

- Ta trở lại Tiên Giới, sau khi hồi phục thực lực liền tới Phục gia mang hồn phách của sư nương con đi.

Mấy năm nay không có bất kỳ động tĩnh nào, chính là vì cố gắng tạo lại thân thể cho sư nương con.

Cũng may, trời không tuyệt đường người ta, ta đã tìm thấy một cây thánh dược ở một di tích cổ.

- Thánh dược?

Sở Mặc kinh ngạc.

Hắn không còn là một thiếu niên năm xưa cái gì cũng không biết, nghe nói vậy liền thấy ngạc nhiên nhìn Ma Quân:

- Trên đời này quả thực tồn tại thánh dược sao?

Ma Quân nhìn Sở Mặc:

- Thánh nhân cũng sống trên đời này, thánh dược sao lại không có chứ?

- Thế giới này của chúng ta... không có thánh nhân mà!

Sở Mặc không hề nhắc gì tới thân thế thực sự của hắn với Ma Quân, không ngờ sư phụ lại biết được sự tồn tại của thánh nhân.

-----o0o-----

Chương 1217: Việc này hơi khó

Chương 1217: Việc này hơi khó

- Tiểu tử nhà ngươi quả nhiên cũng biết.

Ánh mắt Ma Quân nhìn Sở Mặc tỏ rõ sự mãn nguyện:

- Ta cũng tìm thấy một bộ điển tịch ở trong di tích cổ đó mới biết được những việc này.

Thật ra thế giới rộng lớn này của chúng ta, trước khi bị chia năm xẻ bảy đã từng có thánh nhân.

Nhưng đó đã là thời đại vô cùng xa xôi, so với thời hiện tại thì đã cách nhiều thời kỳ rồi.

Nhắc đến việc này, Ma Quân có chút xúc động, hắn nói:

- Tuy nhiên cũng chỉ từng xuất hiện một vị thánh nhân đó, cũng chính là tồn tại cảnh giới Đế Hoàng.

Sau này, thế giới đổi thay, long trời lở đất.

Nhiều thời đại trôi qua lại xuất hiện một người nửa thánh nhân vĩ đại, thực ra thì trong mắt ta, công đức của vị nửa thánh nhân đó còn vượt xa cả vị thánh nhân trước kia.

Ma Quân nhìn Sở Mặc, đột ngột nói:

- Phải rồi, vị tiên hiền nửa thánh nhân đó... cũng là họ Sở!

Trong lòng Sở Mặc chợt gợn sóng, hắn nhìn Ma Quân cười gượng:

- Vị nửa thánh nhân đó có lẽ chính là gia gia của ta!

Phì!

Dù Ma Quân trong lòng đã đoán ra được thân thế của Sở Mặc, nhưng nghe Sở Mặc thừa nhận như vậy, hắn vẫn không nhìn được mà thở dài một hơi.

Hắn lẩm bẩm:

- Chẳng trách...

Mấy vị Chí Tôn trong Quy Khư năm xưa lại đồng ý truyền thừa cho một thiếu niên còn yếu đuối như ngươi.

Chẳng trách... vị tiền bối Đại Khô Lâu đó lại biết truyền thừa này.

Hoá ra cơ duyên của ta lại có liên quan tới ngươi, sau này lại còn khiến cho ta gặp được ngươi...

Nói tới đây, toàn thân Ma Quân hơi run rẩy:

- Đây chính là vận mệnh đáng sợ sao?

Sở Mặc trầm ngâm hồi lâu, gượng cười:

- Vận mệnh quả là thần kỳ và đáng sợ.

Đời tu sỹ của con... nói ra thì đúng là vì nghịch thiên mà thành, nhưng trên thực tế ai có thể lớn hơn trời chứ?

Ai có thể thực sự thay đổi được vận mệnh?

Ma Quân không nhịn được trầm ngâm hồi lâu, sau cùng, hắn vỗ vai Sở Mặc nói:

- Suy cho cùng cũng là cái tốt.

Sở Mặc gật đầu:

- Mong là có thể tốt tới cùng.

Sau đó, sư đồ hai người đều im lặng, chủ đề này quá là nặng nề, thậm chí muốn tránh cũng không tránh được.

Hồi lâu sau, Sở Mặc mới nói:

- Người kể về việc của sư nương đi!

- Ừ.

Ma Quân thở phào, yên lòng nhìn Sở Mặc, thầm nghĩ: "Ở nhiều phương diện, ta quả thực không bằng đồ đệ của mình, trò hơn thầy... cũng chính là vậy!

Ma Quân ta có đức có tài gì?

Sao lại có một đồ đệ hoàn hảo tới vậy?

Tương lai chỉ e sẽ có vô số Đại Năng phải ngưỡng mộ ta tới không thốt lên lời mất.

"

Trong lòng nghĩ thầm, tâm trạng của Ma Quân cũng trở nên vui mừng hơn, hắn nói:

- Di tích đó thật ra trước khi ta tới đã từng có nhiều người vào trong, nói ra thì đây cũng coi như là cơ duyên phải không?

Chỉ có ta tìm thấy cuốn điển tịch đó.

Trong đó ghi chép lại nhiều việc, bao gồm cả những việc của lão gia nửa thánh nhân đó, trong đó đều ghi chép lại cả.

Người viết lại cuốn điển tịch đó nói rằng tên của hắn là Vạn Sự Thông, là một kẻ thông kim bác cổ.

Mục đích viết lại cuốn điển tịch cũng là vì muốn nói cho người có duyên trong thế giới của chúng ta biết được thế giới này đã từng nảy sinh việc gì, đã từng xuất hiện một nhân vật kinh tài tuyệt diễm như thế nào.

- Cuốn sách đó... còn không?

Giọng nói của Sở Mặc hơi run run, sự hiểu biết của hắn về gia đình quả là quá ít.

Nghe ra được ý của Ma Quân, cuốn sách đó dường như ghi chép lại nhiều việc liên quan tới nhà hắn.

Ma Quân gật đầu, hắn lấy từ trên người ra một cuốn điển tịch rồi đưa cho Sở Mặc.

Không biết cuốn điển tịch này được làm từ chất liệu gì, nó lưu truyền bao năm nay mà vẫn hoàn hảo như cũ.

Sở Mặc không lập tức mở ra xem mà nâng niu nhận lấy nó, sau đó nhìn Ma Quân.

Ma Quân nói:

- Đoạn cuối của cuốn điển tịch có nói tới một động phủ ở nơi sâu thẳm, có một cây thánh dược đến từ ngoại vực, có thể làm lại được một cơ thể hoàn hảo!

Nó để lại cho người có duyên với cuốn sách này!

Sở Mặc lập tức cảm thấy lạnh sống lưng, ngày nay hắn coi như là đã thực sự nhập môn Phong Thuỷ thần thông rồi, đương nhiên biết được người đưa ra lời tiên đoán này hùng mạnh tới nhường nào, trong lòng không ngăn được nhớ tới: "Vị tiền bối Vạn Sự Thông này... tuyệt đối không đơn giản, rất có khả năng đó là một vị Chí Tôn thực sự!

"

Ma Quân cũng vô cùng cảm động:

- Lúc ta nhìn thấy nó, quả thật đã sững sờ một hồi.

Bởi vì đoạn văn đó giống như là nói với ta vậy!

Phản ứng lúc bấy giờ của ta còn mạnh hơn ngươi nhiều.

Ma Quân nhớ tới cảnh tượng vừa khóc vừa cười của hắn lúc xưa, đúng là có chút không dám nghĩ lại.

- Sau đó thì sao?

Xem ra ý của sư phụ là cây thánh dược đó rất hoàn mỹ...

Vậy sao lại vẫn còn vấn đề chứ?

Sở Mặc hỏi tiếp.

Ma Quân than thở:

- Thánh dược...

đương nhiên là hoàn mỹ, nhưng vùng trời đất này của chúng ta lại không hoàn mỹ.

Sở Mặc nháy mắt đã hiểu ra vấn đề, gượng cười:

- Quy tắc thiên địa bị áp chế, sau dù thế nào cũng không có người thành Thánh được nữa.

Vậy thì... thánh dược vốn dĩ... chỉ đành trở thành đại dược của Chí Tôn, hoặc là nửa thánh dược mà thôi, phải không?

Ma Quân gật đầu:

- Không sai, cây thuốc đó trở thành một cây gần như thánh dược, cũng gọi là nửa thánh dược.

Cho nên nó mặc dù có thể tái tạo lại một thân thể hoàn mỹ cho sư nương ngươi, nhưng lại có một khuyết điểm.

Nói tới đây, Ma Quân hơi đỏ mặt:

- Sư nương ngươi... nàng, không thể sinh con được.

Điều đó... mặc dù ta không để tâm lắm, nhưng sư nương của ngươi, nàng suy cho cùng vẫn là một nữ nhân.

- Khụ khụ...

Sở Mặc ho khan mấy tiếng, sau đó vẻ mặt không biết nói gì hơn, đăm chiêu nhìn Ma Quân, vẻ mặt vô cùng đáng thương.

Việc này... hắn có cách gì cơ chứ?

Một cây vốn là thánh dược lại bị quy tắc thiên địa áp chế thành cây gần như là thánh dược, sau đó tái tạo cho sư nương một thân thể vốn phải là hoàn mỹ không khiếm khuyết, nay lại có một tí đáng tiếc, nhưng cái đáng tiếc này...

Sở Mặc thật sự không biết nên giải quyết thế nào.

Hắn mặt mày u ám nhìn sư phụ:

- Vấn đề này... có hơi khó.

Ma Quân nổi giận trừng mắt nhìn Sở Mặc, thân là sư phụ, trước mặt đệ tử nói ra những lời này đã là một việc vô cùng khó khăn.

Kết quả, tên tiểu tử này lại nói một câu như vậy, bảo hắn phải làm sao?

Không khó thì tìm hắn làm gì?

Tuy nhiên nghĩ lại thì câu nói này... dường như có chút kỳ lạ.

Cho nên Ma Quân chỉ đành hậm hực:

- Ta có được tên đồ đệ như ngươi, lẽ ra nên biết đủ rồi, nhưng mà...

-----o0o-----

Chương 1218: Có khó hơn nữa cũng phải tìm được

Chương 1218: Có khó hơn nữa cũng phải tìm được

Sở Mặc không đùa giỡn nữa, có chút khiêm nhường, hắn nghiêm nghị nhìn Ma Quân:

- Sư phụ, người yên tâm, việc này con sẽ ghi nhớ kỹ.

Hiện giờ con thực sự không cách nào giải quyết vấn đề này, nhưng...

đến khi tìm được cách, con nhất định lập tức nói cho người hay!

Nói xong, Sở Mặc tiếp lời:

- Phải rồi, cảnh giới hiện tại của sư nương là gì ạ?

Ma Quân nói:

- Phi Thăng kỳ Điên Phong, bất kỳ lúc nào cũng có thể độ kiếp.

- Thật lợi hại!

Ma Quân khen ngợi.

- Là do cây thuốc gần như thánh dược kia lợi hại.

Ma Quân nói xong, khẽ thở dài:

- Ta đi xem sư nương ngươi thế nào!

Chắc là sau khi Ma Quân nói ra việc này, trong lòng có chút ức chế, đồng thời cũng cần chút thời gian để tiêu hoá những việc mà Sở Mặc vừa nói, bao gồm cả những công pháp và tâm pháp đã bị thay đổi.

Ma Quân đứng dậy bước ra ngoài.

Sở Mặc gật đầu:

- Dạ thưa sư phụ!

Nhưng trong lòng hắn lại âm thầm kết nối với Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô: "Hỗn Độn Hồng Lô, ta có việc này muốn cầu xin ngươi, bệnh tình của sư nương ta có cách nào chữa được không?

"

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc kết nối với Hỗn Độn Hồng Lô kể từ sau khi hắn đạt được Hỗn Độn Huyết Nguyệt.

Kể từ sau lần đó, bất luận là Thương Khung Thần Giám hay là Hỗn Độn Hồng Lô đều trầm mặc đi nhiều, không còn tỏ ra linh tính mạnh mẽ như trước nữa.

Sở Mặc cũng không kết nối nhiều với chúng, nhưng lần này nhất định phải kết nối lại với Hỗn Độn Hồng Lô.

Chơ thấy Sở Mặc tỏ ra vẻ khó xử với Ma Quân như vậy, đó là vì hắn thực sự không biết cách giải quyết chuyện này.

Nhưng sâu thẳm trong lòng hắn vô cùng hy vọng có thể giúp được sư phụ.

Hỗn Độn Hồng Lô cũng không làm Sở Mặc phải thất vọng, nháy mắt đã đưa ra một đơn thuốc xuất hiện trong não Sở Mặc.

Trong lòng Sở Mặc hơi rùng mình khi hắn nhìn thấy các loại dược liệu trong đơn.

Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy một việc khó xử lý tới vậy.

- Hoàng Kim Sâm chuẩn thánh dược.

- Phong Quân Tử chuẩn thánh dược.

- Huyền Tử Thảo Chí Tôn dược.

- Bi Hoan Hoa cấp vô phẩm.

Đơn thuốc chỉ liệt kê ra bốn loại dược liệu, hình dáng các loại dược này và môi trường sinh trưởng ưa thích.

Nhưng phía sau còn thêm một đoạn: "Bốn loại dược liệu luyện thành đan có thể khiến cho mọi sinh linh thay đổi thể chất, trở nên có thể thụ thai, bao gồm cả giống đực cũng có thể.

"

Bốn chữ cuối cùng (giống đực cũng được) lại bị Sở Mặc vô tình bỏ sót.

Nói đùa gì chứ, giống đực ăn no rồi rảnh rỗi đi ăn cái loại đan dược này sao?

Nhưng rồi hắn lại giật mình kinh hãi vì phẩm cấp của các loại đan dược trên.

Hai loại chuẩn thánh dược (gần tới cấp thánh dược, nhưng vẫn chưa tới cấp đó)...

Hắn còn chưa từng nghe qua tên đó.

Tốt xấu gì thì Sở Mặc cũng là người từng hợp tác một thời gian dài với Linh Đan Đường, một số đan dược đẳng cấp, cho dù chưa từng nhìn thấy, nhưng ít nhất cũng có nghe qua.

Bây giờ thì hay rồi, Hoàng Kim Sâm và Phong Quân Tử, hai loại chuẩn thánh dược này hắn còn chưa từng nghe qua tên.

Sư phụ Ma Quân vận may thật lớn mới có thể tìm được một cây chuẩn thánh dược từng là thánh dược ở một di tích cổ của Tiên Giới, vì thế mà tái tạo được cơ thể cho sư nương.

Nhưng muốn tìm được loại chuẩn thánh dược thứ hai, đừng nói là Tiên Giới này, cho dù là ở Thiên Giới cũng đâu dễ dàng gì?

Sở Mặc từng nghe qua một số đại dược đẳng cấp ở Linh Đan Đường, nhưng đừng nói là chuẩn thánh dược, cho dù là Chí Tôn dược...

đó cũng đều là những thứ có linh tính thực sự, cho dù là Đế Chủ cũng khó mà có được một thứ.

Cho nên, dù là loại Chí Tôn dược như Huyền Tử Thảo, muốn tìm được e là cũng trăm ngàn khó khăn!

Ma Quân mặc dù không nói tường tận hắn làm thế nào có được cây chuẩn thánh dược đó, nhưng cây chuẩn thánh dược đó rất có khả năng bị pháp trận phong ấn.

Nếu không thì với thực lực hiện tại của Ma Quân, thậm chí hoàn toàn không phải là đối thủ của cây chuẩn thánh dược đó, thế thì làm sao mà đạt được nó?

Ba loại đan dược liệt kê trước đã đủ khiến Sở Mặc đau đầu rồi... thậm chí còn bó tay, loại sau cùng là Vô phẩm cấp (không có cấp phẩm) càng khiến Sở Mặc phải vò đầu bứt óc.

Vô phẩm cấp nghĩa là sao?

Hơn nữa nhìn hình dáng của Bi Hoan Hoa này, trước giờ Sở Mặc chưa từng thấy qua, trong não cũng chả có loài hoa nào phù hợp với loại hoa này.

Điều khiến Sở Mặc thấy gian nan nhất chính là môi trường sinh trưởng của loại Bi Hoan Hoa này.

Giáp giới của Thần Ma.

Năm chữ ngắn ngủi ấy lại khiến Sở Mặc hoàn toàn không cách nào bình tĩnh được.

Đó là nơi nào chứ?

Sở Mặc không biết một chút nào nhưng có thể cảm nhận được đó tuyệt đối không phải một nơi tầm thường.

Sở Mặc chợt nghĩ tới cái nơi mà trước đây hắn từng tiến vào, nơi được mệnh danh là Vùng đất Tội Ác của biên giới địa phủ.

Hắn thầm nghĩ: "Lẽ nào là nói tới một nơi từa tựa như vậy?

"

Dù sao bất kể là nơi nào, trong lòng Sở Mặc cũng đều nhận thức rõ, đó là bốn loại dược liệu trên hắn đều không thể tìm thấy ở Tiên Giới.

Phù!

Sở Mặc thở dài, thầm nghĩ: "Cho dù khó khăn tới đâu, mình cũng phải giúp sư phụ, bởi vì có lẽ đây là tâm nguyện duy nhất lúc này của sư nương.

"

Cùng lúc đó, Ma Quân và Tiểu Điệp cũng ở bên ngoài, mặt đối mặt, không nói lời nào.

Tiểu Điệp là một nữ nhân vô cùng nhạy cảm và thông minh hơn người.

Nàng nhìn sắc mặt của Ma Quân vui buồn lẫn lộn, liền hiểu ra điều gì đó.

Nàng chủ động tiến lại, khẽ nắm tay Ma Quân nói:

- Đừng buồn bã vì việc của thiếp, cũng tại thiếp đã quá mong chờ.

Thực ra, có thể được chàng cứu ra từ Luyện Hồn Đài, rồi lại có được một thân xác có đạo cảnh không tồi như hiện nay, được bên cạnh chàng, quả thực đã là ân huệ trời ban rồi.

Nguyện vọng đó, nếu không thể thực hiện được, thật sự cũng chẳng sao cả, chỉ cần có thể bên chàng mãi mãi, thiếp đã mãn nguyện rồi.

Tiểu Điệp nói xong, khuôn mặt nở một nụ cười dịu dàng.

Ma Quân nắm chặt tay của Tiểu Điệp, đôi mắt kiên nghị, trong suốt thoáng vẻ bình thản, khẽ trả lời:

- Nàng yên tâm, bất kể cho tới lúc nào ta cũng sẽ không từ bỏ đâu.

- Ừmthiếp biết.

Tiểu Điệp vui vẻ mỉm cười, chỉ có điều sâu thẳm trong nét mặt tươi tắn đó lại ẩn giấu một nỗi u sầu.

Nàng yêu hắn!

Rất yêu hắn!

Cho nên nàng muốn sinh cho hắn một đứa trẻ khoẻ mạnh.

Cho dù là gái hay trai đều được cả.

Thậm chí nàng còn muốn sinh vài đứa, một đứa vẫn chưa đủ, như vậy sẽ rất cô đơn.

Nhất là sau khi gặp Sở Mặc, tâm tư này của Tiểu Điệp càng trở nên mãnh liệt.

-----o0o-----

Chương 1219: Sự uy hiếp của Huyễn Môn (1)

Chương 1219: Sự uy hiếp của Huyễn Môn (1)

Đồ đệ có tốt hơn nữa cũng vẫn là con nhà người ta, Sở Mặc có hiếu thuận tới đâu cũng không phải là thân sinh cốt nhục!

Lúc này, Sở Mặc bước ra từ trong phòng, nhìn thấy sư phụ và sư nương, Sở Mặc liền nói:

- Sư phụ, con có một tin tốt và một tin xấu.

Ma Quân cười mắng:

- Đừng có giở trò này nữa!

Tiểu Điệp nhìn Sở Mặc, đôi mắt loé sáng, rồi cũng cười:

- Nói tin xấu trước đi.

Sư nương và sư phụ con những năm nay đã nghe quen những tin tàn khốc rồi, tin xấu với chúng ta mà nói đã giống như ăn cơm bữa rồi.

Sở Mặc chợt thấy đau lòng, hắn nghiêm nghị nói:

- Sư nương yên tâm, sau này sẽ không còn tin tức xấu nào làm phiền lòng người đâu.

Nói dứt lời, Sở Mặc nhìn về phía Ma Quân nói:

- Tin xấu này chính là nếu người muốn tìm được mấy loại dược liệu đó sẽ... vô cùng khó khăn!

Cho dù ta có được sự trợ giúp từ Thiên hạ Đệ nhất Dược phòng như Linh Đan Đường... cũng vẫn khó!

Ma Quân bật phắt dậy, ánh mắt lấp lánh nhìn Sở Mặc.

Mặc dù không nói gì, nhưng ánh mắt ấy còn hơn cả ngàn vạn lời nói.

Đôi lông mày của Tiểu Điệp cũng khẽ nhướng lên, nàng nhìn Sở Mặc:

- Là dược liệu dùng làm gì?

Sở Mặc nói:

- Đương nhiên là dược liệu trị khỏi bệnh của sư nương.

Biểu cảm trên khuôn mặt Ma Quân chợt cứng đơ, hai bàn tay nắm chặt lại, dường như nhịp thở bỗng chốc ngừng lại.

Một hồi sau hắn mới bình tâm lại, nhìn Sở Mặc, trầm ngâm nói:

- Khó hơn nữa, ta cũng phải tìm được!

Ma Quân nói là "Khó hơn nữa cũng sẽ tìm được", chứ không phải là "Khó hơn nữa cũng sẽ không từ bỏ".

Một câu thôi mà đã nói ra được toàn bộ tiếng lòng của hắn.

Còn Tiểu Điệp, nàng ngây ra, đôi mắt mông lung dường như cả người đều đang trống rỗng.

Ma Quân không chờ được liền tiếp lời:

- Là những dược liệu gì, mau nói ta biết tên và hình dáng của chúng.

Sở Mặc gật đầu, sau đó nói tiếp:

- Tiên Giới... có lẽ không có, con sẽ liên lạc với Linh Đan Đường để bọn họ nếu như có phát hiện bất kỳ loại nào trong bốn dược liệu này, sẽ lập tức thông báo cho con biết.

Sau đó, Sở Mặc viết ra tên và hình dáng của bốn loại dược liệu gồm: Hoàng Kim Sâm, Huyền Tử Thảo, Phong Quân Tử và Bi Hoan Hoa.

Mặc dù bản lĩnh vẽ tranh của Sở Mặc không tốt lắm, nhưng hắn cũng vẽ ra được hình dáng mấy loại dược liệu, ngay cả môi trường sinh trưởng ưa thích của chúng cũng viết ra đưa cho Ma Quân.

- Chúng đều là phẩm cấp gì?

Ma Quân xem môi trường sinh trưởng của mấy loại dược liệu xong, khẽ nhíu mày hỏi.

Nhất là về môi trường sinh trưởng của Bi Hoa Hoa gọi là Giáp ranh của Thần Ma, tên gọi này khiến Ma Quân có chút khó hiểu.

Sở Mặc ngẩng đầu lên nhìn Ma Quân:

- Nói tới cái này, sư phụ à, cây chuẩn thánh dược mà người dùng để tái tạo cơ thể cho sư nương là làm cách nào đạt được?

Theo con biết, cho dù là Chí Tôn dược... cũng đều là Đại dược có đầy đủ linh tính.

Loại dược liệu này cho dù không có bất kỳ chiến lực nào, nhưng chỉ dựa vào khí tức thôi cũng đủ để trấn áp tất cả sinh linh có cảnh giới không bằng nó rồi.

Ma Quân liếc nhìn Sở Mặc:

- Linh tính của cây chuẩn thánh dược đó đã mất đi rồi!

Có lẽ vài phần trong đó sớm đã rời đi.

Cho nên khi ta đạt được chỉ còn là thân xác của một cây chuẩn thánh dược.

Nhưng dùng đều tái tạo cơ thể cho sư nương con thì cũng đã đủ rồi!

- Hoá ra là vậy.

Sở Mặc như vừa ngộ ra điều gì, nói tiếp:

- Nhưng mấy loại dược liệu này thì không hề tầm thường, sư phụ à, người tìm thì cứ tìm, nhưng một khi có manh mối nhất định phải liên lạc với con, sư nương chả phải cũng có bản tin sao?

Người nhớ không được tự ý hành động.

Ma Quân trừng mắt lườm Sở Mặc:

- Biết rồi.

Sư phụ chê hắn dài dòng, Sở Mặc cũng không để tâm, nói tiếp:

- Hoàng Kim Sâm và Phong Quân Tử đều là chuẩn thánh dược, Huyền Tử Thảo là Chí Tôn dược, còn về Bi Hoan Hoa... nó không có bất kỳ cấp phẩm nào, nhưng môi trường sinh trưởng của nó lại vô cùng kỳ lạ.

Ma Quân nghe xong cấp phẩm của mấy loại dược liệu, không kìm được mà thở dài, vẻ mặt cũng ngượng nghịu.

Hắn giờ mới hiểu ra tại sao Sở Mặc không cho hắn tự ý hành động.

Một cây chuẩn thánh dược có linh, đừng nói là hắn, cho dù là Đế Chủ tự đi cũng khó mà hái được!

Chí Tôn may ra có hy vọng khiến chuẩn thánh dược động lòng, nhưng cũng chỉ là có hy vọng mà thôi.

Những cây Chí Tôn dược có cá tính thật sự đều có thể từ chối sự thu hút của Chí Tôn!

Điều này nghe ra thì có vẻ thần kỳ, chỉ là một cây dược liệu mà thôi, sao lại có thể lợi hại tới vậy?

Nhưng cứ thử nghĩ tới những sinh linh hùng mạnh không phải con người thì biết.

Ví như những lời mà Giới Linh từng nói, tộc Côn Bằng từng có tới ba Chí Tôn, thậm chí trong đó một con còn luyện thành Ngũ Hành Đạo Cơ!

Sự hùng mạnh của loại sinh linh đó thì tuyệt đại đa số tu sỹ hoàn toàn không cách nào tưởng tượng nổi.

Côn Bằng cũng xem như một loài động vật.

Tương tự như thế, thực vậy cũng có loại hùng mạnh, thậm chí là kinh khủng.

Đó chính là con cưng thật sự giữa trời đất!

Thí dụ như là Chí Tôn dược, hay như là chuẩn thánh dược, thánh dược.

Chúng đều có linh!

Chúng có thể không giỏi chiến đấu, nhưng chúng tuyệt đối không phải kẻ yếu!

Không loại trừ khả năng bọn chúng vì một vài nguyên nhân sẽ lựa chọn đi theo con người à những kẻ yếu hơn chúng, vì chúng cũng cần được bảo vệ.

Thiên kiêu trong giới thực vật hoàn toàn khác với giới động vật.

Ví như Côn Bằng, Hổ Tộc... nhưng thiên kiêu sinh linh động vật này, bọn chúng đều có chiến lực dũng mãnh, nhưng sinh linh thực vật, thuộc tính Tiên Thiên có bày ra đó thì cũng rất ít có loài am hiểu về chiến lực.

Nhưng mà bọn chúng là những bảo vật đẳng cấp mà tất cả sinh linh loài người hay không phải loài người cũng đều ao ước có được.

Cho nên, Chí Tôn dược lựa chọn đi theo Chí Tôn, đôi bên cùng có lợi là điều có thể xảy ra.

Nhưng muốn bắt buộc bọn chúng hoặc là trực tiếp giết hại chúng, e là cần phải có thánh nhân thật sự tận tay xuất chiêu.

Dưới trời đất này lại không có thánh nhân.

Còn về trước mắt... vẫn chưa có.

Cho nên Sở Mặc mới cảm thấy nhức đầu, thậm chí còn thoáng chút tuyệt vọng.

Muốn đạt được những dược liệu này nào dễ dàng?

Mấu chốt lại là đâu phải chỉ có một loại!

Ma Quân cũng chẳng mấy chốc hiểu ngay ra vấn đề, hắn quay đầu lại nhìn Tiểu Điệp đang đứng ngây người mà dần bình tâm trở lại, khẽ nói:

- Lên trời hay xuống đất ta cũng phải tìm được chúng!

-----o0o-----

Chương 1220: Sự uy hiếp của Huyễn Môn (2)

Chương 1220: Sự uy hiếp của Huyễn Môn (2)

Mặc dù cảnh giới của Tiểu Điệp không phải cao lắm, kiến thức cũng không nhiều, nhưng từ trong lời nói của Sở Mặc nàng cũng biết rằng muốn đạt được những dược liệu này khó tới nhường nào.

Cho nên nàng chỉ khẽ mỉm cười:

- Chỉ cần có cơ hội là được rồi, ít nhất... thiếp có thể còn chút mong đợi.

Nhưng thiếp không muốn ai trong hai người vì thế mà gặp nguy hiểm.

Thiếp không muốn sống cuộc sống nơm nớp lo sợ nữa.

Mặc dù giọng điệu rất bình thản, nhưng Sở Mặc và Ma Quân điều hiểu được tâm ý của Tiểu Điệp, biết nàng nói vậy thực ra đồng nghĩa với việc đã từ bỏ.

Nhưng lại không muốn tổn thương lòng tự trọng của Ma Quân và Sở Mặc, cho nên mới nói vậy.

Tuy nhiên hai người đàn ông này rõ ràng lại không thực sự từ bỏ!

Sở Mặc gật đầu:

- Sư nương yên tâm, con và sư phụ sẽ lượng sức mà làm, phải không sư phụ?

Sở Mặc chớp chớp mắt nhìn Ma Quân.

Ma Quân cũng gật đầu:

- Ừ!

Lúc này, bản tin trên người Sở Mặc đột nhiên truyền lại mấy âm thanh.

Sở Mặc cầm lên liếc mắt nhìn, đôi mắt chợt loé lên ánh sáng.

- Sao thế?

Tiểu Điệp nhìn Sở Mặc hỏi.

- Không sao, sư phụ, e là con phải rời khỏi đây một thời gian.

Qua vài ngày con sẽ trở lại thăm người và sư nương.

Sở Mặc nói.

Ma Quân cau mày nhìn Sở Mặc, không nói lời nào.

Tiểu Điệp đang định nói gì liền bị Ma Quân trừng mắt nên lại thôi.

Sở Mặc cảm nhận được ánh mắt khó chịu của sư phụ, hắn gãi đầu nói:

- Bằng hữu của con xây dựng Phiêu Diêu Cung ở Tiên Giới bị người ta tới phá.

- Hử?

Ma Quân hơi nhíu mày, giọng trở nên lạnh như băng:

- Phá?

Đập phá à?

Sở Mặc cười gượng gật gật đầu:

- Vâng.

- Ai làm?

Ma Quân hỏi.

- Huyễn Môn.

Sở Mặc giọng khổ tâm trả lời.

Tiểu Điệp đứng bên kinh hãi thốt lên một tiếng:

- Huyễn Môn?

Bọn họ sao lại làm ra chuyện này chứ?

- Hình như là... bọn chúng để ý tới Tần Thi và Đổng Ngữ, muốn thu nạp hai nàng ấy làm đệ tử, nhưng bị cự tuyệt.

Sau đó bên đó liền phái người tới đạp phá Phiêu Diêu Cung mà người của con đã xây dựng lên, hơn nữa còn uy hiếp...

Sở Mặc nói.

- Uy hiếp thế nào?

Ma Quân lạnh lùng hỏi.

Sở Mặc hơi chút do dự.

- Đem qua cho ta xem.

Ma Quân trừng mắt nhìn Sở Mặc rồi cầm lấy bản tin từ trong tay Sở Mặc.

Tiểu Điệp an ủi nhìn Sở Mặc, sau đó ngó đầu qua xem.

Tuy nhiên sắc mặt cả hai người bỗng chốc đều thay đổi.

Trên bản tin là tin mà Đổng Ngữ gửi tới, mấy chữ giữa hàng còn tỏ rõ sự phận nộ vô cùng mãnh liệt.

- Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung chọn lựa một nơi cách Huyễn Môn ba ngàn vạn dặm để lập Phiêu Diêu Cung.

Nơi đó tiên khí đậm đặc, tuy nhiên so với Huyễn Môn thì còn kém xa.

Một vị trưởng lão của Huyễn Môn tìm thấy bọn muội, nói rằng muốn thu nhận hai muội làm đệ tử nòng cốt của Huyễn Môn.

Việc này muội và Thi Thi đương nhiên là sẽ không đồng ý rồi.

Kết quả, bên đó lại phái người tới đập phá tan hoang Phiêu Diêu Cung mà chúng ta đã lao tâm khổ tứ mới gây dựng được, còn để lại lời nhắn: Đừng cho rằng các ngươi có mấy tên bạn rác rưởi là Sở Mặc và Ma Quân thì cho bản thân đã là nhân vật tầm cỡ.

Bọn chúng trong mắt Huyễn Môn chẳng là cái thá gì!

Cho các người một tháng để suy nghĩ, nếu còn không nhận lời, thì sẽ khiến cho các người hoàn toàn không cách nào yên ổn được trên Tiên Giới!

Từ nay về sau, hễ gặp người nào từ Linh Giới phi thăng lên mà có quan hệ với Sở Mặc, toàn bộ đều làm cho các ngươi không thể sống yên ổn trên Tiên Giới này!

Chưa hết, Đổng Ngữ còn nói, Tần Thi không để nàng gửi tin làm phiền Sở Mặc, nhưng do nàng không chịu được.

Bởi vì lúc này, không cầu cứu Sở Mặc thì nàng chẳng nghĩ ra được ai khác nữa.

Một câu nói không nghĩ ra được ai khác hàm chứa bao uất ức, bao thương cảm, đường đường là một tiểu công chúa của Đổng Gia trên Thiên Giới, giờ lại luân lạc tới bước này, bị người khác bắt nạt mà không có cách nào phản kháng.

- Khà khà, Huyễn Môn.

Đôi mắt Sở Mặc loé lên vẻ điên cuồng và sát khí lạnh lùng.

Quãng thời gian này hắn dường như đã bình tâm trở lại, nhưng sát ý cuồn cuộn trong lòng thực ra vẫn không thuyên giảm đi chút nào.

Hắn sở dĩ bình tĩnh là vì hắn cuối cùng đã gặp được sư phụ và sư nương.

Hắn không muốn trước mặt sư phụ và sư nương lại biểu lộ ra sát ý kinh người của mình.

Sở Mặc là một người hiếu thuận, hắn chỉ muốn sư phụ và sư nương vui vẻ một chút mà thôi.

Cho tới bây giờ vẫn bặt vô âm tín của Kỳ Tiêu Vũ, những tin nhắn trên bản tin trước nay cũng chưa từng trả lời.

Nếu không phải là Sở Mặc dùng Phong Thuỷ thần thông để suy diễn, phát hiện Kỳ Tiêu Vũ vẫn còn một tia hy vọng sống thì e là hắn sớm đã phát điên rồi.

- Huyễn Môn là một trong hai đại thế lực của Tiên Giới...

Nghe nói lịch sử của bọn họ có thể kéo dài tới cả trước khi đại thế giới chưa sụp đổ.

Sau khi sụp đổ, phân thành bốn giới Thiên, Tiên, Linh và Nhân giới.

Những người cao hơn Phi Thăng kỳ trong Huyễn Môn, tất cả đều bị quy tắc đưa tới Thiên Giới, thấp dưới Phi Thăng kỳ thì ở lại Tiên Giới.

Nhưng tất cả những truyền thừa của bọn họ... bao gồm cả tổ từ đều ở tại Tiên Giới!

Đây cũng là một kiểu chủ nhà hiếm thấy ở Tiên Giới, thế lực lại phân nhánh lại ở Thiên Giới!

Tiểu Điệp đứng bên trầm ngâm nói:

- Bởi vì gần như tất cả truyền thừa của Huyễn Môn đều ở Tiên Giới!

Cho nên đến tận hôm nay, Huyễn Môn vẫn duy trì được thái độ cao ngạo.

Cho dù Huyễn Môn trên Thiên Giới nay đã có thể tự thành một hệ, nhưng ta nghe nói, bọn họ có việc gì to lớn cũng đều phải kết nối với Huyễn Môn dưới Tiên Giới trước!

Tiểu Điệp nhìn Ma Quân và Sở mặc:

- Cho nên bọn họ hoàn toàn không giống như là Chu Cát gia và Lạc gia của Tiên Giới.

Huyễn Môn ở Tiên Giới có vô số pháp khí đẳng cấp.

Trước đây ta từng nghe nói, bọn họ đến Chí Tôn khí cũng có nữa!

Ma Quân thản nhiên nói:

- Có Chí Tôn khí thì sao chứ?

Bọn họ có thể sử dụng được sao?

Tiêu Điệp nghiêm túc nói:

- Đừng coi thường Huyễn Môn, những đệ tử nòng cốt của Huyễn Môn tu luyện đều là những công pháp và tâm pháp đẳng cấp cả.

Bọn họ có những thủ đoạn cao hơn trình độ Tiên Giới nhiều.

Bọn họ biết rõ thân phận của Tần Thi và Đổng Ngữ mà vẫn muốn ép người làm đệ tử, đây rõ ràng đã nói lên được vấn đề rồi.

- Bọn họ không hề coi Tần Gia và Đổng Gia hai đại tộc Thiên Giới ra gì.

Sở Mặc bình thản trả lời.

- Phải, chính là như vậy, cho nên hai người đừng kích động.

Tốt nhất vẫn nên xem xét giải quyết vấn đề này một cách hoà bình.

Tiểu Điệp nói.

-----o0o-----

Chương 1221: Ta sẽ trút giận cho các người

Chương 1221: Ta sẽ trút giận cho các người

Sở Mặc khẽ trả lời:

- Bọn họ không coi Tần Gia và Đổng Gia ở Thiên Giới ra gì, nhưng con cũng đâu có xem bọn chúng ra gì chứ?

Mắng chửi con đã đành, còn dám mắng chửi sư phụ con nữa.

Không thèm để bất kỳ ai trong chúng ta lọt mắt chúng, bề dày của bọn chúng, nói trắng ra thì vẫn là Huyễn Môn ở Thiên Giới!

Tiểu Điệp hơi cau mày:

- Bản thân bọn chúng cũng rất mạnh!

Cho dù là Đan Tông ngày nay được coi là thế lực đẳng cấp thứ ba ở Tiên Giới, nhưng so với hai đại thế lực Huyễn Môn và Huyền Tông thì vẫn còn thua xa.

- Sư nương đừng lo lắng, con sẽ không ngốc tới mức đi tìm chúng liều mạng đâu.

Dù sao thì những người bạn đó của con sau này cũng phải ở lại Tiên Giới tu luyện rất nhiều năm nữa.

Người cũng còn rất nhiều đồ tôn... bọn họ cũng cần phải tồn tại ở Tiên Giới rất lâu nữa.

Sở Mặc nói:

- Cho nên, việc này sẽ nghĩ cách để vẹn cả đôi đường.

Tiểu Điệp hơi nghi ngờ nhìn Sở Mặc, thầm nhủ xem sát ý đầu người con kìa?

Còn cái gì mà vẹn cả đôi đường?

Cái cách vẹn cả đôi đường của con e là lại giống hệt của sư phụ con, lại là giết chết người ta!

Tự mình thấy đẹp thì có!

Ma Quân nói:

- Cứ đi xem trước đã, một tháng, khà khà, bên đó chẳng phải đã cố ý để cho chúng ta thời gian còn gì?

Sở Mặc nhìn Ma Quân, Ma Quân hơi giận dữ trừng mắt:

- Ngươi nói rồi còn gì, sau này ở đó còn có nhiều đồ tôn của ta, xảy ra việc này, ngươi nói ta làm sao có thể đứng ngoài được?

- Vậy được rồi...

Nhưng mà đến lúc đó sư phụ đừng có tranh ra tay trước con nhé.

Sở Mặc nói.

- ...

Tiểu Điệp không biết nói gì hơn, nàng nhìn hai người, bất đắc dĩ nói:

- Hai người...

Vị trí lúc này Sở Mặc đang đứng còn cách nơi mà Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung chọn để gây dựng Phiêu Diêu Cung khoảng hơn một tỷ dặm.

Nhưng với ba người mà nói đó cũng chả hề hấn gì, hoàn toàn không cần tới một tháng để tới đó.

Huyễn Môn rõ ràng là cho bọn họ rất nhiều thời gian.

Sở Mặc cũng tận dụng thời gian này đi một chuyến sáng Nam Vực tìm Hoả Long, sau đó mang theo chén Hoả Long cùng tiến về phía Phiêu Diêu Cung.

Mười ngày sau, Sở Mặc, sư phụ, sư nương ba người bước ra từ con thuyền, họ nhìn đống tường đổ nát trước mắt mà đều im lặng.

Tiểu Điệp không kìm được nói:

- Đập phá thế này... cũng thực là quá lắm...

Có thể nhìn ra được trước khi nơi này bị đập phá, chắc đã có một cung điện tuyệt đẹp, còn có một quảng trường vô cùng rộng lớn, chắc là do Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung chuẩn bị cho đời sau.

Một quảng trường và cung điện rộng lớn như thế, cho dù là những tu sỹ có bản lĩnh dời non lấp biển cũng phải cần thời gian rất dài mới có thể xây xong.

Nhất là khi Sở Mặc biết chắc rằng với tính cách của hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung, khi tới Tiên Giới, chắc chắn đã tỉ mỉ làm từng chút một, không dám đi làm phiền người khác.

Vậy phỏng chừng toà cung điện này chính là do hai vị tu sỹ Luyện Thần kỳ tự mình xây nên!

Toà cung điện phải hao tổn bao nhiêu tâm huyết mới xây dựng nên, nháy mắt đã bị phá huỷ, tâm trạng của hai người họ chắc vô cùng khó chịu.

Sở Mặc đang nghĩ ngợi thì phía bên kia có mấy bóng người bay tới.

Tần Thi và Đổng Ngữ ở trước, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung ở sau, ngoài ra còn có mấy người, rõ ràng là lão tu sỹ đã trị khỏi chân và Thông Tuệ, còn có hai nữ nhân là Tinh Nhi và Nguyệt Nhi.

Sở Mặc biết Tinh Nhi và Nguyệt Nhi đều tới đây, nhưng lại không ngờ lão tu sỹ cũng tìm được nơi này.

Hắn không khỏi thấy ngạc nhiên hỏi:

- Sao người lại tìm được nơi này?

Lão tu sỹ cười hả hê:

- Công tử, người đừng quên, ta là một tu sỹ sinh ra và trưởng thành ở Tiên Giới này, ở Tiên Giới cũng có vài người bằng hữu.

Thông Tuệ nhìn Sở Mặc, sắc mặt ửng đỏ, khẽ gật đầu:

- Xin chào công tử.

Sở Mặc khua tay:

- Không cần khách sao.

Nói xong hắn lại nhìn Tinh Nhi và Nguyệt Nhi:

- Hai vị, đã lâu không gặp.

Tinh Nguyệt hai nàng gặp được Sở Mặc, vẻ mặt lộ rõ nét vui cười:

- Tinh Nhi, Nguyệt Nhi xin chào công tử.

- Các nàng còn cười được nữa?

Môn phái còn chưa tạo dựng được đã bị người ta đập nát, môn phái thế này các nàng còn dám vào?

Sở Mặc dở khóc dở cười nhìn Tinh Nguyệt hai người nói.

Tinh Nhi mỉm cười:

- Huyễn Môn mà, hiệu xưng là môn phái đẳng cấp biết phân rõ phải trái nhất Tiên Giới, đập phá nơi của các người đã coi như là việc vô lý nhất mà bọn họ có thể làm ra rồi.

Nguyệt Nhi gật đầu:

- Ngươi đi Huyễn Môn đánh cho bọn họ một trận từ trên xuống dưới, bọn họ sẽ ngoan ngoãn hết thôi.

- ...

Sở Mặc không biết nói gì.

Những người khác cũng lặng thinh nhìn Tinh Nguyệt hai nàng.

Lúc này, Tần Thi và Đổng Ngữ mới bước lên phía trước, hai nàng hành lễ với Ma Quân và Tiểu Điệp:

- Xin chào hai vị tiền bối!

Ma Quân và Tiểu Điệp khẽ gật đầu.

Sau đó, Tần Thi nhìn Sở Mặc:

- Cuối cùng chàng cũng tới, thực sự muội cảm thấy việc này chúng muội có thể tự mình xử lý được.

Sở Mặc trừng mắt nhìn Tần Thi, không nói gì, rồi nhìn về hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đang co ro đứng phía sau:

- Hai người các vị chịu uất ức rồi.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hai lão đều đỏ sọc khoé mắt, Tiếu Vạn Quân bước tới, hành lễ:

- Công tử, chỉ trách chúng tôi...

Lý Phương Trung cũng bước tới hành lễ:

- Là hai lão già chúng tôi vô dụng.

Sở Mặc đỡ hai người lên nói:

- Các vị đã làm rất tốt rồi.

Con giận này ta sẽ trút cho hai người!

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung vốn cho rằng sẽ bị trách mắng, không ngờ nhận lại lại là một câu nói ấm áp khiến hai người họ nghẹn ngào:

- Công tử, cảm tạ người đã hiểu!

Nếu nói là trong lòng không tức giận thì không phải, hai người họ từ sau khi phi thăng Tiên Giới đã vô cùng thận trọng, nỗ lực kiếm tìm cuối cùng mới tìm được nơi này, lại còn cách không xa đại phái đẳng cấp được mệnh danh là thông tình đạt lý nhất, họ vốn cho như vậy là có thể an toàn.

Hai người góp nhặt từng viên ngói, từng cọng cỏ để làm nên, thật không dễ dàng mới xây dựng lên được một đại môn phái.

Trong quá trình đó cũng có Huyễn Môn đệ tử đi qua, nhưng cũng không quấy nhiễu, trong lòng hai người còn thấy thật vui, cảm thấy Huyễn Môn quả không hổ danh là đại phái đẳng cấp ở Tiên Giới.

Ai ngờ, sau khi Tần Thi và Đổng Ngữ phi thăng, Huyễn Môn lại trở nên ngoan cố như vậy, họ muốn thu nhận hai nữ nhân làm đệ tử nhưng hai người không đồng ý, kết quả...

Tâm huyết bao lâu của hai lão đã bị người ta đập cho tan tành.

-----o0o-----

Chương 1222: Đây là địa bàn của ta

Chương 1222: Đây là địa bàn của ta

Sau việc đó bọn họ mới định thần lại, Huyễn Môn có thực sự muốn thu nhận Tần Thi, Đổng Ngữ hay không tạm thời không bàn tới, nhưng hành động này của bọn họ dường như không phải là nhắm vào mấy người mà là nhắm tới Sở Mặc.

Cũng chính vì vậy, Tần Thi mới không cho Đổng Ngữ nói việc này với Sở Mặc, nàng định sẽ tự mình giải quyết.

Tần Thi nhìn Sở Mặc, vẻ tội nghiệp nói:

- Sao huynh không thèm đếm xỉa tới muội?

Sở Mặc vẫn giận dữ nói:

- Tự các người sao mà xử lý được?

Chịu để người ta ép đi nhận làm đệ tử sao?

Đổng Ngữ đứng bên thè lưỡi:

- Muội nói mà kiểu gì huynh ấy cũng mắng tỷ!

Tần Thi lườm Đổng Ngữ:

- Cũng do muội nhiều chuyện.

Nói xong, nàng nhìn Sở Mặc nói:

- Thật ra muội biết Huyễn Môn tại sao lại làm vậy.

- Ừm?

Sở Mặc nhìn nàng.

Lúc này, Tiểu Điệp mới lên tiếng:

- Đi vào đây đi, đừng đứng hết bên ngoài.

Nói xong, cả đám đều vào trong chiến thuyền.

Cả đám người lão tu sỹ đều lần lượt hành lễ với Ma Quân và Tiểu Điệp.

Bây giờ ai cũng biết hai vị này là sư phụ và sư nương của Sở Mặc.

Đó mới thực sự là đại nhân vật.

Lúc rồi chưa kịp lập tức hành lễ chủ yếu là vì chưa dám.

Hung danh của Ma Quân không phải là lần này mới truyền ra ngoài.

Năm xưa ở Tiên Giới đã có hung danh hiển hách rồi.

Sau khi vào chiến thuyền, mọi người phân chủ khách rồi ngồi xuống.

Lúc này Tần Thi mới nói:

- Huyễn Môn cùng với Tần Gia và Đổng gia ít nhiều cũng có giao tình.

Việc này nếu ta không đoán sai có lẽ là một số người của nhà ta và nhà Đổng Ngữ đang giở trò sau lưng.

Đổng Ngữ hơi tức giận nói:

- Chúng ta đã chết từ lâu rồi, còn có quan hệ gì với bọn họ nữa?

Bọn họ tại sao còn muốn hại chúng ta?

- Bởi vì bọn họ sợ hãi.

Tần Thi bình tĩnh nói:

- Những người đó năm xưa đã nhận không ít lợi lộc từ Lạc gia, đem cái chết của chúng ta đổ hết lên đầu công tử, sau đó lại để hung thủ thật sự nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Việc này nếu công tử cứ luôn không có động tĩnh gì, bọn họ có lẽ cũng sẽ bỏ qua.

Nhưng công tử gần đây... danh tiếng lẫy lừng, bọn họ đều sợ hãi.

E là sớm muộn có ngày chúng ta thực sự trở nên hùng mạnh, sau khi tiến vào Thiên Giới sẽ tìm họ tính sổ!

- Đúng là một đám rác rưởi!

Đổng Ngữ giận đùng đùng:

- Nhưng mà bọn chúng để Huyễn Môn cưỡng ép chúng ta làm đệ tử là có ý gì?

Tiểu Điệp ngồi bên cười mỉm:

- Bọn họ làm vật, nguyên nhân rất đơn giản.

Nếu như các người thành đệ tử của Huyễn Môn, nếu vậy sau này Huyễn Môn kêu các người từ bỏ ân oán trước đây, các người dám phản đối sao?

- Đương nhiên phản đối!

Đổng Ngữ nói:

- Dựa vào đâu chứ?

Tần Thi lắc đầu:

- Tôn sư trọng đạo là giới hạn cơ bản nhất của mỗi tu sỹ trong giới tu hành.

Nếu ngay cả sư môn cũng không tôn trọng thì sẽ bị mọi người phỉ nhổ.

Nói xong, Tần Thi nhìn Sở Mặc:

- Thí dụ như sư phụ của công tử yêu cầu công tử làm một việc, công tử sẽ cự tuyệt sao?

Sở Mặc nhìn Tần Thi:

- Nếu muội đã biết, vậy tại sao muội còn đồng ý?

- Ai nói muội muốn đồng ý?

Hai lông mày của Tần Thi khẽ nhíu lại:

- Muội nói có cách giải quyết việc này chứ không nói muội đồng ý làm đệ tử của Huyễn Môn.

Muội đang là sư tổ của Phiêu Diêu Cung, tại sao phải đi làm đệ tử của bọn họ?

Nếu là Huyễn Môn trên Thiên Giới, có lẽ muội còn cân nhắc, chứ chỉ là Huyễn Môn của Tiên Giới, cho dù đây có là tổ đình của Huyễn Môn, thế thì sao chứ?

Ngay cả Đổng Ngữ cũng không hiểu Tần Thi đang nghĩ gì, nàng liền hỏi:

- Thế tỷ định giải quyết thế nào?

Tần Thi nói:

- Có lẽ huynh đã quên, chúng ta ở Thiên Giới cũng có bằng hữu.

Đổng Ngữ nghĩ một hồi, đột nhiên lặng thinh, miệng lẩm bẩm:

- Không lẽ tỷ muốn tìm người đó giúp đỡ?

- Năm xưa người đó đã hứa với muội, muội có thể xin người đó một việc.

Bây giờ muội gặp chuyện khó, cầu xin người đó thì có gì không được?

Tần Thi thản nhiên nói, dường như đang nói về một việc nhỏ nhặt không đáng gì.

Tâm trạng của Đổng Ngữ dường như hơi kích động:

- Nhưng người đó...

- Đủ rồi Đổng Ngữ, đừng nhắc việc này nữa.

Hiện giờ công tử đã tới đây, ta cũng không cần phải đi cầu xin người đó nữa.

Tần Thi ngắt lời, nàng nhìn Sở Mặc mỉm cười:

- Công tử định giải quyết thế nào?

Sở Mặc nhìn Tần Thi:

- Tinh Nhi và Nguyệt Nhi chả phải đã nói rồi, tìm tới tận cửa đánh cho một trận từ dưới lên trên, bọn họ khắc sẽ ngoan ngoãn.

Tần Thi mặt mày u ám nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Huynh sẽ không làm vậy thật chứ?

Sở Mặc gật đầu:

- Huyễn Môn bên đó chẳng phải muốn kết quả như vậy sao?

- ...

Tần Thi không nói gì...:

- Huyễn Môn có lẽ muốn giết huynh!

Tinh Nhi không kìm được thốt lên ngạc nhiên:

- Sao có thể chứ?

Công tử với bọn họ không thù không oán...

Nguyệt Nhi dường như nghĩ ra điều gì, nàng nhìn Tần Thi và Đổng Ngữ nói:

- Có lẽ mấy người trong hai đại gia tộc đó trên Thiên Giới sau lưng đã ngầm dùng sức.

Tần Thi hơi kinh ngạc nhìn Nguyệt Nhi:

- Thật thông minh!

Nguyệt Nhi hơi đỏ mặt, có chút xấu hổ cười ngượng.

Đổng Ngữ tức giận:

- Bọn họ còn chưa chịu dừng tay!

Tần Thi tỏ vẻ điềm nhiên:

- Nếu bọn họ không làm vậy mới gọi là lạ.

Nhưng mà Huyễn Môn đã có tiếng là thông tình đạt lý thì bọn họ không thể giống như Lạc gia và Chu Cát gia, không thể không biết xấu hổ và ngu ngốc mà đại khai sát giới.

Kết quả ngược lại còn tự đào hố chôn mình.

Huyễn Môn ỷ vào thân phận địa vị tôn quý, sao có thể làm ra việc đó được?

Bọn họ muốn khiến cho công tử tự mình đi tới chỗ bọn họ, sau đó phái người đánh nhau với công tử.

Nếu công tử ngã xuống trong chiến đấu, vậy thì ai cũng không nói được gì.

Dù sao trong chiến đấu xảy ra thương vong cũng là một chuyện thường tình mà.

- Dương mưu. (tức là khi mưu sự thì không được hại người mà chỉ dựa trên trí tuệ của mình để thắng đối phương).

Tiểu Điệp nói.

- Tiền bối nói đúng.

Tần Thi gật đầu:

- Tuy nhiên có điều này ta chưa nghĩ thông.

Cho dù trong Huyễn Môn có thiên kiêu thiên phú cực tốt, cho dù bọn họ có vô số pháp khí đẳng cấp.

Nhưng chiến lực của công tử đã bày ra trước mắt người đời rồi, bọn họ dựa vào đâu mà có thể lên nước như thế chứ?

Tiểu Điệp nghĩ một hồi rồi nói:

- Cho dù không đánh lại, bọn họ cũng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ.

Lợi ích bọn họ cũng đã đạt được, sau đó không đánh lại Sở Mặc, người khác e là cũng không nói được gì.

- Vậy cũng thật không biết xấu hổ mà?

Tinh Nhi ở bên thì thầm.

-----o0o-----

Chương 1223: Đánh tới Huyễn Môn

Chương 1223: Đánh tới Huyễn Môn

- Đại môn phái thì cần gì sĩ diện?

Tiểu Điệp mỉm cười:

- Cho nên, mục đích của Huyễn Môn rất đơn giản, bọn họ nhận được vô số lợi ích, muốn thu nhận hai người, còn muốn giết Sở Mặc, nhưng nếu chưa hoàn thành, vậy thì cũng coi như không giữ lời, chỉ có thể nói là do Sở Mặc quá lợi hại.

Mọi người bỗng chốc hiểu rõ tính toán của Huyễn Môn, bọn họ rõ ràng đang ôm suy nghĩ: Có thể thành thì thành, không thành thì cũng không mất gì.

Lúc này, Sở Mặc bình thản nói:

- Bọn họ làm vậy, trong mắt họ có lẽ chả là gì, thậm chí đã là rất nẻ mặt ta.

Nhưng bọn họ không nên đập phá nơi của ta!

Nơi này... là địa bàn của ta!

Sơn môn của Huyễn Môn không lớn lắm nhưng đã rất cổ, thậm chí còn hơi cũ nát, nơi này chứa đầy vết tích của năm tháng lưu lại.

Nếu chỉ nhìn sơn môn này, có lẽ còn có cảm giác tan hoang.

Nhưng trên thực tế, sơn môn này lại chính là niềm tự hào lớn nhất của cả Huyễn Môn.

Bởi vì sơn môn này từ thời cổ đại lưu truyền tới tận ngày nay, đã có lịch sử muôn đời.

Từ sơn môn này đã có biết bao thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm ra đời.

Sở Mặc nhìn cả ngọn sơn môn, trong lòng không kìm được có chút xúc động, thứ gọi là bề dày đúng là cần có thời gian mới tích lũy được, đây không phải là việc mà một, hai đời người có thể hoàn thành được.

- Đây chính là Huyễn Môn sao?

Nhiều năm như vậy mà đây lại là lần đầu ta tới đây.

Tiểu Điệp đứng bên xúc động nói.

- Sơn môn này không tồi.

Ma Quân nhìn chằm chằm sơn môn và soi tỉ mỉ, hai con ngươi lóe lên ánh sáng kỳ dị:

- Có thể ngộ đạo.

Sở Mặc gật đầu:

- Nếu đập đi thì có chút đáng tiếc.

Tần Thi và Đổng Ngữ cũng nhìn nhau, thoáng nở một nụ cười gượng gạo.

Thật ra hai nàng cũng khá hiểu Sở Mặc, biết rằng lần này Sở Mặc quả thật đã nổi giận rồi.

Hơn nữa hai nàng đều không nhắc tới ba chữ Kỳ Tiêu Vũ trước mặt Sở Mặc.

Mặc dù hai người không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Sở Mặc có một mình, luồn sát khí trên người không cách nào giấu giếm thì đã hiểu ra sự tình.

- Người nào?

Một đệ tử Huyễn Môn cau mày nhìn đám người Sở Mặc, ánh mặt không chút thân thiện.

Bởi vì Sở Mặc vừa nói câu đập đi thì đáng tiếc đã bị người ta nghe thấy, cho nên liền coi đám Sở Mặc là bọn người tới làm càn.

- Ta là Sở Mặc.

Sở Mặc liếc nhìn tên đệ tử Huyễn Môn trước mặt, thản nhiên nói:

- Ta tới để gây sự.

- Ngươi...

Tên đệ tử Huyễn Môn đứng gác núi vừa định nói "người thật to gan", liền kinh ngạc nhìn Sở Mặc:

- Ngươi là Sở Mặc?

Sở Mặc gật đầu.

Tên đệ tử Huyễn Môn không nói lời nào, lập tức lấy ra một pháp khí trên người y, pháp khí nháy mắt đã bay vút lên, trong không trung vang lên một tiếng sắc bén.

Gần như trong tíc tắc đã có vô số bóng người từ xa bay tới.

Vù vù vù!

Một đám người bay tới trước sơn môn, tất cả đều nhìn Sở Mặc với vẻ cảnh giác, nhưng lại không có cảm giác đang giáp mặt đại địch.

Đây chính là nền tảng thực sự của đại phái đẳng cấp.

Mặc dù bọn chúng biết Sở Mặc là ai, cũng biết hắn tới làm gì, nhưng không cảm thấy nguy hiểm tới mức nào.

Ngược lại khi dò xét Sở Mặc còn tỏ ra xem xét kỹ càng, còn về đám người Ma Quân bên cạnh Sở Mặc thì hoàn toàn bị đám đệ tử Huyễn Môn cố ý bỏ qua mất!

Nếu như nói Sở Mặc bị coi thường, vậy thì đám người Ma Quân căn bản còn không được dòm ngó tới.

Ma Quân cũng nổi giận.

Bao nhiêu năm nay cái ánh mắt coi thường đó hắn thấy nhiều rồi, tất thảy những tên chết dưới đao của hắn, ánh mắt nhìn hắn trước lúc chết cũng chưa đầy vẻ khinh miệt.

Giống như là đám quý tộc nhìn thường dân vậy.

Cho dù không đánh lại ngươi, gia gia đây cũng là quý tộc, ngươi vẫn chỉ là tiện dân!

Có chết cũng không cúi đầu trước mặt ngươi!

- Sở Mặc, ngươi tới Huyễn Môn làm gì?

Một người trẻ tuổi tướng mạo tuấn tú chen vào giữa đám đông, bước qua mọi người.

Những tên đệ tử Huyễn Môn khác đều hành lễ với người trẻ tuổi này:

- Xin chào Trương sư huynh.

- Trương sư huynh khỏe chứ!

- Chào Trương sư huynh!

Tên thanh niên tướng mạo tuấn tú chỉ điềm nhiên gật đầu, vẻ mặt kiêu ngạo bước tới trước mặt Sở Mặc, đôi mắt trong veo lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Sở Mặc:

- Ta đang hỏi ngươi đấy!

Một gã thanh niên khoảng ba mươi tuổi đứng bên cạnh hắn cũng lạnh lùng quát:

- Gặp đệ tử nòng cốt của Huyễn Môn còn không mau hành lễ?

Một tên khác cười nhạt:

- Quê mùa vẫn là quê mùa, chưa từng gặp các cảnh hoành tráng, một chút lễ nghi cũng không hiểu!

Đổng Ngữ cười nhạt nói:

- Quê mùa vẫn là quê mùa, chưa từng gặp qua cảnh hoành tráng, chút lễ nghi cũng không hiểu...

Lời này nói quả không sai!

Nói xong nàng còn không chút giấu giếm ánh mắt khinh bỉ, lạnh lùng nhìn đám đệ tử Huyễn Môn trước mặt.

- To gan!

Tên thanh niên khoảng ba mươi tuổi giận dữ nhìn Đổng Ngữ:

- Đây có chỗ cho ngươi nói chuyện sao?

Đổng Ngữ khinh thường cười:

- Ngươi là cái thá gì?

Ngươi cũng xứng nói chuyện với ta?

Tên thanh niên ba mươi tuổi như muốn nói gì lại bị người trẻ tuổi bên cạnh ngăn lại, hắn thản nhiên nhìn Đổng Ngữ, sau đó nói:

- Nàng chính là Đổng Ngữ?

Con gái của Đổng gia ở Thiên Giới, nói nằng vô lễ như vậy, không sợ làm mất mặt Đổng gia sao?

Đổng Ngữ bĩu môi:

- Ngươi là cái thá gì?

Ta làm mất mặt ai thì có liên quan gì tới ngươi?

Tần Thi lúc này mới bước ra, điềm nhiên liếc nhìn tên trẻ tuổi:

- Chỉ là một tên đệ tử nòng cốt của Huyễn Môn, còn chưa nói là Huyễn Môn của Tiên Giới, cho dù là Huyễn Môn ở Thiên Giới, thì đã có cái quái gì để ngông cuồng chứ?

- Huyễn Môn Thiên Giới?

Tên trẻ tuổi nói:

- Huyễn Môn Thiên Giới chỉ là nhánh của Huyễn Môn Tiên Giới chúng ta!

Tổ đình của Huyễn Môn là ở đây!

- Ồ, thật vinh dự?

Tần Thi nói:

- Có phải cảm thấy điều này rất đáng để tự hào không?

- Đương nhiên!

Tên thanh niên kiêu căng trả lời.

- Khà khà, chẳng qua chỉ là đám côn trùng đáng thương không chịu thừa nhận thực tế mà thôi.

Các ngươi cảm thấy thân phận địa vị của mình cao quý hơn Huyễn Môn ở Thiên Giới sao, cảm thấy bản thân chính là đệ tử của tổ đình Huyễn Môn à.

Nhưng trên thực tế, trong đám người các ngươi, nào có tên nào có thể so sánh được với đệ tử của Huyễn Môn ở Thiên Giới?

Huyễn Môn ở Thiên Giới nếu nói về bề dày thì không bằng các ngươi, nhưng về thực lực mà, khà khà...

Tần Thi cười nhạt, chán không buồn nói tiếp.

Đổng Ngữ nói:

- Thật không hiểu cảm giác ưu việt của các ngươi từ đâu mà có nữa, thật kỳ lạ.

-----o0o-----

Chương 1224: Đi chết đi

Chương 1224: Đi chết đi

Vẻ mặt tên trẻ tuổi trở nên khó coi.

Hắn không ngờ đám người này tới Huyễn Môn lại dám to gan như vậy, hắn lập tức lạnh lùng nói:

- Khoe miệng lưỡi lợi hại thì có ý gì?

Sở Mặc, chẳng phải ngươi nói ngươi tới gây sự sao?

Vậy giờ ta đứng đây, ngươi cứ tới đi!

- Ngươi?

Sở Mặc bĩu môi:

- Ngươi không được, thay người khác đi.

- Ngươi muốn chết à!

Tên trẻ tuổi rốt cuộc cũng nổi giận, thân là đệ tử nòng cốt của Huyễn Môn, đi lại giữa Tiên Giới này không ai là không nịnh bợ, tâng bốc hắn.

Trước giờ nào có ai dám trước mặt hắn mà ngạo mạn làm càn tới vậy?

Tên thanh niên lạnh lùng quát lớn rồi lập tức lấy pháp khí ra, đó là một thanh tiểu kiếm màu bạc, chỉ đài như một chiếc đũa, nhưng lóe lên ánh sáng rực rỡ chói lòa, thanh tiểu kiếm màu bạc đâm thẳng về phía Sở Mặc!

Vù!

Thanh tiểu kiếm màu bạc dường như xe rách hư không, nháy mắt đã lao tới trước mặt Sở Mặc.

Sở Mặc khẽ vươn tay ra túm lấy thanh kiếm nhỏ màu bạc.

Tên thanh niên thấy Sở Mặc kiêu căng như vậy, hắn giận tới tím mặt, phẫn nộ quát:

- Chém!

Tiểu kiếm chém xoẹt một nhát ra một luồng kiếm khí, kiếm khí chỉ dài độ một trượng, nhưng vô cùng sắc lẹm, hung hăng chém vào lòng bàn tay của Sở Mặc.

Sở mặc túm chặt lấy thanh kiếm nhỏ, cầm chắc trong lòng bàn tay.

Tên thanh niên mặt đỏ phừng phừng, liên tiếp thúc đẩy pháp lực, hắn muốn chém đứt bàn tay Sở Mặc.

Nhưng thanh tiểu kiếm hoàn toàn không chịu sự khống chế của hắn, mặc cho hắn thúc thế nào, thanh tiểu kiếm cũng không hề động đậy!

Tay Sở Mặc chỉ khẽ dùng sức.

Tạch!

Thanh tiểu kiếm có chứa mấy loại nguyên liệu cực phẩm mới luyện thành bỗng gãy rời, lập tức bị Sở Mặc bẻ thành hai mảnh.

Phụt!

Gã thanh niên "phù" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc ném hai mảnh của thanh tiểu kiếm về phía sơn môn.

Uỳnh!

Uỳnh!

Hai tiếng trầm vang lên, hai luồng ánh sáng trực tiếp đánh vỡ hai mảnh của thanh kiếm.

Tiếp đó, một bóng người cao to từ trên trời lao xuống, đồng thời vang lên một giọng nói ôn hòa:

- Quý khách lâm môn, Huyễn Môn hoan nghênh, nhưng đừng có làm một tên ác khách!

- Cửu sư huynh!

- Cửu sư huynh tới rồi!

- Cửu sư huynh mau làm chủ cho chúng tôi!

Một đám đệ tử Huyễn Môn nháy mắt đều nhìn người đang tới với vẻ tha thiết.

Tên họ Trương lau máu tươi dính trên khóe miệng, ánh mắt nhìn Sở Mặc tràn đầy oán độc.

Đáng tiếc, Sở Mặc giờ không buồn liếc đến gã khiến gã cảm thấy mình thật thất bại, lại cực kỳ không cam lòng.

Gã muốn nói gì đó, nhưng thấy Cửu sư huynh nhìn gã.

Ánh mắt Cửu sư huynh vẫn bình thản, khiến gã phải nuốt hết lời muốn nói vào bụng.

- Sơn môn của Huyễn Môn không thể bị phá hỏng được.

Cửu sư huynh nhìn Sở Mặc, lại thản nhiên nói.

- Ồ, vậy Phiêu Miểu Cung của ta thì có thể để mặc người khác đập phá ư?

Sở Mặc hờ hững.

Cửu sư huynh cười:

- Đâu giống nhau đâu.

- Xin rửa tai lắng nghe.

Sở Mặc đứng đó, hơi hơi nhếch miệng cười.

Ma Quân và Tiểu Điệp đều không nói gì, Tần Thi và Đổng Ngữ càng không ý kiến, chỉ nhìn chằm chằm vào tên Cửu sư huynh.

Cửu sư huynh bình tĩnh nhìn Sở Mặc nói:

- Nghe nói ngươi xuất thân từ Nhân giới phải không?

Sở Mặc đáp:

- Không sai.

- Vậy ngươi đã từng sống trong thế tục chứ?

Cửu sư huynh lại hỏi.

Sở Mặc nhìn y nói:

- Ngươi nói gì thì nói luôn đi, ngươi nghĩ ta muốn tán dóc hàn huyên với ngươi thật chắc.

Nụ cười của Cửu sư huynh cứng lại, mấy người đứng cạnh y cũng tức giận, phẫn nộ nhìn Sở Mặc.

Nếu Cửu sư huynh không ở đây, chắc chắn họ đã mở miệng mắng chửi Sở Mặc rồi.

Cửu sư huynh híp mắt, nhìn Sở Mặc lâu hơn, nói:

- Nếu ngươi đã từng sống ở thế tục thì chắc biết mình nên làm gì khi bị Hoàng tử một nước đập nhà chứ?

Ta không tin ngươi không sợ Hoàng tử.

Nghe y nói, Sở Mặc không nhịn được bật cười:

- Ngươi biết không, ta ghét loại người như ngươi nhất đó.

- Ồ.

Cửu sư huynh cũng không tức giận, vẫn duy trì phong độ, ra vẻ tao nhã nhìn Sở Mặc.

- Kỳ thực ngươi chẳng qua chỉ nói cong queo vòng vèo để ám chỉ mình hơn người thôi.

Có phải ngươi muốn nói, Huyễn Môn tùy tiện tìm một người quét rác cũng có thể tương đương với Hoàng tử, cao quý hơn nhiều người Phiêu Miểu Cung của ta phải không?

Cửu sư huynh điềm nhiên gật đầu:

- Đúng thế còn gì.

- Cửu sư huynh nói quá đúng!

- Điều này là điều hiển nhiên mà!

- Phiêu Miểu Cung là cái thá gí?

Đám đệ tử của Huyễn Môn không kìm nổi nữa, đứng bên kêu gào.

Sở Mặc không để ý chúng, tiếp tục nói:

- Nếu một tên Hoàng tử dám đến phá nhà ta, với địa vị của ta lúc đó, ta có thể không dám trực tiếp đập hoàng cung, nhưng ta sẽ đánh gãy chân của gã đó, mang gã ném ra đường lớn.

- Đúng là đồ khoác lác!

- Chém gió quá!

- Nói mà không biết ngượng!

- Buồn cười ghê chưa kìa!

Đám đệ tử của Huyễn Môn tiếp tục giễu cợt.

Lúc này, Sở Mặc lại nói:

- Bất quá ta muốn nói cho ngươi biết.

Hiện giờ, ta không phải chỉlà kẻ bình dân như các ngươi tưởng.

Mà các ngươi, cũng chẳng phải Hoàng tử gì cả.

Vì thế...

Sở Mặc vừa nói, đột nhiên ra tay.

Ánh đao trong tay hắn lóe lên.

Đao khí bổ thẳng vào sơn môn cổ xưa kia.

- To gan!

- Sao ngươi dám!

- Ngươi chán sống rồi đúng không?

Đám người Huyễn Môn giận dữ, tên họ Trương lúc nãy cũng hùa theo.

Đến Cửu sư huynh kia cũng không bình tĩnh nữa.

Y không nghĩ Sở Mặc dám hủy sơn môn của Huyễn Môn ngay trước mặt y.

Y ngay lập tức ra tay, dùng pháp khí hùng mạnh đánh về phía Sở Mặc.

Ầm ầm!

Đao khí từ Thí Thiên chém mạnh vào sơn môn.

Bị Thí Thiên chém, sơn môn đột nhiên phát ra một luồng sức mạnh bảo vệ vô hình, nhưng người bình thường vẫn thấy được không khí có sự dao động.

Xem ra tòa sơn môn này có lớp phòng ngự khá hùng mạnh.

Một đao của Sở Mặc cũng không khiến tòa sơn môn của Huyễn Môn bị hao tổn tí nào.

Nhưng hành động của hắn đã chọc giận đám người Cửu sư huynh.

Chúng bắt đầu công kích Sở Mặc.

Tần Thi và Đổng Ngữ định hành động nhưng Tiểu Điệp lại ngăn cản, kéo các nàng, cùng Ma Quân lui về phía sau một chút.

Nhóm đầu tiên đã tấn công bắt đầu tấn công Sở Mặc.

Sở Mặc không buồn nhúc nhích, thậm chí còn chẳng thèm phòng ngự, cứ như vậy đón nhận đòn tấn công từ pháp khí đám người kia.

Nhiều tiếng nổ vang lên liên tiếp, trời đất bụi mù.

- Muốn chết mà!

- Ngươi nghĩ ngươi có tấm thân kim cương bất hoại thật sao?

- Tự mình tìm chết cũng đừng oán người khác.

Đám đệ tử Huyễn Môn đứng ngoài lớp bụi cười khẩy.

Chỉ có Cửu sư huynh vẫn giữ vẻ ngưng trọng.

Y đột nhiên phát hiện, mấy lời đồn về Sở Mặc không ngoa tí nào, thậm chí còn chưa nói được hết sự cường đại của hắn.

Từ giữa lớp bụi lại đột nhiên lóe lên ánh đao.

Đao kia chém thẳng đến sơn môn của Huyễn Môn.

-----o0o-----

Chương 1225: Ta có một sư phụ tốt

Chương 1225: Ta có một sư phụ tốt

- Không ổn rồi!

Cửu sư huynh gào lên, sau đó dốc toàn lực, muốn đánh tan ánh đao kia.

Nhưng đao này quá nhanh.

Nhanh không tưởng tượng được.

Khiến công kích của Cửu sư huynh thất bại.

Đòn đánh của Cửu sư huynh chỉ tạo một tiếng nổ vang, sau đó dưới đất có thêm một cái hố sâuhoắm.

Sắc mặt của Cửu sư huynh cực kỳ khó coi.

Y tự an ủi: sơn môn có pháp trận tổ tông lưu lại để bảo vệ, hẳn không có việc gì đâu.

Nhưng xem ra lần này bị mất mặt rồi.

Ầm ầm!

Đúng lúc này, sơn môn Huyễn Môn nổ vang.

Từ sơn môn phát ra một lượng sức mạnh khổng lồ, tỏa sáng vạn trượng, đâm thẳng lên trời.

Tiếp sau đó, tòa sơn môn cổ kính cứ thế ầm ầm sụp xuống.

Mấy khối đá tồn tại qua không biết bao nhiêu năm tháng đều bị nứt vỡ.

Sơn môn Huyễn Môn đã bị đánh sập rồi.

Cửu sư huynh thấy đầu mình ong một cái, trống rỗng trong nháy mắt.

Phen này thì toi rồi!

Hiện giờ, trong đầu của Cửu sư huynh chỉ có duy nhất một ý niệm này thôi.

Thứ sụp đổ không phải chỉ một cánh cổng mà là cả một tín ngưỡng họ đã tin tưởng suốt bao năm qua.

Mấy đệ tử của Huyễn Môn đứng ngây ra như phỗng.

Ánh mắt mờ mịt, đều không dám tin vào thứ mình đang thấy.

- Các ngươi đập phá giáo trường của ta, hủy Phiêu Miểu Cung của ta thì ta cũng đánh sập sơn môn của các ngươi.

Tính ra, các ngươi vẫn lời chán còn gì.

Nhưng không sao, ta cũng là người rộng rãi, không so đo mấy thứ này.

Hiện tại coi như hòa nhé.

Sở Mặc thản nhiên nói, lại nhìn Cửu sư huynh một chút.

- Giờ đến lúc chúng ta tính toán tiếp khoản mục Huyễn Môn cácngươi ức hiếp người của ta rồi chứ nhỉ.

- Ngươi... ngươi chán sống đúng không?

Hôm nay, nếu không giết ngươi, ta... ta...

Cửu sư huynh tỉnh người, khuôn mặt xanh mét, giận dữ nhìn Sở Mặc, cả người đầy sát khí.

- Không được thì ngươi chết sao?

Sở Mặc lạnh lùng nói, đưa tay đánh luôn một kích.

Đây là chiêu thứ năm trong U Minh Bát Đao: sấm sét!

Một tia sét rạch ngang trời, tạo nên một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Dường như trời đất cũng hơi run rẩy.

Sau khi dung hợp thân đao, uy lực của Thí Thiên đã lớn đến mức khiến Sở Mặc cũng phải sợ hãi.

- Muốn chết thì chết đi!

Sở Mặc không do dự, lại chém mạnh một đao nhằm vào Cửu sư huynh.

Trong giây lát, từ phương xa truyền đến một tiếng hét to:

- Mong hạ thủ lưu tình!

Một luồng sáng đánh đến chỗ Sở Mặc, chính xác là đỡ lấy đòn sấm sét của Sở Mặc.

Tia sáng kia đến nơi, mới nghe thấy tiếng gió.

Tia sáng này va mạnh vào Thí Thiên, đánh keng một cái.

Sở Mặc lui về phía sau, cảm thấy muốn hộc máu.

Sau đó, hắn mới nhìn rõ, trong hư không có một chút vụn đá nhỏ.

Không ngờ thứ vừa đỡ được sấm sét lại là một tảng đá.

Đối phương chỉ dùng một tảng đá đánh vào Thí Thiên mà lại có thể mạnh mẽ chặt gãy công kích của Sở Mặc.

Cho dù thế, Cửu sư huynh vẫn bị sấm sét ảnh hưởng.

Sát khí từ đòn đánh xâm nhập vào thần thức của y, sắc mặt y tái nhợt.

Bụi đá rơi xuống, Cửu sư huynh phun ra một ngụm máu lớn.

Một bóng người xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Người đến mặc một bộáo đạo màu xám, nhìn khoảng hơn sáu mươi tuổi, tóc bạc trắng, búi tóc lên cao, đôi mắt vô cùng thâm thúy, nhìn Sở Mặc nói:

- Trên người đạo hữu có sát khí quá nặng.

Ông nói xong, nhìn thoáng qua sơn môn đã sụp, hơi đau lòng nhưng kỳ quái là lại không quá phẫn nộ.

Ma Quân tiến lên, nhìn ông lão hỏi:

- Ngươi muốn ỷ lớn bắt nạt nhỏ sao?

Ông lão nhìn Ma Quân, cười khổ:

- Ta nào có ý đó.

Ta chỉ không muốn nhìn đẹ tử của mình bị đồ đệbảo bối của ngài chặt làm hai khúc thôi.

Ma Quân cười lạnh, không nói gì, vì ngài biết ông lão này nói thật.

Nếu ông ta nhằm vào Sở Mặc, thì đã sớm xuất thủ rồi.

- La sư thúc...

Tên Cửu sư huynh kia khôi phục tinh thần, mặt đầy ủy khuất, có vẻ chưa hoàn hồn nhưng vẫn thi lễ với ông lão.

Ông lão nhíu mày, than nhẹ, không nói gì với y mà nói với Sở Mặc:

- Đạo hữu nếu đã đến thì cũng nên lên núi ngồi uống chén trà.

Sự việc có lẽ không như đạo hữu tưởng đâu.

Sở Mặc hơi ngẩn ra.

Hắn không cảm nhận được sự tức giận trên người ông lão này.

Hắn thấy hơi kỳ quái.

Nhìn sơn môn bị chém đổ nát bên cạnh, trong lòng càn thấy quái dị.

Sơn môn bị hủy, bất cứ người nào cũng sẽ phẫn nộ.

Vì sao ông lão này lại chỉ nhìn qua một cái?

Hắn chỉ thấy ông có một chút đau lòng, không có cảm xúc khác.

Mấy người đệ tử của Huyễn môn không vui, không nhịn được lên tiếng:

- La sư thúc, hắn đã hủy sơn môn trường tồn bao năm của chúng ta đó!

- Đúng vậy La sư thúc, ngài không thể bỏ qua chuyện này được.

- Người ta đã ngồi lên đầu lên cổ rồi, chúng ta không thể cứ chịu thế được!

Cửu sư huynh kìm nén giận dữ, không nói gì nữa.

Nhưng con mắt nhìn Sở Mặc cũng tràn ngập phẫn hận cũng có một chút sợ hãi.

Y đang tự hỏi, nếu lúc nãy không có La sư thúc, y đỡ một đao kia chắc không chết thì cũng trọng thương.

Y không cam lòng nhưng cũng cực kỳ sợ hãi.

Hiện giờ y đã là tu sĩ Phi thăng kỳ, Sở Mặc chỉ là một tu sĩ Đại thừa kỳ.

Thấp hơn y hẳn một cảnh giới mà lại có chiến lực mạnhnhư vậy, đúng là người tài.

Dù y có không phục cũng không thể không thừa nhận: Sở Mặc rất đáng sợ.

La sư thúc nhìn tên đệ tử vừa nói một chút.

Dần dần, mấy tên đang kêu gào đều ngậm miệng.

Quy củ của Huyễn Môn đã ăn sâu trong đầu họ, cực kỳ nghiêm khắc, không thể xem thường trên dưới được.

Đối mặt với bề trên đức cao trọng vọng của môn phái, nếu dám quá phận sẽ bị trách phạt nghiêm trọng.

La sư thúc thấy đám người đã im tiếng, mới quay về phía Sở Mặc, ra hiệu mời:

- Mời đạo hữu!

Nói xong, lại quay ra phía đám người Ma Quân gật gật đầu:

- Mọi người cũng đi cùng đi.

Mọi người giật mình.

La sư thúc cũng không phải người khiêm nhường.

Thực tế, ông không để Ma Quân danh chấn Tiên giới này vào mắt, nhưng lại khá khách khí với thanh niên Sở Mặc, mở miệng gọi đạo hữu nữa.

Nếu nói không có vấn đề, chẳng ai tin.

Nhưng nếu thế, sao ngay từ đầu Huyễn Môn lại phái người đi đập phá Phiêu Miểu Cung của Sở Mặc chứ?

Đây là câu hỏi đến giờ còn chưa có lời đáp.

Thậm chí Tần Thi, Đổng Ngữ, Ma Quân và Tiểu Điệp cũng thấy khó hiểu.

Ma Quân không vì đồ đệ đoạt sự nổi bật của mình mà tức giận, ngược lại, rất bình tĩnh đi theo Sở Mặc lên núi.

Đoàn người đi rất nhanh, chỉ sau một thời gian ngắn đã tới một tòa điện lớn.

Từ trong điện có một đoàn người đi ra.

Mỗi người đều là long hành hổ bộ, khí tức mạnh mẽ.

Thấy Sở Mặc, đám người này lại nộ ra nụ cười thản nhiên.

Tuy nhiên, có mấy người cũng mang ánh mắt không tốt.

Ma Quân và Tiểu Điệp hơi kinh hãi.
 
Thí Thiên Đao Full
L ( Chương 1226-1250 )


Chương 1226: Chỉ là hiểu lầm

Từ khí tức của những người này có thể đại khái đoán được thân phận của bọn họ.

Không ngờ lại có nhiều người ra đây nghênh đón thế.

Hiển nhiên không phải đến đón hội Ma Quân mà vì Sở Mặc.

Khi nào Sở Mặc lại có mặt mũi như vậy chứ?

Mỗi chỗ hắn đến, không phải đều bị người ta khinh bỉ, xông lên hội đồng hay sao?

Tần Thi và Đổng Ngữ cũng thấy buồn bực.

- Vị này chính là Sở công tử phải không?

Lão phu là Lý Trung Nguyên, chưởng giáo của Huyễn Môn.

- Xin chào đạo hữu, tại hạ là Lưu Khiên, đại trưởng lão của Huyễn Môn.

- Tại hạ là Lưu Vân Chí, tam trưởng lão của Huyễn Môn.

Cứ lão phu rồi tại hạ...

Đám người Ma Quân mẫn cảm phát hiện cách dùng ngôn từ của đám người này.

Bọn họ là đại nhân vật của Huyễn Môn chắc chắn không thể nói sai.

Dùng lão phu còn tốt, chỉ như đang nói chuyện với người nhỏ tuổi nhưng ngang hàng mà thôi.

Nhưng sao lại có xưng tại hạ, đồng nghĩa với việc thể hiện sự cung kính và ngợi khen chứ?

Trước thì ngạo mạn, sau thì cung kính?

Vì sao ta?

Sở Mặc cũng đáp lễ.

Tuy hắn không biết chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng đây đều là lễ nghĩa cơ bản.

Người ta giữ lễ với mình, mình cũng nên đáp lại.

Còn chuyện khác phải từ từ.

Lúc này, chưởng giáo của Huyễn Môn cũng hơi ôm quyền với Ma Quân, nói:

- Vị này chắc là Ma Quân nổi danh Tiên giới đúng không?

Ngưỡng mộ đã lâu.

Tiên sinh thật có phúc khi có đệ tử tốt như vậy.

Ma Quân ôm quyền đáp lễ, khẽ cười cười:

- Ngài quá khen rồi.

Nhưng hắn đúng là niềm cao ngạo của ta.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, nhưng ngay sau đó trên mặt tràn đầy ý cười.

Người ta thường hay ra vẻ khiêm tốn chứ không mấy ai thản nhiên thừa nhận đồ đệ mình là niềm kiêu ngạo như thế.

Lý Trung Nguyên không khỏi phải nhìn lại Ma Quân.

Sở Mặc nói:

- Thật ra Lý chưởng giáo nên hâm mộ ta mới phải.

Lý Phương Trung khó hiểu.

- Vì ta có một sư phụ tốt.

Sở Mặc nói tiếp.

Nghe hắn nói, sắc mặt mọi người không giống nhau.

Tần Thi và Đổng Ngữ hơi lo lắng.

Tiểu Điệp cười tươi như hoa.

Khuôn mặt nghiêm nghị của Ma Quân cũng thoáng ý cười.

Lý Trung Nguyên cười ha ha:

- Đúng vậy, đúng vậy.

Ma Quân tiên sinh, xin mời vào đây.

Mọi người tiến vào đại điện.

Khách chủ lần lượt ngồi xuống.

Lý Trung Nguyên mời Ma Quân ngồi ở phía trên.

Mấy lão già thành tinh này vô cùng biết đối nhân xử thế.

Lúc trước còn khinh thường Ma Quân, nghĩ chỉ do gặp may mà Ma Quân mới có thể thu được đồ đệ xuất sắc như Sở Mặc.

Nhưng gặp mặt, nhìn thái độ của Sở Mặc với sư phụ mình, bọn họ đều biết, nếu trêu chọc Ma Quân có khi sẽ phải chịu hậu quả còn kinh khủng hơn việc trêu chọc Sở Mặc.

Nên ngay lập tức, họ chỉnh lại thái độ, cực kỳ tự nhiên, mặt không đỏ, tim không loạn.

Ma Quân vốn là người lạnh nhạt, nhưng giờ cũng hơi mất tự nhiên.

Ma Quân cao ngạo ở Tiên giới không có nghĩa ngài không hiểu quy củ.

Dù là đại nhân vật, chưa chắc Ma Quân đã chịu cúi mình.

Nhưng đây là ưu việt có được nhờ đồ đệ, Ma Quân thấy lòng mình ấm áp, vừa cảm động, vừa hơi thất lạc, nhưng thật sự kiêu ngạo.

Ta vận khí tốt nên thu được một đồ đệ giỏi, các ngươi cứ nhìn mà thèm đi.

Sau khi suy nghĩ, Ma Quân liền bình tĩnh, yên vị ở đó, không còn mất tự nhiên nữa.

Sau khi có người bưng nước dâng trà, Lý Trung Nguyên mới chậm rãi mở miệng:

- Có phải Sở công tử thấy chúng ta rất kỳ lạ phải không?

Sở Mặc gật đầu.

- Đúng thế.

Tuy từng nghe Huyễn Môn là môn phái phân biệt thị phi, nhưng hiển nhiên, việc biết phân biệt và chịu nhường nhịn là hai việc khác nhau.

Đến sơn môn vạn năm bị đánh sập mà vẫn còn khách khí thế này thì không thấy kỳ mới lạ đấy.

- Ai bảo vạn năm, sơn môn kia có đến mấy trăm vạn năm lịch sử rồi đó.

Mấy người lúc trước có ác ý với Sở Mặc ngay lập tức oán giận.

- Thôi thôi...

Lý Trung Nguyên khoát tay.

- Trước ta đập giáo tràng của người ta, người ta chỉ đập một cánh cửa của ta, coi như chúng ta chiếm tiện nghi rồi.

- Sao có thể giống nhau chứ?

Trưởng lão dưới người lúc nãy lại không nhịn được hét lên.

Lý Trung Nguyên nói:

- Thế giới này làm gì có công bằng.

Ai có thực lực, người đó làvua.

Nhưng có những người, có thân phận, có địa vị đáng được người ta tôn sùng.

Sở công tử là người như thế.

Đừng nói hắn chỉ đập sơn môn, hôm nay hắn có phá Huyễn Môn cũng không vấn đề gì.

Mọi người nghe vậy kinh sợ.

Đến Sở Mặc cũng thấy ngạc nhiên, tự nhủ: không phải vị chưởng giáo đại nhân này điên rồi chứ?

Thân phận địa vị của ta là gì mà người khác phải nể như vậy?

Huyễn Môn kiêng kỵ một chút còn hiểu được chứ không đến nỗi kinh sợ như thế chứ?

Phía dưới vẫn còn mấy trưởng lão tức giận bất bình.

Lý Trung Nguyên khoát tay, sau đó nói:

- Phía trước đã đắc tội nhiều, ta thay mặt Huyễn Môn, trước xin lỗiSở công tử.

Đồng thời, cũng xin lỗi Tần Thi cô nương và Đổng Ngữ cô nương.

Xin lỗi vì đã làm hai người sợ hãi.

Nói xong, Lý Trung Nguyên còn đứng dậy, hơi thi lễ với Tần Thi và Đổng Ngữ.

Tần Thi và Đổng Ngữ hơi ngẩn ra, vội đứng lên tao nhã đáp lễ.

Hai người từng là công chúa trong đại tộc Thiên giới, cũng quen mấy thứ lễ tiết như thế này.

Nhưng đám Sở Mặc càng thấy khó hiểu.

Huyễn Môn nói lí lẽ nhưng phân rõ nhanh nhẹn như vậy vẫn khiến người khác bất ngờ.

Lý Trung Nguyên ngồi xuống, lại nói tiếp với Sở Mặc:

- Lúc trước nhằm và Tần Thi và Đổng Ngữ cô nương, phái người đập phá Phiêu Miểu Cung là có nguyên nhân.

Lúc đó, chúng ta còn không biết mình có liên quan với Sở công tử.

- Ồ...

Sở Mặc nhìn Lý Trung Nguyên, hắn không biết mình có quan hệ gì với vị chưởng giáo này.

Lý Trung Nguyên cũng chẳng nói tiếp vấn đề quan hệ, mà nói:

- Tổng cộng có ba thế lực tham dự vào chuyện này.

Ta nói thế, mọi người đoán được không?

Đổng Ngữ nói:

- Đổng gia, Tần gia với Lạc gia ư?

Lý Trung Nguyên đáp:

- Đổng cô nương thật thông minh.

Đúng là ba gia tộc này, thậm chí phía sau còn có thêm gia tộc thứ tư nữa đó.

Sở Mặc lạnh lùng:

- Gia Cát gia ở Thiên giới phải không?

Lý Trung Nguyên gật đầu.

- Đúng thế.

Tuy nhiên, khi đó, chúng ta đã biết chuyện nên đã cựtuyệt Gia Cát gia.

Chúng ta từng đáp ứng thỉnh cầu của ba gia tộc kia, thu hai vị cô nương vào Huyễn Môn vì có một số người trong Tần gia và Đổng gia không hy vọng sau khi hai cô nương trưởng thành lại đến tìm bọn họ gây phiền phức.

Còn Lạc gia, là muốn mạng của Sở công tử.

- Bọn họ đều biết với tính cách của công tử, nếu có người đập phá Phiêu Miểu Cung ở Tiên giới, công tử chắc chắn không ngồi yên nhìn bằng hữu lâm nguy.

Cứ thế, chúng ta sẽ có cơ hội nhằm vào công tử.

-----o0o-----

Chương 1227: Bới móc

Chương 1227: Bới móc

- Thật âm hiểm!

Đổng Ngữ lạnh lùng nói.

Lý Trung Nguyên cười khổ:

- Đây chỉ là một giao dịch mà thôi.

Ban đầu chúng ta cũng thấy không có vấn đề gì.

Thật ra Huyễn Môn cũng không muốn làm gì Sở công tử, chúng ta không có oán cũng chẳng có thù.

Truyền thừa trên người công tử có thể khiến kẻ khác thèm thuồng chứ Huyễn Môn cũng chẳng thiếu.

Sở dĩ đáp ứng vì chúng ta từng thiếu Lạc gia một ân tình.

Ân tình này không nhỏ, nhất định phải báo đáp.

Nên chúng ta mới nghĩ đến việc dẫn công tử đến Huyễn Môn, phái người đánh vài trận.

Dù thắng hay bại thì cũng có cái giao cho Lạc gia.

Chỉ có điều, sự việc có biến, sau khi có người nghe đến chuyện này đã báo lên Huyễn Môn ở Thiên giới.

Người của Huyễn Môn ở Thiên giới đã truyền tin, tuyệt đối không thể động vào Sở công tử.

Sở Mặc hơi nhíu mày, mặt đăm chiêu, dường như hắn nghĩ đến việc gì đó.

Lý Trung Nguyên lại nói tiếp:

- Người đến tìm Huyễn Môn là người có thân phận cực cao.

Toàn bộ Huyễn Môn hầu như không có ai có tư cách ngồi ngang hàng với vị đại nhân này.

Hơn nữa, qua lời đại nhân nói, chúng ta biết được mình có một chút quan hệ sâu xa, hóa ra Sở công tử lại là hậu nhân của một vị vĩ nhân.

Vì quan hệ này, chúng ta không thể nhắm vào Sở công tử nữa.

Nãy ta nói rồi, nếu Sở công tử đập sơn môn còn chưa hết giận, có thể đập phá hết toàn bộ Huyễn Môn cũng không sao.

Quan hệ sâu xa, vĩ nhân, hậu nhân.

Đây đều là những từ mấu chốt, khiến đám người ma Quân cực kỳ rung động.

Trong giới tu hành, cực ít người có thể xưng là vĩ nhân.

Cứ người tài thì được gọi là vĩ nhân sao?

Mạnh như Chí Tôn, cũng chưa chắc!

Dù là Chí Tôn có tu vi cao thâm nhưng không làm việc nghĩa, việc thiện to lớn sao có thể được người trong giới tu hành tán phục, trở thành vĩ nhân được chứ?

Đôi mắt Tần Thi và Đổng Ngữ lóe sáng, nhìn Sở Mặc tò mò nhưng các nàng lại thấy rung động nhiều hơn.

Không phải tất cả mọi người trong Huyễn môn đều biết tỉ mỉ về chuyện này nên đám người lúc trước còn ác ý giờ cực chấn động nhìn chưởng giáo nhà mình.

Rốt cuộc Sở Mặc cũng hiểu, chuyện này có quan hệ với người nhà của mình.

Chuẩn xác mà nói, việc này hẳn có liên quan tới ông nội bán thánh của hắn.

Tại giới tu hành này, có thể trở thành vĩ nhân chỉ có ông nội, người từng dẫn mọi người chống thù trong gặc ngoài kia thôi.

Chỉ có điều Sở Mặc không nghĩ tới Huyễn Môn lại có liên quan tớiSở gia.

Nghĩ thế, Sở Mặc đứng dậy thi lễ với Lý Trung Nguyên:

- Thì ra là thế.

Xem ra chuyện lúc trước chỉ là hiểu lầm.

Lý Trung Nguyên cũng đứng lên đáp lễ:

- Sở công tử quá lời rồi!

Đột nhiên một trưởng lão đang ngồi âm u nói:

- Hiểu lầm gì mà hiểu lầm.

Chẳng qua chỉ ỷ vào tổ tiên mình mà thôi.

Ngươi muốn tạ ơn, thì đi mà tạ ơn tổ tiên ngươi ý.

Nếu không, nhìn những gì ngươi làm hôm nay, ngươi không bước được ra khỏi Huyễn Môn một bước nào đâu.

Sở Mặc nhướng mày, không nói gì nhìn Lý Trung Nguyên.

Sắc mặt những người khác cũng khó coi, nhất là Ma Quân.

Ma Quân vẫn có nén không lên tiếng, nhưng đây là giới hạn cuối cùng rồi.

Lý Trung Nguyên nhíu mày, nhìn trưởng lão kia trầm giọng:

- Khâu trưởng lão, ngươi nói quá rồi đó.

- Ta làm gì mà quá phận chứ?

Khâu trưởng lão không nhượng bộ, đối mặt với Lý Trung Nguyên nói:

- Đầu tiên hắn đả thương đệ tử hạch tâm, sau đó lại giết đệ tử thân truyền của ta.

Đã thế còn ra vẻ kiêu ngạo đường hoàng phá luôn sơn môn trăm vạn năm của Huyễn Môn ta.

Ta mới nói hắn vài câu, thế mà làquá phận sao?

Tần Thi ngồi bên thản nhiên nói:

- Đả thương đệ tử hạch tâm của ngươi vì tên đó dám khiêu khích, ra tay trước, suýt nữa đánh chết tên đệ tử thân truyền của ngươi cũng bởi vì y chủ động tấn công.

Tài nghệ không bằng người, suýt chết chỉ có thể vì y chưa đủ mạnh chứ kêu được ai.

Chẳng lẽ các ngươi được phép đánh người, người khác không được đánh trả hay sao?

Nói đến sơn môn của ngươi sao không nói đến đạo tràng của chúng ta chứ?

Không phải từ trước đến giờ các ngươi rất biết phân biệt phải trái hay sao?

Sao Khâu trưởng lão lại khác hẳn thế?

- Con ranh con, ở đây không phải chỗ cho ngươi nói.

Khâu trưởng lão giận tím mặt, căm tức nhìn Tần Thi.

Tần Thi thản nhiên nói:

- Ta không lấy thân phận đè ngươi, ngươi cũng đừng mang tuổi tác ra áp chế ta.

Ta cũng từng tu luyện đến Phi thăng kỳ đỉnh cao, không kém ngươi bao nhiêu đâu.

Nếu ngươi không phục, hiện tại có thể đánh một trận.

Nếu ta bị đánh chết sẽ không một câu oán hận.

Ngược lại, nếu ngươi chết dưới tay ta thì coi như là cái số mà thôi.

Tần Thi nói xong, thản nhiên nhìn Khâu trưởng lão hỏi:

- Ngươi dám không?

- Ngươi...

Khâu trưởng lão tức giận, cười lạnh liên tục:

- Tiểu nha đầu nói thật ư?

Ai cũng có thể nhìn ra khí tràng trên người Tần Thi, nàng chỉ ở Luyện thần kỳ.

Một tu sĩ Luyện thần kỳ lại dám thách thức một tu sĩ Phi thăng kỳ, mấy vị cao tầng ngồi đây đều nghĩ công chúa của Tần gia điên rồi.

Dù xuất thân từ Thiên giới, dù có pháp khí cường hãn bên người nhưng chung quy cảnh giới cũng chỉ ở Luyện thần kỳ.

Cho dù là Sở Mặc, lúc ở Luyện thần kỳ cũng chưa chắc đã dám khiêu khích tu sĩ Phithăng kỳ.

Lý Trung Nguyên vội nói:

- Mọi người bình tĩnh, không nên làm tổn thương hòa khí, đâu phải người ngoài đâu.

- Chưởng giáo, hôm nay ta phải cậy già lên mặt mới được.

Khâu trưởng lão cả giận nói:

- Ta muốn dạy tiểu nha đầu này làm người.

- Nàng làm người thế nào là việc của nàng, không cần ngươi dạy.

Lão già kia, ngươi dám đánh với ta không?

Trong vòng ba chiêu, nếu takhông đánh bại ngươi có thể mặc ngươi xử trí.

Sở Mặc đứng phắt dậy, lạnh lùng nhìn Khâu trưởng lão nói.

- Còn nếu trong ba chiêu, ngươi chết dưới tay ta thì không cần phải oán giận.

Ức hiếp một tiểu cô nương vừa mới vào Luyện thần kỳ, ngươi không thấy mất mặt à.

Sao, dám đánh với ta không?

Sở Mặc vốn muốn đến bới móc, nhưng không ngờ Huyễn Môn lại có quan hệ sâu xa với hắn.

Nên hắn chỉ có thể đè ép lửa giận trong lòng.

Ngay cả câu hiểu lầm lúc trước hắn cũng rất khó mới nói ra được.

Không nghĩ Khâu trưởng lão này lại nhảy ra, đúng là không biết sống chết rồi.

Sắc mặt Khâu trưởng lão đỏ bừng, lão nổi giận:

- Tiểu súc sinh, ngươi là cái thá gì chứ?

Muốn trong ba chiêu mà giết được ta á?

Ông đây không sợ ai uy hiếp đâu...

- Câm miệng!

Lý Trung Nguyên nổi giận, căm tức nhìn Khâu trưởng lão.

- Ngươi muốn làm gì?

Con ngươi Sở Mặc lạnh băng, dày đặc sát khí nhìn Khâu trưởng lão:

- Lão cẩu, ngươi muốn làm ông nội của ta sao?

Sắc mặt Lý Trung Nguyên đại biến, luôn miệng nói:

- Sở công tử, Khâu trưởng lão không biết gì, ngài đừng chấp nhặt với lão.

- Ta cứ muốn chấp với lão đấy.

-----o0o-----

Chương 1228: Đế Chủ pháp khí (1)

Chương 1228: Đế Chủ pháp khí (1)

Khâu trưởng lão cũng là người có địa vị cao.

Bình thường vô cùng cao ngạo.

Quan trọng hơn, lão có bối cảnh khá mạnh ở Thiên giới.

Dù Lý Trung Nguyên là chưởng giáo của Huyễn Môn nhưng lão cũng chẳng sợ.

Khâu trưởng lão trực tiếp đứng ra, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Tiểu súc sinh, đi ra đi.

Hôm nay ông nội ngươi sẽ dạy thằng nhóc miệng còn hôi sữa nhà ngươi làm người.

Mấy trưởng lão trong Huyễn Môn có giao hảo với Khâu trưởng lão cũng đi tới, muốn trấn an Khâu trưởng lão một chút.

Khâu trưởng lão càng phẫn nộ, chỉ vào đám người quát:

- Nếu các ngươi còn coi ta là bằng hữu thì đừng khuyên ta.

Hôm nay ta muốn giáo huấn bọn nhóc này.

Chúng chẳng là cái thá gì?

Nhóm tuổi trẻ vô địch Tiên giới ư...

đúng là trò cười.

Khi lão phu bằng bọn họ, lão phu vẫn còn khiêm tốn hữu lễ chán...

Lý Trung Nguyên đứng bên cạnh, sắc mặt rất khó coi.

Thường ngày Khâu trưởng lão tùy tiện, không để ông vào trong mắt, ông cũng chẳng so đo.

Dù sao cũng là đồng môn, lại là người lớn tuổi, ông cũng phải tônkính.

Nhưng ai biết hôm nay tên này lại hoa mắt ù tai đến mức này chứ.

Tất cả những người ở đây đều nhìn thấy Sở Mặc có thân phận không tầm thường, có thể làm cho thế lực lớn như Huyễn Môn cúi đầu, tuyệt đối không phải chỉ dựa vào vũ lực.

Chỉ cần hơi có đầu óc một chút đều có thể hiểu được vị vĩ nhân kia... là nhân vật cấp nào.

Thiên giới từng xuất hiện rất nhiều Chí Tôn nhưng mấy ai được gọi là vĩ nhân chứ.

Mặc kệ Lý Trung Nguyên phẫn nộ thế nào, Khâu trưởng lão cũngquyết tâm muốn giáo huấn Sở Mặc và Tần Thi.

Thật ra ai cũng biết lão nhắm vào Sở Mặc.

Nhìn vẻ ngoài có vẻ lão muốn giáo huấn Tần Thi nhưng khi Sở Mặc mở miệng, lão liền nhắm vào Sở Mặc.

Con ngươi Ma Quân lạnh băng, nhìn chằm chằm Khâu trưởng lão.

Nếu không phải vì thân phận, chắc chắn Ma Quân đã ra tay đập chết lão già kia.

Tiểu Điệp và Đổng Ngữ cũng rất phẫn nộ.

Lúc này, Tần Thi đột nhiên nói:

- Công tử không cần ra tay, để ta đến đi.

Sở Mặc hơi nhíu mày, có chút lo lắng nhìn Tần Thi.

Tần Thi bỗng thản nhiên cười.

- Công tử yên tâm.

Ta còn chưa sống đủ đâu.

Có được may mắn đi theo công tử, ta còn chưa xem hết phong cảnh trên thế gian thì làm sao ra đi được cơ chứ?

Khâu trưởng lão cười lạnh:

- Hai người các ngươi ai cũng không chạy được.

Câu nói nàng thể hiện rõ ý đồ nhằm vào Sở Mặc của lão.

Sở Mặc híp mắt, nhìn Khâu trưởng lão thêm vài lần:

- Được, Tần Thi lên trước đi.

Sở Mặc nhìn thấy trong mắt Tần Thi có sự tự tin tuyệt đối.

Hắn biết, Tần Thi không giống Đổng Ngữ, là người xúc động.

Nàng dám nói như vậy nhất định là nàng nắm chắc được thành công.

Hiện tại Lý Trung Nguyên cũng hiểu mọi việc đã vượt ngoài tầm kiểm soát của mình, ông muốn ngăn cũng không được.

Bất kể thế nào, trận chiến này cũng không thể tránh khỏi.

Ông đành gật gật đầu:

- Vậy mọi người đến võ trường đi.

Hy vọng mọi người đánh đến điểm thì dừng.

Dù là Khâu trưởng lão hay Tần Thi đều không để lời của Lý Trung Nguyên trong lòng.

Điểm dừng là gì?

Ở trình độ này, đã ra tay thì phải một mất một còn, chắc chắn không chết không thôi.

Đoàn người tiến vào võ trường của Huyễn Môn.

Võ trường rất lớn, liếc mắt một cái không nhìn thấy được điểm cuối.

Võ trường này cũng được bảo vệ bởi rất nhiều lớp phong ấn hùng mạnh.

Dù tu sĩ Phi thăng kỳ quyết đấu dốc toàn lực cũng không phá nó quá mức nghiêm trọng được.

Tin tức Khâu trưởng lão muốn giáo huấn người đến xâm phạm nhanh chóng được truyền khắp Huyễn Môn.

Nên lúc đoàn người Sở Mặc đến nơi đã có một lượng lớn đệ tử tập trung tại đây rồi.

Đại đa số đều là đệ tử nội môn, khá nhiều đệ tử hạch tâm và một sốít đệ tử thân truyền.

Gần như toàn bộ những người tuổi trẻ tài cao của Huyễn Môn đều tập trung tại đây.

- Đánh chết kẻ đến xâm phạm Huyễn Môn chúng ta!

- Dám hủy sơn môn của Huyễn Môn, giết không tha!

- Bọn chúng chết cũng không hết tội!

Có người trong đám đông rống lên, nhiều người lập tức hưởng ứng, tiếng gào thét rung trời.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt, không phản ứng gì.

Tần Thi, Đổng Ngữ và Tiểu Điệp cũng không đổi sắc mặt.

Trường hợp này với người khác có thể coi là sự kiện lớn nhưng với Sở Mặc thì quá bình thường.

Còn Ma Quân, mặt chẳng có biểu cảm gì hết, bình tĩnh nghiêm nghị.

Lý Trung Nguyên nhíu mày, ra vẻ không hài lòng, nói:

- Bảo bọn chúng giải tán đi.

Nghĩ chỗ này là chỗ nào chứ?

Một tâm phúc thấp giọng nói:

- Chưởng giáo, những người ở đây không biết đầu đuôi câuchuyện, nếu cưỡng chế giải tán sẽ khiến nhiều người bất mãn.

Lý Trung Nguyên hơi đau lòng, khẽ thở dài:

- Chỉ cần chúng ta biết thân phận của Sở côn tử là được rồi, không cần truyền linh tinh.

Tên tâm phúc gật đầu đồng ý:

- Đúng vậy ạ.

Hơn nữa, đến chúng ta cũng chỉ đoán được một vài chuyện chứ không dám suy nghĩ nhiều, nhưng nếu để dám đệ tử này biết, không biết sẽ còn tưởng tượng đến mức nào nữa...

Trong con ngươi Lý Trung Nguyên thoáng qua sắc lanh.

- Người trẻ tuổi cũng cần phải trải qua mưa gió mới có thể trưởng thành.

Bọn chúng muốn xem thì cho chúng xem đi.

Nếu không phục, cho chúng lên đánh luôn.

- Việc này...

Tên tâm phúc nghẹn lời, cười khổ nói:

- Chỗ Sở công tử thì thế nào ạ?

Lý Trung Nguyên thản nhiên nói:

- Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra Sở công tử đằng đằng sát khí ư, hắn đang muốn phát tiết đó.

Tên tâm phúc rùng mình, thầm nghĩ: Chưởng giáo đại nhân, rốt cuộc ngài là người ở phe nào chứ?

Ai không biết còn tưởng ngài ở cùng phe với Sở Mặc đó.

Đương nhiên, tên tâm phúc không dám nói hẳn ra mà chỉ nghĩ ở trong lòng.

Suy nghĩ một chút, y lại nói:

- Thực lực của Sở công tử thật sự rất mạnh sao?

Lý Trung Nguyên nói:

- Hắn là hậu nhân của vị vĩ nhân kia, ngươi nghĩ kỹ đi, trong gia tộc của vị vĩ nhân đó có xuất hiện kẻ yếu bao giờ không?

Tên tâm phúc ngẩn ra, lập tức đáp:

- Đúng là không có.

- Vậy cứ yên tâm đi.

Lý Trung Nguyên nhìn Sở Mặc đứng bên kia, nói tiếp:

- Sở công tử tự biết bản thân thế nào, cũng biết nên cư xử ra sao.

Tuy nhiên, Khâu trưởng lão lành ít dữ nhiều rồi.

Tên tâm phúc cũng tỏ vẻ bất mãn:

- Khâu trưởng lão điên rồi hay sao ý?

Tình huống này mà lão còn muốn nhằm vào Sở công tử.

Lý Trung Nguyên cười lạnh.

- Lão không điên đâu.

Chỉ có cái hậu trường ở Thiên giới của lão điên thôi.

Bọn họ thật sự nghĩ dựa vào một tu sĩ Phi thăng kỳ đỉnh cao cóthể đánh chết Sở Mặc mới buồn cười chứ.

- Ồ...

Tâm phúc giật mình kinh hãi, nhìn Lý Trung Nguyên hỏi:

- Ý chưởng giáo là...

Lý Trung Nguyên gật đầu, không nói gì nữa.

Lúc này, Khâu trưởng lão đã tiến lên.

Đám người xung quanh cũng tản ra xa.

Khâu trưởng lão chỉ tay vào Tần Thi nói:

- Tiểu nha đầu nói năng thiếu lễ độ mau lăn ra đi.

Đừng nói là giờ không dám nữa nhé.

-----o0o-----

Chương 1229: Đế Chủ pháp khí (2)

Chương 1229: Đế Chủ pháp khí (2)

Tần Thi cười lạnh, trực tiếp đứng ra, đến trước mặt Khâu trưởng lão nói:

- Công tử gọi ngươi là lão cẩu không sai chút nào.

Chỉ vì một lợi ích nho nhỏ mà chẳng biết trời trăng gì nữa.

Chắc người của Tần gia hứa hẹn cho ngươi nhiều thứ lắm nhỉ?

Đổng gia cũng góp không ít phải không?

Hay là Gia Cát gia, Lạc gia cũng hứa sau khi xong việc sẽ cho ngươi một khoản hậu hĩnh?

Bọn họ hứa cho ngươi Thiên khí, Đế Chủ pháp khí hay là Chí Tôn pháp khí mà ngươi lại có thể ở đây sủa bậy thế?

- Tiểu tiện nhân, ngươi chết chắc rồi!

Khâu trưởng lão bị Tần Thi mắng tức xanh cả mặt, máu sôi sùng sục.

Những đệ tử Huyễn Môn vây xem ban đầu cực kỳ phẫn nộ, hận không thể đánh chết ngay lập tức cái nữ tử xinh đẹp nhưng độc mồm độc miệng kia.

Nhưng nghe nàng nói hết, đại đa số đều ngậm miệng.

Vì bọn họ hiểu, chuyện này có vấn đề.

Đám người Sở Mặc được La trưởng lão mời lên núi.

Tuy bất mãn nhưng bọn họ hiểu việc này còn có bí mật.

Nhưng sau này Khâu trưởng lão lại muốn ra mặt giáo huấn.

Nhưng chưởng giáo và những trưởng lão khác lại không ủng hộ việc này.

Có thể làm đệ tử của Huyễn Môn đều không phải kẻ ngốc.

Có lẽ bọnhọ mắt cao hơn đầu, thích xem thường người khác nhưng điều này không đồng nghĩa với việc não bọn họ không có nếp nhăn.

Sau khi Tần Thi mạnh mẽ lên án Khâu trưởng lão, chỉ có một số người có quan hệ với Khâu trưởng lão là đứng mắng Tần Thi nhưng cũng chẳng thấm tháp gì.

Đa phần đều lựa chọn đứng bên bàng quan.

Tần Thi cười lạnh:

- Hô, thẹn quá hóa giận sao?

Lão cẩu, đừng tưởng ngươi có chỗ dựa ở Thiên giới thì oai lắm.

Pháp khí bảo mệnh họ đưa cho ngươi chưa chắc đã hữu dụng như vậy đâu.

Sắc mặt Khâu trưởng lão hơi đổi một chút, nhưng ngay sau đó, lão cả giận quát:

- Tiện nhân, không cần nói nhảm nữa.

Mau chịu chết đi!

- Ngươi muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi.

Tần Thi nói xong, trực tiếp xông đến chỗ Khâu trưởng lão.

Dáng vẻ nàng như Tiên nữ, thướt tha phiêu dật.

Tay nàng cầm một đoản kiếm cổ, nhằm thẳng vào Khâu trưởng lão.

Khâu trưởng lão cười lạnh, lấy ra một pháp khí.

Pháp khí kia đột nhiên hình thành một lớp ánh sáng bao phủ thân thể của Khâu trưởng lão.

- Đúng là vô sỉ!

Sở Mặc đúng bên Đổng Ngữ, không nhịn được mở miệng mắng.

- Lão cẩu này không biết xấu hổ gì cả.

Tu sĩ Phi thăng kỳ đối mặt với tu sĩ Luyện thần kỳ lại còn sử dụng Đế Chủ pháp khí để phòng ngự nữa chứ.

Tiểu Điệp và Ma Quân chưa bao giờ thấy Đế Chủ pháp khí nên chưa nhận ra được.

Nhưng nghe Sở Mặc, hai người đồng thời khinh bỉ Khâu trưởng lão, nhưng lại thấy hơi lo lắng cho Tần Thi.

Một tu sĩ Phi thăng kỳ sử dụng Đế Chủ pháp khí có chức năng phòng ngự ít nhất cũng đỡ được đòn tấn công của một tu sĩ Chân tiên.

Nhưng chuyện khiến người ta phẫn nộ hơn còn ở phía sau.

Khâu trưởng lão sau khi sử dụng Đế Chủ pháp khí phòng ngự lại lấy ra thêm một trường kiếm tỏa sáng sắc sợ.

Hơi thở dao động quanh trường kiếm chứng tỏ nó có cùng cấp bậc với pháp khí phòng ngự lão vừa sử dụng.

Đây là một vũ khí cấp Đế Chủ.

Đổng Ngữ phẫn nộ quát:

- Lão cẩu kia, ngươi không cần mặt mũi nữa phải không?

Khâu trưởng lão âm trầm nhìn Đổng Ngữ:

- Ngươi không phục thì xong đợt này cũng lên nốt đi.

Ông nộingươi sẽ cho ngươi sung sướng!

- Lão cẩu, ngươi muốn chết phải không?

Trong lúc mấy người còn đang tranh cãi, công kích của Tần Thi đã đến trước mặt Khâu trưởng lão.

Khâu trưởng lão không thèm nhìn, tiện tay vẩy kiếm một cái.

Một luồng sức mạnh nháy mắt bạo phát từ thanh kiếm.

Uy áp của Đế Chủ pháp khí trong một khắc khiến đệ tử Huyễn Môn đang vây xem có cảm giác muốn quỳ lạy.

Đế Chủ pháp khí quá khủng bố.

Tần Thi nhanh chóng lùi lại phía sau nhưng vẫn bị thanh kiếm cấp Đế Chủ này làm bị thương, khóe miệng nàng vương máu.

Đổng Ngữ nóng lòng kêu lên:

- Tần Thi tỷ tỷ!

Tiểu Điệp nắm chặt tay Ma Quân, lo lắng nhìn tình huống trên sân, không nhịn được hỏi:

- Nàng không sao chứ?

- Không sao đâu.

Ma Quân trầm giọng nói:

- Tần cô nương mạnh hơn ta tưởng.

Sau khi thấy Khâu trưởng lão liên tiếp lấy ra hai pháp khí Đế Chủ, sát khí của Sở Mặc lại càng mãnh liệt hơn.

Hiện tại hắn có thể xác định, lão cẩu này chắc chắn phải được lợi rất lớn nên mới cố ý nhằm vào bọn họ.

Tuy nhiên, hắn cũng rất tin tưởng Tần Thi.

Từ khi quen biết, Sở Mặc biết Tần Thi là người có chủ kiến, có vẻ dịu dàng nhưng thật ra ngoài mềm trong cứng.

Nàng có trí tuệ hơn người, người bình thường tuyệt đối không thể so với nàng được.

Trong trường hợp biết đối phương còn con bài chưa lật, nàng lại dám khiêu chiến chứng tỏ nàng nắm chắc phần thắng.

Khâu trưởng lão lại chém tiếp một kiếm.

Kiếm khí như cầu vồng, nhắm vào Tần Thi.

Không có tí thương hoa tiếc ngọc nào.

Tần Thi lơ lửng bay tới bay lui, vừa không ngừng tránh né công kích của Khâu trưởng lão lại vừa tiến hành đánh trả.

Với cảnh giới hiện tại của nàng, dù Khâu trưởng lão có đứng bất động thì đòn đánh của nàng cũng không thể làm lão bị thương.

Vì thế, Khâu trưởng lão ngửa mặt lên trời cười như điên:

- Ta còn tưởng ngươi thế nào, hóa ra chỉ là một tiểu tiện nhân chỉ biết khoác lác.

Mau nhận lấy cái chết đi.

Giết xong ngươi, ta còn phải giáo huấn tên tiểu súc sinh Sở Mặc nữa.

Tần Thi vẫn né tránh công kích, lạnh lùng nhìn Khâu trưởng lão nói:

- Trên người ngươi không phải còn một Chí Tôn pháp khí sao?

Sao không lấy ra nốt đi.

Ồ, hay ngươi muốn để dành nó để đối phó với công tử nhà ta.

Nói ngươi biết nhé, nếu giờ ngươi lấy ra, ngươi còn có thể sống lâu thêm một chút.

Nếu không, ngươi còn chẳng có cơ hội mà lấy nó ra nữa đâu.

Chẳng biết tại sao, Khâu trưởng lão lại rùng mình một cái.

Lão hípmặt, vừa công kích, vừa nhìn vào mắt Tần Thi.

Đúng là trên người lão còn một pháp khí Chí Tôn nhưng sao tiểu tiện nhân kia lại biết được chứ?

Nàng chỉ đang hù dọa hay nàng biết thật đây?

Khâu trưởng lão do dự.

Rõ ràng tu vi của nàng chỉ ở Luyện thần kỳ thế mà còn dám khiêu khích mình.

Nàng không sợ chết sao?

Khả năng này có thể loại bỏ vì trên đời này không có ai là không sợ chết.

Khâu trưởng lão cười lạnh:

- Không cần dùng Chí Tôn khí cũng có thể đối phó được ngươi.

Tần Thi lạnh lùng:

- Ngươi đã tự phụ như thế thì ta cũng chẳng nói nữa.

Đi chết đi!

Tần Thi nói xong, trên người nàng đột nhiên bộc phát một luồng sức mạnh cường hãn.

Bầu trời xanh thăm thẳm đột nhiên đầy mây, từng tia sét màu tím thoắt ẩn thoắt hiện.

Toàn bộ người ở võ trường đều sợ ngây người.

Bọn họ đã lui ra khá xa vì không thể chịu đựng uy áp từ hai Đế Chủ pháp khí của Khâu trưởng lão.

Đến chưởng giáo Lý Trung Nguyên của Huyễn Môn cũng phải lùi lại một chút.

Hiện giờ, người đứng gần võ trường nhất cũng chỉ có Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1230: Chí Tôn pháp khí

Chương 1230: Chí Tôn pháp khí

Ngay cả Ma Quân cũng che chắn cho Tiểu Điệp và Đổng Ngữ, lui ra xa.

Nhưng dù có xa nữa cũng không tránh được phạm vi ảnh hưởng của thiên kiếp.

Khâu trưởng lão nhìn bầu trời gió nổi mây phun, sắc mặt thay đổi, mắng:

- Tiện nhân, ngươi muốn hại chết mọi người phải không?

Tần Thi cười cười:

- Sao lại nói thế chứ?

Ta chẳng có thù oán gì với họ thì hại họ làm gì.

Ngươi nhìn kỹ đi, đây là thiên kiếp loại nào chứ?

Khâu trưởng lão tò mò ngẩng đầu lên, sau đó lại không nhịn được mắng:

- Thiên kiếp còn phân loại này loại kia à?

Ngươi đừng ở đó mà giở trò lừa đảo.

- Ha ha, đúng là kẻ nông cạn.

Ngươi không biết cũng chẳng ai cười ngươi đâu.

Nhưng ngươi lại giả bộ như mình có tri thức lắm ý, đúng là ngây thơ.

Khâu trưởng lão tức điên.

Lão từng này tuổi đầu còn bị một tên nhóc nói là ngây thơ.

Ngay lập tức, lão gầm thét, công kích Tần Thi.

Tu sĩ Phi thăng kỳ đỉnh cao lại có thêm hai Đế Chủ pháp khí đối mặt với một tu sĩ Luyện thần kỳ, chênh lệch thấy rõ.

Nhưng Khâu trưởng lão không ngại mất mặt, điên cuồng tấn công, đòn đánh linh hoạt sắc bén tuy nhiên Tần Thi vẫn tránh được.

Đến hiện tại, lão thực có chút khiếp sợ, nha đầu này dường như không bị Đế Chủ pháp khí trong tay lão ảnh hưởng tí nào.

Vẫn tránh né rất tự nhiên.

Sao lại thế được!

Rắc một cái!

Thiên kiếp từ trên trời giáng xuống, bổ thẳng vào Khâu trưởng lão.

Khâu trưởng lão kinh hãi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Lão thấy kỳ quái, sao thiên kiếp không bổ vào tiểu tiện nhân kia mà lại bổ về phía lão.

Trong nháy mắt khi thiên kiếp đánh xuống, người ở võ trường đều nhanh chóng chạy ra xa.

Ma Quân cũng mang Tiểu Điệp và Đổng Ngữ bay đi.

Lúc này, ĐổngNgữ đột nhiên nói, vẻ mặt có chút cổ quái:

- Ma Quân tiền bối, chúng ta không cần đi đâu.

Ma Quân ngẩn người.

Đổng Ngữ nói tiếp:

- Thiên kiếp kia từ pháp khí của Thi Thi tỷ, sẽ không công kích chúng ta.

- Pháp khí ư?

Ma Quân và Tiểu Điệp nhìn nhau, nhìn thấy khiếp sợ trong mắt đối phương.

Không ai tưởng được một pháp khí như thế nào mới có thể gọi đến thiên kiếp tấn công người khác.

Nhưng Ma Quân tin Đổng Ngữ.

Mặc dù chỉ vừa mới gặp nhưng cả Ma Quân và Tiểu Điệp đều rất thích mấy người bên cạnh Sở Mặc.

Họ không kiêu ngạo, không nóng nảy, khá bình hòa.

Mỗi người có tính cách riêng nhưng đều đối tốt với Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn tình huống trước mắt, đột nhiên cười cười, thầm nghĩ: Tần Thi giỏi tính toán thật.

Phen này Khâu trưởng lão chết chắc rồi.

Nếu lão không lấy Chí Tôn pháp khí ra còn đỡ, lấy ra rồi, e chỉ có chết thảm hơn thôi.

Đối mặt với đạo thiên lôi kia, Khâu trưởng lão cảm thấy linh hồn cũng run rẩy.

Thiên lôi tử sắc chính là Thiên kiếp chi lôi.

Một khi đánh vào người lão sẽ đồng dạng với thiên kiếp của Phi thăng kỳ.

Lão lập tức thúc dục toàn bộ năng lượng Đế Chủ pháp khí phòng ngự, sau đó điên cuồng nhào về phía Tần Thi.

Ầm ầm!

Thiên kiếp chi lôi bổ thẳng vào lớp phòng ngự Đế Chủ pháp khí của Khâu trưởng lão.

Lớp phòng vệ này bị dao động.

Nhưng Khâu trưởng lão vẫn an toàn.

Nên lão lại có thêm lòng tin, ngửa mặt cười to:

- Ha ha, thiên kiếp chẳng là cái gì cả.

Tiện nhân ngươi mở mắt ra chưa?

Tần Thi lạnh lùng:

- Ta nhìn thấy thời khắc tử vong của ngươi.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Liên tiếp chín đạo thiên lôi từ trên trời giáng xuống.

Với tốc độ chóng mặt, bổ thẳng vào người Khâu trưởng lão.

Đế Chủ pháp khí trên người lão dao động kịch liệt.

Khâu trưởng lão hộc máu, nụ cười cứng lại, trong mắt đầy vẻ sợ hãi:

- Sao lại thế được?

Lão nghĩ mình có Đế Chủ pháp khí, dù thiên kiếp cũng không làm gì được lão.

Thậm chí lão còn muốn lợi dụng cơ hội này để giết Tần Thi và Sở Mặc, sau đó trực tiếp phi thăng Thiên giới.

Đến lúc đó, trời cao biển rộng, lão có thể thỏa sức vẫy vùng.

Đến Thiên giới, lão chính là anh hùng.

Nhưng ai có thể nghĩ Thiên kiếp chi lôi này có thể đả thương lão.

Con ngươi Khâu trưởng lão hiện lên vẻ dữ tợn, lão nhìn Tần Thi hét:

- Tiện nhân, ngươi bức ta!

Nói xong, lão lại lấy ra một cái đỉnh nhỏ.

Luồng khí quanh tiểu đỉnh rất cường đại.

Đây là Chí Tôn pháp khí.

Khâu trưởng lão lạnh lùng:

- Vốn ta muốn dùng cái này để đánh chết tên súc sinh Sở Mặc, nhưng ngươi đã muốn tìm chết, ta sẽ dùng nó giết ngươi trước, sau đó mới đi trấn áp tên tiểu súc sinh kia.

Lão nghĩ, chỉ cần giết được Tần Thi, thiên kiếp chó má gì đó cũng sẽ tan.

Lão quát lên:

- Chí Tôn đỉnh, trấn áp cho ta!

Chí Tôn đỉnh kêu vù vù, bắt đầu trấn áp Tần Thi.

Tần Thi lơ lửng giữa trời không, vẻ mặt không hề sợ hãi, thay vào đó, lại có sự châm chọc:

- Chí Tôn khí lại bị sử dụng như vậy chẳng khác nào trát bùn đen tô tượng vàng.

Loại người rác rưởi như ngươi làm sao biết được giá trị chân chính của Chí Tôn khí cơ chứ, nói gì đến dùng.

Trong lúc Tần Thi nói chuyện, bầu trời lại xuất hiện vạn đạo thiên lôi đủ sắc mầu, đánh xuống Khâu trưởng lão và các tiểu đỉnh Chí Tôn kia.

Thiên lôi màu tím giống như tử long, hiện ra giữa không trung, có cả đầu, trên đầu có sừng, vẩy móng dữ tợn.

Nhiều đạo xuất hiện cùng một điểm, tạo thành một luồng sức mạnh kinh khủng.

Che phủ cả trời đất.

Trấn áp vạn vật.

- Đây mới là Chí Tôn khí!

Tần Thi cười nhạt.

Nhóm thiên lôi màu tím kia nháy mắt bao phủ cả Khâu trưởng lão và ba pháp khí của lão.

Khâu trưởng lão gào lên thảm thiết, thiên lôi tản đi.

Tình cảnh khốc liệt nhưng đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Tiếp sau đó, cái Chí Tôn pháp khí tiểu đỉnh kia kêu rung kịch liệt, có vẻ không cam lòng vì bị trấn áp, bay thẳng lên trời cao.

Viu một cái, nháy mắt đã chạy mất tiêu.

Tần Thi tiếc hận:

- Nếu cảnh giới của ta cao hơn một chút đã không để nó chạy đi rồi.

Hai Đế Chủ pháp khí chẳng thấm tháp gì, trực tiếp bị thiên lôi đánh cho dập nát.

Còn Khâu trưởng lão kiêu ngạo hống hách kia đã tan thành tro bụi.

Dưới công kích cường đại như vậy, dù lão có hai Đế Chủ pháp khí hay hai Chí Tôn pháp khí để phòng ngự, lão cũng khó mà sống nổi.

Đệ tử của Huyễn Môn ở khắp nơi sợ ngây người.

Bọn họ như một đám ngốc, nhìn bầu trời lại cao trong xanh, nhìn thiếu nữ như tiên tử đứng bất động trong hư không.

Không phải bọn họ bị sắc đẹp của nàng mê hoặc mà họ sợ hãi.

- Đừng nói Sở Mặc là tên yêu nghiệt, nhìn vị cô nương này màxem.

- Nàng là ai?

- Hình như từng là công chúa đại tộc của Tần gia ở Thiên giới, Tần Thi.

- Sao trên người nàng lại có pháp khí khủng bố thế chứ?

Có phải Chí Tôn pháp khí không nhỉ?

Mặc dù Tần gia là đại tộc ở Thiên giới nhưng sao bọn họ có pháp khí lợi hại như Chí Tôn khí được cơ chứ?

-----o0o-----

Chương 1231: Cuồng vọng

Chương 1231: Cuồng vọng

Đệ tử của Huyễn Môn khá có kiến thức.

Mặc dù ở Tiên giới nhưng vì nguyên nhân đặc thù, bọn họ cũng hiểu được một chút sự tình ở Thiêngiới nên mới nghĩ Tần gia sẽ không có pháp khí ở cấp bậc cao như vậy.

- Đây chưa chắc đã là pháp khí của Tần gia.

Vì dù Tần gia có pháp khí mạnh như vậy cũng không có khả năng giao cho một cô nương.

Có người mở miệng.

- Đúng vậy, dù không có thông tin nói Tần Thi và Đổng Ngữ phản bội gia tộc, nhưng thực tế, các nàng cũng đã tự thoát ly gia tộc của mình.

Chưởng giáo Huyễn Môn Lý Trung Nguyên đứng xem mà ớn lạnh, không nghĩ bên người Sở Mặc lại có nữ tử có chiến lực khủng bố nhưthế.

Bọn họ nghĩ chỉ có Sở Mặc đáng sợ thôi, nhưng qua chuyện này, bọn họ cần thay đổi quan điểm rồi.

Mấy đệ tử lúc trước đập phá Phiêu Miểu Cung đều run rẩy, sắp đứng không vững.

Bọn họ cảm thấy thật may mắn: Nếu lúc bọn họ đập phá Phiêu Miểu Cung, lại cao cao tại thượng, thách thức Tần Thi và Đổng Ngữ, Tần Thi mà sử dụng chiến lực như hôm nay, bọn họ đâu thể còn sống mà trở về.

- Xem ra tôn chỉ của Huyễn Môn chúng ta là vô cùng đúng đắn: làm người thì phải giảng đạo lý.

Một đệ tử tham dự việc đập phá lúc trước không nhịn được thì thào.

Tần Thi vừa đánh chết Khâu trưởng lão của Huyễn Môn, nàng không đứng trên phía cao kia nữa mà trực tiếp bay về chỗ Sở Mặc.

Khuôn mặt tinh xảo mang ý cười thản nhiên:

- Ta không làm nhục sứ mệnh.

Sở Mặc gật đầu:

- Giết hay lắm!

Một câu nói lại khiến không ít người đổi sắc mặt.

Dù bọn họ có không tán đồng với hành vi của Khâu trưởng lão nhưng Khâu trưởng lão cũng là một thành viên của Huyễn Môn, hơn nữa, lão ta lại có bối cảnh hùng mạnh ở Thiên giới.

Lão chết, không biết sẽ phát sinh biết baonhiêu việc.

Lý Trung Nguyên thở dài, đến trước mặt Sở Mặc, cười khổ:

- Sở công tử, chuyện này...

Sở Mặc khoát tay:

- Yên tâm đi, chuyện này không liên quan đến các ngươi.

Ta sẽ không gây phiền phức cho Huyễn Môn nữa.

- ...

Không ít người đen mặt, khôn nói lên lời, chỉ dám thầm nghĩ: ai sợ ngươi gây phiền phức?

Ngươi giết một trưởng lão của Huyễn Mônchúng ta thì phải cho chúng ta một câu trả lời mới đúng chứ.

Lý Trung Nguyên nghẹn lời.

Đã biết thân phận chân chính của Sở Mặc, ông cũng không có khả năng coi Sở Mặc như các tu sĩ khác mà đối đãi.

- Sở công tử không cần phải quan tâm việc này.

Ta sẽ giải thích với Huyễn Môn ở Thiên giới.

Đến cuối cùng, Lý Trung Nguyên cũng chỉ có thể nói như vậy.

Ông nhìn ra Sở Mặc chẳng coi chuyện này là chuyện gì to tát.

Nghĩ lại cẩn thận một chút thì hiểu, năm đó khi còn chưa là gì hắn đãchẳng sợ hãi đám con cháu đại tộc ở Thiên giới nữa là hôm nay, khi hắn đã trưởng thành hơn, hắn lại đi kinh sợ một tên trưởng lão ở Tiên giới cơ chứ.

Sở Mặc nhìn Lý Trung Nguyên, vẻ mặt đầy thâm ý:

- Lý trưởng giáo, không cần nói đến thâm thế nữa.

Nếu có cơ hội, thay ta cảm tại vị đại nhân vật nói chuyện giúp ta là được.

Thực tế, ta cảm thấy Huyễn Môn các ngươi mới là người may mắn.

Nếu không có vị kia, hôm nay Huyễn Môn bị hủy không phải chỉ một cái sơn môn, cũng tuyệt đối không chỉ chết một tiểu nhân vật.

Cả đám người Huyễn Môn đều đen mặt.

Tên tiểu tử này quá cuồngvọng.

Khâu trưởng lão lại bị hắn nói thành một tiểu nhân vật. mẹ nó, thế ai mới là đại nhân vật chứ?

Sở Mặc nhìn vẻ mặt của đám người, cười cười, không nói gì nữa, chỉ hướng Lý Trung Nguyên ôm quyền:

- Cáo từ!

Ma Quân, Tiểu Điệp, Tần Thi, Đổng Ngữ cùng Sở Mặc đi xuống chân núi Huyễn Môn.

Dọc đường, tất cả các đệ tử đều tự động tách ra một lối đi, ánh mắt phức tạp nhìn đám người Sở Mặc dần dần biến mất.

- Thật ngông cuồng!

Một tên trưởng lão có quan hệ không tệ với Khâu trưởng lão nắm chặt tay, gầm nhẹ.

- Đúng là... có hơi quá đáng.

Một trưởng lão khác thở dài.

Lý Trung Nguyên khẽ lắc đầu, không nói gì, xoay người, bước một bước, máu tươi từ khóe miệng đột nhiên chảy ra.

Những đệ tử khác của Huyễn Môn không thấy nhưng mấy trưởng lão cao tầng bên Lý Trung Nguyên đều trong thấy, sắc mặt đại biến.

- Chưởng giáo!

- Ngài làm sao vậy?

- Chuyện gì thế nào?

- Sao tự nhiên lại như thế?

Mặc dù chưởng giáo của Huyễn Môn có cảnh giới kém hơn nhiều so với tu sĩ Huyễn Môn ở Thiên giới, thậm chí kém hơn đệ tử bình thường ở trên kia, nhưng lại là lãnh tụ tinh thần của Huyễn Môn, không phải ai cũng có thể so sánh, cũng không phải ai muốn là ngồi vào cái ghế này được.

Dù trong mắt nhiều người, vị trí này chẳng khác nào con rối, chẳng khiến mấy tu sĩ Huyễn Môn ở Thiên giới phải kinh sợ gì lắm những nó lại có ý nghĩa rất trọng đại.

Nên nhất cử nhất động của Lý Trung Nguyên đều tác động trực tiếp tới Tiên, Thiên giới.

Đột nhiên ông lại bị thương khiến mọi người bị hùchết.

Lý Trung Nguyên khoát tay áo, không nói gì, sắc mặt nghiêm trọng đi về đại điện.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đi theo phía sau.

Vào đại điện, không đợi mọi người phản ứng, Lý Trung Nguyên phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt.

Ông hít sâu một hơi, khi đã cảm thấy khá hơn, mới nhìn đám người đang nghi hoặc, khẽ thở dài:

- Không hổ danh có thể so sánh với các thiên kiêu bậc nhất ở Thiên giới, đúng.. không đơn giản tí nào.

- Là Sở Mặc làm ngài bị thương ư?

- Tên khốn kiếp... sao hắn dám?

- Chết tiệt!

Ta đi tìm hắn tính sổ!

Một đám trưởng lão của Huyễn Môn thật có giả có náo động.

Lý Trung Nguyên khoát tay:

- Các ngươi ngồi xuống đi, không liên quan đến hắn.

Là ta tự mình làm...

Nói xong, Lý Trung Nguyên rã rời ngồi xuống ghế, lại nhìn mọi người cũng đang ngồi xuống, nhưng đều tỏ ra nghi hoặc.

Lý Trung Nguyên nói:

- Lúc nãy Sở Mặc nói không ngoa.

Không phải hắn mạnh miệng, hắn thật sự có khả năng.

Trước khi đi, hắn đã truyền âm cho ta, nói nếu ta xoay người bước lên phía trước một bước sẽ bị thương, nhưng bước sang trái ba bước sẽ... chết!

Mọi người khiếp sợ, không dám tin Lý Trung Nguyên nói thật.

Hắn có ý gì mà nói thế?

La trưởng lão, người dẫn Sở Mặc lên núi lúc trước thì thào:

- Chẳng lẽ Sở công tử thi triển Chí Tôn thuật...

đã thất truyền vô số năm.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía La trưởng lão, có người hỏi:

- Chí Tôn thuật nào thế?

La trưởng lão cũng không dám chắc chắn:

- Hình như là Phong thủy thần thông.

- Phong thủy thần thông là thần thông gì thế?

Ta chưa nghe nói bao giờ.

Phong thủy... không phải là mấy mẹo vặt của đám nhân sĩ giang hồ lừa gạt dân chúng thế tục chứ?

Có người khinh thường nói.

-----o0o-----

Chương 1232: Kẻ đáng sợ nhất Tiên giới

Chương 1232: Kẻ đáng sợ nhất Tiên giới

Nhưng có người vẻ mặt thật ngưng trọng:

- Hình như ta đã nhìn thấy cái tên này trong một bộ điển tịch ở tàng thư các.

Đây là một công pháp phức tạp, hùng mạnh, thông qua vạn vật trong tự nhiên để tiến hành công kích, phòng ngự, suy diễn.

Lại có thể thông qua vọng khí để đạt được mục đích.

Ta cũng không hiểu rõ ràng cho lắm.

- Thật sự có thần thông như vậy?

Người vừa nói là trò lừa gạt không tin hỏi lại.

La trưởng lão gật đầu:

- Đương nhiên là có.

Năm đó có một vị Chí Tôn đã sử dụng nhưng cũng biến mất từ rất lâu rồi.

Nhìn thủ đoạn của Sở công tử hôm nay, ta thấy khá giống với thủ đoạn của vị Chí Tôn kia.

Lý Trung Nguyên thở dài:

- Không phải giống đâu, chính là nó đấy.

Mọi người bắt đầu trầm mặc.

Không ai nghĩ Sở Mặc lại nắm đượcthuật pháp khủng bố như thế.

Có người hỏi:

- Không phải sư phụ của Sở Mặc là Ma Quân sao?

Ngụ ý của người này muốn nói, nếu Ma Quân không biết, sao Sở Mặc lại biết.

La trưởng lão nói:

- Có người cả đời chỉ có một sư phụ.

Đó là sư phụ vỡ lòng.

Nhưng cũng có người có nhiều sư phụ khác nhau.

Nhiều khi sư phụ không chính thức lại dạy được nhiều thứ cao hơn cả sư phụ chính thức đó.

La trưởng lão nói xong nhìn Lý Trung Nguyên hỏi:

- Chưởng giáo, có phải nãy ngài nghe hắn truyền âm nên muốn thí nghiệm thử một chút?

Mọi người lại dời ánh mắt nhìn về Lý Trung Nguyên.

Lý Trung Nguyên cười khổ:

- Trên người ta có Chí Tôn pháp khí để hộ thân, hơn nữa, ta nghĩ Sở công tử không thật sự muốn hại ta.

Đây là ta bị chính sự tự tin của mình làm hại vì cơ bản, ta không thấy có bất cứ cái gì bất thường.

Mọi người nghe xong lại trầm mặc.

Bọn họ cũng đồng dạng khôngnhất thấy dị thường.

Lý Trung Nguyên nói:

- Nên ta không quá tin vào lời Sở Mặc.

Ta nghĩ hắn truyền âm cho ta, chỉ muốn nói hắn không khoác lác, càng không phải người kiêu ngạo ngông cuồng.

Nhưng ta cũng không tin lắm, nên mới xoay người, bước về phía trước một bước.

Lý Trung Nguyên nói xong, lấy ra một cái tiểu ấn.

Mọi người đều biết cái tiểu ấn này.

Tiểu ấn màu đen, trong khá cổ xưa, là tín vật cao nhất của chưởng giáo Huyễn Môn.

Đồng thời, đây cũng là một Chí Tôn pháp khí, hơn nữa, còn là loại cấp cao nhất.

Chỉ có điều, Chí Tôn pháp khí này chỉ có tác dụng phòng ngự, không có tác dụng tấn công.

Giờ phút này, tất cả mọi người trong đại điện đều thấy trên cái ấn có một vết hằn, tuy khá mờ nhạt nhưng vẫn có thể thấy được.

- Đây là...

La trưởng lão trợn mắt ngạc nhiên:

- Đây là dấu vết lưu lại sau khi Sở Mặc sử dụng sức mạnh longmạch của Huyễn Môn để công kích ư?

Một câu nói tiết lộ tin tức kinh người.

Sở Mặc lại có thể câu động long mạch ngầm của Huyễn Môn ư?

Đây chính là tổ mạch, long mạch đã tồn tại biết bao năm tháng của Huyễn Môn đó.

Lẽ ra long mạch này đã sớm tự tu thành sinh linh.

Nhiều thế hệ Huyễn Môn đều cung phụng, nó cũng giúp bồi dưỡng vô số đệ tử Huyễn Môn.

Thế mà giờ lại bị một ngoại nhân thoải mái sửdụng, lại dùng chính nó để công kích Huyễn Môn.

Sao lại có thể thế được?

Đã thế, công kích này còn cực kỳ sắc bén, để lại được dấu ấn trên Chí Tôn pháp khí.

Nếu chưởng giáo không có Chí Tôn pháp khí này, không biết sẽ còn bị thế nào.

Tất cả mọi người lại rùng mình một cái.

Một trưởng lão vốn gai mắt Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Rõ ràng hắn muốn hại chết chưởng giáo.

Kẻ này tâm địa quá độcác!

Lý Trung Nguyên vô lực khoát tay:

- Không nghiêm trọng như vậy đâu.

Công kích kia gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu thì yếu.

Ta biết rõ, dù trên người ta không có Chí Tôn pháp khí cũng không bị nguy hiểm gì.

Nhưng nếu ta bước sang trái ba bước thì khó nói.

Người ta đang cảnh cáo ta.

Lý Trung Nguyên nói xong, con ngươi lạnh băng nhìn người phía dưới, trầm giọng nói:

- Ta biết các vị đang ngồi ở đây đều có liên hệ với Huyễn Môn ở Thiên giới.

Cũng không có vấn đề gì, chúng ta là người một nhà.

Nhưngta hy vọng, các ngươi nên cân nhắc một chút về cái chết của Khâu trưởng lão.

Chúng ta được xưng là môn phái biết phân rõ phải trái nhất Tiên giới, chúng ta có thể tiếp tục phát triển hơn.

Muốn thế, việc duy trì vững vàng đạo tâm của mình còn quan trọng hơn việc đẩy nhanh tốc độ tu luyện.

Mọi người trầm mặc, không còn gì để nói nữa.

Từ đầu đến cuối, bọn họ chỉ nhìn vào Tần Thi, không hề biết trước khi đi Sở Mặc còn cho bọn họ một phát tát.

Đánh cho bọn họ đau, đồng thời cũng cho bọn họ tỉnh.

Sở Mặc là kẻ đáng sợ nhất ở Tiên giới này.

Không có ai đáng sợ hơn.

Đến sơn môn của Huyễn Môn, Sở Mặc nghỉ chân, nhìn đống hoang tàn trước mắt.

Sơn môn bị đánh nát, từng tảng đá xanh xếp chồng lên nhau.

Sở Mặc đăm chiêu.

- Sao thế?

Đổng Ngữ hỏi.

- Để thế này thật đáng tiếc.

Sở Mặc thầm nói.

- Hẳn là nên mang về, làm cửa cho Phiêu Miểu Cung mới đúng.

Mấy tảng đá này tồn tại trên triệu năm, không biết đã được biết baocường nhân tiếp thêm sức mạnh, phía trên có một lượng lớn quy luật.

Đây là bảo bối đó, ngồi trên nó có khi có thể ngộ đạo.

- ...

Đổng Ngữ đứng hình, đôi mặt trợn to, trông thật đáng yêu.

Tần Thi cũng đơ người nhìn Sở Mặc.

Ma Quân và Tiểu Điệp cũng không biết nói gì.

Ma Quân không nhịn được mắng một câu:

- Quá tổn hại!

Vài đệ tử Huyễn Môn canh giữ ở sơn môn cũng trợn mắt há mồm nhìn Sở Mặc, mở miệng nói không ra tiếng.

Sở Mặc vung tay, trực tiếp hút mấy tảng đá lớn vào Thương Khung Thần Giám, sau đó nói:

- Dù sao bọn họ chắc không có mặt mũi dùng lại mấy tảng đá này để xây sơn môn, coi như ta giúp bọn họ thu dọn một chút.

- Tên chết tiệt dám lợi dụng còn nói linh tinh.

Đây không phải rác rưởi mà là chí bảo đó, ngươi cứ như thế mà cầm đi à?

Đệ tử Huyễn Môn sôi máu, nhưng không ai dám bước ra ngăn cản.

Rất đơn giản, bọn họ cũng thấy chuyện vừa xảy ra.

Khâu trưởng lão như thế mà lại bại trong tay nữ tử kia.

Tiểu nhân vật như bọn họ sao dám nói nhiều.

Ma Quân và đám người Tiểu Điệp không còn gì để nói.

Sở Mặc lẩm bẩm:

- Có hơi thiếu một chút.

Nếu Huyễn Môn mà xây cái sơn môn lớn thêm tí nữa, đánh nát ra hẳn là đủ xây luôn Phiêu Miểu Cung rồi.

- ...

Mọi người hoàn toàn hết chỗ nói.

Sau đó, tin tức này truyền đến đám cao tầng và Lý Trung Nguyên, cảđám đen mặt.

- Thằng nhóc đáng chết!

Lý Trung Nguyên tức đến đau răng, không ngừng tự an ủi mình: hắn là hậu nhân của vĩ nhân kia.

Vị Chí Tôn tổ tiên của Huyễn Môn từng đi theo vị vĩ nhân đó, coi như lễ vật cấp đứa nhỏ đi.

Nhưng chết tiệt vẫn thấy khó chịu.

Sở Mặc cùng đám người Ma Quân lên chiến thuyền, nhẹ nhàng bay về chỗ Phiêu Miểu Cung.

-----o0o-----

Chương 1233: Thủ hộ

Chương 1233: Thủ hộ

Trên chiến thuyền, Ma Quân nhìn Sở Mặc hỏi:

- Lúc đi ngươi làm cái gì có phải không?

Tiểu Điệp, Tần Thi, Đổng Ngữ đều ngẩn ra, tò mò nhìn Ma Quân, lại nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cười ha ha:

- Sao sư phụ biết thế ạ?

- Hừ.

Ma Quân hừ lạnh.

- Ta còn không biết ngươi.

Đổng Ngữ ở bên cũng nhỏ giọng nói:

- Đúng rồi, nói không ăn thua, nên làm một chút gì cho bọn họ biết mình không khoác lác.

Sở Mặc trừng mắt nhìn Đổng Ngữ, Đổng Ngữ thè lưỡi:

- Còn không phải sao.

Sở Mặc gật đầu:

- Ta động đến tổ mạch của Huyễn Môn, chỉ cho chưởng giáo của bọn họ một chút giáo huấn mà thôi.

Tiểu Điệp nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi nói thật ư?

- Sở dĩ lúc trước bọn họ ngạo mạn, sau lại cung kính, không phải vì bọn họ sợ ta.

Trong mắt bọn họ, ta chỉ là một người trẻ tuổi chưa trưởng thành.

Dù chiến lực có mạnh một chút cũng chẳng là gì.

Từ biểu hiện của Lý Trung Nguyên có thể thấy, ông ta tôn kính tổ tiên của ta, trung gian lại có vị đại nhân kia, nên mới nể mặt, khách khí với ta.

Chứ thật ra, chẳng có liên quan gì với chính bản thân ta cả.

Việc này nhìn qua tuy không có gì, nhưng Phiêu Miểu Cung còn phải phát triển ở Tiên giới, một đám đệ tử, bằng hữu của ta cũng sẽ sống rất lâu ở đây.

Ta không hy vọng Huyễn Môn hiểu lầm.

Đám người Ma Quân trầm tư.

Sở Mặc nói tiếp:

- Biểu hiện của Tần Thi đã cảnh tỉnh bọn họ nhưng còn chưa đủ.

Dù sao Tần Thi cũng là công chúa đại tộc ở Thiên giới, trên người có pháp khí hùng mạnh là điều bình thường.

- Đúng vậy.

Ma Quân gật đầu, tán thành lời nói của Sở Mặc.

- Nhưng tương lai, khi chúng ta rời đi, bọn họ vẫn sẽ khinh thường Phiêu Miểu Cung ở Tiên giới.

HỌ lại ở gần đây, đến một lúc nào đó sẽlại đến đập phá.

Ta không muốn chuyện như vậy phát sinh thêm nữa.

Nói toạc ra, chính vì chúng ta chưa có căn cơ gì nên họ mới thế.

- Aiz, đúng là nội tình chưa đủ.

Tiểu Điệp thở dài, nghĩ đến quãng đường nhấp nhô mà mình và Ma Quân đã đi những năm gần đây, không ngừng thổn thức.

Sở Mặc nói:

- Đầu tiên ta câu động tổ mạch của Huyễn Môn, cảnh cáo bọn họ.

Sau lại lấy đi tảng đá sơn môn của Huyễn Môn về làm cửa chính cho Phiêu Miểu Cung, chính là muốn thông qua chuyện của Huyễn Môn để nói cho mọi người.

Họ có thể khó chịu với ta, nhằm vào ta, nhưng muốnức hiếp người bên cạnh ta, thì nên suy nghĩ lại một chút.

- Một người lại có thể trấn áp toàn bộ Huyễn Môn.

Nếu người khác muốn tìm đến Phiêu Miểu Cung, đúng là phải suy nghĩ một chút.

Tần Thi nói.

Sở Mặc gật đầu:

- Cuộc đời ta hận nhất người khác dùng người bên cạnh đến uy hiếp ta.

Bọn họ làm như mình chui ra từ đá vậy, không người thân, không bằng hữu.

Đối mặt với mấy kẻ ức hiếp người của ta, ta nhất định khiến bọn họ cảm nhận được nỗi đau đó.

Nếu một lần không đủ thì hai lần, ba bốn lần...

Một ngày nào đó, ta sẽ khiến tất cả mọi người phảihiểu: Chỉ cần Sở Mặc ta bất tử, thì đừng có gây phiền toái cho người bên cạnh ta.

Sở Mặc nói xong, thở dài thườn thượt.

Áp lực trong lòng vơi đi một chút.

Tần Thi, Đổng Ngữ, Tiểu Điệp nhìn Sở Mặc, ánh mắt kỳ dị.

Không phải ánh mắt ái mộ và thể hiện sự kính nể, kinh nể quyết tâm muốn thủ hộ người bên cạnh của hắn.

- Nói đúng đó.

Ma Quân đứng bên cạnh nói.

Chiến thuyền nhô lên cao, tăng tốc bay đi.

Chuyện Sở Mặc tiến vào Huyễn Môn rất nhanh chóng đã lưu truyền trên bản tin.

Nhưng lúc này không có mấy tin tức về Sở Mặc, mà chủ yếu là về vị đã từng là công chúa của Tần gia ở Thiên giới, Tần Thi, và pháp khí của nàng.

Đến giờ, nhiều tu sĩ còn chưa nghe đến pháp khí có thể dẫn thiên kiếp.

Nhưng ai cũng cảm giác được sự đáng sợ của nó.

Tu sĩ ở cảnh giới càng cao, càng sợ Thiên kiếp.

Đến Đế Chủ, khi đối mặt với thiên kiếp nhiều lúc cũng kinh hồn táng đảm.

Vì cảnh giới càng cao, thiên kiếp càng hung mãnh.

Hiện giờ sao mọi người có thể thờ ơ khi nghe trên tay Tần Thi có pháp khí dẫn động thiên kiếp cơ chứ?

- Rốt cuộc pháp khí kia là cái gì, sao ta chưa nghe thấy bao giờ?

- Có thể dẫn động thiên kiếp, lại có thể trấn áp được pháp khí ngang cấp của vị trưởng lão Huyễn Môn kia nữa.

- Tần gia có pháp khí khủng bố như thế lúc nào chứ?

Trên bản tin có nhiều người tụ tập thảo luận.

Về Khâu trưởng lão, có người thông cảm, nhưng càng nhiều người lại nghĩ rằng lão đáng đời.

- Nghe nói Khâu trưởng lão là người khiêu khích trước.

Lão đã thu không ít ưu đãi của vài đại tộc ở Thiên giới.

Nên chỉ có thể trách lão không có khả năng, chết còn chưa đền hết tội.

Có người vui sướng khi người gặp họa.

Tần gia cũng có người đứng ra nói:

- Tần gia không có pháp khí kia, Tần Thi cũng không đại biểu toànbộ Tần gia.

Những gì nàng đã làm không có quan hệ gì với Tần gia.

Phát ngôn này khiến không ít người khinh miệt.

Người sáng suốt đều biết hành động của mấy gia tộc năm đó sau khi Tần Thi và Đổng Ngữ gặp nạn.

Hiện tại còn dám nói thế, đúng là khiến người cười chê.

Tuy nhiên rất nhanh, trên bản tin xuất hiện một phát ngôn trực tiếp đè ép toàn bộ các phát ngôn khác.

- Pháp khí này rất có thể là pháp khí bản mạng của một vị Chí Tôn.

Vị Chí Tôn này cũng từng là người của Tần gia, sau lại rời đi.

Pháp khí đó là Thiên Kiếp Ấn.

Nghe nói, khi vị Chí Tôn kia thành đạo, đã đem trọn vẹn thiên kiếp Chí Tôn luyện hóa thành cái ấn này.

Pháp khí này cực kỳ có uy lực, đúng là pháp khí công kích cực phẩm, không phải Chí Tôn pháp khí nào cũng có thể mang ra đánh đồng với nó.

Suy đoán này khiến vô số người càng tò mò.

Vị Chí Tôn kia là ai?

Có quan gì với Tần Thi?

Tại sao pháp khí bản mạng của người đó lại xuất hiện trong tay Tần Thi?

Người này có quangì với Tần gia, sao lại thoát ly Tần gia chứ?

Khiến người ta cảm thấy kỳ quái là Tần gia không tỏ bất cứ thái độ gì, phi thường im ắng.

Tuy nhiên, đến cuối cùng, cũng có người tiết lộ.

- Đó là một vị nữ Chí Tôn.

- Nàng tên là Mạnh Phương Hoa, danh hào Phiêu Linh.

- Nang xuất thân từ một gia tộc thần bí có từ xưa của Thiên giới, sau gả vào Tần gia.

Nhưng sau khi sống ở Tần gia ba năm, nàng trốn đi, không trở lại nữa.

- Dựa vào thời gian nàng xuất hiện và số tuổi hiện tại của Tần Thi có thể đoán cùng lắm thì có khả năng vị Chí Tôn kia là bà nội của Tần Thi, cũng rất có khả năng là không có liên hệ máu mủ vì không nghe nói nàng có lưu lại huyết mạch ở Tần gia.

- Nhưng Thiên Kiếp Ấn chính xác là bản mạng pháp khí của nàng.

-----o0o-----

Chương 1234: Phiêu Linh Nữ Đế

Chương 1234: Phiêu Linh Nữ Đế

Mạnh Phương Hoa - Một nữ tử kinh tài tuyệt diễm, ngạo thế độc lập.

Rất nhiều người cơ bản còn chưa nghe tên nàng nhưng vẫn có nhiều người nghe đến tên Phiêu Linh Nữ Đế.

Mạnh Phương Hoa cũng chính là người đã từng dạy Sở Mặc Cửu mệnh thuật.

Tuyệt thế mỹ nữ tự đem mình chôn cất ở Quy Khư.

Chẳng những nàng truyền thụ cho Sở Mặc Cửu Mạnh Thuật, nàng cũng từng truyền choở Thiên Ky Cửu mệnh thuật.

Ai cũng không biết, vị nữ đại nhân đại danh đỉnh đỉnh này lại cóquan hệ gì đó với Tần Thi.

Phiêu Linh Nữ Đế một đời huy hoàng.

Ở thời đại trước, nàng thân là một người con gái lại đạp lên mấy vị thiên chi kiêu tử, trở thành một trong những tu sĩ cường đại nhất.

Hơn nữa, chiến lực khủng bố, khiến người ta khiếp sợ.

Đề cao thêm phòng ngự, nàng gần như có thể sử dụng Cửu mệnh thuật để tiến đến cảnh giới cao hơn.

Nàng có năng lực luyện hóa toàn bộ thiên kiếp của Chí Tôn làm pháp khí, tạo thành Thiên Kiếp Ấn.

Thủ đoạn như vậy gần như là thủ đoạn cao cấp nhất trong các ChíTôn.

Nếu đại thế giới này không bị phong ấn, rất có thể nàng sẽ trở thành nữ thánh có một không hai trong lịch sử.

Vì thế, sau khi tin tức về Phiêu Linh Nữ Đế truyền ra, bản tin thảo luận cực kỳ sôi nổi, nhưng cũng rất nhanh bình hòa trở lại.

Dù là người có gan lớn, khi muốn thảo luận sự việc liên quan đến Chí Tôn cũng muốn cân nhắc.

Sau khi tin này được công bố, có thêm một lợi ích nhỏ, là đa số người muốn nhằm vào Tần Thi đều rút lui.

Giờ họ còn chưa biết vị Chí Tôn kia còn sống hay không, phương thức của Chí Tôn không phải thường nhân như bọn họ có thể giải thích được.

Trời biết nếu khiến vị Chí Tôn kia tức giận sẽ phải chịu hậu quả thế nào.

Đây không phải là chuyện vui đùa.

Dù trăm ngàn cao thủ Đế Chủ liên hợp lại cũng chưa chắc đã đánh lại một Chí Tôn.

Tới cảnh giới như Chí Tôn, hoàn toàn không thể sử dụng những quy tắc bình thường của giới tu hành nữa.

Chí Tôn có thể thoát ly thế giới.

Nhưng Đế Chủ thì chưa chắc.

Giống như cá trên dòng sông, dù mạnh mấy cũng không có khả năng nhảy ra sông mà vẫn sống sót, nếu ở lại thì vẫn có thể khắc chế được mấy loài cá khác.

Dù Chí Tôn cũng xuất thân từ dòng sông ấy, nhưng khác biệt là họ có thể rời đi bất cứ lúc nào.

Nên sự tồn tại của Chí Tôn cũng tương đương với sự tồn tại của thần thánh.

Toàn bộ giới tu hành, dù cuồng vọng mấy cũng không ai dám nóimình không thèm nhìn một Chí Tôn.

Đây không phải vấn đề tự tin hay không mà là muốn tự sát.

Chỗ Phiêu Miểu Cung

Một sơn môn phong cách cổ điển được dựng lên nhanh chóng.

Sơn môn không quá lớn nhưng đầy hơi thở cổ tịch, đồng thời khiến người khác cảm giác trên người nó có rất nhiều đại đạo phép tắc.

Sở Mặc bắt đầu dẫn động linh mạch ngầm ở khu vực này, lại nhân tiện trộm môt ít linh khí ở ngoài ba mươi triệu lý của Huyễn Môn.

SởMặc chắc chắn không thừa nhận hắn cố ý, người khác nói gì hắn cũng không thừa nhận đâu.

Sau đó, Sở Mặc lại dùng linh khí cuồn cuộn này phong ấn tại sơn môn, đồng thời phong ấn toàn bộ khu vực một trăm vạn dặm quanh Phiêu Miểu Cung.

Địa phương này đã có thể chính thức trở thành căn cứ của Phiêu Miểu Cung ở Tiên giới.

Tiếp đó, Sở Mặc còn mặt dày đi đến Huyền Tông.

Vốn không quen biết gì với chưởng giáo bên đó nhưng hắn vẫn đòi chưởng giáo HuyềnTông viết cho mình mấy chữ.

Ba chữ: Phiêu Miểu Cung.

Trên đó còn đóng con dấu cá nhân của chưởng giáo Huyền Tông, Dương Hiên.

Sau đó, Sở Mặc khắc ba chữ kia vào một tảng đá, để ngang trên sơn môn của Phiêu Miểu Cung.

Về phần bức hoành phi Dương Hiên trực tiếp viết, Sở Mặc dùng trận pháp phong ấn, đặt nó ở giữa chủ điện của Phiêu Miểu Cung.

Làm ra vẻnhư thế cũng tạm ổn thỏa.

Lấy tài liệu của Huyễn Môn làm sơn môn, lại khiến Huyền Tông tự tay đề biển.

Phiêu Miểu Cung nho nhỏ cứ thế xuất hiện ở Tiên giới.

Ngay cả đám người Ma Quân cũng không biết Sở Mặc đến Huyền Tông nói những gì mà khiến chưởng giáo Dương Hiên vui vẻ viết biển đề tên.

Thậm chí Sở Mặc còn nói, đến ngày Phiêu Miểu Cung chính thức thanh lập, mở cửa thu đồ đệ, Dương Hiên sẽ đích thân đến chúc mừng.

Chưa bao giờ thấy Huyền Tông nể mặt người khác như thế.

Dù là Huyễn Môn, tông chủ Đan tông nổi danh của Huyền Tông chưa chắc đã nể mặt như thế.

Nhưng Sở Mặc lại làm được.

Tần Thi vụng trộm hỏi Sở Mặc:

- Ngươi đã làm gì thế?

- Kỳ ghê, ta cứ nghĩ Đổng Ngữ sẽ hỏi ta kia.

Sở Mặc hài lòng nhìn sơn môn Phiêu Miểu Cung, sau đó bất ngờ nhìn Tần Thi.

Sắc mặt Tần Thi hơi đỏ:

- Ngươi nghĩ bọn họ thì không hiếu kỳ chắc.

Ta chỉ hỏi thay thôi.

Sở Mặc cười ha ha:

- Ngươi muốn biết cũng được.

Mà ta cũng có chuyện muốn hỏi ngươi.

Tần Thi nhìn thoáng qua Sở Mặc, nói:

- Ta còn tưởng ngươi sẽ nhịn không hỏi chứ?

- Ta cũng chịu đựng lâu lắm đó.

Sở Mặc nói.

- Nhưng nhịn mãi không được.

Một lời nhiều nghĩa.

Tần Thi nghe xong đỏ mặt, trừng mắt nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi nói trước đi.

- Ừ.

Huyền Tông có một tuyệt kỹ cho chưởng môn, đó là một loại Chí Tôn thuật, bị thất truyền nhiều năm, khéo ở chỗ, ta lại biết Chí Tôn thuật đó.

Tần Thi khiếp sợ, nhìn Sở Mặc, thất thanh nói:

- Sao ngươi lại biết tuyệt học tổ truyền của người ta?

Sở Mặc cười cười:

- Ta còn biết Cửu mệnh thuật nữa cơ.

Tần Thi ngơ ngẩn, thật lâu sau, mới nhẹ nhàng thở dài:

- Khó trách... huynh muốn biết quan hệ của ta với bà.

Hóa ra huynh có Cửu Mệnh Thuật.

Tần Thi nói xong, nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Thật không nghĩ tới, huynh lại là sư huynh của ta.

- Khụ khụ...

Vẻ mặt Sở Mặc kinh ngạc nhìn Tần Thi.

Tần Thi nói:

- Rất nhiều năm trước, bà từng có một cuộc hôn nhân ngắn ngủi.

Cuộc hôn nhân kia... thật ra là hữu danh vô thực( chỉ mang danh nghĩa, không phải thật).

Lúc đó, tổ tông của bà nợ Tần gia một ân tình, nói đời sau sẽ gả cho Tần gia một người con vợ cả.

Ngay lúc đó Mạnh gia cũng chỉ còn lại có Mạnh Phương Hoa là con gái vợ cả.

Thật ra lúc đó Mạnh gia đã ít người rồi nhưng dòng chính vẫn còn.

Lúc đó cậu ấm Tần gia cưới vợ là nữ nhân Mạnh gia, trong mắt người thời đại đó là do Mạnh gia trèo cao...

Sở Mặc im lặng.

Nhớ tới mỹ nữ tuyệt sắc nhắm mắt ở trong Quy Khư, trong lòng nghĩ không thể tưởng được Nữ Đế kinh tài tuyệt diễm lại có chuyện xưa ngây ngô vậy.

Tần Thi nói tiếp:

- Năm đó tiền bối Mạnh Phương Hoa thật ra cũng là thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm.

Cảnh giới của bà lúc đó hẳn là Chân Tiên.

Khi đó, vị cậu ấm Tần gia kia lại là Đế Chủ.

Tần Thi nhìn Sở Mặc, khẽ cười nói:

- Nhìn qua, đây là một nhân mối duyên tương đối tốt đẹp, đúng không?

-----o0o-----

Chương 1235: Sư huynh

Chương 1235: Sư huynh

Sở Mặc gật đầu.

Đúng thế, Chân Tiên gả cho Đế Chủ, đứng góc độ người ngoài nhìn thật sự là một hôn nhân hoàn mỹ.

- Nhưng sự thật lại không phải vậy.

Tiền bối Mạnh Phương Hoa cátính cứng rắn, mạnh mẽ.

Tuy tuân theo di huấn của tổ tông đến Tần gia, nhưng bà lại một lòng hướng đạo, cơ bản không hề có tâm tư ******** gì. ( ******** là nguyên gốc của tác giả, bạn đọc tự tưởng tượng.

Có thể là từ " tình yêu nam nữ" chăng?).

Vị cậu ấm Tần gia kia cũng là người tài hoa hơn người, nhân phẩm lại cao thượng, cũng không bắt buộc bà cái gì, ngược lại còn trợ giúp bà không ít.

Cho nên, sau ba năm, tiền bối Mạnh Phương Hoa rời khỏi Tần gia, đoạn nhân duyên đó của họ cứ vậy chấm dứt.

Nhưng bởi vì cảm kích sự trợ giúp rồi cuối cùng lại buông tay của cậu ấm Tần gia, sau nhiều năm bà đã bước đến con đường Chí Tôn lại trở lại Tần gia, gặp mặt vị cậu ấm Tần gia vẫn ở cảnh giới Đế Chủ kia một lần, để lại một tín vật rồi nhẹ nhàng đi khỏi.

Sở Mặc nói:

- Vậy tín vật... chính là pháp khí Chí Tôn?

Tần Thi gật đầu:

- Đúng vậy, chính là Thiên Kiếp Ấn, là bà dùng Thiên kiếp Chí Tôn luyện hóa mà thành, có uy lực vô cùng khủng bố, cũng là pháp khí bổn mạng của bà.

Bà đưa pháp khí cho người đã từng là phu quân của bà, coi như trả nợ ân tình, đồng thời ở bên trong Thiên Kiếp Ấn còn phong ấn toàn bộ công pháp của bà, nói có thể để cho một hậu nhân Tần gia trở thành đệ tử của bà, tu luyện công pháp của bà.

Nhưng chỉ cho phép một người!

Lời nói của Chí Tôn... chính là pháp chỉ.

Điểm đó không ai dám không thuận theo.

- Nhưng chuyện này ngoại trừ người từng là phu quân của tiền bối Mạnh Phương Hoa ra thì cũng không có bất kỳ ai biết.

Vị cậu ấm Tần gia cũng không nói với người khác.

Tần Thi thản nhiên nói:

- Nguyên nhân chủ yếu mà Tần gia tránh nói đến Mạnh Phương Hoa là không dám chọc vào, đồng thời trong lòng cũng có mụn nhọt(nhức nhối, bất mãn).

Cảm thấy bà rõ ràng là vợ của Tần gia lại không tuân thủ nữ tắc... cho nên, tên của bà được xem như một cấm kỵ ở Tần gia.

Sở Mặc bất đắc dĩ nhún nhún vai.

Đối với chuyện này, hắn không thể bình luận gì được, chỉ có thể nói đây là chuyện của nhà người ta.

Tần Thi ngẩng đầu nhìn Sở Mặc:

- Vị cậu ấm Tần gia chính là tổ tiên của ta!

Sau này ông ấy cưới thêm 2 thê tử nữa, ta chính là hậu nhân nhất mạch(dòng chính) của thê tử ông ấy.

Chỉ có điều vị tổ tiên đó đã rời khỏi Tần gia rất nhiều năm, nghe nói là tìm con đường Chí Tôn.

Thật ra toàn bộ Tần gia, một thời tuổi trẻ đều không ai nhìn thấy ông ấy.

- Vậy Thiên Kiếp Ấn?

Sở Mặc nhìn Tần Thi.

Tần Thi nói:

- Thiên Kiếp Ấn là trước khi ta gặp chuyện không may, có một buổi tối mơ một giấc mộng.

Sau ta mới biết được, đó là tổ tiên cảnh báo.

Đáng tiếc năm đó ta cũng không ý thức được điều này.

Tần Thi thở dài nói:

- Ở trong mộng, ta mơ thấy vị tổ tiên kia của ta.

Ông ấy nói cho ta biết làm sao đi tới chỗ nào đó, làm sao tiến vào, sau đó lấy một đồ vật ở bên trong ra.

Và nói cho ta biết, phải luôn mang nó bên người, lúc gặp nguy hiểm có thể lấy ra dùng.

Kết quả, lúc trong thế giới nhỏ kia, ta cơ bản chưa kịp lấy nó ra đã bị Lạc Ninh hãm hại rồi.

Thật ra lúc đó ta không nhất định phải nhận chuyện này, bởi vì ta cơ bản cũng không biết nó có một việc khác, không mở ra xem qua.

Sau này nếu không phải gặpđược công tử, ta có thể sớm đã biến mất trên đời rồi.

Sở Mặc cũng hơi thổn thức, cười cười với Tần Thi:

- Đều đã qua rồi.

- Đúng vậy đó...

Tần Thi than nhẹ, sau đó nói:

- Sau đó ở Linh giới thời gian khá dư dả, có ngày ta tìm trong nhẫn trữ vật, trong đó có rất nhiều đồ đạc lâu năm của ta, lung tung lộn xộn...

Sở Mặc cười rộ lên.

Tần Thi đỏ mặt nói:

- Điều này có gì mà buồn cười?

Là con gái nhất định phải sạch sẽ gọn gàng sao?

Nói xong, bản thân mình cũng có chút chột dạ, không nhịn được cười rộ lên, sau đó nói:

- Ở trong một góc, ta tìm được hộp được phong ấn đó, sau khi mở ra, ta mới biết được nhiều năm như vậy ta đã bỏ lỡ cái gì.

Trong đó, có một tin tức mà tổ tiên lưu lại, còn có cả Thiên Kiếp Ấn nữa.

Thật ra chưa tới giai đoạn luyện hóa, chỉ là một quá trình nhận chủ thôi.

Tuy là không dễ dàng nhưng hoàn hảo là ta đã làm được.

Chỗ tốt là ta có khả năng giống huynh, từ nay về sau không sợ Thiên kiếp nữa rồi.

Sở Mặc cười gượng nói:

- Muội ngay cả pháp khí do Chí Tôn luyện hóa Thiên kiếp mà thành cũng thu phục được thì sợ gì Thiên kiếp?

Tần Thi nói:

- Chỉ có điều có học công pháp trong Thiên Kiếp Ấn hay không, ta vẫn có chút rối rắm.

Chuyện này ta cũng chỉ mới đề cập với mình Đổng Ngữ thôi.

Bởi vì một khi học được, ta chẳng khác nào là đồ đệ của vị Phiêu Linh Nữ Đế từng uy danh rung trời kia.

Ta không sợ gì khác... ta chỉ sợ làm bà mất mặt.

Hơn nữa, bên trong Thiên Kiếp Ấn còn phong ấn một luồng thần thức của bà, đã đồng ý với ta có thể trợ giúp cho ta làm một chuyện.

Sở Mặc nhìn Tần Thi:

- Nói cách khác, ở trận chiến với Khâu trưởng lão của Huyễn Môn, trên thực tế là tiền bối Phiêu Linh ra tay giúp muội?

Tần Thi gật gật đầu:

- Nếu không, bằng thực lực tu sĩ mới tiến vào Luyện Thần Kỳ như ta, lấy cái gì đánh được với tu sĩ Phi Thăng kỳ chứ?

Ta làm sao có thể thắng được gã ta?

Cho dù ta có thể sử dụng được Thiên Kiếp Ấn nhưng người ta cũng có pháp khí Chí Tôn đó!

Cũng chỉ khi sư tôn ra tay mới có thể đơn giản trấn áp được Khâu trưởng lão thôi, đồng thời cũng dễ dàng trấn áp món pháp khí Chí Tôn đó.

Nếu không phải thế thì món pháp khí Chí Tôn đó sao có thể xám xịt mà chạy thẳng?

Sở Mặc nhớ tới tình cảnh hôm đó, rốt cuộc đã hiểu rõ tiền căn hậu quả, không nhịn được cảm khái:

- Chẳng trách lúc đó muội lại có tự tin như vậy, chẳng trách pháp khí Chí Tôn trong tay Khâu trưởng lão dễ dàng bị trấn áp như thế, hóa ra là do sư phụ Phiêu Linh ra tay.

Nói xong, hắn nhìn Tần Thi:

- Nói như vậy, bây giờ muội đã chính thức trở thành đệ tử thân truyền của sư phụ Phiêu Linh rồi hả?

Tần Thi gật gật đầu:

- Cho nên muội mới gọi huynh là sư huynh, bởi vì sư tôn nói trước đó nhiều năm bà đã truyền cho huynh Cửu Mệnh Thuật rồi.

Sở Mặc cười nói:

- Nghiêm chỉnh mà nói, muội mới là thân truyền, còn ta chỉ có thể coi là một đệ tử của tiền bối Phiêu Linh.

- Cho dù nói thế nào, huynh đều là sư huynh của ta, chuyện này không thay đổi được.

-----o0o-----

Chương 1236: Lập phái ở Tiên giới

Chương 1236: Lập phái ở Tiên giới

Đôi mắt đẹp của Tần Thi nhìn Sở Mặc:

- Không phải là huynh ghét bỏ có sư muội như ta làm mất mặt huynh chứ?

Sở Mặc lắc đầu cười gượng:

- Làm sao thế được, là ta trèo cao.

- Thôi đi... huynh chẳng những nắm giữ thuật Chí Tôn Huyền Tông mà không cần có tổ truyền, còn có cả Cửu Mệnh Thuật của sư phụ ta.

Trước đó trên bản tin rất nhiều người đều đoán trên người huynh mang tuyệt học không chỉ có như vậy thôi.

Phải nói, là muội trèo cao huynh đó.

Tần Thi cười nói.

- Muội hẳn nên là tỷ tỷ.

Sở Mặc nói xong, vẻ mặt khẳng định:

- Đúng, đại tỷ tỷ!

- Huynh muốn chết hả?

Tần Thi lập tức nổi cáu.

Bất kỳ người con gái nào, nhắc đến tuổi của nàng đều là một chuyện vô cùng nguy hiểm.

Sau đó, Sở Mặc dẫn mọi người lại bắt đầu vất vả xây dựng.

Một tháng sau, Phiêu Diêu Cung mới tinh tạo lại trên đống hoang tàn trước đó.

Nhưng mà lúc này, quy mô còn lớn hơn so với trước.

Hơn nữa tài liệu dùng tới... cũng cầu kỳ hơn.

Trước đó hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đều trực tiếp tìm tảng đá lớn, sau khi đem "chỉnh thể" trở về lại thi triển thuật pháp cắt kim loại, sau đó từng chút xây dựng thành thành trì.

Nhưng Sở Mặc tới nơi này rồi thì đơn giản mà làm thôi, hắn trực tiếp đưa người đi xung quanh "tống tiền".

Hôm nay đi dạo Đạo Thạch Quặng ở Huyễn Môn, ngày mai lại đi tản bộ ở chỗ có nhiều gỗ nhất của Huyễn Môn.

Sau lại cảm thấy cứ vậy đi lấy của Huyễn Môn hơi ngượng ngùng, Sở Mặc lại hữu hảo "bái phỏng" mấy phái lớn, gia tộc lớn của Tiên Giới.

Khéo là trong những môn phái và gia tộc kia đều có người từng tham gia vào đuổi giết Ma Quân năm đó.

Tuy là Ma Quân và Tiểu Điệp ngày đó nói đã xin lỗi rồi thì không truy cứu nữa, nhưng một đám người hùng hổ tìm tới tận cửa như vậy, không có mấy ai không run rẩy.

Kết quả tự nhiên tới rất nhanh, đương nhiên, là bọn Sở Mặc được "vui vẻ". (Nhận được lộc đó)

Các tài liệu cần thiết toàn bộcó được miễn phí.

Hơn nữa, tất cảđều là đồ cao cấp nhất.

Càng về sau, tin tức này không biết thế nào đã không cẩn thận truyền đi.

Vì thế, Phiêu Diêu Cung lập tức trở nên náo nhiệt.

Gần như mỗi ngày đều có số lượng lớn chiến thuyền từ phương xa mà tới.

Trương gia đưa chút dụng cụ gia đình cực phẩm Tiên môn, Lý gia đưa chút Thần Thức thạch dùng để xây dựng mật thất, Triệu gia đưa chút tài liệu luyện đan luyện khí...

Tóm lại, một tháng sau, nơi Phiêu Diêu Cung vốn không có khách qua đường nào:

Xe như nước chảy, ngựa như rồng bay.

Cảm giác này từ khi Sở Mặc rời khỏi Nhân giới đã không còn được trải nghiệm nữa.

Hơn nữa ở Tiên giới được trải nghiệm cảm giác này, so với lúc trở thành Sở Vương ở Nhân giới còn có khác biệt rất lớn.

Nhìn thấy từng nhóm tu sĩ từng chửi bới hắn, cười nhạo hắn, châmchọc hắn, giờ đây một đám trên mặt là nụ cười lấy lòng, đi tới trước mặt hắn thật cẩn thận ân cần thăm hỏi.

Sở Mặc trong lòng cũng không khỏi cảm thán, đồng thời cũng chỉ có thể đem sát khí ngút trời che dấu sâu trong nội tâm.

Căn cứ vào quẻ tượng Suy diễn Phong thủy thần thông, Kỳ Tiêu Vũ giờ đã không còn ở thế giới này nữa.

Hơn nữa, trạng thái của nàng rất kỳ quái, như có như không, không biết sống chết.

Sở Mặc nhớ tới viên Thất khiếu tâm duy nhất trong trời đất của Kỳ Tiêu Vũ, cho nên hắn cũng không vội vã Phi thăng Thiên giới.

Muốn cứu người cũng được, muốn tìm người thân cũng thế, đều phải có thựclực vô cùng cường đại mới được.

Hắn nhất định phải đi chắc từng bước của mình mới có thể thật sự đi tới nơi cao nhất.

Tháng này lại có mấy người từ Linh giới phi thăng lên, tìm thẳng tới nơi này.

Theo thứ tự là Hoàng Họa, Hoa Tiểu Nha, Phương Lan và Bình Bình.

Nhóm Diệu Nhất Nương tuy là cũng đã có năng lực phi thăng kháổn, nhưng còn phải chủ trì Phiêu Diêu Cung ở Linh giới.

Bởi đã càng ngày càng có nhiều người từ Nhân giới phi thăng lên Linh giới.

Bên Linh giới cũng nhất định phải có tổ sư trấn thủ mới được.

Nhưng mà từ nơi này lên cũng có thể cảm nhận được độ tàn khốc của con đường tu hành.

Chênh lệch... chính là từ đây mà vô tình thể hiện ra từng chút một.

Có lẽ càng nhiều năm thì chênh lệch giữa mọi người sẽ càng lúc càng lớn.

Đối với chuyện này, Sở Mặc cũng không còn cách nào tốt hơn, bởivì hắn đã làm hết những chuyện hắn có thể làm.

Hoàng Họa và Phương Lan nhìn thấy Sở Mặc, đương nhiên là vô cùng kích động, đặc biệt vui vẻ.

Nhất là Phương Lan, nhìn thấy Sở Mặc thì rớt nước mắt tại chỗ.

Nàng còn tưởng cả đời này sẽ không được gặp lại sư phụ nữa.

Vì thế mới liều mạng tu luyện, sức mạnh khắc khổ này quả thực khiến cho cho tất cả mọi người đều cảm thấy giật mình.

Phiêu Diêu Cung ở Tiên giới có nhiều thành viên, phong phú hơn nhiều.

Có Tần Thi, Đổng Ngữ, Tiếu Vạn Quân, Lý Phương Trung, có lão tu sĩ mới gia nhập, Thông Tuệ, Tinh nhi và Nguyệt nhi, còn có Hoàng Họa, Hoa Tiểu Nha, Phương Lan và Bình Bình vừa mới phi thăng nữa.

Bên trong Phiêu Diêu Cung cũng bắt đầu tràn đầy tiếng cười, không hề thanh lạnh như lúc ban đầu.

Tuy là tu luyện mới là chuyện quan trọng nhất, nhưng mọi người xa cách lâu ngày gặp lại, đương nhiên có nhiều lời muốn nói.

Tinh nhi và Nguyệt nhi cũng nhanh chóng dung nhập vào.

Lão tu sĩ và Thông Tuệ càng ngày càng có tiếng nói chung với TiếuVạn Quân và Lý Phưong Trung, Thông Tuệ và Tiểu Điệp cũng chơi rất thân.

Dù sao hai người đều xuất thân từ Tiên giới, đối với rất hiều chuyện cũng có nhận thức giống nhau.

Mấy ngày này Ma Quân luôn nghiên cứu mấy cuốn Thiên Ý Ngã Ý, như nhặt được chí bảo.

Nửa sau của hai cuốn Thiên Ý Ngã Ý với ông ấy mà nói quả thực là quá quan trọng.

Vốn là ông ấy có thể cùng Tiểu Điệp phi thăng rời khỏi đây bất cứ lúc nào, nhưng bởi vì chuyện này mà làm chậm trễ thời gian bọn họ phi thăng.

Sở Mặc cũng không hy vọng sư phụ phi thăng rời đi sớm như vậy.

Hắn đã từ biệt nhiều năm với sư phụ rồi, bây giờ khó khăn lắm mới gặp nhau được, luôn muốn tụ hội cùng nhau thêm chút thời gian.

Ngay cả bây giờ Ma Quân không thể chỉ điểm gì nhiều trên con đường tu hành cho Sở Mặc nhưng tình thầy trò cũng vĩnh viễn được bảo tồn.

Trong khoảng thời gian gần đây có rất nhiều nhân vật lớn đều thông qua đủ con đường mà hỏi thăm Sở Mặc: Phiêu Diêu Cung rốt cuộc khi nào mới khai sơn lập phái?

Sở Mặc thương lượng với mọi người chuyện này một chút.

Dựa theo ý của Tần Thi và Đổng Ngữ là càng sớm càng tốt, nhân dịp bây giờ lực ảnh hưởng của Phiêu Diêu Cung đang rất lớn, muốn tuyển môn đồ... cũng sẽ tương đối dễ dàng.

-----o0o-----

Chương 1237: Minh chủ Tiên giới? (1)

Chương 1237: Minh chủ Tiên giới? (1)

Một khi Sở Mặc rời khỏi đây, như vậy độ nóng của chuyện này sẽ nhanh chóng hạ nhiệt.

Cho tới lúc đó, cho dù là không có ai dám chọc vào Phiêu Diêu Cung nhưng muốn tuyển được những đệ tử tốt chỉ sợ cũng sẽ vô cùng khó khăn.

Các nàng đều rõ, Sở Mặc không thể mãi ở đây.

Trên thực tế nếu không phải lúc này đệ tử Huyễn Môn gây chuyện đập phá Phiêu Diêu Cung mà nói, chỉ sợ thời gian Sở Mặc ở lại đây sẽ ngắn hơn.

Rất có thể là qua đây nhìn cái rồi đi luôn.

Những người khác đều đồng ý quan điểm này.

Hiện giờ tất cả mọi người đã trưởng thành lên rất nhiều, tuy là trong lòng vẫn hy vọng có thể ở cùng với Sở Mặc như cũ nhưng đều hiểu được đó không thực tế.

Bây giờ cũng sớm đã tiếp nhận sự thực này.

Cho nên đều muốn nhân lúc Sở Mặc còn ở đây mà phát triển Phiêu Diêu Cung khá một chút.

- Thế lực có lúc nhìn tưởng là gánh nặng, như là một trói buộc nhưng nếu phát triển được vẫn có thể trợ giúp rất lớn.

Tương lai cậu còn con đường dài phải đi, nhân dịp hiện tại lực ảnh hưởng ở Tiên giới của cậu đang rất lớn nên gầy dựng Phiêu Diêu Cung lên, khai sơn môn thu đồ đệ cũng là một lựa chọn tốt.

Tiểu Điệp đề nghị.

- Sau lưng có một thế lực cường đại thật sự là một chuyện rất tốt.

Ma Quân cũng đề nghị.

Những người khác đương nhiên không nhiều lời, bọn họ không **(Nguyên văn) giống Sở Mặc, một người cứng rắn có thể trở thành siêu cấp uy áp cho thế lực.

Có Phiêu Diêu Cung ở đây, bọn họ đều cảm thấy có nơi thuộc về, coi nơi này là nhà.

Mấy ngày sau, Tư Đồ Đồ cuối cùng cũng tới.

Trước đó nàng ấy giúp Phục Phong lên làm gia chủ Phục gia rồi trở lại Huyễn Thần Giới một thời gian ngắn, hiện giờ trở lại Tiên giới, tìm Sở Mặc trước tiên.

- Có môn phái rồi?

Không tồi nha!

Ta bảo tiểu tử Phục Phong mang toàn bộ Phục gia gia nhập vào Phiêu Diêu Cung thôi nhỉ?

Tư Đồ Đồ nói ra lời nói kinh người.

Những người khác toàn bộ đều hơi ngẩn người.

Trong suy nghĩ của họ, lãnh tụ tinh thần Sở Mặc đương nhiên là người mạnh nhất trong suy nghĩ của họ.

Lấy sức một mình gần như đánh cho toàn bộ Tiên giới phải thất thanh.

Trước đó nhiều người nhằm vào Sở Mặc thế nhưng cho tới bây giờ còn có thể nhìn thấy được mấy người?

Cơn sóng triều ồn ào huyên náo muốn chém giết "ma đầu" hiện giờ đã bình tĩnh lại từ lâu.

Mấy gia tộc lớn vài ngày không gặp, người của môn phái lớn còn không phải là không ngừng thể hiện thiện ý với Phiêu Diêu Cung sao?

Trong lúc này, người từng có ân oán lúc trước như là chưa từng quen biết vậy.

Đây là hiện thực!

Đánh không lại, khi chỉ có thể nhìn lên thì gần như tất cả mọi người đều lựa chọn đối mặt với sự thật.

Nhưng chỉ có một mình Sở Mặc hùng mạnh cũng không có nghĩa là hắn đã có thể dễ dàng thu phục được một gia tộc lớn như Phục gia phải bỏ đi dòng họ, trở thành một nhánh của môn phái nhỏ chưa thành lập được.

Chuyện như này ngay cả đám người Ma Quân và Tiểu Điệp đều chưa từng nghĩ tới.

Lão tu sĩ và Thông Tuệ liếc mắt nhìn nhau một cái, đều từ trong mắt nhau thấy được vẻ khiếp sợ.

Đồng thời cũng có cảm giác may mắn: Tới nơi này không sai chút nào!

Trên mặt của Tinh nhi và Nguyệt nhi đều mang vẻ phấn khích.

Các nàng chỉ muốn chạy trốn khỏi gia tộc mà thôi.

Nghĩ đến đã từng gặp mặt Sở Mặc một lần, bây giờ đã danh chấn Tiên giới, muốn đuổi theo Sở Mặc nhưng các nàng đều lặng yên rời khỏi gia tộc.

Bởi vì chuyện này, nếu lúc đó các nàng bị gia tộc phát hiện ra nhất định các nàng sẽ bị cấm túc, không cho các nàng rời khỏi gia tộc nửa bước.

Nhưng nếu là bây giờ... hai nàng tin rằng cơ bản là không cần vụngtrộm đi ra, chỉ cần phải nói một câu: Chúng ta có quen Sở Mặc!

Tin là gia tộc của các nàng đều nhất định vô cùng vui vẻ mang theo hậu lễ, đưa các nàng tới cửa.

Đây cũng là sự thật!

Trong lòng hai nàng toàn bộ đều đang cảm thán, vô cùng vui vẻ.

Rốt cục có thể thoát khỏi hai đồ quỷ sứ chán ghét kia dây dưa, cho dù là không thể đi theo bên cạnh Sở Mặc nhưng có thể ở lại Phiêu Diêu Cung cũng không tồi.

Trước đó tuy là hai nàng cũng không khinh thường người phi thăngtừ Linh giới lên nhưng trong lòng ít nhiều vẫn có cảm giác ưu việt.

Loại cảm giác ưu việt này không liên quan đến quan hệ hay nhân phẩm, chỉ là bản năng nhận thức tôi.

Nhưng đến giờ, trong lòng các nàng về điểm này vốn dĩ cũng có chút cảm giác về sự ưu việt thì cũng đã hoàn toàn biết mất không còn một mảnh.

Bởi vì các nàng phát hiện, không tính hai người Tần Thi và Đổng Ngữ có thân phận công chúa gia tộc lớn tôn quý ở Thiên giới, cho dù là mấy nữ tử Hoàng Họa, Hoa Tiểu Nha, Bình Bình và Phương Lan vừa mới phi thăng lên, ai trong đó cũng kinh tài tuyệt diễm, có chiến lực hùng mạnh vượt xa với tu sĩ cùng cảnh giới.

Mấy ngày nay mọi người nhàn rỗi không có việc gì, cũng từng bàn luận với nhau, hai nàng không thể là đối thủ của bất kỳ nàng nào.

Điều này làm cho trong lòng hai nàng Tinh – Nguyệt có cảm giác thất bại rất lớn.

Đồng thời hứng thú với Phiêu Diêu Cung... cũng tăng vọt trước nay chưa từng có.

Bởi vì các nàng cũng biết những người này hùng mạnh như vậy chính là bởi vì người trẻ tuổi danh chấn Tiên giới kia.

Chuẩn xác mà nói, hẳn là danh chấn giới tu hành.

Hiện giờ toàn bộ giới tu hành, phàm là tu sĩ có huyết mạnh có thểtiến vào Huyễn Thần Giới hoặc là nhân vật lớn của Thiên giới, có mấy người chưa nghe qua tên của Sở Mặc?

Sở Mặc không do dự quá lâu, nói cho Tư Đồ Đồ, nếu Phục gia đồng ý đương nhiên có thể trở thành một nhánh của Phiêu Diêu Cung.

Phục gia có đồng ý hay không thì khó mà nói, nhưng Phục Phong thì đồng ý.

Hiện giờ gã là gia chủ của Phục gia.

Cho nên, mấy ngày về sau, Tiên giới truyền ra một tin tức kinh người: Cả gia tộc Phục gia gia nhập Phiêu Diêu Cung, trở thành một nhánh của Phiêu Diêu Cung!

Gia chủ Phục Phong trở thành một trưởng lão cao cấp của PhiêuDiêu Cung.

Sau đó, Phiêu Diêu Cung xác định ngày lập phái, vào mùng 9 đầu tháng sau.

Đến ngày đó, toàn bộ Phiêu Diêu Cung khách khứa đông đúc.

Quảng trường Phiêu Diêu Cung to vậy cũng trở nên chật chội không chịu nổi.

Bên kia, Phục Phong đã sớm dẫn người tới nơi này liều mạng xây dựng thêm rồi.

Đúng vậy, chính là xây dựng thêm tạm thời.

Nếu không thì cơ bản không thể chứa khách liên tục đến được.

Ngay cả Ma Quân cũng không thể mang Tiểu Điệp phụ trách chuyện đón khách được, bởi vì Phiêu Diêu Cung bên này cơ bản là không đủ người.

Người của Phục gia, người của Tư gia, còn có "đồng minh trung thực" - người của Đan Tông lúc trước truy đuổi Sở Mặc, tất cả đều tự phái ra rất nhiều người đi tiếp đãi nhưng vẫn bận không thở nổi.

-----o0o-----

Chương 1238: Minh chủ Tiên giới? (2)

Chương 1238: Minh chủ Tiên giới? (2)

Ngay từ đầu, một vài môn phái nhỏ quanh đó, chưởng môn gia tộc cũng còn khá tự tin, thậm chí còn kiêu căng làm bộ làm tịch hơn bìnhthường, cảm thấy họ có thể tới chúc mừng coi như cho Phiêu Diêu Cung, cho Sở Mặc mặt mũi không nhỏ.

Nhưng mà rất nhanh, bọn họ đã hoảng sợ phát hiện ra, những người phụ trách tiếp đãi lại là Phục gia, người của Tư gia, còn có đệ tử của quái vật lớn Đan Tông.

Một chút kiêu căng kia trong nháy mắt tan thành mây khói, về phần làm bộ làm tịch... ai dám làm bộ làm tịch chứ?

Không phát hiện ra rất khiêm nhường đấy sao hả?

Tiếp đó, những nhân vật lớn quan trọng bắt đầu xuất hiện liên tiếp.

Đầu tiên là Chưởng giáo Huyễn Môn - Lý Trung Nguyên, dẫn theomấy trưởng lão của Huyễn Môn, ngồi trên một chiến thuyền lớn giáng lâm tới.

Sở Mặc dẫn người tự mình đi nghênh đón.

Lý Trung Nguyên cùng Sở Mặc thân thiết nói chuyện với nhau, thái độ đối đãi của Sở Mặc trong thân thiết mang theo vài phần tôn kính.

Điều này gần như làm những thế lực nhỏ trước đây truy đuổi tới gần như sợ ngây người, tuy nhiên làm họ càng thêm kinh ngạc còn ở phía sau.

Rất nhanh, tông chủ Huyền Tông – Dương Hiên cũng dẫn người tới.

Sau khi nhìn thấy Sở Mặc, vị tông chủ một trong những môn phái có thế lực đỉnh cấp nhất Tiên giới không ngờ lại thi lễ vãn bối dành chotrưởng bối với Sở Mặc, sau đó miệng gọi sư phụ.

- Đệ tử Dương Hiên, bái kiến sư phụ!

Yên lặng!

Bốn phương tám hướng, đều vô cùng tĩnh mịch.

Rất nhiều người đều biết ba chữ Phiêu Diêu Cung là do chưởng giáo Huyền Tông – Dương Hiên viết, trong lòng còn đoán Sở Mặc phải bỏ ra cái giá thế nào mới mời được nhân vật lớn như Dương Hiên chấp bút chứ?

Nhưng cảnh tượng trước mắt này thật sự làm họ sợ hãi!

Sư phụ?

Đệ tử?

Đây là tình huống gì vậy?

Ngay cả Chưởng giáo Huyễn Môn - Lý Trung Nguyên cũng há miệng, vẻ mặt không tin nổi nhìn cảnh tượng này, cũng cảm thấy khó tin.

Sở Mặc cười kéo cánh tay của Dương Hiên, ôn hòa nói:

- Ngươi khách khí rồi, giữa chúng ta không cần như thế.

- Vậy cũng không được, người là vi sư, việc này chẳng liên quan đếntuổi tác.

Cho dù là từ phương diện nào, ngài đều là trưởng bối của ta!

Ta mà dám không khách khí với ngài, tin là liệt tổ liệt tông cũng sẽ không tha cho ta.

Vẻ mặt Dương Hiên rất thành khẩn khi nói.

Huyền Tông không giống với Huyễn Môn, nhà bọn họ ở Thiên giới... tuy còn có liên quan với họ nhưng sớm đã cao không với tới rồi, không để họ vào mắt nữa.

Hiện giờ theo Sở Mặc nắm giữ tổ thuật Chí Tôn đã sớm thất truyền, tin là không cần mấy nữa là có thể đè lên Huyền Tông của Thiên giới, lại trở thành Chính thống chân chính.

Ân tình này đừng nói là lấy lễ đệ tử gặp sư phụ, cho dù là đại lễ quỳlạy khi đồ đệ gặp sư phụ... thật ra cũng không đủ.

Tiếp đó, càng có nhiều nhân vật lớn đều cưỡi chiến thuyền tới.

Những người này cho dù là ai đều là nhân vật lớn nổi danh số một số hai ở Tiên giới.

Hiện giờ chẳng những tề tụ đông đủ, hơn nữa tất cả đều có hậu lễ.

Một vài người vốn không chuẩn bị đầy đủ lắm, nhìn thấy thái độ của tông chủ, chưởng giáo tam đại thế lực đỉnh cấp là Dương Hiên, Lý Trung Nguyên và Đan Tông đối với Sở Mặc, tất cả đều trước tiên... lấy truyền âm thạch ra, đầu đầy mồ hôi bảo thuộc hạ đi chuẩn bị hậu lễ.

Phiêu Diêu Cung lập phái ở Tiên giới, ngoại trừ Phục gia và Tư gia theo sau gia nhập thành một nhánh, nhân tài thật sự của Phiêu Diêu Cung lại sáng tạo ra một ỳ tích trước nay chưa từng có!

Toàn bộ Tiên giới đều vì môn phái nhỏ không thể nhỏ hơn này mà đến cửa chúc tụng.

Sở Mặc mới bước vào giới tu hành này chưa được nhiều năm, vẫn là một người trẻ tuổi, tại thời điểm này không ngờ lại hơi mơ hồ, có cảm giác Minh chủ Tiên giới.

Dường như vung tay lên là có thể hiệu lệnh được Thiên hạ.

Thật ra ngay cả chính Sở Mặc cũng không nghĩ tới sẽ xuất hiện sự rầm rộ hôm nay.

Tuy là trước đó có không ít người lúc Phiêu Diêu Cung đang xây dựng đưa tới các loại tài liệu, nhưng theo Sở Mặc, hơn phân nửa là hướng về sư phụ hắn mà tới.

Năm đó, Ma Quân ở Tiên giới bị vô số người đuổi giết, đoạn thù hận kia không phải dễ dàng có thể hóa giải.

Trên thực tế, Ma Quân và Tiểu Điệp đã chính tay giết rất nhiều kẻ thù năm đó.

Còn dư lại đa số đều là lúc đó có tham gia đuổi giết nhưng không tạo thành thương tổn gì cho ông ấy.

Cho nên, Sở Mặc vẫn không coi mình quá vĩ đại, đơn giản là sau khi tiến vào Tiên giới đánh mấy trận lớn, diệt đi một số người đui mù thôi.

Nhưng Tiên giới còn rất nhiều gia tộc và môn phái lớn cũng không có quan hệ gì với hắn cả.

Nhưng hôm nay gần như hơn phân nửa đều trình diện ở đây.

Chưởng giáo Huyễn Môn - Lý Trung Nguyên, Chưởng giáo Huyền Tông - Dương Hiên và tông chủ Đan Tông ba người vẫn bồi bên cạnh Sở Mặc, thay Sở Mặc tiếp những nhân vật lớn của Tiên giới.

Sở Mặc cũng biết lắng nghe, cho dù nhìn thấy ai cũng trước tiên mỉm cười thân thiện.

Người không biết nhìn thấy còn tưởng rằng hắn là một anh chàng công tử của thế lực cao nhất, trên người gần như cũng không nhìn ra chút ác khí.

Chỉ có người thật sự hiểu con người của hắn mới biết, sau nụ cười của hắn cất giấu sự đáng sợ như thế nào.

Bất kể nói thế nào, Phiêu Diêu Cung là một môn phái nhỏ không có danh tiếng gì trong nháy mắt đã đỏ(nổi bật, hot), đỏ đến phát tím nên được.

Đã có không ít người bắt đầu hỏi thăm tiêu chuẩn thu đồ đệ của Phiêu Diêu Cung.

Những môn phái kia đương nhiên không có khả năng để đệ tử môn hạ đổi sư môn, nhưng những gia tộc lớn cũng không giống như lúc trước.

Cho dù là gia tộc lớn nhất tài nguyên cũng có hạn, con cháu trong gia tộc phần đông không có khả năng chiếu cố cho tất cả.

Chắc chắn sẽ có một vài vãn tối có thiên phú không tồi rời khỏi gia tộc, bái nhập vào môn phái khác.

Môn phái giống như Phiêu Diêu Cung, cho dù là Sở Mặc lợi hại thế nào cũng không thể nằm trong suy tính của con cháu gia tộc lớn ít ỏi được.

Nhưng thấy được sự rầm rộ ngày hôm nay, tâm tư rất nhiều ngườiđều linh hoạt cả.

Trong lòng đều suy nghĩ nếu như có thể gia nhập vào Phiêu Diêu Cung có phải là "ngon" hơn ở gia tộc mình chút không?

Ít nhất mạng lưới quan hệ của Phiêu Diêu cung đã tương đối hùng mạnh.

Không thấy những gia tộc nhỏ, người của môn phái đến từ rất sớm mặt đầy hào hứng, sau đó không ngừng đi lôi kéo làm quen với những nhân vật lớn sao?

Người càng thông minh thì nên dồn ánh mắt của họ vào thẳng trên người đệ tử Phiêu Diêu Cung.

Còn nữ tử hoa thơm tuyệt đại trong Phiêu Diêu Cung cũng dẫn tớirất nhiều người chú ý.

Lại nói tiếp, Tiên giới cũng không thiếu mỹ nữ.

Cho dù tu sĩ nào, trong quá trình tu luyện đều có rất nhiều cơ hội thay đổi dung mạo của mình.

-----o0o-----

Chương 1239: Tìm ta, chủ trì công đạo?

Chương 1239: Tìm ta, chủ trì công đạo?

Nhưng có nhiều thứ không phải có thể thay đổi trong ngày một ngày hai.

Nói ví dụ như vẻ cao quý bẩm sinh trên người Tần Thi và Đổng Ngữ, ví dụ như linh khí trên người Hoàng Họa, những thứ đó không thể ngày một ngày hai là có thể bắt trước được.

Phương Lan và Bình Bình tuy rằng đều xuất thân Linh giới, nhưng loại tự tin trên người các nàng thì nữ tu sĩ bình thường cũng không có được.

Nhưng mà lúc này lại không có ai dám đi đùa giỡn những cô gái đó.

Nhưng luôn có những chuyện ngoại lệ.

- Tinh nhi?

Nàng, sao nàng lại ở chỗ này?

Nàng để ta tìm rất lâu rồi đấy!

Bên trong đám người chợt truyền tới một thanh âm tràn đầy niềm vui bất ngờ.

Sau đó, bên đó lại vang lên một giọng nói khác:

- Nguyệt nhi, nàng cũng ở đây sao?

Ta nghe nói nàng rời nhà trốn đi...

Sở Mặc đang trò chuyện vui vẻ với đám nhân vật lớn khẽ cau mày lại.

Hai thanh âm kia khiến hắn sinh ra cảm giác không quá vui vẻ khi nhớ lại.

- Làm sao vậy?

Dương Hiên vẫn ở bên cạnh Sở Mặc, cảm giác được Sở Mặc dường như có chút khác thường, lập tức hỏi.

Những người khác cũng đều nhìn về phía Sở Mặc, trong ánh mắt chứa tia tìm kiếm.

- Không có gì, chúng ta qua xem đi.

Trên mặt của Sở Mặc lộ vẻ nghiền ngẫm, đi qua bên kia.

Hắn vừa động, "thần phật" bên người...

đều bắt đầu đi theo.

Bên kia.

Sắc mặt Tinh nhi và Nguyệt nhi hơi xấu hổ đứng đó, nhưng trong ánh mắt càng nhiều hơn là sự chán ghét.

Hai thanh niên anh tuấn đứng trước mặt các nàng, trên mặt đều chứa cả sự sợ hãi và vui mừng, nhưng sâu trong con ngươi quanh quẩn một tia phẫn nộ.

- Ta đi đâu cần phải báo cáo với ngươi chắc?

Tinh nhi cau mày nhìn Khâu Đông trước mắt:

- Ta với ngươi có quan hệ gì sao?

- Tinh nhi nàng đừng như vậy, nhiều người đang nhìn đó.

Trong lòng Khâu Đông thầm mắng: Tiện nhân!

Nhưng trên mặt lại treo nụ cười ôn hòa, nói với những người đang ở một bên nhìn họ một cách kỳ lạ:

- Mọi người đừng trách, chúng ta lớn lên với nhau từ nhỏ, đang giận nhau thôi.

Trên mặt người xung quanh lập tức ra vẻ hiểu rõ, sau đó nhìn về phíaKhâu Đông và La Minh, trong ánh mắt lại đều mang vẻ hâm mộ.

Có thể có quan hệ với người của Phiêu Diêu Cung, còn là quan hệ lớn lên từ nhỏ với nhau đã làm cho người ta hâm mộ không thôi rồi.

Hơn nữa nhìn lại, giữa hai thanh niên anh tuấn cùng hai nữ tử xinh đẹp này dường như... còn có quan hệ nào đó không nói rõ ràng ra được.

Người chung quanh không kìm nổi bắt đầu miên man bất định.

Sự chán ghét trong mắt Tinh nhi khó có thể che dấu mà bộc lộ ra.

Nàng thấp giọng nói:

- Khâu Đông, ngươi không nên như vậy.

Coi như là nể tình từ nhỏlớn lên với nhau, xin ngươi về sau đừng dây dưa với ta nữa.

Khâu Đông nghe nửa câu đầu trên mặt còn ra vẻ đắc ý, tuy nhiên nghe xong nửa câu sau, gã bùng nổ tại chỗ.

Nhưng bởi vì xung quanh rất nhiều người, gã cũng không lớn tiếng ồn ào.

Gã cũng hiểu được đây là trường hợp gì, hôm nay có mặt bao nhiêu nhân vật lớn.

Cho nên cố gắng kiềm chế, nhìn Tinh nhi nói:

- Tinh nhi, ta vẫn chưa hề thay đổi tình cảm với nàng, ta vẫn thích nàng, vì sao nàng không thể cho ta một cơ hội chứ?

Thanh âm của Tinh nhi dần lạnh lùng, nhìn Khâu Đông:

- Từ năm đó bắt đầu chuyện kia ở Huyễn Thần Giới, giữa chúng tađã không có bất cứ quan hệ nào nữa rồi.

Ta hy vọng ngươi hiểu được, Khâu Đông, giữa ta với ngươi... hoàn toàn không thể!

- Nàng... chẳng nhẽ năm đó ta làm sai sao?

Chuyện đó trong giới tu hành không phải rất phổ biến sao?

Khâu Đông giận lên, kích động nói:

- Lại nói đến chuyện cũ thì người chịu thua thiệt cuối cùng là ta và La Minh mới đúng!

Còn nữa, năm đó nàng vừa gặp đã yêu tên tiểu súc sinh kia?

Gặp một lần đã không quên được?

Lời này của Khâu Đông âm lượng không nhỏ, rất nhiều người xung quanh nghe được.

Không khỏi dùng ánh mắt quái dị nhìn gã, sau đó, người xung quanh bắt đầu ồn ào.

Khâu Đông cũng không cảm giác được cái gì, nói tiếp:

- Đó chẳng qua là một tiểu súc sinh rất yếu rất yếu, ngay cả tu sĩ cũng không tính, không thể tưởng được nàng lại thấy "hợp khẩu vị"!

- Nàng thấy "hợp khẩu vị"?

Một thanh âm bình thản vang lên phía sau Khâu Đông.

- Mắc mớ gì tới ngươi?

Khâu Đông lạnh lùng nói:

- Người ngoài ít tìm phiền toái đi!

Đây là chuyện nhà chúng ta.

Khâu Đông nói xong cảm thấy có chút không đúng.

Bởi vì người chung quanh đều trợn mắt há hốc mồm nhìn gã.

Lúc này, thần trí của gã cũng cảm nhận được phía sau mình dường như có vô số khí tức cường đại dừng ở trên người mình.

Sắc mặt Khâu Đông cứng ngắc quay đầu lại, ngay tức khắc đứng đực ở đó.

Một đám nhân vật lớn thân phận vô cùng cao quý ở Tiên giới đang đứng đó, mặt không chút thay đổi nhìn gã.

Thanh niên được vây quanh như sao vây quanh trăng kia dường như có chút quen mặt.

Hắn nhìn như là...

Khâu Đông cau mày, sau đó bỗng nhiên hiểu được thân phận củathanh niên này.

Hắn chính là Sở Mặc!

Nhưng thế thì sao?

Ngay trước mặt nhiều nhân vật lớn như vậy, Sở Mặc ngươi có thân phận địa vị loại đó còn có thể chấp nhặt với ta hay sao?

Không thể không nói, mỗi người đều có sự thông minh nhanh trí của riêng mình.

Khâu Đông cảm thấy phán đoán bản thân phân tích là đúng.

Cho nên, gã ôm quyền với Sở Mặc, thoải mái nói:

- Tại hạ Khâu Đông, vị này chính là Sở công tử sao?

Nghe nói Sở công tử công bình trượng nghĩa, tại hạ muốn mời Sở công tử chủ trìcông đạo!

- Tìm ta?

Chủ trì công đạo?

Sắc mặt Sở Mặc có chút quái dị nhìn Khâu Đông.

Bên kia, Tinh nhi và Nguyệt nhi cũng có chút ngây dại, vẻ mặt vô cùng cổ quái.

La Minh vẫn đứngbên dường như trong nháy mắt nghĩ tới điều gì, trên khuôn mặt anh tuấn tái nhợt cả.

La Minh đứng ở phía sau Khâu Đông, hạ giọng nói:

- Khâu Đông...

Khâu Đông cũng không quay đầu lại, lớn tiếng nói:

- Huynh không cần lo lắng, Sở công tử là một nhân vật lớn, nhất định sẽ chủ trì công đạo cho chúng ta.

- Không phải...

Khâu Đông...

La Minh ấp úng nhìn gương mặt như cười như không của Sở Mặc, trong lòng rét lạnh một trận.

Gã đã nhận ra Sở Mặc danh trấn thiên hạ này chính là thiếu niên năm đó bọn họ "ức hiếp" trong Huyễn ThầnGiới, kết quả không ức hiếp thành còn bị thiệt hại nặng, chết ở Huyễn Thần Giới, trở lại Tiên giới nghỉ ngơi thật lâu mới khôi phục lại được.

Dung mạo của Sở Mặc so sánh với năm đó thật ra cũng không biến hóa gì lớn, chỉ có không còn sự ngây ngô, trên người có loại khí tức trầm ổn.

Quan trọng hơn là trên người của Sở Mặc đã có đầy đủ khí chất của nhân vật lớn thật sự mà năm đó không có.

-----o0o-----

Chương 1240: Tuyệt đối không nghĩ tới!

Chương 1240: Tuyệt đối không nghĩ tới!

Có lẽ chính vì nguyên nhân này Khâu Đông mới không nhận ra hắn.

Năm đó người bị bọn họ ức hiếp như vậy số lượng cũng không ít, đại bộ phận sớm đã không nhớ rõ dáng vẻ thế nào rồi.

Nói thật, rất khótưởng được chuyện lại khéo đến mức này.

La Minh muốn nhắc nhở Khâu Đông nhưng lại không biết phải nói thế nào, gấp đến độ không biết làm sao.

Gã rốt cuộc cũng hiểu tại sao Tinh nhi và Nguyệt nhi lại muốn gia nhập Phiêu Diêu Cung rồi.

Đây cơ bản không phải bởi vì Sở Mặc danh chấn giới tu hành, mà bởi vì các nàng đã sớm được gặp Sở Mặc rồi!

Năm đó lúc gã và Khâu Đông muốn ra tay với Sở Mặc thì cực lực ngăn cản, thậm chí bởi vì chuyện này mà cãi nhau, trở mặt với họ.

Đây là không có lửa làm sao có khói!

Các nàng gia nhập Phiêu DiêuCung đương nhiên là thuận lý thành chương!

Chẳng những có thể từ nay về sau tránh thoát họ, hơn nữa sau này cũng là tiền đồ vô lượng.

La Minh cái gì cũng hiểu, trên trán cũng bắt đầu xuất hiện mồ hôi lạnh.

Bên kia, Khâu Đông lại ôm quyền với Sở Mặc nói:

- Sở công tử, ta và huynh đệ La Minh của ta cùng với Tinh nhi, Nguyệt nhi từ nhỏ là thanh mai trúc mã.

Trước kia, các nàng thay đổi, náo loạn với chúng ta, bỏ chạy đến nơi này của ngài.

Hôm nay chúng ta tới, thứ nhất là vì chúc mừng Phiêu Diêu Cung thành lập, thứ hai... cũng là muốn nói xin lỗi với các nàng, đón các nàng trở về thành thân, kínhxin Sở công tử làm chủ, thành toàn cho một... không, hai chuyện tốt này.

Tin là nhân vật lớn như Sở công tử nhất định muốn giúp người ta được hoàn thành ước nguyện mà?

Những đại lão Tiên giới bên người Sở Mặc, mỗi một người đều là "nhân tinh"(người thành tinh, tức là thông minh tinh tường).

Trước đó trên mặt Sở Mặc lộ ra chút nghiền ngẫm cùng với câu hỏi mà hắn vừa hỏi Khâu Đông: Nàng "hợp khẩu vị"?

Hơn nữa, vẻ mặt của hai nàng Tinh - Nguyệt lúc này muốn nói lại thôi với hai vị bằng hữu Khâu Đông La Minh, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi.. tổng lại, trong nháy mắt đã cho ra một kết luậnChỉ có điều những lão đại này tất cả đều mặt không chút thay đổi nhìn, trong lòng đều bật cười muốn lật trời.

Bọn họ mới không nói hay nhắc nhở gì, đồng thời cũng muốn nhìn xem Sở Mặc sẽ giải quyết chuyện này thế nào.

Tuy đây là việc nhỏ nhưng cũng có thể nói rõ đã xảy ra vấn đề gì.

Điều này cũng liên quan rất lớn đến phương thức mà bọn họ đối xử với Sở Mặc.

Sở Mặc còn chưa nói gì, bên kia Tinh nhi đã lạnh giọng nói:

- Xin lỗi, ta không chấp nhận được.

Thành thân?

Còn nữa, Khâu Đông, mời ngươi mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, xem vị nhân vật lớntrước mắt ngươi...

Tinh nhi cố ý nhấn mạnh ba chữ "Nhân vật lớn":

- Có điểm giống với người mà ngươi mắng trong miệng hay không?

- Khâu Đông, chúng ta đi thôi!

Lúc này, La Minh ở phía sau Khâu Đông, trong lòng đã hiểu tất cả, cũng tràn đầy sự sợ hãi.

Tuy là Sở Mặc mới vào Tiên giới không lâu nhưng đã làm Tiên giới bị quậy đến phải thay đổi.

Bởi vì hắn mà thế lực bị tiêu diệt có bao nhiêu cái rồi?

Những thế lực bị tiêu diệt... cho dù là ai, trong nháy mắt cũngcó thể diệt tộc của Khâu Đông và gã!

Lại nhớ lại năm đó bọn họ đối xử như thế với Sở Mặc, tuy nói cuối cùng người chịu thiệt là họ, nhưng trời biết Sở Mặc có thể vẫn hận họ hay không?

Lúc này, Khâu Đông cũng kịp phản ứng lại trong giây lát, hơi không dám tin nhìn Sở Mặc.

Dần dần... dường như hợp lại với hình ảnh thiếu niên trong trí nhớ.

Hai chân gã mềm nhũn, bùm một tiếng, quỳ xuống:

- Ngài.. ngài là người năm đó... ta, ta... ta sai lầm rồi!

Thân thể của Khâu Đông cũng không nhịn được run run.

Vì sao gãlại không thể nhận ra Sở Mặc ngay từ đầu?

Hoàn toàn là vì chuyện năm đó kích thích gã quá lớn!

Không phải mỗi người đều có thể thản nhiên đối mặt với cái chết.

Năm đó gã ở trong Huyễn Thần Giới muốn chôn sống Sở Mặc, bị Thiên Lôi đánh chết!

Tuy nói chết trong Huyễn Thần Giới cũng không phải thật sự chết, nhưng thực sự đến lúc đó lại có mấy ai có thể thản nhiên đối mặt chứ?

Thậm chí sẽ hoàn toàn quên việc chết trong Huyễn Thần Giới sẽ không thật sự chết!

Khâu Đông chính là vậy.

Khi gã tỉnh lại rồi sau này gần như gã quên toàn bộ việc đó.

Giống như mất đi ký ức, một chút cũng không nhớ rõ.

Chỉ có lúc nằm mộng vào đêm khuya mới có thể bị ác mộng làm bừng tỉnh.

Chuyện đó đã tạo bóng ma tâm lý rất lớn cho gã, vô cùng lớn!

Gã thế nào cũng không nghĩ tới, thiếu niên năm đó tạo thành bóng ma rất lớn cho gã vậy mà hiện giờ lại là Sở Mặc danh chấn toàn bộ giới tu hành.

Ngẫm lại, vừa rồi gã còn mở miệng ra là mắng tiểu súc sinh, sau đó còn muốn Sở Mặc chủ trì công đạo.

Điều này thật sự là... không biết chữ "chết" viết thế nào.

Cái quỳ này của gã, bên La Minh rốt cuộc cũng không gắng gượngnổi nữa, cũng quỵ xuống đất:

- Sở công tử... chúng ta sai lầm rồi, năm đó chúng ta không nên sinh tham niệm với ngài, không nên đoạt đồ của ngài, lại càng không nên sinh ra sát niệm với ngài...

Ngài đại nhân đại lượng, tha cho chúng ta đi!

Lúc này xung quanh đã tụ tập không ít người, vừa nghe thế lập tức hiểu rõ.

Hai người vô danh này không ngờ năm đó lại từng phát sinh xung đột với Sở Mặc!

Thật đúng là... không biết nên nói họ may mắn hay nên nói họ xui xẻo đây.

Tinh nhi và Nguyệt nhi đứng đó, thần sắc có chút phức tạp.

Các nàng thật ra sớm đã không hề thích hai người này, nhưng dù sao cũng là lớn lên từ nhỏ với nhau, hiện giờ thấy họ như vậy lại cảm thấy trong lòng rất không thoải mái.

Nhưng mà chuyện đã phát triển đến mức độ này, các nàng cũng không nói thêm gì, toàn bộ đều hướng ánh mắt tới Sở Mặc.

Sở Mặc bình thản nhìn hai thanh niên đang phát run quỳ ở đó, nói:

- Ta vẫn cảm thấy làm người không sợ phạm sai lầm, dù sao chẳng có ai hoàn mỹ cả.

Bốn phía rất yên lặng, rất nhiều người đều nhìn Sở Mặc.

Hôm nay nơi này tuy rằng đông khách nhưng người thật sự hiểu Sở Mặc thật ra cũng không nhiều.

Sở Mặc nói tiếp:

- Chỉ là nếu biết sai mà sửa, đa số mọi chuyện đều có thể tha thứ.

Cho dù năm đó các ngươi muốn cướp đồ đạc của ta, thậm chí muốn giết ta trong Huyễn Thần Giới và giết ta hoàn toàn ở bên ngoài.

Người xung quanh không nhịn được hít một hơi khí lạnh.

Tất cả đều kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía Khâu Đông và La Minh đã có sự biến hóa cực lớn.

Thật sự là...

Không biết sống chết mà!

- Chuyện này, với ta mà nói thật ra không coi vào đâu.

Bởi vì những năm gần đây, người muốn làm ta hoàn toàn hồn bay phách lạc có rất nhiều.

Loại như hai người các ngươi... còn chưa đủ là một số lẻ trong đó.

-----o0o-----

Chương 1241: Sự biết ơn của hai nàng Tinh – Nguyệt

Chương 1241: Sự biết ơn của hai nàng Tinh – Nguyệt

Mọi người ở bốn phía im lặng, một số người cũng thấy ngượng ngùng.

Giữa bọn họ trước đó còn có không ít người từng có ý niệm này trong đầu đó.

- Sở công tử đại nhân đại lượng...

La Minh ấp úng nói.

Sở Mặc khoát tay chặn lại:

- Nhưng các ngươi thật rất không đáng được tha thứ.

Bởi vì cho tới tận hôm nay, các ngươi vẫn cảm thấy năm đó là các ngươi xui xẻo.

Nói cách khác, mãi cho tới hôm nay, các ngươi vẫn không có cảm giác bản thân mình làm sai cái gì.

Tâm tính này của các ngươi thật ra giống với phần lớn mọi người: Không thích nghĩ lại lỗi lầm của mình.

Lúc chiếm được lợi ích thì cao hứng, không giành được ích lợi thì căm hận người khác, chưa bao giờ cảm giác là mình vô sỉ.

Sở Mặc nói xong nhìn hai người:

- Nếu các ngươi muốn ta chủ trì công đạo cho thì ta đây sẽ cho các ngươi một công đạo.

Càng ngày càng có nhiều người tụ tập qua đây, muốn biết có chuyện gì xảy ra.

Tin tức nhanh chóng truyền ra, mọi người phản ứng không giống nhau.

- Ha ha, thật sự là xui xẻo mà, theo đuổi phụ nữ đuổi tới cả trước mặt kẻ thù ngày xưa, quan trọng nhất là kẻ thù cũ quá lợi hại... hoàn toàn không thể trêu vào, ha ha ha ha!

Có người vui sướng khi người gặp họa.

- Hai cái đồ không biết sống chết!

Đây cũng là vui sướng khi người ta gặp họa.

- Sở công tử là một nhân vật lớn có thân phận địa vị thế này, không cần phải chấp nhặt với họ chứ?

Cũng có người đề xuất ý kiến khác, hơi thông cảm với hai tên xui xẻo kia.

- Vì sao không chấp nhặt với họ?

Nghe ra thì chuyện này đã rất nhiều năm trước rồi, đoán là lúc đó Sở công tử mới vừa tiến vào Huyễn Thần Giới.

Đừng quên, khi đó cảnh giới của Sở công tử còn rất thấp, nếu không phải do Giới Linh bảo hộ thì chỉ sợ sớm đã chết oan trong tay họ rồi!

Chuyện này mà xảy ra với ngươi, ngươi lại không so đo chắc?

Đây là một tu sĩ có huyết mạch có thể tiến vào Huyễn Thần Giới phản bác.

- Nói cũng đúng, thiếu chút nữa bị người ta hại chết rồi, loại thù hận này, nếu là ta cũng không dễ mà buông xuống được.

Có người ủng hộ Sở Mặc gây sự với họ.

Một vài nhân vật lớn ở Tiên Giới đều ngậm miệng không nói, vốn không muốn phát biểu ý kiến.

Chuyện như này, cho dù là Sở Mặc làm như thế nào đều không đủ, chuyện này có gì đáng để nói?

Người nhà của Khâu Đông và La Minh cũng đã biết tin tức này, thiếu chút nữa bị hù chết, khẩn trương chen vào đám người, muốn xin lỗi Sở Mặc.

Lúc này, thanh âm Sở Mặc vang lên:

- Tự các ngươi phế bỏ tu vi, sau đó thì đi đi.

- Đừng!

Trong giây lát Khâu Đông kêu khóc, tê liệt ngã xuống đất.

Bên kia, thân mình của La Minh cũng mềm nhũn, cả người sợ đến choáng váng.

Trong mắt của Tình nhi và Nguyệt nhi cũng lộ ra một tia không đành lòng nhưng các nàng thực sự không có lập trường để mở miệng.

Thử hỏi nếu năm đó người gặp xui xẻo là Sở Mặc, vậy Sở Mặc còn có cơ hộiđứng trên vùng đất của Tiên giới hay sao?

Thi cốt(xác+xương) có thể cũng đã mục nát rồi.

- Sở công tử... xin ngài buông tha cho đứa nhỏ nhà ta đi, nó còn nhỏ, nó không hiểu chuyện thôi.

Một lão già tóc trắng xóa đi tới trước mặt Sở Mặc, phịch một tiếng quỳ xuống đất.

Sau đó lại càng có thêm nhiều người đi ra, quỳ trước mặt Sở Mặc cầu xin Sở Mặc tha cho đứa nhỏ nhà họ.

Trên mặt của Sở Mặc không có vẻ bất ngờ nào, cũng không thèmliếc mắt nhìn người đang quỳ trước mặt một cái.

Ngược lại, xoay người, lộ ra một nụ cười xin lỗi với đám Lý Trung Nguyên, Dương Hiên và tông chủ Đan Tông:

- Thật có lỗi, khiến các bằng hữu chế giễu rồi.

- Đâu có đâu có.

Đám người Lý Trung Nguyên và tông chủ Đan Tông cũng mỉm cười:

- Có thể hiểu được, có thể hiểu được.

Dương Hiên thì lạnh lùng nhìn lão già tóc trắng xóa:

- Dùng tu vi bức tóc của mình biến trắng ngay lập tức, tâm tư nàyđáng phải chết!!

Đây là điều thứ nhất; thứ hai, người nhà mình phạm phải tội ác ngập trời, chẳng những làm như không thấy còn vì nó mà cầu tình.

Biết tại sao gia tộc loại các người vĩnh viễn không thành gia tộc lớn được không?

Cũng là bởi vì có những loại tồn tại bại hoại như các ngươi.

Bốn phía tĩnh mịch, người có tư cách biết thân phận của Dương Hiến, tất cả đều có thần sắc đăm chiêu.

Không phải là bởi vì Dương Hiên trực tiếp đứng ra giúp Sở Mặc nói chuyện mà là bởi vì lời nói này của gã.

Dương Hiên nói tiếp:

- Có lẽ các ngươi cảm thấy, gia tộc lớn, môn phái lớn lẽ nào không có bại hoại sao?

Ta ở đây có thể thoải mái nói cho ngươi biết, trong gia tộc lớn, môn phái lớn cũng có tồn tại bại hoại, thậm chí cũng có bao che, làm như không thấy chuyện đó phát sinh.

Nhưng đây... vĩnh viễn không trở thành giá trị trung tâm của gia tộc lớn!

Nó vĩnh viễn không thể ra ngoài ánh sáng được!

Đây là thực lực của một ông vua thế giới, nhưng cũng cần có giới hạn thôi!

Theo ta thấy, hai người kia đều đáng chết, Sở công tử đã đại nhân đại lượng thả cho họ một con đường sống rồi, các ngươi lại có mặt mũi mà đến cầu xin, thậm chí còn dùng thủ đoạn mà tranh thủ sự thông cảm.

Các ngươi làm như những người xem như chúng ta bị mù cả sao?

Hay là những thằng nhóc không hiểu chuyện?

Ta thấy các ngươi... cũng quá không hiểu chuyện rồi.

Lão già tóc trắng xóa bị Dương Hiên lên án mạnh mẽ thế, ngay cả một câu cũng không dám trả lời, chỉ có thể quỳ ở đó không rên một tiếng.

Lúc này Sở Mặc ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tinh nhi và Nguyệt nhi, ôn hòa hỏi:

- Hai người họ là bằng hữu của các muội, chuyện này do các muội làm chủ đi.

Sở Mặc nói xong đồng thời truyền âm với tỷ muội Tinh – Nguyệt:

- Đây là cơ hội tốt nhất để các muội thoát khỏi họ.

Nói xong, Sở Mặc kéo Dương Hiên đang tức giận bất bình và nhữngngười khác cùng rời khỏi nơi đó.

Mọi người tự động nhường ra một con đường, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc đã từ hâm mộ biến thành tràn đầy kính sợ.

Bởi vì cho tới lúc này, những người tài giỏi đột nhiên phát hiện, hóa ra người trẻ tuổi quấy lên phong vân của Tiên giới đã thật sự đứng lên đỉnh cao nhất của Tiên giới, đã có tư cách cùng ngồi cùng ăn với các đại lão này rồi.

Dường như còn... cao hơn một chút.

Tinh nhi và Nguyệt nhi liếc mắt nhìn nhau.

Lúc này, bọn người Khâu gia và La gia tập trung ánh mắt về phía Tinh nhi và Nguyệt nhi, vẻ mặt cầu xin nhìn hai nàng.

Bởi vì bị Dương Hiên răn dạy một cách căm hận như thế, đến bây giờ tâm tư những người này cũng đang run rẩy, vẫn chưa hoàn toàn phục hồi lại tinh thần.

Những lời cầu xin... không thể nói ra thành lời.

-----o0o-----

Chương 1242: Chiêu hiền nạp sĩ (1)

Chương 1242: Chiêu hiền nạp sĩ (1)

Tình nhi và Nguyệt nhi thật ra cũng vô cùng khó xử.

Dựa theo suy nghĩ của các nàng, dù sao Khâu Đông và La Minh đã từng là người quen, còn từng thích nhau nữa, không muốn thấy họ bị phế bỏ tu vi triệt để như thế.

Nhưng dựa theo những gì hai người đó đã làm thì chính xác là đáng chết.

Chỉ phế bỏ tu vi đã là thủ đoạn quá nhẹ rồi.

- Các ngươi đều đi đi, đây là lần cuối cùng ta nhìn thấy, về sau, cũng không cần xuất hiện trong tầm mắt của chúng ta nữa.

Nguyệt Nhi mở miệng nói.

Tình nhi và Nguyệt nhi liếc mắt nhìn nhau, không nói thêm gì.

- Cảm ơn... cảm ơn nàng...

Nguyệt nhi!

La Minh lệ rơi đầy mặt ngẩng đầu nhìn Nguyệt nhi, trong lòng gã hiểu, gã đã hoàn toàn mất đi cô gái thiện lương ôn nhu này rồi.

Khâu Đông thì nhiều ít còn có chút ý định chưa từ bỏ, nhìn Tình nhi, miệng hơi há ra dường như còn muốn nói gì đó.

Bốp!

Lão già tóc trắng xóa đứng lên đi tới bên cạnh gã, đưa tay lên cho gã cái tát.

- Mất mặt xấu hổ mày còn chưa hiểu hay sao?

Đây là hai tiểu cô nương các nàng dùng tôn nghiêm đổi lại cho ác ngươi cơ hội này!

Còn muốn nói gì nữa?

Cút về gia tộc cho ta!

Từ nay về sau không được rời gia tộc nửa bước!

Lão già nói xong cao giọng hô:

- Sở công tử, ngài cao thượng, ta không phải người!

Ta tự đoạn một tay tạ tội!

Hôm nay là ngày vui vẻ của Phiêu Diêu Cung, chúng ta cũng không có mặt mũi ở trong này làm mất mặt xấu hổ nữa.

Lão nhân nói được làm được, sau khi trở về sẽ tự đoạn một tay, từ nay về sau đóng kín gia tộc

Lão già nói xong, xoay người rời đi.

Người của La gia ở bên kia ngơ ngác nhìn nhau, thở dài, cái gì cũng không nói, mang theo La Minh đang hồn bay phách lạc rời đi.

Sau đó, Tinh nhi và Nguyệt nhi không kìm được mà đi tìm Sở Mặc.

Lúc hai nàng nhìn thấy Sở Mặc toàn bộ không nhịn được rơi lệ.

- Được rồi, thật ra ta cũng không muốn thật sự làm thế với họ.

Hôm nay, lúc này, nơi đây, không thích hợp.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Độ lượng cho hai tên này, nói toạc ra chỉ là chuyện cũ, cả hai hoàn toàn không phải kẻ thù có thể uy hiếp được hắn, có thể giết có thể thả.

Nhưng nhất định phải xả giận cho Tinh nhi và Nguyệt nhi, đồng thời giải quyết hết phiền phức của các nàng.

Sở Mặc nói xong lại cười cười:

- Hôm nay người nhà của các muội chắc là cũng tới, đi tiếp họ cho tốt đi.

Tin là trải qua chuyện này rồi về sau họ cũng sẽ không làm khócác muội nữa đâu.

- Bọn muội biết rồi, đa tạ công tử.

Tình nhi và Nguyệt nhi cùng nói, thi lễ với Sở Mặc rồi rời đi.

Trong phòng, Đan Tông tông chủ cười nói:

- Thật ra ta phát hiện Sở công tử còn rất dễ thân cận nha.

Sở Mặc không nhịn được cười rộ lên nói:

- Nói cứ như là trước ta không dễ thân cận thế hở?

Tông chủ Đan Tông không nhịn được cười rộ lên, gật gật đầu:

- Sở công tử cho tới nay, hình tượng với mọi người chính là như vậy đó!

Bên kia Lý Trung Nguyên cười gượng nói:

- Càng giống một ngôi sao tai họa thì càng không an bình được.

Vẻ mặt Sở Mặc tủi thân nói:

- Chuyện này có thể trách ta sao?

Lý Trung Nguyên lắc đầu:

- Đích thực là không trách được Sở công tử, thật ra tông chủ Đan Tông nói vẫn khá đúng.

Người như Sở công tử thật sự ở chung khá tốt, nhưng điều kiện tiên quyết là đừng chọc vào hắn.

Dương Hiên ở một bên thản nhiên nói:

- Nhiều người dám đến chọc Sở công tử như vậy, thật ra nguyên nhân chỉ có một, chính là họ cảm thấy Sở công tử không mạnh như trong truyền thuyết.

Tiếp đó, trên người hắn có nhiều chỗ thần bí, cho dù là cá tạp nham hay cá sấu cũng thế...

đều muốn đến cắn một miếng nếm thử.

Kết quả... tất cả đều bị bẻ răng nanh.

Đan Tông tông chủ nói:

- Lòng người không thể cứ muốn là rắn mà đòi ngoạm voi, nuốt không nổi thì dĩ nhiên là phải chết rồi.

Lý Trung Nguyên lắc đầu thở dài.

Khâu trưởng lão của Huyễn Môn không phải là điển hình của người rắn muốn nuốt voi sao?

Kết quả, đừng nói được... ngay cả một con hạc cũng không nuốt nổi!

Lại bị công chúa Thiên giới Tần Thi đánh cho chết luôn.

Lại nói, bên Huyễn Môn Thiên giới đến bây giờ cũng còn một vàingười đang thiếu đòn, muốn tạo áp lực với Huyễn Môn Tiên giới, nhằm vào Sở Mặc.

Nhưng đều bị Lý Trung Nguyên đuổi hết về.

Dù sao Lý Trung Nguyên mới là tông chủ của Huyễn Môn.

Bên Thiên giới có lợi hại hơn nữa cũng không quản nổi cả Tiên giới.

Nhưng Lý Trung Nguyên vẫn nhắc nhở Sở Mặc:

- Bên Thiên giới không phải rất thái bình, sau khi phi thăng lên Thiên giới, cậu phải cẩn thận một chút.

Đến lúc đó khả năng là ta cũng sẽ phi thăng lên Thiên giới, nhưng mà đến bên đó, aiz...

Lý Trung Nguyên không nói tiếp nhưng ý trong lời người đang ngồi đó đều hiểu.

Gã rất thản nhiên nói ra lời này trước mặt một đám đại lão của Tiên giới, cũng dẫn tới sự cộng hưởng của những người này.

- Ở Tiên giới, chúng ta là một nhân vật, nhưng tới Thiên giới rồi... tất cả đều bắt đầu lại từ đầu.

Đây cũng là nguyên nhân cơ bản mà rất nhiều tu sĩ của Tiên giới không muốn phi thăng.

- Đúng vậy đó, nhân vật lớn đã được "chiều" quen rồi, ai lại muốn qua bên kia nhìn sắc mặt người khác chứ?

- Đáng tiếc cấm chế của Tiên giới... không thể tu luyện tới cảnh giớiquá cao.

- Lý chưởng giáo hẳn là vẫn ổn đi, dù sao thân là chưởng giáo Huyễn Môn, cho dù là tới bên Thiên giới rồi thì khẳng định cũng sẽ nhận được đãi ngộ tốt thôi.

Dương Hiên ở một bên nói.

Lý Trung Nguyên thở dài, cười gượng nói:

- Đãi ngộ lễ nghĩa này thật ra không có vấn đề gì, nhưng những thứ khác... chuyện như vậy, quyền nói chuyện... càng không có bao nhiêu.

Sở Mặc gật đầu, cười nói:

- Nếu tương lai mọi người không được như ý ở Thiên giới, không bằng đến Phiêu Diêu Cung.

Lời này vừa nói ra, trong phòng nháy mắt yên lặng.

Rất nhiều người ra vẻ kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

Tông chủ Đan Tông cười ha ha nói:

- Đi Thiên giới, ta cũng không dám đến Phiêu Diêu Cung.

Mọi người không nhịn được cười rộ lên, đều biết rằng Đan Tôn là một nhánh của Linh Đan Đường.

Nếu y tới Thiên giới rồi gia nhập thẳng vào Phiêu Diêu Cung thì đoán là bên Linh Đan Đường chắc chắn phátđiên.

Bởi vì bất kỳ một người cấp cao nào của Đan Tông đều có thể được gọi là thiên tài trong phương diện luyện đan.

Mất đi một, Linh Đan Đường sẽ cảm giác đau nhức đến cả thịt, chớ nói chi đến tông chủ Đan Tông có thân phận địa vị như thế.

Dương Hiên thì nhìn Sở Mặc hỏi:

- Công tử chẳng nhẽ muốn xây dựng Phiêu Diêu Cung cả trên Thiên giới?

- Không được sao?

Sở Mặc hỏi lại.

-----o0o-----

Chương 1243: Chiêu hiền nạp sĩ (2)

Chương 1243: Chiêu hiền nạp sĩ (2)

- Không phải không được...

Dương Hiên nói:

- Thiên giới không giống với Tiên giới, cũng khác với Linh giới.

Muốn thành lập một thế lực ở Thiên giới tuy là chưa nói khó bao nhiêu nhưng muốn phát triển được... chỉ e cũng không dễ dàng đâu.

Dương Hiên nói rất hàm xúc.

Trên thực tế, tất cả mọi người đều hiểu được ý của gã.

Không nói đến Sở Mặc có nhiều kẻ thù ở Thiên giới như vậy, vấn đề mấu chốt là kẻ thù của hắn ở Thiên giới đều vô cùng hùng mạnh.

Linh giới cũng vậy mà Tiên giới cũng thế, tu vi đều có cực hạn.

Lấychiến lực khủng bố của Sở Mặc thật đúng là không e ngại đối thủ nào.

Nhưng tới Thiên giới rồi, tất cả đều sẽ khác.

Sở Mặc phi thăng Thiên giới, cũng chỉ là tu vi Đại La Kim Tiên thôi.

Nhưng ở bên trong Thiên giới, tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên, Chân Tiên nhiều không kể siết.

Đại lão cảnh giới Đế Chủ cũng có rất nhiều.

Nếu quả thực có người Đế Chủ ra tay với Sở Mặc thì...

đó chính là một tai họa ngập đầu.

Tông chủ Đan Tông lúc này nói:

- Có thể thành lập môn phái ở phụ cận Linh Đan Đường.

Một vài đại lão ở đây đều liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt có chút nghiền ngẫm.

Tông chủ Đan Tông thản nhiên cười:

- Các vị không cần phải nhìn bằng ánh mắt kia, ta đây tin là trong lòng Sở công tử rõ ràng nhất, ta một chút cũng không có ý hại Sở công tử.

Sở Mặc nhìn thoáng qua tông chủ Đan Tông.

Tông chủ Đan Tông thản nhiên nói:

- Ta là người của tiểu thư Lưu Vân.

Sở Mặc giật giật khóe miệng, cười cười không nói thêm gì.

Lúc này, một đại lão Tiên giới trong đó đứng lên nói với Sở Mặc:

- Sở công tử thật sự muốn tạo ra sự nghiệp ở Thiên giới sao?

Sở Mặc gật đầu:

- Ta có thể sẽ không ở lâu trong môn phái được, nhưng môn phái này nhất định phải sống yên ở Thiên giới.

- Vậy...

Sở công tử thật sự cảm thấy sau khi chúng ta phi thăng Thiên giới có thể gia nhập Phiêu Diêu Cung?

Vị đại lão của Tiên giới là một đại tu sĩ Phi Thăng kỳ đỉnh, vẻ mặtchăm chú nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cười cười:

- Nếu mọi người đồng ý, ta đương nhiên hoan nghênh.

Dù sao, chúng ta đều là tu sĩ từ Tiên giới tới, chỉ có điều đến lúc đó các vị chưa chắc còn có địa vị như ngày hôm nay.

- Cái đó không quan trọng, sau khi tới Thiên giới rồi ngay cả nhân vật lớn như Lý chưởng giáo cũng không dám cam đoan địa vị như ngày hôm nay, những người như chúng ta còn muốn cưỡng cầu cái gì?

Vị đại lão của Tiên giới trầm giọng nói:

- Lại nói, đa số tu sĩ trong Thiên giới đều khinh thường người phithăng từ Tiên giới lên.

Hắc... giống với tâm tình khi chúng ta chướng mắt với tu sĩ phi thăng từ Linh giới lên vậy.

Nhưng tâm tính này cần phải sửa một chút.

- Đúng vậy đó, cần phải thay đổi.

Trước đây chúng ta mỗi người tự chiến đấu, sau khi phi thăng Thiên giới cũng đều tự tìm người quen của mình.

Nhưng cuối cùng nhỏ đánh nhỏ, cơ bản không tạo nên quy mô gì.

Đến cuối cùng, kết cục thật ra đều không khác nhau cho lắm.

Đại lão Tiên giới kia thở dài nói tiếp:

- Mọi người chỉ có thể tiêu tan.

- Bât kỳ một tu sĩ gia tộc nhỏ nào ở Thiên giới đều có thể cưỡi trênđầu trên cổ chúng ta tác oai tác quái.

Những ngày như thế... thật sự là không muốn nghĩ tới.

Mọi người đang nói chuyện đều là những gia chủ, chưởng môn môn phái gần với Huyễn Môn, Huyền Tông và gia tộc của Đan Tông.

Nhắc tới chuyện này, bọn họ đều có một bụng oánh trách.

Nhưng những người này toàn bộ đều rất nghiêm túc suy xét đề nghị mà Sở Mặc đưa ra.

Điều này làm cho mấy người Dương Hiên, Lý Trung Nguyên và tông chủ Đan Tông đều có chút giật mình.

Cuối cùng vẫn là một nữ gia chủ tên là Hoắc Vũ nói ra tiếng lòng của mình.

Hoắc Vũ nhìn qua khoảng ba mấy tuổi, dáng vẻ thanh tú, cóvẻ vô cùng giỏi giang.

Số lượng nữ tu sĩ trong Tiên giới không ít, nhưng gia chủ là nữ thì vô cùng hiếm hoi, có thể thấy năng lực như thế nào.

Hoắc Vũ khẽ cười nói:

- Dương chưởng giáo, Lý chưởng giáo, tông chủ Đan Tông, các vị ở Thiên giới đều là người có nền tảng, không giống với bọn ta.

Các vị sau khi phi thăng lên Thiên giới cho dù mất đi quyền ăn nói vốn có nhưng vẫn có một thế lực tương đối lớn để dựa vào.

Nhưng bọn ta cơ bản không có điều kiện đó.

Những người như chúng ta ở Tiên giới hô mưa gọi gió, có thể Phúc vũ phiên vân( Che mưa lật mây), nhưng tới Thiên giới rồi... lại hoàn toàn là đám dân đen, hoàn toàn mờ mịt.

Lời nói của Hoắc Vũ... khiến cho mấy người Dương Hiên, Lý Trung Nguyên và Đan Tông tông chủ cũng không nhịn được bắt đầu trầm mặc.

Những người khác lại liên tục gật đầu, rất đồng ý với lời nói của Hoắc Vũ.

Hoắc Vũ nói tiếp:

- Tất cả mọi người đã nghe tới Độc Cô Sơn rồi chứ?

Mọi người nao nao, không rõ vì sao tự nhiên lại nhắc tới môn phái nhỏ bị Sở Mặc tiêu diệt.

Chỉ có điều đều gật đầu, tỏ vẻ đã nghe nói.

Hoắc Vũ nói:

- Mọi người cảm thấy Độc Cô Sơn ở Tiên giới là môn phái có cấp bậc gì?

Một chưởng môn của một môn phái nói:

- Môn phái nhỏ mà thôi, không được xếp hạng, không lên nổi mặt bàn (Nghĩa đen: đồ không bán được, không bày lên bàn được.

ở đây ý chỉ không có tài cán lớn, không nổi bật).

- Nếu không có liên quan đến Sở công tử, ta còn chưa nghe nói tới một môn phái như vậy.

- Trước đó ta cũng chưa từng nghe qua.

Những người khác đều nói.

Hoắc Vũ cười nói:

- Đúng vậy đó, môn phái nhỏ như vậy chúng ta đều chưa nghe nói qua.

Nhưng môn phái này lại là môn phái từng là thế lực cao nhất ở Linh giới, tới Tiên giới thành lập thành môn phái đó!

Trong mắt chúng ta không coi những người này vào đâu, nhưng đối với môn phái Độc Cô Sơn ở Linh giới họ mà nói là một chuyện vô cùng khó khăn rồi.

Đến đây, toàn bộ mọi người đều đã hiểu ra, nhìn Hoắc Vũ.

Hoắc Vũ gượng cười:

- Những gia tộc, môn phái lớn của Tiên giới ta thật ra nếu cẩn thận ngẫm lại có khác gì với Độc Cô Sơn - Linh giới chứ?

Bọn họ ở Linh giới hô mưa gọi gió, chúng ta ở Tiên giới Phúc vũ phiên vân.

Chỉ khi nào tới thượng giới rồi thì mới biết bầu trời, nhật nguyệt thì cũng như muối bỏ biển rộng.

Lại nói, đa số gia tộc và môn phái lớn trong chúng ta còn không bằng Độc Cô Sơn người ta đâu.

Người ta tốt xấu gì cũng có thể thành lập được môn môn phái có thể gọi được tên ở Tiên giới.

Nhưng chúng ta thì sao?

Chúng ta ở Thiên giới thì có cái gì?

Chúng ta, những người cũng từ môn phái, gia tộc phi thăng lên Thiên giới, hiện tại đang làm cái gì?

-----o0o-----

Chương 1244: Liên minh Tiên giới

Chương 1244: Liên minh Tiên giới

Có lẽ là do nguyên nhân là nữ nên khá cảm tính, Hoắc Vũ nói đến đây đôi mắt đã hơi đỏ lên:

- Con cháu thiên tài ưu tú nhất trong gia tộc chúng ta, thiên kiêu huyết mạnh, năm đó ở trong Huyễn Thần Giới đã từng là đại năng... không có vấn đề gì thì có thể bước vào cảnh giới Chân Tiên... còn muốn mời chào hắn.

Kết quả, lúc đó hắn còn trẻ tuổi khí thịnh, cảm thấy mình là thiên tài, không lo không có ai thưởng thức nên từ chối.

Sau đó tu luyện tới Phi thăng kỳ, phi thăng lên Thiên giới, kết quả thế nào?

Một Đại La Kim Tiên mà thôi, đến Thiên Tiên, Chân Tiên còn là tầm thường ở Thiên giới, một Đại La Kim Tiên có thể được bao nhiêu người thưởng thức chứ?

Đến cuối cùng... bất đắc dĩ phải bái nhập vào một môn phái vô danh, sau đó ở trong môn phái kia buồn bã thất bại.

Hắn ở Tiên giớidùng thời gian 300 năm để tu luyện tới Phi thăng kỳ đỉnh, nhưng bây giờ đã qua 500 năm rồi, hắn vẫn là Đại La Kim Tiên.

Ở trong môn phái nhỏ đó... chỉ là một đệ tử nội môn bình thường.

- Aiz...

Mọi người đều thở dài.

Đối với chuyện như vậy, tất cả mọi người đều giống nhau.

Gần như mỗi gia tộc, trong môn phái cũng có thể lấy ra rất nhiều ví dụ tương tự.

Hoắc Vũ nói tiếp:

- Nếu hắn năm đó ở đây có thể gặp được người như Sở công tử thì ta tin là hôm nay hắn tuyệt đối không thể vẫn như cũ, dừng lại ở cảnh giớiĐại La Kim Tiên được.

Hoắc Vũ nói xong, đứng lên, thi lễ với Sở Mặc:

- Việc làm của Sở công tử quả thực là công đức vô lượng, ta mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, dù sao bây giờ ta có thể thay Hoắc gia tỏ thái độ.

Sau này, đệ tử Hoắc gia phi thăng lên Thiên giới, chọn lựa đầu tiên chính là Phiêu Diêu Cung.

Sở Mặc cũng không nhịn được mà cảm động, đứng lên đáp lễ:

- Cảm ơn Hoắc gia chủ tín nhiệm.

- Tín nhiệm là một mặt, về những mặt khác... trải qua sự hiểu biết mấy năm nay về Sở công tử của ta, ta tin, Sở công tử cũng không phải làmột người có tính tình tùy ý để người nhà bị người ta khi phụ, sỉ nhục.

Hoắc Vũ kích động nói:

- Kẻ thù nhiều thì sao?

Trong Thiên giới những gia tộc, môn phái lớn người nào không có kẻ thù?

Nhưng có ai thật sự bị giệt tộc chứ?

Ta tin, Phiêu Diêu Cung của Sở công tử cho dù là tới Thiên giới rồi cũng nhất định có thể phát triền

- Hoắc gia chủ quả nhiên là nữ anh hùng không thua đấng mày râu.

Dương Hiên không nhịn được tán thưởng một câu.

Lúc này, một chưởng môn nhân của môn phái lớn đứng lên nói:

- Phái Kim Thiền chúng ta cũng quyết định, về sau khi đệ tử Phithăng, chọn lựa đều tiên chính là Phiêu Diêu Cung.

- Huệ Sơn phái... cũng quyết định.

- Vương gia ta quyết định,,,

- Triệu gia ta quyết định...

Nhất thời, thậm chí có bảy, tám vị gia chủ gia tộc cùng với chưởng môn của môn phái đứng lên, yêu cầu gia nhập vào liên minh này.

Tục ngữ nói mọi người cùng kiếm củi sẽ đốt lên ngọn lửa cao(tươngtự câu: Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao).

Đoàn kết chính là sức mạnh.

Đạo lý này trẻ con cũng hiểu, những người ở đây càng hiểu.

Nhưng cho tới nay không có ai có thể giống như Sở Mặc giành được sự tín nhiệm của mọi người, cảm giác cảm thấy đối phương không có bí mật gì không thể cho ai biết.

Cũng cảm giác đưa người của mình vào môn phái khác chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp.

Nhưng duy chỉ có Sở Mặc... tất cả họ đều giành cho sự tín nhiệm cấp bậc cao nhất!

Bởi vì.

Sở Mặc quá mạnh mẽ!

Cường đại đến mức làm cho họ cơ bản là không tin Sở Mặc sẽ đánh chủ ý vào những môn phái và gia tộc của họ.

Cường đại đến mức làm cho tất cả mọi người đều tâm phục khẩu phục.

Nhất là thấy được những người hùng mạnh bên người Sở Mặc rồi, bọn họ rốt cục hoàn toàn hạ quyết tâm.

Những người ở đây, cho dù là ai, thân phận địa vị đều không tầmthường.

Sau lưng của họ đều đại biểu cho sức mạnh, hàng năm gần như có rất nhiều người phi thăng đến Thiên giới.

Những người này đều phân tán ra, đương nhiên không hình thành được uy lực gì.

Giống như Hoắc Vũ nói, chẳng qua là muối bỏ biển mà thôi.

Nhưng nếu tất cả những người này đều tập hợp lại, như vậy... một năm ít nhất có mấy trăm Đại La Kim Tiên gia nhập vào Phiêu Diêu Cung.

Thậm chí sau khi chuyện này truyền ra, số lượng còn có thể nhiều thêm.

Điều này cũng có chút kinh người rồi.

Một gia tộc lớn cao nhất trong Thiên giới, con em gia tộc một năm có thể tu luyện tới Đại La Kim Tiên chỉ sợ là số lượng không quá một ngàn.

Vừa nghĩ như thế, Phiêu Diêu Cung thậm chí dùng không nhiều thời gian đã trưởng thành thành một quái vật lớn thật sự.

Nếu thật sự có thể đứng vững gót chân ở Thiên giới, tu sĩ gia nhập Phiêu Diêu Cung còn càng nhiều hơn nữa, rất dễ dàng có hàng trăm ngàn người.

Như vậy, sau mấy năm thậm chí có thể phân cao thấp với gia tộc lớnở Thiên giới.

Mọi người ở đây nghĩ đến cảnh tượng đó thì đứng ngồi không yên.

Ngay cả ba đại lão cao nhất Dương Hiên, Lý Trung Nguyên và tông chủ Đan Tông cũng không nhịn được mà động tâm, đồng thời trong lòng khâm phục sức hấp dẫn nhân cách của Sở Mặc.

Tuổi còn trẻ không ngờ có thể làm chuyện chưa ai có thể làm, nhận được sự tín nhiệm của những thế lực đỉnh cấp của Tiên giới... thật sự là một yêu nghiệt!

Càng có nhiều gia chủ, trưởng môn trong phòng tỏ thái độ, Sở Mặccuối cùng cũng đứng lên, nghiêm túc nói:

- Nhận được sự tín nhiệm của chư vị, ta cũng muốn hứa với mọi người: Các vị không phụ ta, ta cũng không phụ mọi người.

Một câu hứa hẹn nghe có vẻ nhẹ tênh, nhưng trong tương lai lại nặng tựa vạn quân!

Một buổi lễ chúc mừng môn phái sáng lập đơn giản không ngờ có thể có thu hoạch khổng lồ như thế.

Những người đang ngồi đó đều bắt đầu hưng phấn.

Hoắc Vũ đỏ mắt lẩm bẩm nói:

- Giờ rốt cục cũng an tâm phi thăng lên Thiên giới rồi, không bao giờ... sợ bị người của Thiên giới bắt nạt nữa!

- Nếu chúng ta quyết định như vậy, vậy thì không bằng bắt đầu từ bây giờ chọn lựa con cháu ưu tú của chúng ta, đưa bọn họ đến Phiêu Diêu Cung, gia tăng độ quen thuộc của bọn họ với Phiêu Diêu Cung!

- Đúng, như vậy là tốt nhất!

Chúng ta hẳn là suy nghĩ đến Thiên giới, không nên chỉ đặt ánh mắt ở Tiên giới này nữa.

Ta đồng ý!

- Ta cũng đồng ý.

Ở Tiên giới này, những người như chúng ta chính là đồng minh trung thành nhất của Phiêu Diêu Cung!

Tới Thiên giới rồi, chúng ta chính là người của Phiêu Diêu Cung.

Một chưởng môn của môn phái nổi tiếng nói.

Một liên minh tập hợp gần như một nửa lực lượng cao nhất của Tiên giới... cứ như vậy đột nhiên nhưng cũng không đột ngột xuất hiện.

-----o0o-----

Chương 1245: Con rối

Chương 1245: Con rối

Đúng lúc này bên ngoài vang lên những thanh âm ồn ào.

Nghe thì dường như có người đang đánh nhau

Những người ở đây lập tức lạnh mặt.

Trong con ngươi của Hoắc Vũ hiện ra tia sáng lạnh:

- Có người gây rối?

Vừa đúng lúc cho chúng biết một chút, Phiêu Diêu Cung... không phải ai cũng có thể ức hiếp được.

Mấy người khác cũng tức giận gật đầu, đứng dậy cả.

Còn chưa thật sự gia nhập mà đã dồn tâm huyết như thế rồi.

Cảnh tượng này trong mắt của Dương Hiên, Lý Trung Nguyên vàtông chủ Đan Tông lại là một trận thổn thức.

Sau đó, mọi người đi ra ngoài cửa.

Sở Mặc liếc mắt một cái đã thấy trên bầu trời phía xa, sư phụ Ma Quân đang chiến đấu kịch liệt với một người.

Trong con ngươi của Sở Mặc chợt xuất hiện ánh sáng lạnh như băng.

Hắn bất động thanh sắc nhìn, sau đó đi từng bước một lên phía bầu trời trên cao.

Hắn vừa động, những nhân vật lớn bên cạnh tất cả đều theo kịp, giống như sao vây quanh trăng, vây hắn ở bên trong cùng nhau đi lênbầu trời.

Rất nhiều người nhìn thấy, vẻ mặt đều đang nghĩ cái gì đó

Keng!

Trường đao phong cách cổ xưa trong tay Ma Quân đập vào vũ khí của đối phương, phát ra một tiếng nổ chói tai.

Thân hình của Ma Quân không ngờ lại lui về phía sau bảy, tám bước.

Chỉ có điều người đối diện mặc áo giáp lui về phía sau cả mấy trăm trượng.

Hiển nhiên, nói về cảnh giới thì gã ta kém Ma Quân rất nhiều.

Nhưng dường như không hề sợ hãi chút nào, vẫn xông tới phía Ma Quân như cũ.

Ma Quân hừ lạnh một tiếng, vung trường đao trong tay lên, chém ra một ánh sáng của đao hoa mỹ.

Giống như một dải cầu vồng, bằng tốc độ kinh người chém về phía tu sĩ mặc áo giáp.

Trong cổ họng tên tu sĩ kia phát ra một tiếng gầm nhẹ giống một con dã thú hung mãnh, không ngờ lại không nhìn đao khí kia mà tiếp tục đánh về phía Ma Quân.

- Sư phụ cẩn thận!

Sở Mặc đột nhiên kêu lên một tiếng cảnh cáo, sau đó bay thẳng về phía người nọ.

Lúc này Ma Quân cũng ý thức được có chút không đúng.

Thanh đao này của ông ấy có thể chặt đứt được người, nhưng hai đoạn thân mình của người này... không ngờ trong nháy mắt đã hợp lại với nhau!

Ma tộc!

Phía sau Sở Mặc có người kêu lên trầm thấp.

Không tệ, thủ đoạn này thông thường dành cho Ma tộc.

Nhưng vấn đề là Ma tộc đã biến mất khỏi Tiên giới rất nhiều năm rồi, thế nào ngay lúc này lại xuất hiện chứ?

Tên tu sĩ mặc giáp trụ đã vọt tới bên cạnh Ma Quân, thân mình đột nhiên phát ra một khí tức hoàn toàn không giống như là tu sĩ Phi Thăng kỳ có thể phát ra.

Cả khoảng trời đất cũng bắt đầu dao động, Quy luật Đại Đạo trong trời đất điên cuồng ngưng tụ lại.

Rất hiển nhiên, khí tức trên thân người này đã vượt qua năng lực mà Tiên giới có thể chấp nhận được.

Hơn nữa, gã muốn tự bạo(tự nổ)!

- Sư phụ lui lại!

Sở Mặc rống to, vận hành Ảo ảnh Tật Phong Bộ đến mức tận cùng, gần như trong phút chốc đã vọt tới trước mặt người kia.

Ma Quân cũng gầm nhẹ một tiếng:

- Nguy hiểm, lui ra!

Sở Mặc không lui, Ma Quân cũng không lùi.

Cảm tình giữa thầy trò hai người cơ bản là không cần bất kỳ ngôn ngữ nào miêu tả được.

Một đao của Ma Quân hung hăng đâm vào đan điền người đó.

Sở Mặc đoạt trước Ma Quân, thi triển Cửu Tự Chân Ngôn của đạo gia, tổ hợp Đấu tự quyết và Liệt tự quyết lại.

Tất cả Quy tắc Đại Đạotrong trời đất, tại thời khắc này dường như sinh ra một tia cộng hưởng với Sở Mặc.

Giờ phút này, Sở Mặc dường như đại biểu cho " đạo " của mảnh trời đất này.

Đồng thời, thời gian ở nơi này trong nháy mắt đọng lại.

Tuy rằng nó vẫn đang chậm rãi trôi qua nhưng tốc độ... cũng chậm tới cực hạn rồi!

Không gian bắt đầu vặn vẹo, đi sai một bước... sẽ xa trăm vạn dặm ở ngoài.

Đây là uy lực của Cửu Tự Chân Ngôn đạo gia.

Sở Mặc hiện giờ chớ nói là tinh thông, ngay cả thuần thục còn chưa tới, chỉ có thể coi như miễn cưỡng nhập môn.

Nhưng ngộ tính của hắn cũng cao hiếm thấy!

Cho dù có vài loại tu sĩ Cửu Tự Chân Ngôn cũng chưa từng có người giống với Sở Mặc, có thể nói mấy từ tổ hợp với nhau.

Không phải là bọn họ không thể nghĩ được mà là bọn họ cơ bản không có ngộ tính đó!

Nghĩ tới cũng không dùng được!

Tên tu sĩ mặc áo giáp, khí tức trên thân đã nhảy đến Đại La Kim Tiên đỉnh.

Nhưng lại bị kìm ở đó, đứng nơi đó động cũng không thể động.

Ánh mắt phía sau mặt nạ kim loại tỏa ra tia khó hiểu, mờ mịt.

Hết lần này đến lần khác không hề có sự sợ hãi.

- Ma tộc chết tiệt!

Sở Mặc không nhịn được mắng một câu sau đó vung tay lên...

đao trong tay chém ra một tia sáng.

Đây không phải công pháp gì, đây là một thuật Chí Tôn, có thể chém rụng đầu tên tu sĩ này.

Đầu lâu bị quy luật đại đạo trong thuật Chí Tôn cắn nát, phịch một tiếng, vỡ vụn trên không trung.

Sau đó, Sở Mặc lại đâm một đao vào giữa đan điền của tên tu sĩ, quấy cho đan điền của gã nhão nhoẹt!

Thi thể không đầu rơi từ trên không trung xuống.

Một vị chưởng môn phía sau Sở Mặc đón được thi thể.

Ông ta muốn tìm kiếm chứng cớ trên thi thể đó.

Sau đó, khí tràng trong bầu không khí dần khôi phục bình thường.

Rất nhiều người, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc, tất cả đều trở nên càng thêm kính sợ, khác với lúc trước.

Tên mặc áo giáp rốt cuộc mạnh đến bao nhiêu, phàm là tu sĩ trên Đại Thừa Kỳ, toàn bộ đều có thể cảm nhận được.

Trong nháy mắt vừa rồi, lúc gã muốn tự nổ, khí tức phát ra đã hoàn toàn không phải thứ mà trời đất này có thể thừa nhận.

Ít nhất là khí tức của Đại La Kim Tiên!

Nhưng một sự tồn tại đáng sợ như vậy lại bị Sở Mặc chế phục trong chớp mắt, ngay cả cơ hội tự nổ cũng không có đã bị đánh chết rồi!

- Thật sự đáng sợ!

- Hạ vô hư sĩ nổi danh!

*Mình cũng không hiểu câu này lắm, đại loại đoán là tán thưởng Sở Mặc là tu sĩ tiếng tăm vang lừng, đại năng lợi hại.

- Sở công tử... thật sự lợi hại!

- Hôm nay rốt cục đã nhìn thấy thủ đoạn của hắn rồi, quá trâu!

Rất nhiều người mang may mắn sống sót sau nguy hiểm trên mặt, không nhịn được bắt đều bàn tán.

Trong nháy mắt vừa rồi, nếu để cho người kia tự nổ thành công, như vậy toàn bộ những người đang ở đây gần như không có một ai có thể may mắn thoát được.

Một đao kia của Ma Quân cuối cùng cũng không đâm ra, nhưng ông ấy không hề có một câu oán hận mà vui mừng nhìn thoáng qua Sở Mặc, thấp giọng nói:

- Làm tốt lắm!

Sở Mặc cũng lau mồ hôi lạnh trên trán một cái, hỏi:

- Sao lại thế này?

Đang êm đẹp... làm sao lại xuất hiện một tên quái vật như vậy?

Người xung quanh không nhịn được liếc mắt, trong lòng tự nhủ ngươi mới là quái vật trâu nhất đi?

-----o0o-----

Chương 1246: Phỏng đoán (1)

Chương 1246: Phỏng đoán (1)

- Không biết từ đâu ra, đến đây đã đòi muốn gặp con rồi.

Ta vừa mới hỏi một câu "ngươi là ai" thì hắn ra tay luôn!

Lúc này, chưởng môn đón được xác không đầu của tên tu sĩ mặc áo giáp mang về, đặt trên mặt đất, sau đó tự mình cởi bỏ áo giáp người đó quẳng đi, mọi người chấn động.

- Con rối!

- Người giả?

- Đây không ngờ là một con rối thế thân?

Tất cả mọi người trợn mắt há mồm nhìn xác chết không đầu, bị kinh sợ nói không nên lời.

Không thể tưởng được một tên tu sĩ cường đại như vậy lại không phải một chân thân (Người thật)!

Dưới áo giáp là một hình nộm!

- Đây là đang khiêu khích!

Dương Hiên ở một bên trầm giọng nói:

- Đối phương muốn gây hấn, tuy là có thể chỉ nhằm vào một mình Sở công tử nhưng trên thực tế lại chẳng khác gì bắt tất cả chúng ta phải chịu liên lụy vào.

Nếu hôm nay thật sự để thứ này tự nổ thành công, những người như chúng ta... ha hả!

Dương Hiên cười lạnh một tiếng không nói tiếp nữa.

Lúc này, một vị chưởng môn đột nhiên tìm được một phong thư trên người của con rối, đưa cho Sở Mặc nói:

- Là gửi cho ngài!

Sở Mặc nhận lấy thư, mở ra.

Thư rất ngắn, chữ viết lại hết sức tinh tế, hơn nữa bút lực mạnh mẽ, vừa nhìn đã biết thuật thư pháp của người viết thư ở trình độ rất cao.

- Sở công tử, nghe nói hôm nay các người sáng lập môn phái, ngày đại hỷ đưa lên lễ mọn, chỉ một lời nói không bày tỏ hết được tấm lòng kính ý, đợi ngày sau ngươi phi thăng lên Thiên giới rồi, ta sẽ tìm ngươi nâng cốc ngôn hoan (nói chuyện vui vẻ, đàm đạo).

Sau cùng của thư, lạc khoản (giống như chữ ký, ký hiệu riêng của một người, thường dùng trong thư pháp, dưới dạng con dấu) không có tên đầy đủ, chỉ có một chữ "Quách", chữ viết rồng bay phượng múa.

Nếu không thấy chuyện vừa rồi xảy ra, chỉ nhìn phong thư này thì thật sự sẽ coi đây là một phong thư chúc mừng bình thường.

Nhưng kết hợp với chuyện đã xảy ra, tất cả mọi người đều có cảm giác sởn tóc gáy.

Đưa tới một con rối suýt nữa hại chết nhiều người như thế đến, sau đó lại cố tình dùng lời nói thiện ý này, quả thực là làm cho không ai tưởng nổi.

Đây là một người thế nào mới có thể làm được chuyện này?

- Quách?

Sở Mặc hơi nhíu mày, trong trí nhớ của hắn không quen bất kỳ ai có họ Quách cả.

Lúc này, Tiểu Điệp đứng bên cạnh Sở Mặc đột nhiên nói:

- Thời gian trước, thời gian náo loạn nhất trên bản tin có một tên dùng tên giả là "Cửu Thiên Lãm Nguyệt", ăn nói ngông cuồng, sau đó lại bị người ta chứng thực tên Cửu Thiên Lãm Nguyệt này là Đế Chủ trẻ tuổi Quách Thiên Vương đại danh vô cùng lớn ở Thiên giới, có phải là người này không?

Tất cả những người khác đều lộ thần sắc đăm chiêu, cảm thấy thực sự có khả năng này.

Nhưng mà lại có điểm kỳ quái, bởi vì cho dù Quách Thiên Vương không vừa mắt Sở Mặc nhưng đôi bên chung quy cũng không cừu không oán, tại sao lại phải đưa một con rối tới gây sự với Sở Mặc?

Nếu không phải phản ứng của Sở Mặc cực nhanh, nếu con rối này thật sự nổ thì chỉ sợ là mọi người ở đây đều không có kết cục tốt đẹp gì!

Bởi vậy, mọi người đối với người họ Quách gửi thư cho Sở Mặc, trong lòng đều tràn đầy hận ý.

Lúc này, Tần Thi đi từ một bên tới nhìn thoáng qua bức thư trong tay Sở Mặc, lắc đầu nói:

Đây không phải là Quách Thiên Vương.

Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Tần Thi, chờ đợi nàng giải thích.

Bởi vì cũng chỉ có Tần Thi và Đổng Ngữ là người hiểu rõ Tiên giới*nhất.

*Đúng theo nguyên văn của tác giả, nhưng mình nghĩ ở đây nên là Thiên giới mới đúng?

Tần Thi nói:

- Quách Thiên Vương này là một người luyện võ thuần túy, chưa bao giờ thích chơi chữ, hắn không thích nói văn vẻ.

Còn nữa, ta đã từng thấy chữ viết tay của Quách Thiên Vương... chữ đó còn lâu mới bằng được thế này.

Tần Thi thật ra đã rất giữ mặt mũi cho Quách Thiên Vương rồi.

Chữ của Quách Thiên Vương không phải không như này, mà cơ bản là khôngcó bất cứ tính so sánh nào.

Sự thật là vậy, Quách Thiên Vương 38 tuổi xưng đế, thành công bước vào cảnh giới Đế Chủ, thành thần tượng của rất nhiều người.

Vì thế đã có người xin gã, nói ra điều tâm đắc nhất trong tu luyện của mình.

Đây quả thực là lời nói thuận miệng, ngay cả người cầu xin nọ cũng không nghĩ tới là Quách Thiên Vương sẽ đồng ý.

Không nghĩ tới là Quách Thiên Vương chẳng những đồng ý, hơn nữa còn phục chế lại bộ phận lớn Kinh văn, phân phát ra ngoài rất nhiều.

Dùng lời nói của gã thì là: Mỗi người đều có cách hiểu của mình, cho dù phương hướng lớn giống nhau nhưng những chi tiết nhỏ lại có chỗ khác nhau.

Tuy nhiên, nếu mọi người muốn biết con đường của ta thế nào, vậy chia sẻ với mọi người!

Nhìn từ điểm này, Quách Thiên Vương còn là một người có lòng dạ rộng lớn.

Nhưng mà thật sự là chữ quá xấu, thậm chí có người tuy là khen ngợi hành động chí công vô tư của Quách Thiên Vương nhưng đồng thời đều thiện ý cười bảo Quách Thiên Vương có thể luyện chữ cho thật giỏi hay không?

Quách Thiên Vương cơ bản cũng không để ý, trả lời:

- Luyện cái đó làm gì?

Có thể làm cho ta bước vào con đường ChíTôn được sao?

Tần Thi nói:

- Quách Thiên Vương này là người nhân nghĩa ở Thiên giới.

Trong mắt hắn, ngoài Thiên giới ra thì đều là nơi hoang dã.

Hắn chướng mắt bất kỳ một tu sĩ phi thăng lên Thiên giới nào, không hề che dấu sự khinh miệt của mình.

Cho nên trước đó trên bản tin hắn nói mấy lời đó tuy là rất quá đáng, nhưng hoàn toàn là do tính cách của hắn.

Lúc này Đổng Ngữ cũng đi tới hừ một tiếng:

- Cái gì mà chỉ là tính cách của hắn chứ?

Rõ ràng chính là bới móc.

Có một ngày công tử trở thành Đế Chủ sẽ đánh cho hắn răng rơi đầy đấtluôn.

Người xung quanh cũng không nhịn được cười, đồng thời nghĩ trong lòng:

- Dựa theo thế lực(uy thế và thực lực) của Sở Mặc hiện giờ, trở thành Đế Chủ chắc cũng không lâu nữa.

Không khí hơi ngưng trọng, Tần Thi và Đổng Ngữ làm rộn nên lập tức trở nên thoải mái.

Trận mới rồi nguy cơ đến mức làm mọi người vã mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng, nhưng bây giờ, dường như đã tốt hơn nhiều.

"Mỗi ngày càng làm người khác sinh ra cảm giác an toàn hơn, dườngnhư là có hắn ở đây thì không có chuyện gì không giải quyết được.

Nói như vậy, người như vậy, bình thường là một lão già đức cao vọng trọng, nhưng Sở Mặc là một công tử trẻ tuổi cũng đã làm được như vậy rồi.

"

Những lời này là do một tu sĩ ở đây rất nhiều năm sau nhớ lại, nhắc tới.

Một trận nguy cơ trùng trùng, đến cuối cùng giống như một trò khôi hài.

Dưới sự khẳng định của Tần Thi nói người viết thư không phải Quách Thiên Vương, mọi người dời mắt khỏi đó, suy đoán xem người này rốt cuộc là ai.

-----o0o-----

Chương 1247: Phỏng đoán (2)

Chương 1247: Phỏng đoán (2)

Nhưng đến cuối cùng cũng không ai đoán ra được.

Mặc dù có con đường kết nối là Huyễn Thần Giới, nhưng Tiên giới hiểu biết về Thiên giới vẫn còn có chút bạc nhược(yếu kém).

Nhưng mà Dương Hiên, Lý Trung Nguyên và tông chủ Đan Tông tỏ ra rằng khi về nhất định sẽ kết nối với người của Thiên giới, tra rõ chuyện này.

Có thể chế tạo ra một con rối như vậy và có năng lực tiến vào Tiên giới, nhất định không phải người thường.

Trong lòng Sở Mặc thật ra có chút hoài nghi chuyện này là do Huyết Ma Lão Tổ làm.

Nhưng mà nghĩ lại lại hơi không đúng.

Bởi vì Huyết Ma Lão Tổ bây giờ hẳn là còn không biết người lão phải đối phó là Sở Mặc mới đúng.

Tuy nói nơi Phật môn từng đánh chết một phân thân của lão, nhưng vấn đề là lúc ấy Lão hòa thượng cũng nói, phân thân kia chỉ đến vì Nhân Quả mà thôi.

Sau khi bị đánh chết cũng không thể biết được bên này rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Trừ phi Huyết Ma Lão Tổ đã thành Chí Tôn, có thể thật sự suy diễn được thiên cơ, suy diễn đến người Sở Mặc.

Nhưng Huyết Ma Lão Tổcũng không phải là Chí Tôn, nếu không thì cũng không cần tu luyện thần công Cửu Cửu Quy Nhất.

Cho đến cuối cùng cũng không còn ai để ý đến nữa, người họ Quách này cuối cùng là ai, rõ ràng cũng không thèm nghĩ tiếp nữa.

Nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ có thể làm mình thêm phiền não thôi.

Đêm đó, Phiêu Diêu Cung cử hành yến hội long trọng.

Đám người vừa mới kết thành đồng minh tất cả đều hưng trí tăng vọt.

Cũng không bị chuyện lúc trước ảnh hưởng, bởi vì trong lòng tất cả mọi người đều hiểu được ở trong giới tu hành, nguy hiểm bất cứ lúc nào cũng có thể ập xuống.

Có thể tập trung lại... dù sao cũng tốt hơn so với từng người ứngchiến nhiều!

Bọn họ càng xem trọng hơn là tương lai của Sở Mặc.

Ba ngày sau đó, thịnh hội kết thúc, mọi người bắt đầu lục tục rời đi.

Bên phía Phiêu Diêu Cung cũng bắt đầu không ngừng có người trẻ tuổi muốn bái nhập.

Đối với điều này, Sở Mặc đưa ra một đề nghị: Bất kể xuất thân, không cần thiên phú trác tuyệt, chỉ cần xem nhân phẩm, đạo đức.

Cho dù ai muốn bái nhập Phiêu Diêu Cung đều cần quan sát ba năm thì mới được chính thức bái nhập sư môn.

Yêu cầu này nhìn thì có vẻ hà khắc nhưng cũng không thể ngăn cản được sự nhiệt tình của những người trẻ tuổi, vẫn có một số lượng lớn người trẻ tuổi muốn bái nhập Phiêu Diêu Cung.

Sở Mặc tạm thời đặt Hỏa Long Bôi ở Phiêu Diêu Cung.

Trđó cho dù phát sinh nguy cơ trọng đại Sở Mặc cũng không cho Hỏa Long đi ra.

Trong khoảng thời gian ngắn nó sẽ trở thành một con át chủ bài của Phiêu Diêu Cung, bảo hộ Phiêu Diêu Cung trong bóng tối.

Sở Mặc cũng đồng ý với Hỏa Long, chờ lúc hắn phi thăng lên Thiên giới nhất định sẽ mang theo nó cùng đi.

Sau đó, Sở Mặc lại thuyết giảng những kinh nghiệm của mình ở Phiêu Diêu Cung bảy ngày, đối mặt không phải là những người ở bên ngoài mà là đám Tần Thi, Đổng Ngữ, Phương Lan.

Dùng lời nói của Đổng Ngữ để nói thì Sở Mặc đây mới thực sự là truyền đạo, giống như cái loại Quách Thiên Vương... rõ ràng là mua danh chuộc tiếng.

Dù sao Đổng Ngữ cũng không vừa mắt Quách Thiên Vương, ai bảo gã không có việc gì đi chọc vào Sở Mặc?

Bảy ngày sau, Sở Mặc tạm thời rời khỏi Phiêu Diêu Cung bởi vì cònmột vị bằng hữu quan trọng từ lúc bước vào Tiên giới thì không lộ diện, cũng không có tin tức truyền đến.

Sở Mặc có chút bận tâm.

Đúng vậy, người bạn này của Sở Mặc là Đại Công Kê, từ sớm sau khi hắn một bước phi thăng Tiên giới, Đại Công Kê liền xa ngút ngàn dặm không có tin tức, không có động tĩnh.

Trong Tiên giới cũng không nghe đồn về nó.

Lúc ban đầu Sở Mặc cảm thấy dựa vào chỉ số thông minh của Đại Công Kê, muốn sống yên ở Tiên giới là chuyện rất dễ dàng, sự thật cũng chính là thế.

Con gà này còn thông minh hơn rất nhiều so với mấy người tự xưng là người thông minh, kinh nghiệm của Đại Công Kê nhiều vô số kể, đã trải qua rất nhiều kiếp nạn.

Thời điểm ở Linh giới liền dung hợp một giọt Chân Hoàng huyết, theo Sở Mặc, sau khi nó phi thăng tới Tiên giới, thực lực hẳn là tăng mạnh mới đúng.

Nhất là sau khi Sở Mặc làm ra động tĩnh lớn như vậy ở Tiên giới, Đại Công Kê hẳn là đã sớm nghe nói, sau đó tới tìm hắn, nhưng vẫn không có.

Điều này làm cho Sở Mặc có chút ngồi không yên, hắn rất lo lắng Đại Công Kê có điều bất trắc.

Trước khi đi, Sở Mặc dùng Phong Thủy Thần Thông suy diên một lúc, căn cứ biểu hiện trên quẻ tượng, Đại Công Kê hẳn là không có gì nguy hiểm.

Quẻ tượng cung cấp một vị trí ở Tây nam mơ hồ.

Tiên giới phía Tây nam là một mảnh đại lục vô cùng xa xưa, trong phạm vi vạn dặm đều không có người tồn tại, khắp nơi bên trong đều là các loại mãnh thú hung cầm.

Đám người Tinh nhi và Tư Đồ Đồ quen thuộc đối với Tiên giới, sau khi nghe nói Sở Mặc muốn đi đâu đều biểu thị sự phản đối.

- Nơi kia rất xa xưa, hơn nữa còn vô cùng hung hiểm.

Rất nhiều sinh linh không phải người đều có được chỉ số thông minh không thua con người, nhưng không có tình cảm với nhân loại, thậm chí còn có căm thù nặng nề với nhân loại.

Tốt nhất là không nên đi tới chỗ kia.

Tư Đồ Đồ nghiêm túc nhắc nhở.

Sở Mặc không nghe, Đại Công Kê là đồng bọn của hắn, cũng là bằng hữu của hắn.

Cho dù thế nào hắn nhất định phải xác nhận Đại Công Kê an toàn mới có thể an tâm.

Ma Quân và Tiểu Điệp lại khá ủng hộ Sở Mặc đi tìm Đại Công Kê.

- Qua bên kia một chuyến, coi như là một loại ma luyện đối với chính mình, đi đi.

Sau khi Sở Mặc đưa ra quyết định, Ma Quân liền ủng hộ.

Sở Mặc cũng hỏi sư phụ và sư nương bao giờ phi thăng Thiên giới, Ma Quân tỏ vẻ đợi sau khi Phiêu Diêu Cung hoàn toàn ổn định sẽ bàn tiếp tới chuyện phi thăng.

Vì thế Sở Mặc hoàn toàn an tâm, thả lỏng gánh nặng trong lòng, cáo biệt mọi người ra đi.

Cảnh giới hiện giờ của Sở Mặc đã vọt tới Đại Thừa Kỳ hậu kỳ. sau khi tu luyện tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý tới Đạo Cực Quyển đã thể hiện ra uy lực kinh người.

Nếu Sở Mặc không phải Ngũ Hành Đạo cơ, mà là Trúc Cơ hoàn mỹ, hoặc là Trúc Cơ tiên phẩm.... hiện giờ chỉ sợ đã sớm vọt tới Phi Thăng kỳ đỉnh cao rồi!

Cho dù là Trúc Cơ thiên phẩm, tu vi của hắn cũng sớm đã tới Phi Thăng kỳ trung kỳ.

Ngũ Hành Đạo cơ có thể tích lũy lực lượng tương đối khổng lồ.

Đây cũng là lý do vì sao Sở Mặc có thể dễ dàng vượt cấp khiêu chiến với tu sĩ cảnh giới cao hơn mình.

Bởi vì lực lượng hắn tích lũy trong Ngũ Hành Đạo cơ hoàn toàn không có mấy người có thể so, thậm chí là lực lượng còn mạnh hơn họ rất nhiều!

-----o0o-----

Chương 1249: Con muỗi.

Chương 1249: Con muỗi.

Kém một cảnh giới, nói về lĩnh ngộ tự nhiên là không bằng, nhưng một thân thuật Chí Tôn khủng bố của hắn, thậm chí là loại thánh thuật Cửu Tự Chân Ngôn...

Hoàn toàn có thể bù lại chênh lệch về cảnh giới.

Huống chi lĩnh ngộ của Sở Mặc cũng không kém hơn so với người hơn hắn một hai cảnh giới là bao nhiêu.

Cái này khiến cho chiến lực của hắn có thể nói là vô địch ở trong cùng cảnh giới, thậm chí có thể ngang tài trong người có cảnh giới cao hơn hắn.

Tiên giới từ rất xa xưa, càng là nơi ít có người lại càng tràn ngập một cỗ khí thế viễn cổ.

Cứng cáp, rộng rãi, núi sông đẹp đẽ!

Sở Mặc không sử dụng chiến thuyền mà trực tiếp lăng không bay tới.

Trong lúc đang bay lại không ngừng hấp thu tinh khí cuồn cuộn trong thiên địa.

Tâm Pháp Thiên Ý Ngã Ý Đạo Cực Quyển hùng mạnh, một khi vận hành hoàn toàn có thể khiến Sở Mặc không bị tiêu hao gì mà còn giúp đỡ chạy đi.

Nói cách khác, Sở Mặc bay nhanh như vậy, chẳng những không tiêu hao sức lực của mình, ngược lại còn có thể không ngừng tích lũy.

Bí mật này nếu được truyền đi, chỉ sợ sẽ làm vô số người bị chấn kinh.

Khi đi ngang qua một mảnh sa mạc hoang vắng, Sở Mặc thấy một con trăn lớn, dài chừng hai vạn trượng, nhìn giống một ngọn núi lớn, vắt ngang trên vách đá.

Không biết đã bao nhiêu năm không hề nhúc nhích, trên người nó tràn ngập bụi đất, rất nhiều nơi thậm chí còn mọc ra các loại thực vật.

Nếu là người bình thường có khi sẽ khó pháp hiện, núi lớn uốn lượn trên sa mạc hoang vu này không ngờ là một vật còn sống.

Sau khi Sở Mặc thấy rõ ràng vật này là gì cũng bị hoảng sợ.

Khá tốt, trăn lớn khủng bố này nằm trên con đường của hắn, cũng không tỏ vẻ là có bất cứ hứng thú nào, không hề nhúc nhích.

Hô!

Sau khi Sở Mặc hoàn toàn bay qua trăn lớn này, rốt cục thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Loại quái vật lớn này, một khi bò lên ai cũng đều là một tai nạn khủng bố.

Tuy Sở Mặc không sợ hãi nhưng cũng không muốn tự dưng trêu chọc loại phiền toái này.

Tuy nhiên, tựa như Tư Đồ Đồ đã nói, tới nơi này rồi cũng đã vượt ra khỏi khu vực nhân loại có thể gây ảnh hưởng, sẽ rất dễ gặp phải loại sinh linh vừa thông minh lại vừa thù hận nhân loại.

Sau khi gặp được trăn lớn không bao lâu, Sở Mặc liền gặp một thứ khủng bố ghê tởm hơn.

Vù!

Thời điểm Sở Mặc đang bay với tốc độ cao, trong tai đột nhiên truyền tới tiếng vù vù mãnh liệt!

Trong lòng Sở Mặc sinh báo động lớn, nhưng lại không nhìn thấy bất kỳ vật gì.

Nhưng sau đó phía sau lưng của hắn lại truyền tới một hồi đau đớn mạnh mẽ, thân thể cũng như là bị một tòa núi lớn nện vào, trực tiếp lảo đảo về phía trước mấy trăm trượng.

Vù!

Thanh âm kia lại tới nữa!

Sở Mặc trở bàn tay chém ra một đao!

Một đao thất bại!

Sau lưng lại lần nữa truyền tới một hồi đau đớn.

Liên tiếp công kích hai lần, hắn ngay cả bóng dáng đối phương cũng không nhìn thấy.

Điều này khiến trong lòng Sở Mặc cảm thấy vô cùng khiếp sợ, với thực lực bây giờ của hắn, cho dù là một tu sĩ Phi Thăng kỳ đỉnh cao cũng căn bản không làm được điểm này ngay trước mặt hắn.

Cũng may là thân thể Tổ Cảnh của hắn có năng lực phòng ngự dũng mãnh, hai lần công kích của đối phương chỉ khiến thân thể hắn đau nhức, nhưng lại không thể đâm thủng thân thể hắn.

Nếu đổi lại là một tu sĩ tầm thường khác, chỉ sợ cho dù là cảnh giới Phi Thăng kỳ đỉnh cao, sau khi chịu hai lần công kích liền tiếp cũng sẽ bị trọng thương.

Vù!

Thanh âm kia lần thứ ba đánh úp lại!

Lúc này Sở Mặc rốt cục làm sẵn chuẩn bị, vận chuyển Lâm Tự Quyết bất động như núi trong Cửu Tự Chân Ngôn!

Sau đó lại vận chuyển Trận Tự Quyết che giấu khí tức trong Cửu Tự Chân Ngôn.

Cùng vận hành một lúc còn có Nhóm Tự Quyết thời gian không gian.

Ầm!

Một luồng sức mạnh mãnh liệt đánh ở phía trên hậu tâm của Sở Mặc.

Đau nhức mãnh liệt truyền tới, lúc này công kích của đối phương rốt cục xé rách da thịt của Sở Mặc, máu tươi chảy ra.

Nhưng Sở Mặc lại không bị đánh bay giống như hai lần trước.

Sức lực thời gian và không gian trực tiếp bộc phát ở trong này, hơn nữa che giấu khí tức hắn liền đứng ở chỗ này, lại làm cho công kích thứ tư của đối phương trực tiếp thất bại.

Sở Mặc trở tay chém ra một đao.

Leng keng!

Một đao kia giống như trảm ở trên một khối kim loại vô cùng cứng rắn, bằng cảm giác Sở Mặc chỉ biết, một đao kia... cũng không thể trảm phá lớp ngoài của đối phương.

Đây là thứ gì?

Trong lòng Sở Mặc khiếp sợ, giương mắt nhìn lên, rốt cục nhìn rõ thứ thành công đánh lén mình ba lần.

Lại là... một con muỗi!

Đó là một con muỗi lớn hơn một trượng!

Dựa theo sinh linh không phải người mà nói, hình thể một trượng chưa thể nói là lớn.

Nhưng nếu đây là nói về con muỗi thì thật sự sẽ khiến con người có một loại cảm giác hoảng sợ!

Con muỗi này toàn thân màu xám đen, xúc tu sắc bén giống như một chiếc kiếm sắc kia, chính là thứ vừa mới liên tiếp đâm trúng Sở Mặc ba lượt.

- Muỗi?

Sở Mặc trừng to mắt:

- Muỗi lớn như vậy sao?

Tuy nói mấy năm nay hắn gặp được vô số sinh linh không phải người, nhưng muỗi khủng bố như vậy cũng là lần đầu tiên nhìn thấy....

Vù!

Con muỗi vỗ cánh, sau đó trong ánh mắt bắn ra hào quang â u lạnh lẽo gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc.

Hiển nhiên con muỗi này cũng bị nhân loại hùng mạnh làm kinh sợ.

Lúc bình thường gần như không có sinh linh nào có thể ngăn cản công kích của nó.

Xúc tu của nó vô cùng bén nhọn, đâm trúng một lần là có thể lấy đi một số lượng lớn máu trên người đối phương.

Cho dù sinh linh không phải người vô cùng lớn gì, gặp được nó cũng sẽ chạy trối chết.

Con muỗi này ngửi được mùi ngọt lành trên người nhân loại này, loại mùi đó khiến nó không thể kháng cự.

Đâm tới lần thứ ba nó mới đâm rách da thịt người này, nhưng lại không kịp hút máu từ trong thân thể đối phương, bởi vì phản ứng của người đó quá nhanh!

Mà nó đâm vào cũng quá nông, nó muốn công kích lần thứ tư để miệng vết thương kia sâu thêm một chút.

Nhưng lúc này lại bị đối phương né tránh, hơn nữa còn chém nó một đao.

Hương vị máu tản mát ra từ trên người nhân loại này khiến nó có loại kích động muốn điên cuồng.

Hận không thể hút khô toàn bộ máu của người này.

-----o0o-----

Chương 1250: Chọc ổ muỗi!

Chương 1250: Chọc ổ muỗi!

Con muỗi lớn vù một cái, lại lần nữa đánh về phía Sở Mặc, lúc này... nó là đánh chính diện!

Tốc độ của nó thật sự là quá nhanh!

Ngay cả Sở Mặc có được ảo ảnh Tật Phong Bộ độc nhất thiên hạ cũng rất khó so sánh với tốc độ của con muỗi này.

Cũng may hắn đã có chuẩn bị, không ngừng thi triển Nhóm Tự Quyết trong Cửu Tự Chân Ngôn, vặn vẹo không gian, ngưng kết thời gian... tránh né công kích của con muỗi này.

Mặc dù lĩnh ngộ của Sở Mặc đối với Cửu Tự Chân Ngôn chỉ mới tới cấp bậc nhập môn, nhưng dùng để đối phó tu sĩ Phi Thăng kỳ là đủ rồi, nhưng lại có cảm giác lực bất tòng tâm trước mặt con muỗi này.

Điều này làm trong lòng Sở Mặc tràn ngập chiến ý, đồng thời còn có sát ý điên cuồng vẫn bị hắn đè nén sâu trong lòng mấy ngày này!

Keng!

Thí Thiên cũng phát ra tiếng kêu.

Loại lợi khí Thần Binh này, thậm chí ngay cả xác ngoài của một con muỗi cũng không thể cắt, làm Thí Thiên có linh tính cảm thấy phẫn nộ.

Đ...A...N...G...G!

Sở Mặc lại chém tới một đao, hung hăng trảm trên một chân của con muỗi, cái chân kia như được đúc bằng sắt, chắc chắn tới mức khiến người ta khó có thể tưởng tượng.

Trong nháy mắt Sở Mặc chém ra một đao kia liền vận hành Binh Tự Quyết!

Năng lượng mênh mông từ trong thiên địa vọt tới, trực tiếp ngưng tụ ở phía trên Thí Thiên.

Một đao kia chém tới, chỉ nghe con muỗi này phát ra một tiếng hí bén nhọn chói tai, cái chân vô cùng chắc chắn kia bị một đao của Sở Mặc chặt đứt!

Máu màu xanh lá cây từ chỗ chân bị đứt của con muỗi chảy ra ngoài.

Sau khi con muỗi này bị chặt đứt một chân liền điên cuồng bay múa trong hư không.

Không ngừng phát ra tiếng ré chói tai, có vẻ vô cùng thống khổ, cũng vô cùng phẫn nộ.

- Còn lại năm chân.

Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Chém hết năm chân của ngươi, từ nay về sau ngươi cũng chỉ có thể không ngừng bay trên trời... mệt chết ngươi!

Vù!

Năm chân còn lại vù một tiếng, lại nhằm về phía Sở Mặc, lúc này không ngờ nó đã có kinh nghiệm, thu lại toàn bộ năm chân.

Xúc tu bén nhọn sắc bén kia, tựa như một thanh trường kiếm trực tiếp đâm về phía ánh mắt của Sở Mặc.

Vật này hiển nhiên là có linh trí rất cao!

Không ngờ lại biết công kích vào nhược điểm của Sở Mặc.

Sở Mặc lại thi triển Nhóm Tự Quyết, vặn vẹo hư không trước mắt.

Con muỗi này nháy mắt đã tới trước mặt Sở Mặc, xúc tu sắc bén của nó cách mắt của Sở Mặc chỉ không tới mấy phân.

Nhưng lại như cách một khoảng không gian, hoàn toàn không thể đâm vào ánh mắt của Sở Mặc.

Trong nháy mắt này, Sở Mặc đâm một đao về phía mắt con muỗi.

- Muốn chọc mù ánh mắt ta sao?

Vậy thì ta sẽ trả lại ngươi một đao!

Ánh mắt của muỗi có thể lớn hơn so với Sở Mặc, bị một đao của Sở Mặc đâm vào.

Con muỗi liền phát ra một tiếng hí điên cuồng, năm chân còn lại không ngừng quẫy đạp.

Sở Mặc hít sâu một hơi, Ngũ Sắc Đạo Đài trong đan điền điên cuồng vận chuyển, sức lực mênh mông nháy mắt bạo phát ra ngoài, từ cánh tay của Sở Mặc dũng mãnh tiến vào giữa Thí Thiên.

Đồng thời Sở Mặc cũng lại lần nữa vận hành Binh Tự Quyết.

Tinh khí trong thiên địa mãnh liệt cuốn tới.

Rắc rắc!

Trong hư không vang lên một tiếng nổ long trời lở đất.

Đao Thiên Lôi thứ năm của U Minh Bát Đao!

Sau khi Sở Mặc một đao chọc mù một mắt của muỗi liền vung đao chém ngang, chặt đứt... toàn bộ năm chân còn lại.

Con muỗi phát ra tiếng gào rú thống khổ, đồng thời đôi cánh đang điên cuồng vỗ muốn chạy trốn!

Một khi để nó triển khai toàn bộ tốc độ, cho dù là Sở Mặc cũng không thể đuổi theo nó.

- Muốn chạy trốn sao?

Trong con ngươi Sở Mặc hiện lên một chút hào quang lạnh lùng, trực tiếp vận hành Giai Tự Quyết trong Cửu Tự Chân Ngôn, trong nháy mắt thần niệm cảm ứng của Sở Mặc hùng mạnh thêm mấy lần.

Căn bản không cần dùng ánh mắt nhìn, thần niệm của Sở Mặc trực tiếp khóa chặt con muỗi này lại.

Sau đó liên tiếp chém ra mấy đao trúng vào những nơi yếu hại của nó.

Đầu tiên là hạ một cánh của con muỗi này, sau đó là đâm vào bụng muỗi, máu màu xanh điên cuồng chảy ra.

Con muỗi này rốt cục bị Sở Mặc đuổi giết tới cùng đường.

Đúng lúc nàymiệng của nó đột nhiên phát ra một thanh âm bén nhọn tràn ngập không cam lòng.

Vù....!

Ở bên ngoài mấy ngàn dặm đột nhiên truyền tới một hồi thanh âm vù vù đáng sợ, gần như khiến cả mảnh thiên địa bị chấn động.

Sau đó một mảnh đông nghìn nghịt che khuất bầu trời...

điên cuồng bay về phía Sở Mặc.

- Bà mẹ nó!

Lúc này Sở Mặc trừng to mắt, da đầu có chút run rẩy, không hề do dự trực tiếp buông tha cho con muỗi bị hắn chém chết khiếp, xoay người rời đi.

Vù!

Thân hình của Sở Mặc trực tiếp hóa thành một đạo khói nhẹ biến mất.

Giây lát sau thân hình hắn liền hiện ra ở bên ngoài mấy ngàn dặm.

Mà đám muỗi kia chỉ trong nháy mắt cũng đã đến trước mặt con muỗi bị Sở Mặc chém giết, đông nghìn nghịt, chỉ sợ chừng hơn vạn con muỗi đậu ở chỗ này.

Một lát sau dưới sự dẫn dắt của một con muỗi thật lớn, điên cuồng đuổi theo về phía Sở Mặc biến mất.

Điều khiến Sở Mặc có chút vui mừng chính là, thực lực cấp bậc của đám muỗi đuổi theo mình kém hơn con vừa rồi không ít, tốc độ cũng chậm rất nhiều, nhưng cũng không thua kém gì so với tốc độ của hắn!

Nói cách khác, chỉ cần hắn dừng lại một chút, lập tức sẽ bị đám muỗi này đuổi theo.

Một đám lớn như vậy.... cho dù một con không tạo thành thương tổn gì đối với Sở Mặc, nhưng nếu hợp cùng một chỗ... lại tạo thành lực sát thương vô cùng lớn.

Mấu chốt nhất chính là....

Quả thật quá kinh khủng.

Sở Mặc trong hư không vừa bay vừa không ngừng vận hành Đạo Cực Quyển.

Tinh khí trong thiên địa ven đường liên tục không ngừng bị Sở Mặc hút vào thân thể, hấp thu mạnh mẽ.

Chỉ là có chút khiến Sở Mặc không biết nói sao chính là, hắn đã chạy trăm vạn dặm, thế mà đàn muỗi đông nghìn nghịt phía sau hắn.... vẫn còn đuổi theo!

- Đây là không chết không ngừng sao... ta đây chém chết mẹ của các ngươi à?

Sở Mặc vẻ mặt buồn bực, người ta là chọc tổ ong vò vẽ, còn hắn lại là chọc ổ muỗi.

Truy đuổi thì truy đuổi đi, Sở Mặc có thể cảm giác được cảnh giới của mình đang được nâng cao, những sức lực trong thân thể vưa mới tiêu hao cũng từng chút một khôi phục lại.

Dù sao bọn muỗi này đuổi không kịp hắn, truy đuổi phía sau cũng không sao.

Đúng lúc này, phía trước đột nhiên truyền tới một tiếng thú rống khủng bố, một đầu voi thật lớn, chí ít có hơn vạn trường ầm ầm đứng lên, số lượng cổ thụ trong núi chảy xuống từ trên người của nó.

Sau đó con voi lớn lại hướng về phía Sở Mặc bên này, phát ra một tiếng rít gào...
 
Thí Thiên Đao Full
LI ( Chương 12251-1275 )


Chương 1251: Gắp lửa bỏ tay người.

Ầm!

Thanh âm voi lớn phát ra vô cùng mát lạnh, thúc đẩy hư không thành từng gợn sóng lớn, giống như công kích âm ba đáng sợ, trực tiếp đánh về phía Sở Mặc.

Sở Mặc đen mặt, thân hình chợt bay về phía hư không rất cao mắng:

- Ta có trêu chọc ngươi sao?

Ai ngờ con voi lớn khủng bố này lại phát ra tiếng gầm giận dữ:

- Ngươi đưa tới số lượng lớn muỗi Hắc Thủy là muốn hại ai?

Phía sau bầu trời truyền tới từng trận thanh âm vù vù khủng bố, đại lượng muỗi che trời phủ đất thổi quét lại đây.

Sở Mặc đầu xám xịt, sinh linh không phải người có thể nói tiếng người không được xem là thần kỳ, nhưng lời nói của voi lớn này lại khiến hắn không biết nói gì:

- Ta lại không cố ý.

Vừa nói vừa không hề dừng lại, tiếp tục bay về phương xa.

Lúc này nhóm muỗi khủng bố kia nháy mắt chia làm hai phe, một phe tiếp tục đuổi giết Sở Mặc, một phe khác lại bổ nhào về phía voi lớn.

Ầm ầm!

Voi lớn căng chân chạy như điên!

Ngọn núi thật lớn bị nó trực tiếp đạp vỡ, trên người cũng không ngừng rơi xuống số lượng lớn ngọn núi và cây cối.

Khắp rừng cây lập tức trở nên lung tung lộn xộn.

- ..........

Khóe miệng Sở Mặc co quắp, trong lòng tự nhủ: Ta thật sự không cố ý.

Voi lớn này cũng hận chết Sở Mặc, liền chạy theo Sở Mặc.

Thân hình khổng lồ như thế, không ngờ tốc độ chạy lại không hề chậm!

Đang chạy, thân hình voi lớn chợt lóe, không ngờ trực tiếp hóa thành bộ dáng nhân loại, chỉ là dáng người vô cùng lớn, cao chừng bảy tám trượng, giống như người khổng lồ, phi lên trời đuổi theo về phía Sở Mặc:

- Tiểu tử, ta muốn giết chết ngươi!

- .........

Sở Mặc không nói được một lời, trực tiếp bay nhanh.

Lúc này đã có số lượng lớn muỗi đuổi kịp voi lớn, điên cuồng đốt nó.

Voi lớn hóa thành người phát ra tiếng rống giận, một cái tát trực tiếp đánh nát một ít muỗi, nhưng lại không thể hù bọn chúng sợ, lại càng có thêm nhiều muỗi đánh về phía nó.

Rất nhanh voi lớn đã bị số lượng lớn muỗi vây quanh, phát ra tiếng rống giận dữ điên cuồng.

Lúc này Sở Mặc phía trước hơi do dự một chút, trực tiếp xoay người xông về phía người khổng lồ do voi lớn hóa thành.

Thí Thiên trong tay quét ngàng qua, lập tức có trên trăm con muỗi bị chém thành hai nửa, rơi xuống từ trên không trung.

Tiếp theo Sở Mặc lại công kích về phía muỗi đang đốt trên người voi lớn, chém giết hơn phân nửa số đó.

Lúc này trên người voi lớn hóa thành người đã là máu tươi giàn giụa, nhưng tinh thần của nó vẫn ổn định, một đôi mắt thật lớn nhìn lướt qua Sở Mặc, vẻ mặt tức giận nói:

- Chạy về phía nam!

Sở Mặc không do dự bay thẳng tới phía nam, voi lớn theo sát phía sau.

Lúc này muỗi che trời phủ đất chỉ cách hai người vài trăm dặm, bất cứ lúc nào cũng có thể đuổi theo bọn họ.

- Ngươi làm sao lại trêu chọc tới chúng nó vậy?

Người khổng lồ rống giận với Sở Mặc, nhưng địch ý bên trong thanh âm kia lại giảm bớt rất nhiều.

Bởi vì nó hiểu rõ, nếu vừa rồi không phải người này tới cứu nó, chỉ sợ nó đã ngã xuống rồi.

- Ta đâu có trêu chọc chúng, chính là có một con muỗi lớn chủ động công kích ta, bị ta chém cái chết khiếp thôi.

Sở Mặc nói.

- Một con

Đôi mắt người khổng lồ trợn thật lớn:

- Ngươi xác định là một con?

- Đúng vậy, sao thế?

Sở Mặc có chút kỳ quái.

Người khổng lồ giận dữ hét:

- Đó là nữ vương của chúng nó!

Ngươi chém nữ vương của chúng nó, đó là mẫu thân của tất cả tộc muỗi Hắc Thủy!

Bảo sao chúng nó không liều mạng với ngươi chứ?

- .......

Sở Mặc lúc này vẻ mặt không biết nói gì, thầm nói:

- Thật đúng là chém mẹ chúng nó sao?

- Ngươi gây ra đại họa rồi!

Người khổng lồ vẻ mặt buồn bực.

- Vậy làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ ta phải đứng bất động ở nơi đó để con muỗi kia hút khô máu ta sao?

Sở Mặc cũng là vẻ mặt buồn bực.

Người khổng lồ căm tức nhìn Sở Mặc:

- Một tu sĩ nhân loại như ngươi, không có việc gì lại chạy tới nơi này làm gì?

Đây là nơi ngươi có thể tới sao?

Nơi này, mỗi loại sinh linh đều có địa bàn của mình, hiện tại bị ngươi làm rối tung hết rồi!

- Đừng nói nhảm, nói phải làm sao chạy đi thì tốt hơn đó.

Sở Mặc nói.

Thanh âm buồn bực của người khổng lồ vang lên:

- Đi tới phía trước ba trăm vạn dặm là địa bàn của tộc chuồn chuồn, tới đó chúng ta liền an toàn.

Vù!

Đàn muỗi che trời phủ đất phía sau lại tăng tốc độ, dường như chúng cũng biết rõ, tiếp tục tiến lên phía trước... sẽ gặp nguy hiểm, muốn giải quyết hai sinh linh chết tiệt này ở ngay tại chỗ.

Trong phạm vi ngàn vạn dặm này, cho tới bây giờ chỉ có chúng ta xưng vương xưng bá, chưa từng có người nào dám khiêu chiến quyền uy của bọn nó!

Hôm nay nhân loại này thật đáng chết!

Con voi kia cũng phải chết!

Người khổng lồ thấy đàn muỗi nâng cao tốc độ, lập tức sợ tới mức hồn bay phách lại, hét lớn:

- Ngươi chạy mau đi, đem đám chuồn chuồn kia dẫn lại đây, ta chạy không nổi rồi!

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, trực tiếp bắt được đầu người khổng lồ, một cỗ nặng nề nháy mắt truyền tới, thiếu chút nữa khiến hắn bị rơi xuống.

Thật là nặng!

Sở Mặc không kìm nổi mà cảm thán trong lòng.

- Ngươi muốn làm gì?

Người khổng lồ tức giận nói.

Sở Mặc không nói một lời, trực tiếp vận khởi Binh Tự quyết, tinh khí mênh mông cuộn tới.

Trong cổ họng Sở Mặc phát ra tiếng gầm giận dữ, lôi kéo người khổng lồ, tộc độ triển khai ảo ảnh Tật Phong Bộ cũng bạo phát!

Cứ như vậy, người khổng lồ do voi lớn hóa thành bị Sở Mặc cầm tóc, chạy như điên trong hư không.

Người khổng lô liên tiếng truyền tới tiếng gầm gừ phẫn nộ:

- Tóc của ta, tiểu tử ngươi làm rối tóc của ta!

Ta không để yên cho ngươi!

- Đừng nói lời vô nghĩa nữa, còn nói nhảm ta sẽ ném ngươi vào trong đống muỗi kia!

Sở Mặc quát.

- A a a a!

Tóc của ta!

Voi lớn luôn miệng rít gào.

Khoảng cách hơn ba trăm vạn dặm đối với đại tu sĩ Tiên giới là không đáng nói, nhưng mang theo một người khổng lồ nặng nề như thế, Sở Mặc khó tránh khỏi sẽ chịu ảnh hưởng.

Tốc độ mặc dù không bị chậm lại, nhưng lại tiêu hao sức lực lớn kinh người!

Đạo Cực Quyển hấp thu tinh khí thiên địa không đuổi kịp tốc độ tiêu hao của Sở Mặc.

Cũng may Ngũ Sắc Đạo Đài trong đan điền của Sở Mặc tràn ra năng lượng mênh mông, trước khi Sở Mặc tiêu hao sạch thể lực, rốt cục vọt tới nơi voi lớn kia nói tới.

-----o0o-----

Chương 1252: Tin tức của Đại Công Kê (1)

Chương 1252: Tin tức của Đại Công Kê (1)

Vù!

Một hồi vù vù thật lớn, vô số chuồn chuồn màu sắc rực rỡ vô cùng lớn phi lên trời, mỗi một con đều dài hơn vài chục trượng.

Kết thành một đội, cũng che trời phủ đất, căn bản không để ý tới Sở Mặc và người khổng lồ kia mà đuổi về phía đàn muỗi kia.

Cho tới tận lúc này, đám muỗi kia mới cảm thấy sợ hãi, trận hình biến đổi như muốn chạy trốn!

Nhưng lại có nhiều chuồn chuồn hơn nữa bay ra ngoài, trực tiếp đuổi theo đám muỗi kia.

Trong hư không, một hồi đại chiến của sinh linh không phải người nổ ra.

Ở bên trong thế tục, muỗi bình thường hoàn toàn không phải đối thủ của chuồn chuồn, chỉ có thể chịu thua thiệt, nhưng nơi này là Tiên giới!

Tuy rằng muỗi này thật không phải đối thủ của chuồn chuồn, nhưng cũng không phải là không có sức phản kháng, cứ mấy trăm con muỗi tử vong thì đại khái sẽ có một con chuồn chuồn thật lớn ngã xuống.

Lúc này người khổng lồ bỗng nhiên nhỏ giọng nói:

- Thừa dịp này nhanh chạy, bằng không tộc chuồn chuồn sẽ không bỏ qua cho chúng ta!

- Chúng ta đã mang tới thức ăn thật lớn cho chúng mà!

Sở Mặc nói.

- Chó má!

Ngươi cho đây là chuồn chuồn và muỗi trong thế tục sao?

Tộc chuồn chuồn căn bản không ăn muỗi, tuy chúng nó là thiên địch, nhưng ngày bình thường đều không xâm phạm lẫn nhau!

Người khổng lồ hạ giọng nói.

- .....

Sở Mặc liếc mắt, hắn thật không hề hiểu biết đối với chủng tộc sinh linh không phải người trong giới tu hành.

Nghe người khổng lồ nói như vậy, lập tức gật đầu nói:

- Vậy chúng ta đi nhanh thôi!

Lúc này một giọng nữ dịu dàng truyền tới:

- Hai vị khách quý tới nhà, sao không lưu lại một lúc?

Người khổng lồ liếc mắt nói:

- Xong rồi... chúng ta bị theo dõi.

Theo thanh âm này, một nữ tử có tướng mạo vô cùng xinh đẹp, mặc y phục mà tím đi ra từ trong bụi cây, trong con ngươi lóe ra hào quang phức tạp nhìn chằm chằm hai người.

Người khổng lồ bị nhìn trong lòng có chút sợ hãi nói:

- Không thể trách ta được, đều do tiểu tử nhân loại không biết sống chết này đưa đàn muỗi tới đây.

- Hả?

Nữ tử thản nhiên nói:

- Thật sao?

- Đúng vậy, không tin ngươi hỏi hắn đi?

Người khổng lồ dường như có chút sợ hãi cô gái này, ánh mắt né tránh nói.

Nữ tử nhẹ nhàng cười:

- Một nhân loại chưa từng tiến vào khu vực này, không ngờ lại biết dẫn muỗi Hắc Thủy tới trên lãnh địa tộc chuồn chuồn, thật là thông minh.

- Đúng vậy, hắn rất thông minh.

Người khổng lồ nói.

Nữ tử than nhẹ một tiếng:

- Mà thôi, bọn muỗi Hắc Thủy chiếm cứ trong này nhiều năm, cho tới bây giờ đều không kiêng nể gì, cũng hại chết không ít sinh linh khác.

Chúng ta cũng đã sớm muốn đấu một trận với bọn chúng, mượn cơ hồi này diệt chúng nó cũng tốt.

Người khổng lồ gãi đầu, bộ dáng nháy mắt ra hiệu vô cùng buồn cười.

Lúc này nữ tử mới nhìn thoáng qua Sở Mặc, thản nhiên nói:

- Nhân loại, ngươi tới nơi này làm gì?

Chẳng lẽ không ai nói cho ngươi nói này không phải là nơi nhân loại có thể tới sao?

Sở Mặc nói:

- Thật xin lỗi về đã mang phiền toái tới cho các ngươi, ta tới nơi này là muốn tìm một người bằng hữu.

Không biết các ngươi đã nghe nói qua chưa, là một con Đại Công Kê.

- Đại Công Kê?

Tròng mắt người khổng lồ đảo quanh, thân hình run run một chút, đầu lắc như trống bỏi:

- Không có, chưa từng nghe nói.

Lúc này sắc mặt nữ tử cũng có chút thay đổi, nhíu mày nhìn Sở Mặc:

- Con gà kia là bằng hữu của ngươi?

- Ngươi đã thấy?

Vẻ mặt Sở Mặc lập tức vui vẻ, không thể ngờ được lại dễ dàng có được manh mối như thế.

Sắc mặt nữ tử nháy mắt trở nên có chút khó coi, nhíu mày lắc đầu nói:

- Ngươi đi đi, ta chưa từng thấy.

- Hả?

Sở Mặc có chút kỳ quái nhìn nàng, sau đó lại nhìn người khổng lồ nói:

- Nó thương tổn các ngươi sao?

- Không có, không có, bản tôn đường đường là thiếu tộc trưởng của bộ tộc voi lớn, sao có thể bị một con gà khi dễ chứ?

Khóe miệng người khổng lồ co giật nói:

- Nơi này không có chuyện của ta, ta đi đây.

Nói xong, không thèm quay đầu lại liền xoay người rời đi.

Nữ tử liếc mắt nhìn Sở Mặc một cái, nói:

- Nếu con gà kia là bằng hữu của ngươi... ta đề nghị ngươi hay là đừng đi tìm nó.

- Sao vậy?

Có chuyện gì xảy ra?

Sở Mặc hỏi.

Nghĩ tới tính cách của Đại Công Kê, nói nó gây họa, Sở Mặc có thể tin tưởng, nhưng muốn nói nó có bao nhiêu tà ác, làm ra chuyện ác liệt cỡ nào, Sở Mặc căn bản không tin.

Nữ tử nhìn Sở Mặc, do dự một chút.

Lúc này từ phía xa truyền tới thanh âm nặng nề của người khổng lồ:

- Tộc trưởng chuồn chuồn, nếu ngươi không muốn vong tộc, tốt nhất đừng nhắc tới con gà kia với tiểu tử này.

Nữ tử thở dài yếu ớt, liếc mắt nhìn Sở Mặc một cái:

- Ngươi vẫn là nhanh đi về đi.

Đây khổng phải là nơi ngươi có thể tơi, từ đâu đi ra thì trở về nơi đó đi.

Về sau đừng hỏi thăm chuyện này nữa.

Sở Mặc lắc đầu nói:

- Không được, cho dù ngươi không nói cho ta, ta cũng sẽ đi tìm, mãi tới khi tìm được nó mới thôi.

Bởi vì nó là đồng bọn của ta, là bằng hữu của ta.

Nếu nó làm chuyện gì thương tổn các ngươi, như vậy ta sẽ thay nó xin lỗi các ngươi.

Nữ tử do dự, thật lâu sau mới lên tiếng:

- Nó không làm tổn hại tới chúng ta, cho dù quan hệ của bộ tộc Thiên Kê và tộc chuồn chuồn là thiên địch, nó cũng chưa từng làm tổn hại tới chúng ta, nó không phải là người xấu.

Nữ tử nói xong, nhìn Sở Mặc nói:

- Nó chọc phải kẻ thù khủng bố, nhân loại, nghe một câu khuyên nhủ của ta, mau trở về đi.

Nếu không ngươi có thể sẽ không thể rời khỏi nơi này.

Lúc này phương xa truyền tới thanh âm voi lớn:

- Tộc trưởng chuồn chuồn, ngươi nói nhiều thế sẽ làm liên lụy tới chúng ta!

Nữ tử thở dài, có chút bất đắc dĩ cười:

- Ngươi cũng thấy đó, ta không thể nói thêm gì nữa, chuyện này liên quan tới sinh mạng của sinh linh trên mảnh đại lục này.

Ta thật sự không thể nói nhiều cho ngươi.

Nếu ngươi không muốn bỏ cuộc, còn muốn tiếp tục tìm con gà kia... vậy thì cứ đi về phía nam.

Nhưng ngươi nhất định phải cẩn thận, bởi vì đối phương có thể đã biết ngươi tới rồi.

Sở Mặc nhíu mày nhìn cô gái này, gật gật đầu:

- Ta biết rồi, cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết nhiều chuyện như vậy.

Sau này... sẽ gặp lại!

-----o0o-----

Chương 1253: Tin tức của Đại Công Kê (2)

Chương 1253: Tin tức của Đại Công Kê (2)

Sở Mặc nói xong liền ôm quyền tạ ơn cô gái, trực tiếp xoay người rời khỏi.

Trên bầu trời, tộc chuồn chuồn đã hoàn toàn áp chế muỗi Hắc Thủy, tuy rằng vẫn có chuồn chuồn ngã xuống, nhưng tộc muỗi Hắc Thủy diệt vong chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Sở Mặc đi không lâu, voi lớn hóa thành người khổng lồ không ngờ lại trở về, sắc mặt của hắn có chút khó coi, nhìn nữ tử này nói:

- Ngươi đây là muốn hại chết sinh linh trên lãnh thổ này sao?

Nữ tử nhìn người khổng lồ trước mặt, sâu kín nói:

- Cùng với bị áp chế, còn không bằng thử một chút, nói không chừng nhân loại này có thể cởi bỏ khốn cục.

- Không thể nào!

Người khổng lồ thấp giọng quát:

- Không có người nào là đối thủ của thứ kia!

Cái chỗ kia...

Chỗ kia...

Người khổng lồ nói xong, ánh mắt lộ ra sợ hãi vô tận, không ngờ lại không dám nói tiếp.

Nữ tử thản nhiên nói:

- Cái kia đã thành chúa tể của mãnh đất này năm tháng, đã quá lâu vẫn không chịu rời khỏi, tất cả sinh linh chúng ta đều bị sự quản chế của hắn, tới Phi Thăng kỳ đỉnh cao, ngay cả Thiên kiếp cũng không dám dẫn động, vì không muốn bại lộ bí mật của hắn, thậm chí còn không thể rời khỏi lãnh thổ này đi nơi khác độ kiếp, chỉ có thể chết ở chỗ này, loại tác phong hống hách này ta chịu đủ rồi.

- Ngươi...

Người khổng lồ nhìn nữ tử nói:

- Ngươi thật sự là... thật sự là không biết sống chết!

Nữ tử nói:

- Nếu chỉ có thể sống ở mảnh lãnh thổ này, ta thật sự nguyện đi tìm cái chết hơn.

Voi lớn, chẳng lẽ ngươi chưa bao giờ muốn đi tới Thiên giới tìm tộc nhân của ngươi sao?

Sắc mặt voi lớn âm tình bất định nhìn nữ tử, nữ tử cũng là vẻ mặt thản nhiên đứng ở đó.

Thật lâu sau voi lớn khẽ thở dài:

- Nhưng nếu ngươi đặt hy vọng vào nhân loại kia, ngươi ít nhất phải nói cho hắn biết đối phương là thế nào!

Nữ tử cười cười:

- Ta nếu nói cho hắn biết đối phương là thế nào, ngươi cảm thấy hắn còn có thể đi sao?

- .....

Voi lớn lập tức trưng vẻ mặt không biết nói gì:

- Tộc chuồn chuồn các ngươi trước nay đều giảo hoạt như thế.

- Ngươi đó là thành kiến, ta còn cảm thấy tộc voi lớn đều rất ngu, ngươi không phải cũng dẫn muỗi Hắc Thủy tới nơi này sao?

Nữ tử cười lạnh.

Voi lớn lập tức hết chỗ nói.

Lúc này nữ tử bỗng nhiên nói:

- Nếu hắn là người khác, ta nhất định sẽ toàn lực ngăn cản hắn đi vào trong đó, khiến hắn nhanh chóng rời đi.

Nhưng nếu theo như lời của hắn, nói không chừng chúng ta thật sự sẽ có cơ hội đạt được tự do.

Voi lớn sửng sốt:

- Ngươi biết tiểu tử nhân loại này sao?

Nữ tử nhân loại cười cười:

- Sinh linh có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, gần như không ai không biết hắn.

Voi lớn bĩu môi:

- Ta lại không vào được Huyễn Thần giới, ngươi nói với ta như thế là sao?

Nữ tử nói:

- Hắn là Sở Mặc, là một.... thiên kiêu nhân loại rất hùng mạnh!

Cho dù là thiên kiêu cao nhất Thiên giới này, trong mắt ta chưa chắc có thể ưu tú hơn hắn.

Voi lớn có chút giật mình:

- Lợi hại vậy sao?

Nhưng vấn đề là....

Cái kia có cảnh giới vượt xa khả năng thừa nhận của Tiên giới chúng ta.

Nhân loại này, cho dù hắn hùng mạnh cũng không thể nào là đối thủ của người nọ.

- Vậy cũng chưa chắc!

Nữ tử nói xong, sau đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua không trung.

Trên bầu trời, chiến đấu đã tiến tới hồi kết, nàng thản nhiên nói:

- Lão tổ mẫu của tộc muỗi Hắc Thủy, ở vùng này ai dám trêu chọc?

Tốc độ của nó thiên hạ vô song, nhưng kết quả còn không phải là bị nhân loại này chém suýt chết sao?

Nếu không thì làm sao bọn muỗi Hắc Thủy này lại sống chết đuổi theo hắn vậy chứ?

Nói một cách khác, nếu lão muỗi đáng giận kia không chết... chúng ta cũng không thể dễ dàng làm ra quyết định chủ động phát động công kích với tộc muỗi Hắc Thủy.

Voi lớn lập tức ngẩn người, lẩm bẩm nói:

- Đúng rồi, con muỗi trưởng lão tộc muỗi Hắc Thủy kia... trình độ cứng rắn xác ngoài có thể so với thân thể Chân Tiên, không ngờ lại bị nhân loại này chém thành trọng thương... hí!

Voi lớn như là nghĩ đến gì đó, hít sâu một hơi, cả người trở nên ngẩn ngơ, trong mắt lóe ra hào quang.

Qua một lúc lâu mới thì thào nói:

- Ngươi không nói ta còn không nghĩ tới, không ngờ hắn có thể chém con muỗi lão tổ mẫu kia thành trọng thương....

Trình độ cứng rắn bề ngoài của lão muỗi này quả thật chính là vô địch ở Tiên giới này!

Nữ tử gật gật đầu:

- Cho nên ngươi đã hiểu rồi chứ?

Vẻ mặt voi lớn chấn động gật đầu:

- Hiểu rõ, nếu quả thật là như vậy, nhân loại này... hắn thật sự có hy vọng!

Nữ tử nói:

- Hy vọng hắn có thể thành công, nếu hắn thành công, hắn chính là ân nhân của tất cả sinh linh không phải người trên lãnh thổ này.

Voi lớn nói:

- Đó là đương nhiên!

Nữ tử lại ngẩng đầu nhìn trời nói:

- Có muốn theo ta xử lý lão muỗi kia không?

Trong con ngươi của voi lớn lập tức hiện lên một chút sợ hãi, ấp úng nói:

- Cho dù lão già kia đang bị trọng thương, nhưng thực lực vẫn...

- Sao vậy, ngươi sợ sao?

Nữ tử thản nhiên nhìn voi lớn.

- Ta không phải sợ... nếu chẳng may... nếu chẳng may...

Trong con ngươi voi lớn lóe ra hào quang, kỳ thật trong lòng rất là sợ hãi, nhưng thừa nhận chính mình sợ hãi ở trước mặt một nữ nhân, thật sự có chút mất mặt.

- Ngươi là lo lắng con muỗi đáng giận kia có quan hệ với vị kia sao?

Nữ tử nói.

- Đúng vậy đúng vậy.

Voi lớn như là tìm được lý do, gật đầu mãnh liệt.

Nữ tử nói:

- Xử lý nó, vị kia cũng như hoàn toàn mất đi một cơ sở ngầm bên ngoài!

- Nhưng cứ như vậy cũng chẳng khác gì là đắc tội với vị kia.

Voi lớn nói.

Trong con ngươi nữ tử lóe ra hào quang nói:

- Ngươi nói, nếu thời điểm bên kia truyền tới động tĩnh, chúng ta độ kiếp tập thể... sẽ như thế nào?

Voi lớn khẽ ngẩn ra, lập tức lắc đầu:

- Không được, khẳng định là không được, cái kia quá kinh khủng, hắn căn bản không cần bản thân giáng lâm, chỉ cần một đạo thần niệm... cũng đủ để tiêu diệt chúng ta trăm ngàn lần rồi.

-----o0o-----

Chương 1254: Thất Tinh Tôn Giả.

Chương 1254: Thất Tinh Tôn Giả.

Nữ tử có chút thất vọng nhìn voi lớn:

- Được rồi, ngươi vẫn là quay lại hang ổ của mình đi, lão muỗi kia khẳng định đã trọng thương, hiện tại không biết đã tránh ở xó xỉnh nào để dưỡng thương rồi, không thừa cơ hội này tìm được nó, cho dù vị kia thật sự ngã xuống thì lão muỗi này khẳng định vẫn còn sống.

Đến lúc đó nó nhất định sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai có cừu oán với nó.

Nữ tử nói xong chăm chú nhìn người khổng lồ do voi lớn hóa thành, sau đó thân hình phóng lên cao, sau lưng đột nhiên sinh ra một đôi cánh trong suốt, bay nhanh về phía bắc.

Sau đó còn có số lượng lớn chuồn chuồn đi theo phía sau nàng, trùng trùng điệp điệp bay về phía kia.

Còn lại voi lớn đứng nguyên tại chỗ, do dự thì thào:

- Đúng vậy, nếu nó khôi phục lại, chắc chắn sẽ không buông tha cho người có cừu oán với nó...

đây chẳng phải là cũng bao gồm ta sao?

Thân mình người khổng lồ khẽ run rẩy, hô lớn:

- Tộc trưởng chuồn chuồn... chờ ta một chút...!

..........

Sở Mặc bay nhanh trong hư không tiến về phía tây nam.

Hắn có thể cảm giác được trong thần thái muốn nói rồi thôi của tộc trưởng chuồn chuồn cất giấu rất nhiều thứ.

Nhưng hắn đã không kịp hỏi nhiều, bởi vì trên quẻ tượng vừa mới biểu hiện, tính mạng của Đại Công Kê bắt đầu xuất hiện dao động.

Hơn nữa dao động này đang phát triển theo hướng không tốt!

Hắn nhất định phải đuổi tới nơi trước khi Đại Công Kê rơi vào tuyệt cảnh, cứu Đại Công Kê ra!

Lúc này phía trước đột nhiên xuất hiện một đao thân ảnh, đó là một người trẻ tuổi tướng mạo anh tuấn, mặc trang phục nho sĩ, tay cầm quạt xếp, cười tủm tỉm xuất hiện trước mặt Sở Mặc:

- Đạo hữu xin dừng bước...

......

Động Thất Tinh.

Tọa lạc ở chỗ sâu nhất tại nơi không người.

Nơi này vô cùng xa xưa, tất cả mọi thứ đều vẫn duy trì dáng dấp viễn cổ.

Từ bên ngoài nhìn qua thấy tiên khí lượn lờ, xung quanh đều là cây cổ chọc trời, các loại tiên cầm thụy thú có ở khắp nơi.

Lộ ra khí tức vô cùng ôn hòa.

Trong động phủ lại hoàn toàn là một cảnh tượng khác.

Đây là một thế giới lạ lẫm!

Hoàn toàn khác và không hợp với Tiên giới!

Một thông đạo tối như mực, ngay cả thần thức cũng bị ngăn cách, thẳng tắp kéo về sâu bên trong, ước chừng có hơn vạn dặm!

Đi qua thông đạo dài vạn dặm mới phát hiện trước mắt xuất hiện một thế giới xa lạ mênh mông.

Thế giới này sức sống bừng bừng, tinh khí trong thiên địa sung túc tới độ khó có thể tưởng tượng.

Đây là một động phủ tự hình thành, là một thế giới nhỏ!

Áp chế cảnh giới khác với thế giới nhỏ khác chính là, nơi này chẳng những không áp chế cảnh giới, hơn nữa... còn không hạn chế cảnh giới!

Nói cách khác, đây là một nơi có chút giống với Quy Khư.

Ở trong này, cho dù ngươi có thực lực Chí Tôn, khi chiến đấu cũng sẽ không bị bất kỳ ảnh hưởng nào.

Chủ của động phủ này tên là Thất Tinh Tôn Giả, mà chỗ động phủ này cũng từng là một tòa động phủ của Chí Tôn!

Đúng vậy, Thất Tinh Tôn Giả từng là một gã Chí Tôn.

Đã từng là...

Một trận đại chiến năm đó, Đại Thế Giới chia năm xẻ bảy, chia làm Thiên Tiên Linh Nhân Tứ Giới, Thất Tinh Tôn Giả từng chịu trọng thương, gần như ngã xuống.

Đường đường là Chí Tôn mà thiếu chút nữa bị người đánh sống đánh chết.

Mà ngay cả phân thân thứ hai của Nguyên Thần cũng bị đánh chết hoàn toàn.

Như thủ đoạn của Chí Tôn quỷ thần khó lường, năm đó Thất Tinh Tôn Giả đích thật là có cảnh giới dũng mãnh tới mức khó có thể tưởng tượng.

Cho nên hắn còn sống.

Và ẩn núp trong động Thất Tinh vô số năm.

Hắn hôm nay chỉ còn lại cảnh giới Chân Tiên, nhưng cho dù là cảnh giới này, trong Tiên giới... cũng có thể nói là vô địch tuyệt thế.

Chỉ cần hắn không đi tới Thiên giới, sẽ không có ai có thể trở thành đối thủ của hắn.

Nhưng đã từng là một Chí Tôn, bước trên con đường Chí Tôn... làm sao có thể cam tâm sống quãng đời còn lại ở Tiên giới như vậy?

Cho nên hắn trấn áp biên giới ngàn vạn dặm, không cho phép bất kỳ sinh linh nào độ kiếp phi thăng.

Bởi vì bất luận là lần Thiên kiếp gì đều có thể đưa tới phản ứng dây chuyền ở động Thất Tinh.

Đồng thời, vì bảo vệ bí mật của hắn, hắn cũng không cho phép bất kỳ sinh linh nào rời khỏi nơi này.

Nhìn qua biên giới ngàn vạn dặm dường như không có bất kỳ cấm chế nào, nhưng trên thực tế, phàm là sinh linh không phải người có ý đồ rời khỏi mảnh lãnh thổ này đều không hiểu ra sao mà bị độc thủ.

Trải qua nhiều năm, sinh linh chết đi không dưới ngàn vạn.

Cho tới bây giờ đã không còn bất kỳ sinh linh nào dám rời khỏi vùng cấm kỵ này, rời khỏi mảnh đất này.

Thất Tinh Tôn Giả cũng điên cuồng tìm kiếm cơ hội quật khởi mới trong vô số năm này.

Hắn là người đã từng bước trên con đường đỉnh cao kia, cho nên hắn rất muốn tái hiện lại những huy hoàng đó.

Thất Tinh Tôn Giả nhìn qua có bộ dáng chỉ hơn hai mươi tuổi, nhất là trong ánh mắt giống như ẩn chứa sao, mặt trăng, mặt trời, vô cùng rực rỡ, không ngừng có mũi nhọn lóe ra trong đó.

Hắn ngồi ở bàn kia, trước mặt là Đại Công Kê bị phong ấn....

Hắn mở to mắt, trong con người lóe ra hào quang sắc nhọn, nhìn Đại Công Kê nói:

- Con gà con, bằng hữu của ngươi tới tìm ngươi rồi.

Đại Công Kê miễn cưỡng mở mắt ra, uể oải nhín thoáng qua Thất Tinh Tôn Giả:

- Ngươi tên khốn khiếp này.

- Ha ha.

Thất Tinh Tôn Giả cười ha ha, sau đó nói:

- Ta là người, không phải khốn kiếp, con gà con, năm đó ta lấy huyết mạch của ngươi, không nghĩ tới chúng ta lại có duyên như vậy, ngươi không ngờ ngươi lại đưa tới cửa, hơn nữa lần này huyết mạch của ngươi càng thêm tinh thuần.

Huyết Chân Hoàng... thật là đồ tốt!

Bản tôn tin tưởng, lúc này luyện hóa được con gà con nhà ngươi là bản tôn có thể ngưng kết ra Nguyên Thần thứ hai!

- Đừng có nằm mơ, tên phản đồ nhà ngươi, năm đó Nguyên Thần thứ hai của ngươi bị đánh tới vỡ vụn, vĩnh viễn đều không thể tái sinh.

Tuy rằng Đại Công Kê bị phong ấn, nhưng miệng vẫn độc như cũ.

Trong con ngươi Thất Tinh Tôn Giả hiện lên lửa giận, nói:

- Đừng gọi ta là phản đồ, ta là vì thế giới này!

Chính ngươi chẳng phải rất rõ đám người Sở gia kia rốt cục đã làm gì sao?

-----o0o-----

Chương 1255: Lão sư bảo ta giết ngươi.

Chương 1255: Lão sư bảo ta giết ngươi.

Trong ánh mắt của Đại Công Kê hiện lên một chút khinh miệt:

- Làm mấy chuyện gì?

Bọn họ bảo vệ là trăm triệu sinh linh thế giới này!

Bọn họ đánh lui đám tạp chủng trong La Thiên Tiên Vực!

Khiến đám tạp chủng đó mãi tới hôm nay cũng không dám dễ dàng đặt chân tới nơi này, bọn họ mới là anh hùng của thế giới này!

Mà ngươi... tên khốn kiếp này cũng chỉ là một phản đồ thôi, ngươi phản bội quê hương của ngươi, ngươi phản bội thân nhân và bằng hữu của ngươi.

Da mặt của ngươi sao lại dày thế chứ?

Bà mẹ nó, còn dày hơn mảnh đại lục này!

Thế mà còn mặt mũi nói thế sao?

- Con gà con, chọc giận ta cũng vô ích.

Ta sẽ không giết ngươi.

Ta muốn luyện hóa hoàn toàn ngươi... tính cả máu Chân Hoàng của ngươi.

Thất Tinh Tôn Giả cười lạnh nói:

- Bộ tộc Thiên kê các ngươi trời sinh còn có công hiệu này, ha ha ha, thế nhân không hiểu, còn nghĩ tới bộ tộc Thiên kê các ngươi có ưu điểm lớn nhất chính là có thể ăn.

Ai có thể nghĩ đến bộ tộc Thiên kê các ngươi thật ra lại chính là linh vật cao nhất.

Còn có, ngươi đừng nói ta là phản đồ, bộ tộc Thiên kê các ngươi kỳ thật mới là phản đồ!

- Hừ!

Đại Công Kê hừ lạnh một tiếng, lười phản bác, chỉ cười lạnh nói:

- Kê gia nói cho ngươi biết, đến cuối cùng ngươi chỉ có thể lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng thôi.

- Con gà con, ngươi cảm thấy ngươi nói như vậy có ý nghĩa sao?

Ngươi tốt xấu gì cũng là thiếu chủ của bộ tộc Thiên kê, ồ, hẳn nên tính là tộc trưởng rồi, bởi vì bộ tộc Thiên kê các ngươi từ La Thiên Tiên Vực chạy tới, hiện giờ chỉ còn lại mình ngươi.

Ha ha, ngay cả gà gỗ cũng không có, thật sự là quá đáng buồn.

Thất Tinh Tôn Giả cười nhạo nói.

- Cút!

Trong con ngươi Đại Công Kê hiện lên một chút lửa giạn, nhưng căn bản lại không thể nhúc nhích.

Thực lực của Thất Tinh Tôn Giả quá hùng mạnh, quả thật chính là một dị số ở Tiên giới này, không nên tồn tại.

- Bản tôn đang suy nghĩ tới bằng hữu kia của ngươi cũng thật là gan lớn, lại dám tới đây chịu chết.

Tuy nhiên cũng không sao, bản tôn đã nhiều năm không tiếp xúc với nhân loại bên ngoài rồi.

Vừa lúc thông qua hắn tìm hiểu một chút về thế giới bên ngoài rốt cục biến thành cái dạng gì rồi.

Thất Tinh Tôn Giả thản nhiên nói.

- Ngươi chỉ dám tránh ở Tiên giới kéo dài hơi tàn khốn khiếp mà còn muốn khôi phục thực lực năm đó sao?

Ngươi nằm mơ đi!

Đại Công Kê châm chọc nói:

- Loại người như ngươi, phi thăng tới Thiên giới trong nháy mắt có thể bị người khác đánh nổ.

Chân Tiên?

Ha ha....

Mặc dù hiệ tại trong Thiên giới không có Chí Tôn, nhưng Đế Chủ lại nhiều vô số kể.

- Đế Chủ thì tính là gì.

Thất Tinh Tôn Giả thản nhiên nói:

- Ở trước mặt ta, tất cả Đế Chủ đều phải quỳ xuống!

Sở dĩ ta không phi thăng Thiên giới chính là vì cơ duyên lúc này, ngươi đã đưa tới cửa, cơ duyên của bản tôn cũng đã đến.

- Tùy ngươi

Đại Công Kê chẳng hề để ý nói:

- Kê gia mệt mỏi, chuẩn bị ngủ.

- Không được ngủ.

Thất Tinh Tôn Giả âm trầm nói:

- Ngươi nhất định phải tu luyện cho ta.

- Đĩ mẹ mày,

Đại Công Kê mắng:

- Kê gia sao phải tu luyện?

Ta không tu luyện!

Tức chết tên khốn kiếp, tên phản đồ nhà ngươi!

- Ta nói rồi, ta không phải phản đồ!

Thất Tinh Tôn Giả nói từng chữ một, thanh âm trở nên rất nguy hiểm, hắn lạnh lùng nói:

- Ta thấy ngươi hẳn là ngại mình chịu tra tấn không đủ nhiều.

Nói xong đuôi lông mày hắn nhướng lên, một đạo pháp trực tiếp đánh vào trên người của Đại Công Kê.

Thân thể của Đại Công Kê trong giây lát run rẩy lên, như là chịu đựng thống khổ vô cùng lớn, nhưng không rên một tiếng.

Khác biệt một trời một vực với Đại Công Kê thường ngày Sở Mặc nhìn thấy.

- Muốn biểu hiện mình kiên cường sao?

Trên mặt Thất Tinh Tôn Giả lộ ra nụ cười tàn nhẫn, lạnh lùng nói:

- Người bằng hữu kia của ngươi thoạt nhìn không giống phàm trần, hắn đến không ngờ lại khiến sinh linh trên mảnh biên giới này trở nên xao động, muốn phản bội ta?

Tốt lắm... con gà con, nói cho ta biết, bằng hữu kia của ngươi là ai?

Tại sao lại có sức hấp dẫn lớn như vậy?

- Ha ha ha, bằng hữu của ta sao?

Đầu óc ngươi có bị bệnh không?

Kê gia là thân phận gì?

Có thể làm bằng hữu với nhân loại sao?

Thân thể của Đại Công Kê run rẩy, chịu đựng tra lớn thật lớn, sau đó cười lạnh nói:

- Bất quá chỉ là một tiểu tử thối tha nghe nói qua Kê gia, có ý nghĩ kỳ lạ muốn bắt Kê gia lại thôi.

Ngươi còn thực sự nghĩ rằng hắn là bằng hữu của ta sao?

- Ta đây sẽ để người ta giết hắn.

Thất Tinh Tôn Giả thản nhiên nói.

- Thì sao?

Mắc mớ gì tới Kê gia ta?

Đại Công Kê hiểu rõ người tới là ai, trên đời này, người có thể đi tới nơi khủng bố thế này tìm nó chỉ có một người!

Điều này làm Đại Công Kê vừa cảm động vừa lo lắng, vô cùng lo lắng.

Nó so với ai khác biết rõ người trước mắt nguy hiểm như thế nào.

Từng là Chí Tôn, hiện giờ tuy rằng cảnh giới ngã xuống vô số, nhưng vẫn là Thực tiên cao nhất.

Căn bản chính là vô địch trong Tiên giới này!

Một khi Sở Mặc gặp được hắn, tuyệt đối sẽ không có phần thắng.

Nếu như có thể, Đại Công Kê thật muốn lập tức báo cho Sở Mặc biết, khẩn trương trốn, có thể không trốn được xa, nhưng đáng tiếc nó không có cách nào tiến hành bất kỳ liên lạc gì với Sở Mặc ở trong này.

- Được, ta đây sẽ khiến cho người ta giết hắn.

Thất Tinh Tôn Giả thản nhiên nói xong, sau đó nhìn Đại Công Kê:

- Con gà con, chỉ cần ngươi đáp ứng ta...

- Đừng có mà mơ tưởng hão huyền!

- Vậy thì ngươi cứ tiếp tục bị giày vò đi!

- Hí zzzzzzzzz....

Khốn kiếp, có gan thì ngươi giết Kê gia đi!

- Không giết!

.........

Sở Mặc nhìn nam tử anh tuấn trước mắt, chân mày khẽ nhíu lại:

- Ngươi là ai?

Ngăn cản ta làm gì?

- Ha ha, ở nơi biên giới của sinh linh không phải người này, rất khó gặp được tu sĩ đồng tộc, nên có loại cảm giác thân thiết.

Ngươi không cần cảnh giác như vậy, ta cũng là ngươi.

Người trẻ tuổi mở quạt xếp, rất có phong độ cười nói với Sở Mặc:

- Nói chuyện một chút đi.

- Nói cái đầu nhà ngươi!

Sở Mặc đưa tay xuất ra một đao.

Thí Thiên phát ra một tiếng kêu loong coong, trực tiếp bộc phát ra một mảnh hào quang hoa mỹ, chém về phía người trẻ tuổi kia.

Sở Mặc căn bản không cần nhìn nhiều, chỉ biết người trước mắt này không phải là người.

Về phần là cái gì hắn cũng không rõ ràng, nhưng khẳng định không phải là người.

Phong Thủy thần thông nếu ngay cả giáp mặt là người hay là thú đều không suy diễn ra... cũng không thể được xem là thuật Chí Tôn rồi.

-----o0o-----

Chương 1256: Hoan nghênh đi vào thế giới của ta.

Chương 1256: Hoan nghênh đi vào thế giới của ta.

Nam tử anh tuấn nhướn mày, lắc mình muốn tránh đi một đao kia của Sở Mặc, sau đó nói:

- Đạo hữu thật quá cẩn thận rồi.... mọi chuyện cứ từ từ.

- Nói cái rắm!

Sở Mặc một đao tiếp một đao, triển khai ảo ảnh Tật Phong Bộ, nghĩ muốn công kích nam tử trẻ tuổi này.

Nam tử trẻ tuổi lúc đầu không ngừng trốn tránh, tuy nhiên sau đó như chiếm được chỉ lệnh gì đó, bỗng nhiên cười nói:

- Thật có lỗi, gia sư không còn hứng thú với ngươi, bảo ta giết ngươi.

Nói xong quạt xếp trong tay hắn mạnh mẽ nổ bung, không ngừng lại bắn ra mười hai thanh kiếm nhỏ màu vàng kim....!

Mặt trên của mỗi thanh kiếm nhỏ đều khắc bảy vì sao, bộc phát ra khí tức kinh khủng!

Khí Chí Tôn!

Quạt xếp trong tay nam tử trẻ tuổi này lại là một kiện khí Chí Tôn!

Tuy nhiên trên mặt Sở Mặc lại không có chút sợ hãi nào, lạnh lùng cười, Thí Thiên trong tay đột nhiên bay vút lên.

Đ...A...N...G

Keng!

Leng keng!

Một hồi tiếng kim loại va chạm vang lên!

Thân hình Sở Mặc lui về phía sau mấy bước, khóe miệng có một tia máu tươi.

Mười hai thanh kiếm nhỏ đều bị bẻ gãy từ giữa.

Mà nam tử trẻ tuổi lại mồm khạc ra máu, trong đôi mắt bình tĩnh tràn ngập kinh hãi.

Nhìn cây đao trong tay Sở Mặc, lại nhìn Sở Mặc:

- Ngươi... ngươi là người kia?

Thời điểm nói những lời này, trong mắt người trẻ tuổi kia tràn ngập tuyệt vọng.

Hiển nhiên hắn nhận ra Sở Mặc.

Nhưng đã trể.

Rắc rắc!

Một đạo sấm sét xuất hiện trên bầu trời.

Thí Thiên chém qua một đao, phân nam tử trẻ tuổi này thành hai.

Nguyên Thần gì đó, Đan Điền, hay Đạo Đài...

đều bị chém vỡ.

Nam tử trẻ tuổi nháy mắt mất mạng.

Sau đó hai nửa thân của nam tử trẻ tuổi trực tiếp hóa thành một con vượn màu xám trắng, cao chừng một trượng, xác chết vẫn còn không ngừng rung động.

Tuy rằng đã chết nhưng linh hồn vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan.

- Lại là một con vượn...

Sở Mặc bĩu môi, sau đó nhìn về phía Thất Tinh động, trong thần sắc nhiều thêm vài phần ngưng trọng.

Một con khỉ hóa thành người, không ngờ lại không có kẽ hở nào, nếu không phải linh giác của Sở Mặc vô cùng hùng mạnh, hơn nữa mảnh lãnh thổ này ít khi xuất hiện tu sĩ nhân loại, thật đúng là rất khó kết luận nó không phải người.

Điều trọng yếu hơn chính là thực lực của con khỉ này đã đạt tới cảnh giới Phi Thăng kỳ đỉnh cao.

Thuộc loại bất cứ lúc nào cũng có thể độ kiếp phi thăng.

Xem ra... nguy cơ ẩn giấu phía trước nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của mình rất nhiều.

Thất Tinh Tôn Giả ở trong Thất Tinh động bên kia, trong nháy mắt khi nam tử trẻ tuổi ngã xuống, thân hình khẽ run rẩy, trong mắt lóe lên quang mang, hiện lên một chút khiếp sợ, thất thanh nói:

- Làm sao có thể?

Con khỉ của ta sao có thể chết?

Nói xong Thất Tinh Tôn Giả gắt gao nhìn chằm chằm Đại Công Kê, thanh âm vô cùng âm u lạnh lẽo nói:

- Con gà con, bằng hữu của ngươi... rốt cục là ai?

Hắn làm sao có thể giết được con khỉ đó?

- Kê gia đã từng nói... kia, không phải.... bằng hữu... của Kê gia!

Đại Công Kê đã bị giày vò tới nửa chết nửa sống, nhưng vẫn đánh chết không thừa nhận.

Thất Tinh Tôn giả vô cùng tức giận, lạnh lùng nhìn chằm chằm Đại Công Kê một lúc lâu, sau đó đột nhiên cười rộ lên:

- A.... ngươi không nói thì sao?

Hắn sớm hay muộn đều phải vào!

Ở trong này... bản tôn là vô địch!

Tới lúc đó bản tôn tự nhiên sẽ biết vật nhỏ này là ai.

Dám giết khỉ con của bản tôn... bản tôn nhất định sẽ khiến hắn phải trả giá.

Đại Công Kê rũ mí mắt, một câu cũng không nói.

Thất Tinh Tôn Giả lầu bầu, xoay người rời đi.

Sở Mặc nhanh chóng đi tới cửa động Thất Tinh động, hắn đứng ở trên ngọn núi cách mấy ngàn dặm bắt đầu đẩy.

Phốc!

Phun ra một ngụm máu tươi.

Lập tức trên mặt Sở Mặc lộ ra vẻ kinh ngạc.

Động phủ này lại đẩy ra được!

Có thể khiến hắn bị cắn trả, ít nhất có thể chứng minh một chuyện: Động phủ trước mắt này đã vượt qua trình độ Tiên giới!

Sở Mặc nhớ tới bộ dáng muốn nói lại thôi lúc trước của tộc trưởng chuồn chuồn, nhớ tới voi lớn khổ người rất lớn nhưng lá gan lại nhỏ không ngừng cảnh cáo tộc trưởng chuồn chuồn.

Rốt cục hiểu rõ, chiếm cứ ở trong này... nhất định là một tồn tại vô cùng khủng bố!

Không đẩy được thứ tồn tại ở trong động phủ này, như vậy.... ta liền đi về chỗ động phủ này là được!

Sở Mặc nghĩ đến liền làm, trực tiếp bắt đầu đi về chỗ động phủ.

Còn chưa đi tới một phần mười hắn liền cảm giác được trời đất quay cuồng, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

Lần cắn trả này... không ngờ lại còn độc hơn so với vừa rồi.

Lần này Sở Mặc rốt cục bị kinh sợ.

Sao chỗ động phủ này còn đáng sợ hơn thứ tồn tại trong động phủ?

Đây là ý gì?

Chẳng lẽ nói, chỗ động phủ này là một pháp khí đáng sợ sao?

Cho dù nó là pháp khí Chí Tôn cũng không thể khiến mình bị cắn trả như thế!

Trên mặt Sở Mặc mang theo hào quang nghi ngờ bất định, đúng lúc này, Thương Khung Thần Giám trước ngực đột nhiên truyền tới một cỗ nhiệt lượng nhàn nhạt.

Sau đó một đoạn tin tức liền truyền vào trong đầu của hắn.

Sở Mặc khẽ ngẩn ra, đã rất lâu rồi...

đây là lần đầu tiên sau khi Thương Khung Thần Giám phát hiện ra viên huyết nguyệt thứ tư giám định cho hắn.

Sau khi đọc xong đoạn tin tức kia, cả người Sở Mặc đều bị sợ ngây người.

Hắn không thể tưởng tượng được ở nơi Tiên giới này lại tồn tại một động phủ biến thái như thế.

Nếu như nói Phật môn lúc trước đã khiến hắn chấn động rất lớn, nhưng dù sao cũng là vật ngoại lai, là có ý lựa chọn ẩn cư ở Tiên giới.

Mà Thất Tinh động trước mắt này, không ngờ lại chính là một tòa động phủ Chí Tôn!

Cái vị tồn tại trong động phủ kia không ngờ lại là một Chân Tiên!

Cái này làm sao có thể đánh?

Cho dù hắn đưa ra phân thân hoàn mỹ, cho dù trong Thất Tinh động là một tu sĩ cảnh giới Chân Tiên.

Nhưng hắn tại sao có thể là đối thủ của một Chân Tiên cao nhất chứ?

Còn có việc Sở Mặc không hiểu nổi, đường đường là một Chân Tiên cao nhất, chỉ cách Đế Chủ một bước vô cùng ngắn... làm sao lại ẩn thân ở trong nơi này?

Đây quả thật không hợp với lẽ thường!

Thương Khung Thần Giám cho ra tin tức rất đơn giản, chỉ có ngắn ngủi hai câu nói:

- Động phủ Chí Tôn, Chân Tiên cao nhất.

Chỉ tám chữ!

Nhưng đối với Sở Mặc mà nói là đã đủ, tin tức này đã vô cùng kinh người rồi.

-----o0o-----

Chương 1257: Đường tẩu... tha mạng! (1)

Chương 1257: Đường tẩu... tha mạng! (1)

Sở Mặc chỉ là không hiểu, một Chân Tiên cao nhất cùng động phủ Chí Tôn sao lại xuất hiện ở Tiên giới.

Nhưng vấn đề này cũng không phải điều khiến hắn đau đầu nhất, mà lại chính là làm sao để cứu Đại Công Kê ra.

Suy diễn lúc trước chính là chỉ về phía nơi này, đến nơi này lại cảm xúc mênh môn.

Sở Mặc rất rõ Đại Công Kê nhất định ở ngay chỗ này.

Như vậy phải làm sao bây giờ?

Sở Mặc rất ít khi có tình huống luống cuống chân tay thế này, thật sự là khiến hắn có chút bất ngờ.

Cho dù địch nhân trước mắt là Đại La Kim Tiên hắn cũng không bó tay như thế.

Cùng lắm là đánh, đánh không lại thì nói sau.

Nhưng địch nhân là một Chân Tiên cao nhất thì làm sao đánh?

Có thể đánh nhau sao?

Sở Mặc khẽ nhắm hai mắt lại, rơi vào trầm tư.

Xem ra liều mạng dùng lực... khẳng định không phải một lựa chọn sáng suốt.

Như vậy cũng chỉ còn một loại thủ đoạn là dùng trí.

Nghĩ vậy Sở Mặc liền không kìm nổi mà cười khổ, hắn nhớ tới một lời nói kinh điển được lưu truyền từ lâu: trước mặt thực lực tuyệt đối, tất cả âm mưu quỷ kế đều không có bất kỳ ý nghĩa.

Đúng vậy, người ta căn bản không cần giảng đạo lú với ngươi, cũng không rãnh để đùa với ngươi.

Mặc kệ là ngươi muốn đưa ra quỷ kế gì, người ta chỉ cần một cái tát...

đều có thể đập chết ngươi!

Hô!

Sở Mặc không kìm nổi phát ra một tiếng thở dài, sau đó cau mày.

Thật lâu sau hắn mới than nhẹ một tiếng:

- Xem ra cũng chỉ có thể làm thế.

Sau đó Sở Mặc nhấc chân trực tiếp đi vào chỗ động phủ này.

Tiên Cầm Thụy Thú vây quanh động phủ này, bởi vì Sở Mặc vận hành Trận Tự Quyết trong Cửu Tự Chân Ngôn, ẩn nấp khí tức bản thân, cho nên đối với hắn làm như không thấy, tùy ý hắn đi vào Thất Tinh động.

Nhưng mà nguy hiểm thật sự vốn không phải Tiên Cầm Thụy Thú ở cửa động phủ này.

Sau khi Sở Mặc đi vào, một cỗ khí tức thê lương giống như hồn thủy từ trong thông đạo vạn dặm trường cuồn cuộn mà tới.

Một đạo thần thức che trời phủ đất trấn áp về phía Sở Mặc:

- Vật nhỏ... hoan nghênh đi vào... thế giới của ta!

Sở Mặc lạnh lùng cười lấy phân thân hoàn mỹ ra, sau đó lấy ra một chút máu huyết trên người, Ba~ một chút đánh vào giữa phân thân hoàn mỹ.

Ầm!

Trên người phân thân hoàn mỹ chợt bộc phát ra hào quang vạn trượng, cả người đều bị bao phủ trong đoàn hào quang đó, giống như một pho tượng thần chỉ, trực tiếp ngăn cản thần thức che trời phủ đất ở bên ngoài, trong miệng phân thân hoàn mỹ phát ra một tiếng hừ lạnh:

- Trốn ở chỗ này nhiều năm như vậy cũng chỉ giống như loài sâu bọ!

Dám đánh sao?

Sau đó từ phân thân hoàn mỹ kia trực tiếp lại phân ra một phân thân giống phân thân hoàn mỹ như đúc!

Sở Mặc nháy mắt thu hồi phân thân hoàn mỹ vào giữa Thương Khung Thần Giám, sau đó trực tiếp kích hoạt Huyết Nguyệt xuống đất trên Thương Khung Thần Giám, thân hình nháy mắt biến mất trong Thất Tinh động.

Ở một nơi xa xôi bên kia, Thất Tinh Tôn Giả cầm một hộp gỗ phong cách cổ xưa, đứng ở trước mắt Đại Công Kê, lấy tay vỗ vỗ hộp gỗ:

- Hoàng Kim Sâm, con gà con, ta đã không còn kiên nhân với ngươi.

Ta nghĩ dùng gốc Chuẩn Thánh Dược này cách thủy với ngươi hẳn là có thể đạt được mục đích của ta, chỉ là như vậy... có thể tốn chút thời gian, nhưng bản tôn sẽ không để ý.

Nhiều năm như vậy bản tôn cũng chờ được, bây giờ có là gì.

Chuẩn Thánh Dược cùng máu Chân Hoàng trong cơ thể ngươi đã đủ để bản tôn sinh ra Nguyên Thần thứ hai.

Vẻ mặt Đại Công Kê suy yếu nhìn Thất Tinh Tôn Giả, trong mắt rốt cục lộ ra vẻ khiếp sợ nói:

- Trong tay ngươi... có cả Chuẩn Thánh Dược sao?

- Sao chứ, ngươi luôn miệng nói bản tôn là phản đồ, nếu không có chút ưu đãi gì, bản tôn dựa vào đâu... mà làm phản đồ?

Thất Tinh Tôn Giả cười lạnh.

Đại Công Kê cười khanh khách, đầu rũ xuống, nói:

- Chuẩn Thánh Dược cùng Kê gia ta cũng không thể sinh ra được Nguyên Thần thứ hai của ngươi, kẻ đáng thương bị người ta đánh rớt cảnh giới như ngươi...

Ba~

Thất Tinh Tôn Giả hung hăng tát vào trên đầu Đại Công Kê:

- Câm miệng!

Một tia máu tươi từ trong khóe miệng của Đại Công Kê chảy ra, nhưng trong mắt Đại Công Kê lại tràn ngập khinh thường như cũ, chỉ là sâu trong nội tâm lại nói lên: Tiểu tử.... ngươi không nên tới đây!

Vô dụng thôi, ngươi không chỉ không cứu được Kê gia mà còn có thể bị chôn vùi chính mình!

Đúng lúc này đuôi lông mày của Thất Tinh Tôn Giả chợt nhướng lên, lông mày dày dường như sắp dựng thẳng, trong lỗ mũi phát ra một tiếng thét kinh hãi:

- A?

Khí tức to lớn trực tiếp khiến Thất Tinh Tôn Giả bị chấn động tới kinh sợ, hắn thất thanh nói:

- Chân Tiên?

Làm sao có thể?

Ở Tiên giới này, ngoại trừ Thất Tinh Tôn Giả hắn ra, làm sao còn có Chân Tiên thứ hai?

Hơn nữa cho dù là có...

đối phương lại vào bằng cách nào?

Thời điểm hắn đi lại ở Tiên giới vì sao không khiến Tiên giới này bị vỡ?

Sắc mặt Thất Tinh Tôn Giả âm trầm bất định, nhưng sau đó hắn lại cười lạnh:

- Thật sự là một thủ đoạn tốt!

Khiến bản tôn cũng có chút không ngờ, tuy nhiên...

Chân Tiên thì sao?

Ở trước mặt bản tôn....

Đế Chủ cũng phải quỳ xuống!

Thất Tinh Tôn Giả nói xong liền đặt hộp gỗ trên bệ đá trấn áp Đại Công Kê, thân thể chợt lóe trực tiếp biến mất tại chỗ.

Đại Công Kê ngẩng đầu, vẻ mặt khiếp sợ, lẩm bẩm nói:

- Chân Tiên?

Tiểu tử kia tìm giúp đỡ sao?

Làm sao có thể?

Đại Công Kê còn chưa dứt, một đạo thân ảnh trực tiếp tỠtrong đất đá trước mặt hắn chui ra, còn mang theo lầu bầu:

- Không hổ là động phủ Chí Tôn, phong ấn trên mặt đất lại đáng sợ như vậy!

Cũng may là gia dùng Trước Tự Quyết!

Trước Tự Quyết trong Cửu Tự Chân Ngôn nắm nguyên tố ngũ hành trong tay!

Tuy rằng động phủ Chí Tôn này phong ấn cực kỳ hùng mạnh, nhưng vẫn là do nguyên tố ngũ hành cấu thành.

Nếu Thất Tinh Tôn Giả vẫn là Thất Tinh Chí Tôn trước kia... có lẽ phong ấn trong động phủ này sẽ kinh khủng hơn, Sở Mặc chỉ mới nắm giữa Cửu Tự Chân Ngôn cấp bậc nhập môn chưa chắc có thể thành công.

Nhưng hiện giờ Thất Tinh Tôn Giả đã rớt xuống tu vi Chân Tiên, hơn nữa hắn cho tới bây giờ, thậm chí....

Vẫn không nghĩ có người ở Tiên giới này có thể tiến vào động phủ của hắn.

-----o0o-----

Chương 1258: Đường tẩu... tha mạng! (2)

Chương 1258: Đường tẩu... tha mạng! (2)

Đại Công Kê trợn mắt há hốc mồm nhìn Sở Mặc, quả thực không dám tin nhìn vào hai mắt của mình.

- Nhìn cái gì vậy?

Chưa thấy qua người anh tuấn như vậy sao?

Sở Mặc thấy Đại Công Kê tâm tình liền tốt, bay thẳng tới chỗ Đại Công Kê.

- Đừng tới đây!

Đại Công Kê quát lên:

- Phong ấn trên người ta rất khủng bố!

- Phong ấn Chân Tiên sao?

Sở Mặc nhíu nhíu mày, sau đó thi triển Vọng Khí Thuật trong Phong Thủy thần thông, nháy mắt phía trước xuất hiện vô số sợi tơ gắt gao quấn chặt Đại Công Kê.

Mỗi sợi dây chừng hơn một ngàn cành, mỗi một cảnh...

đều ngưng kết thành xiềng xích!

Tuy rằng nhỏ hơn rất nhiều so với tóc tơ, nhưng mỗi một cái...

đều có được uy năng khủng bố.

Nếu Sở Mặc không cẩn thận xông vào sẽ khóa cả hắn vào nơi này.

- Ngươi có biện pháp không?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê.

Đại Công Kê nói:

- Dùng đao của ngươi!

Sở Mặc nháy mắt dùng Thí Thiên chém về phía những sợi tơ này.

Xoẹt!

Một đao chém qua, hơn mười sợi tơ ngưng kết thành xiềng xích bị cắt.

Rầm rầm rầm... phát ra tiếng vang giống như pháp nổ, đây là tiếng xiềng xích bị chặt đứt.

Tuy rằng thanh âm không lớn nhưng uy lực lại vô cùng đáng sợ.

Trên thân Thí Thiên không chút sứt mẻ, nhưng Sở Mặc lại cỗ giác được có một cỗ sóng lớn đánh tới, vội vàng vận hành Lâm Tự Quyết.

Bất động như núi!

Nhưng khóe miệng... lại trực tiếp tràn ra một tia máu tươi.

Nhưng hào quang trong mắt Sở Mặc lại càng thêm sáng ngời, Thí Thiên trong tay gần như biến thành một mảnh tàn ảnh, không ngừng chém về phía những sợi tơ trói buộc Đại Công Kê.

Mỗi một đao chém xuống, tinh khí thần của Đại Công Kê sẽ được khôi phục một ít, đến cuối cùng trên người của Đại Công Kê cũng trực tiếp bộc phát ra một cỗ khí tức mênh mông, bốc lên ngọn lửa hừng hực.

Đó là hỏa Chân Hoàng!

Trực tiếp thiêu những sợi tơ còn lại thành tro tàn!

Sở Mặc liếc mắt nhìn Đại Công Kê, có thể trực tiếp đốt một ít phong ấn của Chân tiên thành tro tàn, người này hiện tại...

đã không còn tầm thường!

Chính mình phải dựa vào Thí Thiên, nhưng Đại Công Kê lại dựa vào....

Chính bản thân nó!

Đại Công Kê nhấc hộp gỗ trên bia đá lên, gầm nhẹ với Sở Mặc:

- Tiểu tử, mau dẫn ta... rời khỏi nơi quỷ quái này!

Sở Mặc vừa mới gật đầu một cái, chuẩn bị kích hoạt Huyết Nguyệt xuống đất, chỉ nghe phương xa đột nhiên truyền tới một tiếng rít gào:

- Tiểu súc sinh... sao ngươi dám bắt nạt ta như thế?

Sở Mặc sợ tới mức co rụt cổ lại, không chút lựa chọn kích hoạt Huyết Nguyệt xuống đất, kéo theo Đại Công Kê nháy mắt biến mất.

Ầm ầm!

Một đạo công kích khủng bố trực tiếp đánh về chỗ bọn hắn vừa biến mất, tòa đá... cùng mọi thứ xung quanh, dưới một kích này đều bị vỡ tan.

Thất Tinh Tôn Giả lửa giận ngút trời mang theo một thi thể hiện ra ở nơi này, sau đó hưng hăng vứt cỗ thi thể trên mặt đất, ngửa mặt lên trời rít gào:

- Cửu Mệnh Thuật....

Phiêu Linh, Phiêu Linh!

Tiện nhân nhà người....

Bản tôn sẽ không để yên cho ngươi!

Cho dù phải lật tung cả Tiên giới này, bản tôn cũng muốn giết đệ tử của ngươi hồn bay phách lạc!

Ầm!

Một đạo hào quang giống như từ trên trời bay tới, không ngờ lại trực tiếp xông qua động phủ Chí Tôn, bắn về phía đầu của Thất Tinh Tôn Giả.

Trong vầng hào quang chất chứa quy tắc đại đạo vô tận, mang theo khí tức hủy diệt tất cả.

Thất Tinh Tôn Giả hoảng hốt, lớn tiếng nói:

- Phiêu Linh... ngươi ngươi ngươi... ngươi còn sống sao?

Ta sai lầm rồi... ta sai lầm rồi!

Ầm!

Đầu của Thất Tinh Tôn Giả trực tiếp hóa thành cặn bã.

Cách đó không xa, Thất Tinh Tôn Giả lại ngưng kết đi ra, vừa mới chết là một pho tượng pháp thân của hắn.

Nhưng lại là pháp thân ẩn chứa đại lượng máu huyết của hắn!

Trong mắt của hắn mang theo thần sắc hoảng sợ, ngực kịch liệt phập phồng, hồn bay phách lạc lầm bẩm nói:

- Nàng còn sống... nàng sao có thể còn sống?

Bọn họ không phải là...

đều còn sống đấy chứ?

Trong động phủ truyền tới một tiếng nữ tử lạnh như băng tới cực điểm:

- Đám đánh chủ ý lên người của ta, giết không tha?

Thất Tinh Tôn Giả phịch một tiếng quỳ xuống đất:

- Đường tẩu... tha mạng!

Trong động phủ, thanh âm của cô gái kia lại không vang lên, chỉ còn lại một Thất Tinh Tôn Giả sắc mặt xanh mét, trong đôi mắt lóe ra kinh nghi bất định.

Thật lâu sau hắn mới phát ra tiếng rống giận long trời lở đất:

- Hoàng Kim Sâm của ta!

A a a a a a a!

Chết tiệt!

Tên trộm!

Bọn trộm các ngươi!

Con gà con... bản tôn sẽ không để yên cho ngươi!

Không để yên!

Tuyệt đối sẽ không để yên!

..........

Ở nơi cách Thất Tinh động hơn ba mươi vạn dặm, Sở Mặc cùng Đại Công Kê thò đầu ra nhìn về phía Thất Tinh động bên kia.

Hai người đã đi ra nửa ngày lại vẫn không nghe được bất kỳ động tĩnh gì, rốt cục đều nhẹ nhàng thở ra.

Đại Công Kê tiện tay ném hộp gỗ cho Sở Mặc, nói:

- Tiểu tử, ân cứu gốc Chuẩn Thánh Dược này cho ngươi!

- Hả?

Sở Mặc ngây ngốc tiếp nhận hộp gỗ:

- Chuẩn Thánh Dược?

Có ý gì?

- Chính là thuốc Chuẩn Thánh Dược đã vượt qua Chí tôn!

Đây mới là thần dược, hiểu chưa?

Đại Công Kê ra vẻ già đời nhìn thoáng qua Sở Mặc.

- Đồ tốt như vậy ngươi lại tặng cho ta sao?

Sở Mặc nghĩ tới Đại Công Kê đang nói bậy liền cười trêu ghẹo.

Nói đùa gì vậy, Chuẩn Thánh Dược là rau cái trắng sao?

Khắp nơi đều có thể nhìn thấy sao?

Đúng lúc này bên ngoài ba trăm ngàn dặm, một tiếng rít gào long trời lở đất truyền tới từ trong tòa động phủ Chí Tôn.

Sở Mặc và Đại Công Kê đều nghe được rõ ràng, sau đó Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

- Sao?

Kê gia không lừa ngươi chứ?

Sở Mặc cũng là vẻ mặt dại ra nhìn hộp gỗ mang phong cách cổ xưa trong tay, hắn có thể nào cũng không nghĩ ra được trong hộp gỗ này lại chứa một gốc cây Chuẩn Thánh Dược, quan trọng nhất là... gốc cây Chuẩn Thánh Dược này tên là Hoàng Kim Sâm!

Cái này không thể nói là trùng hợp mà quả thật chính là một kỳ tích!

Là một tu sĩ, Sở Mặc vẫn tin tưởng số mệnh, nhưng hoàn toàn không thể tưởng tượng được phải có loại số mệnh thế nào mới có thể trùng hợp tới thế này?

Hắn nhìn Đại Công Kê, có chút ngơ ngác mà hỏi:

- Bên trong này... thật sự là Hoàng Kim Sâm?

-----o0o-----

Chương 1259: Thật là trùng hợp.

Chương 1259: Thật là trùng hợp.

- Đúng vậy, tên khá tục khí nhưng công hiệu cũng là nhất đẳng!

Là thuốc lớn thật sự, đã thông linh....

Nếu cởi bỏ phong ấn cho nó, cho dù là tu vi Chí Tôn Đại Năng....

Cũng không hẳn có thể khống chế nó.

Nếu không biết trên người tiểu tử ngươi có lò luyện đan kia, có thể phát huy tốt hơn công hiệu của Chuẩn Thánh Dược, Kê gia còn lâu mới cho ngươi!

Đại Công Kê có chút kiêu ngạo nói.

Sở Mặc nhìn về phía Thất Tinh động ở xa, cười rộ lên, lẩm bẩm nói:

- Thật là trùng hợp!

Đại Công Kê có chút kỳ quái nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Tiểu tử ngươi làm sao lừa gạt được tên khủng bố kia?

- Cửu Mệnh Thuật!

Sở Mặc thở dài một tiếng, nhìn Đại Công Kê:

- Ta có một khối phân thân Chân Tiên, sau đó dùng phân thân kia, cộng thêm Cửu Mệnh Thuật tạo ra được một khối phân thân Chân Tiên giả...

Đại Công Kê vừa nghe liền hiểu, nhìn Sở Mặc, trong con ngươi lóe ra hào quang phức tạp:

- Nói cách khác, vì cứu Kê gia ngươi đã tổn thất một cái mạng?

Sở Mặc cười nói:

- Ngươi sao lại làm kiêu như thế chứ?

Một cái mạng giả....

Có thể đáng giá so với một gốc cây Chuẩn Thánh Dược sao?

Đại Công Kê yếu ớt nói:

- Mệnh thật mệnh giả...

đều là mệnh, trên đời này không có gì đáng giá hơn so với mệnh.

- Chúng ta là bằng hữu, ngươi nói như vậy khiến ta có chút không thoải mái.

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

- Giữa chúng ta cần gì so đo mấy cái này?

Nếu ta lâm vào nguy hiểm ngươi sẽ không quan tâm sao?

Đại Công Kê không chút do dự mà nói:

- Làm sao có thể sẽ thờ ơ?

Kê gia sẽ chạy rất xa!

- Ngươi đi luôn đi!

Sở Mặc cười mắng.

Đại Công Kê cũng nhịn không được cười rộ lên, sau đó nói:

- Cửu Mệnh Thuật, độc môn tuyệt học của Phiêu Linh Nữ Đế, không ngờ ngươi có thể nắm giữ loại thuật Chí Tôn này.

Tuy nhiên còn có một chuyện càng khéo léo hơn, chắc ngươi cũng đã biết quan hệ của vị trong động phủ Thất Tinh kia cùng Phiêu Linh Nữ Đế chứ?

- Bọn họ có quan hệ sao?

Vẻ mặt Sở Mặc giật mình nhìn Đại Công Kê:

- Vị kia rốt cục là ai?

Còn có... ngươi sao lại bị bắt vào đó?

- Cái này nói ra cũng có chút dài dòng.

Nhắc tới chuyện này Đại Công Kê có chút buồn bực:

- Bà mẹ hắn, Kê gia bị con khỉ chết tiệt kia lừa.

Hóa ra con khỉ bị Sở Mặc một đao bổ đôi là đệ tử thân truyền trong Tiên giới của Thất Tinh Tôn Giả, thực lực đã đạt tới Phi Thăng kỳ đỉnh cao.

Nếu không phải bởi vì Thất Tinh Tôn Giả....

Chỉ sợ đã sớm phi thăng Thiên giới rồi.

Con khỉ kia hóa trang thành người gần như không có sơ hở, trên người lại có vật dụng Chí Tôn của Thất Tinh Tôn Giả.

Cho nên đó là lý do vì sao trong này con vượn đó gần như là không có đối thủ.

Năm đó sau khi Đại Công Kê phi thăng, muốn tìm nơi an tĩnh tu luyện, sau đó chờ đợi Sở Mặc.

Kết quả làm sinh linh không phải người, Đại Công Kê phi thăng liền trực tiếp rơi xuống mảnh đất này.

Đây là quy tắc bất di bất dịch, tu sĩ nhân loại có khu vực phi thăng của tu sĩ nhân loại, sinh linh không phải người... cũng có khu vực phi thăng thuộc về bọn chúng.

Đại Công Kê tự nhiên là hiểu rõ quy tắc này, nó cũng không cảm thấy cái này có gì không tốt.

Đại Công Kê cũng đi qua không ít chủng tộc ở nơi này, tỷ như tộc chuồn chuồn, tỷ như tộc muỗi Hắc Thủy, cũng từng gặp qua con voi lớn nhưng có lá gan nhỏ kia.

Sau đó sự xuất hiện của nó bị tộc nhân muỗi Hắc Thủy bí mật tố cáo.

Con khỉ kia xuất hiện, lúc ấy cũng là lấy thân phận của một tu sĩ nhân loại xuất hiện trước mặt Đại Công Kê.

Đại Công Kê bởi vì Sở Mặc nên có một loại cảm giác thân cận với tu sĩ nhân loại.

Lúc hai bên mới gặp mặt còn luận bàn một chút chuyện.

- Cái con khỉ ngốc kia nghĩ cầm quạt Chí Tôn là có thể đánh thắng Kê giá.

Kết quả bị Kê gia hung hăng giáo huấn một trận, sau đó liền quỳ bái Kê gia.

Nói tới cảnh tượng lúc đó, Đại Công Kê vẫn mang vẻ mặt đắc ý.

- Sau đó thì sao?

Sở Mặc liếc nhìn Đại Công Kê.

Đại Công Kê lập tức rũ đầu, buồn bực nói:

- Sau đó tiểu tử kia vẻ mặt thành khẩn mời Kê gia tới động phủ của hắn làm khách, còn nói động phủ kia... là từ thời viễn cổ... còn sót lại, bên trong còn có các loại bảo vật.

Lúc ấy Kê gia thấy quạt Chí Tôn trên tay hắn cũng có chút tin mấy lời này.

- Ngươi thật ngốc!

Sở Mặc liếc mắt.

Đại Công Kê trừng mắt:

- Người kia lúc đó hoàn toàn không phải đối thủ của Kê gia, ai ngờ nó sẽ đánh lén Kê gia chứ?

Ai có thể nghĩ tới trong động còn có một lão bất tử cảnh giới Chân tiên?

Nếu như là tu sĩ Tiên giới bình thường, bọn họ giữ được Kê gia sao?

Sở Mặc ngẫm lại cũng thật là như vậy, với chiến lực của Kê gia hiện giờ, tu sĩ Tiên giới thật đúng là không giữ được hắn.

- Sau đó khi Kê gia tới tòa động phủ kia, phát hiện ra tên khốn kiếp Thất Tinh Tôn Giả, năm đó chính là hắn...

đã giết sạch sẽ bộ tộc Thiên kê, sau đó lại rút đi huyết mạch trên người Kê gia.

Nếu không phải Kê gia mạng lớn, trên người có đạo phong ấn của lão tổ tổng, thời khắc mấu chốt mang theo Kê gia chạy trốn tới Nhân giới, chỉ sợ cây trên mộ Kê gia hiện giờ đã thành cổ thụ che trời rồi.

Thanh âm của Đại Công Kê có chút trầm thấp nói.

- Cái gì?

Vẻ mặt của Sở Mặc lúc này khẽ trầm xuống, nhìn về phía Thất Tinh động, trong con ngươi một mảnh lạnh như băng.

Đại Công Kê nói:

- Chính là như vậy, cũng là Kê gia xui xẻo, không nghĩ tới còn có thể gặp lại tên khốn kiếp kia, còn tưởng rằng hắn đã bị giết chết năm đó rồi.

- Người này rốt cục là ai?

Sở Mặc lạnh lùng hỏi.

- Hắn vốn gọi là Tần Sâm, nhiều năm trước từng là một vị Chí Tôn, sau lại bị đánh chết Nguyên Thần thứ hai, thiếu chút nữa bị đánh chết trong trận đại chiến kia, cảnh giới cũng ngã xuống trên diện rộng, đi tới Tiên giới, vẫn một mực trốn ở chỗ này.

Hắn xuất thân là Tần gia Thiên giới, là tổ tiên của Tần Thi, cũng có một chút quan hệ với Phiêu Linh Nữ Đế.

Tần Sâm từng là huynh đệ của trượng phu Phiêu Linh Nữ Đế.

Phiêu Linh Nữ Đế cả đời cũng chỉ gả cho một người.

Đại Công Kê rũ mí mắt xuống, nhìn Sở Mặc:

- Đây cũng thật là trùng hợp!

-----o0o-----

Chương 1260: Đi mắng hắn.

Chương 1260: Đi mắng hắn.

Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm ngồi ở đó, vẻ mặt vô cùng đặc sắc, nửa ngày không thể nói được gì.

Nếu không phải lúc trước hắn vừa mới từ chỗ Tần Thi biết được một ít chuyện về Phiêu Linh Nữ Đế, thật sự rất khó tin vào mấy lời này của Đại Công Kê.

- Tần gia lại từng xuất hiện Chí Tôn sao?

Thật lâu sau Sở Mặc mới nói thầm một câu.

- Có gì đáng ngạc nhiên?

Đại Công Kê liếc nhìn Sở Mặc nói:

- Tần gia được coi như là một đại tộc ở Thiên giới, đương nhiên phải xuất hiện Chí Tôn, chẳng qua tên khốn kiếp này là tên phản đồ!

Được xem là sỉ nhục của Tần gia, bởi vậy Tần gia hiện giờ căn bản sẽ không nhắc tới người này, chỉ sợ cũng cho là hắn đã sớm chết rồi.

- Phản đồ?

Có ý gì?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê.

Đại Công Kê nhìn thoáng qua Sở Mặc, sâu kín nói:

- Tiểu tử ngươi đã nghe nói về La Thiên Tiên Vực chưa?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đã từng nghe.

- Cái gì?

Đại đứng bật dậy, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đã từng nghe nói về La Thiên Tiên Vực?

Làm sao có thể?

Ngươi nghe nói ở đâu?

Chẳng lẽ có người nói cho ngươi biết rồi hả?

- Ngươi phản ứng mạnh như thế làm gì?

Ta nghe nói qua chỗ kia rất kỳ quái sao?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê.

Vẻ mặt Đại Công Kê nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Ngươi bây giờ không nên nghe nói về chỗ kia.

- Nhưng ta đã biết rồi.

Sở Mặc nhún nhún vai.

- Được rồi.

Đại Công Kê liếc mắt nhìn Sở Mặc thật sâu, sau đó mí mắt khẽ rũ xuống:

- Vậy Kê gia rốt cục có thể xác định ngươi là ai rồi.

- Ta là Sở Mặc!

Sở Mặc liếc mắt,

- Gia biết ngươi là Sở Mặc!

Đại Công Kê tức giận:

- Ngươi ngay cả La Thiên Tiên Vực cũng đều biết, như vậy hẳn phải biết rõ thân thế của mình chứ?

Đại Công Kê nói xong, hiếm có khi thở dài.

Sở Mặc lắc đầu:

- Không rõ lắm, tỷ như mẫu thân của ta là ai ta cũng không biết.

- Cái kia không thể nói.

Đại Công Kê trực tiếp xù lông, nhìn Sở Mặc:

- Chúng ta vẫn nên nói chuyện lúc trước đi.

- .......

Sở Mặc đầu xám xịt nhìn Đại Công Kê.

Đại Công Kê da mặt vô cùng dày, căn bản không quan tâm tới cái nhìn chăm chú của Sở Mặc, tự nói:

- Vào thời điểm cực kỳ lâu trước kia.

- Nói điểm chính.

Sở Mặc tức giận.

- Được rồi.

Đại Công Kê trừng Sở Mặc:

- Ngươi đã biết La Thiên Tiên Vực, vậy Kê gia liền nói ngắn gọn, La Thiên Tiên Vực bên kia không hy vọng thế giới chúng ta bên này xuất hiện tồn tại quá hùng mạnh, vì thế liền phái người tới đây đánh chết cường nhân của chúng ta.

Lúc này có một vị Chuẩn thánh vĩ đại ra tay, mang theo đại lượng Chí Tôn đánh tan kẻ thù La Thiên Tiên Vực xâm phạm.

Trong quá trình này, có Chí Tôn cảnh giới Đại Năng... bởi vì sợ hãi mà đứng về phía La Thiên Tiên Vực, thành phản đồ của thế giới này!

Trong này có cả Tần Sâm!

- Nói cách khác, năm đó hắn đứng ở bên La Thiên Tiên Vực, trở thành địch với ông nội của ta?

Sở Mặc lành lạnh nói.

Đại Công Kê ngẩng đầu nhìn thoáng qua Sở Mặc, khẽ thở dài:

- Thời gian dài không gặp ngươi quả nhiên đã biết quá nhiều chuyện.

Không sai, chuyện chính là như vậy, tuy nhiên hắn cũng không được ưu đãi gì, trực tiếp bị một đám Chí Tôn vây công, thiếu chút nữa ngay cả thân hình cũng bị diệt.

May mắn chạy thoát một mạng, mãi cho tới hôm nay cũng chưa thể khôi phục lại.

Hô!

Sở Mặc hít sâu một hơi, sau đó nhìn về phía Thất Tinh động ở phương xa, trong con ngươi lóe ra hào quang, nhẹ giọng nói:

- Đại Công Kê, ngươi nói nếu lúc này ta muốn dẫn động Thiên kiếp Đại Thừa kỳ, chạy tới trên không Thất Tinh động độ kiếp, kết quả sẽ như thế nào?

- Đừng!

Vẻ mặt Đại Công Kê hoảng sợ nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử ngươi muốn chết sao?

- Sao thế?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, trong con ngươi mang theo một chút điên cuồng.

Đại Công Kê nói:

- Ngươi ngàn vạn lần không thể làm như vậy, tuy rằng tên khốn kiếp kia không cho bất kỳ sinh linh nào độ kiếp ở trong này, sợ ảnh hưởng tới hắn.

Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, hắn là Chân Tiên!

Thực tiên cao nhất!

Một khi bức hắn tới không có đường lui, đi ra khỏi động kia, sự tình có thể sẽ rất lớn!

Cho dù ngươi có thể dẫn Thiên kiếp tới đánh chết hắn, nhưng Tiên giới này chỉ sợ cũng sẽ bị rung động!

Trong con người Sở Mặc lộ ra một chút thống khổ:

- Chẳng lẽ cứ để một kẻ thù lớn như vậy bình yên vô sự sống ở nơi này sao?

- Cái đó là không thể nào!

Đại Công Kê nói như đinh chém sắt:

- Một ngày nào đó khoản nợ này sẽ được thanh toán!

Nếu nói về thù hận, cừu hận của Kê gia và hắn vô cùng sâu!

Nhưng vào thời điểm này bức bách hắn, kết quả thu được chỉ có thể là lưỡng bại câu thương, ai cũng sẽ không có được ưu đãi, như vậy không đáng.

Trên trán Sở Mặc nổi gân xanh, nắm chật hai tay, khẽ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi:

- Chẳng lẽ cứ tùy ý hắn tiêu dao sống ở trên đời này như vậy sao?

- Hắn tiêu dao sao?

Vẻ mặt Đại Công Kê khinh thường nói:

- Ngươi không biết hắn hiện tại có bao nhiêu bi thảm!

Hắn căn bản không dám bước ra khỏi Thất Tinh động nửa bước!

Bởi vì một khi hắn rời khỏi Thất Tinh động, khí tức Thực Tiên mạnh mẽ kia sẽ tấn công thế giới này khiến nó tán loạn, lộn xộn, sau đó sẽ có thiên phạt thật sự giàng lâm.

Cái loại nhân quả cắn trả này hắn căn bản không chịu nổi.

Cho nên mấy năm nay hắn đều phải thành thật mà dừng lại ở trong động phủ kia, nhìn giống như ngồi tù!

Trừ phi hắn quyết định phi thăng Thiên giới, nhưng cái này cũng vô cùng khó khắn!

Bởi vì hắn không thể trực tiếp đi ra độ kiếp, chỉ có thể nghĩ biện pháp mở ra một lối đi trong động phủ.

Nhưng muốn làm được chuyện này ít nhất cần cảnh giới Đế Chủ mới làm được, với trạng thái của hắn bây giờ, muốn trở thành Đế Chủ là chuyện không thể.

Còn có, một gốc cây Chuẩn Thánh Dược duy nhất trong tay hắn hiện tại đã thuộc về chúng ta.

Tiểu tử ngươi hẳn là rất rõ ràng về giá trị của Chuẩn Thánh Dược chứ.

Sở Mặc gật đầu, trên mặt vẫn mang vẻ không cam lòng:

- Nhưng cứ như vậy buông tha hắn, ta cảm thấy vô cùng không thoải mái.

- Vậy đi mắng hắn!

Đại Công Kê đưa ra vẻ mặt chuyện nên làm nói:

- Dù sao hắn cũng không thể đi ra khỏi động phủ, thậm chí ngay cả thần niệm quá mạnh mẽ cũng không dám phóng xuất ra.

Ngươi lại chém chết nanh vuốt duy nhất của hắn, hắn hiện tai đã mất đi khả năng nắm giữ sinh linh trong mảnh đất này trong tay!

Nếu sinh linh nơi này có lá gan lớn, hiện tại cũng có thể trực tiếp trốn đi

!

-----o0o-----

Chương 1261: Phát triển (1)

Chương 1261: Phát triển (1)

- Ý của ngươi là, thủ đoạn chủ yếu hắn dùng để khống chế sinh linh không phải người trên mảnh đất này chính là dùng sức mạnh thần niệm lớn để đe dọa sao?

Sau đó lại để con khi bị ta chém đi đánh chết một ít kẻ không nghe lời sao?

Sở Mặc hỏi.

Đại Công Kê gật gật đầu:

- Đúng vậy, đám muỗi thối tha của tộc muỗi Hắc Thủy lúc trước cũng là một trong những nanh vuốt của hắn.

- Hiện tại hẳn là đã bị tộc chuồn chuồn tiêu diệt rồi.

Sở Mặc nói.

- Ha ha ha, vậy hắn càng không còn cái gì nữa!

Đại Công Kê nói:

- Chỉ cần các sinh linh nơi này lấy hết dũng khí rời khỏi nơi này, tên khốn kiếp Thất Tinh Tôn Giả đó căn bản cũng không thể làm gì bọn chúng.

Uy áp thần niệm sao?

Đã qua rồi.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Vậy hãy để hắn sống ở đây vài năm.

Nói xong liền bay thẳng về phía Thất Tinh động.

Đại Công Kê hỏi:

- Ngươi làm gì thế?

- Đi mắng hắn!

Sở Mặc nói.

- ........

Đại Công Kê ngây ngốc một chút, sau đó lẩm bẩm nói:

- Ngươi thật đúng là dám đi mắng!

Nói xong nó đột nhiên trở nên hưng phấn:

- Tiểu tử chờ ta chút, loại chuyện mắng người này sao có thể thiếu Kê gia?

Sau đó, hầu như toàn bộ sinh linh tồn tại trong khu vực lãnh thổ vạn dặm này, đều đã trải qua một cuộc náo nhiệt cả đời khó quên.

Kẻ mà sự tồn tại của y là nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng chúng nó, chửi nhau ở Thất Tinh Động với hai tên to gan lớn mật suốt một canh giờ.

Cuối cùng bị mắng cho tức giận tới ngửa mặt lên trời mà rít gào.

Hơi thở tản mát ra ép cho chúng gần như không thở nổi.

Nhưng đây cũng là ngày mà chúng cảm thấy sảng khoái nhất suốt bao nhiêu năm qua trong khu vực biên giới vạn dặm này.

Sau đó, một số lượng khổng lồ các sinh vật không thuộc loài người ở đây, bắt đầu cuộc hành trình di cư của chúng, rời khỏi mảnh đất mà chúng đã cư trú vô số năm.

Không lâu sau đó nữa, lại có rất nhiều sinh vật không phải người, bắt đầu rời xa khỏi nơi này, tự tiến hành độ kiếp.

Nhất thời, toàn bộ Tiên Giới lại lâm vào chấn động.

Vô số tu sĩ loài người đều giật mình, không biết đã có chuyện gì xảy ra, vì sao chỉ mới một thoáng thôi mà lại có nhiều sinh linh không thuộc loài người phi thăng như vậy.

Tuy có một bộ phận vẫn bị thất bại, nhưng đại đa số...

đều vượt qua thiên kiếp thành công, từ nay về sau phi thăng lên Thiên giới.

Chân tướng toàn bộ vụ việc phải đợi tới hơn một tháng sau, có sinh linh không thuộc loài người tiến vào Huyễn Thần Giới công bố chút ít trên bảng tin.

- Sở công tử là ân nhân vĩnh viễn của thú tu Tiên Giới chúng ta!

- Hễ Sở công tử cần, thú tu phi thăng từ Tiên Giới chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực trợ giúp!

- Sở công tử là đại ân nhân của chúng ta!

- Nhắn Sở công tử: Khi nào thì thành lập Phiêu Diêu Cung ở Tiên Giới?

Có nhận đệ tử thú tu không?

Ta muốn đăng ký!

- Tính cả ta nữa!

- Ta cũng muốn đăng ký!

Cái tên đã yên lặng một hồi lâu lại bùng phát nổi tiếng.

Vô số người đều đoán, đến cùng tên Sở Mặc kia lại làm trò gì rồi?

Nhưng tất cả thú tu đều ngầm phối hợp với nhau rất ăn ý, một chữ cũng không nhắc tới Thất Tinh Động và vị trong Thất Tinh Động ở Tiên Giới kia!

Tuy lắm người cảm thấy kỳ lạ, vì sao nhiều sinh linh không thuộc loài người phải cảm tạ Sở Mặc như vậy, nhưng bọn họ vốn chẳng thể nghĩ ra được nguyên nhân.

Mà lúc này, Sở Mặc đã sớm mang theo Đại Công Kê, trở về tới Phiêu Diêu Cung Tiên Giới.

Ngày hôm đó, hai người là hắn và Đại Công Kê ngồi trên nóc ThấtTinh Động, thi triển thuật Chí Tôn, cứng rắn chống chọi với uy áp của Thất Tinh tôn giả, chửi nhau một chập với y.

Chọc cho Thất Tinh tôn giả gần như giận đến bốc hỏa, suýt chút nữa thì hộc máu.

Cuối cùng, Sở Mặc và Đại Công Kê mới nhìn nhau, ung dung rời khỏi nơi đó.

Đương nhiên, một đòn công kích đánh xuyên qua động Thất Tinh Chí Tôn cũng bị Sở Mặc và Đại Công Kê nhìn thấy.

Họ suy đoán trong lòng.

Bởi vì khi mắng nhau, Thất Tinh tôn giả rõ ràng có gì lo lắng ái ngại, thậm chí chẳng dám uy hiếp Sở Mặc là bao, gần như chỉ đem toàn bộ lửa giận đều trút cả lên thân Đại Công Kê.

Thề một ngày nào đóphải ăn gà hầm sâm vàng...

Đối với điều này, Đại Công Kê đương nhiên là coi thường chẳng thèm để ý đến, sâm vàng đã nằm trong tay bọn họ, muốn đòi lại, trừ khi Thất Tinh tôn giả có thể tu luyện tới cảnh giới Đế Chủ, sau đó về Thiên giới.

Nhưng cho dù y trở về Thiên giới, cũng không chắc đã dám làm việc một cách lộ liễu.

Dù sao còn rất nhiều người còn sống trên đời biết đến thân phận "phản đồ" này.

Không ai có thể dễ dàng tha thứ, để cho một tên phản đồ trỗi dậy lần nữa.

Sở dĩ hiện giờ không để tin Thất Tinh tôn giả còn sống trên đời lộ ra ngoài, có nguyên nhân lớn nhất là sợ năm đó y vẫn còn đồng lõa.

Cho dù không có, nếu loại khốn kiếp như Huyết Ma lão tổ nghe nói đến mà cứu Thất Tinh tôn giả về Thiên giới, lúc ấy sẽ chẳng khác gì mua dây buộc mình.

Trong Phiêu Diêu Cung.

Sở Mặc hỏi Đại Công Kê:

- Ta nhớ hôm đó ngươi nói, nếu Thất Tinh tôn giả muốn trở lại Thiên giới, thì tu vi phải tăng lên đến Đế Chủ, sau đó đánh thông ra một con đường?

- Đúng vậy, thì sao?

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nhíu mày nói:

- Hay nói cách khác, là tu sĩ cảnh giới Đế Chủ, cũng đã có thể tạo ra lối đi thông giữa Tiên Giới và Thiên giới, sau đó đưa người vào?

- Theo lý thuyết thì đúng là như vậy, nhưng làm thế thì cần rất nhiều nguyên vật liệu.

Dù sao hiện giờ giữa Tiên Giới và Thiên giới có một bức tường ngăn cách rất dày.

Muốn đào thông mà chỉ dựa vào sức người thôi là không được.

Đại Công Kê nói.

- Lúc trước ta từng gặp một chuyện tương tự.

Sở Mặc đem sự việc có con rối đáng sợ đến làm loạn vào ngày lập phái của Phiêu Diêu Cung kể lại một lần.

Đại Công Kê nghe xong, trợn mắt nhìn Sở Mặc:

- Ngươi nói con rối kia, chỉ là một bù nhìn rơm?

Sau đó thì tăng hơi thở lên cảnh giới Đại La Kim Tiên?

Định tự bạo?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng là như vậy.

Đại Công Kê trầm ngâm một chút nói:

- Thủ đoạn này sao giống loại Ma tộc thường dùng vậy?

-----o0o-----

Chương 1262: Phát triển (2)

Chương 1262: Phát triển (2)

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hỏi:

- Ý ngươi là...

Huyết Ma lão tổ?

Đại Công Kê gật gật đầu:

- Đúng vậy, Kê gia cảm thấy chuyện này hẳn là có liên quan đến y.

- Nhưng bản tôn của Huyết Ma lão tổ... hẳn là không biết người vẫn đối phó với y mấy năm nay là ta chứ.

Sở Mặc nhíu mày, hắn đã tiếp chiêu với Huyết Ma lão tổ không chỉmột lần, ít nhiều cũng hiểu biết tính cách của y.

Con rối bù nhìn này hình như không giống lắm với phong cách của Huyết Ma lão tổ trong quá khứ.

Nếu đổi lại là Huyết Ma lão tổ... có thể sẽ để con rối này ẩn đi, vốn không cho nó ra tay vào hôm đó.

Chờ cho đến khi Sở Mặc không ở Phiêu Diêu Cung rồi, sẽ nhảy ra công kích.

Sau đó đem toàn bộ người trên dưới Phiêu Diêu Cung đều giết hết.

Đây mới là thủ đoạn của Huyết Ma lão tổ.

Mà con bù nhìn này, càng giống như tới làm loạn hơn!

Thoạt nhìn là muốn cảnh cáo để cho Sở Mặc một bài học nhớ đời mà thôi.

Đại Công Kê nghe Sở Mặc phân tích xong cũng cảm thấy không thể nào hiểu nổi, nói:

- Nếu con rối bù nhìn này thực sự là do một gã Đế Chủ hao tài tốn của đưa tới gây chuyện với ngươi, thì mối thù của ngươi với đối phương thật không nhỏ, muốn ngươi gặp rắc rối lớn rồi.

Để con rối kia tự bạo, là muốn ngươi bị cuốn vào một cơn lốc âm mưu lớn.

Nếu ngươi chết, thì mọi chuyện coi như xong.

Nhưng nếu ngươi không chết... mà nhiều người lại vì ngươi mà chết như vậy.

Đừng nói tới loại nhân quả này, chỉ riêng thế lực đứng sau lưng họ thôi cũng sẽ hận ngươi thấu xương.

Sở Mặc gật gật đầu, quả thực ngày hôm đó rất nguy hiểm.

Chậm một bước có lẽ liền gây nên họa lớn.

Những đồng minh mà khó khăn lắmhắn mới mời chào được, khả năng sẽ sụp đổ chỉ trong nháy mắt.

Nghĩ vậy, Sở Mặc cũng dần nhận ra ác ý sâu đậm của người đưa con rối này tới.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc nói:

- Chẳng phải người này đã nói rồi sao, y đợi ngươi trên Thiên giới đến nâng cốc chúc mừng đó.

Khi chúng ta đến Thiên giới rồi, tự khắc sẽ gặp được y thôi.

Lúc đó, đánh được thì đánh cho y nát như tương, đánh không lại thì chạy.

Có gì phải rối rắm đâu?

Dù Sở Mặc có chút hết chỗ nói với nó rồi, nhưng không thể khôngthừa nhận Đại Công Kê rất có lý.

Sau đó, Sở Mặc và Đại Công Kê đều tạm thời ở lại Phiêu Diêu Cung, bởi vì qua hai tháng nữa là đến lúc Ma Quân và Tiểu Điệp phi thăng.

Hiện giờ, công việc trong Phiêu Diêu Cung cũng nhanh chóng vào quỹ đạo rồi, những môn phái và gia tộc liên minh trước kia đã nhanh chóng đưa vô số vãn bối trẻ tuổi đến đây.

Đó là vãn bối chân chính, một đám nhóc đến Trúc Cơ cũng chưa.

Những sư tổ phi thăng từ Linh giới lên như Phương Lan, Bình Bình, Tần Thi, Đổng Ngữ, Hoàng Họa và Hoa Tiểu Nha cũng dùng thời gian ngắn nhất để làm đám thiếu niên Tiên Giới ban đầu có chút kiêu ngạo này bị chấn động.

Phi thăng từ Linh giới lên thì sao?

Đây chính là đám người nắm giữ kế thừa của Chí Tôn!

Trấn áp một đám nhóc kiêu ngạo của Tiên Giới quả là việc không gì đơn giản hơn.

Sau đó, Sở Mặc dùng dược liệu mà các môn phái và gia tộc đưa đến, chế tạo ra vô số Trúc Cơ đan phẩm chất hoàn hảo, cùng một số ít TrúcCơ đan tiên phẩm.

Trúc Cơ đan tiên phẩm này, không phải ai cũng được lấy.

Nhất định phải là đệ tử tài năng xuất chúng, phẩm hạnh đoan chính thực sự, mới có thể được lĩnh Trúc Cơ đan phẩm chất này.

Nhưng chỉ dựa vào đám Trúc Cơ đan hoàn hảo kia thôi cũng đủ làm cho bọn họ bị chấn động rồi

Đừng nói ở Tiên Giới, dù là trên Thiên giới cũng không phải ai ai đều có thể tạo ra được Trúc Cơ đan hoàn hảo.

Tại Tiên Giới, tu sĩ bình thường mà làm được Trúc Cơ vô hạ thì đã xem như tốt lắm rồi.

Tài nguyên là một mặt, giá cả đan dược cũng là một mặt vô cùng quan trọng.

Không phải tất cả mọi người đều có thể mang theo một lò luyện đan cực phẩm đi khắp nơi như Sở Mặc.

Thậm chí, tiêu chuẩn yêu cầu đối với người luyện đan cũng chẳng có gì.

Những đại lão trong Tiên Giới kết đồng minh với Sở Mặc cũng không dám qua quýt lừa gạt, bọn trẻ được đưa tới đều có thiên phú cực tốt.

Bởi vì điều đó quan hệ trực tiếp tới việc sau này bản thân có thểchiếm được một vị trí nhỏ nhoi trên Thiên giới hay không, ẩu là không được.

Theo thời gian trôi qua, ngày mà Ma Quân và Tiểu Điệp phi thăng cũng càng cận kề.

Mấy hôm nay, Sở Mặc đã chuẩn bị cho hai người rất nhiều đan dược, những đan dược khiến cho ngay cả người đã biết đến bản lĩnh luyện đan của Sở Mặc như Tiểu Điệp cũng phải líu lưỡi.

- Quá quý trọng rồi!

Dù là sư mẫu của Sở Mặc, Tiểu Điệp cũng cảm thấy có chút hổ thẹn.

- Cầm đi, khách khí với hắn làm cái gì?

Ma Quân thật ra lại vô cùng thản nhiên.

Sở Mặc cười nói:

- Sư nương, hẳn là ngươi nên học sư phụ ta một chút.

- Học y mặt dày sao?

Tiểu Điệp liếc mắt nhìn Ma Quân, sau đó vui mừng nói:

- Cảm ơn ngươi, Sở Mặc.

- Chúng ta đều là người một nhà, không cần phải cảm ơn đâu.

Sở Mặc dứt lời, lại đưa Tị Lôi Quyết cho Tiểu Điệp nói:

- Sư nương, đây là Tị Lôi Quyết, nếu lúc độ kiếp cảm thấy khó có thể chống đỡ nổi, thì hãy thi triển Tị Lôi Quyết ra.

- Trên đời lại có cả loại công pháp này?

Tiểu Điệp bị giật mình không nhẹ, nàng trợn mắt há miệng nhìn Sở Mặc:

- Công pháp này mà mang ra bán... hẳn sẽ khiến người người tranh cướp chứ?

Ma Quân nhìn thoáng qua Tiểu Điệp, thản nhiên nói:

- Vật như vậy sao có thể truyền lung tung được?

Đây là một thuật Chí Tôn!

- ...

Trên khuôn mặt tinh xảo của Tiểu Điệp tràn ngập vẻ cạn lời, hết nhìn Sở Mặc, lại nhìn Ma Quân, cuối cùng không thể kìm nổi thở dài một tiếng:

- Tất cả những ai có thể quen biết ngươi, đều là nhóm người may mắn nhất trên đời này.

Ánh mắt Ma Quân nhìn về phía Sở Mặc mang theo đôi chút lưu luyến, nhưng cũng không biểu hiện ra một cách rõ ràng, mà là nói:

- Sư phụ đi rồi, ngươi phải bảo trọng.

Sau khi tới Thiên giới thì chớ có gây xung đột với các thế lực lớn, cố gắng tránh đi.

Dù sao nơi đó không giống Tiên Giới, tình thế rất phức tạp...Sở Mặc gật gật đầu nói:

- Đây cũng là điều ta muốn nói với sư phụ.

- Tiểu tử thối, ta còn rõ ràng đạo lý này hơn ngươi!

Ma Quân cười mắng một câu, sau đó khẽ thở dài:

- Năm đó một là vì ta tuổi trẻ, hai là bị ép bất đắc dĩ.

Cho dù ta không muốn gây hấn với những người đó thế nào, thì cũng đều không có cách nào tránh khỏi.

Tiều Điệp đặt tay lên tay Ma Quân, dịu dàng nói:

- Chúng ta đến Thiên giới là tốt thôi.

Ở đó không ai quen biết chúng ta, chúng ta liền có thể giống như một đôi đạo lữ bình thường, dạochơi tứ phương, sau đó vui vẻ tu luyện.

-----o0o-----

Chương 1263: Ma Quân phi thăng

Chương 1263: Ma Quân phi thăng

Trên mặt Ma Quân lộ ra nụ cười ấm áp, dùng sức gật đầu.

Rốt cuộc ngày này vẫn phải đến, hai người Ma Quân và Tiểu Điệp một trước một sau dẫn thiên kiếp tới.

Ma Quân vốn không dùng Tị Lôi Quyết, trực tiếp lấy thái độ khí phách, chống đỡ hết thiên kiếp khủng bố kia, thân hình biến mất trong trời đất Tiên Giới.

Tiểu Điệp cuối cùng cũng không dùng Tị Lôi Quyết, cảnh giới củanàng rất đặc thù, trên thực tế ít ai chú ý tới, sau khi thân thể của Tiểu Điệp được cải tạo, vốn chẳng cần tu luyện bao lâu, liền trực tiếp bước vào kỳ Phi Thăng.

Hiện giờ độ kiếp cũng không phải hao tốn nhiều công sức, liền phi thăng thành công mà bay đi.

Tần Thi đứng bên cạnh Sở Mặc, đưa mắt nhìn Ma Quân và Tiểu Điệp rời đi, thở dài xa xăm:

- Đời người chính là như vậy, luôn luôn tràn đầy ly biệt.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Tần Thi, cười nói:

- Sao đột nhiên lại cảm thán như vậy?

- Lúc trước ở Thiên giới vốn không có phiền não như vậy.

Nhưng hiện giờ lại càng cảm thấy, cuộc sống khi trước ở Thiên giới hình như cũng rất nhợt nhạt.

Tần Thi nhìn về phía phương xa, nghiêng một bên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần về bên Sở Mặc:

- Chỉ có mỗi tháng đúng ngày đi nhà kho của gia tộc lĩnh tài nguyên, một ít thiên tinh thạch, một ít đan dược.

Ngày qua ngày, năm nối năm.

Hoặc ngẫu nhiên tham dự những buổi tụ tập của người trẻ tuổi, ban đầu thì còn hứng thú, nhưng càng về sau lại càng cảm thấy tẻ nhạt.

Lúc này, Đổng Ngữ đến gần, cười nói:

- Kiểu tụ tập đó rất nhàm chán, đơn giản chính là mọi người tựkhoe khoang, kể ra mấy lá bài tẩy của mình.

Thí dụ như ta vừa mới học được một phép của Đế Chủ, có thể làm thế này, thế này.

Tần Thi gật gật đầu:

- Đúng vậy, đều chỉ là mấy lá bài tẩy râu ria, những quân bài chưa lật chân chính dùng để giữ mạng sẽ chẳng có ai nói ra.

Trong tiệc, có thể có một vài đại nhân vật tuổi trẻ, cảnh giới cao... xuất hiện, liền bị mọi người vây quanh như sao ôm trăng.

- Thi thoảng còn có một số kẻ nhàm chán khiêu chiến những người mà họ không vừa mắt.

Đổng Ngữ nói.

Sở Mặc nhìn hai nàng có chút kỳ quái:

- Hai người các ngươi sao vậy?

Nhớ nhà à?

- Còn lâu!

Hai nàng đồng thanh phủ nhận.

Nhưng Sở Mặc lại nhìn được chút mạnh miệng qua ánh mắt mắt hai nàng.

- Thực ra...

Hắn nói.

- Dừng!

Tần Thi và Đổng Ngữ lại đồng thanh, sau đó liếc mắt nhìn nhau, Tần Thi nói:

- Không cần phải khuyên chúng ta, hiện giờ Phiêu Diêu Cung chính là nhà của chúng ta.

Đổng Ngữ gật gật đầu:

- Đừng hòng nghĩ cách đuổi chúng ra đi.

Sở Mặc không nhịn nổi cười nói:

- Các ngươi đều là sư tổ của Phiêu Diêu Cung, ai dám đuổi các ngươi đi?

Đổng Ngữ nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Nhưng có ai mà không biết ngươi mới là lãnh tụ đích thực của Phiêu Diêu Cung?

Chỉ bằng chúng ta, cho dù có thể hiện ra năng lực cao siêu cỡ nào, lại sao có thể khiến nhiều đại nhân vật trên Tiên Giới động tâm như vậy được?

Tần Thi cũng nói:

- Đúng vậy, nhân vật trọng yếu nhất của Phiêu Diêu Cung, kỳ thực chính là ngươi.

Sở Mặc hơi hơi trầm lặng, thực ra sao hắn có thể không biết?

Chỉ là cho tới giờ hắn vẫn không muốn có quá nhiều quan hệ dính dáng đếnPhiêu Diêu Cung, không vì lẽ gì khác ngoài việc sợ Phiêu Diêu Cung bị liên lụy, những người bạn này của mình bị liên lụy.

Nhưng hiện tại xem ra, cho dù bản thân có muốn chối bỏ quan hệ với Phiêu Diêu Cung đến cỡ nào, thì trong mắt người ngoài, Phiêu Diêu Cung vẫn là... môn phái của Sở Mặc hắn.

Một khi đã vậy... thì hãy để cho môn phái này trở nên hùng mạnh là được rồi!

Mây thiên kiếp trên trời dần tán đi, hai người Ma Quân và Tiểu Điệpđã hoàn toàn rời khỏi Tiên Giới.

Đồng thời, mọi ân oán của họ trong Tiên Giới, cũng đều xóa bỏ.

Phục Phong đi từ trong đám người ra, đến bên cạnh Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn y một cái:

- Sao ngươi không đến chào cô ngươi một tiếng?

Phục Phong cười khổ nói:

- Ta không muốn để cô nhớ lại những chuyện mất vui, không thấy ta, tâm trạng của nàng sẽ khá hơn một chút.

Lúc này, Tư Đồ Đồ cũng đi tới, nhìn thoáng qua Sở Mặc hỏi:

- Chừng nào thì ngươi phi thăng?

- Ta ấy à?

Sở Mặc khẽ nhướng mày, sau đó nói:

- Phỏng chừng ta cũng sắp.

Mặc dù Sở Mặc không trải qua thiên kiếp kỳ Đại Thừa, nhưng trên thực tế, hắn đã đột phá kỳ Phi Thăng từ mấy hôm trước rồi.

Cả hai thiên kiếp hắn đều không hề đụng tới, mà để dành.

Tư Đồ Đồ nói:

- Khi nào phi thăng thì nói cho ta một tiếng, ta muốn cùng phi thăng với ngươi lên Thiên giới.

- Hả?

Sở Mặc nhìn nàng một cái.

Tư Đồ Đồ tức giận nói:

- Ta là tiểu nha hoàn của ngươi!

Đương nhiên là phải đi theo ngươi rồi!

Tần Thi và Đổng Ngữ cũng không nhịn được che miệng cười khẽ, trên thực tế, mấy ngày sống với nhau vừa qua, giao thiệp của các nàng với Tư Đồ Đồ cũng không tồi.

Đều thích cô gái ngay thẳng, có chút tùy tiện này.

Tuy nhiên, đây chỉ là bề nổi của Tư Đồ Đồ mà thôi, trên thực tế, nàng là một cô gái vô cùng thông minh, hơn nữa năng lực bẩm sinh cũng đủ hùng mạnh.

Nếu không, đã chẳng thể lọt vào mắt xanh của Vũ Vi, được nàng thu làm đệ tử, dốc lòng dạy dỗ.

Nhất là tài bắn cung xuất thần nhập hóa của Tư Đồ Đồ, ngay cả SởMặc năm đó cũng thiếu chút nữa chịu thiệt to trong tay nàng.

Cho tới nay, nếu cần chiến đấu thì Sở Mặc đều cố gắng không cho Tư Đồ Đồ ra tay.

Hắn không muốn làm bại lộ mọi quân bài tẩy bên cạnh mình.

Một Tần Thi đã dọa cho không ít người phát sợ là đủ rồi.

Hiện tại hắn cũng không muốn để cho khắp thế giới đều biết, những người bạn có quan hệ thân thiết với hắn đều tu luyện kế thừa của Chí Tôn!

Sở Mặc nhìn Tư Đồ Đồ thật chăm chú, lại nghênh đón sự đối diện không chút hoang mang của đối phương.

Cuối cùng, Sở Mặc vẫn là chịuthua, nói:

- Được rồi, lúc nào ta phi thăng sẽ nói cho ngươi biết.

Sau đó, tất cả mọi người cùng trở về Phiêu Diêu Cung.

Sở Mặc lại liên hệ với Kỳ Tiêu Vũ, nhưng vẫn không thu được bất cứ hồi âm nào.

Trong Huyễn Thần Giới cũng chẳng tìm thấy bóng dáng của nàng.

Sở Mặc đã nhờ vả bên phía Linh Đan Đường hễ thấy tung tích của Kỳ Tiêu Vũ thì lập tức báo cho hắn biết.

Nhưng thời gian đã lâu vậy rồi mà chẳng có lấy một chút tin tức nào.

Nói vậy chứng tỏ, Kỳ Tiêu Vũ cũng ẩn nấp khá kín kẽ.

Mấu chốt chính là Thiên giới quá rộng lớn!

Một đại lục thái cổ, từ vô số năm trước đã trôi nổi trong trung tâm vùng vũ trụ này.

Cho dù bị chia thành bốn tầng, nhưng Thiên giới vẫn là tầng lớn nhất!

Hơn nữa còn lớn tới mức khó lòng tưởng tượng nổi!

Một ngôi sao bình thường đặt trong Thiên giới, thì chỉ nhỏ bé như viên bi mà lũ trẻ con thường chơi thôi.

-----o0o-----

Chương 1264: Ta muốn kiếm tiền

Chương 1264: Ta muốn kiếm tiền

Cho dù là loại tu sĩ như Đế Chủ, muốn đi hết được Thiên giới cũngphải tiêu phí thời gian vô số năm.

Đồng thời, trong Thiên giới vẫn còn tồn tại cực nhiều vùng đất cấm.

Những nơi đó mới là khu vực tử vong chân chính.

Gần như chẳng ai dám bén mảng lại gần.

Cho dù là Đế Chủ cũng vậy.

Không liên lạc được với Kỳ Tiêu Vũ, Sở Mặc chỉ đành tiếp tục thấp thỏm không yên.

Hắn lợi dụng quãng thời gian này luyện chế vô số đan dược cho Linh Đan Đường.

Coi như trả lại món nợ ân tình trước kia Linh Đan Đườngdành cho hắn.

Lại nói tiếp, lực ủng hộ của phía Linh Đan Đường dành cho hắn càng ngày càng lớn.

Chuyện đó có can hệ gì đến Lưu Vân không thì Sở Mặc cũng không rõ rồi.

Dù sao Lưu Vân cũng rất hiếm khi chủ động liên lạc với hắn, cho dù có, thì cũng chỉ vài câu ít ỏi lạnh nhạt.

Sau đó, Sở Mặc cũng không nói năng gì nhiều với nàng.

Quan hệ giữa hai người hiện nay chỉ như hai người bạn quá đỗi bình thường mà thôi.

Nhưng sâu trong nội tâm cả hai bên đều rất rõ ràng, sự việc khôngphải là như vậy.

Lưu Vân nghĩ Sở Mặc chẳng biết gì, nhưng Sở Mặc lại biết rõ mọi chuyện.

Chính bởi vì biết, nên mới có vài câu Sở Mặc không ngần ngại gì mà nói hết với Lưu Vân.

Mà Lưu Vân cũng là có tật giật mình, mỗi lần nói chuyện với Sở Mặc trên bảng tin đều cố tỏ ra rất lạnh lùng.

Chính bản thân hai người bọn họ cũng không rõ, khi nào mới có thể hoàn toàn làm sáng tỏ mối quan hệ này, sau đó trò chuyện thẳng thắn với nhau, còn sau khi trò chuyện thẳng thắn thì thế nào, sợ là hai người SởMặc, Lưu Vân... cũng không biết.

Một khi có thể an tâm tu luyện, tốc độ tiến bộ của Sở Mặc khá kinh người, ngay cả hắn cũng có chút sợ hãi.

Vẻn vẹn chỉ thời gian nửa tháng, cảnh giới của Sở Mặc đã vọt từ đầu kỳ Phi Thăng lên trung kỳ Phi Thăng.

Hai người sư phụ và sư nương đã tìm lại được nhau trên Thiên giới.

Sư nương Tiểu Điệp báo cho Sở Mặc biết hắn không cần phải lo cho bọn họ.

Đồng thời vui vẻ nói cho Sở Mặc, Thiên giới là một thế giới rộng lớn hoàn toàn khác biệt!

Là nơi mà các tu sĩ chân chính ắt phải tới!

- Ở đây, có khả năng vô hạn!

Chính là vậy.

Sở Mặc cũng rất vui vẻ.

Ngày hôm đó, hắn có chút hứng lên, trực tiếp vào Huyễn Thần Giới.

Lần này, hắn chẳng chút che lấp, cũng không thi triển Bách Biến Thuật.

Cứ dùng dáng vẻ sẵn có tiến vào nhân tầng Huyễn Thần Giới.

Huyễn Thần thành trong nhân tầng vẫn phồn hoa như cũ, rất nhiều tu sĩ ở lại đây.

Hơn nữa xem ra, hình như còn thịnh vượng hơn ngày trước.

Rất nhiều người làm giao dịch với nhau ở nơi này.

Thiên giới quá lớn, muốn từ nơi này di chuyển đến nơi khác thực sự khó khăn.

Nhưng tu sĩ huyết mạch muốn vào trong Huyễn Thần Giới lại rất dễ dàng, giao dịch làm ở đây vô cùng đơn giản.

Sở Mặc nhìn cảnh tượng này, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ...

Nếu mở một nơi giao dịch và phòng đấu giá thật lớn ở Huyễn Thần Giới thì sẽ ra sao?

Trên thực tế, trong Huyễn Thần Giới đã sớm có thị trường giao dịch và phòng đấu giá như vậy rồi.

Nói ví dụ như Linh Đan Đường, nhà Gia Cát, bọn họ đều có cửa tiệm buôn bán của mình trong Huyễn Thần Giới.

Còn nhiều thế lực khác của Thiên giới cũng thực hiện hành vi buôn bán trong này.

Tuy nhiên, trong cả Huyễn Thần Giới mới chỉ có ba tòa Huyễn Thần thành, nơi đây có thể coi như tấc đất tấc vàng!

Cho dù là loại quái vật lớn trong thế giới thực như Linh Đan Đường, thì cửa hàng của họ trong Huyễn Thần Giới cũng không thể hiện được đủ vẻ xa hoa và khí thế xứng với cấp bậc thực sự của họ.

Có thể nói, sở hữu một cửa hàng trong Huyễn Thần thành đã là việc khiến người ta khá hâm mộ rồi.

Muốn lớn hơn sao?

Gần như không thể nào!

Như vậy, nếu có thể xây thêm một tòa thành nữa trong ba tầng thiên địa nhân của Huyễn Thần Giới thì sao?

Nhìn dòng người trên phố qua lại như mắc cửi, Sở Mặc lâm vào trầm tư.

Nếu chuyện này có thể thành công, thì về mặt tài lực, hắn có thể trở thành một tu sĩ sở hữu trị giá tài sản lớn chỉ trong khoảnh khắc!

Với một tu sĩ bình thường mà nói, họ thường ít khi muốn nhắc tới hai chữ của cải, bởi vì như vậy có vẻ rất tục tằng.

Điều mà tu sĩ mưu cầu chính là trường sinh, là đại đạo, là cảnh giới cực cao, bọn họ không cầu tiền bạc.

Nhưng cứ việc như vậy, không có bất kỳ tu sĩ nào sinh tồn được nếu tách rời của cải.

Mua đan dược cần tiền, mua pháp khí cần tiền, mua các loại công pháp... cũng rất cần tiền.

Thậm chí bản thân họ tu luyện cũng cần có tiền!

Bởi vì tiền của tu sĩ không phải vàng bạc, mà là tinh thạch được ngưng kết từ vô số tinh khí trong trời đất!

Cho nên, nếu có thể, Sở Mặc cũng không ngại trở thành một phú ông.

Nghĩ thầm trong lòng, hắn đi về hướng Huyễn Thần Điện.

Đổi về dung mạo sẵn có, lại gần như không ai có thể nhận ra hắn.

Còn một điểm khác rất quan trọng là, những người mà Sở Mặc gặp khi mới tiến vào nhân tầng, thì hiện giờ cũng đều đã đột phá đến Đại La Kim Tiên, lên địa tầng rồi.

Hắn đang tiến bộ, người ta cũng không nhàn rỗi!

Tất cả mọi người đều đang tiến bộ nhanh chóng!

Bởi vì người có thể tiến vào Huyễn Thần Giới đều là kẻ nổi bật trong giới tu hành, là thiên tài.

Sau khi Sở Mặc tiến vào Huyễn Thần Điện, nhìn thoáng qua mấy bảng xếp hạng, vẫn như trong trí nhớ, có rất nhiều tu sĩ đang tụ tập.

Đều là tu sĩ mới tiến vào Huyễn Thần Giới, sau đó đến thí nghiệm huyết mạch bản thân.

Dù là tu sĩ huyết mạch màu đỏ thấp nhất, nếu sau lưng không có bối cảnh gì đặc biệt, thì cũng vẫn sẽ được nhiều thế lực nhỏ tranh đoạt.

Dù sao chỉ cần là tu sĩ huyết mạch cũng đã coi như hùng mạnh lắmrồi.

Sở Mặc nhẹ nhàng cười, hướng về căn phòng của Giới Linh, trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Chỉ sợ khắp Huyễn Thần Giới cũng chỉ mình hắn có đặc quyền này.

Quả nhiên, Giới Linh đã ngồi ở chỗ kia, như sớm biết được hắn sẽ tới vậy, nhìn Sở Mặc cười tủm tỉm:

- Coi như cũng được, độ gia tăng cảnh giới tàm tạm.

Sở Mặc lắc đầu cười khổ, ngồi trước mặt Giới Linh, nói thẳng vào vấn đề:

- Ta muốn xây dựng ba tòa thành trong ba tầng thiên địa nhân của Huyễn Thần Giới.

Giới Linh nao nao nhìn Sở Mặc:

- Ngươi định làm gì?

Sở Mặc cho Giới Linh một đáp án cực độ giản dị khiến y không biết nói gì cho phải:

- Kiếm tiền.

Giới Linh nhìn Sở Mặc có chút bất đắc dĩ:

- Ngươi thiếu tiền lắm à?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đương nhiên.

- Ngươi có biết làm vậy sẽ dẫn tới tranh cãi thế nào không?

Giới Linh nhìn Sở Mặc, nói một cách nghiêm túc:

- Thứ như tranh cãi ta không thèm để ý, nhưng ngươi thì sao?

Ngươi chắc chắn là ngươi sẽ không bị làn sóng ghen tị của mọi người dìm cho chết đuối chứ?

-----o0o-----

Chương 1265: Tùy hắn cả

Chương 1265: Tùy hắn cả

Sở Mặc nhìn Giới Linh nói:

- Ai nói phải dùng danh nghĩa của ta để xây thành?

- Vậy lấy danh nghĩa gì?

Giới Linh nhìn Sở Mặc với vẻ mặt kỳ quái.

- Đương nhiên là các ngươi!

Sở Mặc nói một cách hiển nhiên:

- Cả Huyễn Thần Giới mới có ba tòa thành, mỗi tòa thành đều hỗn loạn vô cùng, chẳng lẽ cho tới giờ các ngươi chưa từng nghĩ tới việc xây dựng thêm thành trì ư?

Giới Linh nhìn Sở Mặc, ánh mắt dại ra:

- Lấy danh nghĩa của chúng ta?

Xây thêm vài tòa thành?

- Việc này rất khó sao?

Sở Mặc nhìn Giới Linh:

- Đừng nói với ta làm vậy sẽ ảnh hưởng đến sự cân bằng của Huyễn Thần Giới nhé.

- Điều này thì cũng không phải.

Giới Linh gãi đầu:

- Vấn đề là cho tới giờ... chưa từng có tiền lệ như vậy mà nhỉ?

Sở Mặc cười rộ lên:

- Việc không có tiền lệ các ngươi cũng chả làm bao nhiêu rồi còn gì?

Giới Linh thuận miệng nói:

- Việc đó lại khác, những chuyện đó là tiểu thư...

Nói đến đây, Giới Linh lập tức im miệng, nhìn Sở Mặc một cái thật sâu, nói:

- Ta không quyết định được việc này, cần phải thương lượng với Linh nhi một chút.

- Nàng tên là Linh Vũ Vi thật à?

Sở Mặc nhìn Giới Linh hỏi.

Giới Linh nhìn Sở Mặc có chút nghi ngờ:

- Sao?

- Không sao, thuận miệng hỏi vậy thôi.

Sở Mặc nói.

Đột nhiên Giới Linh cảm thấy trên người Sở Mặc đã xảy ra một vài thay đổi, nhưng cụ thể thế nào y lại không thể nói lên lời.

Chẳng qua chỉ cảm thấy là lạ.

Cho tới tận khi gặp Linh Vũ Vi, nói chuyện này với nàng, Vũ Vi mới thản nhiên cười nói:

- Thực ra cũng chẳng có gì, chỉ là ban đầu hắn có chút chống cự, giờ thì đã chấp nhận được rồi.

- Có ý gì?

Giới Linh hơi hơi nhíu mày.

Vũ Vi nói:

- Hắn đã biết thân phận của chúng ta rồi.

Nói xong, nàng nhìn Giới Linh:

- Chúng ta mở miệng ngậm miệng đều gọi một tiếng tiểu thư, SởMặc cho dù ngu thật đi chăng nữa cũng phải hiểu ra tiểu thư trong miệng chúng ta là ai.

Huống chi hắn cũng đâu có ngu.

Chỉ có điều ngay từ đầu khi hắn còn chưa biết gì cả, cũng không muốn chấp nhận sự thật này.

Bởi vì hắn sẽ cho là tiểu thư bỏ rơi hắn.

Nhưng cho tới bây giờ, hẳn là hắn đã hiểu được, mọi chuyện không phải như vậy.

Mà bên trong còn có rất nhiều nguyên nhân bất đắc dĩ.

Để hai người chúng ta ở lại đây, cũng là vì chăm sóc hắn.

- Cho nên ý ngươi là, đứa nhỏ này đã chấp nhận sự thật đó, và bắt đầu thoải mái sử dụng hết thảy những gì mà tiểu thư để lại cho hắn.

Giới Linh nhìn Vũ Vi.

Vũ Vi gật gật đầu:

- Đúng vậy, dùng tài sản mà mẹ để lại cho mình cũng chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ.

Không phải hắn cũng đang sử dụng những gì mà cha hắn để lại cho hắn sao?

Giới Linh khe khẽ thở dài:

- Nói đến cha...

Vũ Vi cắt lời Giới Linh:

- Cũng đừng nhắc lại chủ đề này nữa, tuy tất cả các tinh trận trong Thiên giới đều đã bị phong ấn, nhưng với loại người ở đẳng cấp kia, muốn mở ra... hẳn là cũng không đến nỗi khó khăn.

- Cũng đúng, vẫn là đừng kích động đến bên kia thì hơn.

Mấy năm nay ta vẫn mong phía bên kia có thể quên đi hết thảy ở thế giới này, chỉ có điều một số người bên kia chẳng những không quên, mà còn vẫn luôn canh cánh ở trong lòng.

Giới Linh không kìm nổi thở dài nói:

- Chẳng qua chỉ là một đứa bé, vì sao cứ muốn khăng khăng theo dõi hắn như vậy chứ?

Trong con ngươi của Vũ Vi lóe ra ánh sáng lạnh như băng, cười nhạt nói:

- Cái gọi là làm vấy bẩn huyết mạch cao quý của bọn họ chẳng qua chỉ là một cái cớ thôi, nguyên nhân mấu chốt thì hẳn ta ngươi đềuhiểu được, kỳ thực người mà lão gia cưng chiều nhất năm đó... là tiểu thư.

Hiện giờ tiểu thư có một đứa con trai trên đời, cho dù không có quyền kế thừa trực tiếp, nhưng ít ra... cũng có thể nhận được vô số tài nguyên.

Tài nguyên từ La Thiên Tiên Vực có ý nghĩa như thế nào, ta và ngươi đều nắm rõ, đương nhiên là rất nhiều người không muốn nhìn thấy kết quả này rồi.

Trong con ngươi của Giới Linh hiện lên một chút phẫn nộ:

- Tiểu thư nay đã... bọn họ còn chưa chịu buông tha!

Nói đến đây, Giới Linh một đấm đấm thẳng vào ngọn núi sừng sững bên cạnh.

Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, ngọn núi hùng vĩ kia bị đấm cho đổ sập.

Trong con ngươi Vũ Vi thoáng qua một vệt sáng trong trẻo, vung tay lên, ngọn núi đã đổ sập kia không ngờ lại ngưng tụ về như cũ, giống chưa từng xảy ra chuyện gì một cách thần kỳ.

Nàng thản nhiên nói:

- Chúng ta còn có thiếu gia!

Giới Linh quay mặt qua chỗ khác, không muốn để Vũ Vi thấy hốc mắt ửng đỏ của mình, thật lâu sau, mới trầm giọng nói:

- Thế giới này cũng không yên ổn, ngoài thì có Ma tộc nhòm ngó, trong lại đấu đá nhau không ngừng.

Thiếu gia muốn trưởng thành chânchính cũng không dễ dàng như vậy.

Vũ Vi cười cười:

- Đừng quên, hắn là con của tiểu thư, máu của tiểu thư đang chảy trong huyết quản của hắn!

Chớ nói chi, cho tới nay... dù chúng ta không muốn thừa nhận cho lắm, nhưng lại không thể không đồng ý với một sự thật là: Huyết mạch của Sở gia... cũng chẳng kém!

Giới Linh hít sâu một hơi, gật gật đầu:

- Một gia tộc có nhân vật thiếu chút nữa là thành thánh có thể kém sao?

Trước kia chúng ta... cứ cố thủ nỗi kiêu ngạo của mình, nhưng lại quên mất, cái thế giới chúng ta vẫn cảm thấy kiêu ngạo vì nó, đã sớm bỏrơi chúng ta rồi.

Vũ Vi cười cười với Giới Linh:

- Nói không chừng một ngày nào đó, chúng ta còn có cơ hội trở về, cho bọn họ một phen kinh hỷ lớn.

Giới Linh gật gật đầu:

- Vậy chuyện xây thành?

Vũ Vi cười nói:

- Tùy ý hắn, đừng nói là ba tòa thành, cho dù ba mươi tòa... ba trăm tòa, cũng chiều hắn!

- Này...

Giới Linh nhìn Vũ Vi có chút giật mình.

Vũ Vi cười nói:

- Đừng quên vốn Huyễn Thần Giới là của hắn!

Ngươi cũng vậy, ta cũng vậy, chẳng qua chỉ là hai người quản lý thế giới này thôi.

Giới Linh nhìn Vũ Vi, gật mạnh đầu:

- Được!

......

Mấy ngày sau, căn cứ của các tu sĩ huyết mạch, Huyễn Thần Giới, nơi giao dịch của ba giới thiên tiên linh, lại nổ ra một tin tức kinh người.

Trong không gian ba tầng thiên địa nhân, lần lượt xuất hiện ba tòa thành trì mới!

Quy mô của ba tòa thành mới này nếu so với cái cũ, thì phải lớn hơn cả chục lần!

Tường thành cao sừng sững, gần như ngước mắt không nhìn thấy đỉnh, lầu trên cổng thành như một tòa lâu đài trên không.

Chỉ trong một đêm, ba tòa thành trì mới xuất hiện ở đó, lầm lẫm bên trên bình nguyên mênh mông, từ xa nhìn lại, như một con thú khổng lồ án ngữ tại đó.

Cho tới nay, sự hỗn loạn trong Huyễn Thần thành đều là vấn đề khiến các tu sĩ huyết mạch vô cùng đau đầu, cũng có rất nhiều người từng hô hào phải xây thêm Huyễn Thần thành, nhưng lại chẳng được đáp lại chút nào.

-----o0o-----

Chương 1266: Thành trì mới

Chương 1266: Thành trì mới

Vấn đề bị mọi người lên án nhiều năm cứ như vậy liền được giải quyết.

Quả thực là nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Thậm chí mọi người còn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, mới có thể làm cho ba tòa thành mới xuất hiện trong Huyễn Thần Giới.

Đồng thời, những thế lực thật lớn này đều đỏ hồng con mắt, bọn họ muốn chiếm trước các vị trí trong tòa thành mới, những nơi có lợi nhất cho việc buôn bán của mình.

Bởi vì ai ai cũng biết, chỉ cần có thể chiếm cứ một tấc đất nhỏ trong Huyễn Thần thành thôi, là không cần phải tiếp tục lo nghĩ... chuyện tài nguyên tu luyện rồi.

Bất cứ một cửa hàng nào trong Huyễn Thần thành đều có lợi nhuậnhàng năm là một con số kinh người!

Gà mái biết đẻ trứng vàng, có ai là không muốn chứ?

Nhưng mà, điều khiến bọn họ trợn mắt há miệng chính là, tuy bọn họ có thể tiến vào tòa thành mới, nhưng tất cả các cửa hàng...

đều một mực không chịu mở ra!

Cùng với đó, là tờ bố cáo thứ nhất của tòa thành mới xuất hiện trong Huyễn Thần điện.

Mấy lời ít ỏi trên cáo thị được viết vô cùng rõ ràng, bởi vì thành cũ quá mức chật chội, nên bây giờ mới phải xây thêm một thành trì mới... nhưng bởi vì phí tổn xây thành quá lớn, cho nên trong vòng ba trăm năm, tất cả cửa hàng trong thành sẽ đều do Huyễn Thần Giới tự kinh doanh, không "bàn giao" cho bất cứ tu sĩ bên ngoài nào.

Ba trăm năm sau, khi đã thu hồi lại hết vốn, những cửa hàng này mới lần lượt cho tu sĩ bên ngoài thuê.

Cáo thị đầu tiên này trực tiếp khiến mọi người đều sôi trào rồi.

- Thật quá đáng quá!

Huyễn Thần Giới muốn làm gì vậy?

Tranhlợi với dân sao?

- Ba trăm năm... sao y không nói là ba ngàn năm luôn đi!

Có cần chơi ác vậy không?

Mức kinh phí xây dựng một tòa thành... quả thực không nhỏ, nhưng đâu cần tới ba trăm năm mới thu hồi hết vốn chứ?

- Không phải Giới Linh chết rồi sao?

Chẳng lẽ đây là quy tắc do Giới Linh mới công bố?

Mẹ nó, vì sao tự dưng ta lại nhớ Giới Linh cũ thế chứ?

- Chúng ta phản đối!

Dựa vào đâu nhiều cửa hàng như vậy mà không nhả ra cho chúng ta?

Nếu nói vậy, tự chúng ta cũng xây dựng mộttòa thành!

- Tẩy chay thành trì mới!

Báo cho tất cả bạn bè đừng có đến thành trì mới.

Huyễn Thần Giới rất đen tối, chúng ta cứ ở lại thành cũ thôi!

- Đúng, không đến thành mới, không mua bất cứ một vật gì trong thành, để cho bọn họ chẳng bán buôn được gì hết!

Tu sĩ huyết mạch trong Huyễn Thần Giới đều tỏ thái độ của mình, phần lớn đều là lòng đầy căm phẫn, điên cuồng chỉ trích hành động này của Huyễn Thần Giới, nói đó là tranh cướp tiền bạc với tu sĩ bọn họ.

Đối với điều này, phía bên Huyễn Thần Giới chẳng đưa ra bất cứ một động thái nào, hoàn toàn là một vẻ mặc kệ nó.

Đồng thời, vài người thực sự nảy sinh ý định tự mình xây dựng một tòa thành mới trong Huyễn Thần Giới, tiêu hao vô số tài lực, nhưng mới dựng lên được một tòa, đã trực tiếp bị tia sét không biết từ đâu xuất hiện đánh cho tan tành.

Có người không tin, lại dựng lên một tòa khác, tòa này sau đó cũng bị sét đánh vỡ vụn.

Vì thế, tiếng nói bất mãn càng nhiều thêm... nhưng không ai lại dámthử đi xây thành trì mới trong Huyễn Thần Giới rồi.

Dưới sự lôi kéo của nhiều thế lực lớn, ban đầu quả thực có rất ít người đi vào thành trì mới.

Nhiều người chỉ là đến xem vì tò mò, sau đó lại đi.

So sánh ra, bọn họ vẫn quen tụ tập ở thành cũ hơn.

Tuy nhiên trạng thái này đã thay đổi rất nhanh chóng.

Thay đổi này chính là do quán rượu đầu tiên được mở ra trong thành mới mang đến.

Nhiều người cũng thắc mắc không biết Huyễn Thần thành sẽ dùng cách gì để vận hành tòa thành mới này.

Bởi vì bọn họ cho rằng, chỉ cần tất cả bọn họ đều quay lưng lại với tòa thành mới, thì thậm chí đến nhânviên phục vụ tòa thành này cũng không có!

Nhưng sự thực chứng minh bọn họ đã sai rồi, cực kỳ sai rồi!

Ngày quán rượu trong thành khai trương, vô số "mỹ nữ" xuất hiện tại "cửa" quán rượu, tươi cười duyên dáng mời chào khách hàng.

- Những "mỹ nữ" này...

ở đâu ra vậy?

- Quái lạ, sao ta chưa gặp mấy người này bao giờ nhỉ?

- Các nàng không phải người!

Tu sĩ đẳng cấp cao bên trong đám người đến xem náo nhiệt, liếc mắt một cái liền nhìn thấu, những "mỹ nữ" này đều do tinh quái trong Huyễn Thần Giới biến thành!

- Không phải người?

Vậy các nàng là gì?

Có người tò mò hỏi.

- Bọn họ là tinh quái do đất sinh đất dưỡng hóa thành người!

Lại có người trực tiếp vạch trần chân tướng, nói:

- Ta từng được gặp các tinh quái này, họ không tranh quyền thế, gần như chưa bao giờ chủ động xuất hiện trước mặt các tu sĩ ngoại lai.

Nhưng bọn họ lại thực sự tồn tại.

Cũng chỉ có Giới Linh trong HuyễnThần Giới mới sai khiến được.

- Xem ra tòa thành này, đúng là công cụ để Huyễn Thần Giới vơ vét của cải.

Mọi người thở dài.

- Những tinh quái này sẽ không tấn công con người chứ?

Có người nghi ngờ hỏi.

- Sẽ không đâu, nếu tất cả bọn họ đều bị Giới Linh quản lý, thì Giới Linh tuyệt đối sẽ không cho phép bọn họ tấn công con người.

Trong đám người tiếng giải thích vang lên.

Tuy nhiên sau đó, đã có người cười lạnh nói:

- Một đám tinh quái chẳng bằng giun dế lại hò nhau đi mở quán rượu nấu ăn cho con người...

Đây đúng là chuyện cười xưa nay chưa từng có mà!

Nếu ăn ngon, ta liền móc hai mắt của mình xuống ăn cho mọi người xem!

Tất cả mọi người đều sửng sốt, muốn tìm ra người vừa nói chuyện, nhưng người nọ cũng rất thông minh, ẩn núp giữa đoàn người, giọng nói phát ra cực kỳ mơ hồ, không nghe rõ vị trí cụ thể.

Nhưng vẫn là bị người khác vạch trần thân phận:

- Ha ha, một quản sự của nhà Thượng Quan đây mà, chính nhàThượng Quan bọn họ có mở quán rượu ở trong nhân tầng Huyễn Thần thành, chắc là sợ bị cướp khách, nên tìm tới cửa bới móc.

Người lên tiếng này, cũng là giọng nói mơ hồ, khó tìm ra vị trí.

Nhưng phía quản sự Thượng Quan gia bên kia thấy thân phận đã bị bại lộ, liền trực tiếp đứng ra cười lạnh nói:

- Nói mấy thứ này chỉ vô dụng, các ngươi dám vào nếm thử rượu và thức ăn của nhà hàng này không?

- Có gì mà không dám?

Ngay tại chỗ liền có mấy người cũng đến từ gia tộc lớn trên Thiêngiới, không sợ tu sĩ nhà Thượng Quan đứng ra, cười ha hả nói:

- Quản sự Thượng Quan gia, nếu không hay là chúng ta cùng vào nếm thử?

Chỉ sợ ngươi không dám thôi!

- Thật là buồn cười!

Đồ ăn do một đám tinh quái nấu mà các người cũng dám ăn?

Quản sự nhà Thượng Quan ánh mắt giật giật, có chút trốn tránh, vẻ như hơi chột dạ rồi.

Mấy tu sĩ không sợ này cười lạnh liên tục, trực tiếp cất bước đi vào trong quán rượu.

Một người trong số đó quay đầu lại nhìn thoáng qua vị quản sự này của Thượng Quan gia, thản nhiên nói:

- Không dám thì nhận thua đi, đừng có thể hiện.

-----o0o-----

Chương 1267: Nguyên liệu nấu ăn cực phẩm

Chương 1267: Nguyên liệu nấu ăn cực phẩm

- Không việc gì, chuyện này coi như hành vi cá nhân của ngươi thôi, sau này chúng ta tuyệt đối sẽ không cười nhạo Thượng Quan gia đâu!

Đây rõ là nói mát, tất cả mọi người nghe được đều hiểu, không ít kẻ bật cười tại chỗ.

Mặt vị quản sự Thượng Quan gia này lúc xanh lúc đỏ, cắn răng nói:

- Thử thì thử, hy vọng lát nữa các ngươi có thể nói đúng lương tâm!

Tu sĩ lúc trước thản nhiên cười:

- Yên tâm, nếu đồ ăn thức uống nơi này thực sự khó nuốt, thì sau đó chẳng những chúng ta sẽ xin lỗi trước mặt mọi người, mà hơn nữa sau này đến Huyễn Thần Giới chỉ uống rượu ở quán của Thượng Quan gia các ngươi!

Quản sự Thượng Quan gia nói:

- Một lời đã định!

Sở Mặc đứng trong đám người nhìn cảnh tượng này, trên mặt nở ra nụ cười nhàn nhạt, nhìn thoáng qua vị quản sự Thượng Quan gia kia với vẻ thông cảm: Mặc dù móc mắt trong Huyễn Thần Giới không chết người được, nhưng cảm thụ sâu sắc này cũng là chân thật, chớ nói chi còn phải ăn chính con mắt mình trước mặt mọi người...

Khụ khụ, thật buồn nôn!

Hy vọng y có thể nuốt trôi.

Quán rượu quả thực xem như do Huyễn Thần Giới mở ra, nhưng mọi lời lãi thu vào đều là của Sở Mặc!

Tựa như Vũ Vi nói vậy, Sở Mặc đã đoán được thân phận của bọn họ, cũng chấp nhận sự thật này rồi!

Đồ mà mẹ để lại cho mình, sao lại không cần chứ?

Dựa vào đâu mà không cần?

Tuy rằng tiểu nhị và nhân viên nữ phục vụ trong Huyễn Thần thành đều là tinh quái trong Huyễn Thần Giới hóa thành, nhưng không có nghĩa là bọn họ không có bất cứ kỹ năng và bản lĩnh nào!

Cho tới nay, giới tu hành vẫn có thành kiến rất lớn đối với tinh quái, cho rằng bọn họ là sinh linh đẳng cấp thấp nhất, ngay cả thú tu cũng không bằng.

Đúng vậy, hơn nửa tu sĩ loài người đều khinh thường thú tu, trừ khigiống như Hổ Liệt vậy, sau lưng có một gia tộc thật lớn để dựa vào, người ta mới không dám coi rẻ quá mức.

Thú tu bình thường trong mắt tu sĩ loài người chẳng có bất cứ địa vị gì.

Về phần tinh quái... lại càng chẳng cần phải nói.

Nhưng hôm nay, Sở Mặc lại biết, những tinh quái do đất sinh đất dưỡng trong Huyễn Thần Giới này, sẽ cho loài người trước nay vẫn coi rẻ bọn họ nhất, một kinh hỷ cực lớn!

Nói sai rồi, là một cái bạt tai!

Trong quán rượu ở thành trì mới.

Đám tu sĩ huyết mạch dũng cảm nếm thử thức ăn, lôi theo quản sự của Thượng Quan gia, ngồi tại một gian phòng riêng yên tĩnh.

Cửa gian phòng này được làm từ pha lê tốt nhất trong Huyễn Thần Giới, người ở bên trong có thể thấy được người bên ngoài, hơn nữa còn thấy rất rõ ràng.

Nhưng người bên ngoài lại không thể nhìn thấy người bên trong.

Thậm chí, còn ngăn cách được cả thần thức!

Từ điểm này thôi cũng đã có thể nhìn ra, mọi chi tiết trong tòa thành mới này đều được đầu tư vô cùng kỹ lưỡng.

Mấy tu sĩ mở thực đơn ra xem, lập tức bị làm cho hoảng sợ.

Cũng không phải bởi vì giá cả, tuy giá thực sự có chút đắt thật, nhưng đối với mấy tu sĩ huyết mạch bản thân đã mang giá trị xa xỉ này mà nói, cũng chẳng thấm vào đâu.

Cái dọa cho họ giật mình, chính là nguyên liệu nấu ăn được viết trong thực đơn!

- Cô nương, ngươi chắc chắn là những nguyên liệu nấu ăn được viết trong này các ngươi đều có?

Một tu sĩ trẻ tuổi anh tuấn hơi nhíu nhíu mày, nhìn thực đơn trong tay, sau đó nhìn về phía cô gái phục vụ xinh đẹp do tinh quái hóa thành với vẻ hồ nghi.

Sắc mặt cô gái ửng hồng, nhẹ nhàng gật đầu:

- Khách quan, những thứ viết trên đó đều có.

Hít!

Toàn bộ những người có mặt đều không nhịn được hít sâu một hơi.

Bao gồm gã quản sự Thượng Quan gia kia, nói với vẻ không tin:

- Đều có?

Cô gái gật đầu:

- Đều có.

- Củ sen của Cửu Chuyển Liên Hoa cũng có?

Gã quản sự của Thượng Quan gia cau mày, nhìn cô gái một cách nghi ngờ, ngoài cười nhưng trong không cười nói:

- Kể cả cửa tiệm này là do Giới Linh Huyễn Thần Giới mở, nhưng thứ đó... hình như không phải sản vật của Huyễn Thần Giới mà?

Cho dù trên Thiên giới... nó cũng là vật hy hữu!

Các ngươi có thật sao?

Cô gái vẫn tươi cười như cũ, trả lời rất kiên nhẫn:

- Khách quan, đều có cả, ngài có thể gọi món nếm thử xem sao.

Gã quản sự của Thượng Quan gia nhìn thoáng qua giá tiền chín ngàn chín trăm chín mươi chín viên thiên tinh thạch thượng phẩm viết đằngsau tên món ăn, khóe miệng giật giật, không lên tiếng.

Giá tiền này, dù y có là quản sự của Thượng Quan gia cũng không ăn được mà!

Hơn nữa, y còn không thể chê đắt, bởi vì giá của món ăn đó trong quán rượu cao cấp nhất trên Thiên giới lên tới hơn một vạn kìa!

Tu sĩ trẻ tuổi kia thản nhiên cười:

- Vậy, thì gọi món này đi!

Cô gái khẽ mỉm cười:

- Vâng.

- Còn món ăn này nữa, canh Thanh Vân xà, chắc chắn là rắn Thanh Vân đặc sản của Huyễn Thần Giới à?

Tu sĩ trẻ tuổi hỏi.

- Đúng vậy, khách quan, chính là được nấu từ loại rắn này.

Cô gái nở nụ cười tươi tắn, không thể bắt bẻ thái độ phục vụ của nàng.

- Được, còn món này... món này...

Tu sĩ trẻ tuổi gọi một hơi bảy tám món ăn, trung bình giá cả mỗimón đều hơn một vạn thiên tinh thạch thượng phẩm, thậm chí trong đó có món "Huyễn Ảnh điểu" giá cả còn lên tới hơn vạn thiên tinh thạch cực phẩm.

Cho dù là người thấy nhiều biết nhiều như quản sự Thượng Quan gia cũng bị giá tiền này dọa cho giật nảy mình.

Hai mí mắt của y giật loạn lên, Huyễn Ảnh điểu là một giống chim trời trên Thiên giới, ở Huyễn Thần Giới cũng có nhưng cực kỳ hiếm gặp.

Hơn nữa, đặc điểm nổi bật của nó chính là tốc độ vô cùng nhanh, ngay cả Chân Tiên cũng khó lòng bắt nổi.

Mùi vị của Huyễn Ảnh điều hết sức ngon lành, có thể xếp vào hạng những nguyên liệu nấu ăn tốt nhất.

Điều càng khiến cho nét mặt của quản sự Thượng Quan gia trở nên khó coi đó là, y vốn không quen biết người thanh niên ngồi ghế trên này, nhưng nhìn từ thái độ gọi món ăn toàn đồ quý giá mà không hề biến sắc có thể thấy, người trẻ tuổi kia, ắt không phải một kẻ bình thường.

Sự không tầm thường này, chính là nói tới từ mốc như loại gia tộc lớn trên Thiên giới giống Thượng Quan gia!

Bởi vì cho dù là con cả dòng chính nhà Thượng Quan, cũng không dám lãng phí, xa xỉ đến thế.

Người có thể ăn ngon lành một bữa cơm trị giá hơn một vạn hai ngàn thiên tinh thạch cực phẩm mà không biến sắc như vậy, thật sự không nhiều.

Vốn gã quản sự nhà Thượng Quan còn định bụng, cho dù đồ ăn quán rượu này ngon thật, thì y cùng lắm không cần thể diện, cứ nói khó ăn!

Người khác còn làm gì y được nào?

Chẳng lẽ còn có kẻ dám dùng sức mạnh áp bức y trong Huyễn Thần thành sao?

-----o0o-----

Chương 1268: Nguyên liệu nấu ăn cực phẩm

Chương 1268: Nguyên liệu nấu ăn cực phẩm

Dẫu gì làm dâu trăm họ, các ngươi thấy ăn ngon, nhưng ta lại cứ không thích đấy!

Từ đầu y đã định như vậy.

Nhưng sau khi nhìn thấy người trẻ tuổi kia gọi món xong, trong lòng y bớt tự tin đi đôi chút rồi.

Không kìm nổi nhìn về phía người trẻ tuổi ngồi đầu bàn kia:

- Vị đạo hữu này... nhìn lạ mặt nhỉ?

Người trẻ tuổi như cười như không nhìn y một cái, thản nhiên nói:

- Sao?

Muốn dò la lai lịch của ta?

Sau đó quyết định đổi ý hay không hả?

- Ha ha ha.

Vài người xung quanh cũng không nhịn được cười rộ lên.

Ánh mắt nhìn về phía quản sự của Thượng Quan gia mang theo một chút đùa cợt.

Nhưng càng nhiều hơn đó là sự coi thường!

Sắc mặt gã quản sự Thượng Quan gia này nháy mắt nghẹn tới đỏ bừng, y quăng ánh nhìn về phía vài người khác, trong lòng khẽ rùng mình.

Y phát hiện ra, không ngờ những người này đều thực sự rất lạ mặt.

Hơn nữa cả đám đều có hơi thở kín đáo, không nhìn ra họ ở cảnh giới gì.

Từ kinh nghiệm y thu lượm được trong nhiều năm nay, trên người bọn họ, vậy mà đều mang theo dáng vẻ của kẻ bề trên.

Quản sự Thượng Quan gia âm thầm kêu khổ trong lòng, y có chút hối hận vì ban nãy đã quá kích động, không nên tiến vào cùng bọn họ.

Vừa rồi y căn bản không để ý, giờ mới phát hiện ra những người này đều không hề tầm thường.

Điều này còn khiến y sợ hãi hơn cả việc phát hiện sự không tầm thường của người thanh niên ngồi trên ghế chính.

Bởi vì những người mang dáng vẻ kẻ cả kia, đều vô cùng tôn kính ngườithanh niên đó.

Quản sự Thượng Quan gia thậm chí còn không dám nghĩ tiếp nữa, bởi vì trong đầu y vừa thoáng qua một khả năng.

Có lẽ không đâu nhỉ?

Y tự an ủi mình trong lòng.

Người trẻ tuổi ngồi ghế trên thản nhiên liếc mắt nhìn quản sự Thượng Quan gia, nói:

- Việc gì không làm được thì không cần nói cứng.

Nếu đã nói, thìphải làm được.

Giả sử món ăn ở đây không vừa miệng, thì từ nay về sau nhà Thượng Quan các ngươi liền phát đạt rồi.

Người trẻ tuổi nói đến đây, liền im lặng không nói gì nữa.

Một cô gái vô cùng quyến rũ bên cạnh y cũng tiếp lời, cười tủm tỉm nhìn gã quản sự nhà Thượng Quan này:

- Nếu món ăn ở đây ngon, mà ngươi không thực hiện lời hứa của mình... thì kết cục của ngươi cũng thảm rồi.

Ta cam đoan, chẳng những nhà Thượng Quan sẽ không che chở cho ngươi, mà còn bắt ngươi ăn hai mắt của mình...

ở trong Thiên giới nữa!

Quản sự Thượng Quan gia khẽ run run, cười khan nói:

- Ta nói được thì làm được, nhất định...

Nói xong liền vươn tay, lau trán, nơi đó...

đầm đìa mồ hôi lạnh.

Rất nhanh chóng, vài cô phục vụ xinh đẹp bưng từng món ăn lên.

Quản sự Thượng Quan gia nháy mắt mềm nhũn thành một đống tại chỗ ngồi, vốn không cần nếm.

Chỉ mùi hương kia... cũng đủ để bỏ xa quán rượu Thượng Quan ở thành cũ vài con phố rồi!

Nhưng những người khác đang ngồi đó thì đều hai mắt sáng lên, lúc này như đã quên mất gã quản sự Thượng Quan gia này vậy, lăm lămcầm đũa.

Người trẻ tuổi ngồi ghế trên cười nói:

- Có vẻ không tệ, mọi người đừng khách khí, nếm thử chút đi!

Nói xong, y gắp một miếng củ sen Cửu Chuyển Liên bỏ vào miệng, ánh mắt hờ khép lại.

Thật lâu sau mới mở hai mắt ra đầy thỏa mãn, khen:

- Nguyên liệu nấu ăn cực phẩm!

Đầu bếp cực phẩmLợi hại!

Thật lợi hại!

Thật lợi hại!

Cho tới giờ ta chưa từng ăn củ sen Cửu Chuyển Liên nào được chế biến xuất sắc như thế!

Những người khác cũng đều lên tiếng tán thưởng, cô gái quyến rũ kia dịu dàng nói:

- Canh rắn Thanh Vân xà này...

Thật là tuyệt!

Một tu sĩ trẻ tuổi khác khen:

- Ha ha, chuyến đi đến Huyễn Thần Giới ngày hôm nay, thực không uổng công!

Lúc này, cô gái quyến rũ kia cười tủm tỉm nhìn về phía quản sự nhà Thượng Quan:

- Ăn ngon lắm, sao ngươi không nếm thử?

Soạt.

Gã quản sự Thượng Quan gia này trực tiếp chảy nhũn ra từ trên ghế ngồi phịch xuống đất.

Trong mắt người trẻ tuổi ngồi ghế trên thoáng qua chút chán ghét, khoát tay.

Lập tức có một tu sĩ đi tới, trực tiếp xách tên quản sự nhà Thượng Quan này lên, lôi ra khỏi phòng riêng trực tiếp ném tới trên đường cái, để lại một câu nói lạnh như băng: Ngươi muốn trốn nợ thì cứ thử xem.

Nói xong nhìn ra đám người bên ngoài, thản nhiên cười:

- Muốn xem vị quản sự Thượng Quan gia này ăn con ngươi của mình không?

Mắt các ngươi có phúc rồi đó!

Nói xong, xoay người trở về.

Trên cả con đường lập tức ồ lên từng trận xôn xao.

Rất nhanh, gã quản sự Thượng Quan gia này liền cắn răng thực hiện hứa hẹn lúc trước của mình, khoét một con mắt xuống, nuốt vào miệng.

Nhiều nữ tu sợ quá bật khóc ngay tại chỗ.

Chuyện này cũng nhanh chóng được truyền bá trên bảng tin, đồng thời với việc bị bản thân câu chuyện làm cho khiếp sợ, thì thân phận của người trẻ tuổi kia đã khơi dậy sự tò mò thật lớn.

Bởi vì sau khi chuyện xảy ra, không ngờ phía Thượng Quan gia bên kia chẳng có lấy chút động tĩnh nào!

Sở Mặc đã chú ý đến chuyện này, trên thực tế, hắn vẫn ẩn trong đámngười, chưa có rời đi.

Đương nhiên là hắn có lòng tin tuyệt đối với quán rượu ở thành mới, những nguyên liệu nấu ăn này, đều là do Giới Linh tự mình tìm kiếm!

Những sản vật trên Thiên giới, là Giới Linh tìm đến Linh Đan Đường, mua lại theo giá Linh Đan Đường đưa ra.

Bởi vì mối quan hệ giữa Giới Linh và Sở Mặc, phía Linh Đan Đường cũng rất phối hợp.

Thậm chí còn lấy mức giá thấp hơn thị trường, bán những nguyên liệu nấu ăn quý báu kia cho Giới Linh.

Tóm lại, chỉ một lần quán rượu trong thành mới đã nổi tiếng.

Gã quản sự của Thượng Quan gia kia cũng nổi tiếng theo.

Còn người trẻ tuổi không ai biết kia... thì lại đang được vô số kẻ nhẩm đoán thân phận.

Nhưng thật đáng tiếc, vẫn không có ai trên bảng tin đoán ra người đó là ai.

Rồi, các cửa hàng buôn bán trong thành mới lần lượt khai trương.

Cửa hàng đan dược, dược liệu, vũ khí, khoáng thạch, tạp hóa... mọi loại cửa hàng đều mở ra.

Về giá cả, thì không chênh lệch là bao so với thành cũ, nhưng thắng ở chỗ cung cách phục vụ tốt, chất lượng hàng hóa tốt.

Nếu chia trung bình ra, thì chất lượng còn cao hơn cửa hàng do các thế lực lớn mở trong thành cũ gấp hai lần!

Tiêu chuẩn này cũng đủ để cho mọi người than thở sợ hãi.

Hơn nữa, nhân viên trong các cửa hàng ở thành mới đều là tiểu nhị và nữ phục vụ do tinh quái Huyễn Thần Giới biến thành.

Nam đẹp traiphóng khoáng, nữ xinh đẹp ngọt ngào, đã nhanh chóng được các tu sĩ huyết mạch tiến vào thành trì mới chấp nhận.

Thậm chí bọn họ còn vì vậy mà thay đổi cái nhìn về tinh quái trong Huyễn Thần Giới.

Lại có người muốn mua vài nhân loại do tinh quái hóa thành về nhà làm bồi bàn hoặc thị nữ.

Nhưng nhất định là ý tưởng này không thể thành công.

-----o0o-----

Chương 1269: Tài phú kinh người

Chương 1269: Tài phú kinh người

Người dám quấy rối tinh quái trong thành trì mới đều bị trừng phạt nặng nề.

Tuy rằng không bị sét đánh chết, nhưng lại sợ đến toát mồ hôi hột.

Cũng không dám... tùy tiện đùa giỡn tinh quái trong này nữa.

Về phần lúc trước nói cái gì mà tẩy chay thành trì mới, đã trở thành một câu bông đùa.

Đối với các tu sĩ huyết mạch mà nói, nơi nào có thể thu được càng nhiều lợi ích thực tế hơn thì họ ắt sẽ tìm đến nơi đó.

Ở thành trì mới này, hoàn toàn là thế trung lập, không có bất cứ yếu tố cá nhân nào.

Cho nên, so với thành cũ mà nói thì càng khiến cho người ta cảm thấy dễ chịu.

Không được mấy bữa, ba tòa thành lớn mới được xây dựng trong Huyễn Thần Giới đã chật kín hết người.

Tuy rằng thoạt nhìn thành cũ cũng không bị ảnh hưởng gì nhiều, nhưng là người sáng suốt đều có thể nhìn ra, thương phẩm thu về từ thành mới đều có chất lượng cao hơn.

Cho dù thành cũ không xuống dốc, thì việc thua kém hơn thành mới... chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Mấy ngày nay có thể nói Sở Mặc hôm nào cũng bị niềm vui bất ngờ gõ cửa!

Tuy rằng những ý tưởng này đều là do hắn nghĩ ra, nhưng hắn lại thực sự không ngờ thu được lợi nhuận cao tới mức này.

Ngày đầu tiên, tổng thu nhập của ba tòa thành là ba mươi tám vạnthiên tinh thạch cực phẩm.

Con số này đã khá là giật mình rồi!

Bởi vì ngày đầu tiên ba tòa thành mới chỉ mở cửa kinh doanh một quán rượu!

Nhất là trong thiên tầng và địa tầng, khả năng tiêu xài của những tu sĩ kia quả thực khiến người ta phải líu lưỡi.

Ba mươi tám vạn thiên tinh thạch cực phẩm, mà chi phí Sở Mặc bỏ ra còn chưa tới một ngàn!

Bởi vì yêu cầu của đám tinh quái này cực kỳ thấp, chỉ cần cung cấp cho bọn họ một ít thiên tinh thạch hạ phẩm đủ để họ tu luyện là được rồi!

Trừ việc đó ra, Sở Mặc chẳng mất bất cứ chút phí tổn nào!

Cả tòa thành đều là của hắn, chẳng cần chi gì nữa.

Cho nên, khi hết ngày, lúc đống thiên tinh thạch này được dồn đến chỗ Sở Mặc, toàn thân hắn cũng cảm thấy choáng váng.

Không phải là chưa từng được thấy nhiều thiên tinh thạch như vậy, mà là không ngờ lợi nhuận của ngành này lại lớn đến thế.

Thế mà, đây chẳng qua mới chỉ là ngày đầu tiên thôi.

Hôm sau, cùng với các cửa hàng lục tục khai trương, lãi ròng thu về là một trăm bảy mươi vạn thiên tinh thạch cực phẩm.

Sở Mặc trực tiếp bị sợ đến ngây người.

Ngày thứ ba, ba triệu!

Ngày thứ tư, sáu triệu năm trăm!

Ngày thứ năm, mười một triệu hai trăm ngàn!

Nhìn đống thiên tinh thạch cực phẩm do Giới Linh mang tới kia, lần đầu tiên Sở Mặc cảm nhận được tài lực của giới tu hành.

Không phải giật mình, mà là đáng sợ!

Hơn mười ngày trôi qua, cuối cùng con số này ổn định ở mức mỗi ngày khoảng mười bảy triệu thiên tinh thạch cực phẩm.

Nhìn đống thiên tinh thạch chồng chất trong Thương Khung Thần Giám, Sở Mặc rốt cuộc cũng chết lặng.

Hắn cuối cùng đã hiểu được vìsao, những thế lực siêu lớn này có liều mạng cũng muốn giành được cho mình một gian hàng trong Huyễn Thần thành.

Tốc độ kiếm tiền này, quả thực còn nhanh hơn đi ăn cướp.

Ba tòa thành mới sừng sững trong Huyễn Thần Giới, trở thành công cụ vơ vét của cải cho Sở Mặc.

Đừng nói chỉ là một Phiêu Diêu Cung, cho dù là một môn phái cao nhất trên Thiên giới, Sở Mặc cũng dám vỗ ngực cam đoan có thể nuôi dưỡng được.

Có tiền rồi, về sau muốn làm gì, cũng đơn giản hơn nhiều.

Ví dụ như thành lập Phiêu Diêu Cung trên Thiên giới, hắn hoàn toàn có thể dùng thiên tinh thạch cực phẩm... thuê một Chân Tiên về đây làm hộ pháp!

Thậm chí thuê một hai vị Đế Chủ, cũng không phải là chuyện không thể nào!

Hơn nữa, còn có thể dùng thiên tinh thạch, thu hút vô số nhân tài trong các lĩnh vực Luyện Đan Sư, Luyện khí sư, Trận pháp đại sư...Tu sĩ liều mạng tu luyện, có ai là dám nói bản thân không thiếu tài nguyên?

Gặp được chủ nhân có tiền như Sở Mặc, trừ phi là người bản thân đã giàu có, bằng không người thường... thật khó lòng mà từ chối được.

Nghĩ tới những điều này, Sở Mặc lại có cảm giác tinh thần sảng khoái.

Tuy nhiên, Giới Linh vẫn khuyên Sở Mặc một câu:

- Cố gắng hết sức đừng phô trương!

Ngươi cần phải hiểu là, trong mắt mọi người, ba tòa thành này đều thuộc về Huyễn Thần Giới.

Nếu đột nhiên ngươi có nhiều của cải mà bỏ ra như vậy, nhất định sẽ khiếncho nhiều người nghi ngờ.

Nếu ngươi muốn dùng chỗ của cải này, thì kiểu gì cũng phải tìm ra một cách, làm cho chỗ của cải đó trở nên quang minh chính đại.

Sở Mặc rất đồng tình với lời khuyên của Giới Linh... cần nổi bật đến đâu hắn cũng đã nổi bật đủ rồi.

- Ta có thể xây dựng một phòng đấu giá trên Thiên giới, sau đó đẩy mạnh hợp tác với Linh Đan Đường.

Sở Mặc nhìn Giới Linh nói:

- Về ngành dược, chúng ta mở thành trì bên này chẳng khác nào đã... chèn ép việc buôn bán của bọn họ.

Lại nói, phía Linh Đan Đườngđã giúp đỡ ta rất nhiều, kể cả bây giờ...

Giới Linh gật đầu vui mừng:

- Ta đã sớm nghĩ đến điểm này rồi, cho nên đan dược chúng ta bán bên này đều là chủng loại thông thường, hoặc là các loại đan dược Linh Đan Đường không có hoặc không làm, ít xung đột.

Nhưng hợp tác của ngươi với bên kia không nên gián đoạn, còn cần tăng mạnh lên một chút, xem như đền đáp cho bọn họ.

Sau đó, Sở Mặc trở về thành cũ, tới Linh Đan Đường hẹn ngày gặp mặt với Đế Chủ Phùng Xuân, bên kia vui vẻ đồng ý.

Ba ngày sau, Sở Mặc gặp lại vị đại lão lâu rồi không thấy mặt này.

Đế Chủ Phùng Xuân mặt mày quắc thước, thoạt nhìn rất vui vẻ, thấy Sở Mặc liền tươi cười:

- Tiểu tử, đã lâu không gặp!

Sở Mặc khom người hành lễ:

- Chào tiền bối!

Đế Chủ Phùng Xuân cười híp mắt nói:

- Ngồi xuống rồi nói chuyện!

Sở Mặc cũng không nói lời thừa, trực tiếp đưa cho Đế Chủ Phùng Xuân một lọ đan dược nói:

- Tiền bối nhìn cái này xem!

Đế Chủ Phùng Xuân nhận bình đan dược, không mở ra ngay mà để sang một bên, nhìn Sở Mặc với đôi con người thâm thúy:

- Tiểu tử, ngươi nói thật đi, thành trì mới có liên quan gì đến ngươi không?

Trong lòng Sở Mặc hơi rùng mình, lập tức cười nói:

- Tiền bối đúng là thích nói đùa, chuyện này đâu liên quan gì tới ta?

Nếu ta có bản lãnh đó thì còn hợp tác với Linh Đan Đường làm gì?

Đế Chủ Phùng Xuân cười ha hả:

- Tiểu tử nhà ngươi đừng có giả ngu lừa ta nữa.

Ngươi đừng có cho là ta không biết quan hệ giữa ngươi với Giới Linh.

Đại bộ phận người bên ngoài đều cho rằng Giới Linh đã chết, nhưng đó căn bản là nói bậy nói bạ!

Giới Linh sao có thể chết được?

Sở Mặc cười khổ nói:

- Quả là Giới Linh chưa chết, nhưng chuyện này đích thực là không có liên quan gì tới ta.

Sức ảnh hưởng của ta còn chưa đến mức như vậy.

-----o0o-----

Chương 1270: Báu vật vô giá

Chương 1270: Báu vật vô giá

Dù đó là Đế Chủ Phùng Xuân đi chăng nữa thì Sở Mặc cũng không thể nói thật chuyện thế này.

Nếu không biết lợi ích khổng lồ tiềm tàng bên trong, có lẽ Sở Mặc sẽ không giấu diếm.

Nhưng sau khi nhìn thấy số của cải mà ba tòa thành này mang lại, Sở Mặc thật sự cũng có chút sợ.

Tuy rằng trước giờ Đế Chủ Phùng Xuân vẫn tán thưởng hắn vô cùng, nhưng điều này không có nghĩa đối phương sẽ không động lòng với ích lợi khổng lồ đến nhường này.

Của cải mà Sở Mặc nắm trong tay, thực sự có thể thoải mái thuê hai Đế Chủ bán mạng cho hắn rồi.

Nếu là để họ biết lợi nhuận của cả ba tòa thành kia đều thuộc về hắn, chỉ sợ từ nay dù hắn đi đến đâu, hóa thành bộ dạng gì, cũng sẽ không có nổi một ngày bình yên rồi.

Đế Chủ Phùng Xuân liếc mắt nhìn Sở Mặc một cái thật sâu, trên thực tế, y cũng không dám xác định chuyện này có liên quan đến Sở Mặc.

Y vẫn đang suy đoán trong lòng.

Bởi vì sự xuất hiện đột ngột của ba tòa thành trì mới này thực sự không hợp với lẽ thường.

Rốt cuộc Huyễn Thần Giới là một thế giới như thế nào, cho tới tận hôm nay, vẫn không có ai đưa ra được câu trả lờixác đáng.

Nhưng theo Đế Chủ Phùng Xuân, giữa Huyễn Thần Giới và Sở Mặc hẳn là tồn tại một mối quan hệ rất sâu.

Nếu không, Giới Linh tuyệt đối sẽ chẳng che chở cho Sở Mặc như thế.

Vừa ý thiên phú của Sở Mặc?

Người khác có lẽ sẽ nghĩ vậy, nhưng Đế Chủ Phùng Xuân y lại hoàn toàn không ủng hộ quan điểm ấy.

Chuyện Sở Mặc có thiên phú là không sai, nhưng chưa chắc thiên phú của hắn đã là tốt nhất trên đời này!

Nói thí dụ như người trẻ tuổi mấy ngày trước làm cho quản sự Thượng Quan gia phải khoét rồi nuốt mắt của chính mình, vô số người đều suy đoán thân phận lai lịch của y, lại chẳng có lấy bất cứ kết quả nào.

Nhưng Đế Chủ Phùng Xuân lại biết rõ, người trẻ tuổi kia là ai!

Đó là một đại nhân trẻ tuổi chân chính!

Là một Đế Chủ tuổi chưa đến ba mươi!

Đừng có thấy Phùng Xuân cũng là đại tu sĩ Đế Chủ cảnh giới cao nhất, nhưng khi đối mặt với người trẻ tuổi kia, y cũng phải khách khí, dùng lễ tiết cùng cấp mà cư xử.

Ai dám nói thiên phú của người trẻ tuổi kia không tốt?

Nhưng khi y tiến vào Huyễn Thần Giới, Giới Linh có liếc mắt nhìn y nổi một cái không?

Có chú ý tới y không?

Có thể nói thế này, trước khi Sở Mặc xuất hiện, Giới Linh Huyễn Thần Giới tuy thi thoảng có xuất hiện dạy dỗ vài người, nhưng cũng chỉ là tùy tiện mà thôi, chẳng có lấy nửa xu liên hệ đến thiên phú.

Chỉ có Sở Mặc... duy chỉ có Sở Mặc, mới khiến cho Giới Linh không tiếc gì đi sửa lại quy tắc của Huyễn Thần Giới, lại ba phen mấy bận che chở hắn.

Sở Mặc có thể trưởng thành nhanh thế này, liên quan rất lớn đến sự giúp đỡ của Giới Linh.

Người như vậy mà ngươi nói chẳng chút quan hệ với Huyễn Thần Giới, mà chỉ do duyên số... có ma mới tin!

Nhưng Sở Mặc không thừa nhận, Đế Chủ Phùng Xuân cũng khó mà lấn tới hỏi tiếp.

Bởi vì việc Sở Mặc đến đây ngày hôm nay đã đủ để nói lên thái độ của hắn rồi.

Cho dù, hắn thật sự có quan hệ với ba tòa thành mới kia, nhưng hắn vẫn chưa quên Linh Đan Đường.

Với Đế Chủ Phùng Xuân mà nói, như vậy cũng đã đủ rồi.

Sau đó, Đế Chủ Phùng Xuân mở lọ đan dược mà Sở Mặc vừa đưa tới kia.

Mới cậy nắp ra, một luồng khí hùng hồn xen lẫn chút ít hơi thở của đạo đột ngột ập vào mặt y.

Sợ tới mức Đế Chủ Phùng Xuân trực tiếp đóng nút lọ đan dược lại, sau đó nhìn Sở Mặc với vẻ khiếp sợ:

- Đây...

đây là đan dược gì vậy?

- Tiền bối yên tâm, đan dược đã bị phong ấn rồi, nó không trốn thoát được đâu.

Sở Mặc cười nói.

- Tiểu tử nói nhảm ít thôi, ta hỏi ngươi đây là đan dược gì!

Đế Chủ Phùng Xuân mặt đầy vẻ kích động, trợn trừng một đôi mặt nhìn Sở Mặc, điệu bộ ngươi không khẩn trương nói rõ ta sẽ không để yên cho ngươi.

Sở Mặc cười ha hả:

- Chính là loại đan dược mà tiền bối đang nghĩ đến đó.

- ...

Đế Chủ Phùng Xuân nắm chặt bình đan dược trong tay, ngơ ngác nhìn Sở Mặc, mãi lâu sau vẫn chưa nói lên lời.

Sở Mặc cũng không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn Đế Chủ Phùng Xuân.

Cả buổi trời, Đế Chủ Phùng Xuân mới hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn Sở Mặc với vẻ mặt chăm chú nói:

- Tiểu tử, ngươi có biết đan dược này ý nghĩa như thế nào với toàn bộ giới tu hành không?

Sở Mặc gật gật đầu.

Đế Chủ Phùng Xuân lẩm bẩm nói:

- Hiện giờ ta thật có chút tin tưởng, ngươi không có quan hệ với ba tòa thành mới kia rồi...

Không, không phải như vậy, nếu ngươi thực sựcó quan hệ tới ba tòa thành kia, mà ngươi lại vẫn mang đan dược này tới chỗ ta...

Đế Chủ Phùng Xuân nói đến đây, trong con ngươi đột nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Trong ánh sáng đó, như có ngân hà lấp lánh, hơi thở đại đạo cực kỳ đậm đặc.

Y nhìn Sở Mặc nói:

- Nếu thật là như vậy, thì lòng dạ của ngươi...

Được rồi, từ nay về sau, Sở Mặc ngươi chính là đồng minh kiên định, trung thành nhất của Linh Đan Đường!

Phùng Xuân nói xong, thậm chí còn đứng lên, nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Bất kể ngươi có quan hệ gì với ba tòa thành kia hay không, thìsau này ngươi vĩnh viễn là đồng minh kiên định, trung thành nhất của Linh Đan Đường!

Bất kể là ai, nếu động đến ngươi, sẽ chẳng khác nào động đến Linh Đan Đường!

Sở Mặc cười cười, đứng dậy rất vui vẻ:

- Cảm tạ sự tín nhiệm của tiền bối, vậy chắc chắn là chúng ta... sẽ hợp tác vui vẻ rồi?

- Đương nhiên là hợp tác vui vẻ!

Ngươi yên tâm đi, từ rày đan dược này có bao nhiêu Linh Đan Đường liền thu bấy nhiêu.

Sau đó ngươi cứ liệt kê danh sách dược liệu ra, tính là Linh Đan Đường cung cấp.

Ngoài dược liệu, tiền lời sẽ chia 3:7!

Ngươi bảy, Linh ĐanĐường... ba!

Đế Chủ Phùng Xuân nói một cách trịnh trọng.

Sở Mặc lắc đầu nói:

- Không được, thế thì ta lấy nhiều quá, chia 5:5 là ta đã lời to rồi.

Phùng Xuân nhìn Sở Mặc, nói một cách thật chậm rãi:

- Sở Mặc, ngươi có biết cả Linh Đan Đường, không một ai có thể luyện ra được loại đan dược này không!

Khi Luyện Đan Sư cao cấp nhất luyện đan, thì mọi phí tổn đều do Linh Đan Đường chịu!

Bọn họ sáu, Linh Đan Đường bốn!

Ngươi có hiểu một Luyện Đan Sư cao nhất là thế nào không?

Chia 5:5...

Nếu điều này truyền đi, Linh Đan Đường sẽ bịngười ta mắng chết!

Ngươi có tin nếu hiện giờ ngươi cầm bình đan dược này đến nhà Gia Cát, chẳng những bọn họ sẽ xóa bỏ mọi hiềm khích lúc trước, mà còn chia cho ngươi 8:2 không?

- Nhà Gia Cát kia... là kẻ thù, ta không thèm hợp tác với bọn họ.

Sở Mặc nói.

- Ta chỉ nói vậy thôi, ngươi muốn đi ta cũng còn lâu mới đồng ý.

Đế Chủ Phùng Xuân nói.

-----o0o-----

Chương 1271: Đạo Nguyên Đan

Chương 1271: Đạo Nguyên Đan

- Hơn nữa ta tin, Đế Chủ sẽ không để chuyện này truyền ra ngoài, đúng không?

Phùng Xuân khẳng định chắc nịch:

- Đương nhiên là sẽ không truyền đi... nhưng tỷ lệ chia phần nhất định phải là 7:3, nếu không lương tâm ta sẽ chẳng được yên.

Tuy rằng loại đan dược này còn chưa từng xuất hiện, nhưng ta dám khẳng định, nếu ngươi có thể cung ứng được... lợi nhuận hàng năm do nó tạo ra, tuyệt sẽ không ít hơn một trăm triệu thiên tinh thạch cực phẩm!

Đế Chủ Phùng Xuân nói xong bản thân cũng cảm thấy khó tin, than thở nói:

- Thực ra con số ta nói này còn có chút khiêm tốn rồi.

Sở Mặc cũng bị hoảng sợ, nhìn Đế Chủ Phùng Xuân nói:

- Thứ này... có thể bán với giá đắt như vậy sao?

- Thứ này?

Tiểu tử ngươi...

Đế Chủ Phùng Xuân nhìn Sở Mặc như nhìn một quái vật:

- Rốt cuộc là ngươi có hiểu giá trị của nó hay không?

Đây là bảo vật vô giá!

Có phải ngươi thấy giới tu hành Chân Tiên nhiều như mây, thì cảnh giới Chân Tiên dễ tu thành như vậy không?

Có phải ngươi nghĩ thoạt nhìn Đế Chủ có vẻ nhiều, chứng tỏ cảnh giới Đế Chủ rất dễ đột phá?

- Chẳng lẽ không đúng vậy sao?

Sở Mặc nói một cách yếu ớt.

- Phải cái rắm!

Đế Chủ Phùng Xuân hiếm khi văng tục, nhìn Sở Mặc với vẻ không biết nói gì cho phải:

- Chân Tiên và Đế Chủ Thiên giới là phải trải qua sự tích lũy trong năm tháng vô tận đó hiểu không?

Chẳng qua Huyễn Thần Giới đã thâu tóm gần như trên tám mươi phần trăm kẻ mạnh ở Thiên giới, khiến họ tụ tập ở đây.

Nếu phân tán trong Thiên giới, khắp phạm vi vạn dặm chưa chắc đã có nổi một Chân Tiên!

Cho nên, nó là vật báu vô giá!

Đế Chủ Phùng Xuân nói xong, cầm bình đan dược trong tay, sau đó nhìn Sở Mặc với vẻ mặt phức tạp:

- Thật không hiểu sao tiểu tử ngươi có thể may mắn đến mức độ này?

Rốt cuộc đan dược này là do ai luyện chế ra?

Là cái người sư phụ tên Ma Quân của ngươi?

Tuyệt đối không thể nào!

Hiện giờ ta rất nghi ngờ, Giới Linh Huyễn Thần Giới có phải một đại tông sư luyện đan giỏi nhất hay không!

Sở Mặc sờ sờ mũi cười ha hả, nhưng không nói quá nhiều.

Chuyện như vậy nói nhiều sai nhiều, ít nói ít sai, không nói... sẽ không sai.

Nói quá nhiều, luôn dễ dàng để lộ dấu vết.

Đế Chủ Phùng Xuân nhìn Sở Mặc:

- Đã đặt tên cho đan dược này chưa?

- Còn chưa, nếu không... tiền bối đặt tên đi?

Sở Mặc nhìn Đế Chủ Phùng Xuân.

Đế Chủ Phùng Xuân nhìn Sở Mặc đầy ngạc nhiên, thật lâu sau mới lẩm bẩm với vẻ mặt buồn bực:

- Ta không có con gái...

- ...

Sở Mặc nhìn thoáng qua Đế Chủ Phùng Xuân không biết nói sao cho phải:

- Đặt tên cho đan dược thì liên quan gì đến có con gái hay không?

Đế Chủ Phùng Xuân nói:

- Nếu ta có con gái, nhất định phải gả nó cho ngươi, làm thiếp cũng được!

Không... kể cả là làm hầu gái!

Nói xong, liền cười với Sở Mặc:

- Ngươi thấy Lưu Vân thế nào?

Trong lòng Sở Mặc khẽ giật mình, sau đó cười nói:

- Lưu Vân rất tốt!

- Đúng vậy, rất tốt nhỉ?

Phùng Xuân nhìn Sở Mặc mặt mày hớn hở:

- Đem gả nó cho ngươi thì sao?

Sở Mặc lập tức hoảng hốt, nhìn Phùng Xuân nói:

- Tiền bối đừng đùa như vậy, để Lưu Vân biết thì không hay đâu.

Đế Chủ Phùng Xuân nhìn Sở Mặc mấy lần có chút hồ nghi, nghĩ thầm trong lòng: Rốt cuộc tiểu tử này có biết việc kia hay không?

Thoạt nhìn có vẻ như là không biết, dựa vào cảnh giới của hắn lúc đó có thể là không biết thật.

Haiz...

Đúng là đáng tiếc!

Với bản tính của tiểu tử này thì nếu hắn đã biết việc kia, trăm phần trăm sẽ đứng ra chịu trách nhiệm.

Nhưng nếu ta trực tiếp nói chuyện đó cho hắn, chỉ sợ Lưu Vân sẽ hận tacả đời.

Thôi bỏ đi...

Sở Mặc đã làm được tới mức này, là nói lên được nhân phẩm của hắn thế nào rồi.

Không cần phải dùng hôn nhân để ràng buộc hắn.

Huống chi, có đại nhân vật chân chính nào bị hôn nhân ràng buộc đâu?

Nghĩ thầm trong lòng, Đế Chủ Phùng Xuân cũng có chút hết hy vọng, con cháu có phúc của con cháu.

Y nhìn bình đan dược trong tay nói:

- Thiên giới có Thiên Nguyên Đan, cái này... gọi là Đạo Nguyên Đan đi!

Bản thân đan dược này đã đủ hùng mạnh rồi, không cần đặt cái tên thật kêu làm gì.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Tiền bối cứ quyết đi.

Đế Chủ Phùng Xuân vẻ mặt hưng phấn, lẩm bẩm nói:

- Loại đan dược có thể thay đổi toàn bộ giới tu hành lại do ta đặt tên... kiếp này như vậy, còn cầu mong gì hơn nữa?

Sở Mặc cười nói:

- Tiền bối chỉ cầu việc này thôi là không được, còn phải tìm đường lên Chí Tôn nữa chứ!

Mí mắt Phùng Xuân giật giật, bật cười ha hả:

- Chuyện đó...

đã không trông chờ gì lâu rồi!

Sở Mặc cũng cười cười, không nhắc lại đề tài này, trong giới tu hành, cảnh giới, đẳng cấp và đạo hạnh của mỗi người đều khác nhau, không thể miễn cưỡng được.

Giống như Đế Chủ Phùng Xuân, nhất định y vẫn muốn theo đuổi con đường Chí Tôn, nhưng lại càng để tâm đến việc kinh doanh buôn bán của Linh Đan Đường hơn.

Tám vị đương gia xếp hạng trước y gần như đều đã tiến vào trạng thái ẩn cư, mải miết truy tìm con đường Chí Tôn hư vô đó.

Thật khó để mà nói xem ai đúng ai sai.

Nhưng Sở Mặc lại nghĩ, nếu sau này có cơ hội, nhất định phải ra tay giúp đỡ Đế Chủ Phùng Xuân một phen, bản thân hắn đã nợ y quá nhiềuân tình rồi.

Sau đó, Sở Mặc kết thúc buổi gặp mặt với Đế Chủ Phùng Xuân, hứa với y mỗi tháng sẽ cung cấp Đạo Nguyên Đan một lần.

Còn Đế Chủ Phùng Xuân thì lập tức bố trí người đi mang một lượng lớn dược liệu đến cho Sở Mặc.

Về phần phương thuốc, Đế Chủ Phùng Xuân không hề hỏi tới một câu.

Đây cũng là luật.

Có Đạo Nguyên Đan, việc kinh doanh của Linh Đan Đường sẽ trở nên tốt hơn nhiều, vả lại, cấp bậc cũng được nâng cao một trình.

Nhà Gia Cát vẫn luôn âm thầm nóng lòng muốn đuổi kịp và vượt qua Linh Đan Đường, hẳn rất nhanh thôi sẽ muốn khóc cũng chẳng xong.

Đi từ Huyễn Thần Giới ra, Sở Mặc trực tiếp đến Phiêu Diêu Cung một chuyến, đem rất nhiều tiên tinh và thiên tinh thạch để lại đó.

- Về sau, các ngươi không cần lo lắng tới chuyện tiền bạc nữa.

Sở Mặc nhìn vẻ mặt khiếp sợ của đám người Tần Thi, Đổng Ngữ cười nói.

- Ngươi vừa mới đi ăn cướp ở Huyễn Thần Giới về à?

Tần Thi nhìn đống tiên tinh và thiên tinh thạch chất chồng như núi kia, bản thân nàng xuất thân từ một gia tộc lớn, không phải chưa từng thấy tiền bao giờ.

Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên có nhiều tiền như vậy xếp đống trước mặt nàng.

Đổng Ngữ thì nhìn Sở Mặc từ đầu đến chân, nói:

- Ta có nghe Huyễn Thần Giới mới xây thêm ba thành trì lớn...

Sở Mặc lắc đầu:

- Không liên quan tới ta.

- À...

Đổng Ngữ nói dài giọng ra:

- Người ta cũng có nói là liên quan đến ngươi đâu.

-----o0o-----

Chương 1272: Mong chờ của kẻ địch (1)

Chương 1272: Mong chờ của kẻ địch (1)

Sở Mặc cười khổ, tiểu yêu nữ này thật thông minh, có vài việc giấu diếm được người ngoài, nhưng chẳng thể giấu nổi người trong nhà.

Tuynhiên còn may là Tần Thi và Đổng Ngữ biết chừng biết mực, không đào sâu thêm vào chuyện này nữa.

Sau đó Sở Mặc lại đi gặp Đại Công Kê, thời gian này Đại Công Kê sống trong Phiêu Diêu Cung vô cùng thoải mái.

Lúc gặp nó, Sở Mặc còn hơi sửng sốt:

- Hình như ngươi béo lên à?

Đại Công Kê nhảy dựng lên đáp rất mẫn cảm:

- Là ngươi tưởng tượng ra thôi!

- Ngươi cũng có phải gà mái đâu, để ý đến cân nặng như thế làmgì?

Sở Mặc nói.

- Tiểu tử ngươi chú ý cách nói năng đấy.

Đại Công Kê trợn trừng mắt nhìn Sở Mặc.

Một người một gà chống mắt nhìn nhau hồi lâu, Đại Công Kê đột nhiên nói:

- Kê gia lại phải phi thăng rồi!

- Nhanh vậy à?

Sở Mặc có chút bất ngờ.

- Phán cứ như ngươi cũng không giống vậy ấy.

Đại Công Kê nói thầm một câu, sau đó lại nói:

- Kê gia còn có rất nhiều chuyện cần làm trên Thiên giới, cho nên phải phi thăng càng sớm càng tốt, tiểu tử ngươi tự mình cầu nhiều phúc đi.

- Nói vậy là cái kiểu gì?

Sở Mặc liếc mắt:

- Cứ như ta sẽ lại bị người ta đuổi giết vậy.

- Ngươi đã từng được yên ổn lúc nào nào?

Đại Công Kê nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nói:

- Yên tâm đi, Kê gia sẽ chi viện cho ngươi trên Thiên giới!

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

- Cần ta giúp ngươi gì không?

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

- Coi như ngươi biết điều, mau chóng tìm được nước ao Luân Hồi, nuôi dưỡng cá Tạo Hóa cho tử tế vào, thế là đã giúp được Kê gia một việc lớn rồi đấy!

Bỗng nhiên Sở Mặc nhớ ra một việc, hỏi:

- Đại Công Kê, cá Tạo Hóa có ích rất lớn cho tu vi của ngươiphải không?

Đại Công Kê im lặng một chút, gật gật đầu:

- Đúng vậy, nếu Kê gia muốn tiến thêm được một bước kia, thì cần phải có rất nhiều cá Tạo Hóa.

Chuyện này cũng là do bộ tộc Thiên Kê chúng ta nghiên cứu ra năm đó.

Nhưng vấn đề là, cho dù ở Thiên giới, cá Tạo Hóa cũng rất hiếm hoi.

Hơn nữa, muốn cho chúng sinh sôi nảy nở là một việc cực kỳ khó khăn.

Từ xưa đến nay, cũng chỉ mới có ngươi làm được tới mức như hiện nay.

Lần này, Đại Công Kê coi như đã nói chuyện một cách thực lòng thực dạ.

Dựa theo lời của nó, đối với người khác, cá Tạo Hóa tuy rằngcũng là báu vật vô giá, nhưng còn lâu mới mang ý nghĩa quan trọng như với bộ tộc Thiên Kê.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, cũng cam đoan với Đại Công Kê:

- Yên tâm, đi, cá Tạo Hóa đều là của ngươi tất!

Một tháng sau, Đại Công Kê phi thăng.

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê hóa thành một con phượng hoàng lửa trong thiên kiếp, toàn thân bốc cháy rừng rực, hai cánh giang rộng giữa trời cao, phi thẳng lên mây xanh, trực tiếp xông vào Cửu U, trong lòng đột nhiên có chút cảm xúc phức tạp.

Đây là giới tu hành, đây là tu sĩ.

Có hàng ngàn hàng vạn con đường, mỗi người đều có lựa chọn riêng.

Đến cuối cùng, mỗi người lại sẽ tự tìm kiếm được con đường chỉthuộc về mình.

Cho dù ngày ngày được ở bên nhau, nhưng thực chất vẫn là cô độc.

Trong thời gian này, Sở Mặc gần như không nhấc chân đi đâu, mỗi ngày đều chìm đắm trong tu luyện, tới hẹn, sẽ vào Huyễn Thần Giới, giao cho Linh Đan Đường một lô Đạo Nguyên Đan.

Mà cũng vì có Đạo Nguyên Đan, danh tiếng của Linh Đan Đường ngày một vang dội!

Thiếu chút nữa bảng tin bùng nổ vì đủ mọi loại tin tức có liên quanđến Đạo Nguyên Đan!

- Không hổ là đại môn phái luyện đan thương hiệu lâu năm, vậy mà lại nghiên cứu ra được loại đan dược thần kỳ như Đạo Nguyên Đan này, đây là sự kiện có tính lịch sử của giới tu hành mà!

- Đương nhiên lịch sử giới tu hành sẽ bước sang một trang mới rồi, sự xuất hiện của Đạo Nguyên Đan sẽ khiến cho số lượng Thiên Tiên, Chân Tiên bùng nổ như nấm mọc sau mưa.

- Rốt cuộc là ai đã luyện chế ra Đạo Nguyên Đan vậy?

Thật là lợi hại!

- Nhất định phải là đại sư cấp độ truyền thuyết mới luyện được ra loại đan dược này.

- Linh Đan Đường thật sự có đại sư cấp bậc truyền thuyết sao?

- Giá của Đạo Nguyên đan thật là phải chăng một cách ngoài ý muốn, chỉ mười vạn thiên tinh thạch một viên, ta chuẩn bị để dành tiền từ hôm nay đây!

- Nhổ vào, mười vạn thiên tinh thạch mà còn là giá phải chăng?

Ngươi là do Linh Đan Đường mướn tới đấy à?

- Vị nói giá này không phải chăng kia, ngươi là người của Gia Cát gia hả?

Thật nực cười, mười vạn thiên tinh thạch cực phẩm đổi lấy một cơ hội tiến vào cảnh giới Thiên Tiên, Chân Tiên, đắt lắm sao?

Nói chuyện phải có lương tâm một chút chứ.

- Đúng đấy, cấp bậc của Đạo Nguyên Đan này còn là hoàn hảo nữa, ta nghe nói thậm chí có Đạo Nguyên Đan đạt tới tiên phẩm, loại này chỉ sợ còn có tác dụng với cả Đế Chủ ấy chứ!

Đủ mọi luồng ý kiến xuất hiện trên bảng tin, mọi người đều vô cùng nhiệt tình đối với Đạo Nguyên Đan mà Linh Đan Đường vừa đẩy ra thị trường.

Bởi vì đã có người tự mình thử một phen, một tu sĩ bị kẹt tạicảnh giới Thiên Tiên suốt mấy ngàn năm nay, sau khi dùng một viên Đạo Nguyên Đan chất lượng hoàn hảo, trực tiếp liền đột phá tới Chân Tiên!

Người này vốn là một tu sĩ hoạt động tích cực trên bảng tin, nay y tự mình kể lại kinh nghiệm cá nhân, liền khiến cho tất cả mọi người đều tin tưởng giá trị của Đạo Nguyên Đan rồi.

Thiên giới.

Nhà Gia Cát.

Gia chủ Gia Cát Trường Xuân nhìn một đám trưởng lão trong gia tộc với sắc mặt cực kỳ khó coi.

- Đạo Nguyên Đan do Linh Đan Đường bán ra các ngươi đã thử mua về chưa?

Gia Cát Trường Xuân hỏi.

- Bẩm gia chủ, đã mua về rồi.

Một tên trưởng lão trong số đó đứng dậy, khẽ khom người về phía Gia Cát Trường Xuân, rồi, lấy một bình ngọc nhỏ trong người ra, tiến lên phía trước giao cho Gia Cát Trường Xuân.

Sau khi Gia Cát Trường Xuân nhận lấy, liền trực tiếp mở nút bình ngọc nhỏ này, tiếp đó, đổ một viên đan dược to cỡ con mắt của người trưởng thành ra.

Toàn bộ đan dược tản mát ra một thứ ánh sáng màu vàng nhạt, kể cả đã bị phong ấn bởi trận pháp, vẫn tỏa ra hơi thở đại đạo hùng hồn như cũ.

- Chậc chậc... thật đúng là thứ tốt!

Hơn nữa công lực của Luyện Đan Sư này, vô cùng thâm hậu!

Gia Cát Trường Xuân nhìn viên đan dược trong tay, nói đầy xa xăm:

- Chẳng những có thể luyện chế ra đan dược phẩm chất hoàn hảo, mà còn khéo léo thêm được một tia hơi thở đại đạo vào trong.

Quan trọng là, hắn vẫn có thể trực tiếp khắc trận pháp bên ngoài đan dược đểphong ấn nó lại, đây mới là lợi hại nhất!

Bởi vì dù cho đan dược có thông linh cỡ nào, cũng không có khả năng tự phá bỏ phong ấn trên thân mình.

Tựa như một người có lợi hại đến đâu, cũng không thể tự nắm tóc mà nhấc mình lên được.

Trừ phi...

đó là thánh nhân!

-----o0o-----

Chương 1273: Mong chờ của kẻ địch (2)

Chương 1273: Mong chờ của kẻ địch (2)

Gia Cát Trường Xuân nhìn về phía những người khác, hít sâu một hơi:

- Xem trận pháp được khắc này, quả thật là tuyệt diệu đến đỉnh điểm!

Thực khó mà tưởng tượng nổi trong giới tu hành hiện giờ lại có luyện đan sư cấp bậc này.

- Gia chủ, ngài nói xem... người đó có thể liên quan gì đến SởMặc hay không?

Một gã trưởng lão đứng lên nói ra suy đoán của mình:

- Quan hệ giữa Sở Mặc và Linh Đan Đường trước nay vẫn rất lạ lùng, lẽ ra một tu sĩ như hắn dù sở hữu năng lực khó lường cỡ nào, cũng khó có khả năng được Linh Đan Đường coi trọng như thế.

Nhưng sự thực chứng minh, sự coi trọng của Linh Đan Đường dành cho hắn... còn vượt xa sự tưởng tượng của chúng ta.

Căn cứ tin tức mà nằm vùng của chúng ta bên đó báo về, thì nghe nói Linh Đan Đường đã quyết định coi Sở Mặc như đồng minh thân mật nhất, chỉ có điều chưa công khai mà thôi.

- Chuyện này, quả thực khiến người ta phải nghi ngờ, một mìnhSở Mặc...

được trực tiếp đặt ngang hàng một thế lực lớn như Linh Đan Đường...

Đồng minh thân mật nhất...

Gia Cát Trường Xuân lẩm bẩm nói:

- Còn có, ta nghe nói, một thời gian trước, hắn có đến Linh Đan Đường, là lão già Phùng Xuân kia tự mình đón tiếp, không lâu sau đó, Linh Đan Đường liền đưa Đạo Nguyên Đan ra thị trường, hơn nữa, dựa theo những gì mà chúng ta đã biết rõ về Linh Đan Đường, bọn họ không thể có bất cứ Luyện Đan Sư nào chế ra được loại đan dược nghịch thiên này.

- Gia chủ, chúng ta... phải xử lý chuyện này như thế nào?

Trưởng lão lên tiếng lúc nãy hỏi.

Bấy giờ, không ít người đem ánh mắt quẳng về phía Gia Cát Lãng, lúc trước, phân thân thứ hai của y bị giết chết trong Huyễn Thần , bản thân thương nặng, chiến lực lập tức rớt từ Đế Chủ cấp hai về Đế Chủ cấp một.

Trong cái rủi lại có cái may là, lúc đó trong phân thân kia của y không chứa nguyên thần, nếu không, chỉ sợ còn bị thương nặng hơn.

Chưa biết chừng đến cảnh giới cũng bị rớt xuống Chân Tiên rồi.

Sau khi dưỡng thương lành lặn, Gia Cát Lãng luôn ru rú trong nhà, nhưng là trưởng lão trẻ tuổi nhất, y vẫn phải góp mặt trong một hội nghị quan trọng như thế này.

Trong số những người có mặt ở đây, nếu nói ai là kẻ hiểu rõ Sở Mặcvà Linh Đan Đường nhất thì ngoài y ra chẳng có đáp án nào khác.

Gia Cát Lãng thoáng nhìn qua mọi người, cho dù phân thân thứ hai bị giết ở Huyễn Thần Giới, thì điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến địa vị của y trong gia tộc.

Y trầm giọng nói:

- Nếu thực sự người luyện chế ra Đạo Nguyên Đan là Sở Mặc, ta có hai đề nghị.

Gia Cát Trường Xuân nhìn y nói:

- Tiếp đi.

- Hoặc là lôi kéo về đây, để Gia Cát gia ta sử dụng, hoặc là... giếtchết!

Gia Cát Lãng thản nhiên nói:

- Cá nhân ta càng có khuynh hướng thiên về phương án giết chết hơn, điều này không can hệ gì đến ân oán giữa hắn và gia tộc chúng ta cả.

Các vị thử nghĩ mà xem, nếu thực sự Đạo Nguyên Đan là do hắn luyện chế ra, thì có trăm phần trăm hắn sẽ không bị chúng ta lôi kéo, trừ việc ân oán ra, những gì chúng ta có thể cho hắn, Linh Đan Đường ắt cũng có thể cho.

Về mặt cảm tình mà nói, hắn chắc chắn cũng sẽ hợp tác với Linh Đan Đường.

Cứ như vậy, sau này sẽ xuất hiện vô số Thiên Tiên, Chân Tiên, thậm chí là...

Đế Chủ dây có mơ rễ má với hắn!

Ngay cả như không chút quan hệ, nhưng kiểu gì cũng sẽ nhận được sự cảm kích từ phía Linh Đan Đường, từ phía người luyện đan nói chung.

Nếunhư hôm nay một mình hắn có thể trở thành bạn hàng với Linh Đan Đường, thì ngày sau sẽ thế nào đây?

Cả đám người ở đây bắt đầu im lặng.

Gia Cát Trường Xuân gật gật đầu:

- Đúng vậy, lời này có lý, ân oán giữa Gia Cát gia chúng ta và hắn cũng không nhỏ.

Thực sự là không thể nào giữ lại người như vậy được.

Lúc này, một gã trưởng lão đứng lên nói:

- Gia chủ, ta nghe nói khoảng thời gian trước có không ít Đế Chủ lâu năm cảnh giới cao thâm đứng ra đỡ lời cho Sở Mặc, thấy bảo, ngườinày... có quan hệ với vị kia.

Gia Cát Lãng cười lạnh nói:

- Vị kia?

Sao có thể?

Một thiếu niên xuất thân từ nhân giới như hắn sao lại có quan hệ gì với vị kia được?

Đừng có nghe người ta bảo sao hay vậy!

Sắc mặt trưởng lão vừa mới cất tiếng đỏ bừng lên, liếc nhìn Gia Cát Lãng một cái, không nói gì thêm, tức giận ngồi xuống.

Gia Cát Trường Xuân nói mềm mỏng:

- Ta cũng hiểu đây là lời nói vô căn cứ.

Những Đế Chủ lâu nămnày đứng ra hẳn không vì có liên quan đến vị kia.

Khi vị kia còn tung hoành trong giới tu hành, rất nhiều người trong số các Đế Chủ kia còn chưa chào đời nữa kìa.

Lúc này, Gia Cát Lãng nói:

- Gia chủ, nếu muốn giết Sở Mặc, thì lúc hắn phi thăng chính là thời cơ tốt nhất!

Trong con ngươi Gia Cát Trường Xuân lóe qua vài tia sáng, ngẫm nghĩ một chút nói:

- Mời tổ khí ra, ta muốn tính toán một phen!

Tổ tiên Gia Cát gia, nghe nói từng xuất hiện một vị Chí Tôn tên là Gia Cát Minh.

Về phần Gia Cát Minh đến tột cùng là đã bước chân vào con đường Chí Tôn chưa, có rất nhiều cách nói, có tranh luận rất lớn.

Nhưng có một việc lại được công nhận: Chính là thần cơ diệu toán của Gia Cát Minh, có thể nói là tuyệt nhất!

Mãi cho tới hôm nay, cũng chưa có ai có thể trong lĩnh vực Thần cơ diệu toán này siêu việt hơn Gia Cát Minh.

Sở Mặc kế thừa Phong thủy thần thông, khác với thần cơ diệu toán của Gia Cát Minh.

Suy diễn đơn thuần thì... có lẽ vị đại năng truyền Phong thủy thần thông cho Sở Mặc... có thể vượt qua Gia Cát Minh.

Nhưng Sở Mặc... còn kém nhiều lắm.

Tuy nhiên vị lão tổ Gia Cát Minh cũng đã biến mất nhiều năm, bao gồm cả người ở bên trong gia tộc là Gia Cát Trường Xuân, đều hơn nửa cho rằng Lão tổ đã hóa đạo, biến mất tại trần thế mờ mịt này.

Thần cơ diệu toán của Gia Cát Minh là do kế thừa được, nhưng hậu nhân của Gia Cát gia gần như không có ai có thể có trình độ cao trong đạo này.

Hiện giờ toàn bộ Gia Cát gia, bao gồm cả gia chủ Gia Cát Trường Xuân, trong phương diện này xem như mạnh nhất cũng nhất định phải thông qua tổ khí mà Gia Cát Minh lưu lại từ xưa như Thần Quy Xác mới được.

Một lúc sau, hai tên trưởng lão mang tổ khí tới.

Thần Quy Xác phong cách cổ xưa tang thương bị che kín dấu vết năm tháng.

Gia Cát Trường Xuân bắt đầu tắm rửa thay quần áo, sau đó đi vào từ đường tổ tông, quỳ gối trước bài vị tổ tiên thành tâm cầu khấn.

- Vãn bối Gia Cát Trường Xuân, nay phải thông qua tổ thuật, tổ khí, để suy diễn một kẻ thù vô cùng lớn của Gia Cát gia, mong chư vị tổ tiên trên trời có linh thiêng phù hộ, che chở cho gia tộc muôn đời hưng thịnh!

Vĩnh viễn thịnh vượng.

-----o0o-----

Chương 1274: Tổ khí vỡ vụn

Chương 1274: Tổ khí vỡ vụn

Sau khi Gia Cát Trường Xuân cầu khấn xong, trong từ đường tổ tôngbắt đầu vận hành tổ thuật thần cơ diệu toán, suy diễn thời gian Sở Mặc phi thăng.

Thi triển Tổ thuật xong, Gia Cát Trường Xuân thấy một tia huyết khí tràn đầy bóng dáng trực tiếp xuất hiện nơi tiếp dẫn.

Nơi tiếp dẫn đó rất đặc thù, bị Gia Cát Trường Xuân trong nháy mắt dùng ** lực khắc trong Tinh thần thức hải.

** nguyên văn của tác giả.

Sau đó, ông ta cảm giác được tinh thần sảng khoái lúc thi triển tổ thuật thần cơ diệu toán, dường như còn dư cả lực, lập tức muốn nhân cơ hội suy diễn thêm một số chuyện của Sở Mặc.

Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.

Cho dù Gia Cát gia có lòng tin tuyệt đối có thể giết chết Sở Mặc, nhưng nhất định phải có kế hoạch vẹn toàn.

Sư tử mạnh mẽ vật lộn với thỏ cũng phải dùng toàn lực.

Đây là một đạo sinh tồn cơ bản của gia tộc lớn.

Khi Gia Cát Trường Xuân suy diễn, ông ta đột nhiên phát hiện, huyết khí tràn đầy bóng dáng kia chợt bắt đầu trở nên mơ hồ.

Một lực cản xuất hiện ngăn cản Gia Cát Trường Xuân tiếp tục thi triển Suy Diễn.

Ở thời khắc đó, tổ tông của Gia Cát gia trong từ đường, những bài vị với số lượng lớn được bày ở đó không ngờ cũng bắt đầu rung lên.

Gia Cát Trường Xuân càng suy diễn, những bài vị tổ tông càng rung ác hơn.

Rốt cục...

Bộp!

Một bài vị tổ tông bên trong cùng, cũng chính là bài vị của lão tổ tông Gia Cát gia - Gia Cát Minh, bộp một tiếng, đổ sấp xuống.

Tổ khí trước mặt Gia Cát Trường Xuân, Thần Quy Xác phong cách tang thương cổ xưa cũng phát ra một tiếng giòn vang, mặt trên xuất hiệnrất nhiều vết nứt.

Bộp... một tiếng... chia năm xẻ bảy, vỡ thành rất nhiều mảnh.

Phụt!

Gia Cát Trường Xuât phun ra một ngụm máu tươi, cả người lung lay sắp đổ, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt xuất hiện vẻ vô cùng kinh ngạc.

Ngoài toàn bộ bài vị tổ tông trong từ đường, chỉ có một mình ông ta, cũng không có ai thấy cảnh này.

Thật lâu sau, Gia Cát Trường Xuân run rẩy vươn tay, muốn nhặtThần Quy Xác đã vỡ nát lên.

Ngón tay của ông ta vừa đụng tới Thần Quy Xác kia, ngay cả pháp khí Đế Chủ vô cùng cứng rắn cũng không thể lưu lại dấu vết gì trên Thần Quy Xác, không ngờ giờ lại như bị phong hóa, biến thành tro tàn!

Thiên Đạo cắn trả, tổ khí vỡ vụn!

!!!

Trong mắt của Gia Cát Trường Xuân lộ ra tia khó có thể tin.

Ông ta run rẩy, đánh ra mấy tia sáng muốn định trụ lại Thần Quy Xác đã vỡ vụn, nhưng tất cả...

đều là phí công.

Thần Quy Xác hóa thành tro tàn, lưu trên mặt đất trước mặt ông ta.

Tổ tông của Gia Cát gia trong từ đường, cũng tràn ngập hơi thở đau thương.

- Đây...

điều này sao có thể?

Gia Cát Trường Xuân muốn đứng lên lại cảm giác ngũ tạng lục phủ bắt đầu run rẩy kịch liệt, đồng thời đạo hạnh của ông ta không ngờ xuất hiện một vết rách!

Đây là dấu hiệu đạo cơ đã bị động chạm, là cảnh giới muốn giảm xuống mà thành!

- Ta...

Ta đã làm gì?

Tại sao có thể như vậy?

Ánh mắt của Gia Cát Trường Xuân dại ra.

Ông ta hoàn toàn không tin được tất cả đây là sự thực.

Ông ta chỉ muốn suy diễn chút chuyện về Sở Mặc mà thôi, lại không nghĩ tới phải chịu cắn trả khủng bố như vậy.

Gia Cát Trường Xuân nhìn chằm chằm phía trước bàn, bài vị Gia Cát Minh đã ngã xuống, thân mình khẽ run lên, cảm giác được hàn ý khôn cùng từ trong lòng tản ra.

Tiếp theo, ông ta đi qua, thật cẩn thận đặt lại bài vị của Gia Cát Minh.

Sau đó hít sâu một hơi, huyết khí trên người trong nháy mắt bùng nổ, ngăn chặn thương tổn sinh mạng.

Từ bên ngoài nhìn vào giống nhưlà không chịu bất kỳ tổn thương gì cả.

Tiếp đó, Gia Cát Trường Xuân cất bước ra khỏi từ đường tổ tông.

Người phía ngoài đều ân cần nhìn ông ta.

Gia Cát trường Xuân không nói nhiều, nói chuyện mà ông ta nhìn thấy được khắc trong tinh thần thức hải – nơi Sở Mặc phi thăng - nói cho mọi người.

Sau đó không nói thêm một lời, xoay người rời đi.

Hai tên trưởng lão vừa mang Tổ khí đến muốn nói gì đó nhưng nhìn bóng dáng mệt mỏi của Gia Cát Trường Xuân, tất cả đều ngậm miệng lại.

Mỗi lần Suy diễn đều có thể bị cắn trả nhất định.

Bởi vậy, những người Gia Cát gia cũng thật không ngờ được chuyện lại nghiêm trọng ngoài mức họ dự đoán.

Nhưng thật ra Gia Cát Lãng lại hơi thoáng suy nghĩ, nhìn bóng lưng của Gia Cát Trường Xuân, sau đó ghi nhớ nơi phi thăng của Sở Mặc trong lòng, nói với những người khác:

- Đến lúc đó, ta sẽ tự mình đi đánh chết hắn!

Một đám trưởng lão của Gia Cát gia tỏ vẻ đồng ý.

Theo bọn họ, cảnh giới Đế Chủ của Gia Cát Lãng, muốn đánh chết một tên tu sĩ Phi Thăng kỳ vừa mới phi thăng lên cơ bản là không thể có gì bất ngờ xảy ra được.

Nếu giết không chết...

đó mới là bất ngờ lớn nhất.

...

Sở Mặc đang tu luyện trong mật thất của Phiêu Diêu Cung trên Tiên giới, mới rồi đột nhiên tâm huyết dâng trào, lực lượng quy luật trên người không ngừng dâng lên.

Thương Khung Thần Giám phát ra hào quang rực rỡ, Hỗn Độn Hồng Lô bay ra khỏi Thương Khung Thần Giám, lơ lửng trên đỉnh đầu Sở Mặc, tỏa xuống vạn luồng khí hỗn độn, bảo hộ Sở Mặc ở giữa.

Thí Thiên keng một tiếng bay ra, kêu lên loong coong, bay tới baylui vòng quanh Sở Mặc.

Trên thân đao phát ra sát ý kinh thiên.

- Có chuyện gì xảy ra?

Sở Mặc dường như cảm giác được có người đang âm thầm muốn dò xét hắn.

Nhưng cảnh giới của đối phương quá cao thâm, Sở Mặc muốn thông qua Phong thủy thần thông tìm kiếm đối phương, cảm giác này đã biến mất không thấy tăm hơi trong nháy mắt.

Tiếp đó, Hỗn Độn Hồng Lô bay về lại trong Thương Khung Thần Giám, Thương Khung Thần Giám cũng trở lại trong ngực Sở Mặc.

Chỉ có Thí Thiên vẫn đang kêu loong coong, sát ý tràn ngập dường như đang muốn chém cái gì.

Mắt Sở Mặc hơi híp lại, trong lòng hơi không bình tĩnh, lẩm bẩm:

- Hay là có người muốn nhắm vào nơi phi thăng Thiên giới của ta?

Khả năng này thật sự rất lớn.

Trong lòng Sở Mặc lập tức nghĩ đến mấy thế lực đối địch ở Thiên giới.

Thượng Quan gia, Lạc gia, Gia Cát gia...

Những gia tộc này đều từng va chạm với mình.

Trong đó va chạm với Gia Cát gia hẳn là coi như sâu nhất.

Hơn nữa mình vừa mới luyện chế Đạo Nguyên Đan choLinh Đan Đường, có thể nói tương đương với việc phá vỡ bố trí bao nhiêu năm của Gia Cát gia, làm cho bố trí của họ bị hủy hoại trong nháy mắt.

Người khác đoán không được lai lịch của Đạo Nguyên Đan, nhưng đối với Linh Đan Đường vô cùng quen thuộc với Gia Cát gia, chắc có lẽ là dễ dàng biết được thôi.

- Nghe nói lão tổ Gia Cát gia – Gia Cát Minh đã từng nhập đạo thần cơ diệu toán, đối với bói toán, suy diễn có bản lĩnh kinh người.

Như vậy, hậu nhân của hắn học được bản lĩnh đó hẳn là hợp tình hợp lý.

-----o0o-----

Chương 1275: Độc hành

Chương 1275: Độc hành

Sắc mặt Sở Mặc dần bắt đầu trở nên ác liệt, lẩm bẩm:

- Hay là... là Gia Cát gia?

Chỉ sợ cũng chỉ có Gia Cát gia mới có năng lực, ó động cơ để làm chuyện này.

Nếu Đế Chủ trẻ tuổi Gia Cát gia – Gia Cát Lãng biết chính mình từng ở Huyễn Thần Giới xung đột với hắn, chỉ sợ sát tâm của gã sẽ quá nặng.

Nghĩ thế, Sở Mặc hít sâu một hơi, cố gắng làm tâm trạng bình tĩnh trở lại.

Nếu Gia Cát gia thật sự đã biết nơi phi thăng của hắn mà tiến hành ngăn chặn thì... hắn gần như không có bất kỳ phần thắng nào.

Thiên giới... là thế giới có Pháp tắc thiên địa tu hành đầy đủ nhất cả giới tu hành.

Mặc dù phía trên Chí Tôn chính là trình tự kia bị La Thiên Tiên Vực phong ấn, nhưng dưới quy luật của Chí Tôn lại khá là đầy đủ.

Điều này không giống với lúc trước Sở Mặc từ Linh giới phi thăng lên Tiên giới, đối mặt với những tu sĩ Phi Thăng Kỳ hắn có thể thong dong chạy trốn.

Nhưng nếu ở Tiên giới đối mặt với tu sĩ cảnh giới Chân Tiên hoặc là Đế Chủ, hắn thật sự không nắm chắc có thể chạy đi.

Ngay cả tạm thời chạy chỉ sợ là cũng không chốn thoát được đối phương đuổi giết đến cùng.

Cảnh giới của tu sĩ, khởi điểm là Trúc Cơ, Nguyên Anh là một bước ngoặt.

Tới Phi Thăng kỳ rồi thì lại có một bước ngoặt.

Tu sĩ cùng cảnh giới Phi Thăng kỳ, tu sĩ Đại La Kim Tiên, tuy là chỉ kém một cảnh giới, nhưng chênh lệch lẫn nhau lại ít nhất là hơn gấp bội.

Nói cách khác, một tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiên có thể thoải mái nghiền ép mười tu sĩ Phi Thăng Kỳ trở lên.

Mà tới được cấp độ Thiên Tiên, Chân Tiên thì đáng sợ hơn rồi.

Giơ tay nhấc chân đều có thể cho ra được năng lượng hủy thiên diệt địa.

Loại lực lượng này không phải một tu sĩ Phi Thăng kỳ có thể chịu đựngđược.

Về phần Đế Chủ...

đối với một tu sĩ Phi Thăng kỳ, dùng từ "đáng sợ" để hình dung là có chút không đủ, hoàn toàn có thể tùy tay mà nghiền ép!

Cho dù Sở Mặc có Ngũ Hành Đạo Cơ, cho dù hắn có thân thể tổ cảnh, cho dù hắn nắm giữ rất nhiều thuật Chí Tôn, thậm chí là loại thánh thuật như Cửu Tự Chân Ngôn, Lục Tự Chân Ngôn... nhưng đối mặt với một Đế Chủ vẫn không có bất kỳ cơ hội thắng nào.

- Gia Cát Lãng của Gia Cát gia kia chính là một đại năng trẻ tuổikhông biết xấu hổ...

Nếu vừa rồi thật sự là Gia Cát gia suy diễn ta... như vậy chắc chắn trăm phần trăm là suy tính ngày và nơi ta phi thăng.

Mà người ra tay... cũng vô cùng có khả năng là Gia Cát Lãng.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ thế, trong mắt lại xuất hiện vẻ phẫn nộ mãnh liệt.

Một ngày nào đó, khi ta thành đạo, ngày nào đó bước vào cảnh giới Đế Chủ.... ta sẽ san bằng toàn tộc các người.

Sở Mặc thề trong lòng, thậm chí không dám nói thẳng ra miệng.

Bởi vì một khi nói ra miệng thì có thể bị đại năng của Gia Cát gia... cảmnhận được.

Đây là nhân quả.

- Không được, ta phải phi thăng trước!

Sau đó... nhất định phải dùng thời gian ngắn nhất tấn thăng lên cảnh giới Đại La Kim Tiên!

Trong lòng Sở Mặc quyết định thế.

Hắn không thể bị người ta dắt mũi dẫn đi thế được.

Như vậy đợi ngày hắn phi thăng tất nhiên sẽ gặp phải nguy cơ vô tận.

Tiếp đó, Sở Mặc lần lượt gặp lại từng người, một mình nhắn nhủ dặn dò lại.

Đầu tiên là gặp hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung.

Hai tu sĩ đã quen và theo hắn từ Linh giới lên, là thuộc hạ của hắn, hiện giờ cũng đã có sức sống, rất sáng sủa rồi.

Nhưng tuổi tác của họ đã lớn, hơn nữa cơ sở của họ không tốt lắm.

Cho nên sau khi tới Tiên giới rồi, tốc độ tu luyện cũng không nhanh lắm.

Nhưng dựa theo tình thế sắp phát triển thì... hai người phi thăng Thiên giới cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Hiện giờ trong những người ở Tiên giới này có khả năng phi thăng nhất là người của Tiên giới - Tần Thi, Đổng Ngữ, và Phương Lan.

Mấy người Hoàng Họa, Bình Bình và Hoa Tiểu Nha khả năng sẽ chậm hơimột chút, nhưng cũng sẽ không kém nhiều lắm.

Cho nên, Sở Mặc lần lượt bảo họ tùy cơ hành động, lại lưu lại số lượng lớn tài nguyên cho mỗi người.

Mọi người tuy rằng hơi khó hiểu tại sao tự nhiên mà Sở Mặc lại thay đổi suy nghĩ, muốn phi thăng Thiên giới sớm như vậy, trong lòng đều có chút không nỡ.

Nhưng cũng không hỏi nhiều, biết Sở Mặc làm vậy nhất định là có nguyên do.

Sở Mặc lại gặp vợ chồng lão tu sĩ một chút, cố gắng giúp họ một phen.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ hẳn là cũng có thể nhanhchóng phi thăng Thiên giới.

Tinh nhi và Nguyệt nhi, đối với việc Sở Mặc phải phi thăng sớm như vậy thể hiện sự lưu luyến mãnh liệt.

Các nàng tiến vào Phiêu Diêu Cung là vì Sở Mặc mà tới.

Sở Mặc cũng đồng ý với các nàng, đợi sau khi các nàng phi thăng Thiên giới sẽ tự mình truyền thụ công pháp cao cấp hơn cho các nàng.

Cuối cùng, Sở Mặc đi gặp Tư Đồ Đồ và đám người Phục Phong.

Phục Phong hiện giờ đã ngồi vững ở vị trí gia chủ Phục gia, cao thấp Phục gia cũng đều chấp nhận vị gia chủ trẻ tuổi này.

Gã nhận chức, chẳng những khiến cho Phục gia tránh được một lần nguy cơ sinh tử, hơn nữa còn khiến cho Phục gia có thể đi cùng đường với Phiêu Diêu Cung, về sau sẽ có sự phát triển lớn hơn nữa.

Cho nên trong lòng Phục Phong vô cùng tôn trọng Sở Mặc.

Sau khi gặp mặt cũng thể hiện tình cảm lưu luyến không rời.

Tư Đồ Đồ thật ra lại hơi tức giận, nhìn Sở Mặc nói:

- Thế nào mà cậu đột nhiên lại thay đổi chủ ý?

Trước đó không phải cậu nói là muốn chờ người bạn ở Linh giới nữa hay sao?

Sở Mặc mỉm cười nói:

- Có chút tình huống phát sinh ngoài ý muốn.

Tư Đồ Đồ lập tức trở nên nghiêm túc, nhìn Sở Mặc:

- Như thế nào?

Cậu nghe phong phanh gì sao?

Có người muốn tính kế cậu?

Sở Mặc gật gật đầu.

Tư Đồ Đồ nhíu mày nói:

- Vậy cậu phi thăng trước thì có thể bảo đảm không có vấn đề gì chứ?

Sở Mặc lắc đầu:

- Không thể, nhưng làm như vậy ít nhất thì có thể phá được sự sắp xếp của kẻ địch một chút.

- Ta làm sao bây giờ?

Tư Đồ Đồ nói:

- Đâu thể cùng nhau phi thăng đâu?

- Cô không thể cùng phi thăng với ta được.

Con ngươi Sở Mặc thâm thúy nhìn Tư Đồ Đồ:

- Cho dù không có ai tính kế ta, cũng không được.

- Vì sao?

Tư Đồ Đồ có chút khó hiểu, cũng có chút buồn bực:

- Sợ ta cướp chân sau của cậu chắc?

- Không phải, chúng ta hiện tại quá yếu.

Nếu cô ở bên cạnh vô cùng nguy hiểm.

Ngược lại cô đi cùng sư phụ cô thì như ta nói đấy, các người tu luyện cho tốt, sau đó tự mình phi thăng lên Thiên giới.

Tiếp đó đi giúp bọn họ thành lập Phiêu Diêu Cung ở Thiên giới.

Sở Mặc nói.
 
Thí Thiên Đao Full
LII ( Chương 1276-1300 )


Chương 1276: Phi thăng Thiên giới (1)

Tư Đồ Đồ có chút phức tạp nhìn Sở Mặc, thầm nói:

- Ta là thị nữ của ngài, không phải là bảo mẫu của mấy nàng đó.

- Giúp đỡ bọn họ, coi như là trợ giúp ta.

Sở Mặc nghiêm túc nói.

Tư Đồ Đồ sau một lúc lâu do dự mới gật đầu nói:

- Vậy được rồi, Sở Mặc, thật ra ta cũng không thích cùng bên cạnh cậu như vậy.

- Ha ha

Sở Mặc không nhịn được cười rộ lên.

Sắc mặt Tư Đồ Đồ trở nên hồng, giải thích:

- Ta không phải là sợ nguy hiểm, mà là....

Dừng một chút, nói:

- Thôi đi, không nói cái kia nữa.

Sở Mặc lấy trên người ra một cái nhẫn trữ vật, đưa cho Tư Đồ Đồ, nói:

- Trong này, có một triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạch, cô cầm lấy, tài nguyên tu luyện sau này ta cung cấp cho cô.

Con người Tư Đồ Đồ lóe lên nhìn Sở Mặc:

- Ôi!!!

Còn là một đại phú ông nữa nè.

Đây là đang muốn bao nuôi ta hả?

Sở Mặc mờ mịt liếc dáng người có chút gầy yếu của Tư Đồ Đồ, thản nhiên nói:

- Cô nghĩ nhiều rồi.

- Cậu... xéo ngay cho ta!

Tư Đồ Đồ nghiến răng nghiến lợi nói.

- Lúc này mới giống cô.

Sở Mặc bình tĩnh nhìn Tư Đồ Đồ:

- Ta hy vọng lúc nào cũng thế, cô cũng đều là một Xạ thủ thần tư thế hiên ngang trước kia.

Sở Mặc nói xong, cười cười, xoay người rời đi.

Tư Đồ Đồ kinh ngạc nhìn bóng lưng của Sở Mặc.

Thật lâu sau mới nhẹ nhàng dậm một chân, sắc mặt trở nên hồng hồng, nhẹ giọng nói thầm:

- Hừ, người ta vẫn luôn là thế mà!

Ở một nơi hoang vắng trên Thiên giới, phóng mắt nhìn toàn bộ nơi này khắp nơi đều mờ mịt, trong phạm vi mấy nghìn vạn dặm đều hoang tàn vắng vẻ.

Sở Mặc lựa chọn bế quan tấn công Phi Thăng kỳ đỉnh ở nơi này là có nguyên nhân.

Nơi này thoạt nhìn dường như linh khí rất loãng, so với những nơi khác của Thiên giới thì kém nhiều lắm, thậm chí ngay cả một vài nơi ở Linh giới còn tốt hơn.

Bởi vậy, năm tháng vô tận gần như không có ai lựa chọn dừng lại ở nơi này.

Đối với tu sĩ Tiên giới, nơi như thế này bọn họ ngay cả liếc mắt cũng không có hứng thú.

Nhưng ở trong mắt Sở Mặc, nơi này cũng là một bảo địa tu luyện vô cùng hiếm thấy!

Năm đó Đại Thế Giới chia năm xẻ bảy, nơi có linh khí yếu nhất trở thành Nhân giới.

Năm tháng trôi qua, linh khí dần dần khô kiệt.

Đến cuối cùng Nhân giới ngay cả người tu luyện cũng không có, chỉ còn lại người luyện võ cấp thấp nhất.

Có thể tu luyện tới cảnh giới Tiên Thiên đã là hạng người kinh tài tuyệt diễm, thiên phú trác tuyệt rồi.

Linh khí của Linh giới cũng không nhiều lắm, nhưng ít ra có thể duy trì cho người tu luyện tu hành.

Những nơi khác, linh khí cũng coi như là nồng đậm.

Linh khí của Tiên giới tốt hơn nhiều, thậm chí có thể coi là vô cùng nồng đậm.

Thiên giới nhất định là tốt nhất, là nơi có linh khí đủ nhất, những nơi bị chia tách cũng không bị giảm xuống.

Nhưng Sở Mặc vẫn luôn cảm thấy một nơi như Tiên giới sẽ không có nơi linh khí khô kiệt gần như gần giống với Nhân giới.

Cho nên, trước mắt có thể thấy được, sâu trong nơi này chôn dấu linh mạch bị phong ấn.

Vừa nhìn đã hiểu ngay, rõ ràng vô cùng.

Sở Mặc xếp bằng ở trung tâm mảnh đất.

Đầu tiên là vận tự quyếtCửu Tự Chân Ngôn, đào một cái động ngũ hành nguyên tố ở trong này, phá tan phong ấn linh mạch khắp mặt đất, sau đó bắt đầu vận hành Đạo Cực Quyển trong Thiên Ý Ngã Ý.

Linh khí trong trời đất mênh mông cuồn cuộn trào vào đan điền của Sở Mặc.

Ngũ sắc đạo đài trong đan điền Sở Mặc điên cuồng vận chuyển, hấp thu phần lớn tinh khí, hóa thành lực lượng trong cơ thể, không ngừng tấn công vào tầng cao hơn.

Thủ đoạn như này nếu bên ngoài thấy được nhất định sẽ bị chấn động đến tột cùng.

Bởi vì trên đời này có rất ít người có thể tu luyện như vậy.

Trong Thiên giới có lẽ sẽ có một thiên kiêu như vậy, ví dụ như khi đến tuổi thì sẽ nhẹ nhàng nhập vào con đường Đế Chủ.

Nhưng ở Tiên giới gần như là không ai có thể làm được như thế.

Cảnh giới của Sở Mặc tăng lên rất nhanh, tốc độ nâng cao, ngay cả bản thân hắn cũng hơi cảm thấy sợ hãi.

Hắn vẫn sợ đạo cơ của mình không được, bởi vậy, mỗi một bước đều đi vô cùng vững vàng.

Nhưng chuyện có nặng có nhẹ, thời khắc mấu chốt, Sở Mặc có sự quyết tâm mãnh liệt muốn đột phá, cũng không có ai có thể ngăn cản.

Ầm!

Xiềng xích gông cùm trong thân thể từng cái một bị giải khai.

Thân thể con người, bản thân nó chính là một bảo tàng lớn ẩn chứa chí lý trời đất cùng tới sự tương hợp với Đại Đạo.

Đây cũng là lý do cơ bản vì sao tu sĩ là con người sẽ tu luyện nhanh hơn nhiều so với những sinh linh không phải người kia.

Người, chính là con cưng chân chính của vũ trụ này, là đối tượng mà tất cả sinh linh đều hâm mộ.

Cảnh giới của Sở Mặc tăng lên với tốc độ cao.

Nếu từ trên bầu trời nhìn xuống, nơi Sở Mặc đang ở dường như một lốc xoáy lớn, trong đó cuồn cuộn tinh khí lao ra từ sâu trong lòng đất, gào thét vọt về phía Sở Mặc.

Ba ngày!

Sở Mặc chỉ dùng thời gian ba ngày đã tấn công được cảnh giới Phi Thăng kỳ đỉnh.

Sau đó, hắn đứng thẳng dậy, ngưng hấp thu tinh khí trời đất ở nơi này.

Như hắn nói, nguồn gốc là của trời đất này, cảnh giới tăng lên cũnglà do trời đất nơi này.

Ngay cả vì nhanh chóng tăng cao mà điên cuồng hấp thu thì cũng không muốn trời đất nơi này trở thành nơi thực sự khô kiệt.

Từ khi Sở Mặc ngưng hấp thu linh mạch, sâu trong lòng đất nơi này bắt đầu phát sinh biến hóa.

Tinh khí mênh mông tuôn từ bốn phương tám hướng.

Rất nhanh... tạo thành một trạng thái đối lập với trạng thái cân bằng linh khí ở những nơi khác.

Có lẽ nhiều năm sau, nơi này cũng sẽ từ từ xuất hiện số lượng lớn người tu hành.

Lúc này Sở Mặc phi thăng Thiên giới, trực tiếp dẫn động lôi kiếp!

Tam trọng lôi kiếp!

Trước đó hai lần Sở Mặc cũng không hề dẫn động Thiên kiếp.

Lần này độ thiên kiếp của Phi Thăng kỳ, Sở Mặc đồng thời dẫn động cả tam trọng lôi kiếp.

Tầng thứ nhất là Luyện Thần Kỳ rồi đến thiên kiếp của Đại Thừa Kỳ.

Sau khi dẫn động, Sở Mặc hoàn toàn không hề dừng lại, dẫn động luôn cả Thiên kiếp thứ hai.

Đại Thừa Kỳ đến thiên kiếp của Phi Thăng Kỳ.

Trên bầu trời, kiếp vân tụ lại với tốc độ khủng bố.

Gần như trong nháy mắt, thiên lôi ngút trời màu tím bổ về phía Sở Mặc.

Sở Mặc ngưng lại trong hư không, huyết khí trên cả người bùng nổ, khí thế như rồng, gắng gượng qua hai thiên kiếp nặng nề, trực tiếp từ Phi Thăng kỳ đến thiên kiếp của Đại La Kim Tiên.

Ầm ầm!

Nơi trời đất này hoàn toàn bạo động rồi.

Kiếp vân vô tận gần như bao trùm toàn bộ trời đất, số lượng Thiênkiếp, sấm chớp nối thành một mảng lớn, tia sét màu tím cực lớn bổ ngang Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1277: Phi thăng Thiên giới (2)

Chương 1277: Phi thăng Thiên giới (2)

Một đầu tóc đen của Sở Mặc nhảy múa điên cuồng trong không trung, hai tay không ngừng kết ấn, dẫn đường, nhập Thiên Lôi vào cơ thể.

Rèn luyện!

Không ngừng rèn luyện!

Hắn cũng không thi triển bí quyết Tị Lôi (tránh sét), ngược lại lạidẫn toàn bộ thiên lôi vào trong cơ thể của mình, không ngừng rèn luyện thân thể tổ cảnh đã vô cùng hùng mạnh.

Mũi bảo kiếm từ trong mài giũa mà ra, mang hơi lạnh mà đến.

Cho dù là tuyệt thế thiên kiêu, trên con đường tu hành cũng vẫn phải không ngừng rèn luyện chính mình, không ngừng khổ tu.

Kiếp vân màu xám bắt đầu bốc lên, tia sét màu tím hình thành từng cụm, thanh thế kinh người.

Động tĩnh bên này cũng đã khiến cho những tu sĩ đang ở phía xa củaTiên giới chú ý tới.

Tất cả tu sĩ đó đều đứng ở xa mà nhìn, cơ bản không dám tới gần.

Bọn họ tuy nhìn ra đây là có người đang độ kiếp nhưng tất cả đều bị chấn động.

Thiên kiếp của tu sĩ Phi Thăng Kỳ bọn họ không phải chưa thấy qua, nhưng thiên kiếp đáng sợ như thế này lại là lần đầu gặp.

- Người nào đang độ kiếp vậy?

Thật đáng sợ!

- Quy mô của Thiên kiếp này.... ta chưa từng nghe nói qua.

Một vài tu sĩ nhìn về phương xa, trong mắt tràn đầy khiếp sợ.

Lúc này, Sở Mặc đã gần như hoàn toàn vượt được Tam trọng thiên kiếp.

Hư không trên đỉnh đầu còn ngưng tụ một cái bóng sấm sét màu tím rất lớn, phía trên tản ra khí tức kinh người.

Cho dù cách ngoài mấy ngàn vạn dặm cũng có thể cảm giác được.

- Ông trời ơi...

đây thực sự là thiên kiếp của tu sĩ Phi thăng kỳ sao?

Nếu là thật thì... ta đây thà vĩnh viễn không đi Thiên giới!

¬ Tu sĩ Tiên giới chúng ta muốn phá vỡ hàng rào trong hư không, tiến vào Thiên giới không ngờ lại gian nan thế.

Loại Thiên kiếp này chỉ sợ trong chớp mắt là có thể đánh cho ta thành mảnh vụn luôn.

Có tu sĩ bị dọa cho sợ luôn.

Tuy nhiên những tu sĩ có kiến thức rộng rãi nói đây không phải thiên kiếp của tu sĩ Phi thăng kỳ bình thường.

- Muốn giải khai hàng rào của Tiên giới và Thiên giới, vượt qua Thiên kiếp, tuy là rất khó nhưng cũng không phải loại như thế này.

Đây nhất định là có nguyên nhân khác bên trong.

Tiếp đó, rất nhiều người cũng bắt đầu đoán thân phận người đang độ kiếp phi thăng.

Nhưng Tiên giới to lớn, tu sĩ phi thăng kỳ rất nhiều lại không có ai dám tới gần nơi đó, nhìn xem ai đang độ kiếp.

Cách mấy nghìn vạn dặm đó, ngay cả đại tu sĩ Phi Thăng kỳ cũng không có nhãn lực tốt như thế, cách kiếp vân và sấm chớp để thấy rõ ràng diện mạo của người đang độ kiếp bên trong.

Ầm!

Quả cầu chớp màu tím rốt cục đã đánh tới chỗ Sở Mặc.

Tốc độ đó... nhanh đến không thể tin nổi.

Gần như trong nháy mắt, Sở Mặc liền bị đánh trúng.

Thân thể của hắn khẽ run lên, tiếp đó, quả cầu chớp không ngờ lại vọt vào trong đan điền của hắn.

Tản ra một khí tức tuyệt thế kinh khủng, không ngờ lại đi về phía đạo đài của hắn!

Nếu cảnh tượng này bị người khác nhìn thấy nhất định sẽ bị dọa đến chết khiếp.

Ở trong đó vẫn là Thiên kiếp sao?

Đây rõ ràng là trời muốn diệt người!

Quả cầu sấm sét màu tím sau khi vào đan điền của Sở Mặc thì Ngũ Sắc Đạo Đại tách ra thành ngũ sắc thần quang, bao vây quả cầu sấm chớp lại bên trong.

Sau đó... bắt đầu điên cuồng hấp thu lực lượng vô biên trong quả cầu này.

Ầm!

Gông cùm xiềng xích cuối cùng trên người Sở Mặc đã được mở ra.

Phía trên trời cao, hàng rào ở giữa Tiên giới và Thiên giới, ở trong mắt Sở Mặc đã thấy được rõ ràng.

Thân hình Sở Mặc chợt lóe lên, xuất hiện ở đó, tay không kéo một cái... xé ra một khe ở hàng rào, thân hình nháy mắt biết mất ở Tiên giới.

Thiên giới, Gia Cát Lãng đang trong phòng bế quan ngộ đạo thì chợt cảm giác được một luồng tâm huyết dâng trào, dường như có chuyện gì đó muốn xảy ra.

Loại cảnh giới như Đế Chủ đã tiếp cận cảnh giới lĩnh ngộ cực hạn, cũng đã đạt tới một độ cao tương đương.

Đối với Nhân quả... nếu so với tu sĩ khác thì sẽ cảm nhận được rõ ràng hơn nhiều.

Ngay sau đó, Gia Cát Lãng mở hai mắt ra, hơi nhíu mày, trong mắt xuất hiện tia nghi hoặc và kinh ngạc, lẩm bẩm:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Đúng lúc này, bản tin trên người của Gia Cát lãng truyền tới một tintức.

Gia Cát Lãng nhìn thoáng qua, trong mắt lập tức lộ ra vẻ khiếp sợ, thất thanh nói:

- Làm sao có thể?

Nơi phi thăng mà gia chủ Gia Cát Trường Xuân suy diễn thấy được... vậy mà lại có người phi thăng!

Nhận được tin tức này, Gia Cát Lãng hoàn toàn không thể tin được tin tức do tu sĩ trong gia tộc truyền tới.

- Không phải nói còn phải đợi ít nhất nửa năm trở lên sao?

¬ Gia chủ lúc thấy khuôn mặt trên bức họa thì bầu trời không phải là có tuyết rơi hay sao?

Đó là mùa đông mà!

Nhưng giờ lại là mùaè!

- Tiểu tử kia làm sao có thể phi thăng vào lúc này?

Lão tổ tông truyền xuống thần cơ diệu toán, gia chủ cho dù không thể hiểu rõ hoàn toàn nhưng ít ra... cũng không thể phạm sai lầm lớn như thế được?

Rất nhiều ý nghĩ trong nháy mắt xuất hiện trong đầu của Gia Cát Lãng.

Sắc mặt của gã trở nên vô cùng âm trầm, gần như là trong nháy mắt thân hình đã biến mất tại chỗ.

Cho dù như thế nào, gã đều phải đến tận nơi nhìn xem!

Bởi vì dựa theo tin tức truyền tới từ bản tin, người phi thăng lên chính là hắn, chính là Sở Mặc!

Trong nháy mắt phi thăng lên, cho dù ngươi có bản lĩnh dịch dung thế nào, nhưng trong một khắc đó... tất cả đều là tướng mạo sẵn có.

Đương nhiên, đối với tu sĩ hùng mạnh thì trong nháy mắt biến đổi khuôn mặt khi phi thăng lên thượng giới cũng không phải chuyện gì không thể.

Chỉ có điều người trẻ tuổi kia... hắn cơ bản cũng không thèm làm như vậy.

Sau khi phi thăng đến nơi tiếp dẫn của Thiên giới chỉ thản nhiên nhìnnhững người ở bên ngoài nơi tiếp dẫn một cái, sau đó thân mình chợt lóe, biến mất trong nháy mắt.

Sở Mặc!

Người này nhất định chính là Sở Mặc!

Tuy là không biết vì sao gia chủ suy diễn lại xảy ra vấn đề nhưng trong lòng Gia Cát Lãng đã tức giận tột cùng.

- Tiểu xúc sinh, ngươi có phải nghĩ bộ dạng ngươi như vậy là có thể chạy thoát rồi?

Nơi tiếp dẫn nào đó của Thiên giới.

Một đám tu sĩ đang tụ ở một chỗ xì xào bàn tán.

Một số người còn nhìn về phía con cháu Gia Cát gia sắc mặt khó coi bên kia vài cái.

Bọn họ tuy là không rõ lắm một vài đệ tử của Gia Cát gia tại sao lại ở nơi này, nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho họ ở đây suy đoán và xem náo nhiệt.

Tuy là Sở Mặc sau khi phi thăng thì trước tiên biến mất tại chỗ, nhưng vẫn bị những người của những gia tộc nhỏ ở Thiên giới vốn đang ngồi chồm hỗm ở đó nhìn thấy được.

-----o0o-----

Chương 1278: Chính là hắn

Chương 1278: Chính là hắn

Đó là một người trẻ tuổi tướng mạo anh tuấn, dáng người cao to, hơi gầy.

Tóc đen, mày kiếm mắt sáng, sau khi phi thăng lên thì trong mắt hoàn toàn không có vẻ mờ mịt và xa lạ của phần lớn tu sĩ phi thăng từ Tiên giới đến Thiên giới.

Có người nhìn thấy ánh mắt của người trẻ tuổi đó, bình tĩnh như nước!

Dường như đối với Thiên giới – điện phủ cấp cao nhất đối với tu sĩ, không có bất kỳ sự hưng phấn hay tò mò nào.

Sau đó, hắn cơ bản không đợi những người này đến lôi kéo làmquen, chỉ thản nhiên liếc mắt một cái rồi rời đi thẳng.

- Tên này là ai?

Một đệ tử của môn phái nhỏ trên Thiên giới vẻ mặt kinh ngạc hỏi người bên cạnh:

- Thế nào đi lên tới đây lại kiêu ngạo như vậy?

Đệ tử của môn phái nhỏ, cảnh giới tuy là không tính đặc biệt cao nhưng dù gì cũng có tu vi của Phi thăng kỳ.

Lại nói, tu sĩ vừa mới phi thăng từ Tiên giới lên, cảnh giới cùng một tầng.

Tuy là thực lực hơi không bằng nhưng chưa từng coi tu sĩ của Tiên giới phi thăng lên là một người đáng để chú ý.

Mấy năm nay, y cũng gặp nhiều tu sĩ phi thăng từ Tiên giới lên.

Tuy là lập tức có thể tiến vào cảnh giới Đại La Kim Tiên nhưng thấy những người họ, tất cả đều chỉ khách khí thôi.

Dù sao cũng từ Tiên giới lên, có rất ít người có thể duy trì sự tự tin, cứng rắn, mạnh mẽ.

Trừ phi là tu sĩ có bối cảnh rất sâu ở Thiên giới, mới có thể có khí tràng tương đối cường đại.

Nhưng cho dù là loại đó thì bình thường cũng sẽ không dễ mà không nhìn tới mấy người họ.

Bởi vì trong những người này, không chỉ có riêng những tu sĩ PhiThăng kỳ, còn có cảnh giới Đại La Kim Tiên nữa, Thậm chí ngẫu nhiên còn có thể xuất hiện đại tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên.

Hôm nay trong đám con cháu của Gia Cát gia thủ ở đây cũng có một người khí tức lạnh lùng của Thiên Tiên.

Có thể thấy là vị Thiên Tiên kia cũng hoàn toàn chưa kịp có bất kỳ phản ứng nào, trơ mắt nhìn người trẻ tuổi đó nhẹ rời khỏi.

- Kiêu ngạo?

Ha ha, ngươi mà biết thân phận người này, khẳng định sẽ không nói như vậy.

Một lão tu sĩ ở bên cạnh đệ tử của môn phái nhỏ nhìn lướt qua vài đệtử của Gia Cát gia bên kia một cách khó hiểu, ít nhiều vui sướng khi người ta gặp họa, nói.

- Tiền bối quen à?

Đệ tử môn phái nhỏ tỏ ra tò mò.

Những người khác cũng đều tò mò nhìn lão tu sĩ.

Lão tu sĩ đến từ một môn phái lớn ở Thiên giới.

Tuy là ông ta không coi là cao thủ gì, tuổi cũng rất lớn, chỉ có cảnh giới Đại La Kim Tiên, nhưng môn phái sau lưng ông ta cũng là một môn phái rất lớn của Thiên giới.

Chống lại gia tộc lớn như Gia Cát gia cũng không phải đùa.

Ngườiở đây đều khá tôn trọng lão tu sĩ này, không chỉ bởi vì ông ta có chống lưng cứng rắn mà cũng bởi vì lão tu sĩ này rất uyên bác.

Lão tu sĩ cũng không thừa nước đục thả câu, nói thẳng:

- Nếu ta đoán không lầm, người vừa rồi chính là Sở Mặc!

- Sở Mặc?

Đệ tử môn phái nhỏ hơi hơi nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc:

- Sở Mặc là ai?

Còn mấy người khác vẻ mặt cũng không khác vẻ mặt đệ tử môn phái nhỏ lắm, đều rất mờ mịt.

¬ Sở Mặc là ai?

- Hắn rất nổi tiếng?

- Tại sao ta lại chưa nghe nói?

Tuy nhiên, trong những người này vẫn còn có những người có kiến thức rộng rãi.

Nghe thấy lão tu sĩ nhắc tới cái tên này lập tức nhức răng, vẻ mặt đau cả thịt, nhìn lão tu sĩ:

- Người mới rồi là Sở Mặc?

Lão tu sĩ gật đầu:

¬ Mười phần**

(** nguyên văn tác giả, mình đoán là "Mười phần chắc chắn")

Có người nhìn thoáng qua đám người Gia Cát gia bên kia:

- Khó trách... loại gia tộc lớn như Gia Cát gia lại phái vài người đến nơi này, trước đó ta còn buồn bực: Bọn họ tại sao lại đột nhiên phái đại tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên tới đây?

Bây giờ rốt cuộc hiểu được rồi, hóa ra là vì muốn chặn đường Sở Mặc.

Bên này bà tám chẳng kiêng dè, bên kia mấy tu sĩ Gia Cát gia lạnh lùng nhìn thoáng qua bên này, vẻ mặt đều không tốt.

Nhưng những người ở bên này không phải ai cũng sợ hãi Gia Cát gia, lão tu sĩ kia sẽ không sợ.

Ông ta không thèm để ý ánh mắt của mấy tu sĩ Gia Cát gia, thản nhiên nói:

- Ân oán giữa Gia Cát gia cùng Sở Mặc cũng không phải ngày một ngày hai nữa.

Nhưng nói cũng buồn cười, ở đây chặn người ta, lại trơ mắt nhìn người ta nhẹ nhàng rời đi...

Lúc này, một tu sĩ của Gia Cát gia lạnh lùn lên tiếng:

- Lão nhân, ngươi nói chuyện chú ý một chút!

Lão tu sĩ cười cười, nói:

- Như thế nào?

Không cho nói?

Tên tu sĩ của Gia Cát gia còn muốn nói gì đó lại bị tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên cản lại, hơi lắc đầu, ngay sau đó nhìn về phía xa, trầm giọng nói:

- Lãng trưởng lão đến rồi!

Một luồng uy áp che trăm vạn dặm, sau đó... một cái cầu vồng giống như dựng lên một cây cầu trên vòm trời, trong nháy mắt xuất hiện trên đỉnh đầu mọi người.

Sau đó có một bóng dáng nhanh chóng tới đây.

Lão tu sĩ và đám người cảm nhận được uy áp này, trong mắt đềuxuất hiện vẻ khiếp sợ.

Làm cho họ hoàn toàn không nghĩ tới chính là, người tới lại là một Đại lão cảnh giới Đế Chủ!

Tuy là trong truyền thuyết Gia Cát gia cùng Sở Mặc có ân oán không nhỏ, nhưng những người ngoài đều không nghĩ tới, Gia Cát gia lại vì một mình Sở Mặc mà huy động cả đại lão cảnh giới Đế Chủ.

Chẳng lẽ đại tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên vừa rồi còn chưa đủ hay sao?

- Sao lại thế này?

Xác định là hắn sao?

Gia Cát Lãng sắc mặt âm u lạnh lẽo nhìn về phía tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên của Gia Cát gia.

Tên Thiên Tiên kia nhìn thấy Gia Cát Lãng lập tức tỏ vẻ cung kính:

- Hồi*Lãng trưởng lão... nếu đúng như trong bức họa thì... người kia chính là Sở Mặc.

*Cách xưng hô tôn kính của người dưới với người trên.

Gia Cát Lãng hít sâu một hơi, cặp con ngươi thâm thúy tản ra một ánh nhìn tối tăm, trên khuôn mặt kiên nghị tuấn lãng cũng đầy vẻ âm trầm.

Gã lạnh lùng nhìn tên Thiên Tiên:

- Nếu đã xác định, vì sao không đuổi kịp hắn?

Tên tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên vẻ mặt oan ức nhìn Gia Cát Lãng nói:

- Trưởng lão trước đó không phải đã dặn đi dặn lại... không được... không được rút dây động rừng?

Gia Cát Lãng lạnh lùng nói:

- Ngươi là lợn à?

Lúc đó ta nói là đến ngày đó, nghe rõ chưa?

Làngày đó!

Sau khi các ngươi nhìn thấy hắn rồi không được rút dây động rừng.

Chỉ cần bày ra pháp trận!

Vừa rồi vì sao không mở pháp trận?

Hả?

Tên tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên chống lại ánh mắt âm lãnh của Gia Cát Lãng, thân mình lập tức hơi run rẩy, nhỏ giọng nói:

- Quá bất ngờ... chưa kịp!

-----o0o-----

Chương 1279: Đi lên rồi bỏ chạy

Chương 1279: Đi lên rồi bỏ chạy

- Ngu xuẩn!

Gia Cát Lãng tức giận mắng một câu, sau đó hơi nhắm hai mắt lại, hai tay không ngừng kết ấn, bắt đầu suy diễn.

Gã cũng là con cháu Gia Cát gia, thần cơ diệu toán gã cũng đã họcqua, mặc dù không tinh thông quá mức nhưng so với người bình thường vẫn mạnh hơn nhiều.

Huống chi, gã là đại lão cảnh giới Đế Chủ, đối với cảm ứng cơ bản thì những người khác cơ bản không thể sánh bằng.

Bên kia đám người lão tu sĩ, tất cả đều ngừng thở nhìn cảnh tượng này.

Bọn họ ngay cả thở mạnh cũng không dám, sợ quấy nhiễu đến vị đại lão Đế Chủ của Gia Cát gia này.

Đừng nhìn lão tu sĩ chống lại gã Thiên Tiên của Gia Cát gia cũng không sợ, nhưng mượn hai lá gan của gã, gã cũng không dám khiêu chiến với Đế Chủ.

Nếu không người ta thuận tay giết ông ta, môn phái sau lưng của ông ta tuyệt sẽ không vì thế mà gây chiến.

Bọn họ đều là một đám có huyết mạch bình thường, tu sĩ Thiên giới bình thường không vào được Huyễn Thần Giới, bằng không cũng sẽ không bị phái tới trông coi nơi phi thăng này.

Cấp độ đại lão Đế Chủ, ngày bình thường bọn họ đều rất khó khăn mới gặp được một người.

Càng không nghĩ tới còn có thể tận mắt nhìn được đại lão cảnh giới Đế Chủ phát hỏa(tức giận).

Điều này khiến trong lòng họ cũng khá kích động.

Tiếp đó, Gia Cát Lãng mở hai mắt ra nhìn về một phía, cũng không để ý tới mấy tu sĩ đang nơm nớp lo sợ của Gia Cát gia, trực tiếp lóe lên, thân mình biến mất trong hư không.

Tên tu sĩ Thiên Tiên của Gia Cát gia lập tức hai chân mềm nhũn, đặt mông ngồi xuống đất, không hề để ý hình tượng mà lau mồ hôi lạnh trên trán.

Những con cháu khác của Gia Cát gia còn lại cũng đều mang sắc mặt tái nhợt, đứng ở nơi đó, trong mắt đều tràn đầy sợ hãi.

Chuyện này bọn họ làm hỏng rồi!

Không cần nghĩ, Gia Cát Lãng khẳng định là khá bất mãn với bọn họ.

Nếu sau có thể bắt được đánh chết Sở Mặc thì còn dễ nói, nếu thất bại... bọn họ cả đám ngơ ngác nhìn nhau, tất cả không nhịn được rùng mình một cái, không dám nghĩ tiếp nữa.

Sở Mặc sau khi phi thăng, liếc mắt nhìn thấy những tu sĩ phục sứcGia Cát gia, bao gồm cả tên tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên.

Cho nên, hắn không chút do dự, trực tiếp phát động Ảo ảnh Tật Phong Bộ, giống như một làn khói nhẹ, biến mất trong tầm mắt mọi người.

Mấy tên đệ tử của Gia Cát gia, bởi vì hoàn toàn không nghĩ tới Sở Mặc sẽ phi thăng vào lúc đó, chỉ là xác nhận diện mạo của hắn nên chậm trễ một chút.

Thời điểm họ hồi phục lại tinh thần biết người nọ là Sở Mặc thì Sở Mặc sớm đã biến mất.

Sau đó, bọn họ lại do dự một chút.

Một chút do dự như thế, Sở Mặc đã hoàn toàn vô tung vô ảnh, sớm không biết đã chạy xa đến đâu rồi.

Trong lòng Sở Mặc ít nhiều có chút may mắn, may mắn là tự mình cảm giác không đúng, quyết định thật nhanh, trực tiếp phi thăng.

Đám người Gia Cát gia thậm chí ngay cả nơi chính mình phi thăng cũng tìm đến, lại còn thủ ở nơi này.

Nếu như dựa theo kế hoạch phi thăng ban đầu, mười phần ** phải rơi vào cạm bẫy của họ.

Cho nên Sở Mặc vừa lên đến nơi thì đã dồn hết toàn lực, dồn toàn lực đến hai chân, cả người nhanh đến mức không thể tin.

Dưới Súc địa thành thốn, khoảng cách trăm vạn dặm, chỉ có thờigian hít thở vài hơi đã đi xa rồi.

Hiện giờ một thân thực lực của Sở Mặc đã đến gần Đại La Kim Tiên, chỉ còn kém một chút là có thể thật sự bước vào cảnh giới đó.

Lại nói, đây cũng chỉ là chuyện một lần bế quan nữa mà thôi.

Nhưng đối phương sẽ cho hắn thời gian sao?

Sở Mặc cảm thấy vô cùng chắc chắn là sẽ không!

Nhưng hắn nhất định phải dùng thời gian ngắn nhất để có thể làm mình bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Bởi vì chỉ có như vậy, hắnmới có thể miễn cưỡng có tư cách...

đấu một trận với Đại lão cảnh giới Đế Chủ.

Không phải tư cách chiến một trận, mà là có tư cách đấu một trận.

Bởi vì chỉ có bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên, hắn mới có thể để phân thân hoàn mỹ cho ra thực lực cảnh giới Đế Chủ.

Nhưng đây chẳng qua là chiến lực cảnh giới Đế Chủ, lại không phải thật sự là Đế Chủ.

Khoảng cách thật sự với Đế Chủ... còn kém xa lắm.

Dù sao bản tôn chỉ có Đại La Kim Tiên, đối với sức lực nắm giữ, đốivới cảm ngộ đều còn xa chưa đạt tới độ cao đó.

Nếu gặp một Chân Tiên trước thì còn có thể chiến một trận.

Nhưng nếu gặp một đại lão cảnh giới Đế Chủ trước thì cũng chỉ có thể đánh lén khi người ta không đề phòng mà thôi.

Cho tới hiện tại, Sở Mặc ngay cả tư cách đánh lén cũng không có.

Hắn không biết Gia Cát gia rốt cuộc sẽ phái người như thế nào ra để đối phó với hắn, nhưng nghĩ rằng tuyệt đối sẽ không quá kém.

Hơn nữa rất có thể chính là tên đại lão Đế Chủ trẻ tuổi Gia Cát Lãng kia.

Nhất định phải nhanh chóng chạy trốn tới một nơi an toàn.

Sở Mặc dọc theo đường đi thi triển Phong thủy thần thông, đào động Sơn xuyên đại địa, dấu đi dấu vết của mình.

Nhưng làm như vậy... chỉ là cố hết sức mà thôi.

Sở Mặc biết rõ một tên tu sĩ cảnh giới Đế Chủ đáng sợ thế nào, không cần dùng nhiều thời gian đối phương vẫn sẽ tìm được hắn.

Linh khí Thiên giới vô cùng nồng đậm, chuẩn xác mà nói linh khí Thiên giới đã có thể được gọi là "Đạo khí" rồi.

Loại khí này nếu so với linh khí Tiên giới thì nồng đậm gấp mấy chục lần!

Tu sĩ của Thiên giới tu luyện nhanh hơn Tiên giới nhiều lần.

Dưới loại "dinh dưỡng" no đủ thế này, chỉ cần không phải người đặc biệt ngu xuẩn, tiến bộ khẳng định sẽ đều là những bóng lưng mà Tiên giới khó có thể đuổi kịp được.

Không đến một canh giờ, Sở Mặc đã chạy xa hàng ngàn dặm.

Loại tốc độ này, phóng nhãn khắp giới tu hành, trong cùng cảnh giới...

đã có thể nói là vô địch.

Nhưng Sở Mặc rất rõ, đây còn chưa đủ.

Còn thiếu quá nhiều.

Sự sợ hãi đối với thể loại kia ở trong lòng cũng không vì nguyên nhân hắn tạm thời thoát được mà giảm bớt chút nào.

Thiên giới quá lớn, Sở Mặc hướng tới một hướng, thẳng tắp đi về phía trước hàng ngàn dặm thế mà rõ ràng còn chưa đi xa ngoài cánh rừng rậm này.

Trong rừng rậm trải rộng các loại cổ thụ che trời, từng sơn lĩnh thật lớn giống như rồng nằm sấp trên mặt đất, vắt ngang nơi đó.

Ngẫu nhiên cũng gặp được một vài thiên thú hùng mạnh đang ngủ đông.

Để Sở Mặc cảm thấy may mắn là "nhóc con" có thiên phú hùng mạnh đó cũng không công kích nổi hắn.

Khi Sở Mặc bay ra hơn bản ngàn năm trăm vạn dặm, trước mắt chợt xuất hiện một tòa thành lớn.

Tường của tòa thành cao đến không thể tin nổi, cao thẳng vào tận trời.

Trên bầu trời mây đang trôi phiêu đãng.

-----o0o-----

Chương 1280: Tử Yên thành

Chương 1280: Tử Yên thành

Tường thành rộng rãi cổ xưa, nhưng được bảo tồn cực kỳ hoàn hảo, hiển nhiên có pháp trận hùng mạnh giúp đỡ.

Sở Mặc do dự một chút, khi ở nơi cách tòa thành còn khoảng hơn mười dặm, hạ từ trên cao xuống.

Bởi vì hắn nhìn thấy mấy tên tu sĩ khác cũng đều như thế, không bay thẳng vào tòa thành lớn này.

Sở Mặc vốn là muốn đi vòng qua, nhưng chạy trốn như vậy cơ bản không phải một cách hay, phía sau có truy binh, điều này là nhất định.

Cùng với việc liều mạng chạy như vậy, không bằng trước trốn trong tòa thành này.

Một tòa thành như vậy, trong thành rất có thể sẽ có cao thủ chân chính tồn tại.

- Hy vọng tòa thành này không có bất cứ quan hệ nào với Gia Cát gia.

Trên mặt Sở Mặc xuất hiện nụ cười gượng, trong lòng ít nhiều có chút không yên, cũng rất bất đắc dĩ.

Ân oán của hắn và những gia tộc của Thiên giới thật ra toàn bộ cộng lại cũng không thật sự sâu đến sức làm cho cả tộc của đối phương đấu với hắn đến trình độ không chết không ngừng.

Thành thật mà nói, đừng nói hắn ngay cả tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiên cũng chưa tới, cho dù hắn bây giờ đã là một gã Chân Tiên, đối với môn phái và gia tộc lớn trong Thiên giới mà nói cũng không đáng để "coi trọng" hắn như thế.

Cho dù người Gia Cát gia Gia - Cát Xương Bình vì hắn mà chết, vậy cũng chỉ là ân oán giữa tiểu bối với nhau thôi.

Đứng ở địa vị cao trên toàn gia tộc để nhìn, không nói không đáng giá nhắc tới thì cũng tuyệt đối không phải mối hận của cả tộc.

Người nào của gia tộc lớn không giết người?

Kể cả đệ tử nòng cốt của gia tộc thì cũng phải có lúc ngã xuống chứ?

Nếu thật là giết một tên con cháu nòng cốt mà cả tộc phải liều mạng với đối phương, vậy thì toàn bộ giới tu hành chỉ sợ sớm đã hoàn toàn láo loạn.

Sở Mặc rất rõ ràng, những gia tộc lớn đuổi theo hắn, nguyên nhân cơ bản hẳn... là do bí mật trên người hắn!

Là năng lực luyện đan cường đại đến quá mức của hắn!

Là do công pháp cường đại và thần thông đáng sợ nữa!

Điều đó... mới là nguyên nhân cơ bản hấp dẫn những gia tộc lớn bất kể giá nào cũng không muốn buông tha cho hắn.

Nói toạc ra, ở giới tu hành, cừu hận gì đều chỉ là lấy cớ.

Chỉ có lợi ích mới là vĩnh hằng... mới là chuyện mà những gia tộc và môn phái lớn đó quan tâm.

Ví dụ như lúc này đây, chính mình luyện chế Đạo Nguyên Đan cho Linh Đan Đường là giới hạn thấp nhất làm kích động đến Gia Cát gia.

Miếng bánh lớn như vậy, vốn có năm phần là của Linh Đan Đường, có ba phần là của Gia Cát gia, còn lại hai phần kia thuộc những thế lực rải rác và một vài Luyện Đan sư độc lập.

Nhưng với sự xuất hiện của Đạo Nguyên Đan, Linh Đan Đường trực tiếp được phân sáu phần của miếng bánh.

Việc kinh doanh đan dược của Gia Cát gia bị cướp đi ít nhất nửa phần trở nên.

Những thế lực rải rác và Luyện Đan Sư độc lập ngược lại, tương đối ít.

Chỉ có loại như Gia Cát gia một lòng muốn đuổi kịp và vượt qua gia tộc lớn như Linh Đan Đường mới có thể vô cùng phẫn nộ.

Bởi vì họ nhận phải sự khiêu khích trí mạng.

Trước kia, Sở Mặc đối với trước mắt có bao nhiêu lợi ích không tính là hiểu biết lắm, chỉ có một khái niệm mơ hồ.

Nhưng hiện giờ Sở Mặc có được 3 tòa thành ở Huyễn Thần Giới nên đã vô cùng rõ ràng, về mặtlợi ích ẩn là một con số kinh khủng bao nhiêu.

Mấy con số đó đủ cho loại gia tộc lớn như Gia Cát gia phái ra một tên đại lão cảnh giới Đế Chủ... tự mình đến đuổi giết hắn!

Sở Mặc thi triển bách biến thuật biến đổi dung mạo, biến thành một đại hán trung niên khoảng 40 tuổi, khuôn mặt râu quai nón, đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng.

Đi trong tòa thành lớn có chút ồn ào náo động của Thiên giới, cảm nhận bầu không khí của Thiên giới.

Trên đường gần như không thấy được sinh linh linh không phải người, hoàn toàn khác với cảnh tượng trong Huyễn Thần Giới.

Ở Thiên giới, sinh linh không phải người bình thường sẽ không dễ mà tiến vàotrong thế giới loài người.

Hơn nữa cũng chỉ có tự mình tới đây mới có thể cảm nhận được giới tu hành Thiên giới là cái dạng gì.

Những người đi qua bên người Sở Mặc gần như không gặp một người bình thường nào.

Có thể nói, ở trong này, cho dù là một người bán hàng rong, bán đồ ăn cũng đều có thể là một tu sĩ Nguyên Anh kỳ.

Tu sĩ Nguyên Anh kỳ ở Linh giới đã là cấp bậc lão tổ của Linh giới.

Cho dù ở Tiên giới cũng có thể có chút địa vị.

Nhưng ở trong này...

ở Thiên giới, Sở Mặc từ trên mặt tu sĩ Nguyên Anh kỳ không nhìn ra chút kiêu ngạo của " tu sĩ cấp cao" nào.

Ngược lại trong ánh mắt tràn đầy sự cẩn thận chặt chẽ và tia sáng khiêm cung lấy lòng.

Trong lòng Sở Mặc có chút cảm thán: Đây là Thiên giới!

Hắn nghĩ, trong lòng đột nhiên sinh ra một cảm giác kỳ dị.

Thương Khung Thần Giám bắt đầu nóng lên, phát ra cảnh báo.

Sở Mặc không chút do dự, bắt quyết che dấu khí tức toàn thân.

Hiện tại, cho dù Gia Cát gia – Gia Cát Lãng đứng trước mặt hắn cũng khôngthể cảm nhận được điểm dị thường nào trên người hắn.

Lúc này, người trên phố đột nhiên hơi náo động, một khí tức cường đại theo gió xẹt qua tòa thành lớn.

Có người sắc mặt ngưng trọng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời:

- Có đại năng...

đến đây?

Cũng có người mặt lộ vẻ khó hiểu:

- Thế nào lại cảm giác đối phương hình như đang tìm người?

Bởi vì có một thần thức lạnh băng từ cỗ khí tức cường đại kia lạnhlùng đảo qua những người ở trong thành.

Tu sĩ đối với cảm ứng cơ đều vô cùng nhạy bén, nhận thấy được có người đang âm thầm quan sát họ.

Đa số mọi người tức giận mà không dám nói gì.

Người có thể phóng ra loại khí tức này ít nhất là một đại tu sĩ cảnh giới Chân Tiên, cũng không phải ai cũng dám đi chọc vào.

Nhưng có người hừ lạnh:

- Quá đáng quá rồi!!

Sở Mặc lẳng lặng đứng đó tùy ý để thần thức kia xẹt qua thân thể hắn.

Đạo thần thức kia không hề dừng lại ở chỗ Sở Mặc, xẹt thẳng qualuôn.

Lúc này, trong thành chợt xuất hiện một khí tức đáng sợ, giống như trong hồ đột nhiên có một khối đá lớn bị ném xuống, trong nháy mắt gợn sóng kịch liệt, tấn công thẳng vào thần thức ngoại lai và làm khí tức kia tan thành những mảnh nhỏ.

Tiếp đó, một truyền âm thần niệm mà người ngoài không nghe được phát thẳng lên trời:

- Không cần biết nhà ngươi là ai, đừng có giở trò giương oai trên địa bàn của ta.

Cút!

Sau đó, trên bầu trời truyền tới thần niệm đáp lại:

- Tại hạ Gia Cát gia, Gia Cát Lãng, không có ý định mạo phạm, chỉ là đang truy tung kẻ thù, xin ngài bỏ quá cho.

-----o0o-----

Chương 1281: Tử Yên Đế Chủ

Chương 1281: Tử Yên Đế Chủ

- Gia Cát gia có thể quản đến cả bầu trời Tử Yên thành của ta chắc?

Luồng thần niệm trong thành vô cùng cường thế, cứng rắn trả lời.

Trong hư không, thần niệm của Gia Cát Lãng hơi chậm lại.

Trong lòng gã hơi căm tức.

Gã thi triển thần cơ diệu toán của Gia Cát gia, sau đó dựa vào năng lực cảm giác cường đại của cảnh giới Đế Chủ, một đường truy tung đến đây.

Gã có tám phần chắc chắn Sở Mặc đã vào TửYên thành này.

Vốn là trong suy nghĩ của Gia Cát Lãng cũng không thèm để một tòa thành vào mắt.

Theo gã, chỉ là một tòa thành thôi, làm sao có lá gan khiêu chiến với gia tộc lớn ở Thiên giới như Gia Cát gia?

Nhưng sự thật lại cho gã một cái bạt tai.

Đối phương chẳng những khiêu chiến, hơn nữa sau khi nghe nói gã là người của Gia Cát gia càng thêm không khách khí.

Hơi do dự một chút, Gia Cát Lãng lại phát ra một thần niệm:

- Bằng hữu, ngài nói như vậy hơi vô lý đúng không?

Ta đã nói takhông có ý mạo hạm ngài, ta chỉ muốn tìm một người mà thôi.

- Ta mặc kệ ngươi muốn tìm ai, đừng có tìm ở Tử Yên thành của ta!

Ra khỏi Tử Yên thành, tùy ngươi!

Thần niệm lạnh như băng lại một lần nữa cứng rắn đáp trả.

Tới cảnh giới Đế Chủ rồi, đã tiếp cận với lực lượng đỉnh cao, đối với đạo lĩnh ngộ cũng tương đối cao thâm.

Nói như vậy nghĩa là sẽ rất ít khi biểu lộ rõ ràng cảm xúc của mình ra.

Nhưng giờ phút này, Gia Cát Lãng vẫn không nhịn được có cảm giác lửa giận ngập trời.

Gã cảm thấy địch ý của đối phương, trong lòng vừa phẫn nộ lại cảm thấy kỳ quái.

Tử Yên thành này gã trước kia cũng đã nghe nói, tuy là cách rất xa phạm vi thế lực của Gia Cát gia nhưng chưa nghe nói qua nơi này có đại năng nào đang tọa trấn, càng chưa nghe nói Tử Yên thành và Gia Cát gia có ân oán gì.

Nơi này có một đại năng... làm sao mình lại không biết chứ?

- Ý này của ngài là muốn đối địch với Gia Cát gia?

Bên trong thần niệm của Gia Cát Lãng đã mang theo sự không vui rõ ràng.

- Tiểu tử, quá tự đại!

Đừng có cả ngày đeo Gia Cát gia bên miệng nữa, ngươi chẳng nhẽ còn chưa cai sữa sao?

Từ thần niệm, sau một câu nói tràn đầy đùa cợt, một bàn tay to trắng muốt như ngọc trong giây lát đã dâng lên từ Tử Yên thành, hung hăng đánh về nơi nào đó trên bầu trời.

Ầm!

Trong hư không vang lên một tiếng nổ long trời lở đất.

Lực lượng Quy Luật bắn ra bốn phía.

Một thân ảnh bị đánh thẳng ra xa, lăn về phương xa vô tận.

¬ Ồn ào!

Một thanh âm nữ tử chợt vang vọng giữa đất trời.

Lúc này đây, không phải thần niệm.

Là thanh âm.

Toàn bộ Tử Yên thành trong nháy mắt thời gian như ngưng đọng, kỳ dị mà dừng lại một chút.

Ồn ào náo động trong phút chốc ngừng lại, cả tòa thành đều an tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Tiếp đó, âm thanh ồn ào lại vang lên nhưng thanh âm náo động này cũng là tiếng kinh hô của vô số người cùng phát ra.

- Tử Yên Đế Chủ!

- Tử Yên Đế Chủ không ngờ đã xuất quan!

- Ông trời, ta không nghe lầm chứ, thật là Tử Yên Đế Chủ?

¬ Đã nhiều năm như vậy...

Có lão nhân không nhịn được rơi lệ.

Sở Mặc nhìn mà mờ mịt cả đầu, không rõ vì sao Đế Chủ tòa thành Tử Yên này lại có uy vọng như thế.

Nhưng hắn vẫn biết, mới rồi là vị Tử Yên Đế Chủ này ra tay đánh cho Gia Cát Lãng sợ quá chạy mất!

Về phần giao lưu thần niệm giữa hai bên, ngoại trừ hai người đối thoại thì những người khác không thể biết được.

Tính cả Sở Mặc, tất cả mọi người chỉ nhìn thấy bàn tay to trắng muốt như ngọc dâng lên từ trong thành, chụp một cái về phía nào đó của bầutrời.

Còn có rất nhiều người thậm chí ngay cả một người bị bật ra cũng không phát hiện.

Tốc độ thật sự quá là nhanh!

Ngay cả Sở Mặc cũng chỉ nhìn thấy một tàn ảnh.

Bên kia, Gia Cát Lãng bị một cái tát đánh bay, mặc dù không bị thương nặng nhưng vẫn không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

Một đôi con ngươi u ám thâm thúy bắn ra tia sáng vô cùng oán độc, lành lạnh nhìn phía Tử Yên thành, trầm giọng nói:

- Tử Yên Đế Chủ, ngày nào đó ta đến đây lần nữa, đó sẽ chính làngày phá thành Tử Yên này của ngươi!

Thanh âm âm trầm, nói sao làm vậy.

Đây là một lời thề, lời thề của đại lão cảnh giới Đế Chủ, vừa phát ra thì phong vân thay đổi.

Trên bầu trời sinh ra đủ loại dị tượng.

- Một khi đã như vậy, ngươi cũng đừng mong đi được nữa!

Thanh âm lạnh như băng của nàng kia vang lên, bàn tay trắng muốt lại xuất hiện trên bầu trời, trực tiếp hướng về phía Gia Cát Lãng đã ở rất xa.

Lúc này, Sở Mặc nhìn rất rõ ràng.

Đó nhất định là bàn tay thuộc về nữ nhân, nhưng quá khổng lồ, mỗi ngón tay cũng như một cái cột chống trời, nếu thu nhỏ lại như bình thường hẳn là rất đẹp.

Nhưng giờ phút này nhìn qua chỉ làm cho người ta cảm thấy trong lòng vô cùng chấn động.

Đây là thực lực chân chính của Đế Chủ sao?

Trong lòng Sở Mặc nghĩ.

Bên kia, Gia Cát Lãng sau khi nói ra những lời đó thì nháy mắt đã bỏ chạy.

Hẳn là vận pháp khí trốn chạy, tốc độ nhanh đến không thể tin, hóa thành một tia sáng trực tiếp biến mất trong hư không.

Nhưng vẫn bị ngón tay mang theo lực lượng vô cùng lớn nặng nề đánh trúng, phun một ngụm máu lớn.

Máu kia không ngờ lại giống như một dòng sông dài, từ trên trời giáng xuống như một dải cầu vồng.

Ầm ầm!

Máu đó hóa thành sông dài, dừng ở ngoài trăm vạn dặm thành Tử Yên, trực tiếp chôn vùi mảng lớn sông núi, hóa thành một hồ máu.

Gia Cát Lãng rống lên một tiếng long trời lở đất, sau đó thân hình hoàn toàn biến mất.

Toàn bộ Tử Yên Thành lúc này toàn bộ đều tĩnh lặng như tờ.

Thật lâu sau mới đột nhiên có người hét lớn:

- Tử Yên Đế Chủ vô địch!

Mọi người, tất cả đều rống to một tiếng:

- Tử Yên Đế Chủ vô địch!

Thanh âm chấn động cả vòm trời.

Trong lòng Sở Mặc cũng tràn đầy chấn động.

Đồng thời đối với vị Tử Yên Đế Chủ này sinh lòng cảm kích.

Tuy là vị nữ Đế Chủ này khả năng cơ bản là không biết nàng bảo hộ là ai, nhưng trong lòng Sở Mặc vẫn tràn đầy sự cảm kích.

Nếu không phải nàng, Gia Cát Lãng cơ bản sẽ không rút đi, cũng sẽ không cho Sở Mặc thời gian tùy hắn ở trong này tấn thăng lên cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Hiện giờ Gia Cát Lãng bị đánh trọng thương, tương đương với việc cho Sở Mặc thời gian hòa hoãn.

Hiện giờ lại có một vấn đề xảy ra trước mặt Sở Mặc, chính là: Muốn nhân cơ hội rời khỏi nơi này hay không?

Đúng lúc này, tinh thần thức hải của Sở Mặc đột nhiên vang lên thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của một cô gái:

- Đến Tử Yên tiểu trúc phía thành nam.

-----o0o-----

Chương 1282: Tử Yên Đế Chủ

Chương 1282: Tử Yên Đế Chủ

Sở Mặc ngẩn ngơ, trong mắt lại xuất hiện sự chấn động mãnh liệt.

Lúc này hắn mới chợt có cảm giác, vị nữ Đế Chủ này không phải không biết nàng bảo vệ ai!

Nàng sau khi biết là mình mới ra tay với Gia Cát Lãng!

Ngay lúc Sở Mặc đang do dự, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng lại vang lên:

- Yên tâm, ta sẽ không hại ngươi.

Sở Mặc khôi phục lại tinh thần, mặt cười gượng.

Hắn chỉ bị chấn động thôi, cũng không phải sợ hãi cái gì.

Nếu như đã bị phát hiện thì đi xem là được rồi.

Vừa lúc hắn cũng muốn biết vị Tử Yên Đế Chủ này rốt cuộc là người ra sao, tại sao phải giúp mình?

Mới rồi còn tưởng rằng đối phương là chán ghét có người tới nơi này dò xét, bây giờ đã biết rõ không phải như thế, vậy nên muốn biết rõ ràng nguyên nhân đối phương làm như vậy.

Sở Mặc mặt không đổi sắc đi về phía thành nam.

Súc địa thành thốn gần như là trong chớp mắt đã đến thành nam.

Đang muốn tìm người hỏi một chút xem Tử Yên Tiểu trúc là ở đâu thì đột nhiên nhìn thấy một lãogià nhìn như người bình thường đang đi về phía hắn.

Không đợi Sở Mặc đặt câu hỏi, lão già đã hạ giọng nói:

- Đi theo ta.

Nói xong thì đi phía trước dẫn đường.

Sở Mặc đi theo sau lão già, quẹo trái quẹo phải, rất nhanh đã đi vào một khu vực u tĩnh.

Nơi này không ngờ lại không có một người nào trên đường.

Cuối cùng, lão già dừng lại phía trước một tòa tiểu viện, quay đầu lại nhìn Sở Mặc:

¬ Vào đi thôi, tiểu thư đang đợi ngài.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn, trước tiểu viện treo một bức hoành phi cổ xưa, trên có viết bốn chữ "Tử Yên tiểu trúc".

Sở Mặc gật gật đầu với lão già, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa viện ra, đi vào.

Sau khi đi vào có cảm giác rộng rãi thanh nhã.

Trong sân trồng các loại cây cỏ khác nhau, vô cùng đẹp, một nữ tử mặc quần áo màu trắng đang cẩn thận tưới nước cho một chậu hoa.

Thấy Sở Mặc tiến vào, khẽ gật đầu một cái:

- Chờ một chút.

Sau đó bắt đầu tưới nước cho cây hoa.

Động tác của nàng vô cùng mềm nhẹ, dường như sợ quấy nhiễu đến cây hoa vậy.

Mỗi một hành động đều ẩn chứa một mỹ cảm kỳ lạ.

Sở Mặc đứng đó lẳng lặng nhìn.

Hắn không cảm nhận được bất kỳ khí tức cường đại nào trên người cô gái này.

Ngược lại càng nhìn càng cảm thấy cô gái này rất bình thường, không phải tướng mạo bình thường.

Trên thực tế, cô gái này rất đẹp.

Cử chỉ bình thường của nàng nhìn lâu sẽ làm người ta cảm giác giống như là tỷ tỷ nhà bên vậy.

Làm Sở Mặc không nghĩ tới là nữ tử bảo hắn đợi một chút chính làhơn hai canh giờ.

Hai canh giờ này, từ giữa trưa mãi đến chạng vạng, nữ tử áo trắng chỉ làm một chuyện là tưới hoa.

Rốt cục, nàng tưới xong một cây cuối cùng, trên trán xuất hiện một tầng mồ hôi tinh tế, trên khuôn mặt trắng mịn cũng ít nhiều hơi ửng hồng, như là đã quá mệt rồi.

Lúc này, nàng mới như là chợt nhớ tới Sở Mặc, quay đầu, một đôi con ngươi trắng đen rõ ràng vô cùng tinh thuần rơi trên người Sở Mặc, nhẹ nhàng gật đầu:

- Không tồi.

Trên mặt Sở Mặc xuất hiện một nụ cười gượng, sau đó ôm quyền thi lễ:

- Bái kiến Tử Yên Đế Chủ!

- Cậu hẳn là phải gọi ta một tiếng Sư tỷ đấy.

Nữ tử mặc đồ trắng sâu kín nói, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Sư tôn của ta là Phiêu Linh Nữ Đế.

- Hả?

Sở Mặc lập tức trợn mắt há mồm nhìn nữ tử, cả người nhanh chóng mất đi năng lực tự hỏi.

Trực giác nói cho hắn biết, chuyện này dường như là không thể!

Nếu như nói Tần Thi có thể trở thành đồ đệ của Phiêu Linh Nữ Đế là do có nguồn gốc cả.

Năm đó Phiêu Linh Nữ Đế từng có một đoạn sâu xa với Tần gia Thiên giới.

Nhưng vị trước mắt này...

đây là một đế chủ còn cường đại hơn cả Gia Cát Lãng!

Nàng làm sao có thể là đệ tử của vị Chí Tôn Phiêu Linh Nữ Đế kia được?

Lại nói, tại sao lại trùng hợp như vậy?

Sở Mặc tùy tiện xông vào một tòa thành lớn, sau đó liền gặp được đồ đệ của Phiêu Linh Nữ Đế?

Còn giúp hắn cản một kiếp nạn?

- Thế nào?

Cậu không tin?

Nữ tử thản nhiên nhìn Sở Mặc một cái, nhẹ giọng hỏi.

Sở Mặc cười gượng nói:

- Điều này, thật sự khó có thể tin.

- Ta cũng hiểu là khá thần kỳ.

Nữ tử thản nhiên nói:

- Sau khi sư phụ nói cho ta biết chuyện này, nói trạm thứ nhất cậu phi thăng ở Thiên giới chính là tòa thành này.

Cho nên, ta mới đặc biệt trở về đợi cậu.

Nói xong, nữ tử khẽ mỉm cười giống như trăm hoa đua nở:

- Sư phụ còn nói với ta đi tìm tiểu sư muội, là tiểu cô nương Tần giacủa Thiên giới?

- Đó...

Sở Mặc hoàn toàn không nói lên lời.

Bởi vì đối phương ngay cả chuyện này cũng biết, hiển nhiên không thể nào là tin linh tinh vỉa hè được.

Sở Mặc nghĩ tới nữ tử cực đẹp trong nấm mồ lớn ở Quy Khư, trong lòng chấn động mãnh liệt, thầm nghĩ: Chẳng lẽ... năng lực Chí Tôn đã hùng mạnh đến mức này?

Dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Sở Mặc, nữ tử nói:

¬ Chí Tôn là năng lực đại năng, cũng là đạo.

- Có nghĩa là gì?

Sở Mặc hơi nhíu mày, không hiểu nhìn nữ tử.

Nữ tử nói:

- Người tu hành đều nói mình tu là đạo, nhưng trên thực tế, mãi cho đến Chí Tôn, tu vẫn chỉ là lực lượng mà thôi.

Cậu suy nghĩ một chút xem, mỗi lần đột phá của cậu không phải là một quá trình làm lớn dần năng lực của cậu sao?

Không đợi Sở Mặc nói chuyện, nữ tử nói tiếp:

¬ Lực lượng trở lên lớn hơn, có thể thi triển công pháp càng nhiều hơn.

Càng là cảnh giới cao, bí thuật thần thông thi triển ra cũng càng mạnh.

Nhưng xét đến cùng, thật ra vẫn là độ mạnh yếu của lực lượng thôi.

Sở Mặc cẩn thận cân nhắc lời nói của nữ tử...

đến cuối cùng, đột nhiên phát hiện lại không thể phản bác được.

Bởi vì thật sự chính là như vậy.

Theo từng cảnh giới, người ta tăng lên đến cảnh giới kia đích thực là một quá trình tăng lên của lực lượng.

Lực lượng trong cơ thể càng hùng mạnh, thủ đoạn cũng càng nhiều, công kích và phòng ngự cũng sẽ càng mạnh.

Về phần đối với lĩnh ngộ Đại Đạo, đối với pháp tắc của trời đất, thật ra đều còn lâu mới thuần thục bằng lực lượng bản thân mình nắm trong tay.

Nữ tử đợi Sở Mặc cân nhắc một lúc mới lên tiếng:

- Thật ra tu luyện tới cảnh giới Chân Tiên mới thật sự là lúc tiếp xúc với "đạo".

Bởi vì cảnh giới Chân Tiên, Nguyên Thần hợp nhất, có thể hóa thân thành hàng nghìn hàng vạn.

Nhưng đến lúc đó vẫn là đạo của mình, là tiểu đạo.

Tới cảnh giới Đế Chủ rồi cũng là tiếp cận với lực lượng cực hạn, nói như trước là Tiểu Đạo.

¬- Vậy Chí Tôn thì sao?

Sở Mặc hỏi.

- Chí Tôn là lực lượng cực hạn, một bản thể con người có thể phát huy ra lực lớn nhất là Cảnh giới Chí Tôn.

Chỉ có tới một điểm cực hạn nào đấy mới có thể mở ra cực hạn của người đó.

Nói ra thì...

-----o0o-----

Chương 1283: Sư tỷ

Chương 1283: Sư tỷ

Nữ tử nhìn Sở Mặc:

- Loại này... mới thật sự là...

Đại Đạo trong trời đất!

Mới có thể khiến người tu luyện thật sự siêu việt, thoát tục.

Cho nên, cảnh giới Chí Tôn thật sự rất thần kỳ, cũng rất mạnh mẽ.

Bây giờ cậu hiểu chưa?

Sở Mặc gãi đầu, hơi ngượng ngùng lắc đầu:

¬- Cái hiểu cái không...

Ta còn kém quá xa.

- Không, cậu đã rất ưu tú rồi.

Nữ tử thản nhiên cười:

- Năm đó những lời sư phụ nói với ta, ta hoàn toàn không hiểu đâu.

Sở Mặc cười cười, không biết nói tiếp thế nào.

Nữ tử nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Hiện giờ tin thân phận của ta chưa?

Sở Mặc gật đầu:

¬- Tuy là hơi khó tin nhưng thiết nghĩ ngài không cần phải dùng phương thức này để lừa gạt ta.

- Vậy gọi một tiếng sư tỷ ta nghe thử coi?

Nữ tử bỗng nhiên lộ ra một nụ cười ranh mãnh.

Cho dù biết rõ trong lòng là tuổi của cô gái này hắn không thể tưởng được, nhưng nếu chỉ nhìn bản thân nàng thì cơ bản không thể coi nàng là cổ nhân hay tiền bối linh tinh gì.

Chỉ biết rằng nàng là một tỷ tỷ nhà bên.

Cho nên đối với một tiếng sư tỷ này, Sở Mặc cũng không có bất kỳ mâu thuẫn nào, nhìn nữ tử gọi:

- Sư tỷ!

¬- Ừ, tốt!

Nữ tử gật đầu khẽ cười nói:

- Sư phụ năm đó chỉ có một đồ đệ là ta, không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy, bà không ngờ lại thu thêm một đồ đệ, một đệ tử.

Đúng vậy, Sở Mặc cũng không tính là đồ đệ của Phiêu Linh Nữ Đế, chỉ có thể coi là đệ tử.

Nhưng ngay cả đệ tử, học được thứ gì cũng không ít hơn so với vị Tử Yên Nữ Đế này nhiều.

Một thân truyền thừa của Phiêu Linh Nữ Đế gần như đều truyền cho Sở Mặc.

Cho nên, Tử Yên Đế Chủ nhận người sư đệ Sở Mặc này cũng thât sự không có vấn đề gì.

¬ Một vài ngày tới, cậu hãy ở lại chỗ này.

Năm đó sư phụ lúc truyền thừa cho cậu, cậu còn quá nhỏ, hơn nữa nghe nói cậu có thân sở học vô cùng hỗn tạp.

Ở trong này, ta có thể thay thế sư phụ để thần công của cậu càng ngày càng hoàn thiện hơn một chút.

Tử Yên nhìn Sở Mặc nói:

- Vừa hay, cậu cũng có thể nhanh chóng đột phá cảnh giới cao hơn.

Sở Mặc gật gật đầu, cảm kích nhìn Tử Yên:

- Cái kia... sư tỷ, như vậy có quấy rầy đến tỷ không?

Tử Yên khẽ mỉm cười:

- Sẽ không, ta tu luyện nhiều năm vẫn rất cô độc, có một sư đệ sẽthật vui vẻ.

Sở Mặc rất nghiêm túc thi lễ với Tử Yên:

- Vậy phải đa tạ sư tỷ rồi!

Kết quả này, trước đó có nằm mơ Sở Mặc cũng không nghĩ tới.

Lúc trước bằng hữu của hắn ở Thiên giới thật sự rất có hạn.

Hổ Liệt là một, bên Linh Đan Đường mặc dù là quan hệ đồng minh nhưng Sở Mặc lại không muốn cầu xin họ chuyện gì.

Không thể tưởng được sau khi tới đây phát hiện hắn cũng không cô độc.

Loại cảm giác này khiến trong lòng hắn rất ấm áp.

Cứ như vậy, Sở Mặc ở lại luôn Tử Yên tiểu trúc.

Hắn cũng từng hỏi qua vị sư tỷ cảnh giới Đế Chủ, ngày đó người giao thủ cùng nàng có phải là Gia Cát Lãng không, Tử Yên nói thẳng chính là gã.

Thấy Sở Mặc có chút bận tâm, Tử Yên cười nhẹ nói cho hắn biết không liên quan.

Gia Cát gia tuy là cao thủ như mây, gia tộc khổng lồ nhưng nàng cũng không sợ.

Sự thật cũng là như vậy.

Sở Mặc ở trong này đã nửa tháng, thành công bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Sự trả thù của Gia Cát gia... cũng chưa hề thấy tới.

Sau khi Sở Mặc bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên, thần vận(khí sắc, độ hấp dẫn) cả người đều vô cùng không tầm thường.

Được sự giúp đỡ của Tử Yên, đối với truyền thừa của Phiêu Linh Nữ Đế truyền cho hắn cũng có lĩnh ngộ hoàn toàn mới.

- Bọn họ chẳng nhẽ thật sự không dám tới?

Hôm nay, Sở Mặc hỏi Tử Yên.

Tử Yên lắc đầu:

- Nếu bọn họ đủ thông minh thì... hẳn là sẽ không dám tới.

Sở Mặc chấn động nhìn Tử Yên, không nhịn được hỏi:

¬ Sư tỷ, tỷ rốt cuộc đã cảnh giới gì rồi?

- Đế Chủ.

Tử Yên nói.

- Đế chủ không phải cũng chia thành rất nhiều mức độ sao?

Sở Mặc nhìn Tử Yên:

- Tỷ ở cấp độ nào?

Tử Yên nhẹ nhàng cười, nói:

- Bát trọng.

- Ặc!

Sở Mặc hít sâu một hơi, ngơ ngác nhìn Tử Yên, thật lâu sau mới lên tiếng:

- Thật cao!

- Đừng nóng vội, đệ rất nhanh sẽ bước vào cảnh giới này.

Tử Yên nói.

Sở Mặc cười gượng lắc đầu, muốn nói hắn có thể nhanh chóng bước vào cảnh giới Chân Tiên thì hắn còn tin, nhưng nói hắn có thể nhanh chóng bước vào cảnh giới Đế Chủ này thì hắn thật sự không dám khoáclác.

Luận thiên tư, hắn tuy là cho tới giờ không cho là mình kém quá, nhưng hắn lại quá thấp!

Từ Nhân Giới lớn lên, đi từng bước một cho tới hôm nay, hắn đã đi trước quá nhiều người.

Nhưng so sánh với thiên kiêu chân chính cao nhất trong Thiên giới này, Sở Mặc thật sự không dám nói là mình mạnh nhất.

Bởi vì người cùng tuổi với hắn đã có người bước vào cảnh giới Đế Chủ rồi.

Tử Yên nói:

- Có lẽ có người đã bước vào cảnh giới Đế Chủ trước cậu một bước, nhưng cậu nhất định sẽ trở thành Chí Tôn trẻ tuổi sớm hơn họ.

- Chí Tôn vô đạo đó...

Sở Mặc hơi bất đắc dĩ cười cười.

Tử Yên thản nhiên nói:

- Chí Tôn chưa chắc vô đạo, cậu chỉ cần đi tốt mỗi bước của cậu, nhất định sẽ trở thành Chí Tôn trẻ tuổi nhất.

Sở Mặc nhớ tới khi ở Tiên giới, những Chí Tôn trẻ tuổi vượt qua vôtận ngân hà mà đến, thầm nghĩ: Tuổi của người kia hẳn là lớn hơn mình, nhưng là cao cũng có giới hạn chứ?

Tử Yên nhìn Sở Mặc nói:

- Thu thập đồ đạc đi, ta dẫn cậu đi tới một nơi.

Ở nơi đó có lẽ có thể làm cậu phát triển nhanh hơn.

Đồng thời, cậu cũng có thể kết bạn được càng nhiều người hơn.

Về phần ân oán trước đó của cậu với một số người của Thiên giới, thuận tiện cũng giải quyết cho xong đi.

- Cái gì?

Sở Mặc ngẩn ra, nhìn Tử Yên:

- Nơi nào vậy?

¬- Thiên Lộ.

Tử Yên nhẹ giọng nói.

Thiên Lộ chính là một con đường, là một con đường tràn đầy sự quỷ dị và không rõ ràng!

Nhưng con đường này lại hấp dẫn vô số nhóm thiên kiêu của Thiên giới.

Người có thể đi đến con đường này, từ xưa đến nay ít ỏi không có mấy, không có một ai là kẻ yếu cả.

Bọn họ lúc bước trên con đường này có vài người chỉ có cảnh giới Thiên Tiên, nhưng sau khi ra khỏi con đường này lại vọt thẳng tới đỉnh Chân Tiên.

Thậm chí còn có một vài người lúc bước trên con đường này là Đại La Kim Tiên, nhưng sau khi đi ra khỏi con đường này đã trởthành Đế Chủ!

-----o0o-----

Chương 1284: Thiên Lộ

Chương 1284: Thiên Lộ

- Thiên Lộ ba ngàn năm mở ra một lần.

Chỉ cần là tu sĩ trên Đại La Kim Tiên, dưới Đế Chủ đều có thể tiến vào.

Nếu có thể đi vào rồi cuối cùng rời khỏi đó, một thân tu vị ít nhất nâng cao một cảnh giới!

Nhưng cũng có khả năng giữa đường ngã xuống, trên đường có cơ duyên, cũng có nguy cơ vô tận, tràn đầy sự quỷ dị và không rõ ràng.

Có nguy cơ đến từ Thiên Lộ, cũng có nguy cơ đến từ những người khác.

Tử Yên rất nghiêm túc giải thích cho Sở Mặc, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Cậu muốn đi không?

Sở Mặc không chút do dự:

- Đương nhiên!

Tử Yên nhìn Sở Mặc, trên mặt xuất hiện nụ cười vui mừng, gật đầu:

- Sư phụ không nói sai về cậu.

- Sư phụ Phiêu Linh?

Sở Mặc nhìn Tử Yên.

Tử Yên gật đầu:

- Đúng, bà nói cậu nhìn như ôn hòa nhưng trong cốt tủy có sự tàn nhẫn, cũng chính là liều mạng mới có thể giúp cậu đi được rất cao rất xa.

Tử Yên nói xong, cụp mắt xuống, hạ giọng nói:

- Sư phụ nói ta thiếu sự liều mạng này, nói ta rất thích cười, thật ra mấy năm nay, ta đã rất cố gắng để thay đổi.

Sở Mặc hơi ngơ ngẩn nhìn nữ tử cực đẹp trước mắt này.

Đây chính là một tu sĩ cảnh giới Đế Chủ cao nhất đó!

Là nhân vật đứng ở nơi cao nhất giới tu hành.

Đế Chủ bát trọng... cảnh giới này, đưa mắt nhìn những gia tộc lớn bình thường chỉ sợ cũng có cao thủ loại này.

Nhưng ngay lúc này lại lộ ra vẻ mặt của một cô bé, làm người ta có chút đau lòng, cũng có chút thương hại.

Tử Yên nói xong, nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Cậu không biết cười gọi sư tỷ đi?

Sở Mặc lắc đầu:

- Làm sao được, thật ra ta cảm thấy mỗi người đều có con đường thuộc về mình, sư phụ đã nói rồi... cũng không chắc tất cả đều đúng.

Tử Yên không kìm nổi cười rộ lên:

- Năm đó ta cũng không dám phản đối sư phụ.

Bà ngoài lúc truyền âm cho ta trước trận thì sẽ thỉnh thoảng nói với ta vài chuyện về cậu.

Bà nói, nếu ta chủ động nói khuyết điểm của ta với cậu, cậu nhất định sẽ nói sư phụ bà ấy nói chưa chắc đã đúng.

Cậu muốn đi con đường của riêngcậu.

- ...

Sở Mặc xám xịt cả đầu.

Trong ấn tượng, người sư phụ xinh đẹp của hắn nói năng thận trọng, một lời không hợp đã chỉnh hắn không ngờ lại nói ra những lời này, khiến hắn thật không ngờ tới.

Tử Yên nói tiếp:

- Thật ra sư phụ cũng nói, bà suy nghĩ rất nhiều năm, về chuyện của ta cho tới bây giờ bà mới phát hiện ra, ta chưa chắc đã thích hợp đi con đường của bà.

Tuy bà đã thành công trở thành Chí Tôn, nhưng nếu ta cố tình đi con đường đó của bà, ta chưa chắc đã thành công.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ta cũng nghĩ như vậy, tuy là ta hoàn toàn chưa quen thuộc con đường kia.

Tử Yên cười nói:

- Sư phụ nói cậu trí tuệ hơn người, cho dù thiên phú bình thường cũng có thể bước tới một con đường mà chưa ai từng bước tới.

Huống chi, thiên phú của cậu... sư phụ nói là cả giới tu hành chưa từng có ai vượt trội hơn.

Vẻ mặt Sở Mặc kinh ngạc.

Tử Yên nói:

- Là sự thật!

- Nào có tốt như vậy?

Sở Mặc nói:

- Trên đời này thiên tài như cá diếc qua sông, nhiều không kể siết.

Ta tuy là không muốn tự coi nhẹ mình nhưng cũng không thể kiêu ngạo, ngông cuồng tự đại.

- Khiêm tốn là chuyện tốt.

Tử Yên nhìn Sở Mặc:

- Cậu ở Thiên giới còn có chuyện gì phải làm không?

Nếu không có, chúng ta lên đường đi Thiên Lộ thôi.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút.

Ở Thiên giới, ngoại trừ ân oán với mấy gia tộc gia cũng chỉ còn lại vài việc thôi.

Chuyện thứ nhất là Kỳ Tiêu Vũ đến tột cùng là thân ở nơi nào.

Căn cứ vào suy diễn, nàng vẫn tồn tại ở thế gian này nhưng phương vị... cơ bản là không tập trung.

Chuyện thứ hai là về Lưu Vân.

Hiện giờ Sở Mặc đã bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Hắn rất muốn gặp Lưu Vân một lần, chuyện năm đó cũng có thể nói cho rõ ràng.

Mặc kệ như thế nào, hắn cũng đã nhậnrồi.

Chuyện thứ ba là sư phụ và sư nương.

Tuy là bây giờ sư phụ và sư nương vô cùng an toàn.

Trên bản tin, Tiểu Điệp nhắn với Sở Mặc nói bọn họ đã bắt đầu đi tìm kiếm mấy loại dược liệu kia rồi, đồng thời tốc độ tu luyện nhanh chóng tăng nhanh, nói Sở Mặc không cần lo lắng cho bọn họ.

Cho nên, chuyện thứ ba đối với Sở Mặc mà nói thì tạm thời có thể thôi.

Bởi vì sư nương Tiểu Điệp cũng đồng ý với hắn rồi, một khi gặp phải khó khăn và nguy hiểm đều phải báo với hắn trước tiên.

Còn lại một vài chuyện, ví như sau khi Đại Công Kê phi thăng Thiên giới đã chạy đi đâu, ví dụ như uống rượu với Hổ Liệt, ví dụ như chủ nhân của con rối...

đây đều là những chuyện không coi là hạng nhất.

Đại Công Kê cũng đã sớm nói, nó phi thăng Thiên giới có chuyện của mình phải đi xử lý.

Bên phía Hổ Liệt, bất cứ lúc nào Sở Mặc cũng có thể liên hệ; chủ nhân của con rối... chuyện này cơ bản không có manh mối rõ ràng, cũng lười suy nghĩ.

Nhưng còn có một việc, vẫn đặt trong lòng Sở Mặc.

Chính là Huyết Ma Lão Tổ.

Nếu không thể giải quyết hết những uy hiếp đó, như vậy, bóng ma Huyết Ma Lão Tổ vẫn sẽ tiếp tục theo hắn.

Bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng có thể có hung hiểm cực lớn.

Chỉ có điều cảnh giới của Huyết Ma Lão Tổ chỉ sợ không phải Tử Yên có thể giải quyết.

Cho nên, Sở Mặc cũng không đề cập chuyện này với Tử Yên.

Thật ra Sở Mặc đã đoán được chuyện giữa hắn và Kỳ Tiêu Vũ từ lâu đã bị rất nhiều người biết được.

Ở Tiên giới thậm chí không tính là một bí mật gì.

Kỳ Tiêu Vũ là Công chúa Tinh Linh tộc.

Huyết Ma Lão Tổ cho dù không biết mình nhưng gã nhất định biết Kỳ Tiêu Vũ.

Cho nên, đoán được người năm đó phá việc tốt của gã là Sở Mặc cũng không khó khăn gì.

Sở dĩ cho đến hiện tại cũng không có động tĩnh có lẽ có nguyên nhân khác bên trong.

Nhưng Sở Mặc chưa bao giờ ôm tâm tư may mắn, đã chuẩn bị tốt để đối mặt với sự trả thù của Huyết Ma Lão Tổ.

Chỉ cần không phải Huyết Ma Lão Tổ đích thân đến, Sở Mặc cũng sẽ không quá mức bị động.

Phân thân hoàn mỹ của hắn tuyệt đối sẽ làm cho rất nhiều người khinh thường hắn phải chấn động.

Sở Mặc vừa mới nói ra chuyện thứ nhất, nói muốn tìm Kỳ Tiêu Vũ, Tử Yên liền nói:

- Nếu như không có gì ngoài ý muốn, những người này hẳn là tất cả sẽ xuất hiện ở Thiên Lộ.

Thiên Lộ ba ngàn năm mở ra một lần, phàm là tu sĩ tin tưởng vào chính bản thân mình hẳn là sẽ không bỏ qua.

Thậm chí rất nhiều tu sĩ Chân Tiên đỉnh đã có năng lực bước vào cảnh giới Đế Chủ, nhưng vì chờ đợi Thiên Lộ mở ra cũng sẽ không ngừng áp chế sự tăng lên của cảnh giới.

Vì cơ hội lần này!

-----o0o-----

Chương 1285: Chiến thuyền Chí Tôn

Chương 1285: Chiến thuyền Chí Tôn

Sở Mặc hơi giật mình hỏi:

- Vì chờ cơ hội lần này?

Tử Yên gật đầu:

- Đúng vậy, vì cơ hội này có khả năng cho bọn họ vọt thẳng tới tam trọng, tứ trọng Đế Chủ, thậm chí là cảnh giới ngũ trọng, lục trọng...

Đối với những đại nhân vật trẻ tuổi thậm chí có thể vọt tới cảnh giới thất trọng Đế Chủ trở lên!

Tuy nhiên trong mấy vạn năm gần đây nhất, tu sĩ vọt tới cảnh giới cao nhất của Đế Chủ rất hiếm.

Nhưng ngay cả như thế, tinh khí trên Thiên Lộ vẫn nồng đậm khó có thể tưởng được.

Trước đây đã có người từng nói con đường kia là con đường thành thần, nhưng sau khi phát sinh biến hóa của pháp tắc Thiên địa thì đã bị áp chế rồi.

Tử Yên mặc dù nói không tỉ mỉ nhưng Sở Mặc vẫn cảm thấy vô cùng chấn động.

Con đường thành thần... năm đó mang lại sự rầm rộnhư thế nào?

Lúc này, Sở Mặc nhìn Tử Yên hỏi:

- Sư tỷ, năm đó cũng đi qua Thiên Lộ sao?

Tử Yên liếc mắt nhìn Sở Mặc một cái hiếm thấy:

- Không nói cho cậu!

Sau đó nhẹ nhàng lướt đi.

Mặt Sở Mặc ngớ ra, trong lòng nghĩ: Ta nói sai gì sao?

Sau đó Sở Mặc mở bản tin ra, phát hiện trên bản tin quả nhiên xuất hiện tin Thiên Lộ đã mở.

- Tin tức lớn đây, Thiên Lộ ba ngàn năm mở ra một lần, lần này đã mở ra lần nữa.

Các tu sĩ Đại La Kim Tiên trở lên, các người chuẩn bị sẵn sàng chưa?

- Không biết lần này Thiên Lộ mở ra lại xuất hiện những nhân vật kinh tài tuyệt diễm ra sao?

Lại có bao nhiêu nhân vật trẻ tuổi từ Chân Tiên đỉnh đột phá lên cấp cao của Đế Chủ?

¬ Đây là thịnh yến của thiên tài, không liên quan gì với những tu sĩ bình thường chúng ta.

Có người thở than.

- Ha ha, Thiên Lộ... con đường thành thần năm đó đừng nói dễ dàng đi như vậy, giống như ai cũng có thể đi trên con đường đó không bằng?

Xin khuyên những người tư chất bình thường đừng dễ dàng đặt chân vào.

Mỗi lần Thiên Lộ mở ra đều có vô số người ngã xuống đó.

Lượng sức mà đi.

Cũng có người khuyên.

- Đúng rồi, tiểu tử từ Nhân giới tới đâu?

Đã phi thăng Thiên giớichưa?

Hy vọng hắn có thể vượt qua được thịnh hội lần này.

Không phải được xưng là tuyệt thế thiên kiêu sao?

Không phải nói thiên phú và tư chất của hắn có thể so với thiên tài cấp cao nhất của Thiên giới sao?

Đây là một cơ hội để khảo nghiệm.

Sở công tử, đừng kinh sợ nhé, mau tới đây nào!

Có người nhắc tới Sở Mặc.

Đủ loại tin tức bay đầy trời, cái gì cũng nói.

Sở Mặc càng xem về sau cũng chỉ thản nhiên cười.

Sau đó nhắn một tin cho Kỳ Tiêu Vũ, Hổ Liệt và Tiểu Điệp: "Ta muốn đi Thiên Lộ.

"Tiểu Điệp trả lời nhanh nhất: " Cậu đã phi thăng lên Thiên giới rồi hả?

Thiên Lộ kia ta nghe nói rồi, ta với sư phụ cậu cũng tính đi một chuyến, có muốn gặp mặt tại đó không?

Sở Mặc trả lời một câu: "Rất ít người Thiên giới nhận ra mấy người, hay là trước cứ rời khỏi đã, rồi chúng ta âm thầm gặp mặt thì tốt hơn.

Sở Mặc lo lắng đến lúc đó sẽ có Huyết Ma Lão Tổ và mấy người của gia tộc để mắt tới vợ chồng Ma Quân.

Bây giờ mấy người hắn còn chưa có năng lực hùng mạnh đủ để tự bảo vệ mình.

Bên Tiểu Điệp hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm ấy, cũng không từchối.

Nhưng nói với Sở Mặc, nàng và Ma Quân nhất định sẽ cách Sở Mặc không xa.

Nếu gặp nguy hiểm thì cùng nhau đối mặt.

Sở Mặc cũng không khuyên nữa, bởi vì hắn hiểu sư phụ và sư nương của mình.

Hổ Liệt cũng trả lời rất nhanh, giọng điệu rất kinh ngạc:

- Tiểu tử cậu... không ngờ nhanh vậy đã tới rồi.

Ha ha, thật tốt quá, đến lúc đó huynh đệ chúng ta liên kết, giết cho Thiên Lộ long trời lở đất!

Sở Mặc không biết nên nói gì, trong lòng tự nhủ: hai Đại La Kim Tiên, giết cái gì long trời lở đất đây?

Không phải là đại ca kết nghĩa củahắn còn chưa tỉnh ngủ đấy chứ?

Bên Kỳ Tiêu Vũ trước sau chưa hề trả lời, có tin gửi đi cũng như đá chìm đáy biển, Sở Mặc cũng đã quen.

Tiếp đó, Sở Mặc cất bản tin, bắt đầu yên lặng tu luyện.

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý vẫn là Đạo Cực Quyển, vẫn chưa có dấu hiệu đột phá đến quyển thư tư.

Nhưng tốc độ tu luyện của Sở Mặc cũng tương đối kinh người.

Mỗi khi hắn tu luyện, Tử Yên đều yên lặng chú ý, cảm nhận sự biếnhóa của tinh khí bốn phía trời đất, không nhịn được tán thưởng trong lòng: Thật là một yêu nghiệt!

Đồng thời với việc vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, Sở Mặc còn yên lặng suy diễn trong lòng các loại thuật Chí Tôn mà hắn đang nắm giữ, suy diễn Cửu Tự Chân Ngôn đạo gia.

Cho dù là công pháp gì đều cần quá trình không ngừng học tập để trở lên thuần thục hơn.

Mấy ngày sau.

Tử Yên dẫn theo Sở Mặc rời khỏi Tử Yên thành.

Mục tiêu của bọn họ là một vực lớn ở Thiên giới, tên là Thông Thiên Vực.

Thiên Lộ, ngay tại khu trung tâm của Thông Thiên Vực

Thiên giới thật sự quá lớn, mở mang không bến bờ, biên giới cả trăm vạn dặm.

Tuy nhiên so sánh với đại lục trải dài từ cổ chí kim thì cũng giống như muối bỏ biển.

Tử Yên lấy một chiếc chiến thuyền Đế Chủ ra, tốc độ của chiến thuyền khiến Sở Mặc ngạc nghiên thán phục.

Hắn chưa từng thấy một chiếc chiến thuyền nào nhanh như vậy, giống như tia sáng vút qua, phákhông mà đi.

- Đây là pháp khí của Đế Chủ sao?

Sở Mặc đánh giá trang trí bên trong chiến thuyền, ánh mắt ngắm tới ngắm lui mấy con búp bê vải đáng yêu.

Sắc mặt Tử Yên đỏ ửng, vung tay lên.

Mấy con búp bê vải lập tức biến mất không thấy tăm hơi, sau đó ra vẻ bình tĩnh nói:

- Đây là pháp khí Chí Tôn!

Là năm đó sư phụ để lại cho ta.

Nó cực nhanh... giống với tốc độ của ánh sáng vậy!

- Tốc độ ánh sáng?

Vẻ mặt Sở Mặc chấn động.

Tuy thân pháp tu sĩ bọn họ khi bắt đầu vận hành toàn lực, dưới sự thiêu đốt một thời gian ngẫu nhiên cũng có thể đạt tới tốc độ ánh sáng, nhưng đó cũng chỉ trong nháy mắt thôi.

Trừ phi là đẳng cấp Chí Tôn.

Nếu không cơ bản là không thể duy trì tốc độ đó được.

Nhưng chiếc Chiến thuyền này không ngờ lại có thể đạt được tốc độ ánh sáng?

Điều này làm người ta giật mình.

Tử Yên nói:

¬- Nhưng muốn đạt tới tốc độ này, nhu cầu năng lượng khá cao, trừ phi là đại năng cảnh giới Chí Tôn... nếu không cho dù là Đế Chủ cũng cơ bản là không chống đỡ được bao lâu.

Không phải khi chạy thoát thân thì không nên khởi động tốc độ đó.

- Vậy cũng rất lợi hại rồi!

Sở Mặc nói.

Mặc dù không đạt tới tốc độ ánh sáng nhưng tốc độ của chiến thuyền này cũng tuyệt đối là độc bộ thiên hạ.

Dọc theo đường đi, Sở Mặc hoặc là tu luyện hoặc là đứng ở cửa sổ mạn thuyền xem phong cảnh xẹt qua với tốc độ cao ở bên ngoài.

-----o0o-----

Chương 1286: Chiến thuyền Chí Tôn

Chương 1286: Chiến thuyền Chí Tôn

Đại lục Thiên giới, ở dưới tinh không vô tận mà chiến thuyền đi qua, có đôi khi khoảng cách một số chỗ vô cùng gần còn có thể cảm nhận được một lực đang lôi kéo.

Tuy nhiên, chiến thuyền vẫn luôn rất ổn định, không bị bất kỳ tinh hà nào kéo qua.

- Thiên giới thật sự rất lớn!

Sở Mặc cảm thán.

- Vốn là còn lớn hơn nữa.

Tử Yên nói:

- Năm đó Đại Thế Giới chia năm xẻ bảy, còn có rất nhiều phần của đại lục hóa thành cát bụi.

Sở Mặc trầm mặc một chút, sau đó nói:

- Có thể nói một chút chuyện cũ năm đó với ta không?

Tử Yên vừa muốn nói chuyện, đột nhiên đuôi lông mày nhướng lên, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Muốn chết!

Ầm!

Sở Mặc cảm giác chiến thuyền rung lên mãnh liệt, lấy cảnh giới của hắn không ngờ lại thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Thân thể lảo đảo một chút, mắt xuất hiện vẻ kinh ngạc, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Còn thần sắc của Tử Yên thì trở lên ngưng trọng, ngưng thần khống chế chiến thuyền, trong nháy mắt đã nâng cao trăm vạn trượng.

Sở Mặc nhìn thấy một tia sáng đẹp mắt trực tiếp đánh vào nơi mà chiến thuyền bọn họ vừa bay qua, sau đó bay ra mấy hàng nghìn dặm... chui vào sâu trong vũ trụ tối đen vô cùng.

- Có người đang công kích chúng ta?

Sở Mặc hỏi.

Tử Yên gật đầu, nháy mắt chiến thuyền đã dừng lại, sau đó quay đầu lạnh lùng nói:

- Có qua mà không có lại thì thật vô lễ.

Sở Mặc cảm giác dưới chân, chiến thuyền khẽ rung lên, tiếp đó... nhìn thấy một ánh hào quang vô cùng rực rỡ trực tiếp bắn về phía sâu trong vũ trụ.

Ầm!

Một tia hào quang rực rỡ lóa mắt trong giây lát nổ tung trong hư không hàng nghìn dặm trong vũ trụ.

Tiếp đó, có bảy, tám chiếc chiến thuyền đồng thời xông về phía SởMặc.

Hình thành một vòng vây đánh, đồng thời từng luồng năng lượng phóng về phía chiến thuyền này.

- Chút tài mọn, không chê mất mặt.

Tử Yên lạnh lùng nói một câu, khống chế chiến thuyền nháy mắt biến mất tại chỗ.

Ngay sau đó, chiến thuyền vậy mà lại xuất hiện ngay sau lưng đối phương.

Bảy, tám chiếc chiến thuyền kia như là sợ hãi, muốn nhanh chóng dừng lại nhưng mà còn lâu mới linh hoạt như chiếc chiến thuyền mà TửYên khống chế.

- Ở nguyên trong này.

Tử Yên nói một câu, thân hình chợt lóe biến mất.

Ngay sau đó, nàng xuất hiện ở bên ngoài chiến thuyền.

Trên bầu trời vũ trụ mênh mông lẳng lặng đứng đó, tóc dài phất phới, tay áo bồng bềnh giống như một pho tượng nữ thần.

Sau đó, Tử Yên ra tay.

Một chưởng!

Một chiếc chiến thuyền lớn như thế, tan thành tro bụi.

Chưởng thứ hai!

Chiếc chiến thuyền thứ hai chia năm xẻ bảy, hóa thành bột mịn, rơi xuống như mưa.

Chưởng thứ ba của Tử Yên trong nháy mắt chuẩn bị xuất ra thì một trong các chiến thuyền vang lên một thanh âm vô cùng hoảng sợ:

- Tử Yên tiền bối...

đừng ra tay, chuyện gì cũng từ từ!

Chưởng đã xuất.

Chiếc chiến thuyền kia, tan biến!

Ba chiến thuyền nháy mắt tan thành tro bụi, bị Tử Yên dùng ba chưởng đánh nát, biến mất giữa hư không.

Sở Mặc ở trong chiến thuyền thấy rõ mỗi lần Tử Yên ra tay đều có lực hủy thiên diệt địa.

Khi đánh tới đầu tiên xé nát thuyền đối phương, sau đó trong thời gian cực ngắn biến chúng thành tro bụi.

Về phần tu sĩ trong chiến thuyền tu sĩ căn bản không có năng lực chạy thoát.

Trên chiến thuyền cũng có tu sĩ hung mạnh, Sở Mặc cách xa cũng có thể cảm nhận được đạo tắc phiêu tán trên bầu trời.

Người chết đạo tiêu, đạo tức quay về thiên địa đại đạo.

Đây là lực lượng tuyệt đối sao?

Sở Mặc khiếp sợ nhìn.

Đây mới là lực lượng chân chính của cấp Đế Chủ?

Năm chiến thuyền còn lại gia tốc muốn chạy.

Bởi vì bọn họ biết ở lại đây chỉ có đường chết.

Lúc này, phương xa truyền đến một tiếng gào to:

- Tử Yên Đế Chủ, ngươi quá đáng!

Ra tay với một đám tiểu bối không sợ mất mặt sao?

Một đạo cầu vồng vượt qua biển hư không tới, thân ảnh bao phủ trong hào quang.

Đưa tay ra bảo vệ chiến thuyền Tử Yên đang nhắm tới.

Tử Yên cũng không ngẩng đầu lên, tay đón đỡ, tay còn lại đánh tới chiến thuyền, không hề tạm dừng.

Ầm!

Chiến thuyền thứ tưiến thành pháo hoa.

Ầm ầm!

Cùng lúc đó, trên bầu trời vang lên một tiếng vang lớn.

Cả hư không cũng có chút chấn động.

Chỉ của người kia bị Tử Yên ngăn trở, phát ra tiếng nổ.

Tử Yên chỉ lui ra sau nửa bước.

Nhưng người kia lui tới mây van dăm, đồng thời phát ra một tiếng hét vừa sợ vừa giận:Ngươi đã tiến vào cảnh giới tầng thứ tám?

Bên này Tử Yên chỉ hừ một tiếng, lại đánh tới chiến thuyền thứ năm.

Lúc này các tu sĩ đâu còn dám đứng trên chiến thuyền?

Tất cả vội vàng bay ra, hồn bay phách lạc tản đi các nơi.

Ầm!

Chiến thuyền thứ năm bị giết.

- Tử Yên!

Ngươi quá đáng!

Tên Đế Chủ bị đánh lui lớn tiếng quát.

Tử Yên chẳng thèm để ý, tiếp tục đánh nát từng chiến thuyền một.

Nhất thời chiến thuyền vỡ vụn, hài cốt trôi nổi.

Mà mấy chiến thuyền sau, cũng không biết do Tử Yên cố ý hay lực lượng đã suy kiệt mà không hoàn toàn dập nát, chỉ vỡ thành vô số khối, lơ lửng giữa hư không.

Rất rung động.

Sở Mặc thấy đây là Tử Yên cố ý dọa đối phương.

Đến giờ Sở Mặc còn chưa biết chiến thuyền đến từ phương nào, tại sao phải công kích bọn họ.

Ở Thiên giới, không phải ai cũng có chiến thuyền.

Giá mỗi một chiến thuyền đềucao tới kinh người, càng chưa nói tính năng tốt, phẩm giai cao.

Hiện giờ một hơi hủy tám cái, quan trọng hơn mỗi một thuyền có mười mấy tu sĩ.

Trong đó có bốn thuyền toàn diệt!

Một kẻ cũng không thể sống mà chạy đi!

Đây mới là tổn thất lớn nhất.

Tổn thất lớn đến Đế Chủ kia run lên, động tĩnh quá lớn, hắn thậm chí không biết công đạo thế nào với gia tộc.

Tử Yên lạnh băng nhìn Đế Chủ nói:

- Cho ta một lời giải thích.

Ngươi còn cần giải thích?

Đế Chủ có chút sụp đổ nhìn Tử Yên:

- Là ngươi công kích người của chúng ta!

Tử Yên thản nhiên nhìn Đế Chủ không lên tiếng, nhưng ánh mắt kia lạnh như băng.

Được rồi được rồi...

Ta thừa nhận, ta thừa nhận là chiến thuyền gia tộc chúng ta thấy chiến thuyền các ngươi đã không cẩn thận phát ra một đạo công kích...

Nhưng...

Đế Chủ bị ánh mắt của Tử Yên làm sợ hãi, cưỡng ép giải thích:

Nhưng đó không phải cố ý

Đạo công kích thứ hai?

Cũng là không cẩn thận?

Tử Yên lạnh lùng nhìn Đế Chủ:

- Ngươi không thấy lời này làm nhục chỉ số thông minh của chính ngươi sao?

Trên thực tế, Đế Chủ cũng biết nguyên nhân chuyện này do bên mình, do người mình ra tay công kích trước.

Hiện tại người chết, không rõ nguyên nhân, cũng chỉ có thể đoán là những người đó muốn chết.

Nghĩ vậy, Đế Chủ thở dài, vẻ mặt chua xót nói:

- Tử Yên Đế Chủ, ngài cũng là nhân vật thành danh đã lâu, sao còn chấp với tiểu hài tử như vậy?

Chuyện tới mức này, ngài nói làm sao bây giờ?

-----o0o-----

Chương 1287: Tử Yên mạnh mẽ

Chương 1287: Tử Yên mạnh mẽ

Cho nên ngươi phải cho ta một lời giải thích.

Tử Yên thản nhiên nói.

- Ta # $... #... $%...

Đế Chủ gần như muốn chửi thề, nhìn Tử Yên:

- Ngài cũng đã làm chúng ta tử thương vô số... thiên kiêu co hy vọng đã chết một nửa, ngài còn muốn giải thích gì nữa?

- Thế là thanh toán xong rồi hả?

Tử Yên nhìn Đế Chủ.

- ...

Đế Chủ đứng trong hư không, sắc mặt tối đen, phẫn nộ nhưng lại không dám ra tay với Tử Yên.

Vốn bọn họ đứng ngang nhau, lại không ngờ nhiều năm không gặp, Tử Yên đã đột phá tới Đế Chủ bát trọng cảnh mà ngay cả hắn cũng không phải là đối thủ.

Giờcòn tiếp tục giằng co thì kẻ thua thiệt vẫn là hắn.

Đế Chủ âm trầm nhìn Tử Yên:

- Chuyện này, tạm thời bỏ qua.

Nhưng lần này Tử Yên Đế Chủ đến tặng người tiến vào Thiên Lộ sao?

Bảo hắn cẩn thận một chút đi.

Ánh mắt của Tử Yên hơi nheo lại, con ngươi u lãnh nhìn đối phương:

- Ngươi uy hiếp ta?

- Ta không có ý đó.

Đế Chủ thản nhiên nói:

- Chỉ có điều song phương đã kết thù hận, dù vì nguyên nhân gì thì thanh niên gia tộc sẽ không cam tâm tình nguyện tiếp nhận sự thật này.

Thân nhân của họ, bằng hữu vừa mới chết đi, trong lòng khó tránh khỏi tức giận.

Lúc này các tu sĩ tứ tán dần tập trung lại phía sau Đế Chủ, ánh mắt nhìn Tử Yên đầy sợ hãi và thù hận.

Tử Yên nói:

- Ta sẽ giết họ.

Lần này, các tu sĩ mới tập trung sau Đế Chủ đều lộ ra vẻ kinh ngạc, theo bản năng muốn trốn.

Nhưng trước một lão đại cảnh giới Đế Chủ thì có thẻ trốn bao xa?

Đế Chủ hít sâu một hơi, nhìn Tử Yên:

- Tử Yên, chẳng lẽ ngươi muốn không chết không ngừng sao?

- Thì sao?

Tử Yên thản nhiên nói.

Sở Mặc ở trong chiến thuyền chứng kiến mọi việc, thầm nghĩ: Sư tỷ quả thật khí phách vô song!

Quá mạnh mẽ!

Đè đối phương tới không kịp thở.

Hư không lại có một chiến thuyền bay tới, tốc độ cũng nhanh đến không thể tin nổi.

Gần như trong nháy mắt đã đến nơi này.

Có mấy người bước ra, ai nấy đều phủ lên một tầng hào quang.

Một kẻ nhìn Tử Yên, nói:

- Giết con cháu gia tộc ta, Tử Yên, ngươi phải đền mạng!

Nói xong, người này không ra tay với Tử Yên mà một chưởng phách về phía chiến thuyền đang lơ lửng ở hư không.

Cùng lúc đó, những người khác xông tới Tử Yên, tất cả đều bộc phát ra khí tức cường đại.

Sở Mặc cả kinh, khí tức tử vong đang bao phủ hắn.

Trong hư không ngưng kết ra một bàn tay lớn hung hăng đập tới chiến thuyền.

Chưởng lướt qua làm hư không sụp xuống, đại đạo quy luật giăng khắp nơi.

Tử Yên hừ lạnh một tiếng:

- Muốn chết!

Đưa tay vung một chưởng, trong hư không lập tức xuất hiện một bàn tay to trực tiếp đập vỡ chưởng đối phương.

Sau đó tay bên kia công kích mấy kẻ xông tới.

Sở Mặc thấy rất rõ ràng, Gia Cát Lãng cũng ở trong đám người tấn công Tử Yên, lông mày nhướn lên, con ngươi cũng lạnh băng.

Gia Cát gia...

- Gì mà hiểu lầm, không cẩn thận?

Đây rõ ràng chính là người của Gia Cát gia, nhận ra Tử Yên muốn công kích bất ngờ để trả thù ân oán.

Chỉ không ngờ Tử Yên chẳng những thoát được công kích của bọn họ còn mạnh mẽ đến mức này, chẳng chút do dự ra tay hủy diệt chiến thuyền và tu sĩ.

Rầm rầm rầm!

Trong hư không liên tiếp vang lên mấy tiếng nổ, mấy kẻ đánh Tử Yên đều thổ huyết lui về.

Trong mắt họ đầy kinh ngạc, khó tin nhìn Tử Yên.

Không thể ngờ nữ tử xinh đẹp như tiên tử này lại hung mạnh tới thế.

Mấy Đế Chủ vây công đều có kết cục này.

Tu sĩ Gia Cát gia sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, thoái lui ra xa.

Vừa họ còn nghĩ đại nhân vật gia tộc đã đến đây, hẳn có thể dạy dỗ nữ nhân này.

Kết quả...

Sự thật chẳng được như họ nghĩ.

Như tát thẳng vào mặt họ.

- Gia Cát Lãng, lần trước không giết ngươi, không ngờ các ngươi còn không dứt?

Tử Yên lạnh lùng nhìn vào Gia Cát Lãng.

Gia Cát Lãng hai mắt đỏ bừng nhìn Tử Yên, cắn răng nói:

- Yêu nữ, lần trước ngươi xen vào việc của người khác, lần này ngươi lại đánh chết con cháu Gia Cát gia...

Thù này, xem như kết.

Tử Yên nói:

- Giờ ta mới biết hoá ra Gia Cát gia có đạo lý như vậy.

Năm đó tổ tiên Gia Cát gia là Gia Cát Minh thần cơ diệu toán, có thể nói là đức cao vọng trọng....

Hiện giờ hậu thế lại chẳng ra gì.

Gia Cát Minh tiền bối mà còn sống thì cũng bị các ngươi làm tức chết.

Nếu đã chết hẳn cũng tức tới bật mồ sống dậy.

- Tử Yên...

Ngươi dám làm nhục tổ tiên Gia Cát gia?

Gia Cát Lãng trừng mắt nhìn Tử Yên.

Tử Yên thản nhiên nói:

- Ăn ngay nói thật mà thôi.

Lúc này, một lão già lạnh lùng nhìn Tử Yên, nói:

- - Con cháu Gia Cát gia trêu chọc ngươi trước, đáng chết.

Nhưng ngươi tội nghiệt quá nặng!

Tử Yên khinh thường nói:

- Hai lần công kích, lần thứ ba vẫn công kích.

Còn ta cả cơ hội thứ hai cũng không có.

Bọn họ công kích ba lần, đều đáng chết.

Được lắm!

Người kia nói xong nhìn thoáng qua chiến thuyền sau Tử Yên:

- Chuyện này cứ vậy đi, tuy nhiên Tử Yên Đế Chủ, nhân qua trận này sớm muộn cũng hồi báo.

Gia Cát gia... không phải gia tộc bị bắt nạt mà vẫn có thể nhịn.

Tử Yên nheo mắt, trong đó như có ngân hà ở chìm nổi, có năm tháng trôi qua.

Nàng lãnh đạm nhìn các tu sĩ trẻ tuổi phía sau Đế chủ.

Những người đó bị nhìn tới phát lạnh, bất cứ kẻ nào bị một Đế Chủ bát trọng cảnh nhìn chằm chằm, chỉ sợ cũng không thấy vui vẻ gì.

Nếu không phải suy xét đến Sở Mặc phía sau, Tử Yên thật muốn diệt hết đám này.

Gia Cát Xương Chí, thiên tài trẻ nhất Gia Cát gia, ba ngàn năm trước đã đi tới cuối Thiên Lộ.

Lúc đi vào là chân tiên đỉnh cao, sau khi đi ra thì trực tiếp bước vào Đế Chủ thất trọng cảnh.

Đã ba ngàn năm, nói vậy hẳn đã nâng cao.

Ngoài ra, nghe nói Gia Cát gia hiện giờ cũng có một Chân Tiên trẻ tên là Gia Cát Xương Phong, năm nay vẫn chưa tới ba mươi tuổi mà đã tu luyện tới Chân Tiên đỉnh cao.

Tục truyền hắn sớm đã có thực lực bước vào cảnh giới Đế Chủ, nhưng vì chờ Thiên Lộ mở ra mà cố ý áp chế thực lực bản thân.

Tử Yên rất muốn tìm ra Gia Cát Xương Phong dùng một chưởng đánh chết.

Như vậy có thể bớt đại địch cho tiểu sư đệ.

Nhưng giờ nàng muốn đánh lui chúng thì đơn giản, chứ muốn đánh chết toàn bộ lại rất khó.

Cho nên trầm tư một lát, Tử Yên thản nhiên nói:

- Muốn báo thù, bất cứ lúc nào cũng hầu tiếp.

Dám đụng đến Tử Yên ta, bất cứ lúc nào cũng có thể cho Gia Cát gia long trời lở đất!

Nói xong, Tử Yên quay về chiến thuyền.

Phịch một tiếng, chiến thuyền biến mất trước mặt đám tu sĩ Gia Cát gia.

Gia Cát gia từ trên xuống dưới, từ Đế Chủ đến tu sĩ đều tràn đầy phẫn nộ và thù hận.

-----o0o-----

Chương 1288: Gia tộc xui xẻo

Chương 1288: Gia tộc xui xẻo

- Đáng chết!

Gia Cát Lãng gầm lên.

Thân từng đã đế chủ nhỏ tuổi nhất Gia Cát gia, giờ đầy xấu hổ và giận dữ.

Trước khi bước vào Đế Chủ, Gia Cát Lãng thế như chẻ tre, quả thực chính là tuyệt thế thiên kiêu điển hình.

Nhưng chưa từng nghĩ sau khi bước vào cảnh giới Đế Chủ, tốc độ nâng cao chậm đi vô số lần.

Tuy rằng so sánh với tu sĩ khác, hắn vẫn là một gã thiên kiêu, nhưng không dám xưng là "Tuyệt thế".

Gánh không nổi!

Hiện giờ Gia Cát gia còn có Gia Cát Xương Chí cảnh giới cao thâm hơn hắn nhiều.

Mà phân thân hiện giờ đang đi thăm dò, nếu là hắn ở đây, chuyện hôm nay sẽ không chật vật như thế.

Gia Cát Xương Phong đứng sau một Đế Chủ, từ đầu đến cuối không nói một câu, bởi vì hắn biết giờ mình chưa phải đối thủ của Tử Yên.

Đợi Tử Yên đi rồi, hắn mới hướng mấy Đế Chủ ôm quyền, trầm giọng nói:

- Chư vị tiền bối yên tâm, lần này tiến vào Thiên Lộ, nhất định bước vào con đường Đế Chủ, đợi lúc xuất quan sẽ là lúc Tử Yên yêu nữ chết!

Thiên Vực thành, làm tòa thành lớn nhất toàn bộ Thiên Vực, ngày thường có nhiều tu sĩ ở đây, hiện giờ vì Thiên Lộ mở ra mà càng kín người hết chỗ.

Sở Mặc đi một mình trên đường, có nhiều tu sĩ đi qua, đại bộ phận đều giống Sở Mặc, trong mắt mang theo vài phần tò mò đánh giá xung quanh, bởi vì những người này phần lớn đều là lần đầu tiên đến Thiên Vực thành.

Sở Mặc còn thấy cả cửa hàng Linh Đan Đường.

Cửa hàng rất lớn, cao bảy tám tầng, bảng hiệu to tướng viết ba chữ "Linh Đan Đường".

Nhìn dòng người như nước chảy vào có thể biết kinh doanh nơi này phi thường tốt.

Đây cũng là lần đầu Sở Mặc thấy chi nhánh của Linh Đan Đường ở Thiên giới.

Tử Yên không đi cùng Sở Mặc, nàng không muốn cho người khác biết quan hệ giữa nàng và Sở Mặc, cũng không muốn tranh chấp với Gia Cát gia liên lụy đến Sở Mặc.

Trước lúc chia tay Tử Yên cho Sở Mặc một tấm thẻ thanh ngọc, nhìn qua rất phổ thông:

- Cầm vật này có thể đi Viên Thiên Đạo, đồ ăn bên trong không tệ lắm, đúng rồi, cây Thiên Đạo cũng không tồi, có thể ở dưới đó ngộ đạo.

Sở Mặc cũng không để tâm, Viên Thiên Đạo gì đó hắn chưa từng nghe qua.

Tử Yên rời đi liền trực tiếp đi tìm Lạc gia, Tần gia, Đổng gia, Thượng Quan gia.

Sau khi bí mật thảo luận nhẹ nhàng rời đi.

Thậm chí không ai biết Tử Yên Đế Chủ từng danh chấn thiên giới đã tới Thiên Vực thành.

Không lâu sau, cao tầng mấy đại gia tộc âm thầm hạ tuyệt mật lệnh, xóa tên Sở Mặc trên danh sách "kẻ thù gia tộc", biến thành ân oán giữa tiểu bối, không được bất cứ kẻ nào nói chuyện này ra.

Rất nhiều người đều nói thiên giới đại tộc đều có một danh sách "Kẻ thù Gia tộc" nhưng tất cả đại tộc đều không thừa nhận có chuyện này.

Phàm là kẻ bị liệt vào danh sách chính là đại địch!

Một khi gặp sẽ dốc lực lượng cả gia tộc, không chết không ngừng.

Đương nhiên, người có thể bị các đại gia tộc xếp vào danh sách từ xưa đến nay hiếm thấy.

Tình huống của Sở Mặc hơi đặc thù, hắn bị cho vào vì trên người hắn có quá nhiều bí mật.

Tử Yên không có mặt mũi lớn vậy, có thể khiến Thiên giới đại tộc thỏa hiệp nhờ trên thực tế, nàng chỉ đơn giản và thô bạo nói một câu.

- Ta là Tử Yên, lập tức xóa tên Sở Mặc khỏi danh sách kẻ thù gia tộc các ngươi, sư phụ ta sắp trở về, lửa giận của bà ấy các ngươi chịu không nổi.

Sau khi nói xong, liền trực tiếp rời đi.

Ngay từ đầu, người nghe không hiểu gì, căn bản không biết chuyện gì xảy ra.

Tử Yên?

Tử Yên là ai à?

Sư phụ ngươi là ai?

Nhưng cái tên Sở Mặc có rất nhiều người biết.

Bởi vì không phải tất cả đại tộc cao tầng đều đến Thiên Vực thành, bình thườngcác đại gia tộc cử tu sĩ bình thường đi trước, đều là Thiên Tiên, Chân Tiên.

Cho nên khi nhận được tin họ vội báo lại cho cao tầng.

Vì tin tức liên quan tới Sở Mặc, thiếu niên nhân giới danh chấn thiên giới nên không thể không coi trọng.

Kết quả, cao tầng những gia tộc này trực tiếp chấn động!

Có thể nói là e sợ!

Cái tên Tử Yên, nhiều năm trước đã từng chấn động toàn bộ Thiên giới.

Đó cũng là thiên chi kiêu nữ đã đi qua Thiên Lộ!

Kỳ thật những người nhận tin đều biết tới tên Tử Yên Đế Chủ, nhưng bọn họ không thể liên hệ nổi giữa cô gái xinh đẹp này với đế chủ danh chấn thiên giới Tử Yên kia.

Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ Tử Yên Đế Chủ đích thân xuất hiện nói với họ những lời khó hiểu như vậy.

Hơn nữa Tử Yên nói xong đã rời đi ngay.

Ngay cả Chân Tiên cũng không thấy rõ động tác của nàng.

Càng khiến cao tầng gia tộc sợ hãi...

Là sư phụ của Tử Yên!

Đây mới thực sự là một cái tên có thể trấn áp toàn bộ sự hiện hữu của Thiên giới!

Phiêu Linh Nữ Đế!

- Bà ta sắp trở về?

- Chuyện này có thật không vậy?

- Phiêu Linh Nữ Đế không phải nhân vật rất cổ lão sao?

Không phải trong truyền thuyết đã ngã xuống tong cuộc chiến các thần sao?

Bà ấy trở về thế nào?

- Nhưng Tử Yên thân là đồ đệ của Phiêu Linh Nữ Đế, đâu thể nói hươu nói vượn?

Cảnh giới Đế Chủ, ngôn xuất pháp tùy, tùy tiện vọng ngôn sẽ bị cắn trả!

- Cho nên, chuyện này là thật!

Phiêu Linh Nữ Đế sắp về, mà đệ tử của nàng là Tử Yên Đế Chủ... lại nói cho bọn họ phải xóa tên Sở Mặc khỏi danh sách kẻ thù gia tộc.

Thế chẳng phải nói Tử Yên... ngay cả Phiêu Linh Nữ Đế cũng che chở thiếu niên nhân giới này ư?

- Trời ạ!

Các đại lão đều thấy đầu váng mắt hoa, quả thực bị dọa đến mất hồn mất vía.

- Sở Mặc trước giờ chưa từng có trong danh sách kẻ thù của Tần gia!

- Sở Mặc trước giờ chưa từng có trong danh sách kẻ thù của Đổng gia!

Cao tầng Tần gia và Đổng gia lúc này cảm giác ủy khuất muốn chết.

Bọn họ cứ ngu ngơ bị nhân vật như Tử Yên theo dõi...

Càng sợ hãi hơn là lửa giận của Phiêu Linh Nữ Đế!

Tần gia và Đổng gia muốn đi tìm Tử Yên giải thích, muốn nói chuyện này không liên quan tới chúng ta.

Nhưng vấn đề là... không ai trong số họ tìm được hành tung của Tử Yên.

- Tìm không thấy Tử Yên, vậy tìm Sở Mặc được không?

Hai đại lão cao tầng vì chuyện này mà gặp mặt, quyết định đến Thiên Vực thành tìm Sở Mặc, nói với hắn rõ ràng chuyện này.

- Thể hiện thiện ý, nhất định phải thể hiện thiện ý!

Tần gia trưởng lão nói.

- Đúng rồi, hai nữ nhi tộc ta không phải đều ở bên tiểu tử đó sao?

Chúng ta đi cảm tạ việc Sở Mặc cứu các nàng.

Sau đó thừa nhận thân phận của Tần Thi và Đổng Ngữ....

- Cần thừa nhận nữa hả?

Các nàng vốn là nữ nhi hai tộc chúng ta!

Tần gia trưởng lão nói.

- Ngươi không biết hay ta không biết?

Trong gia tộc vẫn có người muốn gây bất lợi cho các nàng!

Đổng gia trưởng lão thở dài.

-----o0o-----

Chương 1289: Cảnh cáo của Tử Yên

Chương 1289: Cảnh cáo của Tử Yên

- Thế phải làm sao?

Tần gia trưởng lão hỏi.

- Cảnh cáo những người đó!

Tất phai lập tức liên hệ với Tần Thi và Đổng Ngữ, bản tin, đúng, dùng bản tin!

Liên hệ với các nàng, nói cho các nàng biết, mặc kệ ở đâu, mặc kệ khi nào, các nàng vẫn là Công chúa hai tộc ta!

Về sẽ đưa tài nguyên cho các nàng, mấy năm nay, gấp mười.

Không, gấp năm mươi lần đưa cho các nàng!

Đổng gia trưởng lão thở dài nói:

- Lửa giận của Phiêu Linh Nữ Đế chúng ta thật sự không đảm đương nổi!

- Không thể tưởng được Phiêu Linh tiền bối... vẫn còn tồn tại.

Tần gia trưởng lão thở dài.

Hắn biết Phiêu Linh Nữ Đế cùng Tần gia từng có quan hệ sâu xa.

Nhưng hắn cũng biết chút hương khói này đã rất nhạt.

Nếu như nói Tần gia chỉ ủy khuất và sợ hãi, vậy Lạc gia và Thượng Quan gia đúng là sấm sét giữa trời quang!

Đánh cho họ hồn bay phách lạc!

- Khi nào Sở Mặc có quan hệ với Phiêu Linh Nữ Đế vậy?

- Gì chứ?

Sao Sở Mặc lại có quan hệ với Tử Yên Đế Chủ và Phiêu Linh Nữ Đế?

- Hai người họ che chở cho Sở Mặc?

Bất kể là Lạc gia hay Thượng Quan gia đều khiếp sợ không thôi.

Bọn họ còn nghi có người giả làm Tử Yên Đế Chủ truyền tin tức này.

Nhưng về sau có hai tin truyền tới giúp bọn họ xác nhận, chuyện này là thật.

Tin tức đầu tiên là từ Tử Yên thành truyền đến.

Gia Cát gia Đế Chủ Gia Cát Lãng đuổi theo Sở Mặc tới Tử Yên thành, muốn vào thành lại bị Tử Yên Đế Chủ tát bay người.

Tử Yên Đế Chủ đã đạt đến Đế Chủ trọng bát tầng!

Chiến hạm Gia Cát gia trên đường đi tình cờ gặp chiến thuyền Tử Yên Đế Chủ, là một kiện chí tôn khí!

Mọi người đều biết, chí tôn khí bình thường có linh, nhưng chiến thuyền là pháp khí đặc thù, hơn nữa có một nhược điểm là nếu bị đánh trúng vào gian kho chưa năng lượng sẽ phát nổ.

Chí tôn khí bùng nổ, ngay cả Đế Chủ cũng khó trốn thoát.

Bởi vậy trong hạm đội Gia Cát gia có một con thuyền không biết sống chết phát công kích.

Kết quả...

Kết quả không cần nói cũng biết, tám chiến thuyền Gia Cát gia trực tiếp bị Tử Yên Đế Chủ toàn diệt.

Trong đó có bốn thuyền chở tu sĩ chết hết, không ai chạy thoát được.

Tin tức này đã có thể chứng minh quan hệ giữa Tử Yên Đế Chủ và Sở Mặc.

Thậm chí có người đoán ngay lúc Tử Yên Đế Chủ xuất thủ với hạm đội Gia Cát gia, Sở Mặc còn đang ở trên chiến thuyền kia!

Đương nhiên, đó là suy đoán, không được chứng thật.

Tin thứ hai là tu sĩ bên Thiên Vực thành phản hồi.

Thượng Quan gia và Lạc gia đi Thiên Vực thành đều có hai kẻ cảnh giới Chân Tiên trấn thủ.

Mấy Chân Tiên căn bản không nhận ra có người xâm nhập, đợi khi Tử Yên Đế Chủ lên tiếng mới sợ ngây người.

Đợi khi tỉnh lại mới hoàn hồn: Bọn họ không biết Tử Yên Đế Chủ tới thế nào, cũng không nhận ra nàng rời đi thế nào!

Muốn thong dong đi lại trước mặt Chân Tiên, ngoại trừ Đế Chủ thì không ai làm được điểm này.

Tin tức này đủ để chứng minh suy đoán của họ: Kẻ đi cảnh cáo mấy gia tộc tuyệt đối là Tử Yên!

Xác định tính chân thật, Lạc gia và Thượng Quan gia cảm nhận được áp lực cực lớn.

Lạc gia khẩn cấp mở hội nghị trưởng lão.

Vì Lạc gia cùng Sở Mặc ân oán tương đối sâu.

Nguồn gốc từ Lạc Ninh và Lạc Anh liên lụy tới Tần Thi và Đổng Ngữ.

Lạc gia cũng âm thầm điều tra tương đối cẩn thận.

Bởi vậy, gia tộc Sở Mặc vào sổ đen đầu tiên không phải Gia Cát gia mà là Lạc gia.

Nhưng Lạc gia hành sự trầm mặc, cũng không có nhược điểm gì cho người ta nhắm vào.

Ngoại trừ một Tiên giới Lạc gia ở ngoài cũng không rõ ràng nhằm vào Sở Mặc, cho dù Tiên giới Lạc gia đại bại thì thiên giới Lạc gia cũng không có phản ứng lớn.

Vẻn vẹn có mấy con em gia tộc trên bản tin hô hoán Sở Mặc, nhưng không đáng kể chút nào.

Lạc gia đang chờ, chờ khi Sở Mặc tiến vào Thiên giới mới tính.

Nhưng hiện giờ Sở Mặc tiến vào Thiên giới, chưa đợi bọn họ động thủ lại xảy ra chuyện này làm bọn họ trở tay không kịp.

- Theo ta thấy, Tử Yên Đế Chủ mười phần la nói dối, trận chiến chư thần năm đó đã qua rất nhiều năm, rất nhiều chí tôn đã ngã xuống!

Mà ngay cả vị kia...

Hừ cũng biến mất không dấu vết, làm sao có thể trở về?

Thế không phải lừa gạt người sao?

Một trưởng lão Lạc gia lạnh lùng nói.

Căn cứ theo tin tức vô cùng tin cậy, sau trận đại chiến đó có rất nhiều chí tôn được chôn cất ở Quy Khư, sau đó Quy Khư biến mất.

Có người suy đoán, Quy Khư đã rơi vào Nhân Giới.

Nói cách khác, không thể nhiều năm như vậy không có chút tin tức nào.

Mà Sở Mặc từ Nhân Giới phi thăng.

Từ điểm đó nhìn lại, hắn có khả năng quen với Phiêu Linh Nữ Đế.

Có người đưa ra cách nhìn của mình:

- Lạc gia không xuất hiện chí tôn, các ngươi phải rõ, chí tôn chết đi rồi cũng có thể lưu lại một sợi anh linh ở nhân gian!

Anh linh đó cũng không phải thứ dễ chọc.

Đề xuất ý kiến phản đối là một trưởng lão Lạc gia cảnh giới Đế Chủ, tên là Lạc Tử Khung, là lão nhân già đời, ông ta biết rất nhiều bí mật.

Vậy ngươi có ý gì?

Trưởng lão nói lúc trước nhìn Lạc Tử Khung, không khách khí hỏi ngược lại:

- Chẳng lẽ ngươi cứ thế tha Sở Mặc hay sao?

Trưởng lão này tên Lạc Binh, Đế Chủ ngũ trọng cảnh, về tuổi tác xem như hậu bối.

Nhưng vì còn cơ hội thăng tiến nên địa vị ở Lạc gia rất cao, chống lại lớp trưởng bối như Lạc Tử Khung cũng không yếu thế.

- Chuyện năm đó ta chưa từng phát biểu gì, tùy các ngươi càn quấy.

Nhưng nói thật, các ngươi đã quá mức.

Lạc Tử Khung thản nhiên nhìn Lạc Binh:

- Sở Mặc thiếu niên này xuất thân Nhân Giới nhưng các ngươi đừng quên một chuyện, đó chính là hắn rất thần bí.

Một thiếu niên nhân giới bình thường sao lại có số mệnh như thế?

Các ngươi không thấy kỳ quái sao?

Một đám Lạc gia trưởng lão, bao gồm gia chủ Lạc Thành đều trầm tư.

Lạc Binh không kìm nổi nói giễu cợt:

- Vậy theo ý tứ của ngài, chỉ cần họ Sở thì sẽ có quan hệ với vị kia của Thiên giới?

- Nếu chẳng may đúng thì sao?

Lạc Tử Khung cũng không để ý thái độ của Lạc Binh, chỉ thản nhiên phản hỏi một câu.

Lạc Binh nghẹn lời, lập tức cứng rắn nói:

- Thật thì sao?

Vị kia đã sớm ngã xuống!

Huống chi trận chiến năm đó đã qua một trăm ngàn năm?

Sở Mặc năm nay mới bao nhiêu?

Sao có thể có quan hệ với vị kia?

Thật nực cười!

Ở đây có một số người gật đầu, đồng ý với Lạc Binh.

- Trận thần chiến đã qua một trăm ngàn năm, Sở Mặc năm nay mới có hai ba mươi tuổi, trẻ tới khó mà có quan hệ với người kia.

Lạc Tử Khung than nhẹ một tiếng, nhìn về phía Lạc Binh:

- Ngươi già mồm át lẽ phải, haiz, có một số việc, các ngươi cũng không biết, cũng không trách được.

Lạc Tử Khung nói làm Lạc Binh khó coi, nhưng vẫn cười lạnh:

- Vậy ngài thì sao?

Hay là cập nhật thêm tri thức cho đám vãn bối chúng ta đi.

-----o0o-----

Chương 1290: Bí văn

Chương 1290: Bí văn

Lạc Tử Khung nhìn Lạc Binh, thản nhiên nói:

Ba mươi mấy năm trước, La Thiên Tiên Vực vẫn có người tới được.

Cái gì?

Làm sao có thể?

Lạc Binh phản bác:

Mươi vạn năm trước, sau trận thần chiến, La Thiên Tiên Vực đã hoàn toàn phong ấn.

Mười vạn năm trước chí tôn như mây, còn sau trận đại chiến kia chúng ta bị phong ấn, không còn chí tôn!

Đồng thời, người bên La Thiên Tiên Vực cũng không thể tới đây!

Lúc này, gia chủ Lạc Thành nhìn thoáng qua Lạc Binh:

Bảo Tử Khung trưởng lão nói không phải ý kiến của ngươi sao?

Còn nữa, chuyện ngươi không biết không có nghĩa là chưa từng xảy ra.

Ở Lạc gia, gia chủ có quyền uy tuyệt đối, nên dù cảnh giới của Lạc Binh cao hơn gia chủ thì cũng chỉ có thể là đỏ mặt tía tai ngậm miệng lại, tuy nhiên xem ra vẫn không phục lắm.

Lạc Tử Khung cũng không quá để ý, chỉ nói:

Ba mươi năm trước, thế giới chúng ta vẫn có chí tôn, người đó tên là Sở Thiên Cơ...

Ta biết rồi!

Một trưởng lão của Lạc gia nói:

Sở Thiên Cơ...

Ta biết người này, nhưng...

Hắn là chí tôn sao?

Ta chỉ nhớ hắntừng là thiên kiêu cao nhất Thiên giới, là Đế Chủ trẻ nhất, hơn nữa, thời gian tới mười vạn năm, hắn cũng đâu thể có con?

Cho dù chí tôn thọ nguyên rất dài cũng không thể vượt qua mười vạn năm được.

Lạc Binh cười lạnh nói:

Đung thế, Lạc gia không thể xuất hiện chí tôn, cho dù có chí tôn đại dược, tối đa cũng chỉ sống được năm vạn năm.

Lúc này gia chủ Lạc Thành không ngắt lời Lạc Binh, bởi vì hắn cũng rất tò mò chuyện này.

Càng hiếu kỳ hơn là sao Lạc Tử Khung biết chuyện này?

Bởi vì hắn hoàn toàn chưa từng nghe nói, ngay cả cái tên Sở Thiên Cơ cũng thế.

Lẽ ra một đại nhân vật như vậy, ở thời đại bị phong ấn xông tới cảnh giới Chí Tôn phải được truyền bá rộng rãi mới đúng.

Nhưng vì sao lại không có tiếng tăm gì?

Lạc Tử Khung khẽ thở dài:

Sở Thiên Cơ sống ở loạn thế.

Thần chiến 10 vạn năm trước quá mức hỗn loạn nên vị vĩ nhân kia đã dùng pháp lực vô thượng phong ấn con mình.

Mãi hơn hai vạn năm trước, phong ấn mới được tháo bỏ.

Thật hay giả thế?

Tất cả, bao gồm gia chủ Lạc Thành nghi ngờ nhìn Lạc Tử Khung.

Lạc Tử Khung thở dài:

Ta có thể bước vào cảnh giới Đế Chủ là nhờ hắn hỗ trợ, mà hắn... cũng là một người bạn.

Nếu Sở Mặc thật sự có quan hệ với người này, vậy bất kể thế nào ta cũng muốn bảo vệ hắn bình an.

Lạc Tử Khung nói xong, nhìn mọi người:Năm đó ta rời gia tộc ra ngoài lịch lãm, lúc ấy đã từ bỏ việc theo đuổi con đường Đế Chủ.

Mấy trưởng lão lớn tuổi âm thầm gật đầu, bọn họ cũng biết tình trạng năm đó của Lạc Tử Khung.

Lạc Tử Khung không phải dòng chính thất Lạc gia nhưng huyết mạch cũng cao quý hơn bàng chi.

Tuy nhiên năm đó ở Lạc gia hắn cũng không được coi trọng.

Mà đến hiện giờ, tình hình này vẫn tồn tại.

Ví dụ như dòng chính Lạc Binh công khai khiêu khích, đơn giản vì Lạc Tử Khung là trưởng lão nhưng xét địa vị... cũng chẳng cao như tưởng tượng.

Lạc Tử Khung nói tiếp:Sau ta gặp Thiên Cơ huynh, lúc đó Thiên Cơ huynh đã đến gần cảnh giới Chí Tôn, xem như một chuẩn chí tôn.

Lúc ấy hắn đối mặt với người cảnh giới Chân Tiên là ta không chút khinh thị, ngược lại xem ta như bằng hữu, thường xuyên chỉ điểm ta, trên con đường tu hành vừa là thầy vừa là bạn.

Lạc gia trầm mặc, ai cũng cảm thấy nóng mặt, người gia tộc mình còn phải ra ngoài tìm kiếm cơ duyên, cuối cùng còn thành công.

Thế đã chứng minh một điều: Lạc gia ngày thường không đủ coi trọng con cháu ngoài dòng chính.

Lúc này, Lạc Thành hạ giọng nói:

Tử Khung trưởng lão, nói chuyện ba mươi năm trước đi.

Lạc Tử Khung cũng không muốn đề cập nhiều tới chuyện của mình, hắn tính cách thuần hậu, cũng không oán hận gia tộc, nghe vậy liền gật đầu nói:Ba mươi năm trước, bởi vì La Thiên Tiên Vực có một số người đến, cũng bạo phát một cuộc chiến, chỉ có điều vị trí ở sâu trong vũ trụ, rất ít người biết tới.

Hơn nữa tính chất cũng khác trận chiến 10 vạn năm trước kia.

Lạc Tử Khung nói xong, nhìn thoáng qua mọi người, sau đó nói:

Chuyện này, ta không tận mắt nhìn thấy, nhưng nghe một cố nhân kể.

Chân tướng sự tình thế nào ta cũng không rõ chi tiết.

Nhưng nó đã thật sự phát sinh.

Lời này khiến mọi người sửng sốt, có chút không dám tin chuyện này là thật.

Ba mươi năm trước?

Thời gian rất gần?

Chí tôn đại chiến xảy ra ngay bên cạnh họ, quả thật nghe mà kinh sợ.

Tin tức này mà truyền ra sẽ làm vô số người ngạc nhiên thán phục.

Lạc Tử Khung nói tiếp:

Nhìn tuổi Sở Mặc rất có thể là hậu nhân Thiên Cơ huynh.

Hơn nữa, còn có một việc ta tin mọi người đều biết.

Mọi người nhìn Lạc Tử Khung, ánh mắt dần ngưng trọng lên.

Lạc Tử Khung nói:

Phiêu Linh Nữ Đế từng là chiến tướng chủ lực trong trận thần kia!

Là thuộc hạ đắc lực bên vị vĩ nhân kia.

Truyền thuyết về bà ta hẳn các ngươi cũng đã được nghe.

Lạc Binh lẩm bẩm nói:

Đương nhiên, từ nhỏ nghe chuyện của bà ta lớn lên, còn có ân oán giữa bà ta vớiTần gia...

Bà ta có thể sống sót sau thần chiến.... sống tam thế, chết vào hơn năm nghìn năm trước.

Lúc bà ta chết, trời sinh dị tượng, có mưa máu hạ xuống.

Sau lại có người nói bà ta tự chôn mình vào Quy Khư.

Ta còn từng hoài nghi Quy Khư đã biến mất, bà ta tìm thấy kiểu gì?

Hơn nữa nếu Quy Khư ở Nhân Giới thì bà ta xuống đó bằng cách nào.

Lạc Tử Khung nói:

Thủ đoạn của chí tôn chúng ta đâu thể phỏng đoán.

Gia chủ Lạc Thành có chút phức tạp nhìn thoáng qua Lạc Tử Khung:

Sao năm đó ngươi không nói ra chuyện này?

Gia chủ nói năm đó là lúc nào?

Lạc Tử Khung nói:Nếu là ba mươi năm trước thì ta không biết có gì đáng nói.

Bằng hữu của ta đã mất, hắn là ân nhân của ta, ta không muốn rêu rao hắn khắp nơi.

Nếu là mấy năm trước... chuyện Lạc Ninh và Lạc Anh, ta đâu biết Sở Mặc một thiếu niên Nhân Giới lại có thể là hậu nhân Thiên Cơ huynh?

Lạc Thành lập tức nghẹn lời, bởi vì hắn biết Lạc Tử Khung nói thật.

Lạc Binh lúc này cũng bị lời của Lạc Tử Khung làm rung động tới cúi đầu, đôi mắt thâm thúy lóe lên hào quang, không biết đang suy nghĩ gì.

Lạc Thành thở dài một tiếng, sau đó nhìn Lạc Tử Khung nói:

Vậy...

Chiếu theo ý Tử Khung trường lão nên xử lý chuyện này thế nào?

Lạc Tử Khung không do dự, nói thẳng:Thù hận giữa Lạc gia và Sở Mặc nằm ở chỗ Lạc Ninh và Lạc Anh...

Nói đến đây, Lạc Tử Khung nhìn thoáng qua Lạc Thành:

Cho nên, ta đề nghị...

-----o0o-----

Chương 1291: Thiên Đạo Viên

Chương 1291: Thiên Đạo Viên

Chờ một chút.

Lúc này, Lạc Binh mở hai mắt nhìn Lạc Tử Khung, thản nhiên nói:

Tử Khung trưởng lão muốn Lạc gia giao ra con cháu dòng chính để mặc người ngoài xử trí hay sao?

Chớ quên, chuyện Lạc Anh năm đó đã bị bệnh không tiện nói ra.

Hiện giờ dù thành công đột phá đến cảnh giới Đại La Kim Tiên, nhưng tương lai tu luyện gian khổ.

Đối với Lạc Anh mà nói đã là trừng phạt nghiêm trọng.

Lạc Tử Khung thở dài, đứng lên nhìn mọi người:

Thôi, ta cuối cùng vẫn là người của Lạc gia, mặc kệ các ngươi tán thành không ta vẫn là thành viên Lạc gia.

Ta đã rất già rồi, thọ nguyên cũng không nhiều, từ hôm nay trở đi xin từ chức trưởng lão để chuyên tâm ngộ đạo, nếu có thể đột phá thì còn có thể gia tăng mấy ngàn năm thọ nguyên, cũng coi như góp sức cho gia tộc.

Nhưng, ta là không ủng hộ tiếp tục để Sở Mặc vào sổ đen Lạc gia.

Nói đến thế thôi, mongcác vị tự giải quyết cho tốt.

Nếu có ai nhằm vào Sở Mặc, ta sẽ ngăn cản.

Nói xong câu này, Lạc Tử Khung than nhẹ một tiếng, xoay người rời đi.

Trong phòng an tĩnh, ai nấy lộ vẻ suy tư.

Thật lâu sau, Lạc Binh mới cười lạnh, nói:

Coi mình là đại nhân vật sao?

Chỉ là một kẻ đã không có cơ hội đột phá Đế Chủ mà thôi...

Lạc Thành nhìn Lạc Binh hơi nhíu mày:

Hắn nói rất đúng, bất kể thế nào hắn vẫn là người Lạc gia.

Lạc Binh trưởng lão, về sau ngươi cũng nên sửa tính, đã là cảnh giới Đế Chủ còn không thể bình thản hơn sao?

Bình thản?

Ta chưa bao giờ là người bị bắt nạt còn duy trì được sự bình thản!

Lạc Binh nói.

Lạc Thành thản nhiên nói:

Hiện tại cũng không có ai ức hiếp đến Lạc gia.

Lạc Binh nhìn Lạc Thành nói:

Ý gia chủ là đồng ý với Lạc Tử Khung sao?

Lúc này, Lạc Binh đã không còn tôn trọng lớp người già như Lạc Tử Khung mà gọi thẳng kỳ danh.

Nhưng những người trong phòng lại không thấy có gì sai.

Cái gọi là đại tộc huyết mạch làm cho người ta thổn thức.

Lạc Thành nói:Bỏ tên Sở Mặc khỏi sổ đen, tuy nhiên... ta vẫn còn có chút hứng thú với hắn, nếu có cơ hội cũng muốn nhìn xem.

Lạc Binh nhướn mày, rốt cục lộ ra vẻ tươi cười:

Ta cũng có hứng thú.

Chuyện đã qua thuộc về quá khứ.

Đừng nói thân thế của hắn như Lạc Tử Khung nói hay không, dù thật thì thời đại kia...

Sớm đã qua!

Lạc Thành nói:

Nên suy xét một chút về Phiêu Linh Nữ Đế đấy, tình huống của bà ta có chút đặc thù.

Có thể sống tam thế chưa chắc đã không có tứ thế.

Làm sao có thể?

Đám Lạc Binh tỏ vẻ không tin.

Lạc Binh nói:

Có thể sống tam thế đã là chuyện rất khoa trương, gần như chưa từng có tiền lệ!

Tứ thế...

Cho tới bây giờ chưa nghe thấy ai thành công.

Chưa nghe không có nghĩa là không có.

Lạc Thành hơi nhíu mày, nhìn Lạc Binh:

Cho nên chuyện này tạm thời như vậy đi, bỏ tên Sở Mặc khỏi danh sách, sau đó đừng động tới hắn vội.

Ít nhất, không thể do chúng ta ra tay.

Lạc Binh thản nhiên nói:

Hiểu rồi, lần này Lạc gia đi Thiên Lộ có mấy Chân Tiên!

......

Lạc Tử Khung không hối hận khi bước ra khỏi căn phòng tượng trưng cho quyền lực của Lạc gia, trước kia hắn chỉ cảm thấy gian phòng mục nát, nhưng bây giờ cảm thấy gian phòng kia không chỉ mục mà còn đầy hơi thở độc ác!

Người trên trăm đã muôn hình muôn vẻ huống chi mà một siêu đại gia tộc.

Với đại gia tộc mà nói, không sợ xuất hiện vài con ông cháu cha không ra gì mà chỉ sợ toàn cả gia tộc, từ trên xuống dưới, hình thành một phong trào.

Trên làm dưới theo, chính là như thế.

Thượng bất chính hạ tắc loạn, nếu đại nhân vật cao tầng của gia tộc đều có tâm tính đó thì sao có thể trông cậy người dưới chính nghĩa, thiện lương?

Lạc Tử Khung không cho mình là người tốt, nhưng tự dưng hãm hại người kháchay thấy hơi tiền nổi máu tham thì không làm được.

Với thân thế Sở Mặc ông còn có rất nhiều chuyện không nói ra.

Vốn muốn nói một bộ phận làm kinh sợ mấy kẻ bị tham niệm choáng váng đầu óc, nhưng kết quả lại không như ý.

Lạc Tử Khung gần như đã có thể xác định, thanh niên Nhân Giới này là con của Sở Thiên Cơ!

Hắn thậm chí còn biết mẹ của Sở Mặc là ai.

Nhưng chuyện này là một tử mật không thể nói.

Tên...

Là cấm kỵ.

Ai nói phải chết!

Đó là pháp chỉ thánh nhân năm đó lưu lại thế giới này!

Ai dám nói?

Năm đó chuyện Lạc Ninh và Lạc Anh xảy ra, Lạc Tử Khung từng nghi Sở Mặc có phải con của cố nhân.

Nhưng lúc đó còn thiếu chứng cớ.

Hiện giờ Tử Yên cảnh cáo của Đế Chủ, thêm vào Phiêu Linh Nữ Đế che chở khiến ông không còn hoài nghi.

Sở Mặc...

Chính là con của Sở Thiên Cơ!

Không được, ta nhất định phải gặp đứa bé kia trước khi mở Thiên Lộ để nhắc nhở hắn một câu.

Lạc Tử Khung than nhẹ một tiếng, sau đó thi triển súc địa thành thốn rời Lạc gia, lấy ra một chiến thuyền đi vào.

Chiến thuyền nháy mắt biến mất trong hư không.......

Ngược lại, phản ứng của Thượng Quan gia thống nhất hơn nhiều.

Bỏ tên Sở Mặc khỏi sổ đen, sau đó nói với vãn bối gia tộc đi Thiên Lộ lần này tránh hắn xa ra.

Nhưng nếu hắn chủ động đi tìm phiền toái thì không cần nương tay.

Điều kiện tiên quyết là phải có nhân chứng thứ ba.

Nói cho cùng, Thượng Quan gia cũng không cam lòng bị Tử Yên Đế Chủ uy hiếp, có cơ hội vẫn muốn vãn hồi thể diện.

Tử Yên nói nhẹ tênh một câu càn quấy bốn thiên giới đại tộc.

Kết quả cuối cùng thế nào thì vẫn thấy được uy lực của cái tên Tử Yên này.

Đương nhiên Sở Mặc không biết mấy chuyện này.

Sở Mặc đang chờ ở một trang viên.

Vừa rồi Hổ Liệt dùng bản tin truyền tin cho Sở Mặc, hỏi Sở Mặc có đến Thiên Vực thành không.

Khi Sở Mặc khẳng định có thì Hổ Liệt rất vui, bảo Sở Mặc ở cửa Thiên Đạo Viên chờ hắn.

Sở Mặc hỏi thăm vài người, cuối cùng tìm được Thiên Đạo Viên.

Cửa có người gác, cảnh giới sâu không lường được, trong mắt cũng đầy vẻ ngạo nghệ.

Sở Mặc đã hiểu sao lúc hắn hỏi thăm Thiên Đạo Viên mọi người lại nhìn hắn đầy hâm mộ.

Có vài nữ tu còn tung mị nhãn với hắn.

Chắc đây là một nơi tiêu phí khá đắt đỏ.

Hắn có thẻ Tử Yên cho, nhưng vì đi cùng Hổ Liệt nên không lấy ra.

Thành thật đứng đó chờ.

Phàm là tu sĩ đến gần Thiên Đạo Viên chẳng ai là hạng bình thường.

Nam anh tuấn phóng khoáng, nữ xinh đẹp cao quý.

Sở Mặc thi triển bách biến thuật, hóa thành một thanh niên ba mươi tuổi, trang phục không quý giá nhưng cũng chẳng bần hàn.

Nói đến tài sản, chỉ sợ toàn bộ tu sĩ trẻ tuổi ở thiên giới, cả đám thiên kiêu cũng không ai vượt qua Sở Mặc.

Cho nên Sở Mặc mặc đồ Tần Thi và Đổng Ngữ chuẩn bị cho hắn trước khi phi thăng.

Dưới xuất thân, ánh mắt của các nàng thì trang phục của hắn khá hài hòa.

-----o0o-----

Chương 1292: Thẻ tím

Chương 1292: Thẻ tím

Phối hợp với khí chất xuất trần càng hút mắt kẻ khác.

Bằng không đổi là tu sĩ bình thường đã sớm bị thủ vệ xua đi.

Đây không phải là nơi ai cũng được đón tiếp.

Không thấy một vài tu sĩ chỉ đứng nhìn từ rất xa đó sao?

Còn có vài nữ tu có tư sắc nữ tu với đủ tư thế dung nhan, hoặc lạnh lùng, cao ngạo, thanh thuần chờ ở đó.

Mục đích là mong được người có tư cách tiến vào Thiên Đạo Viên coi trọng, dẫn các nàng vào cùng!

Đúng vậy, kẻ tiến vào Thiên Đạo Viên không phải cứ có tiền là được.

Như Sở Mặc có lấy ra mười triệu cực phẩm Thiên Tinh có thể hù chết thủ vệ Thiên Đạo Viên nhưng cũng không có cơ hội tiến vào Thiên Đạo Viên.

Thậm chí còn bị cho là khiêu khích!

Thiên Vực thành ở trung tâm Thiên giới, do Thiên Lộ mà có địa vị quan trọng.

Thiên Đạo Viên lại là tài sản của một thế lực thần bí mà cả Thiên giới đại tộc cũng không dễ chọc vào.

Rất xa, có hai tu sĩ vẻ mặt hâm mộ nhìn Thiên Đạo Viên thấp giọng nghị luận.

Nếu có ai mang ta tiến vào Thiên Đạo Viên thì tốt rồi, nghe nói khắp nơi đều là dược liệu cấp Đế Chủ, còn có Thiên Đạo Thụ...

Ngồi chưa đầy một khắc đồng hồ đã bằng mười năm bên ngoài!

Đây quả thực là mơ ước của tu sĩ!

Thế đã là gì?

Ngươi biết không?

Thiên Đạo Viên miễn phí cung ứng nguyên liệu nấu ăn, đều là nguyên liệu cả Thiên giới khó tìm!

Huyễn Thần Giới gần đây mới mở ba tòa thành, có một quán rượu ngươi nghe nói qua chứ?

Nghe nói rồi, thấy bảo nguyên liệu nấu ăn tương đối quý hiếm, rất nhiều thứ cả Thiên giới cũng thuộc diện phi thường hiếm thấy.

Ha ha, mấy thứ đó trong Thiên Đạo Viên không đáng kể chút nào.

Sao ngươi biết rõ ràng như vậy?

Khụ khụ...

Ta nghe người ta nói, tuy nhiên, tin tức rất đáng tin cậy!

Ngươi nói xem, phải người như thế nào mới có tư cách tiến vào đến Thiên Đạo Viên?

Thiếu chủ đại tộc Thiên giới công nhận, tuyệt thế thiên kiêu, còn có người trẻ tuổi đã sớm chứng minh thực lực bản thân đều được Thiên Đạo Viên tán thành.

Sau đó sẽ đưa tặng một tấm thẻ tượng trưng thân phận, có thẻ đỏ thì mọi tiêu phí trong Thiên Đạo Viên sẽ là miễn phí.

Trời, thế Thiên Đạo Viên lỗ vốn ư?

Ngươi biết gì, đây mới là chỗ cao minh của Thiên Đạo Viên?

Đầu tiên Thiên Đạo Viên đã có mạng lưới quan hệ không gì sánh được.

Tiếp theo, ngươi nghĩ kẻ có tư cách tiến vào Thiên Đạo Viên sẽ ăn uống chùa thật sao?

Chẳng lẽ không đúng?

Ngươi thật khờ dại, những người đó có ai không phải danh nhân?

Làm sao làm thế được?

Mỗi lần Thiên Lộ mở ra, Thiên Đạo Viên mới mở ra, ngày thường trừ tình huống đặc biệt đều không mở cửa.

Mỗi lần Thiên Đạo Viên mở ra là một lần quyên tặng.

Nhân vật tiến vào Thiên Đạo Viên có thể tùy ý quyên tặng ít đồ.

Như báu vật, nguyên liệu, cực phẩm Thiên Tinh Thạch.

Tuy nhiên người quyên cực phẩm Thiên Tinh Thạch rất ít, bởi vì thứ đó rất tục.

Thế à...

Thật sự là mở mang kiến thức!

Tu sĩ trẻ dáng vẻ thanh tú cảm thán.

Hắn cũng là một huyết mạch tu sĩ, trong gia tộc của mình có thể nói là thiên tài, hơn hai mươi tuổi tuổi tu luyện tới cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Ngày thường cũng có chút tự phụ.

Nhưng đến giờ mới biết mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.

Nhưng thẻ của Thiên Đạo Viên cũng phân cấp bậc đấy.

Thấy có mấy nữ tu tiếp cận để nghe, thanh âm hắn cũng lớn thêm vài phần, khẽ cười nói:

Tất cả thẻ đều dùng tài liệu đặc thù chế thành, từ thấp đến cao, phân biệt là màu bạc, màu vàng, màu tím, còn có một loại thẻ ngọc xanh trong truyền thuyết, nhưng theo ta biết từ ngày có Thiên Đạo Viên chỉ phát ra hai cái.

Một cái trong tay Phiêu Linh Nữ Đế.

Bởi vì bà ấy là chí tôn sống lâu nhất sau thần chiến!

Một tấm khác không biết trong tay ai.

Ngoài ra không ai có loại thẻ ngọc xanh này.

Lúc này, một nữ tử xinh đẹp xen vào:

Vậy có phải chỉ có cảnh giới Chí Tôn mới có tư cách đạt được thẻ ngọc xanh?

Tu sĩ gãi đầu, nói:

Ta cũng không biết.

À.

Nử tử xinh đẹp như thoáng chút suy nghĩ hỏi:

Vậy có phải loại thẻ nào cũng có thể dẫn người vào?

Nói xong, đôi mắt nàng lộ ra vẻ hy vọng.

Tu sĩ kia khẽ lắc đầu:

Theo ta được biết thì từ thẻ màu vàng mới có tư cách mang một người vào, màutím có thể mang năm người vào!

Thế sao!

Nữ tử than nhẹ một tiếng, hiển nhiên có chút mất mát.

Từ lời tu sĩ vừa rồi có thể biết kẻ có tư cách lấy thẻ màu vàng đã rất khó lường rồi, có được màu tím e còn ít hơn.

Xem ra muốn đi vào Thiên Đạo Viên mở mang kiến thức chỉ là mơ ước rồi.

Đúng lúc này, có đoàn người từ xa đi tới, không nhiều không ít vừa đúng sáu.

Ba nam ba nữ, dẫn đầu là một người tầm hơn hai mươi, mặt mày như ngọc, mắt sáng như sao, trang phục quý giá, cử chỉ đầy phong thái.

Người như vậy, dù gặp ở nơi khác cũng làm người ta cảm thấy hai mắt sángngời, đồng thời cũng đoán đây không phải người thường.

Những người này theo bản năng nhìn Thiên Đạo Viên.

Mà sáu người kia, gần như không chớp mắt, cũng không thèm nhìn tới những người khác đi thẳng tới cửa chính Thiên Đạo Viên.

Hai thủ vệ, tất cả đều là kẻ có tầm mắt cực cao, vừa thấy đám người kia đã biết thân phận họ không tầm thường.

Quả nhiên, người dẫn đầu lấy ra thẻ màu tím nói với hai thủ vệ:

Có thể chứ?

Hai gã thủ vệ lập tức vẻ mặt ngưng trọng, đồng thời hướng người thanh niên nàyôm quyền:

Xin chào đại nhân!

Có thể cầm thẻ màu tím thì thân phận không tầm thường, xứng đáng để họ gọi một tiếng đại nhân!

Người trẻ tuổi khẽ gật đầu, sau đó nhìn năm người khác cười nói:

Cho ta cơ hội khoe khoang, thẻ của các ngươi không cần lấy ra nữa.

Năm người khác cười rộ lên, một nữ tử váy vàng dịu dàng nói:

Ở bên Thu Thủy đại nhân, chúng ta đâu cần phải làm gì.

Một nam tử tướng mạo anh tuấn khí chất cao quý cũng cười nói:

Đúng vậy, đi theo Thu Thủy đại nhân tuyệt đối có rượu uống có thịt ăn.

Nữ tử váy vàng lườm nam tử:

Triệu Đông Minh, ngươi có thể đừng tục tằn thế không?

Cứ như chúng ta là một đám thổ phỉ.

Triệu Đông Minh cười ha hả:

Thu Thủy đại nhân chẳng phải là Thành Sơn Đại vương sao?

Tất cả đều cười rộ lên.

Nam tử trẻ tuổi dẫn đầu đoàn cũng bất đắc dĩ tươi cười, nói:

Ngươi đó...

Lúc này, nữ tử váy đỏ trong số sáu người thấy Sở Mặc đứng bên, chỉ nhìn lướt qua liền hơi nhíu mày, hỏi thủ vệ:Đây là ai?

Thủ vệ nao nao, lập tức cẩn thận hồi đáp:

Chúng ta cũng không nhận ra, có lẽ là đang đợi người.

Nữ tử váy đỏ khinh miệt, ồ một tiếng, nói:

Đợi người thì đứng xa một chút, đứng gần như vậy làm gì?

Chuyện này...

Thủ vệ lộ vẻ khó xử.

Nữ tử váy đỏ trực tiếp lấy ra thẻ màu vàng, quơ trước thủ vệ rồi nhìn Sở Mặc:

Quỳ xuống dập đầu gọi bà cô, ta liền dẫn ngươi vào, thế nào?

-----o0o-----

Chương 1293: Ta dẫn ngươi vào

Chương 1293: Ta dẫn ngươi vào

Song Song, đừng càn quấy.

Lúc này, đám tu sĩ đứng ngoài Thiên Đạo Viên và những kẻ ở xa hơn trừng to mắt, hô hấp dồn dập nhìn cảnh tượng này, gần như ai nấy đều hâm mộ nhìn Sở Mặc, bọn họ hận không thể đổi chỗ với Sở Mặc, đồng thời cũng hối hận sao không cả gan đứng gần hơn?

Nói không chừng cơ hội kia sẽ là của mình!

Vốn nghĩ đám người kia chỉ có nam tử trẻ tuổi có một tấm thẻ màu tím, nói mấy lời kia để giữa thể diện cho bằng hữu.

Nào ngờ họ thật sự còn có thẻ, mà còn là màu vàng có thể dẫn người vào!

Đúng vậy, bọn họ biết nữ tử váy đỏ đang làm nhục Sở Mặc, nhưng bọn họ tình nguyện bị làm nhục!

Đây chính là Thiên Đạo Viên!

Chưa nói bên trong có đồ tốt, chỉ cần có thể đi vàomột lần thì cả cuộc đời này có thể lên mặt với đám hậu bối!

Cho dù vì thế tổn thất chút thanh danh thì có đáng là gì?

Chớ nói nơi này đại nhân vật như mây, phàm được một đại nhân vật coi trọng cũng xem như có cơ duyên lớn!

Quỳ trước một Công chúa thân phận cao quý là chuyện mất mặt sao?

Lúc về chẳng lẽ không biết khoác lác sao?

Mấy nữ tu xinh đẹp ánh mắt ngập nước nhìn hai nam tử còn lại, dù trả giá gì cũng muốn vào trong Thiên Đạo Viên một lần.

Đáng tiếc là hai nam tử kia chẳng buồn nhìn họ lấy một lần.

Nữ tử váy đỏ cười nhìn Sở Mặc, song trong mắt đầy vẻ khinh miệt.

Sở Mặc hơi cau mày nhìn nàng, không nói gì.

Lúc này, nữ tử váy đỏ lạnh mặt, nói:

Không nghe thấy ta nói gì sao?

Sở Mặc vẫn không lên tiếng, chỉ có điều lẳng lặng nhìn nữ tử váy đỏ.

Nữ tử váy vàng lúc này nhìn thoáng qua nam tử trẻ tuổi kia, hạ giọng nói:

Thu Thủy đại nhân?

Nam tử trẻ tuổi lên tiếng, sau đó cười lắc đầu:

Song Song bướng bỉnh, thích càn quấy, tùy đi.

Nữ tử váy vàng nao nao, trong lòng có phần không vui: Thích càn quấy không sao, nhưng giẫm lên tôn nghiêm của người khác thì đúng là quá mức.

Nàng không thích như vậy, đồng thời cũng thấy Long Thu Thủy hùa theo Song Song càn quấy thì không tốt lắm.

Lúc này, Triệu Đông Minh ở một bên hạ giọng nói:

Tiểu Ảnh, khuyết điểm lớn nhất của muội là quá thiện lương.

Giới tu hành lòng người hiểm ác không thể tưởng tượng.

Ngươi đừng thấy đám chó này hình người, nhưng trên thực tế đều hèn hạ vô cùng.

Nói xong, hắn thản nhiên cười:

Không tin muội xem.

Triệu Đông Minh lấy ra thẻ màu vàng, nhìn những tu sĩ cách đó không xa nói:Cô nương nào tự thấy mình xinh đẹp, trước khi Thiên Lộ mở ra bưng trà đưa nước, làm thị nữ cho ta, ta sẽ đưa nàng vào Thiên Đạo Viên!

Vừa dứt lời, có mấy nữ tu lao tới trong nháy mắt!

Thậm chí còn đấu đá kịch liệt!

Rầm rầm rầm!

Sau vài tiếng động, một nữ tử đồ trắng tướng mạo vô cùng thanh thuần động lòng người chiến thắng, tới trước mặt Triệu Đông Minh, sắc mặt ửng hồng, khom người thi lễ:

Thiếp thân nguyện ý làm thị nữ của ngài!

Thế nào?

Triệu Đông Minh phát ra tiếng cười đắc ý, quan sát nữ tử một lượt, hỏi:

Ngươi có tu vi gì?

Nữ tử đồ trắng hồi đáp:

Thiên Tiên đỉnh cao.

Kém một chút, tuy nhiên cũng miễn cưỡng có tư cách trở thành thị nữ của ta rồi.

Tuy nhiên... giờ ta đổi ý.

Triệu Đông Minh cười tủm tỉm nói.

Nữ tử đồ trắng cắn môi, thần sắc có chút ảm đạm.

Triệu Đông Minh nói:

Nhưng nếu trước mặt mọi người hô ba tiếng ta là tiện nhân...

Ta sẽ đưa ngươi vào.

Đông Minh ngươi...

Nữ tử váy vàng nhíu mày, cảm thấy các bạn đồng hành mình như ác ma, thật quá đáng!

Nữ tử đồ trắng nghe vậy thất thần nhìn Triệu Đông Minh, dùng sức cắn môi dưới.

Thế nào?

Không thích... thế ngươi về đi.

Triệu Đông Minh khoát tay áo.

Ta...

Ta nói!

Nữ tử đồ trắng bỗng chảy nước mắt, miêng ngâp ngưng nhưng không nói được gì.

Sau đó đột nhiên ngồi chồm hổm trên mặt đất, lớn tiếng khóc rống lên.

Trong nháy mắt, toàn bộ Thiên Đạo Viên tĩnh mịch.

Nhưng vẫn có nhiều người nhìn nàng tràn đầy hâm mộ và ghen tị, đổi lại l nàng, đừng nói ba tiếng ta là tiện nhân, cho dù mười lần, một trăm lần...

Các nàng cũng nguyện ý!

Không vì gì khác, sau khi đi vào, dưới Thiên Đạo Thụ ngộ đạo, được đại nhân vật tùy tiện ban thưởng cho gì đó...

Đều đáng giá!

Thậm chí có mấy người bị nữ tử đồ trắng đánh lui đang châm chọc khiêu khích.

Ai, không phải vừa đánh hăng lắm sao?

Sao giờ rút lui rồi?

Lại không bảo ngươi hiến thân.

Đung thế, giả bộ thanh thuần gì chứ?

Trong lòng ngàn lần vạn lần đồng ý rồi còn giơ cái mặt không tình nguyện kia cho ai xem?

Mấy nữ tu vừa đấu đá kịch liệt giờ đã đứng cùng chiến tuyến.

Triệu Đông Minh lạnh lùng nói:

Sao, không thể?

Ha ha, ta còn chưa bảo ngươi thị tẩm đâu!

Mấy chuyện này không làm được còn muốn tiến xa trên con đường tu hành?

Ngươi cút đi!

Nữ tử đồ trắng không nói một lời đứng lên, vẻ mặt như hoa lê gặp mưa, cúi đầu muốn đi.

Lúc này, Sở Mặc bỗng lên tiếng:

Đợi một chút.

Nữ tử đồ trắng đứng lại, hai mắt đẫm lệ nghi hoặc nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn nữ tử đồ trắng:

Ngươi rất muốn đi vào sao?

Nữ tử đồ trắng gật gật đầu, song vẫn không nói chuyện, hiển nhiên nàng cũng không cho rằng nam tử này sẽ có thẻ của Thiên Đạo Viên.

Nếu có sao hắn còn chưa vào?

Lúc này, nữ tử váy đỏ cười lạnh nói:

Ôi!!!, thương hương tiếc ngọc sao, nhưng cẩu tạp chủng kia, bà cô nói chuyện với ngươi, ngươi không nghe thấy sao?

Sở Mặc nhìn lại nữ tử váy đỏ, trong đôi mắt bình tĩnh như gợn sóng, như hoàng hà từ cửu thiên rủ xuống.

Ánh mắt này khiến nữ tử váy đỏ không kìm nổi lui về phía sau hai bước.

Mà ngay cả vị đại nhân trẻ tuổi cũng hơi nhíu lại mắt, nghiêng người che chắn cho nữ tử váy đỏ, cũng cảnh giác nhìn Sở Mặc.

Vốn chẳng có ai trong số họ để Sở Mặc vào mắt.

Từ khí tức có thể cảm giác được, chỉ là một kẻ cảnh giới Đại La Kim Tiên thôi.

Nhưng khí cơ bộc phát trong mắt Sở Mặc đã vượt qua cảnh giới kia!

Thậm chí đã đạt đến trình tự Chân Tiên mới có!

Bằng không hắn chẳng thể làm cho kẻ như Long Thu Thủy cảm thấy nguy hiểm.

Lúc này, Sở Mặc không nhìn nữ tử váy đỏ mà nhìn nữ tử đồ trắng, ôn hòa nói:

Ngươi muốn đi vào mở mang kiến thức?

Nữ tử đồ trắng cũng bị ánh mắt khi nãy của Sở Mặc làm hoảng sợ, lúc này nàng mới cảm giác mình đã nhìn lầm rồi, người này không hề bình thường!

Vì thế gật đầu:

Ta kẹt ở cảnh giới Thiên Tiên, muốn ở dưới Thiên Đạo Thụ ngộ đạo, ta, ta muốn lên cảnh giới Chân Tiên bước vào Thiên Lộ.

Sở Mặc gật đầu:

Ta đưa ngươi vào.

-----o0o-----

Chương 1294: Thẻ ngọc xanh

Chương 1294: Thẻ ngọc xanh

Lời này quả thực khiến Long Thu Thủy và năm người đi theo rung động mãnh liệt.

Bốn phương tám hướng, tất cả mọi người đều ngây ra nhìn Sở Mặc.

Rất nhiều người tỏ ý nghi ngờ!

Một nữ tu bên kia không kìm nổi thầm nói:

Người này điên rồi sao?

Hắn dẫn người vào?

Ha ha, hắn là thằng ngốc đã đứng đó suốt nửa ngày, hắn có năng lực gì dẫn người đi vào?

Cứng rắn xông vào sao?

Lời của nữ tử này cũng là tiếng lòng của rất nhiều người.

Nhưng đồng thời, cũng có một nhóm người ngưng trọng nhìn Sở Mặc, bởi vì bọn họ cảm thấy hắn không hề giống kẻ điên, lời nói rất chân thành.

Đám Long Thu Thủy đầu tiên sửng sốt, sau đó có mấy kẻ cười khinh bỉ.

Nữ tử váy vàng Đồng Ảnh có chút lo lắng nhìn Sở Mặc, trong lòng tự nhủ lời ngông cuồng trong lúc bị kích thích sẽ không có kết cục gì tốt.

Triệu Đông Minh nhìn Sở Mặc "chen ngang" này đầy khó chịu:

Bản thân mình không vào được còn muốn dẫn người vào?

Ngươi cho đây là đâu?

Mà biểu hiện của nữ tử váy đỏ Trương Song Song trực tiếp hơn nhiều, nàng cười lạnh đi tới chỗ Sở Mặc:

Cẩu tạp chủng, ngươi điên rồi à?

Chỉ dựa vào đồ rác rưởi, đầy mùi quê mùa nhưngươi có tư cách gì vào Thiên Đạo Viên?

Ngươi muốn ra tay với ta?

Sở Mặc bình tĩnh nói.

Ra tay với ngươi thì sao?

Loại rác rưởi không hiểu tiến thoái không biết sống chết, chẳng lẽ không nên giáo huấn một chút?

Trương Song Song nhìn Sở Mặc vô cùng chán ghét.

Long Thu Thủy vẫn không lên tiếng, trong mắt có thêm vài phần nghiền ngẫm.

Lúc này, Sở Mặc nhìn hai thủ vệ vẻ mặt khó xử, thản nhiên nói:

Thiên Đạo Viên đón khác như vậy sao.

Có thể đánh nhau ở cửa?

Trương Song Song vẻ mặt trào phúng nhìn Sở Mặc:

Ngươi sợ?

Sở Mặc không để ý tới nàng, chỉ nhìn thủ vệ Thiên Đạo Viên.

Một thủ vệ do dự, Sở Mặc đứng ở đây cả buổi, nhưng trời biết trên người hắn có thẻ Thiên Đạo Viên không, nếu chẳng may có...

Bọn họ không cẩn thận đắc tội thì phiền toái.

Tuy nhiên một thủ vệ khác thì lạnh lùng nói:

Cửa Thiên Đạo Viên đương nhiên không thể đánh nhau, nhưng nếu không phải khách nhân của Thiên Đạo Viên thì cũng mời ngươi cách xa nơi này, đừng quấy rầy khách quý của Thiên Đạo Viên.

Nữ tử váy đỏ Trương Song Song lập tức đắc ý, hếch cằm khinh bỉ nhìn Sở Mặc châm chọc:

Nghe chưa?

Rác rưởi, thừa dịp bà cô còn thoải mái, cút nhanh lên!

Lúc này, nữ tử đồ trắng lo lắng nhìn Sở Mặc, không kìm nổi hạ giọng nói:

Thôi đi, chúng ta vốn không quen biết, đừng làm liều, chúng ta đi thôi.

Đi?

Triệu Đông Minh cười lạnh nói:

Quỳ xuống dập đầu nhận sai!

Sau đó hãy cút!

Đúng, quỳ xuống dập đầu nhận sai, sau đó cút!

Trương Song Song cũng lạnh lùng nói:Làm sai còn muôn bo đi hay sao, trên đời này nào có chuyện dễ dàng thế?

Đi?

Ai nói ta muốn đi?

Sở Mặc nhìn tên thủ vệ bảo hắn khẩn trương rời nơi này, đừng quấy rầy khách quý Thiên Đạo Viên, bình tĩnh lấy thẻ trên người ra:

Bọn họ là quý khách, thế ta là gì?

Ha ha ha ha, đồ điên, ngươi cho tùy tiện lấy ra một tấm thẻ có thể lừa người sao?

Nữ tử váy đỏ Trương Song Song thấy Sở Mặc thật sự rút thẻ ra liền cười ngặt nghẽo, căn bản nàng không tin kẻ quê mùa này có thẻ VIP của Thiên Đạo Viên, hơn nữa thẻ này có màu gì?

Màu xanh?

Thiên Đạo Viên có thẻ màu này bao giờ hả?

Tuy nhiên tiếp theo, một ý niệm nổ tung trong đầu khiến nụ cười của nàng ngừng lại, không thể tin nổi nhìn vào tay Sở Mặc:Thanh...

Thanh ngọc?

Đây là...

Đây là thẻ ngọc xanh, sao... sao có thể?

Đây nhất định là giả.

Cuối cùng, Trương Song Song lắp bắp, khiếp sợ nhìn tấm thẻ màu xanh có phần bình thường trong tay Sở Mặc.

Long Thu Thủy cũng ngây người, có chút khó tin nhìn tấm thẻ trong tay Sở Mặc, trong ánh mắt như có ngân hà lưu chuyển, hắn phi thường khiếp sợ.

Triệu Đông Minh ngơ ngác nhìn tấm thẻ trong tay Sở Mặc, như tấm thẻ kia có ma lực hút chặt ánh mắt hắn, khiến hắn khó mà rời đi.

Nữ tử váy vàng Đồng Ảnh thâm thúy nhìn Sở Mặc, miệng nhỏ khẽ nhếch, trong mắt cũng khiếp sợ và không thể tin nổi.

Nàng thông cảm với người này nhưng hoàntoàn không thể ngờ đối phương lại lấy ra được một tấm thẻ bất phàm như thế!

Nữ tử đồ trắng cũng ngơ ngác nhìn Sở Mặc, trong mắt không chỉ có khiếp sợ mà còn rung động mãnh liệt.

Về phần tu sĩ xem náo nhiệt xung quanh cũng đã hóa đá, mất cả năng lực tự hỏi.

Thẻ ngọc xanh!

Kẻ này tướng mạo anh tuấn khí chất tốt, nhưng khí tức chưa bằng vị đại nhân trẻ tuổi kia, không ngờ có thẻ lấy ra một tấm thẻ ngọc xanh!

Với mọi người mà nói, đây quả thực là sét đánh.

Thậm chí cũng thay đổi nhận thức của họ về thế giới này!

Tại sao có thể như vậy?

Váy đỏ Trương Song Song trợn mắt há hốc mồm đứng đó, lẩm bẩm nói:

Đây nhất định không phải thật!

Triệu Đông Minh muốn Sở Mặc quỳ xuống dập đầu nhận sai kia há ra ngậm vào, không phát nổi thanh âm.

Long Thu Thủy dần bĩnh tĩnh lại, chậm rãi nói:

Thẻ ngọc xanh,.. từ khi Thiên Đạo Viên thành lập tới giờ chỉ có hai chiếc, một chiếc không biết chủ nhân là ai, cũng chưa từng thấy nó xuất hiện.

Mà tấm còn lại trong tay Phiêu Linh Nữ Đế!

Nhưng Phiêu Linh Nữ Đế chưa từng vào Thiên ĐạoViên.

Sau đó bà ta truyền cho đồ đệ của mình là Tử Yên Đế Chủ đại nhân.

Tử Yên đại nhân đã vài lần tới Thiên Đạo Viên.

Thẻ trong tay ngươi là của Tử Yên Đế Chủ hay là tấm thẻ chưa từng xuất hiện kia?

Long Thu Thủy không như Trương Song Song nghi ngờ thật giả.

Vì nếu không phải kẻ điên sẽ chẳng ai dám ở cửa Thiên Đạo Viên cầm thẻ giả lừa bịp.

Huống chi còn là thẻ ngọc xanh chỉ có hai chiếc.

Sở Mặc nhìn Long Thu Thủy, vẻ mặt bình tĩnh nói:

Liên quan gì tới ngươi?

Long Thu Thủy đen mặt.

Sở Mặc không nhìn hắn nữa, sau đó nhìn thị vệ Thiên Đạo Viên cũng đang ngâyngốc:

Ta có thể mang theo bao nhiêu người?

Thị vệ kia nghẹn họng trân trối nhìn Sở Mặc, khóe miệng co quắp, há hốc.

Thị vệ còn lại cẩn thận đi tới, trong mắt bắn ra hai đạo thần quang chiếu vào thẻ trong tay Sở Mặc, sau đó cung kính nói:

Ngài là quý khách tôn quý nhất Thiên Đạo Viên, muốn mang bao nhiêu người vào cũng được.

Những lời này khiến tu sĩ xung quanh, bất kể nam nữ đều nóng bỏng nhìn Sở Mặc.

Về phần mấy tu sĩ mới trào phúng Sở Mặc thì hận không thể dập đầu nhận sai!

Sở Mặc không nhìn họ, chỉ vào nữ tử đồ trắng bên cạnh, thản nhiên nói:

Ta chỉ mang một mình nàng vào.

Bốn phía lập tức truyền đến tiếng thở dài đầy thất vọng.

Nhất là những kẻ vừa mới cười nhạo Sở Mặc hận không thể tự tát vào cái miệng ti tiện?

Tại sao lại dùng mắt chó nhìn người?

Chẳng lẽ tất cả đại nhân trẻ tuổi trên đời đều phải phô trương, phải tiền hô hậu ủng sao?

-----o0o-----

Chương 1295: Xung đột

Chương 1295: Xung đột

Chỉ tiếc, giờ hiểu ra đã muộn.

Quả nhiên là giáo huấn lớn.

Vô số người hối hận, nếu...

Đáng tiếc trên đời này không có nếu.

Thị vệ vừa nghiệm chứng thẻ ngọc xanh cung kính nhìn Sở Mặc:

Ngài.. giờ ngài đi vào hay là?

Sở Mặc nhìn hắn khẽ mỉm cười:

Ta có thể ở đây thêm một lát không?

Ta còn một bằng hữu chưa tới.

Vâng, có thể có thể, đợi bao lâu cũng không có vấn đề gì!

Thị vệ liên thanh nói xong, thái độ cung kính đến mức tận cùng.

Sở Mặc gật đầu, không nói gì nữa mà an tĩnh đứng đó.

Lúc này, nữ tử váy vàng Đồng Ảnh nhìn thoáng qua đồng bạn, sau đó nhìn Long Thu Thủy hạ giọng nói:

Thu Thủy đại nhân, chúng ta đi vào trước đi.

Long Thu Thủy hít sâu một hơi, nhìn Sở Mặc một cái thật sâu, không nói gì nữa rời đi.

Trương Song Song lại đột nhiên bùng nổ:

Thẻ ngọc xanh thì sao?

Cũng không phải phát cho ngươi!

Thần khí gì chứ?

Có tổ tiên nhà ai không xuất hiện chí tôn?

Đế Chủ?

Đừng tưởng rằng ngươi cầm một tấm thẻ ngọc xanh thì người khác sẽ tôn kính ngươi!

Mọi người chỉ tôn kính tấm thẻ trong tay ngươi!

Sở Mặc nhíu mày nhìn Trương Song Song:

Ngươi nói có lý, nhưng chuyện này liên quan gì tới ngươi?

Trương Song Song như muốn phun lửa, từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám đối xử với nàng như vậy.

Ngay cả Long Thu Thủy còn phải nâng niu yêu quý nàng.

Chonên, hiện tại nàng đã sinh ra sát tâm.

Huynh đệ, ta tới chậm, thật có lỗi!

Âm thanh vang dội vang lên, tiếp theo, một nam tử dáng người cao lớn tới trước Sở Mặc, tươi cười vỗ vai hắn rồi ôm chầm lấy nhau.

Vừa rồi hắn đã nhìn thấy Hổ Liệt, nhưng vì hắn thi triển bách biến thuật nên Hổ Liệt không nhận ra hắn.

Đoán chừng vì hắn lấy ra thẻ ngọc xanh Hổ Liệt mới đoán ra được.

Hổ Liệt nhìn sang phía đám Long Thu Thủy nói:

Thật có lỗi, đây là huynh đệ Hổ Liệt ta, chỉ là hiểu lầm mà thôi.

Xung quanh kinh hô.

Hổ tộc Thiếu chủ?

Hắn chính là Hổ Liệt, hổ tộc Thiếu chủ, mấy năm này cảnh giới đột nhiên tăng mạnh, nghe nói đã bước chân vào Chân Tiên.

Không phải bình thường đâu, cũng có thể nói là một đại nhân trẻ tuổi rồi.

Không thể ngờ người nọ là huynh đệ của Hổ Liệt, bảo sao chả thấy lo lắng gì.

Rắm, trong tay người ta cầm thXọc xanh, có gì phải lo lắng?

Mọi người ào ào nghị luận.

Long Thu Thủy thấy Hổ Liệt cũng nao nao, tuy nhiên sau đó thần sắc khôi phụcbình thường, thản nhiên nhìn Hổ Liệt:

Ngươi có biết ta là ai không?

Hổ Liệt hơi sững sờ, lắc đầu nói:

Thật có lỗi, ta không biết ngươi.

Triệu Đông Minh ha hả cười lạnh:

Ngươi còn không nhận ra Long Thu Thủy đại nhân mà muốn chúng ta cho ngươi thể diện?

Thật có lỗi, thể diện này không cấp được!

Có phải hiểu lầm hay không không do ngươi nói.

Khi ba chữ Long Thu Thủy phát ra khỏi miệng Triệu Đông Minh, xung quanh lại vang lên tiếng kinh hô.

Trời ạ...

Hắn, hắn là Long Thu Thủy!

Thiếu chủ Long thị gia tộc, đại nhân trẻ tuổi Long Thu Thủy!

Khó trách...

Hóa ra là hắn.

Hổ Liệt có chút sửng sốt, thật lâu sau mới nói:

Hóa ra là Long đại nhân, ta thay huynh đệ của ta xin lỗi ngươi, coi như Hổ Liệt ta nợ ngươi một nhân tình!

Trong mắt Long Thu Thủy thoáng động, được một ân tình của hổ tộc Thiếu chủ cũng là một chuyện tốt.

Chỉ có điều hắn vừa định nói, Trương Song Song lại bùng nổ, dùng tay chỉ vàoSở Mặc:

Không được!

Hôm nay con chó kia không xin lỗi cô nãi nãi thì chuyện này không để yên!

Nghĩ có một tấm thẻ ngọc xanh là có thể đề cao giá trị con người hả?

Rác rưởi chính là rác rưởi!

Đặt ở đâu cũng thế.

Long Thu Thủy thuận thế nhún vai, nhìn Hổ Liệt bất đắc dĩ tươi cười:

Xin lỗi, Hổ Liệt, chuyện này vốn chẳng liên quan tới ta, chủ yếu là hắn chọc giận bằng hữu của ta.

Ngươi hãy để huynh đệ ngươi xin lỗi Song Song đi.

Hổ Liệt biến sắc, nhíu mày nhìn Trương Song Song trầm giọng nói:

Cô nương, có...

Không thể!

Không đợi Hổ Liệt nói xong, Trương Song Song đã trực tiếp ngắt lời Hổ Liệt, lạnh lùng quát:

Con chó điên này chạm vào ta, không nói xin lỗi ta, chuyện này không để yên!

Trong mắt Hổ Liệt đầy giận dữ, hắn cũng đã tới được một lúc, dù ngay từ đầu không nhận ra Sở Mặc nhưng từ cử chỉ hành vi lại thấy giống người anh em kết nghĩa đã lâu không gặp.

Nhưng khi Sở Mặc lấy ra thẻ ngọc xanh, hắn liên hệ với mấy tin đồn gần đây mới biết người này là Sở Mặc.

Sau đó đi tới, xem phản ứng của Sở Mặc, Hổ Liệt mới hoàn toàn xác định.

Người khác không biết, Hổ Liệt biết huynh đệ mình có bao nhiêu lực lượng, đừng nói Trương Song Song, cho dù là Long Thu Thủy, Sở Mặc đánh không lại cũngsẽ không sợ hắn!

Chiến cùng cảnh giới, ai thua ai thắng còn chưa biết!

Bởi vậy, đối mặt với Trương Song Song gây khó dễ, Hổ Liệt đang định nói chuyện lại bị Sở Mặc kéo tay.

Sau đó, Sở Mặc đứng dậy, con ngươi quang bình tĩnh nhìn Trương Song Song nói:

Một nữ tử nhưng hành vi cử chỉ chẳng khác nào người đàn bà chanh chua!

Ngươi muốn chết sao?

Trương Song Song hai mắt lóe hàn quang, dáng vẻ như muốn ăn thịt Sở Mặc.

Thứ nhất, ta với ngươi vốn không quen biết, không oán không cừu, ngươi lại không ngừng châm chọc khiêu khích.

Nếu thật muốn chiến thì đừng nói nhảm!

Lại đây chiến đi!

Chỉ là Thiên Tiên mà thôi.

Thanh âm của Sở Mặc bình tĩnh như ánh mắt hắn nhìn Trương Song Song:

Thư hai...

Sở Mặc nhìn Trương Song Song:

Ta không lấy ra thẻ Thiên Đạo Viên, ngươi tận lực trào phúng hận không thể làm người ta chết nhục.

Ta lấy ra thẻ, ngươi lại lải nhải không dứt.

Có phải rong mắt ngươi, phàm là người có tư cách tiến vào Thiên Đạo Viên phải áo gấm hoa phục? phải tiền hô hậu ủng? phải vênh váo tự đắc như ngươi mới được?

Nếu thế Thiên Đạo Viên này không vào cũng được!

Nói rất hay!

Đúng lúc này, một âm thanh tán dương đột nhiên vang lên, tiếp theo có vài đi tới vài người, kẻ nói chuyện cũng là nam tử trẻ tuổi mặc áo vải thô, nhưng khí tức quá hùng mạnh.

Quả thực như minh châu chói lóa làm người ta không mở được mắt.

Long Thu Thủy vốn đang bình tĩnh lóe ra hai mũi nhọn nhìn người mới tới, lạnh giọng nói:

Hoàng Vô Song...

Nam tử trẻ tuổi mặc quần áo vải thô cười lớn đi tới, đầu tiên là gật đầu với Hổ Liệt, sau đó lại cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc nói:

- Vậy mới là huynh đệ tốt chứ.

Trên đời này không thiếu kẻ mắt chó cao hơn đầu.

Đừng sợ, đừng nói ngươi có thanh ngọc thẻ, dù ngươi không có thẻ cũng không sao, Hoàng Vô Song ta mang ngươi đi vào.

Nói xong, lại nhìn nữ tử mặc quần trắng nói:

- Tiểu cô nương đừng lo lắng.

Xem như ngươi cũng là nữ tử có cốt khí, lại có bằng hữu có năng lực mang ngươi vào, ngươi không phải sợ.

Hoàng Vô Song nói xong lại chống nạnh, nhìn Long Thu Thủy đĩnhđạc nói:

- Tiểu long long, ngươi có ý kiến gì không?

-----o0o-----

Chương 1296: Ta tham gia được không?

Chương 1296: Ta tham gia được không?

- Ngươi...

Long Thu Thủy không giữ được vẻ bình tĩnh nữa, lạnh giọng nói:

- Hoàng Vô Song, chú ý ngôn từ của ngươi.

- Chú ý cái giề!

Sao ta không gọi ngươi là tiểu long long được chứ?

Ngươi đã quên lúc trước bị ca ca đánh đòn rồi hay sao?

Hoàng Vô Song trêu.

Người xung quanh đều sợ ngây người, họ sợ không phải nghe lờiHoàng Vô Song nói mà vì chính cái tên Hoàng Vô Song kia cơ.

Nếu Long Thu Thủy là thiếu chủ của Long thị gia tộc, đại nhân trẻ tuổi, tiền đồ vô lượng, thì Hoàng Vô Song chính là thiếu chủ của bộ tộc siêu lớn ở Thiên giới, cũng có tiền đồ vô lượng, lại đè ép nhỉnh hơn Long Thu Thủy một chút.

Hai gia tộc có thế lực tương đương nhưng trước mặt Hoàng Vô Song, Long Thu Thủy vẫn kém hơn chút.

Các tu sĩ có mặt ở đây hôm nay, dù có hay không có tư cách tiến vào Thiên đạo viên, đều là những người có chút thân phận địa vị, có thể nóilà nhân tài kiệt xuất một phương.

Nhưng núi cao còn có núi cao hơn, so về thân phận địa vị, bọn họ kém xa so với gia tộc Long thị và bộ tộc Hoàng thị.

Nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho việc bọn họ có hiểu biết hơn cả nhiều tu sĩ có huyết mạch tốt.

Sắc mặt Long Thu Thủy lạnh lùng, nhìn Hoàng Vô Song đầy âm hiểm.

Trong lòng Long Thu Thủy cũng đang rất phẫn nộ.

Hai gia tộc đã giao hảo qua nhiều thế hệ, y còn có một chút liên hệ máu mủ với Hoàng Vô Song.

Nhưng từ trước đến nay, quan hệ của hai người khá ác liệt.

Từ nhỏ đến lớn, Hoàng Vô Song nhiều lần ức hiếp Long Thu Thủy.

Sự kiện bị đánh đòn kia khiến Long Thu Thủy đau hơn hết.

Hiện giờ, bị nhắc trước mặt nhiều người như vậy khiến Long Thu Thủy muốn nổi đóa, trên người khí tức Chân tiên bạo phát hoàn toàn, trực tiếp đè ép rất nhiều người, khiến họ phát run, chân thì nhũn ra, như sắp quỳ xuống đến nơi.

Hổ Liệt nhíu mày, vừa định phóng thích khí tức của mình để đáp trả thì Sở Mặc lại ngăn lại.

Hổ Liệt ngạc nhiên phát hiện Sở Mặc không hề bị ảnh hưởng bởi khí áp kia.

Hoàng Vô Song cũng chú ý tới điểm này.

Chỉ có điều, Hoàng Vô Song vung tay, kéo nữ tử quần trắng lên, hơi kinh ngạc nhìn qua Sở Mặc.

Cũng may mấy người đi cùng Hoàng Vô Song đều mở khí tràng, ngăn cản bớt uy áp của Long Thu Thủy.

Nhất thời, cửa Thiên đạo viên ở thế giương cung bạt kiếm, có thể phát sinh xung đột bất cứ lúc nào.

Đúng lúc này, từ Thiên đạo viên truyền đến thanh âm:

- Ồ, một đám khách quý chưa vào Thiên lộ mà đã tranh phong rồi sao?

Đừng quá phận à nha.

Ngoan ngoãn lăn vào đây, tỷ tỷ cho các ngươi ăn kẹo.

Tiếng nói truyền ra kèm theo một trận gió nhẹ.

Chỉ trong nháy mắt, tất cả uy áp đều biến mất.

Nhiều tu sĩ sắp không chống đỡ được đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại hoảng sợ, nhìn vào Thiên đạo viên.

Sắc mặt Hoàng Vô Song, Long Thu Thủy cũng thay đổi.

Hoàng Vô Song ôm quyền hướng vào Thiên đạo viên thi lễ:

- Tỷ tỷ nói chúng ta nào dám không nghe.

Chúng ta vào đây ạ.

Long Thu Thủy cũng ôm quyền:

- Xin lỗi vì đã quấy rầy tỷ tỷ.

Thật đáng chết mà, chúng ta đi vào đây.

Hoàng Vô Song nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi đi vào cùng ta đi.

Lại nói tiếp với nữ tử quần trắng:

- Ngươi cũng đi luôn.

Nữ tử quần trắng cảm kích, vành mắt đỏ ửng, cúi đầu thi lễ với Hoàng Vô Song, sau đó đến trước mặt Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Cảm ơn ngươi.

Hoàng Vô Song liếc mắt, lẩm bẩm:

- Đẹp trai thật có lợi quá đi.

Mấy bằng hữu của y cũng không nhịn được bật cười:

- Ngươi cũng đẹp mà.

- Ai bảo thế.

Vẻ mặt Hoàng Vô Song rất thành thật:

- Ta có khí phách độc nhất vô nhị nhé.

Sở Mặc nghe thế cũng cười rộ lên, thấy Hoàng Vô Song khá thú vị, đáng để thử kết giao.

Bên Long Thu Thủy, Triệu Đông Minh và Trương Song Song đều nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt oán độc.

Trương Song Song lạnh giọng nói:

¬ Tên rác rưởi, coi như ngươi gặp may.

Hiện tại có người che chở ngươi, nhưng sớm muộn gì ngươi cũng phải cúi đầu.

Đừng tưởng rằng mình có thanh ngọc thẻ liền thành người tôn quý.

Sở Mặc khẽ nhướng mày, nhìn Hoàng Vô Song nói:

- Trong Thiên đạo viên có chỗ giải quyết ân oán cá nhân không?

Đám người Long Thu Thủy dừng hình, Trương Song Song nhìn Sở Mặc như nhìn một tên ngốc.

Hoàng Vô Song nhìn Sở Mặc hỏi:

- Ngươi nghiêm túc à?

Sở Mặc gật đầu.

Hoàng Vô Song nói:

- Mặc dù tính nàng chẳng ra gì nhưng có tu vi ở Thiên Tiên đỉnh cao.

Ngươi xác định muốn đánh với nàng ư?

Sở Mặc lại gật đầu:

- Tuy ta không thích đánh nữ nhân nhưng người phụ này quá khó chịu, ta muốn đánh nàng.

Trương Song Song tức giận, liên tiếp cười gằn:

- Đánh ta á?

Được lắm, đấu bình thường chẳng để làm gì, dùngsinh tử đấu đi.

Nữ tử áo vàng Đồng Ảnh lo lắng, muốn nói lại thôi.

Trong đôi mắt của Long Thu Thủy có vẻ thản nhiên lại có chút hưng phấn, nhìn Hoàng Vô Song nói:

- Có dám đánh cuộc với ta không?

Hoàng Vô Song nhìn Long Thu Thủy:

- Tiểu long long muốn cược cái gì vậy?

- Dùng một trăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm được không?

Long Thu Thủy cười nói:

- Ta cá Song Song thắng.

- Đúng là vô sỉ.

Một nữ tử diễm lệ bên cạnh Hoàng Vô Song nói.

Nét cười trên khuôn mặt Long Thu Thủy không đổi, có vẻ y chẳng thấy xấu hổ tí nào, chỉ nhìn Hoàng Vô Song hỏi:

- Không phải ngươi thích Thiên tinh thạch lắm sao?

Hoàng Vô Song vỗ tay đôm đốp, cười lớn:

- Đúng rồi.

Tiểu long long à, rốt cuộc ngươi cũng bắt đầu hiểu ta.

Thiên tinh thạch tốt mà.

Ai dám nói nó tục khí?

Toàn bộ giới tu hành ai lại ngại mình có nhiều Thiên tinh thạch chứ.

Một trăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm phải không?

Ca ca nhận luôn.

Tuy nhiên, ca ca không dám chắc ngươi có một triệu Thiên tinh thạch cực phẩm đâu.

Long Thu Thủy cười lạnh, lấy ra một tấm thẻ màu đen, lắc lắc nhìn Hoàng Vô Song:

- Đây.

- Không tồi nha.

Xem ra người nhà ngươi kỳ vọng rất lớn vào ngươi đấy.

Ta không nghĩ họ lại cho ngươi nhiều tiền thế.

Hoàng Vô Song cười tủm tỉm nhìn tấm thẻ màu đen, thản nhiên nói:

¬- Thẻ đen có mệnh giá lớn nhất ở Thiên giới, được, ca đánh cược với ngươi.

Tiểu long long, từ nhỏ đến lớn dù đánh cuộc hay những thứ khác, ngươi chưa từng thắng ta, ngươi thật sự muốn đánh cược với ta sao?

Dường như Long Thu Thủy đã miễn dịch với ba chữ tiểu long long, mặt hơi đen một chút, lại lạnh lùng đáp trả:

- Thiên tiên đỉnh cao đánh với Đại la kim tiên, thắng bại quá rõ ràng.

Nếu ngươi không dám cứ việc bỏ, không cần nói nhiều.

- Ha ha, không ngờ ngươi lại mạnh mẽ thế, ra dáng đàn ông rồi đó.

Hoàng Vô Song gật gật đầu:

¬- Ca ca thích nhất khiêu chiến những thứ không thể, sao lại không dám chứ?

Cược thì cược.

Lúc này Sở Mặc lại đột nhiên nói:

- Ta tham gia được không?

-----o0o-----

Chương 1297: Dám chơi sao?

Chương 1297: Dám chơi sao?

- Ngươi á?

Mọi người sửng sốt.

Hoàng Vô Song khó mà tin nhìn Sở Mặc, nhưng không nói gì.

Hổ Liệt hơi lo lắng:

- Huynh đệ, đừng can dự vào.

Không đáng đâu.

Sở Mặc nhìn Hổ Liệt nói:

- Ca ca không tin ta sẽ thắng sao?

Hổ Liệt kéo kéo khóe miệng:

- Khụ khụ, không phải vậy.

Vấn đề là... ta không nghĩ ngươi có nhiều tiền như thế.

Mấy người đi cùng Hoàng Vô Song không nhịn được bật cười, đều là nụ cười thiện chí.

Bên Long Thu Thủy không thèm nhìn ai, lộ ra nụ cười giễu cợt.

Triệu Đông Minh cười lạnh:

- Còn không biết tự soi gương xem mình là ai.

Ngươi thì có thể lấy ra bao nhiêu Thiên tinh thạch cực phẩm chứ?

Một triệu ư?

Thật có lỗi, từ trước đến nay chúng ta đặt cược ít nhất từ mười triệu trở lên nhé.

Triệu Đông Minh nhìn Hoàng Vô Song đầy khiêu khích.

- Hoàng công tử tự xưng mình độc nhất vô nhị, có dám mang thêm người tham gia vui đùa không?

Ta không có tiền nhưng ngài, nhưng vẫn có thể lấy ra ba mươi triệu Thiên tinh thạch cực phẩm.

Vừa nói, Triệu Đông Minh vừa lấy ra một tấm thẻ màu lam.

Hoàng Vô Song cười ha ha:

- Đúng là không biết sống chết mà.

Còn ai muốn nhập bọn không, ca tiếp hết.

Sau đó lại cười với Sở Mặc:

- Ngươi không cần tham gia vụ cá cược này, lát thắng ta cho ngươimột nửa.

Đám người Trương Song Song cười lạnh, cũng gia nhập, người ít nhất cũng bỏ ra mười lăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm.

Trương Song Song châm biếm:

- Ta nghĩ nếu ngươi bán thanh ngọc thẻ, sẽ có người mua đó.

Nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi dám mang nó bán đi.

Hoàng Vô Song thản nhiên nhìn Trương Song Song, lại nhìn Sở Mặc nói:

- Không cần chấp nàng.

Sắc mặt Trương Song Song vô cùng khó coi, nhưng không dám tranh luận với Hoàng Vô Song.

Sở Mặc lắc lắc đầu, rất nghiêm túc nói:

- Các ngươi lấy ta đặt cược, ta không tham gia chẳng phải không vui?

Thế này nhé, ta đặt năm trăm triệu?

Hắn lại ngẩng đầu nhìn Long Thu Thủy nói:

- Long công tử dám chơi không?

- Ngươi... ra năm trăm triệu á...

Đại nhân trẻ tuổi như Long Thu Thủy cũng bị dọa, nghi ngờ nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

¬ Ngươi đùa chẳng buồn cười tí nào.

Triệu Đông Minh cũng đứng bên nói:

- Không chừng người ta thật sự bán thanh ngọc thẻ cũng nên.

Toàn bộ Thiên giới chỉ có hai cái thanh ngọc thẻ, có lẽ có người thật sự bỏ ra năm trăm triệu để mua đó.

- Mình không có khả năng thì cũng đừng nghĩ người khác cũng vô dụng như mình.

Sở Mặc cất thanh ngọc thẻ đi, nhìn bốn phía càng lúc càng nhiều người, nói:

- Trên đời này vẫn có người có tiền mà.

Như Linh Đan đườngchẳng hạn, ngươi đã nghe nói bọn họ rất giàu hay chưa?

Nói xong, Sở Mặc lại nhìn đám người, cao giọng nói:

- Ở đây có người của Linh Đan đường không?

Cho ta mượn năm trăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm đi.

- Ha ha ha...

Triệu Đông Minh và đám người Trương Song Song đều cười, cảm thấy Sở Mặc quá ngu.

Khuôn mặt anh tuấn của Long Thu Thủy tràn ngập vẻ kinh ngạc, không nhịn được co quắp một chút.

Hổ Liệt biết Sở Mặc có quan hệ với Linh Đan đường, nhưng vẫn hơi lo lắng.

Sở Mặc nói vậy đồng nghĩa với việc bại lộ thân phận của mình.

Mà quan trọng hơn cả là Linh Đan đường liệu có cho hắn mượn năm trăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm không đây?

Không phải năm triệu, năm trăm ngàn, năm vᮠThiên tinh thạch cực phẩm cũng đã là một món kếch sù rồi.

Đừng nhìn Long Thu Thủy dám bỏ ra tấm thẻ màu đen tượng trưng cho một trăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm, Hổ Liệt dám cam đoan, Long Thu Thủy không bình tĩnh như vẻ ngoài đâu.

Dù là ai bị thua con số đó cũng sẽ muốn khóc đi thôi.

Đối với Sở Mặc, từ lúc hắn xuất ra thanh ngọc thẻ, thân phận của hắn đã rõ ràng rồi.

Đến giờ Sở Mặc cũng không muốn mình phải mai danh ẩn tích tu hành.

Có thể trốn tránh không đối mặt.

Trong thời gian ngắn thì không sao nhưng qua một thời gian, đạo tâm sẽ bị ảnh hưởng.

Mà lại ảnh hưởng trực tiếp đến con đường tương lai.

Còn vì sao lại kêu tên Linh Đan đường vì Sở Mặc nhìn thấy trong đám đông có một người.

Hắn muốn thử xem, thái độ của người kia là thế nào?

Sở Mặc tin, đứng nhìn nửa ngày, người kia nhất định đã sớm biết thân phận của hắn.

Đồng thời, Sở Mặc cũng nhìn thấy vài người quen.

Có Thượng Quan Nam của Thượng Quan gia, Lạc Ninh của Lạc gia.

Khi bọn họ thấy hắn lấy thanh ngọc thẻ, bọn họ đã đoán được thân phận của hắn.

Bọn họ nhìn Sở Mặc với ánh mắt rất phức tạp.

Ánh mắt của Lạc Ninh còn có thêm hận ý mãnh liệt.

Nhưng gã không dám đối mặt với Sở Mặc vì gã không có tư cách.

Sở Mặc chẳng thèm để ý.

Nếu lúc này đánh với Lạc Ninh, Sở Mặc tin, trong vòng ba chiêu, hắn có thể kết liễu đối phương.

Đối thủ hắn kiêng kỵ lúc trước giờ không còn ở cùng đẳng cấp với hắn.

Nhưng Sở Mặc cũng chẳng làm gì.

Hắn muốn để Lạc Ninh cho Tần Thi và Đổng Ngữ.

Hắn tin Tần Thi và Đổng Ngữ cũng sẽ muốn vậy.

Nhưng người xung quanh bị Sở Mặc dọa không nhẹ.

Phần lớn bọn họ không có ác cảm gì với Sở Mặc, mà có nhiều thiện cảm.

Long Thu Thủy cầm đầu đám tuyệt thế thiên kiêu khiến bọn họ vừa hâm mộ vừa ghen tị.

Từ trước đến giờ đám người kia vẫn tồn tại, cao cao tại thượng, ở vị trí mà họ không thể với tới.

Hôm nay, đột nhiên có người lại không sợ, dám trực tiếp đối đầu với đám thiên kiêu kia.

Nên bọn họ không do dự mà đứng về phía Sở Mặc.

Nhưng giờ phút này, bọn họ quả thực có cảm giác kích động, người này quá không đáng tin.

Không có tiền thì thôi lại dám kêu bỏ ra năm trăm triệu, đúng là dọa người.

Mà kêu thì kêu đi, dù sao chỉ nói không cũng chẳng sao.

Nhưng lại còn đi chọc Linh Đan đường.

Ngươi còn ngại ngươi chưa trêu đủ ngườihay sao?

Trêu chọc một đám đại nhân trẻ tuổi.

Bên cạnh Long Thu Thủy còn có một đám người theo đuổi không tầm thường, giờ lại còn chọc vào Linh Đan đường nữa.

Đừng nói ở đây có người ở Linh Đan đường, nếu có cũng chưa chắc bên đó đồng ý cho ngươi mượn.

Hầu như tất cả mọi người đều nghĩ vậy.

Trừ một số rất ít.

Hổ Liệt biết Sở Mặc có địa vị ở Linh Đan đường, mặc dù không nghĩ Linh Đan đường sẽ cho Sở Mặc mượn nhiều tiền thế nhưng cũng sẽkhông trách tội Sở Mặc.

Dù sao Linh Đan đường còn dựa vào bản lĩnh của Sở Mặc để phát triển đó.

Hoàng Vô Song dù khoogn biết Sở Mặc muốn làm gì.

Mắt y lóe lóe.

Y cũng đoán được thân phận của Sở Mặc, biết năm đó Sở Mặc còn chưa lên Trúc Cơ đã quậy long trời lở đất cả tam giới.

Giờ đến Thiên giới, không biết còn nhấc lên sóng gió cỡ nào.

- Thú vị ghê.

Vài người đứng cạnh Hoàng Vô Song nói đầy thâm ý.

Cũng có người chỉ cười mà không nói gì.

Triệu Đông Minh, Trương Song Song cũng không phải người ngu.

Lúc trước bọn họ bị Sở Mặc chọc tức, nhưng khi tỉnh táo lại, cũng đoán được thân phận của Sở Mặc.

Nhưng dù đoán được, bọn họ cũng không tin Linh Đan đường sẽ đáp ứng Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1298: Chơi nữa không?

Chương 1298: Chơi nữa không?

Ngươi nghĩ ngươi là ai mà mở miệng là đòi năm trăm triệu chứ?

Đúng lúc này, một người từ trong đám đông chậm rãi đi ra.

Nam tử này còn rất trẻ, nhìn Sở Mặc nói:

- Lúc trước ta thêm ngươi làm bạn trên bản tin, ngươi cự tuyệt ta.

Sở Mặc hơi ngẩn ra, đen mặt nhìn nam tử này, liếc nhìn đám người, thấy người kia cũng đi rồi.

Sở Mặc thở dài, thầm nghĩ: thế cũng tốt.

Những người xung quanh không biết nói gì, chỉ tự nhủ cái người vừa ra là ai thế?

Vẻ mặt u oán nói chả hiểu gì.

Chỉ một số ít người, sau khi nhìn thấy nam tử trẻ tuổi kia thấy hơi hơi rùng mình.

- Đây là thiếu chủ của Linh Đan đường.

Trong đám người có người không nhịn được nhẹ giọng nói.

Tuy rằng nói rất nhỏ, nhưng những người ở đây đều có tu vi cực cao.

Vì thế, đám đông xôn xao.

- Lại là một đại nhân trẻ tuổi.

- Rõ thế còn gì.

Thiếu chủ của Linh Đan đường, Lưu Phong...

Tuổi trẻ đã ở Chân Tiên, dù thân thế hay tu vi đều không kém Long Thu Thủy hay Hoàng Vô Song.

- Người kia là ai, mà lại cự tuyệt thiếu chủ Linh Đan đường thêm bạn cơ chứ?

¬ Không biết.

Chúng ta thậm chí không biết tên của thiếu chủ Linh Đan đường trên bản tin cơ.

- Nhưng hắn cũng trâu ghê.

Hắn cự tuyệt nhưng hình như thiếu chủ kia cũng không tức giận.

- Không phải thiếu chủ này sẽ cho người kia mượn năm trăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm chứ?

- Sặc...

Đột nhiên có người đưa ra câu hỏi như vậy khiến cả đám đông trựctiếp bị sợ đơ người.

Đúng vậy, Thiếu chủ của Linh Đan đường xuất hiện, nếu muốn cự tuyệt sẽ không tỏ thái độ như vậy.

- Chẳng lẽ...

Mọi người ngừng thở, nhìn cảnh tượng trước mặt.

Sở Mặc nhìn thoáng qua nam tử trẻ tuổi kia, thản nhiên nói:

- Ngươi là...Những người vây xem choáng váng.

Hoàng Vô Song và Long Thu Thủy câm nín.

Bọn họ không tin Sở Mặc không nghe thấy đám đông nghị luận, không biết người kia là ai.

Dù là hai người bọn họ, thấy Lưu Phong cũng muốn theo lễ tiết chào hỏi đàng hoàng.

Kết quả người kia lại còn không thèm nhìn sắc mặt người khác.

Đúng là quá kiêu ngạo.

Đến lúc này, Long Thu Thủy đứng ở trên đỉnh cao nhất của nhóm đại nhân trẻ tuổi ở Thiên giới có cảm giác: từ khi nào thì y bắt đầu nhìn thiếu niên đến từ Nhân giới kia, từ khi nào thì y bắt đầu dè chừng?

Hắn lấy đâu ra nhiều tự tin như vậy?

Vì cơ duyên ư?

Có thể trở thành đại nhân trẻ tuổi, bản thân bọn họ cũng có nhiều cơ duyên lớn.

Một người trẻ tuổi đến từ nhân giới sao sánh được.

Dù hắn có cơ duyên nhưng cũng khó mà nhận được sự đồng phục của người khác.

Còn về thực lực ư?

Cái này lại chẳng cần phải nói.

Cảnh giới của bọn họ cao hơn Sở Mặc rất nhiều.

Nếu không phải vì chờ Thiên lộ, bọn họ đã sớm vào Đế Chủ rồi.

Nên dù Hoàng Vô Song nhìn Sở Mặc rất thuận mắt cũng không hiểu Sở Mặc lấy đâu ra lắm tự tin thế.

Muốn cho đám đại nhân trẻ tuổi như bọn họ chân chính thừa nhận một người là điều rất khó.

Đừng nhìn mấy năm nay Sở Mặc khuấy đảo tam giới, nhưng thực tế, đại nhân trẻ tuổi chân chính như Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song vẫn nghĩ bọn họ không phải người ở cùng đẳng cấp.

Nam tử trẻ tuổi nhìn Sở Mặc, cười khổ:

- Được rồi, chỉ trách ta...

Ta là thiếu chủ của Linh Đan đường, Lưu Phong, ta đến đưa tiền cho ngươi.

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Ánh mắt mọi người dại ra, nhìn vào vịthiếu chủ kia.

Con ngươi Long Thu Thủy lóe lóe.

Y từng nghe người bên cạnh ngẫu nhiên nhắc tới thiếu niên đến từ Nhân giới kia có chút quan hệ mập mờ với tiểu công chúa Lưu Vân của Linh Đan đường.

Nhưng y cũng không để chuyện này trong lòng.

Tiểu công chúa của Linh Đan đường là thiên chi kiêu nữ.

Sao có thể có quan hệ gì với một thiếu niên xuất thân Nhân giới chứ.

Nhưng xem ra, việc này có uẩn khúc, càng nghĩ càng thấy khôngthích hợp.

Dù tiểu công chúa của Linh Đan đường có quan hệ gì với thiếu niên kia thì cũng khó mà lấy ra năm trăm triệu.

Đừng nói Long Thu Thủy, mấy người khác cũng đơ ra.

Mắt Hoàng Vô Song trợn tròn.

Năm trăm triệu?

Chơi kiểu gì nữa?

Bọn họ là đại nhân trẻ tuổi, có thể sử dụng lượng lớn tài nguyên của gia tộc.

Mấy ngàn vạn Thiên tinh thạch cực phẩm là con số trên trời với mấy tu sĩ thông thường nhưng bọn họ còn không để vào mắt.

Nhưng đột nhiên phải lấy năm trăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm thì cần phảisuy nghĩ.

Hoàng Vô Song nghiền ngẫm, nghĩ: một thiếu niên từ Nhân giới hiển nhiên không muốn trở thành một quân cờ mà hắn muốn mình trực tiếp là người chơi.

Đúng là đang muốn phá.

Thế mà thiếu chủ Linh Đan đường còn phối hợp càn quấy với hắn.

Hoàng Vô Song không tin Lưu Phong không biết hành động của y đại diện cho toàn bộ Linh Đan đường, đồng nghĩa với việc sẽ đứng cùng phe với Sở Mặc.

Chính Lưu Phong, cũng không có tư cách chơi.

Thế mà một ngườingoài như Sở Mặc là dám tiếp.

Trương Song Song và Triệu Đông Minh đã sớm trợn tròn mắt, mặt dại ra nhìn cảnh tượng trước mặt.

Trơ mắt nhìn thiếu chủ Linh Đan đường lấy ra năm cái thẻ màu đen, cười tủm tỉm đưa cho Sở Mặc, nói:

- Mỗi tấm tương đương với 100 triệu.

Cửu thúc nói, nếu không đủ, ngươi có thể mở miệng bất cứ lúc nào.

Hai chữ Cửu thúc khiến nhiều người sợ hãi.

Cửu thúc là ai chứ?

Những người ở đây lập tức nghĩ ngay đến người nói chuyện của Linh Đan đường, Cửu đương gia Phùng Xuân Đế Chủ.

- Mẹ nó...

Hổ Liệt đứng bên kích động, đồng thời cũng thấy rung động mãnh liệt, không nhịn được mắng một câu.

Ánh mắt nhìn Sở Mặc lại có chút phức tạp.

Người anh em kết nghĩa tự nhiên ngày xưa giờ đã đi đến vị trí này, vừa khiến Hổ Liệt vui mừng cũng có chút không phục.

Vì mấy tên mắt cao hơn đầu đại nhân trẻ tuổi ở đây cũng chưa cóđược vị trí như Sở Mặc.

Sở Mặc không phải đại nhân gì nhưng về mặt nào đó, lại có thể nghiền ép đại nhân trẻ tuổi.

Ép đến bọn họ không thở nổi.

Giờ phút này đến Long Thu Thủy cũng không nhịn được trầm mặc, con ngươi loe lóe nhìn Lưu Phong, ánh mắt đầy phức tạp.

Sở Mặc cầm năm tấm thẻ, trong tai lại đột nhiên nghe tiếng Lưu Phong truyền âm:

- Là tỷ ta tìm Cửu thúc nói đó.

Tiểu tử, tỷ ta vì ngươi mà đồ cưới cũng lấy ra rồi.

Nếu ngươi dám không tốt với nàng, ta sẽ không bỏ quacho ngươi.

Sở Mặc híp mắt, thầm nghĩ: giờ mới giống tác phong của đại nhân à nha.

Hắn ngẩng đầu, truyền âm cho Lưu Phong:

- Chị của ngươi ư?

- Ta cảnh cáo ngươi, đừng giả bộ hồ đồ.

Lát nữa phải thêm ta làm bạn trên bản tin.

Tên của ta là Cưỡi lừa tìm muội muội.

Lưu Phong hơi đỏ mặt.

Năm đó chỉ tùy tiện tìm một cái tên, kết quả hiện tại còn chẳng dám công khai cái tên này chút nào.

Nếu không, sẽ bị người ta cười chết mất.

Đường đường thiếu chủLinh Đan đường lại mang cái tên dở hơi như thế.

- ...

Sở Mặc câm nín, lại nhìn Hoàng Vô Song và Long Thu Thủy, hỏi:

- Còn chơi nữa không?

-----o0o-----

Chương 1299: Đánh cuộc

Chương 1299: Đánh cuộc

Mặt Long Thu Thủy trầm xuống, ánh mắt lưu chuyển, trầm mặc thật lâu.

Hoàng Vô Song cũng im lặng.

Long gia và Hoàng gia vốn có giao thiệp.

Từ nhỏ, Hoàng Vô Song và Long Thu Thủy đã luôn cạnh tranh với nhau.

Trưởng bối các bên cũng rất vui vẻ.

Hai người càng tranh đấu sẽ càng dễ tiến bộ.

Cùng nhau đi đến đỉnh cao là một chuyện tốt.

Cho nên dù Long Thu Thủy thắng hay thua một trăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm thì đại nhân song phương cũng chỉ coi như có chuyện để tán gẫu, không quá coi trọng việc này.

Đối với hai gia tộc, một trăm triệu này chưa đáng để tổn thương hòa khí.

Nhưng năm trăm triệu lại khác.

Dù là hai đại tộc siêu cấp cũng sẽ thấy buốt ruột.

Hơn nữa, tiền này lại bị một ngoại nhân chiếm.

Đến lúc đó, không chừng sẽ có người nói Hoàng Vô Song thiết kế cạm bẫy lừa Long Thu Thủy.

Hoàng Vô Song không muốn chuyện đó xảy ra.

Nhưng chính bọn họ là người đưa ra ván đặt cược này, cũng kéo Sở Mặc vào.

Về tình về lý, bọn họ đều không thể đổ trách nhiệm cho SởMặc.

Chỉ là bọn họ tuyệt đối không nghĩ Sở Mặc cương liệt như thế, hậu thuẫn lại cường đại.

Há mồm một tiếng lại có thể kéo quái vật lớn như Linh Đan đường tiến vào.

Ngay cả Hoàng Vô Song giờ cũng có chút cảm giác đâm lao theo lao.

Hoàng Vô Song có thể trêu chọc gây sự một chút với Long Thu Thủy nhưng thật sự không muốn bức y.

Đừng nói Long gia, Hoàng gia cũng khó mà bỏ qua cho hành động này của Hoàng Vô Song.

- Thế nào?

Các ngươi không tin tưởng ta hay sao?

Trương Song Song hơi gắt.

Nàng đã ở Thiên tiên đỉnh cao, chiến lực không tầm thường.

Nàng cũng chẳng phải tỷ tỷ xinh đẹp nhỏ nhắn chỉ biết khóc lóc om sòm.

Cảnh giới của nàng không phải chỉ để tượng trưng suông.

Huống chi, trên người nàng còn có một Chí Tôn pháp khí của gia tộc.

Pháp khí này được chuẩn bị cho chuyến đi thiên lộ sắp tới của nàng.

Tuy rằng đi cùng Long Thu Thủy, an toàn có thểm được đảm bảo, nhưng vẫn cần phòng ngừa vạn nhất.

Trương Song Song thấy Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song đều trầm mặc, thật sự nổi giận.

Nàng biết rõ hai đại nhân trẻ tuổi kia đang suy tính điều gì, không nhịn được lên tiếng:

- Chỉ là một Đại la kim tiên, ở Huyễn Thần giới được Giới Linh chiều sinh hư, nghĩ lên đến Thiên giới có thể kiêu ngạo như ở Huyễn Thần giới chắc?

Ta có thể trấn áp hắn chỉ trong nháy mắt, các ngươi lo cái gì chứ?

Long Thu Thủy bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

- Ngươi khẳng định ngươi muốn đánh cuộc sao?

- Ngươi không dám à?

Sở Mặc bình tĩnh hỏi.

- Ngươi không cần kích tướng.

Ngươi đã muốn chơi, không có lý do gì ta không theo.

Long Thu Thủy nói xong, lấy ra một cái quạt xếp.

Từ cái quạt có thể cảm giác được nó có một sức mạnh kinh khủng.

Khí tức có chút cổ xưa, lại ẩn chứa đại đạo, hình thành từng tầng khí bay múa xung quanh cái quạt.

- Sơn hà bảo phiến!

Trong đám người có kẻ kêu lên kinh hãi.

¬ Nó là một cái vũ khí cấp Chí Tôn đấy!

Một người khác kinh hô.

- Đúng là cái quạt đó sao?

Nhiều tu sĩ đờ người nhìn cái quạt xếp trong tay Long Thu Thủy.

- Nghe nói Sơn hà bảo phiến do một gã Chí Tôn của Long gia dùng tinh khí của vạn dặm núi sông để luyện chế.

Một khi sử dụng sẽ tái hiện hết sức mạnh của trời đất, nặng tựa ngàn cân...

Có người biết chuyện hô lên.

Long Thu Thủy nhìn Sở Mặc nói:

¬ Cây quạt này là một vũ khí cấp Chí Tôn.

Giá trị tuyệt đối không nhỏ hơn năm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm.

Hoàng Vô Song đột nhiên mở miệng, cắt đứt lời nói của Long Thu Thủy:

- Hai mươi triệu Thiên tinh thạch cực phẩm cũng chưa chắc đã mua được cái quạt này.

Long Thu Thủy, ngươi định...

Hoàng Vô Song không gọi tiểu long long nữa, nói chuyện nghiêm túc hơn.

Long Thu Thủy ngắt lời:

¬ Thứ nhất, ta tin tưởng tuyệt đối vào Song Song.

Trận chiến này ta thắng chắc, không việc gì phải lui.

Thứ hai, nghe nói Sở công tử có chiến lực mạnh mẽ, từng nhiều lần khiêu chiến vượt cấp cường nhân ở Linh giới, Tiên giới, chắc hẳn rất có niềm tin vô địch.

Mà ta cũng có niềm tin đó, ta tin, mình sẽ không thua.

Một câu Sở công tử đã làm sáng tỏ thân phận của Sở Mặc.

- Nếu chẳng may...

Hoàng Vô Song nhìn Long Thu Thủy một cách chăm chú:

- Sơn hà bảo phiến có ý nghĩa phi phàm với ngươi đó.

Long Thu Thủy nói:

- Nếu ta thua, ta sẽ chấp nhận, không trách bất cứ ai.

Hoàng Vô Song thở phào, lại liếc Long Thu Thủy một cái nói:

- Một khi đã như vậy, ta rút lui, hai người các ngươi chơi thôi.

Nói xong, Hoàng Vô Song lại lạnh nhạt nhìn Trương Song Song, Triệu Đông Minh:

- Các ngươi cũng rút lui đi.

Trương Song Song có chút không phục, trong lòng tự nhủ: dựa vào cái gì mà tên Sở Mặc được tham gia còn ta phải rút lui chứ.

Muốn nói ra miệng, nhưng cuối cùng, nàng lại nuốt hết lời muốn nói vào bụng.

Haingàn vạn của nàng chẳng đáng để so với năm trăm triệu của người ta.

Lúc này, Long Thu Thủy bỗng cười rộ lên, nhìn Hoàng Vô Song nói:

- Dù ngươi nghĩ thế nào, lần này coi như ta nhận ân tình của ngươi.

- Không cần, ngươi thua ta càng vui.

Chỉ có điều không coi như lần này không có dịp trêu ngươi thôi.

Hoàng Vô Song nói.

Long Thu Thủy cười cười:

- Đã thế, chúng ta tìm người làm chứng đi.

Thanh âm lúc nãy lại truyền đến:

- Bọn tiểu tử các ngươi không ngoan tí nào, đều không muốn đứng yên phải không?

Thế thì đến đây đi, tỷ tỷ đây sẽ làm chứng cho.

Tuy Sở Mặc không biết người nói là ai nhưng thấy đám người Long Thu Thủy, Hoàng Vô Song, cả Lưu Phong cũng không có dị nghị nên hắn cũng chẳng nói gì.

Người kia lại nói:

- Trận chiến này coi như một buổi thịnh hội khởi động trước khi thiên lộ mở ra đi.

Nếu đã là thịnh hội ít người chẳng vui.

Hôm nay ta phá lệ, cho phép tất cả những người vây xem được đi vào.

Tuy nhiên, cácngươi phải ngoan ngoãn một chút, chỉ cho phép xem, không được lộn xộn.

Trận chiến kết thúc, các ngươi lại đi ra.

Nếu ai dám không tuân thủ, vụng trộm lưu lại hay làm ra hành động không thích hợp, đừng trách ta không khách khí.

Đám người hoan hô cuồng nhiệt.

Các tu sĩ không có tư cách tiến vào Thiên đạo viên có cảm giác không chân thực.

Nằm mơ bọn họ cũng không dám nghĩ mình lại có cơ hội vào Thiên đạo viên.

Tuy chỉ có thể vào xêm chiến đấu, nhưng được vào Thiên đạo viêncũng có thể xem như có một cơ duyên to lớn rồi.

Nên lập tức có đến mấy nghìn người ùn ùn kéo vào.

Người của Thiên đạo viên đi trước dẫn đường, mang đám người kia đến một địa điểm trong Thiên đạo viên.

Sau khi đi vào, Sở Mặc mới phát hiện Thiên đạo viên thực chất là một tiểu thế giới.

Bên trong chẳng khác gì bồng lai tiên cảnh.

-----o0o-----

Chương 1300: Hồng Nguyệt đại nhân

Chương 1300: Hồng Nguyệt đại nhân

Đứng ngoài không thể nhìn ra, hắn còn cứ nghĩ đây chỉ là một cái vườn bình thường.

Không gian bên trong rất rộng lớn.

Đình đài, nhà thủy tạ, còn có cầu nhỏ bắc ngang dòng suối chảy róc rách.

Trên đất có rất nhiều loại cây quý hiếm.

Lại có vài con thiên cầm, thiên thú chạy qua chạy lại.

Đám người tiến vào nhìn thấy kinh hô liên tục.

- Ngươi xem kìa, đó là Huyễn ảnh hoa.

Truyền thuyết nói, nếu có thể ăn một đóa sẽ có hiệu quả gấp đôi so với việc sử dụng đại dược cấp Đế Chủ đó.

- Hỏa vũ hạc kìa, đây là loại chim...

- Cái đó là...Dược liệu cực phẩm và sinh linh quả nhiều không đếm xuể.

Dọc theo con đường, mọi người từ ngạc nhiên đến thán phục, và giờ thì chết lặng.

Bọn họ rốt cuộc hiểu, vì sao tu sĩ tầm thường không có tư cách tiến vào.

Chỉ mấy thứ đơn giản trong này đã khiến người ta quá kích động.

Trong lòng Sở Mặc cũng nghĩ vậy, miệng còn lẩm bẩm:

- Thật tình, có quá nhiều thứ tốt lại tập trung cùng một chỗ thế này.

Nếu có thể khiêng được một mảng thì tốt quá...

Hổ Liệt:

¬ ...

Lưu Phong, đám người Hoàng Vô Song và Long Thu Thủy nghe vậy cũng co quắp khóe miệng, vô cùng cố gắng làm như không quen biết gì Sở Mặc.

Mất mặt quá đi.

Long Thu Thủy kích động bước nhanh hơn, trong lòng tự nhủ: đây đúng là tên đã dám bỏ ra năm trăm triệu Thiên tinh thạch cực phẩm để đánh cuộc ư?

Đối thủ của ta sao lại là một tên không biết điều thế chứ?

Trương Song Song và Triệu Đông Minh ra vẻ khinh bỉ cười lạnh.

Nữ tử quần trắng thật cẩn thận đi bên cạnh Sở Mặc, nghe Sở Mặcnói, cũng thấy dở khóc dỡ cười.

Nàng thậm chí không biết mình bị cuốn vào việc thị phi này là tốt hay xấu nữa.

Tuy nhiên, có một việc khiến nàng yên tâm, là hầu như mấy người ở đây đều không quan tâm đến nàng.

Mặc kệ kết quả thế nào sẽ không có ai tìm nàng gây phiền toái.

Nhưng việc này cũng khiến nàng hơi buồn một chút.

Dù gì cũng là một thiên tài có huyết mạch, ở Thiên tiên đỉnh cao, trong phạm vi vạn dặm quanh khu vực gia tộc, nàng cũng có thể coi là thiên chi kiêu nữ.

Nhưng đến đây, người khác lại chẳng buồn nhìn nàng lấy một cái.

Chênh lệch như vậy khiến nàng hơi hoảng hốt.

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên nhìn nàng hỏi:

- Ngươi tên là gì?

Lưu Phong lập tức xoay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Sở Mặc, dù không nói gì nhưng ánh mắt đầy vẻ uy hiếp, ám chỉ: ngươi dám lôi kéo nữ tử ngay trước mặt ta á?

Sở Mặc căn bản chẳng quan tâm Lưu Phong, chỉ nhìn nữ tử quần trắng.

Sắc mặt nữ tử quần trắng hơi hồng hồng, nàng nói:

- Tên ta là Nguyệt Khuynh Thành.

¬ Không tồi.

Sở Mặc cười nói.

- Chúc ngươi sớm trở thành Đế Chủ nhé.

- Cảm ơn ngươi nha.

Nguyệt Khuynh Thành lại bối rối.

Trương Song Song hừ lạnh, cũng không nói gì, trong lòng nàng đã coi Sở Mặc là người chết.

Lát nữa, nàng sẽ không nương tay, dù ai khuyên cũng vô dụng.

Dù thiếu chủ của Linh Đan đường tự ra mặt, nàng cũng không đồngý.

Trương Song Song muốn giết ai thì giết.

Rất nhanh sau đó, đoàn người đã đến một khoảng đất trống lớn.

Từ phương xa, có một người mặc một bộ váy dài màu xanh ngọc, toàn thân bao phủ một lớp hào quang nhàn nhạt, nhìn không rõ diện mạo nhưng cho người ta cảm giác người này nhất định phong hoa tuyệt đại.

Tiếp theo đó, nàng mở miệng nói:

- Được rồi, mấy đứa nhóc đến chỗ rồi đó.

Tỷ tỷ vất vả một chút, dựng lôi đài cho các ngươi vậy.

Nàng vung tay một cái, một tòa lôi đài lớn nháy mắt hiện ra.

Lôi đài to như một ngọn núi.

Mọi người rung động.

Dù là đại nhân trẻ tuổi như Long Thu Thủy, Hoàng Vô Song hay Lưu Phong nhìn thấy cũng thấy nhiệt huyết sôi trào.

Đây mới là thần thông, không phải đơn giản là xây lôi đài bình thường, lôi đài này có thể dùng cho Đế Chủ chiến đấu, như một tiểu thế giới chân chính.

Lôi đài không quá lớn, nhưng không gian bên trong rất thoáng.

Quan trọng nhất, dù nó có thể chịu đựng Đế Chủ vô cùng chiến đấu mà không làm sao hoặc ít nhất cũng giảm sức ảnh hưởng ra người vô tội bênngoài.

Sở Mặc cũng rất chấn động.

Dĩ nhiên hắn cũng nhìn ra lôi đài này không tầm thường.

Nhìn nữ tử mặc váy dài, được hào quang bao phủ kia, Sở Mặc không nhịn được cảm thán: khó trách mấy tên đại nhân trẻ tuổi kia nghe nàng nói đều ngoan như vậy.

Hóa ra, cô gái này thực không tầm thường.

Dù là Đế Chủ, cũng khó có thể xây dựng được một lôi đài thế này.

Mà hiện tại, cả vùng trời này đã bị phong tỏa, không thể xuất hiện Chí Tôn, như thế chỉ có thể nói.

Tu vi của cô gái này đã đạt đến chuẩnChí Tôn.

Ở thời đại này mà có cảnh giới như vậy tương đương với việc nắm giữ sức mạnh của thần thánh rồi.

Thiên đạo viên quả nhiên không đơn giản.

Lôi đài được dựng rất nhanh.

Sau đó, nữ tử lại phất tay.

Xung quanh lôi đài có thêm khán đài.

Mọi người bị nhắc lên, đặt vào chỗ đó.

Không ít tu sĩ hoảng sợ.

Sau khi thấy mọi người đều giống mình, đỏ mặt, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng lại không thể che giấu sự rung động trong mắt.

Cũng may, ai cũng như nhau thôi.

¬ Được rồi, mấy tiểu tử mau mang thứ các ngươi đánh cược đến đây.

Nữ tử lười biếng nói.

Long Thu Thủy cung kính bước lên trước, thi lễ nói:

- Bái kiến Hồng Nguyệt đại nhân.

- Tiểu tử kia, vũ khí Chí Tôn này rất lợi hại.

Ngươi thật sự muốn dùng Sơn hà bảo phiến đánh cuộc với năm trăm triệu Thiên tinh thạch à?

Vẫn là bộ dạng lười biếng nhưng giọng nói của Hồng Nguyệt đại nhân có thêm một chút quan tâm.

¬ Cảm ơn Hồng Nguyệt đại nhân đã nhắc nhở.

Vãn bối tin mình sẽ không thua.

Long Thu Thủy vẫn cung kính.

- Hi hi, ta thích những tiểu tự tự tin.

Tuy nhiên, nếu thua, cùng đừng khóc nhè đấy.

Ta là người công minh.

Hồng Nguyệt đại nhân cầm lấy Sơn hà bảo phiến, hơi hơi cảm thán.

Đường đường một đại nhân trẻ tuổi lại bị người ta nói đừng khóc nhè nhưng Long Thu Thủy lại không hề tức giận, chỉ hơi lúng túng đi xuống.

Lúc này, Sở Mặc mới tiến lên, thi lễ nói:

- Bái kiến Hồng Nguyệt đại nhân...

- Ngươi không được gọi ta là Hồng Nguyệt đại nhân.

Nữ tử bỗng nhiên đưa tay ngăn lại động tác của Sở Mặc.

Bốn phía ồ lên, rồi lại tĩnh mịch, nhìn chăm chú về chỗ Sở Mặc.

Đám người Trương Song Song và Triệu Đông Minh khoái chí nhưng trước mặt Hồng Nguyệt đại nhân, bọn họ không dám làm càn, trong lòng lại nghĩ: một con dế chũi đi ra từ Nhân giới, chỉ là một thứ rác rưởi mà cũng nghĩ mình là đại nhân vật.

Ngươi nghĩ ai cũng có thể gọi tụcdanh của Hồng Nguyệt đại nhân ư?

Khóe miệng Long Thu Thủy nhếch lên.

Hoàng Vô Song nhíu mày, đăm chiêu.

Hổ Liệt và nữ tử quần trắng Nguyệt Khuynh thành vừa xấu hổ vừa thấy mất mát.

Bọn họ không muốn Sở Mặc phải xấu hổ nên thấy sự tình như vậy cũng lo lắng.
 
Thí Thiên Đao Full
LIII ( Chương 1301-1325 )


Chương 1301: Một đao phân thắng bại

Nhưng Lưu Phong, nghĩ một chút, lại cười rộ lên, nhìn người xung quanh bằng ánh mắt kỳ dị, thầm nghĩ: các ngươi thì biết cái quái gì.

Đột nhiên hào quang mông lung trên mặt Hồng Nguyệt đại nhân tán đi, lộ ra khuôn mặt thật sự.

Sở Mặc hơi ngẩn ra.

Những người khác không có phản ứng, bọn họ không thấy được hình dạng của Hồng Nguyệt đại nhân.

- Thế nào?

Thất vọng sao?

Hồng Nguyệt cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc.

Người xung quanh dại ra, không biết tình hình hiện tại là thế nào.

Hồng Nguyệt đại nhân không cho phép Sở Mặc gọi ngài, nhưng lại hỏi hắn có thấy thất vọng không?

Ngài đang trêu đùa Sở Mặc sao?

Chỉ chính Sở Mặc mới biết, Hồng Nguyệt đang muốn hỏi dung mạo của nàng thế nào.

Bình tĩnh mà nói, dung mạo của Hồng Nguyệt khá bình thường, chỉ do lúc trước nàng biểu hiện khiến người ta có kỳ vọng quá cao.

Thực tế, dung mạo của Hồng Nguyệt cũng rất thanh tú, thuộc lại càng nhìn càng thích, khí chất thật sự sâu sắc.

Sở Mặc nói:

- Không dám ạ, với cảnh giới của tiền bối, muốn thế nào lại chẳng được.

Sở Mặc cũng không nói gì nhiều, nhưng những người khác nghe, lại nghĩ Sở Mặc đã chấp nhận chịu cúi đầu.

Hồng Nguyệt tán thưởng nhìn Sở Mặc nói:

- Khá lắm, tiểu tử ngươi rất thông minh.

Nói xong, lại lười biếng nói tiếp:

- Với quan hệ của chúng ta, ngươi hẳn không nên gọi ta là Hồng Nguyệt đại nhân, mà nên gọi ta là sư thúc.

Nói xong, Hồng Nguyệt lại do dự:

- Ầy, nhưng gọi sư thúc không dễ nghe tí nào, cứ như ta là đàn ông ý.

Gọi là dì ư?

Không được.

Gọi cô đi!

Gọi cô được đấy.

Tự lẩm bẩm xong, nàng lại quay ra nhìn Sở Mặc nói:

- Về sau gọi ta là cô nhé.

Trong nháy mắt, Long Thu Thủy sợ ngây người.

Hoàng Vô Song cũng sợ ngây người.

Lưu Phong cũng đồng dạng.

Trương Song Song và Triệu Đông Minh trợn mắt ngạc nhiên.

Toàn trường kinh sợ.

Cả đám ngây ra như phỗng.

Xung quanh có mấy nghìn người nhưng lại lặng ngắt như tờ.

Mọi người đơ ra nhìn Sở Mặc và nữ tử được hào quang bao phủ kia.

Mới nãy Trương Song Song còn ác độc nghĩ hôm nay dù ai cũng không cứu được tên rác rưởi này.

Lưu Phong có cầu nàng cũng không nể mặt.

Nàng nhất định sẽ giết tên chó má này.

Kết quả, chỉ trong nháy mắt, chủ của Thiên đạo viên, người mà hầu như toàn bộ Thiên giới không ai nguyện ý trêu chọc, Hồng Nguyệt đạinhân lại bảo Sở Mặc gọi nàng là sư thúc, lầm bầm một lúc, chọn tới chọn lui cuối cùng nói Sở Mặc gọi nàng là cô.

Vì sao chứ?

Cô không phải là cách gọi dành cho em gái của ba sao.

Rốt cuộc Sở Mặc là ai?

Hắn không phải chỉ là tên không có căn cơ, một kẻ quê mùa xuất thân Nhân giới hay sao?

Thế giới này quá đảo điên.

Trương Song Song thấy mình sắp ngất đến nơi rồi.

Hoàng Vô Song chấn động, ánh mắt lộ vẻ phức tạp.

Long Thu Thủy cũng không khác lắm, vẻ mặt cực kỳ cứng nhắc.

Nãy y còn thấy Hồng Nguyệt đại nhân có thiện ý với y, nhưng giờ xem ra đã phải xem xét lại rồi.

Người ta là cô cô của Sở Mặc đó!

- Sơn hà bảo phiến của ta...

Long Thu Thủy chợt thấy có dự cảm không lành.

Trên mặt Lưu Phong lại có một nụ cười thản nhiên, như thể đã biết trước sự việc.

Thực tế, trước khi Lưu Phong đến, Đại đương gia của Linh Đan đường, phụ thân của Lưu Phong đã nói chuyện với y.

¬- Việc này không quan hệ gì với tỷ tỷ của ngươi.

Người trẻ tuổi kia là hậu nhân của vị vĩ nhân đó.

Ngươi hỏi vĩ nhân nào ư?

Toàn bộ Thiên giới, ngoại trừ vị kia ra thì còn người khác hay sao?

Đừng tưởng ngài mất rồi thì con cháu của ngài có thể tùy ý bị người ta ức hiếp.

Người nhớ tình xưa nghĩ cũ còn nhiều lắm.

Ai muốn động vào người trẻ tuổi kia sẽ phải chịu xui xẻo thôi.

Ngươi cố tạo quan hệ tốt với hắn.

Đừng có ra vẻ cái đại nhân trẻ tuổi chó má gì đó.

Trước mặt người ta ngươi chẳng bằng một cái rắm đâu.

Không phục cái gì, nếu cha ngươi thấy hắn cũng phải thành thật gọi một tiếng thiếu chủ đó.

Đừng nói hiện tại hắn là đồng minh thân mật nhất của chúng ta, dù hắn có là kẻ thù, hắn muốn gì, Linh Đan đường cũng sẽ cho hắn.

Nếu tỷ tỷ ngươi có thể gả cho hắn thì chắc chắn sẽ mang lại phúc lớn cho Linh Đan đường rồi.

Phán đoán lúc trước của Hoàng Vô Song rất chính xác.

Chỉ vì Lưu Vân, Linh Đan đường không có khả năng trả giá nhiều thế cho Sở Mặc.

Bản lĩnh luyện đan của Sở Mặc cũng không thể đánh đổi được.

Đến chính Sở Mặc cũng không hiểu biết hết việc này.

Thật ra Sở Mặc cũng đang ngây dại, nhìn Hồng Nguyệt, không biết nên làm gì.

- Thanh ngọc thẻ...

Hồng Nguyệt sâu kín nói:

- Ta chỉ phát hai cái.

Mà hai người kia, đều có quan hệ rất mậtthiết với ngươi...

Hồng Nguyệt thở dài.

Nhưng lời nàng nói như một tia sét, xém chút đánh mọi người cháy đen.

- Vốn ta định khi gặp mặt sẽ cho ngươi một tấm, kết quả ngươi đã có rồi.

Thôi thì giữ đi.

Dù sao nàng kia hay người kia cũng không tới được.

Trong thanh âm của Hồng Nguyệt có một chút bi thương.

Sở Mặc rung động, ngẩn ngơ nhìn Hồng Nguyệt.

Những người khác thì đã hóa thành tượng gỗ từ nãy rồi.

Hồng Nguyệt lại nhìn Sở Mặc, thở dài:

- Lát đánh xong thì đi theo ta, ta có mấy lời muốn nói cho ngươi.

Hồng Nguyệt lại phất tay:

- Đi đi, đánh thì đánh.

Nhưng dù sao người ta cũng là con gái, hơi tùy hứng một chút, ngươi cũng nên nương tay.

Vì tổ tiên của nàng có chút liên hệ với ta.

Sở Mặc cười khổ, trong lòng tự nhủ: ngài xem trọng ta như vậy sao.

Ta chỉ là một tu sĩ còn chưa đến Đại la kim tiên trung kỳ.

Còn người ta là một tu sĩ Thiên tiên đỉnh cao, người có khả năng có vũ khí ChíTôn nữa đó.

Trương Song Song triệt để bối rối vừa vì Hồng Nguyệt nói nàng và tổ tiên của Trương Song Song có quen biết, mặt khác, đại nhân lại bảo Sở Mặc nương tay, đừng chấp nhặt.

Chuyện quái gì thế này?

Trương Song Song hít sâu, cố làm mình bình tĩnh trở lại.

Nàng quyết định, sẽ không giết Sở Mặc nhưng sẽ cho hắn một lần dạy dỗ, ít nhất khiến hắn không thể vào thiên lộ sắp tới.

Đừng tưởng có cô cô hùng mạnh là muốn làm gì thì làm.

Con ngươi Trương Song Song lạnh băng, nàng cũng đã bình tĩnh.

Nhiều năm ra ngoài rèn luyện không phải vô ích.

Đi theo đại nhân trẻ tuổi như Long Thu Thủy, nàng thấy mình sống không phí hoài tí nào.

Vèo một cái.

Trương Song Song tung người nhảy lên lôi đài.

Nàng đứng đó, như một pho tượng chiến thần, tràn đầy chiến ý.

Sở Mặc nhìn Hồng Nguyệt một chút.

Hắn đang nghi hoặc, nhưng lúcnày chỉ có thể áp chế, rồi nhảy lên lôi đài.

Lúc này, hắn mới nhớ đến vẫn chưa giao mấy tấm thẻ màu đen trị giá năm trăm triệu cho Hồng Nguyệt nhưng chẳng ai nói gì.

Sự việc phát sinh vừa nãy khiến bọn họ còn chưa khôi phục thần trí.

Sở Mặc ngẫm nghĩ, không nói gì về việc này nữa, chỉ nhìn Trương Song Song, nói:

- Ra tay đi.

-----o0o-----

Chương 1302: Đánh tiếp

Chương 1302: Đánh tiếp

- Ngươi là Sở Mặc đúng không?

Trương Song Song chưa ra tay mà lẳng lặng nói.

Khí chất trên người thay đổi hoàn toàn, không còn là nữ tử kiêu ngạo hống hách lúc trước.

- Ngươi có thể tung hoành ở Nhân giới, ngạo nghễ ở Linh giới, gần như thành minh chủ của Tiên giới.

Nhưng đến Thiên giới, ngươi chẳng là gì hết.

Vừa nói, nàng vừa ra tay ngay tức khắc.

Vừa đánh đã sử dụng sát chiêu.

Đây là một tuyệt học!

Nàng muốn dùng thời gian ngắn nhất để đánh bại Sở Mặc.

Tuy vì Hồng Nguyệt đại nhân, nàng không dám giết Sở Mặc nhưng đòn đánh này cũng không hề nương tay.

Nàng muốn khiến cái tên không biết lượng sức mình này nhìn rõ sự kém cỏi của hắn so với các thiên kiêu ở Thiên giới.

Khí thế của Thiên tiên trên người Trương Song Song triệt để bạo phát.

Khí thế do chênh lệch cảnh giới như một trận cuồng phong bão tápđè ép Sở Mặc.

Sở Mặc không nói, trực tiếp nắm Thí Thiên trong tay.

Chém thẳng về phía Trương Song Song.

Không sử dụng bất kỳ công pháp hay thần thông nào.

Chỉ đơn thuần chém một đao.

Một đao kia chính là đạo của Sở Mặc.

Sau mấy năm tu luyện, dung hợp nhiều Chí Tôn thuật, hắn đã lĩnh ngộ ra chiêu thức thuộc về chính mình.

Sở Mặc biết rõ, vì cảnh giới chênh lệch, dù hắn có sử dụng thầnthông nào cũng rất dễ bị áp chế.

Nhưng đạo của hắn thì khác.

Đạo của hắn đồng nghĩa với niềm tin vô địch.

Hắn dùng toàn bộ sức mạnh tinh thần, niềm tin của mình ngưng tụ vào một đao.

Nên khi thấy Sở Mặc chém xuống, toàn trường khiếp sợ.

Khuôn mặt thanh tú của Hồng Nguyệt lộ ra ý cười.

- Tiểu tử này cũng không tồi!

Chỉ một đao!

Trực tiếp bẻ gãy tuyệt học của Trương Song Song dễ như trở bàn tay, sức mạnh cực kỳ cường đại.

Phản lực từ đao này khiến lục phủ ngũ tạng của Sở Mặc bị chao đảo, khóe miệng hắn có máu tươi chảy ra.

Trương Song Song ở đối diện thét lên kinh hãi.

- A...

Thanh âm tràn ngập sự tuyệt vọng.

Mũi đao sắc lạnh của Thí Thiên vững vàng dừng lại trên cổ trắng nõn của Trương Song Song.

Sở Mặc chỉ dùng một đao đã đánh thắng.

Bốn phía khán đài kinh hô dữ dội.

Nhiều người còn chưa hiểu việc gì đã xảy ra.

Sau khi nhìn lôi đài lớn liền trợn mắt há mồm:

- Đã đánh xong rồi à?

Sao ta còn chưa thấy bắt đầu mà đã kết thúc rồi?

Đám đông choáng váng.

Hoàng Vô Song và Long Thu Thủy cũng không ngoại lệ.

Mọi người ngơ ngác đứng nhìn hai người trên lôi đài vẫn không nhúc nhích, thậm chí không dám tin cảnh tượng trước mắt là sự thật.

Sau khi Lưu Phong nói chuyện với phụ thân, cộng với lúc trước biết một chút chuyện của Sở Mặc nên biết Sở Mặc có chiến lực kinh người.

Nhưng Sở Mặc còn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của Lưu Phong.

Lưu Phong nghĩ, với cảnh giới Đại la kim tiên, Sở Mặc có cơ hội đánh bại Trương Song Song ở Thiên tiên cảnh nhưng cũng khó khăn lắm.

Vì Trương Song Song không phải là một tu sĩ thông thường, ai muốn cũng có thể giẫm một cái.

Nếu không có đám đại nhân trẻ tuổi như Hoàng Vô Song hay LongThu Thủy ở đây, Trương Song Song tuyệt đối là một tu sĩ trẻ tuổi cao cấp nhất.

Phía trước nàng cũng có nhiều chiến tích nổi danh.

Bất kể là độ sức ở Huyễn Thần giới hay với các người trẻ khác ở Thiên giới, Trương Song Song hầu như không thua.

Dù đối mặt với Hoàng Vô Song hay Long Thu Thủy, Trương Song Song cũng không thể bị đánh bại trong một chiêu như thế này được.

Ánh mắt Lưu Phong nhìn Sở Mặc đã hoàn toàn thay đổi.

Lúc trước, tôn trọng Sở Mặc vì tỷ tỷ, vì lời nói của phụ thân.

Hiện tại, Lưu Phong tôn trọng Sở Mặc từ tận đáy lòng mình.

Hơn nữa, trong nháy mắt, Lưu Phong đã thừa nhận Sở Mặc ở cùng tầng lớp với mình.

Rất khó để một đại nhân trẻ tuổi thừa nhận một tu sĩ khác.

Trừ phi tu sĩ kia có thiên phú, cơ duyên, chiến lực hoàn toàn không kém hơn so với họ.

Mà theo Lưu Phong, Sở Mặc có đủ hết.

Con ngươi Hoàng Vô Song lóe lên, nhìn Long Thu Thủy đang cứng ngắc đứng đối diện, hơi hơi lắc đầu, khẽ khẽ thở dài.

Mấy người bên cạnh Hoàng Vô Song kích động nhìn lôi đài.

Triệu Đông Minh bên cạnh Long Thu Thủy đờ đẫn, cứ như mất hồn.

Nữ tử Đồng Ảnh cũng cực kỳ rung động, lại càng thêm tán thưởng Sở Mặc.

Người lợi hại chính là lợi hại, không còn gì để nói.

Trương Song Song là người choáng váng nhất.

Nàng dường như quên thanh đao sắc bén đang gác trên cổ mình, ngỡ ngàng không biết làm gì.

Vì sao lại thế chứ?

Tại sao lại thế được?

Ta còn chưa dốc toàn lực thi đấu mà?

Ta còn chưa thi triển hết các thần thông nữa.

Ta còn chưa sử dụng vũ khí Chí Tôn trên người đó.

Sao một đao của hắn ta lại nhanh thế chứ?

Có phải ta đang nằm mơ không?

Có lẽ do ta nằm mơ, chuyện vừa xảy ra không phải sự thật.

Cảnh giới của hắn thấp hơn ta rất nhiều, sao hắn lại không bị ảnh hưởng bởi uy áp của ta chứ?

Rốt cuộc hắn đã dùng thần thông gì với một đao kia thế nhỉ?

Sao tachẳng có cảm giác gì mà đã bị đánh trúng rồi.

Vẻ mặt Sở Mặc rất bình tĩnh, hắn nhìn Trương Song Song, sau đó chậm rãi thu đao, xoay người đi đến bờ lôi đài.

Trương Song Song ở phía sau, mắt lóe lóe, hơi đấu tranh.

Ta vẫn chưa nhận thua đâu.

Nếu không nhận thua, đồng nghĩ với việc ta chưa thất bại.

Nếu giờ ra tay, ta nắm chắc tám phần có thể đánh bay hắn.

Ta có nên xuất thủ không?

Nội tâm Trương Song Song đang rất mâu thuẫn.

Nàng nghĩ đến ThuThủy đại nhân đại nhân đã dùng một cái vũ khí cấp Chí Tôn để đánh cược trận này.

Nếu nàng thua, đại nhân sẽ mất Chí Tôn khí, như thế sau này đại nhân sẽ nhìn mình bằng ánh mắt gì đây?

Sở Mặc đã ra gần đến mép lôi đài.

Người ở bên ngoài nhìn vào nghĩ Trương Song Song vẫn đang sốc.

Nhiều người thở dài.

Nhưng bọn họ đã thu hoạch được lợi ích không nhỏ từ trận chiến ngắn ngủi mà kinh điển này.

Một trận lấy yếu thắng mạnh, trình độ ngoài sức tưởng tượng quả thực đã đảo điên nhận thức của bọn họ.

Một số tu sĩ biết đầu đuôi sự việc cũng chẳng buồn đồng tình với Trương Song Song, chỉ nghĩ người phụ nữ này đã bị trừng phạt thích đáng.

- Ai bảo nàng cố tình gây sự trước chứ, lại còn cố tình dây dưa, chẳng có phong độ gì hết.

- Người ta không giết nàng đã là nể mặt lắm rồi.

Nếu nàng thắng, ta e nàng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho người kia đâu?

¬ Người kia gì chứ.

Hắn là Sở công tử danh chấn Huyễn Thần giới đó.

- Hắn là Sở Mặc ư?

Ngươi có nói dối ta không đó?

Người kia chính là người có huyết mạch màu tím, được Giới Linh ở Huyễn Thần giới che chở, Sở Mặc ư?

- Không phải đâu.

Hắn chỉ là một thiếu niên xuất thân Nhân giới, sao mạnh thế này được?

Không phải tất cả người ở đây đều biết người đang đối chiến với Trương Song Song chính là Sở Mặc nên khi nghe đoạn đối thoại trên, nhiều người khiếp sợ.

-----o0o-----

Chương 1303: Đối kháng vũ khí Chí Tôn

Chương 1303: Đối kháng vũ khí Chí Tôn

Lúc này, Sở Mặc đã bước sang đứng ở lôi đài bên cạnh, chỉ cần bước thêm một bước là sẽ ra khỏi khu vực lôi đài.

Trương Song Song chưa nhận thua, nên Hồng Nguyệt đại nhân cũng không tuyên bố Sở Mặc đã thắng.

Nên khi tới gần mép lôi đài, Sở Mặc dừng bước, quay đầu hỏi:

- Ngươi chịu thua chưa?

Giao chiến chính thức đã kết thúc.

Nhưng Trương Song Song đã quyết định vì Long Thu Thủy không ngại mất mặt, cũng không sợ đắctội với Hồng Nguyệt đại nhân.

Nàng muốn lợi dụng lỗ hổng để đánh cược thêm một lần nữa.

Nàng lặng lẽ lấy ra vũ khí cấp Chí Tôn của mình.

Trong lúc bối rối, theo bản năng, nàng đưa mắt nhìn về Long Thu Thủy trên khán đài.

Long Thu Thủy ngồi trên khán đài, vẻ mặt âm trầm, không tỏ thái độ gì hết.

Trong lòng Trương Song Song trầm xuống.

Nàng hiểu Thu Thủy đại nhân đã tức giận, không hài lòng với biểu hiện của nàng.

Nghĩ vậy, Trương Song Song nhìn Sở Mặc, lạnh lùng nói:

¬ Ta còn chưa thua đâu.

Khán đài lập tức xôn xao.

- Hơi quá đáng nha.

- Rõ mất mặt.

Thế còn không thua thì thế nào mới thua chứ?

Nếu lúc nãy Sở Mặc chém thêm một đao thì nàng ta đã mất đầu rồi còn gì.

- Người không biết xấu hổ chính là kẻ vô địch trong thiên hạ đó.

Thế rồi còn không nhận mình thua, mặt dày thật đấy.

¬ Ha ha, đây chính là tác phong của đại nhân trẻ tuổi ở Thiên giới hay sao?

Đúng là khiến ta mở rộng tầm mắt.

Mỗi câu nói như một nhát đao đâm thẳng vào lòng Trương Song Song.

Nàng khẽ cắn môi.

Nàng mạnh mẽ, cuồng nhiệt, ích kỷ, không coi ai ra gì nhưng nàng biết rất rõ mình là người như thế nào.

Nàng vốn không có da mặt dày như thế.

Nàng là con gái kia mà.

Nhưng...

Nàng nên làm gì đây?

Từ đầu đến cuối, Long Thu Thủy vẫn ngồi im như một pho tượng.

Nếu y mở miệng, nàng sẽ nhận thua.

Hoàng Vô Song cũng không nhịn được, hơi nhíu mày, truyền âm cho Long Thu Thủy:

- Ra dáng đàn ông một chút, nhận thua đi.

Ai ngờ Long Thu Thủy như bị điếc, không phản ứng.

Ánh mắt Lưu Phong nhìn Long Thu Thủy có chút khinh miệt.

Triệu Đông Minh và Đồng Ảnh hơi cúi đầu, bọn họ cảm thấy khó chịu và xấu hổ.

Vì không phải chỉ có một hay hai người nhìn bọn họ.

Đầy người hiểu chuyện.

Trên lôi đài, Sở Mặc nhìn Trương Song Song, cười nhẹ:

- Được, chúng ta đánh tiếp!

Trương Song Song nhìn kỹ Sở Mặc, kiêu ngạo ngẩng đầu, sau đó thúc dục vũ khí Chí Tôn của mình.

Vũ khí này là một cái ấn to bằng bàn tay.

Các bậc đại năng thượng cổ luyện chế nhiều loại vũ khí, pháp khí Chí Tôn khác nhau, trong đó, phổ biến nhất vẫn là ấn, đỉnh, quạt.

Cái ấn trên người Trương Song Song có khắc bốn dị thú viễn cổ trên mặt.

Sau khi được thúc dục, cái ấn phóng đại trong nháy mắt, một luồng uy áp nặng nề lao về phía Sở Mặc.

Uy áp của Chí Tôn khí che phủ cả trời đất.

Dị thú trên mặt ấn phục sinh, điên cuồng giãy dụa thân mình, mang theo thân ấn muốn lao lên.

Mặc dù lôi đài được phong ấn hùng mạnh phong tỏa nhưng người ngồi trên khán đài vẫn cảm giác được sự lạnh lẽo, kinh hãi nhìn xuống phía dưới.

Sở Mặc ngưng trọng.

Thí Thiên trong tay hắn bắt đầu tỏa ra sát khí.

Vù vù!

Thân đao trực tiếp phát ra tiếng kêu ong ong.

Một luồng sát khí mãnh liệt bạo phát.

Luồng sát khí này đối đầu trực tiếp với uy áp trên cái ấn dị thú kia.

Trương Song Song tràn đầy quyết tâm.

Nàng cố hết sức để kích hoạt một con dị thú trên cái ấn, nhưng theo nàng, chỉ thế này cũng đủ.

Dị thú trên mặt ấn không phải là giả mà là dị thú viễn cổ thật sự, được một Chí Tôn là tổ tiên của nàng trực tiếp phong ấn vào.

Chí Tôn khí này được gọi là Tứ thú ấn.

Ở thời đại xa xưa, nó đã theo tổ tiên Trương Song Song chinh chiến thập phương, chiến công hiển hách, có được uy danh rất lớn.

Viễn cổ dị thú bị phong ấn cực kỳ không cam lòng và tức giận nên mỗi lần kích hoạt, nó phải cắn nuốt các sinh linh mới có thể bình ổn mộtchút lửa giận.

Lúc này, nó nhìn thấy đối thủ của mình chỉ có một người.

Nó gào lên.

Khí thế của nó đã lên đến đỉnh.

Sau đó, Sở Mặc giơ Thí Thiên cũng đang tỏa sát khí ngùn ngụt lên Chém một đao về con dị thú kia.

Bốn phía khán đài sục sôi.

- Trời đất, tình huống thế này mà hắn còn muốn cứng rắn chống đỡ kìa.

¬ Thứ được kích hoạt là một con dị thú khủng bố đó!

- Trương Song Song quả nhiên có thực lực không tầm thường, không ngờ nàng có thể kích hoạt một phần tư sức mạnh của Chí Tôn khí.

- Tuy hành vi có chút vô sỉ nhưng không thể không thừa nhận, nàng rất mạnh.

- Có thể ở bên Thu Thủy đại nhân thì sao là kẻ yếu được chứ.

- Mau nhìn kìa!

Trên khán đài có tiếng kinh hô, lại có tiếng nghị luận.

Sau đó, tất cả bọn họ thấy một cảnh tượng, cảnh tượng khiến họ cả đời khó mà quên được.

Con viễn cổ dị thú sống bao nhiêu năm, cảnh giới ít nhất tương đương với Đế Chủ lại bị Sở Mặc một đao chém thành hai khúc.

Con viễn thú vốn đang điên cuồng rít gào đột nhiên kêu lên hoảng sợ, nhưng chẳng mấy chốc đã tắt âm, nó đã bị chém làm đôi rồi.

Thân thể nó hóa thành hai luồng sáng, quay trở về cái ấn.

Mặc dù một đao của Sở Mặc không hoàn toàn tiêu diệt nó nhưng đã khiến nó bị hao tổn nguyên khí.

Dù Chí Tôn khí có tốc độ hấp thu tinh khí trong thiên địa nhanh đến mấy con viễn thú kia cũng phải cần đến mấy trăm năm mới có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh cao.

Sở Mặc trực tiếp hộc máu, lảo đảo, suýt nữa ngã sấp xuống.

Hắn cắm Thí Thiên xuống lôi đài để chống đỡ, lại nhìn Trương Song Song.

Giờ khắc này, Trương Song Song biết Sở Mặc đã là nỏ mạnh hết đà, chỉ cần nàng kích hoạt Chí Tôn khí một lần nữa, nàng sẽ chiến thắng.

Sở Mặc có thể dùng một đao chém tan dị thú viễn cổ khiến nàng rấtbội phục nhưng nàng vẫn áp chế sự rung động.

Lúc này, trong đầu của nàng chỉ có một ý niệm: bất kể thế nào, nàng cũng không thể thua.

Trương Song Song phun máu, có cả máu đen.

Nàng đã bị thương căn nguyên.

Nhưng nàng vẫn cố gắng chống đỡ.

Nàng không muốn để Thu Thủy đại nhân thất vọng.

- A...

Trương Song Song hét lên.

Trong chốc lát, cái ấn dị thú lại tỏa ra một luồng sáng mãnh liệt, bầu trời rực rỡ hẳn lên.

Một con dị thú khác động đậy.

Nó điên cuồng rít gào.

Trên khán đài

Đồng Ảnh lo lắng nhìn Long Thu Thủy nói:

- Ngài mau bảo nàng dừng lại đi.

Song Song không có khả năng chống đỡ để dị thú thứ hai xuất hiện đâu.

Nàng sẽ chết mất.

Đến cả Triệu Đông Minh cũng không nhịn được nhìn Long Thu Thủy.

Mặc dù không nói nhưng hiển nhiên, y cũng muốn Long Thu Thủy hạ lệnh rút lui.

Hai tu sĩ trẻ tuổi đi theo bên cạnh cũng quay sang nhìn Thu Thủy đại nhân của mình.

Long Thu Thủy vẫn ngồi yên, nhìn bọn họ bằng ánh mắt kỳ quái:

- Các ngươi nghĩ ta có thể ngăn được nàng sao?

Đây là sự lựa chọn của nàng, sao các ngươi lại nhìn ta thế chứ?

-----o0o-----

Chương 1304: Thí Thiên bùng nổ

Chương 1304: Thí Thiên bùng nổ

Đồng Ảnh nháy mắt cúi đầu, yên lặng rơi nước mắt, không nói gì nữa.

Mặc dù tình cảm của nàng và Trương Song Song không tốt lắm nhưng nàng không đành lòng nhìn Trương Song Song cứ thế ngã xuống.

Triệu Đông Minh vốn thầm thích Trương Song Song, nhưng ngại Long Thu Thủy nên chưa từng biểu hiện ra ngoài quá mức, nhưng lúc này, y không nhịn được nữa, đứng lên hô lớn:

- Song Song, dừng lại đi.

Trương Song Song nhìn về phía Triệu Đông Minh, thấy Long Thu Thủy vẫn không có phản ứng gì.

Nàng cười buồn bã, sau đó điên cuồng thúc dục cái ấn.

Con dị thú lớn hơn nửa người.

Cái đầu như đầu cá sấu, to đùng, cả người đầy vảy.

Lớp vảy hình thành một lớp áo giáp kiên cố, lóe sáng như kim loại.

Đôi mắt nó lạnh lẽo, nhìn chằm chặp vào Sở Mặc đang nửa đứng nửa quỳ trước mặt.

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn con dị thú mới chui ra, cười khổ: hắn không hối hận vì lúc nãy không chém Trương Song Song, không phải vì Trương Song Song là con gái mà hắn nương tay.

Hắn dừng lại vì câu nói của Hồng Nguyệt.

Hắn hơi bất đắc dĩ, lúc nãy hắn đã dùng gần hết sức mạnh để chémcon dị thú kia một cái.

Nghiêm chỉnh mà nói, hắn cũng không khác Trương Song Song là mấy.

Trương Song Song thúc dục dị thú còn hắn có Thí Thiên.

Hắn và Trương Song Song chỉ là người kích hoạt các vũ khí hùng mạnh thôi.

Điểm bất đồng là Trương Song Song là tu sĩ Thiên tiên, trong thân thể có nhiều lực lượng tích lũy hơn Sở Mặc.

Nên sau khi Sở Mặc chém một đao vừa rồi, dù có Ngũ hành đạo cơchống đỡ, hắn cũng gần như kiệt sức.

Mắt thấy con dị thú kia đi ra, lại nhìn Trương Song Song lung lay sắp đổ,

Trương Song Song đã nôn ra máu mấy lần, hoàn toàn dựa vào niềm tin ngoan cường chống đỡ,

Chẳng biết tại sao, Sở Mặc lại không thấy phản cảm nhiều với nàng nữa.

Chẳng lẽ hắn phải sử dụng tấm át chủ bài kia sao?

Sở Mặc thầmnghĩ, nếu không phải tại đây, không phải trong tình huống này, hắn đã lật bài kia ra lâu rồi.

Con dị thú khổng lồ vươn móng vuốt thật lớn lên, cả người tràn đầy hơi thở cổ xưa lại thê lương nhưng trong mắt lại tràn đầy sát khí lạnh băng.

Nó nhìn Sở Mặc, cái miệng đầy máu, răng nanh sắc bén, chảy dãi nhễu nhão.

Sau đó rít lên một tiếng như sấm.

Hồng Nguyệt đứng trên một bờ lôi đài, không hề có ý định xuất thủ.

Mặt Long Thu Thủy hơi thay đổi một chút.

Y có chút hả dạ.

Nếu lúc tước, y chỉ coi thường Sở Mặc thì lúc này, y hận Sở Mặc.

Y biết rõ, sau trận chiến này, thanh danh của y sẽ bị ảnh hưởng đến mứcnào.

Vừa rồi y có thể gọi Trương Song Song, bảo nàng nhận thua.

Nhưng Sơn hà bảo phiến của y sẽ rơi vào tay của Sở Mặc.

Có Hồng Nguyệt ở đây, y không thể làm gì được.

Y không cam lòng.

Sơn hà bảo phiến có ý nghĩa rất trọng đại với y.

Y dùng nó làm tiền cược không phải chỉ để nhận thua như thế.

Quan trọng nhất, dù thế nào y cũng không muốn thua một tên nhà quê từ Nhân giới.

Nếu người đánh cuộc với y là Hoàng Vô Song hay Lưu Phong, dù thua y cũng không mất phong độ.

Nhưng Sở Mặc chỉ là tên quê mùa từ thâm sơn cùng cốc đi ra, y không thể thua được.

Hiện tại, y tin rằng, nếu Hồng Nguyệt đại nhân không can thiệp, chắc chắn Sở Mặc sẽ thua.

Với thân phận và địa vị của Hồng Nguyệt, ngài không có khả năng sẽ ra tay.

Chết đi!

Chết đi!

Chết đi!

Ánh mắt Long Thu Thủy lạnh băng, nội tâm thấy rất hả giận.

Đồng Ảnh có chút không đành lòng nhìn người trẻ tuổi đang nửa quỳ phía dưới.

Hắn không đáng chết.

Đồng Ảnh có chút tiếc nuối.

Một người trẻ tuổi đi ra từ Nhân giới đang quật khởi không nên chết như thế, đáng lẽ nên có tiền đồ tốt hơn.

Nhưng Đồng Ảnh không có năng lực ngăn cản.

Trong mắt người khác, nàng vẫn là người của Thu Thủy đại nhân.

Con ngươi Hoàng Vô Song lóe ra, nhìn cảnh tượng trước mắt.

Y không thể can thiệp cũng không muốn can thiệp.

Sở Mặc biểu hiện ngoài dự tính của y.

Nếu Sở Mặc chết, y hơi tiếc một chút nhưng cũng khôngcó quá nhiều cảm xúc.

Vì Hoàng Vô Song đã xem Sở Mặc là đối thủ nguy hiểm, hơn cả Long Thu Thủy.

Lưu Phong cau mày nhìn Sở Mặc vẫn không nhúc nhích, lo lắng nhìn về phía Hồng Nguyệt đại nhân.

Không phải ngài là cô cô của Sở Mặc hay sao?

Tại sao lại không ra tay ngăn cản chứ?

Trương Song Song lấy ra vũ khí kia đã là không công bằng rồi sao lại không ngăn cản nhỉ?

Hổ Liệt không nghĩ nhiều như vậy, quát lớn:

- Trận chiến này không công bằng!

Triệu Đông Minh đứng bên Long Thu Thủy, tức đỏ mắt, hét lên:

- Từ trước đến giờ chiến đấu nào có phân biệt công bằng hay không đâu.

Triệu Đông Minh vừa như đang đáp trả Hổ Liệt, vừa như muốn phát tiết.

Long Thu Thủy cũng không thèm nhìn Triệu Đông Minh, chỉ ngồi im.

Nguyệt Khuynh Thành khóc như mưa, thậm chí nhắm mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng tiếp theo.

Nàng không muốn thấy thanh niên kia táng thân trong miệng con dị thú.

Người trên khán đài nín thở.

Mọi người đang đợi sự việc tiếp theo.

Sở Mặc ngồi xuống, Thí Thiên trong tay hắn bay ra, kêu ầm ầm.

Sau đó, ngoài sức tưởng tượng của mọi người, trực tiếp xông đến con dị thú trước mắt.

Khi con dị thú kia bò ra, Trương Song Song đã ngã xuống, hôn mêbất tỉnh.

- Song Song!

Triệu Đông Minh hét lên thảm thiết.

Nhưng không ai để ý.

Toàn bộ ánh mắt của mọi người đều tập trung vào thanh đao tự bay ra lao về con dị thú.

Thanh đao bộc phát một luồng sát khí mãnh liệt.

Nháy mắt phá tan cả kết giới Hồng Nguyệt bày ra.

Kết giới của lôi đài do Đế Chủ xây dựng lại bị sát khí của Thí Thiênphá tan.

Long Thu Thủy, Hoàng Vô Song và mọi người đều cảm giác được luồng sát khí kinh khủng, áp lực cực lớn.

Người tu vi kém hộc cả máu.

Đại nhân trẻ tuổi như Hoàng Vô Song, Long Thu Thủy, Lưu Phong cũng không nhịn được rùng mình.

- Không ổn rồi!

Hồng Nguyệt quát một tiếng, trong nháy mắt, nàng tỏa ra một luồng khí phong ấn chặt sát khí của Thí Thiên.

Sau đó dùng tay kết ấn, phong ấn lại lôi đài.

Tuy chỉ một khoảnh khắc nhưng người vây xem đều bị sợ chết khiếp, có cảm giác vừa đi một vòng Quỷ môn quan.

Cả đám nhìn vào phía trong lôi đài.

Thí Thiên không cần người điều khiển, tỏa sáng rực rỡ đứng trong không trung, con dị thú không dám động đậy.

Tiếp đó, Thí Thiên nhoáng một cái, trực tiếp chém tan đầu con cự thú.

¬ Đây là thần khí có khả năng thông linh ư!

Long Thu Thủy đứng phắt dậy, nhìn cây đao phía dưới, thất thanh nói:

- Đây là thần khí... trong truyền thuyết sao...

Con dị thú đầu cá sấu bị Thí Thiên chém, chẳng tỏa ra được tí ánh sáng nào, cũng không trở về cái ấn mà bị hoàn toàn tiêu diệt.

Nhưng mọi việc còn chưa dừng ở đó.

Thí Thiên lại sáng bừng lên, khí tức càng cường đại.

Hồng Nguyệt khiếp sợ ngẩng đầu, vì nàng biết, khí tức của ThíThiên đã áp chế cả phong ấn của nàng.

Không phải chỉ áp chế một phần, mà là hoàn toàn trấn áp.

-----o0o-----

Chương 1305: Long Thu Thủy tức giận

Chương 1305: Long Thu Thủy tức giận

Thí Thiên không phá kết giới của Hồng Nguyệt, dường như nó có thể khống chế sức mạnh của chính mình.

Sau đó, mó đột nhiên chém cái ấn đang lơ lửng ở lôi đài.

Nó muốn hủy cái vũ khí Chí Tôn này.

Chí Tôn khí cũng có linh tính, nó rên rỉ, muốn chạy trốn nhưng bị khí tức của Thí Thiên trấn áp, không nhúc nhích được.

Keng một cái!

Cái ấn bị Thí Thiên chém làm đôi.

Hai tiếng thú rống vang lên.

Hai con dị thú viễn cổ còn lại trên ấn tự phá phong ấn xông ra.

Nhưng tụi nó còn chưa làm được gì Thí Thiên đã bay qua, chém bay đầu luôn.

Thân thể của chúng nó rơi xuống lôi đài, lôi đài ầm ầm sụp đổ.

Thân hình không đầu phun đầy máu nhuộm đỏ cả lôi đài.

Hồng Nguyệt cực kỳ khiếp sợ, nhìn Thí Thiên như vương giả đang treo lơ lửng kia, than nhẹ một tiếng, túm Trương Song Song lên, chậmrãi mở miệng:

- Trận chiến này Trương Song Song đã bại, có ai có dị nghị gì không?

Bốn phía tĩnh mịch, không ai đáp lời.

Ai dám dị nghị gì cơ chứ?

Cây đao kia vẫn còn đang lơ lửng, hào quang đã thu bớt, nhìn qua rất bình thường.

Nhưng mọi người đều có một trực giác, nếu ai dám dị nghị, không cần Hồng Nguyệt đại nhân ra tay, cây đao kia sẽ bay đến chém luôn người đó.

Đây là một thanh đao cực kỳ hung ác!

Đồng thời, nó cũng là một thần khí.

Tất cả các tu sĩ chưa ai gặp một bảo đao như thế.

Long Thu Thủy ngồi phịch xuống, ánh mắt ngỡ ngàng.

Mấy người bên cạnh y ngơ ngác nhìn cây đao trên lôi đài.

Con ngươi Hoàng Vô Song lóe sáng, lẩm bà lẩm bẩm như nói với đám người cạnh mình:

- Trên thiên lộ ta có đối thủ rồi.

Lưu Phong vỗ ngực thở phào:

- Thật mạnh mẽ!

Nguyệt Khuynh Thành lúc này mới dám mở mắt, không dám tin vào mắt mình, nhưng lại thấy vui vẻ.

Hổ Liệt hô lớn:

- Quá đúng!

Tiếng hô này như đánh thức những người trên khán đài.

Mọi người nháy mắt sôi trào tung hô.

- Đúng vậy!

Tiếng hò hét vang động đất trời.

Nhưng đối tượng bọn họ tung hô không phải Sở Mặc mà là cây đaokia.

Chưa ai từng nghe có cây đao nào có thể hộ chủ như thế.

Nói nó là thần khí không quá đáng chút nào.

Thí Thiên lại bay trở về tay của Sở Mặc.

Sở Mặc cảm nhận được nó hơi suy yếu.

- Cần...tinh thạch...

Trong đầu Sở Mặc hiện lên một thần niệm.

Sở Mặc ngẩn ra, không chần chừ thu Thí Thiên vào Thương Khung Thần Giám.

Thiên tinh thạch xếp đầy trong đó như một ngọn núi nhỏ.

- Tùy ngươi ăn đó!

Sở Mặc truyền thần niệm, sau đó quay về Hồng Nguyệt, hơi thi lễ:

- Ta thắng đúng không ạ?

Hồng Nguyệt không che dấu, vui mừng nhìn Sở Mặc, gật đầu:

- Tất nhiên.

Nói xong cũng không nhìn Long Thu Thủy đang thất hồn lạc phách, lấy Sơn hà bảo phiến giao cho Sở Mặc.

Trong mắt Long Thu Thủy lóe lên một vệt dữ tợn nhưng rất nhanh biến mất.

Sở Mặc cẩm Sơn hà bảo phiến, trong đầu lại vang lên thần niệm của Thí Thiên:

- Ta cần cái này!

Đây là vũ khí cấp Chí Tôn.

Sở Mặc hơi đau lòng, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Trong lòng hắn, Thí Thiên là vô giá.

Đừng nói chỉ là một Chí Tôn khí, cho dù là mười cái, chỉ cần Sở Mặc có, nếu Thí Thiên cần, Sở Mặc sẽ đưa.

Không đợi Sở Mặc đưa, Thí Thiên đã trực tiếp bay ra khỏi Thương Khung Thần Giám.

Vì thế, thảm án xảy ra với diễn viên là hai cái vũ khí.

Thí Thiên vừa lao ra, Sơn hà bảo phiến trong tay Sở Mặc đã kêu vù vù, bay khỏi tay của Sở Mặc, muốn chạy trốn.

Kết quả, Thí Thiên bộc phát khí tức, áp chế nó, sau đó Sơn hà bảo phiến tỏa ra ánh sáng chói mắt lại bị Thí Thiên hút đến.

Tu sĩ trên khán đài sợ ngây người.

Chuyện gì thế này?

- Nó đang ăn cướp!

Một lão tu sĩ cảnh giới cao, nhiều hiểu biết than nhẹ:

- Binh khí cao cấp có thể cướp giật căn nguyên của binh khí thấp hơn.

Vừa nãy cây đao kia tiêu hao quá nhiều năng lượng nên dĩ nhiên nó muốn bổ sung.

Có chuyện vậy ư?

Đám người chấn động, đơ luôn.

Long Thu Thủy đứng phắt dậy, hét lên giận dữ:

- Sao ngươi dám?

Sở Mặc đứng trên lôi đài, lạnh lùng đáp trả:

- Liên quan quái gì với ngươi đâu.

Dù lúc này mọi người còn đang bị chấn động nhưng nghe Sở Mặc nói, vẫn không nhịn được bật cười.

Bởi vì tình cảnh quá hài.

Đường đường đại nhân trẻ tuổi, thiếu chủ nhất mạch Long thị, lại thất thố như thế, đúng là khiến người khác dở khóc dở cười.

Thế giới này chính là như vậy.

Càng là đại nhân vật, càng phải chú ýhình tượng, không thể đánh mất hình tượng của đại nhân vật được.

Dù có thua không dậy nổi, không thể thay đổi được kết quả cũng phải duy trì sự điềm tĩnh, thản nhiên đối mặt.

Biểu hiện như Long Thu Thủy là quá mất thân phận, quá tổn hại.

Hơn nữa lúc trước Long Thu Thủy còn biểu hiện lạnh lùng với tùy tùng Trương Song Song.

Nên chỉ trong một ngày này, hình tượng Long công tử trong giới tu sĩ cao cấp ở Thiên giới đã xuống dốc không phanh.

Tuy Sở Mặc nói năng hơi thô thiển một chút nhưng khiến người ta thật sảng khoái.

Dám đánh thẳng vào mặt đại nhân trẻ tuổi như thế, khiến mọi người ở đây càng có thêm hảo cảm với người thanh niên từ Nhân giới đến này.

Thực tế, đây cũng không phải lần đầu tiên Sở Mặc tỏ thái độ với Long Thu Thủy.

Nhưng câu nói này lại gây tổn hại hình tượng rất lớn.

Vì lúc trước, Long Thu Thủy hoàn toàn là tư thế của kẻ bề trên, Sở Mặc có nói cái gì cũng chỉ như gió thoảng qua tai mà thôi.

Nhưng hiện tại, lời của Sở Mặc lại khiến Long Thu Thủy thẹn quáthành giận, y chỉ tay vào Sở Mặc nói:

- Ngươi có dám đánh một trận với ta không?

Toàn bộ mọi người hít vào một ngụm khí lạnh.

Ngay cả người theo đuổi của Long Thu Thủy là Triệu Đông Minh và Đồng Ảnh cũng ngạc nhiên.

Thật ra bọn họ cũng không hiểu được vì sao Long Thu Thủy kích động như thế.

Một đại nhân trẻ tuổi, tu sĩ Chân tiên đỉnh cao lại muốn khiêu chiến với một tu sĩ Đại la kim tiên trung kỳ mới dốc sức đánh bại tu sĩ Thiêntiên, như thế có phải là quá mất mặt không?

Những tu sĩ trên khán đài không thèm kiêng nể gì, cảm thấy khinh thường Long Thu Thủy.

Hồng Nguyệt thản nhiên nhìn y một chút nói:

- Có chừng mực đi.

Tiếng xì xào ngừng hẳn.

Hồng Nguyệt đại nhân đã lên tiếng.

Mọi người nhìn về phía Long Thu Thủy đang tức đỏ mắt.

Bạch một cái.

Sơn hà bảo phiến bị rút sạch căn nguyên, rơi xuống lôi đài.

Tiếng rơi rất nhỏ nhưng khiến mọi người chấn động.

Giờ khắc này, Long Thu Thủy thật sự tức giận, không để ý Hồng Nguyệt đại nhân, lớn tiếng nói:

- Hồng Nguyệt đại nhân, ngài muốn che chở Sở Mặc sao?

Hồng Nguyệt liếc Long Thu Thủy một cái.

Chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến Long Thu Thủy tỉnh táo lại, y thi lễ thật sâu, nói:

- Xin lỗi Hồng Nguyệt đại nhân, vãn bối đã thất lễ.

Nhưng vãn bối thật sự phẫn nộ.

Vãn bối đã thua, không dám oán hận.

Nhưng nhìn tổ khí của gia tộc bị đối đãi như vậy, vãn bối thật khổ sở, cảm giác mình làmột tội đồ.

Vì thế, vãn bối xin tự phong tu vi đến Đại la kim tiên, đánh một trận với Sở Mặc.

Nếu không, vãn bối không có cách nào đối mặt với liệt tổ liệt tông của Long thị.

-----o0o-----

Chương 1306: Sở Thanh

Chương 1306: Sở Thanh

Hồng Nguyệt bình tĩnh nhìn Long Thu Thủy, nói:

Một khi đã vậy, ta cũng không tiện ngăn cản, nhưng ngươi phải biết Sở Mặc vừa mới chiến đấu xong, ngươi lập tức khiêu chiến đối phương sẽ không công bằng.

Như vậy đi, hai canh giờ sau chờ hắn hồi phục hãy tái chiến, thế nào?

H canh giờ, kỳ thật không đủ cho một tu sĩ đã tiêu hao hết hồi phục hoàn toàn.

Tuy nhiên Hồng Nguyệt đã nói như vậy thì hẳn có đạo lý của nàng.

Cho nên Sở Mặc cũng không dị nghị, hắn tin nữ nhân mình gọi là cô cô này sẽ không hại mình.

Long Thu Thủy gật đầu:

Vãn bối không có ý kiến, sẽ chờ hắn hai canh giờ.

Hồng Nguyệt nhìn thoáng qua Sở Mặc, hạ giọng nói:Ngươi đi theo ta.

Nói xong, nàng đưa Trương Song Song cho Đồng Ảnh:

Nàng ta không có việc gì, ngươi chiếu cố một chút.

Nói xong, mang theo Sở Mặc thản nhiên rời đi.

Lúc này, mọi người quanh khán đài lộ vẻ hưng phấn, hôm nay coi như mở rộng tầm mắt rồi.

Chẳng những nhìn thấy Đại La Kim Tiên đánh Thiên Tiên mà còn thấy thần khí!

Hơn nữa chiến đấu vẫn chưa chấm dứt, Long thị nhất mạch Long Thu Thủy thua cuộc chí tôn khí lại yêu cầu tự phong tu vi, muốn đánh với Sở Mặc!

Tin tức này...

Quả thực bùng nổ.

Có người trực tiếp phát lên bản tin, trực tiếp dẫn tới nghị luận.

Đồng thời, tin tức này cũng truyền khắp toàn bộ Thiên Vực thành, còn có rất nhiều tu sĩ có tư cách tiến vào Thiên Đạo Viên đều tiếc đã bỏ lỡ trò hay.

Vì thế, lại có rất nhiều người chen chúc tới Thiên Đạo Viên.

Còn có kẻ biết tin nhưng không có tư cách vào vào Thiên Đạo Viên cũng tới.

Bọn họ hy vọng mình may mắn, được mời vào Thiên Đạo Viên.

Nhưng thất vọng là không ai ra mời bọn họ vào, nhưng bọn họ vẫn chờ ở cửa Thiên Đạo Viên, như làm thế có thể biết được tin sớm hơn kẻ khác.

Lục tục có người tiến vào Thiên Đạo Viên, có không ít đại nhân trẻ tuổi.

Đó là Lục Hồng Tuyết đại nhân sao?

Trời ơi hắn cũng tới!

Một nam tử vóc dáng cao to tướng mạo anh tuấn cùng mười mấy người tướng mạo tương đồng hướng tới Thiên Đạo Viên.

Trong đám có kẻ nhận ra thân phận của hắn không kìm nổi kinh hô.

Lục Hồng Tuyết, Thiên giới đại tộc Lục gia Thiếu chủ, mới hai mươi mấy tuổi đã đạt Chân Tiên cảnh giới đỉnh cao, nếu không phải vì chờ Thiên Lộ mở ra thì đã đi vào hàng ngũ Đế Chủ.

Đó là Tiêu Trường Bình đại nhân sao?

Theo sát phía sau là một đại hán dáng người khôi ngô, ăn mặc bình thường, trên vai khiêng đại đao như ván cửa, tạo hình quả thực rất phong cách, thế nên hắn vừa xuất hiện đã có rất nhiều người nhận ra.

Tiêu Trường Bình, Chân Tiên đỉnh cao.

Nhưng bất quy tắc, bên cạnh không có tùy tùng hoặc người hầu, thân thế cũng phi thường thần bí, nghe nói xuất thân từ một gia tộc bình thường.

Được đại cơ duyên mới bay thẳng lên mây xanh.

Nhưng đó là thật hay giả, không ai biết được.

Nhưng thực lực của Tiêu Trường Bình, ai nấy đều tán thành.

Lục Hồng Tuyết thấy Tiêu Trường Bình, khẽ gật đầu, thản nhiên cười.

Tiêu Trường Bình cũng gật đầu xem như đáp lại, sau đó lấy ra một tấm thẻ màu vàng, trực tiếp cất bước vào Thiên Đạo Viên.

Một tùy tùng bên Lục Hồng Tuyết, cảnh giới Thiên Tiên không kìm nổi hạ giọngnói:

Truyền thuyết Tiêu đại nhân xuất thân bình thường, không biết là thật hay giả?

Bên kia Tiêu Trường Bình không hề quay đầu, như không nghe thấy.

Lục Hồng Tuyết lắc đầu:

Có thể đi đến một bước này, bình thường hay không bình thường thì có gì đáng phân biệt?

Lúc này, trong đám đông lại kinh hô.

Mà ngay cả ánh mắt Lục Hồng Tuyết cũng thêm phần nóng bỏng nhìn về phía hai nữ tử tuyệt đại đi tới.

Oa!

Huyên Nhi và Huyên Huyên tỷ muội cũng tới...

Đây là đôi hoa tỷ muội được xưng là tuyệt sắc thiên kiêu của Thiên giới.

Huyên Huyên và Huyên Nhi xuất thân Thiên giới đại tộc, là một đôi tỷ muội song sinh, tất cả đều là Thiên Tiên đỉnh cao.

Hai nàng cùng nhau đi tới, cười tươi như hoa.

Đồng thời hướng Lục Hồng Tuyết khẽ gật đầu, động tác gần như giống nhau như đúc, làm cho người ta rất khó biện giải.

Huyên Nhi, Huyên Huyên...

Đã lâu không gặp.

Lục Hồng Tuyết mỉm cười nói.

Sau đó, tùy tùng bên Lục Hồng Tuyết cũng chào hai nàng.

Hai nàng khách khí đáp lễ, cũng không kiêu căng.

Như đã thương lượng trước, bên kia có nữ tử váy vàng đi tới, lay động sinh tư, phiêu như kinh hồng, tựa như nhân gian tiên tử.

Mỹ nữ này là ai?

Thậm chí không hề thua Huyên Nhi, Huyên Huyên tỷ muội!

Trong đám người có kẻ kinh hô.

Xuỵt, đó là hậu nhân Sở thị tên Sở Thanh, ngàn vạn lần chớ nói lung tung, trêu chọc nàng ta còn gánh hậu quả nghiêm trọng hơn trêu chọc những đại nhân trẻ tuổi kia!

Có thanh âm già nua trong đám người vang lên, nhắc nhở mọi người.

Hậu nhân Sở thị!

Bốn chữ này, nếu để tu sĩ bình thường nghe sẽ không sinh ra hiệu quả gì.

Nhưng ở đây, bốn chữ này lại tựa như sấm sét, rung động lòng người.

Quả nhiên, thấy hoàng y nữ tử, Lục Hồng Tuyết và Huyên Nhi, Huyên Huyênđều đi tới cúi chào.

Xin chào Sở tiểu thư.

Lục Hồng Tuyết vẻ mặt ôn hòa tươi cười.

Sở Thanh tỷ!

Huyên Nhi và Huyên Huyên cùng tới nói.

Xin chào.

Sở Thanh mỉm cười thản nhiên đáp lại, cử chỉ hào phóng, khí chất cao quý tao nhã làm người ta phải tán thưởng.

Sở Thanh tỷ, ta nghe nói Sở Mặc cũng là hậu nhân Sở thị, thật sao?

Tính cách của Huyên Huyên khá hoạt bát, không biết giữ miệng.

Vì một câu nói của Hồng Nguyệt đại nhân, nhiều người cũng đoán thế, nhưng dám trực tiếp hỏi lại chẳng có ai.

Huyên Nhi ở bên nhìn muội muội, hạ giọng nói:

Hỏi chuyện này làm gì?

Huyên Huyên phồng má, trừng mắt:

Người ta tò mò thôi mà!

Sở Thanh lắc đầu:

Hết cách, ta cũng rất hiếu kỳ chuyện này.

Huyên Huyên có chút kinh ngạc hỏi:

Tỷ tỷ không biết?

Sở Thanh cười khổ nói:

Ta từ trước chưa từng gặp hắn, chỉ ngẫu nhiên nghe thấy tin tức, làm sao biết được chuyện này?

Ah...

Huyên Huyên thở dài, hiển nhiên không hài lòng lắm.

Lúc này, Lục Hồng Tuyết nói:

Được rồi, chúng ta vào xem một chút đi, náo nhiệt hôm nay hiếm mà thấy được.

Được.

Sở Thanh khẽ gật đầu.

Đúng lúc này, từ xa có một cô gái áo đen, đeo mạng sa đen chậm rãi đi tới.

Tu vi cô nương này nhìn không rõ cao bao nhiêu, nhưng khí tức phi thường cường đại như một nữ vương, đối mặt với mấy tuyệt đại mỹ nữ phía trước không có phản ứng chút nào, làm ngây ngốc đám tu sĩ xung quanh

Người kia là ai?

Sao khí tức cường đại như thế?

Lạ quá, chưa từng gặp bao giờ.

Đúng là lạ, nhưng khí tức mạnh thật!

Mọi người nghị luận nhìn cô nương áo đen, giống Sở Thanh, Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi và Huyên Huyên, lấy ra một tấm thẻ màu vàng, thản nhiên vào Thiên Đạo Viên.

Đúng lúc này, trong đám đông có người lớn tiếng kêu:

Hả...

Thẻ vàng Thiên Đạo Viên của ta đâu?

Ai trộm thẻ của ta!

Lăn ra đây cho ta!

-----o0o-----

Chương 1307: Cô cô

Chương 1307: Cô cô

Người xung quanh ầm ầm tản ra để lộ một gã tu sĩ sắc mặt tái nhợt.

Tu sĩ vẻ mặt lo lắng nhìn quanh nói:

Ta, ta thật sự có thẻ vàng, ta là Thiên giới Âu Dương gia Thiếu chủ, thẻ vàng của ta bị trộm!

Xung quanh ồ lên, rất nhiều người nhìn người trẻ tuổi kia đầy thông cảm.

Âu Dương gia ở Thiên giới cũng coi như đại tộc khá có danh tiếng, Thiếu chủ có một tấm thẻ màu vàng cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng lại bị đánh cắp...

đúng là khôngbiết bên nói gì cho phải.

Cuộc phong ba này nhanh chóng tiêu tan.

Bởi vì Thiên Đạo Viên nghiệm chứng thân phận Âu Dương gia Thiếu chủ đã cấp cho hắn thẻ khác.

Về phần tấm thẻ bị ai trộm thì chẳng ai biết.

Tiền lệ từng phát sinh nên chuyện này coi như là trò cười không lớn không nhỏ.

Đám người Lục Hồng Tuyết đi vào Thiên Đạo Viên, mục tiêu của bọn họ chính là lôi đài mới dựng.

Trên thực tế, gần như tất cả tu sĩ đều ở đó.

......

Một gian mật thất.

Chỉ có Hồng Nguyệt và Sở Mặc.

Lúc này Hồng Nguyệt lộ dáng vẻ, gương mặt thanh tú yêu thích nhìn Sở Mặc.

Có phải rất ngạc nhiên?

Hồng Nguyệt có chút nghịch ngợm cười nhìn Sở Mặc, sau đó lấy đan dược đưa cho Sở Mặc:

Dùng hết nó, sau một canh giờ sẽ hoàn toàn khôi phục lại.

Sở Mặc không nhận, đan dược có thể khiến một Đại La Kim Tiên khôi phục toàn bộ lực lượng trong hai canh giờ không phải bình thường, giá cả rất xa xỉ.

Hắn nhìn Hồng Nguyệt nói:Đa tạ ý của tiền bối, vãn bối...

Gọi ta cô cô.

Hồng Nguyệt trừng mắt nhìn Sở Mặc.

Có thể cho ta một lý do không?

Sở Mặc tràn đầy kỳ vọng nhìn Hồng Nguyệt.

Hồng Nguyệt quả nhiên không làm Sở Mặc thất vọng:

Nhìn ngươi ta biết ngay là ngươi rồi, ngươi thật giống cha mẹ mình.

Sở Mặc nhìn Hồng Nguyệt, thản nhiên nói:

Hình dáng này vốn không phải của ta.

Hồng Nguyệt gắt:

Tiểu tử, ngươi tưởng ta không biết sao?

Không phải là bách biến thuật sao?

Ngươi có biết Bách biến thuật đến từ đâu không?

Sở Mặc kinh hãi, không thể ngờ Hồng Nguyệt cũng biết bách biến thuật, trực tiếp ngẩn người.

Bách biến thuật vốn là thần thông Sở gia!

Hồng Nguyệt như cười như không nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó không kìm nổi than nhẹ:

Thương hải tang điền, thế sự biến thiên,...

Hiện giờ sớm đã cảnh còn người mất.

Khẩn trương biến lại dáng vẻ ban đầu cho cô cô nhìn ngươi, cách bách biến thuật...

Phá giải luôn đi, nhìn cứ thấy mông lung.

Phá giải?

Sở Mặc kinh ngạc đến ngây người.

Phụ thân ngươi năm đó dạy ta, hì hì, ta là người duy nhất trên đời ngoài phụ thân ngươi có thể phá giải bách biến thuật!

Ngươi có muốn học hay không?

Hồng Nguyệt cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc.

Sau đó trực tiếp nhét đan dược vào miệng Sở Mặc:

Khẩn trương ăn hết, nghe lời!

Ta là nghĩa muội phụ thân ngươi, ngươi không nên gọi ta là cô cô sao?

Đan dược bị nhét vào miệng, lực lượng hùng hồn trong nháy mắt bùng nổ trong cơ thể, nhưng lại cũng không bằng câu hỏi chấn động Hồng Nguyệt:

Cha ta ở đâu?

Sở Mặc tóm tắt tất cả quá trình, trực tiếp hỏi chuyện hắn muốn biết nhất.

Tên mẫu thân là kiêng kị không thể đề cập, nhưng phụ thân thì có thể biết chứ?

Ít nhất...

Sở Mặc muốn biết phụ thân của mình còn sống hay chết.

Hồng Nguyệt thôi cười, ánh mắt nhìn Sở Mặc có chút áy náy nói:

Vấn đề này...

Ta không biết trả lời như thế nào.

Không biết trả lời thế nào?

Là còn sống?

Thanh âm Sở Mặc có chút run rẩy, lớn tiếng hỏi:

Ông ấy ở đây sao?

Ngươi đừng kích động, mau khôi phục thể lực cho trận chiến sau.

Thần sắc của Hồng Nguyệt có phần ảm đạm, nhẹ giọng nói ra.

Cô cô...

Sở Mặc lần đầu tiên gọi ra hai chữ xa lạ, cầu xin Hồng Nguyệt:

Xin người nói cho ta biết!

Ông ấy còn sống không?

Ông ấy ở đây sao?

Hồng Nguyệt trầm mặc một chút, gật đầu:

Ông ấy còn sống, nhưng ở đâu thì ta cũng không biết.

Lừa ta!

Sở Mặc nhìn thẳng vào mắt Hồng Nguyệt:

Lấy cảnh giới của ngài, sao có thể không biết ông ấy ở đây.

Cô cô không lừa ngươi.

Hồng Nguyệt than nhẹ:

Lấy tính cách và năng lực phụ thân ngươi, nếu không muốn cho ai biết thì không ai có thể tìm được, trừ mẹ ngươi.

Lúc Hồng Nguyệt nhắc tới mẫu thân Sở Mặc, giọng điệu có chút khác thường, sau đó dừng một chút nhìn Sở Mặc nói:

Trước khôi phục thể lực đi, đánh xong trận này chúng ta sẽ tâm sự.

Sở Mặc hít sâu một hơi, đôi mắt ửng đỏ, thản nhiên nói:

Khôi phục thể lực?

Không cần.

Nếu hắn chỉ phong đến Đại La Kim Tiên, ngay cả là Đại La Kim Tiên đỉnh cao, chỉ dùng hai tay, ta có thể đánh nổ hắn!

Hồng Nguyệt nhìn Sở Mặc:Chớ xem thường thiên giới thiên kiêu, bọn họ không yếu như ngươi nghĩ đâu.

Sở Mặc nói:

Cùng cảnh giới, ta là vô địch!

"...

" Hồng Nguyệt bị Sở Mặc nói một câu không thể phản bác:

Vậy được rồi, cô cô dẫn ngươi ra ngoài, bên ngoài có rất nhiều người trẻ tuổi, còn Đường tỷ của ngươi nữa.

Hồng Nguyệt thuận miệng nói.

Đường tỷ?

Ta còn có thân nhân?

Đương nhiên, Sở thị nhất mạch có hậu nhân.

Hồng Nguyệt thản nhiên nói:

Gia gia của ngươi năm đó có hai người con trai, phụ thân ngươi là lão Đại, ngươi còn có một thúc thúc.

Ah.

Sở Mặc bình tĩnh đáp lại một tiếng, cũng không nói gì khác.

Hồng Nguyệt nhìn Sở Mặc, hạ giọng nói:

Đừng trách bọn họ biết sự hiện hữu của ngươi mà không tìm ngươi, bọn họ cũng có chỗ bất đắc dĩ.

Năm đó... có người để lại thần thức ấn trên người họ, một khi bọn họ tiếp xúc với ngươi, như vậy... sự hiện hữu của ngươi sẽ bị bại lộ.

Nếu có người vượt qua ngân hà tới giết ngươi, chúng ta...

Chưa chắc có thể đỡ nổi.

Hồng Nguyệt nói xong, ngưng mắt nhìn Sở Mặc:

Ngươi phải biết rằng, nơi này là Thiên giới!

Không phải Tiên giới, cũng không có Phật môn Niết bàn thay ngươi chắn tai.

"...

" Sở Mặc không nói gì nhìn Hồng Nguyệt, thật lâu sau mới chua xót nói:

Hoá ra ai cũng biết chuyện, chỉ có một mình ta ngây ngốc chẳng hay biết gì.

Hồng Nguyệt thở dài:

Cô cô không nói đây là chuyện tốt...

Nhưng trên thực tế, đích thật là như vậy.

Kỳ thật cô cô cũng không nên nhận ngươi vào lúc này, nhưng thứ nhất...

Thân phận của ngươi đã không còn là bí mật gì.

Ngươi nắm giữ chí tôn thuật sớm chỉ có vài siêu cấp đại tộc Thiên giới biết.

Khắp thiên hạ, có thể nắm giữ nhiều chí tôn thuật như vậy chỉ có ngươi!

Thứ hai, cô cô không nhịn được!

Nói đến đây, mắt Hồng Nguyệt đỏ ửng, có hơi nước ngưng tụ, hạ giọng nói:

Cô cô rất nhớ ngươi.

Sở Mặc có chút phức tạp nhìn Hồng Nguyệt, hắn có thể cảm nhận được tình cảm tha thiết của Hồng Nguyệt không chút dối trá.

Nhưng trong lòng hắn đầy mờ mịt.

-----o0o-----

Chương 1308: Phong vân tế hội

Chương 1308: Phong vân tế hội

Ở Nhân Giới, hắn đau khổ liều mạng cố gắng.

Ở Linh giới, hắn đối mặt với Huyết Ma Lão Tổ đầy nơm nớp lo sợ, không muốn lầm vào vạn kiếp bất phục mà liều mạng cố gắng.

Ở Tiên giới, tuy rằng tình huống đã khá hơn nhiều nhưng vẫn gặp thù hằn nguy cơ bốn phía.

Cuối cùng đã tới Thiên giới, lại đột nhiên phát hiện con đường trước mắt mở rộng!

Cũng lập tức đổi thành thông thuận.

Đầu tiên là gặp Tử Yên Đế Chủ giúp hắn đánh lui Gia Cát Lãng, dẫn hắn tới Thiên Đạo Viên, cho hắn thẻ ngọc xanh tôn quý nhất.

Ở trong Thiên Đạo Viên gặp Hồng Nguyệt... người đã vượt qua Đế Chủ chuẩn chí tôn....

Sau đó Hồng Nguyệt chẳng những che chở hắn còn nói cho hắn biết, Sở thị nhất mạch... không phải chỉ có chính hắn.

Thậm chí phụ thân hắn đắng cay tìm nhiều năm cũng có manh mối rõ ràng.

Bên cạnh của hắn có thêm thân nhân lực lượng hùng mạnh quan tâm.

Nhưng chẳng biết tại sao, Sở Mặc không vui nổi mà còn thấy bi ai.

Ta là gì?

Một kẻ từ nhỏ không biết cha mẹ là ai, lớn lên ở Nhân Giới.

Trưởng thành trong thế tục, trải qua vô số mưa gió.

Cho tới hôm nay, lại đột nhiên xuất hiện rất nhiều thân nhân.

Bọn họ cường đại đến một người có thể trấn áp cả thê giơi!

Nhưng trước đây, bọn họ ở đâu?

Mà Sở Mặc là ai?

Ta thật là hậu nhân của vĩ nhân trong truyền thuyết kia sao?

Đường tỷ... hai chữ xa lạ cỡ nào!

Sở Mặc ta lẻ loi hiu quạnh, từ nhỏ chỉ có một ông nội đáng thương, không ngờ cũng có thân nhân xa xỉ như Đường tỷ?

Sở Mặc rối loạn.

Rất loạn.

Hắn chỉ có một ý niệm trong đầu: Dường như mọi thứ trên đời này là giả dối, là vô căn cứ!

Vì sao ta gặp phải việc này?

Tại sao có ta?

Vì sao từ nhỏ ta không được gặp cha mẹ?

Vì sao bọn họ biết rõ tin tức về cha mẹ ta mà lại không nói cho ta?

Vì sao tên của mẹ ta là điều cấm kỵ?

Vì sao?

Vì sao?

Tỉnh lại đi!

Một tiếng quát vang lên.

Một khí tức mênh mông kéo Sở Mặc khỏi hỗn loạn.

Sở Mặc trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.

Nhưng hai mắt đã dần sáng lại.

Xin lỗi...

Đều tại ta.

Hồng Nguyệt tự trách.

Cô cô, không trách người.

Sở Mặc nhìn Hồng Nguyệt, trầm giọng nói:

Mọi chuyện đã đọng lại ở tâm trí ta nhiều năm, từ nhỏ đã khiến ta phức tạp.

Cuối cùng cũng phải có một lần như vậy, hiện giờ tâm kết của ta đã giải khai không ít.

Còn phải tạ ơn cô cô đánh thức ta.

Sở Mặc giơ tay lau máu ở khóe miệng, sau đó lộ ra nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời.

Trong mắt Hồng Nguyệt tràn đầy đau lòng nhìn Sở Mặc nói:

Ngươi chịu khổ rồi, con đường về sau cô cô sẽ đi cùng ngươi!

Không cần, ta tự đi được rồi.

Sở Mặc nhìn Hồng Nguyệt:

Dù cô cô không có thần thức La Thiên Tiên Vực lưu lại, nhưng ở bên ta lâu chỉ sợ cũng khó tránh lây dính nhân quả.

Cô cô còn muốn xung kích chí tôn thì nên cách ta xa một chút.

Đứa nhỏ này nói nhảm gì vậy!

Ta sợ bọn họ sao?

Hồng Nguyệt trực tiếp nổi giận, sau đó lại đau lòng:

Xin lỗi...

Cô cô không muốn mắng mỏ ngươi, nhưng hy vọng ngươi hiểu, con đường này năm đó mẫu thân ngươi định ra cho ngươi!

Muốn tìm được phụ thân ngươi, muốn cứu mẫu thân ngươi, ngươi phải không ngừng trở nên mạnh mẽ!

Ở Nhân Giới, Linh giới, Tiên giới...

Kỳ thật vẫn chưa coi vào đâu.

Có lẽ ngươi không biết, nhưng trong âm thầm vẫn có người quan sát ngươi!

Tự ngẫm lại, ngươi trải quanguy cơ sinh tử nhưng chưa một lần... thật sự khiến ngươi lâm vào tuyệt cảnh?

Sở Mặc trầm mặc một lát, lắc đầu:

Dường như không có.

Đó là vì có người luôn âm thầm quan sát ngươi!

Ngươi cũng không khiến họ thất vọng.

Hồng Nguyệt nhìn vào mắt Sở Mặc nói:

Nhưng tới Thiên giới mọi chuyện sẽ khác, đây mới thực sự là tu hành giới!

Ở đây bất cẩn sẽ sa chân vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Nên dù ngươi muốn một mình tu luyện thì cũng đừng cự tuyệt những người quan tâm ngươi.

Biết chưa?

Sở Mặc gật đầu:Ta biết rằng rồi, cô cô.

Cảm ơn.

Tốt lắm, đi ra ngoài chiến đấu đi!

Tiểu tử họ Long kia ta rất không vừa mắt, hung hăng đánh cho hắn một trận, chỉ cần đừng giết hắn thì đánh thế nào cũng được.

Hồng Nguyệt nhìn Sở Mặc nói:

Có cô cô làm chỗ dựa cho ngươi!

Được!

Ta nhất định đánh hắn nhừ tử.

Sở Mặc cười nói.

......

Trên khán đài lúc này đã vô cùng náo nhiệt.

Vốn chỉ có mấy ngàn người, chưa đầy một canh giờ đã lên tới vạn người!

Mà trong số hơn bảy nghìn người sau, chẳng có ai là hạng giá áo túi cơm.

Bọn họ đều là thiên kiêu dùng thẻ Thiên Đạo Viên bước vào.

Từ Lục Hồng Tuyết, Tiêu Trường Bình, Huyên Nhi, Huyên Huyên đến, không khí không ngừng lên cao.

Khi Sở Thanh xuất hiện, toàn bộ không khí hiện trường hoàn toàn đạt đến trạng thái đỉnh cao.

Hậu nhân Sở thị!

Đây mới thực sự là công chúa!

Các đại nhân trẻ tuổi thấy nàng, dù trong lòng nghĩ thế nào cũng phải khách khí nói: Chào Sở tiểu thư!

Dù chưa biết Sở Mặc có phải hậu nhân Sở thị... thì tu sĩ bình thường, cho dù là huyết mạch tu sĩ đều không có tư cách biết sự tồn tại của hậu nhân Sở thị.

Nhưng chỉ cần biết thân phận Sở Thanh thì không ai dám làm càn trước mắt nàng.

Mà ngay cả Long Thu Thủy sắp chuẩn bị chiến đấu, thấy Sở Thanh cũng tới chào hỏi.

Sở Thanh thản nhiên nhìn Long Thu Thủy, nói:

Ngươi tự giải quyết cho tốt.

Long Thu Thủy hơi rùng mình, tuy nhiên tiếp theo hắn quật cường ngẩng đầu, nhìn thẳng Sở Thanh:

Hiện tại...

Đã không phải là năm đó!

Sở Thanh lơ đễnh cười gật đầu:

Tùy ngươi.

Hai người đối thoại khiến vô số người cảm thấy khiếp sợ.

Bởi vì bọn họ căn cứ lời Sở Thanh đã có thể kết luận, Sở Mặc... cũng là hậu nhân Sở thị!

Đúng là náo nhiệt.

Vốn tưởng một kẻ quê mùa không có nền tảng tới từ Nhân Giới, lại thành người có thân phận tôn quý nhất Thiên giới.

Sự thay đổi này khiến các đại nhân trẻ tuổi như Hoàng Vô Song không chịu nổi.

Trên khán đài, một cô nương áo đen lẳng lặng ngồi đó với tấm thẻ màu vàng, đó vốn là tấm thẻ của tu sĩ Âu Dương gia, mặt cười lẩm bẩm:

Tiểu nha đầu, không ngờ ngươi còn câu được một con rùa vàng.

Trong đôi mắt nữ tử áo đen có hắc khí lượn lờ, khi nàng ta nói những lời này dường như có dao động, tuy nhiên rất nhanh đã biến mất, lại khôi phục dáng vẻ hắc khí quấn quanh:

Đừng lao lực nữa, ngươi vĩnh viễn sẽ không thành công!

Nói xong, sắc mặt lại biến thành khó coi, lạnh lùng lẩm bẩm:

Ngươi cũng thật đáng ghét!

Ta giúp ngươi khỏi bị hồn bay phách lạc, giúp ngươi nhanh chóng tu luyện tới cảnh giới cực cao, sao ngươi còn chấp nhất?

Dung hợp với ta không tốt sao?

Dung hợp rồi ngươi sẽ mạnh bao nhiêu!

Ngươi mới là vô song tuyệt thế thiên kiêu!

Từ nay về sau, ngươi chính là ta, ta chính là ngươi, vậy chẳng phải vui hơn?

-----o0o-----

Chương 1309: Hết sức căng thẳng

Chương 1309: Hết sức căng thẳng

Người xung quanh không nghe thấy nàng nói, nhưng đều có cảm giác quái dị, theo bản năng cách xa hơn.

Gương mặt tuyệt mỹ dưới khăn che mặt tỏ vẻ phẫn nộ, thậm chí là dữ tợn:

Được rồi được rồi, ta hiểu được tâm tư của ngươi, không phải muốn gặp hắn sao?

Lát nữa hắn sẽ xuất hiện.

Nhưng ta sẽ ở Thiên Lộ tự tay đánh chết hắn!

Đến lúc đó, ngươi đau khổ, sẽ hoàn toàn hết hy vọng!

Trên khán đài, rất nhiều tu sĩ thảo luận về Long Thu Thủy đại nhân, về Sở Mặc.

Rất nhiều huyết mạch tu sĩ còn cầm bản tin ghi lại chuyện đã xảy ra.

Có tu sĩ già không am hiểu sử dụng bản tin cảm thán:

Có bản tin...

Tu hành giới gần như không có bí mật.

Tuy nhiên rất đông người tỏ vẻ hoan nghênh.

Người có thể ra vào đây đều cóhuyết mạch tốt, cho nên bản tin cũng gần như hoàn hảo.

Gia Cát Lãng âm trầm ngồi ở góc khán đài, trong mắt âm trầm bất định.

Hắn không ngờ Sở Mặc có nội tình sâu như vậy, có quan hệ với thiên giới Sở thị nhất mạch.

Quá khứ muốn đánh chết Sở Mặc như một chuyện tiện tay là được, nhưng hiện tại...

Lại trở thành gần trong gang tấc mà biển trời cách mặt!

Rõ ràng hắn đang ở đây!

Nhưng muốn giết hắn lại thành một nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Chẳng những Tử Yên Đế Chủ che chở hắn, vì hắn không tiếc cảnh cáo những gia tộc từng phát sinh ân oán với Sở Mặc mà cả chủ nhân Thiên Đạo Viên, Hồng Nguyệt đại nhân năm đó từng thân như tỷ muội với Phiêu Linh Nữ Đế cũng che chở hắn!

Vốn là một kẻ tới từ Nhân Giới...

Không ngờ trở thành kẻ thân phận tôn quý nhất Thiên giới.

Trong mắt Gia Cát Lãng đầy sát ý: Tiểu tử, ngươi dám cùng Long Thu Thủy tranh tài, ngươi sẽ hiểu đồ nhà quê tới từ Nhân Giới với Thiên giới thiên kiêu chênh lệch thế nào!

Tốt nhất...

Là bị Long Thu Thủy đánh chết tại chỗ!

Tuy nhiên nghĩ đến xác suất chuyện này rất thấp, Hồng Nguyệt sẽ không trơ mắtnhìn Sở Mặc bị giết.

Như vậy... trên Thiên Lộ ta sẽ chiếu cố ngươi thật tốt!

Sở Mặc!

Đôi mắt Gia Cát Lãng thâm thúy như có thể hủy diệt cả thế giới này.

Nam tử ngồi bên Gia Cát Lãng dường như cảm nhận được tâm tình của Gia Cát Lãng, nhẹ giọng truyền âm:

Lãng trưởng lão yên tâm, lên Thiên Lộ ta sẽ không cho hắn còn sống đi ra.

Gia Cát Lãng nhìn thoáng qua nam tử trẻ tuổi, sau đó vươn tay vỗ vai hắn:

Nhờ ngươi rồi!

Ta chờ ngươi thăng tiến cảnh giới Đế Chủ, trở thành trưởng lão!

Đến lúc đó, ta tự mình tới chúc mừng!

Một lời đã định!

Trong mắt Gia Cát Xương Phong đầy tự tin.

Giờ này, có vô số người mong đợi trận kế tiếp, tính toán thời gian sắp đủ hai canh giờ rồi, Sở Mặc vẫn còn chưa xuất hiện.

Long Thu Thủy vẫn ngồi đó, sắc mặt bình tĩnh, hoàn toàn nhìn không ra hắn sắp phong ấn thực lực để đánh với Sở Mặc.

Sự thản nhiên này khiến không ít người gật đầu khen ngợi.

Đại nhân trẻ tuổi đối mặt với tu sĩ cùng cảnh giới, có một trái tim vô địch đáng cho tu sĩ ta học tập.

Đúng vậy, Long đại nhân là thiên kiêu trẻ nhất Thiên giới, đáng cho chúng ta học tập!

Hẳn đây là cuộc chiến tầm thường nhất của Long đại nhân đi?

Nếu nôn nóng bất an mới là kỳ quái.

Rất nhiều người đều nói Sở Mặc kia lợi hại, chiến lực hùng mạnh, ta lại chưa nghe nói tới tên hắn.

Sao có thể so với Long đại nhân.

Đung đây, một kẻ mới từ Tiên giới phi thăng lên cũng dám cùng Long đại nhân chiến đấu, quả thực không biết sống chết.

Ngươi nói sai rồi, hắn không phải từ Tiên giới phi thăng, hắn là từ Nhân Giới, người ta là Nhân Giới tuyệt thế thiên kiêu đấy.

Ha ha ha!

Rất nhiều tu sĩ thiên giới có thiện cảm với Long Thu Thủy, lúc nói chuyện cũng hướng về Long Thu Thủy nói.

Nhưng cũng có không ít người không thích Long Thu Thủy.

Nhất là nhưng tu sĩ không có thẻ vào được đây, đại bộ phận đều không thích Long Thu Thủy.

Sở Mặc đã dùng thực lực chứng minh bản thân, đối mặt Trương Song Song Thiên Tiên cảnh giới đỉnh cao cũng thắng, đối mặt Long Thu Thủy cùng cảnh giới chưa chắc sẽ thua.

Đúng vậy, nói Sở Mặc không thành danh chiến đấu là các ngươi kiến thức nông cạn thôi, người ta ở Nhân Giới, Linh giới, Tiên giới...

đã sớm chứng minh mình!

Đổi là các ngươi, lúc cảnh giới thấp kém bị ném tới Linh giới, Tiên giới còn kém xangười ta!

Ha hả, chỉ sợ rất nhiều thiên kiêu thân phận tôn quý cũng chưa dám qua cả Thiên kiếp?

Các loại quan điểm, các loại phán đoán suy luận được nói ra.

Khi những lời này được phát lên bản tin đã hình thành một cơn bão lốc.

Lúc này, có người đột nhiên la lớn:

Sở công tử uy vũ!

Ầm!

Toàn bộ khán đài lập tức có mấy ngàn người la lớn:Sở công tử uy vũ!

Có kẻ không vừa mắt Long Thu Thủy, có kẻ thì a dua ồn ào theo.

Nhưng cũng có tu sĩ theo phe Long Thu Thủy la lớn:

Long đại nhân vô địch!

Nháy mắt, trên khán đài bộc phát tiếng hô kinh thiên:

Long đại nhân vô địch!

Chiến đấu còn chưa có bắt đầu, tu sĩ song phương đã bắt đầu nhiệt huyết sôi trào.

Nhóm đại nhân trẻ thân phận tôn quý đều vững vàng ngồi đó không tham dự.

Có kẻ thản nhiên cười, có kẻ mặt không chút thay đổi.

Sở Thanh ngồi đó như đang suy nghĩ gì.

Huyên Huyên cạnh nàng bỗng nhỏ giọng hỏi:

Sở Thanh tỷ, tỷ thấy ai sẽ thắng?

Huyên Nhi có chút bất đắc dĩ nhìn thoáng qua muội muội:

Còn phải nói nữa sao?

Đương nhiên là Sở công tử.

Huyên Huyên nói:

Nhưng Long Thu Thủy cũng rất mạnh!

Vẫn được xưng vô địch cùng giai.

Huyên Nhi khẽ mỉm cười:

Vậy cũng không nhất định!

Sở Thanh an tĩnh ngồi ở đó không trả lời, nhưng sự lo lắng trong mắt lại bán rẻ nội tâm của nàng.

Sở Mặc cho tới nay có thanh danh rất lớn, nhưng lại chưa từng chân chính chạm mặt thiên giới thiên kiêu.

Vừa mới thắng trận kia chủ yếu cũng là nhờ cây đao trong tay.

Chống lại Long Thu Thủy có kinh nghiệm thực chiến vô cùng phong phú, hắn... thật sự làm được sao?

Lúc này Sở Mặc hiện ra trước mắt mọi người.

Sở Mặc đi thẳng tới lôi đài, nhẹ nhàng nhảy lên, nhìn thoáng qua đám người xung quanh.

Khi ánh mắt của hắn đảo về phía nào đó, trong lòng khẽ run lên, nhưng trên gương mặt không hề có vẻ khác thường.

Hắn thấy Kỳ Tiêu Vũ!

Bóng dáng kia, dù che mặt cúi đầu, thậm chí chỉ là một cái bóng, hắn cũng có thể nhận ra!

Tuyệt đối là nàng!

Không thể ngờ Tiểu Vũ cũng đến nơi này, nàng cũng muốn đi Thiên Lộ sao?

Sở Mặc thầm nghĩ, sau đó bi thương: Nàng bây giờ, vẫn là Tiểu Vũ sao?

Vấn đề này khiến tâm tình của hắn trầm xuống.

Người ngoài thấy Sở Mặc lẳng lặng đứng trên lôi đài, hơi cúi đầu không nói kia tràn đầy sự cao ngạo, cứ như trong mắt hắn không có bất kỳ ai.

Trên khán đài Sở Thanh thấy Sở Mặc cũng hơi nhíu mày, nhìn diện mạo nam tử trên lôi đài có phần không giống với suy nghĩ.

Nhưng nghe nói thuật dịch dung của Sở Mặc phi thường lợi hại, kẻ thực sự thấy hắn chẳng có mấy ai.

-----o0o-----

Chương 1310: Lục Hồng Tuyết đánh giá

Chương 1310: Lục Hồng Tuyết đánh giá

Nói cách khác, chỉ cần hắn nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi mặt, gần như không ai có thể nhận ra được.

Chỉ có điều...

Nơi này là Thiên giới!

Thủ đoạn tu sĩ Thiên giới, tu sĩ ở dưới phi thăng khó thể tưởng tượng.

Tiểu thuật dịch dung vốn không được họ để vào mắt.

Tuy nhiên thuật dịch dung của Sở Mặc có phần không giống.

Thật sự nhìn không ra sơ hở gì.

Nhưng Sở Thanh tin đây không phải gương mặt thật của Sở Mặc.

Xem ra, em họ nàng cũng có chút bản lãnh.

Sở Thanh vui vẻ nghĩ, dù chưa từng tiếp xúc nhưng đường đệ này vẫn là người thân của nàng.

Nếu có ai dám đả thương hắn, nàng khẳng định không tiếc bất cứ giá nào ngăn cản.

Long Thu Thủy sao?

Thời đại đã khác sao?

Sở Thanh hừ lạnh một tiếng, trong mắt có ánh sáng lạnh lóe ra.

Lưu Phong vẫn ở phía xa thầm quan sát Sở Thanh, giờ hắn có thể xác định, Sở Mặc... thiếu niên Nhân Giới này chính là hậu nhân của vĩ nhân kia!

Về phần sao hắn lưu lạc đến Nhân Giới thì chưa rõ.

Nhưng nhìn thần thái Sở Thanh cùng đoạn đối thoại với Long Thu Thủy lúc trước, có thể cảm giác được thiên giới Sở thị nhất mạch... chưa từng quên hậu nhân này!

Hiện giờ thời đại đã khác sao?

Nhớ tới câu Long Thu Thủy nói, Lưu Phong không cho là đúng, thầm nghĩ: Bâygiờ thời đại đã khác, nhưng nội tình Sở gia...

Vẫn mạnh tới ngươi không thể tưởng tượng!

Chưa nói ai khác, chỉ một Phiêu Linh Nữ Đế nghịch thiên sống tới tứ thế, trở về Thiên giới thì ai có thể ngăn được bà ta?

Tuổi trẻ khinh cuồng không sai, nhưng tới mức không coi ai ra gì thì sẽ chỉ có mình thua thiệt.

Lưu Phong nhìn Long Thu Thủy vẫn ngồi yên ở đó, trong lòng cười lạnh.

Thời gian chưa đến hai canh giờ, nên dù Sở Mặc đã lên lôi đài thì Long Thu Thủy vẫn ngồi ở đó.

Hổ Liệt và bạch y nữ tử Nguyệt Khuynh Thành có phần bất an, bởi vì những ánh mắt tò mò từ xung quanh nhìn sang.

Trong lời mọi người, nói đến tiền căn hậu quả khó tránh "May mắn".

Đúng là may mắn!

Còn lại mấy người dù đã nhận được tư cách tiến vào Thiên Đạo Viên, nhưng chiến đấu chấm dứt, những người đó sẽ lập tức bị mời ra ngoài.

Nhưng nàng không cần!

Hơn nữa nàng vì thế quen với Sở Mặc, Hổ Liệt, Lưu Phong.

Thậm chí Hoàng Vô Song cũng có phần coi trọng nàng.

Tuy nhiên Nhạc Khuynh Thành hiện tại đã nhìn ra, Hoàng Vô Song bình dị, gần gũi và hào phóng kia kỳ thật cũng chẳng khác gìLong Thu Thủy!

Bởi vì bọn họ cùng là một loại người!

Cùng Sở Mặc kết giao, nhưng vẫn cho Sở Mặc không bằng mình.

Nhưng tới hiện tại, Sở Mặc thể hiện thiên phú và chiến lực, Hoàng Vô Song dường như không còn nhiệt tình nữa.

Nhất là khi Long Thu Thủy bại bởi Sơn Hà Bảo Phiến, cảm giác của Nguyệt Khuynh Thành càng thêm mãnh liệt.

Có lẽ, hắn sợ Long Thu Thủy sẽ hận hắn?

Nguyệt Khuynh Thành nghĩ thầm trong lòng: Bởi vì bọn họ là một loại người.

Lục Hồng Tuyết an tĩnh ngồi đó cười thản nhiên, nhìn Sở Mặc trên lôi đài, nhẹ giọng nói với người bên cạnh:

Tên này thú vị đấy.

Ý Hồng Tuyết đại nhân là?

Một thiếu nữ ngọt ngào hỏi.

Ta xem trọng hắn.

Lục Hồng Tuyết thản nhiên nói.

Ý Hồng Tuyết đại nhân là hắn có thể thắng trận chiến này?

Thiếu nữ không dám tin, kinh ngạc nhìn Lục Hồng Tuyết:

Người đấu với hắn không phải Trương Song Song nữa mà là đại nhân trẻ tuổiLong Thu Thủy.

Ha hả... gì mà đại nhân trẻ tuổi?

Lục Hồng Tuyết thản nhiên nói:

Chỉ là còn trẻ đã có thành tựu cao, cả rất nhiều tu sĩ gia không so sánh bằng nên gọi đại nhân trẻ tuổi.

Đây là một loại khen ngợi, cũng là một loại áp lực!

Hiện tại rất nhiều được xưng là đại nhân trẻ tuổi, nhưng kỳ thật vốn chẳng có tư cách kia.

Ngược lại, ta thấy Sở Mặc này có tư cách được xưng là đại nhân trẻ tuổi hơn.

Hồng Tuyết đại nhân ám chỉ thân phận của Sở công tử?

Thiếu nữ nói:

Nghe nói hắn là hậu nhân Sở thị nhất mạch.

Không liên quan.

Lục Hồng Tuyết lắc đầu:

Hắn có kinh nghiệm của Nhân Giới, nhưng rất ít người đề cập, ta cũng không rõ ràng lắm.

Nhưng Thiên giới cũng có thế tục, mặc dù không có quốc gia nhưng cũng có phân tranh.

Chỉ là chúng ta lười quan sát.

Trên thực tế, có cơ hội ta đề nghị các ngươi tới hồng trần một phen, cảm thụ thế giới con người chỉ có một hai trăm năm thọ nguyên như thế nào, có thể sẽ trợ giúp cho tu vi của các ngươi.

Lục Hồng Tuyết nhìn mấy tùy tùng bên mình, nói:

Sở Mặc có thể đi ra từ hồng trần thế tục, nhất định trải qua nhiều đau khổ chúng ta khó thể tưởng tượng.

Ví dụ như lúc hắn ở Nhân Giới còn chưa được gọi là tu sĩ mà chỉ là kẻ luyện võ, người muốn giết hắn khẳng định vô số kể!

Nhưng hắn chẳng những kiên trì được mà còn thành công xông lên Linh giới.

Quá trình này, tự cácngươi tưởng tượng một chút, nơi linh khí khô kiệt có thể xuất hiện một người như vậy, không lợi hại sao?

Hồng Tuyết đại nhân nói lợi hại thì chính là lợi hại.

Thiếu nữ mỉm cười nói.

Một nam tử khác trong đoàn thoáng chút suy nghĩ nói:

Đúng thế...

Có thể đi ra từ nơi ác liệt như vậy cũng không dễ dàng.

Lục Hồng Tuyết ngày thường không nói nhiều, nhưng hôm nay như bị lây nhiễm không khí, hứng thú nói tiếp:

Hắn ở Linh giới cũng sẽ có nhiều người có thể áp chế hắn.

Nhưng kết quả?

Hắn chẳng những xông lên Tiên giới còn thời gian ngắn nhất chỉnh hợp toàn bộ Tiên giới, phi thăng Thiên giới.

Người như vậy...

Cảnh giới của hắn có lẽ kém hơn chúng tanhưng kinh nghiệm và lịch duyệt vượt chúng ta rất xa.

Long Thu Thủy từ trước đến nay tự phụ, đương nhiên, ta cũng tự phụ!

Nhưng may mắn là ta không chống lại Sở Mặc.

Thanh âm của Lục Hồng Tuyết rất thấp, chỉ có người bên cạnh hắn nghe được, nhưng mấy người này đều bị sự đánh giá của Lục Hồng Tuyết làm ngây người.

Thiên kiêu trong mắt bọn họ, đại nhân trẻ tuổi lại cảm thấy may mắn vì không kết thù oán với Sở Mặc?

Hồng Tuyết đại nhân lại dùng từ may mắn hình dung chuyện này?

Thật là không thể tin nổi?

Nói thẳng ra, chẳng phải tương đương Lục Hồng Tuyết thừa nhận mình không bằng Sở Mặc?

Nếu truyền ra ngoài, nhất định sẽ gây ra sóng to gió lớn.

Đường đường một đại nhân trẻ tuổi, tuyệt thế thiên kiêu, Chân Tiên cảnh giới đỉnh cao lại thừa nhận mình không bằng người khác?

Niềm tin vô địch đâu rồi?

Một đại nhân trẻ tuổi mà mất đi niềm tin vô địch, sẽ hình thành đả kích hủy diệt đạo tâm!

Trong hội tu sĩ thiên giới có một câu nói như vậy: Chết cũng không được nhát gan!

Cho nên, thiếu nữ và mấy kẻ đi theo Lục Hồng Tuyết đều có phần lo lắng nhìn hắn.

Lục Hồng Tuyết cười nói:

Thế nào?

Các ngươi cho là ta sợ?

Đừng lo, niềm tin vô địch ta vĩnh viễn không mất đi.

Nhưng, các ngươi xem tiếp đi.

Kết cục sẽ làm các ngươi kinh ngạc hơn.

-----o0o-----

Chương 1311: Một quyền đánh bay

Chương 1311: Một quyền đánh bay

Cách đó không xa, Tiêu Trường Bình cầm thanh đại đao mặt không chút thay đổi ngồi đó, không để ý tới những ánh mắt nóng cháy của các tu sĩ.

Nhưng sau khi Lục Hồng Tuyết nói xong lời kia, hắn quay đầu đi nhìn thoáng qua Lục Hồng Tuyết, sau đó nhanh chóng quay đầu lại, trong mắt hiện lên vẻ tán đồng.

Lúc này, Hồng Nguyệt xuất hiện trên lôi đài.

Không đợi Hồng Nguyệt mở miệng, Long Thu Thủy đứng dậy, giống như đi lên bậc thang, từng bước lên lôi đài.

Tới cảnh giới này, phi thiên độn địa không phải vấn đề gì.

Khó khăn ở chỗ Long Thu Thủy nhìn như đơn giản, kì thực cần giữ lực lượng tinh chuẩn trong tay, có thể tìm được điểm nút trong hư không.

Chiêu thức ấy khiến không ít tu sĩ phát ra tiếng kinh hô.

Trên lôi đài Sở Mặc ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Long Thu Thủy đi tới, mở miệng nói:

Được rồi, đừng làm trò nữa, nhanh lên đi, đánh xong ta còn có việc.

Yên tĩnh!

Bốn phương tám hướng, nháy mắt tĩnh mịch.

Tất cả mọi người đều không biết nói gì nhìn bóng dáng có chút gầy gò trên lôi đài, rất nhiều người khóe miệng co giật, thầm nghĩ trong lòng: Người kia...

Quả thực còn kiêu ngạo hơn nhóm đại nhân trẻ tuổi!

Dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với đại nhân trẻ tuổi, thật sự rất hiếm thấy.

Long Thu Thủy không có phản ứng, vẫn duy trì tiết tấu đi lên đài.

Trước hướng Hồng Nguyệt khom người thi lễ, sau đó bắt đầu tự phong tu vi.

Mời Hồng Nguyệt đại nhân kiểm nghiệm.

Long Thu Thủy tự phong tu vi xong cung kính nói với Hồng Nguyệt.

Hồng Nguyệt nhìn thoáng qua Long Thu Thủy, sau đó bình tĩnh nói:

Long Thu Thủy đã phong thực lực bản thân đến Đại La Kim Tiên trung kỳ, so với Đại La Kim Tiên trung kỳ Sở Mặc chênh một tuyến, thực lực cùng cấp, có thểchiến!

Trên khán đài liên tục kinh hô, không chỉ vì Long Thu Thủy kiêu ngạo, đem thực lực hoàn toàn phong ấn bằng với Sở Mặc.

Bọn họ cảm thấy kinh ngạc là Long Thu Thủy phong ấn tinh chuẩn!

Rất tinh chuẩn!

Có thể tự phong cảnh giới đến trình độ này, tuyệt đại đa số tu sĩ ở đây đều không làm được.

Long Thu Thủy nhìn Sở Mặc:

Ta sẽ cho ngươi biết, cùng cảnh giới, ngươi hoàn toàn không phải đối thủ của ta.

Ha hả, tuy rằng ngươi phong cảnh giới phong ấn kém ta một tuyến, không có ai nói ngươi không biết xấu hổ.

Nhưng ta vẫn cảm thấy ngươi khá vô sỉ.

Sở Mặc thản nhiên cười, sau đó đột nhiên làm ra một hành động khiến toàn trường ngây ra.

Trời...

Hắn đang làm gì đó?

A?

Sao hắn tự phong tu vi?

Ông trời ơi...

Đây là kẻ kiêu ngạo, ngông cuồng tới mức nào?

Quá kiêu ngạo?

Không ngờ khinh thường đánh với đại nhân trẻ tuổi cùng cảnh giới, tự phong tu vi?

Ở đây có rất nhiều người nhận ra Sở Mặc đang làm gì, không kìm nổi phát ra tiếng kinh hô.

Đúng vậy, Sở Mặc đã tự phong tu vi.

Hành động này khiến Sở Thanh cũng không nhịn được nhíu mày.

Thầm nghĩ lên mặt quá rồi!

Cho dù chiến cùng cảnh giới, ngươi chưa hẳn là đối thủ của Long Thu Thủy mà còn tự phong tu vi?

Thế không phải là tìm chết sao?

Nguyệt Khuynh Thành phát ra một tiếng hét kinh hãi, sau đó nhìn Hổ Liệt nói:

Công tử hắn...

Hắn đang làm gì đó?

Khuyên hắn đi!

Công tử?

Hổ Liệt mẫn cảm chú ý tới xưng hô của Nguyệt Khuynh Thành với Sở Mặc, lại không vạch trần, miễn cưỡng cười nói:

Tính cách người huynh đệ này của ta, phỏng chừng hắn cảm thấy như vậy vẫn có thể giành được thắng lợi...

Nhưng ngay cả hắn cũng không tin, lời nói rất thiếu tự tin.

Nguyệt Khuynh Thành lo lắng, nàng rất muốn nói Sở Mặc đừng nên làm như vậy, nhưng nàng không lên tiếng.

Chỉ có thể thầm cầu nguyện Sở Mặc đừng vì nhất thời mà chôn vùi bản thân.

Không thấy kẻ kiêu ngạo như Long Thu Thủy cũng phong ấn cảnh giới giống Sở Mặc sao?

Trên đài.

Long Thu Thủy cũng bị hành động của Sở Mặc làm cả kinh không nhẹ, thậm chí có chút tức giận, nhìn Sở Mặc:

Ngươi xác định...

Ngươi muốn dùng cảnh giới Đại La Kim Tiên đánh với ta?

Ít nói nhảm đi, đánh loại người như ngươi, cùng cảnh giới thì chẳng có gì thú vị, cả một quyền cũng không đỡ nổi.

Sở Mặc bình tĩnh nói.

Trên khán đài mọi người từng gặp qua kẻ kiêu ngạo, ngông cuồng, nhưng kiêu ngạo, ngông cuồng đến trình độ này thì đúng là hiếm thấy.

Hắn có biết người hắn đối mặt là ai không?

Long Thu Thủy nhìn Sở Mặc nói:

Hy vọng lát nữa ngươi còn có thể nói như vậy.

Nói xong, trên người Long Thu Thủy bộc phát ra một loại thế.

Đó không phải khí tức mà là thế đơn thuần!

Tựa như một ngọn núi đứng ở đó, không có khí tức gì, nhưng riêng sự cao lớn cũng mang tới cảm giác sợ hãi.

Long Thu Thủy giống như một ngọn núi.

Hắn lẳng lặng đứng ở nơi đó, "Thế" tự nhiên mà xuất hiện.

Động thủ đi.

Hắn bình tĩnh nói.

Ầm!

Sở Mặc trực tiếp đấm một quyền.

Không có kết cấu gì, chỉ là một quyền đơn giản.

Long Thu Thủy không làm Sở Mặc thất vọng, nở nụ cười lạnh, đồng dạng nâng quyền đón chào.

Âm thanh bùng nổ giữa hai người.

Cảnh tượng kế tiếp khiến tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm.

Long Thu Thủy, đại nhân trẻ tuổi, thiên giới thiên kiêu, sau khi tự phong tu vivẫn cao hơn Sở Mặc nửa cảnh giới.

Bị Sở Mặc dùng một quyền đánh bay!

Gì thế?

Dưới một quyền của Sở Mặc đều là mây bay!

Lớn hơn cũng đập thành cặn bã!

Thân thể Long Thu Thủy như diều đứt dây gặp cuồng phong, vèo một cái bay ra ngoài, lăn vài vòng mới miễn cưỡng khống chế được thân hình, dừng bên bờ lôi đài.

Khiến vô số người vì hắn đổ mồ hôi lạnh.

Long Thu Thủy đứng ở bên lôi đài, trong mắt khiếp sợ và tức giận, nhìn Sở Mặckhông nói một câu.

Nhổ máu ra đi.

Sở Mặc vẫn bình tĩnh:

Ngươi cưỡng ép đè nén sẽ làm thương thế nặng thêm.

Ong!

Toàn bộ khán đài vang lên tiếng kinh hô.

Đường đường một đại nhân trẻ tuổi ở Thiên giới, trong tình huống cao hơn đối phương nửa cảnh giới bị một quyền đánh bay?

Hơn nữa... còn bị thương?

Chuyện này có thật không vậy?

Tất cả mọi người đều không thể tin vào mắt mình, nghĩ có phải mình gặp ảo giác?

Hồng Nguyệt vui mừng, đồng thời cũng giật mình.

Xem ra, đứa nhỏ này không nói sai, cùng cảnh giới hắn gần như vô địch.

Lời nói cùng hành động lúc trước không phải kiêu ngạo, ngông cuồng tự đại đếnkhông coi ai ra gì, mà là một niềm tin vô địch chân chính!

Mắt Hồng Nguyệt ửng đỏ, thầm nghĩ trong lòng: Ca, huynh nhìn thấy không?

Con của huynh rất có tiền đồ!

Long Thu Thủy vẫn nhìn chằm chằm Sở Mặc, trong mắt âm tình bất định.

Sở Mặc lại mở miệng:

Đừng cố nén, ngươi không nhổ máu ra, trên Thiên Lộ ngươi sẽ bị thiệt thòi.

Trên khán đài, tất cả ánh mắt nhìn vào Long Thu Thủy.

Long Thu Thủy chưa từng chán ghét ánh mắt chăm chú của đám đông như bây giờ.

Lúc trước hắn rất hưởng thụ việc người khác nhìn hắn, bởi vì những ánh mắt kialúc nào cũng đầy kính sợ và sùng bái.

-----o0o-----

Chương 1312: Hai quyền đánh bại

Chương 1312: Hai quyền đánh bại

Cảm giác này khiến hắn rất thoải mái, có thể không ngừng bồi dưỡng niềm tin vô địch.

Nhưng hiện tại, những trong ánh mắt kia tràn đầy kinh nghi bất định... cùng vui sướng khi người gặp họa.

Hắn há to miệng, mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi.

Trong máu tươi điểm điểm tinh quang.

Một quyền này, chẳng những khiến hắn bị thương, hơn nữa...

Còn khiến hắn bị trọng thương!

Thậm chí còn thổ huyết!

Hoàng Vô Song ngồi dưới, lần đầu nhìn Sở Mặc với vẻ kiêng kị!

Sở Thanh tươi cười.

Hổ Liệt há miệng cười lớn, Nguyệt Khuynh Thành há miệng nhỏ như bị chấn động không nói thành lời.

Huyên Nhi và Huyên Huyên rung động mãnh liệt.

Tiêu Trường Bình khẽ vuốt đại đao, trong mắt... tràn đầy chiến ý.

Lục Hồng Tuyết dáng vẻ lão thần ngồi đó, nhưng những kẻ bên cạnh hắn đãngây ra như phỗng, hóa thành pho tượng.

Toàn bộ trên khán đài tĩnh mịch.

Không ai nghị luận, không ai nói chuyện.

Bản tin đang náo nhiệt, vào thời khắc này đột nhiên gián đoạn một cách quỷ dị.

Vô số tu sĩ huyết mạch không thể tới hiện trường đều gấp gáp cực độ, không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.

Hô!

Long Thu Thủy thở phào, sau đó nhìn về phía Sở Mặc, trầm giọng nói:Ta thừa nhận, ta xem thường ngươi.

Không ngờ ngươi có chiến lực hùng mạnh.

Song Song bại trong tay ngươi cũng không oan.

Lúc này, Trương Song Song nằm trong lòng Đồng Ảnh đột nhiên tỉnh lại, có chút mờ mịt nhìn lôi đài, nhẹ giọng hỏi:

Làm sao vậy?

Đồng Ảnh tới nâng nàng dậy, thở dài:

Đại nhân...

Đã bại!

Trong mắt Trương Song Song đầy rung động.

Triệu Đông Minh có chút nôn nóng thấp giọng nói:

Nhỡ một chiêu thôi, nào có thất bại?

Đồng Ảnh thở dài một tiếng, không nói.

Trương Song Song nhìn hai người trên lôi đài, không biết đang suy nghĩ gì.

Sở Mặc nhìn Long Thu Thủy:

Còn đánh không?

Long Thu Thủy đột nhiên hét lớn một tiếng, trực tiếp xông tới Sở Mặc.

Đạp đạp đạp!

Mỗi bước Long Thu Thủy đạp trên lôi đài đều phát ra một tiếng vang nặng nề, vang lên trong lòng làm cho người ta cảm thấy khó chịu.

Thế!

Lại là một loại thế!

Là một loại đại thế!

Đại thế làm người ta sợ hãi...

Không thể ngăn cản!

Khi Long Thu Thủy còn cách Sở Mặc vài chục trượng, thân hình hắn trực tiếp lăng không, trong cổ họng phát ra một tiếng quát lớn:

Chết đi!

Ầm!

Một đạo hào quang bùng nổ từ tay Long Thu Thủy, đánh hướng Sở Mặc!

Thần thông!

Lúc này, hắn trực tiếp thi triển tuyệt học!

Ngươi một quyền đánh bay ta, ta cũng muốn cho ngươi nếm thử tư vị đó!

Nhục thể của ngươi có thể mạnh mẽ, nắm đấm của ngươi có thể cứng, nhưng ở phương diện thần thông ta có thể dễ dàng đánh bại ngươi!

Sở Mặc bình tĩnh nhìn Long Thu Thủy, vận Lâm tự quyết trong Cửu Tự Chân Ngôn, vận Liệt tự quyết trong Cửu Tự Chân Ngôn, thúc dục Hành tự quyết trong Cửu Tự Chân Ngôn!

Bất động như núi!

Đình trệ thời gian vặn vẹo không gian!

Thiên Nhân Hợp Nhất!

Lại là một quyền!

Nhìn như đánh lộn, nhưng lại đem thánh thuật dung hợp trong đó!

Có thể nhìn ra chân ý trong quyền của Sở Mặc...

Toàn bộ hiện trường, tuyệt đối không hơn mười người!

Một vài đế chủ khiêm tốn ngồi trên khán đài, i thấy Sở Mặc đánh ra một quyềnnày thì mở to mắt, lộ ra thần sắc không thể tin nổi.

Đứng bên bờ lôi đài, Hồng Nguyệt cũng bị quyền của Sở Mặc làm rung động, kinh hô:

Đây là thần thông gì?

Ầm!

Sở Mặc dùng một quyền trực tiếp nện vào vầng sáng Long Thu Thủy phát ra.

Long Thu Thủy cười lạnh:

Thực sự nghĩ quả đấm của ngươi có thể đỡ được thần thông của ta sao?

Nhưng tiếp theo, nụ cười của hắn cứng lại, phát ra một tiếng hô khiếp sợ đến tộtđỉnh:

Làm sao có thể?

Sắc mặt Long Thu Thủy tái nhợt.

Thần thông ẩn chứa quy tắc giết chóc của hắn, không ngờ đã trực tiếp bị nắm đấm của Sở Mặc phá vỡ.

Sau đó, nắm tay không tính là lớn kia, dùng tốc độ khó tin hiện ra trước mắt hắn,...

Càng lúc càng lớn.

Thình thịch!

Sở Mặc dùng một quyền đánh vào mặt Long Thu Thủy.

Âm thanh đó làm rất nhiều người theo bản năng nhắm hai mắt lại, không đành lòng nhìn!

Trong cổ họng Long Thu Thủy hét lên thảm thiết, trực tiếp bị đánh bay khỏi lôi đài, tạo thành một hố lớn giữa lôi đài và khán đài, bốc bụi mù mịt!

Trên lôi đài chỉ còn lại dáng vẻ gầy gò, lẳng lặng đứng đó.

Sắc mặt bình tĩnh, không vui không buồn.

Trong lúc Long Thu Thủy bay ra ngoài, Hồng Nguyệt cũng đã bay lên trời, ở trên cao nhìn xuống.

Tất cả mọi người thất thanh.

Dù là ủng hộ Sở Mặc hay Long Thu Thủy, tất cả tu sĩ, không ai phát ra nổi âm thanh.

Hai quyền, đánh bay một đại nhân trẻ tuổi tiếng tăm lừng lẫy Thiên giới.

Trực tiếp đánh bại!

Quyền thứ nhất đánh trọng thương, quyền thứ hai...

Quyền thứ hai còn chưa biết kết quả, bởi vì đến hiện tại, Long Thu Thủy vẫn chưa ra khỏi hố!

Trên khán đài Trương Song Song nhảy xuống, chạy tới hố sâu bi thiết nói:

Thu Thủy đại nhân...

Thu Thủy đại nhân!

Đồng Ảnh, Triệu Đông Minh và những người theo Long Thu Thủy nao nao.

Lúc này, tâm tình của bọn họ rất khó chịu, người mình đi theo bị người ta đấm hai quyền mà bại!

Hơn nữa dù cùng một cảnh giới, danh khí cũng không cách nào sánh được với đối thủ.

Kết quả này, thật khó mà chấp nhận.

Trương Song Song trực tiếp nhảy xuống bế Long Thu Thủy ra khỏi hố.

Đám đông trên khán đài lập tức xôn xao.

Bởi vì gương mặt Long Thu Thủy đã bị đánh tới nhão nhoẹt!

Hoàn toàn bất tỉnh!

Một quyền này...

Thật độc!

Rất nhiều người run lên, ánh mắt nhìn bóng người trên lôi đài...

Tràn đầy kính sợ.

Quá mạnh mẽ!

Đám người Trương Song Song không có mặt mũi ở lại lâu, trực tiếp ôm Long Thu Thủy, cúi đầu rời đi.

Hồng Nguyệt chậm rãi hạ xuống lôi đài, nói:

Trận chiến này, Sở công tử thắng!

Khán đài đầu tiên là yên lặng, trong nháy mắt bùng phát tiếng hoan hô.

Nguồn gốc vẫn từ tu sĩ ủng hộ Sở Mặc.

Mà ngay cả tu sĩ mới ủng hộ Long Thu Thủy cũng không nhịn được thầm ủng hộ Sở Mặc.

Mạnh chính là cường, không cần bất cứ lý do gì.

Sự cường đại của Sở Mặc, tuy rằng vượt ngoài dự kiến, nhưng tuyệt đại đa số tu sĩ đều cảm thấy nhất định phải có biểu hiện ủng hộ hắn.

Mặc dù hắn chỉ là Đại La Kim Tiên, nhưng sau trận chiến này, còn có ai dám nói Sở Mặc không được?

Còn có ai dám xem thường người ta, nói người ta từ hạ giới phi thăng đi lên, quê mùa chưa từng thấy mặt?

Kẻ quê mùa chân chính, chỉ e đang tự nói mình?

Người ta đi từ Nhân Giới đến Thiên giới, tu sĩ chỉ lớn lên ở Thiên giới khó mà so bằng!

Chớ đừng nói người ta đã chinh phục tam thế, vượt qua rất nhiều lần Thiên kiếp!

Ở Thiên giới, ngoại trừ các đại nhân trẻ tuổi tự yêu cầu nghiêm khắc với mình, có mấy tu sĩ dưới Đế Chủ từng vượt qua Thiên kiếp?

Thế nên người trẻ tuổi kia, dù không phải Thiên giới Sở thị nhất mạch thì vẫn có tư cách đứng ngang hàng với các đại nhân trẻ tuổi?

-----o0o-----

Chương 1313: Tán thành

Chương 1313: Tán thành

Vô số người, vì trận chiến này mà trực tiếp thay đổi quan điểm về Sở Mặc.

Đương nhiên, vẫn có một nhóm người cũng không vì trận chiến này xem trọng Sở Mặc.

Quan điểm của bọn họ cũng rất đơn giản: Cảnh giới Chân Tiên và cảnh giới Đại La Kim Tiên cách một khoảng trời.

Có lẽ Sở Mặc ở cảnh giới Đại La Kim Tiên rất hùng mạnh, thậm chí đã vượt qua tất cả bạn cùng lứa.

Nhưng vậy thì sao?

Lên được cảnh giới Chân Tiên rồi hãy nói!

Đừng có chết yểu trên đường.

Có kẻ ác ý, nguyền rủa Sở Mặc sẽ chết trên đường tấn công Chân Tiên.

Có kẻ xuất hiện sát khí.

Tuy nhiên họ đều không thay đổi được sự thật: Thiên giới đại nhân trẻ tuổi Long Thu Thủy, trong trận chiến cùng cảnh giới với Sở Mặc đã thảm bại.

Bị Sở Mặc dùng hai quyền đánh bại.

Tin tức này nhanh chóng truyền khắp tam giới, truyền tới phạm vi xa hơn.

Trên khán đài, nữ tử áo đen đứng lên theo dòng người rời đi.

Từ đầu đến cuối, Sở Mặc không có biểu hiện dị thường nhưng hắn rất muốn đuổi theo thậm chí muốn mở miệng cầu Hồng Nguyệt giữ Kỳ Tiêu Vũ lại!

Nhưng cuối cùng, hắn không làm gì, bởi vì như thế có thể thương tổn đến Kỳ Tiêu Vũ.

Sở Mặc còn không biết Kỳ Tiêu Vũ còn hay mất, căn cứ theo quẻ Phong Thủy thần thông, Kỳ Tiêu Vũ vẫn ở thế gian đấy.

Chưa mất đi.

Xem ra nàng cũng muốn đi Thiên Lộ, bởi vì đó là cách nâng cao tu vi nhanh nhất!

Nếu thế còn có thời gian, còn kịp.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ, sau đó ôm quyền thi lễ với đám đông hoan hô khích lệ hắn, nhảy xuống lôi đài.

Lúc này, trên khán đài, Hổ Liệt, Lưu Phong và đám người Nguyệt Khuynh Thành đi tới trước Sở Mặc.

Huynh đệ, chúc mừng ngươi!

Thật sự hùng mạnh!

Hổ Liệt nắm vai Sở Mặc biểu đạt sự kích động:

Suýt nữa hù chết ca ca!

Ngươi đúng là có can đảm!

Lợi hại!

Đã nghiền!

Quá sướng!

Hổ Liệt cười ha hả nói.

Lưu Phong hướng Sở Mặc gật đầu, sau đó nói:

Xong việc rồi, nên trả tiền đi chứ?

Sở Mặc cười cười, lấy năm chiếc thẻ đen đưa chLưu Phong:Cảm ơn.

Lưu Phong gật đầu:

Không cần khách khí, hẹn gặp lại trên Thiên Lộ!

Nói xong, không chờ Sở Mặc có phản ứng đã chạy đi nhanh như chớp, nhìn hành động như đứa bé chưa lớn chứ chẳng hề giống một đại nhân trẻ tuổi.

Chỉ có người hiểu Lưu Phong mới biết hắn vốn là người trầm ổn, không hề lỗ mãng như vẻ ngoài.

Sở Mặc nhìn bóng lưng Lưu Phong, lộ ra vài phần suy tư.

Sau đó Hoàng Vô Song đi tới, nhìn Sở Mặc khẽ mỉm cười:

Quả nhiên không hổ thiên kiêu trải qua trăm trận chiến tung hoành tam giới, chúc mừng ngươi!

Sở Mặc nhìn Hoàng Vô Song nói:

Hình như ngươi không thật sự vui như vậy?

Hoàng Vô Song cười ha hả:

Thêm một đối thủ mạnh mẽ sao vui được?

Lại nói ta cùng Long Thu Thủy đối đầu nhưng hai nhà lại giao hảo, hiện tại hắn bị ngươi đánh thảm như vậy, ta còn thân cận với người, về nhà rồi sẽ có người chỉ trích ta.

Sở Mặc không nhịn được nữa cười rộ lên, bất kể thế nào Hoàng Vô Song cũng là người thẳng thắn, không vòng vo lấp liếm gì.

Hoàng công tử không coi ta như kẻ thù, ta đã rất cảm tạ.

Sở Mặc cười nói.

Yên tâm, Hoàng mỗ từ trước đến nay thích kết giao bằng hữu.

Với Sở công tử lại không có ân oán gì, đương nhiên không phải là kẻ thù.

Ngươi tiếp tục cố gắng, Hoàng mỗ chờ ngày Sở công tử đuổi kịp.

Hoàng Vô Song nói xong nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

Cáo từ trước, chúng ta Thiên Lộ tái kiến!

Thiên Lộ tái kiến!

Sở Mặc xua tay với Hoàng Vô Song.

Hổ Liệt nhìn Hoàng Vô Song rời đi, nhẹ giọng nói:

Hoàng Vô Song kỳ thực cũng là kẻ sòng phẳng,

Sở Mặc gật đầu.

Lúc này, lại có người đi tới.

Lập tức khiến đám người Sở Mặc chú ý.

Vì tạo hình của hắn thật sự rất khác biệt, đồ vải thô, trên vai khiêng đại đao to như cánh cửa đến trước Sở Mặc, gọn gàng dứt khoát nói:

Nhanh tới cảnh giới Đế Chủ đi, ta chờ chiến với ngươi!

Hổ Liệt khóe miệng co quắp giới thiệu với Sở Mặc:

Tiêu Trường Bình, một trong đại nhân trẻ tuổi,

"...

" Sở Mặc đầu xám xịt, hắn không cảm nhận được địch ý gì từ người này mà chỉ có chiến ý.

Cho nên hắn lập tức hiểu ý, cười cười:

Được!

Sảng khoái!

Tiêu Trường Bình nhìn Hổ Liệt gật đầu, xoay người rời đi.

Người không biết còn thực sự nghĩ hắn kiêu ngạo, ngông cuồng tự đại.

Nhưng người biết hắn đều biết Tiêu Trường Bình chính là người như vậy.

Sau đó, Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi, Huyên Huyên cùng Sở Thanh đi về phía Sở Mặc.

Vô số tu sĩ chưa rời đi hâm mộ nhìn Sở Mặc, bọn họ biết sau trận chiến này, thanh niên phi thăng từ hạ giới đã hoàn toàn bước vào hàng ngũ tu sĩ trẻ đứng đầu Thiên giới.

Dù giờ hắn chỉ là Đại La Kim Tiên, nhưng không có bất kỳ ai xem thường hắn.

Tuy nhiên cũng có người nói mát:

Chờ xem, sẽ có người ở Thiên Lộ ngăn chặn hắn!

Đúng vậy, nhất định sẽ có vô số người không muốn hắn trưởng thành.

Có người âm thầm cười lạnh.

Lời này Sở Mặc cũng không để trong lòng, hắn nghe thấy cũng làm không nghe thấy.

Ngẩng đầu nhìn đám người Lục Hồng Tuyết đi tới, nhìn thoáng qua Hổ Liệt bên cạnh.

Hổ Liệt nói:

Vị này chính là Lục Hồng Tuyết, đại nhân trẻ tuổi!

Vị này...

Khụ khụ, ta có chút không nhận ra, họ là tỷ muội song sinh, một người tên là Huyên Nhi, một là Huyên Huyên.

Về phần vị này...

Hổ Liệt nhìn nữ tử mặc đồ vàng, do dự một chút.

Huyên Huyên trực tiếp nhảy ra, nhìn Hổ Liệt nói:

Lão hổ ngốc, ta là Huyên Huyên!

Nàng là Sở Thanh tỷ tỷ!

Hổ Liệt đầu xám xịt, lúc Huyên Huyên nhảy ra hắn cũng đã nhận ra, bởi vì trong hai tỷ muội nhân, Huyên Nhi an tĩnh, Huyên Huyên hoạt bát.

Sở Thanh nhìn Sở Mặc, trong đôi mắt tràn đầy vẻ phức tạp, vừa định mở miệng.

Sở Mặc nhìn nàng nói:

Ngươi cách xa ta một chút.

Những người khác lập tức ngơ ngẩn, có chút khó tin nhìn Sở Mặc.

Không thể ngờ Sở Mặc lại nói như vậy, tất cả đều ngẩn ra.

Sở Thanh cũng nao nao, lập tức thấy đôi mắt tinh thuần của Sở Mặc đầy vẻ phức tạp thì lại tươi cười.

Như hoa nở, rạng rỡ và xinh đẹp.

Trên người ta không có.

Sở Thanh nhẹ giọng nói:

Ta cũng chỉ hơn ngươi một tuổi thôi.

Cho nên...

Ta sẽ không cách xa đệ đâu!

Những người khác đều không hiểu ra sao, căn bản không hiểu hai người đang nói gì.

Sở Mặc nhíu mày:

Thật sao?

Ta sẽ không hại ngươi, càng không lấy tính mạng của mình ra đùa.

Sở Thanh nói.

Lúc này, Hồng Nguyệt đi tới, sâu kín nói:

Trên người Thanh nhi không có.

Hồng Nguyệt cô cô.

Sở Thanh thấy Hồng Nguyệt liền vui vẻ tươi cười.

Hồng Nguyệt cười với Sở Thanh, dịu dàng nói:

Ngươi làm như vậy, hẳn được bề trên bày mưu tính kế rồi hả?

Vâng, bọn họ cảm thấy nợ tiểu đệ nhiều, nhưng bọn họ cũng không dám nói tới tên tiểu đệ, ngày thường chỉ dùng chữ "Hắn" thay thế.

-----o0o-----

Chương 1314: Tùy tùng

Chương 1314: Tùy tùng

Sở Thanh bất đắc dĩ:

Nên lần này để con tới giải thích rõ với tiểu đệ.

Haiz...

Hồng Nguyệt than nhẹ một tiếng, sau đó gật đầu, không nói gì nữa.

Lục Hồng Tuyết và Huyên Nhi, Huyên Huyên thấy thế cũng biết người ta nói chuyện gia đình, lập tức cáo từ.

Huyên Huyên nhìn Sở Mặc nói:

Ngươi nhanh lên tu luyện tới Chân Tiên đi, bằng không sẽ có rất nhiều người ở Thiên Lộ nhằm vào của ngươi!

Ngươi đánh Long Thu Thủy như vậy sẽ tạo ra rất nhiều kẻ thù.

Sở Mặc mỉm cười gật đầu:Cảm ơn ngươi.

Huyên Huyên tươi cười:

Không cần cảm tạ ta, ta cũng chán ghét Long Thu Thủy, ta cảm ơn ngươi đã giúp ta dạy dỗ hắn!

"...

" Huyên Nhi đầu xám xịt kéo Huyên Huyên đi.

Hổ Liệt nhìn Sở Thanh và Hồng Nguyệt, sau đó nói:

Mọi người còn có chuyện muốn nói?

Vậy ta đi tìm chỗ ở, dẫn Khuynh Thành cô nương đi Thiên Đạo Thụ ngộ đạo... xong tới tìm chúng ta nhé.

Sở Mặc nhìn Hổ Liệt, lại nhìn Nguyệt Khuynh Thành, ánh mắt có chút cổ quái.

Hổ Liệt vốn ngây thơ căn bản không cảm giác được gì.

Nguyệt Khuynh Thành sắc mặt ửng đỏ, nhìn Sở Mặc, bỗng duyên dáng cúi đầu:

Công tử, ta muốn đi theo ngươi!

Đi theo ta?

Sở Mặc gãi đầu, người trước mắt không phải tiểu tu sĩ Bình Bình, Phương Lan xuất thân Linh giới, đây chính là một đại tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên!

Hơn nữa còn là một huyết mạch thiên kiêu!

Tuy rằng so với cấp cao nhất vẫn có chênh lệch, nhưng ở tu hành giới cũng là thiên kiêu tương đối hiếm thấy.

Ta không phải đại nhân trẻ tuổi, hơn nữa ngươi cũng thấy đấy, sau trận chiếnhôm nay ta sẽ có không ít kẻ thù và đối thủ, quan trọng nhất là... cảnh giới ta không cao hơn ngươi.

Sở Mặc nhìn Nguyệt Khuynh Thành:

Kỳ thật, lấy điều kiện của ngươi có thể có rất nhiều lựa chọn, như Hổ Liệt...

đại ca của ta, ta cảm thấy hắn không tồi.

Hồng Nguyệt và Sở Thanh đứng bên hăng hái quan sát.

Hổ Liệt chỉ ngây thơ chứ không ngu ngốc, hắn đã nhận ra có gì đó không đúng, liên tục từ chối nói:

Huynh đệ...

Ngươi nói gì vậy hả?

Cái gì mà không tồi?

Ngươi đừng nói bừa, ở nhà ta còn có một con cọp mẹ đã đính hôn, nàng mà biết ta dám thu cô nương xinh đẹp như vậy làm tùy tùng, nàng sẽ không tha cho ta.

Muốn ca ca sống thêm vài năm...

Ngươi tự nhận đi.

Nguyệt Khuynh Thành sắc mặt đỏ bừng, cúi đầu đứng đó, hạ giọng nói:

Hay là công tử chướng mắt ta?

"...

" Sở Mặc không kìm nổi liếc mắt, trong lòng tự nhủ lời này của ngươi rất dễ gây hiểu lầm đấy?

Hồng Nguyệt ở bên nói:

Ta thấy cô nương này không tệ, để nàng cạnh ngươi đi, một đại nam nhân vẫn có một số việc cần người chiếu cố.

Hồng Nguyệt nói xong nhìn về phía Nguyệt Khuynh Thành, thần sắc cũng trở nên nghiêm túc hơn:

Ta từng quan sát ngươi, mặc dù tu luyện có chút không từ thủ đoạn, nhưng...

Nguyệt Khuynh Thành lập tức cúi đầu, đối mặt với vị đại nhân này, nàng có cảmgiác không thở nổi, hoàn toàn không dám nhìn thẳng.

Nhưng phẩm hạnh cũng không tệ lắm, ít nhất...

Có giới hạn thuộc về mình.

Cho nên, ta cảm thấy ngươi có thể lưu lại bên Sở Mặc.

Ta nghĩ ngươi hiểu được thân phận của hắn, biết mình đã lựa chọn gì.

Vẫn, Hồng Nguyệt đại nhân, vãn bối biết thân phận công tử, cũng rõ điều mình lựa chọn.

Nguyệt Khuynh Thành nói.

Được, vậy giờ ngươi sẽ không còn quan hệ gì với gia tộc của mình.

Hồng Nguyệt nói:Nói một cách khác, nếu Sở Mặc bảo ngươi rat ay với gia tộc mình, ngươi cũng phải làm như vậy, bởi vì đó chính là việc của tùy tùng!

Ngươi...

Có thể làm được không?

Sở Mặc nhìn Hồng Nguyệt, trong mắt có nét nghi hoặc, trong lòng tự nhủ là như vậy sao?

Nhưng Sở Thanh và Hổ Liệt lại dùng ánh mắt ra hiệu Sở Mặc đừng nói.

Nguyệt Khuynh Thành gật đầu:

Ta hiểu người tùy tùng là gì, cũng hiểu mình nên làm gì, giờ ta chính là người của công tử, là thị nữ của hắn, là đao trong tay hắn.

Hắn muốn ta làm gì ta sẽ làm điều đó, vĩnh viễn không ruồng bỏ công tử!

Sở Mặc giật mình, trước hắn thật sự không rõ tùy tùng là gì.

Mãi giờ hắn mới hiểu được, vì sao Long Thu Thủy không lên tiếng, Trương Song Song liều chết cũng muốn ra tay với mình.

Vì sao Trương Song Song tỉnh lại, không hề oán hận ôm lấy Long Thu Thủy đã hôn mê đi.

Không rời nửa bước!

Đó là tùy tùng!

Dù những người khác đều khinh miệt Long Thu Thủy hay lạnh lùng vô tình, Trương Song Song vẫn không oán không hối!

Sở Mặc có phần rung động, dù hắn sẽ không bảo Nguyệt Khuynh Thành ra tay với gia tộc nàng, nhưng vẫn cảm thấy điều kiện của tùy tùng có phần quá hà khắc!

Lúc này, Hồng Nguyệt đưa mắt nhìn Sở Mặc, nghiêm túc nói:

Ngươi hiểu mình cần làm gì không?

Phụ trách nàng?

Sở Mặc nhìn thoáng qua mấy người khác.

Hổ Liệt nhếch miệng cười, ánh mắt không có hảo ý.

Sở Thanh cười một tiếng, khẽ lắc đầu, hạ giọng nói:

Không chỉ phụ trách.

Nói tóm lại, tùy tùng sẽ là người của ngươi!

Mạng là của ngươi, đó mới thực sự là tùy tùng chứ không phải chỉ mang theo bên người, bên Long Thu Thủy chỉ có hai người Trương Song Song và Triệu Đông Minh mới là tùy tùng chân chính.

Đồng Ảnh...

Tạm thời chưa phải.

Sở Thanh nói xong, nhìn Sở Mặc nói:

Người tùy tùng lựa chọn đi theo cũng là người đã được chủ nhân lựa chọn.

Song phương là một chỉnh thể, cùng vinh nhục, cùng sinh tử gắn bó, đi theo hiến dâng mọi thứ, mà ngươi... cũng phải làm tất cả mọi chuyện cho họ!

Kiếp sống của bọn họ hoàn toàn phụ thuộc vào ngươi, ngươi càng hùng mạnh, bọn họ cũng sẽ càng mạnh.

Sở Thanh nói đến đây, nhìn Sở Mặc thật sâu:

Tỷ như gia gia của chúng ta, tùy tùng của ông ấy đã gần như trở thành chí tôn.

Sở Mặc lập tức nhớ tới lúc hắn ở Quy Khư, Đại Khô Lâu trực tiếp đoạt quan tài của Bắc Minh chí tôn, Bắc Minh chí tôn giận dữ, một hơi đuổi tới gần nấm mộ lớn Quy Khư, không xa hơn một bước.

Nhớ tới nhóm chí tôn trong Quy Khư truyền cho hắn chí tôn thuật, không oán không hối, không hề do dự!

Lúc ấy Sở Mặc còn khờ dại nghĩ là thiên phú của mình đả động tới nhóm tồn tại khủng bố, nhưng tới giờ hắn mới hiểu nhóm chí tôn từng là tùy tùng của ông nội!

Bọn họ đến từ những thời đại khác nhau, nhưng sự trung thành với ông nội thì khó có thể tưởng tượng đấy!

Dù họ đã trở thành chí tôn, sự trung thành không hề thay đổi!

Hoá ra đó mới là ý nghĩa chân chính của tùy tùng.

Sở Mặc thì thào nói, hắn đã hiểu ra, nhưng áp lực trong lòng lại gia tăng.

Hắn nhìn Nguyệt Khuynh Thành:

Ngươi đã có tu vi Thiên Tiên, chỉ thiếu chút nữa là có thể trở thành Chân Tiên, cũng là có tư cách trở thành đại nhân trẻ tuổi!

Chẳng lẽ ngươi cam tâm?

Nguyệt Khuynh Thành tự nhiên cười nói:

Ta tự biết thiên phú của mình, trừ phi theo một chủ nhân, bằng không cuộc đời này cũng chỉ dừng ở Chân Tiên đỉnh cao, nhiều nhất có thể bước vào Đế Chủ.

Nhưng ta... muốn theo đuổi mục tiêu cao hơn.

-----o0o-----

Chương 1315: Tại sao phải oán?

Chương 1315: Tại sao phải oán?

Cứ thế xem trọng ta?

Sở Mặc hỏi.

Nguyệt Khuynh Thành dường như không còn khẩn trương, lá gan cũng lớn hơn nhiều, nàng gật đầu:

Đúng thế.

Vậy được rồi!

Sở Mặc gật đầu đáp ứng, đồng thời chân chính có tùy tùng đầu tiên.

Trước Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đều tự cho mình là nô bộc.

Phương Lan là đệ tử của hắn, dường như cũng chỉ có Bình Bình... mới xem như tùy tùng của hắn.

Tuy nhiên lúc đó, bất kể là Bình Bình hay Sở Mặc đều không rõ hàm nghĩ chân chính của tùy tùng.

Gặp lại ta sẽ cho Bình Bình một cơ hội lựa chọn.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ.

Nguyệt Khuynh Thành hướng Sở Mặc quỳ gối, miệng gọi công tử.

Từ giờ khắc này, nàng đã hoàn toàn là người của Sở Mặc.

Sinh tử gắn bó, cùng vinh cùng nhục.

Lúc này Sở Thanh cười nói:

Cô nương Trương Song Song kia kỳ thật cũng không tệ lắm, tuy rằng điêu ngoa tùy hứng nhưng cũng đủ trung thành.

Long Thu Thủy lần này hẳn sẽ làm nàng bị thương, ta thấy nên kéo nàng về đây thôi.

Còn cả Đồng Ảnh, nàng ta chưa phải tùy tùng của Long Thu Thủy đâu.

Hồng Nguyệt trừng mắt nhìn Sở Thanh:

Chớ nói nhảm, dạy hư Sở Mặc, loại chuyện này không dễ làm.

Hồng Nguyệt vẻ mặt nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

Tùy tùng với chủ nhân mà nói, nam... chính là huynh đệ sinh tử gắn bó.

Nữ tử... sẽ là nữ nhân của ngươi!

Ngươi có thể tùy tiện chém giết nữ nhân của người khác sao?

Sở Mặc hơi sửng sốt, nhìn thoáng qua Nguyệt Khuynh Thành đỏ mặt, sau đó nói:

Ta thích thì sẽ đi đoạt...

Ha ha ha!

Sở Thanh vui sướng cười ha hả.

Nguyệt Khuynh Thành mím môi không dám cười, Hổ Liệt hai mắt nhìn trời nghẹn cười.

Đứa bé này!

Hồng Nguyệt bất đắc dĩ trừng mắt nhìn Sở Mặc, sau đó khoát tay đuổi Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành tới bên kia Thiên Đạo Thụ, dẫn theo Sở Mặc và Sở Thanh tới chỗ sâu nhất Thiên Đạo Thụ.

Lần trước tới nơi này là theo chân phụ thân, đã nhiều năm rồi.

Sở Thanh đánh giá xung quanh nói:

Cô cô bất công, lần trước ta muốn tới đây mà cô cô không cho!

Sở Mặc nhìn quanh, cũng không cảm giác được có gì dị thường, thậm chí cònkhông bằng trần thiết một vài đại gia Tiên giới.

Sở Thanh thấy Hồng Nguyệt không để ý tới nàng, nói:

Ngươi không biết, nơi này là vùng cấm Thiên Đạo Viên, người ngoài không thể tiến vào nơi này!

Đây là chỗ tu luyện của Hồng Nguyệt cô cô!

Nơi này tốt lắm sao?

Sở Mặc nghi hoặc nhìn Sở Thanh.

Sở Thanh nhìn Sở Mặc vẻ mặt mờ mịt, bất đắc dĩ nói:

Người khác không được vào!

Ở đây?

Thế còn chưa đủ sao?

Sở Thanh trừng to mắt nhìn Sở Mặc.

"...

" Sở Mặc không nói gì nhìn Sở Thanh:

Ngươi thắng.

Gọi tỷ tỷ!

Sở Thanh trừng mắt nhìn Sở Mặc, nhưng trong đôi mắt sáng lại mang theo vẻ khẩn trương.

Nàng có thể cảm giác được sự quật cường của hắn.

Mà trên thực tế, con cháu Sở thị nhất mạch đều quật cường.

Đó là tính cách di truyền.

Cho nên đừng nhìn Sở Mặc biểu hiện bình thản, không tỏ vẻ bài xích nàng, nhưng ai biết trong lòng hắn đang nghĩ gì?

Những năm gần đây, Thiên giới Sở thị nhất mạch không tính thịnh vượng, nhưng nội tình vẫn rất sâu.

Thiên giới có rất nhiều đại tộc có quan hệ với Sở thị nhất mạch.

Lại nói, muốn che chở Sở Mặc tấn công đến cảnh giới Đế Chủ căn bản không phải việc gì khó.

Nhưng đến hôm nay, Sở thị nhất mạch không hề có hành động gì!

Dù biết Huyết Ma Lão Tổ nhằm vào Sở Mặc, Sở thị nhất mạch cũng không có phản ứng, như để Sở Mặc tự sinh tự diệt.

Cho nên, dù Sở thị nhất mạch thật có nỗi khổ bất đắc dĩ, Sở Mặc thật sự có thể hiểu sao?

Đổi vị trí, Sở Thanh cảm thấy nếu mình trải qua những chuyện như Sở Mặc, nàng sẽ không dễ dàng tha thứ cho gia tộc và thân nhân.

Nhưng Sở Mặc vẫn rất bình tĩnh, hắn nhìn Sở Thanh:

Tỷ tỷ.

"...

" Sở Thanh đầu xám xịt, trực tiếp hết chỗ nói.

Nàng đã nghĩ tới rất nhiều trường hợp, nhưng chưa từng nghĩ tới điều này.

Điều này cũng quá dễ dàng đi?

Quả thực chả có chút khó khăn nào!

Một chút khiêu chiến cũng không có!

Chẳng lẽ ngươi không muốn hỏi gì sao?

Thật lâu sau, Sở Thanh mới hồi phục tinh thần nhìn Sở Mặc:

Tiểu đệ thân yêu của ta, trong lòng ngươi không có chút oán hận nào sao?

Chuyện ta muốn hỏi, đại đa số đều không trả lời được.

Ta không muốn hại mọi người, cũng không muốn hại chính mình.

Sở Mặc nói:

Về phần oán hận...

Sao ta phải oán hận?

Mọi người không nợ ta gì, sao ta phải oán các ngươi?

Ta biết mình vẫn còn thân nhân, tỷ không biết ta vui thế nào đâu.

Sở Mặc nói xong, hít sâu một hơi, đôi mắt có phần ửng đỏ:

Ta từ nhỏ đã biết mình là trẻ mồ côi, được một ông nội làm tướng quân ở thế tục thu dưỡng.

Lúc đó ta rất muốn tìm phụ mẫu của mình hỏi vì sao vứt bỏ ta.

Ai ngờ...

Phụ mẫu ta vốn không cùng thê giơi, sau ta mới biết bọn họ cũng không ở Linh giới, không ở Tiên giới...

Ta cứ thế tìm tới đây.

Rốt cuộc biết được một ít tin tức liên quan tới bọn họ, cũng rõ chuyện xảy ra năm đó.

Ta từng rất bi thương, thậm chí có chút tuyệt vọng.

Sự tuyệt vọng này là khi biết tin về cha mẹ lại phát hiện phụ thân sinh tửkhông biết, tung tích không rõ, mẫu thân... không thể nhắc tới tên!

Đến hiện giờ ta cũng không biết bà ấy tên gì, dáng vẻ thế nào, đang ở đâu?

Sống tốt hay bị nhốt lại rồi, còn sống không?

Tất cả ta đều không biết!

Sở Mặc đỏ mắt cười nhìn Sở Thanh:

Ngay lúc này, ta đột nhiên biết mình con có thân nhân, là cốt nhục thân nhân, tỷ không biết lúc đó nội tâm ta như bóng đêm xuất hiện tia sáng.

Cho nên, sao ta phải oán?

Oán điều gì?

Sở Thanh lệ rơi đầy mặt, đi tới ôm lấy Sở Mặc:

Tiểu đệ, ngươi chịu khổ rồi!

Hồng Nguyệt đứng một bên, ngửa mặt lên trời than nhẹ, trong lòng không hề bình tĩnh:

Ca, nhìn thấy chưa?

Con của huynh...

Giống huynh!

Trong phòng, Hồng Nguyệt tự mình pha trà, mỉm cười nhìn tỷ đệ hai người nói:

- Đây là trà do lá cây Thiên Đạo chế thành, sau khi uống hết có thể cảm thụ đại đạo vô thượng, bình phục được chút tâm tình.

Nói xong đưa chén trà cho hai người.

Hai người Sở Thanh và Sở Mặc có chút kích động, cái loại cảm giác huyết mạch liên kết làm người ta vô cùng rung động.

Thậm chí không cần quá trình quen thuộc lâu cũng đã có thể hiểu rõ đối phương.

Bởi vì trong xương bọn họ cùng chảy xuôi một loại huyết mạch.

Sở Mặc hít sâu một hơi, uống xong nước trà trong chén, một cỗ chua xót nồng đậm đi qua là hương thơm vô tận.

Cái loại cảm giác kỳ diệu này nháy mắt nổ tung trong thần thức, thậm chí Sở Mặc không kịp nói một tiếng trà ngon đã trực tiếp tiến vào cảnh giới ngộ đạo.

Bên kia Sở Thanh cũng giống như vậy, gần như là trong phút chốc cũng tiến vào cảnh giới ngộ đạo.

-----o0o-----

Chương 1316: Sở Mặc quá mạnh mẽ.

Chương 1316: Sở Mặc quá mạnh mẽ.

Hai tiểu gia hỏa thiên kiêu tuyệt thế kia... vẻ mặt Hồng Nguyệt vui mừng nhìn nam nữ trẻ tuổi này, trên mặt mang nụ cười vui vẻ.

Nàng cũng không nói cho hai người, trà này là lá cây Thiên Đạo chế thành không sai, nhưng lại được luyện chế từ nhóm lá cây Thiên Đạo mới được sinh ra.

Nói một cách khác, cây Thiên Đạo chế thành trà cũng đã là bảo vật vô giá rồi, mà trà hai người Sở Mặc và Sở Thanh uống hết lại là thế gian có một không hai!

Trên đời này, người có thể uống được trà này chỉ ít ỏi có mấy người.

Mà trẻ tuổi lại chưa bao giờ có.

Vật có trân quý cũng cần có người chia xẻ, có người tán thành nó mới có thể quý báu.

Nếu không nó vĩnh viễn cũng chỉ là vài miếng lá trà mà thôi.

Cho nên Hồng Nguyệt một chút cảm giác đau lòng cũng không có, cho dù đây là vài miếng cuối cùng của nàng.

Sở Mặc và Sở Thanh ở nơi này của Hồng Nguyệt, bọn họ tự nhiên sẽ không biết giờ khắc này trên bản tin đã nổi lên sóng to gió lớn.

Cuộc chiến đấu vừa mới chấm dứt kia quả thật giống như gió lốc đáng sợ, nhanh chóng thổi quét qua toàn bộ giới tu hành!

Cái gọi là mười năm gian khổ học tập không người biết, một khi thành danh cả thiên hạ đều biết.

Tên của Sở Mặc sau khi đánh xong trận chiến này hoàn toàn truyền khắp toàn bộ giới tu hành.

Bất kể là vòng tròn tu sĩ cao nhất hay vòng tròn tu sĩ bình thường, gần như tất cả đều đang bàn luận hai cuộc chiến đấu của Sở Mặc.

Gần như tất cả đại nhân vật giới tu hành đều biết có một người tuổi còn trẻ như vậy, hắn xuất thân từ Nhân giới, từ nơi đó một đường quét ngang bốn phía, tung hoành Linh giới, ngạo ngễ Tiên giới, hiện giờ hắn đã đi tới Thiên giới!

Mà các đại nhân vật trẻ tuổi cao cấp ưu tú nhất Thiên giới lại vẫn không sợ!

Đầu tiên là đánh bại thiên chi kiêu nữ cao hơn hắn một cảnh giới lớn của Thiên giới, Trương Song Song.

Trận chiến đó có rất nhiều người cho rằng cây đao trong tay Sở Mặc là nhân tố có tính quyết định.

Sở Mặc có thể thắng cuộc chiến đấu kia đều dựa vào vận khí.

Nhưng loại qan điểm này bị rất nhiều người cười chê, binh khí, pháp trận, đan dược... tất cả đều là ngoại vật, kỳ thật cũng đều là một phần thực lực của tu sĩ!

Không ai quy định tu sĩ không thể dựa vào bất kỳ ngoại vật nào, chỉ có thể dựa vào bản thân để chiến đấu.

Nhất là một đao lúc ban đầu của Sở Mặc quả thật kinh diễm đến mức sáng mù mắt mọi người!

Một đao kia...vô số người ở hiện trường đều tận mắt chứng nhận, tuyệt đối chính là một đao tuyệt thế vô song!

Đó cũng không phải đơn giản là do binh khí lợi hại, người ở chỗ này gần như không có một người nào là kẻ yếu, tất cả mọi người không mù, đều có thể nhìn ra trong một đao kia của Sở Mặc ẩn chứa thành quả tu luyện.

Chẳng khác gì là hoàn toàn đem Trương Song Song cảnh giới lớn hơn hắn áp chế đến mức hoàn toàn không có bất kỳ phản kháng nào!

Nếu lúc đó Sở Mặc lòng lang dạ sói, một đao kia chém ngang xuống, chiến đấu cũng sớm đã kết thúc, cũng căn bản sẽ không xuất hiện khổ chiến phía sau.

Người sáng suốt đều biết rằng, lúc sau sở dĩ Sở Mặc lâm vào nguy cơ căn bản chính là cảnh giới của hắn quá thấp, lực lượng trong thân thể không bằng cảnh giới Thiên Tiên của Trương Song Song.

Nếu Sở Mặc và Trương Song Song cùng một cảnh giới, chỉ sợ Trương Song Song ngay cả cơ hội thi triển cũng sẽ không có.

Cho nên phàm là người đầu óc chưa bị hư đều sẽ không cảm thấy Sở Mặc thắng Trương Song Song là do may mắn, hoặc là có vận khí.

Mấu chốt là trận chiến phía sau!

Sở Mặc đánh với Long Thu Thủy!

Long Thu Thủy này trước đó không phải là ai cũng biết.

Nhưng chỉ cần biết rằng người của hắn, tùy tiện một người đều là thiên tài một phương!

Thiếu chủ tộc Long gia siêu cấp lớn của Thiên giới, đại nhân vật trẻ tuổi, là thiên kiêu cấp cao nhất, vì chờ đợi Thiên Lộ mở ra mới không tấn thăng cảnh giới Đế Chủ, là tu sĩ Chân Tiên cao nhất... vô số danh hiệu giống như từng đạo quầng sáng bao phủ trên đầu thiên kiêu chi tử này.

Bọn họ đều là đại nhân vật trẻ tuổi, cho tới nay là đối tượng hâm mộ, cũng là tấm gương của nhóm tu sĩ trẻ tuổi!

Thời điểm trưởng bối các gia tộc khác giáo huấn vãn bối, câu nói đầu tiên thường nói nhất là: Nếu ngươi có thể trở thành một đại nhân vật trẻ tuổi, chúng ta chẳng những sẽ không giáo huấn ngươi, thậm chí sẽ dốc hết tài nguyên nện vào trên người của ngươi!

Nhưng ngươi là đại nhân vật trẻ tuổi sao?

Không phải liền tu luyện tốt cho ta!

Đừng cả ngày chơi bời lêu lổng như thế!

Một người trẻ tuổi cả người đều phát quang như vậy, vẫn chưa đủ hấp dẫn sự chú ý của mọi người so với Sở Mặc chưa từng được chứng minh ở Thiên giới.

Hơn nữa Long Thu Thủy lại tự bế tu vi biến thành Đại La Kim Tiên trung kỳ giống Sở Mặc, Sở Mặc cũng tự bế tu vi, phong ấn cảnh giới bản thân tới Đại La Kim Tiên sơ kỳ... loại hành động này của Sở Mặc trước lúc chiến đấu đều khiến mọi người cảm thấy hắn bị điên rồi!

Quả thực chính là hành vi muốn chết!

Kiêu ngạo, ngông cuồng, vô tri, ngu ngốc, không biết tự lượng sức mình...

đủ loại đánh giá tiêu cực tràn ngập trên toàn bộ bản tin.

Nhưng cũng chính khi đó, loại hành động của Sở Mặc lại khiến rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi nhiệt huyết sôi trào!

Đây mới gọi là tự tin thật sự!

Đây mới thực sự là hống hách!

Đây mới thực sự là vô địch!

Cho nên lúc hai người chiến đấu, bản tin xuất hiện một đoạn thời gian im lặng vô cùng quỷ dị, bởi vì vô số người đều đang đợi kết quả trận chiến ấy.

Sau khi đưa ra kết quả, bản tin trực tiếp phát nổ!

Đám tu sĩ lúc trước lên án mạnh mẽ Sở Mặc cuồng vọng vô tri không biết tự lượng sức mình hoàn toàn ngây ngốc.

Đám tu sĩ nhiệt huyết sôi trào lúc trước ủng hộ Sở Mặc cũng ngẩn ngơ!

Bởi vì đây là một kết qua không ai nghĩ tới!

Có lẽ có người nghĩ tới Sở Mặc có thể thắng.

Dù sao Sở Mặc lúc trước ở Linh giới, Tiên giới đều tung hoành tứ phương ngạo nghễ thiên hạ, khó bại tích trong chiến đấu cùng cảnh giới.

Nhưng không ai nghĩ tới Sở Mặc sẽ dùng loại phương thức này chiến thắng.

Hai quyền!

Chỉ là hai quyền!

Long Thu Thủy đã phong ấn tu vi, vẫn cao hơn hắn nửa cảnh giới đã bị đánh hạ thần đàn, đánh rơi vào bụi rậm, trực tiếp bị đập ngất đi!

Đây quả thật là một hồi đại thắng như mộng ảo!

Ngay cả những người Tần Thi và Đổng Ngữ lúc trước tin tưởng Sở Mặc gấp trăm lần cũng không thể tin được, không ngờ Sở Mặc lại cường đại tới mức này.

Đây là người sao?

-----o0o-----

Chương 1317: Huyết Ma pháp chỉ. (1)

Chương 1317: Huyết Ma pháp chỉ. (1)

Đại nhân vật trẻ tuổi sở dĩ được người tôn trọng, được người kính sợ, tuyệt đối không chỉ bởi vì bọn họ tuổi trẻ có được cảnh giới cao thâm, càng là bởi vì các mặt của bọn họ đều rất mạnh.

Gần như mỗi một đại nhân vật trẻ tuổi đều trải qua trăm trận chiến!

Cho nên muốn nói Long Thu Thủy chỉ có cảnh giới nhưng không có chiến lực... căn bản là một chuyện cười!

Ngoại trừ vòng tròn tu sĩ cao nhất không biết có ai nghĩ như vậy không, còn những người khác đều sẽ không nghĩ như vậy.

Như vậy cũng chỉ còn lại một khả năng: Sở Mặc quá mạnh mẽ!

Nếu như nói hai cuộc chiến đấu trong vườn Thiên Đạo làm cho cả giới tu hành biết có một người trẻ tuổi phi thăng từ Nhân giới lên, vượt ngoài dự đoán của mọi người đánh tan một đại nhân vật trẻ tuổi, khiến cho sóng to gió lớn nổi lên.

Khiến tên của Sở Mặc truyền khắp toàn bộ giới tu hành, như vậy thân phận của Sở Mặc đã dẫn nổ lên chủ đề người kia đã yên lặng vô số năm.

Vị vĩ nhân kia!

- Sở Mặc hắn chẳng những chiến lực vô song, hơn nữa thân phận cũng vô cùng tôn sùng, vượt qua sự tưởng tượng của các người.

Như vậy tin tức trước k cuộc chiến đấu ở vườn Thiên Đạo khai chiến cũng hiện ra trên bản tin.

Nhưng lúc đó cũng không khiến quá nhiều người chú ý, mãi tới khi chiến đấu chấm dứt, thời điểm càng thêm nhiều tin tức về thân thể của Sở Mặc bị công bố trên bản tin, mọi người mới nhớ tới tin tức được công bố lúc trước.

Vừa thấy mới biết hóa ra đã sớm có người công bố thân thế của Sở Mặc, tuy nhiên vào lúc đó vẫn là hư hư thực thực.

- Sau khi Sở Mặc tiến vào Thiên giới bị Đế Chủ Gia Cát Lãng, trưởng lão Gia Cát gia đuổi giết..... về ân oán của Sở Mặc và Gia Cát gia đã được người phát ra tin tức lúc trước giải thích vô cùng tường tận rồi.

Tóm lại dùng một câu khái quát chính là: Đầu tiên là con cháu Gia Cát gia muốn chết, kết thù kết oán với Sở Mặc, nhưng ân oán thật sự lại vị Sở Mặc cùng Linh Đan Đường hợp tác gây ảnh hưởng tới ích lợi của Gia Cát gia.

Cho nên Gia Cát gia mới muốn liều lĩnh diệt trừ hắn.

Ở trong này còn có một chuyện làm người ta nghi hoặc chính là, chúng ta cũng không biết Sở Mặc có thiên phú về phương diện luyện đan, nhưng theo thái độ tương phản hoàn toàn của Linh Đan Đường và Gia Cát Đường đối với Sở Mặc, không khó phát hiện Sở Mặc còn là một Luyện Đan Sư.

- Đương nhiên chuyện này trước cứ bình tĩnh, bởi vì phía sau còn có tin tức càng kinh người hơn!

Trên bản tin công bố vô cùng tường tận đủ mọi việc về tin tức của Sở Mặc sau khi phi thăng Thiên giới.

Cũng không biết là người nào lợi hại như vậy, đã biết tin tức này từ lúc trước.

Bao gồm Tử Yên Đế Chủ che chở Sở Mặc đánh lui Gia Cát Lãng, sau lại tiêu diệt đủ loại chiến thuyền của Gia Cát gia.

Sau khi chiến đấu trong vườn Thiên Đạo mở ra, người này sau khi bỏ thêm một ít tin tức, lúc này lại dùng giọng điệu khá khẳng định, nói Sở Mặc quả nhiên có liên quan nhất mạch Sở thị trong Thiên giới.

Bởi vì trong đó có Sở Thanh, thiên chi kiêu nữ nhất mạch của Sở thị, không chỉ như thế, Hồng Nguyệt đại nhân sâu xa thâm hậu cùng Sở thị nhất mạch không ngờ lại công khai nói Sở Mặc gọi nàng là cô cô!

- Tất cả cũng đã nói rõ, Sở Mặc bị nhiều người khinh thường, cho rằng xuất thân rất kém, tám chín phần mười... chính là hậu nhân Sở thị nhất mạch Thiên giới!

Chuyện này nếu là sự thật, như vậy hắn sắp có được thân phận tôn sùng không ai bằng ở khắp Thiên giới!

Dùng thân phận này tới công kích các bằng hữu của người ta, biết tin tức này có thể khiến các ngươi buồn bực, mặt đỏ, thậm chí là phát điên hay không?

Tin tức này nhanh chóng phát nổ, dùng thời gian ngắn nhất truyền khắp giới tu hành.

Sau khi biết tin tức này, người có liên quan với Sở Mặc cũng có các phản ứng không giống nhau.

Gia tộc có ân oán với Sở Mặc như...

Lạc gia, Thượng Quan gia, Gia Cát gia đều cảm nhận được một cỗ hàn ý mãnh liệt.

Mà ngay cả những người có địch ý sâu nhất với Sở Mặc cũng cảm thấy có chút sợ hãi.

Nếu Sở Mặc thật sự là hậu nhân nhất mạch của Sở thị Thiên giới, đừng nói là bọn họ, cho dù là gia tộc siêu cấp... cũng tuyệt không dám công khai biểu hiện ra bất kỳ địch ý gì đối với Sở Mặc!

Cho dù có ân oán cũng sẽ tận lực trói buộc con cháu trẻ tuổi trong gia tộc phải khắc chế.

Thật sự nếu giết Sở Mặc... sợ là sẽ dẫn phát động đất Thiên giới!

Kết quả này không ai có thể chịu đựng nổi.

Đồng thời những gia tộc này cũng cảm thấy âm thầm may mắn, tỷ như Thượng Quan gia và Lạc gia, may mắn bọn họ bị Tử Yên Đế Chủ "Ức hiếp", triệt để xóa sạch tên Sở Mặc trong danh sách kẻ thù của gia tộc.

Nếu không, lỡ tin tức này lộ ra ngoài, bọn họ thật sự sẽ lâm vào bị động.

Gia Cát gia lại vừa sợ vừa giận, bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới một người trẻ tuổi đi ra từ Nhân giới, lại có thể có bối cảnh cường đại như vậy.

Toàn bộ gia tộc từ trên xuống dưới đều rơi vào trầm mặc.

Mặc kệ bọn họ nguyện ý hay là không đều phải thay đổi sách lược đối phó với Sở Mặc, nếu không tới cuối cùng, thiệt thòi lớn nhất chính là bọn họ!

Đừng nhìn hiện tại Sở thị nhất mạnh giống như đã xuống dốc, toàn bộ gia tộc kỳ thật cũng không có nhiều người, ít nhất so sánh với các tộc siêu cấp lớn quả thực là cách biệt một trời.

Nhưng trên thực tế, các đại lão thật sự ở Thiên giới đều biết rằng, bất kể là ai đụng tới người của Sở thị nhất mạch... lập tức sẽ nổi lên một hồi sóng to gió lớn!

Một trăm ngàn năm tuy lâu, nhưng người nhớ rõ ân tình năm đó còn có rất nhiều.

Chớ nói chi hiện giờ dường như toàn bộ Sở thị nhất mạch chỉ còn lại một nam hài Sở Mặc này!

Ai dám động tới hắn?

Ở một mảnh tinh vực xa xôi, Huyết Ma Lão Tổ cũng nhận được tin tức do thuộc hạ truyền tới.

Huyết Ma Lão Tổ một thân áo xanh nhìn qua vô cùng trẻ tuổi anh tuấn ngồi ở giữa đại điện, ở bên trong mắt trái của hắn phảng phất có một thế giới thật lớn đang diễn hóa, các loại sinh linh chìm nổi; ở mắt phải của hắn có ngân hà chuyển động, bên trong có vô số sao thật lớn đang hình thành, đang hủy diệt.

Hai mắt đang diễn hóa thế giới!

-----o0o-----

Chương 1318: Huyết Ma pháp chỉ (2)

Chương 1318: Huyết Ma pháp chỉ (2)

Đây là đạo của Huyết Ma Lão Tổ!

Tiếp theo thế giới, ngân hà... trong mắt của hắn liền mất đi.

Sau đó chậm rãi trở nên bình tĩnh.

Sau khi thần công thất bại, phân thân kia bị giết, hắn đã bị thương không nhẹ; ở phật môn Tiên giới hắn mang theo một khối phân thân máu huyết lại bị trấn áp, bị thương, thậm chí còn nặng hơn so với khi phân thân kia bị giết ở Linh giới.

Đến hiện tại vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại, nhưng chính là bởi vì như thế, Huyết Ma Lão Tổ liền lính ngộ một loại đạo hoàn toàn mới, hắn hôm nay đã vô hạn tiếp cận cái cảnh giới hắn tha thiết ước mơ kia!

Lại nói tiếp, đây cũng là nhân họa đắc phúc.

Nhưng Huyết Ma Lão Tổ cũng không hề có bất kỳ cảm kích gì đối với Sở Mặc.

Ngược lại hắn lại có một loại căm hận một tiểu tu sĩ giống như con kiến hôi cảnh giới thua xa hắn chưa từng có.

Đúng vậy, Huyết Ma Lão Tổ đã biết người đối phó với hắn chính là Sở Mặc.

Trên thực tế, thật lâu trước đây hắn cũng đã biết.

Hắn vẫn luôn chờ đợi, chờ Sở Mặc phi thăng tới Thiên giới.

Hắn muốn tận mắt nhìn xem rốt cục là một thiếu niên như thế nào mà lại có thể trảm chết phân thân của hắn ở Linh giới; lại có thể khiến đám đầu trọc Phật môn ở Tiên giới kia vì Sở Mặc mà ra mặt đánh chết phân thân của hắn.

Tuy nhiên điều khiến hắn hoàn toàn không nghĩ tới chính là, thiếu niên đi ra từ trong Nhân giới kia không ngờ lại có quan hệ với một gia tộc thần bí nhất từ xưa tới nay ở trong Thiên giới!

- Hắn là hậu nhân Sở thị...

đây chẳng phải nói hắn là con của Sở Thiên Cơ sao?

Trên khuôn mặt anh tuấn của Huyết Ma Lão Tổ hiện lên chút dữ tợn, như là nhớ ra cái gì đó không thoải mái, trong con ngươi lóe ra sát khí, sau đó lẩm bẩm nói:

- Ban đầu vốn sẽ phải giết, bây giờ lại càng phải giết!

Nói xong Huyết Ma Lão Tổ bóp động pháp quyết, trực tiếp truyền đi một đạo thánh chỉ.

Sau đó thân hình của hắn dần dần nhạt dần ở trong đại điện, biến mất tăm.

Ở nơi nào đó của Thiên giới.

Một Đế Chủ Đại Năng thành danh nhiều năm...

đang bế quan, đột nhiên thân thể khẽ chấn động, trên mặt lộ ra vẻ kích động:

- Không ngờ sư tôn lại truyền tới tin tức?

Sau đó hắn khẽ nhắm hai mắt lại, giống như đang cảm ngộ cái gì đó.

Thật lau sau mới nhẹ nhàng nói:

- Sở Mặc?

Môi của Đế Chủ Đại Năng này... sau đó nhẹ nhàng khép mở, như đang kết nối cùng người nào đó.

Trải qua thời gian chừng một nén nhang, có vài đạo thần niệm trao đổi một hồi cùng hắn.

Sau đó trong mắt của Đế Chủ Đại Năng này... lộ ra vài phần kinh hãi.

- Hậu nhân Sở thị?

Thì ra là thế....

Ha ha, có người che chở sao?

Thiên Vực thành?

Vườn Thiên Đạo?

Hồng Nguyệt?

Người có cảnh giới Đế Chủ Đại Năng này...

đã không nhớ rõ mình bao nhiêu lâu không nói nhiều như thế, trong mắt của hắn hiện lên một chút suy tư, sau đó hắn đưa tin tức cho một đại nhân vật trẻ tuổi, ưu tú nhất của gia tộc.

- Trên Thiên Lộ, giết chết tu sĩ tên Sở Mặc kia?

Bản tin vẫn rất náo nhiệt như cũ, các loại thanh âm tràn ngập trong đó.

Trong đó có một ít đại nhân vật trẻ tuổi không đuổi tới Thiên Vực tự mình xem một trận chiến này, ngày bình thường ít khi tiến vào Huyễn Thần Giới, lại càng không dễ dàng lên tiếng trên bản tin, nhưng lúc này bọn họ lại nhịn không được.

Một đại nhân vật trẻ tuổi tên là Khổng Hoành Nghĩa nói một câu trên bản tin:

- Có thể đánh bại tu sĩ Long Thu Thủy cùng cảnh giới?

Có chút thú vị, ta cho phép ngươi chuẩn bị gặp lại trên Thiên Lộ.

Một đại nhân vật trẻ tuổi khác tên Tề Bác lại tràn ngập địch ý đối với Sở Mặc, lưu lại một hàng chữ lạnh như băng trên bản tin:

- Long Thu Thủy thức thời một chút, chính mình mau rời khỏi hàng ngũ đại nhân vật trẻ tuổi đi, bị một tu sĩ Hạ giới phi thăng lên, còn thấp hơn ngươi nửa cảnh giới đánh bại, ngươi đã không xứng được gọi là đại nhân vật trẻ tuổi.

Ngươi kia gọi là Sở Mặc đúng không?

Ta chờ ngươi ở Thiên Lộ, ta sẽ tự phong tu vi tới Đại La Kim Tiên sơ kỳ đấu với ngươi một trận chiến.

Anh sẽ cho chú hiểu được cái gì mới thật sự là đại nhân vật trẻ tuổi!

Cũng không phải tất cả đại nhân vật trẻ tuổi đều tràn ngập địch ý với Sở Mặc, một đại nhân vật trẻ tuổi tên Mao Hãn Hải thì biểu hiện vô cùng thiện ý:

- Nghe nói Sở công tử có quan hệ với Sở thị nhất mạch Thiên giới?

Tổ tiên của ta được Sở thị nhất mạch chiếu cố, nếu Sở công tử thật sự là hậu nhân của Sở thị nhất mạch, ai muốn ức hiếp hắn thì Mao Hãn Hải ta nhất định sẽ không đáp ứng.

Sở Thanh nói hắn là người nhà các ngươi sao?

Còn có một thiên kiêu trẻ tuổi tên là Thủy Y Y không ngờ lại phát ra một tin phong cầu ái trên bản tin, thổ lộ khiến mọi người không biết nói gì.

Thủy Y Y mặc dù là nữ tử nhưng lại đến từ một đại tộc thần bí từ xưa, là tiểu công chúa của đại tộc kia, thân phận cực kỳ tôn sùng, thực lực cũng vô cùng hùng mạnh.

Ngay cả trong hàng ngũ đại nhân vật trẻ tuổi cũng có thể được xem là người đứng đầu.

Nàng công khai tỏ tình với Sở Mặc:

- Nghe nói Sở công tử từ Nhân giới đi ra, tung hoành Linh giới, ngạo nghễ Tiên giới, loại thiếu niên anh hùng này từ xưa tới nay chưa từng có một người.

Thiếp thân ngưỡng mộ đã lâu, nguyện lấy liễu yếu đào tơ phụng dưỡng công tử, nếu không chê chúng ta sẽ gặp trên Thiên Lộ.

Khổng Hoành Nghĩa và tin tức của Tề Bác đã khiến bản tin nổi lên sóng to gió lớn, sự xuất hiện của Mao Hãn Hải đã đẩy chuyện này lên mức cao hơn.

Nhưng toàn bộ mấy thứ này cũng không bằng lời tỏ tình của Thủy Y Y.

Hoàn toàn khiến tất cả các tu sĩ đọc được bản tin điên cuồng!

Thủy Y Y được xưng là đệ nhất mỹ nữ Thiên giới!

Danh hiệu này cũng không phải là tự phong, mà đó là được vô số người công nhận!

Đã từng có rất nhiều đại nhân vật trẻ tuổi công khai tỏ tình với Thủy Y Y, nhưng Thủy Y Y lại chưa từng có chút đáp ứng lại ai.

Không ai có thể nghĩ tới nàng lại có thể tỏ tình với Sở Mặc, đây quả thật khiến vô số tu sĩ lâm vào cảnh phẫn nộ bóp cổ tay.

Dựa vào cái gì chứ?

Chẳng lẽ đóa hoa kiều diễm nhất Thiên giới... sẽ bị người khác ngắt lấy sao?

Không ai cho rằng Sở Mặc sẽ cự tuyệt.

-----o0o-----

Chương 1319: Ngộ đạo.

Chương 1319: Ngộ đạo.

Không nói tới Thủy Y Y thực sự không phải là một bình hoa, đó là một thiên kiêu thật sự đứng đầu đại nhân vật trẻ tuổi.

Cho dù nàng thật sự chỉ là một bình hoa, nhưng nếu nhìn vào danh hiệu đệ nhất mỹ nữ Thiên giới, ai lại không muốn mang về nhà?

Rất nhiều thiên kiêu trẻ tuổi của Thiên giới thậm chí còn nghĩ nữ thần trong suy nghĩ sẽ đi xa.

Cũng có không ít đại nhân vật trẻ tuổi ỷ vào thân phận của mình mặc dù không phát biểu ý kiến gì đối với phát sinh trên bản tin, nhưng trong lòng cũng đã lặng yên hận Sở Mặc.

Một kẻ quê mùa từ hạ giới phi thăng lên, có tài đức gì... lại có thể hái đi đóa hoa đẹp nhất Thiên giới chúng ta?

Hậu nhân Sở thị thì sao chứ?

Đây không phải là thời xa xưa!

Không phải mười vạn năm trước!

Nhất mạch Sở thị... cho dù từng huy hoàng thế nào nhưng hiện giờ cũng đã kết thúc từ lâu!

Hiện giờ Sở thị Thiên giới bất quá chỉ là người sa cơ thất thế dựa vào vinh quang ngày xưa để sinh sống mà thôi!

Có một Sở Thanh, nhưng ngoại trừ Sở Thanh ra, Sở thị nhất mạch còn có ai có thể lấy ra xuất thủ?

Cho dù có Sở Thanh là đại nhân vật trẻ tuổi, nhưng phía trên đại nhân vật trẻ tuổi còn có rất nhiều Đế Chủ lâu đời!

Những người đó mới là chúa tể thật sự của toàn bộ Thiên giới bây giờ!

Cho nên sâu trong lòng rất nhiều người đều không thèm để ý tới Sở thị nhất mạch.

Tuy rằng bọn họ thừa nhận Sở thị nhất mạch từng huy hoàng, nhưng lại hoàn toàn không thèm để ý tới Sở thị hiện giờ.

Những tin tức hỗn loạn này hoàn toàn không có ảnh hưởng tới Sở Mặc.

Hắn ngộ đạo ở đây, Sở Thanh cũng ngộ đạo ở đây.

Thời điểm sáng sớm ngày thứ tư, Sở Thanh mở hai mắt ra, nàng kết thúc ngộ đạo của mình, lúc này đã thu hoạch được vô cùng lớn!

Nàng thiếu một chút nữa liền trực tiếp giải khai lá chắn kia, tấn công vào cảnh giới Đế Chủ!

Cũng may giai đoạn sau cùng nàng tỉnh táo lại, biết mình không thể đột nhiên tiến vào cảnh giới Đế Chủ.

Đại nhân vật trẻ tuổi có thể vượt qua Thiên Lộ đã là may mắn, bọn họ cũng là một thế hệ được người ta tôn rọng.

Mà ngay cả rất nhiều tu sĩ già tuổi, cho dù là cảnh giới Đế Chủ đều sẽ không dễ dàng trêu chọc bọn hắn.

Bởi vì bọn họ mở ra niên đại đại nhân vật trẻ tuổi ở Thiên Lộ, có thể nói là một Đế Chủ thật sự!

Hơn nữa còn không phải là Đế Chủ cấp thấp bình thường!

Bởi vì bọn họ có thể một bước lên trời ở trên Thiên Lộ!

Từ cảnh giới Chân Tiên, một hơi vọt tới Đế Chủ ba bốn tầng, bốn năm tầng, thậm chí là rất cao!

Còn có điều biến thái hơn, nghe nói thời đại xa xưa đã từng có một đại nhân vật trẻ tuổi lấy được cảnh giới Đại La Kim Tiên đỉnh cao, sau khi tiến vào Thiên Lộ liền một hơi vọt tới Đế Chủ tầng thứ bảy.

Sau khi đi ra trực tiếp khiến thiên hạ khiếp sợ/

Tuy rằng mấy vạn năm gần đây không có đại nhân vật trẻ tuổi kinh diễm như vậy xuất hiện, nhưng vẫn có rất nhiều người sau khi đi ra từ Thiên Lộ đã trực tiếp tấn công tới Đế Chủ tầng bốn, thậm chí là tầng năm.

Sở Thanh nhìn thoáng qua Sở Mặc bên người, có chút kinh ngạc phát hiện hắn vẫn đang ở trong trạng thái ngộ đạo!

Trong lòng Sở Thanh khẽ kinh hãi, sau đó ánh mắt lộ ra vài phần phức tạp, lặng lẽ đứng lên đi ra ngoài.

Hồng Nguyệt đứng ở bên ngoài, cười tủm tỉm nhìn Sở Thanh:

- Thế nào?

Sở Thanh cúi người thi lễ với Hồng Nguyệt:

- Cảm ơn Hồng Nguyệt cô cô.

Hồng Nguyệt khoát tay cười nói:

- Không cần khách khí với cô cô.

Cô cô hỏi ngươi như thế nào không phải là chỉ cái này, mà là đệ nhất thiên tài hàng đầu Sở thị nhất mạch đổi chủ, ngươi có cảm giác gì?

Sở Thanh thông minh sắc sảo, đương nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của Hồng Nguyệt, do dự một chút, vẫn thẳng thán nói:

- Có chút mất mát, nhưng lại vui vẻ nhiều hơn.

Thật ra làm hậu nhân hàng đầu của Sở thị, có vinh quang, nhưng nhiều hơn... chính là trách nhiệm và gánh nặng.

Ta thật vui vẻ, sau này có người giúp ta gánh trách nhiệm này, ta cũng không mệt mỏi nữa.

Hồng Nguyệt khẽ cười nói:

- Lời đó sai rồi, kỳ thật trọng trách Sở thị nhất mạch sau này sớm muộn gì cũng tới trên người của ngươi.

Đệ đệ của ngươi... hắn còn có chuyện trọng yếu hơn.

Sở Thanh khẽ sửng sốt, lập tức gật gật đầu:

- Ta hiểu, Hồng Nguyệt cô cô yên tâm đi, là trách nhiệm của ta thì ta sẽ không trốn trách, dù sao ta cũng là hậu nhân chính tông của Sở thị!

- Vậy thì được!

Hồng Nguyệt ôn nhu cười với Sở Thanh.

Trên thực tế Hồng Nguyệt cũng đã nhiều năm không nói nhiều lời như vậy, mặc dù đang ở nơi này chỉ là một đạo pháp thân của nàng, nhưng lần sau cùng nhẹ nhàng giao lưu với người khác cũng đã là chuyện vô số năm trước rồi.

- Đi, cô cô dẫn ngươi đi gặp một người.

Hồng Nguyệt nhìn Sở Thanh.

Sở Thanh nhướng đuôi lông mày, có chút nghi hoặc.

Hồng Nguyệt nói:

- Là Tử Yên.

- Tử Yên Đế Chủ?

Sở Thanh có chút giật mình hỏi.

Hồng Nguyệt gật gật đầu.

- Oa, thật tốt quá, nàng vẫn luôn là tấm gương của ta!

Vẻ mặt Sở Thanh vui vẻ giống tiểu cô nương.

..........

Ngày thứ bảy, Hồng Nguyệt mang theo Tử Yên Đế Chủ và Sở Thanh tới nơi này thăm một lần, lại lặng yên rời đi.

Ngày thứ mười ba, Tử Yên Đế Chủ cáo từ rời đi, Sở Thanh cũng tạm thời rời đi để chuẩn bị.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành còn ở trong vườn Thiên Đạo, nhưng đã có chút nóng lòng, cũng không dám tới truy vấn, bởi vì bọn họ nghe Sở Thanh nói Sở Mặc đang ngộ đạo, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Hồng Nguyệt một thân một mình trở về, nhìn thoáng qua rồi rời đi.

Ngày thứ hai mươi bốn, Hồng Nguyệt đã ngồi ở trong này ba ngày.

Nàng thậm chí có chút bận tâm!

Tên tiểu tử này, một lần ngộ đạo... không ngờ có thể tốn nhiều ngày như vậy?

Cho dù là cha hắn năm đó... dường như cũng không dài như vậy?

Đây là muốn nghịch thiên sao?

Tâm Hồng Nguyệt sớm đã yên tĩnh như nước giếng, lúc này cũng nhịn không được có chút thấp thỏm không yên.

Phải biết rằng ba ngày sau Thiên Lộ sẽ mở ra.

Thiên Lộ mở ra chỉ có ba ngày, sau ba ngày đó sẽ đóng cửa!

Lần mở ra tiếp sau chính là chuyện của ba ngàn năm sau.

Nói cách khác, trong sáu ngày này, nếu Sở Mặc không tỉnh lại, Hồng Nguyệt cũng chỉ có thể cưỡng ép đánh thức hắn, bỏ lỡ Thiên Lộ nhất định sẽ hối hận cả đời.

-----o0o-----

Chương 1320: Thiên Lộ mở ra.

Chương 1320: Thiên Lộ mở ra.

Lại qua bốn ngày Thiên Lộ đã mở ra, mà ngay cả các loại tin tức bạo phát trên bản tin cũng theo Sở Mặc không có chút tiếng động mà bình tĩnh rất nhiều, thay vào đó là các loại tin tức liên quan tới Thiên Lộ.

Đại nhân vật trẻ tuổi cũng tốt, huyết mạch thiên tài cũng tốt đều rối rít bước lên Thiên Lộ bọn họ chờ đợi đã lâu.

Rất nhiều người đều đang tìm kiếm Sở Mặc, nhưng hoàn toàn không thấy.

Ở lối vào có nhìn thấy Sở Thanh, tuy nhiên cũng không có người nào đi hỏi Sở Thanh.

Sở Mặc giống như hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, thậm chí rất nhiều người bắt đầu hoài nghi, Sở Mặc đã bị trọng thương rất nặng trong trận chiến với Long Thu Thủy.

Hoặc là, Hồng Nguyệt đại nhân vì bảo hộ hắn, sợ hắn gặp chuyện không may trên Thiên Lộ nên không cho hắn đi?

Ngẫm lại thật là có thể có khả năng này.

Có Hồng Nguyệt đại nhân và Tử Yên Đế Chủ cùng với Linh Đan Đường làm hậu thuẫn hùng mạnh phía sau, cộng thêm thiên phú và tư chất hùng mạnh của Sở Mặc, cho dù hắn không đi với Thiên Lộ thì Đế Chủ cũng là chuyện sớm hay muộn, cần gì phải đi vào nơi nguy hiểm kia?

Trên Thiên Lộ xuất hiện điều không ngờ là chuyện rất bình thường!

Thậm chí là không có biện pháp truy xét!

Cho dù Hồng Nguyệt che chở cho Sở Mặc thế nào cũng không thể ảnh hưởng tới chuyện xảy ra ở trên Thiên Lộ.

Bởi vì đây là quy tắc của Thiên Lộ, cảnh giới Đế Chủ không thể tiến vào.

- Sở Mặc không phải là không dám tới chứ?

- Ai biết được?

Có lẽ thật sự là không dám.

Triệu Đông Minh và nữ tử trẻ tuổi muốn đi theo Long Thu Thủy, Phương Hồng Nhạn nhỏ giọng thầm thì.

Đồng Ảnh dường như có chút mất hồn mất vía, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Trương Song Song thì vẫn duy trì trầm mặc, sau khi xảy ra hai cuộc chiến đấu kia, thiếu nữ ngày xưa mạnh mẽ, tùy hứng, điêu ngoa dường như thay đổi thành một người khác, trở nên trầm ổn rất nhiều.

Về phần Long Thu Thủy đã càng thêm trầm mặc, hắn thậm chí còn muốn mang mặt nạ, sau khi Triệu Đông Minh và Phương Hồng Nhạn khuyên bảo mới buông tha.

Đường đường là một đại nhân vật trẻ tuổi, nếu vì một hồi thất bại liền mang mặt nạ, vậy sau này có thể làm gì?

Đồng Ảnh và Trương Song Song thì không có khuyên, bởi vì các nàng hiểu Long Thu Thủy.

Một ngày không hạ được Sở Mặc, cho dù trên mặt hắn không mang mặt nạ thì trong lòng cũng sẽ mang.

Bọn họ đã tiến vào trên Thiên Lộ.

Cái nay xác thực chính là một con đường, nhưng là một con đường không có điểm cuối!

Nói thẳng tới sâu trong vũ trụ.

Không ai biết cuối đường này là ở đâu.

Trên thực tế, vô số năm nay, người đi tới cuối Thiên Lộ nhớ lại bộ dáng của nó gần như miêu tả đều khác nhau rất lớn.

Đến cuối cùng đã đưa ra một kết luận: Thiên Lộ không có cuối!

Điểm cuối thật sự... chính là đạo của mỗi người!

Đạo dài bao nhiêu Thiên Lộ dưới chân liền dài bấy nhiêu.

Người có cùng quan điểm này rất nhiều, bởi vì đại lượng tu sĩ sau khi đi ra khỏi Thiên Lộ đều nói mình chưa nhìn thấy cuối Thiên Lộ, đột nhiên lại bị một cỗ lực lượng đưa ra ngoài.

Đây chính là nói... bọn họ có thể đến đó.

Đương nhiên cách nói này cũng không phải mỗi người đều chấp nhận.

Nhưng Thiên Lộ có rất nhiều đường không nhìn thấy chi nhánh, làm, cho mỗi người từng đi tới cuối Thiên Lộ đều miêu tả không giống nhau lại được mọi người công nhận.

Lúc này Trương Song Song nhìn thoáng qua Triệu Đông Minh, nói:

- Đi thôi, đừng nói tới mấy chuyện không ý nghĩa này.

Triệu Đông Minh nhìn thoáng qua Trương Song Song, gật gật đầu, không có phản bác.

Tuy rằng Trương Song Song bị đánh bại trong trận chiến kia, nhưng cũng không ảnh hưởng tới hình ảnh của nàng trong suy nghĩ của Triệu Đông Minh, thậm chí Triệu Đông Minh càng thêm tôn kính Trương Song Song so với trước kia, cũng càng thêm thích.

Nhưng loại thích này nhất định là không có kết quả, cho nên cũng chỉ có thể để ở trong lòng.

Lúc này Long Thu Thủy vẫn duy trì an tĩnh bỗng nhiên mở miệng nói:

- Các ngươi nói thử, nếu ta đánh chết Sở Mặc ở trong này thì sẽ thế nào?

Thân thể Đồng Ảnh đang suy nghĩ viễn vông khẽ run lên, nhìn thoáng qua Long Thu Thủy, nhưng không có lên tiếng.

Trái lại Trương Song Song lại không chút do dự nói:

- Đại nhân nếu giết hắn ở nơi này, ít nhất khó có thể còn sống đi ra Thiên Lộ.

- Hả?

Long Thu Thủy vẫn chưa tức giận, chỉ nhìn thoáng qua Trương Song Song.

Trương Song Song thản nhiên nói:

- Hiện giờ trên Thiên Lộ, ngươi muốn giết Sở Mặc cùng người muốn bảo vệ hắn hẳn là nhiều như nhau.

Cho nên mặc kệ là ai giết Sở Mặc, chỉ sợ điều không thể hoàn hảo không tổn hao gì ra khỏi Thiên Lộ.

Hơn nữa ta cảm thấy đại nhân căn bản không cần động thủ, Sở Mặc cũng rất khó có thể còn sống đi ra khỏi Thiên Lộ.

- Không giết hắn lòng ta sẽ không ổn định, sẽ có tâm ma.

Long Thu Thủy trầm giọng nói.

Trương Song Song nhìn thoáng của Long Thu Thủy, bong nhiên thấp giọng nói:

- Đại nhân quá mệt mỏi, cần phải buông lỏng.

Sắc mặt Triệu Đông Minh bên kia chợt biến đổi, trong ánh mắt lộ ra thần sắc khó hiểu.

Long Thu Thủy nhìn thoáng qua Trương Song Song quốc sắc thiên hương, bỗng nhiên lắc đầu:

- Ta tốt nhất nên thả lỏng phương thức, chính là tự tay giết Sở Mặc!

Trương Song Song trầm mặc một chút, hạ giọng nói:

- Ta biết!

Tất cả mọi người đều trầm mặc, thân thế của Sở Mặc đã sáng tỏ, hậu nhân Sở thị nhất mạch, tuy rằng không biết phụ thân của hắn là người nào, dù sao niên đại của vị vĩ nhân kia đã quá mức xa xưa.

Mọi người đều biết hắn có hai đứa con, một người trong đó còn thần bí biến mất.

Vị vĩ nhân kia có lẽ còn có huyết mạch khác di lưu trên thế gian này.

Trước Sở Mặc, Sở thị nhất mạch công khai hậu nhân cũng chỉ có một mình Sở Thanh, còn là một co gái khiến rất nhiều người từng cảm thán thổn thức, nói gia tộc Sở thị từng huy hoàng hùng mạnh viễn cổ hiện tại đã xuống dốc rồi.

Hiện tại bỗng nhiên xuất hiện một nam đinh như Sở Mặc, có thể biết được tầm quan trọng của hắn đối với Sở thị nhất mạch.

Người nào muốn động tới hắn, nhất định phải trả cái giá vô cùng thê thảm và nghiêm trọng.

Mà Long Thu Thủy lại muốn giết Sở Mặc!

Dưới tình huống như vậy dễ dẫn ra hậu quả thế nào, sợ rằng nhóm thiên kiêu trẻ tuổi cao cấp nhất trong cả Thiên giới này cũng không thể biết.

- Đi trước đi, nếu hắn tiến vào nhất định sẽ có tin tức truyền tới, đến lúc đó chúng ta chặn giết hắn ở phía trước là được.

Triệu Đông Minh đề nghị, trong mắt của hắn xuất hiện sầu lo.

Hắn đã nhìn ra được một ít gì đó từ trong mắt của Trương Song Song, hắn không muốn phát sinh chuyện như thế.

Nếu là nhất định phải như vậy, hắn thà rằng hắn thay thế Trương Song Song.

-----o0o-----

Chương 1321: Một khắc cuối cùng.

Chương 1321: Một khắc cuối cùng.

Long Thu Thủy gật gật đầu, dẫn đầu đi thẳng về phía trước.

Thiên Lộ rộng ba triệu dặm, dài vô hạn.

Lúc này đã có đại lượng tu sĩ bước lên Thiên Lộ.

Không chỉ có huyết mạch thiên kiêu, đại nhân vật trẻ tuổi, còn có vô số tu sĩ từ Đại La Kim Tiên trở lên.

Cho dù biết con đường này rất khó đi, tỷ lệ ngã xuống vô cùng lớn, nhưng mọi người...

đều muốn tìm được cơ duyên thuộc về mình trên con đường này.

Cho dù không đi được tới cuối, nhưng cũng có thể từ trong này đạt được chỗ tốt mà bên ngoài vĩnh viễn không có được.

Loại cơ hội này, chỉ cần tu sĩ có năng lực tới đây đều sẽ không bỏ qua.

Sở Thanh canh giữ ở lối vào, Thiên Lộ đã mở ra một ngày nhưng Sở Mặc vẫn chưa tới.

Nàng có chút lo lắng sợ Sở Mặc sẽ bỏ qua, càng sợ sẽ có người chặn giết ở phía trước, nàng không muốn đệ đệ mình mới gặp lại ngã xuống ở nơi này.

Cho nên nàng quyết định trông coi tại đây.

Vài tu sĩ trẻ tuổi đi theo Sở Thanh cũng đều an tĩnh chờ đợi ở bên cạnh nàng.....

Thiên Lộ mở ra ngày thứ hai, Sở Mặc vẫn không xuất hiện.

Lối vào ngoại trừ một ít người từ bên ngoài vội vã chạy tới, có rất ít tu sĩ xuất hiện, người nên đi vào cũng đã đi vào.

Tới buối sáng ngày thứ ba Thiên Lộ mở ra, lối vào Thiên Lộ lại càng vắng vẻ, tùy tùng bên người Sở Thanh đã có chút không chờ đợi được.

Một thiếu nữ xinh đẹp ở trong đó hạ giọng nói:

- Đại nhân... hay là chúng ta vừa đi vào vừa chờ?

Một người khác cũng khuyên nhủ:

- Đúng vậy thưa địa nhân, công tử nếu có thể chạy tới thì người có thể thấy đầu tiên chỉ là chúng ta.

Sở Thanh thở dài, hạ giọng nói:

- Chờ chút nữa...

đợi tới trưa nếu hắn còn chưa tới chúng ta liền đi vào!

Thời gian rất nhanh đã tới trưa, thân ảnh của Sở Mặc vẫn không xuất hiện.

Sở Thanh thở phào một cái, trong thần sắc có chút tiếc hận, cũng có vài phần thoải mái, nàng nói:

- Chúng ta đi vào thôi.

Sở Thanh nói xong không kìm nổi nhìn về phía thành Thiên Vực xa xa, bên kia vẫn không có người lại đây.

Ngay cả hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng không xuất hiện.

Khẽ lắc đầu tiến vào cửa Thiên Lộ.

Đó là một cửa do quy tắc đại đạo ngưng kết ra, ba ngàn năm xuất hiện một lần, mỗi lần chỉ duy trì ba ngày.

Giờ khắc này Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng có chút rối rắm.

Bọn họ vẫn ở vườn Thiên Đạo!

Vườn Thiên Đạo vài ngày trước còn vô cùng náo nhiệt, giờ phút này vắng ngắt, vườn to như vậy gần như không có một người.

- Tiểu tử này sao lại còn chưa ra?

Qua mấy canh giờ nữa cửa Thiên Lộ liền hoàn toàn đóng lại.

Hổ Liệt có chút nôn nóng đi tới đi lui, cau mày.

Nguyệt Khuynh Thành nhìn Hổ Liệt nói:

- Hổ Liệt đại ca, hay là ngươi đi vào trước đi!

Ta đã quyết đi theo công tử, mặc kệ thế nào ta đều sẽ ở lại chỗ này... nhưng ngươi không cần thiết phải như thế.

Hổ Liệt thở dài:

- Cho chút nữa, nếu tới thời điểm còn dư lại một canh giờ mà hắn vẫn đi ra, ta đây cũng chỉ có thể đi vào trước!

Tuy nhiên... ngươi xác định ngươi muốn chờ hắn sao?

Thiên Lộ ba ngàn năm mở ra một lần, bỏ qua cơ hội lần này chỉ sợ cũng thật sự bỏ lỡ.

Quang âm tu đạo ba ngàn năm, bằng thiên phú của các ngươi, vọt vào cảnh giới Đế Chủ là chuyện không có gì.

Cho dù cưỡng ép áp chế, nhưng thời đại ba ngàn năm sau sẽ như thế nào, ai có thể đoán trước?

Hổ Liệt nhìn Nguyệt Khuynh Thành, rất thành khẩn nói:

- Ta nghĩ cho dù ngươi đi vào hắn cũng sẽ không trách ngươi, ta hiểu rõ hắn...

Nguyệt Khuynh Thành nhẹ nhàng cười:

- Ta biết hắn sẽ không trách ta, nhưng ta sẽ tự trách mình.

Hổ Liệt đại ca, ngươi biết không?

Trước khi quyết định đi theo công tử, ta thấy người có thân phận địa vị như ngài, đừng nói gọi một tiếng đại ca, cho dù muốn tới gần chút nữa...

đều sẽ bị người bài xích.

Cho dù ta cẩn thận chặt chẽ, cho dù ta khúm núm, bởi vì bọn họ sẽ cảm thấy địa vị thân phận ta vô cùng thấp kém.

Thậm chí rất nhiều người sẽ cho rằng ta mang theo mục đích gì đó tới gần bọn họ.

Ta vẫn khát vọng có thể tiến vào vòng tròn cao tầng hơn, tiếp xúc không tới vòng tròn kia, ta thậm chí ngay cả tư cách tiến vào vườn Thiên Đạo cũng không có... tâm nguyện muốn ngộ đạo ở dưới cây Thiên Đạo căn bản chính là một yêu cầu xa vời.

Thời khắc ta u ám nhất, là công tử cho ta tôn nghiêm, cho ta tất cả!

Có lẽ trong mắt đại nhân vật như các ngươi, cái này không coi vào đâu, nhưng ở trong mắt ta cũng đồng nghĩa với toàn bộ.

Cho nên ta sẽ trở thành người trung thành nhất bên người công tử!

Hổ Liệt nhìn Nguyệt Khuynh Thành, bỗng nhiên cười rộ lên:

- Huynh đệ kia của ta thật sự là may mắn, có thể có một người tuy tùng như ngươi.

- Là vận may của ta.

Nguyệt Khuynh Thành nói.

Lúc này Hồng Nguyệt từ bên trong đi ra, nhìn hai người hạ giọng nói:

- Hắn hẳn là đã sắp tỉnh!

- Thật tốt quá!

Trên mặt Hổ Liệt lộ ra nụ cười hưng phấn.

Nguyệt Khuynh Thành cũng vẻ mặt vui vẻ, nàng tuy rằng đã đưa ra quyết định nhưng sâu trong lòng cũng vẫn rất khát vọng có thể tiến vào Thiên Lộ.

Ngộ đạo nhiều ngày ở dưới cây Thiên Đạo như vậy, cảnh giới của nàng đã thành công bước vào cảnh giới Chân Tiên!

Mặc dù chỉ là Chân Tiên sơ kỳ, không thể so được với những đại nhân vật trẻ tuổi kia, nhưng đối với Nguyệt Khuynh Thành mà nói, đây đã là cảnh giới mà trước kia cho dù nàng có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Hồng Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu với hai người, sau đó liếc mắt nhìn chăm chú Nguyệt Khuynh Thành một cái, nhưng không nói gì, Nàng có thể hiện thân đi ra gặp mặt hai người này, đã nói lên nàng chấp nhận hai người này rồi.

Vào lúc này mới là thời điểm... có thể nhìn rõ lòng người nhất.

Hổ Liệt làm huynh đệ của Sở Mặc, có thể làm được tới tình trạng này đã đủ rồi!

Nguyệt Khuynh Thành làm người tùy tùng của Sở Mặc, thà rằng buông tha cho cơ hội tiến vào Thiên Lộ cũng muốn cùng tiến cùng thoái, cũng đã đủ rồi!

Còn nửa canh giờ nữa là cửa Thiên Lộ đóng lại.

Một đạo thân ảnh thản nhiên mơ hồ hiện ra ở cửa Thiên Lộ, hắn rốt cục có chút nhịn không được!

Đã chờ ở chỗ này ước chừng ba ngày!

Chỉ còn lại nửa giờ là của Thiên Lộ hoàn toàn đóng lại, nhưng Sở Mặc... vẫn chưa xuất hiện!

-----o0o-----

Chương 1322: Đoạt lấy đạo quả. (1)

Chương 1322: Đoạt lấy đạo quả. (1)

- Chết tiệt... chẳng lẽ kẻ này nhát gan, thật sự không dám đi vào sao?

Trên người đạo bóng dáng mơ hồ này nháy mắt bộc phát ra một cỗ khí tức hoảng sợ, như là đang rất phẫn nộ.

Từ khi biết được Sở Thanh chờ ở chỗ này hắn liền âm thầm theo dõi, mãi cho tới khi Sở Thanh đi, cùng với một ít người tới chậm cũng đều đi vào.

Cho tới khi cửa Thiên Lộ sắp đóng, sự kiên nhẫn của hắn.... rốt cục đã bị tiêu hao hết.

Hắn chờ ở chỗ này là muốn giết Sở Mặc!

Hắn nhận được pháp chỉ của lão tổ trong nhà là chặn đánh giết Sở Mặc.

Lão tổ nói cho hắn biết, tốt nhất là đánh chết Sở Mặc trên Thiên Lộ.

Nhưng hắn cũng không nghĩ như vậy, hắn muốn làm thị Sở Mặc ở cửa Thiên Lộ.

Bởi vì là để giảm bớt một chút phiền toái.

Bất quá chỉ là một con kiến hôi kỳ Đại La Kim Tiên mà thôi, cũng chỉ có loại ngu ngốc như Long Thu Thủy mới có thể phong ấn tu vi chiến đấu cùng hắn.

Rõ ràng có tu vi Chân Tiên, tại sao phải phong ân tu vi của mình?

Hắn rất khó hiểu.

Cho nên hắn vĩnh viễn cũng sẽ không làm loại chuyện này, hắn chỉ muốn làm sao có thể giảm bớt phiền toái rồi xử lý Sở Mặc, bởi vì hắn là một sát thủ.

Là một đại nhân vật trẻ tuổi cảnh giới Chân Tiên đỉnh cao, hắn một danh khí cũng không có, sát thủ không cần danh khí.

Chỉ có hắn và lão tổ gia tộc mới biết, hắn Chân Tiên đỉnh cao đã thành côngám sát hai đại lão cảnh giới Đế Chủ!

Tuy rằng trong đó là một Đế Chủ tầng một, một là Đế Chủ tầng hai.

Lấy Chân Tiên nghịch phạt Đế Chủ, trên đời cũng không có được vài người.

Hắn không muốn đợi sai khi tiến vào Thiên Lộ lại đi tìm Sở Mặc, như vậy rất phiền toái, tỷ lệ bại lộ thân phận của mình cũng khá lớn.

Hắn tuy rằng tự phụ vô địch, nhưng cũng không ngu ngốc, cũng không cho rằng hắn có thể đều xử lý tất cả tu sĩ ở trên Thiên Lộ.

Nhưng tên khốn kiếp này... vì sao lại không tới?

Thời gian từng chút một trôi qua, thời gian Thiên Lộ đóng lại chỉ còn khoảng một nén nhang!

Chút thời gian này, chỉ sợ từ thành Thiên Vực đuổi tới cũng đã khó.

Hắn rốt cục mất đi tất cả kiên nhẫn, trong cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ:

- Coi như ngươi may mắn... chờ ta đi ra khỏi Thiên Lộ lại tới giết ngươi!

Đến lúc đó, cho dù ngươi núp ở trong vườn Thiên Đạo không đi ra ngoài, ta cũng sẽ tìm ngươi để giết!

Người này nói xong trực tiếp cất bước tiến vào cửa Thiên Lộ.

Ngay lúc bóng lưng của hắn vừa mới biến mất, bốn đạo thân ảnh gần như nháy mắt hiện ra ở cửa Thiên Lộ.

Hồng Nguyệt khẽ nhíu mày, hạ giọng nói:

- Sao sát khí lại nặng như vậy?

Mấy người Sở Mặc cũng cảm thấy sát khí nơi này không phải nặng bình thường.

Hồng Nguyệt khẽ nhắm hai mắt lại, hai tay kết xuất vài thủ ấn kỳ quái trong hư không, sau đó trước mắt bọn họ xuất hiện một bức họa.

Nếu người kia ở lại nơi này nhất định sẽ bị dọa sợ tới ngốc nghếch.

Có người có thể dùng loại thần thông ngược dòng thời gian trở lại hình ảnh hắn vừa mới ở trong này.

Thủ đoạn của tu sĩ đỉnh cao xuất thần nhập hóa, có thể tìm được chỗ đó đã phát sinh cái gì trong thời gian ngắn.

Nhưng nếu người bị ngược dòng... cũng là tu sĩ hùng mạnh, như vậy bình thường thời khắc này bọn họ sẽ tiêu diệt dấu vết của mình.

Cho dù cao hơn một cảnh giới... cũng rất khó ngược dòng.

Nhưng người kia không nghĩ tới Hồng Nguyệt lại cao hơn hắn không chỉ một cảnh giới!

Hơn nữa hắn cũng không có bản lĩnh cao cường như vậy/

Hồng Nguyệt nhìn hình ảnh mơ hồ kia mấy lần, sắc mặt lạnh lùng, tuy rằng không nghe được thanh âm nhưng từ hình dáng miệng khi phát âm của hắn nàng đã nhìn ra hắn đang nói cái gì.

- Là người chờ ở chỗ này muốn giết ngươi.

Sắc mặt Hồng Nguyệt ngưng trọng nhìn Sở Mặc nói.

- Cảnh giới Chân Tiên đỉnh cao sao?

Sở Mặc hỏi.

- Cảnh giới là như thế, nhưng chiến lực.... dường như không phải như thế.

Trong con ngươi Hồng Nguyệt lóe ra hào quang, như đang suy diễn cái gì đó, sau đó nói:

- Sau khi đi vào nhất định phải vô cùng cẩn thận, người này... ba người các ngươi cộng lại chưa hẳn là đối thủ của hắn.

- Cái gì?

Ánh mắt Hổ Liệt trừng lớn, không phải hắn không tin phán đoán của Hồng Nguyệt, nhưng điều này thật quá kinh người.

Không nói tới việc trước khi Sở Mặc ngộ đạo ra cảnh giới đã trực tiếp vọt tới Đại La Kim Tiên đỉnh cao, chỉ thiếu chút nữa là có thể bước vào cảnh chới Thiên Tiên, hắn l cảnh giới Chân Tiên hậu kỳ, Nguyệt Khuynh Thành cũng bước vào cảnh giới Chân Tiên sơ kỳ.

Vậy mà ba người bọn họ lại không phải đối thủ của người nọ?

- Dưới tình huống bình thường, một Chân Tiên đỉnh cao đích xác có thể trấn áp ba người các ngươi.

Nhưng đại đa số tu sĩ Chân Tiên đỉnh cao gặp gỡ các ngươi chỉ sợ chỉ có thể nuốt hận.

Bất quá từ trên người của ngươi này ta suy diễn ra được oán khí của tu sĩ Đế Chủ.

Hồng Nguyệt nhìn ba người nói:

- Đế Chủ bị giết!

- Trời ơi!

Nguyệt Khuynh Thành không kìm nổi phát ra một tiếng thét kinh hãi, sắc mặt có chút tái nhợt.

Đây cũng quá dọa người rồi, một Chân Tiên giết Đế Chủ?

Đây cũng không giống như Sở Mặc Đại La Kim Tiên đánh Thiên Tiên, chênh lệch giữa Chân Tiên và Đế Chủ vô cùng lớn!

Đó là một đạo ngang trời!

Nếu như nói Chân Tiên là ở giữa sườn núi thì Đế Chủ chính là ở đỉnh núi!

Chí Tôn...thì đã rời khỏi ngọn núi này.

Chân Tiên có thể đánh chết Đế Chủ trước kia không phải là không có xuất hiện, nhưng thật sự là rất thái quá.

Hổ Liệt lúc này híp mắt, bỗng nhiên nói:

- Ta dường như nhớ tới một chuyện....

Mười năm trước đích xác có vài tên Đế Chủ ngã xuống, hai tên trong đó dường như là bị ám sát.

Chẳng lẽ là do người này làm hay sao?

Hồng Nguyệt lắc đầu:

- Không biết, nhưng các ngươi nhất định phải cẩn thận một chút.

Nói xong nhìn thoáng qua cánh cửa Thiên Lộ bắt đầu lay động:

- Mau vào đi, thời gian sắp hết rồi.

Hổ Liệt nói:

- Ta vào trước!

Nói xong trực tiếp cất bước đi vào.

Nguyệt Khuynh Thành căn bản không nói chuyện, theo sát Hổ Liệt đi vào, xem ra là muốn đi trước Hổ Liệt.

Hồng Nguyệt gật gật đầu:

- Không tệ, nên quý trọng bọn họ!

Sở Mặc gật gật đầu, trở thành người cuối cùng cất bước vào cánh cửa Thiên Lộ.

Lúc này cửa Thiên Lộ nháy mắt biến mất.

-----o0o-----

Chương 1323: Đoạt lấy đạo quả (2)

Chương 1323: Đoạt lấy đạo quả (2)

Hồng Nguyệt đứng ở nơi đó, trầm mặc một hồi, sau đó hạ giọng nói:

- Lão gia tử, ngài cũng sẽ bảo hộ hắn đúng không?

Nháy mắt khi Hổ Liệt bước vào cửa Thiên Lộ đã vận chuyển toàn bộ pháp khí phòng ngự lại, chờ sau khi hắn đi vào lại phát hiện phía trước vắng ngắt, không có bóng dáng.

Nguyệt Khuynh Thành theo sau xuất hiện bên cạnh hắn, cũng là một thân pháp khí phòng ngự.

Thân ảnh của Sở Mặc cũng theo sát phía sau, hiện ra ở bên cạnh hai người.

Ba người liếc mắt nhìn nhau một cái, đều là khẽ mỉm cười.

- Chúng ta rốt cục đã bước trên Thiên Lộ rồi!

Nguyệt Khuynh Thành vui mừng nói.

- Con đường của ta....

Bắt đầu từ đây!

Hổ Liệt vừa đi tới vừa nhìn con đường dài vô tận, trầm giọng nói.

Trong con Sở Mặc lóe ra ánh sáng mãnh liệt:

- Không biết nếu độ kiếp ở trong này thì sẽ là một cảnh tượng như thế nào nhỉ?

- Thiên kiếp nơi này uy lực sẽ gấp hai bên ngoài!

Khóe miệng Hổ Liệt co quắp, nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi không phải muốn độ kiếp ở nơi này đó chứ?

Sở Mặc cười cười:

- Khi đó hai người các ngươi nhất định phải tránh xa một chút.

- Không cần ngươi nhắc nhở, chúng ta khẳng định sẽ chạy rất xa.

Hổ Liệt nhìn Sở Mặc như nhìn quái vật.

- Bản tin không thể dùng ở trong này.

Nguyệt Khuynh Thành cầm bản tin nhìn mấy lần, sau đó có chút buồn bực nói:

- Nếu không còn có thể có được một ít tin tức hữu dụng.

- Con đường này rất thần kỳ, bản tin không dùng được ở trong này cũng không lạ.

Hổ Liệt nói:

- Chúng ta đi thôi.

Nguyệt Khuynh Thành nói:

- Nghe nói Thiên Lộ rộng ba trăm vạn dặm, dài vô hạn.

Có phải vị trí mỗi tu sĩ vào trong này chưa chắc đều ở nơi này không?

Hổ Liệt gật gật đầu:

- Khởi điểm là như nhau nhưng vị trí đích thật không giống nhau, cho nên rất nhiều tu sĩ cùng kỳ tiến vào Thiên Lộ nhưng chưa từng gặp nhau cũng là chuyện bình thường.

- Hèn gì tên xấu xa kia lại phải ngăn ở cửa, thật sự là quá ác liệt!

Nguyệt Khuynh Thành nhớ tới lời Hồng Nguyệt vừa nói, vẫn có chút sợ hãi.

Nàng không hy vọng đụng phải người kia, ít nhất không nghĩ tới gặp được người kia trong loại thời điểm này.

Đúng lúc này phía trước trăm vạn dặm đột nhiên có một đạo hoa quang phóng lên cao.

Một cỗ khí tức đại đạo hùng hồn theo đó bạo phát ra ngoài, che phủ phạm vi mấy ngàn vạn dặm.

Các loại đạo trong hư không đan vào nhau, các loại dị tượng đều dồn dập bày biện ra.

Có rồng lớn dữ tợn dài vạn trượng, có kỳ lân đạp trên mây, có Phượng Vũ Cửu Thiên, có các loại thần thú lao nhanh.

- Cái này...

đây là... có người đột phá tấn thăng đến cảnh giới Đế Chủ sao?

Nguyệt Khuynh Thành trừng to mắt, vẻ mặt không dám tin nói:

- Lúc này Thiên Lộ chỉ mới mở ra ngày thứ ba mà!

Sao lại nhanh như thế chứ?

Trên mặt Hổ Liệt cũng lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, cười khổ nói:

- Hy vọng người này không có cừu oán với chúng ta, nếu không thật sự sẽ phiền toái.

Mụ nội nó... thật sự là biến thái, mới có ba ngày không ngờ đã đột phá tới cảnh giới Đế Chủ rồi, giai đoạn trước áp chế có biến bao nhiêu ác độc?

Huynh đệ, chúng ta lúc này thật sự nên cẩn thận... a?

Sở Mặc, ngươi?

Hổ Liệt đang nói, quay đầu lại nhìn thoáng qua Sở Mặc bên cạnh, lại đột nhiên phát hiện, tuy rằng Sở Mặc đứng ở nơi đó nhưng trong ánh mắt không ngờ lại ánh hiện lên các loại dị tượng trên bầu trời!

Cặp mắt của Sở Mặc như biến thành một cái gương!

- Cái này...

đây là...

Hổ Liệt hít một ngụm khí, không kìm nổi ngã về phía sau, lẩm bẩm nói:

- Đoạt lấy...

Nguyệt Khuynh Thành có chút mờ mịt nhìn Hổ Liệt, nàng không rõ đã xảy ra chuyện gì.

Hổ Liệt trực tiếp kéo ống tay áo của Nguyệt Khuynh Thành, nháy mắt bay ra xa mấy vạn dặm.

- Hổ Liệt đại ca,làm cái gì vậy?

Vẻ mặt Nguyệt Khuynh Thành mờ mịt nhìn sắc mặt vô cùng ngưng trọng của Hổ Liệt.

Khóe miệng Hổ Liệt kịch liệt co quắp, lẩm bẩm nói:

- Tiểu tử này... hắn đang đoạt lấy đạo quả của người khác!

Hắn nhất định đã nhận ra tên kia là ai dựa vào khí tức, kết quả của việc này sẽ là bị thiên lôi đánh xuống.

Nguyệt Khuynh Thành có chút sợ hãi nhìn Hổ Liệt:

- Có ý gì?

- Ý chính là trong quá trình người kia thăng tiến lên Đế Chủ, trực tiếp nhập cảnh giới ngộ đạo, sau đó thi triển một loại thần thông cường đại ta chưa từng nghe nói qua đoạt lấy đạo quả của đối phương.

Hai mắt thành kính, đạo quả tự lai....

Người này quả thật quá tà môn rồi!

Vẻ mặt Nguyệt Khuynh Thành ta không hiểu nhưng ta cảm giác được cái này rất lợi hại.

Khóe miệng Hổ Liệt co giật giải thích nói:

- Trong quá trình thăng tiến Đế Chủ, trời sinh dị tượng, địa dũng kim liên, đại đạo ngay lúc này đều sẽ đặc biệt chiếu cố tu sĩ trở thành Đế Chủ.

Sau khi chờ hắn hấp thu đạo quả đầy trời mới có thể đánh thiên kiếp xuống.

Cho nên tuy rằng thiên kiếp của Đế Chủ rất khủng bố, nhưng đối với tu sĩ thăng tiến Đế Chủ mà nói bình thường sẽ không cấu thành uy hiếp quá lớn.

Chỉ là giống như bây giờ...

đạo quả trực tiếp bị người đoạt lấy, kết quả như thế nào thật sự rất khó nói.

- Công tử đây là đang làm chuyện xấu sao?

Hai mắt Nguyệt Khuynh Thành vụt sáng nhìn Hổ Liệt:

- Đây chẳng phải là nói, thời điểm mỗi người thăng tiến Đế Chủ đều dễ dàng phát sinh loại nguy cơ này sao?

- Không không không, hắn có phải làm chuyện xấu hay không ta không biết, người kia có lẽ là kẻ thù của hắn.

Hổ Liệt nói:

- Nhưng ngươi cũng không cần thiết phải lo lắng, không phải ai cũng có bản lĩnh làm chuyện này... loại chuyện đoạt lấy đạo quả này ta cũng chỉ là nghe nói chứ căn bản chưa từng thấy!

Hôm nay xem như được mở mang kiến thức.

Đầu tiên có thể tùy tiện nhập đạo bất cứ mọi lúc mọi nơi cũng đã là một chuyện khiến người ta khiếp sợ rồi, cho dù là thiên kiêu đại nhân vật trẻ tuổi cũng không có mấy người làm được; sau đó là hắn nắm giữ môn thần thông kia... quả thật là nghịch thiên, ta chưa từng nghe nói qua.

Chỉ thấy qua trên một quyển điển tịch từ xưa, nhìn thấy một câu nói về đoạt lấy đạo quả "Hai mắt thành kính, đạo quả tự lai".

Ngươi còn nhớ rõ ánh mắt vừa rồi của Sở Mặc chứ?

Không phải là hai mắt thành kính sao?

-----o0o-----

Chương 1324: Gia Cát Xương Phong ngây ngẩn!

Chương 1324: Gia Cát Xương Phong ngây ngẩn!

- Thì ra là thế.

Nguyệt Khuynh Thành gật gật đầu, sau đó vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Người kia nhất định là kẻ thù của công tử.

- ....

Hổ Liệt vẻ mặt không biết nói gì, thầm nghĩ: Cái gì gọi là mù quáng mà theo?

Chính là đây!

Loại tùy tùng này còn thật khiến người ta phải hâm mộ.

Tựa như Trương Song Song bên người Long Thu Thủy... cho dù nữ nhân kia không làm người khác ưu thích, nhưng lòng trung thành của nàng với Long Thu Thủy cũng làm người ta phải rung động.

Sở Mặc lẳng lặng đừng ở lối vào Thiên Lộ, trong nháy mắt khi đạo quang hoa kia phóng lên, trong lòng của hắn liền dâng lên một cỗ rung động mãnh liệt.

Một cỗ cảm giác quen thuộc nháy mắt chạy lên não.

Vì thế Sở Mặc nhanh chóng suy diễn một chút, kết luận đưa ra khiến hắn kinh ngạc, nhưng hắn vẫn không có chút do dự, trực tiếp thúc dục thuật Chí Tôn đoạt lấy hắn chưa bao giờ dùng qua!

Sở Mặc nhớ tới lời nói của vị Chí Tôn năm đó đã truyền thừa cho hắn thuật Chí Tôn này.

- Môn công pháp này, trong mắt người ngoài vô cùng tà ác, bởi vì nó có thể đoạt lấy đạo quả của người khác!

Nhưng trên thực tế đây cũng là một loại công pháp nhân quả lớn.

Nếu không phải người có nhân quả với ngươi, ngươi chắc sẽ không cảm ứng được, cho dù ngươi cưỡng ép thi triển cũng là làm nhiều công ít.

Nhân quả càng lớn, cảm ứng của ngươi liền càng mãnh liệt.

Hơn nữa nhân quả này đều là hậu quả xấu, một khi đã như vậy, đoạt lấy sẽ là làm ít công to.

Thuật Chí Tôn này, nhất định phải ở một khắc người có nhân quả thật lớn với mình đột phá cảnh giới mới có tác dụng.

Ngay lúc đó Sở Mặc cảm thấy dường như sẽ không có chỗ dùng.

Cái gọi là người có nhân quả lớn với mình, hơn nữa là người có hậu quả xấu, nói đơn giản chính là kẻ tù sinh tử của mình.

Đoạt lấy đạo quả của kẻ thù... tự nhiên sẽ không có gánh nặng tâm lý.

Nhưng vấn đề là kẻ thù sẽ cho ngươi cơ hội này sao?

Sẽ đột phá cảnh giới trước mặt ngươi sao?

Sở Mặc cảm thấy nhất định là không có.

Cho nên từ lúc học được thuật Chí Tôn này, Sở Mặc chưa từng cảm giác mình sẽ có cơ hội dùng nó.

Hiện tại xem ra... chuyện trên đời này thật quá khéo léo, chẳng những Sở Mặc hoàn toàn không dự đoán được, chỉ sợ đối phương có nằm mơ cũng sẽ không nghĩ tới lại phát sinh loại chuyện này.

Bên cạnh của hắn khẳng định có rất nhiều người hộ pháp, nhưng Sở Mặc cách mấy trăm vạn dặm, hơn nữa thủ đoạn này của hắn không ai có thể ngăn cản!

Bên kia thậm chí không biết đã xảy ra chuyện gì!

Chỉ biết là bắt đầu quy lực đại đạo vốn hẳn nên rót vào trong thân thể mình, đột nhiên lại không có!

Dị tượng đầy trời, địa dũng kim liên gần như là trong nháy mắt biến mất không còn.

Khiến Gia Cát Xương Phong quả thật muốn điên!

Cũng hoàn toàn bối rối!

Hắn là một trong số những người tiến vào thành Thiên Vực sớm, ngay sau Sở Mặc...

Chiến thuyền bị hủy, hắn được người trong gia tộc bảo hộ đi tới thành Thiên Vực, thậm chí còn vô cùng khiêm tốn ở trong vườn Thiên Đạo theo dõi hai cuộc chiến đấu của Sở Mặc.

Thời gian hắn tiến vào Thiên Lộ cũng tương đối sớm, lại chỉ đi ra ngoài mấy trăm vạn dặm dường như có chút làm người ta kinh ngạc.

Nhưng Thiên Lộ không giống bên ngoài, sự khác nhau của đi nhanh và chậm cũng không lớn.

Không phải nói ngươi một đường chạy như điên là có thể tới cuối Thiên Lộ nhanh hơn người khác; thứ hai đi quá nhanh cũng sẽ bỏ qua rất nhiều cơ duyên; cái thứ ba là làm như vậy sẽ rất nguy hiểm.

Bởi vì ngươi không biết ai sẽ ở phía trước chờ ngươi, có thể sẽ có người tính kế ngươi.

Trên Thiên Lộ, chẳng những có các loại mãnh thú hung cầm, còn có tu sĩ thổ dân!

Không ai biết tu sĩ thổ dân bắt đầu xuất hiện trên Thiên Lộ từ khi nào, dường như từ lúc ban đầu bọn họ đã tồn tại ở nơi này.

Trong tu sĩ thổ dân có thiên kiêu cường đại dị thường, mặc dù bọn họ đại đa số thời điểm cũng sẽ không chạm mặt các tu sĩ tiến vào.

Nhưng ngẫu nhiên cũng sẽ phát sinh xung đột kịch liệt.

Tu sĩ thổ dân trên Thiên Lộ không thể rời khỏi con đường này, cho dù bọn họ rất hùng mạnh, giống như là bị nguyền rủa.

Tu sĩ bình thường từ bên ngoài vào đều sẽ cố ý tránh đi nơi sinh hoạt của tu sĩ thổ dân, cũng sẽ không dễ dàng đi quấy nhiễu cuộc sống của thổ dân trên Thiên Lộ.

Bởi vì làm như vậy sẽ gây nên hậu quả rất nghiêm trọng.

Thậm chí sẽ bị Thiên Lộ đánh xuống thiên phạt trực tiếp đánh chết!

Cho nên thổ dân trên Thiên Lộ gần như là một cấm kỳ, từng tu sĩ bước vào đều biết đến sự hiện hữu của bọn họ, nhưng tuyệt sẽ không dễ dàng trêu chọc.

Gia Cát Xương Phong đi không tính là nhanh, bởi vì cảnh giới của hắn gần như áp chế không nổi.

Một khắc bắt đầu tiến vào Thiên Lộ, tinh khí liền cuồn cuộn không ngừng tiến vào trong thân thể của hắn.

Linh khí thiên địa nơi này nồng đậm hơn bên ngoài gấp mười lần.

Hắn cũng không muốn tiếp tục áp chế, chuẩn bị trực tiếp độ kiếp bước vào cảnh giới Đế Chủ!

Cho nên dưới sự hộ pháp của một đám tu sĩ gia tộc và vài người tùy tùng, Gia Cát Xương Phong đã chuẩn bị xong tất cả, bắt đầu điên cuồng hấp thu tinh khí trong thiên địa tấn công cảnh giới Đế Chủ, sau đó chuẩn bị nghênh đón Thiên kiếp!

Đây là một khu vực trong mười vạn dặm đều hoang tàn vắng vẻ, không có mãnh thú hung cầm, cũng không có thổ dân Thiên Lộ.

Tu sĩ đã tiến vào Thiên Lộ cũng đã đi xa.

Lại có nhiều hộ vệ như vậy, trong suy nghĩ của nhiều đây là một chuyện tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót.

Nhưng điều khiến hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới chính là, ngay lúc gông xùm xiềng xích cảnh giới của hắn bị phá tân, thân thể cũng bị đại đạo rửa... tất cả, tất cả đã không còn!

Cứ như vậy mà biến mất!

Cả người Gia Cát Xương Phong trực tiếp ngây ngốc, phẫn nộ muốn điến.

Mà ngay vào lúc này, trên bầu trời bắt đầu ngưng tụ đại lượng kiếp vân, mỗi một đạo tia chớp đều dài vạn trượng, có cái dài trăm trượng ẩn hiện trong mây.

Thiên kiếp sắp giáng xuống!

Thiên kiếp của cảnh giới Đế Chủ là điều mà mỗi tu sĩ đều không thể lảng tránh.

Hơn nữa uy lực của thiên kiếp Đế Chủ trên Thiên Lộ lại gấp hai so với bên ngoài!

-----o0o-----

Chương 1325: Nghịch thiên mà đi.

Chương 1325: Nghịch thiên mà đi.

Đây cũng là lý do vì sao tấn cấp Đế Chủ trên Thiên Lộ, có thể trực tiếp vọt tới một trong những tầng thứ rất cao.

Một khi sống sót qua Thiên kiếp Đế Chủ, chỗ tốt đạt được ít nhất cũng gấp đôi so với bên ngoài!

Vốn có đạo quả, có quy luật đại đạo tẩy tủy, cộng thêm các loại pháp khí trên người....

đối với Gia Cát Xương Phong mà nói, sống sót qua Thiên kiếp Đế Chủ trên Thiên Lộ cũng không phải là chuyện khó khăn.

Nhưng hiện tại hắn không có đạo quả, quy luật đại đạo tiêu tan.

Mắt thấy Thiên kiếp trên bầu trời sắp giáng xuống, sâu trong nội tâm của Gia Cát Xương Phong dâng lên một cỗ sợ hãi và phẫn nộ mãnh liệt từ trước tới nay chưa có.

- Làm sao bây giờ?

Trong mắt của hắn lộ ra vẻ tối tăm, cắn răng lấy ra một kiện khí Chí Tôn duy nhất trên người!

Liều mạng!

Gia Cát Xương Phong nghĩ.

Chuyện cho tới bây giờ cũng chỉ có thể làm như thế.

Bởi vì đã là tên đã lên dây, không bắn không được.

Gia Cát Xương Phong trực tiếp đưa ra khí Chí Tôn này, trong nháy mắt trên hư không xuất hiện một đạo thiểm điện màu tím cực đại, giống trường long màu tím hung hăng đánh xuống trên người Gia Cát Xương Phong.

Hung hăng nện trên pháp khí Chí Tôn kia, phát ra một tiếng nổ long trời lở đất.

Ầm ầm!

Tơ vân trên pháp khí Chí Tôn không nhúc nhích, đạo thiêm điện màu tím lớn vạn trượng kia rơi tán loạn.

Điều này làm cho nhóm tu sĩ Gia Cát gia và nhóm người theo đuổi Gia Cát Xương Phong đang thót tim không kìm nổi hoan hô lên.

Bọn họ vừa rồi cũng đều cảm thấy dị thường, không biết vị sao dị tượng trên không trung và cả vùng đất trào ra kim liện, tất cả mọi thứ tượng trưng cho việc sắp tiến vào cảnh giới Đế Chủ đều lập tứ biến mất, trong lòng tất cả đều dâng lên một cỗ lo lắng mãnh liệt.

Nhưng hiện tại thấy Gia Cát Xương Phong dễ dàng chặn được đạo Thiên kiếp thứ nhất như thế, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Bất kể nói thế nào, chỉ cần sống qua Thiên kiếp, thành công bước vào Đế Chủ đã xem như thành công.

Bọn họ không bước vào cảnh giới Đế Chủ đương nhiên sẽ không rõ, đạo quả Đế Chủ bị đoạt, quy luật đại đạo tiêu tan là một vấn đề trí mạng cỡ nào.

Đó là do ông trời ban tặng, lại bị người khác lấy đi!

Đương nhiên, bọn họ cho dù hiểu được cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài vào lúc này.

Tâm nguyện duy nhất bây giờ của bọn họ là Gia Cát Xương Phong có thể thành công vượt qua Thiên kiếp, bước vào cảnh giới Đế Chủ.

Mà Sở Mặc bên này cũng là một cảnh tượng khác.

Đạo quả thuộc về Gia Cát Xương Phong bị hắn đoạt lấy, quy luật đại đạo lại bắt đầu tẩy tủy cho Sở Mặc.

Trong tổ cảnh thân thể của hắn đều phát ra thanh âm ù ù của Đại đạo.

Khiến Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành ở phía xa đều khiếp sợ không thôi.

Bọn họ cảm giác có đại sự phát sinh trên người Sở Mặc, nhưng lại không rõ rốt cục là đại sự như thế nào.

Sở Mặc vẫn lẳng lặng đứng ở nơi đó, kính tượng trong ánh mắt đã biến mất, thay vào đó... là trong ánh mắt xuất hiện thế giới bắt đầu không ngừng tiến hóa!

Mắt trái như sao, mắt phải như nguyệt.

Mắt trái tinh quang rực rỡ, có ngân hà lưu động; mắt phải ánh trăng sáng tỏ, tách ra vô lượng đạo quang.

- Đây là muốn nghịch thiên sao?

Vẻ mặt Hổ Liệt kinh hãi nhìn về phía Sở Mặc, không kìm nỗi sợ hãi than:

- Người kia...

điều thần bí trên người thật nhiều!

Ta còn tưởng rằng mình đã hiểu rõ hắn, hiện tại mới biết, ta vẫn hoàn toàn không biết gì... về vị huynh đệ này!

- Công tử hắn hiện tại là tình huống thế nào?

Tầm mắt Nguyệt Khuynh Thành không thấp, nhưng kém hơn rất nhiều so với loại có kiến thức cao tầng như Hổ Liệt.

Hổ Liệt thở dài nói:

- Ta cũng không biết chính xác, chỉ là đã từng nghe những nhân vật lớn tuổi trong gia tộc nói qua, có một loại phương thức tu luyện gọi là Tinh Nguyệt giao huy, loại phương thức tu luyện này là phương thức cao cấp nhất, cũng là trong truyền thuyết mới có.

Trong lịch sử toàn bộ Thiên giới cũng không có mấy người có thể làm được.

- Tinh Nguyệt giao huy?

Trong ánh mắt Nguyệt Khuynh Thành mang theo vài phần mờ mịt, tỏ vẻ không hiểu.

Hổ Liệt gãi đầu:

- Ta cũng không hiểu được, dù sao cũng là rất lợi hại!

Sau đó một cỗ khí tức mênh mông nháy mắt bạo phát ra từ trong thân thể của Sở Mặc, bay thẳng tới chân trời!

- Thiên Tiên!

Hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cùng nói.

Lúc này đã rất rõ ràng!

Sở Mặc không ngờ trực tiếp bước chân vào cảnh giới Thiên Tiên!

Loại tốc độ nâng cao tu vi này quả thật làm người ta khiếp sợ.

Cho dù trong truyền thuyết có Đại La Kim Tiên tiến vào Thiên Lộ lúc đi ra là cảnh giới Đế Chủ.

Nhưng có thể đột phá nhanh như vậy thật khiến Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cảm thấy khiếp sợ.

- Đây là có tích lũy lâu dài từ trước nên phát triển rất nhanh sao?

Hổ Liệt lẩm bẩm nói:

- Hắn có tư chất của đại nhân vật trẻ tuổi hoàn toàn không thua kém ai, lại bởi vì xuất thân từ Nhân giới nên trễ nãi rất nhiều năm, hiện giờ rốt cục đã đuổi kịp và vượt qua rồi sao?

- Hổ Liệt đại ca cảm thấy bức bách sao?

Nguyệt Khuynh Thành ở một bên nói.

- Đương nhiên...

Hổ Liệt nghiêm túc nói:

- Hắn ưu tú là chuyện của hắn, nhưng nếu chỉ có vậy đã bị hắn dễ dàng đuổi kịp và vượt qua....

Vậy cũng thật là mất mặt, Không được... ta phải tu luyện, ngươi đi hộ pháp cho hắn đi!

Hổ Liệt nói xong liền khoanh chân ngồi trên tảng đá, không ngờ nháy mắt liền tiến vào cảnh giới ngộ đạo.

Nguyệt Khuynh Thành kinh ngạc nhìn thoáng qua Hổ Liệt, không kìm nổi nói thầm:

- Không phải nói tiến vào đạo cảnh rất khó sao?

Ngay cả nhóm đại nhân vật trẻ tuổi cũng không dễ dàng tiến vào như vậy?

Vì sao ngươi có thể?

Chẳng lẽ...

Nguyệt Khuynh Thành mãi tới lúc này mới đột nhiên hiểu được, hóa ra nàng vẫn có chút xem nhẹ Hổ Liệt đại ca, không ngờ cũng là một đại nhân vật trẻ tuổi thiên kiêu tuyệt thế hoàn toàn không thua kém một ai!

Thậm chí hắn có khi còn cường đại hơn... so với rất nhiều đại nhân vật trẻ tuổi khác!

- Công tử hắn mặc dù là có một ít kẻ thù, nhưng bằng hữu của hắn cường đại hơn!

Ta cũng phải nỗ lực... không thể kéo thêm phiền phức cho công tử!

Trong con ngươi của Nguyệt Khuynh Thành lóe ra hào quang, hạ quyết tâm.

Không ai biết một tháng ngộ đạo lúc trước của Sở Mặc rốt cục đã lấy được cơ duyên như thế nào.

Tựa như Hổ Liệt đã nói, có tích lũy lâu dài từ trước nên phát triển rất nhanh!

Đối với tích lũy mấy năm nay của Sở Mặc, loại bùng nổ này... cũng thật sự chỉ có thể coi là phát ra một ít.

Sau khi hắn tiến vào cảnh giới Thiên Tiên, không có thuận thế tiếp tục xông về phía trước mà bắt đầu nảy sinh đạo cơ của mình.
 
Thí Thiên Đao Full
LIV ( Chương 1326-1350 )


Chương 1326: Trực tiếp khai chiến.

Ngũ Sắc Đạo Đài trong Đan điền bắt đầu điên cuồng hấp thu nguyên tố nảy sinh ngũ hành và tinh khí trong thiên địa.

Sở Mặc vận hành Tâm Pháp Đạo Cực Quyển Thiên Ý Ngã Ý, trong nháy mắt này trực tiếp thăng hoa, một cảm giác hoàn toàn mới trực tiếp ánh vào trong tinh thần của Sở Mặc.

Duy Ngã Quyển Thiên Ý Ngã Ý đoạt thiên mà đi, trong thời khắc này trực tiếp ánh vào trên Đạo Đài của Sở Mặc.

Tự Hành Vận Chuyển!

Đoạt đạo quả của người khác mở ra đoạt thiên mà đi!

Song trùng đột phá!

Sở Mặc bước vào cảnh giới Thiên Tiên!

Ầm ầm!

Trên bầu trời bên ngoài mấy trăm vạn dặm ngưng tụ kiếp vân, thiên lôi cuồn cuộ, thiên kiếp của Đế Chủ thật sự khủng bố.

Sở Mặc lúc này mở to hai mắt, có hai đạo thần quang giống như hai thanh kiếm sắc bắn về phía bầu trời phương xa, hắn híp mắt, ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên lấy ra Thí Thiên hướng về phía kia.

- Đi, pha trộn một chút khẩn trương!

Vù!

Thí Thiên nháy mắt biến mất.

Bên kia Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành trợn mắt há hốc mồm nhìn Sở Mặc, sau đó liếc mắt nhìn nhau: Hắn muốn làm gì?

Nhưng vào lúc này hai người nghe thấy một tiếng rít gào rống giận truyền tới từ bên ngoài mấy trăm vạn dặm!

Răng rắc!

Kiếp vân bốc lên trên bầu trời kia đột nhiên như là điên lên, bắt đầu quay cuồng mạnh mẽ, đại lượng lôi điện Thiên giới đều thoáng hiện, giống như long tổ bị chọc giận... vốn chỉ có mấy long tới lui tuần tra, nháy mắt lao tới hơn mấy trăm ngàn con.

Hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành trợn mắt há hốc mồm nhìn, trong ánh mắt của hai người tràn ngập rung động mãnh liệt tới cực điểm.

Ánh mắt của họ thậm chí còn có chút dại ra, tuy rằng khong biết người độ kiếp là ai, nhưng bọn họ lúc này lại có cảm giác cảm thông cho người nọ.

Nếu đổi lại bọn họ là người độ kiếp trong này, đột nhiên bị người khác chơi như vậy chỉ sợ sẽ lập tức điên mất.

Cái loại cảm giác này giống như sau khi ăn phải một con rồi, phát hiện còn có một thứ chờ ngươi ở đằng sau.

Phía sau ruồi bọ chính là một đầu ác long!

Ngươi đã ăn ruồi bọ rồi còn phải đối mặt với uy hiếp sinh mạng.

- Người này nhiều đại thù lắm sao?

Chẳng lẽ tên độ kiếp chính là Long Thu Thủy?

Hổ Liệt trợn mắt há hốc mồm nhìn, không kìm nổi nhỏ giọng nói.

Trên khuôn mặt tinh xảo của Nguyệt Khuynh Thành tràn ngập cứng nhắc, lẩm bẩm nói:

- Đây là công tử làm sao?

Vù!

Trong hư không, một cây đao bay trở về.

Rơi xuống tay Sở Mặc.

Đi theo cây đao này trở về còn có hơn mười đạo bóng dáng lửa giận ngút trời.

Hổ Liệt chỉ nhìn thoáng qua liền không kìm nổi mà co quắp khóe miệng:

- Hóa ra bọn họ... chuẩn bị chiến đấu!

Nguyệt Khuynh Thành cũng nhìn ra thân phận của đối phương.

Gia Cát gia!

Hèn gì công tử lại phải làm như vậy, đại địch sinh tử, làm thế nào cũng không quá phận!

Trong lòng Nguyệt Khuynh Thành thầm nghĩ.

Khoảng cách mấy trăm vạn dặm đối với mấy đại tu sĩ này mà nói căn bản cũng không tính là gì, chỉ trong chớp mắt là tới.

- Súc sinh, dám phá hư công tử nhà ta độ kiếp, hôm nay không thể không giết ngươi!

Một lão tu sĩ tức giận nhằm về phía Sở Mặc.

Kẻ thù gặp mặt hết sức đỏ mắt, đối với đám người Gia Cát gia thật sự không có gì có thể nói.

Đây là một lão tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên đỉnh cao, tiến vào Thiên Lộ cũng không phải vì chính mình mà là để bảo hộ Gia Cát Xương Phong.

Là một đại nhân vật trẻ tuổi trong gia tộc, thành tựu của Gia Cát Xương Phong có quan hệ tới vinh nhục tương lai của toàn bộ Gia Cát gia.

Có thể nói là thân mang trọng trách.

Cho nên bất kể như thế nào cũng quyết không thể để Gia Cát Xương Phong xuất hiện sơ xuất trên Thiên Lộ.

Trên thực tế sơ xuất đã xuất hiện!

Chuyện đạo quả bị đoạt chỉ có mình Gia Cát Xương Phong rõ ràng nhất, những người thủ hộ bọn họ tuy rằng cảm thấy không đúng, nhưng chưa kịp nghĩ quá nhiều... sơ xuất thật sự đã tới.

Gia Cát Xương Phong đột kiếp thất bại!

Trong lúc bất chợt lại xuất hiện cây đao kia, trực tiếp vọt vào trong kiếp vẫn Thiên kiếp, điên cuồng trộn lẫn, quấy Thiên kiếp tới "nổi trận lôi đỉnh", liền giống như một cường nhân tuyệt thế bị chọc nhân, vốn gió nhẹ mây bay phút chốc trở nên nổi trận lôi đình.

Thân mình Gia Cát Xương Phong cũng bởi vì đạo quả bị đoạt, quy luật đại đạo tiêu tan mà bị thiệt hại nặng, trong nháy mắt này gần như bị Thiên kiếp chém thành đống cặn bã!

Nếu không phải có món khí cục Chí Tôn chống đỡ, Gia Cát Xương Phong chỉ sợ đã phải chết thảm ở nơi này.

Cho dù không chết nhưng độ kiếp nhất định là đã thất bại, bản thân Gia Cát Xương Phong bị trọng thương đã ngất đi, Thiên kiếp chấm dứt, Gia Cát Xương Phong... vẫn là Chân Tiên đỉnh cao.

Có thể sau khi hết tổn thương, cảnh giới của hắn có thể còn bị rớt xuống.

Trọng yếu nhất là, viên đạo tâm kia có thể vì vậy mà trầm luân xuống.

Đây mới là vấn đề mấu chốt khiến đám người Gia Cát gia phải phẫn nộ và lo lắng!

Sau khi phát hiện ra người gây rối, bọn họ tức giận không kềm được, thề phải bằm thây vạn đoạn người này.

Hai bên không hề nói chuyện với nhau, trực tiếp xông vào đánh.

Sở Mặc một đao chém về phía lão tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên đỉnh cao, nhìn như bình thản không có gì.

Lão tu sĩ này nghiến răng nghiến lợi:

- Tiểu súc sinh...

đi chết đi!

Đưa tay chính là một đạo thần thông!

Vượt qua đánh Sở Mặc!

- Mau lui lại... hắn là Sở Mặc!

Nhóm tu sĩ Gia Cát gia đuổi tới sau trừng mắt rống to, muốn nhắc nhở lão tu sĩ/

Nhưng lúc này đã chậm.

Một đao kia của Sở Mặc vẫn là một đao do hắn tự nghĩ ra, nhưng đã thuần thục hơn so với thời điểm hắn chiến đấu cùng Trương Song Song!

Một đao chém nát thần thông do lão tu sĩ Gia Cát gia phóng xuất ra, sau đó chém về phía người lão tu sĩ này!

- A!

Lão tu sĩ lúc này cũng đã ý thức được nguy cơ muốn lui về phía sau, nhưng tốc độ của Sở Mặc thật sự là quá nhanh!

Trong chớp mắt đã vọt tới trước mặt hắn.

Sắc mặt lão tu sĩ tái nhợt, trong mắt lộ vẻ tuyệt vọng.

Răng rắc!

Một đao của Sở Mặc chém xuống, trực tiếp chặt đứt lão tu sĩ, mà thứ cũng bị chém đứt còn có Đạo Đài của hắn!

Nguyên Thần còn chưa đát tới Nguyên Thần hợp nhất của lão tu sĩ kia đánh về phía Sở Mặc!

Chẳng những không chạy trốn còn điên cuồng xông về phía Sở Mặc!

-----o0o-----

Chương 1327: Trực tiếp khai chiến.

Chương 1327: Trực tiếp khai chiến.

Hắn muốn đồng quy vu tận với Sở Mặc!

Muốn dùng cái này rửa sạch sỉ nhục và phát tiết phẫn nộ điên cuồng trong lòng!

Toàn bộ Gia Cát gia đều biết Sở Mặc là kẻ thù của toàn bộ gia tộc!

Nếu có thể chém chết Sở Mặc ở nơi này, như vậy hắn chính là đại anh hùng của cả Gia Cát gia!

Cho dù người chết đạo tiêu cũng đáng.

Bởi vì hậu nhân của hắn sẽ được Gia Cát gia đối xử tốt, sẽ được bồi dưỡng mạnh mẽ.

Nguyện vọng luôn là tốt đẹp nhất, mà sự thật lại tàn khốc.

Sở Mặc nhìn Nguyên Thần Thiên Tiên xông lên, tùy tay tát ra:

- Cút!

Ầm!

Nguyên Thần Thiên Tiên này trực tiếp bị Sở Mặc đánh bay ra bên ngoài mấy vạn dặm!

Phương hướng bay tới vừa lúc có hai tu sĩ Gia Cát gia.

Hai tu sĩ kia đều bị dọa sợ tới mức hồn bay phách lạc, còn chưa kịp chạy trốn thì Nguyên Thần Thiên Tiên kia đã trực tiếp nổ bung trong hư không!

Sóng khí mênh mông nháy mắt vặn vẹo hư không, hai tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên của Gia Cát gia không kịp chạy trốn cũng trực tiếp bị trọng thương, từ trên bầu trời khạc ra máu ngã xuống.

- A!

Sở Mặc!

Hôm nay bọn ta thề không chết không ngừng với ngươi!

Một gã tu sĩ Gia Cát gia điên cuồng rít gào, trên người bộc phát khí tức hùng mạnh không gì sánh kịp, cả người gần như điên tiến về phía Sở Mặc.

Đây là một Chân Tiên!

- Đương đường là Chân Tiên, muốn không chết không ngừng với người có cảnh giới không bằng mình, không sợ mất mặt sao?

Đối thủ của ngươi là Hổ gia ta!

Hổ Liệt thét lớn, trực tiếp xông tới ngăn Chân Tiên này lại.

Hai bên trực tiếp đại chiến.

Không tới mười hiệp, Chân Tiên kia đã bị một cái tát của Hổ Liệt đánh nát đầu, sau đó một cước đá nát Đạo Đài, đồng thời đánh nát Nguyên Thần Chân Tiên đã hợp nhất.

Một đại tu sĩ cảnh giới Chân Tiên bại trận ngay tại chỗ.

Nguyệt Khuynh Thành thì ngăn cản một tu sĩ Chân Tiên trung kỳ khác.

Tên tu sĩ Chân Tiên trung kỳ kia cười lạnh nhìn Nguyệt Khuynh Thành:

- Tiểu tiện nhân, ngươi chỉ là người vừa bước chân vào cảnh giới Chân Tiên mà cũng dám ngăn cản ta sao?

Đi chết đi!

Một kiếm bổ tới!

Trong con ngươi của Nguyệt Khuynh Thành hiện lên ánh sáng lạnh, quát to một tiếng, trực tiếp giơ kiếm đón chào!

Keng!

Trong hư không bộc phát một tiếng nổ long trời lở đất.

Tên tu sĩ Chân Tiên trung kỳ của Gia Cát gia kia phun ra một ngụm máu tươi, lui về phía sau vài trăm dặm, vẻ mặt kinh hãi nhìn Nguyệt Khuynh Thành:

- Cái này... làm sao có thể?

Cảnh giới của ngươi rõ ràng không bằng ta...

- Ngu ngốc, ta không bằng đại nhân vật trẻ tuổi, chẳng lẽ còn không so được với ngươi sao?

Nguyệt Khuynh Thành lạnh lùng nói xong lại xông tới.

Một cô nương nhìn yên tĩnh thục nữ, không ngờ luận về kinh nghiệm chiến đấu lại vô cùng phong phú!

Nếu không có như thế, ban đầu ở cửa vườn Thiên Đạo như thế nào lại bộc lộ tài năng?

Hơn hai mươi hiệp qua đi, tu sĩ Chân Tiên trung kỳ của Gia Cát gia bị một kiếm của Nguyệt Khuynh Thành đâm vào ngực, Nguyên Thần muốn chạy trốn lại bị Nguyệt Khuynh Thành trực tiếp xuất ra một kiện pháp khí đánh nát.

- Khí cụ Chí Tôn sao?

Thật là ngại... tổ tiên nhà ta cũng có một món đồ như vậy!

Nguyệt Khuynh Thành đứng trên hư không giống như một pho tượng nữ võ thần.

Một đám tu sĩ vây lên đánh Sở Mặc cũng có đại tu sĩ cảnh giới Chân Tiên, ra tay tàn nhẫn và linh hoạt, sắc bén, kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, không có cãi lộn, càng không nói ra lời nói độc ác, chỉ có công kích khủng bố, từng đạo đánh về phía Sở Mặc.

Có hai đại tu sĩ cảnh giới Chân Tiên!

Còn có bốn tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên, trong đó có hai gã Thiên Tiên trung kỳ, hai gã Thiên Tiên hậu kỳ.

Sáu người này phối hợp vô cùng ăn ý, ở giữa dường như tâm ý thông nhau, không ngờ đã tạo thành rắc rối rất cho Sở Mặc.

Nháy mắt khi Sở Mặc chém rụng một gã tu sĩ Thiên Tiên trung kỳ, trên thân thể của hắn cũng đã trúng hai phát, khóe miệng của Sở Mặc lập tức tràn ra một tia máu tươi, nhưng chiến ý trong ánh mắt cũng càng thêm mãnh liệt.

Cùng lúc đó, một gã đại tu sĩ Chân Tiên đánh trúng Sở Mặc rốt cục không kìm nổi kinh hãi trong lòng, thất thanh nói:

- Không ngờ thân thể này thật mạnh mẽ!

Dưới tình huống bình thường, một tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên cho ai một kích, cho dù là bất tử khẳng định cũng sẽ bị trọng thương, nhưng không ngờ một kích này đánh vào trên người Sở Mặc lại chỉ khiến Sở Mặc chịu một chút vết thương nhẹ.

Còn khiến Sở Mặc nhân cơ hội xử lý một đồng bạn Thiên Tiên trung kỳ của bọn hắn.

Ầm!

Đại tu sĩ Chân Tiên kia ngưng tụ ra một nắm tay thật lớn, giống một tòa núi lớn hung hăng đánh về phía Sở Mặc.

- Đi tìm chết đi!

Ầm ầm!

Một tiếng vang thật lớn.

Sau đó đại tu sĩ Chân Tiên này phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân hình của Sở Mặc vọt ra từ trong nắm tay do hắn ngưng kết ra.

Trên nắm tay thật lớn kia trào ra máu tươi, một đạo Huyết Hà nháy mắt từ trên trời giáng xuống.

Trên bàn tay của hắn cũng đổ máu, một ngón tay gần như bị cắt đứt.

Trên thân thể của Sở Mặc tuy rằng vết thương chồng chất, nhưng chiến lực vẫn không bị ảnh hưởng.

- Tiểu súc sinh này tấn thăng cấp Tiên Thiên từ khi nào vậy?

Hắn sao có thể trở thành Thiên Tiên nhanh như vậy?

Một tu sĩ Thiên Tiên hậu kỳ phát ra tiếng rống giận không dám tin.

Phù phù!

Sở Mặc một đao chém tới đầu của hắn:

- Vừa mới!

Lúc này hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng đều tự đánh chết đối thủ, bay về phía này.

Trong mắt bốn người còn dư lại của Gia Cát gia, hai gã tu sĩ Chân Tiên, một gã Thiên Tiên trung kỳ và một gã Thiên Tiên hậu kỳ lập tức lộ ra vẻ tuyệt vọng.

Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên trên người liền bộc phát ra một cỗ khí tức mênh mông!

Đồng thời trong hư không cũng tràn ngập tử khí kinh người.

Bốn đại tu sĩ lại muốn cùng tự nổ!

Ngay cả Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng bị hoảng sợ.

Đây cũng thật là quán thảm thiết.

Loại đau khổ tự nổ này, nghe nói căn bản không phải ai cũng có thể thừa nhận.

Bốn người này... lại muốn cùng tự nổ sao?

Nhưng hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng không chút do dự, đều tự đánh về phía một đối thủ.

Có thể ngăn được một liền tính một!

Bởi vì loại thời điểm này muốn chạy trốn đã là không kịp!

-----o0o-----

Chương 1328: Chim sẻ núp đằng sau.

Chương 1328: Chim sẻ núp đằng sau.

- Tự nổ sao?

Vậy để ta làm thuốc!

Sở Mặc quát lạnh một tiếng, trực tiếp tế ra Hỗn Độn Hồng Lô.

Sau khi thăng tiến cảnh giới Thiên Tiên rốt cục có thể phát huy ra một bộ phận uy lực của Hỗn Độn Hồng Lô, nó không còn là một khí cụ luyện đan đơn giản mà là một thần khí thật sự có thần uy lớn lao!

Vù!

Hỗn Độn Hồng Lô phát ra tiếng vù vù kịch liệt, bên trong truyền tới một cỗ sức mạnh to lớn, trực tiếp hút hai gã tu sĩ Thiên Tiên Gia Cát gia vào.

Sau đó Hỗn Độn Hồng Lô nháy mắt trở nên lớn như một tòa nùi, lại hút hai gã đại tu sĩ Chân Tiên khác vào.

Trong ánh mắt Sở Mặc bắn ra hai đạo thần ng, vận chuyển Ngũ Sắc Đạo Đại trong Đan Điền tới cực hạn, thúc dục Hỗn Độn Hồng Lô phải sinh sôi luyện hóa bốn đại tu sĩ Gia Cát gia này!

Sau đó hắn xuất ra Tam Muội Chân hỏa, Tam Muội Chân hỏa nháy mắt tăng vọt trong hư không hóa thành ngọn lửa ngập trời, gần như bao phủ trọn Hỗn Độn Hồng Lô.

Bốn gã đại tu sĩ Gia Cát gia không ngừng điên cuồng tấn công ở trong Hỗn Độn Hồng Lô, khiến Hỗn Độn Hồng Lô phát ra từng tiếng gần rú thật lớn, còn đáng sợ hơn cả sấm sét.

Nhưng bọn họ căn bản không thể lao ra khỏi Hỗn Độn Hồng Lô, không ngừng phát ra tiếng kêu rên ở bên trong, chỉ trong chốc lát tiếng kêu rên kia liền biến mất.

Tam Muội Chân hỏa dần dần nhỏ đi, Hỗn Độn Hồng Lô cũng thu nhỏ lại, đến cuối cùng thu lại thành cỡ bằng bàn tay trở lại trong tay Sở Mặc.

Sở Mặc khẽ đảo đổ ra bốn viên đan dược trắng muốt như ngọc, hai viên trong đó màu sắc sáng rõ hơn một tí, đó là đan dược được luyện thành từ một thân máu huyết của hai tu sĩ Chân Tiên, lực lượng cùng đạo hạnh cả đời của bọn họ... gần như đều ngưng tụ thành đan dược.

Sở Mặc nhe răng cười với Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành:

- Một người hai viên.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành có chút si ngốc, nhìn Sở Mặc đang tươi cười, bọn họ thậm chí không thể tin được một màn vừa rồi kia.

Bọn họ là người tu hành, không phải thiện nam tín nữ, tự nhiên biết trong giới tu hành có vô số pháp môn có thể luyện hóa một thân máu huyết đạo hạnh của tu sĩ khác.

Nhưng biết là một chuyện, tận mắt nhìn thấy... lại là một chuyện khác, tất cả đều bị chấn động, ngơ ngác nhìn Sở Mặc.

- Sao thế?

Cảm thấy ta tàn nhẫn sao?

Sở Mặc nhẹ nhàng thở dài một tiếng, ngay cả hắn cũng cảm thấy thủ đoạn này của mình quá mức tàn nhẫn.

Nhưng ở trong chiến đấu ngươi chết ta sống, nếu không làm như vậy sẽ bị địch nhân đánh chết!

Đồng dạng sẽ không cho ngươi có bất kỳ cơ hội sinh tồn nào!

Nếu là bọn họ có cơ hội có thể luyện hóa đối phương thành đan dược, khẳng định cũng sẽ không bỏ qua!

- Không, đương nhiên không phải.

Hổ Liệt nói:

- Ta chỉ là tò mò... huynh đệ, ngươi rốt cục còn bao nhiêu thủ đoạn nữa?

Sở Mặc bật cười ha hả:

- Không nhiều lắm...

Hổ Liệt không kìm nổi liếc mắt, lẩm bẩm nói:

- Ta cũng nhịn không được muốn làm tùy tùng của ngươi rồi.

Sở Mặc quét mắt nhìn hắn một cái:

- Ngươi nghiêm túc sao?

- Ha ha, nói giỡn, nói giỡn thôi...

Hổ Liệt liên tục xua tay, hắn đường đường là thiếu chủ Hổ tộc, cho dù hắn nguyện ý, Hổ tộc cũng sẽ không nguyện ý.

Nếu hắn dám trở thành tùy tùng của người khác, chỉ sợ Hổ tộc sẽ lập tức phái người tới thanh lý môn hộ.

Nguyệt Khuynh Thành có chút sợ hãi nhìn bốn viên đan dược trong tay Sở Mặc, lẩm bẩm nói:

- Ta... ta không cần, ta không dám ăn cái này...

Hổ Liệt nhìn thoáng qua Nguyệt Khuynh Thành, cười nói:

- Càng là máu của tu sĩ cường đại sẽ càng vô cùng quý báu, ta dám cam đoan mấy viên Sở Mặc luyện chế này, mỗi một viên...

đều là báu vật vô giá thật sự.

- Ngươi, ngươi giữ đi, ta không cần.

Trong đôi mắt Nguyệt Khuynh Thành mang theo vài phần sợ hãi.

Hổ Liệt cười ha ha, trực tiếp tiếp nhận bốn viên đan dược từ trong tay Sở Mặc, sau đó nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Không lưu lại cho ngươi sao?

Sở Mặc lắc đầu:

- Ta cũng thấy hơi ghê tởm....

- Xì!

Hổ Liệt xem thường Sở Mặc, sau đó nói:

-

Sau này có bao nhiêu... ngươi cứ cho ta!

Nhất là món lòng của Gia Cát gia, ca ca đi ra khỏi Thiên Lộ là có thể trực tiếp vọt tới Đế Chủ tầng năm, sáu!

Đúng lúc này Sở Mặc đột nhiên cảm giác được một cỗ mãnh liệt không rõ bao phủ thân thể hắn, trong mắt của hắn nháy mắt bắn ra hai đạo thần mũi nhọn.

Keng!

Thí Thiên ngang trời bộc phát ra Thiên sát cơ kinh sợ.

Thương Khung Thần Giám trong ngực Sở Mặc bộc phát ra thần quang vô lượng.

Bàn tay của hắn còn chưa thu Hỗn Độn Hồng Lô về, cũng trong nháy mắt này treo trên đỉnh đầu Sở Mặc, rũ xuống hàng đống hỗn độn khí.

Ầm!

Thân thể của Sở Mặc trực tiếp bị đánh ra ngoài.

Nửa người nháy mắt bị đánh nát!

Nếu không phải ba kiện thần khí phát tác, một kích này...

đã muốn mạng của Sở Mặc!

Thí Thiên phát ra một tiếng kêu long coong, quét ra một đạo hào quang, trong hư không truyền tới một tiếng kêu đau, một đạo thân ảnh nháy mắt trốn xa.

- Huynh đệ!

- Công tử!

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cùng phát ra tiếng thét kinh hãi, sau đó liền nhìn thấy lò luyện đan trực tiếp thu thân thể Sở Mặc vào, hóa thành một đạo hào quang nháy mắt biến mất.

Thí Thiên cũng phát ra một tiếng kêu loong coong theo sau mà đi.

- Mau đi theo!

Hổ Liệt hét lớn.

Sắc mặt của Nguyệt Khuynh Thành tái nhợt như tuyết, không đợi Hổ Liệt nói cũng đã xông lên.

Trong hư không ở phương xa, một thanh nên sắc mặt tái nhợt, lấy tay che ngực, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ vô tận, vẻ mặt chật vật.

Máu tươi từ trong ngón tay hắn chảy ra, một đao Thí Thiên này, thiếu chút chém đôi nửa thân người của hắn.

Nếu không phải hắn chạy nhanh, chỉ sợ sẽ bị thanh tà môn đao kia đao trực tiếp chém thành hai đoạn.

- Đáng tiếc...

Không ngờ không thể thành công một lần giết chết hắn!

Người thanh niên này, rõ ràng là người trước kia vẫn canh giữ ở lối vào cửa Thiên Lộ.

Hắn vẫn không tin Sở Mặc thật sự sẽ không đến Thiên Lộ lần này.

Tuy rằng hắn cũng không biết rằng Sở Mặc là bởi vì chuyện gì mà Sở Mặc không xuất hiện, nhưng căn cứ mấy ngày nay theo các sự việc mà hắn tìm hiểu được về Sở Mặc, khiến cho hắn tin rằng, Sở Mặc cũng không phải loại gặp cứng thì kinh sợ đâu.

-----o0o-----

Chương 1329: Trọng thương

Chương 1329: Trọng thương

Tuy rằng Sở Mặc là mục tiêu hắn muốn truy sát, nhưng hắn không thừa nhận cũng không được, Sở Mặc là một tu sĩ tính cách kiên nghị, hơn nữa tương đối chấp nhất.

Cho dù rất nhiều đại nhân trẻ tuổi, về phần phương diện tâm tính, chỉ sợ đều kém hơn Sở Mặc rất nhiều.

Cho nên sau khi hắn tiến vào Thiên Lộ, cũng chưa đi xa, hắn nghĩ phải chờ tới khắc cuối cùng cửa Thiên Lộ đóng lại, mới là hết hy vọng.

Quả nhiên, không để cho hắn thất vọng, Sở Mặc gần như là đạp thời gian mà đến.

Hắn không ở thời gian đầu tiên mà ra tay, cho dù hắn có tự tin, có thể trực tiếp trấn áp ba người kia, nhưng hắn vẫn không lỗ mãng như vậy.

Bởi vì lúc lão tổ huấn luyện hắn, từng nói với hắn một câu:

- Giết người tốt nhất là hành động khi người ta không đề phòng!

Người mạnh như thế nào, cũng sẽ có lúc lơi lỏng, lúc đó chính là thời cơ động thủ tốt nhất!

Hắn cũng đã từng hỏi qua, nếu thực lực của ta đủ để nghiền ép đối phương, cứng rắn giáp mặt đánh hắn chẳng phải là thoải mái hơn sao?

Lão tổ tông của hắn trả lời hắn như vậy.

- Ngươi cảm thấy thực lực của ngươi có thể nghiền ép được đối phương, đây chẳng qua là ngươi cảm thấy, sự thật chưa chắc là như vậy.

Ngươi nắm chắc bài, người ta cũng có quân bài chưa lật!

Ngươi làm sao biết ngươi nhất định có thể nghiền ép đối phương?

Khiến hắn ngay cả trả đòn cũng không có cơ hội?

Huống chi, cho dù thực lực đối phương không bằng ngươi, nhưng ngươi có biết đối phương có bao nhiêu bản lĩnh trốn chạy không?

Vì thế, hắn cũng từng trả cái giá nhất định.

Lúc đó, hắn chỉ là một tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên, mục tiêu hắn ám sát, là một Đại La Kim Tiên cảnh giới sơ kì.

Hoàn cảnh lúc đó, phạm vi mấy nghìn vạn dặm đều không có bóng người, hắn sinh ra lòng trêu tức, muốn giống như mèo vờn chuột vậy, trêu đùa đối phương một phen.

Vì thế, sau khi đánh lén cho đối phương trọng thương, hiện thân ra, muốn từ đối phương lấy ra được một chút lợi ích.

Kết quả, không ngờ tới là, tên Đại La Kim Tiên tu sĩ hấp hối kia, trực tiếp tế ra một Đế Chủ pháp khí, đánh một cái trở tay không kịp, thiếu chút nữa là hắn mém chết rồi.

Cho dù cuối cùng người kia không chạy trốn được, bị hắn đánh chết, món Đế Chủ pháp khí đó cũng rơi vào trong tay của hắn.

Nhưng chuyện này, đã cho hắn một bài học sâu sắc, hắn đã thề từ nay về sau, chỉ cần không phải bị buộc đến mức cùng đường, tuyệt đối sẽ không chính diện giao tranh với người đó.

Giáo huấn lần đó, khiến cho hắn thật sự trưởng thành, sau đó ám sát thành công hai vị Đại năng cảnh giới Đế Chủ ... càng khiến hắn nếm theo nhiều lợi ích.

Lời hắn nói...

Chính là ám sát!

- Đã rất nhiều năm chưa từng bị thua rồi...

Người này quả nhiên không tầm thường.

Máu tươi ở ngực người trẻ tuổi dần dần ngừng chảy, hắn giớ tay lên, nhìn bàn tay đẫm máu, gương mặt trắng bệch, lộ ra nụ cười lạnh như băng:

- Lần sau, ta sẽ không để cho ngươi chạy thoát nữa đâu, trên người không ngờ có ba món pháp khí hùng mạnh ... ta sẽ chú ý chúng nó.

Người trẻ tuổi nói xong, thân hình dần dần biến mất trong hư không, biến mất không thấy gì nữa.

Hỗn Độn Hồng Lô mang theo Sở Mặc hóa thành một đạo hào quang, trực tiếp biến mất giữa hư không, thế cho nên Hổ Liệt và phản ứng của Nguyệt Khuynh Thành tuy rằng nhanh vô cùng, nhưng vẫn không bắt được Sở Mặc.

Sắc mặt hai người, đều hết sức khó coi, lại còn đầy lo lắng và tự trách.

- Có lẽ ta phải nghĩ ra ...

đều tại ta.

Nguyệt Khuynh Thành đôi mắt ửng đỏ, nàng đang tự trách.

- Trách ta, ta là người cảnh giới cao nhất trong ba người chúng ta, Hồng Nguyệt đại nhân lại nhắc nhở qua chúng ta.

Hổ Liệt trong lòng cũng đầy vẻ tự trách, hắn không biết Sở Mặc đi nơi nào, cũng không biết hắn hiện tại thế nào.

- Chia cho ta hai viên đan dược.

Nguyệt Khuynh Thành do dự một chút, vẫn là nói:

- Ta phải nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn!

Hổ Liệt không có chút gì do dự, đem bốn viên đan dược ra.

- Ta chỉ cần hai viên.

Nguyệt Khuynh Thành lấy trong tay Hổ Liệt hai viên, một viên sáng ngời, một viên hơi chút ảm đảm.

Trong con người Hổ Liệt, cũng lộ ra vẻ phẫn nộ mạnh liệt:

- Đừng cho ta tìm thấy người kia, nếu không ta nhất định bầm thây hắn ra làm vạn đoạn!

Hai người quyết định, trước tìm nơi bế quan tu luyện, để thực lực tăng lên, sau đó nghĩ các tìm Sở Mặc.

Lúc này Sở Mặc đã hoàn toàn ngất đi, nửa người bị thương thảm hại, cả nội tạng cũng lộ ra ngoài.

Đại tu sĩ đỉnh cao Chân Tiên đánh lén một kích toàn lực, đổi lại Thiên Tiên tu sĩ bình thường, ngay cả có vài món thần khí hộ thể, cũng sớm đã bị đánh cho nát bét.

Là tổ cảnh thân thể, cứu Sở Mặc một mạng.

Nhưng thương thế của hắn cũng quá nặng, máu tươi vẫn không ngừng chảy ra bên ngoài, toàn bộ bên trong Hỗn Độn Hồng Lô đều là máu tươi.

Thương Khung Thần Giám bên trong ngực Sở Mặc, truyền đến âm thanh của một thiếu nữ:

- Hỗn độn, cái này ngươi đã hài lòng?

- Cái gì gọi là cái này ta đã hài lòng?

Ngươi cảm thấy chuyện này trách ta?

Âm thanh Hỗn độn huyết nguyệt xuất hiện.

- Nếu không phải lúc trước chủ ý của ngươi, vừa mới nãy rõ ràng đã cảm giác được, tại sao không thể cảnh báo trước.

Âm thanh của thiếu nữ lại vang lên.

Hỗn độn huyết nguyệt trầm mặc một hồi, nói:

- Ta cảm thấy trường kiếp nạn này, với hắn mà nói là chuyện tốt, như ý...

Ta thừa nhận trước đây ta không đồng ý hắn là chủ, nhưng biểu hiện của hắn đã nhận được sự đồng tình của ta, ta không hại hắn đâu.

- Nhưng hắn bây giờ ...

Thanh âm của thiếu nữ trở nên có chút đau thương, nàng cũng biết lời của hỗn độn huyết nguyệt có đạo lý, nhưng nàng vẫn không đành lòng thấy Sở Mặc bị thương thành ra như vậy.

- Như Ý, ngươi cũng không cần buồn bã như vậy, hắn không xảy ra chuyện gì đâu.

Thân thể tổ cảnh cũng cần không ngừng rèn luyện, mới có thể càng trở nên hùng mạnh hơn.

Một giọng nói khác vang lên, là tị họa huyết nguyệt trên Thương Khung Thần Giám, hắn trầm giọng nói:

- Tự thân chủ nhân, cũng cần loại ma luyện này, mới có thể trưởng thành thật sự được.

Bằng không hắn ỷ lại chúng ta lâu rồi, cuối cùng cũng không phải là chuyện tốt.

Âm thanh của huyết nguyệt nhập địa bên kia cũng truyền tới, là một lão già:

- Tị họa nói đúng, kỳ thật chủ nhân đang trong những ngày không cần chúng ta chỉ đường, đã từ từ quen rồi.

Chuyện hôm nay, chỉ có thể là chuyện ngoài ý muốn, người này rất mạnh, vô cùng giỏi che dấu hơi thở bản thân.

Còn chúng ta mười tháng không đủ ... mỗi người không thể phát huy toàn bộ uy lực, chỉ có thể phát huy một phần vạn ... nói cách khác, là một Chân tiên, một ý niệm là trấn áp được rồi.

-----o0o-----

Chương 1330: Cố gắng của Ma Quân (1)

Chương 1330: Cố gắng của Ma Quân (1)

- Chữa trị vết thương cho hắn trước đi, mường tháng huynh muội các người, cuối cùng cũng sẽ có ngày tụ hợp lại mà.

Bốn vòng huyết nguyệt giờ phút này tất cả đều im lặng, thật lâu sau, Như Ý mới từ từ nói:

- Lần nữa hội tụ sao?

Còn không biết họ còn ở trên thế giới này.

Một chút cũng không cảm ứng được khí tức của họ.

- Ngươi là Như Ý, ngươi phải lấy tinh thần lại, chúng ta sẽ tìm bọn họ.

Thương Khung Thần Giám nói.

Sau đó, tất cả âm thanh đều biến mất.

Dược liệu nhiều từ trong Thương Khung Thần Giám tự bay ra, bay vào trong Hỗn Độn Hồng Lô, gần như muốn chôn cả người Sở Mặc.

Sau đó, Hỗn Độn Hồng Lô tự hành vận chuyển, bắt đầu luyện hóa.

Rất nhanh, thân thể bị đánh nát của Sở Mặc, liền bị những dược liệu kia luyện hóa ra dịch thuốc dạng lỏng bao phủ lấy, chủ còn lại một viên ở bên ngoài.

Thân thể rách nát kia, cũng không ngừng được chữa trị.

Thiên Ý Ngã Ý, quyển thứ tư, Duy Ngã Quyển...

Kinh văn hung vĩ, cũng bắt đầu tự hành vận chuyển trong thức hải tinh thần của Sở Mặc, phát ra âm thanh ù ù, một lần nữa lan truyền đi ...

Giờ phút này, cách rất xa Sở Mặc, một đôi tình nhân đang ở bên nhau, người nữ rất xinh đẹp, khí chất cao quý, người nam anh tuấn, khuôn mặt cương nghị, mang theo vẻ lạnh lùng.

Chính là hai người Ma Quân và Tiểu Điệp.

Hai người bọn họ đến Thiên Vực Thành hơi trễ, không đến kịp xem trận đấu của Sở Mặc, biết được đồ đệ ở Thiên giới có người che chở, Ma Quân và Tiểu Điệp hai người cũng không cố ý đi tìm hắn.

Tiểu Điệp trước sau đều chú ý những tin tức liên quan đến Sở Mặc trên bản tin, biết được thân phận của Sở Mặc có lai lịch lớn, khiến hai người yên tâm rất nhiều.

Tuy nhiên đồng thời trong lòng cũng có chút lo lắng cho Sở Mặc, dù sao hắn vừa đến đyâ, đã chống lại những đại nhân Thiên giới, luôn khiến cho người ta có cảm giác không an toàn.

Những đại nhân trẻ tuổi đó ... người nào cũng đều là chuẩn Đế Chủ!

Thậm chí bọn họ nếu so với rất nhiều Đế Chủ Đại Năng ... càng hào quang bốn phía!

Bởi vì chỉ cần bọn họ từ Thiên Lộ đi ra, có thể thoải mái đột phá cảnh giới Đế Chủ Tam Trọng trở lên.

Tuy nói trong truyền thuyết, cũng có tiền lệ Đại La Kim Tiên tiến vào Thiên Lộ, Đế Chủ bậc cao đi ra.

Nhưng chuyện này ... thật sự rất hiếm.

Sở Mặc cho dù từ quá khứ đến hiện tại, vẫn luôn biểu hiện rất yêu nghiệt, nhưng hắn cuối cùng là bị rớt xuống nhiều lắm, lúc hắn từ trong Thiên Lộ đi ra có thể trực tiếp thăng đến cảnh giới Đế chủ hay không vẫn là một điều chưa biết.

Nếu như không thể thăng nhiều như vậy, vậy thì đối diện trấn áp mạnh mẽ của những đại nhân trẻ tuổi, thì sao chống cự?

Tuy nhiên hai người đối nhau, cũng là bất lực.

Trước đây lúc ở Tiên giới, có thể ngạo nghễ tung hoành, có thể quét ngang bát phương.

Sau khi Phi thăng đến Thiên giới, cho dù hai người đều đã chuẩn bị tâm lý, những lại có loại cảm giác lực bất tòng tâm.

Tuyệt thế thiên kiêu Thiên giới thật sự là nhiều quá!

Thiên giới cũng quá lớn!

Biên giới rộng lớn vô ngần, trăm vạn dặm biên giới, thường lãnh địa chỉ của một gia tộc chiếm cứ mà thôi.

Hàng ngàn năm nay, có rất nhiều thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm xuất hiện.

Tuy rằng tuổi cũng đã không nhỏ, nhưng hai người vẫn có cảm giác đả kích.

Bọn họ cũng đang cố gắng điều chỉnh tâm tình của mình, không muốn cho đồ đệ chế giễu.

Cho dù Sở Mặc khẳng định không chê cười bọn họ.

Nhưng Tiểu Điệp cũng được, Ma Quân cũng được, vẫn là hy vọng thông qua cố gắng của mình, vẫn có thể đủ làm gương cho đồ đệ của mình.

Chứ không phải quay lại, chuyện gì cũng phải để đồ đệ giúp đỡ làm.

Đó cũng không phải là tính cách của Ma Quân.

- Thanh niên tự có cách thức trưởng thành của thanh niên, ta và nàng thật ra đều đã có chút già rồi.

Tiểu Điệp ngồi ở bên cạnh của Ma Quân, cười nhạt nói:

- Ngươi xem Sở Mặc hắn sau khi phi thăng Thiên giới, thực lực nhanh chóng nâng cao, quả thực làm cho người ta khó có thể tin được.

Hiện tại hắn lại tìm được người thân của bản thân, còn có nhiều đại nhân vật giúp hắn như vậy, chúng ta cũng có thể yên tâm.

Ma Quân nhẹ nhàng gật đầu, nắm tay Tiểu Điệp, trầm giọng nói:

- Cho nên chúng ta mới càng không thể kéo hắn xuống, có thể giúp được thì giúp, không thể giúp thì ...

Ma Quân nói đến đây, than nhẹ một tiếng:

- Thì cách hắn xa một chút.

Tiểu Điệp nhìn thoáng qua Ma Quân, sau đó tựa đầu khẽ tựa vào vai Ma Quân:

- Thiếp hiểu được tâm tư của người, người là sợ trở thành sự trói buộc của hắn, sợ một số tu sĩ mạnh sẽ thông qua chúng ta mà uy hiếp hắn.

Ma Quân gật gật đầu:

- Nơi này là Thiên giới, là Niết bàn ước mơ mong muốn của tất cả tu sĩ.

Nhưng cường nhân nơi này thật sự nhiều lắm.

- Ngươi mất lòng tin sao?

Tiểu Điệp dịu dàng hỏi.

- Mất lòng tin?

Haha ...

Ma Quân cười khẽ, vươn tay ôm lấy vòng eo mềm mại mảnh khảnh của Tiểu Điệp:

- Trừ phi ta chết!

- Không được nói hươu nói vượn.

Tiểu Điệp sẵng giọng, sau đó nhẹ giọng nói:

- Tinh khí của Thiên Lộ thật sự rất nồng đậm, thiếp đã cảm giác được, cảnh giới của thiếp sắp đột phá đến tầng Thiên Tiên.

- Chuyện tốt, ta hộ pháp cho nàng!

Ma Quân vẻ mặt vui vẻ.

- Nhưng người...

Tiểu Điệp có chút lo lắng nhìn Ma Quân, Ma Quân từ sau khi phi thăng đến Thiên giới, thực lực nâng cao chậm hơn rất nhiều.

Trên thực tế cũng không rất chậm, mấu chốt là so sánh với Sở Mặc, so với Tiểu Điệp, có vẻ chậm chút.

Kỳ thật so với tu sĩ bình thường mà nói, tốc độ tăng lên của Ma Quân ... vẫn là đáng để người khác ngưỡng mộ.

Sở Mặc không cần nói rồi, rõ ràng chính là một yêu nghiệt, bởi vì do nhiều nguyên nhân lưu lạc đến tuyệt thế thiên kiêu Nhân giới.

Có được thiên chất không kém cỏi chút nào so với thiên kiêu cao nhất của Thiên giới, tốc độ nâng cao nhanh đến khiến cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối.

Tiểu Điệp bởi vì thân thể là Chuẩn Thánh Dược luyện hóa mà thành, thiên chất tự thân đã đạt đến tần huyền ảo, ngay cả Ma Quân cũng có chút không thể hiểu được.

Xem tốc độ tu vi hắn nâng cao ...gần như không kém chút nào với những đại nhân trẻ tuổi Thiên giới.

Đây cố nhiên khiến cho Tiểu Điệp cảm thấy sung sướng, nhưng nàng đang lo lắng tâm tình của Ma Quân, có thể vì vậy mà chịu ảnh hưởng.

Đầu tiên là đồ đệ, sau đó là thê tử...

Tất cả đều trở nên ưu tú như vậy, lại nhìn chính mình...

Dường như còn dậm chân tại chỗ, loại cảm xúc này, tin là người bình thường đều có.

Tu sĩ cũng là người, không phải thánh nhân, càng không phải là thần!

Cũng có thất tình lục dục, cũng sẽ có các loại tạp niệm.

-----o0o-----

Chương 1331: Cố gắng của Ma Quân (2)

Chương 1331: Cố gắng của Ma Quân (2)

Ma Quân nắm tay Tiểu Điệp, không kìm nổi khẽ cười nói:

- Nghĩ gì thế?

Nàng thực cho rằng ta sẽ bởi vậy mà từ bỏ?

Bởi vậy bị đả kích?

Nói đùa gì vậy?

Năm đó lúc ở Tiên giới, ta bị vô số người đuổi giết, vô số lần lâm vào tuyệt cảnh.

Những ngày đó ta đã vượt qua rồi, bây giờ tất cả đều đã rất tốt, ta sao có thể từ bỏ?

Đi thôi, ta hộ pháp cho nàng.

Chỉ cần tu vi của nàng nâng cao lên, đổi lại nàng phải bảo hộ ta!

Trong con ngươi Tiểu Điệp, có chút hơi nước hiện lên, nàng mềm nhẹ nói:

- Thiếp sẽ bảo vệ người cả đời này!

- Ta cũng thế.

Ma Quân cười nói.

Ma Quân rất ít khi cười, chỉ có trước mặt Tiểu Điệp và Sở Mặc, mới lộ ra loại này nụ cười nhẹ nhõm.

Sau đó, Tiểu Điệp trực tiếp bế quan ở trong này, muốn xung kích cảnh giới Thiên Tiên.

Ma Quân cũng không có nhàn rỗi, bắt đầu vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, hắn lúc này đã tấn công tới quyển thứ ba của Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp, Đạo Cực Quyền!

Tâm pháp của quyển này, đối với sự giúp đỡ của Ma Quân, là rất khó tưởng tượng.

Nhìn hắn giống như tốc độ tu vi giảm xuống, càng nhiều hơn ...

Lại vì Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp sau khi cải thiện đối với trình độ kháng thực ... yêu cầu cao hơn so với trước!

Nói cách khác, dựa vào sự thông minh và chăm chỉ của Ma Quân, tốc độ nâng cao cảnh giới có lẽ không bằng Tiểu Điệp, nhưng cũng sẽ không chậm nhiều như vậy.

Hắn đang lặp đi lặp lại đạo cơ kháng thực của chính mình!

Chỉ là không nói với Tiểu Điệp rõ ràng vậy thôi, bởi vì Ma Quân cũng có lòng tự trọng rất cao, hắn tuy rằng ngoài miệng nói sau này để Tiểu Điệp mạnh mẽ bảo vệ hắn.

Nhưng trong lòng ... vẫn là hy vọng bản thân có thể bảo vệ người phụ nữ mà mình yêu thương.

Hắn chuẩn bị cho nàng một ngạc nhiên vui mừng!

Chỉ cần hiểu tường tận quyển thứ ba của tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, Ma Quân tin tưởng tốc độ tu vi của hắn chưa chắc sẽ kém Tiểu Điệp bao nhiêu.

Tiểu Điệp đang bế quan xung kích, Ma Quân đang không ngừng lĩnh ngộ tâm pháp của hắn.

Nơi này mà bọn họ lựa chọn, vô cùng vắng lặng, đa số tu sĩ lúc này đều đã đi một khoảng cách xa rồi.

Đạo Cực Quyển, đã là nghịch thiên mà làm, nhưng một khi lĩnh ngộ, loại cảm giác mà Thiên địa tinh khí cuộn lại là vô cùng tuyệt vời.

Quá trình tu luyện là khô khan, nhưng trong phút này, Ma Quân không có cảm thấy bất kì khô khan nào, ngược lại vô cùng hưng phấn.

Giai nhân đang bên cạnh, cảnh giới đột nhiên tăng mạnh, tại sao phải cảm thấy buồn tẻ?

Lĩnh ngộ Đạo Cực Quyển không ngừng sâu sắc, Ma Quân thậm chí có thể cảm nhận được mức độ nồng đậm thiên địa tinh khí xung quanh cũng không ngừng gia tăng.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên, đột nhiên từ xa truyền ra.

- A?

Các ngươi xem phía trước, tinh khí dường như vô cùng nồng đậm?

- Giống như có người ở bên kia đang tu luyện?

- Chúng ta qua xem đi!

- Thôi đi, có người tu luyện, chúng ta đi xa một chút tốt hơn, tại sao phải qua đó xem?

- Trình độ tinh khí nồng đậm vượt qua tưởng tượng, nhìn xem có sợ gì đâu?

Theo sau những tiếng nói này, một đám người từ phương xa đi lại về phía Ma Quân bên này.

Ma Quân trực tiếp ngừng tu luyện, cảnh giới của hắn, cũng dừng lại ở mức độ Đại La Kim Tiên hậu kỳ.

Nhưng đạo cơ... lại kiên cố hơn so với kháng thực!

Lưu Vân rất phản cảm điệu bộ của Quách Văn Thịnh, có người tu luyện, đi xa một chút là được, vì sao muốn tiếp cận qua đó xem?

Nếu chẳng may ngươi thấy một người trẻ tuổi, đụng phải đối phương, diễn ra xung đột ...

Đây không phải là tự chuốc lấy phiền nhiễu sao?

Tuy nhiên mấy bằng hữu bên cạnh, tất cả đều biểu hiện vô cùng hiếu kỳ vô cùng có hứng thú, nàng cũng không cự tuyệt thẳng thừng.

Những người này bất kể thế nào, dù sao cũng là bạn bè, những năm qua luôn ở bên cạnh nàng.

Bên kia Vườn Thiên Đạo, Lưu Vân cũng không vào, cho dù trên người nàng có tấm thẻ màu vàng giống như vậy.

Nhưng nàng không muốn dùng.

Bởi vì nàng cảm thấy cảnh giới bản thân vốn không có cao, cũng không muốn đối mặt với đám người trẻ tuổi kia.

Tuy rằng trong lòng có chút vướng bận Sở Mặc, nhưng nàng hiện tại cũng không muốn gặp mặt Sở Mặc, bởi vì gặp mặt nàng sẽ không biết nói gì.

Hơn nữa hiện giờ Sở Mặc sớm đã không phải là chàng trai yếu đuối ở Huyễn Thần Giới năm nào rồi.

Hắn chẳng những chiến lực siêu quần, hơn nữa còn có thân thế hùng mạnh khó mà tưởng tượng được.

Điều này làm cho Lưu Vân, người có lòng tự trọng cực kỳ mạnh càng không muốn đến gần hắn.

Chỉ là để cho em trai của mình Lưu Phòng âm thầm giúp đỡ hắn.

Kết quả Lưu Phong biểu hiện như là em vợ gặp anh chồng, càng khiến cho Lưu Vân cảm thấy xấu hổ.

Sau đó mắng cho Lưu Phong một trận, mắng cho chạy mất.

Đừng tưởng Lưu Phong cảnh giới cực cao, đứng hàng đại nhân trẻ tuổi, nhưng đối với chị mình, vừa kính vừa sợ, từ trước giớ không dám trêu chọc.

So sánh với nhau, Lưu Vân vẫn là muốn cùng chung với đám bạn từ nhỏ đến lớn của mình hơn, nhất, như vậy sẽ làm nàng cảm thấy thoải mái một chút.

Không có áp lực nhiều như vậy.

Về phần Sở Mặc...

Một trận chiến thành danh, tuy rằng vẫn có rất nhiều người khinh thường hắn, nhưng cũng không thể phủ nhận, tất cả mọi người khi nhắc tới Sở Mặc, toàn bộ đều bắt đầu lấy hắn đánh đồng với những đại nhân trẻ tuổi đó.

Lưu Vân một bên vì Sở Mặc cảm thấy phấn chấn, một bên là, có chút âm thầm tổn thương.

Quá khứ, cứ cho nó qua đi là được rồi, coi nó như một giấc mộng đi.

Lúc này đây tiến vào Thiên Lộ, Lưu Vân cũng đã rất kinh ngạc, muốn từ Thiên Lộ trực tiếp tấn công đến cảnh giới cao nhất.

Chỉ có điều, nói dễ hơn làm.

Trong lịch sử có một ví dụ, có người cảnh giới Đại La Kim Tiên tiến vào Thiên Lộ, cảnh giới Đế Chủ đi ra.

Nhưng những người đó, không phải là người nổi bật trong thời kì đó, không phải là tuyệt diễm thiên kiêu chân chính.

Lưu Vân tuy rằng tự cho không thấp kém, nhưng cũng không dám đánh đồng với những người đó.

Đối với nàng mà nói, chỉ cần có thể lần hành trình Thiên Lộ này, bước vào cảnh giới Chân Tiên, cũng đã là thu hoạch lớn nhất rồi.

Từ Yên vẫn không hiểu biểu thị này của Lưu Vân, theo nàng, Lưu Vân nếu đã quen biết Sở Mặc, vậy thì nên chủ động đi tìm hắn!

Vì sao để đệ đệ của mình đi giúp đỡ Sở Mặc, lại giả vờ nói không biết Sở Mặc, thậm chí ngay cả mặt cũng không trông thấy?

Từ Yên thích Quách Văn Thịnh, Quách Văn Thịnh lại thích Lưu Vân.

Đây là cái vòng nhỏ hẹp mà bọn họ ai cũng biết, cho nên Từ Yên mới có cách làm không rõ ràng với Lưu Vân, thậm chí trong lòng còn có chút bất mãn.

Chỉ có điều không dám biểu hiện quá mức rõ ràng.

-----o0o-----

Chương 1332: Khiêu khích

Chương 1332: Khiêu khích

Lúc này đây, vài người cùng nhau tiến vào Thiên Lộ, Từ Yên cảm thấy đây là một cơ hội tốt để gia tăng cảm tình của Quách Văn Thịnh.

Cho nên, dọc đường đi, nàng gần như là hướng tất cả mọi chuyện về phía Quách Văn Thịnh bên này.

Bao gồm lần này.

Lẽ ra nàng cũng không hiếu kỳ như thế, không muốn lãnh phải chuyện phiền phức.

Nhưng Quách Văn Thịnh muốn nhìn, cho nên nàng hoàn toàn ủng hộ.

Vài người khác, cũng đều là bằng hữu từ nhỏ đến lớn của nhau, đối với mối quan hệ của một số người họ đều hiểu rõ, bởi vậy cũng không chen lời, im lặng đi theo, cảm thấy dù sao cũng không phải là vấn đề gì lớn lắm, cho dù gặp phả đại nhân trẻ tuổi, cũng có Lưu Vân ở đây, tin là không có vấn đề gì lớn.

Bởi vậy trong lòng của bọn họ, đối với trình độ tinh khí nồng đậm này cũng vô cùng hiếu kỳ, muốn biết rõ ràng rốt cuộc nguyên nhân như thế nào, người nào ở đây tu luyện mới có thể tạo ra loại tình huống như thế này?

Sau đó, đám người kia nhìn thấy Ma Quân.

Ma Quân lúc này đã ngưng tu luyện, tinh khí thiên địa nồng đậm kia cũng đã từ từ tản đi.

Trong con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng của Ma Quân nhìn đám thanh niên trẻ tuổi trước mặt.

Phát hiện người mạnh nhất, hẳn là cô gái đẹp nhất và người nam diện mạo tuấn tú đứng cạnh cô ta, hai người bên cạnh, có một đạo tiên khí lượn quanh.

Hiển nhiên, đây là hai tu sĩ đã tiến vào cảnh giới Thiên Tiên.

Vài người khác, hẳn đều là cảnh giới Đại La Kim Tiên, nhưng cả đám đều khí vũ hiên ngang, nhìn qua không phải là người có xuất thân bình thường.

Ma Quân không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn những người này.

- Lúc nãy ngươi tu luyện ở đây?

Quách Văn Thịnh vừa thấy Ma Quân, trong lòng chợt cảm thấy có chút thất vọng, vốn hắn tưởng có thể gặp được người đại nhân trẻ tuổi, như vậy có thể có cơ hội trở thành người tùy tùng.

Tuy rằng bên cạnh có quen đại nhân trẻ tuổi, ví dụ như Lưu Phong.

Nhưng Quách Văn Thịnh lại không muốn đi theo Lưu Phong, cho dù Lưu Phong đồng ý, hắn cũng không đồng ý!

Ở trong lòng của Quách Văn Thịnh, đã xem Lưu Vân là độc chiếm của mình, nào có tỷ phu nào là người tùy tùng của em vợ mình?

Chớ nói chi là hắn hiện tại rất chán ghét Lưu Phong, bởi vì tên đáng ghét kia không ngờ lại tốt với Sở Mặc như vậy!

Khiến trong lòng của hắn vô cùng ghen tị.

Trước mắt vị này không phải đại nhân trẻ tuổi gì, từ khí tức trên người hắn, có lẽ là tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Điều này làm cho Quách Văn Thịnh ở có chút thất vọng, cảm giác ưu việt trong lòng hắn cũng dâng lên.

Cho nên, thái độ nói chuyện của hắn cũng có chút không khách khí.

Con ngươi Ma Quân lạnh lùng thấy liếc mắt một cái nhìn Quách Văn Thịnh:

- Ngươi có chuyện gì sao?

Quách Văn Thịnh lập tức có chút tức giận, một Đại La Kim Tiên, lại dám ở trước mặt mình làm càn như vậy?

Hắn cười lạnh một tiếng:

- Không có việc gì không thể tới nơi này?

Đây là địa bàn của nhà ngươi?

Lưu Vân hơi hơi nhíu mi, đối với thái độ vô lý của Quách Văn Thịnh, nàng thật sự thất đủ rồi.

Nhưng cũng không có cách, nếu không để ý đến tình nghĩa bạn bè, với đám người lỗ mãng và đi cùng với em trai, nếu như chỉ có thể đi với bạn bè này, tất cả từ nhỏ lớn lên cùng nhau, cũng không thể bỏ một mình Quách Văn Thịnh được.

Ma Quân đã trầm mặc một chút, nói:

- Không phải là địa bàn của ta, các ngươi xin cứ tự nhiên.

- Thái độ của ngươi là thái độ gì?

Từ Yên bên cạnh Quách Văn Thịnh không quan tâm, lạnh lùng nhìn Ma Quân:

- Chỉ là một Đại La Kim Tiên, thái độ kiêu ngạo như vậy, chẳng lẽ không sợ rước họa vào thân sao?

Ma Quân hít sâu một hơi, hắn nghĩ đến Tiểu Điệp còn đang bế quan cách đó không xa, không muốn quấy nhiễu Tiểu Điệp, ép lửa giận trong lòng xuống.

Nói cách khác, đừng tưởng đối phường có hai Thiên Tiên, năm sáu Đại La Kim Tiên, thực đánh nhau, hắn vẫn thật là không sợ!

Năm đó ở Tiên giới người đuổi giết hắn còn nhiều hơn!

Cảnh giới cao hơn hắn cũng nhiều hơn rất nhiều!

Chiến đấu, nhiều khi cũng không phải cảnh giới càng cao thì chiến lực nhất định càng mạnh.

Một đám tiểu tử thối mà thôi!

- Xin lỗi, thái độ của ta có chút vấn đề.

Ta không muốn gây chuyện rắc rối.

Ma Quân trầm giọng nói.

Lưu Vân lúc này có chút không nhịn được, nhíu mi nhìn Quách Văn Thịnh và Từ Yên nói:

- Chúng ta đi thôi, chúng ta tiến vào Thiên Lộ là để tu luyện, không phải bới móc.

- Thứ này không hiểu quy củ, phải cho hắn hiểu rõ mới được!

Quách Văn Thịnh lạnh lùng nói.

Từ Yên ở bên cạnh nói:

- Đúng vậy, thứ không biết chết sống, thực cho là mình là một nhân vật sao?

Không cho hắn giáo huấn một chút, hắn sẽ không nhớ đâu!

Ma Quân lẳng lặng đứng ở nơi đó, như nước sâu núi cao, trên người đã bắt đầu lấy thế.

Nhưng có chút phiền rồi, những người này tiếp tục ở đây náo loạn, khó tránh sẽ ảnh hưởng đến Tiểu Điệp đang bế quan xống kích Thiên Tiên.

Nếu bọn họ thật sự quấy rầy đến Tiểu Điệp tu luyện, Ma Quân tuyệt sẽ không bỏ qua cho đám người kia.

- Ai ôi!!!?

Ngươi xem bộ dạng của hắn ... còn có vẻ không phục?

Lưu Vân ... ngươi nói loại này không giáo huấn cho hắn một trận, còn có thể sao?

Ma Quân lúc này bỗng nhiên ngẩng đầu, hơi hơi nhíu mày, nhìn về phía Lưu Vân:

- Ngươi tên Lưu Vân?

Lưu Vân hơi ngẩn ra, gật gật đầu.

Lúc này, Quách Văn Thịnh ở một bên quát lớn:

- Ngươi là thứ gì?

Tên của Lưu Vân công chúa có thể cho loại người như ngươi gọi sao?

- Đúng đấy, cũng không soi bộ mặt của mìn đi, loại rác rưởi như ngươi, cũng xứng đáng gọi thẳng tên của Lưu Vân công chúa à?

Từ Yên ở bên cạnh âm dương quái khí nói.

Lưu Vân nhíu mi nhìn hai người:

- Hai người, có thể nói ít được hay không?

- Lưu Vân, không phải ta nói người, cho tới bây giờ, khuyết điểm lớn nhất của người chính là quá lương thiện, đối với ai người cũng không đề phòng.

Với loại người xa lạ này, nghe nói qua tên của người rất không bình thường?

Có gì hay để nói với hắn ta chứ?

Giáo huấn tắn một trận rồi đi là được.

Từ Yên ở bên cạnh châm dầu vào lửa.

Quách Văn Thịnh gật gật đầu:

- Đúng vậy, loại người này nên giáo huấn một trận rồi cho hắn đi càng xa càng tốt.

Con ngươi Ma Quân lạnh lùng, tuy nhiên ánh mắt nhìn về phía Lưu Vân trở nên nhu hòa rất nhiều.

Hắn biết rằng đồ đệ của mình cùng với cô bé này có quan hệ phức tạp, bao gồm Sở Mặc không biết phải như thế nào đối mặt Lưu Vân, hắn cũng biết.

Chỉ có điều không ngờ tới trong tình huống như vậy mà gặp mặt, ít nhiều cũng khiến hắn cảm thấy có chút xấu hổ.

Cũng may thái độ Lưu Vân khiến Ma Quân cảm thấy hết sức vui mừng, ít nhất, nàng không giống hai người kia ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh như vậy.

-----o0o-----

Chương 1333: Đoạn tuyệt

Chương 1333: Đoạn tuyệt

- Ngươi là Lưu Vân, Linh Đan Đường Lưu Vân?

Ma Quân lại hỏi một lần.

Lưu Vân lúc này cũng cảm thấy có chút kỳ quái, bởi vì nàng cảm giác từ trong lời nói của người này hình như đối phương quen mình ...

Không phải là loại nghe nói mà biết, mà thật sự là biết, có chút rất sâu vậy.

Vì thế Lưu Vân gật gật đầu, hạ giọng nói:

- Đúng vậy, là ta, xin hỏi ngài là?

- Còn hỏi gì nữa ... cái loại rác rưởi ... rõ ràng là một cái tát là bay.

Quách Văn Thịnh đối với ai mà có thái độ hay cử chỉ, lời nói tốt với Lưu Vân vô cùng bất mãn, đặc biệt là người áo đen đó diện mạo anh tuấn, trên người toát ra vẻ mạnh mẽ, khiến cho hắn cảm thấy có chút nguy hiểm.

Mặc dù là Đại La Kim Tiên, nhưng đứng ở nơi nước sâu núi cao, trong con ngươi không có chút nào vẻ sợ hãi.

Mẹ nó ngươi là một kẻ yếu, dựa vào cái gì ở trước mặt chúng ta sĩ diện?

Người là thứ gì?

Tình cảm Quách Văn Thịnh đối với Lưu Vân, thậm chí có chút bệnh hoạn, chỉ cần người nam nào nói với Lưu Vân mấy câu, hắn sẽ đối với người nam nhân đó căm hận cực điểm.

Hắn chưa bao giờ cho rằng Lưu Vân sẽ gả cho người khác, bởi vì hắn là đệ đệ của Quách Thiên Vương!

Hắn hoàn toàn có tư cách cưới vị tiểu Công chúa Linh Đan Đường này làm vợ!

Cho nên, Quách Văn Thịnh giờ phút này càng xem Ma Quân càng không thuận mắt, sau một tiếng quát lớn trực tiếp ra tay với Ma Quân.

Một cái tát hướng lên trên mặt Ma Quân.

Động tác này, là một loại nhục nhã cực lớn..

Bất cứ kẻ nào đều không thể nhẫn nại.

Chớ nói chi là Ma Quân cao ngạo hơn bất kì ai từ trong cốt cách, thiết huyết tu sĩ trải qua trăm trận chiến, sao lại có thể để cho một tên tiểu tử thói tha nhục nhã bản thân chứ?

- Dừng tay!

Lưu Vân khẽ quát một tiếng.

Nhưng đã không còn kịp rồi, Quách Văn Thịnh một chưởng này vừa nặng vừa nhanh, đã vỗ tới gần Ma Quân.

Bạt!

Một tiếng giòn vang!

Lưu Vân không kìm nổi nháy mắt, trong lòng vừa vội vừa giận, đối với hành vi này của Quách Văn Thịnh tương đương bất mãn.

Nếu chẳng may đối phương liên quan đến mình, vậy thì phải làm thế nào?

Cho dù là không có quan hệ, cũng không thể như thế mà làm nhục người khác?

Tuy nhiên tiếp theo, Lưu Vân trực tiếp ngẩn người.

Bởi vì một tiếng giòn vang kia, thực sự không phải là Quách Văn Thịnh đánh vào mặt đối phương, mà là tay của hắn bị người nam nhân áo đen kia nắm lấy, phát ra một âm thanh trong trẻo!

- Đây ...

Lưu Vân ngây ngẩn cả người.

Từ Yên ngây ngẩn cả người.

Những người khác cũng ngây ngẩn cả người.

Quách Văn Thịnh sắc mặt lại đỏ lên, liên tiệp dùng lực muốn đem bàn tay mình thoát ra, nhưng khiến hắn vừa sợ vừa giận chính là, hắn đường đường tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên, không ngờ không có biện pháp nào rút tay ra khỏi người áo đen có cảnh giới Đại La Kim Tiên này.

Lúc này, Ma Quân bên kia đột nhiên buông lỏng tay.

Thân thể của Quách Văn Thịnh lảo đảo lui về phía sau vài bước, kinh sợ nhìn Ma Quân.

Ma Quân nhìn thoáng qua Quách Văn Thịnh:

- Người trẻ tuổi, làm việc đừng quá đáng!

Nói xong, Ma Quân nhìn Lưu Vân, trầm giọng nói:

- Ta với ngươi có chút liên quan, không muốn cùng các ngươi xảy ra xung đột, chuyện này, coi như là một hiểu lầm đi, các ngươi đi đi.

- Haha, khẩu khí thật lớn, ngươi là gì chứ?

Từ Yên thấy Quách Văn Thịnh chịu thiết, liền nổi giận, không kềm được chỉ tay vào Ma Quân mắng:

- Ngươi là gì chứ?

Ngươi cho rằng ngươi rất lợi hại phải không?

Các gì hiểu lầm?

Các gì liên quan, mai vội quỳ xuống nói xin lỗi, bằng không hôm nay ta giết ngươi!

Từ Yên nói xong, trực tiếp từ trên người tế ra một Đế Chủ pháp khí.

Bên kia Quách Văn Thịnh, cũng là không nói hai lời, tế ra Đế Chủ pháp khí.

Ngoại trừ Lưu Vân, còn lại năm tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiêm, có hai người tế ra Đế Chủ pháp khí.

Còn lại ba người kia, là muốn gần Lưu Vân hơn chút, cũng không có động thủ.

Tuy nhiên nhìn phía ánh mắt của Ma Quân, cũng có chút không tốt.

Dù sao người áo đen này giọng điệu thật sự là có chút lớn, làm người ta không mừng.

Cái gì gọi là "Ta với ngươi có chút quan hệ?

Lời này có ý gì?

Nghe hình như là thái độ trưởng bối nói chuyện với hậu bối vậy.

Mắt thấy một cuộc chiến đấu sẽ bùng nổ, Lưu Vân cuối cùng nổi giận rồi, nàng lạnh lùng nhìn Quách Văn Thịnh và Từ Yên hai người, trầm giọng nói:

- Muốn gây chuyện, xin hai người đi chỗ khác gây!

Các người sao biết ta với người này không có quan hệ sâu xa?

Hai người làm như vậy là ý gì?

Từ Yên có chút không dám tin nhìn Lưu Vân:

- Ngươi vì một người ngoài, một người lạ mặt ... mà cãi nhau với chúng tôi sao?

Lưu Vân lạnh lùng nói:

- Ta chỉ hỏi một câu, các ngươi náo động đủ chưa?

Lúc này, hai ngươi tu sĩ khác tế ra pháp khí, ngượng ngùng thu hồi pháp khí lại.

Mấy năm nay ngoại trừ có một lần bởi vì chủ đề Sở Mặc, Lưu Vân nổi nóng qua, còn lại chưa từng thấy nàng tức giận qua lần nào.

- Ha ha...

Cổ họng của Quách Văn Thịnh bỗng nhiên phát ra vài tiếng cười lạnh, nghe tiếng cười có chút thê lương, hắn Đế Chủ pháp khí, tản ra hùng mạnh uy năng, treo lên đỉnh đầu, ánh sáng tắt không ngừng.

Nhìn Lưu Vân:

- Năm đó vì Sở Mặc, nàng có thể trở mặt với ta.

Hôm nay vì một người đàn ông lạ mặt, nàng vẫn trở mặt với ta.

Lưu Vân ... chẳng lẽ ta khiến cho nàng chán ghét vậy sao?

Từ Yên bên cạnh đôi mắt đỏ lên cũng nói:

- Đúng vậy, chúng ta là một đội, là một nhóm, chúng ta lớn lên từ nhỏ đến lớn, tình cảm này ... chẳng lẽ còn không bằng một người xa lạ không rõ thân phận sao?

Lưu Vân nhìn này hai người, hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

- Nếu, các ngươi tiếp tục cố tình gây sự như vậy, như vậy thật có lỗi, tình bạn của chúng ta ngừng ở đây.

Tư Yên, ta biết cô thích Quách Văn Thịnh; Quách Văn Thịnh, ta cũng biết ngươi có tình cảm tốt với ta.

Nhưng thật có lỗi, ta đối với ngươi, chỉ có tình nghĩa bạn bè.

Nếu có chuyện gì để cho ngươi hiểu lầm, ta đây xin lỗi.

Nhưng người này, thứ nhất hắn không có trêu chọc chúng ta, là chúng ta quấy rầy người ta; thứ hai, hắn không giống như là đang nói láo, như vậy, giữa chúng tôi rất có thể có quan hệ gì sâu xa.

Nhưng các ngươi ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho, liền muốn động thủ.

Xin lỗi, ta không đồng ý!

Lưu Vân nói xong, trực tiếp đứng ở trước mặt Ma Quân, vẻ mặt kiên quyết đối mặt với Từ Yên và Quách Văn Thịnh hai người, trong mắt tuy có chút đau lòng bất đắc dĩ, nhưng càng nhiều hơn là loại cảm giác mệt mỏi chán ghét.

Nàng cảm thấy đủ rồi!

-----o0o-----

Chương 1334: Không dám tin

Chương 1334: Không dám tin

Nếu không là bằng hữu hai chữ này buộc chặt nàng, chỉ sợ nàng sớm đã không lui tới với Quách Văn Thịnh.

Mà ngay cả Từ Yên... từng với nàng là người bạn tốt nhất, hiện giờ cũng bởi vì Quách Văn Thịnh, đã trở nên xa cách với nàng rất nhiều, thậm chí ngẫu nhiên còn mơ hồ đối chọi gay gắt với nàng.

Hiện giờ lại gần như hoàn toàn trở mặt, đứng đối nghịch với nàng.

Cái đau trong lòng Lưu Vân cảm thấy vô cùng mãnh liệt.

Nhưng nàng vẫn như cũ kiên trì nguyên tắc của mình, có lẽ ở góc độ nhiều người, đây là hành động ngu ngốc.

Nhưng nàng vẫn cố chấp kiên trì mức đạo đức sâu thẩm trong lòng mình.

Tu sĩ có thể giết người, có thể có chiến đấu, nhưng không nên giết người vô lý, càng không nên ỷ thế hiếp người!

Nếu là đối với kẻ thù sinh tử, làm như vậy thì không đủ, chém đối phương thành trăm ngàn mảnh cũng được, chỉ cần trong lòng có ác khí, vậy thì không sao!

Nhưng nàng không quen loại không có chút ân oán lại cố tình ỷ thế hiếp người.

Cho nên, nàng thà rằng cắt đứt quan hệ với hai người bạn hữu tốt nhất của mình cũng không muốn bản thân mình giẫm lên giới hạn đó.

Lúc này, Ma Quân đứng phía sau Lưu Vân chậm rãi nói:

- Lưu Vân cô nương, cô tránh ra đi, bọn họ muốn giáo huấn ta, ta cũng muốn dạy dỗ bọn họ.

- Nàng nghe thấy rồi đó?

Quách Văn Thịnh tức giận rít gào nói:

- À?

A!

A!

Lưu Vân!

Nàng nghe thấy rồi đó?

Đây là người mà nàng trở mặt cũng muốn bảo vệ đó!

Từ Yên bên kia cũng nhịn không được rơi lệ nói:

- Lưu Vân, tình bạn nhiều năm của chúng ta như vậy, không ngờ tới ... huhu ...

Ma Quân lúc này nhẹ nhàng truyền âm cho Lưu Vân:

- Thật cũng không muốn nói ra, nhưng ta không hy vọng có một ngày đồ đệ của ta trách ta, ta là sư phụ của Sở Mặc, ta gọi là Ma Quân!

- À?

Lưu Vân lập tức phát ra một tiếng thét kinh hãi, sau đó theo bản năng quay người lại, nhìn Ma Quân:

- Ngài nói là sự thật?

Bên kia Quách Văn Thịnh và Từ Yên hai người nhìn nhau giống như hai tên hề, ngây ngốc đứng ở nơi đó, không biết xảy ra chuyện gì.

Ma Quân có chút bất đắc dĩ gật đầu, khẽ thở dài:

- Ta cũng không nghĩ đến trong tình thế như vậy gặp được cô.

- Vãn bối ...

Lưu Vân sắc mặt ửng đỏ nhìn Ma Quân, nói là vãn bối, muốn thi lễ với Ma Quân, nhưng đột nhiên lại không biết bản thân rốt cuộc phải xưng hô như thế nào với Ma Quân.

Nàng vẫn cho rằng, chuyện nàng và Sở Mặc, Sở Mặc là không biết rõ.

Như vậy, trên mặt quan hệ của nàng và Sở Mặc cũng chỉ là bạn bè bình thường.

Cứ như vậy, đối với Ma Quân là quá tôn trọng, dường như có chút làm cho người ta hiểu lầm.

Có thể nếu không tôn trọng như vậy, nàng lại cảm thấy thẹn trong lòng.

Cũng may Ma Quân lúc này khẽ mỉm cười:

- Đều là tu sĩ tu hành, mỗi người giao mỗi người vậy, gọi ta là Ma Quân là được.

Bởi vì hai người trước sau là dùng truyền âm đối thoại, ngoại trừ Lưu Vân một tiếng "A" kia và hai câu "Ngài nói là sự thật" ra, người khác không biết xảy ra chuyện gì.

Nhưng chỉ cần không phải thằng ngốc, tuyệt đối nhìn ra được người nam mặc áo đen kia căn bản không nói dối, thật sự là có quan hệ sâu xa với Lưu Vân.

Cái này làm sao bây giờ?

Quách Văn Thịnh và Từ Yên liếc mắt nhìn nhau, có chút đâm lao phải theo lao.

Lúc này, Ma Quân nhìn thoáng qua Quách Văn Thịnh và Từ Yên bên kia, than nhẹ một tiếng, mấy năm nay, tính tình của hắn cũng thay đổi nhiều lắm.

Đổi lại là Ma Quân tung hoàng trên Tiên Giới, từ lúc vừa mới Quách Văn Thịnh đưa ra một cái tát, phản kích vô cùng linh hoạt, sắc bén khẳng định cũng theo sau rồi!

Đừng nhìn kém một cảnh giới, căn cứ vào độ tự tin của Ma Quân, vẫn có thể dựa vào kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm với loại cặn bã mà thoải mái đánh chết hắn rồi!

Cho dù đám người kia cùng tiến lên, hắn cũng nghiêm nghị không sợ!

Nhưng tính tình hiện giờ của hắn, đã nhã nhặn hơn nhiều lắm rồi.

Chớ nói chi là Tiểu Điệp còn đang bế quan bên kia, không phải vạn bất đắc dĩ, hắn hoàn toàn không hy vọng quấy nhiễu đến Tiểu Điệp.

Cho nên, hắn nhìn Lưu Vân nói:

- Nếu là hiểu lầm, chuyện này như vậy cho qua đi.

Lưu Vân vẻ mặt xin lỗi nhìn Ma Quân, đã biết thân phận của người này, trong lòng Lưu Vân kìm nổi chút không yên, nếu Sở Mặc biết chuyện này, không biết chừng sẽ nhìn nàng như thế nào, đồng thời đối với Từ Yên và Quách Văn Thịnh hai người này, chỉ sợ là sẽ hận thấu xương.

Đừng nhìn thời gian hai người tiếp xúc không lâu, nhưng tính tình của Sở Mặc, Lưu Vân hiểu rõ vô cùng.

Làm nhục sư phụ hắn, Quách Văn Thịnh và Từ Yên còn muốn sống tốt sao?

Đừng có đùa!

Đáng tiếc hai người kia căn bản chính là không biết gì cả!

Quả thực là một đôi ngu xuẩn!

Nếu bọn họ không là bằng hữu của ta, ta mới mặc kệ chết sống bọn hắn!

Ma Quân nhìn bộ dáng Lưu Vân, trong lòng thầm than, truyền âm nói:

- Gặp lại Sở Mặc, ta sẽ cùng hắn giải thích chuyện này, hoặc là đơn giản, không cho hắn biết là tốt nhất.

Lưu Vân thở phào nhẹ nhõm một hơi, có chút cảm kích liếc mắt nhìn Ma Quân, sau đó nói:

- Đa tạ tiền bối!

Lưu Vân nói xong, quay đầu trở lại nhìn thoáng qua Từ Yên và Quách Văn Thịnh, ánh mắt lại xẹt qua những người khác, thầm nghĩ: Đám người các ngươi, vừa mới ở Quỷ Môn quan đi một vòng, chính mình là hồn nhiên không biết, thật sự là đáng buồn ...đáng tiếc!

- Đi thôi!

Lưu Vân vẻ mặt mỏi mệt.

Quách Văn Thịnh và Từ Yên cũng có chút há hốc mồm, trong mắt của hai người mang theo vẻ khó hiểu và oán giận, trong lòng bọn họ bây giờ vô cùng căm hận Ma Quân.

Lưu Vân lúc này lại hướng về Ma Quân thi lễ thật sâu.

Ma Quân khoát tay, khẽ mỉm cười với nàng.

Nụ cười này, càng làm cho trong lòng của Quách Văn Thịnh giống như có con rắn độc đang chạy tám loạn.

Những người khác im lặng đi theo Lưu Vân về phía trước.

- Lưu Vân, người kia rốt cuộc là ai?

Từ Yên rốt cục vẫn phải không kìm nổi, ngượng ngùng đi lên trước hỏi:

- Ta nhìn dáng vẻ của ngươi, cũng là lần đầu tiên thấy hắn, chẳng lẽ ngươi không sợ hắn lừa dối ngươi?

Lưu Vân lúc này bỗng nhiên đứng lại, lẳng lặng nhìn Từ Yên.

Đến khi Từ Yên cả người cảm thấy không tự nhiên, lồng mày đạp mắt nói:

- Sao vậy, không phải ít gây đi một chuyện sao?

Chúng ta từ nhỏ lớn lên bên nhau, cũng không phải chưa cãi nhau qua?

Ngươi sẽ không cho là tuyệt giao với ta thật sao?

Từ Yên nói xong, đã là lã chã chực khóc.

Mỗi lần vào lúc này, Lưu Vân luôn mềm lòng, sau đó bắt đầu dụ dỗ nàng.

Nhưng mà lần này Lưu Vân bất động, lẳng lặng nhìn nàng.

Mãi đến khi gần như ngưng đọng lại, Lưu Vân rốt cục chậm rãi mở miệng, nàng yếu ớt nói:

- Các ngươi có biết hay không, bản thân đã đi xung quanh Quỷ Môn quan rồi đó?

-----o0o-----

Chương 1335: Y là sư phụ của Sở Mặc!

Chương 1335: Y là sư phụ của Sở Mặc!

- Chỉ bằng người kia?

Quách Văn Thịnh tuy rằng không nói chuyện, nhưng cũng là vẻ mặt khinh thường.

Đừng tưởng bắt lấy cổ tay của hắn, nhưng hắn tin là, nếu vận dụng thần thông công kích, mà không phải là đánh nhau kịch liệt ...

đối phương chắc chắn không phải là đối thủ của hắn!

Chớ nói chi là bọn họ bên này bao nhiêu người?

Mỗi người trên người a cũng có một Đế chủ pháp khí?

Còn đi một vòng qua Quỷ Môn quan...

Hù ai đó?

- Hắn có phải có năng lự như thế không, ta không phải tất rõ, nhưng ta rất rõ, đồ đệ của hắn nếu như xuất hiện ở đây, đám người chúng ta, cho dù gấp mười ... cũng chỉ là thêm phần bị giết thôi.

Lưu Vân thản nhiên nói.

- Ha ha ha ha, Lưu Vân, nàng rất khôi hài đó?

Cho dù nàng quen người đó, tất cả cũng chỉ là hiểu nhầm, nàng cũng không cần hù chúng ta như vậy chứ?

Mọi người nói phải không?

Từ Yên có chút khoa trương cười rộ lên, bộ ngực đầy đặn phập phồng lay động.

Những người khác cũng đều có chút không dám tin nhìn Lưu Vân, đồ đệ của một Đại La Kim Tiên, có thể lợi hại đến đâu chứ?

Còn đến gấp mười lần cũng chỉ bị giết thôi, quả thực là quá khoa trương rồi!

Quách Văn Thịnh cười lạnh nói:

- Thật sao?

Không biết đồ đệ hắn là ai?

Chẳng lẽ hắn một Đại La Kim Tiên, còn có thể dạy dỗ một đại nhân trẻ tuổi hay sao?

Tu sĩ kia cũng không nhịn được nữa, hỏi:

- Đúng vậy, Lưu Vân tỷ, đồ đệ của y là ai thế?

Lúc này, bỗng nhiên một thiếu nữ chen vào:

- Chẳng lẽ đồ đệ của y là Sở Mặc hay sao?

Câu nói này của thiếu nữ chỉ là vu vơ, sau khi thốt ra lại thấy tất cả mọi người đều chìm vào im lặng, bầu không khí khi ấy lúng túng đến mức gần như đông cứng lại.

Từ lần trước, vì Sở Mặc mà mọi người mâu thuẫn rồi chia tay trongbức bối, bọn họ đều rất ăn ý mà không nhắc tới cái tên này.

Cho dù gần đây, tên tuổi của Sở Mặc chấn động Thiên giới, bọn họ cũng chưa bao giờ đề cập tới.

Chỉ có điều không ngờ thiếu nữ kia lại lỡ miệng vào lúc này.

Sau khi nói xong, chính nàng ta cũng cảm thấy ngại, nhìn Lưu Vân thật cẩn thận.

Lưu Vân lại gật gật đầu:

- Đúng vậy, đồ đệ của y, chính là Sở Mặc.

Hít!

Sắc mặt tất cả mọi người ở đây đều biến đổi trong nháy mắt, nhìn Lưu Vân với vẻ không dám tin.

Thiếu nữ kia lại nhìn Lưu Vân đầy khiếp sợ:

- Tỷ...

Đây là thật sao?

Lưu Vân gật gật đầu, khẽ thở dài một tiếng, sau đó nói:

- Được rồi, coi như chuyện này chưa từng xảy ra là được.

Về sau đừng ai nhắc lại, bằng không để truyền đi... thì không hay.

Lưu Vân cũng không nói chuyện này để truyền đi sẽ ra sao, nhưng những người ở đây đâu có ai là kẻ ngu ngốc?

Mà ngay cả nét mặt của Từ Yên cũng là tái nhợt xen lẫn may mắn.

Hôm nay nếu bọn họ ra tay thật, làm sư phụ Sở Mặc bị thương, thậm chí là giết chết y, có thể nghĩ tới hậu quả sẽ như thế nào.

Nhất định Sở Mặc sẽ nổi điên!

Ngay cả đại nhân trẻ tuổi hắn cũng dám thẳng tay đánh xỉu, bọn họ thì có là cái gì đâu?

Đến lúc đó, sợ là chẳng ai chạy thoát nổi!

Lúc này mọi người không khỏi đều liếc thoáng qua nét mặt đang cực kỳ khó coi của Quách Văn Xương, trong lòng có chút đồng tình với y.

Khi ở thành Thiên Vực, nơi đó thiên tài như mây, bọn họ căn bản chẳng có cơ hội làm càn, khó khăn lắm mới gặp được tu sĩ Đại La Kim Tiên, tưởng rốt cuộc có thể kiêu ngạo một phen, nào ngờ thân phận người nọ... cũng chẳng kém cạnh hơn những đại nhân trẻ tuổi đó là bao!

Bởi vì người ta có một đồ đệ sánh ngang các đại nhân trẻ tuổi!

Trong con ngươi của Quách Văn Xương hiện lên vẻ oán độc, thật lâu sau, y mới chợt tươi cười nói:

- Ra vậy, chỉ là một hiểu lầm mà thôi, chúng ta đi.

Nói xong liền dẫn đầu tiến lên phía trước.

Nhưng nắm đấm giấu sau ống tay áo lại gắt gao siết chặt, trong lòng dâng lên nỗi hận thấu trời: Sư phụ của Sở Mặc phải không?

Được lắm!

Được lắm!

Ta không làm gì ngươi, nhưng tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi!

Đoàn người rời đi trong trầm mặc, vào đêm, bọn họ dừng lại ven một con sông.

Chuyện xảy ra lúc ban ngày đã khiến đoàn người trẻ tuổi này trở nên trầm lắng, không ai còn hứng thú nói chuyện phiếm nữa, mọi người đều tự tìm chỗ nghỉ ngơi tu luyện.

Ở nơi này, tu luyện mới là chủ đề vĩnh hằng.

Chỗ Quách Văn Xương lựa chọn cực kỳ hẻo lánh, cách mọi người một khoảng rất xa.

Sau khi khoanh chân tu luyện một chốc, y có chút không thể tập trung, tỉnh lại từ trong thiền định, sau đó thoáng nhìn qua bốn phía, thả thần thức ra tra xét một chút, sau đó đứng lên đi về hướng khác.

Thẳng một mạch tới nơi rất xa rồi mới chịu dừng lại, lấy một viên đá truyền âm trên người ra, sau khi do dự một chút, cuối cùng vẫn kích hoạt, truyền một luồng sức mạnh tinh thần lên viên đá.

Một lát sau, có giọng nói lạnh lùng âm trầm vang lên:

- Tìm ta có việc gì?

Giọng nói kia cực kỳ không khách khí, thậm chí còn có loại xa cách ngàn dặm.

Nhưng Quách Văn Xương cũng chẳng để ý, nhẹ giọng nói:

- Chỗ ta có một tin tức, chẳng biết ngươi có hứng thú hay không?

- Nói.

Bên kia chỉ đáp lại bằng một chữ.

- Hôm nay ta gặp sư phụ của Sở Mặc!

Quách Văn Xương hạ giọng nói:

- Hiện giờ cảnh giới của sư phụ hắn chỉ có Đại La Kim Tiên...

- Chẳng liên can gì tới ta.

Phía bên kia đá truyền âm vang lên giọng nói lạnh như băng.

- Không, có một việc chắc chắn sẽ khiến ngươi cảm thấy hứng thú!

Do dự một chút, Quách Văn Xương vẫn là nói ra:

- Công pháp mà người kia tu luyện khá hùng mạnh!

Không phải ngươi vẫn tò mò vì sao một thiếu niên đến từ nhân giới như Sở Mặc, lại có thể tu luyện nhanh như vậy sao?

Ta nghĩ...

đây chính là nguyên nhân!

- Xì!

Đúng là Sở Mặc có một sư phụ, nhưng chẳng qua chỉ là tu sĩ ở Tiên Giới mà thôi, làm sao có loại công pháp cao cấp gì được?

Quách Văn Thịnh, ngươi đừng có cả ngày chỉ biết nghĩ đến mấy thứ đâu đâu này.

Tập trung tu luyện một chút được hay không?

Đem thời giờ đó mà để tâm vào tu luyện.

Tuy đại ca vẫn sẽ che chở ngươi, nhưng chẳng thể che chở cho ngươi cả đời được!

Lúc đó, giọng nói kia lại truyền đến, lần này tuy nói không ít, nhưngtoàn là răn dạy.

-----o0o-----

Chương 1336: Người ta thích chính là Sở Mặc (1)

Chương 1336: Người ta thích chính là Sở Mặc (1)

Quách Văn Xương lại cảm thấy có chút không đồng ý, nói:

- Trong lòng ta rất rõ đại ca đối xử tốt với ta, Văn Thịnh, ngươi cũng đừng có lúc nào cũng lên giọng dạy dỗ ta.

Nói cho ngươi biết, chuyện này ta tuyệt đối không lừa ngươi đâu, chúng ta là huynh đệ, sao ta có thể lừa ngươi được?

Lúc người kia tu luyện, linh khí trời đất xung quanh y đậm đặc một cách dị thường, chính vì nguyên nhân đó, chúng ta mới đi qua xem thử.

Ngươi thử nghĩ coi, cho dù người kia vốn không có công pháp nào lợi hại thật, nhưng chưa biết chừng là đồ đệ biếu cho sư phụ thì sao?

Chuyện như vậy ai mà nắm chắc được?

Trong tay Sở Mặc có nhiều phần truyền thừa đạt tới đẳng cấp Chí Tôn đến thế, thì biếu sưphụ một hai loại... cũng hợp tính hợp lý đấy chứ?

Sau khi nói xong, phía bên kia đá truyền âm im lặng một lúc lâu, giọng nói lạnh băng nọ mới lại vang lên:

- Thật chứ?

- Đương nhiên là thật rồi!

Thật đến không thể thật hơn!

Đệ đệ, ta sao có thể lừa ngươi được?

Quách Văn Xương nói:

- Ngươi nghĩ kỹ mà xem, mặc dù ca ca không ưu tú như ngươi, cũng không nên thân một chút, nhưng đã bao giờ lừa gạt ngươi chưa?

Lần này là vì muốn tốt cho ngươi thôi, ngươi cứ suy nghĩ thật kỹ đi, nếunhư có thể lấy được một bộ tâm pháp cảnh giới Chí Tôn, thì trên hành trình Thiên lộ lần này... hẳn ngươi có thể sẽ vượt qua được rất nhiều đại nhân trẻ tuổi!

Phía bên kia đá truyền âm vẫn im lặng như cũ, sau đó mới nói một câu:

- Cho ta biết địa điểm.

Lập tức, trong lòng Quách Văn Xương có loại cảm giác thoải mái như trời xanh vạn dặm không mây, y sung sướng nói cho bên kia biết vị trí của Ma Quân.

Đóng đá truyền âm, tâm tình Quách Văn Thịnh khá vui vẻ, cười lạnh trong lòng: Sư phụ của Sở Mặc?

Vậy thì sao đây?

Bị người ta giết chết trên Thiên lộ, đáng đời tự mình gặp xui!

Quách Văn Xương vừa đi vừa nghĩ, chuyện này thần không biết quỷ không hay, vừa xả được cơn giận trong lòng, tương lai còn có thể lấy được một bộ công pháp tuyệt đỉnh từ chỗ đệ đệ, cảm giác này, thật là tốt đẹp.

Trên thực tế, ngay từ đầu khi khiêu khích Ma Quân, y đã có ý đồ này, y đâu có ngu như vậy, mắt thấy Lưu Vân nổi giận rồi mà còn không lùi bước?

Cũng bởi vì y muốn lấy được công pháp kia từ trong tay đốiphương thôi!

Đối với tu sĩ mà nói, một bộ tâm pháp cao cấp là thứ mà họ tha thiết ước ao!

Càng là tâm pháp cao cấp, càng có thể giúp họ tiến được xa hơn.

Trở lại chỗ vừa rồi ngồi tu luyện, Quách Văn Xương bị làm cho giật mình, bởi vì nơi đó đang có một bóng người lẳng lặng đứng như thể đợi y vậy.

- Lưu Vân?

Ngươi... sao ngươi lại ở đây?

Quách Văn Xương vừa mới làm ra hành động hãm hại người khác xong, trong lòng ít nhiều còn có chút chột dạ.

- Ngươi đi làm gì thế?

Lưu Vân hỏi.

- Ha ha...

Không, không có gì, tâm trạng không tốt, đi ra ngoài giải sầu, tại sao ngươi cũng tới?

Quách Văn Thịnh cười cười có chút mất tự nhiên, nhưng nhanh chóng kiềm chế những cảm xúc này lại.

Dù sao Lưu Vân cũng là người rất mẫn cảm, nếu để cho nàng thấy có điều lạ thường, vậy thì hỏng rồi. ^p^p- Ta tới tìm ngươi có việc.

Tuy Lưu Vân cảm giác hành vi của Quách Văn Xương có chút kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ quá nhiều.

Dù sao nàng thấy, nàng đã chỉ ra thân phận của Ma Quân rồi, chỉ cần Quách Văn Xương không ngốc, sẽ không lại có ý đồ gì với Ma Quân nữa.

Lưu Vân cũng không ngờ, tuy Quách Văn Thịnh không có gan đi trêu chọc Ma Quân, nhưng lại đem tin tức này truyền cho kẻ có gan.

Quách Văn Xương cười lạnh trong lòng, Lưu Vân ơi Lưu Vân, sẽ có một ngày Sở Mặc biết được, sư phụ hắn bị bất trắc sau khi gặp chúng ta, mà hắn lại chẳng thể tìm ra được chứng cớ nào chứng minh là chuyện này có liên quan đến ta cả!

Tuy nhiên...

Nhất định vì vậy mà hắn sẽ hoàn toàn xa cách với ngươi, cho dù có thể sẽ không hận ngươi, nhưng giữa hai các ngươi sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa đâu!

Nghĩ tới những điều này, Quách Văn Xương đặc biệt vui vẻ, giọng nói cũng trở nên mềm mỏng rất nhiều, y nhìn Lưu Vân, dịu dàng nói:

- Nói đi.

- Chuyện như sáng nay, ta không muốn có thêm lần thứ hai.

Lưu Vân nhìn Quách Văn Xương một cách chăm chú:

- Chúng ta là bạn bè lớn lên bên nhau, ta không muốn ngươi trở thành loại người mà ta không ưa nhất.

- Ngươi yên tâm đi, chuyện ngày hôm nay là ta sai, về sau nhất định ta sẽ thay đổi.

Quách Văn Xương xin lỗi vô cùng thành khẩn.

Lưu Vân hơi nao nao, nhìn Quách Văn Xương có chút hồ nghi.

Bọn họ chơi chung từ nhỏ đến lớn, có thể nói là hiểu nhau khá rõ.

Cho nên việc Quách Văn Xương xin lỗi mới khiến cho Lưu Vân cảm thấy kỳquái.

Dựa theo những gì mà nàng biết về Quách Văn Xương, có chết y cũng sẽ không nói ra câu xin lỗi này.

- Sao lại nhìn ta như vậy?

Chẳng lẽ con người không thể tiến bộ hay sao?

Quách Văn Xương cười cười thoải mái:

- Ta cũng nghĩ kỹ rồi, cho dù người kia không phải sư phụ của Sở Mặc thì ta cũng không nên ức hiếp người khác như vậy.

Haiz, chắc là vì gần đây bị những đại nhân trẻ tuổi trong Thiên Vực thành chèn ép có chút bức bối, nên mới hành động quá khích như vậy.

Lưu Vân, ngươi yên tâm đi, sau này nhất định ta sẽ sửa đổi!

Quách Văn Xương nói xong, nhìn Lưu Vân đầy vẻ nặng tình.

Lưu Vân hơi nhíu nhíu mi, dù thế nào thì việc Quách Văn Xương thay đổi như vậy vẫn khiến nàng vui vẻ.

Tuy nhiên, đối mặt với tình yêu không chút che giấu của Quách Văn Xương, Lưu Vân quyết định phải nói rõ ràng với y.

Đúng lúc này, một giọng nói từ cách đó không xa truyền tới:

- Chậc chậc...

Ta nói là ai đêm hôm khuy khoắt còn hẹn hò với nhau ở đây, hóa ra là hai người các ngươi, xem ra... nhất định đã xảy ra chuyện gì mà ta chưa biết rồi.

Cùng với giọng nói này, thân hình Từ Yên cũng đi từ đằng xa tới.

Nàng là sợ Quách Văn Thịnh chịu kích thích, sau khi tu luyện được một vòng tuần hoàn liền muốn tìm tới đây tâm sự với y, an ủi Quách Văn Thịnh một chút, lại không ngờ bắt gặp Lưu Vân ở chỗ này.

Điều đó khiến Từ Yên cảm thấy cực kỳ không thoải mái.

Lưu Vân nhìn Từ Yên, lại nhìn Quách Văn Xương, lời đến bên miệng rồi mà không thể nào thốt ra được.

Tuy lúc ban ngày đã nói một lần, nhưng đó là trong trạng thái cực kỳ phẫn nộ, nàng rất muốn tìm một cơ hội khi đã bình tĩnh để nói rõ ràngchuyện này với Quách Văn Xương.

Bảo y từ rày về sau quý trọng Từ Yên một chút, đừng đem mọi tâm tư đều dành cả vào nàng.

Nhưng hiện giờ đang ở ngay trước mặt Từ Yên, sao có thể nói ra những lời như vậy được.

-----o0o-----

Chương 1337: Người ta thích chính là Sở Mặc (2)

Chương 1337: Người ta thích chính là Sở Mặc (2)

Lưu Vân than nhẹ một tiếng, nhìn thoáng qua con ngươi đang mang theo vài phần cảnh giác của Từ Yên, hạ giọng nói:

- Ngươi tâm sự với Văn Xương đi, ta còn có việc, phải về trước.

- Ấy...

đừng đi mà.

Từ Yên nhìn Lưu Vân có chút suy nghĩ:

- Chẳng lẽ ta phá hỏng chuyện tốt của hai ngươi rồi hả?

Quách Văn Xương không hé răng nói nửa lời, đứng ở nơi đó, y thà rằng để cho Từ Yên hiểu lầm, tốt nhất là hiểu lầm thật sâu sắc, như vậy... sau này Từ Yên cũng sẽ không dây dưa với y nữa.

Quách Văn Xương vẫn cho là vì sự tồn tại của Từ Yên, Lưu Vân mới không chịu chấp nhận mình.

Lưu Vân đứng đó, xoay người lại nhìn Từ Yên, nói một cách nghiêm túc:

- Từ Yên, vốn dĩ tình cảm giữa ta và ngươi thân như chị em...- Hiện giờ cũng như chị em mà!

Từ Yên cắt đứt lời Lưu Vân định nói một cách âm dương quái khí:

- Chỉ là hình như ngươi không coi ta là chị em mà thôi, cũng được... dù sao ngươi thì là công chúa cao quý của Linh Đan Đường, mà ta... ta là cái gì chứ?

Ha ha, bạn chơi cùng từ nhỏ thôi...

- Từ Yên, có thể tử tế nghe ta nói một câu được không?

Lưu Vân nhìn Từ Yên không nhúc nhích.

Lúc này, Quách Văn Xương cũng mở miệng:

- Các ngươi làm cái gì vậy, đều là bạn bè từ nhỏ, nói mấy câu này thật vô vị!

Cùng trở về tu luyện đi thôi!

Y hiểu rất rõ Lưu Vân, sợ Lưu Vân nói ra những câu dứt khoát, như vậy mới là không có đường lui.

Trước đây chiêu này của y bách phát bách trúng, Lưu Vân là một người cao ngạo từ trong cốt tủy, vốn dĩ khinh thường đi giải thích rất nhiều chuyện.

Bởi vì thích Quách Văn Xương nên nhiều khi Từ Yên không suy nghĩ cẩn thận, lại ưa càn quấy.

Do đó qua nhiều năm rồi mà ba người vẫn bị vướng vào trong một tam giác phức tạp.

Mỗi lần Lưu Vân không muốn đếm xỉa đến là lại bị hai ngươi kia lôi trở về.

Đương nhiên, Từ Yên tuyệt đối không nghĩ rằng bản thân làm vậy là lôi Lưu Vân quay lại, nàng còn ước gì Lưu Vân cách Quách Văn Xươngxa ra một chút.

Nhưng lần này, Quách Văn Xương đã tính sai rồi.

Việc xảy ra hôm nay, đã khiến sự nhẫn nại của Lưu Vân dành cho hai người đạt đến lằn ranh giới hạn.

Càn quấy cũng không sao, giữa bạn bè đôi khi càn quấy một chút cũng là biểu hiện của sự thân thiết.

Nhưng phải đúng lúc đúng chỗ.

Chứ như hai người này, thì đã chạm phải mốc chịu đựng của Lưu Vân rồi.

Cho nên, Lưu Vân không để ý đến Quách Văn Thịnh, mà là nhìn vẻmặt cười lạnh của Từ Yên, nghiêm túc nói:

- Có thể để cho ta nói hết không?

Từ Yên cười lạnh:

- Nói đi, ai mà dám ngăn cản ngươi chứ?

Quách Văn Xương nói:

- Ngươi xem...

- Ngươi câm miệng cho ta!

Lưu Vân lớn tiếng quát.

Tiếng quát này truyền đi rất xa, khiến mọi người đang tu luyện ở bên kia đều giật mình bừng tỉnh, nhìn lại bên này.

Dùng thần thức quét qua, thấy là ba người bọn họ, liền giả làm con rùa rụt cổ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Kỳ thực trong lòng những người đó đều rõ như gương sáng, biết chuyện hôm nay đã chạm đến giới của Lưu Vân rồi.

Giữa ba người bọn họ sớm muộn gì cũng xảy ra tranh chấp to, thậm chí còn vì vậy mà nghỉ chơi với nhau nữa.

Quách Văn Thịnh ngơ ngẩn, trong lòng tự nhủ vừa rồi không phải còn đang tốt đẹp sao, thế nào mà nói trở mặt liền trở mặt vậy?

Sắc mặt Lưu Vân cũng trở nên âm trầm, nhìn Từ Yên nói:

- Ta đã nói rất nhiều lần, nhưng ngươi vẫn cứ càn quấy, như vậy hôm nay liền giải quyết cho dứt điểm đi.

Từ Yên, tình cảm giữa ta và ngươi thân như chị em, cho đến giờ, ta vẫn coi ngươi là chị em tốt của ta, thế nhưng, người không cùng chí hướng thì không chung đường được.

Vì tình nghĩa đã từng tồn tại của chúng ta, sau này tách ra thôi.

Đừng phá hỏng một ký ức cuối cùng trong lòng.

Vốn dĩ Lưu Vân không định nói cái này, nhưng đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.

Bởi vì căn bản Từ Yên không nghe lọt, cũng không tin lời nàng nói.

Một khi đã như vậy, thì cần gì phải dây dưa đau khổ cùng một chỗ?

Tiếp theo, Lưu Vân nhìn Quách Văn Xương còn đang định nói cái gì:

- Quách Văn Xương, ta nói lại một lần, đây cũng là lần cuối cùng!

Ta không có bất cứ chút tình yêu nam nữ nào với ngươi, mà chỉ có tình nghĩa bạn bè.

Nhưng giờ... tình cảm bạn bè này cũng chẳng còn sót lại là bao.

Về phần ngươi có chấp nhận Từ Yên hay không, đó là chuyện cá nhân của ngươi.

Ý muốn của ta bây giờ là chúng ta mỗi người một ngả!

Nếu còn nhớ tình cảm xưa cũ thì cũng đừng níu kéo gì nữa.

- Ta... ta đã làm sai chuyện gì sao?

Quách Văn Xương nhìn Lưu Vân với vẻ ấm ức.

- Ngươi không cần nói thêm gì nữa, ta cũng không muốn nghe.

Lưu Vân nhìn Quách Văn Xương:

- Đúng vậy, người ta thích chính là Sở Mặc!

Không phải ngươi vẫn muốn biết chuyện này sao?

Được, giờ ta đã cho ngươi biết rồi.

Ngươi hết hy vọng đi.

Lưu Vân nhìn kỹ hai người còn đang ngây ngẩn một cái, sau đó xoay người rời đi.

Lúc này năm tu sĩ bên kia không còn cách nào để tiếp tục giả chết nữa rồi, đều đứng ra muốn khuyên nhủ mấy người này.

- Lưu Vân tỷ...

đừng như vậy...

Chuyện có gì to tát đâu, sao phải làm đến mức này?

Cô gái kia nhẹ giọng khuyên nhủ.

- Đúng vậy, đại tỷ, tình cảm giữa mọi người bao năm như vậy, không đến nỗi phải mỗi người mỗi ngả chứ?

- Thẳng thừng mà nói thì chuyện này lớn đến đâu được nào?

Mọingười nói rõ với nhau rồi không phải là xong sao?

- Đừng cãi nhau nữa, chúng ta là một đoàn đội, một tập thể...

- Đúng vậy, nói rõ rồi thì mọi chuyện lại đâu vào đấy là được thôi!

Những người khác cũng xúm vào khuyên bảo.

Từ Yên đứng ở đó sắc mặt tái nhợt, dường như là đã bay mất linh hồn rồi.

Nhiều năm qua Lưu Vân chưa từng đối xử với nàng như vậy.

Cho dù thân phận địa vị của nàng kém hơn Lưu Vân rất nhiều, nhưng tới nay Lưu Vân vẫn coi nàng như chị em tốt nhất.

Trong nhóm bạn chơi này, Lưu Vân luôn là người tốt với nàng nhất.

Cho nên nàng cứ cho rằng, mặc kệ bản thân có càn quấy ra sao, Lưu Vân cũng sẽ không tức giận thực sự, càng sẽ không cắt đứt quan hệ với nàng.

Nhưng hiện tại nàng mới hiểu ra, sự nhẫn nại của người khác cũng là có hạn độ.

Cuối cùng hành vi càn quấy của nàng đã khiến Lưu Vân không nhịn nổi nữa rồi.

Nhưng nếu bảo nàng bây giờ đi xin lỗi Lưu Vân, nàng lại không bỏ qua sĩ diện được.

Tuy nàng là con nhà lính, nhưng lại có tính nhà quan.

Dẫu giờ nàng đang sợ hãi, nhưng cảm giác ấm ức còn nhiều hơn.

Đứng ở nơi đó, hồn bay phách lạc, khóc rấm rức.

Sắc mặt của Quách Văn Xương lúc xanh lúc trắng.

Làm một gã đàn ông, còn tự nhận bản thân là một gã đàn ông ưu tú, cảm giác khó chịu và buồn khổ khi bị người trong lòng từ chối... quả thực là trí mạng.

-----o0o-----

Chương 1338: Cảm ơn ngươi

Chương 1338: Cảm ơn ngươi

Đây không phải lần đầu tiên Lưu Vân từ chối y, nhưng đây lại là lần nghiêm túc nhất, trong trạng thái bình tĩnh nhất!

Hơn nữa, còn từ chối dứt khoát như thế.

Không chừa chút đường lui!

Bởi vì Lưu Vân cũng đã thừa nhận công khai, người nàng yêu thích là Sở Mặc!

Những lời này mới là vết đau lớn nhất của Quách Văn Xương!

Vết thương thủng ngàn chỗ, cũng ngây ra ở đó, không nói lên lời.

Lúc này, một thanh niên hơi lớn tuổi hơn một chút khuyên:

- Đại tỷ, cứ cho là ngươi không thích Quách Văn Xương đi, nhưng cũng không cần tách ra thật chứ?

- Đúng vậy, đại tỷ, nói rõ rồi thì chỉ ngại ngùng nhất thời thôi, thời gian trôi qua liền tốt rồi.

Một người khác khuyên nhủ.

- Được rồi, các ngươi đừng khuyên ta nữa.

Lưu Vân hít sâu một hơi, nhìn khắp lượt mọi người, nghiêm túc nói:

- Chuyện này nên trách ta, đáng lẽ ta phải nói cho các ngươi từ lâu rồi mới đúng, nhưng ta không biết phải nói với các ngươi thế nào.

Tất cả mọi người nhìn Lưu Vân, Lưu Vân nói:

- Ta đã sớm là người phụ nữ của Sở Mặc rồi!

Một câu như trời giáng sấm sét, khiến mọi người thất thanh.

Thân thể Quách Văn Xương lại run bắn lên, nhìn Lưu Vân không thể nào tin nổi:

- Ngươi nói láo!

Không thể nào như vậy được!

Từ Yên cũng tỉnh lại từ trong cơn hồn bay phách lạc, lẩm bẩm nói:

- Sao có thể?

Phản ứng của những người khác cũng y hệt, nhìn Lưu Vân vô cùng khiếp sợ.

Lưu Vân hạ giọng nói:

- Chính là như bảng tin nói năm ấy, ta bị Gia Cát Xương Bình đánh lén.

Sau lại Gia Cát Xương Bình cũng vì vậy mà chết.

Nhưng Sở Mặc, hắn... không biết chuyện này!

Dù gì thì vẫn là một cô gái, Lưu Vân nói tới đây không nhịn được đỏ bừng cả mặt, nhưng vẫn dũng cảm biểu đạt ý nghĩ của mình:

- Lúc đầu ta cũng chưa có cảm giác yêu thích này đối với Sở Mặc, khi ấy hắn còn quá yếu, mà phu quân trong giấc mộng của ta phải là một anh hùng đầu đội trời chân đạp đất!

Đương nhiên, đây cũng không phải toàn bộ nguyên nhân, mà quan trọng nhất là khi ấy hắn đã có người mà hắn thích, ta không muốn cùng nhau chia xẻ một người đàn ông với côgái khác.

Nhưng dần dần sau lại, ta không nén nổi mà đi chú ý đến hắn.

Hắn bị thương, ta sẽ rơi lệ; hắn bị bắt nạt bị sỉ nhục, ta sẽ tức giận, hắn có thành tựu, ta sẽ vui vẻ!

Lúc đó, rốt cuộc ta cũng hiểu được, bản thân thích hắn mất rồi!

Trong ánh mắt của Lưu Vân mang theo vài phần thẹn thùng pha lẫn kiên định:

- Ta là người phụ nữ đầu tiên của hắn, mà hắn cũng là người đàn ông đầu tiên của ta, hắn thích người khác cũng được, có vô số hồng nhan tri kỉ bên cạnh cũng được, ta thích hắn, đây chính là tiếng lòng của ta!

Lưu Vân nói đến đây, nhìn Từ Yên có chút áy náy:

- Xin lỗi ngươi Yên nhi, vì đã giấu ngươi nhiều năm như vậy, nhưng ta thực sự không muốn đem chuyện riêng tư của mình ra nói, ta thích ai là việc của ta.

Môi Từ Yên khẽ nhúc nhích, ấp úng nói:

- Ta... ta cũng sai, ta không nên...

- Mọi chuyện đều qua rồi, không sao cả, giờ ta muốn đi tìm sư phụ của hắn.

Lưu Vân nhẹ giọng nói:

- Sở Mặc cũng không biết chuyện... giữa hắn và ta.

Cho nên ta cần có người giúp ta một chút, sự phụ của hắn rất thích hợp.

Nếu khôngchậm chân, chỉ sợ hắn sẽ bị người khác đoạt đi mất rồi.

Cô gái kia ngơ ngác một bên nói:

- Là Thủy Y Y ư?

Lưu Vân nhìn nàng một cái:

- Đúng vậy, cô gái xuất sắc như thế công khai tỏ tình với hắn, nếu ta còn không hành động, thì muộn mất thôi.

Sắc mặt Quách Văn Xương tái nhợt, cứng ngắc đứng ở một bên, dường như y muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng... lại chẳng nói gì cả. ^p^p- Nếu đã như vậy, thì chúng ta ủng hộ đại tỷ!

Người thanh niên kia nói:

- Theo đuổi người mình thích thì có gì sai cơ chứ?

Ta đi với ngươi!

- Ta cũng đi!

Thiếu nữ nói.

Hai người khác cũng nói:

- Chúng ta cùng nhau đi, vừa hay xin lỗi vị tiền bối kia...

Sắc mặt của Quách Văn Xương lại càng thêm khó coi, tất cả nhữngngười này...

đều quen biết đệ đệ của y!

Đến lúc đó, bọn họ vừa chạm mặt...

Quách Văn Xương thậm chí không dám nghĩ tiếp nữa.

Không được, quyết không để Lưu Vân đi gặp người kia được!

Y ho nhẹ một tiếng, khiến ánh mắt mọi người bị thu hút về phía mình, nói:

- Lưu Vân, tuy rằng trong lòng ta rất khó chịu, nhưng cuối cùng ta đã hiểu rõ tâm tư của ngươi rồi.

Cảm ơn ngươi...

đã thẳng thắn như vậy.

Nhưng ngươi có thể chờ thêm vài ngày nữa mới đi tìm sư phụ của Sở Mặc được không?

- Vì sao?

Lưu Vân quá thông minh, vốn nàng đã cảm thấy biểu hiện của Quách Văn Xương không thích hợp.

Nhưng chẳng ngờ lúc này mà y lại ngăn trở chính mình đi gặp Ma Quân, trong lòng Lưu Vân lại cảm thấy càng thêm kỳ quái, nàng nhìn thẳng vào cặp mắt của Quách Văn Xương.

Quách Văn Xương cũng không trốn tránh ánh mắt của nàng, thản nhiên đối mặt, nói:

- Ta nghĩ... ngươi đi chuyến này, từ nay về sau, chúng ta liền chẳng còn nhiều cơ hội gặp mặt nữa.

Lời vừa nói ra, không khí liền trở nên có chút thương cảm.

Từ nhỏ đến lớn, những người này gần như chưa từng tách ra, quan hệ với nhau vô cùng khăng khít.

Lưu Vân cũng không nhịn được nữa trở nên trầm lặng.

Quách Văn Xương nói tiếp:

- Lần này chúng ta tiến vào Thiên lộ, đều vì mục đích nhắm tới cảnh giới rất cao.

Nhưng hiện tại nếu ngươi muốn đi, có thể ở lại với mọi người thêm vài ngày nữa được không?

Không cần nhiều, ba ngày là được!

Ba ngày này, chúng ta đừng ai tu luyện, cùng tâm sự vui vẻ, uống chút rượu, nhớ lại những hồi ức vui vẻ trước đây, được chứ?

Nói xong, trong mắt Quách Văn Xương hiện lên chút khẩn cầu:

- Coi như là... coi như là để lại cho ta hồi ức tươi đẹp cuối cùng, được không?

Quách Văn Xương nói xong, vậy mà không kìm nổi rơi lệ.

Bên kia Từ Yên cúi đầu, khuôn mặt đã ràn rụa nước mắt.

Đôi mắt Lưu Vân cũng đỏ lên, nhẹ nhàng gật gật đầu nói:

- Được, ta đồng ý!

Mọi người không kìm nổi hoan hô lên thành tiếng, sâu trong con ngươi của Quách Văn Xương thoáng qua chút lạnh lẽo âm u, nhưng trênmặt cũng là vẻ tươi cười cực điểm:

- Lưu Vân, cảm ơn ngươi!

Cảm ơn ngươi cho ta một cơ hội giết sư phụ của Sở Mặc!

Cảm ơn ngươi cho ta một cơ hội khiến Sở Mặc vô cùng chán ghét ngươi!

Quách Văn Xương ta... rất cảm ơn ngươi rồi!

Cảm ơn nhiều đến thế nào?

Quả thực chính là vô cùng vô cùng cảm ơn đó!

Bởi vì Quách Văn Xương tin tưởng vững chắc rằng, chỉ cần đệ đệ của y ra tay, sư phụ Sở Mặc chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!

Mà nếu sư phụ hắn chết, Sở Mặc ắt phải nhận thấy điều gì.

Nguyên nhân là so sánh ra, Quách Văn Xương hiểu rõ tính khí đệ đệ mình hơn ai hết, y thuộc loại sau khi giết người chắc chắn sẽ để lại danh tính.

-----o0o-----

Chương 1339: Hạc đồng

Chương 1339: Hạc đồng

Theo Quách Văn Xương thì hành động như vậy thật ngu xuẩn.

Không phải rõ ràng tự tìm phiền toái cho mình sao?

Nhưng theo Quách Văn Thịnh, thì đây chính là một dạng sảng khoái!

Giết cũng giết rồi, còn cần che giấu cái gì?

Che che lấp lấp, ảnh hưởng tới lòng tu đạo!

Tâm nguyện lớn nhất từ trước tới nay của Quách Văn Thịnh đó chính là dấn thân vào hang ngũ của các đại nhân trẻ tuổi, trở thành thiên kiêu tuyệt thế một cách chân chính.

Hiện giờ, y cũng chỉ còn thiếu bước này nữa thôi.

Muốn trở thành đại nhân trẻ tuổi, đương nhiên là không thể sợ hãi thách thức được.

Vậy thì tốt rồi, chuyện này liền đơn giản.

Đến lúc đó, kẻ thù thứ nhất của Sở Mặc sẽ là Quách Văn Thịnh, một người quyết chí trở thành đại nhân thiên tài trẻ tuổi, kẻ thù thứ hai... mới là Quách Văn Xương y.

Dựa vào tính cách kiêu ngạo của Quách Văn Thịnh, đánh chết y cũng không thừa nhận chuyện này có liên quan đến người khác.

Cho nên tới khi ấy, mặc kệ Sở Mặc hoài nghi mình ra sao, cũng không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh được, một người không oán không thù gì với hắn như mình... lại liên quan đến chuyện này.

Sở Mặc không báo thù đến đầu mình được, cũng chỉ có thể đi tìm Quách Văn Thịnh rồi.

Nhưng cảnh giới của Quách Văn Thịnh lại đã là Chân Tiên!

Cuộc hành trình trên Thiên lộ lần này, muốn bước vào cảnh giới Đế Chủ là không hề khó khăn.

Cho dù Sở Mặc có mạnh hơn đi nữa, cũng thắng được Đế Chủ sao?

Hiển nhiên là không thể nào!

Cho nên, nếu Sở Mặc chống lại Thịnh, kết cục chắc chắn rất thảm.

Gần như phải chết không thể nghi ngờ, hắn đã chết, là mọi chuyện coi như xong, nếu may mắn không đụng độ, thì sau khi rời khỏi Thiên lộ lại càng đơn giản.

Thứ nhất, Quách gia không phải quả hồng mềm, Quách gia còn có loại thiên kiêu tuyệt thế như Quách Thiên Vương.

Người ta thậm chí còn không thèm đến Thiên lộ, mới ba mươi tám tuổi đã trực tiếp vọt lên Đế Chủ, hiện giờ đã là đại cao thủ Đế Chủ tầng thứ tư...!

Ngoài ra, Quách gia còn mấy lão Đế Chủ bậc cao trấn giữ nữa.

Chỉ là một Sở Mặc mà thôi, dù sau lưng hắn có đại nhân thần sầuche chở thì sao nào?

Những người đó có thể vì chuyện này mà trực tiếp khai chiến với Quách gia ư?

Đến lúc ấy, cho dù Sở Mặc còn may mắn sống sót, cũng sẽ trở thành kẻ đáng thương oán hận chồng chất trong lòng mà không thể nào giải tỏa được.

Trong tình huống như vậy, dù Lưu Vân có quan hệ mật thiết với mình tự tìm tới Sở Mặc, cũng là hết đường chối cãi!

Cho tới nay, Quách Văn Xương vẫn là loại người có tâm cơ sâu nặng, vấn đề giải quyết được bằng đầu óc y tuyệt đối không dễ dàngdùng vũ lực.

Cho nên, kế hoạch này của y nhìn như ngang ngược đơn giản, nhưng lại có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng liên hoàn.

Đương nhiên, những hậu quả này... lại chẳng mảy may liên hệ tới Quách Văn Xương y.

Đến lúc đó, mặc kệ ai tìm y, kể cả Lưu Vân có hỏi, y cũng sẽ đều chỉ nhún vai mà rằng: Có thể là trùng hợp?

Chuyện này... sao ta biết được!

Thứ mà Quách Văn Xương ta không chiếm được, người ngoài các ngươi... cũng đừng hòng chiếm được!

Sau khi Lưu Vân trở lại lều trại của mình, nghĩ trái nghĩ phải một hồilâu, nàng vẫn cảm thấy có chuyện gì đó không đúng.

Trước giờ nàng luôn rất thông minh, thậm chí từ rất nhiều năm trước đã bắt đầu nhúng tay vào việc quản lý Linh Đan Đường rồi.

Năng lực nắm bắt tâm lý người khác hơn xa những kẻ trẻ tuổi thiếu từng trải bình thường.

Nàng cảm thấy thái độ của QuáchVăn Xương thay đổi quá nhanh.

Đây vốn dĩ không phải tác phong của y!

- Một mình y đêm hôm khuya khoắt ra ngoài lâu như vậy, chẳng lẽ... muốn đi gặp ai rồi?

- Không phải... gần đây vốn dĩ chẳng có ai cả. ^p^p- Bảng tin không dùng được trên Thiên lộ, nhưng đá truyền âm lại không thành vấn đề.

Lưu Vân thì thào tự nói thầm, nàng như đột nhiên tìm được căn nguyên của vấn đề rồi!

- Đúng, là đá truyền âm!

Lưu Vân không kìm nổi hít sâu một ngụm khí lạnh, nghĩ thầm: chẳng lẽ Quách Văn Xương đem tin tức về sư phụ của Sở Mặc tiết lộ cho người khác?

Trên Thiên lộ này, số lượng người căm hận Sở Mặc cũng không phải là ít, một khi Quách Văn Xương tiết lộ tin tức này cho người khác, phỏng chừng sẽ có cả rổ người thấy hứng thú với sư phụ của Sở Mặc.

Nếu là như vậy... thì Ma Quân tiền bối, chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm rồi sao?

Lập tức Lưu Vân cảm thấy như có một luồng rét lạnh quét qua trong lòng, hơn nữa nhớ tới việc Quách Văn Xương ngăn cản nàng ba ngày sau hãy đi gặp Ma Quân, cảm giác phẫn nộ và hốt hoảng liền trào lên.

Quách Văn Xương thông minh, Lưu Vân cũng vô cùng trí tuệ!

Nàng lập tức hiểu được kế hoạch một hòn đá ném hai chim của Quách Văn Xương, chẳng những có thể khiến ánh mắt hoài nghi của Sở Mặc nhắm vào chính mình, mà thậm chí còn tạo nên kẻ địch mới cho Sở Mặc.

Nếu không tốt nữa, thì còn nguy hiểm đến tính mạng!

- Hy vọng suy đoán của ta là sai lầm.

Trong con ngươi của Lưu Vân thoáng qua vẻ ngưng trọng, sắc mặt cũng dần dần tái nhợt.

Nàng hơi do dự chút ít, sau đó lấy từ trong người ra một con hạc bằng đồng vô cùng tinh xảo nhỏ cỡ bàn tay.

Con hạc đồng này cực kỳ sống động, quả giống y đúc một con hạc thực!

Cổ giương lên trời, yêu kiều duyên dáng!

Trong miệng Lưu Vân bắt đầu tuôn ra một đoạn thần chú tối nghĩa phức tạp mà thâm sâu, không ngờ mất thời gian hơn một nén nhang.

Tiếp theo, cảnh tượng khiến người ta kinh ngạc xảy ra.

Con hạc đồng nhỏ cỡ bàn tay này như được thổi vào một luồng sinh khí mà sống lại vậy, không có loại cử động cứng nhắc, chậm chạp nhưmáy móc, mà nhẹ nhàng mở cánh, bay vòng vòng quanh Lưu Vân.

- Hạc đồng hạc đồng, mau đi nói cho y biết y có thể sẽ gặp nguy hiểm, sau đó bảo vệ y cho tốt, đừng để y gặp phải tổn thương gì!

Lưu Vân thì thầm nói, sau đó lại niệm một đoạn thần chú phức tạp khác.

Tiếp theo, nàng vươn tay, vẽ vài nét trong không khí, đột nhiên hình ảnh của Ma Quân hiện ra giữa lều vải.

Con hạc đồng nho nhỏ kia gật gật đầu một cách vô cùng nhân tính hóa, sau đó hai cánh rung lên, trực tiếp biến mất khỏi lều vải.

Trong lòng Lưu Vân, rốt cuộc bình tình hơn một chút.

Nghĩ thầm: cho dù có nguy cơ gì, thì hẳn con hạc nhỏ này cũng có thể trợ giúp tiền bối Ma Quân tạm thời vượt qua cửa ải khó khăn.

Nhưng ta càng hy vọng suy đoán của ta là sai lầm!

Trong con ngươi của Lưu Vân lướt qua vài tia sáng phức tạp, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, nàng cũng không muốn làm náo loạn đến mức hoàn toàn chia tách với đám bạn chơi từ nhỏ đến lớn này.

Sở Mặc cảm thấy bản thân như đang tiến vào một ảo cảnh thật lớn, bởi vì hết thảy mọi thứ ở nơi này đều cho hắn cảm giác không chân thật.

-----o0o-----

Chương 1340: Cha, mẹ!

Chương 1340: Cha, mẹ!

Hắn không kìm nổi cười khổ trong lòng.

Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ núp đằng sau, câu ngạn ngữ cổ này ấy vậy mà ứng đến trên thân hắn.

- Chẳng lẽ đây cũng là một trong những nhân quả sao?

Sở Mặc cười khổ tự nói: Ta thi triển thuật Chí Tôn, đoạt mất đạo quả của một đại nhân trẻ tuổi nhà Gia Cát khi y thăng lên Đế Chủ, làm hỏng lễ rửa tội theo quy luật đại đạo của y, chém chết tu sĩ nhà Gia Cát, còn đem bọn y luyện chế thành đan dược.

Kết quả chỉ nháy mắt ta liền bị người khác đánh lén, bản thân chịu thương nặng.

Chẳng lẽ đây là ý trời?

Sở Mặc lắc đầu có chút bất đắc dĩ, nhưng tiếp theo trong ngươi ngươi lại tràn ngập ánh sáng kiên nghị, nghĩ thầm: Ý trời chó má gì chứ?

Từ khi ta bắt đầu tu luyện quyển Đạo Cực, đã là đi ngược lại ý trời rồi!

Tới nay, khi luyện đến quyển Duy Ngã, lại càng là hành động đoạt lấy đạo trời!

Một kẻ dám đoạt cả đạo trời, thì còn để ý gì đến nhân quả?

Đám người nhà Gia Cát kia, cho dù ta không đi tìm họ, bọn họ cũng sẽ tự tới tìm ta, không buông tha cho ta!

Chỉ có điều người đánh lén ta kia là ai?

Rốt cuộc là ai?

Quả thực quá hùng mạnh!

Trong nháy mắt đó, Sở Mặc đã thực sự cảm nhận được hơi thở của sự chết chóc.

Nếu không phải thể chất của hắn quá hùng mạnh, phản ứng của Thí Thiên lại cực nhanh, thì hiện tại có lẽ hắn đã gục ngã rồi.

Ta vẫn còn tư tưởng, còn có trí nhớ, vẫn suy nghĩ được rõ rang... như vậy nói lên, ta còn sống.

Nhưng đây, lại là đâu chứ?

Đúng lúc này, Sở Mặc liền cảm thấy cách hắn không xa có một giọng nói mềm mại vang lên.

- Thiên Cơ.

Thân thể Sở Mặc mạnh mẽ run bắn lên, có một loại cảm giác rung động đến tận trong linh hồn, khiến hắn cứng ngắc tại chỗ chỉ trong nháy mắt.

Tiếp theo, hắn liền nhìn thấy một cô gái xinh đẹp không gì sánh kịp, ánh mắt linh động, thoạt nhìn mới chỉ mười tám mười chín tuổi, để lộ nụ cười bướng bỉnh, đang nghiêng đầu nhìn về phía một chàng trai vô cùng tuấn tú.

Trong chốc lát thoáng qua khi nhìn thấy khuôn mặt của chàng trai kia, nước mắt Sở Mặc thiếu chút nữa thì rớt xuống.

Bộ dáng của người ấy... quả thực quá giống với hắn!

Gần như cùng được đúc từ một khuôn ra!

Mà cô gái kia, chỉ mới liếc mắt nhìn qua thôi mà Sở Mặc đã cảm thấy sự rung động kịch liệt từ tận tâm hồn rồi.

Trong lòng hắn đã hiểu được hai người này là ai, nhưng hắn vẫn cảm thấy khó lòng mà tin nổi.

Hoàn toàn không biết ở đây đang có chuyện gì xảy ra, chỉ đành nhìn ngơ ngác.

- Thiên Cơ, ngươi đang nghĩ gì vậy?

Có chuyện không vui sao?

Thiếu nữ kia đi đến trước mặt chàng trai vóc dáng cao lớn đó, nghiêng đầu nhìn y.

- Thanh Vũ, ngươi thực sự là tu sĩ phi thăng từ Tiên giới lên sao?

Ánh mắt chàng trai nhìn về phía cô gái chan chứa tình yêu và sự cưng chiều nồng đậm.

Có thể thấy, y rất yêu nàng.

- Đúng vậy, đúng vậy, đương nhiên rồi!

Không phải người ta đã nói với ngươi rất nhiều lần rồi sao?

Chính là phi thăng từ Tiên giới lên đấy!

Cô gái làm nũng liếc chàng trai, sau đó nhìn y với vẻ ngây thơ, có chút ấm ức nói:

- Ngươi không tin ta?

- Không, đương nhiên không phải, ta tin ngươi.

Chỉ có điều...

Chàng trai dường như hơi chút khó xử.

- Chỉ là cái gì?

Thiên Cơ ca ca, ngươi nói đi mà.

Thiếu nữ, thúc giục, trong con ngươi linh động thoáng qua nét tinh nghịch.

- Chỉ là cảm thấy có chút là lạ...

Chàng trai cười khổ nói:

- Đây là một thế giới bị che đậy thiên cơ, năm đó cha ta đặt cho ta cái tên này, cũng là vì mong muốn ta có thể phá bỏ nhà giam đang vây khốn toàn thế giới, giải thoát cho vùng trời nơi đây.

Nhưng vấn đề là, ởnơi đây thậm chí còn không thể đột phá Chí Tôn, còn nói gì đến chuyện giải phóng vùng trời này?

Từ khi ta tỉnh lại trong phong ấn, cũng đã hiểu rõ, kiếp này nếu muốn tu thành đại đạo là điều khó lòng xảy ra.

Nhưng...

- Nhưng cái gì?

Nhìn thấy cục cưng liền tu thành đại đạo rồi đúng không?

Kia chứng minh cục cưng là quý nhân của ngươi đấy!

Thiếu nữ nhìn chàng trai với vẻ mặt đắc ý, như một cô bé chờ được khen thưởng vậy.

Chàng trai bị làm cho dở khóc dở cười, vươn tay, sờ sờ đầu thiếu nữ, khuôn mày vẫn nhíu chặt như cũ, lẩm bẩm nói:

- Vì sao ta có thể bước vào con đường Chí Tôn dễ dàng như vậy chứ?

Ngươi nói là ngươi phi thăng từ Tiên Giới lên, nhưng vì lẽ gì mà kiến thức của ngươi có thể uyên bác đến vậy?

- Hì hì, là do người ta thông minh đó mà!

Trời sinh đã thông minh sắc sảo như vậy rồi!

Có bản lĩnh từng nhìn qua là không quên được!

Thiếu nữ giống như đang tự biên tự diễn, vẻ mặt ngập tràn đắc ý.

- Đã từng gặp là không quên...

Trên khuôn mặt của chàng trai lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, toàn giới tu hành, phàm là tu sĩ vượt qua kỳ Nguyên Anh gần như đều có thể từng gặp liền không quên.

Bởi vì bọn họ có thể lưu trữ hết thảy trong biểntinh thần, lúc cần, chỉ dùng một ý niệm trong đầu là đủ rồi.

Không ngờ lý do này lại được nàng đem ra làm cái cớ, quả thực khiến chàng trai vô cùng bất đắc dĩ.

Nhưng hết cách rồi, nàng một mực khăng khăng rằng bản thân là tu sĩ phi thăng từ Tiên Giới lên, hơn nữa cảnh giới của bản thân cũng đúng là dừng ở Đại La Kim Tiên.

Vô số lần y từng hoài nghi xuất thân của thiếu nữ này, nhưng đều bị nàng chơi xấu ăn vạ hoặc tìm lý do qua loa tắc trách nào đó lấp liếm cho xong chuyện.

Y không muốn truy tra đến cùng, cũng chẳng muốn hỏi nhiều, bởi vìchỉ cần y thích nàng là đã đủ rồi.

Sở Mặc đứng ở nơi đó, ngơ ngác nhìn, cố nén lệ trong mắt, không cho nó rỏ xuống, lẩm bẩm nói:

- Đây chính là cha mẹ của ta sao?

Hình ảnh không ngừng trôi qua, Sở Mặc nhìn không chớp mắt.

Gần như đều là cảnh hai người dạo chơi sông núi, luôn ở bên nhau như bóng với hình.

Thời gian thấm thoắt trôi qua rất nhiều năm, thiếu nữ bướng bỉnh khixưa cũng dần dần trưởng thành.

Rốt cuộc đến một ngày, trước mặt họ xuất hiện lượng lớn cao thủ khủng bố, sức mạnh tràn ngập trong hơi thở, là loại hùng mạnh mà Sở Mặc chưa từng thấy bao giờ.

Ấy vậy nhưng, tất cả bọn họ đều là kẻ mạnh ở đẳng cấp Chí Tôn cái thế vô song!

Thấy hai người này, trên mặt bọn họ lộ ra vẻ tức giận không sao tả nổi, chẳng nói câu nào đã bay thẳng đến tấn công chàng trai.

Cuối cùng Sở Mặc cũng cảm nhận được sức mạnh của chàng trai có khả năng là cha mình này!

Quả thực chính là có một không hai!

So ra, lực chiến mà hắn vẫn tự cho là hùng mạnh, trước mặt cha mình còn chưa bằng một phần vạn!

Cha hắn tung hoành ngang dọc, lấy sức của một mình mình đánh cho đám Chí Tôn k tan tác tơi bời.

-----o0o-----

Chương 1341: Bí văn

Chương 1341: Bí văn

Sau đó trong đám người có kẻ hoảng hốt hô nên một chữ "Sở", ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ cực độ, rồi nuốt chữ tiếp theo ngược lại cổ họng.

Sở Thiên Cơ không giết hết đám người này, chỉ đánh cho bọn họ tantác rồi buông tha.

Sở Mặc cứ đứng nơi đây, mắt nhìn đám tu sĩ hùng mạnh kia rời đi trong thảm hại với vẻ mặt vô cùng giận dữ và xấu hổ.

Cho tới bấy giờ, cô gái lúc này đã trưởng thành càng thêm duyên dáng động lòng người kia mới do do dự dự nói ra lai lịch đích thực của mình.

Cho dù đã đoán được, nhưng tới tận khi tận tai nghe chính miệng cô gái nói ra những lời này, Sở Mặc vẫn không kìm nổi rơi lệ lã chã. ^p^p- Mẹ!

Hắn nhẹ giọng gọi một tiếng có chút gian nan, mặc dù biết đối phương không nghe được, nhưng vẫn nhìn cô gái ấy với đầy sự chờ mong.

Lúc này, cô gái lại đang nhỏ giọng xin lỗi chàng trai kia:

- Xin lỗi, Thiên Cơ ca ca...

Ta đã lừa ngươi.

Chàng trai kia chính là Sở Thiên Cơ, con trai cả của vị đại nhân đã từng làm bá chủ Thiên giới, và cũng chính là cha của Sở Mặc!

Sở Thiên Cơ thở dài một tiếng:

- Kỳ thực ta đã sớm đoán ra rồi, chỉ có điều vẫn thật không ngờ... ngươi lại đến từ nơi đó.

Trong ánh mắt của cô gái mang theo vài phần sợ hãi, nhìn Sở Thiên Cơ vô cùng đáng thương:

- Có thể nào ngươi sẽ vì vậy mà chán ghét ta, không cần ta nữa không?

Nói xong, liền lã chã chực khóc.

Sở Thiên Cơ lắc đầu nói:

- Hiện giờ còn kịp không?

Cô gái bỗng nhiên nở nụ cười ngọt ngào, đi tới dùng hai tay vong ôm lấy cổ Sở Thiên Cơ, cười hì hì hôn lên mặt y một cái:

- Không kịp rồi... ta đã mang thai cốt nhục của ngươi!

Hì hì, đời này ngươi đều là người của ta!

- Vậy thì, công chúa Cơ Thanh Vũ đến từ hoàng tộc của La Thiên Tiên Vực, có thể nói cho ta hay về thân thế của ngươi chưa?

Ít nhất... ngươi phải cho ta biết đằng ngoại nhà đứa bé có những ai chứ?

Trên mặt Sở Thiên Cơ lộ ra nụ cười trìu mến, ôm cô gái vào trongngực.

- Ai, đám người đó thật là đáng ghét, cái gì mà công chúa chứ, ta ghét nhất!

Trong con ngươi của Cơ Thanh Vũ hiện lên vẻ bất đắc dĩ, hạ giọng nói:

- Nhưng Thiên Cơ, ngươi không hận hoàng tộc của La Thiên Tiên Vực sao?

Không hận việc bọn họ phong ấn mảnh trời đất này sao?

- Hận có nghĩa lý gì không?

Sở Thiên Cơ hạ giọng nói:

- Cha ta phong ấn ta và đệ đệ một trăm ngàn năm, không phải vìmuốn chúng ta sống trong thù hận.

Nếu ta có khả năng chọc thủng bầu trời này, tự nhiên ta sẽ làm như thế, nếu ta không có khả năng đó, thì hận lại có nghĩa lý gì đây?

- Ai, vẫn là có hận mà.

Cơ Thanh Vũ cảm thấy hơi mất mát, nhưng tiếp theo lại không kìm nổi mà nói:

- Thực ra mười vạn năm trước, kẻ chủ mưu chân chính của chuyện này không phải người nhà ta.

Hiện giờ cái gọi là hoàng tộc... chẳng qua cũng chỉ là một đám con rối, được cho mặc quần áo xa hoa mà thôi.

Kẻ thực sự cầm quyền, lại khác hoàn toàn.

Tại thời khắc phụ hoàng của ta đột phá thất bại cảnh giới Tổ Tiên, hoàng tộc...

đã gần như trở thành vậttrang trí.

Sở Mặc lẳng lặng nhìn, hắn không rõ vì sao bản thân có thể nhìn thấy cảnh tượng này.

Nhưng hiển nhiên, hẳn là mọi chuyện trước mắt, đều đã từng xảy ra!

Theo lời kể của Cơ Thanh Vũ, phần thông tin Sở Mặc khuyết thiếu nhiều nhất đã có lời giải.

Cuối cùng, hắn cũng đã biết chuyện năm đó.

Mười vạn năm trước, La Thiên Tiên Vực liên tiếp xảy ra chuyện lớn.

Đầu tiên, phụ thân của Cơ Thanh Vũ thất bại trong việc xung kích lên Tổ tiên cảnh, vẫn chỉ ở Đại thánh cảnh.

Lão tổ tiên của hoàng tộcsống hơn ba mươi sáu kỷ nguyên đã hóa đạo về trời.

- Đến Thái thượng cũng không thoát khỏi luân hồi.

Cơ Thanh Vũ hơi trầm tư.

- Dù có sống qua vô số kỷ nguyên cuối cùng cũng không thể tránh được một kiếp.

Mỗi kỷ nguyên đều có một kiếp nạn nhỏ, ba mươi sáu kỷ nguyên sẽ có một kiếp nạn lớn, bảy mươi hai kỷ nguyên lại có kiếp nạn cực lớn.

Lão tổ của hoàng tộc nếu sống sót sau kiếp nạn lớn của ba mươi sáu kỷ nguyên sẽ sống được thêm ba mươi sáu kỷ nguyên nữa.

Từ khi khai thiên lập địa, cũng chỉ có một người tránh thoát được kiếp nạn lớn này, trở thành Thái thượng.

Đến khi đó, mới có thể chính thức thoát khỏi luân hồi, có kim thân bất tử.

Đáng tiếc, lão tổ hoàng tộc của chúng takhông thể sống sót qua kiếp nạn.

Khi đó, ta còn nhỏ, nghe nói chuyện này có người đứng sau ám toán nên mới khiến lão tổ độ kiếp thất bại.

Sau khi ta theo Đạo Môn vụng trộm tới đây, dù lén lút nhưng người nhà ta cũng biết.

Bọn họ không ngăn cản vì đã tính được ta có một kiếp nạn nên muốn để ta đi để tránh kiếp nạn đó.

Sở Mặc sợ hết hồn.

Đại thánh, Tổ tiên, Thái thượng là cảnh giới ở cấp độ nào chứ?

Hình như lúc trước lão hòa thượng ở Phật môn đã từng nói: "Khi Phật môn cường thịnh có thể trấn áp được cả Đại thánh thì phải."

Sở Mặc áp chế rung động, tiếp tục nghe.

- Khi lão tổ hóa đạo về trời nghe nói sẽ đi đầu thai chuyển kiếp.

Nhưng ai biết trên đời này có luân hồi chuyển thế hay không, vấn đề này quá thâm ảo.

Nhưng vì việc này, phụ hoàng trở nên nóng nảy.

Nếu không có lão tổ, hoàng tộc khó tránh khỏi việc bị người khác áp chế.

Dù là những gia tộc còn nhớ chút giao tình khi xưa hay vì kiêng kỵ quân bài lão tổ lưu lại, cùng lắm họ không dám tiêu diệt hoàn toàn nhưng chắc chắn sẽ muốn dồn ép hoàng tộc.

Đáng tiếc, phụ hoàng xung kích Tổ tiên cảnh thất bại.

Có kẻ muốn âm thầm ra tay.

Nhưng may nhờ có tổ khí của lão tổ để lại, hoàng tộc mới tránh được một kiếp.

Tuy nhiên về sau, phụ hoàng không có cơ hội xung kích lên Tổ tiên cảnh nữa.

Sở Thiên Cơ hỏi:

- Việc này là ân oán giữa các thế lực đỉnh cấp ở La Thiên Tiên Vực sao lại có quan hệ đến chúng ta?

Tại sao người bên kia lại phải phong ấn thế giới này thế?

Theo nàng nói, Hoàng đế cảnh ở thế giới này tương đương với Thánh nhân cảnh ở La Thiên Tiên Vực, mặc dù không phải kẻ yếu nhưng cũng không thể vào được top cao thủ ở đó.

Bọn họ sợ gì vậy?

Sở Mặc cũng căng thẳng.

Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao tục danh của mẫu thân lại là cấm kỵ ở thế giới này.

Rất có thể đáp án nằm trong lời mẫu thân nói sắp tới.

Cơ Thanh Vũ than nhẹ, nói:

- Chàng phải biết những người đỉnh cấp ở La Thiên Tiên Vực đều là mấy lão bất tử sống rất nhiều kỷ nguyên.

Bọn họ cực kỳ kinh khủng và hùng mạnh.

Nếu tùy tiện nhắc đến tên họ, dù cách vô số thế giới, bọn họ vẫn có thể có cảm giác, chỉ bằng một suy nghĩ cũng có thể loại bỏ một mảnh tinh vực.

Nên ta không thể đề cập đến tên họ, cũng không thể nhắc đến danh hiệu nữa.

Nhưng ta có thể nói cho chàng, bọn họ luôn duy trì cân bằng thế giới.

Pho tượng của Thái thượng vẫn còn đó, chỉ cần La Thiên Tiên Vực bất diệt, bọn họ cũng sẽ không làm gì.

Thái thượng vong tình, ngài đã hóa đạo nên ta có thể đề cập đến danh hiệu của ngài.

-----o0o-----

Chương 1342: Thanh thiên như mặc (1)

Chương 1342: Thanh thiên như mặc (1)

- Họ phong ấn thế giới này vì một đại năng Tổ tiên cảnh đã suytính ra Viêm Hoàng Đại Vực tương lai sẽ xuất hiện một thiên tài cái thế vô song, một ngày nào đó sẽ tiến đến La Thiên Tiên Vực, làm thay đổi vận số của tất cả bọn họ, khiến toàn bộ bọn họ không thể vượt qua đại kiếp nạn ba mươi sáu kỷ nguyên.

Nói đến đây, Cơ Thanh Vũ cười lạnh:

- Lão tổ nhà ta thành đạo đã vô số năm, sớm hơn bọn họ rất nhiều, nếu không đã không thể trở thành hoàng tộc.

Nên lão tổ sớm phải đối mặt với đại kiếp nạn ba mươi sáu kỷ nguyên hơn bọn họ.

Tuy nhiên, chỉ vài kỷ nguyên cũng đủ khiến bọn họ sợ hãi.

Nên bọn họ mới phái người đến chinh hoạt Viêm Hoàng Đại Vực.

Bọn họ muốn thông qua trận chiến mười vạn năm trước kia giết hết thiên kiêu của Viêm Hoàng ĐạiVực.

Bọn họ không tận diệt vì sợ dính nhân quả quá lớn.

Bọn họ chỉ giết hết thiên kiêu, sau đó phong ấn thế giới này.

Như thế, ít nhất, vài kỷ nguyên nữa, Viêm Hoàng Đại Vực cũng không có khả năng sản sinh ra nhân tài chân chính.

Bọn họ chỉ cần có thế.

Sở Thiên Cơ và Sở Mặc gần như đồng thời thở dài.

Chỉ có điều, Sở Mặc có thể thấy Sở Thiên Cơ nhưng Sở Thiên Cơ lại không thể thấy hắn.

Nhưng điều khiến Sở Mặc giật mình là Sở Thiên Cơ lại nói:

- Con à, con nghe thấy không?

Cái đám ở La Thiên Tiên Vực rất độc ác.

Một ngày nào đó, ngươi phải đâm trả lại cái đám lão khốn kiếpkia nhé.

- Sặc, chàng nói cái gì thế?

Con của chúng ta còn chưa ra đời đâu.

Cơ Thanh Vũ không nhịn nổi, trừng mắt nhìn Sở Thiên Cơ, lại nói tiếp:

- Một kỷ nguyên bằng mười hai vạn tám ngàn sáu trăm năm.

Vài kỷ nguyên là mấy chục vạn năm.

Bọn họ muốn phong ấn Viêm Hoàng Đại Vực trong vòng mấy kỷ nguyên

Sở Thiên Cơ hơi tức giận nói:

- Bọn họ thật độc ác.

Trước giết hết thiên kiêu của chúng ta, lại phong ấn nơi này, tất cả lại chỉ vì bọn họ bói ra một quẻ có thể có ngườiở đây có khả năng làm thay đổi vận mệnh của bọn họ.

Quá độc ác!

- Nói lý cũng chẳng được, đám người kia vốn muốn làm gì thì làm như thế.

Bọn họ còn từng trấn áp cả Đại thánh đó.

Cơ Thanh Vũ nói:

- Ta trốn đến đây, gia tộc cũng không ngăn cản, nhưng bọn họ chắc chắn không cho phép ta gả cho một tu sĩ ở Viêm Hoàng Đại Vực.

Chẹp, nên làm gì bây giờ nhỉ?

- Dù thế nào, ta cũng không rời xa nàng.

Sở Thiên Cơ nghiêm túc nói.

- Ta cũng không rời xa chàng.

Ta yêu ngươi, Thiên Cơ ca ca.

Cơ Thanh Vũ tựa đầu vào vai Sở Thiên Cơ, yếu ớt nói:

- Nhưng sau khi đám kia trở về, ta lo sẽ có đám thứ hai đến.

Ta vẫn cảm giác trong hoàng tộc đã có người phản bội, đang có hai thế lực ngấm ngầm tranh đấu.

Sau khi phụ hoàng xung kích Tổ tiên cảnh thất bại đã truyền lại ngôi vị Hoàng đế cho đại ca.

Chỉ có điều đại ca...

Haiz...

Cơ Thanh Vũ thở dài, không nói tiếp chuyện này mà chuyển sang đề tài khác:

- Nên người đến bắt ta chưa chắc đã là người thật sự muốn đến, còn người chưa ra mặt không hẳn là người tốt.

- Ta sẽ không để người khác mang nàng đi, trừ khi ta chết!

Sở Thiên Cơ nói.

Cơ Thanh Vũ che miệng Sở Thiên Cơ:

- Không được nói lung tung.

Dù sống dù chết, ta vẫn ở cùng chàng.

Sở Mặc gần như đoán được sự việc tiếp theo, hắn khóc.

Một lời hứa hẹn, hai người yêu nhau không biết chờ đợi họ đang là vận mệnh như thế nào.

Rất nhanh sau đó, một cường nhân xuất hiện.

Song phương chiến đấu kịch liệt, cực kỳ tàn nhẫn.

Đại chiến diễn ra ở một vùng khong người, kéo đến biên giới tinh hà.

Phạm vi chiến đấu đến hơn trăm dặm tinh vực, gần như vượt quá non nửa phạm vi Thiên giới.

Cơ Thanh Vũ vẫn bám theo.

Ánh mắt tràn đầy lo lắng, nhưng không mở miệng khuyên.

Cuối cùng, song phương bất phân thắng bại.

Cơ Thanh Vũ bước lên phía trước, chảy nước mắt nói với cường nhân trước mặt.

- Ta mang thai rồi.

Cường nhân giận dữ, đánh nát một ngôi sao phía xa, ngửa mặt lên trời thét lớn, sau đó bình tĩnh, nhìn Cơ Thanh Vũ rất lâu, hạ giọng nói:

- Có người phái Thánh nhân tới giết con của các ngươi.

- Cái gì!

Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ nháy mắt ảm đạm.

Thánh nhân!

Không phải kẻ mạnh nhất ở La Thiên Tiên Vực nhưng là thần ở Viêm Hoàng Đại Vực.

Thánh nhân giận dữ, trời long đất lở.

Câu nói này không ngoa tí nào.

- Người đó cũng không muốn tới đâu.

Cường nhân sâu kín thở dài.

- Sau khi ngươi sinh đứa nhỏ, hãy đưa nó đi xa.

- Không.

Nó là con ta, ta nhất định phải để nó bên cạnh.

Ai cũng đừng nghĩ mang nó đi.

Cơ Thanh Vũ khóc như mưa.

- Ngươi không giữ được đâu.

Rất có thể hài tử của ngươi chính là người trong lời tiên đoán.

Nếu ngươi muốn hại chết hắn, thì mang hắn về La Thiên Tiên Vực với ta đi.

Cường nhân liếc nhìn Cơ Thanh Vũ.

- Sao hắn có thể là người trong lời tiên tri được chứ?

Cơ Thanh Vũ ngạc nhiên, khiếp sợ nhìn cường nhân nói:

- Hài tử của ta sao lại là người trong lời tiên tri kia được.

- Hừ, ngươi nhìn người bên cạnh ngươi đi.

Có phải y là hậu nhân của người kia ở Viêm Hoàng Đại Vực đúng không?

Cường nhân chỉ Sở Thiên Cơ cũng đang khiếp sợ bên cạnh hỏi.

Cơ Thanh Vũ ngơ ngác gật đâu:

- Đúng, nhưng...

- Dù thế nào chăng nữa, Sở thị nhất mạch cũng là huyết mạch xuấtsắc nhất của Viêm Hoàng Đại Vực, mà Cơ thị hoàng tộc chúng ta cũng là huyết mạch ưu tú nhất của La Thiên Tiên Vực.

Các ngươi kết hợp với nhau chả nhẽ không sinh ra đứa nhỏ ưu tú nhất hay sao?

Cường nhân thở dài:

- Ta biết các ngươi không hy vọng con mình là người trong lời tiên tri kia.

Ta cũng không hy vọng đứa bé kia là người đó.

Vì nếu đúng, nó sẽ mang lại sự hủy diệt cho cả hoàng tộc.

Chuyện này lộ ra, nhiều người trong hoàng tộc sẽ nghĩ huyết thống của hoàng tộc bị làm bẩn.

Ta thì không nghĩ thế.

Người nam nhân ngươi chọn rất ưu tú, không kém thiên kiêu ở La Thiên Tiên Vực tí nào.

Nhưng ta có thể nghĩ tới việc kia, người khác không nghĩ được chắc.

Ngươi chạy đến đây nhiều năm như vậy, còn tìm đạo lữ cho mình.

Ngươi có thân phận gì, huyết mạch gì saongươi còn không biết.

Bản thân ngươi đã là sự việc nhạy cảm Một khi kinh động đến bên kia, chỉ sợ hoàng tộc sẽ bị người bên kia giết hết.

Lần này hoàng tộc phái thánh nhân tới chính vì sợ ngươi sẽ lưu lại con nối dòng ở đây.

Bọn họ biết ta mềm lòng, sẽ không thật sự xuống tay.

Kết quả, các ngươi thật sự có...

Aiz...

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Co đều cực kỳ ngạc nhiên.

Dù Sở Thiên Cơ đã gần như ở Chí Tôn, đối mặt với cường nhân từ La Thiên Tiên Vực không hề yếu thế, rơi vào hạ phong.

-----o0o-----

Chương 1343: Thanh thiên như mặc (2)

Chương 1343: Thanh thiên như mặc (2)

Lúc này, Sở Thiên Cơ vẫn thấy mất phương hướng, không biết nên làm gì.

Thánh nhân!

Làm thế quái nào đánh với người tồn tại như một vị thần thế chứ!

Nghỉ đi cho khỏe.

Một thánh nhân có thể tiêu diệt toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực.

- Như vậy đi, thánh nhân kia chắc chưa đi đâu.

Ta giúp ngươi kéo dài thời gian một chút.

Cường nhân nhìn đôi nam nữ trước mắt, không nhịn được động lòng trắc ẩn, quyết định giúp đỡ tạm thời giấu diếm chuyện này.

Sở Mặc nhìn đến đây, gần như đã đoán được hết toàn bộ sự việc.

Tầng lớp cao nhất của La Thiên Tiên Vực thôi diễn Viêm Hoàng Đại Vực sẽ xuất hiện một thiên tài chân chính có khả năng làm thay đổi vận mệnh của bọn họ, khiến bọn họ không vượt qua được đại kiếp nạn giống vị lão tổ hoàng tộc La Thiên Thiên Vực kia.

Nên phái quân viễn chinh, đánh chết toàn bộ thiên kiêu, cao thủ của Viêm Hoàng Đại Vực sau lại phong ấn chỗ này, che đậy thiên cơ, khiến nơi đây đến Chí Tôn cũng không có.

Nhưng việc còn chưa kết thúc, bọn họ vẫn sợ thiên kiêu trong lờitiên tri xuất hiện, nên luôn theo dõi nơi này.

Trong hoàng tộc có người phản bội, hướng ra ngoài.

Thật ra cũng không hẳn là phản bội vì hoàng tộc cũng đang sợ hãi.

Bọn họ hoàn toàn không muốn dính líu tới việc này.

Một số người ủng hộ Cơ Thanh Vũ, khá buông thả nàng, một phần cũng có nguyên nhân khác.

Nhưng có nhóm người, lại không suy nghĩ như vậy.

Như cường nhân kia nói: thân phận đứa nhỏ kết hợp giữa huyết mạch mạnh nhất của La Thiên Tiên Vực và Viêm Hoàng Đại Vực quá nhạy cảm.

Nếu không có lời tiên đoán, việc này cũng chẳng đáng nói.

Chẳng qua chỉ là một đứa nhỏ hoàng tộc huyết thống không tinh khiết mà thôi.

Nhưng có lời tiên đoán, nên nếu để nhóm cao tầng biết được sự hiện hữu của đứa nhỏ này, chắc chắn sẽ dấy lên một trận phong ba to lớn.

Đến lúc đó, hoàng tộc cũng sẽ bị liên lụy.

Sự việc tiếp theo không cần phải nghĩ.

Chẳng những người của bên kia muốn tiêu diệt, đến hoàng tộc cũng sẽ phải người truy sát.

Vì hoàng tộc không muốn mình dính dáng tí nào.

Họ chỉ là một đám hèn nhát.

Không dám đối mặt.

Sở Mặc vừa nghĩ, vừa thấy cường nhân kia rời đi.

Hình ảnh thay đổi.

Sở Mặc thấy Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ định cơ ở một nơi thế ngoại đào nguyên yên tĩnh.

Nơi đây không có ai, là một mảnh đất ở mép của Thiên giới.

Cuối cùng ngày đó cũng tới.

Bầu trời đang quang đãng bông nhiên đầy mây.

Đúng lời tiên đoán, thanh thiên như mặc.

Tiếng con nít oa oa kêu lên.

Cơ Thiên Vũ và Sở Thiên Cơ vừa vui mừng vừa kích động.

Đây là con của bọn họ.

Hai người đều khóc.

Chuẩn xác mà nói, là ba người khóc, vì Sở Mặc cũng đang yên lặng rơi lệ.

- Đây là bảo bối của chúng ta, là con trai của chúng ta.

Cơ Thanh Vũ ôm đứa trẻ trong lòng, ngẩng đầu nhìn bầu trời đã cuồn cuộn mây đen, lẩm bẩm:

- Che đậy thiên cơ...

Con trai của chúng ta, thật sự đúng là người kia sao?

Sở Thiên Cơ cũng ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy mây.

Mây không giống bình thường mà cuồn cuộn, như có linh tính, thần thức, cái gì bị cuốn vào đó sẽ bị nghiền nát.

Nó đang giúp bọn họ che đậy thiên cơ.

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Niềm vui được làm cha làm mẹ đã biến mất hầu như không còn.

Trời mây phía trên rõ ràng đang không tiếng động phản kháng phong ấn của Viêm Hoàng Đại Vực.

- Chàng đặt tên cho con của chúng ta đi.

Cơ Thanh Vũ khóc.

Nàng biết, muốn bảo vệ con, nhất định hai người phải biệt ly.

Sở Thiên Cơ nhìn không trung, thì thào:

- Thanh thiên như mặc, thiên đạo che lấp, vậy gọi là Sở Thiên Mặc đi.

Cơ Thanh Vũ vốn đang thương tâm, lúc này không nhịn được cười khúc khích:

- Chàng ngốc hay sao?

Chàng tên là Sở Thiên Cơ, con liền gọi là Sở Thiên Mặc à.

Sở Thiên Cơ hơi ngẩn ra, im lặng một chút nói:

- Vậy gọi là Sở Mặc thôi.

- Được, gọi là Sở Mặc.

Cơ Thanh Vũ nói xong, lại không nhịn được rơi nước mắt.

- Con yêu, sau này ngươi có hận ba mẹ hay không?

Mẹ thật sựkhông muốn rời xa ngươi.

Ngươi không nên hận ba mẹ nhé.

Sở Mặc khóc nói:

- Con không hận, mẹ, con không hận ngài, càng không hận ba.

Cơ Thanh Vũ lại đeo một khối ngọc vào cổ của đứa trẻ.

Đứa trẻ mới sinh ra dường như cảm giác được cái gì, giơ cánh tay non nớt nắm tay của Cơ Thanh Vũ.

Cơ Thanh Vũ không nhịn được khóc rống lên, vừa khóc vừa nói:

- Không được.

Ta không muốn một ngày nào đó con ta biết đượcsự việc, hận chính cha mẹ của mình.

Ta không thể để hắn u mê một đời.

Ai dám làm hắn bị thương, ta liều mạng với người đó.

Cơ Thanh Vũ nói xong, ôm thật chặt đứa nhỏ vào lòng, dùng tay đỡ ót nó lẩm bẩm:

- Con à, nếu một ngày con thấy được đoạn trí nhớ này, nhất định phải nhớ kỹ, ba mẹ rất thương yêu con.

Nhớ kỹ, phải biết ẩn nhẫn.

Mẹ để lại cho con Huyễn Thần giới.

Nó là tài sản của con, đủ giúp con ngạo nghễ ở Viêm Hoàng Đại Vực này.

Ngàn vạn lần phải nhớ, đừng đến La Thiên Tiên Vực.

Tuy mẹ rất nhớ ngươi, mỗi ngày mỗi đêm đều sẽ nhớ.

Nhưng ngươi đừng đến...Sở Thiên Cơ đứng một bên, không tiếng động ngửa mặt lên trời thét dài.

Nước mắt của nam tử cao ngất kiên nghị vô thanh vô tức chảy xuống.

Chỉ cần có một tia hy vọng cha mẹ nào nhẫn tâm vứt bỏ con cái của mình cơ chứ.

Sở Mặc cảm giác được sự tuyệt vọng và bất lực của phụ thân.

Hắn rất muốn nói cho hai người họ:

- Ba mẹ, con của hai người giờ tốt lắm.

Nhưng hắn biết, đây chỉ là một đoạn trí nhớ.

Hắn nói gì, cha mẹ hắncũng không thể nghe thấy được.

Lúc này có một người từ phương xa tiến đến.

Sở Mặc liếc mắt một cái đã nhận ra người cường nhân lúc trước, là một Chí Tôn.

Theo Vũ Vi nói, chính là cậu của hắn.

Nhìn thấy người này, Sở Mặc chính thức minh bạch, người cậu này chắc chắn không phải cái tên vượt qua dải ngân hà đến, mở miệng là mắng hắn là tạp chủng.

- Nhanh đưa đứa nhỏ đi đi, người bên kia sắp đến rồi.

Cường nhân này vừa xuất hiện, vừa lo lắng nhìn Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ nói.

- Ta vừa mới sinh hắn ra thôi...

Cơ Thanh Vũ khóc hết nước mắt.

Đối với bất cứ người mẹ nào, vừa mới sinh con, còn chưa kịp thân cận, chưa kịp yêu thương, đến sữa cũng chưa cho nó bú một ngụm đã phải đưa nó đi, là một việc cực kỳ tàn khốc.

- Tỷ.

Cường nhân kia nóng nảy, gọi lớn:

- Lúc này là lúc nào rồi, người còn không rõ nặng nhẹ hay sao?

Cơ Thanh Vũ khóc nói:

- Ta biết, nhưng ta không bỏ được.

- Không bỏ được cũng phải bỏ.

Cường nhân nhìn Sở Thiên Cơ, nói:

- Cùng ta đánh xuyên vách ngăn mau.

-----o0o-----

Chương 1344: Bi thương

Chương 1344: Bi thương

Trên mặt Sở Thiên Cơ cũng có một vệt nước mắt, nhưng giờ phút sinh tử trước mắt, Sở Thiên Cơ hiểu ở thế giới này, không ai có thể ngăn cản được một thánh nhân.

Sở Thiên Cơ không do dự nữa, trực tiếp cùng cường nhân kia ra tay, đánh tan vách ngăn giữa Thiên giới đến tận Nhân giới, sau đó đồng thời nhìn về phía Cơ Thanh Vũ.

Cơ Thanh Vũ gắt gao ôm đứa nhỏ, không muốn buông tay.

Cường nhân cũng đỏ mắt.

Cháu ngoại mới ra đời đã phải nhận vận mệnh bi thương, người làm cậu cũng thấy khó chịu.

Nhưng không còn cách nào khác.

Ở đây không ai có thể ngăn được một thánh nhân.

Dù đưa đến Nhân giới cũng không thể ngăn được.

Nhưng có thể hủy bớt dấu vết, che mắt nhất thời.

Thật ra, có giấu được hay không chủ yếu nhìn vào tâm trạng của vị thánh nhân kia.

Nếu người kia một lòng muốn loại trừ Sở Mặc, sẽ phải chấp nhận hủy diệt cả Tiên giới, Linh giới, Nhân giới, gánh trên lưng nhân quả nặng nề.

Khi đó, không ai có thể ngăn cản bi kịch phát sinh.

Hành động của cường nhân và cha mẹ Sở Mặc bất quá là ôm một tia hy vọng cuối cùng mà thôi.

- Cơ Thanh Vũ!

Cường nhân trẻ tuổi kia nóng nảy, gọi tên trực tiếp.

Cơ Thiên Vũ đột nhiên cầu khẩn:

- Để ta cho hắn bú một chút được không?

Ta không muốn hài tử của ta đến một ngụm sữa mẹ cũng không được uống.

- Mẹ nó!

Cường nhân trẻ tuổi khong nhịn được rơi lệ, quay mặt ra chỗ khác, lấy ra một pháp khí, ầm một tiếng, chìm vào hư không.

Sở Mặc thấy rõ, khi pháp khí kia vừa biến mất, thiên địa gần như bấtđộng, thời gian ngừng trôi.

Pháp khí này là một pháp khí ngưng lại thời gian.

Sở Mặc vừa khóc, vừa xin lỗi cường nhân kia: rất xin lỗi cậu, lúc tước ta đã trách lầm ngài.

Có một số việc, Giới Linh và Vũ Vi cũng không biết tỉ mỉ hoặc vì cấm kỵ nên không thể kể lại cho Sở Mặc.

Đến hôm nay, Sở Mặc mới hiểu rõ, rốt cuộc hai mươi năm trước đã xảy ra chuyện gì.

Cơ Thanh Vũ không kịp cảm ơn đệ đệ mình, quay lưng lại, trực tiếpvén áo, cho đứa nhỏ bú, nức nở:

- Rất xin lỗi con, mẹ chỉ có thể cho con ăn lần này thôi...

Khoảng sau một nén nhang, đứa nhỏ trong tã lót ợ một cái, ngủ thiếp đi.

Cơ Thanh Vũ si ngốc nhìn đứa bé, vạn lần không muốn buông tay.

Nàng lại thả một đoạn trí nhớ vào sâu trong thần thức của Sở Mặc, nói:

- Con à, con đừng hận Thanh Đàm cậu con, cậu con cũng vì bất đắc dĩ.

Sở Mặc cứng người, trong lòng bi thương cực độ.

Hắn vốn tưởngrằng hình ảnh đến đây chỉ đến đây, mẹ hắn sẽ biến mất, nào ngờ, hình ảnh vẫn tiếp tục.

Điều này khiến Sở Mặc khiếp sợ, không dám nháy mắt.

Người cường nhân trẻ tuổi quay lại nói:

- Tỷ...

- Ta biết rồi.

Cơ Thanh Vũ hít sâu một hơi, sau đó không do dự, trực tiếp ném đứa nhỏ qua thông đạo.

Bởi vì nàng biết, nếu còn do sự sẽ không có kết cục tốt.

Trong nháy mắt, nàng vẫn không nhịn được khóc lớn, đau lòng xé gan đứt ruột.

Sở Mặc nước mắt như mưa.

Thông đạo chẳng mấy chốc khép lại.

Mọi thứ gần như chưa từng xuất hiện.

Sau đó Sở Thiên Cơ, người cường nhân trẻ tuổi và Cơ Thanh Vũ cùng nhau xóa dấu vết.

Cơ Thanh Vũ lấy ra một pháp khí, thúc dục một chút, thân hình của nàng xảy ra biến hóa, gần như không ai có thể nhìn ra là đã là mẫu thân, vừa sinh con.

Nhưng ba người ở đây đều biết đây chỉ là che giấu tạm thời mà thôi.

Sau khi làm xong mọi việc, vị Chí Tôn trẻ tuổi hơi áy náy nhìn Cơ Thanh Vũ nói:

- Tỷ, ta không muốn đối mặt với người kia.

Ta đi trước, ta sẽ chờ ngươi ở La Thiên Tiên Vực.

Nói xong, nhoáng một cái đã biến mất.

Không khí bốn phía bắt đầu dao động, Cơ Thanh Đàm đã thu hồi pháp khí đình trệ thời gian, nháy mắt ly khai.

- Được.

Cơ Thanh Vũ thoáng chốc tăng lên Chí Tôn cảnh.

Cảnh giới Đại la kim tiên lúc trước chỉ là một thủ thuật che mắt mà thôi.

Cảnh giới thật sự của Cơ Thanh Vũ là Chí Tôn, nàng là một cao thủ chân chính.

Nếu không sao có thể chỉ điểm cho Sở Thiên Cơ chứ.

Con ngươi Cơ Thanh Vũ dần u lãnh, giọng nói nàng nhẹ nhàng nhưng tràn đầy kiên định:

- Ca ca, Thanh Vũ hôm nay sẽ cùng chết với ngươi.

Sở Thiên Cơ cũng không nói gì, chỉ cầm tay Cơ Thanh Vũ, sau đó ngẩng đầu nhìn trời cao.

Ánh mặt trời chiếu xuống, hai người không hề lo lắng.

Hầu như không quan tâm tới cả khung trời đang có chút thay đổi kia.

Một luồng sáng từ trên trời cao rơi xuống như một vì sao, nhìn có vẻ chậm mà thực tế nó rơi rất nhanh.

Gần như nháy mắt xuất hiện trên đỉnh đầu Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ.

Thiên địa cũng trở nên yên tĩnh kỳ lạ.

Không phải bị ngưng đọng do pháp khí như Cơ Thanh Đàm làm ảnh hưởng vừa nãy mà là thật sự yên lặng.

Dường như vạn vật đều bị ngưng kết trong khoảnh khắc này.

Sau đó, một lão giả từ luồng sáng hiện ra, tướng mạo nho nhã, mặc một bộ quần áo đạo sĩ.

Thấy hai người, lão giả thời dài một cái, lại bất chợt ngẩng đầu nhìn về phía Sở Mặc.

Sở Mặc triệt để choáng váng.

Cái nhìn của đối phương không phải nhìn không khí mà thật sự là nhìn hắn.

Đây là thánh thuật ư?

Có thể vượt không gian và thời gian, nhìn thấy cảnh tượng sau vài thập niên.

Sở Mặc cảm giác tim mình như ngừng đập.

Cũng may lão giả chỉ nhìn hắn một cái, không nói gì thêm, chỉ bình tĩnh nhìn Sở Thiên Cơ và Cơ Thanh Vũ.

Sở Mặc nóng lòng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Tuy hắn không biết vì sao mình có thể nhìn đến cảnh tượng này nhưng hắn muốn biết phụ thân mình ra sao, mẫu thân sẽ đi nơi nào.

Cơ Thanh Vũ nhìn lão giả, duyên dáng quỳ gối:

- Thanh Vũ bái kiến thập cửu thúc.

Lão giả không nói gì, chỉ gật gật đầu, nhìn Cơ Thanh Vũ thở dài.

- Thập cửu thúc, ngài thành toàn cho chúng ta đi.

Cơ Thanh Vũ muốn nỗ lực đến cùng.

Lão giả vẫn không nói chuyện, chỉ đứng yên đó, dường như hòa vào một thể với cả mảnh thiên địa này.

Nhưng Cơ Thanh Vũ lại đột nhiên ngã xuống, khẩn cầu:

- Cầu thập cửu thúc tha cho hài nhi của con!

Sở Thiên Cơ cũng quỳ xuống:

- Cầu tiền bối buông tha cho con của ta!

Trước mặt thánh nhân, mấy thủ đoạn của bọn họ thật sự chẳng thấm vào đâu.

Lão giả nháy nháy mắt, nói:

- Đúng là thiên ý...

Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ đều không nói gì, khổ sở nhìn lão giả.

Lão giả nói:

- Ta cũng cần có cái gì đó để bàn gi.

Sở Thiên Cơ trầm giọng nói:

- Phải như thế nào tiền bối mới buông tha hài tử của ta?

- Ta không muốn giết hắn.

Lão giả chậm rãi nói:

- Nhưng ta cần có cái gì đó để giao lại cho bên kia.

Thánh nhân tích chữ như vàng, có thể nói với hai người như vậy đã quá nhiều rồi.

Phần lớn là nể mặt Cơ Thanh Vũ mà thôi.

Nhưng điều này vừa làm Cơ Thanh Vũ và Sở Thiên Cơ có một chút hy vọng, lại không biết nên làm thế nào.

-----o0o-----

Chương 1345: Thánh nhân dặn dò

Chương 1345: Thánh nhân dặn dò

- Thập cửu thúc, chúng ta phải làm gì ạ?

Cơ Thanh Vũ hỏi.

- Y chết, đứa nhỏ sống, ngươi theo ta đi.

Ta có thể thay các ngươi che giấu hai mươi năm thiên cơ.

Hai mươi năm sau, hoàng tộc sẽ cảm giác được sự tồn tại của đứa bé.

Lão giả đã lâu không nói nhiều như thế.

Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ông cũng không muốn đến đây lúc này.

- Người nói sao?

Cơ Thanh Vũ ngây người, hỏi lại:

- Không có biện pháp khác ạ?

Sở Thiên Cơ lại nói:

- Nếu ta chết, có thể bảo toàn hài tử của ta đúng không?

Lão giả gật đầu.

- Ta biết ngươi có một thuật bảo mệnh, nhưng sau khi trọng sinh, ngươi không thể xuất hiện trước mặt người đời.

Bằng không, nhất mạch của ngươi, rồi toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực vẫn có thể sẽ gặp đại kiếp.

Ngay cả khi ngươi không ra mặt, trong hoàng tộc cũng sẽ có người ra tay.

Cơ Thanh Vũ cố gắng bắt lấy một tia hy vọng cuối cùng:

- Như vậy là huynh ấy sẽ không chết?

Lão giả gật đầu, rồi lại lắc đầu:

- Vừa rồi chỉ là ảo giác của các ngươi.

Khi chân thân của ta đến, sẽ đánh chết trượng phu của ngươi, ngươi hiểu không?

Cơ Thanh Vũ hiểu, thập cửu thúc cũng không có cách nào khác.

Một thánh nhân cũng bị bức phải dùng biện pháp này để giúp thân nhân của mình.

Vì ông nhất định phải có cái để giao lại cho hoàng tộc La Thiên Tiên Vực.

Đó chính là phải đánh chết kẻ tu sĩ ở Viêm Hoàng Đại Vực đã dám khinh nhờn công chúa, mang công chúa trở về.

Sở Thiên Cơ cũng hiểu, lúc này, còn có gì mà không hiểu nữa chứ.

Sở Thiên Cơ gật đầu, nói:

- Chỉ cần bảo vệ con ta bình an, ta chết cũng được.

Tình thương của cha như núi, sâu nặng nhưng thâm trầm, tình thương của mẹ như biển, rộng lớn vô bờ bến.

Sở Mặc lặng lặng nhìn, con mắt tràn ngập bi thương.

Lúc này, thanh âm của lão giả kia lại đột nhiên vang lên:

- Tiểu tử kia, ngươi chỉ nhìn là được rồi.

Đừng hận cữu lão gia của ngươi.

Cữu lão gia đã để lại cho ngươi một cơ duyên thành đọa thiên trên lộ.

Tìm được nó, một ngày nào đó, ngươi có thể đánh tới La Thiên Tiên Vực, cứu mẫu thân của ngươi.

Các vị tối cao sẽ không tự mình ra tay với ngươi.

Chỉ cần ngươi đủ mạnh, ngươi có thể bỏ qua hôm nay để tiến lên.

Thậm chí tương lai, hy vọng của La Thiên hoàng tộc cũng sẽ đặt trên người ngươi.

Sau khi nghe lão giả nói, Sở Mặc thấy trước mắt tối sầm, toàn bộ hình ảnh liền biến mất.

Sở Mặc hiểu, mấy hình ảnh vừa nãy là do vị thánh nhân kia để lại trong tinh thần thức của hắn.

Mục đích là muốn để Sở Mặc không hận ông.

Đồng thời, cũng nói cho Sở Mặc biết, ông để lại một cơ hội thành đạo trên thiên lộ cho Sở Mặc.

Đây mới là chuyện trọng yếu nhất.

Vị thánh nhân kia muốn làm gì?

Tại sao phải nói với mình như vậy chứ?

Hành động này rõ ràng đã phủ nhận hành vi ngày đó.

Xem ra trong hoàng tộc La Thiên Tiên Vực không phải ai cũng nhu nhược, cũng là kẻ hồ đồ.

Sở Mặc cảm nhận được xung quanh tối đen.

Hắn không biết mình đang ở đâu, cũng không biết mình bị thương ra sao.

Phần hình ảnh ký ức đã kết thúc, hắn bị nhốt trong bóng tới, chỉ biết tu luyện giết thời gian.

Sở Mặc bắt đầu không ngừng vận hành quyển 4 của Thiên Ý Ngã ý, duy ngã quyển, đoạt thiên nhi hành.

Vừa tu luyện, tâm hắn cũng dần bình tĩnh lại.

Cuối cùng hắn cũng không thấy hình ảnh phụ thân chết đi, nhưng hắn biết, phụ thân nhất định đã chết một lần, còn mẫu thân đã bị mang về La Thiên Tiên Vực.

- Ta nhất định phải mạnh lên trong thời gian ngắn nhất.

Sau khi tìm được phụ thân, ta sẽ cứu mẫu thân ra.

Nghĩ đến cha mẹ, Sở Mặc lại thấy đau đớn.

Mặc dù không xao động như trước nhưng vẫn cực kỳ bi thương, phẫn nộ.

Sở Mặc âm thầm thề, sau đó, hắn chậm rãi tiến vào trạng thái ngộ đạo.

Trong sơn động, Sở Mặc ngâm mình trong dịch thuốc của Hỗn Độn Hồng Lô, thương thế trên người hắn dần được chữa trị.

Thương Khung Thần Giám đột nhiên phát ra một âm thanh rất nhỏ:

- Sao ta thấy hình như tren người hắn có một luồng dao động kỳ quái, giống như là...

- Câm miệng!

Thanh âm trong trẻo của một cô gái vang lên.

- Ngươi muốn chết à?

- Không, ta không...

Hỗn động huyết nguyệt im lặng.

Mọi thứ lại khôi phục vẻ ban đầu.

...

Ma quân nhìn đồng hạc trước mặt, không nhịn được hỏi:

- Ngươi vừa nói gì đó?

Con đồng hạc to bằng bàn tay rất sống động lại lặp lại lời nó nói lúc nãy:

- Chủ nhân của ta là Lưu Vân.

Chủ nhân bảo ta nói cho ngài biết ngài có thể sẽ gặp nguy hiểm, ngài chú ý cẩn thận, đồng thời, bảo ta đến bảo hộ ngài.

Hiện tại chủ nhân không tới được.

Ma Quân ngạc nhiên nhìn con đồng hạc.

Trong giới tu hành, có nhiều cao thủ luyện khí luyện chế ra đủ loại pháp khí khách nhau.

Ví như chiến thuyền chính là kiệt tác của đại sư luyện khí.

Nhưng đồ vật chung quy chỉ là đồ vật, pháp khí cấp cao có thể có linh tính nhưng Ma Quân chưa bao giờ nghe đến pháp khí giống như con đồng hạc này.

Ma Quân không phải người tò mò, nhưng cũng không nhịn được hỏi:

- Người là pháp khí cấp gì thế?

- Chí Tôn khí đó.

Đồng hạc điềm nhiên nói:

- Ngươi chưa thấy qua Chí Tôn khí có thể nói đúng không?

Ma Quân kéo kéo miệng, lắc đầu:

- Chưa...

- Ừ, ta cũng chưa thấy.

Đồng hạc nói.

- ...

Ma Quân không biết nói gì, đen mặt.

- Nên ta là Chí Tôn khí độc nhất vô nhị đó.

Đồng hạc nói.

- Ngươi rất lợi hại hay sao?

Ma Quân hỏi.

- Đương nhiên, ta còn biết nhiều thứ lắm.

Đồng hạc có chút đắc ý, bay xung quanh Ma Quân nói:

- Ta tinh thông luyện đan này, luyện khí này, bày trận này...

Ta đã gặp qua nhiều công pháp trong lịch sử giới tu hành.

Ta đã nhìn là sẽ không quen nhé...

- ...

Ma Quân câm nín, thầm nghĩ: đây là Chí Tôn khí gì thế không biết.

Cứ giống như một kẻ khoác lác vậy, chẳng đáng tin tí nào.

- Ngoài trừ mấy cái này, ta còn có thể...

- Ta còn biết...

- Còn biết...

Nửa canh giờ tiếp theo, hầu như chỉ mình con đồng hạc này tự biên tự diễn.

Ma Quân hơi đau đầu, tự nhủ: tên này nói quá nhiều, không biết đã bao nhiêu năm không nói rồi?

Đây thật sự là pháp khí Lưu Vân phái tới bảo hộ ta chứ không phải địch nhân lập kế lừa ta chứ?

Càng về sau, Ma Quân càng không nghe con đồng hạc kia nói hươu nói vượn.

Nó thích nói gì cứ nói, cứ coi như gió thoảng qua tai là được.

Là một tu sĩ cao cấp, năng lực nghe tai nọ ra tai kia là quá bình thường.

Lời của đồng hạc nói lúc đầu khiến Ma Quân có chút cảnh giới.

- Có khả năng có nguy hiểm sao?

Chẳng lẽ do tên Thiên tiên gây sự lúc trước?

Ma Quân cau mày, cảm thấy không có khả năng.

Tên kia cảnh giới cao hơn một bậc nhưng cũng không phải đối thủ của Ma Quân.

Ma Quân tin gã biết điều này.

-----o0o-----

Chương 1346: Quách Văn Thịnh

Chương 1346: Quách Văn Thịnh

- Như vậy, có khả năng gã tiết lộ tin tức của ta ra ngoài rồi.

Ma Quân tự nhủ.

Mình là sư phụ của Sở Mặc, hẳn không ít người trên thiên lộ này có hứng thú với mình đâu.

Nếu vậy, phải phòng bị thật cẩn thận.

Ma Quân chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến việc Tiểu Điệp đột phá.

Đồng hạc vẫn lẩm bẩm làu bàu.

Ma Quân không để ý nó, ngồi xuống khoanh chân, bắt đầu tu luyện.

Dù có được hỗ trợ bao nhiêu chăng nữa, dựa vào mình mới là việc nên làm.

Ma Quân không muốn ngăn cản bước tiến của Sở Mặc.

Nếu thế, Ma Quân thà mang theo Tiểu Điệp vĩnh viễn ẩn cư, không ló mặt trên thế gian này cũng không muốn gây phiền toái cho đồ đệ của mình.

Một ngày trôi qua rất nhanh, Ma Quân không nhận thấy có tí nguy hiểm nào.

Bất quá khi màn đêm buông xuống, Ma Quân bất chợt cảm thấy có một luồng gió kỳ lạ.

Đổi lại là người bình thường cũng sẽ không thấy có vấn đề gì.

Nhưng Ma Quân lại thấy có bất thường.

Chỗ này tương đối kín gió, nếu ở đây thấy có gió, thì bên ngoài phải cuồng phong gào thét mới đúng.

Vấn đề là, bên ngoài vẫn rất bình tĩnh.

Đúng lúc này, đồng hạc mới nghỉ sau một hồi thao thao bất tuyệt cũng thấy không đúng.

Một sức mạnh dời núi lấp biển đột nhiên xông đến chỗ Ma Quân, nháy mắt bao vây Ma Quân.

Ma Quân đưa tay đánh một chưởng.

Thiên Trọng Thủ!

Trong hư không xuất hiện vô số hư ảnh của chưởng lực, chống lại luồng sức mạnh mới đến.

Ma Quân hét lên đau đớn, khóe miệng rỉ máu.

Trong không khí truyền đến một âm thanh lạnh băng:

- Thú vị đấy, dám đối chiến với ta, thế mà chỉ bị một vết thương nhẹ.

Quả nhiên tâm pháp của ngươi không tầm thường.

Ngươi mau giaotâm pháp ra đây, ta sẽ cho ngươi toàn thây.

- Ngươi là ai?

Ma Quân lạnh lùng hỏi, tay để trên lưng đồng hạc, không để đồng hạc công kích.

Bị người ta tìm đến tận nơi, chỉ mặt gọi tên bắt giao công pháp, Ma Quân gần như xác định người này có liên quan với Quách Văn Xương.

Lúc trước, Ma Quân cũng cảm giác được tên tiểu tử kia muốn ra tay là vì thèm muốn tâm pháp của Ma Quân.

Dù đón được, nhưng Ma Quân biết, người tới mạnh hơn Quách VănXương rất nhiều.

Đối phó với Quách Văn Xương, Ma Quân thậm chí không cần dốc toàn lực nhưng đối phó với người này, dù cố hết sức cũng không phải là đối thủ của gã.

Vừa rồi đối phương chỉ đánh bừa, ma Quân gần như phải dùng toàn bộ sức mạnh để hóa giải.

Đối phương mới chỉ đánh đòn thử thôi.

- Ngươi nhớ kỹ, tên ta là Quách Văn Thịnh.

Đối phương không thèm che dấu trả lời.

- Quách Văn Thịnh?

Ngươi có quan hệ gì với Quách Văn Xương thế?

Ma Quân hỏi.

- Ngươi đoán được rồi à.

Đấy là đệ đệ của ta.

Chính y báo cho ta biết chuyện này.

Được rồi, ngươi hỏi xong chưa?

Mau giao tâm pháp ngươi tu luyện ra, ta có thể cho ngươi toàn thây, cho đồ đệ ngươi có cơ hội trả thù.

Ma Quân chút nữa thì bộc phát.

Ma Quân đã gặp qua rất nhiều kẻ kiêu ngạo, lúc còn trẻ chính bản thân Ma Quân cũng kiêu ngạo nhưng chưa gặp kẻ nào kiêu ngạo đến mức này, đến mức trắng trợn, không coiai ra gì.

Nếu không phải trước đó Lưu Vân đưa ra lời cảnh báo, Ma Quân thậm chí sẽ nghĩ có người đang cố gắng hãm hại Quách Văn Xương cũng nên.

- Ngươi đã biết đồ đệ ta là ai, còn không sợ hắn trả thù sao?

Ma Quân lạnh giọng hỏi.

- Ha ha, ngươi nói đùa à, ta mà sợ hắn chắc.

Chỉ là một thằng nhóc phi thăng từ hạ giới, nghĩ đến đánh bại được mấy đại nhân trẻ tuổi thì mình là vô địch ư?

Nếu gặp hắn, ta có mấy trăm biện pháp dễ dàng giếtchết hăn.

Quách Văn Thịnh nói xong mặt lại trầm xuống:

- Hừ, tính kiên nhẫn của ta có hạn.

Dường như nơi này có người đang thu thập tinh khí, có liên quan đến ngươi phải không.

Nếu không, ngươi cũng không ngồi chờ ở đây.

Mau giao tâm pháp ra, ta giết ngươi, sẽ không giết người kia.

Nếu không người kia cũng chẳng sống lâu được đâu.

Chỉ cần ta đánh một chưởng...

- Cút!

Thấy có người uy hiếp đến Tiểu Điệp, Ma Quân nổi giận, buông tay đồng hạc, quát lên, trực tiếp xuất thủ.

Dù có đồng hạc trợ giúp Ma Quân cũng không muốn mình chỉ đứng ngoài xem.

Thế gian này bất cứ kẻ nào uy hiếp Tiểu Điệp đều là tử địch của Ma Quân.

Ầm!

Đồng hạc tỏa ra một luồng sức mạnh mãnh liệt, thân hình hóa lớn, vỗ cánh bay lên cao.

Đồng hạc đập cánh bay lên quát:

- Thằng nhóc kia, ta nhịn ngươi đã lâu.

Ngươi nghĩ các mạnh lắm sao?

Đến đây đi.

Tốc độ của đồng hạc cực nhanh.

Ma Quân vừa nói xong, đôi cánh cứng rắn của đồng hạc đã vung lên, đánh bay Quách Văn Thịnh.

Quách Văn Thịnh lảo đảo, lăn lộn trong không trung, khó khăn lắm mới ổn định được thân mình.

Đồng hạc lại xông tới trước mắt gã, chụp thêm một phát nữa.

- A...

Quách Văn Thịnh rốt cuộc hét lên kinh hãi:

- Đồng...

đồng hạc...- Cút!

Đồng hạc lại đập cho Quách Văn Thịnh một phát, hơi thở gã nặng nề, điên cuồng lui về phía sau.

- Đồng hạc tiền bối, đây chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm mà.

Quách Văn Thịnh hộc máu.

Đồng hạc đánh gã hai cái đã khiến gã bị thương, tuy rằng chưa bị thương nặng nhưng cũng chẳng nhẹ tí nào.

Gã chỉ đành giải thích nói đây là hiểu lầm.

Ma Quân mới bay đến giữa chừng đồng hạc đã công kích được hai lần rồi.

Ma Quân rất ngạc nhiên, không nghĩ con đồng hạc lắm mồm nàylại có năng lực cường đại như thế.

Đồng hạc lơ lửng giữa không trung, nheo nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Quách Văn Thịnh nói:

- Quách gia tiểu tử kia, ngươi nói đây là hiểu lầm?

Quách Văn Thịnh vô cùng đau đầu.

Gã không biết đồng hạc trong truyền thuyết sao lại ở chỗ này.

Đồng hạc không phải là cực phẩm bảo bối của Linh Đan đường hay sao?

Chẳng lẽ...

Quách Văn Thịnh bỗng nghĩ đến một vấn đề đáng sợ.

Nếu đồng hạc ở đây, đồng nghĩa với việc Lưu Vân đã biết gã muốn đánh chết MaQuân.

Lưu Vân vốn là đối tượng theo đuổi của Quách Văn Xương.

Nghe đồn, giữa Lưu Vân và Sở Mặc có chút mờ ám.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra đây?

Quách Văn Thịnh thấy mình ngu đi.

Gã cố gắng tỉnh táo, ôm quyền hướng về đồng hạc nói:

- Đồng hạc tiền bối, thật sự là hiểu lầm.

Trước đó vãn bối không biết... ngài ở nơi này.

- Ha ha, hạc gia không ở đây, có phải ngươi muốn làm gì thì làmphải không?

Đồng hạc cười lạnh:

- Hay ngươi vẫn muốn nói ngươi không biết người này có quan hệ với Linh Đan đường.

- Vãn bối... vãn bối thật sự không biết vị này có quan hệ với Linh Đan đường.

Quách Văn Thịnh kiên trì giải thích.

- Vãn bối... chỉ nhận được tin, nói trên người người này có tâm pháp tuyệt thế...

- Ngươi nói láo vừa thôi.

Hạc gia đã nghe thấy hết lời ngươi nóilúc nãy rồi.

Nãy ngươi chẳng bảo cho đồ đệ người ta một cơ hội trả thù hay sao?

Đừng nói ngươi không biết đồ đệ của người này là ai nhé?

-----o0o-----

Chương 1347: Tiểu Điệp độ kiếp

Chương 1347: Tiểu Điệp độ kiếp

Đồng hạc nhìn chằm chằm tay Quách Văn Thịnh, nói tiếp:

- Tiểu tử, nếu ngươi muốn lấy pháp khí cao cấp đấu với ta, khuyên ngươi nên bỏ đi.

Mấy thứ đồng nát sắt vụn kia không thể so với ta được đâu.

Ngươi không gánh nổi hậu quả tiếp theo đâu.

Quách Văn Thịnh co quắp, bỏ đi ý niệm dùng pháp khí.

Đồng hạc thật đán sợ, chẳng những hùng mạnh mà còn có linh tính, thông minh.

Nhiều truyền thuyết nói đồng hạc không phải là một pháp khí mà là một sinh linh từ thời viễn cổ.

Đương nhiên, rất nhiều người không đồng ý với ý kiến này, thậm chí còn cười khẩy.

Sinh linh viễn cổ nào lại sống được đến bây giờ chứ.

Dù có ở cảnh giới Chí Tôn cũng sống được bao nhiêu năm đâu?

Sinh linh viễn cổ trường thọ nhưng tuyệt đối không có khả năng sống từ thời viễn cổ tới bây giờ được.

Không thấy Phiêu Linh Nữ Đế kinh tài tuyệt diễm như thế mà cũng chỉ sống được tam thế thôi sao?

Lai lịch đồng hạc rất thần bí, nó có linh tính, khiến Quách Văn Thịnh kiêng kỵ, không dám dễ dàng trêu chọc.

Nhưng nếu bảo cứ thế thoái lui, gã không cam lòng.

Gã còn chưa chiếm được cái gì đã bị đánh rồi, không phải đen đủi quá chứ.

- Tiểu tử, mau mau cút xa vào.

Hạc gia nể mặt tổ tiên Quách gia không làm khó dễ ngươi.

Nhưng ta khuyên ngươi một câu, đừng chơi với lửa, cách xa tiểu tử Quách Văn Xương kia một chút.

Tên kia rõ ràng muốn hại ngươi.

Đồng hạc lạnh lùng nói.

Quách Văn Thịnh cũng không phản bác, mặt trầm xuống.

Gã cũng cảm giác mình bị Quách Văn Xương hãm hại nhưng cũng không phát giận.

Dù sao, Quách Văn Xương không nói dối, người này đúng là sư phụ của Sở Mặc.

Chỉ có điều Quách Văn Xương lại không nói Lưu Vân phản đối chuyện này.

Chỉ nói thiếu một câu nhưng câu nói này thiếu chút lấy mạng của gã.

Nếu từ đầu Quách Văn Thịnh biết thái độ của Lưu Vân, Quách Văn Thịnh chưa chắc có gan gây sự với Ma Quân.

Tuy Quách gia không phải gia tộc nhỏ nhưng cũng chẳng đáng là gì so với Linh Đan đường.

- Xin lỗi đồng hạc tiền bối, lần này vãn bối lỗ mãng.

Quách Văn Thịnh tâm cao khí ngạo nhưng gã không ngốc.

Nếu tiếp tục ở lại đây, gã cũng chăng được lợi gì.

Đồng hạc nhìn gã nói:

- Ngươi đi đi.

Quách Văn Thịnh thi lễ với đồng hạc, sau đó nhìn Ma Quân thật kỹ, cũng không buồn che dấu sự khinh miệt trong mắt.

Tuy không nói nhưng Ma Quân hiểu, gã đang có ý: lần này coi như ngươi gặp may.

Ma Quân lành lạnh nhìn Quách Văn Thịnh, cũng không nói gì.

Cái quan trọng là thực lực.

Trong lòng Ma Quân tự nhủ: khi đột phá đến Thiên tiên, giết loại người kia cơ bản dễ như trở bàn tay.

Chỉ là Ma Quân biết rõ, nói không không có ý nghĩa, chỉ có nâng caothực lực, tu vi của mình mới là cách đáp trả tốt nhất.

Quách Văn Thịnh đi rồi.

Đồng hạc cũng vẫn ở lại.

Ai biết Quách Văn Thịnh có quay lại hay không.

Ba ngày sau, Tiểu Điệp bước vào cảnh giới Thiên tiên.

Trên trời dị tượng nổi lên, trời mây vần vũ.

Tinh khí ào ào cuốn vào chỗ Tiểu Điệp bế quan.

Đến đồng hạc cũng bị kinh động.

Nó rướn cổ lên, khó tin nói:

- Chỉ là cảnh giới Thiên tiên mà không ngờ có thể làm ra động tĩnh lớn thế này, lại còn có cả dị tượng nữa chứ.

Việc Tiểu Điệp có thành tựu cao còn khiến Ma Quân vui mừng hơn việc chính bản thân mình đạt thành tựu.

Dị tượng và tinh khí cuồn cuộn không ngừng đã hơn nửa ngày, kinh động đến một số tu sĩ khác xung quanh.

Nhưng mấy tu sĩ này chỉ dám đứng nhìn từ xa, không ai dám lại gần.

Trời biết người đang tiến hành đột phá là ai.

Nếu lỗ mãng, hấp tấp xông đến chọc phải người không nên chọc thì khổ rồi.

Ma Quân cũng cảm giác được có nhiều người ở trong tối ngoài sáng đang quan sát, nhưng không quá mức lo lắng.

Thứ nhất, đồng hạc vẫn ởđây.

Thứ hai, khi Tiểu Điệp tăng lên Thiên tiên chắc chắn sẽ chọn độ kiếp.

Nếu thật có tên nào mù dở dám đến thì sẽ phải nhận xui xẻo thôi.

Quả nhiên, sau khi Tiểu Điệp hấp thu tinh khí liền lựa chọn độ kiếp.

Tinh khí dị tượng trong trời đất giờ phút này đều tụ lại trong đạo đài của Tiểu Điệp.

Trời đất biến sắc, mây kéo đến ùn ùn, gió thổi cuồn cuộn.

Các tu sĩ đứng xem chạy trốn ra xa.

Người sau khi đột phá lại trực tiếp lựa chọn độ kiếp, dù không phải đại nhân trẻ tuổi cũng là người mànhững tu sĩ bình thường như họ không thể trêu chọc.

Đây là một kẻ đáng sợ.

Đối với các tu sĩ bình thường, họ chỉ gặp một thiên kiếp, chính là thiên kiếp khi tấn thăng từ Chân tiên lên Đế Chủ.

Trừ thiên kiếp này, bọn họ không dám dễ dàng đón nhận thiên kiếp khi tấn thăng bình thường.

Thiên kiếp không phải là chuyện đùa.

Xoẹt một cái!

Thiên kiếp đầu tiên hung hăng đánh xuống chỗ Tiểu Điệp đang bếquan.

Tiếp theo đó, có một bóng người mặc hồng y, phiêu nhiên như tiên tử, nháy mắt bay đến cạnh thiên lôi kia.

Đạo thiên lôi đâm bổ vào nữ tử hồng y.

Nữ tử này chẳng thèm phản ứng, cũng chẳng buồn lấy ra pháp khí nào để phòng thân.

Cảnh tượng này khiến đám tu sĩ trốn phía xa ngẩn ngơ, không dám tin vào mắt mình.

- Chỉ là Thiên tiên ư?

- Nàng không điên chứ?

Chỉ ở cảnh giới Thiên tiên mà đã dám độ kiếp cũng không nói làm gì, độ kiếp lại còn không buồn lấy pháp khí phòng thân, muốn chết rồi sao?

- Ông trời ơi, độ kiếp kiểu này chẳng khác nào tự sát.

Ma Quân nhìn cũng phải co quắp, tim đập chậm mất nửa nhịp.

Mặc dù biết năng lực của Tiểu Điệp, nhưng Ma Quân không thể không căng thẳng khi thấy thiên lôi bổ thẳng vào người vợ mình.

Ầm ầm!

Khi thiên lôi đánh xuống, một lượng lớn tinh khí trên người Tiểu Điệp điên cuồng thoát ra.

Hình thành một dòng xoáy, bao vây Tiểu Điệp ở bên trong.

Vô hình hóa giải hết toàn bộ sát khí từ luồng thiên lôi vừa bổ xuống.

Thiên lôi mất đi sát khí, trực tiếp hóa thành tinh khí, bị dòng lốc xoáy quanh người Tiểu Điệp cuốn vào.

Sau đó là đạo thiên lôi thứ hai, thứ ba, ... liên tiếp đến đạo thứ mười ba.

Khí thế trên người Tiểu Điệp đã cực kỳ hùng mạnh.

Cảnh giới của nàng đã bước vào Chân tiên.

Những tu sĩ phía xa ngây người.

Đến giờ bọn họ còn chưa nghe nói trong giới tu hành có tu sĩ độ kiếp như thế.

Thiên lôi sát khí đằng đằng kia chẳng những không làm gì được người ta mà dường như còn đang giúp người ta nâng cao cảnh giới nữa.

Trong đám người vây xem có một tu sĩ Chân tiên khá già, thì thào:

- Có vẻ như là Thiên kiếp tôi thể, mà không, đây không phải Thiên kiếp tôi thể bình thường.

Từ Chân Tiên đến Đế Chủ có thể sử dụng thiên kiếp tôi thể để giúp cảnh giới tăng mạnh nhưng có điểm không thích hợp...

Có người không nhịn được hỏi.

- Có phải ngài đang nói các đại nhân trẻ tuổi dùng thiên kiếp tôi thể để từ Chân tiên có thể thăng lên Đế Chủ tầng ba, tầng bốn... thậm chí là tầng cao hơn đúng không ạ?

Lão tu sĩ đáp:

- Đúng thế.

-----o0o-----

Chương 1348: Liên tục tấn thăng

Chương 1348: Liên tục tấn thăng

Lúc này lại có một luồng khí mạnh kinh khủng từ người Tiểu Điệp bạo phát ra, cảnh giới của nàng tăng lên nhanh chóng.

Người ta tích cóp lâu dài mới xài một lần, Tiểu Điệp tích cóp cực kỳ lâu rồi.

Vào lúc này, ưu thế của công pháp tuyệt thế, thể chất siêu cấp hoàn toàn bộc phát.

Các tu sĩ lần đầu tiên tiến vào thiên lộ rốt cuộc cũng hiểu vì sao người ta thường nói trên thiên lộ sẽ gặp được cơ duyên to lớn.

Nữ tử hồng y kia rõ ràng chỉ đang đột phá từ Đại la kim tiên đến Thiên tiên, nhưng nhờ thiên kiếp, lại thần tốc tăng lên Chân tiên.

Đồng hạc đứng bên Ma Quân cũng kinh hãi thét:

- Nàng muốn tấn thăng tiếp kìa!

Ma Quân nhìn đồng hạc, tự nhủ: ngươi biết có hơi muộn đó.

Thật ra, đến Ma Quân cũng không ngờ Tiểu Điệp lại có thể đột phá liên tiếp tăng lên hai cảnh giới, lên thẳng Chân tiên.

Đồng hạc cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của Ma Quân, nó cười lạnh:

- Ngươi nghĩ ta nói nàng tấn thăng liên tiếp đến Chân tiên sao?

Ý của ta là nàng có thể tấn thăng đến Đế Chủ cơ.

Đồng hạc biết thân phận của Ma Quân, không tự xưng là hạc gia nhưng giọng điệu lúc này cũng không khách khí chút nào.

Nhưng đây cũng là lần đầu tiên nó gặp cảnh tượng tấn thăng liên tiếp như thế này.

Quá khứ có nghe nói có người bước vào thiên lộ mới ở Đại la kim tiên, sau bước ra đã lên Đế Chủ.

Nhưng cực ít người có cơ hội gặp được hay chứng kiến.

Mà có chăng, cũng phải trải qua một thời gian dài tấn thăng từ từ mới có thể từĐại la kim tiên tăng lên Đế Chủ được.

Người chưa tận mắt chứng kiến, còn không tin chuyện này có thật.

Ma Quân cơ bản không buồn để ý đến giọng điệu của đồng hạ mà đã bị lời nói của đồng hạc hù dọa giật mình.

- Ngươi nói...

Tiểu Điệp... có thể trực tiếp đột phá lên Đế Chủ sao?

Ma Quân rất ít khi thất thố, nhưng vào thời điểm này cũng không khống chế được cảm xúc.

Đồng hạc đắc ý nói:

- Ngươi nhìn đi, trường hợp này đâu phải thiên kiếp tôi thể bình thường chứ, rõ ràng là đang cướp bóc thiên kiếp kìa.

Đầu tiên là triệt tiêu sát khí của thiên kiếp, sau đó hấp thu tinh khí của nó.

Nàng đang đoạt tạo hóa thiên địa rồi.

Tuy nhiên...

Đồng hạc nói đến đây, vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa nhìn Ma Quân nói.

Ma Quân lập tức sốt sắng hỏi:

- Tuy nhiên làm sao?

Đồng hạc cười ha ha:

- Một khi nàng lên Đế Chủ, lão bà của ngươi sẽ lợi hại hơn ngươi chứ sao.

Ha ha ha...

- ...

Ma Quân đen mặt, chỉ muốn đập cho đồng hạc một phát.

Đúng là tên vô lương tâm.

Những người đứng ở xa không có kiến thức uyên bác như đồng hạc nhưng đều cảm giác có điểm dị thường.

Đáng lẽ hiện tại, thiên kiếp phải chuẩn bị kết thúc rồi, nhưng phong vân còn chưa tán đi, lại có cảm giác ngưng tụ mạnh mẽ hơn thiên kiếp lúc trước.

Trời đất quay cuồng.

Từng luồng sáng màu tím dài ngoằng uốn lượn ẩn hiện giữa trời mây.

Bầu trời đầy mây lại xuất hiện dị tượng.

Lần này là các loại thần thú chim muông từ thời viễn cổ, cực kỳ sống động, bay tới bay lui như đang tuần tra.

- Ông trời ơi, kia là thần ưng viễn cổ ư?

Ta đã từng nhìn thấy nó trong một bộ điển tịch từ lâu lắm rồi.

- Kia là băng lang đó.

Không đúng, trên đầu nó có sừng, có nghĩa nó là Vương của băng lang.

- Kia là xích lân long, vảy đỏ lòm, bốn móng đều đỏ nốt.

Sặc, đó là rồng năm móng.

Nó cũng là xích lân long chúa.

Tiếng kinh hô vang lên liên tục.

Tất cả tu sĩ đều cực kỳ rung động.

Bọn họ có cảm giác mình đang được chứng kiến một đoạn lịch sử của nhân loại.

Một tu sĩ Đại la kim tiên thăng liền hai cấp lên Thiên tiên, rồi lại chọn nhận thiên kiếp, tăng tiếp lên Chân tiên.

Trong lúc người đó đột phá, trời sinh dị tượng.

Rất nhiều vương giả của thần thú viễn cổ xuất hiện trong bầu trời đầy mây cuồn cuộn.

Đột phá sinh ra dị tượng đã rất khó gặp.

Gần như chỉ có các đại nhân trẻ tuổi mới có thể làm được.

Nhưng hầu như chưa có ai, đến cả các đại nhân trẻ tuổi kia, khi đột phá lại có thể có thần thú viễn cổ bậc cao xuất hiện.

- Cô gái này là ai thế!

Quá kinh khủng!

- Chẳng lẽ đây là đại nhân trẻ tuổi của gia tộc nào đó ư?

- Chỉ sợ trên thiên lộ mới có thể gặp được trường hợp thăng tiến như thế này.

- Có thể tiến vào thiên lộ một lần này là may mắn lớn nhất trong cuộc đời tu sĩ của ta.

Những người vây xem ở xa vừa nghị luận, vừa hâm mộ.

Cũng có một số người có ý khác, nhưng không ai dám xông đến chỗ kia vào thời điểm này.

Một khi bị lây dính thiên kiếp, bọn họ sẽ phải chịu tai họa.

Mảnh thiên địa phía dưới Tiểu Điệp tràn ngập tinh khí.

Tinh khí cuồn cuộn, mạnh như vũ bão.

Tinh khí bị cuốn hút trên phạm vi cựcrộng, lan đến cả chỗ của Ma Quân và đồng hạc.

Ma Quân dù không muốn nhưng cơ thể lại tự vận dụng quyển 3 của Thiên Ý Ngã Ý: đạo cực quyển đi hấp thu tinh khí.

Cảnh giới của Ma Quân dần tăng vọt.

Cơ thể Ma Quân đang báo động, có khả năng phá vỡ gông cùm xiềng xích, tấn thăng từ Đại la kim tiên lên Thiên tiên.

Đỉnh đầu của Ma Quân nháy mắt xuất hiện dị tượng.

- Khỉ thật!

Đồng hạc kêu ầm lên, nháy mắt trốn ra xa.

Những tu sĩ đứng xa cũng muốn điên lên mất.

Có tu sĩ không nhịn được hô lên:

- Chuyện gì đây?

Hình như có thêm một người nữa cũng chuẩn bị độ kiếp, mà còn ở gần đây nữa chứ.

- Mẹ nó, gần cái con khỉ.

Người kia đang chạy tới chỗ chúng ta đó.

Tu sĩ đứng cạnh hoảng sợ nói.

Quả nhiên, một bóng người nhanh như điện chạy tới chỗ mấy tu sĩ.

Dị tượng trên trời cũng đồng thời di chuyển theo chân người đang chạy.

- Khỉ, rốt cuộc tên này muốn làm gì chứ?

Có tu sĩ hoảng sợ kêu to.

- Ngươi còn ở đó mà kêu.

Mau mau chạy đi không thì chết đó...

Tu sĩ khác hét lớn, sau đó điên cuồng bỏ chạy ra xa.

Cả đám người như phát khùng hết.

Vừa sợ, vừa kinh ngạc.

Người bình tĩnh mấy gặp trường hợp như vậy cũng không thể ngồi yên được.

Dù là đại nhân trẻ tuổi trong tình huống này cũng có thể trước tiên rút đi trước mới tính tiếp.

Trừ phi phải có thù sâu như biển, mới không màng an nguy đi pháhoại người kia độ kiếp.

Nhưng trong này, chẳng ai biết Ma Quân và Tiểu Điệp.

Nên chỉ trong chớp mắt, nhìn tình cảnh trước mắt như chim sợ cành cong, chỉ hận cha mẹ sinh ra mình không có nhiều thêm hai cái chân, càng hận tu vi mình thấp kém, chạy thục mạng.

Bị thiên lôi dính vào sẽ không sống được.

Phải độ kiếp theo luôn.

Ai nguyện ý đối mặt với thiên kiếp chứ?

Không thấy đồng hạc chạy nhanh thế sao?

Cứ như vậy, chỉ sau một lát, trong vòng khoảng trăm vạn dặm không có lấy một bóng người.

Trong cơ thể Ma Quân tinh khí cuồn cuộn.

Quyển 3 Thiên Ý Ngã Ý đạo cực quyển điên cuồng hấp thu tinh khí trong thiên địa.

-----o0o-----

Chương 1349: Hình bóng của Chí Tôn

Chương 1349: Hình bóng của Chí Tôn

Tuy rằng Ma Quân phản ứng nhanh, chạy cũng mau nhưng ít nhiều vẫn ảnh hưởng đến Tiểu Điệp.

Một lượng lớn tinh khí từ chỗ Tiểu Điệp đã bị kéo sang chỗ Ma Quân.

Đây là chuyện Ma Quân không muốn nhìn thấy.

Ma Quân không muốn ảnh hưởng đến việc thăng cấp của Tiểu Điệp, đặc biệt là sau khi nghe đồng hạc nói Tiểu Điệp nhờ cơ duyên này có thể bước vào hàng ngũ tu sĩ cao cấp nhất ở Thiên giới.

Ma Quân lo lắng, hơi hối hận vì mình vẫn đứng quá gần.

Nhưng hiện tại nói gì cũng vô ích, Ma Quân chỉ có thể tránh Tiểu Điệp càng xa càng tốt.

Điều khiến Ma Quân bất ngờ còn ở phía sau.

Vì đạo cực trong cơ thể Ma Quân đang vận hành điên cuồng cướp lấy tinh khí từ chỗ Tiểu Điệp, tinh khí phía dưới mảnh đất cũng bị lôi ra theo.

Tinh khí cực kỳ nồng đậm.

Nháy mắt đã bổ sung lượng tinh khí Tiểu Điệp bị mất.

Ma Quân kinh hãi, nhưng cũng rất vui.

- Lại có thể thế sao?

Lượng lớn tinh khí cứ thế được thân thể Ma Quân hấp thu.

Dị tượng trên trời trực tiếp bay thẳng đến đạo đài của Ma Quân.

Ma Quân cảm giác nội lực tăng mạnh.

Ầm!

Thân thể Ma Quân tỏa ra khí tức của Thiên tiên.

Xoẹt!

Một đạo thiên lôi từ trên trời giáng xuống.

Hai vợ chồng cùng nhau độ kiếp.

Tiểu Điệp bên kia đã gần lên đến Chân tiên cảnh.

Các dị tượng đã nhập vào người nàng, khắc dấu ấn ở đạo đài.

Lượt thiên kiếp thứ hai đánh xuống.

Lấy hai người làm trung tâm, thiên kiếp bao trùm phạm vi mười mấy vạn dặm.

Các tu sĩ chạy trốn nhìn mà hoảng hồn, cứ như thấy sắp tận thế đến nơi, đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.

- Ta không biết nói gì nữa.

- Ta sợ rồi.

- Ta cũng thế.

- Thiên lộ mới mở ra thôi mà...

- Đây chỉ là mở đầu thôi...

- Rốt cuộc hai người kia là ai?

Hình như bọn họ đi cùng nhau thì phải.

Mọi người xúm xít nghị luận.

Có tu sĩ phỏng đoán người đột phá thứ hai chắc cũng không ngờ mình sẽ đột phá.

- Người kia rõ ràng không nghĩ mình có thể đột phá lúc này.

Ban đầu y còn đứng hộ pháp cho nữ tử áo đỏ.

Nhưng khi tinh khí khổng lồ từ mặt đất trào ra, y cũng bị cuốn đi vào.

Tâm pháp y tu luyện chắc chắn thuộc loại cao cấp, nên gặp được tinh khí kinh người như vậy mới tự động vận chuyển.

Người này không phải muốn hại chúng ta mà không muốn ảnh hưởng tới nữ tử áo đỏ kia nên mới điên cuồng chạy ra xa.

Ý kiến này được rất nhiều người đồng thuận.

Dù không đồng ý, bọn họ không có gan đi tìm đối phương chất vấn.

Người ta quá khủng bố.

Một từ Đại la kim tiên thăng đến Thiên tiên rồi đến luôn Chân tiên.

Một thì đang độ kiếp.

Dù là thiên kiêu ở Thiên giới cũng chưa chắc có dũng khí như vậy.

May ra mấy đại nhân trẻ tuổi đặt yêu cầu cực cao với bản thân mới điên cuồng như vậy thôi.

Thiên kiếp bên kia vẫn đang tiếp tục, các tu sĩ bên này đã bình tĩnh hơn.

Thực tế, người cảnh giới kém nhất ở đây cũng đã ở Đại la kim tiên, có rất ít chuyện có thể khiến họ hoảng sợ như vậy.

Nhưng những gì tai nghe mắt thấy hôm nay lại hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của họ.

Một số người bình thường tự phụ, giờ cũng trầm mặc vì bọn họ thấyđược chênh lệch giữa người với người.

Trước bọn họ biết nhưng vẫn khó mà chấp nhận.

Qua hôm nay, tận mắt nhìn thấy sự ưu tú kia, dù không tình nguyện hay không họ vẫn phải chấp nhận sự thật.

Ai cũng biết nên cũng không nói gì nữa.

Ầm ầm!

Ma Quân và Tiểu Điệp bị thiên kiếp đánh trúng không bị ảnh hưởng mà ngược lại, khí thế trên người ngày càng hùng mạnh.

Tiểu Điệp đã thật sự chuẩn bị tấn thăng lên Đế Chủ.

Nàng gần như biến thiên kiếp thành chất dinh dưỡng cho mình.

Vừa rèn luyện thân thể, vừa nâng cao cảnh giới.

Đâu giống người độ kiếp!

Giống người đang hưởng thụ thì đúng hơn.

Hưởng thụ quá trình hấp thu thiên kiếp.

Sau khi cảnh giới của Ma Quân tăng đến Thiên tiên, cũng không ngừng lại mà tiếp tục kéo lên rất nhanh, đã sắp đến Chân tiên.

Dị tượng trên đỉnh đầu Tiểu Điệp không chỉ là các thần thú viễn cổ mà còn bắt đầu xuất hiện một hình bóng được hào quang bao phủ.

Có tu sĩ run rẩy nói:

- Là hình bóng của Chí Tôn đó!

Quả thế, hình bóng được hào quang bao phủ kia chính là hình bóng của một vị Chí Tôn.

Chí Tôn thành đạo, lưu lại hình ảnh của mình giữa trời đất, hóa thành phép tắc, trở thành một phần của thiên kiếp.

Chỉ có xác suất nhất định xuất hiện trong thiên kiếp tấn thăng lên Đế Chủ.

Không phải mỗi người khi tấn thăng lên Đế Chủ đều xuất hiện hình bóng của Chí Tôn.

Hình bóng của Chí Tôn xuất hiện đồng nghĩa với việc họ công nhận người này.

Hình bóng này không gây khó khăn trong quá trình độ kiếp mà còn có thể mang lại lợi ích to lớn.

Có dấu ấn của một Chí Tôn trên đạo đài chẳng khác nào có được một chút khí tức của Chí Tôn bảo hộ.

Tương lai tu luyện sẽ có rất hữu ích.

- Ta từng nghe nói khi tấn thăng Đế Chủ nhiều nhất có sáu hìnhbóng Chí Tôn.

Người này có một, hai, ba...mười...ba...

Trời đất, có những mười ba hình bóng Chí Tôn.

Như vậy nghĩa là nàng được sự công nhận của mười ba vị Chí Tôn.

Đúng là điên rồi, ta cũng muốn độ kiếp!

Tu sĩ điên cuồng hô lên, có vẻ kích thích thái quá.

Đây là cảnh tượng chưa từng có từ trước đến giờ.

Chắc chắn sẽ lưu truyền thiên cổ.

Mười ba hình bóng của các vị Chí Tôn xuất hiện giữa thiên kiếp của Tiểu Điệp khiến cho cả cái vị vừa nói có nhiều nhất là sáu hình bóng Chí Tôn đều kinh sợ, nghẹn họng nhìn trân trân, đúng là dọa người quá mà.

Hình bóng của một vị Chí Tôn ngồi xuống cạnh đạo đài của Tiểu Điệp, bắt đầu tụng kinh.

Tiếng kinh vang vọng trong thân thể của Tiểu Điệp.

Kinh văn tối nghĩa, ngụ ý sâu xa, Tiểu Điệp có thể lĩnh ngộ nhưng người ngoài nghe không rõ, chỉ thấy ù ù.

Nếu cố nghe sẽ chỉ thấy đầu váng mắt hoa, cảm giác như bị hóa đạo.

Đám tu sĩ vừa cố nghe tái mặt, không dám nghe thanh âm trong đạo đài kia nữa.

Vì đây không phải vận số của họ.

Không thể ăn cắp được.

Thanh âm trong đạo đài của Tiểu Điệp vang lên trong khoảng một nén nhang mới dừng lại.

Tiếp theo lại có thanh âm của một vị Chí Tôn khác.

Mười ba hình bóng của Chí Tôn quanh Tiểu Điệp, mỗi người đều tụng kinh một nén nhang.

Đến cùng, Tiểu Điệp được lợi bao nhiêu cũng chỉ có chính bản thân nàng rõ.

Trời tối hẳn.

Nhưng chỗ Tiểu Điệp và Ma Quân vẫn rực sáng như ban ngày.

Sau khi các hình bóng Chí Tôn dần biến mất, Tiểu Điệp vẫn đứng trên không, hồng y như lửa, uyển chuyển như tiên.

Kiếp vân trên đầu nàng đã bắt đầu táng đi.

Tiểu Điệp đã ở Đế Chủ tầng bảy.

Nàng lẳng lặng đứng đó, ánh mắt nhìn sự vật đã đổi khác hoàn toàn.

Trở nên vô cùng thâm thúy.

-----o0o-----

Chương 1350: Không được công nhận ư?

Chương 1350: Không được công nhận ư?

Người có cảnh giới hơi kém một chút nếu chìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng có thể bị hóa đạo, trực tiếp bị hủy diệt.

Ánh mắt quá đáng sợ.

Từ một Đại la kim tiên xông thẳng đến Đế Chủ tầng thứ bảy.

Từ trước đến nay chỉ có trong truyền thuyết.

Mấy vạn năm qua chưa bao giờ có chuyện như thế này.

Đến Đế Chủ tầng bảy đã có thể trở thành đại lão cao thủ đỉnh cấp ở Thiên giới rồi.

Nhiều đại nhân trẻ tuổi so với Tiểu Điệp chỉ sợ cũng phải xấu hổ, không có mặt mũi tự xưng mình là tuyệt thế thiên kiêu.

Tiểu Điệp hít sâu một hơi, cảm giác được sự biến hóa kỳ lạ của vạn vật.

Được hình bóng của mười ba vị Chí Tôn công nhận, lại còn giảngchân kinh đã mang đến cho nàng một cơ duyên rất lớn.

Tuy không biết những tu sĩ khác thế nào nhưng Tiểu Điệp hoàn toàn không dám tưởng mình sẽ bội thu như vậy.

Ầm!

Lúc này, khí tức trên người Ma Quân đã đạt đến Chân tiên đỉnh cao.

Thiên kiếp cuồn cuộn điên cuồng bổ vào trên người Ma Quân.

Toàn bộ sát khí khủng bố của thiên kiếp cũng bị Ma Quân dùng tâm pháp chuyển hóa tiêu hao hết, tinh khí sót lại trở thành nguồn lực giúp tu vi của Ma Quân tăng lên nhanh chóng.

Đây đúng là một buổi thịnh yến dành riêng cho Ma Quân và Tiểu Điệp.

Đến đại nhân trẻ tuổi lên thiên lộ cũng không dám mơ mình sẽ có cơ duyên như thế.

Đồng hạc đứng tránh cách mấy trăm vạn dặm, nghẹn họng trân trối, vừa nhìn vừa nói:

- Có thể trở thành sư phụ của Sở Mặc quả nhiên không phải người bình thường.

Vận khí này đủ để hù chết người khác mà.

Ha ha, từ Đại la kim tiên trực tiếp tấn phong lên Đế Chủ, nói thì đơn giản nhưng mấy ai làm được chứ.

Mà có cũng là mấy người từ nhỏ đã nổi danh thiên tài.

Đâu có giống như hai người này, tuổi cũng không nhỏ, nhưng không ngờ sau khi phi thăng Thiên giới mới bộc lộ tài năng.

Hạc gia vẫn chưathấy ai như thế nha...

Đồng hạc nói, nhìn về phía Ma Quân.

Nó biết sư phụ của Sở Mặc cũng sẽ dễ dàng tăng lên Đế Chủ.

- Hạc gia phải nhanh nói cho chủ nhân biết mới được.

Nếu chủ nhân thật sự thích người kia thì phải mau động thủ nếu không sẽ bị người ta đoạt mất.

Đồng hạc lẩm bẩm, sau đó vung cánh, biến mất giữa hư không.

Theo nó, hai người tấn thăng lên Đế Chủ thì không cần nó bảo hộ nữa.

Thực tế cũng đúng là như vậy.

Nhưng đồng hạc không ngờ, nó đãbỏ lớn một trường hợp kinh người.

Tiểu Điệp đã tấn phong xong, vui mừng nhìn tu vi của Ma Quân đang điên cuồng tăng lên.

Nàng không nghĩ tới Ma Quân còn chẳng bế quan mà lại có thể xung kích.

Ầm ầm!

Bầu trờ gió nổi mây phun, uốn lượn tạo thành hình của một cự thú đáng sợ.

Khí thế hùng hổ bao phủ khắp trời.

Bên trong kiếp vân, vô số đạo lôi điện màu tím đang tung hoànhvùng vẫy, không ngừng xoay vòng, vẫn chưa đánh xuống.

Khí tức trên người Ma Quân đã lên tới Chân tiên cấp cao nhất.

Tinh khí trong vùng như thành một cơn lốc xoáy khổng lồ bay vào trong người Ma Quân.

Các tu sĩ đứng xa lặng ngắt như tờ, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Trước mắt bọn họ đang có hai Đế Chủ mới xuất hiện.

Lúc trước nữ tử áo đỏ độ kiếp đã khiến bọn họ chấn động lắm rồi nhưng có vẻ mọi việc còn chưa chấm dứt.

Sự xuất hiện hình bóng của mười ba vị Chí Tôn đã khiến bọn họ triệt để khiếp sợ.

Còn chuyện nữ tử áo đỏ đã ở Đế Chủ cấp mấy, bọn họ không thể biết được.

Nhưng bọn họ cảm giác, cảnh giới của nàng nhất định không thể chỉ là Đế Chủ tầng một hay tầng hai, ít nhất phải tầng ba, bốn hoặc cao hơn nữa.

Cụ thể ở trình độ nào thì họ đành chịu.

Giờ phút này, bọn họ đang cố gắng bình tĩnh nhìn về phía nam tử áo đen.

Thấy nam tử áo đen bắt đầu bộc phát khí thế của Đế Chủ nhưng trên trời lại không nảy sinh dị tượng.

Bọn họ đều nghĩ, phải chăng ông trời không đồng ý hay công nhận nam tử này nên khi y tấn thăng lên Đế Chủ mới chẳng có hiện tượng gì.

Tuy bọn họ chưa từng tấn thăng lên Đế Chủ nhưng không có nghĩa là họ không biết gì.

Gần như khi tất cả các tu sĩ Chân tiên khi bước vào cảnh giới Đế Chủ, trời sẽ nảy sinh dị tượng.

Dị tượng xuất hiện thể hiện tu sĩ được coi trọng.

Dị tượng càng nhiều, mức độ coi trọng càng cao.

Có thể hiểu đại khái đây là một cách kiểm chứng thể hiện việc ngươi có được mọi người, trời đất công nhận hay không?

Nói cách khác, dị tượng đồng nghĩa với mức độ công nhận đối với một sinh linh hùng mạnh.

Như một kiểu quy luật vậy.

Tiểu Điệp hơi thất vọng, âm thầm nghĩ: hay tại năm đó phu quân giết chóc quá nhiều nên khi tăng lên Đế Chủ mới không được thiên địa công nhận.

Nên làm thế nào đây?

Trên bầu trời vẫn chỉ có thiên kiếp, không có bất kỳ dị tượng nào.

Khí tức trên người Ma Quân đã sắp tăng lên Đế Chủ.

Thiên kiếp càng ngày càng lớn, thiên lôi cũng bắt đầu ngưng kết.

Không ít tu sĩ vây xem thở dài:

- Đúng là... kỳ tích không dễ xuất hiện.

- Nếu dễ có thế thì cũng không gọi là kỳ tích rồi.

Có người nói.

- Nhưng người này chuẩn bị tấn thăng Đế Chủ mà lại chẳng có tí dị tượng nào.

Như vậy chẳng phải thiên địa không công nhận ư?

Lát nữa độ kiếp...

Có kẻ vui sướng khi người gặp họa.

Hai người kia đã khiến bọn họ bị rung động quá lớn. chỉ trong mộtngày ngắn ngủi đã cải biến gần như toàn bộ nhận thức của họ về giới tu hành.

Nên nếu Ma Quân độ kiếp thất bại, chắc chắn có nhiều kẻ cười thầm.

Đúng lúc này, trong đám người có kẻ không nhịn được hô lên:

- Mọi người xem kìa!

Đám tu sĩ ở nơi xa vẫn nhìn về chỗ người áo đen kia.

Trên bầu trời đầy mây, một hình bóng hiện ra, sáng loáng rực rỡ, đỉnh thiên lập địa, không giống với hình bóng của Chí Tôn và giống hình thể của Chí Tôn.

Hình thể kia cực kỳ khổng lồ, đứng sừng sững giữa trời, quanh người được bao phủ bởi hào quang rực rỡ, khí tức hùng mạnh, đè ép khiến các tu sĩ đứng xem phía xa cũng cảm thấy đứng không vững.

Một đám nhũn hết cả người, gần như quỳ xuống.

- Cái này là...Có người quỳ sụp xuống, nhìn hình thể phía xa hét lên:

- Cái này vượt qua cả Chí Tôn hay sao ý nhỉ?

- Không, đây vẫn là Chí Tôn nhưng là hình thể (pháp tướng) của Chí Tôn mà thôi.

Không ngờ người áo đen kia tấn phong lại oanh động như vậy.

Đúng là không thể tin nổi.

Phương xa có lão tu sĩ cũng đang quỳ xuống, thì thào:

- Từ xưa đến nay, hình như... chỉ có... cái vị cuối cùng thành Chí Tôn... mới nhận được sự công nhận như vậy.

Vị lão tu sĩ này nói không che giấu nên mọi người đều nghe được lời ông, nghe xong sợ ngây người.

Trong đầu tất cả chỉ có một ý nghĩ: chỉcó vị Chí Tôn cuối cùng mới nhận được sự công nhận như vậy...

Cả đám đã triệt để chết lặng rồi.

Giờ phút này, đại nhân trẻ tuổi hay nữ tử áo đỏ kia đều trở thành mây bay hết.
 
Thí Thiên Đao Full
LV ( Chương 1351-1375 )


Chương 1351: Vẫn vô địch

Người áo đen kia đã trở thành tâm điểm của sự chú ý rồi.

Người này rốt cuộc là ai?

Vì sao lại mạnh như thế chứ?

Nghĩ lại lúc trước bọn họ còn nghĩ người này quá bình thường.

Giờ họ mới biết bản thân quá ngây thơ.

Đây không gọi là kỳ tích thì cái gì mới gọi là kỳ tích.

Mà gọi kỳ tíchcũng chưa đủ, phải nói là thần tích mới đúng.

Đã bao nhiêu năm rồi không có Chí Tôn?

Có lẽ thế gian này có Chí Tôn còn sống nhưng đã hơn một ngàn năm qua không ai biết tung tích gì của họ.

Người thường như bọn họ không thể biết đến sự tồn tại của kiểu người như Sở Thiên Cơ được.

Trên đời này chỉ có một Sở Thiên Cơ.

Không lẽ hơn một trăm ngàn năm sau, vì sự cải biến quy tắc thiên đạo ngày hôm nay mà thế giới này có thể có Chí Tôn nữa ư?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, cả đám kinh hãi.

Tiểu Điệp đứng trên không trung, ngơ ngác nhìn pháp tướng trước mặt, cảm thấy cực kỳ khó tin nhưng hơn hết là sự vui sướng.

Niềm vui này còn lớn hơn cả niềm vui nàng tấn thăng lúc trước.

Tiểu Điệp mừng phát khóc.

Những năm tháng ở Luyện thần đài, nàng từng muốn chết đi.

Bị luyện hóa thần hồn quả thật sống không bằng chết.

Nếu không phải trong lòng nàng luôn tin tưởng sẽ có ngày Ma Quân trở lại cứu mình, có lẽ, nàng đã biến mất khỏi thế gian này từ lâu rồi.

Lúc ấy, trong lòng của Tiểu Điệp có một chấp niệm là Ma Quân, sau đó chỉ có hận ý.

Nàng từng thấy ông trời quá bất công.

Dựa vào cái gì mà nàng và phu quân là người tốt nhưng lại gặp phải tình cảnh bi thảm như thế chứ?

Tại sao phu quân của nàng chưa từng hại ai lại bị người ta gọi là Ma Quân?

Rốt cuộc ai mới là ma?

Nếu phu quân ta là ma, thì các ngươi là cái loại gì?

Một lũ cặn bã bại hoại.

Đến tận khi Ma Quân trở về Tiên giới cứu nàng, oán khí của nàng mới vơi một chút.

Nhưng sâu trong nội tâm nàng vẫn có sự chấp niệmkhông dễ dàng tiêu tán.

Đến hôm nay, vào giờ khắc này, oán niệm của nàng mới triệt để tan thành mây khói.

Đám người từng coi thường vợ chồng nàng, từng khiến nàng hận muốn chết, giờ đã không còn quá trọng yếu.

Nàng có thể cười nhạt bỏ qua.

Đơn giản vì hai vợ chồng nàng đang rất tốt, còn bọn chúng vẫn ở vị trí kia.

Đã không còn là người ở cùng một thế giới nữa.

Sao còn phải so đo làm gì.

Tiểu Điệp đã thấu hiểu mọi việc, buông xuôi hết thảy chấp niệm.

Hiện tại nàng chỉ nghĩ, có thể ở cùng phu quân thật tốt.

Là ma hay thần cũng thế, đây chính là nam nhân mà nàng chọn.

Cứ thế ở cùng nhau là quá tốt rồi.

Ầm!

Pháp tướng trên trời cao bay vào đan điền của Ma Quân, ngồi xuống bắt đầu giảng kinh.

Vẫn là âm thanh ù ù tối nghĩa.

Tu sĩ bốn phương tám hướng cực kỳmuốn đến gần để nghe.

Nhưng có kinh nghiệm lúc Tiểu Điệp tấn thăng, họ không dám lỗ mãng.

Khi vừa thấy có tiếng kinh, hầu hết đều trực tiếp đóng hết giác quan, không dám nhìn, không dám nghe, không dám cảm giác.

Đến cuối cùng vẫn có tu sĩ không nhịn nỗi, mở tai nghe một chút, trực tiếp ngã xuống, tí nữa thì hóa đạo về trời.

Ma Quân đứng im lìm.

Tinh khí cuồn cuộn dũng mãnh tiến vào than thể.

Tiếng tụng kinh ù ù ảnh hưởng triệt để đến thần thức của Ma Quân.

Giảng kinh kết thúc sau khoảng nửa canh giờ.

Lần này, Ma Quân đãđạt được sự thăng tiến rất lớn, cả người như thay da đổi thịt.

Nhận được sự công nhận này tương đương với việc có hướng dẫn trên con đường đến với cảnh giới Chí Tôn.

Đế Chủ có dấu vết, Chí Tôn không lối đi.

Đây là câu nói đã lưu hành trong giới tu hành vô số năm.

Nhưng sự thật cụ thể thế nào?

Trong quá khứ, Ma Quân cũng nghĩ thế nhưng sau ngày hôm nay, đã phải thay đổi suy nghĩ của mình.

Nói là không lối chẳng qua vì chưa thật sự tu luyện đến cảnh giới thích hợp thôi.

Đến lúc đó, không đi đến thì có thể bay đến mà.

Lời kinh của pháp tướng đã cho Ma Quân thêm đôi cánh.

Để Ma Quân có thể chọn đúng lúc, vỗ cánh bay thẳng lên trời cao.

Tạo hóa là gì mà cơ duyên là gì?

Chính là đây chứ đâu.

Thiên kiếp của Đế Chủ bắt đầu đánh xuống.

Ầm!

Cảnh giới của Ma Quân tăng lên Đế Chủ tầng một.

Ầm!

Đế Chủ tầng hai.

Ầm ầm ầm...

Liên tiếp có bảy tầng thiên lôi đánh xuống.

Ma Quân đã tăng đến Đế Chủ tầng tám.

Hơi thở cực kỳ cường đại.

Ma Quân đứng giữa thiên kiếp, bệ vệ mà ngạo nghễ.

Năm đó MaQuân tung hoành khắp Tiên giới, nay đến Thiên giới, vẫn vô địch như cũ.

Sở Mặc tỉnh lại.

Mở mắt ra, hắn thấy cảnh trong Hỗn Độn Hồng Lô.

Nhưng ánh mắt Sở Mặc tràn đầy bình tĩnh.

Không vì hoàn cảnh hiện tại mà sinh ra lo âu hay nghi hoặc.

Hắn biết rõ uy lực tam kiện thần khí trên người, bao nhiêu lần kéo hắn khỏi con đường tử vong, thậm chí có thể tự hành đi tìm cơ duyên, che dấu cho hắn...

Trợ giúp hắn đi vùng đất tội ác trong truyền thuyết bên Địa phủ để gột rửa nhân quả.

Từng chuyện một chứng minh, mấy món thần khí cho tới nay luôn lặng lẽ thủ hộ hắn.

Cảm ơn.

Sở Mặc nhẹ giọng nói một câu.

Sau đó tung người, thoát khỏi Hỗn Độn Hồng Lô.

Hít sâu một hơi, Sở Mặc đánh giá hoàn cảnh xung quanh.

Đây là một sơn động không sâu, vừa nhìn đã thấy cửa động.

Thí Thiên cắm trên một tảng đá lớn, yên lặng thủ hộ.

Sở Mặc kiểm tra, Thương Khung Thần Giám vẫn còn.

Lấy ra một bộ quần áo mặc vào, Sở Mặc lững thững đi đến cửa động, sau đó rútThí Thiên ra nhìn về phương xa.

Kẻ đánh lén hắn lúc ấy cũng có thể bị thương, bị Thí Thiên chém một đao, tạm thời không có năng lực tìm hắn gây phiền toái.

Sau đó tên Gia Cát gia muốn thăng tiến Đế Chủ nhưng đã thất bại, chỉ sợ cảm thụ hiện giờ cũng không được tốt cho lắm.

Nghĩ đến đám Gia Cát gia xui xẻo, Sở Mặc thật muốn cười.

Lúc này bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp sau bị người âm thầm tính toán, nhưng tự tay chôn vùi thiên kiêu Gia Cát gia, Sở Mặc vẫn thấy rất hài lòng.

Hô!

Sở Mặc thở phào, thương thế đã khôi phục không sai biệt lắm.

Dù chưa hoàn toàn khôi phục như ban đầu, nhưng đối với Sở Mặc mà nói đã không còn đáng ngại.

Đó là hắn, nếu đổi là Thiên Tiên tu sĩ khác, dù may mắn tránh được một kiếp, nhưng không có mấy năm tĩnh dưỡng thì tuyệt đối không thể khôi phục lại.

Tổ cảnh thân thể, thêm Hỗn Độn Hồng Lô khiến Sở Mặc chỉ mất vài ngày đã khôi phục như lúc ban đầu.

Tin rằng tu sĩ Chân tiên đánh lén Sở Mặc kia có nằm mơ cũng không ngờ tới.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành không biết đã chạy đi đâu, nhưng hẳn là rất lo lắng cho mình.

Sở Mặc lấy ra truyền âm thạch, đầu tiên là kích hoạt thần lực Hổ Liệt lưu lại.

Truyền âm thạch một lúc lâu không được đáp lại.

Sở Mặc hơi nhíu mày, vừa định cắt đứt mối liên hệ thì âm thông.

-----o0o-----

Chương 1352: Đao bổ Chân Tiên

Chương 1352: Đao bổ Chân Tiên

Tuy nhiên thanh âm vô cùng ầm ỹ.

Hổ Liệt đầy mỏi mệt nhưng vui vẻ:

- Ha ha, ta đã nói huynh đệ của ta đâu dễ gặp nạn, ngươi ở đâu?

Cút xa một chút!

Khụ khụ...

Ta không phải nói ngươi huynh đệ, ta đang đánh...

Mẹ nó chứ, cút ngay cho lão tử!

Ầm vang!

Tiềng ầm ầm từ bên kia truyền đến.

Trong mắt Sở Mặc hiện ánh sáng lạnh, trầm giọng nói:

Các ngươi ở đâu?

Hổ Liệt nói:

Chúng ta ở...

Hắn rất nhanh nói một vị trí.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn trời, yên lặng suy diễn vị trí kia, phát hiện cách mình cũng không xa.

Đại khái là hơn nghìn vạn dặm.

Đương nhiên, khoảng cách này áp dụng với cảnh giới hiện tại của Sở Mặc.

Chứ đổi là người thường, sống mười đời cũng không đi được xa như vậy.

Tu hành giới mênh mông, vô biên vô hạn.

Ngàn ngàn dặm lộ trình cũng chỉ là một góc lãnh địa đại tộc mà thôi.

Trên Thiên Lộ thì nghìn vạn dặm chẳng thấm vào đâu.

Sở Mặc không do dự, mang theo Thí Thiên, bay thẳng đến chỗ Hổ Liệt.

Súc địa thành thốn, một bước ngàn dặm!

Cảnh giới hùng mạnh giờ khắc này thể hiện ra uy lực.

Không bao lâu, Sở Mặc tới nơi.

Từ xa đã có thể cảm giác được khí cơ hỗn loạn.

Có đại chiến đang phát sinh!

Tiếng quát, tiếng rống, tiếng gầm gừ...

Liên tiếp không ngừng!

Sở Mặc nhanh chóng phát hiện thân ảnh Nguyệt Khuynh Thành, lại có chút kinh ngạc phát hiện, Nguyệt Khuynh Thành đã tới Chân Tiên đỉnh cao!

Đối chiến với nàng là một nam tử áo trắng, phong thái tuyệt thế!

Nam tử kia ra tay linh hoạt, sắc bén, cảnh giới Chân Tiên đỉnh cao, thoải mái tự nhiên áp chế Nguyệt Khuynh Thành.

Đây là một tuyệt thế thiên kiêu, đại nhân trẻ tuổi!

Chỉ nhìn khí thế, Sở Mặc có thể phán đoán được, nhưng người lại rất xa lạ.

Đối chiến với Hổ Liệt có bốn người!

Bốn người kia đều là cảnh giới Chân Tiên!

Mặc dù chưa tới đỉnh cao nhưng công thủ có độ, phối hợp ăn ý.

Bốn người hai nam hai nữ, nam phong độ nữ xinh đẹp, bồng bềnh như tiên.

Bốn người ra tay linh hoạt, sắc bén, động tác thoải mái nhưng chứa sát khí, mỗi một chiêu một thức đều nhằm vào chỗ yếu hại của Hổ Liệt.

Cảnh giới Hổ Liệt cũng đã tới Chân Tiên đỉnh cao, chiến lực vô song, mỗi chiêu như sóng lớn làm người ta không dám trực tiếp nghênh đón.

Sở Mặc đi tới, cũng đã có người phát hiện ra hắn, lập tức trong số bốn kẻ vây công Hổ Liệt có một nam tử bay tới chỗ Sở Mặc, từ trên cao nhìn xuống, hung hăng đá một cước.

Ngươi chính là Sở Mặc?

Đồ rác rưởi bò từ Nhân Giới lên?

Ỷ vào bối cảnh Tiên giới hết đã mà dám tùy ý làm càn?

Khi nói, chân hắn đã cách Sở Mặc rất gần!

Bên kia Hổ Liệt nổi giận gầm lên:

Đối thủ của ngươi là lão tử!

Người nọ cười lạnh:

Ngươi giải quyết ba tên kia đã rồi nói sau!

Oanh!

Một cước chứa uy áp như một tòa núi lớn!

Áp chế vào đầu!

Đây là một hành động nhục nhã, chiến đầu giữa tu sĩ nếu không có thâm cừu đại hận sẽ không dùng thủ đoạn này.

Mà Sở Mặc chẳng biết người kia là ai, lập tức hừ lạnh một tiếng, thi triển Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, thân hình biến mất, tốc độ nâng cao mười mấy lần!

Trực tiếp xuất hiện phía trên nam tử!

Lãnh Nam cẩn thận!

Nam tử áo trắng đang so chiêu với Nguyệt Khuynh Thành nhắc nhở.

Nhưng vẫn không kịp.

Sở Mặc cũng dùng một cước đạp vào mặt tu sĩ Chân Tiên.

Thiên Tiên đánh Chân Tiên... dù không phải Chân Tiên đỉnh cao vẫn làm kẻ kia tím mặt.

Nhưng khiến hắn bất ngờ là tốc độ của đối phương quả thực quá nhanh!

Nhanh đến thân pháp Chân Tiên không thể né tránh.

Trong lúc nguy cấp, hắn vươn song chưởng che trước mặt.

Sở Mặc hung hăng đạp vào chỗ song chưởng giao nhau.

Răng rắc!

Tiếng nứt xương và gào rú vang lên.

Đường đường là Chân Tiên lại bị một Thiên Tiên làm bị thương, cả hai cánh tay gãy lìa.

Điều này làm Lãnh Nam xấu hổ và giận dữ, vừa định vận chuyển pháp lực nối xương thì Sở Mặc chém đao tới.

Một đao đẹp mắt, khiến Lãnh Nam trong nháy mắt có chút thất thần.

Tiểu súc sinh ngươi dám...

Nam nhân đang đánh với Nguyệt Khuynh Thành cũng dùng tốc độ nhanh tới không thể tin chém về phía Sở Mặc.

Một kiếm này, trực tiếp chém hư không, mang theo quy luật lực lượng cực kỳ cao thâm, nháy mắt trảm đến trước Sở Mặc.

Nếu Sở Mặc tiếp tục bổ về phía Lãnh Nam thì sẽ bị một kiếm này chém trúng, nam tử áo trắng đinh ninh Sở Mặc sẽ rút đao ngăn cản.

Đến lúc đó, mình sẽ cho hắn biết khoảng cách giữa Thiên Tiên và Chân Tiên!

Vì thế, nam tử áo trắng còn không thèm nhìn Nguyệt Khuynh Thành đuổi theo phía sau, chỉ tùy tay phất một cái...

Thái độ ngạo mạn đến cực điểm!

Trong mắt hắn, Nguyệt Khuynh Thành vừa mới tấn thăng đến Chân Tiên đỉnh cao căn bản không phải là đối thủ của hắn!

Nhiều nhất...

Chỉ là một cái bia luyện tập thôi!

Hắn có tự tin, cũng có niềm tin vô địch!

Bởi vì hắn l đại nhân trẻ tuổi!

Hắn sẽ không ngu như Long Thu Thủy, tự phong tu vi chiến đấu.

Ta mạnh như vậy, tại sao phải phong ấn tu vi của mình?

Kẻ ngu mới làm như vậy!

Kẻ yếu... hãy đi tìm chết!

Một kiếm này... mang theo niềm tin vô địch!

Sở Mặc lại chẳng thèm nhìn hắn, một đao lóa mắt không do dự chém xuống!

A!

Ngươi muốn chết!

Nam tử áo trắng vừa sợ vừa giận, toàn thân run rẩy.

Ha...

Sở Mặc cười lạnh, không chút do dự chém xuống.

Hỗn Độn Hồng Lô hiện ra phía sau Sở Mặc.

Thời gian như đọng lại!

Trên Thiên Lộ, cuộc chiến này như bức họa cuộn tròn.

Nam tử áo trắng đang gào thét!

Hai tay hắn vẫn giữ tư thế hung hăng chém xuống!

Cách nam tử áo trắng không xa, Nguyệt Khuynh Thành bị hắn phản chưởng được hồ lô ngăn lại.

Trong mắt đầy vẻ lo lắng.

Về phần Hổ Liệt bị ba kẻ bao vây, sắc mặt dữ tợn và phẫn nộ muốn lao sang bên này.

Mà Lãnh Nam, hắn đã hoàn toàn hỏng mất!

Trong mắt hắn chỉ có ánh đao rực rỡ!

Thời gian như hoàn toàn đọng lại!

Lãnh Nam không thể tưởng tượng, một Thiên Tiên có thể mạnh tới mức này?

Chuyện Thiên Đạo Viên hắn từng nghe nói, nhưng vậy thì sao?

Sở Mặc đánh bại Trương Song Song...

Đó là may mắn!

Đao của hắn bị chí tôn khí của Trương Song Song chọc giận, tự hành phát uy!

Hắn không tin một tu sĩ Thiên Tiên có năng lực này.

Đao của Sở Mặc chỉ là trùng hợp thôi!

Là Trương Song Song quá khinh địch!

Về phần Long Thu Thủy... là hắn ngu ngốc tự phong tu vi, kết quả bị đánh như chó!

Xứng đáng!

Đổi lại là ta, sẽ trực tiếp dùng sức mạnh Chân Tiên đánh tan hắn!

Sẽ không cho hắn bất cứ cơ hội nào!

Lãnh Nam nghĩ vậy, cũng đã làm như vậy.

Thật sự là hắn chưa cho Sở Mặc bất kỳ cơ hội nào, cho nên hắn không hiểu sao chuyện lại tới mức này?

Nhưng hắn càng không ngờ là

Sở Mặc cũng chưa từng cho hắn cơ hội!

-----o0o-----

Chương 1353: Phong thái tuyệt thế

Chương 1353: Phong thái tuyệt thế

Thời gian đọng lại kia như khoảnh khắc, lại như muôn đời!

Răng rắc!

Đao của Sở Mặc bổ đôi tu sĩ Lãnh Nam!

Chân Tiên trung kỳ chết thảm tại chỗ!

Ngay cả Nguyên Thần cũng bị sát khí trực tiếp xóa nhòa!

Bị chém thành hai khúc ngã xuống, máu chảy như huyết hà.

Chân Tiên chân huyết!

Mỗi một giọt...

đủ để giết chết một gã Đại La Kim Tiên!

Ngay cả là Thiên Tiên cũng không dám tiếp cận!

Lực lượng trong máu thật sự quá hùng mạnh!

Nếu không phải Nguyên Thần bị Sở Mặc một đao chém chết, thậm chí còn có thể dựa vào máu huyết tái sinh!

Đây không phải cận chiến đơn thuần, đây mới thực là chiến đấu giữa đại tu sĩ!

Mỗi một chiêu mỗi một thức đều ẩn chứa quy luật lực lượng, mỗi một kích đều có đạo thuộc về mình!

Tu sĩ chiến đấu chính là đạo và đạo, quy luật và quy luật!

Thương!

Kiếm của nam tử áo trắng trảm vào Hỗn Độn Hồng Lô, phát ra một tiếng nổ longtrời lở đất.

Sở Mặc bị chấn động môi rỉ máu, nhưng trong con ngươi đầy lạnh giá.

Nam tử áo trắng ngửa mặt lên trời thét dài, hận muốn phát điên, hắn thật sự tận lực, lại vẫn không cứu được tùy tùng Lãnh Nam.

Hắn nhìn Sở Mặc:

Ngươi, phải chết!

Nói xong, nam tử áo trắng lách qua Hỗn Độn Hồng Lô, lại đâm về Sở Mặc!

Nhưng mà, tốc độ của Hỗn Độn Hồng Lô nhanh hơn!

Vèo một cái, treo trên đầu Sở Mặc, rủ xuống hỗn độn khí, trực tiếp bóp méo hư không!

Nam tử áo trắng đâm kiếm tới trở nên vặn vẹo, khiến hắn lộ ra vẻ kinh ngạc.

Thanh kiếm này...

Là một thanh chí tôn kiếm!

Lần ngăn trở đầu tiên đã làm hắn khiếp sợ, nhưng không ngờ lò luyện đan này khủng bố như vậy, lại một lần nữa bóp méo công kích của hắn!

Mắt nam tử áo trắng bắn ra hai đạo thần quang, cười lạnh:

Đừng tưởng như vậy ngươi sẽ...

Ha ha.

Sở Mặc cười lạnh, phản thủ một đao, hung hăng chém về phía chí tôn kiếm!

Xoát!

Kiếm của nam tử áo trắng rung mạnh, phát ra tiếng nổ vang như sấm sét.

Đồng thời, nam tử áo trắng cảm giác cánh tay kịch liệt run lên, trong mắt bắn ra vẻ kinh ngạc, một tiên thiên sao lại có sức mạnh như vậy?

Cánh tay của Sở Mặc cũng run lên, hắn cũng không ngờ kiếm của đối phương chắc chắn như vậy, nếu là Đế Chủ cấp bậc thì đao của hắn có thể chặt đứt!

Chí tôn kiếm!

Thì sao?

Sở Mặc lại ra một đao!

Tốc độ của hắn thật sự quá nhanh!

Phản ứng cũng quá nhanh!

Nam tử áo trắng cũng không thiếu kinh nghiệm chiến đấu, trên thực tế, hắn trở thành đại nhân trẻ tuổi không phải là hư danh mà cũng trải qua trăm trận chiến!

Cũng có đạo tâm vô địch!

Nhưng hắn gặp Sở Mặc từ Nhân Giới xông lên, quét ngang Linh giới, tung hoànhTiên giới!

Đạo tâm vô địch của Sở Mặc còn cường đại hơn hắn!

Cũng chắc chắn hơn!

Xoát!

Nam tử áo trắng cảm giác được chấn động kịch liệt, cả cánh tay sắp không xong rồi.

Hắn vô cùng phẫn nộ, ngửa mặt lên trời thét dài.

Lúc này công kích của Nguyệt Khuynh Thành cũng đã đến!

Có thể đi tới chỗ này, có thể bước vào cảnh giới Chân Tiên... có ai không có kinh nghiệm chiến đấu?

Nguyệt Khuynh Thành đi theo Sở Mặc khá ngắn, dù chưa đặc biệt ăn ý nhưng vẫn có bản năng chiến đấu!

Vào lúc này, nàng bắt đầu triển khai công kích điên cuồng!

Công kích này thậm chí là có đi không có về.

Luận quyết tâm...

Ai ít hơn ai?

Nam tử áo trắng phẫn nộ điên cuồng, hắn không ngờ hai con kiến trong mắt hắn có thể gây ra phiền toái lớn như thế.

Hắn hoàn toàn bạo nộ, phản thủ đánh Nguyệt Khuynh Thành.

Nguyệt Khuynh Thành hộc máu!

Nhưng nam tử áo trắng cũng vì thế mà trả giá!

Sở Mặc chém về phía cổ tay hắn một đao, hắn không kịp thời rút về, bị chém trúng.

Máu chảy như rót!

Đó là máu của Chân Tiên, mỗi một giọt đều có uy năng rất lớn!

Hiện giờ đang không ngừng nhỠxuống.

Công tử!

Ba nam tử vây công Hổ Liệt nóng nảy, muốn xông lại tiếp viện.

Hổ Liệt lại cười dữ tợn:

Bọn khốn khiếp, phá hỏng việc lão tử thăng tiến còn muốn giết người bịt miệng, chớ đi!

Các ngươi ở lại cho lão tử!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Hổ Liệt trực tiếp hóa thành bản thể, phát ra công kích khủng bố!

Đó là tuyệt học hổ tộc!

Là sát chiêu chân chính!

Công kích của Sở Mặc có tốc độ và tần suất nhanh đến không thể tưởng tượng, đầu đội Hỗn Độn Hồng Lô trấn áp bản thân, điên cuồng nghịch tập kích!

Thiên Tiên đánh Chân Tiên, đánh ra phong thái tuyệt thế!

Tin tưởng ai thấy cảnh tượng này cũng bị phong tư tuyệt thế của Sở Mặc làm rung động, dù trong lòng không phục cũng phải dựng ngón cái!

Một tu sĩ cảnh giới Chân Tiên, dù có pháp khí trợ giúp, nhưng có thể bức một tu sĩ sắp bước vào cảnh giới Đế Chủ tới mức này cũng thật rung động.

Nam tử áo trắng giận điên lên, hắn là Tề Bác!

Hắn là đại nhân trẻ tuổi thiên phú trác tuyệt!

Hắn có bối cảnh hùng mạnh, từ lúc sinh ra đã có vầng sáng bao quanh.

Cho tới nay, Tề Bác chưa từng khiến gia tộc và người quan tâm hắn phải thấtvọng.

Hắn ưu tú, mạnh mẽ, cứng rắn, hống hách...

Hắn là đại nhân trẻ tuổi vô địch!

Cho tới nay, hắn luôn đứng ở đỉnh cao.

Đừng nói tu sĩ cảnh giới không bằng hắn, dù là các Đế Chủ đại lão cũng có hơn phân nửa hắn không để vào mắt!

Gì mà Đế Chủ có dấu vết lần theo, chí tôn lại không đường có thể đi?

Theo Tề Bác đó là lời những kẻ vô năng nhân tự nói ra an ủi mình!

Thế mà trên đời lại có nhiều kẻ thờ phụng hai câu đó như vậy!

Thế nào là có dấu vết để lần theo?

Thế nào là không đường có thể đi?

Đối với thế gian phàm nhân mà nói, Trúc Cơ đã là chuyện hư vô mờ mịt!

Bởi vì không hiểu!

Cho nên không thể!

Tề Bác cảm thấy một ngày nào đó, bản thân sẽ phá phong ấn trời cao hạ thành đạo!

Trở thành chí tôn chân chính...!

Chân Tiên chỉ là quá độ, với tu sĩ mà thôi, Đế Chủ là đại lão sao?

Nực cười!

Đó là trong núi không hổ, khỉ xưng đại vương!

Đế Chủ có gì là đại lão?

Đi qua Thiên Lộ, Tề Bác ta chính là Đế Chủ đỉnh cao!

Các đại lão kia có là gì?

Hắn là Tề Bác, một kẻ kiêu ngạo từ trong cốt tủy.

Lúc Long Thu Thủy thua trong tay Sở Mặc, Tề Bác từng phát ngôn: Ta ở Thiên Lộ chờ ngươi, về ta sẽ tự phong tu vi đến Đại La Kim Tiên đầu với ngươi, sẽ cho ngươi biết thế nào là đại nhân trẻ tuổi chân chính!

Nhưng giờ ngay cả tên hắn cũng không dám nói ra!

Nói cái gì?

Tự phong Đại La Kim Tiên đấu với Sở Mặc đã thành chuyện cười!

Người ta từ cảnh giới Đại La Kim Tiên đã tăng lên tới Thiên Tiên.

Đừng nói tự phong, dù không tự phong, chuẩn cảnh giới của Đế Chủ, đối mặt với kẻ cảnh giới Thiên Tiên này vẫn có cảm giác nắm gai nhím!

Toàn thân hắn là gai!

Cây đao quá yêu tà!

-----o0o-----

Chương 1354: Chém về phía đó

Chương 1354: Chém về phía đó

Chí tôn kiếm của hắn, ngày thường căn bản không cần thúc dục đã thoải mái chặt đứt binh khí người khác.

Mà đó cũng là sở thích lớn nhất của Tề Bác, nhìn đối thủ bịchặt đứt binh khí rồi bi phẫn đúng là rất hưởng thụ.

Nhưng đối mặt với đao của Sở Mặc, chí tôn kiếm của hắn lại tránh lui!

Đúng vậy, tránh lui!

Thần binh có linh, chí tôn kiếm đang sợ!

Dù đến giờ chí tôn kiếm không bị hao tổn, nhưng việc bắt đầu lui bước là sự thật.

Khiến Tề Bác cảm thấy tức giận không chỉ là đao mà còn có lò luyện đan tà môn kia!

Mỗi một kiếm đều bị lò luyện đan làm vặn vẹo, căn bản không thể đâm tới SởMặc.

Nhưng đối phương lại vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ chém từng đao tới làm Tề Bác cảm thấy bất đắc dĩ, thậm chí có chút...

Sợ hãi!

Một kẻ chưa tới Chân Tiên sao lại có lực lượng cường đại như thế?

Tề Bác chính là thiên phẩm Trúc Cơ!

Nếu không có tư cách gì được xưng là đại nhân trẻ tuổi?

Thiên phẩm lực lượng của Trúc Cơ, ở cùng cảnh giới đã có thể nói là vô địch.

Khiến hắn cảm thấy lạnh lẽo là lực lượng của đối phương chẳng hề kém hắn.

Ngươi là Trúc Cơ gì?

Tề Bác hỏi.

Trúc Cơ bình thường.

Sở Mặc cười lạnh, tiếp tục vẫn duy trì công kích.

Xoát!

Đao kiếm tương giao, lại một lần nữa rung mạnh!

Tề Bác nổi giận gầm lên:

Hôm nay có mài cũng phải mài chết ngươi!

Nguyệt Khuynh Thành bên kia lạnh lùng nói:Xem ai mài chết ai!

Trước khi Sở Mặc đến, Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt cực kỳ nguy hiểm.

Nếu không phải Tề Bác muốn kéo Nguyệt Khuynh Thành thành tùy tùng của hắn, chỉ sợ Nguyệt Khuynh Thành đã sớm ngã xuống.

Phong thủy luân chuyển, Sở Mặc đến giết một tùy tùng của Tề Bác, lại trực tiếp cuốn lấy Tề Bác khiến tình thế song phương đổi chỗ.

Sự chênh lệch này chẳng những làm Tề Bác không thể chịu đựng được, mà ba kẻ vây Hổ Liệt cũng thấy bi phẫn!

Đồng bạn bị giết, đại nhân bị giữ chân, bọn họ chỉ hận mình không đủ mạnh đigiúp đại nhân.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Nguyệt Khuynh Thành:

Ngươi giúp Hổ Liệt giải quyết ba người kia, bên này có ta đủ rồi.

Nguyệt Khuynh Thành gật đầu đi sang phía Hổ Liệt, nàng cũng đã nhìn ra, tạm thời Sở Mặc không có vấn đề gì.

Bên kia Tề Bác nổi giận:

Ngươi dám!

Rồi định đuổi theo Nguyệt Khuynh Thành.

Ha hả.

Sở Mặc lạnh lùng cười, lại ra tay, một đao luyện ngục phong tỏa đường đi của TềBác.

Trong hư không âm phong cuồn cuộn.

Sở Mặc dùng một đao trực tiếp ngăn cản Tề Bác.

Nguyệt Khuynh Thành sang kia gia nhập chiến đoàn.

Cục diện ba đánh một đang giằng co, có thêm Nguyệt Khuynh Thành gia nhập lập tức nghiêng sang phía Hổ Liệt.

Tình cảnh của ba gã Chân Tiên trở nên nguy hiểm.

Hổ Liệt cười ha ha nói:

Huynh đệ, ngươi có biết kẻ đánh với ngươi là ai không?

Ca ca nói cho ngươibiết, hắn tên Tề Bác!

Thiên giới Tề gia tuyệt thế thiên kiêu, thiên phẩm Trúc Cơ đại nhân trẻ tuổi, nghe nói còn là huyết mạch màu xanh đỉnh cao, nhưng người ta cũng không tiến vào Huyễn Thần Giới.

Sở Mặc nao nao, có chút quái dị nhìn Tề Bác:

Chính là ngươi, kẻ lúc trước nói trên bản tin sẽ tự phong tu vi xuống Đại La Kim Tiên đánh với ta sao?

Ta giết ngươi!

Tề Bác cảm thấy xấu hổ và giận dữ.

Dù tự phụ hắn cũng không thể không thừa nhận, hắn không có can đảm tự phong tu vi, nếu không chắc chắn bị Sở Mặc đánh chết!

Hóa ra là ngươi, ta không có lỗi với ngươi thì phải?

Sở Mặc nhíu mày hỏi.

Nhưng xuống tay lại không hề khách khí, một đao chém về phía xương sườn Tề Bác.

Muốn ngươi khó chịu!

Tề Bác lạnh lùng quát.

Hóa ra là như vậy.

Sở Mặc gật đầu, trong lúc đó vận hành đạo gia Cửu Tự Chân Ngôn.

Liệt tự quyết thời gian không gian!

Hư không, thời gian và không gian trước mắt xuất hiện sai chỗ, Tề Bác có thể cảm nhận đạo của mình cũng bị đọng lại!

Như ở giữa vũng bùn, căng chân cũng khó.

Tiền tự quyết ngũ hành nguyên tố!

Sở Mặc dùng đại lượng ngũ hành nguyên tố, ngưng tụ ở mũi Thí Thiên.

Hành tự bí quyết Thiên Nhân Hợp Nhất!

Dù là quy luật cao tương đối khó lĩnh ngộ, nhưng dùng vào lúc này lại khá thích hợp.

Đao ngưng kết tinh thần của Sở Mặc hung hăng chém về phía Tề Bác.

Ta cũng không thích ngươi!

Ong!

Tề Bác sợ ngây người, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đánh suốt nửa ngày mà người ta còn chưa dùng tới sát chiêu chân chính, điều này làm cho hắn tức giận.

Tuy nói hắn cũng có quân bài chưa lật nhưng.!

Quân bài chưa lật kia để đối phó với các đại nhân trẻ tuổi trên Thiên Lộ mới đúng!

Sở Mặc này...

Lại có tư cách gì khiến hắn dùng quân bài chưa lật?

Nhất là lúc này, Sở Mặc tế ra sát chiêu, khiến hắn muốn dùng cũng không kịp.

Bởi vì tốc độ của Sở Mặc thật sự quá nhanh!

Mọi việc chỉ hoàn thành trong nháy mắt!

Tề Bác bạo lui!

Nhưng mà

Đao của Sở Mặc lại chém về nơi đó!

Tề Bác trực tiếp ngây ngẩn cả người, thậm chí động tác cũng dừng lại, gương mặt anh tuấn nháy mắt trướng đến đỏ bừng.

Nhục nhã!

Là nhục nhã không thể che giấu!

Tề Bác xấu hổ và giận dữ, cũng cảm thấy không đúng.

Xoát!

Trong hư khôngĐao Sở Mặc chỉ vào một phía, chỗ đó vặn vẹo, còn truyền ra tiếng kim loại nổ vang!

Tiếng nổ như sấm sét trong thức hải của Tề Bác.

Nơi đó...

Không ngờ lại có người!

Sao ta không phát hiện ra?

Dựa vào cái gì hắn phát hiện ra?

Một Thiên Tiên có lực lượng lớn cũng thôi, nhưng sao thần thức cũng mạnh như vậy?

Tề Bác đỏ bừng, giận muốn phát điên.

Trái tim tan nát!

Sự xấu hổ và giận dữ hoàn toàn bạo phát.

Giờ hắn căm hận kẻ nấp trong hư không, thậm chí đã vượt qua cả Sở Mặc!

Ai cho ngươi nấp trong kia?

Tề Bác xuất kích!

Không phải đánh hướng Sở Mặc, mà là đánh vào hư không vặn vẹo!

Đi chết hết đi!

Trước hết là giết kẻ kia!

Sau giết Sở Mặc!

Bộ Khuất cũng sắp điên rồi!

Họ tên của hắn là Bộ Khuất, là thiên hạ đệ nhất sát thủ, từng đánh chết hai gã cảnh giới Đế Chủ!

Chiến tích của hắn vô cùng huy hoàng, cho tới bây giờ chưa từng thua!

Nhưng hiện tại hắn ủy khuất muốn chết!

Thật là ủy khuất muốn chết!

Lần đầu tiên ra tay với Sở Mặc, thất thủ.

Cũng là lần đầu Bộ Khuất lỡ tay!

Lần lỡ tay đó hắn quy tội cho đao của Sở Mặc.

Cây đao kia rất tà tính!

Nếu không phải vì cây đao kia, khẳng định Sở Mặc đã sớm chết rồi!

Cho nên ẩn núp dưỡng thương xong, Bộ Khuất tiếp tục bắt đầu tìm kiếm.

Hắn không thể tìm ra Sở Mặc, nhưng tìm được Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành, vì thế liền âm thầm ẩn thân, giết hai người này hắn không có hứng thú, cũngkhông có cảm giác thành tựu.

Hắn tin khi Sở Mặc dưỡng thương xong sẽ đi tìm Hổ Liệt!

Quả nhiên, hắn tận mắt nhìn thấy Hổ Liệt liên hệ với Sở Mặc.

Bộ Khuất hưng phấn, thiếu chút nữa lộ ra dao động.

Nhưng hắn có bản lĩnh tiềm tàng có thể nói là độc bộ thiên hạ!

-----o0o-----

Chương 1355: Nhìn ngươi khó chịu

Chương 1355: Nhìn ngươi khó chịu

Cho nên, dù là Tề Bác cũng không thể phát hiện tung tích của hắn.

Khó khăn là đợi lúc Sở Mặc đến!

Hắn thật sự đến!

Chiến lực vô song, lấy cảnh giới Thiên Tiên mang theo hai kiện pháp khí hùng mạnh đối chiến Chân Tiên đỉnh cao, hoàn toàn không hề rơi vào thế hạ phong!

Chiến lực của Sở Mặc khiến Bộ Khuất hết hồn.

Càng khiến hắn kiên định muốn đánh chết Sở Mặc, một khi chờ Sở Mặc trưởng thành đến cảnh giới Chân Tiên, dù hắn có thể đánh lén đánh chết Đế Chủ cũng không chắc có thể giết được Sở Mặc!

Hơn nữa trên Thiên Lộ gần như không ngày nào không có kỳ tích phát sinh.

Muốn từ cảnh giới Thiên Tiên bước vào Chân Tiên cũng không phải quá khó khăn.

Một đao long trời của Sở Mặc xuất hiện khiến Bộ Khuất run rẩy, cũng lộ ra dao động.

Bởi vì đao đó thật đáng sợ, là hắn cũng không dám đứng trước mũi!

Nhưng Bộ Khuất cũng thấy hưng phấn, bởi vì hắn biết...

Cơ hội của hắn đến rồi!

Thịnh cực tất suy!

Đây là đạo lý mãi mãi không thay đổi!

Đao của Sở Mặc...

Chính là thịnh cực!

Sau một đao kia, tinh khí của hắn sẽ có khoảng suy sụp!

Lúc đó là lúc xuất thủ tốt nhất!

Nhưng khiến hắn nằm mơ cũng không ngờ tới là một đao kinh hãi thế tục của Sở Mặc không phải nhằm vào Tề Bác mà là hắn!

Con mẹ nó chuyện này còn có thiên lý sao?

Thuật ẩn thân của lão tử cả Đế Chủ cũng không phát hiện được, ngươi dựa vào cái gì có thể phát hiện ra?

Bộ Khuất cuống quít, hắn căn bản không kịp làm ra quá nhiều động tác phòng ngự.

Cũng may kinh nghiệm nhiều năm giúp hắn trong lúc nguy cấp trực tiếp tế ra một pháp khí phòng ngự cấp Đế Chủ.

Sau một tiếng vang thật lớn, pháp khí trực tiếp bị Sở Mặc một đao chém nát.

Đao thế không suy, trực tiếp trảm vào vai của Bộ Khuất.

Răng rắc!

Tay đứt đoạn, Bộ Khuất kêu gào thê lương:Aaaa!

Máu tươi phun ra!

Nhưng mà

Càng khiến Bộ Khuất tức giận là Tề Bác cũng hung hăng cho hắn một kích.

Một kích này khiến hắn thương tổn cực lớn, nửa thân bị chấn nát.

Bộ Khuất nhìn Tề Bác rống giận:

Con mẹ nhà ngươi đánh ta làm gì?

Lão tử nhìn ngươi khó chịu!

Tề Bác như nổi giận lao tới Bộ Khuất.

Bên kia Sở Mặc một đao chém rụng tay Bộ Khuất cũng xông lên, không nói hai lời, nâng đao định chặt!

Bộ Khuất là Chân Tiên cảnh giới đỉnh cao, tuy rằng cũng đứng hàng ngũ đại nhân trẻ tuổi nhưng thứ hắn am hiểu nhất là ám sát!

đánh lén!

Đánh chính diện thì kinh nghiệm không phong phú như vậy.

Cho dù một chọi một hắn không có cơ hội đánh bại được ai trong hai người này, càng chưa nói tới tình cảnh bị thương.

Cắn răng, Bộ Khuất nhìn Tề Bác:

Họ Tề kia...

Ta nhớ kỹ ngươi rồi!

Nói xong, hắn trực tiếp tế ra một kiện đồ, toàn thân bùng lên, biến mất giữa hưkhông.

Công kích của Sở Mặc và Tề Bác dừng ở pháp khí, trực tiếp đánh nát.

Đó là một bù nhìn!

Ánh mắt của Sở Mặc nheo lại, lạnh lẽo nhìn bù nhìn.

Tề Bác cũng không để ý Sở Mặc, mà như thoáng chút suy nghĩ nhìn bù nhìn bị đánh nát.

Sau đó ánh mắt hai người đối diện cùng một chỗ.

Ba tùy tùng của Tề Bác bị thương không nhẹ, đang đau khổ chống đỡ.

Chết!

Tề Bác nháy mắt xuất thủ!

Không có do dự chút nào, vừa ra tay đã là sát chiêu mạnh mẽ!

Hắn muốn giết Sở Mặc trở tay không kịp!

Bởi vì hai người vừa nhìn như hợp tác, đả thương sát thủ.

Dù trước đó có chiến đấu kịch liệt, nhưng đổi lại bất cứ ai vừa mới hợp tác xong sẽ có một lát lơi lỏng.

Tề Bác áp dụng loại tâm lý này!

Nhưng mà, hắn tính sai!

Sở Mặc đưa ra một đao!

Một đao kia hoàn toàn cùng lúc chém ra!

Nói cách khác, lúc Tề Bác động thủ Sở Mặc cũng không hề do dự ra tay.

Đồ khốn khiếp!

Không biết xấu hổ!

Hai người gần như đồng thanh, trừng mắt với đối phương.

Ầm!

Ầm!

Tề Bác ý đồ dùng sức mạnh oanh kích Sở Mặc, muốn lợi dụng cảnh giới chênh lệch áp chế Sở Mặc.

Nhưng tốc độ của Sở Mặc thật sự quá nhanh, động tác xảo quyệt khiến thần thông của hắn gần như thất bại.

A!

Bên kia một tùy tùng của Tề Bác hét thảm.

Là một nữ tu bị Nguyệt Khuynh Thành vỗ ngực, máu tươi phun điên cuồng.

Nguyệt Khuynh Thành không hề thương hại, lại ra tay chuẩn bị trực tiếp đánhchết đối phương!

Dừng tay!

Tề Bác đột nhiên cao giọng rít gào:

Ta nhận thua!

Thí Thiên dừng ở mi tâm Tề Bác.

Nguyệt Khuynh Thành đánh một kích vào nữ tu kia.

nhìn Sở Mặc:

Đừng giết nàng, ta nhận thua.

Sở Mặc có chút không nói gì nhìn Tề Bác:

Nhận thua?

Đúng, đánh không lại các ngươi, nhận thua.

Tề Bác thản nhiên:

Ta thừa nhận, lúc trước mắt chó nhìn người, đã xem thường ngươi, đánh giá thấp chiến lực của ngươi.

Ngươi không chỉ có thực lực sánh vai với đại nhân trẻ tuổi mà còn hoàn toàn vượt qua đại nhân trẻ tuổi!

Ta tin cùng cảnh giới không ai là đối thủ của ngươi.

Từ hôm nay trở đi, ta Tề Bác rời đội ngũ đại nhân trẻ tuổi.

Ta không xứng!

Đại nhân!

Nữ tu bị Nguyệt Khuynh Thành đánh lệ rơi đầy mặt:

Đừng vì chúng ta mà từ bỏ niềm tin.

Ta không hề từ bỏ niềm tin.

Tề Bác có chút hạ giọng nói:

Nhưng ta không thể để các ngươi bị thương tổn nữa, Lãnh Nam chết khiến ta rất áy náy.

Ta vốn định báo thù cho hắn, nhưng không có cách, tài nghệ không bằng người.

Ta không thể tiếp tục trơ mắt nhìn các ngươi gặp chuyện không may.

Hai tùy tùng khác của Tề Bác không nhịn được đỏ mắt, vẻ mặt bi phẫn.

Hổ Liệt cười lạnh một tiếng:Còn giả vờ đáng thương?

Khí phách lúc các ngươi ra tay phá hoại ta đâu?

Tề Bác khóe miệng co quắp, nói:

Trước khác nay khác, hổ huynh đừng quá để ý.

Nói xong, hắn nhìn Sở Mặc, hoàn toàn không để ý thanh đao chỉ vào mi tâm:

Nói thật Sở Mặc, ngươi giết ta không có ý nghĩa gì.

Thiên hạ không có tường nào không lọt gió, ngươi giết ta, ngoại trừ cho ngươi thêm kẻ thù thì chẳng có gì tốt.

Ngươi triệt để đánh bại Tề Bác, không bao lâu, lời của ngươi sẽ truyền khắp Thiên Lộ.

Tất cả mọi người sẽ có nhận thức mới về ngươi.

Nhưng ngươi mà giết ta thì sẽ có vô số người liên hợp lại đối phó ngươi.

Tùy tùng đã chết kia thì sao?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Tề Bác.

Trong chiến đấu, ngã xuống là việc không thể tránh được.

Hôm nay ngươi thả người của ta, ân oán chấm dứt.

Tề Bác tuyệt không tìm ngươi trả thù.

Tề Bác chăm chú nhìn Sở Mặc:

Nhưng nếu có một ngày, ta tự nhận là có thể đánh thắng được của ngươi, ta sẽ đường đường chính chính tới khiêu chiến!

Sở Mặc có chút bất ngờ nhìn Tề Bác, đột nhiên hỏi:

Nếu hôm nay kẻ bại là ta, ngươi sẽ bỏ cho ta sao?

Tề Bác do dự một chút, lắc đầu nói:

Ngươi không cầu ta thì không.

Sở Mặc bỗng cười rộ lên, thu hồi Thí Thiên:

Ngươi đi đi!

Kỳ thật giết Tề Bác chả có gì hay ho với Sở Mặc.

Chớ nói chi không phải hắn bị đánh bại mà là vì tùy tùng từ bỏ chống cự.

Trực tiếp nhận thua.

-----o0o-----

Chương 1356: Kẻ này đáng chết

Chương 1356: Kẻ này đáng chết

Giờ ra tay giết Tề Bác là thắng mà chẳng vẻ vang.

Tề Bác nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

Cảm tạ!

Sở Mặc không nói gì.

Tề Bác trực tiếp dẫn theo ba người thu lấy thi thể Lãnh Nam, có chút thê lương rời đi.

Cứ thả như vậy, không sợ tương lai bọn họ trả thù?

Hổ Liệt đi tới, cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc hỏi.

Có lẽ hắn không làm như vậy.

Sở Mặc cười cười:

Lại nói, cho dù hắn thật sự làm như vậy, ta cũng không sợ.

Đung vây...

Ngươi trưởng thành quá nhanh!

Hổ Liệt không kìm nổi thở dài, dựa theo cảnh giới, hắn và Nguyệt Khuynh Thành đã là Chân Tiên đỉnh cao, chỉ thiếu chút nữa là có thể trở thành Đế Chủ.

Nhưng đối mặt với Thiên Tiên Sở Mặc, bọn họ vẫn có cảm giác kính sợ từ nội tâm.

Chiến lực của Sở Mặc thật sự quá hùng mạnh!

Người không biết chuyện sẽ nhìn mấy món pháp khí khủng bố của hắn.

Nhưng người đã thật sự cùng Sở Mặc chiến đấu đều biết điểm đáng sợ nhất của Sở Mặc chính là chiến lực mạnh mẽ!

Chân chính đáng sợ là bản thân Sở Mặc!

Chứ không phải pháp khí!

Sở Mặc nhìn Nguyệt Khuynh Thành, có chút kinh ngạc nói:

Hai người các ngươi...

Trong khoảng thời gian này nâng cao nhanh thật!

Nguyệt Khuynh Thành đỏ mặt, nhẹ giọng nói:

Ta... dùng đan dược.

Hổ Liệt nhìn Sở Mặc cười nói:

Ngươi tìm được một tùy tùng vô cùng trung thành, ngay từ đầu nàng cự kháng cự loại đan dược này, nhưng sau khi ngươi gặp chuyện không may, nàng lại không chút do dự...

Nguyệt Khuynh Thành đỏ mặt, cúi đầu không nói lời nào.

Sở Mặc nao nao, lập tức nghĩ đến đan dược bọn họ nói là gì, vì thế cười giải thích:

Đan dược kia đúng là tà ác như ngươi nghĩ, bởi vì thành phần đan dược là máu của cường nhân.

Được rồi, công tử đừng nói nữa.

Nguyệt Khuynh Thành sắc mặt trắng nhợt, dường như có chút không khoẻ, nghĩtới đan dược kia thấy khó có thể khống chế cảm giác buồn nôn.

Hổ Liệt không thèm để ý nói:

Các ngươi chưa nghe nói tới Chí tôn huyết đại dược năm đó, nghe rồi sẽ không có cảm giác gì.

Nói xong, nhìn thoáng qua Nguyệt Khuynh Thành sắc mặt tái nhợt, Hổ Liệt nói:

Trong những năm tháng chí tôn tung hoành tu hành giới, chí tôn huyết... mới là dược cấp cao nhất!

Một giọt chí tôn huyết luyện hóa thành đan dược có thể giúp tu sĩ bình thường tăng vọt thực lực!

Ai có chí tôn huyết đại dược thì sẽ có vô số người mơ ước.

Dùng máu người chế thuốc...

Cảm giác thật tà ác.

Nguyệt Khuynh Thành nhỏ giọng nói.

Hổ Liệt lắc đầu:

Ta là hổ tộc, ta không thấy tà ác.

"...

" Sở Mặc.

"...

" Nguyệt Khuynh Thành.

Hai người không nói gì nhìn Hổ Liệt, bỗng nhiên hiểu được sao ban đầu Hổ Liệt không từ chối Chân Tiên đại dược.

Bởi vì người ta vốn không phải là người!

Hổ Liệt có chút oán giận nói:

Tu sĩ nhân loại dùng tu sĩ thú tộc chế thuốc thì sao, chẳng lẽ các ngươi không thấy tà ác?

Sở Mặc xoa cằm nhìn Hổ Liệt, đánh giá từ trên xuống dưới nói:

Nghe nói hổ tộc toàn thân đều là bảo vật...

Cút đi!

Hổ Liệt liếc mắt:

Muốn ăn thịt đi tìm thú tộc khác đi!

Ta là đại ca ngươi!

Nguyệt Khuynh Thành cười rộ lên, cảm giác không khoẻ cũng giảm bớt đi nhiều.

Lúc này Hổ Liệt nói với Sở Mặc:

Ngươi còn nhớ kẻ tên Khổng Hoành Nghĩa không?

Kẻ nói lên Thiên Lộ phải gặp lại ngươi.

Sở Mặc gật đầu:

Làm sao?

Ăn nó!

Hổ Liệt hưng trí nói:

Nó là khổng tước tộc đấy!

Bản thể là bạch khổng tước!

Ta đã thèm nhỏ dãi cánh khổng tước nướng lâu rồi!

"...

" Sở Mặc xám xịt nhìn Hổ Liệt:

Nhưng hắn không đắc tội ta.

Hắc... nhìn rồi biết, hắn nhất định sẽ đắc tội ngươi.

Hổ Liệt cười ha hả nói, sau đó như nghĩ tới chuyện gì:Ngươi có biết tên vừa bị ngươi cùng Tề Bác đánh bị thương sợ quá chạy mất kia là ai không?

Nhắc tới người này, Sở Mặc có chút lo lắng.

Hắn nghĩ tới lúc ở Tiên giới Phiêu Diêu Cung gặp bù nhìn cùng với lá thư.

Ca ca quen kẻ kia?

Sở Mặc nhìn Hổ Liệt.

Hổ Liệt lắc đầu nói:

Ta không biết người này, nhưng từng nghe truyền thuyết về hắn.

Nguyệt Khuynh Thành nhíu mày, nói:

Ta cũng đã nghe truyền thuyết về hắn, là tên sát thủ kia sao?

Hổ Liệt gật đầu nhìn Sở Mặc:

Là sát thủ trong truyền thuyết từng đánh chết hai gã Đế Chủ.

Người này rất thần bí, không có ai biết họ tên của hắn, gần như không chiến đấu trực diện mà đánh lén.

Kỳ thật lần trước ngươi bị thương, ta cũng đã hoài nghi hắn.

Nếu không phải lần này ngươi phát hiện ra hắn đã đạt được mục đích rồi.

Nguyệt Khuynh Thành lạnh lùng nói:

Kẻ này đáng chết!

Sở Mặc thản nhiên nói:

Lần này để hắn thoát, lần sau chưa chắc may mắn như thế.

Hổ Liệt gật đầu:

Đúng vậy, đối với một sát thủ mà nói, lỡ tay một lần sẽ không ra tay lần thứ hai, đây là quy củ cơ bản nhất.

Hắn phá vỡ quy củ, lại bị thương nặng, lần sau gặp là ngày chết của hắn.

Theo sau, Sở Mặc cùng Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành, ba người cùng nhau ly khai nơi này, tiếp tục tiến về phía trước.

Trên Thiên Lộ không thể dùng bản tin nhưng có thể dùng truyền âm thạch, chỉ là tốc độ truyền tin chậm đi rất nhiều, nhưng cũng không thể ngăn cản việc tin tứctruyền bá.

Ba người Sở Mặc đã nghe được rất nhiều tin hữu dụng từ miệng các tu sĩ khác.

Lần này Thiên Lộ có tin tức kinh người!

Sư phụ của Sở Mặc và sư nương của hắn nhất tề bước vào cảnh giới Đế Chủ, hơn nữa đều là Đế Chủ bậc cao, tiến bộ to lớn, gần như trước đó chưa từng có!

Sư nương Sở Mặc từ cảnh giới Đại La Kim Tiên một hơi đột phá đến cảnh giới Đế Chủ, xem Thiên kiếp như trò đùa, đáng sợ hơn lúc thăng tiến Đế Chủ, trên bầu trời xuất hiện mười ba tượng chí tôn!

Không biết vị ấylúc thăng tiến cảnh giới Đế Chủ có xuất hiện nhiều tượng chí tôn như vậy.

Sư phụ của Sở Mặc còn đáng sợ hơn, lúc thăng tiến Đế Chủ không có dị tượng, rất nhiều người thấy thế đều cảm thấy kỳ tích đã dừng lại.

Ai ngờ tiếp theo xuất hiện một pho tượng chí tôn pháp tướng!

Hoàn toàn vượt xa mười ba tượng chí tôn của vợ hắn!

Có đồ đệ như Sở Mặc đâu phải người đơn giản?

Đừng thấy người ta từ Tiên giới phi thăng lên mà trêu chọc người ta.

May mắn hai người kia đã rời Thiên Lộ, nói cách khác, đại nhân trẻ tuổi ở trước mặt bọn họ c tiểu hài tử, người ta tát một cái là có thể trấn áp.

Vì sao rút lui?

Trên Thiên Lộ thăng tiến Đế Chủ, không phải vẫn có thể tiếp tục sao?

Ngươi ngốc à?

Người ta đã đi tới cuối Thiên Lộ.

Không phải còn rất xa sao?

Có người nghi vấn.

Có kẻ hiểu biết khinh thường trả lời:

Thiên Lộ đi mãi không xong!

Cái gọi là cuối là đạo của mình!

Trên Thiên Lộ không thể thăng cấp được nữa chính là đi đến cuối.

Giờ Sở Mặc mới biết sư phụ và sư nương kỳ ngộ như thế.

Điều này làm Sở Mặc vô cùng phấn chấn, thậm chí rất vui vẻ.

-----o0o-----

Chương 1357: Tận cùng chân chính

Chương 1357: Tận cùng chân chính

Tuy rằng Ma Quân không biểu lộ gì, nhưng Sở Mặc rất rõ người kiêu ngạo như sư phụ dù mừng cho thành tựu của đồ đệ thì sâu trong nội tâm vẫn có chút mất mát.

Nhớ năm đó ở Nhân Giới, Ma Quân uy phong cỡ nào, quả thực chính là ngạonghễ thiên hạ!

Ma Quân dũng mãnh không chỉ ở Nhân Giới.

Trở lại Tiên giới vẫn khí phách vô song.

Theo Sở Mặc, những đại nhân trẻ tuổi đó so với sư phụ đúng là quá yếu nhược!

Thế nào là niềm tin vô địch?

Sư phụ đó mới chính là vô địch!

Chẳng cần tự tin vì ông chính là vô địch!

Nhưng ở Tiên giới hậu kỳ, khí phách đó của Ma Quân thu liễm đi nhiều.

Cảm giác này khiến Sở Mặc thấy như anh hùng tuổi xế chiều.

Hắn hy vọng sư phụ có thể tỉnh lại, nhưng lại không biết phải an ủi như thế nào.

Tu hành giới tàn khốc, thiên phú chính là thiên phú, không ai có thể thay đổi gì.

May mà Ma Quân có thiên phú có cơ duyên đấy, sư nương Tiểu Điệp cũng vậy!

Bọn họ đã trực tiếp bước vào cảnh giới Đế Chủ, còn là bậc cao, ra khỏi Thiên Lộ chính là bá chủ một phương rồi.

Ma Quân vô địch đã trở lại!

Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt cũng vui cho Sở Mặc, Sở Mặc càng mạnh họ càng vui vẻ.

Sau đó, lại có rất nhiều tin tức chậm rãi truyền tới.

Nhóm đại nhân trẻ tuổi bước vào Thiên Lộ cũng bắt đầu đột phá.

Nhưng không phải ai cũng có thể trở thành Đế Chủ bậc cao, đại bộ phận đột phá rồi cũng chưa rời Thiên Lộ.

Điều này nói rõ, bọn họ còn có không gian đi lên.

Tin đồn về Sở Mặc không nhiêu, bởi vì mấy cuộc chiến của hắn hầu như không có ai chứng kiến.

Sở Mặc cùng Hổ Liệt, Nguyệt Khuynh Thành không tự thêm hương, kẻ chiến bại càng không có mặt mũi để nói.

Nhưng vẫn truyền ra một tin.

Là Tề Bác tự phát:

Ta đánh với Sở Mặc một trận, không tự phong cảnh giới cũng không thể thắng.

Cho nên từ giờ ta rời khỏi hàng ngũ đại nhân trẻ tuổi, về sau nhìn thấy ta thì đừng gọita là đại nhân.

Tin tức này làm nhiều người khiếp sợ, còn cảm thấy khó tin.

Tề Bác là ai?

Đó là người nổi bật trong các đại nhân trẻ tuổi!

Dù đánh với các đại nhân khác, tỷ số thắng của hắn cũng cực cao!

Từ ngày thành danh hắn chưa từng thất bại, sao trong tình huống không tự phong tu vi lại không đánh bại được Sở Mặc?

Tuy rằng Tề Bác không nói mình bị đánh bại, dù lây cảnh giới thật của hắn không thể đánh bại Sở Mặc chính là đã bại!

Bởi vì ai cũng biết, cảnh giới của Sở Mặc không bằng Tề Bác!

Nếu song phương đánh ngang, như vậy Tề Bác tám chín phần mười đã thua!

Sở Mặc thật sự mạnh như vậy sao?

Rất nhiều tu sĩ trên Thiên Lộ không phục, quyết định nhìn thấy Sở Mặc phải cùng hắn phân cao thấp.

Thiên kiêu bước vào Thiên Lộ có ai không kiêu ngạo?

Có ai không có niềm tin vô địch?

Nếu bọn họ có thể đánh bại Sở Mặc, thế chẳng phải nói họ siêu việt hơn Tề Bác sao?

Dù Tề Bác nói rời khỏi hàng ngũ đại nhân trẻ tuổi thì mọi người vẫn coi hắn làđại nhân trẻ tuổi.

Khổng Hoành Nghĩa phao tin, nhìn thấy Sở Mặc, nhất định sẽ đánh bại hắn!

Đây đã là lần thứ hai.

Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt có chút oán giận, nhất là Hổ Liệt, càng kiên định quyết tâm ăn cánh khổng tước nướng.

Sở Mặc không có quá nhiều cảm giác, nghe tin chỉ cười cười.

Không nói gì.

Nếu như đây là tin tức tốt thì cũng có rất nhiều tin không tốt truyền tới.

Có rất nhiều tu sĩ đã ngã xuống trên Thiên Lộ.

Thiên Lộ nhìn như bình an, kì thực sung mãn nguy cơ!

Có thiên kiêu vì hấp thu quá nhiều tinh khí mà nổ tung!

Có tu sĩ gặp thổ dân trên Thiên Lộ, phát sinh xung đột, bị chém.

Trên Thiên Lộ có vài sinh linh hùng mạnh bắt đầu phát động công kích...

So với tin tốt phấn chấn lòng người thì mấy tin tức này truyền lưu nhiều hơn, rông hơn.

Thiên Lộ vốn không yên ổn, cảm thấy tiến vào có thể được cơ duyên thì đúng là đầu óc có vấn đề.

Hổ Liệt trầm giọng nói.

Nguyệt Khuynh Thành gật đầu:

Đúng vậy, ta cũng nghe nói sinh linh trên Thiên Lộ vô cùng đáng sợ, còn có thổ dân tu sĩ, bọn họ phần lớn tập trung ở sâu trong Thiên Lộ.

Nếu không thể trong thời gian ngắn đi đến Thiên Lộ của mình, thật sự xâm nhập vào sâu bên trong, tinh khí càng dày đặc thì càng nguy hiểm.

Sở Mặc nghĩ đến câu nói vị thánh nhân lưu lại, nói để lại cơ duyên cho mình ở Thiên Lộ, nhưng đến giờ hắn vẫn chưa tìm được.

Có lẽ cơ duyên của hắn ở sâu trong Thiên Lộ.

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành nói:

Có ai từng chân chính đi đến cuối Thiên Lộ không?

Không phải của mình mà là cuối đường, thực sự có ai không?

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành nao nao, hồi lâu Hổ Liệt mới nhíu mày nói:

Dường như trước khi quy tắc thiên địa thay đổi thì chí tôn đều đi đến cuối Thiên Lộ, nhưng sau khi thay đổi thì chưa từng nghe.

Nguyệt Khuynh Thành nói:

Ta nhớ từng có người nói Tử Yên Đế Chủ và Hồng Nguyệt đại nhân từng đến gần cuối Thiên Lộ.

Nhưng cuối cùng... vẫn bị thất bại.

Hổ Liệt có chút kinh ngạc:

Ngay cả Hồng Nguyệt đại nhân cũng thất bại?

Thực khó có thể tưởng tượng!

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, nói:

Đi, chúng ta đi cuối đường chỗ ngộ đạo!

Đừng ở đây đột phá.

Hả?

Hổ Liệt kinh ngạc nhìn Sở Mặc:

Huynh đệ, ngươi nghiêm túc chứ?

Sở Mặc nhìn Hổ Liệt nói:

Giống nói đùa lắm à?

Này...

Hổ Liệt trầm ngâm một chút, gãi đầu nói:

Kỳ thật trước khi tới đây lớp tiền bối đã nói với ta, bảo ta đừng tham vọng viễn vông, bọn họ nói, trên Thiên Lộ cơ duyên và nguy hiểm cùng tồn tại, càng vào sâu Thiên Lộ cơ duyên càng nhiều, nhưng nguy hiểm cũng càng lớn.

Nghe nói điểm cuốiThiên Lộ có sinh linh hùng mạnh thủ hộ, không cho phép tu sĩ ngoại lai tiến vào.

Đó là vùng cấm!

Ta chưa nghe nói Hồng Nguyệt đại nhân thất bại, nhưng ta nghĩ, mười phần thất bại là bại ở nơi đó.

Sở Mặc cũng chưa nghe Hồng Nguyệt cô cô nói về chuyện này, bởi vì lúc hắn xuất quan thời gian đã không còn kịp.

Có lẽ là Hồng Nguyệt không kịp nói với hắn.

Đương nhiên, cũng có thể là Hồng Nguyệt vì nguyên nhân nào đó mà không muốn nói chuyện này.

Hổ Liệt nói tiếp:

Tiền bối trong tộc nói, trên Thiên Lộ, mỗi người đều có cơ duyên thuộc về mình.

Đừng cưỡng cầu

Nguyệt Khuynh Thành bên cạnh nói:Tu hành vốn là quá trình cưỡng cầu, không bắt buộc...

Ai cũng như người thường thì tốt, không tranh giành, không đoạt, không trộm...

An ổn cả đời.

Sở Mặc gật đầu:

Khuynh thành nói rất đúng, tu hành vốn là cưỡng cầu, các tiền bối hổ tộc có phần già cả rồi.

Hổ Liệt sửng sốt một hồi, sau đó thở ra:

Nói cũng đúng, hổ tộc mấy năm nay dần suy thoái, chỉ còn lại có một vài lão Đế Chủ đang tọa trấn, thế hệ mới gần như không có ai xuất sắc.

Ca ca ta mà còn.

Có lẽ hôm nay trên Thiên Lộ còn ưu tú hơn ta.

Nếu huynh ấy cùng ngươi tới điểm cuối ngộ đạo, huynh ấy sẽ đồng ý không chút do dự.

-----o0o-----

Chương 1358: Hổ Liệt quyết định

Chương 1358: Hổ Liệt quyết định

Nhắc tới ca ca, cảm xúc Hổ Liệt trầm xuống.

Sở Mặc nhìn Hổ Liệt hỏi:

Tìm được kẻ thù rồi sao?

Hổ Liệt lắc đầu:

Không tìm được người cụ thể, nhưng đã có đối tượng hoài nghi.

Sở Mặc nhìn Hổ Liệt:

Ai?

Hổ Liệt khẽ thở dài:

Là gia tộc đang có hận thù sâu nhất với ngươi.

Sở Mặc nhướng mày:

Gia Cát gia?

Hổ Liệt gật đầu:

Nhưng cũng chỉ là hoài nghi, không có chứng cớ xác thực.

Vậy sao lại nghi tới Gia Cát gia?

Sở Mặc cảm thấy Gia Cát gia đã đủ xui xẻo rồi, không biết giờ họ phái bao nhiêu con cháu vào Thiên Lộ.

Dù sao đi nửa đường đã bị Tử Yên Đế Chủ giết chết một phần.

Tiến vào Thiên Lộ, một đại nhân trẻ tuổi cấp bậc thiên kiêu thăng tiến Đế Chủ bị mình phá, sau đó lại giết không ít cường nhân.

Giờ không biết dư lại bao nhiêu, nhưng cả Gia Cát gia hẳn hận mình muốn chết?

Hổ Liệt có chút phẫn hận nói:

Ca ca ta chết không lâu sau, Thiên giới làm ra mấy viên đan dược dùng hổ tộc sinh linh làm nguyên liệu luyện chế thành.

Bề trên tộc ta can thiệp, bên kia lại nói lànguyên liệu từ lâu...

Hơn nữa thiên giới hổ tộc không chỉ có chúng ta, còn có tiểu bộ lạc và tán tu.

Nhưng chúng ta vẫn hoài nghi đan dược kia dùng ca ca ta luyện chế thành!

Bởi vì chỉ có huyết mạch hổ tộc thiên kiêu luyện chế thành đan dượ, mới có hiệu quả kỳ lạ.

Sau chúng ta kiên trì không ngừng truy tra, rốt cục tra được nhóm đan dược đến từ Gia Cát gia!

Cuối cùng chúng ta tập trung vào một người, chính là kẻ từng truy giết ngươi Gia Cát Lãng!

Hổ Liệt đỏ mắt, thanh âm sung mãn đau buồn, trầm giọng nói:

Chuyện này ta chưa từng nói với ai.

Ta không muốn nói vì ta quá yếu!

Nếu ta đủ hùng mạnh, nhất định sẽ diệt trừ toàn bộ Gia Cát gia tộc!

Giết một hai kẻ đâu thể tiêu trừ mối hận trong lòng ta?

Sở Mặc và Nguyệt Khuynh Thành ngơ ngác nhìn nhau, đều có chút thổn thức.

Khó trách Hổ Liệt dùng đan dược do máu Chân Tiên luyện thành không chút do dự, hoá ra không chỉ chủng tộc bất đồng không có cảm giác tội lỗi mà vì ca ca của Hổ Liệt bị người của Gia Cát gia hại chết!

Hiện tại còn thiếu chứng cớ, chỉ cần có chứng cớ là có thể trăm phần trăm xác nhận thức chuyện này do bọn họ làm.

Tuy nhiên ở tu hành giới, nhiều khi cũng không cần chứng cớ.

Sở Mặc vỗ vai Hổ Liệt, sau đó nói:

Cuối Thiên Lộ đấy, ngươi đi không?

Đi!

Hổ Liệt lớn tiếng nói:Ta không thể không có lý tưởng mãi được, ta nhất định phải tỉnh lại.

Các ngươi nói rất đúng, tu hành vốn là cưỡng cầu.

Không bắt buộc thì sao có cảnh giới tối cao?

Không có chấp niệm thì đâu thể thành cường nhân.

Được, chúng ta đi!

Sở Mặc cười, cùng Hổ Liệt đập tay thề.

Nguyệt Khuynh Thành thập phần vui vẻ, nhiều người nhiều lực lượng, chớ đừng nói mấy ngày nay Hổ Liệt vẫn chiếu cố nàng như ca ca.

Cho tới hôm nay nàng mới biết hoá ra Hổ Liệt cũng có mặt yếu đuối.

Điều này không làm Nguyệt Khuynh Thành coi thường hắn, ngược lại càng coi trọng Hổ Liệt hơn.

Một người, chỉ khi hiểu được trách nhiệm, hiểu được gánh vác, mới là trưởng thành chân chính.

Ba người lên đường, Sở Mặc hỏi Hổ Liệt bởi vì sao lại có tranh chấp với Tề Bác.

Hổ Liệt cười khổ nói:

Trước khi tiến vào Thiên Lộ chẳng phải Tề Bác đầy địch ý với ngươi trên bản tin sao?

Cũng trào phúng cả Long Thu Thủy.

Ta không biết vì sao hắn nhằm vào ta.

Sở Mặc cười khổ nói.

Về lời của Tề Bác và Khổng Hoành Nghĩa nhằm vào hắn trên bản tin, từ đầu Sở Mặc không biết vì hắn đang ngộ đạo.

Nhưng sau khi thoát khỏi ngộ đạo, Thiên Lộmở ra.

Hắn mải đi nên cũng không chú ý.

Tuy nhiên Sở Mặc có biết cũng chẳng để ý.

Nhìn Hổ Liệt nói:

Hắn sẽ không vì thế mà tìm các ngươi gây phiền toái chứ?

Hổ Liệt gật đầu:

Đúng thế...

Hơn nữa cũng không giống ngứa mắt người.

Dường như còn có nguyên nhân gì khác.

Nguyệt Khuynh Thành nói:

Đúng, lúc ấy Hổ Liệt đại ca đang bế quan, ta giúp hắn hộ pháp, nếu như không có bọn họ quấy rầy thì Hổ Liệt đại ca đã đột phá đến cảnh giới Đế Chủ rồi.

Sở Mặc nhíu mày:Bọn họ muốn đoạt đạo quả của ngươi?

Hổ Liệt liếc mắt

Ngươi làm như ai cũng đáng sợ như ngươi sao?

Ta lúc ấy chưa tới một bước kia, bị bọn họ quấy nhiễu chỉ ảnh hưởng chút thôi.

Nhưng nếu ngươi không tới kịp, chỉ sợ chúng ta sẽ gặp nguy hiểm thật.

Xem ra ta giết một tùy tùng cũng không tính giết nhầm.

Sở Mặc lẩm bẩm nói.

Đương nhiên không nhầm, chính tên khốn khiếp đó đánh vào chỗ ta bế quan!

Hổ Liệt tức giận nói.

Vậy xem như ta giúp huynh trưởng xả tức?

Sở Mặc cười nói.

Hổ Liệt gật đầu:

Đúng vậy, cho nên phải cảm ơn ngươi, ha ha ha!

Nguyệt Khuynh Thành nói:

Ta thấy Tề Bác dường như cũng không tà ác đến trình độ đó, ít nhất hắn vì tùy tùng nguyện thua.

Nhưng sao lúc đó hắn lại nhằm vào công tử?

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, nói:

Chuyện này rồi sẽ được phơi bày đấy, tựa như tên sát thủ kia...

Hổ Liệt trầm giọng nói:

Thiên giới có tổ chức sát thủ nhưng quy củ là một kích không trúng trốn xa ngàn dặm, sẽ không ra tay lần thứ hai.

Cho nên, người này đã phá hủy quy củ sát thủ, hắn nhất định là sát thủ không thể nghi ngờ.

Thế nên nhất định có vấn đề.

Hắn được mệnh lệnh, hẳn là không tiếc bất cứ giá gì cũng phải giết ngươi.

Nguyệt Khuynh Thành nói:

Hận công tử như vậy, hẳn là Gia Cát gia rồi.

Hổ Liệt lắc đầu:

Không đúng, đại tộc Thiên giới có quy củ bất thành văn, ân oán cá nhân tự giải quyết.

Gia cát gia có căm hận hiền đệ cũng không thể thuê sát thủ.

Bởi vì đó là phá hỏng quy củ.

Nguyệt Khuynh Thành ngẫm nghĩ một chút:

Bọn họ có thể thuê sát thủ giết người, người khác cũng có thể thuê sát thủ đến đánh lén con cháu gia tộc họ.

Nhưng ngoài Gia Cát gia, còn ai có động cơ đó?

Hổ Liệt vò đầu, sau đó nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút:

Các ngươi nhớ lúc tên sát thủ kia bỏ chạy đã ném ra một người bù nhìn thế thân không?

Nhớ, đó là một loại bí thuật.

Hổ Liệt nói.

Sở Mặc nhìn Hổ Liệt:

Ở Tiên giới từng có một cường nhân muốn giết ta.

Sau khi thất bại khí tức của hắn bùng phát gần như đạt đến Đại La Kim Tiên, thiếu chút nữa cả phiến hư không không xong.

Hổ Liệt kinh hô:

Hả?

Không sợ gánh vác thiên đại nhân quả sao?

Sở Mặc nói:

Bị ta chém đầu.

Dù biết Tiên giới không có việc gì, Sở Mặc vẫn mạnh khỏe, nhưng Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành vẫn nghĩ mà sợ.

Tiên giới không phải là Thiên giới, nếu có một pho tượng Đại La Kim Tiên tự nổ, quả thực chính là hủy diệt.

Tuy nhiên Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đều mẫn cảm bắt được trọng điểm.

Hổ Liệt nhìn Sở Mặc:

Bù nhìn?

Sở Mặc gật đầu:

Đúng, bù nhìn!

-----o0o-----

Chương 1359: Chó săn của Huyết Ma

Chương 1359: Chó săn của Huyết Ma

Hổ Liệt trầm ngâm nói:

Người nắm giữ bí thuật này không nhiều, về hỏi thăm một chút là biết kết quả.

Đầu tiên phái bù nhìn đi Tiên giới hại ngươi, sau đó lại có sát thủ đuổi giết ngài không tha...

Thủ đoạn này kịch liệt thật.

Nguyệt Khuynh Thành nói.

Hổ Liệt cười cười:

Ta phỏng chừng, kịch liệt chân chính còn ở phía sau.

Hổ Liệt nhất ngữ thành sấm.

Mấy ngày sau, ba người bị chặn đường.

Những người này rất xa lạ, Hổ Liệt cũng không nhận ra, nhưng bọn họ lại biết Sở Mặc.

Lúc này Sở Mặc đã khôi phục tướng mạo sẵn có.

Cũng không thi triển bách biến thuật.

Sở Mặc đúng không?

Đại nhân trẻ tuổi, kẻ hủy diệt?

Ha ha, may mắn ta không phải đại nhân trẻ tuổi, cho nên tin rằng ngươi không kết thúc được ta.

Một thanh niên tóc dài rối tung liếc xéo Sở Mặc, phía sau có bốn lão giả, hai thị nữ.

Trong lòng Sở Mặc hơi lạnh, đưa tay ngăn cản Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành.

Đế Chủ!

Một trong bốn lão già là đại lão Đế Chủ nhất trọng cảnh!

Đế Chủ nhất trọng, nghe hơi thấp so với tứ trọng, ngũ trọng, cũng có phần yếu.

Nhưng đó là so ai với ai!

Nhất trọng cảnh Đế Chủ đối mặt Đế Chủ bậc cao chỉ có thể quỳ.

Nhưng nếu chống lại Chân Tiên tu sĩ...

đó chính là tồn tại như thần!

Chớ nói chi hiện giờ Sở Mặc chống lại Chân Tiên đỉnh cao, tối đa cũng chỉ có thể tự bảo vệ bất bại, với một Thiên Tiên tu sĩ đã là kỳ tích!

Nhưng nếu để cho hắn đánh tu sĩ trên Đế chủ, có đạo tâm, tự tin vô địch cũng không thể trở mình thành một Đế Chủ!

Chớ nói trước mắt không chỉ có một Đế Chủ!

Ba lão già, toàn bộ đều là tu sĩ Chân Tiên đỉnh cao.

Thanh niên tóc dài miệng nói không phải là đại nhân trẻ tuổi, nhưng cảnh giới của hắn cũng là Chân Tiên đỉnh cao, hơn nữa còn là huyết mạch màu xanh của thiên kiêu.

Tuổi cũng trẻ vô cùng...!

Hai nữ tử chưa tới Chân Tiên nhưng đều là Thiên Tiên đỉnh cao, cũng có huyết mạch màu lục, cũng là tuổi trẻ thiên tài.

Tổ hợp đó, muốn nói không phải đại nhân trẻ tuổi thì chẳng ai tin.

Thương Khung Thần Giám sau khi Sở Mặc tỉnh lại cũng đã khôi phục đủ loại năng lực.

Đương nhiên, những năng lực này với Sở Mặc hiện giờ chủ yếu là phụ trợ.

Hơn nữa Sở Mặc đã lâu không ỷ lại năng lực của Thương Khung Thần Giám.

Lúc trước Tề Bác không nhận ra sát thủ tồn tại, Sở Mặc lại biết chính xác bổ ra một đao làm sát thủ bị thương nặng, đó là nhờ Thương Khung Thần Giám nhắc nhở!

Hiện giờ nhìn thấy đám người kia, căn bản không đợi Sở Mặc kết nối, Thương Khung Thần Giám đã truyền tin tức vào đầu Sở Mặc.

Cho nên, Sở Mặc mới ngăn cản Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành.

Hắn nhìn thanh niên hơn ba mươi tuổi, trầm giọng nói:

Ta nghĩ, chúng ta không quen.

Đương nhiên, nhưng không sao, ta biết ngươi là được.

Ha ha, đồ rác rưởi ở Nhân Giới may mắn thoát một mạng.

Không ng ngờ giãy dụa bò được tới Thiên giới.

Cơduyên, khí này vận...

Chậc chậc.

Đúng là mạnh.

Trong mắt Sở Mặc lộ ra vẻ băng lãnh.

Giờ này hắn có thể xác định, đám người mười phần có liên quan với Huyết Ma Lão Tổ!

Vì ngoài những người thân cận nhất, gần như không ai biết chuyện hắn ở Nhân Giới.

Nhất là kiếp nạn ông nội, Hứa Nhị Phù, đám người Na Y gặp nạn!

Cũng là trường kiếp nạn kia mới làm Sở Mặc chân chính trưởng thành.

Không dễ rơi lệ, cũng không dễ thổ lộ với người khác.

Bắt đầu thận trọng, bắt đầu chân chính bước lên con đương tu hanh.

Thanh niên này trước mắt có ý nhắc tới Nhân Giới, Sở Mặc nhìn hắn:

Huyết Ma Lão Tổ là gì của ngươi?

Thanh niên tóc dài cười ha hả, dường như rất đắc ý:

Nói chuyện với người thông minh đúng là thoải mái.

Nhưng lần này...

Ngươi đã đoán sai!

Ta không có quan hệ với Huyết Ma Lão Tổ.

Sở Mặc cười lạnh nói:

Ngươi sợ ta mở truyền âm thạch, quay đầu lại bị vây công thôi.

Thanh niên cười lạnh, vẻ mặt khinh thường.

Nhưng Sở Mặc phát hiện, nữ tử mắt sáng răng trắng lại cứng đờ mặt, trong mắt có phần không dám tin.

Sở Mặc cười tủm tỉm nhìn hai nữ tử:Hẳn các ngươi không biết, đại nhân trẻ tuổi mình đi theo là nanh vuốt của lão già Huyết Ma Lão Tổ?

Trên Thiên Lộ, ngay cả đề cập tục danh cũng sẽ bị Thiên Lộ phong ấn.

Cho đến giờ bên ngoài chưa có đại năng nào dùng thần thức đâm thủng Thiên Lộ, cảm nhận địa phương này.

Cho nên Sở Mặc chửi Huyết Ma Lão Tổ không hề lưu tình.

Một trong hai nữ tử lớn tiếng quát:

Câm miệng!

Không được nói xấu đại nhân chúng ta!

Sở Mặc ha hả cười lạnh:

Còn đại nhân...

Hắn không nói sao, hắn không phải đại nhân trẻ tuổi, hắn chỉ là bàn tọa của Huyết Ma lão cẩu, một tiểu cẩu!

Ngươi muốn chết!

Thanh niên tóc dài bị chọc giận, nháy mắt ra tay!

Trong hư không chợt hình thành bàn tay lớn mang theo khí tức mênh mông, nặng như ngọn núi hung hăng đánh về phía Sở Mặc!

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành vừa muốn động, Sở Mặc đã gầm nhẹ một tiếng: "Lui!

" Nói xong, kéo Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành lùi về phía sau.

Hai người đều là Chân Tiên đỉnh cao, hành động không chậm.

Ba người kết hợp, trong thời gian ngắn đã rời xa hơn vạn dặm.

Thanh niên tóc dài cười lạnh, đuổi theo!

Bốn lão già theo sát, bọn họ không ra tay, nhưng vẫn đi theo bảo hộ thanh niên tóc dài này!

Giúp ta ngăn tên khốn kiếp này lại!

Sở Mặc đồng thời truyền âm cho Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành.

Hai người không có chút gì do dự, trực tiếp ra tay đánh vào bàn tay thanh niên tóc dài ngưng kết trong hư không.

Ầm ầm!

Một tiếng vang lớn, bàn tay trực tiếp vỡ thành vô số khối!

Lúc này, hai lão nhân Chân Tiên đỉnh cao một trái một phải bay thẳng đến chỗ Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành.

Lão nhân Chân Tiên đỉnh cao còn lại và Đế Chủ nhất trọng cảnh vẫn tà tà bay theo, nhìn như xem náo nhiệt, nhưng tinh lực lại hoàn toàn tập trung vào chỗ Sở Mặc!

Hiển nhiên, bọn họ sẽ không cho Sở Mặc chạy trốn.

Sở Mặc đảo mắt, đồng thời truyền âm cho Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành:

Các ngươi cố chốc lát, chịu không được thì bỏ chạy, ngàn vạn lần đừng đánh bừa, ta đã có cách!

Nói xong, Sở Mặc trực tiếp vận hành Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, trực tiếp trốn xa.

Nhìn qua...

Dường như không hề để ý tới bằng hữu cùng tùy tùng!

Thanh niên tóc dài cười ha ha:

Hoá ra ngươi là rác rưởi bỏ rơi đồng bạn, giết ngươi sẽ chẳng có gánh nặng tâm lý nào!

Hôm nay ngươi đừng hòng chạy!

Nói xong đuổi theo Sở Mặc, trong lời nói đầy trêu tức và khiêu khích, tận lực trào phúng.

Sở Mặc không lên tiếng, vùi đầu trốn xa, Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ tới cực hạn.

Nhìn qua như bán mạng mà chạy.

Trong chớp mắt, Sở Mặc đã đi xa mấy chục van dăm, thanh niên kia vẫn theo sau.

Không được...

Khoảng cách này còn chưa đủ!

-----o0o-----

Chương 1360: Đối chiến Đế Chủ

Chương 1360: Đối chiến Đế Chủ

Trong lòng Sở Mặc nghĩ, tiếp tục kéo khoảng cách.

Đồng thời bắt đầu vận Cửu Tự Chân Ngôn Binh Tự Quyết và Liệt Tự Quyết, tinh khí thiên địa chen chúc vào trong thân thể Sở Mặc.

Khoảng cách không gian bị vặn vẹo khiến tốc độ của Sở Mặc nháy mắt tăng lên mấy lần!

Không tốt, hắn thật sự muốn chạy!

Lão nhân cảnh giới Đế Chủ lạnh lùng nói:

Ta đi giết hắn!

Nói xong, lão nhân biến mất giữa hư không, ngay sau đó trực tiếp hiện ra ngoài ngàn dặm!

Súc địa thành thốn, uy lực của Đế Chủ đại lão làm người ta khiếp sợ.

Gần như trong chớp mắt, Đế Chủ đại lão vượt qua thanh niên tóc dài, bỏ xa hai người phía sau.

Ba trăm ngàn dặm, năm trăm ngàn dặm, trăm van dăm!

Tuy nói trăm van dăm với đại tu sĩ chỉ là một thời gian ngắn, nhưng cũng đủ đểSở Mặc chọc giận đối phương!

Đế Chủ lão nhân lạnh lùng quát:

Đế Chủ trước mặt, Thiên Tiên yếu nhược còn muốn chạy?

Thật là quá ngây thơ!

Nói xong, trực tiếp vung tay về phía Sở Mặc:

Ngươi lại đây cho ta.

Sở Mặc xoay tay vung đao!

Thí Thiên linh hoạt, sắc bén khiến lão nhân chậm lại, nhưng vẫn hung hăng trảo qua.

Hiển nhiên, liều mạng bị thương cũng muốn khống chế Sở Mặc!

Sư tử dốc sức đánh thỏ, quả nhiên vị Đế Chủ nhất trọng cảnh này không hề có ý coi thường.

Mắt thấy bàn tay như núi che trời phủ đất kia sắp áp lên đỉnh đầu Sở Mặc!

Đây là một sự uy hiếp!

Cảnh giới Đế Chủ đã tiếp cận lực lượng đỉnh cao, cũng mang theo quy luật lực lượng hùng mạnh.

Nếu bị tóm, Sở Mặc có mạnh tới đâu cũng bị áp chế!

Lúc này, Sở Mặc gầm gừ, sau đó huy động Thí Thiên chém ra một đao!

Đây là đao thứ bảy trong U Minh Bát Đao - Tu La!

Sở Mặc cũng mới lĩnh ngộ gần đây!

Một đao kia đã vượt qua phạm trù thần thông, thuộc về đại thuật chân chính!

Chợt nhìn một đao kia không có gì lạ, không có gì đặc biệt, nhưng trên thực tế, một đao kia ẩn chứa quy luật lực lượng vượt xa cảnh giới hiện tại của Sở Mặc!

Xoát!

Đao của Sở Mặc hào quang vạn trượng, sắc bén khó tưởng trảm vào bàn tay lớn như núi kia.

Sở Mặc cảm giác lực lượng trong cơ thể đã hao đi phân nửa!

Lực lượng của hắn đã có thể so với Chân Tiên đỉnh cao!

Lại vì một chiêu này hao mất nửa.

Sự tiêu hao này thật rợn người.

Nhưng hiệu quả cũng thật kinh người!

Hào quang chém ra máu tươi, giống như Huyết Hà từ trên trời giáng xuống!

Đây là máu Đế chủ!

Hỗn Độn Hồng Lô trực tiếp bay ra ngoài!

Bắt đầu điên cuồng tiếp hấp thu.

Sở Mặc nói:

Không phải Đế Chủ hùng mạnh nhưng tốt xấu gì cũng là hàng cao cấp, miễn cưỡng có thể dùng chế thuốc!

Aaaaaa!

Đế Chủ phát ra một tiếng gào long trời lở đất, tay đau nhức khiến ông ta nổi giận.

Không thể ngờ một con kiến Thiên Tiên có thể thi triển ra một đao quỷ thần khó lường khiến ông ta bị thương.

Tiểu súc sinh...

Ta phải giết ngươi!

Đế Chủ nhất trọng cảnh rít gào.

Sở Mặc bay đi thật xa, sau đó triển khai súc địa thành thốn liều mạng trốn chạy.

Bên kia Hỗn Độn Hồng Lô đã hút gần hết máu, cũng bay vèo lên đỉnh đầu Sở Mặc bảo vệ.

Tam Muội chân hỏa ra góp vui, ở dưới Hỗn Độn Hồng Lô đốt lò luyện đan sôi ùng ục, không ngờ đang luyện hóa máu của tu sĩ Đế Chủ nhất trọng cảnh!

A...

Tức chết ta!

Đế Chủ như muốn phát điên lên, một con kiến chẳng làm hắn bị thương mà còn dám luyện hóa máu của hắn ngay trước mặt!

Quả thực không thể chịu được!

Hắn bức ra một giọt máu Đế Chủ, trực tiếp luyện hóa bốc cháy lên, nháy mắt nâng tốc độ lên gấp ba!

Gần như lập tức kéo gần khoảng cách với Sở Mặc, rít gào:

Tiểu súc sinh, hôm nay đừng hòng chạy khỏi tay ta!

Sở Mặc không nói, chỉ lo trốn.

Hai người rất nhanh đã đi xa ngàn vạn dặm.

Thanh niên tóc dài và Chân Tiên còn lại càng đuổi càng xa.

Từ đây chạy tới đó, ít nhất cũng cần thời gian nửa nén hương!

Cho nên, Sở Mặc trực tiếp đứng lại, vẻ mặt dữ tợn nhìn lão già Đế Chủ nhất trọng cảnh:

Ta với ngươi có thù oán gì?

Sao các ngươi đeo đuổi không bỏ?

Đi Địa ngục hỏi gia gia của ngươi đi!

Lão già Đế Chủ nhất trọng cảnh cười độc ác, tế ra một kiện chí tôn pháp khí!

Đúng là vô cùng, vô cùng không biết xấu hổ!

Đường đường cảnh giới Đế Chủ nhằm vào một Thiên Tiên, con tế ra chí tôn khí!

Nhưng chí tôn khí trong tay Đế Chủ có thể phát huy ra uy lực vô cùng kinhngười!

Đó là một thanh phi đao vàng!

Vù!

Phi Đao nháy mắt đâm thủng hư không.

Trực tiếp bắn về phía đan điền Sở Mặc.

Một kích này như muốn hủy diệt Sở Mặc!

Một khi đánh trúng, Sở Mặc may mắn không chết thì cũng bị phế!

Sự tàn nhẫn này, nếu không có thâm cừu đại hận thì bình thường rất ít người làm vậy.

Ông!

Hỗn Độn Hồng Lô chắn trước Sở Mặc như một tòa thành lớn!

Đồng thời, Thương Khung Thần Giám cũng bộc phát hào quang bao phủ Sở Mặc.

Sở Mặc lấy ra một thứ trong Thương Khung Thần Giám ném ra:

Lão khốn khiếp, ngươi xem đây là cái gì?

Đ...

A...

N...

G...

G!

Thanh Phi Đao hung hăng va đụng vào Hỗn Độn Hồng Lô.

Phát ra một tiếng nổ long trời lở đất.

Hỗn Độn Hồng Lô trực tiếp bị đánh bay, đụng vào Sở Mặc đánh bay cả hắn.

Trong nháy mắt, dù có tổ cảnh thân thể, Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô phòng ngự hùng mạnh, xương cốt Sở Mặc vẫn gãy không biết bao nhiêu chiếc!

Đế Chủ thúc dục chí tôn khí...

Thực quá kinh khủng!

Quả thực là đại sát khí!

Hỗn Độn Hồng Lô và Thương Khung Thần Giám là thần khí, nhưng cảnh giới của Sở Mặc quá thấp!

Chưa thể phát huy nổi một phần vạn uy lực!

Dù có linh tính, Hỗn Độn Hồng Lô và Thương Khung Thần Giám cũng chỉ phát huy được uy lực hữu hạn.

Chúng vốn không phải thần khí chiến đấu như Thí Thiên.

Nhưng lúc này, có là Thí Thiên cũng khó có thể chống đỡ chí tôn khí trong tay Đế Chủ.

Tuy nhiên lúc này, tu sĩ Đế Chủ nhất trọng cảnh lại lộ vẻ mặt kinh hãi.

Hắn nhìn thứ Sở Mặc ném ra, đó là một người!

Cái gì thế?

Không đợi hắn kịp phản ứng, "Người" kia chợt bộc phát ra khí tức kinh thiên!

Khí tức khiến tu sĩ Đế Chủ nhất trọng cảnh kinh hãi, run rẩy!

Hai chân như nhũn ra, có chút đứng không vững!

Đây là thứ gì?

Sao hắn có thể bộc phát ra khí tức đế chủ bậc cao mới có?

Lão tu sĩ Đế Chủ nhất trọng cảnh nghi hoặc khó hiểu, người được Sở Mặc ném ra hai mắt bắn thần quang, sau đó đấm một quyền về phía mặt lão tu sĩ.

Giọng Sở Mặc lạnh như băng:

Lão khốn khiếp...

Đi chết đi!

Quá đột ngột!

Lão tu sĩ tế ra chí tôn khí, đã là nắm chắc thắng lợi trong tay, chẳng những muốn lấy mạng mà còn muốn vài món pháp khí của Sở Mặc!

Bảo bối không kém gì chí tôn khí kia hắn đã thèm chảy nước miếng từ lâu.

-----o0o-----

Chương 1361: Đánh nổ tất cả

Chương 1361: Đánh nổ tất cả

Nào ngờ chuyện lại như thế!

Vội vàng không kịp chuẩn bị cùng với khí tức thân ảnh kia trấn áp, lão tu sĩ không kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn nắm tay càng lúc càng lớn!

ẦM!

Đây là...

Phân thân!

Lão tu sĩ muốn lui về sau, nhưng lúc trước hắn đã dùng hết chiêu thức.

Giờ muốn lui cũng cần có thời gian.

Nhưng thời gian...

Đã không còn kịp nữa!

Ầm!

Phân thân hoàn mỹ đánh một quyền vào mặt lão tu sĩ, trực tiếp đánh thành mảnh vụn!

Trong hư không, nháy mắt xuất hiện khí tức đau thương!

Đó là Đế Chủ chết ảnh hưởng đến thiên địa, như thể đang đau thương tiễn đưa.

Ầm!

Quyền thứ hai nện vào đan điền.

Đạo đài phá nát, Nguyên Thần vỡ vụn!

Đối mặt với một gã cảnh giới Đế Chủ, Sở Mặc hoàn toàn không lưu tình, cũngkhông muốn hỏi han gì.

Hai quyền trực tiếp đánh chết một gã Đế Chủ nhất trọng cảnh!

Sở Mặc bản tôn đã bị trọng thương, gần như đánh mất năng lực hành động.

Phi Đao màu vàng lập tức mất đi lực lượng khống chế, muốn phá không mà đi!

Chí tôn khí có linh, nó muốn chạy trốn.

Thí Thiên trực tiếp từ tay Sở Mặc bay ra, nháy mắt định trụ Phi Đao màu vàng, đơn giản thô bạo lấy đi căn nguyên lực lượng!

Sở Mặc nhìn mà hết hồn.

Phân thân hoàn mỹ đánh chết lão tu sĩ cũng không ngừng lại, vì thời gian hữu hạn.

Sở Mặc không thể thao túng phân thân được lâu, đồng thời hắn cũng muốn tốc chiến tốc thắng, không muốn để người khác phát hiện bí mật này.

Thanh niên tóc dài và lão Chân Tiên từ xa thấy đại chiến bùng nổ, hai người còn tưởng lão tu sĩ Đế Chủ không nhịn được ra sát chiêu.

Thanh niên tóc dài có chút tiếc nuối nói với lão tu sĩ bên cạnh:

Xem ra chúng ta không thể lấy công đầu.

Lão tu sĩ cười cười:

Tất cả công lao đều là của Thiếu chủ, ai dám tranh giành?

Thanh niên tóc dài cười nói:Yên tâm, công lao này ta không tranh với các ngươi, đến lúc đó lão tổ ban thưởng, các ngươi sẽ không thiếu một phân.

Lão tu sĩ cười nịnh nọt:

Đi theo Thiếu chủ thật là tốt, như Bộ Khuất kia thất bại hai lần, ha ha, không biết lão tổ phẫn nộ thế nào.

Loại chỉ dám ở trong bóng tối chơi xấu thì cũng chỉ có thể sinh tồn trong âm u, chọc đến ta, dùng một tát có thể chụp chết!

Thanh niên tóc dài cười nói.

Ha ha ha ha...

Lão tu sĩ và thanh niên tóc dài cười rộ lên.

Tuy nhiên nụ cười của bọn họ lập tức cứng lại, bởi vì bọn họ thấy một bóng dáng bao phủ bởi hào quang đang lao nhanh tới.

Không đúng!

Lão tu sĩ hô.

Thanh niên tóc dài cũng sửng sốt:

Đó không phải người của chúng ta!

Hai người lập tức bỏ chạy!

Chuyện đã xảy ra biến cố, mặc kệ người này là ai thì cũng không phải đồng bọn của họ!

Ầm!

Khí tức của cảnh giới Đế Chủ trùng trùng điệp điệp, trấn áp trăm van dăm!

Giống như biển lớn mênh mông khiến thanh niên tóc dài và lão tu sĩ lạnh run, gần như không thể sinh lòng phản kháng.

Đế Chủ Bậc cao!

Điều này sao có thể?

Hai người hoảng sợ và tuyệt vọng.

Thanh niên tóc dài run rẩy, tế ra một kiện pháp khí muốn chạy trốn.

ẦM!

Một nắm tay lớn trực tiếp đập tới, đánh bay kiện pháp khí.

Sau đó cánh tay kia xoay tròn, hung hăng tát vào mặt thanh niên tóc dài.

Một tiếng vang thật lớn, thanh niên tóc dài trực tiếp bị đánh ngất xỉu ngã xuống mặt đất, tạo ra một hố sâu trên đất rồi trực tiếp hôn mê.

Nguyên thần thứ hai của Sở Mặc khống chế phân thân hoàn mỹ xông tới trước mặt tu sĩ Chân Tiên đỉnh cao, trong đôi mắt bắn ra thần quang lạnh như băng, chăm chú nhìn vào lão tu sĩ.

Đừng...

Lão tu sĩ sợ hãi cầu xin tha thứ.

Ầm!

Một nắm tay lớn trực tiếp đánh nổ lão tu sĩ.

Đạo đài, Nguyên Thần...

Tất cả đều tan thành tro bụi.

Sau đó, Sở Mặc khống chế phân thân hoàn mỹ bay xuống phía dưới, nhấc thanh niên tóc dài bay trở về.

Đợi sau khi bản tôn trở về, bản tôn của Sở Mặc đã gần hôn mê, thân mình bị trọng thương, Nguyên thần thứ hai tuy là không có liên hệ gì lớn với bản tôn nhưng dù sao vẫn có tiêu hao.

Nguyên thần thứ hai nhanh chóng nhập vào đạo đài, phân thân hoàn mỹ bị thu hồi vào trong Thương Khung Thần Giám.

Sở Mặc lấy mấy viên đan dược trên người ra nuốt xuống, sau đó bắt đầu yên lặng phục hồi.

Hắn tin, lấy thực lực của Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành, ngăn chặn hai tên lão tu sĩ cảnh giới Chân Tiên đỉnh vẫn không thành vấn đề.

Về phần hai nữ tu sĩ Thiên Tiên đỉnh, theo Sở Mặc cơ bản là không tạo thành uy hiếp gì.

Chớ nói chi hai nữ tử đó dường như cơ bản không biết lai lịch thật sự của Đạo Trưởng lúc còn trẻ.

Khi nghe thấy mấy chữ Huyết Ma Lão Tổ chỉ sợ nội tâm đã kinh ngạc đến mức đột cùng, thế cho nên đã viết thẳng lên mặt.

Khoảng chừng qua thời gian hai nén hương, chỗ gãy xương của Sở Mặc đã tốt lên, cả người cũng khôi phục một chút nhưng thương thế vẫn còn đó.

Một kích toàn lực do Đế Chủ khống chế trọng khí, ngay cả có Hỗn Độn Hồng Lô ngăn trở nhưng vẫn khiến Sở Mặc bị thương không nhẹ.

Thương thế này, ít nhất phải cần một khoảng thời gian mới có thể hoàn toàn khôi phục lại.

Sở Mặc nhìn thoáng qua thanh niên tóc dài vẫn đang hôn mê.

Một cái tát vừa rồi của phân thân hoàn mỹ đánh đủ nặng, tuy là không muốn mạng của gã nhưng tuyệt đối khiến thần hồn của gã bị hao tổn.

Một cái tát của Đế Chủ bậc cao, trên đó mang theo lực lượng quy luật hùng mạnh.

Đó cũng không phải là một cái tát đơn giản.

Một cái tát kia, là Sở Mặc nén giận trút ra ngoài.

Sở dĩ không giết tên thanh niên tóc dài này cũng là bởi vì hắn muốn biết một chuyện.

Tuy vậy, Sở Mặc đã ra tay phong ấn tên thanh niên tóc dài, sau đó nện một quyền lên đan điền của gã.

Tuy là bị thương nhưng một quyền này của Sở Mặc vẫn tạo ra vài vết rạn cho đạo đài của tên thanh niên tóc dài Chân Tiên.

Tên thanh niên tóc dài bị đau mà tỉnh, kêu lên rên rỉ, ánh mắt hơi dại ra dần dần tỉnh táo lại, hoảng sợ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi...

Ngươi...

Làm sao có thể?

Tên thanh niên tóc dài nói xong nhìn xung quanh, muốn tìm được người đi cùng gã.

- Đừng tìm, hai tên kia đều chết hết rồi.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Không thể nào!

Lão bộc kia của ta mới vừa thăng đến Đế Chủ... ngươi, ngươi làm sao có thể làm hắn bị thương?

Tên thanh niên tóc dài nói xong, chợt nhớ tới trước đó mình luôn hôn mê và bóng dáng luôn được bao phủ trong hào quang.

Miệng gã khép mở, không thể tin nổi nói:

- Người lúc trước... tên đó là ai?

Đó rõ ràng là một Đế Chủ bậc cao!

Không đúng, không đúng...

Thanh âm của người kia là thanh âm của ngươi!

Vậy...

đó là...

Phân thân của ngươi?

Ngươi làm sao có thể...

Có phân thân của cảnh giới Đế Chủ?

-----o0o-----

Chương 1362: Bộ Đồng

Chương 1362: Bộ Đồng

Tên thanh niên tóc dài bị dọa đến mức ngay cả nói cũng không nói rõ được, nghẹn họng chân trối nhìn Sở Mặc.

Sự chấn động trong ánh mắt đã đến mức tột đỉnh.

Toàn bộ Thiên giới...

Không, toàn bộ giới tu hành, gần như tất cả người biết Sở Mặc đều biết rằng trên người hắn có mấy pháp khí Chí Tôn hùng mạnh siêu việt, đồng thời cũng biết thân thể Sở Mặc hùng mạnh, chiến lực mạnh mẽ.

Về phần huyết mạch... thật lâu trước đâycũng đã được người ta biết đến rồi.

Nhưng cho tới bây giờ không có ai biết bên cạnh của Sở Mặc, rõ ràng còn có một phân thân của cảnh giới Đế Chủ!

Tin tức này nếu truyền đi, chỉ sợ sẽ làm tất cả mọi người bị hù chết vì sợ!

Cảm giác này giống như là anh rõ ràng cho là mình đã hiểu rất rõ một người, cũng biết hắn rất lợi hại, nhưng có một ngày lại đột nhiên phát hiện: hắn cơ bản không phải là người!

Mà là thần!

Loại kinh hãi này thậm chí sẽ hù người sống thành người chết!

Bây giờ tên thanh niên tóc dài đại khái chính là cảm giác này.

Gã cảm thấy bản thân sắp bị hù chết.

Cảnh giới nâng cao khiến người ta hoảng sợ, chiến lực vô cùng mạnh mẽ.

Một đại nhân trẻ tuổi lấy cảnh giới Thiên Tiên có thể sánh vai với tiểu tử ở Chân Tiên đỉnh, rõ ràng còn có một phân thân của cảnh giới Đế Chủ...

điều này, mẹ nó vẫn là người sao?

*Đại nhân: nhân vật lớn

Đây quả thực là biến thái!

Quả thực là yêu nghiệt!

Trên đời này tại sao có thể có loại này tồn tại?

Tên thanh niên tóc dài tuy rằng ngoài miệng nói mình không phải đại nhân trẻ tuổi gì, đó là bởi vì gã cơ bản không thèm để đại nhân trẻ tuổi vào mắt.

Bởi vì gã biết chỉ cần một ngày kia gã đột phá đến cảnh giới Đế Chủ, không gian của gã tăng lên còn siêu việt hơn xa những đại nhân trẻ tuổi đó.

Nhưng mà đến bây giờ gã mới rốt cục hiểu được: mình vẫn là một tên ếch ngồi đáy giếng.

Nhận thức trước đó với toàn bộ giới tu hành quả thực là vừa đáng thương lại buồn cười.

Cái gì là thiên tài chân chính?

Thiên tài chân chính chính là anh vĩnh viễn không biết cực hạn của hắn ở đâu!

Anh vĩnh viễn không đuổi kịp bước chân của hắn!

Đại nhân trẻ tuổi...

đừng đùa.

Đây chẳng qua là một đám ếch ngồiđáy giếng tâm cao khí ngạo mà thôi.

So với yêu nghiệt trước mặt này chỉ là một đám nhóc đáng thương.

Tên thanh niên tóc dài rốt cục suy nghĩ và hiểu rõ tất cả.

Gã kiêu ngạo, nhưng gã cũng vô cùng thông minh.

Cho nên, sau khi hiểu được, trên mặt của gã xuất hiện sự tuyệt vọng, nhìn Sở Mặc:

- Ngươi giết ta đi.

- Nói cho ta biết ngươi là ai, đến từ đâu, sau lưng ngươi còn có người nào, ngươi có quan hệ gì với Huyết Ma Lão Tổ?

Tên sát thủ kia là ai, còn có người nào đang âm thầm nhằm vào ta?

Vẻ mặt Sở Mặc bình tĩnh nhìn tên thanh niên tóc dài:

- Nói thật cho ta biết, ta sẽ cho ngươi thoải mái một chút.

Giữ lại mạng?

Nhất định sẽ không giữ lại.

Nhưng đối với tu sĩ mà nói, muốn tra tấn một người có ngàn vạn phương pháp.

Sở Mặc cơ bản không cần phải nói gì, tên thanh niên tóc dài nhất định đã hiểu được.

Tên thanh niên tóc dài nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt không có bao nhiêu sợ hãi, lạnh lùng phun ra hai chữ:

- Mơ tưởng!

Sở Mặc cũng cười rộ lên, nói:

- Ồ, ngươi không nói, vậy ta cho ngươi biết một chuyện.

Các ngươi hẳn là có chút hiểu ta đúng không?

Ha ha, thậm chí khả năng hiểu khá nhiều nữa.

Ngay cả chuyện ta ở Nhân Giới thiếu chút nữa gặp nạn mà các ngươi đều biết.

Cho nên thật ra ta nắm giữ rất nhiều loại Chí Tôn thuật.

Ừ, tuy rằng bây giờ ta cũng bị thương, thi triển ra có thể sẽ có chút phiền phức, tiêu hao cũng sẽ rất lớn.

Tuy nhiên không liên quan, ta còn nhiều để tiêu hao!

Chẳng qua cần phải nhắc nhở ngươi một chuyện: Một khi ta thi triển thuật Chí Tôn ra thì không có cách nào dừng lại cả.

Tác dụng của nó là khảo vấn thần hồn, mức độ thống khổ tin là ngươi hẳn cóthể tưởng được nhỉ?

Đến lúc đó, cho dù ngươi muốn cầu xin ta tha cho cũng không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Đương nhiên, ngươi cũng có thể lựa chọn không tin hoặc tiếp tục cứng rắn, mạnh mẽ tiếp.

Không liên quan, ta sẽ chứng minh cho ngươi xem.

Sở Mặc nói xong, bình tĩnh nhìn tên thanh niên tóc dài:

- Hỏi một câu cuối cùng, ngươi nói hay không?

Tên thanh niên tóc dài do dự một chút, chua xót nói:

- Ta không thể lựa chọn đường sống, đúng không?

Là một người thông minh, gã đương nhiên nhìn ra được Sở Mặc đang hù dọa gã nhưng cũng là trình bày sự thật.

- Không có.

Sở Mặc đáp.

Tên thanh niên tóc dài thở dài:

- Ta tên là Bộ Đồng, đến từ một gia tộc xa xưa.

Tên xát thủ kia chính là đường huynh của ta.

Hắn tên là Bộ Khuất.

Chỉ có điều giữa ta và Bộ Khuất gần như không hề lui tới.

Hắn với lão tổ của hắn, ta có lão tổ của ta.

Chúng ta mặc dù là một gia tộc nhưng lại không thân thiết gì.

Vốn dĩ ta cùng với mấy người tu hành của Thiên giới không có gì khác nhau.

Nhưng từ nhỏ, gia tộc cố ý ẩn đi sự hiện hữu của chúng ta.

Thế cho nên chúng ta tuy rằng có thực lực của đại nhân trẻ tuổi, nhưng không có bất kỳ danh khí(tiếng tăm) gì.

Đối với điều này, ta còn từng giận dỗi với giatộc.

Dựa vào cái gì mà ta có thực lực của đại nhân trẻ tuổi mà lại không cho ta công khai?

Cho đến trước khi tiến vào Thiên Lộ, ta mới biết được: hoá ra ta có quan hệ rất sâu với một tên ác ma có xú danh ở Thiên giới.

Thậm chí ta cơ bản là không hề có lực phản kháng, bởi vì sâu trong linh hồn của ta sớm đã bị ấn dấu hiệu rồi.

Nếu ta phản kháng sẽ nhận phải cái chết vô cùng thê thảm.

Bộ Đồng nói xong, không kìm nổi cười rộ lên:

- Cảm ơn Thiên Lộ.

Ta có thể ở đây tùy ý mắng lão súc sinh kia vài câu!

Là hắn...

đã hủy hoại tiền đồ vốn quang minh rạng rỡ của ta.

Sở Mặc nhìn Bộ Đồng, thản nhiên nói:

- Nói như vậy, ngươi và tên sát thủ Bộ Khuất kia hẳn tất cả đều xem như một quân cờ mà Huyết Ma Lão Tổ lưu lại ở Thiên giới này?

Lão tổ các ngươi đều biết, nhưng đám người các ngươi... vốn cũng không biết, là thế sao?

Bộ Đồng gật gật đầu:

- Chúng ta từ nhỏ đã có thể cảm giác được mình và mấy tên thiên kiêu của những gia tộc lớn có chút không giống nhau.

Những nhóm thiên kiêu kia có thể vô cùng nổi danh, được tiền hô hậu ủng, có thể tham gia tụ hội cao nhất.

Nói ví dụ như vườn Thiên Đạo... chỗ đó tachưa được đi vào lần nào.

Thậm chí ngay cả một tấm thẻ bình thường nhất cũng không có.

Chúng ta cũng đã từng hỏi lão tổ của gia tộc: Vì sao chúng ta không thể đi ra ngoài?

Người ta sống ở trên đời này chẳng lẽ chỉ muốn theo đuổi sự trường sinh thôi sao?

Ngoại trừ theo đuổi trường sinh, chẳng lẽ không muốn có danh lợi hay sao?

-----o0o-----

Chương 1363: Quân cờ

Chương 1363: Quân cờ

Bộ Đồng nói xong, ánh mắt lộ ra một tia cô đơn, nói:

- Mỗi lần nói đến đề tài này, lão tổ đều răn dạy chúng ta, nói người tu hành muốn danh lợi làm gì?

Lúc đó ta nhiều ít còn chút xấu hổ, cảm giác mình hơi bị hẹp hòi rồi.

Trong mắt chỉ có thể thấy danh và lợi.

Cho đến cuối cùng mới biết được lão tổ cũng chỉ gạt người mà thôi.

Không để cho chúng ta đứng trên đỉnh cao là sợ thân phận chúng ta bị bại lộ!

Bởi vì năm đó Huyết Ma Lão Tổ làm ác ở Thiên giới, bị một nhóm đại năng... liên hợp lại đuổi đi.

Năm đó, những gia tộc có liên quan với Huyết Ma Lão Tổ phần lớn đều bị tiêu diệt.

Chỉ còn sót lại một vài thế lực... ví dụ như Bộ gia chúng ta!

Tiếp đó, Bộ Đồng lại khai báo không ít thế lực có quan hệ với Huyết Ma Lão Tổ với Sở Mặc.

Tính ra thì tất cả lớn nhỏ vẫn còn đến 20, 30 gia tộc!

- Con rết trăm chân, chết vẫn không ngã.

Bộ Đồng lẩm bẩm nói:

- Huyết Ma Lão Tổ luôn luôn truy tìm con đường Chí Tôn mờ mịt.

Chờ ngày ông ta thành công thì chính là ngày Ma tộc xâm lấn.

Đến lúc đó, toàn bộ Thiên giới chắc chắn sinh linh lầm than!

Ta không biết lão tổ là muốn thế nào mà lại đồng ý tương trợ cho một ác ma như vậy?

Tuy nhiên, mọi người trong những gia tộc, mỗi một thời đại đều giống nhau.

Sâu trong linh hồn, tất cả đều bị Huyết Ma Lão Tổ hạ phong ấn.

Có lẽ...

Là vì nguyên nhân đó.

- Đối với Huyết Ma Lão Tổ, ngươi hiểu ông ta bao nhiêu?

Sở Mặc hỏi.

- Ta?

Ta không hiểu rõ về ông ta lắm.

Bộ Đồng nhẹ giọng thở dài:

- Lúc nhỏ, đã nghe bên ngoài nói về ông ta, dường như là người của thời đại hơn vạn năm trước.

Ban đầu vốn là một tu sĩ Nhân Tộc bình thường, sau đó dường như chiếm được công pháp Ma tộc nào đó rồi bắt đầu tu luyện.

Sau khi đại thành(đại công cáo thành, mang nghĩa thành công trong việc tu luyện công pháp Ma tộc của HMLT) nổi danh ở Thiên giới.

Tuy nhiên, dù sao cũng là tu luyện công pháp của Ma tộc, nghe nói sau này tính tình đại biến, trở nên cực kỳ tàn nhẫn, hiếu sát.

Đến cuối cùng, bị vô số đại lão của Thiên giới liên hợp lại muốn đánh chết, nhưng cuối cùng ông ta trốn thoát được.

Bộ Đồng nhìn Sở Mặc:

- Thật ra tên Huyết Ma Lão Tổ này ở Thiên giới vẫn là một chủ đềcấm kỵ, gần như không có người nào đi nhắc tới.

Cho nên, cho tới giờ, ta cũng không nghĩ tới vận mệnh của mình lại có thể gắn với ông ta.

- Vậy lần này, các ngươi nhận được mệnh lệnh của ông ta?

Sở Mặc hỏi.

Bộ Đồng lắc đầu:

- Là lão tổ của gia tộc chúng ta nhận được mệnh lệnh của Huyết Ma Lão Tổ.

Lần này... người muốn giết ngươi hẳn là rất nhiều.

Lần này các gia tộc nhỏ đều phái rất nhiều con cháu tiến vào Thiên Lộ.

Đối với những người như chúng ta thì chuyện trên Thiên lộ nhận được cơ duyên nâng cao tu vi chỉ là thứ yếu, giết ngươi... mới là chuyện quan trọngnhất!

Bộ Đồng* giết người vốn không ra tay hai lần, nhưng với ngươi, chẳng phải đã phá cả quy củ của mình sao?

Hắn chỉ cần chưa chết, nhất định sẽ còn lần thứ ba và lần thứ tư, thậm chí nhiều hơn!

*Mình nghĩ ở đây tác giả bị nhầm, nên là Bộ Khuất mới phải, nhưng mình vẫn để nguyên văn của tác giả nhé.

- Hắn sẽ không có cơ hội giết ta lần thứ ba.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Bộ Đồng nhìn sâu Sở Mặc:

- Có hay không là một chuyện, ra tay hay không là một chuyện khác.

Bộ Đồng* am hiểu ẩn núp.

Thật ra nếu không bị ngươi khống chế cũngsẽ liều lĩnh ra tay với ngươi.

"

*Vẫn theo nguyên văn của tác giả.

- Ngươi nên thẳng thắn thành khẩn đi.

Sở Mặc nói.

- Không còn cách nào, những người như chúng ta trong lòng cũng tích tụ một bụng ác khí uất ức.

Bộ Đồng nói xong, nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Giết ta đi.

Ngươi không giết ta, ta cũng không sống nổi.

Lần này chúng ta tiến vào Thiên Lộ, tất cả đều nhận được thông báo: nếu nhiệm vụ thất bại, một khắc chúng ta ra khỏi Thiên Lộ chính là lúc phải chết!

- Được.

Sở Mặc gật gật đầu, cũng không từ chối, ra tay đánh chết Bộ Đồng.

Sau đó, hắn rời khỏi nơi đó, bay về phía Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành.

Dựa theo cách nói của Bộ Đồng, lần này Huyết Ma Lão Tổ quyết định phải đánh chết hắn ở Thiên Lộ.

Tu sĩ bị hắn khống chế không đạt được mục đích tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Tuy rằng Bộ Đồng cũng không nói gì, nhưng Sở Mặc vẫn có thể nghĩ đến hậu quả đó khẳng định không chỉ đơn giản là cái chết, sẽ vô cùng thống khổ.

Bởi vì phàm là còn có một đường sinh cơ, gần như không ai lại muốn chết cả.

Hai người Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt bên kia vẫn đang chiến đấu với hai tên lão tu sĩ cảnh giới Chân Tiên đỉnh.

Hai người trẻ tuổi chống lại hai lão nhân, theo kinh nghiệm chiến đấu thì khẳng định là không đủ chống cự.

Nhưng hai người thắng ở nhiệt huyết tràn đầy!

Hai gã lão tu sĩ gần như đều mất đi hy vọng tấn cấp Đế Chủ.

Cho dù có thể miễn cưỡng tấn cấp, cũng sẽ giống với tên lão tu sĩ cảnh giới Đế Chủ nhất trọng bị Sở Mặc đánh chết, miễn cưỡng bước vào cảnh giới Đế Chủ.

Muốn lập tức nâng lên cấp cao cơ bản là không có khả năng.

Cho nên song phương chiến đấu không ngờ lại đánh ngang tay, không phân thắng bại.

Hai tên tu sĩ Bộ gia trong lòng vẫn còn hy vọng: Chỉ cần bọn hắn giết chết Sở Mặc, như vậy bọn họ coi như là hoàn toàn được giải thoát!

Có liên quan với Huyết Ma Lão Tổ, hai tên lão tu sĩ rất nhiều năm trước cũng đã biết.

Hơn nữa trong lòng họ đều vô cùng hiểu rõ, cái giá phải trả khi phản bội Huyết Ma Lão Tổ là gì.

Chết, là chắc chắn!

Nhưng loại chết đó còn khủng bố hơn vô số lần so với bị người ta giết chết!

Bọn họ từng thấy tận mắt một vài người phản bội Huyết Ma Lão Tổ phải chết thê thảm cỡ nào.

Cho nên, thà rằng chết trận, cũng tuyệt không dám phản bội!

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành vô cùng tín nhiệm Sở Mặc, nhưng trong lòng ít nhiều cũng có chút lo lắng.

Đều đang đoán lòng tin của Sở Mặc từ đâu mà có lại dám lấy một địch ba?

Hai tên lão tu sĩ không ngừng châm chọc khiêu khích.

- Tên tiểu súc sinh kia cơ bản không có đường sống.

Hai người các ngươi nếu thức thời thì nên khẩn trương nhanh chóng rời đi, chúng ta không muốn giết các ngươi.

- Lấy một địch ba, hắn cho hắn là ai?

Một chọi một hắn cũng không phải là đối thủ!

- Ha ha, tiểu cô nương, sợ là cô còn chưa biết?

Giữa ba người kia có một cường nhân cảnh giới Đế Chủ!

Ngươi đi theo người nọ thì chắc chắn phải chết.

Không bằng bây giờ đổi trận tuyến, đầu quân vào chỗcông tử nhà ta!

- Đúng đấy, công tử nhà chúng ta so với tên rác rưởi mà ngươi đi theo đâu chỉ hơn gấp trăm lần thôi?

-----o0o-----

Chương 1364: Tin tức của Chuẩn Thánh Dược

Chương 1364: Tin tức của Chuẩn Thánh Dược

Bọn họ quán triệt lời nhắc nhở của Sở Mặc tới cực hạn.

Đồng thời chiến đầu với hai lão tu sĩ này cũng làm cho kinh nghiệm đối chiến với cường nhân của hai người nhanh chóng gia tăng.

Bìnhthường cũng không có cơ hội tốt như vậy, có cuộc chiến sinh tử với hai tên Chân Tiên đỉnh có kinh nghiệm phong phú.

Hai lão tu sĩ tuy rằng ngoài miệng đả kích Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành, nhưng dưới tay cũng không hề lưu tình.

Ra tay tàn nhẫn và linh hoạt, sắc bén.

Tên tu sĩ đối chiến với Nguyệt Khuynh Thành lại mở miệng châm chọc:

- Người của chúng ta sẽ trở về đây.

Hắn sẽ mang theo đầu của chủ ngươi trở về gặp ngươi.

Đến lúc đó đừng có thất thần, bởi vì như thế thìta giết ngươi sẽ cảm thấy hơi không có ý nghĩa.

Con ngươi của Nguyệt Khuynh Thành bắn ra tia sáng lạnh như băng, bỗng nhiên nhìn phía sau lưng lão tu sĩ, trên mặt xuất hiện cả sợ hãi lẫn vui mừng.

Lão tu sĩ cười lạnh:

- Tiểu cô nương ngươi quá non rồi!

Loại trò trẻ con đó cũng không biết xấu hổ mà lấy ra lừa người khác?

Phía chân trời ở phương xa có một thân ảnh bay tới với tốc độ cao, đồng thời hừ lạnh một tiếng:

- Thật sao?

Thân thể của tên lão tu sĩ đối chiến với Nguyệt Khuynh Thành rùng mình mãnh liệt, trong mắt lộ ra vẻ khó tin.

Đúng lúc này, Nguyệt Khuynh Thành đâm một kiếm tới.

Một kiếm này, ánh sáng rọi ra như một bông pháo hoa được châm lửa.

Nguyệt Khuynh Thành nắm bắt cơ hội tập trung toàn bộ lực lượng vào một kích lần này!

Lão tu sĩ dưới sự kinh hãi, muốn lui ra phía sau, lực lượng Quy luật lớn bạo phát ra từ cơ thể gã muốn dung nhập vào hư không.

Nhưng không còn kịp rồi!

Một kích này, đối với Nguyệt Khuynh Thành mà nói, là một kích có đi không có về!

Nếu thất bại, nàng không còn cửa nào thoát.

Đến lúc đó, một kích tùy tiện của Lão tu sĩ đã có thể lấy mạng của nàng.

Nhưng đây chính là tín nhiệm.

Nguyệt Khuynh Thành thấy Sở Mặc trở về, cũng đã biết, phía mình...

Thắng!

Trong nháy mắt đó, tinh thần của nàng đại chấn, cơ bản không cần suy xét bất kỳ hậu quả nào, tập trung công lực toàn thân vào trong một kiếm này.

Cho nên, lão tu sĩ không thể lui được nữa.

Phụt!

Một kiếm này đâm thẳng vào ngực lão tu sĩ, đâm thủng thân thể của lão tu sĩ cảnh giới Chân Tiên đỉnh.

Tiếp đó, cổ tay của Nguyệt Khuynh Thành giật một cái.

- A!

Lão tu sĩ kêu thảm thiết long trời lở đất, trái tim Chân Tiên hùng mạnh cũng không chịu được công kích như vậy, bị cắn nát luôn.

Tại thời khắc này, lão tu sĩ muốn đưa tay công kích Nguyệt Khuynh Thành, muốn đồng quy vu tận.

Nhưng Nguyệt Khuynh Thành làm sao lại cho gã ta cơ hội đó?

Trên tay trong nháy mắt nhiều thêm một thanh trường kiếm hàn quang lạnh thấu xương, chém ngang qua, đầu lão tu sĩ bay lên.

Máu Chân Tiên phóng thẳng lên cao.

Máu đỏ tươi phun thẳng lên trời cao, vô cùng lạnh lùng diễm lệ.

- Huynh đệ!

Lão tu sĩ đang đối chiến với Hổ Liệt ở bên kia kêu lên một tiếng bi thiết, muốn nhào đầu về phía trước đánh chết Nguyệt Khuynh Thành.

Hổ Liệt hét lớn một tiếng, hung hăng nện một quyền đánh vào thân thể của lão tu sĩ.

Tên tu sĩ cảnh giới Chân Tiên đỉnh phun thẳng một ngụm máu tươi rất lớn, thân thể lảo đảo trên hư không một chút.

Hổ Liệt đuổi kịp, lạiđánh thêm một quyền xuyên thẳng qua ngực lão tu sĩ.

Mà lúc này, trên người Hổ Liệt đã chồng chất vết thương, máu tươi gần như nhuộm đỏ cả nửa người.

Gã đối mặt với lão tu sĩ này thực lực còn tốt hơn cả người kia.

Nhưng bất kể như thế nào, người cuối cùng còn đứng được, là Hổ Liệt gã!

Đợi đến khi Sở Mặc phi đến đó, hai tên tu sĩ Chân Tiên của Bộ gia đã bị hai người đánh chết.

- Vậy mới tốt chứ!

Trên mặt Sở Mặc có cả sợ hãi lẫn vui mừng.

Hắn còn tưởng mình cần phải hỗ trợ, không nghĩ tới hai người này lại cho hắn một niềm vui bất ngờ.

Tuy nói hai tên tu sĩ Chân Tiên của Bộ gia đã bị ảnh hưởng khi hắn trở về, nhưng đối với Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt mà nói, có thể đánh chết hai người này cũng tuyệt đối xem như một trận đại thắng, có thể nói lấy yếu thắng mạnh!

- Thấy cậu trở về, tinh thần khí lực đại chấn, bọn họ suy yếu lớn.

Hổ Liệt nhếch miệng cười nói, nhưng chợt không nhịn được mà nherăng nhếch miệng.

Thương thế trên thân thể bắt đầu phát tác, cảm thấy đau đớn.

Trên người của Nguyệt Khuynh Thành cũng có mấy chỗ bị tổn thương nhưng không quá nghiêm trọng.

Không phải là đối thủ của nàng thương hương tiếc ngọc, mà là thân pháp của Nguyệt Khuynh Thành phóng khoáng, lấy nhẹ nhàng là chính, rất khó bị thương.

Còn Hổ Liệt lại đại khai đại hợp, chiến đấu theo con đường lấy cứng đối cứng.

Dưới tình huống không bằng đối phương, bị thương chắc chắn sẽ nhiều một chút.

Sở Mặc lấy trên người ra đan dược chữa thương chia cho hai người.

Không đợi hai người đặt câu hỏi, hắn đã chủ động nói:

- Ba người kia, toàn bộ đều chết hết.

Hổ Liệt hít sâu một hơi, có chút không dám tin nhìn Sở Mặc:

- Cậu làm sao làm được?

Nguyệt Khuynh Thành cũng vẻ mặt khiếp sợ nhìn Sở Mặc:

- Nghe vừa rồi người nọ nói, trong ba người truy giết huynh có một tu sĩ cảnh giới Đế Chủ?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng là có một tu sĩ cảnh giới Đế Chủ nhất trọng, nhưng mà đềuđã giải quyết xong rồi.

Ta cũng bị thương, không nhẹ, phải cần một thời gian để phục hồi.

Khóe miệng Hổ Liệt giật giật, mí mắt trực nhảy lên.

Nhìn bộ dạng Sở Mặc đang miêu tả sơ lược cảm thấy không thể tin nổi, thở dài nói:

- Lấy một địch ba, còn có một Đế Chủ nữa, cho dù là cảnh giới nhất trọng...

đó cũng là Đế Chủ đấy!

Cậu không ngờ lại chỉ bị thương, dưới tình huống không có sự giúp đỡ mà đánh chết tất cả đối phương.

Chiến lực này... quá kinh khủng!

Nguyệt Khuynh Thành cũng cảm thấy khó có thể tin.

Nếu Sở Mặc là Chân Tiên thì hoàn hảo, vấn đề là cảnh giới của Sở Mặc, vẫn là ThiênTiên!

Loại chiến tích này quả thực muốn nghịch thiên.

Nếu truyền đi chỉ sợ sẽ không có ai tin là thật.

Hổ Liệt không hỏi lại xem Sở Mặc làm sao làm được.

Một câu vừa mới hỏi kia chỉ là một câu hỏi theo bản năng.

Mỗi người đều có bí mật của riêng mình.

Bí mật của chính huynh đệ của gã... có vẻ nhiều hơn chút.

Một trận chiến của hôm nay làm kiên cố hơn quyết tâm đi theo Sở Mặc cùng đến cuối Thiên Lộ để chân chính ngộ đạo của Hổ Liệt.

Về phần Nguyệt Khuynh Thành, nàng chỉ cảm thấy mình may mắn!

Ngẫm lại ngày ở cổng vườn Thiên Đạo đó, người đi cùng Long Thu Thủy là Triệu Đông Minh, lấy ra một tấm thẻ vàng của vườn Thiên Đạo, vẻ mặt ngạo nghễ nói ai làm thị nữ của gã, vì gã mà bưng trà rót nước thì gã sẽ mang người đó tiến vào vườn Thiên Đạo.

Nguyệt Khuynh Thành thậm chí có cảm giác như cách một thế hệ.

-----o0o-----

Chương 1365: Phong Quân Tử (1)

Chương 1365: Phong Quân Tử (1)

Lúc ấy thật sự nàng đã động tâm.

Chỉ làm thị nữ một thời gian ngắn thôi.

Tuy rằng thân phận của Triệu Đông Minh không cao như Long Thu Thủy nhưng cũng là thiên chi kiêu tử điển hình.

Làm thị nữ của gã cũngkhông mất mặt.

Ai ngờ đến Triệu Đông Minh lại là một tên ác liệt như vậy, lấy thẻ vàng vườn Thiên Đạo ra, ngoại trừ khoe khoang thì thuần túy là muốn trêu đùa người ta.

Kêu ba tiếng "Ta là tiện nhân"...

Nguyệt Khuynh Thành thật sự không mở nổi miệng.

Lúc ấy tuy rằng nàng đồng ý nhưng trong lòng... cho dù thế nào cũng không vượt qua được.

Dựa vào cái gì có thể làm nhục người ta như thế?

Chẳng lẽ bởi vì thân phận địa vị của ngươi tôn quý hơn người khác sao?

Như thế là có thể tùy ý làm nhục người khác?

Thời khắc mấu chốt, là Sở Mặc đứng ra, chẳng những bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng của nàng mà còn mang lại cho nàng một cơ duyên cực lớn khó mà tưởng được!

Ngộ đạo dưới Cây Thiên Đạo để nàng thành công bước vào cảnh giới Chân Tiên.

Hai viên đan dược huyết Chân Tiên làm nàng thành công đột phá đến Chân Tiên đỉnh.

Đi ra khỏi con đường này, tám chín phần mười nàng sẽ trở thành một Nữ Đế chân chính.

Nữ tử ở Thiên giới vô số, nhưng Nữ Đế chân chính... lại vô cùng hãnhữu.

Nữ tử giống như Tử Yên Nữ Đế kinh tài tuyệt diễm, một ngàn năm chỉ sợ không có được một.

Bây giờ Nguyệt Khuynh Thành nàng lại có cơ hội được đánh đồng cùng Tử Yên Nữ Đế.

Sự cảm kích trong lòng Nguyệt Khuynh Thành đối với Sở Mặc đã đạt đến mức tột đỉnh.

Nàng không phải là một người đặc biệt giỏi biểu đạt, ngoài miệng rất khó nói ra nhiều lời cảm kích, nhưng trong lòng...

đã sớm âm thầm thề: Cả đời này đều muốn đi theo bên người công tử.

Cho dù sự thành tựu của nàng cao bao nhiêu, tương lai đi được bao xa, nhưng người nam nhân trước mặt này, Nguyệt KhuynhThành nàng vĩnh viễn đều đi theo hắn!

Tuy rằng trên người ba người đều bị thương nhưng bọn họ cũng không tiếp tục dừng lại ở đây mà vừa chạy vừa chữa thương.

Bởi vì dừng ở chỗ này chưa chắc đã an toàn.

Mấy ngày sau, ba người đã ở trên một nhánh của Thiên Lộ, đi được một khoảng cách rất xa.

Cụ thể xa bao nhiêu, ngay cả bọn họ cũng không nói rõ ra được.

Dọc theo đường đi, ba người gặp được một vài tu sĩ.

Trong đó cómột nhóm người đều thiện ý nhắc nhở ba người không nên tiếp tục đi thẳng đường phía trước, đề nghị bọn họ lách ra mà đi.

Bởi vì có người ở bên kia chặn lại, không cho những người khác qua.

- Phía trước hơn mười vạn dặm, trên một ngọn núi lớn phát hiện một gốc cây Chuẩn Thánh Dược.

Rất nhiều đại nhân trẻ tuổi đều ở đó giằng co, thủ hạ của bọn họ phong kín đường vào ở bên trong, không cho phép bất cứ ai ra vào đó.

Vẻ mặt Hổ Liệt khiếp sợ nói:

- Chuẩn Thánh Dược?

Ta không nghe lầm chứ?

Không ngờ lại phát hiện Chuẩn Thánh Dược?

Trong con ngươi của Nguyệt Khuynh Thành cũng mang theo sự không dám tin:

- Có Chuẩn Thánh Dược xuất thế?

Không nghe lầm chứ?

Trên Thiên Lộ thực sự có thần dược này sao?

Trên Thiên Lộ tuy rằng vẫn truyền lưu là có tin tức của Chuẩn Thánh Dược, nhưng vấn đề là Thiên Lộ mỗi ba ngàn năm mở ra một lần.

Đãvô số năm, Thiên Lộ đã mở ra nhiều lần lắm rồi.

Dấu chân của tu sĩ gần như đi khắp từng tấc đất ở Thiên Lộ.

Theo lý mà nói, cho dù có Chuẩn Thánh Dược cũng đã sớm có người phát hiện ra.

Hơn nữa cho dù thực sự có thần vật như Chuẩn Thánh Dược, bình thường cũng sẽ không xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Hơn nữa ở trên Thiên Lộ này còn có tu sĩ thổ dân hùng mạnh, trong những tu sĩ kia có tồn tại cường nhân chân chính!

Còn một điều rất quan trọng: Chuẩn Thánh Dược đã vượt qua Chí Tôn Đại Dược.

Tu sĩ tầm thường cơ bản là không có nổi nó, càng khôngthể tìm được nó.

Chỉ bằng khí tức mà Chuẩn Thánh Dược tản ra cũng đủ làm cho không ai có thể tiếp cận được.

Mấu chốt là Chuẩn Thánh Dược có linh tính, một gốc cây này không ngờ lại bị phát hiện... làm người ta ít nhiều có chút nghi hoặc.

Sở Mặc tìm hiểu một tu sĩ:

- Huynh đệ, Chuẩn Thánh Dược tên là gì?

Tên tu sĩ trẻ tuổi nhìn Sở Mặc từ cao xuống thấp:

- Ta khuyên ngươi vẫn nên đừng thăm dò thêm nữa.

Thật đó huynh đệ à.

Những tu sĩ không có thế lực lớn và thực lực cường đại như chúngta cơ bản là không có tư cách đi tranh đoạt gốc Chuẩn Thánh Dược đó đâu.

Tên tu sĩ ở một bên nói:

- Gốc Chuẩn Thánh Dược kia nghe nói tên là Phong Quân Tử, sống ở giữa phong nhãn (mắt gió, nghĩa là ở trong trung tâm của cơn gió).

Gió kia cũng không phải là gió bình thường.

Đế Chủ bình thường cũng không thể tới gần!

Cho nên huynh đệ, ngươi vẫn nên đừng có chủ ý không thực tế.

Nhóm những đại nhân trẻ tuổi nghe nói đều đang chuẩn bị ở đó.

Thủ hạ của bọn họ đã sớm phong kín đường rồi.

Cứ cố mà xông vào thì sẽ nhận phải đại họa.

Không có thực lực của đại nhân trẻ tuổi, vẫn nên cách càng xa càng tốt.

- Đúng vậy, trong khoảng thời gian gần đây, bên kia đã bạo phát ra mấy trận chiến.

Một vài thiên kiêu hơi yếu cũng đã rút lui, không dám tới gần.

Lại có người ở một bên nói.

Sở Mặc cười ôm quyền:

- Được, cảm ơn mấy vị huynh đệ có lòng tốt nhắc nhở.

Nói xong, Sở Mặc kêu hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đi về hướng kia.

Mọi người phía sau không nhịn được thở dài một trận:

- Aiz, lại một người không nghe khuyên bảo nữa!

Lúc này, một người trong đó hình như đột nhiên kịp phản ứng:

- Tu sĩ trẻ tuổi kia...

Hắn, hắn hình như là...

Sở Mặc?

- A?

Ngươi vừa nói như vậy ta cũng nghĩ tới, mặt rất giống!

- Nữ nhân kia...

Đúng, đúng, đúng, ta nhớ ra rồi!

Nàng chính là Nguyệt Khuynh Thành!

Hôm nay nàng đổi lại quần áo, không mặc đồ trắng.

Nàng chính là nữ tử được Sở Mặc ưu ái dẫn vào vườn Thiên Đạo.

- Tên nam nhân trẻ tuổi mặt râu rậm kia... chắc là Thiếu chủ Hổ tộc -Hổ Liệt rồi!

- Không thể tưởng được là bọn họ...

Hai tu sĩ vừa mới nói chuyện với Sở Mặc đều mang vẻ mặt khiếp sợ, sau đó lại hơi hối hận.

Sớm biết thế thì đã lôi kéo làm quen với Sở Mặc rồi, nói không chừng còn có thể theo bên cạnh hắn nữa!

Không làm tùy tùng thì làm một người hầu cũng được mà!

Bây giờ Sở Mặc đã không phải là thiếu niên danh khí khá lớn ở Huyễn Thần Giới năm xưa nữa rồi.

Sau khi phi thăng Thiên giới, sau mấy cuộc chiến đấu đã chứng minh thực lực của hắn.

Tuy là có thể cònkém những đại nhân trẻ tuổi nhưng nhiều nhất cũng chỉ kém một chút thôi.

Nếu có thể đi theo bên người người như vậy, lợi ích nhất định là tương đối lớn.

Không đề cập tới tâm tư phức tạp của những tu sĩ này, ba người Sở Mặc và Hổ Liệt, Nguyệt Khuynh Thành đi thẳng về hướng đó.

-----o0o-----

Chương 1366: Phong Quân Tử (2)

Chương 1366: Phong Quân Tử (2)

Hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành thậm chí không hỏi Sở Mặc muốn làm cái gì.

Chuẩn Thánh Dược đó!

Loại thần vật này nghe thôi đã khiến người ta động tâm, ai lại không muốn đi mở mang kiếnthức?

Cho dù không chiếm được, có thể nhìn một cái coi như là mở rộng tầm mắt.

Thật ra trong lòng hai người cơ bản là không quá muốn có thể có được gốc Chuẩn Thánh Dược này.

Cho dù thực lực của Sở Mặc đã vượt qua tất cả đại nhân trẻ tuổi, cho dù hắn thành công tấn cấp lên Đế Chủ cấp cao nhưng đối với Chuẩn Thánh Dược... vẫn không có khả năng có bất cứ cơ hội nào.

Những đại nhân trẻ tuổi cũng có sự chắc chắn nhất định.

Cho dù bọn họ mang binh khí Chí Tôn trên người cũng không thể thành công.

Nhất là nếu như gốc Chuẩn Thánh Dược kia muốn chạy trốn, trênđời này sợ là ngoại trừ Chí Tôn cao nhất thì không ai có thể ngăn được nó.

Tuy nhiên, Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng có thể hiểu được tâm tư của những đại nhân trẻ tuổi đó.

Đối mặt với thần vật trong truyền thuyết, cho dù thế nào đều phải thử một lần.

Ngay cả bản thân bọn họ cũng chưa hẳn không có tâm tư kia.

Đối với Sở Mặc mà nói, gốc Chuẩn Thánh Dược này là thứ nhất định phải có được!

Trên người của hắn đã có một loại Chuẩn Thánh Dược là HoàngKim Sâm, nếu có thêm Phong Quân Tử nữa như vậy đã có đủ hai gốc.

Chỉ cần có thêm dược Chí Tôn là Huyền Tử Thảo và Bi Hoan Hoa, vậy là có thể thành công luyện chế ra đan dược mà sư nương Tiểu Điệp cần rồi.

Chuyện này, đối với Sở Mặc mà nói, cũng là một chuyện lớn quan trọng.

Sư phụ đối với hắn ân trọng như núi, tình sâu như biển.

Làm đồ đệ, báo đáp như nào cũng không đủ.

Nếu Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành biết tâm tư của Sở Mặc thìđoán là chắc chắn sẽ không thoải mái như bây giờ rồi.

Một tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên giết Chân Tiên trảm Đế Chủ, chuyện nghịch thiên cứ làm từng chuyện lại từng chuyện, hắn lại còn muốn đi cướp lấy Chuẩn Thánh Dược... vậy không phải là muốn nghịch thiên, mà là muốn chết!

Cơ bản là si tâm vọng tưởng!

Hai người nếu biết tâm tư của Sở Mặc nhất định sẽ khuyên can hắn.

Đáng tiếc bọn họ không biết, Sở Mặc cũng sẽ không nói.

Thiên Lộ, dưới một ngọn núi vô danh tụ tập rất nhiều tu sĩ, đều đangyên lặng nhìn lên ngọn núi ở trước mắt.

Ngọn núi này đối với tu sĩ thì dường như không tính là cao, khoảng chừng vạn trượng.

Đối với người bình thường thì giống một tòa Thiên Sơn(núi cao như trời), cơ bản là không thể vượt qua.

Bốn phía ngọn núi dốc đứng, phía trên quanh năm tuyết đọng, từ độ cao trên một ngàn trượng còn có mây trắng vờn quanh.

Càng lên cao, gió càng lớn.

Đến chỗ cao năm nghìn trượng chẳng những khó có thể hô hấp, hơn nữa những cơn gió kia ngay cả tu sĩ Thiên Tiên cũng không thể chịu đựng được.

Đó không phải gió bình thường mà là một loại gió mang theo lực lượng Quy luật.

Gió lạnh giống như đao.

Gió nơi này so với đao còn đáng sợ hơn.

Càng lên cao gió càng thêm mãnh liệt.

Tu sĩ cảnh giới Chân Tiên nhiều nhất có thể leo lên đến tám ngàn trượng rồi khó có thể tiếp tục.

Muốn trèo lên đỉnh mà không có cảnh giới Đế Chủ, trên cơ bản là rất không có khả năng thành công.

Mà gốc Chuẩn Thánh Dược Phong Quân Tử ở bên trong phong nhãntrên đỉnh ngọn núi này.

Cũng có tu sĩ muốn dùng phương pháp độn thổ từ chân núi đi vào.

Nhưng chỗ thần kỳ của ngọn núi này là bên trong ngọn núi gần như hoàn toàn là đá đặc.

Kể cả một kích thật mạnh của Chân Tiên cũng không thể phá được nhiều đá cho lắm.

Có tu sĩ phí rất nhiều khí lực mới làm vỡ được một tảng đá lớn cỡ bàn tay nhưng nặng tựa ngàn cân!

Nói cách khác, cho dù loại đại lão Đế Chủ có thể đánh nát đến đây, dùng một kích thật mạnh cũng không chắc có thể hoàn toàn đánh nátđược ngọn núi này.

Hơn nữa trên núi có các quy luật Đại Đạo bảo vệ.

Nếu thật có người phát động công kích với ngọn núi này, tám chín phần mười sẽ nhận lại sự cắn trả.

Cho nên, tất cả tu sĩ ở dưới ngọn núi này đều không hành động thiếu suy nghĩ, đều đang rất nghiêm túc suy nghĩ về biện pháp khả thi để chiếm được Phong Quân Tử.

Người đầu tiên phát hiện ra Phong Quân Tử chính là Long Thu Thủy.

Mặc dù ở bên trong vườn Thiên Đạo, tu vi tự phong của LongThu Thủy thua trên tay Sở Mặc nhưng điều này cũng không thể nói Long Thu Thủy là một người không có bản lĩnh.

Trên thực tế, Long gia gia học sâu xa.

Long Thu Thủy từ lúc còn nhỏ đã nắm giữ tri thức rất phong phú.

Trong đó có những tri thức mà ngày bình thường không dễ mà dùng đến, nhưng khi đối mặt với những tình huống phức tạp thường sẽ sinh ra tác dụng thần kỳ.

Lần này cũng giống như vậy.

Long Thu Thủy căn cứ vào khí tràng nơi này đoán được đỉnh núi có phong nhãn.

Sau đó lại căn cứ vào đủ chỗ kỳ dị của ngọn núi này suy đoán trong phong nhãn rất có thể có dược liệu cấp cao nhất.

Cuối cùng tổng hợp tất cả manh mối lại mới rốt cục cho ra một tin tức kinh người.

Dược liệu ở đỉnh núi vô danh này hẳn là một gốc Chuẩn Thánh Dược trong truyền thuyết, tám chín phần mười...

Chính là Phong Quân Tử!

Bởi vì chỉ có loại thực vật như Phong Quân Tử mới thích ở giữa phong nhãn như thế.

Đổi lại là những dược liệu khác chỉ sợ đã sớm bị loại gió kinh khủng kia xé nát rồi, làm sao lại dám tới gần?

Sau khi xác định nơi này có Phong Quân Tử, Long Thu Thủy vừa buồn vừa vui.

Vui chính là, loại Chuẩn Thánh Dược như Phong Quân Tử này tuy rằng thân ở hoàn cảnh ác liệt nhất nhưng lại không nóng nảy hấp tấp.

Nó ở trong phong nhãn có thể định trụ phong nhãn!

Phong nhãn giống với chỗ sâu nhất của dung nham trong tâm trái đất, đều là một nơi có hoàn cảnh tàn bạo nhất trong thiên nhiên rộng lớn này.

Mà Phong Quân Tử có thể định trụ phong nhãn trời sinh tính bình thản, bởi vì nó có linh tính nhưng bình thường lại rất dịu ngoan.

Cho nên, chỉ cần có thể tiếp cận nó chẳng khác nào thành công một nửa!

Một nửa còn lại là làm thế nào có thể nhận được sự tín nhiệm của Chuẩn Thánh Dược này.

Đây mới là một bước quan trọng nhất.

Chuẩn Thánh Dược linh tính rất mạnh, muốn đả động được chúng nó vô cùng khó khăn.

Đối với Long Thu Thủy mà nói muốn tới đỉnh núi không khó.

Cho dù gã còn chưa có bước vào cảnh giới Đế Chủ, gã cũng có cách đi lên.

Nhưng vấn đề hiện tại là gã có thể đi lên, những người khác đương nhiên cũng có thể!

Khó khăn khi muốn độc chiếm cây Phong Quân Tử còn cao hơn cả đánh bại cảnh giới tự phong của Sở Mặc.

Nghĩ vậy, trong lòng Long Thu Thủy đã cảm thấy có một luồng hận ý mãnh liệt.

Sở Mặc!

Đều là tên khốn khiếp kia gây họa!

Nếu không phải trận chiến lúc trước của hắn với mình, thì làm sao để nhiều người chú ý tới mình như thế?

-----o0o-----

Chương 1367: Thủy Y Y

Chương 1367: Thủy Y Y

Thế cho nên gã vừa mới phát hiện sự hiện hữu của Phong Quân Tử, một đám đại nhân trẻ tuổi bên kia đều vô cùng quỷ dị mà xuất hiện bên cạnh gã.

Đây rõ ràng là có người vẫn luôn âm thầm chú ý gã!

Vì sao chú ý?

Còn không phải là muốn biết gã có thể lên Thiên Lộ giết chết SởMặc hay không sao?

Muốn nhìn gã thất bại thảm hại ở vườn Thiên Đạo sao?

Trước đó Long Thu Thủy thật sự không nghĩ tới sẽ có nhiều người như vậy đang âm thầm chú ý tới gã.

Nhưng mà bây giờ việc đã đến nước này, gã cũng chỉ có thể cắn răng nuốt máu yên lặng tiếp nhận sự thật này.

Hoàng Vô Song đứng ở một bên lẳng lặng nhìn năm tên trước mắt đang ngẩn người trước ngọn núi, trong lòng không biết đang suy nghĩ gì.

Long Thu Thủy cũng rất hận Hoàng Vô Song nhưng bây giờ gã không thể không cúi đầu chọn hợp tác với Hoàng Vô Song.

Bởi vì nếu không có Hoàng Vô Song... chỉ dựa vào chính gã thì cơ bản là không có cách nào trước mắt bao nhiêu đại nhân trẻ tuổi này mà cướp được Chuẩn Thánh Dược.

- Sở Mặc...

Long Thu Thủy ta sớm muộn gì cũng bầm thây ngươi thành vạn đoạn!

Ngàn vạn lần đừng để ta gặp được ngươi!!

Trong con ngươi của Long Thu Thủy lóe ra tia sáng lạnh như băng, trong lòng hận ý ngập trời.

Những đại nhân trẻ tuổi bên kia có Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi, Huyên Huyên, còn có cả cái con khổng tước...

Khổng Hoành Nghĩa kia nữa!

Trừ đó ra còn có mấy người không công khai lộ liễu quá, không nổi danh nhưng thực lực không hề kém hơn tu sĩ đại nhân trẻ tuổi.

Yên lặng đứng một bên, đang quan sát đỉnh núi vô danh này.

Lục Hồng Tuyết khẽ cười nói:

- Không thể tưởng được trên Thiên Lộ còn có thể gặp được loại cơ duyên này.

Ha ha, Phong Quân Tử à...

Chuẩn Thánh Dược trong truyền thuyết nếu có thể lấy được thì ít nhất có thể đủ sống cả đời.

Lấy cảnh giới Đế Chủ, đủ sống cả đời cũng có thể nói là cơ duyên cực lớn, ít nhấtsẽ có thêm rất nhiều cơ hội để tấn công cảnh giới Chí Tôn.

Loại thần vật này không ai là không muốn có được cả.

Huyên Nhi gật gật đầu:

- Đúng vậy, nếu có thể có được loại thần dược này chẳng những có thể đủ sống cả đời, hơn nữa còn có thể vĩnh bảo thanh xuân nữa.

Huyên Huyên trừng lớn hai mắt, vẻ mặt thay đổi:

- Người ta muốn!

Lúc này một nam tử trẻ tuổi có tướng mạo cực kỳ anh tuấn khẽ cười nói:

- Huyên Huyên tiểu thư, không bằng chúng ta liên thủ?

Nếu có thể dành được Phong Quân Tử, mọi người có thể dùng chung.

Dù sao loại thần dược này, một gốc thôi đủ cho rất nhiều người cùng dùng chung rồi.

Đuôi mày Huyên Huyên nhướng lên, nhìn thoáng qua Khổng Hoành Nghĩa nói:

- Khổng Tước trước nay đều là một tộc kiêu ngạo mà cũng hợp tác với người ta sao?

Mặt Khổng Hoành Nghĩa không đổi sắc, thản nhiên nói:

- Trước khác nay khác.

Huyên Huyên tiểu thư cảm thấy thế nào?

Huyên Huyên cười hì hì:

- Chuyện như này ta muốn nghe tỷ tỷ ta nói.

Khổng Hoành Nghĩa đưa mắt nhìn về phía Huyên Nhi, Huyên Nhi khẽ mỉm cười:

- Thật có lỗi, ta đã kết minh với đạo hữu Lục Hồng Tuyết rồi.

Vẻ mặt Lục Hồng Tuyết tao nhã, khẽ mỉm cười với Khổng Hoành Nghĩa.

Khổng Hoành Nghĩa liếc mắt, không nhịn được lẩm bẩm một câu:

- Kết minh cùng với tên hỗn đản bất tài này thì có ý gì?

Lục Hồng Tuyết chỉ thản nhiên cười cười, cũng không nói thêm gì.

Nhưng cách đó không xa, lại truyền đến một thanh âm vô cùng êm tai:

- Nếu nói đến tên hỗn đản bất tài, chẳng lẽ ngươi rất lợi hại sao?

Theo thanh âm này, một bóng dáng tuyệt đẹp tao nhã thong dong đi từ phía xa tới.

Đám người Khổng Hoành Nghĩa sắc mặt lập tức hơi đổi, con đường phía trước đã bị tùy tùng của bọn họ phá hỏng rồi.

Đừng nhìn nơi này không có chút khẩn trương nào, nhưng trên thực tế, những người ngăn chặn đường lại có thêm sự khá ăn ý.

Nguyên nhân rất đơn giản, cho dù đến cuối cùng gốc Chuẩn Thánh Dược bị ai dành được, cuối cùng chỉ có thể nắm trong tay những đại nhân trẻ tuổi dưới ngọn núi vô danh này.

Nếu không phải đã chặn đường mà là người nào cũng có thể vào thì nếu chẳng may bị một tên không có danh tiếng gì hái được Phong Quân Tử, chỉ sợ tất cả đại nhân trẻ tuổi đều phải hộc máu.

Dưới tình huống như vậy còn có thể xuyên qua phòng ngự, người đến được chỗ này, mỗi người chỉ sợ đều không đơn giản.

Nhất là vị mới tới này càng làm cho những người ở đây không nhịn được mà nhíu mày.

Bao gồm cả Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song ở phía xa cũng hơi sững sờ.

Hoàng Vô Song không nhịn được thầm nói:

- Nữ nhân điên này làm sao đã tới rồi?

Trong mắt Long Thu Thủy đang ở một bên thì xuất hiện vẻ kiêng kỵ rất sâu.

Khổng Hoành Nghĩa híp mắt, nhìn nữ tử hoa thơm tuyệt đại đi tới, cau mày nói:

- Thủy Y Y...

Huyên Nhi và Huyên Huyên, luận tư sắc cũng tuyệt đối là mỹ nữ cấpcao nhất, nhưng vẻ đẹp của các nàng hơi chút ngây ngô, trên khí chất cũng hơi kém.

Còn trên người của Thủy Y Y lại có sự phong tình mà nữ nhân thành thục mới có, khi giơ tay nhấc chân cũng mang theo sự mị hoặc tự nhiên.

Nhưng nếu bởi vậy mà đã cho rằng Thủy Y Y là một nữ nhân cởi mở thì sai chắc chắn luôn.

Trên thực tế, tuyệt sắc giai nhân được xưng là mỹ nữ đệ nhất Thiên Giới này là một tòa băng sơn(núi băng, lạnh lùng trong tính cách) không hơn không kém.

Hơn nữa còn là một tiểu ác ma điển hình!

Thanh danh truyền xa, gần như không ai dám trêu chọc.

Đừng nhìn nàng luôn cười nhưng trong trong đôi mắt lại không có chút ý cười nào, sau sự mị hoặc là một sự lạnh lùng xa cách ngàn dặm.

Một thiên chi kiêu nữ như vậy làm người ta nhìn không thấu, trước đó đã từng công khai tỏ tình với Sở Mặc trên bản tin.

Mặc dù Sở Mặc không đáp lại gì nhưng hành động này của Thủy Y Y vẫn khiến vô số người cảm thấy khiếp sợ.

Lục Hồng Tuyết thấy Thủy Y Y, trên mặt vẫn mang ý cười thản nhiên ôn hòa:

- Y Y đến rồi à?

Thủy gia cùng Lục gia là thế giao, hai người quen nhau từ nhỏ.

Bề trên của hai nhà còn hy vọng hai người có thể cùng nhau.

Nhưng mà giữa hai người chỉ có tình bạn, đôi bên đều không có cảm giác khác, sau cũng coi như không có gì.

Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến giao tình giữa hai người.

Khổng Hoành Nghĩa chẳng những công khai trên bản tin muốn giáo huấn Sở Mặc, mới rồi còn cười nhạo Lục Hồng Tuyết.

Thủy Y Y đương nhiên nhìn gã không vừa mắt.

Khuôn mặt tuyệt sắc của Thủy Y Y mang theo nụ cười, trước gật đầu với Lục Hồng Tuyết, sau đó cười với Huyên Nhi và Huyên Huyên:

- Chào hai mỹ nữ.

Hành động của Huyên Nhi và Huyên Huyên cũng rất có ý tứ, đồng thời cúi người thi lễ với Thủy Y Y:

- Bái kiến dì nhỏ!

-----o0o-----

Chương 1368: Nàng là ai? (1)

Chương 1368: Nàng là ai? (1)

Thủy Y Y nhíu mi, hơi sẵng giọng:

- Nói với hai đứa bao nhiêu lần rồi, gọi tỷ tỷ!

Huyên Nhi mỉm cười:

- Cấp bậc lễ nghĩa không thể bỏ.

Huyên Huyên bĩu môi:

- Thật ra người ta cũng muốn gọi tỷ tỷ mà.

Thủy Y Y vui vẻ nói:

- Vẫn là Huyên Huyên ngoan!

Huyên Huyên lập tức vui vẻ nói:

- Bọn cháu gặp Sở công tử có phải gọi là chồng dì nhỏ không ạ?

Sắc mặt Thủy Y Y hồng lên, liếc mắt.

Huyên Nhi vỗ nhẹ đầu của Huyên Huyên:

- Không được nói lung tung.

- Người ta nào có nói lung tung...

Rất nghiêm túc mà.

Huyên Huyên có chút bất mãn sờ cái đầu của mình:

- Đừng có đánh vào đầu người ta!

Thủy Y Y cười cười, không nói tiếp về vấn đề này nữa.

Trên thực tế cũng không ai biết trước đó rốt cuộc Thủy Y Y nghĩ như thế nào lại có thể công khai tỏ tình với Sở Mặc trên bản tin.

Sau đó, Thủy Y Y đưa mắt nhìn Khổng Hoành Nghĩa, trên khuôn mặt mị hoặc bắt đầu tươi cười hiếm thấy:

- Nghe nói ngươi muốn khiêu chiến với Sở Mặc?

- Khiêu chiến?

Khổng Hoành Nghĩa mặc dù rất kiêng kỵ Thủy Y Y nhưng khi nghe thấy hai chữ "Khiêu chiến" rồi vẫn không nhịn được phẫn nộ mãnh liệt:

- Ta chỉ nói phải gặp lại hắn, có nói là muốn khiêu chiến hắn đâu?

Khiêu chiến...

Bằng hắn cũng phải để ta khiêu chiến?

Thật sự là buồn cười!

Khổng Hoành Nghĩa nói xong, nhìn dung nhan tuyệt thế của Thủy Y Y, nói tiếp:

- Còn nữa, tên Sở Mặc kia có quan hệ gì với cô?

Cô có lập trường gì mà đi bảo vệ cho hắn?

Thủy Y Y thản nhiên nói:

- Hắn là phu quân tương lai mà ta lựa chọn, ngươi nói ta vì sao bảo vệ cho hắn đây?

Người ở đây tuy rằng không nhiều lắm, nhưng lời này của Thủy Y Y vừa nói ra vẫn khiến tất cả mọi người hơi ngây ngốc một chút.

Lục Hồng Tuyết ở một bên không nhịn được gượng cười nói:

- Y Y, đừng đùa nữa.

Thủy Y Y vẻ mặt thành thật:

- Ta không nói đùa!

Nói xong, nhìn về phía Khổng Hoành Nghĩa:

- Tiểu Khổng Tước, ngươi hãy nghe cho kỹ, ta không phải đang uy hiếp ngươi.

Nếu lúc ngươi gặp được Sở Mặc mà hắn đã tấn thăng đến cảnh giới Chân Tiên, tùy ngươi đánh như thế nào với hắn, chỉ cần khi đóngươi còn có can đảm.

Khổng Hoành Nghĩa cười lạnh nói:

- Nếu hắn không tới, chưa tới Chân Tiên thì sao?

- Vậy nếu ngươi dám ức hiếp hắn, ta sẽ nhổ sạch lông trên người ngươi!

Thủy Y Y thản nhiên nói:

- Nghe nói cánh khổng tước nướng ăn rất ngon, ta vẫn muốn nếm thử chút.

- Cô...

Trên mặt Khổng Hoành Nghĩa lộ ra sự giận dữ;

- Thủy Y Y... cô không nên quá phận!

- Từ trước tới nay ta đều quá phận như vậy đấy.

Thủy Y Y nói xong, lại nhìn về phía Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song bên kia, trên mặt nở nụ cười quái dị:

- Tiểu Long Long, Tiểu Hoàng Hoàng...

Hai người các ngươi không ngờ cũng cùng đi đến quậy nhỉ?

Quậy cái em gái nhà cô!

Ai mà thèm đi cùng gã ta chứ?

Long Thu Thủy thấy Thủy Y Y, vẻ mặt buồn bực.

Mỗi lần gặp nàng ta đều chẳng có lời gì hay ho.

Hoàng Vô Song cũng là vẻ mặt bất đắc dĩ, trong lòng tự nhủ mỗi lần gặp người nữ nhân này đều không có chuyện gì tốt mà.

So với khuôn mặt tuyệt thế của nữ nhân này, sau lưng lại cất dấu một tiểu ác ma.

"Tiểu Long Long, Tiểu Hoàng Hoàng", xưng hô như vậy quả thực là không coi ai vào đâu.

Hoàng Vô Song nói:

- Không có cách nào, dù sao cũng phải tìm người tin cậy để hợp tác.

- Gã ta có thể tin được?

Thủy Y Y bĩu môi.

Long Thu Thủy bên kia vẻ mặt phẫn nộ, trong lòng tự nhủ vẻ mặt này của cô là thế nào?

Bố đây làm sao lại không đáng tin chứ?

Nhưng mà nghĩ lại thì gã thật sự không dám cáu giận với Thủy Y Y.

Năm đó một đám thiên kiêu trẻ tuổi của Thiên giới vây một vòng quanh Thủy Y Y vừa mới xuất đạo, muốn giành được trái tim của mỹ nhân, a dua đủ loại.

Nhưng mỹ nữ tuyệt thế nũng nịu kia quả thực giống như một ác ma xinh đẹp, trong lúc nói chuyện tính kế quá nhiều người.

Từng làm cho đại nhân trẻ tuổi có ý đồ bất chính với nàng ta bị hạicho thê thảm.

Hẹn người ta tới một nhà trọ nổi danh ở Thiên giới, bảo người ta cởi sạch đợi nàng.

Kết quả là có bảy, tám thiên kiêu trẻ tuổi cũng được Thủy Y Y hẹn cùng lúc đó.

Thủy Y Y căn thời gian cực chính xác, trước đó còn nói với những người đó là nàng không thích người không đúng giờ.

Kết quả là những người đó lần lượt đến trước sau nhưng hoàn toàn không đụng mặt đối phương.

Lần lượt xông vào trong phòng của nhà trọ kia.

Kết quả có thể tưởng được, dù sao cũng là một trò khôi hài rất lớn.

Lúc đó còn xảy ra vài cuộc chiến đấu, bởi vì những người đó đều nghĩ đối phương đã giấu Thủy Y Y đi.

Lúc đó Thủy Y Y chẳng qua là một Đại La Kim Tiên.

Sau đó, những đại nhân trẻ tuổi kia chẳng những thanh danh mất sạch, cũng gần như mất đi hứng thú với nữ nhân.

Gia tộc sau lưng những đại nhân trẻ tuổi đều vô cùng tức giận với điều này, nhưng sau khi biết thân phận của Thủy Y Y thì chọn im lặng.

Còn mấy tên thiên kiêu trẻ tuổi cũng không khác gì lắm, rất lâu không dám ra cửa.

Thế cho nên gần như toàn bộ đại nhân trẻ tuổi của Thiên giới nói Thủy Y Y biến thái.

Từ đó về sau, cái tên Thủy Y Y liên quan đến "tiểu ác ma", "nữ nhân điên", làm cho rất nhiều thiên kiêu trẻ tuổi bị tâm lý oán hận rất lớn.

Giống như Long Thu Thủy vậy, năm đó cũng từng bị chỉnh rất thảm.

Cố tình, sau vụ đó, Thủy Y Y thực lực đột nhiên tăng mạnh, gần như là mỗi ngày một khác, cường đại đến mức làm người ta không thể tin nổi.

Nếu một chọi một thì... trong hàng ngũ những đại nhân trẻ tuổi không có mấy người là đối thủ của nàng.

Cho nên, rất nhiều người chỉcó thể bỏ qua uất ức này, không có cách nào khác.

Hoàng Vô Song nghĩ đến chuyện cũ năm đó cười gượng lắc đầu, nhìn Thủy Y Y:

- Dù sao cũng mạnh hơn người khác một chút.

Long Thu Thủy tức giận:

- Thủy Y Y, cô tốt nhất cách chúng ta xa một chút!

Chúng ta không muốn trêu chọc vào cô, cô cũng đừng đến trêu chọc chúng ta!

Thủy Y Y cười:

- Biết không, Tiểu Long Long?

Ta thích nhất khi nhìn thấy bộ dạngrõ ràng đã tức giận không kìm chế được nhưng lại không có cách nào làm gì ta của ngươi đó.

- Ngươi...

Long Thu Thủy căm tức nhìn Thủy Y Y, sắc mặt đỏ bừng.

- Như thế nào?

Muốn đánh nhau?

Trong mắt của Thủy Y Y bỗng nhiên lộ ra vẻ hưng phấn:

- Không phục thì chiến, tu vi tự phong của ta mới ở trung kỳ Chân Tiên, thế nào?

Long Thu Thủy gần như tức đến mức cả người phát run.

Trận chiếntu vi tự phong với Sở Mặc đó với gã mà nói chính là sỉ nhục lớn nhất.

Nếu đổi lại là đám người trước mặt gã nói như vậy, gã chỉ e là sẽ liều mạng với đối phương.

-----o0o-----

Chương 1369: Nàng là ai? (2)

Chương 1369: Nàng là ai? (2)

Chỉ có nữ nhân này, cũng chỉ có nữ nhân này khiến gã một chút sức mạnh cũng không có!

Luận gia thế, Thủy gia không kém hơn Long gia chút nào.

Thủy gia sau lưng Thủy Y Y là một gia tộc thần bí xa xưa, con cháu hành tẩu trong thế gian cũng không nhiều nhưng mỗi người đều kinh tài tuyệt diễm, có thể nói là một thế hệ cường nhân.

Luận tâm cơ, phỏng chừng mười Long Thu Thủy cộng lại cũng không phải là một đối thủ của Thủy Y Y.

Năm đó thời điểm Thủy Y Y vừa mới xuất đạo đã có vô số người bị dung nhan tuyệt thế của Thủy Y Y mê hoặc, bị thiệt hại nặng bởi cô gái thích cười dễ thương đó.

Luận chiến lực, Thủy Y Y hiện tại lại mạnh đến nỗi có chút biến thái.

Điều này giống như một sự tồn tại hoàn toàn khó lý giải.

Long Thu Thủy vẫn luôn kiêu ngạo nhưng trước mặt Thủy Y Y, cũng phải thấphơn một nửa.

Hoàng Vô Song ở một bên nói:

- Lúc này đừng có càn quấy nữa?

Chẳng lẽ cô không muốn có cây Phong Quân Tử hay sao?

Thủy Y Y đảo mắt, cười dài nói:

- Muốn chứ, thế nào lại không muốn chứ?

Muốn vô cùng đó.

Nhưng mà ta cũng sẽ không kết minh giống như các người, trừ phi Sở Mặc ở trong này.

- ...

Hoàng Vô Song chợt không biết nói thêm gì.

Long Thu Thủy thì đen mặt lại, một câu cũng không muốn nói.

Đúng lúc này, từ đằng xa, lại có một cô gái áo đen đi tới.

Đầu đội khăn che mặt nhưng dáng người xinh đẹp, giơ tay nhấc chân đều mang theo khí tràng cường đại, tản ra khí thế không gì sánh kịp!

Khí thế kia tương đối kinh người, thậm chí mơ hồ... có cảm giác che lấp toàn bộ không gian.

"Người kia là ai?

"Trong lòng tất cả mọi người ở đây đều có một ý nghĩ như thế.

Bọn họ thậm chí cảm giác được hơi hoang đường, bởi vì cô gái áo đen dường như là một Đế Chủ!

Quan trọng là... khí tràng của cô gái áo đen không gì sánh kịp hoàn toàn không phải là một Đế Chủ cấp thấp có thể phóng ra được.

Đây cũng quá kinh người rồi!

Trên Thiên Lộ giành được cơ duyên tăng lên bậc cao của cảnh giới Đế Chủ, không ngờ vẫn chưa đi tới "cuối đường" của mình.

Giống như hai người Ma Quân và Tiểu Điệp trước đó, sau khi giành được cơ duyên khó mà tưởng được thì tấn thăng lên Đế Chủ bậc cao, sau đó rất nhanh đi tới "Cuối Thiên Lộ", bị đưa ra khỏi Thiên Lộ.

Nhưng cô gái áo đen này vì sao còn có thể ở lại đây?

Nếu cô gái áo đen là một tu sĩ lão làng, xuất hiện tình huống này cũng chẳng có gì lạ.

Bởi vì những năm đó, lão tu sĩ nhận được cơ duyên ở trong này mà miễn cưỡng tăng lên nhất trọng, nhị trọng cảnh giới Đế Chủ cũng không bị Thiên Lộ trục xuất.

Nhưng chỉ cần vượt qua cảnh giới Đế Chủ tam trọng, sau khi đột phánếu không tiếp tục tăng không gian lên thì rất nhanh sẽ đến cuối Thiên Lộ thuộc về mình, sau đó bị đưa ra ngoài.

Chẳng nhẽ cô gái áo đen này có bí pháp gì hay sao?

Hay là nói nàng ta rõ ràng đã cảnh giới Đế Chủ bậc cao lại vẫn chưa đến đạo cuối cùng của mình?

Nếu là vậy thì thật đáng sợ.

- Nàng rốt cuộc là ai?

Ngay cả Thủy Y Y, giờ phút này cũng hơi rục rịch.

Ba người Lục Hồng Tuyết và Huyên Nhi, Huyên Huyên liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được sự khiếp sợ trong mắt đối phương.

Bọn họ đã từng gặp nữ nhân này!

Ở cổng vườn Thiên Đạo

Nhưng lúc đó khí tràng trên người nàng tuy là hùng mạnh nhưng cũng không có cảm giác nàng là một Đế Chủ?

Người này rất thần bí, nàng rốt cuộc là ai?

Tất cả mọi người đều trầm tư.

Trong một đám đại nhân trẻ tuổi cảnh giới Chân Tiên chợt xuất hiện một Đế Chủ bậc cao... giống như là giữa bầy sói đột nhiên xuất hiện một con hổ!

Chèn ép làm họ không thở nổi.

Cô gái áo đen sau khi tới đây, cơ bản là không thèm liếc mắt nhìn những người khác cái nào, chú ý thẳng tới đỉnh núi vô danh.

Không ngờ nàng ta lại muốn đi thẳng lên núi!

Bên kia Long Thu Thủy lập tức có chút nóng nảy, nhìn cô gái áo đen kêu:

- Đợi một chút!

Thân hình cô gái áo đen hơi dừng lại, không quay đầu, cũng không nói gì, nhưng khí tràng trên người rõ ràng càng trở lên mạnh mẽ, cứng rắn hơn.

Hơn nữa toàn bộ đều đè ép về phía Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song.

Giống như sóng lớn, che trời phủ đất!

Ặc~

Hai người không nhịn được hít một hơi khí lạnh, trong mắt đều là vẻ kinh ngạc.

Khí tràng này quả thực quá mạnh mẽ.

Ép cho hai người họ chân như nhũn ra, gần như có kích động muốn quỳ xuống.

- Ngươi...

Ngươi muốn làm gì?

Long Thu Thủy cắn răng, cố nhịn để mình đứng vững vàng nơi đó, lên tiếng hỏi.

Cô gái áo đen không trả lời, tiếp tục đi thẳng về phía trước, cơ bản không để ý với Long Thu Thủy, hoàn toàn không để gã vào trong mắt.

Trong lòng Long Thu Thủy phát giận.

Liên tiếp bị người ta khinh bỉ, hơn nữa đều là nữ nhân khiến trong lòng gã bốc hỏa, thậm chí có kích động muốn đi bế quan tấn công cảnh giới Đế Chủ.

Nhưng cuối cùng gã cũng tỉnh táo lại.

Gã còn chưa tìm được cơ duyên thuộc về mình.

Cơ duyên đến, đột phá tự nhiên cũng sẽ đến.

Ở trên Thiên Lộ này, cưỡng cầu không có ý nghĩa chủ quan.

Vì mục tiêu của họ đều không chỉ là bước vào cảnh giới Đế Chủ, mà là muốn lên được cấp cao.

Long Thu Thủy nhìn thoáng qua Hoàng Vô Song.

Hoàng Vô Song thấp giọng nói:

- Chúng ta cũng đi lên!

Bên kia Khổng Hoành Nghĩa ngẫm nghĩ một chút, cũng đi theo phía sau cô gái áo đen, đi lên trên núi.

Có được hay không là một chuyện nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn người khác đi lên, mình lại thờ ơ.

Lục Hồng Tuyết gọi Huyên Nhi và Huyên Huyên, sau đó nhìn về phía Thủy Y Y:

- Cùng đi không?

Thủy Y Y lắc đầu:

- Các ngươi đi trước đi, ta ở đây chờ.

Trán của Lục Hồng Tuyết đầy vạch đen nhìn Thủy Y Y:

- Cô thật muốn chờ Sở Mặc kia à?

- Đúng vậy đó.

Vẻ mặt Thủy Y Y như là đương nhiên:

- Người khác không đáng để ta chờ!

Hì hì, các ngươi đi mau lên.

Lục Hồng Tuyết lắc đầu, sau đó dẫn theo hai nàng Huyên Nhi và Huyên Huyên đi lên đỉnh núi vô danh.

Còn có năm, sáu tu sĩ trẻ tuổi khác vẫn luôn duy trì sự trầm mặc, cũng không nhúc nhích, yên lặng đứng đó dường như đang chờ cái gì.

Thủy Y Y ngay từ đầu cũng không quá để ý mấy người kia, nhưng mà thấy những người khác đều lên núi mà mấy người kia lại không di chuyển, đuôi lông mày khẽ nhướng, hỏi một người trong đó:

- Các người tại sao không lên núi?

Người nọ âm trầm cười:

- Thủy đại nhân không phải cũng không lên sao?

Thủy Y Y khẽ cau mày, dường như cảm thấy có chút không đúng.

Lúc này, mấy người kia liếc mắt nhìn nhau một cái, chậm rãi quây quanh Thủy Y Y.

-----o0o-----

Chương 1370: Sát thủ

Chương 1370: Sát thủ

Thủy Y Y đứng bất động ở đó, thanh âm trở lên lạnh lùng:

- Các ngươi ở chỗ này chờ Sở Mặc sao?

Mấy tu sĩ trẻ tuổi đó không nhịn được ngơ ngác nhìn nhau, trong mắt đều là vẻ kinh ngạc không dám tin.

- Chậc chậc...

Thủy đại nhân thật quá mức trí tuệ rồi.

Trước đây chỉ nghe người ta nói, chưa từng gặp qua phong tư của Thủy đại nhân.

Hôm nay vừa gặp đã phát hiện ra, gặp mặt càng nổi tiếng hơn.

Người cầm đầu là tu sĩ tuổi còn trẻ, mặc đạo bào màu xám bình thường, trên đầu là một búi tóc tùy ý, sau lưng có một cây bảo kiếm, tướng mạo thanh tú anh tuấn.

Trên thực tế, bên trong giới tu hành có rất ít người có diện mạo khó coi.

Bởi vì bọn họ khi mỗi lần đột phá cảnh giới lớn đều có một cơ hội thay đổi dung mạo một lần.

Đương nhiên cũng có rất nhiều người không nỡ bỏ diện mạo cha mẹ cho, nên cũng không thông qua việc nâng cao cảnh giới mà thay đổi dung mạo của mình.

Loại tiểu đạo sĩ này nếu là ở chỗ khác tối đa cũng chỉ được người ta than một tiếng không tệ.

Gần như sẽ không còn cảm giác gì khác.

Trong lòng Thủy Y Y phán đoán lai lịch của đám người kia, rất nhanh đã cho ra một kết luận: Những người này đều rất bình thường!

Đúng vậy, chính là bình thường!

Diện mạo anh tuấn đấy, diện mạo bình thường đấy, đều rất bình thường.

Rất ít cho người ta có cảm giác nguy hiểm gì, đều thuộc về loại có ném vào trong đám đông cũng sẽ không khiến cho người khác chú ý tới ngoại hình.

Nhưng bọn họ có thể đứng ở chỗ này, bản thân điều đó cũng có thể nói lên rất nhiều vấn đề rồi!

Không có thực lực làm sao có thể giải khai được phòng tuyến do tùy tùng bên người và thành viên trong gia tộc của những đại nhân trẻ tuổi tạo thành?

Phòng tuyến đó... nếu là một vài đại nhân trẻ tuổi thế đơn lực cô cũng không thể giải khai.

Cho nên Thủy Y Y hoàn toàn không bởi vì nhóm người này nhìn qua rất bình thường mà có chút khinh khi nào.

Mới rồi nguyên nhân nàng ở lại, đích thực muốn nhìn xem Sở Mặc có tới nơi này hay không, nhưng mặt khác... cũng là vì phát hiện mấy người này có vấn đề!

Nàng những lúc không muốn làm chuyện gì, sau lưng đột nhiên cứ thích xuất hiện một mớ dao nhỏ.

Làm Thủy Y Y ít nhiều không dự liệu được là mấy người này không ngờ lại quang minh chính đại vây quanh mình.

Nhìn thế này dường như muốn ra tay khống chế nàng rồi.

- Muốn tán tỉnh ta thì... loại biểu hiện này của ngươi chẳng làm ta có chút thiện cảm nào.

Thủy Y Y nháy mắt âm thầm kích hoạt bảy, tám vũ khí chí tôn trên người, vẻ mặt cũng rất vô hại, dễ thương mà nhìn mấy người này.

- Thủy đại nhân nếu lòng đã có chủ, chúng ta nào dám vung đao đoạt ái?

Tiểu đạo sĩ cầm đầu cười tủm tỉm nói, rồi bất chợt ra tay!

Không ra tay thì thôi, vừa ra tay..Đó là sấm vang chớp giật!

Một thân khí tức Chân Tiên cuồng bạo phát ra, khí thế cả người giống như một thanh kiếm sắc bén, trở nên linh hoạt, mạnh mẽ hết sức!

Trong nháy mắt gã ta ra tay, mấy người khác cũng đồng thời ra tay, công kích vô cùng tàn nhẫn, hoàn toàn không bởi vì Thủy Y Y là một mỹ nữ tuyệt sắc mà có chút nương tay nào.

Đây là muốn giết người!

Trong nháy mắt bọn họ ra tay, Thủy Y Y đã xuất ra cả bảy, tám vũkhí Chí Tôn.

Vũ khí Chí Tôn ầm vang âm thanh của Đại Đạo, phát ra ánh sáng rự rỡ lóa mắt, đánh xuyên qua hai người tại chỗ!

Công kích của những người này bất chợt lại linh hoạt, sắc bén làm người ta trở tay không kịp; công kích của Thủy Y Y cảm giác không bình thường, sóng quỷ vân quyệt, làm người ta khó lòng phòng bị?

Chưa bao giờ có người nghĩ đến trên người một thiên kiêu còn trẻ tuổi lại có thể có bảy, tám vũ khí Chí Tôn.

Hơn nữa Thủy Y Y thao túng mỗi một vũ khí Chí Tôn đều rất dễ dàng, đều có thể phát huy ra uy lực lớn nhất ở cảnh giới nàng đang có của vũ khí Chí Tôn.

- Đây mẹ nó thật sự là một yêu nghiệt!

Tên đạo sĩ cầm đầu lúng túng tại chỗ.

Mắt thấy mấy người của mình bị đánh chết tại chỗ lại bất lực.

Không nhịn được mà rống lên một tiếng đầy bi phẫn, cũng lấy ra một vũ khí Chí Tôn, ra tay càng hung hiểm hơn, muốn lấy tính mạng của Thủy Y Y.

Đám người đó tổng cộng có năm, sau khi bị Thủy Y Y đánh chết hai thì còn lại ba người, trên người cũng đều mang theo pháp khí Chí Tôn.

Dưới chân núi vô danh trong nháy mắt đã bùng nổ đại chiến kinh người.

Những người đã lên tới giữa sườn núi đều nghe được động tĩnh ở phía dưới.

Lục Hồng Tuyết do dự muốn quay đầu lại.

Huyên Huyên cười nói:

- Yên tâm đi, dì nhỏ của ta trên người có rất nhiều bảo vật, chỉ bằng mấy người kia mà muốn tổn thương nàng cơ bản không có khả năng!

Huyên Nhi do dự một chút, nói:

- Hay là chúng ta xuống xem thử xem?

Lúc này, bên Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song cũng đã leo đến vị trí rất cao.

Về phần cô gái áo đen kia đã biến mất trong tầm mắt của bọnhọ rồi.

Đến nơi này, lượng gió mang theo lực lượng Quy luật đã vô cùng khủng bố.

Ba người đều không thể không lấy ra pháp khí Đế Chủ để chống đỡ.

Nếu bỏ cuộc ở đây gần như chẳng khác nào là bỏ cuộc trong việc tranh đoạt Phong Quân Tử.

Trong lòng của Lục Hồng Tuyết cũng vô cùng mâu thuẫn.

Cuối cùng, gã vẫn nói:

- Nếu chúng ta có thể có được Phong Quân Tử thì chia cho nàng một phần!

Huyên Huyên gật đầu nói:

- Ta đồng ý!

Huyên Nhi ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Được rồi.

Dựa vào bản lĩnh của dì nhỏ thực sự là sẽ không có trở ngại gì.

Bên kia, Long Thu Thủy nhìn thoáng qua Hoàng Vô Song:

- Dưới chân núi đã đánh nhau.

Hoàng Vô Song gật gật đầu:

- Ta biết, mới rồi ta đã đoán được.

- Hử?

Long Thu Thủy có chút kỳ quái.

Hoàng Vô Song nói:

- Những người đó, nếu ta đoán không nhầm thì... hẳn là một đám sát thủ!

Long Thu Thủy ít nhiều hơi bất ngờ:

- Sát thủ?

Ngươi đang nói đùa à?

Hoàng Vô Song lạnh lùng nhìn thoáng qua Long Thu Thủy:

- Trước kia không cảm thấy ngươi lại ngu xuẩn như vậy.

Long Thu Thủy lập tức đen mặt:

- Có thể nói thì nói đi!

Hoàng Vô Song nói:

- Chẳng nhẽ ngươi không nhìn ra thực lực của đám người kia kémhơn chúng ta bao nhiêu sao?

- Ta nhìn ra được!

Vẻ mặt Long Thu Thủy buồn bực nói.

- Thực lực không khác chúng ta lắm nhưng ngươi đã từng gặp bất cứ ai trong số họ chưa?

Cho dù là chỉ đối mặt?

Trước đó, ngươi đã từng gặp chưa?

Hoàng Vô Song thở dài một tiếng, nhìn Long Thu Thủy:

- Trong việc tu luyện, thiên phú của ngươi không thể nghi ngờ, nhưng nói tới thận trọng... ngươi còn kém quá.

-----o0o-----

Chương 1371: Hắn chính là Sở Mặc!

Chương 1371: Hắn chính là Sở Mặc!

Long Thu Thủy nhìn Hoàng Vô Song nói:

- Ý của ngươi là, đám người kia cố ý không lộ ra bộ mặt thật chính là để tiện cho họ hành động?

Nhưng bọn họ có cừu hận gì với Thủy Y Y?

Trên đời này người dám tìm Thủy Y Y gây phiền toái không có nhiều lắm.

Đúng vậy đó, ngay cả những đại nhân trẻ tuổi như bọn họ cũng không dám đi gây sự với Thủy Y Y, chớ nói chi là những người khác.

Hơn nữa lại còn dùng sát thủ, ở trong giới tu hành mà nói xem là một kiêng kỵ rất lớn.

Đây cũng không phải đang đùa.

Một khi chọc giận gia tộc xa xưa này, hai Đế Chủ cao cấp tùy tiện xuất hiện sẽ khiến toàn bộ tổ chức sát thủ chịu không nổi.

Hoàng Vô Song từ từ nói:

- Ai nói bọn họ tìm Thủy Y Y gây phiền toái?

Long Thu Thủy vẻ mặt kinh ngạc nhìn Hoàng Vô Song:

- Không phải ngươi nói sao?

Hơn nữa dưới đó cũng đã đánh nhau rồi.

Long Thu Thủy dù sao cũng không quá đần, nói xong đột nhiên trừng to mắt:

- Đám người kia là tới vì Sở Mặc sao?

Bọn họ bởi vì nghe thấy được lời nói của Thủy Y Y... cho nên cũng coi Thủy Y Y thành kẻ thù?

Hoàng Vô Song gật gật đầu:

- Ngươi cuối cùng cũng thông minh một chút.

Long Thu Thủy liếc mắt, sau đó cười ha hả nói:

- Nếu thật là như vậy, Thủy Y Y cũng thật xui xẻo.

Ha ha ha ha ha, nàng ta chỉ thể hiện chút thái độ đã bị người ta coi thành kẻ thù rồi.

Trên mặt Hoàng Vô Song lại không có ý cười, thản nhiên nói:

- Tổ chức sát thủ này có hơi lạ.

- Có thể trách gì được chứ, muốn trách thì trách chính bản thân Sở Mặc gây quá nhiều thù oán, chết đi mới tốt.

Long Thu Thủy cười lạnh.

Hoàng Vô Song lắc đầu:

- Thật ra ta lại khá thuận mắt với Sở Mặc, chỉ có điều ta nói với ngươi nghĩ thế nào không phải cùng một chuyện.

Ý của ta là... bản thân tổ chức sát thủ rất kỳ quái.

Long Thu Thủy thấy vẻ mặt ngưng trọng của Hoàng Vô Song thì cũng nghiêm túc theo:

- Ngươi có ý gì?

Chẳng lẽ tổ chức sát thủ này còn có quan hệ gì vớichúng ta sao?

- Khó mà nói.

Hoàng Vô Song nói:

- Thiên giới đã nhiều năm không đột nhiên xuất hiện tổ chức sát thủ có thực lực như thế này rồi.

Nếu không phải bởi vì Sở Mặc, bọn họ khả năng vẫn sẽ tiếp tục ẩn nấp.

Đây cũng không phải chuyện gì tốt.

Một tổ chức sát thủ không ngờ cũng có thể bồi dưỡng ra sát thủ không kém chúng ta bao nhiêu.

Bọn họ muốn làm gì?

Long Thu Thủy nhíu mày:

- Ngươi vừa nói như vậy, dường như thật sự có chút kỳ quái... một tổchức sát thủ không chấp hành quá nhiều nhiệm vụ, sau đó bồi dưỡng thành viên dưới trướng thành đại nhân trẻ tuổi giống như một tuyệt thế cường nhân, đúng rồi...

Long Thu Thủy nói:

- Mấy năm trước hình như có hai Đế Chủ bị người ta ám sát phải chết.

Tuy rằng không phải Đế Chủ bậc cao gì, nhưng nghe nói người ra tay chỉ có cảnh giới Chân Tiên.

Chẳng nhẽ cũng là người trong tổ chức này sao?

Hoàng Vô Song lắc đầu:

- Không rõ lắm, chỉ mong là ta suy nghĩ nhiều.

Trước mắt nếu không biết rõ thì trước hết không thèm nghĩ chuyện này nữa, hay là trước tiênnghĩ xem làm thế nào để giành được Phong Quân tử vào tay rồi nói sau.

Long Thu Thủy gật gật đầu, trên mặt cũng trở nên vô cùng ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Nữ nhân áo đen kia... khó đối phó đấy.

Hoàng Vô Song nháy mắt mấy cái, nói:

- Có những lúc thực lực cường đại không có nghĩa sẽ trở thành người chiến thắng cuối cùng đâu.

.....

Sở Mặc dẫn theo hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành tới nơi còn cách ngọn núi vô danh khoảng hơn ngàn dặm thì bị ngăn lại.

Trong đám người chặn ba người họ lại có vài người quen.

Tùy tùng của Lục Hồng Tuyết, tùy tùng của tỷ muội Huyên Nhi, Huyên Huyên, tùy tùng của Long Thu Thủy, tùy tùng của Hoàng Vô Song, còn có một vài khuôn mặt lạ hoắc trước đó Sở Mặc chưa từng gặp qua.

Nhưng những người đó gần như đều nhận ra Sở Mặc.

Nhất là mấy tên tùy tùng của Long Thu Thủy là Triệu Đông Minh, Trương Song Song, còn có hai người tạm thời bên cạnh Long Thu Thủy, nhưng không phải là tùy tùng Phương Hồng Nhạn và Đồng Ảnh.

Đồng Ảnh nhìn thấy Nguyệt Khuynh Thành bên người Sở Mặc, trước là nao nao, ít nhiều kinh ngạc khi cảm nhận được khí tức trên người nàng phát ra.

Nhưng mà ngay lập tức đã cụp mắt xuống, bắt đầu trầm mặc.

Cuộc chiến đấu lần trước bởi vì lập trường của nàng ít nhiều lệch hướng với bên Sở Mặc, thế cho nên lão đại Long Thu Thủy rất không thoải mái.

Đồng Ảnh không thể không nghĩ tới có nên thay đổi địa vị haykhông, nhưng đó cũng không phải một chuyện dễ dàng.

Cho dù nàng không trở thành tùy tùng của Long Thu Thủy nhưng trong mắt người ngoài, nàng gần như không khác tùy tùng là bao.

Nếu lúc này chạy tới đối đầu với Long Thu Thủy, đối với Long Thu Thủy mà nói nhất định là một chuyện mất hết mặt mũi.

Đồng Ảnh mặc dù có chút bất mãn với một vài cách làm của Long Thu Thủy nhưng cũng chỉ là có một chút bất mãn mà thôi, hoàn toàn không đến nỗi thù hận.

Ít nhất bây giờ nàng cũng không muốn làm một gia nô tam họ.

Cho nên lần này gặp Sở Mặc, nàng cũng chỉ có thể làm bộ nhưkhông biết.

Trương Song Song nhìn Sở Mặc, trong con ngươi mang theo tia sáng phức tạp Muốn nói nàng không hận Sở Mặc, nhất định là giả dối.

Lần xung đột kia tuy là nguyên nhân không phải do nàng nhưng đến cuối cùng đã không phải nàng có thể khống chế được.

Kết quả làm cho Long Thu Thủy đại bại, mất hết mặt mũi...

Điều này làm cho Trương Song Song đầy lòng trung thành và tận tâm đối với Long Thu Thủy trong lòng hết sức thống hận Sở Mặc, cũng căm hận chính bản thân nàng ta.

Nếu lúc đó nàng có cảnh giới Chân Tiên hoặc là cường đại hơn một chút thì có phải trận chiến đó cũng sẽ không thua hay không?

Nàngkhông thua, cũng sẽ không dẫn đến trận chiến của Long Thu Thủy và Sở Mặc trước mắt.

Long Thu Thủy đại nhân cũng sẽ không tổn thất món vũ khí Chí Tôn đó.

Sơn Hà Bảo Phiến!

Một chí bảo chân chính cứ như thế bị Sở Mặc chà đạp.

Chuyện này thậm chí còn làm người ta lo lắng hơn với việc Long Thu Thủy chiến bại, trong giới tu hành đã lan truyền ồn ào huyên náo.

Giống như một cái tát vừa độc vừa nặng vả lên mặt của Long Thu Thủy, cũng giống như tát lên mặt những người tùy tùng như họ.

Trương Song Song căm hận Sở Mặc, nhưng nàng cũng có chút kinh nghiệm rồi, không dám kêu gào châm chọc khiêu khích Sở Mặc như lúc ở cổng vườn Thiên Đạo nữa, chỉ lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

Triệu Đông Minh cũng vô cùng chán ghét Sở Mặc, nguyên nhân cũng không khác với Trương Song Song.

Nhưng còn có thêm một, chính là: Sở Mặc khiến Trương Song Song khó chịu, làm cho nàng vì thế mà phải chịu áp lực lớn khó mà tưởng được.

-----o0o-----

Chương 1372: Tránh ra!

Chương 1372: Tránh ra!

Cho nên, Triệu Đông Minh sau khi thấy ba người Sở Mặc Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành, phản ứng đầu tiên chính là: Bất kể như thế nào, cũng phải ngăn chặn họ ở đây, nói gì cũng không thể để hắn cướp đượcvận may kia!

Nếu lại để hắn giành được gốc Chuẩn Thánh Dược chẳng phải là càng nghịch thiên hơn sao?

Nghĩ vậy, vẻ mặt Triệu Đông Minh bỗng nhiên hơi hoảng hốt, trong lòng tự nhủ chẳng lẽ mình đã thừa nhận không bằng Sở Mặc, đã bắt đầu thừa nhận Sở Mặc là một yêu nghiệt nghịch thiên rồi sao?

Nhìn đám người ở trước mặt, trên mặt Sở Mặc không chút biến hóa, bình tĩnh nói:

- Tránh ra!

- Ngươi là cái thá gì?

Ngươi nói tránh ta phải tránh hay sao?

Một nam tử mày kiếm mắt sáng tuấn lãng, thân hình cao ráo, thể hình to lớn liếc xéo Sở Mặc, trên mặt có vài phần khinh thường.

Lúc này, Trương Song Song bỗng nhiên chớp chớp mắt, khóe miệng nở nụ cười lạnh, đứng một bên nói:

- Hắn chính là Sở Mặc!

Tên nam tử tuấn lãng mày kiếm mắt sáng kia chợt ngẩn ra, lập tức nhướng đuôi mày lên, lạnh lùng nhìn Sở Mặc, trong mắt bắn ra hai tia sáng cực kỳ lạnh lẽo:

- Ngươi chính là Sở Mặc?

Sở Mặc không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn nam tử này.

- Cút!

Tên nam tử tuấn lãng mày kiếm mắt sáng dường như ngay lập tức nổi giận, trong mắt lửa giận bốc lên.

Sở Mặc hơi hơi nhíu nhíu mày, không nói chuyện mà ra tay luôn!

Chẳng ai ngờ rằng Sở Mặc ra tay gọn gàng mà linh hoạt, lại nhanh như vậy.

Ầm!

Thiên quyền của quyền pháp Tam Tài Thiên Địa Nhân!

Một lực lượng mênh mông hùng hồn tản ra từ quả đấm của Sở Mặc, dường như muốn xé nát cả trời đất này.

Trong mắt tên nam tử tuấn lãng lập tức xuất hiện thần sắc hoảng sợ.

Gã không nghĩ tới Sở Mặc một lời không hợp liền ra tay, càng không nghĩ tới tên tu sĩ chỉ có cảnh giới Thiên Tiên này lại hùng mạnh như thế.

Gã vừa làm một động tác phòng bị, quả đấm của Sở Mặc đã tới trước cơ thể gã rồi.

Nháy mắt đã đánh vào ngực tên nam tử tuấn lãng, đánh bay thân thể của gã ta.

Tên nam tử tuấn lãng ở giữa không trung không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị hung hăng quẳng đi rất xa, nện trênphiến đá lớn, lập tức tạo ra một hố rất sâu.

Còn mấy tên kia đều trực nhảy mí mắt.

Bọn họ đều cảm giác đau thay tên nam tử tuấn lãng.

Một tên đại tu sĩ cảnh giới đầu của Chân Tiên bị Sở Mặc một chiêu đã đánh ngã trong nháy mắt.

Phần chiến lực này trong mắt mọi người, trong lòng đều bị chấn động đến sóng gió động trời.

Đại nhân trẻ tuổi ra tay, cũng chỉ như vậy thôi nhỉ?

Sở Mặc này làm sao mà là một thiên kiêu gần bằng đại nhân trẻ tuổi được?

Hắn rõ ràng là một yêu nghiệt không kém đại nhân trẻ tuổi!

Bởi vì hắn vẫn chưa tới cảnh giới Chân Tiên!

Vẫn là một Thiên Tiên!

Bây giờ đã có chiến lực như này rồi, như thế chờ hắn đột phá đến cảnh giới Chân Tiên thì còn hùng mạnh đến mức nào nữa?

Mọi người, giờ khắc này tất cả đều trầm mặc.

- Tránh ra.

Sở Mặc lại nói một lần.

Lúc này đây, Triệu Đông Minh đứng ra, lạnh lùng nhìn Sở Mặc nói:

- Trong đây đều là đại nhân trẻ tuổi, ngươi một...

Sở Mặc đưa tay ra một quyền.

Không nói chuyện, trực tiếp đánh!

Triệu Đông Minh sợ tới mức vội vàng lui về phía sau, thân hình giống như một luồng khói nhẹ.

Có thể làm tùy tùng bên người Long Thu Thủy, thực lực làm sao kém được?

Nhưng vẫn không thể tránh được một quyền này của Sở Mặc.

Bị đánh bay, hộc máu tươi, bị quẳng thành một đống trên phiến đá lớn.

Trương Song Song nhìn Sở Mặc:

- Ngươi không biết là ngươi đã quá bá đạo hay sao?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Trương Song Song, thản nhiên nói:

- Ít nhất ta không bắt các ngươi quỳ xuống dập đầu nhận sai!

- Ngươi...

Trương Song Song lập tức nghẹn lời, trong lòng nổi lên lửa giận mãnh liệt nhưng không có cách nào khác.

Lúc này có một nữ tử xa lạ nhẹ nhàng nói:

- Để hắn đi qua đi.

Sau khi cô gái này nói xong, Trương Song Song ngậm miệng lại.

Tuy rằng vẻ mặt không tình nguyệt nhưng vọt thẳng qua một bên.

Biểu hiện của những người khác cũng không khác lắm, tất cả đều yên lặng nhường ra con đường bị chặn.

Điều này làm cho một vài tu sĩ xem náo nhiệt từ xa đều không ngừng kinh ngạc, đồng thời cũng vô cùng hâm mộ trong lòng.

Nếu bọn họ có phần chiến lực này của Sở Mặc cũng có thể đi kiếm một chén canh đó!

Sự hấp dẫn của gốc Chuẩn Thánh Dược kia với những tu sĩ này hoàn toàn không kém so với bất cứ cơ duyên nào bọn họ có thể dành được trên Thiên Lộ.

Nhưng đáng tiếc, cảnh giới của bọn họ dù sao cũng kém cả một quãng đường dài, ngay cả đám người chặn đường đó cũng không thể đột phá.

Sở Mặc nhìn thoáng qua nàng kia vừa nói, hơi hơi gật đầu với nàng ta, xem như lòng biết ơn.

Cưỡng ép đột phá đi vào, Sở Mặc nghĩ cũng có thể làm được.

Nhưng nếu vậy thì ít nhiều phải phí một phen công phu, hơn nữa cũng sẽ đắc tội với nhiều người hơn.

Sở Mặc dẫn theo Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt đi về phía núi vô danh, nữ tử vừa mới thả Sở Mặc bỗng nhiên nói ở sau lưng:

- Đại nhân nhà ta là Thủy Y Y.

Sở Mặc nao nao.

Nguyệt Khuynh Thành nao nao, trong con ngươi xuất hiện vẻ cảnh giác.

Hổ Liệt hơi sửng sốt, tiếp đó trên mặt xuất hiện vẻ nghiền ngẫm, cười hì hì nhìn Sở Mặc.

Nàng kia nói tiếp:

- Người mà ngài vừa đánh bay là tùy tùng của đại nhân nhà ta.

- Ah.

Sở Mặc gật gật đầu, không nói cái gì nữa, bay thẳng đến bên trong.

Nàng kia cũng ngậm miệng không nói thêm gì.

Bởi vì người thông minh đã hiểu được ý tứ của nàng.

Hổ Liệt ở bên cạnh nháy mắt ra hiệu với Sở Mặc nói:

- Thủy Y Y đó!

Đệ nhất mỹ nữ Thiên giới, diễm phúc của cậu thật không nhỏ!

Làm người ta phải hâm mộ.

- Diễm phúc này... tặng cho huynh, thế nào?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Hổ Liệt.

Hổ Liệt lắc đầu liên tục:

- Anh đây không có phúc tiêu thụ đâu, tự mình cậu giữ đi.

Đừng nóitrong nhà anh đây còn một con cọp mẹ, cho dù là không có... cũng không hưởng thụ được loại này.

Thật là đáng sợ.

Cậu không thấy ánh mắt nhìn cậu của mấy tên tùy tùng vừa rồi của Thủy Y Y sao?

Nguyệt Khuynh Thành ở một bên nói:

- Tràn đầy phẫn hận, còn có sự ghen tị mãnh liệt.

- Đúng, đúng, đúng, Khuynh Thành hình dung vô cùng chuẩn xác!

Hổ Liệt ở một bên không sợ làm lớn chuyện.

Sở Mặc lắc đầu gượng cười:

- Các người đủ rồi đó.. trời mới biết đại nhân Thủy Y Y kia là muốnthế nào, ta vốn không quen biết nàng ta.

Nguyệt Khuynh Thành sâu kín nói:

- Trên đời này có một loại tình cảm, tên là sùng bái!

Sở Mặc không nhịn được liếc mắt:

- Một đại nhân trẻ tuổi sùng bái ta?

Đừng có đùa.

Nguyệt Khuynh Thành nói:

- Ta cảm thấy chính là như vậy đấy.

-----o0o-----

Chương 1373: Gọi ta là Y Y (1)

Chương 1373: Gọi ta là Y Y (1)

Lúc này, ở phía xa dưới chân núi vô danh đã xảy ra một trận chiến.

Từng tiếng nổ vang ầm ầm không ngừng truyền tới, tình hình chiến đấu dường như vô cùng kịch liệt.

Sở Mặc khẽ cau mày.

Hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng nhìn về phía hướngHổ Liệt hơi kỳ quái nói:

- Có người đánh nhau?

Bây giờ đã không nhịn được đánh nhau rồi sao?

Nguyệt Khuynh Thành đi lên phía trước, hơi hạ giọng nói:

- Trọng lực của nơi này hơi không bình thường.

Sở Mặc cũng đã cảm giác được.

Dường như càng đi về phía trước thì bước chân càng nặng hơn.

Vốn là khoảng cách một ngàn tám trăm dặm, đối với những tu sĩ như bọn họ cơ bản không tính là gì.

Một Súc địa thành thốn là có thể vượt qua rồi.

Nhưng lúc này thi triển Súc địa thành thốn lại chỉ có thể đi được hơn mười dặm, hơn nữa càng đi về phía trước, trọng lực càng mạnh, khoảng cách mỗi bước đi cũng càng ngắn.

Lúc này, Thương Khung Thần Giám bỗng nhiên đưa ra một đoạn tintức, Sở Mặc hạ giọng nói:

- Trọng lực này... là do vũ khí Chí Tôn tạo thành.

Hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đều hơi kinh ngạc, Nguyệt Khuynh Thành tùy ý nói:

- Loại vũ khí Chí Tôn này... hẳn là pháp khí cao nhất trong Chí Tôn nhỉ?

Hổ Liệt gật gật đầu:

- Rất hiển nhiên, pháp khí có thể ảnh hưởng đến pháp tắc của trời đất một phương, nhất định là trọng khí.

Mặc dù trọng lực càng ngày càng mạnh, nhưng đám người Sở Mặc vẫn nhanh chóng đi tới dưới chân núi vô danh, cũng đã nhìn được song phương đang chiến đấu.

Sở Mặc tuy rằng chưa từng gặp Thủy Y Y, nhưng chỉ nhìn thoáng qua, hắn gần như có thể xác định được nữ tử hoa thơm tuyệt đại diễm lệ vô song kia chính là Thủy Y Y từng ngang nhiên tỏ tình với hắn trên bản tin.

Mà những người đang chiến đấu với Thủy Y Y cũng khiến Sở Mặc nhướng mày trong nháy mắt.

Khí tức và khí tràng trên thân những người đó gần như không hề khác gì với Bộ Đồng đã bị hắn đánh chết trước đó.

Ngay cả phong cách quần áo cũng vô cùng giống nhau.

Tàn dư của Huyết Ma Lão Tổ lưu lại ở Thiên giới!

Lúc này Sở Mặc không nói thêm bất kỳ lời thừa thãi nào, tiến thẳng lên, hung hăng tung một quyền vào sau lưng tu sĩ muốn đánh lén Thủy Y Y.

Người nọ cũng mạnh mẽ quay đầu lại, nhìn thấy Sở Mặc, trong mắt lập tức xuất hiện một tia tinh quang:

- Sở Mặc!

Hai tu sĩ vây công Thủy Y Y khác cũng đều nhìn thấy Sở Mặc, trong mắt cũng bắn ra tinh quang.

Tất cả đều bỏ qua việc công kích Thủy Y Y, chuyển hướng nhào đầu về bên Sở Mặc.

Thủy Y Y thấy Sở Mặc, ánh mắt lập tức sáng ngời, lớn tiếng nói:

- Sở Mặc, ta là vợ của chàng đây!

...

Sở Mặc đầu đầy vạch đen, một quyền nện lên người tên tu sĩ vừa lấy vũ khí Chí Tôn ra, đánh cho vũ khí Chí Tôn đó quay trở về, sau đó nói:

- Cô nói hươu nói vượn gì thế?

Thủy Y Y cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc:

- Ta không nói bậy mà!

Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt tuy rằng cũng đều gia nhập chiến đấu nhưng đối với đoạn đối thoại giữa Sở Mặc và Thủy Y Y, vẻ mặt đều không biết nói gì.

Trong lòng tự nhủ đây là tình huống gì chứ?

Đây quả thực là tiểu ác ma giống núi băng ngàn năm trong truyền thuyết sao?

Nữ đại nhân trẻ tuổi có ngoại hiệu "nữ nhân điên", làm việc trước giờ không ra bài theo lẽ thường nhưng nàng lại chưa từng vui đùa kiểu này.

Thủy Y Y thấy Sở Mặc một quyền đã đập bay một vũ khí Chí Tôn, lập tức lớn tiếng khen:

- Phu quân của ta thật là lợi hại!

Nói xong lấy ra tận ba, bốn vũ khí Chí Tôn, đánh về phía người đầu tiên ra tay với Sở Mặc:

- Cho ngươi ức hiếp phu quân ta nè, ta đánh chết ngươi!

...

Sở Mặc thật sự hoàn toàn hết chỗ nói luôn.

Ba người kia kia ai cũng không thể bắt được Thủy Y Y, bây giờ lạithêm hai tên đại tu sĩ Chân Tiên đỉnh, còn cả một tên yêu nghiệt biến thái là Sở Mặc, cơ bản là không thể tạo thành thương tổn gì với Sở Mặc.

Ngay lập tức liếc mắt nhìn nhau, không do dự mà xoay người rời đi.

Bọn họ kỳ vọng là Sở Mặc sẽ đuổi theo, sau đó... bọn họ thà tự bạo cũng muốn giết Sở Mặc!

Nhưng làm họ vô cùng buồn bực là Sở Mặc cũng không đuổi theo họ.

Thủy Y Y cũng đã thu hồi pháp khí Chí Tôn thay đổi trọng lực, trọng lực trong trời đất trở lại như bình thường.

Những người đó trongnháy mắt đã trốn xa vài ngàn dặm.

Thấy Sở Mặc không đuổi theo thì liếc mắt nhìn nhau một cái.

Tên tiểu đạo sĩ cầm đầu vẻ mặt buồn bực nói:

- Quá khó khăn!

Hai người khác gật gật đầu:

- Đúng vậy đó, ngay từ đầu còn tưởng đây là một nhiệm vụ dễ dàng hoàn thành.

Bây giờ mới biết...

đây chính là một cái hố.

- Một cái hố to sâu không thấy đáy!

Hố to sẽ giết chết chúng ta!

Tiểu đạo sĩ nháy mắt mấy cái, nói:

- Ta thấy hay là trước tiên chúng ta liên hệ với những người kháctrước.

Sở Mặc rất khó đối phó, ít người cơ bản là không làm gì được.

Chúng ta nhất định phải đoàn kết lại, tập trung lực lượng mới có thể có cơ hội.

Hy vọng những người khác không nên vọng tưởng muốn độc chiếm công lao, đó là một chuyện không thể có khả năng!

Hơn nữa, chỉ có giết Sở Mặc, chúng ta mới có tương lai.

Đây là mệnh lệnh của lão tổ!

Hai người khác đều mặt trầm trọng, gật đầu.

Bọn họ cũng đều biết, nếu không thể giết chết Sở Mặc trên Thiên Lộ, như vậy rời khỏi Thiên Lộ, chết chính là bọn họ.

Không ai có thể ngăn cản, cũng không ai có thể cởi bỏ cấm chế trong linh hồn và huyết mạch của họ!

Tiếp đó, tiểu đạo sĩ lấy truyền âm thạch ra bắt đầu dựa theo phươngpháp mà lão tổ truyền cho mà kích hoạt từng luồng tinh thần lực đặc thù phía trên, liên hệ với mọi người.

Bên này, dưới chân núi vô danh.

Sở Mặc không đuổi theo những người đó.

Thương thế trong cơ thể của hắn còn chưa khôi phục hoàn toàn.

Lại nói, trong lòng hắn còn vướng bận cây Phong Quân Tử trên đỉnh núi.

So sánh với nhau thì chuyện này càng làm Sở Mặc để bụng hơn.

Tuy nhiên hiện tại còn có một việc buồn bực khác, chính là Thủy Y Y.

Nữ tử hoa thơm tuyệt đại thiên hạ diễm tuyệt(đẹp nhất thiên hạ) đó cười dài đi đến bên cạnh của hắn, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lần, sau đó vẻ mặt vừa lòng gật đầu:

- Ừ, ừ...

Không tệ, không tệ!

Dù là Sở Mặc tâm tính trầm ổn, cũng không khỏi bị ánh mắt của Thủy Y Y nhìn cho sợ hãi, vẻ mặt cổ quái nhìn nàng:

- Thủy cô nương... cô không sao chứ?

- Gọi ta là Y Y.

Thủy Y Y nói xong, trên mặt không nhịn được mà thẹn thùng Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành ở một bên nhìn đều trợn mắt há hốc mồm.

Trong lòng nói thầm: Đây quả thực là nữ nhân điên trong truyền thuyết sao?

Tiểu ác ma?

Thật sự là núi băng ngàn năm chiến lực vô song lại diễm tuyệt thiên hạ sao?

-----o0o-----

Chương 1374: Gọi ta là Y Y (2)

Chương 1374: Gọi ta là Y Y (2)

Thật không thể tin nổi!

Nguyệt Khuynh Thành không khỏi một lần nữa đánh giá Sở Mặc một phen, trong lòng nghĩ: Đẹp trai thì cũng đẹp trai, cũng đủ mê hoặc.

Hắn trải qua đủ huyền thoại cũng quả thực có thể hấp dẫn được nữ tử có thực lực.

Dù khá như thế cũng không đến mức này chứ?

Không ngờ có thể làm cho loại người như Thủy Y Y muốn theo đuổi!!!

- Khụ khụ...

Sở Mặc có chút xấu hổ nhìn Thủy Y Y, sau đó cười khổ nói:

- Thủy cô nương, giữa ta và cô vốn không quen biết, hơn nữa...

Ta đã có người yêu rồi.

- Ta biết mà..

Sắc mặt Thủy Y Y tuy đã hồng lên, trong con ngươi có chút thẹn thùng, nhưng vẫn cười nói như cũ:

- Nhưng mà ta là chính thất của chàng đó!

Còn nữa, gọi ta là Y Y!

Sở Mặc đầu đầy vạch đen nhìn Thủy Y Y:

- Thủy cô nương, có thể ngừng nói đùa với ta được không?

- Hừ, chàng, cái người này thật không thú vị.

Thủy Y Y vẻ mặt ngạo kiều hừ một tiếng, sau đó nói:

- Được rồi, đi nhanh lên đi, lên núi chém giết cây Phong Quân Tử đó.

Còn nữa nhé, ta mà đoạt được có thể dùng chung với chàng, nhưng đó là đồ cưới của ta, hai người bọn họ không có phần đâu đấy nhé.

Hổ Liệt:

- ...

Nguyệt Khuynh Thành:

- ...

Trong lòng hai người tự nhủ nói thế này cũng quá thẳng đi.

Cho đến lúc này, hai người mới cảm giác được, đây mới chính là Thủy Y Y.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Thủy Y Y:

- Cô dựa vào cái gì lại cảm thấy ta nhất định phải hợp tác với cô?

- Bởi vì ta lợi hại mà!

Thủy Y Y vẻ mặt đương nhiên nói:

- Bây giờ người trên núi có Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi, Huyên Huyên...

Bọn họ đều coi như là người bên chúng ta.

Cho nên, công bình cạnh tranh, ai có thể có được chứ ngoài chúng ta chứ.

Chuẩn Thánh Dược cũng không phải cá nạm, không phải đồ mà ai muốn thu là thuđược.

Trừ thế ra còn có Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song nữa.

Hai tên đó hợp tác với nhau có thể phát huy mấy lần uy lực, long phượng trình tường đấy... không khinh thường được đâu.

Thủy Y Y tương đối hiểu biết với những tu sĩ cấp cao của Thiên giới.

Ngay cả quan hệ của Long gia và Hoàng gia bình thường có rất ít người biết nàng cũng biết rõ vậy.

Điều này ngay cả Hoàng Vô Song và Long Thu Thủy có khả năng cũng không ngờ được.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc, nói tiếp:

- Còn có một việc, ngoại trừ những người này ra còn một sự tồn tại đáng sợ nữa... chỉ có điều ta vẫn hoài nghi người kia khẳng định có vấnđề!

Không thể sau khi tấn thăng Đế Chủ bậc cao còn có thể ở lại trên Thiên Lộ này được.

Nhưng người đó lại là uy hiếp lớn nhất của chúng ta.

Sở Mặc nhìn Thủy Y Y hỏi:

- Người nọ là ai?

Thủy Y Y lắc đầu:

- Ta không biết, chưa bao giờ gặp.

Một nữ nhân mặc áo đen, trên mặt còn mang mạng che mặt.

Mạng che mặt đó mà một pháp khí, thần thức không thể xuyên qua, không biết diện mạo của nàng.

Sở Mặc lại hơi nao nao rồi lập tức lắc đầu cười gượng, trong lòng tự nhủ sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

- Được rồi, tình huống đại khái là như vậy.

Chúng ta đi thôi?

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn nàng:

- Ta không hiểu lắm.

Thủy Y Y nói:

- Sau chuyện này, ta sẽ cho huynh một lời giải thích.

Yên tâm đi, ai hại huynh thì ta cũng không hại huynh!

Hơn nữa, ta là bạn tốt của TửYên Đế Chủ, ta với Hồng Nguyệt đại nhân...

ừm, cũng vô cùng quen thân.

Bây giờ không có cách nào chứng nhận lời nói của Thủy Y Y.

Bởi vì ở trên Thiên Lộ, truyền âm thạch cũng chỉ có thể sử dụng ở trong này, không thể liên lạc với bên ngoài.

Nhưng Sở Mặc cũng không cho rằng Thủy Y Y đang nói láo, bởi vì thực sự chuyện này không cần thiết.

- Được rồi, hy vọng sau chuyện này, cô sẽ cho ta một lời giải thích.

Sở Mặc gật gật đầu.

Thủy Y Y khẽ mỉm cười, sau đó gương mẫu đi đầu, leo lên đỉnh núivô danh.

Rất nhanh, một hàng bốn người biến mất trong tầng mây.

Giờ phút này các nơi trên Thiên giới, rất nhiều người đều nhận được một tin tức, vẻ mặt trở nên khẩn trương và ngưng trọng.

- Nên tới... vẫn phải tới sao?

- Đây là chuyện không thể nào tránh khỏi sao?

- Những người đó lúc trước không phải khoe khoang khoác lác, nói nhất định có thể bầm thây vạn đoạn Sở Mặc sao?

- Thật đáng ghét, chúng ta cũng không muốn tham dự vào chuyện này!

Rất nhiều người cũng nhịn không được thì thào tự nói, nhưng cuối cùng lại không có cách nào khác, chạy về phía tòa núi vô dành này.

Bởi vì huyết mạch của bọn họ, sâu trong linh hồn từ nhỏ liền mang theo cấm chế đáng sợ nào đó, lúc trước bọn họ không biết tới chuyện này, nhưng hiện tại bọn họ đều rất rõ.

Đó là thủ đoạn của Ma tộc, mà bọn họ... có một danh hiệu vô cùng khó nghe, là nanh vuốt của Ma tộc!

Núi không tên là nơi dài rộng năm nghìn trượng, Thủy Y Y trực tiếp đưa ra một kiếp pháp khí Chí Tôn, bao phủ mấy người ở bên trong, vẻ mặt rất là thoải mái nói với Sở Mặc:

- Sát thủ này là chuyện gì xảy ra?

Vì sao lại nhận biết đúng ngươi?

- Bọn họ hẳn là có liên quan với Huyết Ma Lão Tổ.

Đối với chuyện này Sở Mặc cũng không tính giấu diếm.

Bởi vì Huyết Ma Lão Tổ ngày xưa cũng từng là công địch của cả Thiên giới.

Một khi đã như vậy Sở Mặc cũng không có ý định giấu diếm chuyện này.

Nếu như có thể mượn dùng toàn bộ lực lượng của Thiên giới tiêu diệt hết những con cờ do Huyết Ma Lão Tổ lưu lại kia, hẳn là cũng không khó.

Huyết Ma Lão Tổ cho dù cường thịnh lại nhưng trước khi bước ra một bước kia, hẳn là cũng không dám dễ dàng đặt chân lên Thiên giới bên này.

Đến lúc đó, chặt đứt tất cả nanh vuốt của hắn cũng chẳng khác nào là cắt đứt một trợ thủ đắc lực của hắn!

- Huyết Ma Lão Tổ?

Ngươi trêu chọc tới hắn khi nào thế?

Thủy Y Y có chút giật mình, nàng nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi có biết năm đó là ai bức Huyết Ma Lão Tổ ra khỏi Thiên giới không?

- Không phải là một đám đại lão liên hợp lại diệt đạo thống của Huyết Ma Lão Tổ, sau đó đuổi hắn ra khỏi Thiên giới sao?

Sở Mặc nhìn Thủy Y Y:

- Chẳng lẽ không đúng à?

- Trên thực tế là như vậy, tuy nhiên chi tiết vẫn có chút khác.

Bởi vì năm đó người biết chân tướng chuyện này cũng không nhiều.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc, thâm ý nói:

- Huyết Ma Lão Tổ lão tổ cũng không phải là ai cũng có thể đối phó, nếu một chọi một... toàn bộ Thiên giới gần như không có mấy người là đối thủ của hắn.

Bởi vì lúc đó Huyết Ma Lão Tổ đã là đại lão cảnh giới Đế Chủ tầng chín rồi!

Toàn bộ Thiên giới, tuy rằng cảnh giới Đế Chủ không ít, nhưng có thể đạt tới cảnh giới tầng chín... lại không có nhiều!

Hơn nữa chiến lực của Huyết Ma Lão Tổ còn cực kỳ mạnh mẽ, thủ đoạn tàn nhẫn.

Ai trêu chọc tới hắn chẳng khác nào gặp xui xẻo lớn, hắn trả thù sẽ là tiêu diệt cả nhà!

Cho nên tuy Huyết Ma Lão Tổ làm việc vô cùng tà ác, làm hại Thiên giới nhiều năm, nhưng người thật sự dám chọc hắn lại vô cùng ít.

-----o0o-----

Chương 1375: Ngọn gió hóa đạo

Chương 1375: Ngọn gió hóa đạo

- Hắn từng tung hoành Thiên giới nhiều năm sao?

Sở Mặc không hiểu rõ về mấy tin tức này, hiện giờ nghe Thủy Y Y nói cũng có chút kinh ngạc.

Bởi vì việc này ngay cả Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng không rõ lắm.

- Ừ, Huyết Ma Lão Tổ ước chừng thành danh hơn một vạn năm, lúc kia Thiên giới coi như bình ổn, bởi vì Phiêu Linh Nữ Đế vẫn còn!

Thủy Y Y hạ giọng nói:

- Dưới sự trấn áp của Chí Tôn, Huyết Ma Lão Tổ căn bản không dám lỗ mãng, chỉ có thể lặng lẽ phát triển thế lực của mình.

Hơn ngàn năm trước Phiêu Linh Nữ Đế biến mất, Huyết Ma Lão Tổ bắt đầu không kiêng nể gì.

Chừng một ngàn năm, toàn bộ Thiên giới... không ai có thể cản chân hắn.

Sau đó Huyết Ma Lão Tổ cùng một người thần bí đã xảy ra một hồi đại chiến, kết quả là hắn bị đánh bại!

Hơn nữa bản thân còn bị trọng thương, thiếu chút nữa liền ngã xuống!

Sau khi tin tức này truyền ra ngoài, các đại gia tộc Thiên giới ý thức được đây là cơ hội tốt để hoàn toàn diệt trừ Huyết Ma Lão Tổ, vì thế bọn họ liên hợp lại....

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành nghe xong tâm khẽ động, không thể ngờ Huyết Ma Giới năm đó lại bị hủy dưới tình huống như vậy.

Mà Huyết Ma Lão Tổ cũng thật sự là hùng mạnh, sống tới hiện tại!

Năm đó nhiều Đại Năng... vẫn không thể đánh chết hắn, đủ thấy thực lực của người này mạnh thế nào.

Sở Mặc lại chú ý tới người thần bí chiến đấu với Huyết Ma Lão Tổ trong lời nói của Thủy Y Y.... nàng nói chuyện này là có liên quan tới mình?

Sở Mặc nhìn về phía Thủy Y Y.

Thủy Y Y cũng đúng lúc nhìn về phía Sở Mặc:

- Người thần bí kia là phụ thân ngươi!

Lúc kia phụ thân ngươi còn không phải Chí Tôn!

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đều ngẩn người, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Thủy Y Y.

Bọn họ chẳng những cảm thấy giật mình đối với việc Thủy Y Y biết nhiều như thế, còn càng thêm giật minh đối với năng lực của phụ thân Sở Mặc.

Sở Thiên Cơ thành đạo ở trên trời, đặt chân vào hàng ngũ Chí Tôn, chuyện này kỳ thật là một bí mật lớn ở toàn bộ Thiên giới!

Thậm chí Sở Thiên Cơ này còn tương đối mơ hồ ở trong cận đại Thiên giới, gần như tất cả tu sĩ từ cao xuống thấp dường như...

đều rất khó nhớ tới tên này!

Cho dù ngẫu nhiên có người đề cập thì tên này cũng nhanh chóng biến mất trong đầu bọn hắn.

Giống lúc trước khi Lạc Tử Khung chính mồm nói ra Sở Thiên Cơ thành đạo ở cận đại, bước vào hàng ngũ Chí Tôn cũng chỉ đưa tới một phen kinh ngạc với lúc đó, nhưng lúc qua đi gần như tất cả người cảu Lạc gia đều quên tên này.

Chuyện này nhìn thoáng qua dường như không có gì, nhưng cẩn thận cân nhắc một chút lại sẽ cho người ta cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

Một người nghịch thiên trở thành Chí Tôn ở cận đại làm sao có thể không có tiếng tăm gì?

Cho dù là một Đế Chủ cảnh giới tầng chín... cũng đã truyền bá tiếng tăm khắp bốn phương trong Thiên giới này!

Sở Mặc cũng rất cảm thán, hắn không nghĩ tới người thật sự đuổi Huyết Ma Lão Tổ ra khỏi mảnh Thiên giới này lại là phụ thân của mình.

Xem ra trong này thật sự có số mệnh và nhân quả tồn tại, có ảnh hưởng tới sinh linh ở trên mảnh thiên địa này.

Năm đó phụ thân mình đả thương nặng Huyết Ma Lão Tổ, đuổi hắn ra khỏi Thiên giới; Huyết Ma Lão Tổ hành quân lặng lẽ, dốc lòng bố trí thủ đoạn nhiều năm lại bị mình làm thất bại trong gang tác.

Hiện giờ thân phận của mình cũng không còn bí mật, đối với Huyết Ma Lão Tổ mà nói mình nhất định phải chết!

Thù mới hận cũ...

đổi lại là ai chỉ sợ đều sẽ không bỏ qua.

Tuy nhiên phụ thân ta... hắn đang ở đâu?

Trong con ngươi Sở Mặc hiện lên một chút vẻ tưởng niệm, hắn thật sự muốn gặp phụ thân của mình.

Mặc kệ hắn hiện tại có bộ dáng thế nào, nhưng người kia... rốt cục vẫn là cha của hắn.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc, trầm mặc một hồi mới lên tiếng:

- Ta cũng không rõ về tung tích phụ thân ngươi.

Tuy nhiên sát thủ gì đó, dựa theo cách nói của ngươi chính là thế lực còn sót lại do Huyết Ma Lão Tổ năm đó lưu lại ở Thiên giới.

Không thể ngờ bọn họ còn có thể phát triển cường đại như thế, thật là có chút xem thường họ.

Sau này nhất định phải bẩm báo trong nhà phái người tới giải quyết!

Lúc này đoàn người chạt tới nơi cao bảy ngàn trượng, đột nhiên nhìn thấy phía trước có mấy đạo thân ảnh đang đi lại tập tễnh gian nan giữa đất tuyết.

Chính là Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi và Huyên Huyên, xa hơn ở phía trước là hai người Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song.

Tốc độ của hai người kia muốn nhanh hơn một chút nhưng lại không thể.

Đến nói này gió thổ đã tương đối kinh khủng, mỗi một cơn gió thổi qua đều mang theo lạnh lẽo thấu xương, phảng phất như muốn chém nát linh hồn con người.

Đây là gió mang theo lực lượng quy luật!

Thổi chính là đạo của tu sĩ!

Sở Mặc chủ động kết nối với Thương Khung Thần Giám:

- Đây là gió gì?

Sao lại đáng sợ như vậy?

- Đây là ngọn gió hóa đạo!

Thương Khung Thần Giám đáp lại, sau đó lại đưa ra một đoạn tin tức cho Sở Mặc:

- Ngọn gió hóa đạo là do quy luật thiên địa hóa thành, đều có ảnh hưởng trí mạng với đạo hạnh của tất cả sinh linh, hơi không cẩn thận sẽ vạn kiếp bất phục.

Sở Mặc kinh hãi, không tin được trên ngọn núi vô danh này lại tồn tại hung hiểm lớn như thế, ngay lúc hắn do dự có nên nói chuyện này cho Thủy Y Y hay không, lại thấy vẻ mặt Thủy Y Y ngưng trọng xuất ra ba khí cụ Chí Tôn.

Loại tác phong thổ hào này khiến Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành không biết nói gì.

Lúc trước bọn họ cảm thấy bảo bối trên người Sở Mặc là quá nhiều, hiện tại mới biết được núi cao còn có núi cao hơn, trên người của Thủy Y Y không ngờ lại có nhiều pháp khí như vậy, hơn nữa tất cả đều là khí cụ Chí Tôn làm người ta đỏ mắt...

đây quả thật là một kho báu di động hình người!

Thật là muốn cướp đoạt!

Đây là ý niệm trong đầu Hổ Liệt.

Nàng thật sự là tư bản... người ưu tú như vậy, đẹp như vậy, lại hiểu rất rõ gia thế của Sở Mặc, chẳng lẽ nàng thật là vị hôn thê của Sở Mặc?

Đây là ý nghĩ trong đầu Nguyệt Khuynh Thành.

Thương Khung Thần Giám lúc này cũng đưa ra lời cảnh báo cho Sở Mặc: phía trước ba trăm trượng, có một sinh linh dũng mãnh ẩn núp trong tuyết, cảnh giới Chân Tiên đỉnh cao tên là Tuyết Hống, phải cẩn thận.
 
Thí Thiên Đao Full
LVI ( Chương 1376-1400 )


Chương 1376: Vị hôn thê?

Lúc này Thương Khung Thần Giám dường như rất nhanh tính hóa khiến Sở Mặc có chút giật mình, thế nhưng trong lòng cũng thật ấm áp.

Kiện pháp khí này đi theo hắn nhiều năm như vậy, đã trợ giúp cho hắn rất nhiều.

Sở Mặc là nhờ Thương Khung Thần Giám mới phát hiện Tuyết Hống, nhưng Thủy Y Y không ngờ lại trực tiếp cảm ứng được sự hiện hữu của nó và làm ra phản ứng đầu tiên khiến Sở Mặc có thêm vài phần kính trọng nàng, thầm nghĩ người phụ nữ này thật lợi hại!

Đám người Lục Hồng Tuyết ở phía xa hơn hai mươi trượng cũng phát hiện đám người Thủy Y Y phía sau, quay đầu lại khoát tay áo về phía Thủy Y Y.

Lúc này Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song đã đến gần chỗ ẩn nấp của Tuyết Hống!

Thủy Y Y hướng về phía Lục Hồng Tuyết làm một thủ thế dừng lại.

Lục Hồng Tuyết khẽ ngẩn ra, đúng lúc này một tiếng rít gào long trời lở đất chợt vang lên.

Ầm ầm!

Theo một tiếng rít gào này, tuyết trên đỉnh núi lăn xuống.

Sắc mặt của mọi người đều có chút khó coi.

Tuyết lở.

Đổi lại là nơi khác, tuyết lở cũng không tạo thành uy hiếp với mấy đại tu sĩ này, bọn họ chỉ tiện tay đánh ra một kích là có thể khiến tuyết lở này cuốn trở về!

Nhưng ở trong này không được!

Ngọn gió hóa đạo nơi này tương đối tà tình, biên độ động tác càng lớn sẽ kéo tới ngọn gió hóa đạo càng nhiều.

Nói một cách khác, ra tay ở trong này chẳng khác gì là muốn chết!

Hơn nữa tuyết nơi này là tuyết lưu lại do quanh năm bị ngọn gió hóa đổi thổi qua.

Trong tuyết đã sớm ẩn chứa vô số quy tắc thiên địa, căn bản không phải tuyết tầm thường.

Tuyết lở dưới loại tình huống này đối với bất kỳ tu sĩ nào cũng đều là một hồi tai nạn!

Đứng mũi chịu sào chính là Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song!

Chỉ thấy trên người họ trong giây lát đều tự bộc phát ra một đạo hào quang.

Trên người của Long Thu Thủy bộc phát ra một đạo hào quang màu xanh; trên người của Hoàng Vô Song bộc phát ra một đạo hào quang bảy màu.

Hai đạo hào quang nháy mắt dung hợp cùng một chỗ, trực tiếp tạo thành một đạo phòng ngự không thể phá vỡ!

- Long Phượng trình tường!

Thủy Y Y thấp giọng nói.

Ba người Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi và Huyên Huyên bên kia, bởi vì nhắc nhở của Thủy Y Y cũng đúng lúc đưa ra khí cụ Chí Tôn, hình thành thế phòng ngự hùng mạnh, nhưng tuyết lở mang theo quy tắc thiên địa chỉ nháy mắt đã hoàn toàn bao phủ những người này.

Sau đó trong chớp mắt đã tới trước mặt bọn Thủy Y Y và Sở Mặc.

Sở Mặc không chút do dự xuất ra Hỗn Độn Hồng Lô.

Hỗn Độn Hồng Lô nháy mắt phóng đại bao phủ bốn người trong đó, sau đó rũ xuống vô số đạo khí tức hỗn độn vô cùng trầm trọng!

Khí tức hỗn độn này, cảnh giới của Sở Mặc càng cao cũng liền trầm trọng.

Ầm ầm!

Tuyết lở khủng bố giống như nước lũ mãnh liệt nháy mắt che mất mấy người Sở Mặc.

Sở Mặc thi triển Lâm Tự Quyết bất động như núi trong Cửu Tự Chân Ngôn!

Toàn lực thúc dục Hỗn Độn Hồng Lô chặt chẽ vây mấy người ở trong này.

Lực lượng tuyết lở quá hùng mạnh, cho dù có thần vật như Hỗn Độn Hồng Lô bảo vệ vẫn làm người ta cảm thấy kinh hồn táng đảm.

Thủy Y Y cũng toàn lực thúc dục khí cụ Chí Tôn, tuy rằng không cường đại như Hỗn Độn Hồng Lô, nhưng ít ra cũng có thể chia sẽ giúp ít sức cho Sở Mặc.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng không nhàn rỗi, đều tự thúc dục pháp khí.

Các thiên kiêu cao nhất tới từ các gia tộc, vào giờ khắc này, đối mặt với thiên tai đích thật đối với tu sĩ, tất cả đều tự sinh ra một loại cảm giác bản thân vô cùng nhỏ bé.

Cũng không biết trải qua bao lâu bên ngoài dường như bình tĩnh lại, mà lúc này mấy người cũng không biết rốt cục mình bị chôn bao sâu.

- Ngừng rồi sao?

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Thủy Y Y vang lên.

- Hẳn là ngừng rồi.

Sở Mặc nói.

- Chúng ta đi ra ngoài!

Thủy Y Y nói.

Chẳng biết tại sao trong nháy mắt khi Sở Mặc xuất ra Hỗn Độn Hồng Lô, Thủy Y Y từ trước tới nay mạnh mẽ cứng rắn đột nhiên có một loại cảm giác được dựa vào.

Cảm giác này khá hạnh phúc, thế cho nên nàng dưới tình huống ngay cả mình cũng chưa phát hiện trực tiếp giao quyền chủ động cho Sở Mặc.

Sở Mặc lắc đầu:

- Không thể ra, từ bên trong này lên núi!

Nói xong lại giải thích một câu:

- Con Tuyết Hống kia vẫn còn chờ ở bên ngoài!

- Tuyết Hống?

Thủy Y Y khẽ nhíu mi:

- Ngươi nói là sinh linh vừa mới khiến tuyết lở kia?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng vậy, chính là nó, nó rất khủng bố, khó đối phó.

- Hóa ra thứ này gọi là Tuyết Hống, ta đã từng nghe nói qua, là một loại sinh linh ở phụ cận Phong Nhãn, do trời sinh, cao hơn so với Thiên Thú một bậc, vô cùng hùng mạnh, trời sinh thuộc tính hàn băng, gần như có thể đóng băng tất cả.

Thủy Y Y nói xong bỗng nhiên khẽ cười nói:

- Không thể ngờ ngươi còn uyên bác như vậy, vận khí của ta thật không tồi!

- .....

Vẻ mặt Sở Mặc lập tức im lặng.

Lúc này Thủy Y Y bỗng nhiên sâu kín nói:

- Lúc còn rất nhỏ ta biết mình có một vị hôn phu.

Biết không?

Ta rất chán ghét loại cảm giác này, cho dù ta biết rõ vị hôn phu này là tôn tử của người ta sùng bái nhất kia.

Hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đều vểnh tai lên, vẻ mặt bát quái.

Tuy rằng ở sâu trong bóng đêm, nhưng đối với mấy đại tu sĩ này mà nói, loại hắc ám này.... cũng không khác gì với ngoài sáng.

Sở Mặc cũng trầm mặc, Thủy Y Y lúc trước chưa từng giải thích cho hắn, chẳng biết tại sao hiện giờ lại nói ra.

Thủy Y Y nói tiếp:

- Chuyện xưa quá thực khiến ta cảm thấy có chút khó tin, ta từng một lần cảm thấy các trưởng bối gia tộc quá thực quá ngây thơ!

Dựa vào cái gì qua loa quyết định chung thân đại sự của ta?

Hơn nữa quan trọng nhất là, cái vị hôn phu kia của ta... chẳng những không ở Thiên giới, thậm chí ngay cả người của gia tộc cũng không biết hắn ở đâu.

Ta chưa từng thấy bộ dạng của hắn, thậm chí ngay cả hắn mấy năm nay sống hay chết cũng không biết.

Nhưng bề trên trong gia tộc vẫn nói chắc chắn cho ta rằng người kia khẳng định còn sống!

Hơn nữa tương lai tất nhiên sẽ có tiền đồ không lường được.

Thủy Y Y nói tới đây liền cười khổ:

- Loại cách nói này khi ta nghe được quả thực cảm thấy vô nghĩa.

Tuy rằng tục ngữ nói rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, nhưng còn có một câu nói cha mẹ sinh con trời sinh tính... cửu tử không cùng!

Ai có thể chứng minh hậu đại của Chí Tôn liền nhất định là Chí Tôn?

Cho nên cho tới bây giờ ta đều rất kháng cự chuyện này.

-----o0o-----

Chương 1377: Lực suy đoán khủng bố.

Chương 1377: Lực suy đoán khủng bố.

- Sau đó rốt cục có một ngay ta biết được tin tức của người kia trên bản tin, sau đó ta liền một mực lặng yên âm thầm chú ý hắn.

Ta biết hắn gây thù hằn rất nhiều, ta cũng biết hắn có thích một cô gái.

Biết giữa hắn và tiểu công chúa Lưu Vân của Linh Đơn Đường Thiên giới có chút quan hệ, cũng biết Tần Thi và Đổng Ngữ Thiên giới cũng ở bên cạnh hắn...

Thủy Y Y nói đến đây lại dừng một chút:

- Biết được ta lại cảm thấy bản thân rất may mắn, thậm chí có loại cảm giác được giải thoát!

Thanh âm của Thủy Y Y không hề lạnh như băng mà mang theo vài phần mê man:

- Nhưng không biết vì sao sau khi giải thoát, ta đột nhiên cảm thấy rất không thoải mái, cái loại cảm giác này... giống như là, giống như là thứ vốn thuộc về ngươi, tuy rằng ngươi không thích, nhưng trong lúc bất chợt bị người khác cầm lấy, trong lòng cảm thấy vô cùng vắng vẻ, rất không thoải mái!

Vì thế ta quyết định phải hoàn toàn quên ngươi!

Bởi vì hôn sự này trong mắt ta quả thật không có ý nghĩa!

Một chút ý nghĩa đều không có.

Ít nhất là lúc kia ta cho là như vậy.

Sở Mặc lúc này bỗng nhiên nói:

- Thật ra tới bây giờ ta cũng hiểu được chuyện này vô nghĩa.

Cho nên ngươi căn bản không cần vì chuyện này mà buồn rầu.

- Ngươi không hiểu, ta hiện tại thích ngươi rồi.

Thủy Y Y bỗng nhiên có chút thẹn thùng nói.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng nhịn không được co giật khóe miệng, có chút xấu hổ đứng ở nơi đó, cảm giác bị thanh âm ân áu của Thủy Y Y làm tổn thương không nhẹ.

Tuy rằng bên trong Hổ Liệt gia có một cọp mẹ, nhưng con cọp mẹ kia vô cùng hùng mạnh, ngày bình thường gắt gao uy hiếp Hổ Liệt.

Đừng nói là nhẹ nhàng ân ái, cho dù nói chuyện thật nhẹ cũng rất khó làm được.

Việc thích làm nhất chính là chửi bới thậm tệ Hổ Liệt.

Mắng xối xả Hổ Liệt xong sau đó thản nhiên đi bế quan.

Về phần Nguyệt Khuynh Thành từ nhỏ đến lớn, người theo đuổi nàng tuy rằng không ít, nhưng không ai khiến nàng xem trọng.

Nàng kỳ thật cũng muốn một ngày kia có thể nói với một người nam nhân: Ta thích ngươi!

Nhưng tới bây giờ vẫn không có.

Đối với Sở Mặc nàng cảm kích và sùng bái, nếu nói thích bao nhiêu, tim đập thình thịch thế nào, cảm giác tình yêu đến... thật sự là không có.

Thủy Y Y nói:

- Thời gian chú ý ngươi càng lâu càng hiểu ngươi nhiều hơn, lại càng thích ngươi.

Loại thích này không thể khắc chế, ta vẫn cho rằng cảm giác của ta bị sai, thậm chí còn công khai tỏ tình trên bản tin đối với ngươi... chỉ là muốn báo cho ngươi biết sự hiện hữu của ta!

Khiến những người ức hiếp ngươi sinh lòng kiêng kị, mãi tới một khác vừa rồi ta đã hiểu ta là thật sự thích ngươi, không có bắt buộc cũng không có bất kỳ nhân tố bên ngoài, nhìn thấy ngươi ta liền thích, tim đập mạnh, ở bên cạnh ngươi liền cảm thấy an toàn.

Sở Mặc trầm mặc một lúc, nhíu mày muốn nói gì đó.

Trong mắt của Thủy Y Y lập tức lộ vẻ khẩn trương.

Lúc này Hổ Liệt rốt cục không kìm nổi ho một tiếng:

- Cái kia... chúng ta hẳn là nên xuất phát.

Hai người các ngươi muốn nói chuyện yêu đương có thể đợi tới khi tìm được nơi không có ai!

Thủy Y Y có chút cảm kích nhìn thoáng qua Hổ Liệt, trong lòng âm thầm nhẹ thở ra, nàng thật sự có chút sợ câu nói Sở Mặc muốn nói.

Lời muốn nói bị cắt đứt, Sở Mặc cũng mất đi hứng thú nói ra câu nói kia:

- Đi nhanh lên đi, việc này sau này nói.

Thủy Y Y không kìm nổi liếc mắt, nói cho cùng tâm ai mới là băng sơn?

Ngươi này không ngờ một chút đáp lại cũng không cho!

Nếu không có Hổ Liệt chen vào nói, người này thậm chí có thể sẽ giáp mặt cự tuyệt nàng.

Nói tới trình độ này trong lòng Thủy Y Y cũng có chút hiểu được tâm ý của Sở Mặc.

Nàng rất biết đúng mực, hiểu được có chừng có mực, lập tức nhu thuận gật đầu.

Trên thực tế Thủy Y Y cũng không nói láo, nàng nói cũng đều là lời trong lòng.

Nhưng sở dĩ nàng chọn nói lúc này cũng là có nguyên nhân.

Bởi vì thời điểm lúc trước khi nàng nhắc tới cô gái áo đen, phản ứng của Sở Mặc rõ ràng có chút không ổn.

Thủy Y Y lúc ấy bất động thanh sắc nhưng lại ghi tạc trong lòng.

Nàng thật sự là quá thông minh, không ngờ trực tiếp liên tưởng nữ nhân áo đen tới cô bé mà Sở Mặc thích!

Nử tử Sở Mặc thích là một tinh linh, đây cũng không phải là bí mật gì.

Nghe nói cô bé kia năm đó khi tiến vào Huyễn Thần Giới đã kéo tới một phen chấn động, hình như là Thiên kiêu huyết mạch lam sắc.

Sau đó lại mai danh ẩn tích.

Sau đó giữa Sở Mặc và Huyết Ma Lão Tổ sinh ra ân óa, nhưng tin tức lấy được từ Linh giới thật sự có hạn.

Căn cứ những tin tức Thủy Y Y lấy được từ Tiên giới, dường như công chúa Tinh linh tộc mà Sở Mặc thích không hiểu vì sao lại ly biệt với Sở Mặc!

Sau đó lại không biết tung tích!

Theo phỏng đoán là phi thăng tới Thiên giới rồi!

Nhưng sau khi Sở Mặc phi thăng lên Thiên giới cũng không đi kiếm cô bé kia.

Lẽ ra với quan hệ của Sở Mặc cùng công chúa Tinh linh tộc, bọn họ tuyệt đối hẳn là ở cùng một chỗ mới đúng.

Phương diện này... nhất định là xảy ra chuyện rắc rối!

Thủy Y Y chẳng những thông minh mà chuyện nàng biết cũng thật sự rất nhiều!

Nàng vừa nhớ tới năm đó trước khi Tinh linh tộc phân chia từng có một món thánh khí, sau món thánh khí đó lại nhập ma... thành Ma khí!

Mà món Ma khí đó ở rất nhiều năm trước bị Tinh Linh tộc Thiên giới đoạt lại, sau đó Tinh linh tộc Thiên giới lại biến mất.

Người khác không biết nhưng Thủy Y Y biết, Tinh linh tộc mang theo món thánh khí hóa ma đó đi tới Linh giới.

Tinh linh tộc, Ma khí, công chúa Tinh linh tộc, Linh giới... nhập ma.

Áo đen!

Người không dùng diện mạo thật!

Năng lực suy đoán của Thủy Y Y vào thời khắc này gần như phát huy tới cực hạn!

Suy đoán lần này của nàng, nếu nói cho Sở Mặc nghe nhất định sẽ hù Sở Mặc.

Bởi vì đây quả thật là suy đoán như thần!

Nhịp nhàng ăn khớp, quả thật không hề thua kém!

Cho dù là Sở Mặc dùng kinh nghiệm bản thân nói ra phỏng chừng cũng chỉ đạt tới trình độ này.

Trực giác của Thủy Y Y cho biết giữa cô gái áo đen và Sở Mặc chỉ sợ có liên hệ nào đó, trực giác của phụ nữ... nhiều khi vô cùng chuẩn xác.

Cho nên nàng có chút sợ, nàng sợ sau khi quay lại gặp mặt đối phương nàng sẽ hoàn toàn mất đi tất cả ưu thế!

-----o0o-----

Chương 1378: Lệnh Thiên lộ (1)

Chương 1378: Lệnh Thiên lộ (1)

Đừng nhìn trong mắt người ngoài Thủy Y Y quả thật chính là một nữ tử ưu tú không gì sánh bằng, nhưng đối mặt với chuyện tình cảm nàng lại không có tự tin!

Công khai tỏ tình trên bản tin, chờ đợi dưới núi vô danh, trong mắt người ngoài Thủy Y Y là một nữ tử dám yêu dám hận, nhưng chỉ có tự nàng biết, thời điểm làm việc này nàng có bao nhiêu chột dạ, có bao nhiêu thiếu tự tin, nàng sợ nhất là bị Sở Mặc cự tuyệt.

Cũng may Sở Mặc không cự tuyệt nàng trên bản tin khiến nàng rất cảm kích.

Trên thực tế Sở Mặc không thể không cự tuyệt, mà là đoạn thời gian kia hắn vừa uống lá trà cây Thiên Đạo, đang ngộ đạo.

Một khắc nhìn thấy Sở Mặc dưới núi vô danh, Thủy Y Y cũng đã hiểu, người nàng muốn tìm... chính là một người như vậy!

Mà người này còn là vị hôn phu của nàng!

Vào một khắc này trong lòng của nàng không hề có oán niệm đối với bề trên, thậm chí có chút cảm kích.

Nếu không nàng dựa vào cái gì dám đúng lý hợp tình công khai tỏ tình như vậy?

Hiện tại Thủy Y Y chỉ hy vọng một chuyện chính là: Cô gái áo đen kia... ngàn vạn lần không phải công chúa của Tinh linh tộc kia!

Nàng thà rằng suy đoán của nàng là sai.

Tốt nhất là...

Sở Mặc vĩnh viễn cũng không tái kiến với nàng ấy.

Mặc dù biết ý tưởng này hơi viễn vông, nhưng Thủy Y Y chính là khống kìm nổi mà nghĩ như vậy.

Con người dù sao cũng phải hơi hy vọng mới có thể sống vui vẻ.

Một hàng bốn người đi về phía trước trong cơn bão tuyết.

Tuyết này không hề tầm thường, bên trong ẩn chứa đại lượng sức lực quy luật, Thủy Y Y xuất ra một kiện khí Chí Tôn mở đường ở phía trước, nhưng tốc độ vẫn rất chậm như cũ.

Lực lượng quy luật trong tuyết cũng che dấu hành tung của bốn người, làm cho bọn họ cứ lặng lẽ đi tới, tuy nhiên chuyện bốn người lo lắng cuối cùng đã xảy ra.

Bên ngoài lớp tuyết không biết dày bao nhiêu truyền tới một tiếng rít gào vang trời, sau đó... một móng vuốt vô cùng lớn trực tiếp đánh vào thật sâu bên trong tuyết này, che trước mặt bốn người.

Bị phát hiện rồi.

Hổ Liệt không nhịn được ngoác miệng mắng:

- Bà nó chứ... sao mũi thứ này lại thính như vậy?

Vừa dứt lời, cái móng vuốt khổng lồ kia liền trực tiếp đập thẳng về phía bốn người bọn họ, như một bức tường đá vậy, mang theo lực lượng mạnh kinh hồn, khí thế không thể chống đỡ!

Bốn người lập tức phá tan tầng tuyết dày trên đỉnh đầu, tránh đi đòn tấn công này của Tuyết Hống, cả bọn đều trở nên có chút thảm hại.

Sau khi xông ra ngoài mới phát hiện, cả đám người Long Thu Thủy, Hoàng Vô Song, Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi và Huyên Huyên đều đã đứng cả ở đó, mặt mày nhếch nhác.

Thấy bốn bọn họ, đám người kia liền lộ vẻ xấu hổ.

Hiî nhiên, kẻ vừa rồi muốn mượn thời cơ tuyết lở để vụng trộm qua ải này không phải chỉ có bốn người Sở Mặc, ai nấy đều có suy nghĩ không khác nhau là bao.

Mà lúc này, đám người bọn họ đã đạt đến độ cao tám ngàn trượng, gió Hóa Đạo gào thét bên tai, như muốn thổi chết tất cả mọi sinh vật.

Sau đó, đã thấy sinh linh khổng lồ toàn thân màu trắng kia ngồi xổmnơi đó, lạnh lùng nhìn đám người bọn họ, trong con ngươi còn thoáng qua nét bỡn cợt.

Cho là trốn ở sâu trong tuyết liền không sao ư?

Ngây thơ!

Tuyết Hống dường như cũng không có ý định tiếp tục tấn công, nhưng là tuyệt đối không chịu nhường đường.

Ngồi yên tại đó như một ngọn núi nhỏ, nhìn chằm chằm mọi người.

Hai người Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song vẻ mặt thoáng qua điềm xúi quẩy, sau đó quay đầu liếc qua mấy người Lục Hồng Tuyết, cuối cùng dồn tinh thần về bọn Sở Mặc, trong con ngươi phảng phất vẻ oán độc.

Đối mặt với Sở Mặc, vị đại nhân trẻ tuổi này vẫn chưa thể nguôi ngoai.

Nếu có cơ hội dẫm lên Sở Mặc một nhát, y là tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Nhưng giờ thì chưa được!

Ban đầu, y cùng Hoàng Vô Song cũng định tấn công con Tuyết Hống đó, nhưng điều khiến họ vô cùng khiếp sợ chính là, sức phòng ngự của sinh linh cảnh giới không chênh lệch so với họ là bao này, cao tới mức không thể tưởng tượng nổi!

Mặc cho hai đại nhân trẻ tuổi cảnh giới Chân Tiên bọn họ dốc toàn lực tấn công, trên mình nó đều khó mà xuất hiện bất cứ vết thương nào.

Ngược lại chính bọn họ, lại bị lực lượng kinh khủng và thuộc tính băng đá mạnh mẽ của nó làm cho chật vật không thôi.

Tuy cuộc chiến đấu chỉ diễn ra ngắn ngủi, nhưng hai người họ đã hiểu được, muốn hàng phục sinh linh khủng khiếp trên Thiên lộ này chỉ dựa vào sức của bọn họ là không được.

- Lục Hồng Tuyết, tình thế hiện nay chỉ có hợp tác mới có cơ hội.

Nếu chúng ta bị chặn lại ở đây, thì hoàn toàn mất cơ hội rồi.

Hoàng Vô Song nhìn Lục Hồng Tuyết nói:

- Nếu không chúng ta bắt tay với nhau, cùng tấn công lên thì sao?

Về phần cây Phong Quân Tử kia...

đến lúc đó mọi người dùng bản lĩnh tự thân.

Lục Hồng Tuyết cười cười:

- Ta không có ý kiến gì.

Hoàng Vô Song gật gật đầu, lại quăng ánh mắt về phía Sở Mặc, ánh mắt y xẹt qua Sở Mặc, nhìn Thủy Y Y nói:

- Thủy đại nhân thấy sao?

Thủy Y Y mỉm cười:

- Ta nghe hắn.

Nói xong, đưa mắt về phía Sở Mặc đang ở bên cạnh.

- ...

Khóe miệng Long Thu Thủy giật giật.

- ...

Mí mắt Hoàng Vô Song máy liên hồi.

- ...

Vẻ mặt Lục Hồng Tuyết là cạn lời.

Còn Huyên Huyên và Huyên Nhi lại nhìn Thủy Y Y đầy khiếp sợ, các nàng đều không ngờ lần này dì của mình lại thật lòng!

Đây là tại sao chứ?

Với Long Thu Thủy mà nói, không còn tin tức nào càng thêm tồi tệ so với tin tức này.

Một người là bà điên, là tiểu ác ma trong lòng y sợ hãi nhất, một người là kẻ thù cảnh giới tuy thấp nhưng lực chiến vô song, khiến bao mặt mũi của y gần như mất hết.

Bây giờ hai kẻ đó lại trực tiếp tụ về một nơi... còn có chuyện tồi tệ nào càng làm cho người ta tức giận hơn sao?

Hoàng Vô Song cũng cảm thấy có chút bất an với tổ hợp gồm Sở Mặc và Thủy Y Y này.

Hai bọn họ cũng chẳng phải loại người biết an phận.

Xem ra việc giành lấy Phong Quân Tử lại tăng thêm khó khăn thật lớn rồi!

- Sở công tử thấy sao?

Hoàng Vô Song rất biết phục thiện, đè lại những suy tính trong lòng, quăng ánh mắt về phía Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1379: Lệnh Thiên lộ (2)

Chương 1379: Lệnh Thiên lộ (2)

Sở Mặc gật gật đầu:

- Ta cũng không có ý kiến.

Không vượt qua được con Tuyết Hống này, mọi người chẳng ai trèo lên đỉnh nổi, cho nên bắt buộc là phải hợp tác rồi.

Dẫu trong lòng có căm ghét đối phương ra sao, cũng không thể không nín thở nhịn trước tính sau.

Lúc này, Hổ Liệt bảo mọi người ngừng lại nói:

- Ta liên lạc với nó một chút.

Hỏi nó vì sao phải chặn đường ở đây?

Có thế mọi người mới nhớ tới Hổ Liệt là tu sĩ thú tộc, con Tuyết Hống này... cũng là thú tu, chẳng qua một bên hóa thành hình người, bên kia thì không thôi.

Hoàng Vô Song gật gật đầu:

- Nếu có thể khai thông thì không còn gì tốt hơn rồi.

Giả như nó có yêu cầu gì, miễn là đừng quá đáng quá, chúng ta đều có thể thỏa mãn nó.

Không phải tất cả thú tu đều hóa thành hình người, cũng không phải mọi thú tu đều muốn kết nối và giao lưu với con người.

Nhưng Hổ Liệt là tộc thú, có thể nói ngôn ngữ loài thú, thì việc kết nối với Tuyết Hống lại chẳng gặp phải bất cứ khó khăn nào.

Hổ Liệt chậm rãi tiến thêm vài bước về phía Tuyết Hống, hiện ra nguyên hình, một con mãnh hổ dữ tợn với hoa văn sặc sỡ.

Hơi thở ChânTiên dao động quanh người y khiến trong con ngươi của Tuyết Hống kia cũng hiện lên đôi phần cảnh giác.

- Đạo hữu vì sao phải ngăn chúng ta ở đây?

Hổ Liệt dùng tiếng thú hỏi.

Tất cả mọi người đều không hiểu Hổ Liệt đang nói gì.

Nhưng Sở Mặc lại hiểu, không phải bởi vì hắn nghe được, mà là nhờ Thương Khung Thần Giám trực tiếp phiên dịch cuộc trò chuyện của hai bên lại cho hắn!

- Các ngươi đã đặt chân vào vùng đất không nên tới, quay lại đi.

Tuyết Hống dùng tiếng thú nói với Hổ Liệt bằng âm thanh trầm thấp.

- Nhưng, trước chúng ta đã có người được vào!

Hổ Liệt nói:

- Đó là một cô gái áo đen, ngươi đừng có nói với ta là ngươi không thấy nàng.

- Người đó không giống các ngươi.

Nàng thuộc tộc Tinh Linh, hơn nữa nàng còn có lệnh bài.

Tuyết Hống đưa ra cho Hổ Liệt một đáp án ngoài dự liệu.

Mà sau khi Sở Mặc nghe được Thương Khung Thần Giám phiêndịch những lời này của Tuyết Hống, thân thể hắn khẽ run lên, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.

Quả nhiên là nàng!

Trong lòng Sở Mặc có chút kích động, tuy nhiên sau đó, kích động này chuyển hóa thành đau đớn và giận dữ.

Bởi vì tám chín mươi phần trăm trong cơ thể Kỳ Tiêu Vũ hiện giờ...

đã không phải là linh hồn của nàng rồi!

Với Sở Mặc mà nói, đây là điều làm cho hắn khổ sở và phẫn nộ hơn cả.

Người con gái mà mình thương yêu, giọng nói và dáng điệu còn đang, nhưng linh hồn đã biệt tích.

Đối mặt cùng tình huống như vậy, bản thân lại chỉ đành bất lực!

Loại bi phẫn này tràn lan trong lòng Sở Mặc, hắn cố gắng kiềm nén, không để cho cảm xúc này toát ra.

Nhưng Thủy Y Y bên cạnh hắn dường như vẫn nhận ra điều gì, nhìn thoáng qua Sở Mặc, ánh mắt mang theo đôi chút nghi ngờ, nhẹ giọng hỏi:

- Ngươi hiểu tiếng thú?

Sở Mặc ngẩn ra, tự nhủ trong bụng: thật chẳng ngờ linh cảm của phụ nữ lại nhạy bén đến vậy?

Hơn nữa, còn... nhạy bén quá mức?

Lắc đầu:

- Không hiểu.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc mặt đầy hoài nghi, sau đó quay đầu nhìn hướng Hổ Liệt bên kia: Tin ngươi mới lạ!

Bên kia Hổ Liệt hỏi:

- Lệnh bài?

Lệnh bài gì?

- Lệnh Thiên lộ.

Tuyết Hống cũng chẳng có gì giấu diếm, nói thẳng:

- Hẳn là trước kia nàng từng đến Thiên lộ rồi, sau đó đoạt được lệnh Thiên lộ ở đây.

Có lệnh bài này, nàng có thể xâm nhập mọi vùng đất cấm.

Nhất định phải cho qua.

Hổ Liệt hiện ra nguyên hình cũng không nhịn được trừng to một đôi mắt hổ, nhìn Tuyết Hống:

- Nói như vậy, nếu chúng ta muốn qua thì phải đánh bại ngươi rồi?

- Đúng vậy, các ngươi không có cách nào khác...

Tuyết Hống đang nói dở thì ánh mắt nó chợt trợn trừng, nhìn cây đao đang treo trên trán với vẻ không thể nào tin nổi, những câu tiếp theo bỗng nuốt ngược về trong bụng.

- Dùng cây đao này như lệnh bài được không?

Sở Mặc không dùng tiếng thú, trực tiếp hỏi bình thường.

Hành động này của hắn khiến cho bọn Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song bên kia giật mình hoảng sợ.

Tự nhủ thầm trong đầu, đang yên đang lành... sao tự dưng lại ra tay?

Chẳng phải đã nói là bắt tay cùng làm rồi ư?

Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi cùng Huyên Huyên cũng trợn mắt há miệng nhìn cảnh tượng này.

Bọn họ thấy vẻ đằng đằng sát khí của Sở Mặc, trên mặt hiện lên chữ "ngơ" to tướng, không rõ vì sao Sở Mặc lại đột nhiên nổi giận.

Mà đáng sợ nhất là, hắn ra tay nhanh quá!

Này nếu như là đánh lén... thì mấy ai né được đây?

Thủy Y Y thì bĩu môi, nhìn bóng lưng của Sở Mặc có chút hờn giận, nhẹ nhàng dậm chân một cái, trong lòng thầm nói: Vậy mà còn kêu không hiểu!

Nghe không hiểu làm chi phản ứng dữ dội như vậy?

Khẳng định là có liên quan đến cô gái áo đen kia!

Tuyết Hống ngơ ngác nhìn chết trân vào cây đao đang chỉ thẳng giữa hai chân mày nó, từ luồng sát khí rờn rợn tỏa ra từ thân đao kia, nó cảm nhận thấy một hơi thở vô cùng quen thuộc.

Đó thuộc về một đoạn hồi ức đã khá xa xưa.

Cuối cùng, nó cũng nhớ ra cây đao này, còn cả chủ nhân cũ của cây đao này nữa.

- Cây đao này... còn thiếu.

Tuyết Hống vẫn nói tiếng thú:

- Thiếu mất bộ phận sắc bén nhất, nếu vẹn nguyên không sứt mẻ, thì có thể dùng với hiệu lực như lệnh Thiên lộ.

Sở Mặc lạnh lùng cười, trực tiếp lôi Hỗn Độn Hồng Lô ra.

Ầm!

Hàng vạn luồng khí lưu hỗn độn túa ra từ Hỗn Độn Hồng Lô, lập tức chặn đứng mọi ngọn gió Hóa Đạo ở nơi này.

- Thế cái này thì sao?

Sở Mặc lại hỏi.

Hổ Liệt nhìn Sở Mặc có chút trợn mắt há miệng, trong lòng vô cùng khiếp sợ, càng khó hiểu vì sao Sở Mặc lại hiểu được tiếng thú.

Bọn họ cũng không phải đang dùng tiếng thú bình thường, mà là một thứ ngôn ngữ cực kỳ cổ xưa, một loại tiếng thú khắc sâu trong linh hồn cư dân tộc thú.

Không phải sinh linh thuộc tộc thú vốn dĩ không thể hiểu được.

Chẳng lẽ Sở Mặc thuộc tộc thú?

Hổ Liệt lắc lắc đầu, cố gắng quẳng suy đoán vớ vẩn này qua một bên.

Lúc này những người khác cũng hoàn toàn ngộ ra, Sở Mặc nghe hiểu tiếng thú!

- Tên khốn kiếp đáng chết này, sao cái gì hắn cũng biết vậy?

Long Thu Thủy nhìn Sở Mặc đầy đố kỵ, trong lòng quay cuồng.

Ánh mắt Hoàng Vô Song nhìn về phía Sở Mặc cũng toát thêm chút dè chừng.

Người kia... hơi ưu tú quá mức rồi!

Tuyết Hống bên kia nhìn chằm chằm Hỗn Độn Hồng Lô một hồi lâu:

- Sao thứ này có thể nằm trong tay ngươi?

Nhưng... cái này cũng không được.

Tuyết Hống nói xong, dường như cảm thấy tên tu sĩ nhân loại này có chút không tầm thường, ánh mắt nó nhìn Sở Mặc trở nên không giống với người khác.

-----o0o-----

Chương 1380: Dùng được không?

Chương 1380: Dùng được không?

- Thế cái này?

Sở Mặc lại trực tiếp lấy lệnh bài Đạo môn ra.

Trong nháy mắt khi ánh mắt Tuyết Hống bắt gặp tấm lệnh bài kia, nó rốt cục cũng toát lên thần sắc khó lòng tin nổi:

- Nó... nó... sao nó lại nằm trong tay ngươi?

Lúc ấy ngay cả mấy người Long Thu Thủy, Hoàng Vô Song và Lục Hồng Tuyết cũng đều cảm nhận được cảm xúc kích động của sinh linh này một cách rõ rệt rồi.

Tuy không nghe hiểu tiếng thú cổ, nhưng họ lại có thể đoán ra được ý đại khái của Tuyết Hống.

Nó đang sửng sốt!

Mấy người Long Thu Thủy quan sát tỉ mỉ lệnh bài hình chữ nhật phong cách cổ kính đang treo lơ lửng trong không trung kia, bên trên không có chữ, chỉ có hoa văn phức tạp sâu sắc và huyền bí, dường như mang theo một đạo vận vô cùng vô tận.

Bọn họ đều không nhận ra.

- Dùng được không?

Sở Mặc không trả lời Tuyết Hống, mà bình tĩnh hỏi lại một câu.

Tuyết Hống im lặng một chút, hỏi:

- Dùng được, nhưng vì sao nó lại nằm trong tay ngươi?

Sở Mặc nói:

- Đây là do người khác tặng ta.

Tuyết Hống nhìn Sở Mặc có chút nghi hoặc, trong đôi mắt to kia mang theo nỗi khó hiểu sâu sắc, sau đó lại toát ra vẻ bi thương nhàn nhạt:

- Ngươi có thể qua rồi.

- Vậy bọn họ thì thế nào?

Sở Mặc nhìn thoáng qua những người khác.

Tuyết Hống lắc đầu:

- Bọn họ thì không được, chỉ ngươi được lên thôi!

Sở Mặc cười khổ nhìn về phía Thủy Y Y:

- Nó nói chỉ ta được lên.

- Tại sao?

- Dựa vào đâu?

Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song lập tức có chút nóng nảy, bọn họ trăm đắng nghìn cay mới tới được đây, chẳng phải đều là vì muốn đi lên để cướp được cây Phong Quân Tử kia sao?

Kết quả hiện tại chỉ còn cách hai ngàn trượng, lại bị ngăn lại tại nơi này, sao có thể trơ mắt nhìn người khác đi lên cho đặng?

Lục Hồng Tuyết quăng ánh mắt về phía Hổ Liệt.

Hổ Liệt gật gật đầu:

- Đúng là nó nói như vậy đấy.

Thủy Y Y bỗng nhiên cười nói:

- Thôi đi, xem ra phần cơ duyên này không thuộc về chúng ta rồi, nếu không lên được, coi như xong vậy.

Nói dứt lời liền liếc nhìn Sở Mặc một cái thật sâu:

- Chúng ta chờ ngươi ở đây là được rồi.

- Vậy không được, chúng ta nhất định phải đi lên!

Long Thu Thủy nhìn Thủy Y Y có chút căm tức, sau đó nhìn về phía Lục Hồng Tuyết:

- Các ngươi thấy sao?

Lục Hồng Tuyết do dự một chút, sau đó ánh mắt lộ ra vẻ kiên quyết:

- Ta muốn đi lên!

Lục Hồng Tuyết nói xong, nhìn về phía Thủy Y Y:

- Vẫn cứ thử xem sao, nếu không thật sự không cam lòng.

Thủy Y Y ngẫm nghĩ một chút nói:

- Vậy cứ để cho Sở Mặc lên trước đi, chúng ta đánh với nó một chập, nếu thắng... tự nhiên chúng ta có thể đi lên.

Nếu bị thua, chứng tỏ cây thuốc Chuẩn Thánh này không có duyên với chúng ta.

Lục Hồng Tuyết thoáng nhìn qua Sở Mặc, sau đó gật gật đầu:

- Vậy đi.

Bên kia Long Thu Thủy tuy không cam lòng, nhưng cũng chẳng đủsức ngăn cản.

Thủy Y Y và Hổ Liệt thì khỏi nói, rõ ràng cho thấy ở phe Sở Mặc.

Quan hệ của Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi và Huyên Huyên với Thủy Y Y đều không tầm thường, hơn nữa cảm tình với Sở Thanh cũng không tệ.

Mặc dù không nói thẳng là nghiêng về Sở Mặc, nhưng cũng không chọn lựa đứng ở phía đối lập với hắn.

Đừng nói người khác, ngay cả Hoàng Vô Song bên cạnh mình cũng không coi Sở Mặc là kẻ thù... mẹ nó, điều này khiến người ta thật buồn bực!

Long Thu Thủy trực tiếp đảo mắt trắng dã, đến nói cũng lười nói rồi.

Sở Mặc chắp tay về hướng ba người Lục Hồng Tuyết, sau đó mỉm cười ý xin lỗi với Hoàng Vô Song, rồi hắn nhìn Thủy Y Y và Hổ Liệt nói:

- Vậy ta lên trước!

Thủy Y Y cười ngọt ngào, gật gật đầu:

- Cẩn thận một chút.

Hổ Liệt cũng nhìn Sở Mặc nói:

- Bảo trọng!

Sở Mặc gật gật đầu, trực tiếp lướt qua Tuyết Hống, nhắm tới đỉnhnúi mà trèo lên.

Quả nhiên Tuyết Hống không tiến hành công kích Sở Mặc, mặc hắn đi qua.

Long Thu Thủy không kìm nổi hừ lạnh nói:

- Cẩn thận đừng có để gió thổi chết!

Tới nơi này, mỗi bước chân đều trở nên vô cùng gian nan, không đạt tới cảnh giới Đế Chủ thì khó lòng mà chống đỡ nổi với gió Hóa Đạo ở đây.

Tuy vậy, mặc dù đám người đang có mặt chưa tới cảnh giới Đế Chủ, nhưng lại đều chẳng phải hạng tầm thường.

Pháp khí họ có trongtay cũng đủ để đưa họ lên đến đỉnh núi.

Sở Mặc đi rồi, cả đám người phía bên kia liền trực tiếp tấn công Tuyết Hống.

Cuộc chiến nháy mắt được châm ngòi!

Sở Mặc quay đầu lại thoáng nhìn, không nhịn được lắc lắc đầu.

Năng lực phòng ngự của Tuyết Hống thực sự quá xuất sắc rồi, tùy ý bọn đại nhân trẻ tuổi này ra đòn, thậm chí nó còn chẳng hề xây xát... hơn nữa, mỗi cú đánh của nó đều nặng tựa Thái Sơn.

Đám người kia mà muốn đột phá Tuyết Hống để xông lên, thì thật là có chút khó khăn.

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng, nện bước nhanh hơn.

Nếu như lúc trước hắn một lòng chỉ muốn lấy được Phong Quân Tử, thì hiện tại hắn lại có thêm một mối tâm sự nữa.

Hắn muốn biết, rốt cuộc cô gái áo đen kia là ai?

Tuyết Hống nói nàng là người đã từng đến Thiên lộ vào rất nhiều năm trước, hiển nhiên không phải chỉ Kỳ Tiêu Vũ.

Cho nên Sở Mặc muốn hỏi cho rõ ràng, linh hồn của Kỳ Tiêu Vũ đã đi đâu!

- Ta nhất định phải tìm được ngươi!

Mặc cho cái giá phải trả có đắt đến thế nào.

Trong con ngươi của Sở Mặc lóe lên ánh sáng kiên định.

Càng lên cao, gió Hóa Đạo càng là mãnh liệt, đến độ cao này, lực lượng ẩn chứa trong gió Hóa Đạo đã không còn chỉ là sức mạnh đơn thuần nữa, mà lại kèm theo hơi thở hỗn độn của đạo!

Chỉ không cẩn thận chút xíu thôi cũng sẽ bị loại gió này làm cho tâm thần hỗ loạn, do đó ảnh hưởng tới đạo của chính mình.

Sở Mặc yên lặng vận hành cuốn Thiên Ý Ngã Ý.

Trừ ta ra... bài xích hết mọi đạo khác!

Duy ngã độc tôn!

Hỗn Độn Hồng Lô treo lơ lửng trên đỉnh đầu Sở Mặc, tản ra hơi thở hỗn độn nặng nề vô cùng, cũng đem gió Hóa Đạo bên ngoài cản bớt được chín mươi phần trăm.

Thêm nữa, tự bản thân Sở Mặc đã cực kỳ mạnh mẽ, gió Hóa Đạo nơinày mặc dù khủng khiếp, nhưng ảnh hưởng chân chính đến Sở Mặc cũng rất có hạn.

Tiếng đánh nhau cùng tiếng rống gầm gừ giận dữ cũng dần tụt lại phía sau, Sở Mặc không ngừng liên tục bám lên, cuối cùng, hắn cũng tới được đỉnh núi!

Sau đó liếc mắt liền thấy, cô gái áo đen kia đang đứng ở giữa đỉnh núi, trước mặt cô gái áo đen đó có một mắt bão thần kỳ, dùng mắt thường mà nhìn thì thực ra nơi đó cũng chẳng có gì.

Êm ả tới mức khiến cho người ta hoàn toàn không thể tin nổi nơi đó đang tồn tại một mắt bão.

Nhưng dùng thần thức quét qua lại thấy, vị trí chính giữa đỉnh núi vô cùng cuồng loạn và khủng khiếp!

Thậm chí còn có thể trực tiếp xé nát thần thức!

-----o0o-----

Chương 1381: Nhảy

Chương 1381: Nhảy

Thần trí của Sở Mặc chỉ mới khẽ chạm vào đã vội rụt lại ngay, thế mà vẫn cảm thấy đầu đau nhói như cũ.

Đó chính là mắt bão trong truyền thuyết rồi, có lẽ Phong Quân Tử... nên nằm ở nơi sâu trong mắt bão.

Lúc này, Sở Mặc quăng ánh mắt về phía cô gái áo đen kia, nhẹ giọnghỏi:

- Là ngươi phải không?

Cô gái áo đen ngoái đầu lại, nhìn về phía Sở Mặc, sâu trong con ngươi tuyệt đẹp giấu dưới tấm khăn che mặt hiện lên vẻ nghiền ngẫm nhàn nhạt:

- Sở Mặc, không thể ngờ tốc độ trưởng thành của ngươi lại nhanh như vậy, có chút vượt ra ngoài dự đoán của ta.

Nếu sớm biết vậy, ban đầu khi ở Tiên Giới, ta nên bất chấp tất cả, dù phải trả cái giá lớn thế nào, cũng phải ra tay trấn áp ngươi mới đúng.

Giọng nói trong trẻo êm tai, leng keng như ngọc trai rơi lên khay phỉthúy, chính là tiếng của Kỳ Tiêu Vũ.

Nhưng Sở Mặc lại biết, đó không phải là Kỳ Tiêu Vũ!

- Nàng đâu?

Sở Mặc gắng sức giữ cho bản thân tỉnh táo, đôi mắt trói chặt cô gái áo đen, nhưng cách tấm mạng che kia, hắn không tài nào thấy rõ được nét mặt của nàng.

- Nàng đã biến mất.

Cô gái áo đen lạnh lùng nói:

- Bỏ cuộc đi, bằng không ta sẽ giết ngươi!

- Ta vĩnh viễn sẽ không bỏ cuộc.

Sở Mặc nhấn mạnh từng chữ từng chữ một, con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn cô gái áo đen, trong lòng hắn rất đau.

Rồi nói:

- Bất kể ngươi là ai, bất kể ngươi là thứ gì, sớm muộn cũng sẽ có một ngày, ta đem thần hồn của ngươi rút ra khỏi thể xác đó.

Khi ấy, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!

- Ha ha.

Từ miệng cô gái áo đen bật ra tiếng cười lạnh như băng:

- Thần hồn của ta đã dung hợp với nàng rồi, hiện tại kỳ thực ta chính là nàng, nàng chính là ta, cho dù thực sự có ngày đó, ngươi sở hữu năng lực này, chỉ cần ngươi nỡ ra tay, thì cứ việc tới giết ta là được.

Nhưng mà, ta cần giết ngươi trước, để cho chấp niệm cuối cùng ở sâu trong linh hồn của nàng, hoàn toàn biến mất!

Cô gái áo đen nói xong, cười lạnh liên tục:

- Ngươi hẳn là nên cảm thấy may mắn, nơi này không thích hợp ra tay, bằng không ta sẽ trực tiếp giết ngươi ngay tại chỗ!

Sở Mặc nhìn cô gái áo đen, bỗng cười rộ lên:

- Ngươi?

Giết ta?

Cô gái áo đen nói trong ngạo nghễ:

- Ta muốn giết ngươi là chuyện đơn giản!

- Chẳng qua chỉ là một linh hồn cảnh giới đỉnh cao Đế Chủ, thực lực chân chính lại mới có Chân Tiên trung kỳ mà thôi, thật dám ăn nói dõng dạc.

Sở Mặc lạnh lùng mà rằng:

- Nếu không phải sợ làm tổn thương đến thân thể của nàng, hiện tại ta có thể chém chết ngươi rồi!

Cô gái áo đen câm bặt, trên khuôn mặt tuyệt mỹ đằng sau lớp vải sa tràn đầy kinh ngạc.

Nàng vô cùng giật mình, không thể ngờ Sở Mặc lại có thể xem thấu bản thân!

Cùng với sự giật mình, nhiều ít cũng có đôi chút sợ hãi.

Tuynhiên, nàng rất có nắm chắc, chính là: Bất kể thế nào, Sở Mặc sẽ không ra tay làm tổn thương bộ thân xác này của nàng.

Cũng sẽ không bán đứng nàng cho người khác.

Cô gái áo đen nói thầm trong bụng:

- Tiểu nha đầu, không thể tưởng tượng rằng bản tôn có thể được nhờ phúc phận của ngươi...

- Vô sỉ!

Từ trái tim thất khiếu linh lung độc nhất thiên hạ kia của Kỳ Tiêu Vũ truyền tới gợn sóng nhè nhẹ.

Cô gái áo đen nhìn Sở Mặc chẳng chút biểu cảm:

- Ta vẫn luôn cảm thấy tình cảm giữa các ngươi rất hài kịch, lúc ngươi gặp nàng thì cả hai ngươi vẫn chỉ mới là trẻ con, ở tuổi đó thì biết cái gì là cảm tình?

Sau lại trên Linh giới các ngươi cũng chẳng bên nhau được mấy ngày, Tiên Giới cũng thế.

Thật sự nảy sinh được tình cảm khắc cốt ghi tâm sao?

Ta là ta không tin đâu.

Theo ta thấy, chẳng qua chỉ là chấp niệm trong lòng mà thôi.

Với đàn ông mà nói, thì thứ gì không chiếm được... mãi mãi vẫn là tốt nhất.

Nếu vậy, ta nghĩ... chúng ta có thể làm một cuộc trao đổi.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn nàng, không nói gì.

- Ta có thể... cùng ngươi một lần...

Cô gái áo đen lời nói kinh người, giọng trong trẻo:

- Đem thứ quý giá nhất của nàng tặng cho ngươi, tin chắc nàng sẽ không từ chối, ngươi cũng sẽ không từ chối, đúng chứ?

Như vậy thì sau khi đạt được ước muốn, chấp niệm trong lòng ngươi sẽ phai nhạt.

Từ nay về sau, ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta.

Vốn dĩ bản thân các ngươi cũng chẳng có bao nhiêu cảm tình sâu sắc, làm vậy, đối ngươi ta mà nói đều là một loại giải thoát.

Ngươi xem, bên cạnh ngươi có nhiều cô gái dành tình cảm cho ngươi như vậy, các nàng đều rất xuất sắc.

Ngươi vì một tia chấp niệm trong lòng, vì một cô gái mà bỏ qua nhiều cô gái tốt như vậy là hoàn toàn chẳng đáng.

Làm lãng phí tuổi thanh xuân đẹp đẽ của các nàng cũng chính là một loại tội lỗi đấy.

Sở Mặc nhìn cô gái áo đen trước mắt có chút không dám tin, giận đến sắc mặt cũng trở nên có chút trắng bệch, môi run run, lạnh lùng nói:

- Ngươi có thể có sĩ diện hơn chút không?

Tình cảm giữa ta và nàng thế nào làm sao ngươi hiểu được?

Cũng chưa đến lượt loại ác quỷ già cỗi trốn trong pháp khí không biết bao nhiêu năm, trong lòng chỉ còn lại đen tối như ngươi phán xét.

Nếu ngươi thức thời, thì nên cút ra khỏi thân thể của nàng ngay đi, ta sẽ dùng nguyên thần bản mạng mà thể, nợ ngươi một ân tình lớn tày trời.

Bằng không sớm muộn gì cũng sẽ có lúc đích thân ta lôi cổ ngươi ra khỏi thể xác đó, rồi khiến ngươi trọn đời không được siêu thoát!

Lúc này, trên người cô gái áo đen... không, phải nói là từ trên ngườiKỳ Tiêu Vũ, bùng phát ra một luồng sức sống mãnh liệt chỉ trong nháy mắt, sức sống đó quá đỗi kinh người!

Thoáng cái đã bao trùm khắp cả đỉnh núi vô danh này, thậm chí kể cả mắt bão vô cùng tĩnh lặng kia cũng bắt đầu có chút bồn chồn.

Bởi vì giữa mắt bão gần như là chặt đứt bất cứ sức sống nào!

Ngoại trừ loài cây thần kỳ như Phong Quân Tử có thể bén rễ nơi đây, gần như không tồn tại bất cứ sinh linh nào tiếp cận mắt bão được.

Kỳ Tiêu Vũ giật phắt khăn che mặt mình ra, trực tiếp ném nó vào trong mắt bão.

Tấm khăn che mặt là pháp khí có cấp bậc ít nhất cũng đạt đến Đế Chủ kia, bị mắt bão trông có vẻ bình lặng xé nát chỉ trong chớp mắt, kế đó đến hạt bụi cũng chưa chừa lại.

Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Kỳ Tiêu Vũ rốt cuộc cũng xuất hiện trước mắt Sở Mặc, mang theo nước mắt chan hòa.

- Sở Mặc...

Một tiếng thê lương.

Tiếp theo, trên mặt Kỳ Tiêu Vũ lại lộ ra vẻ dữ tợn:

- Tiểu tiện nhân...

Ngươi muốn chết sao?

Dám tranh đoạt với ta ư?

Lúc này, giọng nói của Kỳ Tiêu Vũ lại lần nữa vang lên:

- Sở Mặc, đối xử với người bên cạnh tốt hơn một chút!

Cô gái Thủy Y Y kia... nếu thật sự là một cô gái tốt, hãy cưới nàng...

-----o0o-----

Chương 1382: Quá khứ tái hiện

Chương 1382: Quá khứ tái hiện

- Tiêu Vũ, ngươi...

Sở Mặc đột nhiên hoảng sợ, bởi vì Kỳ Tiêu Vũ đang dốc sức lảo đảo... tiến về phía mắt bão.

- Thực xin lỗi...

đời này không thể ở bên ngươi, nhưng ta thật yêu ngươi!

Rất yêu, rất yêu!

Ta cũng rất vui, vì ca ca ngươi cũng yêu ta...Kỳ Tiêu Vũ mặt đầy lệ tuôn rơi:

- Kẻ chiếm cứ thân thể này của ta, chính là...

Tinh linh... thánh tử ngày xưa!

Nói một cách chính xác là... lão yêu quái... nam không ra nam... nữ chẳng ra nữ!

Ọe... thật buồn nôn, ta muốn giết y!

Kỳ Tiêu Vũ phải vất vả lắm mới nói xong được những lời này.

Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng đang vặn vẹo điên cuồng.

Một giọng nói khác rốt cuộc cũng vang lên trong miệng nàng, quả nhiên đó là một âm thanh bất nam bất nữ:

- Tiện nhân!

Tiện nhân!

Ta phải diệt ngươi tận gốc!

- Vậy thì cùng chết đi!

Giọng Kỳ Tiêu Vũ cũng đồng thời vang lên.

Sau đó, thân thể của nàng... nhảy vào trong mắt bão kinh khủng kia.

- Không...

Sở Mặc gào thét đau đớn.

Mọi việc xảy ra quá đột ngột, cơ bản không kịp ngăn cản.

Chỉ sợ linh hồn tinh linh thánh tử chiếm giữ thân thể Kỳ Tiêu Vũ cũng hoàn toàn không nghĩ tới công chúa tinh linh tộc dịu dàng yếu ớt kia lại cương liệt như thế.

Thân hình của Kỳ Tiêu Vũ nháy mắt bị hút vào phong nhãn.

Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, tất cả đều là thanh âm nam chẳng ra nam nữ chẳng ra nữ kia.

Nhưng từ đầu đến cuối, không hề có bất cứ thanh âmnào của Kỳ Tiêu Vũ.

Sở Mặc cảm giác trước mắt tối sầm, trời đất quay cuồng.

Chân hắn lảo đảo, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Sở Mặc thất thần nhìn chỗ Kỳ Tiêu Vũ biến mất cùng phong nhãn.

Đôi mắt hắn như mất đi tất cả thần thái, ngẩn ngơ đứng đó.

Tình huống quá khứ lại lặp lại trước mắt hắn.

Sở Mặc phun máu, ngửa mặt lên trời thét dài, tiếng thét tràn đầy phẫn nộ đau thương.

Hắn muốn điên rồi.

Đám người đang chiến đấu kịch liệt với Tuyệt Hống nghe thấy tiếng hét đều ngẩn người, ánh mắt nghi hoặc.

Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt vốn không tham chiến, hai người đã từ bỏ việc tranh giành.

Nghe thấy tiếng thét bi phẫn của Sở Mặc, cả hai đều thấy lo.

Long Thu Thủy lại hưng phấn, cười ha ha nói:

- Thật sảng khoái quá đi!

Lên trước thì thế nào chứ?

Chả bị đánh cho bẹt dí rồi ý...

Ha ha ha...

Hoàng Vô Song cau mày, vừa công kích Tuyết hống, vừa âm thầm cân nhắc: thanh âm kia cũng không giống như đang chiến đấu.

Không biết trên đó xảy ra chuyện gì mà khiến hắn bi thương, phẫn nộ như thế?

Thủy Y Y ngạc nhiên.

Khi nghe thấy tiếng hét của Sở Mặc, lòng nàng run lên.

Căn cứ vào suy đoán lúc trước, dường như nàng hơi hiểu ra.

Nhưng nếu đúng vậy, với nàng, có lẽ cũng là chuyện tốt.

Nhưng không biết vì sao, nghe thấy âm thanh đau đớn tột cùng của Sở Mặc, Thủy Y Y chỉ thấy đau lòng, chẳng hề vui vẻ tí nào.

Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi và Huyên Huyên cũng kinh ngạc nhìn về phía đỉnh núi.

Lúc này, đột nhiên Tuyết hống lại gào rú, trực tiếp không ngăn cản bọn họ mà chạy thẳng lên đỉnh núi.

Thân hình to lớn, mỗi bước nhảy đến cả trăm trượng, thoắt cái đã biến khỏi tầm mắt mọi người.

Cả đám nhìn nhau, không do dự đi lên đỉnh núi.

Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt cũng đi theo.

Bọn họ không ôm hy vọng cướp được Phong quân tử nhưng bọn họ lo Sở Mặc gặp chuyện không may.

Trên đỉnh núi, chỗ của Phong nhãn

Sau khi thân thể của Kỳ Tiêu Vũ biến mất, Phong nhãn bắt đầu dao động.

Ầm!

Một hơi thở cường đại bộc phát sức mạnh, đè ép cả một vùng.

Hơi thở này quá đáng sợ.

Dường như trời đất này không dung nạp được nó.

Sau đó, một gốc cây màu xám bạc từ phong nhãn lao ra rất nhanh, dường như muốn phá không rời đi.

Đây chính là Phong quân tử.

Thương Khung Thần Giám trong ngực Sở Mặc nháy mắt xông ra tỏa sáng, Phong quân tử biến mất luôn.

Sau đó, Thương Khung Thần Giám lại quay trở về người Sở Mặc, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỗ phong nhãn nổ bùm một cái, trực tiếp biến mất.

Cùng lúc đó, Tuyết hống lao đến, thân hình cũng biến mất theo phong nhãn.

Sở Mặc thất kinh nhìn chỗ phong nhãn, bây giờ đã không còn gì nữa. gió núi gào thét đã biến thành làn gió lạnh bình thường, mặc dù sắc lạnhnhưng không có uy hiếp gì với tu sĩ cả.

Chỗ phong nhãn hiện tại chỉ có một cái hố to, sâu không thấy đáy.

Sở Mặc trực tiếp đi qua, không chút do dự, chuẩn bị nhảy xuống.

Hắn không tin Kỳ Tiêu Vũ đã chết.

Vạn cổ vô song tinh linh thể, có thất khiếu tâm độc nhất vô nhị trong trời đất.

Một đứa con cưng của trời tại sao có thể chết tại phong nhãn như thế?

Đúng lúc này, sau lưng hắn truyền đến một tiếng lạnh băng:

- Tiểu tử, ngươi cướp được Phong quân tử rồi ư?

Sở Mặc dừng hình, bình tĩnh quay người lại.

Người đi lên từ một hướng khác, sườn núi bên đó còn đáng sợ hơn bên này.

Phía trước, đoàn người lựa chọn lối đi an toàn nhất trong số các con đường rồi.

Những hướng khác gió rất mạnh, dù cảnh giới Đế Chủ cũng chưa hẳn có thể chịu được được.

Sở Mặc nhìn nam tử anh tuấn trước mắt, da mặt trắng nõn đến nữ nhân cũng phải ghen tị hỏi:

- Ngươi là ai?

- Khổng Hoành Nghĩa!

Nam tử ngạo nghễ nhìn Sở Mặc nói:

- Mau giao Phong quân tử ra đây, sau đó tự mình cút đi.

- Cút!

Thanh âm của Sở Mặc rất bình tĩnh.

Nhưng sâu trong lòng hắn vẫn đang chìm trong nỗi đau thương.

Lòng hắn có một cơn tức, hừng hực như lửa, thiêu đốt tâm can.

Hắn hận mình năm đó vô năng, không thể bảo hộ cô gái mà mình thích, trơ mắt nhìn nàng tan thành mây khói, biến mất ngay trước mặt mình, biến mất luôn ở Nhân giới.

Hôm nay, hắn vẫn căm hận chính mình bất lực.

Nhìn Kỳ Tiêu Vũ rời đi mà không có cách nào thay đổi.

Sở Mặc căm hận chính mình, nhưng càng hận tên tinh linh thánh tử kia.

Và càng nhiều hơn, hắn thấy vô lực.

Thậm chí có cảm giác mất hy vọng.

Khi Sở Mặc còn đang rối bời, tên Khổng Hoành Nghĩa úc trước từng công khai khiêu chiến Sở Mặc trên bản tin, giờ lại thò mặt ở đây.

Vừa gặp đã kêu Sở Mặc giao ra Phong quân tử, bộ dáng đạo mạo ngạo nghễ, nháy mắt khiến Sở Mặc cực kỳ tức giận.

Nhưng Sở Mặc vừa nói cút, cũng khiến Khổng Hoành Nghĩa tức giận.

Đường đường một đại nhân trẻ tuổi, thiên tài trong Thiên giới, tu sĩ Chân tiên đỉnh cao bách chiến bách thắng lại bị người ta bảo cút.

Khổng Hoành Nghĩa trực tiếp ra tay.

Luồng gió hóa đạo đã biến mất, phong nhãn cũng không thấy.

Y xuất thủ hoàn toàn không bị ảnh hưởng tí nào.

Khổng Hoành Nghĩa không cố kỵ, dốc toàn lực đánh mạnh về phía Sở Mặc, muốn nhục nhã hắn.

Tuy thân thể của Sở Mặc còn bị thương nhưng trong tình huống này, hắn chẳng nghĩ gì nữa, trực tiếp cũng dốc hết sức, điên cuồng lao đến chỗ Khổng Hoành Nghĩa.

Đánh ra một quyền.

Năng lượng cuồn cuồn đánh xuyên hư không.

Thiên địa nhân tam tài quyền pháp – Chi thiên quyền!

-----o0o-----

Chương 1383: Cánh Khổng tước nướng

Chương 1383: Cánh Khổng tước nướng

Một quyền nặng tựa vạn quân.

Khiến trời long đất lở.

Tốc độ của Sở Mặc quá nhanh.

Giống như một luồng sáng lao tới.

Khổng Hoành Nghĩa hơi kinh ngạc.

Nghe nói là một chuyện nhưng nhìn thấy tận mắt lại là chuyện khác.

Y rốt cuộc biết chiến tích của Sở Mặc không phải do người khác thổi phồng.

Y tranh thủ rút tay ra, chặn lại một quyền của Sở Mặc.

Hai người cứng rắn đánh đón trực tiếp.

Sở Mặc thi triển Lâm trong Cửu tự chân ngôn, bất động như núi.

Thân hình đứng yên không di động.

Khổng Hoành Nghĩa nghe thấy xương tay mình rắc một cái, thân thể không khỏi lùi lại vài bước, vẻ mặt kinh hãi:

- Sao có thể như thế?

Một quyền của Sở Mặc lại khiến tay y bị nứt xương.

Hơn nữa, khí thế của Sở Mặc cứ như một ngọn núi, khiến y cảm giác lục phủ ngũ tạng mình đang quay cuồng.

Khổng Hoành Nghĩa cố gắng điều tức thân thể, nhìn Sở Mặc cảnh giác hơn.

Không thể tưởng tượng năng lực cận chiến của Sở Mặc lại cường đại như thế.

- Cút đi!

Sở Mặc gầm nhẹ.

Hắn đang rất nóng lòng muốn xông vào cái động kia để tìm kiếm tung tích của Kỳ Tiêu Vũ.

Hắn không tin Kỳ Tiêu Vũ đã chết.

Dù thế nào, hắn cũng phải đến tìm nàng.

Thời gian càng bị trì hoãn, Kỳ Tiêu Vũ càng có khả năng gặp nguy hiểm.

Điều này càng khiến cho Sở Mặc kích động hơn.

Khổng Hoành Nghĩa lạnh lùng, lấy từ nhẫn trữ vật ra một thanh kiếm cổ, lạnh giọng nói:

- Sở Mặc, ta thừa nhận ngươi rất mạnh, có tư cách đánh một trận với ta.

Khổng Hoành Nghĩa còn chưa dứt lời, đã thấy một ánh đao lướt đến.

Ánh đao kia tỏa sáng rực rỡ, chói sáng hơn cả ánh mặt trời.

Mấy lời Khổng Hoành Nghĩa định nói bị một đao của Sở Mặc chặt đứt.

Khổng Hoành Nghĩa rút kiếm, đỡ đao của Sở Mặc.

Hai vũ khí va vào nhau đánh keng một cái.

Chí Tôn kiếm trong tay của Khổng Hoành Nghĩa bị chặt đứt.

Khổng Hoành Nghĩa cực kỳ kinh ngạc.

Tuy lúc trước y nghe nói cây đao của Sở Mặc rất đáng sợ, rất tà môn, cao cấp hơn cả Chí Tôn khí nhưng chưa bao giờ nghe một đao lại có thể chém gãy một cái Chí Tônkhí.

Khổng Hoành Nghĩa không kịp tránh tiếp, một cánh tay của y đã bị chặt đứt.

Một lượng lớn máu của Chân tiên theo miệng vết thương chảy ra, nhuộm đỏ cả người y.

Khổng Hoành Nghĩa đột nhiên kêu vài tiếng như chim hót.

Sau đó biến thành một con khổng tước màu trắng cực lớn mất một bên cánh.

Cánh tay rơi trên mặt đất hóa thành một cái cánh khổng tước.

Khổng Hoành Nghĩa bị đánh hiện ra bản thể, tức phát điên, trực tiếp dùng đòn sát thủ.

Đuôi chim xinh đẹp nháy mắt biến thành vô số thanhkiếm sắc bén, giống như cả ngàn mũi tên nhọn ầm ầm bắn về phía Sở Mặc.

Ẩn chứa sát khí đằng đằng!

Đây là tuyệt sát kỹ của tộc Khổng tước.

Sở Mặc gần như đã dùng toàn lực vào một đao vừa nãy, thương thế lại chưa lành.

Nên sau khi chém xong, Sở Mặc không nhịn nổi phun máu, mặt mũi tái nhợt.

Nhưng đối mặt với kỹ năng tất sát của Khổng Hoành Nghĩa, con ngươi Sở Mặc vẫn kiên định, không muốn lùi bước.

Hắn lấy ra Hỗn Độn Hồng Lô, Hỗn Độn Hồng Lô bay ra ngoài, ngũ sắc đạo đài trong đan điền Sở Mặc điên cuồng vận chuyển, phát ra tiếng kêu ù ù như sấm rền.

Thiên ý ngã ý cũng tự động vận hành, điên cuồng hấp thu tinh khí.

Một lượng năng lượng lớn tràn vào cơ thể của Sở Mặc, giúp hắn bổ sung thể lực nhanh chóng.

Hắn đang cưỡng ép bản thân tăng tu vi.

Khổng Hoành Nghĩa kinh sợ.

Cho tới bây giờ y còn chưa gặp ai tăng tu vi kiểu này.

Đây không phải là Nguyên Anh kỳ hay Luyện thần kỳ mà tu vi có thể tăng nhanh như thế.

Mặc dù cảnh giới của Sở Mặc không bằng y nhưng cũng là Thiên tiên tu sĩ.

Tới cảnh giới này, dù là thiên tài cũng cần có thời gian tích lũy hoặc đại lượng thiên tinh thạch cực phẩm mới tăng tu vi được.

Đâu có giống Sở Mặc bây giờ, trực tiếp hấp thu tinh khítrong thiên địa với tốc độ khủng khiếp.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh.

Hết thảy sự việc chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Từ lúc Khổng Hoành Nghĩa bị chặt một cánh, hiện ra bản thể dùng lông đuôi công kích, đến khi Sở Mặc điên cuồng sử dụng tâm pháp bổ sung sinh khí cưỡng ép nâng cao tu vi chỉ mất có vài giây mà thôi.

Hỗn Độn Hồng Lô phóng to, mở miệng lò muốn hút hết lông vũ Khổng tước dưới đất.

Khổng Hoành Nghĩa giận dữ.

Lông chim kia đều không phải loại bình thường, đều có linh tính cực cao, là một bộ phận trên thân thể củay, sao có thể bị người ta cướp đoạt trắng trợn như vậy được.

Y hét lớn, muốn chống chế đám lông khổng tước, lách qua Hỗn Độn Hồng Lô, bắn chết Sở Mặc.

Vì bản thân Sở Mặc đang ép buộc bản thân tự nâng cao tu vi, thân mình đang suy yếu.

Khổng Hoành Nghĩa rất tự tin có thể bắn chết Sở Mặc.

Nhưng không nghĩ tới, lò luyện đan kia lại phát ra âm thanh trầm đục, tách ra làm bốn cái lò, lần lượt bảo hộ Sở Mặc bốn phía đông, tây, nam, bắc.

Nhiều lông khổng tước không kịp tránh, bay thẳng vào lò luyện đan.

Mà vào, thì không ra được.

Khổng Hoành Nghĩa phẫn nộ gào thét.

- Mau trả lại lông cho ta!

Từ miệng khổng tước phát ra tiếng nói phẫn hận.

Lúc này, Long Thu Thủy, Hoàng Vô Song, Lục Hồng Tuyết, Thủy Y Y, Huyên Nhi, Huyên Huyên, Hổ Liệt, Nguyệt Khuynh Thành cũng chạy tới, nhìn cảnh tượng trước mắt mà ngây người.

Tuy Khổng Hoành Nghĩa cũng theo bọn họ lên núi nhưng lại đi đường khác, không ngờ còn tới trước cả họ.

Bất quá vì sao y lại đánh nhau với Sở Mặc thế?

Chẳng lẽ Sở Mặc đã cướp được Phong quân tử ư?

Mỗi người đều đang suy đoán.

Bốn cái lò luyện đan lại nhập thành một.

Hơn một ngàn lông khổng tước bị lò luyện đan hấp thu hơn chín trăm.

Khổng Hoành Nghĩa giận không để đâu cho hết.

Thân thể Sở Mặc hơi lung lay, hắn cưỡng ép tăng lên Chân tiên hậu kỳ trong nháy mắt nhưng thương thế cũng vì vậy mà nghiêm trọng hơn.

Hơn nữa, thời gian không còn kịp rồi.

Hắn tóm lấy cánh khổng tước, vứt vào Hỗn Độn Hồng Lô, thả người, trực tiếp nhảy xuống cái động không đáy.

- Ta muốn giết ngươi!

Khổng Hoành Nghĩa chỉ còn một cánh phát điên, muốn đuổi theo.

Lúc này, đột nhiên có một thanh lụa đỏ (hồng lăng) dài ngoằng nháy mắt tiến đến trước mặt y, thanh âm nữ tử theo đến, hơi lạnh tỏa ra bốn phía:

- Tiểu khổng tước, ta nói rồi.

Ngươi dám bắt nạt hắn, ta sẽ giết ngươi.

Thân hình to lớn của Khổng Hoành Nghĩa bị dải hồng lăng đánh bay ra ngoài, té xuống chân núi.

Nhưng thân thể y còn chưa tiếp đất đã bị hồng lăng này cuộn lại, mang đến bên cạnh nữ tử kia.

Người xuất thủ là Thủy Y Y.

Thủy Y Y dùng hồng lăng hung hăng tát Khổng Hoành Nghĩa bốp một cái, trực tiếp đánh y choáng váng mặt mày.

Khổng Hoành Nghĩa vừa tức vừa sợ:

- Thủy Y Y... ngươi dám...

-----o0o-----

Chương 1384: Ai dám động hắn thử xem?

Chương 1384: Ai dám động hắn thử xem?

Bốp!

Lại thêm một cái tát nữa.

Thanh âm của Thủy Y Y lạnh giá, không có một tí tình cảm nào, nàng đã hoàn toàn tức giận:

- Sao ta không dám chứ?

Ngươi bị Sở Mặc chém một cánh đúng không?

Nhìn còn có một bên cũng không đẹp, hay ta bỏ đi nhé, dù sao nó cũng có thể tự dài ra nữa.

Thủy Y Y nói xong, tay vung lên một chút, hồng lăng biến thành một mũi đao sắc bén chém nốt một cánh còn lại.

Khổng Hoành Nghĩa kêu lên thảm thiết.

Ngay cả Long Thu Thủy và Hoàng Vô Song nhìn cũng phải kinh ngạc.

Bọn họ kinh ngạc vì Thủy Y Y bảo vệ Sở Mặc như thế, càng khiếpsợ vì chiến lực dũng mãnh của nàng.

Tuy bọn họ biết Thủy Y Y rất mạnh nhưng hình như trước cũng không mạnh như vậy.

Khổng Hoành Nghĩa cũng không phải dạng vừa.

Đó là đại nhân trẻ tuổi chân chính, thiên tài của Thiên giới.

Nếu không phải chờ cơ hội tiến vào thiên lộ, chắc mấy năm trước đã bước vào Đế Chủ, trở thành đại lão rồi.

Thủy Y Y cũng là cao thủ trong hàng ngũ đại nhân trẻ tuổi nhưng rõràng, khoảng cách giữa b không nhỏ chút nào.

Hoàng Vô Song cũng phải kiêng kỵ Thủy Y Y hơn.

Thủy Y Y lại dùng hồng lăng thu lại cánh khổng tước, lạnh lùng nói:

- Lát nữa đi ăn cánh khổng tước nướng thôi.

Khổng Hoành Nghĩa đau muốn ngất, vừa thẹn lại vừa giận.

Y chưa bao giờ chịu thiệt lớn như vậy.

Xem như hôm nay hoàn toàn bị thua vào tay đôi cẩu nam nữ Sở Mặc và Thủy Y Y rồi.

Y hóa lại thành người, mất hai cánh tay, vết thương rỉ máu.

Đôi mắt y tràn đầy oán độc nhìn Thủy Y Y, sau đó thúc dục pháp lực để hai cánh tay mới mọc ra.

Tuy nhìn giống hệt lúc trước nhưng thực tế nó yếu hơn nhiều, cần một thời gian dài để khôi phục.

- Ngươi nhìn cái gì!

Không phải ta không dám giết ngươi đâu.

Thủy Y Y lạnh lùng nói:

- Nếu Sở Mặc có gì bất trắc, dù có trốn đến chân trời góc bể, ta cũng muốn giết ngươi.

Không ai ngăn được ta, cả gia tộc Khổng tước cũng không ngăn được ta đâu...

Lời này này rất ngông cuồng.

Khổng tước cũng là một đại tộc đệ nhất ở Thiên giới, còn cường thịnh hơn Hổ tộc.

Nhưng Thủy Y Y cũng không thèm để vào mắt.

Thái độ cứng rắn mạnh mẽ như thế khiến mọi người rung động.

Hoàng Vô Song chậm rãi nói:

- Mọi người đều là đạo hữu, sao để quan hệ căng như vậy chứ?

Khổng Hoành Nghĩa cực kỳ phẫn nộ, thầm rủa tên họ Hoàng cũng không phải người tốt.

Muốn ngăn cản sao không nói sớm đi.

Để bố bị chặt mất hai cái cánh rồi mới mở miệng.

Cứ làm như bố sẽ chịu ơn của ngươi ý, ngươi nằm mơ đi.

Tâm lý của Khổng Hoành Nghĩa có chút vặn vẹo.

Sở Mặc và Thủy Y Y đã hoàn toàn vùi dập kiêu ngạo và tự tin của y.

Lục Hồng Tuyết hơi lo lắng nhìn Thủy Y Y.

Biểu hiện hôm nay của nàng rất không ổn.

Hiện tại Lục Hồng Tuyết tin Thủy Y Y thật sự thích Sở Mặc.

Đùa hơi quá rồi.

Lục gia và Thủy gia là thế giao từ thời xưa, từng có chút quan hệ với Sở gia ở thời kỳ huy hoàng lúc trước.

Nhưng cũng chẳng phải thế nào cả.

Trải qua một trăm ngàn năm, hiện giờ các đại tộc ở Thiên giới đều, không còn nhiều quan hệ với Sở gia nữa.

Nên Lục Hồng Tuyết cho rằng Thủy Y Y coi trọng Sở Mặc vì quan hệ giữa Thủy gia và Sở gia.

Lục Hồng Tuyết biết rõ Thủy Y Y kiêu hãnh đến mức nào.

Nhiều người đều nói y và Thủy Y Y không có tình cảm nam nữ nhưng không hẳn vậy.

Đối mặt với mỹ nữ đẳng cấp như Thủy Y Y, đàn ông nào không động tâm chứ.

Nhưng thực tế, Thủy Y Y không có cảm giác với Lục Hồng Tuyếtnên Lục Hồng Tuyết cũng chỉ có thể đem một tia rung động chôn sâu trong lòng.

Lục Hồng Tuyết cũng có tự tôn của mình.

Hơn nữa, với tính cách của Thủy Y Y, làm bằng hữu cũng là một lựa chọn không tồi.

Trong sâu thẳm, Lục Hồng Tuyết vẫn cho rằng toàn bộ đại nhân trẻ tuổi ở Thiên giới không ai xứng với Thủy Y Y.

Còn những người ở dưới, thì càng không phải nói.

Tới tận bây giờ, Lục Hồng Tuyết đều không nghĩ có một ngày thiên chi kiêu nữ như Thủy Y Y sẽ vì một người nam nhân mới gặp mà tức giận như thế.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đã yên lặng đến chỗ cái động không đáy, nhìn xuống phía dưới.

Bọn họ rất lo cho an nguy của Sở Mặc.

Còn những chuyện khác thì họ chẳng buồn quan tâm.

Chỉ cần Sở Mặc an toàn là được rồi.

Long Thu Thủy bỗng mở miệng hỏi:

- Khổng đạo hữu, ngươi đi lên trước có thấy Phong quân tử đâu không?

Khổng Hoành Nghĩa cười lạnh:

- Sở Mặc cướp đi rồi.

- Cái gì?

Tất cả mọi người đều ngẩn ra, không tin nhìn Khổng Hoành Nghĩa.

Sở Mặc có chiến lực hùng mạnh, nhiều đại nhân trẻ tuổi đều không phải đối thủ của hắn.

Những người ở đây không dị nghị gì về điều đó.

Tuy chưa giao thủ với Sở Mặc, dù hơi không phục nhưng cũng phải công nhận chiến lực của Sở Mặc.

Nhưng dù sao Phong quân tử cũng là Chuẩn thánh dược.

Đó là thần vật chân chính.

Đừng nói Chuẩn thánh dược, dù là Chí Tôn thuốc người ở đây cũngkhông dễ dàng mang đi được.

Nhiều khi đến cả bản thân các Đế Chủ cũng khó bắt được Đế Chủ thuốc.

Thủy Y Y lạnh lùng nhìn Khổng Hoành Nghĩa nói:

- Nói chuyện cẩn thận, đừng tùy ý nói xấu người khác.

Lúc nãy tất cả chúng ta đều cảm ứng được hơi thở của nó.

Chuẩn thánh dược hẳn rời đi cùng phong nhãn rồi.

Ngươi còn dám nói hươu nói vượn, ta sẽ giết ngươi.

Khổng Hoành Nghĩa giận sôi máu nói:

- Ta Khổng Hoành Nghĩa lấy tôn nghiêm của tộc Khổng tước, lấy bản mạng nguyên thần thề Sở Mặc tuyệt đối đã cướp được Phong quântử.

Tất cả mọi người đều ngơ ra.

Lời thề này quá nặng, có thể xem là lời thề nặng nhất của một tu sĩ.

Theo lý thuyết, Khổng Hoành Nghĩa tuyệt đối nói thật nhưng đám người vẫn không dám tin.

Một gốc cây Chuẩn thánh dược sẽ không dễ dàng bị tóm thế chứ?

Long Thu Thủy khẽ cau mày, nhìn Khổng Hoành Nghĩa nói:

- Khổng đạo hữu, Sở Mặc thật sự có năng lực cướp được Chuẩn thánh dược ư?

Khổng Hoành Nghĩa biết hôm nay mình xui xẻo, không có cơ hộitìm được Phong quân tử, lại còn bị thương, liền nói:

- Nếu không vì hắn có Chuẩn thánh dược, ta ăn no rỗi việc hay sao mà đi ngăn cản hắn.

Kết quả lại còn bị các ngươi chế giễu, chẳng ai buồn ngăn hắn, cứ thế để hắn chạy mất.

- Trốn á?

Hắn nhảy vào trong cái động kia để trốn á?

Long Thu Thủy không nhịn được đi tới gần huyệt động.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đứng ra ngăn cản.

- Tốt nhất hai người các ngươi tránh ra đi, đừng trêu chọc ta.

Long Thu Thủy lạnh lùng nói.

Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt trực tiếp lấy ra pháp khí, chuẩn bị chiến đấu.

- Ngươi dám đi về phía trước một bước, ta đánh chết ngươi.

Thanh âm lạnh như băng của Thủy Y Y ở bên truyền đến.

Long Thu Thủy cả giận nói:

- Thủy Y Y, ngươi muốn đối địch với tất cả mọi người phải không?

-----o0o-----

Chương 1385: Dòng sông nham thạch

Chương 1385: Dòng sông nham thạch

Hoàng Vô Song cũng nhíu mày nói:

- Thủy đại nhân, rốt cuộc ngươi và Sở Mặc có gì chứ...- Ta là vị hôn thế của hắn.

Thủy Y Y nói chắc như đinh đóng cột.

- Đây là việc hôn nhân do tổ tiên định ra.

Dù hắn không muốn nhưng hai gia tộc chúng ta đã trao đổi tín vật rồi.

Thủy Y Y nói xong, để lộ cái vòng ngọc sáng trong trên tay, thản nhiên nói:

- Cái vòng này là một Chí Tôn khí, từng thuộc về vị thê tử mà vĩ nhân kia yêu nhất.

Giờ nó ở trong tay ta.

Trừ khi có ngày Sở Mặc chân chính đòi nó về, nếu không, ta chính là vợ hắn.

Ai dám động vào hắn, sẽ gặp tai họa đó.

Long Thu Thủy sửng sốt.

Hoàng Vô Song sửng sốt.

Lục Hồng Tuyết cũng sửng sốt.

Huyên Nhi và Huyên Huyên cứ nghĩ mình đang mơ.

Thủy Y Y có chút quan hệ huyết thống, theo bối phận, các nàng phải gọi Thủy Y Y là tiểu di.

Không ngờ Thủy Y Y lại là vị hôn thê của Sở Mặc.

Chuyện này quá hoang đường.

Lại còn tín vật kia Là thật hay giả chứ?

Khổng Hoành Nghĩa cũng đơ ra nhìn Thủy Y Y.

Giờ y mới hiểu vì sao Thủy Y Y lại gây chiến vì chuyenj của Sở Mặc.

Y cực kỳ đố kỵ.

SởMặc có tài đức gì, chỉ là một tên nhà quê từ Nhân giới mà thôi, dựa vào cái gì mà ông trời lại ưu ái hắn như thế?

Hắn chẳng là cái thá gì so với đại nhân trẻ tuổi bọn họ hết.

Lúc này, Hoàng Vô Song đột nhiên lắc đầu thở dài nói:

- Nếu đã vậy, chúng ta không tranh giành Phong quân tử nữa.

Lại nhìn Long Thu Thủy nói tiếp:

- Chúng ta đi thôi.

Long Thu Thủy cực không cam lòng, nhưng không thể chống lại Thủy Y Y nên không dám tranh gì nữa.

Lẽ ra dù Thủy Y có lợi hại thế nào nhưng cũng không phải Đế Chủ.

Chỉ là một trong những đại nhân trẻ tuổi ở giới tu hành thôi.

Vấn đề là, Thủy gia quá mạnh.

Đó là một gia tộc siêu cấp chân chính.

Tuy không có nhiều người nhưng tùy tiện một người cũng có thể tung hoành một phương.

Gia tộc bình thường không dám trêu vào họ.

Hơn nữa, Thủy gia không chỉ mạnh mà bọn họ còn có quan hệ rấtsâu rộng.

Tựa như gia tộc tỷ muội Huyên Nhi, Huyên Huyên, Lục gia của Lục Hồng Tuyết đều có quan hệ thân cận với Thủy gia.

Ngoài ra, quá nhiều đại tộc trong Thiên giới cũng ít nhiều có quan hệ với Thủy gia.

Động vào Thủy gia là kéo theo biết bao hệ lụy.

Đừng nói Long Thu Thủy, dù là Long gia cũng sẽ không vì một cây Chuẩn thánh dược mà trêu chọc Thủy gia.

Long Thu Thủy xám mặt xoay người rời đi.

Hoàng Vô Song gật đầu với Thủy Y Y xong cũng đi khỏi.

Khổng Hoành Nghĩa cũng không dám ở lại.

Y nhìn kỹ Thủy Y Y, không nói gì nhưng đã ghi hận trong lòng.

Thoáng cái, chỗ này chỉ còn Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi, Huyên Huyên, Hổ Liệt, Nguyệt Khuynh Thành và Thủy Y Y.

Lục Hồng Tuyết nói:

- Nếu Y Y nghiêm túc, lại có hôn ước với Sở đạo hữu, dù hắn có lấy được Chuẩn thánh dược, chúng ta cũng không tham gia vào nữa.

Lục Hồng Tuyết dứt lời lại quay sang hỏi Huyên Nhi và Huyên Huyên:

- Hai người các ngươi thì sao?

Tuy Huyên Nhi và Huyên Huyên rất khiêm tốn nhưng hai người cũng không phải bình hoa mà là đại nhân trẻ tuổi chân chính, chỉ có điềuít kết thù oán, tham gia chiến đấu nên người ta mới theo bản năng xem nhẹ hai nàng.

Thực tế, chiến lực của mỗi nàng cũng rất mạnh, khi hợp tác lại phát huy tác dụng kinh người.

Hai đấu hai tám chín phần mười các nàng sẽ thắng.

Huyên Huyên nhìn thoáng qua Huyên Nhi nói:

- Ta nghe lời tỷ tỷ.

Huyên Nhi khẽ mỉm cười:

- Sở công tử không tệ, ta có ấn tượng tốt với hắn.

Hơn nữa, hắn cũng sắp thành chồng của dì của ta, ta còn ý kiến gì chứ.

Huyên Huyên nhỏ giọng nói thầm:

- Gọi tỷ phu được không nhỉ?

Thủy Y Y tựa tiếu phi tiếu nhìn Huyên Huyên.

Huyên Huyên chạy trối chết.

Huyên Nhi và Lục Hồng Tuyết vẫy tay từ biệt.

Đây là thiên lộ, nếu không đoạt được Chuẩn thánh dược thì nhanh đi tìm cơ duyên của mình thôi.

Đỉnh núi vô danh giờ chỉ còn ba người: Hổ Liệt, Nguyệt Khuynh Thành và Thủy Y Y.

Thủy Y Y nhìn hai người nói:

- Hai người thủ ở đây nhé.

Ta lo cho hắn, muốn đi xuống xem có chuyện gì.

Nguyệt Khuynh Thành hơi do dự, thử thăm dò:

- Ta có thể xuống cùng với ngươi không?

Thủy Y Y nhìn Nguyệt Khuynh Thành, thấy sự kiên trì trong mắt đối phương, khẽ mỉm cười nói:

- Được.

Nàng hiểu Nguyệt Khuynh Thành không yên tâm về nàng.

Dù saochuyện hôn ước là do nàng nói, đến giờ Sở Mặc chưa từng thừa nhận.

Tri nhân tri diện bất tri tâm, Nguyệt Khuynh Thành đề phòng cũng là chuyện bình thường.

Thấy nàng gật đầu đáp ứng, Hổ Liệt đứng bên cũng nhẹ nhàng thở phào.

Thủy Y Y không những không thấy không vui mà còn mừng thay cho Sở Mặc.

Sở Mặc có bằng hữu và tùy tùng như vậy là may mắn của hắn.

Nguyệt Khuynh Thành cũng nhẹ nhàng thở ra.

Nếu Thủy Y Y cự tuyệt, nàng còn chưa biết nên nói thế nào.

Nàng không phải đối thủ, người ta là vị hôn thê, còn nàng là tùy tùng, đều quá khó nói.

May mà Thủy Y Y đã đáp ứng.

Sau đó hai người một trược một sau, nhảy vào huyệt động.

Hổ Liệt ở trên canh chừng.

Sau khi nhảy xuống hai người mới phát hiện cái động này rất sâu.

Các nàng nghĩ nó sâu nhất cũng chỉ mười ngàn trượng, bằng độ cao từ đỉnh núi vô danh xuống đất.

Nhưng giờ mới biết, nó phải đến hai vạn trượng là ít, mà đến giờ còn chưa thấy đáy.

- Sao sâu thế nhỉ?

Đến Thủy Y Y cũng hơi kinh ngạc.

Nguyệt Khuynh Thành nói:

- Không biết vì sao công tử lại nhảy xuống?

Chắc không phải như Khổng Hoành Nghĩa nói, công tử muốn chạy trốn hay sao?

- Không thể nào.

Thủy Y Y nói.

- Dù hắn có nghĩ có ta bảo vệ cho ngươi và Hổ Liệt, hai người không bị nguy hiểm thì hắn cũng không dễ dàng vứt bỏ người bên cạnh đâu.

Nguyệt Khuynh Thành kinh ngạc:

- Thủy đại nhân, ngài đúng là rất hiểu công tử.

Thủy Y Y cười khổ:

- Sao lại không hiểu được chứ?

Dù là ai, từ nhỏ biết tương lai mình sẽ phải gả cho một người, dù không hài lòng cũng nhất định lặng lẽ đi nghe ngóng một ít tin tức của người kia.

- Vậy Thủy đại nhân...

- Gọi ta là Y Y đi.

Người bên cạnh đều gọi ta như vậy.

- Chuyện này...

- Ngươi là người theo đuổi của hắn, tùy tùng không phải nô bộc, là tâm phúc thân cận nhất, không cần khách sáo.

Thủy Y Y cười nói:

- Dù đại nhân của ngươi không quan tâm ta, ngươi cũng có thể coi ta là bằng hữu.

- Ta cảm thấy ta...

Nguyệt Khuynh Thành ấp úng, đỏ mắt.

Trước đây không lâu, ngay cả tùy tùng bên cạnh đại nhân trẻ tuổiđều có thể tùy ý nhục nhã nàng, mà nay, một nữ tử đến đại nhân trẻ tuổi cũng phải kiêng dè lại đối xử tử tế với nàng như thế khiến nàng thực cảm kích, khó nói nên lời.

-----o0o-----

Chương 1386: Hỏa long gỡ bỏ phong ấn

Chương 1386: Hỏa long gỡ bỏ phong ấn

- Được rồi.

Không phải ai vừa sinh ra liền có thể làm người cao quý, cũng không có ai trời sinh đê tiện.

Ngươi là người ở cạnh hắn, nên ngươi là bằng hữu của ta.

Hơn nữa, ta cũng đã nghe rất nhiều chuyện tốt về ngươi.

- Vậy, cảm ơn Y Y tiểu thư.

Nàng vẫn chưa thể gọi Y Y thân thiết như thế được.

Người theo đuổi không phải nô bộc nhưng tuyệt đối không thể ngồi ngang hàng với đại nhân.

Thủy Y Y cho nàng mặt mũi vì nàng rộng lượng nhưng Nguyệt Khuynh Thành rất rõ vị trí của mình.

Thủy Y Y cũng không nói nữa, xem trọng Nguyệt Khuynh Thành hơn một chút.

Nàng thưởng thức Nguyệt Khuynh Thành, chủ yếu, nàng hiện tại bắt đầu lôi kéo người bên cạnh Sở Mặc.

Nàng biết rõ bên người Sở Mặc có bao nhiêu nữ tử kinh tài tuyệt diễm.

Nàng hiểu nếu không được những người này công nhận, tương lai, dù thật sự gả cho Sở Mặc, họ cũng không coi nàng là chính thất.

Có thể coi Thủy Y Y có tư tâm nhưng không khiến người ta chán ghét.

Hai người vừa trò chuyện, đã vừa xuống đến khoảng ba vạn trượng, rất sâu rồi.

Dưới chân xuất hiện một chút ánh sáng, hai người vui vẻ, rốt cuộc cũng tới đáy.

Một luồng khí nóng rực phả vào mặt, hai người mới phát hiện ánh sáng dưới chân chính là một dòng sông nham thạch.

Không gian phía dưới cực lớn, dung nham cuồn cuộn chảy.

Lúc hai người đến, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Sở Mặc đang ngẩn người bên bờ sông.

Chẳng biết tại sao, thấy hắn hồn bay phách lạc, hai người không nhịn được rơi nước mắt.

- Sở Mặc!

- Công tử!

Hai nàng nhẹ giọng gọi.

Sở Mặc vẫn ngồi yên đó, khí tức đau thương bao trùm cơ thể hắn.

Hai nàng tới gần cũng không có động tác gì, thậm chí vẻ mặt cũng không thay đổi.

Nguyệt Khuynh Thành định lên tiếng thì Thủy Y Y nhẹ nhàng giữ chặt, khẽ lắc đầu.

Thủy Y Y kéo Nguyệt Khuynh Thành ngồi xuống bên cạnh Sở Mặc.

Những tảng đá nơi này rất nóng nhưng không bị bỏng, dòng dung nham lẳng lặng chảy xuôi, ngẫu nhiên toát ra mấy đạo hỏa quang.

Thủy Y Y và Nguyệt Khuynh Thành cứ an tĩnh ngồi bên Sở Mặc, không lên tiếng.

Thật lâu sau, mi mắt Sở Mặc cử động, hạ giọng nói:

Ta muốn ở đây an tĩnh một lát, các ngươi đi trước đi.

Nguyệt Khuynh Thành ngậm miệng, có chút lo lắng nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nhìn về phía Thủy Y Y.

Thủy Y Y đứng lên, rất dứt khoát nói:

Vậy được, chúng ta ở bên ngoài chờ ngươi, ngươi muốn ở đây ngây ngốc bao lâu cũng được.

Không, đừng ở bên ngoài chờ ta.

Thanh âm Sở Mặc khàn khàn, dường như rất không có tinh thần.

Sở Mặc, là chuyện gì ta cũng hy vọng ngươi có thể tỉnh lại.

Bốn chữ Sở thị hậu nhân không thành gánh nặng của ngươi, nhưng cũng hy vọng ngươi có thể quý trọng.

Có quá nhiều người đang chờ ngươi quật khởi, cũng có quá nhiều người hy vọngngươi sa đọa.

Thủy Y Y nói xong đứng lên nhìn Nguyệt Khuynh Thành:

Đi thôi, để hắn ở đây an tĩnh, chúng ta ra ngoài chờ hắn.

Nói xong, cũng không chờ Sở Mặc nói gì đã trực tiếp lôi kéo Nguyệt Khuynh Thành bay lên, biến mất.

Sở Mặc không nói gì nữa, thức hải hắn tĩnh mịch, không hề gợn sóng.

Mấy ngày sau, một giọng nói từ bên dung nham truyền ra:

Tiểu tử, ngươi tính ngồi đây bao lâu nữa.

Sở Mặc giọng khàn khàn, như gốc đa già:Hỏa Long tiền bối?

Rất xin lỗi, đã quên mất chuyện của ngài.

Không trách ngươi, từ khi phi thăng đến Thiên giới ngươi cũng không có cơ hội giúp ta.

Hỏa long bay ra, sau đó hóa thành một Đại Hán tóc đỏ ngồi đối diện Sở Mặc.

Hỏa long nhìn thoáng qua dòng dung nham, ánh mắt lộ vẻ thân thiết:

Ngươi đến đúng chỗ rồi, ta không cần mệt nhọc tìm kiếm nữa!

Hơn nữa...

Nơi này là Thiên Lộ!

Ha ha, xem ra cơ duyên của ta đã tới!

Hỏa long nói xong, có chút sốt ruột nói:

Nào, đừng ủ rũ như lão già thế, tháo phong ấn cho ta đi.

Được.

Sở Mặc gật đầu.

Dựa theo cách hỏa long, Sở Mặc trực tiếp thúc dục ngũ hành lực lượng, từng đạo phong ấn nháy mắt được giải khai.

Không đến thời gian một nén nhang, phong ấn trên người hỏa long đã được gỡ bỏ hết.

Sau đó hỏa long gầm lên, hóa thành một hỏa trường long tầm hai ba mươi trượng, đâm vào dung nham thống khoái quay cuồng một phen.

Khóe miệng Sở Mặc hơi vểnh lên, lại vẫn tiếp ngồi ở chỗ kia.

Rầm!

Hỏa long lăn lộn trong dung nham lại nhảy lên bờ, thân hình trực tiếp hóa thành một màu đỏ thẫm, nhìn qua trẻ hơn mười mấy tuổi!

Này, tiểu tử, ngươi tính ngồi đây bao lâu?

Hỏa long nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc không ngẩng đầu, khàn khàn cổ họng nói:

Không phải Hỏa Long tiền bối đã tự do sao?

Đúng, tự do.

Hỏa long nhìn Sở Mặc:

Nhưng ta muốn nói cho ngươi một việc.

Ừ?

Sở Mặc nhìn thoáng qua hỏa long.

Năm đó chính cha mẹ ngươi phong ấn ta!

Hỏa long thản nhiên nói.

Ừ?

Sở Mặc nao nao.

Hỏa long nói:

Hậu nhân Sở thị đi vào Thiên giới, ta cũng biết chuyện này.

Đến hiện tại, ta đã hiểu sao năm đó ta bị phong ấn.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn hỏa long.

Hỏa long nói:

Đó là vì Thiên giới hiện nay, toàn bộ Long Tộc có khả năng chỉ còn lại mình ta.

Làm sao có thể?

Sở Mặc rốt cục có phản ứng nhìn hỏa long:

Thiên giới sinh linh không phải có nhiều chủng tộc sao, có hổ tộc, còn có khổng tước tộc, còn có rất nhiều...

Vì sao lại không tha cho Long Tộc?

Hỏa long thở dài:

Ngươi không rõ, Long Tộc không giống với mấy chủng tộc kia.

Long Tộc trời sinh có khí lực và thân thể mạnh mẽ, trời sinh đã thân cận với các loại nguyên tố, thi triển thần thông pháp thuật không cần học tập!

Sức chiến đấu của Long Tộc thật đáng sợ.

Bị nhân đố kỵ sợ hãi.

Cha mẹ ngươi năm đó phong ấn ta nhất định đã nhìn racảnh tượng Long Tộc suy bại.

Bởi vì khi đó, toàn bộ Long Tộc đã chẳng còn mấy người.

Ngươi làm sao biết Long Tộc chỉ còn lại ngươi?

Sở Mặc hỏi.

Hỏa long nói:

Long Tộc trời sinh có cảm ứng thần kỳ, nếu Thiên giới trung còn có Long Tộc thì ta có thể trực tiếp cảm ứng được.

Nhưng đã lâu như vậy, ta vẫn không có cảm ứng.

Chứng tỏ Long Tộc đã sớm rời đi, hoặc đã hết sạch.

Thật đáng tiếc...

Sở Mặc khàn khàn nói.

Hỏa long nhìn Sở Mặc:

Kỳ thật ta muốn nói với ngươi, trên đời này chuyện gì cũng có thể sẽ xảy ra.

Có một số việc ngươi có thể lựa chọn, nhưng có việc không thể lựa chọn.

Ví dụ như nếu có thể lựa chọn, năm đó ta sẽ không để cha mẹ ngươi phong ấn!

Ta thay bọn họ xin lỗi ngươi.

Sở Mặc nói.

Ta không phải cần một câu xin lỗi, ta muốn cho ngươi hiểu, cha mẹ ngươi làm vậy là có thâm ý sâu sắc!

Hỏa long nhìn Sở Mặc:

Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?

Cha mẹ ngươi năm đó phong ấn ta, mà người duy nhất có thể gỡ bỏ phong ấn là ngươi!

Hơn nữa, còn là sau khi tới Thiêngiới.

Sở Mặc nhìn nhìn hỏa long:

Vậy ý của ngươi là?

Không phải ý của ta, là ý cha mẹ ngươi, bọn họ hy vọng ta có thể bảo hộ ngươi, có thể bên cạnh ngươi.

-----o0o-----

Chương 1387: Ngôn xuất pháp tùy

Chương 1387: Ngôn xuất pháp tùy

Hỏa long hạ giọng nói:

Ta cũng vừa mới nghĩ thông suốt vấn đề này.

Có một số việc, kỳ thật không cần nói rõ.

Năm đó ta bị phong ấn, đích xác là lỗi của ta, cho nên cha mẹ ngươi không nợ ta, bọn họ không giết ta đã là lưu tình.

Cho nên hôm nay ngươi mở phong ấn của ta, coi như ta nợ ngươi!

Ta không cần ngươi báo đáp ta điều gì.

Sở Mặc nói:

Giờ ngươi tự do.

Vậy không được, ân tình của Long Tộc còn nặng hơn trời, nợ chính là nợ.

Đây là nhân quả!

Hỏa long nói xong nhìn Sở Mặc:

Ngươi có chưa từng nghe qua một câu?

Sở Mặc nhìn hỏa long.

Hỏa long cười nói:

Nhất ngộ phong vân liền hóa rồng?

"...

" Sở Mặc xám xịt.

Nói cách khác, gió, mây đều là thứ thân thiết với Long Tộc!

Ta là hỏa long lại thích sống ở dung nham, nhưng ta càng thích gió và mây!

Bởi vì nơi đó mới là nhà của ta!

Hỏa long nói xong nhìn Sở Mặc:

Cho nên, ta hiểu gió hơn ngươi rất nhiều!

Sở Mặc nao nao, lập tức trong mắt có thần thái, gắt gao nhìn chằm chằm hỏa long:

Vậy ý của ngươi là?

Hỏa long thản nhiên cười, có hơi đắc ý nói:

Cho nên, phong nhãn không hề xé nát nữ nhân của ngươi, cũng trực tiếp mang đinàng!

Sở Mặc lớn tiếng nói:

Thật sao?

Vì cổ họng khàn khàn, giọng Sở Mặc có phần buồn cười.

Hỏa long cũng không để ý, chỉ cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc gật đầu:

Tiểu tử ngươi cũng ngốc thật, ngươi cho tiểu tinh linh kia nhảy vào phong nhãn sẽ chết sao?

Không tìm được tung tích của nàng thì nhất định đã tan thành mây khói?

Thật khờ dại!

Thể chất, huyết mạch của nàng ta, mọi thứ đều có thiên đại cơ duyên.

Phong nhãn sẽ thành toàn nàng, căn bản không thể giết nàng!

Sở Mặc ngơ ngác nhìn hỏa long, hắn hy vọng hỏa long nói thật chứ không phải để khích lệ hắn.

Bởi vì từ lúc hỏa long gỡ bỏ phong ấn đến hiện tại, Sở Mặc luôn cócảm giác này.

Ta nói thật, Long Tộc có tôn nghiêm và kiêu ngạo, sẽ không nói dối.

Hỏa long chăm chú nhìn Sở Mặc:

Ngươi có biết vì sao tinh linh Công chúa vào phong nhãn, Phong Quân Tử lại muốn chạy?

Đó là vì tinh linh Công chúa có nhân quả cái thế, ngay cả Chuẩn Thánh Dược cũng không dám ở quá gần nàng.

"...

" Sở Mặc không nói gì, ngơ ngác nhìn hỏa long.

Hỏa long khí phách nói:

Có phải thấy ta rất uyên bác?

Gió, dung nham... mọi thứ nơi này đã nói cho ta biết!

Bởi vì nơi này là địa bàn của ta!

Nàng...

Thật sự không chết?

Sở Mặc nhìn hỏa long:

Ta không hy vọng ngươi gạt ta.

Ta lừa ngươi thì sẽ bị phong ấn một vạn năm, không, trăm vạn năm!

Hỏa long thở phì phì nhìn Sở Mặc:

Có cần lấy Long Tộc tôn nghiêm ra thề?

Không, không cần.

Sở Mặc mở hai mắt:

Ta tin ngươi.

Bà nó chứ, đây rõ ràng là chuyện của ngươi, còn bắt Long gia ta thề!

Hỏa long liếc mắt, sau đó nói:

Tuy nhiên Tinh linh Công chúa có lưỡng đạo thần hồn, trong đó có một đạo rất mạnh, phong nhãn có lẽ sẽ trợ giúp nàng...

Đúng rồi, quên nói cho ngươi biết, gió mây chẳng những là đồng bạn của Long Tộc mà cũng là đồng bạn của Tinh linh!

Tinh linh tộc và gió có quan hệ thân mật, cũng không kém Long Tộc.

Sở Mặc nói:

Linh hồn kia trong cơ thể Tiểu Vũ cũng thuộc Tinh linh tộc.

Ngươi lầm rồi.

Hỏa long nghiêm túc nhìn Sở Mặc:Tinh linh đã sa đọa vĩnh viễn không phải Tinh linh tộc mà là một chủng tộc khác.

Bọn họ sẽ lợi dụng gió, nhưng gió sẽ vĩnh viễn không gần gũi họ.

Hỏa long nói xong, có chút khinh bỉ nhìn Sở Mặc:

Đây là bí mật chủng tộc, ngươi không hiểu.

Vậy ý của ngươi là, phong nhãn biến mất là vì nàng?

Sở Mặc nhìn hỏa long hỏi.

Đúng vậy, nhưng phong nhãn chưa chắc có thể hoàn toàn trấn áp thần hồn trong tinh linh Công chúa.

Hỏa long than nhẹ một tiếng nói:

Đạo thần hồn kia rất mạnh, tinh linh Thánh tử, ta nghe nói hắn thiếu chút nữathành đạo, không thể ngờ hắn vẫn sống trên đời này, còn có tâm cơ thật đáng sợ

Đồ vô sỉ đó muốn đoạt xá Kỳ Tiêu Vũ, sớm muộn gì cũng có một ngày ta bắt nó bầm thây vạn đoạn!

Sở Mặc cắn răng nói, lúc này thanh âm của hắn không khàn khàn mà đầy thù hận thấu xương.

Trong hư không, bất ngờ xuất hiện hào quang, nháy mắt ngưng kết thành một đạo pháp trận.

Sau đó phịch một tiếng, pháp trận tán đi.

Trong nháy mắt, nhưng đủ khiến hỏa long trợn mắt há hốc mồm.

Ngôn xuất pháp tùy?

Ngươi ngươi ngươi...

Hỏa long nhìn Sở Mặc như nhìn quái vật:

Ngươi mới có cảnh giới Thiên Tiên mà đã có ngôn xuất pháp tùy của cảnh giới Đế Chủ sao?

Sở Mặc cũng có chút ngẩn người.

Hỏa long bất đắc dĩ nói:

Tuy rằng chuyện này ngươi nhất định phải làm, nhưng hiện giờ đã tạo thành thiên đạo khế ước, tạo thành một nhân quả.

Nhân quả sao?

Vậy thì tốt!

Trong mắt Sở Mặc đầy kiên nghị, lạnh giọng nói:Chẳng những là tinh linh Thánh tử, còn có Huyết Ma Lão Tổ...

Ngừng ngừng ngừng...

Cầu ngươi đừng nói nữa.

Hỏa long hoảng sợ nhìn Sở Mặc:

Dù Thiên Lộ che chắn hết thần thức, nhưng nếu như ngươi lại thề, ngôn xuất pháp tùy hình thành thiên đạo khế ước, chờ ngươi ra khỏi Thiên Lộ thì Huyết Ma Lão Tổ sẽ cảm ứng được.

Tiểu tử, đừng thề loạn, có thù hận ghi nhớ trong lòng được rồi.

Chờ ngươi có năng lực càng không cần thề, cứ trực tiếp đánh chết là được!

Sở Mặc gật đầu, hiểu ý hỏa long.

Ta phải làm thế nào mới có thể tìm được nàng?

Sở Mặc nhìn hỏa long hỏi.

Gió có thể đưa bạn ngươi đi khắp chân trời, nhưng gió không cần cố hương.

Hỏa long nói thầm một câu, sau đó nói:

Cho nên, phong nhãn đưa nàng đi đâu ta cũng không biết.

Gió không phải đồng bạn thân nhất của ngươi sao?

Sở Mặc hỏi.

Hỏa long cười lạnh nói:

Dù là anh em ruột, cũng có bí mật được không?

"...

" Sở Mặc bật cười, nhìn hỏa long nói:

Hỏa Long tiền bối, cảm ơn ngài.

Được rồi, đừng tiền bối nữa, ngươi nguyện ý thì ta là huynh đệ của ngươi.

Ngươi không biết bối phận mình cao bao nhiêu.

Hỏa long thản nhiên nói:

Tiểu hổ kia kết bái với ngươi không biết dẫm phải vận cứ.. chó gì, giờ hắn chưa rõ, nhưng có một ngày, hắn sẽ rõ.

Hỏa long nói xong nhìn Sở Mặc:

Ngươi mau lên đi, những người đó còn đang chờ ngươi.

Vậy còn ngươi?

Sở Mặc nhìn hỏa long.

Nơi này là cơ duyên của ta!

Hỏa long thản nhiên nói:

Dưới dung nham có bản nguyên hỏa lực, ta phải ở đây hoàn thành đột phá!

Ngươi đi đi, chờ ta đột phá sẽ đi tìm ngươi!

Sở Mặc gật đầu:

Ta muốn đến cuối Thiên Lộ ngộ đạo.

Cẩn thận thổ dân, bọn họ...

Hỏa long nói đến đây nhíu mày:

Tóm lại cẩn thận một chút, bọn họ rất quái lạ.

Sở Mặc kỳ quái nhìn hỏa long, cảm giác được hắn nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng rõ ràng không muốn nhiều lời.

Lập tức gật đầu:

Ta sẽ cẩn thận.

Sở Mặc nói xong, chia tay với hỏa long rồi bay lên trời, từ hang động tới đỉnh núi vô danh.

Khi Sở Mặc xuất hiện, mấy bóng người lập tức vây qua.

Rốt cục cũng ra rồi!

-----o0o-----

Chương 1388: .

Ngôn xuất pháp tùy

Chương 1388: .

Ngôn xuất pháp tùy

Hổ Liệt vui mừng tươi cười.

Ta biết ngay ngươi có thể tự đi ra.

Thủy Y Y mỉm cười.

Công tử, chúng ta đi thôi.

Gương mặt Nguyệt Khuynh Thành tràn ngập vui vẻ.

Sở Mặc nhìn mấy người, hạ giọng nói:

Thật có lỗi, làm các ngươi lo lắng!

Về là tốt rồi, chúng ta đi thôi.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc tự nhiên cười nói.

Sở Thanh liên hệ ta, ta nói cho nàng biết chuyện đã xảy ra, nàng bảo ta chuyển cáo ngươi, đừng thương tâm, cũng đừng khổ sở, mọi thứ sẽ qua.

Bất kỳ ai dám bắt nạt người của ngươi đều là kẻ thù của cả Sở thị nhất mạch.

Ta biết rồi.

Mắt Sở Mặc lần nữa lộ ra vẻ kiên nghị:

Sau này ta tuyệt không xem thường hay buông tha.

Dù tổn thất nặng nề, dù chỉ còn một mình cũng sẽ cô độc bước đi.

Bởi vì ta là hậu nhân Sở thị!

Chẳng biết tại sao, chỉ tĩnh tọa vài ngày nhưng đám người Thủy Y Y đều cảm thấy khí tức của Sở Mặc không giống trước.

Không phải mạnh hơn, cũng không phải yếu đi, mà là một loại cảm giác sâu như biển!

Trước đây có thể cảm nhận huyết khí hùng mạnh trên người Sở Mặc, nhưng hiện tại cảm giác này đã biến mất.

Thay vào đó là cảm giác nhìn không thấu.

Sở Mặc vẫn giữ cảnh giới Thiên Tiên, chưa bước vào Thiên Tiên đỉnh cao, nhưng hắn đã đạt tới Chân Tiên đỉnh cao, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá, Thủy Y Y, Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành hoàn toàn nhìn không thấu.

Bốn người rời đỉnh núi vô danh, đi về phía trước hơn một triệu ba nghìn vạn dặm thì gặp một tòa thành lơ lửng ở giữa không trung!

Ngay cả Chân Tiên cũng khó có thể nhìn thấu lực lượng gì có thể khiến một tòa Đại Thành lơ lửng giữa không trung.

Có nhiều tu sĩ ra vào, Sở Mặc còn thấy vài gương mặt quen thuộc, là tu sĩ đến từ bên ngoài.

Nơi này đã xâm nhập khu vực Thiên Lộ.

Đây là một tòa thành của thổ dân trên Thiên Lộ.

Gương mặt Thủy Y Y lộ vẻ ngưng trọng:

Ở đây không bài xích người ngoài, nhưng phải cẩn thận.

Ta từng nghe nói về tòa thành này.

Hổ Liệt nói:Tên Huyền Không thành, là cổ thành trung đẳng Thiên Lộ.

Nghe nói tòa thành lớn này do chí tôn luyện hóa đặt ở đây.

Có thể cho Thiên Lộ thổ dân cùng tu sĩ bên ngoài tới tiến hành giao dịch.

Đây là một khu vực trật tự hỗn loạn.

Thủy Y Y nói:

Đừng để bề ngoài che mắt, Thiên Lộ thổ dân và tu sĩ ngoại lai vĩnh viễn không thể nào đoàn kết.

Sở Mặc gật đầu:

Chỉ theo nhu cầu thôi.

Thủy Y Y ừ một tiếng, sau đó nhìn Sở Mặc:Chúng ta có vào không?

Vào xem cũng tốt, cũng tìm hiểu những chuyện xảy ra gần đây ở Thiên Lộ.

Sở Mặc nói.

Sau đó bốn người bay tới.

Ven đường gặp một vài tu sĩ ngoại lai, thấy bốn người họ, có kẻ nhận ra thân phận của bọn họ lộ vẻ khiếp sợ, không thể ngờ gặp được người nổi tiếng ở đây.

Dù không có chỉ trỏ, nhưng vẫn nhìn họ vào Huyền Không thành.

Bốn người khi nãy là đám Sở Mặc ư?

Nữ tử phong hoa tuyệt đại kia là Thủy Y Y?

Nàng thật sự đi cùng Sở Mặc?

Thậtsự là không thể tin nổi, không ngờ đóa hoa kiều diễm Thiên giới lại cắm vào đống Sở Mặc kia.

Bên cạnh có người thản nhiên nhìn hắn một cái, tu sĩ lập tức câm miệng, ho hai tiếng.

Bởi vì hắn thấy Thủy Y Y và tùy tùng nhìn sang phía này!

Nhất là một nam tử thân hình cao lớn, mà kiếm mắt sáng phảng phất như muốn ăn sống hắn, khiến tu sĩ kia sợ hãi liên tiếp lui về phía sau.

Nam tử không nói gì thêm, chỉ hừ lạnh một tiếng.

Sau đó cùng đi vào.

Lúc này Sở Mặc và đám người Thủy Y Y đã vào Huyền Không thành, Sở Mặcbỗng nhiên cười nói:

Thủy cô nương, tùy tùng của ngươi, đều rất trung thành.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc, dịu dàng nói:

Đều là người theo ta khá nhiều năm, rất trung thành.

Nếu ngươi thích ta có thể tặng.

Thôi đi...

Ngươi có biết ta không có ý đó.

Sở Mặc nói:

Ngươi biết rõ, giữa chúng ta...

Thủy Y Y đang cười, bỗng nhiên hạ giọng nói:

Phía trước có người chặn đường.

Ừ?

Sở Mặc nao nao, ngẩng đầu nhìn phía trước.

Một nam tử trẻ tướng mạo phi thường tuấn lãng đứng trên đường, toàn thân tỏa hàn khí mãnh liệt, ánh mắt lạnh lùng âm hiểm nhìn hắn.

Lỗ tiểu tước?

Sở Mặc nhìn nam tử kia, sau đó nhìn vào cánh tay của hắn.

Khổng Hoành Nghĩa lập tức giận dữ, sau đó cắn răng nói với Sở Mặc:

Sở Mặc, ta xem lần này ngươi chạy đi đâu?

Lúc này, Long Thu Thủy hiện ra, thấy Sở Mặc, ngoài cười nhưng trong không cười nói:Ôi!!!, đây không phải Sở công tử có được Chuẩn Thánh Dược Phong Quân Tử sao?

Thật là hạnh ngộ!

Lời Long Thu Thủy khiến cả con đường muốn nổ tung.

Chuẩn Thánh Dược?

Phong Quân Tử?

Chuẩn Thánh Dược kia bị Sở Mặc lấy đi rồi hả?

Thật hay giả?

Sở Mặc thật sự có năng lực đó sao?

Chuẩn Thánh Dược đó, thần vật có thể giúp Đế Chủ tu sĩ sống cả đời.

Rất nhiều người nhìn về phía Sở Mặc, ánh mắt không giống trước.

Lúc trước chỉ hơi sùng bái, hiện giờ đầy tham lam.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Long Thu Thủy, thấy hắn có vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa vẻ liền thản nhiên nói: Phong Quân Tử gì chứ?

Không phải là bị ngươi lấy đi rồi hả?

Ít ngậm máu phun người đi!

Long Thu Thủy lập tức nổi giận.

Nghe lời Sở Mặc, rất nhiều người nghi hoặc nhìn về phía hắn.

Thủy Y Y ở bên Sở Mặc bồi thêm một câu:

Bảo sao, làm thế nào cũng không phát hiện ra gốc Chuẩn Thánh Dược?

Thật là bị Long đại nhân lấy đi sao?

Nguyệt Khuynh Thành vẻ mặt khờ dại hỏi.

Hẳn là như vậy đi.

Hổ Liệt gãi đầu:

Không thấy rõ, động tác của hắn nhanh quá.

Ngươi...

Các ngươi...

Long Thu Thủy tức suýt hộc máu, vốn muốn để Sở Mặc thành cái đích cho mọi người chỉ trích, kết quả bị mấy người bên Sở Mặc ba láp ba xàm vu oan cho hắn, cảm giác này còn ghê tởm hơn nuốt ruồi sống.

Lúc này, Khổng Hoành Nghĩa cười lạnh nói:

Không ngờ Thủy Y Y đại nhân trẻ tuổi cũng bắt đầu học nói dối.

Ha hả, thật sựlà... nghĩ mà muốn ngất.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Khổng Hoành Nghĩa, thản nhiên nói:

Đúng vậy, cánh ngươi lại dài ra rồi hả?

Thủy Y Y khẽ cười nói:

Ta đây cũng có một cái.

Buổi tối làm cánh khổng tước nướng?

Sở Mặc hỏi.

Thủy Y Y cười:

Tất cả nghe theo ngươi!

Một đám thiên kiêu đến từ thiên giới, tập trung ở Thiên Lộ Huyền Không thành khiến không khí nơi này trở nên vô cùng khẩn trương.

Mà trong lời đối thoại của song phương ẩn chứa sát khí vô tận.

Cánh Khổng tước nướng?

Đám đông xôn xao.

Đó là Khổng Hoành Nghĩa?

Đại nhân trẻ tuổi Khổng tước tộc?

Cánh hắn bị người ta chặt đứt?

Không thể nào?

Khổng Hoành Nghĩa là nhân tài kiệt xuất, ai có thể dễ dàng chặt đứt cánh hắn?

Hắn là nhân tài kiệt xuất?

Ha ha, Thủy Y Y thủy đại nhân...

Là nhân tài kiệt xuất trong nhân tài kiệt xuất!

Cũng đúng, cũng chỉ có thân phận như chúng ta mới có tư cách biết sự lợi hại của Thủy đại nhân!

-----o0o-----

Chương 1389: Liên quan đến ngươi sao?

Chương 1389: Liên quan đến ngươi sao?

Đám đông nghị luận khiến sắc mặt của Khổng Hoành Nghĩa lúc trắng lúc xanh.

Tuy nhiên còn có rất nhiều người âm thầm nhìn chằm chằm Sở Mặc và Long Thu Thủy.

Bọn họ cũng muốn làm rõ gốc Chuẩn Thánh Dược rốt cuộc ở trên người ai, nhưng xem ra song phương có người đang nói láo!

Nói cách khác, Chuẩn Thánh Dược Phong Quân Tử...

Tuyệt đối đã bị người háiđi rồi!

Tin tức này thật quá kinh người!

Mọi người hiếu kỳ về tung tích Phong Quân Tử đã hoàn toàn vượt qua Huyền Không thành, giữa các thiên kiêu trẻ có khả năng phát sinh chiến đấu.

Lúc này, lão già bên Khổng Hoành Nghĩa đứng ra, nhìn Sở Mặc quát lớn:

Tiểu bối vô lễ dám làm nhục Khổng Tước nhất tộc, ta thấy ngươi chán sống rồi.

Lão thất phu, ta thấy ngươi cũng chán sống rồi.

Tiếng nữ tử lạnh băng ở phía bên kia vang lên.

Sở Thanh đi tới, bên cạnh là tùy tùng, còn có một vài gương mặt xa lạ nhưng nhìn qua cũng không yếu.

Những người đó nhìn Sở Mặc, ánh mắt tò mò mang theo vài phần thân cận.

Người của Sở gia

Sở Thanh đi tới, lạnh lùng nhìn lão già khổng tước tộc, hừ lạnh:Chỉ là một lão thất phu thọ nguyên sắp hết, miễn cưỡng lên Thiên Lộ tăng tới Đế Chủ, khổng tước tộc các ngươi đúng là biết tính toán, thế nào, không muốn dùng đồ rác rưởi ngươi đổi lấy đệ đệ của ta thì mau cút nhanh lên đừng để ta thấy ngươi, bằng không ta sẽ tiêu diệt hết nhóm khổng tước tộc các ngươi.

Sở Thanh ngươi quá đáng

Khổng Hoành Nghĩa lớn tiếng quát:

Sở gia có huy hoàng cường thịnh cũng chỉ là chuyện quá khứ, giờ ngươi có tư cách gì ở đây ngang ngược càn rỡ.

Khổng Hoành Nghĩa hận Sở Mặc và Thủy Y Y, chẳng những bị đoạn hai cánh mà Khổng Tước Linh vũ cũng bị Sở Mặc lấy đi hếtThù hận này với kẻ kiêu ngạo như khổng tước tộc mà nói, quả thực không dễ dàng tha thứ.

Lúc này, Long Thu Thủy lên tiếng:

Đừng nói mấy lời vô dụng, Sở Mặc, ngươi có được Phong Quân Tử Chuẩn Thánh Dược, chúng ta cũng không yêu cầu ngươi chia cho mọi người, nhưng lấy ra cho mọi người chiêm ngưỡng thì không thành vấn đề chứ?

Tất cả người quan sát kinh nghi bất định.

Long Thu Thủy cười:

Ta biết rằng mọi người nghi ngờ ta, không sao, ta có thể thề

Nói xong, Long Thu Thủy thành thật nói:Ta lấy tôn nghiêm Long gia thề, ta Long Thu Thủy mà có gốc Chuẩn Thánh Dược kia thì cả Long gia vạn kiếp bất phục.

Đám đông kinh hô.

Thề độc quá, lôi cả gia tộc vào.

Nhưng Long Thu Thủy thề như vậy khiến tất cả tầm mắt chuyển sang Sở Mặc.

Thủy Y Y thản nhiên nói:

Thật đúng là không biết xấu hổ, thà đem gia tộc mình vào cũng không muốn nhân quả dính tới mình.

Đúng là ác độc.

Trước kia không phát hiện, hiện tại mới biết Long Thu Thủy ngươi đúng là tiểu nhân bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa.

Thủy Y Y ngươi đừng quá đáng.

Long Thu Thủy cắn răng, vẻ mặt âm u nói:

Ngươi nói cũng vô dụng, có gan ngươi bảo Sở Mặc thề đi.

Sở Mặc ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Long Thu Thủy:

Ngươi cảm thấy là ngươi ngốc hay ta khờ?

Long Thu Thủy lập tức sửng sốt.

Đám đông cũng ngây ngẩn.

Lời này chẳng lẽ thừa nhận Phong Quân Tử ở chỗ hắn.

Sở Mặc nói tiếp:

Phong Quân Tử là của ai.

Xung quanh an tĩnh, tất cả mọi người nhìn Sở Mặc không nói.

Ngay cả Long Thu Thủy và Khổng Hoành Nghĩa đều không lên tiếng.

Đúng vậy, Phong Quân Tử là linh dược vô chủ trong thiên địa.

Ai dám nói Phong Quân Tử do mình nuôi dưỡng đấy, chỉ sợ sẽ bị người đời phỉ nhổ tới chết.

Sở Mặc lại nói:

Thế nên nó trong tay ai liên quan gì tới ngươi.

Hắn nhìn Long Thu Thủy:

Liên quan tới ngươi không?

Long Thu Thủy định lên tiếng, Sở Mặc đã nhìn sang Khổng Hoành Nghĩa:

Liên quan tới ngươi không?

Khổng Hoành Nghĩa nói:

Ta cũng tham dự.

Nhưng ngươi không được.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Khổng Hoành Nghĩa lập tức nghẹn lời.

Sở Mặc lại nhìn quanh, thản nhiên cười, mở hai tay nói:

Ta cũng không được.

Cho nên chuyện này chẳng liên quan gì tới ta.

Ngươi nói láo.

Khổng Hoành Nghĩa cả giận nói:

Ta thấy rõ nó bị ngươi lấy đi.

Sở Mặc cười cười:

Dù thật có bị ta lấy đi thì liên quan gì tới ngươi?

Xem đi, xem hắn thừa nhận rồi.

Khổng Hoành Nghĩa vẻ mặt hưng phấn.

Sở Mặc cười một tiếng:

Ngu ngốc.

Thủy Y Y nói:

Đúng là ngu ngốc, Chuẩn Thánh Dược là cọng cỏ tầm thường sao, lúc ấy trên đỉnh núi nhiều người như vậy, căn bản không ai có thời gian chiếm được Chuẩn Thánh Dược, ta thừa nhận, ta vừa thuận tay tạt nước bẩn về, là vì tức Long Thu Thủy vu oan, nhưng chỉ cần là ngươi thông minh hắn nên biết.

Lúc ấy còn có Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi, Huyên Huyên, còn có Hoàng Vô Song bao người đều không thấy cây Phong Quân Tử đó chạy đi đâu, thậm chí có Phong Quân Tử thật không cũng không ai biết.

Long Thu Thủy và Khổng Hoành Nghĩa người vừa nhìn đã thấy, Long Thu Thủy, cùng ngày chúng ta cùng đi, sao ngươi thấy được hả, nếu ta đây nhớ không lầm thì người nói trên đỉnh núi có Phong Quân Tử là ngươi phải không?

Nguyệt Khuynh Thành ở bên hạ giọng nói:

Trên Thiên Lộ thực sự Phong Quân Tử sao?

Hổ Liệt nói:

Trên Thiên Lộ nhất định là có cực phẩmdược, có hay không thật sự không dám nói nhưng gió nơi đó quả thật khá dọa người.

Hổ Liệt nói xong, còn nói thêm:

Ngươi ấy, đừng vì một chút ân oán cá nhân mà tùy ý vu oan, có gan thì đánh chính diện, đại nhân trẻ tuổi còn sợ đối diện đối thủ sao?

Đám đông thở dài.

Bọn họ đã hiểu, ra hai người có ân oán cá nhân.

Thủy Y Y cũng nói vì tức giận mà tạt nước bẩn về, cũng chứng tỏ không ai có được Chuẩn Thánh Dược.

Rất nhiều người nhìn Long Thu Thủy và Khổng Hoành Nghĩa với ánh mắt khinh miệt.

Trong lòng trào phúng: Đại nhân trẻ tuổi hổ tộc Thiếu chủ đã nói, đại nhân trẻ tuổi còn sợ đánh trực diện mà phải dùng thủ đoạn tạt nước bẩn, quả thực bỉ ổi.

Mà Sở Mặc nói cũng có đạo lý, vật kia vào tay ai thì liên quan gì tới những người khác.

Con người là như vậy, mất đi mục tiêu sẽ phục hồi lý trí.

Long Thu Thủy và Khổng Hoành Nghĩa sắc mặt xanh mét, á khẩu không trả lời được.

Kỳ thật cả Khổng Hoành Nghĩa hiện tại cũng không dám hoàn toàn xác địnhPhong Quân Tử đó ở chỗ Sở Mặc.

Lúc ấy hắn chỉ thấy hào quang chợt lóe, sau đó không thấy gì nữa.

Thậm chí hắn có đến đó không Phong Quân Tử cũng không biết.

Hiện giờ bị đám người Thủy Y Y nói như vậy, ngay cả hắn cũng nghi hoặc có phải mình nhìn nhầm rồi.

Lúc này, Sở Thanh tới bên, thân thiết nhìn Sở Mặc:

Không sao chứ?

Sở Mặc lắc đầu, khẽ mỉm cười:

Không sao.

Sở Thanh nhìn Sở Mặc, nàng đã biết không ít chuyện từ chỗ Thủy Y Y, nhưng hiển nhiên đây không phải chỗ thích hợp tâm tình, lập tức nói:Đi thôi, chúng ta tới quán rượu phía trước thưởng thức chút Thiên Lộ đặc sắc.

Sở Mặc nhìn thoáng qua mấy người Thủy Y Y.

Thủy Y Y cười:

Nghe theo ngươi.

Sở Thanh cười mờ ám, ánh mắt qua lại giữa hai người.

Sở Mặc có chút đau đầu nói:

Vậy đi thôi

-----o0o-----

Chương 1390: Chênh lệch

Chương 1390: Chênh lệch

Tới quán rượu, Sở Mặc mới biết được vì sao Sở Thanh không tiếp tục chờ mình, hoá ra sau khi Sở Thanh vào, ban đầu cực kỳ thong thả, mục đích vừa đi vừa chờ Sở Mặc.

Nhưng không ngờ Sở gia tu sĩ xảy ra chút việc, nàng không thể không tăng thêm tốc độ đi giải quyết phiền toái.

Đến giờ Sở Mặc cũng không rõ thiên giới Sở gia như thế nào.

Chỉ nghe qua miệng một số người thì hình như Sở gia đã suy thoái, chỉ nhờ nội tình năm đó cùng mạng lưới quan hệ rộng, nên dù Sở gia như hoàng hôn Tây Sơn thì kẻ chân chính dám cùng chống đối Sở gia lại không nhiều.

Giống Long Thu Thủy và Khổng Hoành Nghĩa, tối đa cũng chỉ nói miệng chứ nếu cùng Sở Thanh khai chiến, bọn họ cũng phải cân nhắc hồi lâu.

Nghiêm trọng không?

Sở Mặc nhìn Sở Thanh hỏi.

Không có việc gì nữa rồi, một chút phiền toái đã giải quyết hết.

Sở Thanh cười cười.

Nhưng Sở Mặc biết, có thể khiến người gia tộc đến tìm khẳng định không phải việc nhỏ.

Nhưng nếu đã giải quyết xong, hắn cũng không tiện hỏi nhiều.

Dù sao giờ hắn vẫn chưa nhập vào Sở gia, thân phận có phần bất tiện.

Vì Sở Mặc không biết người Sở gia có được thân thiện với hắn như Sở Thanh không.

Đây không phải Sở Mặc mẫn cảm, mà hắn nhất định phải cẩn thận.

Hơn nữa lớpngười già Sở gia đều bị hạ phong ấn, một khi nhắc tới hắn sẽ bị bên La Thiên Tiên Vực cảm ứng được.

Đến lúc đó sẽ dẫn tới đại họa.

Sở Mặc cũng không muốn.

Chẳng những gây họa cho mình còn gây họa cho thân nhân.

Nếu như vậy, Sở Mặc tình nguyện rời xa Sở gia, thậm chí rời xa Sở Thanh.

Nói ngươi đi.

Sở Thanh nhìn Sở Mặc:

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Sở Mặc giả bộ hồ đồ nói:

Tỷ tỷ chỉ chuyện gì?

Sở Thanh liếc mắt:

Còn chuyện gì?

Toàn bộ!

Mọi chuyện đều nói cho ta biết!

"...

" Sở Mặc cảm thấy không quen.

Vì cho tới nay, có chuyện gì hắn cũng tự gánh vác.

Giờ có người san sẻ lại khiến hắn không biết làm sao.

Nói ra đi, đừng tự ôm hết.

Sở Thanh đau lòng:

Quá khứ ta muốn cũng bất lực, nhưng hiện tại không giống như trước.

Giờ đệ ở Thiên giới, ở ngay bên cạnh ta.

Dù thế nào ta đều hy vọng đệ có thể nhớ mình có một tỷ tỷ!

Sở Mặc gật đầu khẽ mỉm cười, kể lại chuyện đã xảy ra khi tiến vào Thiên Lộ.

Cả chuyện cô nương áo đen mất tích.

Sở Thanh cũng không truy vấn, bởi vì theo lời Thủy Y Y cũng đại khái đoán được thân phận cô gái áo đen và kết luận giống Thủy Y Y.

Có thể làm Sở Mặc đau thương như thế, nhất định tinh linh Công chúa đã xảy ra chuyện.

Nhưng Sở Mặc không nói, bọn họ cũng không tiện tiếp tục truy vấn.

Nhưng với chuyện khác, Sở Mặc lại đưa ra ý kiến của mình.

Thế lực còn sót lại của Huyết Ma Lão Tổ, sau khi rời Thiên Lộ ta lập tức liên hệ họ tiến hành vây quét sạch.

Những người đó như trốn sâu trong lòng đất, tránh ở nơi âm u nhiều năm như vậy, đã tới lúc thanh trừ bọn họ.

Gia Cát gia...

đã thành thù thì không còn gì để nói.

Chuyện này để chúng ta giúp ngươi.

Thủy Y Y ở một bên gật gật đầu:

Không thành vấn đề.

Sở Mặc lại lắc đầu cự tuyệt:

Chuyện này để tự ta giải quyết.

Gia Cát gia không dễ đối phó như vậy.

Các ngươi mà ra tay, chấn động sẽ lan đến toàn bộ tu hành giới thiên giới.

Ta tự mình giải quyết, giảm bớt xung đột lại.

Sở Mặc nói xong, nhìn thoáng qua mọi người:

Hơn nữa, ta cũng không dễ bị trấn áp.

Sở Thanh nhìn thoáng qua Thủy Y Y, Thủy Y Y mỉm cười nói:

Ngươi nói là được.

Sở Thanh: "...

"

Mà ngay cả Sở Thanh cũng không hiểu nổi Thủy Y Y, Sở Thanh biết hôn ước kia.

Nhưng trước nay Thủy Y Y luôn biểu hiện kháng cự, thậm chí từng nói trước mặt nàng cả đời sẽ không gả cho đệ đệ!

Đúng vậy, lúc đó Thủy Y Y còn chưa biết tên của Sở Mặc.

Nàng không có ý kiến gì với Sở Mặc, chỉ không muốn làm vật hy sinh cho gia tộc.

Bề trên nói qua, có thể gả cho người kia tuyệt đối là cơ duyên lớn nhất, ngươi cũng không phải vật hi sinh.

Nhưng khi đó Thủy Y Y hoàn toàn nghe không vào.

Tiểu cô nương... thay đổi chủ ý sao?

Sở Thanh nhìn Thủy Y Y và Sở Mặc, dường như rất hài lòng việc Thủy Y Y trở thành đệ muội.

Sở Thanh nói:

Tạm gác Gia Cát gia, ta thấy Khổng Hoành Nghĩa và Long Thu Thủy cũng oán hận sâu sắc với ngươi, mà gia tộc sau họ không phải Gia Cát gia có thể so sánh.

Xem ra lúc về ta sẽ cho người nói chuyện với bề trên của họ một tiếng.

Đây là ân oán giữa tiểu bối.

Thủy Y Y lúc này cũng nghiêm túc, nói:

Khổng tước tộc, chỉ cần không phải thật sự chém con khổng tước này, hẳn khổng tước tộc sẽ không có phản ứng quá lớn.

Nhưng Long gia...

Đích thật là có chút phiền phức.

Đúng vậy, Long Thu Thủy coi như hậu bối ưu tú trong Long gia.

Lần này liên tiếp bị nhục, chỉ sợ bề trên Long gia đứng ngồi không yên.

Sở Thanh u lãnh nói:

Long gia giỏi nhất bao che khuyết điểm.

Điểm này không thể không phòng.

Thủy Y Y chăm chú nhìn Sở Mặc, nghiêm nghị nói:

Trước ngươi đánh bại Long Thu Thủy, đả kích hắn lớn như thế, mà lòng dạ hắn không được như Tề Bác, từ hành động hôm nay có thể nhìn ra, hắn muốn hại ngươi.

Sở Mặc gật đầu:

Yên tâm đi, ta sẽ cẩn thận hơn.

Sở Thanh lúc này hơi nhíu mày:Tề Bác, Tề gia năm đó... dường như cũng có quan hệ với Huyết Ma Lão Tổ.

Thủy Y Y ngưng thần suy tư một hồi, nói:

Ngươi nói như thực sự có việc như vậy.

Tuy nhiên, liên hệ không sâu.

Hơn nữa Tề gia những năm gần đây cũng khá khiêm tốn, danh tiếng ở Thiên giới không tệ lắm.

Sở Thanh nói:

Hy vọng bọn họ đừng nhầm lẫn.

Nếu thật sự cho Sở gia đã xuống dốc, có thể tùy tiện ức hiếp hậu nhân Sở thị thì sẽ phải trả giá thê thảm và nghiêm trọng.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành ngồi bên lắng nghe mà có cảm giác hết hồn.

Hai thiên chi kiêu nữ ngồi đây bàn về thiên giới đại tộc với vẻ mặt phong khinhvân đạm!

Chỉ tới tầng cấp nhất định mới hiểu, trên đời này vĩnh viễn không có công bằng.

Bởi vì có người từ nhỏ đã là thiên kiêu, bản thân ưu tú, gia thế kỳ tích.

Khởi điểm của họ còn vượt xa chung điểm của vô số người.

Hổ Liệt cười khổ trong lòng: Đó...

Chính là chênh lệch!

Nguyệt Khuynh Thành không có cảm giác mất mát mãnh liệt như vậy, trong lòng nàng còn cảm thấy may mắn!

Không lâu trước đó, nàng còn không dám nghĩ việc cùng ngồi ăn cơm với người như vậy.

Hiện giờ lại đã trở thành sự thật, hơn nữa còn có thể nghe nhiều bí văn của Thiên giới, giúp nàng gia tăng lịch duyệt và tầm mắt.

Khiến nàng cảm thấy may mắn là quyết định trở thành tùy tùng của Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1391: Ba đạo thanh âm

Chương 1391: Ba đạo thanh âm

Lúc đó lựa chọn cũng thật phiêu lưu.

Sở Mặc không phải đại nhân trẻ tuổi, dù hắn vượt cấp đánh bại Trương Song Song, Long Thu Thủy đã áp chế cảnh giới, nhưng khi đó hắn vẫn không phải đại nhân trẻ tuổi.

Về phần quan hệ của hắn với Hồng Nguyệt đại nhân, nói toạc ra là cũng không có gì.

Có đại nhân vật nào không có một hai thân thích nghèo?

Cho nên quen biết đại nhân vật chưa chắc cũng là đại nhân vật!

Nhưng lúc ấy Nguyệt Khuynh Thành lựa chọn không chút do dự, và giờ nàng đã cảm giác được, lựa chọn ngày đó chính xác cỡ nào!

Đối với nàng mà nói, lựa chọn đó là cơ duyên lớn nhất của nàng!

Ngay cả Thủy Y Y và Sở Thanh cũng có thái độ khác thường với Sở Mặc, đó không chỉ là tình thân và tình yêu.

Nguyệt Khuynh Thành không nói, nhưng không có nghĩa là nàng không hiểu.

Cho nên ngồi ở đây, so sánh với Hổ Liệt rung động, Nguyệt Khuynh Thành lạithấy may mắn.

Sau đó, có tiểu nhị dâng lên các món ăn quý và lạ.

Nguyên liệu nấu ăn trên Thiên Lộ khác với Thiên giới, nhưng cách nấu nướng không sai biệt lắm.

Cho nên mọi người cũng không thấy có gì bất tiện.

Một bữa cơm vui vẻ.

Tuy nói tới cảnh giới này đã sớm không cần ăn cơm duy trì năng lượng, nhưng ăn là thiên tính, là một trong nhu cầu cơ bản nhất, nên dù tới cảnh giới như chí tôn thì vẫn thỉnh thoảng ăn một bữa cơm.

Rượu Thiên Lộ có điểm đặc sắc, hương vị có mùi hoa quả nhưng độ rượu không nhỏ, mọi người không có vận chuyển công lực đến hóa giải rượu nên ngay cả Nguyệt Khuynh Thành kiệm lời cũng bắt đầu nói nhiều hơn một chút.

Trên cơ bản đều là mọi người nói, Sở Mặc đang nghe.

Ngẫu nhiên có người hỏi hắn mới nói vài câu.

Rượu qua ba tuần.

Gương mặt Sở Thanh ửng đỏ, nhìn Sở Mặc nói:

Có phải Đệ đệ kỳ quái hôn sự của ngươi như thế nào không?

Thủy Y Y bên kia hơi cúi đầu.

Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt tò mò nhìn.

Sở Mặc hơi nhíu mày nhìn qua Thủy Y Y, trong lòng thở dài một tiếng, sau đó lắc đầu:Không biết.

Tỷ tỷ nói cho ngươi.

Sở Thanh cười nói:

Hôn sự này do ông nội định ra.

Cái gì?

Sở Mặc nhíu mày, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Sở Thanh:

Sao có thể?

Ông nội là nhân vật thời đại nào?

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng giật mình.

Hổ Liệt lẩm bẩm:

Vĩ nhân kia hẳn là nhân vật viễn cổ chục vạn năm trước.

Đúng vậy, ông nội của ta, đích thật là nhân vật viễn cổ mười vạn năm trước.

Nhưng trước khi ông ấy phong ấn cha ta và đại bá đã cùng tổ tiên Y Y có ước định, cũng đã trao đổi tín vật.

Sở Thanh thâm ý nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

Ông nội cảnh giới siêu việt chí tôn, bán thánh thân thể, năm đó đã suy tính tiểu đệ và Y Y đến trái đất.

Cho nên mới cùng tổ tiên Y Y làm ra ước định này.

Sở Thanh nói xong, nắm tay Thủy Y Y, hâm mộ nhìn vòng tay trong suốt:

Vòng tay này là vật bà nội thích nhất, chỉ là một kiện chí tôn khí nhưng có ý nghĩa phi thường trọng đại.

Ai đeo vật này là đã có tư cách thành phu nhân Sở gia.

Lúc này, Sở Mặc khẽ cau mày nói:

Y Y có tín vật, ta đây thì sao?

Sở Thanh nhìn Sở Mặc:

Của ngươi...

Kỳ thật vẫn luôn ở trên người ngươi!

Cho nên đệ đệ, dù tỷ tỷ biết ngươi có nữ tử mình thích, nhưng bất kể thế nào, ngươi cũng không nên phụ Y Y.

Trên người ta?

Thứ gì vậy?

Sở Mặc nhíu mày.

Tên vật kia ta không rõ, nhưng hẳn là một khối ngọc, bên trong có một không gian lớn!

Sở Thanh cũng không xác định nói:Ta nghe phụ thân nói, năm đó Thủy gia trao đổi tín vật là một kiện thần khí không trọn vẹn.

Nhưng không ai có thể kích hoạt nó, chỉ có thể trở thành không gian trữ vật.

Đầu Sở Mặc ong một tiếng, trong lòng cả kinh, thầm nghĩ: Chẳng lẽ là Thương Khung Thần Giám?

Dựa theo lời Sở Thanh miêu tả thì đúng là Thương Khung Thần Giám, nếu thế thì ân tình này thật sự quá lớn!

Trước Sở Mặc cảm thấy ba kiện thần khí đều đến từ La Thiên Tiên Vực.

Bây giờ nghĩ lại, ba kiện thần khí bị đưa tới Viêm Hoàng đại vực đã trải qua rất nhiều chuyện, thậm chí là mấy kỳ chủ mới tới chỗ mình!

Hỗn Độn Hồng Lô...

Lúc trước không phải là thuộc về Đơn Thần Đế Chủ sao?

Năm đó không rõ, nhưng bây giờ đã biết, một Đế Chủ có tư cách gì nắm giữ thần khí này?

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, khẽ vươn tay gọi Thương Khung Thần Giám ra, nhìn Sở Thanh:

Là vật này sao?

Sở Thanh thấy một khối ngọc trong tay Sở Mặc.

Sở Thanh tỉ mỉ nhìn hồi lâu, sau đó lắc đầu nói:

Bởi vì chỉ có ghi chép, ta cũng chưa từng thấy qua, tuy nhiên cha ta từng thấy!

Ông ấy biết.

Cha ngươi...

Khụ...

Thúc thúc ta, họ tên ông ấy không thể đề cập đúng không?

Sở Mặc nhìn Sở Thanh:

Ít nhất... ta không thể, đúng không?

Sở Thanh áy náy:

Xin lỗi tiểu đệ...

Sở Mặc lắc đầu:

Kỳ thật hẳn là ta nói xin lỗi mới đúng, là ta làm phiền toái cả gia tộc...

Sở Thanh:

Đừng nói như vậy, chúng ta là người một nhà.

Phúc họa cùng gánh.

Ngày sau đệ quật khởi, gia tộc cũng sẽ tái hiện huy hoàng.

Như vậy, đệ có khó khăn, gia tộc có lý gì không giúp?

Một bên Hổ Liệt, Nguyệt Khuynh Thành và Thủy Y Y cảm động.

Sở Mặc cũng giống như vậy, hắn gật đầu, sau đó nhìn về phía Thủy Y Y, do dự một chút, vẫn nói:

Nếu...

Đó thực là tín vật.

Đừng!

Ba đạo thanh âm đồng thời vang lên.

Hai âm thanh đến từ Sở Thanh cùng Thủy Y Y.

Sở Thanh có chút bất đắc dĩ, nàng không ngờ tiểu đệ quật cường, si tình như thế.

Ở tu hành giới, một tu sĩ có mấy đạo lữ là chuyện bình thường.

Tựa như phụ thân nàng còn có ba vị đạo lữ, mà ở tu hành giới như thế thuộc diện ít.

Giống đại bá Sở Thiên Cơ chỉ có một bá mẫu đã là khá hiếm.

Tuy nhiên đại bá còn coi như có nguyên nhân, dù sao thân phận của bá mẫu...

Nhưng tiểu đệ đâu có nhiều băn khoăn như vậy!

Theo hiểu biết trước đây của Sở Thanh, nàng nghĩ bên cạnh hắn hẳn có rất nhiều hồng nhan tri kỷ mới đúng.

Kết quả gặp mặt mới biết là sai.

Chỉ yêu có một!

Đúng là có chút phiền phức, vốn Sở Thanh thấy Sở Mặc và Thủy Y Y quả thực là môn đăng hộ đối ông trời tác hợp.

Hai người kết hợp lại sẽ thành việc trọng đại của toàn bộ tu hành giới.

Hiện tại mới phát hiện, nàng cũng vậy, thậm chí cả Thủy Y Y đều có chút...

Một bên tình nguyện.

Cho nên, khi Sở Mặc nói ra lời kia, phản ứng đầu tiên của nàng là ngàn vạn lần không thể để Sở MẠnói ra miệng, nói cách khác, chuyện này sẽ từ một chuyện tốt biến thành sự tiếc nuối khổng lồ.

Tiểu đệ, nghe tỷ tỷ một câu...

Đừng vội quyết định.

Sở Thanh nói.

Một giọng nói khác đến từ Thủy Y Y, sắc mặt có chút tái nhợt, trong mắt có hơi nước, hơi cúi đầu, không nói gì.

-----o0o-----

Chương 1392: Tần Khiếu Thiên

Chương 1392: Tần Khiếu Thiên

Đừng nhìn nàng ở trên bản tin công khai tỏ tình, ra sức ủng hộ, thành thật ngôn luận...

Nhưng đó đã là cực hạn Thủy Y Y có thể làm được.

Nàng vừa mới hô lên một tiếng cũng chỉ là theo bản năng, sau khi thốt ra cũng có chút hối hận.

Nàng thích người này nhưng nàng cũng là có kiêu ngạo thuộc về mình.

Chỉ là kiêu ngạo này dù yếu ớt nhưng vẫn phải có.

Cho nên, nàng cúi đầu, trong lòng hơi khổ sở, lại có chút ủy khuất không nói gì.

Tuy nhiên mọi người đột nhiên tự hỏi tiếng kêu thứ ba là của ai?

Sở Mặc rất rõ, tiếng thứ ba là từ trong Thương Khung Thần Giám vọng lại.

Lúc này, Sở Thanh và Thủy Y Y, còn có Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành giả ngốc không nghe thấy gì phục hồi tinh thần nhìn khối ngọc trong tay Sở Mặc.

Nó...

Nó có thể nói sao?

Sở Thanh trân trối nhìn Sở Mặc.

Thủy Y Y cũng quên ngượng ngùng, có chút giật mình nhìn khối ngọc trong tay Sở Mặc, dù không nói xong trong mắt đầy vẻ tò mò.

Không hề tham lam!

Không hề tham niệm!

Dù thứ này vốn thuộc về Thủy gia thì Thủy Y Y cũng không có ý tưởng đưa nó về, cho dù nó là thần khí hoàn mỹ vô khuyết thì trong lòng Thủy Y Y nó cũng không bằng người kia.

Tình cảm là thứ kỳ quái, có người sớm chiều ở chung chưa chắc sinh ra cảm giác này.

Mà có người chỉ cần vừa thấy nhau...

đã có thể định chung thân.

Hổ Liệt lẩm bẩm nói:

Pháp khí có linh, nhưng ta chưa từng thấy linh tính cường đại đến mức nàyquá yêu tà.

Nguyệt Khuynh Thành cũng nhìn khối ngọc trong tay Sở Mặc, bị chấn động đến gần như nói không ra lời.

Sở Mặc khi nãy thật muốn trả lại Thương Khung Thần Giám!

Hắn không muốn đáp ứng hôn sự này!

Kỳ Tiêu Vũ sinh tử chưa biết, tiền đồ mờ mịt, giờ hắn đồng ý việc hôn nhân này thì hắn thành cái gì?

Có tư cách gì thích Kỳ Tiêu Vũ?

Về phần lời Kỳ Tiêu Vũ kích động nói lúc tiến lên phong nhãn, Sở Mặc đã sớm vứt lên chín từng mây rồi.

Sở Mặc từng mềm lòng, thậm chí đối mặt với việc Na Y tỏ tình cũng không biết làm sao, nhưng lúc đó Sở Mặc vẫn là thiếu niên chưa từng trải qua sóng gió gì.

Hiện tại hắn đã lớn lên, có phương thức xử lý và giải thích với rất nhiều chuyện.

Hắn không muốn người khác hiểu lầm, càng không muốn chậm trễ người khác.

Đường tỷ Sở Thanh cự tuyệt, hắn liệu được.

Vì hắn nhìn ra quan hệ giữa Đường tỷ cùng Thủy Y Y vô cùng tốt, cũng cực lực muốn thúc đẩy hôn sự này.

Chỉ có điều hắn không ngờ Thủy Y Y lấy hết dũng khí ngăn cản hắn nói ra câu nói kế tiếp, mà ngay cả Thương Khung Thần Giám cũng không đáp ứng!

Ta là thần khí, mặc dù thiếu sót nhưng vẫn có linh.

Âm thanh tang thương từ xa xưa từ Thương Khung Thần Giám truyền ra:

Thần khí chọn chủ chứ không phải người chọn thần khí.

Năm đó Thủy gia chỉ tạm thời bảo quản, vì đối tượng trao đổi tín vật là chủ nhân nên ta mới không bỏ chạy.

Bằng không, thần khí mà chạy ai có thể cản lại?

Mấy người nghe mà rung động.

Lời này khí phách vô song, hơn nữa trật tự rõ ràng, giải thích rành mạch!

Ý là, nếu Thủy gia năm đó coi nó là tín vật giao cho người khác, nó sẽ lập tức trốn đi!

Nhưng vì người kia là Sở Mặc nên nó mới không cự tuyệt!

Nói cách khác, nó không liên quan với Thủy gia, là nó lựa chọn Sở Mặc!

Thế nên dù Sở Mặc muốn trả lại, nó cũng không đồng ý!

Hổ Liệt nhìn khối ngọc trong tay Sở Mặc nói:

Mở mang kiến thức...

Thật là mở mang kiến thức, về sau ai dám bốc phét trong nhà hắn có thần khí, Hổ gia liền tát một cái"...

" Mấy người khác không nói gì.

Chẳng biết tại sao, Thủy Y Y nghe lời "Thần khí" nói lại không có mất mát, ngược lại như trút được gánh nặng.

Sở Thanh lúc này khẽ cười nói:

Tiểu đệ, nhìn thấy không?

Đó...

Là thiên ý!

Sở Mặc cũng không nói gì, sau đó nhìn Thủy Y Y với vẻ xin lỗi.

Thủy Y Y ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc nói:

Chúng ta... cho nhau chút thời gian, được không?

Đừng quyết định vội, được chứ?

Sở Mặc do dự một chút, nghĩ đến quen biết Thủy Y Y mới một thời gian ngắn nhưng nàng cũng là người thẳng thắn, gật đầu:

Bản thân ta nhiều phiền toái, vận mệnh ngang trái, ngươi cần suy nghĩ kỹ càng.

Thủy Y Y cười:

Ta biết rồi.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào náo động, tiếp theo cửa phòng Sở Mặc bị đẩy mạnh m ra, cạch một tiếng đánh vào tường, cửa gỗ cứng rắn nháy mắt dập nát.

Một nam tử thân hình cao lớn cường tráng nổi giận đùng đùng đi tới, ánh mắt đảo qua mấy người, cuối cùng nhìn vào Sở Mặc.

Ngươi, chính là Sở Mặc?

Giọng Thanh niên kia rét lạnh, trong mắt đầy vẻ ghen ghét.

Thủy Y Y thấy người này, sắc mặt hơi đổi, lạnh lùng nói:

Tần Khiếu Thiên, ngươi tới làm gì?

Bên kia Sở Thanh cũng nhíu mày:

Họ Tần, tốt nhất đừng ở đây gây chuyện.

Ha ha ha ha!

Thanh niên ngửa mặt lên trời cười lớn:

Lão tử hành sự, đàn bà ít xen lời!

Hổ Liệt lạnh lùng nói:

Tần Khiếu Thiên, đây không phải nơi cho ngươi giương oai.

Tiểu hổ, ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện với ta như vậy?

Đổi lại ca ca ngươi còn đỡ, đáng tiếc ca ca ngươi đã bị người ta làm thành đan dược.

Tần Khiếu Thiên cười lạnh.

Ngươi muốn chết!

Hổ Liệt giận tím mặt, nhảy phắt dậy.

Lúc này, ở bên ngoài cũng có không ít người xem náo nhiệt, thấy tình hình bên trong đều sợ ngẩn ra.

Lại có người dám hô hoán với Sở Thanh và Thủy Y Y, gan cũng lớn quá đi?

Nhưng khi nhìn rõ thanh niên cường tráng là ai, mấy kẻ xem náo nhiệt đều rụt đầu lại.

Có náo nhiệt cũng không dm xem!

Tần Khiếu Thiên, ngươi, hiện tại, lập tức,...

Cut ra ngoai!

Giọng Sở Thanh lạnh như băng.

Thủy Y Y cũng phẫn nộ

Cut ra ngoai!

Sở Thanh, người khác sợ ngươi, lão tử không sợ ngươi, ngươi không cần nhìn ta như vậy, ngươi sẽ là đạo lữ của ta!

Ai cũng không ngăn cản được!

Tần Khiếu Thiên vẻ mặt đường hoàng nhìn Thủy Y Y:Ngươi tìm một đồ chơi như vậy sao?

Chỉ biết nấp sau lưng nữ nhân không dám tiến lên nói chuyện.

Sở Mặc ngồi đó, bình tĩnh nhìn thanh niên cường tráng trước mắt nói:

Đi ra ngoài.

Đi ra ngoài?

Tiểu tử...

Ngươi nghĩ ngươi là ai?

Ngươi cho mình đánh bại mấy đại nhân trẻ tuổi là thành nhân vật rồi hả?

Có tư cách đánh đồng với các đại nhân trẻ tuổi rồi hả?

Tần Khiếu Thiên vẻ mặt trào phúng nhìn Sở Mặc:

Đồ rác rưởi vĩnh viễn không hiểu được cái gọi là cao thủ chân chính!

Chỉ bằng ngươi, cũng có tư cách ngồi cùng bàn với nữ nhân của lão tử sao?

Tần Khiếu Thiên nói xong, ánh mắt tối tăm nhìn Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành:Hổ tộc rác rưởi cút, cô nàng này không tệ, ở lại đây!

Trong mắt Hổ Liệt bắn ra tia sáng lạnh lẽo, nếu không phải ở trong này, khẳng định hắn không kìm nổi muốn động thủ.

-----o0o-----

Chương 1393: Tư cách kiêu ngạo

Chương 1393: Tư cách kiêu ngạo

Tần Khiếu Thiên cười lạnh nói:

Sao?

Muốn động thủ sao?

Tiểu hổ đừng xúc động, hậu quả ngươi không đảm đương nổi!

Rồi lại nhìn Sở Mặc, cười gằn nói:

Sở thị hậu nhân hả?

Người khác sợ Sở gia, lão tử không sợ!

Mười vạn năm trước Sở gia còn có tư cách xưng hùng Thiên giới, nhưng một vạn năm sau Sở gia chính là kẻ sa cơ thất thế mà thôi.

Còn cho mình có thân phận khó lường?

Ha ha ha ha, Sở gia có mạng lưới quan hệ sao?

Sở Thanh...

Tự ngươi nói mạng lưới quan hệ của Sở gia mạnh hay Tần gia mạnh?

Không có nhân mạch...

Sở gia tính là cái thá gì?

Nhìn ánhmắt phẫn nộ lại không thể làm gì kia, buồn bực?

Bi ai?

Cảm thấy nhân sinh thật bi kịch đúng không?

Ha ha ha ha, lão tử thích nhất hành hạ những kẻ luôn tự cho là đúng như các ngươi đó.

Nói đủ chưa?

Sở Mặc bình tĩnh nói.

Nói đủ rồi thì sao, chưa đủ thì sao?

Ngươi dám quản ta?

Tần Khiếu Thiên liếc xéo Sở Mặc, căn bản không đặt Sở Mặc vào mắt.

Nói đủ rồi thì cut ra ngoai.

Sở Mặc nhìn Tần Khiếu Thiên, vẫn là vẻ mặt bình tĩnh nói.

Người biết Sở Mặc đều biết, khi Sở Mặc càng bình tĩnh thì càng đáng sợ!

Bởi vì khi đó, Sở Mặc đã chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào!

Ha ha ha ha ha, lão tử không lăn, lão tử xem ngươi làm thế nào?

Tần Khiếu Thiên dùng ngón tay chỉ Sở Mặc:

Tiểu tử, ngươi nên cảm thấy may mắn, lão tử gặp ngươi ở Huyền Không thành chứ không giờ ngươi đã là một đống hài cốt rồi!

Ngươi tưởng lão tử thích lằng nhằng với ngươi?

Ngươi lầm rồi, trước giờ có thể động thủ thì lão tử sẽ tuyệt đối không vô nghĩa!

Sở Thanh và Thủy Y Y tức tới run lên.

Nhưng đúng là các nàng có chút kiêng kị Tần Khiếu Thiên.

Thiên giới quá lớn, gia tộc quá nhiều.

Tuy rằng cả ức vạn dặm biên giới cũng khó tìm một đại nhân trẻ tuổi, nhưng lãnh thổ thiên giới rộng lớn vô cương.

Cho nênsố thiên kiêu trẻ cũng tương đối kinh người.

Sở Mặc tiến vào Thiên giới trong thời gian ngắn ngủi, chưa hiểu rõ về thế lực chân chính của Thiên giới, cũng không biết Tần Khiếu Thiên này là ai, nhưng theo phản ứng của Sở Thanh và Thủy Y Y thì hẳn người này có lai lịch lớn.

Lúc trước Long Thu Thủy có hận đến nghiến răng nghiến lợi thì cũng không dám làm càn giống Tần Khiếu Thiên này.

Tuy nhiên, với Sở Mặc thì đó không là vấn đề.

Lúc từ Nhân Giới phi thăng, cô độc, hai bàn tay trắng!

Một tu sĩ Kim Đan kỳ cũng có thể dễ dàng trấn áp hắn, nhưng hắn vẫn đi tới!

Lại nhìn những kẻ năm đó ức hiếp hắn, không biết đã đi nơi nào?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Sở Thanh:

Tỷ, đánh nhau trong thành sẽ rất phiền toái sao?

Xì...

Tần Khiếu Thiên phát ra tiếng khinh thường, sau đó trào phúng nói:

Không phiền toái, chỉ cần ngươi có cực phẩm Thiên Tinh Thạch bồi thường là được, ngươi nghèo như vậy đã gặp qua cực phẩm Thiên Tinh Thạch chưa?

Nghe nói lúc ở Thiên Đạo Viên đánh cuộc với Long Thu Thủy ngươi còn mượn tiền Linh Đan Đường.

Nếu ngươi có 100 triệu bồi thường thì cứ việc động thủ!

Quỷ nghèo!

Ngu ngốc.

Sở Mặc nhìn Tần Khiếu Thiên, thản nhiên nói một câu, sau đó nhìn Sở Thanh:

Là thế phải không?

100 triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạch để bồi thường tổn thất?

Đúng lúc này, một âm thanh lạnh băng vang lên:

Không cần, ai thua thì bồi thường tiền.

Thanh âm như truyền ra từ huyền băng vạn năm, khiến tất cả mọi người cảm thấy rét lạnh.

Theo thanh âm này, một khuôn mặt trung niên hơi tiều tụy hiện ra, nói:

Trước đền cánh cửa này, mười triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạch.

Ngươi là thứ gì?

Nơi này đến phiên ngươi nói chuyện sao?

Tần Khiếu Thiên mặc dù giật mình trước sự xuất hiện của nam trung niên này, tuy nhiên cũng không quá sợ hãi, lạnh lùng nhìn hắn.

Nam Trung niên thản nhiên nói:

Ta là ông chủ nơi này, ngươi không phục thì ta sẽ ném ngươi ra.

Gian phòng này vốn bị kinh động từ lâu.

Rất nhiều người tò mò đứng ở hành lang nhìn sang.

Tuy nhiên rất khó nhìn thấy tình huống trong phòng.

Vì ở đây có pháp trận có thể ngăn cách thanh âm và thần thức tra xét.

Do cửa bị Tần Khiếu Thiên đá hỏng nên thanh âm mới truyền ra, tu sĩ ở đây ăn cơm cũng đã đại khái biết song phương là ai, tất cả đều khẩn trương chú ý.

Được, không thành vấn đề, mười triệu đúng không?

Bồi thường cho ngươi!

Tần Khiếu Thiên cũng không hề tranh chấp mà sảng khoái gật đầu đáp ứng.

Nhưng hắn nói:

Tiền ở chỗ tùy tùng của ta, để gọi là hắn tới, có thể chờ một nén nhang không?

Nam Trung niên nhìn hắn gật đầu.

Sau đó, Tần Khiếu Thiên lấy ra một khối truyền âm thạch, nói hai câu thu lại.

Sau đó như cười như không nhìn thoáng qua Sở Mặc:

Ttử, đợi lát nữa đừng kinh sợ, đừng nghĩ chạy, sau một nén nhang, ngay ở chỗ này.

Ta xem ngươi lấy gì đánh với ta!

Tần Khiếu Thiên nói xong, xoay người đi ra ngoài vào một căn phòng trống, tùy tiện ngồi xuống, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Người này, mặt ngoài nhìn ngang ngược càn rỡ, nhưng trên thực tế không phải dạng hữu dũng vô mưu!

Từ việc hắn sảng khoái bồi thường cho ông chủ của nơi này mười triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạch là có thể nhìn ra.

Một cánh cửa mà thôi, cho dù phía trên có pháp trận, có đáng giá mấy cũng không quá một khối cực phẩm Thiên Tinh Thạch.

Ông chủ này lại há miệng muốn mười triệu... thế mà Tần Khiếu Thiên cũng đáp ứng!

Sau đó...

100 triệu?

Sở Mặc nhìn ông chủ trung niên rời đi, trên mặt lộ vẻ đăm chiêu.

Sở Thanh cũng nhân cơ hội nói cho Sở Mặc về Tần Khiếu Thiên và chuyện của Tần gia.

Tần Khiếu Thiên!

Đó không phải là một người dễ trêu chọc, mấy năm trước hắn từng công khai nói muốn khiêu chiến với tất cả đại nhân trẻ Thiên giới!

Dựa theo cách hắn nói, đại nhân trẻ tuổi Thiên giới có chín phần không có tư cách được xưng là đại nhân trẻ tuổi.

Đại nhân trẻ tuổi chân chính là dùng cảnh giới Chân Tiên đối mặt Đế Chủ cũng không sợ!

Sẽ không bị áp đảo, còn có năng lực trả đòn và thắng lợi!

Thế mới là đại nhân trẻ tuổi?

Mà tu sĩ Chân Tiên làm được điều này, nhìn khắp thiên hạ có được mấy người?

Đế Chủ bậc cao... thế nào là bậc cao?

Phải là đế chủ trên ngũ trọng cảnh giới mới được xem là bậc cao!

Một Chân Tiên, có mạnh cũng đâu thể đối mặt đế chủ ngũ trọng trở lên mà không sợ?

Tựa như một đứa bé ba bốn tuổi, dù có thiên phú trác tuyệt, dù là yêu nghiệt, nhưng đối mặt với người trưởng thành hai mươi mấy tuổi cũng đâu thể sánh bằng?

Nhưng Tần Khiếu Thiên có thể!

Hắn có thể!

Cho nên hắn có tư cách kiêu ngạo!

Ba năm trước, hắn là Chân Tiên đã lôi đài sinh tử với gã Đế Chủ tam trọng cảnh, đại chiến hơn ba nghìn hiệp.

Đến cuối cùng, Tần Khiếu Thiên không thắng, nhưng cũng không bại!

Trận chiến ấy chấn động toàn bộ Thiên giới.

Cũng làm cái tên Tần Khiếu Thiên hoàn toàn vang vọng trong nhóm tu sĩ.

Dù rằng Tần Khiếu Thiên có dùng vài kiện chí tôn pháp khí, nhưng đối phương là Đế Chủ tam trọng cảnh cũng có một kiện chí tôn khí!

-----o0o-----

Chương 1394: Kình địch

Chương 1394: Kình địch

Lại có thể đánh ngang tay.

Thế cũng chưa tính cái gì, một năm sau, chính là hai năm trước.

Tần Khiếu Thiên tu luyện tới Chân Tiên hậu kỳ, lại tìm Đế Chủ tam trọng cảnh kia, trực tiếp đánh bại Đế Chủ đại lão, sau đó đánh chết!

Nếu như nói trước đó là trận chiến oanh động toàn bộ Thiên giới, trận chiến sau là rung động toàn bộ Thiên giới!

Quá hùng mạnh!

Mà sự kinh người...

Vẫn còn ở phía sau!

Đế Chủ tam trọng cảnh kia, có một đường huynh, là một Đế Chủ lục trọng cảnh.

Huynh đệ bị giết, thân làm ca ca đương nhiên không thể trơ mắt nhìn, nhưng vấn đề là Tần Khiếu Thiên vẫn ở cảnh giới Chân Tiên.

Hắn và Đế Chủ tam trọng cảnh có ân oán sâu đậm, mà Đế Chủ tam trọng cảnh là ký sinh tử khế ước rồi mới bị Tần KhiếuThiên đánh chết.

Thân làm Đế Chủ lục trọng cảnh, tùy tiện ra tay với Tần Khiếu Thiên chẳng những khiến người ta chê cười, hơn nữa cũng không hợp quy củ.

Chớ nói sau Tần Khiếu Thiên là Tần gia, không phải tiểu gia tộc, cho dù Thiên giới đại tộc ở trước mặt Tần gia cũng phải thành thật.

Đại chiến một vạn năm trước, lịch sử xuất hiện đứt gãy, thế nên tới hôm nay đa số tu sĩ chỉ biết Sở gia, chỉ nhớ vĩ nhân Sở gia năm đó từng mang theo tùy tùng cứu vớt toàn bộ Thiên giới!

Nhưng lại không biết một vạn năm trước, Thiên giới còn có một đại tộc nổi danh như Sở gia!

Đó là Tần gia!

Chẳng qua năm đó Tần gia vì bảo tồn thực lực, cự tuyệt cùng Sở gia chống lại người xâm nhập.

Còn chỉ trích lão gia của Sở gia, nói do hắn tồn tại mới kéo cường nhân nơi khác tới.

Lời này đã đưa tới công phẫn, tùy tùng của Sở thị nhất mạch năm đó đều mơ nhổ gốc Tần gia!

Viêm Hoàng đại vực nội đấu, chẳng những khiến người ngoài chế giễu, cũng tổn thất thực lực Viêm Hoàng đại vực.

Nhưng Sở lão gia tử vẫn rất rộng lượng: Không rat ay thì hãy toàn thực lực của chính mình, đợi tương lai thắp lửa cho Viêm Hoàng đại vực.

Tần gia không lĩnh tĩnh tạm thời chưa nói đến, nhưng quả thật họ đã giữ được thực lực.

Cho tới hôm nay, Tần gia ở Thiên giới không nổi danh, nhưng người biết bọn họ tồn tại đều là những bộ phận có địa vị cao cấp ở Thiên giới, thế hiện giờ Tần gia giống như chân long chiếm cứ một góc Thiên giới!

Dù đã ngủ đông một vạn năm, nhưng nội tình và thực lực đã dũng mãnh tới tình trạng nào, chuyện này không ai biết.

Nhưng phàm đã biết người của Tần gia, không ai dám trêu chọc họ.

Nên dù Đế Chủ đại lão đã đến lục trọng cảnh vẫn không dám làm càn.

Thù của đệ đệ lại không thể bỏ qua, cho nên hắn tìm Tần Khiếu Thiên nói thẳng, nếu ngươi cóthể sống dưới một trăm hiệp, ân oán coi như xong.

Ngươi có thể tùy tiện dùng bất cứ thủ đoạn gì, nhưng ta chỉ dùng hai tay không.

Đây không phải Đế Chủ lục trọng cảnh lên mặt, mà là chênh lệch song phương quá lớn!

Cảnh giới Đế Chủ, nhất trọng nhất trọng thiên!

Tới Đế Chủ lục trọng cảnh, đừng nói một Chân Tiên, dưới tình huống bình thường, cho dù là một trăm Chân Tiên cũng chưa chắc làm gì được hắn.

Sở Thanh truyền âm đến, gương mặt cũng lộ vẻ rung động:

Nhưng ngươi biết không?

Đế Chủ lục trọng cảnh kia ở hiệp thứ chín mươi chín bị Tần Khiếu Thiên nắm lấy cơ hội, đả thương vai trái!

Tuy rằng không phải thươngnặng.

Nhưng bị thương chính là bị thương!

Bị thương cũng chẳng khác nào bị đánh bại!

Sở Mặc nghe thế không khỏi có chút giật mình, không ngờ Tần Khiếu Thiên thật sự cường đại đến trình độ này.

Nhìn dáng vẻ ngang ngược càn rỡ kia thật sự rất khó tưởng tượng người này khủng bố như thế.

Sở Thanh truyền âm nói:

Lúc đó hắn vừa mới bước vào Chân Tiên đỉnh cao, còn chưa hoàn toàn là Chân Tiên đỉnh cao nhưng đã có chiến lực khủng bố như thế, chẳng những không sợ uy áp của Đế Chủ lục trọng cảnh còn trực diện thắng lợi...

Cho nên, hắn mới nói muốn khiêu chiến tất cả đại nhân trẻ tuổi, muốn cho tất cả "Hàng nhập lậu" cút khỏi hàng ngũ đại nhân trẻ tuổi!

Sở Mặc truyền âm hỏi:

Không phải Tần gia vẫn rất khiêm tốn sao?

Sở Thanh nói:

Một vạn năm.

Sở Mặc lập tức hiểu ra.

Thời gian đã qua một vạn năm, Viêm Hoàng đại vực cũng đã hóa thành thiên, tiên, linh, nhân tứ Giới.

Không gian vũ trụ cũng đã sinh ra biến hóa cực lớn.

Tần gia ngủ đông một vạn năm đã thấy đủ lâu!

Bọn họ cần phát ra thanh âm của mình, cần để cho thế nhân biết sự hiện hữu của bọn họ!

Cho nên, Tần Khiếu Thiên xuất hiện.

Cho nên, Tần Khiếu Thiên biểu hiện ương ngạnh mà Tần gia không hề có một câu.

Sở Thanh nói:

Tần Khiếu Thiên liên tiếp khiêu chiến mười mấy đại nhân trẻ tuổi, chưa một lần bại mà còn thắng vô cùng thoải mái.

Sau khiến tất cả đại nhân trẻ tuổi nhìn thấy hắn đều tự động tránh lui, đừng nói xuất hiện trước mặt, càng chưa nói thể hiện, bằng không sẽ bị đánh cho tàn phế.

Còn nói sẽ khiến mọi đại nhân trẻ tuổi là nữ tử làm đạo lữ của hắn.

Sáng tạo ra một chủng tộc huy hoàng, tái hiện vinh quang của Viêm Hoàng đại vực...

Sở Mặc nghe há hốc mồm, không kìm nổi nghĩ: Người này... bệnh không nhẹ!

Cho dù hắn có thực lực gì thì hành động này rõ ràng là là đối địch với toàn bộ tu hành giới, quả thực điên rồi!

Sở Thanh sâu kín nói:

Nhìn qua, hành động này dường như quá mức điên cuồng, không khác tự sát.

Nhưng đến nay hắn vẫn sống rất tốt.

Lúc tiến vào Thiên Lộ, hắn còn không mang theo gia tộc hộ vệ mà chỉ có vài tùy tùng...

Tất cả đều là đại nhân trẻ tuổi ngày xưa.

Sở Mặc nghe thế không khỏi rơi vào trầm tư.

Người này, là một kình địch.

Chẳng những đánh bại nhiều đại nhân trẻ tuổi con có thể hàng phục, khiến kẻ kiêu ngạo cam tâm tình nguyện ở bên hắn, trở thành tùy tùng của hắn...

Thủ đoạn này, quả nhiên là cao minh.

Cho nên...

Sở Thanh có chút lo lắng nhìn Sở Mặc:

Chống lại hắn không có phần thắng, đợi...

Nếu không chúng ta đồng loạt ra tay...

Không được!

Sở Mặc quả quyết cự tuyệt, nói như đinh chém sắt:

Ta sẽ cho hắn biết, vượt cấp khiêu chiến không chỉ có hắn mới làm được.

Sở Thanh nhìn Sở Mặc:

Tỷ tỷ không hy vọng ngươi gặp nguy hiểm, càng không hi vọng ngươi dễ dàng bộc lộ ra lá bài tẩy của mình.

Sở Mặc nhe răng cười:

Yên tâm đi, lá bài tẩy của ta, hơn nữa...

Ta sẽ rất nhanh trở nên cường đại, cao thủ chân chính là không cần bài tẩy.

Hai người giao lưu, ba người Thủy Y Y, Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đều thấy.

Đợi hai người kết thúc truyền âm, Thủy Y Y nhìn Sở Mặc:

Hay...

Chúng ta đồng loạt ra tay.

Ý nghĩ của nàng giống Sở Thanh!

Đó là lý do các nàng không muốn Sở Mặc đối mặt Tần Khiếu Thiên.

Bởi vì các nàng đều biết Tần Khiếu Thiên đáng sợ thế nào.

Một kẻ chưa đến cảnh giới Đế Chủ có thể làm mất mặt Đế Chủ lục trọng cảnh giới, trong một trăm hiệp khiến đối phương bị thương.

Chuyện này quả thực không thể tin nổi!

-----o0o-----

Chương 1395: Sở Mặc gặp phiền toái?

Chương 1395: Sở Mặc gặp phiền toái?

Dù hắn có rất nhiều chí tôn khí, có thể đánh ra chiến quả thì vẫn không thể tin nổi.

Đổi là một tu sĩ cảnh giới Chân Tiên khác, chỉ sợ một chiêu đã bị trấn áp.

Sở Mặc nhìn Thủy Y Y, khẽ lắc đầu.

Thủy Y Y than nhẹ một tiếng:

Một khi đã vậy, 100 triệu bồi thường ta cho ngươi!

Sở Mặc nhìn nàng:

Ngươi xác định ta thua?

Nếu đổi lại những người khác, cho dù là Hoàng Vô Song, Lục Hồng Tuyết ta không dám xác định như vậy.

Nhưng người này...

Thật sự là không có cơ hội.

Thủy Y Y có chút bất đắc dĩ nhìn Sở Mặc:

Ngươi không biết, hắn thật sự đáng sợ.

Cũng thật là xui xẻo, sao lại gặp hắn ở đây.

Sở Thanh thản nhiên nói:

Nói không chừng, hắn và ông chủ nơi này đã sớm thông đồng.

Nói chuyện không truyền âm, dù tiếng động không lớn nhưng có tâm vẫn có thể nghe được.

Tuy nhiên Tần Khiếu Thiên không có phản ứng.

Sở Thanh nói xong câu đó còn nhìn thoáng qua bên ngoài, thấy không có bất kỳ phản ứng nào, ít nhiều có chút kỳ quái.

Sở Mặc cười cười:

Yên tâm đi, ta đã bày ra kết giới.

Sở Thanh và Thủy Y Y kinh hãi, các nàng không thấy Sở Mặc động thủ.

Hơn nữa, ông chủ quán rượu có vẻ không phải tu sĩ bình thường, tu vị sâu không lường được.

Sở Thanh nói ra câu kia rõ ràng có chút phạm huý, lại không thấy ông chủ quán rượu tỏ vẻ gì, đủ để chứng minh Sở Mặc đã bày kết giới, phỏng chừng cả thần thức Đế Chủ cũng không thể xuyên qua.

Sở Mặc không giải thích nhiều, Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô đang phát lực bày ra kết giới, cho dù là chí tôn muốn nghe cũng khó!

Thế à..

Sớm biết ta cũng không cần truyền âm.

Sở Thanh nhẹ nhàng thở ra, lòng đầy căm phẫn thốt ra câu nói, nói xong nàng còn có chút hối hận, tuy nhiên cũng may tiểu đệ sớm có thủ đoạn.

Nghĩ thế, Sở Thanh không khỏi nhìn thoáng qua Sở Mặc, cười nói:

Không ngờ ngươi còn rất thông minh.

Sở Mặc không nói gì nhìn Sở Thanh, thầm nghĩ tỷ tỷ khen ta hay giễu ta?

Chút ý thức phòng bị, cho dù là quý tộc bình thường ở nhân giới cũng biết.

Đạo lý tai vách mạch rừng này còn có người không hiểu sao?

Thủy Y Y nhìn Sở Thanh:

Ngươi mới kể cho hắn chuyện của Tần Khiếu Thiên?

Sở Thanh gật đầu:

Đúng vậy.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc nói:

Ngươi biết rồi hả?

Vẫn quyết định đánh?

Hơn nữa còn là ở trong này?

Sở Mặc cười cười:

Không phải nói ai thua bồi thường sao?

Người ngang ngược càn rỡ, hố hắn một trăm triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạch cũng không tính là quá phận đi?

"...

" Thủy Y Y nhìn Sở Mặc:

Ngươi hố được thì hãy tính.

Sở Mặc cười rộ lên:

Hố được hay không chờ là biết.

Chiến đấu ở nơi này không có nhiều khả năng xê dịch, dù hoàn toàn không để ýphá quán rượu thì vẫn không dễ dàng thi triển như nơi trống trải.

Thế nên cuộc chiến song phương sẽ nhanh chóng phân thắng bại.

Đừng nói người ngoài, cho dù là Sở Thanh và Thủy Y Y cũng khó có thể lý giải, Sở Mặc lấy đâu ra tự tin, hắn dựa vào gì cho là mình có thể đánh bại Tần Khiếu Thiên?

Nhưng thật ra Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành, hai người đều cẩn thận ngậm miệng mong, liếc mắt nhìn nhau một cái, bọn họ đều đúng Sở Mặc tin tưởng rất đủ.

Hai bọn họ đều rất rõ ràng, cuộc chiến đấu trước Sở Mặc lấy một địch ba, trong đó còn có một Đế Chủ đại lão, đến cuối cùng, Sở Mặc bình yên vô sự trở lại.

Ba người kia hoàn toàn biến mất!

Cho nên, Tần Khiếu Thiên lợi hại cỡ nào hai người họ không rõ, nhưng Sở Mặc lợi hại thế nào, bọn họ rất rõ.

Lúc này, toàn bộ thực khách nghe nói sắp có xung đột thì lập tức hưng phấn lên.

Trên thực tế, mỗi một lần Thiên Lộ mở ra, Huyền Không thành đều rất náo nhiệt, bởi vì sẽ có nhiều tu sĩ tụ tập, chuyện xung đột không đủ lạ.

Nhưng xung đột hôm nay lại có chút bất đồng.

Bởi vì chỗ xung đột là Sở Mặc mới nổi gần đây, còn có Sở Thanh, Thủy Y Y nổi tiếng đã lâu.

Ở nơi khác, người biết chuyện rất ít.

Rất nhiều tu sĩ từ tửu lâu đi ra, sợ bị tai họa xúm lại bàn luận.

Tần Khiếu Thiên là ai?

Sao chưa từng nghe qua?

Đúng vậy, ta cũng chưa từng nghe qua, nhưng nghe nói người đó cực kỳ kiêu ngạo, trực tiếp đá nát cửa phòng Sở Mặc, nói Thủy Y Y và Sở Thanh đều phải làm đạo lữ của hắn!

Chớ nói lung tung, người này ta từng nghe qua, ngay cả đại nhân trẻ tuổi cũng sợ hắn.

Không thể nào?

Đại nhân trẻ tuổi cũng sợ hắn?

Còn có người như thế sao?

Tên này cũng là chủ đề kiêng kị...

Không nên nói lung tung, lát xem là được.

Ta nghe nói bọn họ mở một ván bài?

Người nào thua phải bồi thường ông chủquán rượu một trăm triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạch?

Có chuyện đó sao?

Đám đông kinh hô, rất nhiều người thấy khó tin.

Sở Mặc thật nhiều tiền thế lớn...

Lúc trước ở Thiên Đạo Viên đánh cược năm trăm triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạch, quả làm người ta trợn mắt há hốc mồm!

Ha hả, Sở Mặc có Linh Đan Đường để dựa, sao có thể giống đám người chúng ta?

Tin tức nhanh chóng truyền lưu, ngay cả Long Thu Thủy và các đại nhân trẻ tuổi cũng nhanh chóng nghe nói chuyện này.

Tần Khiếu Thiên?

Sắc mặt Long Thu Thủy đầy vẻ kiêng kị, sau đó cười rộ lên:

Không ngờ Sở Mặc chọc phải hắn, ha ha ha...

Ta phải xem hắn chết như thế nào!

Lục Hồng Tuyết nghe được tin thì nhíu mày, nhìn Huyên Nhi và Huyên Huyên:

Lần này có chút phiền phức rồi.

Huyên Nhi và Huyên Huyên cũng cau mày, Huyên Nhi nói:

Chúng ta đi xem, bất kể thế nào cũng phải giúp Sở công tử một chút.

Ác nhân kia đáng ghét nhất!

Huyên Huyên nói.

Lục Hồng Tuyết gật đầu:

Đi, qua đó xem.

Nhất thời, rất nhiều tu sĩ tụ tập lại.

Mà lúc này, tùy tùng của Tần Khiếu Thiên đã đuổi tới, trực tiếp đưa một túi đựng cực phẩm Thiên Tinh Thạch.

Người đàn ông trung niên kia xuất hiện vừa đúng lúc, nhận lấy thiên tinh thạch cực phẩm, sau đó hơi cau mày nhìn thoáng qua đám người Sở Mặc trong phòng.

Ít nhiều y cảm thấy có chút kỳ quái, vừa rồi khi y dùng thần thức lướt qua nơi này, lại bị một luồng sức mạnh dịu dàng nhưng chắc chắn ngăn trở, mặc cho y cố gắng thi triển ra sao, cũng không thể xuyên thủng được tầng lá chắn đó.

Cho nên sau khi đi lên, người đàn ông trung niên thoáng nhìn bọn Sở Mặc bằng ánh mắt rất ẩn ý.

Lúc này, Tần Khiếu Thiên đã đi tới, cười lạnh nhìn Sở Mặc:

- Thương lượng xong phải đối phó với ta như thế nào chưa?

Takhông có nhiều thời gian...

Thôi thì cả năm người các ngươi cùng ra tay đi.

Kẻo lại nói ta bắt nạt con kiến nhỏ Thiên Tiên, ta thật là không nỡ... giết chết ngươi đâu!

Cuối cùng khóe miệng Tần Khiếu Thiên vẽ nên một nụ cười tàn nhẫn, bán rẻ tâm tư của y.

Đương nhiên, y cũng không có ý định che giấu cái gì.

-----o0o-----

Chương 1396: Kiếp Thiên Tiên

Chương 1396: Kiếp Thiên Tiên

Người này dám đi cùng hai đạo lữ mà y đã chọn trúng, hơn nữa tùy tùng bên cạnh vậy mà lại là mỹ nữ đẳng cấp này...

đã thế còn là tu sĩ Chân Tiên đỉnh cao!

Một con kiến nhỏ Thiên Tiên... sao dám có tư cách phô trương như vậy chứ?

Thật sự coi mình là đại nhân trẻ tuổi rồi hả?

Tuy nhiên, cho dù là đại nhân trẻ tuổi thì thế nào đây?

Tùy tùng bên cạnh ông đây đều từng là đại nhân trẻ tuổi!

Lúc trước bọn họ cũng không phục đủ kiểu, nay, chẳng phải đều đã ngoan ngoãn rồi ư?

Sở Mặc nhìn Tần Khiếu Thiên, sau đó thoáng nhìn qua người đàn ông trung niên kia:

- Xác định ai thua người đấy là kẻ bồi thường mọi tổn thất cho ngươi...

đúng không?

Người đàn ông trung niên gật gật đầu, nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Đúng vậy, ai thua người đó phải bồi thường mọi tổn thất cho ta, không đền nổi, thì trả bằng mạng.

Hầu hết các thứ trong Thiên giới các ngươi...

đều không sử dụng được trong Huyền Không Thành của chúng ta.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Tần Khiếu Thiên, ngươi chuẩn bị xong chưa?

- Ha ha ha ha ha!

Tần Khiếu Thiên không kìm nổi ngửa mặt lên trời cười ha hả:

- Con kiến nhỏ, từ bao giờ mà Tần ông nội của ngươi giết kẻ rácrưởi như ngươi lại cần chuẩn bị rồi hả?

Ầm!

Trong giây lát, trên người Sở Mặc bộc phát ra một hơi thở vô cùng hùng mạnh!

Tại nháy mắt này, bốn người Nguyệt Khuynh Thành, Hổ Liệt, Sở Thanh và Thủy Y Y trực tiếp phá cửa sổ lao ra ngoài, đứng giữa không trung lớn tiếng nhắc nhở mọi người trên phố:

- Cẩn thận thiên kiếp!

Răng rắc!

Một luồng sấm sét màu tím phút chốc đánh thẳng về phía quán rượu này!

Nói một cách chuẩn xác là, đánh về Sở Mặc đang trong quán rượu!

Lúc đó, ngay cả người đàn ông trung niên cũng không nhịn được hơi nao nao.

Động tác của Sở Mặc hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của y, liền nhún người một cái biến mất tại chỗ.

Cho dù chỉ là một bộ pháp thân nhưng y cũng không muốn bị mấtdưới thiên kiếp như vậy.

Đồng thời trong lòng không khỏi mắng: Tên khốn kiếp này quả thực chơi xấu quá!

Độ kiếp trong Huyền Không Thành... là muốn hại chết bao nhiêu người chứ?

Đây quả thực đúng là điên rồi!

Còn điên cuồng hơn thằng nhãi Tần Khiếu Thiên kia!

Được rồi, chẳng qua là lão gia ta chỉ muốn kiếm lấy một trăm triệu thiên tinh thạch cực phẩm của ngươi mà thôi, ngươi lại muốn hủy hoại cả tòa thành của lão gia ta!

Theo tia sét này giáng xuống, cho dù là người đàn ông trung niên kia cũng không còn cách nào thay đổi.

Trong lòng y đột nhiên có chút hối hận, sao lại đi chấp nhận đề nghị của thằng nhãi Tần Khiếu Thiên kia chứ?

Bà nó... nếu lát nữa thực sự hủy thành của ta, lão gia ta sẽ không để yên cho các ngươi!

Mây thiên kiếp trên trời nhanh chóng tụ lại, trùng trùng điệp điệp, vô biên vô tận, gần như kinh động đến mọi tu sĩ trong Huyền Không Thành.

Vô số người nhanh chân bỏ chạy.

Lúc này rồi thì còn xem náo nhiệt cái gì?

Giữ mạng quan trọng hơn!

Nếu thật sự bị thiên kiếp nhắm vào, đó mới thực sự là xui xẻo lớn.

Chẳng ai muốn làm kẻ xui xẻo như vậy.

Bao gồm Lục Hồng Tuyết, Huyên Huyên và Huyên Nhi vừa chạy tới, đều lại nhanh chóng lao ra phía ngoài thành.

Long Thu Thủy giận tới mặt mày xanh mét, hùng hùng hổ hổ, y đã mong muốn được nhìn thấy cảnh Sở Mặc bị giết xiết bao!

Người chửi không phải chỉ có một mình Long Thu Thủy, đại đa số mọi người đều mắng to tên điên nào lại chọn độ kiếp trong Huyền Không Thành?

Gần như trong nháy mắt, cả tòa thành liền trống huếch trống hoác!

Huyền Không Thành vừa rồi còn náo nhiệt, thoáng cái đã lâm vào tĩnh mịch.

Lúc này, số lượng người còn ở lại trong Huyền Không Thành đã không vượt quá một bàn tay, ngoại trừ Sở Mặc và Tần Khiếu Thiên ra, những kẻ khác...

đều là chưa chạy kịp.

Tần Khiếu Thiên cũng ngẩn ra, nhưng lập tức, trên mặt y lộ ra vẻ điên cuồng, cười lạnh nói:

- Muốn dùng thiên kiếp để đối phó với ta?

Thiên kiếp cảnh giới Thiên Tiên?

Ha ha ha ha... sáng tạo đấy, có đầu óc, cũng có gan!

Độ kiếp ngay trước mặt ta, nhãi ranh, ngươi đi chết đi!

Quả nhiên Tần Khiếu Thiên cũng đủ điên cuồng, trước mặt thiên kiếp, không ngờ chẳng những y không bỏ chạy, mà còn trực tiếp ra tayvới Sở Mặc, định làm gián đoạn thiên kiếp của hắn!

Răng rắc!

Lại là một tia sét thiên kiếp giáng xuống.

Nháy mắt Tần Khiếu Thiên rụt tay lại, thân hình cấp tốc lùi về phía sau.

Ầm ầm!

Quán rượu này trực tiếp bị sét đánh đổ sập!

Nổi lên một trận bụi đất mù mịt.

Ngay cả Tần Khiếu Thiên cũng không nhịn nổi nữa mà mắng một câu:

- Đáng chết!

Thiên kiếp trên thiên lộ dữ dội hơn bên ngoài nhiều lắm, thậm chí có người còn nói, thiên kiếp trên thiên lộ dữ dội nhiều lần hơn chứ không phải gấp đôi nữa!

Cũng có người nói, thiên kiếp trên thiên lộ mới là thiên kiếp chân chính, bởi vì chỉ có trên con đường này nó mới không chịu bất cứ ảnhhưởng nào của quy tắc trong trời đất.

Cho dù thiên kiếp trên thiên lộ hàm chứa bao nhiêu uy lực, sau khi Sở Mặc ngang nhiên châm ngòi thiên kiếp, bất cứ kẻ nào... cũng hết cách ngăn cản.

Trừ phi ngay lúc đó, giết chết luôn Sở Mặc!

Nhưng nói vậy, vô cùng có khả năng bị thiên kiếp khủng bố quấn lấy, một khi bị quấn lấy, sẽ gặp phải sự gia tăng còn kinh khủng hơn của thiên kiếp một cách bị động.

Cho dù loại to gan lớn mật như Tần Khiếu Thiên, dù ở lại đây, nhưng cũng không dám nhắm vào Sở Mặc một cách không kiêng dè như trước nữa.

Cho dù biết rõ Sở Mặc không phải đối thủ của y, nhưng lúc này, y cũng phải hết sức cẩn thận, không thể để bị thiên kiếp quấn lên.

Tần Khiếu Thiên trực tiếp tế ra một món pháp khí cổ xưa, chống lên đỉnh đầu, trực tiếp hình thành một mảng không gian, khiến mọi tia sét thiên kiếp đều tránh xa chỗ của y.

Nếu không có chiêu này, y cũng chẳng dám ở lại đây.

Đôi mắt của Tần Khiếu Thiên bắn ra hai tia sáng lạnh lẽo, nhìn chằmchằm phương hướng của Sở Mặc, cắn răng nói:

- Nhãi ranh, tốt nhất ngươi nên cầu nguyện đi... cầu cho bị thiên kiếp đánh chết, nếu không, nhất định ta sẽ khiến ngươi phải hối hận khi sinh ra trên cõi đời này!

Dòng máu nhà họ Sở?

Hừ, các ngươi sớm nên bị đoạn tử tuyệt tôn rồi!

Trong tương lai, Đại vực Viêm Hoàng sẽ thuộc về ...Tần gia ta!

Thuộc về ta...

Tần Khiếu Thiên!

Ầm ầm!

Trong mây thiên kiếp ngập trời, vang lên từng tiếng nổ vang, một trận tiếp một trận sét bổ về phía bóng dáng kia.

Vô số người đang ngóng theo cảnh tượng này từ phương xa.

Thủy Y Y nhìn Sở Thanh, sợ hãi hỏi:

- Hắn thật sự sẽ không sao chứ?

Sở Thanh trả lời có chút thiếu tự tin:

- Hẳn là không thành vấn đề?

Trừ khi Tần Khiếu Thiên điên rồi, nếu không chắc chắn sẽ chẳng dám ra tay với hắn vào lúc này.

- Vậy sau khi thiên kiếp kết thúc thì sao?

Thủy Y Y lại hỏi.

Lúc này, Hổ Liệt ở một bên khẳng định chắc nịch:

- Sau khi thiên kiếp kết thúc, Tần Khiếu Thiên... liền không còn là đối thủ của hắn nữa rồi!

-----o0o-----

Chương 1397: Hắn chính là đang độ kiếp!

Chương 1397: Hắn chính là đang độ kiếp!

Thủy Y Y và Sở Thanh đều nhìn về phía Hổ Liệt, Hổ Liệt nói:

- Yên tâm đi, với những hiểu biết của ta về hắn, hắn tuy ngang ngạnh, nhưng cũng không phải loại thiếu đầu óc.

Sự thật chứng minh... lần nào hắn cũng đúng.

- Lần nào cũng vậy sao?

Thủy Y Y nhẹ giọng nói thầm.

- Lần nào cũng vậy!

Vẻ mặt Hổ Liệt vô cùng nghiêm túc.

Răng rắc!

Lại là một tia sét màu tím bổ về phía Sở Mặc.

Một đầu tóc đen của Sở Mặc múa loạn theo gió, toàn thân bất động trong không trung, chẳng tế ra món pháp khí nào chống đỡ, tùy ý để sấm sét thiên kiếp giáng lên cơ thể mình.

Đồng thời, không ngừng vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, độ qua kiếp Thiên Tiên này.

Tần Khiếu Thiên đứng xa xa nhìn lại, lạnh lùng nói:

- Dùng thiên kiếp luyện thể, chút tài mọn mà thôi, cho rằng làmvậy hữu ích sao?

Nhưng rất nhiều tu sĩ khác đều bị rung động không thôi.

- Thiên kiếp luyện thể...

Không ngờ người kia lại dùng thiên kiếp để tôi luyện cơ thể xác thịt của mình, đúng là điên cuồng mà!

Chẳng lẽ hắn không sợ bị sét đánh chết sao?

- Đây chính là thiên kiếp trên Thiên lộ đấy!

Uy lực lớn hơn bên ngoài gấp đôi là ít!

Sở Mặc thật đúng là điên cuồng.

- Được rồi, giờ ta không hận hắn làm liên lụy đến chúng ta nữa.

Dựa vào dũng khí này, đáng để cho chúng ta tôn trọng.

Rất nhiều người cũng không nhịn được phải hô lên thảng thốt, cho dù Sở Mặc chỉ độ qua kiếp Thiên Tiên, nhưng hành động mặc cho sấm sét đánh lên thân mình như vậy cũng thực dọa cho người khác một trận hết hồn, đồng thời, lại giành được sự nể phục của nhiều người.

Long Thu Thủy nhìn với vẻ mặt lạnh lùng âm hiểm, không nhịn nổi thấp giọng mắng:

- Vì sao Tần Khiếu Thiên còn chưa ra tay?

Không phải được gọi là kẻ không sợ cả Đế Chủ bậc 6 sao?

Còn sợ kiếp Thiên Tiên?

Đồng Ảnh đứng sau lưng Long Thu Thủy, hơi hơi nhíu mày, nghĩ thầm trong bụng: Từ sau trận chiến trong vườn Thiên Đạo ngày ấy, tâm trạng của Thu Thủy đại nhân có chút thất thường.

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện mất thôi.

Bởi vì bất kể nàng nói vấn đề gì, Long Thu Thủy đều cảm thấy khó chịu.

Lục Hồng Tuyết đứng giữa không trung, quan sát đầy hăng hái, sau đó không ngừng gật đầu, y đây là thông qua quá trình độ kiếp của Sở Mặc, xác minh đạo của bản thân!

Huyên Nhi cũng tập trung theo dõi, thì thào nói:

- Kẻ nổi tiếng lâu dài ắt không phải chỉ có hư danh, Sở Mặc được như ngày hôm nay, không phải chỉ dùng hư danh mà duy trì được.

Huyên Huyên nói:

- Kỳ thực kiếp Thiên Tiên là không cần tu sĩ độ qua...

Hắn dùng kiếp Thiên Tiên để đối phó Tần Khiếu Thiên, chỉ sợ sẽ không thành công.

- Không, hắn chỉ là đang độ kiếp mà thôi.

Lục Hồng Tuyết bỗng nhiên chêm vào một câu:

- Hắn cũng không phải muốn dùng kiếp Thiên Tiên để nhằm vàoTần Khiếu Thiên, nếu không, hắn đã sớm mang theo thiên kiếp chạy về phía y rồi.

Huyên Huyên nao nao, lập tức nói:

- Đúng vậy, vì sao hắn không dùng thiên kiếp để nhằm vào Tần Khiếu Thiên chứ?

Huyên Nhi ở bên cạnh nói có chút không dám chắc:

- Hoặc là, sau kiếp Thiên Tiên, chính là kiếp Chân Tiên!

Huyên Huyên lập tức hít sâu một ngụm khí lạnh, kinh ngạc nói:

- Không thể nào?

Độ kiếp liên tục?

Cho dù hắn không sợ thiênkiếp... nhưng cũng không trụ được trước áp lực độ kiếp liên tiếp này chứ?

Lục Hồng Tuyết nói:

- Cũng chưa chắc, thực ra ta cảm thấy, khả năng Huyên Nhi đoán trúng rồi.

Lúc này, không mấy ai đoán ra được mục đích của Sở Mặc.

Bởi vì nếu muốn dùng thiên kiếp đến đối phó với Tần Khiếu Thiên, thì hiện tại nên trực tiếp mang theo thiên kiếp, nhằm hướng y mà lao vào mới đúng.

Vì sao đến giờ còn chưa có hành động gì?

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Liên tiếp ba cột sét lớn màu tím bổ xuống.

Uy thế ngập tràn trong cột sét này khiến mọi người đều cảm thấy rợn gáy.

Lại nhìn bóng người giữa không trung kia, vẫn chẳng có một cửđộng nào, chỉ đứng thẳng trong hư vô, không ngừng nhận lấy lễ rửa tội của sấm sét.

Thật sự... như đang tổ chức lễ rửa tội bằng sấm sét cho bản thân vậy.

- Đồ điên!

- Biến thái!

- Yêu nghiệt!

Nhất thời, không biết trong lòng bao nhiêu người bật ra những câu nói ấy.

Điều này thực sự có chút điên cuồng quá mức rồi.

Thậm chí ngay cả Tần Khiếu Thiên đang đứng nhìn xem cũng phải hơi nhíu mày.

Lúc y độ kiếp, cũng không dám thoải mái như Sở Mặc vậy!

Nếu như nói Sở Mặc dùng pháp khí, hoặc là thi triển ra một vài phép tránh sét, rồi sau đó chỉ thi thoảng hứng chịu lấy vài ngọn thiên lôi, thì Tần Khiếu Thiên còn cảm thấy bản thân chấp nhận được.

Bởi vì chính ycũng làm như thế.

Cho tới nay, đây cũng là một trong những việc khiến Tần Khiếu Thiên âm thầm tự hào.

Từ ngày y bước chân vào con đường tu hành, không hề bỏ lỡ bất cứ một thiên kiếp nào!

Y là Trúc Cơ Thiên Phẩm, mãi từ kỳ Trúc Cơ đến Chân Tiên, y đều trải qua mọi thiên kiếp.

Điều đó đã rất đáng để tự hào rồi.

Nhưng y không chỉ làm có vậy, mà mỗi đợt độ kiếp, y đều cứng rắn dùng cơ thể mình hứng chịu một hai tia sét.

Hậu quả của việc làm như vậy, chính là thân thể hiện giờ của y, vô cùng mạnh mẽ!

Dùng thiên kiếp luyện thể, nếu không chết, sẽ có được xác thịt mạnh mẽ tới mức khiến mọi tu sĩ trên đời đều phải ghen tị.

Một trong những lý do khiến Tần Khiếu Thiên khinh bỉ các tu sĩ khác chính là, đến thiên kiếp cũng không dám độ qua, thì sao được tính là tu sĩ?

Vài tia sét cũng chẳng dám đối đầu trực diện, các ngươi sao được tính là thiên kiêu?

Nhưng hiện tại, trước mặt y, Sở Mặc kẻ mà y hoàn toàn không coi ragì, lại hung hăng tát cho Tần Khiếu Thiên một cái!

Cái tát này, quả thực vang đến cực điểm!

Thiên kiếp nào người ta cũng dám qua!

Bởi vì tới Thiên giới, kiếp Đại La Kim Tiên cũng vậy, bao gồm kiếp Thiên Tiên, Chân Tiên cũng thế...

đều không cần thiết phải trải qua.

Nguyên nhân là quy tắc trời đất trên Thiên giới, đã hoàn toàn cho phép dung nạp mọi cảnh giới từ Chân Tiên đổ xuống rồi.

Nếu gã Sở Mặc này đã muốn độ qua kiếp Thiên Tiên, chứng tỏ hắngiống mình, cũng chưa từng bỏ qua bất cứ thiên kiếp nào!

Ở điểm này, chẳng hề kém cạnh y.

Vốn y còn tưởng rằng Sở Mặc định dùng thiên kiếp để đối phó với y.

Nhưng giờ sự thật đáng xấu hổ đã hiện rõ, người ta chỉ đơn giản là độ kiếp mà thôi!

Căn bản chẳng thèm để ý đến y!

Nhưng y vẫn lấy pháp khí ra treo ở một bên, trốn một bên đần ra như tượng, vốn dĩ không dám lại gần!

Giống một kẻ ngu vậy, đứng nhìn người ta thành công!

Tần Khiếu Thiên càng nghĩ càng giận, nhìn bóng người oai hùng đứng giữa không trung, tóc dài phấp phới theo gió kia, không kiềm chế nổi nảy sinh ác ý, trực tiếp tế một món pháp khí ra, hung hăng vọt về phía Sở Mặc.

Đó là một thanh phi đao màu bạc!

Trong nháy mắt khi phi đao xuất hiện, không khí trực tiếp bị xé rách, lao tới trước người Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1398: Dũng cảm hay ngu dốt

Chương 1398: Dũng cảm hay ngu dốt

- Chết đi!

Tần Khiếu Thiên nhe răng cười nanh nọc.

Một vài người cảnh giới cao thâm đứng vây xem từ xa không nén nổi rú lên kinh hãi.

- Tần Khiếu Thiên ra tay rồi!

- Trời ạ...

đánh lén cái dạng đó vốn dĩ là không tránh nổi...

- Đúng là âm hiểm!

- Vô sỉ quá rồi!

- Đánh lén vào lúc này... kiểu gì cũng trúng!

Nhưng họ Tần y điên rồi sao?

Không sợ bị thiên kiếp quấn lên hả?

Sở Thanh, Thủy Y Y và Hổ Liệt cùng đám người Nguyệt Khuynh Thành cũng mặt mày biến sắc.

Bọn họ không ngờ Tần Khiếu Thiên điên cuồng như thế, dám ra tay với Sở Mặc vào thời điểm như vậy.

Lúc này, một cảnh tượng kinh người bột phát!

Tần Khiếu Thiên trơ mắt nhìn.

Các tu sĩ phương xa...

đều chết trân theo dõi.

Sở Mặc quờ tay nắm chặt một cột sét màu tím sẫm!

Cột sét màu tím đó như được thổi thêm một luồng sinh khí, biến thành con rồng dài ngoằng màu tím, bị Sở Mặc nắm chặt trong tay như một cây roi.

Hung hăng quật về phía phi đao của Tần Khiếu Thiên.

Nói thì rất chậm, nhưng sự thực phát sinh lại nhanh tới khó tin!

Nháy mắt mà Sở Mặc quất ra nhát roi kia, các tu sĩ vây xem kia cũng chỉ vừa kịp nói xong mấy câu nói bên trên.

Uỳnh!

Thanh phi đao là pháp khí cấp bậc Đế Chủ nọ bị ngọn roi dài màu tím quất cho nát bấy!

Sau đó, cột sét màu tím bị Sở Mặc nắm trong tay như thể vẫn còn đang sung sức quá độ... hung hăng quất về phía Tần Khiếu Thiên!

Ầm ầm!

Khi ấy, loạt sét thiên kiếp cuối cùng, cũng giáng từ trên trời cao xuống.

Giống một biển sấm sét, trong nháy mắt bủa vây đem thân thể của Sở Mặc nhận chìm.

Đỉnh đầu Tần Khiếu Thiên che bằng món pháp khí cổ xưa kia, điên cuồng rút lui ra hướng ngoài thành.

Y gần như thi triển phép súc địa thành thốn đến cực hạn, mới miễn cưỡng tránh thoát được roi sét màu tím như con rồng dài đó.

Mà lúc này, Tần Khiếu Thiên cũng đã bị Sở Mặc ép ra khỏi thànhHuyền Không!

Lúc này, bên trong thành Huyền Không, chỉ còn lại duy mỗi Sở Mặc, bị dìm trong biển sấm sét cuồng nộ ——

Sắc mặt Tần Khiếu Thiên xanh mét, tức giận nhìn bóng người bên trên thành Huyền Không kia, y cảm thấy thất bại sâu sắc!

Khiến y vô cùng uể oải và phẫn nộ.

Y vậy mà lại bị ép ra khỏi thành Huyền Không?

Bị một con kiến hôi, cầm tia sét quất ra khỏi thành!

Đây đúng là vô cùng nhục nhã!

Làm y không thể chịu đựng nổi.

- Sở Mặc...

Tần Khiếu Thiên cắn răng, thu lại món pháp khí tránh sét cổ xưa kia, nhìn về phía thành Huyền Không bằng đôi con ngươi lạnh lẽo, buông lời thề:

- Sau khi độ kiếp xong... giờ chết của ngươi đã điểm!

- Ha ha.

Trên không trung địa phận thành Huyền Không truyền đến hai tiếng cười lạnh như băng.

Đúng lúc này, bóng người bị vây kín trong biển sấm sét kia bay vọt lên, một thân hơi thở Chân Tiên bắn ra bốn phía, lao thẳng đến trời cao!

Những người vây xem phương xa không kìm nổi hô lên từng trận.

- Trời ạ...

Không ngờ hắn lại thành công rồi!

- Trong tình huống như vậy mà hắn lại độ kiếp thành công rồi?

- Thật sự là không thể nào tin nổi, có người từ đầu chí cuối dùng thiên kiếp luyện thể... sau đó còn thành công nữa!

- Đây là kiếp Thiên Tiên đó, thật khó tin!

Sở Mặc nhắm về hướng của Tần Khiếu Thiên, trực tiếp lao tới:

- Sau khi độ kiếp chính là giờ chết?

Ngươi lầm rồi, ông nội ngươi đây sau khi độ kiếp, vẫn là tiếp tục độ kiếp!

Ầm ầm!

Một ngọn sét còn đáng sợ hơn giáng từ trên trời xuống!

Kiếp Chân Tiên!

Tất cả mọi người đều sợ tới ngây ra!

Mà kể cả người đàn ông trung niên nọ đang nấp trong đám đông cũng bất chấp việc xót xa cho tòa thành Huyền Không kia của mình rồi, không nhịn nổi hét kinh hãi trong lòng: Thằng nhóc này điên rồi sao?

Hắn còn muốn qua kiếp Chân Tiên nữa ư?

Đúng vậy!

Sau khi Sở Mặc bước vào cảnh giới Chân Tiên thành công, liền trực tiếp kéo kiếp Chân Tiên ra!

Không chút do dự.

Tần Khiếu Thiên cũng chẳng kịp phòng bị, cứ như vậy vừa mới thu món pháp khí làm rào chắn kia lại, liền đã bị Sở Mặc kéo vào kiếp Chân Tiên càng kinh khủng hơn.

Y hận đến phát rồ, chửi ầm cả lên!

Nhưng lúc này muốn nói gì cũng đã muộn rồi, nơi y đứng đã hoàn toàn bị kiếp Chân Tiên bao phủ, căn bản không chạy kịp!

Thiên kiếp đáng sợ, trực tiếp bổ về phía đầu của y.

Tần Khiếu Thiên là người đã thành công vượt qua kiếp Chân Tiên, lẽ ra không nên sợ hãi thiên kiếp ở cảnh giới Chân Tiên.

Nhưng vấn đề là, sấm sét bổ về phía y vốn dĩ không phải cường độ sấm sét của kiếp Chân Tiên.

Mà là... kiếp Đế Chủ!

Hơn nữa còn là sấm sét có uy lực Đế Chủ gấp đôi bên ngoài!

Bởi vì cảnh giới của Tần Khiếu Thiên đã sớm đạt tới giới hạn để độtphá, một khi bị thiên kiếp quấn lên, thì đó chính là kiếp Đế Chủ!

Nhưng vấn đề là Tần Khiếu Thiên còn chưa chuẩn bị xong để độ kiếp, y vẫn chưa tìm thấy phần cơ duyên chỉ thuộc về mình trên Thiên lộ!

Y vốn là muốn sau khi độ kiếp liền trực tiếp vọt vào cảnh giới Đế Chủ bậc bảy bậc tám, thậm chí là bậc chín!

Nhưng hiện tại với loại độ kiếp bị động thế này, y có thể đột phá tới Đế Chủ bậc ba bốn...

đã coi như là kết quả tốt lắm rồi.

Tần Khiếu Thiên càng hận, hận đến không thể đem xương cốt của Sở Mặc ra nghiền thành tro!

Sau khi vượt qua thiên kiếp này, cho dù y vẫn được coi như chưa đi hết đường Thiên lộ chỉ thuộc về mình, nhưng muốn vọt đến Đế Chủ bậc bảy tám, đã là tuyệt đối không thể nào!

Kết quả tốt nhất là sau khi độ kiếp, y lên tới được bậc bốn, sau đó ở lại Thiên lộ, tìm được cơ duyên của mình, lúc đến cuối con đường Thiên lộ, leo tới được Đế Chủ bậc sáu...

Đây, chính là kết quả tốt nhất mà Tần Khiếu Thiên y có thể đạt được!

Y bị Sở Mặc chơi một vố rồi!

Quả thực là tiết mục xỏ mũi muốn mạng!

Làm vậy là tương đương với việc phá hủy đạo hạnh của y!

Hủy hoại tiền đồ của y!

Nhưng cố tình y lại chẳng còn cách nào khác, ít nhất hiện tại, y phải dốc toàn lực ứng phó với kiếp Đế Chủ, căn bản không còn tâm tư đâu mà lo nghĩ chuyện khác.

Tần Khiếu Thiên cứng rắn chống đỡ ngọn sét kia, ngửa mặt lên trờirống lên giận dữ, y là người phải đi tới điểm cuối chân chính trên Thiên lộ mới độ kiếp... lại bị Sở Mặc, phá hỏng ở đây!

- Sở Mặc!

Ta phải giết ngươi!

- Độ kiếp cho tử tế đi, chớ ăn nói lung tung, kẻo bị sét đánh chết!

Từ hướng của Sở Mặc truyền tới lời trào phúng.

Câu nói này khiến Tần Khiếu Thiên gần như phát điên, lại làm cho những người khác đang cố tránh xa hơn không biết nói gì cho phải.

Thậm chí bây giờ bọn họ còn phân vân nên nói rằng Sở Mặc khôngbiết sống chết hay dũng khí vô song mới tốt.

Thậm chí hai chữ điên cuồng cũng không phù hợp để nói về Sở Mặc nữa rồi.

-----o0o-----

Chương 1399: Sát thủ lại xuất hiện (1)

Chương 1399: Sát thủ lại xuất hiện (1)

- Ác thật mà.

Ngay cả người đàn ông trung niên kia cũng không nhịn được than thầm một câu.

- Đúng là âm hiểm!

Long Thu Thủy trợn mắt há miệng nhìn màn trình diễn phía bên kia.

Y hoàn toàn không ngờ sự tình sẽ có kết quả như vậy.

Sở Mặc tuyệt đối không phải là đối thủ của Tần Khiếu Thiên, đừngnói là y, ngay cả những người thân cận bên cạnh Sở Mặc cũng đều đồng ý với quan điểm ấy.

Cho nên dù Sở Mặc có dẫn kiếp Thiên Tiên ra, nhưng cũng chưa ai dám chắc sẽ có kết quả gì tốt đẹp.

Nào ngờ, hắn lại dám trải qua hai lần thiên kiếp liên tiếp.

Hành động này, ngang bằng tự sát!

Chẳng một tu sĩ nào dám làm như thế!

Nhưng thật ra với Sở Mặc mà nói thì đây không thành vấn đề, đó cũng chẳng phải là lần đầu tiên hắn làm như vậy.

Thân thể tổ cảnh muốn tiếp tục tôi luyện, được nâng cao hơn nữa, thì chỉ có dùng cách này rèn giũa lặp đi lặp lại mới được.

Sở Mặc còn ước gì bản thân có nhiều thiên kiếp, thiên kiếp lại mạnh hơn nữa kìa.

Ý tưởng này của hắn nếu mà để người khác biết, có lẽ sẽ dọa cho người ta phát ngất.

Trên thực tế, cho dù là Sở Mặc, sau khi trải qua kiếp Thiên Tiên, tiếp tục độ kiếp Chân Tiên cũng là một bài kiểm tra khó nhằn.

Hắn không thi triển phép tránh sét nào, càng không tế ra bất cứ pháp khí gì, bởi vì hắn muốn cơ thể xác thịt của mình tiếp tục đột phá!

Hắn muốn biết đẳng cấp cao hơn của thân thể tổ cảnh là gì?

Kim cương bất hoại thân sao?

Sở Mặc không biết, nhưng là hắn muốn thử!

Ầm!

Sấm sét cấp độ Chân Tiên khủng bố bổ lên người hắn, trực tiếp đánh cho hắn bị thương, một nửa người hắn máu thịt đầm đìa.

Thân thể Sở Mặc lảo đảo một chút, lại bị một cột sét khác đánh trúng, máu tươi tiếp tục vẩy ra, đó chính là máu Chân Tiên!

Mạnh mẽ đến khủng khiếp!

Máu tươi văng đầy trời, làm người xem hết hồn.

Không ít người cảnh giới cao thâm nhìn thấy đều khó nén nổi mà hô lên kinh hãi.

- Hắn bị thương rồi!

- Độ kiếp hai lần liên tiếp... rõ là tự đâm đầu vào cái chết mà!

- Ai, thật đáng tiếc!

Tất cả người quan tâm đến Sở Mặc trên mặt đều lộ vẻ âu lo.

Những kẻ căm hận Sở Mặc, ví dụ như Long Thu Thủy lại nở nụ cười vui vẻ, đồng thời thở phào nhẹ nhõm như trút được một gánh nặng:

- Ha ha, lần này giả vờ giả vịt hơi quá đà rồi hả?

Đồng Ảnh nhẹ mím môi, không kìm nổi nói một câu:

- Ta cảm thấy... dũng khí của hắn rất đáng được tôn trọng.

Tất cả bọn Triệu Đông Minh, Phương Hồng Nhạn và Trương Song Song đều nhìn Đồng Ảnh có chút khác thường.

Ánh mắt lạnh như băng của Long Thu Thủy liếc qua Đồng Ảnh:

- Ngươi đang nói giúp cho hắn sao?

Đồng Ảnh lập tức hơi xấu hổ, mặt đỏ lên, hạ giọng nói:

- Không phải, chẳng qua là ta cảm thấy, dũng khí này của hắn, đáng được tôn trọng thôi.

- Tôn trọng cái quỷ!

Triệu Đông Minh cười lạnh:

- Đây không phải dũng cảm, đây là ngu ngốc!

Là tự mình lao đầu vào chỗ chết!

Trương Song Song im lặng một chút, sau đó nói:

- Quả thực đúng là bản thân hắn muốn chết, ta không cho rằng đây là dũng cảm.

Phương Hồng Nhạn tuy rằng không nói chuyện, nhưng ánh mắt nhìn về phía Đồng Ảnh lại mang theo vài phần lo lắng.

Trong thời gian này, biểu hiện của Đồng Ảnh có chút lạ.

Dường như nảy sinh ra khoảng cách với Thu Thủy đại nhân.

Đồng Ảnh cúi đầu, không nói gì thêm.

Lúc này, một trận hô lên mạnh mẽ của bầy người hấp dẫn sự chú ý của phía bên này, mọi người đều nhìn lại về hướng Sở Mặc.

Ánh mắt của Long Thu Thủy hơi hơi nheo lại, khóe môi tách ra nụ cười sáng lạn, thản nhiên nói:

- Đồng Ảnh, nhìn thấy chưa?

Hắn bị đánh cho đến xương cốt cũng gãy rồi!

Qua được kiếp Thiên Tiên lại đòi độ nốt kiếp Chân Tiên, hắn coi thiên kiếp là cái gì?

Thuốc bổ sao?

Thiên kiếp luyện thể, nói thì dễ dàng, nhưng từ xưa đến nay có mấy người thành công đâu.

Liên tục độ kiếp... lại chẳng có lấy một người!

Trạng thái của Sở Mặc quả thực không được tốt lắm, hiện giờ thân thể hắn đã rách tung rách tóe, đến nội tạng cũng bị lộ ra ngoài.

Vài chỗ trong cơ thể còn thấy rõ cả xương trắng.

Động tác của hắn cũng dần trở nên chậm chạp, dường như mỗi lần gánh đỡ một tia sét đều cần hao phí rất nhiều sức lực.

Không còn khí thế tiện tay lấy sét làm roi quật người như khi nãy nữa.

Tần Khiếu Thiên đang chống đỡ thiên kiếp Đế Chủ ở nơi cách Sở Mặc không xa ngửa mặt lên trời rít gào:

- Sở Mặc!

Ngươi phải cố mà chịu đựng cho ta!

Tất cả mọi người đều sửng sốt, trong lòng tự nhủ không phải Tần Khiếu Thiên hận Sở Mặc đến thấu xương hay sao?

Vì cớ gì mà còn đi cổ vũ cho hắn?

Lúc này, tiếng gầm gừ của Tần Khiếu Thiên lại truyền đến:

- Ngươi phải sống cho ta!

Mạng của ngươi... thuộc về ta!

Tên khốn kiếp này!

Ngươi hủy đạo hạnh của ta, phá nát con đường tu hành của ta!

Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!

Ngươi ngàn vạn lần đừng có để bị sét đánh chết!

Nếu không ta sẽ ôm hận cả đời!

Chịu đựng cho ta!

Ầm!

Một ngọn sét Đế Chủ bổ về phía Tần Khiếu Thiên, át đi giọng nói của y.

Nhưng mọi người ở nơi xa đều nghe đến trợn mắt há miệng, hóa ra là vì vậy, mới hy vọng Sở Mặc chịu đựng qua được à?

Nhưng ngẫm lại, tên Tần Khiếu Thiên này cũng đủ thê thảm, là một tồn tại đến ngay các đại nhân trẻ tuổi cũng phải ngưỡng mộ, ở cảnh giới Chân Tiên mà giết được Đế Chủ bậc ba, đánh cho Đế Chủ bậc sáu trọng thương, thiên kiêu như vậy mà lại rơi vào tay Sở Mặc trên Thiên lộ, bị ép phải trải qua thiên kiếp.

Tần Khiếu Thiên nói Sở Mặc hủy đạo hạnh của y, phá nát con đường tu luyện của y... quả thực không nói sai.

Từ một phương diện nào đó mà nói thì xác thực là như vậy!

Tuy rằng, hết thảy mọi kết quả này, đều là do Tần Khiếu Thiên tự chuốc lấy.

Y ỷ vào có món pháp khí cổ xưa kia, không sợ sét đánh, ở lại không đi.

Kết quả là sau khi Sở Mặc vượt qua kiếp Chân Tiên, tinh thần của y thả lỏng, cho là đã xong có thể dạy dỗ tận tình cho Sở Mặc một trận rồi, liền thu món pháp khí tránh sét cổ xưa đó lại.

Kết quả... cái tên điên Sở Mặc này, phát cuồng dẫn kiếp Chân Tiên ra.

Sơ suất quá!

Thật là quá sơ suất!

Cho dù người có bản lĩnh tày trời, nhưng đối mặt tình huống như vậy thì vẫn là hết cách!

Trong số bọn người vây xem từ xa có vài kẻ là tùy tùng của Tần Khiếu Thiên, lúc này âm thầm liếc nhìn lẫn nhau, không ngờ trong những ánh mắt ấy lại là vẻ vui sướng khi người gặp họa!

Bọn họ đều là những đại nhân trẻ tuổi ngày xưa!

Hiện giờ lại trở thành tùy tùng của Tần Khiếu Thiên, thật sự cam tâmtình nguyện sao?

Sao có thể!

-----o0o-----

Chương 1400: Sát thủ lại xuất hiện (2)

Chương 1400: Sát thủ lại xuất hiện (2)

Vốn dĩ, chính là bị ép... rơi vào đường cùng mới trở thành tùy tùng của y!

Mặc dù họ có nguyên nhân khác nhau, nhưng tựu chung lại thì đều là bị bắt ép mới trở thành tùy tùng của Tần Khiếu Thiên.

Hiện giờ Tần Khiếu Thiên bị quấn vào thiên kiếp, độ kiếp một cách bị động như vậy.

Cho dù y có thể độ kiếp thành công, thì thành tựu trong tương lai khẳng định cũng không bằng dự đoán khi trước được.

Điều này khiến cho mấy vị đại nhân trẻ tuổi trong dĩ vãng này xả giận được một hơi, ngoài ra còn... cảm kích Sở Mặc vô cùng!

Thậm chí bọn họ còn hy vọng Sở Mặc có thể độ kiếp thành công, sau đó... hung hăng giáng cho Tần Khiếu Thiên một đòn nghiêm trọng, tốt nhất là giết quách y đi!

Nhưng tình huống của Sở Mặc bây giờ thật không hay cho lắm.

Bởi vì bộ dạng của hắn thực sự là rất thảm hại rồi.

Toàn thân không có chỗ nào là toàn vẹn, nát bươm, nhìn như sắp gục ngã tới nơi.

Mấy cô gái Sở Thanh, Thủy Y Y và Nguyệt Khuynh Thành đềukhông nén nổi lệ.

Sở Thanh nước mắt ràn rụa, lẩm bẩm nói:

- Sao ngươi phải ngu như vậy?

Hà cớ gì phải làm thế?

Vì sao?

Sao ngươi không tế pháp khí ra?

Không phải trong tay ngươi có thần khí ư?

- Ngươi nhất định phải chịu đựng, phải sống sót, cùng lắm thì... ta, ta không ép ngươi cưới ta!

Thủy Y Y khóc đến đôi tròng mắt đỏ hoe.

Nàng không nhịn nổi quát lớn:

- Sở Mặc!

Pháp khí của ngươi đâu?

Đao của ngươi đâu?

Dùng pháp khí đi mà!

Nguyệt Khuynh Thành thì đã khóc nấc đến không nói nổi thành lời.

Đôi mắt của Hổ Liệt cũng đỏ ngầu, hai bàn tay gắt gao nắm chặt:

- Huynh đệ, ngươi sẽ làm được!

Chặng đường mà ngươi đã đi, gió sương mưa tuyết ngươi đều từng nếm trải, lần nào... ngươi cũng đúng!

Ngươi nhất định có thể bình an vượt qua kiếp nạn này!

Ca ca còn muốn uống rượu với ngươi nữa mà!

Lục Hồng Tuyết ở bên kia than nhẹ một tiếng:

- Ai, thật đáng tiếc.

Huyên Nhi và Huyên Huyên cũng hai mắt đỏ hoe, con gái luôn giàutình cảm hơn một chút, hai nàng đều cảm thấy tiếc hận cho Sở Mặc.

Theo bọn họ, Sở Mặc lần này... gặp nạn chắc rồi.

Bởi vì đến giờ, kiếp Chân Tiên còn chưa xong một nửa, mà Sở Mặc... cũng đã trọng thương thê thảm rồi!

Răng rắc!

Lại là một cột sét trực tiếp đánh lên lưng Sở Mặc, trực tiếp đục thủng lưng hắn, tạo thành một lỗ to, máu tươi phun ra, cơ thể bốc mùi khét lẹt.

Thân xác Sở Mặc lung la lung lay trong không trung, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tan thành tro bụi.

Nhưng lại không ai phát hiện, tuy toàn thân Sở Mặc trên dưới hầu như bị sét đánh cho khét lẹt, vỡ nát, nhưng có hai chỗ từ đầu chí cuối vẫn hoàn toàn nguyên vẹn chẳng mảy may tổn hao gì!

Đầu!

Đan điền!

Đúng vậy, hai bộ phận quan trọng nhất với tu sĩ này vẫn được SởMặc bảo tồn vững chãi!

Chỉ là trong mắt mọi người, Sở Mặc nhất định là không qua khỏi rồi.

Cho dù bọn họ có chú ý tới điều này, cũng không cho rằng Sở Mặc còn được may mắn sống sót.

Long Thu Thủy thoải mái cười to, vẻ mặt vui mừng hớn hở, tuy Sở Mặc không chết trong tay y, nhưng y vẫn cảm thấy khúc mắc lớn nghẹn ở trong lòng...

đã giải quyết được hơn nửa rồi!

Chỉ cần hắn chết, tu vi của Long Thu Thủy ta sẽ tinh tiến trên diện rộng!

Những tu sĩ vây xem phương xa kia lúc này cũng không nhịn nổi phát ra vài đợt thở dài.

Tuy nói khả năng xuất hiện kỳ tích là cực kỳ bé nhỏ, nhưng vẫn có rất nhiều người hy vọng lúc này có kỳ tích xảy ra.

Bấy giờ, Tần Khiếu Thiên bên kia cũng đã vượt qua được quá nửa thiên kiếp.

Kiếp Đế Chủ tuy rằng uy lực lớn gấp đôi bên, nhưng y vẫn chịu đựng qua được.

Trên đầu y dùng pháp khí hùng mạnh mà chống đỡ, cũng không lấy thân thể ra cứng chọi cứng với sấm sét, bởi vì hoàncảnh và bầu không khí nơi này... không cho phép y mạo hiểm.

Mấy tùy tùng đã từng là đại nhân trẻ tuổi làm y khó lòng yên tâm.

Nếu đã chuẩn bị đầy đủ, đương nhiên sẽ chẳng cần lo lắng gì.

Nhưng trong tình trạng bây giờ mà đi cứng đối cứng với sấm sét, rèn luyện thân thể, thì chưa biết chừng một khi y bị thương, kẻ ra tay với y đầu tiên lại chính là mấy người tùy tùng đó!

- Ta tuyệt đối sẽ không cho kẻ nào cơ hội đánh lén ta đâu!

Tần Khiếu Thiên nghĩ, nhìn thoáng qua phía Sở Mặc, phẫn nộ quát:

- Sở Mặc!

Ngươi phải chịu đựng cho ta!

Ta muốn tự tay giết ngươi!

Đúng lúc này, tình huống đột ngột phát sinh, một bóng người không biết từ đâu ra trực tiếp xuất hiện bên cạnh Sở Mặc, hung hăng đập một cú về tấm thân tàn của hắn!

Không tiếc dẫn tới thiên kiếp cũng phải giết được Sở Mặc!

Sát thủ Bộ Khuất lại xuất hiện!

Lần ám sát thứ ba!

Hơn nữa lần này, là ám sát bằng cả tính mạng!

Cho dù có giết được Sở Mặc, thì Bộ Khuất cũng phải chết không thể ngờ!

Không một ai có thể vọt vào giữa màn giăng sấm sét thiên kiếp để đánh lén người khác, mà trở ra toàn vẹn không tổn hao gì.

Từ trong đám quần chúng vây xem phương xa truyền ra từng đợtxôn xao!

Mọi người không kiềm chế nổi thét lên đầy kinh hãi!

Sở Mặc xong rồi!

Trong tình huống như vậy mà còn bị người ta đánh lén bằng tâm thái cùng chết thế này thì chẳng có bất cứ cơ hội trốn thoát nào!

Cho dù là một tu sĩ độ kiếp trong trạng thái tốt nhất nếu bị người ta đánh lén, thì tám chín mươi phần trăm cũng sẽ gục ngã, cho dù miễn cưỡng tránh được một kiếp, nhưng ắt sẽ thương nặng.

Mấy ngàn nămchưa chắc đã hồi phục lại được.

Chớ nói chi là Sở Mặc hiện giờ, chỉ còn lại một thân thể tàn tạ, thoạt nhìn đã thấy thê thảm vô cùng.

Bị người như vậy công kích, nếu hắn còn sống được... thì đúng là gặp ma rồi!

Hổ Liệt mắt trừng to như muốn nứt.

Sở Thanh bàng hoàng.

Thủy Y Y lớn tiếng gào lên:

- Không!

Nguyệt Khuynh Thành lập tức hồn vía lên mây.

Trong mắt của Long Thu Thủy bắn ra một tia sáng rỡ, trên mặt lộ vẻ hưng phấn khó tin, không kìm nổi rít lên một tiếng:

- Được lắm!

Mỗi người đều phản ứng khác nhau.

Có vui vẻ, có lo lắng, có bàng quan, cũng có vui sướng khi người gặp họa... cuộc sống thật muôn màu.

Nhưng bất cứ là lộ ra vẻ mặt gì, gần như không một ai tin tưởng SởMặc có thể còn sống sót được trong tình huống này.

Vù!

Chốc lát, bầu trời bỗng nổ ra từng tiếng vù vù!

Như là tiếng gầm lên giận dữ, chấn động đến mức cả cõi trời đều run rẩy không ngừng.

Một lò luyện đan màu xanh xuất hiện.

Chắn ngang trước người Sở Mặc.

Quá nhanh!

Quá nhanh rồi!

Không ai nghĩ tới trong tình huống đó mà Sở Mặc vẫn có thể phản ứng nhanh đến vậy.

Người sắp gục ngã rồi mà còn tế được pháp khí ra?

Hắn vẫn còn dư sức sao?

Điều này sao có thể chứ?

Nếu vậy, cớ gì mà hắn không mang pháp khí này ra chặn những đợt sấm sét kinh khủng kia?
 
Thí Thiên Đao Full
LVII ( Chương 1401-1425 )


Chương 1401: Tìm đường sống trong chỗ chết

Hắn định làm gì?

Chỉ có một số ít người gắt gao nhìn chằm chằm lò luyện đan màu xanh đang chắn ngang trước người Sở Mặc.

- Lò Dược Vương của Đế Chủ Đan Thần!

Có người không nhịn nổi khẽ hô lên.

- Đây không phải là pháp khí của Đế Chủ Đan Thần năm đó sao?

Có người nhận ra Hỗn Độn Hồng Lô.

Nhưng trên thiên giới, lò luyện đan này được gọi là Lò Dược Vương.

Trong đám người vây xem bên dưới có kẻ ánh mắt lóe lóe, âm thầm nói nhỏ: Đó là... vật của tổ tông ta!

Ta phải đoạt lại!

Keng!

Một ánh sáng lạnh.

Phóng ra luồng sáng còn chói mắt hơn ánh mặt trời giữa khôngtrung.

Chẳng những lóa mắt, mà còn khiến hồn phách thất kinh!

Phát ra một tiếng như rồng ngâm.

Một bả đao sắc bén vô song chém trúng về phía bóng dáng ra đòn tấn công Sở Mặc.

Cả lò luyện đan và đao cùng hiện ra tại đó vào một lúc, tốc độ xuất hiện của chúng...

đều nhanh đến mức khó tin!

Chính xác mà nói, cảnh tượng này đem đến cho mọi người cảm giác, dường như không phải có kẻ bất chấp tính mạng ám sát Sở Mặc, mà là chính cái người xuất hiện kia tự lao đầu vào cây đao.

Giống đang tự sát!

- Bị thiên lôi đánh thành dạng đó... rõ là sắp gục ngã rồi... mà còn có thể làm ra phản ứng như vậy?

Đây...

đây là người sao?

Chỉ chớp mắt, suy nghĩ này, gần như dâng lên trong lòng tất cả mọi người.

Biến thái quá rồi!

Yêu nghiệt quá rồi!

Thật đáng sợ!

Phập!

Chỉ một nhát, thanh đao kia đã chém ngang bóng người thành hai đoạn.

- Bộ Khuất, đây đã là lần thứ ba, bị ngươi đánh lén thành công một lần, mà còn tưởng sẽ có lần hai lần ba sao?

Đừng khờ như vậy được không?

Một giọng nói hơi yếu ớt truyền ra từ thân thể không nguyên vẹn của Sở Mặc.

- A!

Bóng người bị chém thành hai nửa kia phát ra tiếng gầm thét giận dữ rung trời, rõ ràng là đã phẫn nộ tới cùng cực, cũng ngỡ ngàng tột đỉnh.

- Vì sao?

Vì sao thuật Tiềm Hành độc bộ thiên hạ của ta lại bị ngươi phát hiện?

Vì sao ta có thể giết cả Đế Chủ, lại không thể nào giết nổi một tu sĩ mới bước vào Chân Tiên như ngươi?

Vì sao?

Vì sao ông trời bất công như vậy!

Ta không cam lòng!

Tuy thân thể của Bộ Khuất đã bị chém thành hai đoạn, nhưng vẫnchưa chết đi, y hận đến phát điên, ngửa mặt lên trời rít gào.

Răng rắc!

Một ánh sét trực tiếp bổ về phía Bộ Khuất.

Đánh thẳng vào sọ của y, trong nháy mắt một lỗ máu to xuất hiện.

Giọng nói của Bộ Khuất bỗng nhiên nghẹt lại.

Kiếp Đế Chủ, chưa chịu được một tia sét, đã bị chết tươi!

Thậm chí ngay cả nguyên thần cũng bị chém nát, tiêu biến trong trời đất.

Hóa thành vô số tinh khí, trở về nuôi dưỡng đất mẹ.

Vèo!

Cây đao kia biến mất trong nháy mắt.

Vù!

Lò luyện đan màu xanh kia cũng chẳng thấy tăm hơi.

Răng rắc!

Lại là một cột sét đánh lên thân Sở Mặc.

Cơ thể vốn dĩ đã không trọn vẹn của Sở Mặc kia dường như lại nhận thêm thương nặng.

Tất cả...

Mọi người!

Tất cả đều ngây ngẩn.

Đây là tiết mục gì vậy?

Không cho người khác đánh lén, nhưng lại cho sấm sét bổ chết Sở Mặc sao?

Pháp khí trong tay Sở Mặc có cần cá tính như vậy không?

Hay thứ có cá tính... lại vẫn chính là bản thân Sở Mặc?

Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Tình huống như vậy mà hắn còn có thể xoay chuyển càn khôn sao?

Điều này thật khó tin!

Tần Khiếu Thiên bên kia bị dọa cho có chút khẽ run lên, lơ đễnh trong nháy mắt.

Ầm...!

Một cột sét đánh qua pháp khí phòng ngự của y, bổ lên người y, khiến một nửa cơ thể y trực tiếp cháy đến khét lẹt.

Tần Khiếu Thiên kêu to một tiếng, vận chuyển công pháp, chạy chữa thương tích của bản thân, sau đó cố gắng dồn mọi sức tập trung vào thiên kiếp.

Nhưng quá khó khăn!

Bởi vì thủ đoạn vừa rồi Sở Mặc dùng để giết chết người kia, quả thực quá quỷ dị rồi!

Rõ ràng người kia muốn lôi Sở Mặc chết cùng, làm sao lại bị chém như vậy?

Sở Mặc rành rành là có thừa sức dùng pháp khí để chống đỡ sấm sét, nhưng vì sao hắn lại không cần?

Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Uỳnh!

Lại là một tia sét thiếu chút nữa là bổ trúng Tần Khiếu Thiên, rốt cuộc Tần Khiếu Thiên cũng phải cắn răng, phủi sạch mọi suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, dốc hết sức chống đỡ thiên kiếp.

Nhưng không biết tại sao, trong mắt mọi người, kẻ giờ phút nàyđang dùng pháp khí một cách lưu loát, độ kiếp một cách thong dong như Tần Khiếu Thiên, lại kém xa vạn dặm so với cái tên tàn tạ cách y chẳng bao xa kia!

Thậm chí ngay cả bản thân Tần Khiếu Thiên cũng có loại cảm giác này!

Bởi vì Sở Mặc quả thực là quá điên cuồng!

Ai biết Tần Khiếu Thiên đều nói y là kẻ điên, điên đến mức làm cho người ta phát sợ.

Nhưng giờ so với Sở Mặc, sự điên cuồng của Tần Khiếu Thiên... thật chẳng thấm tháp gì.

Bởi vì Sở Mặc còn điên hơn ynữa!

Từng cột lại từng cột sét nối tiếp nhau bổ lên thân thể tơi tả của Sở Mặc.

Trong đan điền của Sở Mặc, cuốn thứ tư của tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý là cuốn Duy Ngã đang vận hành điên cuồng, âm thanh ù ù đó chỉ có một mình Sở Mặc nghe thấy.

Cuốn Duy Ngã cướp mệnh trời mà đi!

Cái gì gọi là cướp đoạt mệnh trời?

Cướp đoạt mệnh trời chính làcướp lấy mọi tạo hóa mà trời ban!

Thiên kiếp... thực chất chính là tạo hóa do trời giáng xuống!

Chớ có thấy hiện giờ thoạt nhìn thân thể của Sở Mặc quá đỗi rách nát mà cho là hắn sắp gục ngã.

Ở nơi mà người khác không nhìn thấy được, máu thịt của Sở Mặc... bắt đầu lại lần nữa được sinh sôi!

Cho dù tốc độ sinh sôi máu thịt trên người hắn rất chậm, nhưng chỉ cần là chỗ máu thịt mới sinh, thì ch dù có bị sấm sét đánh trúng, cũng chẳng mảy may có bất cứ thay đổi nào!

Loại đạo hạnh đó gần như đã vượt qua tầm nhận thức của mọi tu sĩ dưới gầm trời này.

Nếu ở đây có Chí Tôn, thì hẳn là nhìn ra được vết tích.

Nhưng cảnh giới những người có mặt ở đây đều quá thấp.

Bọn họ căn bản không thể nào hiểu nổi, cũng không đoán ra rốt cuộc Sở Mặc đang làm gì.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Một biển sấm sét lớn phủ kín lên Tần Khiếu Thiên.

Mọi người nơi xa đều không nhịn được bắt đầu lo lắng.

Kiếp Đế Chủ của Tần Khiếu Thiên đã tiến hành đến giai đoạn cuối cùng rồi!

Sau khi Tần Khiếu Thiên bị cưỡng ép độ kiếp, độ kiếp bị động như vậy, thì rút cuộc y có thể đột phá đến Đế Chủ bậc mấy?

Càng khiến người ta thấp thỏm hơn là, sau khi Tần Khiếu Thiên độ kiếp, chỉ sợ việc làm đầu tiên...

Là sẽ ra tay với Sở Mặc!

Thậm chí còn rất nhiều người đoán rằng Tần Khiếu Thiên sẽ lựa chọn ra tay với Sở Mặc vào ngay lúc này.

Dù sao cũng đã bị thiên kiếp quấn lên, chưa biết chừng y nổi cơn, liền mang theo cơn sấm sét đó mà lao tới chỗ Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 1402: Bất khuất như lúc ban đầu

Chương 1402: Bất khuất như lúc ban đầu

Tinh thần tất cả mọi người đều rơi vào trạng thái khẩn trương cao độ, nhìn khu vực bị bao phủ bởi mây thiên kiếp kia, trái tim cũng cheo leo lơ lửng.

Tuy rằng đây không phải cuộc chiến đấu kịch liệt, nhưng những hìnhảnh như thế này sợ rằng đến Đế Chủ bậc cao cả đời chưa chắc đã có may mắn gặp được.

Quả nhiên, những tu sĩ vây xem phương xa đều không đoán sai, trong những khoảnh khắc cuối cùng của kiếp Đế Chủ, Tần Khiếu Thiên liền mang theo cả biển sấm sét lao về phía Sở Mặc.

Tiếng gầm thét điên cuồng của y vang lên trong biển sấm sét đó:

- Sở Mặc, đi chết đi.

Cái gì mà chờ Sở Mặc độ kiếp xong rồi giết, cái gì mà để Sở Mặc bị thiên kiếp đánh chết, đi gặp quỷ hết đi thôi.

Ông đây không chờ được.

Với Tần Khiếu Thiên mà nói, lúc này y chỉ muốn đem cái tên khiến y cảm thấy khủng bố, mất hết sĩ diện kia trực tiếp diệt thành cặn bã.

Còn về việc nhà họ Sở trả thù, nhà họ Thủy nổi giận, tất cả dòng dõi trực thuộc họ Sở sẽ thịnh nộ, y vốn dĩ chẳng để trong lòng.

Nay Thiên giới là của Tần gia ta.

Biển sấm sét mênh mông trực tiếp che kín chỗ Sở Mặc, cả khu vực trời đất kia như lâm vào cảnh tượng ngày tận thế, bị bao phủ hoàn toànbởi những cột sét chằng chịt màu tím.

Lúc này, cho dù là các bậc như Đế Chủ cũng đều không thể xem thấu khu vực như vậy.

Không một ai biết được lúc này rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra.

Nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy giọng nói yếu ớt của Sở Mặc một cách vô cùng rõ ràng:

- Còn đang lo sấm sét ít quá đây này, cảm ơn ngươi nhiều lắm.

- ...Lúc ấy tất cả mọi người ở phương xa đều điên rồi.

Long Thu Thủy điên rồi.

Khổng Hoành Nghĩa nấp trong đám người cũng điên rồi.

Mọi người, đều điên cả rồi.

Vẻ mặt của hai chị em Huyên Huyên và Huyên Nhi tràn đầy khiếp sợ, nhưng là cảm thấy đầu óc của mình không đủ dùng nữa rồi.

Vẻ mặt vốn đang thở than buồn khổ của Hổ Liệt tan biến trong nháymắt, không kiềm nổi ngửa mặt lên trời cười to, cũng như điên rồi.

Thủy Y Y trợn mắt há hốc miệng, như pho tượng tiên nữ.

Nước mắt Nguyệt Khuynh Thành rơi như mưa, cũng chẳng thèm để ý đến sự rụt rè của con gái nữa, không kìm nổi tiếng hét chói tai vì vui sướng thốt ra khỏi miệng, hạnh phúc đến phát cuồng.

Khuôn miệng nhỏ nhắn của Sở Thanh khẽ mở trong vô thức, hai mắt bắn ra hai luồng sáng rọi, như muốn nhìn xuyên qua biển sấm sét kia.

Nàng sốt ruột tới mức phát cuống lên: Đệ đệ của ta ơi, ngươi có thể đừng tra tấn người khác như vậy nữa được không, rốt cuộc ngươi muốnlàm gì thế.

Một người rõ ràng sắp bị sấm sét đánh chết, còn lê được tấm thân tàn kia, nói ra câu suy yếu nhường ấy.

Mặc cho ai nghe xong chỉ sợ cũng sẽ đều phát điên.

Tần Khiếu Thiên càng bị chọc tức hơn, không riêng muốn phát điên, y còn có cảm giác muốn chết nữa.

Bởi vì y kéo biển sấm sét chuyển động điên cuồng như vậy cũng chẳng khác gì tự đặt bản thân vào tầm ngắm của thiên kiếp.

Sau khi vượt qua biển sấm sét cuối cùng này, y sẽ bước chân vào cảnh giới Đế Chủ, nhưng đợt cuối này cũng là sát chiêu kinh khủng nhất, uy lực nhất trong thiên kiếp.

Tần Khiếu Thiên ỷ vào thể xác y đã tiến vào cảnh giới Đế Chủ, liền không thèm quan tâm nhằm thẳng về hướng Sở Mặc.

Y muốn dùng kiếp Đế Chủ này, đánh chết tươi khiến Sở Mặc thành tro bụi.

Nhưng câu nói kia của Sở Mặc lại chọc cho y giận sôi người, giận đến phát điên.

Y lôi hết pháp khí Chí Tôn của mình ra, bảo vệ xungquanh cơ thể, vốn dĩ không thèm để ý đến gì khác, chỉ nhăm nhe nhằm hướng Sở Mặc.

- Đánh chết ngươi này, ai bảo ngươi còn dám mạnh miệng.

Tần Khiếu Thiên rít gào.

- Cảm ơn.

Giọng nói của Sở Mặc dường như trở nên càng thêm yếu ớt vậy, thậm chí nói ra hai chữ này còn có chút thều thào.

Hắn lê tấm thân tàn, đắm chìm trong biển sấm sét, vươn hai cánh tay chỉ còn trơ xương trắng ra, thoạt nhìn không ngờ lại là bộ dáng nghênh đón biển sấm sét kia đến.

Đây là kiếp Đế Chủ đấy.

Cuốn bốn trong tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, cuốn Duy Ngã điên cuồng vận hành, trong đan điền, trong biển tinh thần của Sở Mặc đều vang lên âm thanh ù ù của đại đạo.

Lần này, âm thanh đại đạo phát ra từ thân thể của Sở Mặc thậm chí còn truyền cả ra ngoài, bay từ biển sấm sét cuồng loạn màu tím kia ra, lan tới không trung vô tận.

Nhiều người biến sắc ngay tại chỗ, điên cuồng lùi về phía sau.

Thậm chí bao gồm cả dân thổ địa trên Thiên lộ là người đàn ông trung niên kia cũng vậy.

Y vừa lùi một ngàn vạn dặm, lại lui thêm trăm ngàn dặm nữa, nhìn khu vực không trung bên trên thành Huyền Không với sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ khó có thể tin, lẩm bẩm nói:

- Làm sao có thể.

Tất cả mọi người đều trốn về phía sau.

Những tu sĩ Thiên giới vừa đi từ thành Huyền Không ra đều lùi lại điên cuồng.

Âm thanh đại đạo loại này chẳng những không giúp ích gì được cho họ, mà ngược lại còn gợi dậy sự cộng hưởng lớn của đạo trong cơ thể họ.

Làm đạo của họ bị đảo loạn.

Một số ít tu sĩ tu vi thấp thậm chí còn bắt đầu nảy sinh ý niệm tự hoài nghi trong đầu.

Bọn họ hoài nghi đạo của chính mình.

Điều này quá trí mạng rồi.

Thiên Ý Ngã Ý, cuốn Duy Ngã đoạt mệnh trời.

Duy ngã độc tôn, cướp lấy tạo hóa của trời ban.

Vạn vật sinh linh dưới mảnh trời này đều thuộc về phạm vi bị cướp đoạt.

Đây là một loại công pháp ngang ngược đến tận cùng.

Nếu là vận hành bình thường cũng sẽ không xuất hiện tình huống như vậy, nhưng lúc này Sở Mặc đang độ kiếp, phạm vi của Thiên Ý Ngã Ý mới đã mạnh mẽ tới mức làm cho người ta phải sợ hãi.

Chẳng phân biệt địch ta, tất cả tạo hóa nằm trong phạm vi của trờiđất đều bị cướp đoạt.

Lúc này, bất kể là những người thân cận với Sở Mặc như Sở Thanh, Thủy Y Y hay người căm hận Sở Mặc như Long Thu Thủy, Khổng Hoành Nghĩa đều trốn biệt cách xa ngàn vạn dặm không chút do dự, che sáu giác quan lại, không dám nghe âm thanh đại đạo kia.

Thân thể rách nát của Sở Mặc đang phát sáng.

Hào quang rực rỡ chói mắt, có thể sánh với ánh mặt trời thiêu đốt.

Nương theo âm thanh đại đạo ù ù, trên người hắn đang phát sinh biến đổi kịch liệt.

Sở Mặc bước vào cảnh giới Chân Tiên còn chưa làm nguyên thần hợp nhất, tại thời khắc này, bên dưới kiếp Chân Tiên và kiếp Đế Chủ đáng sợ mà Tần Khiếu Thiên dẫn lại, hắn bắt đầu làm cho nguyên thần của mình hợp nhất.

Bây giờ, Sở Mặc chẳng những đang rèn luyện thân thể, mà còn rèn luyện cả nguyên thần.

Giống như năm đó.

Khi ấy Sở Mặc thậm chí còn chưa được tính là một tu sĩ, chỉ làm một người luyện võ bình thường, hắn luyện cốt luyện huyết toàn thân, khaiphá ra một con đường chưa ai từng đi.

-----o0o-----

Chương 1403: Chân Tiên trung kỳ

Chương 1403: Chân Tiên trung kỳ

Hiện giờ đã tới cảnh giới như thế này, mà Sở Mặc vẫn bất khuất như lúc ban đầu.

Hắn không lựa chọn ngồi mát ăn bát vàng, hắn vẫn mạo hiểm cả bản thân mình.

Kiếp Đế Chủ chống lại kiếp Chân Tiên đang tiến hành dở, nên Sở Mặc cũng không sợ bản thân bị ép vào cảnh giới Đế Chủ, cho nên, hắn yên trí mà rèn luyện thể xác, rèn luyện nguyên thần.

Ngay cả Tần Khiếu Thiên cũng không được chứng kiến cảnh tượng này, bởi vì y không thể không bịt kín sáu giác quan của mình, trốn xangàn vạn dặm để tránh khỏi âm thanh ù ù của đại đạo kia.

Rốt cuộc biển sấm sét của kiếp Đế Chủ đã tắt.

Tần Khiếu Thiên cũng được vào cảnh giới Đế Chủ như nguyện vọng.

Đế Chủ bậc ba.

Đây còn chính vì y là Tần Khiếu Thiên, đổi lại làm người khác bị cưỡng ép lôi vào thiên kiếp, chỉ sợ đã bị sét đánh chết mà gục ngã rồi.

Nhưng Tần Khiếu Thiên vẫn khiến bản thân đột phá tới Đế Chủ bậc ba.

Thân thể của y đang đổ máu, rất nhiều nơi nát bét, tóc tai bù xù, toànthân thoạt nhìn vô cùng nhếch nhác.

Thiên kiếp của Tần Khiếu Thiên đã kết thúc, y đứng giữa không trung, nhìn về phương hướng thành Huyền Không bằng đôi mắt mờ mịt, nơi đó cũng đã bắt đầu giai đoạn cuối cùng kiếp Chân Tiên của Sở Mặc, từng lưới sấm sét lớn bắt đầu xuất hiện.

Lúc này Tần Khiếu Thiên mới phát hiện ra một sự thật mà y khó lòng chấp nhận nổi: kiếp Chân Tiên mà Sở Mặc phải độ qua sớm hơn kiếp Đế Chủ của y.

Sở Mặc sau khi dẫn kiếp Chân Tiên ra xong mới kéo y vào.

Mà bản thân kiếp Chân Tiên đã có thời gian ngắn hơn kiếp Đế Chủ.

Nhưng hiện tại kiếp Đế Chủ của y đã chấm dứt, mà kiếp Chân Tiên của Sở Mặc... mới bắt đầu tiến hành giai đoạn cuối!

- A!

Tần Khiếu Thiên gào lên một tiếng điên cuồng, đạo hạnh của y đã bị hủy, đường đi đứt đoạn, một trận thiên kiếp, chỉ đột phá được tới Đế Chủ bậc ba.

Sau đó đành trơ mắt ra nhìn kẻ trẻ tuổi y vốn dĩ coi thường, một lòng muốn trấn áp kia, ở nơi đó dùng tấm thân tàn như bất tử bất diệt mà độ kiếp.

- Sở Mặc!

Ta với ngươi... thề không đội trời chung!

Tiếng gầm gừ thê lương của Tần Khiếu Thiên chấn động cả không gian.

Khắp nơi đều yên tĩnh!

Ánh mắt những tu sĩ đã rút lui ngàn vạn dặm kia sáng lên, nhìn màn rít gào của Tần Khiếu Thiên.

Tiếp đó... bóng của Tần Khiếu Thiên trong không trung càng lúc càng mờ nhạt... càng lúc càng mờ nhạt!

Đến cuối cùng, biến mất không thấy tăm hơi.

Có người ánh mắt lập lòe, không nhịn nổi hô lên đầy kinh ngạc:

- Tần Khiếu Thiên bị phế rồi!

- Không thể nào chứ?

Chẳng phải Tần Khiếu Thiên đã vượt qua được kiếp Đế Chủ, tiến vào hàng ngũ Đế Chủ rồi ư?

Sao lại bị phế bỏ được?

Có người cảm thấy khó hiểu.

- Thực lực của Tần Khiếu Thiên mạnh mẽ vô cùng, lúc ở cảnh giới Chân Tiên là đã có thể khiêu chiến vượt cấp, đánh bại Đế Chủ bậc cao, tiến vào đội ngũ Đế Chủ rồi thì chẳng phải sẽ càng mạnh hơn sao?

Cớ gì mà bị phế bỏ được?

Lại có người hỏi.

Trong không trung vang lên một giọng nói có chút vui sướng khi người gặp họa:

- Tần Khiếu Thiên bị cưỡng ép lôi vào thiên kiếp, buộc phải độ qua kiếp Đế Chủ, như vậy đã là vô cùng thê thảm rồi.

Nhưng tới thời khắc cuối cùng y vẫn còn không biết sống chết mà đi tấn công Sở Mặc, muốn dùng kiếp Đế Chủ của y giết Sở Mặc.

Vậy mà không ngờ lại vẫn thất bại trong gang tấc.

Cho nên y cũng vì thế mà... hoàn toàn chặt đứt con đường tương lai trên Thiên lộ.

- Không phải y đã thành Đế Chủ rồi sao?

Có người hỏi.

- Ha ha ha, thật buồn cười, loại người như y, chỉ trở thành Đế Chủ... sao có thể thỏa mãn y được?

Không bước vào cảnh giới Đế Chủ bậc bảy, bậc tám, y sao cam tâm?

Giọng nói vui sướng khi người gặp họa trong không trung kia lại nói:

- Xem bộ dáng căm hận vừa rồi của y, ta đoán đến Đế Chủ bậc bốn y cũng không đột phá tới nơi, hơn nữa con đường Thiên lộ đã hoàn toàn bị đứt đoạn, y bị Thiên lộ bài xích ra ngoài!

Có lẽ sau khi trở lại Thiên giới, y vẫn có thể dùng thời gian ngắn ngủi để thăng đến Đế Chủbậc cao như cũ.

Nhưng với y mà nói... cũng chẳng khác gì bị phế bỏ hơn phân nửa rồi!

Rất nhiều người nghe xong những lời này cũng không nhịn được phát ra một trận hô lên kinh ngạc.

Bấy giờ âm thanh ù ù của đại đạo tản ra từ cơ thể Sở Mặc đã ngừng hẳn, mọi người lại bắt đầu tụ tập về hướng thành Huyền Không.

Võng sấm sét như một đại dương mênh mông màu tím kia, vẫn bao trùm hết thân thể Sở Mặc khiến bọn họ không thể nào nhìn rõ.

Nhưng tất cả mọi người đều biết, nhất định là Sở Mặc còn sống!

Nếu như hắn đã chết, thiên kiếp tự nhiên cũng sẽ chấm dứt, và mau chóng tiêu tan.

Nay biển sấm sét kia vẫn còn, chứng tỏ Sở Mặc... vẫn chưa độ kiếp xong!

Lúc này, trong đám người mới có kẻ chợt nghĩ tới vấn đề mà lúc trước Tần Khiếu Thiên thắc mắc.

- Sở Mặc hắn... thiên kiếp của hắn sao kéo dài lâu như vậy?

Có người hô lên kinh ngạc.

- Đúng vậy rồi, thời gian độ kiếp của hắn, không ngờ còn lâu hơn kiếp Đế Chủ!

- Này... có tiền bối nào hiểu được không nhờ giải thích giùm một chút?

Lúc này, trong không trung, giọng nói cười nhạo Tần Khiếu Thiên lúc trước lại vang lên, nhưng giờ không còn chút mùi vị vui sướng khi người gặp họa nào nữa, mà ngược lại mang theo vài phần nghiêm túc:

- Thời gian độ kiếp dài nói lên được thể chất của hắn rất đặc thù, ừm, phải nói là cực kỳ đặc thù!

Căn bản không giống với người bình thường, nên chẳng thể độ kiếp theo lẽ thường được.

- Kính xin tiền bối chỉ dạy.

Có người lớn tiếng nói.

Lúc đó, mọi người cũng ý thức được, người này hẳn là một tiền bối cao thủ chân chính... kiến thức uyên bác, hiểu biết rất nhiều.

Giọng nói nghiêm nghị trong không trung lại vang lên:

- Tu sĩ bình thường khi độ cùng một cấp bậc thiên kiếp thì thời gian chẳng chênh lệch là bao.

Đồng ý là có vài người thời gian lâu hơn một chút, người như vậy thì thường là do tu luyện công pháp đều khá mạnh.

Thời gian độ kiếp của Sở Mặc dài thái quá như vậy chỉ chứng tỏ một điều, công pháp mà hắn tu luyện... cực kỳ nghịch thiên.

Đám người rơi vào trầm mặc, rất nhiều người con mắt lóe lên, lộ ra ánh sáng phức tạp, hiển nhiên là bọn họ đã sinh ra chút ý niệm tham lam.

Tuy vậy, nhớ tới lực chiến kinh hoàng của Sở Mặc, đại bộ phận mọi người liền gạt phắt ý niệm này đi.

Đong đếm thực lực tự thân, vốn không phải là đối thủ.

Ngẫm lại hay là thôi đi, đừng vì chút gì đó hư vô mờ mịt mà khiến bản thân bị chôn vùi.

Không thấy thiên tài Tần Khiếu Thiên đến Đế Chủ cũng chẳng coi ra gì, gần như có thể quét sạch các đại nhân trẻ tuổi kia, rơi vào tay Sở Mặc còn bị chơi cho một vố thảm đến không thể thảm hơn sao?

Ánh mắt của Long Thu Thủy mang theo nỗi oán hận mãnh liệt, nhìnhướng Sở Mặc, trong lòng căm tức tới nghiến răng nghiến lợi.

-----o0o-----

Chương 1404: Đấu với Đế Chủ (1)

Chương 1404: Đấu với Đế Chủ (1)

Sát thủ đã không giết được Sở Mặc, đến Tần Khiếu Thiên mà cũng không giết được Sở Mặc?

Hắn là con cưng của trời sao?

Không phải chỉ là một đứa con cháu nhà họ Sở ư?

Lại còn là thằng con hoang chẳng biết nhảy từ đâu ra nữa!

Người như vậy mà lại có thể tỏa sáng rạng rỡ trên Thiên lộ?

Dựa vào đâu chứ?

Trong lòng Khổng Hoành Nghĩa cũng vô cùng khó chịu, hầu hết linh vũ Khổng Tước xinh đẹp nhất và lợi hại nhất trên người y đều bị Sở Mặc lấy đi, hai cánh cũng bị đôi nam nữ chó má Sở Mặc và Thủy Y Y chém rụng.

Tuy rằng hiện giờ cánh và linh vũ mới đã mọc ra, nhưng uylực thì kém hơn trước kia nhiều lắm.

Nay y thậm chí còn sắp vuột mất cả tư cách giữ danh hiệu đại nhân trẻ tuổi nữa, nếu đối thủ là một đại nhân trẻ tuổi, thì tám chín mươi phần trăm là y phải chịu thua.

Mà vốn ban đầu, trong đám đại nhân trẻ tuổi thì con công này cũng được coi như kẻ nổi bật.

- Sở Mặc...

Nỗi hận đối với Sở Mặc trong lòng Khổng Hoành Nghĩa cũng mãnh liệt cực kỳ.

Bấy giờ, từ biển sấm sét trên bầu trời phương xa kia chợt bùng nổ vô vàn tia sáng không sao nhìn trực tiếp được, ánh sáng này mãnh liệt đếnvô cùng tận.

Cho dù là Đế Chủ cũng không dám dùng mắt nhìn trực tiếp.

Đến rồi!

Tất cả mọi người nhắm chặt hai mắt, thầm nghĩ trong lòng.

Một bóng dáng lao từ biển sáng kia ra.

Đầu hắn đầy tóc đen bay múa, người mặc một bộ áo giáp chiến ngưng kết từ quy tắc trời đất, khí huyết toàn thân cuồn cuộn như biển lớn, để lộ một hơi thở hùng mạnh khiến kẻ khác phải kinh hãi.

Chân Tiên!

Sở Mặc vượt qua thiên kiếp thành công, nguyên thần hợp nhất, bước vào cảnh giới Chân Tiên trung kỳ!

Nhưng cảnh giới Chân Tiên trung kỳ này của hắn lại khiến cho một số bậc Đế Chủ có vai vế trên Thiên lộ liên tiếp nhíu mày.

Hơi thở kia quá đỗi hùng mạnh!

Nếu không phải cảm nhận được hơi thở Chân Tiên rõ ràng trên người Sở Mặc, bọn họ nhất định sẽ cho rằng đây là một cao thủ trẻ tuổivừa mới đột phá đến Đế Chủ bậc cao!

Thiên kiếp tán đi ầm ầm, Sở Mặc độ kiếp thành công.

Lúc này, có người rốt cuộc không nhịn nổi mà ra tay!

Đây là Đế Chủ thổ địa trên Thiên lộ, một gã Đế Chủ bậc ba!

Tuy cảnh giới của y không phải cực cao, nhưng lực chiến lại khá là dũng mãnh, cầm trong tay một cây kích chiến, trực tiếp đâm về phía ngực Sở Mặc.

Tốc độ của y quá nhanh!

Như một tia điện xẹt, khí thế trên người cũng cực đầy đủ!

Vừa thấy liền biết là đã chuẩn bị lâu ngày.

Y phải tấn công Sở Mặc!

Muốn tiêu diệt tên thiên tài này!

Keng!

Thí Thiên nháy mắt xuất hiện trong tay Sở Mặc, hung hăng bổ một đao về cây kích chiến kia.

Trong trời đất nổ tung ra một tiếng ầm ầm.

Trong nháy mắt khi binh khí của hai bên chạm vào nhau, sắc mặt vị Đế Chủ bậc ba này lập tức biến đổi.

Một luồng sức mạnh vô biên chạy dọc theo cán kích truyền thẳng lên cánh tay y, khiến cả cánh tay y rung lên bần bật, thiếu chút nữa thì đánh rơi cả kích.

Mà cán kích trong tay y kia dù chỉ là một món pháp khí Đế Chủ, độ cứng rắn lại có thể so với pháp khí Chí Tôn.

Nhưng hiện tại, bên trên vậy mà nứt ra một khe hở thật sâu!

Ấy thế lại bị một đao của Thí Thiên đánh cho tả tơi!

Vị Đế Chủ bậc ba này lập tức cảm thấy kinh hãi, nhưng đồng thời trong lòng cũng sinh ra một nỗi phẫn nộ mãnh liệt, quát lạnh một tiếng, lại chém về hướng Sở Mặc.

Một kích này... vẫn long trời lở đất!

Thậm chí không thèm quan tâm món binh khí này còn chịu nổi thêm lần va chạm nữa hay không!

Sở Mặc cũng hừ lạnh một tiếng, cầm Thí Thiên trong tay, từ không trung chém ra một đao về phía cây kích nọ.

Cho.. a.. ng!

Lại một tiếng vang thật lớn, cây kích kia... bị đứt lìa.

Trong mắt của tu sĩ Đế Chủ bậc ba này lộ ra vẻ kinh ngạc vô tận, không kìm nổi thét lên một tiếng đầy kinh hãi.

Thậm chí không kịp đi thu hồi hai đoạn kích gãy cấp bậc Đế Chủ kia!

Đao của Sở Mặc, tiếp tục chém về thân mình của gã Đế Chủ bậc ba đó, muốn đem y chém thành hai khúc!

Thân hình gã Đế Chủ nhanh chóng thụt lui, đồng thời liên tục thi triển mấy phép thần thông, muốn giết Sở Mặc ngay trong nguy cơ này.

Đỉnh đầu Sở Mặc phát ra vài tiếng vù vù, Hỗn Độn Hồng Lô trực tiếp treo lơ lửng trên đầu Sở Mặc, tạo nên từng tiếng quấy gió ào ào, sau đó rủ xuống vô số luồng khí hỗn độn.

Cùng với sự tăng lên cảnh giới của Sở Mặc, năng lực của Hỗn Độn Hồng Lô lại càng phát huy hùng mạnh.

Âm thanh vù vù không ngừng kia giống như âm thanh của đại đạo, tiến hành công phá kẻ thù.

Mấy phép thần thông đánh trúng các sợi khí hỗn độn của Hỗn Độn Hồng Lô lập tức tiêu biến như vô hình.

Sở Mặc lại chém ra một đao ngang người gã Đế Chủ.

Hai bên cứ như vậy trực tiếp đánh với nhau mà không hề có chút giao lưu.

Sau hơn mười hiệp, gã Đế Chủ hai tay trống trơn kia giận dữ quát lên một tiếng, tung quyền đấm về phía ngực của Sở Mặc.

Không dùng pháp tướng, mà dùng một quyền của cơ thể, nắm đấm của y quẩn quanh các loại quy luật tấn công hùng mạnh, quyền này thanh thế to lớn, sức vóc nặng nề như vạn quân, cho dù là một hành tinh cũng chưa chắc đã chịu nổi quyền này của y.

Thí Thiên trong tay Sở Mặc trực tiếp đâm thẳng về đan điền của gãĐế Chủ, đối mặt với cú quyền kia, trên mặt Sở Mặc không có bất cứ biểu tình nào, mặc cho quyền này nện lên lồng ngực hắn!

Trong mắt gã Đế Chủ lộ ra thần sắc vừa sợ vừa giận, nếu y không thu quyền này lại, y tin chắc có thể trực tiếp đấm nát trái tim Sở Mặc!

Nhưng nếu là như vậy, thì chẳng khác nào là lựa chọn chôn chung với Sở Mặc, bởi vì nhát đao kia của Sở Mặc ắt cũng sẽ đâm thủng đan điền của y, chặt đứt đạo đài của y!

- A!

Gã Đế Chủ này lập tức giận dữ gào lên một tiếng, bứt về phía sau.

Ycòn chưa muốn chết chung với Sở Mặc.

Nhưng bên này y vừa mới bứt ra, Sở Mặc lại chẳng chịu buông tha, trực tiếp thi triển ra chiêu thức U Minh Bát Đao!

Đao thứ nhất đoạt hồn!

Ánh đao rực rỡ, chấn nhiếp linh hồn.

Nhát đao kia được thi triển trong tay một Sở Mặc đã thăng cấp lên Chân Tiên, uy lực hùng hồn của nó là thứ trong quá khứ không thể sánh nổi.

Cho dù phải đối mặt với kẻ thù là bậc Đế Chủ có vai vế, nhưng vẫnngập tràn sát ý như cũ, khiến gã Đế Chủ này kinh hãi liên tiếp lùi về phía sau.

Đao thứ hai sát sinh!

Hiện giờ nhát đao kia do tay Sở Mặc thi triển ra, đơn giản tự nhiên, mọi sát khí dường như đều được nén gọn vào một đao này.

Nhưng nhát đao đó cũng khiến cho gã Đế Chủ bậc ba này biến sắc.

Bởi vì cho dù là một cao thủ cảnh giới như y, lại vẫn bị sát khí kinh người ẩn chứa trong đao áp chế như cũ.

-----o0o-----

Chương 1405: Đấu với Đế Chủ (2)

Chương 1405: Đấu với Đế Chủ (2)

Phập!

Nhát đao kia lập tức để lại trên người gã Đế Chủ một vết thương tuy rằng không sâu nhưng lại rỉ máu.

Xuỵt...

Máu của gã Đế Chủ mới rỉ ra một chút đã bị Thí Thiên trực tiếp hút lấy.

Dọa cho gã Đế Chủ này tái nhợt cả mặt, chỉ vào cây đao trong tay Sở Mặc hô lên hoảng hốt:

- Yêu đao!

Sở Mặc lạnh lùng nhìn gã Đế Chủ là dân bản địa trên Thiên lộ, lạnh lùng hỏi:

- Sao ngươi lại ra tay với ta?

- Hừ, nhìn ngươi không vừa mắt, muốn giết ngươi!

Gã Đế Chủ lấy một món pháp khí ra, giây lát đánh về phía Sở Mặc.

Pháp khí tản ra quy tắc đạo vận vô cùng to lớn, mang theo hơi thở linh hoạt sắc bén vô song, muốn đem Sở Mặc trực tiếp nghiền nát.

Sở Mặc giương tay, lại là một đao.

Đao ấy không phải U Minh Bát Đao, mà là một đao do chính bản thân Sở Mặc lĩnh ngộ ra được!

Keng!

Răng rắc!

Món pháp khí này lập tức bị đao của Sở Mặc chém vỡ.

Trên mũi đao của Sở Mặc không để lại bất cứ dấu vết nào.

Cỗ tay của Sở Mặc hơi rung lên, nhát đao vừa rồi tiêu hao của hắnkhá nhiều năng lượng.

Nhưng uy lực lại làm cho kẻ khác phải rung động.

Những người vây xem phương xa cũng không nhịn được hô lên từng trận.

- Nhát đao kia... có đạo!

Trong đám người vây xem có Đế Chủ là dân bản địa trên Thiên lộ khẽ hô.

Một số tu sĩ cảnh giới cao thâm cũng nhìn ra được, nhát đao này của Sở Mặc hoàn toàn khác với hai đao phía trước, bên trong có đạo thuộcvề riêng mình.

Là một sát chiêu chân chính.

Sở Mặc dùng một đao chém nát pháp khí do Đế Chủ bậc ba này ném ra, sau đó chém liền tay đao thứ ba trong U Minh Bát Đao trảm phách!

Một đao kinh hồn, để lại trên người gã Đế Chủ bậc ba này một miệng vết thương.

Căn bản là không tránh nổi!

Mà rõ ràng gã Đế Chủ bậc ba kia cảm thấy bản thân có thể tránh được.

Thực sự là quỷ dị, quá quái đản rồi!

Trên mặt những tu sĩ vây xem kia đều lộ ra vẻ khiếp sợ và ngưng trọng, cảm thấy thật bất ngờ.

Có người thì thào nói:

- Đao pháp này... hình như có chút giống với tuyệt kỹ của một gã Chí Tôn khoảng mươi vạn năm trước trong truyền thuyết.

Tuy nhiên, thời gian mươi vạn năm trước thực sự rất cổ xưa, đại vực Viêm Hoàng bị chia năm sẻ bảy, đến lịch sử cũng bị xuất hiện sự đứt đoạn.

Một số việc rõ ràng còn lưu truyền đến hôm nay, nhưng sự thật lạisớm bị vùi lấp trong dòng sông lịch sử.

Sau đó, Sở Mặc lại chém ra đao thứ tư!

Ác mộng!

Rồi đến đao thứ năm, sấm sét!

Trên bầu trời vang lên một tiếng sét đánh đinh tai nhức óc như khi thiên kiếp buông xuống.

Âm thanh đó trực tiếp dọa cho người ngoài hoảng sợ, muốn rút lui theo bản năng, kế tiếp mới phát hiện ra, không ngờ tiếng sét đánh kia lại xuất hiện từ thanh đao của Sở Mặc.

Hai đao này đánh cho tu sĩ Đế Chủ bậc ba kia phải lùi liên tiếp về phía sau, trên người lưu lại hai miệng vết thương rất sâu.

Trong lòng của y cũng tức anh ách, bản thân đường đường là một đấng Đế Chủ, không ngờ lại bị một vãn bối trẻ tuổi cảnh giới mới Chân Tiên đánh cho chật vật như vậy, còn tổn thất mất hai món pháp khí nữa.

Chưa nói đến việc này khiến y mất hết thể diện ra sao, chỉ riêng những mất mát kia đã khiến y phát cuồng rồi.

- Tiểu bối, ta nhất định sẽ trấn áp được ngươi!

Gã Đế Chủ bậc ba này rốt cuộc liền không nhịn nổi nữa, bắt đầu đánh trả độc ác, thi triển ra tuyệt học của mình.

Nhưng tại thời khác này, khí thế trên người Sở Mặc lại tăng vọt lên!

Khi ấy, Sở Mặc đang vận hành hai chữ Binh và Liệt trong Cửu Tự Chân Ngôn.

Nguồn năng lượng mênh mông nhanh chóng ngưng tụ từ bốn phương tám hướng vào trên người Sở Mặc, tinh khí cuồn cuồn chen chúc dồn tới chỗ hắn như điên rồi.

Chữ Binh có uy lực hấp thu năng lượng không gì sánh kịp!

Không gian và thời gian của nơi này như bị phân cách với bên ngoàivậy.

Trong mắt người bên ngoài, xung quanh khu vực của Sở Mặc và gã Đế Chủ kia phảng phất như có vô số tấm gương lớn, treo lơ lửng trong không trung.

Thời gian ứ đọng, không gian bị bóp méo.

Sau đó, chính vào khi ấy, thanh đao kia của Sở Mặc vẫn đang âm thầm chuẩn bị... hắn muốn dùng một đao chém chết tên Đế Chủ bậc ba này!

Không muốn hỏi vì sao phải ra tay ư?

Vậy liền không cần bàn nữa.

Lúc này, tất cả đám Đế Chủ quyền năng là thổ địa chân chính đang ẩn nấp ở nơi này đều bị làm cho kinh sợ.

- Loại tuyệt học này...

đáng lẽ nên do chúng ta nắm giữ, nếu là như vậy, chúng ta liền có khả năng thoát khỏi Thiên lộ!

Có Đế Chủ cảnh giới cao truyền âm cho người đàn ông trung niên kia.

Người đàn ông trung niên do dự một chút, nói:

- Nghe nói người này... có liên quan đến người hơn mươi vạn năm trước kia, là đời sau của y, làm vậy, có thể sẽ chọc giận y không?

- Báo chuyện này cho La Quật, nếu y chịu ra tay, vậy thì không sao rồi.

Gã Đế Chủ cảnh giới cao thâm kia lại truyền âm nói.

Người đàn ông trung niên do dự một chút, gật gật đầu:

- Được rồi, nếu như y chịu ra tay... thì chuyện này sẽ không thành vấn đề!

Nói xong, người đàn ông trung niên liền lẳng lặng rút khỏi đám đông, nhanh chóng đi mất dạng.

Mà bên trong không gian khép kín kia, gã Đế Chủ bậc ba đang điên cuồng tả xung hữu đột, muốn chạy thoát ra ngoài.

Bởi vì nơi này đã thành một không gian có chủ riêng biệt!

Một không gian do tu sĩ Chân Tiên ngưng kết ra, vây khốn bậc cao thủ Đế Chủ như y!

Chuyện này quả thực quá đỗi ly kỳ, có nói ra cũng chưa chắc người khác tin.

Nhưng chuyện này lại cứ xảy ra ngay trước mắt mọi người như vậy.

Tất cả mọi người đều dồn sự chú ý về nơi đó, hiện tại, bọn họ đã vứt bỏ mọi suy nghĩ toan tính riêng rồi.

Nói thí dụ như: Rốt cuộc Sở Mặc có tư cách chen chân vào hàng ngũ các đại nhân trẻ tuổi hay không.

Giờ chẳng còn ai để tâm đến vấn đề này nữa.

Vấn đề mà mọi người đang nghĩ tới chính là: Rốt cuộc Sở Mặc có thể đánh bại vị Đế Chủ bậc ba này hay không!

Gã Đế Chủ bậc ba kia cảm thấy như đang rơi vào cơn khủng hoảng trước nay chưa từng gặp, thậm chí y còn không biết đây là thuật thần thông gì.

Vậy mà có thể ngưng đọng thời gian, bóp méo không gian, không trung trước mặt y như bị xé thành vô số sợi nhỏ, mắt thấy Sở Mặc đang đứng nơi đó, chuẩn bị sẵn sàng... nguồn tinh khí đang chảy cuồn cuộn không ngừng vào cơ thể hắn.

Nhưng y vẫn không thể nào với tới đối phương!

Từ ngày bước chân lên con đường tu luyện, y chưa từng rơi vào thế bị động như vậy.

Với một người tu sĩ mà nói, sinh ra trên Thiên lộ vừa là chuyện tốt, mà cũng là chuyện xấu.

-----o0o-----

Chương 1406: Không cần truyền âm

Chương 1406: Không cần truyền âm

Tốt ở chỗ nơi này có thể tìm thấy nhiều cơ duyên khó lòng tưởng tượng nổi, sở hữu tinh khí bên ngoài không sánh kịp.

Chỉ cần không phải ngu xuẩn, về cơ bản đều có thể tu luyện đến cảnh giới cực cao.

Nhưng chuyện xấu là, cả đời cũng đều bị vây khốn tại nơi này, hoàn toàn không có cách nào ra ngoài được.

Những tin tức mà họ có được, đều lấy từ số lượng tu sĩ đông đảo từ bên ngoài đổ xô về đây cứ sau mỗi ba ngàn năm.

Nhưng cuối cùng những tu sĩ đó cũng là phải rời đi, nhanh thì mười ngày nửa tháng, lâu thì ba đến năm năm, đều phải rời khỏi Thiên lộ.

Lúc ấy, các tu sĩ là con dân trên Thiên lộ cũng chỉ đành trơ mắt nhìn họ rời đi.

Sau đó, thế giới lại trở về một mảnh vắng vẻ như cũ.

Nơi này, giống như một nhà giam, còn bọn họ... thì chính là những tù nhân bị nguyền rủa, đời đời kiếp kiếp đều không thể tự do.

Cho nên từ sâu trong nội tâm, những tu sĩ là dân bản địa Thiên lộ đều rất ghen tị với những tu sĩ bên ngoài.

Một vài người cực đoan thậm chí còn oán hận!

Biên Khai Vũ, cũng chính gã Đế Chủ bậc ba kia, là một trong số những tu sĩ căm hận người thuộc thế giới bên ngoài đó.

Cho nên, khi một tùy tùng của Long Thu Thủy là Triệu Đông Minh tìm y, chỉ cần dùng năm trăm vạn thiên tinh thạch cực phẩm là đã có thể mua chuộc, sai khiến y giết Sở Mặc rồi!

Ngay thời khắc Sở Mặc lôi Tần Khiếu Thiên vào thiên kiếp, Biên Khai Vũ liền cảm thấy bản thân lỗ vốn rồi!

Người này, quả thực là một thiên tài tuyệt thế!

Khi Sở Mặc giết chết tên sát thủ trốn trong bóng tối kia, Biên Khai Vũ liền cho rằng, tính mạng của Sở Mặc ít nhất phải trị giá một trămtriệu!

Bởi vì cho dù là y, cũng chưa chắc đã phát hiện ra tên sát thủ đang lẩn trốn kia, mà Sở Mặc còn giết chết gã nữa.

Cho nên, y truyền âm cho cái gã Triệu Đông Minh kia, đòi y thêm tiền.

Thêm đến một trăm triệu!

Y vốn tưởng rằng người đó nhất định sẽ từ chối.

Từ chối thì từ chối, dù sao y cũng sẽ không trả lại năm trăm vạn kia.

Nhưng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Biên Khai Vũ, đối phương chẳng những không từ chối, mà còn lập tức đồng ý!

Sau đó lại vẫn hứahẹn, nếu chuyện thành công, liền cho y thêm mười triệu thiên tinh thạch cực phẩm!

Điều kiện này khiến trái tim của Biên Khai Vũ đập lên thùm thụp.

Tinh khí trên Thiên lộ tuy đậm đặc thật, nhưng có đậm đặc đến đâu cũng không nhanh lấy được bằng thiên tinh thạch cực phẩm!

Bởi vì thiên tinh thạch cực phẩm là linh khí kết tinh mà thành... là cực phẩm sạch sẽ nhất!

Là bảo vật!

Trên Thiên lộ không có quá nhiều quặng thiên tinh thạch, cho nên ởđây bản thân thiên tinh thạch đã được coi là một đồng tiền mạnh, rất được ưa chuộng.

Chớ nói chi là thiên tinh thạch cực phẩm.

Vốn chính là gặp được mà không lấy được.

Chốc lát đã kiếm bẫm một vố trăm mười triệu, với Biên Khai Vũ mà nói, đây là số của cải mà y khó lòng từ chối.

Y căn bản không sợ bị quỵt nợ, trong Thiên lộ này còn chưa đến lượt một tu sĩ ngoại lai như bọn họ làm càn.

Ngay khi Sở Mặc độ kiếp xong, y liền ra tay không chút do dự, theo y, một tu sĩ chỉ mới bước chân vào cảnh giới Chân Tiên mà thôi, có mạnh thì mạnh được đến đâu?

Với cảnh giới Đế Chủ bậc ba của y, giếtchết một tu sĩ khoảng Chân Tiên trung kỳ còn không dễ như trở bàn tay sao?

Thế mà

Y lầm rồi!

Một cao thủ ở cảnh giới như y chẳng những không chiếm được chút hời nào trước mặt Sở Mặc, mà ngược lại còn bị người ta giành hết thế thượng phong.

Giờ bị cầm tù ở đây, muốn đột phá ra ngoài cũng chẳng xong!

Y luống cuống, nổi giận, vô cùng căm hận!

- Tiểu tặc Sở Mặc, có gan thì chiến đấu chính diện với ta!

Biên Khai Vũ hét lớn.

- Ai mua chuộc ngươi?

Dùng bao nhiều tiền?

Nói ta biết ta liền cho ngươi gấp đôi, sau khi ngươi giết được y thì ta liền trả cho ngươi gấp ba!

Giọng nói lạnh lẽo của Sở Mặc vang lên.

Tim Biên Khai Vũ đập rộn, lớn tiếng nói:

- Thật chứ?

Sở Mặc cười lạnh một tiếng, không trả lời y, dường như khinh thường trả lời vấn đề này vậy.

Lúc này, sắc mặt Long Thu Thủy đang trốn trong đám người lập tức thay đổi, sắc mặt của Triệu Đông Minh bên cạnh y còn biến đổi khủng khiếp hơn, ánh mắt tránh né, dường như muốn rút lui.

Biên Khai Vũ lớn tiếng nói:

- Tiểu tử, nếu ngươi nói thật... thì giao cho ta năm mươi triệu thiên tinh thạch cực phẩm trước!

Sau đó ta sẽ nói cho người!

- Quỷ nghèo, năm mươi triệu đúng không?

Giọng nói lạnh như băng mang theo đôi chút trào phúng vang lên, sau đó một chiếc túi trữ vật bay vút trong không trung, rồi rơi xuống trước mặt Biên Khai Vũ.

Trong nháy mắt này, Biên Khai Vũ dường như muốn tìm ra sơ hở để lợi dụng, nhưng sau đó y phát hiện, chẳng có lấy một cơ hội nào!

Y nhận lấy cái túi trữ vật kia, có chút không cam lòng, dùng thần thức đảo qua, tinh khí mênh mông bên trong dọa cho y sợ tới mức thiếu chút nữa ném văng túi trữ vật ra.

Thiên tinh thạch cực phẩm!

Là thiên tinh thạch cực phẩm tuyệt đối không có lấy một chút vấn đề nào.

Hơn nữa, bên trong túi trữ vật này chỉ nhiều chứ không ít hơn năm mươi triệu thiên tinh thạch cực phẩm!

- Không ngờ tên tiểu súc sinh này lại giàu như vậy... sau này nhất định phải liên hệ với mấy người đồng bạn làm thịt hắn!

Đem tất cả tiền tài của hắn đều đoạt lấy.

Đúng rồi, còn có cây đao kia, cả cái lò luyện đan nữa, tất cả đều là pháp khí cực phẩm đấy!

Chỉ sợ còn vượt qua cả pháp khí Chí Tôn rồi!

À, nghe nói hắn là đời sau của vị hơn mươi vạn năm trước kia, nói không chừng mấy món pháp khí trong tay hắn kia đềulà pháp khí Chuẩn Thánh!

Biên Khai Vũ tính toán trong lòng.

Sau đó, giọng nói của Sở Mặc liền truyền đến bên tai:

- Ngươi có thể nói, không cần truyền âm, nói công khai!

Trong đám người, sắc mặt của Long Thu Thủy và Triệu Đông Minh trở nên càng thêm khó coi.

Bọn họ thực sự sợ người kia không giữ chữ tín, bán đứng bọn họ.

- Tiểu tử... ta có chút hối hận rồi, năm mươi triệu quá ít!

Ngươi lấy thêm năm mươi triệu ra đây, ta sẽ nói cho ngươi biết!

Biên Khai Vũ đảo mắt láo liên, lớn tiếng nói.

- Thật là không biết xấu hổ!

- Vô sỉ!

- Đây là Đế Chủ bản địa trên Thiên lộ sao?

Vậy mà vô sỉ đến mức này được?

Những tu sĩ vây xem bốn phương cũng không nhịn được nhao nhao chỉ trích y.

Một vài tu sĩ chính gốc trên Thiên lộ cũng cảm thấy thật mất mặt.

Nhưng không thể nào cãi lại được.

Bởi vì trước giờ, Biên Khai Vũ chính là một kẻ tiểu nhân hám lợi như vậy.

Sở Mặc bỗng nhiên cười rộ lên:

- Có phải ngươi thấy ta khờ lắm không?

Biên Khai Vũ cười ha ha nói:

- Tiểu súc sinh, nếu ngươi không khờ, sao lại cho ta năm mươi triệu?

-----o0o-----

Chương 1407: Ta có chứng cớ

Chương 1407: Ta có chứng cớ

Sở Mặc nói một cách âm u:

- Bởi vì, ta muốn khóa chặt ngươi lại thật chuẩn xác mà!

Biên Khai Vũ kinh ngạc sợ hãi, quăng thần thức vào túi trữ vật kia, nhưng không cảm ứng được gì, giận dữ quát:

- Tiểu súc sinh, ngươi dám gạt ta!

- Ngươi nói đúng!

Ông đây lừa ngươi đấy!

Lúc này rốt cục Sở Mặc đã đem thế tích tụ đến cực hạn!

Hắn xoaychuyển nhóm chữ Liệt, lại bóp méo không gian và thời gian.

Sau đó, một đao chém ngang eo Biên Khai Vũ.

Biên Khai Vũ chỉ cảm thấy một luồng sát ý khôn cùng truyền từ phía bên trái y tới, y hoảng sợ rống lên giận dữ, liều mạng trốn về bên phải.

Mà lúc này, những người vây xem bên ngoài lại thấy rất rõ ràng, Sở Mặc đang cầm đao, chờ ngay phương hướng mà Biên Khai Vũ đang ra sức chạy trốn về.

Một đao!

Ẩn chứa toàn bộ tu vi hiện giờ của Sở Mặc, chém ngang tới.

Đầu của Biên Khai Vũ trực tiếp bay lên!

Máu Đế Chủ phun ra, bị Thí Thiên hấp thu điên cuồng, thanh đao màu bạc kia nháy mắt chuyển sang màu đỏ yêu dị.

Gần như thoáng cái đã hút cạn máu trong cơ thể Biên Khai Vũ.

Sau đó, thân xác Đế Chủ của Biên Khai Vũ liền rơi xuống, trực tiếp đập tan một con sông rộng, nơi đó lập tức xuất hiện một hố sâu hoăm hoắm.

Xác chết Đế Chủ, khủng bố khôn cùng!

Có quy tắc sức mạnh hùng hồn, để đó mấy vạn năm cũng sẽ không mục rữa!

Nếu là xác chết được bảo tồn hoàn hảo, thậm chí còn có thể sinh ra âm linh, xuất hiện trên thế gian thêm lần nữa.

Nhưng đáng tiếc, đầu của y giờ đang nằm trong tay Sở Mặc.

Đầu của Biên Khai Vũ còn sống, trong ánh mắt của y lộ ra nỗi hoảng sợ vô cùng tận.

Nhẫn trữ vật của y, cùng với túi trữ vật ban nãy Sở Mặc ném cho giờ đều nằm cả trong tay Sở Mặc, thậm chí không ai biết Sở Mặc lấy được từ trên thân y như thế nào.

Sở Mặc bình tĩnh nhìn vẻ mặt kinh hãi của Biên khai Vũ:

- Giờ nói được chưa?

- Là một người của Thiên giới tên Triệu Đông Minh, ngươi đắc tội đại nhân Long Thu Thủy nhà y, nên cho ta năm trăm vạn thiên tinh thạch cực phẩm, muốn ta giết ngươi, sau đó ta cảm thấy thiệt liền đòi một trăm triệu, bọn họ lại nói chỉ cần ta giết được ngươi liền cho ta một trăm mười triệu thiên tinh thạch cực phẩm, ta liền ra tay...

Tiểu tổ tôngcủa ta, cầu xin ngươi tha cho ta một mạng đi, ta không có cách nào tìm ngươi báo thù được đâu, ngươi có thể giữ đầu của ta chờ ngày ngươi rời khỏi Thiên lộ rồi hẵng thả, ta van xin ngươi, van xin ngươi mà!

Đầu của Biên Khai Vũ dùng tốc độ nhanh khó tin, nói liến láu liền một hơi khiến Sở Mặc nghe mà muốn phát ngất đi được.

Những người vây quanh nghe thôi cũng muốn ngất theo, tên này thật đúng là... chỉ còn lại mỗi cái đầu mà lưỡi còn lưu loát như vậy, lúc trước sao lại không nhận ra nhỉ?

Quả nhiên là khi bị ép tới đường cùng con người mới có thể bộc phát ra khả năng tiềm ẩn.

Tuy nhiên.

Triệu Đông Minh?

Long Thu Thủy?

Những tu sĩ dân bản xứ trên Thiên lộ đương nhiên không biết hai người này là ai.

Nhưng những tu sĩ đến từ Thiên giới lại có ai là không biết hai người đó chứ?

Long Thu Thủy, đại nhân trẻ tuổi thuộc nhà quyền quý bậc nhất trên Thiên giới, từng là con cưng của trời tiền đồ sáng lạn.

Trong vườn Thiên Đạo tự phong ấn tu vi, đánh với Sở Mặc một trận, kết quả liền thảm bại trong tay hắn.

Từ đó về sau liền hận Sở Mặc đến thấu xương, chống đốikhắp nơi.

Triệu Đông Minh thì là tu sĩ Thiên giới có chút tiếng tăm, cảnh giới đột phá tới Chân Tiên cũng đã lâu.

Mặc dù là tùy tùng của Long Thu Thủy nhưng thực lực lại chẳng kém các đại nhân trẻ tuổi là bao.

Chỉ vì gia thế hơi kém nên mới lựa chọn đi cùng Long Thu Thủy hòng giành được tương lai tốt hơn.

Là kẻ trung thành đến chết với Long Thu Thủy.

Hiềm khích giữa bọn họ và Sở Mặc hầu như ai ai cũng biết.

Nhưng điều khiến người ta không ngờ là, bọn họ lại muốn cấu kết với dân bản xứ của Thiên lộ nhằm giết chết Sở Mặc.

Như vậy...

Thật sự hơi quá mức!

Bởi vì ân oán giữa tu sĩ trong Thiên giới với nhau thì nên giải quyết nội bộ mới phải, tuy chưa nói đến có đối lập gì nhiều với người của Thiên lộ, nhưng chung quy vẫn là cư dân hai thế giới khác nhau.

Hành động của Long Thu Thủy thực sự là đã phạm vào điều tối kỵ.

Trong thoáng chốc, rất nhiều ánh mắt của mọi người bắn về phíaLong Thu Thủy.

Long Thu Thủy cố ra vẻ bình tĩnh, đứng ở nơi đó cười lạnh nói:

- Hàm hồ, bậy bạ!

Triệu Đông Minh cũng lên tiếng quát to:

- Không ngờ đường đường một Đế Chủ mà lại đi nói quàng nói xiên, nghe nói đến tên đại nhân nhà ta, biết đại nhân nhà ta có thù oán với Sở Mặc liền tính vu oan hãm hại sao?

Đầu lâu của Biên Khai Vũ lập tức nổi giận, tức miệng mắng to:

- Hai tên tiểu tặc kia, nghĩ là ông đây chưa lường tới trò hề này củacác ngươi sao?

Toẹt, chơi chiêu với ông các ngươi còn non lắm, ông đây có chứng cớ nhé!

Nói xong, trực tiếp dùng vẻ mặt nịnh nọt mà nói với Sở Mặc:

- Trong nhẫn trữ vật của ta có một viên Ảnh Âm Thạch, đúng, chính là sản vật của Thiên giới các ngươi, ta đã hoàn toàn ghi chép lại hình ảnh tên tiểu tử Triệu Đông Minh kia khi làm vụ mua bán đó với ta!

Lời này vừa ra, bốn phía liền dấy lên một trận xôn xao.

Mà ngay cả rất nhiều tu sĩ Thiên lộ cũng không nhịn được nhíu mày, tự nhủ trong lòng, một người có cảnh giới Đế Chủ như Biên Khai Vũ mà làm vậy thì đúng thật là thất đức.

Tuy nhiên, có vẻ hành vi thiếu đạo đức này của y... lại cứu về cho y một cái mạng.

Hình như cũng đáng đấy.

Sở Mặc trực tiếp xóa sạch phong ấn tinh thần trên chiếc nhẫn trữ vật của Biên Khai Vũ một cách bạo lực, thủ đoạn này lại khiến trái tim y càng thêm lạnh cóng, trong lòng hối hận như muốn phát điên.

Con mẹ nó chứ đây là đen đủi tích tụ mấy đời hả!

Sao ta lại đi trêu chọc phải giống quái vật thế này?

Một Chân Tiên mà phá giải phong ấn tinh thần của cảnh giới Đế Chủ chẳng phí chút sức nào như vậy... còn là người không?

Nếu sớm biết Sở Mặc là con quái vật khủng bố cỡ này, đừng nói là một trăm triệu... cho dù là ngàn triệu, triệu triệu... ta cũng không dám đi chọc hắn!

Làm vậy rõ là muốn chết mà!

Sở Mặc tìm ra viên Ảnh Âm Thạch từ trong túi trữ vật của Biên Khai Vũ, đồng thời cũng phát hiện kha khá các loại bảo vật bên trong, không ngờ gã Biên Khai Vũ này cũng khá có của đấy.

Túi trữ vật chứa không ít hộp bị phong ấn, phỏng chừng đều đựng các loại dược liệu cực phẩm.

Sở Mặc trực tiếp kích hoạt viên Ảnh Âm Thạch.

Bên trên liền xuất hiện hình ảnh cuộc giao dịch giữa Triệu Đông Minh và Biên Khai Vũ!

Gần như mọi ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về nơi đó.

-----o0o-----

Chương 1408: Chứng cứ ba nghìn năm trước

Chương 1408: Chứng cứ ba nghìn năm trước

Bấy giờ, sắc mặt của Long Thu Thủy và Triệu Đông Minh đều tái nhợt, yên lặng lùi về phía sau, bọn họ muốn chạy!

Lúc này, một giọng nói xa xăm vẳng đến:

- Hai người các ngươi không muốn chứng minh sự trong sạch rồi mới rời đi sao?

Thủy Y Y!

Bên người nàng dẫn theo một đám tùy tùng, còn có Sở Thanh và tùytùng của nàng nữa.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành cũng theo sát phía sau, nhìn Long Thu Thủy và Triệu Đông Minh với ánh mắt cực kỳ không tốt.

Long Thu Thủy lạnh lùng nói:

- Ta đi đâu là tự do của ta, các ngươi còn muốn ngăn cản hay sao?

Giọng nói của Thủy Y Y càng thêm lạnh lẽo:

- Vẫn cứ xem hết đã rồi đi thì hơn!

Nói xong, trực tiếp tế ra bảy tám món pháp khí Chí Tôn!

Rầm rầm.

Người chung quanh lập tức tản ra.

Lục Hồng Tuyết, Huyên Nhi và Huyên Huyên cũng mang theo tùy tùng của bản thân lại đây.

Đương nhiên bọn họ đến để lên tiếng ủng hộ Thủy Y Y rồi.

Long Thu Thủy cả giận nói:

- Các ngươi muốn làm gì?

Lúc này, từ Ảnh Âm Thạch chỗ Sở Mặc, tiếng nói lạnh như băng củaBiên Khai Vũ truyền ra ——

- Ngươi là ai, tới tìm ta làm cái gì?

Vẻ mặt Biên Khai Vũ ai cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, dường như là rất phiền muộn.

Trong hình ảnh mà Ảnh Âm Thạch phát ra, nếp nhăn trên mặt Biên Khai Vũ đều hiện thị rõ ràng.

Hơn nữa với góc độ và phương vị, là đối diện hai người có thể thấy rõ ràng bất luận biểu cảm nào của hai người.

Triệu Đông Minh thì mang theo vài phần không yên và nụ cười nịnh nọt.

- Ngài chính là Biên Khai Vũ Biên tiền bối phải không, vãn bối Triệu Đông Minh, là đại nhân trẻ tuổi người tùy tùng của Long Thu Thủy, đều đến từ Thiên giới.

Muốn làm một giao dịch với người.

Vẻ mặt Biên Khai Vũ lạnh lùng, tuy nhiên lại nhìn thoáng qua Ảnh Âm Thạch, từ trong ánh mắt, đột nhiên lộ ra một chút gian trá và giảo hoạt.

Khiến tất cả người xem thấy cảnh tượng này đều nhịn không được phát ra một trận kinh hô, tiếp theo, là một tiếng hư thanh.

Có thể thấy được Biên Khai Vũ tuy rằng bề ngoài nhìn lạnh lùng, nhưng thực tế lại sớm bố trí xong Ảnh Âm Thạch, chuẩn bị ghi chép lại hình tượng này.

Nói rõ hắn trước đây đã đoán được đối phương tới đây làm gì, hơn nữa làm ra chuẩn bị tương ứng.

- Quá gian xảo rồi.

- Thật sự là giảo hoạt quá.

- Vô sỉ, nhưng mà ta thích, phàm việc để lại chứng cứ, khó tránh tương lai sẽ không rõ ràng.

Trong đám người âm thanh nghị luận vang lên.

Long Thu Thủy và Triệu Đông Minh hai người bị vây ở đó sắc mắt đã tái nhợt trở thành xanh mét, chứng cớ vô cùng xác thực, căn bản không thể cãi lại.

Trương Song Song, Đồng Ảnh và Phương Hồng Nhạn ba người nữ này trong mắt cũng mang theo thần sắc không dám tin, các nàng căn bản cũng không biết chuyện này.

Nếu các nàng biết trước chuyện đó, nhất định sẽ khuyên can Long Thu Thủy, không cho hắn cùng hợp tác thổ dân tu sĩ thiên giới.

Không nói đến đám thổ dân đều có tính tham lam, ăn thịt người không nhả xương ra.

Chuyện này một khi lan truyền ra ngoài, đối với thanh danh của Long Thu Thủy sẽ là một đả kích trí mệnh.

Chuyện phạm húy như vậy, sao có thể làm được, thật là hồ đồ quá rồi.

Lúc này đây, mà ngay cả Trương Song Song, người tùy tùng trung thành của Long Thu Thủy cũng lộ ra vài phần thống khổ.

Nàng rất không muốn thấy loại hình ảnh này, nàng hy vọng đại nhân của mình là một anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, có thể biết hổ thẹn mà dũng cảm, sau đó thẳng mặt đường đường chính chính đánh bại Sở Mặc.

Có thể chuyện bây giờ đã hoàn toàn trệch phương hướng chính xác.

Long Thu Thủy đang hướng về con đường không biết đường về, kéo cũng kéo không về.

Lúc này, đố thoại trong Ảnh Âm Thạch tiếp tục.

- Giao dịch giao dịch gì ta chưa bao giờ giao dịch với đám người ngoại lai các ngươi.

Ta từ đâu nghe nói có thể đến chỗ ta tìm, có lễ sẽ không phải không có nguyên nhân.

Tuy nhiên, cái giá của ta, không phải các ngươi có thể trả nổi đâu.

Đi đi.

Biên Khai Vũ lạnh lùng nói ra.

- Tiền bối, vãn bối đi theo đại nhân trong nhà, từng có tổ tiền trong ba ngàn năm trước đã cùng đại nhân giao dịch qua một lần, không biết đại nhân có còn nhớ hay không.

- Ừ ba ngàn năm trước Thiên Lộ mở ra.

Biên Khai Vũ hơi hơi nhíu mày, sau đó bỗng nhiên nói:

- Có phải là người năm đó làm việc truy sát một đại nhân trẻ tuổi của Lục gia không, ồ ồ ồ, nhớ ra rồi, hắn họ Long.

Sao Long gia các ngươi thiếu đạo đức như vậy, thích đằng sau lưng tính kế với người khác.

Trong đám người xôn xao hẳn lên, vốn Lục Hồng Tuyết vô cùng bình tĩnh, ánh mắt bỗng nhiên đỏ lên nhìn Long Thu Thủy, đầy hận thù.

Ba ngàn năm trước, một gã đại nhân trẻ tuổi có tiền đồ sáng lạn của Lục gia, chết trên Thiên Lộ.

Lúc ấy còn có cách nói, vị đại nhân trẻ tuổi Lục gia kia, là bị tu sĩ Thiên giới hãm hại, nhưng lại không có bất kỳ chứng cớ nào.

Đến cuối cùng, cũng chỉ có thể bỏ qua mà thôi.

Ngã xuống của thiên tài cố nhiên làm người ta tiếc hận, nhưng cũng đồng thời không tránh được một số sự việc.

Lục gia cũng không miệt mài theo đuổi, kết quả hôm nay mới biết, thì ra việc này, hóa ra là tiền bối của Long gia làm.

Long Thu Thủy mím môi, sắc mặt xanh mét, không nói được một lời, hắn hiện tại trong lòng người hận nhất không phải Sở Mặc, cũng không phải Biên Khai Vũ, mà là Triệu Đông Minh bên cạnh hắn.

Tên khốn kiếp này lại đem tất cả mọi chuyện đều nói ra tất cả không phải là đần độn sao, lão tử để người giết người, ai kêu ngươi đem toàn bộ chi tiết nói ra hết.

Triệu Đông Minh cảm giác đại não mình giờ phút này trống rỗng, đã hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ, trong đầu chỉ quanh quẩn hai chữ "Tiêu rồi.

Ảnh âm thạch trong tấm hình, Triệu Đông Minh cười nói:

- Ân ân oán oán trong giới Tu hành, nhiều không kể xiết, cũng không thiếu chuyện này đâu, nếu tiền bối nguyện ý làm tiếp vị giao dịch này, chúng ta đồng ý trả hai triệu Thiên Tinh Thạch.

- Giết ai?

Biên Khai Vũ hờ hững hỏi.

- Sở Mặc.

Triệu Đông Minh rốt cục nói ra tên.

Cho dù tất cả đều đã biết, nhưng lúc Triệu Đông Minh nói ra cái tên này, cũng khiến cho mọi người ồ lên.

Biên Khai Vũ cười lạnh nói:

- Các người thật là hiểu giá cả của ta quá mà, nhưng mà hai triệu không được, đó là giá của ba ngàn năm trước.

HƠn nữa, người mà các ngươi muốn giết ta nghe nói qua, gần như là trong giới trẻ tuổi có chiến lực cao nhất, hai triệu khẳng định là không được.

Triệu Đông Minh ngẫm nghĩ một chút, đem một cái túi đựng đồ đặt ở ở trước mặt Biên Khai Vũ, nói:

- Trong đây là năm triệu cực phẩm Thiên Tinh Thạch, chúng ta hiểu danh dự của tiền bối, đồng ý đưa trước cho tiền bối, chỉ cần tiền bối đồng ý giết chết Sở Mặc, sau đó chúng ta còn có quá đáp tạ.

-----o0o-----

Chương 1409: Nhưng ta muốn ngươi chết (1)

Chương 1409: Nhưng ta muốn ngươi chết (1)

Trong tấm hình, hô hấp của Biên Khai Vũ có chút trở nên dồn dập, sau đó nhìn thoáng qua túi trữ vật kia, thản nhiên nói:

- Được rồi, giao dịch này, ta nhận.

Sau đó, Triệu Đông Minh cáo từ rời đi, tiếp đó, Biên Khai Vũ hướng về phía ảnh âm thạch cười ha ha, hình ảnh đến đây, đột nhiên dừng lại.

Bốn phương tám hướng, giờ phút này một mảnh tĩnh mịch.

Mọi người, tất cả đều bắt đầu trầm mặc.

Thủy Y Y và Sở Thanh nhìn Long Thu Thủy với ánh mắt đầy vẻ sát khí lạnh như băng.

Lúc này, đầu lâu Biên Khai Vũ bị Sở Mặc xách trên tay, dường như còn muốn tranh công, lớn tiếng nói:

- Ảnh Âm Thạch của ba ngàn năm trước, ta cũng có Sở gia, khối Ảnh Âm Thạch đó chính là ở trong một cái hộp vàng của nơi sâu nhất trong chiếc nhẫn trữ vật.

Sở Mặc lấy hộp hoàng kim ra:

- Cái này.

Biên Khai Vũ nói:

- Đúng đúng, chính là cái này.

Sở Mặc không do dự, trực tiếp ném hộp hoàng kim ném cho Lục Hồng Tuyết.

Lục Hồng Tuyết tiếp cái hộp kia, sau đó nhìn thật sâu Sở Mặc, không ngờ cúi đầu thi lễ:

- Sở công tử, Lục mỗ nợ ngươi một nhân tình.

Lục Hồng Tuyết nói xong, thu hộp hoàng kim lại, sau đó nhìn về phía Long Thu Thủy:

- Long Thu Thủy, khoản nợ này, không phải ở trên người ngươi, tạm thời ta không tính với người.

Nói xong, Lục Hồng Tuyết mang theo đám người tùy tùng, xoay người rời đi.

Vừa đi vừa nói:

- Sở công tử, về Thiên giới, có chuyện gì, truyền tin cho Lục gia, Lục Hồng Tuyết ta, chắc chắn sẽ toàn lực ứng phó.

- Không dám.

Sở Mặc nói.

Lúc này, ánh mắt mọi người đều tập trung vào người Long Thu Thủy.

Long Thu Thủy sắc mặt xanh lét biến thành màu đen, đứng ở nơi đó, đối diện với Sở Mặc.

Đầu lâu của Biên Khai Vũ nhỏ giọng nói:

- Sở gia gia, trong chốc lát vào lúc chiến đấu, có thể cẩn thận đừng đập vào ta được không, ta bây giời đã mất đi năng lực Đế chủ, ngài không cẩn thận va chạm một chút, ta sẽ chết đó.

- ...

Khóe miệng Sở Mặc co quắp, đem đầu Biên Khai Vũ trực tiếp buộc ở bên hông mình, nhìn qua có chút kinh dị, đi từng bước tới Long Thu Thủy.

- Ngươi...

Ngươi muốn làm gì?

Muốn giết chết thiên tài tuyệt thế đến từ Thiên giới sao?

Triệu Đông Minh bên cạnh Long Thu Thủy lớn tiếng quát kiểu ngoài mạnh trong yếu, nhìn về phía ánh mắt của Sở Mặc, dường như đầy vẻ phẫn nộ.

Nhưng sắc mặt trắng bệch kia của hắn và đôi chân không ngừng rung, dường như bán đứng hắn rồi.

- Tuyệt thế thiên tài?

Ngươi?

Hay là ngươi?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Triệu Đông Minh, vừa liếc nhìn Long Thu Thủy.

Vô số người tất cả đều nhìn về phía Long Thu Thủy!

Long Thu Thủy cũng trầm mặc.

Nhưng bất kì ai cũng có thể cảm giác được vẻ khẩn trương và nổi giận trong lòng Long Thu Thủy lúc này

Bên trong cả tòa Huyền Không thành, ít nhất có mấy trăm ngàn người.

Giờ phút này gần như toàn bộ đều tụ tập tại đây.

Giữa những người này, đa số đều là thổ dân tu sĩ trên Thiên Lộ, từ trang phục và ánh mắt có thể phân biệt ra được.

Trên mặt thổ đân tu sĩ, phân nữa đều đầy vè tò mò.

Bọn họ vừa mới nãy tuy rằng chọc giận Sở Mặc độ kiếp ở Huyền Không thành, tuy nhiên sau khi tìm hiểu chân tướng sự việc, lại tận mắt nhìn thấy nhiều điều đặc sắc như vậy, trong lòng cũng không còn chán ghét Sở Mặc nữa rồi.

Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu, vẫn là Sở Mặc thật là đáng sợ!

Đầu của đại lão Đế Chủ thiên tam trọng còn buộc ở ngang hông hắn đó.

Muốn nhe răng nhếch miệng với hắn, ít nhất phải xem đến trọng lượng của chính mình đã.

Mà những tu sĩ đến từ thiên giới kia, nhìn bóng hình từng bước từng bước bước đến Long Thuy Thủy, trong ánh mắt, gần như tất cả đều đầy vẻ kính sợ, rất nhiều người trong mắt cũng tràn đầy vẻ phức tạp.

Tu sĩ có thể tiến vào Thiên Lộ, và đi vào Huyền Không thành gần như không có kẻ yếu rồi.

Mà ngay cả Đại La Kim Tiên đều rất hiếm thấy.

Gần như kém nhất tu vi đã ở cảnh giới Thiên Tiên.

Đại bộ phận đều là Chân Tiên kỳ đại tu sĩ.

Những người này ở Thiên giới cả đều là hào kiệt quát tháo một phương đích thực.

Tụ tập tại Thiên Lộ này, tuy rằng trong lòng rất rõ, người mạnh hơn bản thân mình còn nhiều, rất nhiều.

Có thể ở sâu trong tâm, những người này gần như đều là đầy vẻ kiêu ngạo.

Giữa những người này, ngoại trừ lớp tu sĩ già cực cá biệt, tiến vào Thiên Lộ chính là vì tìm kiếm cơ duyên, tấn thăng đến cảnh giới Đế Chủ, thử gia tăng nguyên thọ của mình ra, những tu sĩ còn lại, trong lòng gần như đều có dã tâm rất lớn.

Thiên Lộ, thời xa xưa trong truyền thuyết là con đường thành thần.

Mãi đến ngày nay, kỳ thật nó vẫn là một con đường thành thần!

Tỷ lệ ngã xuống trên con đường này rất lớn, chỉ khi nào còn sống trở về, gần như đều đã đạt được nâng cao lớn.

Đại La Kim Tiên tiến vào, Đế Chủ ra.

Truyền thuyết này đã truyền lưu nhiều lắm năm, không ai không động tâm.

Cho nên, ai cũng muốn tìm cơ duyên lớn hơn ở đây, ai cũng nghĩ có thể trên con đường tu luyện này, đi xa hơn so với người khác.

Bọn họ ngoài miệng kính sợ đại nhân trẻ tuổi, trong lòng cũng là hâm mộ ghen tị.

Nhưng sâu trong linh hồn... cũng là lờ mờ vô lực.

Dù sao, trên đời này thật sự tồn tại tuyệt thế thiên tài đấy.

Hôm nay bọn họ là tu sĩ đến từ thiên giới, tận mắt nhìn thấy của tranh đấu của các thiên tài, và ... ai, mới là thiên tài thật sự.

Lãnh thổ Thiên giới mở mang rồi, đó là một đại lục vô cùng to lớn!

Một khối lục địa thật lớn vắt ngang bờ biển ở vô tận hư không trên bầu trời!

Đây không phải là một ngôi sao!

Bởi vì ngôi sao đều treo trên mảnh đất đại lục trời cao vô tận.

Cho dù là ngôi sao thật lớn, so sánh với Đại lục thiên giới, cũng nhỏ bé như hạt bụi mà thôi.

Ở nơi không có biên giới như thế này, thiên tài thật là nhiều lắm, nhiều không đếm xuể.

Cho nên, không phải là thiên tài không đáng giá, mà là tu sĩ thiên giới nhiều lắm.

Giữa hàng tỉ người, cũng sẽ có một số thiên tài tài năng xuất chúng.

Long Thu Thủy, có được tính là thiên tài hay không?

Tuyệt đối được tính!

Ngươi bất luận bắt bẻ gì, người kiêu ngạo cao quý không tầm thường để bình phẩm, hắn cũng không nói ra được những câu như Long Thu Thủy là phế vật.

Tần Khiếu Thiên, có tính là thiên tài không?

Càng tính!

Bởi vì Tần Khiếu Thiên có thể dễ dàng khiến Long Thu Thủy, loại đại nhân trẻ tuổi này, ở trước mặt hắn ngay cả thở mạnh cũng không dám!

Hắn không là thiên tài, ai dám nói mình là thiên tài chứ?

Có thể coi Tần Khiếu Thiên là loại thiên tài chân chính cao nhất, có thể một tay trấn áp đại nhân trẻ tuổi tuyệt thế thiên kiêu, làm cho Sở Mặc lừa cho hộc máu.

Đang tu hành tốt như vậy gần như bị chôn vùi, sau đó bây giờ bây giờ bị Sở Mặc lợi dụng quy tắc lừa vào con đường Thiên Lộ đầy cơ duyên!

-----o0o-----

Chương 1410: Nhưng ta muốn ngươi chết (2)

Chương 1410: Nhưng ta muốn ngươi chết (2)

Sát thủ hiện tại mà đại đa số người chưa biết tên, hắn có tính là thiên tài không?

Không ai dám nói là không tính!

Bởi vì cho dù là Đế Chủ, cũng không thể phát hiện tung tích của hắn.

Nhưng ở trước mặt Sở Mặc, hắn đã tan thành tro bụi rồi.

Người mà đa số người không biết danh tính kia, sát thủ tuyệt thế Đế chủ, trừ lần đầu tiên gây ra cho Sở Mặc phiền toái không nhỏ, hai lần sau, lần nào cũng thảm hơn lần trước.

Cái đầu bị Sở Mặc treo bên hông là thiên tài sao?

Cái này mọi người đều rất khó nói.

Bởi vì có thể nhìn ra Biên Khai Vũ rất già rồi.

Nhưng không ai phủ nhận Biên Khai Vũ là một cường nhân!

Ai dám nói tam trọng thiên Đế Chủ không phải là cường nhân, chỉ sợ người ta trực tiếp nhổ nước bọt cho chết!

Thiên giới Đế Chủ không ít, nhưng dựa theo tỉ lệ...

Lại thấp đến đáng thương!

Một cường nhân như vậy, thổ dân đại lão trên Thiên Lộ, nếu hiện giờ bị Sở Mặc chém đứt đầu, đồng thời treo bên hông.

Khí phách này, loại khí thế này, nhìn chung trong những người trẻ tuổi cả toàn bộ thiên giờ có được mấy người?

Bởi vậy khi Sở Mặc nhìn Triệu Đông Minh và Long Thu Thủy, sau khi hỏi ra những lời này, chẳng những Triệu Đông Minh và Long Thu Thủy trở nên im lặng, mà ngay cả tất cả những người khác...

Ở trước mặt Sở Mặc, ai dám nói xằng là thiên tài?

Thật lâu sau, Long Thu Thủy mới ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc nói:

- Tìm người ám sát ngươi, là ta không đúng, nhưng ta có thể bồi thường.

Chịu thua rồi!

Một đại nhân trẻ tuổi kiêu ngạo cao quý, rốt cục buông bỏ cái cao quý đó chịu thua rồi!

Đám người chung quanh lập tức truyền đến một âm thanh ồ lên rất nhỏ.

Rất nhiều người nhịn không được âm thầm lắc đầu, có lẽ chịu thua cúi đầu là một lựa chọn chính xác nhất, nhưng như vậy, Sở Mặc thật sự sẽ trở thành ác mộng của Long Thu Thủy!

Sẽ trở thành tâm ma của hắn.

Sở Mặc miễn là còn sống, Long Thu Thủy vĩnh viễn không có tương lai gì.

Khổng Hoành Nghĩa ẩn thân trong đám người, nhìn thấy như vậy, lỗ mũi hừ một tiếng, kiêu ngạo như hắn, chết cũng không chịu thua hắn nghĩ như vậy.

Cho nên Khổng Hoành Nghĩa dẫn theo người tùy tùng của mình, xoay người rời đi.

Hắn không muốn tiếp tục ở lại đây, ít nhất hiện tại, hắn không muốn trước mặt chống lại Sở Mặc.

- Đợi ta Khổng Hoành Nghĩa tìm được cơ duyên của mình, sau khi thăng tiến cảnh giới Đế Chủ, lại đến giết ngươi!

Khổng Hoành Nghĩa nghĩ trong lòng, đi vô cùng dứt khoát, không có chút do dự.

- Bồi thường?

Sở Mặc nhìn Long Thu Thủy, bình tĩnh mà nói:

- Bồi thường ta 1000 vạn cực Thiên Tinh Thạch sao?

Nhìn hình ảnh Ảnh Âm Thạch vửa rồi, bất kì ai cũng có thể nghe ra ý châm chọc trong lời nói của Sở Mặc.

Long Thu Thủy lại ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc nói:

- Ta có thể bồi thường ngươi hai kiện chí tôn khí.

Trong mắt rất nhiều người đều lộ ra vẻ rung động.

Chí tôn khí, là pháp khí cấp cao nhất của cả tu hành giới.

Mỗi một kiện chí tôn khí đều là vật báu vô giá chân chính.

Nói thí dụ như Long Thu Thủy trước đây thua mất Sơn Hà Bảo Phiến, nếu là đấu giá ..., chỉ sợ là hai mươi trăm triệu mua cũng không nổi.

Hai khí chí tôn, thì phải hơn bốn mươi trăm triệu.

Cho đến tận này, thật đúng là chưa nghe nói qua mệnh tu sĩ Chân Tiên nào có giá trị nhiều như vậy.

Hơn bốn tỷ, phỏng chừng đã có thể đủ mua một mạng Đế Chủ rồi.

- Ta có đáng giá như vậy?

Trên mặt Sở Mặc, lộ ra một tia trào phúng tươi cười:

- Nhưng ta muốn ngươi chết, người nói sao đây?

Cương quyết khôn cùng!

Mọi người xung quanh vây xem xôn xao lên.

Quá trực tiếp!

Cũng quá cứng ngả!

Không bất kỳ che dấu nào, trực tiếp chính là một câu nói lạnh như băng hống hách.

Triệu Đông Minh bên cạnh Long Thu Thủy rít gào nói:

- Ngươi dám...

Sở Mặc lạnh lùng nhìn hắn một cái, trực tiếp xuất thủ.

Ngay cả nói cũng lười nói với hắn.

Trực tiếp một chưởng đánh vào đầu Triệu Đông Minh, trong hư không, quy luật hỗn loạn, xuất hiện vô số đạo chưởng ảnh thật lớn.

Trong mắt của Triệu Đông Minh trong giây lát hiện ra vẻ kinh ngạc, hắn không thể tưởng được Sở Mặc thực dám ra tay với hắn.

Đám người đột nhiên la lên, người cách gần đó, đều lùi về phía sau.

- Dừng tay!

Long Thu Thủy giận dữ, trực tiếp ra tay ngăn cản.

Dù cho Triệu Đông Minh là một đầu heo ngu xuẩn, đó cũng là heo của Long Thu Thủy hắn, không phải ai cũng có thể động.

Nếu để trơ mắt tùy ý cho Sở Mặc đánh chết Triệu Đông Minh, Long Thu Thủy sau này cũng hoàn toàn không cần ở lại Thiên giới.

Người bên cạnh đều sẽ thất vọng đau khổ hoàn toàn với hắn.

Sở Mặc hừ lạnh một tiếng, căn bản không để ý tới xuất thủ của Long Thu Thủy.

Thiên Trọng Thủ!

Ngàn vạn chỉ chưởng ảnh, tất cả đều là thật!

Long Thu Thủy chỉ tới kịp ngăn trở hơn một trăm chưởng, bên kia Triệu Đông Minh, đã hét thảm một tiếng, trên người nháy mắt bị bảy tám chục chưởng rồi!

Toàn thân xương cốt trong nháy mắt tất cả đều vỡ vụn, trong đan điền đạo đài đều nát, tính cả Nguyên Thần, thân thể chết thảm.

Cả người thất khiếu chảy máu, trực tiếp bị đánh cho chết!

Thi thể của Triệu Đông Minh, từ trên không ngã xuống đất, đôi mắt còn trợn thật to.

Giống như hoàn toàn không dám tin cũng không thể chấp nhận, Triệu Đông Minh hắn lại chết như vậy trên Thiên Lộ.

Trương Song Song bên kia thét ra một tiếng bi thiết long trời lở đất:

- Không!

Thân hình nàng chợt lóe, trực tiếp đỡ xác của Triệu Đông Minh, nhưng mà, nguyên thần của Triệu Đông Minh đều nát, cả người chết cũng thể nào chết lần nữa.

Nước mắt Trương Song Song rơi như mưa, cực kỳ bi ai khóc lớn.

Sau đó, nàng ôm xác Triệu Đông Minh, cũng không quay đâu lại mà bước ra ngoài.

Khóe miệng Long Thu Thủy co quắp, muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng không có mở miệng.

Sở Mặc không ngăn trở, chỉ nhìn Long Thu Thủy:

- Ngươi tự sát đi.

- Không!

Long Thu Thủy phát ra một tiếng rít gào, sau đó căm tức nhìn Sở Mặc:

- Ngươi không chết, ta bồi thường ngươi hai kiện chí tôn khí...

Ngươi còn muốn như thế nào nữa?

Ngươi còn muốn bao nhiêu?

Giết ta đối với ngươi có lợi ích gì?

Lửa giận Long gia ... ngươi có thể chịu nổi sao?

Sở Mặc cười cười:

- Lửa giận Tần Khiếu Thiên nhà bọn họ ta còn không sợ, ta tại sao phải sợ lửa giận Long gia ngươi?

Còn nữa, ta không biết là Long gia sẽ tức giận với ta về một đại nhân trẻ tuổi phế bỏ hay không, ừ, nếu bọn họ thông minh giống như ta nghĩ, bọn họ sẽ không như vậy.

Long Thu Thủy lập tức yên lặng, đôi mắt đều trở nên đỏ thẫm, cắn răng nói:

- Sở Mặc, chẳng lẽ ngươi thật sự phải đuổi tận giết tuyệt sao?

- Ta không có bất kỳ lý do nào để buông tha một người năm lần bảy lượt muốn giết ta.

Sở Mặc nói.

-----o0o-----

Chương 1411: Chậu hoa chí tôn

Chương 1411: Chậu hoa chí tôn

- Được ....

được, được!

Thân thể của Long Thu Thủy đều giận đến có chút run run, sau đó cắn răng nói:

- Muốn giết ta...

Cũng không dễ dàng như vậy!

Phương Hồng Nhạn, Đồng Ảnh, hai người các ngươi...

Chẳng lẽ còn muốn tiếp tục xem náo nhiệt sao?

Còn có người của Long gia...

Đều chết ở đâu rồi?

Lão tổ phái các ngươi tiến vào Thiên Lộ, không phải là để tìm kiếm cơ duyên ... mà là bảo vệ ta!

Lên hết cho ta!

Giết Sở Mặc cho ta!

Phương Hồng Nhạn và Đồng Ảnh hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, đều thở dài một tiếng, sau đó hai người cùng ra đi.

Theo sau, lại có mười mấy người ra đi, những người này, tất cả đều là người của Long gia.

Nam nữ già trẻ đều có, chỉ có điều hiện tại trên mặt của bọn họ, đều mang theo vài phần không tình nguyện.

Những gì Long Thu Thủy đã làm, thật sự làm cho Long gia rất mất thể diện.

Tin là Long lão tổ ở đây, cũng nhất định sẽ cảm thấy mất mặt, không muốn để ý tới sống chết của hắn.

Nhưng không có cách, bọn họ cuối cùng là người của Long gia.

Không thể trơ mắt nhìn Long Thu Thủy chết ở chỗ này, nói cách khác, cho dù Long Thu Thủy trước đây phạm sai rất lớn, sau khi về gia tộc, bọn họ những người này, cũng sẽ không có kết cục tốt.

Sở Thanh lúc này thản nhiên nói:

- Người của Long gia, muốn đánh nhau, chúng ta hầu tiếp, không chỉ có Long gia các người có người.

Thủy Y Y cũng nói:

- Thủy gia cũng có thể cùng các ngươi vui đùa một chút.

Theo sau, Sở Thanh và Thủy Y Y cũng chưa nói thêm gì, đã có mấy chục người từ trong đám người đi ra.

Khí tức những người này toàn bộ đều vô cùng mạnh mẽ, tu vi không ai thấp hơn Chân Tiên bậc cao!

Theo sau, Sở Thanh và Thủy Y Y hai người rõ ràng ngăn cản Đồng Ảnh và Phương Hồng Nhạn.

Long Thu Thủy trừng to mắt, cả giận nói:

- Các ngươi...

Các ngươi thật sự phải xem Long Thu Thủy ta là địch?

Nói xong, Long Thu Thủy bỗng nhiên la lớn:

- Ai bảo vệ một mạng của ta, ta sẽ đem hai kiện chí tôn khí kia cho người đó!

Lần này, rất nhiều người cũng không bình tĩnh!

Hai kiện chí tôn khí, mua một tính mạng của Đế Chủ cũng đủ đó!

Hơn nữa Long Thu Thủy cũng không muốn dùng hai kiện chí tôn khí đổi mệnh Sở Mặc, chỉ là phải bảo vệ chính mình một mạng mà thôi.

Rất nhiều người tại thời khắc này, tâm tư tất cả đều lung lay.

Sở Mặc nói:

- Ai tiếp chuyện này, là kẻ địch của ta.

Tu sĩ Thiên giới bên này, lập tức hơi hơi rùng mình.

Vừa mới dâng lên ý niệm hưng phấn trong đầu, nháy mắt đã biến mất.

Không phải là không có người nghĩ tới: Nhiều người như vậy, ngươi còn có thể làm kẻ địch với tất cả mọi người sao?

Nhưng nghĩ lại, người ở đây mặc dù nhiều, có thể không đồng lòng!

Chí tôn khí ai cũng muốn, nhưng ai cũng muốn giành riêng cho mình!

Cho nên việc liên hợp rất nhiều người cùng nhau tạo áp lực Sở Mặc, căn bản không đáng tin cậy, ... cho dù liên hợp rất nhiều người tạo áp lực cho Sở Mặc, Sở Mặc nhất định sẽ cúi đầu sao?

Lúc này, trong đám người bước ra một người, là một người đàn ông trung niên trong tửu lâu trước kia ở Huyền Không thành, hắn nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nói với Long Thu Thủy:

- Chí tôn khí giao ra đây, ta bảo vệ ngươi không chết.

Con ngươi quang lạnh lùng Sở Mặc nhìn về phía người đàn ông trung niên kia:

- Ngươi muốn nhúng tay vào chuyện này?

Người đàn ông trung niên thản nhiên nói:

- Tiền tài động nhân tâm, lợi ích quá lớn.

Hai kiện chí tôn khí, đáng giá.

Người trẻ tuổi, tha được cho người thì tha cho người đi.

Sở Mặc cười lạnh nói:

- Trước đây hắn mua Đế Chủ muốn giết ta, ngươi sao không đứng ra nói những lời này?

Người đàn ông trung niên khẽ mỉm cười:

- Bởi vì ngươi không có hai kiện chí tôn khí.

Long Thu Thủy bên kia sắc mặt khó coi đến mức tận cùng, tuy nói chính hắn nói ra điều kiện chí tôn khí đổi mệnh, nhưng thật sự để hắn lập tức đưa ra hai kiện chí tôn khí, lòng hắn cũng run run!

Trên người hắn, chỉ còn lại có một kiện chí tôn khí, nhìn vào là một bình hoa thông thường, nhưng bên trong đó, từng trồng qua một gốc cây Chuẩn Thánh Dược!

Chất liệu chủ yếu chậu hoa kia nghe nói là làm bằng thần kim, trong chậu chứa bảo đất hiếm có, chí tôn khí này, không có thể công kích, năng lực phòng ngự cũng không có gì đặc biệt, nhưng lại có thể nuôi dưỡng thần dược!

Nghe nói ngay cả thuốc tiên cũng có thể ở cắm rễ nơi đó!

Vốn dĩ chí tôn khí này vẫn giấu ở tổ địa Long gia, không thể hiện cho người khác biết.

Nhưng Long Thu Thủy đi Thiên Lộ, từ gia tộc mời ra thánh khí này, nghĩ nếu có thể có cơ duyện gặp phải được Chí Tôn Đại Dược, có thể dùng chậu hoa này lại hấp dẫn.

Phía trước hiện ra cây Phong Quân Tử, Long Thu Thủy đã nghĩ dùng chậu hoa này để hấp dẫn nó.

Kết quả chưa kịp lấy ra, Phong Quân Tử liền biến mất.

Trong lòng của hắn còn nghĩ quay đầu lại cũng phải lấy ít nhất một gốc chí tôn đại dược về.

Không ngờ tới, tình hình bây giờ, lại ép hắn không thể không lấy ra kiện chí tôn khí này.

Lúc Long Thu Thủy lấy ra chậu hoa này, ánh mắt Sở Mặc và người đàn ông trung niên kia, đều sáng lên.

Ánh mắt của Sở Mặc vô cùng sáng, vì Thương Khung Thần Giám truyền tin tức cho hắn.

- Bảo bồn, bảo đất, có thể thay đổi địa chất bên trong không gian Thương Khung Thần Giám!

Người đàn ông trung niên kia hiển nhiên cũng phát hiện bồn hoa này có chỗ bất phàm, nhưng bản tính tham lam, lại làm cho hắn không kìm nổi nói:

- Còn một kiện chí tôn nữa đâu?

Lúc này, Long Thu Thủy vẻ mặt khó xử nhìn về phía Đồng Ảnh.

Món chí tôn khí đó, là của Đồng Ảnh đấy!

Là một tảng đá!

Tổ tiên Đồng gia từng xuất hiện một người chí tôn, nghe nói đã là chuyện của mấy mươi vạn năm trước.

Tảng đá kia, là tổ tiên Đồngia từ nơi sâu thẳm của vũ trụ mang về, nghe nói là thần thạch.

Bỏ trong tay thưởng thức, sau đó sẽ sinh ra linh tính.

Là một pháp khí công kích, khối đó được gọi là "Đả Thần Thạch" uy lực tương đối lớn!

Long Thu Thủy từng chứng kiến một lần, Đồng Ảnh dùng Đả Thần Thạch oanh kích một ngôi sao không cho là lớn lắm trong hư không, Đồng Ảnh lúc đó còn chỉ là một tu sĩ Thiên Tiên trung kỳ.

Kết quả, một kích toàn lực, ngôi sao kia thiếu chút nữa bị đánh xuyên qua!

Cả trên bề mặt ngôi sao phát ra chấn động long trời lở đất, sau đó rất nhanh bị chia năm xẻ bảy, trực tiếp bị đánh nát!

Từ lúc đó, Long Thu Thủy đã lo lắng khối Đả Thần Thạch kia rồi.

Nhưng hắn ỷ vào thân phận mình, không thể mở mồm đòi hỏi với Đồng Ảnh.

Là vật tổ truyền, Đồng Ảnh cũng không thể đem nó giao cho người ta, vẫn luôn giữ trong tay Đồng Ảnh.

-----o0o-----

Chương 1412: Ngươi phải đổi tên

Chương 1412: Ngươi phải đổi tên

Đồng Ảnh thấy Long Thu Thủy nhìn sang, trước là nao nao, lập tức sắc mặt có chút tái nhợt.

Bình tĩnh mà xem xét, nàng tất nhiên không hy vọng Long Thu Thủy chết như vậy.

Nhưng kêu nàng giao khối Đả Thần Thạch kia... nàng cũng tuyệt đối không đồng ý!

Đó là vật tổ truyền của nàng, Đồng gia không giống như là mấy đại tộc kia, có thể có hai ba cái chí tôn khí thậm chí nhiều hơn.

Toàn bộ Đồng gia đến hiện tại, cũng chỉ còn lại một món chí tôn khí như vậy thôi!

Tuy nhiên...

Cuối cùng không thể thấy chết mà không cứu được.

Đồng Ảnh nhìn Long Thuy Thủy với ánh mắt khẩn cầu kia, chung quy cũng không thể nhẫn tâm được, khẽ gật đầu một cái.

Trên mặt của Long Thu Thủy lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng.

Đúng lúc này, người đàn ông trung niên kia như có chút không kiên nhẫn được nữa, sắc mặt biến thành hơi lạnh, nhìn Long Thu Thủy nói:

- Người trẻ tuổi, hay là ngươi đang đùa bỡn ta?

Những người xung quanh kia lúc này cũng hơi khẩn trương.

Nhất là những tu sĩ trung thổ dân Huyền Không thành đó, nhìn ánh mắt người đàn ông đều trung niên có chút không giống nhau.

Loại cảm giác này, Sở Mặc tự nhiên cũng thu hết vào mắt, trong lòng nhiều ít hiểu được, người đàn ông trung niên này, cũng không phải một người bình thường!

Lúc này, Sở Mặc bỗng nhiên nói:

- Long Thu Thủy, ta có thể không giết ngươi, cũng không phải cần hai vật chí tôn khí kia, dù sao ... ngươi cũng không có hai cái!

Mọi người tại thời khắc này, đều ngơ ngẩn.

Bao gồm người đàn ông trung niên kia, ánh mắt nhìn về Sở Mặc, cũng trở nên băng lạnh lên.

Long Thu Thủy nao nao, ngẩng đầu nhìn về phía Sở Mặc, trong ánh mắt có phẫn nộ cũng có khuất nhục, nhưng hơn nữa là hy vọng, hết sức phức tạp.

- Thứ nhất, ngươi đổi tên; thứ hai, chậu hoa kia cho ta.

Ta có thể cam đoan, chỉ cần ngươi về sau không ra tay với ta nữa, không ở phía sau hại ta nữa, ta tuyệt sẽ không làm phiều ngươi.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Điều kiện thứ hai của Sở Mặc, mọi người ít nhiều còn có thể hiểu được, bất kể thế nào, một kiện chí tôn khí, mua một mạng của đại nhân trẻ tuổi, cũng coi như đáng giá.

Về phần trước kia nói hai kiện chí tôn khí, một cái là thuộc về Đổng Ảnh, Sở Mặc cũng không muốn đem việc nay lan đến nàng có thể giải thích được, bởi vì từ trước đến nay, Đồng Ảnh đối với Sở Mặc cũng không giống như những người khác, thậm chí còn có ý định ngăn cản Long Thu Thủy nhằm vào Sở Mặc.

Sở Mặc có ơn tất báo, khiến rất nhiều người đều cảm thấy hắn rất quang minh.

Nhưng điều kiện phía trước hắn nói, là cái quỷ gì?

Tại sao phải đổi tên người ta chứ?

Những người vây quanh đó đều biểu thị không thể nào hiểu được, nghi hoặc nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc không để ý đến người khác, nói tiếp:

- Ngươi có thể tiếp tục cầu xin người khác bảo vệ ngươi, nhưng ngươi nhớ, chỉ cần ta có cơ hội, thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua ngươi!

Ta không có lý do nào nhân từ nương tay người hại chết ta năm lần bảy lượt.

Ra Thiên Lộ, còn có Thiên giới đó.

Long Thu Thủy lập tức do dự, hắn biết rõ Sở Mặc nói không sai, ra Thiên Lộ, còn có Thiên giới.

Trừ phi sau khi hắn ra Thiên Lộ, vĩnh viễn trốn ở nhà, nhưng nếu là như vậy, hắn thật sự hoàn toàn phế rồi.

Chuyện này muốn làm một mẻ, khoẻ suốt đời, cũng chỉ có thể mong đợi sự tha thứ của Sở Mặc.

Nhưng hắn thật sự không cam lòng!

Vì cái tên này cũng giống như cái gai trong lòng hắn, chỉ cần Sở Mặc sống một ngày, cái gai này vĩnh viễn kẹp ở đó.

Hơn nữa hai điều kiện Sở Mặc đưa ra, điều kiện thứ nhất được trịnh trọng đưa ra ...là có ý gì?

- Tiểu tử, ngươi muốn phá hư chuyện tốt của ta?

Người đàn ông trung niên lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Hủy quán rượu của ta phá hư thành trì của ta, ta còn không tính sổ với ngươi!

Trong lòng Sở Mặc hơi động một chút, nhìn người đàn ông trung niên:

- Tiền bối phía trước có thể đích thân hứa với vãn bối, ai thua ai chịu trách nhiệm, trận chiến của vãn bối với Tần Khiếu Thiên, có thể thắng.

Tiền bối hiện tại muốn lật lọng hay sao?

Người đàn ông trung niên lạnh lùng âm hiểm nhìn Sở Mặc:

- Không nói việc kia, chỉ nói hiện tại, hay là ngươi muốn phá hư chuyện tốt của ta?

Sở Mặc cười cười:

- Đây là ân oán cá nhân giữa Thiên giới tu sĩ chúng ta, đại nhân vật như tiền bối, hay là đừng tham dự vào chuyện này?

Lúc này, con mắt của Long Thu Thủy vẫn di chuyển như cũ, ở một bên nói:

- Hai ngươi làm cho ta có chút khó rồi...

- Câm miệng!

Sở Mặc cùng người đàn ông trung niên đồng thời quát một tiếng rất to.

Thân thể của Long Thu Thủy không ngờ run rẩy, vẻ mặt không dám tin nhìn Sở Mặc và người đàn ông trung niên.

Những người xung quanh đó, tất cả đều có vẻ mặt không biết nói gì.

Người đàn ông trung niên âm thầm nhìn Long Thu Thủy:

- Nhóc con, muốn mượn tay của ta giết người, ngươi còn không có tư cách này!

Sở Mặc nhìn Long Thu Thủy:

- Ta bỗng nhiên hơi thay đổi chủ ý, ngươi đem hai kiện chí tôn khí cho hắn đi, ta cũng không nên đắc tội Đế Chủ đại lão trên Thiên Lộ, quay đầu đến Thiên giới ta phải giết ngươi!

Sở Mặc nói xong, nhìn thoáng qua Đồng Ảnh:

- Đồng tiểu thư, xin lỗi, vốn là muốn thay người tiết kiệm một vật chí tôn khí ...

Sở Mặc còn chưa dứt lời, Long Thu Thủy liền đột nhiên lớn tiếng nói:

- Ta hứa!

Ta hứa!

Sở Mặc ta đồng ý với điều kiện của ngươi!

Nói xong, sợ Sở Mặc đổi ý, trực tiếp cầm chậu hoa chí tôn trong tay ném cho Sở Mặc.

Nhiều người chứng kiến như vậy, Sở Mặc tuyệt không dám nuốt lời.

Sở Mặc tiếp được chậu hoa chí tôn, liếc mắt đánh giá, tùy tay thu hồi, sau đó nhìn Long Thu Thủy nói:

- Ngươi phải đổi tên.

Con ngươi người đàn ông trung niên lạnh lùng nhìn Sở Mặc vài lần, không ngờ không nói thêm gì nữa, mà là trực tiếp xoay người rời đi.

Điều này cũng làm cho không ít người muốn xem kịch vui có chút thất vọng.

Nhưng Sở Thanh, Thủy Y Y, Hổ Liệt và đám người Nguyệt Khuynh Thành cũng âm thầm thở ra.

Bọn họ đều nhìn ra, người đàn ông trung niên kia cũng không phải một tu sĩ bình thường.

Nhất là một câu kia: Hủy quán rượu của ta chuyện thành trì của ta ... cũng đã bộc lộ ra ít nhiều điểm đó.

Long Thu Thủy lúc này có chút tức giận nhìn Sở Mặc:

- Yêu cầu này của ngươi có chút quá đáng!

Tên của ta trêu chọc ngươi sao?

- Tên của ngươi, trùng tên với người thân của ta.

Ta không muốn trên đời có hai Long Thu Thủy.

Cho nên, ngươi đổi tên đi, bằng không điều kiện đây sẽ bị bỏ đó.

Sở Mặc thản nhiên nói, song không có thể hiện ý định lấy ra chậu hoa chút nào!

Sở Thanh, Thủy Y Y và Hổ Liệt đều nao nao, bọn họ ít nhiều biết chuyện cũ của Sở Mặc ở Nhân Giới, trong lòng có chút hiểu rõ.

Nhìn gương mặt bình tĩnh kia của Sở Mặc, trong lòng thấy có chút sầu não.

-----o0o-----

Chương 1413: Long Hận Mặc

Chương 1413: Long Hận Mặc

Thế hệ tu sĩ trẻ tuổi hôm nay trên Thiên Lộ mạnh mẽ vô cùng, quét ngang tu sĩ cùng thế hệ, nhìn như phong quang vô hạn, kỳ thật trong lòng cất giấu đau xót khó có thể tưởng tượng.

Long Thu Thủy nghẹn họng trân trối nhìn Sở Mặc, sau đó hít sâu một hơi, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng rít gào:

- Từ hôm nay trở đi, ta Long Thu Thủy, cải danh Long Hận Thủy!

Sở Mặc nhìn hắn.

Nghiêm trang mà nói:

- Hay là ngươi đổi tên Long Hận Mặc đi, hận ta không sao, nhưng hận Thủy thì không tốt.

Hơn nữa, Long rời khỏi nước sao sống, cái tên này không tốt!

Một lời nói ra,, bốn phía đều yên tĩnh, tất cả mọi người có cảm giác muốn té xỉu.

Long Hận Mặc...

Long Thu Thủy hận Sở Mặc.

Đây nếu là chính Long Thu Thủy đặt cho bản thân cái tên này, ít nhiều còn có thể cho qua.

Bị người ức hiếp quá, đặt cho bản thân mình miễn cưỡng bản thân, khích lệ chính mình, cũng không có gì lớn.

Trong giới tu hành, đem tên mình đổi thành như vậy cũng có khối người làm vậy.

Vấn đề mấu chốt là Sở Mặc đưa cho Long Thu Thủy cái tên này!

Sao chơi được như vậy?

Quả thực làm người ta dở khóc dở cười, không biết nói cái gì cho phải.

Tương lai truyền đi, mặt của Long Thu Thủy nhất định quét đất rồi.

Hắn đời này cho dù cách không cách nào thoát khỏi bóng ma của Sở Mặc.

Cho dù một ngày kia Sở Mặc chết rồi, hắn còn sống, cũng giống như vậy đeo sỉ nhục suốt đời.

Trừ phi Long Thu Thủy có thể từ nay về sau bắt đầu phân phát cường đồ, biết hổ thẹn mà tiến lên, tương lai có một ngày tự tay đánh bại Sở Mặc, bằng không sỉ nhục này, hắn không thể rửa sạch!

Thậm chí ngay cả Long gia phía sau, cũng không thể lỗ liễu tìm Sở Mặc tính sổ.

Này thật sự là... quá mất mặt!

Những tu sĩ trung thổ Huyền Không thành đó, thật ra không có cảm giác đặc biệt lớn, dù sao đám người kia cuối cùng là phải rời khỏi Thiên Lộ.

Dù kinh tài tuyệt diễm thế nào, với họ không có mối quan hệ quá lớn.

Có thể những tu sĩ từ thiên giới đến, nhìn về phía ánh mắt của Sở Mặc, lại hết sức phức tạp.

Phía trước đừng nói là những đại nhân trẻ tuổi đó, cho dù là bọn họ thiên kiêu một phương, cũng chưa bao giờ cho Sở Mặc vào mắt.

Những người này ở đây, lúc Sở Mặc phi thăng thiên giới, cũng đã là đại tu sĩ cảnh giới Chân Tiên, kém nhất... cũng là tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên.

Loại cảnh giới này, đối với tu sĩ Tiên giới, Linh giới mà nói, quả thực chính là sự tồn tại của thần!

Khi đó ai xem một Sở Mặc nho nhỏ phi thăng trong mắt chứ?

Cho dù là Thiên Lộ mở ra phía trước, tuy rằng rất nhiều người sớm đã nghe qua tên Sở Mặc, tuy nhiên không sao để hắn ở trong lòng.

Một tu sĩ có thể hạ giới quấy phong vân, đến thượng giới, tất cả đều bắt đầu lại từ đầu, căn bản không đáng để lo nghĩ.

Có thể chuyện tiếp theo phát sinh, sẽ khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Vườn Thiên Đạo trước cửa cầm thẻ ngọc xanh, thân phận vạch trần, ánh mắt kinh điệu.

Trương Song Song cảnh giới Đại La Kim Tiên chiến Thiên Tiên đỉnh cao trong vườn Thiên Đạo, rung động vô số người, trước mặt Long Thu Thủy tự phong tu vi, đồng thời tự phong tu vi, thua hơn Long Thu Thủy nữa đại cảnh giới, không ngờ hai quyền đánh nổ Long Thu Thủy.

Nghe được tin tức này, phản ứng đầu tiên của những người không có đích thân ở đó là không thể nào!

Đích thật là rất khó có thể tin, căn bản không có cách lý giải nào khác, vì sao một đại nhân trẻ tuổi, dưới tình huống cao hơn đối phương nửa cảnh giới, không ngờ lại có thể thua?

Sau khi bước vào Thiên Lộ, mỗi người đều bận rộn đi tìm kiếm cơ duyên, nhưng tin tức của Sở Mặc vẫn truyền đến tai bọn họ.

Thậm chí ngay cả sư phụ và sư nương của Sở Mặc, cũng không có lọt vào mắt người khác.

Bước vào Thiên Lộ không vài ngày, liền đã lấy được đại cơ duyên chính mình, lần lượt từ Đại La Kim Tiên tăng lên tới cảnh giới Đế Chủ bậc cao.

Tuy rằng không biết hai người cụ thể tăng lên đến mức nào, nhưng hiển nhiên ... cũng đã bước vào Đế Chủ bậc cao.

Đây đã là chuyện rất nhiều năm chưa xảy ra qua ... mà ngay cả những đại nhân trẻ tuổi đó nghe xong, ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng cũng vô cùng hâm mộ!

Mà Sở Mặc lại trên Thiên Lộ liên tiếp quấy phong vân, thẳng một đường đi đến Huyền Không thành, không ngờ cho Tần Khiếu Thiên loại thiên kiêu lớn như vậy cho xuống hố thê thảm.

Mãi đến hiện tại, các thiên kiêu đến từ một phương các nơi kia đến từ Thiên giới mới trở nên bừng tỉnh, một người phi thăng từ hạ giới mà trước đây bọn họ không để nhiều trong lòng, đã rất xa trước mặt họ, bỏ xa bọn họ, bây giờ ngay cả bóng hình sợ là cũng khó mà chạm đến!

Trong đám tu sĩ Thiên giới, im lặng, sự trào phúng và vui sướng khi người khác gặp nạn đối với Long Thu Thủy cũng dần biến mất.

Tiếp nhận sự thật rồi, bọn họ mới đột nhiên phát hiện, hoá ra không phải Long Thu Thủy quá kinh sợ, quá yếu, quá cùi bắp... mà là tên trẻ tuổi phi thăng hạ giới kia cường đại đến mức biến thái!

Đó là một yêu nghiệt chân chính!

Trước đây bọn họ có thể nhìn xuống, nhưng hiện giờ chỉ có thể ngưỡng mộ.

Long Thu Thủy đi rồi, dẫn theo Đồng Ảnh và Phương Hồng Nhạn hai người chán nản rời khỏi, chuẩn xác mà nói, có lẽ hắn gọi là Long Hận Mặc.

Bởi vì hắn đã tiếp nhận tên này rồi.

Trương Song Song không biết tung tích, cũng không biết ngày sau còn sẽ trở về bên cạnh Long Thu Thủy hay không.

Những người khác, cũng dần dần tản đi.

Còn có một số tu sĩ Thiên giới trẻ tuổi có thân phận địa vị rất cao, quen biết với Sở Thanh, Thủy Y Y, Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt đám người, đều lần lượt bước lên chào hỏi.

Mục đích cuối cùng của bọn họ là hy vọng có thể tạo quan hệ với Sở Mặc.

Một thanh niên cường nhân trẻ tuổi như vậy, tương lại có thể không lường được, cho dù không thể trở thành bằng hữu, cũng tuyệt đối không nên trở thành kẻ thù.

Sở Mặc cũng không làm bộ, kỳ thật hắn cũng chưa từng có làm bộ bao giờ.

Đối diện với những người đến gần, hắn đều mỉm cười đáp lại.

Điều này làm cho danh tiếng của hắn, rất nhanh truyền khắp ra ngoài.

- Cường mà không ngạo, Sở công tử ưu tú hơn so với trong tưởng tượng!

- Lúc đó ta có chút lo lắng, Sở công tử hung danh thái thịnh, ngay cả đại nhân vật Tần Khiếu Thiên kia cũng bị hắn làm cho thê thảm ...

Kết quả, Sở công tử cười gật gật đầu đối với ta, trong nội tâm của ta cũng cảm thấy rất ấm áp, ta thề, nhất định phải cố gắng tu luyện, lấy Sở công tử làm gương.

- Sở công tử cũng không tệ, không hổ là từng là hậu nhân của Sở thị từng huy hoàng năm xưa.

-----o0o-----

Chương 1414: Tâm tư của Phạm Dương (1)

Chương 1414: Tâm tư của Phạm Dương (1)

Tửu quán lớn nhỏ trong Huyền Không thành, khắp nơi đều đang bàn luận chuyện này.

Thanh danh của Sở Mặc,theo trận phong ba này truyền đi, trở nên vô cùng thần kì.

Tuy nhiên lúc này Sở Mặc đã cùng một đám người đã rời khỏi Huyền Không thành, tiếp tục đi vào sâu trong Thiên Lộ.

Sở Thanh, Thủy Y Y, Nguyệt Khuynh Thành, Hổ Liệt mấy người bên cạnh Sở Mặc, đi theo phía sau chính là mấy chục tu sĩ Sở gia, Thủy gia, còn có nhóm người tùy tùng Thủy Y Y và Sở Thanh.

Về phần gia tộc của Nguyệt Khuynh Thành, cũng có tu sĩ khác tiến vào, nhưng đều phân tán ra, bởi vì Nguyệt Khuynh Thành đã lựa chọn đi theo Sở Mặc, tự nhiên cũng không cần những người đó bảo vệ.

Mà Hổ tộc lúc này đây tiến vào Thiên Lộ, không chỉ có một mình Hổ Liệt, theo hắn nói có lẽ có mấy trăm Hổ tộc tiến vào Thiên Lộ, nhưng giống vậy, cũng tự tản ra.

Kỳ thật người Sở gia và Thủy gia tiến vào Thiên Lộ, mỗi nhà cũng có mấy trăm, nhưng không phải tất cả mọi người đều ở đây.

Hiện giờ tu sĩ có mặt ở đây của Sở gia và Thủy gia, ánh mắt nhìn Sở Mặc đều hoàn toàn không giống với trước đây.

Nhất là tu sĩ Thủy gia bên này, trước đây bọn họ nhìn Sở Mặc có chút không vừa mắt.

Vì hôn ước kia, bên trong Thủy gia có không ít tranh cãi, người không đồng ý chiếm đa số.

Nếu không có di mệnh lão tổ, hôn ước sớm đã hủy bỏ.

Nhưng hiện giờ sau khi đã trải qua nhiều chuyện như vậy, nghĩ đến hôn ước kia, những tu sĩ Thủy gia này không thể không bội phục ánh mắt của Thủy Y Y.

Bởi vì khi Thủy Y Y thay đổi thái độ công nhiên tỏ tình đối với Sở Mặc, Sở Mặc vẫn chưa ưu tú như hôm nay.

Những tu sĩ kia của Sở gia, ánh mắt nhìn Sở Mặc hoàn toàn vui mừng.

Sở Thanh không có huynh đệ tỷ muội, cũng chỉ có một người em họ Sở Mặc.

Những tu sĩ của Sở gia cũng hoàn toàn phụ thuộc vào Sở gia, đã được ban họ Sở.

Nói một cách khác, bọn họ đều là gia nô của Sở gia!

Nhưng những người này rất giỏi, cho tới bây giờ, trong những người này rất nhiều trưởng bối đã có địa vị cực cao.

Nhưng sự trung thành của họ đối với Sở gia, là chưa bao giờ thay đổi.

Cho nên, thấy gia tộc rốt cục xuất hiện một người thừa kế chân chính, trong lòng của bọn họ, vui hơn tất cả mọi người.

Cũng không phải tất cả mọi người đều cao hứng như vậy, ví dụ như nam tử thân hình cao lớn, tùy tùng của Thủy Y Y, Phạm Dương kia

Phạm Dương đến từ Phạm Gia Thiên giới, năm đó lúc trở thành người tùy tùng Thủy Y Y, còn làm nhiều người giật mình.

Bởi vì Phạm Gia ở Thiên giới coi như là một gia tộc rất lớn, thế lực rất lớn, chưởng quản hàng tỉ biên giới.

Cao thủ của Phạm Gia cũng rất nhiều, được coi như là một thế lực một phương chân chính.

Phạm Dương là con trai trưởng ở Phạm Gia, từ nhỏ biểu hiện thiên phú đã tương đối ưu tú, tốc độ tu luyện nhanh, từng một lần được gia tộc mong đợi có thể đặt chân vào hàng ngũ đại nhân trẻ tuổi.

Càng về sau tuy rằng khoảng cách với đại nhân trẻ tuổi còn có chênh lệch, nhưng cũng là một thiên kiêu không hơn không kém.

Ai cũng không nghĩ rằng một người ưu tú trẻ tuổi như vậy, không ngờ lựa chọn đi theo Thủy Y Y.

Thủy gia đích thật là hùng mạnh, nội tình hùng hậu, Phạm Gia không thể có thể sánh bằng.

Thủy Y Y cũng đích thật là ưu tú, ở trong hàng ngũ đại nhân trẻ tuổi, cũng có thể nói là cao nhất.

Có thể Phạm Gia vẫn như cũ không hy vọng con cháu nhà mình đi theo làm tùy tùng một nữ nhân, như vậy nhất định không thể theo đuổi thành công.

Vì chuyện này mà Phạm Dương thậm chí còn một lần cãi nhau cùng gia tộc mà trở mặt.

Đến cuối cùng, Phạm gia cũng không thể ngăn cản Phạm Dương đi theo Thủy Y Y.

Kỳ thật người có con mắt tinh đời đều biết rằng Phạm Dương vì sao lựa chọn đi theo Thủy Y Y, có người đồng ý, cũng có người khinh thường.

Dù sao những lời nói này, cũng chưa thể ảnh hưởng đến Phạm Dương, hắn làm theo ý mình, hắn cảm thấy vui.

Mãi cho đến khi Sở Mặc xuất hiện, Phạm Dương vẫn cảm thấy mình có cơ hội theo đuổi Thủy Y Y.

Bởi vì Thủy Y Y rất cao ngạo, cũng quá lạnh!

Thủy Y Y được xưng là nữ nhân điên, núi băng ngàn năm, ở trong mắt Phạm Dương, nhất định là không có khả năng gặp phải đối tượng ngưỡng mộ trong lòng.

Ngay cả đại nhân vật như Tần Khiếu Thiên, Thủy Y Y còn hoàn toàn chướng mắt, nàng còn có thể để ai trong mắt chứ?

Mà hắn có thể gần quan được ban lộc.

Phạm Dương tin rằng, một ngày nào đó, hắn sẽ thành công cảm hóa Thủy Y Y đấy!

Đáng tiếc, lúc này, Sở Mặc xuất hiện.

Làm người tùy tùng, Phạm Dương sớm biết hôn ước kia, nhưng hắn căn bản không có để ở trong lòng.

Một kẻ quê mùa từ hạ giới phi thăng, sao có thể xứng với Thủy Y Y nhữ nữ thần vậy?

Sau đó, chuyện của Sở Mặc ở vườn Thiên Đạo truyền tới, Thủy Y Y không chút do dự tỏ tình với Sở Mặc trên bản tin.

Lúc đó, Phạm Dương trợn tròn mắt.

Hắn từ hạ thấp thân phận đi theo đuổi một nữ nhân, mục đích là cái gì?

Có thể bây giờ tất cả đều thành hoa trong gương, trăng trong nước, tâm ý của hắn cũng trở thành bọt biển ảo ảnh.

Thật như là công cốc...

Cho nên trong lòng của Phạm Dương, đối với Sở Mặc tràn đầy oán hận, nếu có thể sau lưng đạp Sở Mặc một cước, hắn sẽ không chút do dự mà ra tay!

Loại tâm tư này, tự nhiên rất khó giấu diếm được người bên cạnh.

Một nữ tử trước đây từng nói chuyện với Sở Mặc, nói đại nhân nhà ta là Thủy Y Y, tên là Tào Thái Dung, nhìn về bóng dáng mấy người phía trước, sau đó truyền âm cho Phạm Dương nói:

- Phạm Dương, ngươi tốt nhất có thể thu lại hận thù của ngươi đối với Sở Mặc đi.

Phạm Dương nhìn thoáng qua Tào Thái Dung:

- Ngươi không cần xen vào việc của người khác.

- Ta không phải xen vào việc của người khác, ta là sợ ngươi lừa người không thành, tự cho mình vào bẫy.

Tào Thái Dung diện mạo không tính rất đẹp, một đôi mắt xếch, vóc dáng không cho là cao, nhìn vào có chút thấp nhỏ.

Nàng nhìn lướt qua Phạm Dương, thản nhiên truyền âm nói:

- Tâm tư của ngươi, tất cả mọi người nhìn ra được, đại nhân thông minh như vậy, tự nhiên càng nhìn ra.

Đại nhân không nói, là để lại mặt mũi cho ngươi, là thấy ngươi mấy năm năn theo tùy tùng nàng, không muốn tính toán chuyện này.

Nhưng nếu ngươi quá đáng, phỏng chừng cho dù Sở công tử không nói gì, đại nhân tuyệt cũng sẽ không che chở cho ngươi.

Là phận nữ nhi, ta nhìn ra được, đại nhân lần này là nghiêm túc đó.

- Vậy thì sao?

Vẻ mặt Phạm Dương tối tăm:

- Ta chính là nhìn hắn không vừa mắt!

- Ha ha, người ta kỳ thật cũng chưa để ngươi vào mắt.

-----o0o-----

Chương 1415: Tâm tư của Phạm Dương (2)

Chương 1415: Tâm tư của Phạm Dương (2)

Tào Thái Dung nói:

- Nói cách khác, hắn chỉ cần một câu, ngươi phỏng chừng phải rời khỏi đại nhân bên cạnh.

- Hắn dựa vào cái gì?

Phạm Dương có chút thấp thỏm không yên đứng lên:

- Trước kia chính là hắn đả thương ta ...

- Khi đó người ta cũng không biết rằng ngươi là ai.

Tào Thái Dung thản nhiên nói:

- Dù sao là bạn bè, ta hy vọng ngươi có thể thu lại những tâm tư không nên có, đi theo đại nhân, tin là sau này chúng ta sẽ có đường ra tốt hơn.

- Ta khó có thể chịu được.

Hai đầu lông mày Phạm Dương mang theo một chút ác khí.

- Hay là như thế này, ta khuyên ngươi chủ động rời đi đi.

Tào Thái Dung có chút bất đắc dĩ nhìn Phạm Dương:

- Tính tình của đại nhân, ta và ngươi hẳn là đều hiểu rõ, người và chuyện nàng để ý, tuyệt sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào đi phá hư.

Phạm Dương sắc mặt tối tăm, do dự một chút, nói:

- Ta không đi, ta không tin đại nhân sẽ tuyệt tình với ta như thế.

Tào Thái Dung thở dài:

- Nếu ngươi không sinh ra tâm tư khác, đại nhân tự nhiên sẽ không.

Nhưng...

Lời tiếp theo, Tào Thái Dung cũng không nói, nàng tin là Phạm Dương hiểu đấy.

Phạm Dương đích xác đã hiểu, nhưng ánh mắt nhìn Sở Mặc, vẫn rất là phẫn hận.

Sở Mặc hình như có nhận thấy, nhưng không quay đầu lại.

Với hắn mà nói, người tùy tùng anh tuấn tự nhiên, phóng khoáng của Thủy Y Y kia, hoàn toàn không có bất kỳ uy hiếp.

Về phần hắn xem mình là tình địch, Mặc lại không thèm để ý.

Bởi vì trong lòng của hắn, chưa từng nghĩ qua, thật sự muốn kết hôn Thủy Y Y.

Hôn ước kia, trong tương lai tìm cơ hội thích hợp, giải trừ là được.

Đến lúc đó, ta sẽ bồi thưởng cho Thủy Y Y và Thủy gia.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ.

Có những tình cảm, nhất định là không thể cưỡng cầu.

Tuy nhiên thế sự hay thay đổi, tương lai đến tột cùng sẽ như thế nào, không ai có thể nói được rõ ràng.

Sở Thanh lúc này nhẹ giọng nói:

- Người đàn ông trung niên trước đó có gì đó không đúng.

Thủy Y Y gật gật đầu:

- Hắn tự xưng Huyền Không thành là thành của hắn, không có thổ dân nào của Huyền Không thành tỏ vẻ phản đối, hơn nữa những người đó đối với hắn... dường như rất kính sợ.

Người như vậy, lẽ ra sau khi tổn thất hai kiện chí tôn khí, không thể như mây trôi nước chảy vậy.

Sở Thanh nói:

- Ta cũng nghĩ như vậy, chẳng lẽ...

Hắn muốn ra tay với tiểu đệ?

Sở Thanh cau mày, mang vài phần suy tư trên mặt, lẩm bẩm nói:

- Lẽ ra không nên, hậu nhân Sở gia, trên Thiên lộ này, ít nhiều vẫn còn có chút lực ảnh hưởng.

- Dù sao ta cảm thấy có chút không hợp lắm, cho nên chúng ta vẫn là càng nhanh chóng rời xa Huyền Không thành một chút càng tốt.

Thủy Y Y nói.

Sở Mặc vẫn không nói gì thêm, nhưng trên thực tế, trong lòng của hắn, sớm đã biết người đàn ông trung niên kia nguy hiểm.

Bởi vì đó là một Đế Chủ bậc cao, là một Đế Chủ đại lão thất trọng đích thực!

Từ lần đầu gặp tên đó, Thương Khung Thần Giám cũng đã đưa ra tin tức cho hắn.

Một đại nhân chân chính như vậy, đối mặt tổn thất hai kiện chí tôn khí, không ngờ không có phản ứng quá lớn, bản thân chính là một chuyện không bình thường rồi.

Tuy nhiên trong lòng của Sở Mặc, cũng không phải rất sợ.

Sau khi tiến vào cảnh giới Chân Tiên, hắn hiện giờ đã có thể khống chế phân thân hoàn mỹ, thể hiện ra uy lực Đế Chủ bát trọng thiên!

Cho dù bởi vì bản thân hắn không đến cảnh giới Đế chủ, cũng không thể hoàn toàn lĩnh ngộ đạo của cấp độ Đế Chủ, nhưng có thể hoàn mỹ bộc lộ uy lự hùng mạnh của phân thân, sau đó ở cận chiến, đem năng lực Đế Chủ bát trọng thiên thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Quan trọng nhất là, bài tẩy này, đến hiện tại...

Đều chưa bị bên ngoài biết được.

Trận đánh lúc trước với Tần Khiếu Thiên, Sở Mặc từng chuẩn bị lộ ra tấm át chủ bài này, nhưng cuối cùng, vẫn là lựa chọn độ kiếp càng mạo hiểm.

Bởi vì tại đây trên Thiên Lộ, nguy hiểm nhất, vốn không phải những tu sĩ đến từ Thiên giới.

Mà là Đại Năng thổ dân trên con đường này...!

Một khi bài tẩy lấy ra quá sớm, bị người biết bí mật của mình, như vậy, còn muốn thành lập kỳ công đối diện với Đại Năng thổ dẫn, gần như không có khả năng rồi.

Người ta lại không ngốc, biết ngươi có phân thân của cảnh giới Đế Chủ, chẳng lẽ sẽ không phòng sao?

Việc này, Sở Mặc cũng không có nói ra, bởi vì bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, hơn nữa sau hắn còn có một Phạm Dương trăm phương ngàn kế tính kế với hắn.

Cho nên Sở Mặc chỉ cười cười, nói:

- Tu sĩ thổ dân trên Thiên Lộ, với tu sĩ Thiên giới bình thường sẽ rất ít cảy ra xung đột kịch liệt, bởi vì đối với ai cũng không có lợi ích.

Đương nhiên, người nên phòng chúng ta vẫn phải phòng.

Tóm lại, cẩn thận một chút là được.

Mấy ngày sau, đều bình thường trôi qua.

Thủy Y Y và Sở Thanh hai người cũng dần dần buông lỏng cảnh giác, cảm thấy có thể là bản thân mình nghĩ nhiều rồi, có lẽ người trung niên kia thật sự không để chuyện này trong lòng.

Ngày hôm nay, trước mặt xuất hiện một tòa thành, tuy nhiên tòa thành này không phải ở trong không trung, mà là được xây trên mặt đất.

Tòa thành này rất cổ, nhưng cũng không lớn.

Tu sĩ Thiên giởi xuất hiện ở nơi này, nếu so với Huyền Không Thành thì cũng ít hơn rất nhiều.

Mọi người sau khi vào thành, rất nhanh liền nghe được một ít tin tức.

Linh Đơn Đường Thiếu chủ Lưu Phong, thành công đã lấy được cơ duyên của bản thân, đi tới Thiên lộ cuối cùng của mình, từ Chân Tiên đỉnh cao, trực tiếp đột phá tới Đế Chủ tứ trọng thiên đỉnh cao.

Nghe nói chỉ thiếu một chút là đột phá đến Đế Chủngũ trọng thiên cảnh giới, mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng so với đại nhân trẻ tuổi mấy vạn năm, Lưu Phong không tệ chút nào.

Đại nhân trẻ tuổi Long Hận Mặc, ở Huyền Không thành sau khi gặp phải sỉ nhục lớn nhất, không ngờ thành công nhận được cơ duyên của mình, đi tới tận cùng Thiên Lộ của hắn, thăng tiến cảnh giới Đế Chủ, mức độ có chút kinh người: Đế Chủ ngũ trọng thiên!

Tin tức này thực tại sợ ngây người không ít người, khiến cho rất nhiều người không nói nên lời.

Nếu như nói trước khi gặp được Sở Mặc, Long Thu Thủy có loại thăng tiến này, cũng chẳng có gì lạ, đường đường đại nhân trẻ tuổi, thiên giới cao nhất thiên kiêu.

Trên Thiên Lộ đạt được cơ duyên, tăng lên tới Đế Chủ ngũ trọng thiên, xem như niềm vui bất ngờ, nhưng lại cũng không ngoài dự đoán mọi người.

Có thể sau khi gặp được Sở Mặc, Long Thu Thủy liên tiếp bị nhục, lại vẫn có thể một hơi tăng lên tới Đế Chủ ngũ trọng thiên, cái này không thể không khiến người khâm phục.

-----o0o-----

Chương 1416: Lần lượt đột phá

Chương 1416: Lần lượt đột phá

Sở Thanh cười nói:

- Long Thu Thủy...

Ồ, Long Hận Mặc vậy cũng là biết hổ thẹn mà dũng cảm tiến lên rồi.

- Được Sở Mặc kích thích.

Thủy Y Y cũng cười cười, cũng không có quá để ý.

Giống Long Thu Thủy, cho dù tăng lên tới Đế Chủ ngũ trọng thiên cảnh giới, chỉ sợ cũng sẽ không còn có dũng khí khiêu chiến Sở Mặc rồi, trừ phi Sở Mặc từ Thiên lộ đi ra ngoài vẫn ở cảnh giới Chân Tiên.

Lúc đó nói không chừng Long Thu Thủy còn có thể đi tìm Sở Mặc rửa sạch mố nhục, sửa tên mình lại như cũ.

Nói cách khác, bóng hình vào lần bị Sở Mặc cho một vốn, không dễ dàng biến mất như vậy.

Hoàng Vô Song thật lâu sau không có động tĩnh cũng có đột phá!

Từ Chân Tiên cảnh giới đỉnh cao một hơi tăng lên tới Đế Chủ lục trọng thiên, không thể không nói, coi như là gần mấy vạn năm, trong đại nhân trẻ tuổi có thành tích tương đối ưu tú, coi như là vô cùng thành công.

Khổng Hoành Nghĩa cũng đột phá, đột phá cảnh giới đến Đế Chủ tứ trọng thiên, nếu không là trước đây gặp Sở Mặc ở trọng tỏa, có lẽ hắn còn có thể nâng cao hơn một chút.

Thành tựu hiện giờ, cũng coi như là tương đối ổn.

Ít nhất hai vạn năm gần đây, Khổng Hoành Nghĩa được coi là ưu tú.

Mà bọn họ những người tùy tùng của đại nhân trẻ ruổi, cũng lần lượt đột phá.

Sở Mặc biết Đồng Ảnh trực tiếp đột phá tới cảnh giới Đế Chủ tam trọng thiên rồi, phía trước không có tin tức Trương Song Song, hiện giờ cũng truyền đến tin tức, tăng lên tới cảnh giới Đế Chủ nhất trọng.

Phương Hồng Nhạn, thì tăng lên tới cảnh giới Đế Chủ nhị trọng.

Còn lại mấy người bên kia, nghe nói cũng gần như đột phá tới rồi cảnh giới Đế Chủ, tuy rằng không phải đặc biệt cao, nhưng cũng chính thức bước vào tới rồi tuổi trẻ đại lão hàng ngũ.

Tổng thể mà nói, thế hệ đại nhân trẻ tuổi này và nhóm thiên kiêu trẻ tuổi, trên Thiên Lộ lần này gần như đều thu hoạch tới thứ mình muốn.

Nhưng cũng có điều bất hạnh, nghe nói người một người tùy tùng của Lục Hồng Tuyết không có vượt qua Đế Chủ kiếp, mặc dù đang Lục Hồng Tuyết cho hắn mượn chí tôn khí bảo vệ tính mạng, nhưng tiền đồ cũng trở nên xa vời khó đóan được.

Trên Thiên Lộ không thể đột phá đến cảnh giới Đế Chủ, trở lại Thiên giới, còn khó hơn!

Nhìn qua trên Thiên Lộ tu sĩ đột phá đến cảnh giới Đế Chủ dường như rất nhiều, trên thực tế ngẫm lại toàn bộ thiên giới lãnh thổ quốc gia và nhân khẩu, tỷ lệ rất thấp.

Trong mười tỷ người, có thể đột phá đến cảnh giới Đế Chủ, đã xem như là một việc rất giỏi rồi.

Đám người Sở Mặc ở trong tòa thành nghỉ ngơi và chỉnh đốn, tiếp tục lên đường.

Tu sĩ Thiên giới phía trước đã càng ngày càng ít.

Biết bao nhiêu ngày rất khó tìm thấy bóng hình của một tu sĩ Thiên giới.

Thời gian như nước, khoảng cách Sở Mặc bọn họ tiến vào Thiên Lộ, đã qua ba tháng, người bên cạnh Sở Mặc bọn họ, cũng càng ngày càng ít.

Những tu sĩ Sở gia và Thủy gia kia, đại bộ phận đều sớm đã dừng bước, đều tự tìm kiếm cơ duyên.

Có người thành công, cũng có người thất bại.

Nhưng còn đỡ, dưới sự trợ giúp của Thủy Y Y và Sở Thanh, không ai ngã xuống.

Đối với kẻ thất bại mà nói, đây đã là kết cục tốt nhất rồi.

Bọn họ cũng lần lượt rời khỏi Thiên Lộ.

Đến tháng thứ ba rưỡi, bọn họ đã không biết đi bao xa trên Thiên Lộ rồi, dù sao cũng đã đi ngang qua bảy tám tòa cổ thành, lại nghe được không ít tin tức của tu sĩ Thiên giới.

Lục Hồng Tuyết đột phá tới rồi Đế Chủ lục trọng, kết thúc hành trình, Thiên Lộ trở về Thiên giới.

Tỷ muội Huyên Nhi và Huyên Huyên bước vào Đế Chủ ngũ trọng thiên, cùng nhau rời khỏi.

Tề Bác tăng lên tới Đế Chủ ngũ trọng cảnh giới, một đại nhân trẻ tuổi khác Mao Hãn Hải, cũng tăng lên tới Đế Chủ ngũ trọng cảnh giới.

Còn có mấy đại nhân trẻ tuổi trong thời điểm độ kiếp, không cẩn thận ngã xuống, một số nói là âm mưu lại xuất hiên lần nữa, có người nói là bị thổ dân hại chết, có người nói là bị người tùy tùng bên cạnh hãm hại.

Gần như mỗi một lần Thiên Lộ mở ra, đều sẽ xảy ra một ít chuyện như vậy, mọi người nghe xong mấy tin tức này, mặc dù có chút thổn thức, nhưng cũng không có phản ứng nhiều lắm, tiếp tục lên đường.

Đi về phía trước.

Vào thời điểm tháng thứ tư, nhóm tùy tùng bên cạnh Thủy Y Y và Sở Thanh cũng lần lượt bắt đầu độ kiếp.

Càng đi vào sâu càng nguy hiểm, nhưng cơ duyên đích thân là càng nhiều, thiên địa tinh khí ở đây, nếu so với mấy chổ mới vào nồng đậm gấp mấy lần!

Độ kiếp ở nơi này, lợi ích lấy được, là tương đối lớn.

Nhưng nguy hiểm cũng rất nhiều, Sở Mặc bọn họ mấy ngày nay, đã cùng thổ dân sinh linh trên Thiên Lộ chiến đấu kịch liệt bảy tám trận.

Gần như tất cả mọi người đều xuất thủ, trên người đều mang vết thương.

Nguy hiểm nhất là một lần, Hổ Liệt thiếu chút nữa gặp nạn, nếu không Sở Mặc tay mắt lanh lẹ, ném Hỗn Độn Hồng Lô qua, thay Hổ Liệt cản một kích, Hổ Liệt có thể đã ngã xuống.

Đến cuối cùng, mọi người hợp lực đem sinh linh Đế Chủ tứ trọng cảnh giới đánh cho bị thương, sau đó nó chạy mất.

Sở Mặc còn có chút tiếc nuối, bởi vì hắn cảm thấy thịt sinh linh kia có lẽ là rất ngon.

Khiến tất cả mọi người đều không có lời gì nói.

Người tùy tùng bên cạnh Thủy Y Y và Sở Thanh, tệ nhất cũng thăng lên Đế Chủ Nhị trọng thiên cảnh giới, người tốt nhất là Tào Thái Dung bên cạnh Thủy Y Y, không ngờ trực tiếp đột phá đến Đế Chủ tứ trọng thiên!

Sau khi thành công độ kiếp, Tào Thái Dung... vị nữ đế trẻ tuổi mới tăng lên này, ôm Thủy Y Y kích động khóc lên.

Cùng một đám người tùy tùng rời đi, đoàn người Sở Mặc bọn họ càng ngày càng ít, nhưng vẫn không thể ngăn cản bước bước chân bọn họ.

Đến nửa tháng tư, người tùy tùng cuối cùng bên cạnh Sở Thanh cuối cùng cũng độ hóa thành công, bước vào Đế Chủ tam trọng cảnh giới và rời đi, người tùy tùng duy nhất của Sở Thanh và Thủy Y Y chưa độ kiếp ... chỉ còn lại Phạm Dương thôi.

Ngoài ra, đoàn người này còn lại Sở Thanh, Thủy Y Y, Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành

Sở Mặc muốn dẫn Nguyệt Khuynh Thành cùng Hổ Liệt đi tìm cơ duyên lớn nhất, cũng không chấp nhất dẫn theo Sở Thanh và Thủy Y Y.

Nhưng hắn không muốn mang theo một người đối với bản thân mình đầy địch ý cùng đi tìm cơ duyên.

Tuy nhiên Phạm Dương giống như là hoàn toàn không cảm giác được điều này, vẫn không chịu rời khỏi Thủy Y Y quá xa, cũng theo không chủ động đi tìm cơ duyên của mình

Loại hành vi này, kỳ thật ngay cả Thủy Y Y cũng có chút phản cảm rồi, nhưng lại không biết nên nói gì.

Ngày hai mươi tháng thứ tư, trên đường Sở Mặc bọn họ gặp phải những người không ngờ tới.

-----o0o-----

Chương 1417: Sâu trong Thiên Lộ

Chương 1417: Sâu trong Thiên Lộ

Tiêu Trường Bình!

Một đại nhân trẻ tuổi mặc áo quần bằng vải thôi, không có người tùy tùng đi theo.

Hắn đang mang theo một đại đao lớn như một cánh cửa, đang chiến đấu cùng với một thổ dân Đại Năng trên Thiên Lộ, nhưng đang trong tình thế vô cùng nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ ngã xuống.

Bởi vì tên Đại Năng thổ dân trên Thiên Lộ kia ... là một đại lão cảnh giới Đế Chủ tam trọng!

Thời gian song phương chiến đấu hẳn là đã rất lâu, núi sông hồ nước phía dưới cũng đã bị đánh đến không còn gì.

Trên người của Tiêu Trường Bình cũng bị thương rất nặng, máu tươi nhuộm đỏ quần áo, có nhiều chỗ thậm chí lộ ra xương cốt.

Nhưng hắn vẫn không có khuất phục chút nào, chiến đấu vô cùng hung mãnh.

Thấy đám người Sở Mặc xuất hiện, tên thổ dân tu sĩ cảnh giới Đế Chủ tam trọng thiên kia có chút cảnh giác, nhất là thấy Sở Mặc bên hông còn treo một đầu người ... càng làm cho hắn thấy quỷ dị.

Hắn một bên áp chế công kích của Tiêu Trường Bình, một bên trầm giọng nói:

- Đừng chõ mõm vào, cút xa một chút!

Hắn cho dù không nói lời nào, Sở Mặc cũng không muốn bàng quan, lời này vừa ra, Sở Mặc càng không thể ngồi yên không quan tâm đến.

Hắn đối với Tiêu Trường Bình cảm thấy cũng không tệ lắm.

Lập tức không nói gì hết, trực tiếp xuất thủ, Thí Thiên vừa ra, ánh đao tung hoành.

Mấy tháng này tiến cảnh của Sở Mặc rất nhanh, một thân cảnh giới đã tăng lên tới Chân Tiên hậu kỳ.

Hắn vừa ra tay, bên kia Thủy Y Y và Sở Thanh cũng cùng xuất thủ.

Người Đại Năng cảnh giới Đế Chủ tam trọng thin lập tức giận dữ, một kích đánh nát một kích Sở Mặc, rít gào nói:

- Người ngoài kia, các người đều chán sống sao?

Thân thể hắn cuối khu vực Thiên Lộ, đối với tin tức bên ngoài không nắm rõ lắm, nếu hắn biết Sở Mặc từng ở Huyền Không thành một mình đấu một gã Đại Năng Đế Chủ tam trọng thiên cảnh giới, chặt đầu hắn treo bên hông, chắc chăn sẽ không lo lắng như vậy.

Theo hắn, bất quá là một đám cảnh giới Chân Tiên từ ngoài đến thôi, thêm mấy người cũng không sao, đến lúc đó ... thu hoạch càng lớn hơn!

Biên Khai Vũ cũng ỉu xìu, hắn bị Sở Mặc chém đầu, treo bên hông trên con đường đi tới nơi hắn chưa từng đi đến, đối diện tu sĩ Đế Chủ từng giống cảnh giới của hắn, một câu hắn cũng lười nói.

- Có chết hay không có liên quan đến Biên gia ta?

Ầm ầm!

Thủy Y Y một chưởng phách đánh về Đại Năng Đế Chủ tam trọng ..., sức mạnh kinh khủng, trực tiếp đem hư không đáng cho vặn vẹo cả lên.

Người Đế Chủ lúc này lộ ra vẻ khiếp sợ, không thể tin được là một Chân Tiên, không ngờ lại có lực lượng đáng sợ như thế, nhưng hắn vẫn không có cảm thấy có chút cảnh giác nào.

Chỉ hừ lạnh một tiếng, tùy tay một kích.

Sức mạnh Đế Chủ tam trọng cảnh giới, sao Chân Tiên có thể sánh được?

Dễ dàng hóa giải một kích Thủy Y Y này.

Nhưng khiến hắn không ngờ tới chính là, Sở Thanh ở bên kia, một kiếm đâm tới, giống như một lưu quang!

Sát chiêu thật sự ở đây!

Mấy ngày nay, mọi người luôn luôn cùng nhau phối hợp chiến đấu, sớm đã hình thành sự ăn ý.

Dùng lời của Hổ Liệt, chính là công kích sóng triều thức..

Một lớp hợp với một lớp, một lớp mãnh liệt hơn so với một lớp!

Đế Chủ bị Sở Thanh cho một kiếm làm cho hoảng sợ, đạo kiếm khí tản ra hào quang rực rỡ loá mắt, vô cùng mơ hồ, nhưng linh hoạt, sắc bén vô cùng!

- Ầm!

Hắn trực tiếp hét lớn một tiếng, cả người cũng nghiêm túc.

Một chưởng hướng về đạo kiếm khí đó.

Tuy rằng đập vỡ kiếm khí này, nhưng bàn tay của hắn đã lại một đạo vết máu nhạt.

- Các ngươi đáng chết!

Hắn nổi giận gầm lên một tiếng.

Ngao rống!

Một tiếng hổ gầm!

Hổ Liệt công kích, từ phía sau lưng đánh úp lại!

Hổ Liệt trực tiếp biến thành bản thể, hung hăng một tát, đánh vào phía sau Đại Năng Đế Chủ.

Móng vuốt của con hổ cực lớn phía trước, lộ ra trảo nhọn sắc bén!

- Còn có một con hổ nhỏ?

Cái này có thể ăn!

Đế Chủ hừ lạnh, đã quay ngược lại chém giết Hổ Liệt.

Nhưng lúc này, công kích của Nguyệt Khuynh Thành cũng đi tới.

Trải qua mấy tháng tôi luyện, Nguyệt Khuynh Thành cũng có tiến bộ rất lớn, một thân chiến lực tăng lên tới ngay cả Thủy Y Y cũng nhìn với ánh mắt khác.

Sau đó, công kích của Phạm Dương, cũng ập đến.

Ngay tại lúc này, hắn cho dù hận Sở Mặc thế nào, cũng quyết không thể biểu hiện ra ngoài.

Bởi vì kế hoạch của hắn, còn chưa tới thời điểm.

Vài người đột nhiên ra tay, khiến đại lão cảnh giới Đế Chủ tam trọng lập tức có chút rối, ngược lại Tiêu Trường Bình trước kia bị thương nặng, lập tức rảnh rỗi.

Sắc mặt của hắn tuy rằng lạnh băng băng như trước, nhưng sâu trong đôi mắt, cũng lộ ra chút cảm động.

Sở Mặc vừa mới chỉ tùy tay chém ra một đao, giống như kèn tiến công, lập tức dừng lại, không có tiếp tục công kích.

Một tu sĩ cảnh giới Đế Chủ tam trọng, cho mọi người luyện luyện tay cũng không tệ.

Nếu người Đế Chủ này biết ý nghĩ của Sở Mặc, nhất định sẽ tức giận đến hộc máu.

Nhìn Tiêu Trường Bình trọng thương, Sở Mặc gật gật đầu, từ trên người người lấy ra một lọ đan dược, ném cho hắn:

- Trị thương trước.

Tiêu Trường Bình cũng không khách khí với hắn, gật gật đầu, sau đó mở bình đan dược ra, không có chút gì do dự, lấy ra hai hạt nuốt vào.

Tiếp theo, trên mặt của hắn lộ ra vẻ khiếp sợ:

- Đây là...

Hoàn mỹ phẩm chất chữa thương đơn?

Sở Mặc cười cười:

- Chút lòng thành.

Tiêu Trường Bình nhìn Sở Mặc thật sâu, không nói thêm gì nữa, bắt đầu vận công điều tức.

Đế Chủ bên kia sau khi bị vài tên tu sĩ Chân Tiên đỉnh cao vây công mới phát hiện, đám người kia không ngờ một cách vô cùng hùng mạnh, không ngờ khiến hắn có loại cảm giác bó tay bó chân.

Không khỏi trong lòng rất là phẫn nộ, hơn nữa thấy người trẻ tuổi treo đầu người trên lưng, không ngờ không nhìn hắn, đang chữa thương hộ pháp cho người kia, trong lòng lại lửa giận ngút trời, rít gào nói:

- Các ngươi hôm nay ai cũng đừng nghĩ rời khỏi nơi này!

Nói xong, một pháp trận nháy mắt hình thành dưới chân Đế Chủ.

Không tốt...

Hắn muốn chạy!

Sở Mặc thần sắc lập tức nghiêm chỉnh, hai đầu lông mày lộ ra một cỗ sát khí, người này hành vi của Đế Chủ có chút ra ngoài dự liệu của hắn, đối mặt vài tên Chân Tiên, chưa đánh vài cái đã muốn chạy?

Sở Mặc đưa tay một đao, một đao kia, trực tiếp chém vào đầu Đế Chủ!

Một đao kia...

Là hoàn toàn một đao của Sở Mặc ẩn chứa sát khí vô tận!

Thí Thiên loong coong kêu, nó khát, muốn uống máu Đế Chủ!

Nhưng vào lúc này, Phạm Dương bên kia, hình như có ý giống như vô ý vậy, không ngờ xuất hiện trước một đao tiến công của Sở Mặc.

Nếu Sở Mặc một đao kia chém xuống, cố nhiên có thể giữ lại tu sĩ Đế Chủ tam trọng cảnh giới, nhưng Phạm Dương ... cũng tránh không được bị hắn chém một đao.

-----o0o-----

Chương 1418: Sinh lòng ác ý

Chương 1418: Sinh lòng ác ý

Trong con ngươi Sở Mặc hào quang chợt lóe, những vẫn dừng tiếp tục tất công.

Thiếu đi tất cả lực lượng, con người lạnh lùng nhìn Phạm Dương.

- Phạm Dương, ngươi làm gì!

Thủy Y Y nổi giận.

Đại lão Cảnh giới Đế Chủ, một lòng muốn trốn chạy, chỉ cần một chốc lát, như vậy đủ rồi.

Cho nên, tên tu sĩ Đế Chủ tam trọng kia, thân hình nháy mắt biến mất, trong hư không, chỉ để lại một vết tàn của đạo pháp.

Phạm Dương lúc này mới sợ hãi mà nói:

- Xin lỗi ...

Đại nhân, ta, ta muốn ngăn hắn chạy trốn, ai ngờ Sở công tử... người ra tay.

Nét mặt của Phạm Dương nhìn qua đầy vẻ uất ức, giống như thật sự không biết Sở Mặc sẽ ra tay, ánh mắt không một chút trốn tránh, nhìn qua vô cùng chân thành tha thiết.

Con ngươi Thủy Y Y trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Phạm Dương, tức giận cũng mang theo vài phần bất đắc dĩ.

Bất kể thế nào, Phạm Dương đã trở thành người tùy tùng lâu năm, cho tới nay đều là trung thành và tận tâm, đối với nàng chưa bao giờ ngỗ nghịch.

Nhìn ánh mắt oan ức của Phạm Dương, trong lúc này, Thủy Y Y thật sự có chút hoài nghi, Phạm Dương rốt cuộc là có tâm hay là vô ý.

Vừa lúc rồi, thật sự là trùng hợp!

Nếu không phải Phạm Dương trực tiếp xuất hiện trên đường đao công kích của Sở Mặc, tên tu sĩ Đế Chủ tam trọng thiên kia khẳng định đã bị Sở Mặc chém rồi!

Nói hắn cố ý dường như rất không có khả năng, không nói hai bên không thuộc về phe cánh nào, cho dù Phạm Dương thật muốn làm chút gì đó, cũng không đáng lấy mạng của mình làm tiền đặt cược.

Bởi vì một đao kia của Sở Mặc nếu không phải thu hồi lại, ngay cả hắn cũng sẽ bị giết; có thể nói hắn vô ý, tất cả cũng cảm thấy nói không thể nào tin nổi, bởi vì sai lần, quá thực là quá thấp kém rồi!

Cho dù người không có kinh nghiệm chiến đấu, cũng không phải lúc đó xuất hiện ở vị trí đó.

Con ngươi sáng lên của Tiêu Trường Bình đang ngồi ở bên kia nghỉ ngơi, hắn tuy rằng luôn trong khôi phục thương thế, nhưng trên thực tế cũng không có bỏ qua sự chú ý, cho nên, cả quá trình sự việc, không ai rõ ràng hơn hắn.

Nhưng có một số việc, hắn không thể nào công khai nói ra.

Vì thế Tiêu Trường Bình trực tiếp truyền âm cho Sở Mặc:

- Cái người Phạm Dương kia gài người!

Trước khi ngươi vừa động thủ, hắn đã kết nối với Đế Chủ kia, tuy rằng che dấu vô cùng tốt, nhưng giữa bọn họ tuyệt đối là có truyền âm!

Sau đó, trong nháy mắt đao chém ra của ngươi, hắn chọn đúng vị trí kẹp vào, chính là đặt cược ngươi không thể ngay cả hắn cũng chém, tạo cơ hội cho tên Đế Chủ khốn kiếp đó chạy trốn.

Ngươi phải cẩn thận, cái tên Phạm Dương kia, tuyệt đối có vấn đề!

Sở Mặc đáp lại một tiếng:

- Ta biết rằng rồi.

Theo sau, Sở Mặc nhìn Thủy Y Y nói:

- Việc đã đến nước này, nói cái gì nữa cũng vô ích.

Chúng ta mau đi thôi, nếu không bị hắn đưa người lại giúp, rất nguy hiểm.

Lúc Sở Mặc đang nói, thần thức hùng mạnh vô cùng vẫn tập trung vào Phạm Dương.

Thần trí của Sở Mặc vượt xa cảnh giới trước mắt của hắn, đã vào Đế Chủ.

Cho nên, thần trí của hắn tập trung Phạm Dương, Phạm Dương căn bản không thể nào phát giác.

Sở Mặc phát hiện, khi hắn nói lời nói này, sóng tinh thần phản ứng của hắn rõ ràng khác thường.

Sở Mặc bất động thanh sắc, nhìn Sở Thanh:

- Tỷ cảm thấy thế nào?

Sở Thanh cũng là chưa nhiều lời, gật gật đầu:

- Nếu là hiểu lầm, chúng ta mau đi thôi.

Nói xong, Sở Thanh nhìn thoáng qua Tiêu Trường Bình:

- Tiêu đạo hữu, ngươi không sao chứ?

Tiêu Trường Bình lúc này đứng dậy, cười nói:

- Đa tạ chư vị ra tay cứu giúp, ta không sao, còn chưa chết!

- Tốt lắm, chúng ta mau đi nhanh thôi.

Sở Thanh nói xong, cũng không liếc mắt nhìn Phạm Dương một cái.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành, trên mặt tuy rằng mang theo vài phần phẫn nộ, nhưng là không nói thêm gì.

Chỉ có Thủy Y Y, vẻ mặt xấu hổ, nàng tuy rằng cũng đã nhận ra một ít gì đó, nhưng lại không dám tin cũng không muốn tin.

Nhưng giờ phút này, trong lòng của nàng, vô cùng khó chịu.

Đoàn người lập tức rời khỏi nơi này, tiếp tục đi tới tới sâu thẳm trong Thiên Lộ.

Ba ngày liên tiếp, đều không có bất cứ động tĩnh gì, trên đường tuy rằng xuất hiện vài sinh linh thổ dân Thiên Lộ tương đối cường đại, nhưng dưới sự hợp lực của mọi người, cũng không quá nguy hiểm mà vượt qua

Vài lần chiến đấu, Phạm Dương đều biểu hiện vô cùng sinh động, tuy rằng ngoài miệng chưa nói, nhưng làm cho người ta có cảm giác lập công chuộc tội.

Mọi người nhìn vào, dường như cũng dần dần quên chuyện kia.

Sau khi thương thế của Tiêu Trường Bình khôi phục một ít, cũng không đơn độc rời đi.

Mục đích của hắn cũng là tiến sâu vào trong Thiên Lộ để ngộ đạo, đi cùng những người, sẽ an toàn thêm một chút.

Buổi tối ngày thứ năm, mọi người dừng lại ở một cánh đồng hoang vu, ở bên cạnh bờ hồ.

Trong nhẫn trữ vật của mỗi người, đều có lều trại, mọi người cách nhau không xa, nhưng cũng không tính là quá gần.

Thuộc về chuyện có gì xảy ra, mọi người đều có thể phản ứng kịp thời, nhưng lại không ảnh hưởng khoảng cách tu luyện lẫn nhau.

Phạm Dương ngồi ở trong lều của mình, sắc mặt âm u lạnh lẽo, con ngươi âm u, trên người tản ra hơi thở oán giận.

Hắn đầu tiên là từ trong nhẫn trữ vật lấu ra một kiện pháp khí cổ xưa, pháp khí này giống như vòng tròn, trên đó điêu khắc hoa văn phức tạp.

Có một vết nứt, gần xuyên qua bề mặt pháp khí.

Đây là một pháp khí cổ xưa bị khiếm khuyết, từng là một kiện chí tôn khí.

Mặc dù có chút khiếm khuyết, nhưng lại có uy lực vô cùng.

Phạm Dương vuốt ve pháp khí này, trong mắt hào quang lóe ra như là đang do dự cái gì.

Cuối cùng, hắn cắn răng làm ra quyết định Trực tiếp đem lực lượng rót vào pháp khí cổ xưa, kích hoạt nó.

Pháp khí lập tức phát sáng lên, tản ra hào quang dịu dàng, hình thành một đạo phòng ngự che chắn, vây quanh thân thể Phạm Dương.

Đây là một pháp khí cổ xưa ngăn cách thần thức và âm thanh, đương nhiên, nó còn có tác dụng khác, nhưng dùng ngăn cách thần thức và âm thanh, nhưng có uy lực khó có thể xuyên thấu Đế Chủ.

Nếu là lúc không sứt mẻ, phòng ngự kiện pháp khí này, hoàn toàn có thể ngăn chặn sự tra xét của Đế Chủ!

Nhưng dây, cũng đã đủ rồi!

Khi phòng ngự che chắn hoàn toàn hình thành, Phạm Dương nhẹ nhàng thở ra, hắn còn cố ý ho khan vài tiếng lớn.

Bên ngoài yên tĩnh, không có một chút thanh âm.

Phạm Dương rốt cục có thể yên tâm, pháp khí cổ xưa gia truyền vẫn còn dùng được.

- Y Y, rất xin lỗi, là nàng ép ta!

Đây là nàng ép ta, nếu như nàng còn giống như trước kia, ta tuyệt đối không làm chuyện này, nhưng mà nàng yên tâm, sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng!

Nếu như bọn họ lật lọng, muốn ra tay với nàng, vậy thì cho dù liều mạng, ta cũng sẽ hộ tống nàng thoát ra khỏi nơi này!

-----o0o-----

Chương 1419: La Quật là ai?

Chương 1419: La Quật là ai?

Phạm Dương thì thào tự nói, hắn vuốt ve pháp khí cổ xưa:

- Phòng ngự, ngăn cách thần thức và âm thanh ... quan trọng nhất, nó là một pháp khí không gian hiếm thấy!

Có thể trực tiếp dẫn ngươi, phá vỡ hư không!

Mãi mãi rời xa nơi này.

Đương nhiên, ta hy vọng, vĩnh viễn cũng không dùng đến năng lực này.

Phạm Dương nói xong, trong con ngươi, hiện lên một chút vẻ dữ tợn:

- Sở Mặc, ngươi tội đáng chết vạn lần!

Loại người thấp kém rác rưởi như ngươi, có tư cách gì tiếp cận Y Y của ta?

Ngươi tuy là vận khí tốt, cho ngươi đi lên thành đàn.

Hôm nay, ta sẽ khiến ngươi hoàn toàn ngã vào vực sâu vô tận!

Trên người của ngươi không phải có rất nhiều pháp khí hùng mạnh sao?

Ngươi không phải rất có tiền sao?

Đưa ngươi cho những đại lão trên Thiên Lộ, ta tin là bọn họ nhất định sẽ rất thích!

Phạm Dương nói xong, mở bản tay ra, trong lòng bằng tay nhìn bằng mắt thường không thấy, dừng lại một đạo thần thức!

Đó là thần thức tam trọng thiên cảnh giới Đế Chủ mấy ngày hôm trước!

Đối phương thần không biết quỷ không hay đem thần thức cho hắn một đạo, mục đích là song phương có thể giữ liên lạc bất kì lúc nào.

Phạm Dương theo sau, lấy truyền âm thạch ra, sao đó đem thần thức cẩn thận luyện hóa vào.

Tiếp theo, hắn kích hoạt truyền âm thạch, từ bên kia ... rất nhanh truyền ra một đạo âm thanh lạnh như băng.

Trên mặt của Phạm Dương, lộ ra vài phần kích động và khẩn trương, theo bản năng của hắn, nhìn thoáng qua cửa lều của hắn.

Trong nháy mắt khi hắn ngẩng đầu, sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch, không có một huyết sắc nào.

Cả người, đều giống như một pho tượng điêu khắc đọng lại ở nơi nào.

Phía đầu kia của truyền âm thạch vang lên thanh âm lạnh băng:

- Tiểu tử, có phải người ngươi muốn hại là Sở Mặc phải không?

Ha ha, đây là nhân vật khó lường, bổn tọa cũng vừa biết, hắn là người mà La Quật muốn giết.

Ngươi cứ yên tâm, bổn tọa có thể hứa với ngươi, không ai đoạt tiểu nha đầu họ Thủy với ngươi đâu.

Nàng sẽ là của ngươi vì Sở Mặc chắc chắn phải chết.

Người La Quật muốn giết trước giờ không ai sống sót.

Đúng rồi, ngươi mau báo tọa độ của ngươi cho ta đi.

Phạm Dương run rẩy, gã nhìn chằm chằm vào ngoài lều, sợ đến nỗi không nhúc nhích được.

Dịch ngón tay cũng thấy cứng ngắc.

Gã muốn kích hoạt pháp khí tùy thân để chạy trốn nhưng không tài nào động đậyđược.

Phía đầu kia của truyền âm thạch dường như biết cái gì, thanh âm lo lắng hơn:

- Tiểu tử, không phải ngươi đang đùa bổn tọa đấy chứ?

Ta cho ngươi biết, nếu ngươi dám trêu chọc ta, ta nhất định khiến ngươi tan xác.

Dù ngày đó ngươi từng giúp bổn tọa, nhưng sự việc của Sở Mặc rất trọng yếu, ngươi mau mau lên...

Thân mình Phạm Dương run lên, theo bản năng tắt truyền âm thạch.

Sau đó, mồm đắng lưỡi khô tự lẩm bẩm:

- Chuyện này còn đường sống sao?

Phía ngoài lều im phăng phắc.

Phạm Dương cười khổ, sau đó kích hoạt pháp khí cổ xưa để chạy trốn.

Pháp khí này ẩn giấu một pháp trận, xé rách không gian trong nháy mắt, giúp trốn xa ngàn dặm.

Hơn nữa, trên pháp khí này còn dự trữ năng lượng, có thể liên tiếp kích hoạt mười lần.

Ngay cả khi nó không còn trọn vẹn cũng có thể sử dụng liền tù tì ba bốn lần.

Phạm Dương bỏ lại tất cả mà đi.

Gã có cam lòng không?

Nhất định là không rồi.

Không thể gài bẫy Sở Mặc, gã cực tức giận.

Nhưng biết làm thế nào, gã hiện tại còn không biết đối phương làmthế nào mà biết gã.

Hơn nữa, lại có thể vượt được lớp ngăn cản của pháp khí, nghe thấy đoạn đối thoại của gã với tên Đế Chủ kia.

Dù hiện tại chưa có chứng có chứng minh đối phương đã nghe thấy, nhưng Phạm Dương không dám đánh cược.

Nếu đối phương đã tới ngoài lều, hầu như chắc chắn đối phương đã biết âm mưu của gã.

Chứng cứ giờ không phải thứ trọng yếu.

Dù Thủy Y Y, cũng sẽ không nói giúp cho gã.

Vì hành động của gã đồng nghĩa với việc kéo toàn bộ đoàn người xuống hố.

Gã cũng biết một khi bị phát hiện chỉ có một con đường chết.

Đếngiờ, suy nghĩ đều nhanh hơn động tác cả ngàn vạn lần.

Phạm Dương nháy mắt nghĩ đến nhiều chuyện, dù không cam tâm, cũng hối hận, nhưng hiện tại, gã không thể quay lại nữa.

Sau khi kích hoạt pháp khí, pháp trận được mở ra, trực tiếp kéo thân thể của Phạm Dương chuẩn bị rời khỏi.

Coong một tiếng.

Một ánh đao từ đâu đánh úp lại.

Phạm Dương chỉ thấy mi tâm đau xót, sau đó, một thanh âm lạnh băng vang lên bên tai gã. p- Một đao này đáng lẽ vài ngày trước nên bổ lên đầu của ngươi.

Hiện tại vẫn chém ngươi, coi như là nhân quả.

Pháp khí cổ xưa bị Thí Thiên chém một phát vỡ nát.

Tuôn ra một luồng khí tức mờ ảo, nháy mắt tràn khắp không gian cả trăm vạn dặm.

Chí Tôn khí không trọn vẹn bị vỡ lại có uy lực khủng bố đến thế.

Pháp khí vừa vỡ, Sở Mặc đã nhanh chóng lấy ra Hỗn Độn Hồng Lô bao phủ tất cả mọi người.

Đợi luồng khí kia tán đi, Sở Mặc mới thu hồi Hồn Độn Hồng lô sau đó nhìn Phạm Dương đã chém thành hai khúc, nhặt lên truyền âm thạchtrong tay gã, áng chừng một chút.

Sau đó, hắn quay lại, nhìn Thủy Y Y đang tái mặt, lộ ra vẻ tiếc nuối, nói:

- Xin lỗi!

- Người nói xin lỗi phải là ta.

Thủy Y Y khóc đỏ mắt, thi lễ với mọi người.

- Vì ta quá tín nhiệm y mà suýt nữa đã đẩy mọi người vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Rất xin lỗi, đây là trách nhiệm của ta.

Sở Thanh bước đến, nhẹ nhàng ôm Thủy Y Y vào lòng, hạ giọng nói:

- Được rồi Y Y, mọi việc đã qua rồi mà.

Phạm Dương đáng chết, ngươi không cần khổ sở vì gã.

Gã là một kẻ cặn bã, có chết ngàn lần cũng không đền hết tội.

Gã lại dám cấu kết với tu sĩ thổ dân để hại mọi người.

Nhưng dù sao, gã cũng thật tâm với ngươi, gã không muốn hại ngươi.

- Đừng nói nữa...

Thủy Y Y nghẹn ngào:

- Tóm lại vẫn là lỗi của ta.

Tiêu Trường Bình đứng bên nói:

- Nghe đầu bên kia nói chúng đã sớm nhắm vào Sở huynh rồi.

Từ khi được Sở Mặc cứu, Tiêu Trường Bình thật sự coi Sở Mặc là huynh đệ của mình.

Tiêu Trường Bình là người ân oán rõ ràng, trọng nghĩa khí nên thấy có người nhắm vào Sở Mặc, y thấy rất phẫn nộ.

Sở Thanh và Thủy Y Y khôi phục tinh thần.

Sở Thanh hơi nhíu mi, lẩm bẩm:

- La Quật à, sao quen thế nhỉ?

Sắc mặt của Thủy Y Y hơi khó coi:

- Ta biết, lão ta là Vương của Thiên lộ.

- Cái gì?

Cả đám không nhịn được kinh hãi.

Nguyệt Khuynh Thành không dám tin nói:

- Không thể nào?

Vương của Thiên lộ làm sao lại ra tay với công tử chứ?

Hổ Liệt hít thật sâu, ánh mắt vẫn còn sự kinh ngạc nói:

- Nếu đúng vậy, ta đề nghị chúng ta mau rời khỏi Thiên lộ.

Cơ duyên hay thăng tiến gì cũng để sau đi.

Ở Thiên giới chúng ta vẫn có thể cố gắng được, chỉ có điều tốn chút thời gian thôi.

-----o0o-----

Chương 1420: .

Không có bất kỳ cơ hội nào?

Chương 1420: .

Không có bất kỳ cơ hội nào?

Sở Mặc không thiếu tiền, dùng thiên tinh thạch cực phẩm, vài năm cũng bồi dưỡng được một Đế Chủ ý mà.

Sở Thanh cũng nghiêm túc:

- Ta đồng ý, nếu đúng là La Quật ra tay thì chúng ta phải lập tức rời khỏi đây.

Tuy trên Thiên lộ có nhiều cơ duyên nhưng ở Thiên giới cũng có.

Kim Ô Đại Đế, Vương Chân, Quách Thiên Vương...

đều không đi qua Thiên lộ nhưng vẫn không thẹn với cái danh thiên kiêu đấy thôi.

Tiêu Trường Bình cũng tán thành việc Sở Mặc nhanh chóng rời khỏi.

- Đừng do dự nữa.

Tên Đế Chủ kia có lẽ nói thật đó.

Mau nghĩ cách rời khỏi Thiên lộ thôi.

Thủy Y Y nhẹ giọng nói:

- Nguồn cơn mọi chuyện có lẽ xuất phát ở vụ Huyền Không thành.

Sở Mặc cau mày.

Nhìn phản ứng của mọi người, suy đoán của Thủy Y Y không khác với của hắn là mấy.

Nhưng hắn cũng ị thái độ nghiêm túc của mọi người làm cho bối rối.

Hắn không nhịn được hỏi:

- La Quật là ai?

Vương của Thiên lộ thì sao vậy?

Sở Mặc thấy rõ, khi hắn vừa hỏi, tất cả đều biểu lộ vẻ câm nín, sau một lát mới bình thường.

Dù sao Sở Mặc không sinh ra ở Thiên giới.

Hơn nữa, trước khi hắn tiến vào Thiên lộ cũng không có ai nói chuyện trong này cho hắn.

Tử Yên Đế Chủ, Hồng Nguyệt đại nhân có lẽ đềuchưa nói gì.

Thủy Y Y thở dài:

- La Quật được xưng là Vương của Thiên lộ, là tu sĩ hùng mạnh nhất trên Thiên lộ.

Nghe nói, tu vi của lão đã đạt đến Chuẩn Chí Tôn rồi.

Sở Mặc nghe xong, cũng ngây người một lúc

Chuẩn Chí Tôn!

Nửa chân đã bước vào hàng ngũ chí tôn, hoàn toàn vượt qua Đế Chủ!

Tồn tại này, đừng nói Sở Mặc, dù một thiên giới đại lão nào trước mặt hắn cũng sẽ bị áp chế đến hoàn toàn không thể xuất thủ.

Khó trách phản ứng của mọi người uể oải như thế, dốc hết sức khuyên hắn khẩn trương rời khỏi Thiên Lộ.

Nguyệt Khuynh Thành ở bên lẩm bẩm nói:

Tồn tại này lẽ ra không nên ra tay với một vãn bối mới đúng.

Thủy Y Y ngẫm nghĩ một chút, nói:

Có thể khiến tồn tại như vậy ra tay với một vãn bối, ngoài hai chữ lợi ích thì chẳng có gì khác, nhất định có chuyện gì mà chúng ta không biết.

Hổ Liệt nhìn thoáng qua Phạm Dương đã chết, bỗng nhiên nói thầm một câu:

Nếu không phải người kia, chỉ sợ chúng ta đã mơ hồ xông vào cạm bẫy của kẻ thù.

Thủy Y Y mang theo vài phần thương cảm, nhưng rất kiên quyết nói:

Hắn đáng chết!

Đao của Sở Mặc rất tốt.

Nguyệt Khuynh Thành nói:

Chậm thêm nháy mắt, hắn có thể trốn, đến lúc đó hắn sẽ trở thành một phiền toái cực lớn, bởi vì hắn hiểu rất rõ chúng ta.

Tất cả mọi người gật đầu, lúc này, Sở Thanh bỗng nhiên nói:

Sở Mặc, có phải ngươi nắm giữ thần thông nào đó làm vặn vẹo thời không?

Thủy Y Y ngẩng đầu, kinh hãi:

Ta hiểu rồi!

Tất cả mọi người nhìn về phía Thủy Y Y, Thủy Y Y nói:

Nhất định là như vậy!

Người của Thiên Lộ muốn ra ngoài!

Bọn họ muốn rời khỏi Thiên Lộ, tiến vào Thiên giới!

Thủy Y Y hít sâu một hơi, nói tiếp:

Con đường này, từng được xưng là là con đường thành thần, nhưng vạn năm trước kia, một hồi biến thiên là quy tắc thiên địa thay đổi, Thiên Lộ cũng bị áp chế.

La Quật cũng không có cách nào ở trên Thiên Lộ đột phá đến cảnh giới Chí Tôn.

Nhưng nhóm Đế Chủ đó không cam lòng vĩnh viễn khốn thủ trong Thiên Lộ.

Bọn họ muốn ra ngoài!

Tiêu Trường Bình lạnh lùng nói:

Thổ dân tu sĩ Trên Thiên Lộ ghen tị với Thiên giới tu sĩ, bởi vì chúng ta có thể tiến vào, còn có thể đi ra ngoài!

Sở Thanh nói:

Đúng vậy, Thiên Lộ với Thiên giới dưới Chân Tiên là bảo địa, chỉ cần có thể tiến vào, lại có thể sống rời đi thì cảnh giới sẽ nâng cao.

Nhưng đối với thổ dân Thiên Lộ mà nói, nơi này như nhà giam.

Thủy Y Y gật đầu:

Ở Huyền Không thành, Sở Mặc chiến Tần Khiếu Thiên cùng Biên Khai Vũ...

Nói xong, nhìn thoáng qua đầu bên hông Sở Mặc:

Đều thi triển ra năng lực vặn vẹo thời gian và không gian, chứng tỏ Sở Mặc có tu luyện thần thông về phương diện này.

Nói nói tới đây, hết thảy cũng đã trở nên rất rõ rõ ràng rồi.

Lúc này, Sở Mặc lấy chiếc đầu bên hông, thì ra là Biên Khai Vũ, chậm rãi mở miệng, hắn cười khổ nói:

Thanh niên các ngươi, ngay cả chuyện này cũng có thể thông qua dấu vết để lại đoán được...

Nói như vậy, thực giống như chúng ta đoán?

Sở Thanh nhìn đầu lâu của Biên Khai Vũ hỏi.

Biên Khai Vũ nói:

Người trung niên ở Huyền Không thành giao dịch với Long Thu Thủy là La Tố, thân phận của hắn là thành chủ Huyền Không thành.

Hơn nữa, hắn còn có một thân phận hiển hách hơn, hắn là em họ của Thiên Lộ Vương La Quật.

Tất cả mọi người sửng sốt, đều có cảm giác lạnh giá xuất hiện.

Khó trách mấy người Huyền Không thành sợ đàn ông trung niên kia như thế, hoá ra hắn có thân phận này.

Hổ Liệt thì thào nói.

Biên Khai Vũ nói:

Lúc Sở gia chiến đấu đã thể hiện ra thần thông vặn vẹo thời không, thần thông này bình thường tu sĩ nhìn không ra, nhưng tu sĩ cao cấp có thể nhìn thấu bản chất...

Nếu La Quật có được loại thần thông này, hắn thật sự có thể trực tiếp xé mở lá chắntrên Thiên Lộ, lao ra khỏi Thiên Lộ.

Sau đó, chỉ cần hắn lưu lại thần thông này trên Thiên Lộ.

Như vậy, về sau có thể có nhiều người rời khỏi Thiên Lộ.

Mà tu sĩ thiên giới tới Thiên Lộ cũng vì con đường này có thể mang tới cho các ngươi chỗ tốt khó có thể tưởng tượng.

Thanh âm của Biên Khai Vũ hơi hạ:

Nhưng đối với Thiên Lộ tu sĩ mà nói, nơi này chính là nhà giam!

Trong mắt của chúng ta nhìn không tới vô tận sao trời, cả đời cũng chỉ có thể trên con đường tu luyện sinh tồn.

Dù có thành Đế Chủ tu sĩ vẫn không thể thoát khỏi thân phận kẻ tù tội.

Cũng chỉ có rời khỏi Thiên Lộ mới có thể đả động La Quật.

Biên Khai Vũ thành khẩn nói tiếp:

Sở gia, ta bị ngài đánh bại, tâm phục khẩu phục, mấy ngày nay ta cũng thấy ngài là một người ưu tú trẻ tuổi, ta có một câu muốn khuyên, không biết ngài muốn nghekhông?

Sở Mặc:

Ngươi nói.

Theo ta thấy, không bằng đem thần thông kia cho La Quật, kỳ thật La Quật là kẻ mê võ nghệ chứ không phải loại tội ác tày trời.

Sở gia ngài đưa môn thần thông này cho hắn, dù có thể rời khỏi Thiên Lộ hay không, ta tin tưởng lấy nhân phẩm của La Quật, nhất định sẽ đưa ngài một phần thiên đại cơ duyên.

Cũng để Sở gia kế tiếp hành trình Thiên Lộ.

Kỳ thật đây là giao dịch.

Theo Sở gia ngài nhiều ngày như vậy, ta cũng đã nhìn ra ý nghĩ của ngài, ngài muốn tới cuối Thiên Lộ ngộ đạo.

Mà nơi đó...

Chính là địa bàn của La Quật.

Biên Khai Vũ nói rất thành khẩn, không nghe ra một chút dối trá nào.

Nhất là mạng hắn đang trong tay Sở Mặc, càng không dám nói dối lừa gạt Sở Mặc.

Thế nên hắn nói xong, tất cả mọi người trầm tư.

-----o0o-----

Chương 1421: Tiếp tục đi

Chương 1421: Tiếp tục đi

Nhưng mà Sở Mặc không khờ dại, càng không vô tri.

Hắn xuất thân từ Nhân Giới, tuy từ nhỏ không sống nơi ngươi lừa ta gạt, nhưng khi trải qua quá nhiều lừa gạt và phản bội, đối với nhân tính tham lam, Sở Mặc có nhận thức rất sâu sắc.

Trên người hắn có thần khí đấy!

Bất kể là Thí Thiên hay Hỗn Độn Hồng Lô đều không phải chí tôn khí bình thường.

Có lẽ, La Quật thật sự giống Biên Khai Vũ nói, một kẻ mê võ nghệ, nhưng mê võ nghệ không phải là ngu ngốc, cũng không có nghĩa là không có tham niệm không cótư dục.

Đạo Môn Cửu Tự Chân Ngôn, Sở Mặc truyền hay không?

Đương nhiên có thể!

Bởi vì hắn nắm giữ lệnh bài Đạo Môn, hắn chính là chưởng giáo Đạo Môn!

Mặc kệ hắn quyết định gì, người khác cũng không có quyền can thiệp.

Nhưng vấn đề là, La Quật một khi tiếp nhận hắn truyền thụ cho Cửu Tự Chân Ngôn, chẳng khác nào trở thành người của Đạo Môn, một tồn tại khủng bố sẽ cam tâm gọi một người tuổi còn trẻ là giáo sư sao?

Tạm thời không nói đến, đến lúc đó, nếu chẳng may La Quật muốn vài món thần khí có phải hắn cũng cho?

Cho nên, với đề nghị của Biên Khai Vũ, Sở Mặc từ chối cho ý kiến, hắn nhìnthoáng qua mọi người, sau đó nói:

Các ngươi đều cảm thấy, chúng ta nên lập tức đột phá cảnh giới, sau đó rời Thiên Lộ sao?

Mọi người đồng loạt gật đầu, Sở Thanh nhìn Sở Mặc nói:

Ta biết ngươi đang suy nghĩ gì, nhưng đối mặt với một chuẩn Chí Tôn, chúng ta không có bất kỳ cơ hội nào.

Thủy Y Y nhẹ giọng thở dài nói:

Đúng vậy, đừng nói là Chuẩn Chí Tôn, cho dù là Đế Chủ đỉnh cao, chúng ta cũng không thể ứng đối.

Hổ Liệt thở dài, không nói gì.

Tiêu Trường Bình lại nhìn Sở Mặc nói:

Nếu Sở huynh đệ thật sự muốn đi, ta đi cùng ngươi.

Nguyệt Khuynh Thành cũng nói:

Ta là tùy tùng, công tử đi đâu, ta đi đó.

Sở Thanh và Thủy Y Y thở dài, có chút bất đắc dĩ cười rộ lên.

Lúc này, Tiêu Trường Bình thản nhiên nói:

Thật ra ta nghĩ, chuyện chưa thật sự nghiêm trọng như vậy.

Sở Thanh tức giận:

Bị một chuẩn Chí Tôn theo dõi còn không nghiêm trọng sao?

Thế ngươi cảm thấy chuyện gì mới nghiêm trọng?

Đầu lâu của Biên Khai Vũ thở dài nói:

Sự lợi hại của Chuẩn Chí Tôn, các ngươi không thể tưởng tượng, hắn muốn tìm một người, thật sự chưa chắc cần người khác trợ giúp.

Sở Mặc lúc này bỗng nhiên nói một câu:

Hắn dám đối mặt Chuẩn Chí Tôn cấp Thiên kiếp khác sao?

Biên Khai Vũ nao nao, lập tức nói:

Có lẽ không dám, nhưng hắn có năng lực trấn áp trước khi Thiên kiếp bắt đầu.

Nếu hắn không thể.

Sở Mặc nói.

Biên Khai Vũ nghẹn lời, sau một lúc lâu mới lên tiếng:

Vậy hắn sẽ ra tay can thiệp ngươi độ kiếp, thẹn quá hóa giận, chẳng chuyện gì không làm được.

Hắn không phải một kẻ mê võ đơn thuần sao?

Nguyệt Khuynh Thành nói.

Biên Khai Vũ nói:Mê võ nghệ cũng không phải ngu ngốc, hơn nữa con người khi hoàn toàn nổi giận sẽ làm những gì, chẳng lẽ các ngươi không biết sao?

Đừng nhìn chỉ còn một cái đầu, nhưng Biên Khai Vũ vẫn chỉ sợ có mình Sở Mặc.

Những người khác trong mắt hắn chỉ là trẻ con chưa lớn.

Chỉ có Sở Mặc nhìn như rất thuần lương song lại lòng lang dạ sói.

Tựa như hắn giết Phạm Dương gọn gàng mà linh hoạt, căn bản không hề do dự.

Thậm chí không cho Thủy Y Y một cơ hội cầu tình!

Hắn trưởng thành tuyệt đối là một tồn tại.

Biên Khai Vũ hận chết Sở Mặc, hắn không muốn Sở Mặc trưởng thành, cho nên hắn lừa Sở Mặc, để hắn giao thần thông cho La Quật.

Đến lúc đó, lấy tính của La Quật nhất định sẽ lấy đầu lâu của hắn về, cải tạo thân thể cho hắn, bởi vì La Quật là một kẻ rất bao che khuyết điểm.

Hắn sẽ nói cho La Quật vài bí mật của Sở Mặc, tỷ như cây đao kia, cả lò luyện đan...

Tất cả đều là chí tôn thần khí siêu việt!

Chí tôn khí La Quật sẽ không để trong mắt, nhưng thần khí...

La Quật chắc chắn không bỏ qua.

Thời gian dài như vậy, Biên Khai Vũ cũng hiêu đươc tính của Sở Mặc, hắn chắc chắn không đáp ứng giao ra thần khí.

Đến lúc đó, bị La Quật trấn áp...

Là việc không thể tránh né.

Đáng tiếc Sở Mặc không măc mưu, căn bản cũng không muốn đối mặt với La Quật.

Điều này làm Biên Khai Vũ buồn bực, giờ hắn chỉ còn cái đầu này, pháp lực chỉ còn một thành, căn bản không làm được trò trống gì.

Sở Mặc có thể đập nát đầu của hắn bất cứ lúc nào, khiến hắn hoàn toàn hồn bay phách lạc.

Cho nên, hắn cũng không dám trêu chọc Sở Mặc quá mức.

Sở Mặc bỗng nhiên nhìn Hổ Liệt, Nguyệt Khuynh Thành, Sở Thanh, Thủy Y Y cùng Tiêu Trường Bình:

Nơi này, đã là sâu trong Thiên Lộ, khoảng cách tới nơi cuối cùng cũng không còn xa.

Ở đây tiến hành đột phá sẽ tăng trưởng lớn.

Mọi người thở ra, nghĩ Sở Mặc đã thông suốt quyết định đột phá ở nơi này.

Không ngờ Sở Mặc nói:

Các ngươi cứ ở đây đột phá.

Ta còn muốn tiếp tục thâm nhập vào.

Không được!

Thủy Y Y và Sở Thanh đồng thanh nói, sau đó nhìn nhau.

Sở Thanh nói:

Quá nguy hiểm!

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc:

Ngươi đang lấy hạt dẻ trong lò lửa!

Sở Mặc lắc đầu:

Yên tâm, ta tin ta không có việc gì.

Ngươi thật sự quyết định?

Có thế nào cũng đi tới cuối Thiên Lộ?

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc gật đầu.

Tốt lắm, ta đi cùng ngươi.

Thủy Y Y nói như đinh chém sắt.

Ta cũng thế.

Hổ Liệt nói.

Ta nói rồi, công tử đi đâu ta theo đó.

Nguyệt Khuynh Thành nói.

Tiêu Trường Bình cười nói:

Ta nợ các ngươi đại nhân tình, mạng là các ngươi cứu, sao có thể thiếu ta?

Sở Thanh bất đắc dĩ nhìn mọi người:

Được, đánh cuộc một lần, hoặc muôn đời huy hoàng hoặc vạn kiếp bất phục, cũng không có gì lớn.

Nhưng nếu để ngươi gặp sơ suất trên Thiên Lộ thì ta cũng không cần về Sở gia nữa.

Sở Mặc nhìn mọi người:

Các ngươi không cần phải làm như vậy.

Ngươi càng không cần phải thế!

Sở Thanh nói.

Sở Mặc trầm mặc một chút, phách vào đầu của Biên Khai Vũ khiến hắn trực tiếp hôn mê bất tỉnh, trong lòng tự nhủ tên khốn khiếp, nếu có một ngày Biên gia xoay người tuyệt không bỏ qua ngươi!

Lúc này Sở Mặc thành thật nói:Có người trên Thiên Lộ, để lại cho ta một phần cơ duyên.

Tất cả mọi người nhìn sang, ngay cả Sở Thanh cũng bất đắc dĩ nói:

Đệ đệ thân yêu, ai để lại cơ duyên cho ngươi?

Đại bá sao?

Sở Mặc cười cười:

Một người rất lợi hại.

Người kia lợi hại thế nào, Sở Mặc không nói rõ được, mà có nói bọn họ cũng không tin.

Thánh nhân!

Thánh nhân trên Thiên Lộ để lại một phần cơ duyên cho hắn.

Sở Mặc không cóđạo lý nghi ngờ.

Bởi vì nếu như muốn giết hắn, vị thánh nhân có liên hệ máu mủ với hắn kia căn bản không cần tốn công tốn sức, năm đó có thể tru sát hắn ở Nhân Giới.

Trong tay hắn có lệnh bài Đạo Môn, trên Thiên Lộ cũng có người nhận ra Tuyết Hống.

-----o0o-----

Chương 1422: Tin tức của Lưu Vân

Chương 1422: Tin tức của Lưu Vân

Sở Mặc cho rằng đây không phải trùng hợp.

Năm đó mẹ hắn xen lẫn trong người của Đạo Môn đàn tới Viêm Hoàng đại vực.

Nói Đạo Môn và Cơ gia không có quan hệ, Sở Mặc không tin.

Thủ đoạn của thánh nhân dễ đo lường như vậy hay sao?

Hắn sẽ không biết trênThiên Lộ gặp nguy hiểm?

Hồng Nguyệt cô cô càng không biết sao?

Tử Yên Đế Chủ không biết sao?

Nhưng sao họ không hề nhắc nhở mình?

Nguyệt Khuynh Thành biết La Quật biết sự hiện hữu của Thiên Lộ Vương, các nàng cũng không biết sao?

Mọi chuyện, khẳng định không phải hai chữ trùng hợp có thể giải thích.

Chính vì các nàng đều cảm thấy không có nguy hiểm gì, hơn nữa có thánh nhân hứa hẹn, Sở Mặc có đối mặt với một vị Chuẩn Chí Tôn thì cũng phải xông vào một lần!

Đây không phải mù quáng, không biết sống chết, mà là Sở Mặc tin thủ đoạn thánh nhân cũng không phải thứ Thiên Lộ Vương có thể xuyên qua!

Cho nên, con đường này hắn nhất định đi rồi.

Thái độ của Sở Mặc, mọi người đã hoàn toàn nhìn ra, căn bản không ngăn cản được.

Nếu không ngăn cản được, những người này đều quyết định đi theo Sở Mặc.

Mấy ngày sau, mọi người tiến vào một Đại Thành, tòa thành lớn này tường cao nghìn trượng, xây trên bình nguyên, nhìn từ xa giống như cự thú ngủ đông.

Thời gian tương đối cổ, mỗi một khối gạch mặt tản ra khí tức tang thương.

Mọi người đã đổi lại cách ăn mặc của tu sĩ thổ dân Thiên Lộ, nhìn qua không có gì khác nhau, cứ như vậy nghênh ngang vào thành, cũng không ai buồn nhìn họ một cái.

Đầu lâu của Biên Khai Vũ bị Sở Mặc phong ấn ném vào trong nhẫn trữ vật.

Hắn không muốn bị Biên Khai Vũ làm hỏng chuyện của hắn.

Đến nơi này, phóng mắt không thấy một tu sĩ nào đến từ thiên giới.

Tất cả mọi người cảm thấy tịch liêu, cách xa đồng loại.

Nói đến cũng kỳ quái, tu sĩ thổ dân và tu sĩ Thiên giới thật ra cũng không có nhiều khác biệt.

Có lẽ đơn giản hơn, nhưng trải qua vô số năm phát triển, kỳ thật cũng áo gấm hoa phục.

Đồ ăn chẳng mấy khác biệt, mà ngay cả kiến trúc cũng tương tự.

Nhưng nhìn thổ dân Thiên Lộ đi lại trên đường, mọi người lại có cảm giác tịch mịch xa lạ.

Cuối cùng vẫn là hai thế giới!

Mấy người tùy tiện tìm một quán rượu kết hợp nhà trọ, thuê hai phòng rồi vào tửu quán.

Lúc này đã là chạng vạng, hoàng hôn ngã về tây, chân trời có rặng mây đỏ rấtđẹp.

Trong tửu quán không nhiều người, chỉ có ba phần khách.

Gần như rất an tĩnh, có người còn dùng truyền âm tiến hành giao lưu.

Mấy người Sở Mặc tiến vào không quá gây chú ý, mọi người ngẩng đầu nhìn thoáng qua rồi thôi.

Có tiểu nhị đi lên, lộ ra vẻ ân cần.

Hổ Liệt nhìn thoáng qua tiểu nhị:

- Cho mấy món ăn nổi tiếng ở đây được rồi.

"

Tiểu nhị theo bản năng hỏi một câu:

- Mấy vị khách quan lần đầu tới nơi này sao?

"

Hổ Liệt cũng nhận ra mình phạm sai lầm, nhưng hắn phản ứng rất nhanh, thoải mái cười nói:

- Đúng vậy, đây là lần đầu tiên tới.

"

Tiểu nhị cũng không quá để ý, có rất nhiều người lần đầu tiên tới tòa thành này, dù sao nơi này cũng ở sâu trong Thiên Lộ.

Tuy nhiên ở góc sáng sủa của tửu quán có một bàn hai người, họ nhìn Sở Mặc lâu hơn vài lần, tuy nhiên cũng không có động tĩnh gì lạ.

Thương Khung Thần Giám lại cảnh giác Sở Mặc ở hướng kia.

Sở Mặc bất động thanh sắc, khóe mắt liếc thoáng qua nơi đó, tâm tình hơi động.

Họ chẳng những thay trang phục thổ dân Thiên giới còn cải biến vẻ bên ngoài.

Sở Mặc thi triển bách biến thuật hoàn toàn che giấu dung mạo, khí tức.

Hoàn toàn không khác gì thổ dân Thiên Lộ.

Cho dù tu sĩ Thiên Lộ thấy cũng không thể nghi ngờ họ.

Dù sao đám Sở Mặc đã vào Thiên Lộ nửa năm, lấy thiên phú của bọn họ muốn cải trang thành tu sĩ Thiên Lộ cũng không khó.

Với các thiên giới tu sĩ khác cũng không thành vấn đề.

Nhưng Sở Mặc vẫn cảm thấy cử chỉ và ánh mắt người kia một cảm giác quenthuộc!

Thiên giới tu sĩ!

Ở nơi này cũng gặp được tu sĩ đến từ thiên giới ư?

Hai người kia rõ ràng đã dịch dung, mà thuật dịch dung của bọn họ rất cao minh.

Chỉ là dưới Thương Khung Thần Giám lại không có hiệu quả gì.

"Nữ, huyết mạch màu cam, Chân Tiên trung kỳ.

"

"Huyết mạch màu vàng, Chân Tiên hậu kỳ.

"

Sở Mặc có thể xác định họ là thiên giới tu sĩ!

Bởi vì trên Thiên Lộ tuy cũng có tusĩ huyết mạch hùng mạnh, nhưng huyết mạch của bọn họ hoàn toàn khác tu sĩ Thiên giới!

Hai thiên giới tu sĩ dịch dung công khai xuất hiện trong thành sâu bên trong Thiên Lộ, tuy rằng mục đích của bọn họ có thể giống Sở Mặc, nhưng Sở Mặc vẫn thấy có gì đó không đúng.

Là tu vi của bọn họ!

Sở Mặc nghĩ, ngay cả Tiêu Trường Bình là Chân Tiên cảnh giới đỉnh cao, một mình vào Thiên Lộ còn cực kỳ nguy hiểm, bao lần suýt chết.

Hai tu sĩ chưa tới Chân Tiên lại hoàn hảo tới nơi này, đúng là kỳ quái.

Lúc này, hai tu sĩ đứng dậy, hô tiểu nhị tính tiền, sau đó thản nhiên đi ra ngoài.

Thần niệm vừa động, lập tức khôi phục bình thường.

Lúc này có tiểu nhˠbưng đồ ăn đi lên, Sở Mặc gọi một bầu rượu, cùng mọi người nhấm nháp đồ ăn.

Bên kia.

Sở Mặc trực tiếp khống chế phân thân theo sau hai người.

Hiện giờ Sở Mặc đã khống chế phân thân hoàn mỹ vô cùng thuần thục, gần như biến khối phân thân này triệt để thành phân thân thứ hai.

Ở cảnh giới của hắn có thể có được một khối phân thân như vậy đã là chuyện khó thể tưởng tượng.

Một Chân Tiên hậu kỳ có được một phân thân Đế Chủ cửu trọng... thật không thể tin nổi!

Dù phân thân đã đạt tới loại cảnh giới này, nhưng Sở Mặc vẫn không dám chủ quan, nơi này đã gần đến cuối Thiên Lộ, ai biết tòa đại thành cổ này có tồn tại nào?

Phân thân có được tiếp cận Đế Chủ cảnh giới đỉnh cao, nhưng Sở Mặc nhiều nhất chỉ phát huy ra được chiến lực ngũ trọng.

Dù sao bản tôn vẫn chưa chân chính bước vào hàng ngũ Đế Chủ.

Có thể phát huy ra chiến lực ngũ trọng đã là chuyện khó lường.

Thêm bản tôn, Sở Mặc có lòng tin chiến đấu với Đế Chủ thất trọng trở xuống.

Phân thân cảnh giới uy áp, bản tôn chiến lực hùng mạnh, tuyệt đối có cơ hội đánh bại đối phương.

Hai Chân Tiên tu sĩ căn bản không thể nhận ra phía sau họ có tồn tại đi theo.

Hai người tới một ngõ nhỏ hẻo lánh, còn cảnh giác dùng thần thức tra xét.

Thần thức đảo qua phân thân Sở Mặc mấy lần, không hề có cảm giác.

Cuối cùng hai người tới một trước một nơi cổ kính, nhìn quanh rồi đi vào.

Sở Mặc đã hoàn toàn xác định, hai người này có vấn đề!

Tuy rằng hắn không biết thân phận của hai người này, nhưng hai Thiên giới tu sĩcó trụ sở ở đây vốn đã là chuyện bất hợp lý.

Cho dù thổ dân Thiên Lộ bán phòng cho người của thiên giới, nhưng thiên giới tu sĩ mua phòng ở Thiên Lộ làm gì?

Hai người kia đi vào trong phòng đều nhẹ nhàng thở ra, lúc này, nàng kia sâu kín nói:

- Quách Văn Xương, ta sắp bị ngươi hại chết!

"

-----o0o-----

Chương 1423: .

Bán đứng và phản bội

Chương 1423: .

Bán đứng và phản bội

Nam nhân cười nói:

- Yên nhi, chuyện thành công chúng ta sẽ là Đế Chủ bậc cao, đến lúc đó chúng ta trở lại Thiên giới, còn có ai dám đối phó với chúng ta?

Ngươi yên tâm đi, Lưu Vân đời này không có cơ hội rời khỏi Thiên Lộ rồi!

La Quật đại nhân sẽ hoàn toàn phong ấn nàng!

Đây là chuyện La Quật đại nhân đã đáp ứng ta!

Chuyện này thần không biết quỷ không hay, ai nghĩ tới chúng ta?

Ngay cả thiên kiêu đại nhân trẻ tuổi cũng phải ngã xuống thiên lộ.

Lưu Vân thì sao?

"Sở Mặc nghe mà rét lạnh, hai người kia... lại có liên quan tới Lưu Vân?

Lưu Vân làm sao vậy?

Sở Mặc bất động thanh sắc, tiếp tục nghe hai người đối thoại, nhưng trong trong mắt đã lộ vẻ lạnh lẽo.

Phản bội, bán đứng, tham lam, ích kỷ... bất kể người thường hay đại nhân vật đều gặp chuyện như vậy.

Nhưng Sở Mặc vẫn không hy vọng loại chuyện này phát sinh trên người thân mình.

Huống chi, Lưu Vân với hắn lại có ý nghĩa hoàn toàn khác.

"Quách Văn Xương, ta không nghĩ ra, ngươi yêu Lưu Vân sao lại làm ra chuyện này?

"

Giọng nữ vang lên.

"Có gì không nghĩ ra?

Chúng ta cùng nhau lớn lên, cảm tình chân thành tha thiết, giao tình thâm hậu, tình cảm của ta chỉ cần không mù đều có thể nhìn ra, nhưng nàngta lại nói ngay trước mặt ta ả thích Sở Mặc!

Ha ha, Yên nhi, còn có thể ác hơn không?

Đó chính là đâm dao vào tim ta.

"

Giọng Quách Văn Xương đầy mùi tâm thần.

Nữ tử thở dài một tiếng:

- Cũng đúng, Lưu Vân thật quá phận.

Tuy nhiên tình cảm vốn không thể cưỡng cầu.

Không phải ngươi đã liên hệ đệ đệ của ngươi đi ngăn cản sư phụ và sư nương Sở Mặc sao?

Sao họ vẫn thành công bước chân vào cảnh giới Đế Chủ?

Nghe nói lúc ấy còn gây ra động tĩnh rất lớn?

"

"Quách Văn Thịnh là đồ rác rưởi!

Hắn luôn cho mình có thực lực sánh với đại nhân trẻ tuổi.

Nhưng trên thực tế, hắn kém xa vạn dặm!

Ngay cả chuyện đó cũng không làm được, rác rưởi!

"

Quách Văn Xương âm u nói:

- Tuy nhiên không vội, chờ chúng ta ra ngoài sẽ thành Đế Chủ bậc cao, sẽ có cơ hội giết sư phụ và sư nương của Sở Mặc!

"

"Ngươi hận Sở Mặc vậy sao?

"

Nữ tử thở dài:

- Ngay cả khi hai ngươi chưa từng gặp nhau?

"

"Ta đương nhiên hận hắn, không có hắn...

Lưu Vân đâu tới mức không để ý tới ta?

"

Quách Văn Xương lạnh lùng nói.

Nữ tử ai oán:

- Nói cho cùng, trong lòng ngươi vẫn nghĩ tới Lưu Vân...

""Yên nhi, ngươi cũng đừng ghen tị, Lưu Vân xem như đã phế, ta cũng không thể ở bên nàng ta.

Mọi việc coi như ký ức đẹp.

Nên dù hiện tại nói cho ngươi biết, ta không còn cảm giác với Lưu Vân thì ngươi cũng không tin.

"

"Vậy cũng đúng, dù sao chúng ta cùng nhau lớn lên, có ai không biết ai?

"

Nữ tử nói.

"Cho nên Yên nhi, ngươi yên tâm đi, về sau ta nhất định đối tốt với ngươi.

"

Quách Văn Xương nói.

"Đáng tiếc bọn họ đều chết, bị hai người chúng ta hại chết, thế có tính là tay đầy máu tanh?

"

Nữ tử bỗng nhiên run rẩy nói:

- Ta luôn mơ họ đầy tìm ta, ta...

Ta sợ.

""Đây không phải lỗi của ngươi, đều là chuyện của ta, từ đầu đến cuối không liên quan tới ngươi!

Ngươi không hề bán đứng Lưu Vân, cũng không phản bội bằng hữu.

Ngươi quá yêu ta, bị ta cứng rắn kéo vào.

Cho nên, ngươi không cần tự trách.

"

Quách Văn Xương lạnh băng nói:

- Giết bọn chúng là thủ hạ của La Quật đại nhân, ai bao chúng phải bảo vệ Lưu Vân?

Ha ha...

Thật sự buồn cười, mấy kẻ chưa tới cảnh giới Chân Tiên muốn đánh Đế Chủ đại lão.

Bọn họ muốn lấy lòng Lưu Vân lại không ngờ như vậy là chôn vùi tính mạng của bản thân.

Là tự làm tự chịu.

"

Sở Mặc đứng ngoài, nghe thế cũng phát run.

Quách Văn Xương, hắn biết.

Quả thực là vô sỉ đến cực điểm!

Có thể nói một chuyện vô sỉ thành đường hoàng, hiên ngang lẫm liệt như thế, đúng là không có ai.

Trong lòng của Sở Mặc phẫn nộ đến tận cùng, nếu không phải sợ rút dây động rừng, mất đi cách cứu viện Lưu Vân, hắn thật muốn dùng từng đao róc xương lóc thịt tên súc sinh này!

Lúc đó, giọng nữ truyền đến:

- Ngươi nói Lưu Vân hiện giờ thế nào?

"

"Ha hả, yên tâm đi, nàng ta sẽ không chết, ít nhất, trước khi bắt được Sở Mặc sẽ không có việc gì.

Tối đa cũng chỉ bị phong ấn tu vi mà thôi.

"

Quách Văn Xương nói.

Từ Yên nhìn nét mặt của Quách Văn Xương, trong lòng phát lạnh.

Nàng đến giờ vẫn chưa tin thiếu niên như ánh mặt trời chính trực, đơn thuần thiện lương Quách Văn Xương lại biến thành ác ma!

Hắn giữ mạng mình vì mình thương hắn hay vì sao, Từ Yên cũng khó có thể phán đoán.

Nàng không muốn chết, nàng muốn cứu Lưu Vân ra!

Dù Lưu Vân hận nàng, mắng nàng đánh nàng thậm chí giết nàng, nàng cũng sẽ không nhíu mày.

So với sự yêu thích dành cho Quách Văn Xương, nàng thấy tình cảm tỷ muội với Lưu Vân vẫn nặng hơn!

Chớ nói Quách Văn Xương giờ đã biến thành một ác ma, đã không còn là nam nhân nàng thích.

Khi Quách Văn Xương bán rẻ Lưu Vân, hại chết đám bằng hữu thìtrái tim nàng đã hoàn toàn chết rồi.

Sau khi Quách Văn Xương nói có chút tiếc nuối không có thể hại chết sư phụ sư nương của Sở Mặc thì không còn cơ hội hồi sinh.

Người này không phải Ma tộc, nhưng còn đáng sợ hơn Ma tộc!

Lúc này, Quách Văn Xương nhìn Từ Yên, ánh mắt nóng bỏng lên:

- Yên nhi...

Ta...

Ta muốn ngươi!"

Mặt Từ Yên đỏ ửng, hạ giọng nói:

- Ta, ta cũng muốn cho ngươi, nhưng giờ rất khó có tâm tư...

Ta, ta vẫn nhớ tới bọn họ, nhớ tới ngày chúng ta bên nhau.

"Quách Văn Xương nói:

- Đừng nghĩ nữa, về sau cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp hơn!

Ngẫm lại xem, hai chúng ta sẽ thành Đế Chủ bậc cao, trở lại Thiên giới chúng ta thành thân.

Nói không chừng Linh Đan Đường còn đưa một phần đại lễ đâu!

Ha ha ha ha ha!

Sau đó chúng ta sinh con, thành lập một gia tộc khổng lồ.

Đến lúc đó, ta chính là gia tộc lão tổ, ngươi là gia tộc lão mẫu!

Chúng ta cùng đi lên!

Yên nhi... giờ ta muốn ngươi! ta không kìm lòng nổi...

"

"Văn Xương, chẳng lẽ ngươi đã quên nhiệm vụ sao? giờ không phải lúc...

"

Từ Yên ôn nhu nói:

- Chỉ cần trở lại Thiên giới, ta sẽ cho ngươi hết, được không?

"

Nói đến nhiệm vụ, Quách Văn Xương rốt cục tỉnh táo lại, hắn bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, nói:

- Yên nhi, ngươi còn nhớ mấy người trong tửu quán không?

Ta cảm thấy bọn họ có điểm gì đó là lạ.

"

Sở Mặc nghe thế cũng không bất ngờ.

Cho dù họ học được phương ngôn và vẻ mặt cử chỉ dân bản địa, nhưng vẫn có những tồn tại của tu sĩ Thiên giới.

Làm "Đồng loại" đương nhiên sẽ có cảm ứng.

Lúc này, Từ Yên nói:

- Không có?

Đó không phải là thổ dân tu sĩ sao?

"

-----o0o-----

Chương 1424: .

Chân tướng phơi bày

Chương 1424: .

Chân tướng phơi bày

- Ta cảm thấy bọn họ có điểm lạ.

Quách Văn Xương lập tức lấy ra truyền âm thạch:

- Ta muốn báo chuyện này lên, nếu chẳng may... chúng ta thật sự thành công, nhưvậy có thể lập công trước khi lợi dụng Lưu Vân hấp dẫn Sở Mặc!

Từ Yên vẫn từ chối:

- Nhưng nếu đoán sai, người ta chính là thổ dân thì sao?

Thế chẳng phải ngươi sẽ mất điểm trước mặt chủ nhân?

- Ngươi nói cũng có lý...

Quách Văn Xương trầm ngâm, sau đó Từ Yên:

- Không đúng...

Yên nhi, ngươi nói không thấy họ dị thường.

Có phải ngươi có lòng khác?

Quách Văn Xương nói xong, lạnh lùng đe dọa nhìn Từ Yên, trong ánh mắt lạnh như băng.

Từ Yên cố làm cho mình điềm tĩnh, nhìn Quách Văn Xương ôn nhu nói:

- Văn Xương, tâm ý của ta chẳng lẽ ngươi không hiểu?

Việc đã đến nước này, sao ta còn có ý khác được?

Quách Văn Xương thở dài:

- Yên nhi, chúng ta cùng nhau lớn lên, cùng nhau tu luyện, cùng nhau mạo hiểm, nhiều năm như vậy gần như không hề tách ra.

Nhất cử nhất động của ngươi, tâm tư của ngươi... sao ta không nhìn ra?

Ta...

Ta không muốn giết ngươi, Cường Tử chết rồi, Ngô Duyệt cũng đã chết, bọn họ đều chết hết...

Ta, ta không muốn đến lúc huy hoàng cường thịnh lại chẳng còn cố nhân nào ở bên ủng hộ.

Ngươi, sao ngươi phải như vậy?

Mặt Quách Văn Xương lộ ra vẻ thống khổ rồi dần trở nên dữ tợn:

- Yên nhi, ngươi nói cho ta biết, ngươi không yêu ta sao?

Tại sao muốn phản bội ta?

Chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta làm sai sao?

Chẳng lẽ trong lòng ngươi, tình yêu không bằng tình bạn sao?

Ngươi muốn cứu Lưu Vân... là muốn hại ta!

Yên nhi...

Ngươi nói, ngươi nói đi!

Quách Văn Xương gầm hét lên, khí tức Chân Tiên lộn xộn bạo phát cho thấy hắn đang mê man.

Từ Yên nhìn Quách Văn Xương, sắc mặt có chút tái nhợt, hạ giọng nói:

- Ngươi, ngươi bình tĩnh một chút, chuyện không như ngươi nghĩ!

- Đến giờ còn muốn gạt ta sao?

Ngươi cảm thấy có ý nghĩa sao?

Sự gì không phải như ta nghĩ?

Quách Văn Xương dữ tợn nhìn Từ Yên, sau đó lạnh lùng nói:

- Ta không nên cầu những người đó lưu lại tính mạng của ngươi, nếu không phải ta phát hiện sớm, chỉ sợ thật sự đã bị ngươi hại chết.

Từ Yên...

Xin lỗi!

Quách Văn Xương nói xong, trong tay có thêm đoản đao đa sắc, là một kiện chí tôn khí!

Tuy rằng không cao cấp nhưng do chí tôn tự tay đúc thành.

Ánh mắt dữ tợn đâm đao tới bụng Từ Yên.

Đó là tuyệt sát!

Cảnh giới của Từ Yên vốn không bằng Quách Văn Xương, giờ hoàn toàn ngây dại nhìn Quách Văn Xương, để mặc cho hắn đâm đao về phía mình.

Mặt Từ Yên đầy tuyệt vọng, nước mắt chảy xuống, lẩm bẩm nói:

- Lưu Vân...

Rất xin lỗi, ta không thể cứu ngươi.

- Quách Văn Xương nghe thấy hai chữ Lưu Vân thì càng thêm dữ tợn, hung hăng đâm về đan điền của Từ Yên!

Người bằng hữu cuối cùng thì cũng phải chết!

Từ đó về sau, Quách Văn Xương ta là một con sói độc hành!

BA!

Một tiếng vang dội.

Quách Văn Xương cảm giác như mặt mình va phải núi lớn, xương má vỡ vụn!

- Ngươi...

Cặn bã!

Một âm thanh lạnh như băng khiến Quách Văn Xương sợ hãi và tuyệt vọng.

Đồng thời cũng đánh thức Từ Yên.

Nàng ngơ ngác nhìn người bao phủ trong ánh hào quang, vẻ mặt mờ mịt.

Tiếp theo, bóng dáng tản mát ra khí tức huyền ảo, trấn áp Quách Văn Xương.

Nửa mặt Quách Văn Xương nát bét, một con mắt mù hẳn!

Trong ánh mắt còn lại lộ ra sự kinh hãi, thậm chí còn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì.

- Ngươi...

Ngươi là ai?

Quách Văn Xương run rẩy quỵ xuống, khí tức của người kia khiến hắn không thểđứng lên!

Sở Mặc túm tóc Quách Văn Xương, kéo hắn lại cho một tát.

BA!

Nửa mặt còn lại của Quách Văn Xương cũng bị đánh sụp.

- Lưu Vân ở đâu?

Sở Mặc vốn không muốn cùng hắn vô nghĩa, trực tiếp đặt câu hỏi.

Quách Văn Xương ngơ ngác nhìn Sở Mặc, cũng không biết trả lời.

Chỉ biết hỏi:

- Ngươi là ai?

Ngươi là ai?

Sở Mặc lập tức ấn Quách Văn Xương xuống đất, một bàn tay đặt lên đỉnh đầu của Quách Văn Xương.

Cho tới giờ hắn cũng không muốn nói gì với Quách Văn Xương nữa!

Khảo vấn Thần hồn!

Trực tiếp lấy từ thần thức đối phương thứ mình muốn!

Loại thủ đoạn này cực kỳ tàn khốc, cũng rất tàn nhẫn, tư vị với người bị tra khảo quả thực sống không bằng chết.

Sắc mặt Quách Văn Xương văn veo, muốn phát ra tiếng gào rú điên cuồng xong lại bị phong ấn chặt tới không thể phát ra thanh âm.

Con mắt còn lại lồi ra, nhìn như có thể nổ chết bất cứ lúc nào.

Từ Yên đứng bên sợ hãi nhìn Sở Mặc, run rẩy nhưng không có ý chạy trốn.

Chỉ trong chốc lát, Sở Mặc buông Quách Văn Xương đã thành bãi bùn lầy, sau đó nhìn Từ Yên:

- Ngươi muốn cứu Lưu Vân?

- Ngươi, ngươi là ai?

Từ Yên theo bản năng hỏi.

- Ngươi không cần biết.

Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Ngươi có muốn cứu bằng hữu của ngươi?

Từ Yên gật đầu nói:

- Đương nhiên...

Dĩ nhiên muốn rồi.

Sở Mặc tháo nhẫn trữ vật của Quách Văn Xương, trực tiếp xóa đi thần thức Quách Văn Xương lưu lại, lấy từ bên trong ra một lệnh bài đồng, ném cho Từ Yên.

- Tiểu tháp 13 tầng ở thành tây, Lưu Vân bị nhốt ở đó.

Ngươi cầm lệnh bài có thể trực tiếp đi vào, sau đó để viên thuốc này trong tháp, tất cả thủ vệ sẽ hôn mê.

Đây là giải dược ngươi nuốt vào.

Sau đó có thể dẫn Lưu Vân rời đi.

Sở Mặc cho Từ Yên mấy viên đan dược, cũng đưa lệnh bài cho nàng.

- Sao lại giúp ta?

Còn nữa, ngươi là ai?

Từ Yên có chút không dám tin nhìn Sở Mặc.

Nàng rất khó tin ở đây có tồn tại như thế giúp nàng.

Nàng vắt hết óc cũng không nghĩ ra người kia là ai.

- Đừng nói nhảm nữa, ta muốn hại ngươi thì sẽ không cứu ngươi, đi nhanh đi.

Sở Mặc nói.

Từ Yên không rõ vì sao người này không tự đi cứu Lưu Vân, nhưng cũng hiểu được thế đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.

Trong mắt Từ Yên lộ ra vẻ kiên nghị, hướng Sở Mặc thi lễ:

- Cảm ơn ngài!

Ta sẽ đi ngay bây giờ, quay lại sẽ cảm tạ ngài!

Nói xong, Từ Yên nhìn thoáng qua Quách Văn Xương, trực tiếp biến mất trên không trung.

Trong phòng, Sở Mặc nhìn thoáng qua Quách Văn Xương, trong mắt đầy chán ghét.

Nếu không phải để Lưu Vân tự tay báo thù, hắn sớm chụp chết đồ cặn bã này.

Về phần sao hắn không tự đi vì hắn muốn khảo nghiệm Từ Yên, hắn có lưu thần thức trên người Từ Yên!

Một khi Từ Yên có hành động dị thường, Sở Mặc có thể trong nháy mắt đánh chết nàng rồi truyền tống qua.

Về phương diện khác, trong tòa cổ thành có thể chứa nhiều cường nhân, phân thân này là một quân bài chưa lật.

Một khi bại lộ, các hành động kế tiếp sẽ lâm vào bị động.

Nhưng Lưu Vân thật sự gặp nguy hiểm, hắn sẽ không tiếc mọi giá cứu Lưu Vân ra.

Như năm đó Lưu Vân không tiếc hy sinh trong sạch cứu hắn.

-----o0o-----

Chương 1425: Người kia là ai

Chương 1425: Người kia là ai

Trong tay Từ Yên nắm chặt lệnh bài, vạn phần khẩn trương, khi nàng thấy tiểu tháp còn có cảm giác tim nhảy ra ngoài!

Nàng nghĩ: Ta điên rồi, dám tin tưởng một người xa lạ, nếu chẳng may hắn hại ta, ta sẽ chết rất thảm.

Tuy nhiên cường nhân khủng bố như vậy muốn giết ta cũng không cần làm loại chuyện này.

Hắn thậm chí có thể im lặng nhìn ta bị Quách Văn Xương giết chết.

Nghĩ đến Quách Văn Xương, Từ Yên dần bình tĩnh lại, trong lòng có đau thương, nhưng càng nhiều hơn là phẫn nộ!

Quách Văn Xương điên rồi, hắn chẳng những bán rẻ Lưu Vân, hại chết nhiều đồng bạn mà còn muốn giết nàng.

Lý do nàng muốn cứu Lưu Vân sẽ ảnh hưởng đến hắn!

Nhân tính đáng ghê tởm của Quách Văn Xương.

Tình nghĩa bao năm không bằng lợi ích, đồng bạn cùng lớn lên hiện giờ chỉ còn lại mình Lưu Vân.

- Cho nên dù lấy tính mạng ra đánh bạc, ta cũng phải cứu Lưu Vân ra!

Nghĩ như vậy, Từ Yên như kỳ tích bình tĩnh trở lại.

Càng đến gần tòa tháp, nàng càng thêm bình thản.

Tới cửa tháp nàng đã khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, cũng mang theo vài phần kiêu căng, nghênh ngang đi tới.

Vừa mới tới cửa, có một bóng dáng lạnh lùng nhìn thoáng qua Từ Yên, trầm giọng nói:

- Dừng lại.

- Từ Yên cũng không nói nhiều, trực tiếp đưa lệnh bài ra, trong lòng chẳng có chút bất an nào còn bình tĩnh tới khó tin.

Người nọ nhìn lệnh bài trong tay Từ Yên, trong mắt có nét kính sợ, vẻ mặt cung kính nói:

- Không biết đặc sứ đại nhân đích thân tới, mong thứ tội.

Từ Yên khoát tay:

- Theo ta đi vào gặp người kia, ta có lời muốn nói với nàng.

- Vâng!

Thủ hạ vẻ mặt cung kính, mắt nhìn Từ Yên đầy kính sợ.

Lệnh bài kia là của La Quật đại nhân!

Dù chỉ là đẳng cấp thấp nhất bằng đồng, nhưng người cầm lệnh bài họ không chọc được.

Tiến vào trong tháp, một viên đan dược rớt khỏi người Từ Yên.

Tu sĩ nao nao:

- Đặc sứ đại nhân, ngài

Còn chưa dứt lời, Chân Tiên cảnh giới đỉnh cao đã mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống đất.

Trong lòng Từ Yên cả kinh, thầm nghĩ: Lợi hại như vậy!

Nàng không chút do dự, thân hình chợt lóe vào tầng hai.

Nơi này không người, rỗng tuếch.

Từ Yên lại lên ba tầng, trên mặt đất có một người đang nằm.

Từ Yên chớp liên tục, đến tầng bảy thấy Lưu Vân đã hôn mê.

Từ Yên vừa mừng vừa sợ, trực tiếp nhét giải dược vào miệng Lưu Vân.

Lưu Vân ưm một tiếng tỉnh lại, mở mắt thấy Từ Yên, trước có chút mờ mịt, rồi lập tức sợ hãi pha lẫn vui mừng:

- Yên nhi?

Tại sao là ngươi?

Ngươi, ngươi mau rời khỏi nơi này, nơi này không an toàn!

Từ Yên không kìm nổi rơi lệ.

Thế nào tỷ muội?

Đây là tỷ muội!

Đây là bằng hữu tốt nhất!

Sau khi tỉnh lại, phản ứng đầu tiên không phải khẩn trương cứu ta ra ngoài!

Mà là ngươi đi mau đi!

Từ Yên hít sâu một hơi, kéo tay Lưu Vân, cảm thấy không có chút khí lực nào thì cõng nàng, nói:

- Ta tới cứu ngươi đấy!

- Ngươi điên rồi sao?

Ngươi không cứu nổi ta, khắp tòa thành này là thuộc hạ của người kia, chúng ta không chạy thoát được đâu!

Ngươi đi nhanh đi!

Lưu Vân vội vàng nói.

Nàng thậm chí không hỏi Từ Yên: Không phải ngươi đi với Quách Văn Xương sao?

Sao lại ở đây?

Bởi vì không cần!

Tỷ muội nhiều năm, sự tín nhiệm đã khắc sâu trong linh hồn.

Từ Yên có khuyết điểm, nhưng nhân phẩm đáng được khẳng định.

Dù lúc trước Từ Yên được Quách Văn Xương mang đi, nhưng Lưu Vân không oán hận còn vui mừng.

Bất kể thế nào Từ Yên còn sống.

Dù Từ Yên thật sự đi cùng Quách Văn Xương thì Lưu Vân cũng không hận nàng.

Bởi vì kẻ hại người là Quách Văn Xương!

Không phải Từ Yên.

- Yên tâm đi, có đồng minh giúp chúng ta.

Quách Văn Xương điên rồi, hắn đã không còn nhân tính.

Từ Yên truyền âm, cõng Lưu Vân, tế ra pháp khí phòng ngự ẩn nấp trong hư không, nhanh chóng đi tới.

Nàng đi đường nhỏ hẻo lánh, không ai nhìn thấy.

Bảo vệ nơi này cũng thật sơ suất.

Hẳn nghĩ không ai dám gây sự dưới mắt La Quật đại nhân!

Cho nên bọn họ cũng không ngờ Lưu Vân sẽ bị cướp đi.

Từ Yên trở lại lúc trước, lúc thấy Sở Mặc không kìm nổi thở phào một hơi.

Ôm Lưu Vân đặt lên ghế, nói với Sở Mặc:

- May không nhục sứ mệnh!

Sở Mặc gật đầu:

- Ngươi khổ cực rồi.

Nói xong, trực tiếp đi tới Lưu Vân.

Trong mắt Từ Yên lộ ra vài phần cảnh giác, có phần không tin Sở Mặc.

Sở Mặc không để ý, trực tiếp ra tay, bắt đầu bài trừ cấm chế trên người Lưu Vân.

Lưu Vân nhìn người trong ánh hào quang hơi khẽ cau mày, không biết người này là ai, sao lại cứu nàng.

Người hạ cấm chế cho Lưu Vân là Đế Chủ bậc cao, cấm chế không dễ mở.

Nhưng cũng may Sở Mặc nắm giữ rất nhiều loại chí tôn thuật, dùng ước chừng một nén nhang đã gỡ bỏ hết cấm chế của Lưu Vân.

Một khi khôi phục tự do, đầu tiên Lưu Vân hướng Sở Mặc thi lễ:

- Đa tạ tiền bối cứu mạng!

Sở Mặc khoát tay, nói:

- Nơi đây không nên ở lâu, các ngươi có pháp khí chạy trốn không?

Lưu Vân gật đầu, nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Chúng ta có.

- Tốt lắm, người này xử trí như thế nào giao cho các ngươi, ta còn có việc đi trước.

Nhớ kỹ, đừng ở lại đây!

Sở Mặc nói xong trực tiếp biến mất.

Lưu Vân nhìn Quách Văn Xương đầy cấm chế.

Trong mắt có phẫn hận, tiếp theo đầy phức tạp.

Nhìn thoáng qua Từ Yên, Lưu Vân nói:

- Ngươi cảm thấy nên xử trí thế nào?

- Từ Yên trầm mặc một chút, sau đó chậm rãi nói:

- Giết đi, hắn đã không còn là bằng hữu của chúng ta nữa rồi, khi hắn bán đứng ngươi, hại chết đám Cường Tử thì đã không còn là bằng hữu của chúng ta rồi.

Lưu Vân chậm rãi gật đầu, sau đó trực tiếp ra tay đánh chết Quách Văn Xương trong trạng thái hôn mê.

Không có chuyện gì để nói cũng không có gì cần nói, để hắn chết như vậy là công đạo lớn nhất.

Nàng cũng không muốn tay Từ Yên dính máu tanh.

Quách Văn Xương cứ thế chết đi, so sánh với tội ác đã là tiện nghi cho hắn.

Lưu Vân liếc nhìn Từ Yên, sau đó gật đầu, tay nắm tay tế pháp khí trốn xa.

Nhưng có một vấn đề nghẹn trong lòng Lưu Vân, người nọ là ai?

Vô kinh vô hiểm cứu thoát Lưu Vân, Sở Mặc cũng chân chính thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Đừng thấy sự tình thuận lợi, trên thực tế cả quá trình nguy cơ tứ phía.

Chỉ có thể nói những người đó quá tự tin vào La Quật đại nhân, cũng không ngờ Sở Mặc tới nơi này, còn gặp Quách Văn Xương và Từ Yên.

Cho nên có nhiều khi, số mệnh tựa thiên định!

Trời xui đất khiến sớm có định số thiên ý.

Ngồi ở trong tửu quán, Sở Mặc thản nhiên cười:

- Nào, chúng ta uống rượu.

Đúng lúc này, trong thành có tiếng gầm lên như sấm:

- Ai?

Lăn ra đây cho bổn tọa!
 
Thí Thiên Đao Full
LVIII ( Chương 1426-1450 )


Chương 1426: Thành cổ chấn động

Một tiếng này long trời lở đất.

Giống như cự nhân rít gào, nổ vang như sấm.

Đám Thủy Y Y và Sở Thanh nao nao, không biết đã phát sinh chuyện gì.

Mọi người trong tửu quán cũng sửng sốt, lúc này có người nhẹ giọng nói:

- Âm thanh này như là của Cự Linh Đế Chủ, là ai ăn no rỗi việc đi trêu chọc hắn?

Đúng lúc này, tiếng rít gào lại vang lên:

- Đừng để ta bắt được ngươi...

Ngươi nhất định phải chết!

Sau đó có tiếng âm u lạnh lẽo vang lên:

- Hiện tại bắt đầu phong thành, bất cứ ai cũng không được rời tòa thành này.

Sắc mặt đám người Thủy Y Y hơi đổi.

Sở Mặc lắc đầu:

- Không có chuyện gì đâu, không liên quan tới chúng ta.

Sở Mặc nghĩ: Những người đó phản ứng không chậm, phát hiện nhanh như vậy, hy vọng lúc này Lưu Vân và Từ Yên đã chạy xa rồi.

Tuy nhiên Sở Mặc cũng không quá lo lắng, trước khi Lưu Vân bị bắt, tám chín phần mười là Quách Văn Xương âm thầm giở trò quỷ, hơn nữa còn lo lắng cho những bằng hữu kia của nàng.

Nói cách khác, số bảo bối trên người dư sức cho nàng bỏ chạy.

Tiểu công chúa Linh Đan Đường sao lại không có bảo bối hộ thân?

Cho nên, mặcc những người ngoài đó hò hét thế nào, Sở Mặc vẫn bình thản.

Mà nhờ hắn, tất cả mọi người cũng trấn định lại.

Một lát sau, có vài tên tu sĩ áo đen mở cửa tửu quán, ánh mắt âm lãnh quan sát mọi người.

Chưởng quầy nơm nớp lo sợ tiếp đón:

- Xin chào mấy vị đại nhân.

- Tửu quán này, lúc trước có ai khả nghi tiến vào không?

Một tu sĩ áo đen hỏi.

- Không có ai khả nghi.

Chưởng quầy nói.

- Thế có ai rời đi không?

Tu sĩ áo đen lại hỏi.

Chưởng quầy ngẫm nghĩ một chút, nhìn thoáng qua tiểu nhị.

Một gã tiểu nhị đi tới nói:

- Có hai người, ngồi ở chỗ hẻo lánh.

Hắn dùng tay chỉ:

- Ngồi một lát đã đi.

- Hình dạng thế nào?

Tu sĩ Áo đen truy vấn.

Tiểu nhị hình dung một chút các ăn mặc và diện mạo của hai người.

Mấy tu sĩ áo đen nói:

- Chính là bọn họ!

Sau đó nhìn tiểu nhị hỏi:

- Bọn họ đi rồi, không ai đi theo sau hả?

Nói xong, ánh mắt hoài nghi nhìn từng người trong tửu quán.

- Thưa không có.

Tiểu nhị thật cẩn thận hồi đáp.

- Không sao.

Tu sĩ áo đen gật đầu, sau đó đi ra cửa.

Hắn bỗng nhiên nói:

- Nếu có người khả nghi tiến vào nơi này, các ngươi nhớ đăng báo!

Chưởng quầy gật đầu:

- Tiểu nhân biết rồi.

Mấy tu sĩ áo đen rời khỏi, những người trong tửu quán như sống lại, khi nãy đúng là có chút không thở nổi.

Một thổ dân tu sĩ không hiểu ra sao nói:

- Đã có đại sự gì sao?

Chưởng quầy lắc đầu, cười khổ nói:

- Không biết, trước đây chưa từng có chuyện này, không ngờ kinh động đến CựLinh Đế Chủ và Hàn Băng Đế Chủ.

- Đúng vậy, hai vị đại nhân này đã rất nhiều năm không lộ diện, rốt cuộc là chuyện gì kinh động đến họ?

Có người than.

Lúc này, có một thổ dân trẻ nói:

- Ta nghe nói La Quật đại nhân đang tìm một người tới từ thiên giới.

Hắn vừa dứt lời, đã bị lão già ở bên trừng mắt:

- Chớ nói lung tung!

Thổ dân trẻ không phục:

- Vốn là vậy, có gì không thể nói?

La Quật đại nhân từ trước đến nay vô cùng tốt, không ngại chúng ta nhắc tới tên hắn.

Lão tu sĩ lắc đầu:

- Ngươi không hiểu, lần này không giống, nhớ kỹ quản tốt miệng mình là được.

Tu sĩ trẻ tuổi còn định nói gì, ở một bàn khác, một lão già thản nhiên nói:

- Trưởng bối của ngươi nói với ngươi đều là lời vàng ngọc, đừng có không tin.

Tu sĩ trẻ tuổi bĩu môi, nhưng lại không nói thêm gì nữa.

Sau đó có người rời tửu quán, bọn họ đều nóng lòng muốn biết đã xảy ra chuyện gì, chuẩn bị đi ra ngoài hỏi thăm một chút.

Lúc này, bên ngoài có mấy người vừa đi vừa nói:

- Đúng là chọc tổ ong vò vẽ, lá gan cũng quá lớn, dám cướp người ở địa bàn của Hàn Băng Địa chủ và Cự Linh Đế Chủ?

Mấy tu sĩ định đi, nghe thế lại ngồi trở về.

Một người trong đó hỏi:

- Huynh đệ, đã xảy ra chuyện gì?

Sao đang êm đẹp lại khẩn trương như thế?

Còn không cho xuất thành?

Tu sĩ vừa nói chuyện nhìn thoáng qua mọi người, sau đó nói:

- Nghe nói là một đặc sứ của Cự linh đại nhân bị giết rồi, người ở cùng đặc sứ biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Người bị nhốt ở tháp thành tây bị người cướp đi.

Toàn bộ tu sĩ trong tháp hôn mê.

Tu sĩ kia tiếp:

- Nghe nói trong tháp giam giữ phạm nhân, là người La Quật đại nhân điểm danhmuốn gặp.

Hả!

Trong tửu quán không nhịn được hít sâu, không thể ngờ có chuyện nghiêm trọng như vậy.

Ở đây chọc vào tổ ong vò vẽ?

Rõ ràng muốn xé rách bầu trời!

Khó trách Hàn Băng Đế Chủ và Cự Linh Đế Chủ nổi giận, phạm nhân La Quật đại nhân muốn bị cướp đi.

Cho dù là hai họ cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.

Thủy Y Y hơi cau mày, nàng theo bản năng nghĩ chuyện này liên quan tới hai người vừa ra ngoài kia.

Đặc sứ?

Phạm nhân?

Mà hai người kia, rõ ràng đều là tu sĩ Thiên giới!

Chẳng lẽ, phạm nhân có quan hệ với Sở Mặc?

La Quật muốn dùng phạm nhân bức Sở Mặc hiện thân hay sao?

Không thể không nói, Thủy Y Y có chỉ số thông minh tương đối cao, nàng luôn từ vài manh mối suy đoán ra tin tức kinh người.

Không bội phục không được.

Đám Sở Thanh như thoáng chút suy nghĩ.

Không khí tửu quán trở nên nặng nề.

Chuyện liên quan tới La Quật đại nhân, bọn họ không dám nói lung tung nữa.

Rất nhanh, có người lần lượt rời đi.

Mấy người Sở Mặc đã ăn uống no đủ, từ tửu quán về chỗ trọ.

Trở lại phòng mình, Sở Mặc phong ấn nơi này, sau đó lấy ra truyền âm thạch, do dự một chút kích hoạt.

Sau một lát, truyền âm thạch truyền tới âm thanh:

- Ngài là?

Người bên kia không thể theo sóng tinh thần của truyền âm thạch đoán được thân phận của đối phương, có vẻ rất kinh ngạc.

- Từ Yên đúng không?

Các ngươi an toàn chưa?

Sở Mặc trầm thấp hỏi.

Bên kia Từ Yên nghe thấy thanh âm này, lập tức kích động:

- Ân công là người sao?

Sở Mặc lên tiếng.

Từ Yên thở phào một cái:

- Chúng ta xem như an toàn, Lưu Vân cũng tốt lắm, nàng vừa mới cảm thấy cơ duyên giáng lâm, đã bắt đầu chuẩn bị đột phá, ta hộ pháp, nàng đột phá rồi đến lượt ta, bởi vì ta cũng có chút cảm ứng.

- Vậy là tốt rồi.

Sở Mặc cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Thanh âm của Từ Yên nghe có chút lạ:

- Ân công, ngài quen Lưu Vân sao?

- Xem như quen đi.

Đối mặt với vấn đề này, Sở Mặc không trực tiếp phủ nhận mà trả lời mơ hồ.

Bên kia Từ Yên trầm mặc một chút, nói:

- Kỳ thật ta biết ngài quen nàng, hơn nữa có thể cảm giác được ngài rất quan tâm nàng.

Có lời gì muốn ta chuyển cho nàng không?

-----o0o-----

Chương 1427: Vĩnh viễn không từ bỏ

Chương 1427: Vĩnh viễn không từ bỏ

Sở Mặc cảm thán: Đều là người thông minh!

Chỉ sợ lúc này Từ Yên đã phần nào đoán được thân phận của hắn, chỉ là không dám xác nhận thôi.

- Không có gì, các ngươi bảo trọng là tốt rồi.

- Sở Mặc trầm giọng nói.

- Vậy ân công cũng bảo trọng, chúng ta gặp lại ở Thiên giới!

Đến lúc này, Từ Yêngần như có thể kết luận thân phận vị ân công kia!

Có thể ở sâu trong Thiên Lộ cứu người trong tay hai đỉnh cao Đế Chủ, nói không quen biết chẳng ai tin.

Mà trên Thiên Lộ, người có thể ra tay vì Lưu Vân, ngoài bọn họ chỉ có người của Linh Đan Đường.

Nhưng vấn đề là, người của Linh Đan Đường đã sớm rời Thiên Lộ trở lại Thiên giới.

Người có thể ra tay cứu Lưu Vân, còn có năng lực kia, cũng chỉ có một khả năng được miêu tả sinh động.

Từ Yên hơi hâm mộ Lưu Vân, lúc trước nàng khinh thường Sở Mặc, càng về sau Sở Mặc thanh danh hiển hách, nàng lại rất hy vọng Sở Mặc có thể ở cùng Lưu Vân.

Như vậy sẽ không ai đoạt Quách Văn Xương với nàng.

Chuyện quá khứ hiện tại như một giấc mộng.

Chỉ có Sở Mặc vẫn lặng lẽ thủ hộ Lưu Vân.

Sự thủ hộ này khiến bất cứ nữ nhân nào cũng phải động dung.

Cho nên, Từ Yên không kìm lòng nói ra câu này: Chúng ta gặp lại ở Thiên giới.

Sở Mặc trầm mặc một chút, không trả lời mà tắt truyền âm thạch.

Biết các nàng an toàn, hắn cũng yên lòng.

Giữa núi non tịch liêu, Từ Yên nhìn truyền âm thạch, sau đó nhìn về phương xa.

Nơi đó, không trung có kiếp vân ngưng tụ.

Đại địa tinh khí bắt đầu bốc lên, trên bầu trời có dị tượng bắt đầu sinh ra.

Đây là cơ duyên không nhỏ!

Khóe miệng Từ Yên cong lên, trong mắt có hơi nước tràn ngập: Cường Tử ca, Ngô Duyệt các ngươi có thấy không?

Tiểu Vân đã lấy được cơ duyên của nàng rồi, có lẽ nàng cũng sắp đạt được hạnh phúc của mình.

Bất kể thế nào, chúng ta sẽ sống tốt cho cả phần của các ngươi.

Cha mẹ người thân của các ngươi sẽ có thêm hai người con gái.

Ta thật sự rất nhớ các ngươi.

Nước mắt lã chã chảy xuống, thiếu nữ khờ dại trải qua đau xót mới học được kiên cường, trở nên thành thục.

Sở Mặc tắt đi truyền âm thạch, ánh mắt dần dần bình tĩnh trở lại.

Một lát sau, cửa phòng vang tiếng gõ, Sở Mặc khoát tay mở cửa.

Bóng dáng Thủy Y Y hiện ra cười ngọt ngào:

- Ta vào được không?

Sở Mặc gật đầu:

- Mời vào.

Thủy Y Y bước vào nhìn Sở Mặc cười, sau đó nói:

- Đang làm gì thế?

- Không có việc gì, chuẩn bị tu luyện.

- Sở Mặc nói.

Thủy Y Y gật đầu, sau đó nói:

- Sở Mặc, có chuyện này ta muốn nói với ngươi.

- Ừ?

Ngươi nói đi.

Sở Mặc nhìn Thủy Y Y.

Nói thẳng, tướng mạo của Thủy Y Y ở Thiên giới tuyệt đối thuộc hàng cấp cao, da thịt như tuyết, lông mày kẻ đen như dãy núi xa, mắt sáng răng trắng khiến bất cứ nam nhân nào thấy cũng phải động tâm.

Mấu chốt là Thủy Y Y quá thông minh!

Chỉ số thông minh gân giông yêu quai, đôi mắt như có bản lĩnh nhìn thấu hết thảy.

Đây là một nữ nhân tài mạo song toàn chân chính.

Nữ tử ưu tú như vậy, có rất ít người không động tâm, Sở Mặc cũng không ngoại lệ, nhưng hắn đã có lòng tương ứng, thế nên trước Thủy Y Y hắn chỉ có thể trầm mặc.

Do mấy lần trước muốn mở miệng cự tuyệt đều bị Thủy Y Y mềm mại ngăn cản, khiến Sở Mặc không có cách nào khác.

- Ta đã nghĩ thông.

Thủy Y Y cụp mắt xuống, hạ giọng nói:

- Tình cảm không thể cưỡng cầu.

Sở Mặc nao nao, nhìn Thủy Y Y.

Thủy Y Y nói tiếp:

- Kỳ thật lúc bên dung nham ta cũng đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, chỉ là vẫn có chút không cam lòng.

Ta nghĩ nếu ngươi sống ở Thiên giới, có lẽ lúc trước ta sẽ không kháng cự mối hôn sự này.

Nếu ta có thể hiêu đươc ngươi sớm hơn, có lẽ khi ngươi vừa tiến vào Huyễn Thần Giới, bị mọi người công kích ta có thể đứng ra nói thay ngươi.

Nhưng trên đời này, không có có lẽ.

Thủy Y Y sâu kín thở dài:

- Ngay cả chúng ta là thần trong mắt những người phàm tục thì cũng không thể quay ngược thời gian, có lẽ trong vũ trụ có tồn tại như thế.

Có thể thi triển uy lực không thể tin nổi, xoay chuyển năm tháng nhưng không phải lực lượng chúng ta có thể tưởng tượng.

Sở Mặc không nói gì.

Thủy Y Y cười:

- Cho nên nói, ta không thể gặp ngươi vào lúc ngươi cần nhất, cũng không thể giúp ngươi lúc khó khăn.

Để người khác trước đi trước vào trong lòng ngươi.

Người kiêu ngạo như ta, cũng không có khả năng dễ dàng lựa chọn một nam nhân yêu nữ nhân khác.

- Thế nên?

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn cô gái tuyệt sắc trước mắt.

- Cho nên, ta chuẩn bị đổi phương thức thích ngươi.

Thủy Y Y cười giảo hoạt:

- Có phải ngoài ý muốn?

Cảm thấy ta sẽ từ bỏ?

Đúng là Sở Mặc đã nghĩ Thủy Y Y sẽ từ bỏ, trong lòng gợn sóng nhưng thả lỏng.

Chỉ không ngờ nàng không có ý này.

- Người Thủy Y Y thích thì sẽ không từ bỏ.

Nhưng ta sẽ không làm phiền ngươi, điểm ấy ngươi cứ yên tâm.

Ta vẫn có tôn nghiêm.

Thủy Y Y nhẹ giọng nói ra.

- Sao phải khổ vậy chứ?

Sở Mặc có chút bất đắc dĩ.

- Biết không?

Ngươi khiến ta động tâm bởi sự thiện lương.

Thủy Y Y cười nói:

- Rất buồn cười, đúng không?

Trong mắt của ta, thiện lương là phẩm chất đáng quý, với tu sĩ mà nói, hai chữ thiện lương là thứ xa xỉ nhất trên đời.

- Ta không thiện lương như ngươi nghĩ.

Sở Mặc nói.

- Ta tự có phán đoán.

Thủy Y Y liếc mắt nhìn Sở Mặc:

- Đừng cho là ta thích ngươi, sẽ ngoan ngoãn phục tùng ngươi.

- .

Sở Mặc lập tức không nói gì.

Thủy Y Y nói:

- Ta hiểu quá khứ của ngươi, ngươi chưa từng từ bỏ người thân bằng hữu, bất kể là ở Linh giới hay Tiên giới, ngươi đều tận tâm tận lực sáng tạo ra hoàn cảnh tu luyện tuyệt hảo.

Có thể làm được điểm này không phải không có ai.

Nhưng có thể làm được điểm này mà khiến tim ta đập thình thịch thì chỉ có ngươi.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc:

- Cho nên, ta vĩnh viễn sẽ không từ bỏ, vĩnh viễn!

Lã Nghị hiện tại vô cùng hưng phấn, cảm giác như bị một chiếc bánh có nhân khổng lồ đập trúng, đến giờ còn có chút chóng mặt, không thể tin đây là sự thật.

Hắn quỳ rạp trên mặt đất, mông vểnh lên.

Loại này tư thế đối với một tu sĩ Chân Tiên cảnh giới đỉnh cao thật khó tin.

Trừ phi là lúc tế bái tổ tiên dùng tới thế quỳ này.

Ngày thường có là Đế Chủ cũng không có tư cách khiến một tu sĩ Chân Tiên đỉnh cao dùng tư thế này đi quỳ lạy.

Nhưng Lã Nghị còn vui vẻ chịu đựng.

Bởi vì người hắn quỳ lạy được xưng là Thiên Lộ Vương!

- Ngươi có biện pháp khiến thần không biết quỷ không hay làm một người hônmê?

Thanh âm La Quật không vui không buồn, không nóng không lạnh nhưng khí tức bề thế.

Khí tức kia không phải cố ý thả ra mà tựa như hô hấp, hít thở một cách tự nhiên.

-----o0o-----

Chương 1428: .

Thiên Lộ Vương

Chương 1428: .

Thiên Lộ Vương

- Vâng đại nhân, tiểu nhân có thể luyện chế ra loại đan dược này.

Lã Nghị quỳ đó, thành thật đáp.

- Trên đời này trừ ngươi ra còn ai có thể làm được?

La Quật lại hỏi một câu.

- Sở Mặc, hắn có bản lĩnh luyện đan thần bí khó lường, hắn có thể làm được.

Lã Nghị trầm giọng nói.

Kỳ thật hắn cũng không dám khẳng định Sở Mặc làm được hay không, nhưng mặc kệ nó, cứ đổ bô lên đầu Sở Mặc rồi nói sau!

Dù sao vị La Quật đại nhân này cũng muốn gây sự với Sở Mặc, ngu sao mà không nói.

- Ngươi có chứng cớ?

La Quật hỏi.

- Nghe nói hắn có Dược Vương Lô của Đơn Thần Đế Chủ năm đó.

Lò luyện đan tương đối thần dị, Đơn Thần Đế Chủ vốn chỉ là một Tiểu Đan sư, vì có Dược Vương Lô mới bước vào hàng ngũ Đế Chủ.

Cuối cùng trở thành đế chủ cao nhất.

Lã Nghị nói.

- Được, ta biết rồi, ngươi đi xuống đi.

La Quật khoát tay áo.

Lã Nghị dập đầu:

- Nguyện vì đại nhân cống hiến!

- Ngươi đi tìm Hàn Băng Đế Chủ, bảo hắn an bài chỗ thích hợp cho ngươi trên Thiên Lộ.

La Quật nói xong liền im lặng.

Lã Nghị thiên ân vạn tạ lui xuống.

Có được kết quả như vậy, hắn đã cực hài lòng.

Khi nghe Thiên Lộ Vương đang tìm Sở Mặc, Lã Nghị trước tìm Thiên Lộ thổ dân tỏ vẻ tự mình biết tin về Sở Mặc.

Lúc ấy Lã Nghị cũng không nghĩ nhiều, hắn chỉmuốn dẫm lên đầu Sở Mặc, ném đá xuống giếng mà thôi.

Không ngờ được La Quật đại nhân triệu kiến.

Điều này khiến Lã Nghị hưng phấn, chưa tính có gì tốt, chỉ cần hắn không bị ngăn cản trên Thiên Lộ, có thể an toàn lấy được cơ duyên của mình, sau đó trở lại Thiên giới đã là món lợi tốt nhất rồi!

Mà hiện tại xem ra, chỗ tốt của hắn không chỉ có thế.

La Quật ngồi trên vương tọa cụp mắt xuống, quy luật khí hóa thành rồng phượng bay tới bay lui.

Thân thể của hắn bao phủ trong hào quang.

Trên thực tế, La Quật đã nhiều năm không nói chuyện, thế gian này, chuyện đáng giá để hắn lên tiếng đã không còn nhiều nữa.

Nhưng lần này ngoại lệ, bởi vì hắn đã suy diễn được gì đó, hơi mơ hồ, nhưng ẩn chứa đại đạo.

Hắn còn cảm nhận được cơ duyên của hắn!

Hắn tu luyện tới hôm nay, đã sống mười bảy ngàn năm, với một gã Chuẩn Chí Tôn mà nói, có được thọ nguyên như vậy đã là chuyện không thể tin nổi.

Dù trong tay hắn có Chí Tôn Đại Dược, có thể khiến hắn sống gần như cả đời.

Nhưng loại thuốc này, có thể không dùng hắn sẽ không dung.

Hắn muốn rời Thiên Lộ, đi xem thế giới bên ngoài.

Tuy nói thế giới bên ngoài cũng bị phong ấn, thiên địa pháp tắc đã xảy ra thay đổi, không thể xuất hiện chí tôn.

Nhưng La Quật không tin.

Thế gian này vốn không có phong ấn hoàn mỹ.

Thiên đạo quy luật khắc nghiệt vô tình, nhưng trên thực tế, tới cảnh giới nhất định sẽ minh bạch, cho dù là thiên đạoquy luật cũng có dấu vết để lần theo!

Nói là hoàn toàn phong ấn, nhưng phong ấn luôn tồn tại khuyết điểm.

Chỉ phải tìm ra là có cơ hội bước vào cảnh giới Chí Tôn!

Vào lúc đó, biển rộng để cá nhảy, trời cao mặc chim bay!

Nhưng điều kiện tiên quyết là phải rời được Thiên Lộ.

Chuyện thế gian vốn không công bằng.

Vì sao người ngoài có thể tiến vào, nhưng người trong lại không ra được?

Nếu như nói người bên ngoài lợi hại hơn người bên trong thì còn có thể lý giải.

Nhưng vấn đề những người bên ngoài vào đều có cảnh giới Chân Tiên trở xuống, bọn họ vào đây để tìm kiếm cơ duyên, để có thể đột phá đến cảnh giới Đế Chủ!

Thiên Lộ, đối với tu sĩ ngoại giới là nơi lịch lãm đầy cơ duyên.

Nhưng đối với tu sĩ thổ dân là gì?

Nội tâm của họ không cam lòng và phẫn nộ, thậm chí tồn tại như La Quật cũng tồn tại oán niệm.

Rất nhiều năm trước, La Quật từng thấy một vị Lão đạo áo xanh, khi đó La Quật mới là Thiên Tiên tu sĩ.

Sâu trong nội tâm hướng ra ngoại giới và bất mãn Thiên giới tu sĩ.

Cho nên, thấy Thiên giới tu sĩ, trong lòng hắn sẽ có sát ý.

Hắn ra tay với Lão đạo áo xanh, nhưng bị đối phương trấn áp, rõ ràng chưa tới cảnh giới Đế Chủ song thực lực còn đáng sợ hơn Đế Chủ.

Lão đạo trấn áp nhưng không giết hắn.

Lúc đó bên lão đạo có một con Tuyết Hống.

La Quật biết Tuyết Hống, là một sinh linh trên Thiên Lộ.

Lão đạo nói cho hắn biết, đừng thấy không cam lòng, không ai quy định thổ dân trên Thiên Lộ không thể rời đi.

Trên thực tế, thiên giới tu sĩ có được cơ duyên trên Thiên Lộ sẽ được truyền tống đi, đó không phải chuyện gì thần kỳ mà là tác dụng của một loại quy luật lực lượng.

- Tu sĩ Thiên giới, tuổi trẻ cảnh giới cao ở trong này càng đạt được cơ duyên lớn.

Tuy rằng có ngoại lệ, nhưng đại đa số đều tuần hoàn theo quy luật.

Lão đạo áo xanh nói:

- Chỉ cần các ngươi có thể tìm được quy luật, một ngày kia các ngươi có thể phá tường lũy rời khỏi con đường này.

Tựa như ta sớm đã vượt cảnh giới Chân Tiên, nhưng vẫn có thể tiến vào nơi đây.

Ta tới nơi này, kỳ thật muốn xem con đường thành thần lớn nhất Viêm Hoàng đại vực năm đó đã biến thành bộ dạng gì.

Lão đạo áo xanh làm La Quật vô cùng khiếp sợ, đồng thời cũng nhìn thấy hy vọng.

Hắn cầu lão đạo dạy hắn cách rời đi nhưng Lão đạo áo xanh cự tuyệt.

- Ta không thuộc về nơi này, ta cũng không thuộc kiếp này.

Ta chỉ đến xem một chút.

Cho nên ta không sẽ phá hư và thay đổi quy củ địa phương này.

Nhưng nếu một ngày kia, ngươi có thể gặp được người có thần thông thay đổi thời gian không gian, có thể thỉnh giáo người ta một chút.

- Lão đạo áo xanh nói xong liền biến mất.

Như chưa từng xuất hiện.

Chỉ có Tuyết Hống gầm gừ cho La Quật biết rằng, Lão đạo áo xanh là một đại năng chân chính!

Mà từ đó La Quật cũng nhớ câu nói của Lão đạo áo xanh, người mang thần thông có thể thay đổi thời gian và không gian, có thể thay đổi vận mệnh của ta!

Nhưng hắn đã quên câu sau ngươi có thể thỉnh giáo người ta một chút.

La Quật kiêu ngạo năm đó đã tự động bài trừ những lời này, tới giờ càng không thể!

Nếu đối tượng là lão đạo áo xanh, có lẽ hắn sẽ dùng cách - Thỉnh giáo-.

Nhưng đổi lại người khác thì miễn đi!

Trên Thiên Lộ, bất kể là thổ dân hay người ngoài, không ai có tư cách khiến hắn thỉnh giáo.

Cho nên, khi hắn nghe Huyền Không thành chủ nói có người có thần thông thay đổi thời gian và không gian, La Quật đã quyết định, bất kể thế nào, hắn phải có thần thông này.

Sau đó lao ra Thiên Lộ!

Hắn không chỉ muốn làm Thiên Lộ Vương.

Hắn phải làm vương Thiên giới!

Là vương của toàn bộ Viêm Hoàng đại vực!

Chỉ là một thanh niên Chân Tiên kỳ, còn có thể chạy hay sao?

La Quật đã phái ra lực lượng quan sát các nơi độ kiếp, một khi phát hiện tung tích

của Sở Mặc, hắn sẽ dùng thời gian ngắn nhất đuổi tới.

-----o0o-----

Chương 1429: Thẳng hướng trước mặt

Chương 1429: Thẳng hướng trước mặt

Năng lực của Chuẩn Chí Tôn, không cần hoài nghi.

Có xa vạn dặm cũng chỉ là một ý niệm.

......

Lưu Vân không nghĩ cơ duyên của mình tới nhanh như vậy, cũng đúng lúc như vậy.

Có lẽ, tới cảnh giới nhất định, đột phá là chuyện nước chảy thành sông.

Trên bầu trời, có tám chí tôn ánh tượng bao quanh nàng.

Giờ này, Lưu Vân cũng đã hiểu được, cơ duyên của nàng...

Là thiên đại cơ duyên!

Dù lúc có tin sư nương Sở Mặc độ kiếp xuất hiện mười ba tôn chí tôn ánh tượng, nhưng Lưu Vân cũng không hâm mộ, cũng không ghen tị.

Bởi vì có là một trăm thì cũng là cơ duyên của người ta.

Không liên quan tới nàng.

Thiên kiếp giáng lâm, Lưu Vân vẫn duy trì tâm tình thoải mái ứng đối.

Nơi này cách xa tòa cổ thành.

Lưu Vân cảm thấy, nơi này hẳn là an toàn rồi.

Tuy nhiên trong lúc độ kiếp, nàng vẫn cảm ứng được phương xa có người đang rình nàng.

Tu sĩ độ kiếp luôn gặp phải thiên đạo khảo nghiệm, nhưng khi đó linh giác cũng hùng mạnh nhất.

Nhưng nàng cũng không bối rối, nàng tin vào lúc độ kiếp thì có là ai cũng không có gan tới quấy rầy.

Hậu quả của Thiên kiếp không phải ai cũng thừa nhận được.

Cho nên Lưu Vân rất bình tĩnh.

Phương xa Từ Yên cũng rất bình tĩnh, bởi vì nàng không nhận ra có người quan sát nơi này.

Mấy ngàn dặm, trong hư không, có một pho tượng mơ hồ.

Thân ảnh ấy tỉ mỉ nhìn Lưu Vân, thật lâu sau mới hạ giọng nói:

- Là một nha đầu, đại nhân muốn tìm lại là một gã nam tử.

Cho nên, không cần quá chú ý.

Tuy nhiên...

Tám chí tôn ánh tượng, thiên phú thật kinh người!

Thành tựu tương lai có thể siêu việt hơn ta.

Cũng thật xui, nơi từng là chí tôn Thiên giới lại không đồng ý cho Thiên Lộ thổ dân tu sĩ thăng tiến...

Sự phân biệt này đúng là khiến người ta căm tức.

Không nhìn cũng được!

Nói xong, thân hình chợt lóe, trực tiếp biến mất giữa hư không.

Hắn biết đây là Thiên giới nữ tu sĩ thăng tiến, nhưng hắn cũng không biết tin về Lưu Vân.

Thế nên kết nối với La Quật, ý thức được không đúng thì cả Từ Yên cũng đã độ kiếp xong, rời khỏi Thiên Lộ.

Điều này khiến Đế Chủ hối hận không thôi.

Lưu Vân đang đột phá cảnh giới Đế Chủ, thiên địa cuồn cuộn tinh khí chen chúc vào thân thể nàng, sau đó chính là tám chí tôn ánh tượng tiến vào, tuyên khắc đạo đài.

Trong tương lai, đạo tám vị chí tôn từng lĩnh ngộ sẽ không ảnh hưởng tới Lưu Vân.

Đó...

Kỳ thật cũng là một loại kế thừa!

Một loại chỉ dẫn đến từ tu sĩ cao nhất Thiên giới.

Ầm!

Lưu Vân thoải mái bước qua ngưỡng cửa Đế Chủ tam trọng thiên.

Tinh khí vẫn chưa đình chỉ, lực lượng trong cơ thể Lưu Vân vẫn điên cuồng hướng lên trên.

Ầm!

Gông xiềng Đế Chủ tứ trọng thiên dễ dàng giải khai, Lưu Vân bước vào Đế Chủ tứ trọng cảnh.

Thân thể của nàng sáng lên, đó là lực lượng trong thân thể tích lũy tới trình độ nhất định, từ hư không chuyển thành thực chất.

Ầm ầm!

Hào quang trong cơ thể Lưu Vân thêm chói mắt, nàng bước vào Đế Chủ ngũ trọng cảnh.

Từ Yên ở xa quan sát, nét mặt mừng rỡ, nàng thấy vui thay cho Lưu Vân.

Rõ ràng Lưu Vân đã tấn thân vào hàng ngũ Đế Chủ!

Cho dù Linh Đan Đường Phùng Xuân Đế Chủ cũng chưa tới lục trọng thiên, mà hiện giờ Lưu Vân đã đột phá đến ngũ trọng rồi, xem ra vẫn còn có dư lực!

- Tiếp tục...

Tiếp tục đột phá!

Từ Yên nhỏ giọng hô.

Mỗi một lần Thiên Lộ mở ra, đều ý nghĩa có lượng lớn Đế Chủ sinh ra, dấu hiệu cho các tân cường nhân quật khởi.

Nhưng đã có mấy vạn năm chưa xuất hiện cảnh rầm rộ này.

Đây quả thật là thế hệ cực kỳ huy hoàng, những đại nhân trẻ tuổi lúc trước, ngoại trừ vài người xui xẻo ở ngoài, gần như đại đa số đã được nâng cao rất lớn.

- Tiếp tục!

Từ Yên không kìm nổi nói một câu.

Như đáp lại lời khuyến khích của nàng, Lưu Vân bộc phát ra hào quang rực rỡ, đẹp như mặt trời!

Chiếu rọi thiên địa!

Ầm!

Cảnh giới Lưu Vân trực tiếp tăng lên tới Đế Chủ lục trọng thiên!

- Thật tốt quá!

Từ Yên kích động rơi nước mắt!

Các nàng đi tới hôm nay đã trải qua quá nhiều đau khổ, đồng bạn mất đi khiến các nàng thành thục lên.

Hiện giờ nhìn bằng hữu tốt nhất đạt được cơ duyên lớn như thế, nàng không kìm nổi rơi lệ.

Cảnh giới Lưu Vân tăng một hơi tới Đế Chủ lục trọng trung kỳ, tia sáng kia bắtđầu kiềm chế lại.

Thiên địa tinh khí từ từ lui về.

Lưu Vân như một pho tượng tiên tử từ trên trời giáng xuống, rơi xuống trước mắt Từ Yên.

Từ Yên lẩm bẩm nói:

- Gương mặt tươi cười này, hẳn là nên cho người kia xem mới đúng!

- Ủa?

Yên nhi ngươi đang nói gì thế?

Từ Yên phục hồi tinh thần, nhìn Lưu Vân vui vẻ tươi cười:

- Tiểu Vân, chúc mừng, trở thành Nữ Đế rồi!

Lưu Vân gật đầu, sau đó nói:

- Đến ngươi rồi, Yên nhi, ta hộ pháp!

Không cần chúc mừng ta, lát nữa ngươi cũng là Nữ Đế!

Từ Yên nghiêm túc cười sáng lạn:

- Ta biết rồi.

Giờ ta đã có thể cảm nhận được rung động của xiềng xích Đế Chủ, ta còn cảm ứng được Cường Tử ca, Tiểu Duyệt đang nhìn ta!

Tiểu Vân, chúng ta sẽ sống cả phần của họ, được không?

Nước mắt Lưu Vân rơi xuống, nghẹn ngào nhìn Từ Yên:

- Đúng thế!

Thân hình Từ Yên từ từ dâng lên, sau đó giống như cầu vồng bay về hư không xa xôi.

Trên bầu trời, kiếp vân ngưng tụ, tia chớp màu tím tung hoành.

Trên trời, một pho tượng tôn chí tôn...

Xuất hiện!

Lưu Vân thoáng kinh hãi, rồi lập tức lộ ra niềm vui bất ngờ.

Chí tôn ánh tượng!

Không ngờ Từ Yên đột phá cũng có chí tôn ánh tượng, chẳng lẽ đây là cơ duyên của chúng ta sao?

Hay...

Đây là Cường Tử, Tiểu Duyệt đang trợ giúp?

Nghĩ đến những bằng hữu đã mất, Lưu Vân đau lòng.

Nhìn bóng dáng nữ tử trên cao đầy duyên dáng, Lưu Vân lại tràn đầy hy vọng vào tương lai.

Còn sống thì phải đi về phía trước, nhất định phải đi thẳng về phía trước.

Quay đầu lại chỉ tăng thêm sầu não.

Tu hành như thế, cuộc sống...

Cũng như thế!

Cuối cùng Từ Yên cũng đột phá đến Đế Chủ tầng bốn.

Chính nàng cũng không ngờ mình có thể đạt được thành tựu như vậy.

Nàng nhìn Lưu Vân, dù trên người nàng còn vết thương do thiên lôi lưu lại nhưng khuôn mặt nàng lại nở nụ cười hạnh phúc.

So với đại nhân trẻ tuổi, cảnh giới này không tính là cao nhưng so sánh nhóm người tiến vào thiên lộ trong hai vạn năm trở lại đây thì chắc chắn không thấp.

Trong quá khứ, chỉ có các đại nhân trẻ tuổi mới có thể đạt được trình độ này.

Nhưng hôm nay, một tu sĩ còn lâu mới có thể đánh đồng với đạinhân nào, lại có thể có thành tựu đáng ngưỡng mộ như vậy.

- Tiểu Vân, ta... ta thật sự trở thành Nữ Đế rồi.

Ta vui quá đi.

Cảm ơn ngươi, cảm ơn Sở Mặc...

-----o0o-----

Chương 1430: Nhìn lầm

Chương 1430: Nhìn lầm

Trong sự kích động, Từ Yên thuận miệng nói.

Lưu Vân nghi hoặc hỏi:

- Yên nhi, ngươi...

Từ Yên sửng sốt, lập tức cười nói:

- Tiểu Vân, ngươi cảm thấy, trên thiên lộ này, ngoại trừ người kia, ai có bản lĩnh đến cứu ngươi chứ?

- ...

Lưu Vân ngẩn người, ngơ ngác nhìn Từ Yên nói:

- Ngươi nói... người kia... cái người mạnh đến mức người khác không nhìn thấu chính là Sở Mặc ư?

- Lúc trước ta còn không dám chắc vì ta nghĩ Sở Mặc không thể có bản lĩnh, nội tình hùng hậu như vậy.

Từ Yên hít sâu một hơi, chăm chú nhìn Lưu Vân nói:

- Nhưng hiện tại, ta dám chắc, người kia chính là Sở Mặc.

- Vì sao?

Lưu Vân không hiểu.

- Vì hắn lo cho ngươi.

Không biết hắn trộm một chút tinh thần lực của ta, sau đó dùng truyền âm thạch tìm ta nói.

Vừa nói, Từ Yên vừa thấy buồn cười:

- Người kia nhìn cổ hủ một chút, nói năng thận trọng, đánh nhau thì điên cuồng, không nghĩ lại là người chu đáo như thế.

Hắn quan tâm ngươi nên liên lạc với ta, hỏi ngươi hiện giờ thế nào?

Lưu Vân ngẩn ngơ:

- Lúc nào thế?

- Lúc ngươi vừa độ kiếp đó.

Từ Yên nói.

- Từ đầu đến cuối, hắn không tiết lộ mình là ai, nhưng ta đoán được.

Ta nói với hắn, chúng ta sẽ gặp lại ở Thiên giới.

Sau đó còn hỏi hắn có nhắn gì cho ngươi không?

- Thế hắn trả lời thế nào?

Lưu Vân khẩn trương.

- Aiz, ngươi là Nữ Đế, phải kiêu ngạo một chút.

Từ Yên trêu ghẹo, tuy nhiên, nhìn Lưu Vân lo lắng, nàng vẫn trả lời:

- Hắn không nói nhiều, chỉ nói ngươi bảo trọng.

Lưu Vân hơi thất vọng, hỏi tiếp:

- Thế lúc ngươi nói gặp lại ở Thiên giới, hắn đáp ra sao?

- Hắn không trả lời ta, trực tiếp tắt truyền âm thạch.

Nhưng ta khẳng định người đó là hắn.

Từ Yên cười tủm tỉm nhìn Lưu Vân nói:

- Ngươi yên tâm, chúng ta sẽ gặp lại hắn nhanh thôi.

Lưu Vân hơi lo lo:

- La Quật là đại lão Chuẩn Chí Tôn, sao hắn có thể đối mặt được chứ?

- Ngươi đừng nghĩ nhiều.

Nếu hắn dám đi chứng tỏ hắn còn có thủđoạn khác.

Không cần nói đâu xa, ngươi nhớ cái người sáng sáng lúc trước không.

Cẩn thận nghĩ lại, người đó cảnh giới đâu kém ngươi bây giờ chứ?

Từ Yên nói.

Lưu Vân hơi nhắm mắt, cảm thụ một chút, sau đó lắc đầu nói:

- Dù là bây giờ ta vẫn không nhìn thấu được hắn.

- Vậy không phải tốt sao, ngươi lo làm gì.

Từ Yên vươn tay, xoa mặt Lưu Vân nói:

- Mặt của Nữ Đế quả nhiên khác biệt mà...- Nha đầu chết tiệt!

Lưu Vân giận dỗi, cũng bớt lo hơn.

Có lẽ giống như Từ Yên nói, hắn thật sự có cách.

Lúc này, một luồng sức mạnh kinh khủng bao phủ Lưu Vân.

Lưu Vân hơi cảm khái nói:

- Ta sắp bị chuyển ra ngoài rồi.

Về sau, cũng không có cơ hội tới đây nữa...

Từ Yên lôi kéo tay Lưu Vân, hạ giọng:

- Ta tin, tương lai của chúng ta nhất định tốt đẹp hơn.

Hình bóng Lưu Vân mờ dần.

Nàng đã đi đến cuối thiên lộ của mình.

- Đợi ta nhé.

Từ Yên khoát khoát tay với Lưu Vân, sau đó đứng trên đỉnh núi, dõi mắt về phương xa, hạ giọng:

- Sở Mặc... sống sót trở về.

Ta còn đang chờ gọi ngươi là tỷ phu đó.

Vừa nói, thân hình Từ Yên cũng dần biến mất.

Đúng lúc này, một bóng hình bay nhanh tới bên này.

Từ Yên hơi kinh ngạc, sau đó lại tươi cười, thậm chí còn nghịch ngợm vẫy tay vớingười đang đến.

- Tạm biệt và hẹn gặp lại.

Thiên lộ, dù tốt dù xấu, gặp sau nha...

Ầm một tiếng.

Người tới ra đòn, mạnh mẽ đánh về chỗ Từ Yên.

Thân hình Từ Yên đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một đảo tàn ảnh.

Đòn tấn công đánh hụt ra chỗ khác.

Chỗ Từ Yên đứng lúc trước là một ngọn núi, trong nháy mắt đã trở thành bột mịn.

Sức hủy diệt quá mạnh mẽ.

Trong phạm vi mười mấy vạn dặm, mọi sinh vật đều biến mất.

Trên cao truyền đến một tiếng gào rú phẫn nộ:

- Hai tiểu tiện nhân chết tiệt!

Dám chơi ta một vố.

Người đến chính là tên Đế Chủ rời đi lúc trước.

Chỉ có điều, giờ này mặt gã vặn vẹo, trông như ác thần muốn hủy thiên diệt địa.

Gã cũng được coi là người nổi bật trong các tu sĩ thổ dân trên thiên lộ.

Tính tình từ trước đến giờ khá tốt, đối xử với các tu sĩ thổ dân hay tu sĩ đến từ bên ngoài tương đối bình đẳng, không làm chuyện xấu.

Làm chuyện thiếu đạo đức sẽ có nhân quả xấu, nên gã không dễ dàng đi làm.

Nhưng chuyện lần này lại khác.

Một trong hai nữ oa kia được La Quật đại nhân chỉ mặt gọi tên, có quan hệ trực tiếp với Sở Mặc.

Sở Mặc là ai?

Hắn chính là nhân vật mấu chốt có thể giúp bọn họ rời khỏi thiên lộ.

Là người khiến La Quật đại nhân không tiếc sử dụng thủ đoạn hạ lưu để kiềm chế đó.

Nữ oa kia có thể dùng để uy hiếp Sở Mặc.

Nhưng không ngờ, gã lại hồ đồ trơ mắt nhìn hai nữ oa thong dong độ kiếp, vui vẻ biến mất khỏi thiên lộ.

Tiểu cô nương kia còn có tâm trạng vẫy tay với gã nữa chứ.

Gã là một Đế Chủ bậc cao, nếu chuyện với Sở Mặc thất bại, gã vì vô ý thả hai nữ oa kia, chính là tội không thể tha.

Tên Đế Chủ ngửa mặt lên trời rít gào, tức sôi máu, một kích đánh nát vạn dặm núi sông cũng không thể khiến gã dễ chịu hơn.

Đến cuối cùng, gã chỉ có thể phẫn hận xoay người rời đi.

Trong tòa thành cổ kính, không khí có chút căng thẳng.

Ngay cả các tu sĩ thổ dân thông thường cũng nhận thấy sự khác lạ.

Mấy ngày nay, liên tục có tu sĩ hùng mạnh đến tìm kiếm, thậm chí có cả Đế Chủ.

Một số lượng lớn tu sĩ lật tung cả thành, chỉ kém đào ba thước đất lên hết thôi.

Nghe nói La Quật đại nhân đã thôi diễn ra người cứu Lưu Vân vẫn đang ở trong thành, chưa rời đi.

Nhưng điều khiến La Quật chán nản là bọn họ tìm như thế nào cũng không ra.

Người kia cứ như đã biến mất khỏi tầm mắt bọn họ.

Mấy ngày rồi, bọn họ lần lượt lợi trừ nhưng vẫnkhông phát hiện được mục tiêu.

Người có thể dễ dàng trấn áp đặc sứ Chân tiên cảnh ít nhất cũng phải có cảnh giới Đế Chủ.

Họ tập trung tìm kiếm, theo dõi những người ở cấp độ này.

Vì thế, đám người Sở Mặc tạm thời an toàn.

Tuy nhiên, khi bọn họ đặt ánh mắt lên người tu sĩ cấp Chân tiên thì khó mà nói.

Trong nhà trọ

Sở Thanh nhìn Sở Mặc nói:

- Mấy ngày nay chúng ta đã bị kiểm tra bốn lần rồi.

Ta nghĩ nếu cứ thế này sớm hay muộn chúng ta cũng bị lộ thôi.

Sở Mặc gật đầu.

Thực tế, tránh thoát được vài lần đều nhờ vào vận khí.

Nếu không kiểu gì cũng có người thấy bất thường.

Dù sao bọn họ cũng là tu sĩ đến từ thiên giới chứ không thuộc về thế giới này.

Hổ Liệt hơi căm tức:

- Bá đạo thật.

Vì để bắt một người mà bọn họ trực tiếp phong tỏa một tòa thành.

Sở Thanh nói:

- Đã ở vị trí kia thì làm thế này cũng chẳng kỳ quái.

Dù lão ta có giận dữ hủy thành hay giết hết tu sĩ cũng chẳng lạ đâu.

-----o0o-----

Chương 1431: Bị nhìn thấu

Chương 1431: Bị nhìn thấu

Thủy Y Y gật đầu nói:

- Đúng thế, chuyện này quá bình thường.

Các nàng đều xuất thân từ đại tộc.

Dù chưa thấy tận mắt nhưng đã nghe nhiều bí văn ở Thiên giới hơn với người thường rất nhiều.

Đối với một người ở chuẩn Chí Tôn, chỉ cần y muốn, có thể không tiếc bất cứ thứ gì để tìm được người y muốn.

Đúng lúc này, Thủy Y Y đột nhiên cau mày, vẻ mặt quái dị, cườikhổ:

- Sao thế nhỉ?

Ta cảm giác, hình như mình muốn đột phá.

Mọi người hơi sửng sốt, không biết nói gì.

Đạt được cơ duyên trên thiên lộ vốn là chuyện tốt nhưng vào đúng lúc này lại quá nguy hiểm.

Cả đám ngơ ngác nhìn nhau.

Hiện tại bọn họ không thể ra ngoài.

Nếu lựa chọn ở đây, thì không cần nói, cũng trực tiếp trở thành tâm điểm.

Thủy Y Y hít sâu một hơi nói:

- Trên người ta vẫn còn vài pháp khí giúp chạy trốn.

Cơ duyên chưa tới, không thể cưỡng cầu.

Nhưng khi nó đến, muốncự tuyệt cũng không được.

Nhất là tu sĩ như Thủy Y Y.

Từ Chân tiên tăng lên Đế Chủ, cơ duyên của nàng cực mãnh liệt.

Dù nàng cưỡng chế chưa độ kiếp nhưng khí tức trên người quá kinh khủng, chắc chắn sẽ khiến người khác chú ý.

Sở Thanh lắc đầu:

- Đám người đó đã sớm thiết lập thiên la địa võng, vô số pháp trận.

Muốn chạy trốn, nói dễ hơn làm mà.

Thủy Y Y tái mặt nói:

- Ta không muốn liên lụy các ngươi.

Sở Thanh nhìn nàng:

- Ngươi nói mơ à.

Chúng ta đi cùng nhau, đương nhiên phải cùng tiến cùng lùi.

Sở Mặc trầm mặc một chút, sau đó nói:

- Đi, ta mang ngươi ra ngoài.

- Ngươi á?

Cả đám sửng sốt.

Tiêu Trường Bình cũng không nhịn được nói:

- Ngươi đừng xúc động.

Chúng ta nghĩ xem có biện pháp nàokhông đã.

Sở Mặc lắc đầu:

- Khí tức trên người nàng càng ngày càng mãnh liệt.

Không đến một canh giờ nữa sẽ hoàn toàn không thể khống chế.

Thay vì bị người khác phát hiện, không bằng chúng ta chủ động rời đi thì hơn.

- Nhưng nếu chúng ta đi, chỉ lo có người phát hiện vấn đề, sẽ bị theo dõi.

Tiêu Trường Bình nói.

Sở Mặc nói:

- Dù không đi sớm muộn gì chúng ta cũng bị phát hiện rồi.

Không chừng cũng lộ rồi, chẳng qua người ta không muốn rút dây động rừng thôi...

Cả đám nhíu mày, Sở Mặc lại hít sâu nói:

- Khả năng này có thể xảy ra đó...

Nguyệt Khuynh Thành hồi tưởng lại nói:

- Lần cuối bọn họ kiểm tra, có người nhìn chúng ta lạ lạ, ta còn nghĩ bọn họ sẽ hỏi gì cơ.

Kết quả chẳng hỏi gì mà đi luôn.

Ba ngày sau cũng không thấy ai đến nữa.

Có lẽ, có vấn đề gì rồi cũng nên.

- Chắc vậy.

Sở Mặc gật đầu.

- Ta cũng thấy.

- Ta cũng vậy.

Thủy Y Y nói.

Sở Mặc nhìn mọi người:

- Chuyện này vì ta.

Nếu không phải do ta...

- Không cần nói vậy.

Thủy Y Y nhìn Sở Mặc.

- Chúng ta đi cùng nhau.

Sở Thanh cũng nói:

- Làm gì có chuyện thấy chết mà không cứu chứ.

Hơn nữa, đối phương nhằm vào ngươi.

Tóm lại vẫn có liên quan.

Tuy Sở Mặc chưa nói gì nhưng mọi người đã ít nhiều đoán được một chút.

Nghe nói người được cứu là người bị La Quật điểm danh.

Mà lại còn là một nữ tu sĩ đến từ Thiên giới.

Mọi người đoán người kia là Lưu Vân, mà người cứu nàng, chính là Sở Mặc.

Tuy không ai biết vì sao Sở Mặc lại làm được nhưng đúng như Sở Thanh nói, mục tiêu của La Quật là Sở Mặc.

Bọn họ ở trong thành, đối phương lại đang tìm kiếm người cứu Lưu Vân.

Khi bọn họ phát hiện tung tích vấn đề, nếu cố che giấu sẽ có thể dẫn đến kết quả không mong muốn.

Không khí hơi nặng nề.

Trong thành có nhiều Đế Chủ trấn thủ, đè ép khiến người khác khó thở.

Chỉ lo không cẩn thận một chút có thể rơi vào thế vạn kiếp bất phục.

Sở Mặc khẽ nhướng mày một chút, hạ giọng nói:

- Xem ra bọn chúng đang ép chúng ta lựa chọn.

Phía bên ngoài đang có người bay tới chỗ nhà trọ.

Hơn nữa, Thương Khung Thần Giám còn cảnh báo ít nhất có mười tên Đế Chủ bậc cao đang đến.

Đây là một kẻ thù đáng sợ.

Dù đến Thiên giới cũng có thể khiến bất cứ đại tộc nào thấp thỏm lo âu.

Sở Mặc hít sâu, thầm nghĩ: lần phải nhờ vào ngươi rồi nhập địa.

Hy vọng ngươi sẽ không khiến ta thất vọng.

Vù một cái.

Một pháp khí trực tiếp treo trên đỉnh nhà trọ, tản ra hơi thở hùng mạnh, phong tỏa toàn bộ căn nhà.

Sau đó hơn mười người nháy mắt hiện ra.

Giọng Cự Linh Đế Chủ vừa thô vừa to:

- Mấy tiểu tử Thiên giới kia, đừng ôm may mắn nữa, ngoan ngoãn đầu hàng đi.

Phán đoán lúc trước đã thành sự thật.

Không phải chưa bị phát hiện mà chẳng qua bọn họ không muốn rút dây động rừng thôi.

Điều này khó mà tránh được.

Dù sớm biết thế này nhưng hiện tại Sở Mặc cũng chưa có biện pháp, không thể trực tiếp đánh với đám kia được.

Một đám tu sĩ Chân tiên có mạnh thế nào cũng không là đối thủ của một đám Đế Chủ cấp cao.

Nếu chỉ có một tên Đế Chủ còn dễ nói.

Với chiến lực những người ở đây, không chừng có thể đánh đối phương không chết cũng trọng thương.

Nhưng vấn đề là, có hẳn một đám Đế Chủ kéo đến trong thànhrồi.

Ở ngoài có khoảng một chục nhưng ai biết bọn họ còn âm thầm ẩn nấp bao nhiêu chứ.

Nguyên bản tòa cổ thành này cũng không có nhiều Đế Chủ như vậy, cùng lắm chỉ có một hai người thôi.

Đế Chủ bậc cao cũng không phải rau cải, bới chỗ nào túm được chỗ đó.

Mỗi một vị Đế Chủ đều là vua một phương.

Hiện tại, tất cả bọn họ vì có chung mục đích mới tụ tập ở đây.

Nói không ngoa, đây gần như là một nhóm cường đại nhất ở thiên lộ rồi.

Mà bọn họ lại đều ít nhiều có quan hệ với La Quật.

Không ai có thể cự tuyệt cơ hội rời khỏi thiên lộ.

Dù sau khi rời đi, không trở lại được, bọn họcũng không hối tiếc.

Đám Sở Mặc ngồi trong phòng nhìn nhau, cười khổ.

Cự Linh Đế Chủ lại lớn tiếng:

- Sở tiểu tử, ngươi nên nghĩ cho kỹ.

La Quật đại nhân chẳng qua muốn gặp mặt nói chuyện một chút thôi.

Lấy thân phận của đại nhân lại không dùng đến từ triệu kiến đã là vinh hạnh cho ngươi lắm rồi.

Tục ngữ nói, nên uống rượu mời chứ đừng uống rượu phạt.

Ngươi còn trẻ, về sau còn có tiền đồ tươi sáng, không nên phạm phải sai lầm không đáng có.

Âm thanh lạnh lẽo của Hàn Băng Đế Chủ vang lên:

- Ngươi nên nghĩ cho bằng hữu bên cạnh ngươi.

Bọn họ vô tội.

Nếu vì ngươi mà họ mất mạng, ngươi không day dứt sao?

Đường đường Đế Chủ cấp cao lại chơi trò vừa đấm vừa xoa, cũng đủ nhọc lòng.

Bất quá bọn họ không hiểu Sở Mặc.

Từ khi bước chân vào giới tu hành, Sở Mặc đã trải qua rất nhiều chuyện, chuyện tốt có mà kẻ xấu cũng gặp không ít.

Nhưng hắn hận nhất chính là cái loại vừa mở mồm đã uy hiếp như thế này.

Sở Mặc chậm rãi kích hoạt Thương Khung Thần Giám.

Mấy viênhuyết nguyệt tỏa sáng nhàn nhạt, nhưng không phát ra tí xíu khí tức nào.

Nên nhóm Đế Chủ cấp cao kia không phát hiện được.

-----o0o-----

Chương 1432: Quá mất mặt

Chương 1432: Quá mất mặt

Nghe Hàn Băng Đế Chủ uy hiếp, Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Ta đâu cần nghĩ chứ, chẳng phải các ngươi sẽ cứ làm hay sao?

Lúc trước các ngươi cũng đã làm rồi còn gì.

Trăm phương ngàn kế thăm dò người liên quan tới ta.

Sau đó một đám Đế Chủ không biết xấu hổ nhốt một tiểu cô nương.

Chuyện này không phải các ngươi làm, chẳng lẽ là tên khốn kiếp nào khác làm à?

- Câm mồm!

Thanh âm của Hàn Băng Đế Chủ tràn đầy phẫn nộ:

- Quả nhiên là ngươi phá!

- Nói thừa, đương nhiên là Sở gia ta rồi.

Sở Mặc quát một tiếng.

Nhập địa huyết nguyệt nháy mắt phát ra một luồng sáng huyền ảo, bao phủ cả đám người trong phòng.

Trong hư không có vài gào lên:

- Hỏng rồi!

- Hắn muốn trốn đó!

- Mau trấn áp!

- Để Sở Mặc sống, người khác sinh tử bất luận.

Mấy Đế Chủ bậc cao lạnh lùng lên tiếng.

Đám Sở Mặc đã được Nhập địa huyết nguyệt bao phủ.

Sau đó Như ý và Tránh họa tỏa ánh sáng gây nhiễu.

Hỗn độn huyết nguyệt nhẹ nhàng lay động, trực tiếp phóng thích khí tức hỗn độn bao phủ mọi người.

Những Đế Chủ cấp cao trên trời đột nhiên mất đi mục tiêu.

Bọn họ cực kỳ kinh ngạc.

Hàn Băng Đế Chủ và Cự Linh Đế Chủ trực tiếp xuất thủ.

Lúc đám Đế Chủ bậc cao xuất hiện đã gây chấn động.

Nhưng hiện tại, người bị chấn động lại là chục tên Đế Chủ đó.

Bọn họ nhìn nhau, không dám tin, lại có chút khiếp sợ.

Đám người Sở Mặc vốn bị vây bên trong giờ lại không thấy đâu.

- Sao lại thế chứ?

Cự Linh Đế Chủ ngơ ngác, nhìn thoáng qua Hàn Băng Đế Chủ:

- Pháp trận có vấn đề sao?

Hàn Băng Đế Chủ khẳng định:

- Không có khả năng đó.

Pháp trận này do năm vị Đế Chủ chúng ta bày ra.

Cơ bản không có chỗ trống để chúng trốn.

Một Đế Chủ bậc cao khác trầm mặt:

- Cự Linh Đế Chủ, pháp trận chắc chắn không có vấn đề gì.

Đến giờ, còn không phát hiện dấu hiệu động chạm.

- Đúng vậy, Cự Linh Đế Chủ.

Pháp trận không bị người ta động vào đâu.

Lại có Đế Chủ khác tiếp lời.

- Nhưng... sao lại không thấy mấy tên kia chứ?

Khóe miệng Cự Linh Đế Chủ co quắp, mắt nhìn chằm chằm vào chỗ bọn Sở Mặc biến mất.

Không nhịn được giơ tay đánh một kích.

Ầm một tiếng.

Mặt đất chỗ đó có thêm một cái hố sâu không đáy nhưng không ảnh hưởng đến kiến trúc xung quanh.

Bọn họ là Đế Chủ cấp cao, điều chỉnh lực đạo cực kỳ chính xác.

Lúc này, từ cái hố sâu truyền đến một chút dao động.

Cự Linh Đế Chủ vui mừng nói:

- Tìm được rồi!

Khóe miệng Hàn Băng Đế Chủ run run, lạnh lùng nói:

- Đó là do ngươi động chạm đến pháp trận chúng ta bày ra đó.

Cự Linh Đế Chủ xấu hổ.

Dù am hiểu chiến đấu, nhưng Cự Linh Đế Chủ dốt đặc cán mai về mấy cái trận pháp này, lần này trở thành trò cười rồi.

Tuy nhiên giờ cũng chẳng ai có tâm trạng mà cười.

Vì đối phương lại có thể chạy trốn ngay dưới mắt của bọn họ.

Hơn nữa, lại còn sau khi bọn họ bố trí chặt chẽ thỏa đáng, gióng trống khua chiêng chạy tới, thế mà lại hụt mất.

Đúng là tát vào mặt bọn họ mà.

Cái tát vừa đau, lại vừa kêu.

Vô luận thế nào chuyện này cũng không gạt được người trong thành.

Lần này, bọn họ mất hết mặt mũi rồi.

Đám Đế Chủ nhìn nhau, vừa xấu hổ vừa khó tin.

- Đám vật nhỏ này chẳng lẽ chắp cánh bay mất rồi sao?

Cự Linh Đế Chủ giận dữ nói thầm, sau đó hai mắt tỏa sáng, tìm kiếm khắp nơi.

Hàn Băng Đế Chủ lại nói:

- Trên người bọn chúng chắc chắn có pháp khí siêu việt nào đó mà chúng ta không biết.

Dù thế nào thì Sở Mặc cũng đã trốn thoát ngay trước mắt họ.

Trước khi đi còn châm chọc bọn họ nữa.

Đám Đế Chủ thấy mất mặt, nhưng đồng thời, trong lòng đang lo lắng.

Một tên Đế Chủ nói:

- Hiện tại vấn đề lớn nhất là nhanh chóng tìm được bọn chúng.

Hàn Băng Đế Chủ hít sâu một hơi nói:

- Bọn họ chưa đi được đâu.

Tu sĩ Thiên giới muốn đi ra sẽ phải đi đến cuối con đường của mình.

Đám người kia đều là các thiên tài chân chính.

Bọn chúng đã đến Thiên lộ, chắc chắn sẽ có đột phá.

Cự Linh Đế Chủ nói:

- Đúng, chúng ta chỉ cần chú ý khu vực này có người độ kiếp hay không là tìm được bọn chúng thôi.

Không khí căng thẳng được giảm bớt một chút.

Đúng lúc này, có người bỗng chỉ về phương xa hô lên:

- Chỗ kia có kiếp vân ngưng lại kìa...

Đám Đế Chủ nháy mắt đầu quay đầu nhìn về chỗ đó.

Phản ứng tiếp theo của họ là phá không bay đi luôn.

Đám Sở Thanh nhìn Sở Mặc thi triển Chí Tôn thuật, khơi dậy một lượng lớn linh khí trong lòng đất.

Ai cũng cảm nhận rất rõ khí tức thiên địa có sự biến hóa.

Nhìn Sở Mặc nghiêm túc, mặt tái nhợt lại hơi mệt mỏi, mọi người lại thấy lo cho hắn.

Thủy Y Y đã đứng giữa hư không.

Tinh khí trong thiên địa bắt đầu ào ạt tiến vào thân thể của nàng.

Cơ duyên của nàng đã tới, đã đến lúc phải độ kiếp.

Kiếp vân ngưng tụ, một đám lôi điện màu tím ẩn ẩn vờn vờn.

Sở Mặc vẫn không ngừng lại.

Hắn tiếp tục khơi dậy tinh khí, một phần vì muốn ngăn chặn đám Đế Chủ bậc cao kia.

Với cảnh giới Chân tiên hậu kỳ hiện tại, hắn có thể thi triển Phong thủy thần thông tốt hơn so với lúc trước, nhưng hiện tại, hắn lại muốn dùng nó để đối phó với một đám Đế Chủ cao cấp khủng bố.

Thủ đoạn này có thể ngăn chặn những người kia hay không, hắn không dám chắc.

Từ khi tiến vào Thiên giới, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình cảnh như thế này.

Mặt ngoài, Sở Mặc rất bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn cũng không tự tin.

Hơn nữa, hắn nghĩ, sau này khi trở ra thiên lộ, chỉ sợcũng sẽ gặp phải nhiều trường hợp như thế này thôi.

Cứ coi như đây là một lần diễn tập đi.

Một lần diễn tập khiến người ta kinh hồn động phách.

Đến Sở Thanh và Tiêu Trường Bình vốn thường xuyên tiếp xúc với sự kiện lớn cũng không khỏi khẩn trương.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành căng thẳng nhìn Sở Mặc thi thuật.

Sở Mặc dường như hòa vào một thể với phiến thiên địa này rồi.

Mỗi một động tác của hắn đều rất đẹp.

Dần dần, mọi người bĩnh tĩnh hơn.

Dường như Sở Mặc có một loại ma lực nào đó, khiến không khí thoảimái hơn.

Nghĩ lại, người làm trụ cột lúc này đáng lẽ là bọn họ mới đúng.

Điều này khiến Sở Thanh và Tiêu Trường Bình hơi xấu hổ.

Hai người nhìn trộm Sở Mặc một chút, thấy hắn vẫn đang thi thuật.

Lúc này, hơn mười Đế Chủ cấp cao cũng đuổi đến.

Cách khoảng mười vạn dặm, đám Đế Chủ dừng lại.

Dù là Đế Chủ cấp cao cũng không dám tùy tiện dính dáng đến thiên kiếp.

Cự Linh Đế Chủ cười lạnh:

- Sở Mặc, ngươi thoát được nhất thời chứ đâu thoát được cả đời đâu?

Ngươi còn không mau đầu hàng.

Đám người Hàn Băng Đế Chủ nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt lạnh lùng, bọn họ cũng thấy chỗ này có dị thường nên không tùy tiện tiến lên.

-----o0o-----

Chương 1433: Lươn lẹo

Chương 1433: Lươn lẹo

Kiếp vân hoàn toàn ngưng tụ, từng đạo thiên lôi màu tím tấn phong lên Đế Chủ bắt đầu đánh thẳng vào người Thủy Y Y.

Sở Mặc lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Hắn cười cợt nhìn Cự Linh Đế Chủ ở phương xa, thản nhiên nói:

- Ta đã bày một pháp trận khủng bố ở đây.

Cự Linh, có ngon ngươi tiến vào coi.

Đúng là quá kiêu ngạo!

Một tu sĩ Chân Tiên lại dám khiêu khích mộtĐế Chủ đại lão cấp cao.

Cự Linh Đế Chủ tức sôi máu, giận dữ hét:

- Thằng nhóc kia, ngươi quá ngông cuồng!

Nói xong định đi đến giáo huấn Sở Mặc nhưng bị Hàn Băng Đế Chủ ngăn lại.

- Đừng xúc động.

Chỗ này không tầm thường đâu.

Hàn Băng Đế Chủ nói.

- Chỉ là một pháp trận do tên Chân tiên thiết lập sao có thể ngăn cản ta được chứ?

Cự Linh Đế Chủ không phục nói.

ại có một đạo thiên lôi đánh xuống.

Thủy Y Y không bị ảnh hưởng tí nào, thong dong độ kiếp.

Dường như chẳng có chuyện gì phát sinh.

Hàn Băng Đế Chủ lại nói:

- Trước không cần để ý bọn chúng.

Sau khi nữ oa kia độ kiếp xong, chúng ta đến trấn áp tiếp.

- Đúng vậy, thiên kiếp của Đế Chủ có quá nhiều nhân quả.

Nếu tùy tiện ra tay có thể phải nhận nhân quả, lại có thể bị thiên kiếp dính vào.

Mặc dù chúng ta đã trải qua thiên kiếp này nhưng nếu hiện tại đinhận, sẽ không chỉ là thiên kiếp Đế Chủ nữa đâu.

Một Đế Chủ lớn tuổi cảnh cáo.

Hiện tại bọn họ đã là Đế Chủ.

Một khi bị dính thiên kiếp, chắc chắn cũng sẽ là thiên kiếp mạnh hơn so với thiên kiếp của Đế Chủ bình thường.

Dù không đến mức khủng bố như thiên kiếp của Chí Tôn nhưng tuyệt đối có khả năng khiến bọn họ ngã xuống.

Nhất là khi có một người bị dính có khả năng dẫn đến phản ứng dây chuyền.

Mà ở đây có mười mấy Đế Chủ cấp cao đó.

Khi đó thì vui rồi.

Đừng nói bắt Sở Mặc, tự bọn họ khó sống, còn nói gì việc ra khỏi thiên lộ ra Thiên giới tung hoành nữa.

Cự Linh Đế Chủ cũng không phải kẻ ngốc, rất nhanh nắm được điểm mấu chốt, không nhịn được mắng Sở Mặc:

- Ranh con, ngươi thật âm hiểm.

Còn lâu mới bẫy được ông nội ta nhé.

Nói xong còn hơi đắc ý.

Đám người bên cạnh không buồn nói gì.

Mặc dù chiến lực của Cự Linh Đế Chủ rất hùng mạnh, nhưng đầu óc... thật không dám khen tặng.

Sở Mặc vẫn còn chút mệt mỏi, liếc xéo Cự Linh Đế Chủ một cái, cười khẩy:

- Không có gan thì thôi còn giả vờ làm đại nhân vật làm chi.

Cứlàm như người ta không biết ngươi ý.

- Mẹ, bố không nhịn được nữa rồi!

Cự Linh Đế Chủ giận tím mặt.

Là lão tổ của gia tộc cổ biết bao nhiêu năm trên thiên lộ, lão cũng là một nhân vật có tiếng.

Dù là La Quật đại nhân cũng chưa từng cười nhạo lão như thế.

Mấy người Hàn Băng Đế Chủ cố kéo Cự Linh lại, cố gắng khuyên nhủ.

Sắc mặt cả đám đều khó coi.

Một phần vì tính nóng nảy của Cự Linh, một phần họ cũng hận Sở Mặc.

Một tên Chân tiên nho nhỏ mà thôi.

Lúc trước thiên lộ có lan truyềnrằng hắn có thể chém đầu một Đế Chủ bậc ba nhưng những đại lão ở đây cũng chẳng để ý lắm.

Cảnh giới giống nhau nhưng vẫn có cấp bậc cả đấy.

Chênh lệch cấp bậc cũng không vừa đâu.

Nếu một Đế Chủ bậc ba dám nói linh tinh họ cũng có thể đập cho một phát chết tươi.

Khi nhận được tin của La Quật, bọn họ rất hưng phấn, căn bản thấy việc này quá đơn giản.

Nên chẳng buồn nghĩ nhiều.

Một tên tiểu tử thối Chân tiên đến từ Thiên giới lại có khả năng dịch chuyển không gian, thời gian.

Đúng là ông trời có mắt, cứu giúp bọn họ.

Nên ngay từ đầu, thấy La Quật cẩn thận, bọn họ còn xem thường.

Bắt một tiểu tu sĩ Chân tiên lại còn cần phải uy hiếp hắn, đúng là có chút hạ lưu đó?

Nhưng đến hiện tại, bọn họ minh bạch La Quật đại nhân đúng là người cơ trí.

Thằng nhãi này cứ như cá trạch, quá lươn lẹo, muốn bắt không bắt được lại còn bị cắn trả một phát.

Cự Linh cười lạnh:

- Ranh con, ngươi không cần khích.

Sẽ có lúc ngươi phải khóc thôi.

Thiên kiếp của Đế Chủ bên kia đang ngày càng dày đặc, lại có tiếng sét đánh vang lên.

Thủy Y Y độ kiếp được một nửa rồi.

Đúng lúc này, bầu trời xuất hiện dị tượng.

Sở Mặc không để ý tới Cự Linh Đế Chủ nữa mà hơi lo lắng nhìn Thủy Y Y.

Hắn có chính kiến, nhưng không phải người sắt đá.

Hắn biết tình cảm của Thủy Y Y dành cho hắn.

Nhưng hắn không thể hứa hẹn bất cứ điều gì, cũng không muốn học các tu sĩ khác, có nhiều đạo lữ.

Lòng dạ hắn không hẹp hòi nhưng chỉ chứ được hình bóng một người.

Thế giới bao la nhưng trong mắt hắn cũng chỉ nhìn thấy người đó mà thôi.

Hình bóng kia chính là toàn bộ thế giới của hắn.

Hắn hy vọng Thủy Y Y có thể vui vẻ sống trên thế gian.

Hắn biết, thiên kiếp của Đế Chủ đối với tu sĩ có nội tình hùng hậu như Thủy Y Y chẳng đáng là gì nhưng vẫn không nhịn được lo lắng.

Dị tượng trong hư không chậm rãi ngưng tụ, người đứng xa chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng lờ mờ.

Nhóm Đế Chủ đứng ở đằng xa không nhịn được phóng mắt quan sát dị tượng.

- Trong không giống hình bóng của Chí Tôn cho lắm.

Hàn Băng Đế Chủ than nhẹ.

- Cũng không phải Chí Tôn pháp tướng.

Cự Linh Đế Chủ thi thào.

Những Đế Chủ này không nhịn được cảm thán:

- Các tu sĩ Thiên giới tiến vào đợt này đúng là nhóm ưu tú nhất trong mấy vạn năm qua, nhân tài nhiều không kể xiết.

- Nghe nói có kẻ khi tấn thăng lên Đế Chủ đã có mười ba hình bóng Chí Tôn đó.

Có người cảm khái.

- Đợt này là gì đây?

Nó chẳng giống hình bóng hay pháp tướng của Chí Tôn gì cả.

Chẳng lẽ lại là...

Một lão Đế Chủ hơi nhíu mày.

Lão nghĩ đến một chuyện cực đáng sợ, không dám nhìn thẳng vào hai luồng ánh sáng phía trước, không nhịnđược hô lên:

- Không nên nhìn thẳng vào hình ảnh kia...

Hai gã Đế Chủ khác bị chảy máu mắt.

Dù không kêu lên nhưng vẻ mặt rất thống khổ.

- Đích thị là Chí Tôn pháp ấn rồi.

Đế Chủ già xác định được thì thét lên kinh hãi, không nhịn được lui về phía sau mấy bước, hoảng sợ nhìn hình bóng mờ ảo phía trước.

Mấy Đế Chủ khác cũng thu hồi mắt thần, dù không bị chảy máu mắt nhưng cũng hoảng sợ không kém.

Chí Tôn pháp ấn còn cao hơn Chí Tônpháp tướng.

Hình bóng của Chí Tôn chỉ là di ảnh còn sót lại khi một Chí Tôn trẻ tuổi lên Thiên lộ, gặp được hậu bối đồng tộc đột phá phi thăng sẽ hiện lên, hộ tống trợ giúp hậu bối đó.

Chí Tôn pháp tướng là dấu ấn của Chí Tôn được khắc lại khi người đó thành đạo, hòa vào hư vô, trở thành một quy tắc của thế giới.

Không phân biệt không gian, thời gian, chỉ cần gặp người có duyên sẽ đến.

Giống như Ma Quân vậy.

Vị Chí Tôn kia không thành đạo trên thiên lộ nhưng khi Ma Quân đột phá pháp tướng của người đó lại hiện ra.

Đây là sức mạnh vượt qua các khái niệm thông thường về khônggian, thời gian.

-----o0o-----

Chương 1434: Chí Tôn pháp ấn

Chương 1434: Chí Tôn pháp ấn

Hình bóng của Chí Tôn và Chí Tôn pháp tướng đều là do vô tình mà lưu lại thiên địa, để lại phúc cho hậu thế.

Nhưng Chí Tôn pháp ấn lại do chính Chí Tôn ở thời điểm thành đạo chủ động lưu lại.

Trong pháp ấn này ít nhất sót lại một phần ba kết quả ngộ đạo của vị Chí Tôn kia.

Bọn họ chủ động khắc ấn lưu lại thiên đạo, một khi gặp được hậu bối hữu duyên sẽ xuất hiện.

Đây là một cơ duyên lớn kinh người.

Từ xưa đến nay, cực kỳ ít tu sĩ có thể chân chính xúc động Chí Tôn pháp ấn.

Đếm ra không đến mườingười.

Tuyệt đại đa số Chí Tôn khi tấn thăng lên Đế Chủ cũng khó mà gặp được Chí Tôn pháp ấn, đa phần đều chỉ gặp Chí Tôn pháp tướng thôi.

Không ngờ, Thủy Y Y lại xúc động được Chí Tôn pháp ấn.

Trước đó không có bất cứ ai đoán được chuyện này, đám Đế Chủ bậc cao cũng nhìn mà tròn mắt.

Bọn họ không dám tin, thậm chí cực kỳ ghen tị.

Chí Tôn pháp ấn xuất hiện đồng nghĩa tu sĩ có thể thăng lên cảnh giới rất cao, còn chiếm được ít nhất một phần ba kết quả ngộ đạo củaChí Tôn.

Thứ này còn giá trị hơn cả truyền thừa của Chí Tôn.

Chỉ cần không phải kẻ ngốc, bất cứ tu sĩ nào cũng sẽ chọn Chí Tôn pháp ấn thay vì Chí Tôn truyền thừa.

Vì nó, ở một mức nhất định, đại diện cho con đường tiến lên Chí Tôn.

Hai gã Đế Chủ bị chảy máu mắt đã bị mù hoàn toàn, bị tổn thương cực lớn.

Cảnh giới của họ bây giờ dù không cần mắt vẫn sinh hoạt được nhưng có một số chuyện không gì có thể thay thế giá trị của con mắt.

Hai gã Đế Chủ này thống khổ gầm gừ.

Hận Thủy Y Y thấu xương.

Nếu không phải vì thiên kiếp, chắc chắnhai người sẽ xông lên, đánh tiểu nha đầu kia ra bã.

Cứ thế bị mù sao lại không hận chứ.

Thủy Y Y lại không buồn chú ý.

Bảy tám cái Chí Tôn khí bao quanh nàng, giúp nàng ngăn cản thiên kiếp đang không ngừng đánh xuống.

Nàng khác với tên cường đại biến thái Sở Mặc, cũng không đi theo con đường luyện thể, nên nàng không dám cứng rắn chống đỡ thiên kiếp.

Nàng đang hấp thu tinh khí trong thiên địa, không ngừng luyện hóa tinh khí, đồng thời rèn luyện chính mình.

Gông cùm xiềng xích đến ĐếChủ rốt cuộc bị tinh khí phá vỡ, Thủy Y Y tiến vào Đế Chủ, trở thành một Nữ Đế chân chính.

Ầm!

Tinh khí cuồn cuồn không ngừng tiến vào thân thể Thủy Y Y.

Sắc mặt Hàn Băng Đế Chủ rất khó coi, gã thấp giọng lẩm bẩm:

- Bọn sâu mọt Thiên giới lại đoạt lấy cơ duyên và tinh khí trên thiên lộ của chúng ta.

Khí tức trên người Thủy Y Y đã tăng lên Đế Chủ bậc năm.

Tinh khí trong thiên địa vẫn cực kỳ dồi dào.

Lực lượng tiêu hao lên Chí Tôn cực nhiều nhưng lên Đế Chủ cũng không ít.

Chỉ cần đủ tinh khí có thể giúp Đế Chủ tấn thăng đến tầng cao hơn.

Đến lúc này, lực lượng đồng nghĩa với cảnh giới.

Nhưng chỉ có thể nắm bắt cơ hội khi tấn thăng.

Còn chờ đến cảnh giới ổn định lại, sẽ khó mà vượt qua tiếp.

Nhiều tu sĩ cả đời chỉ có một cơ hội.

Nên một tu sĩ thông minh như Thủy Y Y, dù thế nào cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Nàng bắt đầu điên cuồng vận động tâm pháp hấp thu tinh khí trong thiên địa.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Roẹt!

Roẹt!

Roẹt!

Thiên kiếp dồn dập đánh xuống, hình thành một biển sấm sét, bổ thẳng vào người Thủy Y Y.

Quá trình tấn thăng lên Đế Chủ của nàng đã gần kết thúc.

Chí Tôn pháp ấn dần hiện rõ.

Người xem chỉ có thể thấy một hình bóng cổ xưa mà tang thương.

Tuy không cao lớn nhưng lại khiến người ta cảm giác trời đất này không thể dung nạp được nó.

Hàn Băng Đế Chủ rung động lẩm bẩm:

- Đây là pháp ấn lưu lại cho Đế Chủ ư, không ngờ kinh khủng như thế, chỉ một hình bóng lại chất chứa bao sức mạnh...

Các Đế Chủ bậc cao thấy được nhiều thứ ở Chí Tôn pháp ấn hơn các tu sĩ bình thường.

Cự Linh Đế Chủ chấn động đến nỗi chẳng buồn nói chuyện, chỉ ngơ ngác nhìn hình bóng kia, trong mắt hoàn toàn kính sợ.

Các Đế Chủ bậc cao, thổ dân của thiên lộ, đồng loạt khom mình thi lễ với hình bóng đó.

Tuy pháp ấn kia không uy hiếp bọn họ nhưng bọn họ vẫn muốn làm như vậy.

Đây là một cách biểu thị thái độ tôn trọng đốivới tiền bối, chân thực từ tận đáy lòng.

Thủy Y Y cảm giác trong đan điền sức mạnh đã cường đại đến mức không tưởng, chưa bao giờ sung túc như thế này.

Gông cùm xiềng xích trong cơ thể nàng đã bị đập phá, năng lượng thúc dục giúp nàng tăng lên Đế Chủ bậc sáu, chính thức bước vào hàng ngũ Đế Chủ cấp cao.

Thủy Y Y vận dụng tâm pháp, bắt đầu củng cố cảnh giới của mình.

Nàng phải nắm giữ đạo cơ của chính mình.

Tinh khí dào dạt đột nhiên thoái lui thần tốc.

Đám Sở Mặc và nhóm Đế Chủ ngẩn người.

Bọn họ biết Thủy Y Y chưa đột phá hết sức, tuyệt đối không nên dừng lại vào lúc này chứ.

Có thể đây là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời đó.

Dù ở vị trí đối địch nhưng nhóm Đế Chủ cao cấp cũng không nhịn được hơi tiếc nuối.

Thủy Y Y cũng không biết tại sao mình lại hành động như vậy, đây thuần túy là do bản năng.

Sâu trong nội tâm của nàng của một giọng nói khuyên nàng không nên đột phá tiếp, sẽ không tốt.

Mà nên dừng lại, củng cố vững chắc từng bước đi.

Tốt quá hóa cùi bắp.

Cảm giác này rất huyền ảo, Thủy Y Y lựa chọn nghe theo nó.

Lúc này, hình bóng trên bầu trời đột nhiên mở miệng.

Hình bóng nàyđang giảng kinh.

Chỉ có Thủy Y Y mới hiểu.

Tất cả những người khác đều khóa lại toàn bộ giác quan, nếu không sẽ phải chịu hậu quả khôn lường.

Nhóm Đế Chủ bậc cao lại biết rõ hơn ai hết.

Hai gã Đế Chủ bị mù mặt không ngừng thổn thức, trong đầu có cùng ý niệm: đúng là mắt mình bị mù mà mới dám đi nhìn trực tiếp Chí Tôn pháp ấn.

Thủy Y Y nghe tiếng kinh, cực kỳ rung động.

Nàng chảy nước mắt, vì không ngờ kinh văn kia lại trùng với một bộ kinh văn đã bị hao hụt của Thủy gia.

Bộ kinh văn đó chỉ còn khoảng một phần mười nhưng được cho vào danh mục kinh văn chí bảo trấn tộc.

Hình bóng này không lẽ chính là vị Chí Tôn tổ tiên của Thủy gia sao?

Thủy Y Y rất muốn hỏi, nhưng nàng không thể mở miệng.

Toàn bộ thần thức bị phần cổ kinh kia chiếm cứ.

Tiếng kinh ngân vang khoảng nửa canh giờ.

Sau khi niệm hết bộ kinh, toàn bộ chú văn lại như khắc in vào trong đầu của Thủy Y Y.

Hình bóng kia dần dần tan biến.

- Tiền bối, ngài là tổ tiên của con ạ?

Thủy Y Y đẫm lệ, nghẹn ngào hỏi.

Hình bóng kia không trả lời nàng, chỉ thở dài một tiếng, nháy mắtbiến mất.

Các Đế Chủ phương xa lúc này mới dám mở lại giác quan.

Cả đám sôi trào, ánh mắt tham lam nhìn Thủy Y Y.

Nếu như Sở Mặc mang đến hy vọng để họ rời đi thiên lộ thì Thủy Y Y chính là đầu mối để họ thành Chí Tôn.

-----o0o-----

Chương 1435: Một bộ cổ kinh hoàn thiện

Chương 1435: Một bộ cổ kinh hoàn thiện

Kinh giảng hơn nửa canh giờ.

Chắc chắn đã là một bộ cổ kinh hoàn thiện.

Chí Tôn pháp ấn kia nhất định là tổ tiên của cô nương đó, nếu không sẽ không có một màn thế này.

- Chiếm đoạt cổ kinh của nó đi!

Một tên Đế Chủ bị mù không kìm nén được xúc động.

Gã hận Thủy Y Y, sau khi Chí Tôn pháp ấn biến mất, gã không thể khống chế được mình

Ầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Trời đất rung chuyển.

Cả một vùng như đang run rẩy.

Tinh khí lại điên cuồng thoát ra, hình thành một thanh kiếm sắc bén, đâm vào tên Đế Chủ bị mù kia.

Mặc dù không nhìn thấy gì nhưng thần thức của gã rất nhạy bén.

Gã thét lên kinh hãi, cố hết sức lùi về phía sau.

Nhưng kiếm khí kia cực kỳ đáng sợ, xé gió lao tới, nháy mặt chặn tên Đế Chủ lại.

Máu của gã phun đầy trời.

Hỗn Độn Hồng Lô trong người Sở Mặc vô thanh vô thức hấp thu hết.

Gã Đế Chủ bị chém thét lên kinh hãi:

- Mau cứu ta!

Thanh kiếm khí kia vẫn không ngừng chặt chém gã, đồng hóa sức mạnh trong thân thể gã.

Chỉ sau một lát, gã đã mất đi một phần mười sứcmạnh.

Vài Đế Chủ đồng thời ra tay, ngưng tụ ra một bàn tay khổng lồ, muốn đem nhục thể của gã kia cứu ra.

Nhưng giữa đất trời lại đột nhiên xuất hiện vài chục thanh kiếm khí sắc bén, chém thẳng vào bàn tay khổng lồ.

Đúng lúc này, lại có một tiếng sét đánh.

Một Đế Chủ trừng to mắt hô lên:

- Mau lui lại, có người độ kiếp!

Mấy người đang cứu tên Đế Chủ bị mù không hẹn mà cùng thu tay, lùi về phía sau.

Bàn tay bọn họ ngưng kết ra bị chém nát khiến thân thể của họ cũng bị tổn thương.

Vết thương này khiến họ nổi giận.

Hàn Băng Đế Chủ cũng có một vết thương nhỏ dài, đang chảy máu không ngừng.

Lão lạnh lẽo nhìn Sở Mặc dùng lò luyện đan lấy máu Đế Chủ, cắn răng nói:

- Tiểu súc sinh, ngươi dám bày pháp trận ở đây à!

Đến lúc này còn không nhìn ra thì đám Đế Chủ này có vấn đề về đầu óc hết rồi.

Cự Linh Đế Chủ nhìn vết thương trên tay, lòng còn sợ hãi, nhìn SởMặc đang thu máu, khóe miệng co quắp.

Tiểu súc sinh... xem ra lúc trước hắn nói thật.

Hắn thật sự thiết lập một pháp trận tuyệt thế ở đây.

Đám người chỉ có thể trơ mắt nhìn Đế Chủ mù bị chém nát vụn.

Thần hồn bị hủy diệt!

Nhất thời, cả đám Đế Chủ im bặt.

Sở Mặc không nhịn được nói thầm:

- Chẹp, sao lại có mỗi một tên chứ?

Đến nhiều chút mới tốt, máu ít thế này chẳng đủ chế thuốc gì cả.

Cự Linh Đế Chủ nghe vậy tức giận rống lên.

Các Đế Chủ khác cũng nổi đóa, hận không thể bầm thây Sở Mặc.

Hàn Băng Đế Chủ nhìn cô gái đang độ kiếp trên trời, ánh mắt thâm thúy nói:

- Chẳng lẽ bọn họ muốn độ kiếp hết rồi nhanh chóng thoát khỏi thiên lộ?

Xem ra cần phải đi mời La Quật đại nhân tới rồi.

Chuyện này quá mất mặt.

Một đám Đế Chủ bậc cao lại không đối phó được với một đám tu sĩ Chân Tiên.

Nhưng tình huống hiện tại đã vượt qua ngoài tầm kiểm soát của bọn họ.

Một Đế Chủ bậc sáu cứ thế chết, chết vì pháp trận của một tu sĩ Chân tiên.

Pháp trận rồi thiên kiếp, đủ để khiến Đế Chủ bậc cao không dám tùy tiện xông đến.

Hàn Băng Đế Chủ hít sâu một hơi, rốt cuộc quyết định, đi mời La Quật đại nhân.

Quá vô tích sự!

Thật mất thể diện!

Vừa nghẹn khuất, vừa buồn bực, làm người ta cực kỳ khó chịu.

Một đám Đế Chủ bậc cao chiến lực mạnh mẽ, đứng đầu của thế giới này lại khong làm gì được một tên tiểu tử mà trước giờ họ còn chẳng để vào mắt.

Thế mà giờ họ lại phải đi mời La Quật đại nhân.

Đã lâu lắm rồi vị kia không ra tay.

Trước đó, Đại vương của Thiên lộ, La Quật còn chưa từng xuất quan.

Mấy Đế Chủ bậc cao đang suy nghĩ rất nhiều.

Hàn Băng Đế Chủ lấy ra truyền âm thạch.

Bên trong truyền âm thạch có giọng nói âm trầm của La Quật:

- Ừm?

Mặc dù chỉ ừ một tiếng, không có bất kỳ cảm xúc nào nhưng vẫn để cho mấy Đế Chủ ở đây thấy xấu hổ.

Quá mất mặt mà.

- Đại nhân, chúng ta gặp phiền phức.

Hàn Băng Đế Chủ hạ giọng.

Hàn Băng và Cự Linh Đế Chủ đã từng là người theo đuổi của La Quật, hiện cũng là tâm phúc của đại nhân, vì La Quật đại nhân trấn thủ tòa cổ thành này.

Hàn Băng Đế Chủ chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày Đế Chủ bậc cao như mình lại phải làm phiền La Quật đại nhân vì một chuyện nhỏ thế này.

Người ở đầu truyền âm thạch bên kia trầm mặc một chút, nói:

- Đã biết.

Sau đó, ngắt luôn tín hiệu.

Đám Đế Chủ đau buồn.

Đã biết là ý gì đây?

Ngài ấy có đến hay không thế?

Mọi người đưa mắt nhìn Hàn Băng Đế Chủ, vì người này chính là người hiểu rõ nhất về La Quật đại nhân.

Hàn Băng Đế Chủ nhìn mọi người, trầm giọng:

- Đại nhân sẽ đến.

Đám Đế Chủ không nhịn được thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại thấy xấu hổ không chịu được.

Nhìn phía bên kia đã có bóng dáng thứ hai xông về phía kiếp vân.

Ba đạo thiên lôi bổ thẳng vào người đó.

Mà người đó chỉ khẽ kêu một cái, không có động tác nào khác, cũng không lấy pháp khí ra ngăn cản, tùy ý để thiên lôi bổ thẳng vào thân thể của nàng.

Người đó chính là Sở Thanh!

Sở thị nhất mạch vốn đi theo con đường luyện thể.

Sở Mặc đứng dưới, lặng lẽ dùng Thương Khung Thần Giám nhìn đường tỷ của mình, hắn hơi lo lắng.

- Chân tiên đỉnh cao, thân thể đạo cảnh đỉnh cao.

Sau khi nhận được tin, Sở Mặc rốt cuộc yên lòng.

Thể chất của Sở Thanh tỷ tỷ cũng khá hùng mạnh.

Sau khi thiên lôi đánh vào người, Sở Thanh hơi lung lay một chút, vận động tâm pháp cổ xưa, trực tiếp hóa giải sát cơ trong thiên lôi, sau đó hấp thu hết tinh khí hùng mạnh.

Nàng đang dùng thiên kiếp tôi thể.

Đây cũng là một người trẻ tuổi to gan lớn mật.

Sở thị nhất mạch chưa bao giờ thiếu người có dũng khí.

Đúng lúc này, Thủy Y Y nhìn mọi người, hơi bất đắc dĩ nói:

- Ta cảm giác... ta sắp phải đi rồi.

Tiêu Trường Bình nói:

- Bảo trọng!

Hổ Liệt nhìn Thủy Y Y:

- Ngươi yên tâm, có bọn ta ở đây rồi.

- Chờ chúng ta ở Thiên giới nhé.

Nguyệt Khuynh Thành mỉm cười.

Sở Mặc vẫy vẫy tay:

- Ta sẽ để ý bọn họ.

Thủy Y Y than nhẹ, sau đó nhìn đám Đế Chủ phía xa, lông mày nhướn lên, đột nhiên nói:

- Ta giết xong một tên rồi mới đi.

- Không được...

Sở Mặc còn chưa nói hết, Thủy Y Y đã như một làn gió lướt đến chỗ gã Đế Chủ gần nàng nhất.

Tên Đế Chủ này cũng là một Đế Chủ bậc sáu.

Gã nhìn thiếu nữ vừa mới vượt qua thiên kiếp đang xông đến, không nhịn được giận tím mặt:

- Tiểu nha đầu mới bước vào Đế Chủ đã dám khiêu khích à?

Hôm nay ta sẽ cho ngươi vĩnh viễn ở lại đây luôn.

-----o0o-----

Chương 1436: Thủy Y Y phát uy

Chương 1436: Thủy Y Y phát uy

Gã giận dữ gầm lên, sau đó trực tiếp xuất thủ.

Đế Chủ cao cấp tức giận, lực đánh ra long trời lở đất.

Uỳnh một tiếng khiến thiên địa phát run.

Đế Chủ bậc cao này cũng khá thông minh, không nhằm vào vùng đất có hiểm họa tiềm tàng kia.

Tên Đế Chủ vừa ngã xuống đã để lại bài học tốt nhất.

Thủy Y Y lấy ra một sợi dây hồng.

Hồng lăng uốn lượn trong hư không, vượt ngàn dặm, đánh mạnh về phía tên Đế Chủ.

Đồng thời, trên người Thủy Y Y có thêm sáu bảy pháp khí Chí Tôn bay ra.

Vừa phòng ngự, vừa tiến công, trông cực kỳ hoa lệ mãnh liệt.

Đế Chú bậc cao khống chế Chí Tôn khí sẽ mang đến uy lực hoàn toàn khác biệt so với lúc trước.

- Tiểu nữ oa này là mỏ vàng sao mà trên người lại có nhiều Chí Tôn khí như thế?

Mấy tên Đế Chủ trợn tròn mắt ngạc nhiên, nhiều người còn muốn xông lên hỗ trợ.

Nhưng Thủy Y Y quá nhanh.

Trước khi nàng nhằm vào tên Đế Chủ này đã tính toán hết rồi.

Nàng gần như tuyệt đối nắm chắc có thể giết chết tên này trước khi những người kia đuổi tới.

- Tiểu nha đầu muốn chết rồi.

Tên Đế Chủ bị Thủy Y Y nhìn chằm chằm lớn tiếng quát, hai mắt phát sáng.

Gã cũng nhìn ra ý đồ của Thủy Y Y nên chuẩn bị dùng sátchiêu mạnh nhất để đối phó.

Ầm ầm!

Chí Tôn khí phát ra sức mạnh khủng bố khiến cả không gian vặn vẹo.

Hồng lăng trong tay Thủy Y Y hóa thành một thanh kiếm màu đỏ sắc bén, đâm thẳng về tên Đế Chủ.

Đế Chủ kia cũng lấy ra một kiện pháp khí cổ xưa, mặc dù không cường đại như Chí Tôn khí nhưng cũng có năng lực phòng ngự rất mạnh.

Cái pháp khí này lại bị hồng lăng đánh cho nổ tan tành.

Mảnh vỡ trôi nổi trong hư không.

Tên Đế Chủ bậc cao kinh ngạc, hoảng sợ quát:

- Cụ phong thuật!

Chỉ trong nháy mắt, gã thi thuật, tạo ra một cơn lốc ánh sáng nhỏ, xuyên qua không gian, muốn chặn lại công kích của hồng lăng.

Hồng lăng như một thanh kiếm sắc lao đến trước mặt cơn lốc, sau đó uốn sang một bên, đánh tan luôn cơn lốc.

Sau đó xuyên đến trước mặt tên Đế Chủ bậc cao.

Mấy Đế Chủ khác đang tiến đến gầm lên, bọn họ điên cuồng tăng tốc xông đến.

Nhưng đã không còn kịp nữa.

Hồng lăng hóa thành kiếm, đâm vào ngực tên Đế Chủ, sau đó như một con rắn nhỏ, quấn quanh thân thể của gã.

Chỉ trong chốc lát, thân thể của Đế Chủ cấp cao này đã bị quấn thành cái kén.

Sau đó, một cảnh tượng đáng sợ phát sinh.

Thủy Y Y đang đứng ở cách xa vạn dặm nắm bàn tay trắng noãn, hồng lăng trong tay lay động, xoắn lại, ép chặt tên Đế Chủ, khiến gã nổ banh xác.

Chết thảm tại chỗ.

Máu của tên Đế Chủ bị hồng lăng hấp thu, đã đỏ lại càng thêm đỏ.

Màu đỏ có chút oán độc, có phần yêu dị.

Thủy Y Y thu hồi hồng lăng, đứng trong phần đất Sở Mặc đã bày pháp trận, lạnh lùng nhìn đoàn người đang lao đến, chậm rãi nói:

- Nếu các ngươi dám đả thương những người ở đây, một ngày nào đó,

khi ta trở thành Chí Tôn, ta sẽ trở lại thiên lộ, giết sạch các ngươi.

Nói xong, Thủy Y Y quay đầu nhìn Sở Mặc, hình dáng của nàng dần trở nên mơ hồ, biến mất trong hư không.

Đúng lúc này, tiếng sấm ầm ầm vang lên.

Sở Thanh đã tiếp nhận một nửa thiên kiếp.

Đám Đế Chủ lúc này trầm mặc.

Nếu vừa rồi bọn họ còn không thoải mái khi Hàn Băng mời La Quật đại nhân, còn thấy mất mặt, thì hiện tại, bọn họ đã không còn suy nghĩ kia nữa.

Đây đâu phải một đám Chân tiên yếu đuối để người ta bắt nạt, đây rõ ràng là một đám mãnh thú thì có.

Vốn tưởng chỉ có Sở Mặc là lợi hại, giờ bọn họ mới biết, mình ngu ngốc thế nào.

Nữ tử vừa tấn thăng lên Đế Chủ lúc nãy, không nói đến việc cả người đầy pháp khí khiến người ta giận sôi, chiến lực của nàng cũng đủ để nàng tiếu ngạo trong giới tu hành.

Vừa tấn thăng lên Đế Chủ bậc sáu đã dám đối mặt với một tên Đế Chủ bậc sáu nhiều năm.

Thế mà lại còn chém giết đối phương chỉ trong chốc lát, quá đáng sợ!

Một số người cảm thấy may mắn.

May mà đám người kia sau khi tấn thăng sẽ bị đưa ra khỏi thiên lộ, nếu không bọn họ làm gì còn đường sống chứ.

Xem ra chỉ có La Quật đại nhân tự mình ra tay mới có thể trấn áp đám người kia thôi.

Đám Đế Chủ này chưa bao giờ mong chờ sự xuất hiện của La Quật như thế.

Nhưng người bọn họ mong chờ, La Quật đại nhân, giờ cũng gặp một chút phiền toái.

Phiền toái này cũng không phải nhỏ.

- Ngươi tới đây làm gì?

La Quật đã bao nhiêu năm không mở miệng nói chuyện, nhìn sinh linh đầy lông trắng trước mắt, hơi nhíu mày hỏi.

Đã lâu lắm rồi Tuyết Hống chưa xuất hiện.

Từ trước đến giờ nó chỉthích ở cạnh phong nhãn, vừa nâng cao được thực lực lại không tốn công.

Ưu điểm lớn nhất của nó là da dày thịt béo lại trường thọ.

Sinh mệnh của nó dài hơn tu sĩ thông thường rất nhiều.

Dù chuẩn Chí Tôn như La Quật cũng không sống lâu bằng con Tuyết Hống này.

Tuy La Quật không coi trọng Tuyết Hống, nhưng vẫn nói với nó.

- Người kia có quan hệ sâu xa với lão đạo năm đó, ngươi không được tổn thương hắn.

Tuyết Hống nghiêm túc nhìn La Quật nói.

- Lão đạo sĩ có quan hệ với Sở Mặc?

La Quật nhướng mày:

- Thì sao chứ?

- Ngươi nhớ năm đó đạo sĩ nói gì sao?

Tuyết Hống không so đo thái độ khinh thường của La Quật, chỉ thản nhiên nói:

- Lão đạo sĩ đã nói: nếu có một ngày nào đó ngươi gặp được người có phép thay đổi không gian thời gian, ngươi nên thỉnh giáo người ta một chút.

Đạo sĩ nói ngươi thỉnh giáo chứ không phải giống bây giờ, huy động đến già nửa cao thủ bậc nhất của thiên lộ truy nã hắn.

- Có khác biệt gì đâu?

Con ngươi sâu thẳm của La Quật không dao động, như thể lão chỉ đang trần thuật lại sự việc.

- Nếu ngươi làm vậy, sẽ có phiền toái lớn đó.

Tuyết Hống nói.

- Lão đạo sĩ năm đó không phải người bình thường đâu.

- Ta biết.

Nhưng Sở Mặc chỉ là người thường.

La Quật nhìn Tuyết Hống.

- Hắn càng không phải.

Hắn là hậu nhân của Sở thị.

- Vậy thì càng tốt.

Sau khi bắt hắn, ta có thể chiếm lấy thần thông bí thuật của hắn, nghiên cứu một chút cái gọi là luyện thể đỉnh cao của Sở thị xem nó là cái gì...

La Quật thản nhiên.

- Ngươi hết thuốc chữa rồi.

Ngươi sẽ phải gánh chịu nhân quả rất lớn đó.

Tuyết Hống chán nản nhìn La Quật.

Vẻ mặt La Quật dữ tợn:

- Nhân quả thì làm sao?

Đến giờ ta còn quan tâm làm cái quái gì?

Ta đã bị nhốt ở thiên lộ biết bao lâu rồi.

Sau này có thể vẫn như thế.

Takhông thể lên đến bậc cao nhất của thế gian này, lại còn bị giam hãm ở đây.

Giờ có cơ hội rời khỏi, dù có chết ta cũng muốn thử bứt phá.

Ta không quan tâm nhân hay quả gì hết.

-----o0o-----

Chương 1437: Không có dị tượng?

Chương 1437: Không có dị tượng?

- Ngươi vốn có thể thay đổi phương thức tiếp cận cơ mà.

Tuyết Hống cố gắng lần cuối.

- Chỉ là một tên Chân tiên, dù hắn có chiến lực của Đế Chủ đỉnh phong thì sao chứ?

Trấn áp không phải cách duy nhất, nhưng nó lại là cách hữu hiệu nhất.

La Quật nói xong, nhìn thoáng qua Tuyết Hống:

- Ngươi đi đi, đừng cản ta.

Dựa vào phần tình cảm lúc trước, màchúng ta lại cùng là kẻ bị giam hãm ở thiên lộ, ta không so đo với ngươi.

Tuyết Hống thở dài, nhìn La Quật, hơi thi lễ một chút, xoay người rời đi.

Tuyết Hống đi rồi, La Quật mới hơi biểu lộ mình đang nôn nóng.

Lão vừa nói Sở Mặc cùng lắm chỉ là một tu sĩ bình thường nhưng trong lòng lại rõ ràng: người trẻ tuổi kia không chỉ không bình thường mà còn là một tên yêu nghiệt.

La Quật thấy rất bất ngờ cũng cực tức giận.

Đã lâu lắm rồi lão chưa cáu thế này.

Một đám Đế Chủ bậc cao, trong đó còn có Hàn Băng và CựLinh lại không thể động được một đám nhóc thối tha.

Còn bị người ta bày pháp trận giết mất một người.

Đúng là một lũ vô dụng.

Phải nhờ đén bản tôn ra tay, bọn họ chẳng làm được việc gì ra hồn.

Để cho một người chuẩn Chí Tôn như lão phải đi đối phó với một đám vãn bối, đúng là mất mặt.

- Nếu không phải việc liên quan đến chuyện có thoát khỏi được thiên lộ hay không...

La Quật hít sâu, con ngươi lạnh như băng.

Vì thành đạo, lão không tiếc bất cứ giá nào.

Lúc này La Quật cònchưa biết đám Đế Chủ bậc cao kia đã chết mất hai người rồi.

...

Thiên kiếp của Sở Thanh chuẩn bị kết thúc nhưng từ đầu đến cuối lại chưa có dị tượng.

Sở Thanh không hề chán nản, toàn tâm toàn ý dùng thiên kiếp rèn luyện thân thể.

Nhưng lúc này, nàng cũng lấy ra một pháp khí cổ xưa, để trên đỉnh đầu, không dám dùng trực tiếp để thiên kiếp đánh vào người.

Rốt cục, biển sấm sét lại chuẩn bị buông xuống.

Một tia sét màu tímrất lớn vứt ngang hư không, hình thành một nhà giam bao phủ lấy Sở Thanh.

Khí tức trên người Sở Thanh nhanh chóng tăng lên.

Tinh khí trong trời đất bị nàng mãnh liệt hấp thu.

Đây mới là cơ duyên to lớn.

Sở Thanh cảm giác gông cùm xiềng xích của mình đã bị phá vỡ.

Nàng đã thành công bước vào cảnh giới Đế Chủ.

Đế Chủ bậc một!

Luyện thể!

Đế Chủ bậc hai!

Tiếp tục luyện thể!

Đế Chủ bậc ba, bốn...

đến bậc sáu.

Sở Thanh không ngừng nâng cao cảnh giới.

Thân thể của nàng đang rỉ máu, nhiều chỗ loang lổ không trọn vẹn nhưng đây là dấu hiệu của việc thành công thực hiện thiên kiếp tôi thể.

Khiến người khác vô cùng hâm mộ.

Bất cứ ai để thiên kiếp tôi thể cũng bị thương.

Dù có thân thể cường đại ở tổ cảnh như Sở Mặc cũng vẫn bị thương.

Nếu thất bại, không phải chỉ bị thương mà sẽ bị thiên kiếp đánh cho tan nát, thậm chí đến mảnh vụn cũng không còn.

Nên đám người Hàn Băng Đế Chủ ở xa không nhịn được theo bảnnăng nâng cao cảnh giác, đứng gần nhau thêm một chút.

Bọn họ không muốn chuyện vừa xảy ra lại tái diễn lần nữa.

Đám người kia là một đám tu sĩ khủng bố.

Dù người có người trước người sau nhưng người đến sau chưa chắc đã kém người đến trước.

Trong quá khứ, bọn họ không muốn thừa nhận nhưng hôm nay bắt buộc phải chấp nhận.

Sau khi sấm sét tan đi, thiên kiếp Đế Chủ của Sở Thanh coi như kết thúc.

Nhưng trên trời vẫn không có dị tượng.

Đến Sở Mặc cũng không nhịn được nhẹ nhàng thở dài, hơi tiếc nuối.

Dù tu sĩ Chân tiên bình thường khi tấn thăng Đế Chủ cũng sẽ có dị tượng bổ sung sức mạnh.

Hay ít nhất cũng có dị thú viễn cổ nào đó xuất hiện.

Dị tượng hoàn toàn do tạo hóa của mỗi người.

Cũng là một hình thức công nhận của thiên địa với người tu sĩ đó.

Người vượt qua thiên kiếp là đã vượt qua khảo nghiệm của ông trời, dị tượng chính là một phần thưởng cho người đó.

Nhưng khi Sở Thanh tấn chức lại chẳng có gì.

Điều này khiến ngườita vừa kinh ngạc vừa tiếc nuối.

Đúng lúc này, mây đã tan hết, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một bàn tay to lớn định ôm lấy Sở Thanh.

Vù một cái.

Trong không gian truyền đến một tiếng rồng gầm, một ánh đao sáng loáng đồng thời chém vào bàn tay kia.

Trận pháp trong thiên địa nháy mắt phản ứng, đồng loạt ngưng tụ vô số các binh khí chém về cái tay này.

Bàn tay bị đánh trúng, máu chảy đầm đìa nhưng cũng không thương gân động cốt, như cũ muốn bắt Sở Thanh.

Đột nhiên, hư không có một tiếng hừ lạnh, một thân ảnh không biết từ chỗ nào bay ra, đánh một phát vào bàn tay kia.

Sở Mặc thấy rõ, đó là một bóng lưng tuyệt mỹ.

Bàn tay trắng noãn như ngọc, ẩn chứ sức mạnh hùng hậu.

Chỉ một cái tát đã đập vỡ bàn tay định chụp Sở Thanh.

Trên đỉnh trời cao truyền đến một thanh âm tức giận:

- Tay của ngươi vươn dài quá đó.

Bóng lưng tuyệt mỹ kia không nói thêm gì, mà đến chỗ Sở Thanh kéo tay nàng, sau đó vút một cái, bay thẳng lên trời cao, xé rách không gian, tạo thành một cái cửa nhỏ.

Cùng Sở Thanh thản nhiên rời đi.

- A...

Lại có tiếng hét điên cuồng vang lên.

Một bóng người dùng tốc độ nhanh không tưởng bay đến chỗ cái khe như cái cửa kia, muốn chui ra cùng.

Nhưng vẫn bị chậm một bước.

Cái khe kia đã khép lại rồi.

Người tới ngửa mặt lên trời gào thét như kẻ điên.

Sau đó, pháp trận phía dưới phản ứng, điên cuồng phát động công kích đến người này.

- Chán sống à!

Người tới lại hét lên, vươn tay đánh Sở Mặc.

Trên tay y vẫn đang chảy máu.

Ầm ầm!

Vô hạn tinh khí trong lòng đất thoát ra, tạo thành một lá chắn vững chắc ngăn chặn công kích.

Sau đó lại có vô số kiếm khí từ bốn phương tám hướng chém về phía bóng dáng này.

Người này giận dữ, tránh thoát hết các kiếm khí, chạy ra khỏi khu vực pháp trận vài nghìn dặm sau đó đứng lơ lửng giữa trời, con ngươi lạnh băng nhìn Sở Mặc.

Người tới chính là La Quật!

La Quật đến rồi.

Đám Đế Chủ nghẹn họng, gần như hóa đá.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ dến La Quật đạinhân tự mình ra tay lại thất bại thảm hại như thế.

Còn có, vừa rồi con nhóc kia độ kiếp rõ ràng không có dị tượng gì.

Thế mà lại đột nhiên xuất hiện một nữ tử, đánh nát pháp tướng bàn tay của La Quật đại nhân, còn trực tiếp mang luôn con nhóc kia đi.

Bọn họ là Đế Chủ bậc cao mà cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

Thanh âm trầm thấp của La Quật vang lên:

- Đó là phân thân của một vị Chí Tôn.

Mang con nhóc kia đi vì muốn đích thân chỉ điểm cho nó.

Điều này còn có giá trị hơn mấy dịtượng kia nhiều.

Sắc mặt của La Quật rất khó coi.

Lão đang giải thích cho đám Đế Chủ cũng đồng thời tự an ủi mình.

Đường đường chuẩn Chí Tôn cảnh lại bị người ta đánh cho chật vật như thế.

Nếu không giải thích rõ ràng, về sau lão cũng không cần lăn lộn ở thế gian này nữa.

-----o0o-----

Chương 1438: Vẫn chưa xong

Chương 1438: Vẫn chưa xong

Đám Đế Chủ không nhịn được hít một ngụm khí lạnh.

Bọn họ bị dọa sợ rồi.

Không ngờ kia chính là phân thân của Chí Tôn.

Vì sự hiện hữu của vị này nên thiên địa mới không xuất hiện dị tượng.

Chí Tôn đại biểu cho sự khởi đầu.

Khi tu sĩ bước vào Chí Tôn mới bắt đầu thành đạo.

Khi đó bỏ qua sức mạnh đã tu luyện từ trước, đây mới là khởi điểm tu luyện chân chính.

Hàn Băng Đế Chủ vốn đã suy yếu, giờ mặt lại tái nhợt:

- Chí Tôn, không ngờ có thể dễ dàng can thiệp vào thiên lộ của chúng ta như thế sao?

Sắc mặt của La Quật cũng rất khó coi nhưng vẫn gật đầu:

- Trong vũ trụ này không nơi nào mà họ không đến được.

- Nhưng ở trên thiên lộ, không thể trở thành Chí Tôn.

Cự Linh Đế Chủ thì thào.

- Chúng ta chỉ cách họ có một trăm ngàn năm.

Mười vạn năm trước, khi vẫn còn Viêm Hoàng đại vực, thiên lộ cũng có thiên tài, cũng có thể lên đến Chí Tôn, tự mình vượt ra ngoài thiên lộ, hướng đến vùng trời cao hơn.

Nhưng sau khi Viêm Hoàng đại vực gặp nạn, thiên lộ cũng bị ảnh hưởng.

Dù nơi đây tinh khí vẫn nồng đậm nhưng cũng không một ai có thể thành đạo.

Nói cách khác, từ mười vạn năm trước, không có một tu sĩ thổ dân của thiên lộ nào thành đạo, dĩ nhiên không ai có thể ly khai nơi này.

Các Đế Chủ không nhịn được đau buồn.

Đúng là bọn họ đã sinh muộn một trăm ngàn năm rồi.

Nếu ở thời đại kia, bọn họ cũng có cơ hội thành đạo, thoát khỏi thiên lộ.

Nhưng hiện tại, bọn họ chỉ có thể đem hy vọng gửi gắm vào cái tên trẻ tuổi trơn như lươn, sờ vào một cái lại bị cắn một phát kia.

Cả đám nhìn La Quật.

Phương xa lại lục tục có thêm vài Đế Chủ đại lão chạy đến.

Tất cả cảm nhận được khí tức của La Quật, muốn đến bái kiến.

La Quật nhìn về phía Sở Mặc.

Kiếp vân còn không tán đi, lại cóngười thứ ba bay lên trời, chuẩn bị nghênh đón thiên kiếp.

- Mẹ nó, vẫn còn chưa hết mới tức chứ!

Cự Linh Đế Chủ điên cả người, ngay cả trước mặt La Quật đại nhân cũng không nhịn được mà chửi ầm lên.

Các Đế Chủ khác mặt dại ra.

Đời này bọn họ đã thấy rất nhiều nhưng chưa từng chứng kiến cái tình huống xếp hàng tấn thăng lên Đế Chủ thế này.

Có chuyện trùng hợp như vậy sao?

Chả lẽ cơ duyên cũng nối tiếp mà đến?

Đến La Quật cũng giận sôi.

Bọn họ tự nhiên không biết, từ đầu đến cuối, Sở Mặc đang toàn lực thúc dục Như ý huyết nguyệt ở Thương Khung Thần Giám.

Năng lượng tiêu hao khiến người khác phải điên cuồng.

Cả núi Thiên tinh thạch cực phẩm chất trong Thương Khung Thần Giám đang giảm thần tốc.

Như ý!

Như ý của ai, dĩ nhiên là ý của Sở Mặc.

Sở Mặc muốn tất cả bằng hữu của mình có thể độ kiếp, dành được cơ duyên to lớn.

Nên dù là Sở Thanh, hay người ang độ kiếp là Tiêu Trường Bìnhđều hkoong biết sự việc phát triển thế này là do Sở Mặc nhúng tay.

Đừng nói đám Đế Chủ kia tò mò, đến bọn họ cũng đang suy nghĩ mãi nhưng không có lời giải đáp.

Sở Mặc lại nhìn Hổ Liệt nói:

- Huynh đệ, người tiếp theo là ngươi.

Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

Nếu lúc này còn không đoán ra nguyên nhân họ liên tiếp độ kiếp thì đúng là quá ngu rồi.

- Ngươi... ngươi muốn dùng phương thức này tống chúng ta đi hết ư?

Vậy ngươi thì sao?

Hổ Liệt nhìn Sở Mặc hỏi.

Nguyệt Khuynh Thành lắc đầu:

- Công tử, không cần để ta đi, ta muốn cùng ngươi đối mặt.

Sở Mặc cười cười:

- Nói ngốc gì đó.

Đối mặt cái gì chứ?

Đối mặt với đám Đế Chủ đang tức giận lôi đình kia sao?

Hay tên chuẩn Chí Tôn phẫn nộ đó?

- Dù thế nào ta đều muốn cùng công tử đối mặt.

Nguyệt Khuynh Thành thật tâm nói.

- Yên tâm đi, ta không sao.

Sở Mặc khẽ cười.

Sở Mặc liếc mắt một cái đã nhận ra người mang Sở Thanh đi là Phiêu Linh Nữ Đế.

Tuy không biết vì sao nàng không xoay người lại nhưng Sở Mặc tin mình đoán đúng.

Xem ra Hồng Nguyệt cô cô nói không sai, có một số người vẫn luôn chú ý mình, chỉ là đến giờ mình chưa phát hiện ra thôi.

Có lẽ đây là nguyên nhân mà Hồng Nguyệt hay Tử Yên đều không nhắc nhở hắn phải cẩn thận ở thiên lộ cũng nên.

Có Chí Tôn âm thầm chiếu khán mình thì các nàng còn phải lo gì chứ.

Huống chi, hắn còn nhớ rõ vị thánh nhân kia để lại cho hắn một cơ duyên ở đây.

Khi Tiêu Trường Bình độ kiếp liền lấy ra pháp khí của mình, ngẫu nhiên hấp thu một só thiên lôi vào cơ thể, cũng khá bình tĩnh thong dong đối mặt với thiên kiếp của Đế Chủ.

Thân là một trong những đại nhân trẻ tuổi của Thiên giới, Tiêu Trường Bình cũng có niềm kiêu ngạo của mình nhưng Tiêu Trường Bình cũng biết, chuyến đi thiên lộ này đã nợ Sở Mặc quá nhiều, không biết khi nào mới trả được hết.

Nhưng Tiêu Trường Bình cũng không thể hiện gì mà chỉ để ở trong lòng.

Còn hơn ra vẻ dối trá, mang đến áp lực cho mình và đối phương.

Ầm ầm!

Thiên kiếp vẫn đang tiếp tục.

Con ngươi của La Quật u tối lạnh lẽo, dán chặt vào từng hành động của bên này.

Đám người Hàn Băng và Cự Linh Đế Chủ đứng gần lão, những người đang chạy tới cũng yên lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Dù bọn họ đều đã tấn thăng lên Đế Chủ nhưng cảnh tượng này vẫn gây rung động.

Một đám người tinh nhuệ nhất của Thiên giới đang ở địa bàn của họ, bày pháp trận, thong dong độ kiếp.

Đây rõ ràng là đang khiêu khích.

Nhiều người tới sau thấy phẫn nộ.

Khi bọn họ biết lúc trước có chuyện gì thì đều trầm mặc.

Hóa ra cái người trẻ tuổi anh tuấn đang đứng an tĩnh cạnh một nam một nữ kia lại là người khủng bố như thế.

Đã vậy, bằng hữu của hắn cũng chẳng có ai là người thường.

Thiên kiếp đến, trên trời bắt đầu xuất hiện hình bóng của các vị Chí Tôn.

Cự Linh ngạc nhiên lẩm bẩm:

- Thế hệ lớp trẻ bây giờ điên hết rồi, sao lại đều có cơ duyên lớn thế chứ?

Đúng là không tin nổi.

Lời của Cự Linh đã hoàn toàn đại biểu cho đám Đế Chủ ở đây.

Trong quá khứ mấy vạn năm qua, cực ít người có thể xúc động Chí Tôn hình bóng.

Ngẫu nhiên có một người đều trở thành truyền thuyết, lưu truyền qua nhiều năm.

Nhưng thế hệ này, hình bóng của Chí Tôn không còn đáng giá như thế.

Mấy tu sĩ trẻ tuổi khi độ kiếp đều dẫn ra vài cái.

Sắc mặt La Quật ngưng trọng, không có vẻ trào phúng, lão hạ giọng nói:

- Hình bóng của Chí Tôn xuất hiện chứng tỏ những tu sĩ trẻ tiến vào thiên lộ lần này là một nhóm thiên tài có một không hai, đồng thời còn chứng minh một việc.

Mọi người kính sợ nhìn La Quật.

Vừa nãy, La Quật bị thua thiệt trước phân thân của Chí Tôn nhưng không ảnh hưởng đến hình tượng của La Quật trong lòng bọn họ.

La Quật vẫn là Vương trên thiên lộ.

Em họ La Quật, La Tố cũng chạy đến, thấy ca ca nói, không nhịn được hỏi:

-----o0o-----

Chương 1439: Chí Tôn hồi sinh

Chương 1439: Chí Tôn hồi sinh

- Chứng minh điều gì ạ?

- Bọn họ đang sống lại.

Sắc mặt La Quật nghiêm túc, con mắt lóe sáng, trầm giọng nói.

Cả đám nghe xong khiếp sợ.

La Tố nói:

- Nghĩa là sao ạ?

Đã chết rồi sao có thể sống lại được.

Đám Chí Tôn đó đã chết rất lâu rồi mà.

Người có thọ nguyên dài nhất cũng sốngkhông quá một kỷ nguyên.

Ngay cả Chí Tôn thiên tài như Phiêu Linh Nữ Đế cũng chỉ sống tam thế đó thôi.

La Quật thản nhiên nói:

- Ai nói cho ngươi nàng chỉ sống tam thế chứ?

- Chẳng lẽ không đúng ư?

La Tố tuy vô cùng kính nể đường huynh của mình nhưng giờ phút này cũng không nhịn được tò mò.

Nữ Đế kinh diễm trong lịch sử Thiên giới kia đã sống ở mấy ngàn năm.

Trong suy nghĩ của các tu sĩ ở đây, nàng chẳng khác nào một photượng thần sống.

- Thân ảnh vừa xuất hiện lúc nãy chính là một phân thân của Phiêu Linh Nữ đó.

Thanh âm của La Quật có chút kiêu ngạo.

Có thể toàn thân thoát khỏi tay của một Chí Tôn, dù vị Chí Tôn kia chưa thật sự ra tay cũng là một chuyện đáng tự hào.

Đám Đế Chủ nghe xong dại ra, chấn động mất tiếng.

La Quật nói tiếp:

- Mặc dù Chí Tôn sống không quá một kỷ nguyên nhưng đến cảnhgiới đó có khi sẽ có biện pháp.

Dù đem chính bản thân lưu lại dù chỉ là một chấp niệm cũng có thể tồn tại qua rất nhiều kỷ nguyên.

Hiện tại, đã bắt đầu có dấu hiệu họ đang sống lại, thật hy vọng chúng ta cũng có thể gia nhập hàng ngũ đó.

Dường như La Quật hơi cảm thán.

Đến cảnh giới của lão thật sự muốn bất chấp tất cả để đi đến bước kia.

Nên dù vừa rồi có chút khó, nhưng lão vẫn không muốn buông tha, gắt gao nhìn chằm chằm vào người trẻ tuổi kia.

Trong lòng lão đã hạ quyết tâm, dù phải gánh nhân quả to lớn cũng nhất định giữ người kia lại.

Muốn độ kiếp, có mà nằm mơ.

Còn những người khác muốn làm gì lão chẳng quan tâm.

Chỉ cần không phải Sở Mặc độ kiếp là được.

Phương xa xuất hiện hình bóng của bảy vị Chí Tôn khiến đám Đế Chủ thổ dân ở đây chấn động đến chết lặng.

Khi thấy rõ hình bóng của các vị Chí Tôn, bọn họ hâm mộ.

Cuối cùng, Tiêu Trường Bình cũng thành công độ kiếp, đột phá đến Đế Chủ bậc năm.

Bảy hình bóng kia tiến vào cơ thể của Tiêu Trường Bình.

Tiêu Trường Bình phất tay, ước hẹn tái kiến Sở Mặc ở Thiên giới.

Sở Mặc nhìn Hổ Liệt nói:

- Đi thôi!

Hổ Liệt cảm thấy thân mình rung động, cũng cảm nhận được có một sức mạnh vô hình giúp mình phá tan gông xiềng lên Đế Chủ.

Sự tấn thăng của tu sĩ có thể coi là một bước ngoặt to lớn.

Hổ Liệt chăm chú nhìn Sở Mặc, nghiêm túc nói:

- Huynh đệ, đồng ý với ta, nhất định phải sống tốt!

Thời điểm này nói nhiều không có ý nghĩa, nên Hổ Liệt cũng không bày ra dáng vẻ của nữ nhi thường tình, trực tiếp bay lên, bắt đầu độ kiếp.

Những Đế Chủ phương xa chết lặng rồi.

Nhìn từ đầu đến cuối kiếp vân còn không tán đi, trong lòng chỉ có một ý niệm.

Lại nữa rồi!

Đúng vậy, lại tới nữa!

Hổ Liệt độ kiếp, cũng dẫn bảy Chí Tôn ánh tượng, tấn công đến cảnh giới Đế Chủ ngũ trọng.

Gã vốn có thừa lực tiếp tục tiến công tiếp, nhưng mà đã thu tay ngay thời điểm cuối cùng, không tiếp tục điên cuồng hấp thu tinh khí trong trời đất nơi này nữa.

Một hơi vọt vào hàng ngũ Đế Chủ bậc cao đã đủ rồi.

Ngược lại chỉ cần nắm chắc cảnh giới hiện tại của gã, sau đó tích lũy một chút, chậm rãi đột phá về phía trước mới là đạo tu luyện của gã.

Rất nhiều chuyện đều là như thế, chín quá hoá nẫu(Hăng quá hóa dở).

Nhìn thân hình của Hổ Liệt biến mất giữa hư không, Nguyệt Khuynh Thành hơi cầu xin, nhìn Sở Mặc:

- Công tử...

- Không được.

Sở Mặc thẳng thừng cự tuyệt, sau đó nhìn trong Thương Khung Thần Giám còn lại mấy viên Thiên Tinh Thạch cực phẩm, trên mặt thản nhiên cười:

- Mau đi đi, ở Thiên giới chờ ta!

Ầm!

Trên người của Nguyệt Khuynh Thành phát ra một luồng khí tức cường đại.

Thân thể của nàng không tự chủ được bay về phía trời cao ở phương xa, bay về phía kiếp vân.

Ở chỗ xa hơn, đám Đế Chủ đang trầm mặc nhìn.

Bọn họ rất muốn biết, đợi sau khi nữ tử kia cũng độ kiếp rời khỏi rồi, người trẻ tuổi đó... sẽ làm gì?

Cũng độ kiếp sao?

Nguyệt Khuynh Thành lấy pháp khí ra, nghênh đón thiên kiếp thuộc về nàng.

Sự xuất hiện của ánh tượng lục đạo Chí Tôn đại diện cho cơ duyên của nàng.

Bước ngộ đạo ở cuối Thiên Lộ quả nhiên là không giống nhau.

Dưới tình huống bình thường, bọn họ tuyệt đối không thể đạt được nhiều cơ duyên như vậy.

Nhưng lúc này, loại cơ duyên này, ở cuối Thiên Lộ này, dường như là một trạng thái bình thường vậy.

Đương nhiên, đây chỉ là nguyên nhân bên ngoài.

Trên thực tế, tất cả đây cùng với viên Như Ý Huyết Nguyệt được khảm trên Thương Khung Thần Giám, có quan hệ không thể tách rời.

Đế Chủ ngũ trọng thiên!

Nguyệt Khuynh Thành cuối cùng cũng đột phá đến cấp độ này.

Nàng vô cùng kích động, thậm chí hoàn toàn không thể tin đây là sự thật.

Trước đó bị Thiên Lộ bài xích, Nguyệt Khuynh Thành về tới bên cạnh của Sở Mặc, còn nghiêm túc thi lễ.

Nàng có thể đi tới những bước của ngày hôm nay, tất cả nguyên nhân...

đều ở chỗ Sở Mặc.

Thật ra chẳng những nàng, bao gồm cả mấy người Hổ Liệt, Tiêu Trường Bình, Sở Thanh, Thủy Y Y.

Ở bên cạnh Sở Mặc, tất cả đều nhận được cơ duyên vượt xa dự liệu của họ.

- Đi thôi, nhớ kỹ, sau khi trở lại Thiên giới không nên vội vã chiến đấu với người khác.

Chuyện như nâng cao chiến lực này không gấp được.

Chuyện cô cần làm chính là nghiêm túc để thể ngộ cảnh giới hiện có, sau đó không ngừng hiểu sâu về nó, làm cho mình trở thành một tu sĩ cảnh giới Đế Chủ ngũ trọng thiên chân chính.

Sở Mặc nghiêm túc dặn dò, lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật bên trong là một vài cực phẩm đan dược và Thiên Tinh Thạch cực phẩm mà hắn còn sót lại.

Nguyệt Khuynh Thành dùng sức gật đầu:

- Khi nào thì có thể gặp được công tử?

Sở Mặc cười cười:

- Rất nhanh sẽ gặp ta!

- Không cho công tử nói dối!

Mắt Nguyệt Khuynh Thành đỏ lên, cố gắng để nước mắt mình không rơi xuống.

Nàng phá lệ dùng giọng điệu làm nũng nói một câu, có chút càn quấy.

Nhưng ngay lúc này, nàng không thể khống chế tình cảm trong nội tâm của mình.

- Nói được thì làm được.

Sở Mặc nhìn Nguyệt Khuynh Thành:

- Đi đi.

Lúc này, lực lượng thần bí lại hùng mạnh kia bao phủ xung quanh Nguyệt Khuynh Thành.

Nguyệt Khuynh Thành dùng sức vẫy tay tạm biệt Sở Mặc

Thân hình của nàng dần nhạt, đến cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Lúc này, trên bầu trời, kiếp vân đã dần tản đi.

Thiên Tinh Thạch cực phẩm trên người Sở Mặc cũng tiêu hao triệt để chẳng còn nữa.

Nhưng trên mặt của hắn lại mang theo nụ cười nhẹ nhõm, nhìn về phía đám người đông nghịt ở phía xa, âm thanh lạnh băng nói:

- Sở gia nhà các ngươi ở ngay đây, có ai không phục?

Đến đây chiến một trận!

Tên tiểu súc sinh này điên rồi.

-----o0o-----

Chương 1440: Không nhớ được lâu

Chương 1440: Không nhớ được lâu

Hắn dám khiêu chiến mọi người bên này?

Thậm chí ngay cả La Quật đại nhân...

Hắn cũng không để trong mắt!

Cự Linh Đế Chủ là người đầu tiên rít lên:

- Ranh con... có gan thì thu hồi pháp trận đi, tổ tông Cự Linh của ngươi dùng một cái tát là có thể đập chết ngươi rồi!

Sở Mặc khoanh chân ngồi trên một tảng đá lớn ở đỉnh núi, bình tĩnh và thản nhiên đối mặt với mọi người ở bên kia:

- Thu hồi pháp trận?

Ta thu hồi ngươi có can đảm đến hay không?

- Không dám đến thì ta là cháu ngươi!

Cự Linh rống lên, nổi trận lôi đình.

Sở Mặc cười ha hả nói:

- Cháu ngoan, ông nội thu lại rồi, tới đây nào cháu!

Nói xong, Sở Mặc vung tay lên, tất cả khí cơ trong trời đất trong nháy mắt bình thường lại.

Bên kia, tất cả Đế Chủ đều ngơ ngác nhìn nhau.

Bọn họ thậm chíkhông phản ứng kịp, cảm thấy đầu hơi không đủ mà dùng.

Không thể tin nổi nhìn Sở Mặc, đều muốn biết tên nhóc kia có phải điên rồi hay không?

Cự Linh Đế Chủ tiến thẳng lên, La Quật lạnh lùng nói:

- Ngươi muốn chết sao?

Cự Linh uất ức nhìn La Quật:

- Đại nhân, hắn đã thu hồi hoàn toàn pháp trận rồi, chỉ bằng loại ranh con ngay cả cảnh giới Đế Chủ cũng chưa tới, một cái tát của ta cũng có thể quất chết hắn!

- Ngu xuẩn!

La Quật lạnh lùng nói:

- Pháp trận này là trận nhãn của hắn.

Hắn nói rút liền rút, nói bày cũng là chuyện trong chớp mắt.

Cô cứ vậy xông vào cơ bản là đi tìm chết!

Hàn Băng Đế Chủ ở một bên gật gật đầu, trầm giọng nói:

- Thủ đoạn bày pháp trận của hắn đã đạt tới cấp độ tông sư, uy lực của pháp trận kia cũng là cấp Chí Tôn.

Tuy là hắn chưa chắc có thể phát huy toàn bộ uy lực Chí Tôn của pháp trận, nhưng dùng để đối phó với ta và ngươi cũng đã đủ rồi.

Tu sĩ không hiểu được Pháp trận nghe xong, tất cả đều vẻ mặt khiếp sợ, dường như không dám tin.

Một tu sĩ Chân Tiên không ngờ có thể bày ra loại pháp trận khủng bố như thế này.

Lúc này La Quật nhìn Sở Mặc đang ngồi đó, trong miệng phát ra thanh âm ù ù:

- Giao Thần Thông trên người ngươi ra, ta sẽ tha chết cho ngươi.

- Ngươi chính là La Quật đúng không?

Sở Mặc nhìn thoáng qua người nọ đang ngưng trên không trung ở phía xa, bình tĩnh hỏi.

- Đúng vậy, đúng là Bản tôn!

Trong con ngươi của La Quật xuất hiện vẻ băng lãnh:

- Có bản tôn ở trong này, ngươi sẽ không có cơ hội độ kiếp đâu!

Bản tôn đã thoải mái để một đám người bên cạnh ngươi độ kiếp rời khỏi đây rồi, ngươi đừng có không biết điều.

- Ha!

Sở Mặc bật cười ha hả, sau đó đứng lên, vẻ bình tĩnh trên mặt dần dần trở lên nghiêm túc:

- La Quật, từ đầu đến giờ ngươi đều không coi ta là người ngang hàng để nói chuyện.

Thân là Thiên Lộ Vương, ngươi chẳng những dùng thủ đoạn hạ lưu bắt cóc người thân bên cạnh ta, bây giờ lại còn ra tay vớingười bên cạnh ta.

Nếu không phải phân thân của vị Chí Tôn kia cho ngươi một cái tát, ngươi có thể bình thản nói chuyện với ta không?

- Nói điều này cũng không có ý nghĩa gì, ngươi không đi được đâu.

La Quật nói xong bay thẳng đến hướng của Sở Mặc.

Cũng là Súc địa thành thốn, nhưng dưới chân La Quật một bước đã cả vạn dặm.

Trong nháy mắt gã ta đã đến giữa pháp trận mà Sở Mặc bày ra.

Sở Mặc cũng không nói lời thừa, mở pháp trận ra.

Lấy hết tất cả tinh khí trong trời đất phương này công kích thẳng qua phía La quật.

La Quật cười lạnh.

Gã vung tay lên, vô số công kích bị hóa giải.

Lại vung tay lên, đất rung núi chuyển, Sở Mặc là đào một phương trời đất này, gã cũng đang muốn thay đổi trời đất phương này.

- Thủ đoạn như này nếu là do một Đế Chủ bậc cao thi triển, Bản tôn có lẽ sẽ có chút kiêng kị.

Nhưng do một Chân Tiên thi triển thì cơ bản không làm gì được Bản tôn!

Bản tôn để ý một chút chỉ là kiếp vân trên bầu trời mà thôi.

La Quật nói xong, người của gã đã đi tới trước người Sở Mặc.

Tất cả công kích đều đã bị La Quật ngăn chặn được.

Thực lực chân chính Chuẩn Chí Tôn, quả thực là khủng khiếp!

Cho dù là Đế Chủ đỉnh cao cũng không dám xông tới nhẹ nhàng thoải mái như thế.

Nhưng đối với La Quật thì...

đây cơ bản không phải là uy hiếp!

Khóe miệng Sở Mặc nhếch lên, nhìn La Quật nói:

- Lợi hại!

Thật sự là lợi hại!

Chuẩn Chí Tôn...

Cũng có thể nói là vị vua chân chính có tài trí, mưu lược kiệt xuất trong trời đất này.

Trên mặt của La Quật, cũng không có bất kỳ vẻ đắc ý nào, chỉ lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Giao ra Thần Thông, ta có thể cho ngươi được chết sảng khoái một chút.

Tới trước mặt rồi đã không thể đơn giản tha cho ngươi một mạng như vậy.

Mà là cho ngươi chết sảng khoái một chút.. cũng đã coi như ban ân rồi!

La Quật vừa rồi tùy ý để những người đó độ kiếp chạy lấy người, thật ra không hề chỉ là lo lắng bị Thiên kiếp liên lụy, mà còn... gã sợ hãi có phân thân Chí Tôn xuất hiện.

Tới bây giờ, gã rốt cục có thể xác định, Sở Mặc không có cơ hội dẫnđộng Thiên kiếp, phân thân Chí Tôn... cũng sẽ không xuất hiện nữa!

Cho nên, từ sống đến chết, đây là con đường Sở Mặc lựa chọn.

Không trách được người khác!

Sở Mặc nhìn La Quật, bỗng nhiên nhẹ nhàng thở dài:

- Rõ ràng vừa rồi ngươi đã ăn một cái tát trên tay nàng, không thể tưởng được ngươi lại không hề nhớ được lâu như thế...

*Gia: cách tự xưng, kiểu bề trên, phách lối

Trong con ngươi của La Quật chợt bắn ra hai tia thần quang, nhìn thẳng về phía hư không phía trên cao.

Tiếp đó, trên mặt của gã xuất hiện vẻ giận dữ, lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Mặc:

- Đùa bỡn Chuẩn Chí Tôn cảm thấy rất có cảm giác thành tựu đúng không?

Sở Mặc có chút thương hại nhìn thoáng qua La Quật:

- Ngươi lại quan sát ta thử xem?

- Hử?

La Quật nhíu mày, hai tròng mắt bắn ra hai tia thần quang nhìn Sở Mặc từ trên xuống dưới.

Phía sau La Quật là một đám Đế Chủ đông nghịt ngơ ngác nhìn nhau, không rõ Sở Mặc đang âm mưu cái gì.

Bọn họ tuy rằng cách rất xa nhưng lực chú ý vẫn đều trên người Sở Mặc, cơ bản không có cảm giác dị thường nào.

Đúng lúc này, La Quật ở trước mặt Sở Mặc trong giây lát chợt rống lên một tiếng long trời lở đất:

- Tiểu súc sinh, ngươi dám chơi đùa ta như thế?

Vung tay ra, một cái tát hung hăng đập về phía mặt Sở Mặc.

Bên kia, khóe miệng của Sở Mặc hơi nhếch lên, nở nụ cười đùa cợt:

- Muốn quất mặt ta?

Cút mịa nhà ngươi đi!

Ầm!

Thân thể của Sở Mặc nổ tung!

Tự bạo (nổ), hóa thành sương máu đầy trời.

Cảnh tượng này làm tập thể Đế Chủ ở phía xa cả kinh đến thất thanh.

Lại nhìn La Quật, gã đứng ở nơi đó, đầu tiên là nghiến răng nghiến lợi thấp giọng nói:

- Cửu Mệnh Thuật!

-----o0o-----

Chương 1441: Trời cao biển rộng, gia đi đây

Chương 1441: Trời cao biển rộng, gia đi đây

Sau đó ngửa mặt lên trời rít gào:

- Sở Mặc, tên tiểu súc sinh này!

Bản tôn thề nhất định sẽ tìm ra ngươi, bầm thây thành vạn đoạn!

Ầm ầm!

Trên bầu trời vang lên tiếng nói ù ù.

Chuẩn Chí Tôn nói là làm.

Một câu nói của gã chẳng khác gì mộtnhân quả cực lớn.

Nếu không thể thực hiện lời thề, đối với đạo hạnh của gã chính là một đả kích trí mạng.

Lúc này, đám Đế Chủ mới đột nhiên cảm thấy có chút không đúng.

Làm sao có thể có người ở trước mặt La Quật đại nhân mà tự bạo?

Hơn nữa, cho dù Sở Mặc kia thật sự chán sống nhưng vẫn kịp chuẩn bị trước, đánh cho La Quật đại nhân trở tay không kịp.

Nhưng cũng không thể tự bạo dứt khoát như thế chứ?

Hơn nữa vấn đề mấu chốt nhất là: một tu sĩ cảnh giới Chân Tiên tự bạo, cho dù La Quật đại nhân là một sự tồn tại Chuẩn Chí Tôn, dưới tình huống ở gần như vậy mà rời đi cũng không thể bình tĩnh như thế.

Ngaycả không bị thương, ít nhất cũng có chút chật vật.

Nhưng tình huống bây giờ là La Quật chỉ có sự phẫn nộ khôn cùng, không có chút chật vật nào.

Chẳng lẽ tên Sở Mặc kia là giả sao?

Ý nghĩ này làm cho tất cả Đế Chủ đều ngây người tại chỗ.

Nhất là Hàn Băng Đế Chủ và Cự Linh Đế Chủ, người vẫn ở đây từ đầu đến cuối càng như hóa đá.

Nếu như trước đó mời La Quật đại nhân đã khiến cho họ cảm thấy vô cùng mất mặt.

Như vậy, bây giờ, trong nội tâm của những người này chỉ còn lại hai chữ khuất nhục.

Bọn họ thậm chí cũng muốn chết!

Nhiều người như vậy mà trơ mắt nhìn đám hộ pháp bên người Sở Mặc, cả đám đều nhận được cơ duyên tạo hóa cực lớn, đều được đưa đi.

Sau đó rốt cục thở phào nhẹ nhõm một hơi, nghĩ đến cuối cùng cũng có thể bắt được tên ranh con này rồi.

Kết quả là, tiên sư bà nhà nó chứ, để lại cho những đại lão bọn họ là một người giả!

Càng khiến bọn họ cảm thấy uất ức khuất nhục đến khó chịu hơn là La Quật đại nhân ở trước mặt!

Bây giờ trong lòng rất nhiều Đế Chủ đều sinh ra một ý nghĩ: Bọn họ muốn biết bóng ma tâm lý trong La Quật đại nhân nhiều bao nhiêu?

Nhìn bộ dạng ngửa mặt lên trời rít gào phát hận của vị cảnh giới Chuẩn Chí Tôn kia, giờ phút này, sự phẫn nộ trong lòng La Quật chỉ sợ càng nhiều hơn so với bọn họ.

Làm những Đế Chủ như họ càng thêm khuất nhục là cho dù họ biết đó là một người giả, là một thế thân, nhưng bây giờ họ vẫn không dámtiến vào trong trung tâm khu đó.

Thế thân kia tuy là biến mất sau khi tự bạo nhưng pháp trận đó vẫn còn!

Người ta đã vọt tới địa bàn của họ, ngay trước mặt họ mà rời khỏi đây, vô cùng ầm ĩ ngang nhiên.

Bọn họ lại không thể làm bất kỳ hành động gì để phản kích hữu hiệu được.

Trên đời này làm sao lại xuất hiện loại yêu nghiệt như này?

Còn để cho người khác sống hay không?

Còn nữa, Sở Mặc đã chạy đi đâu?

Vấn đề này khiến tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau.

Thiên Lộ tuy rằng giống như nhà giam, nhưng cũng là một thế giới đầy đủ!

Đám người họ muốn giết chết một người rất dễ dàng, nhưng tưởng tượng muốn tìm ra một người, nói dễ hơn làm?

Lúc này, La Quật nén giận ra tay, làm pháp trận trong trời đất này bị nổ nát toàn bộ.

Nhưng mà, đúng lúc này, mấy luồng kiếm khí mang theo sát khí vô tận ngưng tụ lại trong trời đất, chém thẳng về phía La Quật.

La Quật gầm thét ngăn cản, lại bị làm cho luống cuống tay chân, mặc dù không bị thương nhưng nhìn lại vô cùng chật vật.

Một Thiên Lộ Vương vốn khí phách vô song, giờ phút này nhìn qua như một tên ăn mày bị đuổi chạy tám con phố.

Trong hư không, đột nhiên vang lên một tiếng cười sang sảng:

- Ha ha ha ha ha

Thiên Lộ Vương thật hống hách Uy mãnh vô song, trấn bát phương

Tụ tập nanh vuốt, thu xếp lưới

Tính toán từ trước, cướp Chân Tiên

Ân tình hộ pháp khó quên

Cuối cùng sẽ có ngày báo đáp

Không tìm thấy người chớ tức giận

Xin đừng trút giận đỉnh núi kia

Tổn hại dung nhan lại chật vật

Trời cao biển rộng, gia đi đây.

Một bài vè trào phúng sự vụng về của Thiên Lộ Vương La Quật đến tận cùng, nhất là hai câu kia: Không tìm thấy người chớ tức giận/ Xin đừng trút giận đỉnh núi kia.

Quả thực là vẽ hình người rất chân thực của La Quật giờ này.

Để Sở Mặc chạy trốn ngay dưới mí mắt, dưới sự giận dữ muốn hủy diệt toàn bộ pháp trận, phát giận ở đỉnh núi này.

Kết quả trở nên vô cùng chật vật, còn Sở Mặc để lại cho bài vè ở đây.

La Quật rốt cục không nhịn nổi phun ra một ngụm máu tươi, Trong ánh mắt của gã bắn ra tia sáng có thể ăn thịt người.

Gã nhìn bốn phương tám hướng, muốn suy diễn hướng đi chính xác của Sở Mặc, muốn bắtđược Sở Mặc đánh chết hẳn!

Nhưng cho dù gã suy diễn thế nào, cuối cùng cũng chỉ là một kết quả hỗn độn.

Một tên nhãi Chân Tiên dựa vào sức mình đưa một đám bạn bè của hắn chạy trốn thành công ngay dưới mí mắt của gã!

Giờ phút này, La Quật đã bình tĩnh lại.

Gã có nhiều năm chưa tức giận như thế rồi, thậm chí sắp quên cảm giác tức giận là thế nào.

- Được lắm, được lắm, được lắm!

La Quật hít sâu một hơi, sau đó nhìn phía cuối Thiên Lộ:

- Ta sẽ bắt nhà ngươi trả giá thật lớn!

Nói xong, La Quật thậm chí không thèm để ý đến đám Đế Chủ ở chỗ xa, thân hình lóe lên biến mất tại chỗ.

- Đại nhân đi đâu vậy?

Cự Linh Đế Chủ nhìn Hàn Băng Đế Chủ, hỏi.

Hàn Băng Đế Chủ không nhịn nổi mà liếc mắt:

- Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai đây?

- Sở Mặc thật sự không chết?

Cứ dưới cái nhìn chăm chú của chúng mà mà chạy mất như thế?

Cự Linh Đế Chủ lại hỏi.

Hàn Băng Đế Chủ dứt khoát xoay người lại, đi thẳng.

Mất mặt gì đó đều quẳng tận nhà bà ngoại đi, hỏi cái rắm gì nữa!

Bên kia, Cự Linh Đế Chủ không nhịn được nhỏ giọng nói:

- Tên ranh con kia làm đại nhân tức hộc máu!

Hàn Băng Đế Chủ đi nhanh hơn, trong lòng tự nhủ đồ ngu xuẩnkhông tim không phổi này, còn dám ở đó nói thầm.

Quả thực là đồ ngu ngốc!

Sở Mặc nhìn cảnh tượng cỏ hoang thê lương trước mắt, rất khó tin.

Nơi này, vậy mà lại là nơi cuối cùng thật sự của Thiên Lộ.

Nơi này thật sự rất hoang vắng, sức sống yếu đến đáng thương làm Sở Mặc thậm chí có cảm giác như được về với Nhân Giới.

Lấy cảnh giới của hắn, ở nơi này cũng gần như không cảm giác được chút linh khí nào.

Nhưng nơi này, thật sự chính là chỗ cuối chân chính của Thiên Lộ.

Xa phía trước chính là một vách núi, vách núi kia sợ là sâu tới cả nghìn vạn dặm!

Vách núi nhìn qua vô cùng bằng phẳng, vô cùng giống như là bi người ta làm thành hình dạng đó.

Điều này làm cho Sở Mặc cảm thấy rất khiếp sợ.

Là dạng tồn tại nào mà có thể một đao chém thành như thế trong thế giới này?

-----o0o-----

Chương 1442: Một đoạn Thiên Lộ khác

Chương 1442: Một đoạn Thiên Lộ khác

Một khi đã như vậy, chẳng phải nói rõ rằng nơi này thật ra cũng không phải là cuối Thiên Lộ thật sự sao?

Sở Mặc hơi cau mày, kết nối với Thương Khung Thần Giám để nó hỗ trợ mình tìm thử.

Nếu Thương Khung Thần Giám cũng tìm không thấy đáp án khác, như vậy, Sở Mặc đành quyết định ở trong này ngộ đạo.

Không có linh khí?

Chẳng sao!

Trước mặt thuật Chí Tôn Phong thủy thần thông, cho dù là nơi linh khí cạn kiệt, Sở Mặc cũng có thể cứng rắn rút ra linh khí vô tận sâu trong lòng đất!

Nhưng mà, Thương Khung Thần Giám lại cho ra một đáp án khiếnSở Mặc không ngờ được.

- Tiếp tục đi lên phía trước!

- Còn đi?

Đường ở đâu?

Sở Mặc hơi ngẩn người.

Nơi này đã là cuối Thiên Lộ.

Tiếp tục đi lên phía trước sẽ tiến thẳng vào hư vô.

Nơi này không phải Thiên giới.

Cuối đại lục khôn cùng của Thiên giới, tiếp tục đi lên phía trước sẽ bước thẳng vào tinh không (sao trời) mênh mông.

Đối với đại tu sĩ cảnh giới Chân Tiên, tiến vào trong tinh không cũng không coi ra gì.

Nhưng đây là Thiên Lộ!

Ai biết được sau khi đi về phía trước một bước, ở trong này sẽ gặp phải chuyện như nào?

Sở Mặc không phải dũng cảm mà có chút mờ mịt.

Hắn không nhịn được hỏi:

- Thật sự phải tiếp tục đi lên phía trước?

Thương Khung Thần Giám đưa ra một đáp án khẳng định:

- Đúng!

- ...

Trên đầu Sở Mặc hiện ra mấy vạch đen, chỉ có điều hắn vẫn chọn tintưởng Thương Khung Thần Giám.

Hơn nữa hắn tuy là dùng thân giả Tam mệnh thuật lừa gạt La Quật không hề phòng bị, nhưng cũng không trông cậy vào việc từ nay về sau La Quật không tìm thấy hắn.

Đó chính là Chuẩn Chí Tôn, không phải một tu sĩ tầm thường.

Trêu vào một sự tồn tại như vậy cần dũng khí.

Sở Mặc tuy là không thiếu dũng khí này nhưng hắn cũng hiểu làm như vậy sẽ có hậu quả gì.

Dù sao cũng nhìn gã ta không vừa mắt.

Hung hăng đùa cợt gã một trận rồi vội vàng chuồn đi.

Đến bây giờ có khả năng là đã cách gã khá là xa rồi.

Sở Mặc hơi hơi nhắm hai mắt lại, muốn tìm điểm nú của hư không.

Nhưng đáng tiếc, hắn không tìm được.

Chỉ có thể nhắm mắt lại, can đảm, bước ra một bước.

Cảm giác này thật ra không khác gì một phàm nhân đứng bên vách núi mà bước ra nửa bước.

Nơi này, ngay cả khí tức của Quy luật cũng không cảm giác được!

Một chân đã lơ lửng, Sở Mặc hít sâu một hơi, bước ra thêm một bước.

Không bị ngã xuống!

Trong lòng Sở Mặc mừng rỡ, nhưng hắn cũng không dám làm càn chạy về phía trước mà cứ như vậy, từng bước một đi thẳng về phía trước.

Cho đến khi đi ra ngoài được mấy trăm bước, Sở Mặc quay đầu lại nhìn thoáng qua thì đột nhiên phát hiện ra hắn đã không nhìn được vách núi cuối Thiên Lộ nữa rồi!

- Thương Khung Thần Giám, ta phải tiếp tục đi lên phía trước sao?

Sở Mặc hơi thiếu tự tin hỏi một câu.

- Đúng!

Thương Khung Thần Giám lại cho hắn đáp án một chữ.

Sở Mặc không nhịn được mà trừng mắt, dứt khoát không thèm nghĩ gì nữa mà đi nhanh, thẳng về phía trước.

Nơi hư vô này rất có thú vị.

Dưới chân dẫm lên như dẫm lên bông, mềm mại, một chút cũng không chịu lực nhưng lại không làm hắn bị ngã.

Sở Mặc cứ như vậy đi trong không gian hư vô khoảng một canh giờ, phía trước rốt cuộc cũng xuất hiện một sườn đồi khác.

Đập vào mắt chính là cổ thụ che trời cực lớn, ở bên cạnh sườn đồi đó sinh trưởng cao ngất, cao khoảng hơn vạn trượng.

Các loại chim thần dị thú qua lại không ngớt dưới cổ thụ hình thành một khu rừng rậm bao la, ngẫu nhiên còn có tiếng rồng gầm truyền ra.

Sở Mặc sợ ngây người, lẩm bẩm:

- Đây là chỗ nào?

Chẳng lẽ nơi này là một đoạn Thiên Lộ khác bị cắt ra sao?

Lúc này, La Quật đã đi tới cuối Thiên Lộ.

Nơi cỏ hoang thê lương hoang vắng, gã ta dõi mắt trông về phương xa trước mặt.

Hai mắt bắn ra hai tia thần quang nhìn không gian hư vô dường như muốn nhìn hết cả những thứ trong đó.

Nhưng mà tất cả đều là phí công.

Nơi hư vô kia, gã cơ bản nhìn không thấu.

Vô số năm rồi, La Quật vẫn hoài nghi phía trước, nơi hư vô trước mắt này có một đoạn Thiên Lộ khác.

Gã ta cũng đã thử nghiệm nhiều lần nhưng chung quy đều thất bại.

Một phân thân của gã cũng ngã xuống ở nơi hư vô này.

Khu vực này cơ bản không thể qua được!

La Quật nhắm mắt lại, cảm nhận tất cả ở nơi này.

Gã thi triển một môn tuyệt học muốn ngược dòng thời gian để nhìn thấy tất cả những việc đã xảy ra ở nơi này.

Phụt!

La Quật lại phun ra một ngụm máu tươi.

Trong đôi mắt của gã bắn ra tia sáng làm người ta vô cùng sợ hãi, mang theo sự không dám tin, ngơngác nhìn về hư vô phía trước.

Gã suy diễn thiên cơ, lấy một ngụm máu làm cái giá lớn phải trả, rốt cục đã nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ trên người mang theo vô tận khí hỗn độn, dường như hòa làm một thể với trời đất phương này.

Đi vào nơi cuối cùng của Thiên Lộ trù trừ không tiến, do dự lúc lâu mới bắt đầu thật cẩn thận đi vào trong không gian hư vô kia.

Cả người La Quật đều ngây dại.

Thậm chí gã có sự hoài nghi rằng kết quả suy diễn của mình có phải đã sai hay không?

Làm sao có thể chứ?

Bóng dáng cả người mang theo vô tận khí hỗn độn đó nhất định là Sở Mặc!

Nhưng hắn ta làm sao có thể tiến vào trong nơi hỗn độn kia?

Làm sao có thể giẫm lên đó như đi trên đất bằng?

Thậm chí La Quật cảm giác được thân ảnh kia mỗi một bước dường như cũng rất cẩn thận.

Nhưng vấn đề là người ta thành công!

Lúc này, La Quật không nhịn được mà bứt một sợi tóc trên đầu xuống.

Tới cảnh giới như gã rồi, cho dù là một sợi tóc cũng có uy năng khó có thể tưởng được.

La Quật vận chuyển pháp lực, lấy tay chỉ vàocọng tóc.

Xoát!

Cọng tóc kia hóa thành một người tuổi còn trẻ, khẽ khom người với La Quật:

- Bái kiến đạo hữu!

La Quật hít sâu một hơi, chỉ tay về hư vô phía trước:

- Đạo hữu, hãy đi đi.

- Tuân mệnh!

Cọng tóc hóa thành hình người trẻ tuổi không chút chần chờ, đi về phía hư vô.

Vẻ mặt La quật khẩn trương nhìn mỗi một bước chân của người trẻ tuổi do cọng tóc mình hóa thành, sau đó cái chân còn lại cũng bước ra.

Vù!

Rơi thẳng xuống!

Trong nháy mắt, La Quật mất đi cảm ứng với cọng tóc kia, sau đó, trong lòng gã là một cõi u ám.

Chuyện cho tới bây giờ, La Quật rốt cục có thể xác định chuyện vì sao Sở Mặc có thể lấy được pháp khí mà gã lại không thể.

Trên người hắn có số mệnh khó có thể tưởng nổi!

Cơ duyên kia chỉ có thể là người ta thôi!

-----o0o-----

Chương 1443: Cái Thế Hống

Chương 1443: Cái Thế Hống

Trong con ngươi của La Quật hiện ra vẻ điên cuồng.

Gã lạnh lùng nói:

- Ta ở chỗ này chờ ngươi!

Một ngày ngươi chưa ra ngoài, ta sẽ chờ ngươi một ngày.

Một năm ngươi chưa ra ngoài, ta sẽ chờ ngươi một năm.

Mười ngàn năm chưa ra ngoài, ta sẽ chờ ngươi mười ngàn năm!

Một ngày nào đó, ta sẽ đợi được ngươi!

Nhưng La Quật không nghĩ tới một vấn đề khác: Nếu Sở Mặc sau khi nhận được cơ duyện độ kiếp phi thăng, rời khỏi Thiên Lộ, gã chẳng phải sẽ phải ở đây chờ đến chết sao?

Sở Mặc có vài phần mới mẻ, vài phần tò mò đi vào trong rừng cây cực lớn.

Đi chưa được mấy bước, hắn đã bị một gốc cây ở trước mắt làm cho sợ ngây người.

Thậm chí không nhịn được dụi dụi mắt, thêm cả nhắc nhở của Thương Khung Thần Giám, giờ hắn mới rốt cục xác định được: Cái cây trước mắt này không ngờ là một gốc Chí Tôn Đại Dược!

Đây là một cây màu vàng nhạt, phiến lá hẹp giống lá cây hoa lan, trên nó có nở ra hoa nhỏ màu vàng nhạt.

Nếu không phải trên thân nó tản ra khí tức cường đại thì Sở Mặc rất có thể đã bỏ lỡ.

Một gốc cây Chí Tôn Đại Dược như vậy có thể đủ cho một người cảnh giới Chí Tôn sống được cả đời.

Tìm khắp toàn bộ Thiên giới, cũng không chắc có thể tìm ra vài cây.

Ở trong này không ngờ tùy tiện đi cũng thấy được một cây.

Đến tột cùng là số mệnh của mình quá mạnh mẽ?

Hay là loại Chí Tôn Đại Dược ở đoạn Thiên Lộ khác này có thể tùy ý thấy được?

Ngay lúc Sở Mặc đang ngơ ngác nhìn chằm chằm cây Chí Tôn Đại Dược này, trên hoa nhỏ màu vàng của cây Chí Tôn Đại Dược đột nhiên xuất hiện một đứa bé trần như nhộng, lớn hơn con kiến bình thường một chút dùng tay chỉ Sở Mặc, ra vẻ già đời quát:

- Tiểu tử, nhìn cái gì mà nhìn?

Cút mau!

Sở Mặc cũng không nói chuyện mà lấy chậu cây Chí Tôn ra.

Bởi vì Phong Quân Tử rất không phục nên sau khi bị thu vào trong không gian của Thương Khung Thần Giám thì làm ầm ĩ đủ kiểu, bây giờ còn đang bị Thương Khung Thần Giám trấn áp trong đó.

Bởi thế, chậu Chí Tôn này vẫn còn trống.

Nhìn như một chậu hoa bình thường nhưng trên thực tế là do Thiên Ngoại Thần Kim luyện hóa mà thành.

Trong chậu hoa có bảo đất* tản ra khí tức có lực hấp dẫn chí mạng với Đại Dược.

Loại khí tức này, tu sĩ không cảm thấy được nhưng bất kỳ Đại Dược nào cũng đều cảm ứng được nhanh chóng. *Nguyên văn là "bảo thổ", mình giữ nguyên chữ "bảo", chỉ chuyển "thổ" thành "đất" vì chữ "bảo" nếu chuyển đổi sẽ mất đi cái thần kỳ của loại đất này.

Còn nếu giữ nguyên văn thì nghe có vẻ... khó, giống bảo thủ ý, nhé!

Những chương tiếp mình cũng sẽ dịch là "bảo đất", mang nghĩa đất tốt, hiếm có và quý như báu vật.

Sở Mặc quơ quơ chậu hoa về phía cậu bé:

- Nhóc thối, nào, chỗ ca ca có bảo bối nè.

- Cút, cút, cút!

Ngươi mới là nhóc thối, tiểu tử, ít dùng cách rách nát này đến lừa ông nội đây đi.

Tiểu tử thối không lớn hơn con kiến bao nhiêu, trong mắt lóe ra tiasáng giảo hoạt đã bán rẻ nó.

Ngoài miệng nói rách nát, trong lòng sớm đã sóng gió động trời rồi.

Ngay cả Chuẩn Thánh Dược cũng đồng ý ở lại trong đất hiếm có này, đối với loại Chí Tôn Đại Dược như nó quả thực là hấp dẫn trí mạng!

Nhưng nó cũng không phải đồ ngốc, biết rõ mình mà đi chỉ sợ sẽ không còn tự do.

- Nhóc không thích à, vậy coi như thôi.

Sở Mặc thản nhiên thu chậu hoa lại, sau đó lấy Thí Thiên ra chỉ vào thằng nhóc thối:

- Nhóc có thích cái này không?

Ầm!

Sát khí trong Thí Thiên bạo thẳng ra ngoài, long trời lở đất!

Ngay cả cổ thụ che trời vô cùng có linh tính cũng không nhịn được mà phát run một trận.

Sau đó rất nhiều lá cây bị dọa rụng xuống, giống như một cơn mưa lá cây.

Ánh mắt của thằng nhóc thối trong giây lát trừng lên tròn xoe, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Thí Thiên, bị dọa cho không thấy bóng dáng đâu nữa, dhui lại trong bản thể.

Sau đó, cây Chí Tôn Đại Dược màu vàng nhạt trong nháy mắt đã nhảy dựng lên từ trong mặt đất, vắt chân lên cổ màchạy tan tác.

Vô số rễ chùm giống như là vô số cái chân, chạy có vẻ khá nhanh.

Khóe miệng Sở Mặc giật giật, nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Tinh linh này có quá nhiều chân rồi?

Hắn bay thẳng đuổi theo cây Chí Tôn Đại Dược màu vàng nhạt kia.

Một cây thuốc như vậy không thể để nó chạy dễ dàng được.

Nói không chừng có lúc có thể cứu được một mạng người!

- Thằng nhóc thối kia, đừng có chạy.

Sở Mặc la lớn.

- Không chạy là người ngu, ngươi cái đồ khốn này, ông nội đây mới không phải tiểu tử thối, ông nội đây đủ tuổi làm tổ tông nhà ngươi rồi đấy!

Đừng có đi theo mông của ông nội đây nữa!

Cút, cút, cút!

Chí Tôn Đại Dược màu vàng nhạt vừa chửi ầm lên vừa chạy như điên.

Nhiều chân, chạy quả thực là rất nhanh.

Sở Mặc dùng hết toàn lực vẫn bị nó bỏ rất xa.

Nếu không có mùi hương nồng của cây Chí Tôn Đại Dược, thậm chí Sở Mặc cảm giác mình sẽ bị nó bỏ lại.

Cứ như vậy, trong rừng rậm dưới cổ thụ che trời hình thành này, một cây Chí Tôn Đại Dược đong đưa vô số rễ cây chạy như điên phía trước, Sở Mặc ở phía sau điên cuồng đuổi theo.

Trong chớp mắt đã chạy ra khoảng cách rất xa.

Trong quá trình này, Sở Mặc cũng không gặp được cây Chí Tôn Đại Dược thứ hai.

Ngược lại, với dược liệu cấp Đế Chủ thì gặp được không ít, nhưng đã có thể thấy được sản vật phì nhiêu của cánh rừng tậm này.

Chỉ sợ không biết đã bao nhiêu năm cũng chưa có sinh linh tu luyện hùng mạnh xuất hiện ở nơi này rồi.

Nếu không không thể xuất hiện nhiều dược liệu cực phẩm như vậy được.

Sở Mặc vận hành nhóm tự quyết ảnh hưởng tới quy tắc thời gian và không gian, không ngừng tiếp cận cây Chí Tôn Đại Dược.

Mắt thấy khoảng cách của song phương càng ngày càng gần, Chí Tôn Đại Dược cũng hơi sợ, bắt đầu cuống cuồng hô lên:

- Cha nuôi!

Cha nuôi, nhanh đến cứu mạng, có người muốn giết con!

Sở Mặc lập tức đầy vạch đen trên đầu, ngay cả khóe miệng cũng không nhịn được mà kịch liệt giật giật.

Trong lòng tự nhủ tiên sư bà nhà nó chứ, thứ này vậy mà còn có thể có cha nuôi?

Còn có thể vô lý thêm chút không?

Ầm!

Một khí tức đại năng trong giây lát từ phía trước bạo phát, che trời phủ đất, ép về phía Sở Mặc.

Một vài cây cổ thụ che trời cũng không chịu nổi loại khí tức áp bách này mà nứt ra, hóa thành bột phấn bay từ trên bầu trời xuống.

Sở Mặc cảm giác thân thể trong nháy mắt trở nên vô cùng nặng nề, dường như sa sâu vào trong vũng bùn.

Đi mỗi một bước đều trở nên vô cùng gian nan.

Lúc này, cây Chí Tôn Đại Dược màu vàng nhạt ở phía trước dừng bước, quơ lá cây dài như lá hoa lan, vỗ thân thể của mình:

- Hù chết bảo bảo* rồi!

Thực là hung tàn, một lời không hợp đã muốn giết ông nội ngươi thế à?

*Cách xưng hô với trẻ con, mang nghĩa cưng chiều.

Tự xưng thì...

- ...

-----o0o-----

Chương 1444: Cái Thế Hống (1)

Chương 1444: Cái Thế Hống (1)

Sở Mặc nhìn Chí Tôn Đại Dược cách mình không xa, kết nối với Thương Khung Thần Giám, hỏi xem khí tức tản ra từ vật gì, không ngờ lại khủng bố vậy.

Dựa vào khí tức này, đừng nói Chân Tiên, cho dù là Đế Chủ cũng nửa bước khó mà đi.

Cảnh giới của Sở Mặc mặc dù không cao như vậy, luận chiến lực hắn đánh không lại Đế Chủ cao cấp khác nhưng nói tới phương diện uy áp khí thế, đối với hắn có ảnh hưởng thực sự rất có hạn.

Bởi vì trên người mang theo mấy món thần khí, cho dù là uy áp cấp Chí Tôn cũng không đè ép được Sở Mặc.

Thương Khung Thần Giám đưa ra tin tức về đối phương cho Sở Mặc:

- Chuẩn Thánh Dược - Cái Thế Hống, am hiểu bắt chước Đại Hung Trung Hống* viễn cổ, giống như đúc.

Ngay cả Chí Tôn cũng khó mà phát hiện thật giả.

Chẳng những khí tức giống nhau như đúc mà ngay cả chiến lực cũng gần bằng Đại Hung Trung Hống viễn cổ, đều dũng mãnh, là hung vật thật sự, lớn lên trong dược khác loài.

*Hống: Con sói; đại hung: cực ác

Sở Mặc nghe xong, trong lòng cũng không khỏi khiếp sợ.

Không thể tưởng được trên Thiên Lộ này lại cất dấu một sự tồn tại khủng bố như vậy.

Nói về tổng thể, sinh linh thực vật hơn nửa không có sức chiến đấu gì.

Giống như các loại dược liệu, chỉ có thủ đoạn chúng nó tự bảo vệ mình.

Nói như vậy, ngoại trừ cảm giác kinh người khi chúng nó có thể chạy trốn thì gần như cũng chỉ còn thủ đoạn đè ép về khí tức này.

Nếu thủ đoạn này không có hiệu quả, vậy cũng chỉ có thể căng chân mà chạynhư điên, chật vật chạy trốn.

Đừng nói Chí Tôn Đại Dược, cho dù là Chuẩn Thánh Dược hơn nửa cũng là như thế!

Như trước đó trên núi vô danh, giống với cây Phong Quân Tử cư ngụ nơi phong nhãn.

Thân là Chuẩn Thánh Dược, trong lúc nguy cấp, cũng chỉ còn lại đường chạy trốn.

Nhưng nếu là một thú tu hoặc là tu sĩ nhân loại, cấp bậc Chuẩn Thánh, một ý nghĩ trong đầu cũng có thể hủy thiên diệt địa.

Có uy năng có thể làm chấn động toàn bộ vũ trụ bát hoang!

Tuy nhiên thiên đạo cũng rất công bằng.

Tuy là chưa cho thực vật tu luyện thành người chiến lực hùng mạnh nhưng cho chúng nó cảm giác siêu cường và thọ nguyên hơn xa thú tu và nhân loại.

Một Chí Tôn nhân loại dưới tình huống bình thường thì thọ nguyên khoảng hai vạn năm đến ba vạn năm.

Tuy nhiên tới cảnh giới tồn tại này rồi, bình thường đều có thể thông qua một vài thứ thuốc để có thể có thọ nguyên thứ hai, có thêm năm, sáu vạn năm thọ nguyên.

Một vài người khác có thể sẽ sống ba đời thậm chí còn lâu hơn, ví dụ như Phiêu Linh Nữ Đế.

Nhưng nói tóm lại, Chí Tôn có thể sống hơn một kỷ nguyên, tính ra là 12000 đến 18600 năm, gần như là không có.

Giống như Chí Tôn trong Quy Khư, bọn họ đều là thông qua bí pháp mà chôn cất mình bên trong Quy Khư.

Tuy nhìn qua dường như còn sống nhưng trên thực tế, bọn họ thật ra đã chết rồi.

Lưu lại chỉ là ý niệm đầy đủ của họ mà thôi.

Nếu cứ cố xuất thế, một khi gặp phải đối thủ đáng sợ thật sự diệt hoàn toàn ý niệm của họ, như vậy bọn họ sẽ thật sự vĩnh viễn tiêu tan trong trời đất này.

Cho nên cho dù bọn họ từng nhiều năm huy hoàng và rất hùng mạnh, nhưng chung quy sẽ có ngày nào đó phải kết thúc.

Mà thọ nguyên của thú tu nếu so với tu sĩ nhân loại thì lâu hơn rất nhiều.

Có vài thú tu cảnh giới Chí Tôn thậm chí có thể sống được đến ba, bốn kỷ nguyên, làm tuổi thọ của mình đến gần cả năm trăm ngàn năm!

So với thọ nguyên của tu sĩ nhân loại dài hơn rất nhiều.

Nhưng nếu so sánh với sinh linh thực vật có cùng cảnh giới tu hành, chút thọ nguyên đó không đáng kể chút nào!

-----o0o-----

Chương 1445: Cái Thế Hống (2)

Chương 1445: Cái Thế Hống (2)

Một cây Chuẩn Thánh Dược có thực lực gần bằng thực lực của mãnh thú viễn cổ Chân Hống, chẳng những thế còn có thể phóng ra uy áp, có chiến lực tương đối đáng sợ!

Đây thực sự kỳ lạ.

Cây Chí Tôn Đại Dược màu vàng nhạt thấy Sở Mặc không nói lời nào, lập tức đắc ý, cười ha ha nói:

- Ranh con đến đây, lại đến đuổi Gia đi?

Ha ha ha ha ha, như thế nào?

Nhìn thấy cha nuôi ông nội ngươi thì sợ ngay thế hở?

Chí Tôn Đại Dược màu vàng nhạt rung rung lá cây trên người như đang mưa, khoa chân múa tay vui sướng.

Sau đó, thằng nhóc tối kia lại xuất hiện, ngoáy mông điên cuồng với Sở Mặc.

Sở Mặc không nhịn được liếc mắt, lười phản ứng với Chí Tôn Đại Dược rắm thối này.

Lúc này, từ đằng xa có mãnh thú hơn mười trượng, diện mạo vô cùng dữ tợn, bốn cái răng nanh lộ ra bên ngoài, trong ánh mắt lóe ra tia sáng hung ác gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc, khóe miệng còn có tiên dịch chảy ra.

Nếu không có Thương Khung Thần Giám nhận ra bản thể của thứ này, Sở Mặc còn thực sự nghĩ rằng đây là một con mãnh thúđáng sợ.

- Cha nuôi, chính là hắn, giúp con****!

Tiểu tử thối cười lạnh ngồi trên mặt trên bông hoa màu vàng, vẻ mặt trào phúng nhìn Sở Mặc.

****nguyên văn của tác giả, đoán là "diệt hắn".

Graooo!

Con mãnh thú này rít lên một tiếng với Sở Mặc, khí thế trên người càng thêm nhiều hơn.

Sở Mặc thở dài, cầm Thí Thiên trong tay chỉ vào con mãnh thú kia đồng thời cho phân thân hoàn mỹ ra chuẩn bị đánh với nó một trận.

Không còn cách nào, gặp nhau nơi ngõ hẹp, chỉ có thể chiến không thể lui!

Chuẩn Thánh Dược hóa thành Chân Hống này quay đầu lạnh lùng nhìn chằm chằm cây đao trong tay Sở Mặc, bỗng một luồng thần năng bạo phát trừ trên người nó, sau đó... mạnh mẽ đánh về phía Sở Mặc.

Một cái chân trước vô cùng lợi hại lóe ra ánh sáng lạnh của kim loại chụp thẳng vào mặt của Sở Mặc.

Keng!

Một tiếng vang rất lớn, thân thể của Sở Mặc bị đánh thẳng ra ngoài, khóe miệng tràn ra một dòng máu tươi.

Sở Mặc cảm giác cả người hơi run lên, cánh tay lại chết lặng đến không nghe sai khiến, ngũ tạng lục phủ đều lộn hết cả lên.

Bây giờ hắn đã gần tới cảnh giới Chân Tiên đỉnh mà thân thể lại mạnh hơn cả Đế Chủ bậc cao đó!

Vẫn dưới một kích đã bị thương nhẹ!

Thứ này quả nhiên là hùngmạnh!

Hít sâu một hơi, Sở Mặc thầm nhủ trong lòng: quả nhiên là chiến lực mạnh mẽ, thế mà ở nơi này chỉ là một cây thuốc?

Rõ ràng chính là một cường nhân trong thú tu!

Khó trách sẽ có cái tên khí phách Cái Thế Hống như thế!

- Ha ha ha ha ha, ranh con, như thế nào?

Cha nuôi ta lợi hại không?

Tiểu tử thối ngồi trên bông hoa bên kia cười ngả nghiêng, ngửa tới ngửa lui vô cùng vui vẻ.

Sở Mặc cũng không để ý đến nó, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào ánh mắt của con Cái Thế Hống này.

Hắn từ trong mắt của đối phương nhìn thấy một chút đùa cợt.

Đó là một loại khinh miệt hoàn toàn!

Sở Mặc kéo thần trí của mình lại, cả người tỉnh táo lại trong nháy mắt.

Khí tràng trên người đang thay đổi.

Cái Thế Hống lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Mặc, đáy mắt xuất hiện vài tia dị sắc nhưng tiếp đó...

Nó lại đánh tiếp về phía Sở Mặc!

Ầm!

Một luồng khí tức long trời lở đất trong giây lát đã bạo phát ra.

Một bóng dáng mông lung trong vầng sáng chợt xuất hiện.

Thí Thiên như kỳ tích xuất hiện trong tay thân ảnh kia, một đao hung hăng chém về phía Cái Thế Hống!

Graoooo

Cổ họng của Cái Thế Hống rít lên một tiếng khủng bố, thân mình linh hoạt vô cùng, quay đầu lại đánh về phía phân thân của Sở Mặc.

Loại hung hãn này, loại phản ứng này ngay cả giữa thú tu cũng có thể nói là tuyệt đỉnh.

Thí Thiên quá mức sắc bén, được phân thân hoàn mỹ cầm trong tay, uy năng có thể phát huy hơn xa là nằm trong tay bản thể Sở Mặc.

Một đao kia là sau khi Sở Mặc tìm hiểu rất nhiều loại Chí Tôn thuật, dung hợp vào một đao của mình.

Uy lực của nó siêu việt hơn xa với Chí Tôn thuật bình thường!

Ầm!

Một cái móng vuốt của Cái Thế Hống vỗ vào bên hông của phân thân hoàn mỹ, ở đó để lại một vết thương rất sâu.

Đồng thời, phân thân hoàn mỹ cầm Thí Thiên trong tay cũng hung hăng trảm lên người của Cái Thế Hống.

Một tia máu màu xanh phun ra.

Sở Mặc lấy luôn Hỗn Độn Hồng Lô ra tiếp ngay được tia máu đó.

Đây mới thực sự là bảo dịch!

*Bảo dịch: chất dịch, nước quý báuDịch thuốc tinh hoa của Chuẩn Thánh Dược có thể so với máu của Thánh Nhân!

Đây thật sự là vật báu vô giá.

Cái Thế Hống rống lên một tiếng long trời lở đất.

Rống nát luôn vô số cổ thụ che trời ở xung quanh, rống nát cả mấy ngọn núi lớn.

Giống như điên cuồng!

Tiểu tử thối bên kia lập tức ngây người.

Nó nằm mơ cũng không nghĩ tới Cái Thế Hống vô cùng cường đại mà lại bị thương?

Phân thân hoàn mỹ của Sở Mặc vèo một cái, phi lên trời.

Cái Thế Hống rít lên một tiếng đuổi theo ngay sau.

Nó thề phải bầm thây vạn đoạn người dám gây tổn thương đến nó!

Còn bản tôn của Sở Mặc lại nhân cơ hội này lặng lẽ tiếp cận với cây Chí Tôn Đại Dược màu vàng nhạt kia.

Thằng nhóc thối cởi truồng còn đang chấn động nhìn chằm chằm cuộc chiến trong hư không.

- Thu!

Sở Mặc quát một tiếng, Thương Khung Thần Giám phát ra một tia thần quang hấp thu cả tiểu tử thối cả bản thể của nó đang không hề đề phòng vào trong!

Một cây Chí Tôn Đại Dược vào tay, Sở Mặc xoay người bỏ chạy!

Phía bầu trời trên đỉnh đầu truyền tới tiếng rít gào long trời lở đất của Cái Thế Hống, muốn đi qua diệt Sở Mặc nhưng bị phân thân hoàn mĩ chặn lại.

Một trận đại chiến bắt đầu nổ ra.

Cái Thế Hống quá hùng mạnh, di chuyển qua lại, chạy rồi lại nhảy chồm lên.

Loại linh động này làm cho người ta xem quá đủ, hoàn toàn không thể tưởng được đây lại là một cây Chuẩn Thánh Dược! người nó phát ra khí tức mênh mông giống như một tấm lưới bao phủ trời đất phương này.

Cùng với ngưng lại với lực lượng Quy luật, tạo áp lực với phân thân hoàn mỹ!

Cái Thế Hống nổi giận.

Dưới sự che trở của nó, cây Chí Tôn Đại Dược kia lại bị tên tiểu tặc chết tiệt đoạt đi rồi!

Đây qủa thực tương đương với việc đánh vào mặt nó!

Là hành vikhông thể tha thứ.

Cho nên, Cái Thế Hống giận tím mặt, thề phải cứu cây Chí Tôn Đại Dược trở về.

Bởi vậy, nó công kích với phân thân của Sở Mặc tương đối mãnh liệt.

Bản tôn Sở Mặc chưa tiến vào cảnh giới Đế Chủ, rất khó phát huy ra tòan bộ uy lực của cảnh giới Đế Chủ chân chính.

Nhưng mấy ngày nay, hắn thông qua việc phân thân đạt tới cảnh giới Đế Chủ đỉnh đã cảm ngộ lực lượng và đạo của cảnh giới đó.

Bởi vậy, bây giờ Sở Mặc khống chế phân thân hoàn mỹ chiến đấu thong dong thông thuận hơn trước nhiều lắm.

Một trận đại chiến sau mấy trăm hiệp, hai bên vẫn chưa phân thắng bại rõ ràng.

-----o0o-----

Chương 1446: Chúng ta nói chuyện một chút đi?

Chương 1446: Chúng ta nói chuyện một chút đi?

Mà lúc này, bản tôn Sở Mặc sớm đã chạy đi rất xa, bóp một cái pháp quyết trong nháy mắt đã triệu hồi phân thân hoàn mỹ.

Cái Thế Hống ngửa mặt lên trời rống lên, thanh âm rít gào chấn động trời cao nhưng đã mất đi tung tích của kẻ địch.

Thông qua trận chiến đấu này, độ dung hợp với Phân thân hoàn mỹ của Sở Mặc lại sâu thêm vài phần.

Ngay trước mặt tu sĩ Nhân giới, hắn không thể dễ dàng để lộ con át chủ bài này ra.

Bởi vậy, kinh nghiệmchiến đấu của phân thân hoàn mỹ đương nhiên cũng không được phong phú cho lắm.

Nhưng ở trong này hắn lại không phải cố kỵ gì nữa, tận tình thi triển năng lực của phân thân hoàn mỹ.

Nếu không phải lo lắng chiến đấu với những sinh linh hùng mạnh khác, Sở Mặc thậm chí muốn đánh tiếp mấy ngàn hiệp với Cái Thế Hống.

Lúc này, Sở Mặc đã ở nơi cách nơi lúc đầu vào cả mấy ngàn vạn dặm, đã cách xa địa bàn của con Cái Thế Hống rồi.

Rốt cục hắn cũng dừng bước, sau đó tiến vào không gian bên trongcủa Thương Khung Thần Giám.

U Minh hồ rất lớn, giống như một viên minh châu được khảm ở thế giới bên trong Thương Khung Thần Giám.

Tạo Hóa Ngư lặn dưới đáy hồ, gần như không nhúc nhích.

U Minh Trùng bị ngăn cách cũng tăng lên về số lượng so với trước kia nhiều.

Đáng tiếc trong hồ U Minh này không có cách nào nuôi sinh linh khác trong nước.

Nếu không, Sở Mặc thật đúng là muốn nuôi dưỡng một vài giống quý hiếm ở đây.

Cây Nguyên tố Thánh quả những năm qua đã ra thêm không ít, vữngvàng cắm rễ ở đó, sinh hoạt vô cùng tự tại.

Hỗn Độn Hồng Lô ngay ở bên cạnh cây Nguyên tố Thánh quả, Tam Muội chân hỏa chậm rãi thiêu đốt, cũng không nhúc nhích.

Ngay bên cạnh Hỗn Độn Hồng Lô có một gốc cây màu xám bạc.

Cây đó lòe lòe tỏa sáng, đang bị một lực lượng huyền ảo trấn áp.

Phù văn Đại Đạo không ngừng hiện ra trên người của nó, đó là Phong Quân Tử không cam lòng đang giãy dụa!

Thân là một cây Chuẩn Thánh Dược vậy mà lại bị bắt được.

Nó rất không cam lòng.

Bên cạnh Phong Quân Tử ném cây Chí Tôn Đại Dược màu vàng nhạt giống như hoa lan, cũng không nhúc nhích.

Sau khi bị phong ấn, nó ngay cả động cũng không động được.

Về phần thằng nhóc thối kia cũng không thấy bóng dáng đâu, đoán là bị phong ấn trong bản thể rồi.

Nhưng mà, mặc dù không động được nhưng miệng nó không bị phong ấn.

Cảm nhận được thần trí của Sở Mặc đã tới, tiểu tử thối chửi ầm lên:

- Ranh con, tốt nhất là nhanh chóng thả ông nội đây ra!

Bằng không sẽ có ngày ngươi phải khóc đấy!

Ngươi cho là ông nội đây chỉ có mộtcha nuôi thôi sao?

Ông nội đây có bảy tám cha nuôi liền nhé!

Đến lúc đó sẽ bầm thây ngươi thành vạn đoạn!

Sở Mặc lập tức kêu lên, thanh âm mang theo niềm vui bất ngờ:

- Ý của nhóc là nói nơi này có... bảy tám cây Chuẩn Thánh Dược?

Nhiều như vậy?

Thật tốt quá!

Phát tài rồi, ha ha ha ha!

Chí Tôn Đại Dược tức giận đến sôi máu.

Nó đã sống quá nhiều năm tháng rồi nhưng cho tới giờ chưa thấy được tên nào không biết xấu hổ như vậy.

Hơn nữa lại còn khoác lác nữa?

Là kiêu ngạo hay là vô tri?

Một tu sĩ nhân loại ngay cả cảnh giới Đế Chủ cũng chưa tới vậy mà lại muốn bỏ tất cả Chuẩn Thánh Dược ở đây vào túi?

- Ngươi đang nằm mơ à?

Ranh con, ngươi sẽ gặp báo ứng cho coi!

Tiểu tử thối tức giận mắng.

- Thằng nhóc thối kia, nhóc mà còn dám nói một câu ranh con nữa thôi thì ta sẽ luyện hóa nhóc thành thuốc ngay!

Một cây Chí Tôn Dược thôi, nhóc thực cho là mình rất đáng tiền đấy à?

Không phát hiện ra bên cạnh có cây Chuẩn Thánh Dược hay sao?

Nói chuyện khách khí một chút cho ta!

Sở Mặc uy hiếp lạnh băng.

Thanh âm của thằng nhóc thối kia lập tức tịt ngòi, trong lòng tuy rằng vô cùng khó chịu nhưng chính xác là bị dọa sợ rồi.

Trên thực tế, trong nháy mắt nó bị bắt vào cũng đã sợ, chỉ có điều tính nết từ trước tới nay làm nó rất khó sửa đổi được.

Trong nháy mắt bị bắt vào trong Thương Khung Thần Giám, tiểu tử thối đó đã bị chấn động hoàn toàn.

Đó là thế giới gì?

Trong hồ nước cực lớn kia tại sao lại tản ra U Minh khí?

Dường như đến từ Địa ngục!

Kết quả, tiểu tử thối rất nhanh đã xác định đó chính là một cái U Minh hồ!

Thế gian này thậm chí có người có thể trong không gian trữ vật của mình mà làm ra một cái U Minh hồ?

Tên ranh con chết tiệt kia muốn làm gì?

Chẳng nhẽ muốn thiết lập địa phủ trong thế giới nhỏ của hắn sao?

Việc đó quá kinh người rồi!

Tiểu tử thối cảm thấy suy nghĩ của mình cũng hơi run cả lên.

Tiếp đó, nó thấy cây Nguyên tố Thánh quả thì bị dọa đến thiếu tý nữa thì ngất.

Cây Nguyên tố Thánh quả là một tên chung thường dùng thôi.

Trên thực tế, trong thế giới thần linh thực vật thì nó còn có một cái tên khác.

Cây Tiểu Thế Giới!

Cây Thế Giới chân chính gần như chưa có ai nhìn thấy.

Trong truyền thuyết, Cây Thế Giới chở đầy cực nhiều Đại Thế Giới thật sự!

Một cái lá cây của nó có thể chịu tải được không gian vũ trụ lớn như mười mấy cái Viêm Hoàng Đại Vực!

Đó là hóa thân thật sự của Thiên Đạo, nói là lá cây không bằng nói nó là quy tắc.

Nhưng Cây Tiểu Thế Giới cũng là hữu hình.

Nó có thể phóng ra lực ngũ hành thần bí khó lường, có thể nâng cao nguyên tố ngũ hành.

Từ không thành có...

Là một loại sáng tạo!

Quả của nó tên là Nguyên tố Thánh quả, đối với nguyên tố ngũ hành có sức hấp dẫn không thể tưởng được.

Sau khi Cây Tiểu Thế Giới thật sự lớn lên cũng có thể chịu tải được một thế giới cực lớn, thậm chí là một cái vực lớn.

Nhưng nó có chỗ thiếu hụt... nó cũng không thể cung cấp gì ngoài nguyên tố ngũ hành cả.

Cho nên, Cây Tiểu Thế Giới cũng có chỗ thiếu hụt.

Nó không thể thật sự hóa thân thành Quy tắc được.

Dù là như thế, Cây Tiểu Thế Giới vẫn là một loại cây trân quý nhất trong vũ trụ này.

Cho dù ai có được đều muốn tạo ra một thiên đại tạo hóa!

Bởi vì chỉ cần có đầy đủ nguyên tố ngũ hành là có thể tạo ra một thế giới đầy đủ!

Tuy là thế giới nhỏ nhưng đó cũng là một thế giới thật sự.

Có thể cho sao trời lên lại xuống, có thể có quy tắc độc đáo cho riêng mình, có thể cho vô số sinh linh được sinh sống đầy đủ, đẹp đẽ, có thể cho tu sĩ tu luyện ở trong này.

Một cái vực lớn nhiều nhất cũng chỉ có thể xuất hiện một Cây Tiểu Thế Giới này.

Tiểu tử thối không nghĩ tới một ngày kia mình lại có thể nhìn thấy được một cây.

Tiếp đó, nó lại nhìn thấy cây Phong Quân Tử bị phong ấn kia.

Một khắc nhìn thấy Phong Quân Tử, tiểu tử thối thật ra cũng đã sợ triệt để luôn.

Nó hoàn toàn không thể tưởng được, tu sĩ nhân loại nhìn qua cũng không hùnh mạnh lắm, làm sao có thể có được năng lực đó!

-----o0o-----

Chương 1447: Đại dược có tính cách

Chương 1447: Đại dược có tính cách

U Minh hồ, Cây Tiểu Thế Giới, Phong Quân Tử...

đến tột cùng hắn muốn làm gì?

Sau khi bị Sở Mặc hù dọa một phen, tiểu tử thối rốt cục đã yên lặng lại, không dám nói khiêu khích lời nữa.

Thân ảnh của Sở Mặc đã xuất hiện ở trong này.

Hắn nhìn Phong Quân Tử không nói được một lời, cười tủm tỉm ngồi xổm xuống:

- Phong Quân Tử tiền bối, chúng ta nói chuyện một chút đi?

Cây Phong Quân Tử giống như đã chết, một chút cũng không động.

Nhưng Sở Mặc rất kiên nhẫn, ngồi xổm xuống đó tự nói:

- Thật ra tiền bối hẳn là rõ một chuyện, nếu đã bị bắt tới nơi này, đời này hẳn là sẽ không còn khả năng thật sự khôi phục sự tự do nữa.

Tu sĩ muốn Đại Dược, điểm đó rất dễ hiểu, chỉ là muốn kéo dài tính mạng trong thời khắc mấu chốt mà thôi.

Tuy là sẽ không thật sự tổn thương đến tính mạng của Đại Dược nhưng nhất định sẽ tổn hại đến đạo hạnh của các người.

Dù sao tinh khí bị xói mòn là một chuyện mà các người rất không tình nguyện.

Nhưng nếu... ta có cơ hội đi đến cấp bậc cực cao, ví dụ như ta có thể trở thành Thánh Nhân, thậm chí là...

Đại Thánh!

Như vậy thân là Chuẩn Thánh Dược tiền bối, hẳn là vẫn có hy vọng lúcsinh thời được thật sự lột xác, vượt qua Kỷ nguyên kiếp, tiến vào cấp Thánh Dược.

Lúc đó, thọ nguyên là 36 kỷ nguyên... ha ha, cho dù là một Đại Thánh, thọ nguyên lớn nhất cũng chỉ có 36 kỷ nguyên mà thôi.

Đây chính là thiên đại kỷ nguyên khó có thể tưởng được, tiền bối nói xem?

Về tính mệnh của cảnh giới tu vi vẫn là do Thương Khung Thần Giám vừa mới nói cho Sở Mặc.

Sở Mặc cũng rất khiếp sợ, hơi bị chấn động.

Nhưng khi kết nối với Phong Quân Tử, hắn lại không hề biểu hiện chút gì ra ngoài, dường như là hắn đã sớm biết từ trước vậy.

Bên kia, tên nhóc thối Chí Tôn Đại Dược gào lên, thanh âm có chút không phục:

- Ngươi?

Trở thành Thánh Nhân?

Đại Thánh?

Ngươi đang ở đây nói hươu nói vượn cái gì vậy?

Không phải Gia chê cười ngươi...

- Nếu nhóc muốn nói tiếp với ta mà cứ không lễ phép như vậy, cẩn thận ta luyện hóa nhóc ngay bây giờ.

Tiểu tử thối, sự kiên nhẫn của ta có giới hạn thôi.

Sở Mặc lạnh lùng cắt đứt lời nói của tiểu tử thối.

Tiểu tử thối lập tức không lên tiếng nữa, trong lòng nổi giận lôi đình nhưng bây giờ bị người ta khống chế trong tay, cơ bản là không có đường cho nó kiêu ngạo.

Phong Quân Tử vẫn không lên tiếng như cũ.

Sở Mặc nói tiếp:

- Có lẽ trong lòng tiền bối cũng đã nghĩ có phải ta đang khoác lác hay không?

Ta một người ngay cả cảnh giới Đế Chủ cũng chưa tới lại dám nói ngông muốn làm Thánh Nhân, Đại Thánh... ha ha.

Sở Mặc nhẹ nhàng cười, nói tiếp:

- Thậm chí là đa số tu sĩ trong Viêm Hoàng Đại Vực, ngay cả cảnh giới Thánh Nhân và Đại Thánh đều chưa nghe nói tới.

Ồ, bọn họ hẳn là ngay cả tại sao thế giới này gọi là Viêm Hoàng Đại Vực cũng không biết.

Nhưng ta biết.

Lúc này, Phong Quân Tử vẫn không có động tĩnh rốt cục cũng có chút phản ứng, lạnh lùng nói một câu:

- Biết thì như thế nào?

Lại là thanh âm của một cô gái, nghe rất êm tai.

Sở Mặc nói:

- Ta có thể biết chuyện đó, đương nhiên có thể nói lên rằng ta có con đường tin tức riêng.

Kính xin Phong Quân Tử tiền bối nhìn thật kỹ tất cả trong thế giới này, đây...

Là thế giới của ta!

Biết trong U Minh hồ kia nuôi dưỡng gì không?

Là Tạo Hóa Ngư!

Thấy bên cạnh đây không?

Cây Nguyên tố Thánh quả...

Tiếng của tiểu tử thối trong Chí Tôn Đại Dược yếu ớt phản bác:

- Đó là Cây Tiểu Thế Giới.

Thanh âm lạnh lùng lại trào phúng của Phong Quân Tử truyền tới:

- Không có kiến thức.

- ...

Sở Mặc đầu đầy vạch đen.

Loại Đại Dược này thật là khó khăn.

Một đám đều là tính tình hư hỏng như vậy.

May mắn, cây Hoàng Kim Sâm kia vẫn ở trong trạng thái bị vây trong phong ấn.

Nếu không chỉ sợ cũng sẽ không dễ nói chuyện, chẳng khác nào hai cây Đại Dược này là bao.

- Được, Cây Tiểu Thế Giới, cho dù nó là cái gì nhưng đó cũng là một thành viên trong thế giới này.

Còn chậu hoa này, bên trong là bảo đất hiếm có, các người khẳng định là rất thích đúng không?

Ta không có ý định lấy tính mạng các người, thậm chí chưa chắc sẽ dùng các người để kéo dài tính mạng cho ta.

Sở Mặc vẻ mặt thành khẩn nói.

Lúc này, tiểu tử thối nói:

- Không kéo dài tính mạng cho ngươi cũng là kéo dài tính mạng cho người bên cạnh ngươi!

Đến lúc đó chúng ta tổn hao bao nhiêu tinh khí, cảnh giới bị giảm xuống, ngươi lấy cái gì để bồi thường?

Chúng ta tự do tự tại không tranh quyền thế, ngươi dựa vào cái gì mà giam cầm tự docủa chúng ta?

Bên kia Phong Quân Tử không nói gì, chắc hẳn cũng nghĩ như vậy.

Sở Mặc không nhịn được cười rộ lên:

- Trước tiên chúng ta không nói chuyện về vấn đề dựa vào cái gì giam cầm tự do của các người, nói một chuyện này đi, liên quan đến tinh khí của các ngươi bị xói mòn, bị tổn thất... nếu ta có hy vọng tấn thăng lên cảnh giới Thánh Nhân, loại tổn thất đó của các người còn gọi là tổn thất sao?

- Không thể!

Bây giờ thế giới này, ngay cả Chí Tôn cũng không cócách nào để thành công!

Ngươi đừng có ức hiếp chúng ta không biết gì cả!

Tiểu tử thối phản bác.

- Nếu ta có thể thì sao?

Sở Mặc bình tĩnh nói.

- Ha ha ha ha ha, thật sự là chê cười, nếu ngươi thật sự có bản lĩnh này, Gia... khụ khụ, ta sẽ đi gọi cả cha nuôi ta đến nữa, để bọn họ đi theo ngươi hết!

Tiểu tử thối ra vẻ già đời nói:

- Nhưng ngươi không thể!

Ngươi ngay cả Đế Chủ cũng không phải!

- Phong Quân Tử tiền bối cũng nghĩ như vậy sao?

Chỉ cần ta có thể bước vào cảnh giới Chí Tôn, có hi vọng vọt vào cảnh giới Thánh Nhân thì sẽ cam tâm tình nguyện cùng ở bên cạnh ta?

Sở Mặc hỏi.

Phong Quân Tử trầm mặc một chút.

Trên thực tế, trong lòng của nó đã bị tất cả những thứ trong thế giới này làm cho rung động không nhẹ.

Thân là Chuẩn Thánh Dược, nó thấy được càng nhiều thứ hơn.

Ví dụ như cái lò luyện đan kia đã mang đến áp lực rất lớn cho nó

Cũng không phải cái lò luyện đan nào cũng có thể luyện hóa đượcDược Chí Tôn, loại Đại Dược như Chuẩn Thánh Dược này.

Lò luyện đan tầm thường ngay cả khí tức của bọn nó cũng không thể chứa được, sẽ bị nứt vỡ hoàn toàn.

Nhưng chỉ có lò luyện đan này, Phong Quân Tử có thể rõ ràng cảm giác được: đừng nói là Chuẩn Thánh Dược như mình, chỉ sợ cho dù là Dược Tiên chân chính, nó luyện hóa cũng không chút nào khó khăn.

-----o0o-----

Chương 1448: Một gian đạo quan (Miếu đạo sĩ) (1)

Chương 1448: Một gian đạo quan (Miếu đạo sĩ) (1)

Còn cả cây đao kia, thường xuyên tự bay về trầm mặc ở ngang phía trên lò luyện.

Mặc dù không phát ra sát khí kinh khủng bậc nào nhưng Phong Quân Tử có cảm giác: Thần uy của cây đao kia... thậm chí còn hơn cả cái lò luyện đan nữa!

Còn nữa... là bản thân thế giới này.

Tiểu thế giới nó cũng đã từng được dạo chơi rồi.

Trên Thiên Lộ cũng có không ít chỗ như thế.

Có đôi khi rất may mắn sẽ phát hiện ra một tiểu thế giới độc lập có quy luật.

Nhưng trong đây, tuy là diện tích tiểu thế giới này cũng không lớn lắm nhưng nó cũng là một thế giới vô cùng đầy đủ.

Đây thật sự có thể tiến hóa thành Đại Thế Giới đích thực của Thế giới Đại Thiên.

Không phải cứ là lãnh thổ quốc gia mở mang ra khôn cùng chính làĐại Thế giới.

Rất nhiều Tiểu Thế Giới thật ra diện tích vô cùng lớn.

Ví dụ như Thiên Lộ... thậm chí nó còn khổng lồ hơn nhiều Đại Thế Giới đầy đủ!

Nhưng nó cũng là một Tiểu Thế Giới.

Bởi vì quy luật của nơi này cũng không hoàn chỉnh, thậm chí trên trời cao có rất ít ngôi sao.

Nếu không, ví dụ như nơi này diện tích tuy không lớn nhưng quy luật lại tương đối đầy đủ.

Tuy là bây giờ cũng không có nhiều sao, mặt trăng, mặt trời, nhưng đợi một thời gian nhất định sẽ xuất hiện.

Mà tất cả đó thậm chí không liên hệ nhiều với Cây Tiểu Thế Giới.

Dường như nơi này vốn dĩ là một nơi rất lớn, rất đầy đủ, có quy luật hoàn thiện trong không gian vũ trụ.

Đây mới là chuyện khiến Phong Quân Tử cảm thấy khiếp sợ.

Mà Thế gới này giống như người thanh niên này.

Cho nên, Chí Tôn Đại Dược cho rằng Sở Mặc đang khoác lác, đang nói láo, nhưng Phong Quân Tử, lại không nghĩ như vậy.

Chỉ có điều, hiểu là một chuyện nhưng nếu như bắt nó khuất phục đơn giản như vậy thì nó cũng không cam lòng.

Nó là một cây Chuẩn Thánh Dược, sinh ra đã vậy!

Thực sự không phải là Chuẩn Thánh Dược thông qua việc không ngừng độ kiếp mà thành.

Thọ nguyên của nó lúc trước mới dùng chưa tới ba vạn năm, so với thọ nguyên 12 kỷ nguyên của nó thì nó còn quá trẻ.

Nó không muốn sớm như vậy đã phải buộc mình bên cạnh tu sĩ nhân loại.

Trừ phi, hắn thật sự có thể thành Thánh.

- Đợi ngày nào đó ngươi thật sự có hy vọng thành Thánh rồi nói sau.

Trước đó, ta sẽ không đồng ý bất cứ chuyện gì với ngươi.

Phong Quân Tử trầm mặc một lúc lâu, sau mới lên tiếng nói.

- Nói như vậy thì tiền bối, ngài đã đồng ý rồi?

Sở Mặc ở đó nói.

- Ta đồng ý ngươi cái gì?

Không phải đã nói chờ ngày nào đó ngươi có hy vọng thành Thánh rồi nói sau sao?

Âm thanh lạnh như băng của Phong Quân Tử mang theo một tia tức giận rõ ràng.

Nó thật sự rất không thoải mái.

- Bây giờ ta đã có hy vọng thành Thánh rồi!

Sở Mặc vẻ mặt thản nhiên nói.

- ...

Phong Quân Tử ngậm miệng, cũng không muốn phản ứng với hắn nữa.

Người này rất không biết xấu hổ, quả thực là vô sỉ!

Hắn lấy đâu ra tự tin thế?

Cho là mình có hi vọng thành Thánh?

Chẳng những Phong Quân Tử nghĩ như vậy, mà ngay cả Chí Tôn Đại Dược bị Sở Mặc làm sợ đến không dám nói cũng nghĩ như vậy.

Sở Mặc không giải thích thêm gì, rời khỏi thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Trên thực tế, Sở Mặc rất rõ ràng, mình muốn cóđược tinh hoa bảo dịch trên người Phong Quân Tử cũng không khó.

Chỉ cần gộp đủ bốn loại dược liệu lại, cho dù chúng nó có tình nguyện hay không Sở Mặc đều sẽ lấy Tinh hoa bảo dịch trên người nó, luyện chế cho sư nương đan dược thay đổi thể chất!

Điểm ấy, tin là Phong Quân Tử tự mình cũng vô cùng rõ ràng, bởi vì nó cũng vô lực phản kháng.

Nhưng Sở Mặc muốn không chỉ thế.

Là một tu sĩ, nếu bên người có Đại Dược cao nhất đi theo chẳng khác gì là thêm một bảo đảm cho tính mạng của mình.

Ở thời khắc mấu chốt, năng lực làm bộ xương trắng sống lại của Đại Dược cấp cao nhất là hiệu quả mà những đan dược kiavĩnh viễn không đạt được.

Nhưng điều đó cần chúng nó cam tâm tình nguyện đi theo mới được.

Nếu không, ngay cả có thể lấy mẫu tinh hoa bảo dịch trên người chúng cũng cần rất nhiều thời gian.

Hơn nữa, nếu chúng nó mạnh mẽ không phối hợp, tinh hoa bảo dịch được rút ra cũng vô cùng hữu hạn.

Cần tinh luyện lặp lại vài lần mới có thể đạt được hiệu quả như mong muốn.

Nhưng ở thời khắc mấu chốt lấy đâu ra thời gian để ngươi đi tinh luyện?

Sở Mặc cũng không trông cậy vào việc thu phục được loại ChuẩnThánh Dược bướng bỉnh như Phong Quân Tử này.

Sau khi đi ra, hắn đánh giá hoàn cảnh bốn phía.

Đoạn Thiên Lộ này hoàn toàn khác với đoạn phía trước.

Tinh khí của nơi này nhìn qua dường như không rõ ràng như đoạn Thiên Lộ trước.

Nhưng trên thực tế, Sở Mặc thông qua Sơn xuyên đại địa biết được, tinh khí ở nơi này gần như tất cả đều giấu ở sâu phía dưới lòng đất!

Sau đó bị cổ thụ che trời và thực vật trấn trụ, tạo thành một trạng thái cân bằng thật sự.

Một khi cổ thụ che trời biến chất và chết đi, như vậy tinh khí sẽnhanh chóng thay thế trở thành mạng lưới che trời thật lớn thay thế cho cổ thụ.

Giống nơi trước đó Sở Mặc và Cái Thế Hống chiến đấu, nếu Sở Mặc quay lại đó sẽ phát hiện ra chỗ đó trừ việc hơi có dấu vết chiến đấu ra thì gần như đã nhìn không ra nơi đó từng nổ ra một cuộc đại chiến.

Tinh khí của nơi này dường như đều dùng để cân bằng nơi này như một cột trụ cấu thành nên, gần như không để tình huống phát sinh ngoài dự đoán.

Sở Mặc không ngừng đi về phía trước, tiếp tục tùy tiện xâm nhậpvào Thiên Lộ.

Dọc theo đường đi không ngừng cảm ngộ tất cả mọi thứ ở nơi này nhưng cũng có thu hoạch không nhỏ.

Đại Dược ở nơi này thật sự rất nhiều.

Mặc dù không gặp được Đại Dược Chí Tôn nữa nhưng Đại Dược cấp Đế Chủ, Sở Mặc lại gặp được không ít.

Sở Mặc cũng không khách khí với thế giới này... tham lam vô độ mà bỏ hết Đại Dược Đế Chủ đó vào túi, để trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Những Đại Dược đó tuy rằng linh lính không cường đại như Chí Tôn Đại Dược nhưng dược tính cũng cực cao, ở Thiên Giới cũng không dễ mà có được Đại Dược cấp Đế Chủ như vậy.

Cây Chí Tôn Đại Dược kia dường như đối với hành động của Sở Mặc vô cùng khinh thường.

Mỗi khi Sở Mặc cho vào một cây Đại Dược Đế Chủ thì nó ở một bên bình phẩm từ đầu đến chân một phen.

Nói ngắn gọn thì trên cơ bản là có mỗi một câu: Không tốt bằng ta!

Sở Mặc cũng lười phản ứng với nó, làm không biết mệt mà trồng những Đại Dược Đế Chủ đó vào trong Thương Khung Thần Giám.

Đại Dược tới cấp độ này đã có thể tự thân chăm sóc mình, tự thân có nơi sống.

Nếu có thể được trồng trên bảo đất cao cấp nhất, cũng có thể khiến cho phạm vi xung quanh trăm vạn dặm biến thành một mảnh bảo địa.

-----o0o-----

Chương 1449: Một gian đạo quan (Miếu đạo sĩ) (2)

Chương 1449: Một gian đạo quan (Miếu đạo sĩ) (2)

Sở Mặc muốn lấy được bảo đất nhưng ngay cả ở nơi này, bảo đất hiếm có vẫn khá hãn hữu.

Nếu không, chậu hoa Chí Tôn của Sở Mặc dựa vào cái gì mới có lực hấp dẫn trí mạng với Đại Dược được?

Ngay cả Phong Quân Tử, mấy ngày gần đây, thái độ với Sở Mặc cũng ít nhiều đã mềm mỏng đi.

Đoán là Sở Mặc chỉ cần cố gắng thêm một thời gian ngắn nữa thì có thể làm nó phối hợp với Sở Mặc rồi.

Thù lao là nó có thể cắm rễ trong chậu hoa Chí Tôn bảo đất kia.

Phong Quân Tử bây giờ kiêu ngạo chẳng qua là gắng gượng giữ mặt mũi thôi.

Trong lòng nó vô cùng rõ ràng, đời này thật sự là khó rời khỏiđược thế giới này.

Trừ phi, nó thỏa hiệp.

Sau đó phát ra lời thề lựa chọn đi theo Sở Mặc.

Lời thề của sinh linh cao cấp không phải chỉ để đùa.

Nói là làm, một khi đã thề thì nhất định phải thực hiện lời hứa.

Kết cục việc vi phạm lời thề sẽ còn hơn cả thê thảm.

Nhưng bảo nó hoàn toàn thỏa hiệp thì tuyệt đối không dễ dàng như vậy.

Một khi lựa chọn thỏa hiệp ở bên cạnh Sở Mặc, thì phải trả cái giá thật lớn!

Loại trả giá này cho dù có là cắm rễ trong bảo đất, đối với cấp bậc Chuẩn Thánh Dược như Phong Quân Tử cũng là hại nhiều hơn lợi.

Cho nên, tạm thời hợp tác với Sở Mặc, cho hắn chút lợi ích, sau đó cắm rễ trong bảo đất.

Chuyện lợi lớn hơn hại này, Phong Quân Tử cảm thấy khá được.

Về những thứ khác, để sau này hãy nói đi.

Đối với điều này, Sở Mặc cũng không bắt buộc, vừa hái Đại Dược Đế Chủ, vừa không ngừng đi về phía trước.

Trên con đường này, Sở Mặc đã đi được rất xa.

Nhưng cho đến bây giờ, ngoại trừ cây Chuẩn Thánh Dược - Cái Thế Hống ra, hắn chưa gặp phải bất kỳ nguy cơ nào.

Điều này làm cho Sở Mặc cảm thấy ít nhiều có chút khó tin.

Con đường này quá bình lặng.

Trên bầu trời thỉnh thoảng có sinh linh khổng lồ họ chim bay qua, trong rừng rậm cũng thường xuyên xuất hiện các loại dị thú.

Từ khí tức trên thân của chúng mà phán đoán, yếu nhất chỉ sợ đều là cảnh giới Thiên Tiên.

Nhiều nhất là sinh linh cảnh giới Chân Tiên, ngẫu nhiêncũng sẽ xuất hiện sinh linh cấp bậc Đế Chủ.

Nhưng những sinh linh đó sau khi nhìn thấy Sở Mặc gần như phản ứng đầu tiên là tránh đi.

Không ngờ lại không có một con nào chủ động nhào lên muốn gây bất lợi cho hắn.

Quá bình lặng!

Quả thực giống như là một Dược Viên cao cấp nhất, tùy ý để mình rong ruổi, tung hoành.

- Chẳng lẽ...

đây là một thế ngoại đào nguyên thật sự?

Sinh linh ởnơi này đều không có chút lòng cảnh giác nào?

Sở Mặc nhẹ giọng nói thầm, nhưng ngay lập tức gạt bỏ phán đoán của mình.

Cây Chí Tôn Đại Dược kia cũng không phải đồ chơi.

Cái Thế Hống lại hung mãnh dị thường.

Chúng nó đều không có nhiều hảo cảm với sinh linh bên ngoài.

Cho nên, đoạn Thiên Lộ này cũng tuyệt đối không thể nào thái bình như vậy.

Lại qua hơn mười ngày, Sở Mặc đi trên con đường này đã không biết mình đi được xa bao nhiêu nữa.

Một đường hái thuốc rồi ngộ đạo, sau đó không ngừng tu luyện vượt bậc.

Sau một tháng tiến vào con đường này, rốt cục Sở Mặc đã nâng đến cảnh giới Chân Tiên đỉnh.

Đồng thời Sở Mặc còn thường xuyên tách một Nguyên Thần ra, khống chế cho phân thân hoàn mỹ đi ra ngoài: Cũng hái thuốc, ngộ đạo và tu luyện, làm quen với uy năng của cảnh giới Đế Chủ.

Cảnh giới Chân Tiên Nguyên Thần hợp nhất, đã không còn ở trạng thái Nguyên Thần thứ hai như trước nữa.

Nếu pháp lực đủ sâu có thể hóa hàng nghìn hàng vạn Nguyên Thần, sau đó đồng thời nắm được hàng nghìn hàng vạn phân thân.

Đương nhiên đây là trạng thái lý tưởng nhất của chủng loại đó.

Trên thực tế, một tu sĩ Chân Tiên đỉnh có thể đồng thời khống chế mấy trăm phân thân cũng là một chuyện rất khó rồi.

Hôm nay, Sở Mặc tiếp tục đi lên phía trước.

Chợt giữa một sườn núi phía trước nhìn thấy một Đạo quan.

Trong đạo quan kia không ngờ lại có luồng khói bếp đang bay lượn lờ.

Sở Mặc ngẩn cả người.

Điều này càng làm hắn cảm thấy không thể tin nổi hơn là một cây Chuẩn Thánh Dược hóa thành mãnh thú viễn cổ muốn ăn hắn.

Trên một đoạn Thiên Lộ khác này lại có thể xuất hiện người ở sao?

Hơn nữa, khói bếp lượn lờ kia là tình hình như nào đây?

Chẳng lẽ nơi này còn có phàm nhân bình thường?

Thậm chí Sở Mặc không nhớ rõ đã bao nhiêu năm mình chưa thấy được cảnh như vậy nữa rồi.

Ngoại trừ phàm nhân bình thường, ai lại nổi lửa nấu cơm?

Đạo quan không lớn, chỉ có mấy gian phòng xây quây quanh.

Gạch xanh ngói xanh, trong núi rừng xanh ngắt này nếu không nhìn kỹ thật sự dễ dàng bỏ qua.

Nhưng mà từ khói bếp dâng lên rất dễ thấy được, đi từ xa tới cũng có thể nhìn thấy.

Trong lòng Sở Mặc thật sự rất hiếu kỳ, người nào lại ở chỗ này?

Hắn quyết định đi xem.

Khoảng cách cũng không xa.

Lấy cảnh giới của Sở Mặc hẳn là đi trong nháy mắt là đến.

Nhưng làm Sở Mặc hơi giật mình là khoảng cách với đạo quan càng gần, trọng lực trong trời đất càng lớn.

Trọng lực trong trời đất càng lớn thì ảnh hưởng với tu sĩ cũng càng lớn.

Nếu trọng lựclớn đến mức độ nhất định, thậm chí sẽ làm tu sĩ trở nên giống với phàm nhân!

Nói ví dụ như chiến trường xưa đã từng có tuyệt thế cường nhân chiến đấu ở đó.

Pháp tắc thiên địa nơi đó hơn nửa khác với bên ngoài nhiều.

Trọng lực sẽ đặc biệt lớn.

Lại ví dụ như Sở Mặc đã từng đi vào Tiểu Thế Giới ngũ hành, cái gọi là áp chế cảnh giới, trên thực tế chính là kết quả do trọng lực hùng mạnh tới mức độ nhất định.

Nhưng những nơi đó ít nhất là lúc vừa tiến vào sẽ làm cho người ta có cảm giác rất rõ ràng.

Nhưng nơi này lại không giống.

Càng đến gần, trọng lực càng lớn.

Lúc Sở Mặc bay đến nơi còn cách quan đạo khoảng hơn mười dặm đường, trọng lực trong trời đất đã lớn đến mức làm hắn không thể bay nổi.

Sở Mặc không thể không chậm rãi hạ xuống từ không trung, sau đó sử dụng thần công Súc địa thành thốn.

Mỗi bước đi, thân hình của hắn đi thêm được một trượng.

Chút khoảng cách ấy đối với tu sĩ cảnh giới như hắn gần như không khác gì đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Khóe miệng Sở Mặc co giật, trên mặt nở nụ cười gượng, sau đó thành thật đi từng bước đến tòa đạo quan.

Hơn mười dặm đường, Sở Mặc dùng gần nửa canh giờ, bởi vì trọng lực trong trời đất càng lúc càng lớn!

Đến cuối cùng, Sở Mặc cảm giác mình như là đang cõng một ngọn núi mà bước đi.

Nếu không phải trong lòng thực sự quá tò mò chủ nhân của đạo quan này, thậm chí hắn còn muốn quay đầu trở về!

Rốt cục, Sở Mặc bò lên chỗ giữa sườn núi, khoảng cách với đạo quan gần trong gang tấc.

Đầu tiên đập vào mắt là một tiểu viện.

Tường rào chính của tiểu viện làm bằng gỗ, cửa viện cũng không lớn, nhìn qua có vẻ cũ kỹ.

-----o0o-----

Chương 1450: Đạo khác nhau

Chương 1450: Đạo khác nhau

Bên trái viện có một cái giếng, bên trái là một đống củi đã chẻ xếp chỉnh tề, bên phải là chuồng gà.

Có mấy con gà trong sân đang đi lại tự nhiên.

Trong đó có một con Đại Công Kê vẻ mặt tò mò nhìn chằm chằm Sở Mặc đang đổ mồ hôi đầy mặt, đầu và cổ.

Trong ánh mắt dường như mang theo sự khinh bỉ chê nhân loại thật yếu!

Ở giữa sân trồng một giàn nho vừa lúc che cho lối đi nhỏ, làm cho người ta có cảm giác vô cùng thư thái.

Dưới giàn nho, chỗ cửa phòng còn đặt một cái xích đu, một cái đôn gỗ, bên trên đôn gỗ đặt một cái ấm trà cũ kỹ.

Nếu không nhìn hình dáng của căn nhà này nhất định sẽ cho rằng đây là một nhà dân bình thường.

Nhưng hình dáng của căn nhà này rõ ràng là một tòa đạo quan.

Hơn nữa trọng lực trời đất nơi này, tất cả mọi thứ đều làm cho người ta có cảm giác tương đối quái dị.

Cục ta cục tác cục tác!

Ngay lúc Sở Mặc đang đứng giữa sân muốn lên tiếng hỏi bên trong có người hay không thì có một con gà mái chợt kêu lên.

Nhìn qua thì vừa mới đẻ một quả trứng, trong tiếng kêu tràn đầy sự khoe khoang.

Mấy con gà mái khác cũng kêu theo, trong tiếng kêu tràn đầy sự kinhngạc, nghi ngờ và không thể tin.

Được rồi, ý nghĩ của gà mái đều là do Sở Mặc đoán mò cả.

Hắn đứng ở đó nhìn hành động tự nhiên của mấy con gà, sau đó lại nhớ mới nãy mình như khiêng một ngọn núi, vẻ mặt rất bất đắc dĩ.

Lúc này, một giọng nói già nua vang lên trong đạo quan:

- Cửa không khóa đâu, tự đẩy vào đi.

Sở Mặc trước tiên là nao nao, lập tức trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.

Hắn tiện tay đẩy cửa, cửa tơ vân không nhúc nhích.

Sở Mặc nao nao, sau đó dụng lực đẩy!

Cửa gỗ nhìn qua cũ kỹ phát ra tiếng vang nặng nề, sau đó vẫn không đẩy được.

Sở Mặc lập tức trừng lớn hai mắt, không thể tin nổi nhìn cánh cửa.

Lần này dùng hết toàn lực, Sở Mặc thề hắn tuyệt đối dùng hết khí lực toàn thân của mình.

Đừng nói là một cánh cửa, cho dù là một sơn lĩnh cực lớn, cảnh giới như hắn đẩy cũng có thể đẩy ngã!

Nhưng mà, cửa, vẫn như cũ không nhúc nhích!

Xuyên qua khe cửa, Sở Mặc thấy mấy con gà trong sân đều ngừng kêu, sau đó đều quay đầu vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn.

Nhất là con Công Kê kia, trong mắt không ngờ lại mang theo vẻ thông cảm.

Mẹ kiếp!

Bị một con gà nhìn kinh bỉ!

Lại còn là một con gà tầm thường.

Sở Mặc lập tức có cảm giác khóc không ra nước mắt.

Nơi này quả thực quá tà môn!

Tu sĩ cảnh giới Chân Tiên đỉnh, sau khi tới đây thậm chí ngay cả một cánh cửa cũng không đây ra nổi.

Đây còn có thiên lý sao?

- Loại như cảnh giới, có những lúc thật ra không có ý nghĩa gì cả.

Thanh âm già nua kia truyền tới từ trong đạo quan:

- Nếu như ngươi có thể lĩnh ngộ điều này, ngươi... có thể đẩy cánh cửa này ra.

Nếu không thể, vậy ngươi nên trở về đi.

Nên làm gì thì làm, ở lại chỗ này cũng không có ý nghĩa gì cả.

Miệng Sở Mặc hơi giật giật, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng không nói được gì ra miệng.

Khoanh chân ngồi ở cửa, sau đó nhìn chằm chằm cánh cửa, ngẩn người.

- Loại như cảnh giới, có những lúc thật ra không có ý nghĩa gì cả?

Sở Mặc cau mày, trong lòng nghĩ về hàm ý câu nói của lão nhân trong đạo quan.

Cảnh giới làm sao lại vô dụng chứ?

Vì sao lại vô dụng?

Chẳng lẽ nói một đại tu sĩ cảnh giới Chân Tiên giống với phàm nhân hay sao?

Hiểnnhiên là không đúng!

Những lời này chắc chắn không thể giải thích như vậy được.

Như vậy, lời này của ông ấy là có ý gì?

Sở Mặc ngồi đó bắt đầu vắt óc suy nghĩ.

Ngay cả bản thân hắn cũng không nghĩ tới là, lần ngồi này lại ngồi cả một tháng!

Vị lão nhân ở bên trong từ đầu đến cuối đều không đi ra.

Mấy con gà mỗi ngày đều vui vẻ chạy nhảy trong sân, cũng không ai để ý đến Sở Mặc.

Ngay cả mấy con gà kia dường như cũng mất đi hứng thú với"quái nhân" ở cửa viện, không thèm phản ứng gì với hắn.

Đối với Sở Mặc, hắn thậm chí không cảm thấy thời gian đã trôi qua tận một tháng liền.

Hắn chỉ suy nghĩ trong đầu mấy vấn đề mà thôi.

Vũ trụ to lớn, huyền ảo vô cùng.

Loại cảnh giới như Chân Tiên, trong sinh linh cũng đã coi như người tài chân chính rồi.

Nhưng vẫn khó có thể bằng một phần trăm triệu vạn của chân lý vũ trụ.

Vì sao lực của hắn vô cùng lớn, cảnh giới cũng cao thâm lại không đẩy ra được một miếng cửa gỗ chứ?

Bởi vì đạo!

Bởi vì đạo của nơi này khác biệt với đạo của hắn!

Loại đạo này, ở nơi này hóa thân thành trọng lực trong trời đất.

Hắn lấy đạo của mình để phán đoán, đây là một cái cửa bình thường.

Nhưng trên thực tế, cửa này có thể là do Đại Đạo biến thành!

Cấp bậc của hắn không đủ, đương nhiên sẽ không đẩy cửa này ra được.

Nói cách khác, cảnh giới Chân Tiên như hắn cũng không thích hợp ởnơi này, cũng không thích hợp với đạo của nơi này.

Như vậy, nếu hắn ở đây bước vào cảnh giới Chân Tiên còn không đẩy được cánh cửa này ra sao?

Còn có thể đi đường như khiêng một ngọn núi hay sao?

Thấy những con gà tự do tự tại trong viện, chúng nó bởi vì sống ở nơi này, chuyên ở nơi này.

Một khắc chúng được sinh ra ở đây cũng đã dung nhập vào nơi này rồi.

Cho nên, chúng nó cơ bản là sẽ không cảm giác được bất kỳ áp lực nào.

Đây cũng chính là đạo, dưới bầu trời khác nhau, đạo cũng khônggiống nhau.

Cảnh giới đương nhiên cũng không giống nhau!

Có vài hành tinh, trên bề mặt có trọng lực nhỏ đến tận cùng.

Cho dù là một người bình thường, một bước cũng có thể bước ra được vài chục trượng, thậm chí xa hơn.

Như vậy, có thể nói người thường kia là một đại tu sĩ cảnh giới cao thâm sao?

Đương nhiên không thể!

Cho nên, có những lúc cảnh giới là không có ý nghĩa gì.

Mấu chốt phải xem vị trí hoàn cảnh của ngươi!

Là ở đạo nào!

Phúc đến thì lòng cũng sáng ra, ý nghĩ này như một tia sét xuất hiệntrong tinh thần thức của Sở Mặc.

Sau đó, Sở Mặc liền dung nhập vào đạo của nơi này.

Sau đó hắn đứng lên, hơi nhếch mép, vươn tay nhẹ nhàng đẩy cửa.

Mở rồi!

Mấy con gà mái ở trong viện đều kinh ngạc nhìn về phía hắn.

Tiếp đó lập tức giải tán, trốn vào chuồng gà.

Nhưng thật ra con Công Kê kia trong ánh mắt lại mang theo vẻ khinh thường, vẻ mặt cao ngạo khinh bỉ nhìn Sở Mặc, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, tràn đầy sự bình tĩnh đi ngang qua bên người Sở Mặc.

Sở Mặc liếc mắt nhìn con Công Kê kia một cái.

Hắn cảm thấy bản thân có thể là bát tự không hợp, trời sinh xung đột với con Công Kê đó rồi.

Nếu không thì con Công Kê nhìn hắn với cái đức hạnh gì kia chứ?

Cái con Đại Công Kê lúc trước cũng là như thế này.
 
Thí Thiên Đao Full
LIX ( Chương 1451-1475 )


Chương 1451: Đại Đạo va chạm

- Lại nhìn nữa ta liền luộc mày!

Sở Mặc hung tợn chỉ vào con Công Kê nói một câu.

- Ác ác

Công Kê không nhìn thẳng hắn, kêu một tiếng, vỗ hai cái cánh thản nhiên bỏ đi.

Một Lão đạo đi ra từ đạo quan.

Tướng mạo của lão nhân khá bình thường, đầu đầy tóc bạc, mặt đầy nếp nhăn, nhìn không biết bao nhiêu tuổi, trên người vũng không có bất kỳ khí tức nào tỏa ra, nhếch miệng cười một tiếng với Sở Mặc:

- Một tháng... cũng tạm được, đi chẻ củi đi.

Nói xong xoay người trở về phòng, cạnh một tiếng, đóng cửa lại.

Sở Mặc không nhịn được liếc mắt, trong lòng tự nhủ chiêu đãi khách như vậy sao?

Nhưng mà hắn cũng biết lão đạo này chắc chắn không tầm thường, bảo hắn làm như vậy cũng là có thâm ý cả.

Trên thực tế, một tháng này ngộ đạo, đối với Sở Mặc nếu so với vài năm ngộ đạo thì cảm ngộ càng sâu.

Hắn có thu hoạch khá lớn.

Bởi vậy, tuy rằng lão đạo này nhìn qua rất không khách khí nhưng Sở Mặc vẫn yên lặng làm theo.

Hắn đi đến trước đống củi, thấy một cái búa đã gỉ sét, hít một hơi, xoay ngươi nhấc búa lên.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, lại đặt búa ở đó, sau đó hắn khôi phục lại đạo lúc trước.

Trong nháy mắt, một áp lực kinh khủng thiếu chút nữa đã ép Sở Mặc phải quỳ trên mặt đất!

Trong cơ thể huyết khí cuồn cuộn, thân thể hùng mạnh bị ép đến chảy máu tươi, xương cốt trong thân thể chấn động kêu kẽo kẹt.

Sở Mặc cũng không hé răng, hao hết khí lực, cúi người, đi cầm cái búa kia.

Nhưng...

Quá khó khăn!

Hắn cơ bản là không có cách nào xoay người.

Ngay cả một động tác đơn giản cũng làm hắn vô cùng thống khổ.

Cảm giác này thật như sống không bằng chết.

Sở Mặc vẫn không có bất kỳ dấu hiệu muốn thay đổi nào, vẫn đang cố gắng xoay người đi cầm cái búa lên.

Trong đạo quan, lão già đột nhiên đứng phắt dậy, hai mắt bắn ra hai tia hoảng sợ, vẻ mặt không dám tin lẩm bẩm:

- Tiểu tử này điên rồi sao?

Đây, đây, đây... hắn làm sao có thể nhanh thế đã ý thức được điểm đó rồi?

Trên thực tế, đối với việc Sở Mặc một tháng có thể đẩy cánh cửa này ra, lão đạo sĩ đã bị chấn động đến không thể không phục.

Năm đó lúc ông ta đến nơi này, dùng thời gian suốt hai mươi năm ngồi ở cửa viện ngộ đạo.

Hai mươi năm sau ông ta mới thành công đẩy được cánh cửa này.

Mà Sở Mặc...

Chỉ dùng một tháng!

Điều này làm cho trong lòng lão đạo sĩ có cảm giác thất bại rất lớn.

Bên ngoài vẻ mặt ông ta cười ha hả nói với Sở Mặc rằng ngươi cũng tạm được, trong lòng thật ra đã sớm gào thét bảo con Đại Công Kê kia chạy qua gào thét rồi.

Tuy rằng ông ta sớm biết nhóc con này là một thiên tài chân chính, huyết mạch tôn quý khó có thể tưởng được, xuất thân cũng khó mà tin nổi.

Nhưng huyết mạch cao quý ai mà không có?

Chính ông ta cũng làhuyết mạch cao quý!

Xuất thân của ông ta... nghiêm khắc mà so sánh thì cũng không kém hơn Sở Mặc cho lắm!

Từ nhỏ ông ta chính là tuyệt thế thiên kiêu trong mắt mọi người, hơn nữa... thế giới đó cũng không phải là Viêm Hoàng Đại Vực.

Bởi vậy, lão đạo sĩ cũng không cho rằng Sở Mặc mạnh hơn mình bao nhiêu.

Chỉ mạnh hơn một chút...

Không nhiều, đúng, rất không nhiều.

Lòng háo thắng, mọi người đều có.

Nhưng Sở Mặc dùng sự thật tàn khốc hung hăng cho lão đạo một cái tát khiến lão đạo sĩ bị kích thích không nhỏ.

Cho dù không muốn thừa nhận thế nào cũng không khỏi thầm nhủ trong lòng: ngộ tính bậc này thật sự là quá kinh người!

- Ta dùng hai mươi năm... tiểu tử này chỉ dùng một tháng!

Chênh lệch giữa chúng ta chẳng lẽ nhiều tận 240 lần sao?

Điều này làm sao có thể?

Trên đời này tại sao có thể có thiên tài kinh diễm như thế?

Nhất định là mèo mù vớ được chuột chết, trùng hợp thôi!

Sau vẻ mặt bình tĩnh của lão đạo sĩ tràn đầy sự oán thầm.

Cho nên ban đầu vốn nên nói với Sở Mặc vài chuyện cũng bị ông ta tạm thời áp chế, bắt Sở Mặc đến chẻ củi.

Trong lòng ông ta cũng ít nhiều tồn tại tâm tư chế giễu, trong lòng tự nhủ: Cho ngươi thiên tài này!

Cho ngươi ngộ tính này!

Cho ngươi vô tình đánh Đạo gia* này!

Lần này Đạo gia cho ngươi một vấn đề khó nhất cho xem.

*Cách tự xưng khá phổ biến của đạo sĩ

Xem ngươi làm sao bây giờ!

Đến khi ngươi đã chịu đủ đau khổ rồi, Đạo gia lại tới chỉ điểm cho ngươi, ngươi còn phải tràn đầy cảm kích với đạo gia nữa.

Như vậy cảm giác thất bại trong lòng Đạo gia... mới ít đi một chút!

Lão đạo sĩ nhìn như muốn tra tấn Sở Mặc, thật ra là khóc không ra nước mắt.

Đây thực sự là chênh lệch quá lớn rồi.

Nguyên nhân rất đơn giản, ở trong viện này chẻ củi, nếu dung nhập vào đạo của nơi này thì cũng không khó, thậm chí có thể nói là rất đơn giản.

Bởi vì chuyện như này một nam tử phàm nhân bình thường có thể tiện tay làm được.

Nhưng điều đó cũng không có ý nghĩa gì.

Chẻ củi bình thường sẽ có thể lĩnh ngộ ra cái gì?

Tĩnh tâm sao?

Tinh chuẩn sao?

Hay là nắm trong tay lực đạo?

Đối với một đại tu sĩ những điều đó rất vụn vặt, cơ bản không có ý nghĩa gì!

Chẻ củi như vậy có ý nghĩa ở đâu chứ?

Lão đạo sĩ cũng là sau khi nhìn một vài lần sau mới biết được.

Điểm mạnh nhất của chẻ củi ở việc hai Đại Đạo khác biệt va chạm và dung hợp.

Cái gọi là va chạm, chính là dùng đạo của mình đến va chạm với đạo của nơi này!

Dùng quy luật của chính mình đến va chạm với quy luật của nơi này.

Cho Đại Đạo nổ vang rồi tìm được điểm tốt nhất, làm cho hai Đại Đạo cộng hưởng.

Sau đó... dung hợp hai loại Đại Đạo vào nhau!

Biến thành đạo hoàntoàn thuộc về mình.

Đối với điều này, trong lòng lão đạo sĩ đã biết rõ nhưng ông ta không thể thành công.

Ông ta đã thất bại.

Mặc dù ông ta đã thử rất nhiều lần, nhưng cuối cùng chỉ có thể suy sụp mà bỏ cuộc.

Ông ta thất bại đối với việc lĩnh ngộ sâu với đạo của mình.

Thế cho nên ông ta cứ dùng thời gian 20 năm lĩnh ngộ đạo của nơi này, đẩy cánh cửa kia ra, nhưng lại vẫn không có cách nào để dùng chính đạo của mình để bổ được củi của nơi này.

Đối với sự va chạm của hai loại Đại Đạo, nói thì đơn giản, nhưng nói thì dễ hơn làm?

Từ xưa đến nay, có thể có thành tựu huy hoàng rạng rỡ sự nghiệp to lớn, đều là người có đại năng chân chính.

Bọn họ...

Đều là Thánh Nhân!

Lão đạo sĩ cũng muốn thành Thánh, nằm mộng cũng muốn!

Vì giấc mộng này, thậm chí ông ta còn đưa theo tông môn đã xuống dốc rời khỏi La Thiên Tiên Vực, cách xa nơi đầy làn sóng sát sinh niết bàn đó, đi tới thế giới bị phong ấn.

Mục đích chính là muốn phá vỡ tường ngăn cách của thế giới này, giành được cơ duyên tạo hóa cực lớn trong này.

Mà Tiểu Đạo tầm thường này chính là con đường thông suốt để thành Thánh.

-----o0o-----

Chương 1452: Nắm! (1)

Chương 1452: Nắm! (1)

Ông ta đến đây, ông ta đã thấy được, nhưng ông ta...

đã thất bại.

Đây là một chuyện bi ai xiết bao?

Mắt thấy con đường sáng rực rỡ đang ở trước mắt, gần trong gang tấc nhưng bất kể như thế nào... vẫn không đi tới được.

Thế gian bi thương cùng lắm cũng chỉ thế mà thôi.

- Đây chung quy không phải cơ duyên dành cho ta!

Đôi mắt của lão đạo sĩ nhìn xuyên qua vách tường căn phòng, nhìn ra sân, nhìn bóng dáng đang liều mạng đi cầm búa kia.

Trên mặt nở nụ cười hơi cô đơn, vẻ mặt tràn đầy sự tiêu điều.

Nhưng mà tiếp đó, trên mặt ông ta lại xuất hiện nụ cười thoải mái, lẩm bẩm:

- Thật ra có thể mắt thấy một thiếu niên vùng dậy trước mặt mình, thay mình đi con đường kia, đi chém những người đó cũng là một lựa chọn tốt.

Lúc trước không phải ta cũng đã cho hắn lệnh bài sao?

Như vậy... vì sao ta còn phải ghen tị với một vãn bối hậu sinh có căn cơ sâu xa lớn lao hơn ta chứ?

Trong mắt lão đạo sĩ hiện ra chút thông thấu, đó là một sự độ lượngthật sự.

Ông ta đẩy cửa ra, hô về phía bóng lưng của Sở Mặc:

- Này, tiểu tử kia, ngươi mà cứ tiếp tục như vậy nữa thì có chết cũng không cầm nổi cái búa kia đâu!

Quần áo của Sở Mặc cũng đã thấm máu, bởi vì thân thể của hắn sau khi bị áp lực vô cùng khủng bố và mạnh mẽ mà làm cho nứt ra.

Xương cốt trong cơ thể của hắn đã có chút biến dạng, mặc dù chưa đến mức vỡ vụn ra nhưng mà đây chính là sự thống khổ mà người bình thường khó có thể chịu đựng được!

Thậm chí bọn họ thà là hủy bỏ một cánh tay sau đó dùng pháp lực tạo ra một cánh tay mới cũng không muốn chịu đựng loại cảm giác không lúc nào là không đau đớn cả.

Chớ nói chi đến việc thống khổ này là do bản thân tự mình chuốc lấy!

Sở Mặc không quay đầu lại, thực ra giờ phút này hắn ngay cả cử động liên tục một chút cũng cảm thấy khó khăn.

- Cho dù trước đó ngươi đã dung nhập vào trong cảnh giới này, nhưng mà nếu ngươi muốn dung hợp hai loại này lại thì cũng không thể tiếp tục dùng phương pháp cũ!

Lão đạo sĩ hướng về bóng lưng của Sở Mặc nói.

Thần thức tác động là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là một việc khác.

Loại tấn công này làm cho một người đã quen với mưa gió như lão đạo sĩ cũng nhịn không được mà mí mắt nhảy loạn.

Trong lòng cũng có chút run rẩy quá tàn nhẫn rồi!

Thật không ngờ người thanh niên này vì cầu đạo mà đối với chính mình cũng có thể tàn nhẫn như thế?

Chỉ với sự tàn nhẫn này, hắn cũng đã xứng với tất cả những vinh quang mà ngày hôm nay có được.

Lão đạo sĩ hít sâu một hơi nói tiếp:

- Không ai khi sinh ra đã là thánh nhân cả.

Mọi việc đều phải trãi qua một quá trình...

- Vậy tiền bối ngài có thành công không?

Sở Mặc nói từng chữ một rất chậm.

Hơn nữa trong giọng nói cũng không có bất kỳ ý nghĩ trào phúng nào mà chỉ đơn giản là hỏi thăm thôi.

Lão đạo sĩ ngay lập tức nghẹn lời, gương mặt già nua cũng đỏ lên mà lắc đầu nói:

- Không có, ta không có thành công.

Nhưng tốt xấu gì cảnh giới của ta cũng cao hơn ngươi.

Ta hiểu rõ ngươi làm như vậy là không thể nào thành công được!

- Thật sao?

Sở Mặc hít sâu một hơi, dường như trong không khí đều mang theo vô tận sự thống khổ.

Hắn tiếp tục dùng lực mà xoay người cho đến khi hướng về cây búa kia:

- Chưa thử qua... làm sao biết sẽthành công được?

Rắc!

Sống lưng của Sở Mặc rốt cục cũng không chịu được loại áp lực như thế này, liền truyền ra một âm thanh nứt xương trong trẻo.

Lão đạo sĩ không kìm được mà nhếch miệng, y cũng cảm thấy đau vì Sở Mặc nên lập tức khuyên nhủ:

- Tiểu tử kia, ta thừa nhận ngươi so với đạo gia ta lợi hại hơn.

Ngươi chờ một chút, trước tiên chúng ta nói chuyện đã...

Nhưng Sở Mặc lại lắc đầu, đưa lưng về phía lão đạo sĩ.

Bỗng nhiên lộ ra một chút tươi cười, trong thân thể cảm thấy vô cùng thống khổ làmcho đầu óc của hắn giờ phút này trở nên vô cùng tỉnh táo:

- Tiền bối, kỳ thật ta hiểu rõ, nơi này chính là cơ duyên để lại cho ta.

- ....

Lão đạo sĩ lập tức im lặng, trong mắt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc:

- Làm sao ngươi biết được?

- Nơi này chỉ có hai người chúng ta, nếu không phải để lại cho tiền bối, vậy dĩ nhiên... chính là để lại cho ta!

Sở Mặc nói xong sau đó xoay người, bước đến cầm cây búa.

Rắc!

Lại là một tiếng xương vỡ vụn!

Tổn thương như thế nếu như là người thường đã trực tiếp bị phế rồi!

Sợ rằng cả đời này cũng không thể nào tiếp tục đứng lên được nữa.

Cho dù có là tu sĩ mạnh mẽ đi chăng nữa, cũng là một cảm giác tra tấn vô cùng thống khổ.

Mọi người đều tin tưởng vào đạo lý thà đau ngắn còn hơn đau dài.

Mà người "cầu" đau dài giống như Sở Mặc vậy thật sự là rất hiếm có.

Thậm chí còn bị người khác coi là đầu óc có vấn đề nữa.

Nhưng mà Sở Mặc lại giống như là người đầu óc có vấn đề vậy, hắn vẫn tiếp tục cố gắng như cũ!

Quan trọng là Sở Mặc kiên trì như thế, ở trong mắt của lão đạo sĩ lại là không có bất kỳ hy vọng nào!

Lão đạo sĩ hiểu rõ rất nhiều chuyện, y cảm thấy không ai có thể thành công được.

Cho dù Sở Mặc một tháng ngộ đạo cũng không thể nào làm được!

- Cho dù là cơ duyên để lại cho ngươi, thì chuyện gì cũng cần phải từtừ mà làm mới được.

Làm sao lại có người cậy mạnh như ngươi vậy?

Lão đạo sĩ trong lòng bực tức nói.

Y không muốn trơ mắt nhìn một hậu bối có quen biết với mình tự đem bản thân mình phế đi.

Tuy rằng y đã thử qua, cũng đã từng thất bại qua.

Nhưng những năm gần đây, lão đạo sĩ đối với cái cơ duyên này vẫn còn có chút tâm đắc đối với cơ duyên này.

Y cũng đã suy luận trong lòng rất nhiều lần.

Đ, đến cuối cùng, y cho ra một kết luận chính là hai loại đại đạo này va chạm vào nhau bất kể là Chân Tiên hay là Đế Chủ, thậm chí là cả Chí Tôn...

Chuẩn Thánh...

Đều khó có khả năng thành công!

Bởi vì muốn để hai loại đạo khác nhau có thể dung hợp lại, thì trướctiên phải tu luyện đem hai loại đạo này tu luyện đến mức độ cao nhất mới được!

Có thể đem một loại tu luyện một loại đạo đến cực hạn thì ngay cả thánh nhân cũng không dám nói ra.

Trong vũ trụ mênh mông này, ngoại trừ Thái Thượng ra thì còn có ai có thể đem hàng nghìn hạng vạn đại đạo tu luyện đến cực hạn được

đây?

Tuy rằng đây cũng không phải là hàng nghìn hàng vạn đại đạo mà chỉ có hai loại đại đạo mà thôi.

Nhưng lão đạo sĩ đạt được đến cảnh giới này thì trong lòng của y cũng hiểu rất rõ ràng, một loại cực hạn cùng hàng nghìn hàng vạn cực hạn của đại đạo...

Kỳ thật cũng khác biệtkhông lớn rồi!

-----o0o-----

Chương 1453: Nắm! (2)

Chương 1453: Nắm! (2)

Một nhà nho xưaTrên kinh thư cổ xưa nhất đã có một câu nói thế này: Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, tam sinh vạn vật!

Vạn vật từ khi mới bắt đầu trước tiên phải có nhất thì mới có tiếp theo.

Cho nên là một người tu sĩ, đem một loại đại đạo lĩnh ngộ được đến cực hạn, tu luyện đến cuối cùng, như vậy thì khoảng cách thông hiểu hàng nghìn hàng vạn đại đạo của y... cũng không quá xa!

Nhưng lúc đó còn phải đợi đến khi đem hai loại đại đạo này dung hợp lại...

Có phải là đi lĩnh ngộ kết quả sau kết quả dung hợp không?

Dĩ nhiên là đã sớm không cần nữa!

Nói cách khác, làm theo y cũng tốt hoặc là theo Sở Mặc cũng tốt.

Từ cảnh giới này trở đi nếu muốn dung hợp hai loại đạo lại thì gần như là không thể nào thành công được.

Cái gọi là "gần như" đó là bởi vì lão đạo sĩ biết trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối cả.

Cho nên y mới phải cẩn thận mà dùng hai chữ gần như để hình dung.

Kỳ thật sâu trong lòng của y cũng không chorằng có người có thể làm được chuyện này.

Thậm chí y còn đối với cái cơ duyên tồn tại ở nơi này, rốt cuộc là có ý nghĩ tồn tại gì...

Cũng đã thử suy đoán!

Nhưng mà vẫn chưa đoán được.

Bởi vì cái cơ duyên này y nhìn không hiểu nhưng mà Sở Mặc có thể hiểu được.

Chỉ cần có thể thành công mà tác động vào nhau, sau đó lại dung hợp.

Như vậy... tương lai đại đạo sẽ trở nên hoàn toàn khác rồi!

Đến cùng cũng không có nhiều điểm giống nhau, lão đạo sĩ cũngnghĩ không ra nhưng lại có thể biết được một khi thành công, thì sẽ có một tương lai vô cùng huy hoàng và rạng rỡ.

- Như vậy hãy dừng lại đã.

Cho dù như thế nào mà nói thì không sợ thất bại qua nhưng dù sao thì ta so với ngươi có nhiều kinh nghiệm hơn.

Ta sẽ đem những kinh nghiệm này nói cho ngươi nghe sau đó ngươi lại...A?

Lão đạo sĩ vừa nói xong ánh mắt của y lập tức trừng thật to, trong mắt lộ ra vẻ không thể tin được.

Miệng của y há thật to, đã nhiều năm rồi y chưa có thất thố như lúc này.

Y giống như là người phàm lần đầu tiên nhìn thấy một thần tiên đang bay ngang qua, trong mắt y hoàn toàn lộ ra sự rung động, khiếp sợ và không thể tin được.

- Ta vừa thấy cái gì thế?

Lão đạo sĩ cả người gần như hóa đá rồi, y ngơ ngác nhìn Sở Mặc.

Chính xác mà nói thì y đang nhìn chính là bàn tay máu thịt mơ hồ do bị đại đạo nghiền ép quá nhiều, lúc này đã bị tàn phá đến không chịu nổi.

Không ngờ... lại đang cầm thật chặt cây búa bằng gỗ sáng bóng.

Lúc này thân thể của Sở Mặc cũng đã hoàn toàn không thể nhúc nhích được nữa rồi!

Từng đợt tiếng nổ đại đạo đang vang lên từ trong cơ thể của Sở Mặc.

Tiếng động này bình thường căn bản không thể nào nghe được.

Nhưngmà trong tai của lão đạo sĩ lại giống với tiếng sấm sét!

Chấn động!

Lão đạo sĩ lập tức phun ra một ngụm máu tươi ngay tại chổchỗ.

Trong phút chốc y lập tức che lại sáu giác quan của mình, sau đó tiếp tục ngơ ngác nhìn Sở Mặc.

Tiểu tử này...

Hắn làm sao lại làm được?

Hắn hắn hắn hắn...

Hắn đây là....

Là thành công sao?

Thật là thành công rồi sao?

Lão đạo sĩ có cảm giác mình có kinh nghiệm tu luyện nhiều năm như thế, trong nháy mắt đã hoàn toàn bị làm cho rung động!

Thậm chí, nhận thức của y đều bị phá vỡ cả!

Chuyện này căn bản là không thể nào!

Hắn đến cùng làm sao làm được vậy?

Lão đạo sĩ hoàn toàn hóa ngốc rồi.

Chuyện này nếu bắt đầu giải thích cặn kẽ, cho dù có là lão đạo sĩ thì cũng lời ít ý nhiều cũng khó có thể giải thích rõ ràng.

Bản thân của Sở Mặc đại biểu mà nói chính là một loại ngườiđạo, đạo mà hắn tu luyện từ nhỏ đến lớn ở Viêm Hoàng vực tu luyện, chính là loại đạo có được sự công nhận của Phiến mảnh Thiên Địa này.

Vị kia tồn tại ở nơi này thật ranhư là một loại đạo của La Thiên Tiên Vực vậy.

Một loại đạo mộc mạc, quả thật vô cùng đơn giản.

Đây chính là thuộc loại đạo của thánh nhân!

Đừng nhìn lão đạo sĩ năm đó từ La Thiên Tiên Vực mà đến, cho dù có là La Thiên Tiên Vực chân chính thì y vẫn không thể tự tin khẳng định rằng y có thể đi theo con đường đạo thánh nhân va chạm cùng với xác minh dung hợp này.

Nếu y muốn cưỡng ép bản thân mình làm chuyện này, kết quả cũng chỉ có một đó chính là người chết đạo tiêu.

Tu La Thiên Tiên Vực của y cùng với Viêm Hoàng vực của Sở Mặc không có bất kỳ quan hệ nào.

Y cũng tốt mà Sở Mặc cũng tốt.

Đều có sở trường của chính mình, cùng với vị đạo thánh nhân ở nơi này hoàn toàn là ba loại khác nhau.

Đây chính là sự khác biệt!

Điều này giống như trong vũ trụ này có các chủng loại sinh linh và chủng tộc khác nhau, có thể phát triển những nền văn minh hoàn toàn khác nhau.

Nếu muốn làm cho một tu sĩ cảm nhận được thiên địa đại đạo, tu luyện bản thân cùng với phát triển nền văn minh cơ giới mà dựa vào ngoại vật mà dung hợp lại.

Như vậy kết quả chỉ có thể xảy ra một trận đại chiến kịch liệt.

Có lẽ sẽ có một bên bị tiêu diệt cũng có thể sẽ lưỡng bại câu thương.

Bởi vì bản thân tu sĩ khi tu luyện vĩnh viễn cũng không tin tưởng và dựa vào ngoại vật để làm cho mình trở thành người trường sinh bất tử.

Cũng vĩnh viễn sẽ không tin tưởng vào việc hấp thụ tinh khí là có thể tồn tại mãi mãi.

Một loại là từ trong ra ngoài, một loại là từ ngoài vào trong.

Đây căn bản chính là hai con đường đối lập nhau thì làm sao có thể dung hợp lại được?

Giải thích như vậy thì có lẽ có chút gượng ép.

Bởi vì nói đến lĩnh vực của đạo thì ngoại trừ loại tồn tại tối cao này gần như là không ai có thể giải thích được rõ ràng tinh hoa này.

Năm đó lão đạo sĩ rời khỏi La Thiên Tiên Vực đi đến Viêm HoàngVực này kỳ thật là muốn dùng kinh nghiệm tu hành tại LaTiên Vực đi xác minh Viêm Hoàng Vực này.

Sau đó mới tấn công vào cảnh giới thánh nhân.

Nhưng mà cuối cùng y đã thất bại.

Giống như khi y tấn công lại không chứng minh được nơi này có điểm gì giống nhau.

Thế giới này có hàng nghìn hàng vạn đại đạo, pháp môn vô số nhưng mà loại có thể chuyên tâm như thế này cũng không có được thành tựu.

Vị thánh nhân kia để lại nơi này cho Sở Mặc.

Lão đạo sĩ biết thánh nhân kia là ai cũng ít nhiều có thể đoán được một chút ý tứ.

Nhưng thậtsự y không cho rằng làm như vậy là có thể thành công, trong lòng y thậm chí còn cho rằng đây chính là thí nghiệm của vị thánh nhân kia!

Dù sao thì chết người chứ không chết bần đạo!

Suy đoán này có chút oán thầm, giống như đối với vị thánh nhân kia không đủ tôn kính nhưng mà điều này cũng chính là ý tưởng của lão đạo sĩ trước khi Sở Mặc thật sự cầm cây búa lên.

-----o0o-----

Chương 1454: Tam sinh vạn vật

Chương 1454: Tam sinh vạn vật

Nhưng hiện tại lão đạo sĩ bị chấn động đến không thể nói ra lời.

Rốt cục y cũng phục, phục vị thánh nhân ấy!

Đạo thánh nhân vô cùng bí hiểm!

Tuy rằng chỉ kém nửa bước nhưng quả thực chính là kém vô số cấp bậc và cảnh giới!

Lòng của thánh nhân quả nhiên không thể sờ được, đoán không ra cũng nhìn không thấu!

Lão đạo sĩ tâm phục khẩu phục sau đó tiếp tục đứng nhìn.

Sở Mặc nắm cán búa vẫn không nhúc nhích.

Lão đạo sĩ nhìn hắn cũng không nhúc nhích.

Trong viện Đại Công Kê dường như cảm nhận được điều gì.

Trước khi thần khí biết mất không thấy gì nữa, ngay lập tức vèo một cái chui vào trong chuồng gà.

Trong thân thể của Sở Mặc, âm thanh của đại đạo ù ù rung động.

Đó chính là hai đại đạo bất đồng đang tiến hành va chạm kịch liệt!

Không có sự trao đổi cũng không có sự giao tiếp, càng không có sự kết hợp ăn ý.

Chỉ có sự va chạm kịch liệt, hung ác nguyên thủy nhất.

Trong tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý đang điên cuồng mà lao đến!

Vô cùng hung ác muốn cắn nuốt đối phương!

Đây chính là sự oanh động cực kỳ!

Rầm rầm rầm phanh!

Sở Mặc lập tức phun ra một ngụm máu tươi, những tia máu kia ở trong hư không ngay lập tức hình thành từng cái xiềng xích theo thứ tự.

Nhìn qua vô cùng trong suốt và rực rỡ.

Trên bề mặt ánh lên tia hào quang của đại đạo!

Lão đạo sĩ nghẹn họng nhìn trân trối.

Sau đó y nhắm hai mắt lại.

Thánh đạo tâm của y vào giờ phút này đã có chút rối loạn!

Sự ganh tỵ trong lòng đã không thể kiềm chế được mà tuôn trào.

Vào lúc này chính sự ghen tỵ ấy đã hoàn toàn không thể khống chế được!

Cho nên y đã không thể tiếp tục xem nữa.

Nếu tiếp tục nhìn nữa y sợ rằng sẽ không khống chế được bản thân.

Thân thể lão đạo sĩ lập tức hóa thành một pho tượng.

Máu thịt xương cốt trong thân thể của Sở Mặc chỉ trong chốc lát đã trãi qua rất nhiều lần hỗn loạn.

Sự hỗn loạn này cho dù là cảnh giới Chí Tôn cũng khó có khả năng thừa nhận được.

Nhưng mà Sở Mặc đã tiếp nhận được!

Cho dù là hắn từ lúc đầu không phải là tu sĩ cũng đã tiến hành quá trình luyện huyết toàn thân và luyện cốt toàn thân!

Trong thân thể của hắn máu và xương cốt không có chút tỳ vết nào!

Đây chính là một thể chất hoàn mỹ!

Chỉ có điều thịt của hắn cũng không được hoàn mỹ như thế cho nên thịt trên người của hắn bắt đầu rơi xuống đất từng khối một.

Thân thể dường như bị mục nát nhanh chóng, từng khối thịt thi nhau rơi ra.

Nhưng mà thịt này chưa kịp rơi xuống đất ngay lập tức đã hóa thành vô tận tinh khí sau đó biến mất trong không khí.

Đây chính là bí mật mà những tu sĩ bậc cao có thể làm cho tay cụt mọc lại!

Toàn thân bọn họ từ cao đến thấp đã sớm luyện hóa thành vô tận tinh khí!

Chỉ cần không chạm đến căn nguyên.

Tinh khí vô cùng vô tận như vậy thì cụt tay vẫn có thể làm cho mọc lại.

Cho dù chỉ còn lại mỗi cái đầu thì vẫn có thể nhờ vào tu vi hùng mạnh cùng với vô tận tinh khí có thể tái tạo lại thân thể của họ một lần nữa!

Cuối cùng thì trên người của Sở Mặc gần như chỉ còn lại khung xương.

Hắn giờ phút này giống như bộ xương khô Quy Khư, chỉ có điểm khác biệt là khung xương của Sở Mặc có lưu lại máu tươi trong suốt như ngọc.

Máu tươi này nhìn quá thần kỳ cho nên làm cho người takhó có thể tiếp nhận cảnh tượng này.

Máu tươi bám vào khung xương trắng muốt không ngừng lưu động.

Trong đan điền đạo đài đang vận chuyển với tốc độ cao, đây chính là khởi nguồn của tất cả máu tươi!

Trên đạo đài rỗng tuếch, nguyên thần thứ hai vốn ngồi ở đó cũng đã sớm chạy đến ngồi ở linh đài giữa xương sọ của Sở Mặc khi nguyên thần vừa hợp lại.

Ngoài ra cùng với bộ xương khô có nhiều khác biệt như vậy chính là khung xương của Sở Mặc rất đầy đủ.

Xương sống ở lưng lúc trước đã đứt rời, thì vào lúc đại đạo va chạmtạo ra tiếng nổ lớn đã được nối lại vô cùng tốt.

Hai loại năng lượng này va chạm kịch liệt giữa tay Sở Mặc và cán búa, sau đó không ngừng mà vọt vào thân thể của Sở Mặc.

Tất cả đại đạo nổ vang.

Toàn bộ đều bị trấn áp trong tiểu viện này không có truyền ra một tiếng nào.

Bằng không chỉ sợ rằng tất cả sinh linh có trên Thiên Lộ đều gặp phải tai họa!

Sở Mặc vẫn duy trì tư thế này, cũng không nhúc nhích mà giằng co suốt một tháng.

Đến cuối cùng đạo đài trong đan điền của hắn cũng đã hoàn toàn tan ra.

Nạp tinh khí cho tất cả xương cốt tứ chi, toàn thân từ cao đến thấp đều là đạo đại!

Mỗi tòa đạo đài cũng có khí tức lưu chuyển của đại đạo.

Nếu lão đạo sĩ lúc này dám mở to mắt mà nhìn một cái nhất định sẽ bị khiếp sợ vô cùng!

Bởi vì không ngờ được Sở Mặc sẽ thật sự làm được đạo sinh nhất, nhất sanh nhị, tam sinh vạn vật!

Sở Mặc cộng thêm vị thánh nhân kia trãi qua va chạm trong một tháng sau đó chính thức dung hợp.

Dưới sự cắn nuốt hung ác rốt cục thúc giục sinh ra loại thứ ba, tiếp đến tam sinh vạn vật!

Cho nên hiện giờ trong thân thể của Sở Mặc mỗi chổ đều có đạo đài.

Mỗi một tòa đạo đài đều có sự lưu chuyển hoàn toàn khác nhau!

Đây là một cảnh giới vô cùng huyền ảo.

Từ xưa đến nay chưa từng có người nào chân chính thành công.

Sở Mặc chắc hẳn là người đầu tiên!

Sau khi đại đạo dung hợp duy ta cuốn cũng là duy ta cuốn!

Nhưng lại có sự thay đổi!

Vào lúc này trong đầu của Sở Mặc xuất hiện một bức họa.

Bức họa này giống như là một thế giới vô cùng to lớn, thế giới mênh mông vô cùng tận!

Núi sông tráng lệ xinh đẹp tuyệt trần.

Đủ loại hơi thở đại đạo từ khắp nơi tuôn trào ra cả bầu trời cao.

Từng âm thanh đại đạo vang lên liên tiếp không ngừng.

Giống như tụng kinh lại giống như có người đang biện luận.

Đây giống như là một thế giớicực đạo, toàn bộ thế giới này nhìn qua giống như một thế giới thực đến không thể tin nổi.

Bỗng!

Một bàn tay vô cùng to lớn giống như vượt qua vô vạn ngân hà, lại giống như đã vượt qua năm tháng vô tận trong dòng chảy lịch sử.

Nó chợt xuất hiện hung hăng mà đánh về phía Sở Mặc!

Bàn tay này xuất hiện quá mức đột ngột cũng vô cùng nhanh!

Bàn tay lớn đến không thể tin nổi, những vì sao trên bầu trời vô tận so với cái chưởng này cũng như là bụi bậm mà thôi.

Ở đây trong nháy mắt khi bàn tay này duỗi đến, không biết có bao nhiêu vì sao vỡ vụn hoặc là bị bàn tay với lực lượng vô cùng to lớn đánh bay đi.

Cái tay này giống như bàn tay phật cuồn cuộn mênh mông như biển cả, giống như một loại đại đạo vô cùng mạnh mẽ!

Đối mặt với bàn tay chỉ trong nháy mắt đã đánh tới, Sở Mặc cũng không có biện pháp làm ra bất cứ phản ứng nào!

-----o0o-----

Chương 1455: Chẻ củi thành thạo

Chương 1455: Chẻ củi thành thạo

Nếu so sánh ra thì hắn vô cùng nhỏ bé!

Vào lúc này Sở Mặc thậm chí đã quên đi sự sợ hãi, hắn căn bản cũng không kịp sợ hãi!

Thời gian chỉ trong nháy mắt như hoàn toàn dừng lại.

Cảm giác của Sở Mặc lúc này... bản thân dường như sắp hóa thành tro bụi!

Hắn có cảm giác sau một khắc... hắn sẽ hoàn toàn biết mất khỏi thế giới này.

Đó chính là hoàn toàn chết đi, thậm chí là cả một chút ý niệm cũng không thể lưu lại được.

Nhưng cố tình hắn thậm chí lại có cảm giác được giải thoát!

Điều này quả thật không đúng!

Không một ai vào trước khi chết không có một chút chấp niệm nào, cho dù là ai... cũng sẽ có vướng bận và chấp nhất của mình.

Căn bản là Sở Mặc khi đối diện với bàn tay này...

địa vị hoàn toàn triệt để bị nghiền ép!

Đừng nói là phản kháng cho dù muốn có tâm tư gì cũng không được!

Vào lúc này. trong hư không vang lên một tiếng hừ lạnh.

Có một ngọc tỷ từ xa bay đến, tốc độ kia nhanh đến không thể tin được.

Sở Mặc hoàn toàn không kịp cảm nhận được bất cứ hơi thở nào từ ngọc tỷ chỉ nhìn thấy bàn tay kia rung lên một cái nhanh chóng rút lại!

Tiếp đến ngọc tỷ lập tức đuổi nhanh theo hướng bàn tay.

Oanh!

Sở Mặc cảm giác trước mắt trở nên tối sầm, cái thế giới xinh đẹp vô cùng kia trong nháy mắt lập tức vỡ nứt.

Hắn tỉnh lại.

Sau đó phát hiện ra hắn vẫn nắm lấy cái cán búa kia, vẫn duy trì một tư thế đứng im ở nơi đó không nhúc nhích.

Tất cả những chuyện hắn vừa trải qua giống như một giấc mộng vừa huyền ảo lại vừa có thật.

Nhưng Sở Mặc biết rằng đây không phải là một giấc mộng!

Ngay lúc nãy khi hắn dung hợp hai đại đạo lại, cơ thể trong nháy mắt đã sinh ra vạn đạo.

Bị một thứ gì đó cảm ứng được nên đã ra tay với hắn!

Sau đó có một người khác đã dùng cái ngọc tỷ để cứu hắn.

Sở Mặc thậm chí đã nghĩ đến trí nhớ lúc trước khi nhìn thấy cha mẹ, bọn họ đã nhắc đến lời tiên tri.

Lại liên tưởng đến hình ảnh vừa nãy, Sở Mặc thậm chí đã đoán được một ít nguyên nhân hậu quả.

Hắn rất phẫn nộ nhưng lại không dám tức giận.

Thậm chí hắn đã ngay lập tức đem tất cả những ý niệm trong đầu ném ra khỏi suy nghĩ của mình.

Không dám nghĩ đến lần nữa!

Bởi vì không thể suy nghĩ đến!

Sở Mặc thở phào nhẹ nhõm, nhìn thoáng qua thân thể của mình.

Trên người của hắn không biết từ lúc nào đã sinh ra thịt mới.

Toàn thân cao thấp mỗi một tấc đều tràn đầy những năng lượng kinh khủng khó có thể tưởng tượng được!

Dường như chỉ cần một ý niệm trong đầu đã có thể hủy thiên diệt địa!

Loại sức mạnh này quả thật vô cùng kinh khủng.

Chính bản thân hắn cũng bị làm cho sợ hãi.

Sau đó Sở Mặc cầm lên thanh búa và hạ giọng nói:

- Tiền bối, cảm ơn ngài!

Tiếp đến Sở Mặc xoay người nhặt lên một thanh gỗ, vung búa Ba mộng tiếng, đem thanh gỗ này bổ ra.

Trên mặt của hắn lộ ra một nụ cười thản nhiên.

Trong cơ thể của hắn lúc này vô số tòa đạo đài đều vô cùng non nớt, cần lĩnh ngộ và tôi luyện không ngừng.

Cho nên Sở Mặc bắt đầu chăm chỉ mà bổ củi.

Ba!

Ba!

Ba!

Mỗi một búa của hắn đều tràn đầy sự huyền ảo.

Bổ ra thanh củi lại chỉnh tề, lớn nhỏ đồng nhất.

Tay của hắn rất trắng, trong suốt long lanh nhìn qua không chút tỳ vết nào.

Một lần nữa mọc ra từ trong thân thể trong suốt ónh ánh tản ra một loại sáng chói.

Nhưng điều kỳ lạ là cảnh giới của hắn cũng không có thay đổi chút nào.

Vẫn dừng lại ở Chân Tiên đỉnh cao.

Tựa như lời nói của vị lão đạo sĩ như pho tượng thần đứng ở cửa kia, loại cảnh giới này có vài lúc thật ra không có bất kỳ ý nghĩa nào.

Quay đầu lại nhìn qua lão đạo sĩ.

Sở Mặc bỗng cười rộ lên, hắn đưa tay bắn ra một tia chỉ phong bay đến người lão đạo sĩ.

Thân thể lão đạo sĩ run lên một cái sau đó cả người đã hoàn toàn khôi phục bình thường.

Y nhìn Sở Mặc trong ánh mắt lộ ra một tia phức tạp vô cùng, thật lâu sau nhẹ nhàng thở dài nói:

- Ngươi thành công rồi.

Sở Mặc khẽ mỉm cười:

- Thành công sao?

Ta cũng không biết được.

- Tiểu tử, ngươi là người đã được định trước sẽ bước trên con đường huy hoàng, cũng đừng có rắm thối như vậy chứ.

Lão đạo sĩ liếc mắt nói:

- Đừng chẻ củi nữa, việc đó đã không có ý nghĩa với ngươi nữa.

Lại đây, uống rượu cùng với ta!

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, gật gật đầu sau đó thả cây búa xuống.

Lão đạo sĩ bỗng nhiên nói:

- Ngươi còn có thể cầm lên được không?

Sở Mặc khẽ vương tay, đem cây búa cầm lên rồi nhe răng cười:

- Giúp ngươi bổ chút củi được không?

Lão đạo sĩ co quắp khóe miệng lắc đầu:

- Thôi đi.

Sở Mặc buông cây búa đi đến trước mặt lão đạo sĩ, nghiêm túc thi lễ:

- Cảm tạ tiền bối đã chỉ điểm!

- Thôi, cho dù không có ta ở đây thì ngươi cũng sẽ thành công.

Lão đạo sĩ vẻ mặt phức tạp nhẹ giọng nói:

- Cho nên không cần cảm tạ ta.

Sở Mặc vẫn như cũ hành lễ, sau đó lại hành lễ một lần nữa:

- Đây chính là ta thay cha mẹ cảm ơn ngài đấy!

Lão đạo sĩ vẻ mặt sợ hãi cả kinh mà ngẩn người.

Ngơ ngác nhìn Sở Mặc sau đó nháy mắt một cái:

- Ngươi...

Ngươi biết sao?

Sở Mặc đem lệnh bài Đạo Môn lấy ra có chút ngại ngùng cười:

- Đã biết một chút, nếu không thì tiền bối có thể kể lại cho ta nghe một chút không?

- Ừ ừ...Lão đạo sĩ giống như làm sáng tỏ điều gì, gật đầu như trống bỏi nói:

- Ngươi biết được bao nhiêu thì có liên quan gì đến ta.

Đừng chạy đến hỏi ta chuyện này, ta không biết gì cả.

Hoặc là uống rượu với ta hoặc là nhanh chóng cút đi.

Lúc này trong chuồng gà bên kia, con Công Kê thò đầu ra ngoài nhìn nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc lấy tay chỉ con Công Kê nói:

- Nếu không chúng ta bắt nó đem đi hấp rượu?

Mập như thế... chắc là đủ cho chúng ta ăn rồi.

Vù!

Con Công Kê lập tức rụt đầu trở về.

Lão đạo sĩ không kìm được vui vẻ cười ha hả:

- Ha ha ha ha, tiểu tử, ngươi có biết không qua nhiều năm như thế, đạo gia bị nó ức hiếp đến không biết có hình dáng gì rồi?

Không nghĩ đến cuối cùng nó cũng gặp được người làm cho nó sợ!

Trong chuồng gà truyền đến một tiếng thét:

- Lão gia hỏa, ngươi còn dám nói hưu nói vượn gia trở lại không cho bất kỳ con gà mái nào cho ngươi trứng nữa!

- .....

Sở Mặc đầu xám xịt, vẻ mặt không biết nói gì nhìn lão đạo sĩ:

- Chỉ vì điều này sao?

Không phải ngươi đem nó chưng cách thủy là được rồi sao?

Lão đạo sĩ thở dài:

- Không thể chưng cách thủy!

Chưng cách thủy nó thì gà mái càng không chịu làm việc...

-----o0o-----

Chương 1456: Thần tượng tan vỡ

Chương 1456: Thần tượng tan vỡ

Sở Mặc bĩu môi:

- Được rồi, không ăn gà nữa chúng ta có thể ăn khổng tước trước.

Nói xong trực tiếp xách cánh của một con khổng tước vô cùng lớn đến.

Lão đão sĩ nghẹn họng trân trối nhìn Sở Mặc.

- Làm sao vậy?

Đạo sĩ không ăn thức ăn mặn sao?

Vậy thật đáng tiếc... tự ta ăn vậy...

Sở Mặc còn chưa dứt lời cánh khổng tước ở trong tay đã bị lão đạo sĩ cướp được.

- Ai nói với ngươi đạo sĩ không ăn thức ăn mặn vậy?

Ngươi không phải đạo sĩ sao?

Lão đạo sĩ cười lạnh nhìn Sở Mặc.

Cầm cánh con khổng tức thật chặt không buông.

- Ta là tu sĩ.

- Ngươi hiện tại chính là chưởng môn của Đạo Môn.

Là tông chủ cũng là đạo sĩ!

Lão đạo sĩ trừng mắt to như chuông đồng nhìn Sở Mặc.

- Được rồi được rồi, cái này làm gì ăn đây?

Sở Mặc cười hì hì nói.

- Đương nhiên là nướng ăn rồi!

Lão đạo sĩ xách theo cánh của khổng tước khoát tay một cái, cánh khổng tước lập tức thu nhỏ lại còn khoảng một trượng kéo đến phía bên kia miệng giếng sau đó bắt đầu xử lý.

Làm cho Sở Mặc sửng sốt đứng nhìn bởi vì thủ pháp của lão đạo sĩ nhìn vô cùng chuyên nghiệp, chắc hẳn thường làm những việc này rồi.

- Ta nói cho tiểu tử ngươi biết, mỹ vị trên thế gian này nhiều vô số, nhưng mà thịt của tộc khổng tước chính là cực phẩm trong những món ngon.

Đáng tiếc chính là ở La Thiên Tiên vực người dám ăn thịt khổngtước không nhiều lắm.

Lão đạo sĩ một bên thuần thục xử lý, bộ dạng vô cùng có kinh nghiệm vừa nói:

- Ngươi có biết không, tộc Khổng Tước cũng không phải là chủng tộc bản xứ ở tại Viêm Hoàng vực?

Thực ra chúng nó là một chi nhánh từ La Thiên Tiên Vực di chuyển đến đây sau đó cắm rễ ở Viêm Hoàng vực.

- Hả?

Sở Mặc nhìn lão đạo sĩ, rõ ràng cảm thấy trong lời nói của y còn có hàm ý khác.

Lão đạo sĩ nói:

- Tổ tiên của tộc Khổng Tước có lai lịch thật lớn, ngươi cứ như vậy mà ăn hậu nhân của nó, chẳng lẽ không sợ ngày sau bị trả thù sao?

- Ta cũng rất có lai lịch đó...

Sở Mặc cười cười:

- Nhưng mà vẫn có nhiều người ra tay với ta không chút cố kỵ nào.

Bọn họ còn không sợ thì ta sợ cái gì?

Lão đạo sĩ đầu tiên là ngẩn người sau đó cười to nói:

- Nói rất hay. ..........

La Thiên Tiên Vực ở một nơi mênh mông rộng lớn khác, một tòa đại điện cổ kính tọa lạc giữa không trung.

Cả toàn điện cổ kính hoàn toàn do thần thiết đúc thành, tản ra một loại hơi thở lạnh như băng.

Nằm ở nơi đó dường như là trường tồn mãi mãi.

Cung điện cổ kính vô cùng lớn, giống như một tòa thành làm từ sắt thép!

Lạnh lẽo, rộng rãi.

Vô số vì sao vây quanh nó.

So sánh với tòa cung điện cổ này thì những vì sao ấy chỉ giống như những viên châu bình thường, đều tự mình vận hành theo quỹ đạo vòng quanh tòa cung điện hùng vĩ này.

Cho dù là ánh mặt trời cũng không thể chiếu đến cung điện cổ này.

Sâu bên trong điện cổ có một tòa thần điện.

Giữa thần điện thờ phụng một tượng thần.

Tượng thần bộ dạng không rõ lắm, được bao phủ giữa ánh hào quang.

Trước mặt tượng thần bày một hương án, trên hương án còn đốt ba nén hương.

Vừa nhìn qua giống như là vừa đốt lên, nhưng trên thực tế ba nén hương này đã được đốt ít nhất mấy chục vạn năm rồi.

Thần linh bất tử, thần hương bất diệt, tượng thần không sụp đổ.

Vào lúc này, một bàn tay của tượng thần đột nhiên xuất hiện vết nứt to lớn.

Sau đó... từ vết nứt đó rõ ràng chảy ra một tia chất lỏng... gần giống như máu tươi.

Tiếp theo thần tượng ầm ầm sụp đổ chia năm xẻ bảy!

Tiếng vang thật lớn đã kinh động đến cả toàn điện cổ!

Ở chỗ này còn có bảy tám bóng dáng trong nháy mắt đã xuất hiện giữa thần điện.

Trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.

Một đám lão giã mang theo hơi thở năm tháng, không biết đã sống bao nhiêu tuổi.

Nhưng vào giờ phút này bọn họ tất cả đều sợ đến ngây người.

Đứng ở nơi đó vẻ mặt mờ mịt cùng với ánh mắt trừng to không thể tin tưởng được.

- Thần hương... còn đốt mà.

Một lão già đột nhiên mở miệng nói chuyện.

Thanh âm khô khốc, già nua như là rất nhiều năm không có mở miệng nói chuyện rồi.

- Tổ của ta không có việc gì.

Một lão già khác nhẹ nhàng thở ra.

Trên mặt những người khác cũng đều lộ ra vẻ thoải mái.

Tuy nhiên khi nhìn đến mãnh vỡ vụn đầy đất của thần tượng, trong lòng bọn họ vẫn như cũ vô cùng khiếp sợ.

Cho dù bọn họ đều là những người có cảnh giới vô cùng thâm hậu nhưng vẫn như cũ không thể tính toán ra trên người của lão tổ tông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Lẽ ra tượng thần của lão tổ tuyệt đối không thể xuất hiện tình trạng này, việc này rõ ràng chính là xảy ra chuyện đại sự gì rồi.

Đúng lúc này, một đạo ý chỉ tràn ngập các loại màu sắc lấp lánh hiện ra giữa thần điện.

Bảy tám lão già sau khi thấy pháp chỉ, tất cả đều kích động quỳ rạp xuống cùng hô lên:

- Cung nghênh pháp chỉ của lão tổ!

Trên pháp chỉ truyền đến âm thanh ù ù ngắn ngủn chỉ có bảy chữ.

- Ta không việc gì, các ngươi chớ lo.

Nhưng chỉ điều này đối với họ đã quá đủ rồi!

Bọn họ khẩn trương trong lòng rốt cục cũng thả lỏng.

Sau đó đạo pháp chỉ kia liền biến mất.

Đám người ngơ ngác nhìn nhau, trong lòng đã không còn lo lắng nữa.

Nhưng lại cảm thấy vô cùng nghi hoặc, sau đó tất cả mọi người đều nhìn về một lão già trong số đó.

Lão già ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Lập tức xây dựng một cái tượng thần, việc này không được lộ ra ngoài.

Một sự kiện đủ để kinh động toàn bộ La Thiên Tiên Vực cứ như vậy, lặng yên không tiếng động bị áp xuống.

..........

Sở Mặc cùng lão đạo sĩ ăn cánh khổng tước nướng, uống rượu lão đạo sĩ lấy ra, nghe nói rượu này đã được ủ mấy vạn năm rồi.

Từ lúc đầu Sở Mặc còn muốn dè dặt một chút lại không nghĩ đến lãođạo sĩ khi bắt đầu ăn thì không một chút hình tượng nào.

Từng ngụm từng ngụm nuốt xuống, thịt cánh khổng tước hóa thành từng đoàn tinh khí sau đó biến thành năng lượng lại vô cùng có mỹ vị.

Gần như không có ai có thể chịu đựng được sự hấp dẫn của mỹ thực như vậy.

Sở Mặc cũng bắt đầu gia nhập tranh thức ăn, ăn một cách ngấu nghiến.

Lão đạo sĩ nói thầm:

- Cảnh giới của ngươi thấp như vậy, đừng ăn nhiều như thế coi chừng không chịu được!

Sở Mặc không chút khách khí cãi lại:

- Ngài lớn tuổi như thế, coi chừng ăn nhiều quá không tiêuóa được!

Một cái cảnh khổng tước vô cùng lớn trong lúc hai người ngươi tranh ta đoạt, rất nhanh đã tiêu diệt gần xong chỉ còn lại một ít.

Hai người căm tức nhìn nhau, ai cũng không muốn nhường nhịn.

Lão đạo sĩ nói:

- Tiểu tử thối nhà ngươi có hiểu kính lão không?

Sở Mặc nói:

- Lão nhân gia phải yêu trẻ nha!

Nói xong hai người cùng lúc chụp đến phần thịt cánh còn lại của khổng tước.

-----o0o-----

Chương 1457: Giống như giấc mộng (1)

Chương 1457: Giống như giấc mộng (1)

Lão đạo sĩ chỉ trong giây lát đã biến hóa hơn trăm loại thủ pháp, vô cùng xảo quyệt lại rất mạnh.

Chuẩn xác cướp được miếng thịt kia sau đó một ngụm nuốt hết.

Dương dương đắc ý nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu tử, ngươi còn non lắm!

Sở Mặc không kìm được liếc mắt nhì, quả thực coi như có thể cướpđược thì hắn cũng sẽ không thật sự tranh giành với y.

Dù sao thì hắn còn thiếu y một đại ân tình.

Đương nhiên cũng vì hắn ăn quá no rồi.

Tiếp đến hai người bắt đầu uống rượu.

Lão đạo sĩ cũng không nói ngoa, rượu này uống quả thực rất ngon, vào trong miệng lại mềm mại, không cay một chút nào.

Nhưng khi nuốt xuống sẽ có cảm giác choáng váng.

Thật sự là rất thanh thuần!

- Tiểu tử, cho ngươi biết rượu này cho dù ở trong La Thiên Tiên Vựccũng có thể xưng danh hiệu đệ nhất.

Người bình thường căn bản không thể uống được, hôm nay ngươi chính là vận khí vô cùng tốt.

Lão đạo sĩ nấc một cái híp mắt nhìn Sở Mặc nói.

Sở Mặc cười cười:

- Cánh khổng tước nướng cũng không tệ nha!

Lão đạo sĩ gật gật đầu:

- Tất nhiên rồi.

Tuy nhiên, khổng tước này chưa đủ kinh nghiệm.

Nếu là cấp bậc chí tôn hoặc thánh nhân thì tốt rồi, ăn sẽ càng ngon hơn.

Ánh mắt của Sở Mặc trở nên sáng ngời:

- La Thiên Tiên Vực có loại khổng tước này không?

Lão đạo sị bị hoảng sợ nói:

- Ngươi muốn làm gì?

-

Sau này nếu có thể thì cắt cánh của chúng nướng ăn nha.

Sở Mặc nói giống như chuyện phải làm:

- Dù sao thì ăn cánh cũng không hại chết người.

Lão đạo sĩ khóe miệng co giật vài cái nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi vật nhỏ này, nếu có ngày cho ngươi vào La Thiên Tiên Vực chỉ sợ ngươi so với hầu tử gây ra họa càng lớn hơn.

- Hầu tử?

Sở Mặc nhìn lão đạo sĩ nghi hoặc hỏi.

Lão đạo sĩ ha hả cười không hề để tâm đến chuyện này nữa mà cầm hồ lô rượu, từng ngụm từng ngụm uống, giống như đang nhớ đến chuyện gì.

Sở Mặc uống rượu say.

Khi thức dậy đã là buổi sáng ngày hôm sau.

Sở Mặc ngồi xuống, có chút mờ mịt nhìn cảnh tượng xung quanh mình.

Cây nho không thấy, chuồng gà không thấy, đống củi cùng với miệng giếng và cây búa kia toàn bộ đều không thấy nữa.

Đạo quán cũng không còn, chỉ còn lại ci xích đu mà hắn đang nằm.

Nơi này đã biến thành một vùng núi hoang vắng, hoàn toàn không có gì khác càng không có những vực sâu bất đồng.

Tất cả mọi chuyện đều giống như một giấc mộng.

Nếu không phải trong cơ thể lúc này lực lượng cuồn cuộn vô cùng thì Sở Mặc thật sự sẽ cho rằng đây chính là một giấc mộng.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, nơi đó lúc trước là chuồng gà bây giờ chính là một tảng đá thật to.

Bộ dáng tảng đá ít nhiều có chút giống với con Công Kê kia.

Sở Mặc không kìm được mà cười.

Hắn biết đây chính là trò đùa của lão đạo sĩ.

Trên tảng đá có khắc sáu câu.

Sau khi Sở Mặc xem xong lâm vào trầm tư thật lâu.

- Thành tiên xây đạo trăm vạn năm, không đạt được Đại Thánh sẽ thành vô ích.

Đại Thánh cũng khó thoát khỏi số mệnh, bước vào Tổ cảnh còn lo sợ, chỉ khi đạt được vị trí Thái Thượng, muôn đời tiêu dao trong trời đất.

Thấy sáu câu này, Sở Mặc dường như loáng thoáng nhớ đến tối hômqua khi uống quá say dường như cũng có ai đó nói những câu này.

Tối hôm qua lão đạo sĩ cũng uống rất nhiều, dường như lôi kéo hắn nói không ít chuyện.

Nhưng hiện tại nghĩ lại Sở Mặc vậy mà tất cả mọi chuyện đều không nhớ được.

Nếu không có mấy câu khắc trên tảng đá này, thậm chí hắn còn không nghĩ đến hôm qua lão đạo sĩ có nói những lời này.

- Xem ra hắn không muốn cho ta biết quá nhiều chuyện.

Sở Mặc nhẹ nhàng thở dài sau đó đứng lên.

Dừng chân lại nơi này một lúc sau đó xoay người rời đi.

Đến lúc này Sở Mặc đã hoàn toàn hiểu rõ đạo quán này chính là cơ duyên thập cửu thúc thánh nhân để lại cho mình theo như lời mẫu thân đã nói.

Về phần vị lão đạo sĩ tiền chưởng môn của Đạo Môn tại sao lại đến nơi này và tại sao lại trông chừng nơi này nhiều năm như thế thì Sở Mặc cũng không thể hiểu được.

Có lẽ, y đã tính được trên Thiên Lộ sẽ có một cơ duyên nên muốn tranh thủ cơ hội nhưng lại không thể thành công được?

Nhớ lại đêm qua lão đạo sĩ uống quá chén rồi nói liên miên lải nhải có nhắc đến vài câu thì phải?

Sở Mặc có chút không xác định mà nghĩ, càng về sau lại cười khổ một cái.

Mặc kệ lý do gì, kỳ thật cũng không còn quan trọng nữa rồi.

Cái cơ duyên này đã bị hắn lấy được mà lão đạo sĩ cũng không có ra tay hại hắn, điều này đã quá đủ rồi.

Về phần những việc khác cũng không cần suy nghĩ, bởi vì hắn không hiểu rõ chuyện này tại sao lại có một cái cơ duyên như thế?

Thôi thì bỏ qua đi!

Đối với vị thánh nhân thập cửu thúc của mẫu thân thì trong lòng của Sở Mặc vô cùng cảm kích.

Mặc dù quá trình hai đại đạo va chạm làmcho hắn thiếu chút nữa bỏ mình, nhưng mà hắn vẫn có thể thành công được!

Uy phong của thánh nhân khó có thể phỏng đoán càng không thể nào biết hết được.

Cho nên giống như lão đạo sĩ trước kia đã đoán tất cả những việc này là thì nghiệm gì đó, căn bản chính là những chuyện vô căn cứ.

Đến cảnh giới đó thì đối với thế gian luôn có thể nhìn thấu mọi chuyện, cho dù muốn thử nghiệm cũng sẽ không lựa chọn người có nhân quả thật lớn như Sở Mặc.

Cho nên không cần hoài nghi, đây chính là cơ duyên mà vị thánh nhân đó để lại cho Sở Mặc!

Hiện tại Sở Mặc có cảm giác như bất cứ khi nào hắn cũng có thể rời khỏi Thiên Lộ!

Cảm giác này quả thật vô cùng huyền diệu, dường như chỉ cần hắn vừa có suy nghĩ trong đầu thì ngay lập tức có thể rời khỏi nơi này.

Hơn nữa dường như bất cứ khi nào hắn muốn quay trở lại cũng được cả!

Điều này cũng làm cho Sở Mặc không thể hiểu được.

- Hiện tại ta được tính là ở cảnh giới gì đây?

Chân Tiên đỉnh cao sao?

Trên đời này có cường giả Chân Tiên đỉnh cao mạnh như vậy sao?

Sở Mặc thì thào tự hỏi.

Cửa Thiên Lộ không mở thì ai dám ngông nghênh tùy ý tiến vào Thiên Lộ?

Chỉ sợ cũng chỉ có cấp bậc từ Chí Tôn trở lên mới có thể tùy ý như thế đúng không?

Vậy tại sao mình hiện tại cũng có thể làm được?

Vì nghiệm chứng suy đoán trong lòng, Sở Mặc vừa động ý niệm thì một cổ lực lượng không gian vô biên trong nháy mắt bao vây hắn, sau đó trong phút chốc cảnh vật trước mắt hắn đều thay đổi.

Cảnh vật quen thuộc lập tức hiện ra trước mặt!

Thiên giới!

Hắn vừa động ý niệm cũng đã trở lại Thiên Giới!

Tiếp theo, Sở Mặc lại sinh ra một ý niệm khác ngay lập tức thân thể của hắn đã quay lại chỗ cũ.

Chỉ có điều di chuyển một hồi làm cho lực lượng trong cơ thể của hắn tiêu hao chừng một phần mười.

-----o0o-----

Chương 1458: Giống như giấc mộng (2)

Chương 1458: Giống như giấc mộng (2)

Phải biết rằng Sở Mặc hiện tại, lực lượng của hắn đã vượt xa những người có cùng cấp bậc Chân Tiên với hắn.

Chỉ cho dù là cấp Đế Chủ hiện tại cũng không được mấy người có thể có lực lượng mạnh hơn hắn.

Vận may lần này cùng với cảnh giới không quan hệ gì, nhưng cũng đã vượt qua mức độ bình thường.

- Ta còn có vài việc chưa làm xong.

Trong con ngươi Sở Mặc hiện ra tia hờ hững:

- Vừa lúc thuận tiện khảo nghiệm chiến lực của ta bây giờ rốt cuộcđã đạt đến cảnh giới nào rồi!

Nói xong, thân hình của Sở Mặc liền biến mất tại chỗ.

Súc Địa Thành Thốn một lần đi được nghìn vạn dặm!

Cái Thế Hống gần đây luôn luôn ở trong trạng thái tức giận đến bạo nổ, nó rất phẫn nộ thậm chí còn có chút điên cuồng.

Trong phạm vi lãnh địa của nó đã có không ít sinh linh bị nó giết chết.

Đã nhiều năm đều chưa có xảy ra chuyện như vậy.

Bởi vậy, trên lãnh địa của nó hầu hết tất cả sinh linh bắt đầu chạy trốn, bởi vì không biết khi nào thì vận rủi sẽ giáng đến trên đầu chúng.

Cái gốc Chí Tôn Đại Dược kia tên là Hoàng Kiếm Lan chính là tâm phúc trung thành nhất của nó.

Chính là "thủ đoạn" nó dựa vào để sinh tồn!

Có rất ít người biết được Cái Thế Hống mặc dù cũng là dược liệu, nhưng phương thức trưởng thành của nó là cần phải đoạt được tinh hoa của các loại được liệu khác.

Cho tới nay, nó đều làm chuyện này vô cùng bí mật và rất cẩn thận.

Nó chưa bao giờ đi trêu chọc những loại dược liệu quá mức hùng mạnh hoặc là có đủ linh tính.

Đồ ăn của nó đa số đều là những dược liệu cấp Đế Chủ.

Dinh dưỡng phong phú lại không có nhiều tai họa về sau.

Nói như vậy, mấy ngàn năm dùng một gốc cây Đế Chủ cung cấp thuốc cũng đủ để nó sống thoải mái ở Thiên Lộ.

Nhưng chuyện đi săn nhỏ nhặt như vậy nó cũng không muốn tự bản thân phải động thủ.

Gần đây có chút thấp kém, đường đường Chuẩn Thánh Dược không ngờ tự mình đi săn.

Nó cảm thấy không có mặt mũi nữa, tự mình động thủ khả năng bại lộ cũng rất cao.

Đừng nhìn Thiên Lộ này rất thái bình, thực tế đều có rất nhiều nguy cơ.

Càng đi sâu vào bên trong càng có một vài sinh linh mạnh mẽ chiếm cứ.

Một khi bí mật của nó bị lộ ra, như vậy những ngày an nhàn của nó cũng sẽ hoàn toàn chấm dứt.

Sẽ có rất nhiều sinh linh có uy hiếp đến đây bắt giết nó!

Bởi vậy, hoạt động của Cái Thế Hống luôn nằm trong phạm vi này, bởi vì ở nơi này sinh linh mạnh mẽ rất ít, sẽ tương đối an toàn hơn.

Hơn nữa còn có tiểu đệ Hoàng Kiếm Lan này bận trước bận sau.

Cho đến nay nó đều trãi qua vô cùng dễ chịu.

Mà gốc Chí Tôn Đại Dược Hoàng Kiếm Lan này dưới sự che chở của Cái Thế Hống ngày càng tràn đầy linh tính, sử dụng quả thực vô cùng thuận buồm xuôi gió.

Nhưng hiện tại Hoàng Kiếm Lan bị người bắt đi!

Bị một tiểu tử nhân loại ở ngay trước mặt nó bắt đi rồi!

Điều này làm cho Cái Thế Hống giận đến không kềm được, thề phải tìm được người này để cứu con nuôi của mình.

Nhưng mà người này đã hoàn toàn mất tăm mất tích.

Cái Thế Hốngtìm rất nhiều ngày cũng không có bất cứ manh mối gì.

Cuối cùng nó nghe được tiểu tử kia có lẽ đã đến đạo quán này.

Cái Thế Hống lập tức bị hoảng sợ, nó căn bản là không dám đến gần đạo quán này!

Cho nên mấy ngày qua nó vẫn quanh quẩn ở một nơi an toàn, lạnh lùng quan sát về phía đạo quán.

Nó đang đợi, cuối cùng người kia cũng đi ra!

Rốt cuộc nó cũng chờ được rồi!

Cái Thế Hống con ngươi lập tức lóe lên tia hung ác, lạnh lùng nhìn về bóng dáng càng ngày càng gần, hận không thể ra tay ngay lập tức mộtmóng vuốt liền đập chết hắn!

Tuy nhiên Cái Thế Hống lại kinh ngạc là người trẻ tuổi kia rõ ràng nhìn thấy nó những trên mặt của y không ngờ lại lộ ra nụ cười hưng phấn!

Cái Thế Hống trong nháy mắt nổi giận: Dựa vào cái gì a!

Rõ ràng phải là ta hưng phấn mới đúng, dựa vào cái gì ngươi cũng vui vẻ như vậy?

Thấy ta ngươi không phải là nên tè ra quần mà xoay người bỏ chạy hay sao?

Cái Thế Hống cảm thấy tôn nghiêm của mình bị xâm phạm nghiêm trọng.

Nó quyết định hung hăng giáo huấn tên tiểu tử loài người đáng chết này một trận.

- Lần trước ngươi may mắn chạy được, lần này xem ngươi chạy đằng nào!

Cái Thế Hống rít lên đánh thẳng về phía Sở Mặc:

- Giao Hoàng Kiếm Lan ra đây!

Sở Mặc nhìn Cái Thế Hống, không nói hai lời ra tay tung một quyền!

Ầm!

Một quyền này có bản chất khác với một quyền trong quá khứ, hoàn toàn khác nhau!

Cũng không thấy Sở Mặc dùng lực lượng gì, chỉ có một quyền đã đánh bay Chuẩn Thánh Dược hung hãn hóa thành Chân Hống.

Cái Thế Hống kêu rên liên tục trong hư không.

Một cái chân trước của nó đã bị đánh đến phế mất rồi.

Xương cốt toàn bộ vỡ vụn, máu bị lực lượng quy luật mạnh mẽ đánh cho hụt luôn.

Cái Thế Hống lập tức lúng túng, ánh mắt xuất hiện thần sắc không dám tin.

Mặc dù nó chỉ là một cây Chuẩn Thánh Dược, không có chiến lực mạnh mẽ như tu sĩ cùng cảnh giới nhưng chiến lực của nó lại gần bằng với mãnh thú Chân Hống viễn cổ.

Cho dù là Đế Chủ đỉnh ở trước mặt nó chắc chắn cũng phải thua.

Tiểu tử nhân loại này một thời gian ngắn trước còn hoàn toàn không phải là đối thủ của mình, làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy có được chiến lực đáng sợ như thế?

Cái Thế Hống cơ bản là không phục.

Nó rít gào, tùy tiện sử dụng một ít lực lượng tinh hoa khôi phục lại chân trước, lần nữa phát ra uy áp khủng bố Chuẩn Thánh cấp, đánh về phía Sở Mặc!

- Cút!

Sở Mặc quát lớn một tiếng, thân hình chợt lóe lập tức xuất hiện dưới bụng của Cái Thế Hống.

Cái Thế Hống thậm chí còn không phát hiện ra Sở Mặc đã đi tới dưới cơ thể của nó thì đã cảm giác dưới bụng truyền tớimột cơn đau nhức không thể chịu được.

Dường như một quyền của đối phương đã đánh thủng bụng của nó vậy.

Cái Thế Hống lại bị đánh bay!

Điều này làm Cái Thế Hống rốt cục phải luống cuống.

Nó cảm thấy sợ hãi!

Rõ ràng chỉ là một người mà chênh lệch trước sau lại lớn như vậy!

Cả người cho ra phân thân lần trước, nói thật cũng đã khiến cho Cái Thế Hống cảm thấy hắn rất khủng bố rồi.

Bởi vì phân thân kia tuy rằngkhông thể phát huy ra chiến lực đặc biệt hùng mạnh nhưng thân thể lại quá mạnh mẽ!

Thậm chí còn cường đại hơn so với Chân Hống do nó hóa thành!

Cho nên nó mới quyết định, nhất định phải nuốt chửng nhân loại này, sau đó cướp lấy phân thân kia.

Dưới bầu trời vũ trụ này, người tu hành có bản thể là thực vật, có thú tu, còn có người tu hành là nhân loại.

Nó có thể bắt chước thú tu, thậm chí có thể có được chiến lực mạnh mẽ hơn cả đa số thú tu.

Nhưng nó không thể cảm giác được làm người là như nào!

-----o0o-----

Chương 1460: Hàng phục

Chương 1460: Hàng phục

Nó muốn thử một lần!

Nó cũng muốn một ngày kia phá tan được mảnh hỗn độn mà nhân loại mang đến, vọt tới đoạn Thiên Lộ ở trên.

Đến lúc đó, lấy cảnh giới của nó hoàn toàn có năng lực giải khai tường ngăn cách của Thiên Lộ, tiến vào Thiên giới.

Đến lúc đó thật sự là biển rộng mặc cá nhảy, trời cao mặc cho chim bay!

Dưới bầu trời này không có gì có thể ngăn cản Cái Thế Hống nó!

Tính toán này có vẻ tốt lắm, chính nó cũng cho là hoàn mỹ!

Cái Thế Hống thậm chí ảo tưởng rằng một ngày kia trong tương lai, nó hóa thân thành một nhân loại trưởng thành dẫn theo Hoàng Kiếm Lan, cũng cho nó mang theo một thân thể nhân loại tung hoành trong thế gian, chẳng phải sẽ rất vui vẻ sao?

Nhưng làm nó hoàn toàn không nghĩ tới là nhân loại này trong thời gian ngắn như vậy không ngờ lại cường đại đến mức này.

Khiến nó phải run rẩy, khiến nó phải run rẩy!

Cái Thế Hống xoay người bỏ chạy!

Đánh không lại bỏ chạy, không có gì mất mặt cả!

Lại nói, nó cũngkhông phải người mà?

Cơ bản không thèm để ý đến điều đó.

Nhân loại này sinh ra uy hiếp lớn với nó.

Cho dù nó muốn cứu con nuôi Hoàn Kiếm Lan như nào, đến lúc thế này rồi cũng không thể không bỏ cuộc.

Mạng của mình vẫn quan trọng hơn!

Sau một trận chiến, Sở Mặc đã hoàn toàn rõ ràng chiến lực của bản thân.

Hắn thét dài một tiếng, đuổi theo Cái Thế Hống.

Còn muốn chạy?

Đứng lại cho ta!

Trong thế giới của ta vừa hay đang thiếu loại Đại Dược như ngươi đấy!

Ầm!

Sở Mặc tung một chưởng uy lực che trời phủ đất ép về phía Cái Thế Hống.

Cái Thế Hống rít lên một tiếng thê lương.

Nó rống lên, cắn về phía bàn tay của Sở Mặc.

Tiểu tử, ngươi thật sự cho là ta dễ bị bắt như vậy sao?

Cái Thế Hống cũng nổi giận, có chút giận.

Làm nó không ngờ là đối phương chẳng những không thu hồi tay đang ra chưởng mà ngược lại, tiếp tục đưa về phía miệng của nó.

Trong con ngươi của Cái Thế Hống tràn đầy tia sát khí hung ác, ngu sao mà không cắn!

Răng rắc!

Cái Thế Hống hung hăng cắn xuống một ngụm, cảm giác như mình đang cắn lên một khối thần kim, làm gãy cả răng nanh trong miệng nó.

Máu tươi nháy mắt tràn ngập toàn bộ khoang miệng Cái Thế Hống.

Đó không phải máu của Sở Mặc, là máu của chính nó!

Bàn tay của Sở Mặc nháy mắt xuyên thấu toàn bộ hàm răng của Cái Thế Hống, sau đó hung hăng rút lại.

- Tới đây cho ta!

Cái Thế Hống cũng điên rồi, liều mạng giãy dụa, khí tức trên người Chuẩn Thánh Dược hoàn toàn bùng nổ.

Các loại phù văn Đại Đạo nổ tung trong cơ thể nó, một luồng khí tức nguy hiểm theo đó mà tới.

Cây Chuẩn Thánh Dược này trời sinh tính tình vô cùng hung mãnhkhông ngờ lại muốn tự bạo cũng không muốn bị Sở Mặc bắt được.

Sở Mặc hừ lạnh một tiếng, tay kia kết quyền ấn, hung hăng đập tới đầu của Cái Thế Hống:

- Thành thật một chút cho ta!

Ầm!

Một quyền này nện lên làm Cái Thế Hống điên cuồng hét lên một trận, miệng lại hung hăng cắn cánh tay Sở Mặc.

Hàm răng của nó đã không còn, cắn lên càng chẳng còn tác dụng gì nữa.

Nó điên cuồng giãy dụa thân mình muốn ngưng kết lực lượng để tự bạo.

Mới rồi một quyềnkia của Sở Mặc làm nó không thể tự bạo được nữa.

Kết quả, bên này nó vừa ngưng tụ được lực lượng, bên kia Sở Mặc đã đập tới một quyền:

- Bảo ngươi thành thật chút rồi cơ mà!

Ầm!

Đầu của Cái Thế Hống bị đánh trúng, máu tươi chảy ra ồ ồ.

Những thứ đó đều là tinh hoa bảo dịch của Cái Thế Hống.

Sở Mặc một chút cũng không lãng phí, lấy Hỗn Độn Hồng Lô ra tiếp được máuđó.

CáiHống hận muốn điên, vẫn không phục như cũ.

Sở Mặc cũng không nói chuyện, chỉ từng quyền từng quyền, không ngừng đánh vào đầu của nó.

Nơi đó, cũng là nơi chí mạng của Cái Thế Hống.

Một hơi nện xuống trên trăm quyền, Cái Thế Hống giãy dụa càng ngày càng nhẹ.

Đến cuối cùng, dứt khoát phó mặc tay Sở Mặc, không giãy dụa nữa, giống như đã nhận mệnh rồi.

Nhưng Sở Mặc vẫn không quan tâm, đập tới từng quyền, từng quyền.

Mỗi một quyền nện xuống đều có thể dính cả mảng lớn tinh hoa bảo dịch của Chuẩn Thánh Dược.

Hỗn Độn Hồng Lô phát ra thanh âm vù vù của sự hưng phấn.

Ngay cả bản thân nó đã không còn nhớ mình đã bao nhiêu năm không có được nhiều dịch thuốc cực phẩm như vậy rồi.

- Nghĩ ngươi là Chuẩn Thánh Dược ta phải bỏ qua cho ngươi sao?

Ta sẽ cầu xin ngươi đi theo ta sao?

Đừng có nằm mơ!

Đại Dược cấp bậcnhư ngươi, trong không gian của Gia đây có hai cây liền!

Hơn nữa sau này sẽ có càng nhiều hơn!

Ngươi không phải muốn tự bạo sao?

Không phải muốn chết sao?

Không phải là cảm thấy rễ cây của ngươi không ở trong này, cho dù là có tự bạo ngươi cũng có thể tái sinh qua rễ cây sao?

Hôm nay Gia sẽ thành toàn cho ngươi!

Trước đánh nát ngươi, sau đó đào rễ của ngươi lên!

Thanh âm của Sở Mặc lạnh băng đến cực điểm, mềm dẻo như một thanh đao đâm thẳng vào trong lòng của Cái Thế Hống.

Điều này rốt cục đã làm nó sợ hãi.

Hơn nữa người này lại biết được đây không phải bản thể thật sự của nó, còn biết nó còn giấu rễ cây ở chỗkhác!

Điều này quá kinh khủng!

Bởi vì bản thân rễ của nó thì không thể nào di chuyển được!

Một khi bị nhân loại này tìm được, đến lúc đó mới là tai họa ngập đầu thật sự của nó.

- Đừng đánh ta nữa, ta phục rồi, đã tâm phục khẩu phục rồi.

Ta nguyện ý trở thành nô bộc của ngài, ngài muốn như thế nào thì sẽ như thế, ta không oán hận một câu nào!

Cái Thế Hống rốt cục mở miệng cầu xin tha.

Sau khi Cái Thế Hống mở miệng cầu xin tha, Sở Mặc lại hung ác đập thêm vài quyền nữa lấy thêm lượng lớn Tinh hoa bảo dịch của Chuẩn Thánh Dược, lúc này mới thu tay lại.

Cái Thế Hống vẻ mặt ủy khuất, khóc không ra nước mắt.

Từ xưa đến nay, phàm là sinh linh biết nó đều cảm thấy Cái Thế Hống cơ bản không phải thực vật lăn lộn trong giới tu hành, bởi vì nó quả thực là một ác ma!

Cái Thế Hống cũng cảm thấy như vậy, từ trước đến nay cũng vì thế mà đắc chí.

Cho tới tận hôm nay gặp phải nhân loại này, nó mới chính thức hiểuđược mình đã quá ngây thơ rồi!

Mình chẳng qua là ức hiếp sinh linh trên lãnh địa của mình, mấy ngàn năm ăn một cây Đế Chủ Đại Dược thôi, sao tính là ác ma gì?

Quả thực là một cây Đại Dược thiện lương!

Nhân Loại này... mới là ác ma thật sự!

- Ta đã đầu hàng, ngươi vì sao còn đánh ta?

Thanh âm ấm ức lại suy yếu của Cái Thế Hống truyền ra.

- Ngươi nói tự bạo liền tự bạo, ngươi muốn đầu hàng thì đầu hàng sao?

Làm gì có chuyện tốt như vậy?

Ngươi nghĩ hay nhỉ?

Sở Mặc cười lạnh nhìn Cái Thế Hống:

- Về phần đánh ngươi mấy quyền này là muốn cho ngươi nhớ lâumột chút!

Biết người nà nên trêu, người nào không nên chọc!

-----o0o-----

Chương 1461: Đầm lầy

Chương 1461: Đầm lầy

Vẻ mặt Cái Thế Hống bi phẫn, nhìn lò luyện đan từ trong ra ngoài tản ra khí tức hưng phấn, thầm nghĩ: Nhớ lâu cái chóa gì, ngươi rõ ràng là muốn thu được nhiều tinh hoa bảo dịch của ta thêm nữa chứ gì?

Nhưng lời này nó thật sự không dám nói ra.

Bởi vì một khi nói ra miệng chỉ sợ lại bị đánh tiếp.

Người khác bị đánh nhiều nhất đau vài cái, nó bị đánh thật là muốn chết!

Tổn thất đều là tinh hoa bảo dịch!

Trong lòng Cái Thế Hống đã bi phẫn tới cực hạn rồi!

Tổn thất của mình hôm nay chỉ sợ mấy vạn năm cũng không bồi bổ lại được!

Phải ăn được bao nhiêu Đế Chủ Đại Dược đây!

- Ngươi thật sự phục rồi chứ?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Cái Thế Hống vẫn bị hắn xách trong tay:

- Và nguyện ý trở thành nô bộc của ta?

Được, ngươi thề đi!

Sau khi thề, đưa ta tới tìm bản thể của ngươi!

- Ngài... ngài không biết bản thể của ta ở đâu sao?

Sâu trong đôi mắt của Cái Thế Hống hiện lên tia giảo hoạt.

Nếu nhân loại này không biết rễ của nó ở nơi nào thì... nó thà bị đánh chết!

Đường đường là Chuẩn Thánh Dược lại phải đi phục tùng một tiểu tu sĩ cấp Chân Tiên, quả thực là không còn chuyện nào bết bát hơn nữa!

Nhưng mà trong đầu của Cái Thế Hống, lúc này nhanh chóng xuấthiện một ý nghĩ: Tu sĩ nhân loại này... không ngờ lại chỉ là một Chân Tiên?

Đây, đây, đây...

điều này làm sao có thể?

Lúc này, âm thanh lạnh như băng của Sở Mặc đã cắt đứt tâm lý đang xoay chuyển của Cái Thế Hống:

- Đã đến lúc này rồi mà còn muốn lươn lẹo với ta à?

Được lắm, ngươi đã muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi!

Rồi sau đó đào rễ của ngươi lên mang về luyện chế!

Chuẩn Thánh Dược luyện hóa ra Đại Dược, một viên có thể đủ khiến cho Chí Tôn sống cả đời!

Đây là của cải kinh thiên đấy nhe.

Thân thể của Cái Thế Hống chợt run một chút.

Cảnh tượng đó nóngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

Tu sĩ nhân loại cảnh giới Chân Tiên này quả thực là quá kinh khủng, quá yêu nghiệt rồi.

Cơ bản là không có bất kỳ cơ hội có tư tâm nào!

Cái Thế Hống cố làm mình tỉnh táo lại, trong lòng nó nghĩ: Nếu đối phương có thể nói chắc chắn nơi nó giấu rễ, điều đó cũng nói lên rằng người này vô cùng hiểu nó.

Nói không chừng... hắn thật sự biết mình giấu rễ ở đâu.

Nên đánh cuộc hay không?

Trong mắt của Cái Thế Hống hiện lên một chút do dự.

Lúc này, nó thấy nhân loại khủng bố kia lại tiếp tục giơ quả đấm của hắn lên.

- Ta thề!

Ta thề!

Đừng đánh nữa!

Cái Thế Hống rốt cục nhận thua!

Nó không dám đánh cuộc!

Bởi vì cho dù là con nuôi Hoàng Kiếm Lan nó tín nhiệm nhất cũng không biết chi tiết thật sự về nó, nhưng tiểu tử nhân loại này lại vẻ mặt chắc chắn nói ra chuyện này.

Dưới tình huống như vậy, nó hoàn toàn mất đi dũng khí đánh cuộc.

- Vậy thì nhanh lên, ta đang vội.

Sở Mặc lạnh lùng nói.

- Trước khi thề, có thể... có thể hỏi một vấn đề không?

Cái Thế Hống thật cẩn thận nhìn Sở Mặc.

- Sẽ không giết ngươi.

Sở Mặc nói.

Cái Thế Hống thở phào một cái, nó muốn hỏi chính là cái này.

Được câu trả lời khẳng định của người này rồi, chẳng biết tại sao, trong lòngnó lại xuất hiện niềm vui bất ngờ.

Điều này làm nó không nhịn được mà tự khinh bỉ mình một trận.

Quá đáng sợ rồi!

Nhưng sợ một chút còn hơn là tan thành tro bụi.

Là nhân tài kiệt xuất trong sinh linh thực vật, nó đã sống những năm tháng dài vô tận.

Nó không muốn chết, một chút cũng không muốn!

Nó còn muốn tiếp tục sống vĩnh viễn như vậy.

Tiếp đó, Cái Thế Hống lấy bản mạng ra thề, cuộc đời này đi theo SởMặc, vĩnh viễn sẽ không phản bội.

Lúc này Sở Mặc mới buông nó ra, hờ hững nói:

- Khôi phục cho mình một chút đi.

Cái Thế Hống lúc này cũng đã nhận mệnh rồi.

Nó bắt đầu hấp thu tinh khí bốn phía trời đất, không ngừng bổ sung cho mình.

Nhưng trước đó đã tiêu hao quá lớn, muốn khôi phục lại trạng thái đỉnh cao chỉ sợ sẽ cần rất nhiều năm.

Sở Mặc nhíu nhíu mày, lấy trong thế giới Thương Khung Thần Giám ra một cây Đế Chủ Đại Dược:

- Ăn đi này!

Vẻ mặt Cái Thế Hống hơi ngơ, hơi nhăn nhó nói:

- Ta... ta...

- Ta biết ngươi trưởng thành dựa vào việc ăn thứ này, đừng giả vờ.

Cứ ở bên cạnh ta, về sau sẽ có Đại Dược cho ngươi ăn.

Nói không chừng còn có thể làm ra Chí Tôn Dược cho ngươi làm đồ ăn vặt đấy.

Sở Mặc nói.

- Thật sao?

Trên mặt của Cái Thế Hống vui sợ lẫn lộn.

Nó hoàn toàn không nghingờ Sở Mặc có năng lực như thế hay không.

Chẳng nói đùa chứ ngay cả Chuẩn Thánh Dược như nó cũng không phải là đối thủ thì Chí Tôn Dược là cái qué gì!

- Đương nhiên là thật.

Sở Mặc nói.

Cái Thế Hống mừng rỡ, cắn ba xé hai nuốt Đế Chủ Đại Dược đang nơm nớp lo sợ xuống.

Trong thân thể của nó tinh khí bốc thẳng lên.

Nhưng Cái Thế Hống cũng thật sự là ngoại tộc trong dược liệu, bản thân rất có nghề và bản lĩnh luyện hóa.

Chỉ dùng thời gian rất ngắn đã luyện hóa được bảy, tám phần của cây Đế Chủ Đại Dược.

Sau đó tinh thần chấn hưng nhìn Sở Mặc:

- Chủ nhân, chúng ta đi thôi, ta dẫn ngài đi tìm bản thể của ta!

Sở Mặc ngồi thẳng lên người của Cái Thế Hống, khẽ mỉm cười, có vật cưỡi rồi.

Cái Thế Hống bay thẳng lên trời, chạy như điên trong không trung, vừa đi vừa hỏi:

- Chủ nhân, trở về có phải sẽ rời khỏi Thiên lộ tiến vào Thiên giới hay không?

- Ừ.

Sở Mặc đáp một tiếng.

- Ha ha ha ha, vậy thì tốt quá, ta rốt cục có thể rời khỏi nơi quỷ quái này rồi!

Thiên giới...

Hống gia ngươi tới rồi!

Cái Thế Hống kiêu ngạo cười to.

Sở Mặc vỗ một cái vào trên đầu của Cái Thế Hống:

- Vững chút cho ta.

Cái Thế Hống ủy khuất nói:

- Người ta chỉ đang vui vẻ chút thôi...

Sở Mặc không nhịn được liếc mắt, quyết định về sau không bao giờ... t bất cứ ai làm nũng nữa.

Nếu không phải thực lực của mình đủ mạnh, người này đã sớm ăn sống nuốt tươi mình rồi!

Khi đó trên người nó cũng không hề cảm nhận được một chút dấu hiệu làm nũng nào.

Cho nên, làn nũng đều là thủ đoạn của kẻ yếu lấy lòng kẻ mạnh mà thôi!

Ừ, đúng, chính là như vậy, không liên quan gì đến tình thú cả.

Trong đầu Sở Mặc suy nghĩ miên man, Cái Thế Hống đang dùng lực bay đi.

Đại khái dùng thời gian ba ngày, Cái Thế Hống đã dẫn theo Sở Mặc bay được khoảng cách khá xa.

Nếu không phải người kia đã thành nô bộc của mình, thậm chí Sở Mặc hơi hoài nghi có phải nó lại có tâm tư không đứng đắn gì hay không.

Rốt cục, Cái Thế Hống dẫn theo Sở Mặc, tiến vào giữa đầm lầy rộng lớn.

Đây là một cái đầm lầy thật sự rất lớn.

-----o0o-----

Chương 1462: Một cái hồ Kinh khủng

Chương 1462: Một cái hồ Kinh khủng

Đầm lầy rất lớn, ở trên trời liếc mắt cũng khó mà nhìn được điểm cuối.

- Ngươi lại giấu bản thể ở chỗ như này sao?

Sở Mặc cảm nhận được trong đầm thỉnh thoảng truyền tới từng luồng khí tức khủng bố, không nhịn được mà hơi kinh ngạc.

Rất khó mà nghĩ ra Cái Thế Hống lại giấu bản thể thật sự của mình ở trong đầm vô cùng nhiều sinh linh dũng mãnh này.

Vẻ mặt Cái Thế Hống lập tức ai oán nhìn Sở Mặc, một câu cũngkhông nói.

Nó muốn im lặng.

Hống gia nếu sớm biết ngươi không biết thì chết cũng sẽ không phục tùng ngươi!

Nhưng mà tới bây giờ nói cái gì cũng đã muộn.

Nó đã bị tên tiểu tử này lừa được rồi.

Cũng may Cái Thế Hống cũng biết tự an ủi mình, ở bên cạnh Sở Mặc thật ra chỉ có lợi.

Ít nhất là có thể rời khỏi Thiên Lộ như nhà giam này.

Nhiều năm như vậy nó cũng chưa hành động cũng là bởi vì không tin xông qua được khu vực hỗn độn kia tiến vào một nhánh Thiên Lộ khác.

Về những mặt khác, nếu lúc đó nó thật sự lựa chọn không thỏa hiệp, Sở Mặc tuyệt đối sẽ giết nó.

Mà bản thân rễ của nó ở trong đầm lầy này muốn khôi phục lại cũng cần rất nhiều năm mới được.

Thôi!

Coi như đây là một lần lựa chọn vì vận mạng đi.

Cái Thế Hống không ngừng an ủi chính mình, tâm tình bình phục lại một chút.

Nó dẫn theo Sở Mặc thật cẩn thận đi xuyên qua giữa các sinh linh hùng mạnh.

Những sinh linh trong đầm lầy này dường như cũng rất khiêm tốn.

Tuy là đều phóng ra khí thế như ẩn như hiện, phiêu tán trên không trung.

Nhưng Cái Thế Hống dẫn người như Sở Mặc theo lại không có bất kỳ sinh linh nào đi đầu ra ngăn cản bọn họ.

Sở Mặc ít nhiều có chút kỳ quái, hỏi:

- Sinh linh trong đầm lầy này chẳng lẽ không công kích lẫn nhau sao?

Cái Thế Hống trả lời:

- Sẽ không, chúng nó đã sinh sống nhiều năm ở trong này sớm đã thành thói quen tồn tại lẫn nhau.

Cũng không công kích gì nhau cả.

- Chúng ta đây là ngoại lai, chúng nó cũng không phản ứng gì à?

Sở Mặc lại hỏi.

Cái Thế Hống nhẹ nhàng cười:

- Đó là bởi vì chúng nó biết ta đã trở về.

- Hử?

Sở Mặc nao nao.

Cái Thế Hống nói:

- Năm tháng ta sống tương đối dài, không khác gì là nhìn chúng lớn lên.

Trong quá trình chúng nó trưởng thành khó tránh khỏi gặp phải đủ loại nguy hiểm.

Lúc có thể giúp, ta sẽ ra tay giúp chúng nó.

Bởi vậy, chúng nó đều khá là tôn trọng ta.

- Vậy sao?

Sở Mặc hơi không tin nhìn chằm chằm cái ót của Cái Thế Hống, trong lòng tự nhủ Chuẩn Thánh Dược hung hãn lấy Đế Chủ Đại Dược làm thức ăn lại có lòng tốt như vậy sao?

- Ngài đừng có không tin, ta nói đều là sự thật.

Cái Thế Hống dường như cảm ứng được ánh mắt của Sở Mặc nhìn chăm chú, nói:

- Ta lấy Đại Dược làm thức ăn, đó là thiên tính của ta.

Giống như mãnh thú ăn thịt, săn bắt con mồi khác làm thức ăn vậy.

Đó đều là thiêntính, hơn nữa ta cũng không đi khiêu khích lung tung những sinh linh khác.

- Vậy chúng thấy ngươi bị hàng phục có thể tức giận hay không?

Sở Mặc hỏi.

Cái Thế Hống cười gượng nói:

- Chúng nó đã trưởng thành vô cùng cường đại rồi, nhưng nói thật, chúng nó cũng không phải đối thủ của ngươi.

Bởi vì hạn chế quy tắc của con đường này, sinh linh không thể bước vào cảnh giới Chí Tôn.

Đối với ngài, sinh linh dưới Chí Tôn làm sao lại là đối thủ của ngài?

- Tuy là ngươi khen ta nhưng ta cũng thích nghe đấy.

Sở Mặc cười ha hả.

Trên thực tế, chiến lực bây giờ của hắn đến tột cùng đã mạnh bao nhiêu, chính hắn cũng không rõ lắm.

Linh dược có cấp bậc chung quy cũng có sự khác biệt với những sinh linh khác.

Giống như trên con đường này không thể xuất hiện sinh linh cảnh giới Chí Tôn, nhưng lại có thể xuất hiện Chí Tôn Đại Dược, có thể xuất hiện Chuẩn Thánh Dược!

Chỉ có điều Chuẩn Thánh Dược am hiểu chiến đấu lại vô cùng hunghãn giống như Cái Thế Hống này là một số ít trong đó thôi.

Chỉ sợ toàn bộ giới tu hành cũng không tìm ra sự tồn tại giống như nó nữa.

Cái Thế Hống dẫn theo Sở Mặc đi vào giữa đầm lầy, đi khoảng mấy ngàn dặm, dừng bước trước một hồ lớn như đại dương mênh mông.

- Chính là chỗ này.

Cái Thế Hống nhẹ giọng nói:

- Ta đã nhiều năm chưa trở lại nơi này rồi.

Khi nói chuyện, Cái Thế Hống bắt đầu thi pháp kêu gọi bản thể của mình.

Tiếp đó, một gốc cây khổng lồ từ trong hồ lớn chậm rãi dâng lên, từ từ xuất hiện.

Gốc cây này thậm chí cao hơn vạn trượng.

Toàn thân đều có ánh sáng nhiều màu chớp lên đẹp mắt, thậm chí còn không thấy rõ nó có màu gì.

- Hồ nước này vô cùng đặc thù, sinh linh tầm thường cơ bản là không thể sinh tồn trong này.

Cho dù là tu sĩ cảnh giới Đại La Kim Tiên, rơi vào nơi này trong nháy mắt cũng sẽ hóa thành một bộ xương trắng.

Cái Thế Hống giải thích với Sở Mặc, sau đó đá một hòn đá lớn vào.

Bõm!

Tảng đá lớn rơi xuống hồ nước làm bọt nước văng lên một trận, sau đó một cảnh tượng kinh người xảy ra.

Không đợi tảng đá lớn chìm vào trong nước, chỗ nó tiếp xúc với hồ nước vậy mà lại nhanh chóng tan ra.

Chỉ trong nháy mắt cả khối đá lớn đã hoàn toàn biến mất!

Sở Mặc có thể xác định, khối đá lớn này không còn chút dấu vết nào, đã bị hồ nước ăn mòn hết sạch rồi.

- Thật là loại nước lợi hại.

Sở Mặc nói xong chậm rãi đi về bên hồ, vươn tay muốn tìm kiếm bên trong hồ nước.

Cái Thế Hống bị hoảng sợ:

- Chủ nhân ngài làm cái gì vậy?

- Ta thử xem lực lượng ăn mòn của nước này mạnh như nào.

Sở Mặc nói xong, cho một ngón tay vào.

Nhục thể của hắn vô cùng mạnh mẽ, hiện giờ sau khi dung hợp hai loại đạo, trong cơ thể sau khi mở mang vạn đạo thì cường đại đến mứclàm người ta run rẩy.

Chỉ sợ ngay cả thân thể của Chí Tôn cũng không chắc mạnh mẽ hơn nhục thể của Sở Mặc bao nhiêu.

Trong nháy mắt Sở Mặc cho ngón tay vào trong nước cũng cảm giác được sự đau đớn truyền tới từ ngón tay.

Một lực lượng ăn mòn cường đại trong nháy mắt đã vây ngón tay hắn lại như là đang liều mạng xé rách thịt trên tay hắn vậy.

Sở Mặc hơi kinh hãi, không nhịn được thở dài:

- Loại lực ăn mòn này chỉ sợ cả Chân Tiên bình thường cũng không thể chịu đựng được.

Cái Thế Hống nói:

- Đại La Kim Tiên rơi vào trong nháy mắt sẽ thành xương trắng.

Còn sinh linh cảnh giới Thiên Tiên đi vào trong thời gian ngắn tuy không bị chết nhưng thời gian lâu một chút cũng chắc chắn phải chết!

Nước này hẳn là không giết chết được Chân Tiên nhưng lại có thể làm Chân Tiên bị thương nặng.

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó ngẫm nghĩ một chút, trong con ngươi lóe sáng, sau đó chỉ một ngón tay, không ngờ lại đang dẫn nước của hồ này vào trong thế giới Thương Khung Thần Giám của mình!

-----o0o-----

Chương 1463: Mang đi (1)

Chương 1463: Mang đi (1)

Thế giới của Thương Khung Thần Giám rất lớn, một ý nghĩ trongđầu Sở Mặc đã mở thẳng một hồ nước lớn trong Thương Khung Thần Giám.

Cái Thế Hống ở một bên mà trợn mắt há hốc mồm.

Nó đương hiên biết tu sĩ nhân loại có nhẫn trữ vật, thậm chí loại không gian trữ vật này nó cũng có.

Lợi dụng pháp tắc của không gian để tàng trữ vật phẩm và pháp khí mà thôi, không có gì đặc thù.

Nhưng nó chưa từng nghe nói có người lại có được loại không gian trữ vật chứa không gian kiểu này.

Thấy tư thế Sở Mặc lấy hồ nước của Sở Mặc rõ ràng là muốn lấy đi rất nhiều nước của hồ.

Không gian trữ vật của hắn rốt cục nhiều bao nhiêu?

Cái Thế Hống sợ ngây người.

Thậm chí nó nhớ tới một truyền thuyết: cảnh giới cao thâm có pháp lực vô cùng mạnh mẽ... không gian trữ vật của họ cơ bản là không phải không gian tầm thường mà là một tiểu thế giới!

Trong tiểu thế giới đó thậm chí còn có vật sống sinh tồn.

Chẳng lẽ chủ nhân xấu bụng này của mình cũng có một tiểu thế giới như vậy?

Đúng lúc này, bời vì Sở Mặc liên hệ giữa Thương Khung Thần Giám với thế giới bên ngoài, Cái Thế Hống chợt cảm nhận được khí tức của Hoàng Kiếm Lan!

Đó là một sức sống mãnh liệt!

Nó còn sống!

Hơn nữa không bị phong ấn!

Vẻ mặt Cái Thế Thống mang niềm vui bất ngờ nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc bỗng nhiên nói:

- Cái Thế Hống, ngươi nói xem, nếu ta có thể mang đi một cái hồ hoàn chỉnh, bản thể của ngươi không phải có thể vẫn được ở trong hồ này sao?

Tuy là ngươi chưa nói nhưng ta có cảm giác bản thể của ngươiở trong hồ nước này hẳn là có lợi hơn.

- Mang đi cả cái hồ hoàn chỉnh?

Cái Thế Hống ngây ngốc nhìn cái hồ mênh mông như đại dương, liếc mắt nhìn không thấy bến bờ đâu, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Chủ nhân, ngài đang nghiêm túc đấy à?

Sở Mặc gật đầu:

- Đương nhiên, ngươi xem, hồ nước này vừa có thể cho bản thể của ngươi có chỗ an thân tốt nhất, còn có năng lực làm vũ khí nữa.

Ngươi nói xem, chúng ta đặt nó trong địa bàn của mình, thiếp lập pháp trận cấm, sau đó để hồ nước chạy quanh lãnh địa của mình, ngay cả Chân Tiên cũng không dám dễ dàng xông tới nhỉ?

- ...

Cái Thế Hống hơi bối rối trừng mắt to như hạt châu nhìn Sở Mặc, lẩm bẩm:

- Hồ nước này có tác dụng lớn như vậy sao?

Còn có thể dùng nhưvậy?

- Đây là chuyện đơn giản, là người thì đều nghĩ tới mà?

Sở Mặc có chút kinh ngạc nhìn nó.

- Ta không phải người.

Cái Thế Hống vẻ mặt buồn bực.

Sau đó nó trơ mắt nhìn hồ nước càng ngày càng nhỏ.

Lúc này, bản thể của Cái Thế Hống cũng đã được nó triệu tập lên, bắt đầu thu nhỏ lại, càng ngày càng nhỏ.

Cuối cùng thu nhỏ lại thành một gốc cây cao ba thước, trên cây lóe lên bảo khí.

- Cha nuôi!

Một thanh âm mang theo niềm vui bất ngờ từ trong thế giới Thương Khung Thần Giám của Sở Mặc truyền tới.

Lúc này, Chí Tôn Đại Dược Hoàng Kiếm Lan cũng đã cảm nhận được khí tức của Cái Thế Hống, không nhịn được mà mừng như điên, hô lớn:

- Cha nuôi, cha có phải đã đánh bại được tiểu tử kia, giờ tới cứu con hay không?

Vẻ mặt Cái Thế Hống xấu hổ, thật cẩn thận nhìn sắc mặt bình tĩnh của Sở Mặc, sau đó tức giận nói:

- Nói bậy gì đấy?

Cha nuôi phát hiện Sở công tử cốt cách thanh kỳ, thiên tư trác tuyệt, đã quyết định đi theo Sở công tử rồi.

Về sau Sở công tử chính là Gia của con!

Trong thế giới của Thương Khung Thần Giám, Hoàng Kiếm Lan đang vô cùng hưng phấn cũng trợn tròn mắt, hoàn toàn không biết nói gì.

Bên kia, Phong Quân Tử cũng không nhịn được mà cười lên một tiếng vui sướng khi người ta gặp họa, thanh âm trong trẻo, vô cùng êm tai.

Nhưng khiến Cái Thế Hống càng lúng túng.

Ngược lại, nó không nhịn được châm chọc:

- Phong Quân Tử, ngươi có gì tốt mà cười chứ?

Năm đó từ biệt, ngươi đi đầu kia của Thiên Lộ, vì sao chưa rời khỏi Thiên Lộ?

Sở Mặc khẽ nhướng đuôi lông mày, trong lòng vừa động, thầm nghĩ: Chẳng nhẽ năm đó Phong Quân Tử cũng ở trên đoạn Thiên Lộ kia hay sao?

Phong Quân Tử nói trong thế giới của Thương Khung Thần Giám:

- Một đầu Thiên Lộ kia cũng không có cách gì có thể rời khỏi.

- Vì sao?

Không phải tới cảnh giới Chí Tôn rồi là có thể tùy ý ra vào đoạn Thiên Lộ kia sao?

Cái Thế Hống có chút bất ngờ.

Phong Quân Tử sâu kín nói:

- Ta cũng từng cho là vậy.

Năm đó ta đi theo phong nhãn rời khỏi Thiên Lộ này, trong lòng tràn đầy suy nghĩ có thể thoát khỏi trói buộc của Thiên Lộ.

Đến đó rồi mới phát hiện, có thể tùy ý ra vào Thiên Lộ chỉ có Chí Tôn nhân loại, ngay cả thú tu cũng không được.

Cáp Cách Đạt Tư mãi cho đến khi chết già... cũng không thể ra khỏi đoạn Thiên Lộ kia.

- Cáp Cách Đạt Tư chết già?

Thanh âm của Cái Thế Hống mang theo vài phần thương cảm.

- Đúng vậy, ta dùng tinh hoa bảo dịch kéo dài tính mạng cho nó 3 đời, nhưng chung quy cũng không tránh được năm tháng.

Phong Quân Tử nhẹ nhàng nói.

Sở Mặc ở một bên hấp thu chỗ nước trong hồ, một bên nghe đối thoại giữa Phong Quân Tử và Cái Thế Hống, trong lòng cũng cảm thấy ngạc nhiên.

Xem ra thổ dân của Thiên Lộ cũng có không ít chuyện xưa đây.

Lúc này, Cái Thế Hống giải thích cho Sở Mặc:

- Cáp Cách Đạt Tư là một cái hồ lúc trước Thiên Lộ chưa sửa quy tắc đã có, là một lão Chí Tôn đạo hạnh cực kỳ cao thâm.

Sau khi quy tắcphát sinh sự thay đổi, nó nhiều lần trải qua trăm cay nghìn đắng mới trở lại đầu kia, ta vẫn cho là nó sớm đã rời khỏi Thiên Lộ đi tìm kiếm Đại Đạo tầm cao hơn nhưng lại không nghĩ là nó bị chôn ở Thiên Lộ này.

Sở Mặc hỏi:

- Thiên Lộ vốn đầy đủ, đúng không?

Cái Thế Hống gật gật đầu:

- Đúng vậy, là một con đường đầy đủ, từng được xưng là con đường thành thần.

Thật ra không khoa trương như vậy, nhưng ít ra trên con đường này, sinh linh trở thành Chí Tôn thật sự có rất nhiều.

- Vậy lúc nào nó bị chia ra vậy?

Sở Mặc hỏi.

- Một trận thần chiến mười vạn năm trước.

Cái Thế Hống nói:

- Nếu không có đại khí vận trên Thiên Lộ bảo vệ, trận chiến ấy có thể sẽ phá hủy hoàn toàn con đường này.

Lại là mười vạn năm trước.

Trong lòng Sở Mặc thở dài, xem ra một trận chiến gần một kỷ nguyên trước, ảnh hưởng với toàn bộ Viêm Hoàng Đại Vực đều là trímạng.

Thậm chí Sở Mặc cũng hoài nghi, quy tắc thiên địa của Viêm Hoàng Đại Vực thay đổi cũng không phải bị phong ấn mà là vì toàn bộ Đại Vực lọt vào sự phá hỏng mang tính hủy diệt, quy tắc thiên địa cũng từ đó mà thay đổi.

Tuy nhiên đây cũng là suy đoán của hắn thôi, dù sao thủ đoạn của Chí Tôn siêu việt kia hắn rất khó mà suy nghĩ giống được.

-----o0o-----

Chương 1464: Mang đi (2)

Chương 1464: Mang đi (2)

Lúc này Sở Mặc cảm thấy tốc độ hấp thu hơi chậm, tâm thần vừa động, mở Thương Khung Thần Giám lớn hơn nữa, rộng chừng mài trăm dặm.

Lần này, hồ nước trước mặt trong nháy mắt đã tạo thành một cơn lốc xoáy thật lớn, lượng nước mênh mông giống như một cơn lũ, rót thẳng vào trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Cái Thế Hống ngơ ngác ở đó nhìn, thì thào:

- Đây là pháp khí gì... thật là đáng sợ!

Cho dù là Đế Chủ cũng không có thủ đoạn kinh thế bậc này.

Mạnh mẽ mang đi một cái hồ lớn trong thế giới này để mang đến thế giới kia.

Điều này quá kinh người.

Lại nói tiếp, điên cuồng đoạt lấy hồ nước này đối với Sở Mặc cũng không có tiêu hao quá lớn.

Nhưng chỗ mấu chốt là ngay trên pháp khí Thương Khung Thần Giám này.

Loại pháp khí này trên đời khó tìm!

Cái Thế Hống ngạc nhiên thán phục cũng là điều này.

Trước đó nó vẫn sinh tồn trên nhánh Thiên Lộ này, cũng từng gặp được đại tu sĩ cảnh giới Chí Tôn.

Nghe nói cường nhân cái thế loại đó có thể có được pháp khí có tiểu thế giới, thậm chí có thể cho sinh linh sống ở bên trong.

Nhưng thứ nhất, cảnh giới của Sở Mặc có khoảng cách chênh lệch cực lớn với Chí Tôn; Thứ hai, cho dù là pháp khí có tiểu thế giới trong miệng Chí Tôn chỉ sợ cũng không có cách nào sắp xếp được một cái hồ lớn như vậy.

Cái hồ này thật sự quá lớn.

Sở Mặc liều mạng hấp thu như vậy, dùngthời gian khoảng hơn nửa tháng mới thu được hơn một nửa nước của cái hồ lớn này.

Lúc này trong thế giới của Thương Khung Thần Giám đã xuất hiện đại dương mênh mông.

So sánh ra thì đây tuyệt đối là khu vực lớn nhất trong thế giới của Thương Khung Thần Giám.

Sở Mặc hơi không thỏa mãn dừng lại, nói:

- Cướp đoạt cũng cần vừa vừa vừa phải phải thôi.

Hồ nước này dù sao cũng thuộc Thiên Lộ, mang đi hết cũng không nên.

Đành mang đimột nửa vậy!

Cái Thế Hống đã bị chấn động đến chết lặng, nghe xong lời nói của Sở Mặc... không nhịn được mà liếc mắt:

- Trên đời này người biến thái hơn ngươi chỉ sợ chỉ có thánh nhân thôi!

Cho dù là Chí Tôn...

Chỉ e cũng không mang được nhiều nước hồ đi như vậy!

Thánh Nhân sao?

Sở Mặc lắc đầu, sau đó hút bản thể của Cái Thế Hống vào trong thế giới Thương Khung Thần Giám, đặt trong hồ nước kia.

Tiếp đó, Sở Mặc lại kết nối với Phong Quân Tử một phen.

Có lẽ là chịu ảnh hưởng của Cái Thế Hống, rốt cục Phong Quân Tử cũng đồng ý cắm rễ trong bồn bảo đất, khá là phối hợp với Sở Mặc.

Đương nhiên, giới hạn ở đâu, thật ra là muốn xem ý tứ của Sở Mặc.

Bên kia Chí Tôn Đại Dược Hoàng Kiếm Lan thấy cha nuôi của mình đã lựa chọn đi theo Sở mặc đương nhiên cũng thành thật, mở miệng một tiếng là Gia, làm cho Sở Mặc không biết nên nói gì.

Tiếp đó, Cái Thế Hống dẫn Sở Mặc rời khỏi cái đầm này.

Những sinh linh hùng mạnh khác sinh hoạt trong đầm lầy cũng không biết câyChuẩn Thánh Dược đã từng có ân với chúng kia đã quyết định vĩnh viễn rời khỏi nơi này.

- Không muốn cáo biệt chúng nó sao?

Sở Mặc nói.

- Thôi đi, chúng nó sinh hoạt ở đây tốt lắm.

Nếu thật tiến vào Thiên Giới, có lẽ... khó thoát khỏi vận mệnh bị người săn bắt.

Muốn rời đi, tâm tình của Cái Thế Hống ít nhiều có chút trầm xuống.

- Vậy được rồi, chúng ta đi thôi.

Sở Mặc nói xong khống chế Cái Thế Hống, rời khỏi nơi này.

Một đường nhanh như điện chớp, bọn họ về tới chỗ bắt đầu Thiên Lộ.

Nhìn khoảng hỗn độn trước mắt, Cái Thế Hống thành thật nói:

- Ta vẫn nên trốn trong không gian kia đi...

Sở Mặc đi ra khỏi khu vực hỗn độn, liếc mắt một cái đã nhìn thấy La Quật khoanh chân ngồi đó.

La Quật cũng nhìn thấy Sở Mặc, trong mắt của gã khó có thể ức chế vẻ khiếp sợ.

Tuy rằng gã vẫn chờ ở đây nhưng sau khi lửa giận dần bình ổn lại, trong lòng cũng không cho rằng Sở Mặc thật sự có dũng khí trở về.

Gã sở dĩ cố tình ở lại... chỉ là vì chấp niệm sâu trong nội tâm mà thôi.

Đổi lại bất cứ người nào, biết sau lưng mình có truy binh ở ngoài sáng, hơn nữa cảnh giới của truy binh còn hơn xa với tình huống của mình chỉ sợ sẽ đều không trở về.

Việc đơn giản nhất chính là tìm kiếm cơ duyên ở bên kia, sau đó độ kiếp rời đi.

Về sau vĩnh viễn cũng không bước trên con đường này nữa.

Trong lòng La Quật cảm thấy nếu mình là Sở Mặc, chắc chắn cũng sẽ không trở về.

Nhưng không nghĩ tới, Sở Mặc thật sự đã trở lại.

Hơn nữa theo La Quật, Sở Mặc thậm chí ngay cả cảnh giới đều không nâng cao, vẫn là khí tức Chân Tiên đỉnh.

- Không thể không nói, dũng khí của ngươi hơi bị vượt qua tưởng tượng của ta.

Trong con ngươi u lãnh, La Quật nhìn Sở Mặc:

- Nếu ta là ngươi, ta chắc chắn sẽ không trở về.

- Đáng tiếc ngươi không phải ta.

Sở Mặc bình tĩnh nhìn La Quật.

- Tự mình tìm đường chết, không trách được người khác.

La Quật nói xong ra tay luôn.

Tới cảnh giới như gã rồi, đối mặt với một Chân Tiên như Sở Mặc cũng không cần phải nói gì nữa, ra tay trấn áp là được!

Ầm!

La Quật đập một chưởng về phía Sở Mặc, đơn giản lại trực tiếp, hơn nữa lại còn thô bạo.

Trong con ngươi của Sở Mặc lóe ra sự lạnh lùng, ra tay xuất ra một quyền.

Trong cơ thể, vô số đạo đài ầm ầm phát ra rất nhiều tia sấm.

Lực lượng mênh mông ầm ầm tới.

La Quật cũng bị hoảng sợ, khi nào thì Chân Tiên đã mạnh như vậy rồi?

Không kịp nghĩ nhiều, một cái tát này gã vẫn tiếp tục ra tay.

Trong mắt của gã xuất hiện vẻ dữ tợn, cho dù ngươi là ngoại tộc giữa Chân Tiên, nhưng, thế thì sao?

Ta muốn trấn áp ngươi, trên đời này ai có thể ngăn cản được?

Ầm ầm!

Một quyền này của Sở Mặc đánh ầm trên lòng bàn tay của La Quật.

Chưởng lớn ngưng thành pháp tướng, dưới một quyền này của Sở Mặc, vang dội tán loạn.

La Quật chấn động, không thể tin nổi nhìn Sở Mặc:

- Ngươi làm sao lại có lực lượng lớn như thế được?

Không đúng...

đây cũng không phải lực lượng của Chân Tiên, cho dù là Đế Chủ... không, cho dù là Đế Chủ bậc cao...

- Ngươi còn nói nhiều vô nghĩa như vậy làm gì?

Sở Mặc hừ lạnh một tiếng, lại ra một quyền oánh thẳng sang đó.

Trong con ngươi của La Quật bắn ra tia sáng rực rỡ.

Gã biết rồi, tiểu tử này trên đoạn Thiên Lộ kia chắc chắn đã nhận được cơ duyên khó có thể tưởng được.

Một sự ghen tị và tham niệm mãnh liệt từ trong lòng La Quật dânglên.

Tu sĩ tới cảnh giới này rồi, cơ bản không cần che giấu sự tham lam trong lòng.

Gã muốn lấy được thì sẽ toàn lực đi tranh giành.

Ầm!

Chỗ hai người giao chiến lại phát ra lực lượng mênh mông cuồn cuộn, tấn công vào hư không đến run rẩy.

Hư không rung mạnh giống như là muốn sụp đổ.

-----o0o-----

Chương 1465: Chiến đấu với La Quật

Chương 1465: Chiến đấu với La Quật

- Lại đến đây.

Sở Mặc rốt cục cảm thấy lực lượng vô cùng trong thân thể của mình mạnh bao nhiêu, chiến ý trong nháy mắt tăng vọt.

Hắn muốn ở chỗ nàyđại chiến với Chuẩn Chí Tôn La Quật!

Trong lòng La Quật cũng đã nhận định, Sở Mặc nhất định là nhận được cơ duyên khủng bố khó có thể tưởng được.

Cơ duyên này... gã cũng muốn cướp được.

Gã ta thậm chí muốn luyện hóa cả Sở Mặc, luyện thành Nhân đơn!

Nói không chừng gã có thể càng có nhiều cơ duyên hơn nữa!

Đôi bên đánh từ mặt đất lên hư không, càng đánh càng cao, tiến lên phía trên trời cao.

Một trận đại chiến được triển khai.

Sở Mặc nắm rất nhiều Chí Tôn thuật.

Trước đó bởi vì cảnh giới không đủ, lực lượng không đủ nên khó có thể phát ra uy lực mà Chí Tôn Thuật nên có.

Nhưng bây giờ lúc hắn lại thi triển Chí Tôn Thuật này thì phát hiện ra thuận tay hơn nhiều!

Bịch!

Trong hư không lại truyền tới một tiếng nổ vang.

Thân thể của La Quật đứng tại chỗ không nhúc nhích, Sở Mặc lui về phía sau vài trăm dặm.

Nhưng trên mặt của La Quật lại không thấy chút ý cười nào.

Gã vô cùng nghiêm trọng nhìn Sở Mặc.

Gã không dám lần nữa coi Sở Mặc là một Chân Tiên bình thường.

Ở trên nhánh Thiên Lộ này, cho dù là cảnh giới Đế Chủ đỉnh, chỉ sợ cũng không có khả năng đánh với gã thời gian dài như vậy mà vẫn bình yên vô sự.

- Tiểu tử, ngươi rất mạnh.

La Quật trầm giọng nói.

- Cần ngươi nói sao?

Sở Mặc vốn là không muốn nói vô nghĩa với La Quật.

Hiện giờ trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: Chiến!

Một thân huyết khí của Sở Mặc hoàn toàn phát ra, toàn thân từ trên xuống dưới đều tràn đầy lực lượng như muốn bùng nổ.

Lực lượng này cường đại đến mức khiến hư không cũng khó mà chịu được.

La Quật Thiên Lộ Vương, cũng không phải nói chơi!

Chiến lực của gã cũng vô cùng mạnh mẽ.

Chuẩn Chí Tôn, tuy rằng khoảng cách với Chí Tôn chân chính còn chênh lệch rất lớn nhưng lại vượt qua Đế Chủ tầm thường rất nhiều.

Cho nên, La Quật sau khi hồi phục lại từ chấnđộng ban đầu rồi, trong lòng cũng tiếp nhận sự thật là chiến lực mạnh mẽ của Sở Mặc.

Lại đánh tiếp cũng vận dụng gần như toàn bộ lực lượng của mình.

Cứ như vậy, Sở Mặc rốt cục bắt đầu để lộ ra sự yếu thế.

Trên cảnh giới của hai bên chung quy cũng có sự chênh lệch cực lớn.

Bây giờ Sở Mặc tuyệt đối không thể coi là ngoại tộc của Chân Tiên, cho dù là Đế Chủ thấy hắn chỉ sợ cũng phải run lên.

Nhưng bây giờ hắn lại khiêu chiến một tên Chuẩn Chí Tôn!

Ầm ầm!

Thân thể của Sở Mặc bay ra tận ngoài, khóe miệng tràn ra một tia máu.

Hắn gượng cười:

- Xem ra vẫn là chênh lệch không nhỏ.

Bên kia La Quật cũng có cảm giác sắp điên đến nơi.

Một Chân Tiên như ngươi bức ép ta thành như vậy, rõ ràng còn có bộ dạng chưa thỏa mãn thế kia sao?

Cứ như thế, đôi bên đại chiến mấy trăm hiệp.

Sở Mặc dần dần rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn ngoan cường chống đỡ như cũ.

Cơ hội đối chiến với Chuẩn Chí Tôn thật sự rất hiếm có, có thể nhận được kinh nghiệm chiến đấu khó có thể tưởng được.

Sở Mặc không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy.

La Quật càng không muốn bỏ qua cho hắn!

Trên đời này khi nào lại có loại Chân Tiên đáng sợ thế này rồi?

Không đề cập đến các loại bảo vật trên người Sở Mặc, bản thân hắn... chính là một bảo tàng chứa thiên đại bí mật khó có thể có được!

Keng!

Sở Mặc rốt cục cũng lấy Thí Thiên ra, thuận tiện xuất ra rất nhiều nước trong hồ hóa thành cơn mưa tầm tã từ trên trời giáng xuống, tưới thẳng lên người của La Quật.

Đầu tiên, La Quật ngưng kết ra một tầng phòng ngự, vẻ mặt khinh thường nhìn Sở Mặc:

- Có chút kỹ thuật này thôi sao?

Kết quả là tầng phòng ngự kia bị nước hồ vô cùng hùng mạnh ăn mòn đến xuyên thủng, một chút nước hồ rơi xuống người La Quật đang vội vàng không kịp chuẩn bị, lập tức ăn mòn quần áo trên người của La Quật đến rách tung tóe.

Cảm nhận được sự đau đớn nhè nhẹ khi nước hồ rơi xuống thân thể, La Quật lập tức giận không kìm chế được nhìn Sở Mặc:

- Tiểu súc sinh, ngươi muốn chết!

Sở Mặc cười ha hả:

- Vậy ngươi tới giết ta đi!

Vung tay ra chính là một đao!

Vừa mới lấy nước trong hồ ra chính là thời gian chờ để xuất ra một đao này!

Động tác khi ra một đao của Sở Mặc giống như lúc chẻ củi!

Đó là đạo hoàn toàn khác với đạo của Viêm Hoàng Đại Vực.

Quả nhiên, một đao kia chém ra, La Quật bị chấn động.

Lấy cảnh giới của gã thậm chí còn có cảm giác nhìn không thấu quỹ đạo một đao của Sở Mặc.

Lập tức hét lớn một tiếng, thân hình lui mạnh về phía sau.

Đường đường một Chuẩn Chí Tôn, bị Sở Mặc cảnh giới Chân Tiên bức lui, nên nghĩ muốn hóa giải một đao kia!

Nhưng một đao của Sở Mặc như thế nào lại dễ dàng trốn được như vậy chứ?

Đúng là vẫn còn chém đến đầu vai của La Quật, một tia máu thoáng xuất hiện trên đầu vai của La Quật.

Sự hiện hữu của cảnh giới Chí Tôn bị một đao của Sở Mặc đánh cho bị thương.

Chảy máu!

Đây là một chuyện cực lớn.

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng, đáng tiếc.

Ban đầu, hắn cho là một đao toàn lực của mình có thể chặt đứt một tay của La Quật, kết quả là vẫn còn kém khá nhiều.

Hắn dung hợp hai loại đạo, thời gian sinh ra vạn đạo đúng là còn quá ngắn, cũng không thể thật sự chém ra toàn bộ uy lực.

Cho nên, một đao kia tuy là làm La Quật bị thương nhưng cũng là cực hạn mà hiện tại hắn có thể làm rồi.

Lúc này, trận chiến bên này đã hấp dẫn sự chú ý của đa phần tu sĩ thổ dân trên Thiên Lộ.

Vô số người bay theo lên bầu trời, chạy tới phíabên nà

Người đầu tiên đuổi tới vừa lúc nhìn thấy Sở Mặc chém ra một đao.

Một màn tóe máu đầu vai của La Quật đã dọa gã đến phát sợ.

- La Quật đại nhân... không ngờ lại bị thương?

Điều này sao có thể chứ?

Những người đuổi tới sau cũng đều ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, cơ bản là không thể chấp nhận được sự thật là La Quật bị thương.

Theo bọn họ, Sở Mặc cho dù lợi hại hơn nữa, tối đa cũng chỉ có thểtương đương với chiến lực của Đế Chủ tam, tứ trọng thiên thôi.

Cho dù là bọn họ, nếu trực tiếp đối kháng nhất định có thể dễ dàng chấn áp được hắn!

Lần trước sở dĩ để hắn trốn thoát được hoàn toàn là vì thủ đoạn nhỏ của Sở Mặc quá nhiều, cũng quá mạnh.

Đầu tiên, hắn lập pháp trận, khiến cho Đế Chủ phải kiêng kị không dám xông lên.

Tiếp đó lại thi triển Cửu Mệnh Thuật của Phiêu Linh Nữ Đế, để lại một thân giả rồi chạy trốn thẳng.

Cho nên, dưới con mắt của những người này, chiến lực của Sở Mặc tuy là rất mạnh nhưng những thủ đoạn kia của hắn càng mạnh hơn!

-----o0o-----

Chương 1466: Một đao kinh thế

Chương 1466: Một đao kinh thế

Chung quy cũng chỉ là một Chân Tiên mà thôi, có năng lực mạnh đến đâu được chứ?

Nhưng cảnh tượng trước mắt này làm những đại lão cảnh giới Đế Chủ họ đều cảm thấy sợ hãi.

Thanh niên này, hắn đâu chỉ có thủ đoạn lợi hại?

Chiến lực của hắn... không ngờ cũng đã cường đại đến mức có thể làm cho La Quật đại nhân bị thương!

- A!

La Quật rít lên một tiếng vô cùng phẫn nộ, tăng chiến lực cả người lên cảnh giới cao nhất.

Ngay trước mặt những Đế Chủ đó, không ngờ gã lại bị thương!

Mặt mũi gã... quả thực ngay cả bản thân gã cũng không thể tha thứ cho mình.

Trong con ngươi của La Quật rộ lên những tia thần quang, trong nháy mắt tràn ngập sát khí vô tận.

Gã lấy ra một món pháp khí, đó là một cây trường thương!

- Ông trời ơi, La Quật đại nhân không ngờ lại dùng Thiên Thần Thương!

- Lần đầu tiên ta nhìn thấy món thần khí này!

- Có thể bắt La Quật đại nhân phải dùng món thần khí này, chiến lực của Sở Mặc kia...

- Xuỵt, chớ có nói lung tung, cẩn thận...

Mấy tu sĩ chạy tới sau thấy được cảnh tượng này, trên mặt đều có vẻ chấn động, đều bị kinh sợ.

Thậm chí La Quật ngay cả pháp khí bổn mạng của mình cũng lấy ra rồi.

Trường thương kia vút trong hư không, tán ra khí tức tuyệt thế cường đại.

Nó vô cùng nguy hiểm!

Vút lên trong hư không, nhìn qua dường như hòa làm một thể với hư không.

Lực lượng quy luật vô tận bao quanh nó, hào quang tuôn ra làm người ta không dám nhìn thẳng.

Vù!

Thương này chỉa về hướng Sở Mặc, kêu lên tiếng vù vù kịch liệt.

- Ta đã mấy vạn năm không động tới cây thương này rồi.

Trong con ngươi của La Quật bắn ra tia sáng lạnh nhìn Sở Mặc:

- Hôm nay ngươi chết dưới hào quang của nó cũng nên cảm thấy kiêu ngạo đấy.

Sở Mặc bị khí tức cây thương này tỏa ra làm hoảng sợ.

Thí Thiên trong tay không cam lòng kêu lên Loong coong!

Sở Mặc thấp giọng nói:

- Ta biết rồi, hùng mạnh không phải cây thương kia mà là chủ nhân của nó!

Chuẩn Chí Tôn, khống chế vũ khí Chí Tôn cao nhất, uy năng phát ra càng thêm đáng sợ.

Sở Mặc nhìn La Quật, bỗng nhiên nói:

- Thiên Lộ Vương thật hống hách Uy mãnh vô song, trấn bát phương

Tụ tập nanh vuốt, thu xếp lưới

Tính toán từ trước, cướp Chân Tiên

Ân tình hộ pháp khó quên

Cuối cùng sẽ có ngày báo đáp

Không tìm thấy người chớ tức giận

Xin đừng trút giận đỉnh núi kiaTổn hại dung nhan lại chật vật

Trời cao biển rộng, gia đi đây.

Sở Mặc nhìn La Quật, đột nhiên cười hì hì nói ra bài vè đó.

Bên kia La Quật nghe thấy lời nói này, cả người tuôn ra huyết khí ngập trời.

Cầm cán trường thương phi về chỗ của Sở Mặc.

Phương hướng chính là muốn đánh chết hắn, sau đó phải hao phí nhiều khí lực hơn nữa để đi sưu tầm lại tinh thần thức của Sở Mặc, gã cũng sẽ không tiếc!

Nhất định phải giết tên nhãi này!

Quá càn rỡ!

A!

Cán trường thương đâm xuyên qua chỗ hư không nơi Sở Mặc, một tảng lớn hư không bị sụp đổ.

Lúc này, ở phương xa có vô số người vỗ tay khen ngợi, lớn tiếng trầm trồ.

Một kích này của La Quật thật sự là hống hách tuyệt luân, ngay cả một Đế Chủ đỉnh cao, dưới một kích này của gã cũng khó mà tránh được vận mệnh phải ngã xuống.

Nhưng một người rất nhanh đã phát hiện ra khuôn mặt bình tĩnh của La Quật không có chút vẻ sung sướng nào.

- Làm sao vậy?

- La Quật đại nhân không phải đã giết tiểu tử kia sao?

- Đại khái là đuổi giết tên tiểu tử kia thành mảnh vụn, cái gì cũngkhông còn đi?

- A?

Thành cặn bã?

Chắc là không nhỉ, La Quật đại nhân không phải còn muốn lấy đồ gì đó trên người tiểu tử kia sao?

Mọi người đều đang bàn tán, sau đó ngây ngốc nhìn về phía La Quật.

Nhưng thật ra có mấy lão Đế Chủ cảnh giới cực cao dường như đã nhìn ra điều không ổn, một người trong đó thấp giọng nói:

- Tiểu tử kia hình như là đã chạy thoát.

- Chạy thoát?

- Sao có thể chứ?

- Một thương của La Quật đại nhân khủng bố như vậy làm sao có thể có người tránh được?

Vẻ mặt người xung quanh lập tức kinh ngạc, nhưng ngại vì thân phận đại lão cực cao của lão Đế Chủ nên không ai dám nói năng lỗ mãng, nhưng âm thanh nghi ngờ lại liên tiếp vang lên.

Bên kia, trong con ngươi La Quật ẩn chứa tia sáng vô cùng lạnh lùng âm hiểm nhìn chỗ mà Sở Mặc biến mất, trong lòng bị đè nén đến cực điểm.

Nghe thấy tiếng bàn tán ở bốn phía càng làm trong lòng gã giậnkhó mà bình tĩnh được, lẳng lặng đứng ở nơi đó, không nói một lời.

Lúc này những người ở bốn phía dường như cũng cảm thấy chút dị thường, tất cả đều ngậm miệng lại, sau đó nhìn về phía La Quật.

Thật lâu sau, rốt cục La Quật mới thở dài một tiếng:

- Hắn đã chạy!

Vù!

Những người vây xem ở bốn phía xôn xao ồn ào một trận.

Mọi người cơ bản khó có thể tưởng được, dưới một kích kinh khủng đó của La Quật, người trẻ tuổi kia chạy trốn thế nào vậy?

Hơn nữa, hắn có thể trốn đi nơi nào?

Trên Thiên Lộ này, tu sĩ Thiên giới tuy là có thể rời khỏi nhưng chỉ có thể thông qua độ kiếp rồi sau đó đi đến điểm cuối Thiên Lộ của mình mới có thể rời khỏi Thiên Lộ.

Mà Sở Mặc lại chưa độ kiếp.

Cảnh giới của hắn cũng vẫn dừng lại ở cảnh giới Chân Tiên.

Cho nên, dưới cái nhìn của mọi người, bây giờ chắc chắn là hắn đã chạy tới một nơi nào đó trên Thiên Lộ.

Có tu sĩ nói:

- Đại nhân không nên nản chí, chúng ta sẽ phái toàn bộ nhân mã ra giăng thiên la địa võng, sớm muộn sẽ tìm được tiểu tử kia!

- Đúng, mọi người chúng ta chắc chắn sẽ toàn lực phối hợp với đại nhân.

Những người khác cũng đều tỏ thái độ.

Thiên Lộ Vương, ngay cả hơi bị thất bại, nhưng trong suy nghĩ của tu sĩ thổ dân trên Thiên Lộ này vẫn hoàn toàn xứng đáng là Vương của bọn họ.

La Quật có chút vô lực khoát tay áo, khẽ thở dài:

- Thôi đi, hắn đã rời khỏi Thiên Lộ, trở lại Thiên giới rồi.

- Cái gì?

- Sao có thể chứ?

- Hắn chưa độ kiếp làm thế nào mà rời đi được?

- Tất cả mọi người bị lời nói của La Quật làm cho bối rối.

Bọn họ không nghi ngờ tính chân thật lời nói của La Quật, nhưng lại không thể tin được đây là sự thật.

- Hắn... chỉ e là đã nắm giữ thủ đoạn có thể tùy ý ra vào Thiên Lộ, về sau...

đám người các ngươi đều phải trông chừng nhiều hơn.

Lúc nào hắn lại đột nhiên xuất hiện trước mặt các người cũng không biết được đâu.

Giọng của La Quật trầm thấp, tràn đầy sự mất mát, thậm chí còn mang theo vài phần tuyệt vọng nói:

- Nhớ kỹ, nếu chẳng may... hắn xuất hiện trước mặt các ngươi, ngàn vạn lần không nên đánh với hắn.

Lập tức phải quỳ xuống cầu xin tha.

Bằng không, các ngươi sẽ phải chết!

-----o0o-----

Chương 1467: Trở về Thiên giới

Chương 1467: Trở về Thiên giới

La Quật nói xong, xoay người đi thẳng.

Bóng lưng của gã tràn đầy sự cô đơn và tiêu điều.

Một đám đại lão thổ dân của Thiên Lộ trợn mắt há hốc mồm nhìn bóng dáng bi thương đã đi xa kia.

Sở Mặc về tới Thiên giới trên đầu đầy mồ hôi lạnh, trên người gần như ướt đẫm mồ hôi lạnh.

La Quật bởi vì để Sở Mặc chạy trốn mà tuyệt vọng, trong lòng tràn đầy bi thương và cô đơn.

Sở Mặc thật ra cũng bị dọa không nhẹ!

Thực lực của Chuẩn Chí Tôn, thật sự không phải hiện tại hắn có thể chống lại.

Cho dù hiện tại khác hoàn toàn với trước đó nhưng trên cảnh giới vẫn có sự chênh lệch, vẫn là một cái hào rộng khó mà vượt qua được.

Bản thân Sở Mặc bây giờ đã có thể cưỡng ép đột phá đến cảnh giới Đế Chủ, nhưng hắn vẫn không muốn làm như vậy.

Thứ nhất là hắn sau khi cất chứa vạn đạo ở đây, đạo đài trong đan điền biến mất, toàn thân đều là đạo đài!

Muốn thông qua tu luyện, hấp thu tinh khí trong thiên địa vào trong đạo đài đối với Sở Mặc bây giờ cũng không khó lắm.

Cần mười đạo đài sao?

Nếu là một ngàn tòa?

Nếu là mười ngàn tòa?

Còn có thể dễ dàng như vậy sao?

Không thể so sánh ngũ sắc đạo đài trong đan điền trước kia của Sở Mặc với những nơi trước đó không có đạo đài.

Trên thực tế, nguyên nhân cơ bản là bởi vì những đạo đài này chưa thật sự lớn lên!

Trước đó Sở Mặc ngộ đạo, hóa ngũ sắc đạo đài đi sáp nhập vào mọi nơi trên toàn thân, biến thành từng tòa ngũ sắc đạo đài nhỏ nhất có thể.

Vẫn là Ngũ Hành Đạo cơ, vẫn là hấp

thu ngũ hành tinh khí!

Nếu là đạo đài trên toàn thân của Sở Mặc đều lớn lên, khi đó Sở Mặc lại đột phá đến cảnh giới Đế Chủ, thế thì sẽ gần như có được chiến lực vô cùng khủng bố.

Thân chiến lực đó sẽ làm Chí Tôn cảm thấy tuyệt vọng.

Đây là loại Đại Đạo thật sự.

Ngay cả vị Thánh Nhân để lại cơ duyên cho Sở Mặc năm đó cũngkhông thể suy diễn nó sẽ mạnh mẽ như thế nào.

Nhưng lại biết, đó là một loại cực hạn!

Không ai biết Thái Thượng duy nhất trong trời đất này năm đó lúc ở cảnh giới của Sở Mặc có được chiến lực như nào, nhưng ít ra, dưới Thái Thượng chỉ sợ vẫn chưa có ai có thể yêu nghiệt hơn Sở Mặc được nữa.

- Ta còn cần có thời gian.

Sở Mặc than nhẹ.

Tiếp đó, hắn lấy bản tin ra.

Từ khi tiến vào Thiên Lộ đến nay đã qua quá lâu rồi.

Thậm chí hắn cũng có thể là người cuối cùng rời khỏi Thiên Lộ.

Đương nhiên, còn có Tiểu Vũ, còn có Hỏa Long.

Sở Mặc không biết bọn họ có đi ra hay không.

Dù sao hắn có được năng lực bất cứ lúc nào cũng có thể ra vào Thiên Lộ.

Nếu họ vẫn chưa đi ra vậy hắn sẽ lại vào Thiên Lộ, lần lượt tìm ra họ.

Trên bản tin có rất nhiều tin tức.

Sở Mặc ngồi đó lẳng lặng xem.

Trước tiên là đã lâu rồi không có tin tức của Tần Thi và Đổng Ngữ.

Dưới sự cung ứng mạnh mẽ về tài nguyên của hắn, mấy nàng Tần Thi và Đổng Ngữ đã sắp phi thăng từ Tiên giới lên rồi.

Làm Sở Mặc cảm thấy vui mừng là mấy người Diệu Nhất Nương bây giờ trên cơ bản tất cả đều tới Tiên giới, gặp được đám Tần Thi và Đổng Ngữ rồi, bây giờ cũng ở cùng một chỗ.

- Chúng ta đều ổn lắm, nhưng chúng ta đều rất lo lắng cho huynh, hy vọng huynh thấy được có thể trở về với chúng ta.

Chỉ cần báo với chúng ta huynh vẫn ổn là được rồi.

Đây là do Tần Thi nhắn lại cho hắn.

Sở Mặc hít sâu một hơi, trả lời Tần Thi một câu:

- Ta rất khỏe, yên tâm!

Tư Đồ Đồ đã phi thăng đến Thiên giới.

Trên bản tin nàng ấy đã nhắn lại cho Sở Mặc một tin khá ý tứ.

- Ô ô ô, người ta bỏ lỡ Thiên Lộ... cậu phải bồi thường cho người ta!

A a a a!

Được rồi, nha đầu kia cơ bản là không hỏi hắn có an toàn hay không, quả thực là rất có lòng tin với hắn.

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: Nếu bây giờ ta có thể ra vào Thiên Lộ rồi, ta đây có thể tạm thời phong ấn các nàng rồi sau đó mang các nàng tiến vào Thiên Lộ không nhỉ?

Tiếp đó, Sở Mặc chợt nhớ tới một việc.

Sau đó hắn vội vàng mở một chiếc nhân trữ vật của mình ra.

Đây là một chiếc nhẫn trữ vật bình thường của Thiên giới, không gian bên trong không nhỏ, nhưng không có khả năng cất chứa vật còn sống.

Trước đó hắn phong ấn Biên Khai Vũ rồi ném vào trong nhẫn trữ vật, không nghĩ tới sau này lại quên mất.

- Sẽ không chết chứ?

Sở Mặc gãi đầu, có chút áy náy giải khai phong ấn cho Biên Khai Vũ.

Thật ra bây giờ Sở Mặc đã không muốn giết người này nữa.

Đừng nói là Biên Khai Vũ chỉ còn lại có một cái đầu lâu, cho dù gã ta hoàn hảo không tổn hao gì đứng ở chỗ này, Sở Mặc cũng có lòng tin trong giây lát sẽ trấn áp được gã.

Trước đó Biên Khai Vũ bị Long Thu Thủy thu mua tới giết hắn, tuy rằng đáng chết, nhưng cũng bởi vậy mà làm âm mưu của Long ThuThủy bị lộ, còn liên lụy tới bản án cũ ba ngàn năm trước khiến cho Lục Hồng Tuyết phải thiếu nợ hắn.

Tên Biên Khai Vũ này đối với Sở Mặc coi như là một phúc tinh rồi.

Tuy nhiên, Biên Khai Vũ hiển nhiên không cho là như vậy.

Gã sâu kín mở hai mắt ra, thở dài một tiếng:

- Đây là đâu vậy?

Ta còn sống?

- A, thật sự còn sống?

Mặc cũng ít nhiều có chút giật mình nhìn Biên Khai Vũ.

Sau đó thầm nghĩ trong lòng: Xem ra thuật phong ấn của ta vẫn rất hùng mạnh?

Quả nhiên không hổ là Chí Tôn thuật!

Nếu Biên Khai Vũ lúc này biết suy nghĩ giờ phút này của Sở Mặc thì nhất định sẽ tức đến hộc máu.

Hóa ra ngươi dùng Biên gia ta làm thử nghiệm hay sao?

Thời gian Biên Khai Vũ bị phong ấn rất dài, nhất thời hơi chậm chạp.

Nhưng rất nhanh, gã đã phát hiện ra khung xảnh xung quanh hơi không giống lắm.

- Đây...

đây không phải Thiên Lộ?

Trên mặt của Biên Khai Vũ bắt đầu lộ ra vẻ khiếp sợ:

- Đây...

Đây là...

Thiên giới?

Đôi mắt Biên Khai Vũ trợn lên rất lớn, sau đó trên mặt tràn đầy sự không tin nhìn Sở Mặc:

- Ngươi dẫn ta từ Thiên Lộ tới Thiên giới?

- Có vẻ, là như vậy.

Sở Mặc gật gật đầu.

- Ha hả ha hả...

Ha ha ha ha ha...

A a a a a!

Biên Khai Vũ ta cả đời này lại có cơ hội rời khỏi nơi quỷ quái Thiên Lộ kia?

Ha ha ha ha!

Sở gia, ngài là người thân của ta!

Về sau Biên Khai Vũ ta chính là nô bộc của lão nhân gia ngài!

Ngài bảo ta làm gì thì ta sẽ làm cái đó!

Biên Khai Vũ điên cuồng cười lớn, sau đó nước mắt từ khóe mắt củagã chảy xuôi xuống mặt.

-----o0o-----

Chương 1468: Chấn động giới tu hành (1)

Chương 1468: Chấn động giới tu hành (1)

Sở Mặc không biết nên nói gì, trong lòng tự nhủ có nghiêm trọng như vậy sao?

Những tu sĩ trên Thiên Lộ kia như thế nào lại chấp nhất với Thiên giới mãnh liệt như thế?

Giống như tiến vào Thiên giới thì bọn họ sẽ thật sự thành đạo vậy.

Biên Khai Vũ kích động lúc lâu sau đó mới dần bình thường lại.

Gã nhìn Sở Mặc, hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

- Sở gia ngài đại khái thấy kỳ quái, vì sao ta lại chấp nhất với Thiên giới như thế?

Trên thực tế, không chỉ có ta, gần như tất cả tu sĩ thổ dân trên Thiên Lộ đều vô cùng chấp nhất với Thiên giới.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng là hơi kỳ quái.

Biên Khai Vũ hạ giọng nói:

- Đó là bởi vì Thiên giới mới là cố hương* thật sự của chúng ta!

*Quê cũ, quê nhà, quê mẹ

Sở Mặc nao nao.

Biên Khai Vũ nói:

- Trên Thiên Lộ, chúng ta bị người tới từ Thiên giới coi là tu sĩ thổ dân, nhưng trên thực tế có bao nhiêu người còn nhớ rõ, thật ra lúc banđầu trên Thiên Lộ có Đại Dược, có thú tu, có Thần Cầm... nhưng duy chỉ không có nhân loại!

Năm đó Thiên Lộ hoàn toàn khác bây giờ.

Khi đó quy tắc của Thiên Lộ cũng không phải sau khi đột phá sẽ bị bài xích ra khỏi Thiên Lộ, mà là có thể lựa chọn khi nào thì đi!

Tinh khí nơi đó còn đầy đủ hơn cả Thiên giới, là nơi tuyệt hảo để tu luyện.

Cho nên có rất nhiều người sau khi đi vào thì chọn ở lại, không vội trở lại Thiên giới.

Thời gian dần trôi, bắt đầu sản sinh ra một thế hệ lại một thế hệ người mới.

Những tu sĩ năm đó có năng lực để rời đi cũng đã ngã xuống hơn nửa.

Còn sống cũng không muốn trở về.

Bởi vì gia đình bọn họ cũng đã cắm rễ trên Thiên Lộ rồi.

Dù sao mọi người cảm thấy tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn là có thể rời khỏi Thiên Lộ.

Nếu không trở thành Chí Tôn, rời khỏi Thiên Lộ cũng không có ý nghĩa gì, trở lại Thiên giới chỉ sợcũng không có được thứ mình muốn.

Kết quả là mười vạn năm trước, trời đất gặp phải đại kiếp, quy tắc bị thay đổi, rốt cuộc không có ai có thể rời khỏi nữa.

Từ khi đó, chúng ta trở thành thổ dân.

Càng về sau, Thiên giới đã không ai còn nhớ rõ thân phận của chúng ta, nhưng chính chúng ta lại đều nhớ rõ cố hương của chúng ta thật ra là ở Thiên giới.

Biên Khai Vũ nói xong, sau đó lẩm bẩm:

- Cho nên, chúng ta đều rất hâm mộ cũng rất ghen tị với những tu sĩ vào từ Thiên giới.

Cho tới giờ, ta cũng chưa nghĩ tới, một ngày kia ta lại có thể thật sự ngửi được khí tức ở thế giới này.

Sở Mặc ở một bên nói:

- Sau khi ngửi được có phải cảm thấy hơi thất vọng hay không?

Biên Khai Vũ nói:

- Không, không thất vọng, một chút cũng không, ta rất vui vẻ, rất kích động!

Hưng phấn đến độ sắp ngất đi thôi!

...

Sở Mặc.

Biên Khai Vũ nhìn Sở Mặc:

- Đây mới là quê hương thật sự của ta, tổ tiên nhà ta rất nhiều đời đều tha thiết ước mơ có thể trở về.

Hiện giờ, ta lại làm được.

- Tinh khí nơi này còn lâu mới bằng Thiên Lộ.

Sở Mặc nói.

- Đúng, chuyện này, ta đã sớm biết.

Bằng không lúc trước tổ tiên của ta cũng sẽ không lựa chọn ở lại nơi đó.

Nhưng nhà chính là nhà, đó là điểm khác nhau.

Biên Khai Vũ nói.

Sở Mặc nhìn Biên Khai Vũ:

- Nếu bây giờ ta thả ngươi, ngươi có phải càng vui vẻ hơn không?

Trong mắt Biên Khai Vũ hiện lên một chút vui mừng, lập tức gượng cười nói:

- Sở gia, ngài đừng lấy ta ra làm trò cười.

Ta thừa nhận cho dù sau khi chỉ còn một cái đầu lâu ta còn nghĩ trong lòng xem hại ngài thế nào.

Ngài đại nhân đại lượng, có thể không giết ta, cũng đã là vô cùng khai ân rồi.

Sở Mặc giơ tay lên, một tia sáng chỉ về phía đầu của Biên Khai Vũ.

Biên Khai Vũ nao nao, trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, nhưng tiếptheo, gã liền thản nhiên.

Có thể chết ở trên đất quê hương của mình cũng coi như chết có ý nghĩa rồi.

Tiếc nuối duy nhất, chính là không thể đi tới mảnh đất quê hương mà tổ tiên nói với mình nhìn một lần.

Nhưng trong lòng của gã cũng không oán hận Sở Mặc.

Đổi lại mà suy nghĩ, gã mà là Sở Mặc chỉ e cũng sẽ không chấp nhận để đầu của hắn được có cơ hội đi vào Thiên giới.

Biên Khai Vũ thản nhiên chờ chết, nhưng ngay sau đó, gã lại vô cùng kinh ngạc phát hiện: gã chẳng những không chết, ngược lại được giải khai toàn bộ phong ấn!

Gã dù sao cũng là đại lão cảnh giới Đế Chủ, cho dù chỉ có tam trọng thiên nhưng đó cũng là Đế Chủ tam trọng thiên đã tích lũy vô số năm.

Gã sớm đã Nguyên Thần hợp nhất, một khi giải khai phong ấn, ngay cả chỉ còn lại có một cái đầu lâu cũng có thể nháy mắt sinh ra thân thể mới.

Tuy rằng chiến lực sẽ giảm xuống trên diện rộng nhưng gã vẫn là Đế Chủ như cũ!

Biên Khai Vũ thậm chí chưa kịp tái sinh thân thể trước, chỉ ngơ ngác nhìn Sở Mặc:

- Sở gia...

- Thôi đi, lúc trước là ngươi nhận tiền để giết ta cũng đã bị trừng phạt rồi.

Sau này ngươi còn muốn hại ta nhưng dù sao cũng không thành công.

Giết ngươi, đối với ta mà nói không có ý nghĩa gì.

Ngươi đi đi.

Sở Mặc nói.

Trên thực tế, những lời tâm huyết về quê nhà của Biên Khai Vũ đã làm Sở Mặc xúc động.

Một người trong lòng tràn ngập hình ảnh cố hương, ngay cả tội ác tày trời nhưng sâu trong linh hồn cũng tồn tại một góc tươi đẹp không bị vấy bẩn.

Cho nên, Sở Mặc không muốn giết gã.

Hơn nữa trước đó trên Thiên Lộ, Biên Khai Vũ cũng cung cấp cho hắn không ít tin tức.

Bây giờ lại gián tiếp giúp Sở Mặc chứng minh việcdẫn người vào Thiên Lộ là khả thi.

Dưới tâm tình tốt, Sở Mặc quyết định thả gã.

- Sở gia, ngài thật sự đồng ý thả ta?

Ngài chẳng lẽ không sợ ngày sau ta trả thù ngài sao?

Dù sao ngài cũng có thân bằng hảo hữu, ta tuy rằng không phải là đối thủ của ngài, nhưng chưa chắc không phải đối thủ của thân bằng hảo hữu của ngài.

Biên Khai Vũ vẫn là trạng thái một cái đầu lâu ngơ ngác nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc không nhịn được mà cười:

- Ngươi sẽ làm như vậy?

- Sẽ không.

Biên Khai Vũ lắc đầu:

- Ta ngoại trừ bị điên, nếu không chắc chắn có đánh chết ta cũng sẽ không đi chọc vào Sở gia ngài.

- Vậy không phải xong rồi sao?

Sở Mặc cười cười.

- Nhưng vấn đề là, ngài thật sự đồng ý tin tưởng ta?

Biên Khai Vũ nhìn Sở Mặc, trong con ngươi hiện lên ánh sáng phức tạp:

- Nên hiểu là lòng người khó dò.

Hôm nay ta mang ơn Sở gia, nóikhông chừng ngày mai ta sẽ thay đổi suy nghĩ.

- Ngươi không nên nói vô nghĩa nhiều như vậy.

-----o0o-----

Chương 1469: Chấn động giới tu hanh (2)

Chương 1469: Chấn động giới tu hanh (2)

Sở Mặc trừng mắt nhìn cái đầu của Biên Khai Vũ:

- Nói như thế, thật ra cho dù trong lòng ngươi thật sự nghĩ như vậy ta cũng không để ý.

Bởi vì ở Thiên giới này, kẻ địch của ta có khối người còn mạnh hơn ngươi.

Thêm ngươi, người không nhiều, thiếu ngươi, người cũng không ít đi.

Ngươi muốn chán sống thì cứ tiếp tục là địch của ta.

Nhưng lúc đó ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi một lần nữa.

Biên Khai Vũ ngơ ngác nhìn Sở Mặc, sau đó gã sinh ra thân thể, sống dưới thân thể mới của mình rồi quỳ thẳng xuống trước mặt SởMặc:

- Nếu chủ nhân không chê, Biên Khai Vũ nguyện ở lại bên người chủ nhân, làm một lão bộc.

Sở Mặc nhìn Biên Khai Vũ:

- Đường đường là Đế Chủ, ở một nơi nào đó của Thiên giới cũng có thể dễ dàng có quyền lợi cao nhất, tội gì phải làm một nô bộc?

- Ta nợ Sở gia.

Biên Khai Vũ nói xong lấy bản mạng ra thề, cuộc đời này nguyện trung thành với Sở Mặc.

Có thể thu được một nô bộc cảnh giới Đế Chủ tam trọng thiên như vậy, trong lòng Sở Mặc cũng rất vui vẻ.

Lập tức gật đầu:

- Được, Biên Khai Vũ, ngươi không phụ ta, ta cũng không phụ ngươi!

Nói xong ném cho gã một cây Đế Chủ Đại Dược:

- Trước tiên khôi phục thực lực của ngươi chút đi, đừng để người ta cười nhạo có cảnh giới Đế Chủ tam trọng thiên lại không có chiến lực đó.

Biên Khai Vũ tiếp nhận cây Đế Chủ Đại Dược, trong con ngươi hiện ra vẻ cảm động.

Đế Chủ Đại Dược, cho dù là bọn họ cũng không dễ tìmđược, tuyệt đối là Đại Dược cực phẩm khó gặp được.

Đối với việc khôi phục chiến lực của gã có trợ giúp cực lớn.

Gã nhẹ nhàng gật đầu:

- Cảm ơn chủ nhân ban ân!

Tiếp đó, Biên Khai Vũ mang theo Đế Chủ Đại Dược đến một bên luyện hóa, hấp thu.

Sở Mặc tiếp tục xem tin tức trên bản tin.

Hổ Liệt, Thủy Y Y, Sở Thanh, Nguyệt Khuynh Thành, bao gồm cả Tiêu Trường Bình, tất cả đều gửi tin đến cho hắn.

Những người đó đều ở thành Thiên Vực chờ hắn, vẫn chưa rời đi.

Tuy là những người này đều chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, cũng không nói bất kỳ chuyện không tốt nào nhưng Sở Mặc cũng không tin, giờ phút này thành Thiên Vực sẽ bình yên như thế.

Hắn nhìn thoáng qua khu thảo luận trên bản tin.

Quả nhiên, phát hiện nhiều thứ lắm.

Đầu tiên, lần này Thiên Lộ mở ra, trong Thiên giới mấy ngày này nhóm thiên kiêu nhận được thu hoạch là lần lớn nhất trong mấy vạn năm nay.

Đã hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của mọi người.

Thế cho nên những đại nhân trẻ tuổi không chờ đợi Thiên Lộ mở ra đã đột phá đến cảnh giới Đế Chủ đều hối hận không thôi.

Bọn họ vốn có được thiên phú không kém những người cùng lứa tuổi, kết quả là bây giờ bị bỏ lại một khoảng cách khá xa rồi.

Những đại nhân trẻ tuổi không chờ Thiên Lộ mở ra bây giờ hơn nửa đều đang ở cảnh giới Đế chủ nhị, tam trọng.

Nhưng sau khi vào Thiên Lộ rồi đi ra, những đại nhân trẻ tuổi đó ngoại trừ một vài người xui xẻo đi theo Tần Khiếu Thiên ra gần như tấtcả đều có sự đột phá lớn khó tưởng được.

Bất kỳ một đại nhân trẻ tuổi nổi danh nào đều tăng đến một cảnh giới cực cao.

Điều này quá kinh người, làm chấn động toàn bộ giới tu hành.

Đương nhiên, trước khi nhắc tới những đại nhân trẻ tuổi này không thể không nhắc tới hai người vô danh khác trước khi tiến vào Thiên Lộ.

Đoạn thời gian này, hào quang của hai người kia hoàn toàn đè bẹp tất cả đại nhân trẻ tuổi, khiến vô số người cảm thấy chấn động, thậm chíkhiếp sợ đến tột đỉnh.

Hai người kia, một người tên là Ma Quân, một người tên là Tiểu Điệp!

Bọn họ là sư phụ, sư nương của Sở Mặc

Trước đó hai người bọn họ lưu lại ấn tượng cho tu sĩ Thiên giới cũng chỉ là sư phụ và sư nương của Sở Mặc mà thôi.

Trừ điều đó ra không ai lại để ý đến tu sĩ phi thăng từ Tiên giới lên như vậy.

Kết quả, hai người này ở trên Thiên Lộ lại phát ra tia sáng kỳ dị, hào quang bao phủ tất cả đại nhân trẻ tuổi.

Trong đó, thời điểm Tiểu Điệp độ kiếp phi thăng xuất hiện 13 ánh tượng Chí Tôn.

Sau khi đi ra, dưới sự chứng minh của vô số người cho ra một kết luận chưa ai từng có.

Đáng sợ hơn thật ra là Ma Quân.

Ông ấy thời điểm đột phá không ngờ lại dẫn động pháp tướng Chí Tôn.

Tuy rằng chỉ có một, nhưng còn hơn cả mười ba tôn kia của Điệp!

Bởi vậy, tu vi của ông ấy tăng lên Đế Chủ bát trọng thiên khiến cho mọi người phải ngước mắt nhìn lên, thậm chí tuyệt vọng.

Còn Tiểu Điệp cũng tăng lên tới Đế Chủ thất trọng thiên!

Hai người này, quả thực là khó lường được nhất trong quá trình trên Thiên Lộ.

Làm cho người ta cảm thấy kinh diễm!

Trên thực tế, khiến hai người Ma Quân và Tiểu Điệp nổi danh đều không phải từ miệng của những tu sĩ từ trong Thiên Lộ ra, mà là mấy chuyện khác mà hai người đã làm.

Bao gồm cả cảnh giới của hai người họ cũng không phải là những tu sĩ đi ra từ Thiên Lộ nói ra.

Ma Quân cùng Tiểu Điệp trên Thiên Lộ cũng không nghĩ sẽ nhận được cơ duyên kinh người như thế, càng không nghĩ tới rời khỏi ThiênLộ sớm như vậy.

Bọn họ còn muốn hộ tống Sở Mặc nữa.

Kết quả sớm nhận được cơ duyên, sớm rời khỏi Thiên Lộ.

Điều này làm cho hai người đều hơi ảo não, bởi vì họ rất lo lắng Sở Mặc sẽ phải chịu thiệt thòi.

Nhưng ngồi chờ tin tức của đồ đệ không phải tính cách của Ma Quân.

Ông ấy muốn dọn sạch vài chướng ngại cho Sở Mặc.

Kẻ địch lớn nhất toàn Thiên giới của Sở Mặc không ai qua được Gia Cát gia.

Gia tộc này từ năm Sở Mặc tiến vào Huyễn Thần giới trở đi đã không ngừng giằng co với Sở Mặc.

Mãi cho đến hôm nay, cũng chưangừng lại.

Cho dù Sở Mặc đã có thân thế kinh người nhưng Gia Cát gia vẫn trong sáng ngoài tối nhằm vào hắn.

Cho nên, sau khi ra ngoài, mục tiêu đầu tiên của Ma Quân và Tiểu Điệp chính là Gia Cát gia.

Bởi vì nguyên nhân Thiên Lộ mở ra, rất nhiều cường nhân của Gia Cát gia đều tụ tập ở thành Thiên Vực.

Trong chuyện này bao gồm cả Gia Cát Lãng liên tiếp muốn đánh chết Sở Mặc, có vài Đế Chủ bậc cao khác cũng chờ ở nơi này, cùng đợi tin tức tốt của các tu sĩ trong gia tộc đãtiến vào Thiên Lộ.

Nhất là Gia Cát Xương Phong, đại nhân trẻ tuổi của Gia Cát gia mang đầy kỳ vọng lần Thiên Lộ mở ra này của Gia Cát gia.

Những đại lão của Gia Cát gia ở lại Thiên Vực thành đều rất chờ mong Gia Cát Xương Phong rốt cuộc có thể đột phá đến cảnh giới nào.

Bởi vậy lần này Thiên Lộ mở ra, gia chủ Gia Cát Trường Xuân đã suy diễn một lần, nói lần này trên Thiên Lộ sẽ có đại cơ duyên hiếm thấy xuất hiện.

Bọn họ càng thêm chờ mong biểu hiện của Gia Cát Xương Phong.

Nhưng tất cả giấc mộng hay chờ mong và hy vọng này đều theo việc Gia Cát Xương Phong sớm rời khỏi Thiên Lộ mà đột nhiên dừng lại.

-----o0o-----

Chương 1470: Ma Quân uy vũ

Chương 1470: Ma Quân uy vũ

Thời gian Gia Cát Xương Phong rời khỏi Thiên Lộ thậm chí còn sớm hơn Ma Quân và Tiểu Điệp.

Trên Thiên Lộ, gã ta muốn đột kích cảnh giới Đế Chủ nhưng thất bại, bị Sở Mặc chiếm được đạo quả.

Gia Cát Xương Phong thân chịu trọng thương, sau đó... càng thêm xui xẻo là, Thiên Lộ của gã cũng theo đó mà chấm dứt.

Bị cưỡng chế đuổi ra khỏi Thiên Lộ.

Cho tới khi những người canh giữ lối vào Thiên Lộ cơ bản còn không dám tin vị đại nhân trẻ tuổi của Gia Cát gia không ngờ lại không hề nâng cao được chút nào...

đã bị Thiên Lộ đá ra rồi.

Đây quả thực là một điều không thể tin nổi!

Chuyện này lúc đó còn dẫn đến chấn động một phen.

Mặt đối mặt với đủ câu hỏi của bên ngoài, Gia Cát gia từ đầu đến cuối đều nói năng thận trọng, hoàn toàn không đáp lại câu nào.

Nhưng một vài dự đoán vẫn đoán khá đúng... trong đó một phán đoán gần với chân tướng nhất chính là có rất nhiều người nhận định chuyện này nhất định có liên quan đến Sở Mặc!

Gia Cát gia, ở Thiên giới tuyệt đối cũng coi là một trong những thế lực cao nhất.

Người dám xuống tay với Sở Mặc mặc dù có, nhưng cũng không nhiều.

Có lá gan lại có thực lực như thế thì càng ít hơn.

Sở Mặc, tuyệt đối xem như có lá gan, còn có thực lực đó!

Cứ nhìn vào việc rất nhiều đại lão cảnh giới Đế Chủ mà Sở Mặc còn coi thường không thèm để ý, Sở Mặc không thèm để vào mắt.

Nhưng những người cùng cảnh giới thậm chí trong đám người cảnh giới cao hơn Sở Mặc cũng là vô địch...

điểm đó gần như không ai phủ nhận.

Gia Cát Xương Phong mặc dù là đại lão cảnh giới Chân Tiên nhưng với đối phương là Sở Mặc to gan lớn mật, sẽ xảy ra cuyện gì ai cũng không nói chính xác được.

Nhất là hai bên thù hận sâu đậm, Gia Cát gia liên tiếp muốn sát hại Sở Mặc, Sở Mặc cũng không ngừng phản kích.

Lần gần đây nhất, chính là Gia Cát gia trên đường đến thành Thiên Vực muốn vượt qua, đánh chiến thuyền của Tử Yên Đế Chủ.

ết quả là bị Tử Yên Đế Chủ mạnh mẽ, cứng rắn trấn áp, khiến Gia Cát gia tổn thất nghiêm trọng và thê thảm, ăn một cú thua đau.

Cho nên, Gia Cát Xương Phong thất bại trên Thiên Lộ tám, chín phần mười là có liên quan không ít thì nhiều tới Sở Mặc.

Nhưng từ đầu đến cuối, Gia Cát gia đều không đáp trả gì cả.

Tất cả đó cho đến tận khi Ma Quân và Tiểu Điệp quang minh chính đại đánh đến tận cửa, rốt cục mới rõ ràng chân tướng.

Gia Cát gia ở thành Thiên Vực tổng cộng có sáu đại lão cảnh giới Đế Chủ.

Trong đó có một đại lão cảnh giới Đế Chủ thất trọng, ba Đế Chủ lục trọng, một Đế Chủ ngũ trọng, còn có một Đế chủ nhị trọng là Gia Cát Lãng.

Có thể nói, đặt ở bất kỳ nơi nào đây cũng đều là một thế lực cường đại không thể khinh thường.

Vốn là Gia Cát gia hận thấu xương Sở Mặc, đối mặt với việc Ma Quân và Tiểu Điệp đến tận nhà khiêu khích quả thực là tức giận không nhịn được.

Gần như tất cả mọi người đang cười lạnh, cảm thấy sư phụ và sư nương của Sở Mặc quả thực là điên rồi, chủ động đến cửa để chịu chết.

Ngay từ đầu người ra tay là Gia Cát Lãng.

Theo gã ta, giết gà cần gì tới dao mổ trâu?

Đối phó với hai kẻ yếu này, một mình gã là đủ rồi!

Kết quả là ở bên ngoài thành Thiên Vực, Gia Cát Lãng bị một cái tát của Ma Quân đập cho vỡ đầu, cả người cả Nguyên Thần đều chết cả.

Một kích này làm năm đại lão cảnh giới Đế Chủ còn lại của Gia Cát gia, đồng thời cũng làm những người đến xem náo nhiệt, sợ ngây người.

Ai cũng không thể tưởng được trước khi tiến vào Thiên Lộ, một tu sĩ có tu vi gần tới Đại La Kim Tiên trong khoảng thời gian ngắn không ngờ lại tăng đến cảnh giới cao như thế!

Trong nháy mắt đã giết một tu sĩ Đế Chủ nhị trọng, điều này ít nhất cần thực lực Đế Chủ lục, thất trọng mới có thể làm được.

Nhất là một Đại La Kim Tiên chợt tăng đến cảnh giới Đế Chủ, trong lúc đó phải dùng rất nhiều thời gian mới có thể thích ứng được.

Nhưng người này... dường như là cơ bản không cần thích ứng!

Dường như vốn dĩ ông ấy nên là đại năng kinh tài tuyệt diễm như này vậy...!

Ma Quân - một trận chiến làm thiên hạ kinh sợ!

Nhưng càng làm người ta khiếp sợ còn ở phía sau.

Gia Cát gia còn lại năm tên đại lão Đế Chủ hình thành chiến trận, bao vây hai người Ma Quân và Tiểu Điệp lại, muốn đánh chết hai người kia tại chỗ.

Bởi vì chuyện đã đến nước này, đã nhảy lên trình độ vinh dự của gia tộc.

Đường đường là Gia Cát gia bị người như vậy đánh đến tận cửa, đánh chết một tên Đế Chủ.

Nếu không trả thù được, vậy sau này làm sao sống yên ở Thiên giới?

Còn nói gì đến Linh Đơn Đường trở thành nơi buôn bán đan dược lớn nhất Thiên giới?

Năm tên đại lão Đế Chủ đều mang danh cường nhân nhiều năm.

Chiến lực của bọn họ thậm chí không thể hoàn toàn suy đoán dựa vào cảnh giới được.

Ví dụ như tên đại lão Đế Chủ thất trọng thiên.

Chiến lực của y tuyệt đối mạnh hơn Đế Chủ thất trọng thiên mới tấn thăng như Tiểu Điệp.

Nhưng làm tất cả mọi người đều chấn động vô cùng là chiến lực của Tiểu Điệp tuy là không coi là quá kinh khủng nhưng Ma Quân ở bên cạnh nàng... quả thực là một sát thần cái thế!

Kinh nghiệm chiến đấu và chiến lực của ông ấy đảo điên tất cả nhậnthức của những người kia từng có với tu sĩ Tiên giới.

Đầu tiên là ông ấy ra tay, một đao chém bay tên tu sĩ Đế Chủ ngũ trọng thiên, nhanh và gọn đánh chết hoàn toàn tên tu sĩ kia ở trong hư không.

Cái giá phải trả là trên người của ông ấy có hơn hai miệng vết thương nhợt nhạt.

Nhưng còn có Tiểu Điệp liều mình chống đỡ vì ông ấy!

Vợ chồng đồng tâm, trình độ ăn ý khiến cho mọi người nhìn quá đủ.

Tiếp đó ba tên đại lão Đế Chủ lục trọng thiên bị một mình Ma Quân đánh cho trọng thương.

Gia Cát gia chiến trận còn chưa có tác dụng gì cũng đã bị Ma Quân ra tay cực nhanh phá đi.

Sau đó Ma Quân lại đập một kích về phía tên đại lão cảnh giới Đế Chủ thất trọng thiên làm đối phương bị chấn động đến mức nội thương nghiêm trọng, lúc này mới dẫn Tiểu Điệp nhẹ nhàng bay đi.

Trước khi đi để lại mội lời nói: Về sau các ngươi mà còn nhằm vào đồ đệ của ta một lần nữa, ta sẽ giết một đứa con cháu dòng chính củaGia Cát gia các ngươi.

Mạng của đồ đệ ta lớn hơn con cháu dòng chính Gia Cát gia các ngươi nhiều.

Rất khí phách.

Rất hung tàn.

Mạng của đồ đệ ta cũng lớn hơn số lượng con cháu dòng chính nhà các ngươi rất nhiều.

Lời nói này sau khi truyền ra, toàn bộ thành Thiên Vực làm mọi người chấn động đồng thời cũng không khỏi cảm thán, bọn họ biết rốtcuộc sự mạnh mẽ cứng rắn của Sở Mặc là từ đâu tới rồi.

-----o0o-----

Chương 1471: Hắn thích ngoài dự đoán của mọi người

Chương 1471: Hắn thích ngoài dự đoán của mọi người

Có một sư phụ hống hách mạnh mẽ cứng rắn như vậy làm sao có thể dạy ra một đồ đệ yếu đuối được?

Cũng chính là trận chiến này, Ma Quân thật sự đứng vững gót chân ở Thiên giới.

Đối mặt với vòng vây của sáu đại lão Đế Chủ Gia Cát gia, đánh chết hai, bị thương nặng ba, trọng thương một... chiến tích này đủ khiến mọi người phải chấn động.

Sau trận chiến này, mọi người lại đề cập đến thì không còn dùng " sư phụ của Sở Mặc" để nói về ông ấy nữa, mà là nói thẳng tên Ma Quân làm ngươi ta run rẩy kia.

Sau khi Sở Mặc biết chuyện này, trong lòng ấm áp, nhưng cũng hơi lo lắng cho sư phụ và sư nương.

Nội tình của Gia Cát gia cũng không chỉ có một chút ở bề ngoài như vậy.

Đế Chủ thọ nguyên rất dài, bình thường cho dù là sống không được đến thọ nguyên thứ hai nhưng ít nhất có thể sống hơn một vạn năm.

Mười ngàn năm với tu sĩ tuyệt đối là một thời gian rất dài.

Càng là gia tộc hùng mạnh, năng lực bồi dưỡng hậu bối càng mạnh.

Một thời gian vạn năm cũng đủ để bọn họ bồi dưỡng được rất nhiều hậu bối ưu tú.

Chớ nói chi đến loại gia tộc như Gia Cát gia, thời gian của họ không phải chỉ mười ngàn năm.

Thời gian huy hoàng nhất ở mười vạn năm trước kia, gia tộc này đã tồn tại, hơn nữa cũng không yếu.

Cho nên, thật sự chống đối thẳng mặt gia tộc này, cho dù là loại cao thủ như Ma Quân cũng hơn nửa sẽ phải chịu thua thiệt.

Hoàn hảo, Ma Quân cùng Tiểu Điệp đều là người đã trải qua sóng to gió lớn, bọn họ cũng đủ thông minh đủ cơ trí, sau khi hung hăng cho Gia Cát gia một cái tát thì nhẹ nhàng rút đi.

Sở Mặc dùng bản tin liên hệ với Tiểu Điệp một chút, rất nhanh đã nhận được hồi đáp của Tiểu Điệp.

Nàng nói với Sở Mặc nàng và MaQuân đều ổn cả, bảo Sở Mặc không cần lo lắng cho họ, còn nhắc nhở Sở Mặc tự phải cẩn thận một chút.

Cất bản tin đi, trên mặt của Sở Mặc nở nụ cười thản nhiên, dẫn theo Biên Khai Vũ bay về phía thành Thiên Vực.

Sở Mặc cũng không đi theo đường bình thường vào Thiên Lộ.

Bởi thế, nơi hắn đang đứng bây giờ, khoảng cách với thành Thiên Vực vẫn còn một khoảng.

Giờ phút này, thành Thiên Vực thật ra rất náo nhiệt.

Gần như tất cả tu sĩ đi ra từ Thiên Lộ đều không chọn rời đi trước.

Cùng lúc, những người nhận được đại cơ duyên muốn ăn mừng một chút.

Về đến gia tộc tuy là cũng sẽ được chúc mừng nhưng ở thành Thiên Vực lại cũng muốn ăn mừng!

Bởi vì nơi này hội tụ gần như toàn bộ hơn nửa đại tinh anh của Thiên giới.

Về những người khác, mấy người họ toàn bộ đều đang đợi một người.

Bọn họ muốn xem xem, người kia...

đến cuối cùng có thể nhận được cơ duyên như nào!

Ghen tị, hâm mộ, không phục, không cam lòng... những cảm xúc đó tràn ngập trong đầu những đại nhân trẻ tuổi.

Bọn họ toàn bộ đều mơ tưởng muốn tận mắt nhìn xem Sở Mặc rốt cuộc có thể tăng tới cảnh giới nào.

Vườn Thiên Đạo lại nhộn nhịp lên rồi!

Vô cùng nhộn nhịp!

Thậm chí còn nhộn nhịp hơn cả mấy lần trước Thiên Lộ mở ra cả mười mấy lần.

Bởi vì lần này lại có số lượng lớn tu sĩ đã nhận được thẻ vườn Thiên Đạo.

Trong đó thẻ màu bạc là nhiều nhất.

Hồng Nguyệt đại nhân trước nay đều vô cùng chiếu cố (chăm sóc) đến những tu sĩ đã nhận được cơ duyên trên Thiên Lộ.

Một lần phát ra ngoài hơn 1000 tấm thẻ màu bạc, thẻ màu vàng cũng phát trên 100 tấm, còn có mấy tấm thẻ màu tím nữa.

Về phần thẻ ngọc xanh vẫn là hai tấm.

Rất nhiều tinh anh trẻ tuổi đều tụ tập bên trong vườn Thiên Đạo cùng đợi Sở Mặc trở về.

Thậm chí có người vụng trộm nói muốn đánh cuộc một trận.

- Sư phụ của hắn trên Thiên Lộ, từ Đại La Kim Tiên một hơi vọt đến cảnh giới Đế Chủ bát trọng, ta tin là Sở công tử lúc này ít nhất có thể vọt tới cảnh giới Đế Chủ thập trọng.

- Đừng phét!

Đế Chủ tầng thứ mười?

Vậy tại sao ngươi không nóihắn một hơi vọt tới cảnh giới Chí Tôn đi?

- Đúng đấy, sư phụ hắn là sư phụ hắn, hắn là hắn!

Tổ tiên ta cũng là Chí Tôn đó, chẳng nhẽ ta cũng có thể trở thành Chí Tôn hay sao?

- Thật ra ta cảm thấy nhìn vào đủ loại biểu hiện trước đó của Sở Mặc, cho dù hắn không vọt tới cảnh giới Đế Chủ bát trọng nhưng Đế Chủ lục trọng, thất trọng hẳn là trốn không thoát.

- Đúng vậy, ngươi xem bây giờ nhiều đại nhân trẻ tuổi như vậy đều đã vọt tới Đế Chủ ngũ, lục trọng, ta tin Sở Mặc chỉ có cao, không thấp đâu!

Những kiểu bàn tán như vậy, toàn bộ thành Thiên Vực nhiều không kể xiết.

Cùng lúc đó, trong một gian phòng khách cao cấp của vườn Thiên Đạo, mấy người Hồng Nguyệt, Tử Yên, Nguyệt Khuynh Thành, Hổ Liệt đang ngồi cùng nhau uống trà.

Có thể cùng Hồng Nguyệt đại nhân ngồi cùng một chỗ uống trà, đối với Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đều là một chuyện đáng để kiêu ngạo.

Hồng Nguyệt cười tủm tỉm nhìn mấy người trẻ tuổi:

- Mấy người các ngươi đều rất tốt!

Hai người các ngươi đều bước chân vào cảnh giớiĐế Chủ ngũ trọng thiên, đáng để kiêu ngạo.

Các ngươi hoàn toàn không kém bất cứ đại nhân trẻ tuổi nào.

Vẻ mặt Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành khiêm tốn, nói không dám.

- Cũng không có gì không dám cả.

Hồng Nguyệt thản nhiên nói:

- Thật ra cách xưng hô đại nhân trẻ tuổi mấy vạn năm trước cũng không có.

Bởi vì lúc đó, Nữ Đế còn đó.

Ở trước mặt Nữ Đế ai dám tự xưng đại nhân?

Tử Yên Đế Chủ gật gật đầu nói:

- Đúng vậy, thật ra mấy ngàn năm gần đây, xưng hô thế này mới từ từ trở lên lưu hành hơn, nhằm vào những thanh niên trẻ tuổi đã bước tới nơi cao của tu hành, gọi là thiên kiêu trẻ tuổi.

Thật ra cao thủ thật sự ít nhất cần bước vào cảnh giới Đế Chủ rồi mới có thể phân ra cao thấp.

Có thể vọt vào cảnh giới Đế Chủ bất cứ lúc nào cũng không có nghĩa là trong cảnh giới Đế Chủ hắn cũng ưu tú như vậy.

Hổ Liệt gãi đầu, nói:

- Nhưng ít ra thiên phú của bọn họ đều vô cùng tốt.

- Thiên phú đích thực là có, điểm ấy ai cũng có thể nhận ra, nhưngsự cố gắng từng ngày và cơ duyên cũng vô cùng quan trọng.

Hồng Nguyệt nhìn hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành:

- Ví dụ như hai người các ngươi, thiên phú tuy là khi so sánh với những đại nhân trẻ tuổi thì kém một chút, nhưng sự cố gắng và cơ duyên của các người lại mạnh hơn họ.

Điểm mạnh bù cho điểm yếu để các ngươi sau khi bước vào cảnh giới Đế Chủ, thành tựu hoàn toàn không kém bọn họ.

Nguyệt Khuynh Thành hạ giọng nói:

- Chủ yếu vẫn là bởi vì công tử, nếu không phải hắn, chúng ta không có khả năng nhận được cơ duyên lớn như thế.

Hổ Liệt cũng nói:

- Đúng vậy, chúng ta có thể nhận được cơ duyên như vây ít nhiều là nhờ vào Sở Mặc huynh đệ.

-----o0o-----

Chương 1472: Bị khinh bỉ (1)

Chương 1472: Bị khinh bỉ (1)

Hồng Nguyệt khẽ mỉm cười nói:

- Thật ra có những lúc có một người bạn tốt, đó cũng là một cơ duyên.

Hai người Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành nao nao, lập tức đều hơi ngẩng cao đầu.

Thật vậy, có một người bạn tốt thật sự là một cơ duyên lớn!

Hắn cóthể biến ngươi từ một người bình thường trở thành một người hoàn toàn khác!

Có thể biến ngươi từ ưu tú trở lên càng ưu tú hơn.

Tử Yên Đế Chủ lúc này ở một bên nhẹ giọng nói:

- Nghe nói Thanh nhi sau khi độ kiếp được sư phụ ta đón đi?

Thật không nghĩ tới, sư phụ ta bà ấy thật sự còn ở nhân thế!

Trong ánh mắt của Hồng Nguyệt cũng có vài phần mê ly, nhẹ nhàng gật đầu nói:

- Thanh nhi dùng bản tin truyền tới tin tức nói không cần lo lắng cho nàng, bây giờ nàng vẫn tốt lắm.

Tử Yên Đế Chủ lẩm bẩm:

- Thật muốn gặp được sư phụ một lần.

Trong giọng nói mang theo tình cảm nhớ nhung sâu nặng.

Hồng Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu:

- Chỉ sợ đón Thanh nhi đi cũng chưa hẳn là bản tôn của bà ấy, hẳn là một pháp thân (phân thân do đạo pháp hóa thành) thôi.

Tử Yên gật đầu:

- Hẳn là thế, bản tôn của sư tôn nếu xuất thế chắc chắn sẽ chấn động toàn bộ Thiên giới.

- Người phía ngoài bây giờ cũng đang suy đoán sau khi ra khỏi Thiên Lộ, Sở Mặc sẽ có cảnh giới gì.

Các người cho là thế nào?

Hồng Nguyệt nhìn Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt.

Hổ Liệt ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Trong mắt của ta, Sở huynh đệ hắn sau khi ra khỏi Thiên Lộ rất có thể vọt tới cảnh giới Đế Chủ cửu trọng thiên.

- Cô thì sao?

Hồng Nguyệt nhìn Nguyệt Khuynh Thành.

Nguyệt Khuynh Thành nói:

- Ta cũng nghĩ là công tử ít nhất sẽ vọt tới Đế Chủ cửu trọng.

Hồng Nguyệt lại nhìn về phía Tử Yên cười nói:

- Tử Yên, bọn họ cảm thấy vị tiểu sư đệ này của cô sẽ còn siêu việt hơn cô.

Nguyệt Khuynh Thành và Hổ Liệt đều không nói thêm gì.

Tử Yên lại cười lắc đầu:

- Tiểu sư đệ của ta siêu việt hơn ta là chuyện sớm hay muộn thôi, nếu ta không đoán sai, lần này hắn đi ra ít nhất hẳn là ngang hàng với ta?

Hồng Nguyệt nhẹ nhàng thở hắt ra, nói:

- Thật ra suy đoán của chúng ta với mọi người cũng không khác nhau lắm.

Tuy nhiên tên tiểu tử này ta đã nghiên cứu từ khi hắn từ Nhân giới lên, phát hiện ra một chuyện.

Ba người nhìn phía Hồng Nguyệt.

Hồng Nguyệt nói:

- Ta phát hiện ngoại trừ chiến lực mạnh mẽ ra, những chuyện khác cho tới giờ hắn đều thích làm ngoài dự đoán của mọi người.

Ba người nao nao.

Lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến một âm thanh ồn ào náo động.

Hồng Nguyệt trước là nao nao, sau lập tức nhẹ nhàng cười, đứng dậy:

- Hắn đã trở lại!

Đuôi mày của Tử Yên Đế chủ nhướng lên, trên mặt có vẻ quái dị, cười nói:

- Thật sự là đã trở lại.

Nói xong liếc mắt nhìn Hồng Nguyệt.

Hồng Nguyệt cười gượng lắc đầu:

- Thật đúng là không để người ta bớt lo, quả nhiên là thích ngoài dự đoán của mọi người.

Trên mặt của Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành nở nụ cười vui vẻ, đồng thời cũng mang vẻ như trút được gánh nặng.

Rốt cục đã trở lại!

Tuy nhiên hai người đều có chút khó hiểu với sự bí hiểm của Hồng Nguyệt và Tử Yên.

Bọn họ thử triển khai thần thức, muốn xem đã phát sinh chuyện gì.

Tiếp đó, hai Đế Chủ đều ngây cả người.

Hổ Liệt lẩm bẩm:

- Làm sao có thể?

Nguyệt Khuynh Thành trừng lớn đôi con ngươi xinh đẹp, vẻ mặt không thể tin nổi nói:

- Bọn họ sao lại còn dám chọc vào công tử?

Hồng Nguyệt mỉm cười nói:

- Bởi vì hắn vẫn là một tu sĩ Chân Tiên đỉnh!

- Hả?

Hổ Liệt lập tức há to miệng, trên mặt ra vẻ không dám tin:

- Làm sao có thể?

Nguyệt Khuynh Thành cũng há hốc mồm:

- Công tử hắn... làm sao có thể?

Vẫn là Chân Tiên?

Tử Yên khẽ cau mày, nhìn thoáng qua Hồng Nguyệt.

Hồng Nguyệt cười cười:

- Đi thôi, chúng ta ra đi xem sẽ biết.

Cổng vườn Thiên Đạo.

Sở Mặc bị một đám người chặn đường, đồng thời còn có rất nhiều người đứng xem náo nhiệt, vây kín ở đó.

Giữa đám người chặn đường của Sở Mặc có một tên thanh niên dáng người cao to, đặc biệt làm người ta phải nhìn chăm chú.

Tướng mạo của gã rất anh tuấn, đôi mày kiếm nhếch lên, một đầu tóc quan hơi rối, nhìn qua vô cùng tự nhiên, phóng khoáng.

Hai mắt như điện, bên trong lóe ra tia sáng hữu thần.

Trong thân thể của gã tản ra một khí tức dao động mãnh liệt.

Tuy là không nói chuyện nhưng trên người tản ra luồng uy áp rất lớn, đè ép về phía Sở Mặc.

Sở Mặc lẳng lặng đứng nơi đó, ánh mắt của hắn thậm chí còn khôngthèm nhìn tên thanh niên anh tuấn này mà là nhìn về phía một tên thanh niên thân hình cao lớn cường tráng ở bên cạnh gã, thản nhiên cười nói:

- Như thế nào?

Tần Khiếu Thiên, trước chưa chịu đánh đủ trên Thiên Lộ sao?

Hay là... ngươi sợ ta?

Giống như đứa trẻ con sau khi bị sỉ nhục trước tiên muốn tìm người nhà đến làm chỗ dựa cho mình?

- Sở Mặc, lúc này rồi lại khoe miệng lưỡi thì còn ý nghĩa gì sao?

Ngươi e là không thể tưởng được ta sẽ vẫn ở chỗ này chờ ngươi nhỉ?

Tần Khiếu Thiên lạnh lùng nhìn Sở Mặc, trong con ngươi dường như muốn phun ra lửa.

Nếu ánh mắt có thể giết người, Sở Mặc chỉ e đã chết hơn mấy trăm nghìn lần rồi.

Tần Khiếu Thiên quả thực là hận Sở Mặc sâu tận xương tủy.

Y đối với sát ý của Sở Măc hoàn toàn không có bất kỳ ý nghĩ bỏ chạy nào.

Cho dù nơi này là vườn Thiên Đạo!

Cho dù nữ nhân khó lường trong vườn Thiên Đạo liều chết che chở cho Sở Mặc, y cũng muốn tận tay giết Sở Mặc!

Tần gia sau lưng y cũng quyết không cho phép Sở Mặc tiếp tục tồn tại trên đời này.

Cho nên lúc này, Tần gia cử ra hai đại năng trong nội môn... cả hai lão quái vật nhìn qua như thiếu niên mười bảy mười tám tuổi.

Bọn họ đứng ở bên cạnh Tần Khiếu Thiên, người bình thường nhìn thấy hai người đó chắc chắn sẽ theo bản năng mà bỏ qua họ, hoàn toàn sẽ không quá chú ý đến hai người đó.

Bởi vì hai thiếu niên này nhìn như là non nớt, trên người cũng không có khí tức uy hiếp nào.

Mọi người càng chú ý hơn là thanh niên sáng người cao to kia.

Bởi vì thanh niên đó vừa nhìn đã biết là không phải người thường.

Khí tức áp bách trên người y thật sự quá mạnh mẽ.

Không ít đại nhân trẻ tuổi ở đây xem náo nhiệt đều âm thầm nhíu mày, bởi vì bọn họ cảm nhận được sự uy hiếp mãnh liệt trên người thanh niên kia.

Phải biết rằng bây giờ nhóm những đại nhân trẻ tuổi đó cũng không phải những tu sĩ Chân Tiên như trước.

Bọn họ sau khi đi ra từ Thiên Lộ toàn bộ đã bước vào hàng ngũ Đế Chủ!

Hơn nữa, cảnh giới của bọn họ cũng không thấp.

Sở Mặc nhìn Tần Khiếu Thiên, hắn khác với những người khác.

Sự chú ý của hắn thật ra đã đặt lên hai người thiếu niên dáng vẻ non nớt bên cạnh Tần Khiếu Thiên, bởi vì Thương Khung Thần Giám đã nhắc nhở hắn rồi.

-----o0o-----

Chương 1473: Bị khinh bỉ (2)

Chương 1473: Bị khinh bỉ (2)

Bởi vậy Sở Mặc rất rõ ràng, đó là hai lão quái vật!

Hai đại năng có thể không kém Hồng Nguyệt chút nào!

Sở Mặc nhìn Tần Khiếu Thiên, sau đó nhìn người bên cạnh y, cười ha ha nói:

- Tần gia các ngươi quả nhiên là không tệ, mang cả đại lão đến đây, như thế nào?

Cảm thấy ta dễ bắt nạt đúng không?

Nếu không phục thì cùng lên đi!

Đánh xong ta còn có việc gấp nữa!

Vù!

Đám người lập tức xôn xao cả lên, truyền tới một trận kinh hô.

Rất nhiều người cũng không thể tin mà nhìn Sở Mặc, không nghĩ ra vì sao đã tới lúc này rồi mà Sở Mặc lại có thể cười được?

Lại còn kiêu ngạo như thế?

Hắn dựa vào cái gì?

Những người ở đây gần như không ai yếu cả, người nào không có ánh mắt độc đáo?

Tại sao lại không nhìn ra khí tức Chân Tiên chói lọi trên người Sở Mặc chứ?

Nếu trước khi Thiên Lộ mở ra Sở Mặc kiêu ngạo như vậy, mọi người cũng đều có thể chấp nhận được.

Bởi vì đại tu sĩ cảnh giới Chân Tiên đã có tư cách kiêu ngạo.

Nhưng vấn đề là, bây giờ là sau khi Thiên Lộ mở ra, tất cả mọi người đã nhận được cơ duyên.

Những đại nhân trẻ tuổi đã bước chân vào trong hàng ngũ của Đế Chủ!

Sở Mặc cũng đi ra từ Thiên Lộ nhưng rõ ràng còn là tu sĩ cảnh giới Chân Tiên, điều đó chẳng phải là chứng minh hắn ở bên trong Thiên Lộ hoàn toàn đã thất bại sao?

Giống như trước đó, giống với Gia Cát Xương Phong?

- Hắc, thật là kiêu ngạo, đã thất bại trên Thiên Lộ, trở lại Thiên giới vẫn là tu vi Chân Tiên lại dám kiêu ngạo với một nhóm Đế Chủ?

Trong đám người có người không quen nhìn Sở Mặc, âm trầm nói.

- Đừng nói người ta đã thất bại.

Trước khi hắn tiến vào Thiên Lộ còn chưa tới tu vi Chân Tiên hoàn tòan mà?

Cũng coi như đã nhận được cơ duyên lớn rồi!

Có người trào phúng.

- Ha ha ha ha, lại nói tiếp, vậy cũng là báo ứng đi?

Nghe nói chính là hắn phá hủy việc độ kiếp của đại nhân trẻ tuổi Gia Cát gia – Gia Cát Xương Phong, làm cho Gia Cát Xương Phong độ kiếp thất bại, bị Thiên Lộ trục xuất.

Sở Mặc chắc chắn không nghĩ tới nhanh vậy đã tới lượt hắn rồi.

- Ha ha, người ta có thể khiêu chiến vượt cấp đó!

Cảnh giới Đại LaKim Tiên mà có thể đánh Thiên Tiên, chiến Chân Tiên, đối với người ta, cảnh giới hay gì đó đều là mây bay cả!

Trong đám người cây xem bốn phía, có rất nhiều người cũng không được mà nói những lời châm chọc Sở Mặc.

Nếu Sở Mặc ra khỏi Thiên Lộ thành công đột phá đến cảnh giới Đế Chủ, như vậy người dám nói mát kiểu đó chỉ e chẳng có mấy người.

Nhưng tình huống bây giờ không giống với lúc trước.

Bên trong vườn Thiên Đạo lúc đó, lấy cảnh giới Đại La Kim Tiên đánh Thiên Tiên, chiến thiên kiêu trẻ tuổi Chân Tiên... trong Thiên Lộthất bại mà quay về!

Vẫn dừng lại ở cảnh giới Chân Tiên như trước!

Dưới tình huống đó, đời này chỉ e hắn sẽ không có ngày có thể bước vào cảnh giới Đế Chủ.

Cho dù ngươi là một thiên tài thế nào, nhưng bây giờ... ngươi cũng chỉ có thể chấp nhận sự thực mình là củi mục mà thôi!

Cho nên, trào phúng ngươi hai câu thì làm sao?

Ngươi dám tức giận cái cọng lông gì?

Không phục thì đánh thử xem!

Trong đám người có không ít đại lão trẻ tuổi trên Thiên Lộ tấn cấplên Đế Chủ.

Trong lòng họ gần như đều có ý nghĩ như vậy.

Tất cả đây chỉ vì lúc trước Sở Mặc quá nổi, quá thịnh!

Trong vườn Thiên Đạo phóng ra tia sáng kỳ dị, trên Thiên Lộ lại hống hách vô song!

Tính kế Gia Cát Xương Phong, cướp đoạt Phong Quân Tử, trấn áp Long Thu Thủy, hãm hại Tần Khiếu Thiên, trảm Biên Khai Vũ thổ dân Đế Chủ trên Thiên Lộ... từng chiến tích này quả thực là quá chói mắt!

Gần như có thể làm sáng chói tới mù mắt người ta!

Nhất là trận chiến của Sở Mặc và Đại lão Đế Chủ thổ dân trên Thiên Lộ là Biên Khai Vũ quả thực quá mức kinh thế hãi tục.

Ngay cả đầu của Đế Chủ cũng có thể chém rụng, điều này quá kinh người.

Cũng chính là chiến tích của trận chiến đó làm cho những Đế Chủ trẻ tuổi ở đây đang rục rịch cũng phải tỉnh táo lại!

Cho dù Sở Mặc vẫn là Chân Tiên, cho dù hắn đã thất bại trên Thiên Lộ nhưng cũng không phải ai cũng có tư cách chọc vào.

Sau khi Biên Khai Vũ dịch dung, rất khiêm tốn ẩn thân trong đám người.

Đối mặt với sự khinh bỉ mà đám người này nhằm vào Sở Mặc, gã không nhịn nổi cười lạnh trong lòng: Quả thực là một đám ngu ngốc!

Loại ngu như lợn các người mà có thể nhận được cơ duyên trên Thiên Lộ, đột phá đến cảnh giới Đế Chủ, thiếu gia nhà ta có cơ duyên nào mà chưa nhận được?

Biên Khai Vũ tuy rằng không biết trước đó Sở Mặc đã trải qua cái gì nhưng gã rõ ràng nhất: rốt cuộc Sở Mặc là người có bao nhiêu đáng sợ!

Chân Tiên?

Ai bảo hắn là Chân Tiên thì người đó là đồ ngu!

Bên phía Tần Gia, thanh niên khí thế hùng mạnh đứng cạnh Tần Khiếu Thiên nghe thấy lời nói của Sở Mặc không nhịn được cười lạnh, trong con ngươi thần quang lóe lên, lành lạnh nói:

- Sở Mặc, trước kia nghe nói ngươi rất kiêu ngạo, quả nhiên là như vậy!

Ngươi chẳng những quá kiêu ngạo, hơn nữa ngươi quả thực không biết sống chết!

Ngươi lừa được đệ đệ của ta, chặt đứt cơ duyên của nó, quả thực là muôn lần chết cũngkhông thể chối được sai lầm đó!

- Chặt đứt cơ duyên của hắn nói lên rằng đó không phải cơ duyên của hắn!

Cũng nói lên rằng hắn không có bản lĩnh!

Muôn lần chết không chối được sai lầm đó?

Vậy ngươi đến giết ta đi!

Thái độ của Sở Mặc cũng vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ không chútdấu hiệu muốn thỏa hiệp nào.

Lúc này, Hồng Nguyệt và Tử Yên dẫn theo cả Hổ Liệt và Nguyệt Khuynh Thành đi ra từ vườn Thiên Đạo.

Nguyệt Khuynh Thành thấy Sở Mặc, đôi mắt lập tức hơi đỏ lên, bước nhanh tới, không để ý đến ánh mắt của người khác mà thi lễ với Sở Mặc:

- Công tử!

- Ha ha, có ý tứ đấy, một Đế Chủ bậc cao làm một tùy tùng cho một Chân Tiên, haha, thật là buồn cười!

- Trên đời này luôn có một số người như vậy, thích leo lên chỗ quyền quý.

Điều này cũng không có gì bất ngờ, người ta... là hậu nhân của Sở gia mà!

- Đúng đấy, người ta còn có chỗ dựa là đại nhân Hồng Nguyệt trong vườn Thiên Đạo cơ mà!

- Ừ, còn có Tử Yên Đế Chủ nữa!

Đó chính là đệ tử của đại nhân Phiêu Linh Nữ Đế, ở Thiên giới cũng là đại nhân vật nổi tiếng đó!

Mạng lưới quan hệ cường đại như vậy, cho dù là rác rưởi, đoán rằng cũng đáng được một Đế Chủ đi theo mà?

Trong đám người vang lên một thanh âm âm dương quái khí*, tất cả đều đang trào phúng Nguyệt Khuynh Thành.

*Cổ quái, làm cho người ta không biết đâu mà đoán định

-----o0o-----

Chương 1474: Vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ

Chương 1474: Vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ

Hơn nữa những người này vô cùng kiêu ngạo, không ngờ ngay trước mặt của Hồng Nguyệt và Tử Yên lại dám nói như vậy, cũng không biết sợ là gì.

Có lẽ là cảm thấy thân phận địa vị của Hồng Nguyệt và Tử Yên cực cao, sẽ không chấp nhặt với bọn họ?

Quả nhiên, Hồng Nguyệt nghe thấy lời này, trên mặt cũng không có vẻ khác thường.

Nhưng Tử Yên lại nhướng đuôi lông mày, cũng không có động tác gì.

Mặt Nguyệt Khuynh Thành nháy mắt lạnh xuống, quay người lại lạnh lùng nói với đám người vây xem bốn phía:

- Ta không biết các người có tâm tư gì, nhưng các người rất đáng ghét, làm người ta quá ghê tởm, buồn nôn!

- Ai ôi!!!

Tiểu mỹ nữ tức giận chứ.

- Ta sợ quá cơ.

- Ha ha ha

Giữa đám người có vài thanh âm tiếp tục trào phúng.

Thanh âm mơhồ người bình thường vô cùng khó xác định vị trí của họ.

Nhưng đáng tiếc, bọn họ gặp phải Sở Mặc!

Hồng Nguyệt và Tử Yên có lẽ là bởi vì thân phận, có lẽ là bởi vì gì khác nên không chấp nhặt với bọn họ, nhưng Sở Mặc sẽ không nhẫn nhịn!

Hắn ra tay chụp về một phía của đám người.

Đám người vây xem xôn xao cả lên, ầm ầm bàn tán.

Một thân ảnh bị pháp chướng của Sở Mặc ngưng kết lại lôi ra, vẻ mặt hoảng sợ la lớn:

- Ngươi dựa vào cái gì bắt ta?

Sở Mặc, ta không chọc vào ngươi...

Ngươi dựa vào cái gì...

Sở Mặc hung hăng quẳng người đó lên mặt đất!

Đồng thời một lực lượng ngũ hành - Thổ nháy mắt hình thành trên mặt đất, làm mặt đất ở đây trở nên vô cùng cứng rắn

Ầm!

Tên tu sĩ cảnh giới Chân Tiên bị ném cho vỡ toang cả óc, chết ngay tại chỗ.

Bốn phía câm lặng!

Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.

Có không ít nữ tử thậm chí bị dọa sợ tới mức hoa dung thất sắc*, rất nhiều nam nhân sắc mặt tái nhợt!

*Khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt

Đây quả là... quá bá đạo rồi!

Thậm chí ngay cả chứng cớ cũng không cần, cơ hội giải thích cũng không cho mà giết luôn tại chỗ!

Hai thiếu niên ở bên cạnh Sở Mặc trong con ngươi hiện ra một sự thản nhiên khác thường.

Bọn họ đương nhiên rõ ràng người Sở Mặc giết chính là người vừa nói làm nhục nhã Nguyệt Khuynh Thành, nhưng bọn họ không cho rằng Sở Mặc cũng biết!

Bởi vì muốn tìm chuẩn xác được người này, ít nhất cần có thực lực của Đế Chủ cao nhất!

Chỉ sợ có là Tử Yên, muốn tìm ra người này cũng không dễ dàngnhư vậy!

Lúc này, trong đám người truyền đến một giọng nói:

- Sở công tử không phải là hơi bá đạo sao?

Dựa vào mình hùng mạnh mà có thể đi giết người bừa bãi à?

- Ngươi nói đúng!

Sở Mặc lạnh lùng nói một câu, sau đó giơ tay lên chụp người nọ vừa mới nói chuyện ra ngoài.

Hai người Hồng Nguyệt và Tử Yên đứng đối diện cười với nhau, đều khâm phục Sở Mặc tận đáy lòng.

Thật là lợi hại!

Vì người nói chuyện tuy rằng đã biến đổi thanh âm nhưng gã ta cũng vừa vặn là một trong những người vừa nói làm nhục nhã Nguyệt Khuynh Thành!

- Muốn có chứng cớ phải không?

Sở Mặc nói xong, trong mắt bắn ra một tia thần quang chiếu vào giữa tinh thần thức của người này!

Ánh mắt người đó hơi chậm lại, lập tức nói:

- Ta rất sợ nha...

Bốn phía lại ồn ào, tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn.

Bởi vì ngườinói những lời này rõ ràng vừa vặn là thanh âm vừa rồi nhục nhã Nguyệt Khuynh Thành!

Trong con ngươi của Sở Mặc xuất hiện tia sáng lạnh như băng, cũng quật người này ngã trên mặt đất!

Mọi người ở bốn phía đều cảm thấy từng luồng khí lạnh dâng lên trong lòng.

Chuyện này thực sự quá kinh khủng!

Tuy rằng hai tên tu sĩ này đều không phải loại đặc biệt hùng mạnh nhưng tất cả họ đều là đại tu sĩ cảnh giới Chân Tiên!

Cùng là tu sĩ Chân Tiên, Sở Mặc giết họ dễ dàng như giết một con gà, một thằng nhãi vậy.

Bắt được quẳng phát chết luôn!

Sở Mặc này... hắn, hắn thật sự là một người thất bại trên Thiên Lộ sao?

Trong lòng vô số người ở đây đều có một suy nghĩ như thế trong đầu.

Trong con ngươi Sở Mặc lóe ra tia sáng lạnh, lạnh giọng nói:

- Còn có một người, là muốn ta bắt ra hay tự mình lăn ra đây?

Mỗi người đều cảm thấy bất an, không ai dám nhúc nhích.

Vài người bên phía Tần gia đều đứng đó, thờ ơ lạnh nhạt.

Bọn họ thật ra cũng đang tính toán trong lòng xem chiến lực của Sở Mặc rốt cục là hùng mạnh đến bao nhiêu.

Thông qua đủ loại biểu hiện kinh diễm của Sở Mặc trên Thiên Lộ, bọn họ có thể suy đoán: Muốn đánh bại Sở Mặc ít nhất cần một Đế Chủ bậc cao ra tay.

Với loại Đế Chủ bậc thấp như Tần Khiếu Thiên này khả năng sẽ không được.

Tuy là y từng có chiến lực khủng bố, ở cảnh giới Chân Tiên từng đánh được đại lão cảnh giới Đế Chủ, sau thậm chí còn tru sát được Đế Chủ tam trọng thiên.

Nhưng những điều đó chung quy phải dùng hơn một ngàn hiệp, hơn nữa còn sử dụng vũ khí Chí Tôn.

Nhưng Sở Mặc cũng ở thành Huyền Không của Thiên Lộ, ngay trước mặt vô số người, trong chốc lát đã chém đầu của một tên Đế Chủ tam trọng thiên.

Chỉ từ điểm này có thể đoán được chiến lực của Sở Mặc tuyệt đối mạnh hơn Tần Khiếu Thiên có cùng cảnh giới.

Cho nên hiện giờ Tần Khiếu Thiên tuy rằng tấn thăng đến cảnh giới Đế Chủ tam trọng thiên, nhưng thật sự đánh thì y chưa chắc có thể giết được Sở Mặc.

Tần gia làm việc không thích giây dưa lằng nhằng.

Bọn họ muốn là trấn áp được Sở Mặc, làm hắn tan thành tro bụi, vĩnh viễn biến mất trong thế gian.

Bọn họ không muốn để Tần Khiếu Thiên cùng Sở Mặc đánh một trận rồi giằng co không ngớt, cuối cùng bọn họ vẫn phải ra tay!

Sau đó trong lòng của Tần Khiếu Thiên khả năng còn lưu lại bóng ma vĩnh viễn!

Cho nên, bọn họ cần quan sát một chút, Sở Mặc mạnh như thế nào?

Lúc này, Sở Mặc thản nhiên nói:

- Ỷ vào pháp khí hùng mạnh, bản thân mình lại là Đế Chủ, thực nghĩ rằng ta không tìm thấy ngươi sao?

Khi nói chuyện, Sở Mặc lại ra tay.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ long trời lở đất, sự dao động mênh mông cuồn cuộn trong nháy mắt nổ tung giữa đám người.

Mắt thấy lực lượng kinh khủng kia sắp lan sang những người xung quanh, một vài tu sĩ cảnh giới hơi kém một chút đã bắt đầu hộc máu.

Sở Mặc hung hăng tung một chưởng, mạnh mẽ ép sự dao động kinh khủng đó trong bàn tay mình.

Sau đóMột năng lượng đáng sợ hình thành trong tay của Sở Mặc, hung hăng đánh về phía đầu và vai người trung niên một cách điên cuồng.

Năng lượng đáng sợ đó vỗ thẳng vào mặt người này rồi nổ tung.

Ầm!

Lúc này, bốn phía không còn ai.

Đầu của người đó nổ tung nát vụn trong nháy mắt, cả Nguyên Thần của y đều chết sạch.

Một đại lão cảnh giới Đế Chủ nhị trọng cứ như vậy bị chính năng lượng pháp khí của mình tán ra nổ chết.

Loại chết kiểu này quả thực là vô cùng uất ức.

-----o0o-----

Chương 1475: Tần Khiếu Thương

Chương 1475: Tần Khiếu Thương

Tu sĩ sống sót trong tai nạn ở bốn phía, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc đều trở nên vô cùng phức tạp.

Mới rồi nếu không phải Sở Mặc một phát bắt được năng lượng đó, trấn áp dưới tay hắn, như vậy đám người bọn bọ bây giờ chỉ e sớm đã chết rồi.

Ngẫm lại chính mình lúc trước còn cưới nhạo trong lòng rằng SởMặc thất bại ở Thiên Lộ, trên mặt rất nhiều người đều có vẻ xấu hổ.

Vài người của Tần gia ở bên kia, trong con ngươi lóe ra tia sáng, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc đã trở lên hơi kiêng kỵ.

Nhất là Tần Khiếu Thiên.

Trước đó y từng đau khổ cầu xin ca ca của mình và hai vị lão tổ: Y muốn đích thân giết chết Sở Mặc!

Bởi vì chỉ có như vậy, y mới có thể thật sự hiểu rõ suy nghĩ trong đầu, mới có thể thật sự xóa bỏ bóng ma trong lòng.

Ở thành Huyền Không, y bị Sở Mặc tính kế quá độc ác!

Thế cho nên ban đầu y vốn có thể đột phá đến Đế chủ bậc cao, chỉ đột phá đến Đế Chủ tam trọng thiên thật ra đã khá nghịch thiên.

Nhìn kết cục của Gia Cát Xương Phong sẽ biết.

Nhưng Tần Khiếu Thiên rất kiêu ngạo.

Y vốn là một tuyệt thế thiên kiêu tự phụ đến mức trong mắt không có bất kỳ ai!

Cái gọi là đại nhân trẻ tuổi, không ai được y để vào mắt.

Bây giờ thì hay rồi, tuy là y vẫn có lòng tin chiến được Đế Chủ bậccao thậm chí có lòng tin có thể đánh chết họ.

Nhưng chính y... cũng không phải Đế Chủ bậc cao.

Còn nữa, gia tộc của y, thái độ với y...

đã lặng lẽ sinh ra sự thay đổi.

Trở nên không tín nhiệm y như vậy!

Trước đó y làm mọi cách cầu xin được đích thân ra tay với Sở Mặc, nhưng ca ca và hãi lão tổ của y lại đều không đồng ý cũng có thể cảm giác được điều đó.

Điều này làm cho Tần Khiếu Thiên vô cùng khó chịu cũng vô cùng phẫn nộ.

Cho dù là gặp được Sở Mặc, hiện trên người hắn vẫn tán ra khí tức Chân Tiên, ca ca y và hai lão tổ cũng không đồng ý cho y ra tay, Tần Khiếu Thiên càng tức giận hơn.

Nhưng hiện tại, sau khi y tận mắt nhìn thấy một kích của Sở Mặc đã đuổi, giết tu sĩ cảnh giới Đế Chủ nhị trọng thiên thì rốt cục đã tỉnh táo lại.

Sở Mặc... vẫn là Sở Mặc đó!

Vẫn là Sở Mặc mạnh mẽ vô song, chiến lực khủng bố!

Tuy rằng không biết trên Thiên Lộ hắn gặp cái gì thế cho nên không thể đột phá đến cảnh giới Đế Chủ, nhưng rất hiển nhiên, thực lực của hắn... chẳng những không bị bất kỳ ảnh hưởng gì, ngược lại còn cường đại hơn!

Sự phẫn nộ và khó chịu trong lòng Tần Khiếu Thiên lập tức ít đi nhiều.

Nhưng y vẫn vô cùng căm hận Sở Mặc!

Sở Mặc quay đầu nhìn về phía vài người của Tần gia, tiếp đó, ánh mắt của hắn rơi trên người thanh niên to lớn tướng mạo anh tuấn, thảnnhiên nói:

- Còn muốn đánh sao?

- Buồn cười!

Giết vài tên rác rưởi mà đã cho là chúng ta sẽ kính sợ ngươi rồi hả?

Thanh niên này nói xong, nhìn thoáng qua Hồng Nguyệt, thản nhiên nói:

- Hồng Nguyệt đại nhân, không phải ta không nể mặt ngài...

Lời vừa nói ra được phân nửa bị Hồng Nguyệt thản nhiên cắt đứt:

- Người của Tần gia các người khi nào cho người ta mặt mũi chứ?

Mười vạn năm trước, các ngươi ngay cả mặt mũi của Bán Thánh cũngkhông cho, làm gì để ý đến một tiểu nữ tử như ta vậy?

- Một đám sợ chết rốt cục cũng bảo tồn thực lực đến ngày hôm nay, cảm giác mình có tư cách hoành hành trong thế gian là bắt đầu làm chuyện mất mặt mũi như vậy, không thấy buồn cười à?

Tử Yên Đế Chủ ở một bên thản nhiên nói.

- Tử Yên, ngươi đừng tưởng rằng ngươi là đồ đệ của Phiêu Linh Nữ Đế mà ta không dám ra tay với ngươi.

Thanh niên của Tần gia cũng không tiếp lời của Hồng Nguyệt mà nhìn Tử Yên lạnh lùng nói:

- Bây giờ Phiêu Linh Nữ Đế đã sớm hóa đạo, ngươi vẫn nên thànhthật chút đi.

là buồn cười, nếu sư phụ ta đến đây, đống cặn bã các người còn không sợ đến mức quỳ xuống hay sao?

Tử Yên cười lạnh.

Thanh niên của Tần gia cũng cười lạnh nói:

- Quỳ xuống?

Nói thật cho ngươi biết, lão tổ Chí Tôn Tần gia ta dùng thần vật phong ấn bản thân đã một trăm ngàn năm sắp sống lại rồi, cho dù Phiêu Linh Nữ Đế tái sinh thì có thể thế nào?

Bốn phía lập tức ồn ào.

Ánh mắt mọi người nhìn về phía thanh niên của Tần gia đều tràn đầy sợ hãi.

Lão tổ Chí Tôn của Tần gia lại vẫn còn sống sao?

Năm đó phong ấn chính mình, hiện giờ muốn sống lại rồi sao?

Tin tức này quá kinh người!

Tần gia là muốn nhất thống Thiên giới sao?

Ngay cả Hồng Nguyệt cũng không nhịn được mà nhướng mày, thoáng suy nghĩ nhìn về phía thanh niên của Tần gia.

Tử Yên lại lạnh lùng cười:

- Tần Khiếu Thương, thật không khéo, sư phụ ta cũng muốn sống lại rồi!

Ầm!

Lần này, những người ở bốn phía đều sợ đến ngây người!

Nghẹn họng trân trối nhìn Tử Yên Đế Chủ.

Tần Khiếu Thương này bọn họ cũng chưa quen.

Tần gia những năm gần đây vẫn duy trì khiêm tốn và thần bí, dường như chỉ có Tần KhiếuThiên lên giọng thôi.

Nhưng đại danh của Tử Yên Đế Chủ lại không ai là không biết!

Tới cảnh giới như Tử Yên Đế Chủ rồi gần như sẽ không nói dối.

Đế Chủ bậc cao nói là làm.

Kiểu như nói dối đối với bọn họ cơ bản không quan trọng.

Như vậy chẳng nẽ nữ đế nghịch thiên sống ba đời... lại sống đến đời thứ tư rồi?

Điều này có thể sao?

Từ xưa đến nay, cho tới bây giờ vốn không nghe nói sự tồn tại nghịch thiên như vậy!

Chẳng lẽ Phiêu Linh Nữ Đế bà đã nghịch thiên tới mức có thể sống một kỷ nguyên hay sao?

Ở giới tu hành, mọi người bây giờ đều công nhận số năm kỷ nguyên là 12 vạn đến 18 vạn 600 năm, cũng có người nói là 29 vạn 600 năm.

Dù sao thì cũng là trên mười vạn năm.

Có thể sống tới thọ nguyên này, ngoại trừ Chí Tôn Đại Dược và những thực vật hệ tu hành thành người ra, cho dù là thú tu... cũng gần như không có khả năng!

Nhưng mà nếu nói Tử Yên Đế Chủ đang nói láo thì không có ai dám tin.

Bao gồm Tần Khiếu Thương, vị này tuy khiếm tốn nhưng là một Đế Chủ bậc cao cường đại dị thường.

Trong ánh mắt của y bắn ra hai tia thần quang lạnh lùng nhìn Tử Yên Đế Chủ:

- Tới tu vi như ngươi rồi mà còn nói dối, có ý gì vậy?

Trên mặt Tử Yên khinh thường cười lạnh:

- Nói dối?

Không tin ngươi xem mà xem!

Tần Khiếu Thương hơi hơi trầm tư một chút, lập tức lạnh lùng nói:

- Ngay cả có là thật thì sao?

Hôm nay ai có thể ngăn ta giết Sở Mặc?

Lúc này, Hồng Nguyệt ở một bên thản nhiên nói:

- Ngươi giết thử xem?

Tần Khiếu Thương không nhịn được cười lạnh:

- Hồng Nguyệt đại nhân rốt cục cũng không nhịn được mà tức giận sao?
 
Back
Top Dưới